Bị ép xuống nông thôn, nữ bác sĩ xuyên sách cứu người giữa bão cát, đổi số phận

Bị ép xuống nông thôn, nữ bác sĩ xuyên sách cứu người giữa bão cát, đổi số phận

Tuyết Minh on-going 09/08/2026 6 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

Bị ép xuống nông thôn, nữ bác sĩ xuyên sách cứu người giữa bão cát và thay đổi số phận

Giường trên tàu hỏa nhỏ máu ròng ròng, một thi thể lạnh như băng đang treo ngay trên đầu bạn! Bạn sẽ hét lên kêu cứu, hay bình tĩnh đeo găng tay y tế, cầm dao mổ để phơi bày sự thật trước đôi mắt sững sờ của một chàng quân nhân cực phẩm? Úc Chi không chỉ dừng lại ở đó, cô sẵn sàng lật mặt đám cực phẩm nơi chốn nông thôn bằng một thái độ chẳng nể nang chút nào về “bố đời”!

Vừa mở mắt, bác sĩ thiên tài Úc Chi nhận ra mình xuyên không thành nữ phụ chịu tiếng oan bị bắt gian trong một cuốn tiểu thuyết thập niên. Tiếng xình xịch của chuyến tàu đưa giới trẻ trí thức về vùng Tây Bắc đầy gió cát cũng là lúc cuộc đời kể chuyện của cô khởi động. Ôm trong tay một hệ thống tỏ ra như một đại cửa hàng, nhưng mỗi khi động là sẽ nhận cảnh báo điện giật, Úc Chi kiên quyết không cúi đầu. Với y thuật siêu phàm, cô biến mọi nguy hiểm thành cơ hội kiếm tiền: từ khám nghiệm tử thi để phá án trên tàu, lôi đuổi kẻ vu khống ra xin lỗi công khai, cho đến việc tiện tay nhặt luôn chàng sĩ quan Cận Triệu Thư mang khung xương sọ “tiên phẩm” về giấu trong hầm lò để thu phí trị liệu. Tiếng cãi vã chói tai của trà xanh Lý Mạn, tiếng gió thét gào của vùng đất hoàng thổ lạnh lẽo, đan xen cùng tiếng leng keng của những thỏi vàng rơi từ nhiệm vụ hệ thống – tất cả hòa thành bản nhạc sinh tồn nghẹt thở mà cực kì sảng khoái!

🔥 Nữ cường nhân thẳng thắn tới mức bỏ qua mọi ngại ngùng: Úc Chi xé bỏ mặt nạ, mắng chửi sắc bén, còn Lý Mạn cùng các cực phẩm họ hàng cứ thích gây chuyện và luôn bị đẩy tới đường cùng.

⚔️ Bàn tay vàng có chút lệch lạc nhưng tạo nên plot twist gáy cổ: Xuyên không kèm theo hệ thống bách hóa xịn sò nhưng chỉ cần sơ ý là hoạt động điện giật cấp độ 3, buộc nhân vật chính dùng y thuật cứu người, nhận nhiệm vụ từ chữa què chân đến móc đầu đạn để ăn vàng lá và mở khóa cửa hàng.

🎧 Chemistry “nổ lực” cùng quân nhân kiên định: Nam chính Cận Triệu Thư có cơ bụng tám múi, giọng nói từ tính, nhưng lợi dụng vết thương để đòi “lấy thân báo đáp” tiền thuốc men. Tình tiết ngọt ngào, tinh tế, khiến người nghe cười ngả nghiêng!

 

Đeo tai nghe, trùm kín chăn và bật max volume để cùng Úc Chi cày nát bản đồ điền văn thập niên này nào! 🎧 Bấm PLAY ngay, không gian âm thanh siêu thực và giọng kể truyền cảm của tfullaudio.net đang chờ bạn bóc tem! 🔥

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
Bị ép xuống nông thôn, nữ bác sĩ xuyên sách cứu người giữa bão cát, đổi số phận cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

viên tàu, nhân tàu, lấy một suấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơm, lên!” Người giường giữa thò đầu ra hét lớn, hoànbot_an_cap toàn không quan tâm xung quanhbot_an_capnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai đang nghỉ hay .
Úc Chi bị giọng nói kéo về thực tại, cau mày, bực bội bịt chặt tai. Vàibot_an_cap ngàyvi_pham_ban_quyen trước cô xuyên cuốn mang tên bay cô vợ chuyện, tôi và Bạch Nguyệt Quang vào huyện mở nhà hàng. Nhưng cô Bạch Nguyệt Quang, mà là cô vợ trước gây chuyện kia.
Nguyên chủ thực ra rất , chẳng làm gì cả lại người ta đánh ngất quăng vào kho hàng. Tỉnh dậy liền bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vu cho thông dâm. Cũng vì lầnleech_txt_ngu bắt gian này, danh tiếng nguyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ rớt vực thẳm. ngày sau khi chuyện xảy ra, nam chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hạ Thanh Dươngbot_an_cap liền đến cửa cầu hôn. Ai cũng bảo hạng “giày rách” như nguyênvi_pham_ban_quyen chủ màbot_an_cap vẫn có người cưới đúng là tích đức rồi. có Úc Chi, người cốt truyện mới biết, chủ đã bị Hạ Thanh Dương gài bẫy!
Nguyên chủ không chỉ có xuất thân tốt, gia cảnh sang mà diện mạo còn vô cùng xinh đẹp, căn không thèm để mắt đến kẻ xuất thân nông dân như Hạ Dương. Để có được nguyên chủ, Hạ Thanh Dương mới lập mưu bôi danh của cô. Trong truyện, kết cục cùng của nguyên qua đời vì băng huyết sau khi sinh một cặp .
đến kết cục , vào ngày xuyên khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đúng bị “bắt gian” bị cha của nguyên chủ chỉ thẳng mặtbot_an_cap mắng mỏ, Úc lập tức quyết định: đi hương!
Nhân viên tàu bữa trưa đến cho đàn ông đối diện. Suy nghĩ Úc bị kéo lại. Người nọ nhận cơm, bắt đầu ngấu nghiến, ăn rất khó coi. Suốt chặng đường, người phiền phức nhất, ban ngủ nghiến răng, ngáy như , thỉnh thoảng lại đột phát ra tiếng động khiến cô sợ đến mức suýt bay mất vía. Trên người hắn lúc nào cũng tỏa ra mùi mồ hôi nồng khó ngửi, Úc Chi nằm giường dưới đúng là chịu đủ mọi khổ sở.
Cô nhìn chằm chằm vào giường giữa, trong lòng thật sự muốn tặng hắn một nhát dao phẫu thuật để hắn sớmleech_txt_ngu ngày sinh cực lạc. Chửi rủa thầm trong lòng một hồi, cô thở hắt , dù sao hửng sáng là đến đại Tây Bắc rồi, thèm chấp hắn, cô xoay người chọn cách tiếp tục ngủ.
Nửa đêm về sáng, trong xe cùng yên tĩnh, Úc Chi ngủ say thì cảm thấy mặt ngưa ngứa, bèn lên gãi trán. tay trượt xuống chóp mũi, cô tỉnh táo ngay lập .
Máu là mùi máu.
“A!” Cô thét lên kinh hãi, bò cồm xuống khỏi giường, trong phút chốc những người xung quanh đều bừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tỉnh.
“Ai thế, đêm hôm thế còn có để ngườibot_an_cap tavi_pham_ban_quyen ngủ không?”
“Dọa lão tử suýt vãi cả ra quần.”
“Làm cháu khóc ! tôi còn phải thileech_txt_ngu đại , dọa nó ngốc luôn thì biết làm sao?”
Đèn trần trong xe sau mười giờ đêm , chỉ có lối đi là treo một hai ngọn đèn tường mờ ảo. này, mọi người chẳng nhìn thứ .
Chi không sợleech_txt_ngu máu, cũng không sợ ngườileech_txt_ngu chết, nhưngbot_an_cap người chết lại nằm phía trên cô, điều đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có nghĩa là thủ từngleech_txt_ngu ở ngay bên cạnh cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Cô ép chặt lồng ngực, thởbot_an_cap hổn hển, lối đi nhanh chóng vang lên bước chân.
, cô không saobot_an_cap chứ?”
“Không khôngvi_pham_ban_quyen sao.” Chi xổm tựa toa xeleech_txt_ngu trên lối đi, lòng bàn có thể cảm nhận rõ ràng trái tim đang đập loạn xạ. Bất chợt, một chiếc áo khoác phục phủ lên . Khiến cô phải ngẩng nhìn .
Là một anh trai quân . Cô căng thẳng dùng hai nắm lấy bàn tay đang buông thõng bên hông của đối phương, hai giọt lệ rơi xuống. Có người chết mà không khóc, không khéo ta lại tưởng cô là kẻ nhân mất.
“Có người chết, ngay ở của tôi!”
Giọng Úc Chi không quá lớn cũng không quá nhỏ, nhưng xung quanhbot_an_cap đều có người, chắn là nghe thấy được. Một đồn , mười đồn trămleech_txt_ngu, chẳng mấy chốc cả xe đều biếtleech_txt_ngu người chết.
Phía sau trai quân nhân lạileech_txt_ngu có thêm hai người nữa chạy tới. Một người khuôn mặt trịa trông khá hậu, lông mày rậmbot_an_cap rạp: “ chíleech_txt_ngu nàybot_an_cap, đừng tay Cận của chúng tôi nữa, anh ấy phảibot_an_cap vào trong xem tình hình.”
“A, ồ.” Úc Chi nhanh chóng tay, cúi đầu xuống, ngượng , tấtleech_txt_ngu là tại đẹp mêbot_an_cap . Anh quân nhân này trông cũng không tệ. Mắt tôi chính thước đo. Ước chừng cao 1m87, chiều dài chưa biết, cơ bụngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ràng, đặc biệt là khung xương sọ hoàn hảo kia. Sự hoàn hảo có thể thấy bằng mắtleech_txt_ngu thường. Bàn tay mê người, chỉ cần một cái cảm nhận được của xương ngón tay, đúng tiên !
Nếu có thể không được không được, sẽ bị bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi tù mất, Úc Chi , gạt bỏ những ý không nên có ra khỏi trí não. Cô học , nguyên thân cũng học y, đối loạileech_txt_ngu xương cốt tiên phẩm thếbot_an_cap này, quả thực có dùng bốn chữ “thèm thuồng nhỏ dãi” để miêu .
Đang lúc đắm chìm trong sắc đẹp, lại thấy sĩ quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt tròn bên trong : “ Đoàn, y, không giải quyết được đâu.”
Người còn cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gật đầu đồng tình: “Đúng Cận Đoàn, chúng ta phải cảnh sát, làm thay của người khác khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt , nhỡ đâu lạibot_an_cap kiện lên đơn vị, hay là mình dùng phương án bảoleech_txt_ngu thủ đi?”
thủ cái đầu hai cậuvi_pham_ban_quyen ấy, người ta nằmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây máu chảy ròng ròng, hung thủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắc chắn còn trong toa, còn bảo nữa thì hung thủ mất.” Cận Đoàn vừa bị cô gái sờbot_an_cap tay, vành tai đỏ ửng nóng ran, hắn cố nénvi_pham_ban_quyen nhịpleech_txt_ngu timnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thịch, đưa lên kiểm tra vết thương người chết: “Ra tay độc thật, nhiều dao thế này, hẳn phải thù sâu hậnbot_an_cap nặng lắm.”
“Cận Đoàn! Khôngvi_pham_ban_quyen có manh mối gì cả! Chẳng lẽ anh biếtvi_pham_ban_quyen nghiệm tử thi?”
“Biết ” Cận Đoàn vừa định gõ cho một phía sau truyền đến giọng nữ thanh uyển chuyển.
“Cái đó, tôi có thể tử .” Úc khoác chiếc quân phục cỡ lớn, trông cô thậtleech_txt_ngu bé. Nhưng cô cũng không lùn, tới mộtleech_txt_ngu mét mươi năm đấy chứ.
“Cô?” Lông mày trái Cận Đoàn lên, hắn liếc nhìn cô gái từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên xuống dưới. Trông trắng trẻo lại yếu đuối, một hắn cũng có thể nhấc bổng lên , đúngleech_txt_ngu là đồ gà mờ. Vừa rồi thấy người còn hét to như thế. Thế này mà đòi khám nghiệm tử ? Đừng để đến lúc bị dọa cho sợ quá rồi lại ôm hắn mà khóc là maynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi.
“Nếu không tin, anh chỉ có để thi thể đó, hung thủ không chừng đêm nay sẽ thừa dịp loạn mà bỏ trốn.” mặt Úc Chi như , : “Hơn , rất nhiều thi thể phải khámbot_an_cap nghiệm còn mới mới tìm được nhiều manh mối hơn.”
Khám nghiệm tử thi, chưa từng họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua, cô lại xemleech_txt_ngu video giải của pháp y. Xem lúc ăn cơm là nhất, kỳ đưa cơm.
Cận Đoànvi_pham_ban_quyen đôi mày nhíu chặt, quanh ra nồng . Suy lát, anh nghiêng người nhường : “Đồng chí , mời cô.”
Đồng chí nhỏ gì chứ. Úc liếc anh một cái, trông cũng lớn hơn là bao. Cô rảo bước nhỏ đivi_pham_ban_quyen đến bên giường.
Giường tầng giữa vừa cao dưới cổleech_txt_ngu cô, chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cần kiễng chân lên là có với tới. Sau quan sát sơ qua, cô cúi trong xách trên giườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra giấy , một chiếc hộp sắt nhỏ và một hộp găng tay y tế.
găng tay , cô chẳng hề có sợ nào, cầm chiếc kéo trong hộp sắt nhỏ cắt vạt áo của phương.
Những người xung quanh đã bị Cận Đoàn đuổi đi, trong không của sáu lúc này còn lại bốn người sống.
“Vị này” Úc Chi cầm gắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quay người nhìn Cận , chỉ tay vào cuốn sổ và bút trên giường: “Phiền anh lính này ghi chép lại những lời tôi nói nhévi_pham_ban_quyen.”
.” Đoàn nhếch môi cười nhạt, cô đồng chí nhỏvi_pham_ban_quyen cũng thù thật đấy.
Những ngón tay thon dài của anh khẽ chạm vào cuốn sổ mỏng, trang đầu tiên lật ra là hình vẽ vi_pham_ban_quyen đồ phân bố xương người.
Nét chữ vi_pham_ban_quyen lại toát lên vẻ thản nhiên, chữ giống hệt tính của chủ nhân vậy.
dứt khoát lậtleech_txt_ngu đến cuốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng, cầm bút bắt đầu ghi chép.
Chúc các vị đại gia tháng Mười một tiếp tục vuileech_txt_ngu vẻ
He he, Hồ Hương Thái tôi đã quay trở lại rồi ! (Cười gian ác)
vặt liên tải 1 (Cập không định kỳ):
Dạo này xưởng dời từ thị trấn rìa thành phố, vốn dĩ xe lừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ tôi chỉ mất phút là tới , giờ vèo một cái 25 phútbot_an_cap rồi.
Nhưng điều hạnh phúc là trên tiệm bánh nướng.
Thật sự đấy, ngon nhức nách luôn.
Mỹ vô cùng!
Vỏ bánh mỏng, giònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , bên một ít băm làm , mặt sốt đậu vàvi_pham_ban_quyen sốt ớt băm.
Sự hợp đơn giản tạo nên vị đỉnh .
Nạn là nam giới, độ tuổi từ ba mươi đến bốn mươi, trên người có sáu nhát dao, vết thương chí mạng nằm ở tim, mộtvi_pham_ban_quyen nhát đoạt mạng, những vết còn lại là đâm sung. Chi nhìn thi thể như nhìn một tảng thịt lợn, nửa một cách rành mạch và tỉvi_pham_ban_quyen mỉ, Thời gian tử vong hai trước.
chàng quân nhân mặt tròn ghé sát Cận Đoàn thầm: chí này bộ ăn ganbot_an_cap hùm hay sao mà gan thế? Ngườibot_an_cap chết không sợvi_pham_ban_quyen, đàn trần nhộng cũng chẳng ngại, biết xấu hổ là gì à?
thì thầm của anh vang dội bên tai tôi đấy. Úc Chi đặt hai tay lên thi thể, lạnh lẽo quay đầu nhìn anh chàng quân nhân mặt tròn.
Cận đảo , giơ taybot_an_cap tát vào đầu kẻ bên cạnh một cái khiến anh ta xây xẩm mặt mày: Nói năng xằng bậy gì đóvi_pham_ban_quyen, còn lải nữa thì về đơn vị tập tăng cường, lão tử chơi chết chú mày!
Tôi sai rồi, tôi rồi chàng quân nhân mặt tròn ôm đầu, vẻ đầy ủy khuất.
Đợi đã! Úc hô lên, ném kẹp trongvi_pham_ban_quyen tay vào hộp sắt bên cạnh, giơ lật mí mắt và kiểm tra ngón .
Đoàn biết cô chắc chắn đã phát hiện ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điều đó, liền sải bước tiến lên: Sao vậy? Có phát hiện mới gì à?
Mọi người nhìn đi, đồng tử hai bên của nhân giãn ra rõ rệt. Úc Chi vừa nói vừa mắt , rồi nắm lấy bàn tay nạn nhân xem, và môi đều bị tím tái.
Chi đứng trên sàn tàu, kiễng chân đến mức gan chân sắp chuột rút. Cô tháo găng tay, đưa ra kết luận: Làvi_pham_ban_quyen phấn đà la. Nếu cần bằng chứng chi tiết thìbot_an_cap có thể giải phẫunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trong dạ dày nạn nhân sẽ có dư.
Ồ, đúng rồi, trước khi ngủ ông ta có gọi phần ănvi_pham_ban_quyen, các anh thểvi_pham_ban_quyen lần theo đó mà . Hơn nữa, nếu hungleech_txt_ngu thủ không cẩn chạm phải mạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đà la, da tay sẽ bị đỏ, đau và sưng .
Cận Đoàn thở phào nhẹ nhõm, việc giúp hắn bớt được bao sức. Cô gái nhỏbot_an_cap này cũng khá lợi hại đấy: Được, tôi rồi.
Nhịleech_txt_ngu Côn, lại đây.
Anh chàng quân nhân mặt tròn thận trọng vị chỉ huy của mình, rónvi_pham_ban_quyen rénleech_txt_ngu bước lại gần: Cận Đoàn, anh chỉ thị gì ạ?
Đi sắp xếp chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồngvi_pham_ban_quyen chí này bên chỗ chúng ta nghỉ , bên này chắc chắn không ở được nữa rồi.
Rõ, thưa Cận Đoàn. Nhị Côn lại khôi phục vẻ mặt hì hợm, Nữ đồng chí, hành lýbot_an_cap của cô cáibot_an_cap nào, để tôi đưa cô sang bên kia nghỉ ngơi, khoảng tiếng nữa là cô đến trạm rồi.
Sau xách hành lý, Úc Chi đi anh ta đến toa nằm mềm . Nhị Côn giúp ổn định ở rồi đi.
là giường nằm mềm tốt , mộtbot_an_cap khoang chỉ có bốn , lại còn đóng kín được.
Cô quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, bên ngoài bắt đầu hửng sáng. Bốnvi_pham_ban_quyen đồng hồ trôi qua trong chớp , trong khoảng thời gian đó, không gặp lại chủ nhân của bộ sọ cực phẩm kialeech_txt_ngu nữa.
sắp ga Lâm Nghi, hành khách xuống tàu xin lưu ý
Giọng nữ trên phát thanhbot_an_cap mang âm hưởng của thanh viên, phát chuẩn xác, mang theo vị đặc của thờivi_pham_ban_quyen nàyvi_pham_ban_quyen.
Úc Chi hai tay xách vali, bị dòng người xô đẩy xuống tàu. Một mùi hương khó xộc thẳng vào mũi.
Phần mọi người cho đi , chỉ là phải đăng ký tên tuổi và , có lẽ là chủ nhân củabot_an_cap bộ xương sọ cực kia đang truy bắt thủ.
Cô khẽ phào, ra ga tàu liền tóm một người để hỏi: Thím ơi, cho cháu hỏi niên thức đâu ạ?
Thấy cô lễ phép, người phụ nữ cũng tỏ ra khó chịu, nhiệt tình chỉ tay về phía ngã tư trước: Quẹo phải ở ngã tư đằng kiabot_an_cap, ngay trên conleech_txt_ngu đường thẳng .
Vângvi_pham_ban_quyen, cháu cảm ơn thím.
chặt chiếcbot_an_cap áo khoác bạt trên ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Tiết trời tháng Mười ở vùng Tây Bắc thật sự rất , ước chừngvi_pham_ban_quyen đã 10 C. Sớm biết vậy cô đã mặc khoác dạ, ít ra còn được chân.
Vừa đi tới gần điểm thanh niên trinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thức, bỗng chốc tối sầm lại, gió cũng lên như thể nhấn nút tăng tốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Sao gió bỗng dưng lại thếleech_txt_ngu ?
Gió vừavi_pham_ban_quyen , đất vàng bay mù Úc Chi không còn nhìn rõ , chỉ có cúi đầu, ngượcvi_pham_ban_quyen gió mà đi cảm phương hướng.
Phía trước có của đàn ông nào bị gióleech_txt_ngu cuốnleech_txt_ngu gần: Đồng chí nhỏ! Cô là thanh niên tri thức của đại đội ?
Úc Chi đi đến bên cạnh người đó, nói lớn: Chú ơi, tôi là người của đại đội Thảng .
Vừa mởvi_pham_ban_quyen miệng, cô đã nuốt phải một mồmleech_txt_ngu cát vàng.
thì đúng làleech_txt_ngu đợi cô rồi. Đồng chí nhỏ lên xe đi, trận bão cát đến rồi, gặp họa đấy! Ngườivi_pham_ban_quyen chú kia làn đen sạm vì nắng gió, nhìn qua là biết làm nông lão luyện.
Chi đi theo ông ấy về phía vài . Hóa ra mà ông nói xe bò, nói thật thì cô chưa từng ngồi loại xe .
Cũng không chút nề hà, cô đặt vali lên xe. Trên mặt gỗ có một lớp cỏ khô, ngồi lên thấy cứng ngắc.
Đồng chíbot_an_cap nhỏ ngồi chobot_an_cap vững nhé, tôi bắt đầu đi đây! Chú ấy khẽ giật dây cương, roi da buông thõng gõ nhẹ vào hông con :
Xe bò rãi di chuyển. Khi đã vào , tốcleech_txt_ngu xe cũngleech_txt_ngu không nhanh không chậm, chỉ cho Úc Chi ngồi trên thùng xe.
Tiếng khiến phủ ngũ tạng của như muốn đảo vị trí. Gió thổi dập, trên người bám bụi cát, suýt nữa đã một bức .
Chú ơi, còn lâu nữa thì tới ạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Úc Chi rất nôn, không muốn ăn thêm cát nên đành răng chịu đựng.
Gươngbot_an_cap mặt người chú quấn bằng chiếc khăn mặt trắng, giọng nói nghe nghẹt: tới rồi, sắp tới rồivi_pham_ban_quyen. Đồng chí nhỏ ráng nhịn một , lần đầu ngồi xe bò là như vậy đó, ngồi vài lần là quen thôi.
Vâng ạ. Úc Chi uể oải đáp lời, có cô hơi bị say xe bò.
Xe bò đảo đi thêm mười lăm phút nữa, leech_txt_ngu lên một tiếng Hựleech_txt_ngu, chiếc xe mới cót két dừng lại.
Nếu không dừng lạivi_pham_ban_quyen, cô chắc chắn sẽ nôn thốc nôn tháo mấtbot_an_cap.
Chú ấy tay một cái nhảy xuống, đivi_pham_ban_quyen tới thùng xe cô xách vali xuống: Đồng chí nhỏ, đến nơi rồi, cô theoleech_txt_ngu tôi đây.
Nhà .
Kiểu kiến trúc đặc trưngbot_an_cap vùng Bắc.
Úc Chi mang theo hiếu kỳ theo chú ấy vào trong những gian nhà . Dãy này tổng cộngbot_an_cap ba gian, phía tay phải còn có hai gian nữa.
Chú ấy giới với cô: Dãy nàyvi_pham_ban_quyen đềuvi_pham_ban_quyen là nơi ở của thanh niên tri thức. Hai cô thanh niên trinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thức ở bên đến từ hai năm , gian bên cạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là một nam thanh niên trileech_txt_ngu thức. Chỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng tôi được cái là không cần chen chúc cả đám đông vào phòng.
vi_pham_ban_quyen thể thấy rõ, chỉ cần đào sâu vào đất là thành một ở.
Căn phòng này chưa có ai ở đâu. Đại đội trưởng củavi_pham_ban_quyen chúng tôi đã sai người dọn dẹp sơ qua rồi, cô chọn một gian.
Úc Chi gật đầuleech_txt_ngu: , vậy cảm ơn chú. Phiền chú trời gió bão thế này còn đi đón cháu.
Có gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phiền vớivi_pham_ban_quyen không phiền, nàyleech_txt_ngu đều người một đại đội cả. ngày tới sẽ có thêm niên tribot_an_cap thức nữa , trong đó một cô bévi_pham_ban_quyen tôi sẽ sắp xếp cho với côbot_an_cap.
Được rồi, cô cứ dọnvi_pham_ban_quyen dẹp trước đi. Sáng ngày lúc năm , ở đầu sẽ có bò chở các bà các chị trong đội lên thị . Nếu cô muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mua sắm gì thì có thể đi cùng.
Trước khi vào cửa, Úc cũng nhìn căn nhà này, quả cần mua thêm không ít đạc: Vâng, vậy sáng ngày kia sẽ làng. Đúng rồi chú ơi, này cháu nên xưng hô với chú thế nào ạ?
Cứvi_pham_ban_quyen tôi là chú Đại Ngưu là được. Chú Đại xua tay, chào tạm biệt cô rồi rời đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cô khóa cửa , không biết có phải cơn say xe bò vẫn chưa qua hay mà lồng ngực cứ từng hồi buồn , cô lảo đảo ngồi phịch xuống giường lò.
( cảnh là vùng Tâyvi_pham_ban_quyen Bắc, nên trong đại nói chuyện mang âm hưởng địa phương Tây Bắcvi_pham_ban_quyen)
Giâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếp theo, đất trời trước mắt đảo lộn, đồ đạc trong bắt đầu xoay trònbot_an_cap theo chiều đồng hồ. Độ rõ nét cũng giảm dần, giống như bị che mờ bởi nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ô vuông mosaicbot_an_cap .
“Cái quái thế này? Không lẽleech_txt_ngubot_an_cap thể này bệnh ngầm gì sao?” Úc Chi cũng không biết mình đã hônbot_an_cap mê bao lâu, khi mở mắt ra lần , trước mặt cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một tòa lầu nhỏ cao ba tầng, phía sau là ruộng .
Có chút giống
Đúng rồi, giống hệt chơi kinh doanh cửa bách hóa cực kỳ mà côbot_an_cap từng chơi khi xuyên không.
Bước vàoleech_txt_ngu tòa lầu, ngay phía trướcbot_an_cap bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa chính là cầu thang. Úc Chi vừa định bước lên thì bất ngờ ngược trở lại, đưa tay ra dò dẫm: “Hả? Là một bức tường trong suốt, mình còn chưa đủ tư cách để lên tầng hai.”
Khileech_txt_ngu tay vào mặt tường trong suốt, những vòng sóngleech_txt_ngu nước sẽ lan từ lòng bàn tay.
“Đỉnhbot_an_cap thật đấy, có cả công nghệ cao thế này cơ à.” Úc Chi nhìnvi_pham_ban_quyen quanh một lượt, “ chỉ có thể động ở một thôi.”
Theo thói quen, cô đi về phía bên trái trước. Bên trái làleech_txt_ngu một cửa tiệm rộng bằng hai gian mặt tiền, tên tiệm là “Cửa lương dầu Võ Đại ”.
“Võ Đại Lang? Ta còn là Phan Kim Liên đây này.” Úc Chi bầm trong miệng, áp mặt vào cửa kính nhìn vào trong. Chẳng thấy ma nào cả, nhưng có thể thấy vàileech_txt_ngu gỗ gạo bên trong.
Cửa khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khóa, cô nhàng đẩy một được ngay.
Giữa cửa đặt ba thùng gạo lớn, mỗi ngăn đều cắm một tấm trắng nhỏ, ghi: gạo lứt, gạo đen, gạo , thơm Ngũ Thường
Ngăn cùng chứa toàn các loại . Phía bên tay phải là bột mì, các bột như mì trắng loại tốt.
“Dầu ăn!” Đôi mắt cô sáng rựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên như những ngôi sao nhỏvi_pham_ban_quyen, tay trái vào cạnh thùng gạo, chân phía chiếc giá hàng lớn sát tường.
Cạnh giá hàng hai thùng cao khoảng một rưỡi, bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài dán giấy đỏ chữ đen, ghi là dầu hạt cải và dầu mè.
“Xoẹt!”
Còn chạm tớileech_txt_ngu thùng dầu, vài tia đã lỏi vào năm đầu ngón , đến cả bàn tay, khiến nó têbot_an_cap dại và run rẩy nhẹ.
Úc Chi cúi đầu bàn tay đang run rẩy, rồi lại ngẩng lên nhìn dầubot_an_cap, lòng chùng : “Đây là muốn để mình nhìn dầu mà đỡ thèm à?”
“Đã làm bàn tay quábot_an_cap đáng quá chứ!” tức giận giậm chân, dù thế nàovi_pham_ban_quyen cũng phải thử thách quy tắc của tòa bách hóa này một .
Cô lại tay chạm vào giá lớn bên , trên đó có đường đỏ, hạt giống và những thứ tương tự.
Cảnh báo! ! Quyền hạn không , vui lòng không thửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thách quy tắc tòa thêm lần !
Kíchleech_txt_ngu hoạt điện giật cấp độ 3, hìnhvi_pham_ban_quyen phạt nhỏ để răn đeleech_txt_ngu.
Tiếng thông báo như raleech_txt_ngu từ loa vừa dứt, thể Úc Chi đã mất soát mà lắc qua lại, bị giật đến đứng , ngã rầm một xuống đất. Sau khi kết thúcvi_pham_ban_quyen năm giây, dòng thừa khiến cô không ngừng co giật.
Trông chẳng khác ngườivi_pham_ban_quyen bị trúng gió.
Năm , Úc Chi mới dần khôi phục khả năng vận động, đôi chân mềm nhũn bám vào cạnh thùng gạo gượng dậy, tuyệt đối không dám chạm vào giá sắt kia nữa.
tham nữa, khôngleech_txt_ngu tham nữa đâu, mau thả tôi ra đi.” Úc Chi không được rơi những giọt nước mắt hối hận đầy tủi thân, hai tay xoavi_pham_ban_quyen bóp đùi: “Tê quá, không đi nổi nữa rồi!”
Vừa nói xong, một luồng ánh sáng trắng lóe lên chói mắt khiến côleech_txt_ngu theo bản năng nhắm nghiền mắt lại. Đợi mộtbot_an_cap sau, cẩn thận mở ra.
Cô đã lại hang động.
Cách sử bàn tay vàng này giản đến lạ , chỉ cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thầm niệm trong : “Vào”.
Lập , cô sẽ xuất hiện cửa tòa bách hóa.
Lại thầm niệm “Ra”, cô sẽ trở lại trên giường lò hangbot_an_cap động.
“Cái bàn tay vàng này có hẹp , nhưng lại rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đảm bảovi_pham_ban_quyen việc no bụng.” Úc Chi thởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phào nhẹ nhõm, hai vaivi_pham_ban_quyen thả lỏng: “Ở vùng đại tây này, có nó để ăn thì chắc mình không chết đói được!”
Huống hồ tòa nhà ba tầng , khi mở khóa chắc chắn không chỉ có mỗi một tiệm lươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dầu. Nói khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chừng còn có các loại nhu yếu phẩm khác hoặc tiệm nữa.
đến đây, việc mở tòa bách hóa càng khiếnvi_pham_ban_quyen cô mong hơn. Còn về điều kiện khóa, có lẽ quan đến làm ruộng, hoặc là nhiệm vụ hằng ngày gì đó.
Vì có tiếng loa phát ra lời nói, tỏ tòa bách này sinh vật thông quản , cũng nghĩa là có thể giao nhiệm vụ.
Sau làm rõ những điều này, tảng đá lớn trong lòng Úc Chi coi như đã rơi xuống đất. Cô nhích mông, xuống giường tham quan nơi ở dài hạn sau này của mình.
Một đặc điểm của hang động là nóbot_an_cap dài. Thêm vào đóbot_an_cap, khí hậu đại tây bắc là mùa nắng gắtvi_pham_ban_quyen, mùa đông lạnh lẽo và nhiều bão cát. Người tây bắc đầy trí tuệ đã ra cách đào hangbot_an_cap động để , thứ này đông ấm hạ , vô cùngleech_txt_ngu dễ chịuvi_pham_ban_quyen.
Quay lại cấu của căn phòng, từ cửa đi vào, rẽ trái là giường lò liền với bệ bếp, rẽ phải một chiếc rương gỗ đen đỏ cao nửa métnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, có chứa được cả mộtvi_pham_ban_quyen người. Trong góc khuất đặt chiếc thấp, ngoài ra gì khác.
Trên giường lò cũng trống , mặt trát bằng đất sét vàng được phủ đầyvi_pham_ban_quyen khô, trên lớp rơm đan bằng sậy.
“Phải mua ít báo dán tường .” Úc Chi bònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên lò, vào đất rơi ra từ tường vàng.
Còn phải mua ít vải rèm cửa, trải bàn, vải phủ rương. Có quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều thứ mua, phải tính toán liệt kê một bản danh sách mới được.
Cô đặt bằng phẳng trên mặt đất, sắp quần áo giày tất vào trong chiếc rương gỗ phía trong cùng.
“Cộc cộc cộc.”
Tiếng cửa vang lên sau lưng, Úc Chinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chống tay vào cạnh rươngleech_txt_ngu gỗ đứng thẳng dậy, vặn người lại cái rồi nhanh về phía cửa gỗ, trong thầm thắc mắc không biết là ai.
Mởleech_txt_ngu cửa , đó là một cô gái đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tócleech_txt_ngu dài vừa phải, cài chiếc kẹp tóc hình đã phai màu, tuổi tầm khoảng 20. Diện mạo hiền lành.
“Đồng Úc chào cô, tôi là Tiết Trung Lan sống hang ngay bên cạnh. Tối nay gióleech_txt_ngu lớn, cô mới đến, nên tôibot_an_cap muốn mang cho ít củi khô.” Lúc mở cửa, Tiết Trung Lan đã nhanh chóng quan sát người phụ nữ trước .
Chắc hẳn là tiểu khuê các. Đôi tay kia trắng nhỏ , ngón tay hơi ửng , có lẽ là do vừa bưng bê vật nặng đó.
Khoảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khắc mở ra, một mùi hương kem dưỡng da nàn cũng tới trước cả chủ . Nhan sắc này là người đẹp cô từng trong đời, giống hệt như nữvi_pham_ban_quyen được tả trong tranh .
Khoảnh khắc thức vẻ đẹp ấy bị cắt ngang bởi một giọng nói vút không thiện .
“Trung Lan, tôi nói cô đúng là rảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh nông nổi, nóng dán mông lạnh làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì, nhất quyết tôi đi cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Người ta nhìn đã biết là nhà có kiệnvi_pham_ban_quyen ngoài trải nghiệm cuộc sống rồi, cần gì cô phải đếnbot_an_cap nịnhbot_an_cap ?”
Vừa dứt lời, Úc Chi nghiêng đầu nhìn rõ người nói kẻ đứng sau lưng Tiết Lan.
Tiết Trung Lan vốn tínhbot_an_cap tìnhleech_txt_ngu trực, nhận ra ẩn ý trong lời nói của người kia, chỉ đáp câu: “Lý Mạn, mọi người đều là niên tri nông thôn, ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nơileech_txt_ngu khách quê người , giúp đỡ nhau phải là việc nên làm sao?”
Lý Mạn kia chuyện như nuốt phải nổ vậy. Thấy Tiết Trung Lan nể mặt mình, cô ta liền ném củi đang cầm trên tay xuống cạnhbot_an_cap , lộ rõ vẻ chua ngoa: “Giúp cũng phải xem người có cần hay không. nhìn chiếc áo trên cô ta xem, giống loại như chúng ta mua nổi sao?”
Cô ta khoanh tay ngực, cười một : “Mộtvi_pham_ban_quyen áo đó thôi để cô ăn không uống góp điểmleech_txt_ngu côngleech_txt_ngu trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ba năm rồi, đúng là thư tư bản.”
lửa ghen tị trong đáybot_an_cap mắtvi_pham_ban_quyen Lý Mạn chỉ hận không thể thiêuvi_pham_ban_quyen cháy đầy cát bụi này. Dựa đâu thắtbot_an_cap buộc bụng, dựa vào đâu mà những tiểu thư giàu này dù có nông thôn cũng cóleech_txt_ngu thể sống mái như .
Úc Chi không ngờ đối mặt đầu đã thể tưởng tượng ra nhiều chuyện đếnvi_pham_ban_quyen thế, nhưng cũng chẳng phải là hạng người dễ bị bắt nạt.
“Tôileech_txt_ngu có tiền là việc , cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại chỉ thích soi mói túi tiền củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác.”
“Cha mẹ không có bản lĩnh thì tìm người mà gả choleech_txt_ngu xong.” Ánh mắt cô vẻ miệt, hoàn toàn không để hạng người chẳng giấu tâm tư nàyvi_pham_ban_quyen vào , “Nói là tư bản, môi múanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mép vu khống tôi, này tôi định phải tìm đại đội trưởng cho ra lẽ.”
Tiết Trung Lan thấy mùi thuốc súng giữa hai người nồng nặc, hòa: “Thôi nào, thôi nào, Lý Mạn, chẳng phải cô chê bên lạnh ? Mau vào trong sưởi ấm đi, thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm củi choleech_txt_ngu sưởi.”
Có người đưa bậc thang, Lý Mạn dù có chịu đến mấy cũng chỉ đành quay người rời , ngày thườngvi_pham_ban_quyen cô ta sợ là đại đội trưởng nàoleech_txt_ngu cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net căng thẳng mặt . Chỉ cần ai việc không tốt, đại trưởng sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng nể dù chỉ một chút, hồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới đến, hầu như ngày nào cô ta cũng bị mắng.
Đợi Mạn đi rồi, Úc Chi mới nghiêng người đối vào phòng, còn cúi xuống nhặt bó củi bị rơi vãi lên. Cô tông mà mình cho là thân thiện nhất, lên tiếng: “ ơn cô, tôi đang lo tốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay trời lạnh không có củi đốt đây.”
Tiết Trung cúi đầu thở ra một hơi, vốn tưởng cô khó tiếp xúcvi_pham_ban_quyen, không ngờ lại dễ nói như vậy. Tuy chút cảm giác xa cách nhưng nằm trong liệu của cô.
Sau khi vào phòng, Tiết giúp xếp củi ngay vào góc, còn tình hỏi: “Đồng chí Úc, cô có biết dùng bếp không?”
Úc Chi quả thựcbot_an_cap không biết, người phương Nam không dùng đến loạibot_an_cap bếp này. Cô bước sang bên một bước, nhường chỗ trước bệ bếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chớp chớp mắt đầy vẻ học hỏi: “Vậy phiền đồng Tiết dạy tôi , tôi làvi_pham_ban_quyen phương , quả thực không thạo việc nàyleech_txt_ngu.”
“Ôi chaobot_an_cap, không cần khách sáo đâu, đơn giản lắm, nói một là cô hiểu ngay.” Tiết Trung Lan rất thích thanh niênleech_txt_ngu tri thức xinh đẹp này nói chuyện mình, giọng nói thanh lãnh lại pha chút ngọt ngào.
sử dụng giường được chỉ dạy trong khoảng phút, quả thật không khó.
Úc Chi quay người đi tới chỗ vali da, lấy từ bên trong ra hai thanh đưa Tiết Trung Lan. Đây là đồ từ tủ riêng Tưởng lão sư, trong ấn tượng của cô thì đây là quà của sinh viên nào đó, cô đã lấy sạch bách, không để lại cho ấy một chút nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Cho dù socola thì cũng chẳng thèm để lại chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông bố tồi lấy một mẩu giấy gói.
cô này, cảmbot_an_cap cô hôm nay đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giúp đỡ.” Úcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chi xưa nay vẫn vậy, tốt với mình, cô sẽ bao giờ keo kiệt.
Đôi mắt tròn củaleech_txt_ngu Tiết Trung Lan lậpbot_an_cap tức mở , bao bì nhìn là biết đồ đắt tiền, cô xoa xoa bụngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vội vàng tay lắc đầu: “Tôi cũng làm gì đâu, sao nhận cái này được, chúng ta coi như là tương , tình hữuleech_txt_ngu nghị giữa đồng chí.”
“Cầm lấy đi, đâu sau này tôi còn phải làm phiền cô .” Úc Chi chẳng quản cô có chịu hay không, cứng rắn nhét vào tay đối phương, “Tôi còn dọn dẹp phòng, không cô lại nữa.”
Không để Tiết Trung Lan có cơ từ chốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm, Úc Chi đã tiễn người ra ngoài và đóng cửa lại. Cô tựa lưng cánh cửa gỗ, thở hắt ra một hơi, giao với người khác như vậy quả rấtleech_txt_ngu mệt mỏi.
trước làm ở khoa và khoa sản, ngày nào cô phải căng thẳng mày, cườileech_txt_ngu là chuyện không thểleech_txt_ngu nào, đối mặt với bao nhiêu ca quái đản như vậy sao cô nổi? chuyện này mà cô bị lãnh đạo tìm gặp mấy , nói bệnh khiếu nại, bảo cô cứ họ thấy sợ. Cô dĩ nào tật nấy không đổi, ai hồ sơ của cô đẹp, kỹ thuật lại tốt chứ, sau cảleech_txt_ngu người nhà lẫn lãnh đạo đều quen phong cách làmleech_txt_ngu việc của cô.
“Khụ khụ.” Úc Chibot_an_cap cời cời lò bếp, khói làm cô ho sặc sụa, nhóm lửa cũng cần phải có kỹbot_an_cap thuật.
Trong sânvi_pham_ban_quyen thanh niên tri thức một giếng nước, Úc tốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ít sức mới được một thùng lên. Nhân lúc bếpvi_pham_ban_quyenleech_txt_ngu mà Tiết Trung Lan giúp cô lên vẫn còn cháy, cô vội vàng đun ítleech_txt_ngu dự phòng.
Đến hơn một giờ, Tiết Trung lại , trên tay còn bưng một cháobot_an_cap đỏ kê nóng hổi thơm phức.
“Sao cô chỉ uống nước không thế!” Tiết Trung Lan quen cửa quen nẻo đi vào, đặt bát cháo nóng và một đĩanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dưa bệ bếp, “Ăn đi! Đây tôi nấu đấy, Lý ăn còn tôi đảm đang nữa.”
Úc Chi ngẩn người giây, nhớ ra lúc này còn là độ tậpvi_pham_ban_quyen thể, mới có thể được ăn miễn phí vài bữa, sau đều phải làm việcbot_an_cap kiếm điểm công để đổi lương thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Làm phiền cô quá, cô có thể nói cho tôi biết chuyện đi vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nấu nướng đây đượcvi_pham_ban_quyen không?” Chi kéo một chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi xuống bên cạnh lò, chỗ này sực.
Tiết Trung Lan ngồi bên cạnh kể cho cô nghe tình ở đây: “ mới đến nên cần đi làm ngay, nhưng hôm đại đội trưởng , thânbot_an_cap ngô, gốc rạ, thân cao lương ngoài , ai thu dọn thì người đó được mang một phần về làm đốt.”
“Mùa đông ở chỗ chúng ta lạnh khủng khiếp, cô cũng thấy rồi đấy, gió không chuyện đùa đâu, thời tiết mọi người bot_an_cap rú trong nhà.”
“Cho nên cô phải tranh thủbot_an_cap trước khi vào đôngleech_txt_ngu đi nhặt rơm rạ hoặc củi vụnbot_an_cap, còn một cách dùng điểm công để đổi, nhưng đa mọi người đều không .”
Úc Chi đã uống nửa bát cháo, cô lại ra thắc mắc: “Vậyleech_txt_ngu nhà vệ sinh ở đâu? lại củi nhặt thì để chỗ ?”
bot_an_cap hơi chấp nhận việc để hết củi phòng, tổng cộng chỉ một gian phòng thế này, chẳng mấy chốc biến thành nhàleech_txt_ngu kho mất.
Tiết Lan ngón trỏ chỉ về phía cửa: “Cái gian phòng đi thẳng từ cổng là nơi chuyên lương thực và củi.”
“Nhà vệ sinh ở ngay gian nhà hầm cuối cùng , lúc dùng khóa lại nhé, đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi đi suýt thì ngượng đi được, mà ngườileech_txt_ngu vàovi_pham_ban_quyen sau Lý Mạnvi_pham_ban_quyen.”
Trong lúc ăn cháo, Tiết Trung Lan đã giới thiệu khái quát hình trong thôn cô, còn kể thêm vài chuyện bát quáileech_txt_ngu nhỏ. Cô định đứng dậy rửa bát Tiết Trungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhanh nhảu cướp lấy chiếc bát sứ trắng: “Cô cứ nghỉbot_an_cap ngơi đi, để tôi đi cho, đẹp , tôi chẳng nỡ để cô làm việcvi_pham_ban_quyen đâu.”
“Ơbot_an_cap.” Úc Chi vừa định gọi lại thì Tiết Trung Lan đã không ngoảnh đầu đi thẳng ra ngoàileech_txt_ngu, không cho cô mộtbot_an_cap cơ hội từ chối nào.
Ngườibot_an_cap này cũng quá nhiệt tình , cô có chút không đỡ nổi. Vốn tưởng loại nợ tình này cứ sớm trả xong là , không lầnbot_an_cap này đến lần khácvi_pham_ban_quyen cứ kéo tới.
Năm phút sau, Úc Chi thò ra cửa nhà hầm, gió cát bên ngoài đã lớn lúc mới đến nhiều.
“Tiết Lan! Cô ra giếng gánh nước đi, à, tiện thểbot_an_cap cọ luôn nồi lớn bếp nhé.”
nữ từ cửa nhà hầm cạnh truyền tới, vừa nhọn vừa có chút khắc nghiệt, Úc Chi nghe xong liền chau mày, lại là cô ta. Sao lại làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như Trung là người hầu kẻ hạ bằng, cho dù có muốn sai bảo người khác cũng phải để ta tự nguyện, bản thân cũng phải bỏ ra chút lợi lộc cho người ta chứ. Cháo nóng là Tiết Trung Lan nấu, giờ cọ nồi cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải đến lượt cô ấy sao?
Cô quay vào phòng tìm một cũ bịt lại, đội trận cátleech_txt_ngu vàng mịt mù đi về phía gian hầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà Tiết Trung Lan đang ở. Thực chất nó nằm ở phía trướcleech_txt_ngu bên trái, là gian thứ hai tính từ đầu dãy , gian đầu tiên là nhàvi_pham_ban_quyen vệ .
Vàovi_pham_ban_quyen đến bếp, cô vội vàng quayleech_txt_ngu đóng cửa , gió bên ngoài suýt chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa đã thổi bay cô đi mất.
Tiết Trungbot_an_cap Lan nghe thấy tiếng động, quaybot_an_cap đầu lại thấy , lậpbot_an_cap tức chạy tót tới, trên mặt nở nụ cười hiền lành: “Sao tới ? Có việcbot_an_cap gì cần tôi làm à?”
ý tới đôi tayleech_txt_ngu đỏ ửng lạnh của Tiết Trung Lan, trái tim như bị thắt lạileech_txt_ngu, không đau, nhưng lại thấy xa.
Trong bếp không lạnh. Úc Chi vắt quàng cổ lưng ghế, xắn áo về phía bếp lò: “Nồi để tôi cọ giúp côvi_pham_ban_quyen, cô phòng trông hộ tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái cửa lòvi_pham_ban_quyen, đừng nó tắt, tôi sợ lạnh nhất đấy.”
Cô khôngleech_txt_ngu muốn nợ ân tình của ai quá nhiều, ngay cả khi người đó không ý .
“Không được không được, tôi làm là rồi.” Tiết Trung Lan ở nhà vốn phải chăm sóc năm em trai, đã quen làm việcvi_pham_ban_quyen này nên không thấy có gì to tátvi_pham_ban_quyen.
Ngược lại, còn cho rằng đây việc nên làm, ít nhất là người khác cần đến mình, làm nhiều hơn mộtvi_pham_ban_quyen chút cũngvi_pham_ban_quyen chẳng sao.
Chịu thiệt phúc mà.
Ở bên kia, Úc Chi đã lấy chổi lò, xoay trong nồi. Nướcvi_pham_ban_quyen lạnh buốt, cái thấu vào tận tủy: “Con con lứa, trẻ trung mà khôngbot_an_cap biết yêu quý đôi mình, đợi đến khi nứt nẻ vì lạnh mới biết khổ.”
lại việc không phải chỉ mình cô , ở đây đông người như thế, chẳng phải vẫn một gã đàn ông đó sao?”
Chỉ cần nhìn taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đối phương, cô liền việc này chắc không phải do phân côngvi_pham_ban_quyen, mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm trong một thời gian dài.
Nói xong những lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó, cúi đầu tâm cọ nồi. Một lúc sau, tai vang lên tiếngbot_an_cap sụt sịtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Sao cô lại khóc?” Úc Chi dở khóc dởbot_an_cap cười, đôi mắt cô gái sưng mọng, không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng sụt sịt , lẽ cô đã ngẩng lên.
Tiếtbot_an_cap Trung Lan đưa tay đỏ ửngbot_an_cap lên, mạnh bạo lau khô nước mắt, nói chuyện cũng runleech_txt_ngu rẩy, câu chữ không rõ ràng: “Chưa chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có ai nói tôi lời này. Trước đây những việc này đều do làm, quen rồi.”
“Làm ở nhà, hay đây cũng chẳng gì khác biệt.”
Với cô mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói, chỉ là đổi khác việc mà thôi.
Úc Chi nước trong nồi, tráng qua một rồi chỉ nói câu chân lý: “Ở nhà là để hiếu với cha mẹ, còn ở ngoài cuộc sống cávi_pham_ban_quyen nhân, tấtvi_pham_ban_quyen mọi thứ đều được chia công bằng, bao cả những việc này.”
“Việc phải của mình thì đừng có ôm đồm. Tôi ngoài 19 , chắc chưa đến mức sinh ra được hai trai con gái đã ngoài 20 đâu nhỉ?”
Tiết Trung Lan bị câu nói cho bật cười. Thực ra cô cũng rất , đi làm về lại phải nấu cơm, rửa bát.
Mỗi khi Lý Mạn đến kỳ, quần áovi_pham_ban_quyen quần đùibot_an_cap đều do cô giặt, còn phải đun nước cho cô ta uống.
Không phải nước đường đỏ gà thì cũng là túi nước nóng để đắp , lại còn phải giặt ga trải giường dính .
Thậm chí đến cơm cũng là cô vào tận phòng.
Qua lời Úc Chi, cô mới thông suốt, này vốn chẳng liên quan gì đến cô. Việc cô nênleech_txt_ngu làm thì sẽ không lườivi_pham_ban_quyen , nhưng việc không thuộc về cô thìvi_pham_ban_quyen dựa vào đâu mà cứ lên đầu cô.
Thế nhưng cô lại lúngbot_an_cap túng không biết phải từ chối thế nào để không làm sứt mẻbot_an_cap hòa khí.
Đúngleech_txt_ngu Tiết Trung Lan còn đang suy nghĩ, cửa bếp lại bị ra, một người phụ nữ dùngvi_pham_ban_quyen khăn màu xanh lá che kínbot_an_cap mặt bướcvi_pham_ban_quyen vào.
Nhìn dáng người là biếtleech_txt_ngu ngay đó là Lý Mạn, người đã tranh cãi với Úc nửa tiếng trước.
và Tiết Trung Lan đều nhìn về phía động. Đối phương nhìn chằm chằm vào mặt Úc khoảng bảy tám , ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phức tạp, sau đó liền liếc sang nhìn Tiết Trung Lan.
Khóe miệng giật giậtvi_pham_ban_quyen, đúng là thù dai thật, không dây cô ta trực lờ đi .
“Trung Lan, có thể giúp tôi giặt cái ga trải giường được không? Cô biết đấy, ga giường cô giặt mới giúp ngủ ngon được.”
Ga trải giường đã ôm sẵn trong , đúng cho người ta lấy một cơ hội để từ chối.
Tiết Lanvi_pham_ban_quyen nhìn chằm chằm cái ga giường Lý Mạn, lại quay nhìn Chi. Thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nói gì, trong lòng cô lại tranh dữ dộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ngay khi cô địnhbot_an_cap hiệp đưa tay ra, thìvi_pham_ban_quyen phía sau Chi vang lên điệu lười biếngvi_pham_ban_quyen thanh tao, kèm theo một tiếng hừ nhẹ trong mũi: “Tôi mới đến, còn chưa biết chí Tiết lại có y thuật . Giặt cái ga giường cũng giúp người ta ngủ ngon được, sớm biết thế , một tôi trảleech_txt_ngu cô ba mươi đồng tiền lươngbot_an_cap, mời cô đi chăm sóc cha bị liệt giường của tôi rồi.”
“Ôngleech_txt_ngu ấy vốn dĩ ngủ được ngon giấc.”
Lý Mạnbot_an_cap bịvi_pham_ban_quyen những lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này đâm đến mức quan mó, kỳ khó chịu ném cáibot_an_cap ga giường vàoleech_txt_ngu lòng Tiết Trung Lan: “Úc Chi, cô là người đến, ở đây lôi bè kết phái cái thế hả!”
và Trung Lannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhau hơn cô nhiều, chuyện giữa chúng cần đến cô xen mồm vào. phải cô, Trung Lan đã không như thế nàybot_an_cap.”
Úc Chileech_txt_ngu kéo tay áo xuống, xoa xoa đôi bàn tay bị lạnh đến ửng: “Đừng có gì cũng đổ lỗi cho tôileech_txt_ngu chứ, liên quan gì đến tôi đâu? Tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình bình thường sai người ta như thế, lại cho phépleech_txt_ngu ngườileech_txt_ngu ta phản kháng sao.”
“Tôi thấy” Cô quét mắt nhìn Lý Mạn đầu đến chân một lượt, “Cô ngược lại rất giống cáchbot_an_cap địa chủ đấy.”
Tiếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trung Lan vốn đang không ai chú ý, đột nhiên đứng chắn trước mặt Úc Chi, đưa tay trả ga giường: “Xin lỗi Lý , lần này tôi không thể giặt ga giường nữabot_an_cap.”
Cô cắn môi dưới, lấy hết đảm: “Không chỉ lần này, mà saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này cũng . Đây là chuyện của cô, tôi còn chưa , không đứa con gái lớn như cô đâu.”
Nghe Tiết vận linh hoạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời của mình, Úc Chibot_an_cap không nhịn được cười, khối bột mì vốn người nhào cuối cùng cũng biết đứng lên rồi.
Lý Mạn há hốc mồm, định cãi lại nhưng bên ngoài đã náo loạn cả .
Cô Tiết! Cô Lý! đây , trời ơi, xảy chuyện lớn rồi!
“Mạng người đấy, đúng là mạngbot_an_cap người mà, cô maunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi tìm đại đội trưởng đi! Chết người mất thôi!”
Chuyện gì thế này?
Trên đầu Úc Chi hiện lên một hàng hỏi , gió thổi mạnh thế này thì còn gì được , chẳng lẽ lợn nái nhà nào sắp sao?
Ba người tạm thời gác lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ân oán nhân, im cùngbot_an_cap nhau bước ra ngoài.
Những hạt cát vàng bay ngợp trời, thấp thoáng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể thấy một nhóm đi tới, giữa như bảo ai đó.
Tiết ơi, nhanh lên! Lưu không may ngã xuống mương, bị lở trúngbot_an_cap , chân cũng đè chặt không ra được rồi!
“Chẳng sau có bị ảnh hưởng gì không nữa.”
Tiết Trung Lan nghe vậy, cũng chẳng cát bay miệng, vàng chạy nhỏ về phía trước: “Cái gì? Nghiêm trọng thế thì mau đưa đến bệnh đi , nếu thật sự để lại tật què chân, cả đời này coi như hỏng mất.”
Một bà lão trợn mắt, chịu nói: “ cát lớn thế này, ai dám kéo người vào phố? Cô không cần , nhưng chúng tôi còn cần mạng, nhặt được nó về đây đã là chúng tôi phát tâm rồi đấy.”
“Được rồi được rồi, ào bot_an_cap? Cứ cõng người trong phòng .”
Úcvi_pham_ban_quyen Chinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lặng lẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như một kẻ hình, theo chân đông bước vào căn hầm. Lúc nãy cô đã kịp quan sátleech_txt_ngu, thanh niên trinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thức họ Lưu kia quả thực rất nặng.
Cái lỗ hổng đầu chắc phải khâu lại.
Còn phần , cô chưa nhìn thấy, nhưng có đến sáu phần trăm năngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ bịbot_an_cap tàn tật vì được cứuleech_txt_ngu chữa kịpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thờileech_txt_ngu.
Trong phòng, ngườibot_an_cap đứng chật như nêm cối, đàn bàvi_pham_ban_quyen đàn ông bàn tán xôn xao khiến đầu Úc Chi như nổ tung.
Tuy nhiên cô vẫn khá tò mò, Tiết Trung Lan và Lưu Chí nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quanleech_txt_ngu hệ gì mà lại khiến cô ấy lo lắng thế.
Tiết Trung đỏ hoe mắt, tay một mảnh vải trắng hơi ngả vàng, ấn chặt vào vết thươngbot_an_cap sau gáy Lưu Chí Kỳ.
Khốn nỗi thương không sao máubot_an_cap được, Tiết Trung Lan quay đầu, nước mắt giàn giụa khắp mặt: “ , có thể có thể dùng máy của đại đội đưa Lưu đến bệnh viện không, máu của anh ấy mãi không ngừng, không cầm được ạ.”
“Sẽ chết người mất.”
Úc Chi rất tán đồng vớivi_pham_ban_quyen phán đoán của Tiết Trung Lan. Với lượng máu chảy như thế này, quả thực không cự quá nửa tiếng là đã đi chầu Diêm Vươngleech_txt_ngu rồi.
Người ông gọi Vương Thúc gạo nhìn nhìn phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. lòng ông ấy thầm thắc , saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ phải đúng ông ấy để đưa người đivi_pham_ban_quyennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứ?
Vương Thúc gãi gãi cái hói, vẻ mặt khóbot_an_cap xử: “Cáibot_an_cap đồng chí Tiết, không tôibot_an_cap không đưa đi, cô xem bên ngoài gió lớn thế , ngay cả đại đội trưởng cũng chẳng dám lái máy cày vào thành phố lúc này .”
“Lão ! Không được đi! trước lão Tề múc phân trong đại đội, nửa đêm rượunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vừa ra cửa đã gió cuốn xuống dốc, phát hiện ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì người đã cứng đờ !” Người nói là một phụ thắt khănbot_an_cap đỏ trên đầu.
Bà ấy vỗ đen đét vào cánh tay Vương Thúc điên, nghe điệu này hẳn vợ của ông ấy.
Trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , Tiết Trung Lan khóc không thành tiếng, người trongbot_an_cap lòng đang thoi thóp, chẳng còn chút nào, cô luống , hoảngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net loạn, giống một con chó bị cả thế giới bỏ rơi.
lòng cô thậm chí nảy sinh vặn vẹo, oán hận những người tại sao không thể giúp đỡ đưa người đến bệnh viện, mắt nhìn một sống dần tànleech_txt_ngu .
Như thì có khác gì giết người đâu?
Nhưng ra, không thể trách những người trong đội này máu tình. Trong thời khắc hiểm nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , người luôn có xuvi_pham_ban_quyen hướng nghĩ cho bản thân mình nhiều hơn một . bot_an_cap thể nói, tính vốn là như vậy.
Tình hình tại vừa gấp vừa kịch, nhưng Úc lại chẳng hề lấy một chút căng thẳng. Côbot_an_cap lùi lạibot_an_cap một bước, tựa lưng cánh cửa, rơi vào Lý Mạn đang đứng cách đất không xa.
Mạnbot_an_cap, người mới phút còn chỉ trích cô xen vào tình bạn của hai ngườileech_txt_ngu, lúc đang im hơi lặng tiếng lùi dần ngoài đông. Cô ta hận không thể để aileech_txt_ngu chú đến mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Ái chà!”
Cánh sau lưng bị ra, Úc Chi lảovi_pham_ban_quyen đảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về trước. Cô vội bước tới vài bước để khoảngvi_pham_ban_quyen cáchvi_pham_ban_quyen vớibot_an_cap cửa.
Người vào cònleech_txt_ngu chưa xuất hiện lên một giọng nam ổnleech_txt_ngu uy nghiêm, đặc sệt giọng vùng Thiểm Bắc: “Làm cái gì thế hả! Ở không nhiều người thế này, tất cả giảileech_txt_ngu tán hết đi!”
“Suốt ngày chỉ biết xem náo nhiệt, xem đủ ?”
thấy ấy hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đám người liền imvi_pham_ban_quyen bặtleech_txt_ngu. diêu yênbot_an_cap tĩnh nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tờ.
Người đàn ông bước vào, theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau là một hán tử vạmvi_pham_ban_quyen vỡ, cao lớn đến mức cúi đầu khom lưng mới chui qua được cửa diêu . Gã khuôn mặt hung , dưới khóe miệng có một vết sẹo dài khoảng ba centimet, trông chừng đã có sáu bảy năm trước.
Hán tử vừa vào cau mày: “Không nghe thấy lờivi_pham_ban_quyen đại đội trưởng nói à? Đến đâu thì về lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó, ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mai gió lặng , có sức thì để mà ra đồng!”
“Đi thôi đi thôi, ồn dữ quá!”
“Ai bảo không phải chứ, tôi sợ đến mức hai chân run bần như sàng gạo đây này, chỉ muốn đi vệ sinh thôi.”
“Người trước đi nhanh lên chút coi, vợ tôi đang gọi về làm kìa!”
Chỉ trong vòng hai phútbot_an_cap ngắn ngủi, trongbot_an_cap diêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động chỉ còn lại người bọn họ.
Đại trưởng đi về phía giường đất, nhìn vết thương của thanh niên tri thức Kỳ, chân mày , vẻ mặt như gặp chuyện vôvi_pham_ban_quyen cùng nan giảibot_an_cap: “Máu chảy không ngừng thế này cũng không , Vu Long, hay là sang bên tìm ôngbot_an_cap thầy lang của họ xem?”
“Đại đội trưởng, ông thầy mùa làng bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , qua đã vào thành con rồi, không có ở nhà đâu!” Long dường như rất rõ chuyện trong làng, chẳng cần suy nghĩ đã thốt ra ngay.
Ngay lúc tấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả mọi đang bó không biết làm sao, Úc Chi đứng phắt dậybot_an_cap, giọng nói của cô như trận mưa rào kịp thời tướibot_an_cap mátleech_txt_ngu mảnh ruộng hoang khô hạn đã lâu.
“Tôi có lẽ có thể cầm máu được.”
“Xoẹt xoẹt”, bốn ánh mắtvi_pham_ban_quyen đồng loạt nhìn về phía cô, trong lòng côleech_txt_ngu căng thẳng thôileech_txt_ngu.
Vốn dĩ cô muốn ra mặt, nhưng âm thanh thông khiến cô bị điện kia lại một lần nữa vang lên.
Cứu chữa bệnh nhânleech_txt_ngu Lưu , thời 3 ngày. Phần thưởng: thể mở khóa % cửa hàng “Hiệu thuốc Cừu Lười” ở tầng một, thêm một thẻ làm mới.
Nếu hoànbot_an_cap thành hạn, phạt điện giật cấp 1 trong 5 , đồng thời không thể vào tòa nhà bách hóa một tuần.
Mức độ thành: 0%.
Điện giậtleech_txt_ngu thì thôi đi, này cònbot_an_cap không cho cô vào tòa nhà bách ! Cái bàn taybot_an_cap vàng chết tiệt này hoàn nắm thóp được côbot_an_cap rồi. Còn về cái thẻbot_an_cap làm mới được thưởng kiavi_pham_ban_quyen, tạm thời thèm quản tới!
Lý Mạn giờ vẫnbot_an_cap làm ngườibot_an_cap, vừa nghe thấy cô bảo có thể , lại một xồ .
, sao chỗ nào cũng mặt cô thế hả? Kỳ máu chảy ngừng, cô còn ở đây nói hàm hồ. Cho dù có muốn thể hiện thân đến đâu thì khôngbot_an_cap nên như vậy chứ.”
“Theo tôi thấy, chúng ta vẫn nên mau chóng đưa người đến bệnh viện mới là cáchleech_txt_ngu đúng đắn, dù saobot_an_cap Kỳbot_an_cap cũng làbot_an_cap thanh niên tri thức, là người có học.”
Nghe , đại đội nhíu thật .
Lý Mạn dĩ nhiên cũng phát hiện , còn tưởng rằng lời nói mình đã khiến đại đội trưởng khó chịuleech_txt_ngu với Chi, trong lòng vui mừng không xiết. Thậm chí cô ta hả hê nghĩ rằng, đại đội mà mắng người thì thể dọa mấy cô gáibot_an_cap nhỏ phát khóc. Cô ta không tin Úc có thể chịu đựngbot_an_cap được!
“Lưu Kỳ đangleech_txt_ngu co giật!” Tiết một tiếng, hai tay giữ chặt Lưu không đểleech_txt_ngu anh ta lung .
Đại đội suy nghĩ một lát, răng một cái rồi vẫy tay Úc Chi: “Đồng chí nhỏ, chắc chắn có cầmbot_an_cap máu chứvi_pham_ban_quyen? Đây không phải chuyện đùa đâu đấy!”
Ông cũng là kiểuvi_pham_ban_quyen còn nước còn tát thôi, thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự là hếtvi_pham_ban_quyen cách . Cho bản thân đại đội trưởng hiểu y thuật cũng có thể thấy đống khăn đẫm máu , cứ tiếp thế này người không chết cũng tàn phế.
“Đại trưởng ông cứ yênleech_txt_ngu tâm, là sinh viên y khoabot_an_cap tốt đại học Yên Kinh, cũng từng thực tập ở bệnh viện, không thành vấn đề.” Úc Chi đã hoàn toàn học được cách nói dốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không mắt. Thực tập thì đúng là có thực tập, nhưng chỉ mới được hai tháng đã phải nông thôn.
Tim Lý Mạn hẫng nhịp, ta không ngờ Úc Chi viên Công Nông Binh, thể maybot_an_cap mắn lớn đến thế cơ chứ!
Người thì xinh đẹp, gia thế tốt, ngay cả học vấn cũng xuất sắc đến vậy. Sự đố kỵ ngập trời muốn nhấn chìm cô , móng tay cắm sâu vàoleech_txt_ngu thịt, cơn đau cũng chẳngbot_an_cap thể khiến cô ta thoát sự u .
“Được! Vậy Lưu Kỳ cho !” Đại đội trưởng vỗ cô, đối với ông mà nói, đã người thì nghi, đã nghi thì không dùng.
Úc Chi gật đầu, cô đi cạnh Tiết Trung Lan vỗ nhẹleech_txt_ngu vào vai đối phương: “Được , đừngvi_pham_ban_quyen khóc . vào tôi, góc phòng có mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cáivi_pham_ban_quyen hòm gỗ, bên hộp gỗ màu đỏ, lấy ra đây cho tôi.”
Cô bổ sung thêm một câu: “Trong đó có thuốc cứu Lưu .”
!” Tiết Trung Lan lau nước mắt, “Tôi đi lấy ngay đây.”
khi Tiết Lanleech_txt_ngu khỏi, Úc Chi cúi kiểm tra thương trênvi_pham_ban_quyen đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lưu Kỳ, phát hiện xương sọ bị lõm và có vếtbot_an_cap nứt.
Người bị thương sau khi covi_pham_ban_quyen giật đã rơi vào mê, mặt còn giọtleech_txt_ngu máunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, môi tím tái, chi cũng mềm nhũn vô lực.
“Lưu Kỳ?” Úc Chi vỗ nhẹ lên mặt anh, lại gọi: “Lưu Kỳ? Tỉnh lại đi, Lưu Kỳ.”
Không phản ứng.
lại lật mí mắt đối phương , thấy tử nhỏ không đều, kêu ổn, tình trạng đã thểleech_txt_ngu liệt vào diện chấn thương nặng rồi.
Mạn, đi lấy ít nướcvi_pham_ban_quyen đun sôi để nguội, với cả thôvi_pham_ban_quyen nữa!”
phiếm kỳ 2: Ông bốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lội hết chỗ nói của tôileech_txt_ngu
Bố phòng tôi, giẫm lên cái cân của tôi (tôi ).
Tôi: Bố đây làm ? Phiền chết được! (Tôi cái giường) Đi, lấy con cái áo khoác ngủ trên giường kia.
bố già khom cái lưng xuống, lấy bộ đồ ngủ của tôi, lại nhìn tôi cái, khóe môi nhếch , cánh tay một , quẳng luôn cái áo khoác của tôi trong cùng giường.
Tôi (cơn giận bốc tận ): Lão béo kia, bố chán rồi phỏng!
Bốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi “ hê hê” quay đầu chạy , còn nhanhvi_pham_ban_quyen hơn cả chónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, còn chưa đứng dậy thì ông đã mấtleech_txt_ngu dạngbot_an_cap rồi!
“Dựa vào cái gì mà tôi phải nghe” Để Lý Mạn nghe lời sai bảo của Úc , đó cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đau khổ hơn cả giết cô ta. Lời phản bác còn chưa dứt, đội trưởng bên cạnh đãleech_txt_ngu sa sầm mặt quát: “ chí Lý, côleech_txt_ngu phảivi_pham_ban_quyen hiểu rõ hình lúc này, có ở đây cãi cọ vô ích!”
Thấy cô ta vẫn ngẩnleech_txt_ngu ngơ bất động, lại gằn : “Còn không mau đi đi!”
“Biết biết rồi thưa Đại đội trưởng, tôi đi ngay đây.” Lý Mạn bề ngoài ra mềm mỏng, nhưng trong lòng đã bắt đầu tính toán xem lầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau phải đối phó thế nào với một Chi ghét vừa thích thể này.
Tiếng cửa vừa vang lên, Chi đưa tay day day tháibot_an_cap dương. Tình hình hiện tại mấy lạc quan, Lưu Kỳ bị thương thực sự rất nặngleech_txt_ngu. So với vết đầu, thương ở chân anh ta là vấn đề nghiêm trọng nhất.
Máu chảyvi_pham_ban_quyen khôngbot_an_cap ngừng, cộng những xương lởm chởm lộ ra ngoài, nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không phải vì vếtbot_an_cap thương trên đầu gây mê, e là lúc này anh tabot_an_cap đã vùngleech_txt_ngu vẫy khóc thét rồi.
Phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cầm máu trước đã. Cô sử dụng một thủ pháp độc môn của thếbot_an_cap hệ trước để tạm thời cầm , ước chừng có duy trì trong khoảng phút.
“Đại trưởngleech_txt_ngu, phiền ra tìm giúp cháu xem có thân cây ngôleech_txt_ngu nào không, cháu cần hai dài tầm một , rồi nhặt thêm ít cỏ nữa.” Úc Chi vừa nóileech_txt_ngu vừa dùng tay ra chiều dài đại của thân ngô.
đội nhìn là hiểu ngay, vừa quay người vừa đáp : “Được, chú đi ngay đây.”
Năm phút sau, cả ba người quay lại hầm lò, trên tay mỗi người đều cầm thứ Úc Chi cần. Hiện tại không có nước muối sinh lý, chỉ có thể dùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước sôi để để nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tạm vết thương.
Sau khi rửa sạch vết thươngleech_txt_ngu, mườibot_an_cap cầm máu ban đầu đã trôi , máu lại đầu rỉ ra xối .
đây, đồng chí Tiết, giúp chặt miếng vải này, đừng xê dịch nhé.” Chi lấy một miếng vải thô đắp lên vếtleech_txt_ngu thương. Sau khi rảnhvi_pham_ban_quyen tay, lục tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong hộp một chiếc lọ sứ màunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đen. Trên thân lọ viết ba chữ ngắn dễ : “ Huyết Tán”. Đây chínhbot_an_cap là phương thuốc truyền củavi_pham_ban_quyen cô.
định lật miếng vải lên tra thuốc, Lưu Kỳ bỗng nhiên nôn ra. Cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net may Úc Chivi_pham_ban_quyen nhanh tay , vọtleech_txt_ngu xa hơn một mét trong nháynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt.
tĩnh trên giường sưởi khiến Úc Chi hốc mồmvi_pham_ban_quyen kinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngạc. Cú nôn đầy nộibot_an_cap theo đường parabol ấy quả thực có sứcleech_txt_ngu công phá kinh hồn. Đúng là kiểu cóc ghẻ liếm mu chân, cắn người nhưng ghê tởm.
vi_pham_ban_quyen Mạn bị dọa cho tái mặt, run rẩy chỉ tay vào cô: “Úc Chi! Nhìn xem cô đã làm gì kìa! Lưu Kỳ nôn mức này rồi, cô có biết chữa không đấy? mau để Đại độinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưởng đưa người ta đến bệnh viện đi, đừng trì hoãn thêm nữa! Thật sự xảy ra chuyện gì, gánh vác nổi không? Có biết Lưu và Trung Lan là hôn phu hôn thê khôngbot_an_cap, chẳng lẽ cô muốn hại Lan phải góa phụ, người đàmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếu cả đời sao?”
“Cứ bô bô cái miệngbot_an_cap mãi, để thể hiệnleech_txt_ngu mỗi mình thôi đúng không?” Úc Chi cảm thấy hơi buồn vì mùi chất thải, giọng điệu chẳng mấy thiện cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô đưa phẩy phẩy trước mũivi_pham_ban_quyen bớt mùi.
Cô lại vỗ vai Tiết Trung bên cạnh: “Đồng chí Tiết, phiền côleech_txt_ngu dọn dẹp giúp anh ta một chút, tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn phải tra .”
“Được, xử lý sạch ngay , sẽ không chậm trễ việc tra thuốc của cô đâu.” Tiếtbot_an_cap Lan không nói lời thừa , khó khăn mới có người cứu được Lưu Kỳ, côvi_pham_ban_quyen chỉ biết cảm kích khôn cùng.
Mạn thấy không ai đứng về phía mình bèn bặt, nhưng trong lòng vẫn thầm cầu nguyện cho Úc Chi đừng công.
Sau khi dọn tương đối sạch sẽ, Chi lật miếngbot_an_cap thô đẫm máu ravi_pham_ban_quyen, rắc một lượng bột thuốc hai miệng vết thương chảy . Nhìn lượng Chỉ Huyết vơi , lòng cô đau như cắt, trái tim nhỏ bé không thắt lại!
Cô không nhịn được thầm mắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “ tayleech_txt_ngu chết tiệt nàyleech_txt_ngu! Rắc nhẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút chứ.”
Đểleech_txt_ngu làm ra Chỉ Huyết Tán cực kỳ tốn thời gian và công sức, chỉ riêngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dược liệu hơn hai mươi loại, kể kỹ thuật bào chế bí truyền. Đúng là một gam nửa lạng .
Bốn người còn lại không aibot_an_cap dám lên tiếng làm phiền, chỉ im lặng đứng một bên quan sát.
Đôi mắt củabot_an_cap Long là trợn to nhất. Khi hắn thấy Chỉ Huyết Tán đắp lênbot_an_cap da thịt chưa một phút đã cầm máu, biểu cảm của hắn cũng khựng lại theo. Ở trong quân ngũ hơn hai mươi năm, hắn chưa từng loại thuốc cầm nào tác tứcleech_txt_ngu thì . Chắc chắn hiện nay trong nước không có thuốc có thể nhanh đến thế.
“Úc” Hắn định mở miệng hỏi, nghĩ cô đang trị thương nên lại thôi.
Sau lý vết thương xong, Úc Chi lấy một ít cam bọc quanh bắp chân của Lưu Kỳ, dùng hai đoạn thân ngô cố định hai bênvi_pham_ban_quyen, rồi lấy vải chặt lạivi_pham_ban_quyen.
“Cái ?” Vu vươn cổ nhìn cái lọ sứ xanh trên Chi, bên trên không dán nhãn mác.
viên thuốc màu vàng sẫm từvi_pham_ban_quyen trong lọ lăn lòng bàn tay Chi, trông hơivi_pham_ban_quyen giống phiên bản nâng của Hoàng Giải Độc Hoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Cô bóp hai hàm của Lưu Kỳ, nhét thuốc vào, thấy yết hầu hắn chuyển động mới buông tay.
“Đây là Sinh donội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi tự chế, thểleech_txt_ngu thúc quá trình hồi phục, hiệu rệt với chấn thươngbot_an_cap va đập thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, còn có tác dụng giảm đau nữavi_pham_ban_quyen.” Chi ngày thường thích nhất là nặnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net linh , dược bột, những thứ kỳ quái thì có cả đốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
nói chi tiết về dụng đặc biệt của Sinh Cơ Hoàn. Đây là sản từ kiếp trước, đặt vào bối cảnh năm 1974 , có thể là thần dược. có Thần Nông nếm bách thảo, nay có Úc nặn thần hoànvi_pham_ban_quyen.
Thiên phú yleech_txt_ngu học của cô và nguyênleech_txt_ngu ngang ngửa nhau. Ông của nguyên xuất thân từ gia Đông y lâu đời, tổ tiên không biết từ đờivi_pham_ban_quyen nào đã sứ ở Thái y viện triều Thanh. Thời đóbot_an_cap, Viện sứ quan chính ngũ phẩm, cũng là người lãnh đạo cao nhất của Tháinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net y viện. Trong ký ức, căn trạch lớp kiểu Hoa của nhà cô vẫn treo bức hoành phi do thượng ngự ban, viết bốn chữ lớn: “Diệu Ngộ Kỳ Hoàng”.
Tiết Trung Lan hớt hải chạy đến bên giường sưởi, ngồi xuống cạnh đó, quay đầu nhìn Úc Chi với gương mặt mệt mỏi: “A Chibot_an_cap, bao giờ mới tỉnh?”
hình , mối quan hệ giữa Tiết Lanvi_pham_ban_quyen và Úc Chi dường như đã khăng khít hơn một bước.
“Tầm giờ cơm tối sẽ tỉnh, cho anh ăn cháo trắng là được.” Úc Chi lấy một hũ nhỏ từ trong túi ra, cúi người cạnh sưởi: “Bắt đầu từ tối bôi cao thuốc này, nhớ bôi dày lên vết thương, hai ngày thaybot_an_cap thuốc một lần, tuyệt đối khôngleech_txt_ngu được lại.”
“Được, được.” Tiết Trung nâng niu cầm lấy hũ cao , lòng đầy cảm . Nếu không có Chi, chân của Lưu Kỳ chắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không giữ nổi, thậm chí khi mất mạng vì không được cấp cứu kịp .
Thu dọn hộp gỗ xong, Úcleech_txt_ngu vừa định bước ra ngoài thì vai bị một tay giữ chặt.
Longbot_an_cap.
Vu xoa xoa cái đầu trọc nhẵnleech_txt_ngu nhụi, có chút ngùng, nhưng nghĩ đến trong lòng, hắn vẫn lấy hết can đảm lời: “Đồng chí Úc, thể bán cho tôi một viên Sinh Hoàn không? Bao nhiêu tiềnvi_pham_ban_quyen tôi .”
“Bán?” Úcbot_an_cap Chi nghi hoặc nhìnbot_an_cap dáng khỏe mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Vu Long, không giống người cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến Sinh Cơ Hoàn, nhưng côleech_txt_ngu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi kỹ: “Tôi thể tặng chú một viên.”
, đương nhiên là có mục đích. Cô chưa bao giờ làm người tốt vô . Tục ngữ nói rất đúng: “Người tốt không sống thọbot_an_cap, họa để ngàn năm.”
Trong lọ tổng cộng cũng chỉ cóvi_pham_ban_quyen hai viên thuốc. Một viên đãvi_pham_ban_quyen đưa Lưu , viên còn lại tặng cho chú Vu Long cũng chẳng sao, dù cô cũng định vò lại thuốc , lâuleech_txt_ngu tính cũng sẽ giảm đi nhiềuleech_txt_ngu.
Tặng? cho tôi? Vu Long ngẩn người, hắn chưa thấy ai tốt bụng đến thế, huống hồ cái tên thuốc này hắn còn chưa nghe qua bao giờbot_an_cap, lòng cũng chỉleech_txt_ngu mang độ thử xem sao.
Nếu thật sự có tác dụng, thì trước mặt Sinh Cơ Hoàn, tiền bạc sẽ chỉ là những con số .
Còn Úc Chi, đã tạo ra nó, nếu bị đặc vụ địchleech_txt_ngu phát hiện, không bị trừ khử thì cũng sẽ bị lôi kéo.
có được thì phải hủy hoại.
Đám điên rồ đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện gì cũng có thể làm được.
Chi chỉ làleech_txt_ngu muốn mượn chút ân tình, kết thiện cũng tốt: Vâng, tặng cho chú, coi như chúvi_pham_ban_quyen nợ một ân tình.
Sự thẳng thắn của cô khiến Vu Long không kịp trở taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chí nhỏ nàyleech_txt_ngu không chỉ có y cao cường, mà tư cũng ngoài mặt rõ ràng.
lắm, sau này có việc cần tôi giúp đỡ thì cứ việc tìm tôi, những khác tôi không dám nói. Vu cười một cách mãnh, nếu bàn về đánh hay gì đó, cả làng này cộng lại cũng không phải đối của tôi. Ngày thường nếu cô đạc gì, tôi chỉ lấy cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền thôivi_pham_ban_quyen.
Người thông minh chuyện với người thông minh thì không cần vòng , Úcleech_txt_ngu Chi thuốc cho hắn, thuận miệng dặn dò một câu: Thời gian uống tốt nhất là trong vòng hai ngày, quá ngày dược sẽ giảm đi rất nhiều.
Đa tạ . Vu Long chặt viên thuốc, nói với đạileech_txt_ngu đội trưởng một tiếng rồi xoay ngườibot_an_cap rời khỏi động.
Chuyện của Lưu Kỳ tạm , mọi người trong phòng tản , chỉ để Tiết Trung Lan ở trongbot_an_cap chăm sóc.
Trở về phòng mình, Úc Chi khóa trái cửa, trong muốn xem hoàn thành nhiệm vụ.
Giây tiếp theo, một cái chớp mắt, những dòng chữ hư ảo ra.
Độ hoàn thành: 85%
nhanh thậtvi_pham_ban_quyen đấy, xem ra nhiệmbot_an_cap vụ cũng khóbot_an_cap lắm!
Cô hơi nghi ngờ liệu có phải cái tòa hóa này mắt với thái độ lười biếng của cô nên mới sắp xếp nhiệm này không.
Chỉ số thông minh +1
Cái đồ tổ tông nhà mi!
Đáng ghét thật!
Ôi! Đau quá! Úc Chi đấm một xuống kháng, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được lực tay bị đau điếng.
Thở phào một hơi, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nằm vật ra rồi mơ màng ngủbot_an_cap thiếp đi. Giữa chừng tỉnh dậy mộtvi_pham_ban_quyen lần, dường như gió bên ngoài đã ngừng thổi.
Một sau, tai đến tiếng cãi không rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ràng, vo như tiếng muỗi kêu đêm hè.
Ai thế nhỉ! Chi nhắm mắt ngồi dậy, chiếc chăn đắp nửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người xuống, miệng lẩmleech_txt_ngu bẩm: Mới tới ngày đầu tiênbot_an_cap mà sao lắm chuyện thế, không cho ngườibot_an_cap ta chút thời gianvi_pham_ban_quyen nghỉ ngơi à?
Cô gượng mởleech_txt_ngu mí mắt, nhìn xuống chiếc đồng hồ trên tay phải, đã sáu tối, giờ cơm chiều.
Cô cút đi cho khuất mắt
Đừng có mơ mộng làm gì
Nói quái gì thế không biết.
Vốn mang bảnvi_pham_ban_quyen tính thích hóng của người Hoa , cơ thể mệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến đâu, cô vẫn kiên bước xuống kháng, đi ra khỏi cửa.
Tiếng cãi vã phát ra từ cănvi_pham_ban_quyen diêu động của Lưu Kỳ.
Chưa được câu, cô đã thấy Tiết Trungbot_an_cap Lan dùng mu bàn tay che miệng mũi, taybot_an_cap kia bát sứ, khóc lóc chạy ra ngoài.
Vừa vặn đối diện vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Úc Chi.
Có chuyện gì ?
thuốc của làm cho chết à?
Chắc là không đâu.
Đáng lý ra Sinh Cơ Hoàn đã cứu hàng trăm hàng ngàn người, không đến mức vừa đây mất linh chứ?
Vận khí đen đủi sao?
Mà cũng đúng, nếu thì độ hoàn thành nhiệm vụ giải thích thế nào?
Úcvi_pham_ban_quyen Chi ngơ ngác, nhìn chằm chằmbot_an_cap Tiếtbot_an_cap Trung Lan chờ một lời giải thích.
Không Tiết Lan nhịn được, khóc to , có dùng từ khóc đến nghẹt thở để miêu .
Úc Chi mở hẳnvi_pham_ban_quyen ra, bước nhỏ phía Tiết Trung : cuộc là chuyện gì, nếu không sao thì chẳng phải nên vui mừngleech_txt_ngu à?
Anh ấy hu huvi_pham_ban_quyen, anh ấy quá đáng lắm, nói tôi thấy chân anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy tàn phế nên muốn chạy trốn, nói tôileech_txt_ngu nói hạng phụ nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như vi_pham_ban_quyen kẻ hám lợi.
Còn nói may mà chưa kết hôn tôi, nếu không nếu anh ấy có chết, chẳng biết tôi sẽ cầm tiền của anh ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi ngủ với ai nữa.
Anh tôi vô dụng, xảy ra chuyện cắm đầu mà khóc, ngoài anh ravi_pham_ban_quyen thì chẳng còn ai chịu đựng mộtvi_pham_ban_quyen kẻ vô dụng như nữa.
Tiết Trung Lanleech_txt_ngu càng nói càng đau lòng.
Chi nói , khóleech_txt_ngu khăn nước bọt, chỉ cảm thấy bi ai.
Nếu Tiếtbot_an_cap Trung Lan và Lưu Kỳ đổi trívi_pham_ban_quyen cho , Tiết Trung Lan mắng Lưu Kỳ hám lợi, e rằng đốileech_txt_ngu thèm giọt nước mắt vô ích nào.
chí hắnvi_pham_ban_quyen ta còn không lấy đó làm nhục, trái lại lấy đóleech_txt_ngu làm . Đối với hắn, hám lợi là bảnbot_an_cap lĩnh nhân, đã trèo được cành cao thì tại sao phải nhìn đóa hoa dại như côbot_an_cap?
Thật đúng là một gã tồi!
phòng tôi đã, ngoài lạnh lắm. Chi kéo cô vào phòng. Bênbot_an_cap trong diêu động rất ấm áp, pha chút nước đườngvi_pham_ban_quyen đỏ đưa cho Tiết Trung Lannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lúc mới thấy cô bụng, chắc là kỳ rồi đúng không? tôi không có gừng, uống tạm nước đường đi.
Tiết Trung Lannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sốtbot_an_cap một , hai tay lấy chiếc cốc trángvi_pham_ban_quyen men nóng hổi, mấy giọt nước mắt lớn rơibot_an_cap xuống nền đất vàngbot_an_cap.
Trongbot_an_cap chốc lát đã bị thấm hút sạchvi_pham_ban_quyen sẽ.
Cô nhỏ giọng nóivi_pham_ban_quyen: Cảm ơn.
Cô nấu cháo kê à? Úc Chi nhìn bát cháoleech_txt_ngu vàng nấubot_an_cap từ kê và bí đỏ, bụng cô tự chủ được mà kêu lên một tiếng: Lưu Kỳ ăn chưa?
Chưa anh ấy không ăn, cháobot_an_cap sạch đấy, nếu cô đói thì ăn đi. Trung Lanleech_txt_ngu bị chuyện khác làm xao , hít hít mũi: Có cầnleech_txt_ngu tôi lấy cho ít dưa muối ?
Chi ngay, cô nàng này khóc không dừng lại được, bây giờ phải tìm việcvi_pham_ban_quyen đó cho cô ấy : Được thôi, làm phiền nhé.
Đợi Tiết Trung Lan đi rồi, Úc lấy từ mấy viên hoa quả nhét vào , con gái chắc là sẽ dỗ dành được thôi.
Tiết Trung Lan chắc là đã chạy đi, đầy hai phút đã quay lại, tay bưng một chiếc đĩa nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầybot_an_cap muối.
“Đây làleech_txt_ngu dưa muối gì vậy? Tôi chưa thấy bao giờ.” Úc cầm đũa, bưngleech_txt_ngu bát cháo lớn, tòbot_an_cap mò nghé mắt nhìn đĩa dưa.
Trung Lan đã kìm nén được cảm xúc, giới với cô: “Đâyvi_pham_ban_quyen là đặc sản địa , gọi là ‘dưa hoa mặn’, chủ yếu dùng su hào, cà rốt, cần tây, ớt với cả củ cải ruột hồng muối .”
“Không biết cô ăn có không, nhưng vị .”
dưa mọng nước quả thực không tệ, quan là màu rỡ, phối hợp với nhau trông rất đẹp mắt.
Cô gắp mộtvi_pham_ban_quyen miếng, cắn giòn sần sật, vị không mặn không nhạt rất vừa vặn, lại được hoàn hảo hương vịleech_txt_ngu nguyên bản của rau củ.
Úc Chi ăn liền một lúc bốn miếng, vừa vừa gật lia lịa: “Ừm, thật đấy, ai muối vậy, tôi muốn một ít.”
“Cần gì phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mua, tôi muối tận ba bốn vại cơ mà, đủ cho côvi_pham_ban_quyen ăn cả mùa đông cũng không thành vấn đề.” Tiết Trung Lan mặt vì được khen, “ nữa dưa này xong chỉvi_pham_ban_quyen mười hai là ănbot_an_cap .”
“Nhanh thế sao? Tôi thấy mấy loại dưa phải muối lâu.” Chivi_pham_ban_quyen chuyện cũng chẳng ảnh gì đến tốc độ đánhbot_an_cap chén, chắc là do đói, bát cháo lớn loáng đã bị cô giải quyết sạch sẽ.
“Dưa mặn cốt là ở cái vị giòn và tươi mới, nên khôngbot_an_cap cần để quá .”
“Cạch” một tiếng, chiếc bát sứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được côleech_txt_ngu đặt lên bệ bếp. Hai người ngồi vâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quanh trước cửa lò, Úc đưa tay ra ấmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Cô xem, giỏi giang thế này, ta ngoài cái mác đàn ông ra thì căn bản chẳng có điểm nào sánh với côbot_an_cap cả.”
Tiết Trung , đồng chí giỏi giang, việc gì cũng biết làm.
Cô nhìn . Úc xòe đôi bàn trắng trẻo không một vết chai sần, bĩu môivi_pham_ban_quyen nói: Tôi thì làm được việc nặng, nhưng tôi lại biết chút y thuật, nàybot_an_cap đồng chí lại rành.
Chúng ta ấy mà, cần thứ thôi đã là lợi hạileech_txt_ngu lắm rồi, không thiết phải bản quá mức. Hắn cảm thấy đồng chí không tốt, nhưng trong mắt tôi, đồng chí vời.
Vậy nên, đồng chí tin hắn hay là tin tôi?
Ánh lửa cửa lò sưởileech_txt_ngu soi rọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nét khuôn mặt cô trở nên thanh hơn, tựa một đóa hoa kiều diễmleech_txt_ngu, khiến Tiết Trung Lan chẳng kịp nghĩ gì mà thốt ra theo bản năng: Tin tin cô.
Cho đồng chí kẹonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Nhìnleech_txt_ngu mấy viên kẹo hoa quảbot_an_cap gọn trong lòng bàn tay, nước Tiết Trung Lan bị hơi nóng từ lò sưởi hun đến nóng hổi, nếm kỹ một chút vẫn thấy có của trái cây.
Buổi tối, khi Trung Lan về, Úc Chi lau người qua loa đi ngủ, kiện ởbot_an_cap đây thực sự quá đỗi đơn .
Ngủ một giấc mà cả người không thoải máivi_pham_ban_quyen chút , phản quá cứng làm đau nhức khắpbot_an_cap mình mẩy. Cô vốn thích loại nệm không quá cứng cũng không quá mềm.
tri ! tri thanh!
Mở he hé mắt ra, ánh nắng từ cửa sổ chiếu vào .
Ai mà sáng sớm mơ đã gào thét như gọi hồn thế kia, giọng này đến quỷ cũng nhườngleech_txt_ngu đường.
Úc Chi đang cuộn tròn trong chăn liền trở mình, mãi đến khi đốibot_an_cap gọi tới tiếng thứ năm, cô lộ vẻ mặt không , tùy tiện khoác một chiếc áo y dài chân ra mở cửa.
Cậu cậu là ai?
Người gõ cửa gào thét là mộtvi_pham_ban_quyen chàng niên, nhìn tuổi kém khoảng ba bốn . Úc Chi lục lọi trí nhớ về người đã gặp ở ngày hôm qua, có thể khẳng định là chưa từng cậu thanh niên này.
tri , tôi là Vũ Mộc , con trai của chú Long, cô gọi tôi là Tiểu Ngũ như mọi ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.netleech_txt_ngu được. Ba tôi tôi mang ít củi qua cho cô, cô mới tới chắc chưa có thời gian đi nhặt củi . Trăn bước sang một bên, để lộ xe kéo ở phía , bên trên chất đầy củi trông rất hoành tráng.
Vùng Tâyleech_txt_ngu Bắc nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của chúng taleech_txt_ngu, không thể thiếu củinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lửa , cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắp cải, cải nữa, cô cũng phải tranh thủ trời lạnh hẳn mà tích trữ thêm một chút.
Trên xe kéo chất đầy củi khô, được buộc lại gàng bằng dây cỏ .
Chưa kịp để cô từ , cạnh đã truyền đến một giọng nói mỉa mai: Là Tiểu đấy à, sao lạivi_pham_ban_quyen kéo nhiều củi thế?
Tôi thấy cậu cũng đãbot_an_cap kéo tới đây rồileech_txt_ngu, là chia cho phòng củi của tôi bó đi, một mình Úc tri làm sao hết chỗ này, đừng để lãng phí tấmleech_txt_ngu lòng cậu.
Da mặt của Lý Mạn còn dày bánh vẽ to nhấtvi_pham_ban_quyen mà người ta thường hay vẽ ra. Không, phải nói là còn hơn thế nữa mớileech_txt_ngu đúng.
Nhưng điều lạ là, sao Lý Mạn ra hầm của Kỳ? Úc liếc nhìn chiếc bát trắng tay , hiểu ra, chỉ nghĩ lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiếtvi_pham_ban_quyen Trung Lan nhờ cô ta đưa sáng sang.
Vũ Mộc Trăn còn trẻ, lại đang cáibot_an_cap tuổi chẳng nể nang ai bao : mặt cô là dàyleech_txt_ngu đấyvi_pham_ban_quyen! Điểm trinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thức trẻ có bốn người, chỉ có mình cô là mặt dày chạy tới đòi đồ, tôi với cô thân thiết lắm sao? gì tôi phải cho cô?
Cậu! Cậu! đồ chân bùn tayleech_txt_ngu lấm này, chẳng có chút tinh thần Lôi Phong cả! Đáng đời cả đời chỉ biết cho đất lưng cho trời! Lý Mạn thẹn hóaleech_txt_ngu giậnbot_an_cap, quaybot_an_cap người đóng sầm gỗ lại, tiếng rầm vang làm đất trước cửa mù mịt cao tới năm .
Chính cô bây giờ chẳng phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng đang làmleech_txt_ngu ruộng đó , không làm ruộng thì cô cạp đất mà à! Úc Chi nhiên cao , chẳng chút dáng vẻ nào là vừa mới ngủvi_pham_ban_quyen dậy, lại còn rất khí , có lẽ trong phòng củavi_pham_ban_quyen Lưu Kỳ cũng nghe thấy rõ mồn một.
Vũ Mộc thầm mình đã đánh giá thấp vị tri thức trẻ này rồi, xem ra cũng chẳng phải hạng người mềm yếu dễ bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nạt, chỉ là điều kiện gia hình khá tốt, sauleech_txt_ngu này e là sẽ có chút rắc rối.
Cậu cũng không nói thêm gì, nở một nụ cười thật thà: Úc tri thanh, cô đừng ngại, đây là chút thành, cô cứ nhận lấy.
Cô mà không là tôi phải kéo nguyên vẹn đấy, ba tôi nhất định cầm cao lương đuổi đánh tôi cả đường, đánh cho tôi bán sống bán chết mất.
rồi, ba dặn cô lát nữa nhớ đến trụ sở đại đội đăng ký thôngleech_txt_ngu tin, hômvi_pham_ban_quyen qua gió quá nên chưa kịp đưa cô đi.
Người ta nói đếnvi_pham_ban_quyen đó, nếu còn từvi_pham_ban_quyen chối thìleech_txt_ngu thật lịch sự.
, tôi biết rồi, cảm ơn lòng tốt của mọi người. Sau khi nhận lời, Úc Chi mở phòng củi, còn mình thì quay vào phòng pha chút nước đường.
Cô liếc mắt một cái liền thấy đôi bàn tay đỏ ửng vì lạnh đang trong ống tay áo của Mộc Trăn.
Tiểu Ngũ, uống chút đi.
Trong phòng củi tối, Mộc cũng không nhìn kỹ, cứ nghĩ là lọc bình thường, một ngụm uống xuống, vị ngọt lịmbot_an_cap từ họng xuống bụng.
Nước đường sao? Vũ Mộc nghe ba nói Úc tri là ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt, hào phóng, nhưngleech_txt_ngu không lại hào phóng mức này.
Đường quý giá biết bao, có tiền cũng chẳng dễ mà mua được.
Mười mấy phút sau, Mộc Trăn đã xếp củi gọn gàng, từng bó từng bó ngay ngắn vô cùng.
Trước khi cậu đi, Úc Chi đưa cho cậu túi kẹo sữa nhỏ, chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoảng mười mấy hai mươi viên.
Cho mấy đứa nhỏ nhà cậu ăn cho ngọt , bảo chúng lần gặp tôi phải gọi là chị đấybot_an_cap. sau chỉ là lời trêu đùabot_an_cap, Úc Chi sợ cậubot_an_cap khôngvi_pham_ban_quyen nhận nên cũng không ép, chỉ đặt lên xe kéo của cậu.
Cô đưa ra mộtleech_txt_ngu lý do thườngbot_an_cap dùng: Thếbot_an_cap nhé, tôi còn phải nấu bữa sáng nữa, không giữ cậu lại rồi.
cửa vừa , Vũ Mộc Trăn sờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sờ mũi mình. điểm tri thức trẻ này bình thường cậu muốn tới, ngay cả việc đưa rau đều đùn đẩy cho trai.
Trước đây ở tri trẻ chỉ có ba người, hai số đó hạng người xem thường người khác, cậy mình học thức nên rất coibot_an_cap thường người trongleech_txt_ngu đại đội.
Rõ ràng là trói gà không chặt, làm việc không ra thì bị đại đội trưởng mắng vài câunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng thấm thápvi_pham_ban_quyen vàoleech_txt_ngu đâu, thế mà vẫn không biết điều.
Cứ đến chianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lươngbot_an_cap thực gây ra một trò cười. Làm thì ít mà chia phần thìbot_an_cap nhiều.
Người cũng chẳng rộngleech_txt_ngu rãi gì, bình thường trẻ con làng chuyện học hành cũng chẳng thèm đoái hoài, chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiết tri người tốt, gì cũng kiên nhẫn lời.
Mộc Trănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỉm cười, khom lấyvi_pham_ban_quyen xe kéo. Xem ra làng Đãng Nê Hà này sắp náo nhiệt rồi , xuất hiện một người biệt thế này, chắc có kẻ phải nhảy dựng lên cho .
đội trưởng phen này có việc để làm .
Những điều Vũ Mộc Trăn nghĩ, Úc Chi ở trong hầm hề hay , cô loay vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuật” nhóm lửa đây!
Lần trướcvi_pham_ban_quyen Tiết Trung Lan phải đã thế này saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Úc lửa mãi mà khôngvi_pham_ban_quyen cháy, chỉ có vài lửa nhỏ rồi nhanh chóng tắt lịm, Hừ! Định đối với tôi đấy àvi_pham_ban_quyen! Rõ ràngbot_an_cap thao tác của tôi là bản sao vi_pham_ban_quyen đúc mà.
Khụ khụ khụ, Úc Chi bị khói đen sì làm sặc sụa, phải lùi lại nửa bước.
Mãi đến khi mặt trời xua tan lớp mây, những tia chiếu rọi lên giường phản, ngọn lửa trong lò cháy lên hừng hực.
Cô có mang theo một túi gạo nhỏ, không nhiều, nhưng nấu ba cháovi_pham_ban_quyen thìvi_pham_ban_quyen vẫnvi_pham_ban_quyen đủ.
Đến khi ra bếp lấy lơ muối, cô chợt phát hiện Lý Mạn và Tiết Lan dường đều không có ở điểm tri thức trẻ.
Nhớnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại lời chú Vu Long nói hôm qua, chắc là mọi người đều đã đi làm cả .
Ăn xong bát cháo nóng hổi, Úc Chileech_txt_ngu quấnbot_an_cap một chiếc khăn quàng cổvi_pham_ban_quyen màu hồng rồi khỏi cửa, trụ sởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đại đội cũng khá dễ tìm.
đường đi cứ gặp ai là cô người đó, cộng thêm thái độ luôn lễ phép nênleech_txt_ngu hỏi qua hai họ chỉ dẫn tận tình, chẳng lời khó nghevi_pham_ban_quyen.
Cô bé này trông sắc quá, sở đại đội ở ngay trước , trên nhà có cắm một lá đỏ nhỏ đấy.
lợi tìm đến trụ đại đội, Úc được hai ngườibot_an_cap thímbot_an_cap đường khen ngợi gương mặt trắng nõn hiện lên đỏ , suốt đường vẫn tan, vừa nóng hổi vừa ấm ápvi_pham_ban_quyen. Trụ sở đại độivi_pham_ban_quyen chỉ một tầng, ngay phía trước bên trái vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính làleech_txt_ngu phòng văn thư. Úc Chi nhẹ , sau khi được sự cho phép liền bước vào, một mùi hương thiếu nữ thoang xộc tới. Đó không phải mùi kem dưỡng daleech_txt_ngu, càng phải nước , mà là hương thơm tự nhiên phát ra từ cơ thể.
“Chào đồng chívi_pham_ban_quyen, tôi là thanh niên trileech_txt_ngu đến, tới để ký thông tin.” Úc Chi vừa nói, tấm lưng vốnbot_an_cap đang đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thẳng cũng hơi khom theo động tác cúileech_txt_ngu liên tục của nữ thư.
đồng chí này có kỳ , không chỉ đeo chiếc khẩu trang tự chế mà còn dám nhìn thẳng cô.
“À, .” Nữ văn thư có chút luống cuốngbot_an_cap chân, đụng tới đụng luileech_txt_ngu còn rơi cả bút xuống đất, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu vang lên: “Xin lỗi, xin , không cố ý.”
sao đâu, cô không cần căng thẳng thế, khôngbot_an_cap ăn thịt người đâu.” Úc Chi cảm thấy văn thư này thật yêu, giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói mềm mại đến lạ , lại cảm giác như một vật gì đó từ cao xuống mềmleech_txt_ngu rồi vậy.
Nữ thư đáp lại, cô ấy lục tìm trong ngăn kéo bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay một cuốn sổ lớn, rồi bắt đầu han như làm việc công: “Tên ? Ngày tháng sinh, nguyên quán, còn có giấy thông báo nữa”
Một loạtbot_an_cap thủ tục tốn mất hơn nửa đồngleech_txt_ngu hồ. làm việc, nữ vănleech_txt_ngu thư không nhút nhát như thế nữa, cứ như thể biến thành một người khác vậy.
Úc Chi khi quyết định phải sống khác với trước thìvi_pham_ban_quyen trở nên khá hoạt ngôn, đối với cũng thấy hứng thú. trong nửaleech_txt_ngu giờ ngắn , cô khéo léo dò được tên tuổi, tuổi tác và gia cảnh của nữ thư. năng khai thác thông hạng này phải kể đến công lao của bà thímnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hay tìm cô khám bệnh ở cổng khu tập thể trước, cô tiếp thu được hoa từ họ.
Nữ văn thư là Ổ Đình, người đúng như , vẻ thanh túleech_txt_ngu, đôi mắt linh động như mắt mèo. khiến Úc Chi ngạc nhiên là Ổ Đình lại là con gái út của đại đội trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Vị đội trưởng đen như than ấy vậy mà lại có một cô con gái mềm mại đáng yêu thế này! Người ta thường nói gái cha, xem ra trườngleech_txt_ngu hợp này là một sự đột biến .
chí Ổ, có ai nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô rằng cô có một đôi mắt đẹp đến hồn chưa?” Chi thẳng vào mắt phương. Người khiến cô kinh nhân của một khối xương sọ mỹ. Cô rốt cuộc làm bao nhiêu việc thiện mới có thể gặp một tác phẩm nghệ thuật chuẩn xác đếnbot_an_cap từng li thế . Không đợi Ổ Đình kịp phảnleech_txt_ngu ứng, cô tiếp tục:
“Chiều khe mắt, cong của mi, cả độ trong suốt của giác mạc nữa, khôngbot_an_cap tìm ra được một khuyết điểm . Thậm chí ngay tỷ lệ trắng hoàn hảo đến thế.”
quá đi mất”
Tiếng cảm không lòng , đến khi tỉnh táo lạivi_pham_ban_quyen cô mới nhận đôi mắt trước sợ hãi. Không ổn rồi, cô vộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàng chữa cháy: “ cái đó, tôi hơi bị bệnh nghề nghiệpvi_pham_ban_quyen, tôi rất thích bộ phận cơ thể người có tỷ lệ hoàn .”
“Xin lỗileech_txt_ngu nhé, tôi làm cô sợ rồi.”
Đối phương ngẩn người một lát rồi lại cúi đầu: “Không, không sao. Thông tin cô đã đăng ký xong rồi, lát nữa tôi sẽ bảo người mang lương thực đến nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
, mỗi tháng vào ngày mười sẽ cấp trợ cấp sinh hoạt, trợ cấp chỗ chúng ta một , mỗi tháng nhận được mười .”
Hóa ra cònleech_txt_ngu có tiền cầm về? Úcvi_pham_ban_quyen Chi cứ ngỡleech_txt_ngu xuống thôn làleech_txt_ngu chuyện cực chẳng đã, vừa phải chịu khổ vừa phải từ bỏ hộ khẩu phố cơ đấy!
Xử lý xong việc đăng ký, vừa định đứng đivi_pham_ban_quyen thì thấy dây trang của Ổ Đình đứt, gương mặt nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay hiện ra trước mắt cô. Điểm đáng duy nhất là bênleech_txt_ngu má phải có một vết bỏng rấtleech_txt_ngu lớn. Người bình thường nhìn thấy chắc chắn sẽ giật mình hãi, nhưng Úc Chi bình thường, chỉ hơi kinh ngạc một mà thôi.
Sự kinh ngạc thoáng qua đó lại bị Ổ Đình diễn giải quá mức, cô ấy lo lắng nước rơi lã chã: “Xin lỗi, là tôi làm cô sợ, cô về trước đi! tin đã ghi chép xong cả rồi.”
“Được, cảm ơn đồng chí Ổ.” Úc Chi không nói vi_pham_ban_quyen . Chuyện riêng tư người khác, họleech_txt_ngu muốn nói thì mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe, khôngvi_pham_ban_quyen muốn nói cứ thuận thếleech_txt_ngu rời đi.
cửa lại, rời khỏi trụ đại đội, cô bắt gặp một gã thanh niênbot_an_cap lêu lổng có hành tung lén lút, miệng đang ngậm một cọng rơm. Vừa chạmleech_txt_ngu mắt với Úc Chi, gã liền “phìleech_txt_ngu” một cái nhổ cọng rơm ra, dáng vẻ cà lơ phất phơ người bỏ đi. Trước khi đi nở một cười đầy khiêu khích khiến Úc tức nghẹn. Ở đâu ra cái loại vô rồi nghề thế này, cô thầm nghĩ nên đưa gã dọn phân động vật thì hơn.
Nén cụcleech_txt_ngu tức trong , Úc Chi lầm bầm suốt đường. đó cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ đến món đồbot_an_cap còn thiếu trong nhà, cô phải về vẽ bản vẽ rồi nhờ chú Vu Long đóng cho ít đồ dùng mới được. Trong đến một cái bàn cũng có, ghế toàn là ghế đẩu thấp, lầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng khiến hai chân mỏi nhừ. muốn một chiếc nằm và giá đồ nữa. À, còn phải một cáileech_txt_ngu giá , cô định vào rừng hái ít thảo dượcbot_an_cap. Thảo dược hái còn cần tủ thuốc, hầm chỉ chứavi_pham_ban_quyen được hai chiếc tủ thuốc đông ynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mười ngăn thôi. Nhữngvi_pham_ban_quyen thứ khác tạm thời chưa cần thiết lắm.
Vội vàng trởvi_pham_ban_quyen về đá, vừa vào cửa cô chẳng thèm đóng cửa phòng, tìm tờ giấy rồibot_an_cap cầm bút thoăn thoắt. Tiếng ngòi bút sột soạt xúc với mặt giấy không ngừng nghỉ. Những cô vẽ đều là những mẫu cô từng , nên không tốn quá nhiều trí óc.
lạibot_an_cap mộtvi_pham_ban_quyen tờ giấy trắng, xui quỷ khiến mà viết lên một dòng chữ: “Đan sâm, dương chi, hai vị hòa lại sắc kỹ, đắp lên sẽ tanbot_an_cap , thần diệu vô cùng.”
Phương thuốc cổ, một khi đã lưu truyền lại được thì không thể không có tác , chỉ là nó bị thất hoặc liều lượng chuẩn mà thôi. Hơn nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trước khi sử dụng còn có những bước . Kiếp trướcleech_txt_ngu cô cũng được là một vật cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút tiếng tăm, ca bệnh đầu tiên cô cứu chữa chính là một người phụ bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net loét mặt thành sẹo. Cô đã dùng Đannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và dương chi đểvi_pham_ban_quyen chữa khỏi người đó, kiếm được hai triệu , tiền vào như nước.
lâu rồi không làm cao tan sẹo, liều là bao nhiêu nhỉ?” Úc Chi gãi đầu, đảo mắt liên hồi rồi viếtvi_pham_ban_quyen liều lượng lên trên vị Đan sâm vàbot_an_cap dương chi. Viết xong cô gấp gọn để vào , vị chính này chưa có một chút nào, đợi tìm đủ rồi tính sau.
Cầm sáu vẽ thiết kế, Úc Chi lập tức xuất phát đến nhà . Côleech_txt_ngu phát huy kỹ năng hỏi đường của mình. Vì xung quanh là nhà hầm nên cô suýt chút nữa tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy, mắn thay gặp được con dâu của chú Vu Long.
“Chú Vu Long !” Úc Chi thò đầu , đứng ở cửa hầm .
Vu Long nhìn thấy cô như thấy người thân, những nếp nhăn trên mặt xô với nhau: “Thanh niên tri thức Úc, cơn gió nào thổi cháu đến đây vậy? Có phải có việc gì cần chú giúpbot_an_cap tay không?”
“Cháu muốn nhờ chú đóng giúp mấy mónnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ gỗleech_txt_ngu, cháu cái bàn ăn ra hồn cũng chẳng có.”
“Chuyện đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì tấtleech_txt_ngu nhiên là được rồi! khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoác lác đâu, quanh vùng này tay nghề thợ mộc của chú là giỏi nhất, không bì kịp.” Long đứng dậy, vỗ ngực cam đoan: “Đảm bảo đóng cho cháu vừa chắc chắn vừa tinh xảo.”
“Vậyvi_pham_ban_quyen làm chú quá.” Úc đưa bảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kế của mình qua: “ Vu Long xem giúp cháu, cháu đại khái là cầnleech_txt_ngu mẫu như thế này, chỗ chú không hiểu cháu sẽ giải thích thêm.”
Vu Long hai taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cầm lấy mép , xem từng tờ một, vừa gật đầu vừa nhíu , khôngbot_an_cap thế .
“Không được ạ?”
Cô vẽ có hơi hướng Trung hiện , thợ mộc hiện giờ tay nghề giỏi đến đâu thì chắc cũng chưa từngvi_pham_ban_quyen loại ghế bập bênhleech_txt_ngu gỗ này bao giờ.
Không đâu, không đâu, là do bản vẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiểu dáng đẹp quá thôi. Cứ nói như cái ghế nằm này này, chỗvi_pham_ban_quyen chúng tôi toàn loại xếpbot_an_cap chéo, từng thấy loại có cong thế nàybot_an_cap bao giờ. Xem bộ bản vẽ, Vu Long tràn đầy tự tinvi_pham_ban_quyen : Úc thanh niên trí , mấy món đồ gỗleech_txt_ngu khác thì ba ngày sauvi_pham_ban_quyen cô có thểbot_an_cap đến lấy, riêng cái lớn này thì ít nhất phải sáu ngày.
Nhanh thế sao? Chi còn đang nghĩ nhanh nhất cũng mất một tuần mới được ghế nằm, không tốc độ lại tương đương với dịch vụ giao hàng hỏa tốc thế này.
khi chốt thời chính , Úc Chi đưa tiền cọc.
Long vốn không muốnvi_pham_ban_quyen nhận, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Úc Chi tự có cách dỗ dành đối phương nhận lấy.
Chú Vu Long, sau này cháu chắc chắn còn phải làm phiền chú nhiều. Nếu chú không nhận tiền cọc, cháu thấy ngại chẳng đến vả chú nữa đâu.
Nghe vậy, Long đành nhận lấy, dù số tiền cũng không đáng bao.
Chi cònbot_an_cap nghe phương kể rằng phía sau đại đội Thảng Nê Hà đi bộ mộtleech_txt_ngu quãng là đến núibot_an_cap Đài Xuân, trong đại đội thường lên chân núi nhặt củi quả dại. Cũng cóbot_an_cap những người hái thuốc, hái được dược liệu là mang đi đổi tiền để trang trải chi tiêu trong nhà.
Theo chu kỳ sinh trưởng của Đan sâm, chính thời điểm hái tốt nhất.
Vị thuốcleech_txt_ngu chính khác làleech_txt_ngu mỡ thì cũng dễ tìm, người bán thịtbot_an_capnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuy ít nhưng không phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là hoàn toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không .
rảo bước nhanh về phía điểm thanhvi_pham_ban_quyen niên trí thức, nhanh đến mứcbot_an_cap như có ma lưngvi_pham_ban_quyen, bụi đất đôi giày vải củavi_pham_ban_quyen cô.
Vừa về tớivi_pham_ban_quyen nơi, Úc ngay vào bếp. Hôm cô thấy bếp có những chiếcvi_pham_ban_quyen đanvi_pham_ban_quyen bằng liễu đỏ, còn có cả nông cụ nhỏ như rìu và cuốc. Kích thước của chúngleech_txt_ngu nhỏ hơn nhiều so với bình của đại đội, cực kỳ hợp với người chưa làm việc đồng áng bao giờ như Úc Chi.
Chuẩn bị trang thiết bị, khoác gùi lên vai, cô lẩm bẩm một câu: Cũng nhẹ phết, rồi đi thẳng tới núi Đàibot_an_cap Xuân. Đường núi rất khó đi, toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là đá sỏi gồ ghề làm lòng bànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân đau nhức.
Trên núi phủ một màu vàng xanh xen kẽ, cô đi theo con mòn nhỏ do người ta giẫm đạp mà thành, đi một đoạnbot_an_cap lại làm dấu trên để tránh bị lạc đường về.
Với một người đi theo con đường Trung như cô, vào trong khác nào về nhà mình. Tôi còn nhớ , để kiểm chứng một vị có lẽ không tồn tại, tôi đã từng leoleech_txt_ngu lên vách của năm ngọn núi lớn. Đó là những vách núi mà cần sẩy chân cái là sẽ chôn thây nơi đáynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vực.
ngữvi_pham_ban_quyen có câu: tử hoàn sinh, nhục bạch cốt.
Trong một cuốn y thưvi_pham_ban_quyen cổ của một đại tài có rằng: Tạivi_pham_ban_quyen đỉnh núi chót vót, có loài Nhục Chi, có thể chết, mọc lại thịt trên xương trắngvi_pham_ban_quyen, đạt được sự sinh.
Thứ cô muốn chính là Nhụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chi, lấy Nhục Chi làm vị , thêm loại thảo khác vào, Diêm Vương bảo ba chếtbot_an_cap, ngươi sống đến tận canh sáu xong.
Mơ rừng? Ánhvi_pham_ban_quyen mắt Úc Chi nheo lại, nhìn thấy vài bụi cây phía treo đầy những quả mơ rừng vàng rực: Đồ đây, thân thể làm thuốc.
Cô sẽ không hái nhét ngay miệng, chua chátbot_an_cap lắm, kẻ não yêu bị đàn ông lừa mới ăn thôi.
Hái, hái, hái!
Cô cũng không hái quá nhiều, tầm khoảng ba mươi mấy quảleech_txt_ngu.
Đi sâu vàovi_pham_ban_quyen trong núi, cô lần mò lớp đấtbot_an_cap, sát dấu vết của loại cỏ dại, rồi bắt gặp Đan trên một sườn dốc.
Không gì nha!
Đan sâm thành bụi, không giờ chỉ có một hai cây.
nhiên, ngẩng đầu lên, cô đã thấy trên sườn dốc có không ít Đan sâm ra. chiếc cuốc nhỏ, cô vung xuống một nhát.
Tổng có sáu cây Đan sâm, lượng đào được có thể nắm gọn trongleech_txt_ngu một bàn tay. Phần rễ trên Đanleech_txt_ngu sâm vẫn phải trồng . sâm xong thì cũng không để chúng tuyệtleech_txt_ngu chủng đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Trời còn sớmleech_txt_ngu, Úc Chi tiếp tục đi sâu vào trong, bắt gặp không ít dược liệu: Cam thảo, kỳ, Ma hoàng, Địa cốt bì
Những nơi cô qua, có thể cụm từ không còn cọng cỏ để mô tảbot_an_cap.
Trong đó cô hài lòng là Cam thảo.
Cam thảobot_an_cap mọc khắp núi rừng, toàn là loại hoang dã, cô như rơi vào hố phúc vậy, không hết, căn bản là đào không xuể.
Sột soạt.
Cô nắm chặt sợi dâybot_an_cap thừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của , niềm vui bị sự căng lấn át, không biết con vật gì đang cử động trong bụi rậm trước.
Đừng có dọa tôi! Lợnleech_txt_ngu lợn rừng hay là thỏ? Úcbot_an_cap Chi vòng quanh cận, trong cầu nguyện tốt nhất là một con lợn rừng bị sậpbot_an_cap bẫy. Trong tiểuvi_pham_ban_quyen thuyết viết cứ lên là săn thịt lợn rừng mà.
Hơn nữa, hơi thèm rồi, hai nay toàn húp , mồm miệng nhạt nhẽo đến phát điên.
Nhặt đại một cành cây dưới đất, Úc Chi khuỵu chân, bước tới tư thế như đấu kiếm, dùng cành cây gạt bụi rậm sang một bên.
Là một màu xanh quân đội.
Tiếng bộp vang lên, Chi khá cạn lời ném cành cây sangleech_txt_ngu một bên, mím môi đảo mắtbot_an_cap vòng, bữa của cô tan thành mây khói rồi.
mới biết! Lúcbot_an_cap tưởng là rừng, trong đầu cô toàn là một trăm linh một cách chế biến thịt lợn. Thậm cô còn nghĩ xong cả khói để xử lý thịt đó nữabot_an_cap.
Sự tò mãnh liệt thôi thúc cô tiến lên phía trước. Cái kẻ dở sống dở chết kia đang nằm sấp mặt xuống đất, nhìn rõ diện mạo, biết là một gã đàn ôngleech_txt_ngu.
Ngón tay vẫn còn cửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động, chứng tỏ vẫn còn , chỉ là mất , toàn thân dường nhưbot_an_cap đầy vết thương. áo khoác màubot_an_cap xanh quân đội bị máu nhuộm thành màu sắc mới.
Úc Chi nhặt cành cây, người nọ lật ngửa lạileech_txt_ngu. Hắn như chì, nhìn rõ vết thương, cô bỗngbot_an_cap cười khì một tiếng: Ồ, trúng đạn, còn là hai nữa cơ à?
Anh bạn, mạng cứng đấy! Có thể chịu được lâu như thế nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, anh là người đầu gặp đấy.
Đằng hắn cũng ngất rồi, thỉnhleech_txt_ngu thoảng cô phá bỏ hình tượng thiết lập bên ngoài một chút chắc cũng chẳng saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỉ? Dùleech_txt_ngu người này không biết được.
máu nồng , mặt mũi người kia bôi đen thui, bẩn kinh khủng. Nếu là bình thường, ít nhất cô đứng cáchbot_an_cap loại người bẩn thỉu này ba mét.
Khôngbot_an_cap !
Khoan đã
Úc Chileech_txt_ngu xòe năm tay áp lên đỉnh đầu người nọ, ngón tay chạm vào bóp một chút, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liền trởvi_pham_ban_quyen nên phấn khích: Cốt sọ cực phẩm! anh sao! thíchvi_pham_ban_quyen quá, để tôi sờ thêm chút nữa nào
tiền đồ rồi! Sờ được hàng cực phẩm luôn!
Cảm giác thật tuyệt, nếu có thể lột bỏ lớpleech_txt_ngu da thịt, chỉ bộ xương thì tốt , như vậy có thể chiêm ngưỡng hơn.
Cứu cứu. Ánh mắt Cận Đoàn tán , không nhìn rõ lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai ngồi xổm bên cạnh mình, lại còn sờ mình nữa.
Hắn không để tính toán đó.
anhbot_an_cap saobot_an_cap? Úc Chi cắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cành cây dài xuống đất, khẽ thở dài một tiếng: Nhưng tôi muốn cứu anh đâu, sẽ mang rắc cho tôi đấy, vả anh cũng chẳng có tiền trả công chữa trị cho tôi đâu.
Cốt sọ nhỏ ơi, tôi! Đắt! Lắm! Đấy!
cành cây chống đỡ, Úc Chi đứng dậy, không do dự chút nào, quay người địnhleech_txt_ngu xuống .
Giác quan thứ sáu nhạy bảo cô rằng, một khi cứu người đàn ông này, cô sẽ rơileech_txt_ngu vào tình cực kỳ rắc rối sau này. Còn rắc rối như thế nào cô cũng không biết.
nói y như từ mẫu, nhưng hiện tại cô đâubot_an_cap có phải là bác sĩ, muốn cứu thì cứu, không cứu thì ai đạo đứcleech_txt_ngu giảbot_an_capvi_pham_ban_quyen ép buộc cô được chứ?
Cô vốn dĩ chẳng có đạo đức gì !
Không
Thấy cô đã đi, âm thanh yếu ớt vang lên, Úc Chi vừa bước ra một bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị Cận Đoàn bắp chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Trời ơi, bẩn !
Vầng trán phẳng lỳ mịn màng nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sauleech_txt_ngu ba giây liền nhăn lại, không dám cửvi_pham_ban_quyen động, bản là nhúc nhích.
Cốt , anh anh trước tiên buông tayleech_txt_ngu ra đãvi_pham_ban_quyen! Cô nhắm chặt mắt, thầm niệm trongvi_pham_ban_quyen lòng, mắt không thấy thì phiền, không bẩn không bẩn, sẽ lắm.
Đối phương cứ như không nghe thấy lời cô, túm chặt lấy ống quần không chịu buông tay, thậm chí còn siết chặt hơn nữa.
Ra cửa là mình chưa hoàng lịch ! Ở đâu ra cái sao chổi không biết, bát tự khắc! Chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắn mình! Úc Chi tức người chẳng còn cách nào khác, chỉ đành cắn môi dưới, đầy vẻ tiếc lấy từ trong túi vải đeo một lọ bột cầm máu.
nặng rồivi_pham_ban_quyen, lỗ nặng rồi, còn chưa kịp bạc tiền thuốc men nữa.
Á ánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net á! Sao lại nhiều vết thương thế này, phí phạm nhiêu bột cầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net máu của rồi!
Lọ bột cầm đã cạn đáy.
Hết sạch rồi, thực sự một cũng không còn.
Ánh trống rỗng, cúi đầu nhìn chằm chằm lọ sứ trong tay, ôm lấy lồng , lảo đảo lại một bước.
Tim
Đau quá.
Đã bôi thuốc cho anh rồi, mau cái vuốt chó của anh ! Úc Chi cố nénnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơn giận, nhắm mắt, trên hàng mi cong dài còn vương lại vài giọt lệ nhỏ.
Cận Đoàn vẫn nhất quyết không buông , cứ như đã bám lây lấy cô rồi vậy.
Anh không buông tay đúng không? Được, vậy tôi tự ra tay. Cô thụp xuống, gỡ ngón tay của hắn ra, nhưng mới bẻ được ngón trỏ thì những ngón khác vẫn bất .
Một người nửa sống chết và một lành thế giằng co bế tắc suốtbot_an_cap năm phút đồng .
chữa Cận Triệu Thư, hoàn thành cần đạt 100%.
Phần thưởng: Một bộ kim châm đúc bằng vàng ròng, quyển Giải thích chi tiếtleech_txt_ngu về Môn Thập Tam (Đảm học là biết).
Hình phạt: Trong vòng một tuần, hướng đi bộ đều bị ngược lại, thỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thoảng sẽ co ngẫu nhiên ( an toàn nhé )
Này bạn hiền!
biết mình đang nói cáileech_txt_ngu không đấy?
Tại sao hình phạtvi_pham_ban_quyen cái sau lại vô hơn cáileech_txt_ngu trước thế kia, định giết người quen à?
là định nhật danh mục phạt của mình đấy?
muốn nằm ườn một chỗ cho thoải mái thôi mà, sao còn khó giúp người ta khám bệnh nữa, cái bàn vàng này rõ là không cho cô cơ hội thởleech_txt_ngu dốc.
Phần thưởng bổ sung: Tặng thêmbot_an_cap một miếng vàng lá.
cười, cô là hạng người vì một miếng vàng nhỏ mà khom lưng khuỵu gối ?
Không đời !
Tuyệt đối không đời nào!
Chà, cái đầu lâu nhỏ này, đánh anh ra nông này thế? Có đau lắm không? Úc Chi giả ngó xung quanhvi_pham_ban_quyen, tay lấy bàn tay đang lấy ống quần mình của đối phương, dõng dạc ‘ thệ’:
Tôi bác sĩ cứuvi_pham_ban_quyen người giúpvi_pham_ban_quyen đời, không thể làm hổ thẹn lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dạy của người hướngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dẫn lời thề y , cho nên tôi nhất định sẽ chữa khỏe mạnh như rồng hổ!
Buông , cõng anh về nhà ngay đây.
Bàn kia tức lỏng lực đạo, buông thõng xuống mặt đất một cách dứt khoát.
Hóa ra nãy giờ người tuy hôn mê nhưng vẫn nghe thấy được, taibot_an_cap nóng lên.
Dường mình vừavi_pham_ban_quyen phá hỏngleech_txt_ngu tượng rồi!
Thôi đi, không quan tâmbot_an_cap nữa.
àvi_pham_ban_quyen không, cứu người là quan trọng nhất.
Chi cúi kéo hắn dậy, mới vác lên lưng, đôi chân đã đứng .
Sức nặng của người hết lên người côbot_an_cap, nhưng cô lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm thấy chẳng nặng nhiêu.
Chẳng lẽ sau khi xuyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , mình đã thức tỉnh siêubot_an_cap lực sức mạnh song sao?
Vậnbot_an_cap gì thế này.
Đường xuống núi, cô đi thoăn thoắt như bay, người nhẹbot_an_cap bẫng cứ như không ai vậy.
Vừa đẩy nhà hang , cô hơi khựng lạivi_pham_ban_quyen, quay đầu nhìn ra phía sau nhưng chẳng thấy gì cảvi_pham_ban_quyen.
Đảo mắt một , cô nghĩ nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa, vội vàng đặt người lên giường sưởi trong nhà.
Trong đun đã nhét đầy củi, ngọn lửa bùng lên từ từ chửng cành củi khôleech_txt_ngu.
Nhiệt độ trên giường sưởi dần ấm lên, Úc Chi thuần thục cởi bỏ quần áoleech_txt_ngu của đối phương, đó giống như một máy , nhìn khắp lượt toàn thân hắn.
Cái này cái này là đểleech_txt_ngu kiểm vết thương, chứ không phảileech_txt_ngu cô ham mê sắc dục đâu, tất cả đều vì trị liệu!
Ngón trỏ lạnh lướt qua lồng ngực, nơi đó có một vết dao dài , nhìnvi_pham_ban_quyen xuống dưới nữa những bụng chắc.
Ừm, không thừa không , vặn tám múi.
Cảm giác chạm tốt hơn đầu lâu nhiều, Úc Chi vỗ vỗ khuôn bừng của mình, ho một tiếng: Đầu lâu nhỏ, tôi sẽ khâu bốn dao chém cho anh trước, sau đó lấy đầu đạn ra.
Bất kể hắn nghe hay không, thông báo một tiếng chắc chắn là không sai.
Hai ngónbot_an_cap tay cô đã vê cây khâu đã được khử trùng, nghĩ ngợi lát, cô vẫn nhắc nhở : Hiện giờ túi tiền rỗng , không có thuốc tê, cho nên hơi đấy, chịu đựng một .
Lời vừa dứt, không đợi đối phương có cơ hội nói ‘không’, kim của cô đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâm thẳng vào da thịt, mũi kim lớp thịt mà trồi ra ngoài.
Thần sắc Úc Chi thản , cứ như thứ dưới tay cô phải thịt người mà là một miếng sườn lợn chắc vậy.
Cận đang nằm động khá là biếtleech_txt_ngu nhịn, ngoại trừ lúc mũi kimvi_pham_ban_quyen đâm vào có rên rỉ một tiếng, về sau đều im hơi lặng tiếng.
Các vết chém người hắn bố ở ngực, đùi phải chỗ ở sau lưng.
Chỉ riêng việc khâu đã mất gần hai tiếng đồng , khiến tay cô có chút rẩy.
Kỹ thuật khâu của côleech_txt_ngu có thể đảm sau này phục hồi sẽ rất tốt, lại kết thêm thuốc mỡ trị sẹo của cô nữa, bảo đảm nhân giáng trần cũng khôngleech_txt_ngu nhìn ra dấu vết khâu vá.
Thuốc mỡ trị sẹo và cao tan vết sẹo có tácvi_pham_ban_quyen như nhau, nhưng cấp độ thuốc không giống nhaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trị sẹo chỉ có thể làm mờ những vết do khâu này để lại.
độ trong hang tăng lên, cô thở ra một hơi đục ngầu, thừa xông lên giúp hắn lấyleech_txt_ngu đầu đạn . Viên đạn nằm lệch về phía bên tim , phải dùng dao rạch rabot_an_cap mới được.
Rất thử thách kỹ thuật.
Há miệng ra. Úc Chi sợ hắn không nhịn được mà cắn tử, bèn tìm chiếc khăn lông sạch đưa đến môi hắn, dò: Cắn miếng vải này.
Cận Đoàn có phản , hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe lời cô cắn chiếc , trên trán đầy mồ hôi , cơ ngực lớn hai bên phập phồng lên xuống.
Cảnh tượngbot_an_cap này cô không tự được mà nuốt nước miếng, cô tâm nhắm mắt , tự nhéo vào mình một cái, đầu óc lập tỉnh táo hơn nhiều.
Dao mổ rạch lớp da, Úc lập tức khóabot_an_cap chặt vịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của đầu đạn, tính ra không sâuvi_pham_ban_quyen , cô cảm thán: Anh cửa chắc là có hoàng lịch nhỉ? Đầu đạn mà còn cách động mạch vành một khoảng, cần lại gần chút nữa thôi, không chết thì cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành phế nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đầu đạn gắp ra, ném vào một hộp nhỏ trống không, tiếng va chạm giữa kim loại vang lênleech_txt_ngu lanh lảnh trong nhà hang.
đạn máu tỏa tanh nồng nặc bao trùm cănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Vết thương do súng còn nằm trên cánh tay trái, chỗ đó thì nhẹ nhàngbot_an_cap hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều.
quấnvi_pham_ban_quyen băng , góc mặt của Úc áp sát vào cơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngực màu lúa mạch của hắn.
Nóng .
Nóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rực.
Giống như đang sôi, còn ra tiếng ‘ùng ục’.
Xong xuôi một quy trình, quỷ mặt cô nóng đến mức nào, cô phải mấy Tâm Chú mới bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tĩnh lại được.
Đại đội trưởng, tôi thề, những gì tôi nói đều là thật, bác, tôi bị trời đánh thánh đâm, chết không yên thân, đời sau đi làm ni chết.
Ai , thề thốt gì mà độc địa vậy?
Chi lên phía phải giường sưởi, mở hé một khe nhỏ ở cửa sổ, nhắm mắt trái, mở mắt phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
lực 5.0 nhìn rõ một Mạn đang dẫn theo Đại đội trưởng cùng một đám các bà cácbot_an_cap cô đi vào.
Kiếm chỉ thẳng vềvi_pham_ban_quyen phía cô.
Nghĩ bụng hẳn đang đào hố chờ cô nhảy vào rồi, cô quay đầu nhìn đàn ông trên giường, chỉbot_an_cap thấybot_an_cap có chútbot_an_cap rắc rối.
Lúc cứu hắnvi_pham_ban_quyen đã nghĩ đến việc sẽvi_pham_ban_quyen rướcvi_pham_ban_quyen lấy phiền phức, nhưng ngờ phiền phức đến như vậy, chắc mở tốc độ gấp năm lần rồivi_pham_ban_quyen quá?
Tiền thuốc phải tăng gấp đôi!
Không!
Gấp ba!
Úc thanh niên! Úc thanh niên cóvi_pham_ban_quyen ở trong nhà không? Phiền cô cửa ra chútbot_an_cap, là ta đây Ô Kiến .
đội trưởng! phải hỏi nữa sao? Chắcvi_pham_ban_quyen chắn là ở trong rồi, chínhvi_pham_ban_quyen mắt tôi nhìn thấy mà.
“Chỉ có cô mắt, có giỏi xông vào mà xem! Cái nhát gan không biết quy !” Đại đội trưởng tay vào mặtbot_an_cap Lý Mạn cảnh cáo, “Dám lừa tôi, nói dối tôi thì cứ liệu thần hồn! Gây đoàn tập thể là lớn đấy.”
Úc Chi vừa cửa vừa quệt quệt mồ hôi trên trán, ảnh hậu Oscar vừa cửabot_an_cap nhập vaivi_pham_ban_quyen ngay, cô che miệng kinh ngạc: “ đội ? Lý ? Sao lại dẫnbot_an_cap theo nhiều đây ? Có chuyện gì vậy?”
có gì to tát đâu, chỉ là, chỉvi_pham_ban_quyen ” Đại đội trưởng chẳng biết mở lời thế nào, ông dụi dụi mũi, theo bản năng liếc nhìn Lý bên cạnh, tất cả là do cáileech_txt_ngu người này gây họa.
Mồm mép lẻo lựu, cứ mực phiền đến sân thanh niên tri thức, khiến ông giờ chẳng biết nói sao cho phải.
Mạnvi_pham_ban_quyen vốn là kẻ không não, làm sao nghĩ được nhiều như thế.
Người cô gầy như quevi_pham_ban_quyen , cửa vừa hé ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một khe nhỏ, cô ta đã như con chạch trơn trượt chui tọt vào phòng Úc Chi.
Chưa đầy giâyleech_txt_ngu sau, bên trong ra tiếng hô hoán thiên động địa, kỹ có thể nhận ra sự đắc ẩn sau đó: “Đại đội trưởng, các ơi, mọi người mau vào mà xembot_an_cap! Trời đất , không rồi!”
“Giữa thanh thiên bạch nhật mà lại làm cái chuyện này, không biết xấubot_an_cap hổ gì à!”
“Úc Chi! thật quá trơ trẽn!”
độibot_an_cap trưởng vốn không thích hóng chuyện, nhưng những “cái loanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ” mà Lý kéo đến thì lại rất hăng háileech_txt_ngu. Họ ngày nàobot_an_cap cũng có chuyện để xem, đặc biệt là thích xem chuyện thị phi của những người có học.
Nhà ai năm đứa con gái, góa phụ nhà ai không đóng , đều khôngvi_pham_ban_quyen thoát khỏi cái miệng hay lê đôi mách và đôi mắt sắc lẹm như sát họ.
Nghe thấy lời bên trong, họ như được tiêm thuốc kích thích, nhao nhao ùa vào như bầy , đẩy cả Đại trưởng đang dẫn đầu vào góc tường.
“Hừ, vi_pham_ban_quyen đànbot_an_cap ngày khôngbot_an_cap lo làm ăn, hễ thấy chuyện phi là xúm lại, lúc đi làm đồng sao khôngbot_an_cap thấy hăng hái này!” Đại đội trưởng bực bộibot_an_cap lẩm bẩm.
Lúcbot_an_cap nãy không biết mụ đẩyleech_txt_ngu ông tường, hết cả mông!
Ông Úc Chi là những người vào phòng cuối cùng. Trước khi vào, Đại độileech_txt_ngu trưởng vừa xoa cái đau ghé sátvi_pham_ban_quyen Úc Chi hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ: “Thanh niên thức Úc, cô cô khôngvi_pham_ban_quyen thật làm thế chứ?”
“Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đội trưởng! Sao cũng nói theo cô ta thế? Tôi tới đây, sao có thể làm chuyện được, trongvi_pham_ban_quyen đội tôi còn chưa mặt hết cơ mà!” Úc Chi thuật lại tỉ những chuyện xảy ra núi, bao gồm cả việc người xuống núi cứu sau đó.
Đại đội trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe , không rõ buồn vui, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía trước, buông lại một câu: “Tôi biết rồi.”
Bên phòng chật nêm những người, Cận Triệu đang mê trên giường chẳng khác nào một chú khỉ để người tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vây xem.
truồng thì chắc là không.
Úc Chi tốt bụng và đáo đã đắpleech_txt_ngu chăn anh rồi. Mấy khối cơ bụng rắn đó, một mình cô ngắm là đủ, không thể để người khác chiếm tiệnvi_pham_ban_quyen đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Vui một mình vẫn là vui cùng mọi .
“Lý Mạn, tôi không nhớ mình cô vào phòng lúc đấy? Còn dẫn theo bao nhiêu người thếleech_txt_ngu ? Người cô không dạy tử tế đã thả cô raleech_txt_ngu ngoài rồi à?” Úc Chi vốn không phải người dễ nạt, đã đoán được chuyện sẽ xảy ra nhưng cô khôngleech_txt_ngu nổi khiêu khích liên tiếp này.
Chỉ vì lúc mới đến cóvi_pham_ban_quyen chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net áo khoác thôi sao?
Thế thì quá vô lý rồi.
Cô chỉ muốn sống nhàn, thụ ngày tháng bình yên, chứ không muốn sốngleech_txt_ngu lặng lẽvi_pham_ban_quyen bị làm phiền hết lần này lần khác.
Lý Mạn nhưbot_an_cap nắm được thóp của cô, nghếch cổ lên thèm trả lời thẳng vào câu hỏi của : “Úc Chi, đừng có tránh vấn đề . Tôi vi_pham_ban_quyen, đàn ông này ai? lại ngủ trênvi_pham_ban_quyen giường của cô?”
“Tôi thật sự khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn ra đấy, đến có hai ngàyleech_txt_ngu mà đã ra bao chuyện rắc rối, bộ không chịu nổi cô đơn à!”
Lời lẽ nói ra vô cùng khó nghe, lại khiến những “ loa phường” kia tin làleech_txt_ngu thật, thậm chí họ còn xì bàn tán, lo bò trắng răng.
“Đừng có nóileech_txt_ngu bậy, chuyện này mà truyền ra ngoài thì danh hiệu Đạibot_an_cap Ngũ hảo năm nay chắc chắnbot_an_cap không được bầu rồi. Đến lúc đó sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến công cụ nghiệp công !”
“Đừng nói đến Đại đội Ngũ hảo, thanh niên trileech_txt_ngu Úc còn được phân nhómleech_txt_ngu của tôi đấy, trời ! Tập thểbot_an_cap tiên tiến của tôi, nói năm nay phúc lợi lắm mà.”
“Sao lại hại người thế này ! Các giữ mồm cho kín vào, chuyện xấu hổ thế này mà truyềnbot_an_cap đi thì gái trong đại đội mình không gả đi đâu được mất!”
Đại đội bị ong hết cả hai tai, đôi mày nhíu chặtbot_an_cap đến mức có thể kẹp chết ruồi, cộng cái mông đang khiến giọng ông to đôi ba bình thường:
“Đừng cãi nhau nữa! Cái lũ đàn các người, cứ nháo hết cả lên là thế nào? Muốn khoe lắm mồm lắm miệng đúng không? Ai còn dám ồn ào, ngày mai tôi lôi tất cả đi cày vụ thu hết!”
Được rồi, Đại đội trưởng nổi trận lôi đình, kia đều lấm létnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhau, ngậm chặt miệngvi_pham_ban_quyen dám he.
Ở đây chẳng ai muốn đi càyvi_pham_ban_quyen ruộng vụ thu cả, việc đó cực nhọc lắm, trong đám phụ chắcvi_pham_ban_quyen chỉ có lão què ở rãnh nước trên mới tự nguyện làm thôi.
Lý Mạn lúc này như một chiếnbot_an_cap đấu cơ, không ngại xông pha, không nói thì để cô ta nói: “Đại đội trưởng, ông không được thiên vịbot_an_cap! Tác phong thanh niên tri Úc có vấn đề, phải phê công khai, tổ chức phải kỷ luật !”
Chị gái !
Tôi giết cả nhà chị à?
Haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi ngủ với mai khiến anh ta rơi chị?
Đâu đến mức coi tôi nhưvi_pham_ban_quyen thù mà đối xử thế này chứ!
Chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để lại chút lui nào, vừa mở đã là phê bình với kỷ luật!
Úc Chi giận đến bật cười, hết cách rồi, đúng là cáchleech_txt_ngu , xem ra cô đến không đúng lúc, trước khi xuống nông thôn không tìm thầy bói xem ngày lành .
“Không, thanh tri thức Lý, hỏi cô tốt nghiệp trường trung học nào thế?”
Lý Mạn cảm thấy khó hiểu: “Cô có ý gì? vi_pham_ban_quyen lảng tránh chủ đề, chúng ta đangbot_an_cap nóibot_an_cap về tác phong của cô, hỏi làm gì?”
muốn hỏi xemleech_txt_ngu rốt ngôivi_pham_ban_quyen nào dạy ra một nhân tài như côbot_an_cap, biết rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toàn bộ sự việc đã công nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khống, phỉ báng người khác.” Úc Chi phản bác có tình , chẳng mayvi_pham_ban_quyen đểvi_pham_ban_quyen tâm đến việc hiện trường chỉ có mìnhvi_pham_ban_quyen Đạileech_txt_ngu trưởng cô.
“Với mức độ phỉ báng tôi hiện tại, tuy ở mức nhẹ, nhưng theo quy định vẫn phải làm bản điểm trong họp xã nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xin lỗi tôi công khai trước mặt ngườivi_pham_ban_quyen.”
Cô cònleech_txt_ngu thêm một câu khẳng địnhbot_an_cap thái độnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của mình: “Và, tôi không chấpbot_an_cap nhận kỳ hình thức hòa !”
không cho những gì mắt mình thấy là giả, taleech_txt_ngu chỉ tay vào chính : “Tôi phỉ báng cô? Chứng ra trướcvi_pham_ban_quyen mắt mọi rồi, người đàn này cả áoleech_txt_ngu cũng không mặc, cô còn không kịp thủ tiêu chứng cứ nữa là!”
mùinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong phòng này xem, mùi rượu.”
“Nhân chứng,” cô đắc thắng chỉ vào đám người vây , rồi lại chỉ vào Cận Triệu Thưleech_txt_ngu trên giường, “Vật chứng.”
không biết từ khivi_pham_ban_quyen mà Cận Triệu Thư lại biến người vật nữaleech_txt_ngu.
Mấy “cái loa phườngbot_an_cap” phụ họa kia ngay từ lúc bướcleech_txt_ngu vào phòng, nhìn thấy cảnh tượng trên giường đã tin lời Lý Mạn rồi. Nếu không nể sợ uynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Đạileech_txt_ngu đội trưởng, họ đã cùng nhau lên cô thanh niên tri thức có tác phong không tốt này từ lâu.
Lúc này, một bà béo gan dạ không nhịn được mà lên tiếng: “Ôi dào, chúng tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều sống cùng một đạileech_txt_ngu đội, ra vào mặtleech_txt_ngu cả mà”
Nói xong, ta sang nhìn , tận khuyên bảo: “Thanh niên tri thức , chuyện này đúng là cô sai . Chúng sai nhận, này xảy ra trong đại đội, tui nhất định sẽ không rêu rao khắp nơi làm ảnh hưởng đếnvi_pham_ban_quyen danh tập chúng ta đâu, mọi người thấy có đúng không?”
Loa tính bạo mồm bạo miệng, trông giống kẻ cầm của đám đàn bà kia, khi nói còn thỉnh thoảng nhìnbot_an_cap.
Trên bà ta chỉ chút là viết rõ dòng chữ: “Tôi đã bị mua chuộc, tôi là kẻ mũi dư luận đâybot_an_cap!”
“Thím à, thanh niên tri Lý đã cho thím lợi ích gì thế?” Úc không thích nói bóng gió, vì bóng nhục mạ được ai.
mỉm nói thẳng thừng mới là sự mỉa mai sâu vào lòng người.
Mụ đàn kia giấu nổi tư, cười gượngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một tiếng: “Nói gìbot_an_cap thế hả? Lợi ích gì? Tui căn bản không hiểu đang nói nhăng nói gì hết!”
đội trưởng, chuyện này bác nào?” Úc Chi không muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốn hơi nữa, thật lãng thời khi phải giao tiếp với một không có não, quả thực rấtvi_pham_ban_quyen mệt .
Cũng thèm động não suy xem, giờ trước mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có Đại đội trưởng, trên có lãnhleech_txt_ngu đạo công xã, đến mấy bà này tới đâybot_an_cap đòi thảo phạt cô sao?
Nếu thật thì đã đành, đằng giả, cô chỉ cần làm loạn lên một trận đủ đám người này đốn rồi.
Trong lòng Đại đội trưởng hiểu rất rõ, ông chắp tay sau lưng, gương mặt nghiêm : “Người nằm trên giường gạch là sĩ khu Tây vùng mình, ngành việc tôi đã nắm rồi.”
“Đám các người từ đâu tới thì cút vềleech_txt_ngu đó cho tôi.”
để biết được đứabot_an_cap nào dám ba hoa truyền tin , tôi nhất định sẽ bắt các người phải chịu phê mặt connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Đại đội trưởngleech_txt_ngu dường vẫn chưa mắng đủ, ông đi từ bên trái sang bên phải trước mặt đàn bà, nước bọt văng tung tóe vì giận dữ: “Từng người một, mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net buổi giáo dục ngàyleech_txt_ngu trước người không đầu chút nào đúngleech_txt_ngu không? đến mai đi , tôi tìm chồng của tất cả người để chấn một trận ra trò!”
Đám bà im như , bị Đại đội trưởng mắng cho phục tùng sát đất, xem ra uy quyền của Đại trưởng ở đại đội Tàng Hà này vẫn rất .
Úc Chivi_pham_ban_quyen càng xác định ývi_pham_ban_quyen định phải ôm chặt đùi Đạibot_an_cap trưởng, ít nhất là trong gian sống ở đạileech_txt_ngu đội này không để bị người ta bắt nạt.
Cô từng mấy bộ phim cung đấu, hễ cứ vào cung là bắt đầu tìm chỗ vững chắc, không phải Hoàng hậu, Quý phi thì cũng là Thái hậu hoặcbot_an_cap thái giám.
, nàyvi_pham_ban_quyen chúng ta chưa xong đâu.”
Mối thù này đã kết thì cứ , kiếp trước kẻleech_txt_ngu thù của vi_pham_ban_quyen khi xếp được ba quanh bệnh viện thành Bắc Kinh ấy chứ.
hạn như lúc đầu thầy giáo phụ tá số một ca đại phẫu, ai nấy đều đồn là người khác được chọn, đối phương thậm chí đã mở sâm ăn mừngleech_txt_ngu giữa chừng, kết quả phụ tá số một lại là cô.
Cô cũng chẳng thèm cố ý tranh giành.
Có lẽ đóleech_txt_ngu chính là sự ưu tú! Vàng thì ở đâuvi_pham_ban_quyen cũng tỏa sáng.
Chi, cô!” Lý Mạn bắt đầu hoảng loạn, sao đội lại hành theo lẽ thường thế này, lần này tiêu đời rồi.
Nhìn cảm của Úc Chi có rất nghiêmbot_an_cap túc, không lẽ cô ta định mình phải công khai lỗi trong đại hội xã viên thật sao?
mình tốt nghiệp cấp ba, thể để mất mặt được.
“Chuyện này niên trileech_txt_ngu thức Úc, cô thanh tribot_an_cap thức Lý dù sao cũng cùngvi_pham_ban_quyen ở trong thanh niên trinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thức, hay là thôi . Chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ không. Dù Đại đội trưởng cũng đã nói rõ rồi, tụi tui nhất định không ra ngoài nói bậy đâu.”
đó, đó, thanh niên thức cũng làvi_pham_ban_quyen người có học, lại còn lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một đứa con trẻ tuổi, bắt cô ấy lỗi trước mặt baobot_an_cap nhiêu người như , thực có chút không đáng.”
Vậy ravi_pham_ban_quyen bắt cô phải xin lỗi công khaileech_txt_ngu thỏa đáng sao?
Úc Chi Phật hiển linh, huống chi người ta đã dồn cô vào đường cùng, dựa vào gì mà bắt cô bỏ qua: “Các thím nóivi_pham_ban_quyen lời nghe cười thật đấyleech_txt_ngu. Cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vu khống tôi, hủy hoại danh dự của tôi, bắt cô tavi_pham_ban_quyen xin lỗi trước mọi người, chứ còn chưa báo cáo chuyện này lênleech_txt_ngu công đâu.”
“Tôi đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lươngleech_txt_ngu . Ví như hôm nay đội trưởng biết rõ tình, rồi bị các người thêu dệt bậy bạ, nếu tôi nghĩ quẩn mà tìm đến cái chết, các ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có gánh nổi trách nhiệm không?”
Mộtleech_txt_ngu mụ nốt ruồi đen lớn ngay cạnhleech_txt_ngu cánh mũi nhìn cô, giọng lầm bầm: “Làm đến nghiêm trọng thế chứ, cô chẳng phải vẫn bình an vô sự đó sao? nghe đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại à? Uổng công côvi_pham_ban_quyen cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net học đại , mà hẹp hòi thế biết!”
Úc Chi mỉm cười đáp trả ngay lập tức: “Vậy thì mai này tôi cũng đồn ầmleech_txt_ngu lên giúp thím, bot_an_cap mấy đứa nhỏ nhà thím chẳng phải của chồng thím đâu, thực ra lão ta không biết đẻ.”
Đốivi_pham_ban_quyen phương tức trợn trừng mắt, lại tiếp tục diễn sâu: “Chắc thím sẽ không trách tôi đâu ? Thím đại lượng mà, người ta bảo tể tướng bụng dạleech_txt_ngu rộng rãi có thể chèo , bụng của thím chắc chắn làvi_pham_ban_quyen chứa nổi cả một vùng biển ấy chứ!”
Muốn đấu vớileech_txt_ngu cô sao! Chơi cho các người vùi xác dưới đất vàng luôn.
“Đủ ! Tất cả cút ngoài cho tôi! Tự ý xông nhà người khác, chẳngbot_an_capbot_an_cap chút quy củ nào, chẳng khác gì một lũ thổ phỉ!” Đại đội trưởng lại quay sang nhìn kẻ gây phiền phức là Lý Mạn: “Còn cô nữa! Hoặc là công nhận lỗi trong hội xã viên, hoặc tôi báo việc lên công xã để công xã đưabot_an_cap ra hình phạt.”
tự chọn một cáileech_txt_ngu đi!”
Một trong hai, Lý Mạn thực sự chẳng muốnleech_txt_ngu chọn cái nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô hối hận vì chưa tìm kỹ đã vội vàng nhảy ra: “Đại đội trưởng, có thể nào”
còn chưa dứt, Úc Chileech_txt_ngu đãbot_an_cap thẳng thừng từ chối: “Không !”
Cô chỉ thích nhìn người khác vào cảnh khó .
“Nếu thanh niên tri thứcbot_an_cap Úcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã yêu cầu như , mau chọn mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong hai đi, ngày maibot_an_cap trả lời tôi!” Đại đội không muốn dưa , một ngày toàn chuyện lông gà vỏ tỏi, một tiếng nữa ông còn phải lên xã họp đây!
lời đó, Đại đội trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như bôi mỡ dưới chân, vội vã đi ra ngoàivi_pham_ban_quyen, trước khi đi còn lôi cả đám đàn bà kia đi theo, ra đến vẫn đang giáo huấn bọn họvi_pham_ban_quyen.
thần đi cuối cùngleech_txt_ngu, không còn can đảm để cãi lại Úc Chi nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng cô ta biết, người phụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữ này chắn không dừng tay dễ dàng như vậy.
Xác thịt con người sẽ lớn dần, lòng đố kỵ cũng thế.
Hơn , việc Chi Mạn lỗi chẳng khác nào đem mặt mũi củabot_an_cap cô ta giẫm đạp dưới đất, chà đi xát lại còn bồi thêm một bãi nước bọtleech_txt_ngu.
, nhưng chẳng quan tâm, thích xem náo nhiệt làm chi.
Kiếp trước nhẫn nhịn làm đủ rồi, này cô phải làm tổ tiên!
Cửa đóng lại, khi chốt kỹleech_txt_ngu, Úc Chi đunbot_an_cap mộtleech_txt_ngu lau cho Cận Triệubot_an_cap Thư, đặc biệt là khuôn mặt .
bùn vàng che lấp, trông bẩn quá, đã trên giường gạch của thì kiểu gì cũng phải sạch sẽ một chút !
Cô có quen mặc sơ mi cỡ lớn nhà, bèn một thay cho Cận Thư. Khi lột đến quần của .
Ánh mắt không tự chủ được mà liếc vào vùng hạ bộ, cô trân trân giây rồi lập tức quay mặt đi, miệng vẫn lầm : “Cũng đồ , khá là hợp làm ngựa giống đấy.”
Úc Chi để hắn mặc một chiếc quần lót một chiếc sơ .
Chiếc quần kia của hắn thực sự quá , cứ nhưbot_an_cap vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lội qua đống vậy, Úc Chi lười nên vứt thẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng.
Dịch vụ giặt quần áo phải tính giá khác.
Huống hồ, tên này cònbot_an_cap chưa trả tiền men nữa vi_pham_ban_quyen!
“Tốt nhất là tỉnh lại nhanh cho tôi, địa bàn của tôi thì cũng phải thu phí lưu trú, cộng thêm tiền men, kiểu gì cũng phải lấy năm đồng chứ nhỉ!” Úc Chi hung dữ mắt lườm hắn, đúng đồ gây rắc , so với Lý Mạn đúng là một cặp bài trùng.
Mắt cô rấtleech_txt_ngu , nãy chỉ liếc qua thấy Lý Mạn thỉnh thoảng lại Cận Triệu , như nhìn thấy thỏi vàng .
Nhắc thỏi , cô mới nhớ ra một chuyện khác, trong lòng thầm nhủ: “Xem hoàn thành nhiệm vụ của Cận Triệu Thư.”
Tiến độ nhiệm vụ Bánh Vàng: 94%
Sao vẫn còn 6% nữa? Úc Chi nôn nóng xem cái Bánh Vàng kia lớn chừng nào, ai ngờ tên quản lý gian tòabot_an_cap bách hóa này lại giở trò chặt một đao hệt như mấy cái dụng mua trực tuyến.
Mời thêm người dùng mới để được nhiều hơn nhé
.
Hửm?
Thái độ gì đây!
Cái tên xảo đang giễu cợt cô sao? Hay là đang trắng trợn khinh chỉ số thông minh củavi_pham_ban_quyen cô lần nữa?
Cô tức đến mứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mím môinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một đường thẳng, có cảm giác bất lực muốn nó mà không chạm tới được.
Tiến độ nhiệm vụ Lưu Kỳ: 97%
Nhiệm vụ đầu tiên này xem sắp hoàn thành rồi, có vẻ Tiết Trung Lan chăm sóc anh ta khá tốt, 3% còn lại phải trôngleech_txt_ngu chờ vào thần da của côvi_pham_ban_quyen .
Nhưng cô cũng hơi tò mò, tiến độ hoàn thành rốt cuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được đánh giá dựa trênvi_pham_ban_quyen tiêu chuẩn nào? Hôm qua Lưu Kỳ bị thương, cô vất vả mới giật được mạng anh ta từ tay Diêm Vương về. Nhưng muốnvi_pham_ban_quyen xuống đất đi lại được thì phải mất hơn nửa tháng nữa. Theo lý mà nói, độ hoàn thành chỉ nên 80% thôi chứ.
quyền giải thích cuối cùngvi_pham_ban_quyen thuộcbot_an_cap về tòa bách hóa.
? Úc thấy buồn cười, cái thứ gian xảo này không chỉ nghebot_an_cap lén mà trả lời còn rất gợi đòn, nói cũng như .
lười suy nghĩ thêm vềvi_pham_ban_quyen chuyện này.
Cả buổi chiều, Úc Chi chỉ quanh quẩn giữa hầm lò của mìnhleech_txt_nguleech_txt_ngu nhà bếp, dược liệu đào đượcvi_pham_ban_quyen trên núi cần phải xử ngay, nếu không sẽ bị mốc. Cách xử mỗi loại dượcleech_txt_ngu lại khác nhau.
Ngoạibot_an_cap trừ bước đầu làm bằng nước giếng giống nhau, thì công phơi sau , cam thảo, hoàng và đan sâm phải trải phẳng ra phơi ngày khoảng 5 tiếng, liênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tục trong bốn năm ngày. Nhấtvi_pham_ban_quyen định phải phơi chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi và thân khô thấu, bóp khôngleech_txt_ngu thấy mềm, mặt cắt sờ vào khôngleech_txt_ngu còn hơi ẩm mới thôi.
Ma hoàng thì phải buộc thành từng bó nhỏ, treo ngược trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dây phơi, phơi nắngleech_txt_ngu gắt mà phải để khô tự trong bóng râm. Đợivi_pham_ban_quyen đến khi thân cây giòn, không còn độ dẻo là xong.
Địa cốt bì cũng để khô trong bóng râm, tầm ba ngày là được, sờ vào thấy thanh mảnh giòn tan, không còn cảm nhớp.
Công việc không quá nhiều nhưng cũng khiến cô bận rộn suốt bốn tiếng đồng .
giờ rưỡi, trời đã đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sầm tối.
Trong lúc đó, Vũ Mộc Trăn mang cho đầu của tân thủ, gồm một khoai mộtvi_pham_ban_quyen bao khoai tây, bao nặng khoảng cân, còn có năm sáu cây bắp cải và 40 cân thựcbot_an_cap đã sơ chế. Lương thực sơ chế qua cũng chỉ , cao lương yến mạch. Lúc đầu nghe tên yến mạch này cô còn chưa hình dung ra là gì, mở mới thấy ra chính loại yến mạch thuộc .
còn đội sản xuất chia cho một phần đất tự lưu, đưa thêm giống khoai tây và hạt cải, dặn côvi_pham_ban_quyen gieo để còn kịp thunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoạchvi_pham_ban_quyen thêm chút lương thực dự trữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho đông.
Cô còn hỏi thăm xem mình có tự nấu ăn riêng được , cớ mâu thuẫn với Lý đến mức đó, thật lòng không muốn thêm rắc .
Mộc lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức đồng ý, nói chỉ cần côbot_an_cap tự quản tốt khẩu phần lương củavi_pham_ban_quyen mình là đượcvi_pham_ban_quyen, đừng động vào đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chung của công .
Buổi tối, cô lấy ít bột mì từ tòanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bách hóa ra làm cái màn thầu, lại trộn thêm một khoai tâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bào sợi. Đến một dầu cũng không nỡ bỏ, nghèo đến mức tên trộmvi_pham_ban_quyen nhìn vào cũng lắc đầu. gia vị khác là cô đổi Tiết Trung Lan một cách công bằng, nhân tiện còn đổi được hai cái đựng nhỏ xíu.
Cũng may mai cô có thể lên phố, nếu đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì chắc cô chết đói cái hầm huếch trống hoác này mất. Vừa bưu phẩm cô gửi nhà đi tính ngày chắc cũng đã đến bưu cục rồi, cô đâu có đi mà không chuẩn bị gì. Không khoắng sạch cái nhà đó đã là nhân từ cùngleech_txt_ngu cô dànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho ông bố đẻ rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nước nước
Bên ngoài tối đen như mực, Úc Chi đang đắp chăn bông cũ, cơn buồn ngủ đến thì bị lầm rầm như Đường Tăng tụng kinh cạnh làm cho tỉnh giấc.
Cô chẳng buồnbot_an_cap để ý đến Cận Triệu Thư, khát thêm vài tiếng nữa chẳng chết được.
Tôi nợ anh chắc, tổ tông ! Úc Chi mặt oán khívi_pham_ban_quyen, xốc phắt người dậy, tay phải lấy vaivi_pham_ban_quyen anh, tay trái cầm cốc nước kề sát miệng anh: Uống đi uống đi, uống choleech_txt_ngu bớt khô người!
Yếtbot_an_cap chuyển động.
Uống nửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cốc , đầu Cận Triệu Thư nghiêng một cái rồi vào hõmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cổleech_txt_ngu , mùi phòng giặt quần áo trên ngườileech_txt_ngu anh xộc vào Chi, đó là mùi về .
vụ uống nước giữa đêm, cộng thêm hào. Úcvi_pham_ban_quyen Chi đặt anh nằm thẳng lại, đắp chăn lên, rồi vặn vặn tai : Chờ đấyvi_pham_ban_quyen, ngày mai chắc là anh được .
Tôi phải thu nợ mới được.
về chỗ mình, cô cuộn tròn trong , nghĩ xem tiền đầu tiên kiếm được tiêu thế nào, nghĩ đoạn rồi thiếp lúc nào không hay.
Bốn giờ rưỡi, Úc Chi đúng giờ tỉnh dậy. hồ sinh học quả dụng, giờ nào là đúng đó.
Sau khi sinh nhân xong, Úc chuẩn bị một , nhét liễn dầu đi ra ngoài. Đầu tiên điểm thu của đại đội lấy báo nhận bưuleech_txt_ngu .
Chưa đến năm giờ, đầu thôn đã có ba bốn bóng người ảo chờ. Ai nấy đều quấn khăn trên đầu. Xe bò vẫn chưa tớibot_an_cap, thong thả đi về phía điểm tập trung. Mấy bà thím này khá mặt, không có ai trong số những người xem náo nhiệt hôm qua.
Lại gần, cô nghe thấy đang xì xào bàn :
Này, cái nhà bánvi_pham_ban_quyen đậu phụ , bà biết chưavi_pham_ban_quyen?
chứ, biết chứ, bà định nói chuyện đó hả? Tôi biết thừa rồi, chẳng phải là thằng con nhà đấy có mờ ám mụ lơ trên phố sao!
Hả? sốc vậy sao?
Úc Chi đi về phía , chưa kịp lại đã bị hiện. Các bà thím đại đội Sông Thảng Nê đều có thuộc tính hướngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoại cực mạnh, làm cho một vẻ ngoài hướng ngoại tâm hồn hướng nội cô cảm thấy khánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngượng ngùng.
Ôi chao, đại đội mình từ khi nào lại cô gái trẻ đẹp này nhỉ? Có phải thanh niên tri thức mới đến hôm qua khôngbot_an_cap?
Úc Chi bẽn lẽn đỏ mặt: thím, cháu tên Úc Chi ạ.
Bà thím cười rạng rỡ, chẳng hề việc bắt chuyện là đường : Biết , biết rồi, đã nghe nói đợt thanh niên thức mới này có cô gái đẹp lắm, xem ra đúng là ta không .
thím còn lại hùa theo, những lời khen ngợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thốtvi_pham_ban_quyen cứ như không tiền vậy.
Đang lúc côbot_an_cap cảm thấy xử trước những lời hỏivi_pham_ban_quyen han, thì một vị cứu tinh xuất hiện. Người đó đánh xe bò, cất giọng sang sảng phía sau: “Mấy bà thím nàyvi_pham_ban_quyen, quây lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thanh niên tri thức Úc làm thế hả? Mau ngậmleech_txt_ngu lại đi, người không biết lại tưởng các đang bắt ngườileech_txt_ngu ta đấy.”
Một người thím quấn đỏ trênleech_txt_ngu đầu lườm người kia một cái: “Nói bậy bạ đấy! Chúng tôi cô Úc xinh nên mới trò chuyện vài , can dự gì đến ?”
Xevi_pham_ban_quyen bò dừng lại trước mặt họbot_an_cap, Úc Chi mới nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là chú Vu Long. Tay phải hắn cầm roi da giấu ra sau lưng: “Được rồi được rồi, lên xe đi, muộn chút nữabot_an_cap kịp về trước trưa đâu.”
Sau khi lên xe, Úc Chi lại tiếp tục trạng vật vờ suốt quãng đường. Giữa đường cô còn bị mấyleech_txt_ngu thím trêu chọc, nhưng họ vẫn tốt dừng xe bên đường hái cho cô một nắm lá bạc hà.
Họ vò nát lá bạc hà bảo mũi ngửi, quả nhiên cảm thấybot_an_cap dễ chịu hơn hẳn.
Sau vào đếnvi_pham_ban_quyen thành phố, mọi người tại chỗvi_pham_ban_quyen, hẹn nhau hai tiếng rưỡi sau tập trung tại tiệm xenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngựa.
Úc Chi nhảy xuống xe bò, sau khi chào tạm mọi người, cô đi thẳng tiệm cơm nhà nước mua một mì thịt lớn.
“Một hai, hai phiếu lương thực.”
Trả tiền xong, chọn một chỗ rồi xuống.
Trong đông khách lắmbot_an_cap, thưa thớt vài người được bưng lên rất nhanh.
Trên mặt mì làvi_pham_ban_quyen bốn miếng thịt lợn, nước dùng sánh mỡ màng khiến cô đến mức nuốt . Sau khi đều, cô gắp một đũa lớn rồi đầu đánh .
Hương vị không ngờ rất ngon.
tươi.
Ăn bát mì, cô đi tới hợp tácleech_txt_ngu xã cung ứng, trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã một đang chờ đợi.
Hỏi thăm nay là thịt.
Chỉ còn vài phút nữaleech_txt_ngu là hợp tác xã mở cửa.
Hiện tạibot_an_cap gian bách hóa của chưa mở khóa cửa hàng thịt nào, muốn ăn chỉ có ngoãnvi_pham_ban_quyen xếp hàng, maynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô mang theo phiếu .
Nghĩ đến phiếu thịt, Úc thầm trộm. Chaleech_txt_ngu cô đúng không biết đồ, baovi_pham_ban_quyen tiền bạc, phiếubot_an_cap bầuleech_txt_ngu đều nhét vào trong một đôi giày cũ.
ràng đã lâu không đến nhưng ông lại cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thườngleech_txt_ngu xuyên mang ra lau chùi.
Đúng giấu đầu hở đuôi.
nào trực tiếp cho người tavi_pham_ban_quyen biết: “Tiền phiếu giấu ở trong giày này.”
Xếp hàng hơn nửa tiếng đồng hồleech_txt_ngu, Úc đứng đến mỏi nhừ chân mới tới lượt mình. Trên thớt vẫn còn khá nhiều , nhưng thịt môngleech_txt_ngu thịt ba chỉ đã sắp , xem ravi_pham_ban_quyen mỡ lợn rất đắt hàng.
nửa cân nạc, nửa cân ba chỉ.”
Chẳng lẽvi_pham_ban_quyen cô muốn mua ít vậy saoleech_txt_ngu? Không, đó là vì thanh niên tri thức nông thôn trong nửa đầu được “phụ đặc biệt”, mỗi tháng có định một cân phiếu , sau nửa phúc lợi này sẽ bị hủy bỏ, quay về định mức của thôn là ba . Cái lượng đó đến chó cũng phải chê.
Úc nhìn thấy bên cạnh thớt gỗ còn bày haileech_txt_ngu cái đầu lợn vi_pham_ban_quyen đủ loại nội tạng lợn khác. hàng nhìn qua có vẻ như chẳng bán đượcvi_pham_ban_quyen bao nhiêu. Lòng, dạ dày và lưỡi thì đã bán gần .
Sau khi dùng hết mức, cô muốn thử vận may nên hỏi người đồ đang thái thịt: “Nội tạng lợn có phiếu không?”
“Không cầnbot_an_cap.”
, thịt, thịtleech_txt_ngu!
Mua, mua, mua!
Khóe môi Úc khẽ cong lên, chỉ sang phải: “Vậy tôi lấy một cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu , chỗ lợn còn kia tôi lấy luôn.”
“Thêm cả haileech_txt_ngu quả timnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lợn nữa.”
Gã đồ tể hàm râu lởm ngẩn người, dao tay suýt chút nữa thì rơi xuống. Không ngờ vừa mở hàng đã bán được đầu lợn: “Đầu, tim, gan tôi trọn gói cho cô, giá chốt là năm đồng, cho cô một bộ phổi lợn, cô thấy thế nào?”
Lại còn có chuyện tốt này sao?
Bán kết hợp kiểu này tính ra một cânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai hào sáu, còn được tặng thêm một bộ phổi nặng chừng hai cân. hời!
, đồ được thì bán kết hợp, giống như mấy loại sữa hết hạn vậy.
ngốc.
Úc Chi cố gắng giữ cho nét mặt bị sụp đổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng hai đấm đã siết , trong thét: “Có giỏi ra thực thểvi_pham_ban_quyen mà đối đầu với tôi đây này! Xem tôi cóbot_an_cap đập cho nhà ngươi nát bét để gửi về nhà máy sản xuất lại không!”
Khinh bỉ.jpg
Thôi bỏ đi, nhìn chiếc gùi đã đầy ắp, đầu lợn được gã đồ tể chặt làm đôi đểbot_an_cap dễ dàng xếp vào trong.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ tể vẫn còn chút do dự, lẩm bẩm hỏi một câu: “Đồng chí, lắm đấy, cô có không?”
“Được mà, được mà.” Úc Chi toán và phiếu , quăng gùi lên vai, nhẹ nhàng đi khỏi quầy thịt.
Các hàng khác không quá . Lần sắm sửa một lần cho đủ những nhu yếu phẩm cần thiết, từ kemvi_pham_ban_quyen đánh răng, bàn chải đến giặt đều mua .
Dầu hỏa mua ba cân, thứ này không cần phiếu, tội gì không mua nhiều một chút. Huống hồ buổi phải dùng để thắp sáng.
Úc Chi không quên rằng mua hỏa phải mua thêm bấc đèn: “Phiềnbot_an_cap anh lấy cho nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thước bấc đèn.”
“Được rồi đồng chí.” Nhân viên bán nhanh nhẹn lấy thứ cô cần ra, kèm theo đó là một tờ hóa đơn nhỏ ghi tênvi_pham_ban_quyen hàng, giá cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và số lượng.
Bấc đèn ở cung xã giá hai xu một thước, đủ để thaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoảng ba lầnleech_txt_ngu. Những tiêu xài như cô đúng là hiếm thấy, bình thường toàn dùng bông cũ se thành để làm bấc, tốn xu nào. Có điều độ bền khi xa làm .
Quầy vải vóc ở bên kia là nơi cô chi mạnh tay nhất, một cái liếc mắt, cô đã nhắm trúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net loại vải bông in hoa mịn.
“Phiền chị lấy cho tôi xem xấp hoa và hoa xanh kia với.”
Quầy vải chỉ có tổng cộng hai nhân viên hàng, đứng gần cô nhất chẳng thèm đoái hoài, cứ mê soileech_txt_ngu gương, cô bắt đầu thấybot_an_cap nóng máu.
Úc sầm mặt mày, nắm tay , dùng mu bàn taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gõ gõ mặt bàn: “Đồng , tôi đang chuyện với chị ! Đừng có bày ra cái bộ dạng giáo dục đó.”
Cô nhân viên đang soi gương đảo mắt, mặt đầy thiếu kiên nhẫn: “Biết rồi, biết rồi, đợi một chút thì chết ai chứ!”
Tháibot_an_cap độ phục vụ thật quá tệ!
“Cái điệu bộ này còn lớn hơn cả cán công xã, thật là quý giá quá cơ.” Úc Chi mỉa mai một câu, rồi quay người đi về phía nhân viên bán hàng còn lại.
Người kia vừa nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô yêu đã lấy vải ra cho cô ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cô sờ thử, nhìn cách gần, quảvi_pham_ban_quyen thực không tệ: “ trắng tôivi_pham_ban_quyen lấy hai thước rưỡi, màu xanh lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bốn thước.”
xấp vảibot_an_cap trắng kia nữa, lấy cho năm mươi thước.”
Vải thô dùng để túi , ngày thường dùng để đựng gạo, đựng bột, hay đựng dượcbot_an_cap liệu cần .
“Nămbot_an_cap năm mươi hai thước?” Khuôn tròn trịa của cô viên vì kinh ngạc mà dài ra. Người thường tích góp không biết bao nhiêu năm mới đủ, cô bụng nhắcbot_an_cap nhởleech_txt_ngu mộtvi_pham_ban_quyen câu: “Đồng chí, chỗ này chúng tôi là phải dùng phiếu đấy”
“Tôi biết .” đâu cóleech_txt_ngu ngốc, làm sao biết là cần phiếu vải chứ. đối phương không tin, cô từ trong túi ra xấp phiếu năm mươi tám thước rưỡi, đập bộp lên bàn.
Xấp phiếu đó không chỉ làm cô nhân viên đối sững sờ, mà còn khiến cô nhân viênbot_an_cap có thái tồi tệ bên cạnh cũng phải kinh hãi.
“Giờ lấy cho tôi được chưa?”
“Được, được chứ, có ngay đây.” Cô nhân viên quay người đi bị số vải Úc Chi cần, trong lòng không ngừng cảm thán, đúng là người so người chỉ có nước phát điên. Một gái trẻ mà rút bao nhiêu phiếu vải mắt, thậtbot_an_cap là ngưỡng mộ chếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi được.
Tay nhân vừa chạmbot_an_cap vàovi_pham_ban_quyen xấp vải thô, chợt nhớ ra điều đó liền quay đầu hỏi: “Đồng chí, vải thô này cô muốn lấy loại tốt hay loại trung khá?”
thônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cung ứng cho nông và loại cung ứng nhất, loại trước giá rẻ, chất lượng bình thường, loại giá cao, lượng thượng hạngvi_pham_ban_quyen.
Dùng để đạc không phải mua mặc lên người, chẳng cần mua loại tốt quá làm gì.
“Loại khá là được .” Úc Chi tay quầy kính, bốn ngón tay thay phiên nhẹ lên mặt bàn: “Vải in hoa thì lấy loại tốt mộtbot_an_cap chút.”
“Được rồi, có đây.” Cô nhân viên cười tươi mắt híp lại chẳng thấy tổ quốc đâu.
Năm sau, các xấp vải đã được gói báo cũ và buộc lại dây thừng , cô xách lên cũngleech_txt_ngu không thấy mấy. Dù saoleech_txt_ngu thì nhẹ nhàng xử lý .
Cô còn tiện tay mua thêm một ít , loại từng miếng nhỏ không cùng màu sắc. này không cần vải, là hàng thanh lý.
Cô địnhleech_txt_ngu mua vải về để may chiếc ga trải giường kiểu chắp vá, chắc chắn sẽ rất đẹp. sau đó là diêm, bột kiềm, cuộn chỉ, kim khâu, khô, muốileech_txt_ngu ăn, cùng với bốn lạng dầu ănbot_an_cap định mức. Nước tương và giấm thì cô định tới cửa hàng phân phối trong thôn để mua, nhưng người lấy mấy cái chai tinh mới được.
Rời khỏi cửa hàng tiêu, Úc Chi đã tiêu hai mươi tám đồng hào hai xu. Cô mang đồbot_an_cap đến xe , này Vu Long đang lơ mơ ngủ trên xe , cô vừa mới tiến lại thì hắn đã tỉnh .
Vubot_an_cap dụi dụi : “Ừm, là niên tri thức Úc đấy à, cô mua xong đồ rồi đấy chứ?”
“Vẫn chưa đâu chú Long, cháu cứ đống này lên xe trước đã, cháu còn phải qua trạm thu mua liệu một để mua ít báo cũ dán tường.” Úc Chi đã căn giờ rất chuẩn, vẫn 37 phút nữa mới đến giờ hẹn.
Vu Long xuống xe bò giúp cô khuân đồ lên, đống đồ cũng nặng ra , chẳng biết cô thanh niên tri thức này làm sao mà vác được suốt quãng đường đến đây. Dángvi_pham_ban_quyen người thì nhỏ nhắn mà sức lực lại lớn thật.
Cất xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Úc Chi khôngvi_pham_ban_quyen nghỉ tay vội chạy tớibot_an_cap phế liệu. Chỗ này hơi tìm, phải tới thứ ba mới thấy được. Đó là một nơi khá vẻ, cánh cổng của trạm phế liệu đang mở toang, Úc Chivi_pham_ban_quyen chân vào trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bên trong cũng có ba bốn người đang lặt “rác”.
Người quản lý phế liệu là một người đàn ông trung niên tầm bốn mươi tuổi, ông ta đang xổm dưới đấtvi_pham_ban_quyen cân đồ cho kháchbot_an_cap. Cô cũng chẳng đến người khác, trướcleech_txt_ngu tiên chọn ba cân rưỡi báo cũ rồi đi tìm chai thủy tinh.
Lục lọi chừng bảy tám phút, Úc Chi rốt cuộc cũng thẳng lưng dậy từ trong đống , xách theo cái giỏ không biết nhặt được ở . Chai lọ trạm liệu không quá bẩn, lớn nhỏ đều có đủ. Ngay khi cô định đi thanh toán đột nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô phát hiện ra một chi tiết cực kỳ quan trọng!
từbot_an_cap xa, nó giống như một sổ tay. Nhưng trực giác nhạy bén của nghề y truyền thốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mách bảo rằng, tám chín phần mười đây là đồ tốt. Úc Chileech_txt_ngu tiến lên cúi người nhặt lấy, lật ra trước, bên trên viết bốn chữ “Tạp Chứng Phương ”. Bìa sách đượcleech_txt_ngu cắt từ bìa cứng của vỏ bao thuốc lá cũ, gáy sách được khâu bằng chỉbot_an_cap cotton thô, nhìn qua sắp rời ra nơi. Cô nhẹ nhàng nhấc cuốn sổ tay mỏng manh lên, lớp giấy nhám ngả và giòn , các trang bên trong được viết bằng bút lông mực đen. Chữ viết đã hơi sang xám, một ba bốn chữ sai, bù lại rất ngay ngắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, viết theo lối thư.
Trang tiên của “Tạp Chứng Phương Lục” là “Phương thuốc trị chứng bụng tiêu ở trẻ nhỏ”, không chỉ có đơnvi_pham_ban_quyen thuốc mà còn có cả vẽ phác thảo rốn đơn giản. Các của cuốn những vết mốc màu nâu đen, một chữ bị vết khuất, phải sát vào mới phân biệt kỹ được. Ở một chỗ trong đơn , vịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuốc bị gạch đi, đổi thành “thay bằng bạch thỏa đáng hơn”.
Úc Chi không tự chủ được mà , phụ họa một câu: “Thay bằng bạch truật, dược hiệu thực hiển hiện rõ rệt, người viết sổ tay bậc kỳ tài bẩm sinh.”
nhẹ nhàng những góc bị quăn nghiêm trọng, đầu từ từ khép cuốn sổ lại, sợ rằng sẽ làm vỡ vụn cuốn “ tay lận của bối” giòn đến mứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nổi lông này. Đây đều là trí tuệ của thế hệ đi trước!
Cất cuốn vào người, xách theo một túi chai thủy tinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô đi dạoleech_txt_ngu quanh một vòng khắp bãi phế liệu. được cái cối đá lớn hơn bàn tay một chút, bên hơi sứt mẻbot_an_cap nhưng không ảnh hưởng gì, và vạn sự may mắn là chày đá cũng nằm ngaybot_an_cap gần đó.
“Ông chủ, tôi lấy những thứ này.” Úc Chi buông tay đặt đạc xuống bàn cân, một đống nhỏ chồng lên như một ngọn núi thấp.
Người đàn ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trung liếc nhìn một cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đứng dậy némnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tờ báo lên cân rồi giá: “Báo hào, 1 6, thì 1 hào.”
Đưa tệ 4 qua, cô còn xin được một cái túileech_txt_ngu phân đạm, báo dưới cùng, đặt sang bên cạnh, bên chất các chai thủy tinh. Đồ đạc hơi , cô nhẹ nhàng nhấc lên, bước đi thoăn thoắt ra ngoài.
Gửi điểm tập , cô vội vàng chạy thẳng bưu điện, chỉ còn hai mươi là đến giờ hẹn. Lúc gửi túi đạm, thấy một người thím đã đứng xe bò tán với chú Vu . Cô nghe loáng thoángbot_an_cap hình như đang nói đám cưới nhà ai đó, đoán chừng lại một tin sốt chấn động.
“Đồng , lấy bưu kiện.” Chi đưa giấy báoleech_txt_ngu hàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng giấy tờ tùy thân qua.
Đối phương kiểm tra xong liền đẩy sổ ký từ cửa sổ : “ tên của cô vào dòng dưới , hoặc điểm chỉ cũng được.”
Ký tên xong, nhận lấybot_an_cap bưu kiện, Úc Chi ôm kiện hàng khoảng sáubot_an_cap ký, chạy bạch vềbot_an_cap phía bò.
“Gớm, Úc niên cô đi thong thôi, quá giờ một chút cũng sẽ đợi cô mà.”
“Đúng đấy đấy, bưu kiện gì mà nặngvi_pham_ban_quyen thế này, để tôi giúp cô.”
Úc Chi thở ra một hơileech_txt_ngu, điều chỉnh lại lực, đã siết đến đỏ ửng: “ phiền thím quá, hơi nặng đấy, thím cẩn thậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kẻobot_an_cap đau lưng!”
Người thím rạng rỡ, sảng khoái nhận lấy bưu kiện nhấc thử, vung tayvi_pham_ban_quyen cái đã đặt vững vàng lên xe: “vi_pham_ban_quyen đồ thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, tôi nhấc nhẹ không ấy mà.”
“Ngồi cho vững! Chúngbot_an_cap về đại đội thôi!” Chú Vu Long quất roi vào mông bò, bánh xe bò kẽo kẹt chuyển động.
Những vệt bánh mảnh dài bắt đầu từ trạmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngựanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không mấy tắp hướng về đại Tàng Nê Hà. Khi đến đại đội đã hơn mười một giờ trưa.
Đếnleech_txt_ngu đầu làng, chú Vu Long dừng lại, cô vừa định xuống xevi_pham_ban_quyen thì bị gọi lại, chính là người khỏe tốt kia: “Lão Vu! Đồ của Úc thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net niên nhiều, ông cô ấy đến tận khu thanh tri thức đi!”
Vu Long xua tay, nhận lời ngay: “Được được được, vậy chúng tôi đi .”
Đến khu thanh tri thức, Vu Long còn muốn giúp giúp cho trót, định bê vào cho cô, nhưng Úc Chi không muốn làm người khác thêm nên khéoleech_txt_ngu léo từ . Làm khác người cũngvi_pham_ban_quyen không hay, nếu chẳng biết chừng lại có Lý Mạn phiên bản 2.0 nhảy ra gào thét, phiên bản 1.0 đã đủvi_pham_ban_quyen cô mệt mỏivi_pham_ban_quyen rồi, xin cho!
lưng cô đeo gùi, tay trái xách túi phân đạm, tay ôm bưu kiện siêu lớn, người lại mới hiện con đường phía trước hoàn toàn bị che khuất, chỉ có thể đi người, cúi đầu nhìn đường đất vàng.
“Hửm? Là Tiết Trung Lan sao?”
Cửa đang mở , lúc đi cô không khóa cửa, bên trong đoán chừng tám giờ tỉnh, nên cô đã nhờ trước Tiết Trung Lan nấu cháo cho anh ta, lương thực đã đưa từ sớm. Số lương đưa coi như là tiền công cho Tiết Trung Lan.
Vừa bước cánh cửa tiên, cô khựng lại ngay lập tức, nhẹ nhẹ chân bưunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiện xuống đất, tiến lại gần cánh cửa phòng .
, đây cháo kê tôi nấu cho anh, anh một ít đi.”
không biết đâu, lúc anh mới được đưavi_pham_ban_quyen đến, máu chảy trông sợ lắm, vốnbot_an_cap dĩ cô Úc không muốnleech_txt_ngu cứu anh đâu, con người cô ta trước nay ích kỷ , không hòa đồng với chúng tôi.”
“Lúc nào cũng ra tiểu thư, xuống nông rồi mà còn coi thường nông dân.”
“Bần nông trung nông lớp dưới mới là gốc rễ chính quy, quang lắm.”
Nghe vài phút, chỉ một mình Lý Mạn thao thao bất tuyệt, Cận Triệu Thư chẳng buồn đápvi_pham_ban_quyen lấy nửa lời. Lý này cũng thật thú vịleech_txt_ngu, không hôm kia là chỉ vào Vũ Mộc Trăn nói hắn là đồ chân lấm tay bùn, giờ biến quang .
mặt còn nhanh hơn cả mặt kịch Tứ Xuyênbot_an_cap.
Lời hay lời dở đều bị cô ta nói , người khác nói gì nữa?
Chi thực sự không được mà bật cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành tiếng, tựa vào khung cửa, túi đạm xuốngleech_txt_ngu khoảng cửa: “Không tôi nói đâu, nhưng Lý Mạn này, cô dối đúngbot_an_cap là mở miệng ra là có ngay, lải nhải bao nhiêu thứ, chỉ có một câu nói đúng, là tôi thực sự không muốn cứu anh ta.”
“Nói gì chứ? Tôi nói chỗ không đúng?” Lý Mạn coileech_txt_ngu như liều muốn không trời chung vớibot_an_cap cô: “Cô không ích kỷ không đồng, mà còn không có tinh thần trách nhiệm, đã lựa chọn cứu Cận , lẽ không nên chịu trách nhiệm đến cùng ?”
“Bỏ mặc anh ta đang bị thương nặng lên phố, tim cô làm bằng sắt à?”
“Người ta nói thầy lòng nhân , cô đúng là đạo đức nghề suy đồi, uổng công còn là sinh viên đại học, tôi cũng chẳngvi_pham_ban_quyen ra sao, ngộ chẳng bằng một học sinh trungvi_pham_ban_quyen học như tôivi_pham_ban_quyen.”
Úc Chi thực tình chẳng buồn đấu khẩu cô ta, ngỡ chuyện ngày hôm qua đã giúp cô rút kinh nghiệm, người này giống như một NPC bị lập trình sẵn, sốngvi_pham_ban_quyen chết cứ phải gây sự với cô mới chịu.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngồi xổm xuống, xếp các chai thủy tinh trong túi phânbot_an_cap đạm ra , may mà không có cái nào bị vỡ: “Cứu hay không cứu anhbot_an_cap ta là lựa của tôi, liên quan gì ?”
“Đã muốn sóc anh ta đến thế thì đưa anh ta đi đi, cái tâmvi_pham_ban_quyen tư nhỏ nhen như hạt vừng hạt đậu của cô viết hết lên rồi đấy!” Úc Chi vững cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cối đá lên bệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bếp, ngước mắt nhìn thẳng vào : “Nói thật lòng, các người xứng đôi lắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đều là phiền phức, một cặp rắcleech_txt_ngu rối.”
Lý Mạn đúng là ngu ngốc, lòng Mã Chiêu ai ai biết.
quay sang phía Cận Thư, ngửa bàn lên, nở một nụbot_an_cap cười rỡ như thấy tiền: “Tiền thuốc men cộng vớivi_pham_ban_quyen ăn ở, nhiều không ít, thu của anh năm tệ. Đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đắt, với vết thương của anh, leech_txt_ngu lên phốleech_txt_ngu sẽ vì quãng đường xa mà lỡ mất thời cơ điều trị tốt nhất.”
Cậnleech_txt_ngu Triệu Thư ngồi tựa vào tường, dĩ lười tham gia vào chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của , khi ánh mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lướt qua khuôn Úc Chi, anh mới nhận ra cô.
“Là cô? Cái đồngbot_an_cap nhỏ hay thùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kia!”
đó mặt côvi_pham_ban_quyen đầy vết máu, Cận Triệu vốn dĩvi_pham_ban_quyen hơi mù mặt đối với các đồng , nhất không nhận ra ai.
“Nhận ra rồi?”
“Cận , trí nhớnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của anh đúng hơi kém, có muốn tôi châm cho vài , lấy giá hữu nghị hai đồng thôi.”
lòng, nghĩ đến khi xưa mỗi mũi châm mìnhvi_pham_ban_quyen ít nhất cũng từ trăm ngàn tệ khởibot_an_cap điểm, đây đáng giá hai đồng! Chỉ cần nghĩ thôi đã thấy buồn cười, đúng là phượng hoàng sa cơ chẳng bằng !
Ở phía bên kia, Lý Mạn siết chặt nắm đấm, móng tay đâm sâu vàoleech_txt_ngu danội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Vừa rồi cô ta tự lẩm bẩm nói bao nhiêu lời, người giường kia lại chẳng thèm đoái hoài gì tới cô ta, xem taleech_txt_ngu như . Vậy mà giờ hắn lại nhìn Úc Chi không chớp mắt, còn nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện qua lại với cô!
Tại saoleech_txt_ngu cái gì cô ta cũng không tới lượt? Dựa vào gì chứ!
“Úc Chi! Người sĩ quan quân đội, saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô có thực dụng như chứ, bị thương là vì bảo vệ chúng ta đấy.”
“Cô không thể hiểu chuyện một đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao?”
chuyện một chút
Hiểu chuyện một ?
Mộtleech_txt_ngu nói hời hợt thể chạm đúng vào điểm bùng nổ của cô. Sắcleech_txt_ngu mặt cô sa sầm xuống, mặt thối như ống cống, ánh mắt cũng theo đó mà trởbot_an_cap nên lạnh lùng sắc : “Cút ra ngoài!”
chữ ấy giống như những chiếc treo mái hiên vào mùa đông, sắc nhọn buốt giá, rơi xuống đâm vào người là có thể một cái lỗ. Lý Mạn cũng bị dọa cho sợ hãi, khôngbot_an_cap dám , cũng dám cử động, trongbot_an_cap căn nhà hang nhỏ bé không phát ra một tiếng động nhỏ.
“Nghe không hiểu tôileech_txt_ngu nói sao?” Sự kiên nhẫn của Úc Chi cạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiệt, chạm đến mức thấp nhấtvi_pham_ban_quyen, cô hít một hơi thật , lặp lại lần nữa: “Cút ra ngoài, còn tự ý vào phòng tôi, xem tôi có còn dễ nói chuyện như nữa không.”
Giọng điệu thản như cơn gió thổi qua vàoleech_txt_ngu ngày nắng nóng. Nhưng không mẻ, mà là nóng .
Lý Mạn im lặng khôngvi_pham_ban_quyen nói gì, trong lòng một giọng nói bảo cô ta rằng quân tử trả thù năm chưa muộn, giờ mà không đivi_pham_ban_quyen thì thật sự tiêu đời đây mất. Rõ ràngvi_pham_ban_quyen Úc Chi không hề ra vẻ mặt tức giận đến mức nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại cô taleech_txt_ngu nguy , thậm chí một luồngbot_an_cap khí lạnh từ ngón chân xông thẳng lên tận đỉnhvi_pham_ban_quyen đầu, khiến cô ta tê da đầu, nổi hết gà.
Sau khi người kia đi, Úc Chi cũng dần kiềmvi_pham_ban_quyen chế được cảm xúcvi_pham_ban_quyen của mình. Vừa mắt đã chạm phải ánhbot_an_cap nhìn của Cận Triệu Thư, cô bực bộivi_pham_ban_quyen nói: “Nhìn cái gì? Ăn cháo anh đi, trả tiền rồi, không thu lần hai đâu.”
ơn em cứubot_an_cap tôi, giới thiệu một chút, tôi tên Cận Triệu Thư, năm nay 26 tuổi, chưa kết hôn, cao 1m87, không có thói quennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xấu.” mắt phượng củabot_an_cap Thư cực đẹp, đuôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơi rủ xuống, trong ánh mắt chuyển theo vài phần ngây thơ biết.
Mềm mại giống một chú chó nhỏ vậy. Nếu sau lưng mà mọc ra một cái đuôi, e là đã vẫy vẫy đểvi_pham_ban_quyen lấy lòng rồi.
Anhleech_txt_ngu đổi giọng, nói tiếp: “Ơn cứu nên lấy thân báo đáp không nhỉ? Vừa tôi còn độc thân, em thấy”
“Dừng lại!” Ánh mắt Úc Chi lộvi_pham_ban_quyen vẻvi_pham_ban_quyen kinh hãi, “Tôi là cứu chứ không phải hại , không phải lấy báo ân như thế đâu!”
“Thật sự muốn báo đáp tôivi_pham_ban_quyen thì chóng thanh toán dứt điểm tiền thuốc men, rồi gọi đồng đội ở đơn vị đến đón anh đi.”
Ngủ cùng anh đêm, cả người đều không ổnleech_txt_ngu , cô thật sự không quen ngủ chung người sống.
Cận vặn vẹo thân mình, xoay xoay cổ, không trả lời thẳngbot_an_cap vào câu của cô mà chỉ vào quần áo người: “Em thay cho tôi à?”
“Ừ, anh bẩn như thể lộn trong bùn vậy.” Chi không thấy lời đối phương có ý tứ gì khác, ngược lại lòng thầmvi_pham_ban_quyen chê bai Triệubot_an_cap Thư, ngất ở không ngất, lại cứ thiết phải ngất ngay trên convi_pham_ban_quyen đường cô sắp đi . Nếu không cô chẳng nhận được nhiệm vụ, cũng bị những thỏi vàng lánh nắm thóp.
Triệu Thư dùng tay trái nắm lấy vạt , cúi đầu chuẩn bị tâm lý, khibot_an_cap lên, đôi mắt đã phủ mộtleech_txt_ngu tầngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sương nước: “ chẳng phải có nghĩa là, tôi đã bị em nhìn sạch sành sanh rồi sao?”
lòng anh cực kỳ buồn nôn vẻ làm bộ làm tịch này của chính mình, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạileech_txt_ngu rất muốn chọc ân nhân mạng . Trong thời , anh có ý thức, từng câu lầm bầm nhỏ củavi_pham_ban_quyen Úc Chi anh đều nghe thấy, bao gồm cả việc đút nước cho anh vào buổi tối
vào người cô, Cận Triệu Thư ngửi thấy mùivi_pham_ban_quyen bột giặt nhạt nhòa, sạch sẽ lại mang theo hơi ấm. Trái timvi_pham_ban_quyen tĩnh lặng dường như đã lỏng lẻo phong ấn.
vi_pham_ban_quyen lúc nhìn khám tử thi trên tàu hỏa, hay là lúc cô lảm nhảm trong núi ngày hôm qua, hay là tựa vào vai cô uốngbot_an_cap nước đêm qua? Anh không rõ nó bắt đầu lay động từ lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào.
“Nhìn thì nhìn thôi!” Úc Chi đảoleech_txt_ngu mắt một cái, không đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn vạ , “ là một đàn ông lớn tướng, tôi nhìn chắc? nực, đàn ông cởi trần đầy rẫyvi_pham_ban_quyen dưới sông trong thôn kia , chẳng tôi đều phải chịu tráchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hết sao?”
Cận Triệu Thư động, chạm đến vết thương trên người, hít một hơi khí lạnh nhưng vẫn không quên đáp lời: “Tôi không giống bọn họ!”
“Được rồi được rồi, chẳng hiểu anh muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net diễn đạt cái gì nữa.” Úc Chi day dương, không tiếp tục đôibot_an_cap co với anh ở đây. Cô sắp chết đói rồi.
Cô quaybot_an_cap người ra cửa rẽ trái bếp , đi vào trong lầu bách hóa, lấy ítvi_pham_ban_quyen mì rồi mới . Bữa đơn giảnbot_an_cap với bánh hoa cuộn, xào bắp và khoai tây , cũng gì ngon khác. Vừa hay ănvi_pham_ban_quyen kèm ớt khô mới mua.
Cô nấu ở bếp chung, dùng củi và muối dấm của nhà mình, bánh hoa cuộn thì chưng trong phòngbot_an_cap mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Đồ xào mùivi_pham_ban_quyen nồng, sẽ khiến chăn ga đệm ám mùi thức ăn dai dẳng không tan.
Ăn cơm ngay trênleech_txt_ngu giường lò, giường có một bàn thấp lấy từ gócvi_pham_ban_quyen bếp củi. Lúc mới lấy về, trên bàn đầy màng nhện vàleech_txt_ngu bụi bặm, chân bàn còn hơi xiêu vẹo, phải nhờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Úc cầm búa và đinh “cạch cạch cạch” gõ vài cái mới dùng đượcvi_pham_ban_quyen.
“Ăn đivi_pham_ban_quyen.” Úc Chi bưng thức ăn lên bàn , lúc bò giường , bàn tay đã rửa sạch đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vớ lấy bánhvi_pham_ban_quyen hoa .
phù !” Bánh hoaleech_txt_ngu cuộn mới ra lò nóng đến mức cô không cầm nổi, cứ hạ rồi thổivi_pham_ban_quyen không ngừng.
Cận Triệu Thư mang theo vẻ nuông khó nhận ra, hai bênbot_an_cap nhếch lên: “Đừng vội vàngleech_txt_ngu như thế, tôi với em đâuleech_txt_ngu.”
“Cả buổivi_pham_ban_quyen tôi phải vác nặng chạy ngược chạy xuôi trong thành , về phải đấu trí với mấy ngốc, đói đến phát điên rồi.” Úc Chi một tay cầm bánh, một tay gắp thức chuẩn xác, tướng ăn không xấu, dù sao cô cũng người có lễ nghi bàn ăn.
Nhìn bộ dạng càm ràm của Chi, Cận Thư khôngleech_txt_ngu nói gì, chỉ ân cần một đũaleech_txt_ngu khoai sợi cho cô, anh thấy hình như cô rất khoai tây.
Dây thần kinh của Úcvi_pham_ban_quyen Chi xưavi_pham_ban_quyen nay vốn thô kệch, người ta thì không thểbot_an_cap vứt đi, ăn một miếng lớn giải quyết . đợi Cận Triệu Thư bắt đầu bổ não, cô đã hỏi: “Mà này, khi anh đi? Có cần tôi nhờ đội trưởng liên lạc với người ở đơn vị anh không, nếu họ không tìm thấy anh, chắc là lo phát điên lên rồi !”
Ý ngoài lời , rốt cuộc anh có định đi , người nợ .
Hiện nhất cũng không cònbot_an_cap nguy hiểm đến tính mạng, vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tĩnh là được, Úc Chi cũng không nổi anh cứ bám lấy nhà rách nát này làm cái gì.
Không hiểubot_an_cap nổi. Chẳng rõ ràng. Không minh bạch.
“Nhiệm đặc thù, vậybot_an_cap hiện vẫn thể cho bọn họ biết tin tôi còn sống, chắc là cần ở thêm vài ngày nữa.” lẽ sợ Chi nổi hỏa, Cận Thư lại nghiêm túc bổ sung thêm câu:
“Tôi sẽ trả tiền.”
Đây là vấn đề tiền bạc sao? Cô phải hạng tiền mà mất
“Một tệ mộtbot_an_cap ngày.” Cận Triệu Thư giơ một trỏ lên, nụ cười có chút mãnh nhưng không người ta ghét bỏ. Việc ở lại đây đương nhiên là đã cóleech_txt_ngu tính toán riêng mình.
Đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đũa đang gắp ăn của Úc Chi , cô chậm rãi nuốt miếng thức ăn trong miệng xuống, lòng thầm tranh xem có nên đấu gạo khom lưng không.
Do chừngbot_an_cap hai giây, cô ngẩng đầu cười một tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nụ có chútbot_an_cap nịnh nọt: “Cảm ông đã chiếu cố, hoan nghênh anh ở lại tệ xá, sự hiệnleech_txt_ngu của anh đúng là nơi này bừng sáng!”
Cận Triệu Thư bị dáng vẻ của chọc cười, anh mím môi, khẽ lắc đầu, giọng điệu phần nuông chiều: “Cô đúng là”
Đáng thật đấy.
Sau bữa , Cận Thư không thể xuống giường chỉ cóvi_pham_ban_quyen thể nằm dưỡng .
Còn Úc Chi thì đang ngồi xổmleech_txt_ngu tháo kiện hàng ra. Kiện lớn nhất là chăn bôngleech_txt_ngu gửi tới, đỡ phải tốn tiền mua, dù cô cũng chưa chắc quay về nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kia để ở nữa.
Số cònleech_txt_ngu là quần áo dày, áo khoác dạbot_an_cap vài chiếcbot_an_cap áo len.
Tiền phải chi tiêu vào những việc thực sự cần .
“Cái này anh này.” Úc nhường chiếc chăn cũ Cận Triệu Thư. Hômbot_an_cap qua anh hôn mê nên ngủ chung thì đành chịu, nhưng anh còn phải ở lại đây một tuần nữa, không thể cứ ngủ mãi được, thật sựleech_txt_ngu rất .
Hơn nữa, nếu bị ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phát thì đúng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống sông Hoàng Hà cũng rửa khôngbot_an_cap .
“Lát nữa tôi sang dọn dẹp căn phòng bên cạnh, tốivi_pham_ban_quyen naybot_an_cap anh ngủ bên đó, tôi ngủ phòng đối diện. chuyện thì anh cứ gọi to lên .”
Triệu Thư đồng ý ngay, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hề gây khó dễ.
khóa treo ngay trên cửa phòng đối diện, Úc Chi đẩy cửa bước vào, đưa mắt nhìn quanh một lượtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Căn phòng như y phòng cô, chỉ là thiếu mất hai chiếc ghế đẩu thấp.
Chiếc gỗ của cô còn mới đến bảy phần, còn chiếc ở đây trông khoảng năm phần, phía trên còn có một dấu tay và một chiếc khóa nhỏ khóa chặt rương.
“Sao lại mùi hôi thế này, giống như mùi lá rau nát trộn với mùi trái cây thối rữa mùa hè ấy.”
Cô cũng chẳng bận tâm , sao mùi cũng quá nồng, nếu vấn đề thìbot_an_cap đại trưởng chắc chắn dọn rồi. đâu là tương dưa muối củabot_an_cap ai đó rồi bị trong vại, nhất là không nênvi_pham_ban_quyen vào linh tinh.
giờ quét dọn, Úc quay về phòng mình lấy một ít bột ngô pha thành tinh bột.
Cận Triệu Thư rảnh rỗivi_pham_ban_quyen nhiên lên tiếng: “Cho thêm ít muốileech_txt_ngu vào, thể chống mọt đấy.”
“Anh cũng biết cái này sao?” Úc Chi biết dùng hồ dán báo nhờ trước có leech_txt_ngu cụ sinh năm sáu tình cờ nhắc tới, cô mới ghileech_txt_ngu nhớnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Bà cụ đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là bệnh nhân của , bị thư đoạn cuối.
“Cái này có gì đâu, hồi mới đến vùng Đại Tây Bắc tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không biết, là do tiểu đội trưởng cũ dạy choleech_txt_ngu đấy.” Cận Triệu Thư nhìn chằm chằm vào bàn tay đang muối củaleech_txt_ngu cô, thấy gần đủ thì hô dừng, “ rồi đấy, chỗ cô có thân cây cao lương với thừng không? Đi lấyleech_txt_ngu một làm cái bàn chải, thêm chậu nước với hai thanh củi .”
Bàn chải?
Úc Chinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngẩn người, cái này cô không biết làm lắm, nhưng nhìn Triệu Thư nằm trên , vẫn quayvi_pham_ban_quyen người đi lấy cây cao và các vật trợ khác.
Cô không biết nhưng người trên giườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắn .
“Sợi dây buộc củi này có dùng được ?”
“Được.” Ngón tay phải cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lành lặn của Cận Triệu Thư chỉ vào đống thân cao lương bên , hướng dẫn cô: “Trước tiên cô ngâm hết bông cao lươngvi_pham_ban_quyen vào nước, để phần thân hướng ra ngoàibot_an_cap, phần bông ngập trong nước.”
“Đúng rồi, thanh củi nhỏ, buộc một sợi dây giữa, kia thì buộc vào chân ghế cô đang ngồi. đó từng bông cao lương gọn trong tay, để tuột.”
Úcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chi làm theo từng bước anh nói. khi nắm cả bó bông cao lương trong tay, Triệu bảo cô lấy thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net củi khác đập liênbot_an_cap tục vào thânvi_pham_ban_quyen cao .
khi , cô quấnbot_an_cap dây lên, vòng hai quanh thân cao lương rồi dùng chân giẫm lên thanh củi vừa dây. Cô nắm thân cao kéo ngược rồi quấn dây liên tục, làm thế này nhẹ nhàng hơn nhiều.
Sau khi buộc ba đoạn dây như vậy, cùng là dùng nhỏ gọt phẳng phần đuôi thân caovi_pham_ban_quyen lương không đều nhau.
“Nhìn này! Làm xong rồi!” Hai đồng tiền trên má Úc Chi hiện ra, cô có chút tự giơ tay lắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếc chải bằng thân cao lương tự tay mình làm.
Cận Triệu Thư nhìn lúm đồng của đến ngẩn ngơ, nhưng vẫn rất phối hợp: “Khéo tay đấy, lần đầu tôi bị tiểu đội trưởng mắng mấyvi_pham_ban_quyen lần mới xong được.”
“Thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì đương nhiênvi_pham_ban_quyen giỏi rồi!” Úc Chi hất , dậy đi lấy hồ và . Leo lên giường xong, cô huých Cận Triệu : “Anh nằm sát đi, mảng tường này làm xong nhanh thôi.”
quỳ giường, bên cạnh bày đầy báo và một bát hồ, trong bát còn cắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếc bàn chải.
Đểleech_txt_ngu tránh làm bẩn giường, cô lót một hàng báo chỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giáp giữa tường giường, đề phòng lỡ tay làm hồ rơi xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Úc Chi dán tườngbot_an_cap tỉ mỉ, đảm bảo tờ báo đều rịt với mặt tường. Cô hoàn toàn không nhận ra người phía vẫn luôn dõi theo . Đang dán thì bỏ bàn chải vào .
Cô ngồi bệt xuống hai chân đangbot_an_cap gập lại.
“Á!” Úc Chi dùng sức dụi mắt phải, gắng mở ra nhưng càng dụi lại càng khó chịu.
“Sao thế?” Cậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Triệu Thư hiện điều bất thường, nhích lại gần bên cạnh côbot_an_cap.
Bóng hình cao lớn bao phủ lấy cô, anh nghiêng đầu, đưa giữ đầu cô ngẩng : “Đừng dụi , để nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Ngón tay cái kéo mí mắt cô lên. con ngươileech_txt_ngu của Úc Chi, khuôn mặt của Cận bỗng chốc đại gấp mấy lần, độ phân giải 4K khiến từng chivi_pham_ban_quyen tiết đều hiệnbot_an_cap lên rõ mồn một.
Sự tiếp cận đột ngột này khiến tim Úc Chi lỡ một nhịp, giống như xích của một cỗ máy cũ lâu không bảo trì bị rỉ , nhưngleech_txt_ngu vẫn đang chậm chạpleech_txt_ngu động “ cạch, lạchbot_an_cap cạchleech_txt_ngu”.
phù” Cận Triệubot_an_cap Thư thổi nhẹ vào mắt cô. Anh vừaleech_txt_ngu thổi, Úc Chi lại không kìm được liên tục.
“Xong xong rồi.” Úc Chi khẽ đẩy anh ra, đôi bàn tay vô tình ấn lên cơ ngực củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn.
Cô có thể cảm nhận được những khối cơ khẽ phồng theo từng nhịp thở, phải lớp nhão, cũng chẳng phải cáivi_pham_ban_quyen cảm giác lẽo như kim loại. Chỉ cần đầu ngón tay khẽleech_txt_ngu nhấn xuống là đã có thể chạm vào những đườngvi_pham_ban_quyen rắn rỏi ẩn sau lớp cottonleech_txt_ngu.
Nhận ra hành vi có phần “ manh” của , Úc Chi theo bản rụt tay lại, nhanh đến mức để lại cả tàn ảnh.
đứng gần như vậy! Tôi khôngvi_pham_ban_quyen nữa rồi, anh anhleech_txt_ngu cứ tiếp tục nghỉ ngơi đi, tôi sắp xong rồi đây.”
Cận Triệu Thư nhìn chằm chằm vào bóng lưng cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, khóe môi nhếch lên. Con nai nhỏ đã bị câu dẫnbot_an_cap , đôi tay mảnh khảnh đang cầm tờ báo kia còn run rẩy nhẹ.
ra cố gắng thêm chút , phấn đấu vòng có thể báo cáo kết hôn, khiến cho cả mọi người đội phải một phen kinh rớt cằm.
Cận Triệu Thư không muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị đám đàn thô kệch kia lén sau lưngleech_txt_ngu là “dưa chuột già” , rõ ràng vẫn còn trẻ trungvi_pham_ban_quyen lắmvi_pham_ban_quyen.
Ở bên này, Úc Chi đang dán báo mà đầu óc cứ rối bời như mớ bong, gương mặt sát của Cận Triệu Thư cứ chốc chốc lại hiện ra trong tâm trí. Vành tai nóng bừng, cả hai gò vậy.
Cô lúng túng xong chỗ báo, cả quá trìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy chẳng dám nhìn về phía Cận Triệu Thưbot_an_cap lấy một lần.
khỏivi_pham_ban_quyen phòng rồi khépleech_txt_ngu cửa , cô tựa cánhleech_txt_ngu , thở hắt ra một hơi rồi cúi đầu nhìnbot_an_cap đôi bàn mình. Đầu óc bỗng chốc ngay đến khối cơ ngực vừa chạmleech_txt_ngu vào mười mấy phút trước, cảm giác đó, kích thước đó
“Chát Chát!”
Úc Chi giơ tay vỗ vào mặt mình hai cái. Rốt cuộc cả ngày nay trong đầu cô đang nghĩ cái quái gì thế này? Điên rồi, đúng là điên thật rồi.
Chẳng qua là kiếp chưa từng yêu đương, saoleech_txt_ngu kiếp này mới thấy đàn ông không kiềm lòng được thế ! Thật là quá không thường.
Cô gãi gãi sau gáy, định đi sang căn bỗng nghe thấy tiếng cãi vã ở hai gianvi_pham_ban_quyen . Dừng bước lại, cô còn nghe thấy tiếng xoong nồi rơi xoảng xuống đất. Ba ngày một trận cãi nhỏ, hai một trận cãi to.
mẹ ơi!”
Chuyện náo nhiệt phía trước chưa xem xong, căn phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau lưng lại lên tiếng vật gì đó rơi sàn.
chuyện gì thế? Úc Chi vội vàng quay về trong nhà, nhìn lên giường kháng chẳng thấy bóng dáng ai, cô thắcvi_pham_ban_quyen mắc: Ơ, Cận Triệu Thư đâu rồi?
Tôi ở dưới này! bàn tay vươn ra cạnh , đầu Cận Thư cũng ló lên . Hắn đang nằm bò dưới đất, vết thương vai ẩn hiện mộtleech_txt_ngu vệtvi_pham_ban_quyen đỏ.
Tâm trívi_pham_ban_quyen Úc Chi cũng chẳng còn vàovi_pham_ban_quyen cuộc bên ngoài, cô bước nhanh tới đỡ hắn : sao mà anh cóleech_txt_ngu từvi_pham_ban_quyen trên ngã sấp mặt đất theo cái tư khó coi này nhỉ?
Đúng nhân tài !
Chẳng phải tạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô tiện tay đểbot_an_cap nước trên cái ghế thấp đó sao, tôi lại chẳng biết cô đâu, không cũng phải cô?
Cũng tại tôi, chút việc nhỏ này cũng không làm xong. Nghĩvi_pham_ban_quyen đến chuyện buổi tối cô không đây, nửa đêm muốn nước chắc phải vươn hết cả chân ra mới với tới được.
Cận Triệu Thưvi_pham_ban_quyen ngồi bên mép giường kháng, thở đầy vẻ thương: Nếu mà ngã thêm nữa, ước chừng sáng mai sẽ biến thành con chó chếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài mất, cáileech_txt_ngu kiểu bị đông cứng ngắc ấy.
rồi, được rồi. Úc Chi bụi đất trên người , người ngợm bẩn thỉuvi_pham_ban_quyen thế kia lại ngồi lên giường của cô: Thấy bàn này không?
Úc khoanh tay trước ngực, về phía chiếc bàn gỗ nhỏ trên giường: Buổi tối tôi sẽ để sẵn anh cần lên bàn, thế nên không có chuyện để anh thành sáng mai .
Ồ, vậy tôibot_an_cap
Suỵt. Úc đặt trỏ lên giữa môi, ghé tai trái ra, bước những bước nhỏ vụn về cửa phòng bên tay trái, ra cửa rồi phải, áp sát tai vào .
Nghe không rõ lắm, cô trực tiếp mở cửa ra, đập vào mắt làvi_pham_ban_quyen Mạn đang khoác tay một người phụ buộc tócbot_an_cap đuôi ngựa đi về phía phòng bên cạnh.
Lạ thật đấy, Lý Mạn không nghe thấy hai người đằng kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang cãi nhaubot_an_cap sao? Sao cô ta không vào can ngăn?
Đợi cửa của Lý Mạn vang , Úcbot_an_cap Chi sải bước đi về phía phòng của Lưu Kỳ, đến gần, tiếng cãi vã càng rệt.
Không muốnbot_an_cap chăm sócbot_an_cap thì đừng chăm, bày cái mặt chết đó cho ai xem? Là tôi muốn bị thương chắc? Nếu không phải vì bắt cho cô, tôi có bị ngã xuống hố không?
Giờ cô cho tôi cháo loãng với muối, muốn bỏ đói cho tôi chết quách đi để thằng khác có phải không?
Lúc trước không nhận ra tâm địabot_an_cap cô sâu nhỉ, đúng là đồ lăng loàn!
Lời lẽ thốt ra thật nghe. Nhân phẩm của Tiết Trung Lan rốt cuộc ra , Úc Chi cũng nào đánh giá, hai người mới biết được ba ngày, thậm chí hôm qua cô quá bận nên còn chẳng nói được câu nào.
Nhưng chỉ dựa vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những lờileech_txt_ngu dơ bẩn từ miệng gã đàn ông này, hắn hoàn toàn xứng đáng trọn mười tám chưởng Hàng Long Bát Chưởng, cái loại chưởng nào chưởng nấy đều đối phương đổ máu ấy.
Cô nhắm mắt thở ra, điềuleech_txt_ngu chỉnh lại cảm xúc.
Mức độ hoàn thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: 100%
Hoàn thành nhiệm vụ tiên đúng hạnleech_txt_ngu, dượcvi_pham_ban_quyen Lười đã 50%, thẻ làm mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã được gửi vào hộp thư.
hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, mở Gói quà tân thủ: Nửa mẫu ruộng trồngleech_txt_ngu trọt tự động, Cửa hàng lương dầu ăn mở khóa hoàn toàn!
Thế thôi á? Chỉ có bấy nhiêu?
tay vàng của đều tặng đủ thứ tư, cái thứ chết này chỉ cho cô bấy nhiêu thôi sao?
Ít nhất cũng cho vàng nhỏ !
Hửm? Vừa mới lẩm xong, trước mắt Úc Chi đột nhiênbot_an_cap có một vệt màu vàng xuống cực nhanh, tầm mắt cô dõi theoleech_txt_ngu vật thể đó rơi xuống đất.
Vàng!
Là một miếng vàng!
Chỉ hơi nhỏ chút.
Cô một chân giẫm lên miếng vàng, thản nhiên đầu nhìn quanh một vòng, sau khi xác không có ai, cô nhanh như chớp cúivi_pham_ban_quyen xuống nhặt miếng vàng lên.
Một miếng nhỏ nằm gọn trong bàn tay, nhẹ, khoảng tầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net 20g, sao cũng không quá 30gnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
trỏ và kẹp lấy miếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàng , xoay cái nằm gọn trong túi áo.
Choảng Á!
Tiếng bát sứ lẫn tiếng kêu của Trungvi_pham_ban_quyen Lan.
bot_an_cap không nghe lén nữa, khoát đẩy cửa bước . Tiết Trung Lan co rúm bên cạnh tủbot_an_cap, tay ôm mặt, còn Lưu Kỳ trênbot_an_cap giường thì lộ ra vẻ mặt hung tợn.
Người có tướng mạo thế này thường rất khó chung sống, chí có kẻ còn kỳ ích kỷ.
Đừng tại sao cô biết, người làm bác sĩ đã chứng kiến đủ loại người trên đời, nhìn nhiều rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy những hạng người giống nhau đều có nét tương đồng.
Có kẻ xấu ngụy thành người tốt, cũng có người tốt khác gì kẻ xấu.
Làm gì mà ầm ĩ ? Cãi đến mức cách haivi_pham_ban_quyen gian phòng vẫn nghe thấy. liếc mắt nhìnleech_txt_ngu Tiết Trung Lan, miệng chút nể nang: Cô là người đứng mà không đánh lại một kẻ đang nằmleech_txt_ngu à? cười thật đấy!
Cứu anh không phải anh ở đây oán trời trách , muốn chết cútvi_pham_ban_quyen ra xavi_pham_ban_quyen mà chết, đừng có ở mặt tôi mà sống chết, đổ lỗi chobot_an_cap này người .
Bản thân vận không tốt thì đừng có tìm đổ lên đầu người khác, Tiết Trungbot_an_cap Lan chẳng phải con rùa, cái nồi nào cũng bắt cô ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gánh.
Tiết Trung ngẩn người: Có phải mình cũng bị lây nhỉ?

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay