Ánh hòa những cột trụ chạm trổ thánh khiết, sắc vàng nhạt bao khiến cả thánh điện hiện lên vẻ trang trọng mà thanh nhã.
đại điện, một giường trắng muốt thấp thoáng sau lụa bán trong suốt. Cơn gió nhẹ quavi_pham_ban_quyen vén bức màn, để lộ một nhan kiều diễm.
Đó là một phụ nữ khiến từ “xinh đẹp” phải lu mờ. Suối vàng xoăn xõa tung gối, đôi mi dài khép chặt hơi lên, nắngvi_pham_ban_quyen vàng rạngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rỡ một khoảng bóng mờ dưới hàng mi. môi đỏ mọng càng tôn lên thánh khiết trên gương mặt trắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nõn nà.
Hàng khẽ rung động, đó mở ra đôi mắt mông lung. Trongvi_pham_ban_quyen tử nhạt làbot_an_cap sự tĩnh lặngbot_an_cap và lãnh đạm.
Nàng chống thân mình dậy, dùng đôi mắt không mang theo cảm xúc của con ngườivi_pham_ban_quyen nhìn quanh điện một lượt.
“Vậy nên, cảnh lầnbot_an_cap này là thần thoại phương Tây sao?” thanh thản thấu tĩnh mịch, êm ái cùng.
“Đúng vậyleech_txt_ngu, thưa nhân.”
Trong điệnbot_an_cap đường vắngbot_an_cap lặng không một bóng người, một trầm thấp đầy từ tính vang lên trong trí nàng để trả lời.
phụleech_txt_ngu nữ khẽ mắt.
“Vậy thì tải cốt truyện qua đâybot_an_cap đi.”
Đây là một thế giới thần thoại phương Tây, chư lấy Chủ Thần Aleech_txt_ngu Lưu Tư làm vị thần tối cao, cùng nhau lý và trì sự vận hành của thế giới.
Quangbot_an_cap Minh Thần nhận đượcbot_an_cap tín của nhân loại và ban cho họ đáp nhất . Mỗi thôn trấn đều đường, con người có thể thông qua thành tâm cầu nguyện để nhận được lời chúc phúc của thần linh, víleech_txt_ngu dụ như mùa màng bội thu, buôn phát đạt. Mỗi năm còn có Thánh Thiên Sứ đến các giáo đường nhân gian để tuyển chọn những đứa trẻ tư xuất chúng phụng sự Chủ .
Hắc Háchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tạp Đặc và Quang Thần vốn là đối địch, nhưng trận đại nghìn năm trước đã Hắc Ám Thầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị phongleech_txt_ngu ấn.
Nữ Vy Nhã vốn chỉ là một côleech_txt_ngu gái bình thường sốngvi_pham_ban_quyen trong một thị trấn nhỏ, nhưng lại bị Đại Thiên Sứ Hách Lợi Khắc Lặc đang đi lắng nghe lời cầu nguyện phát ra nàng chính là Thánh nữ chuyển thế, ngườibot_an_cap đã hiến thân đểvi_pham_ban_quyen phong Hắc Ám Thần trongleech_txt_ngu trận đại chiến nghìn nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước. , y đã đưa nàng thần điện.
điều thú vị là vịbot_an_cap Thánh chuyển này lại khôngvi_pham_ban_quyen tin vào Quang Minh Thần, dẫn đến việc thánh không thể tái hiện trên người nàng.
A Khách Lưu Tư với cách là Chủ Thần nhân từ, đáng phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bác ái với vạn vật thế gian, nhưng thực chất ngài lại cựcbot_an_cap kỳnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chán ghét sự tồn của nhân loại. Dẫu vậy, ngài vẫn dành trọn vẹn sự kiên nhẫn mình cho Ngải Vy Nhã.
Sau khi vô tình phát hiện Thần chẳng hề có lòng ái người, Ngải Vy Nhã đãbot_an_cap phát huy bản tính lương thiệnvi_pham_ban_quyen của mình.
Nàng chủ động dẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dắt Chủ Thần cảm nhậnbot_an_cap vẻ đẹp của nhân thế. Trong quá trình đó, cả hai nảy sinh tình với nhau. Khách Lưu Tư cảm ngộ được đại ái chốn nhân gian, đồng cũng yêu cô gái tinh quái này. Còn Ngảivi_pham_ban_quyen Vy Nhã, dưới sự chăm sóc thầm của Khách Tư, cũng nảy sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tín với vị cố chấp nhưng vô cùng đáng .
Kết thúc là một vầngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quang hạnh phúc, nhưngvi_pham_ban_quyen cụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của nhân vật Tây Duy Á lần này thì lại được tốt đẹp cho lắm.
Là Thánh Thiênvi_pham_ban_quyen Sứ thân cận bên cạnhbot_an_cap Thần, phụng sự suốt trăm nămvi_pham_ban_quyen của Tây Nhĩ Duy Á. Thế nhưng, vị Thánh thường dânbot_an_cap không biết từ đâu ra kia lại bảovi_pham_ban_quyen nàng phải chủ kiến, phải tin vào chính mình. Điều này khiếnleech_txt_ngu Tây Nhĩ Duy Á vốn đã bất vì Thánh nữ nhận được sự ưu của Chủ Thần lại thêmleech_txt_ngu phản cảm.
Tín ngưỡng thành kính nhất đời nàng bị người khác đối xử bằng thái độ hời hợt, thậm chívi_pham_ban_quyen có coi khinh như vậy, Tây Duy Á không cảm thấy Ngải Vy Nhã xem thường mình, mà thấy cô ta không xứng đáng với sự tâm của Chủ Thần, là tìmleech_txt_ngu cách làm khó dễ cô ta.
nhiên, Vy Nhã lại A Khách Lưu Tư và Đại Sứ Lợi Khắc Lặc bảo vệ rất kỹ. Họ không ngừng khiển trách và trừngleech_txt_ngu Tây Nhĩbot_an_cap Á.
cùng, vào một ngày nọ, Tây Nhĩ Duyleech_txt_ngu Á chịu nổi động ấy nên đã trở thành đọa thiên sứ.
Sau đóvi_pham_ban_quyen, nàng bị chính Hách Lợi Khắc Lặc Tư ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cộng sựleech_txt_ngu cũ, nhưng giờ cũngvi_pham_ban_quyen đã đem yêu Nhã chết.
Trước khi chết, Chủ Thần thậm chí còn chẳng đến nàng cuối.
“Thật đáng thương, phải ? Bị chính tín ngưỡng của mình ghét bỏ, đúng là vọng mà.” Người phụ nữ tiếng với vẻ bi mẫn, ồ khôngvi_pham_ban_quyen, giờ đây gọi là Tây Nhĩ Duy Ávi_pham_ban_quyen rồi.
Tây Duy Á chậm rãi đứng dậy khỏi giường, đi tới trước bàn tròn.
Trên bànvi_pham_ban_quyen đặtleech_txt_ngu một đĩa trái cây, có thể thấy mỗi một đềuvi_pham_ban_quyen là loại hạng được người hái chọn kỹ càng, đủ thấy sự tận tâm.
“Hừm, đúng là trung thành thậtvi_pham_ban_quyen đấy, tiếc là chẳng có tác dụng gì.” Nàng ý chọn một quảbot_an_cap đẹp rồi ăn.
“Thưa chủ nhân, đã giờ Tây Á dâng lễ vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vấn an hằng ngày rồi, mời ngài đến thánh điện của Chủ Thần.”
xong, Tây Nhĩ Duy Á bĩu . Vừa mới vào giới này phải đối mặt trựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net diện với Boss lớn, tiến độ là nhanh thật.
Nàng chỉnh đốnleech_txt_ngu phục trên , thu lại vẻ hời hợt, thay bằng dángvi_pham_ban_quyen vẻ đoan trang, bưng đĩa trái cây bước ngoài.
Trên đường đi, liên tục có bộc hoặc sứ chào hỏivi_pham_ban_quyen nàng. Không thể không nói, hổ danh là cận thần của thần linh, được kính trọng vô cùng.
thần điện, thị vệ trực chào nàng rồi mở cửa điện ra.
Nàng vẫn rất tò về diện mạo của vị Thần này. Dù sao ở Vực, mỗi một người đều là sự tồn tại hoàn mỹ, vậy sắc của vị đứng vạn này chẳng phải sẽ xa cả hay sao?
Tâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhĩ Duy Á vững bước tiến vào thần điện, khẽ quỳ phục giữa đại điện, dịu dàng đầu.
“Kính chào Quang Minh vĩ đại, tín đồ Tây Duy Á xin dângnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngài lòng thành kính trung kiên nhất.”
Giọng nói của vang vọng trong đại điện trống trải, trong thanh âm ôn nhu ấy tràn đầy sự trung thành vàvi_pham_ban_quyen sùng .
Tuy , mà thấy thần lên tiếng đáp lại.
Chân hơi tê , nàng thầm nghĩvi_pham_ban_quyen.
Cuối , phản , nhưng lạibot_an_cap mang theo áp lực bủa vây.
“Ngươi là ?”
Giọng lạnh lùng át đi sự im lặngbot_an_cap kéo dài, khiến cả đại điện vốn thanh vắng lạivi_pham_ban_quyen càng thêm lạnhvi_pham_ban_quyen run người.
Đồng tử của Tây Nhĩ Á ra, nàng hơi nhiên trước sự nhạy bén của vị Thầnbot_an_cap này.
tư cách Thánh Thiên bên cạnh Thầnbot_an_cap, mỗi buổi Tây Nhĩ Duy Á đều vật và lòng thành kính đến vấn an . Chủ Thần cóbot_an_cap lạnhleech_txt_ngu lùng đến đâu thì đối với vị tín đồ trung thành này, ngài cũng sẽ cảm thấy quen và tưởng.
Thế nhưng hôm nay, ngayvi_pham_ban_quyen khoảnh khắc Tây Nhĩ Duy Á bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điện, A Khách Lưu Tư đã nhận ra cận thần của mình có nào đó không giống trước.
Nhưng dù ngài dò hay tra thế cũng không phát hiện ra kỳ vấn đề .
Làm ta có năng giấu được? Hậu quả củabot_an_cap việc lừa dối thầnbot_an_cap linh tuyệt đối không phải là nàng ta có thể gánh vác nổi.
A Khách Lưu Tư suy nghĩ, nàng không có lý do gìbot_an_cap để lừa dối mình, mộtvi_pham_ban_quyen tín đồ trungleech_txt_ngu thành saovi_pham_ban_quyen có thể, vàleech_txt_ngu sao dámvi_pham_ban_quyen làm vậy?
Sự nhạy bénleech_txt_ngu Khách Lưu nằm ngoài dự liệu của Tây Nhĩ Duy Á. Nàng cứ ngỡ vị Chủleech_txt_ngu Thầnleech_txt_ngu lãnh vốn chẳng quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm đến tín đồ của , xem ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trăm năm phụng sự và tín ngưỡng cũng đã để lạileech_txt_ngu dấu ấn trong mắt của thần này.
Dù vậybot_an_cap, nàng chẳng căng thẳng.
“Quang Minhleech_txt_ngu vĩ đại, thần ta hôm qua vừa hình thành, làm ảnh khí tức, ngài đã nhận ra rồi sao?”
Tây Nhĩ Duy Á đầu, đôi đẹp về phía Quang Minh .
Một bóng đang ngồi trên tòa cao, chiếc trường bào trắng tùy ý rủ xuống nềnbot_an_cap cẩmvi_pham_ban_quyen thạch. Trên gương lùng nhưng vẻ cao quý tộc, đôi mắt sâu làn suối trong vắt đang thản nhiênbot_an_cap nhìn Tây Nhĩ Duy Á.
Thần làvi_pham_ban_quyen thứ màleech_txt_ngu mỗi tại Thánh vực sở hữunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thế nhưng một Thánh Thiên Sứ ra bởi Thần như Tây Nhĩ Á lại rất khónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có đượcbot_an_cap, trừ phi nàng sở hữu sự đạm mạc như thầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net linh, nhưngvi_pham_ban_quyen đồng thời lại yêu thương chúng sinh vạn vật.
Thần cách hình đồng nghĩa với Tây Duy đãleech_txt_ngu có thể thành thần, tự quản một phương, không cần phải làm thị tùng cho Chủ Thần nữa.
Avi_pham_ban_quyen Khách Lưu Tư không hề nghi ngờ, bản thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc hình thần cách vốn là một khôngvi_pham_ban_quyen thể dự đoán. Chưa , hơi thở của Tây Nhĩ Duy Á quả mang theo ý vị của thần linh.
Tây Nhĩ Duy Á, có thể đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra lựa chọn. Giọng của A Khách Lưu Tư bình thản, một gợn cảm xúc.
Quangleech_txt_ngu Minh Thần, ta là tín đồ Ngài, tạo ra ta, ban cho sinh mệnh, làm ta có thể rời xa Ngài?
Trên khuôn mặt xinh đẹp của Tây Nhĩ Duy Á lên một nụ cười, trong ánh mắt tràn đầy sự lại và tin tưởng. Đây là vị thần của nàng, niềm hy vọng biến trong năm tháng vĩnh hằng của nàng.
A Khách Lưu Tư hề ngạc trước kết này. Rõ , hắn cũngleech_txt_ngu biết tín đồ của mình trung tuyệt đối, quyết không thể rời đi.
Hôm nàng còn phải đếnbot_an_cap nhà thờ nghe lời cầu nguyện của lũ nhânleech_txt_ngu loại lam, đi sớm về sớm đi.
Chủ Thần vốn luôn đạm mạc này thế mà lại lộ ra sắc chánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ghét, nói thản cũng không cách nào che giấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được bất mãn đối với loại.
Thật kỳ lạ, Tây Duybot_an_cap Á thầm nghĩ, thần linh chẳng phải yêu thươngleech_txt_ngu chúng sinh sao?
Tuy , nàng không hỏibot_an_cap , sau khi cáo biệt Chủ Thần liền rời khỏi đại điện.
Ngươi nghĩ vì sao có một Chủ Thần chán nhân loại nhỉ, Tiểu Lăng?
Trên đường rời khỏi điện, Tây Nhĩ Duy Á khó hiểu hỏi.
Giọngleech_txt_ngu hư không khựng lại chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, rõ ràng cảm thấy cáivi_pham_ban_quyen tên Tiểu Lăng này thật khó mở lời. Nó thở dài, cảm thấy chủ của mình đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một trẻ con.
Có lẽ là bởi vì cứ cáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mộtleech_txt_ngu khoảng thời , Chủ Thần sẽ tiến vào thế giới loài người, dùng thân phận phàm nhân để trải nghiệm một đời. Tất nhiên, đối với mệnh hắn, đó nhưvi_pham_ban_quyen mộtleech_txt_ngu giọt nước giữa đại bao la. Thế nhưngleech_txt_ngu, vớivi_pham_ban_quyen tư là một vị , hắn vào thế giới loài ngườivi_pham_ban_quyen không phải để lạc, mà là để nếm trải nỗi khổ nhân gian.
Cho nên, sau khi kinh qua số lần bóng tối nơi thếleech_txt_ngu, A Khách Lưu đã thất vọng về con người saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Á ngắt lời nó, nói suy đoán của mình.
Chính là như vậy. Ngàn vạn lần hy vọng làbot_an_cap nhân từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của A Khách Lưu Tư dành cho nhân loại, nhưng sự ác con người đã mòn lòng lân mẫn của thần trong dòng gian.
Tây Nhĩ Á còn kịp đáp đã độtbot_an_cap ngột đứng khựng .
Bởi vì nghênhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net diện phía trước là Đại Thiên Sứ Hách Lợi Khắc Lặc , sauvi_pham_ban_quyen này sẽ đích thân giết chết nàng.
lànhvi_pham_ban_quyen, ngài Hách Lợi Khắc .
Tây Duy Á nheo mắt cười chào hỏi vịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đại Thiên Sứ.
giống Nhĩ Á, Hách Khắc Lặc Tư một mái tóc dài suôn mượt xõa sau . Dưới kính vàng là bình thản giống hệt Thầnbot_an_cap, bộ bạch y không một nếp nhăn, minh chứng cho sự nghiêm và tỉ mỉ của y.
Ngày lành, Tâyvi_pham_ban_quyen Nhĩ Duyleech_txt_ngu Á.
Khắc Lặc gật đầu thị tôn trọng.
, đồng nghiệp trăm nămvi_pham_ban_quyen rồivi_pham_ban_quyen mà vẫn lạnh lùng như , cười nhiều một chút không tốt ?
Nhĩ Á nghiêng nhìn y.
Tây Nhĩ Áleech_txt_ngu, nàng nên lắng nghe cầu nguyện rồi. Hách Lợi Khắc Lặc Tư lạnh nhạt chọn phớt lờ lời nói của nàng.
Đối , hôm nay Tây Nhĩ Duy Á có hơi . Tuynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước đây nàng cũng thường muốn trò chuyện với y, nhưng chưa giờ táo bạoleech_txt_ngu ra đề nghị vượt khuôn phép như thế này.
Thật lãnh , Tây Nhĩ Duy Á vào đôi đồng tử màu lạnh lẽo đầy vẻ thờ ơbot_an_cap củabot_an_cap y mà thầm nghĩbot_an_cap. Hèn chi nàng, chẳng hề mảy may động lòng trước sự bi thảm tuyệt vọng đó.
Được rồi, Hách Lợi Lặc , tạm .
Tâyleech_txt_ngu Nhĩ Duy vẫy vẫy với y, rồi rời đi.
Hách Lợi Khắcbot_an_cap Lặcleech_txt_ngu Tư đứngleech_txt_ngu nguyên tại , dõi mắt theo bóng dáng Tây Nhĩ Á từ xa. là bóng hình yểu , xinh đẹp và mảnh ấy, dường như có gì đó xưa.
Y đưa tay đẩy gọng , xoay người rời đi.
Đừng nghĩ nữabot_an_cap, y tự nhủbot_an_cap với lòng mình, không phải người quan trọng. Tính y vốn lạnh lùng, trừ Chủ Thần ra, không một ai thể ảnh hưởng đến ynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
nhưng y không thể tưởng tượng được, trongleech_txt_ngu tương lai sẽleech_txt_ngu có một ngày, y đứng dưới ánh trăng trắng lệ, đôi mắt đỏ hoe, trầm giọng cầu xin nàng đừng rời bỏ mình.
Nhưng ai có thể ngờbot_an_cap được vẻ của tương lai chứ?
Thứ ngươibot_an_cap ghét , lạileech_txt_ngu có khảvi_pham_ban_quyen năng ngươi ra khỏi vực sâu; còn người ngươi tin tưởng nhất, đẩy ngươi xuống hố thẳm. Thứ lâu ngươivi_pham_ban_quyen hững xem nhẹ, lại trở cơn ác mộng mỗi đêm khiến ngươi liều mạng muốn cứu nhưng lại bất lực vô cùngbot_an_cap.
Tương lai à, đúng là một từ diệu.
Tây Nhĩ Duy Á sau khi rời khỏi Hách Lợi Khắc Lặc Tư liền đến nhà thờ ởleech_txt_ngu nhân gian.
Kiến trúc Gothic uy nghiêm cao vút là gieovi_pham_ban_quyen mầm hy thành kính người, những ô cửa sổ màu cao mười mét khiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ánh nắng trở nên rực rỡ sắc màu.
Đông đảo sinh đã ngồi trong nhà thờ đợi, họ nhắm nghiềnleech_txt_ngu mắt, gương tràn đầy mỏi.
Họ thật thành kính.
Nhĩleech_txt_ngu Duy Á nhìn những con người đang gửi gắm tất cảbot_an_cap hy vọng vào A Kháchleech_txt_ngu Lưu , cảm thấy một luồng khí lẽo khó hiểu.
Họ bái thần linh, hay lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bái lạy dụcvi_pham_ban_quyen vọng của chính mìnhbot_an_cap?
Cách tư duy không bao giờ thay đổi chăng diện cho sự lười biếng đối cuộc đời, khi đem mọi hy vọng kývi_pham_ban_quyen thác vào một vị thần hư ảo, mà vị thần ấyvi_pham_ban_quyen chí tràn đầy chán ghét đối với họ.
Thực Tây Nhĩ Duy Á đồng tình với suy nghĩ của nữ chính, độc tự chủ là nét cô ấy, có côbot_an_cap ấy quá lý tưởng hóa và quá tập trung vào thế của riêng .
Chủ nhân, Tiểu Lăng ngắt quãng dòng suy nghĩ của nàng, Người nên vào trong thôi, đang đợi Người.
Đôi cánhvi_pham_ban_quyen trắng muốt thuần khiết sau lưng Tây Duy Á chậm rãi dang rộng, ánh nắng vàng rực xuyên qua từng kẽ lông vũ. Khoảnh khắc này, nàng chính là hiện thân của vẻ đẹp và thánh .
Thiên sứ xuất hiện rồi!
A a a a, sứ giả của Thần, hãy lắng con!
Quang Minh Thần vĩ đại, con là tín đồ trung thànhbot_an_cap nhất của Ngàivi_pham_ban_quyen!
Đây là thánh tích, là thánh tích vĩ đại !
Như một trận cuồng phong lên giữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt biển lặng tờ, đám đông lập tức sôi sục. Có người rơi nước mắt xúc động, có người quỳ xuống hướng về phía nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tín ngưỡng con người như dòng nước áp rãi chảy vào lồng ngực , Tây Nhĩ Duy Á mắt, tận hưởng sự yêu mến và tôn kính đến từ nhânleech_txt_ngu loại.
Giám mục của nhà thờ ra hiệu cho mọi giữ yên lặng, sauleech_txt_ngu đó cả ngồi vào trí, nhắm mắt cầu nguyện trong thinh lặng.
Tiếng lòng của mọi ríuleech_txt_ngu rít tràn vào tâm trí Tây Duy Á. Có người cầu mong giàu phú quý, người muốn trường sinh, có hy vọng người thân bị bệnh sớm ngày bình phục.
Những con người bị quy tắc trói buộc luôn vỡ quy tắc, nhưngvi_pham_ban_quyen lại dùng cách thức dưới quy tắc để cầu nguyện. Đây là xiềng xích khóa sắt đối nhân loại, đời cũng không thể thoát khỏi.
Sau khi nghe lời cầuvi_pham_ban_quyen , Tây Nhĩ Duy nhẹ nhàng rảy thánh đám đôngvi_pham_ban_quyen. Những giọt nước trong bao hàm ánh nắng và sự tốt , những ngườivi_pham_ban_quyen đến cầu nguyện thành kính đón nhận nước thánh từ trênvi_pham_ban_quyen trời.
Nhĩ Duy Á nhìn lướt qua đứa trẻ bất an trong đông, có nhìn nàng chằm, có đứabot_an_cap lại cúi đầu nhìn mũi chân.
Trong , có một trẻ lại lãnh đạm nhìn ra ngoài cửa sổ, dáng vẻ lạc lõng như thể cách biệt hoàn toàn với thế gian này.
là ai? Tây Nhĩ Duy Á hỏi vị giám mục.
Vị giám mục nhìn theo hướng tay của Tây Nhĩ Duybot_an_cap Á đám trẻ, lập tức nhận ra cậu bé nổi nhất trong số .
Ồ, Ngài đang đến đứa trẻ sao? Nó là riêng gia tộc Cavendish, mẹ nó là tình nhân của Công Cavendish, nhưng sau đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà ta qua đời vì bệnh lở, trẻ này liền được gửi nuôi ở đây.
Trên áo cậu bé có vài mảnh vá kỹ nhưng rất sạch sẽ, dù bị những trẻ xung quanh xa lánh, sống vẫn thẳng tắp.
Khóe Tây Nhĩ Duy khẽ nhếch , thật là đứa trẻ đángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , ngay cảbot_an_cap bị tấtleech_txt_ngu cả mọi người ruồng bỏ vẫn không hề từ bỏ chính mình sao?
Nàng bước đếnleech_txt_ngu trước mặt trẻ, bầu khôngleech_txt_ngu khínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong nhà độtbot_an_cap trở nên tĩnh , bởi lẽ thiên chưaleech_txt_ngu bao giờ bước xuống thánh đàn, vậy mà giờ đây nàng lại vì con trai của một tình nhân mà phá quy tắc ngầm này.
Chào em. Tây Nhĩ Á cao hơn cậu bé rất nhiều, nàng phải hơi cúi xuống mới có ngangleech_txt_ngu với cậu.
Cậuleech_txt_ngu bé rõ ràng cũng không lường trước được chuyện này sẽ xảy ra, lắp bắp đáp lại: chào Ngài.
Thánh , sao Ngàibot_an_cap có thể nhìn ngang hàng với ! Giọng nóileech_txt_ngu của giám mục vang lên như một tiếng sét giữa trời quang, khiến những người đến cầu nguyện đều xôn xao bàn tán.
Im lặngvi_pham_ban_quyen. Giọng nói của Tây Nhĩvi_pham_ban_quyen Á đầy nghiêm nghị, khiến nhà thờ một lần nữa rơi vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tĩnh mịchleech_txt_ngu.
Em tênvi_pham_ban_quyen là gì?
Áo Đăngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net · Tạp Văn Địch Hứa. Cậu bé trấn tĩnh lại, nhìn vào mắt Nhĩ , rồi chợt nhận ra sự dịu dàng tràn đầy đôibot_an_cap mắt ấy.
Áo Đăng, Tây Nhĩ Duy Á tay xoa đầu cậu, vẫn muốn trở về gia tộc , đúng không?
Đăng quaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt đi, bỉnh nói: khôngvi_pham_ban_quyen hẳn là .
Tây Nhĩ Duy Á nhìn biểu cảm cậu, khẽ bậtvi_pham_ban_quyen cười: Được rồi, được rồi, nhưng ta muốn tặng một mónnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quà.
cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bé , nàng đã thẳng người, nhìn phía tất cảleech_txt_ngu mọi trong thờ.
Cậu niên tên Áo Đăng · Tạp Văn Địch Hứa, ta bannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho sự chúc phúc của ‘Vận May’, Thánh Thiên Sứ Nhĩ Duy Á tại đây lời thề.
Mọi người đều xao kinh ngạc, hôm nay Thánh Thiên Sứ đã phá vỡ quy cũ rất nhiều , từ bước xuống thần , nhìn ngang hàng với nhân loại, cho đến bây giờ thậmvi_pham_ban_quyen chí ban lời chúc phúcbot_an_cap. , chúc phúc là Thánh Thiên Sứ với tư cách sứleech_txt_ngu giả của Thần mới có thểleech_txt_ngu phá lệ sở hữu, ban tặng cho người khác đồng nghĩa với việc sự chúc phúc của bản thân sẽ giảm đi.
Chưa từng có tiền lệ, chưa từng có bao !
Áo Đăng đứng ngẩn ngơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tại đó, cậu vẫn chưa biếtvi_pham_ban_quyen chúc phúc của Thánh Thiên Sứ cóleech_txt_ngu ý nghĩa gì, nhưngvi_pham_ban_quyen điều cậu biết là vị thiên thơm ngát và ôn hòa nàyvi_pham_ban_quyen tên Tây Nhĩ Duy Á.
Cậu thầm đọc lại cái tên đó miệng, tên của ngườivi_pham_ban_quyen cũng thật dịu dàng, đôi môi không cần mở rộng, chỉ cần khẽ ngậm lấy chữ cái là đủ.
Đôi mắt của niên dần trở nên sáng rực, con độc đầm lầy cuối cùng cũng đã được cứu rỗi bởi ánh nắng xuyên qua tán lá che bầu trời vào ngày hôm .
vốn không tin thần linh, cuộc này thực sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá đắng cay, chẳng phải sao?
Khi mẹ còn sống, chi sinh hoạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị cắt xén, còn chịu sự miệt từ tất cả mọi , từ chị em cho đến cả những , người làm.
Sau khi mẹ chỉ có mộtleech_txt_ngu hố đất sơ sài, ngayleech_txt_ngu sau đó bị đuổi, nương tựa tại nhà cậu ruột, chịu đựng chán ghét cậu mợ và sự cả mọi người trong thị trấn.
Lúc đó, Thần đang ở đâu?
Ồ, cậu biết rồi, Thần không có gian bận tâm đến một kẻ tiểu nhân vật như cậu đâu.
lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cầu nguyệnvi_pham_ban_quyen, tất cả trẻ em đều có mặt, vì vậy mới đưa cậu đến đây.
Thật nực cười sao, Thần dạy họ phải có lòng từ bi nhưng chưa từng đối xử ôn hòa vớibot_an_cap , Thần để họ bạch dục mình không thiếuvi_pham_ban_quyen một ai.
Tuy nhiên, cậu cảm ơn ngày hôm , bàn tay của người phụ nữbot_an_cap đó đặt trên đầu cậu thật ấm áp, ánh mắt cậu thật dịu dàng.
Cậu chìm sự dàng ấy.
Mọi , hãy lập lời thề không lộ chuyện ngày hôm ra ngoài, và hãy đối xử tốt đứa trẻ này. Nhĩ Á biết phúc họa luôn đi liền nhau, nàng không muốn tốt của mình lại gây ra chuyện xấu.
người lầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lượt lập thề, lúc này Tây Nhĩ Duy Á gật đầu, hình bóng dần mờ đi. ban phúc thiên sứ kết , trở về nơi thuộc về mình.
nắm vạt áoleech_txt_ngu nàng.
Ta có gặp lại Ngài không? Tây Nhĩ Duy ! Trong mắt thiếu niên tràn đầy vẻ khẩn thiết.
Nàng đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó, mỉm cười nhìn cậu bé, mang theo vẻ từ ái và tường.
Không nhận được lời hồi ngay tức, mắt thiếu niên dần phủ lớp sương mờbot_an_cap.
khi hình bóng hoàn toàn mất, nàng cười nói: thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Đăng.
trở về thánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điện, đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thánh lực quả là một chuyện vô cùng tiện lợi.
Chủ nhânbot_an_cap! Giọng của Tiểu vang lên một tiếng tĩnh mịch, Tây Nhĩ giậtbot_an_cap mình suýt chút nữa thì nhảy dựng lên.
Tại Ngài lại làm như vậy? Đem sự chúc phúc củabot_an_cap mình ban cho người khác? Giọngbot_an_cap nói của nảyleech_txt_ngu, không thể hiểu nổi cách của Tây Á.
Lăng, Tây Nhĩ Duy Á thu lạivi_pham_ban_quyen dáng vẻ cần đời, bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thản và trung về phía xa.
Tavi_pham_ban_quyen chẳng qua chỉ là một người khách qua đường thếleech_txt_ngu giới này thôi, đối vớivi_pham_ban_quyen ta đều là vật ngoài , vậy những vật ngoài thânbot_an_cap này ta trao người cần nó thì có vấn đề gì chứ? Hơn nữa, trực giác rằng, hãy cho trẻ đó một chút tình yêu từ thế giới này.
nhìn dáng vẻ nàng thở dài, nó đáng lẽ phải biết từ sớm, dù hiện chủ nhân đã mất đi thất tình nhưng lương theo bản , dùng cách của riêng mình để yêu thương thếleech_txt_ngu giới và chúng sinh.
Đượcleech_txt_ngu rồi, chủ nhân yêu của tôi, mọi thứ đều tuân ý chí củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngài.
Nhĩ Duybot_an_cap định trở về thánh của mình, nàng cần suy nghĩ kỹ tiếp theoleech_txt_ngu phải làm thế nào để trích xuất ác ý lớn nhấtbot_an_cap của Chủ Thần đốileech_txt_ngu với nhân loại.
Tây Nhĩ Duy Á, Dáng người cao ráo, thẳng tắp của Hách Lợi Lặc dùng thần thuật tức thời xuất hiện mặt Nhĩ Duy Á, chặn đường nàng lại.
Nàng đã ban cho một nhân , phải không?
Lợi Khắc Lặcleech_txt_ngu Tưvi_pham_ban_quyen dùng giọng điệu nghi vấn để nói về sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật chắc chắn, mắt dưới gọng kính kia tràn đầy sự không đồng và nghi hoặc.
Trong ấn tượng của hắn, Tây Nhĩ Duy Á tuyệt đối không phải là người sẵn sàng vì nhân loại mà hy lợi ích của bản nhưleech_txt_ngu thế này, nàng chịu ảnh hưởng của Chủ lớn nhất, không hề có một chút cảm nào với loại.
Ưm, tin tức thật nhạy bénbot_an_cap nha. Tây Nhĩ Duy Á có vẻ hơi nhiên, đôi mắt tobot_an_cap tròn còn theo chút tán thưởng.
sao nàng cũng thực sự ngờ tin tức này truyền đến tai Hách Lợi Khắc Lặc Tư nhanh như vậy, hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn còn đến tìm mình.
ra, một trăm năm cùng làm khiến giữa họ nảy sinh chút tình cảm .
Tây Nhĩ Duy Á! Hách Lợi Khắc Lặc Tư cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút bực mình, nàng vậy mà chẳng hề nhận ra đây là tông giọng gì.
Chủleech_txt_ngu Thần gọi nàng qualeech_txt_ngu đó, Ngài đang rất tức giận, nàng tự giải quyết cho đivi_pham_ban_quyen.
Nói xong, Hách Lợi Khắc Lặc Tư quay lưng đi, nhưng lưng kia nhìn thế nào cũng mang chút ý vị tức giận đến .
Ưmbot_an_cap, đúng là một đứa trẻ xà tâm phật, cũng đáng yêu . Nhĩ Duy cười nhìn theo bóng lưng xa dần của hắn.
lẽ đâyleech_txt_ngu chính là sự khácbot_an_cap biệt giữa Hách Lợi Lặc Tư và Chủ Thần A Khách Tư, một lạnh lùng không quên nhữngvi_pham_ban_quyen cảm xúc cơ bản, một người hoàn toàn mấtleech_txt_ngu đi ấm áp.
Chủ nhân, bây giờleech_txt_ngu phải làm sao?
Binh đến tướng chặn, đến ngăn. Chẳng gì to tát cả, không cần căng thẳng. của Tây Nhĩ Duy Á vẫn vẻ chẳng hề để tâm, nàng không bận đến những người trong thế giớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, cũng không để ý đến kết của chính mình, dù nàng lương thiện nhưng hiểu rõ thế giới liên quan gì mình.
Đây là một loại cảm xúc còn bình thản và lý trí hơn cả A Khách Lưu Tưbot_an_cap.
Nàng lại trở về đại điện của Chủ Thần, ánh nắng bị những cột chạm chia cắt thành từng mảnh, loang loáng rực rỡ nhưng lại mang theo chút cảm giác áp bách.
Tây Nhĩ Á, ngươi khiến ta ngờ.
Khách Tư trên thần tọa, gương mặt không chút biểubot_an_cap cảm.
Tây Nhĩ Á ngày hôm nay đã làm mới hoàn toànleech_txt_ngu nhận hắn về nàng trong suốt trăm qua.
Nàng thế mà ban phúc lành cho đứa trẻ loài người, hơn nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phúc lành đó vốn là thứ hắnvi_pham_ban_quyen tặng cho nàng như một phầnvi_pham_ban_quyen thưởng cho tín ngưỡng thành .
Ngươi muốn làm gì? Tây Nhĩ Duy Á, rất không hài lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với cách làm của . Gương vịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thần lùng, ngữ khí cũng đầy vẻ đè nén.
Tây Nhĩ Duy Á ngẩng , nhìn thẳng vào mắt A Khách Lưu Tư. Đôi đồng tử kim hắn lúc này hơi lại, để lộ sự không hài lòng ra ngoài.
Chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thần kính mến, xin hãy nghe ta giải . Tây Nhĩ Duy Á một xuống đất, dù trong bầu khí căng thẳng vậy vẫn khôngvi_pham_ban_quyen hề lộ vẻ nhút nhát, ngược lạileech_txt_ngu là một vẻ bình thản đếnvi_pham_ban_quyen kỳ.
Ngài là Chủ Thần thế giới, nhận tínvi_pham_ban_quyen ngưỡng nhân . Thế nhưng không aileech_txt_ngu biết rằng, Ngài vốn không thể yêu thương thế nhân.
Giọng nói của Nhĩ Duy hơi ngừng, nàng thầm nghĩ trong : nhiênleech_txt_ngu cũng bởi sự chán ghét của Ngài đối loại mãnh liệt, nên ta mới để thu thập ác niệmleech_txt_ngu của Ngài đây.
Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt dịu dàng có thể bao dung vạn vật trên đời A Khách Lưu Tư.
nên, với tư cáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là Thánh Thiên Sứ của , nên yêu thương thế giới này thay cho Ngài vào lúc Ngài không thể, và ban lòng thương xót lỡ đi sự lân mẫn. Đây không phải là sự thiên vị của sứ dành cho nhân loại.
Mà là sự trung thành thành kính nhất củaleech_txt_ngu Duy Á dành cho vị thần nàng.
trên tọa cao tại thượng, dưới uy bất khả xâm phạm, đôi tử vàng của A Khách Lưu Tư khẽ co rút lại.
Hắn thể lời giải thíchbot_an_cap của Tây Duy Á lại là như thế nàybot_an_cap.
tỏ khiết nồng nhiệt đến thế
Ta không có trách tội ngươi. A Khách Lưu Tư không hiểu sao lại cảm thấy người có chút không tự nhiênbot_an_cap. Sau khi Tây Nhĩ Duy Á có được cách, cách bày tỏ tình cảm dường như ngày thẳng thắn hơn.
Ngươi còn chưa bản của con người, họ sẽ không lòng xót của ngươi mà cảm động, ngược lại sẽ càng thamvi_pham_ban_quyen muốn hơn nữa. Ta chỉ sợleech_txt_ngu ngươi đặt quá nhiều cảm nhân loại, cuối cùng chỉ khiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bản thân bị tổn thươngbot_an_cap.
Aleech_txt_ngu Khách Lưu vẫn còn giữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ác ý với loài người, nhưng trong lòng đã không giận dữ nhưleech_txt_ngu trước, rõleech_txt_ngu Tây Nhĩ Á chỉ mới giải thích một mà thôi.
Thật kỳ lạ, A Khách Lưu Tư thầm nghĩ.
Tây Nhĩ Duyleech_txt_ngu Á nở nụ cười rạng , ánh nắng bị trụ xé rách lúc này lại tụ hội lần nữa, làm bừng sáng cả đại điện. Nụ cười của nàng mang hơi ấm sưởi tẩm sựbot_an_cap lùng không huy hoàng ấy.
Chủ Thần kínhbot_an_cap mến của ta, cảm ơn sự dịu dàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Tâybot_an_cap Duy Á rất vui được Ngài quanvi_pham_ban_quyen tâm.
Nàng thi lễ một nữa rồi lui khỏi thần điện.
Đại điện lại trởleech_txt_ngu về tĩnh ban , đúngbot_an_cap hơn là sự tĩnh mịch.
Ta ta đang quan nàng sao?
Vị thần một mình. Dù là đấng tể trị vạn vật, hắn vẫn gặp phải những chuyện mà mình không rõ.
hạn như, sự quan tâm mà chính bản thân cũng khôngleech_txt_ngu nhận ra.
Tây Duyleech_txt_ngu làbot_an_cap muốn dạy hắn biết nào là quan tâm, thế nào là yêu thương, nàng muốn nói cho hắn biết.
Mặc dù đối với Tây Duy Á, việc vị Chủ Thần này nhận thức tình cảm củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bản thân hay không không quanleech_txt_ngu , nhưngvi_pham_ban_quyen Tây Nhĩ Duy nguyên bản chắc chắn rất muốn trước chết được nhìn thấy ánh mắt mẫn Chủ Thầnvi_pham_ban_quyen dành cho mình.
Dù chỉ là một cái nhìn, nàng ấy định cũng sẽ hạnh .
Ngày tháng trôi , dường như không có chuyện ra, thời gian trở nên chậm chạp trong những chuỗi nhàn rỗi.
sáng Tâybot_an_cap Nhĩ Duyvi_pham_ban_quyen Á đều tiến cống, sau đó bày tỏ sự thànhleech_txt_ngu một cách thẳng Chủ Thần, đồng khéo léo lồng ghép vào từng lời nói để dạybot_an_cap hắn hiểu rõ ý và cảm của mình.
Dưới sự dẫn dắt có ý đồ của Tây Nhĩ Duy Á, A Khách Tư dường nhưbot_an_cap cũng tiến một trong việc tự nhận thức bản thân.
Hắn bắt đầu tiếng lòng của , bởi vì Tây Duy Á đã nói với hắn rằng sự vĩ thực sự bắt đầu từ việc hiểu rõ và nghe mình.
Đây cũng có coi là một sự tiếnleech_txt_ngu , cho cùng dù lạnh lùng đến đâu cũng sẽ bị sự lộbot_an_cap cho cảm hóa.
Còn Hách Lợi Khắc Lặc Tư, saubot_an_cap khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tây Nhĩ Duy Á sinh ra thần cách, nhìn vào mắt thương chúng của nàng, hắn cảmbot_an_cap nhận được một công nhận dành cho nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Dù tínhvi_pham_ban_quyen cách của người phụ nữ này có chút kỳ quái, nhưng cảm giác khiết bên trong đó thể .
Nàng có một tìnhbot_an_cap yêu lớn lao.
Tuy nhiên, tính cách này quả thực có chút nghịch ngợm.
Khi Tây Nhĩ Duy thứ một ba hai giấu đi cây quyền trượng củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình, Hách Khắc Lặc vừa trán vừa nghĩ như vậy.
quá mà. Nhìn cái miệng Tây Nhĩ Duy Á, Hách Lợi Khắc Lặc Tư lại không trách mắng nàng.
Thần điện không có hạng mục giải trí nào, tất cả các Thiên sứ đều chỉ nhất tâm làm việc, chỉ có Tâyleech_txt_ngu Nhĩ Duybot_an_cap là biết nghỉ ngơi, biết lười biếng, mở to hỏi hắn muốn chơi trò chơi của connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người hay không.
Lợi Khắc Lặc Tưbot_an_cap dần bộc lộ sự dịubot_an_cap dàng màvi_pham_ban_quyen khác không thấy được đối với nàng. Trong mắt hắn, Tây Nhĩ Duy Á chỉ làvi_pham_ban_quyen một tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thiên sứ mớibot_an_cap sinh ra trăm năm, có tínhvi_pham_ban_quyen hoạt bát và những tính khí thích chơi đùa, giống như mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô em gái nhỏ cần chăm và yêu thương.
Nhưng thực tế có gì bình yên mãi mãibot_an_cap, dưới hồvi_pham_ban_quyen phẳng lặng là những đợt ngầm cuồn cuộn, chỉ chờ đợi một cơ hộileech_txt_ngu để phun trào.
Một ngày nọ, khi Hách Lợi Khắc Lặc Tư trở về thánh điện vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầy máu, Tây Nhĩ Duy Á biết rằng những ngày tháng bình yên sắp phá , cốt truyện đã thực sự bắt đầu.
Chuyện này là thế ? không tin trên đời này có gì có thể làm Ngài bị thương. Nhĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Duy Á nhíu .
Nhĩ Á, đây máu của ta. Chuyện rất gay gắt, ta phải mau chóng cho Chủ .
Lợi Khắc Lặc Tư khôngleech_txt_ngu nói nhiều với , vội vàng chạy đến đại điện.
Abot_an_cap Lưu Tư nhìn thấy đầy mùi , thần sắc thẳng, biết rằng đã có chuyệnbot_an_cap lớn xảy ra.
Hách Lợibot_an_cap Khắc Lặc Tư, đã xảy ra chuyện gì?
Chủ Thần, nanh vuốt của Hắc Ám đã xuất làng và làm hại dân làng. Ta nghi ngờ chúng có ý định Hắc Ám Thầnbot_an_cap ra ngoàibot_an_cap. Giọng của Hách Lặc Tư nặng , đôi mắt tràn đầy vẻ lo lắng.
ai muốn trải qua trận đại chiến ngàn năm trước thêm một lần nào nữa. Khi trậnbot_an_cap chiến đó xảy ra, Nhĩ Duy còn chưa ra đời. Lúc bấy giờ chảy thành sông, tiếng khóc vang trời, những đôi cánh Thiên sứ gãy rụng, và nhữngleech_txt_ngu bộ giáp trụ bị ác thú xé nát.
Họ sẽ bao giờ quên dáng của Thánh nữ khibot_an_cap cùng chết với Hắc Ám Thần. Nàng không nhìn bất kỳ ai, chỉ nhìn chằm vàoleech_txt_ngu Hắc Ám Thần.
Chỉ là khi đó họ phát hiện mạnh của Hắc Ámvi_pham_ban_quyen Thần quá lớn, cái giá bằng mạng sốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Thánh nữ cũngvi_pham_ban_quyen chỉ đổi lại được việc phong ấn hắn mà thôi.
Dưới sự thống trị Quang Minh , ma thú gần như dám xuất hiện, chúng đều trốn trốn lủi ở thung lũng Minh, vậy mà nay lại dám xuất hiện ở làng mạc người để hành hung.
Điều này không khỏi người ta phải suy nghĩ, liệu có ai đang chỉ thị cho chúng? ấn của Hắcvi_pham_ban_quyen Ám Thần có bị lỏng lẻo hay ?
Những điều nàybot_an_cap họ vẫn chưa biết được.
Ta rồi, Hách Lợi Khắc . A Khách Lưu Tư trầm giọng, sự đã trở nên phức tạp mà họleech_txt_ngu vẫn chưa nắm rõ ngọn ngành. Mấy ngày tới ngươibot_an_cap và Tây Á hãy chú ý sát sao , triển khai phương án khẩn cấp, sắp xếp nhân sự canh giữ ở nhân giới.
Rõ, Thần. Hách Khắc Lặc Tư cảm thấy an tâm hơn phần nào. Ngàn năm trước chúng ta có thể phongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấn , thì nay cũngleech_txt_ngu chẳng có gì phải sợ hãi.
Đi xử chút đi, máu ma thú hôi quáleech_txt_ngu. A Lưu Tư nhíu mày, Mau đi đi, mau đi đi.
Hách Lợi Khắc Lặc Tư có chút cạn , nhận ra Chủ Thần dường như ngày càng ảnh hưởng lớn từleech_txt_ngu Tây Nhĩ Duy Á, đến giờ ngay việc than vãn cũng học được .
Vừa ra khỏi thầnleech_txt_ngu điện, hắn đã Tây Nhĩ Duyleech_txt_ngu Á đứng đợi mình ở cửa.
“Ta đã nói rồi, Tây Nhĩ Duy Á, đây không máu của ta, không sao đâuleech_txt_ngu.” Hách Lợi Tư dáng lắng của Tây Nhĩ Duy rồi khẽ mỉmleech_txt_ngu cười, trông nàng chẳng khác nào một đứa trẻ.
Tây Nhĩ Duy Á không nói một lời, nắm lấy tay y dẫn vềvi_pham_ban_quyen phía đại điện của nàng, ấn vai để y ngồi xuống .
“Hách Lợi Khắc Lặc Tư, không cần phải như vậy, sẽ rất khó chịubot_an_cap đấy, nhất là khi máu mavi_pham_ban_quyen thấm vào vết thương.”
Tây Nhĩ Duy Á lắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu không đồng tình, lớp áo trên xuống. Bên dưới lớp vải là ba vết sâu , đang tỏa ra sương đen mờ mịt.
Hách Lợi Khắcleech_txt_ngu Lặc Tư cứng đờ người. Hắn cảm nhận được đầuvi_pham_ban_quyen tayleech_txt_ngu ấm áp và mềm mại của người phụ nữ chạm vào vết thương của mình. Cảm khiết và dịu ấy khiến lần đầu tiên hắn nhận ra rằng, thiên sứ cũng có giới tính, đàn ông với phụ nữ sự khác biệt.
thân y rùng mình cái. Tây Nhĩ Duy Á tưởng mình làm y , liền nhẹ giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net an ủi: “Không sao, nhanh thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, huynh ráng nhịnvi_pham_ban_quyen một chút.”
lời, nàng dùng ma pháp trị liệu vết thương. Ma khí dần bị đào thải, vết thương khép miệng tốc độ mắt thường cũng thấy được, sau đó mọc da trắng trẻo mới.
“Đó, vậy ổn rồi. Hách Lợi Khắc Lặc Tư, có chuyện gì cứ với , việc gì phải một gánh , chúng taleech_txt_ngu đã đồng nghiệp cả trăm năm .”
Tây Nhĩ Duy Á cho rằng y trọng sĩ diện, vết thương cần chữaleech_txt_ngu trị cứ ra được.
Hách Lợi Lặc Tư cảm thấy từngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tấc da thịt trên cơ thể như đang bốc hỏa. Y không đây là giácbot_an_cap gì, chỉ thấy tim mỗi lúc một nhanh, ánh cũng chẳng biết nên đặt vào đâu.
Rõ ràng từ trước đến nay chỉ luôn coinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàng như em gái, sao lại có những cảm xúc lạ này.
“Biết rồi, ta ta đi trước đây, cần phải thay quần áo, muộivi_pham_ban_quyen ngủ sớm .”
Nói xong, y vội rời khỏi đại điện, lưng rời đi có phần như chạy trốnvi_pham_ban_quyen.
Tây Á bóng dáng y xa dần, khẽ dài: “ lâu như vậy rồi mà vẫn khách sáo với ta thế ư? Ta thậm chí còn không chắc cuối cùng hắn có ra tay giết mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hay không.”
“Chủ , ngài xa quá rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.” Người đànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn dáng vẻ của Hách Lợi Khắc Lặc Tư, trong lòng đã hiểuvi_pham_ban_quyen rõ mọi chuyện.
“Mong vậy.” Tây Nhĩ Duy Á bĩu môi, rõ không tin.
“Nhưng mà, cốt truyện bắt đầu vận hành rồi, chính Ngải Vy xuất hiện rồi ?”
“Đúng vậy, chắc hẳn là trong vài ngày tới. Họ nôn nóng tìm kiếm nữ chuyển , những hành động bí mật của Hắc Ám khiến họ không thể không giác, sự yên sắp bị vỡ rồi.”
Vẻ mặt đùa giỡn của Tây Nhĩ Duyvi_pham_ban_quyen Á chợt trầm xuống, trở lạnh lùng, tựa nhưvi_pham_ban_quyen tách biệt khỏileech_txt_ngu thế giới, cao cao tại thượng xuống vạn vật.
“ mạnh thể cự.” Đó là kết luận Tây Nhĩ Duy .
Quả nhiên, chưa đầy haibot_an_cap ngày , Ngải Vynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhã đã được Lợi Khắc Lặc tìm thấy.
Toànvi_pham_ban_quyen bộ thần linh nơi Thánh đều đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiêm và quỳ . chính là vị Thánh nữ từng cứu rỗi cả nhân loại, nàng xứng với sự ngưỡng vọng của tất cả người.
Ngải cạnh A Khách Lưu Tư, tỏ chút lúng túng và bất . mắt hướng về mình nàng cảm thấy áp lực mức thở.
Nàng vốn bị cưỡng ép đến nhà thờ, nàng vốn chẳng vào cái gọi thần linh này. Một cô bé côi cô độc phải tự lực cánh sinh, thần linh từng ban cho nàng một chút trợ giúp nào.
nhưng không Đại sứ Hách Lợi Khắc Tư đích thân đến đây lắng cầu nguyện. Ngải Nhã thấy người đàn ông nào tuấn mỹ đến thế, một vẻ đẹp nội liễm, khí chất thanh caovi_pham_ban_quyen thoát tục cùng đôi mắt xanh ẩn sau cặp kính vàng.
có thẹn thùng, dù sao là thiếu nữ mới lớn, hormone không thể tiết raleech_txt_ngu.
Và những chuyện xảy ra tiếp theo khiến Ngải Vy Nhã ngạc hơn.
Người đàn ôngvi_pham_ban_quyen hoàn mỹ này ngay khi nhìn thấy đãbot_an_cap trợn tròn mắt, nhìn nàng chằm chằm, rồi run rẩy đưa tay ra chạm vào trán nàng, nhắm mắt lạivi_pham_ban_quyen như đang cảm nhận điều gì đó.
đó y quỳ xuống ngướcbot_an_cap nhìn nàng, dùng giọng nói kìm nén sự xúcvi_pham_ban_quyen động mà rằng: “Cuối cùng cũng tìm thấy ngài , nữ đại nhân.”
Trong giọng nói ấy chứa đựng quá nhiều cảm xúc, khiến nàng thấy có chút nặng nề, nhưng cảm giác đó nhanh bị nàng quăng ra sau đầu.
Bởi vì đã được đưa đến vựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, gặp gỡ Chủ Thần A Lưu Tưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Dung mạo củavi_pham_ban_quyen ngài khiến nàng choáng váng. Người nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với nàng rằng nàng là Thánh nữ chuyểnbot_an_cap thế, cùng với rất nhiều chuyện về Thánh nữ.
Nàng cảm vui mừng khôn xiết, không ngờ chuyện như vậy cũng có ngày rơi xuống đầu mình. người đột nhiên bắt đầu kính ngưỡng nàng, coi một tín ngưỡng thành kínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Rõ ràng bảnvi_pham_ban_quyen thân nàng chưa làm gìvi_pham_ban_quyen cả.
Lúc đầu nàng thấy hơi chột dạbot_an_cap, dù sao vị Thánh nữ lương thiện yêu trong họ nàng chẳng quen thuộc chút nào. Nhưng sau đóleech_txt_ngu, những tiếngleech_txt_ngu tung hô của người đã lấn át sự dựvi_pham_ban_quyen trong lòng nàng.
Cảm giác được vạn người kính thật quá vời, phải không?
Nàng ở trong cung điện lộng lẫy tinh , có nữ hầu dâng lên những món ăn ngon , mọi vật dụngleech_txt_ngu trang điểm tắm rửa hằng ngày đều là loại thượng hạng.
Mọi thứ đã là dáng vẻvi_pham_ban_quyen tốt rồileech_txt_ngu, nàng chỉ tận hưởng .
Hiện tại, nàng đã không còn cảm thấy lúng túng nữa. A Khách Lưu Tư bên cạnh nàng, Hách Lợi Khắc Lặc Tư cũng đứng tống, mọi người quanh nàng như sao vây quanh .
Đột nhiên, Ngải Vy Nhã nhìn thấyleech_txt_ngu một người phụ nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xinh đẹp cao quý trong đông. Ngay từ nhìn tiên, Ngải Vy đã không kìm được mà tự so sánh với cô ta.
Ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó tỏ ra rất bình tĩnh giữa đám đông đang hò reo, trên mặt nở nụ cười nhạt.
Làn da côleech_txt_ngu ta trắngleech_txt_ngu nõn rạng rỡ, má ửngleech_txt_ngu hồng nhàn nhạtleech_txt_ngu, đôivi_pham_ban_quyen môi đỏ thắmbot_an_cap khẽ cong lên. Cô ta tĩnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lặngvi_pham_ban_quyen nhưng lại mang một vẻ diễm lệ không ngănleech_txt_ngu được.
Nhìn lại mình, để trang trải sống hằng ngày, nàng thường xuyên phải làm việc dưới nắng , làn sớm bị sạm đen. Dù thường được khen là cô gái đẹp nhất thị trấn, nhưng làn ráp làm sao so bì được với người phụ sống trong lụa kia.
“A Khách Lưu Tư, đó là ai vậy ạ?” Ngải Vy Nhã giả vô hỏi, “Sao trông cô ấy có vẻ hững hờ vậy? Trước đây quan hệ con và cô ấyleech_txt_ngu tốt ?”
A Khách Lưuleech_txt_ngu nhìn theo ánh mắt của Ngải Vy Nhã, lập tức thấy Tây Nhĩ Duy Á lạc lõng giữaleech_txt_ngu đông.
Ngài cười, xoa đầu Ngải Vy Nhã: “ Vy Nhã, đó Nhĩ Duy Á, nàngbot_an_cap chưa từng gặp connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , vì là người tạo ra cuộc đại chiến. Đó là một đứa trẻ rất , ta tin rằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con vàbot_an_cap nàng sẽ trở thành bạn tâm giao.”
Ngải Vy Nhã gật đầu, ngoài nói hiểu, nhưng lòng lại nghĩ: Hóa ra người phụvi_pham_ban_quyen nữ này chỉ là một thiên sứ được tạo ra saobot_an_cap.
Thật đáng thương, chắc hẳn sẽ bị xem như vật thuộcvi_pham_ban_quyen nhỉ?
Nàng thấy suy nghĩ củavi_pham_ban_quyen mình có chút hèn , nhưng giấu nổi ngạo mạn của bản thânleech_txt_ngu.
Một ngày diễu kết thúc, tâm trạng kích động của mọi người dần bình lặng , họ lần lượt trở về quản mình.
Vy Nhã được sắp xếpvi_pham_ban_quyen ở điện phụ Chủ Thần. Thực tế, Ngải Nhã vốn có đại điện riêng, khi tử trậnvi_pham_ban_quyen ngàn năm trước, hằng ngày vẫn có đến lau dọn, toàn bộ đại điện vẫn vẹn nguyên như xưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thế nhưng, Ngải Vy Nhã thấy hơi sợ hãi. Đại điện trống và đơn giản, những vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao lấp và mặt hồbot_an_cap gợn sóng đều khiến nàng cảm thấy xa .
tối buông xuống, nàng hỏi A Khách Lưu Tư liệu cóbot_an_cap ở cùng một thần điện với ngài hay không.
Ban đầu, A Khách Lưu muốn Ngải Vy Nhã và Tây Nhĩvi_pham_ban_quyen Duy Á cùng , hai cô gái chắc sẽ có chủ để trò chuyện, hắn vọng Ngải Vynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhã thể sớm hòabot_an_cap nhập với này.
Thế Ngải Vy Nhã lại cảm thấy ở bên cạnh Tây Nhĩ Á ép. Bởi lẽ hôm nay khi nhìn thấy thái thản nhiên cùngvi_pham_ban_quyen ánh mắt như thể nhìn thấu hết của Tây Nhĩ Á, nàng theo bản năng muốn tránh xaleech_txt_ngu.
, nàng nói với A Khách Lưu Tư rằng mình muốn ở cùng người nào quen thuộc hơn một .
A Khách Lưu Tư nhìn nàng, trong mắt như cả dải ngân hà, đó là ánh đầy dung . Ngải Vy Nhã biết, hắn hẳn là rất tôn trọngleech_txt_ngu vị nữ xưa.
“Được rồi, Ngải Nhã, ta tôn trọngvi_pham_ban_quyen chọn của nàng.” Ngải Vy Nhã thấy A Lưu dùng giọng nóileech_txt_ngu ôn hòa bao dung trả lời như vậy.
Thật là một người dịu dàng làm sao, A Khách Lưu Tư. Ngải Vy Nhã thầm nhẩm tên trong lòng.
đến, gió thanh từvi_pham_ban_quyen ngoài thổi vàobot_an_cap, mang theo hương thơm thanh khiết hoa đêm.
A Khách Lưu Tư ngồi bên giường Ngải Vy Nhã, dùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giọng điệu ôn tồn kể về mọibot_an_cap thứ ở Vực, với hy vọng nàng có thể sớm làm quen với tất cả.
Ngải Vy Nhã mở đôi mắt, chăm chú gương mặt của A Khách Tư.
Một người đàn ông hảo, đó là định nghĩa của nàng dành cho hắn.
Cùng lúcbot_an_cap đó, Tây Nhĩ Duy Ánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngồi hồ nước trong đại điện của nàng, ngẩng ngắm nhìn ngàn sao rực rỡ. Một dải lụa khoác hờ trên lưng, ẩn hiện bờ trắng muốt như ngọc cùng tấmbot_an_cap trần không tì vết.
“Chủ nhân, đêm cẩn thận kẻo lạnh.” Người đàn ông nhìn nàng dùng tay thon dài nghịch nước hồ, khẽ ho hai tiếng.
“Ta biết rồi, Tiểu Lăng. Ta chỉ cảm thấy có chỗ nào đó hơi kỳ lạ, nên muốn tìm một nơi yên tĩnh để ngẫm.” Tây Nhĩ Duy Á rút ra khỏi .
“Trong cốt truyện trướcbot_an_cap đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thôngbot_an_cap tin Thánh nữ quá ít. Người này trông như thế nàobot_an_cap, tên là gì, từ đến, tính cách sao tất cả không có, cứ như một người đột ngột hiện ra từ hư khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy.”
“Quá kỳ lạ, không phải saovi_pham_ban_quyen?”
Người ông im lặng, đáp lời.
“Tây Nhĩ Duy Á, sao muội lại ngồi ở ngoài này?” Giọng của Hách Lợi Khắc Lặc Tư truyền đến từ phía sau nàng.
Hắn ngồi xuống bênvi_pham_ban_quyen cạnh nàng, nhìn hàng mi dài của nàng được trăng phủ lên lớp .
“Không có gì, Hách Lợi Khắc Tư, sao đêm nay huynh lạivi_pham_ban_quyen sang chỗ ta?”
Hách Lợi Khắc Lặc Tư xoaleech_txt_ngu xoa giữa : “Tây Nhĩ Duy , muội không thích Vy sao?”
Đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt Tây Nhĩ Duy Á khẽ to, nàng quaybot_an_cap đầu nhìn vào mắt Hách Lợi Khắc Lặc Tư, đôi đồng tử xanh nhạt của y lúc này động.
“Sao huynh lại nghĩ vậy? Hách Lợi Khắc Tư.”
Giọng nói của Tây Nhĩ Duy Á tràn đầy vẻ nghi hoặc.
Hách Lợi Khắc Tư tháo mắt kính xuống, để đôi mắt mình cóbot_an_cap thể thẳngvi_pham_ban_quyen vào nàng, bốn mắt nhìn nhau, không chút rào cản.
“Hôm khi chào Ngải Vy Nhãvi_pham_ban_quyen về, cô ấyvi_pham_ban_quyen nói muội không hoan nghênh ấy.” Hắn thay đổi ngữ , trở ôn hòa hơn.
“Ta biết, vị Thần mà muội hằng ngưỡng và phụng thờ, xưa nay luôn cao cao , lại đối ôn hòa với một người lạ vậy, lẽ sẽ khiến cảm thấy khó chịu. Ta tâm tư muội thuần.”
“Nhưng nàng ấy là Thánh nữ chuyển thế, nếuvi_pham_ban_quyen nghìn năm trước không nhờ nàng ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh, sao có được thái bình như ngày nay.”
“Tây Nhĩ Duy , muội không biết những chuyện xưa này, nhưng chúng ta vĩnh viễnbot_an_cap sẽ quên ơn nghĩa của nàng ấy.”
Ánh Hách Lợi Khắc Lặc Tư không còn nhìn nàng nữa về rực , xa xăm thăm thẳm, tràn đầy sự niệm.
Tây Nhĩ Duy Á lặng lẽ xong, bỗng thấy có chútvi_pham_ban_quyen mỉa mai.
Trăm năm đồng hành cộng sự, vậy mà họ vẫn chẳng hề biết nàng là người như thế nào.
Nếu như, nếu như có thể tâm dù chỉ mộtvi_pham_ban_quyen chútbot_an_cap , sẽ ra rằng Tây Nhĩ Duy Á căn bản hềbot_an_cap tâm đến chuyện đó.
Đêm nay Lợi Khắc Lặc vậy mà lại vì câu nói bâng quơ của Vy mà chất .
quang nữ chính quả nhiên ảnh hưởng đến cả mọi người.
“Hách Lợi Khắc Lặc Tư,” Tây Duy Á có chút nản lòng, dài một , “Ta nghĩ như vậy, huynh tự áp đặt suy nghĩ của mình người ta thôi.”
Hách Lợi Lặc Tư gật đầu: “Là ta hẹp rồi. Ngày mai Thần ta tiến hành truy nguyên thánh lực, thử để Ngải Vy Nhã cảm nhận thánh lực. Đợi đến mai muội tận chứngbot_an_cap kiến, sẽ nàng ấy mạnh đến nhường nào.”
Nói xong, Hách Lợi Khắc Lặc cởibot_an_cap áo khoác ngoài lên lưng Tây Nhĩ Duy Á: “Đêmleech_txt_ngu khuya, nghỉ ngơi sớm đi. Chúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngủ ngon, Tây Nhĩ Duy Á.”
Hắn rời khỏi điện nàng, cả điện lại rơi vào tĩnh mịch.
Chỉ còn cơn gió thổi qua mặtleech_txt_ngu nước, làm sóng cả hồ thánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thủy.
“Chủbot_an_cap nhân, Người đang buồn sao?” Giọng đàn có xuống.
cảm tức giận và không đángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho chủ nhân mình. Nó ngàn lời muốn nói, nhưng cuối cũng chỉ hóa thành một câu thăm khẽ khàng.
“Khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu, Tiểu Lăng.” Tây Nhĩ Á, người vốn tưởng đang đau buồn, bỗng ngẩng đầu cười rỡ, “Ta thấybot_an_cap thật sự rất thúleech_txt_ngu vị. Ngươi xem, bất luận trước đây ta nào, nhưng chỉ cần nữ chính xuất hiện, một cử nhỏ của ta có thể thu hút sự chú ý của người khác. Là ai đã ra quy tắc này, chẳng lẽleech_txt_ngu thấy chút nào sao?”
“” Người đàn ông không nói nên lời, nó vị chủ nhân có vẻ đang nghiêm túc trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt, cảm thấy mình hoàn toàn không lời được.
“Được rồi, Tiểu Lăng, ta không cả, thân thế giới này vốn bất công mà.” Tây Nhĩ Duy đứng , đi về phía giường nằm.
Đêm đã muộn, ngày mai còn phải dậy sớm.
“Quang Thần vĩ đại, tín đồ trung thành của , Nhĩ Duy Á, xin dâng lên Ngài lòng thành kính chân thànhleech_txt_ngu nhất. Nguyện hào quang của Ngài trường tồn, năm tháng bình an.” Sáng sớm, Nhĩ Duy vẫn nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lệ thỉnh an.
Nàng mắt, lặng lẽ chờ sự đáp Aleech_txt_ngu Lưu Tư.
“Cô tên là Tây Nhĩvi_pham_ban_quyen Duy Á sao? Tôi có cô là không? Sáng nào cô cũng phải sớm thế này để thỉnh an à? Trămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm qua là nhiêu ngày rồi, cô không thấy chán saoleech_txt_ngu?” Giọng nói của Ngải Vy Nhã đột vang trong điện.
Tây Nhĩ Duy Á bỗng ngẩng đầuvi_pham_ban_quyen, thấy Ngải Nhã ngồi cạnh A Khách Lưu Tư, ta chống tay vào đầu, dáng vẻ có buồn .
câu hỏi tuôn ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, căn bản không để Khách Lưu Tư có thời đáp lại, khiến Tây Nhĩ Duy Á vẫn đang quỳ rạp trênbot_an_cap sàn đá cẩm thạch của đại điện.
Tây Duy Á không lời câu hỏi của nàng . Dù câu hỏi của nữ chính có vô , nàng vẫn sẽ trả lời, với điều là Chủ Thần phải cho phép nàng .
Nàng muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quỳ rạp đất để lời vị Thánh nữ nàyvi_pham_ban_quyen.
“Tây Nhĩ , ngày an lành, đứng lên đi.” Thánh lực của A Kháchleech_txt_ngu nhàng nâng đầu gối nàng lên, để nàng đứng thẳng dậy.
“ là Tây Nhĩ Duy Á, chào Ngài, Thánh nữ Ngải Vy Nhã.” Tây Nhĩ Á mỉm cười , nhìn Ngải Vy Nhã.
Ngải Vy Nhã theo năng cau màybot_an_cap, người nữ này không giống những người khác, cô taleech_txt_ngu cănvi_pham_ban_quyen bản không hề nàng. Thế nhưng vừa rồi cô ta phủ phục trên đất, từngleech_txt_ngu sợi tóc đều như tỏ sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trung thành với A Khách Lưu .
Tại sao đếnvi_pham_ban_quyen chỗ lại lạnh nhạt nhưbot_an_cap vậy?
“Chàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô.” Ngải Vy Nhã cố gắng giọngvi_pham_ban_quyen điệu bình thản nhất đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trả .
“Ngài là Thánh , muốn gọi tôi là gì là tùy vào ý nguyện của . Mỗi sáng tôi đều phải thỉnh anbot_an_cap Chủ Thần, việc có chán ghét hay khôngleech_txt_ngu” Tâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhĩ Duy về A Tư, hắn đang nhìn nàng.
“Tự nhiên không rồi. Đây là ngưỡng của tôi, là mặt trời vĩnh cửu trong những tháng ngày đẵng và tẻ của tôi.”
A Kháchleech_txt_ngu Lưu Tư nhìn chằm Tây Duy Á, không khí nhất thời nên tĩnh lặng, dường như vì sự ăn ý giữa hai người mà ngừng , không nỡ quấy rầyleech_txt_ngu.
Ngải Vy mím môi, nàng toàn không cách xen vào giữa người họ. Sự tin tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và bầu bạn suốt trămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm lặng lẽ tuôn chảy ấy, căn bản không thể sánh bằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Được , tỷ tỷ, thật sự rất thành tâm đấy. Nhưng màbot_an_cap, có phải sắp đến lúc cử hành nghi thức đó không? Vy Nhã ngắt lời mắt đang nhìn nhau của hai người.
Ồ, đúng rồi, Tây Nhĩ Duy Á, chắc là Lợi Khắc Lặc Tư đã nói nàng chuyện ngàybot_an_cap qua rồi chứ? A Khách hỏi.
Vâng, hắn đã nói với rồi, giờ này chắc hắn đã dựng đài .
A Khách Lưu Tư gật đầu: Vậy ta đi thôi, ngày nàyvi_pham_ban_quyen, chúng đã chờ đợi quá lâu .
năm đã qua, năm tháng dường như cũng mất việc trôi chảy trong gian tĩnh lặng, thế sự trángleech_txt_ngu của ngày hôm ấy vẫn cònvi_pham_ban_quyen dấu vết trên .
Ngải Vy Nhã A Khách Lưu Tư dìu lên cao đài. này hơi cao, Lưu Tư sợ nàng sẽ bị ngã.
Xung quanh đài là vô tinh tím và những bảo vật hiếm, họ cần tinh luyện tinh hoa từ để hoạt toàn bộ phápleech_txt_ngu .
A Khách Tưleech_txt_ngu đứngbot_an_cap ở vị trí chủ chốt, Nhĩ Duy Á và Hách Lợi Khắc Lặc lần lượt đứng ở hai bên hắn, thành thế chân kiềng vững chãi bao Ngải Vy Nhã chínhleech_txt_ngu giữa.
Ba ngườibot_an_cap đồng niệmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chú, trong phút chốc quang tỏa rạng, ánh sáng trắng liệt bao phủ lấy Ngải Vy , không có thể nhìn thấy hình bên trong.
Hồibot_an_cap lâu sau, ánh sáng tanleech_txt_ngu , chỉ còn một mình Vy Nhã đứng trên cao đài.
Vy Nhã, con con cảm thấy thế nào? Khách Lưu Tư dè dặt , trái tim đã tĩnh lặng ngàn lúc này lại như trống trận, đập liên ngực.
Ngải Vy Nhã cúileech_txt_ngu đầu nhìn đôi bàn taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nàng cảm thấy dường như có gì thay cả.
Ngay khắc này, nàng rơi vào một nỗi mang tộtbot_an_cap độ. Chẳng , thực sự nàng phải người mà đang kiếm?
dĩ việc được chọn ra từ giữa bao nhiêu người đã điều vô lý, lại còn nói nàng cái danh Thánh nữ vớ vẩn gì đó.
Thấy , thấy chưa, là không có chuyện ra cả!
Thế nhưng, thế nhưng nàng đã quen với cuộcleech_txt_ngu sống tươi đẹp này rồi.
Nàng không muốn quay về! Nàng không bao giờ muốn quay lại nơi gian nan khốn khổ, nơi mà lúc nào cũng có bị nhiễu ấy nữa.
Sau mấy ngày được chăm sóc kỹ , làn da của nàng đã trở nên mịnvi_pham_ban_quyen màng, trắng trẻo lênleech_txt_ngu sắc hồng nhạt, ngay cả A Khách Lưu khen nàng xinh !
Nàng phải ở lại đây! Theo đuổi một cuộc sống tốt đẹp thì có gì sai chứ?!
Sau đó, nàng nhanh chóng trấn tĩnh lại.
Bởi vì nàngleech_txt_ngu biết phải làm để tránhvi_pham_ban_quyen bị xua , biết làm cách nào để bọn phục.
A Lưu Tư, ta ta không thể tiếp nhận thánh lực. Ta có nhận được nó, giác ấy tựa như dòng suối nước nóng giữa mùa đông nhẹ nhàng chảy , nhưng ta thể tiếp nhận.
Giọng nói của Ngải Nhã chất chứa hối lỗi, nàng khẽ cúi đầu đầy vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhu mì.
Tại tại saoleech_txt_ngu? Lời của khiến tấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả mọi người sửng sốt.
Trong mắt Ngải Vy Nhã đã rớm lệ, từ môi nhắn hồng nhuận ấy, thốt ra câu trả lời khiến tất cả sững sờvi_pham_ban_quyen.
Bởi vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bởi vì ta khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngưỡng Minh Thần.
Toàn bộ khung trở nên im lặng.
A Khách Lưu Tư chí cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghi ngờ đôi của mình. Có ý gì đây? Cái gì gọi là không tín ngưỡng? Tại sao nàng lại không tín ngưỡng chính ?
Hách Lợi Khắc Lặc Tư cũng nhíu chặt lông mày. Đúng thật là Ngải Nhã ngưỡng Minh Thần, pháp quả nhiên không có tác dụng.
Mặc dù tâm trạng mọi người đều nề, nhưng không một ai lên tiếng trách móc nàng.
Ngược lại, nghe nàng nói mình không tín ngưỡngleech_txt_ngu Quang Minh Thần, mộtleech_txt_ngu cảm tội lỗi thậm chí còn lan tỏa trong bầu không khí mịch.
Chính vì họ không thể tìm thấy nàng sớm hơn, nàng trải nhiều đau khổ đến vậyleech_txt_ngu.
Trong lòngvi_pham_ban_quyen họ mang nỗi thẹn, nhiên sẽ không nói gì .
Tuy nhiên, trong Tây Nhĩ Duy luôn có một cảmbot_an_cap giác kỳ quái.
Thánh nữ đại nhân, Tây Nhĩ Duy Á cuối cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn không kìm được mà hỏi ra điều nghi hoặc trong lòng.
Cô không tín ngưỡngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Minh Thần đúng không? Nghĩa , cô sẽ không đọcleech_txt_ngu những sách liên quan tìm hiểu thông tin về phương diện này.
Ngải Nhã đôivi_pham_ban_quyen mắt lệ gật , dừng lại một rồi tiếp .
Vậy thì, làm thế nàovi_pham_ban_quyen côbot_an_cap biết được rằng nếu không có đức tin Quang Minh Thầnvi_pham_ban_quyen, trận pháp này không thể thu hồi thánh lực?
Khung cảnh rơi vào sựvi_pham_ban_quyen im lặng đến mức ta cảm thấy mình.
Ngải Vy Nhã hánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng rồi khép lại vài , nhưng không thốt ra được nửa chữvi_pham_ban_quyen.
A Khách Lưu Tư và Lợi Khắc Lặc lúc này cũng vềvi_pham_ban_quyen phía Ngải Nhã, ánh mắt mang theo một tia dò xét.
Không phải nghinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngờ Ngải Vy Nhã, chỉ là vấn đề mà Tây Nhĩ Duy Á hỏi thực sự là một vấn đề lớn.
Một đứa trẻ không có đức tin, làm sao có thể biết được điều kiện kích đặc của một trong hàng trận pháp của Thần?
Mặc dù họ đã sơ suất khi không hỏi rõ liệu Ngải Vy Nhã có tín Quang Minh Thần hay không, sai họ, bởi ngay từ đầuleech_txt_ngu không ai nghĩ rằng Ngải Vy Nhã lại là một kẻ vô thần.
Hơn nữa, thông thường thì người có sống càng khó , họ lại càngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có đức tin vào thần minh.
Bởi vì họ không còn khảbot_an_cap năng để chống chọi vớileech_txt_ngu cuộc , biết gửi gắm hy vọng những vịbot_an_cap thần xa hưvi_pham_ban_quyen ảo.
Hống hồ chi ở thế giới này, thực tồn .
Vả lại trông Ngải Vy Nhã có vẻ rất hòa nhập với nơi và cũng rất tận hưởng nó, nên họ mặc định rằng Ngải Vynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhã có lòng tinleech_txt_ngu vào .
Thế nhưng ai mà ngờ đến cử hành nghi xảy ra sai sót như thế này!
Banleech_txt_ngu đầu thực khôngleech_txt_ngu nghĩ nhiều đến , vì khi lòngvi_pham_ban_quyen đầy lỗi, người thường quên đi lý trí.
Nhưng Tây Nhĩ Duy ra, họ cũng đã nhận thức vấn đề này.
Phải rồi, rời xa sự chebot_an_cap chở của Thần, làm sao cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể biếtleech_txt_ngu được những điều này?
Tất mọi đều đang đợi câu trả lời của Ngải Vy Nhã, chờbot_an_cap đợi mộtvi_pham_ban_quyen ánleech_txt_ngu sứcvi_pham_ban_quyen thuyếtvi_pham_ban_quyen phục.
khắc này, Ngải Vy cảm thấy hôi thấmleech_txt_ngu ravi_pham_ban_quyen khắp người, nàng chí cảm thấy lưng đã ướt đẫm, đôi chân dường đang run rẩy. Nàng làm sao thể nói cho họ sao nàng biết chứ?
Chỉ sợ vừa ra, sẽbot_an_cap bị chém chết ngay .
Nàng khónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khăn nuốt một nước bọt, rồi nhìn A Khách Lưu Tưvi_pham_ban_quyen, thấybot_an_cap sắc mặt hắn có trầm xuống.
Nàng lại nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về phía Khắc Lặc Tư, y cũng đang chămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìnbot_an_cap nàng, trong là sự bình tĩnh suy xét sau khi đã trải qua vui mừng khôn xiết.
Ngải Vy Nhãbot_an_cap hít một hơi thật sâu, dùng hết sức bình sinh ra một nụ cười mà nàng cho là nhẹ nhõm tự nhiên nhất.
Ha , tỷ tỷ Tây Nhĩ Duy Áleech_txt_ngu, sao tỷ lại hỏi như vậy ? Có phải tỷ cảm thấy ghét muội không? Sao tỷ lại có ý công kích muội như thế?
Nàng phủ đầu trước bằng cách vặn ngượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại Tây Nhĩ Duy .
Sau đó, tranh thủ giải thích nguyên do khi còn chưa kịp trả lời.
Nhưng nếu tỷ muốn biết thì muội cũng có nói cho . Đó là vì bà Tô San ở ngôi làng trước kia muội là người tín ngưỡng Ngài Khách Lưu Tư nhấtvi_pham_ban_quyen, bà ấy luôn hy vọng muội cũng có thể gia vào hàng ngũ đó.
Sauvi_pham_ban_quyen đó nàng chuyển hướng, xoáyleech_txt_ngu sâu vào trải nghiệm của bản thân. Nàng biết đây điểm dễ làm họ mủi lòng nhất.
Nhưng vì trước đây muội sống quá khổ cực, lúc nào chỉ cóvi_pham_ban_quyen một mình nỗ lực để tồn tại, nên muội thực sự không muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gửi gắm toàn bộ hy vọng của mình những ngườileech_txt_ngu chưa từng giúp đỡ .
Giọng nàng nghẹn ngào, nàng dùng dư quang nhìn mọi người. Quả nhiên, ánh mắt Hách Lợi Lặc Tư và A Khách hiện lên vẻ xót.
“Còn việc tại sao lại những điều này, đó lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bởi bà Tô San kể cho ta những về Thánh nữ.
ấy thường nói rằng một ngày nào đó, Thần sẽ tìm thấy Thánh nữ. Tuy hiện tại vẫn chưa thấy, nhưng ngày đó chắc chắn sẽ đến.
ta thường không để tâm, nhưng bà ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhắc lại quá nhiều lần, nên thực ra cũng biết đôi chút về những chuyện liên quan đến Thánh nữ.
Bà ấy nói Thánh nữ sẽ được tìm thấy, sau đó Thần sẽ khiến thánh lực một nữa hội tụleech_txt_ngu.
Lúc đó, để phản bác bà ấy, ta đã hỏi rằng nào Thần chắc chắn có thể khiến thánh lực hội tụ hay ?
Khi ấy bà ấy đã nói với ta, Thần nhất định làm được, trừ phi bản thân Thánh nữ không còn ngưỡng Quang Minh Thần .
Đóleech_txt_ngu là lần tiênbot_an_cap ta biết được ngay cả Thần cũng bị ràng buộc, nên ta rất .”
Khi nàng nói , người đã bắt đầu tin tưởng, nhưng Tây Nhĩ Duy vẫn cảm thấy chút kỳ .
không nhịn được lại hỏi: “Vậy tại sao trước đó ngươi không nói? Những bảo tiêu tốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho việc đều là do Hách Lợi Khắc Lặcvi_pham_ban_quyen Tư và A Khách Lưu Tư tìm kiếm rất , giờ đây tất cả đều trở thànhbot_an_cap phế phẩm rồi.”
Thực ra nàng không hề có ý trách cứ Ngảileech_txt_ngu Vy Nhã, chỉ là muốn kiếm câu trả lời cho vấn đề màleech_txt_ngu thôi.
Thếleech_txt_ngu nhưng nàng lại bị A Khách Lưu Tư mắng.
“Tây Nhĩ Duy !” Nàng thấy sự bất mãn trong giọngbot_an_cap nói của Lưubot_an_cap , “Ngươi đừng gặng hỏi đến cùng nữa. Không còn tín ngưỡng thì thôi vậy, là chúngbot_an_cap đã tìm thấy nàng ấy, đây là lỗi của chúng ta.”
Tây Nhĩ Duy Á lặng, rồi nàng nhìn sang Lợi Khắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lặc Tư, trong mắt y cũng đầy vẻ khôngbot_an_cap tán .
Nàng không phải gì nữa, những phẩm chấtleech_txt_ngu tú như lạnh lùng lýbot_an_cap đã rời khỏi não bộ của bọn họ đến thếvi_pham_ban_quyen sao?
Hiện giờ Hắc Ám Thần đã có động tĩnh, lệnh cảnh giới đã được khai, việc ra thần điện ngày cũng phải chịu kiểm tra, vậy sao cứ hễ liên quan đếnbot_an_cap nữ chính tất cả mọivi_pham_ban_quyen người đều tìm cách bao biện cho nàng ta thếleech_txt_ngu này?
giờ nàngleech_txt_ngu cuối cùng cũng hiểu tại sao Tây Nhĩ Duy Á năm xưa lạibot_an_cap sa đọa thành đọa thần trong tưvi_pham_ban_quyen tuyệt như .
Bởi vì sự bất tín, cái vẻvi_pham_ban_quyen hòa hợp mà nàng tự tưởng tượng ra đã bị xé toạc một cách dễ dàngvi_pham_ban_quyen.
“ rồi được rồi, là đa sự, lỗi nhé, Ngải Vy Nhã.”
Tây Nhĩ Duy Á giơ hai tay làm động tác đầu .
“Đừng đối xử với Tây Duy Áleech_txt_ngu tỷ tỷ như vậy, A Khách Lưu .” Ngải Nhã có chút bất mãn xen lẫn vẻ nũng nịu mà trách mócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net A Khách Lưu , “Tỷ tỷ chẳng qua là sợ ta là người xấu mà thôi, đây vốn dĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là chứcleech_txt_ngu trách của tỷ ấy mà.”
“Nhưng nếu tỷ tỷ đã biết, ta cũng nói cho rõ ràng, để tránh bị nghi ngờ căn cứ.
Sở dĩ trước đó ta nói vì ta đã cảm nhận được vẻ đẹp của thế này, đó là mà A Khách Lưu Tư traovi_pham_ban_quyen ta, nên cứ ngỡ mình đã không còn bận tâm đếnvi_pham_ban_quyen ngày tháng trướcbot_an_cap kia nữa.
Nhưng chẳng thể ngờ, hóa ra nỗi đau đớn vẫn bị niềm của những qua che , ta vẫn không thể quên được những ngày tháng đó.”
Nói đếnbot_an_cap đây, mắt Ngải Nhã đã đẫm lệ.
“Ta không giống tỷ , tỷ vừa sinh ra đã ở trongvi_pham_ban_quyen cungvi_pham_ban_quyen điệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xa hoa này, nữ hầubot_an_cap chuẩn bị cho mọi thứ từ ăn mặc chi dùngleech_txt_ngu, có người bạn chân thành để giao lưu.
Nhưng ta thì khác, ngay từ mới biết chuyện ta đã rằng phải tự nỗ lực để nuôi bản thân. Vì ta không có tâm hồn khiết tỷ, ta có thực dụng của mình.
tỷ à, chưa từng nếm trải khổ của người , thì đừng khuyên người ta thiện lương.”
Dứt lời, Ngải Vy Nhãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã khóc tiếng, Khách Lưu Tưvi_pham_ban_quyen và Hách Lợi Khắcvi_pham_ban_quyen phải dỗ dành hồi lâu.
Tây Nhĩ Duy Á đứng tại , đã không biết nên nói gì cho phải, nàng hoàn toàn bị chấn động bởi sự tinh tế trong ngôn từ của đối .
“Chủ nhân, ngài giác yếu thế quá nhỉ.” Nam nhân không trêu chọc một phen.
“Ta căn bảnbot_an_cap không biết một câu hỏi của lại có uy lực lớn đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế đấy,” Tây Nhĩ Duy Á trò chuyện nam nhân trong lòng, cảm có chút buồn cười đầy bất lực.
“ điều này cũng chứng thực một việc, đó là vị Thánh nữ đại nhân này chắc chắn có vấn đề.” Nói đến , giọng điệu Tây Nhĩ Duy Á trở nên kiên , ánh mắt cũng bớt đi vẻ giễu cợtbot_an_cap.
Nhưng rốt cuộc làleech_txt_ngu vấn gìleech_txt_ngu thì nàng làmbot_an_cap sáng tỏ, có điều nàng tin rằng sớm muộn gì sự thật cũng sẽ bày.
Thế nhưng điều nàng không ngờ tớibot_an_cap khi cái ngày “sớm ” đó đến, mọi chuyện có chút muộn màng.
“Chủ nhân, ngàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc nào cũng lo lắng cho những việc không cần thiết.” Giọng nói của nam nhân mang vẻ không thành.
“Đã nóibot_an_cap , đây chỉ là một chút lương tri nhỏ nhoi của một đường thôi.” Nhĩbot_an_cap Duy Á hề để tâm.
Nàng đang nóibot_an_cap chuyện với Tiểu Lăng ở bên này, thì kịch ba người bên kiabot_an_cap cũng diễn xong.
Nàngbot_an_cap A Khách Lưu Tư tiến về phía mình, nói trầm .
“Tây Nhĩ Duy Á, hành vi hôm nay của ngươi đúng là có chútbot_an_cap vôvi_pham_ban_quyen lễ. Giốngleech_txt_ngu Ngải Vy Nhã đã nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chưa trải khổ của người, chớ khuyên người thiện lương. Cho nên,” A Khách Lưu Tư dừng lại một , “Ta sẽ ngươi vào cuộc đời một con ngườibot_an_cap, ngươi sẽ đi hết kiếp sống của côbot_an_cap ta, giống những gì ta trải qua mỗi ngày.”
Mỗi ngày A Khách Lưu Tư đều sẽ trải quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiếp sống đau khổvi_pham_ban_quyen mộtvi_pham_ban_quyen người nào đó trong cácleech_txt_ngu không gian song song, đó cũng là lý do tại sao hắn lại chán loàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người đến vậy.
Giờ đây, hắn muốn nỗi đau đó lên người Tây Nhĩ Duy Á. Tuy chỉ là mộtvi_pham_ban_quyen đời người, nhưng với một Tây Nhĩ Duy Á vốn trưởng ôn hòa, nàng có thể nhẫn nhịn được hay không vẫn là số.
Tây Nhĩ Duy Á nghe thấy quyết định này, nhìn sang Hách Lợi Khắc Lặc Tư, phát hiện y có không đành mà quay mặtvi_pham_ban_quyen đileech_txt_ngu.
Tây Nhĩ bỗng bật cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nụ cười này tràn đầy vẻ chân thành, nàng thực sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy này quá đỗi nực cười.
Xem kìa, một vịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vốn dĩ toàn tri toàn năng, vậy mà chỉ vì vài ba của con mà phạt tín đồ trăm năm của mình, nguyên nhân chỉ vì tín đồ đó làm đúngvi_pham_ban_quyen bổn phận ấy.
Thật mỉa mai, ha ha habot_an_cap ha ha ha, quá đỗi mỉa mai.
cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phóng đại trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gương mỹ lệ ấy không hề mất vẻ thẩm mỹ, trái lại càng phần điên cuồng và xinh đẹp, một vẻ quyến rũ vụn như đóa hồng bị nghiền nát.
Khiến người tavi_pham_ban_quyen không khỏi nhìn đến ngây dại, vẻ đầy tính xâmvi_pham_ban_quyen chiếm vàleech_txt_ngu điên rồ đến .
“Ngươi ngươi cười cái gì!” Lưu có chút hụt .
“Không có .” Tây Nhĩ Duy Á khôi phục dáng vẻ nghĩa, quỳ một gối xuống hành lễ với A Tư.
“Tín đồ trung của , Nhĩ Duy Á, tuân mệnh lệnh.”
Đêm đến, Tâyleech_txt_ngu Nhĩ Á nằm giường, chỉ cần nàng nhắm lại là sẽ tiến vào một khác. Ở đây chỉ là một đêm, nhưng nơi đó lại trọn vẹn một đời người.
Nàng không biết trong không đó mình trải qua bao nhiêu năm, và khi tỉnh lại sẽ mang thế nào.
Thực tế, nàng không như A Khách Lưu Tư, trong không gian đóvi_pham_ban_quyen ép buộc phải trải qua cuộcleech_txt_ngu đời của người kia.
Bởileech_txt_ngu vì nàng vẫn sẽ sở ý thức của chính mình.
Khách Tưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net loài như vậy, còn có một nguyên nhânbot_an_cap khácleech_txt_ngu làleech_txt_ngu trong giấc mơ hắn sẽ toàn trở thành người đó. Xuất thân, trải nghiệmleech_txt_ngu, môileech_txt_ngu trường đều khiến một A Khách Lưu vốn tỏa muôn trượng có những duy và tầm nhìn hạn hẹp tương tự.
Cho mỗi lần thoátbot_an_cap khỏi thế giới đó, hắn đều cảm thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ghêleech_txt_ngu tởm bởi sự ngu xuẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của chính mình, hắn khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể chấp nhận một bản thân và vô tri.
Nhưng Tây Nhĩ Duy Á thì khác, bảnbot_an_cap thân nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là người không thuộc thế giới này, tắc ở đây không thể được .
Hơnleech_txt_ngu nữa, nàng có Tiểu Lăng bảobot_an_cap vệ, nàng dùng ý thức của chính mình trải cuộc sống của người này, chí có còn có thể thay đổi cả cuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của họ.
đến , nàng nhẹ nhàng mỉm cười, sau đó bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhắm mắt đibot_an_cap trải nghiệm mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đời định sẵn là đau khổ và thương.
Tuy , ngay khắc nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị nhắm , trong bỗng nhiên vang lên nói trầm thấp đầybot_an_cap mê hoặc của nam nhân.
“ Nhĩ Duy , nàng không kháng ? Cứ để mặc cho kẻ tự xưng là Thánh nữ kia bắt mình thế à?”
điệu lảvi_pham_ban_quyen của gã đàn ông vangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên tâm trí Tây Nhĩleech_txt_ngu Duy Á, tựa đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ghé sát tai mà khẽ nhấm nháp vành tai nàng để thủ .
Tây Nhĩ Duy Á đột ngột mở mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bật dậy khỏi giường, nắm chặt khí trong tay.
Tất cả những động tác đều được hoàn thành chỉvi_pham_ban_quyen trong chớp mắt.
Bóng dáng vốn có vẻ yếu đuối, mảnhleech_txt_ngu khảnh kia lúc nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại tràn đầy sự cảnh giác và đề phòng.
“Ngươi là ai?” Tây Nhĩ Á lạnh lùng vấn.
“ là ai ? Áivi_pham_ban_quyen chà chà, Tây Nhĩ Duy Á, nàng đừng thẳng như thế .” Giọng nói củabot_an_cap gã đàn ông trànvi_pham_ban_quyen ngập .
Tây Nhĩ Duy nheo mắt lại. Kẻ tên , lại nắm như lòng bàn những chuyện vừa mới xảy ra.
Nhưng chẳng một ai nhận ra diện của hắnleech_txt_ngu.
Kẻ nào mà cóbot_an_cap né tránh hoàn toàn tai mắt của mọi để đứng sau màn quan sát tất cả như ?
“Tây Nhĩ Duy Á, xin đừng thẳng. Chẳng phải nàng cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất ngờ Ngải Vy Nhã sao? Ta biết câuvi_pham_ban_quyen lời .” của gã mang theo quyến rũ và tà mị.
“Là ngươi sao?” Tây Nhĩ Duynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Á sắc lạnh, lưỡi kiếm sắc bén trong tay xoay nhẹ, hướng mũi nhọn về phía trước.
“A chưa , Tây Nhĩ Duy Á, đừng căng thẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đừng căng thẳng mà.
Nàngvi_pham_ban_quyen không giết đượcleech_txt_ngu ta đâu, ta chỉ là một luồng ý thức, hiện ở trong tâm trí nàng thôi.
Nhưng đúng thật, là ta đã nói chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngải Vy Nhã biết.
Ả mới nực cười làm sao, chỉ dọa dẫm vài câu là ả đã quy phụcbot_an_cap rồi.
Ha ha ha ha ha ha, thật sự không nhìnleech_txt_ngu dạng ả lúc đó đâu, đúng là ha ha ha habot_an_cap nực cười mà ha hanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ha ha”
Tiếng cười ngạo mạn của đàn ông vang vọng điên cuồng trong đầu . Tây Nhĩ Á nhíu , nàng nghĩ mình có không đối phó nổi kẻ này, phải mau chóng đi Abot_an_cap Khách Lưu .
“Ồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Tây Nhĩ Duy Á, bây giờ nàng không đi tìm A Khách Lưu Tưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứ?
Vô ích , đã Ngải Vybot_an_cap Nhã đưa hắn và Hách Khắc Lặc Tư đi xem chiến trường cổ , lý do đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sớm cảm nhận được thánh lực.”
Tây Nhĩ Á thu lại vũ khí. Nếu đã vô cũng chẳng phải lăm trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay nữa.
Nàng nhanh chóng bình lại, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
“Ngươi chuẩn bị chu đáo thật đấy. Nhưng mà, ngươi vẫn nói cho ta biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ngươi là ai?”
“, nói nãy giờ màbot_an_cap vẫn chưa nàng hay.” Gã đàn ông khẽ cười, giọng điệu chuyển hướng, trở cao ngạo tự đắc.
“Ta chính là Hắc Ám Háchvi_pham_ban_quyen Khải Đặc.”
Tây Duy Á hít một hơi thật sâu. Quả chuyện này đã đi đạo, trongvi_pham_ban_quyen cốt truyện trước đó hoàn toàn không có sự hiện của Ám .
“Nhưng đặc biệt đến đây là để nàngleech_txt_ngu, Tây Nhĩ Duy Á.
Ta không như tên A Khách Lưu Tư đạo mạo , ta muốn cái gì sẽ nói thẳng đó, chứ không vòng tam quốc.
nên, Nhĩleech_txt_ngu Duy Á, hãyleech_txt_ngu đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngưỡng ta đi.
Điều ta cầu xin rất đơnvi_pham_ban_quyen , chính nàng.”
Giọng nói Hách Khải Đặc đến cùng lại theo một sự kỳ vọng vàvi_pham_ban_quyen khát , chí còn thoáng run rẩy.
Tây Nhĩ Duy Á cảm thấy có gì đó kỳleech_txt_ngu quái, nhưng gạt sự kỳ quái ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sang một bên.
“Ngươi cần tín ngưỡng của một thiên sứ nhỏ bé như ta để làm gì? Ta không nghĩ rằng có tín ngưỡng tavi_pham_ban_quyen là ngươi có thể lật đổ sự trị của A Khách Lưu Tư đâu.”
Hách Khải Đặc nhìn dáng vẻ bình tĩnh của Tây Nhĩ Duy Á, đột nhiên thấy nàng quả nhiên là người độc vôbot_an_cap trên thế gian này.
Hắn nhớ lại qua, khi xuất hiện tâm trí Ngải Vy Nhã, phản ứng của ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàn bà kia ra sao.
Thời gian quay trở lại đêm , sau khi A Khách Lưu Tưleech_txt_ngu kể cho Ngải Vy Nhã nghe rấtbot_an_cap nhiều chuyện về thánh điện, thấy nàng ta có buồn ngủ nên đã ngon rồi .
Ngải Vy vừa chuẩn bị chợp thì nghe thấyleech_txt_ngu giọng nói của Hách Khải Đặc vangbot_an_cap lên.
“ Vy Nhã, đừng có phát ra tiếng động, nếu không thìvi_pham_ban_quyen đến A Khách Lưunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng chẳngvi_pham_ban_quyen cứu nổi ngươi .”
Ngải Vy lập tức lấy tay bịt chặt miệng khi hét lên, đôi mắt trợn tròn vì kinh hãi.
Nàng ta run rẩy hỏi trong đầu: “Ngươi là ai?”
Hách Khải Đặc cũng chẳng thèm , trực tiếp nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho nàng ta biết mình chính là Hắc Ám .
Quả nhiên, hắn nhận lại cái nhìn càng thêm kinhbot_an_cap hoàng từ Ngải Vy Nhã.
Nhưng Hách Khải Đặc chẳng rảnh đâu quan tâm đến chút tâm trạng đó của ả.
“Ngải Vy Nhã, ngươi sự mình làbot_an_cap kẻ may được miếng bánh từ trời xuống trúng sao? Hừ, thật cho ngươi biết, ngươi căn phải Thánh nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hết.
Còn về việcleech_txt_ngu tại ngươi lại được nhận, cũng chẳng óc A Khách Lưu Tư và Hách Lợi Khắc Tư rốt cuộc bị chập thế nào nữa.”
Nói đến đâyleech_txt_ngu, giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói của Hách Khải mang theo sự chán ghét.
“Nhưng mai các ngươi sẽ thực hiện nghi lễ hồi thánh lực, đến lúc đó tất cả mọi người sẽ biết, phải Thánh nữ nào cả.
Sau đó, ngươi sẽ bị tống về cái ngôi làng nhỏ bé kia thôi, dùleech_txt_ngu sao thì thuộc về nơi đó mà.”
“Ngươi lừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người!” Lúc này Vy Nhã đã quên mất cả sợ hãi, giận dữ lên.
“Ngải Nhãbot_an_cap, ai cho phép ngươi nói chuyện với ta như thế, hãy rõ vị thế của mình đivi_pham_ban_quyen.”
Giọng nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Hách Khải uy nghiêm đến không cần nổi giận, Ngải Vyleech_txt_ngu Nhã chợt nhớ ra, cũng một vị thần cao tại , không phải mà nàng ta có thể tội.
Trong chớp mắt Ngải Nhã lại im lặng, run rẩy như một con gà con xuống nước.
Hách Đặc cảm thấy có chút buồnbot_an_cap cười, đây rõ ràng là ở trong Quang Minh Thánh Điện, cái kẻ gọi Thánh nữ này lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng có chút lòng tin nào vào thánh điện cả.
“Tin hay không tùy , Ngải Nhã, ta khuyên ngươi đừng có tự lừabot_an_cap mình dối người nữa. bình đến nhạt mườibot_an_cap mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm , đùng một lại trở thành kẻ đứng trên vạnleech_txt_ngu người sao?
Làm chuyện tốt vậy chứ, Vy Nhã ngây quá.”
Ngải Vy giường, mắt không ngừng tuôn rơi lăn dài trên má.
Nàng ta sẽ không tin lời của kẻ quáileech_txt_ngu này đâu, sao có thểleech_txt_ngu chứ, mìnhbot_an_cap là Thánh , đây là điều mà A Khách Tư và Hách Lợi Khắc Lặc Tư đều công nhậnleech_txt_ngu, sao có , sao có được!
Hách Đặc chút mất kiên nhẫn, người đàn này khóc sướt mướt mãi, thật sự phiềnvi_pham_ban_quyen chết được.
“Ngươi nếu không tin thì cứ xem nghi lễ ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mai sẽ rõ. Nhưng mà, là lúcvi_pham_ban_quyen thì đãvi_pham_ban_quyen muộn rồi.”
“Phải làm sao đây, tôi phải làm sao bây giờ?” Ngải Nhã vẫn nở.
Hách Khải nheo mắt , hừ, cá cắn câu rồi.
“Thực ra rất đơn ,” Giọng nói của gã đàn ông tựa như chiếc hộp Pandora, mê kẻ yếu từng bước tiến về phía vực không đáy.
“ nghi lễ sẽ không phản ứng, nhưng còn một khả năng khác, đóleech_txt_ngu không có đức tin vào Quang Minh Thần, nên mới khiến nghi lễ bại.
Ồ, đúng rồi, khuyên ngươi đừng có nói với A Khách Lưu Tư ta nhé, nếu không, việc giao thiệp quá nhiều với Hắc Ám Thần có lẽ sẽ bịbot_an_cap coi là kẻ phản bội mà đemleech_txt_ngu đi hỏa thiêu đấy.”
“Chẳng phải là do chính ngươi tự tìm đến tôi sao?” Ngải Vy Nhã muốn khóc mà không ra nước mắt, nhưng cũng chỉ dám thầm oán trách trong lòng.
Ngải Nhã suy nghĩ hồi, dù không muốn tin nhưng nghi lễ mai sẽ phơi bày tất cả sự thật.
Sau đó, Hách Khải Đặc không xuất hiện nữabot_an_cap. Nàng ta cũngleech_txt_ngu chẳng thể nào ngủ nổi, thế nên ngay khi trời hửng đã điện chính tìm A Kháchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lưu Tưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Và rồi những chuyện sau đó xảy ra đúng như vậy.
Hồi ức kết thúc tại đây.
Khải cười lên, trả lời câu hỏi của Tây Nhĩ Duy .
“ nhiên , tín ngưỡng của nàng thể lật đổ sự thống trị A Khách Lưu Tư. Nhưng ta đã rồi, ta không gì cả, chỉ ngưỡng của nàng. Ta đâu có nói ta muốn thống trị thế đâu.”
Nhĩ Duy Á rõ không tin, miệng lưỡi của Hắc Ám evi_pham_ban_quyen rằng chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có lấy một câu đáng tin cậy.
“Vậy nên, Vy Nhã thật sự không phải Thánh nữ sao?” Tây Nhĩ Duy Á cảm thấy chuyện này dường như không thể nào, cốt truyện ghi rõleech_txt_ngu mồn một rằng nữ chính Ngải Vy là Thánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyển thế mà.
” Không thể nói nàng đâu, Tây Nhĩ Duy Á, nàng vốn dĩ đâu có tin ta.”
Tây Duy Á run rẩy người, thấy có chút nôn. Vị Thần Bóng Tối trong thuyết này lại phong này?
Có lẽ, hơi sến súavi_pham_ban_quyen quá chăng?
“Được rồi, Tây Nhĩ Duy Á, đi. Ta sẽ ở cạnh nàng, không ai thể làm hại nàng được đâu.”
Giọng nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Tạp Đặc thêm vài phần trầm ổnvi_pham_ban_quyen, Tây Duy Á thậm chí còn nghe ra một tia xót xaleech_txt_ngu trong đó.
Cái quáibot_an_cap gì thế này?
Nhưng , đành tùy ứngbot_an_cap , vì đã nghebot_an_cap thấy giọng nói của Tiểu Lăngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vang lên.
“Chủ nhân, cô không có nói cho A Lưu Tư và những người biết đâu. Thế này có sự ràng buộc, côbot_an_cap không thể phá hỏng thân phận Thánh nữ của nữ chínhbot_an_cap được.”
Tây Duy Á thở dài, được rồi, được rồi.
Nàng nhắm mắt lại, chìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào giấc ngủ sâu.
Trong cơn hôn mê, nàng dường như nghe thấyvi_pham_ban_quyen giọng nói của Tạp Đặc.
Lúc lúc hiện.
“Lần này bảo vệ nàng ”
Một màu bao phủ lấy đôibot_an_cap mắt, rồi nàng thoát khỏi một sự bao bọc đó, ánh sáng tức khắc xuyên qua mí mắt.
Chói đến mức nàng không cách nào mắt ra đượcleech_txt_ngu.
Nàng vừa định lên , lại phát hiện thứ phát ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ miệng mình là tiếng khóc của trẻ con?
Nàng bỗng mởvi_pham_ban_quyen mắt, sáng trắng vào nhãn cầu.
sángbot_an_cap mạnh mẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiếnleech_txt_ngu phải nhắm mắt lại lần nữa, một lát sau mới từ từ mở ra.
Nàng lờleech_txt_ngu mờ rõ quanh, âm thanh cũng giống như được bật công tắc, tranh nhau lọt vào tai nàng.
“Sao con gái nữa thế ?”
“Đúng là đồ vô dụng, bụng này chẳng sinh ra được cục vàng nào cả.”
“”
Những tiếng ồn ào ác ý và hả hê trên nỗi đauleech_txt_ngu của người khác, cùng với định của thời đại .
“Mau vứt đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi.”
“Phải đó, nhà mình bản không nuôi nổi nữa rồi.”
Hả? Nuôi không nổi thì tại còn sinh con? Hơn nữa thì sẽ nuôi nổi chắc? Tây Nhĩ Á thầm mỉa mai lòng.
“ trẻ này trông có vẻ tà tính, vứt xuống sông đi.”
“Ừ, tìm cái thùng gỗ, giống như những đứa trẻ trước ấy. Cứ để nó trôi xuôi dòng đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Nhĩ Duy Á mình lạnh cả . Những đứa trẻ trước đó?
Đã có bao nhiêu, nhiêu linh mới chào đời, chúng mang theo kỳ vọng đối với thế này, rồi lại bị bỏ như vậy.
“Tây Nhĩ Duy Á, ta có thể giúp nàng giết sạch bọn chúng đấy. Chỉ cần nàng tin tưởng ta, ta có đủ sức mạnh để bảo vệ nàng.”
Là giọng của Hách Tạp Đặc.
“Nàng thật sự thú vị quá đi mất, cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Khách Lưu Tư ném vào giới như thế này bị sạch ức, vậy mà nàng vẫn giữ lại được.
rốt cuộc đến từ đâu?
Nhĩ Duy Á dấu của ta.”
“ cần đâu, Hách Tạp Đặc.” Tây Duy Á lạnh lùng nói trong lòng.
“Được rồi, được rồi, dù sao nàng cũng may mắn của thần linh màvi_pham_ban_quyen.”
khi Tây Duy Á không phản bác lại Hách Tạp Đặc.
vì, thật sự, vô cùng .
Sự “may mắn” đó đã được nàngvi_pham_ban_quyen tặng chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu kia rồi.
Nàngleech_txt_ngu người ta bế , trong thùng . Từ lúc chào đời cho đếnbot_an_cap khi bị bế đileech_txt_ngu, nàng không nghe giọng nói của “mẹ”.
Mặc đối đó không trọng, nhưng nàng vẫn có chút muốn biết, cóvi_pham_ban_quyen phảibot_an_cap “” cũng không hề mong đợi sự ra đời của mình hay .
Nhưng còn chưa kịp suy nghĩ, gỗ đã thả xuống sông.
sông dập dềnh, nàng đã trôi nổi suốt mấy đồng hồ.
Nàng cảm thấy hơi buồn , bụng đói cồn cào, muốn khócbot_an_cap.
“Cái thùng gỗ này chắc chắn khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấy, liệu có bị rò nước không?” Tạp Đặc có chút ghét bỏ cáileech_txt_ngu thùng này.
Hách Tạp Đặc vừa lời, Tây Nhĩ Duy Á liền cảm nhận được một luồng lỏng lẽo và ẩm ướt.
Tốt , rò nước thật rồi.
Hách Tạp Đặc ngẩn người, hắn thật sự chỉ thuận miệng nói vậy thôi.
mà hổng không lớn lắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tốc độ nước tràn vào .
Nhưng dù vậy, Tây Nhĩ Duy Á vẫn có cảm nhận được cả chiếcvi_pham_ban_quyen thùng gỗ đang từ chìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống.
Chiếc này không cầmleech_txt_ngu cự được bao lâu nữa rồi.
Đã là cuối thu, nàng cảm thân nhiệt hạ xuống, hơi ấm của cơ thể đang từng chút một tan biến.
Xem không chỉ thùng không trụ được lâu, mà ngay cả nàng cũng không được bao lâu nữa.
Nhưng may , nàng cuối cùng cũngvi_pham_ban_quyen nương theo dòng nước mà dừng bên .
hội sótbot_an_cap đã lớn hơn một chút.
Bây giờ nàng phải cố gắng hết sức đểleech_txt_ngu khóc, hy vọng sớm cóleech_txt_ngu người phátvi_pham_ban_quyen hiện ra mình.
gào khóc thảm thiết, thiếu nước trong thời gian dài đã khiến cổ họng đau rát.
khóc cũng trở đặc.
Hách Tạp Đặc nhìn bộ dạng liều mạng của , trong lòng cảm thấy nhói.
Đây là cô gái mà hắn trân nhất, vậy mà phải chịu đựng nỗi đau này vì một nữ giả tạo hề tồn tại.
“Hãy tưởng ta đi, Tâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhĩ Duy , để ta rời đây. Hãy cho cơ hội để bảo vệ nàng.”
“ quen ta.” Nhĩ Duy Á nghe ra điềubot_an_cap gì từ giọng của hắn, định nịchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hách Tạp Đặc nghẹn , cô gái của hắn quá thôngleech_txt_ngu minh.
“Ngươi nhất định biết điều gì đó. Rõ ràng ta căn bản quen biết ngươi, cũng chưa từng gặp ngươi, vậy mà ngươi vừa xuất hiện đã đòi bảo vệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta.
Tuy nghe có vẻ như lời hoa mỹ dụ dỗ, nhưng ta có thể nhận ra, chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngươi là lòng.”
Tây Nhĩ Duy Á đầu cố gắng nhớ lại xem cuộc mình đã tội vị Thần Bóng Tối này từ bao giờ.
Nhưng trong ký ức của nàng hoàn toàn không có sự xuất hiện của vị .
“Được rồileech_txt_ngu được rồi, Tây Nhĩ Duy Ánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ta khôngvi_pham_ban_quyen muốn lừa nàng, nên nói nhiều nữa.” Hách Tạp Đặc cười xòa, muốn đánh trống cho chuyện nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Đúng rồi, Tây Nhĩ Duy , đây không có sói chứ? Chỗ này trông giống như một khu rừng vậy.”
Tây Nhĩ Duy Á còn chưa kịp trả lời hắn, đã một sói hú.
Một tiếng hú vô cùng hùng hồn đầy uy .
Nàng đã không sức để mà phàn nàn nữa rồi.
Mặc dù nàng mất đi “may mắn”, nhưng lại đổi lấy được cái “miệng đen”.
Hách Tạp Đặc ngậm miệng lại, hắn cảm thật sự oan uổng.
Rõ ràng chỉ là nhìn thấy rậmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì sẽ liên tưởngleech_txt_ngu đến sóibot_an_cap thôi mà, hắn chỉ nóibot_an_cap ra suy nghĩ của mình thôi.
“Hách Tạp , ta cảm ơn ngươi nhiều nhé, thời gian trừng phạt của ta chỉ tiếng nữa thôi.”
Tây Nhĩ Duy Á nhắm mắt lại, không biết bịbot_an_cap ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nuốt sống là thế nào, sói sẽ đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn từ bộ phận nào trước nhỉ?
Tiếng đệm thịtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dẫm lên lá rụng lên, có cành cây bị giẫm , tiếng răng rắc mỗi lúc .
Càng lúc càng .
Âm thanh dừngvi_pham_ban_quyen lại bên cạnh thùng của nàng, một hơi nóng phả vào nàng.
Nàng mở mắt ra, một mặt sói to lớn ở ngay trước mắt.
Mặt con sói ghé sát lại gần hơn, cúi đầu hà khắp mặt .
“Tây Duyvi_pham_ban_quyen Á, ta thấy hình như nó không có ý định ăn thịt nàng.” Hách Tạpleech_txt_ngu thử lên , hắn hy vọng nói này cũng có thể linh ứng trước.
“Nhờ phúc của ngươi, đúng như vậy thật.” Tây Nhĩ Duy Á một tiếng.
Lúc này, con sói tha Tây Duy ra khỏi thùng gỗ. Suốt quãng đường nàng bị xóc nảy, chao đảo, tốc độ con sói rất nhanh, khiến nàng cảm thấy như đang ngồi tàu siêu tốc vậy.
“Có lẽ bầy có cáileech_txt_ngu vừa mất con, nên bắt ta về để an ủi .” Tây Nhĩ Duy Á suy đoán.
Quả nhiên, sau đến lãnh địa của bầy sói, nàng được đặt trước mặt một con sói cái.
Con sói cái ngửi thở nàng, cúi dùng cái đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xù lông cọ cọ vàobot_an_cap nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như để ủi.
Sau nằm phủ phục bên cạnh nàng, giống như đang nuôi đứa con củabot_an_cap mình.
Tây Nhĩ Duy Á ở lại trongleech_txt_ngu bầy .
Con sói cái nuôi nàng là vợ của sói vương, mới mất đi conbot_an_cap của mình. Sói vương vì muốn ủi nên tha Tây Nhĩ Duy Á cho nó.
Tóm lại, với cách là của vương, cả bầy sói đều đối xử với vô cùng sóc. Lần ở lại này, chính là mười năm.
Mười nămvi_pham_ban_quyen đã trôi qua, con sói cái từng chăm sóc nàng thuở đầu giờ đã già yếu rồi qua .
Sói đầu đànvi_pham_ban_quyen cũng đã già, không ngừng có những con sói trẻ khỏe đến thách thức vị của nó, bởi chỉ có giếtvi_pham_ban_quyen chết sói đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đànbot_an_cap mới có thể thành thủ lĩnh mới cả đàn.
Thế nhưng Tây Á vẫn ghi nhớ ơn đức của sói đầu đàn, nàng luôn vệ ông ta. Bất cứ kẻ nào muốn thách thức đều phải trải qua trận xé với Tây Duy Á trước tiên.
Dẫu Tây Nhĩ Duy Á có thể đuổi những con sói đến khiêu chiến, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên người nàng đầy rẫy những vết thương.
Hách Tạp Đặc cũng đã ở bên mười , ngày nào hắn cũng phục Tâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhĩ Duy Á, bảo nàng hãy tin tưởng và tôn thờ mình, lời này đã khiến tai Nhĩbot_an_cap Á mọc kén đến nơi rồi.
Dĩvi_pham_ban_quyen nhiên, Tây Duy Á chưa từng thuận theo một lần .
Hách Đặcbot_an_cap tận mắt chứng kiến hành vi của Tây Nhĩ bước một trở nên giống loài hơn, thậmleech_txt_ngu chí nàng còn hú đàn sói.
“Tây Nhĩ Duy Á, dù nào đi nữa, xin nàng hãy nhớ kỹ, nàng là một Thánh Thiên !”
Hách Tạp thấy đây đúng là sinh trưởng dã man, hoàn toàn dã !
phụ nữ nàyleech_txt_ngu thực sự hắn phải mở rộng tầm mắt.
Làm gì có người nữ nàovi_pham_ban_quyen mang theo ký đầu thai mà vẫn thể vai một đứa trẻ của rừng xanhvi_pham_ban_quyen hoàn hảo thế chứ!
Ngày hôm đó, Tây Nhĩ Duy đang uống nước bên bờ đột nhiên nghe thấyleech_txt_ngu tiếngvi_pham_ban_quyen bước , nàng nhanh lẩn sauvi_pham_ban_quyen một gốc cây lớn.
Nàng khẽ mắt, lặng lẽ quan sát chủ nhân của tiếng bước chân kia.
Vừa nhìn một cái, nàng sững sờleech_txt_ngu.
Đầu tiên, đây là con người!
Thứ hai, người này nàng cóleech_txt_ngu quen biết!
Chính là Áo Đăng · Tạp Văn ! Cậu “mayleech_txt_ngu mắn” năm nào!
Nói trong không vui mừng là nói dối, lúc này nàng cảm thấy cùng hạnhbot_an_cap phúc, có lẽ nàng đã có thể quay trở lại thế giới loài người, không còn phải sống cảnh ăn lông ở lỗ nữa .
Đã một năm kể từ ngày ban phúc đó, giờ đây Đăng đã là một thiếu tuổi.
nay cậu vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rừng sâubot_an_cap để tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiếm một loại thảo dược, loại thảo dược nàyleech_txt_ngu đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được thu mua với giá rất cao.
Sự “ mắn” trênvi_pham_ban_quyen người giúp cậu gần như cầu được nấy, thế nhưng hôm naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật lạ, cậu suốt hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ đồng mà vẫn chưa thấy bóng dáng một ngọn cỏ thuốc nào.
Thật khó hiểu, tình huống từng xảy ra này khiến tim cậu nhanh hơn, dường như có chuyện gì sắp sửa ra.
Hayvi_pham_ban_quyen nói cách khác, có lẽ một sự mắn lớn lao hơn đang chờ đợi cậu ở trước.
dừng lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên một con suối nhỏ, đứng lặng yên.
Có gì đó xuất hiện ở đây, cậu , đó là sự chỉ của “vận may”.
Sau đó, cậu nhìn thấy một gái mặc lớp da bước ra thân .
Trên da cô ấy có rất nhiều vết trầy , nước da lúa mạch làbot_an_cap màu sự khỏe khoắn, trông hệt như một đứa trẻ hoang dã sống trong sâu.
Thế nhưng điều khiến cậu kinh ngạc chínhleech_txt_ngu là đôi mắt nàng.
xanh nước biển nhạt ấy, như vùng đạileech_txt_ngu dương vắt nhất, dường như có thể nhìn thấu đáy, nhưng lại mangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chiều sâu thể dòvi_pham_ban_quyen khi bị ánh sáng khúc xạ.
Đôi mắt như thế này, cậu mới thấy ở một người duy .
Nhĩ Duy Á, vị may của cậu.
“Ngài” Cậu há miệng, định nói gìleech_txt_ngu đó, nhưng lại thấy cổ nghẹn lại không phát ra tiếng.
Ngược lại, Tây Nhĩ Duy Á nở nụ cười với cậu: “Chào cậu, Áo Đăng.”
Thật sự là Tây Nhĩ Duy Á!
Cậu một nước bọt, giữaleech_txt_ngu tiếng chim hót vàvi_pham_ban_quyen gió thổi trong rừng , cậu nghe thấy tiếng trái tim đậpleech_txt_ngu.
Thình thịch, thình thịchbot_an_cap, thịch
Tiếng đập mẽ, đầy kích động và căng thẳng.
“Ngài, sao ở nơi này?” Cậu nghe thấy giọng của mình, à, vì khích động mà chút run rẩy.
“À, xinbot_an_cap lỗi nhé, chuyện nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nói được.”
Áo những vết sẹo trên cơ thể và bộ quần áo rưới của , cậu biết nàng chắcleech_txt_ngu chắn đã sống rất vả.
“, sao đâubot_an_cap ạ. Bây Ngài có không? như, ý tôi là nếu như,” mặt Áo Đăngleech_txt_ngu đỏ bừng lên, tay vò gấu , “nếu như không có nhà, Ngài có về nhà cùng tôibot_an_cap không. Tôileech_txt_ngu chăm người khác lắm!”
Đến câu cuối cùng, Áo Đăng như là lên.
Đứa trẻ mới mười ba tuổi có thể thấy rõ dáng hào hoa sau này, khuôn thanh tú cùng mái tóc đen ngắn, trông anh và gọn gàng, đúng là mà các gái yêu thích nhất.
“Được thôi, Áobot_an_cap Đăng. Tuy , ở ta có ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cần phải bảo vệvi_pham_ban_quyen, nếu cậu không phiền, ta muốn đưa ngườivi_pham_ban_quyen nhà đivi_pham_ban_quyen cùng chúng ta, có được không?”
“ đương nhiên rồi ạ!” Áo Đăng gật đầu lia lịa như mổ thóc.
Tây Nhĩ Á mỉm ôn hòa.
“Hừ, thằng nhóc con nàybot_an_cap từ đâu ra thế, sao nó lại biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàng?”
Tạp Đặc rất bất mãn, thằng nhócbot_an_cap từ nàovi_pham_ban_quyen chui ?
“Hừ, đợi nó nhìn thấybot_an_cap già của nàng, chắc chắn sẽ sợ đến mức tè ra quần rồibot_an_cap chạy mất dạng cho .”
“Ồn ào quá, Hách Tạp Đặc.” Dẫuvi_pham_ban_quyen Tây Nhĩ Duy Á vẫn chẳng khi tỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thái độ tốt với hắn, nhưng mười năm bầu bạnbot_an_cap đã nàng nhận vị Hắc Ám Thần chẳng có chút ác ý nào đối với mình.
Thậm chívi_pham_ban_quyen cóleech_txt_ngu , còn có một chút tình ý?
Tây Nhĩ Duy Á không chắc , tóm lại, hiện giờ có thể coi là bạn .
Tây Nhĩ Duy Á dẫn Áo đi xuyên rừngvi_pham_ban_quyen rậm, cùng đi tới nơi mà nàng “nhàvi_pham_ban_quyen”.
Áo Đăng người, đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đây, đây đây đây!
là sói !
Cậu liếc nhìn Tây Nhĩ Duy Á, thấy nàng quen thuộcvi_pham_ban_quyen tiến tới gần một con sói trông già đến mứcbot_an_cap mở mắt nổi.
Nàng dịu dàng vuốt ve bộ lông người nó, gỡ những lọn lôngvi_pham_ban_quyen bịleech_txt_ngu rốileech_txt_ngu bện vào nhau, rồi sát tai nó đang thầm thì điều đó.
Sau đó, nàng cùng lãoleech_txt_ngu đứng dậy, tiến về phía cậu.
“Đây, đây là người nhà của Ngài sao?” Áo Đăngvi_pham_ban_quyen lắp bắpvi_pham_ban_quyen hỏi.
“Ừmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!” Tây Nhĩ Duy Á nở một nụ rạng rỡ với cậu. “Đây nhà rất quan trọng đã nuôi dưỡng ta suốt bảy năm qua.”
“Chào, chàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông, ông sói này.” Có thể thấy Áo Đăngvi_pham_ban_quyen vẫn còn chút sợ hãi, nhưngbot_an_cap cậu đang nỗ lực hết mình để vượt qua.
“Đừng ép bản thân, Áovi_pham_ban_quyen Đăng, ta biết đây là sói nên cậu có sợ hãi. Ta có thể đợi thêm một thời gianvi_pham_ban_quyen nữa rồi mới đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm cậu, thờibot_an_cap gian của ông không còn nhiều nữa, để ta đi cùng ông đường cuối rồi sẽleech_txt_ngu tìm cậu sau.”
Tây Nhĩ Duy Á mỉm cười nói.
“Tôi không sao đâu,” Áo đỏ bừng mặt, “Tôi không sợ, đây là người nhà của , sẽ Ngài chăm sóc ông ấy.”
“Cảm nhé, Đăng.”
Tây Nhĩ Á nhìn Áo nghiêm , sự thành của đứa trẻ này không vì những may mắn bất ngờ từ trên trời rơi xuống mà đánhvi_pham_ban_quyen mất đi bản tính lương thiện, ngược lạibot_an_cap, cậu vẫn là một đứa trẻ tốt bụng và biếtbot_an_cap ơn.
Nàng quaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt về phíabot_an_cap đàn sói, một tiếng hú dàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thoát ra từ cổ họng, sói nhìn nàng cũngleech_txt_ngu ngửa cổ vang hưởng ứng.
Trong rừng sâu, tiếng sói húnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính là khúc ca ly biệt bi tráng dành cho .
Mười năm bầu bạn, ồn ào náo nhiệt, khi đánh không biết nặng nhẹ, sơ ý chút làbot_an_cap sẽ dùng hàm răng sắc nhọn làm rách da nàng.
Thếvi_pham_ban_quyen nhưng trong những đêm đông giá rét, chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã quây quanh để sưởi ấm cho nàng; khi săn sẽ mang về cho nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những quả ; lúc gặp gấu rừng để nàng đứng ở sau cùng
Quá nhiều, những khoảnh như thế quá nhiều, chúng làbot_an_cap dã thú, hung và tàn nhẫn.
Nhưng trước mặt người nhà, sẽ thân thiết để lộ ra phần bụng mềm mại.
Mấy con con dụi dụi vào chân nàng, trong miệng ra tiếng “ư ử” đầy luyến tiếc.
Tây Nhĩ Duyvi_pham_ban_quyen Á ngồi xổm xuống xoa đầu chúng, những cái đầu nhỏ nhắn, mềm , đầy sựvi_pham_ban_quyen tin tưởng đối nàng, đến nỗi đôi tai cũng buồn bã rũ xuống.
“Tạm , cảmvi_pham_ban_quyen ơn các bạn đã ở bên tôi lâu như vậy, những người nhà của tôi, cũng đến lúc phải nóileech_txt_ngu tay, tôi cũng phải về thế giới của rồi.”
Lòng đâu gỗ đá mà không cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động? Nàng cũng có chút bồi hồi, trong khoảng thời giannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở nơi , nàng không phải là Tây Nhĩ Duy Á, mà là chính thânbot_an_cap “nàng”.
“Đi thôi, Áo .” Nàng đứng dậy, không cần thiết phải tiếp tục đau buồn nữa, sống phải tiến vềbot_an_cap những phương trời mới, con người cũng luôn nhìn phía trước.
Nhìn dáng vẻ chấn trở lại của , Áo Đăngbot_an_cap cũng cảm thấy một luồng hynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vọng mẻ trào dâng từ đáy lòng.
“Vâng!”
Họ cùng nhau băngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua cánh rừng, lội qua con suối nhỏ, trèo những vách , cuối cùng cũng đi đến rừng.
“Đến nơi , Tây Duy , sắp đến ta rồi.” Đăng chút kích động.
Đây là lần đầu tiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngài đưa gái nhà, mà đó cònvi_pham_ban_quyen vị thiên sứ ban tặng “ may” cho ngài.
Nàng nhìn về phía túp gỗ cuối con đường nhỏ, chỉ tay hỏi: “Là căn đó sao?”
“Đúng vậy, đúng vậy!” Áo Đăng lúc này giống như một chú cún nhỏ phúc, sau một thời gian chờ đợi cũng đón được chủ nhânleech_txt_ngu của mìnhvi_pham_ban_quyen.
“Hừ, gì mà kiêu ngạo chứvi_pham_ban_quyen, cái nhóc , không biết lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn sống trong cung điện huy nào đó không bằng.”
Hách Khải Đặc thật sựleech_txt_ngu càng đứa trẻvi_pham_ban_quyen này càng thấy chịu. Cảm bất mãn trào dâng từ tận đáy lòng khiến hắn thấy lạ lùngbot_an_cap, kẻ gầnvi_pham_ban_quyen nhất hắn ghét bỏ vậy chínhleech_txt_ngu tênvi_pham_ban_quyen ngụy quân tử Khách Lưu Tư kia.
“Hách Khải Đặc, cái tên nhà ngươi đúng là không để cái nghỉ ngơi được chút .” Tây Nhĩ Duy Á thật sự không muốn để hắn, so đo với đứa trẻ làm gì chứ, thật là ấu trĩ!
Hách Khải Đặc muốn nói với ngườivi_pham_ban_quyen phụleech_txt_ngu nữ này nữa, cậu rồi cũng sẽ trưởng thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi!
“Chúng ta vào thôi, sau này xin ngài hãy chỉ bảo ta nhiều hơn nhé.”
Áo Đăngleech_txt_ngu nhìn nụ của Tây Nhĩ Duy , thấy sự chờ đợi của mình là xứng đáng, thấy tương lai thật sự đáng mong chờ. tháng năm cô , những ngày ngã rồi tự bò dậy, đều sẽ theo sự xuất hiện của Tây Duy Á mà trở quá .
“Ừm.” Đăng mỉm cười, mở gỗ ra.
Đây làbot_an_cap mộtvi_pham_ban_quyen phòng được dọn dẹp ngăn nắp, đồ đạc không nhiều mọi vật dụng được sắp xếp tề, phân rõ ràng. gấpvi_pham_ban_quyen gọn gàngvi_pham_ban_quyen, giữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng là lò nước, bị đen vì khói lửa lâu năm, lẽ là do mỗi lần nấu xong đều được chùi sạch sẽ.
Nổi bậtbot_an_cap nhất trên tường là một lông vũ được lồng trong kínhvi_pham_ban_quyen.
“Đây là” Tây Nhĩ Duy Á quay nhìn Áo Đăng, thoáng chút nghi .
mặt nhỏ nhắn của Áo Đăng lậpbot_an_cap tức bừng như tômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net luộc, ngài úng nói: “Cái này, cái này là lông vũ của ngài, rơi mất vào ngày hôm đó.”
À, ngài vừa nhắc thì Nhĩ Duy Á mới nhớ ra, đâyvi_pham_ban_quyen là lúc nàng quen với đôi cánh nên bất ngờ tung cánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã làm rụng một chiếc lông.
“Nếu ngài thích, đợi khi ta trở về sẽ thu thập ngài một nắm.”
“ cần đâu, không có thích đó,” Áo Đăng vội vàng xua tay, “Chỉ là, vì là lông vũvi_pham_ban_quyen của ngài.” Câu cùng ngài nói nhỏ nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng mèo con mới đẻ.
Tây Nhĩ Duy không nghe câu cuốileech_txt_ngu, chỉ nghĩ là ngàivi_pham_ban_quyen hổ. Sau , họ cùng nhau dẹp một ổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rơm trong phòng để lão sói có thể nằm thoảileech_txt_ngu mái. Họ một tấm nệm dày dưới đất, mềm mại không gì giườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. xong việc thì đã tối hẳn, thói quen sinh hoạt khiến lão sói đã ngủ thiếp đi. Tây Duy Á muốn chăm sóc nó chặng đường cuối cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nó liền đồng ý, dù sao đây cũng là đứa trẻ nó nhìn lớn lên.
Tây Nhĩ Duy Á và Áo Đăng ngồi ở sân ngoài, ghế đá vặn cho người. đêm nhè nhẹ thổi mang theo hơi thở và cái lạnh cuối thu, tiếng tấu nhạc của lá khô và gió, có về tổ và tiếng kêu ríu rít của chim non đang đói. Mọi thật chịu và thái, cả thời gian cũng như muốn lưu luyến khắc bình này.
“Sống mộtleech_txt_ngu mình mệt phải không?” Trong Tây Nhĩ Duy Á, vẫn chỉ là cậu nhưng đã phải vác cuộc sống và đau bỏ . Thật là vất vả cho một đứa trẻ như .
“Không sao đâuleech_txt_ngu, ta đã tách ra khỏi phía chú rồi, đây là căn nhà người giúp ta dựng .” đến đây, ngài dường như nở một nụ cười mỉa mai.
Đúng vậy, thật nực , ngày thường họ làm ngơ trước ngài bịbot_an_cap ngược đãi, giờ đây lại giúp ngài dựng một căn nhà gỗ.
Tây Nhĩ Duy Á nhìn ngài, lại nhớ về hỏi nàng từng hỏi trước đây, giờ nàng lại hỏi một lần nữa: “Ngài có còn muốn trở lại gia tộc Cavendish ?”
Áo Đăng nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàng, đôi mắt khôngvi_pham_ban_quyen còn sự hoảng loạn của năm trước mà thay vào đó là sự điềm tĩnh.
“Có, ta muốn quay .”
về để hỏi cho rõ ràng rằng mình là con củavi_pham_ban_quyen cha, tại sao lại xử với mình như ; hỏi những kẻ từng mình tại sao lại làm với trẻ. Hỏi xem sao mọi người đều không yêu ta. Nỗi dângleech_txt_ngu từ tận đáy , sự bi thươngbot_an_cap đặc đang chơi vơi, tìm được chốn dungleech_txt_ngu thân.
Sau đó, một đôi bàn tay nhỏ bé giúp ngài vuốt ve, từng chút từng chút một, nàng kiễng chân lên, như thể đang nâng một báu vật quýleech_txt_ngu giá nhất, dịu dàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và ấm áp vô .
“ thì hãy quay về , sẽ giúp ngài.”
Sauleech_txt_ngu này, trong cuộc đời của Áo Đăng · Tạp Văn Địch Hứa, ngài mãi mãi ghi nhớ giọng nói này. Đó không phải là giọng nói trầm thấp đầy mê , thậm chí cònleech_txt_ngu khàn vì thịt sống lâu ngày. đó lại làbot_an_cap âm thanh ấm áp nhất ngàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, như hè năm , ngồi bên sổvi_pham_ban_quyen, cơn gió mát lạnh từ hồ thổi tới, thấm đẫm hương hoa , len lỏi vào tim đangvi_pham_ban_quyen đập ràng.
Kể ngày hôm , Tây Duy Á trở người của Áo Đăng. Tuy nàng đã đi toàn bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của thiên sứ, nhưng kiếnbot_an_cap thức là vững chắc nhất, ai thể mấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Nàng dạyleech_txt_ngu sáchvi_pham_ban_quyen, dạy cách quản lý , dạy cưỡi ngựa , dạy nghi, dạy âm nhạc, hội họa và thưởng thức nghệ thuật. truyền đạt tất cả những gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình biết cho ngàibot_an_cap.
Đăng rất tập trung học tập, ngài biết Tây Nhĩ Duy Á muốn ngài làm gì. Ngài không muốn phụ lòng một chân tình.
Lão đã ra đi vào năm thứ hai, Nhĩ Á chôn cất nó trong sân nhỏ. Đến năm thứ ba, vô số loài hoa tím không tên nở trên mộ, đung đưavi_pham_ban_quyen trong xuân. trôi nhanh, họ cùng trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành từng ngày học , nươngbot_an_cap tựa vào .
năm qua, mái tóc Tây Nhĩ Duy Á đã dài ra, tóc đen dày ả thấy nàng được chăm sóc rất tốt, không vẻ thô ráp của năm nămleech_txt_ngu trước. Còn Áo cũng cao lớn hơn nhiều, lànleech_txt_ngu da mạch toát vẻ nỗ ngài, yết hầu của chàng trai cũng hơi lộ rõ, gương mặt non nớtvi_pham_ban_quyen của năm năm trước dần nảy nở, có thể thấy rõ những đường nét tú.
Những cô gái luôn vờ vô tình qua trướcvi_pham_ban_quyen mặt ngài để thỏa mãn yêu chớm nở. Tây Nhĩ Duy Á nhìn dáng vẻ đáng yêu của cácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô gái, lúc vô cùng yêu , những đứa trẻ này thật đáng yêu và đơn thuần làm sao. yếu là họ luôn đem những món ngon tự làm tặng cho nàng với danh nghĩa là “ gái nam ” để cầu xin một lời tốt đẹpleech_txt_ngu.
Đêm buông xuống. Tây Nhĩ Á bày những món ngon nhận được ban ngày ra để nhấm nháp, là món ăn chứa đựng tình yêu, tuyệt vời. Có điều Áo Đăng không bao giờ , nên nàngbot_an_cap chỉ có thể “giúp” ngài tiêu diệtvi_pham_ban_quyen hết.
Áo Đăng bưng đồ ăn đã nấu xong lên bàn.
“Tây Nhĩ Duy Á, saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàng lại ăn vặt nữa rồi?” Áo Đăng nhìn nàng với ánh mắt không tán thành.
“Ưm, mà ngon lắm, ngài thật sự một miếngvi_pham_ban_quyen nào sao?” Tây Nhĩ Duy chớp chớpleech_txt_ngu mắt, quay đầu nhìn Áo Đăng.
Áo Đăng mỉm nuông chiều, nhìn nàng dịu dàng. “Ta thể ăn, như không tốt.”
Tây Nhĩ Duy Á môi, được thôi, đúng là tính cách kỳ lạ.
Trên bàn toàn là những món nàng yêu thích: hồi nướngvi_pham_ban_quyen, thịt bò hầm rượu vangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, có những bánh mì nướngvi_pham_ban_quyen phức, quết thêm chút đặc là tuyệtvi_pham_ban_quyen nhấtleech_txt_ngu, ngoài còn có salad rau củ và cháo yếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạch sữa.
mỉm cườibot_an_cap ngồi xuống: “Ô Đăng, mỗi lần được ăn cơm ngươi nấuleech_txt_ngu thật sự khiến ta lòng đầy cảm kích, thơm quá đi !”
“Nàng thích làvi_pham_ban_quyen tốtbot_an_cap .” Ô đã chín chắn hơn xưa rất nhiều, không còn dễ dàng đỏ mặt tía tai chỉ vì một nói của nữa, chỉ là trongbot_an_cap hắn vẫn âm thầm vui sướng.
Năm năm thời gian trôi qua cứ như thể trộm từ tay thần linh, hắn trân trọngvi_pham_ban_quyen giây từng phút, khắc ghi những ngày thángbot_an_cap đã qua sâu tận tâm khảm, cũng ôn lại không biết baobot_an_cap nhiêu lần những kiến thức mà đã dạy cho mìnhvi_pham_ban_quyen.
Nàng có thể ở bên hắn bao lâu?
biết.
Chính nỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hãi vì thể tiên liệu khi nào mọi thứ sẽ kết đã khiến tất cả những điều “bình thường” trở nên chẳng còn bình thường nữa.
Hắn không hay biết rằng, chínhbot_an_cap tâm thái này sẽ giúp trong tương , sau khi mất đi Tây Nhĩ Á, có vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net số ký ức để hoài niệmbot_an_cap.
Hắn có thể trong đêm khuya thanh vắng, hồi tưởng chiếc lông vũ lúc mới gặp gỡ cho đến hoa của dòng máu chảy ra khi nàng qua đời.
Mỗi ký ức trân quý đều trải lên những năm tháng độc của hắn một lớp chăn ấm áp, tựa như cô gái cười ấy vẫn còn đang ở bên cạnh hắn.
” Ô ? Ô Đăng?” Gọi Ô Đăng mấy lần mà không thấy hồi đáp.
“Hả? Sao thế?”
Tây Nhĩ Duy Á nhìn dáng vẻ mới hoàn hồn của hắn, lặp lại lời vừa nói một lần nữa.
“Ngày mai lên trấn đi, ta nghe vài chuyện.”
“Được.” Suốt năm năm qua, Đăng dường như chưa bao giờ nói chữ “Không” với nàng.
“ ngon nhé, Ô Đăngvi_pham_ban_quyen, hẹn gặp lại vào ngày mai.”
“Ngủ ngon, Tây Nhĩ Duy , có những giấc đẹpbot_an_cap.”
Ô Đăng đã đặc biệt cho nàng một khuê phòng riêng biệt, vì vậy không chung phòng.
Hắn nằm trên giường, gió hiu hiu thổi vào phòng.
Tây Nhĩ Duyvi_pham_ban_quyen Á đẩyleech_txt_ngu cửa bước vào, nàng chiếc dài màu mà hắn mua cho, thắt lưng buộc dải tua rua vàng kim, tôn lên vòng eo thon nhỏ.
đen nhánh xõa sau lưng, soi rọi khuôn xinh đẹp không chút tì vết của nàng.
Tây Nhĩ Duy ngồi trên giường hắn, đôi mắt xanh nhạt ấy chỉ có hình bóng một hắn, hắn không kìm lòng đượcleech_txt_ngu mà đắm say trong đó, ánh nhìn trungvi_pham_ban_quyen đến thế, hỏi có thể trầm luân?
Nàng đưa tay lên, những ngón tay thon dài khẽ lướt qua tai hắn, vuốt ve đôi gò , rồi bờ môi, hạ , tiếp tục hạ xuống
Mồ hôi nhỏ xuống từ lưng màu đồng hun của hắn, nhưng hắn hoàn toàn hay .
Những động tác trên thể không hề dừng lại, thế tiếp .
Ô Đăng bỗng nhiên mở mắt, khắpvi_pham_ban_quyen người đầm mồ hôi, ướt sũng.
Hắnvi_pham_ban_quyen, hắn đã mơ thấy gìleech_txt_ngu thế này?!
Lật lên, một át.
A, là muốn mạng mà.
Sắc đỏ từ cổ lan tận lên trán, ngay lỗ tai cũng đang bừng bừng bốc hơi nóng.
Thật hoang đường, chuyện này quá đỗi hoang đường!
Hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một kẻ biến tháivi_pham_ban_quyen! Sao có thể, sao có thể làm ra chuyện như vậy?
Hắn mặt mũi nào để diện vớileech_txt_ngu Nhĩ Duy Á nữa?
Nhưngvi_pham_ban_quyen việc cấp lúc này phải chóng giặt ga giườngvi_pham_ban_quyen vỏ gối.
Tây Nhĩ Á chậm mởvi_pham_ban_quyen mắt dưới ánh nắng mặt trời, giống một chú mèo thức giấc, vươn vaibot_an_cap mộtvi_pham_ban_quyen thật dài để toàn thân từ từ táo hẳn.
Nàng bước xuống giường, sân Ônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đăng chuẩn bị sẵn nước rửaleech_txt_ngu mặt cho nàng, ga giường và vỏ gốileech_txt_ngu đã được giặt sạch, trên giá áo.
“Chào buổibot_an_cap sáng, Ô Đăng.” Tây Duy Á vừa dụi mắt vừa chào hỏi.
“Chào buổi sáng, Tây Nhĩ Duy Á.” Ô Đăng trốn sau tấm ga giường, Tây Nhĩ Á không nhìn mặt hắn.
Ô Đăng nấp sauleech_txt_ngu đó, thực sự cảm thấy không còn mặt mũi nào nhìn nàng, hắn hít sâu mấy mới từ từ đầu ra.
Tây Nhĩ Duy Á đangleech_txt_ngu rửa mặt, ánh nắng ban mai ấm áp trên làn tóc, gò má nàng, nàng vốc vốc nước mát, những giọt lấm tấm rơi xuống từ ngọn .
Mọi thứ đều vẻ bình lặng nhất, giống như buổi sáng trong suốt năm qua, thườngleech_txt_ngu đến mức chừng mãi mãi như này.
Giốngbot_an_cap như những người thân thuộc , cuối cùng sẽ bầu bạn bên nhaubot_an_cap trọn đời.
Ô Đăng không biết có phải mình đã quá lam hay không, hắn thực sự muốn bầu bạn cùng Tây Nhĩ Á cả , dù sao thì vị sứ này sẽ lại thế giới này cho đến khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thọ mệnh của con người kết thúc.
Vậy tại sao không ở bên cạnh hắn?
A Khách Lưu Tư nói đúng, dục vọng con người là không bao giờ mãn được.
Đăng đã bắt đầu muốn nhiều hơn nữa, hạt giống mang tên dục vọng được gieo xuống trongleech_txt_ngu tim, chỉ cần gặp chút nước mưa có thể rễ sâu xa, vươn che lấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả bầu trời.
Sau bữa sáng, họ cùng ngồi bò thị trấn.
Thị trấn vẫn nhộn nhịp như cũ, mọi người thấy họ nhiệt tình chào .
Dẫu miệng lưỡi Tây Nhĩ Duy Ávi_pham_ban_quyen nàovi_pham_ban_quyen cũng ngọt xớtbot_an_cap, ai nấy thíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe cô nương này nói chuyện.
“Bác Susie, chiếc váybot_an_cap hôm nay bác mặc đẹp quá, trông trẻ ra nhiêu!”
“Chú Chiêm Mỗ, thanh đoản chú đúc giúp cháu lần trước tốt lắm, chắc chắn cực kỳ, người khác nhìn thấy đều hỏi cháu đúc ở đâu đấy ạ.”
Suốt dọc đường lời nói Tây Nhĩ Á không lúc nào ngớt, Ô Đăngvi_pham_ban_quyen cứ lặng lẽ đibot_an_cap bên cạnh nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mỉm cười những người bắt chuyện với nàng.
Trước khi Tây Nhĩ Duy Á đến, mọi ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đối hắn chỉ là hơi để tâm chăm sóc, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ lạnhleech_txt_ngu lùng.
Nhưng từ khi tới, mọi người đều chân thành yêu quý cô em nuôi này, kéo theo đó cũng dành cho hắn nhiềuleech_txt_ngu lòng thực.
Thật tốt biết bao, mọi người coi họ người một nhà, Ô Đăngleech_txt_ngu thầm vui trong lòng.
Nhĩ Duy và Ô Đăng tách ra ở cửa thực, Ô Đăng đi mua lương thực, Tây Nhĩ Duy Á đi ra chợ để nghe ngóng tin tức đây.
Nàng đi trên phố ồn ã, cô gái bán hoa đang tận tình thiệu hàng, Tây Nhĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Á đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới bên cạnh gái đó.
“Cho ta một nhành hoa cúc bướm.”
Cô gái bán hoa giả tìm kiếm trong giỏ , lật tung bông ra.
“Ái chà, vị khách , cúc bướm dườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như bán , phiền cô đi cùng tôi cửa hàng lấy được không?”
“Đibot_an_cap thôi.” Duyleech_txt_ngu Á bước theoleech_txt_ngu dấu chân cô gái bán hoa.
Họvi_pham_ban_quyen tiến vàoleech_txt_ngu một con hẻm nhỏ hẹp, cô gái bán hoa đầu lại nhìn Tây Nhĩ Duy Á.
“Chị ơi, chị tới rồileech_txt_ngu!”
Giọngvi_pham_ban_quyen nói của cô gái trong ngọt ngào, tràn đầy sự xúc động và kinh .
“Ni Na, đã lâu không gặp.”
Tây Nhĩ Duyleech_txt_ngu Á dịu dàng mỉm cười với cô bé.
Ni cô bé mà nàng đã cứu thoát khỏi taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bọn người năm trướcvi_pham_ban_quyen, những đứa trẻ khác sau khi được cứu đều cảm ơn nàng rồi trở về , chỉ có cô bé này khóc lócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói mình không có nhà.
Vì vậy nàng đã đứa này lại, bồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dưỡng cô thànhvi_pham_ban_quyen một tình báo viên xuất sắc, hiện giờ đang thay nàngbot_an_cap quản toàn bộ mạng lưới báo của mình.
“Chị ơi, lúc chị ởbot_an_cap đây em nhớ chị lắm, nhưng Na vẫn làm việc rất nghiêm đấy nhé.”
Ni Na là một cô rất đáng , cô bé có tóc xoăn màu đỏ, rực rỡ y như tính cách của vậy.
“Chị ơi, người trai lớn của Công đúng như chị dự liệu, đã đầu đấu đá lẫn nhau rồi, bọn họ không hề nhận ra Ôbot_an_cap Đăng một mối đe dọa.”
Tây Nhĩ Duy bắt chuẩn cho kế hoạch để Đăng trở về gia tộc năm năm trước, hiện giờ đến lưới rồi.
Trong năm năm chuẩn bị kỹleech_txt_ngu lưỡng, nàng âm giấu giếm để xây dựng mạng lưới lớn nhất vương quốc. Từ những lực đầu tại trấnbot_an_cap nhỏ, nàng dần xâm nhập vào kinh đô, tựa như loài dây leo bám tường, dựa vào sức mạnh của mình mà không ngừng vươn xa. thu thập mọi thông tin từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những lực đã tích lũy được, sau đó phân tích và chỉnh lý để quyết choleech_txt_ngu từng bước đi.
“Tây Nhĩ Duy Á, chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến hôm ta vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy mìnhbot_an_cap không thể nhìn thấu được nàng. Ta vốn nàng là một tín đồ thành kính nhất, chẳng hề hay biết chút gì về nhân gian, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngờ rằng”
Hách Tạp phức . chứng kiến Tây Nhĩ Duy Á sau khi đi theo Auden đã từng bước nên mạng lưới tinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như thế .
Ban đầu, hắn tưởng đây chỉ là ý muốn nhất thời của nàng, thậm chí định dùng những kế đen tối sự đờivi_pham_ban_quyen sương gió củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mìnhvi_pham_ban_quyen để dạy bảo vị Thánh Sứ thuần khiết này một bài học. ngờ, hắn lại mắt thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người phụ nữ dùng thủ đoạn quyết đoán cùng đầu tỉnh táo, nhạy bénvi_pham_ban_quyen để thu phục mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đám đànvi_pham_ban_quyen emleech_txt_ngu, thậm chí nàng còn thường xuyên phát hiện ra những góc khuất mà ngay cũng nhận thấy.
Tây Nhĩ Duy Á không Háchbot_an_cap Tạp Đặc. Hắcleech_txt_ngu Ám Thần ích cho nàng, trong nhiều quyết sách, họ có thể thảo luận với nhau ăn ý.
“ tiết lộ tin tức Công tước lén giữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một phần đấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quốcbot_an_cap vương.” Gương mặt thánh khiết của Duy Á chút biểu cảm.
Ni chớp mắt, có khó hiểu: “Chị ơi, chị định khiến nhà Cavendish chịu tổn thất nề sao?”
“Không đâu, sao chịleech_txt_ngu có thể giao cho Auden một gia tộc nát bấy và bẩn thỉu chứ?” Nụ cườibot_an_cap của Tây Nhĩ Duy Á dường như đã mang theo chút hơi ấm, “Chị muốn Công tước phải tìm một con ra gánh tội, đứa con trưởng làvi_pham_ban_quyen người thích hợp nhất. Hắn từng nhúng tayvi_pham_ban_quyen vào tiền thuếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của gia đình, ham mê cờ bạcleech_txt_ngu. kìa, chẳng phải quávi_pham_ban_quyen thích hợp ?”
“Nhưng chị ơi, người ta bảo hổ không ăn thịt con, Công tước liệu có sự đẩy con trainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình ra tội không?”
Tây Nhĩ Duy Á nhẹ nhàng đầu Ni Na, cảm giácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mềm mại mang theo hơi của ánh mặt trời bên ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Ni Na còn là một đứavi_pham_ban_quyen trẻ, nàng khôngvi_pham_ban_quyen muốn nói thêm nhiều . Na thấy nàng cười không đáp cũng biết ý không , chỉ lặng lẽ vào tay nàng.
“Xì, nàng coi trọng thằng nhóc đó đến thế sao? Khi lại, cả những này chỉ là một mơ thôi. Nàng sẽ quên hết mọi tiếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đây chỉ là một giấc mộng không trọng, cứ bình thản mà vượt qua chẳng phải tốt hơn sao?”
Hách Tạp Đặc ra rất không hài lòng với Tây Nhĩ Duy Á dành đời đểvi_pham_ban_quyen hỗ thành của Auden. Hơnleech_txt_ngu nữa, thực sự có chút ghen tị.
“Hách Tạp Đặc, lời của ngươi làm ta đến một người.” Tây Nhĩ Duy Á cười. Lăng vì sự hiện diện của Tạp Đặc mà hiếm khi hiện, hẳn nó đang mìnhleech_txt_ngu dỗi hờn rồi. Nếu có Tiểu Lăng ở , chắc chắn nó cũng sẽvi_pham_ban_quyen khuyên bảo nàng như vậy.
“ cơ? Cái tên mặt liệt Hách Lợi Khắc Lặc Tư? Hay là kẻ quân tử A Khách Lưu Tư kia? Nàng dám bảo ta giống bọn họ sao? Rốt cuộc là ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hả?”
sự truy gao đầy nôn nóng của Hách Tạp Đặc, Tây Nhĩbot_an_cap Duy Á chỉ mỉm cười đầy ẩn không , bỏ mặc hắn mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức tối.
Đêm khuya, những vì sao trời lặng lẽ dõi nhìn mặt trong bóng . Tiếng trùng kêu râm trong đêm vắng nghe càng thêm rõ rệt, gió đêm mang theo hơi lạnh quấn lấy nhữngvi_pham_ban_quyen kẻ thang. Trong tước, có người đang lo .
“Choảng!” Tiếng sứ rơi xuống đất vỡ tành. Đám người hầu một bên run rẩy, không dám phát ra tiếng động.
“Là ?! Rốt cuộc là ai?! Ai đã nói cho cha chuyện ta đánh thua cả một điền?”
Đường gân xanh trên trán trai trưởng của Công tước Kiềuleech_txt_ngu Y giật liên hồi, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau, mắt ngược như muốn ra khỏi hốc .
“Chắc chắn làleech_txt_ngu Tây Đa.” Kiều Y đang giận dữ bỗng dưng bình tĩnhvi_pham_ban_quyen lại. Hắn mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay chống bàn, tay che mắt rồi cười lớn. Giọngvi_pham_ban_quyen đầy vẻ mỉa mai và điên : “Ha ha , Tây Áo , Tây , em trai yêu quý của .”
Mấy cuối nhưbot_an_cap rặn ra qua kẽ răng, ánh mắt Kiều Y đầy rẫy sự u . Không khí dường như bị lấpbot_an_cap đầy sự điên rồ này, tựa như một lànvi_pham_ban_quyen chướngbot_an_cap khí đặc khiến người ta nghẹt thở.
Ngoại trừ một người.
“Thưa thiếu giavi_pham_ban_quyen, ngài nên đi ngủ rồi.” Một ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàn ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặc trang gia bình thản khuyên nhủ trong bầu không đáng sợ ấyvi_pham_ban_quyen.
Kiều Y quay đầu người đàn ông . là quân sư của hắn, người đưa ra nhiều diệu kế cuộc đá giữa hắn và người thứ Áo Đa, cũng là người hắn tin tưởng nhất nay. đàn ông này vốn là một đại thiếu gia có cảnh sút, phải lưu lạc đầu đường xó chợ, ôm mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bụng kinh mà có đất dụng võ. gặpvi_pham_ban_quyen, chỉ một kẻ ăn mày nghèo khổleech_txt_ngu đường, thế mà có gan tiến dâng kế cho hắn.
Hôm đóvi_pham_ban_quyen vì thắng được bộn tiền, tâm đang vui nên đã banbot_an_cap ơnleech_txt_ngu nghe thử một lần, không ngờ lại được báu vật. Lúc ấy, đàn đã chậm rãi phân hoàn cảnhleech_txt_ngu của hắnleech_txt_ngu, thái độ và sự hiểm của người em trai, tất cả đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sức thuyết phục lạ như mang theo ma lực. Vìleech_txt_ngu vậy, Kiều Y đã nhận y làm sư để hiến kế cho . dám chắn người đàn ông này một một dạ mình, dẫu hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng cóleech_txt_ngu tri ngộ với y.
“Được rồi, được rồi, ta thực sự rất giận, ta nên làm gì đây?” Kiều Y hắt ra hơi, gượng ép bình tâm trạng.
Khóe môi người đàn ông khẽ động, tạo thành nụ cười nhạt, trong mắt lóe lên sáng khôn thấu suốt. Với giọng điệu thấpbot_an_cap như ác quỷ, y dẫn dắt Kiều Y từng bướcvi_pham_ban_quyen đi về phía vực thẳm đã .
“Vậy thì, xin hãynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho tôi đưa ra một vài ý kiến nông cạn”
Conleech_txt_ngu trai trưởng của Công tước, Kiều Y, là một kẻ điên bạo ngược, ham mê bạc và tính tình nóng . con trai thứ Tây lại là một u ám và đenbot_an_cap tối. So với anh trai mình, hắn giống như mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con rắn nấp trong hang tối, dùng ánh mắt nhớp nhúa và lạnh lẽo chằm chằm nhìn mục tiêu, sau đó tung ra đòn chí mạng. Kiều Y vô ghét em trai mình, không chỉ vì tranh quyền thừa kế mà còn vì tính cách người rùng của hắn.
Cha hắn dường như lại thiên kẻ nhân hèn hạ kia , luôn nhìn hắn với ánh mắt thất vọng vì “rèn không thành thép”. Nếu không nhờ Khắc Lai vị quân sư mà hắnvi_pham_ban_quyen nhặt được thìvi_pham_ban_quyen cha sẽ đối với hắn ra nữa. Thế nhưngvi_pham_ban_quyen, qua Khắc Lai Đức nói rằng y phát hiện Tây Áo Đa đã bớt xén một phần thuế đất cho Quốc vương. Đây tộibot_an_cap lớn, nếu được chắc chắn nổi đình.
Tuy nhiên, Kiều Y suy nghĩ lại, vào sự yêu của cha cho Tây Áo , chắc chắn ông sẽ không hoàn toàn tước bỏ quyền thừabot_an_cap kế của em trai này. Kiều Y một nụ cười hiểm : “Em trai yêuleech_txt_ngu quý, xin lỗi nhé, nếu Quốc vương biết chuyện thì có vẻ sẽ khó xử lý lắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây.”
Công tước ngồi ghế, gương mặt âm trầm, đôi mắt dài lúc này tràn giận. Ông không tàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào tới đứa con xuẩn của mình cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được bằng chứng ôngleech_txt_ngu bớtbot_an_cap xén thuếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đất, rồi còn nộp cho Quốc vương để hãm hại em trai nó. Sau Quốc vương tìm ông nói chuyện, ngài đã cười cầu ông tự mìnhbot_an_cap giải quyết.
Chết tiệt! Lão Quốc vương cũng làleech_txt_ngu một convi_pham_ban_quyen cáo giàbot_an_cap, ràng không thể thừa nhận kẻ bớt xén tiền thuế là chính mình, vẫn muốn ông đưa ra một lời thích. , chắc phải hy sinhvi_pham_ban_quyen một đứaleech_txt_ngu con rồi. Dẫu đau , nhưng trước lợi cá , đành để nó chịu thòi thôi.
Tâm trí Công dầnleech_txt_ngu bình tĩnh lại. Những người hiểu rõ ông biết rằng, đưa quyết định cuối .
Y đang thảnh thơi thưởng thức trà chiều trong hoa, hắn khẽ mắt, chép miệng, trong lòng tràn ngập sự thưleech_txt_ngu và vui vẻ.
Chắc hẳn chẳng lâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa, hắn sẽ nhận được tin cha giáng Tây Áo Đa xuống thường dân.
Nghĩ đến đây, hắn không kìm được nhấp một trà Khắc Đức pha chế.
“Khắc Lai Đức, trà của ngươi vẫn luôn tuyệt hảo như vậy.”
Khắc Lai Đức mỉm cười nhìn hắn.
“Cảm ơn khen của ngàivi_pham_ban_quyen”
Lời của Khắcbot_an_cap Lai Đức cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa dứt, đã thấy kỵ của Công tước hộ tống vị Trưởng quản gia tiếnbot_an_cap vào vườn hoa.
Vẻ mặt họ nghiêm nghị, trang bị đầy đủ vũ , giống như đang bị sẵn sàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net choleech_txt_ngu một trận ác chiến.
Kiều Y có chútbot_an_cap ngạc nhiên, tạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao các kỵ sĩ lại đi cùngleech_txt_ngu Trưởng quản gia, đến tậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vườn hoa này?
“Kiều Y,” đây làbot_an_cap đầu tiên quản gia khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gọi hắn là , “việc ngươi biển thủ thuế đất bị Quốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vương biết được. Nể tình Khạp Văn Địch Hứa Công tước đã xin ngươi, đặc biệt chỉvi_pham_ban_quyen giáng ngươi xuống làm thường dânvi_pham_ban_quyen, đi vùng đất cằn cỗi cày cấy để chuộc tội với quốc gia.”
Ánh của Trưởngleech_txt_ngu quản gia như đang nhìn một xa lạ, không chút cảmvi_pham_ban_quyen xúc, không có sự đồng cảm thương xót, cũng chẳng vẻ tiếc nuối, cứ như thể chỉ đang truyền đạt một lời nói tầm thường nhất.
Kiều Y sững sờ, dường như chưa kịp ứng, hắn nghiêng đầu.
“Trưởng Trưởng quản gia, ông đang nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì vậy? Ta ta không .”
Trưởng quản gia nheo mắt, lên tiếng nữa. Hai sĩ bên cạnh ta lúc này bước ra, đi thẳng về phía Kiều Y, tiếp nhấc lênbot_an_cap lôi ngoài.
“Làm gì vậy!? Các ngươi to ! là Kiều Y · Tạpleech_txt_ngu Vănbot_an_cap Địch Hứa! Ai cho cácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngươi lá dám đối xử với như thế này!?”
Lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kiều Y mới nhận ra chuyện gì đang xảy , lòng hắn lập tức tràn ngập nỗi sợ hãi vàvi_pham_ban_quyen sự khôngleech_txt_ngu tinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nổi.
Chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này là ? Hắn biển thủ thuế ? Chẳng phải là Tây Áo Đa sao?
Hắn gào ĩ đểleech_txt_ngu tự trấn an bản thân, nhưng sự dũng cảm hư ảo đó hề tác , các kỵ sĩ lạnh mặt tiếp lôi hắn .
“Khắc Đức đúng , Khắc Đức! Cứu ta! ta với!”
Kiều coi Khắc Lai Đức như sợi rơm cứu mạng cuối cùng cố sức bám .
Hắn gào thét điên , về Khắc Đức.
Tuy nhiên, Khắc Lai Đức lúc này lại nhìn hắn bằng ánhleech_txt_ngu mắt lạnh lùng.
Kiều bỗng nghẹn , hắn nhậnleech_txt_ngu ra rằng, e là ngay đầu Khắc Lai Đức đã không phải là người mình, mà là nanh của Tây Áo .
Suy nghĩ này giốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như lưỡi dao trên máy chém, chặt đứt mọi hynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vọng củabot_an_cap hắn. Lòng hắn tràn ngập kinh hãileech_txt_ngu và phẫn nộ, dù thếleech_txt_ngu nào hắn cũng không thể ngờ được rằng, người đàn ông được trọngleech_txt_ngu dụng lại là gián điệp của Tây Áo Đa.
Hắn im lặng đi, như một con lợn chết bị kéovi_pham_ban_quyen ra pháp trường, lũi rời khỏi sân khấu.
Khắc Lai Đức lặng lẽ Kiều Y bị lôi đi, lòng không một chút gợn sóng mà rời khỏi vườn hoa.
đây, ông ta phải cáo với Tây Áo Đa.
“Vậy là người anh trai yêu quý của ta đã bị đi trực rồi sao?”
Tây Áo nhìn chằm chằm vào Khắc Lai Đức.
“Đúngleech_txt_ngu như ngài dự tính.”
Lai Đức gật đầu.
“ lắm, ta rất hài lòng.”
Tây Áo nhìn vẻ phục tùng Khắcleech_txt_ngu Lai Đức, cảm thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vô cùng đắcleech_txt_ngu ý với định cử ông ta sang gián điệp bên cạnh mình. có tổn thất, nhưng so với hạ bệ thành Y thì nhiêu chỉ là cát trong sabot_an_cap mạc mà thôi.
“Nhưng tôi khuyênleech_txt_ngu ngài đừng vội nới giác, e rằng Công tước đại đã sinh ngờ với ngài từ lâu.”
“Cha sao? Hừ, dĩ nhiên rồi, một ông ta, sao có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoàn toàn tinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tưởng ta chỉ quan hệ huyếtvi_pham_ban_quyen thống ?” Áo Đa mỉm cườibot_an_cap biếm, “Tuy , chắc hẳn ngươi đã có cách giải quyết rồi phải khôngleech_txt_ngu?”
Trên mặtbot_an_cap Khắc Lai Đức lúc này hiện ra một nụ cười vừa , trông như thể chờ đợi câu hỏi này từ lâu.
“Ngài có thể để em trai mình trở về.”
Tây Áo Đa nhìn ông ta, lộ ra ánh mắt nghi hoặc.
“ trai? lấy đâu ra em ?”
Khắc Lai vẫn giữ nụ cười tĩnh.
“Là Áo Đăng. Tôi nghe nói cậu ta sống cuộc đời của thường dân nông thôn. Công tước đại nhân tuổi tác đã cao, để Áo trở về thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện sự coinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trọng ngài đối người thân, mà còn chứng ngài không quá tha thiết với tước . Tất nhiên, một tạp chủng nông thôn lên sao có sánh được với ngài, nó chẳng qua chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là một cụ để ngài hiện lòng nhân từ mà thôi.”
Tây Đa nghe xong liền rơi vào trầm tư.
thực, những gì Khắc Lai nói hợp ý hắn. Chỉ là một đứa tạp thôi mà, nó cảm nhận một chút vẻ huybot_an_cap hoàng của gia đình đi, ha ha ha.
Nghĩ đến đâyleech_txt_ngu, hắn kiêu cười lớn.
“Vậy thì cứ ta làm tốt mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lần , ha ha.”
Khi nhận được thư gia tộc Văn Hứa, Tây Nhĩ Duy Á đang cùng Đăng đọc sách.
Ánh trải dài trên từng chữ, sưởi khoảng thời gian thoang hương , và cũng làm dịu đi niềm hạnh phúc của Áo Đăng. Những ngày tháng bình yên chỉ thuộc riêng haileech_txt_ngu người họ giống như dòng suối nhỏ lững lờ trôi trong , khiến thư thái.
gõ ngắt quãng thời gian của hai người.
“Cộcleech_txt_ngu cộc cộc.”
“Áo Đăng · Văn Địch , mở cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
ngoài cửavi_pham_ban_quyen vô cùng khiếm , giọng cao ngạo, tiếng gõ cửa nặng vừa , còn mangvi_pham_ban_quyen theo chút ý vị thúc .
Cả haivi_pham_ban_quyen người trong đồng nhíu màyleech_txt_ngu.
Áo Đăng đứng dậy trước, anh đi tớibot_an_cap cửa, dường như hơi dự.
Ngày , anh chờ từ rất lâu.
Dù là bịvi_pham_ban_quyen bởi những đề bàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Tây Duy Áleech_txt_ngu, bị kiếm thuật củabot_an_cap nàng đánhvi_pham_ban_quyen bại một cách dễ , anh cũng chưa bỏ .
Thế khi ngày đến, bỗng cảmvi_pham_ban_quyen thấy có chút rụt rè.
Bởi vì anh biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mộtvi_pham_ban_quyen mở cánh cửa này ra, cuộc hiệnleech_txt_ngu tại sẽ hoàn bị đảo lộn, giờ có thể quay lại nhữngvi_pham_ban_quyen tháng yên bình tĩnh này .
Từ nay vềbot_an_cap sau, sẽ không còn Áo Đăng cùng Tây Á đếm sao mỗi đêm, chỉbot_an_cap còn mộtvi_pham_ban_quyen Áo Đăng rẫy sự toan tính và dã tâm.
Lúc nàyvi_pham_ban_quyen, anh cực kỳ quay đầu nhìn lại biểu cảm của Tây Nhĩ Duy Á, nhưng
Anh không dám.
sợ Tây Nhĩ Duy sẽ lộ ra vẻ thất vọng, và càng sợ nàng vẫn giữ vẻ mặt bìnhbot_an_cap .
Đúng vậy, Áo Đăng đã sớm nhận ra, Tây Duy Á nhìn thì dịu dàng như nước, nhưng dưới mặt nước tĩnh lặng lại tràn đầy sự lạnh .
Nàng đối xử bình đẳng với tất cả mọi , ngay cả một con chó ven đườngbot_an_cap cũng thể nhận được sự quan tâmbot_an_cap của .
Đôi khi anh cảm thấy ghen tỵ, nhưng chính anh chẳng phải cũng là người hưởng lợi từ sự dịu dàng sao?
Những kẻ vẻ ái nhất thường sở hữu trái tim vô tình nhất, bởi đối với họ, yêu này không phải là sự ưu ái riêng biệt, mà là một tình cảm vô tư.
Sự dàng ấy có ban phát cho bất cứ ai.
khoảnh khắc khi mở , vôbot_an_cap số ý nghĩ đã lướt qua tâm anh.
nhiên, anh trấn lại, ánh mắt đã chuyển từ mông lung sangbot_an_cap .
đường này bắt đầu , anh không muốn phụ sự nỗ lực của chính mình, càng không muốn lãng phí gian Tây Nhĩ Duy Á.
Anh mở cửa, bình thản sự thay đổi nghiêng trời lệch đất trong đời mình.
Trong gian lặng, vang giọng nói trầm ổn .
“ ông, ta là Áo · Tạpleech_txt_ngu Hứa.”
Anh nghe thấy giọng nói của mình, tĩnh giữ kẽ, thậm chí mang theo một chút lạnh lùng.
nghĩ, conleech_txt_ngu đường nàybot_an_cap là do ta tự , ta đi đến cùng.
Định mệnh đã ưu ái anh quá nhiều, đã tận hưởng rất nhiều ngày tháng hạnh phúc vui vẻ .
Tiếp theo, chính là lúc anh thông qua sự nỗ lực, để ra một cuộc sống đủ đầy sung túc cho bản thân, và hơn hết làleech_txt_ngu vì Nhĩ Á.
Người đứng ngoài cửa là đại quản gia, sững sờ ngay khi nhìn thấy Đăng.
Đăng toát ra vẻ khí vũ hiên ngangvi_pham_ban_quyen, làn da màu đồngbot_an_cap trông khỏe uy , tayleech_txt_ngu cửa vạm vỡ có lực, ngũ quan góc cạnhleech_txt_ngu sâu hoắm tựa như một bức điêu khắc.
Điều kinh ngạc hơn là mắt kia, u tối tĩnhvi_pham_ban_quyen lặng, như muốn hút sâu người đối diện vào trong.
Dẫu có đối mặt trương của tầng lớp quyền quý như bọn , chàng cũng hề lộ vẻ rụt rè hay nịnhleech_txt_ngu nọt, ngược lại còn khiến đang vênh váo tự đắc có muốn thoái lui.
Trong đầu đại quản gia bất giácleech_txt_ngu nảy ra một nghĩ: “Đây sự là một kẻ bình dânleech_txt_ngu nơi thôn dã sao? Tại lão lại nhìn phong thái của Công tước trên người hắn?”
Khí thế hống của đại quản gia lập tức thu liễm lại ít, lão khẽ vài tiếng.
“Chào cậu, tôi được cha cậu là Khạp Văn Địch Hứa Công tước phái đến. Công tước đạivi_pham_ban_quyen nhân rất cậu, ra lệnh cho tôi cậu về nhà. Phiền cậu thu hành lý rồileech_txt_ngu đi cùng chúng tôi.”
Nói xong, đại quản gia nhìn Áo Đăng vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ mặt như đang ban ơn, lão muốn tìm thấy sự kích động, vui hay không thể tinbot_an_cap nổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên gương chàng thỏa mãn lòng tốt giả tạo của mình.
Tuy nhiên, Áo Đăng chỉ bình thản nhìn lão, giọng nói không gợn sóng.
“, ta biết rồi.”
quản gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có chút không tin. Bất là kẻ dân nào khi nghe tin một vị tước muốn đón mình về phủ , chẳng phải đều sẽ cảm kích khôn cùng, nước mắt giụa sao? Tại sao vị thiếu gia Áo Đăng này lại điềm tĩnh đến thế?
“Ta còn theo một người, làleech_txt_ngu em gái của ta.”
Đại quản gia trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng, một bóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hình thanh mảnh đang quay về phía , mái tóc dài như xõa trên lưng, chuyển và kiều diễm.
Lão nghĩ một lát, trong lòng không có ý kiến gì với yêu cầu đặc biệt của Áo Đăng.
Trước khi đi, Công đãbot_an_cap dặn lão gắng thỏa mãn nguyện củaleech_txt_ngu Áo Đăng, nhiên là với đề không tổn hại đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tước.
Đại quản gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gật đầu. Dẫuleech_txt_ngu sao cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ là một thôn nữ nơi hoang dã, mang theo cũng chẳng saovi_pham_ban_quyen.
Áo Đăng gật đầu rồi cửa lại.
xoay người, Tây Nhĩ Á dịu dàng nhìn chàng, ánh mắt nàng tựa như mặt lấp mùa thu.
“ Nhĩ Á, ta”
“Không sao , Áo .” ngắt , như đãbot_an_cap rõ chàng định nói gì. “Con đường phía trước còn rất , chúng ta .”
Nghe những lời này, Áo Đăng nhưvi_pham_ban_quyen vừa uống mộtleech_txt_ngu viên thuốc an , mọi nỗi bất an trong lòng vừa rồi đều quét sạch sạnh sành sanh. Mang theo sự dịu dàng của Tây Nhĩ Duy Á, chàng sẽ cùng nàng tục bước .
Ngồi trên xe ngựa, Tây Nhĩ Duy Đăng nhìn vào gia huy của nhà Cavendish. Đó là hình ảnh hai rắn đangleech_txt_ngu há miệng đỏ ngầu quấn quanh một thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo kiếm, qua đó có thể thấyvi_pham_ban_quyen nhà Cavendish tôn sùng sự sắt máu.
Đạivi_pham_ban_quyen quản ngồi đối diện với Áo Đăng vàbot_an_cap Tây Duy Á, lão âm thầm quan sát hai người, càng nhìn càng thấy kinh hãi.
Khí độ của haibot_an_cap người này hoàn toàn khác với bình dân bị cuộc đời vùi dập, họ mang theo một luồng quý khívi_pham_ban_quyen.
Áo Đăng thì không cần nói, tư thế thẳng tắp của không lay chuyển, ngồi vữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàng trên ngựa.
Còn vị Nhĩ Duy Á này đại quản không khỏi oánvi_pham_ban_quyen trách trong , thực sự không phải quý nữ nhà nào sao?
nữleech_txt_ngu có dung mạo tuyệt mỹ, nhưng điềuvi_pham_ban_quyen thu hút chính là dáng vẻ không ngạo không tự ti củavi_pham_ban_quyen nàng. Dường như với , nơi sắp đến khôngvi_pham_ban_quyen phảibot_an_cap phủ tước hiển hách mà chỉ là khuê phòng của chính mình, ngay cả chiếc xe ngựa sang trọng này nàng cũng không mảy may kinh ngạc, cứ thể nàng đã từng ngồi vô số lần rồi vậy.
dáng thản nhiên này tuyệt đối phải làleech_txt_ngu vờ, sự thờleech_txt_ngu ơ xuất phát từ tận đáy lòng, điều này khiến đại quản gia tràn đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghi hoặc.
Lão thầm nghĩvi_pham_ban_quyen, e hai vị này sẽ không khúm núm quỳ lạy như Công tước đại nhân tưởng . đã biết không phải vật trong ao, Công tước đại nhân chỉ e đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dẫn sói vào nhà rồi.
Ngay sau đó lão lại bị ý nghĩ của chính làm cho giật mình. Chẳng qua chỉ là hai người trẻ cóvi_pham_ban_quyen chút khí độ thôi, saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại tước không thể kiểm soát được?
Ý nghĩleech_txt_ngu thậm chí còn khiến lão không thể mở miệng nói với họ rằng chính nhị thiếu gia Tây Áo cầu xin để Áoleech_txt_ngu Đăng được trở về gia tộcleech_txt_ngu. Vốn dĩ lão định ra oai chút, nhưng lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bịvi_pham_ban_quyen thái của họ làm nghẹn lời.
một xócbot_an_cap nảy dài dằng dặc trên xe ngựavi_pham_ban_quyen, cuối cùng họ đến .
Trước cổng phủ đệ không có một ai .
Đại quản gia dường như đã dự liệu trước, lão bướcbot_an_cap xuống xe, đứng sangvi_pham_ban_quyen một bên, ngẩng cao đầu nói với Tây Nhĩ Duy Á và Áo Đăng:
“Công đại nhân hôm rất bận, công bề bộn, nhị thiếu cũng bận xử lýbot_an_cap công vụ nên đến đón, mong hai vị lỗi.”
Miệng nói lời lỗi, nhưng trong điệu không hề lấy một chút hổ thẹn náy.
Tây Nhĩ Duy Á biết đây là chiêu dằn mặt của Công tước.
Tuy , nàng không định can thiệp, đây là chuyện riêng của Áo Đăng, nàng không thểbot_an_cap lúc nào cũng chàng sau.
Vì vậy, nàng không một lời nào.
Áo Đăng không nhích, chàng ngồi trên ngựa, khẽvi_pham_ban_quyen liếc nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cánh cổng , saubot_an_cap đó nói với đại quản gia:
“Nếu đã như vậy, phiền đưa chúng tôi đến nhà trọ đây.”
Đại quảnvi_pham_ban_quyen đang đợi họ xuống xe, không ngờ lại đợi được câu nói như thế, đủ để khiến lão kinhleech_txt_ngu biến sắc mặt.
“Ngươi ngươi nói cái gì?”
Cứ như khôngleech_txt_ngu rõ, đại quản gia chút nghi ngờ tai của chính mình.
“Làm phiền ngài.”
chỉ nhìn chằm chằm lão.
“ Công tước và Áo Đa đều bận rộn như thế, chắc hẳn cũng chuẩn bị chúng tôi. Chúng tôi tạmvi_pham_ban_quyen trú ở nhà trọ trước, đợi họ rảnh rỗileech_txt_ngu rồi gặp sau. Đã bao nhiêu năm rồi, chúng tôi không vội vàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một này.”
Đại quản gia vốn định khiển trách vài , nhưng dưới cái sâu Áo Đăng, đành phải hơi tiếng.
bất lực thỏa hiệp.
Sáng sớm hôm , Tây Áo Đa đích thân đến nhàleech_txt_ngu .
Gã không một đứa con hoangleech_txt_ngu thấp kém lại dám làm cao. Nếu không phải để diễn cho cha xem, gã định sẽ tống khứ hai kẻ khốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này ra .
Áo Đăng và Tâyleech_txt_ngu Nhĩ Duy Á dậy từ rất sớm, đang trò . Tây Đabot_an_cap dẫnvi_pham_ban_quyen theo kỵ sĩ của mình bước .
“Áo Đăng! Đã lâu không , em trai của ta.”
Gãvi_pham_ban_quyen mỉm cười tiến lên, đưa tay vỗ Áo Đăng.
“Hahabot_an_cap, nhìn ngươi kìa, đã lớn thế này rồi. Lần cuối cùng ta gặp ngươi, hình như là lúc ngươi làm vỡ bình sứ của rồi bị quỳ nhỉvi_pham_ban_quyen.”
Áo Đăng dĩ nhiên không quên. Khi đó rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ràng là Tây Áo và Kiều Y nô đùa , nhưng lại khăng khăng đổ tội cho chàng. Chàng nhiên thừa nhận, Công tước liền chàng quỳbot_an_cap cho đến khi nhận lỗi mới .
Vì vậy chàng đã quỳleech_txt_ngu suốt một đêm, trời chưa sáng đã bị tống về nông thôn.
Kể từ đó, chàng chưa từng gặp lại Đa.
Tuyvi_pham_ban_quyen nhiên, Áo Đăngbot_an_cap đã không còn là đứa mang theo hy vọng với bọn họ như trước nữa.
“Anh trai, trí của ngươi vẫn tốt như xưa nhỉ. đó là ai làm vỡleech_txt_ngu bình sứ, e rằng ngoài nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người có mặt lúc đóbot_an_cap ra, chỉ có cái bình mớibot_an_cap biết . Ngươi nói xem, đúng không?”
Lờivi_pham_ban_quyen nói của Áo Đăng mang theo sự châm kín đáo, khiến trong lòngbot_an_cap Tây Đa dâng lên một cơn thịnh nộ, hận không thể tức đánhbot_an_cap cho đứa con hoang không biết trời cao đất dày này .
Nhưng gã vẫn nhẫn nhịnbot_an_cap được, dù đây cũng là công cụ tốt nhất.
“Hahaleech_txt_ngu, ngươi vẫn đùa như thế. Thôi, không nói nhiều nữa, cha đang đợi ngươi , chúng ta đều cùng ngươi.”
Khi nói đến ba chữ “vô cùng nhớ”, Áo Đa nhấn mạnh điệu, cứ như thể gã thực sự thương nhớleech_txt_ngu vậy.
Áo Đăng cũng nở nụ cười:
“Vậy sao? Ta cũng như người, vô cùng nhớ mong đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Khạp Địch Hứa Côngbot_an_cap tước , đang nhâm trà chờ đợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
đại quản gia đứng cạnh thuật lại chi tiếtvi_pham_ban_quyen những cảm nhận trải nghiệm của mình khi ở họ cho Công tước .
Công tước khẽ thổi làn trên tách hồng hơi nóng, vẻ mặt có chút mấy bận tâm.
Theo ngươi nói, hai đứa trẻ đó khí độ phi phàm, chắn có nhân chỉ dạy. Thế nhưng ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một ngôi làng nhỏ bé như thì cao nhân? Ta e là ngươi già rồi.
Đại quản gia cung kính đứngleech_txt_ngu một bên, khôngvi_pham_ban_quyen lên tiếng. Trong mắt ông, hai người kia tuyệt không phải hạng người nông cạn, xem ra có lúc Công tước phán đoán .
Chẳng bao lâu sau, người hầuvi_pham_ban_quyen thông báo, Áo Đăng và em gái nuôi Tây Nhĩ Duy Á đã đến.
Công tước cười nói: Vậy để ta xem thử hai người trẻ tuổi mà ngươi chắc chắn không phải tầm thường trong ao kia rốt cuộc xuất sắcbot_an_cap đến nào.
Cho bọn chúng vào.
Khi Đăng và Tây Nhĩ Á bước vàovi_pham_ban_quyen cửa, Công tước đang ngồi trên ghế, thấy họ mới thong thả đứng dậy.
Con của ta, Áo Đăng, con đã lớn thế này rồi, thời gian qua có tốt không?
Lờibot_an_cap lẽbot_an_cap giả dối bộ dạng vẻ tâm khiến người ta nôn.
Áo Đăng nén lại cơn giận dữ, mỉm cười đáp:
Nhờ hồng phúc của người, con sống rất tốt.
Lời này nửa nửa giả, sống tốt thật, nhưng nhờ phúc củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Công tước là giả.
tước cười cười, tuy qua Áo Đăng tỏ ra khá cứng rắn làm ông hài lòng, giờ xem ra cũngleech_txt_ngu chỉ đứa trẻleech_txt_ngu đang dỗi hờn màvi_pham_ban_quyen thôi, Áo Đăng dù sao vẫn là kẻleech_txt_ngu điều.
Khạp Văn Địch Hứa Công tước vốn thích những người .
Ha ha , con sốngbot_an_cap tốt là ta vui rồi. Nhưngleech_txt_ngu làm cha, vẫn cảm hổ với con. Nếu có yêu cầu gì việc nói ra, sẽ cố gắng ứng.
Thực tế, tước nói , ông thật sự bù đắp cho con trai mình, đặc biệt là sau nhìn thấy vẻ khí hiên này của Áo Đăng.
Áo Đăngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trầm ngâm một lát, Công tước rồivi_pham_ban_quyen :
Con muốn cùng Tây Nhĩ Duy Á đến Học viện Thánh Maria.
Công tướcleech_txt_ngu ngẩn , ông không ngờ Áo Đăng lại biếtbot_an_cap đến Học viện Thánh Maria.
Họcleech_txt_ngu viện Thánh Maria là viện hàng đầu cả nước, nơi hộileech_txt_ngu tụ những có tư cách kế thừa từ khắp các lãnh địa, thậm bavi_pham_ban_quyen ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con Quốc cũng học ở đó. Tuy , Đại hoàng tử và Nhị hoàng tử đãbot_an_cap tốt với thành tích xuất sắc, hiện chỉ còn Tam hoàng tử vẫn đang theo học.
Nhưng mắt tước, dù Học viện Thánh Mariabot_an_cap có đâu, một làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nông đến từ làng hẻo lánh cũng không thể nào biết tới được.
nữa, việc gia nhập Học viện Thánh Maria nghĩa với việc thừa nhận thân phận người thừa kế của Đăng, ông tin rằngleech_txt_ngu Áo Đăng không thểleech_txt_ngu được tầng ý nghĩa này.
Vì vậy, ông cảm điều này cũng chẳng có gìvi_pham_ban_quyen to tát.
nhiên, cô bé thì lại hơi khó giải quyết.
Công tước lúc này mới nhìn sang Tây Nhĩ Duy Á, nhìn một , trong lòng ông bỗngvi_pham_ban_quyen trỗi dậy ý muốn phục lạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thực chất không thể trách Công tước, do Tây Nhĩ Duy Á từ lúc vào khách đã ý liễm hơi thở và hiện diện của mình, nên Công tước mới luôn không ý đến nàng.
Đôi như nước của Tây Nhĩ Duy Á phản chiếu mặt giả và xấu xí nhất của tước. Nàng léo động tay động chân một chút, giải phóng một tia Thánh trên mình, là do sao tước lại chấn kinh đến thế.
mắt trong trẻo nhưng đầy áp của Nhĩ Duy Á, Công tước vô thức gật đầu.
Được, không vấn gìbot_an_cap.
Đếnleech_txt_ngu khi ông ý thức được mình vừa gì, Tâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhĩ Duy Á và Áo Đăng đã đi về căn phòng đã được chuẩn bị sẵn.
Công không khỏi chútbot_an_cap ảo não, ông không hiểu tại sao cả đời mình sùng bái sự thiết huyết, vậy lại thỏa hiệp dưới ánh của một .
Ông tìm được nhân, đành tự ủi bản thân rằng đó là do cảm tội lỗi với Áo đang trỗi dậy.
Thế , Công tước có giải tỏaleech_txt_ngu cho mình, còn Tây Áo Đa thì không.
Tại sao lạibot_an_cap nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy? Phụ thân lại để cho tên tạp chủngvi_pham_ban_quyen đó và con em gái không biết từ chui ra kia đến việnvi_pham_ban_quyen Thánh Maria? Chẳng lẽ ôngvi_pham_ban_quyen muốn chia sẻ quyền thừa kếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta sao?
Trong phòng của mình, giọng củavi_pham_ban_quyen Tây Áo Đa cực âmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trầm.
Khắc Lai Đứcbot_an_cap đứng bên pha trà, sắc mặt không chút sóng. Ngài rót đã vào tách tinh xảo, nhẹ đặt lên bàn trước mặt Tây Áo Đavi_pham_ban_quyen.
, ngài xa rồi. Tôi nghĩ Công tướcvi_pham_ban_quyen đại nhân chắc chắn không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định để một đứa trẻ hoàn toàn không hiểu việc lý gia tộc kế thừa tước vị đâu. Nếu tôi đoán sai, enội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rằng tước đại nhân chỉ đắp cho Áo Đăng. Dù ông ấy cũng đã có tuổi, màleech_txt_ngu con trai thì vừa mới phế bỏ.
Tâyleech_txt_ngu Áo Đa ngồi trên ghế, không lên tiếng, gã đang cân nhắc khả mà Khắc Đức vừa nói.
Thấy Tây Áo Đa còn đang suy nghĩ, Khắc Lai bồi thêm một câu:
Hơn nữa, ngài nghĩ biết vào Học viện Maria có ý nghĩa gì không? hắn chỉ muốn mở mang tầm mắt, bù đắp cho những năm lưu đày cực mà thôi.
Lời này khiến Tâyvi_pham_ban_quyen Áo Đa cảm thấy dễ chịu . Sự ngạo đã mở ra một con đường thênh thang cho Áo Đăng cuộc tranh này. Chính sựleech_txt_ngu khinh miệt và kiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngạo đối với Áo Đăng đã khiến Tây Áo Đa không còn suy nghĩ nhiềubot_an_cap thêm nữa.
Gã hài lòng đầu, đồng tình với lời của Khắc Đức.
Tây Nhĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Á và Áovi_pham_ban_quyen Đăng đã toại nguyện được Học viện , danh tiếng lẫy lừng.
Trước đi, Tây Áo Đa Công đều ra tiễn biệt, còn cho rất tiền , cứ mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người cha và người bình thường tiễn thân đi .
Trên , chỉ có Áo Đăngvi_pham_ban_quyen và Tây Nhĩ Duy Á ngồi đối diện nhau.
Áo Đăng, Tây Nhĩ Duy Á phá vỡ sự lặng, nàng dịu dàng nhìn cậu, làm tốt lắmbot_an_cap.
Chuỗi hành động của Đăng vào phủ Công tước đều đúng mực, biết nhẫn nhịn sự bất mãn của mình, biết biến bất lợi thành có , chí dưới uynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tước cũng không nao núng.
Từng cử , từng nói của cậu là quảbot_an_cap sau sự dạybot_an_cap dỗ tỉ mỉ của Tây Nhĩ Duynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Á.
Có một việcbot_an_cap mà Công tước chú ý tớibot_an_cap, chính là lễ nghi của Áo Đăng, dù là cầm , thế ngồi hay vị trí ngồi đều hoàn toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phù hợp với yêu cầu của quý tộc.
Nếu Công tước chú đến điều này, ông sẽ dàng đồng bọn họ mượnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net danh nghĩa của mình gia nhậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Học viện Thánh như vậy.
nhiên, họ cũng không phảileech_txt_ngu là không có cách khác, chỉ là mượnleech_txt_ngu tay Công tước lựa chọnbot_an_cap tối ưu nhất mà .
Chưa kể, còn tiện tay cuỗm đi không ítleech_txt_ngu tiền vàng.
Nghe Tây Nhĩ nói, trong lòng Áo Đăng trào dâng một cảm xúc ấm áp ngào, cả trái như nên nhẹleech_txt_ngu bẫng, hệt như muốn bay ra khỏi lồng ngực.
Thế nhưng, Tây Nhĩ Á đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dạy cậu, dù ở bấtbot_an_cap cứ lúc nào cũng không để cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xúc thật của mình.
Vì vậy, cậu chỉ mỉm bẽn lẽn, kín tâm tư vào trong nụ cười .
Xe lọcbot_an_cap cọc lăn bánh, đi đến trước cổng học .
Cổng học viện huy hoàng bề thế, những đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạm khắc ven cửa cánh cổng cao gần mườivi_pham_ban_quyen mét khiến học viên đến cầu học trông thật . Bất kể bạn là hoàng tử một nước hay con cái của một thươngvi_pham_ban_quyen gia, trước cánh cổng hùng vĩ này, tất cả đều nhỏ bé như nhau.
Tây Nhĩ Duy Á thích giáo lý của ngôi trường này.
Thế gian không có sự công tuyệt đối, nhưng tuyệt đối không phủ nhận những con người đang chiến vì sự công bằng.
Tây Nhĩ Á và Áoleech_txt_ngu Đăng ở đối diện nhau, có lẽ đây cũng sự sắp xếp của Công tước.
Dù sao việc này cũng tiện cho haileech_txt_ngu qua lại trao đổi.
Tây Nhĩ Á ngồi trong phòng, Đăng giúpvi_pham_ban_quyen nàng sắp xong xuôi mọi đồ đạc, ngay cả loại hương liệu nàng yêu thích cũng đã được đốt lên.
“Tâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhĩ Duy Á, tôi ở ngay phòng đối , có cần gì cứ trực tiếp chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi.”
Ánhbot_an_cap mắt Áo vô cùng dịu dàng. Trong mắt hắn, Tây Nhĩ Duy Á một gái cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chăm sóc, dù nàng sở hữu nhiều năng hắn không thể đuổi kịp, nhưng trong cuộc đời thường, muốn quan tâm nàng nhiều hơn .
Tây Nhĩ Duy Á ngồi bên mép , đôi chân thon nhỏ trắng đung đưa, nàngbot_an_cap khẽ gật đầu, một nụ cười rạng rỡ với Đăng.
“Ừm! Anh cũng về dọn dẹp đồbot_an_cap đạc của mình đi.”
Áo Đăngbot_an_cap chào tạm biệt Tây Duyleech_txt_ngu Á rồi trở về phòng mìnhleech_txt_ngu.
Thực ra nói làvi_pham_ban_quyen dọn dẹp phòng, nhưng hắn chẳng có gì để sắpbot_an_cap xếp cả.
Vì có chăn nệm do học viện phát, đồ đạc của hắn cực kỳ , phần lớn hành lý mang theoleech_txt_ngu đều là Tây Nhĩ Duynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Á.
Sau đặt vậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dụng cá nhân vào vịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trí, hắn ra một khung từ chiếc tinh xảo được gói ghém kỹvi_pham_ban_quyen , bên trong là chiếc lông vũnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà Tây Nhĩ Duy Á từngbot_an_cap đánh rơi năm .
Hắn ngồi bên đầu giường, nhàng dùngleech_txt_ngu tayleech_txt_ngu vuốt ve khung kính.
Năm năm trôi qua, chiếcbot_an_cap lông không hề may thay đổi, khôngvi_pham_ban_quyen chỉ bởi lông vũ Thánh Thiên vốn bị tổn hại, mà còn nhờ sự bảobot_an_cap vệ tỉ mỉ của Áo Đăng.
Chiếc lông vũ tựa sợi liên kết giữa họ, bền chặt không phá .
Áo lẩm bẩm: “Tây Nhĩ Duy , Nhĩ Duy Á củavi_pham_ban_quyen tôi”
Những ấy như muốn nói với nàng, cũngleech_txt_ngu là nói với chínhbot_an_cap bản thân hắn.
Đây là một giấc mơ xa vời, rõvi_pham_ban_quyen ràng người đang ở ngay , lại chẳng thể cho hắn cảm giác có thể chạm tay tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được.
lam dường là thiênvi_pham_ban_quyen tính của con .
Ngay từ đầu, chỉ muốn được gặp lại Thánh Thiên Sứ xinhleech_txt_ngu đẹp dịu dàng này, nhưng đây, hắn muốn Tây Nhĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Duy Á mãi mãi ở bên cạnh mình.
Hắn thở hắt ra một thật dài, nhưleech_txt_ngu muốn tống khứ hếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dục vọng và những tạp không nên có ra ngoài.
Quang Minh Thần ơi, con khôngbot_an_cap phải đồ của Ngàivi_pham_ban_quyen, con thành kính tín ngưỡng Thánh Sứ của Ngài.
Nhưng giờ đây, con lại có được hơn thế.
Thứ tìnhvi_pham_ban_quyen nơi nương náu này, con phải làm sao ?
Trong khi Áo Đăng đang tự oán tự hờn trong phòng mình, thì bên phía Tâyleech_txt_ngu Nhĩ như nổ .
“Mau tín ngưỡng ta! Ta nàng đi! Nhanh lên! Nhanh lên! Nhanh lên!”
Hắc Ám Thần nhảivi_pham_ban_quyen không ngừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên Tây Nhĩ Duy Á, ồn ào đến mức khiến tâmleech_txt_ngu trạng nàng trở nên bực bội.
“Hách Tạp Đặc!”
tiếng quát đầy giận dữ của Tây Nhĩ Duy Á, Hắc Ám Thần lập tức im bặt.
Chỉ là vẫn còn lầm bầm trong miệngbot_an_cap.
Hách Tạp Đặc càng lúc càng không thíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Áo Đăng, thằng nhóc kia, ồ không, nênbot_an_cap gọi là đàn ông mới đúng, mắtleech_txt_ngu đàn ông nhìn Tây Nhĩ Duy Á khiến hắn thực sự .
Chỉ là mộtvi_pham_ban_quyen nhân loạileech_txt_ngu kém, vậy mà lại nhận được ánh mắt và sự quan tâm của Tây Nhĩ Á.
Đó đều những thứ hắn khao khát mà không có được.
Tây Nhĩ Duy Á hoàn toàn khôngleech_txt_ngu tâm suy nghĩ Hách Tạp , hiện tại kế của nàng đang triển theo hướng đã định.
Áobot_an_cap vô cùng ưu , thậm chí còn xa sức tưởng tượng của nàngvi_pham_ban_quyen.
Bao gồm cả nhạy bén với những con số, khả phối hợp cơ thể, cả sự khổ luyện của chính hắn.
Dù chưa tiến hành thựcbot_an_cap chiến, nhưng Tây biết rằng trình của Áo chắc chắn không hề thấp.
Thế nhưng lời vừa dứt, sang thứ hai, Áo đánh bại người thầy xuất thânvi_pham_ban_quyen từ trong tiết họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Tin tức này nhưbot_an_cap mọc thêm cánh, nhanh chóng lan truyền khắp nơi.
Chỉvi_pham_ban_quyen trong một ngày, gần như cả học viện đều biếtvi_pham_ban_quyen chuyện tân sinh là Áo Đăng đã đánh vị giáo viên từng tham chiến tranh và có kỹ năng kiếm thuật thượng thừa.
Khi mọi người vây quanh Áovi_pham_ban_quyen Đăng thỉnh , trong lòng hắn chỉ nghĩ đến một việc: Mìnhbot_an_cap phải nói cho Tây Nhĩ Duy biết.
Thực chất hắn cũng tràn đầy ngạc, bởi cho đến tận , hắn chưa từng thắng nàng lần về kiếmbot_an_cap .
Nên nói , không chỉ kiếm thuật, mà tất kiến thức Tây Nhĩ Duy Á dạy, hắn đều chưa bao giờ thắng được nàng.
Vì vậy, khi hắn đánh bại vị giáo viên đang muốn lấy mình ra làm mẫu, chính hắn cũng không dám tin vào mình.
Giữa “lại lần nữa” đầy âm u người thầy, hắn chí còn một lầnbot_an_cap nữa chĩa mũi kiếm vào hầu của đối phương một cách dễbot_an_cap dàng.
Hắn xuống đôi tay mình, đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bàn tay có thể nấu cơm, dọn hành lý cho Tây Nhĩ Duy Á này, đối với người khác lại có thể bộc phátleech_txt_ngu sức sát thương to lớn đến vậy.
giáo viên thuật cũng kinh ngạc kém, ông cứ ngỡ đầu bị đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bại chỉ là ngoài muốn, nhưng khi giao đấu lần thứ , nhìn thấy kỹ điêu luyệnvi_pham_ban_quyen và tài của Áobot_an_cap Đăng, ông biết mình thất bại hoàn toàn không phảivi_pham_ban_quyen do ngẫu nhiên.
Với một người sở hữu kiếmvi_pham_ban_quyen như thế , dù có đấu lại một trăm lần, ông sẽ .
Nhưng kỹ bực nàyleech_txt_ngu, nhất định phải có một người thầy cùng mạnh mẽ chỉ .
Ông không nén nổi sự khích trong lòng, khi gặng hỏi Đăng thì chỉ nhận vẻ mặt khó xử của hắn.
Áo không thể nói, vì sẽ chẳng một bé mười lăm lại có thể sở hữu kiếm thuật hàng đầu thế giới.
Cho nên hắn chọn cách né tránh không bàn tới.
Dù vị giáo cảm tiếc nuối nhưng cũng thể ép buộc hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Chỉ làvi_pham_ban_quyen, một nhân tài ưu tú như vậy, ông nhất định phải cáo lên nhà trường.
Dù sao, được một “viên ngọc quý” như thế, họ đương nhiên phải dốc lòng bồi dưỡng.
Vì vậy, ngay khi tiết học kết , ông đã vội vã đi.
Giờ đây, ông cũng muốn đámvi_pham_ban_quyen già kia phải ghen tị một , đây là học trò của ông!
Đến Đăng tìm Tây Nhĩleech_txt_ngu Á, tinleech_txt_ngu tức đã lan truyền khắp toàn trường.
Hắnleech_txt_ngu cố gắng kìm nén sự phấn khích, nhưng giọng rẩy vẫn để lộ trái tim không hề bình lặng:
“Tâyleech_txt_ngu Duy Á, cô đã biết chuyện tôi đánh bại giáo ? tôi thực sự không ngờ tới.”
Tây Nhĩ Duy Á ôn tồn nhìn dáng rõ ràng là đang kích động nhưng lại phải cốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kìm vì sự dạy củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình của , thấy có buồn cười.
Thiếu niên vẫn giữ được khí chất của riêng mình, hoạt bát và yêu.
Nàng che giấu tâm trạng mình mà cười vui vẻ.
Nụ cười ấy tựabot_an_cap như nắng ấm áp ngày thu, mang hương thơm của trái xông thẳng cánh mũi, khiến người ta say đắm.
Áovi_pham_ban_quyen Đăngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngẩn ngơ nhìn nàng cười lớn, hắn thích một Tây Nhĩ Duy Á như thế này.
Cứ thể nàng đang bày một khía cạnhvi_pham_ban_quyen biệt dành riêng cho hắn.
Tựa như một sự thiên .
Tây Nhĩ Duy Á cười đủ rồi, lau đi giọt nước mắt nơi mắt mới nói :
“Ta biết , Áo , anh xem, năng lực của anh thực sự rất mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ta tục cố gắng . Sắp tới sẽ có một dự án đấu theo hình thức tổ đội, chúng ta cần đạt điểm cao trong đó, đây là con đường tốt để kết giao với những khác. Tuy ”
Tây Nhĩ Duybot_an_cap Á đổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giọng:
“Nếu ta không lầm, sẽ sớm có người đến tìm anh để lập đội thôi.”
Vừa dứt lời, đã có người tiến về phía họ.
“ chào, cho hỏi đây cóbot_an_cap phải là Đăng không?”
Tây Nhĩ Duy Á và Đăng cùng nhìn về người vừa tới.
Chỉ thấy ông trẻ tuổi tuấn tú với tóc đỏ rựcbot_an_cap như lửa đang bước tới, trên mặc bộ đồng phục học viện thẳng , cầu vai vàng lấp lánh dưới ánh trời. Gương mặt nọ có bất cần, nhưng kiên định toát ra ánh mắt lại người không thể xem thường.
Áo Đăng · Tạp Văn Địch Hứa tiến lên một bướcbot_an_cap, chở Tây Nhĩ Duyvi_pham_ban_quyen Á ra sau lưng.
“Chính là tại hạ, hỏi ngài là”
Không đợi người tớileech_txt_ngu trả lời, Tây Á hành lễ trước một bước.
“Ngày an lành, Tam hoàng tử điện hạ.”
là Tamvi_pham_ban_quyen hoàng tử của đế A Đức, Nhĩ Á biết hắn. Trong những khúc ca lưu khắp đế quốc có hát rằng:
“Mái tóc rực lửa, gương mặt tuấn , giấc của bao thiếu nữ, hoàng nóng nảy mà dũng ”
“Ồ?” A Nặc Đức nhướn mày, “Không ngờ em gái ngươi lại nhận ra ?”
Lúc , trong lòng vị Tam hoàng tử có chút khinh khi Tây Duy Á. Trong mắt hắn, nàng cũng chỉ một ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phụ nữ hư vinh, vì địa vị và diện mạo của hắn mà đemleech_txt_ngu lòng ngưỡng mộ mà thôi.
Thực hắn không biết rằng, Tây Nhĩ Duy có nhận tất cả thành viên hoàng và gia của thủ lĩnh phong địa. Với việc nắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giữ mạng thông tin nhất cả nước, không thể không biết điều này. Thế nên lần này thực sự là do A Đức tự đa tình.
Tuy , không để tâm đến chuyện nhỏ nhặt này, bởi vì hắn còn có việc quan trọng phải .
“Nếu biết ta là ai, vậy ta sẽ thẳng . Áo · Tạp Văn Địch Hứa, ta mờivi_pham_ban_quyen ngươi gia nhập đội của ta, cùng ta gia thi đấu.”
Tính cách của tử có thể coi là nóng , nhưng hắn lại cực kỳ tôn kẻ . Trong cuộc thi diễn ra vào ba ngày tới, họ cần mô phỏng chiến trường, lập thành cácvi_pham_ban_quyen đội nhóm để đối kháng với mục tiêu là tiêu diệt thủ đối . lực đồng đội càng mạnh, xác suất thắng đương nhiên càng cao. Vì vậy, A Nặcleech_txt_ngu Đức hy vọng có thể mời được cao kiếm thuật vừa mới nổi danh sau một trận chiến này.
Áo Đăng nhìn vào đôivi_pham_ban_quyen sáng và đôi mày của Aleech_txt_ngu Nặc Đức, biết rằng dù về địa , nhân mạch vật chất, vị Tam hoàng tử điện hạ chắc chắn là lựa chọn tối ưu để lập đội, nhưng
“ hoàng tử điện hạ, cảmvi_pham_ban_quyen ơn mời của ngài, ta cảm thấy rất vinh dự. Tuy nhiên, có một thỉnh cầu quá đáng.”
A Đức nhìnvi_pham_ban_quyen hắn, ra cho hắn nói tiếp.
” Ta muốn mang theo em gái mình.”
Nghe lời Đăng nói, A Nặc Đức có chút bất mà nhíu mày.
“Thẳng thắn , Áo Đăng, ngươi biết chúng ta sắp tham loại thi đấu gì mà đúng không? Em gái ngươi trông có vẻ mỏng đuối, là không chịu nổi cuộc thi vậy đâu. Ngươi rất quan trọng với ta, nhưng lãng phí một tham gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nằm dự tính của ta.”
Nghe vậy, Áo cũngbot_an_cap nhíu màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Không vì ngữ khí A Nặc Đức, mà vì hắn đã thường Tây Nhĩ Duy Á.
“Mặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta rằng giá trị của bản thân xứng đáng với hai suất tham gia, và em gái ta không cỏi như , nhưng nếu ngài đã nghĩ như vậy, thì chúng ta có lẽ không cần thiết phải nóileech_txt_ngu chuyện tiếp nữa. Ngài thà rằng có thêm một đối thủ, còn hơn là mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồngleech_txt_ngu đội đắcbot_an_cap .”
Áo Đăng nói một tràng sảng khoái, vừa bộc lộ sự bất mãn, vừa đòi lại diện cho Tây Nhĩ Duy Á, lại còn tiện tay mỉa maileech_txt_ngu A Nặc Đức một phen.
Nặc một . Hắn một người nóng nảy, nhưng tuyệt đối không vô lý đùng. Thế nhưng tên Áo Đăng này đúng làvi_pham_ban_quyen có thiên phú nói chuyện khiến người tức .
” Áo Đăng, ngươi quả thực rất mạnh, ta không hy vọng thêm đối thủ như ngươi.”
Ngụ ý củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net câu này chính là nhận đề nghị để Tây Nhĩ Duy Á một suất trong đội.
Điều này khiến Tây Nhĩ Duy không mắt nhìn Nặc . Bởi vì nàng biết, tuy đây là một nóng nảy nhưng vẫn giữ được sự lý trí. Dưới yêu cầu lễ và lẽ gâyvi_pham_ban_quyen hấn của Đăng, hắn nhiên có thể giữ bình tĩnh và đồng ý. Nàng cảm thấy có chút hài lòng về vị Tam hoàng tử này.
Áo rõleech_txt_ngu ràng cũngleech_txt_ngu không lường trướcvi_pham_ban_quyen , hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe xong liền sững người một lát, sau đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay về phía A Nặc .
“ chúc chúng ta hợp tác vui .”
A Nặc Đức cảm thấy hơi khuất, hắn liếc nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tây Duy Ábot_an_cap một cái mới dùng lực lấy tay Áo . Hai bàn tay cùng vết chai do luyện kiếm nắm chặt lấy .
Từ đây, một tình bạn sau này được truyềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là giai thoại đã bắt đầu. Thế nhưngleech_txt_ngu không ai biết rằng sự khởi đầu của bạn này lại đầy mùi thuốcvi_pham_ban_quyen súng như thế.
Trên đường trở về ký túc xá, Tây Nhĩ Á vẫn cảm thấy những lời Đăng vừa nói rất có khí thế, nhưng cũng có chút lỗbot_an_cap .
“Áo Đăng,” Tây Duy Á thong thả đi bên cạnh , “Hôm nay những lời ta nói có độ, vừa mang tính đe dọa, làm lợi . Tuybot_an_cap nhiên”
có đau đầu.
“Lời của ngài với một hoàng tử nổi tiếng nóng nảy thì chẳng êm tai nào đâu. Như vậy có hơi mạo hiểmleech_txt_ngu phải không?”
Thực ra Tây Nhĩ Duy Á có chútleech_txt_ngu hiểu hành động của Đăng, bởi sự dạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo của nàng, hắn cố gắng không bộc lộ cảm xúc quá mạnh mẽ với người ngoài, nhưng nay lại phá lệ.
Đăngvi_pham_ban_quyen mím môi, mặt tuấn tú lúc hơi ửng đỏ, hắn có chút ngượng nói:
” vì ta đã nói ngài như .”
Tây Nhĩ Duy Á nghe không rõ lắm, nàng quay đầu lại, nhìn bộbot_an_cap dạng ấp úng và củaleech_txt_ngu chàng traivi_pham_ban_quyen, thấy vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng. Đại khái đó là tâm trạng hiền từ của một người khi thấy đứa trẻ mình nuôi lớn đã biết bảo vệ mình. Nàng gật đầu, đứa trẻ đã trưởng thành rồi.
Dù mắt người ngoài, đây là khung vôbot_an_cap cùng kỳ lạ. Một bé dùng ánh mắt từ người mẹ người đàn ông cao hơn mình hai , còn đàn ông thì mặt hơi đỏ, vẻ rất ngượng .
Về phần Áo , không quan tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người khác nói gì về , dù sao hắn đã trải nhiều năm bị chế giễu ác ý, những đó từ lâu đã khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể làm xao động tâm hắn. Nhưng Tây Duy Á thì , nàng là sứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt và thuần khiết thếvi_pham_ban_quyen , những chuyện dơ bẩn trên đời này nên xuất hiện trênbot_an_cap người . Thế nên Áoleech_txt_ngu Đăng đã sớm hạ quyết , phải thủ hộ Tây Nhĩ Duy Á thật tốt.
Ngày thi đấu nhanh đến, ngọn núi sau họcleech_txt_ngu viện được khai phá chuyên biệt cho những đấu thực củabot_an_cap học sinh. này có điều kiện khí hậu và môi trường hoàn khác với bên ngoài, mục đích là để huấn luyện học sinh vẫnvi_pham_ban_quyen thể phát huy năng trong điều kiện thời tiết khác nhaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Quy tắc thi đấu đơn , mỗi đội năm , ngoại đồng đội mình, tất cả những người khácleech_txt_ngu kẻ thù. Mỗi đều có “ ”, giết được “Vua” của đối phương sẽ được tính điểm học , thứ hạngbot_an_cap được xếp dựa trên số lượng “Vua” thu được.
Trong nhóm của Đăng, không ngờ gì khi A Nặc Đức đảm nhận vai trò này.
Lôi Nặc, một ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàn ông gầy, là quân sư, vẽ đồ địa hình và tấn công. Ngoài ra có một tráng sĩ trông đầy mạnh tên là Hách Nhĩvi_pham_ban_quyen, là một cung thủ trách viễn chiến. Áo Đăng phụ trách cận chiến, phản xạ vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khả năng hành động của hắn đều lưu.
Còn Á
Nàng đảm nhận vai trò nhan sắc, nóivi_pham_ban_quyen ra là bình hoa di động. với quả này, Tây Duyvi_pham_ban_quyen Á không hề cảm thấy bất ngờ, dù sao mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net A Nặcvi_pham_ban_quyen Đức, nàng được tích sự gì.
Sau khi tiểu đội hợp xong, A Nặc Đức giới thiệu họ với nhau. Đến khi giới thiệu tới Nhĩ Duy Á, Đức lộ rõ lúng túng.
“E hèm Vị này là Tây Nhĩ Á, ừm”
Thực ra cũng không trách A Nặc Đức không có gì để nói, vì Tây Nhĩ Duy Á chưa từng thể hiện bất kỳ năng lực nào của mình. Nhưng cũng thể trách , chẳng lẽ nàng lại : “Ta toàn năng” sao?
Dù mặt của Lôi Nặc và Hách Nhĩ trông có diệu, nhưng Tây Nhĩ Duy Á vẫn giữ vững nguyên tắc dĩ hòa vi quý, mỉm chàovi_pham_ban_quyen hỏi họ. Hai người cũng nhíu mày đáp .
Chẳng mấy chốc đã đếnvi_pham_ban_quyen giờ thi đấu, cácleech_txt_ngu độileech_txt_ngu được đưa đến những địa điểm ngẫu nhiên. Việc quan họ là nhanh chóng vẽ bản đồ . bản đồ địa không chỉ đòivi_pham_ban_quyen hỏi khả năng quan sát hội , mà còn cả suy đoán về các hình tiềm ẩn.
Vì thếvi_pham_ban_quyen, cả nhóm vây quanh A ở giữa, bắt đầu hiểm khu vực xung quanh. Nhĩ Duy Á đi bên cạnh Áo Đăng, thi lại cúi xuống hái một bông hoa , một ngọnbot_an_cap cỏ, xuyên cầm những viên đá đủ kích cỡ lên lật đi lật xemvi_pham_ban_quyen xét.
Trong khi những người khác đều hết sứcleech_txt_ngu cảnh giác, có nàng là giống một thiếu nữ đi du lịch, hoàn chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cóvi_pham_ban_quyen lấy một tia khẩn trương. A Nặc Đức thực sựvi_pham_ban_quyen không nổileech_txt_ngu cơn giận, hắn hằm nói với Tây Nhĩ :
“ , dù cô đến đây để làm bình hoa di động, thì cũng đừng thật sự coi mình là cái bình như !”
Đây rõ ràng là lời châm chọc việc Tây Nhĩ Duy Á cứ mải mê hái ngắt cỏ. Áo Đăng định lên tiếng thanh Tây Nhĩ Duy , nhưng nàng đã ngăn anh lại.
“Ngài nói đúng, thưa Điện .”
Cơn thịnh nộ củaleech_txt_ngu A Đức giống như đấmvi_pham_ban_quyen vàovi_pham_ban_quyen , ngụm nộ khí hắn cứ nghẹn nơi lồng , không lên cũng được.
“Hừ!” Hắn chỉ có hừ lạnhvi_pham_ban_quyen một tiếng đầy bất .
Chẳng qua cũng chỉ là một cô gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , không cần để tâm. Hắn chỉ biết tự an ủi mình như vậy.
Không lâu sau, Lôivi_pham_ban_quyen Nặc tìm được một điểm cao. Cả nhóm ngồi trênvi_pham_ban_quyen phiến đá, đợi Lôi Nặc bản đồ. Trong lúc Lôi Nặc đang vẽ, Tây Nhĩ Duyvi_pham_ban_quyen chậm rãi bước đến bên cạnh, nghiêng đầu đồbot_an_cap của anh.
Lôi Nặc cảm nhận được bóng của ai đó đổ người mình, nhưng vẽ bản đồ, vô cùng tập trung. Bản Lôi Nặc một cao thủ tiếng trong vực này, cũng là nhân nổi bật trongbot_an_cap học viện. Nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thậm chí từng tham gia vào những cuộc chiến thực sự và đóng vai trò vô cùng quan trọng.
Duy Á nhìn đôivi_pham_ban_quyen bàn tay chãi và tấm bản đồ chính xác của anh, trong lòng cũng thầm khâmvi_pham_ban_quyen phục, thế nhưng
“, chỗ này,” Tâybot_an_cap Nhĩ Duy Á đưa , chỉ nhẹ vào tâm bản , “ ra phải có một vách đá mới đúng.”
Nghe vậy, mấy người đều ngẩng đầu lên nhìn nàng. Chưa đợi Lôi Nặc lên , A Nặc Đức lại buông mỉa mai.
“Hả? Tiểu thư Hoa, cô chỉ cho người vẽ bản đồ lừng lẫy nhất viện đấy à?”
Giọng điệu mỉa mai quái gở hắn khiến người ta khó chịu, chẳng ai muốn trở tiêu công kích của hắn cả.
Tây Duy Á thì khác, nàngvi_pham_ban_quyen chẳng thèm ý đến A Nặc Đức mà tiếpbot_an_cap tục nói vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lôi Nặc:
“ này không xa chỗ chúngvi_pham_ban_quyen ta lắm, chất cùng một loại, là đá Phỉ Sắt, thường kéovi_pham_ban_quyen khoảng mười cây số nhưng rất dễ hình thành vách đoạn tầng, nhất là sau khivi_pham_ban_quyen mưa chưa lâu. Vừa rồi ta có thấy Vũ Thường một cỏ triển theo kiểu đứt đoạnvi_pham_ban_quyen mưaleech_txt_ngu, có dựa vào chiều dài phần mới phánleech_txt_ngu đoán thời gian mưa kéo dài bao lâu. Vì , mưa ở đây đã đủ để khiếnvi_pham_ban_quyen một đá hiện rồi.”
Tốc độ nói của Tây Nhĩ Duy rất nhanh, lại xen lẫn đủ loại danh từ chuyên môn mà Avi_pham_ban_quyen Nặc Đức ngheleech_txt_ngu không . Có , nhìn vẻ mặt chấn kinh của Lôi Nặc thì có vẻ nàng nói chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xác.
Cổ của A Đức bắt ửng đỏ. Chết tiệt, saoleech_txt_ngu phụ này lại lợi hại như , vậy mà hắn cứ luôn châm chọc . mất mặt quá đi .
Nặc sững sờ nghe Tây Duy phân tích, rồi nhìn bản đồ của mình. Vẽ bản đồ thứcleech_txt_ngu địa nhất định, đây là một môn học quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trọng trong giai sâu, nhưng vì độ khó cao nên lớn các nhà địa đồ đều không vững kỹ năng này. Bản thânbot_an_cap Lôi Nặc tuy có học qua, nhưng để kết hợp kiến thức sách vở tế vẫn một việc vô cùng gian nan.
Thế nhưng nghe giọng điệu thành của Tây Nhĩ Duy Á, có thể thấy chắc chắn đã đạt trình độ tinh thôngvi_pham_ban_quyen. Kỹ như vậy, là chỉ có thầy của Lôi Nặc vị giáo sư già dày dạnvi_pham_ban_quyen kinh nghiệm mới có thể làm được.
Nhưng tại sao một thiếu nữ lại có sở hữu trình độ và năng lực thế? Hơn nữa, nàng cònvi_pham_ban_quyen lồng cả kiến thức thực vật học vào, đây đúng là tầm đại sư rồi.
Lôi Nặc cảm thấy mình toàn có lý do để ngờbot_an_cap đây loại yêu thuậtleech_txt_ngu đó, đã chuyển linh hồn một bà tu cả trăm năm trong lĩnh vực này vào thể thiếu nữ kia. Phảileech_txt_ngu nói rằng, cái giả thuyếtbot_an_cap phi lý nhất này lại gần với sự thật .
“” Nặc nói , nhưng lại biết nên lời thế nào.
Ngược lại, sắc Đăng vẫn bình , như thể đã biết từ trước. Tây Nhĩ Duy Á có thể hiểu được sự kinh ngạc Lôi Nặc, suy cho cùng, một thiếu ngoài sắc ra có vẻ chẳng có gì lại sở kiến thức uyên như vậy, còn khó tin cả cá voi đi bộ trên .
“À, nhưng những chỗ anh vẽ thực sự rất tốt. Anh có thiên phú, nỗvi_pham_ban_quyen lực luyện cũng chiếm phần lớn đấy.” Tây Nhĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Duy Á lên tiếng an ủi.
Thật nàng cũng hơi mình sẽ làm tổn thương vị tiểu thiên tài này. Thế nhưng, nàng nhanh chóng ra mình đã loleech_txt_ngu xa. lẽ vị tiểu thiên tàibot_an_cap này từ một người kiệm lời đã biến thành một “kẻ ồn ào” cứ bám theo nàng lải nhải .
“Tây Nhĩ Duy Á, Tâyleech_txt_ngu Duy Á, thấy loại đá này đại diệnvi_pham_ban_quyen chovi_pham_ban_quyen điều gìleech_txt_ngu?”
“Tây Nhĩbot_an_cap Duy Á, Nhĩ Duy Ábot_an_cap, tôi cảm thấy chỗ này có một con sông ngầm, cô thấy sao?”
“Tây Duy Á, Tâyleech_txt_ngu Duy Á, tôi”
Tây Nhĩbot_an_cap Ábot_an_cap không khỏi ôm đầu, câu hỏi của vị tiểu tài quá nhiều, hơn nữa mỗi câu trả lời của nàng đều ta ghi lại tỉ mỉ không sót chữ nào vào . chí bao gồm cả tiếng thở dài nàng.
Trời ạ, vì gì mà ngay cả tiếng thởvi_pham_ban_quyen dài cũng phải lại chứ!
Trong lúc Tây Nhĩ Duy Á nói chuyện với mộtvi_pham_ban_quyen Lôi Nặc luyên thuyên không dứt, bên này A Đức lẳng tiến lại Áo Đăng. Hắn gượng gạo khẽ ho hai tiếng.
“Khụ khụ Áo , sao ngươi không bảo với chúng tavi_pham_ban_quyen lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em gái lợi hạivi_pham_ban_quyen hả?”
Nói xong, Nặc Đức vờ như không tâm nhìn sang hướng khác, nhưng tai đỏ đã tố cáo tâm không hềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bình lặng của hắnvi_pham_ban_quyen.
Áo Đăng liếc nhìn A Nặc Đức: “Chính ngài ngayvi_pham_ban_quyen từ đã bảo em gái tôi mình hạc xương mai, không hợp tham gia đấu mà.”
Thế ngươi không phảnbot_an_cap bác lại ta à? Nhưngleech_txt_ngu câu này A Nặc Đức chỉ dám thầm nhủ lòngvi_pham_ban_quyen.
“Được rồi được rồi, quả thực là lỗi của , phiền ngươi thay ta xin lỗi em gái ngươi.”
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay