! Chát! Chát!
Khương Tân Nguyệt vừa tỉnh lại bị người ta tát mấy bạt tai, trong miệng nồng nặc mùi máu tanh.
Cô không phải đã chớt rồi sao? Tại sao vẫn còn cảm giác đau thế này?
Gắng gượng mắt, cô thấy mộtvi_pham_ban_quyen gã ông trung đè trênleech_txt_ngu người , nụ cười gớm ghiếc, không khí thoang rượu và mùi hôi chua .
Con tiện nhân này! Giả vờ trinh cửu liệt gì? Xuống nông thôn lũ bùn đất kia chơi, chẳng thà hời tao hơn!
Nóileech_txt_ngu đoạn, cái mõm lợn kia định ủi xuống.
Không kịp nghĩ nhiều, bản năng cơ thể được rèn luyện từ thời mạt thế khiến cô tóm lấy khuỷu tay phương, dùng sức mạnh.
Rắc một tiếng, xương gãy lìa.
Giây tiếp , tiếng như bị chọc tiết vang dội màng nhĩ. Gã ông trung niên ôm lấy hạ bộ, đaubot_an_cap đớn co rụt người lại con .
Khương Tân Nguyệt người ngồi dậy, quan sát căn phòng quen thuộc vừa xa xung quanh.
Căn phòng vốn là kho chứa đồ cải tạo chưa đầy năm mét vuông, trên chiếc bàn học khập khiễng một xấp sách khoa cấp babot_an_cap và chiếc tráng men đã bongbot_an_cap sơn. Tờ lịch công nông binh dán trên tường hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chữ đỏ: Năm 1974.
Ánh mắt mờ của cô nhuốm màu đỏ thẫmvi_pham_ban_quyen.
Kiếp , cô thay kếvi_pham_ban_quyen xuống thôn, trướcleech_txt_ngu khi đi bị dượng ức hiếp, vì bảo sự trắng mà đâm đầu tự tử. Linh hồn bạt, chứng kiến cả đình lòng dạ thú này giẫm lên xương máu hưởng nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày tháng tốt đẹp.
Cuối cùng linh hồn bẫngleech_txt_ngu, chẳng ngờ lại xuyên không tới thời mạt thế một ngàn năm sauleech_txt_ngu. Trải qua bao lần lăn lộn sinh , cô đã luyện được một thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net võ nghệ cao cường. Trong một trận chiến laser, chắn cho đồng đội, cô bị trúng đạn ngã xuống.
Mở mắt ra lần , lại trở về thời hai ngày trước khi xuống nông thôn.
Ông trời mắt để cô quay lại, lần này cô nhất định có oán báo oán, có thù báo thù! Cô sẽ bắtleech_txt_ngu gia phải trả tất cả những gì đã nợ cô!
Nguyệtvi_pham_ban_quyen mắt nhìn gã đàn ông nồng nặc mùi rượu đang rỉ đau kia, cô cầm phích nước cũ bênvi_pham_ban_quyen cạnh đập thẳng xuống người .
nóng sắp sửa đổ xuống thì cửa phòng bị đẩy mạnh.
Một người đàn bà niên xông vào, chắn mặt gã ông như gà mẹ bảo vệ con.
Nguyệtbot_an_cap! nghịch tử này! con dám đánh bố con!
Tú Quyên vừa chửi bới vừa đỡ Thẩm Sơn dưới đất dậy.
Khương Tân Nguyệt nhìn hai ngườileech_txt_ngu họ cười lạnh, người đàn bà này là ruột của . Kiếp trước sau khi cô chớt, để cha không phải chịu trách nhiệm, mẹvi_pham_ban_quyen ruột đã đi khắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nơi bôi nhọ danh của .
Bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta nói cô dan díu với lũ lưu manh, mang thai rồi nhất nghĩ quẩn mới tự .
Xác cô bị đem , tro cốt xuốngleech_txt_ngu mương nước hôileech_txt_ngu thối, ngay cả một ngôi mộ tử tế hay tấm bia đá cũng không có.
Cònbot_an_cap ngây ra đó gìleech_txt_ngu! Không mau qua đây xin lỗi bố !
Tôn Tú Quyên giận dữ nện vào vai Khươngbot_an_cap Tân Nguyệt, lớn tiếng quát tháovi_pham_ban_quyen.
Khươngleech_txt_ngu Tân mình né tránhleech_txt_ngu, không còn cam chịu như trước: Bố tôi chớtleech_txt_ngu lâu rồi! Bố saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Loại cặn bã này cũng
Tôn Tú Quyên tức nổ đom đóm , đôi mắt như muốn phun ra lửa.
ấy nuôi mày mười lăm năm, saovi_pham_ban_quyen mày lại vô lương như thế? Sớm biết mày là sói trắng, tao bóp mày từ lúc mới đẻ rồi!
Khương Tân Nguyệt bật cười vì quá giận: Nhà cửa, xe đạp, phiếu , nào không phải do tôi để lại? Ngay cảleech_txt_ngu công của ông ta cũngvi_pham_ban_quyen là dùng tiền của bố tôi mà mualeech_txt_ngu! ta nuôi tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái gì? Rõ ràng làleech_txt_ngu ông ta dẫn theo cả một gia lớn tới hút bố tôi!
Tôn Tú Quyên lại, nhất thời á khẩu không trả lời .
Cha Nguyệt vốn xuất thân từ gia địa chủ, lại từng giám nhà máy , khi lâm bệnh quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đời đã tích gópbot_an_cap đủ số tiền để hai con dùng cả đời.
Mẹ, mẹ từng hứa gìleech_txt_ngu trước giường bệnh của bố tôi? Rốt cuộc giữa chúng ta ai mới là kẻ lòng lang dạ thú?
Tânleech_txt_ngu Nguyệtbot_an_cap xoay đối diện với Tôn Tú Quyên, nghiêm giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chất vấn: Chuyện ta vừa ức hiếp , mẹ ở bên ngoài rốt cuộc có nghe thấy khôngvi_pham_ban_quyen
Ánh mắt Tú Quyên né tránh, không dám nhìn thẳng con gái, bà ta nhất hiểu nổi tại sao đứa con gái vốn dĩ cạy miệng không ra nửa lời mình đột nhiên lại trở nên đá như một mụ bà chanh chua thế này.
Trước khi ruột Khươngvi_pham_ban_quyen Tânbot_an_cap Nguyệt qua đời từng gọi bà ta đến bên giường, bắt bà ta thề rằng dù có đi nữa cũng phải đối xử tốt với con gái.
Hồi lại mấy năm nay, Khương Tân Nguyệt ngày nào cũng dậy từ lúc trời chưa sáng chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà, còn phải giặt giũ, làm việc nhà, làm nhiều nhất ăn lại kém nhất
Tôn Tú Quyên nhất thời hơi dạ, nhưng sau đóvi_pham_ban_quyen lại nghĩ thời buổi này con gái nhà ai chẳng phải làm , chẳng lẽ chỉ có con vàng con bạc nhà Khương là quý ? Nghĩ vậy, bà lại ngang ngược.
Bố mày ức hiếp mày thế nào? mất miếng nào đâu? Hai ngày nữa là phải xuống nông thôn rồivi_pham_ban_quyen, tao cảnh cáo mày bớt chuyện đi!
Nói , ta quay đầu nhìn Đại Sơn đang đau đến vã mồ hột, xa định đưa đi bệnh viện.
Khương Nguyệt cười tự giễu, qua bao biến cố kiếp trướcvi_pham_ban_quyen, chút hy cuối cùng cô dànhleech_txt_ngu cho Tôn Quyên cũng đã tan thành mâybot_an_cap khói.
Cô vào bếp lấy một connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dao phay, đứng chắn ngang cửabot_an_cap , không cho bọn .
Con ranh kia, khôngvi_pham_ban_quyen tránh ra lão tử đánh chớtbot_an_cap mày!
Đại lưng, một tay ôm lấy bộ trọng yếu, tay kia định tát Khương Tân Nguyệt.
Khương Tân Nguyệt khẽ nhếch môivi_pham_ban_quyen, vung dao thẳng vào bàn taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang lên của gã.
May mà Thẩm Đại Sơn kịp rụt tay lại, nếu không bị chém đứtleech_txt_ngu .
Sau hú víaleech_txt_ngu, chân gã bủn , cả người đổ lên người Tôn Tú Quyên.
Tôn Tú Quyên không ngờ con mình lạileech_txt_ngu dám dao thật, nói run rẩy: Tân Nguyệt, con rốt cuộc muốn làm ? Bố con thương không , phải đi gặp đại phu !
Đưa tôi tệ, đó viết một tờ giấyvi_pham_ban_quyen đoạn tuyệt hệ. không tôi sẽ chuyện lão ta ức hiếpvi_pham_ban_quyen tôi kiện lên tổ dân phố, tổ dân phố tôi lên phụ nữ, lên ủy ban mạng!
Hai vợ chồng bị dáng vẻ cuồng của Khương Tân Nguyệt trấn áp, Tôn Tú Quyên gã đàn ông , chặn đứa con gái đang định xông ra ngoài lại.
Nguyệt, cầu xin con, dùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao cũng chưa thực sự xảy chuyện gì, lớnleech_txt_ngu chuyện sẽ hưởng đến danh tiếng của , sau nàyleech_txt_ngu con còn gả cho được nữa?
Tân Nguyệt nhếch môi cười lạnh, thực cho cô thì đã không có chuyện sáng naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Tôi sắp xuống thôn rồileech_txt_ngu, ai cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quan tâmvi_pham_ban_quyen danh tiếng của tôi ở Kinh xấu ra sao? Trái người đàn ôngleech_txt_ngu của mẹ, không chừng là phải ăn kẹo đấy!
Đôi mắt Thẩm Đại Sơn lửa, trừng mắt nhìn Khương Tân Nguyệt đầy độc ác.
Tôn Tú Quyên nhìn chồng hỏi ý kiến, dặt nói: Nhà nóvi_pham_ban_quyen ơi, hay là mình cứ tiền cho đi?
Thẩm Đại Sơnbot_an_cap nghiến răng gật đầu, buông lời đe dọa thâm hiểm: , có mạng cầm cũng phải có mạng tiêu!
Khương Nguyệt coi như không nghe thấy, nhìn thấy Tôn Quyên đi vào , từ dưới gầm giường lôi một chiếc rương gỗ chạm hoa.
Côbot_an_cap nhớ cha từng nói, bảo vật trong nhà đều ở trong đóbot_an_cap.
Thẩm Đại Sơn thấy côvi_pham_ban_quyen nhìn vào trong cảnh giác né người che chắn.
Tôn Quyên đếm năm trăm đưa cho Khươngleech_txt_ngu Tân , lại viết một giấy đoạn quan hệ, ký tên rồi đưa qua.
Nói trước cho biết, trăm tệ này và tờ đoạn tuyệt hệ xong thì từ nay về sau tiền và trong nhà này không còn liên quan gì đến mày nữavi_pham_ban_quyen!
Khương Tân Nguyệt bĩu môi gật đầu, tránh đường cho họ.
Tôn Tú Thẩm Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sơn ra ngoài, vừa định mở thì chạm Thẩm Kiều Đường vừa về.
chao, bố, bố bịvi_pham_ban_quyen làm sao thế này?
Khương Tân Nguyệt, cầm dao phay định gì?
Thẩm Kiều Đường khinh bỉ lườm Khương Tân Nguyệt, đỡ lấy cánh tay còn lạibot_an_cap của bố mình: Đúng là đồ không phải con ruột! Nuôi mãi thuần! Thấy bị thương mà cũng giúp một !
Vết của bố là do tôi đấy, dám lảm nhảm nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tôi cho giống hệt lão ta luôn!
Giọng nói của Khương Tân Nguyệtbot_an_cap lạnh lẽo, mắt băng giá rơi trên miếng ngọc bội trước của Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kiều Đường.
Miếngvi_pham_ban_quyen ngọc bộileech_txt_ngu đó là báu vật gia truyền của nhà họ Khương, do chínhvi_pham_ban_quyen tay cha cô đeo cho khi qua .
Sau khi Thẩm Kiều Đường theo dọn đến nhà , đầu tiên là cướp mất ngủ, quần áo, đồ dùng học tập, cuối cùng ngay cảbot_an_cap kỷ vật duy mà cha lại cho , nó cũng cướp mất.
Kiếp trước, hồn phách cô vất vưởng, tận mắt nhìn thấy Thẩm Kiều Đường mở ra không gian ẩn miếng , trở thành nhàbot_an_cap giàu vạn . Nó cả nhà dọn vào sống trong tứ viện, xương máu cô mà thụ cuộcbot_an_cap sống sướngbot_an_cap.
Khương Tân Nguyệt lạnh tiến lại gần, tay giật miếng .
Ư! Con ranh, mày điênbot_an_cap rồi ! Đau !
Thẩm Kiều Đường ôm cổ soi gương, thấy trên chiếc cổ ngần hiện lên một vệt máu đỏ , liền thét lên: mặt bố mẹ mà mày cũng bắt nạt ! Xem tao có đánh chớt không!
Nó địnhbot_an_cap như thường lệ, vung tay định tát Khương Tânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nguyệt. Nhưng cái tát kịp giáng xuống, Khương Tân Nguyệt đã kề ngay con dao phay lên cổ .
Đến đây, mày dám động vào tao cái, tao tức tiễn mày xuống âm phủ gặp mẹ đẻ mày ngay!
Khương Tân tóc tai rối bời, hai má sưng đỏ, đôi mắt nước vằn tiavi_pham_ban_quyen máu toát ra sát khí lạnh lẽo sợ, hệt như một vị La bước ra từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net địa ngục.
Thẩm Kiều Đường sợ hãi nuốt nước bọt, không dám động đậy, uất ức nhìn sang cha mình: Bố, con ranh em gái nay làm saobot_an_cap thế? yên đang lành tự nhiên phát điên cái gì vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Tôn Tú Quyên vội vàng chạy can ngăn: Nguyệt, mau bỏ ! Con định ép chớt mẹ mới lòng sao
Khương Tân Nguyệt không mảyvi_pham_ban_quyen may lay động, cười giễu cợt: Lúc tôi sắp bị ép chớt, bà đang ởbot_an_cap đâu? Cút!
Con dao rờileech_txt_ngu đi, chân Thẩm Kiều Đường đã , không dám ở riêng với Khươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tân Nguyệtleech_txt_ngu mà vội vã theo bố mẹ đến bệnh viện.
Rầm một tiếng cửa lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trong ngôi nhà rộng lớn chỉ còn lại một mình Khương Tân Nguyệt.
Nhà họ Khương có bốn phòng , hai phòng khách. Thẩm Đại Sơn vàbot_an_cap Tôn Quyên một phòng, Thẩm Kiều Đường một phòng, đứa em nhỏ một phòng, lại một phòng là của Khương Tân Nguyệt.
Khương Tân Nguyệt chui vào khoảng trời nhỏ hẹp của riêng mình, lấy daovi_pham_ban_quyen gọt bút chì từ trong cặp sách ra rạchvi_pham_ban_quyen một lên ngónnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay, nặn máu lên miếng ngọc.
Giọt máu đỏ tươi thấm vào ngọc, tỏa ra quầng sáng xanh .
Giây tiếp theo, cảnh vậtbot_an_cap đột ngột thay đổivi_pham_ban_quyen, này giống căn cứvi_pham_ban_quyen cô từng ở kiếp trước. Chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có điều, bãi đá biến dị trong sân biến thành vùng đen màu mỡ, phía vườn còn một mạch suối nhỏ đang róc rách chảy.
Phíabot_an_cap ngoàivi_pham_ban_quyen sân dường nhưbot_an_cap baoleech_txt_ngu phủ bởi một lớp sương mù, nhìn không rõ ràng.
Khương Tân Nguyệt lòng đẩy cửa phòng ra, toàn là những thiết bị đại, , hạt giống, súng ốngvi_pham_ban_quyen đó!
Cô phòng , xả nước nóng tắm rửa sạch sẽ, thuốc mỡ lên vết thương. Cả người cô trông như thay đổi thịt.
Tâmleech_txt_ngu niệm động, Khương Tân Nguyệt đã quay lại phòng chứa , cô cầm chìa khóa vạn năng lấyvi_pham_ban_quyen từ trong không gian ra, đi thẳng đếnvi_pham_ban_quyen phòng ngủ của Thẩm Đại Sơn.
Cổ tay vừa chuyển, chiếc ổ khóa to bằng miệng bát lập tứcvi_pham_ban_quyen , Khương Tân Nguyệt lôi chiếc rương gỗ trắc chạm khắc văn dưới giường ra.
Mở khóa rương, bên chứa ắp đồ .
Gói vải trên cùng là tiền và phiếu, ước khoảng một nghìn tệvi_pham_ban_quyen. Bên trái là một chiếc hộp bằng gỗbot_an_cap đàn hương khảmleech_txt_ngu ngànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất quý giá, bên trong bày chiếc cài tóc điểmleech_txt_ngu thúy, có giá trị liên ở đời sau.
Bên phải là một chiếc tráp trắc nhỏ , bên trong xếp ngay ngắn ba mươi thỏi vàng. đáy có một ví da nhỏ một nắm đồng bạc, khoảngbot_an_cap hơn ba mươi đồng.
Dưới đáy rương là một xấp chữ Phồn thể in dọc, Khương Tân Nguyệt nhìn hiểu nên vứt hết vàobot_an_cap không gian. Sau đó cô đẩy chiếc rương rỗngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trở lại gầm giường.
Mở tủ quần , dưới đống quần áo giấu một hộp thuốc, bên trong là một sâm bằng cánh tay trẻ .
Thẩm Đại Sơn béo tốt mặt lợn, dùng nhân sâmbot_an_cap làm gì, thà để cô bổ cơ còn hơn!
Khương Tânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nguyệt cất sâm vào không gian, định đóng cửa tủ lại phát hiện dướibot_an_cap đáy tủ có chỗleech_txt_ngu xuống. Cô đưa tay lần mò, thế mà ravi_pham_ban_quyen được một cuốn sổ ghi chép bọc vải đỏ.
Bên trong ghi chép tỉ mỉ những khoản tài mà Thẩm Sơn đã tham ôvi_pham_ban_quyen trong hai năm làm trưởng phòng thu mua, cùng số tiền hối lộ cho các cấp trên lãnh đạo.
Chỉ hai năm ngủi, Thẩm Đại Sơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã tham ô không dưới hai vạn tệ!
Nên là năm 1974, lương nhân một tháng còn chưa tới ba mươi tệ!
Khibot_an_cap cha cô làmvi_pham_ban_quyen nhà máy trưởng, nhà máy năm nàoleech_txt_ngu cũng có , là đơn vị tiên của thành phố. Cha cô vừa đi, máy rơi vào lũ sâu mọt này sa sút thảm hại.
Cô nhất định sẽ không để bọn họ được sống yên ổn!
Tân Nguyệt đút cuốn sổ ghi vào , sải đi về phía ban Cách .
Thời buổi này chính trị đang căng thẳng, cô không dính líubot_an_cap nhiều đến những chuyện nát của Thẩm Đại Sơn. Cô dùng túi sơ bằng giấy xi măng cuốn sổ, ngoài hai chữ Tố Cáo thật lớn, rồi luồn quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khe cửa nhét vào cổng Ủy ban Cách .
Sau nhận tài liệu tố cáobot_an_cap, Ủy ban Cách cònbot_an_cap chuyển duyệt, rồi mới điều tra. Đợi đến khi xác minh xong sự việc thì cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã đến nơi xuống nôngbot_an_cap thôn rồi.
Hơn nữa, trong tay cô có tờ đơn đoạn tuyệt quan hệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có chữ ký của Thẩm Đạileech_txt_ngu Sơn và Tôn Tú Quyên, kể tội cũng không thể liên lụy đến .
Rời khỏi ban mạng, Khương Tân Nguyệt theo trí nhớ kiếp đi vàovi_pham_ban_quyen trung tâm hóa.
Các loại mà cô thu được phải là dùng chung quốcvi_pham_ban_quyen, rời khỏi đây sẽ hết giá trị.
Nơi nôngleech_txt_ngu thôn mà Tú Quyên đăng cho cô là thành phố Bắc Hà, mùabot_an_cap ở đó có thể rét chớt người, cô phải chuẩn bị nhiều nhu yếu phẩm mới được.
Tại khu phẩm tầng , Khương Tân một xấp phiếu ra.
Năm cân đường đỏ, năm kẹovi_pham_ban_quyen sữa Thỏ Trắng, mười cân trứng gà, mười cân sườn, mười cân thịt
Lấy thêm chậu rửa , hai cái men, hai cái nước, rồi cả kem đánh răng, kem dưỡng nữa
Nhân viên hàng kiểm tiền và mà há hốc mồm.
Đồng chí à, chúng ta ở đây mua bán theobot_an_cap nhu cầu, đầu cơ tích trữ làvi_pham_ban_quyen phạm pháp đấy
Khương Tân Nguyệt mỉm cười: Cảm ơn đồng chí đãvi_pham_ban_quyen nhắc nhở, đây là đồ tôi bị để xuốngleech_txt_ngu nông thôn, đều là tự mình dùng cả.
Nghe thấy chuyện xuống nông , nhân viên bán hiểu ra ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhẹn đóng gói đồ đạc cho cô, vừa làm vừa tròleech_txt_ngu chuyện.
Đồng chí xuống nông thôn ở vậy?
Thành phố Bắc Hà.
Khương thuận miệng đáp, lòng đang toán lát nữa sẽ ra chợ đen mualeech_txt_ngu thêm ít lương thực. ở nhà cô đã làm việc đồngvi_pham_ban_quyen áng, dù sao haibot_an_cap kiếp rồi cũng chưa từng xuống ruộng, vạn nhất không kiếm đủ điểm công thì cũng đếnvi_pham_ban_quyen mức bị bỏ đói.
Nhân viênvi_pham_ban_quyen bánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hàng nghe thành phố Bắc Hà liền lộ vẻ tôn trọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
là nơi lắm, đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chíbot_an_cap đúng là người có giác ngộ .
Khương Tân vô thức nở một khổ. Xem đi, ai cũng biết Bắc Hànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là nơi cực, vậy mà mẹ ruột của cô lại chọn đúng nơi đó cho cô.
Bà sợ cô cóbot_an_cap thể sống sót trở về làm chướng mắt gia đình bốn người bọn họ, tranh giành tài sản với bọn họ.
Nhân viên bán hàng đưa cho cô hai chiếc túi lớn đầy ắpvi_pham_ban_quyen, tốt bụng nhắc nhở.
Đồng chí đi Bắc Hànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà chỉ mua những này là không đâu, phải mua thêm nhiều bông và vải vóc nữa. Tôileech_txt_ngu nghe nóileech_txt_ngu bên đó lạnh đến mứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thể đóng băng rụng cả tai đấy!
Vâng, cảm ơn chị.
Khương Nguyệt mỉm cười hòa , quay người nấp vào một , thấy không liền thu hết đồ vào không , rồi lại theo lời nhân bán hàngleech_txt_ngu lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lầu mua mấy xấp vải bông và nămvi_pham_ban_quyen mươi cân bông tấm.
Sắm sửa nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thứ , phiếubot_an_cap trong cũng đã tiêu sạch.
Khương Tân Nguyệt định sẽ ghé qua chợ đen xem sao.
Kiếp trước cô thường Tú đến đen để mua những món đồ hiếm có cho Thẩm Kiều Đườngleech_txt_ngu và đứa em nhỏ, lần này cô tự đi , bù đắp hết những thiệt thòi trong suốt những năm qua!
Chợvi_pham_ban_quyen đen vùng ô, muốn vàovi_pham_ban_quyen phải nộp trước một hào phí cổng.
Hậu thiênvi_pham_ban_quyen đã phải xuống , thời quá gấp rút, cô không kịp tay áo bông bông, chỉ có thể mua đồ có .
Khương Tân Nguyệt tìm đến bán quần áo trước, hai chiếc áo khoác len dày dặn, một chiếc màu đỏ và một màu đà, cảbot_an_cap hai rất tôn da.
Cô lại chọn thêm hai bộ quần áo bông đểvi_pham_ban_quyen vào những lúc lạnh nhất. ra cònbot_an_cap hai và hai đôi giày da nhỏ. Năm đôi giày vải kiểu cũ được cô giữ lại để xuống đồng, đibot_an_cap bộ sẽ không thấy mệt.
Lối mua sắm như càn quét của Tân Nguyệt khiến các chủ sạpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sửng sốt. buổi nhàvi_pham_ban_quyen ai cũng khó khăn, một áo mới ba năm, cũ ba năm, khâu vá lại babot_an_cap năm, bé này thì hay rồi, cứ mua một lần hai bộ, đúng là phá gia!
Này bé, cháu mua thế này liệu có mặc hết ?
Khương Tân Nguyệt vờ lộ vẻ sầu khổ: Cháu sắp xuống nông thôn ở thành phố Hà, bốvi_pham_ban_quyen mẹ chẳng quan tâm đến cháu nên đành tự mình đi sắm đồ đạc.
sạp nghe đến thành phố Bắc Hà cũng thở dài cảm thông, còn tốt tặng thêm cho hai đôi găng tay lao động.
xong những , Khương Tân Nguyệt cổbot_an_cap tay trống không mình, định đi mua một chiếc đồng hồ đeo .
Hàng càng giá thì càng sâu ngõ hẻm. Khương Tân Nguyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net men theo conleech_txt_ngu đường lát đá quanh co như ruột dê, cuối cùng dừng tại một sạpleech_txt_ngu hàng bày đầy đồ điện .
hồ nhập khẩu giá thế ?
Chủvi_pham_ban_quyen sạp một gãbot_an_cap đầu trọc, vẻ mặt đầy vẻ lưu manh ngước mắt lên, lớp áo sơ mi dài taybot_an_cap thấp thoáng hình xăm trên cánh tay.
Có trăm, loại hai trăm, xem thực lực của cô đến .
Khương Nguyệt ngồi xổm chọn một hồi, chọn ra mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Rolex dây óng ánh. Thứ này không chỉ để đeo mà sau này cònleech_txt_ngu có thể giá trị.
Chà, con mắtbot_an_cap nhìn của cô khá đấy, chiếc này hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trăm ba mươi đồng.
Khương Nguyệt biếtleech_txt_ngu Quang Đầu cố ýleech_txt_ngu chém đẹp mình, nhưng chiếc hồ này hoàn toànleech_txt_ngu đáng giá, cô nhanh trả tiền.
Cô không lấy hộpvi_pham_ban_quyen đeo trực tiếp đồng hồ cổ tay, càng nhìn càng thấy đẹp. Nhẩm tính lại lượng vật tư trong lòng, cô định bụng ra về.
Men theo con đường cũbot_an_cap ra ngõ, tại một góc cua bỗngleech_txt_ngu nhiên lao ra một người cao lớn, giây tiếp theo, một khăn tay nồng nặc mùi ẩm mốc bịt chặt miệng mũi cô.
Khương Tân Nguyệt hề giãy giụa, tương kế tựu , buông lỏng cơ rồi ngã nhào vào lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người đàn ông kia.
Hừ! Tay nghề Ba nhanh nhẹn thật đấy! Loáng đã người !
Mí mắt Khươngbot_an_cap Tân Nguyệt khẽ động, đóleech_txt_ngu là giọng của gã Đầu bán đồng hồbot_an_cap.
Chợ đen là khu xám, chuyện đen ăn đen thường xuyên xảy ra, cướp bóc cũng chẳng hiếm lạ gì. Khương Tân Nguyệt biết mình đã là cừu béo.
Hừvi_pham_ban_quyen, không biết bọn lấy đâu ra gan lớn thế, dám cướp cả cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Mấy gãvi_pham_ban_quyen đàn ông tống cô lên một chiếc xe , chiếc xe lảo đảo đi chừng mười phút, sau một tiếng khóa cửa, bị người ta khiêng từ trên xe xuống.
Quang Đầu đá cô hai cái, thấy không phản ứng gì liền phàn nàn: Tao nói này, sao con nhỏ vẫn tỉnh? Đao Ba, có phải mày ra tay quá nặng rồi không?
Ba vẻ mặt ức: Không thể , tôi thấy nó gầy nhỏ nên đặc biệt chỉ một nửa liều lượng bình thường mà.
được rồileech_txt_ngu, trói người lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước đã, đợibot_an_cap dọn hàng xong rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quay lại xử lý nó! Đây lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con cừu vàng nhỏ, bỏ hơn hai trăm đồng mualeech_txt_ngu cái đồng hồ mắt không chớp lấy một cái!
Hắc hắc, dáng vẻ con nhỏ này cũng không tệ, chỉ là thân hơileech_txt_ngu kém, gầyvi_pham_ban_quyen như củi ấyvi_pham_ban_quyen!
Hai gã vừa đi vừa trêu chọc, tiếng bước chân dần xa.
Nghe thấy tiếngvi_pham_ban_quyen rầm đóng cửa, Khương Tân hé một khe mắt nhìn ra .
Đây chắc là kho bãi hai gã thuê đây, tổng cộng có ba , bên còn có một cái mái che mưa lớn.
Gian bên trong chắc là hai ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, gian ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xếp khoảng hơn hai xe đạp, còn có hai đài radiovi_pham_ban_quyen, một chiếc , còn gian này là nơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô đang nằm.
Khương Tân Nguyệt đang đứng xem dưới mái che ngoài có cửa viện đột mở ra phía ngoài, tức nằm xuống giả chớt.
Quang Đầu và Đao Ba sải đếnvi_pham_ban_quyen bên cửa sổ, thấyvi_pham_ban_quyen Khương Tân Nguyệt vẫn còn mê thở phào nhẹ nhõm.
Đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo là nó chưa tỉnh mà mày còn không tin, cứ phải quay lại kiểm tra! Nó là một đứa con gái chân yếu tay mềm, bị dọa cho sợ chớt khiếp rồi, dám giở với chúng ta!
Cẩn thận hơn! Đi thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tiếp tục bán hàng!
Bên imnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ắng mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồi lâu, Khương Tân Nguyệt xác hai gã đã thực sự đi xa mới từ trên giường bò dậy, vỗ lồng ngực đang đập liên .
Cô không phải sợ hãi, chỉ là hai gã kia xuất hiện quá đột ngột cô giật .
Cô đã dám đi theo chúng tới đây thì chắc chắn cách thoát thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nếu thực sự ổn thì vẫn còn không , cùng lắm cô biến mất trước hai gã.
Khương Tân Nguyệt đứng dậy trong phòng, quan sát đủ loạileech_txt_ngu hàng hóa. Xe đạp phải lấy chiếc thuận lại, đài radio và tổ chiếm chỗ, vài năm nữa là mất giá.
phòng trong gì nào.
Vừa bước vào phòng trong, một mùi mồ hôi nồng nặcleech_txt_ngu suýt chút nữa làm cô ngã ngửa, vội vàng mở cửa sổ choleech_txt_ngu thoáng .
Trên mặt đất hai hòm có khóa, cái tủ cao bằng đầu người cũng được khóa chặt chẽ, trong chắc chắn có khôngleech_txt_ngu ít đồ tốt.
hừ, vốn dĩ chỉ muốn mua cái đồng hồ, nước sông không phạm nước giếng, hai gã tiểu nhân này lại cứ muốn bắt cócbot_an_cap cô. Vậy thì đừng tráchbot_an_cap cô quét sạch sành sanh!
Ổ khóa xuống, hòm ắp đồng hồ, một hàng nộivi_pham_ban_quyen địa, một hàng khẩu.
Hàngvi_pham_ban_quyen nội địa dùngvi_pham_ban_quyen tốt nhưng không giữ giá, vài cái thôi, còn hàng khẩu thì thu hết khôngleech_txt_ngu gian.
Trong tủ giấu một ít thỏi vàng vàleech_txt_ngu đồ , cũng được thuleech_txt_ngu dọn sạch sẽ vào không . thứ này trongvi_pham_ban_quyen vài tới chưa thể mang ra bán lấy tiền, chỉ có thể để giữ giá.
Khương Tân Nguyệt lại chạy mái che mưa bên ngoài, đôi mắt kinh ngạc trợn tròn.
là buồnleech_txt_ngu ngủ gặp chiếu , dưới mái che mưa đặt mười bao gạo và bột mì trắng, đủ cho cô ăn trong năm!
Không gian hai phòng được chất đầy , Khương Tân Nguyệt lòng nhìn giang mình vừa thu đượcvi_pham_ban_quyen, rồi men theo chân tường phía sau lặng rời .
Vài ngày sau, đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đao Ba và đại Quang Đầu hoành dọc nhiềuleech_txt_ngu năm chốc phá , bị chủ nợ đuổi suốt hai con phố, cuối cùng biệt tích không rõleech_txt_ngu tích.
Vềbot_an_cap nhà, Tôn Tú Quyên đưa Đại đi khám bác sĩ vẫn chưa về.
Khương Tân Nguyệtvi_pham_ban_quyen mình trốn căn buồng nhỏ, trở về không gian, dùngbot_an_cap nồi áp suất nấu sườn ngon , lại xào thêmvi_pham_ban_quyen một dĩa rau xanh.
buổi này lợn đều nuôi lương thực thật, thịt và chắc, thấmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẫm nước sốt vô . Cơm trắng tỏa ra mùi thơmbot_an_cap dịu của lúa gạo, ăn nước sốtvi_pham_ban_quyen ngon đến suýt chút nữa cô nuốt cả .
Hồi ở mạt thế cô toàn ăn thanh năng , một nhỏ xíu mà trụ được cả ngày. Đã lâu lắm rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô không ăn đồ ăn bình .
Khương Nguyệt xoa bụng, thỏa mãn quẹt miệng, thuận tay định hai hộp thanh năng lượng bàn vào thùng rác nhưngvi_pham_ban_quyen rồi lại dừng lại.
Thôi, cứ lại đi, nhỡ đâu sau này có lúc dùng đến.
Cô nằm ườn trên sofa, vừa đánh một giấc thật ngon thìbot_an_cap bỗng nghe thấy tiếng mở cửa bên ngoài.
Cái nhỏ khốn kiếp này không biết lại ở đâu rồi!
Thẩm Đại Sơn âm , căn dặn Tôn Tú Quyên: Nó đã dám đòi nhà mình năm trăm đồng đừng tráchvi_pham_ban_quyen lão già nàybot_an_cap không tình nghĩa!
Tôn Tú Quyên nép: nếu Tân Nguyệtbot_an_cap có chuyện gì thì ai sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống nông thôn thay Kiều Đường?
Sau khi quyết xong, bà lục tìm lấy năm trăm đồng đó ra, bỏ ra ba trăm mua cho Kiều Đường một công việcbot_an_cap, con bé sẽ không phải xuống nông thôn nữa!
Đợi Kiều có biên nhà nước, tượng của nó thay , tìm mối nào tốt hơn để sính lễ giá cao, thể để tử này chịu lỗ ba trăm đồng được!
Tiếng bước chân xa, Khươngleech_txt_ngu Tân Nguyệt từ trong không gian bướcvi_pham_ban_quyen ra, nụ cười tự giễu.
Chỉ vì năm trăm tệ mà Đại Sơn đã sinh sát tâm với cô. Nực cười nhất chính là mẹ ruột của cô, bà ta chẳng hề lấy mộtleech_txt_ngu phản đối, còn lo lắng không có ai thay con gái của chồng nông thôn.
gia đình tiêu xài số cô để lại, mà đến một con đường sống chẳng muốn để lại cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Chập , từ trong bếp tỏa ra mùi thức ăn thơm phức.
Khương Tân Nguyệt đẩy cửa ra, Thẩm Đại giật nảy mình: Mày về từ giờ thế Đi đứng kiểu mà như ma , chẳng nghe tiếngvi_pham_ban_quyen động nào cả?
Tân Nguyệt nhàn nhạt liếc ôngvi_pham_ban_quyen ta một cái rồi không nói lời nào, thản ngồi ghế sofa, lấy ăn vặt bên cạnh.
Bên trong đựng nhân rượu đang thịnh hành, kẹo Thỏ Trắng, còn có cả hạt hướng dương rang tỏi.
Đây là những món đồ ăn vặt dành riêng cho cậu Thẩm Gia Bảo, Thẩmbot_an_cap Kiều Đường thoảng còn được một chút, còn cô đến chạm vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng dám.
Đã sống lại một đời, này cô muốn chiều chuộng bất cứ kẻ nào nữa!
Sôcôla nhân rượunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất ngọt, kẹo Thỏ Trắng thì lừng mùi sữa. dở thì cửa bếp bỗng mở ra, Tôn Túleech_txt_ngu Quyên đã hếtleech_txt_ngu hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một nửa chỗ đồ ăn vặt, xót xanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đếnvi_pham_ban_quyen mức tặc liên hồi.
ngừng một lát, bà ta gàvi_pham_ban_quyen, gượng nói: Tân Nguyệt, đây là mẹ đặc hầm cho con, mau nếm thử đi
Khương Nguyệt nhìnvi_pham_ban_quyen Tôn Tú Quyênvi_pham_ban_quyen với đầy ẩn ý, khiến bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tabot_an_cap phải né tránh ánh mắt.
Đồ ngon trong này từ trước nayvi_pham_ban_quyen đều cho cậu út, đồ cậu út thừa lấy mới đến lượt Thẩm Kiều Đường, còn cô có thể gặm được miếng xương gà đã là lắm rồi.
Thấy Khươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tân Nguyệt mãi không chịu nhận, Tôn Tú ngượng nghịu canh lên bàn trà.
Mẹ mày biệt hầm cho đấy, có mà khôngvi_pham_ban_quyen biết điều!
Thẩm Sơn trợn ngược đôi mắt tam giác, ánh mắt tràn đầy sự nham hiểm và toan .
Khương vừa địnhbot_an_cap đổ bát canh thì cửa độtbot_an_cap nhiên bị đẩy ra bên .
Cậu út Thẩm Gia Bảo lao như một quả pháo đại.
Mẹ! Con rồi! Chị hai cơm xong chưa! Con ăn !
đoạn, nó ngồibot_an_cap sofa, thấy Khương Tân Nguyệt ăn mất phần lớn đồ ăn vặt của mình, nắm đấm bao cát lập tức giáng xuốngvi_pham_ban_quyen.
mụ nợ đời này! Ai cho mày ăn đồ của tao! Sao mày còn chưa đi nấu cơm, định bỏ đói tao đấy à
Khương Tân nghiêng người né tránh đòn tấn đứa trẻ hỏng này.
Thẩm Gia Bảo là con của mẹ cô và Thẩm Đại Sơn sau khi tái , nhà nó chính là mộtbot_an_cap bá vương, lời nói là mệnh lệnh.
Ngàybot_an_cap thường nó không ít lần làm Khương Tân Nguyệt, thường xuyên đánh chửi cô.
Khương Tân Nguyệt nhếch cười lạnh, bát canh gà tay : Đây là mẹ biệt làm cho chị, chị cho em uống đấy.
Gia Bảo liếc xéo cái.
, mẹ lại chị hai ăn ngon thế? phải mẹ bảo đồ tốt nhà đều con sao!?
Nói xong, nó bưngbot_an_cap bát định uống. Quyên ở bếp nghe thấy động vội vàng lao ra, Đại Sơn nhanh đổ bát canh, ôm lấy con trai vào lòng rồi móc họng nó.
Thằng con! Mày đã uống tí nào vào bụng chưa
Bát canh xuống , con chó Kinh Ba mà Thẩm Kiều Đường mới nuôi lon ton chạy lại sạch.
Thẩm Bảo bị cha ruột móc họng đến mức buồn nôn, vungvi_pham_ban_quyen đôi tay ngắn cũn vùng vẫy: Bố con đau! Bố làm cái thế!
Lời vừa dứt, chỉ chó Kinh Ba ngoẹo cổ, từ mũi và miệng từ chảy dòng máu đỏ nhạt, rồi tắt thở.
Thẩm Gia Bảo lúc này mới ra bát canh gà độc, sợ hãi rống lên: Bố ơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, con vừa một nhỏ rồi! hu, có phải con sắpbot_an_cap chớt rồi không!
Thẩm Đại Sơn bế xốc Thẩm Gia lao ra ngoài. Vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tác mạnh làm động vết thương, ông đau đến nhăn mặt nhăn mũi, khi ra khỏi cửa còn quay lại lườm Khương Tân Nguyệt một cái cháy mặt.
Tú Quyên cởi dề định đuổi theo, nhưng lại Khương Nguyệt .
Tú Quyên giận đến phátleech_txt_ngu , chỉ thẳng vào mặt Tân Nguyệt chửi rủaleech_txt_ngu: Đồ nghiệp chướngleech_txt_ngu! Nếu em trai mày có hệ gìvi_pham_ban_quyen, tao sẽleech_txt_ngu lột da mày!
Mẹ, đây là lần cuối cùng con gọi bà là mẹ. Thẩm Đại Sơn không phải hạng người tốt lành gì, bà đi theo ông sẽ không có kết tốt đẹp đâu. Hôm nay cản ông ta, ta đầu con, biết đâu ngày mai, người ông ta muốn giết lại chính là bà
Khương Tân Nguyệt thản nói. trước, Thẩm Kiều Đường nhờ vào không gian trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miếng ngọc bộileech_txt_ngu phất lên, thế dần mở , Thẩm Đại Sơn liền biến thành một con người , suốt ngày lân la ở các hộp đêm, còn dắt người nhà năm lần bảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lượt.
Tôn Tú Quyên bị đám nhân tình củaleech_txt_ngu chồng làm cho tức chớt. Thẩm Đại Sơn còn chê ta đen đủi, nhân lúc ta chưa trút hơi thở cuối cùng, đã trực tiếp vận chuyển ta Miến Bắc bán nội tạng, xem tận giáleech_txt_ngu trị cuối cùng.
Nghe con gái, mặt Tôn Tú Quyên đờ ra mộtleech_txt_ngu , rồi lập tức trấn tĩnh: đừng có phun phân ra thế! Mau dọn dẹp nhà cửa cho sẽ !
Tôn Tú vứt tạp xuống, cầm lấy ví đuổi theo, chỉ sợ chậm một bước thìleech_txt_ngu con trai cưng của bà ta sẽ gặp chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lành.
Khương Tân Nguyệt cảm thấy mệt mỏi, lặng lẽ ngồi trên sofa, quan sát căn nhà cô đã sốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net suốt mười bảy năm qua.
Khi còn nhỏ, cô từng bảo bối trong lòng bàn tay Tôn Tú , cô ra ngoài chỉ cần trầy da một chút làleech_txt_ngu bà ta đã xa biết làm thế nào cho phải.
Kể từ khi cha mất, mẹ cô tái hôn với Thẩm Đại Sơn, mọi thứ đều thay đổi.
Thẩmbot_an_cap Đại Sơn là một kẻ nhà quê cục mịch, Tôn Tú Quyên lại sợ bị ông ta ghét bỏleech_txt_ngu, suốt ngày mắng Khương Tân là đồ nợ đời, bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô phảileech_txt_ngu biết ơn.
Bà ta Thẩm Đại Sơn cô mới không phải là trẻ không cha, không người ngoài bắt nạt.
Nhưng mấybot_an_cap năm qua mẹ con họ đã những ngày thế nào?
Tôn Tú Quyên dùng tiền của chồng cũ để sống cả gia đình Thẩm Sơn, Khương Nguyệt như một người giúp việc hầu hạ cả nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ.
Chẳng những phải thay con gái riêngvi_pham_ban_quyen của chồng thôn, mà trước lúc suýt bị Thẩm Đại Sơn trò đồi bại!
Trải qua tất thảy chuyện này, Nguyệt đã đoạn tuyệt chút tìnhvi_pham_ban_quyen mẫu cuốibot_an_cap cùng với Tôn Tú Quyên. Từ nay , Tôn Tú sống hay chớt không còn quan gì đến cô nữa.
Khương Tân Nguyệt đứngbot_an_cap dậy về phòng ngủ, lặng lẽ nằm trên giường bắt đầu lên kế hoạch cho cuộc sống tương lai.
Cô đã mua vé tàu bốn giờ chiềuleech_txt_ngu mai, từ Kinh Thị đến thành phố Bắc Hà mất khoảng một ngày một đêm.
Hiện tại là năm 1974, ba nữa khôi phục kỳ thi đại , kiến thức cô ở mạtvi_pham_ban_quyen thế, việc thi đỗ đại học không thành vấn đề.
Sau này thời thế dần mở hơn, đợibot_an_cap cô đại học là có dùng vật phẩm khôngbot_an_cap gian đổi lấy tiền làm số tiên.
Đang tính thì bênleech_txt_ngu ngoài đột nhiên lên hét của Thẩm Kiều Đường.
Ai đã làm chớt con chónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của ! Đây đồ đại ca tặng tôi mà!
Khương Tân Nguyệt, mày cút ra đây cho tao! phải mày thấy tao sống tốt nên ngứa mắt không? Hay là mày cũng thích Mạnh đại nên muốn tranh giành với
Thẩm Kiều Đường điênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuồngleech_txt_ngu đạp cửa, cánh cửa phòng kho vốn đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xập xệ nay rung lắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dội.
Khương Tân Nguyệtbot_an_cap cảm thấy ngủ, không muốn nghe tiếng chó sủa nữa, luôn vào khôngbot_an_cap gian, đeo tai rồi đi ngủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đến khi Kiều Đường đạpbot_an_cap được cửa ra, căn phòng kho chật hẹp không một bóng người, ngọn dầu trên chiếc bànvi_pham_ban_quyen cũ kỹ lập lòe lửa.
Thẩm Kiều Đường cảm thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sởn ốc, lùi lại hai bước không dám ở lại nhà nữa, vơ chiếc túi xách rồi chạy bán chớt tìm Mạnh đại ca của cô ta.
Sáng sớmbot_an_cap sau, Khương Tân Nguyệt ngủ trong đến khi tỉnh, lúc bước ra ngoài thì đang ăn cơm trưa.
Tôn Tú Quyên tạp dề, quầngbot_an_cap thâmbot_an_cap dưới mắt rõ, vừa nhìn là biết đã thức trắng đêm chăm đứa con cầu nhà họ Thẩm.
Sắcbot_an_cap mặt Thẩm Đại Sơn cũng khá hơn, râu ria cằm chưa kịp cạo.
Thẩm Kiều Đường diện một chiếc váy Bulagi in hoa màu hồng phấn, gương mặt rỡ tình, trên xương xanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lộ ra còn những vết .
thì rũnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sắc mặt vàng vọt, rõ ràng là bị bát canh gà độc kia hành hạ không ítleech_txt_ngu.
Nhìn bộ dạng thảm hại của bọn họ, Khương Tân Nguyệtbot_an_cap cảm thấy vô cùng hả dạ, không nhịn được bật cười thành tiếng.
Thẩmbot_an_cap Sơn bị tiếng cười của cô chọc giận, đậpvi_pham_ban_quyen mạnhbot_an_cap đôi đũa xuống bàn.
Mày cònbot_an_cap václeech_txt_ngu mặt ra đây cười được à? Con ranh này, thấy mày lại ngứa da rồi đấy!
Thẩm Đại nháy mắt hiệu cho Tôn Tú đóng chặt cửa bếp lại, không để Khương Tân Nguyệt có cơ hội vớ lấy con phay.
Ông ta thắt lưng da, giơ cao định quất xuống người Khương Nguyệt.
Trong không khí, này ông ta xemvi_pham_ban_quyen Khươngbot_an_cap Tân Nguyệt lấy cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì ra mà làmbot_an_cap càn!
Khương Tân Nguyệtbot_an_cap môi cười lạnh, giơ định lấy thắt . Nhưng khi chiếc thắt lưng chưa kịp hạ , cửa phòng đã bị tông sầm một tiếng mở .
Mấy người mặc phục, đeo băng đỏ trên cánh tay khí thếleech_txt_ngu hăng xông vào nhà.
Ai lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đại ?
Sơn làmleech_txt_ngu chủ nhiệmleech_txt_ngu ởvi_pham_ban_quyen nhà máy hai năm, sớm đã không còn làbot_an_cap gã dân chân tay bùn cứbot_an_cap gặpbot_an_cap chuyện là hoảng loạn. Ông ta thắt thắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lưng, vuốt lại mái rồi bước tới.
Tôi đây, có chuyện gì thế?
Nhân viên công lấy từ trong cặp tài liệu ra mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tờ lệnh điều tra: Theo tin báo của quần chúng, chí Thẩm Đại Sơn bị nghi ngờ ô, hối lộ cấp .
Nói , người đó phất tay với người khác: Vào phòng lục soátleech_txt_ngu, xét xong thì đưa người !
Aibot_an_cap tố cáo tôi? Cácvi_pham_ban_quyen đồng chí, tôibot_an_cap oan!
Đại Sơn cố giữ bình tĩnh, cứng miệng khôngvi_pham_ban_quyen chịu nhận tội.
Sếp, có hiệnleech_txt_ngu lớn!
Trong phòng trong, viên công vụ lộ mừng gọi với ra.
Một góc bức trong phòng ngủ bị cạy ra, trong tườngleech_txt_ngu lấp lánh khoảng mười vàng.
Một nhân viênvi_pham_ban_quyen công vụ khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cầm tay một cuốn sổ thư từ, là hồ sơ ghi chép bức điện tín mà Thẩm Đại Sơn gửi ra ngoài.
Khương Tân lùng quan sát, trong lòng thầm cảmbot_an_cap thánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. ra Thẩm Đại chỉ ăn bám phụ nữ, phạm pháp làm càn, có ý đồ giết người, mà còn đồngbot_an_cap với địch quốc!
Đồng chí Thẩm Đại Sơn, mời ông đi tôi một khai báo chi tiết tội trạng của mình.
Tôn Tú Quyên nhìn đống vàng trong hốc tường mà ngây dạivi_pham_ban_quyen. Đây đều tài sản chồng cũ để lại cho bà , không ngờ cái thứ Thẩm Đại Sơn lại lén lút giấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giếm bà ta nhiều thế!
đạobot_an_cap, gầm giường còn có một chiếc rương , không biết trước đâyleech_txt_ngu giấu cái . Tôi ngờ Thẩm Đạileech_txt_ngu Sơn đã tẩu tán đồ đạc .
Trong lòng Tôn Tú Quyên đã không cam tâm, thấy rương đầy ắp giờ trống rỗng, bà ta tức phát . Bà ta lên mấy bước, sức đấm đá Thẩm Đại Sơn túi bụi.
Tôi một lòng một dạ với ôngbot_an_cap, vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông lại dámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giấu giếm tôi! nói đi, ông giấu bảo vật ở đâu rồi
Tôn Tú Quyên khócvi_pham_ban_quyen vừa hétbot_an_cap, cào mặt Đại Sơn đầy những vết máu.
Thẩm Sơn vốn đang mang thương tíchbot_an_cap, Tôn Tú Quyên làm phiền bực mình, liền thẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẩy bà ta ra.
Tú Quyên lảo đảo, ngã bệt xuống đất khóc thảm : Đồ vô lương tâm! Hồi đó tôi đúng mùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắtleech_txt_ngu mới gả cho ông!
Nhân viên công vụ bị làm phiền lòng, dứt khoát còng tay cả hai lại.
Tôn Tú nín bặt tiếng khóc, ngơ ngác nhìn chiếc vòng cổ tay: chí, tôi không làmleech_txt_ngu chuyện xấu, các người còng tôi!
Bà là ôngbot_an_cap , phải vềleech_txt_ngu cùng chúng tôi để giải trình tình hình, trọng điểm là nói rõ chiếc rương bảo vật kia rốt cuộc chứa cái gìvi_pham_ban_quyen!
Nhân viên công vụ lạnh mặtbot_an_cap. Những năm trước, những mónnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũ như vàng thỏi này quy đổi thành tiền và phiếu để nộp lên trên, vậy mà nhà này lại dám tư tàng nhiều như vậy.
tàng đã đành, lại còn truyền dữ liệu mật của nhà máy ra nước ngoài, đúng là chán sống !
Tôn Tú Quyên vùng vẫyvi_pham_ban_quyen không chịu đi: , đồng chí! Bây giờ tôi ly với ôngleech_txt_ngu ta, chúng tôi đoạn quan hệ liệu có còn kịp không?
công vụ không đáp lời, trực tiếp kéo người ra ngoàibot_an_cap.
Thẩm Gia Bảoleech_txt_ngu mới tròn mười tuổi, cả ngày chỉ biết ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net uống chơi bời, chưa từng cảnhbot_an_cap tượng này bao giờ, sợvi_pham_ban_quyen đến mức đứngvi_pham_ban_quyen ra đó không dám cử động, mặc người ta giữ lấyleech_txt_ngu mình.
Thẩm Kiều Đường thì lanh lợi hơn cậu , định thừa dịp hỗn loạnleech_txt_ngu mà ra ngoài, tiếc là bị mộtbot_an_cap người túm chặt cổ áo, áp cùng Gia Bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Khương Tân không chạy cũng chẳng phản kháng, trên mặc chiếc sơ mi bông còn vương miếng vá, thái độ nhân viên công vụ có phần nhẹ nhàng hơn, cũng không ra ép .
chúng tôi một chuyến đi.
Khương Tân Nguyệt không vội vàng, lấybot_an_cap từ trong túi tờ giấy đoạn tuyệt quan hệ, lại thêm thư giới thiệu niên thức xuống nông thôn tàubot_an_cap .
Đồng chí, không phải con đẻ của Đại , đoạn tuyệt quan hệ với rồi.
Tôi đã đăng ký đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống thôn, đến thành phố Bắc Hà. Tôi có cùng các đồng chí để tiếp nhận điều tra, nhưng tôi sợ sẽ lỡ chuyến tàu lúcvi_pham_ban_quyen bốn giờ .
Nói đoạn, Khương Tân Nguyệt vô tình nhấc cánh tayleech_txt_ngu lên, ống tay áo sơ mi rộng thình trượt xuống, để lộ những bầm tím xanh đỏ .
Nhân công vụ khẽ nhíu . Đám hàng xóm giềng đang vây quanh cửa xem náo nhiệt cũng nhao nhao lênvi_pham_ban_quyen tiếng giúp Tân .
Đồng chí, con bé Tân Nguyệt này mệnh khổ lắm, bình thường không ít lần bị lãoleech_txt_ngu bố dượng hành hạ đâu!
Conbot_an_cap bé này ngày cũng dậy lúc trời chưa sáng giặt giũleech_txt_ngu nấu , ngon trong nhà đều dành cho thằng em nó cả, đồng hỏi bằng hỏi thằng Thẩm Bảo kia kìa.
Tân Nguyệt quanh mặc đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thừa vá , chắcleech_txt_ngu nó không chuyện thỉu lão Thẩm làm !
Khi nghe thấy địaleech_txt_ngu danh Bắc Hà, nhân viên công vụ mủi lòng.
Tân chỉ khoảng mét sáu, gầy như lúavi_pham_ban_quyen, tưởng chừng một cũngvi_pham_ban_quyen có thể thổi bay.
Bốn người nhà họ nấy quần áo láng mượt, chỉ có mình cô đồ víu
Một người vậy mà đến thành phố Hà, có thể trụ mà sống sót trở về không?
Thôi được rồi, cô đi đi, đừng để lỡ việc báo danh xuống thôn.
đạo đã lên tiếng, viên công tức nhường ra một lối đi, rabot_an_cap cho cô ra .
Chỗ này là ổ trộm cắp, phải niêm phong rồi, người của chúng tôi cònvi_pham_ban_quyen phải tục khám xét.
Khương Tân cầm lấy chiếc túi đeo chéo đựng thư giới và vé tàu ra . Những người lại của nhà họ Thẩm trừng nhìn cô với ánhbot_an_cap mắt đầy độc địa.
Tôn Tú Quyên dưới đất, con gái mình với ánh mắt mong đợi.
Tân Nguyệt, con đi vội, con con sẽ tù thăm mẹ chứ?
Khương Tân Nguyệt mímvi_pham_ban_quyen môi không , dừng một hồi lâu rồi nhiên lắc đầu: Chúng ta đã không còn quan hệ gì nữa .
Bàn tay đang vươn ra của Tôn Tú Quyên bỗng chốc buông , để mặc viên công vụ đưa bà tavi_pham_ban_quyen vào trong xe.
Bà ta biết, mình hoàn toàn mất đi đứa gái rồi.
cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sát đi khuất, hàng xóm tản ra, chỉ còn mình Khương Tân lặng lẽ đốileech_txt_ngu diện với hai niêm trên cánh cửa họ Khươngbot_an_cap.
Đây là ngôi nhà cha để lại, sớm muộn gì cũng có ngày cô sẽ trở lại để mua lại nơi này.
Con bé Tân Nguyệt, khi nào con đivi_pham_ban_quyen? Để ta thúc đưa con đi!
Trần nãi nãi hé cửa, kéo vào trong nhà, từ túi lấy ra mười đồng bạc nhét vào tay cô.
Không, nãi nãi, cái này con không thể nhận!
Khương Tân Nguyệt vội vàng từ chối. này nào cũngvi_pham_ban_quyen khó khăn, mười đồng đủ cho một gia đình ba người ăn trong banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tháng.
Trần nãi nãi giữleech_txt_ngu chặt cô: Đứa nhỏ ngoan, con cứ cầm lấy. Đây là lòng thànhleech_txt_ngu của bà. Năm xưa nếu không bố , thằng đã chớt sốt cao !
Nói , nãi đưa vạt áo lên lau nước mắt: Tiếc thay, người tốt không sống thọ
Khương Tân Nguyệt thoái thác rằng mình đi cùng bạn họcleech_txt_ngu, cầm lấy tờ tiền đã thấm ướt, vừa đi vừa ngoái nhìn lại.
Đến tàu hỏa vừa vặn lúc.
Trong sân ga chật kín người đưa, một màu xanh quân đội, xám và xanh chàm mang đặc trưng của thời đại.
Khương mua giường nằm. Cô chen lấn quavi_pham_ban_quyen đám để lên tàu, vất vả lắm mới tìm thấy trí của mình. Vừa mới ngồi xuống, cô đã nghe thấy một giọng nữ kỳ vang lên bên tai.
Tôi không mua vé giường nằm, vị trí của cô trưng rồi!
Dứtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời, mộtbot_an_cap tiền và phiếu bị ném vào mặt cô, lại đến hai đồng.
Khương Tân Nguyệt ngẩng đầu, giọng nói nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không hơn, chính là đạibot_an_cap tiểu thư kiêu kỳ nổi danh ở trường khi cô chuyển trường trước Triệu Ngọc Lan.
Triệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngọc Lan, cô đừng bắt nạt người !
thanh niên cặp sách từ phía sauleech_txt_ngu bước tới, anh ta mặc bộ đồ Trung Sơn vừa vặn, chất vải còn khá mới.
Anh ta mím chặt môi, đôi mắt sắc lẹm như đánh giá gian giường nằm sáu người, rồi lại nhìn sang cứng cáchvi_pham_ban_quyen đó hai cánh .
Bên này chăn được gấpleech_txt_ngu gọn gàng, giường tuy hẹp nhưng đủ cho một người yên ổn.
Ở phía bên kia, ghế cứng, mọi người chen chúc nhau, người không có ghế thìleech_txt_ngu xách nách mang đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quanh, chen như nêm cối.
Với vóc dáng nhỏ bé của Khương Tân Nguyệt, một bên kia, e là xuống xe đã người ta chen lấn đến nghẹt thởleech_txt_ngu.
Triệu Ngọc Lan bĩu nàn: Tôi đã bảo là không đi tàu hỏa mà, ngày mai dượng Ba tôi công tác, đi vòng một đoạn là đưa được haibot_an_cap đứa mình nơi , còn không tại anh cứ nhất quyết đòi tàu, kết quả là không tranh được vé giường nằm!
Hai mươi đồngvi_pham_ban_quyen, đủ để mua cái vé này của nó rồibot_an_cap, số tiền còn lại cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đủ cho nó đồ ăn dự trữ trước khi xuống xe.
Đánh giá quầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net áo rách rưới người Khương Tân Nguyệt, trongbot_an_cap mắt Triệu Ngọc Lan lóe một tia khinh miệt.
Nhìn bộ nghèoleech_txt_ngu kiết xác của nó , lại nhiều tiền chắc chắn sẽ có hơn, giường cũng chỉ là ngồi một đêm thôi, sau này đến thành phốbot_an_cap Bắc Hà, chịu còn nhiều lắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thanh niên nhíu mày, nhìn về phía Khương Tân Nguyệt, khẽ xin lỗi: Ngại quá, đưa cô ấy đi ngay đây.
Anh ta hành lý mà Triệu Ngọc Lan vứt sang bên, đẩy cô ta đi sang khác: Quay về ghế cứng đi!
Ngọc Lan dẩu môi: được, ba tôi bảo anh phải chăm sócleech_txt_ngu tôi , anh dựa vào cái gì mà đuổi tôi sang đó? Trong khu ghế cứng toàn mồ hôi, bẩn chớt đi được.
Triệubot_an_cap Ngọc Lan bịt mũi, bộ đầy vẻ thư đàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net các.
này, Khương Tân Nguyệt cũngvi_pham_ban_quyen cuối cùng nhớ ra người thanh đó.
mai mã của Triệu Ngọc Lanvi_pham_ban_quyen, ước lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vì anh ta đăng ký xuống nôngleech_txt_ngu thôn trước, Triệu Ngọc không nỡ xa anhleech_txt_ngu ta nên theo đến tận tồi nhất là Bắc Hà.
Thấy hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người sắp đi, Khương Tân Nguyệtbot_an_cap nhiên đứng dậy: Đồng chí, vị trí nhường chovi_pham_ban_quyen các , sang cứng.
Trong Ngọc Lanleech_txt_ngu lập tức lên mừng rỡ, cô ta ý nhìn người bạn mai mã của mình, tự : Anh chưa, nó tự nguyện nhường chỗ cho tôi đấybot_an_cap!
Nhét xấp tiền vào Khương Nguyệt, Triệu Lan nằm xuống giường, thở nhẹ nhõm.
Mệt chớt đi được, này không còn phải khổ thế nào nữa đây.
Người thanh niên Khương Tân Nguyệt, chủ động : Tôi đổi vé với cô, đưa vé này cho cô, tôi sang cứng, cô là gái, sang đó không an toàn đâu.
Khương Tân Nguyệt lắc đầu từ chối đề nghị của anh , chỉ nói: đề an toàn không cần lo lắng, tôi tự có cáchvi_pham_ban_quyen.
Nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, anh ngẩn người ra một thoángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đó nghebot_an_cap thấy Khương Tân mỉm cười lên tiếng.
Mọi ai muốn giường , bấy nhiêu tiền này của cô có lẽ là không đủ!
Cái gì?
thấy lời nàybot_an_cap, Triệu Ngọc như lò bật dậy khỏi giường , nhìn Khương Tân với vẻ đầy chán ghét.
đã giờ thấy mươi đồng chưa? Mà còn chê không đủ?
Khương Nguyệt không thèm ý đến , trực hét lớnvi_pham_ban_quyen về phía toa cứng bên cạnh: Ở đây tôi nằm, đồng, ai muốn ?
buổi này tàu hoàn toàn dựa vào vận may, có rất nhiều người có tiền trongleech_txt_ngu tay không mua nổi vé giường nằm.
Vừa nghe thấy thế, lập có mấy cái đầu thò , vội vàng vẫy .
Tôi muốn!
Tôi trả ba mươi!
Nhìn bọn họ hăng hái tranh, Triệu Ngọc Lan hít một hơi thật , đầy dữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm một xấp tiền nữa ném cho Khương Tân .
Bốn mươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng, đủ chưa?
Khương Tân Nguyệt lênvi_pham_ban_quyen tiếng, cầm lấy tiềnbot_an_cap lại một lượt đút vào túi áo sát ngườivi_pham_ban_quyen.
Cũngleech_txt_ngu chẳng tốn sức gì, cô lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếc vé ghế mà Ngọc Lan vứt sang một bên, quaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rời đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Triệu Ngọc Lan lạnh lùng : Đúng là hạng hám .
thanh niên bên kiabot_an_cap nhìnvi_pham_ban_quyen Tân Nguyệt thản nhiên quay người đi, trong lòng lại có chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lo lắng, ở ghế cứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, một phụ nữ quá nguy hiểm.
Khươngbot_an_cap Tân Nguyệt biết rõ điều đó.
Nhânbot_an_cap lúc băng qua các tàu, cô quay lưng , lấy hết số tiền trong túi bỏ vào không gian, rồi kéo lại vạt áo cho chỉnh tề, lúc này mới tìm đến chỗ của Triệu Ngọc Lan.
bên đều đã ngồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kín người, vị trí cạnh cửa sổ là một cô gái nhắn khuôn trái xoan thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Vị trí phía ngoài là một anh đen nhẻm, vạm vỡ.
nhìn thấy vé tàu trong tay Khương Tânbot_an_cap Nguyệt, ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lập tức nhường chỗ cho cô.
chặt chiếc túi, Khương Tânbot_an_cap Nguyệt thả lỏng tinh giữa nhịp tàu rungbot_an_cap lắc, bắt nhắm mắt dưỡngvi_pham_ban_quyen .
Theo một nhịp xóc của đoàn tàu, Khương Nguyệt đột ngột mở mắt, chặt bàn tay thò vào túi áo .
Nhìn ngược lên cánh tay này, đối phương mộtleech_txt_ngu thanh gầy gò.
Phát hiện bịbot_an_cap Khương Tân Nguyệt , đối phương dùng sức rụt tay nhưng lại nhận ra lực tay của Khương Tân Nguyệt cực , đến một niên hắn cũng tự thấy không bằng.
Kéo hắn đến chỗ nối hai toa tàu, trước vẻ mặt đầy hoang mang của đối phương, Khương Tânleech_txt_ngu Nguyệt trực tiếp đưa cho hắn năm đồng.
Cô về phía gian giường nằm bên kia: Người phụ nữ ở giường tầng dưới bên trái gian đầu tiên, hãy lấy trộmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hết đồ của ta, bất kể anh xử lý thế nào, thành công tôi sẽ đưa thêm cho anh đồng nữa.
Chưa hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kịp lên , Khương Tân Nguyệt nói thêm.
Cẩn thận người đàn ông đối diện một chút, anh ta rất minh, đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh hiện ra .
Nhìn đối phương rời đi, Khương Tân Nguyệt mỉm cười.
người có mấy lầnvi_pham_ban_quyen cơ để làm lại? Đã làbot_an_cap ông trờivi_pham_ban_quyen cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hội, cô nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định sẽ lãng phí dù chỉ xu.
Kiếp trước, Khương Tânbot_an_cap Nguyệt gặp Triệu Ngọc Lan đúng lúc mẹvi_pham_ban_quyen vừa táinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôn; khi mẹ cô mải lo nuôi đàn ông, trực vứt Tân ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại trường suốt nửa năm.
Triệu Ngọc Lan thế tiểu thư, không ít lần nạt kẻ lầm lì như cô, gần như coi cô như lao động khổ sai mà sai bảo.
Đối với người như vậy, Tân Nguyệt chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ đồng cảm, sẵn tiện cũng để vị đại thư tự cao tự này nếm mùi vị thiếu thiếu mặc, xemvi_pham_ban_quyen cô ta vì mà khom lưng hay không.
Khương Tân Nguyệt nhớ rõ kiếp , tất cả sinh đều được tiền trợ cấp của gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đình mới có thể vượt qua mùa khắc nghiệt đầu tiênbot_an_cap.
Nhưng Khương Tân Nguyệt thì không.
Cũngleech_txt_ngu may giáo viênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở trường là người tốt , sẵn lòng giúp đỡ .
Chỉ cần Khương Tân Nguyệt cô ấy dọn dẹp vệ sinh trường học là có bữa màn thầu bột đen ở nhà ăn.
Mỗi khi làm việc quá sức trở về ký túc xá, Khương Tân Nguyệtbot_an_cap mang hơi lạnh thấu xương.
đó, Triệu Ngọc Lanbot_an_cap luôn rúc sâu trong , mai Khương giống con chó hoang xin ăn.
Mà cả những điều này, cũng vì Khương Tân Nguyệt không nịnh bợ cô ta những người mà .
Đến thành phố Bắc phải tàu hỏa hai ngày đêm, sáng sớm ngày thứ , mọi vừa mở mắt đã thấy tiếng gào thét chói tai của một phụ nữ.
Đồ tôi! Đồ của tôi đâu hết rồi?
Ngay lập tức, những người đang ngủ cũng bị giật mình tỉnh giấc.
Mọi người thò đầu ra nhìn, qua lớp kính giường nằm, có thể thấy rõ Triệu Ngọc Lan đang nhảy dựng lên gào thét.
Giương Tân ngẩng đầu lên, cùng mọi người lướt qua, sau đó lại nhắm mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại vờ chợp mắt.
Không phải ai cũng đếnvi_pham_ban_quyen này, động này của Khương Tân Nguyệt chỉ là để tránh rước họa vào thân.
Nhưng có những lúc, họa oán không phải muốn tránh là tránh được.
Khương Tân Nguyệt vừa nhắm mắt lại chưa được bao lâu, liền nghe thấy Triệu Ngọc Lan hét ĩ đi về phíaleech_txt_ngu này.
Tân Nguyệt, có phảibot_an_cap mày đã ăn cắp của tao không hả!
đến khi Triệu Ngọc Lan đứng ngay lối đi bên mình, Khương Tân Nguyệt mớivi_pham_ban_quyen mắtbot_an_cap ra.
Cô gái, nói năng là phải bằng chứng đấy.
Triệu Ngọc Lan nhìn thấy mặt bình không một sóng của Khương Tân Nguyệt, tức giận đến cả răng.
Trên cả chuyến tàubot_an_cap này chỉleech_txt_ngu có và tôi là xích mích, không phải cô thì là ai!
Trong mắt Triệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngọc Lan, Khương Tân Nguyệt từ trước đến nay vẫnvi_pham_ban_quyen luôn là một kẻ nghèo , ai mà biết được vì một chút đồ ăn và tính toán chi li mà cắp đồ của mình hay không chứ?
Lúc này, bạn thanh trúc mã Triệu Ngọc Lan .
Triệubot_an_cap Ngọc Lan, sao lại nạt người ta nữa rồi!
nạt cô ta hồi nào chứ! Triệu Ngọc Lan mang khuôn mặt ấm ức nhìn vềbot_an_cap người bạn của .
Rõ ràng là đồ ăn ta mất, chặng đường sắp tớivi_pham_ban_quyen sẽ phải chịu đói, mà bạn thân thiết của cô lại đi bênh vực người ngoài.
Tân Nguyệt không muốn dáng quá đến hai người , cô nhạt giọng nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Tôi không tâm địa hẹp hòi như cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái này, vừa xảy chuyện là tức nghi ngờ người có xíchleech_txt_ngu mích với mình trước.
Trên tàu đông người vậy, sao cô không nói làbot_an_cap bản thân mình vô tình đắc tội với người khác đi?
Vốn thanh niên đã không thích vi kiểu của Ngọc Lan, thấy Khương Tân Nguyệt nói, ánh mắt càng thêm lạnh .
Chiều tối là đến thành phốbot_an_cap Bắc Hà rồi, bây giờ còn làm loạn cái gì nữa!
Tôi làm loạn lúc nào chứ!
được, là cô ta , tôi muốn kiểm tra của cô !
Nói xong, Triệu Ngọc Lan liền vươn tay giật túi trên tay Khương Tân Nguyệt.
Thế nhưng cô ta dùng sứcleech_txt_ngu giằng co mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồi, Khương Tân Nguyệt chỉ mang thần sắc nhạt nhẽo bảoleech_txt_ngu vệ , nhìn cô như nhìn một tên .
Chiếc túi của Khương Tân Nguyệt vắt ngang ở khuỷu tay, mặc Triệu Ngọc Lan có dùng , chiếc túi trơ không nhúc nhích.
Cô gái, tùy tiện sỉ nhụcbot_an_cap ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác như vậy, tôi toàn có thể kiện cô đấy!
Triệu Ngọc Lan vừa nghĩ đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc lát nữa mình sẽ phải đói, lại thêmbot_an_cap việc giật nổi túi của Khương Tân Nguyệt, không kìm được mà òa khóc.
Nếu không phải cô lấy, tại sao không cho tôi tra!
Khương Tân Nguyệt tức đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phì cười, ban đầu cô chỉ muốn đối phương chịu khổ một chút, mài giũa cái tính tiểu thư đài cátleech_txt_ngu , ai ngờ mặt dày đối phương lại đạt mức độ này.
Triệuleech_txt_ngu Ngọc Lan, nếu mọi người bắt trộm đều giống như , cái miệng vừa mở ravi_pham_ban_quyen là biết ai là kẻ trộm.
Vậy tôibot_an_cap cũng có thể nói rằngbot_an_cap, trên người cũng có đồ bị mất, và do chính cô ăn trộm đấy!
Thanh niên đi cùng Triệu Ngọc khuyên can không được, thấy hai người ngược lại càng náo loạn to , liền liên tục nói xin lỗi với Khương Tân Nguyệt.
Thật có lỗi quá đồng chí, tôi cô ấy rời đi .
Thanh niênbot_an_cap gỡ tay Triệu Ngọc đang bấu víu túi của Khương Tân Nguyệt ra, kéoleech_txt_ngu cô ta trởleech_txt_ngu vềvi_pham_ban_quyen toa tàu.
Triệu Ngọc vừa khóc vừa lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng chửi rủa: Nếu tôi biết kẻ nào đã ăn cắp ăn của , tôi nguyền rủa kẻ đó ăn vào là tiêu chảy, nay về sau ăn bất thứ gì bị !
niên liên tục lên tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dỗ dành: Nhịn một chút đi, túi anh vẫn còn ít đồ ăn, chiều nay chúng ta đến rồi.
Giọng nói của thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net niên mặc dù mang theo chút lạnh lùng, nhưng lại ẩn chứa sự bất đắc dĩ.
Đợi hai người đi xa, Khương Nguyệt mới cẩn thận vươn vai duỗi người một chút.
Bởi vìvi_pham_ban_quyen hai bên có người ngồi, cho dù dáng Khương Tân Nguyệt nhỏ , nhưng trải một đêm, thể có chút cứng đờ.
Đến trưa, là thời gian ăn , Khương Tân Nguyệt đứng chỗ nối giữa các toa tàu, một chiếc bánhbot_an_cap bao ấm nửabot_an_cap, đợi người thanh niên gò của tối ngày hôm qua.
Khương Tân Nguyệt ăn xong chiếc bánh , thanh niên cùng cũng lénbot_an_cap lút đi tới.
Khươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tân Nguyệt không nóibot_an_cap hai lời, trực tiếp năm đồng vào tay đối phương.
Người thanh niên ước chừng tiền, rồi đút ngay vào túi quần.
Nghĩbot_an_cap đếnbot_an_cap chuyện xảy ra vào buổi sáng, ta nhìn Tân Nguyệt, liếmleech_txt_ngu môi: là lúc xuống tàu, nhân lúc đông người, tôibot_an_cap tiện tay giật ví cô luôn ?
Trong suy nghĩ , lúc Tân Nguyệt thấy hắn ăn cắp đồ mà không những không tố cáo, còn đạt được thỏa thuận với mình.
Nếu đối phương đồng ý, hắn ta toàn có trút giận.
Khương Tân Nguyệt không nói gì cả, chỉ lặng về chỗ ngồi của mình.
Buổi tối, chuyến tàu cuối cùng dừng bánh ở ga Bắc Hà.
Thành Bắc Hà nằm ở phía bắc, không chỉ lạnh xương mà ban ngày còn ngắn nhiều so với những nơi khác.
Khương Tân Nguyệt thở ra một làn trắng xóa, thầm thấy may mắn bản thân đã thêm một lớp áo bông dày bên trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớp áo khoácbot_an_cap.
Cô xách túi bước ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà ga, dừng lại bênvi_pham_ban_quyen đường đợi .
Khương Tân Nguyệt thấy một biển gỗ có khắc ba chữ ‘Trấn Hạleech_txt_ngu Trang’, vừa định bước qualeech_txt_ngu hỏi ngườibot_an_cap đánh xe bên cạnh, thì nghe thấy một giọng nói quen thuộc vangleech_txt_ngu lên.
Chiếc xe này hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn đi trấn Hạ Trang ?
Triệu Ngọc vẫn giữ cái bộ dáng tiểu kiêu căng không trời cao đấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy.
Chovi_pham_ban_quyen có đến bủng beo vô , nhưng vẫn không tài học được cách ăn nói với người .
Khương Nguyệt không có ý định nébot_an_cap tránhleech_txt_ngu đối phương, cô trực tiếp tới.
Đồng chí, xe của anh khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào thì trấn Hạ Trang vậy?
Nhìn thấyvi_pham_ban_quyen Khương Tân Nguyệt, Triệu Lan lập tức cau mày lại: Cô hỏi cái này gì?
Cô cũng đi trấn Hạ Trang ?
Khương Tân không trả lời cô tabot_an_cap, chỉ nhìn chiếc xe đang đỗ phía trước.
Chiếc xe mang kiểu dáng xe buýt công cộng, có thể chở rất nhiều người.
Nhưng hiện người đứng trước xe, chỉ có Khương Tân Nguyệt, Triệu Ngọc Lan và tài xế.
Người xế là một người trung niên có thân hình mập , này nhìn hai người, nở nụ cười niềm nở.
Chiếcleech_txt_ngu xe này là chuyên để đón các trí thức thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net niên, nếu hai cô đi chung một nhóm cần phải đợivi_pham_ban_quyen .
Vẫn còn mấy thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net niên chưa tớibot_an_cap.
Còn Triệu Ngọc Lan Khương Tân phớt lờ, đang bị phát điên mắng, thìbot_an_cap người bạn thanh mai mã của cô ta xáchvi_pham_ban_quyen đồ bước .
Thanh đặt đồ ăn vào tay Triệu Ngọc Lan, ngạc nhiênleech_txt_ngu nhìn Khương Tân Nguyệt.
Đồng đây cũng dự địnhbot_an_cap đi công Hồngleech_txt_ngu Kỳ trấn Hạ Trang ?
Lúc này Khương Tân Nguyệt biết, ba người bọn họ thậm chí còn đileech_txt_ngu một công xã.
Động tác uống của Ngọc Lan khựng , cau mày nhìn Khương .
Biết đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếcbot_an_cap xe này trấn , Nguyệt không để ý hai người họ , trực tiếp lên xe.
Không lâu sau, những người cũng đã đến.
Chiếc xe buýt chạy chầmbot_an_cap chậm trên tuyết dày, mất khoảngvi_pham_ban_quyen hơn một tiếng đồng hồ mới tới nơi đến.
Khu nhà ở của trí thanh niên thuộc công xã Hồng Kỳ trấn Hạ Trang được xây bằng những khối đá xếp chồng lên , trải dài thành một hàng trên bãi đất trống.
Bởi vì nguồn lực khan hiếm, lại thêm đãbot_an_cap người khác ở trước đó, còn lại dành cho nhóm còn .
Muốn sắp xếp tất cả mọi người ở lại, buộc lòng phải có ba bốn người nhồi nhét chung một phòng.
Đáng ngạc nhiên là căn phòng rất nhỏ, chỉ khoảng mười đến hai mươi mét vuôngvi_pham_ban_quyen.
Triệu Lan tức nổi giận đùng đùng: Nhà này mà cũng ở được à!
Đại đội đã tiếp đón mấy đợt thanh niên tri thức xuống thôn, nhưng đây là tiên ông phải kẻ gây sự như thế này, không khỏi nhíuleech_txt_ngu mày.
Triệu Ngọc Lan hoàn nhận điều đó.
đội trưởng, đồng . Khương Tân Nguyệt lên tiếng trước, Chúng vừa mới đến, còn phải đi tham quan làng vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phân chiavi_pham_ban_quyen vị công tác, không cần thiết phải lãng phí quá nhiều thời gianbot_an_cap vào việc chia nhà ở.
Lời này vừa thốt ra, đội trưởng cùng tán thành, sự bất mãn dành cho Triệu Ngọc Lan càng đậm hơnbot_an_cap, nhưng ông càng không dây dưa tốn thời .
Nhóm thanh niên tri thức này ngàyleech_txt_ngu mai đã phải đầu làm việc rồi.
đội trưởng nhìn sang hai nữ thanh niên tri thức còn bị phân vào với Triệu Ngọc Lan: Các cô thấy ?
cô gái nhìn một vội vàng gật đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Chúng cũng đồng ý.
Sovi_pham_ban_quyen với đắc tội với Đại đội , bọn họ thà đắc tội với Triệu Lan còn hơn.
Vì màn gâybot_an_cap hấn của Triệu Ngọc phòng vốnbot_an_cap định chia cho ba người ở nay bị nhét tận sáu người, không gian chẳng rộng rãi gì giờ lại càng thêm chội.
Tân Nguyệt lấy số tiền Ngọc Lan đưa, chia bốn phần nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho ba cô gái vốn sẵn phòng này, phần còn lại đưa cho hai cô gái cùng , bản thân cô không một xu nào.
Tiền bạc sòng phẳng, ba người cũ đang đầy bụng oán ca lậpvi_pham_ban_quyen tức vui vẻ chào đón ba người vào.
Nhìn căn phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gầnbot_an_cap như chẳng chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net riêng tưleech_txt_ngu nào, Khương Tân Nguyệt cảm thấy khôngvi_pham_ban_quyen mấy dễ chịu, cô thu dọn đồ đạc đơn giản rồi đi theo đạivi_pham_ban_quyen giavi_pham_ban_quyen đi tham quan làng.
Trong thôn có vài xưởng nhỏ, bình thường mọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yếu làm việc ở xưởng và ngoài đồng. Đại đội trưởng mọi người đi quanh nơi này, rồi theo nguyện vọng của người mà động phân công việc.
Tham quan suốt một chiều, mọi người bắt đầu thấm mệt, Tân Nguyệt nhanh chân bước lên vài bước đi bên cạnh Đại độinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưởng.
Cô mượn túibot_an_cap áo che chắn, lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ trong không gian ra một túi thịt nhét tay đội trưởng.
Đại đội trưởng, tôi muốn xây nhà trong thôn, muốn nhờ ông thăm giúp xem có giúp đỡ không?
Đại đội trưởng nhiên: Cô muốn xây nhà ở đây?
Xây nhà đồng với muốn ở hẳnleech_txt_ngu, Đại đã gặp nhiều thanh niên tri thức, đa số đều chỉ hết thời gian là đi, người muốn ở lại như Khương Nguyệt đúng là lần đầu ông thấy.
Khương Tân Nguyệt phớt lờ ánh mắt của Đại đội trưởng, nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bằng giọng nghĩa chính ngônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : Tôi nông thôn để giúp đỡ bà con làmleech_txt_ngu , ở lạivi_pham_ban_quyen lâu dài có thể được việc thực tế, thể hiện trị của bản thân.
Một tràngvi_pham_ban_quyen biểu khiến Đại đội trưởng liênbot_an_cap tục gật đầu: Người trẻ tuổi phải thực hiện giá trị bản thân, giác ngộ cô cao đấy, việc sẽ hỏi giúp côbot_an_cap, cô cứ yên tâm.
Nghe được lời hứa của Đại đội trưởngbot_an_cap, Khương Tân Nguyệtleech_txt_ngu thở phào nhẹ nhõm.
Cô cần chuẩn bị kỳ đại học năm tới, ở lại đây là thích hợp nhất, một căn nhà riêng lại càng hợp lý .
Sau khi chuyến tham kết thúc, các thanh niên tri thức nghỉ ngơi một đêm, hômvi_pham_ban_quyen sau chính thức đầu làm việc.
Dù là ngày đầu Khương Tân Nguyệt tay chân lanh lẹ, làm việc tháo vát, khéo ăn khéo nói nên tiền bối trong xưởng rất sẵn lòng giúp đỡ, côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việcvi_pham_ban_quyen một ngàybot_an_cap nhanh chóng hoànbot_an_cap thành.
Sau khi công điểm, cô đến nhà ăn công cộng lấy cơm, một cái thầu bột mì trắng, một phần đậu phụ bắp cải và một bát canh, trên mặtbot_an_cap còn nổi vài váng mỡ.
Bữa thanh đạm bạc, thực sự khó trôi, nhưng Khương Tân Nguyệt lại vô cùng trân trọng, thời mạt thế cô chẳng thể nào ăn được tốt này.
Cô vừa ngồibot_an_cap xuống, nơivi_pham_ban_quyen lấy cơm đã đến tiếng nhiếc nịu của Triệuleech_txt_ngu Ngọc Lan.
Đến thịt cũng có thì ăn thế nào được? nông không phải đến để chịu khổ. Triệu Ngọc Lan khoanh tay, nhìnbot_an_cap nồi thức ăn không béo, mắt tối sầm lại, suýt thìleech_txt_ngu ngất đi.
Ngọc Lan, đừng loạn, người đều ăn thế này mà. Hòa hạ nhắc Triệu Ngọc Lan, rồi ngẩng đầu cười xin lỗi bà thím chia cơm, Cô ấy lần đầu xuống thôn, làm thímvi_pham_ban_quyen quá.
Tôi có sai đâu. Ngọc Lan đẩy Ngụy Hòa một cái, Tất cả là tại anh, cứ nhất định phải đăng ký nông thôn làm gì, hại phải chịu nhiêu khổ cực.
Ngụy không tức giận, nhỏ an ủi: Ai cũng xuống nông thôn cả thôi, em cố gắng chịu đựng, bác trai cònvi_pham_ban_quyen đang đợi về đấy.
Triệu Lan há miệng định nói gì nhưng lại , đành lặng.
Vừa quay đầu , ta chợt nhìn thấy Khương Tân .
Thiếu nữ ngồi trên ghế dài, thong thả ăn thứ đồ ăn trước mặt, rõbot_an_cap ràng không phải cao lương mỹ vị nhưng lại toát ra một nhã lạ thường. Người không biếtvi_pham_ban_quyen nhìn vào còn tưởngleech_txt_ngu cô đang dùng bữa ở một nhà hàngleech_txt_ngu cao cấp nào đó.
Cơn giận chưa tan trong lòng Triệu Ngọc Lan càng bùng lên dội.
Dựa vào đâu mà cô ở đây như một trò cười, còn Khương Tân Nguyệt quê mùa thô có thể ngồi đàng hoàng như vậy?
Sự nộ nhanh chóng lan rộng.
Khương ăn miếng màn thầu cùng, trước bỗng nhiênbot_an_cap bị ai đó đập xuống mấybot_an_cap phiếu.
Cô theoleech_txt_ngu tay đầu lên, đúng lúc chạm phải ánh khiêu khích của Triệu Lan.
Đúng loại mùa không lên nổi mặt , mấy thứ này mà cũng được. Cô ta chán ghét xua tay, nay tôi đại phát từ bivi_pham_ban_quyen, ban cho một việc tốt, mười đây, nấu cho tôi một bữa cơm.
Thanh niên tri thức có thể tự nấu ăn, nhưng Triệu Ngọc Lan lại không tự mình động .
Khương Tân Nguyệt liếc nhìn Triệu Ngọc Lan một cái, mông cũng chẳng buồn nhúc nhích, thong thả ăn nốtbot_an_cap miếng cuối cùng rồi đứng dậy bỏ đi.
Khương Tân Nguyệt, cô điếc à? Bị phớt lờ, Triệu Lan đùng .
Khương Tân Nguyệt cuối cùng cũng nhìn cô mộtleech_txt_ngu cái, nhưng chẳng phải cái nhìn nể nang gì: Cô người khác đi, tôi không muốn giúp cô.
Nhìn đám người xem náo nhiệt xung , Khương Tân Nguyệt cười, nhắc nhở: phải ai cũng có điều kiện như đại tiểu thư Triệu đây đâu, những thứ côleech_txt_ngu không thích nhưng có thích .
Câubot_an_cap này vô hìnhbot_an_cap trungbot_an_cap khơi gợi Triệu Ngọc Lan chê bai thức ăn ở ăn công cộng, khiến cô lập tức trở thành mụcvi_pham_ban_quyen tiêu chỉ trích của đám đông.
Ngụy Hòa nhíu mày, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không trách cứ Khương Tân Nguyệt mà lại giữ chặt Triệu Ngọc Lan đang địnhvi_pham_ban_quyen thốt ra những lời ngông cuồng, bất lực đếnvi_pham_ban_quyen cực điểm: Đừng nói nữa, thực sự không thíchleech_txt_ngu ăn để nấu cho.
Ánh mắt Tân Nguyệt lại trên áo Ngụy Hòa đang giữbot_an_cap Ngọc Lan, cô chợt mỉm cười nhưng nói gì, xoay người ra khỏi nhà .
Đồng , cô đợi . Đi chưa được bao xa, Ngụy Hòa đã bộ đuổi .
Đồng , nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngọc Lan có đắc tội với cô, tôi thay mặt ấy xin cô, vừa rồi tại sao cô vào cô ấy? Những lời cô nói chẳng là đẩy cô vào thế khó sao?
Hòa nói giốngbot_an_cap như con người anhvi_pham_ban_quyen ta, nhìn ôn hòa nhưng lại cùng .
Tân Nguyệt mắtbot_an_cap lại, ngay sau đóbot_an_cap cười lạnh mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng: chí, tôi không hiểu ý anh cho lắm.
Tôi tửvi_pham_ban_quyen tế, là đồng chí Ngọc Lan của anh tự đến gây rắc rối choleech_txt_ngu tôi, lời cũng là cô ấy nói . Thay bảo tôi, anh nên dạy cô thế nào làleech_txt_ngu sự tôn trọng thì hơn.
Ngụy Hòa không lùi bước: Lan vẫn còn tínhbot_an_cap trẻ con, nói năng khôngvi_pham_ban_quyen kiêng dè, chí nên cứleech_txt_ngu bám không buông.
Khương Tân Nguyệt tức đến bật cười: Đứa trẻ mười tám à?
Ngụy Hòa lời: Dù sao đi nữa, bản tính Ngọc Lan không xấuleech_txt_ngu, vọng đồng đừng chấp nhặt với cô ấy.
Bản tính không xấubot_an_cap?
những gìleech_txt_ngu Triệu Ngọc Lan làm để sỉ nhục mình, Khương Tân Nguyệt chỉ cảm thấy câu đùa này thực sự lạnh lẽo.
Nếu nói lúcvi_pham_ban_quyen trên tàu Ngụy Hòa là người lịch sự, biết tiến biết luibot_an_cap khiếnleech_txt_ngu Khương Nguyệt giữ lại chút hảo cảm, thì này trong lòng cô chỉ còn sự y hệt như dành cho Triệu Ngọc Lan.
Quả nhiên là nồi nào vung !
khôngbot_an_cap buồn đôi co với Ngụy Hòa , quay ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi . Cô không hề hay rằng màn giằng co của hai người cổng đã lọt vào Ngọc Lan.
Đồng Khương với đồng cũng đẹp đôi đấy . Một bà thím bên cạnh buông câu đùa giỡn.
Triệu Ngọc lườm thím cái cháyvi_pham_ban_quyen mặt: Xứng cái gì mà ? Khương Tân Nguyệt con rừng sao mà được với Ngụy Hòa.
Mắng , Triệu Ngọc Lanleech_txt_ngu hậm hực bỏ đi.
Bà thím bị Triệu Ngọcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lan mắng cho ngẩn người, đến khi phản ứng thì cô ta đã đi được mộtbot_an_cap đoạn xa, bà chỉ cảm thấy thật khó hiểu.
Tôi chỉ đùa câu thôi mà, đúng là kinh, người mới không xứng với đồng chí Ngụy ấy.
Bà thím lẩm chửi rủa, kéo người bạn thân bắt đầu nói xấuvi_pham_ban_quyen Triệu Ngọc Lan.
Ở nôngbot_an_cap thôn, ăn cơm xong cơ có hoạt động gì, Khươngvi_pham_ban_quyen Nguyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm đến Đại đội trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, một là để hỏi thăm chuyện nhà, hai là để mượnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài cuốn sách.
Đại đội trưởng để tâm chuyện của Khương Tân Nguyệt, trong mộtvi_pham_ban_quyen ngày cũng đã dò hỏi vàibot_an_cap tin tức ích.
Đồng , tôi đã hỏi giúp cô rồi, đất trống ởbot_an_cap đầu làng có thể cấp cho cô xây nhà, có yêu cầubot_an_cap về quybot_an_cap , bản xuống sẽ nói cụ thể cô sau.
Khương Nguyệt không ngờ tốc độ của Đại đội trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại nhanh như vậy, vội vàngbot_an_cap rối rít cảm ơn.
Vừa nói , cô vừa mượn túi áo chắn, lấyvi_pham_ban_quyen từbot_an_cap trong khôngvi_pham_ban_quyen gian nửa túi kẹo Đạileech_txt_ngu Bạch Thỏ.
Đại trưởngbot_an_cap, phiền ông phải chạy một chuyến thế này, đây là chút lòng thành , ông nhé.
sữa Đại Bạch Thỏ là món hàngbot_an_cap hiếm ở thôn, chỉ đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lễ Tết trẻ con trong nhà mới được chia cho vài . Đại đội khước từ đôibot_an_cap câu, cùng vẫn nhận lấy.
Thế thì tôi không phụ lòng của cô nữa, tôi nhận. Sau này có việc gì cứ nói với mộtleech_txt_ngu tiếng, tôi sẽ cố gắng giúp đỡ.
Khương Tân chínhbot_an_cap là câu nói này, nhưng mặt vẫn làm cho đủ lễ nghi.
Đại trưởng nói gì vậy ạ, đây chỉ là chút lòng thành của cháu thôi, mong cầu bác phải làm gì .
đội trưởng cũng không tiếp đề tài đó nữa, chỉvi_pham_ban_quyen hì hì gật đầu bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt.
Khương Tân Nguyệt lại nói về việc muốn mượn sách. Đại đội trưởng đã nhận sữavi_pham_ban_quyen cũng chẳng hỏi nhiều xem cô mượn sách làm gì, trực đưa cho cô.
Khương Tân Nguyệt cầm sách đi về, lúc ngang qua chuồng thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe thấy một tràng tiếng .
Cô dừng bước, liếc nhìn phía chuồng bò.
Mộtbot_an_cap luồng sáng yếu ớt hắt ra từ bênleech_txt_ngu trong, hiện tiếng nói chuyện.
Thời điểm này, những người sống ở chuồng bò cơ bản đều là những thành phần có lịch không sạch, không đượcvi_pham_ban_quyen chào đón trong thôn.
Khương Tân Nguyệt không nghĩ , nhấc chân bỏ đi. Cô khôngleech_txt_ngu muốn lo chuyện đồng để rồi rước họa vào .
Bớt mộtleech_txt_ngu chuyện vẫn hơn là thêm .
Cô thẳng về chỗ ở, nhưng không hiểu sao lại không đẩy cửa vào.
Cửa đã bị người bên trong khóa !
Khương Tân Nguyệt day day dương, để tránh rối không đáng có, cô ném sách trong tay vào , đó lên tiếng: mở cửa là gọi Đại đội trưởng đến đấy.
Cánh cửa đang đóng khắc mở toang, Triệu Ngọc Lan một chậu nước tạt thẳng vàoleech_txt_ngu người Khương Tân Nguyệt.
Khương Tân Nguyệt đã sớm đề phòng, dù đã một bên nhưngbot_an_cap không dội ướt sũng đầu tóc quần áo cũng đã ướt mất mộtbot_an_cap nửa.
Triệu Ngọc cầm chậu không, hả hê nói: Đồng chí Khươngleech_txt_ngu, ngại quá , chúng đang vệ nên không nhìn thấy cô, cô chắc là không để bụng đâu nhỉ?
Khươngvi_pham_ban_quyen Tân Nguyệt cười không cười: Tất nhiên không để bụng rồi, đồng chí Triệu sắp tôi tận nămbot_an_cap mươi , sao tôi có để bụng được chứ.
Vẻ mặt hống hách của Ngọc Lan lập đông cứng , cô ta cầm cái định đập vào người Khương Nguyệt.
Tânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nguyệt bóp chặt Triệu Ngọc Lannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơi dùng chútbot_an_cap lực mẹo, Triệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngọc Lan đã đau đến mức cha gọi , miệng ngừng chửi bới.
Tân Nguyệt vờ như không nghe thấy, tăng thêm lực ở tay.
Khuôn mặt Ngọc Lan đau đến biến dạng, phải xuống nướcbot_an_cap: đưa, là được gì.
Cô ta khó nhọc lôi từ trong túi ra một xấp tiền. Khương Nguyệt lấy, thận đếm đủ năm mươi , số còn lại thì nhét vào túi Triệubot_an_cap Ngọcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lan.
Ngọc Lan hằn học lườm Khươngbot_an_cap Tân Nguyệt, nhưng vừa rồi mới chịu nên nhất thời không dám đối đầu diện.
ngờ, Khương Tân Nguyệt bỗng quay đầu : Tôi nhớ không sống ở .
Triệu Lan lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức không kìm chế được : Tôi sống ở đâybot_an_cap thì , tôi đây là để cảnh cáo cô đấy. không soi gương mình là hạng người , một đứa nhà quê không quyền khôngvi_pham_ban_quyen thế mà mơ tưởng bám víu lấy Ngụy , đúng là si tâm tưởng.
Màn giáo huấn này đến vô .
Cô muốn víu lấy Ngụy Hòa từ nào chứ?
Khương Tân nhíu : Không phải ai cũng đói khát đến mứcbot_an_cap bèo gạt như cô đâu.
Triệu Ngọcleech_txt_ngu Lan nổi đóa: cô là ? Cô có biết Ngụy Hòa có thân thế thế nào ?
Khương Tân Nguyệt chẳng buồn để tai, cô ở giường, lại đi múc một chậu nướcvi_pham_ban_quyen. Sau khibot_an_cap ráy xong , cô vung chiếc khăn lau chân một cái, chiếc khăn đập thẳng vào mặt Triệu Ngọc . Đúng lúc Triệu Ngọc Lan há miệng nói chuyện, một góc khăn tọt thẳng vào trong miệng cô ta.
Triệu Ngọc Lan nhìn thấybot_an_cap Khươngleech_txt_ngu Tân Nguyệt dùng chiếc khăn đó để chân, ngay lập dạ dày nhạo, ôm lấy cái ống nhổ mà nôn nôn .
Khương Tân Nguyệt một tiếng, ra vẻ như vừa mới phát hiện ra: Cô không sao chứ? Tôi cũng không ngờ là cô vẫn còn ở , muộn thế này rồi sao cô vẫn chưa về?
Mặt Triệu Ngọcbot_an_cap Lan lúc xanh lúc đỏ: Khương Tân , cố ý!
Khương vẫn vẻ mặt vô tội: Tôi vung khăn ở chỗ giườngbot_an_cap của mìnhbot_an_cap, lại là cố ý được?
Ồ. Khương Tân Nguyệt như sực nhớ ra điều , nãy cô hắt nước vào tôi mới là nhỉ.
Triệu Lan tức đến nổ phổi: Tôi chính là ý đấy, cô làm gì được tôi nào? bảo cô quyến rũ Ngụy Hòa. Tôi nói chovi_pham_ban_quyen cô , Khương Tân Nguyệt, Ngụy Hòa làvi_pham_ban_quyen của tôi, anh luôn tôi, và cũng chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thể là của thôi.
Tân ra tiền năm mươi đồng vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận từ Ngọc Lan, nhìn qua người bạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng phòng: Đuổi cô ra , chỗ này sẽ là củavi_pham_ban_quyen các chị.
Mấy người cùng phòng đưa mắt nhìn nhau, rồi lại nhìn Ngọc với vẻ lự. Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, họ vẫn cầm lấy tiền.
Triệu Ngọc Lanbot_an_cap trợn tròn mắt: Các gì thế? Đừng quên là các ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng đã nhận tiền tôi rồileech_txt_ngu.
người trong số bịt miệng Triệu Ngọc Lan lại, mấy ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùngleech_txt_ngu hợp lực lôi cô ta quẳng ra khỏi cửa.
Nữ thanh niên tri thức vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng Ngọc Lan quay sang cười với Khương Tân Nguyệt: Đồng chí Khương, tôi không cố ý để cô ta vào đâu, là cô nói vào giúp dọn dẹp vệvi_pham_ban_quyen sinh, chúng tôi nghĩ thêmbot_an_cap người làm sẽ hơn nên mới
Đôi mắt đen của Khương Tân Nguyệt nhìn chằm vàovi_pham_ban_quyen cô ta, giọng không chútbot_an_cap hơi ấm: Các làm thế nào tôi không quản được.
thanh niên tri thức nọ nghẹn lờibot_an_cap, gượng cười: Tôi
Khương Tân Nguyệt không đợi cô ta nói hết , bưng nước quay người ra ngoài.
Nữ thanh thức bị mặt, nắm chặt số tiền Khương Tân Nguyệt đưa mà lẩm bẩm chửi: Đều là thanh niên trivi_pham_ban_quyen thức xuống nông thôn , thanh cao cái nỗi chứ?
Cô ta định lôi mấy cùng phòng: Các thấy đúng không?
Những người lại đều vẻ coi thường hành vi củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta, ai thèm đáp lời.
Sáng sớm sau, Khương Tân Nguyệt vệ sinh cá nhân xong, ăn sáng rồi đến máy. Cô làmbot_an_cap việc chămbot_an_cap chỉ suốt cả buổi sángbot_an_cap, nhưng vừa đến vào chiều thì đã bị Triệu Ngọc Lan chặn đường.
Cô ta đá đá hai thùng bên cạnh: Chiều nay mày chịu gánh nước, tao giám sátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net !
Khương Tân Nguyệt đứng bất động, Triệu Ngọc Lan vậy mà không giận, ngược lại còn chìa ra tờ chứng nhận: chưa? Bây giờ tao quyền quản mày.
một khoảng thời gian ngắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngủi, Triệu Ngọc Lan vậy mà đã luồn lách lênvi_pham_ban_quyen được một vị trí có chút chức quyền.
này Khương Tân mấp máy môi: không ít tiền đâu nhỉ.
Triệubot_an_cap Ngọc Lan mượn oai : Được Tân Nguyệt, mày còn muốn điểm công hay không
Triệu Ngọc Lan mới nói được một nửa, Khương Tân Nguyệt nhanh nhẹn xô nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi về phía nước.
Triệu Ngọc Lan mất đi lý do mắng người, chỉ có thể giận, ấm ức theo sau mông Khương Tân Nguyệt.
Cô ta nhất định phải canh chừng Khương Tânbot_an_cap Nguyệt, nếu Khương Tân Nguyệt dám lười biếng, cô ta tuyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ khiến cô phải biết tay.
Thế , từ đầu cuối Khương Tân Nguyệt không hề chống đốibot_an_cap, cứ quy củ xách nướcvi_pham_ban_quyen, hai thùngvi_pham_ban_quyen nước nặng trĩu màvi_pham_ban_quyen bước thoăn thoắt. Ngược lại cô ta, chỉ theo sau thôi màleech_txt_ngu đã mệt đến thở hồng hộc.
tương phản rõ rệt này cũng lọt vào không ít người.
Đồng chí Khương giỏi thật đấy, nếu xuống ruộng cùngvi_pham_ban_quyen chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta, là làm cũng chẳng ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Tôibot_an_cap còn nghe nói ấy ở lại đâybot_an_cap, còn tìm đại đội trưởng hỏi chuyện xây nhà rồivi_pham_ban_quyen, chẳng giống tôi, giờ chỉ muốn về thôi.
Một nam thanh niên tri thức yếu công làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng mảnh đất với Hòaleech_txt_ngu, anh ta cầm mà run rẩy, nhìn thấy bóng Khương Tân Nguyệt, lập tức hai mắt sáng rực.
Ngụy Hòa ngạc nhiên, nhìn Khương Tân Nguyệt cách đó khôngbot_an_cap , cũng đáp lại một tiếng: Đúng là giỏi .
Triệu Ngọc Lan khựng bước, giọng nói củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rõ không lớn, nhưng lọt vàobot_an_cap tai cô ta rành rọt.
Khương Tân giỏi chỗ nào chứ? Cô ta có điểm nào kém hơn Khương Tânbot_an_cap Nguyệtvi_pham_ban_quyen? Trên tàu hỏa giúp Khương Tân Nguyệt thì thôi đivi_pham_ban_quyen, sao tận đây rồi vẫn cònleech_txt_ngu ?
Lan trừng trừng nhìn bóng Tân Nguyệt, nghiến nghiến lợi: Sao mày cứ như âm hồn bấtleech_txt_ngu tán thế hả? Mày chớt đi có phải tốt hơn không!
Ý nghĩ vừa nảy ra không thể kiềm chế được nữa, Triệu Ngọc Lan bám sátleech_txt_ngu Khương Tân Nguyệt. Thấyleech_txt_ngu cô xách không cúi xuống bên bờbot_an_cap lấy nước, ác niệm lòng cô ta tức thì dâng cao.
Khương Tân Nguyệt, mày đừng có mà lười biếng đấy.
Triệu Ngọc Lan vừa nói tiến lại , vừa đứng vững, cô liền tung một cú đá vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phía Tân Nguyệt.
Khương Tân Nguyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ngờ Triệu Ngọc Lan lại to gan đếnbot_an_cap mức đó, cô không có chút phòng bị nào, rơi thẳng xuống nước.
không biết bơi!
Cứu mạng
Làn nước lạnh thấu xương từbot_an_cap bốn phương tám hướng vào cơ thể cô, ngừng vào mũi, xâm nhập vào phổi.
Tân Nguyệt, cho màyvi_pham_ban_quyen mơ tưởng Hòa này, cho mày muốn xây này, xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net địa mà mơ .
người rơi xuốngleech_txt_ngu nước rồi, mau cứu người
Trênleech_txt_ngu bờ tức loạn, nhưng không một ai nhảy xuống cứu.
Trong lúc vùng vẫy, ý thức của Khương Tân Nguyệt dần tan biến.
sắp sao?
Người trên cũngbot_an_cap quýt không thôi, hết đợt người này đến đợt người khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kéo .
biếtvi_pham_ban_quyen bơi.
Tôi là đàn ông, mà cô ấy được.
Anh đi đi.
Những trên bờ đùn đẩy nhau hồi lâuleech_txt_ngu, nhưng vẫn chẳng có ai xuống nước.
Mặt nước dần trở lại yên tĩnh, nhiên, một người đàn ông gạt đám đông ra, một tay cởi phăng áo khoác, bật nhảy chỗ, thẳng nước.
Lịch !
Không biết là ai đã hét lên một tiếng, âm thanh qua mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước vào tai Khương Tân Nguyệt.
Cô vừa ra khỏi không gian, dòng nước lại một nữa ập tới. Cô bơi về người , nhưngbot_an_cap vì vốn dĩ không biết bơi nên càng muốn trồi lên, cô lại càngbot_an_cap chìm sâu xuống.
Người thanh niên ngược sáng tiến gần, đôi chân sải mạnh, chẳng mấy chốc đến bên cạnh Khương Tân Nguyệt. Một tay anh siết chặt lấy vòng eo thon thả của cô, kéo cô lên mặt .
Ào
Lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , lên rồi! Tống Lịchvi_pham_ban_quyen Đình cứu được người lên .
Ngay khi nổi lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt , đầu Khương Nguyệt lệch sang một bên, trực tiếp ngãleech_txt_ngu vào lòng Tống . Anh chỉ nghĩ cô nước đến hôn mê nên cũng không .
Đám đông ngay lập tức vây quanh, khiến Tốngleech_txt_ngu Lịch Đìnhvi_pham_ban_quyen, người đang Khương Tân Nguyệt bờ, còn thoát.
Người niên để trần nửa thân trên, làn da mang màu mật khỏe khoắn. đường nét rắn rỏi chia bụng thànhvi_pham_ban_quyen tám rõ rệt, rãnh bụng kéo dài lặn mất dưới cạp quần tâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dính chặt lấy thắt lưngvi_pham_ban_quyen.
Đôi tay mạnh mẽ của anh đỡ lấy náchvi_pham_ban_quyen và khoeo chân Khương Tân Nguyệt. Côbot_an_cap gái nhỏ như đang chìm giấc ngủ, lặng lẽ tựa vào anh.
Tránh ra, đừng cản trở việcleech_txt_ngu cứu người. Giọng anh vốn dĩ đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thanh lãnh, lời nói lại chẳng chút hơi ấm. Nếu là bình thường, mọi người đã , nhưng hôm nay thì không.
Anh cẩn thận lót chiếc áo mình để trên bờ đất, tỉ mỉ kiểm tra hơi thở và mạch đập của Khương Tân Nguyệt.
Tuy nhiên, không có gì cả!
Anh không hề hoảng loạn, bắt đầu hiện các thao tác hồi tim phổi Khương Tân Nguyệt mộtleech_txt_ngu cách bài bản. Hai tay đan vào nhau ép ngực cô, từng , nhịp đầybot_an_cap dứt khoát.
Sau vàileech_txt_ngu vậy vẫn không thấy triểnvi_pham_ban_quyen. Tống Đình nhíu mày nhưng không nói gì, chỉ sức cứunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho Khương Tân Nguyệt.
đồng chí người rồi!
biết là ai đã hét lên một câu, khiến Triệu Ngọc Lan đang bị ngăn lại tức khắc thành tâm điểm của đám đông.
mắt của dân làng khiến cô luống cuống, vô thức xua phủ nhận: Không phải tôi, sự không phải tôi, là tự cô ta ngã xuống đó.
Chúng tôi đều nghe thấy đồng chí nói là cô cô ấy.
Tôi nghe thấy.
là niên tri thức xuống nông , vậy mà lại làm ra chuyệnleech_txt_ngu hại người.
Chuyện này nhất định báo cho Đại đội trưởng, để Đại đội đòi công bằng cho Khương đồng chí.
Dân làng vô cùng , một phầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vì chính nghĩa trong lòng, phần lớn làvi_pham_ban_quyen xem náo nhiệt. trong thôn ra vào nập, cuộcvi_pham_ban_quyen bình lặng như mặt nước hồ, đã lâu rồi có chuyệnbot_an_cap xôn thế nàyleech_txt_ngu! Họ không ngại làm cho chuyện này rùm beng chút nữa.
Chỉ trong vài nhịp thở, Triệu Ngọc Lan đã bị mấy người túm chặt cánh , lôi kéo giải lên công xã.
Triệuleech_txt_ngu Ngọc Lan vừa khóc vừa làm loạn: Các buông tôi , tôi đã bảo phải tôi .
Hòa rẽ đám đông đi tới, Triệu Ngọc Lan lậpvi_pham_ban_quyen tức nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy cứunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , dùng hết sức bình sinh thoát khỏi mấy đang giữ mình, tót ra lưng Ngụy Hòa.
Cô ta bám chặt lấy cánh tay Ngụybot_an_cap Hòa: Ngụy , anh cứu tôi với, bọn họ muốn dồn tôi vào chỗ chớtbot_an_cap. nói không phải tôileech_txt_ngu, tôi không hề đẩy Khương Tân .
Cô ta khóc lóc như thể thực sự bị oan ức, nước mắt cứ thế ra.
Dù saobot_an_cap cũng cùng lớn lên, Ngụy Hòa trực tiếpleech_txt_ngu đứng chắn trước mặt Ngọc Lan.
Các vị, đồng vẫn chưa tỉnh, chuyện có phải do Triệu đồng chí làm hay không rõ, hayleech_txt_ngu là chí tỉnh rồi hỏi sau.
Nói nhảm, tôi vừa nghe tận tai ở đây, không phải cô ta thì còn ai? làng hoàn toàn chấp nhận.
Triệubot_an_cap Ngọc sốt ruột giậm chân: Ngụy , anh mau giúp đi, thật sự không phải tôi.
Triệu Ngọc có chỗ dựa dẫm chẳng qua là vì cậy Khương Tân Nguyệt còn đang hôn mêbot_an_cap, không chỉ đích danh cô tavi_pham_ban_quyen. Chỉ cần vượtleech_txt_ngu qua được lúc này, ta có đầy cáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để khiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Khương Tân Nguyệt phải miệng.
Ngọc Lannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net suýtbot_an_cap chút nữa nát răng trắng.
Conleech_txt_ngu Khương Tân Nguyệt này sao còn chưa chớt , sao cứ gây ra cho ta bao nhiêu rắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rối thế này!
Ngụy Hòa cũng lên tiếng: Dù gì cũng chỉ đợi vài ngày, đến lúcleech_txt_ngu đóbot_an_cap phải sẽ biết sự thật sao.
Đúng lúc này, Khương Tân Nguyệt vốn đang hôn bất tỉnh đột nhiên ho sặc sụa vài tiếng. Âm thanh đó thu hút sự chú ý của mọi .
Khương đồng tỉnh rồi, không nữa.
Khương đồng , làleech_txt_ngu ai đẩy cô xuốngvi_pham_ban_quyen ? Cô cứ nói cho chúng tôi biết, nhất định sẽ đòi lại công bằng cho cô.
Khương Tân Nguyệt. Triệu Ngọc Lan sợ Khương Tân Nguyệt lỡ , bèn lên tiếng đe dọa, Chúng ta phải ở chung ít nhất nửa năm nữa, cô nghĩ cho kỹ rồi hãy nói, đừng có vu khống tôi.
Đến này mới biết sợ.
Khương Nguyệt cười lạnh một tiếng, bất thình lình lạivi_pham_ban_quyen ho khù khụ, lảo đảo chống tay xuống đấtbot_an_cap dậy. Để diễn yếu đuối đến cùng, cô vừa đứng lên đã ngã sang bên.
Lịch Đình nhanh tay mắt lấy, nhưng khoảnh khắc chạm vào tay đối phương, sắc mặt anh bỗng trở nên lạnh lẽo.
Triệu đồng chí, cô đang đe dọa tôibot_an_cap sao?
Triệu Ngọcbot_an_cap Lan không ngờ Khương Nguyệt lại như vậy, sắc mặt tái nhợt đi vài phần, lắp bắp giải thíchbot_an_cap: Tôi tôi không có, tôi sợ đầu óc cô không được tỉnh táo thôi.
Dù có không táo thế nào, tôileech_txt_ngu cũng không thể quên được người đãbot_an_cap hại mình. Mới nói được , Khương Tân Nguyệt lại ho thêm vài tiếng.
Cô ớt tựa người Tống Đình, khuôn trắng bệch không còn giọt máu, mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về phía Triệu Ngọc đầy đáng thương và bất lực.
Trước cảnh này, dân làngbot_an_cap tự nhiên nghiêng về phía tin tưởng nạn nhân là Khương Nguyệt hơn.
Khương Tân Nguyệt thu hết phản của dân làng vào , thừa xông lên: Triệu đồng chí, tôi với cô rốt cuộc có thù oán gì mà cô lại đối xử với tôi như vậy?
Lời nói nhắm thẳng Triệu lại không hề mang tính công kích.
Đây chính là cũ rích mà Triệu Ngọc Lan thường dùng bắt nạt người . Rõ ràng là cô ta ức hiếp người , nhưng khi bị truy cứuvi_pham_ban_quyen lại bọn giả vờ yếu đuối, ngây . Cuối cùng, cô tabot_an_cap trở thành người vô tội, còn nhânbot_an_cap lại bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắng thậm tệ.
Ngụy đồng chí, Triệu đồng đây là hành giết , anh không thể bao che cho cô ta được, chúng tôi phải đưa cô đến chỗ Đại trưởng.
Dân làng lại một nữabot_an_cap phẫn nộleech_txt_ngu công kích, Triệu Ngọc Lannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa cuống vừa sợ.
Tân Nguyệt, con khốn này, mày hại . ép sát tới, Ngọc Lan vừa vừa , mượn sự che chắn củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngụynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hòa, lao thẳng đến trước mặt Khương Tân Nguyệt.
Chát!
Trước khi Ngọc Lan kịp ra tay, Khương Tân Nguyệt đã một cái tát thật mạnh vào mặt cô ta.
Từ khi đưa lấy cha , đủ loại việc nặng nhọc cô đều đã làm qua, cộng thêm sự rèn luyện ở mạt thế, cô biết đánh thế nào cho đau không để lạibot_an_cap .
Triệu bị tát đến mức ngã bệt xuống đất, lại bắt đầu gàoleech_txt_ngu thét: Khương Tân Nguyệtbot_an_cap, tao liều với mày.
Khương Tân Nguyệt lại yếu ớt người ra , đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm Triệu Ngọc : Tôi còn chưa lực , cô làm cái gì vậy?
Cái tát nóng rát trên , vậy mà Khương Tân Nguyệt lại bảo chưa dùng lực!
Triệu Ngọc hận không thể băm vằm Khươngbot_an_cap Tân thành támnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mảnhleech_txt_ngu, nhưng chưa đợi cô kịp hành động, dân làng ra tay trước, xốc cô ta dậy. Bất chấp sự gào thét xé lòng, họ trực tiếp lôi cô ta về phía công .
Giết người thànhbot_an_cap, muốn bồi thêm nhát dao.
Khương Tân Nguyệt dường như đã nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy cảnh Triệu Ngọc Lan không thể sốngleech_txt_ngu nổi ở trong thônbot_an_cap này nữa, nhưng chẳng quan tâm, đó làvi_pham_ban_quyen do Triệu Ngọc Lan tự chuốc lấy.
Vừa dứt dòng suy , làng lắng vây quanh: Khương đồng , cô không sao chứ? Côleech_txt_ngu tâm, Triệu Ngọc Lan nhất định sẽ trừng phạt.
Hồi ởvi_pham_ban_quyen mạt thế, sinh tồn, Khương Tân Nguyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net luyện kỹ năng ngụynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến mức xuất nhập hóa. Cô biết làm thế nào để bản thân trông có vẻ nhược, cũng biết cách tạm thời che giấu thở và mạch đập.
Ngay từ khoảnh khắc có người nhảy xuống nướcbot_an_cap, cô quyết định rồibot_an_cap, sẽ giả vờ ngất xỉu để này rùm lên. Hiện mục đích đã đạt được, tâm trạng cô thể không tốt.
Chỉ khi nghĩ đến mình lợi dụng, cô ít nhiều cũng thấy chút áybot_an_cap náy. Không được ngẩng đầu nhìnleech_txt_ngu, ai ngờ đâm sầm vào một đôi mắt sâu thẳm và nhạt nhẽo.
mắt đàn ông rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấu đáo, lạivi_pham_ban_quyen pha lẫnleech_txt_ngu một giễu cợt, dường như đã nhìn thấu tấtvi_pham_ban_quyen cả ngụy trang của cô.
Khương Tân giật mình một cái, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại lắc đầu. Sự ngụy trang của cô đã kinh qua sự gộtvi_pham_ban_quyen rửa của ăn thịt người kia, sao có thể bị phát hiện dễ dàng như thế được.
Triệu Ngọc Lan dân làng cưỡng chế đưa đi, suốt quãng đường không ngừng chửi bới.
Điều kỳ lạ làbot_an_cap, Ngụy Hòa người luôn bảo vệ Triệu Ngọc chuyện lần nàyleech_txt_ngu lại không hề cản.
Khương Tân Nguyệt liếc nhìn với vẻ nhiên, rồi lập tức mắt đi. Chuyện của Ngụy Hòa và Triệu Ngọc Lanleech_txt_ngu liên gì đến cô chứ!
Cô nhìn sang Tống Lịch Đình, chânvi_pham_ban_quyen thành cảm ơn: Cảm ơn anh đã cứu tôi.
Những người dân làng còn nán lại dường mới nhớ Tống Lịch Đình. biết anh làm vậy là để người, nhưng dovi_pham_ban_quyen định kiến, không ít kẻ bắt đầubot_an_cap đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem náovi_pham_ban_quyen nhiệt.
Tống Lịch Đìnhvi_pham_ban_quyen cũngbot_an_cap dày thật đấy, người ta là thanh niên mà cứ thế bị hắn nhụcvi_pham_ban_quyen, sau nàyvi_pham_ban_quyen còn cho ai được nữa?
Lát nữa chắc chắn hắn sẽ bảo là cứu người chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem.
Thành kiến là mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngọn núi lớn, Tống Lịch Đình đã biết rõ đó. Các thanh niên tri thức khác là tự nguyện đăng ký hoặc đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phân bổ, nhưng anh mẹ lại bị đưa xuống đây theo diện hạ phóng.
Từleech_txt_ngu đầu tiên đặt chân đến đây, Tống Lịch chưa từng được hưởng lấy mộtvi_pham_ban_quyen ngày yên ổn. Nơi anh ở là chuồng bò bẩn thỉu , đồ những rau thối vứt đi, công việc anh làm cũng là việc nặng nhọc, dơ bẩn nhất trongbot_an_cap thôn.
Thậmbot_an_cap chí vào lúc tínhvi_pham_ban_quyen con người đangbot_an_cap treo sợi tóc, người nhìn thấy anh cũng chỉ nghĩ rằng anh có mục xấu.
Khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đợi Khương Tân Nguyệt kịp phản ứng, Tống Đình đã đầu bước ra ngoài đám , đồng thời chiếc áo mình vừa ra lên người Khương Tân Nguyệt, che chắn những ánh mắt không mấy tốt đẹp.
Tống Lịch Đình, mày còn là ông không? chí là một gái trong trắngbot_an_cap, cứ thế bịvi_pham_ban_quyen mày làm nhục
Tôi làm nhục chỗvi_pham_ban_quyen nào? Tống Lịch Đình mất kiên nhẫn nhìn gã dân làng đang chặnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đường mình, mỉa mai một tiếng, lẽ giống như các người, đứng nhìn cô ấy chớt?
dân ánh mắt lạnhbot_an_cap của Tống Lịch Đình làm chobot_an_cap giật , lắp bắp nói: Mày cởi trần ôm lấy chí Khương, đây không phải làm nhục thì là gì?
Hắn càng nói càng tự tin: nữavi_pham_ban_quyen, mày nhìn kiểu đấy? không giống mày, thành phần của không sạch sẽ, còn tao đều là dân chính gốcbot_an_cap, thanh thanh , màyleech_txt_ngu còn muốn đánh tao chắc?
Đình không đáp lại, thậm chí chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thèm liếc hắn lấy một cái.
Khương Tân Nguyệt lên vài bước đến trước mặt Tống Đình, nở nụ cười ôn hòa: Đồng chí, đồng chí là cứu tôi. Tuy anh ấy cởinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trần, nhưng giữa tôi không hề có bất kỳ sự xúc nào quá cả.
Đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Khương, phải nhìn cái thằng mặt trắng Tống Lịch Đình này rồi chứ? Người đànvi_pham_ban_quyen ông kia la , Tôi nói cho cô biết, cha là phầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động, thành phần không trong , cô đừng bịvi_pham_ban_quyen ma xui quỷ khiến.
Khương dáng mảnh mai, gương mặt xinh xắn, là kiểu diện mạo tiêu chuẩn em gái nhà bên, dịu dàng xen lẫn sự thanh thuần động người, đẹp hơn hẳn đại đa số phụ nữ .
Lúc nãy hơi xa nên hắn nhìn không rõ, giờ Tân Nguyệt bước tới gần, dung này khiến hắn sững sờ chốc lát. đúng là kiểu hắn thích, mà đang chưa cưới , nếu có thể một nữ thanh niên trivi_pham_ban_quyen thức về nhà thì chẳng là làm rạng danh tổ tiên sao?
Vừa nghĩ đến đó, Trương Tân đã mơ tưởng đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyệnbot_an_cap sinh đẻ cái với Khương Tân Nguyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ánh mắt hắn trợn qua người cô.
Khương Tân Nguyệt nhận ra dục vọng trong mắt người đàn ông nọ, ánh mắt cô lạnh đi vài phần: chí, đồng và tôi hoàn toàn trong sạch. Anh cầm đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hấn thế này rốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuộc là muốn làm khó đồng chí là muốn tôi?
Dĩ nhiên là làm khó Tống Lịch Đình!
Lịch Đình tuy thành phần tốt, lại trời ban chovi_pham_ban_quyen gương mặt khôi , mấy cô gái trong thôn cứ nhìn anh chằm suốt ngày.
Trương đã Lịch Đình từ khi anh mới thôn, tìm được cơ hội là ra sức bịa chuyện bôibot_an_cap nhọ, dù có hủy hoại nhữngbot_an_cap phụ nữ khác hắn quan tâm.
Trong mắt hắn, phụ nữ chỉ là vật phụ thuộcleech_txt_ngu của đàn ông, có thể hắnvi_pham_ban_quyen khiến Tống Lịch Đình khó chịu chính là phúc phận của họ.
Thấy Khương Tân Nguyệt giúp đỡ Tống Lịch , Trương Tân lập tức nảy sinh phẫn nộ như bị . Trong lúcvi_pham_ban_quyen giận dữ, hắn hoàn toàn mất tình hình hiện tại, giơ tay định tát Tân Nguyệt một cái.
Tống Lịch Đình làm sao thể một phụ chịu đòn thay mình, anh lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức chặn tay hắn lại trướcbot_an_cap khi kịp chạm vào cô.
phụ nữ thì có gì tài giỏi?
Lão tử người phụ nữ của m Nhận rabot_an_cap mình vừa nói hớ, Trương Tân kịp thời im lặng, lạnh một tiếngleech_txt_ngu.
Đồng chí Khương, tôi nhắc nhở , nếu cô còn bênh vực thằng mặt Lịch Đình thì đừng trách chúng tôi.
Khương Tân tỏ vẻ kinh , vô tội vừa sững sờ: Ý của đồng chí là, tôi giúp đồng chí thì anh sẽ đánh tôi ?
Cô run rẩy lùi lại vài bước, gương nhỏ viết đầy vẻ sợ hãi: Đại đội trưởng nói với tôi rằng dân làng Hạ Trangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuần hậu chất phác, hóa là đã hiểu rồi sao?
Côbot_an_cap rơm rớm nước nhìn những người khác: chí Tống đã cứu , tôi nói anh vài câu sai sao?
Không đợi dân làng lên tiếng, cô thất vọng đầu: ra đúng là vậy rồi. Hóa ra thôn Trang là như thế này, tôi phải đi tìm đại trưởng xin chuyển đến nơi khác thôi.
Nơi này là nơi thế nào? Là nơi khôngvi_pham_ban_quyen phân rõ trắng đen, lấy oán báo ơn sao?
Động đến danh cả thôn, dân làng không đứngvi_pham_ban_quyen xem nhiệt nữa mà đồng loạt quay sang chỉ trích Tân.
Trương , mày bậy bạ đó, đồng nói giúp Tống Lịch Đình là để báo ơn , làm gì có chuyện hay .
thế, không có Tống Lịch Đình thì đồng chí Khương đã Ngọc Lan hại chớt từ lâu rồi.
Dân làng mỗi người một câu chặn họng Trương Tân, sau một người nói với Khương Tân Nguyệt: Đồng chí Khương, cô thấy đấy, Trương Tân đã biết lỗi rồi, cô đừng tìm đại đội trưởng nữa nhé.
Vẻ ngoài thì như đang nói giúp cô, thực chất là bảo vệ Trương Tân.
Lời dọa tìm đại đội trưởng chỉ là để hù Trương Tân, giờ đã được thái độ làng, Khương Tân Nguyệt cũng biết điểm dừng.
Tôi biết đồng chí Trương chỉ là lỡ lời thôi.
Thấy vậy, dân làng tới ngợi Khương Nguyệt là người hiểu chuyện, cô chỉ mỉm cười, đáp lại.
Đám đông nhanh tản đi, chỉ lại Khương Tân Nguyệt và Tống Lịch đó.
Chúng ta huề nhau. Tốngbot_an_cap Lịch Đình độtleech_txt_ngu nhiên tiếng.
gì? Khương Tân Nguyệt vô thứcvi_pham_ban_quyen hỏileech_txt_ngu , chưa hiểu rõ ý của anh là gì.
Tống Lịch Đình chỉ khẽ cười một tiếng nhưng có mấy hơi ấm, anh bóc trần màn kịchvi_pham_ban_quyen lúc trước của cô mà không chút biểu cảm.
Cô giả ngất, mượn tôi để đối phónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với Ngọc , chuyện này cô nợ tôi. cô nói giúp tôi, chuyện tôi nợ cô, nên chúng tabot_an_cap huề nhau.
Nói xong hai câu đó, Tống Lịch Đình người bước đi ngay lập tức, bước vội vã như sợ Khương Tân Nguyệt sẽ bám mình.
Lúc này trong đầu Tân Nguyệt chỉ toàn là hỏi: Sao anh ta lại phát hiện ra?
Thuật ngụy trang của , ngay cả thời mạt thế, những ngườileech_txt_ngu thức tỉnh dị tinh thần cũng chưa chắc đã nhìn thấu, vậy mà Tống Lịch một người bình thường sao phát hiện ?
cố ngoài ý muốn khiếnbot_an_cap Khương Tân Nguyệt phải mất một lúc lâu mới bình lại đượcbot_an_cap, nhưng nó cũng khơi sự tò mò trong lòng cô. kỳ muốn biết Tống Đình đã phát bằng cách .
Đồng thời, áy náy đối với Tốngvi_pham_ban_quyen Lịch Đình cũng trỗi dậy.
Dù anh nóibot_an_cap huềbot_an_cap nhau, nhưng mọi chuyện sau đó đều anh nhảy xuống nước cứu ra, cái ơnbot_an_cap này cô nhấtleech_txt_ngu định trả.
Khương Nguyệt bất lực đỡ tránleech_txt_ngu, ngước mặt nhìn trời một góc bốn mươi lăm độ.
Hết chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến chuyện khác, thật là
Đồng chí Khương! Trong lúc thán, một giọng nói cắt ngang dòng suy của côvi_pham_ban_quyen.
tiến đến bên cạnh Khương Tân Nguyệt, nụ cười trên nhã nhặn, khách khí nhưng khôngbot_an_cap xa cách. Anh ta không vội nói ngay mục đích mình mà bắt đầubot_an_cap vài câu chuyện phiếm.
Nhóm thanh niên tri thức chúng ta đến từ nhiều nơi khác nhau nhưng lại cùng tụvi_pham_ban_quyen họp tại đây, tôi nghĩ đó cũng là một loại duyên phận.
Anh không thấy đây là nghiệt duyên sao? Khương Tân Nguyệt không nể nang gì màleech_txt_ngu Ngụy Hòa, Từ lúc gặp các người, chẳng có gì tốtleech_txt_ngu đẹp xảy cả.
Bị Khương Tân Nguyệt chặn họng, Ngụy Hòa , cười gượng gạo nhưng hề có ý lùi bước.
Anh ta định nói thêm gì , nhưng Khươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nguyệtbot_an_cap không cho anh ta cơ hội.
Tôi biết anh đến vì Triệu Ngọc Lan, tôi với anh chẳng có gì để nói . Thay vì đứng đâyvi_pham_ban_quyen khuyên bảobot_an_cap tôi, chi bằng anh đi mà cô em Ngọc Lan của xem tại cô ta muốn giếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Ngụy Hòa ngờ Khương Tân Nguyệt lại tuyệt tình đến thế, sự nhẫn cũng vơi đi đôi chút. Tuy nhiên, sựleech_txt_ngu giáo dục từ nhỏ anh ta dù giận trông vẫn có ôn hòa.
Đồng Khương, Ngọc Lan không cố ý đâu. Cô đã khiến ấy mất mặt trước nhiêu người như vậy, chuyện cũng nên khép lại tại đây .
Khương Tân Nguyệt lạnh: Người bị hại không phải là anh, nên mới có thể nói những lời đường hoàng đạo đức giả như vậy sao?
Cô về phía dòng sông không xa: Thế này , anh nhảy xuống đó, người cứu , nếu anh không sao thì tôi bỏ qua chuyện cũ, không truy cứu nữa.
Ngụy Hòa siết chặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấm: Ngọc Lan vốn dĩ có ác ý, đồng chí Khương, cô việc gì phải ép người quá như thế.
Không dámbot_an_cap chứ gì. Khương Tân Nguyệt thẳngleech_txt_ngu thừng vạch .
hòa của Ngụy Hòa nứt vỡleech_txt_ngu thoáng chốc: xuống nước có thể người đấy.
Hóa ra anh là sẽ chớt à? tưởng anh đọc sách đến lú lẫn rồi, ngay cả kiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thức nhất cũng không biết .
Vào khoảnh khắc , sự chán ghét của Tân Nguyệt dành cho Ngụy đã lên đến đỉnh điểm.
Ngụy Hòa lại không cảm thấy sai, vẫn tiếp tục lý sự: Chúng ta làleech_txt_ngu thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net niên tri thôn đợt nàyleech_txt_ngu, nhường nhịn thấuleech_txt_ngu hiểu cho nhau một chút chẳng lẽ không phải việc nên làm sao?
Khương Tân Nguyệt thể nhịn thêmbot_an_cap được nữa, cô tung một cước thẳng vào chân Hòa. Ngụy Hòa đau đớn, quỳ sụp xuống trước mặt cô.
Anh ta ngẩng đầu lên một cách chật vật, đôibot_an_cap mắt tràn đầy giận : Đồngleech_txt_ngu Khương, cô
Ôi , ta đều là thanh niên tri thức cùng xuống nông thôn đợt này, nhường vàleech_txt_ngu thấu cho nhau một chút chẳng lẽ không phải là việc nên làm sao?
Khương Tân Nguyệt trả lại nguyên văn lời của Ngụy Hòa anh .
Chiếc mặt nạ ôn hòa của Ngụy Hòa cuối cũng bị xé toạc hoàn toàn: Tiền của sự nhường nhịn làbot_an_cap đối phương không cố ý, còn cô rõ ràng là cố tình!
Tôi không cố ý. Giọng Khương Tân Nguyệt át cả giọng Ngụy Hòa.
Ngụy Hòa theo bản năng: Cô có cố ý không chẳng lẽ tôi lại biết?
Khương Tân Nguyệt không đáp , chỉ nhìn Ngụy Hòa với vẻ chế giễu. Hòa rốt cuộc cũng phản ứng vấn đề đâu.
Đồng chí Khương, ý cô làvi_pham_ban_quyen Ngọc Lan tình đẩy nước sao?
Khương Tân Nguyệt nghi ngờ Ngụy Hòa hiểu tiếng , nếu không thì tạivi_pham_ban_quyen sao anh ta cứ hết lần đến lần khác hỏi lạibot_an_cap một vấn đề mà cô đã nói nói rất nhiều .
hít sâu vài hơi đè nén sự bực bội đang trào dâng lòng.
Anh muốn cứu Triệu Ngọc Lan chứ gì, để tôi hiếnleech_txt_ngu cho anh một kế.
Khương Tân Nguyệt trả lời không vào đâu đâu khiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngụy Hòa nhất thời không hiểu, thấy có khả năng cứu được Triệu Ngọc Lan, anh ta vẫn vểnh tai lên nghebot_an_cap.
Triệu Lan tưởng thích anh nên mới đẩy tôi xuống . Thế này đi, anh lên tìm Đại đội , bảo rằng Triệu Ngọc Lan giếtbot_an_cap người là vì anh, anhleech_txt_ngu đứng ra nhận tội thay , thế chẳng phải mọi chuyện đều êm xuôi sao.
đợi Ngụy Hòa lời, Tân Nguyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói tiếp: Tôi suýt nữa thì mất mạng sông, thể cứ coi như chưa có chuyện gì xảy đượcvi_pham_ban_quyen.
trò thao túng tâm lý này Khương Tân Nguyệt cũng biết, lại còn là kiểu mỉavi_pham_ban_quyen mai chọc đầy cay nghiệt nữa.
Đồng chí Ngụy. Khương Tân Nguyệt kéo dài giọng, Anh là một tốt đến thế, chúng ta lại là niên tri thức cùng đợt, tôibot_an_cap đã phải uất ức lớn như vậy, muốnbot_an_cap bằng cho , chắc anh thấu hiểu được mà nhỉ?
Khương Tânvi_pham_ban_quyen Nguyệt thấpbot_an_cap Ngụy Hòa một cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu, khi cô ngẩng lênbot_an_cap nhìn anh ta, trong đôileech_txt_ngu mắt như chứa đựngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những đốm lấp lánh, mờ ảo sương khói.
Trái tim Ngụy Hòa như bị khẽ vào, nhưng cảm giác đó tan ngay khắc.
ta mím môi, Khương Tân Nguyệt cũng chẳng buồn diễn với anh ta nữavi_pham_ban_quyen, quay ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dứt khoát rời đi.
Nếu có thể, cô thậtleech_txt_ngu sự muốn khứ luôn cả Ngụy Hòa Triệu Ngọc Lan, bởi vì mỗi một chữ tên này ra đều thấy ngứa tai.
Nhưng hiện tại ý tưởng này rõ ràng không khả thi, Ngụy Hòa cứu Ngọc Lan, vậyleech_txt_ngu trong người bọn họ, kiểu gì cũng phải có một kẻ bị kỷbot_an_cap luật thôi!
Ngụy Hòa cũng nán lạibot_an_cap lâu, vội vã đi tìm Đại đội trưởng.
Trướcleech_txt_ngu khi đi, bác trai và bác gái họ Triệu đã nhờ cậy anh ta nhất định phải chăm sóc tốt Triệu Ngọc Lannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Một khi đã hứa, anh ta thể thấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hứa được.
Khương Tân Nguyệt tuy không làm sao, nhưng người ngoài khôngleech_txt_ngu biết, họ cứ cô bị bệnh không , công còn đặc biệt cho cô nghỉ phépleech_txt_ngu hai ngày.
Khương Nguyệt thản nhiên đón , lấy cuốn sách mượn chỗ Đạivi_pham_ban_quyen đội trưởng ra chậm rãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lật xem.
Tiếc là chữ trong đó cô chỉ thấy quen được năm phần, còn lại đều xa lạ.
đã xuyên đến mạt thế rất nhiều năm, cộng thêm chữ viết ở thế giới có đôi chút biệt với thế giớivi_pham_ban_quyen nàyleech_txt_ngu, lâu ngày không tiếp xúc nên đã phần lớn.
Cô chống cằm tựa vào bànleech_txt_ngu duy trong , mắt thờ.
Kỳ thi đại năm tới nhất định ra, cô cũng nhất định phải tham gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ngay cả mặt chữ còn không nhận hết phải làm sao?
Khương Tânbot_an_cap Nguyệt nghĩ đến thanh niên tri thức cùng đợt, họ đều là những người có kiến thức, có học vấn, có thỉnh , nhưng hỏi nhiều quá thì dễ bị ngờ.
Khương Tân Nguyệt nghĩ mãi vẫn không tìm ra pháp thíchleech_txt_ngu hợp, đành tạm thời gác lại, dự định lúc nào rảnhleech_txt_ngu sẽ đi quanh làng xem có cơ hộileech_txt_ngu không.
Sau khi đã có định hướng, Khương Tân Nguyệt đánh một giấc ngon .
Khôngbot_an_cap biết có phải vì đã hoàn toàn thoát khỏi đình máu kia hayvi_pham_ban_quyen không mà côbot_an_cap đã mơ một giấc mơ rất đẹp. Côbot_an_cap mơ thấy cha dượng và chịvi_pham_ban_quyen kếvi_pham_ban_quyen liên dập đầu tha tù, mơ thấy mẹ ruột chân thừa nhận lỗi lầm với mình.
tỉnhbot_an_cap dậy trời đã hoàng hôn, lại cảnh trong , Khương Nguyệt khẽ cau mày.
là chỉ là , vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái đức hạnh của lão cha dượng và con chị kế , giờ chắc đang mắng nhiếc cô thậm tệ cũng nên.
Không nghĩ ngợi , Khương Tân Nguyệt gạt chuyện ra sau . Cô tìm một chiếc túi bao tải, lấybot_an_cap từ trong không gian ra nửa gạo tinh, một bao nhỏ bột mì trắng, lại nhét thêm một hộp kẹo sữa Trắng.
Nghĩvi_pham_ban_quyen đoạn, cô lại bỏ chiếc đài radio vào. Nhớ lại trang phục của Tống Lịch cứu , cô dứt khoát lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm một chiếc áo bông dày dặn nhét vào luôn.
Sau một hồi tác, chiếc tải đã căng .
Cô dùng dây buộc chặt miệng túi, tìm người quanh nơi ở để hỏi thăm địa của Tống Lịch Đình.
nghe Khương Tânleech_txt_ngu Nguyệtleech_txt_ngu hỏi thăm Tống Lịch Đình, bà thím liền phì phì mấy tiếng như thể Tống Lịch Đình làvi_pham_ban_quyen thứ gì đó thỉu, rồi hết lời khuyên can cô.
Đồng chí Khương, cô thanh niên trivi_pham_ban_quyen thức mới tới nênbot_an_cap không biết, Tốngleech_txt_ngu Lịch Đình hạ phóng xuống đây đấy. Cô biết tại sao không? Vì cha nó là phần tử phản động. Cô xem, loại người nhưleech_txt_ngu thế sinh ra con cái thì làm sao tốt đẹp .
Cô nghe thím một , tránh xa nó ra một chút, kẻonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lỡ xảy ra chuyện gì nó lại bám lấy côvi_pham_ban_quyen không buông.
Tân Nguyệt biết thím ấy cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý tốt cũng không trích thím nói sai, chỉ đơn giản kể lại chuyện Tống Lịch Đìnhvi_pham_ban_quyen đã mạng mình.
Lúc này sự ghét của thím giảm đi đôivi_pham_ban_quyen chút: Cô muốn báo ơn là chuyện nên , đưa đồ cho nó xong là coi như hai sòng phẳng, sau này đừng có liên hệ gì với nữa.
Khương Nguyệt đoan hết lần đến lần khác rằng không có bất kỳ hệ nào khác với Tống Lịch , bà thím mới chịu để cô đi.
Trước khi rời đi, Khương Tân Nguyệt lấy một hộp kẹo sữa Thỏ biếu bà thím, khiến thím lại khen ngợi cô một hồi lâu.
Khương Tân men đường bà thím dẫn để đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới chuồng bò. Nhìn nơivi_pham_ban_quyen chốn quen thuộc trước mắt, cô hiếm khi rơi vào trầm mặc.
Ngày hôm qua , cô còn nhủ cố đừng gì những người sống ở nơi này, chẳng ngờ lại quay lại đây nhanh đến thế.
Chiếc tải trĩu nặng xuống, cô sốc lại lên vaibot_an_cap rồivi_pham_ban_quyen siết miệng bao mới về phía chuồng bò.
trong đang nấu cơm, mùi thơm nồng lẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vớileech_txt_ngu hôi thối khó ngửi, lẫn lộn giữa mùi ẩm và mùi vật.
Nguyệt cảm lồng ngực bí bách, suýt chút nữa ngạt thở.
là nơi dành cho người ở sao?
Nghĩleech_txt_ngu thì nghĩ vậy, cô vẫn lên gõ cửa.
trong chuồng bòleech_txt_ngu dường như không ngờ lại người tới thăm, phải lúc lâu mới mở cửa.
ra mở cửa là Tống Lịch Đình, thấy ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới là Khương Tân Nguyệt, vẻ không vui rõ trên mặt: đây làm gì?
Khương Tân Nguyệt đặt bao tải dứa xuống: Tôi đến báo .
Cô vốn sẽ không chớt, cũng coi như từng cứu cô, cô không phải báo ơn.
Tống Lịch Đình nói xong định đóng sập cửa lại.
Khương Tân Nguyệt nhanh tay lẹ mắt chặnleech_txt_ngu cửa, láchbot_an_cap vào trong vừa : Tôi không biết bơi, nếu không có anh, sớm muộn gì tôi cũng thôileech_txt_ngu.
Đình vẫn quyết không : Không có tôi người cũng sẽ cứu cô.
này anh có tựbot_an_cap tin để tin không? Tân cười hỏi.
Tống Lịch Đình lặng, thẫn thờ trong giây lát, và trong khoảnh khắc , Khương Nguyệt đã lách được vào trong. Cô đẩybot_an_cap Tốngvi_pham_ban_quyen Lịch Đình sang một bên, chiếc bao tải dứa căng phồng vào chuồng bò.
Vừa ngẩng đầu lên, mới phát hiện trong chuồng bò còn có một người khác.
Đó là một phụ nữ có mặt hiền dịuleech_txt_ngu, nhưng bị bệnh tật bủa vây nên cả người trông rất thiếu sức sống. Bà nằm lặng trên đống rơm khô được cao trong chuồng bò, đắpvi_pham_ban_quyen một chiếc chăn rách .
Chỉ cần cử động nhẹ một cái, bà liền ho khan dữ dội, như muốn ho văng cảleech_txt_ngu ra ngoài.
Thấy Tân Nguyệt nhìn sangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nở nụ , gật đầu chàovi_pham_ban_quyen cô.
Ký ức bị bụi mờ che của Khương Tânvi_pham_ban_quyen Nguyệt bỗng chốc ùa về. Thời điểm cô mất, mẹ cô từng đối với cô như vậy.
Buổi tối luôn có những bài hát ru hát mãi không hết, những câu chuyện kể mãi xong. Mỗi khi cô làm sai điều , bà cũng tồn dạy bảo chứ chưa từng mặt quát mắng.
Lúc nhỏ cô rất , khi có người hỏi cô cha hay mẹ hơn, cô đã không ngần ngại mà trả lời là mẹ.
Nhưng tấtbot_an_cap cả những điều đã tan biến sau khi mẹ cô kết hôn vớivi_pham_ban_quyen cha dượng.
Khương Tân Nguyệt đỏ hoe mắt, rồi nhanh chóng xốc lại tinh thần.
Bác gái, hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay đồng chí Tống cứu , nên cháu đến cảm ơn anh ấy.
Khương Tân Nguyệt mở baovi_pham_ban_quyen tải dứa, lấy từng thứ đồ trong ra.
Đây là máy thu thanh, bình thường có thể dùng để nghe cho buồn ạ.
Đây sữa Đại Thỏ, khi nào bác thấy nhạt miệng thì nếm thử một chút.
Còn cả cái này nữa, bột mì trắng, để bánh ăn ạ.
Rõ ràng là đến cảm ơn Tốngleech_txt_ngu Đình, nhưng sự nhiệtleech_txt_ngu tình cô hết cho Tống mẫu. không biết chắc còn tưởng Tân Nguyệt đếnleech_txt_ngu để tranh giành mẹ với Tống Lịch Đình.
Sắc Tống Lịch Đình tốibot_an_cap sầm lại, lặp lại lần nữa: Cô đi đi, tôi không cần cô báo ơn.
Tống mẫu lườm Tống Lịch Đình cái: Im đileech_txt_ngu, không được như thế.
Tống Lịch Đình ngoãn ngậm miệng, nhưng vẫn Khương Tân Nguyệt với ánh mắt không thiện cảm.
Tống không để ý đến Tống Lịchbot_an_cap Đình nữa, cười nhìn Khương Tân Nguyệt: Đứa nhỏ này từ bé tínhleech_txt_ngu tìnhbot_an_cap bướng bỉnh, cháu đừng để nhé.
Khương Tân Nguyệt lắc đầu, tỏ ý mình bận tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dù sao cũng là cô có lỗi trước.
Tống mẫu những lắtbot_an_cap trong, tiếp tục nói: Cô bé à, nơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này không phải chỗ tốt đẹp gì đâu.
Biết mẫu nói , Khương Tân lắcleech_txt_ngu đầu: Bác gái, việc đồng chí cứu cháu mọi đều biết, cháu đến báo ơn là lẽ đương nhiên, người khác không có gì để nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra nói vào đâu ạ.
Nghe vậy, Tống mẫuvi_pham_ban_quyen yên tâm phần .
con trai vẫn đứng im bất động tại chỗ, Tống mẫu lại : Còn không lấy thêmvi_pham_ban_quyen đũa cho con bé, chẳng lẽ định tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn chúng ta ăn sao?
Tống Lịch Đình miễn cưỡngbot_an_cap lấy ra bộ bátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đũa bị mẻ đưa chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô.
Mùi hôi xung quanh rất khó , nhưng trước sự nhiệt của Tống mẫu, Khươngvi_pham_ban_quyen Tân Nguyệt vẫn ăn hết nửa bát cơm.
Chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hẳn đã lâu không được trò với ai, nên vừa ănbot_an_cap xong, mẫu đã kéo Khương Tân Nguyệt lại tâm sự, nóileech_txt_ngu chuyện trên trời dưới biển.
Tống Lịch mặt mày đờ đẫn, khoát không thèm để đếnvi_pham_ban_quyen Khương Tân Nguyệt. Anh rút ra một sách, ngồi bệtvi_pham_ban_quyen xuống cửa, nương ánh chật vật đọc.
Lịch Đình là một người nghiêm túc, cũng làleech_txt_ngu mộtleech_txt_ngu người sự yêu sách. Hễ bắt đầu là anh lại đắm chìm trong riêng của mình, đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nỗi tiếng tròvi_pham_ban_quyen trong chuồng bò dừng lại từ lúc nào anhbot_an_cap cũng không hay biết.
là chữ gì vậy?
Đầu ngón tay trắng nõn vào giữa trang sách, Lịch nhìn, buột đáp: Duyên phận.
Nói xong, anh mớivi_pham_ban_quyen phản ứng lại, đầu nhìn Khương Tân Nguyệt, mặt lại căng rabot_an_cap.
Suỵt. Khương Tân Nguyệt ra dấu im , rồi chỉ vào trong nhà, hạ giọng xuống mứcvi_pham_ban_quyen nhất: Bác gái ngủ rồi.
Tống Lịch Đình nghe liền đứng dậy định tiễn khách.
Khương Tânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nguyệt vội anh lại. Ánh mắt rơi tay đang lấy mình, ẩn chứa vẻ không lòng: Buông ra.
Tân Nguyệt buông tay, chuyển chủ đề: Anh biết chữ ?
Tống Lịch Đình mặt không đổi sắc khép cuốn sách lại: Không biết.
Nguyệt:
Tôi muốn học chữ với anhleech_txt_ngu. Khương Tân Nguyệt ra ý định của mình.
Từ khoảnh khắc Tống Lịch Đình cuốn sách ra, Khương Tân Nguyệt đã hạ quyết .
Tốngbot_an_cap Lịch không được lòng dân làng, bình không ai muốn bén tới đây. Chỉ cần côleech_txt_ngu cẩn thận chút khi thì sẽ không gặp rắc gì.
theo hướng nhất, nếu thực sự người , cùng lắm thì cô diễn biến mất tại chỗ, đảm bảo dân làng không thể bắt lỗi được gì.
Tống Lịchvi_pham_ban_quyen Đình thèm nhìn Tân Nguyệt: không biết chữ, nếu cô còn không đi, tôi gọi người đấy.
Nói rồi, anh mang từngbot_an_cap món Khương Tân Nguyệt mang tới ra cửaleech_txt_ngu: Mang đồleech_txt_ngu của cô đi đi.
Cái người Tống Lịch Đình này thật sự làvi_pham_ban_quyen quá tuyệt tình, may là cô cách.
Khương Tân Nguyệt lại xếp món đồ vào chỗ cũ, xếp vừa : Anh dạy tôi học chữ, coi như là tiền thuốc men, như vậy cũng không được sao?
Tống Lịch Đình nhíu mày: Tôi có bệnh.
Khương Tân Nguyệt: Tôi cũng bảo có bệnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Thế là cô có bệnh.
Anh mới có bệnh ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
người học sinh học cãi nhau, người câuleech_txt_ngu tôi một câu, sợ nói một câu là sẽ yếu thế hơn. Mãi cho đến khi Tống nhiên hobot_an_cap lên, cả hai mới cùng lúc im bặt.
ta ra nói. Khương Tân Nguyệt kéo Tống Lịch đi ra ngoài.
Lịch Đình cũng cảm thấy nên nói rõleech_txt_ngu ràng với Khương Tân Nguyệt, theo cô.
Tôi có thể chữa khỏi bệnh cho bác gái.
này đừng đến phiền tôi nữa, nơi không hoan nghênh .
Cả hai đồng thanh lên tiếng, nói xong lại đồng thời imvi_pham_ban_quyen lặng.
Hồi lâuvi_pham_ban_quyen sau, Tống Lịch Đình mới nói: Mang đồ cô đi , cứu không phảileech_txt_ngu đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đòi ơn, tôi sẽ không bám lấy đâu.
Còn nữa. Anh bổ sung, Tôi không quanvi_pham_ban_quyen tâm cô có mục đích gì, nếu cô dám làm gì bất lợi mẹ tôi, tôi có chớt phải kéo cô theo đệm .
người chàng thanh niên đột nhiên toát luồng ngút trờileech_txt_ngu, vô cùng dọa người.
Khí thế này, Khương Tân Nguyệt cũng thấy đôi khi mặt với Tang Thi Vương.
này, cô không nhịnvi_pham_ban_quyen được nhìn Tống Lịch Đình thêm vài lần.
Nhưng coi như đã biết tại saovi_pham_ban_quyen Tốngleech_txt_ngu Lịch Đình lại không ưa mình như thế, hóa ra là hiểu rồi!
Tôi khôngvi_pham_ban_quyen có ý định lợi bác gái, hôm nay mượn anh cũng là chuyện bất đắc dĩ.
Tân Nguyệt giải thích ngắn về mối ân giữa mình và Ngọc Lan, rồi nói tiếp: Triệu Ngọc Lan từ đã sốngleech_txt_ngu trong tán dương của mọi người, luôn coi mìnhleech_txt_ngu là trung . này cô ta đẩy tôi là đã nảy sinh ý định giết người rồi, nếu làm chuyện này rùm beng lên, cô ta vẫn sẽ cách hại .
Tống Lịchleech_txt_ngu Đình không nói gì, ân Tân Nguyệtvi_pham_ban_quyen và Triệu Ngọc Lan liên quan gì đến anh, anhvi_pham_ban_quyen muốn biết. Anh cảmleech_txt_ngu thấy hơi khó chịubot_an_cap khi vô cớ bị vào cuộc tranh chấp này.
Thấy Tống Lịchvi_pham_ban_quyen Đình như , Khương Tân Nguyệt thở dài một : Tôi cũng là mình lỗi với . Nếu anh có gì cần tôileech_txt_ngu làm, tôi sẽ cố gắng hết sức để đáp ứng.
Tống Lịch Đìnhbot_an_cap nhìn cô đầy thản nhiên: Tránh xa tôi ra chính là sựleech_txt_ngu báonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đáp tốt nhất đối với tôi rồi.
Khương Tân Nguyệt:
đàn ông này sao đầu, nói mãivi_pham_ban_quyen không thế nhỉ!
day day thái dương, vẫn giữ giọng ôn tồn: Anh thế này, chẳng qua là sợ tôi lại lợi dụng anh thêm nữa.
Tống Lịch Đình im lặng, xem như đồng tình với lời cô .
Tân Nguyệt cảm thấy đầu lênleech_txt_ngu hai cái: Đồng chí Tống, tôi thật lòng muốn thực hiện giao dịch này với anh. Địa vị anh ở trong thôn thế nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính anh rõ, tôi lợi dụng anh chẳng có chút lợi gìvi_pham_ban_quyen đâu.
Lời tuy khó nghe nhưng lại trụi.
Lịch Đình lại im lặng, dáng vẻ như muốn nói cô cứ tiếp tục bịa chuyện đi, tôi đang nghe đây.
Trải ba kiếp người, đây là lần đầu tiên Khương Tân Nguyệt cảm thấy có người bướng bỉnhbot_an_cap đến mức này. Nhưng hiện tại, trong khắp trấn Hạ Trang, chỉ Tống Đình là thích nhất để dạy cô học chữ.
Vì kỳ thi đại học ba năm tới, Khương Nguyệt nghiến răng.
Cô nhịn!
Hít sâu , Khương Tân Nguyệt nén hết cảm xúc xuống, mở miệng nói thẳng: Ông nội tôi là mộtvi_pham_ban_quyen sĩ danh tiếng ở chỗ chúng tôi, từ nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được ông truyền thụ y thuật, trình cũng tạm ổn. Bệnh của bác gái là bệnh .
Tống Lịch Đìnhvi_pham_ban_quyen, người đang tỏ vẻ chuyện không liên quan đến mìnhvi_pham_ban_quyen, đột nhiên quay phắt lại nhìn Khương Tân Nguyệt.
Khương Tân Nguyệt nói năng rành mạch: Căn bệnh này rất khó , thuốc men và các thiết bị kiểm đều không có sẵn ở Hạ Trang này. Nếu cứ dài, bác gái sẽ bị căn bệnh này vắt kiệt sức .
Lịch Đình đương nhiên biếtbot_an_cap rõ điều đó, anh cười lạnh một tiếng: Nói một nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có vẻ chí lý như vậy, cô khiến tôi côvi_pham_ban_quyen sao?
Tất nhiên không chỉ nói suông, Tân Nguyệt nói vậy vì côleech_txt_ngu hoàn toàn cóvi_pham_ban_quyen cơleech_txt_ngu sở. men và máy móc trong không gian của cô phải để làm cảnh.
còn ở tận thế, cô cũng đảm nhận vai trò tương tựvi_pham_ban_quyen như bác quân y trong , đã từng tiếp xúc với không bao nhiêu loại lớn nhỏ. Tình trạng của Tống mẫu hiện giờ vẫn chưa đến nghiêm trọng, chỉ cần điều trị kịp thời, tuân thủ đúng chỉ định bác sĩ thì tốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đa nửa năm là có khỏi .
Anh cho tuần. Nếu sức khỏe bác gái cóvi_pham_ban_quyen chuyển tốt, chúng ta sẽ làm theo thỏa thuậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của tôi, thấy sao?
Tống Lịch Đình do dự. Không phải không tin Khương Tân Nguyệt, mà thực tế cô trông quá trẻ, chẳng giốngbot_an_cap người có thuật cao siêu chút nào.
Nhưng nghĩ đếnleech_txt_ngu tình cảnh mẹ, Tống Lịch Đình không còn cách nào .
Anh và mẹleech_txt_ngu bị đưa xuống trấn Hạ , mọi người đều xa lánh hai mẹ con như tránh tànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cả khi đến trạm y tế cũng phải nhận lấy những cái nhìn khinh miệt.
Khương Tânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nguyệt lên tiếng dẫn dụ: Có cách điều trị thì dù sao vẫn tốt hơnleech_txt_ngu là cứ ngồi chờ chớt chứ. Nếubot_an_cap anh bảy ngày lâu quá thì ba ngày cũng được.
Ba ngày không làm được gì nhiều nhưng có thể khiến trạng của Tống mẫu lên một chút. Khươngvi_pham_ban_quyen Tân Nguyệt đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ép thời gian mứcvi_pham_ban_quyen thấp nhất rồi, nếu Tống Lịch không đồng , cô phải tìm cách khác.
Lịch Đình không ngay, Khương Tân Nguyệt kiên nhẫn chờ đợi.
Được. Một lúc lâu sau, Tống Lịch Đình mới lỏng miệng, Ba , có hiệu quả, tôi sẽ giao dịch vớileech_txt_ngu cô.
Tống Lịch Đình không phải hạng người thích chiếm hời, anh nói tiếp: Nếu cô có thể chữa khỏi cho mẹ tôi, tiền thuốc men tôi sẽ trả cho cô sau.
qua một tiếp xúc, Khương Tân Nguyệt đã nhận Tốngleech_txt_ngu Lịch Đình là kẻ có tính bướng bỉnh, cô cũng lười đôi co về vấn đề này. Sau khi xong với anh, cô đibot_an_cap thẳng về nơi ở.
Đồng chíleech_txt_ngu Khương của ta về rồi àvi_pham_ban_quyen.
bước vào phòng, nữ thanh niênvi_pham_ban_quyen tri thức cùng phòng Chibot_an_cap Tú đã bắtbot_an_cap đầu lên giọng mỉa mai.
là đi tìm Tốngleech_txt_ngu Lịch Đình chứ gì? Để tôi nói cho mà nghe, đồng chí Khương này, cô với anh ta đã có đụng chạm thân thể , theo quy tắc ngày xưa là cô gả cho anh đấy.
Khươngleech_txt_ngu Tân ngước mắt lên: Sao thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tôi đưa Triệu Ngọc Lan đến chỗ đại đội trưởng, động đến người lưng của côvi_pham_ban_quyen nên cô cuồng lên rồi à?
Lý Chi nhảy dựng lên: Khương Tân , cô mắng ai lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chó đấy?
Ai lên tiếng thì tôi mắng đó.
Lý Chi Tú tức đến đỏ mặt, ràng là gây sự trước nhưng lại giảleech_txt_ngu vờ ủy khuất: Đồng chí Khương, tôi cô chút thôi mà. Hơn nữa, cô và Tống Đình đụng chạm thân mật là chuyện mọi người đều thấy rõ, tôi chẳng điêu.
Khương Tânvi_pham_ban_quyen Nguyệt liên tục gật : cũng có nói gì đâu, cô cuống cái gì? Với lại tôi cũng chỉ đùa chút , cô đâu cố ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô mà phải nhảy dựng lên thế.
Khương Tânvi_pham_ban_quyen Nguyệt vốn giỏi bác, cô dùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính lời lẽ củavi_pham_ban_quyen đối phương để lại khiến Lý Chi Tú không thốt nên lời.
Lý Chi hừ hừ tiếng: Cô
Đồng chí Lý. Khương Tân Nguyệt nghiêm túc cắt ngang lời Lý Tú, vẻ mặt tò mòvi_pham_ban_quyen, nói côleech_txt_ngu là trong những trí thức ở chỗ các , nhưng nghe côvi_pham_ban_quyen nói chuyện, sao tôi cảm thấy cô như kiểu ông nọ cắm cằm kia thế nhỉ.
Lý Chi Tú luôn tự hào về thân phận trí thức của mình, nghe Khương Tân Nguyệt nghi ngờ, ả càng nổi trận lôi đình.
Tânvi_pham_ban_quyen Nguyệt, ý cô ? phận của tôi là danh chính thuận, cô nghi ngờ thì cứ việc báo cáo đi.
Ồ. Khương phản ứng nhẽo, Cái gọi đụng thân mậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy, thường dùngbot_an_cap để chỉ mối quan rất gần gũi, ví dụ sự gắn bónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân thiết giữa cha mẹ và con cái hạn.
Khươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tân Nguyệtbot_an_cap giống như một giáo viên nhẫn, đang bước dẫn dắt học sinh của mình.
Chỉ là sau khi giải thích , cô lấy tay cheleech_txt_ngu miệng, nhưng vẫn không ngăn được tiếng cười phát ra.
củabot_an_cap đồng chí Lý hễ đụng chạm thân mật thì phải gả cho , vậy cô định gảbot_an_cap cho bố cô đấy à?
Mấy người bạn cùng phòng vốn đang đứng kịch, vừa nghe lời Khương Tân nói xongbot_an_cap cười khúcvi_pham_ban_quyen .
Lý gây ra một phen bẽ mặt, trong lúc tức quá hóa giận xông lên động thủ.
Khương Nguyệt nhanhvi_pham_ban_quyen tay túm lấy bàn tay đang vung tới của ả, dùng một chút mẹo nhỏ. Lý Chi hét thảm một tiếng, bắt bới ầm .
Tânbot_an_cap Nguyệt lại làm bộ nhưbot_an_cap mình thực đánh, sợ hãi lùi lại phía sau, ôm ngực thở hổnbot_an_cap hển.
Cứu với, nayleech_txt_ngu tôi vừa bị đẩy xuống , giờ bịbot_an_cap đồng chívi_pham_ban_quyen Lý đánh, sắp chớt rồi, cứu tôi với.
Mấy người bạn cùng phòng đưa mắt nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhau, liếc nhìn bàn tay Lý Chi Tú đang ôm, chẳng có gì đặc biệt. Nhìn lại sắc mặt trắng bệch của Tân Nguyệt, cán cân trongvi_pham_ban_quyen lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ lập tức nghiêng cô.
Khương Tân Nguyệt được đến trạm tế ngay trong đêm. những chiêu trò nhỏ của mình, cô quả thực khiến bác sĩ kiểm tra ra được vấn đề và được yêu cầu lại trạm y tếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theoleech_txt_ngu dõi đêmleech_txt_ngu.
Đại đội trưởng cũng đến giảileech_txt_ngu quyết sự việc ngay đêm đó. Lý Chi Tú đứng trước giường bệnh của Khương , tiếng đối .
Đại đội , Nguyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra đánh trước. Nếu ông phạt tôi thì rõ thiên cô ta!
Chỉ cần nghe đoạn hội thoại này, Khương Tân Nguyệt đã tại Triệu Ngọc Lan lại chọn cái loại tay chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lý Chi Tú rồi. Chưabot_an_cap bàn đến chuyện khác, chỉ riêng cái chỉ thông minh này thôi đã rất bị thao túng.
Đạileech_txt_ngu đội trưởng là người nắm quyền ở đây, thanh niên tri thức mới đến họ, chưa đến việc phải lấy lòng, ít nhất cũng đừng đắc tội. Vậy lời này của Lý Chi đãvi_pham_ban_quyen đắc tội với đại độileech_txt_ngu trưởng không còn đường lui rồi.
Quả nhiên, sắc của Đại đội trưởng lập tức trở nên khó coibot_an_cap.
Khương Tân vốn là người tinhvi_pham_ban_quyen ý, cô khẽ ho hai tiếng để thu hút sự chú ý của người.
Đại đội trưởngleech_txt_ngu, chú cứ xử lý công bằng, bất kể kết quả thế nào cháu cũng chấp nhận.
Sắc đội trưởng dịu đi thấy rõ.
Mâu thuẫn giữa Khương Tân Nguyệt và Lý Chi vốn dĩ rất đơn , chẳngleech_txt_ngu qua làbot_an_cap Lýleech_txt_ngu Chi Túleech_txt_ngu chủ động gây , Khương Tân Nguyệt đáp trả trúng tim đen khiến cô ta nổi đóa, từbot_an_cap đó sự mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net leo .
Những người bạn cùng khác không ngốc nghếch như Lý Tú, họ chẳng dại gì vì một Ngọc Lan mà đắc tội Đại đội trưởng, hỏi gì họ đáp nấy.
Mọi chuyện nhanh chóng , Đại đội trưởng hừ lạnh một tiếng: Lý Chi Tú không? Chuyện này tôi sẽ báo cáo lên cấp trên.
thấy phải báo cáo lên trên, Lý Chi lập tức cuống cuồng: Đại đội trưởng, chú không thể thiên vị Khương Tân Nguyệt như được, ràng là cô ta đánh cháu .
của đồng chí Lý là Đại trưởng đặc biệt ưu ái tôi sao? Khương Tân Nguyệt trực tiếp bẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cong ý tứ của Lý Chi Tú.
Không phải, tôi có ý đó, tôi là
Được rồi. Đêm hôm khoắt, đội trưởng chẳng tâm trí đâu mà Lý Chi Tú giải thích yếu , gì muốnbot_an_cap nói thì đi mà với người của Ban Thanh niênvi_pham_ban_quyen tri ấy.
Chi Tú nói hết câu, đội trưởng đã lệnh ngườileech_txt_ngu củavi_pham_ban_quyen công xã đi cùng cô đi.
Đồng chíleech_txt_ngu Khương, chuyện ngày hômleech_txt_ngu , với cách là Đại đội trưởng, tôi thay mặt công xã cũng như thay mặt trấn Hạ Trang cam đoan với cô, tôi nhất định sẽ cho một câu trả lờivi_pham_ban_quyen thỏa đáng.
Khương Nguyệt gật đầu: Cháu tin tưởng độinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưởng, tưởng Hạ .
mặt Khương Tân Nguyệt trànvi_pham_ban_quyen đầy vẻ chân thành.
trưởng vốn là người tốt tính, lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe cô nói nên càng để tâm chuyện này hơn.
Đợi sau khi Đại đội trưởng rời đi, mấyleech_txt_ngu thanh niênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tri thứcbot_an_cap cùng phòng mới tiến lại gần.
Đồng chí Khương, bọn tôi thật lỗi với cô.
Khươngvi_pham_ban_quyen Tân Nguyệt nhìn sang, khó hiểu hỏi : Mọi người đã giúp Lý Chi Tú bắt nạt tôi sao?
họ vội vàng lắc đầu.
Khương Tân Nguyệtleech_txt_ngu đáp: Mọi người cũng đâu có bắt nạt tôi, hà tất phải xin lỗi.
một bạn tốt hơn thêm một kẻ thù, Khương Tân không muốn khó mấy người bạn cùng phòng đứng ngoài quan sát nãy giờ.
Cô mắt nhìn một lượt, thấy bọn họ cũng hạng ác ý, chỉ là không biết chừng sẽ bị Triệu Ngọc Lanvi_pham_ban_quyen lợi lúc nào không hay. Để tránh rắc rối cho bản thân, cô lên nhắc nhở:
Chúng ta từleech_txt_ngu khắp mọi miền đến trấn Hạ Trang , cũng chẳng phải ở lại đâybot_an_cap bao . Tay của thành phố không vươn dài tận chốn này được đâu, chúng taleech_txt_ngu chỉ có thể tự giúp lấyvi_pham_ban_quyen mình , mọi người thấy đúng không?
người đó phải kẻ ngốc, nghe ra được ẩn ý lời nói của Khương Tân Nguyệt liền cười gật đầu: Đồng chí Khương nói đúng lắm, chúng ta cùng tới , tình cảm dĩ khác biệtvi_pham_ban_quyen, chắc chắn là phải giúp đỡ lẫn nhau rồi.
sớmleech_txt_ngu hôm sau, Ngọc Lan và Lý Chi đã người của phòng thanh niên tri thức đưa đi.
Trong thôn cũng xuất hiện thêm mấy mặc bộ đồvi_pham_ban_quyen Trung Sơn, khắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net các cánh đồng để hỏi thăm vềvi_pham_ban_quyen tình hình xảyleech_txt_ngu ra ngày hôm đó.
Khương Tân được nghỉ haibot_an_cap ngày cũng không hề rảnh rỗi. Cô dành nửa ngày để lập kế hoạch điều trị Tống mẫu, hôm đó nhân lúc trời tối mò đến chuồng bòbot_an_cap để trị liệu đầu tiên.
Bệnh của mẫuleech_txt_ngu chưa đến mức vô phương cứu chữavi_pham_ban_quyen, cũng không cần phẫu thuật. Tình hiện tại chủ yếu là điều trị bằng thuốc, bồi bổ thêm thực phẩm dinh dưỡng, và quan trọng nhất chínhbot_an_cap là môi trường sống.
Chuồng bò không thích hợp để bác gái dưỡng bệnh, nghĩ cáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đổi chỗ chovi_pham_ban_quyen bác, anhvi_pham_ban_quyen
Nghĩ hoàn cảnh của Tống Lịch Đình, Khương im lặng một lát.
Cô cứ lo việc trịvi_pham_ban_quyen, thứ khác tôi nghĩ cách. Tống Lịch Đình nhìn Khương Tân Nguyệt nói.
Dù mới chỉ điều trị một lần nhưng Tống Lịchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đình có cảm nhận được thái độ của Tân Nguyệt. Cô không hề có ý lừa gạt anh, thực trị cho anh.
Nhớ lại sự ngờ ngày hôm qua, Tống Đình mím môi, đo một hồi mới mở : hôm quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là tôi hiểuleech_txt_ngu lầm cô, xin lỗi.
Tân Nguyệt nhấtvi_pham_ban_quyen chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kịp phản ứng, vô thức ngẩng đầu .
Tống Lịch Đình một hơi , khi mở mắt ra , tâm trạng đãleech_txt_ngu bình tĩnh lại, lặp lại: Chuyện hôm qua, xin lỗi.
Cô còn tưởng là chuyện to tát.
Khương Tân Nguyệt xua tay hiệu không , cũng không quên việc củavi_pham_ban_quyen : chuyện tôi học chữ thì sao?
giờ cô thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gian ?
Khương Tân đáp: .
Hai người đầu việc học ngayleech_txt_ngu trong ngày hôm đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Thực chữ này Khương Tân Nguyệtbot_an_cap đều đãbot_an_cap biết, chỉ là quá lâu không nên mới quên, nhiều chỗ chỉ cần Tống Lịch nhắc nhẹ là cô ra ngay.
Tống Đìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tò mò nhìn Tân Nguyệt một cái.
Biết y thuật mà lại không biết chữ sao?
Tốngvi_pham_ban_quyen Đình nén lạileech_txt_ngu sự nghi hoặc trong lòng, thử : Sau đó thì sao?
Tình của bác gái quá nghiêm trọng, sẽ kê một ít thuốc, kiên trì mỗi ngàyvi_pham_ban_quyen thì khoảng nửa năm là có thể phục.
Khương Tân Nguyệt vốnleech_txt_ngu định lấy thuốc trực tiếp từ trong không gian ra, bất ngờ chạmleech_txt_ngu phải ánh mắt nghi của Tống Lịch Đình, côleech_txt_ngu lạibot_an_cap, xoay người lấy ra một hộp xịt khửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mùi không khí to bàn taybot_an_cap.
Thuốc điều cho gái ở đây không có, phải lấy từ bệnh viện ở thành phố lớn. Hai ngày tới tôi sẽ viết một bức thư lên huyện gửi đi, nhờ người gửi thuốc về.
Cô lại chỉ vào bình xịt khử mùi: Đây là bình xịt khử mùi tôi mang từ phố về, làvi_pham_ban_quyen có thể dùng được nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đem tới .
Tống Đình hiện tại chưa thể đổi ở, bình xịt khử mùi khávi_pham_ban_quyen dụng nên anh từ chối.
Cảm cô.
Khương Tân Nguyệt lắc đầu: Chúng ta đôi cóbot_an_cap lợi thôi, còn chuyện chữ
Tống Lịch Đình hiểu ý, lập tức bày tỏ thái độ: không nhiều chuyện.
Khương Tân Nguyệt bấy giờ mới hài lòng, chữ với Tống Lịchbot_an_cap Đình lát mới rời đi.
Đồ đạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong không rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều, không thể nào cũng lấy hư không được.
Khương Tân nghĩ , mỗi tuần nên thời gian lên một , tự gửinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bưu kiện cho chính mình, như vậy có thể đườngleech_txt_ngu chính chính mang ra .
Sang ngày hôm sau, chưa kịp đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Khương Tân Nguyệt tìm Đại đội trưởng nói chuyện lên huyện, ông ấy đã động tìm đến cô.
Đồng chí Khương, chuyện cô muốn xây nhà tôi đã phản ánh cấp trên rồi, cấp trên cực kỳ ủng hộ địnhleech_txt_ngu của cô. Đây này, văn bản phê duyệt đã được xuống rồi.
đội trưởngbot_an_cap đưa một văn kiện trước mặt Khương Nguyệt: xem đi, địavi_pham_ban_quyen phê duyệt ở đất trống đầu làng, gồm một phòng ngủ, một phòng khách và một nhà bếp.
Khương Tân Nguyệt chỉ có một mìnhleech_txt_ngu, quy mô căn được duyệt như vậy cũngvi_pham_ban_quyen coi là khá ổn.
Cô không ngờ mọi lại thuận lợi đến thế, ngoàileech_txt_ngu sự kinh ngạc ra còn có niềm vui sướng hiếm hoi.
Đại độivi_pham_ban_quyen trưởng, chuyện nàyvi_pham_ban_quyen đa tạ . Khương Tân Nguyệt chân thành cảm ơn.
Đại đội trưởng à lên một tiếng.
Cô xây nhà trong thôn làvi_pham_ban_quyen góp cho thôn, vả lại tôi chỉ làm công việc thôi. Là do ngộ của cô cao, cấp trên rất coi trọng cô, sau này gắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm việc cho tốt.
Khương Tân Nguyệt vâng dạ liên tục, Đại đội trưởng lại nói: Văn bản thì duyệt rồi, chỉ có điều tiền xây nhà cô phải tự bỏ ra.
Trong bảnvi_pham_ban_quyen ghi rất rõ, vật liệu xây nhà đều loại tốt nhất, bao gồm gỗ, gạch ngói, đồ thất cộng dồn lại cũng ngót nghét hơn một nghìn đồng.
Cô tiền đó, hiện tại cũng có thểleech_txt_ngu lấy ra ngayvi_pham_ban_quyen, nhưng mà
Khương Tân Nguyệt mặt không đổi sắc nói: Đại đội trưởng, lúc đếnvi_pham_ban_quyen đây cháu không mang theo tiền vậy, để hai ngày nữa cháu lên huyện gửi thư, nhờ người thânvi_pham_ban_quyen gửi bưu điệnvi_pham_ban_quyen .
Đạileech_txt_ngu trưởng không nghĩ ngợi nhiều: Được, vậy mấy ngày sẽ lo liệu sắp xếp trong thôn , đợi tiền của cô đến là có thể bắt khởi công xây nhà rồi.
Chuyện Ngọc Lan đẩy Khương Tân Nguyệt xuống nước được điều tra rất nhanh, sự việc quả thực đúng những gì Khương Tân Nguyệt đã .
Theo mà nói, Triệu Lan cố ý giết người thì hình hề nhẹ, nhưng chỉ sau hai ngày cô ta đượcbot_an_cap thả về.
Vừa mới được ra, Triệu đã chạy đến Khương Tân Nguyệt khoe khoang đắc .
Khương Tân , cho dù tao muốn giết thì đã ? Tao vẫn bình an vô sự đấy thôi.
Vẻ hống của Triệu Ngọc Lan hoàn toàn không chút chebot_an_cap giấu.
Dứt câu đó, cô tavi_pham_ban_quyen bồi thêm một câu: Mày tinvi_pham_ban_quyen không, ngay cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bây giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tao tát mày mộtleech_txt_ngu cái, Đại đội trưởng cũng làmleech_txt_ngu gì được tao, người của Ban Thanh tri thứcbot_an_cap cũng chẳng thể gì tao .
Nói xong lời ngông cuồng, cô vung tay định tát Khương Tân Nguyệt một cái.
Không , Khương Tân Nguyệt tức ném một chiếc tay nải , sức nặng của nó Triệu Lan phải lùi lại liên tiếp.
Nguyệt bước chân về phía trước, chắn ngang Triệu Lan, hai chân chạm, Triệu Ngọc Lan vốn đang đứng không vững liền ngã ngửa ra .
Khương Tân Nguyệt. Triệu Ngọc Lan chật vật bò dậy, Mày cố ý.
Khương Nguyệt thản nhiên nhận: Tao cố ý đấy.
Cô đá đá chiếc tay mà Triệu Ngọc Lan đang ôm lỏng : Đây là đồ đạc của mày, Đại đội nói, đơn mày nhường lại cho tao.
Vậy ở đâu? Triệu Ngọc Lan thanh hét .
Khương Tân Nguyệt để lộ hai hàm răng trắng bóc, trôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thanh xuân và vô tội vô cùng: Dĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên là chuồng , cô mưu sát bất thànhbot_an_cap, thả cô về dĩ nhiên là để cô chuộc tội.
mặt Triệu Ngọc Lan đỏ rồi lạivi_pham_ban_quyen tím, tím đỏ, chẳng khác gì một bảng pha màu.
Khương Nguyệt tâm trạng vui vẻ, không bồi một đao: Chuồng bò ấy à, nói đó là nơi dành chobot_an_cap những người có thành trong sạchbot_an_cap, giờ mới được ra thì khó nói lắm, mà cho dù đượcvi_pham_ban_quyen, liệu có kiếm nổi một công việc tử tế không cũng chẳng biết chừngleech_txt_ngu.
Không thể nào. Ngọc Lan cắt ngang lời Khươngvi_pham_ban_quyen Tân Nguyệt, Ngụy không đời để người thế đâu.
Khương Tân Nguyệt nhướng mày: Thanh niên tri thức là của đồng Ngụy àvi_pham_ban_quyen? Hay trấn Trang của đồng chí Ngụy?
Lời này nếu nói lớn ra thì kỳ trọng, Triệu Ngọc không dám đáp lời.
Tân Nguyệt cũng không thúc giục, thong thả nói: Người dướibot_an_cap mái thìvi_pham_ban_quyen phải biết cúi đầu, nếu không cùng lại kéo cả anh trai Ngụy Hòa cô vào thì bất cập hại , cô thấy đúng không, đồng Triệu?
Khi nói chuyện, đôi mắt Khương Tân Nguyệt hơi cong lại, khóe miệng khẽ lên như đang ra ý.
Nhưng khi đối mặt luồng khí tức đó, Triệu Ngọc Lan lại cảm thấy lông tơleech_txt_ngu dựngleech_txt_ngu đứng lên, không dám làm càn thêm nửa phần.
Những lời định ra, khi phải nụ cười đầybot_an_cap ẩnleech_txt_ngu ý của Khươngleech_txt_ngu Tân Nguyệt, tim cô ta bỗng thắt lại, dám hé răngleech_txt_ngu thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Trong cuộc đối đầu này, Triệu người bại trận trước, cô ta ôm đồleech_txt_ngu đạc nhanh chóng chạy trốn, giống như bị mãnh thú đuổi theo sau lưng vậy.
Đương nhiên, đối với việc phânbot_an_cap chia chỗ ở cũ của Triệu Ngọc Lan, theo ý của Đại đội trưởng Khương Tân Nguyệt ở mình phòng.
Khương Tân Nguyệt từ chối, sao mỗi ngày côbot_an_cap phải tìm Tống Lịchvi_pham_ban_quyen để học tập, có phòng sẽ dễbot_an_cap bị lộ.
Khương Tân Nguyệt việc gì cũng thận trọng, chỉ là không vẫn vấn đề.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, trong lại nổi lên một luồng gió .
Hôm đó, Khương Tân Nguyệt tan làm trở về chỗ ở, đi ngang qua bờ ruộng, mấy dân làngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vốn đang làm trên đồng lập tức dừng taybot_an_cap, nhìn cô với vẻ mặt đầy khinh bỉ.
đàn như nóbot_an_cap, ai mà dám .
Dù sao tôi chắn không dám, có tôi cũng chẳng thèm.
bảo là thanh niên thức từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phố về, khác mấy loại lầu đâu, đều là quân tiện nhân.
Tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bàn tán không chỉ một hai câu, Khương Tânleech_txt_ngu Nguyệt chỉ coi như không nghe thấy, sắc mặt đổi rời khỏi đám đông đang xì .
Nghe dọc , cũng đại khái hiểu ra, qua là chữa bệnhbot_an_cap cho Tống mẫu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết bị đào bới lên, qualeech_txt_ngu hàng loạt đường truyền tin, cuối cùng biến thành cô và Tống Lịch Đình lén lút qua lại, định thân.
Hôm đó cô không tìm Tống Lịch Đình, trái lại Lịch Đình đã chủ độngbot_an_cap tìm cô.
Không phải tôi nói. Tống Lịch Đình lời giải thích ngay, nhưng có lẽ do không giỏi ăn nói, anh chỉ nói một câu rồi không cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời sau .
Khương Tân mặt: Không phải anh thì là ai? Người biết tôi chữa bệnh cho bác gái chỉ có , anh và bác gái, người chúng ta, không phải anhleech_txt_ngu, chẳng lẽ là bác sao?
Tống Lịch Đìnhleech_txt_ngu giải thích nữavi_pham_ban_quyen: Dù đồng chí có tin không thì cũng không phải tôivi_pham_ban_quyen, tôi cho đồng chí một câunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời thỏa đáng.
Nói xong, Tống Lịch Đình quay đi.
Khương Nguyệt khoanh tay trước , nhìn theo bóng lưng Tống Lịch Đình rời đi.
Việc này cô làm rất kín kẽ, mỗi đến chỗ Tống Đình đều cẩn thận , cô không phải không tin Tống Lịch Đình, là chuyện này nếu khôngleech_txt_ngu phải Lịch Đình thì là Tống mẫu, cô không thái thì sau này sẽ rất phiền phức.
nhiên, Khươngleech_txt_ngu Tân Nguyệt cũng mẹ con Tống Lịch không phải hạngvi_pham_ban_quyen người lẻo mép, chắc hẳn đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn nào đó.
Quả nhiên, sáng sớm hôm sau, Lịch Đình đợi trên con đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Khương Tân Nguyệtleech_txt_ngu làm để ra câu trả lời.
Là Hỷ Điền ở gần chuồng bò, thím mẹ tôi lên nên bắt chuyện làm quen, mẹ nhất thời lỡ đến đồng chí.
Sự thật không khác so với dự đoán của Khương Tân Nguyệt, cô gật đầu nhưng không nói gì.
Trong đôi mắt vốn dĩvi_pham_ban_quyen lạnh của Lịch Đình bỗng hiện lên hoảng loạn, không Tân Nguyệt lên tiếng, anhleech_txt_ngu đã nói : Đồng chí Khương, tôi biết hành động vô tâm của mẹ tôi đã gây cho chí rắc rối , tôi cóbot_an_cap thể làm bất cứ gì cho đồng , xin đồng đừng bỏ mặc tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tống Lịch Đìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gần như khẩn cầu nói những này.
Khương Tânbot_an_cap Nguyệt cũng không phủ , nói: Nghevi_pham_ban_quyen nóileech_txt_ngu anh và bác gái bị hạ phóng đến đây vì bác trai.
Cha tôi bị oan. Nhắc đến cha mình, ánh của niềm tin trong Tống Lịch Đình bùng lên đôi , Sớm muộn ông cũng được minh thôi.
Khương Tân Nguyệt không bày thái độ gì.
Cô đã tìm hiểu qua tình nhà Tống Đình, hai con anh bị hạ trấn Hạ Trang này được ba nămleech_txt_ngu . nói năm qua đều chuồng bò, nhưng chưa từng bị đứt đoạn chuyện ăn mặc, người trong thôn dù chán ghét anh nhưng cũng chỉ dám nói ra miệng chứ chưa bao giờ tay động chân.
Từ những tình huống , càng chứng minh chuyện nhà Tống Lịch không hề đơn giản, là biết baoleech_txt_ngu lâuvi_pham_ban_quyen nữa cha anh mới được minh oan thôi.
Khương Tân Nguyệt đã sống ở thời mạt thế một thời gian rất , nếu khả năng nhìn ngườivi_pham_ban_quyen của thứ haibot_an_cap thì ai dám nhận thứ nhất.
Chỉ qua vài ngày tiếp , côvi_pham_ban_quyen có thể cảm nhận được sự lợi hại của người đàn ông Tống Lịch này.
ở vũng bùnbot_an_cap nhưng chưa bao giờ tự oán tự ngã, ngược lại luôn kiên trì bản , tiến lênbot_an_cap trong nghịch cảnhbot_an_cap.
Người như , tương chắc chắn sẽ không tầm thường.
Cô muốnbot_an_cap đặtleech_txt_ngu một đường thân Tống Lịch !
năm sau sẽ khôi phục kỳ thi đại học, tôi muốn anh hứaleech_txt_ngu với tôi, lúc đó nhất định phải thi đỗ.
Tống Lịch không truy cứu sao Khương Nguyệt biết tin tức này, mà gật đầu nhận lời: Tôi với đồng , chỉ cần chí bằng lòng chữa khỏi cho mẹ tôi.
Được. Khương Tân Nguyệt gật đầu lần nữa, Tối tôi sẽ mang ăn qua cho anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và , vài nữa có thuốc, mang qua cho .
Haivi_pham_ban_quyen người trao đổi ngắn vài câu lướt qua nhau trên bờ ruộng.
Khươngleech_txt_ngu Tân Nguyệt về phía trước, Tốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lịch Đình đứng yên tại quan sát, nhiên, anh tiến lênleech_txt_ngu vài bước
Khương đồngbot_an_cap , lời ra vào thôn đến , tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm với cô.
Tống Lịch Đình chân nhưng không đi lịch thiệp: Cô yên tâm, chúng ta chỉ tuyên bố với dân làng là ở bên nhau, còn thực tế chỉ là góp gạo thổi cơm chung để sống qua ngàyleech_txt_ngu thôi.
Tôi không cần anh phảibot_an_cap chịu trách nhiệm. Khương Tân Nguyệt xua tay, phong thanh , chẳng để đâu.
Lời đồn thì cô đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm, nhưng kẻ thêu dệt nên chúng, Khương Tân Nguyệt vẫn quyết định đi thăm hỏi một .
Mục đích của cô không đếnleech_txt_ngu làmbot_an_cap khách, trong chỉ mang theo vài viên Bạch Thỏ.
Hỷ Điền Thẩm là bà của Hạ Trang, già nửa các nhân trong thôn đều mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay bà giới thiệu. ta nắm giữ mọi ngõ ngách thôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tin lớn nhỏ của các thôn cận, rất sẵn lòng sẻ với mọi người, lâu dần, ai nấy đều cho rằng bà ta là người tốt.
Thế nhưng người tốt này lại có một gia cảnh chẳng mấy êm đềm.
bà chớt đuối vì say rượu đúng con gáileech_txt_ngu xuất . Connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái bà tuy gảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào nhà giàu thôn , nhưng lại vớ phải đàn chẳng ra gì, bạo hành cơmbot_an_cap bữa.
Khi Khương Tân nhà Hỷ Điền, bà ta đang trông cháu ngoại.
Là nhân tâm điểmleech_txt_ngu hiện nay, mà xếp hạngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này lại do chính tay Hỷ Điền Thẩm đẩy lên, bà đương nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận ra Tân Nguyệt.
Khương đồngvi_pham_ban_quyen , cô đến đấy à. Hỷ Điền vồn vã lạ thường, vỗ vỗ vào tay cháu : Đi, lấy choleech_txt_ngu cái ghế.
Đứa gái rụt cổ lại, lủi nhanh vào trong nhà, thấy mang ghế ra.
Khương Tân Nguyệt cũng chẳng để ý, cô xổm ngay xuống bậc nhà Hỷ Điền Thẩm rồi bắt trò chuyện.
Thấy cô ngồi xổm trên bậc cửa, mặt Thẩm xanh mét lại.
Ở Trang có quan niệm không được ngồi xổm trên bậc cửa, vì như vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là mang họa đến cho đình.
Bà Hỷ Điền này, mấy lời đồn đại trong thôn đây chắc bà đều nghe cả rồi chứ? Khương đi vào vấn .
Sắc mặt Hỷ Điền khựng , ngay sau đó giả vờ không có gì mà tay: Ài, Khương đồng chí cô không đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi, thônleech_txt_ngu mình nấy đều mồm loa mép , nhưng không có ác ý gì đâu, đợi vài ngày là qua ấy mà.
Khương Tân Nguyệt nhíu mày, ngay trước mặt Hỷ Điền Thẩm, cô lấyleech_txt_ngu ra một viên kẹo Đại Bạch , bóc vỏ rồi ném vào miệng, vừa thong thả nói.
là vậy, lúc tới đây còn nghe người ta trên đường nói bà đang lút qua lại với ông thông gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấy.
Kẻ khốn kiếp nào mở miệng phun phân thế hả? Khương Nguyệt vừa dứt lời, Hỷ Điền Thẩm nổi trận đình.
Tân ôn tồn an ủi: Ôi dào, bà Hỷ Điền này, thôn ai chẳng mồm loa giải, đợi vài là qua mà.
gì mà qua, tôi thấy lũ khốn đó cố muốnbot_an_cap xem trò của thì có. Đứaleech_txt_ngu nào nói, tôi phải đi liều mạng với chúngleech_txt_ngu nó!
Hỷ Điềnvi_pham_ban_quyen vừa lao vào bếp xách một con dao phay ra, định đi tìm những đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đòi lại công bằng.
Tân Nguyệt đứng nhìn, cho đến Điền đến sát cửa, cô mới rãi cất lời: Nói vậyvi_pham_ban_quyen là, bà Hỷ đi rêu rao khắp nơi rằng tôi Tống chí tư chung thân, cũng muốn xem trò cười của sao?
Hỷ Điền không ngờ Khương Tân Nguyệt đột ngột lật bàivi_pham_ban_quyen như vậy, bà ta loạngbot_an_cap choạng ngã nhào ra ngoài, con dao trênvi_pham_ban_quyen tay suýt nữaleech_txt_ngu làm mình bị thương.
Chỉ loáng sau, Điền đã trấn tĩnh lại, xách dao quay lại, cười rạng rỡ hơn bao giờ hết.
Khương đồng chí, này thìleech_txt_ngu cô lầm rồi, tôi đâu có mồm mép đến thế. Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói làvi_pham_ban_quyen, Khương đồng chíbot_an_cap người đẹp , chẳng màng đến thân phận củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lịch Đình mà vẫn sẵnbot_an_cap lòng chữa bệnh cho mẹ ta.
Vậy ? Khương Tân Nguyệt cườileech_txt_ngu . không tra ràng, đã thật sự bị cái vẻ giả lả của Hỷ Điền Thẩm lừa rồi.
Vừa , không oan chovi_pham_ban_quyen Hỷ Điền đây, tôi có tìm mấy người đến để đối chất.
Có tiền mua tiên cũng được, Ngọc đã vận rất tốt câu nói này, và Khương Tân Nguyệt cũng vậy.
thậm chí chẳng tốn bao nhiêu, chỉ cần chovi_pham_ban_quyen mỗi người một đồng, là aivi_pham_ban_quyen đều sẵn đi theovi_pham_ban_quyen.
Mấy dân làng đang xổm bên ngoàileech_txt_ngu bức , nghe thấy Hỷ Điền Thẩm họvi_pham_ban_quyen là lũ mồm loa mép giải thì đã sớm không hài . Khương Tân Nguyệt, họ lập tức rầm xôngbot_an_cap vào.
đều là những gã đàn ông lực lưỡng nghề nông, vừa đứng trước mặt Hỷ Điền Thẩm, bà bỗng trở nên nhỏ bé.
Bà Hỷ Điền, chính bà nói Khương đồng chí ham lấy chồng, thấy Tống đồng chí bảnh bao nên trơ tráo sáp lạibot_an_cap gần cơ mà.
gã đàn ông to cao dõng dạc diễn tả lại điệu bộ của Hỷ Điền lúc đóleech_txt_ngu một cách sống .
Sắc mặt Hỷ đổi xoạch xoạch mấy lần.
Các người . Cánh cầm dao bà ta run bần .
Khương Tân Nguyệt chẳng để ý cuộc cãi vã phía trước, cô vẫy vẫy tay cô bé đang ló đầu nhìn từ phía cửa nách.
đây, chị cho kẹo nàyvi_pham_ban_quyen. Cô lấy ra viên Đại Bạch Thỏ đung đưa trước mặt con bé.
Cô bé chỉ dự một lát rồi chậm rãi nhích lại gần, nhìn chằm chằm viên kẹo trong tay cô.
Nguyệt hào phóng ấn kẹo vào tay cô : Cho em ăn đấy.
Dù rất mong cô bé lại đầu: Bà ngoại nói người mù, lấy đồ của chị cũng mù theo.
, đương nhiên không phải nghĩa đen.
Khương Tân Nguyệt đại khái có thể được, chẳng qua là bà ta mỉa mù quáng cứ nhất quyết cho người có thành phần trong sạch Tống mẫu.
Khương Tân Nguyệt không có ýleech_txt_ngu định giải thích vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa trẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nở một nụ cười ấm áp: Chị thấy em buộcvi_pham_ban_quyen tóc bím, áo bông hoa, thế phải chứngbot_an_cap minh được chị không bị mù không?
Cô nghiêng đầu suy nghĩ một lát rồi gật đầu: Chị nhìn thấy được, chị không bị mù.
Sự hồn nhiên cô bé khiếnvi_pham_ban_quyen Khương Nguyệt hơi ngờ, cô không ngờ một kẻleech_txt_ngu miệng như Hỷ Điền lại có đứa cháu chân thành đến vậy.
xoa đầu cô bé, thêm hai viên kẹo nữa.
Cảnh tượng này, Hỷ Điền Thẩm đang mải đôi co với gã đàn ông nên hoàn toàn để ý thấy.
Khương Tân dỗ dành bé, chẳng mấy chốc đã hỏi khối chuyện.
của Hỷ Điền gả đến thôn bên mãi không sinh được trai, bị nhà chồng gây khó đủ đường, đành phải đi y nơi, thuốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đủ loại mà có tác dụng, ngược lại còn hỏng cả người, giờ đừng nói sinh trai, đến thai cũng khó.
Hỷ cũng rĩ vì chuyện này. lúc giả vờ quan tâm Tốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẫu thì tình biết được Khương Tân Nguyệt có y khá tốt. ta vừa muốn Khương Nguyệt xem bệnh cho connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình, lại vừa không chịu nổi việc Khương Nguyệt đối tốt với một kẻ bị hạ phóng.
Khương Tân Nguyệt đoán chừng Hỷ Điền đã bị dân làng tâng bốc đến mức ảo tưởng, cho làm cũng đúng.
Khương Tân Nguyệt! Hỷ Điền tuy khéo khéo miệng, nhưng đối mặt vớileech_txt_ngu một đám đàn ông chẳng buồn nói mà chỉ trực động chân động tay, bà dám đầu trực diện, đành phải quay sang chĩa dùi Khương Tân Nguyệt.
Hỷ Điền nắm bí quyết của những cuộc cãi vã, bà ta ngồi đất, gào khóc thảm thiết: Số tôi sao màbot_an_cap khổ này chứ, chồngbot_an_cap thì mất, con gái gả đi không được con , giờ đến cả một thanh niênleech_txt_ngu trileech_txt_ngu thức xuống nông thôn cũng đến ức hiếp tôi, còn lý nữa hả !
Mấy gã đàn nhìn nhau trânleech_txt_ngu trốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không biết nên đối phó với tình huống này thế nàovi_pham_ban_quyen.
Nhưng Khương Tân Nguyệt biết. phó với loại có hạn , phải dùng chính chiêu bài họ để trị lạileech_txt_ngu họ.
Số tôi sao mà khổ này, vất vả lặn lội đến tận trấn Hạ Trang, làm việc chẳng dám lười biếng, vậy xuống nông thôn được hai ngàyvi_pham_ban_quyen đã bị người ta ức hiếp thế này đây.
Khương Tân Nguyệt chướcbot_an_cap hệt cái giọng của Hỷ Điền Thẩmbot_an_cap.
Hỷ Điền Thẩm không cam lòng lép vế, gào lên còn hơn: Ức hiếp quá đáng, tôi không sốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nổi nữa rồivi_pham_ban_quyen!
Khương Tân Nguyệt cũng gào theo: Ức hiếp quá đángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tôi không sống nổi nữa rồi!
Chỉ khác chỗ, Hỷ Điền Thẩm chỉ gào mà không làm, còn Tân Nguyệt thì có hành động thậtbot_an_cap.
Thấyleech_txt_ngu bóng dáng thôn trưởng đang đi tới từ đằng xa, Khương Tân liền lao đầu về phía bức tường đất bên cạnh.
cô chuẩn gian, một người ôngvi_pham_ban_quyen kịpvi_pham_ban_quyen thời xông tới cô lại.
Tânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nguyệt dụi : Cácvi_pham_ban_quyen người buông tôi ra, để tôi đileech_txt_ngu chớt đi. Ngay từ đầu tôi không nên được , nếu không cũng chẳng bị người lời ra vào như vậy.
Vừa khóc, cô vừaleech_txt_ngu không quên bồi thêm: Nếu mọi người đã chướng mắt tôi, tôi sẽ viết xin chuyển nơi khác là được chứ gì, tại sao lại phải thêu dệt tôi như thế.
Khương Nguyệt chưa bao giờ sợ mất mặt, huống hồ ở cái nơi trấn Hạ Trang này, nếu không kịch liệt một chút thì có nước bị nạt.
Điền Thẩm không ngờ Khương Tân Nguyệt lại giỏi làm loạn như , bàleech_txt_ngu ta chẳng qua là ngứa mắt cách Khương Tân Nguyệt đối xử với người họ Tống kia.
Tên họ Tống thành phần không trong sạch mà có người giúpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đỡ, cớnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao con gái bà ta gả lại biết cam bị ức ?
Hỷ Điền Thẩm càng càng thấy chướng mắt Nguyệt, chỉ tay vào mặt cô mắng xối xảleech_txt_ngu: Ai thêu dệt cho cô chứ? Chẳng phảivi_pham_ban_quyen chủ động sán lại gần tên họ Tống kia sao? Một connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái mà chẳng biết tự , bảo sao không ở thành phố được, phải tới đây làm thanh niên tri thứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thật là đáng đời.
Khương Tân Nguyệt gật đầu: Hỷ Điền Thẩm , hóa ra bà nhìnbot_an_cap nhận thôn chúng ta như vậy ? Nhưng tôibot_an_cap lại rất thích thôn mình, nếu bà không thích thì cứ việc đi đi, hà tất phải làm hoại danh tiếng của mọi người.
Khương Tânvi_pham_ban_quyen Nguyệt thong thảleech_txt_ngu giải thích: Tống cứu tôi là chuyện mọi người tận mắt chứng , vậy mà qua lờibot_an_cap thêuvi_pham_ban_quyen dệt của bà lại biến thành lén lútvi_pham_ban_quyen tư thông.
Khương Tân Nguyệt quay sang nhìn thôn trưởng, hỏi từng chữ một: Thôn trưởng, theo như Hỷ Điền nói, sau này thấy aibot_an_cap gặp nguy thì được cứu nữa sao? Bởi cứu người là sẽ bị gán cho cái tội danh lén lút tư thông đấy.
Thôn trưởng trước đây rơi vào cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiểm nghèo, nhờ được một người qua đường mới bình an sống đến bây giờ. Nếu ông đồng tình với lời Khương Tân vừa nói, sau này ông còn mặt mũi nào đứng trong nữa?
thôn trưởng đã dao động, sợ mìnhleech_txt_ngu bị kỷ luậtleech_txt_ngu, Hỷ Thẩm lập tức nhục : Các người định ép chớt mụ già này có phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không? Được, tôi không !
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay