Thần Tài nói rằng, những bảo bối đọc truyện đều sẽ phát tài , thân thể mạnh như trâu!
Cảnh Nhiên, em bị bệnh rồi, ungbot_an_cap vú giai đoạn cuối.
Đường Như Bảo, vì để không phải ly hôn tôi mà cô nguyền bản thân như vậy, có thấy thú vị không
Có phải Chu tiên sinh không Vợ anh chiều nay nặng, cấp cứu không thành công đã qua đờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Đường Như Bảo rốt cuộc cho ông bao tiền để ông cùng cô ta vở kịch
Cô ta rõ hôm nay đám cưới Tâm , vậy mà còn gọi điện tới nguyền rủa bản thân bệnh , ta sự quá độc ác. Cô ta thích như vậy thì cứ để cô ta chết đi, rồi thì đưa ra lò hỏa táng thiêu thành tro luôn!
Em cố ý làm Tú Tú, xin lỗi Tú Tú !
Em không có!
ghét nhất hạng phụ nữ lỗi mà khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dám thừa nhận như em!
khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sai!
Như Bảo đã , chết vì ung thư vú, nhưng cô lại trọng sinh rồi. Trọng sinh vào năm thứ hai cô Chu Cảnh Nhiên đến đóng quânbot_an_cap khu doanh trại Tây Phù! năm 1981leech_txt_ngu!
Vừa mở mắt , cô thấy Chu Cảnh thời trẻ nắm lấy tay của Tú Tú cũng đang thời thanh xuân. Ánh mắt anh đầy giận dữ, lạnh nhìn cô: Em còn dám giảo biện!
Ngày hôm , Đồ Tú Tú bưng một nồi canh gà nóng hổi đến nhà họ. Khi Đồ Tú Túnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa nồi canh cho Bảoleech_txt_ngu, cô vừa mới giơ taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định lấy thì Tú Tú đã hất nồi canh sang phảivi_pham_ban_quyen, nước canh nóng bỏng khiến mu bàn phải của Đồ Tú Túnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phỏngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nặng.
Cảnh tượng vừa vặn bị Chu Cảnh Nhiên đi huấn luyện về nhìnvi_pham_ban_quyen thấy.
Chu Cảnh Nhiên xông lên đẩy cô ra, cô đứng không vững, trán mạnh vào cạnh bàn cạnh.
Kiếp trước, cô cũng bị Chu Cảnh đẩy ngã như thế. Cảnh Nhiên còn ép cô phải xin lỗi Tú Tú.
Dù biết không sai, vì sự hèn mọn và nhútleech_txt_ngu nhát, dám kháng lại Chu Cảnh . Dưới ánh nhìn lẹm của anh, đã khép nép lỗi Đồ Tú Tú.
Sự nhún nhường không đổi lấy được tình của Chu Cảnh Nhiên, mà đổi là một trờibot_an_cap phải nấu cơm, giặt giũ cho mẹ con Đồ Tú Tú.
Kiếp trước, đã dành mấy chục năm vẫn không thể sưởi ấm được trái tim của Chu Cảnh Nhiên.
Trước khi chết, cô ôm oán khôn nguôi đối với , nên khi vừa mở mắt ra nghe thấy anh ép mình xin lỗi, phản ứng đầu tiên cô là rằng không sai.
Câu Em sai này bao hàm uất ức.
Thấy cô mãi chịu xin lỗi Đồ Tú , cơn giậnleech_txt_ngu trong mắt Chu Nhiênleech_txt_ngu thêm nồng : Tôi bảo em lỗi Tú Tú, rốt cuộc em có nghe thấy không hả!
Anh Cảnh Nhiênvi_pham_ban_quyen, thôi bỏ đi. Đồ Tú Tú nép sát vào lòng Cảnhleech_txt_ngu Nhiên, hốcbot_an_cap mắt đỏ hoe: Cô ấy có xinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lỗi làm bớt đau được đâu
Tay phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của ta quả thực rất đaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Chu Cảnhbot_an_cap Nhiên cúi đầu nhìn lướt qua bàn phải của Đồ Tú Tú. Làn da trẻo đã bị bỏng đến rộp da, sắc mặt anh càng lạnh lẽo , mắt nhìn Như Bảo sắc như một : Xin ngay lập tức!
Đường Như Bảo thản nhiên nhìn Chu Cảnh Nhiên. Nếu là trước kia, đối mặt với ánh mắt này của anh, cô chắc chắn sẽ kinh hãi vừa hoảng loạn.
Nhưng bây giờ, cô sẽ không đi vào vết xe đổ củaleech_txt_ngu kiếp trước nữa, càng không yêu anh một cách hèn như vậy.
vào bàn đứng , đưa tay trán đã sưng đỏ vì va chạmbot_an_cap: Cái lỗi này, tôi nhất phải nhận sao
mặt Chu Cảnh Nhiên nghiêm nghị: Làm sai thì phải xin lỗi, đó là bản của một người!
Tôi không làm bỏng cô ta, tin không
Chính mắt tôibot_an_cap nhìnleech_txt_ngu thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Tay của Tú đã rộp cả da rồi cô còn cãi. Chu Cảnh Nhiên vô cùng chán sự ngoan cố này của cô.
Được, tôi xin lỗi. Đường Như Bảo nói đoạn cúi người cái nồi còn bốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơi đất lên.
Trong còn sótleech_txt_ngu lại không ít canh gà, cô ra tay nhanh như chớp lật ngượcleech_txt_ngu cái nồi, đổ toàn bộ lên tay Túnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tú.
Ngay cảleech_txt_ngu một người cực nhanh như Cảnh Nhiên cũng khôngleech_txt_ngu kịp ngăn sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc xảyvi_pham_ban_quyen ra. anh cũng bị vạ lây, bỏng rátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Như Bảo, em điên ! Sắc mặt Chu Cảnh tối sầm, ánh sắc lẹm như muốn sống .
Bị bỏng lần hai, Đồ Tú Tú đau đến tái mặt, nước mắt chã rơi.
Loảng xoảng
Đường Như ném cái nồi canh xuống, thản nhìn Đồ Tú Tú: Đây mới là do tôi làm bỏng nàyleech_txt_ngu. Ừ, tôi làm cô bỏngleech_txt_ngu rồi đấy, xin .
Nói xong, cô ngước mắt nhìn Cảnh Nhiên: Tú Tú của anh bị bỏng rồi , còn không đưaleech_txt_ngu đi bệnh viện đi, ở đây đòi xinleech_txt_ngu lỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có ích gì không
Chú ý lời nói của em! Cái mà Tú Tú của anh, anh và Tú Tú hoàn trong sạch.
Túvi_pham_ban_quyen Túnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tựa vàovi_pham_ban_quyen người Chuvi_pham_ban_quyen Cảnh Nhiên, nước mắtvi_pham_ban_quyen lưng tròng: Anh Nhiên, tay em đau quá
Chu Cảnh Nhiên trừng dữ tợn nhìn Đường Như Bảo, sau đó thốc Đồ Tú sải bước rời .
Đường Như Bảo thản nhiên nhìn theo bóng hình đó, gật đầu.
Năm mười ba tuổivi_pham_ban_quyen, mẹ đời, côleech_txt_ngu rời quê hương doanh Nam Ninh. Khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó, Chu Cảnh Nhiên còn là một người lính dưới cha .
Ở lứa tuổi mới biết yêu, ngay từ cái đầu tiên người đàn ông cao lớn tuấn tú này, cô đã đem lòng thầm thương nhớ.
Sau , cha cô sinh, Chu Nhiên lúc đó đã trở thành phó tiểu đoàn trưởng tìm đếnvi_pham_ban_quyen cô, nói rằng anh đãbot_an_cap nộp đơn xin hôn đơn vị.
Cô đã toại nguyện gả cho anh, trở thành vợ anh. Nhưng anh chưa bao giờ chạm cô.
Sau này côleech_txt_ngu mới biết, anh cướileech_txt_ngu cô là vì lời ủy thác cha trước lâm chung. Anh chẳng hề cô.
đó cô còn ngây thơ nghĩ rằng, anhleech_txt_ngu khôngleech_txt_ngu yêu cũng không sao, côleech_txt_ngu là được . Cọc đileech_txt_ngu tìm trâu, côvi_pham_ban_quyen tin sẽ sưởi ấm được tim anh.
sau Chu Cảnh công tác, cô theo anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ Nam Ninh đến khu Phù.
Đến đây rồi cô mới biết, lòng Chu Cảnh luôn cất giữ bóng của ánh trăng sáng Đồ Tú Tú. Đồ Tú Tú múa giỏi hát hay, trụ cột của đoàn văn công, đã kết và có con gái. tiếc chồng cô ta đãbot_an_cap hy sinh vì tổ quốc hai năm trước.
Chu Cảnh Nhiên gặp lại Đồ Tú, được hoàn cảnh của ta nên vô cùng chiếu hai mẹ con.
Côbot_an_cap yêu Cảnh Nhiên, yêu một cách mọn, dù tốt với Tú đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào, cũng không lời. Một mặt cô ăn giấm chua của hai người họ, khác bản thânleech_txt_ngu phải chungvi_pham_ban_quyen sống thuận với Đồ Tú Tú.
Kiểubot_an_cap tính cách tự dằn vặt bản thân cuối cùng dẫn đến cănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bệnh ung thư vú. Kiếp trước cô mắc bệnh là vì quá yêu Chu Cảnh Nhiên, quá để tâm đến nhìn của anh và những người quanh. Suốt mấy chục năm nhận được tình yêu, cô sống trong uất , oán hận, tâm trạng không lúc nào thơi, khiến cơ thể hình thành nhiều khối u.
Nay được sống lại lần nữa, cô không còn nhu nhược, không còn tự vò mình. Con người ta, một khi đã tự đặt vị trí thấp hèn ma quỷ quái nào cũng muốn dẫm đạp một nhát.
Ngườibot_an_cap đàn ông tên Chu Cảnh Nhiên này, côbot_an_cap không cần nữa!
Chu Cảnh trở về nhà vào buổi tối.
Lúc vào nhà, anh thấy Đường Như Bảo bưng một bát mì từ trong bếp đi ra. Trên bát mì có quả trứng ốp la cháy cạnh lòng đào và vài thịt lạp nạc mỡ đan xen.
Cơn lòng Chu Cảnh Nhiên bị thơm của bát làmvi_pham_ban_quyen dịu ít. Anh giữ vẻ mặt lạnh lùng bước vào, ngồi xuống bàn .
Như thường , anh chờ Đường Như Bảo bưng bát mì đến trước mặt . nhưng, sau khi ngồi xuống, Đường Như Bảo không hề mì cho anh mà trực tiếp ngồi xuống diện , thản nhiên ăn.
Từ đầu đến cuối, cô không hề liếc nhìn lấy một cái.
Chu Cảnh Nhiên khôngbot_an_cap hài lòng nhíu , lại giở khívi_pham_ban_quyen với anh
đứng dậy, mình vào định bưng mì . Chẳng ngờ vàoleech_txt_ngu đến bếp, anh thấy nồi đã được rửa sạch bong không còn một sợi mìleech_txt_ngu nào.
quay ra, giọng đầy khó chịu: Bữa tối của tôi đâu
Đường Như Bảo ngước mắt, nhàn nhạt nhìn anh: Không .
Chu Cảnhvi_pham_ban_quyen Nhiên hít một hơi: Em chỉ nấu phần mình em, không phần tôi
Có vấn đề gì sao
Chu Cảnh Nhiên giơ tay chỉ ra ngoài cửa, giọng giận dữ: Em đi ngoài kia mà hỏi xem, có người vợ nào chỉ cơm cho mình mà không nấu cho chồng không
Đôi mắt đen láy của Bảo mang theo nụ cười biếm: Vậy anh cũng ra ngoài kia màleech_txt_ngu hỏi xem, có người chồng nào chỉ sóc vợ người khác mà không sóc vợ mình không
Chu Nhiên .
Đến lúc mới nhận Đường Như Bảo đã đổi, cô thế mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại dámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cãi lời anh!
Đôi mắt đen sâu thẳmleech_txt_ngu mang theo tia dòbot_an_cap xét, anh đánh giá Đường Như Bảo.
Đường Như Bảoleech_txt_ngu của trước kia, bất luận anh nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gìvi_pham_ban_quyen hay làm gì, cô đều như một con chim cút nhút nhát, chẳng ho nửavi_pham_ban_quyen lời. Nhưng hôm nay, cô lại vô cùng khác lạ.
Một tia mai thoáng qua đáy Chu Cảnh Nhiên, anh nghĩ hẳnbot_an_cap làbot_an_cap cô đang muốn đổi cách khác để thu hút sự chú ý mình.
Lát nữa tôi phải đưa Tâm Tâm đến bệnh viện thămvi_pham_ban_quyen Tú Tú, giờ nấu tôi một bát mì đi.
Đường Như phớt lờ lời anh nói, vẫn thản nhiên tự ăn mì của mình.
trước, vì xót Cảnhbot_an_cap Nhiên đi làm vất vả, những món ngon trong nhà như trứng gàleech_txt_ngu, hun , cô đều chẳng bao giờ nỡ ăn.
Còn anh, vì xót xa Đồ Tú Tú một mình nuôi con dễ , trong nhà có gì ngon, anh đều mang sang bên đó cả.
Mỗi lần thấy anh mang đồ ngon sang cho Tú Tú, trong cô vôleech_txt_ngu cùng khó chịu, nhưng lại không dám nói ra.
Bây giờ ngẫm , bản thân cô ở kiếpleech_txt_ngu thực sự đã ngu ngốc đến cực . Yêu sâu nặngvi_pham_ban_quyen một người ông vốn hề có mình trong tim là một hành động dại dột.
Hàng ngày cô đều dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, ngăn nắp, nấu bữavi_pham_ban_quyen cơm ngon lànhvi_pham_ban_quyen chỉ để làm mộtleech_txt_ngu người vợ hiền dâu thảo.
Thế nhưng có aibot_an_cap biết , để làm tốt vai ấyvi_pham_ban_quyen, cô đã sống trong bao nhiêu hờn và uất ức
Khôngvi_pham_ban_quyen, Chu Cảnh Nhiên biết chứleech_txt_ngu.
Chỉ là trong mắt anh, sự hiền cô cũng chỉ giống như một bụi hèn mọn, chẳng thể mảy mayleech_txt_ngu làm dấy lên chút gợn sóng nào trong thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giới của anh.
Cô không muốn lại mắc bệnh ung thư , muốn đựng sự hạ của căn bệnh ấy thêm lần nữa.
Kiếp này, cô muốn sống vì bản thânvi_pham_ban_quyen, việc gì phải suy nghĩ cho người khác, cô tuyệtvi_pham_ban_quyen sẽ khôngleech_txt_ngu dính dáng vào.
Chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiên thấy cô ngó lơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình thì vừa tức vừa : Cô đang dở đấy
Đườngbot_an_cap Như Bảo bưng bát lên, uống cạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước dùng .
Khi ngẩng đầu đối diện với mắt lạnh lùng đầy giận dữ Chu Cảnh Nhiên, cô khẽ mở môi mọng: tôi sắp đi theo người phụ khác đến nơi rồi, tôi không được phép giận sao
Chạy theo người phụ nữ cáibot_an_cap gì Tôi nói nhiêu rồi, và Tú trong sạch, tôi chăm sóc cô ấy làleech_txt_ngu vì hai mẹ con họ đáng thương.
Đường Bảo mỉabot_an_cap maivi_pham_ban_quyen ngược lại: Là mẹ con họ thương, hay là vì trongleech_txt_ngu lòng anhleech_txt_ngu vẫn luôn cô ta
Cô
Đường Như Bảo đi thẳng bếp rửa bát.
Chu Cảnh Nhiên tức giận hít một hơi thật sâu, anh không thích một Đường Như Bảo dám cãi lại mình thế nàyvi_pham_ban_quyen.
Anh vẫn thích người phụ nữ mỗi lần thấy là hai mắt lại sáng rực, dùng ánh mắt vừa nịnh vừa bái đểvi_pham_ban_quyen ngước nhìn anh hơn. Anh thích người phụ nữ màbot_an_cap dùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo làm cũng ngoan ngoãn đồng ý, lại làm rất tốt mà không một lời oán thán.
Anh đi tới đứng ở cửa bếp, nhìn nghiêng khuôn Đường Như Bảobot_an_cap.
Nghĩleech_txt_ngu đến việc trong một tháng tớivi_pham_ban_quyen cần cô chămvi_pham_ban_quyen sóc Đồ Tú Tú, hiếm anh giọngvi_pham_ban_quyen lại đôi chút, nhưng vẫn mang theo vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra lệnh lạnh lùngvi_pham_ban_quyen:
Bác sĩ nóibot_an_cap tay của Tú Tú trong vòng một tháng không được đụng vào nước, tháng này cô qua đó giúp cô ấy giặt giũ nấu cơm, tiện thể đưa đón Tâm Tâm học luônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đường Như Bảo đặt chiếc bát đãbot_an_cap sạch sang bên cạnh bếp.
Cô nhìn ra cửa sổ, có chút thẩn thờ. Kiếp trước, cô giống như một ngườivi_pham_ban_quyen giúp việc, sang vụ Đồ Tú suốt một tháng trời.
Không những không nhận một lờibot_an_cap cảm ơn nào của Đồ Tú Tú, mà còn mẹbot_an_cap họ kén cá chọnbot_an_cap canh. Lúc thì nói giặt quần áonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không sạch, lúc lại chê cô nấu ăn không ngon.
Điều tồi là tiền ăn trong tháng đó đều được trích tiền của cha cô duy trì.
Đồ Tú đưa cho cô một đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào.
Chu Cảnh Nhiên cũng chẳng cho cô lấy xu.
Họ đều cảm thấy việc cô bỏ tiền ra chăm sóc Đồbot_an_cap Tú là điềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiển nhiên nên .
Mùng một tháng sáubot_an_cap tới Tú phải lên biểu diễn, cô nhất định phải chăm sóc ấy tốt, để vết thương của cô mau hồi phục, đừng làm hưởngleech_txt_ngu đến việc tập thườngvi_pham_ban_quyen ngày, cònvi_pham_ban_quyen Tâm
Đườngbot_an_cap Như Bảo đột người, lạnh lùng lời Chu Cảnh Nhiên: Chu Cảnh Nhiên, tôi muốn ly hôn anh.
Cảnh Nhiên ngẩn người mất giây, không thểvi_pham_ban_quyen tin đượcbot_an_cap lại ra từ miệng Đường Như Bảo ngườibot_an_cap vốn yêuvi_pham_ban_quyen anh như mạng sống: Cô cái
Đường Như Bảo hít một hơi, nhìn anh bằng ánhvi_pham_ban_quyen mắt bình thản: Tôi muốn ly hôn với anh, anhleech_txt_ngu nộp báo cáo xin lybot_an_cap hôn lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đơn vị đi.
Trong Chu Cảnh Nhiên bỗng bốc lên một lửa vô danh, khiến phiền muộn: Tôi đã nhượng bộ rồi, không cô phải đi lỗi Tú nữa, cô gây sự đến bao giờ!
Tôi không gâybot_an_cap sự, tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết anh không thích tôileech_txt_ngu, kết với tôibot_an_cap cũng chỉ là để thực hiện nhiệm vụ mà cha tôi giao phó, người luôn Đồ Tú Tú.
Chu Cảnh Nhiên gằn giọng: và Tú Tú hoàn toàn trong sạch!
Đường Nhưleech_txt_ngu Bảo nén chút cay đắng trong lòng: quan trọng nữa, tôi chỉ muốn ly hôn với anh .
Vẻ mặt Chu trở nên khó : Tôi thích Tú Tú, vẫn ly hôn sao
Không thích Đồ Tú Tú mà lại nâng niu cô ta như bảo bối Không thích Đồ Tú lại ở cạnh cô ta suốt mấy chục nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hình bóng
đến những uất ức kiếp , vành mắt Đường Bảo lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô nhàn nhạt lên tiếng: Không ly hôn thì cứ phải giày vò nhaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế này mãi Tôi khôngleech_txt_ngu muốnbot_an_cap tiếp tục cuộc như góa phụ khi chồng còn sống này .
Khóe miệng Cảnh Nhiên nhếch lên một nụ cười giễu cợt: Hóa cô làm loạn bấy lâu nay muốn tôi vào người cô sao
Dứt , anh sải bước chân dàivi_pham_ban_quyen tới!
Đường Như Bảo chỉ cảm thấy hoa mắt, thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cao lớn của đàn ông đã áp sát trước mặt.
Cô còn chưa kịp , anh đã ôm lấy eobot_an_cap cô, kéo vào lòng.
Anh cúi đầu, ánh mắt lạnh lẽo như mang theo gai nhọn cô: Bây giờ tôi sẽ thỏa mãn cô.
Nói rồi, anh cúi xuống.
Nếu là , anh hôn cô, chắn cô vui đến chết mất.
Nhưng Đường Như Bảo giờ đã không còn là của trước đây nữa.
Anh muốn hôn , cô chỉ cảm thấy một sự tởm dâng trào.
đột anh ra.
Giơ tay lênleech_txt_ngu, hết sứcvi_pham_ban_quyen giáng một cái tát vào khuôn cương nghị anh.
Chát
Chu Cảnh Nhiên bị đánh đến ngây người, gương mặt tuấn tú hơi nghiêng sang một bên.
Hồi lâu sau, anh mới quay mặt lại, nhìn Đường Như Bảo với vẻ không thể tin nổi: dám đánh tôi
Đường Như Bảoleech_txt_ngu trợn tròn mắt, phẫn nộleech_txt_ngu nhìn anh: Chu Nhiên, anh đừng có ép tôi!
Một cơn giận vô bùng lên trong , đôi mắt Chu Cảnh Nhiênbot_an_cap đột nhiên vẩn đỏbot_an_cap.
Anh tiến lấy cô một lần nữa.
Một chặt gáy không cho cô vùng vẫy, tay kia siết chặt lấy eo cô.
chuẩn bị hôn cô như muốn nuốt chửng cô vậy.
Như Bảo giật mình, vớ ngay cái chậu bên cạnh.
Bộp!
Cả cái chậu đập thẳng vào đầu .
Chu Cảnh thấy đầu đau nhức, trước mắt nổ đom đóm.
Đường Như đẩyleech_txt_ngu Chu Nhiên , tháoleech_txt_ngu chạy khỏi nhà .
Chu Nhiên đứng chôn chân tại , giơ tay xoa nhẹ chỗ đập.
Môi anh vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạm cô, anh đúng điên rồi mới ý định hôn lên môi cô.
Hồi ở khu doanh trại Nam Ninh, chiến hữunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thường thích mang anh và Đường Nhưbot_an_cap Bảo rabot_an_cap làm trò : Cả thế giới này có bỏ rơi anh thì Như Bảo cũng không giờ bỏ rơi anh; Đường Như Bảo thể từ bỏ cả thế giớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng duy nhất sẽ không từ bỏ anh.
Ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà chẳngleech_txt_ngu Đường Bảo yêu anh đến chết đi sống lại
mắt côleech_txt_ngu nhìn anh luôn tràn đầy sự ngưỡng mộ và bái, vừa thâm tình lại vừa hèn .
giờ anh hôn cô, đáng lẽ phải đắc ý đúng, vậy mà cô còn dám đánh anh sao
Đôi mắt đen của người đàn ông thoáng hiện lên vẻbot_an_cap bộivi_pham_ban_quyen đầy giận dữ.
Cô định chơi trò mềm buộc chặt với sao
Hừ, anh không gian chơi vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô!
Sau khi thoátvi_pham_ban_quyen khỏi nhà , Đường Như Bảo lẻn ngay vào phòng mình.
Cô giơ tay lau mạnh vết đôi môi anh vừa chạm , cảm giác như vẫn còn vương lại hơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấm của anh, đáng tởm.
Kiếp , cô luônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh có thể hônbot_an_cap , nhưng chưa từng phát.
này, không cần nữa!
Trong lòng Đường Như Bảo tràn vẻ bỉ, người đàn ông này sao có thể nên rẻ rúng như
Bên ngoài phòng vang lên tiếng bước chân quen , toàn thân Đường Như Bảo căng cứng.
Rấtvi_pham_ban_quyen nhanh sau đóvi_pham_ban_quyen, cô nghe thấy tiếng mở cửa rồi đóng , dây thần kinh đang nhưbot_an_cap dây đànbot_an_cap mới dần lỏng.
Cô thật sự sợ Chu Cảnh Nhiên sẽ phá cửa xông , cưỡngvi_pham_ban_quyen épbot_an_cap cô làm vợ chồng.
đến việc Cảnh Nhiên đi Đồ Tú, lòng Đường Như Bảo không nổi một tia mỉa mai.
Miệng thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nóibot_an_cap không thích Đồ Tú, nhưng lòng lúc nào cũng hướng vềvi_pham_ban_quyen phía người ta.
Nửa tiếngbot_an_cap sau Chu Cảnh Nhiên rời , trời bên đã tối .
Đường Như Bảo tìm quần áo, tắm rửa đơn giản bằng nước .
Bóng đèn phòng tỏa ra ánh sáng vàng nhạt.
Cô nằm trên giườngbot_an_cap, thẫn thờleech_txt_ngu nhìnleech_txt_ngu trần nhà, hồi lại con đường mình đã đi ở kiếp , đôi mày chặt lại.
Kiếpvi_pham_ban_quyen trước, sau khi mang thai, Chu Nhiênbot_an_cap liền cô về quê.
ởbot_an_cap quê suốt mấybot_an_cap chục năm trời, Chu Cảnh Nhiên chưa từng một lần về thăm.
Ngay cả khi gái chào đời hay khi con qua đời, anh cũng hề có mặt.
yêu cô, lúc anh đề nghị ly hôn với cô là khi cô phát hiện bị ung vú giai đoạn đầu.
Như Bảo ngột bật dậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như cá chép hóa , bước xuống giường, đi chân trần sang ngủ của Chu Cảnh Nhiên.
Từ trong của anh, tìm thấy giấy bút anh thường dùng, bắt chước nét chữ của Chu để viết một bản đơn xin ly hôn.
Kiếp trước sau khi bị Chu Cảnh Nhiên về quênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô đã luyện thủ chữ rất đẹp, hơn nữa còn phỏng theo chữ của anh.
Sách bài tập vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Chu Cảnh Nhiên đều được cất trong tủ ở quê, từ nét tiểu học đến trung học, cô đều bắt chước đến mức nhuyễn.
Viết xong đơn xin hôn, cô cẩn thận nó dưới gối.
Chubot_an_cap Cảnh Nhiên ly hôn thì để cô hôn!
Sáng hôm sau, trước khi Chu Cảnh Nhiên kịp về, cô đã cầm đơn ly hôn đến văn phòng của Chính ủy.
Chính ủy Cương nhìn thấy bản đơn xin ly hôn cô nộp lên, vẻ kinh ngạc đến độ: Doanh trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chu muốn ly hôn sao
Đường Như Bảo gật đầu.
Trình Cương không thể tin nổi: Tại sao cậu ấy không tự mình đến nộp đơn
Đường Như Bảo khẽ cúi đầu, trông giống như học sinh làm sai chuyện đang viết kiểm điểm: Tay của Tú Tú bị thương, mấy ngày nay sau giờ huấn luyện anh ấy đều phải ở bên chăm sóc cô ấy. Việc ly hôn do chúng tôi đã trao đổi một tĩnh. ấy nộp hay tôi nộp kếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quảbot_an_cap cũng nhau cả thôi.
Cháu nỡ bỏ Cảnh Nhiên Trình ngồi trên ghế, ngẩng đầu nhìn khuôn sạm đen của Đường Như Bảo.
Trình Cương vốn chiến hữu cha Đườngleech_txt_ngu Bảo, đương nhiênvi_pham_ban_quyen ông biết rõ tình cảm dành cho Chu Cảnh Nhiên sâu đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhường .
Chuyện tay Đồ Tú Tú bị Đường Như Bảo làm bỏng, Chu Cảnh Nhiên bế cô ta đi bệnh viện, ở lại chămbot_an_cap sóc , sáng nay ông cũng đã nghe vợ mình kể lại.
Đường Như Bảo thản nhiên nói: Thưa Chính ủy, cháu thíchvi_pham_ban_quyen anh ấy từ năm mười mấy , cũng đã bày tỏ lòng mình rõ , lòngleech_txt_ngu anh ấy chưa baobot_an_cap giờ đặt cháu.
Anh ấy cưới cháu là mệnh lệnh cha cháu. Dưa hái non không , đã đến lúc buông tay anh ấy tìm tình yêu đích thực của mình rồi.
Chồng của Tú hy sinh vì quốc, một người phụ nữ nhưvi_pham_ban_quyen cô ấy con nhỏ thật chẳng dễ dàng gì.
Sau khi cháu và Chu Cảnh Nhiên lyvi_pham_ban_quyen hôn, ấy cóbot_an_cap thể cô ấy, danh chính ngôn chăm sóc cho mẹ con họvi_pham_ban_quyen.
Vậy còn cháu Cháu cũng cần người chăm sóc mà. Trình Cương nhướng mày, có chút xót xa nhìn Như Bảo.
Đường Như Bảo giơ tay quệt đileech_txt_ngu giọt nước mắt không hề tồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tại nơi khóe mắt, nở một nụ cười rạng rỡ: Cháu có thể tự chăm sóc bản mình được .
Trình Cương thấy cô vậy thở dài một tiếng: Đơn xin ly hôn cứ chỗ chú, lát nữa chú sẽ tìm Chu Cảnh Nhiên nói chuyện.
Bước ra văn Chính ủy, Đường Như Bảo nặng trĩu tâm tư về phía .
Chính cầm đơn xin ly hônvi_pham_ban_quyen tìm Cảnh , anh sẽ có phản ứng nào
Nghe nói hôn nhân quân rất khó ly hôn.
Nếu Chu Cảnh Nhiên không chịu ly hôn, liệu côbot_an_cap có tiếp tục đựng sự giàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vò như kiếp trước hay không
Tú Tú một mình nuôi convi_pham_ban_quyen đã đủ vất vả rồi, Doanh trưởng bình thường chăm ấy thêm một chút có làm còn cố tình làm bỏng Tú Tú, Đường Như Bảo, lại đố kỵ vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ác đến thế
lúc này, một vợ quân nhân tuổi, tóc ngắn tai, mặc áovi_pham_ban_quyen vải hoa , quần dài đen tiến tới, chỉ tay vào mặt Đường Như Bảo mà mắng xối xả.
Đường Như Bảo dừng bước, nhìn đang chỉ taybot_an_cap vào , chính bạnvi_pham_ban_quyen thân của Tú Tú, cũng là vợ của Phó doanh trưởng Hà diện nhà cô Vân Mai.
Đường Như Bảo gạt tay Chươngleech_txt_ngu Vân Mai ra: Còn chỉ mà nói chuyện là tôi gãy ngónnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô đấy.
Dứt lời, không để kịp phản ứng, cô bồi thêm: Cô không đố , cô không độc ác, sao cô để người đàn ông nhà đi mà chăm sóc cô ta
Chương bị mắng tới mức nhấtleech_txt_ngu thời không biết đáp trả thế nào.
Cô ta sững sờ Như , luôn thấy Đườngbot_an_cap Nhưbot_an_cap Bảo dường như đã khác trước, nhưng không nói rõ được là khác ở chỗleech_txt_ngu nào.
Thật kỳ lạ.
Đường Như Bảo ngước mắt nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quanh một lượt.
Có mấy bà vợ quân nhân nhổ cỏ, trồng rau, tưới nước trong nhà mình.
Tay thì làm việc nhưng tai thì vểnh lên thật để hóng chuyện thịvi_pham_ban_quyen phi bên này.
nhếchleech_txt_ngu môi, cố tình cao : Cô không thấy Đồ Tú Tú bình thường toàn quấnbot_an_cap người đàn ông nhà tôi sao Người nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi cứ hễ việc huấn luyện lại chạy sang chỗ cô ta, quên luôn cả người này rồi, tôi còn không phép ghen à
Cô nói tôi đố kỵ, nói tôi độc ác, vậy nếu Tú Tú cũng quấn lấy người đàn ông nhà cô như thế, cô sẽ làm gì Nếu người đànleech_txt_ngu ông nhà côleech_txt_ngu cũng đi chăm sócbot_an_cap Đồ Tú Tú giống như nhà tôi, cô sẽ tính sao
Ánh mắt Chương Vân Mai thoáng dao động, nếu Đồ Tú mà thân mật với chồng mình như vậy, chắc cô ta sẽ phát điên mất.
Nhưng vì là chị em tốt với Đồ Tú, dù biết hành vi ngày của ta có phần không đúng mực, Chương Vânbot_an_cap Mai vẫn cố chấp bênh vực:
Cô nói bậy bạ! Doanh trưởng Chu và Tú Tú chỉ là quan hệ , cô ấy không bao giờ quấn lấy Doanh trưởng Chu, là doleech_txt_ngu tâmvi_pham_ban_quyen địa cô bẩn thỉu nên nhìn cái gì thấy bẩn. Tú nhiệt tình lương thiện thế, cô ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ không bao giờ làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra cái chuyện quyến rũ Doanh trưởng Chu vô liêm sỉ đếnleech_txt_ngu vậy.
Đường Bảo nhún vai, nhìn về Chương Mai: Sựbot_an_cap thật rành rành ra đó, không tin cô cứ đầu mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem.
Chu Cảnh Nhiên bếleech_txt_ngu Khả Tâm, con gái của Đồ Tú Tú, cùng Túbot_an_cap bước vào khu thể nhân.
Toàn bộ bàn taybot_an_cap phải của Đồ Tú đều , cô tết hai bímnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tóc đuôi rủ xuống hai bên ngực. Làn da vốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã trắng trẻo, ánh nắng lại càng thêm mịn màng . Vóc dáng thon thả, diện chiếc váy hoa nhí cùng đôi giày caobot_an_cap mũi tròn, khi đứng cạnh Chu cao lớn, tuấn , trông chẳng khác nào một đôi trời sinh, một cặp trờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định.
Khi Chương Vân xoay người nhìnleech_txt_ngu về phía họ, vừa vặn lúc bước , cánh tay trái của Đồ Tú Tú luôn vô tình chạm nhẹ vào cánh tay đang bế đứa trẻ Chu Cảnh Nhiên.
Đường Như Bảoleech_txt_ngu khoanh trước ngực, cười nói: chưa Trông họ mới giống một gia đình ba người làm sao.
Nghe lời Đường Như Bảo nói, sắc mặtvi_pham_ban_quyen Nhiên đỏ bừng vì giận. Anh sải bước đi tới, ánh mắt sắc lẹm nhìn Đường Như : đừng có nói !
Đườngbot_an_cap Như Bảo nhìn Chu Cảnh Nhiên cười: Đêm qua anh không về.
Đêm qua Tú Tú ở , Tâm Tâm không có người chămleech_txt_ngu sóc, tôi đi chăm sóc Tâm Tâm. Đôi mắt đen của Chu Cảnh Nhiên cuộn trào vẻ ám.
Ánh mắt Đường Như Bảo chuyển dời người Khả Tâm đang được anh bế. bé trông tinh đáng yêu, tết hai bím tóc nhỏ, đôi mắt đen láy trong veo.
Đường đến gái , con gái cô cũng xinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẹp , lại ngoan ngoãn hiểu chuyện. Mỗi lần hỏi cha ở , đôi đen ấy lại lên tia nhìn đầy mong đợi rồi lại thất vọng. Con nhà ta đều có cha, còn con gái , từ sinh ra cho đến lúc qua đời, biết cha mình trông như thế nào.
Kiếpbot_an_cap trước, Đường Như Bảo đã viết thư cho Chu Cảnh , báo tin gái bị bệnh. Chu Cảnh Nhiên không hồi âm, không gửi tiền cho cô. Lúc đó cô biết, Chu Cảnh Nhiên có thể lạnh lùng đến mức ấy. Anh không yêu cô, nên ngay cả đứa con do sinh , anh chẳng hề đoáibot_an_cap hoài.
Đường Như Bảo cười lạnh: Chu Cảnh Nhiên, coi Tâm Tâm như con đẻ, yêu thương Tú Túleech_txt_ngu như vậy, hay anh hôn với tôivi_pham_ban_quyen rồi cưới cô đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cho Tâm Tâmbot_an_cap gia trọn vẹn ấm áp.
Hai ly hôn , không gian bỗng chìm vào không lặng như chết.
Đồ Tú Tú và Chương Vân Mai há hốc mồm, không nổi nhìn Đường Bảo. Cô taleech_txt_ngu uống nhầm thuốc rồi
mắtvi_pham_ban_quyen Cảnh Nhiên bừng bừng giận Đường Như Bảovi_pham_ban_quyen: Cô có ở đây gây sự vô lý nữa được không
Tôi không hề gây . Đường Như Bảo quan sát xung quanh, thấy các chị em dâu trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quân đội vây xem ngày càng , lương mỗileech_txt_ngu tháng của anh chỉ đưa tôi năm đồng, còn ba bữa nửa tháng anh chạy sang chỗ Tú Tú, biết yêu cô . Nếu không phải vì cha tôi bảo anh cưới , thì anh Tú đã là một đôileech_txt_ngu vợ chồng ân ái . Chu Cảnh Nhiên, tôi không cần anh nữa, tôi lynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôn với anh.
Nói , Đường Như Bảo giả vờ đau khổ, lau nước mắt chạy ra ngoài khu tập thể.
Chu Cảnh Nhiên đến toàn thân run , không cần anh nữa ai suốt ngày chạy sau đuôi anh, đuổi theo , đòi cho anh
đừng nói thế, bình thường Tú Tú và Chu doanh trưởng với nhau khá đấy.
Trước đây tôi nghe Tú Túleech_txt_ngu nói, Chu doanh trưởng tháng cô ấy mươivi_pham_ban_quyen đồng, mà chỉ Đường Như Bảo có năm đồng.
Ai bảo Tú là hoaleech_txt_ngu khôi của văn công chứ, vừa xinh đẹp giỏi ca múa, còn là học học . nói Đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Như ở quê ngayleech_txt_ngu cả tiểu học còn học xong, bẻ đôi cũng không biết.
Cô ta cũng coi như có tự trọng, biết Chu doanh trưởng và Tú Tú xứng đôi nên mới đồngbot_an_cap ý ly .
Dù nói thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi , Đường Như Bảo trưởng kết trước, Tú Tú dù tú đâu cũng không nên xen vào cuộc hôn nhân của người khác. Tục ngữleech_txt_ngu có phá một ngôi chùa còn hủyvi_pham_ban_quyen một cuộc hôn nhân.
Chu Nhiên thấy các em dâu bắt chỉ trỏleech_txt_ngu bàn tán về và Đồ Tú Tú, lồng ngực phập phồng vì . Anh bế Khả Tâm quay người định đuổi theo Đường Như Bảo để bắt cô lại, bắt cô phải giải thích rõbot_an_cap với mọi người rằng anh chưa bao giờvi_pham_ban_quyen đề cậpvi_pham_ban_quyen đến ly hôn!
Cảnh Nhiên!
Vừa đi đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai bướcbot_an_cap, phía đã vang lên giọng của Trình . Thân hình cao lớn của Chu Cảnh khựng lại.
Trình Cương sải bước trướcbot_an_cap mặt anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi: Cậu và Đường Như Bảo thực sự muốn ly hôn
Trong đầu Chu Cảnh quanh nói Tôi không cần anh nữa. Một lửa giận bùng lên trong lồng ngựcvi_pham_ban_quyen, anh nhìn Trình bằng ánh đen : Chínhbot_an_cap ủy, ấy muốn ly ly đi.
Đến lúc đó, cô nhất định sẽ hối !
Trình Cương giận sắt không thành : thằng nhóc này, không thể dỗ cô ấy Đơn xin hôn
ủy, đơn xin ly hôn tôi đã xong từ lâu rồi! Đường Như Bảo dám nói không cần anh trước mọi người, vậy sẽ tuyên bố đơn xin hôn đã viết xong, đểvi_pham_ban_quyen mọi người biết rằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính anh mới là không cần cô trước.
Trìnhleech_txt_ngu Cương nhướn . Ông vốn có chút ngờ về Đường Như Bảovi_pham_ban_quyen đơn xin ly hôn, thậm còn đem đơn đối chiếu với những bản cáo công việc Chu Cảnh Nhiên, chữ viết quả thực giống nhau. Ông đến tìm Chu Cảnh Nhiên chính tìm hiểu tình hình đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hòa giải. Giờ xem ra Đường Như Bảovi_pham_ban_quyen lừa ông, họ thực sự đã bàn bạc về việc ly hônvi_pham_ban_quyen rồi. Nhìn vẻ của Cảnh Nhiên, thấy cũng chẳng cầnleech_txt_ngu thiết phải hòa giải nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
liếc nhìn Đồ Tú Tú đang đứng cạnh Chu Cảnh Nhiên, nói đầy thâm ývi_pham_ban_quyen: Cậu phải suy nghĩvi_pham_ban_quyen cho kỹ, một khi xin ly được nộpbot_an_cap lên trên thì không thể rút được đâu.
Cảnh Nhiênvi_pham_ban_quyen mang theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơn giận dỗivi_pham_ban_quyen: Chính ủy, chuyện này không cần phải suy nghĩ!
Đườngleech_txt_ngu Như Bảo không đi xa, sau khi ra khỏi khu tập thể, nấp trụ cổng lén nhìn vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phía này. nghe Cảnh Nhiên lắc đầuleech_txt_ngu , tráileech_txt_ngu tim đang treo lơ lửng của cô cuối buông xuống.
Chính chắc là đã đồng ý nộp đơn xin ly hôn của cô trên rồi. Chỉbot_an_cap đơn được nộp lên, khoảng một sau cấp trên sẽ ra giấy nhận đồng ý. lúc đó cô Chu Cảnh Nhiên có thể đi làm thủ tục. Nghĩ đến việc có thể thuận lợi ly hôn với Chu Cảnh Nhiên, cả người Đường Như Bảo vô cùng sảng khoái. Đặc biệt khi thấy sắc Chu Cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiên thay đổi như bảng màu, lúc xanh lúc , cô nổi niềm vui sướng trongbot_an_cap lòng.
Quả nhiên, xây dựng niềm nỗi đau của kẻ khác là điều hiệu quả nhất.
Đợi sau khi các chị em dâu hóng chuyện Chính rời đi, Đường Như Bảo mới thong dongbot_an_cap bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào tập thể. về đến nhà, thấy Chu Cảnh Nhiên đang vo gạo, chuẩn bị nấu cho Đồ Tú.
Vân Mai bế Khả Tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngồi trên chiếc sofa gỗ ở phòng khách, thắc mắc: Tú Tú, cô nói xem Như Bảo phát điên cái gì vậy, tự nhiên lại đòi ly
Đồ Tú Tú nhìn về Chu Cảnh Nhiên, ánh mắt có chút phức tạp. Cô nhận mình có thiện cảm vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chu Cảnh Nhiênvi_pham_ban_quyen, nhưng nhà anh lại có một người bị ngốc, năm nay hai mươi tuổi mà maileech_txt_ngu mối khắp nơi chịu . người gái đó gả đi được thì một cái hố không đáy.
Dù Chu Cảnh Nhiên đối với cô dịu dàng rộng lượng, nhưng cô lại ái ngại cảnh của . Chỉ gia cảnh anh tốt hơn một chút, cô đã tìm mọi cách để cho anh rồi. Cô sẽ không Chu Cảnh Nhiên, nhưng cô rất việc anh đối tốt với mình. Cô muốn mốivi_pham_ban_quyen quan hệ của họbot_an_cap trì nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế này .
Nghĩ đoạn, cô định bụng nữa sẽ nhủ Đường Bảo, rằng làm phụ nữ thì phảileech_txt_ngu rộng lượng, đừng hở một chút là mở ly hôn. Nếu họ thực ly hônvi_pham_ban_quyen mà Cảnh cưới cô thật, cô sao bây giờ
Đường Như dám nói lời ly hôn ngay trước mặt bao nhiêu người nhà quân nhân, Đồ Tú bị chỉ trỏ bàn , cô hận Đường Như Bảo xương.
Nhưng ngoài mặt, Đồ Tú Tú vẫn nói đỡ cho Đường Như Bảo: Là tôivi_pham_ban_quyen làm chưa đủ tốt, khiến Nhưleech_txt_ngu Bảo hiểu rồi, lát nữa sẽ giảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với Như Bảo sau.
ta chẳng tin Đường Như Bảo thực sự hôn với Chu Cảnh Nhiên. Phụ nữ sau khi ly hôn bước đường gian nan, Đường Như Bảo làm chẳng là thu hút sự chú ý của Chu Cảnh Nhiên mà thôi.
Sau , cô ta cứ đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chu Cảnhleech_txt_ngu Nhiên nói với mình nhiều hơn là được.
Đường Bảo bước vào, đi tớibot_an_cap chiếc bàn vuông, cầm ấm nước lên rótbot_an_cap cốc để uống.
Chương Mai thấy cô vào cửa mà không thèm chào Đồ Tú Tú một tiếng, liền thay Đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tú đòi lại công bằng: Như Bảo, cô Tú mất mặt ở khu nhà tậpleech_txt_ngu thể, côbot_an_cap không nên xinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lỗibot_an_cap Tú Tú một câu sao
Như Bảo bưng cốc , ừng ực uống hai ngụm : Da mặt côleech_txt_ngu ta phải còn dày cả thànhvi_pham_ban_quyen sao Mà biếtleech_txt_ngu mất cơ à
Đồ Tú Tú tức mức đứng bật dậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ánh mắt nhìnbot_an_cap Đường Như Bảo theo tia miệt: Tôi vàleech_txt_ngu Chu doanh trưởng chỉ là anh em cốt, do cái tâm bẩn , nên cái gìleech_txt_ngu cũng .
em xanh nồng xộc thẳng vào mũi, suýt chút nữa đã khiến Như Bảo sặc chết.
Đường cười mỉa mai, ánh mắt dừng lại ở phía dưới của Đồ Tú : Chỗ đó của cô mọc móc câu rồi à Còn bàybot_an_cap anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em cốt.
Đồ Tú Tú bừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt, theo bản chặtbot_an_cap hai chân, thẹnleech_txt_ngu quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hóa giận trừng mắt nhìn Đường Bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Cô thật là thô tục, vô liêm sỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Ừ, tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thô tụcleech_txt_ngu vô liêm sỉ, còn cô thì cao thượng thánh khiết. Cô và Chu Cảnh là lang tài mạo, cho nên tôi ly hôn, thành toàn hai người .
Chu đặt nồi cơm xuống bệ bếp, tạovi_pham_ban_quyen ra một tiếng động chói tai.
Anh từ trong bước ra, sắc mặt xanh mét nhìn Đường Như Bảo: Cô còn quậy đủ
Trong mắt anh, côleech_txt_ngu vẫn luôn là người vợ hiền , chịu thương chịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khó, cần cù quán xuyến.
Sao đột nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành bộ
Cả người đầy gai , mồm năm miệng mười, anh nhấtvi_pham_ban_quyen là nữ này.
Đường Như Bảo khẽ ngước mắt, nhìn Cảnh Nhiên bằng ánh mắtbot_an_cap lạnh lùng: Tại sao ông cứ phụ đòi ly hônbot_an_cap đang gây chuyện vô lý Tôi không thể nghiêm túc được saoleech_txt_ngu
Chu Cảnh bị ánh mắt của cô làm cho ngẩnleech_txt_ngu người trong lát, nghĩ đến chuyện cô thực ly hôn, lồng ngực bỗng cảm thấy bí bách.
Cô chẳng phải nói muốn giải thích sao Đường Như Bảoleech_txt_ngu nhìn phía Đồ Tú Tú: Cô muốn giải thích gì với tôi nào Giải thích rằng không nên hưởng thụ mọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thứ mà chồng tôi đưa cho một thản nhiên như vậy Hay giải việc cô cố tình dùng khổ nhục kế để chồng tôi ghét
Đồ Tú Tú nhíu mày, người đàn Đường Bảo này không lẽ định làm thật sao
Cô tavi_pham_ban_quyen và Chu Cảnh tuyệt không được ly hôn!
Đồ ra vẻ rộng lượngleech_txt_ngu như đang ban ân : Như Bảo, tôi biết cô làm tôi bị bỏng là vì sợ Cảnh Nhiên trách mắng nên mới bày ra màn ly hônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này.
Nói xongvi_pham_ban_quyen, Đồ Tú Túleech_txt_ngu nở nụ tươi tắn với Chu Cảnh Nhiên: Cảnh Nhiên, anh mau nói với Như Bảo đi, anh sẽ không trách cô đâu.
Chu Cảnh Nhiên mím , đang định mở miệng phê bình Đường Như vài câu, nhưng cô đã nhanh hơn anh một bước, giọngbot_an_cap điệu đầy châm : Da hai người dày như vậyvi_pham_ban_quyen, không lấy làm áo chốngvi_pham_ban_quyen đạn thì đúng là phí của.
Nói xong, cô mạnh chiếc cốc sứ xuống, ngẩng cao : Bà đây không rảnh chơi với hai người nữa!
Dứt lời, cô xoay , sải bước đi thẳng vào phòng.
Nhìn vẻ kiêu ngạo đổi một trăm tám mươi độleech_txt_ngu cô, quanh Chu Cảnh Nhiên tỏa ra áp suất thấp, sắc khó coinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến điểmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Sắc mặt Đồ Tú Tú cũng chẳng khá khẩm gì, Đường Như bị ma nhập rồi sao
Hừ, Tú cô đừng để cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta, chắc chắn cô ta thấy bình thường Chu doanh trưởng với cô, lạnh với cô ta nên mới đòi hôn để gây ý đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Chương Vân Mai khoác tay Đồ Tú , lẩm bẩm chê Đường Như Bảo: Chị dâu tôi ngày trước cũng thế, thấy anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trai chu cho đi học, đưa tiền cho tôi tiêu làleech_txt_ngu lại làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net loạn đòi ly hôn với tôi.
Lúc đầu anh tôi không đồngbot_an_cap ý, chị ta làm loạn cho cả làng đều , phiền phức không chịu .
khi anh tôi đồng hôn, chị lại sợ, chạy về nhà trốn không dám về nhà, anh tôi kéo lên công xã làm giấy chứng nhận ly hôn.
Sau nàybot_an_cap không đi học nữa, không tiêu tiền của anh trai nữa, chị ta mới ngoan ngoãn trở lại.
Nghe lời Chươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Mai nói, đôi lông thanh tú của Tú Tú lại nữa nhíu lại.
Đường Như Bảo không lẽ Chu Cảnh Nhiên đưa tiền cho cô ta tiêu mới giận dỗi đòi ly hôn chứ
Cô ái ngại nhìnvi_pham_ban_quyen sang Chu Cảnh Nhiên: A Nhiên, sau anh đưa cho em tiêu .
Khi nói này, cô ta như rỉ máu, cô ta muốn mua tivi từ lâu lắm rồi.
Sở dĩ cô ta dùng canh gà làm mình bị bỏng là muốn Cảnh ép Đường Như Bảo phải bồi thường cho mình, như cô ta mới có tiền tivi.
Ai Như Bảo lại đòi ly hôn.
Tú thầm nghiếnvi_pham_ban_quyen răng, cuộc hôn nhân này không thể bỏ được.
Nhưng tiền, cô ta nhất định lấy được.
Sau khi trở về phòng, Đường Bảo bắt đầu thu dọnleech_txt_ngu hành lý.
Cô phải dọn khỏi khu nhà thể , tránh xa Chu Nhiên.
Hành lý cô nhiều, có hai bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mùa hè và bộ đồ mùa đông.
Nhìn hành lý ít ỏi đến đáng thương, Đường Như Bảo thực sự tự tát mình mấy cái.
Chu Cảnh Nhiên tuy mỗi thángleech_txt_ngu chỉ đưa cho cô 5 đồng, khi cha cô hy , tổ chức cóleech_txt_ngu cấp một khoản tiền tuấtvi_pham_ban_quyen, mỗi tháng tríchbot_an_cap rabot_an_cap một ít cũng đủ để cô có cuộcvi_pham_ban_quyen sống tốt đẹp, vậy mà lại không nỡ bản thân được no mặc ấm.
Tấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả đều dành hết lên người Chu Cảnh Nhiên.
Chu Cảnh Nhiên nhà ăn cơm, cô liền mua thịt mua mì cho anh.
Chu Cảnh Nhiên không về nhà ăn cơm, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạileech_txt_ngu gặm bánh bao ngũ cốc thôbot_an_cap.
Mùa hè mualeech_txt_ngu Dacron Cảnh Nhiên, mùa mua áo cho anh, còn quần áo trên người thì miếngbot_an_cap này đến miếng khác.
là cái đồ não yêu đương, hết thuốc chữa.
Thu dọn hành lý xong, Đường Nhưbot_an_cap ngồi bắt đầu suy nghĩ về cuộc đời mình.
thế đều nói đại đâu cũng là vàng, trước vì tình yêu mà cô giam cầm trong khoảng nhỏ bé đó.
Chưa từng bôn ba, cũng chẳng doanh.
Nhưng ở thờileech_txt_ngu này, chỉ cần dám xông , bán tất thôi cũng có thể phát tài.
Chỉ quân khu Tây Phù này nằm ở vùng hẻo lánh.
Bốn bề là núi, làng mạc thưa thớt, cách phố gần nhất cũng phải đi hơn hai tiếng hồ.
Cô nghĩ đến quê nhà, cô thuộc vùng ven biển.
Sau khi cải cách mở cửa, làn thổi khắp Đồng bằng sông Châu Giang, vùng biển phát triển biệt nhanh.
Cô về quê.
Nhưng phải đợi đơn ly hôn được phê duyệt, cùng Chu Cảnhvi_pham_ban_quyen Nhiên lấy giấy chứng nhận ly hôn thì mớibot_an_cap có thể rời đi.
Cửa phòng bị ai đó gõ vang.
Đường Như Bảo némnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net túinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lý lên giường, tới mở cửa.
Chu Cảnh Nhiên trong bộ quân phục rằnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ri, thân thẳng tắp, mặt lùng đứng trước cửa phòng cô.
Khi nhìn cô, mắt anh lạnh lẽo cùng.
nhướng mày: Có chuyện gì sao
Cô liếc nhìn ra lưng : đi rồi
Chúng ta nói chuyện đi. Chu Cảnh Nhiênvi_pham_ban_quyen xoay người, đi tới phòng khách ngồi xuống.
Vì để một tháng sau có thể thuận lợi lấy giấy ly hôn, Đường Như Bảo đồng ý nói chuyện.
Cô ngồi xuống đối diệnbot_an_cap Chu , ngăn cách giữa họbot_an_cap là chiếc bàn gỗ vuông, trên một tấm khăn trải bàn kẻ sạch sẽ, phía trên đặt chiếc bì màu vàng.
Chu Cảnh Nhiên cầm phongleech_txt_ngu bì màu vàng lên, đưa cho cô: Trong này có hai đồng, cô cầm lấy đi, sau này không được hở đòi ly hôn nữa.
Đường Bảo nhìn Chu Cảnh Nhiên, tò mò hỏi: Anh lấy đâu ra tiềnvi_pham_ban_quyen thế này
Lương tháng của chỉ có 52 đồng, mỗi tháng đưa cô , gửi về quê 15 đồng, cho Đồ Tú Tú 20 đồng, lại còn phải đóng đảng phí, mỗi còn dư lại bao nhiêu
Đường Như Bảo nghiêng đầuleech_txt_ngu suy nghĩ, anh khi đến quân khu Tây Phùbot_an_cap chăm sóc con Đồ Tú Tú.
Hồi ở quân khu Nam Ninh, anh cần phải đưa tiền cho Đồ Tú Tú tiêu.
Bản thân anh lại là một người rất kiệm.
việc bao nhiêu năm như vậy, để dành được haibot_an_cap trăm đồng dường như cũng không khó.
Chu Cảnh Nhiên trả lời cô mà nhét phong côvi_pham_ban_quyen.
nhà chẳng cáchvi_pham_ban_quyen âm chútleech_txt_ngu nào, Chương Vân Mai nói lúc Đường Như Bảo đều thấy hết.
Đường Như Bảo cúi nhìn bì trong , tòvi_pham_ban_quyen mòvi_pham_ban_quyen hỏi: Chu Cảnh Nhiên, không phải anh rằng đòi lyleech_txt_ngu hôn với anh là đưa tiền Đồ Tú Tú đấy chứ
Chuleech_txt_ngu Cảnh Nhiên lạnh lùng liếc nhìn cô: Chẳng lẽ không phải sao
Anh nói sao thì là vậy đi. Đường Như Bảo cầm phong bì trênbot_an_cap tay, lắc lắc trước mặt Chu Cảnh Nhiên rồi nói:
Lúc chúng ta hôn, anh cũng chẳng đưa tiền sính , số tiền này coi như anh bù đắp sính lễ cho tôi vậy.
Năm đó cưới cô, anh nộp đơn ký kết hôn lên đơn vị.
Không sắm sửavi_pham_ban_quyen áo mới, chăn màn mới, cũng chẳng có lấy một đồng sính lễ.
này thốt ra giống một cái giáng thẳng vào Chu Nhiên.
Sắc mặt Chu Cảnh Nhiên lúc này lạnh lẽo hơn cả nãy.
Anh tức giận mai lại côleech_txt_ngu: Sính lễ Cô cũng đáng giá này tiền
Tại sao tôi lại không đáng Đường Như Bảo bây giờvi_pham_ban_quyen chẳng muốn con rùa rụt thêm một giây nào nữavi_pham_ban_quyen.
Kiếp trước, bất kể anhleech_txt_ngu nói gì cũng không dám cãi .
Anh đối tốt với Đồ Tú Tú, khi cô thái độ không vui, anh chỉleech_txt_ngu càng thêm lạnh nhạt với cô hơn.
Hễ cô muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm làm mẩy một chút, anh lại bảo cô khôngvi_pham_ban_quyen biết điều, đố , thiếu lòng nhân ái.
Kiếp này, cô từ chối việc tự hành hạ bản thân.
Làm được thì làm, chửi được thì chửi, được thìvi_pham_ban_quyen đánh.
Để bản thân mình được thông suốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thoải , còn tốt hơn nhiều so với việc nhục vì người khác.
Nếu đã nhắc đến tiền, vậy thì cô phải tính toán với anh một .
Cô muốn cho biết, đángvi_pham_ban_quyen hai trăm đồng này!
Đường Như Bảo đứng bậtbot_an_cap dậy, chỉbot_an_cap tay quanh phòng khách: Cảnh Nhiên, anh nhìn xem mọi thứ bàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biện trong nhà này, cái nào không phải dùng tiền của tôi để mua
ghế này, rèm cửa, bàn trà, giá giày, tự nhiên biến ra chắc
Những thứ này là do tôi dùng tiền tuất của cha mình đểbot_an_cap sửa. Mỗi tháng tính anh hai mươi đồng, kết hôn với anh bao nhiêu năm
Đường Như Bảo xòe lòng bàn tay, không chút khí : Thế này đivi_pham_ban_quyen, anh đưa cho bavi_pham_ban_quyen trăm đồng nữa cho tròn năm .
Ba trăm đồng nàybot_an_cap coi là phí bồi thường ly hôn anh trảleech_txt_ngu cho cô.
khi có giấy chứng nhận hôn, cô và anh từbot_an_cap nay về sau không cònleech_txt_ngu liên can gì nữa.
đủ năm trăm để làm gì Chu Cảnh đến xanh mặt trước bộ dạng tính toán chi li của cô.
Tất nhiên là để gom đủ năm trăm mua cái bô úp mình rồi. Cô đúng làbot_an_cap đầu óc có đề nên mới yêu anh.
Đường Như Bảo! Chu Cảnh Nhiên nhíu chặt đôi mày kiếm, giờ anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫnbot_an_cap không thể được người phụ nữ trước mặt Đường Như Bảo mình từng .
Trước đâybot_an_cap anh bảo không bằng Tú Tú, cô sẽ lộ vẻ đau lòng, hoe mắt cúi đầu, một không dám thốt lên.
Bây giờ anh mỉa cô không đáng hai , lại dámleech_txt_ngu cãi lại, còn đòi tính sổ, xòe tay đòi anh
Chu Cảnh nghĩ thầm, chắn là do bình thường cô không có việc gì , rảnh rỗi sinh nôngbot_an_cap nổi nênbot_an_cap mới nghĩ quẩn, dẫn đến tính tình thay lớn như vậy.
Anh ngẩng đầu, nhìn Như Bảo vớileech_txt_ngu hài lòng và nghiêm nghị: thường cô nên đọc sách nhiều vào!
Nói xong lại sực nhớ cô là người phụ nữ mặt chữ cũng chẳng biết được mấy chữ, liền bất lực thở dài một .
Thôi bỏ đi, bảo đọc sách chẳng nào chuyện nực cười vô ích.
Đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bảo xua xua tay, ra hiệu cho đưa tiền: Đọc sách phải tốnbot_an_cap tiền đấyleech_txt_ngu.
Tôileech_txt_ngu có nhiều tiền thế.
Có bao nhiêu đưa bấy nhiêu.
Toàn bộ tiền của tôi đều đưa hết cô !
Nghèo đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế cơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net àbot_an_cap
Đường Như hỏi: giờ anh còn bao tiền
Không còn đồng nào. Chu Cảnhvi_pham_ban_quyen Nhiên mắt nhìn : Cô rơi vào hố tiền rồi đấy
Đường Như Bảo môi với anh: Không có được tình yêu của thì ít cũng phải có được của anh chứ
Cảnhbot_an_cap Nhiên:
Kể họ kết hôn, cô chưa giờ cười như vậy.
Gương mặt sạmbot_an_cap đen cô trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây luôn vẻ đờ đẫn hoặc ưu sầu, cứ ai nhìn vào cũngleech_txt_ngu chẳng thể thấy vui vẻ nổi.
Tôi hạn cho anh trong vòng tháng phải gom đủ ba trăm đồng đưa cho tôi, nếu không tôi sẽ còn tiếp tục đòi ly hôn đấy.
Cô đủ rồi đấy! Chu Nhiên đập bàn đứng phắt dậy, giậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Như Bảo: Tôi cô hai trăm đồng là để cô đừng nhắc chuyện ly hônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa!
Đường Như Bảo mỉm cười nhìn Chu Cảnh Nhiên: Hai trăm này là tiền sínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lễvi_pham_ban_quyen anh bù tôi, anh cònvi_pham_ban_quyen nợ tôi ba trăm nữa, mau trả đi.
Chu Cảnh Nhiên : Tôi nợ cô babot_an_cap trăm từ bao giờ
Cô gây sự vô lý thì thôi đi, giờ còn định ăn vạ sao
Người nữ này lúc càng khiếnvi_pham_ban_quyen anh cảm thấy xanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạ.
Đường Như Bảo trợn mắt, nhìnleech_txt_ngu Chu Cảnh Nhiên như nhìn kẻ ngốc:
Vừa rồi tôi chẳngbot_an_cap tính toán rồi sao Mọi thứ sắm trong nhà này, rồi cả anh ăn, đồ anh dùng, đồ anh mặc thường ngày, rồivi_pham_ban_quyen cả những thứ anh sang cho mẹ con Tú, đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là dùng tiền của tôi mua đấy. giờ đòi nợ đây.
Chu Cảnh Nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức nghẹn: Cô
Bình thường anh toàn ở nhà bếp của đơn vị cơ mà!
Đườngleech_txt_ngu Bảoleech_txt_ngu anh hởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút là nổi giận, liền dứt khoát thu tay về:
ra chúng ta cũng chẳng có gì để nói, tôi phòng đây. Trước khi ăn cơm có làm phiền tôi.
Chu nhìn theo bóng lưng cô, siết chặt nắm đấm: Cô làm Tú Tú bị bỏng, cô đi mà giặt quần áo nấu cơmbot_an_cap chovi_pham_ban_quyen cô ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đường Như Bảo quay đầu , khinh bỉ nhìn anhbot_an_cap: Anh có bệnh thì đi tìm bác sĩ, đừng có ở đây lây bệnh cho tôi.
Nói xong, cô sải bước vào phòng, đóng cửa lại rồi cài then kỹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net càng.
Cô áp chặt số tiền trong lòng bàn tay.
Hai trăm , nếu đặt ở hậu thế thì chẳng cũng mộtbot_an_cap bữa ăn.
ở thời đạivi_pham_ban_quyen này, đó là một số tiền khổng lồ.
Có số tiền này rồi, khi ly hôn cô không cần lo không có tiền ăn nữa.
Cô tiền một túileech_txt_ngu kín nhất bên túi hành .
Đi bên sổ, nhìn ra khu nhà tập thể quen thuộc bên .
Cô dang rộng hai cánh tay, một hơi thật sâu không khí trong lành vào từ cửa sổ.
Thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt quá.
Ông đã cho cô cơ hội trọng sinh.
Một lúc sau, cô Chu Cảnh Nhiên cầm mộtvi_pham_ban_quyen chiếc cặp lồng nhôm đi ra khỏi sân, rảo về nhà Đồ Tú Tú.
Đường Bảo nhếch môi cười mai, chắc chắn là anh mang cháo cho Đồ Tú Tú rồi.
Anh đối với Tú Tú là chăm sóc tận tình chu đáo.
Hừ, để nấu là dùng tiền của mua .
Tại nhà Đồ Tú Tú.
Đồ Tú Tú đứng trước cửa nhà sinh, nhìn đống quần áo chậu, sắc tối sầm.
Trước đây cô ta chỉleech_txt_ngu cần giả vờ cảm mạo hay đau lưng là Đường Như Bảo sẽ ngoan ngoãn chạy giặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , dẹp vệ sinh giúp cô ta.
Quần áo trong thay hai rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Đường Bảo đang giận dỗi với Chu Cảnh Nhiên, chắc chắn sẽ không quabot_an_cap giúp ta đồ nữa.
Ôi chao
Phía sau lên mở .
Cô ta quay người lại, thấy Chu Cảnh Nhiên với vẻ ngoài tuấn tú, cương nghị và chính khí đang cầm cặp lồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhôm cửa bước vào.
Tâm đang ngồi bàn làm bài tập anh, vui sướng chạy lại ômbot_an_cap lấy anh, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn xinh lênbot_an_cap gọi ngọt : Chúleech_txt_ngu Chu.
Tú Tú đứng đó nhìnvi_pham_ban_quyen cảnh này, lòng đầy mâu thuẫn.
Chu Cảnh Nhiên chính là mẫu người cô ta thích, anhvi_pham_ban_quyen đối xử với con cô ta cũng rất tốt, con gái cũng quý anh.
Cô ta tin rằng nếu mình mangleech_txt_ngu theo con gái gảbot_an_cap cho , ngày tháng chắc chắn sẽvi_pham_ban_quyen rất hạnhbot_an_cap phúc.
Nhưng
Nghĩ đến việc anh một người em gái ngây , cô ta mãi vẫn bước qua được rào cản lòng.
Nhiên, không ở nhà vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , anh sang gì Cô ta đi tới rót nước Chu Cảnh Nhiên.
Chu Cảnh Nhiên thường xuyên ghé , ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây sẵnvi_pham_ban_quyen lynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net uống nướcvi_pham_ban_quyen của riêng anh.
Chu Cảnh Nhiên lo lắng cho vết bỏng của cô ta, thấy ta định rót nước liền đặt cặp xuống, bước tớivi_pham_ban_quyen: Để anh tự làm, em sang bên kia ngồi đi, đừng để chạm vào vết thương ở tay.
Đồ Tú Tú khẽ lùi lại hai bước, nở nụ cườibot_an_cap rạng rỡ: Chỉ là rót nước thôi mà, emvi_pham_ban_quyen có mong manh thế, em đi giặt quần áonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây.
Nói xong người đi.
Cảnh Nhiên còn chưa kịp uống ngụm nước rót.
Nghe cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói giặt đồleech_txt_ngu, anh vội lên tiếng ngăn cản: Tay em rồi, giặt đồ sao được
Một tay cũng giặt được màvi_pham_ban_quyen.
Giọngbot_an_cap Đồ Tú Tú trong trẻo, ngữ khí sảng, chẳng hề giống vẻ đẫn, nhạt nhẽo của Đườngleech_txt_ngu Như .
Chu Nhiên đặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ly xuống, đi tới nắm cánh Đồ Tú Tú: Thôi đừng, ngộ nhỡ lại làm vết nặngvi_pham_ban_quyen thêm thì không biết bao giờ mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏi, em còn phải tập luyện, mùng một tháng phải biểu nữa.
Từvi_pham_ban_quyen giờ đến mùng một tháng sáu cũng chẳng còn bao lâu.
Đồ Tú Tú cười bất lực: quần áo trong chậu hai ngàybot_an_cap rồi, bốc mùi cả rồi.
Nói , cô ta khẽ thở dài nhìn Tâm năm tuổi: Tâm còn nhỏ quá, không em đã bảo con bé giặt rồi.
Chubot_an_cap Nhiên bước vào nhà sinh, xách chậu đựng đầy áo lên: Để anh mang cho Như Bảo giặt.
Đồ Tú Tú nghe thìbot_an_cap khựng lại một chút.
Côbot_an_cap ta ngạc nhiên nhìnbot_an_cap Chu Cảnh Nhiên.
Đến này rồibot_an_cap mà anh vẫn thiên vịbot_an_cap mình, trong lòngleech_txt_ngu Đồ Tú Tú vui sướng. giác thành được người khác quan tâm và nuông này đã lấp đầybot_an_cap sự trống trải trong lòng cô .
Như Bảo thay đổi tính nết rồi, cứ kiếm chuyện với anh, nhìn embot_an_cap cũngbot_an_cap như nhìn kẻ thù vậy. Anh bảo cô giặt đồ giúp em, cô ấy sẽ càng làm loạn hơn cho xem.
Đồ Tú Tú rất tận cảmvi_pham_ban_quyen giác Chu Cảnh Nhiên tâm, nhưngbot_an_cap lúc nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô vẫn chưa quyếtleech_txt_ngu gả cho anhbot_an_cap hay không, nên trong thâm tâm không muốn Đường Như Bảo làm lớn . Dù lở thì cũng sẽ ảnh hưởng đến cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Chu Cảnh Nhiên xách xô nước khỏivi_pham_ban_quyen nhà vệ sinhvi_pham_ban_quyen: Trong lồng có cháo, em và Tâm Tâm đi. Quần áo này anh mang về bảo Như Bảo giặt sạchleech_txt_ngu rồi mang sang cho em.
Đồ Tú Tú nhíu mày: Cảnh Nhiên, anh làm vậy sẽ khiến Như Bảo không vui đâu.
Là cô ấy làm tay em bị bỏng, giúpbot_an_cap em giặt áo là điều nên làm.
Nhưng đang đòi ly hôn, em sợ sẽ ảnh hưởng không tốt anh.
Chu Cảnh Nhiên cảm nhìn Đồ Tú Tú: Cây ngay sợ chết đứng, là cô ấy đang lý gây sự, không ảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hưởng được đến anh đâu.
Tú Tú chỉleech_txt_ngu là mà còn hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc ly hôn sẽ hưởng xấu đến anh. Vậy mà Đường Như Bảo là vợ, lẽ lại biết tiền đồ anh sao
Chu Cảnh Nhiên xoa cái đầu nhỏ của Tâm Tâm: Chú về , cháu phải ngoan ngoãn nghe lời nhé.
Tâm Tâm ngoan ngoãn gật đầu, ngước khuôn nhỏ nhắn đầy mong đợi nhìn Chu Cảnh : Vậy sau khi chúvi_pham_ban_quyen Chu huấn luyện xong, chú có thể qua đây ăn cơm vớibot_an_cap Tâm không ạ
Chu Cảnh Nhiên gật đầu, ngẩng lên mỉm cười nhìn Tú: Bữa tối em không cần làm đâu, sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từleech_txt_ngu nhà ăn về cho.
Tú Tú mỉm cười gật đầu, tiễn Chu Cảnh Nhiên rời đi.
Đường Như Bảo vừa đi ngủ phòng vang lên tiếng gõ. mở , liếc nhìn rabot_an_cap ngoài cửa sổ. Xem vẫn chưa đến buổi trưa. Chu Cảnhleech_txt_ngu Nhiên đã nấu cơm vậy sao
Đường Như Bảo xuống giường ra mở cửa. Nhìn thấy Chu Cảnh Nhiên xách một xô gỗ, cô chẳng cần hỏi cũng biết là có gì. Chẳng phải trong xô là quần áo Đồ Tú Tú và con gái sao
Quần áo hai ngày nay của Tú Tâm Tâm , cô mau giặt sạch phơi khô đi, kẻo họ khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có đồ thay.
Như Bảo mỉa maileech_txt_ngu: Ôi chao, Chu doanh trưởng sợ không đồ thay thì đến tiệm may mà mua cho họ mấy bộ ấy.
Chu không thích bộ dạng này của Đườngvi_pham_ban_quyen Như Bảo: Đừng nói nhảmvi_pham_ban_quyen , sắp trưa rồi, giặt sớm phơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho mau .
Đường Như cười giễu: Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự tin quá nhỉ, đến giờ này rồi mà vẫn nghĩ tôi Đồ Tú Tú giặt
Sắc Chubot_an_cap Cảnh Nhiênleech_txt_ngu lộ vẻ vui: Nếu cô không làmvi_pham_ban_quyen bỏng tay cô ấy, cô ấy chẳng cần cô phải giặt.
Đường Như Bảo quá hóa cười. Cô ra khỏi phòng, đi bàn phích nước trong phòng khách, cầm lấy chiếc chén của Chu Cảnh Nhiên, rót đầy một chén nước sôi. Cô bưngleech_txt_ngu chén nước đến trước mặt anh, cười một cách hiền lành vô hại: Chắc anh khát rồi, uống chén nước đã.
Chu Cảnh Nhiên cau mày, nghi hoặc nhìn cô, không biết người đàn bà này định giở trò quỷ gì, nhưng vẫn đưa tay ra nhận lấy nước. Chỉ là khi vừa định vào chén, chiếcbot_an_cap chén đột sang một bên, nước sôi bênbot_an_cap trong dội hết lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mu bàn tay của Đường Như Bảo.
Đường Bảo lên mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng, chiếc chén sứleech_txt_ngu rơi keng xuống đất.
Cảnh Nhiên sững sờ.
Đường Như Bảo ôm lấy bàn bị bỏng, đôi mắt đỏvi_pham_ban_quyen hoe nhìn Chu Cảnh Nhiên đầy oán trách: Chu Cảnh Nhiên, anhvi_pham_ban_quyen ghét cũng không sao, nhưng tại sao anh làm tôi bỏng
Chu Cảnh Nhiên trố mắt nhìn cô: Tôi tôi đã chạmleech_txt_ngu vào chén đâu!
nước chén cũng nóngbot_an_cap lắm
Đường Nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bảo chước giọng điệu của anh: Chính mắt nhìn thấy, anh còn chối cãi.
Nhiên:
Rầm một , Đường Như Bảo đóng sầm cửa phòng lại.
Cánh cửa bị đóng mạnh, gió tạtleech_txt_ngu thẳng vàovi_pham_ban_quyen mặt Cảnh Nhiên. Chu Cảnh Nhiên như ngườivi_pham_ban_quyen say bỗng chốc tỉnh lại, đầuvi_pham_ban_quyen, ánh mắt tối tăm nhìn chiếc dưới đất.
Chẳng lẽ anh đã trách lầm Đường Như Bảo Có thật như lời cô nói, Tú Tú đang dùng khổ nhục kế để anh ghét không
Đường Như tựa lưng vào cửa phòng, phủinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hết nước trên đi. Muốn cô Đồ Tú giặt quần áo à Mơ !
Đường Như Bảo không chịu giặt, tay Đồ Tú Tú đang bị thương. Chu Cảnh Nhiên suy đi tính lại, cuối xách xô đến nhà Hà phó doanh trưởng ở diện.
Chương Vân Mai đang chuẩn bị bữavi_pham_ban_quyen trưa. Thấy Chu Nhiên xách xô trước cửa, bà vội vàng đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới. Nghe Cảnh nhờ mình giặt áo giúp Đồ Tú Tú, bà muốn nhưng lại không tiện từ chối.
Chu doanh trưởng, tôi đangbot_an_cap nấu cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lát nữabot_an_cap mớileech_txt_ngu có được không
Chu Nhiên gật , nở nụ cười lịch sự khách : Làm phiền chị dâu rồi, đây là chút tiền công.
Cũng không thể nhờ người ta giặt không công, Chu Nhiên rút ra ba hào đưavi_pham_ban_quyen chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chương Vân Mai. Chương Vân Mai thấy tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lập tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hớn hẳn lên. vội vàng tay nhận lấy tiền.
Chu Cảnh Nhiên đặt xô , quay người định đi.
Chương Vân Mai gọi anh lại, mò hỏi: Chu doanh trưởng, anh đối tốt với Tú như vậy, định baovi_pham_ban_quyen giờ cưới ấy
Nhiên nghe , ánh mắt trầm xuốngleech_txt_ngu: Tôi chỉ xembot_an_cap Tú Tú như em gái thôi, tôi đã có vợ rồi, mọi đoán mò.
Đường Như Bảoleech_txt_ngu đứng trước cửa , vừa khéo thu hếtbot_an_cap cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này vào mắt. Quả nhiên đàn ông đều xem vợ mình như bảo mẫu miễn phí. Sinh con miễn phí, trông con miễn phí, làm việc nhà miễn phí, thỏa thuận nhu cầu sinh lý miễnvi_pham_ban_quyen phí Những nếu vợ ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên ngoài thì lại biết ngoãn trả tiền.
Kiếp trước, cô đã áo cho Tú Tú suốt tháng, nấu cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một tháng, mà anh ta cũng chẳng đưa thêmbot_an_cap cho cô một xuvi_pham_ban_quyen nào.
Thấy Nhiên tách khỏi Vân Mai xong không về ra khỏi khu tập , Đường Bảoleech_txt_ngu anh quay lại đơn , không đời nào về nấuvi_pham_ban_quyen cơmleech_txt_ngu trưa cho cô. Lời hứa nấu cơm rồi gọi cô chẳng qua chỉbot_an_cap là lời nói chót lưỡi đầu môi, trước anh chưavi_pham_ban_quyen từng cho cô bữa nào, kiếp đừng hòng.
Đường Như Bảo ra khỏi phòng, vào , thấy mì , trứng vàleech_txt_ngu củ cải khô. Cô thái cải khô thành hạt lựu, cho vào chảo phi thơm với dầu. Sau đó thêm mộtbot_an_cap bát mì trứng, ăn kèm với củ cải khô , chẳng biết ngon đến nhường .
Sau hoàn toàn buông bỏ Chu Cảnh Nhiên, Đườngvi_pham_ban_quyen Nhưleech_txt_ngu Bảo cảm giác như những xiềng xíchbot_an_cap quấn quanh người đã được tháo bỏ. cảm thấy nhẹ nhõm cùng, ăn cũng ngon miệng hẳn lên, một bát mì đượcvi_pham_ban_quyen cô ăn cách lànhbot_an_cap.
Ăn no uống đủ, cô về phòng, chốt cửa lại rồi trên giường ngủ khì một giấc. Ngủ đến tận tối, cô mới dậy nấu cơm ănleech_txt_ngu. Cô nấu cho bátvi_pham_ban_quyen cơm đầy, ăn kèm với thịt hun xàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nấm hương khô.
no , cô ra khu tập thể đibot_an_cap dạovi_pham_ban_quyen. Một vài bà vợ quân nhân cô, biết chuyện hôn nên nhịn được mà xì tánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau lưng. chẳngbot_an_cap thèm quan tâm. Để ý đến cái nhìn củaleech_txt_ngu người khác mình chuyện ngu xuẩn nhấtbot_an_cap trên .
Tiểu giỏi thật đấy, lại có viết đượcleech_txt_ngu chọn, lần nàyvi_pham_ban_quyen nhuận bút được bao nhiêu
Chín đồng ạ.
Chín đồngvi_pham_ban_quyen cũng rồi, một tháng hai bài là được mười tám đồng.
Đi qua nhà Trần liên trưởng, cô nghe thấy em gái anh ta Trần đang trò chuyện với là Lưu trước cửa. Đường Nhưbot_an_cap Bảo bước tới, tự nhiên chào hỏibot_an_cap Trần Mẫn: Chị Tiểu Mẫn, em thể xem bàivi_pham_ban_quyen viết củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị
Tiểu Mẫn Lưu thị không phải ngang . nghe lời Đường Như Bảo nói, họ vẫn ngẩn ra một lúc.
Lưu thị buột miệng hỏi: Cô có biết chữ Có đấy
thị hỏi xong nhận ra mình đã quá thẳng thừngvi_pham_ban_quyen. Như vậy sẽ làm tổnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thương lòng tự trọng của người khác.
Cả khu tập thểbot_an_cap quân nhân đã đồn chuyện doanh trưởng Chu sớm đã viết xong đơn ly . Mọi đều bàn tánleech_txt_ngu rằng doanhleech_txt_ngu trưởng Chu chê Đường Bảo không biết chữ, lại chẳng tài cán và xinh đẹp Đồ Tú muốn ly hôn với cô.
Lúc này, chắc hẳn lòng Đường Như Bảo đang rất khổ, mà bà còn nói lời gây
Vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt Lưu thị đầy , bà đưa cuốn trong tay cho Đườngbot_an_cap Như , ánh mắt nhìn vào mặt cô, cầu nguyện cô đừng vì lời nói của mình mà lòng.
Đường Như Bảo nhận lấy cuốn , không hề để tâm đến lời nóivi_pham_ban_quyen rồi của Lưu thị mà chân thành : Em luôn rất ngưỡng mộ những người có thể dùng vốn chữ của viết nên những câu chuyện.
Trầnbot_an_cap Tiểu Mẫn và Lưu thị nghe vậy thì nhìn nhau, trong mắt cả hai đềuvi_pham_ban_quyen hiện lên sự ngạc nhiên xen lẫn xót xa. thân không chữ nhưng lại mộ người truyện.
Đường Như Bảo nhìn qua bìa sách, nền xanh nhạt, hình cảnh xám nhạt, đi kèm với ba chữ in Tuyển Tập Truyện. Cô lật sách ra, bên trong số báo cáo các kiện thì toàn bộ đều là nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net câu chuyện ngắn.
Tiểu Mẫn, bài là bài viết vậy ạ
Trần Mẫn dậy, nhàng lật trong tay Đường Bảo, đến bàivi_pham_ban_quyen viết của mình, khẽ cười: này.
Đường Bảo nhìn thoáng qua tên viết, nhìn đến bút danh của Trần Mẫn Cải Hoa.
Trong lòng Đường Như Bảo thầm kinh ngạc! Hạt Hoa chính là nhà văn viết tiểu thuyết ngôn tình nổi tiếng ở hậu thế! Những cuốn tiểu thuyết ấy viết, mười cuốn thì hết tám cuốn thể thành phimnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net truyền , mà bộ phim nào cũng đạtleech_txt_ngu tỷ lệ người xem kỷ lục.
Đường Như Bảo nhớ lại kiếp , sau khi bị Nhiên gửi về sinh con, cô phải chăm sóc con cái, mẹ và cả cô em chồng ngây . Cô đã lãng phí cả tuổi thanh xuân, lỡ thờivi_pham_ban_quyen kỳ nhặt vàng của thời đại. Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô không hề tự cam hay buông xuôi. Trong thời gian sóc họ ở quê, cô bắt đầu đọc sách, phiên âm, tra từ , thậm tự tiếng Anh. Sau này khi có điện và mạng internet, cô đã trở thành một tác giả mạngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Dù không thể trở thành đại thần đứng trên đỉnh kim tháp, nhưng cô cũng dựa vào việc viết mà thay đổi cuộc sống.
Bây giờ nhìn thấy những dòng chữ , cô cảm thấy cùng thân thuộc. Cô hỏi Trần Mẫn: Chị Tiểu Mẫn, cuốn này em có thể mượn về xem không
Tiểu cười đáp: Được chứ.
Nghĩ đến việc Đường Như Bảo không mặtvi_pham_ban_quyen chữ, cô khéo léo hỏi thêm: Nhà có từ điển Tân Hoa, em có cần
Đường Như Bảo nghe vậy liền ngẩngvi_pham_ban_quyen đầu nhìn Tiểu Mẫn. Giữa mày của Trần Tiểu Mẫn toát khí chất phong của người thức. Cô biết Trần Tiểu Mẫn cũng giống những người khác trong khu thể, tưởng không biết chữ mới có lòng tốt cho cô mượn từ điển để đọc sách gặp chữ nào không thì tra cứu.
Cô nụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười ngây ngô lại: cần, em muốn học chữ, cũng muốn trở thànhbot_an_cap người như chị Tiểuvi_pham_ban_quyen Mẫn.
Trần Tiểu Mẫn mỉmleech_txt_ngu cười, xoay vào nhà, đem hết những số Tuyển Tập Truyện kỳ trước ra, cùng với cuốn từvi_pham_ban_quyen điểnleech_txt_ngu Tân Hoabot_an_cap đưa chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đường Bảo.
Đường Như Bảo vui mừng lấy, gửi lời cảm đến Trần Tiểu và Lưu thị: Cảm ơn Mẫn, cảm ơn dâu, em đọc sách đây.
Trần Tiểu Mẫn và Lưu đứng đó, nhìn theo nụ cười hạnh phúc Bảo mà thấy ấm lòng.
Sao bé trông cứ như nhặt đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền vậy, vui không biết. Lưu thị kỳ hỏi, đứa trẻ này sao không còn rè, đuối như trướcvi_pham_ban_quyen Cứ như biếnleech_txt_ngu thành một người vậy.
Mẫn nói: Chắc hẳn cô ấy cô gái rất yêu văn chương nhưng chưa được học chữ. như vậy, một tập, chắc sẽ nên xuất sắc.
Đường Như Bảo sách là lập tức ngồi vào đọc ngay. Đọcbot_an_cap sách thực sự có thể khiến tâm trạng con người trở nên vui vẻ. Cô ra hai tiếng đồng hồ để đọc hết cácleech_txt_ngu số chí.
Hạt Cải Hoa viết những câu chuyệnvi_pham_ban_quyen khoảng ba nghìn chữbot_an_cap. Văn phongvi_pham_ban_quyen cô ấy rất tinh tế, xúc năngleech_txt_ngu dẫn dắt cực kỳ mạnh mẽ. Cô ấyleech_txt_ngu có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dùng những từ giảnbot_an_cap nhất để miêu tả những câu sống độngbot_an_cap nhất. mẩu hài hước ta cười , còn nhữngleech_txt_ngu chuyện buồn lại khiến người taleech_txt_ngu rơi nước mắt. Chẳng trách hậu thế cô là đại thần ngôn tình.
Trangvi_pham_ban_quyen cuối của cuốnvi_pham_ban_quyen tạp chí có giới thiệu cách thức gửi bài và địa chỉ tòa , còn thiệu nếu bài viết được chọn thì khoảng bao lâu sẽ được xuất bản. Các câu chuyện bênvi_pham_ban_quyen trong có dài có ngắn, dài thì giống như Trần Tiểu Mẫn viết, từ ba nghìn đến năm nghìn chữ, ngắn thì từ tám trăm đến một .
Đường Bảo đoán rằng nhuận bút hay ít chắc chắn liên độleech_txt_ngu dài câu chuyệnbot_an_cap. viết một câu chuyện ba nghìn chữ được chọn, có nhậnleech_txt_ngu được khoảng 9 tệ nhuận bút. Số tiền này so với kinh doanhvi_pham_ban_quyen bây giờ thì ít đến thương, cô thích viết .
đó cô lo lắng, vì không giỏi doanh nên biết tìm một việcbot_an_cap hay đi buôn bán nhỏ. Bây thì cô không còn lo nữa rồi. Cô muốn nhặt lại ước làm nhàleech_txt_ngu văn kiếp trướcbot_an_cap, làm điều mình thích. Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy có kiên trì việc mình thích mà còn biến nó thành thu nhập là mộtbot_an_cap điều vô cùng phúc.
Nghĩ là làm . Thấy Cảnh chưa về, cô vào phòng anh lấy một quyển vở nháp và một cây bút. Dưới ánh đèn điện, cô bắt đầu sáng tác. Cô dự định giống Trần Tiểu Mẫn, sẽ viết một câu chuyện khoảng ba đến nghìn chữ. Đợi đến khi có chút tiếng tăm bên tòa soạn, cô sẽ truyện dài kỳ.
Kiếpbot_an_cap trước ở quê không có , cũng chẳng có giải trí nào khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Sau khi biết chữ, ngày nào cũng đến nhà trưởng thôn mượn báo cũ xem. Trên những tờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net báo những câu chuyện dài kỳ, mỗi kỳ đăng một chương. Xem được câu chuyện mình thích, cô cứ bị nghiện vậy, ngày nào đợi bưu tá mang báo đến cho trưởng , đợi người nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưởng thôn xem xong là cô ngay. Cái cảm giác ngứa ngáy, nôn nóng chờ chương mới thực sựvi_pham_ban_quyen hành hạ người .
Đường Như càng càng say mê, có thể dovi_pham_ban_quyen ban ngày đã đủ giấcvi_pham_ban_quyen nên cô viết đến tận rạng sáng mà không thấy ngủ. Kiếp cô sáng tác bằng tính, bây giờ dùng bút giấy, xong một chuyện bavi_pham_ban_quyen nghìn chữ, ngón tay và cổ tay đều mỏi .
vừa nhẹ nhàng xoa cổ tay vừa kiểm tra lỗibot_an_cap tả. Sau khi sửa các lỗi và những câu chưa ý, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại chép lại một lần nữa. Chữ viết lầnbot_an_cap này ngắn đẹp đẽ . Chép xong, cô cất bản thảo , vươn vaibot_an_cap mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái thật thoải mái. Vừa ngả lưng xuống giường là thiếp đi ngay. Trong lòng không có tình yêu thì sẽ có vướng bận, ngủ một mạch đến sáng, trạng tháivi_pham_ban_quyen này thực sự tuyệt vời.
Ngày hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cô cầm bức thư chuyện đã viết xong đến bưu trên thị trấn, tốn hai hào để gửibot_an_cap thư theo địa chỉ đã chép lại. Cô không định ngồi xe bò mà chọn đi bộ, vừa để rènleech_txt_ngu luyện thân thể vừa tiết kiệm được 4 hào tiền xe đi về.
nhà vẫn cònbot_an_cap gạo và mì nên cô chỉ mang theo 5 . Trừ tiền bưu phí, số còn lạivi_pham_ban_quyen định mua ít đồ ăn vặt. Cô đến cửa hàng cung ứng, mua năm hào hạt hướng dương, hai tệ kẹo sữa Thỏ Trắng, tệ mua mười gói bột xí , còn bỏ ra 3 tệ hộp sữa mạch .
đây vì thương Cảnh Nhiên vất vả, có tiền là cô đều đồ ngon cho anh ăn. Thậm chí khi Chu Cảnhvi_pham_ban_quyen Nhiên không ăn mà cho Tâm Tâm, cô cũng nỡ ăn . Cuối cùng dẫn đến suy dinh , tóc xơ vàng, da sạm, người gầy , rồi lâm bệnh qua đời. Thương đàn ông quả sẽ làm mình bấtvi_pham_ban_quyen hạnh.
Xách đồ đã mua ra khỏi cửa cung ứng, thẳng về tập thể. đến nơi đã là ba giờ chiều. Lúc này khu tập thể yên tĩnh, những người lính đều huấn luyện ở đơn vị, một số em quân nhân thì lên trấn bày quầy bán đồ lặt vặt thêm nhập hoặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc trong các nhà trên trấn.
Về đến nhà, Đường Như Bảo đặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ , ngồi xuống cúivi_pham_ban_quyen người nắn đôi chân mỏi nhừ. tình liếc nhìn vào phòng mình, cô thoáng chút nghi ngờ. Lúc ra ngoài cô chẳng phải đã khép phòng rồi saobot_an_cap Chu Cảnh buổi về rồi à có về thì cũng đâu cần mở cửa phòng Anh vốn dĩ luôn ghét việc lại gần cô, kể cả căn phòng của cô.
Đột nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt cô khựng lại ở chiếc túi hành lý đặt phía trong giường. Tuy phương đã cố gắng giữ hiện trạng nhưng Như Bảo vốn tỉ mỉ vẫn ra túi lý đã bị ai đó động vàobot_an_cap!
Cô vội vàng đứng dậy vào phòng, kéo túi hành lý , mở khóa kéo ra . Quả nhiên, quần bên trong xếp gọn đã bị xới tung lên! Chiếc bì chứa hai trăm tệ giấu sâu nhất bên trong đã biếnvi_pham_ban_quyen mất khôngleech_txt_ngu dấu !
Đầu óc Đườngleech_txt_ngu Như oàng một tiếng, có trộm sao!
Căn nhà mà Cảnh Nhiên được phân là một căn hộ độc lập có sân riêng. Lúc ngoài, đã khóa kỹ cả cổng sân lẫn cửa phòng khách. trởvi_pham_ban_quyen vềvi_pham_ban_quyen, khóaleech_txt_ngu không hề có hiệu bị phá, không giống có đột .
Đường Như Bảo bước ra khỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng, đẩy cửa phòng của Chu Cảnh Nhiên ra, muốn xem có phải trưa nay anh rồi đi khôngleech_txt_ngu. tiền là tay anh đưa cho , nếu lại lén lấy về thì thật là hèn hạ.
Giây phút cánh bị đẩy ra, mộtleech_txt_ngu mùi hương thanh khiếtvi_pham_ban_quyen của kem tuyết xộc thẳng vào mũi. Bước Đường Bảobot_an_cap khựng .
Dường như chợt nhớ ra điều gì, cô cửa lại, quay về phòng , cầm túi lý đặt sát ngửi. kem tuy rất nhạt nhưng vẫn bị cô ra.
Sắcvi_pham_ban_quyen mặtbot_an_cap Đường Như Bảo lạnh lùng hẳn đi, cô ném mạnhleech_txt_ngu túi hành lý lên giường. Tuyvi_pham_ban_quyen cô không dùng kem , côvi_pham_ban_quyen quá quen thuộc với mùi hương này!
Tú người yêu cái đẹp, thíchleech_txt_ngu chưng diện, quanh suốt tháng đều bôi kem tuyết, trên người lúc nào tỏa ra mùi hương ấy. ta ở một nơi nào đó đủ , dù có đi, nếu nơi không đủ thông thoángvi_pham_ban_quyen sẽ lại mùi của cô . Giống trong ngủ của Chu Cảnh Nhiên lúc .
Đồ Tú Tú chắc chắn đã ở lại trong phòng của Chu Cảnh Nhiên rất lâu. Sau khi ra , ta lạibot_an_cap đóng cửa lại, khiến kem tuyết mãi không tan . Đồ Tú Túbot_an_cap đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến nhà , còn vàoleech_txt_ngu phòng cô lục lọi túi hành lý, tiền chắc chắn là do cô ta lấybot_an_cap.
Ánh mắt Đường Như Bảo thoáng một giễu cợt, đường là hoa khôi của đoàn văn công mà lại đi cái trò trộm cắp hèn hạ này saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Đường Như Bảo bước ngoàibot_an_cap, đóng chặt cửa phòng lại để nữa khi quay vào, mùi kem càng nồng hơn. Cô xuống bếp . xong một cách thong dong, cô nằm nghỉ ngơi trên chiếc ghế sofa ở phòng khách, nhắm mắt dưỡng thần.
Mãi đến khi nghe thấy tiếng đàn ông chuyện xôn xao bênvi_pham_ban_quyen ngoài, cô mới ngồi . Họ đã tan tập.
Đường Như Bảo cầm lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chìa khóa, bước ra khỏi cửa. Để sự chú ý của mọi , cô rảo nhanh về phía Tú Tú. Nhìn điệu bộ đó, ai tưởng cô sắp đi nhau đến nơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Những người lính vừa tập và bà vợ quân nhân đang đi dạo đềubot_an_cap tò mò dồn ánh mắt về phía cô. Đàn ông vốn không mấy chuyện, chỉ trêu đùa: Vợ doanh trưởng Chu khí thế bừng bừng thế kia, xem rabot_an_cap còn sung sức hơn chúng ra trận ấy chứ.
nói thế, tôi thấy đồng Tiểu Đường nhà doanh trưởng Chu không còn vẻ rụt rè, nhát gan như trước nữa rồi.
Nhìn hướng cô đi lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về phía đồng chí mà, không lẽ cô ấy định đó gây chuyện thật sao
Đám đàn ông không đi , nhưng mấy bà vợbot_an_cap quân nhân thì chẳng thể yên. Sự tò mò bị cái dáng vẻ của Đường Bảo khêu gợi điểm, nếu không đi theo xem cho rõ thì dạ cứ bứt rứt không .
Đường Nhưleech_txt_ngu Bảo nghe thấy tiếng bước chân dồn dập phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , khóeleech_txt_ngu môi cô khẽ nhếch lên một nụ cườileech_txt_ngu đắc . Rất nhanh, cô đãvi_pham_ban_quyen trước nhà Đồ Tú Tú.
Nhà Đồ Tú Tú cũng tương tự như căn nhà của Chu Cảnh Nhiên, đều là căn hộ lập có sân vườn. Sân nhà người ta thì để trồng rau trồng bí, còn nhà Đồ Tú một nửa dùng để trồng hoa, một nửabot_an_cap lát đá phẳng, đặt một chiếc bàn và mấy chiếc ghế mây. Cáchvi_pham_ban_quyen trí trong sân cũng tinh tế y như con người ta vậy.
Chu Nhiên tay cầm cặp lồng cơm bằng nhôm, một tay xách túi lướileech_txt_ngu đựng cà chua. Vừa đến cổng nhà Đồ Tú Tú, thấy Đường Như Bảobot_an_cap với dángleech_txt_ngu vẻ thiệnleech_txt_ngu cảm đang tiếnbot_an_cap phía mình. dừng ngoài cổng, nhướng mày, bình thản nhìn cô. lại định giởleech_txt_ngu trò gì đây
Tú Tú đang ngồi trong sânvi_pham_ban_quyen uống trà hoa, thấy Chu Cảnh Nhiên tan tập mang về cho mình, ta vui vẻ ra cổng. Vừa nhìn thấy Đường Như Bảo, trong mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ta thoáng qua một sự hoảng loạn.
Nhưng rất nhanh, cô ta ra vẻ như không có chuyện , mỉm cười nhìn Đường Như Bảovi_pham_ban_quyen: Như Bảo, em cũng tớivi_pham_ban_quyen à Cảnh Nhiên vừa lấy cơm về , em đã ăn chưa Nếu thì vào nhà ăn cùng cho vui.
này ra như thể Chu Cảnh mới là ông của cô ta vậy.
Đường Như Bảo chẳng buồn đôi co với Đồ Tú Tú, cô vào thẳng : Cô có nhà tôi không
Chu Cảnh Nhiên vậy, cứ ngỡ Đường Như Bảo lại đang ghen tuông vì Đồ Tú nhà mình. Sắc mặt anh sa , hạ nói với Đường Như Bảo: Có chuyện gì thì đợi tôi về rồi nói.
Để tiện chăm sóc con Đồ Túvi_pham_ban_quyen , Cảnh có chìa khóa nhà cô ta, Đồ Tú Tú cũng cóleech_txt_ngu chìa khóa nhà . Chuyện nàybot_an_cap Như Bảo vẫn biết, biếtvi_pham_ban_quyen Đồ Tú Tú thường qua lại mình. Trước đây cô đều mắt làm ngơ, giờ lại gây sự. Xem ra Đường Như Bảo thật là rảnh rỗi quá mức, muốn kiếm chuyện làm quà đây mà.
Đường Như Bảo lạnh lùng liếc anh một cái: Có chuyện gì mà thể giải quyết ngay tại chỗ, cứ đợi mới nói
Nói xong, cô cũng chẳng nể nang gì Đồ Tú: Đồ Tú Tú, vào phòng tôi, lục lọivi_pham_ban_quyen túi hành lý của tôi làmvi_pham_ban_quyen gì
Đồ Tú Túleech_txt_ngu liếc nhìn mấyvi_pham_ban_quyen bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân đang đứng phía sau Đường Như Bảo, theo bản năng biện minh: Như Bảovi_pham_ban_quyen, em nói bậy bạ gì thế Chị lục hành lý em làm gì chứ
Lúc đó chẳng có ai thấy ta vào nhà Chu Nhiên, càng không ai thấy cô vào phòng Như Bảo, chỉ cô ta khăngbot_an_cap khăng phủ nhận thì Đường Như Bảo có thể làm gì cô ta
Trả tiền lại ! Đường Bảo đưa ra, ánh mắt lạnh lẽo Đồ Tú Tú.
Gạo mì bình thường tôi mang qua Tú , tôi sẽ tính tiền trả lại cho cô. Giờ cô sang đây đòi tiền cô ấy làbot_an_cap có gì Chu Cảnh gắt lên, ánh mắt nhìn Đường Như Bảo tràn đầy sự thất vọng.
Hôm cô toán tiền với anh thì thôi đi, nay lại còn Đồ Tú Túvi_pham_ban_quyen để đòivi_pham_ban_quyen tiền, cô thật sự là kẻ hám tiền mứcleech_txt_ngu đáng ghét.
Cái gì
Đồ Túnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kinh nhìn Chu Cảnh Nhiên, gạo anh mang đến cô ta mà anh còn định đưa tiền Như Bảo
Như Bảo, Nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ con chị đáng thương nên mới mang đồ ăn , nếu em ý thì sau này chị sẽ không nhận đồ của anh ấy nữa, em đừng anh ấy được không Lương của Nhiên không cao, phải nuôi gia đìnhvi_pham_ban_quyen, em đưa tay đòi tiền anh , em muốn ép chết anh ấy sao
, mỗi tháng chỉ đưa tôi 5 đồng gọi là ép chết anh ta Còn cô thản nhiên nhận anh ta 20 , cô mới đang muốn ép chết anh ta gấp đấy! Đường Như Bảo cũng không vừa, lập tức đáp trảleech_txt_ngu Đồ Túvi_pham_ban_quyen.
Đồ Tú nhướn mày, ánh mắt như rađa sát Đường Như Bảo.
Đường Nhưbot_an_cap Bảo thế này đâu đang hờn Chu Cảnh Nhiên Cô ta rõ ràng đã biếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành một người khác rồi. Trước đây làm sao cô dám mồm miệng mười cãi lại như thế này Bâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ ngay trước mặt Chu Nhiên mà cô ta cũng dám làm mình mất mặt.
Đúng là chẳng có chút trắc ẩn , gì doanh trưởng Chu viết sẵn đơn ly hôn. tôileech_txt_ngu mà là đànbot_an_cap ông, cưới phải loạileech_txt_ngu phụ nữ bủn như cô, tôi cũng ly cho rảnh . Chương Vân Mai bước tới, giọng điệu vẻ miệt nhìn Đường Như Bảo.
Mấy bà vợ quân nhân xong, mỗibot_an_cap người một vẻ khác nhau. Có người cảm thấy Đồ Tú Túnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nuôi con không dễ dàng gì, doanh trưởng Chu giúp đỡ cũng là chuyện thườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tình, Đường Nhưvi_pham_ban_quyen Bảo không cần phải làm lớn chuyện như vậy. người thấy Đồ Tú và doanh Chu thiết quábot_an_cap mức, vả lại Tú riêngvi_pham_ban_quyen, chồng còn có tiền , cũng chẳng đến mứcvi_pham_ban_quyen đáng thương như mọileech_txt_ngu vẫn nói.
Phụt Nghe lờibot_an_cap Chương Vân Mai, Đường Như bật cười lẽo. Cô ngẩng đầu lên thìvi_pham_ban_quyen thấy chồng của Chương Vân Hà Siêu đã về, cô liền vẫy tay :
Hà phó doanh trưởng, anh cưới được cô vợ hào phóng thật đấy, cô ấy đồng ý cho anh chămbot_an_cap sóc Tú như cách người đàn ông nhà tôi đang làm, anh sao
Hà Siêu mặt mày đen sạm tiến lại , ánh sâu thẳm không nhìn ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh ta nghĩ gì, nhưng ai có thể cảm nhận được cái nhìn anh ta dành cho Chương Vân bùng lên ngọnleech_txt_ngu lửa giận dữ.
Chương quay đầu lại, thấy sắc mặt không tốt của chồng mình thì sợ đến tái métleech_txt_ngu mặt mày.
Cô vội vàng quay phắt lại, giận dữ lườm Đường Như : Đường Bảo, côvi_pham_ban_quyen nói bậy bạ gì Tôi nói lời đó nào!
Sao nào Tôi khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng ý người đànbot_an_cap ông củavi_pham_ban_quyen mình chăm sóc Đồ Tú Túvi_pham_ban_quyen thì là hẹp hòivi_pham_ban_quyen Còn cô không đồng ý cho chồng mình chăm sóc Tú thì phải lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hẹp hòi chắc Đường Như Bảo khinh bỉ nhìn lướt qua Chương Mai, lạnh lùng hừ một tiếng: đúng là cái kiểu chỉ cho quan đốt lửa, cho dân thắp nhỉ.
Chu doanh trưởng. Khi Siêu đến gần Chu Cảnh Nhiên, anh ta tay chào theo quân lễ, sau đó nắm lấy Chương Vân Mai: Nhà mỗileech_txt_ngu người cảnh, cô còn ở đây góp vui cái gì, vềleech_txt_ngu !
Hừ! Đường Như Bảo lạnh lùng nhìn Chương Vân Mai, mỉavi_pham_ban_quyen mai lên tiếng: Chưa nếm trải nỗi khổ của người khác thì đừng khuyên người ta thiện , nếu cô ởleech_txt_ngu vào hoàn cảnh của , chưa đã thiện lương được bằng tôi đâuleech_txt_ngu.
Đợi đến ngày người đàn ông của cũng đi chăm một người phụbot_an_cap nữ giống như chồng tôi ấy, lúc đó đừng có mà ngồi đó khóc lóc.
Ngườivi_pham_ban_quyen đàn của tôi mới không giống chồng cô! Chương Vân Mai tuy sợ chồng, nhưng nghe Đường Như nói vậy vẫn khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kìm được mà phản lại.
Đường Bảo tay ngực: Tốt nhất là không phải.
Chu Cảnh Nhiên đưa tay ra, kéovi_pham_ban_quyen lấy cánh tay cô: Cô đã náo loạn đủ chưa
! Như Bảo ngẩng cao đầu, nhìn qua đám người đang vây xem, tay phía Túbot_an_cap Tú chất vấn mọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người: Mọi người Đồ Tú đáng , hỏi, ta thương ở chỗ nào Chồng cô ta hy , điều đó đúng là khiến ta đau lòng.
Nhưng đó phải là cáibot_an_cap cớbot_an_cap để cô ta tỏ thảm hại. Thử , có người quân nhân nào trong khu tập sống như cô ta Váy áo thay hết bộbot_an_cap này đến bộ khác, giày da mua đôi đến đôi khácleech_txt_ngu, năm suốt xức hoa thơm
Đồ Tú Tú tiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lương của mình, diện xinh đẹp rạng rỡ Đường Như Bảo sẽbot_an_cap không .
Nhưng Đồ Tú Tú lại tiêu tiền của Chu Cảnh để chuốt cho bản thân, cô không quản làbot_an_cap không được. Cô và Chu Cảnh Nhiên vẫn chưa chính thứcleech_txt_ngu làm thủ ly , lương của anh cũng có một là cô.
Hơn nữa, Tú Tú còn lấy đi hai trăm tệ của cô, số tiền này dù thế nào cô cũng phải đòi lại bằngleech_txt_ngu .
Đám người vây xem nghe Đườngbot_an_cap Như Bảo nói vậy, cảm thấy cô nói cũng có .
đều là vợ nhân, hiểu rõ một khivi_pham_ban_quyen chồng mìnhbot_an_cap đã lên bộ đó đã sẵn sàng hy sinh tổ quốc bất lúc nào.
Nhưng nếu hy sinh, nhà nước cũng không bạc đãi họ, hàng đều có tiền tuất để đảm bảo cuộc sống.
Chuyện chồng hy sinh thực sựleech_txt_ngu là việc gia đình, không nên đem ra tỏ thảmbot_an_cap thương trước mặt ngoài. Cho dù tỏ vẻ để lấy thương hại cũng không , nhưng không thể thảnbot_an_cap đón nhậnleech_txt_ngu sự quan tâm của chồng người khác dành cho mình một cách đường hoàng như thế.
Có mấy vợ quân nhân vốn bình thường đã ngứa mắt Đồ Tú Tú bắt đầu xì xào bàn tánbot_an_cap:
Côvi_pham_ban_quyen ta đáng thương chỗvi_pham_ban_quyen nàoleech_txt_ngu chứ Có lương để , có tiền tuất của Cố trưởng Khả, giờ lại thêm 20 tệ của Chu doanh , cuộc sống không biết sướng đến nhườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Đúng đấy, tuy Khả doanh trưởng hy sinh, nhưng Chu doanh trưởng chăm sóc mẹ họ chu đáo lắm, còn hơn cả nhữngleech_txt_ngu người chồng cạnh như chúng ta.
Nói vềvi_pham_ban_quyen đáng thương thì tiểu mới đáng kìa, nhìnbot_an_cap chồng mình đi chăm sóc khác mà dám gì, nói ra thì lại bị tráchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là không rộng lượng.
Nhữngleech_txt_ngu lời bàn tán nhỏ to của họ Đồ Tú Tú nghe không rõ , nhưng Chu Cảnh Nhiên lại nghe không một chữ nào.
Ánh mắt anh u ám nhìn Đường Như Bảo, làm lên như là muốn Đồ Tú Tú vào vòng thị phi của những tán sao
Không một người vốn nhu nhược cô lại có tâm địabot_an_cap độc ác đến .
Bản thânleech_txt_ngu không được ai ưa thích, lại còn muốn kéo người khác xuống nước theo.
Cảnh Nhiên lạnh lùng tiếng: Về nhà tôi sẽ thay ổbot_an_cap khóa, như vậy là được rồi chứ
Đường Như Bảo nhìn chằm vài giây, thayleech_txt_ngu ổ khóa tốn tiền saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thay thì kiểu gì chẳng lại đưa Túbot_an_cap Tú một chiếc khác, chẳng phải là làm chuyện thừa thãi hay
Cô chẳng buồn đáp lại anh, mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghiêng mặt sang, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Đồ Tú Tú: Trong túi hành lý của tôi vẫn vương mùi kembot_an_cap dưỡng da của cô, cô còn muốn tiếp tục chốivi_pham_ban_quyen rằng mình chưa từng lục lọi hành của tôi à
qua Cảnh Nhiênbot_an_cap cầm áo của tôi đi nhờ cô giúp, tôibot_an_cap đi tìm của mình, không thấy mới
Trả hai tệ để dưới đáy túi hành lý cho tôibot_an_cap! Đường Như Bảo dứt cắt ngang lời Đồ Túvi_pham_ban_quyen Tú.
Mấy người vợ quân nhân xì xào nghe thấy thế lập tức bặt.
Chu Cảnh Nhiên nhíu chặt đôi mày kiếm, nhìn Đường Như Bảo một cái, rồi lại nhìn Đồ Tú .
Gương mặt Tú Tú thoáng qua một nét chột dạ, đôi môi đỏ mọng hơi mấp máy, hẳn nhất thờivi_pham_ban_quyen không biết phải đối này thế nào.
Chu Cảnh Nhiênbot_an_cap trongleech_txt_ngu lòng kinh , Đồ Tú Tú thật sự đã lấy tiền Đường Bảo sao
Đường Nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bảo đưa tay về Đồ Tú Tú: Trả tiền tôi mau.
Cô nhất định phải dồn ép người đến mức này
Sắc mặt Đồ Tú Tú trắng bệch, hôm nay là cô ta đã sang lấy váy.
Không thấy váy , cô ta lại thấy giường Đường Như Bảo có một cái túi hành lý.
ta Đường Như Bảo váy đẹp của mình đi nên đã lục túi hành lý, tìm thấy váy nhưng lại thấy một phong bì vàng.
Trên phong bì viết của Chu Cảnh Nhiên, ta biết đó là phong bì đựng tiền lương.
ta rút phong bì ra mở xem, bên trong hóa raleech_txt_ngu là tiền, đếm thì thấyvi_pham_ban_quyen có tới hai trăm tệ!
Phong bìleech_txt_ngu tên Chu Cảnh Nhiên, lại chứa tiền như thếbot_an_cap, cô ta chẳng cần biết đây là tiền củavi_pham_ban_quyen anh.
của Chuvi_pham_ban_quyen Cảnh Nhiên lại ở chỗ Đường Bảo được
Bình thườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chu Cảnh Nhiên đối với Đường Nhưbot_an_cap Bảo thế nào, người khôngvi_pham_ban_quyen rõ cô ta còn không sao
Kết hôn bao nhiêu năm nay họ vẫn hề động phòng, người ngủbot_an_cap một phòng riêng biệt.
Chu Cảnh Nhiên sao có thể tiềnvi_pham_ban_quyen như vậy cho Bảo
Khả năng nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đường Như Bảo đã trộm tiền của Chubot_an_cap Nhiên.
Nếu Đường Như Bảo đã trộm của Chu , vậy thì ta cứ lấy tiền này đi, đến lúcleech_txt_ngu Chu Cảnh tìm tiền thì anhvi_pham_ban_quyen cũng chỉ trách tội Đường Như Bảo mà thôi, sẽleech_txt_ngu không đổ lỗi lên cô ta được.
Đồ Tú Tú đã định dùng số tiền này mua một chiếc .
Không ngờ Đường Như Bảo lại tìm tận cửa, nhìn dáng vẻvi_pham_ban_quyen này của côleech_txt_ngu ta, chẳngvi_pham_ban_quyen lẽ số tiền này không phải taleech_txt_ngu trộm của Chu Cảnh Nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mà là cho
Trước đó Đồ Tú Tú đã gió xa xôi với Chu Cảnh Nhiên về cô muốn mua tivinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nhưng Chu Cảnh Nhiên mãi không giúp taleech_txt_ngu mua, cũng không chủ động đưa tiền cho ta.
Côvi_pham_ban_quyen ta cứ nghĩ anhleech_txt_ngu có tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng giờ anh đưa cho Đườngbot_an_cap Như Bảo tận hai trămleech_txt_ngu tệ, chẳng phải anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thích Như sao lại nỡ cho cô nhiều tiền đến
Nghĩ đến việcleech_txt_ngu Chu nhiều tiền cho Đường Như Bảo vậy, sắc mặt Đồ Tú Tú lại càng trắng thêm mấy phần.
tim bị dao cắt, đau nhói âm ỉ.
Đôi mắtleech_txt_ngu cô ta nước, trông như sắp nhưng lại cố nén không để rơi xuống.
vẻ nàyleech_txt_ngu khiến đànbot_an_cap ông nhìn thấy sẽ lòng muốn bảo vệ.
Đường Như nhìn thấy muốn cười khẩy: có diễn kịch đáng thương trước mặt tôi.
Cô đưa tay Đồ Tú Tú, giọng điệu đanh thép: Tôi chỉ muốn lấy lại của mình, lại đâyvi_pham_ban_quyen!
Hai giọt nước mắt lăn dài trênleech_txt_ngu má Đồ Tú Tú: Số tiền đó tôi
Chu Cảnh Nhiên nhìn Đồ Tú Tú sâu sắc một , sau đó nghiêm nghị và lạnh lùng lên tiếng với Đường Như Bảo: Số tiền đó là tôi lấy!
Ánh mắt của các chị emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quân tẩu nhìn mình đã bắt đầu thay đổi, Tú đang định tìm cớ thanh rằng mình lấy số tiền đó thì Chu Cảnh Nhiên lên tiếng. Anh đã kịp thời cho cô ta một bậc thang để xuốngvi_pham_ban_quyen.
Nhưng trái tim cô ta càng đau đớn hơn.
Lời nói Chu Cảnh Nhiên đã chứng đó là anh đưa cho Đường Như .
Anh có tiền, nhưng không mua tivi ta, lạileech_txt_ngu một Đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bảo kém cỏi về mọi mặt như thế
Đường Như Bảo nhướng mày, não bộ thoáng chốc ngơ.
cơ
Tiền là do Chu Cảnh Nhiên lấy sao
Cô buồn cười nhìn anh, Số tiền thật sự là anh lấy
Trong mắt cô hiện lênbot_an_cap sự giễu cợt và chọc.
Ánh mắt này khiến Chu Cảnh thấy vô cùng khó .
Anh đưa lồng cơmbot_an_cap trong tay cho Đồ Tú Tú, Cầm về ăn Tâm Tâm đi, trong cặpvi_pham_ban_quyen lồng có món sườn mà Tâm Tâm thích .
Tú ngước nhìn Chu Cảnh Nhiên, đôi mắt tràn đầy vẻ chột dạ và khuất.
Chu Cảnh Nhiên nhìn thấy , ánh mắt tối sầm lại, bảo: Tôi đưa Như Bảo về trước.
Đồ Tú Tú nhận lấy cặp lồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơm, cúi đầu, giọng nói nghẹn ngào: Là của em, sau này không dám tự tiện vào anh chị nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Đường Như Bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cườivi_pham_ban_quyen lạnh: Nói như thể tôi bắt nạt cô không bằng. Cô tự tiện nhà tôi thì thôi đi, còn dám động vào lý tôi đã xếp gọn, tôi mất tiền khôngbot_an_cap nghi ngờ cô thì nghi ngờ ai
Đủ rồi! Chu Nhiên mạnh bạo kéo tay Đường Như Bảo, giọng nói đầy vẻ khó chịu trở nên trầm và lạnh lùng: Về nhà với !
Đường Như Bảo lườm mộtbot_an_cap . Về thì về, để xem sau khivi_pham_ban_quyen về nhà, làm phép thế nào để ra hai trăm tệ trả cho tôi!
Chuleech_txt_ngu Cảnh bỏ đi trước, Đường Như thong dong theobot_an_cap sau, còn vẫynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay chào tạm biệt các chị em quân tẩu đang vây .
Người ta thường đánh lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Đường Như Bảo nhưng khi lên thì răng rất trắng, nụ cười trông thật thân thiện.
Danội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng đâu phải điểm xấu, những quân tẩu ởbot_an_cap đây, có ai mà không đen chứ Chỉ có mỗi Đồ Tú Túleech_txt_ngu là da trắng như tuyết thôi.
quân tẩu vốn không thíchvi_pham_ban_quyen tính cách nhu nhược trước kia của Đường Như Bảo, giờvi_pham_ban_quyen đây đã thay cái nhìn về cô rất nhiều.
Đồ Tú Tú nhìn thấy dángbot_an_cap vẻ đó của Đường Như Bảo thì mứcvi_pham_ban_quyen suýt hộc máu.
Cô ta mang cặp lồng cơm vào nhà, giậnbot_an_cap dữ đóng sầm .
Tâm đang làm bài tập lên, thấy trên mẹ có nước liền buông bút chì đứng dậy khỏi ghế: Mẹ ơi
Đồ Tú Túvi_pham_ban_quyen đặt cặp lồng cơmvi_pham_ban_quyen xuống: Chu mua cơm về cho con rồi , ăn đi.
Tâm xót xa mẹ: Mẹ ơi, mẹ khóc ạ
Đồ Tú lắc đầu.
Tâm bĩu môi: ơi, con khôngbot_an_cap thíchvi_pham_ban_quyen dì , là ấy bắt nạt mẹ.
Mẹ , Chu sẽ không cần Như Bảo nữa không ạ
Đồ Tú Tú tiến lại gần, xoa Tâm Tâm, dịu nói: Tâmbot_an_cap Tâm, con nói bậy.
Tâm Tâm tủi thânleech_txt_ngu bĩu môi, giọng nói đầy ủy khuất: Nhưng con sự chú Chu làmvi_pham_ban_quyen ba của . Các bạn ở trường đều ba, chỉ có mỗi con không có.
Nghe vậy, trái tim Đồ Tú Tú lại một nữa đau.
Cô ta ngồi xổm xuống, ôm lấy Tâm Tâm, hôn nhẹ lên tránvi_pham_ban_quyen con bénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Chú Chu là người đã có vợ, không thể ba của được đâu.
Tâm Tâm chớp mắt: Nhưng chú ấy có thểvi_pham_ban_quyen vớileech_txt_ngu Như Bảovi_pham_ban_quyen mà, như thếbot_an_cap chú ấy không vợ nữa.
Đồ Tú Tú kinh nhìn Tâm: Tâm Tâm, ai nói với con lời này
Một đứa nămleech_txt_ngu tuổi hiểuleech_txt_ngu được ly hôn gì
Tâmbot_an_cap Tâm chớp mắt, nói mềm mại trảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời: Vân Mai nói ạ. Dì Mai bảo chú Chu muộn gìbot_an_cap cũng sẽ không cần dì Như Bảo , chú ấy cũng sẽ nhanh chóng trở thành ba của Tâm Tâm thôi.
Đồ Tú Tú nhìn gương mặt non giống hệtleech_txt_ngu mình gái: Tâmbot_an_cap Tâm thật sự muốn chú làm ba sao
Tâm Tâm nhìn mẹ, túc gật đầu: Vâng, Tâm Chu lắm.
Nói xong, Tâm Tâm mong nhìn Đồ Tú : Mẹ ơi, có thích chú Chu không Mẹ có muốn chú ấy làm ba của Tâm không
Nhìn mắt đen láy veo của con gái, Đồ Tú muốn làm con bé thất vọng, ta gượng cười: Chuyện không phải là được đâu.
Năm cô ta ba tuổi, cha đã qua .
Tám tuổi, mẹ tái giá, ban đầu cha dượng đối với côleech_txt_ngu ta khá tốt.
sau này khi cô tavi_pham_ban_quyen lớn lên, ánh mắt cha nhìn cô ta bắt đầu trở nên tham lam, nóng rực.
sợ cha dượng làm hại ta nên người mối. Nhà chồng đối xử với cô ta rất tốt, còn côleech_txt_ngu tiếp tục học.
Biết cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta có năng khiếu khiêuleech_txt_ngu vũ, họ còn gửi ta nghệ thuật địa phương để học múa.
Sau , ngườileech_txt_ngu chồng chưa từng gặp trở về và đưa cô ta đếnleech_txt_ngu quânleech_txt_ngu khubot_an_cap.
Tại quân , cô tabot_an_cap đã và thi đỗ vào đoàn văn công.
Sau khi với Khả , không lâu sau họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có gái. ngỡ cuộc sống sẽ ngày càng tốt hơn thì Khả Mậuleech_txt_ngu lại hy khileech_txt_ngu đang làm nhiệm vụ.
Thời gian đầu sau khi Khả Mậu , cô ta đã rất buồn bã và đaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khổ.
Cho đến khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chu Cảnh xuất .
Cô ta và Khả Mậu đều điều từ quân khu Nam Ninh tới đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hồi còn quân Nam Ninh, cô ta đã từng cứu Chu Cảnh Nhiên một .
Sau khi gặp lại, anh đã chăm sóc mẹ con cô ta vô cùng chu đáo.
Nếu Đường Như Bảo bằng lòng ly hôn với Chu Cảnh Nhiên, và Chuvi_pham_ban_quyen Cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiênleech_txt_ngu cũng bằng lòng cưới cô ta, thì chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra thật tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẹpbot_an_cap.
Nhưng
cảnhbot_an_cap như Cảnhbot_an_cap Nhiên, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật sự không nhìn trúng.
Nếu gái anh có gả được thì cô ta còn cân nhắc xem có nên lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anhbot_an_cap hay không, chứ em gái anh mà không gả đi được cô ta không muốn theo Chu Cảnh Nhiên đâu.
Rầm!
Vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về đến nhàvi_pham_ban_quyen, Chu Cảnh Nhiên đã đóngvi_pham_ban_quyen sầm cửa phòng lại.
Cănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà dường cũng rung chuyển .
Đường Nhưleech_txt_ngu Bảo quay đầu , nhíu : Đồ Tú Tú lấyleech_txt_ngu tiền của , anh không cô ta mà lại trút giận lên tôi sao Chu doanh trưởng, anh không phải cũng là loại bã bắtleech_txt_ngu nạt kẻ yếuleech_txt_ngu chứ
Chu Cảnh Nhiên hít một hơi thật sâu, nén cơn giận trong lồng ngực rồi thở ra, lúc nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả người mới cảm thấy dễ một chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Anh lạnh lùng nhìn Đường Bảo: sao không tôivi_pham_ban_quyen về rồi hãy nói Cô dẫn theo bao nhiêu đến Tú Tú như vậy, có bao giờ nghĩ đến chưa
Đường Như Bảo vặn lại: ta trộm tiền chẳng thèm nghĩbot_an_cap đến hậu quả, tôi đòileech_txt_ngu lại tiền của mình mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải mặt ta sao
Đường Như Bảo giơ ngón tay, dùng ấn mạnh vào ngực Chu Cảnh Nhiên: Lòngvi_pham_ban_quyen dạ anh cũng thiên vị quá rồi đấy mọc lệch sang lồng bênbot_an_cap phải rồi àbot_an_cap
Chu Cảnh Nhiên bực bội gạt cô ra: Cô cũngbot_an_cap đâu có tận mắt nhìn thấy là Túleech_txt_ngu lấy tiền.
Trong túi là mùi kem dưỡng da mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô hay bôi, ta đã lục lọi của tôi, số tiền đó là do cô ta lấy.
Đường Như Bảo chống nạnh, Chu Cảnh từ trên xuống dưới, mỉa mai nóivi_pham_ban_quyen:
mà, anh đã bảo số tiền này là do anh lấy thì tôi cứ coi là anh lấy đi. Đã là anh lấy bây , ngay lập tức trả lại cho .
Chuleech_txt_ngu Cảnh Nhiên ngoảnh mặt đi chỗbot_an_cap , mất kiên nhẫn đáp: Cho tôi ngàyleech_txt_ngu.
Đường Như Bảo lạ lẫm : Chu Cảnh Nhiên, tại anh phảileech_txt_ngu bảo vệ Đồ Tú Tú thế Tiền rõ ràngvi_pham_ban_quyen là côvi_pham_ban_quyen ta lấy, bây anhleech_txt_ngu sang chắc chắn lại được.
Chu Cảnh trầm : Tú là phụbot_an_cap nữ, da mặt mỏng, nếu để mọi người biết tiền là do cô thì sau này cô ấy còn mặt mũi mà ở lạileech_txt_ngu khuleech_txt_ngu tập thể nữa
Trên Như Bảo đầy nụ cười châm chọc, nhưng trong lòng lại lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mộtvi_pham_ban_quyen nỗi xót xa, Thật là chungbot_an_cap tình sâu nặng, tốn không ít tâm sức nhỉ.
Đời , khi anh vừa khu thể quân đội, đã vu oan cho cô lấy chiếc ngọc gia của nhà họ Chu.
Lúc đó chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm ầm ĩ lắm, nửa các bà vợ quân nhân trong tập thểleech_txt_ngu đềubot_an_cap vây quanh xem náo nhiệt, cả Chính ủy cũng tới.
Dáng vẻ bức người, ép giao chiếc vòng ra của Chubot_an_cap Cảnh Nhiên lúc đó, giờ nghĩ lại vẫn còn khiến người ta thở.
đóvi_pham_ban_quyen, mẹ anh tìm thấy chiếc vòng trong túi một chiếc áo khoác. Biết mình đã tráchleech_txt_ngu lầm cô, anh cũng không hề xin .
Những chuyện cô làm, anh lại cô phải xin .
Những chuyện Đồ Tú Tú đã làm thì chẳng cần xin lỗi, cô chỉ mới làm loạn một chút thì lỗi củavi_pham_ban_quyen cô.
Đời trước cô sao mà ngu xuẩn , sao lại yêuleech_txt_ngu đương mùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quáng như vậy
Như Bảo, Như Bảo, cha đặt cô cái tên này là vìbot_an_cap coi cô như báu vật mà yêu thươngvi_pham_ban_quyen.
Sau khi gả cho Chuvi_pham_ban_quyen Cảnh Nhiênleech_txt_ngu, đã sống những ngày thángleech_txt_ngu thế nào
Những người có khoảng cách thế hệleech_txt_ngu, quan niệm sống không hợp nhau, ở bên nhau định sẵn là đau khổ.
Đôi mắt lạnh của Đường Như Bảo liếc nhìn Chu Cảnh Nhiên.
và Đồ Tú Tú trong lòng anh đã trở thành cặp đốivi_pham_ban_quyen chiếu không thể chối cãi.
da đen, Đồ da ; cô tướng mạo bình thường, Đồ Tú Tú dung mạo xuất ; cô đần vụng về, Đồ Tú múa hát; cô không biết chữ, Đồ Túvi_pham_ban_quyen hoa khôi đoàn văn công; cô là người anh không yêu, Đồ Tú là ánh sáng
Đường Như thu hồi tầm mắt, thản nhiên nóileech_txt_ngu: Trong lòng anh, mặt của Đồ Tú là mặt mũi, còn mặt mũi tôi thì phải chắc
Em nhất thiết phải ghen tuông vô lối như vậy sao Chu Cảnh Nhiên sa sầm mặt. Anh thích giao tiếp với cô, giờ bị động thíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net:
Lúc doanh trại Nam Ninh, Túnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tú đãvi_pham_ban_quyen cứu tôi. Giờ cô ấy gặp khó khăn, tôi giúp cô ấyvi_pham_ban_quyen xem như trảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ơn cứu mạng năm , đó gì sai saobot_an_cap
Năm đó nếu không nhờ Đồ Tú Túbot_an_cap cứu, anh đã chết bờ sông rồi.
Anh hy vọng có thể thấu hiểu cho anh, tranh chua tị với Túbot_an_cap Tú.
Đối với Tú Tú, anh chỉ tình cảm anh , không có tình riêng nam nữ, cô toàn không cần phải vào ấy.
Anh muốnvi_pham_ban_quyen trả cứu mạngbot_an_cap thì cứ trảleech_txt_ngu, không được lấy tiền của tôi để trả. Đồ Tú Tú cứu anh chứ không phải cứu tôi. Đường Như Bảoleech_txt_ngu không khách khí bác lại.
Chu Cảnh Nhiên siết chặt nắm đấm, gân xanh trên trán nổi : không phải chồng
nói của cô khiến anh thất vọng tột độ.
Anh là loại chồng nào chứ Kết hôn nhiêu năm rồi, có viên phòng chưa
Bốnvi_pham_ban_quyen chữ bị Đường Bảo nơi cổ họng. Cô sợ ra sẽ kích động Chu Cảnh , khiến lại muốn hôn cô lần trước.
Tôi cho anh ngày, sau ba nếu tôi không thấy , tôi sẽ đến chỗ Đồvi_pham_ban_quyen Tú Tú làm loạn. Tôi còn nói với cả khu tập thể rằng anh đangleech_txt_ngu bao che, dung túng cho Đồ Tú Tú.
Thấy sắc mặt Chu Cảnh Nhiên càng đen lại, ánh mắt nhìn cô ngày càng thâm , Đường Như Bảo vội bỏ câu này rồi lủi vào phòng, đóng và cài lại.
Quỷleech_txt_ngu mới biết đàn ông này có lại giở trò cưỡng hôn ghê tởm như lần trước hay không
Phù Đường Như Bảo thở hắt một hơi, tâm bực bội mới kháleech_txt_ngu hơn chút ít.
Nghevi_pham_ban_quyen thấy đóng bên ngoàibot_an_cap, Đường Bảo vộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bước đến bên cửa . Chẳng chốc, cô thấy dáng Chu Nhiên đi ra ngoài.
Hướng anh đi chính lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhàleech_txt_ngu Đồ Tú Tú.
Đườngleech_txt_ngu Như Bảo mím môi, quay người tìm quần áo đi tắm.
Tắm xong, cô càileech_txt_ngu then cửa, nằmleech_txt_ngu tạp chuyện truyềnbot_an_cap kỳnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đột nhiên, một ý tưởng lóe lên đầu, cô lập dậy, cầm lấy bút giấy, nằm bò trên bắt đầubot_an_cap viết câu chuyện của mình, chóng đắm chìm vào thếvi_pham_ban_quyen tác
A , em không cố ý lấy tiền của Như Bảo đâu. Em đibot_an_cap tìm váy, thấy trong túi cô ấy giấu một phong bì, trên đó viết anh, em tưởng cô ấy lấy trộm tiền anh. Dù Như không đến làm loạn thì nay sẽ giao này anh. Cô ấy dẫn người đến , em trộm tiền, em nhất thời hoảng , không biết phải làm .
Tú đưa phong bì cho Cảnh Nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cúi đầu, hốc mắt ửng hồng, khẽ khàng thốt ra lời đó.
Chu Cảnh Nhiên ngồi trên ghế, ngẩng đầu nhìn Đồ Tú Tú.
Ánh mắt Đồ Tú Tú trong trẻo, nhưng khi nói lời này, đáy mắt lại thoáng qua vẻ chột dạ.
Anh nhận nói dối, nhưng không trần.
Anh cầm lấy tiền, trầm giọngvi_pham_ban_quyen nói: Số này là cho Như Bảo.
Đồ Tú Tú khó hiểuleech_txt_ngu liếc nhìn: Sao anh có nhiều tiền đưa cho cô ấy thế Một người đàn bà ấy cần nhiều tiền vậy làm gì
Đưa cho cô ấy muốn cô ấy đòi ly hôn . Chu Cảnh thản nhiên nói. Nhắc đến chuyện Đường Như Bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đòi ly hôn, giữa mày anh không lên vẻ phiền muộn.
Đồ Tú nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong, tim thắt lại một cái: Anh chẳng phải anh nói anh đã viết xong đơn xin ly hôn rồi sao
Chu Cảnh Nhiên day thái , mệt mỏi đáp: Hù dọa cô thôi.
Tú như đả kích mạnh mẽ.
Nói vậy là Như Bảo đang nhất quyết đòi ly hôn, còn Chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cảnh Nhiên căn bản chưa từng việc ly hôn với cô ta
Để Đường Như Bảo ngừng làm loạn, anh thậm chí còn đưa cô ta trăm
có nghĩa là Chu Cảnh Nhiên chưa bao giờ nghĩ việc
Mặc dù cô không coi trọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gia cảnhbot_an_cap của Chu Cảnh Nhiên, nhưng cô cũng không cho phép không có chút ý đồ nào với mìnhbot_an_cap.
Trước đây tâm trạng cô luôn mâu thuẫn phức , nếu Cảnh Nhiên ly hôn với Như Bảo để cướibot_an_cap cô, cô phải làm sao
Bây giờ lại với cô rằng anh không hề viết đơn ly hôn
Sắc mặt Đồ Tú trắng bệch, cô tủi quay , không Chu Cảnh Nhiên nữa.
Chu Cảnh Nhiên vốn khan nên không hiện ra điểm bất thường , anhleech_txt_ngu bỏ phong bì vào túi, lại kiểm bài tậpbot_an_cap của Tâm.
Tâm Tâm rất thích Chu Cảnh , động mang bài đã làm đến cho anh xembot_an_cap.
Cảnh Nhiên xem xong, ngẩng mỉm cười nhìn Đồ Tú Tú: Tâmbot_an_cap Tâmbot_an_cap minh giống em vậy, nhỏ tuổi mà viết chữ đẹp quá.
Đồ Tú Tú giơ tay lau nước mắt nơi mi: Em hy vọng bé thể học hành nhiều hơn, lên cũng thi vào đoàn văn công.
Em à Chu Cảnhvi_pham_ban_quyen Nhiên nhíubot_an_cap mày, nghi hoặc nhìn Đồ Tú Tú. Chợt nghĩ lại, tưởng cô đau lòng vì chuyện tối nay, bèn nói:
Lát nữa tôi về đưa tiền cho Như Bảo, giải thích rõ tình hình với cô ấy, bảo cô ấy xin lỗi em.
Chú Chu, cháu làmbot_an_cap xong bài rồi, cháu có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sang nhà chúvi_pham_ban_quyen xem tivi Tâm Tâm ngước cái đầu nhỏbot_an_cap lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mắt nhìn Chu Cảnh Nhiên.
Chuleech_txt_ngu Cảnh Nhiên cô bé: Được, nhưng đừng xem muộn quá.
Vâng ạ. Tâm Tâm gật đầu, sau đó nhớ điềuleech_txt_ngu gì, bĩu môi nói: con chó nhà Vĩ dữ lắm, Tâm sợ nó. Với lại bà Vĩ cứ hay nói với Tâm Tâm là để mẹ làm dâu nhà bà ấy. Mẹ không thích sang nhà chú ấy xem , muốn xem lắm.
Nghe vậy, Chu Cảnh Nhiên quay đầu lại, đôi mắt đen cuộn trào cảm xúc khác lạ, kinh ngạc nhìn Đồ Túvi_pham_ban_quyen Tú: Vi đạileech_txt_ngu nương muốn em con dâu bà ấy sao
Vĩ thúc thúc Tâmbot_an_cap chính là Vi trưởng. Sáu năm vợ anh ta lâm bệnh qua đời, để lại một trai một gái.
liên trưởng năm nay mươi sáu , lớnvi_pham_ban_quyen hơn Đồ Tú Tú tận một tuổi. Dù là hình hay tính cách, Chu Nhiên đều cảm thấy Đồ Tú Tú Vi liên trưởng không hề đôi.
Vi liên trưởng trong việc nghiêm túc, người đội tốt. Nhưngbot_an_cap trong cuộc , anh tuyệt đối không phải một ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chồng tốt. Hai đứa trẻ do vợ để lại đều là lũ nghịch , nếu Tú Tú dắt theo Tâm gả qua đó, bọn chúng nhất sẽ bắt nạt Tâm Tâm.
Cảnh Nhiên nhướng mày thật cao, trầm giọngvi_pham_ban_quyen nói: Đối em, Vi liên trưởng phải là bến đỗvi_pham_ban_quyen tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tú Tú còn trẻ như vậy, tái giá là bình thường. nhất định phải tìm một người đàn ông có thể mang lại hạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phúc choleech_txt_ngu , toàn toàn em, coi Tâm Tâm con của .
Đồ Tú Tú khẽ mím môi, để lộ cười bất : Vi đại nương nóileech_txt_ngu đùa thôi, Vi liên trưởng đã có đối tượng rồi, sao có thể để mắt một góa phụ mang theo con gái như .
Anh không cho phép em mình nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế. Chu Cảnh Nhiên nhíu mày, ánhvi_pham_ban_quyen mắt tối sầm không rõ cảm .
Dáng vẻ Tú vô cùng đáng thương, trong hốc mắt rưng rưng nước mắt, mong manh ấyvi_pham_ban_quyen khiến Chu Cảnh Nhiên thắt lại. Embot_an_cap vốn dĩ là phụ cùng con gái mà, em đâu có nói bừa.
Mẹ ơi, mẹ đừng khóc, Tâm Tâm không đi xem tivi nữa là được chứ . Thấy Đồ Tú Tú , Tâm Tâm . Cô bé thoát vòng tay của Chu Cảnh Nhiên, chạy lại ôm chầm lấy chân mẹ:
Mẹ ơi, Tâm Tâm ngoan mà, mẹ đừng khóc nữa có được không. Thấy mẹ , Tâm Tâm buồn lắm.
Đồ Tú Tú ngồi thụp xuống, ôm lấy Tâm Tâm, nghẹn ngàobot_an_cap nói: Được, mẹ không , Tâm buồn.
Tâm Tâm vàoleech_txt_ngu lòng Đồ Tú Tú, thút thít: Mẹ không khóc, Tâm Tâm sẽ không buồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Cảnh tượng này khiến lồng ngực Cảnh Nhiên trĩu nặng. Hình như có điều gì đó vào tơ lòng, anh đứng dậy đến bên cạnh Đồ Tú Tú, nhẹ vỗ vai cô và nói: Anh sẽ mua cho em một tivi.
Đồ Tú nghe xong, cả người cứng đờleech_txt_ngu. Cô ngước lên, đôi ướt át nhìn Chu Cảnh Nhiên: Cảnh Nhiên, tivi đắt , lại còn cần phiếuleech_txt_ngu .
Đừng khóc nữa. Chu Cảnh Nhiên thu tay , Tôi về đây.
Cảnh Nhiên Đồ Tú nhìn theo bóng lớn, vững chãi của anh, trong mắt lóe lên một tia đắc ý.
Cô biết mỗi chuyện Cảnh hứa đều sẽ làm rất tốt. Anh đã nói mua tivi thì chắc chắn sẽ cho cô. đã hỏi thăm rồi, một chiếc tivileech_txt_ngu đen trắng kèm phiếu tốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoảng 230 tệ.
Cô vào đoàn văn nhiều nămvi_pham_ban_quyen nhưbot_an_cap vậy, tiền lương của chồng quá cố đều giao hết cho cô, sau anh hy sinh cũng tiềnbot_an_cap tuấtvi_pham_ban_quyen gửi , số tiền cô hoàn toàn thể bỏ ra . Nhưng cô không nỡ.
Hiện giờ Chu Cảnh Nhiên có thể vì cô mà chi nhiều tiềnbot_an_cap như vậy, trongleech_txt_ngu lòng anh vẫn cô.
Nhưng tại sao khi Đường Nhưbot_an_cap đòi ly hôn, anhleech_txt_ngu
Đường Như Bảo đang viết lách say sưa thì có tiếng gõ cửabot_an_cap phòng. Ý tưởng bịleech_txt_ngu cắt đứt, cô bực bội đặt bút xuống, bước xuống giường ra mở cửa.
Ánh hắt lên khuôn mặt tuấn tú không góc của Chu Cảnh Nhiên. Đường Như Bảo thoáng ngẩn ngườivi_pham_ban_quyen. Kiếp trước, chính vì nhan sắc cô bị hoặc, để rồi gặp anh một lần lầm lỡ . này, với cô nói, dung mạo dù có đẹp đến đâu cũng chỉ là một da bên ngoài.
Cô lạnh nhạt nhìn : chuyện gì
ngoài đi, tôi muốn nói với cô.
Đường Như Bảo nắmbot_an_cap chặt tay nắm cửa: Không cần ra ngoài, đây là được rồi.
Trước khi trọngleech_txt_ngu sinh, chẳng thấy anh đòi trò chuyệnbot_an_cap với cô bao giờ. Bây cô muốn tiếp chuyện thì anh lạivi_pham_ban_quyen cứ hở tí là đến cửa đòibot_an_cap nói chuyện.
mắt sâuvi_pham_ban_quyen thẳm của Chu Cảnh Nhiên lại trên mặt Đường Như vài giây rồi nói:
Tú Tú không hề tiền của cô. Cô ấy qua đó để tìm váy, tưởng rằng giấu váy cô ấy trong túi xách nên mới động vào túibot_an_cap của cô. Sau khi thấy phong bì bên trong, cô ấy tưởng trộm tiền của tôi mới cầm . Chuyện ngày hôm nay thực sự quá đáng rồibot_an_cap, ngày mai đileech_txt_ngu xin lỗi cô ấy đi, tránh để người trongvi_pham_ban_quyen khu tập thể hiểu lầm rồi chỉ trỏ cô ấy.
Cô tabot_an_cap tìm váynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì phải lục của tôi Tưởng tôi để váy của cô ta túi Đường Bảo những lời này của Cảnh Nhiên cho cười. Cô chỉ tay vào mũi mình: là ta vunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net oan tôi ăn cắp cô ta sao
Chu Cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiên cau mày, giọng điệu lạnh lùngvi_pham_ban_quyen: Tú Tú không nói như !
anh lại nói như vậy đấy thôi! Như đổi sắc mặt, giọngvi_pham_ban_quyen nói và ánh mắt nhìn Chu Cảnh Nhiên đầy vẻ mỉa mai. ta không chỉ vu ăn váy, mà còn vu oan tôi ăn của anh!
Chu Cảnh Nhiên, lương tâm củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chó rồi à ta lấy tiền của tôi mà tôi còn phải đi xin lỗi cô ta sao Rốt cuộc là não anh có vấn đề hay não tôi có vấn đề Lời này mà anh ra được
Mỗi người đều phải trả cho hành động của mình. không quan tâm cô ta lấy của tôi ý gì, tâm tư , tôi sẽ không xin đâu. Cho dù ta có sạch mặt mũi ở cái khu tập thể này cũng là do cô ta tự chuốc lấy.
Đủ rồi! Chu Cảnh Nhiên nhìn đôi Đường Như Bảo mấp máy nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra lời khiến anh phẫn nộ. Anh đã phải rất nỗ lực kìm nén cơn đang sục sôi trong lồng mới không ra tay đánh cô.
Ánh mắt anh càng lúc càng lạnh lẽo: Sao cô lại trở nên sắc , không điều nhưvi_pham_ban_quyen thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này!
Tôi không biết điều , anh làm gì được Đường Như Bảo xòe tay ra trước mặt anh, lấy lại chưa Trả tiền cho tôi!
Tú Tú muốn mua tivi, số tiền này tôi mua tivi cho cô ấy trước.
Cảnh Nhiên, tôi chỉ cho anh thời ba ngày. Ba ngày mà không trả lại tiền cho tôi, sẽ rêu rao khắp nơi Đồ Tú Tú trộm tiền của tôileech_txt_ngu, cô ta trộm tiền là để tivi!
Đường Như Bảo, cô không lòng trắc ẩn nào à Tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tâm muốn xem tivi, tôi mua cho convi_pham_ban_quyen bé thì có làm
mua chovi_pham_ban_quyen cô ta bao nhiêu chiếc tôi cũng không có ý kiến, nhưng anh tiền tôi để mua có ý kiến đấy.
Chu Cảnh Nhiên tức đến xanh mặt: Đó cũng là tiền tôi đưa cho cô.
Anh đưa choleech_txt_ngu tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì không phải tôileech_txt_ngu nữa sao Đường Như Bảo nhìn Chu Cảnh Nhiên mộtleech_txt_ngu kẻ ngốc, Ba ngày không trả tiền, tôi sẽ tính lãi đấy. Còn nữa, chuẩn bị thêm chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi ba trăm tệ nữa.
Chuẩn bị thêmvi_pham_ban_quyen ba trăm tệ Chu Cảnh Nhiên tưởng mình nghe lầm.
Đúng, ba trăm này là tiền bồi thường ly hôn anh dành cho tôi.
Tôi không đồng ý ly hôn! Chu Cảnh Nhiên đầy gân xanh.
Nghĩ đến việc một tháng sau đôi bên sẽ ai nấy đivi_pham_ban_quyen, giọng điệu của Đường Như Bảo bỗng trở nên vô cùng bình thản:
Không anh đồng ý hay không đâu, Chu Nhiên. không phải đang gây hấn anh, mà đang nghiêm túc thông báo cho anh biết, ta nhất định phải ly hôn.
Nghiêm túc thôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net báo cho tôi Chu Cảnh Nhiên cười khổ, ra đòi ly hôn không phải là đang trò mềm buộc chặt với tôi sao
Chơi trò lạt mềm buộc chặt với anh Đường Như giống như vừa nghe thấy mộtleech_txt_ngu chuyện nực cười nhất thếbot_an_cap gian, cô phì cười thành tiếng: là hạng người rảnh thế sao
Thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô dường thực sự nói , sâu trong lòng Chu Cảnh Nhiên bỗng thoáng qua nỗi hoảng loạn không .
Anh mình, tay muốn nắm lấy Đường Như : Như Bảo, cô có thể
Đườngleech_txt_ngu Bảo lùi lại hai bước, khỏi bàn tay đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa ra anh, Chu Cảnh Nhiên, anh yêu tôi thì hãy tha cho tôi đi. Hôn cũngbot_an_cap như con người vậy, không chịu nổi vò .
Đồ Tú Tú rất tốt, xinh đẹp lại thông minh, còn có mộtvi_pham_ban_quyen công việc ổn định, cô ấy hợp làm vợ anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn tôi.
Không phải thế! Người đàn ông vốn luônleech_txt_ngu khinh thường việc giải thích với cô, lúc này bỗng cuống muốn phân trần:
Anh và Tú Tú thực sự trong sạch, hoàn toàn không chút tình cảm nam nữ nào với cô ấy cả, anh chỉ coi cô ấy như gái thôi.
không còn quan trọng nữa rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. đã không còn là Đường Như Bảo của kiếp trước, cô cũng chẳng màng giải thích của anh nữa.
Yêu, lỡ mất là lỡ mất, cô muốn quay đầu, càng không muốnvi_pham_ban_quyen sai thêm lần .
Thiên hạ bao đàn ông có em gái, cũng chẳng ai sau khi kết hônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại vì em gái mà phụvi_pham_ban_quyen vợleech_txt_ngu con mình .
Nghĩ kiếp trước, Chu Cảnh Nhiên và Đồ Tú quấn quýt bên nhau như với bóng, hoàn toàn quên mất ở quê nhà vẫn còn vợ con nhỏ.
Chu Cảnh Nhiên gái thực người thường màbot_an_cap.
Lòng Đường Như Bảo lạnh ngắt.
Đặc biệt là ánh mắt gái trước qua .
thể nào buông bỏ được, yêu anh là một cái sai, thì ông trời việc phạt cô.
Nhưng con gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô là vô tội, tại sao con bé không tình yêu của Tại sao phải lâm bệnh qua đời khi tuổi đời quá nhỏ
Như Bảo đóng cửa lại, không quên nhắc nhở Chu Cảnh Nhiênleech_txt_ngu: Thời hạn ba ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trôi trong mắt thôi, nhớ chuẩn bị đủ năm trăm đồng cho tôi.
Chu Cảnh Nhiênleech_txt_ngu đứng đó, cửa phòng bị Đường Như Bảo phàng đóngleech_txt_ngu sập lại.
siết chặt nắm đấm, rồi lại siết chặt thêm.
Gân xanh trên mu bàn tay nổi lên sợi, như những sợi dây thừng quấn quanh trái tim anh, ngừng giằng xé.
Cực khó chịu.
Người vợ vốn luôn phục tùng , tính tình nhu nhược, ti và ít nói, sao bỗng chốc lại thành một người khác thế này
Dù là lời nói, cử chỉ hay mắt nhìn , đã hoàn toàn thay đổi.
không phải là tin vào học, anh đã ngỡ vợ mình ma rồi.
Một người sao cóvi_pham_ban_quyen thể nói thay đổi là thay đổi ngay , lại thay đổi triệt để đến thế
Như Bảo, sao em lại trở nên xa lạ thế Chu Cảnh Nhiên trầm mặc nhìn chằm chằm vào cánh cửa.
Cửa phòng không cách âm, đến động nhỏ cũng có thể nghe thấy.
Lời này của Chu Cảnh Nhiên tự nhiên vào tai Đường Như không một chữ.
Trong anh, chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải tôi luôn xa lạ như vậy sao Đường Như Bảo lạnh đáp lại:
Kể từ khoảnh khắc anh vu oan cho tôileech_txt_ngu làm bỏng tay Đồ Tú Tú, rồi đẩy tôi ngã khiến đập cạnh bàn, tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã hoàn chết tâm với anh rồi.
Tôi đã khôngbot_an_cap còn yêu anh nữa, anh cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trông tôi bảo gì nghe nấy, tùng anh như trước sao
Chu Cảnh Nhiên, đã baobot_an_cap giờ tìm hiểu tôi biết tôi thích gì, biết tôi thích ăn gì, biếtleech_txt_ngu gì không
chẳng biếtbot_an_cap gì cả, vậy anh lấyleech_txt_ngu tư cách mà bảo tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trở nên xa lạ với anhleech_txt_ngu
Dù côbot_an_cap là Đường Như Bảo hay một Đường Như Bảo ngang ngược, thì đối với anh, vẫn luôn là một xa .
Nghe những lời này của Đường Như Bảo, đôi mắt thẳm của Chu Cảnh Nhiên trở tối sầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại.
Anh cúi đầu, khẽ dài một tiếng.
Đúng vậy, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bao giờ tìm hiểu về cô.
Anh chỉ nhớ, lần đầu tiênleech_txt_ngu gặp cô cùng cha cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra ga tàu đón cô.
Lúcbot_an_cap đó cô gầy gò, đen nhẻm.
Mái tóc khô .
Khi nhìn thấy anh, cô cùng nép.
Sau nàyvi_pham_ban_quyen gặp gỡ vài lần, anh nhận ra ánh mắt cô anh rất khác.
Không giống ánh mắt của những nữ đồng chí khác, mắt đó cứ như cao dán chó, dính chặt lấy người .
đó , lấy hết can đảm đưa anh một tình, bức thư đó viết đi viết lại cũng chỉ có mấy chữ nguệchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuổi: Em thích anh.
Cô còn tuyên bố trước mặt chiến hữu của anh sau sẽ gả chobot_an_cap anhleech_txt_ngu, làm vợ
Nguyện củavi_pham_ban_quyen cô đã thành hiện thực, cô trở thành vợ anh.
năm qua sau khi kết hôn, tình yêu cô cho chỉ có tăng chứ không giảm.
Cô yêu anh đậm như thế, sao đột nhiên lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn ly hônvi_pham_ban_quyen
Còn sư ngoạm anh năm trăm đồng nữa chứ.
Chu Cảnh Nhiên suy đi tính lại, cuối cùng ra mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kết luận: cô làm tất những này chắcvi_pham_ban_quyen chắn làvi_pham_ban_quyen để thu hút sự chú của anh.
Nghĩ đến việc mình còn cảm thấy hoảngvi_pham_ban_quyen hốt muốn giải thích với , sắc mặt người đàn ông liền trở nên unội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ám vô cùng.
Anh xoay người, mangvi_pham_ban_quyen một luồng khí trở về phòng ngủ, xuống mà không thèm cởi quần áo.
Nghĩleech_txt_ngu đến hai ngày chuyện Đường Như Bảo đòi ly hôn mà xúc của mình bị cô dắt mũi, anh tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến mức đấm ngực giậmvi_pham_ban_quyen chân.
Hừ, đàn bà, này anh thèm vào mà quan tâm đến cô ta!
Ngày hôm sau, Đường Như Bảo ngủ đến tận mới dậy.
Cô tự nấuvi_pham_ban_quyen cơm trắng, xào đĩa rau và một đĩa củ cải xào thịt hun khói.
Sau khi ăn no, ra sân phơi nắng.
Cái nắngbot_an_cap ban trưa tuy gay gắt nhưng chỉ vài là thần sẽ chấnbot_an_cap hẳn lênbot_an_cap.
Vừa đứng ngoài sân được lúc, cô thấy Chu Cảnh Nhiên một chiếc tivi đi quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cổng.
Chẳng cần nghĩ cũng anh mang đến nhà Đồ Tú Tú.
Thấy cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mắt trầm xuống, mặt không chútvi_pham_ban_quyen biểu cảmvi_pham_ban_quyen.
Đường Như Bảo nhướn mày, anh ta thật sự mua tivi cho Đồ Tú Tú à
Đúng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ đàn ông rẻ mạt.
Đối với vợ mình thì keoleech_txt_ngu kiệt như cổ chày ra nước, còn với vợ người ta thì lại hào phóng như công xòe đuôi.
Buổi tối.
Nhiên đi huấnvi_pham_ban_quyen luyện , Đường Bảo đang ăn cơm tối.
Hồi chiềubot_an_cap, Đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bảo có mua con gà của ngườileech_txt_ngu dân gần đó mang .
Thịt đem om nấm hương, xương thì canh.
Conleech_txt_ngu gà nặngvi_pham_ban_quyen ba cân, vừa đủ cho mìnhbot_an_cap cô ăn.
Chu Cảnh Nhiên đẩy cửa bước vào, ngửi thấy mùi canh thơm phức, anh , thầm nuốt nước miếng.
Thấy Đường Như Bảo không cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vồn tiếp, xới cơm múc canh cho mình như trước, anhleech_txt_ngu vui mà cau .
Anh cởi áo rằn bênleech_txt_ngu ngoài , bên trongleech_txt_ngu chỉ một chiếc áo ba lỗ trắng.
Anh ngồi xuống ghế ở phòng khách, ánh mắt lùng u ám vẫn luôn đặt trên người Như Bảo.
Đường Như Bảo bưng bát, thong thả húp .
Anh không lên tiếng, cô cũng chẳng buồn mở , thậm chí một liếc mắt cũng không dành cho .
Làm vợ kiểu này Chu Cảnh Nhiên rất ghétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô như hiện tại.
nghĩ đến bứcvi_pham_ban_quyen điện tín nhận được hôm , dù đã định khôngbot_an_cap thèm quan tâm đến cô, anh vẫn nhạt lên tiếng: Tuầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau mẹ và em gái sẽ lên đây.
Động tác húp canh của Đường Bảo khựng lại.
trước, mẹ anh lên đây ngày quốc tế nhi một chút.
Sau khi gặp cô và Tú Tú, bà cũng giống Chu Cảnh Nhiên, bị Đồ Tú Tú mê .
Suốt ngày chê bai cô, mắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiếc .
Biết côleech_txt_ngu không chịu ly hôn với Chu Cảnh , bà ta còn hạ thuốc anh, muốn để Chu Cảnh và Đồ Tú Tú
Không ngờ, Cảnh Nhiên lại cô sinh quan hệ, còn cô mang thai ngay lần đó.
. Đường Như Bảo khẽ mộtvi_pham_ban_quyen tiếng, rồi tiếp húp canh.
và em gái anh ta tuần sau mới tới, lúc đó cô phải dọn ra ngoài ở mới được.
Cô chẳng muốn hạ hai tổ tông đó chút nào.
Đêm đến, Đường Như Bảo lại thắp đèn viết lách.
Cô vẫn giống như kiếp trướcvi_pham_ban_quyen, thích vào đêm yênbot_an_cap tĩnh.
Hiệu suất làm bốn tiếng ban đêm còn cao hơn cả ban ngày.
Ngày hôm sau, cô mang bảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thảo đã xongvi_pham_ban_quyen ra điện gửi .
Từ điện đi ra, cô ghé vào cửa hàng bách hóa mua chút ăn.
Đột nhiên, một bé gái khoảng năm tuổi, quần áo rách , từ bên cạnh rác bên đường lao ra, ôm chầm lấy chân cô: Mẹ ơi!
Đường Bảo nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn bẩn thỉu đang ngước , chấn động: An
Đường Bảo giơ tay, lóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngóng xoa lên khuôn mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ nhắn của bé gái.
Những vệt bẩn trên con bé đã khô lại, dính chặt lấy da, cô hoàn toàn không thể lau sạch .
Đường Như Bảo bế thốc đứa trẻ lên, lao thẳng vào bưu điện: Đồng , có nước khôngbot_an_cap Mau cho tôi xin ít nước.
Nhân bưu thấybot_an_cap cô hớt hải bế một gái xông vào, cứ ngỡ đứa đã ra chuyện đại sự.
Nghe cô xin , nam đồng chí vàng tới, mang theo cả cốc uống hằng ngày của mình.
Cảm ơn. Đường Như Bảo gắng kìm nén sự xúc trong , nhưng tay lấy cốc nước vẫn ngừng run .
Nhận được nước, cô ngồi thụp xuống, ướt lòng bàn tay và tay áo, cẩn thận lau sạch những bẩn trên mặt bé gái.
Rất nhanh , một gương mặt quen thuộc, vọt và non nớt hiện ra trước mắt cô.
Nhìnbot_an_cap thấy gương mặt ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Đường Như Bảo bàng hoàng đến mức tứ chi bủn rủn, ngã ngồi bệt xuống .
Chiếc ca men trên tay rơi xuống sàn, phátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra một tiếng keng chóivi_pham_ban_quyen tai.
không dám tin vào mình khi nhìn bé gái đang mặt.
Không thể nói giống.
đơn giản là đúc cùng một khuôn!
Con gái An của cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi qua vẫn chưa đầy sáu tuổibot_an_cap.
Đứa trước mắt nàybot_an_cap cũng tầm năm, tuổi.
Đường Như Bảo cảm thấy mình như đang nằm , đêm qua nhớ về con, hôm nay đã được .
Chuyện này thật quá đỗi hoangleech_txt_ngu đường.
vội vàng dùng sức ngắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạnhleech_txt_ngu vàobot_an_cap mình một cái.
Rất .
Cô nhắm mắt , khẽ lắc đầu.
Khi mở mắt lần nữa.
Bé vẫn đứng , ngay trước mặt cô.
tóc bị thấm nước bết chặt trán.
Đôi mắt con nhìn côvi_pham_ban_quyen trong veovi_pham_ban_quyen như hai viên ngọc trai .
Mắt Đường Như Bảo bỗng chốc nóng hổi, nhòe đi vì .
Đồng chí, cô không sao chứ Nam đồng chí nước lúc nãy nhặt chiếcleech_txt_ngu cốc , lo lắng nhìn Đường Như .
Đường Bảo , cô chỉ tay vào bé gái, ngẩng đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi người đàn ông: Các có biết con bé không
đàn ông cầm nước, dừng trên người bé gái, mỉm cười nói: Nó là đứa trẻ xin ở phố này, đã đây từ ba năm trước rồi.
xin sao Đường Như Bảo trợn tròn mắt, đã đi xin ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở đây từ ba năm trước
Ba năm trước, con bé mới tuổi chứ
Người ông nhìn Đườngleech_txt_ngu Như Bảovi_pham_ban_quyen: Đồng chí, cô quen nó à
Đường Như Bảo đứng dậy.
Cô tùy tiệnvi_pham_ban_quyen tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một lý doleech_txt_ngu: Con bé rất giống đứa cháu gái đã mất của tôi, cháu tôi đã qualeech_txt_ngu đời năm trước rồi
Người đàn ôngbot_an_cap thấy dáng vẻ hốt hoảng bế đứa chạy vào lúc nãy cùng động của cô không giống như đang diễn kịch.
Có lẽ đứa trẻ này thực sự rất giống người cháu đã khuất cô.
Anh ta tốt bụng gợi ý: Bình thường hàng xóm láng tốt bụng vẫn hay cho nó chút đồ ănbot_an_cap thức mặc.
Nó thang ở đây ba năm chẳng thấy ai nuôi. Nếu điều cô cho phép, hay là đưa về nuôi như gái không
Đường Bảo lắcvi_pham_ban_quyen , nhìn vào mắt , mắt dângnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầy.
Ông trời chỉ cho cô cơ hội sinh, mà còn cho cô cơ hội để đắp cho con gái .
Làm sao cô có thể chỉ nuôi con bé như mộtleech_txt_ngu đứa cháu
Người đàn ông cô không đápleech_txt_ngu lại lời đề nghị của mình, chỉ biết bé gái với ánh đồng .
Dù sao cũng là con gái, nếu là con trai thì hẳn đã có người nhận nuôi từ lâu rồi.
Ngay khi đàn ông đang thầmleech_txt_ngu thương cảm chovi_pham_ban_quyen đứa nhỏ, Như Bảo độtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên ôm chầmleech_txt_ngu lấy bé , nước tuôn rơi như đê , giọng nghẹn : Tôi muốn tôi muốn nuôi con bé như gái ruột
Buổi chiều.
Mặt trời lặn dầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về phía tây.
Những đám mây rực rỡ sắc màu nhuộm thắm cả bầu và mặt đất, đẹp tựa như một tranh sơn dầu.
Đường Như Bảo dắt tay bé gái đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trạm gác đăng ký.
lấy giấy chứng nhận vừa xinleech_txt_ngu được ở đồn công an cho lính gác.
Tôi nhận nuôi một con gái, tên con bé An Lai, đây là chứng nhận của đồn công an cấp.
Sau khi hoàn tất thủ tục, Đường Như đưa bé gái về .
Cô thân tắm rửa, gội đầuleech_txt_ngu cho con.
Rồi lấy bộ quần mới mua từ cửa hàng may sẵn mặc con bé.
Khi đã được sửa soạn sạch sẽ, bé gái trôngbot_an_cap có vài phần giống .
Nhìn gương mặt sạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ của con, Đường Như Bảo lại không kìm được mắt.
thực đã khóc, cô đi, lén lau những giọt .
Bé gái mặt, lo lắng ngước nhìn cô: Mẹ.
Như mắt nhìn con: này con tên là An , con gái yêu của mẹ.
An Lai ngoanleech_txt_ngu ngoãn gật đầu, con thích cái tên An , có nghĩa là bình an trở về.
Đường Như Bảobot_an_cap vuốt ve khuôn nhỏ nhắn của con, lòng dâng lên bao cảm xúcleech_txt_ngu ngổn ngang.
Lúc đường về
có hỏi An Lai: Con đã giờ gọi người khác là mẹ
An Lai lắc đầu: ạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, có phải là mẹ .
Đường Như Bảo hơi ngạc nhiênleech_txt_ngu: Vậy tạileech_txt_ngu sao con lại gọi lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ
An nói: Vì cô chính mẹ con , mẹ luôn cứu con trong mơ, mẹ chính củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Đường Như Bảo thấy mũi caybot_an_cap cayvi_pham_ban_quyen: Con là người ở đâu
An Lai lắc đầu: Con không , con tỉnh lại thì đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net luôn đi xin ăn ở đó .
Đường Bảo hỏi tiếp: Vậy trước khi tỉnh lại thì sao
An Lai tưởng một chút rồi lại lắc đầu: Conleech_txt_ngu không .
Đường Như Bảo lặng lẽ ngắm nhìn An Lai rất lâu.
Cô đưa tay vuốt ve gò má của , dịu dàng nói: Đói rồi phải không Để mẹ đi nấu con ăn.
Dùbot_an_cap nãy đã ăn ở tiệm cơm quốc doanh, nhưng đi bộ một quãng dài đây, bụng chắc cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã đói lại rồi.
Mẹ ơi, con muốn mì. An Laileech_txt_ngu gật đầu, chớp chớp mắtbot_an_cap nói.
Được, mẹ nấu cho An Lai ăn. Đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào bếp nấu , rán thêm một quả trứng .
Cô còn ra vườn hái một nắm lá khoai lang, xàoleech_txt_ngu một đĩa đầy.
An Lainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có ăn rất ngonbot_an_cap miệng, con ăn sạch cả bátvi_pham_ban_quyen lớnleech_txt_ngu lẫn quả trứng ốp la, rau lang cũng ăn rất nhiều.
ơi, mẹ nấu ngon quá. đặt bát xuống, nhìn Đường Như ánh mắt đầy sùng bái.
Nghe thấy lời này, cổ Đường Như Bảo một lần nữa nghẹn đắng.
Cô lại muốn .
Kiếp trước, con gái thích nhất là cơm cô .
Dù là xào là bát mì, chỉ cần là cô nấu, con bé thích ăn.
Mỗi khi thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô bận rộn trong bếp, con gái luôn nhìn cô bằngvi_pham_ban_quyen ánh mắt sùng như thế này.
Trong lòng con gái, mẹ chính sự tồn tại tựa như thần linh.
Sau khi conbot_an_cap ngã , côvi_pham_ban_quyen con đi khắp nơi y, khẩu của bắt đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kém đi, những món cô nấu con chẳng còn ăn được bao nhiêu .
Côleech_txt_ngu bắt đầu căng thẳng, sợ hãi, lo và tuyệt vọngvi_pham_ban_quyen
Đêmleech_txt_ngu nào cô trên đấtbot_an_cap cầu xin ông trời, xin Ngàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hãy tha cho con gái cô.
Cô thà dùng mạng mình để đổi lấy một đời bình an, không tật, không tai ương, không đau .
Một ngày khi gái qua đời, thân hình nhỏ bé yếu ớt ấy nằm trong côleech_txt_ngu, thều thào: Mẹ ơi, muốn mì.
Cô đã nấu mì con.
đó là con ăn được nhiều nhất từ khi đổ bệnh.
Sau khi ăn xong, con cũng dùng mắt hệt bây giờ nhìn cô: Mẹ ơi, mì mẹ nấu ngonleech_txt_ngu quá, con muốn ăn mãi mãi
Mẹvi_pham_ban_quyen sẽ nấubot_an_cap con ăn mãi . vừa khóc vừa vuốt khuôn gầy gò của .
Thế nhưng sang hôm sauvi_pham_ban_quyen, thân thể nhỏ ấy cứ thế lạnh đi.
Đôi mắt nhắmvi_pham_ban_quyen lại, không bao giờ mở ra nữa.
đã mãi mãi lạc mất con của mình
Giờ đây, ông trời đã đưabot_an_cap con gái lại bên cạnh cô, kiếpleech_txt_ngu này, cô phải yêu convi_pham_ban_quyen gấp bội.
Ăn mì xong, Như Bảo dẫn An Lai đi dạo quanh khu tập thể quân nhân. Một là An Lai làm quenbot_an_cap với môi trường nơi đây, sau bữa ăn cho tiêu thực.
Đi ngang qua Đồ Tú, cô dừng bước, nghe tiếng chuyện từ bên trong .
Vân Mai hỏi: Tú Tú, phim ‘ Doanh Bát Niên’ chiếu chưaleech_txt_ngu
Đồ Tú Túleech_txt_ngu đáp: Vẫn , phải đến bảy giờ mới có.
Chương Vân Mai vãn: mà lâu thế không biết, tôi sốt ruột chếtvi_pham_ban_quyen được. Tú Tú à, vẫn là phúc nhất, muốn có tivi là Chu trưởng mua cho cậu.
Đồ Tú Tú khiêm tốn: Là nhà bài trưởng không dùng nữa anh lại thôi.
Chương Vân Mai lại hỏi: doanh trưởng, cái tivi mua lại từ nhà trưởng hết bao tiền thế
Chu Cảnh trả lời: trăm năm mươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Vân Mai : Oa, đắt thế à, anh đối với Túnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tú tốt thật đấy. Tú, mình ngưỡng mộ cậu đến thôi.
Chu Nhiên thảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên nói: Tú là em gái , anh thương em gái chuyện nên làm.
Chương Vân Mai xuýt : Tôi cũng muốn có một trai như vậy quáleech_txt_ngu.
Tâm Tâm lên tiếng: Chú Chu ơi, sườn hôm nay ngon lắm ạ.
Chu Cảnh Nhiên dịu giọng: Đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là phần nhàvi_pham_ban_quyen bếp cho , chú chẳng nỡ ăn mà mang về cho Tâm Tâm , Tâm Tâm ăn xong phải ngoan ngoãn làm bàivi_pham_ban_quyen tập nhé.
Tâm Tâm ngoan ngoãn: Vângnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ạ, Tâm Tâm sẽ ngoãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm bài tập.
môi Như Bảo khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh đầy mỉa mai. Cô dắt tay An Lai tiếp tục đi về phía trước.
Trên đường , họ tình gặp vợ chồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ủy. người họ cũng đangleech_txt_ngu đi dạo sau bữa cơm.
Chính ủy Trình Cương mặt nhỏ nhắn lạ lẫm của Lai, tò mò hỏi Đường Như Bảo: Đường, bé gái này người nhà cô à
Đường Bảo mỉm cười: ủy, là con gái tôi nhận nuôi hôm nay, tên là Lai. Có giấyvi_pham_ban_quyen nhận của đồn công an, hoàn toàn hợpvi_pham_ban_quyen pháp .
An ngoan, cũng rất thông minh. Nghe Đườngleech_txt_ngu Bảo chào Chính ủy, con bé cũng cười lễ phép chào theo: chào chú Chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ủyleech_txt_ngu, chào dì ủy ạ.
Trình vợ là Lư Anh đều ngạc nhiên: Con gái nuôi sao
Trình Cương , đã nhận con nuôi rồi thì cuộc hôn nhân còn ly hôn nữa không Đơn xin ly hôn vẫn còn nằm trong ngăn kéo ông chưa nộp lên , lát phải thằng nhócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chu Nhiên kia nói chuyện lại mới . Đã có con rồivi_pham_ban_quyen thì còn hôn cái gì nữa
Lư Anh bước tới, xoa xoaleech_txt_ngu đầu nhỏ của An Lai, dịu dàng nói: Bác và chú đây tuổi tác lớn hơn bốleech_txt_ngu mẹ cháu nhiều, cháu gọi là bác trai, bác , nghe cho thân .
Tóc con bé đã được sạch sẽ, suôn mượt, chỉ là màu hơi khô vàng, nhìn qua biết bị thiếu .
An Lai ngoãn đổi cách : Cháu chào trai, bác gái ạ.
non nớt, mại vô cùng đáng yêu khiến gương mặt Lư Anh lên nụ cười hiền hậuvi_pham_ban_quyen.
Cươngvi_pham_ban_quyen nhìn Đườngvi_pham_ban_quyen Như , thâm trầm : Cô và Chu doanh kết hôn bao nhiêu năm nay chưa có con cái, nhận nuôi một đứa bên cũng tốt.
Như vậy nhà có trẻ con, tình cảm vợ chồng có lẽ sẽ hàn gắn.
Sau khi tạm biệtvi_pham_ban_quyen vợleech_txt_ngu chồng Trình Cương, Đường Như Bảo dẫn An Lai về nhà. Cô lấy hai gói bột ô mai, cô một gói, An Lai một gói. Hai mẹ con ngồi trên ghế sofa, dùng thìa nhỏ nhẩn nha thưởng thức. Vị chua ngọt ngọt hai vô cùng yêu thích.
Cảnh Nhiên đẩy cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bước vào, thấy nhà bỗngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dưng xuất hiện một bé . mắt anh dừng lại trên khuôn mặt cô bé, rõ vẻvi_pham_ban_quyen nghi : Đứa nhỏ này làleech_txt_ngu ai
Đường Như Bảo thản nhiên đáp: Con gái tôi.
Động tácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đóng cửa của Cảnh Nhiên khựngleech_txt_ngu lại. từ cái tiên, anh đã cô bé nàyvi_pham_ban_quyen có vài giống Đường Như Bảo. Nhìn thêm chút nữa, anh lại càng thấy họ giống nhau hơn. Đường Như Bảo lại còn khẳng chắc nịch đó connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái mình, Chu Cảnh Nhiênleech_txt_ngu lập tức nghĩ xiênleech_txt_ngu xẹo.
Sắc mặt anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỗng chốc trở xanh mét: Con bé nhìn cũngbot_an_cap phảivi_pham_ban_quyen bốn tuổi rồi đúng
Chẳng lẽ Như Bảo đã phản bội từ bốn năm trước
Đường Bảo khai của An là năm tuổi: Năm nay con bé năm tuổi.
Cô sinhbot_an_cap với Cảnh Nhiên siết chặt nắm đấm.
Tôi nhận nuôi. Đườngbot_an_cap Như ngước mắt, bình Chu Cảnh Nhiên, bé họ tôi, tên Đườngleech_txt_ngu Lai.
Chu Nhiênbot_an_cap cười lạnh, giọng điệu mang theo sự mỉa mai đầy nhục nhã: Cô coi tôi là thằng ngu hay coi bịbot_an_cap nói nhận nuôi mà tôi thèm tin
Nghĩ đến việc cô phản bội mình từ mấy năm trước, Chu Cảnh Nhiênbot_an_cap giận dữ đến không kiểm soát được vivi_pham_ban_quyen. Anh laoleech_txt_ngu tới, thô bạo giật lấy An rồi đẩy mạnh con bé về phía Đường Như Bảo.
Gói bột ô mai trên tay An Laileech_txt_ngu rơi xuống đất, bị anh giẫm dưới chân.
Nếu Đường Như kịp thời đưa tay , Anleech_txt_ngu Lai đã bị đẩy đâm sầm vào người cô, chắn sẽ rất đau.
Cô nhìn , nhìn cho kỹ đi! Hai ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giống nhau thế kia mà! mà nói với tôi là nuôi Chu Cảnh Nhiên nổi đầy gân xanh, ánh mắt Đường Như lạnh lẽo âm trầm: chi cô hôn vớibot_an_cap tôivi_pham_ban_quyen, hóa ra là sớm tư vớivi_pham_ban_quyen người đàn ông .
Nhìn thấy mắt Lai , nhận ra hành động của mình quá thô lỗ, anh có chút hậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Nhưng cứ nghĩ đến việc Đường Như Bảo luôn miệngbot_an_cap nói yêu anh, muốn vợ anh, cùng ăn nằm kẻ khác sinh ra đứa con lớn nhường này, lồng ngực anh lại phập phồng dữ dội vì giận .
Đường Như Bảo ôm An Lai đứng dậy từ ghế sofa, phẫn nộleech_txt_ngu lườm Chu Cảnh Nhiên: trút giận lên một đứa trẻ làm gì Anh có còn là ông không hả
Chu Cảnh Nhiên kìm giận trong lòngleech_txt_ngu, giọng nói lạnh thấu xương: Tôi biết đứa trẻ là .
nhìn cho kỹ đi! Đường Như Bảo móc từ trong túi tờbot_an_cap giấy chứng đồn công an, nhét mạnh vào tay Chu Cảnh Nhiên, ghêbot_an_cap tởm nói: Anh có không xemleech_txt_ngu tôi là vợ, được sỉ nhục tôi!
Chu Cảnh Nhiên cầm lấy tờ mở , trên đó có con dấu của đồn công an, có chữ đồng ý của hàng xóm lángvi_pham_ban_quyen , và cả ngày tháng ngày hôm nay.
Chu Cảnh ngẩng đầu, nửa tin nửa ngờ nhìn Đường Như Bảo: Con thật sự là trẻ lang thang, và cô thật cóbot_an_cap lòng tốtvi_pham_ban_quyen nhận nuôi nó sao
Như Bảo giật lại tờ giấy: Anh có thể không tin tôi, nếu anh cònbot_an_cap thô lỗ với con gái tôi một nữa,
Đường Như Bảo bỗng nhếch môi, nở nụ cười đầy nguy : Nếu anh dám động vào con gái tôi cái, tôi sẽ động vào Tâm Tâm ba cái.
Côvi_pham_ban_quyen dám động vào Tâm ! Chu Cảnh Nhiên bị nụ cười của cô làm cho chột dạ, đồng thời cũng vôleech_txt_ngu cùng tức giận.
Anh dám động vào con tôi, liền dám động vàobot_an_cap con bé đó. Đường Như Bảo mỉa mai nhìn Chu Cảnh , Tôi và gái tôi nhất còn tờ giấy chứng nhận nhận nuôi, anh và Tâm Tâm có khôngleech_txt_ngu
Đang yên đang , cô lôi Tâm vào làm gì
Có thậtbot_an_cap là đang yên không hiểu , cứ nhìn thấy Cảnh đối tốt với Tâm Tâm là lòng Đường Như Bảo lại như bị kim châm.
Tâm không phải conbot_an_cap ruột mà anh ta cònleech_txt_ngu có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yêu thương đến thế. Kiếp trước, An mới là con gái ruột của anh ta, anh ta đã từng yêu thương An Lai nào chưa
An Lai chưa từng được mặc bộ quần nào anh mua, chưa từng ăn một hạt nào anh sắm, chưa từng tiêu mộtvi_pham_ban_quyen tiền nào anh làm ra. Nghĩ đến kiếp trước, một cô sinh con, mình chăm sóc, một mình nấng. Khi con ốm đau cho đến tận lúc qua đời, cũng chỉbot_an_cap có một mình cô đối mặt và trải quavi_pham_ban_quyen.
Trong lòng Đường Như Bảo vừa vừa thân. Cô nhìn bằng ánh lạnh lùng và dứt khoát: Anh không đàn ông!
không phải đàn ông sao Chu Cảnh bị chọc cho tức bật cười.
bảo vệ đất nước, thân mang quânvi_pham_ban_quyen công, huấn anh dũng, lại chịu thương chịu khó. Sao anh lại không phải đàn ông cho được Cô thế mà dám bảo anh không phải đàn ông
Đường Như Bảo lười phải đôi với anh, cô liếc xéo anh một đầy sắc lẹm rồi lấy An Lai đang máo chực khóc quay vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng. Trước khi đóng cửa, cô không quên buông lời cảnh nhắc nhở đầy lạnh lùng:
Tôi biết trong lòng anh chỉ nhận mỗi mình Tâm Tâm là con gái. An Lai là tôi nhận nuôi, tôi chẳng cần anh phảivi_pham_ban_quyen . anh không được phépleech_txt_ngu đến một sợi tóc của con bé, bằng không tôi sẽ liều mạng với anh.
Còn , qua một ngày rồi, anh hai nữa thôivi_pham_ban_quyen. Mau chóng xoay tôi nămbot_an_cap trăm tệ, tôi phải nuôi con, nếu không tôi sẽ Đồvi_pham_ban_quyen Tú Tú đòi lại hai trăm tệ cô ta đã lấy của tôi đấy.
xong, cửa lạivi_pham_ban_quyen, then .
Chu Cảnh Nhiên nhìn cánh cửa đóng chặt, vừa tức vừa buồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười. Anh người cầm thúleech_txt_ngu mức đó Đụng đến một tóc của đứa trẻ làm gì An Lai là cô nhận nuôi, anh là chồng cô, lẽ Laileech_txt_ngu không phải là con gái anh sao Lẽ nào anh lại đi đánh con gái mình chắc
An bị dọa rồi không Cô đặt Lai giường, xót nhìn bé.
Kiếp trước, An Laibot_an_cap là cốtbot_an_cap nhục của Chu Cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiên nhưng anhbot_an_cap cũng hề yêu gì con. , càng không trông mong gì vào sự tử tế của anh. đến việc vừa anh chỉ vì cho Tâm cuống quýt lên như vậy, tim cô nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị một bàn tay vô hình bóp nghẹtbot_an_cap, đaubot_an_cap âm ỉ ập đếnbot_an_cap.
Đôi mắt An Lai đong đầy mắt, trông con bé mong manh như mộtleech_txt_ngu con búp bê có thể bất cứ lúc nào. Con bé khẽ hỏi Đường Như Bảo: Mẹ ơi, chú ấy là cha ạ
Con cũng có cha sao Nếu có cha, tại con chưa bao giờ thấy cha trong giấc mơ
Không phải. Đường Như Bảo An Lai vào lòng rồi nằm xuống.
Cô đã nộp xin ly hôn, côvi_pham_ban_quyen và Chu Cảnh Nhiên sẽ sớm đường ai nấy đi. Chu sẽ không phải là cha của Lai, Lai họ Đường theo cô, càng không thể làvi_pham_ban_quyen con gái của anh ta.
An Lai ngoan, mẹ ôm con ngủ.
Thân hình nhỏ bé An Lai cuộn tròn trong lòng Đường Như . Cô nghiêng, hơi người che chở, giống một conleech_txt_ngu đang bao bọc lấy chú tôm nhỏ trong lòng. An Lai thích vòng tay của mẹ, vừabot_an_cap ấm ápnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại vừa an .
Con rốt cuộc cũng tìm người mẹ mơ rồi.
Bàn tay gầy guộc nhỏ xíu của An Lai nắm lấy ngón của Như Bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Mẹ ơi, mẹ sẽ yêu con chứleech_txt_ngu
Đườngleech_txt_ngu Như Bảo gật đầu, hứa với con bé: An Lai là con gái bảo bối của mẹ, mẹ nhiên sẽ luôn con rồi.
Kể từ khi nhìn thấy cô bé này, những cảm giác nghén khi mang thai trước, cả đau xébot_an_cap khi sinh con dường như chỉ xảy ra ngày hôm qua. Lúc tắm con, còn nhìnbot_an_cap thấybot_an_cap nốt ruồi đỏ sau lưng, vị trí và kích y hệtvi_pham_ban_quyen như con gáibot_an_cap cô ngày trước. Cô đã có thể trọng sinh trở về, thì việc con gái sau khi mất đi lại xuyên thân xác này cũng chẳng có gì lạ.
Đường Như Bảo đặt một nụ hôn lênbot_an_cap trán An Lai: Bảo bối, yêuleech_txt_ngu con.
Nói đoạn, hai hàng nóng hổi lănvi_pham_ban_quyen dài nơi khóe mắt. xa, rỡ vì tìm lại được món quà vô giá, bao nhiêu cảm xúc ngổn ngang trào trong lòng.
Lần tiên được nằm trong lòng mẹ, Lai nhanh chóng chìm vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngủbot_an_cap. Dưới ánh đèn, Đường Như Bảo ngắmbot_an_cap nhìn gương mặt nhỏ nhắn khi ngủ saybot_an_cap của con. Gương con gái kiếp và kiếp này lấp lên nhau tâm trí cô, khiến cô chẳng còn phân biệt nổi nữa.
Đường Như Bảo nước mắt đìa, cúi đầu hôn lên trán con lần : Không phân biệt được thì thôi, con chính bảo bối của mẹ.
Chiều ngày hôm , saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi kếtleech_txt_ngu thúc buổi luyện, Chu Nhiên đưa Đồ Tú Tâm Tâmleech_txt_ngu cùng về nhà. Đồ xách theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net táo khoảng năm . Vừa bước vào phòng khách, cô ta đã tươi cười nói Đường Như Bảo đang bận rộnvi_pham_ban_quyen trong bếp:
Nhiênleech_txt_ngu nói cô mới nhận nuôileech_txt_ngu một đứa con gái nên tôi đưa Tâm Tâm sang thăm.
Như quay lại, hững hờ liếc nhìn Đồ Tú một rồi chẳng buồn đáp lời, tiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quay đi xào nấu. Đồ Tú Tú tỏ vẻ rộng lượng, không hềvi_pham_ban_quyen thái độ thờ ơ của cô.
Lúc này, An Lai nghe tiếng động liền từ trong phòng bước raleech_txt_ngu. Nhìn thấy Chu Cảnh Nhiên, Đồ Túbot_an_cap Tú và Tâm Tâm, con bé lễ chào: Cháu chào chú, chào ạ.
Ánh bé dừng lại trên người Tâm Tâm, định bụng chào một tiếngleech_txt_ngu, nhưng ngay khoảnh khắc , An Lai cảm thấy một bài xích , thế là con im lặngbot_an_cap.
Tú nhìn thấy An Lai thì hơi . Cô ta nhìn Chu Cảnh Nhiên rồi lại nhìn Đường Như Bảo trong bếp: Đây là đứa bé màvi_pham_ban_quyen hai người nhận nuôi sao
Con bé này sao trông giống Đường Như Bảo thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bảo là con ruột chắc cũng tin mất.
Đường Bảo không thèm quay lại, lạnh lùng chỉnh lời: Bỏ ‘hai ’ đi.
Đồ Tú Tú nên hỏi là đứa bé cô nhận nuôileech_txt_ngu không phải hai người. Tú lời.
Tâm nắm mẹ, đứngbot_an_cap dùng ánh mắt dò xét nhìn An Lai. Da dẻ An vàng vọt, cũng không đen mượt như mình, Tâm Tâmvi_pham_ban_quyen thầm nghĩ trong : Đứa nhỏ ăn này xấu quá.
Tâm Tâmvi_pham_ban_quyen hơi vểnh cằm, An Lai bằng vẻ kiêu ngạo. Dì Như Bảo không đẹp mẹ mình, đứa nhỏ ăn mày này cũng không đẹp bằng mình, chú Chu nhất định cũng sẽ không thích nó đâu.
An Lai nhìn Tâm Tâm, đáy mắt qua một tia kinh ngạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Cô bé trước mặt rõ ràng không mở miệng, nhưng sao conleech_txt_ngu lại thấy tiếng nó mắng con là ăn mày Con bé cau mày thật chặt, giờ con có mẹ, có nhà rồi, con không phải là ăn mày nữavi_pham_ban_quyen.
Chu Cảnh càng càng chán ghét thái độ này của Đường Như Bảo. Anh sải bước vào bếp, thấp : Tú Tú có lòng đến thăm An Lainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, còn ra cái vẻ mặt đó ai xem
Đường Như Bảo, Đường đoàn trưởng dạy dỗ cô như vậy sao Thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vôvi_pham_ban_quyen lễ!
Thế mà anh ta dám đến cha cô
Đường Như Bảo xoayleech_txt_ngu người, vung chiếc xẻng ăn định đập vào Chu Cảnh Nhiên, mắt sắc lẹm lườm : Cha tôi cứu anh là sai lầm lớn nhất đời ấy! Nếu anh còn dám nhắc đến cha tôi một lần nữa, tôi cái xẻng này đập anh!
Chu Cảnh nghe xong, vẻ kinh ngạc lướt nhanh qua mặt. Sao cô chuyện Đường đoàn trưởng hy sinh để cứu anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Anh khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yêu Đường Như Bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Nếu đó trong nhiệm vụ, đoàn trưởng không anh , anh đã mạng trong vụ nổ đó rồi. Đường trưởng đẩy anh nơi an toàn, làn khói lửa : Về cưới Như ! Thay tôi chăm sóc con bé tốt!
Nhiệm kết thúc, anh liền làm báo cáo kếtbot_an_cap , cưới một người phụ nữ mình hề yêu thương. Hiện vụ nổ năm chỉ còn lại hai người bọn họ, ai biết anh được cứu như thế nàovi_pham_ban_quyen. Dù vậy, anh cũng không giấu đơn vị, báo cáo nhiệm anh đã viết rất chileech_txt_ngu tiết. Anhvi_pham_ban_quyen cứ mình thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đường Bảo sẽ không biết. Giờ bị cô đột ngột nhắc , trong Chu Cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiên không hoảng hốt.
nghĩ đến thái độ cô với Đồ Tú Tú, anh vẫn thấy bất : Tú mangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến thăm An Lai, kháchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến là khách, cô không nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đối xử với cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy như thế.
Đường Như Bảo lười để tâm đến anh, đang bận trứng. Chiên xong, cô cho bát, rồi với đĩa nạc xào nhĩ bưng ra phòng khách. Mùi hương thơm phức tỏa ra.
Trẻ ngọt lại hay ăn, mà trứngbot_an_cap và thịt phải ngày nào cũng được ăn. Dù rồi đã ăn màn thầu và mì hầm cải thảo mà chú Chu lấy từ căn cứ về, nhưng Tâm không kìm được, nhìnleech_txt_ngu chằm chằm vào bát mà nuốt .
Đường Như Bảo đặt thức ăn lên , vào bếp xới hai bát cơm rồi dịu dàng bảo An Lai: , lại đây ănleech_txt_ngu cơm.
Lai đi tới ngồi . Con bé Chu Cảnh Nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và Đồ Tú. Đường Như Bảo biết con muốn hỏi có ăn không, cô liền mỉm cười xoa đầu : An Lai không cần ý họ, chúng ta ăn thôi.
Chu Cảnh Nhiên nhíu mày không : Cô dạy con như thế đấy à
Nói xong, anh liền nhìn Tâm bằng ánh mắt hiền từ: Tâm muốn ăn phải Để Chu lấy bát cho cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thế nhưng anh vừa dứt lời, Đường Như Bảo đã nhanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay gắp hai quả trứng chiên trong đĩa, một quả cho vào bát An , một quả vào bát mình. Sau đó, cô trút đĩa thịt mộc nhĩ, nửa đổ lên cơm của Lai, một nửa đổ vào mình.
Động tác định đi bát của Chu Cảnh khựng lại . Mặt anh tái mét nhìn Như Bảo, tức giận quát: Cô có cần làm đến mức này không
Tôi chỉ làm cơm tôi và gái tôi, phần ít, khôngbot_an_cap đủ ănleech_txt_ngu. còn muốn cho con người khác, anh định để tôi và gái tôi nhịn đói hay sao Anh nói xem tôi có quá đáng không
Đường Bảo ngướcvi_pham_ban_quyen lên, nhìn Chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiên bằng ánh bình thản không chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sóng.
Chu bị cô chặn họng, nhấtleech_txt_ngu thời không biếtbot_an_cap đáp thế nào cho phải.
Đường Bảo cũng chẳng cho anh cơ hội lên , cô cười nhạt: tôi đoán không nhầm, cũngleech_txt_ngu đã lấy cơmvi_pham_ban_quyen từ căn về cho con họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi đúng không
Cơm anhbot_an_cap lấy không có phần của mẹ con tôi, thì cơm tôi nấu có phần của các người, thế chẳng phải huề nhau rồi sao Anh còn mặt mũi mà nổi cáu với tôi.
Rốt cuộc cô học đâu ra cái tính nết này, mồm năm miệng mười thế hả. là một Đường Như Bảo nhu nhược, cam chịu trước kia khiến anh cảm thấy dễ chịu đôi chút.
Như Bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trướcvi_pham_ban_quyen mắt này giống như con , mọc đầy gai nhọn. Không thể chạm vàovi_pham_ban_quyen, hễ chạm vào là cô lại gai đâm anh.
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay