An Bảo – Tiểu Thần Y Vượt Thời Đại Âm Dương Tương Phản Nữ Nhi Đồ Đệ: Tiên Nhân

An Bảo – Tiểu Thần Y Vượt Thời Đại Âm Dương Tương Phản Nữ Nhi Đồ Đệ: Tiên Nhân

Lão Lăng on-going 09/08/2026 149 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

Tiểu Đạo Cô 3 Tuổi Xuống Núi: Triệu Hồi Mãnh Thú, Vả Mặt Cực Sốc! 🐯🔥

Vào năm 1980, giữa mùa đông lạnh giá, một cô bé ba tuổi cầm kiếm gỗ đào và cưỡi hổ trắng oai phong xuống núi để tìm người thân. Lòng mong mỏi của cô không phải vòng tay ấm áp mà là hình ảnh người mẹ đang mất trí, dùng thân hình gầy yếu che chắn cho hai chị em khỏi những trận roi dã man của gia đình nội. Muốn bắt nạt mẹ và các chị của ta ư? Hãy thử nếm trải sự hung dữ của đoàn mãnh thú để xem chúng còn mạng sống hay không!

🐺💥 Đây là một tác phẩm thuộc thể loại Sảng văn thập niên pha lẫn huyền học, theo chân An Bảo – tiểu đồ đệ mang theo tuyệt kỹ y thuật, vọng khí và khả năng trò chuyện với động vật. Chỉ với một viên Tục Mệnh Hoàn và vài đường ngân châm, tiểu bảo bối đã kéo mẹ khỏi cõi chết và chữa dứt căn bệnh điên quái. Chưa dừng lại ở đó, đối mặt với bà nội độc ác thâm hiểm và hai ông chú cặn bã, An Bảo trực tiếp gọi hội: bầy sói xám hung hãn, gấu đen khổng lồ và báo hoa mai sẵn sàng bảo kê, buộc kẻ ác phải quỳ rạp cầu xin và trả lại toàn bộ tài sản. Giọng đọc truyền cảm và hiệu ứng âm thanh sống động sẽ đưa bạn xuyên không về thập niên 80, rùng mình trước tiếng gầm gừ uy dũng của dã thú và thỏa mãn cực độ với những pha “vả mặt” không trượt phát nào!

🔥 Siêu nhóc 3 tuổi bá đạo, vượt qua mọi trình độ người thường: Bé An Bảo tuy tuổi còn rất nhỏ nhưng sở hữu y thuật nghịch thiên, khả năng nhìn thấu “khí” vận và cả xấp tiền Đại Đoàn Kết dày cộp, trị kẻ ác cực kỳ dứt khoát.

🐯 Dàn “pet” rừng xanh siêu khủng: Trải nghiệm âm thanh cực đã khi bầy dã thú thành tinh xuất hiện; hổ trắng Đại Bạch uy dũng, gấu khổng lồ Hùng Đại khiêng vác đồ đạc, và bầy sói cắn xé những kẻ ác ôn.

❤️ Ngọt ngào & Chữa lành: Câu chuyện đan xen những khoảnh khắc cảm động đến rơi nước mắt về tình mẫu tử của Tô Quế Vân và sự bao bọc lẫn nhau của các chị em An Tâm, An Lạc sau những năm tháng sống khổ sở. Đeo ngay tai nghe vào, tắt đèn đi và đắm chìm trong thế giới huyền học thập niên 80 đầy lôi cuốn!

🎧 Bấm PLAY ngay trên tfullaudio.net để cày bộ truyện siêu hot này, đảm bảo nghe một tập là dính không dứt ra được đâu! ✨

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
An Bảo – Tiểu Thần Y Vượt Thời Đại Âm Dương Tương Phản Nữ Nhi Đồ Đệ: Tiên Nhân cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Năm 1980, tại núi Lăng Vân.
Nơi rừng sâu núi thẳm tĩnh mịch, những tùng tuyết phủ che , có một ngôi đạo quán nhỏ bé lẽ tọa giữa ngàn.
Bên trong quán, lửa trong lò đang cháy rực, tỏa ra hơi ấm nồng đượm.
Trên chiếc giường sưởi được ánh soi sáng, một lão đạo sĩ tócbot_an_cap râu bạc trắng đang tựa lưng vào tấm chăn dày. Sắc ông tái nhợtleech_txt_ngu, thở yếu , rõ ràngbot_an_cap đã đến lúc dầu đèn .
Sư phụ, uống thuốc ạ.
Cánh cửa một tiếng ra.
An Bảo ba tuổi bưng bát thuốc, thân hìnhbot_an_cap nhỏ nhắn thẳng tắp. đi cực chậm chạp, mắt đen láynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn chằmvi_pham_ban_quyen chằmleech_txt_ngu vào bát, mỗi nhích một bước đều nín thở, sợleech_txt_ngu thuốc bát sẽ sánhleech_txt_ngu ra ngoài.
Lão sĩ đón thuốc từ tay An nhưng không uống đặt lên bàn nhỏ . khó nhọc giơ tay, xoa xoaleech_txt_ngu nhỏ của cô .
Vô dụng thôi Khí vi sư đã tán rồi.
Con hẳn nhìn ra được mà.
An Bảo nói gì, cô bé sự đã nhìn ra
Sư phụ từng dạy cô nhìnvi_pham_ban_quyen mây thời tiết, dạy nhìn lá nhận thảo dược, và dạy cách vọng khí.
Lúc này, lớp khí áp và rực bao quanh mà cô vẫn thấy nhỏ lớn, giờ đây tựa như tàn nhang đã cháy hết, đang từng chút mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lụi tàn và tan biến.
An biết đó nghĩa là gì, trong hốc mắtbot_an_cap cô bé dần phủ một mờ.
Nếu làvi_pham_ban_quyen bình thường, lão đạo nhất định sẽ xót xa ôm lấy An Bảo mà dỗ , nhưng ông biết mình không còn thờileech_txt_ngu nữa, những gì cần dặn dò phải nói cho
Ông cố sứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy ra một chiếc túi lục đội, mở túi ra, bên trong có mấy xấp tiền Đại Đoàn Kết, bộ kim châm cứu, và một kiếm gỗ đàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏbot_an_cap!
Thanh kiếm gỗ đào lớn bằng ngón tay trỏ người lớn, bên trên khắc ba chữ Lâm .
Lão đạo sĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đeo chiếc túi vải lên vai An Bảo, giọng nói càng nhẹ hơn.
An Bảo cầm . Tiền không nhiều, hãy kiệm mà dùng. Kim để , châm cứu của con còn giỏi hơn cả sư .
kiếmbot_an_cap này là thứ mangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo trênleech_txt_ngu con khi ta nhặt được con. Đó là tín vật chứng thân phận của con! Hãy giữ cho kỹbot_an_cap!
Nói đến đây, đạo dường như đã sức cùng kiệt, ông dốc dữ dội, dốc hết chút lực cuối cùng nắm tay nhỏ An Bảo:
Đibot_an_cap về Namvi_pham_ban_quyen xuống núi, đi tìm ngườivi_pham_ban_quyen thân con!
Giữa các con cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sợi dây huyết thống gặp được nhất định định thể
Lời dứt, hơi đã đoạn.
tay gầy guộc đột nhiên lực, trượt mu bàn taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net An Bảo, khẽ buông bên mép giườngleech_txt_ngu.
Sư phụ? Cô bé khẽ gọi một tiếng, mang theo tia hy vọng cuối cùng.
Không tiếng .
Sẽ không còn ai ôn tồn đáp lại tiếng gọibot_an_cap của cô bé nữa.
!
Giây phút ấy, nỗi đau to lớn như dòng nước lũnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vỡ , tuônvi_pham_ban_quyen trào mãnh liệt.
Cô bé nhào vào lồng ngực lạnh lẽo của sư phụ, òa khóc nở, thân hình nhỏ bé run rẩy dữ nỗi bi thương tột cùngleech_txt_ngu.
Trong đạo quán tĩnh mịch, chỉ có tiếng khóc lòng của đứa trẻ tuổi vọng mãi
Không biết đã khóc bao lâuvi_pham_ban_quyen, An Bảo gục lòng sư phụ mà thiếp đi.
Đến khi tỉnh dậy, ánh mai đã rạng rỡ.
Cô bé đibot_an_cap những giọt nước mắt vẫn khôngleech_txt_ngu rơi, trèo xuống đất. phụ đã đi rồi, từ nay về sau cô phải tự mình.
Cô không thể mãi ở đây. phụ bảo cô đi tìm người thân, vậy thì cô sẽ đi tìm. Cô lúc nào cũng lời phụ !
giúp sư phụ đắp góc chăn, sau đó trèoleech_txt_ngu xuống giường, mặc bộ áo bông quần bông hoa mới nay, rồi mở cửa bước ra .
Bên ngoài cửa, con hổleech_txt_ngu lớn toàn thân trắng muốt đang nằm phục. Thấy An Bảo ra , hổ lập tức đứng dậy, đôi mắt màu xanh băng nhìn cô bé đầyvi_pham_ban_quyen ôn hòa. Nó cúi đầu, dùngvi_pham_ban_quyen đôi má phủ đầy lôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tơ khẽ dụi vào mặt của An Bảo. Dường ủi , động này khiến An Bảo lại không kìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà bật khóc.
Đại Bạch, đưa con xuống ! An Bảo ngào.
Bạch hổ như hiểu lời cô bé, liền rạp .
An hít mũi thật mạnh, mu bàn tay lau sạch vệt nước mắt trên mặt, rồi tay chân vụng về trèo lưng bạch . Cô bé áp sát thân hìnhleech_txt_ngu nhỏ nhắn lưngbot_an_cap ấm áp Đại Bạch, đôi nhỏ ôm chặt lấy cổ nó.
Bạch, đi thôi!
Đại bạch hổ đứng dậy, sải bước chân vững chãi, đạp lên lớp tuyếtvi_pham_ban_quyen dày trước đạo quán, hướng connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đường xuống núi mà đi. Nó đi rất , cố gắng không để chủ nhân nhỏ trên lưng cảm thấy xóc nảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Gió thổibot_an_cap, thân hình của Đại Bạch như một bức tường áp, che chắn cho An phần lạnh giáleech_txt_ngu.
An Bảo chỉ hổ đi mãi phía Nam, vì tuyết lớn trên đường không gặp . đã đi lâu, phía trước hiện ra một ngôi làng, từ xa đã thấy trước cổngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một ở đầu làng có rất đông người vây quanh.
An Bảo trèo từ trên hổ xuống, vỗ vỗ lưng nó.
Bạch, ngươi trốn xa một chút, dọa người thì không tốt đâu!
Đại Bạch hiểu ý, quay người chạy biến về phía xaleech_txt_ngu
Bảo tiến về phía đám , còn chưa đến gần đãleech_txt_ngu ngheleech_txt_ngu thấyvi_pham_ban_quyen sân truyền đến tiếng mắng chửi, tiếng than và tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gậy gộc thịt thậm thịch.
Cái đồvi_pham_ban_quyen đàn bà điên chớt tiệt , mày dám cắn tao à? Trụ, Bảo , đánh chớt mụ cho tao!
Bà nộileech_txt_ngu, đừng cháu! Bà đánh cháu đi! Đánh cháu đi mà! Hu hu
Bà nội! cháu sẽ giặt quần áo, giặt thật sạch, xin bà tha cho mẹ cháu đivi_pham_ban_quyen!
Trong sân có không ít dân làng đứng vây quanh, ngườivi_pham_ban_quyen chỉ trỏ kẻ bàn nhưng không ai tiến ngăn cản.
Nhà họ Lâm lại vợ điên với hai cháu gái rồi, thật là tạo nghiệt mà!
Lâm lão thái tâm địa ác quá, Tâm với An Lạc dù cũng cháu nộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ruột của bà ta! Chỉ vì hai bộ quần giặtvi_pham_ban_quyen không vơ lấy gậyleech_txt_ngu gộc túi vào người trẻ . Hai đứa trên người toàn vết bầm tím, sẹo cũ chưa lành sẹo đã lên, nhìn mà thắt cả lòng.
Tô Quế Vân dù có điênleech_txt_ngu khùng nhưng cái tình làm mẹleech_txt_ngu thì vẫn còn đó! Cô ấy không nhận ra An Tâm, An Lạc nữa, nhưng hễ thấy con bị đánh là nhào tới che chở ngay, năng !
Haiz! Đúng là người có số khổ. Hồi mới gả , ấy xinh bao, vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà mới mấy năm bị giày vò đến chẳng ra hình người.
Chồng cô ấy vừa mất hôm trước, hôm sau đứa con gái útbot_an_cap bị chồng bế đi đem chobot_an_cap ta, nay không biết cònvi_pham_ban_quyen sống hay đã chớt, không điên là lạ!
Tai An tràn ngập tiếng tán của làng, thân nhỏ nhắn chen vào đám đông. Cô béleech_txt_ngu thấy trong sân có người đàn ông và một bà lão đó. lão khoảng sáu mươi tuổi, tóc râm, mắt xếch, môi mỏng, khibot_an_cap nạnh bới thì nước bọt văng tung tóe, gương mặt đầy vẻ khắcbot_an_cap nghiệtvi_pham_ban_quyen.
Bên hai đànleech_txt_ngu ông, một người lớn vỡ đang cầm gậy nện vào người một người phụ nữleech_txt_ngu. Một người khác cũng cao nhưng người đét, lúc này đang lôi kéo hai cô đang ôm chặt lấy người phụ nữ kia.
Luồng khíleech_txt_ngu của người bọn họ quyện vàoleech_txt_ngu , vừa bẩn vừa đục, đầy vẻ bạo ngược.
người phụ nữ đánh kia ánh đẫn, nhìn qua biết thần không bình , nhưng thấy hai cô bé đang che chở cho mình bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người đàn ông gầy gò đánh, cô vẫn theo bản ôm ngược hai đứa trẻ vào lòng, dùng tấm lưng gầy yếu hứng chịu trận đòn roi của gã đàn ông.
Luồng khí người babot_an_cap mẹ con họ lại sạch sẽ, yếu ớt và thuần . Đặc là người nữ có ánh đẫnbot_an_cap kia, quanh người cô gần như tán hết, là dấu hiệu của việc cơ thể bị kiệt quệ, không còn sống được bao nữa.
An Bảo rung động chính là, từ người ba mẹ con họ, đều tỏa ra sợi chỉ đỏ thanh !
Sợi chỉ ấy vậy mà lững lờ trôi về phía cô, quấn quýt lấy sợi chỉ đỏ đang lan tỏa từ chính cơ !
Đâyleech_txt_ngu là duyên tuyến?
phụ trí không bình kia chính mẹ cô sao? Còn người chị đang ôm mẹ khóc nức nở kiavi_pham_ban_quyen chính làbot_an_cap chị ruột của cô?
Nhận ra điều đó, An chẳng kịp nghĩ gì thêm, trực tiếp lao thẳng vào trong sân, giống một pháo nhỏ tông sầm vào gã đàn ông lớnbot_an_cap cầm quất tấp mẹ và các chị.
Không được mẹ! người xấubot_an_cap!
Lâm Bảo Trụ đangvi_pham_ban_quyen giơ gậy định quất xuống người Tô Quế Vân lần nữa. Nhưng bị tiểu Anbot_an_cap Bảo bất thình lình mạnh như vậy, gã lảo đảo, thanh củi trong tay không cầm chắc mà rơi .
vững hình, cúivi_pham_ban_quyen nhìn , ra lại là một con nhóc ranh chưa cao bằng chân mình, nhất tức điên người:
Con ranh con từ đâu tới đây! vào lão tử! Gã giơ chân định .
chẳng hiểu thế nào, chânvi_pham_ban_quyen trơn trượt, gã ngã vồ ếch một cú đau điếng. Lúc đầu lên, máu mồm mặt, hai chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net răng cửa vậy mà bị rụng thẳng ra ngoài!
Lâm Bảo Trụ miệng, vừa kinh hãi vừa giận dữ, gào thét không chữ:
Răng của tao đồ tiểu tiện chủng, tao định phải đánh chớt mày!
Vừa định đứng dậy bắt An Bảo, nào An Bảo cứ đứng yên tại chỗ, chẳng hề nhúc nhích. Lâm Bảo Trụ chưa đi được hai bước thì lại gục, lần này là mông đất, chỉ nghe một tiếng rắc giòn giã, kèm theo thét thảm thiếtleech_txt_ngu điệu của Lâm Bảo Trụ:
Ối giồi ôibot_an_cap! Xương cụt tôi! Gãy rồi! Chắc chắn là gãy !
Dân làng Lâm Bảo Trụ ngã thảm như vậy, trong lòng thầm hả dạ, lạivi_pham_ban_quyen cho rằng đó là quả báo. Họ vốn đã nhà họ Lâm từ , chẳng ai dám !
Ban đầu, khi người nhà họ Lâm đánh đàn bà điên và hai đứa nhỏ, cũng có người khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nỡ nhìn mà đứng nói vài câu.
Thế nhưng người Lâm vốn là lũ lưu manh, hoàn toàn chẳng biết lý lẽ là .
Hễ ai tiến lên khuyên ngăn một câu, Thúy Phân sẽ dắt theo đàn điên và hai con nhỏ tận nhà người đó.
Mụ nếu thật sự có lòngleech_txt_ngu tốt thì nuôi người đàn bà điên và hai đuôi nợ đời này , không thì đừng có nóileech_txt_ngu dông dài.
Thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net buổi , nhà nào cũng chẳngvi_pham_ban_quyen dư dả gì, không ai muốn nuôi thêm ba kẻ ănbot_an_cap cơm cả.
Sau vài lần bị rối vậy, dân làng đều sợ chiêu này của Vương Phân, không còn ai dám mặt giúp đỡ mẹbot_an_cap con Tô Quế Vân , chỉ là thở dài thán vài sau lưng.
Lúc này, không ít ngườibot_an_cap cảm thấy sảng khoái, nhưng cũng đồng thời đổ mồ hôi hột cho An Bảo
Lão , chú làm gì thế? Còn không mau lấy nhócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, người nhà nóvi_pham_ban_quyen chắc chắn ở gần đây thôi, nó lại, bắt người nhà đền tiền!
Lâm Bảo Trụ vừa kêu khóc ối mẹ ơi vì đau , vừa chỉ huy trai đi bắt con nhóc mặc đạo bào kia.
bot_an_cap thầm rủa mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đủi, nhưng cũng không suy nghĩ gì nhiều, dù sao trời thì sân là chuyện thường.
Lâm Bảo vốn chẳng muốn quản connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhóc này, người nó tông là đại ca chẳng phải gã, gã lười xỉa.
Nhưng vừa nghe thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thể tìm cha con bé đòi , gã lập tức phấn hẳn lên. Gã cườileech_txt_ngu hì, xoa haivi_pham_ban_quyen tay tiến lại An Bảo.
Thúc thúc, Bảo khuyên thúc nên lại gần An Bảobot_an_cap nhé! Sư phụ đã nói , An Bảo em bé ông trời chở đó, ai mà hại An Bảo thì đều gặp xẻo lớn !
này củaleech_txt_ngu An Bảo vừa thốt ra, không chỉ Lâm Bảo Hỷ ngay cả những dân đang xem náobot_an_cap nhiệtleech_txt_ngu sân cũng không tin.
Họ nhìn trẻ trước mặt trông xinh xắn như tạc từ ngọc, đổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mồ hôi thay con bé, hỏi nhau xem nhà , nhiên chẳng ai nhận ra đứa nhỏ này cả.
Hô hô hô Nhóc con, mày dọa ai đấy? Tưởngbot_an_cap tao nhát gan ?
Lâm Bảo Hỷ hoàn toàn chẳng để tâm đến lời An Bảo nói, nói nhảm nhí của đứa trẻ ba tuổi, ai mà coivi_pham_ban_quyen thật chứ?
Thế nhưng gã chưa kịp đi tới bên cạnh Bảo thì đã một cái, lao về phía con bé.
An Bảo mỉm lách người sang bên, Lâm Bảo Hỷ cứ thế trượt dài từ đầu này tậnvi_pham_ban_quyen góc tường, vào tường sưng lên một lớn. chỉ vậy, tườngbot_an_cap đó lại lúc có bãivi_pham_ban_quyen phân mà đứa con hai tuổi nhà gã mới đi sáng.
Lâm Bảo Hỷ chỉ cảm thấy đầy mồm đầy mặt toàn là thứ nhớp nháp, vội , quay mặtleech_txt_ngu vào tường nôn thốc nôn tháo.
Dân làng xem nổ những tràng cười không dứt.
Ối mẹ ơi! đúng là quả báo mà!
Con bé này nói không lẽ là thật sao? được ông trời che chở? Ai muốn nó đều gặp xui xẻo?
Thôi đi Thời đại nào rồivi_pham_ban_quyen còn mấy thứ tín dị đoan ? Rõ ràng trời tuyết đường trơn, trùng hợp thôi!
Cũng , nhưngvi_pham_ban_quyen mà con bé này cũng có chút vận may trên người đấybot_an_cap
Vương Thúy Phân thấy cảnh tượng thảm của cậu con traibot_an_cap, nhất thời không chịubot_an_cap để :
Đồ tiện chủng ở đâu ? Hại hai con trai tao thành ra thế này? Người lớn mày đâu? Lặn ra đây! tiền! đền thì hômleech_txt_ngu nay chuyện này không xong đâu!
Vương Thúy rít lênbot_an_cap , hai tay chống nạnh, nước bọt văng tung tóenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra phía ngoài sân. Mụ ngỡ trẻ theo người lớn đi thăm thân đi qua làng, người lớnvi_pham_ban_quyen chắc chắn đang ở gần đây.
Tuyvi_pham_ban_quyen , trong ngoài sân ngoài dân làng thì chẳng thấy bóng dáng ngườileech_txt_ngu lạ nào khác.
An Bảo chẳng thèm để ývi_pham_ban_quyen đến tiếng thét mụ.
Con bébot_an_cap đi tới bên cạnh Tô Quế Vânleech_txt_ngu người chị.
tiên, con bé nhìn thoáng qua đôi mắt rỗng mờ của mẹ, thấy bà quỳ dưới đất nhặt mộtbot_an_cap bọc tã cách đó không xa, vào lòng nhẹ nhàng đung đưa.
Miệng bà khôngvi_pham_ban_quyen ngừng lẩm bẩm: An Bảo ngủ chăn hoa. An Bảo thôi ăn bánh đường.
Quế Vân đắm riêng mình, hề hay biết gì về những trận roi, tiếng khóc than, hay thậm chíleech_txt_ngu là sự hỗn loạn vừa xảy ra. Bà chỉ ôm chặt lấy bọcleech_txt_ngu tã cũ trống rỗng đóleech_txt_ngu, hát đi hát lạivi_pham_ban_quyen giai .
Bảo đã hiểu ra, cái bọc tã đó chính bản thân mình trong mắt mẹ.
Mẹleech_txt_ngu của con dù có điên rồi chưa từng quên mất con .
Con lấy một lọ cao trị thương trong túi vải xanh, ngón tay nhỏ nhắn quệt một ít, nhẹ nhàng bôi lên những vết thương xanh chồng chất trên người Quế Vân.
Vừa , con bé vừa khẽ khàng :
Mẹ ơi, An Bảo thổi phùleech_txt_ngu cho mẹ sẽ không đau nữa đâu!
Chỉ một câu nói này, tất cả những người đang đứng xem trong đều đồng loạt nhìn về phía An Bảo.
An Tâm và An Lạc cũng đột ngột ngẩng đầubot_an_cap lên, mắt đẫm lệ trànbot_an_cap đầy sự chấn động không thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nổi!
Mẹ
Đứa em gái nhỏ từ trên trời xuống che cho họ này, gọi mẹ của họ là mẹ sao?
Chẳng lẽ con là?
Dân làng đứng xem bắt đầu bàn tán xôn xao.
nhỏ này nói ? nó là của Tô Quế Vân ? Đừng nói nhé, nhìn kỹ thì đường nét lông mày và rất giống Tô Quế Vân hồi trẻ, khôngbot_an_cap lẽ đứa đó quay về thật rồi?
Không phảivi_pham_ban_quyen bảo là đem sang huyện khác cho người ta rồi sao? Sao lại quay về đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Hơn nữa tôi thấy rồi, ngoài con ra có người lớn nào xung quanh , nhỏ vậy thì về bằng cách nào?
Vương Thúy Phân toàn khôngbot_an_cap tin Anleech_txt_ngu Bảo có thể là cháu nội mình, chính tayleech_txt_ngu mụ đã vứt thứ nợ đời đó rừng sâu, một trẻ sơ sinh thể nào sống sót được.
Đứa nhỏ này chắc chắn vìleech_txt_ngu sợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải đền tiền nên bịa raleech_txt_ngu nói dối như vậy.
Mụ lạnh một tiếng, thé lời:
Đồ tiểu tiện chủng ở đâu ra mà dám nhận vơ người thân
Ai là mẹvi_pham_ban_quyen mày Người đàn bà điên này là con dâu nhà họ Lâm tao! Cáibot_an_cap đồ dã chủng kia bớt ở đây mà họ hàng !
Đừng tưởng mày nóivi_pham_ban_quyen thế là sẽ không bắt người nhà mày đền bù! Đồ tiểu tiện chủng, bọn họ đâubot_an_cap ?
Mau gọi họ ra , đền tiền!
Nhà cháu lớnvi_pham_ban_quyen nào khác nữa đâu.
Giọng nói của An Bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net non như sữa:
ngủ , không bao giờ tỉnh nữa.
Cháu tên là Lâm An Bảo, là An Bảo mẹ, là em của chị cả và chị hai.
Convi_pham_ban_quyen lại một chút, mắt to đen lánh chằm vào Vương Thúy , khuôn nhỏ nhắn lại:
Bà có vẻ là bà của cháu, bà nội là người xấu, đã vứt An vào rừng sâu, An Bảo suýt nữa thì chớt rồi, là phụ đã cứu An Bảo. Thế nên An Bảo không nhận bà nội!
này vừa thốt ra, đámbot_an_cap dân làng đứng xem lập tức xôn vỡ tổ.
Cái gì? Đứa nhỏ này nói nó tên là Lâm An Bảo? Nếu tôi nhớ lầm, đứa con gái bị đem cho của nhà họ An Bảo mà!
! phải Vương Thúy Phân nói là đem giàu nuôi sao? Sao nói là vứt vào rừngbot_an_cap sâu?
Trời đất ơi! Nếu lời đứa nhỏ này là thật thì lòng Vương Thúy Phân cũng quáleech_txt_ngu độc ác ! Hổ dữ còn nỡ ăn thịt con, vậy dám vứt gái vào cho sói ăn thịt sao
Tai Vương Thúy trànbot_an_cap ngậpvi_pham_ban_quyen tiếng bàn tán của dân làng, sắc mặt ta lập tức giữ nữa.
Các ngườileech_txt_ngu đang nói bậy cái gì đó? Con nói nó đứa trẻ tôileech_txt_ngu thì là nó chắc? Bằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứng ? Tôi thấy là con nhỏ này tâm địa gian , phải đền tiền, lại nghe các nói con dâu vì mất con mới điên, nên mới ra nói dối này! Thếbot_an_cap mà cũng lừa được các sao?
Vương Thúy Phân nói chắc như đinh cột, nhưng trong lòng lại bồn chồn không yên.
Chuyện bà ta vứt cái lỗ vốn đó rừng, bà ta chưa từng nói với ai.
Làm sao con nhóc này biết được? Chẳng lẽ thật sự được đó trong cứu rồi sao?
Nhưngvi_pham_ban_quyen mặt, bà ta tuyệt đối không nhận.
Nếu ta thừa nhận, nước bọt của ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong làng cũng đủ nhấn chìm bà ta rồi!
An Bảo nghe thấy lời Vương Thúy không hoảng hốt.
Cô bé nhẹ nhàng cởi túi vải xanh đeobot_an_cap chéo, cẩn thận lấy bên trong ra một thanh gỗ nhỏ, giơ lên trước mặt .
Sư phụ nói, kiếm gỗ đào này thứ trên người khi sư phụ nhặt được . Trên đó có khắc tên của con, Lâmbot_an_cap An Bảo.
Thanh kiếm gỗ đào nhỏ nằm trong bàn tay trắng trẻo của An Bảo, ba chữ Lâm An Bảo tuy nguệch ngoạc nhưng vẫn có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phân biệt rõ ràng.
An Tâmvi_pham_ban_quyen và Lâm thấy thanh kiếm gỗ đào trong tay , cũng đồng loạt tháo thanh kiếm gỗ đào nhỏ trên mình xuốngvi_pham_ban_quyen, đặt vào bàn tay An Bảo.
thanh kiếmvi_pham_ban_quyen gỗ đào nhỏ nằm trong lòng bàn bé xíu củavi_pham_ban_quyen An Bảo, kích thước và hình dáng gần như y nhau, chỉ khắc bên trên là khác biệt.
thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiếm nhỏ nằm cạnh nhau, ai nhìn vào cũng đây là nét bút của cùng một người.
dân làng ghé lại xem, lập ồ lên kinh ngạc.
chà! Đúng giống hệt nhau! này chắc chắn là dobot_an_cap cha chúng khắc cho rồi!
Đúng , tôi nhớ ra rồi! Hồi Quế Vân vừa sinh An , tôi còn thấy chồng ấy dao ngồi trong sân gỗ, nói là khắc gái útvi_pham_ban_quyen trừ tà!
Lần này thì chuẩn rồibot_an_cap! Đứaleech_txt_ngu trẻ là Lâm An Bảo! Đứa con gái út bị đem của nhà họbot_an_cap Lâm!
Vương Thúybot_an_cap Phân! Bà gì để nói nữa không? Vứt cháu gái ruột rừng, còn lừa mọi ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến nhà tốt để nuôi, bà bị chó tha mất rồi sao
Cho dù là cháu gái ruột của bà đi nữa, chuyện này cũngbot_an_cap tính là giết người rồi, biết không hả?
Dân làng mỗi người một câu, nói đến mức mặt Vương Thúy Phân lúc lúc trắngleech_txt_ngu.
Bảo sau khi chứng minh được thân phận của thì không thèm để ý đến Vương Thúy Phân nữa.
Cô bé nhìnvi_pham_ban_quyen hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị, nở nụ cười ngọt ngào, giọng sữa nói: Đại , Nhị tỷ, em làbot_an_cap Bảo. Sau này An Bảo sẽ ở cùngleech_txt_ngu các chị!
Tâm và Anbot_an_cap Lạc nhìn cô em gái trắng trẻo đángbot_an_cap yêu, ánh mắt sáng ngời trước mắt, trong lòng vừa xúc động vừa chua xót.
động vì đứa em gái họ nhớ đã về, chua xót là vì tình cảnh tại của nhà họ, dùvi_pham_ban_quyen thì đã sao?
Cũng chỉ thêm một người khổ mà thôi.
Mà họ không muốn em phảibot_an_cap chịu khổ.
An và An Lạc mà cùng nhìn về phía Vương Thúy Phân. Vương Phân đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dùng ánh mắt âm hiểm nhìn chằm chằm mẹ con họ.
Họ quá quen thuộc với ánh mắt này, mỗi lần trước khi bị , hoặc khi Vương Phân địnhleech_txt_ngu bày tròvi_pham_ban_quyen gì đó, bà ta đều nhìn như vậy.
An Tâm theo bản năng kéo An Bảo ra sau lưng , An Lạc cũng dịchvi_pham_ban_quyen chuyểnleech_txt_ngu thân mình, che chắn người An Bảo.
Họ đã quen đánh, thịt dày , nhưng gái còn nhỏ thế này, lại trắng trẻo như , nhìn là biết được nuôi tốt, sao có thể để chịu khổ cùng ?
An không hề sợ .
Cô bé vẻ ngây hỏi: Đại tỷ, Nhị tỷ, em không thích bà nội, cũng không thíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai người chú , khí trên người họ làm Anvi_pham_ban_quyen rất khó ! Chúng ta có đi chỗ khác ở không?
Lời này vừa nói ra, không chỉ Tâm và An Lạcleech_txt_ngu ngẩn , mà ngay cả mấy người dân làng xung quanh chưa tản đibot_an_cap hết cũng dựng đứng lỗ taivi_pham_ban_quyen lên nghe.
Vương Thúy Phân càng trợn ngược lông mày, há miệngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định mắng.
An Lạc vàng bịt miệng An Bảo lại, nhỏ giọng nói: Em gái, nóibot_an_cap bậy! nữa bà nội ngườivi_pham_ban_quyen đấy. Đâybot_an_cap nhà của chúngbot_an_cap , là ngôi nhà cha xâyleech_txt_ngu khi còn sống. khi cha mất, mẹ lâu sau phát . Bà nội cùng gia đình đại bá nhị bávi_pham_ban_quyen liền dọn vào ở. Bà ghétleech_txt_ngu nhất ai đây là nhà của chúng , em tuyệt đối không được nói nữa! không sẽ bịvi_pham_ban_quyen đánh !
An Lạc tuổi là một đứavi_pham_ban_quyen nhút nhát, côbot_an_capbot_an_cap vừa thì thầm với Bảo, sắc âm trầm , thân hình hơi run rẩy.
An Tâm mười hai tuổi thì thẳng lưng, nhìn vào khuôn mặt nhắn tinh xảo đáng yêu của Anleech_txt_ngu Bảo.
Cô hít một hơi thật sâu, như thể đã quyết tâm gì đó, mở lời:
Bà nội, bà cũng nghe thấy rồi đó, An Bảo không muốn cùngbot_an_cap mọi người. vậy, mọi người ngoài.
Trước ba mẹ con họ nén giận chịu đựng không vốn liếng để đòi lại căn nhà.
Nhưng bây giờ không giống nữa !
Vương Thúyvi_pham_ban_quyen sữngleech_txt_ngu sờ trong chốc , ngay sau đó gào lên mắng chửi:
Dọn đi? Đây là nhà của con trai tôi! Cũng tức là nhà của tôi! Mày là cáivi_pham_ban_quyen gì mà dám đuổi tao?
Bà ta theovi_pham_ban_quyen quen giơ tay đánh An Tâm.
An Tâm lại bước, né tránhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bàn tay đó, hình gầy nhỏ vẫn đứng thẳng tắp, ánh mắt không hề nhượng bộ:
Bà nội! chắc chắn vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn chiếm giữ ngôi nhà này sao?
Nếu vậy, lẽ phải lên an một chuyến rồi
Đi đồn công ?
Mày đi đi!
Căn nhà này là do thằng cả Bảo Tài nhà còn sống xây nên, tao là mẹ đẻ nó, dọn vào ở lẽ đương nhiên!
Huống , mấybot_an_cap đứa nhóc mày với một đàn bà điên, nếu rời khỏi tao thì chỉ có nước đi gió tây mà sống thôi.
Công an cóvi_pham_ban_quyen tới thì sao nào?
lời này của bà đã đâm tế phũ phàng.
Trong đámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người xem náo nhiệt, không ít dânvi_pham_ban_quyen làng lộ ra vẻ bất lực.
Nhà mỗi người mỗi cảnh, quan thanh liêm cũng khó lòng phân chuyện trong nhà.
Vương Thúy Phân có tệ bạc đến đâu thì danh ngườivi_pham_ban_quyen giám hộ của mấy đứa trẻ vẫn đó. Côngleech_txt_ngu an đến cũng chỉ có hòa giải, rất khó cưỡng chế đuổi người đi.
Trước đây không phải chưa từng báovi_pham_ban_quyen cảnh sát, nhưng kết quả chẳng phải vậy sao?
Dân nhao khuyênvi_pham_ban_quyen Lâm Anleech_txt_ngu Tâm bình tĩnh lại, đi xin lỗi nội mộtbot_an_cap tiếng, nhẫn nhịn vài năm đợi lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm chút nữa, tìm được việc làm rồi trở mặt cũng muộn.
An lạibot_an_cap lắc đầu, cô thể lùi bước thêm nữa.
cô chưa điên, bà nội dámvi_pham_ban_quyen vứtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỏ em gái.
Bây em gái lắm mới quay về, nếu không đuổi cả nhà bà nộileech_txt_ngu ra nhà mình, nói chừng em gái lại bị vứt đi lần nữa, hoặc đem đi bán không biết chừng!
Hơn , cô cũng đã đủ cái cuộc sống không bằng heo nàyvi_pham_ban_quyen rồi. Trước đây do có cơ hội, giờ thì khác
Lâm An tiến lên một bước, che chắn hai đứa em ra sau lưng.
nội! Ba trước, chính bà đã vứtvi_pham_ban_quyen An Bảo vào rừng sâu!
Giữa đêm đông giá rét, vứtvi_pham_ban_quyen một đứa nhỏ như thế vào rừng già đầy thú dữ, bà là đang !
mắt An Tâm sắc , vóc gầybot_an_cap nhỏ vì căm phẫn mà run rẩy .
Cho dù em gái mạng lớn được người ta cứu, không chớt được, thì hành vi của bà cũng người chưa thành!
Hôm nay, một là bà nhàbot_an_cap chú haivi_pham_ban_quyen, chú ba cuốn gói căn nhà cháu xây! nay đường ai nấy đivi_pham_ban_quyen, cầu ai nấy bước!
Bằng không
Cháu sẽ dắt các lên đồn công , tố cáo bà tội giết người thành!
Cháu nghe người ta nói rồi, giết người chưa thành phải ngồi tù !
Thực ra Lâm An Tâm cũng biết trường hợp nàyvi_pham_ban_quyen được tính là giết người chưa hay không, cô chỉ tình nghe người ta tán dóc trong thôn rồi ghi nhớvi_pham_ban_quyen từ này.
Nhưng côvi_pham_ban_quyen biếtleech_txt_ngu, đây chắc chắn là một cái tội danh cực kỳ đáng sợ.
Dọa được bọn họ đibot_an_cap , còn nếu không dọa được, cô sẽ dẫn các em lên đồnbot_an_cap công an hỏi cho ra !
Tóm lại, hôm nay cô nhất định phải mượn cơ hội này tống khứ gia đình bà nội ra khỏileech_txt_ngu mình.
Vẻ đắc ý trên mặt Vương Thúy Phân bỗng chốc cứng đờ. Bà ta không ngờ đứa cháu vốn luôn nhẫn nhục chịu đựng lại dám đối đầu gay gắtvi_pham_ban_quyen với mình như thế.
Phản rồibot_an_cap! Đúng là phản trờileech_txt_ngu rồi!
Vương Thúy Phân cả nước , gào lên:
Tao là bà nội ruột của mày! Căn nhàleech_txt_ngu này tao được ở! Mày cứ đi mà kiện, tao xem thằng công an nào dám bắt mụ già này vào tù!
Miệngleech_txt_ngu thì cứng, lòng ta bắt đánh trống lảng.
Giết người chưa thành?
Bà ta vứt một đứa lỗ trong nhà mình thôi, có thể coi là giết người được chứ.
Nếubot_an_cap đã không tin, vậy cháu đi lên huyện ngay bây giờ!
Lâmbot_an_cap Tâm nói dẫn hai em gái toan bước ra ngoài.
Vương Thúy hoảng hốt, vội vàng ra hiệu cho haileech_txt_ngu cô con dâu đang đứng xem nhiệt bên cạnh chặn lạibot_an_cap.
Vạn hành vi của bà sự cấu thành tội phạm, bà ta không muốn bị công an tống vào tù đâu.
Dâu cả của Vương Thúy Phân một người đàn lùn , nghe thấy mẹ chồng sai bảo, ta lập tức như khối chặn trước mặt ba chị em.
Tâm à, đều là người một nhà cả, náo cái gì chứ? Đừng có giận dỗi cháu nữa, mau vào nhà đi!
Dâu thứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Vương Phân Hứa Đại , người có nét mặt khá ta với đôi mắt xếch và môi mỏng, trông đầy vẻ nghiệtbot_an_cap.
Bà ta cũng vội vàng xông lên kéo người, mặt nở nụ cười tạo:
Trời lạnh thế này đi huyệnbot_an_cap làm ? Nghe lời nhị thẩm đi, bà đánh tụi cháu cũng là vì muốn tốt cho tụi , không cần phải làm rùm beng lên đồn côngvi_pham_ban_quyen an cho ngoài cười!
Lâm An Tâm nhìn hai người thím bình thường không ít lần nạt chị mình, giờ lại bày ra bộ mặt giải, thấy tởm.
Vì tốtleech_txt_ngu cho chúng cháu?
Vứt đứa cháu nội mới ba tháng tuổi vào rừng sâu mà gọi là vì tốt cho chúng cháu sao?
Để ba mẹ con cháu phải ngủ trong cũi củi, ăn cơm thừa canh cặn cũngbot_an_cap nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt cho chúng cháu?
Nhị thẩm, lời này bà nói ra, chính bà có tin nổi không?
Hứa Đại Hoa cũng lời của mình không đứng , bèn không diễn trò , cứ thế chặn trước mặt ba chịleech_txt_ngu em không cho họbot_an_cap ra ngoài.
Ba em đều là những đứa trẻ , bị ba mẹ con cháu Vương Thúy chặn đường thì không cách nào thoát ra được.
Ngay lúc hai bên đang giằng cobot_an_cap không dứt, một giọng nói sau đám đông truyền tới:
Tụibot_an_cap bay tụvi_pham_ban_quyen tập ở đây cái thế? chuyện gì ra?
tự đường, chỉ thấy thôn trưởng thôn Tiểu Thạch là Đại Hải đang tay sau lưng bước vào.
Ông ngoài mươi, mặc một chiếc áo bông thẫm vá chằng vá , đội mũ lông che tai. Vì làm thôn trưởng hơn hai mươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên trên mặt ông toát lên vẻ uy nghiêmbot_an_cap không cần giận .
Thôn trưởng vừa nghe thấy tiếng cãi vã từ xavi_pham_ban_quyen đã tới xem thử, không ngờ Vương Thúy Phân đang gây , đôi lông mày lậpbot_an_cap tức nhíu chặt một cục.
Vương Thúy Phân, lại là nhà nữa rồi?
Trờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đông giá rét này, chặnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy đứa nhỏ ngoài cửa làm ?
Việc Vương Phân ngược đãi cháu gái, thôn trưởng đã nghe nói từ , chỉ làleech_txt_ngu trước ông nghĩ thêm một chuyện bằng bớt chuyện nên không đến. Nhưng giờ tình hình đã khác!
Hôm ông trấn họp, nghe nói nay sẽ bình chọn thôn tiên .
Nếu Vương Thúybot_an_cap Phân thật sự gây ra vụ kiện giết người chưa thành nào đó, hiệu thôn tiên tiến chắn sẽ tan, bộ mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôn trưởng của ông cũng mất sạch.
Không thể tiếp túng cho mụ già này bắt nạt mẹ góa con côi .
Thúy vừa thấy thôn trưởng, vẻ hung dữ trên mặt liền thu lại sạch sẽ, thay vào đó là bộ dạng vừa chịu oan ức trời:
Thôn trưởng ơi! Ngàileech_txt_ngu phải làm chủ cho tôi với!
Cái thân già này khổ giúp thằng cả đã khuất nuôi nấng hai đứa nhỏ này, giờ thì rồi, lông cánh cứng rồi, nó lại đòi đuổi tôi khỏi cửa!
Còn nói là muốn lên đồnbot_an_cap an tố tôi giết người chưa thành nữa!
Trời đất ơi, chuyện oan uổng đivi_pham_ban_quyen mấtvi_pham_ban_quyen!
ta vừa gào thảm thiết, vừa liếc mắt trộm nhìn sắc mặt của thôn trưởng.
Triệu thôn trưởng lòng lại có chút kinh ngạc.
Hai đứa con gái của Lâmleech_txt_ngu Bảo Tài để lại vốn dĩ tính tình luôn cam chịubot_an_cap, sao hôm nay đột nhiên lại có gan đối đầu với bà nội chúng nó thế này?
Ánh mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông vượt qua mụ già đang gào khóc, dừng lại trên người ba emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang bị chặn ở cửa.
Lâm An Tâm gầy đến mức chỉ còn da xương, trên tay đầy vết nứt nẻ và bầm tím, nhưng đôi mắt ấy lạivi_pham_ban_quyen đầy vẻ kiên cường!
Lâm An gầy nhỏ , tình trạng chẳngleech_txt_ngu chị là mấy, khuôn mặt rõ vẻ sợ hãi, cô bé nép sát vào người Lâm Tâm, túm chặt lấy vạt chị mình.
Và ở phía saubot_an_cap hai cô bé ấy, còn có một bé nhỏbot_an_cap mặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bộ quần áovi_pham_ban_quyen bông hoa đỏ rực, búibot_an_cap tóc tròn trịa, gương mặt trắng tinh . Đôi mắt to tròn của bé đang chớp nhìn ông, ánhbot_an_cap mắt lấp lánhleech_txt_ngu sự thông minh lanh lợi.
trưởng ông , đừng ngheleech_txt_ngu nội xa nói nha!
Bà nội xấu vứt An Bảo vào núi sâu, An Bảoleech_txt_ngu suýt chút nữa rồi!
Không vu đâu, là thật đó ạ!
An Bảo thấy Triệu Đại Hải nhìn sang, vội vàng giơleech_txt_ngu thanh kiếm gỗ trong lên, dùng giọng sữa non nớt mà mách :
Nhìn này! Đây là kiếm kiếm của Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, giống hệt các chị, là ba cho đấy! An Bảo chính là An Bảo, chưa cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chớt đâu nha, được sư phụ trên núi cứu đó!
Triệu Đại Hải lấy ba thanh kiếm nhỏ, quan sát kỹ những cái tênleech_txt_ngu được khắc nguệch ngoạcbot_an_cap trên đó: An Tâm, An Lạcbot_an_cap, Lâm An Bảo.
Ba thanh kiếm gỗ đào này, dù là đường dao hay nét chữ, tuyệt đối cùng một người làm ra!
Hơn nữa nhìn kỹ lại, nhỏ mắt có vài phần Tô Quế Vânvi_pham_ban_quyen thời trẻ, đây đúng đứa con gái útleech_txt_ngu nhà Lâm Bảo bị đem cho người ta năm đó.
Ông quay sang nhìn Vương Thúy Phân đang trừng mắt lườm Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bảo, giọng trầm xuống:
Vương Thúy , những gì Anbot_an_cap Bảo nói có phải không? Ba nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước, bà rốt đã đem con bé đivi_pham_ban_quyen đâu?
Tôi tôi chỉvi_pham_ban_quyen là đem cho ta thôi mà! nhà sang để nó được hưởng phúc!
Vương Thúy Phânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc này đánh chớt không thể thừa nhận, lôi cái cớ từ ba năm trước ra nói lại lần nữa.
Cho nhà giàu ? Họ gì tên gì? Ở đâu?
Triệu Đại Hải lạnh mặt hỏi.
Thì là Vương Thúy Phân ấp úng, bà ta làm gì quennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết nào chứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
rồi! Đừng bịa chuyện nữa!
Triệu Hải mất kiên nhẫn ngắt lời bà ta:
Bà coinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lão già này là ngốc ? Dễ lừa lắm sao?
Triệu Đại Hải lại ánh sang An Tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Ông không thể để An Tâm lên đồn công an được, lớn thế này vỡ lở thì hiệu thôn tiên coi như xong đời!
Anleech_txt_ngu Tâm đầu, cháu đừng vội lên huyệnbot_an_cap. Chuyện nay cứ để ông nội cho cháu.
Dù sao cũng là bà nội ruột, tốt nhất đừng làm ầm ĩ quá mức. Không không tốt cho bà cháu, mà còn ảnh hưởng đến chị em cháu nữa!
Cứ đưa ra yêu thực tế đi, hôm mọi đều ở đây, là thôn trưởng, nhất định sẽ trì công đạo cho các cháu!
Lâm An Tâm vốn cũng không muốn làm lớn chuyện để tống bàbot_an_cap nội tù. Đối với chị em , ngoài hả giận ra thì chẳng có .
Tận cơ hội này để giành lấy lợi ích lớn nhất mới là điều cô thực sự .
Cô hít một hơi, tấm .
Ông nội thôn trưởng, vậy làm phiềnbot_an_cap ông chủ trì công đạo giúp chúng cháu!
Yêu của chúng cháu rất đơn giản, !
Thứ , căn này là do cha cháu sinh thời từng viên gạch lớp ngói dựng lên, sổ đỏ ghi tên cháu. Bây , mời bà nội và mọi người lập tức ra ngoài! là nhà của chị cháu và mẹ cháu.
Thứ hai, cha cháu là sĩ, tiền của luôn do nội giữvi_pham_ban_quyen. Trước bà nội đi, phải trả lại hết cho chúng cháu!
ba,
Lâm An Tâm mắt qua Thúy Phân và các chú:
Từ nay về sau, chuyện của nhà chúng cháu tự chúng quản. Họ được phépleech_txt_ngu can thiệp vào bất cứ chuyện gì chúng cháu nữa, càng được đánh đập chị em cháu hay ngược đãi cháu!
Những điều này nếu đồng ý, chị em cháu sẽ bỏ qua. Còn đồng ý, dù bị chớt, cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải lên đồn an!
Những lời này nói ra vô cùng đanh thép, tối hóa lợi ích mà bốn mẹ có thể nhận được.
Thôn trưởng Triệu thầm cảm thán trong lòng, không hổ là thiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tài học nhấtbot_an_cap trấn. Nếu Lâm Bảo Tài không mất, đứa trẻ thông minh thế này lớn lên chắc chắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ có tiền đồ.
Đáng , nhà họ Lâm giữ báu trong tay mà không trân trọng.
Vương Thúy Phân nghe xong : Dọn khỏi nhà không thể nàovi_pham_ban_quyen! Tiền tuất là con trai ta đổi mạng mới có được, dựa vào đâu mà đưa chovi_pham_ban_quyen cácvi_pham_ban_quyen bay? Không đưa! Một xu cũng không đưa!
Lâm Bảo Trụ vừa ôm mông vừa kêu oai oái, mắng Lâm An Tâm là khốn nạn.
Lâm Bảo Hỷ thì trước nướcvi_pham_ban_quyen lớn súc miệng liên hồi, gã bị làm cho ghê tởm đến mức chẳng còn tâm trí đâu mà quản rắc rối này nữa.
Hai cô con dâu cũng nhao kêu gào điều kiện đó là không thể
An Tâm toàn thèm đếm xỉa đếnleech_txt_ngu người nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ Lâmleech_txt_ngu, chỉ lặng nhìn Triệu Đại Hải.
Triệu Đại Hải vì nghĩ danh hiệu thôn tiên tiến, đương nhiên khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn chuyện xénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rabot_an_cap , bèn lạnh giọng ngắt lời nhà họ .
Vươngleech_txt_ngu Thúy Phânbot_an_cap, bà là bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nội An Bảo, mà khi nó mới ba tháng tuổi bà đã ném nó vào núi sâu, nói thế nào đi nữa thì đây cũng là tội giết !
Cho dù Lâm An chưavi_pham_ban_quyen chớtvi_pham_ban_quyen, bà cũng thoát được giết người thành. Hiệnvi_pham_ban_quyen giờvi_pham_ban_quyen pháp luật nhà nước nghiêm minh, nếu thật sự đến đồn công an, ngồi tù là không khỏi đâu!
Vương Phânleech_txt_ngu vậy liền hoảng hốt, lắp bắp:
Ngồi ngồi tù? Tôi ném cháu gái mình thì liên quan gì đến người khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Sao lại phải ngồi tù?
Vương Phân, là xã hội mới rồi! Ngay cả là ruột thì một mạng không cho phép bà tùy tiện chà đạp!
Bà tưởng ném con cháu nhà mình là không ? Bà nên vì An Bảo không sao, nếu không thì không đơn giản là ngồi tùbot_an_cap đâu!
Dân làng đứng xem phụ họa .
trưởng nói đúng đấy, giờ không như ngày xưa nữa, liên quan đến mạng người là chính phủ quản nghiêm !
Bảo Tài là liệt sĩ, con cái anh ấy được nhà nước bảovi_pham_ban_quyen vệ, sao có thể để bà ta đạp như thế được!
Tôi thấy hay là cứ lên đồn công an đi, bắt bà già họ Vương đó mà giáo dục , thế lại !
Vương Thúy Phân hoàn toàn mụ mẫm rồi. Cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đời bà ta chuyện trong nhà đều do mình quyết định, có nghĩ ném cái đời bot_an_cap lại ngồi tù?
Nhưng lời của Triệu Đại Hải vô cùng , lời bàn tán dân làng lại như sóng triều ập đếnleech_txt_ngu, nghĩ đến hai chữ tù, bắp chân đầu run .
Lâm Bảo Trụ thấy mẹ sắp đồng ý, vội vàng ngăn .
Mẹ, nghe bọn họ hù dọa! Chẳng lẽ mẹvi_pham_ban_quyen muốn quay về cái nhà rách nát của chúng ta ? Mùabot_an_cap đông giá thế này mà dọn vào đóbot_an_cap chẳng phải sẽ chớt cóng à?
Đúng đấy mẹ! Tiền tuất anh cả những tám trăm tệ, cũngbot_an_cap tiêu gần hết rồi, đâu ra tiền mà bồi thường cho ba con ranh chứ!
Vợ của Lâm Bảo Trụ là Lý Đệ cũng giúp lời, mặt đầy vẻ không cam lòng.
Thấy Vương Thúy lại sắp lung lay, Triệu Đại Hải vợ Lâm Bảo mộtleech_txt_ngu cái cháy .
Các người muốn tống mẹ mình vào tù hả?
Cho các người không dọn đi, tiền tuất trả, công an đến thì cũng không đến lượt ngườibot_an_cap quyết định đâu!
lúc đó đừng nói là đượcleech_txt_ngu , thân người còn mang danh hiếu, hay ho lắm ? Có tiền đồ lắm sao?
Câubot_an_cap này đánh trúng vào yếu của vợ chồng Lâm Bảo Trụ.
Họvi_pham_ban_quyen không màng sống chớt của mẹ già, nhưng không thể thể diện và danh tiếng của thân.
Triệu thừa thắng xông lên, quay sang Vương Phân:
Vương Thúy Phân, bà muốn giữ chút thể diện mà tự mình , trả lại những gì cần trả để quyết êm xuôi trong thôn, hay làbot_an_cap muốn công an mời bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi, để mười dặm tám thôn đều biết bàvi_pham_ban_quyen là kẻ giết ngườivi_pham_ban_quyen, rồi vào đại laovi_pham_ban_quyen mà ngồi?
Bà tự đi!
Sắc Vương Thúy Phân cắt không còn , chút cứng đầubot_an_cap gắng gượng cuối cùng tan biến.
Tôi dọn! Tôi chứ gì!
Mẹ!
Lâm Bảo Trụvi_pham_ban_quyen vẫn không nỡ rời bỏ căn nhà đỏ , không muốn quay về ở cái tranh vách đất của mình.
Câm miệng! Vương Thúy lúc này vừa giận vừa sợ, quát vào mặt Lâm Bảo Trụ: vào đại lao ànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? bất hiếubot_an_cap nhà mày!
Vợ chồng Lâm Trụ tức im bặt.
Vương Thúy thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con trai con dâu không nói gì nữa, bèn :
Có điều, tiền tuất tôi tiêu cũng gần hết rồi, hiện giờ người chỉ hơn một trăm tệ! Nhà cũ , chúng tôi về đó cònleech_txt_ngu phải sửa lại, nếu sẽ chớt cóng mất! Thế này đi, tôi đưa trước cho chúng nó mươi tệ, sau mỗi tháng trả năm mươi tệ cho đến khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trả hết! Nếu được thì tôi có thể viết giấy nợ! Còn không chịubot_an_cap thì tôivi_pham_ban_quyen đi ngồi tù! Dù với chớt cóng thì ngồi tùvi_pham_ban_quyen vẫn làleech_txt_ngu sống mòn còn hơn chớt vinh!
Lâm An Tâm biết gia đình bà nội chi tiêu hoang phí, tiền tuất của cha chắc chẳng còn lại bao nhiêu.
Cô cũng không muốn ép quá chặt kẻo , tức nhận năm mươi tệ, nhờ thôn giúp viết giấy nợ, bắt bà người chú đều điểm chỉ.
Sau khi Lâm An Tâm nhận được giấy nợ, thôn Triệu lập tức giám sát nhà họ Lâm dọn .
Sợ họ dọn xong, ông còn điều thanh niên trai tráng đến giúp một tay.
Đến hoàng hôn, người nhà họ Lâm cuối cùng cũng rờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏi căn nhà Lâm Bảo Tài
Lâm An Tâm nhìn căn trống trải và tệ trong tay, lòng không khỏi dâng lên một nỗi sầu
Ngôi nhà trống , chỉ còn lại vài món nội thất nặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nề và cũ kỹ.
Chăn nệm đềuleech_txt_ngu đã bị mang đi hết. Vương Thúy Phânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói rằng đó là đồ bà ta nhờ người làm Lâm Bảo Tài hôn xưa, mấy chị em đã tuyệt tình như vậy, đừng trách bà ta cũng chẳng nể mặt mũi gìbot_an_cap nữavi_pham_ban_quyen!
, hũ bột, lọ muối trống không.
Bếpvi_pham_ban_quyen than là của nhà họ nên không dọn đi, nhưng than tổ ong đềubot_an_cap là do bà nội mua, nên cũng mang đi chẳng còn lấy .
nhà hiện tại chỉ có dùng bốn chữ gia bích để mô tả.
Với nămbot_an_cap mươi đồng trong tay, vừa phải mua chăn nệm, lương , tổ ong, vừa trang chi tiêu hằng ngày, căn bản không thể nào đủ được!
An Tâm nhìn quất một vòng, lòng dạ cứ thế lạnh dần.
Tuy đã lấy đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tình cảnh lúc này thậm chí còn chẳng bằng lúc phải chenbot_an_cap chúc trong căn buồng củi trước kia.
Khi đó, ít có mấy tấm rách nệm nát để cưỡng chống chọi với giá , bátvi_pham_ban_quyen cháo loãngvi_pham_ban_quyen thỉnh thoảng được Thúy Phân bố thí cho giữ mạng.
giờ, họ sự .
Chị , lạnh !
Giọng Lâm Lạc mangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo tiếng nức .
Con bé chiếc áo bông mỏng đã lộ cả lớp bông bên trong, căn bản không thể chống lại cái lạnh thấu xươngvi_pham_ban_quyen của mùa .
Chị đi lấy ítleech_txt_ngu củi bên củi đây, chúng ta nhóm lò lên cho trong nhà ấm một chút! Nếu không đêm nay sẽ không nổi đâu!
Nói rồi, Lâm An Tâm đi về phía buồng củi nhặt củi.
An Bảo trong mặc đạo phục bằng bông, bên ngoài khoác thêm áo bông hoa nên không thấy lạnh.
bot_an_cap bé tiến lại gần Tô Quế Vân đangleech_txt_ngu ngồi trên tấm chiếu rách trên giường đất. Tô Quế Vân ôm cái ấy mà lẩm nhẩm hát ru, dường hoàn toàn hay biết gì về mọi thứ xung quanh.
An Bảo ngồi thụp , dùng bàn nhỏ nhắn nhẹ nhàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt mạch cho Tô Quế Vân.
Khi bị An Bảo vào, đôi mắt đục ngầu của Tô Quế Vân rơi trên khuôn mặt cô , nhưng tiêu cự, cũng chẳng chút dao cảm nào, nhanhvi_pham_ban_quyen chóng dời mắt đi, tiếp tục chìm đắm thếleech_txt_ngu giới của mình.
An Lạc đi đến bên cạnh An Bảo, vành mắt đỏ hoe: Em , từ lúc mất tích, mẹ phát rồileech_txt_ngu, mẹ không ra em, cũng chẳng nhận ra chị nữavi_pham_ban_quyen!
An Bảo gật đầu: Nhị tỷ, em biết rồi! bị bao phủ bởibot_an_cap tầng khí màu xám! Sư phụ dạy Bảo, gọi là uất , do nỗi đau buồn trong lòng quá lớn, ra nhiều uất khí che mờ trí củavi_pham_ban_quyen mẹ.
Cô bé buông tay đang bắt mạch cho Tô Quếvi_pham_ban_quyen Vân ra, mày nhỏ nhắn nhíu lại, tiếp tục nói:
Khí trong người mẹ cũng yếu, cho cơ thể bà đã tổn thương nghiêm trọng. Nếu không chạy , mẹ sẽ chớt !
Lời này khiến Lâm An Lạc nảy mình.
Bảo, đừng nóibot_an_cap bậy, mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điên khùngleech_txt_ngu sức khỏe rất tốtleech_txt_ngu mà. Suốt mùa đông này mẹ còn chưa từng lấy một tiếngbot_an_cap, sao có thể
Lời của Lâm An Lạc còn chưa , đã thấy người Tô đột lảo đảo, cả đổ xuống .
Mẹ! An Lạc kinh hãi lên, theo bản năng bò lên đất để đỡ lấy Tô Quế Vân.
Lâm An Tâm đang ôm củi từ bên ngoài bước vào, thấy cảnh này, số gỗ trên rào rào rơi vãi đầy đất.
Chị sải bước lao tới, cùng với An Lạc luống cuống đỡ lấy Quế Vân.
Mẹ! sao vậy? Giọng Lâm An nức nởleech_txt_ngu, run rẩy đến mức không ra hơi.
Tô Quế Vân nhắm nghiền hai mắt, dưới ánh sáng , sắc mặt bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện lên một màu trắng xám.
nằm đó bất động, chỉ có lồng ngực phồng cực kỳ yếu ớtleech_txt_ngu mới chứng minh được bà vẫn sống.
Đừng lắc nữa! Lắc nữa là khí trên ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ hết đấy!
Nghe , chị không dámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lắcvi_pham_ban_quyen , sợ rằng sẽ làm mẹ chớt mất.
đầu nhìn An , thấy bé đang lấy từ trong chiếc túi vải xanh đeo trên người ra mộtbot_an_cap bình sứ nhỏ. Từ trong bình, cô bé lấy một viên thuốcvi_pham_ban_quyen nhỏ màu đen, sau đó bò lên giường, cầm thuốc nhét vào miệng .
An Bảo, đừngvi_pham_ban_quyen có cho ăn bậy !
Lâm An Tâm vội vàng nắm lấy bàn của An , không cho cô bé làm càn.
Đại , đây là Tục Mệnhvi_pham_ban_quyen Đan đóbot_an_cap! An Bảo mới trước thôi, lợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lắm. Dùvi_pham_ban_quyen mẹ chỉ còn hơileech_txt_ngu thở cuối cùng, ăn thuốc này vào cũng có lại!
Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tỷ, chị mau em ra, em phải cho mẹleech_txt_ngu uống thuốc, uống nhanh khí của !
An Tâm nhìn viên thuốc đó, sì sì, chẳng khác gì viên bùn được nặn từbot_an_cap nhọ nồi.
Lại emleech_txt_ngu nói này do con bé tự luyện, càng không dám để An Bảo cho mẹ ruột mình ănbot_an_cap.
Một đứa nhóc tí tẹo thế này thì biết dược gì chứ? Chắc chắn là con lấy mấy viên bùn lúc chơi đồleech_txt_ngu hàng dược thôi. thế nữa, không thể em gái cho mẹ ăn này được!
Lạc, em trông chừng An Bảo, tuyệt đối không được để em ấy cho cái thứ kia, đi
Lâm Tâm vừaleech_txt_ngu định bảo An Lạc trông chừng Bảo, đừng con bé quậy phá, còn mình đileech_txt_ngu tìm thuốc, đột nhiên cảm cổbot_an_cap tay tê , bàn nhỏ của Bảo đãleech_txt_ngu rút ra được.
Chỉ chớp mắt, An đã miệng Vân, nhét viên đen thui kia , rồi nhanh chóng nhấn một ở cổ họng.
An Bảo! An Tâm vừa cuống giận, chẳng kịp để tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến cánh tay đang tê dại, định lao tới lấy tay emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái để mócvi_pham_ban_quyen viên ra.
But đã .
thuốc dường như trôi tuột xuống cổ họng Tô Vân!
An Bảoleech_txt_ngu, sao em cóbot_an_cap thể nghịch như thế, có biết làm vậy là hại chớt mẹ không!
Nỗi sợ khiến Tâm quát An Bảo. Từbot_an_cap nhỏ đến lớn An Bảo chưa từng ai quát mắng như , đôi mắt to tròn lập tức phủ một tầng sương nướcbot_an_cap. Côvi_pham_ban_quyen bé không , rõ ràng mình đang cứu mẹ, tại saoleech_txt_ngu chị lại mắng mình!
Nhìn thấy nhữngvi_pham_ban_quyen giọt nước mắt trong mắt bé con, Lâm An Tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chợt thấy xót xa.
Nhưngbot_an_cap bây giờbot_an_cap không phải lúc dỗ dành trẻ con hay truy cứu trách nhiệm, vội vàng xuống giường định chạy ra ngoài, chị phải lên trấn tìm thầy thuốc!
đi cửa, đã nghe thấy tiếng kêu kinh ngạc lẫn tiếng khócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Lâm An Lạc:
Đại tỷ! mẹ !
An Tâm đột ngột quay đầu, liền thấy trên giường đất, Tô Quế Vân vốn đang nhắmvi_pham_ban_quyen nghiền mắtvi_pham_ban_quyen bỗng từ mở ra.
Vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mở , bà hốt hoảng tìm kiếm cái tã lót kia. Khi thấy lăn lóc ở , bà vật lộn muốn bò tới đó!
Nhưng cơ thể quá yếu ớtvi_pham_ban_quyen, chỉ mới nhích được một chút bà đã hụt hơi thở dốc, ánh mắt tràn ngập vẻ lo .
Mẹ! Mẹ đừng động đậy! Để lấy cho!
An Lạc vội vàng cầm lấy cái tã cũ rách khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có gì trong kia, nhét lại vào lòng mẹ.
Tô Quếvi_pham_ban_quyen Vân ôm chầm lấy nó nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ôm một báu vật vừa tìm lại được, rồi lạivi_pham_ban_quyen bắt đầu ê hát bài hát ru đứt quãng.
Đó không phải là viên bùn, dược thật sao?
phải chị đã An Bảo không?
An Tâm An Bảo đang môi, đôi mắt to đỏ hoe mình trên giường với ánh tạp.
khắc ấy, Anvi_pham_ban_quyen Tâm cảm thấy giống như một người chị độc ácleech_txt_ngu. Em gái đang nghiêm túcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứu người, còn chị thì không những làm vướng chân vướng tay mà cònleech_txt_ngu mắngbot_an_cap em một .
Đứa gái đáng thế, sao chị có thể làm vậy!
Cảm giácvi_pham_ban_quyen tội lỗi, chấn động, sợ hãi, cùng mộtleech_txt_ngu chút mừng rỡ đếnbot_an_cap tin cuộn trào trong lòng chị.
Chị bước bước vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại cạnh giường, ngồi xuốngleech_txt_ngu, nhìn thẳng vào mắt Bảo.
An , cho đại tỷ , viên thuốc đó thật là doleech_txt_ngu em luyện sao? Có phải đã học y thuật từ sư phụ ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không?
Dạ!
An Bảo gật đầu mạnh, vành mắt vẫn còn đỏ hoe, gương mặt nhỏ nhắn lại đầy vẻ nghiêm túc.
Sư phụ dạy An Bảo nhiều lắm. mặt thảo dược, phân biệt tính, luyện châm cứu, còn còn có nhìn ‘khí’ nữa ạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Con bébot_an_cap khịt mũi, cố gắngvi_pham_ban_quyen kìm lại nước mắt:
‘Tục Mệnh Đan’ là dược cứu phụ dạy Bảoleech_txt_ngu . Sư phụ nói, loại thuốc này thể lại một hơi thở cùng cho người sắp chớt, để thời gian điều trị sau.
Con bé nhìn người mẹ đang ômvi_pham_ban_quyen lót lẩm nhẩm hát trên giường, đôi nhỏ lại chặt:
Lúc nãy khínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ sắp tan rồi nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net An Bảo mới vộibot_an_cap dùng thuốc. Con không ý dùng kim bạc vào Đại làm tay chị bị tê , Đại tỷ đừng trách An nhébot_an_cap!
Vành mắt An Bảo đỏ hoe, trông vô cùng đáng thương.
An hận đếnbot_an_cap chớt, cũng xót xa đến chớt!
Cô bé vội vàng ôm An Bảo vào lòng: gáivi_pham_ban_quyen ngốc, sao Đại tỷ trách emvi_pham_ban_quyen được!
Là lỗi Đại tỷ, Đại tỷ không tinleech_txt_ngu tưởng em! Suýt chút nữa làm lỡ việc em trị cho mẹ!
An Tâm buông ra, nhìn vào mắt An Bảo : An Bảo, tỷ hứa với , sau này bất kể em nói gìvi_pham_ban_quyen, làm , Đại tỷ đều tin em, đều theo em! là phúc tinh của nhà , tiểu thần y!
Nghe An Tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khenbot_an_cap ngợi, gương nhỏ nhắn của An chốc rỡ lên. Những ấmvi_pham_ban_quyen ức và lúc nãy đều biến, đôi mắt to tròn thành hìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khuyết, nở một nụ cười ngọt ngào.
Nhưng mà Đại tỷ, Nhị tỷ ơi, tuy mẹ đã tỉnh nhưng ‘uất ’ trong vẫn còn, cơ thể cũng suy nhược nghiêm trọng. Em châm cứu cho mẹ để chữa dứtleech_txt_ngu bệnh điên, sauleech_txt_ngu đó mới dùng thuốcbot_an_cap từ bổ. Có như vậy mẹ mới bình phục hẳn được!
Lâm An và Lâm Anleech_txt_ngu Lạcleech_txt_ngu người lời nói của An . Một lâu , An Tâm mới tìm lại được giọngbot_an_cap nói của mình:
An Bảo, em nói gì cơ? Emvi_pham_ban_quyen bảo em chữa được bệnh điênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ sao?
Được chứ ạ! Chỉ cần châm tan hết uất khí trongleech_txt_ngu não là mẹ sẽ tỉnh lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi! Đơn lắm!
Đơn giản?
An Lạc lặp lạivi_pham_ban_quyen. Nhìn vào đôi mắt trong veo đáy, viết chuyện này có gì khóbot_an_cap đâu của em gái, cô cảm thấy nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thức của mình làm mới thêm lần nữa.
Dù cô bé hiểu thuật, nhưng cũng biết bệnh điênleech_txt_ngu đề về thần kinh, vốn vô phương cứu chữa. Sao qua lời của gái, nó lại trở nên giản vậy?
An Tâm tuy thấy thật khó , nhưng nhìn gương mặt kiên của em gái, lại nghĩ đến viên đan dược hiệu quả tức thì lúc nãy, cô bé hít một hơi thật sâu, trịnh trọng nói với Bảo:
An Bảo, Đại tỷ nhất định chữa khỏi cho mẹ! Em nói đi, cần tụi chị làm gì?
Không mọi người làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net !
Đang lúc nói chuyện, An Bảo đã lấy ra một cây kim bạc, nhắm thẳng đỉnh đầu Tô Quế Vân châm xuống.
Khi An Tâm và An nhìn An Bảo cầm cây kim bạc dài hai tay người lớn, đâmbot_an_cap vào chính mẹ, cảvi_pham_ban_quyen hai sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, thờivi_pham_ban_quyen hít một hơi khí lạnh.
An ! An Lạc theovi_pham_ban_quyen năng thốt lên một tiếng hãi, muốnbot_an_cap ngăn cản hành động nguy hiểm này em gái.
Thế nhưng, động tác của An Bảo quá nhanh!
Cây kim dài vút một , trực tiếp cắm sâu vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu Tô Quế Vân, chỉ còn để một đoạn đuôi ở bên ngoài.
Quế Vân vốn đang ôm bọcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tã lótleech_txt_ngu hát vơ, ngay khoảnh khắc kim bạc đâm đầu, bàbot_an_cap ngừng bặt tiếng hát.
chạp quay , ánh mắt lên khuôn mặt Lâm An Bảo ở bên cạnh.
ai?
Chỉ câu nói đó thôi đã khiếnleech_txt_ngu An Tâm và An Lạc hoe mắt.
năm !
Suốt ba ròng , mẹ nếuvi_pham_ban_quyen không im lặng cũng chỉ lẩm hát vỡ vụn . Đây là lần đầu tiên bà cất tiếng hỏi rõ với một người bằng bằng thịt đang đứng trước mặt!
Đây là đã khỏi saovi_pham_ban_quyen?
Bàn tay nhỏ nhắn An Bảo giữ chắc đuôi kim, vê nhẹ, giọng nói mềm mại như đường mật:
Mẹ ơi, con là An Bảo đây ạ.
An Bảo?
Vân vô thức lặp lại, đôi lông đớn nhíu chặt.
Cơn đau đầu dữ dội ập đếnvi_pham_ban_quyen, sốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những mảnh ký ức vụn vỡ va đập trong trí
Hình ảnh người mặc quân phục, sựbot_an_cap kỳ vọng khi xoa bụng bà trước lúc xa, nỗi đau đớn xen lẫn vui khi vượt cạn, khuôn mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhắn hồng hay cười trong bọc tã, và cả nỗi tuyệt xé lòng khi mất đi đứa trẻ!
Tô Quế Vân đều nhớ hết rồi
Con thực sự là An Bảo của mẹ?
Nước mắt Tô Quế Vân chốc trào ra!
leech_txt_ngu phải Anvi_pham_ban_quyen Bảo không? Bảo đã được tìm rồi sao?
Mẹ! ấy chính là An Bảo! Thực sự An Bảo! Em ấy về rồi!
Tâm nhìn ánh mắt của mẹ dù đangbot_an_cap đau đớn nhưng không vẻ mơ như trước nữa.
Biết mẹ hoàn toàn tỉnh táo, bé khóc nấc lên, nhào tới bên giường, nắm lấy tay mẹ:
Mẹ! Mẹ xem, đây là kiếm gỗ đào mà cha đãleech_txt_ngu khắc cho con! An Bảo có một cái! Y hệt nhauleech_txt_ngu luôn!
Ba thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiếm nhỏ An Tâm đặt song song trước mắt Tô Vân.
Ánh mắt Tô Quế Vân nhìn chằm vào ba thanh kiếm đó, đầu ngón tay rẩy chạm qua cái tên đượcbot_an_cap khắc bên trên. Mỗi khi vào một cái tên, dường như có mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net luồng điện xẹt qua, xuyên thấu ký ức độn của bà.
Đúng rồi! Đây là do Lâm Tài khắc!
Anh kiếm gỗ đào trừ tà, có thể bảo hộ các con bình an!
Nhưng giờ đâyleech_txt_ngu, kiếm vẫn còn đó, mà người khắc kiếm chẳng bao giờ trở được nữa?
Nhìn thanhbot_an_cap kiếm nhỏ, Quế Vân đột ngột bùng phát một trận khóc gào xénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng.
Không phải là những nở thức khi còn điên , mà là sự tỏa đau đớn thấu tận tâm can sau khi đã tỉnh táo. Tiếng khóc ấy khiến người phải run rẩy, xótvi_pham_ban_quyen xa đến cay mắt.
Lâm An và Lâm An không nhịnvi_pham_ban_quyen được nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhào bên cạnh mẹ, ba mẹ con ôm khóc nở.
Chỉ có Bảo là bị tiếng độtvi_pham_ban_quyen ngột như lũ quét làm cho ngơ ngác.
Con bé nhìn mẹ và các chị khóc thành một đoàn, cái đầu nhỏ nghiêng, đôi mắt đầy vẻ khó .
Uất khí trong não mẹ rõ đã bị mình châm tan rồi, thần trí cũngvi_pham_ban_quyen đã khôi phục, sao lại cònvi_pham_ban_quyen dữvi_pham_ban_quyen dội hơn nhỉ?
Sư phụ nói uất khí tan thì sẽ tỉnh táo, sẽ dễ chịu mà.
An nhìn người này rồi lại nhìn , đôi tay nhỏ lúng túng vò gấu áo.
Con bé muốn khuyên, chẳng biết phải bắt đầu từ đâu. Chỉ thể ngồi trên giường, trân trân bavi_pham_ban_quyen người khóc.
Đúng lúc , bụng con bénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phát ra một tràng tiếng gù rù phản đối .
Âm thanh này giữa khóc thương có vẻ vô cùng lạc quẻ, cũng thành công cắt sự tỏa của ba mẹ Tô Quế Vân.
Tô Quế Vân còn vương nước trên mặtleech_txt_ngu, vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô con út xắn tạc từ ngọcvi_pham_ban_quyen.
Gù rù Lạileech_txt_ngu một tiếng nữa vang lên.
Lâm Bảo ôm bụng, ngượng ngùng cười mẹ và haibot_an_cap người chị đang nhìn mình.
đóvi_pham_ban_quyen hay là lát nữa mọi người hãy khóc tiếp được không? An Bảo đói rồi !
Nhìn bộ dạng ngây ngô của con gái, Tô Quếleech_txt_ngu không nhịn được mà cười giữa làn mắt:
An Bảo sao?
Bà dùng tay lau quệt mặt mũi, nói khàn đặc nhưng vô dịu dàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net:
Mẹ đi làm cơm cho chị embot_an_cap các conbot_an_cap!
Bà gượngvi_pham_ban_quyen dậy ngồi lên, cơ thể vẫn còn yếu ớtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
, mẹ đừng cử động!
Nhà mình khôngbot_an_cap còn lương thực nữa rồi!
Mẹleech_txt_ngu đợibot_an_cap một lát, con sang bà nội Tôn ở phố ít lương thực.
Bà nội Tôn hiền lắm, hai khi tỉnh táo, bà đã giúp đỡ tụi con rất nhiềuvi_pham_ban_quyen, không tụi con chẳng sống nổi đến !
Con đi mượn, chắn bà ấy một ít!
Mượn đượcbot_an_cap lương thực con sẽleech_txt_ngu nấu! Mẹ không biết đâu, mấy nay việc giặt giũ nấu nướng gì con cũng đều học được hết rồi
Tâmbot_an_cap vừa nói vừa xỏ , không dặn An Lạc nhóm lò lên.
Vân vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đến cảnh những năm quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cácleech_txt_ngu con mình phải sống mái hiên nhà , nhìn sắc mặt người ta mà , thậm chí phải nhờ ngoài cứu mới giữ được mạng, còn mình làm mẹ lại điên điên khùng chẳng hay biết !
Tráibot_an_cap tim đau nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị dao cắt. Ánh bà dần nhuốm lạnh lẽo
Đại tỷ đợi đã, chúng ta không đi mượn lương thực ! Em sẽ bảo những người nhỏ của em đi tìm đồ ăn cho chúng !
Bạn của em? Là ai cơ?
An Bảo đi tới cổng viện, thổi chiếc còi xương đeo trên , bao lâu sau, một con hổ trắng to cường tráng từ xa chạy lại.
Nó dừng trước mặt An Bảo, cúi đầu, thân thiết cọ cọ vào bàn nhỏ nhắn của cô bé.
khắcleech_txt_ngu nhìn rõleech_txt_ngu đó là vậtbot_an_cap gì, An Tâm An Lạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sợ đến mức kinh hồn bạt vía. Hai bé bản năng kéo An Bảo ravi_pham_ban_quyen sau lưng, nói lạc đi vì hãi:
An Bảo đừng qua đó! Đó là hổ!
An Tâm, mau đưa các em vào nhà!
Tô Quế Vân cửa sổbot_an_cap cũng nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảnhvi_pham_ban_quyen tượng kinh hoàng nơi cổngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bà vừa gọi các con vào nhà, vừa gắng gượng xuống đất để bảo vệ chúng.
Mẹ ơi! Đại tỷ, Nhị tỷ, đừng !
An Bảo khỏi tay các chịvi_pham_ban_quyen, tiếnleech_txt_ngu lên một bước ôm cổ con trắng, bàn tay nhỏ yếm vuốt ve bộ lông mềm mại nó.
Đây là Đại Bạch, là bạn tốt của Bảo, nó ngoan lắm, không cắn người ạ!
An Tâm và An Lạc tuy vẫn sợ, nhưng thấy An Bảo thân thiết với hổ như vậy, mà nó cũng không hề có ý định tấnleech_txt_ngu công, hơi vững tâm , đứng cách đó không xavi_pham_ban_quyen quan sát.
Đại Bạch!
An Bảo vỗ vỗ đầu Đại Bạch, chỉ về phía núi Lăng Vân:
Em đói rồi, nhà không gì ăn cả. Anh núi kiếm ít thịt về được không? Phải nhanh một chút nhé!
Bạchbot_an_cap dường hiểu ý, khẽ gầm lên một tiếng đáp . Ngay sau đó, nó quay người, thân hình to nhưng lại cực kỳ nhẹ và linh hoạt, chỉ vàivi_pham_ban_quyen cái nhảy vọt đã biến mất hoàng hôn.
An Tâm, An Lạc và Tô Quế Vân, người vừa sức di chuyển ra đến cửa, đều đờ người kinh ngạc! Hổ không cắn thì thôi đi, đằng này nó còn hiểu tiếng người sao?
An An Bảo, giọng Anvi_pham_ban_quyen Lạc run run, tay nắmbot_an_cap chặtbot_an_cap tay An Bảo, Nó thật sẽ đồ ăn về ?
Nhị tỷnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yên tâm!
An Bảo vẻ tự tinbot_an_cap, dắt hai chị lùi về trong phòng rồi đóng cửa lạibot_an_cap.
đây nó thường xuyên giúp em tìm đồ ăn, nó biết loại quả dại và nấm được lắm, bắt gà rừng thỏ hoang rất giỏi! Chúng cứ đợi là được !
Nhìn dáng vẻ nịch của An Bảo, lại nhớ sự phụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tùng và thânbot_an_cap mật của hổ trắng dành cho cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nỗi sợ trong mẹ dần bị thay thế bởi một cảm giác mong chờ. Có lẽ, con hổbot_an_cap trắng kia thực có thể mang đồbot_an_cap ăn cho họ nên!
, vậy chúng ta đợi. Đợi An Bảo nhà mang ăn vềvi_pham_ban_quyen!
Tô Quế Vân dắt con gái , bước còn hư đi vào trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng, nơi khóe mắt và chân đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đongbot_an_cap ý cười. An Bảo của bà hình thật sự khác biệt!
Lâm An Tâm vừa nhặt củi dưới đất thêm vào , vừa chỉ bảo An Lạc ra nhà củi ôm thêm ít củinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về cả bếp lò ở gian chính lên ấm áp. Lâm An Lạc nghe lời chị cả, đáp tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi chạy nhà củi.
An Tâm ngồi bên lò, lửa vào đống củi khô. Chẳng mấy chốc, ngọn lửa đã múa trong , tham lam liếm lấy khí lạnh lẽo, từ xua tan cái giábot_an_cap rét trong . Mộtbot_an_cap khoảng quanh lò sưởi nên ấm sực.
An Bảo xách một chiếc ghế đẩubot_an_cap nhỏ, cằm bên ngọn lửa nhảy nhót. Cô bé nghĩ thầm, một củ khoai lang nướng thì tốt biết mấy. Trước đây, sư phụ thích nhất là luộc chín khoai lang đặt cạnh bếp nướng lại, lúc nào ăn cũng có nóng hổi, lịm.
Tiếc mẹ gì cũng không có! Côbot_an_cap bé chỉ có thể nhìn lửa, tưởng tượng raleech_txt_ngu hương thơm phức, ngọt ngào, mềm ấy.
này, Lâm An Lạc đủ củi , hai chị em cùng nhau nhóm ở bệ nối liền với giường đất gian chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Củi khô lách tách, nhiệt lượng theobot_an_cap đường dẫn tỏaleech_txt_ngu, bệ giường đất lạnh lẽo dần ấm lên.
Nước trong nồi được thêm vào, chẳng mấy chốc đã sôi. múc cho mỗi người một bát lớn, đợi đến khi nước nguội bớt vừa miệng bê vào.
Cả nhà bưng bát nước vây lò lửa, ấm qua cổ vào cái dày lạnh lẽo, mang lại một luồng hơi ấm áp.
Quế Vân bưng bátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gốm thô, ánh mắt dừng lại hai con gái lớn. Chúng mặc những chiếc áo bông mỏng và quần bông sờn rách lòi bông ra ngoài, dưới chân là đôi vải nát chẳng có chút bông .
An Tâm, An Lạc, nói cho mẹ biết, ba năm qua các conbot_an_cap đã sống thế nào?
nội các con, rồi mấy ông chú thím nữa, đối xử với các ra sao? Có chuyện cứ kể hết .
An Tâm và Lâmleech_txt_ngu An Lạc nhìn nhau, tay bưng khẽ siết chặt. Lâm An Tâm sâu một hơi, bát xuốngvi_pham_ban_quyen bắt đầu kể. Từ lúc cha hy sinh, mẹ điên, bà nội Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thúy Phân suýt chút nữa đã đuổi họ ra khỏi nhà, kể mãi cho tới lúc An Bảo trở vềbot_an_cap, cô bé đã chuyện An Bảo đòinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại nhà và tuất.
Chỉ là tiền tuất bà nội chỉ ý mỗi đưa năm mươibot_an_cap tệ, trả dần cho tới khi mới thôi!
An Tâm tóm tắt mọi từ đầu đến cuối, mỗi việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ khái quát vài câu. Thế nhưng bấy nhiêu thôivi_pham_ban_quyen cũng đủ Tô Quế Vân tức đến run người! Bà nghiến răng nộbot_an_cap: Bọn thật sự quá hiếp người!
Gạonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mì dầu muối mang đi thì thôi đi, coi như ba mẹ con đã được ăn. Chăn nệm là do bàleech_txt_ngu nội tìm người làm không sai, nhưng vải vóc bông dùng tiền mẹ mang về ! Cònvi_pham_ban_quyen cả than tổ nữa, ba năm trước, mẹ nhớ cha con ba mẹ con mình lạnh nên đã mua một lầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dùng cho cả ! Năm đầu bọn họ chuyển vào đã đuổi ba con mình ra nhà , than đó ta có được dùng, lấy bot_an_cap mà mang đi hết chứ? nữavi_pham_ban_quyen, nămvi_pham_ban_quyen trước mẹ mới mua vải và bông định làm áo banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị em, thứ đó bị lấy mất rồi sao?
Thấy An Tâm gật đầu, Quế Vân định đất đi tìmleech_txt_ngu nhàvi_pham_ban_quyen họ để đòi lại đồ đạc ngay lập tức. Nhưng An Tâm đã giữ lạileech_txt_ngu: Mẹ, giờ người mẹ không khỏe, không nổi . thật sự muốn tìm họ thì đợi mẹ khỏe hẳn rồi tính!
Hơn , bây có đi, nếu bà nhất quyết không trả, bụa ta thì có thể được gì chứ?
Tô Quế Vânbot_an_cap bị con gái lại, cơn giận bốc lên làm lồng ngực nghẹn đắng, bà cũng biết An Tâm nóibot_an_cap có lý. Thân xácleech_txt_ngu yếu ớt này không thể gánh nổi trận chiến gay gắt, huống hồ những kẻ đã mặt dày mức , làm sao dàng nhả miếng mồi đã nuốt vào đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Bà thở dốc vài hơi, cố gắng tâm lại: An , con nói đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Món nợ này mẹ ghi lại rồi. Đợi mẹ dưỡng người, chúng sẽ tính sổ rõ ràng từng món mộtvi_pham_ban_quyen với họ!
Đang nói, bên truyền đến một tiếngleech_txt_ngu hổ trầm đụcvi_pham_ban_quyen, xen lẫn tiếng vật nặng xuống đất đầy khô khốc.
Đại về rồi! Mắt An sáng lên, đôi nhỏ chạy nhanh ra ngoài.
An Bảo chậm thôi! An vộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàng đuổi theo, Tô Quế Vân cũngvi_pham_ban_quyen định đứng dậy nhưng bị Tâm ấn : Mẹ, mẹ cử , để chúng convi_pham_ban_quyen đi xem.
Hai chị theo sau An Bảo ra đến cổngleech_txt_ngu việnvi_pham_ban_quyen, chỉ trong màn , không chỉ có mình Đại Bạch mà còn có cả bảybot_an_cap con sói xám! Chúng đều ngoan nằm dưới đất, dưới chất một đống đồ.
Ba gà rừng béo mầm, một con thỏ vẫn còn chớt, mấy chùm quả dại đủ màu sắc, cả chiếc giỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net củaleech_txt_ngu người, trong đầy ắp nấm tươi.
Chuyện này Lạc tròn mắt, rủn.
An Tâm cũng sợ đến táivi_pham_ban_quyen mét mặt mày, nhưng vẫn cố gồng mình chắn trước mặtvi_pham_ban_quyen các em.
Đại Bạch gầm tiếng, sói xám lập tức cúi đầu thấp hơn, trong cổ họng phát ra những tiếng rên rỉ phục tùng, cái đuôi vẫy nhẹ, trông chẳng khác nào một bầy chó đang chờ được .
sợ, đừng sợ!
vỗ vỗ Đại Bạch, lại vẫy tay với bầy sói: Đây đều là bạn của em, là bầy sói đó! Chúng cũng đến để giúp đỡ ta!
Chúng? Chúng mà cũng dùng giỏ sao?
cả những chuyện xảy ra ngày hôm nay khiến An Tâm cảm thấy thế giới này thật kỳ ảo.
leech_txt_ngu, chúng thông minh lắmleech_txt_ngu!
An Bảo vừa nói cầm một quảvi_pham_ban_quyen dại, bảoleech_txt_ngu Bạch: Đại Bạch, các bạn Sói Xám ơi, mọi người về núi đi nhé! An Bảo đói rồi, phải ăn cơm đây!
Đại Bạchleech_txt_ngu kêu một tiếng, cái đầu cọ vào bàn nhỏ nhắn của An Bảo, rồi quay đầu phátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra một tiếng gầm ngắn đầy uy vớivi_pham_ban_quyen bầy sói.
thấy hiệu lệnh, bảy con sói xámleech_txt_ngu lập tức đứng dậy, biến mất màn đêm u.
Đại Bạch cũng nhìn An Bảo một , trắng nhảybot_an_cap vài cái đã mất tăm .
An Tâm và An Lạc thấy đám thú đã đi hết mới thở phào nhẹ nhõmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Maubot_an_cap maubot_an_cap mang đồ vào nhà thôi.
An vuốt ngực, vẫn còn chưa hoànleech_txt_ngu hồn. Nhưng khi nhìn thấy con mồi và thức ăn thật sự đất, nỗi sợ hãi chóng bị niềm vui cực độ lấn át.
Hai chị em vội vàng ra tay, gà rừng, thỏbot_an_cap rừng, quả dạileech_txt_ngu và nấm, cùngvi_pham_ban_quyen cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mây được đan khá tinh xảo vào nhà.
Khi Tôbot_an_cap Vân nhìn những thứ này, bà cũng không khỏi kinhleech_txt_ngu ngạc. Nhìn cái giỏ , bà ngạc nhiên : Cái giỏ này ở đâu ra thế? Mẹ nhớ nhà mìnhvi_pham_ban_quyen đâu có thứ này!
Là do sư phụ đan đó ạ! Chắc Đại Bạch đã quay về đạo quán rồi!
Sư phụ con sao? An Bảo, mẹ chưa hỏi con! Sư phụbot_an_cap nuôi con đâu rồi? phải ông ấy con về thôn không? Ông ấy đã nuôi nấng con lớn, là ân của nhàvi_pham_ban_quyen mình, mẹ muốn đợi khi nào khỏe hơnleech_txt_ngu một chút cảm ông ấy!
Vừaleech_txt_ngu nhắc đến sư phụ, đôi mắt to long lanh của An Bảo tức phủ một lớp sương mờ, cái miệngbot_an_cap nhỏ máo: Sư phụ rồi ạ!
Mất rồi sao?
Vậy hậu sự của ôngleech_txt_ngu ấy có ai lo không?
Tim Tô Quếbot_an_cap Vân thắt lại. Bà biết đạo trên núi Lăng Vân, nơi đó đã sớm suyvi_pham_ban_quyen tàn, trongbot_an_cap quán chỉ còn duy nhất sĩ già. ông ấy đã mất, vậyvi_pham_ban_quyen thì
Hậu sự ạ?
An Bảo từ nhỏ sốngbot_an_cap trong núi, từng trải qua sinh ly tử biệt không hậu sự nghĩa là gì.
Thấy vẻvi_pham_ban_quyen mặt ngơ ngác của An Bảo, Tô Quế Vânbot_an_cap đã hiểu ra.
An ! Tô Quế Vân gọi với ra ngoài cô con gái lớn đang dọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dẹp gà và thỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Mẹ! Có gì thế ạ? Giọng An Tâm đầy niềmbot_an_cap vui. Đã lâu lắm rồi họ không được thịt, nghĩ đến lát nữa sẽ món thịt thơm phức là cô lại thấy hạnh phúc.
Ngày mai con tìmbot_an_cap trưởng thôn, Thanh Hư Trưởng trên núi đã qua đời, không có ai lo liệu hậu sự! Nhờ ông ấy tìm vài người giúp một tay!
Hư Đạo Trưởng siêu phàm, lại hay giúp người, ít người trong thôn từng ơn ông. trai nhỏ của trưởng thôn Triệubot_an_cap hồi béleech_txt_ngu bịvi_pham_ban_quyen bệnh nặng, viện huyện đều lắc đầuvi_pham_ban_quyen bảo khôngvi_pham_ban_quyen được, chính Thanh Hư Đạoleech_txt_ngu Trưởng cứu thằngleech_txt_ngu bé vềleech_txt_ngu. năm qua, nhà có trẻ con bị kinh sợ hay quấy khóc, cũng đều nhờ Thanh Hư Đạo xem giúp cho.
Dạ! Được ạ! Mẹ, sáng mai con ngay!
chuyện thì ngoài tiếng bước chân.
Anleech_txt_ngu Tâm mở cửa chính ra , thì thấy bà hàng Tôn nãi nãi và cháu gái bà là Lý Cúc Hoa.
Tôn nãi nãi ngoài năm tuổi, đã bạc hoa râm, dáng nhỏ, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của sự lam lũ, ánh mắt toát vẻ chất phác đặc trưng của người làm nông. Bà đang ôm một tấm chăn , bước đi chậm chạp vào nhà.
Lý Cúc mười hai , dángleech_txt_ngu vẻ hình của một cô bé thôn quê với nước da hơi đen, thân hình chắc khỏe, đôi mắt sáng ngờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Cô bé là bạn học tiểu học và cũng là bạn thân của .
Vừa thấy An Tâm ra mở cửa, mắt Cúc Hoa đã đỏ hoe.
Tớ đi học về làvi_pham_ban_quyen nghe nói bà nội cậu cậu rồi! Có đau không?
Lý Cúc ôm tấm đệm trong lòng, nhìn những vết bỏng lạnh và vết thương mới dovi_pham_ban_quyen gậy gộc tay An Tâm không khỏi xótnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xa.
Hoa, cậu buồn, tớ bôi thuốc em gái chovi_pham_ban_quyen là không đau nữa rồi!
Lâm An Tâm vừa nói vừa đónvi_pham_ban_quyen Tôn nãi nãi và Cúcbot_an_cap Hoa vào nhà.
Tôn nãi cứ ngỡ ba lúc này chắc đangvi_pham_ban_quyen lâm vào cảnh không ăn, không chiếu, núc lạnh , không trong chậu ở gian chính lại đang đặt thỏ và đã xong một nửa.
An Lạc đang ngồi xổm bên chậu nhổ lông gà, thấy bà cháu vào vội dậy chào hỏi.
Ôi chao! An , những thứ này ở đâu ra vậy?
Bạn của em cháu đến ! Tôn nãi nãi, đã biết em nhỏ của cháu về chưavi_pham_ban_quyen? Em ấy thần lắm! Quen biết nhiều bạn động vật, gà rừng với thỏ rừng đều do các bạn ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giúp bắt ạ!
Nếu là người khác chắcleech_txt_ngu chắn sẽ không nói thật, nhưng Tôn nãi nãi thì , nếu có bà thì ba mẹ con họ đã chẳng còn sống đến giờ. Thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên An Lạc không muốn nói dối bà.
Về chuyện này, An Tâm cũng không đối.
Tôn nãi ngheleech_txt_ngu An Lạc nóibot_an_cap thì ngạc nhiên mắt, nhưng bà không nghi ngờ. Bà biết đạo sĩ có nuôi một con hổ trắng lớn, Bảo là của ông, bé có thể giao tiếp với động vật
Bà gật , đẩy cửa vào gian nhà phía Đông.
Vừa trong, thấy Tô Vân đang ngồi giườngleech_txt_ngu khang với ánh mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tinh anh, thần thái bình thảnleech_txt_ngu, thậmvi_pham_ban_quyen chí còn chào hỏivi_pham_ban_quyen mời bà ngồi, Tôn nãi nãi không khỏi sửng sốt.
Vân, cô cô khỏi rồi à? Tôn nãi nãi thốt lên kinh .
! Khỏi rồi ạ! cả là nhờ An Bảo nhà cháu đấy! Tô Quế Vân nhìn Lâm Bảo đang ngồi bên lò ăn quả dại, gương đầy tựvi_pham_ban_quyen .
Con gái nhỏ của bà lại kinh người đến thế, thật khiến người làm mẹ như bà thấy hãnh diện cùng.
Lúcleech_txt_ngu này Tôn nãi mới nhìn kỹ, phía sau lònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sưởi còn có một viên bột nhỏ mặc áo bông hoa đang ngồi đó.
Đứa trắng trẻo linh lợi, đôi mắt to hai hạt đen ngâm trong nước, đang nhìn bà sáng lánh. Tôn nãi nãi nhìn sang, bé toe toét miệng, cất sữa non nớt chào: Cháu bà ạ.
Tiếng ấy khiến tim Tôn nãi nãi như tan .
nửa người, gặp bao nhiêu đứa trẻ ngoài thôn, nhưng chưa thấy đứa nào linh tú đáng yêu đến thế.
, bévi_pham_ban_quyen ngoan, ngoan quá!
Những nhăn trên mặt Tôn nãi nãi giãn ra, bà cười đến mức thấy mặt trời.
Bà đặt tấm chăn dày đang trong lòng lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cạnh giường khang, thở một : nay đi thăm họ hàng, chậpleech_txt_ngu tối về thấy nhà Lâmleech_txt_ngu khiêng đồ ra ngoài mới biếtbot_an_cap chuyện này. Tôi sợ ba mẹ con không có gì ăn, trong nồi có nấu thêm ít cháo, định bụng lát nữa chín sẽ sang cho mấy mẹ con hai bát. Giờ các cháu có thịt thì tôi không mang sang nữa! tôi dư hai chiếc chăn, chiếc này tôi và Hoa sang là của mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nó. Còn chiếc nữa củavi_pham_ban_quyen bố nó, nếu mẹ con cô không chê thì lát nữa chúng tôi mang nốtbot_an_cap đây!
Con trai Tôn nãi nãi làm việc ở mỏ, mười trước gặp tai nạn qua đờibot_an_cap, con dâu bỏ lại Cúc Hoa khi đó mới hai tuổi rồi rời đi.
Vì là hàng xóm, Tô trước kia đỡ không , đó cũng là lý do nãi nãi luôn trợ ba mẹ con sau khi Tô Quế Vân gặp chuyện.
Thím à, thím nói gì vậy? con cháu sắp sống không nổi rồi, còn chê bai gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu?
Tô Quế Vân cũng không khách sáo, gồng mình dậy khỏi cơ thể đau ốm, chăn từ tay Cúc rồi bắt đầu trải lò.
Cúc Hoavi_pham_ban_quyen nhanh nhảu giúp đỡ một tay.
Trải , Quế Vân lên nệm, đắp chăn hoa lớn lên người.
Thím, cảm ơn thím nhiều . Thím đúng là đưa than sưởi ấm trong ngàyvi_pham_ban_quyen tuyếtbot_an_cap, Tô Quế Vânvi_pham_ban_quyen cháu nhất định sẽ nhớ ơn này!
Nói bậy bạ gì đó? Trước kia cháu cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giúp nhà thím bao nhiêu việc, hàng xóm láng giềng thìbot_an_cap phải đùm bọc lẫnvi_pham_ban_quyen nhauleech_txt_ngu chứ.
Thôi! Thím về đây, người cháu còn yếu, đừng có tiễn!
Tôn nãi nãi vừa nói vừa đi ra ngoài, đến cửa thì gọi An Tâm một , bảo bé đi theo lấy ít vị về, không thịt ngon đến mấy hầm nhạt nhẽo cũng chẳng ra làm .
An Tâm định lát nữa hầm xong gà sẽ bưng một bát sang nhà Tôn nãi nãi nên cũng không từ chối, liền đi theo
Chẳng bao lâu sau, Tôn nãi nãi và Lý Cúc Hoa lại mangleech_txt_ngu thêm một nệm quay lại.
Lâm An đi phía sau, tay xách một chiếc giỏ.
Sauvi_pham_ban_quyen khi giúpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trải xong giường, Tôn nãi mới rời đi.
Tô Quế Vân tình mờileech_txt_ngu bà cháu nãi nãi ở lại dùng bữa, nhưng hai bà cháu nhất quyết không chịu, Tô Quế đành để họ về.
Lửa trong bếp cháy rực, soi rọi gian nhà chính một màu cam đỏ áp.
Lâm An Lạc làm sạch gà và thỏ rừng, chặt thành miếng bỏ vào chậu men sẵn.
Lâm An Tâm mang về từ nhà nãi nãi muối, một hũ lợn nhỏ, vài quả ớt khô, tép tỏi, một nắm hànhvi_pham_ban_quyen lá, thậm chí còn một ít bột ngô.
Mẹ, Tônleech_txt_ngu nãi nãi cứ nhất quyết đưa mấy thứ này cho con, bà bảo mẹ con mìnhleech_txt_ngu đều cần bồi bổ.
Lâm An Tâm lấy từng thứleech_txt_ngu ra, giọng đầy vẻ cảm kích.
Nhìnleech_txt_ngu đống đồ trong giỏ, lòng Tô Vân trào dâng một luồng ấm áp, cay cay.
Trong khó nhất, chút tốt nhỏ nhoi còn quý giá hơn bất cứbot_an_cap gì.
thì nhận đi!
Vân kìm nén cảm , nói với cô con gái: Hôm nay hầm một con gà thôi, thêm nhiều , lát làm xongleech_txt_ngu bưng bát lớn cho nhà Tôn nãi nãi. bột ngô đó, An Tâm, con làm mấy cái bánh ngô ápleech_txt_ngu chảo đi! Ăn cùng nước gà chắc chắn sẽ rất !
Lâm Anvi_pham_ban_quyen vốn cũng có ý định đó, vậy vui vẻ đáp lời rồi bắt đầu hầm canhvi_pham_ban_quyen .
đến khi canh gà và bánh ngô đều chín, An Tâm múc bát đầy mangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sang cho nhà nãi nãi trước.
Khi trởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về, cô cùng mẹ và em gái quanh chiếc trên giường , bắt đầu bữabot_an_cap tươm tất nhất trong suốt năm qua.
chiếc ngô vàng ruộm, dưới thấm nước gà mang theo mùi thơm cháy cạnh, cắn một miếng thấybot_an_cap bên ngoài giòn rụm bên xốp, hương cùng hương thịt.
Canh gànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net màu trắng sữa bốc khói nghi , bên trong là gà rừng được hầm mềm nhừ.
Lâm Lạc đến không đầu lên , cái miệng nhỏ bóng loáng mỡ, vừa ăn vừa ú ớ:
Ưm thơm quá! Đây là món ngon nhất mà từng được ăn nhỏ tới !
Ngon thì ăn nhiều vào, hôm nay ta thể ăn một bữa thật no rồi!
Câu nói của Lâm An lại khiến lòng Quế Vân xót. Bà thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự không dám tưởng tượng năm qua hai cô con gái của mình đã sống như thế nào.
Bà cúi đầu húp canh, thầm thề trong lòng nhất định phải chóng lại, không để các con chịu thế nữa!
Bé An Bảo cũng cúivi_pham_ban_quyen đầu húp gà rừngleech_txt_ngu. bé không thấy vịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngon đến mức nào, ít là không bằng sưbot_an_cap làm.
cái bụng nhỏ quả thực đã rất đói, thế lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn khá bánh chấm nước canh.
Ở trên núi cô không thiếu , nên đối vớivi_pham_ban_quyen thịtleech_txt_ngu gà trong canhvi_pham_ban_quyen ngược lại không hứng thú.
Tô Quếvi_pham_ban_quyen Vân thấy con útbot_an_cap không ăn thịt, liền gắp cho côvi_pham_ban_quyen bé một cái đùi gà: An Bảo, con phải ăn nhiều mới nhanh lớn chứleech_txt_ngu!
An lại lắc đầu, gắp đùi gàleech_txt_ngu trả lại cho Tô Quế .
Mẹ ơi, hồi ở trên núi, nào Đại Bạch cũng gà rừng rừng tới, An Bảo ăn ngán lắm rồi, không muốn ăn nữa đâu!
Mẹ người yếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mẹ bồi bổ nhiều hơn !
thân hình nhỏ nhắn tròn trịa của An Bảoleech_txt_ngu, Tô Vân biết cô bévi_pham_ban_quyen ở trên núi sống , lúc này mới an lòng chút.
Được! Khôngbot_an_cap thích ăn thôi, đợi sứcvi_pham_ban_quyen khỏe mẹ tốt hơn, con gì mẹbot_an_cap cũng làm cho!
Vừa nói, Tô Quế Vân vừa gắp đùivi_pham_ban_quyen gà cho Tâm, lại gắp cái còn lại cho An Lạc.
Hai cũngvi_pham_ban_quyen ăn nhiều vào!
Nhìn hai cô con , mắtvi_pham_ban_quyen Tô Quế Vân đầy vẻ xót xa.
Lâm reo hò mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng, ôm đùi gà gặm lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gặm để, mặt nhỏ tràn đầy thỏa mãn.
Lâm An Tâm nhìn đùi gà trong bát, lại bát của mẹ chỉ có miếng đầu gà và nước canh, lòng trào cảm xúc. Cô biết Tô Quế Vân muốn dành những gì tốt nhất cho các conbot_an_cap.
Mẹ, mẹ cũng đi.
Lâm An Tâm nhất gắp lại đùi gà vào bát Tô Vân.
Mẹ là cần bồi bổ . Con và An Lạcvi_pham_ban_quyen còn nhỏ, sau này nhiều cơ hộileech_txt_ngu để ăn .
Cái đứa trẻ này
Quế Vân địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ chối nhưng thấy kiên quyết của Lâm Tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, viền mắt lại đỏ lên, đành nói:
Được, mẹ , mẹ ăn.
Cả nhà cuối cùng cũng lặng cơm. Dù không nói nhiều không khí lại ấm áp bình yên hơn bao giờ hết trong suốtvi_pham_ban_quyen ba năm qua.
Ngay cả gió bấc gào rít bên ngoài dường như cũng trở âm thanh nền cho khắc ấm áp này, càng tôn thêm sựleech_txt_ngu yên bình trong nhà.
Ăn cơm xong, An Tâm và An Lạc lại đi vào kho chứavi_pham_ban_quyen củi ôm đống củi về.
Đêm nay, lửa bếp và lò sưởi không được tắtleech_txt_ngu, nếu không cơ yếu ớt của mẹ sẽ không nổi.
An Tâm Lạc đi ngủ, cô sẽ trông suốt đêm.
An Lạc cũng không từ chối, cô định ngủ trước rồi đến nửa đêm thay cho chị.
như thế, Quế Vân ngủ một chăn, An Lạc và An Bảo haileech_txt_ngu chị em ngủ chungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chăn.
Cả nhà một mạch tận trời sáng, ngay An định ca cũngvi_pham_ban_quyen vì lần đầu tiên sau ba năm đượcvi_pham_ban_quyen ngủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong căn phòng ấm hề thức giấc.
Khi trời ngoài cửa sổ vừa hửng sáng, An Tâm cuối cùng cũng không nổi, tựa ghế đẩu nhỏ cạnh bếpvi_pham_ban_quyen chợp mắt lát.
Cho đến khi Tô Quế Vân tỉnh .
Sauvi_pham_ban_quyen một đêm nghỉ ngơi, tuyvi_pham_ban_quyen vẫn thấy yếu nhưng Tô Quế Vân đã không còn choáng váng nữa.
Bà xuống , bỏ thêm ít củi vào lò.
Sau đó bước ra khỏi phòng đông, phát hiện con lớn đang gục trên đầu gối mà ngủ.
Tô Quế đau lòng, tới con gái lên lò ngủ, để bà trông lửa.
Nhưng mà, khỏe của mẹ?
Mẹ thấy khỏe hơn nhiều rồi, con đi ngủ . Chờ con còn phải đi tìm trưởng thôn nhờleech_txt_ngu chôn cất sư phụ của An Bảo nữa. Ông ấy đã giúp nhà mình nuôi nấng An Bảo khôn , chúng ta không thể để hậu sự của ông lo liệu.
Lâm An Tâm không cãi lại được , vả lại thấy sắc mặt Tô Quế Vân quả thật tốt qua rất nhiều, bước đi cũng vững nên mới tâm, thân hình mệt mỏi về phòng ngủ .
Quế Vân ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ cạnh bếp, cầm thanh củi nhẹ nhàngbot_an_cap khơi những mẩu hồng trong lò, rồi thêmleech_txt_ngu vào mấy cành củi nhỏ.
Ngọn lửa nhanh chóng bùng , hơi ấm theo giường lò truyềnleech_txt_ngu vàoleech_txt_ngu trong, khiếnvi_pham_ban_quyen căn phòng ấm sực.
Khi ba đứabot_an_cap trẻ thức dậyvi_pham_ban_quyen thì đã hơn giờbot_an_cap.
leech_txt_ngu Quếvi_pham_ban_quyen Vân Lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net An Tâm tìm trưởng thôn, An Bảo cũng đòi theo cùng.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân thấyvi_pham_ban_quyen đường núi trơn trượt hiểm nên không muốn cho đi.
Mẹ ơi! Trên đạo quán có than tổ ong, có gạo mì, , còn cóvi_pham_ban_quyen cả bông vải sư phụ để dành làmvi_pham_ban_quyen áo cho An Bảo nữa!
Còn có nhiều rất nhiều đồ nữa ạ. này đi An Bảovi_pham_ban_quyen muốn mang hết về, như vậy mẹ và các chị sẽ không phải vất vả nữa!
Giọng nói non nớt, ngọt của Bảo khiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tống Niệm Vân ngẩn .
Đúng vậy, Thanh Hư Đạo tu hành trên núi nhiều , thế cũng có dùng sinh hoạt hàng ngày. Nay đạo trưởng đã hóa, những vật dụng đó trở đồ không chủ.
Theo bất thành văn trong thôn, gia nào có già đời không có cái, hàng xóm láng giềng đỡ lo liệu hậu sự cóvi_pham_ban_quyen thể tùy hình mà chia nhau ít đồ đạc trong nhà.
Nhưng nếu An Bảo thì hình lại khác. An Bảo là tiểu đồ của trưởng, danh chính ngôn thuận là người truyền thừa của ông. Đồbot_an_cap đạc của đạo trưởng cho đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đệ thừa, chẳng ai cóleech_txt_ngu thể nói ra nói được câu nào.
Nghĩ thông suốt tầng này, Vân bỗngvi_pham_ban_quyen chốc nhẹ nhõm. Bà ngồi thụp xuống, nhìn thẳng vàobot_an_cap đôi to trong veo của An :
An Bảo thể đi, nhưng phải nhớ kỹ, phải để người , không được tự mình loạn, biết chưa?
Vâng ạ! An Bảo hiểu rồi! An Bảo ngoan nhất mà! An Bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gật thật mạnh, mặt nhỏ nhắn đầy vẻ nghiêmbot_an_cap túc.
Tô Quế Vân quay sang con gái lớn, giọng nói ôn hòa: An Tâm, con đưa An Bảo gặp thôn trưởng.
Cứ nói là An Bảo nhớ sư phụ, muốn lên đạo quán lạy sư phụ một cái nữaleech_txt_ngu. Đường núi khó đi nên nhờ con xóm trông nom giúp.
tiện cũng hãy nói qua khóleech_txt_ngu khăn hiện của nhà mình cho thôn trưởng vàbot_an_cap biết, cứ nói thậtbot_an_cap lòngvi_pham_ban_quyen, giấu giếm.
Sau đó nhắc những món đồ đạo trưởng lại, xem thôn thể nhờ mấy chúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bác nhiệt tình giúp mình khuân từ trênleech_txt_ngu xuống được không?
Vâng! Mẹ yên , con nói với ôngvi_pham_ban_quyen thôn trưởng bà con thế nào rồi ạ!
Lâm An Tâm vừa nói vừa dắt An Bảo lúc này đã được bọc kín ra khỏileech_txt_ngu cửa.
Đến trụ đội.
An làm theo lời Tô Quế Vân dặn, cònleech_txt_ngu thêm dặmvi_pham_ban_quyen muối kể một hồi. Thôn trưởng Triệubot_an_cap nghe liền đồng ýleech_txt_ngu người núi an táng Hư Đạo Trưởng, đồng thời giúp Bảo chuyểnvi_pham_ban_quyen nhu yếu trên núi xuống.
Thanh Hư Đạo vớivi_pham_ban_quyen gia đình ông, cảnh nhà họ Lâm lại thực sự đáng thương, dù xét về lý hay về tình ông đều phải giúp. Hơn nữa, trong thôn đang bình xét đơn vị tiên tiến, vạn nhất nhà họ Lâm vì nghèo mà xảy án mạng thì không chỉ hiệu tiên tiến bay mất, mà mặt già làm thôn trưởng cũng chẳng giấu vào đâu.
Tiếng loa phát thanh nhanhvi_pham_ban_quyen chóng vangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vọng khắp thôn. Nửa tiếng sau, trước cổng đại đội đã có hơn mười người dân tập , là những ngườivi_pham_ban_quyen từng chịu ơn của Thanh Hư Đạo Trưởng.
Đoàn người rầm rộ tiến vào trong núi.
An xắn đáng yêu, miệng lại ngọt, tiếng Chào bác ạ lại đến Chàoleech_txt_ngu chú ạ, Chào thím ạ, tiếng nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng giòn tan, khiến dân làng trong đoàn nhịn được mà nở nụ cườibot_an_cap, tranh nhau muốn bế cô bé một đoạn.
An Bảo không lạleech_txt_ngu lẫm với người lạ, lúc để người này bế một lát, lại để kia mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồi. Cái miệngleech_txt_ngu nhỏ nhắn còn không ngừng chỉ đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho người, kể những chuyện thú vị trong núi, khiến đoạn đường vốn nặng nề bỗng thêm phần sinh động.
Càng đi sâu vào núi, cây cối càng thêm rậm .
Khi đi thung lũng trống trải, hai niên đi thám thính phíaleech_txt_ngu trước bỗngleech_txt_ngu mặt cắt không còn giọt chạy ngược trở lại, giọng nói biến đổi thanh:
Thôn trưởng! trước có sói!
Sói sao?
Mọi người giật nảyleech_txt_ngu , đồng , nắm chặt cán xẻngvi_pham_ban_quyen trong tay. Thôn trưởng Triệu rảo bướcbot_an_cap lên phía trước một đoạn, bấy giờ mới nhìn thấy sườn núi có bảy tám con sói đang ngồi chồm hổm. lặng lẽ nấp giữabot_an_cap những bụi cây, bộ lông màu nâu xám hòa với môi trường xungvi_pham_ban_quyen quanh, nếu không nhìn kỹ thì lòng phát hiện ra.
Đoàn người tức xôn xao, phụ nữ thốt lên những tiếng kinh hãi bị kìm , đàn ông thì vẻ mặt nghiêm trọng siết xẻng và đòn gánhleech_txt_ngu trong tay như đối mặt với kẻ thù lớn.
Lòng trưởng Triệu cũng xuống, ông cố giữ bình tĩnh, thấp giọng: Đừng hoảng loạn! Đừng chạy lung tung! Từ từ lùivi_pham_ban_quyen lại phía , tụbot_an_cap lại gần vào!
Đám đông bắt đầu chậm rãi lùi lại, chen chúc thành một cụm, nỗi sợ hãi như những dây leo lạnh lẽo quấn chặt lấy mỗi .
leech_txt_ngu người run giọng hỏi: Thôn trưởng, ta ta đi tiếp không? Như thế này làm sao mà qua được đây?
Người đàn ông đang bế An Bảo là Vương Kiến Quốcbot_an_cap, vốn là mộtvi_pham_ban_quyen dân to cao vạm vỡ, này cũng sợ đến mức hồn pháchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạc, tay vô thức siết chặt lại.
Lâmleech_txt_ngu An Tâm đứng cạnh ta nuốt nước , bản năng nhìn phía em gái mìnhvi_pham_ban_quyen. Hôm qua cô đã thấy một bầy sói mang thức ăn đến cho An Bảo, nhưng phải bầy không thì cô khôngbot_an_cap biết! Vạn không phải bạn củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net An Bảo thì biết làm sao?
Nhiều sói như vậy, người bọn họ còn giữ được ?
An Bảo cũng nhìn thấy bầy sói, nhưng bé chẳng hề sợ hãi chút , ngược lại đôi mắt còn rực lên. Cô bé ngọnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nguậy thân nhỏ nhắn lòng Kiến Quốc, cất tiếng gọi lảnh lót:
Đại Xám!
Tiếng gọibot_an_cap này đặc biệt rõvi_pham_ban_quyen ràng giữa rừng núi tĩnh mịch, khiến mọi ngẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người.
Điều họ sững sờ hơn nữa là con sói đầu đàn to lớn nhất dẫn đầu vểnh lên, nó đứng dậy, vẫy vẫy đuôi lững tiến về phía này! Các thành viên khác trong bầy theo sát phía sauleech_txt_ngu.
Cảnh tượng này khiến người dân không rõ tình hình kinh hãi tột độ. họ có hơn mười người, đối mặt bầy thì bấy nhiêu người thấm tháp vào đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Dân chẳng màng đến lời dặn dò của trưởng, mạnh ai nấy vắt chân mà chạy! Kể cả Vương Kiến Quốc và Lâm Tâm.
Bầy sói một nhóm ôm An Bảo bỏ , không chuyện gì đang xảyvi_pham_ban_quyen ra nên nhe răng múa vuốt đuổi theo. Điều càng làm dân làng hãi khóc cha gọi mẹ.
hiện hoàn toàn hỗn . Người dân chạy xạ không chọn đường, người thì trèo lên cây, người thì lăn xuống dốc, kêu cứu, tiếng khóc thét khắp thung lũng.
Vương ơi, chạy mà! Là Đại Xám !
Thếvi_pham_ban_quyen nhưngvi_pham_ban_quyen Vương Kiến Quốc đã bị dọa cho phát khiếp, bản không thấy An Bảo nói gì, chỉ biết cắm chạy thục mạng. Bất ngờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ông bị vướng vào cành cây khô vùi trong tuyết, cả người đảo nhào về phía trước!
Áleech_txt_ngu! Vương Kiến Quốc kinh hãileech_txt_ngu hét lên, theo bản muốn ôm chặt lấy đứa trong lòng, nhưng thể đã thăng bằng.
Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, một bóng xám lao vụt đến như tia điện, dùng tấm lưng dày chãi một cái!
vi_pham_ban_quyen con sói đàn
Kiến Quốc chỉvi_pham_ban_quyen một luồng sức mạnh truyền đến, cơ thể bị văng sang một bên, ngã nhào tuyết. Ông bị ngã xây xẩm mặt mày, tay trống rỗng. Thân hình nhắn An Bảo bị bắn ra ngoài, thấy sắp va vào tảng đá lớn bên cạnh.
An Bảo!
Lâm An Tâm sợ đến mức hét toáng lên, cú va chạm nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà xảy ra thì chắc chắn sẽ rơi máu chảy!
Bỗng nhiênleech_txt_ngu, một bóng xám khác nhảy từvi_pham_ban_quyen bên cạnh, chen vào tảng đá và An Bảo. Thân hình nhỏ của Bảo nhờ cóbot_an_cap vật chắn đó mà ngã xuống , nhưng con sói kia lại đập mạnh vào đá lớn.
Con sói xám phát ra tiếng rên rỉ nghẹn ngào, máu tức thì thấm đỏ cả lông bên sườn
Xámvi_pham_ban_quyen!
An Bảo lồm cồm bò đến bên cạnh con sói xám, lấy từ trong túi ra bột thuốc cầmleech_txt_ngu máu rồi rắc lên người nó. Thuốc vừa rắc , máuleech_txt_ngu nhanh ngừng chảy.
Nhưng Anleech_txt_ngu Bảo xót xa đến nướcvi_pham_ban_quyen : khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Nhị đừng sợ, có An Bảo ở đây rồi
Những người làng chạy tánbot_an_cap vừa rồi đang run rẩy về phía này, cảnh tượng trước mắt khiến dám tin mình. Con sói được Bảo gọi là Nhị Xám kia dùng thân mình tảng để bảo vệbot_an_cap cô bé sao?
con sói còn lại dần dần tụ tập, vây quanh An Bảo và con sói xám bị thương, nanh múa vuốt đối với dân làng
Thưa các bác, các chú, người đừng sợ. Cháuvi_pham_ban_quyen đoán những connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sói này là bạn của An Bảo ở trong núi, chúng đềuvi_pham_ban_quyen hiểu rồi. Có lẽ đàn sói đã coi chúng xấu, thế nên mới theo chúng ta!
An Tâm bấy giờ mới nhìn ý đồ của đàn sói.
lẽ chúng coi An Bảo như con non của mình. Nhìn thấy con non bịbot_an_cap một nhómnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạ mặtleech_txt_ngu bế chạyvi_pham_ban_quyen thục mạng, đàn sói cảm thấy bị đe dọa, tưởng rằng con người làm hại An mới đuổi theo. nữa, hôm qua đàn sói đã thấy An Bảo ở cùng với con người nên mới tấn công họ.
Lời của Lâm Anbot_an_cap khiếnleech_txt_ngu dân làng bớt phần nào hoảng sợ. Họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nấp sau những thân cây và phiến đá, bán bán nghi nhìn sói .
Đàn sói quả thực không định tiếp tục công. Ngược lạileech_txt_ngu, chúng vây thành một vòng tròn lỏng lẻo, bảo vệ An Bảo con sói xám bị thương ở giữa. Vài con cúi đầu ngửi vết thương của Nhị Huy, trong cổ họng phát những rên rỉ thấp như đang giao tiếp với nhau.
Con sói đầu đàn Đại Huy ngẩng caoleech_txt_ngu đầu, cảnh giác quan sát con người xung quanh, nhưng ánh ấy thiên phòng bị hơn là sát ý.
Dáng người nhỏ bé của An Bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net càng trở nên nhỏ thó khi đứng đàn sói xám. Con dậy, xoa xoa bộ lông của :
Các bạn Huy , các bác chú các thím đều là người tốt, họ đểvi_pham_ban_quyen giúp An sư phụ Đừng đánh nhau .
Nói cũng lạ, đàn sói ấybot_an_cap dường như thực sự hiểu được lời con bé, thế căng thẳng lập tứcleech_txt_ngu giãn ra thấy rõ. Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Huy thậm chí còn vẫy vẫy đuôi, tiến về Lâmvi_pham_ban_quyen An Tâm và Vương Quốc hai , nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định.
Vương Kiến Quốc xoa cái lưng đau , nhăn mặt bò từ đống tuyết. Chứng kiến tượngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàybot_an_cap, trong lòng ông vừa sợ hãi vừa kinh ngạc. lẩm bẩm: Chuyện này đàn này thành tinh rồi saoleech_txt_ngu? Lại nghe hiểu tiếng người?
sao cũng là từng trải, Trưởng thôn Triệu chậm rãi bước ra khỏi nơi nấp, ra hiệu cho mọi người manh động. Ông gọivi_pham_ban_quyen về phía Bảo: An Bảo này, cháu cháuleech_txt_ngu sự quen biết đàn sói này sao? khôngleech_txt_ngu làm hại người chứ?
An Bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quay lại, trên khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn những giọt lệ, con ra gật đầu:
Ông thôn ơi, Đại Huy và Nhị Huy đều bạn An ạ! Chúngbot_an_cap đuổivi_pham_ban_quyen theo mọi người là vì sợ làm An Bảo thôi!
Nghe lời Bảo, lại nhìn cảnh tượng khó tin mắt, Trưởngbot_an_cap Triệu đã tin đến bảy tám phầnleech_txt_ngu. có bản lĩnh lớn, việc cảm hóa vài con trong dường như cũng không phải là chuyện không thể.
trấn tĩnh lại tinh , hô lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dân làng đang trốn khắp nơi: Mọi người đừng sợ nữa, mau ra đây đi, tụ một . Đàn sói nàybot_an_cap xem chừng khôngbot_an_cap để người . Chúng đừng cử động lung tung, kẻo làm chúng kinh động.
Dân làngbot_an_cap lúc này mới run rẩy bò khỏi chỗ nấp, tụ tập lại nhau. Tay họ vẫn chặt gậy sắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cuốc xẻngvi_pham_ban_quyen, nhưng mắt không kìm được mà cứ liếc về phía sói. ngoài việc cảnh giác nhìn mình thì quả thực không có ý định công, can đảm của họ mới dần lớn hơn.
Anleech_txt_ngu Bảo à, Trưởng thôn Triệu cố gắng dịu giọng nói với con bé: Cháu nói với các bạnbot_an_cap sói đi, rằng chúng núi để lo hậu sự cho sư phụ cháu, chúng ta đều là người , bảo chúng đừngbot_an_cap căng thẳng được ? ta còn phải đường nữa.
An Bảo gật mạnh đầu, bàn taybot_an_cap vỗ nhẹ lên cổ Huy. Nhị Huy cố gắng đứng dậyvi_pham_ban_quyen, đi vài bước. Thấy nó sao, An Bảo mới ghé sát vào Huy, thầm thì câu.
Đại Huy cúi đầu, dùngvi_pham_ban_quyen mũi cọ cọ vào má An , đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngửa mặt lên trời ra một hú ngắn và trầm.
Nghe thấy hú này, đàn sói đangvi_pham_ban_quyen vây quanh lập tức hành . Chúng không còn chặtbot_an_cap lấy An Bảo và mà từ từvi_pham_ban_quyen tản ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhường lốibot_an_cap đi. Con đầu đàn đi lên phía trước đoàn người, quay lại , giống nhưvi_pham_ban_quyen đang dẫn đường. Những con lại tản ra bên phía , tạo thành một hình vệ ẩn hiện.
Cái thếvi_pham_ban_quyen này rõ ràng muốnbot_an_cap hộ tống núi!
Dân nhau, cảm không thể , vừa thấy chút an tâm lạ kỳ? Có nhóm đầu xà của núi rừng này dẫn đường , xem ra còn an toàn hơn việc họ tự mình xông xáo.
Đi , theo chúng! Trưởng thôn Triệu khoát ra lệnh.
Những người khác vậy đành liều mình, giữ tháibot_an_cap độ cảnh , đi theo sau đàn sói tiến vào rừng . dọc đường đi vô cùng thuận lợi, họ không hề gặp bất thú dữ nào. Chẳng mấy chốc, cả đoàn đã lên đến đỉnh núi.
Trong đạo quán, thi thể của Thanh Đạo Trưởng lặng lẽ tựa lưng vào tấm .
An Bảo mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đỏ hoe trèo lên , ngồi cạnh thể lạnh lẽo của sư , đôi kéo vạt áo bàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của ông, thầm thì: Sư phụ ơi, An Bảo tìm thấybot_an_cap mẹ và các chị rồi. nói, người chớt thì phải được cất để yên . Thế nên An Bảo đưa mọi người đến . Sư phụ, người cứ ngủ ngon nhé!
Trong đạo quán không có quan tài, Trưởng Triệu thấy phòng có chiếc tủ thấp, liền chỉ dân làng một . Họ dùng nệm đạo trưởng lót bên dướivi_pham_ban_quyen rồi mới khiêng thi thể vào trong. Sau , thôn tìm được mộtbot_an_cap khu đất trống hướng về phía mặt trời ở sau đạo .
Dân thay nhauleech_txt_ngu đào , chẳng mấy chốc đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đào một hố mộ hình . Đến khi tài được hạleech_txt_ngu huyệt, An Bảovi_pham_ban_quyen mới nhận ra rằng có lẽ từ nay về sau mìnhbot_an_cap sẽ không được gặp lại sư phụ nữa.
Con bé bắt đầu nức , đôi tay nhỏ nắm chặt lấy vạt áo của Lâm An Tâm, nước mắt rơi lã chã như chuỗi hạt đứt dây.
Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , không khóc nữa .
Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tâm xót ôm lấy em , bản thân cô kìmbot_an_cap được mà đỏ hoe mắt: phụ chỉ là ngủleech_txt_ngu , chôn dưới lòng đất ấm ápnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ tốt hơn là ởbot_an_cap trong căn nhà lộng gió lạnh lẽo này. Em xem, này hướng về phía mặtbot_an_cap trời, mùa đông sẽ có nắng chiếu vào, sư phụ sẽ không thấy lạnh đâu.
Trưởng thôn Triệu cũng ngồi thụp , dùng bàn tay thô ráp lau nước trên mặt An Bảo: An Bảo , sư phụ cháu làvi_pham_ban_quyen bậc cao nhân đắc đạo, đây gọi làbot_an_cap đăng . Bây giờ ông ấy đã lên trời làm thần tiên và đang dõi theo cháu đấy! Vậy nên An đừng , sư phụ thấy sẽbot_an_cap lắm.
ngẩng khuôn mặt đầy nước mắt , nức nở : ? phụ thực sự đã trở thần tiên rồi ạ? Ở trên trời sao?
Chắc ! Trưởng thôn Triệu khẳng định chắc nịch, tay lên trời: Sư phụ cháu tâmbot_an_cap bản lĩnh lớn, ông trời thấu rõ cả. giờ ông ở sauvi_pham_ban_quyen đám mây lớn nhất kia kìa, dõi An của ông ấy. Nếu cháu khóc quá nhiềuvi_pham_ban_quyen, sư phụ ở trên cao nhìn thấy sẽ lòng và lo lắng biết bao?
Nhữngleech_txt_ngu lời dường như đã có tác dụng. An Bảo sụt sịt mũi, cố gắng nén nước nhưng vẫn khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kìm được những tiếng nấc cụt. Con bé quay sang nhìn chị Lâm An Tâm để tìm sự xác nhận.
Lâm An vội vàng gật đầu, thuận theo lời trưởng thônbot_an_cap: Ông trưởng thôn đúng ! phụ đã trở thành thần tiên rồi, biết đâubot_an_cap giờ này ông đang nhìn ta đấy. An Bảo là đồ đệ mà sư phụ yêuleech_txt_ngu quý nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, phải ngoan ngoãnbot_an_cap và kiên cường lên để phụ ở trên trời được yên tâm, có được khôngbot_an_cap?
An Bảo nhìn chị , rồi nhìnleech_txt_ngu trưởng thôn, lại ánh mắt quan tâm bà con xóm giềngvi_pham_ban_quyen xung quanh, cuối con gật đầu, dùng tay áo thật mạnh vào mắt:
Vâng! không khóc nữa! An Bảo sẽ thật , để sư phụ để sư phụ được !
Nói thì nói vậy, nhưng nhìn những xẻng đất cuối cùng , lấp hoàn toàn chiếc tủ thấpleech_txt_ngu và đắp thành một nấm , mắt An Bảo vẫn không khỏi đỏ lần . Con bé không còn khóc tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chỉ mím chặt môi, để mặc những nước mắt thầm lặng rơi xuống, tay nhỏ bé nắm chặt lấy tay Lâm An Tâm.
Trưởng thôn Triệu ra hiệu cho mọi người nhanh tay hơn. Chẳng mấy chốc, nấm mộ đã được đắp xong. ý của Anbot_an_cap , họ cắm thêm vài xanh mộ. thức giản đơn cứ thế hoàn .
Được rồi, Trưởng thôn Triệu nói với mọi người: Chuyện hậu sự của đạo xong, mọi người cùng giúp tay, thu dọn đồ đạc mà đạo trưởng để lại cho An Bảo rồi mang xuống núi. Trời không còn nữa rồi.
Các vật phẩm trong đạo nhanh chóng được kiểmleech_txt_ngu kê và khuân vác ra ngoài.
Hai bao gạo rưỡi, một bao rưỡi bot_an_cap, hai thùng dầu hướng dương, một hũ lợn, cùng các loại gia vị nhưbot_an_cap dầu tương giấmvi_pham_ban_quyen.
Trong tủleech_txt_ngu hai bộ chăn nệm mới tinh, cộng thêm bộ của An Bảo tổngleech_txt_ngu cộng , còn có mấyleech_txt_ngu xấp vải hoa và vài bao bông vải lớn.
Thêm vào đó là nồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net niêu xoong chảo, than tổ ong, dưới hầm ngầm còn giấu không ít khoai lang, khoai , củ cải lớn
Thôn dân nhìn đống vật tư này mà ngây người, nhiều đồ thế này, bấy nhiêu bọn họ làmbot_an_cap sao mang xuống được?
Lâmbot_an_cap An Tâm nhìn đồ đạc trướcvi_pham_ban_quyen mặt, rồi nhìn bầy sóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bênleech_txt_ngu ngoài, ánh mắt bỗng sáng lên, cô nhìn An hỏi:
Bảo, em trong rừng người bạn động vật nào khác không? thể giúp chúngvi_pham_ban_quyen ta mang đồ không?
Lời vừa dứt, tất cả thôn dân đều sững !
bạn vật khác nữa? Không thể ?
Nếu thật sự nữa, thì con bé nhà họ Lâm kia, chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẽ
Mọi ánh mắt đổ dồn vào An , ngay cả trưởng Triệu cũng nín thở, nhìnleech_txt_ngu bé chưa tuổi nàyvi_pham_ban_quyen.
Có ạ! Hùng Đại, Hùng Nhị đều là của con, là chắcbot_an_cap chúng đang ngủ khò khò rồi.
, con có thể gọi Đại Bạch, nhóm Tiểu Hoa đến giúp đỡ .
An Bảo nói rồi đưa còinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xương lên miệng, sâu một , dùng sức thổi vang.
Tiếng còi một nhịp điệu thênh thang lạ, giống như một lời hiệu triệu cổ xưa nào đó
mấy chốc.
Gầm! Một tiếng gầm trầm đục vang từ cánh rừng rậm không xa.
Không lâu , hai bóng dáng to lớn gạt những cành cây khô và đọng, rãi bước ra.
Đó là hai con gấu đen với kích thước đáng kinh ngạc!
Chúng dừng lại ở bìanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rừng, cái đầu lồ khẽ xoay, đôi màu hổ phách quét qua đám người, rồi dừng lại trên ngườibot_an_cap An Bảo.
Hùng Đại! Hùng Nhị! Sao hai anh cũng tới vậy?
Bảo lên đầy ngạc, nhưng rồi chợt chúng ra phải đang ngủ , khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻbot_an_cap áy náy: Xin lỗi nhé, làm hai anh giấc rồi!
Hai con gấu kêu khẽ một tiếng, lắc lắc đầu, dườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như đang nói không saobot_an_cap .
dân đã tập thểleech_txt_ngu hóa đá tại chỗ.
Gấu! Con gấu khi đứng lên cao hơn cả !
Lại còn là hai con! Đôi bàn cầm nông cụ của bọn đều đangvi_pham_ban_quyen run rẩy, nếu không phải thấy bầy sói vàbot_an_cap Anleech_txt_ngu Bảo không chút sợ , e rằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ đã sớm chạy tán loạn từ lâu.
trưởng Triệu mồ hôi trên trán, nhưng ông cố bình tĩnh, ánh mắt nhìn An Bảo khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn là kinh ngạc, màleech_txt_ngu giống như đang nhìn tiểu tiên đồng phàm.
Tuy nhiên, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.
Gầm!
Một tiếng hổ gầm hùng hồn vang lên sấm .
Ngay sau đó, một con hổ trắng lớn lẫm liệt xuất hiện tầm người.
Thôn dânvi_pham_ban_quyen chỉ cảm thấy da đầuvi_pham_ban_quyen dại, chân tay bủn rủn.
Chúa tể sơn lâm! thực sự của núi rừng!
Lúc này chậm rãi phía An Bảo, dùng cái đầu to lớn của mình yếmvi_pham_ban_quyen dụi vào bàn tay nhỏ cô bé.
! An Bảo xoa đầu hổvi_pham_ban_quyen trắng, mừng rỡ nói: Anh tới !
Rất nhanh sau đó, trong lùm cây phát ra tiếng soạt. Một con báo hoa mai nhã bước ra, sau là vài con báo con lớn chừng một , đang ló đầu ra nhìn dáo dác.
Tiểu Hoa! Hoa Tiểu Nhất, Tiểu Nhị Ngũ! Mọi người cũng tới rồi! An Bảo vẻ với chúng.
Lúc này, thôn dân đã toàn lặng, không một tiếng động.
, hổ, báo, sói những mãnhbot_an_cap thú ngày chỉ đã khiến người ta rùng mình, này lại yên tập trước đạo quán nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, ngoan ngoãn quanh An Bảo.
Đứa này, thật là phi
Chẳng lẽbot_an_cap còn lợi hơn cả Thanh Hư Đạo ?
Thôn chúngbot_an_cap ta không phải là xuất hiện một thần tiên đấy chứ?
dân giọng bàn tán, mắtbot_an_cap nhìn An Bảo tràn đầy kínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sợ và không thể tin nổileech_txt_ngu.
Thúc thúc, bá bá, thẩm thẩm, mọi người có thể giúp An chuyển những thứ này lưngleech_txt_ngu các bạn ấy khôngleech_txt_ngu? Các bạn ấy đều đến để đỡ đó ạ!
Giọng sữa bò của An vangbot_an_cap lên.
Thôn trưởng Triệu là người đầu tiên , nén sự kinh hoàng trong lòng, quay người hét lớn với những thôn dân còn đang ngẩn ngơ: Tất cả có nghe An Bảo nói gì không?
Còn đứng ngây ra đó làm gì! lại phụ tay, chuyển hết đồ đạc lên lưng những ‘vị bạn từ trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net núibot_an_cap tới’ này đivi_pham_ban_quyen!
Động tác nhẹ thôi, cẩn thận đừng bọn chúng mình!
Thôn dân lúc này mới như choàng tỉnh khỏi giấc mộng, nhìn nhau, không dám lên trước.
Đó là gấu! Lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hổ! Là báo ! Chất đồ lưng chúng ư?
Vương Quốc nắn lưngbot_an_cap, nhìn cảnh vượt xa tưởng tượng , nghiến răng một , là ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu tiên bước ra.
Sợ cái gì? An Bảo thể chúng đến giúp, chứng chúng hiểu tínhleech_txt_ngu ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không làm hại ai! Chúng ta mau chóng việc thôi, xongleech_txt_ngu xuôi còn xuống núinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Nếu không trời đường trơn, hiểm hơn!
Nói , ông bước đến cạnh Hùng Đại.
Hùng Đại lẳng lặng nhìn ông, không hề tỏ định tấn .
Vương Kiến Quốc lấy hết can đảm, cùng một thôn dân bạo dạnbot_an_cap khác khiêngleech_txt_ngu một bao bột mì đặt lên tấm lưng rộng của Hùng Đại, rồi dùng dây cột lại thật chắc chắn.
Thấy cảnh , gan của các thôn dân khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng lớn dần .
Tới đây, phụ một tay, bao gạo này lưng con gấu kia!
Chăn nệm mềm mại, buộc lên lưng mấy con báo con!
lang, khoai tây, củ cải trongvi_pham_ban_quyen hầm bỏ baonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tải, để hổ và báo thồ đi!
Than tổ ong cho vào sọt, ai khỏe thìleech_txt_ngu tự
Phụ nữ thì nồi niêu xoong chảo
Sau một hồi bận rộn, tất cả vật tư đạonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quán đều được thuleech_txt_ngu xếp ổn thỏa, phân chia lên thân các người khuân vác nhau.
Đoàn quân kỳ lạ này hùng dũng bắt đầu đi xuống núi.
Người trong thôn thấy một đàn dã thú xuống núi, liền nhấc chân chạy thục mạng về phía nhà mình.
Mau! đóng cửa lại! Dã thú thôn rồi!
Những tiếng kêu hãi vang lên khắp thôn.
Nhà nhà vội vã đóng chặt cổng lớnleech_txt_ngu, tiếng cài cửa vang lên rầm.
ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vớ lấy cuốc, xẻng, căng thẳng nhìn ngoài khe cửa trên mặt .
Nhìn ! Trên lưng lũ thú đó hình như có thồ đồ đạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Đó chẳng phảibot_an_cap là thôn trưởng và mọi người sao? Sao họ lại đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giữa đám dã thúvi_pham_ban_quyen thếleech_txt_ngu kia?
Mau kìa! Người đang cưỡi trên lưng con hổ lớn kia, chẳng là con bé nhà họ Lâm mới mình trở về ?
Bảo thấy dânvi_pham_ban_quyen làng hốt vềleech_txt_ngu nhà, liền vội vàng cất giọng sữa non nớt gọi lớn:
Mọileech_txt_ngu người sợ! đều bạn của An cả, đến đểleech_txt_ngu giúp chuyển thôi ạ!
Thôn Triệu cũng vội vàng cao giọng giải thích:
con đừng hoảng! Đám dã thúleech_txt_ngu này cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net linh tính, không hại người đâu! Là An Bảo mời chúng tới để giúp chuyển di của Thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hư Đạo Trưởng đấy!
nhưng ai mà tin cho ?
Đó là cả một bầy dã thú đấy!
Vạn nhất chúng nổi thú tính, chẳng phải sẽ ăn người !
làng trốn trong nhà run bần bật, cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nẻo then cài chặt chẽ, chỉ dámleech_txt_ngu từ khe cửa lút nhìn ra ngoài.
Thôn trưởng Triệu thấy vậy cũng không nói thêm gì nữa.
Dân làng sợ hãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là chuyệnvi_pham_ban_quyen thường, nếu ông mở mang tầm mắt trên núi, nhìn thấy đám dã thúbot_an_cap này, chắc ôngbot_an_cap cũng chẳng dám thò mặt ra đường.
Thôn Triệuleech_txt_ngu xoa xoa đầu nhỏ củabot_an_cap An Bảo, nói: Bà con bạn cháu, chúng ta cũng không cưỡng được! Đi thôi!
Anvi_pham_ban_quyen Bảo gật gật đầu, vỗ vào đầu Đại Bạch tiếp tiến về phía trước
đoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người đibot_an_cap đến cửa nhàbot_an_cap An Bảo thì nghe tiếng vã vọng ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ bên trongleech_txt_ngu.
An Tâm vừa thấy giọng đã biết ngay Vương Phân lại đến nhà họ chuyện. Cô bé bước sân, liền thấy Vương đangleech_txt_ngu giằng co mộtleech_txt_ngu gốm sứt mẻ với Tô Quế Vân.
Tô Quế Vân! Con mụ kia buông tay ra lão nương!
Vương Thúyvi_pham_ban_quyen Phân phun nước bọt văngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tứ tung:
suốt ba năm , cô cơm ăn? Ai nước uống? Nếu không phải người làm mẹ chồng như tôi đây có lòng nhân từ, thì mẹ các côbot_an_cap đã sớm chớt đói ven đường bị hoang tha đi rồi!
Giờ cô lại tiếc chút không cho mẹ chồng ăn, có loại sói mắt trắng như cô sao?
Buông tay ra, còn buông tôi bảo hai đứa em chồng cô đánh cho một trận bây giờ!
Lâm Bảo Trụ vàbot_an_cap Lâm Bảo Hỷ mỗi người đang ôm một đống củi khô chất lên xe đẩy, mẹ nói vậy liền vứt củi xuống, xắn tay áo định lao lên giúp sức.
Tô Quế Vân liếc nhìn Lâm Bảo Trụ và Lâm Bảo Hỷ, trong ánh mắt đầy hận thù.
Người nhà họ đã hành hạleech_txt_ngu các gái suốt ba , côbot_an_cap còn chưa tìm bọn họ tính sổ, vậy mà bọn họ dám tới đâyleech_txt_ngu bắt nạt mấy mẹ cô!
Chậu thịt hôm nay đối không thể để nhà họ Lâm lấy , nếu không sau này bọn họ sẽ càng lấn lướt mà ức hiếp mẹ con cô hơn .
leech_txt_ngu hạ quyết tâm, cúi đầu cắn mạnh một cái vào tay Thúy Phân, cú cắn mang theo toàn bộ sự phẫn uấtbot_an_cap.
Thúy Phân rú lên một tiếng thảm thiết, trên mu bàn tay tức hiện ra hai hàng dấu răng rớm máu, ta theo năng buông tay ravi_pham_ban_quyen.
Giây tiếp theo, Tôvi_pham_ban_quyen đưa chậu gốm cho An Lạc đang runbot_an_cap rẩy đứng bên cạnh.
Anbot_an_cap , cửa ! Đổ thịt vào đậy kínnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào, đây là thịt để mời bà con lên núi giúp , mẹ xem đứa nào dám cướp!
Tô Quế vừa hét nhanh chóng lấy cái liềm đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , điên cuồng vẩy Vương Phân.
Đồ điên! Quế ! Cô lại phát điên rồi phải không?
Vương Thúy Phân vội vàng lùi lại mấy bước, sợ cáibot_an_cap liềm kia sẽ chém người mình.
Lâm An Lạc tuy sợ đến mức thân rẩy, nhưngbot_an_cap nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời mẹvi_pham_ban_quyen, cô vẫnleech_txt_ngu nhận lấy chậu gốm, đặt lên bếpleech_txt_ngu lò. cửa đóng lại cái rầm, tiếp đó là cài nặng .
Cô bé nhanh đổ thịt trong chậu vào nồi, đậy nắp lại, rồi áp sát khe cửa nhìn ra bên ngoài.
Lâm Bảo Trụ và Lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bảo Hỷ bị điệu chấp tất của Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quế làmvi_pham_ban_quyen sững sờ.
Bình thường chúng tuy là lũ manh, nhưng mặt với cái liềm đang vung vẩy loạn của Quế Vân, nhất cũng không dám xông lên.
Nhưng ấn của về Tô Quế Vân xưa nay luôn là một phụ nữ yếu đuối, hiền lành, sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hung dữ cô khôngvi_pham_ban_quyen đủ để dọa lùi ba nhà Lâm.
Bọn chúng chỉ cảnh nhìn cô, tìm cơbot_an_cap hội đoạt lấy rồi tẩn đàn bà điên này một trận, để xem ta còn dám ngang tàng nữa không.
Vương Thúy lại đầu bới ĩ
An thấy mẹ mình bị bắt nạt như vậy, lập tức hoebot_an_cap, một luồng nóng xông lên đầu!
bé laovi_pham_ban_quyen tới, đầu vào eo Vươngvi_pham_ban_quyen Thúy Phân!
Không được chửi mẹ tôibot_an_cap!
Cú húc này An Tâm đã dùng hết sứcbot_an_cap bình , Vương Thúy Phân không kịp đề , Ái một tiếng rồi húc lùi lại mấy bước, ngã bệt xuống đất, mông điếng.
Phản rồi! Tiểu chủng, mày dám đâm
Vương Phân ngồi bệt dưới đất, chỉ tay vào Tâm mà mắng nhiếc.
Lâm Bảo Trụ và Lâm Bảo Hỷ thấy mẹ mình bị đánh ngã, mặt mày lộ vẻ hung tợn.
Con ranh con, mày dámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra tay với bề trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net à Đúng là đồ mẹ sinh không có mẹ dạy, xem tao có đánh chớt mày không!
Lâm Bảo Trụ xắn áo đánh An Tâm.
Lâmvi_pham_ban_quyen Hỷ cũng nhổ một bãi nước bọt, chẳng nói chẳng rằng định túm Lâm Anleech_txt_ngu .
Tô Quế thấy hai đứa em chồngleech_txt_ngu đuổi đánh con gái mình, lại nghĩ đến cảnh đãleech_txt_ngu phải chịu đựng lâu nay ở họ Lâm, đôi mắt đỏ !
Lâm Bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trụ, Lâm Bảo Hỷ! Đứa dám động đến con tao, tao chém chớtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Nói đoạn, cô vung liềm lao về phía Lâmleech_txt_ngu Bảo Hỷ!
tác của cô không hề có bài bản, nhưng cái khí thế liều mạng muốn đồng vu tận lại khiến Hỷ cả lưng!
Điên rồi! Còn điên lúc trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bảo đâu còn tâm trí nào mà An Tâm, hắn kêu lên một tiếng quái dị, lồm cồm toài sang một để tránh .
Lâm Bảo Trụ cũng bị cái khí thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạng của Tô Quế Vân làm cho sững sờ, bàn tay vươn ra lấy An Tâm giữa không trung.
Chính ngay lúc , một sói xám tới, ngoạm chặt lấy cánh tay Lâm Bảo Trụ.
Á
Lâm Bảo Trụ phát một tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thét thảm thiết, máu tươibot_an_cap tức khắcleech_txt_ngu nhuộm đỏ tay áo bôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũ nát củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn.
Hắn hoàng trợn tròn mắt, nhìn sói xám vạm vỡ cắn chặt lấy taybot_an_cap mình, trong cổ nó phát ra những tiếng gầm đục.
Nó ra sức xé toạcvi_pham_ban_quyen tay hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dường như muốn một miếng thịt từ trên đó .
Hắn sợ tiểu cả ra quần, chất lỏng theo ống quần chảy xuống
mạng! Mẹ ơi! Bảobot_an_cap Hỷ! Cứu tao với!
Lâm Bảo hồn , bàn tay còn lại loạn xạ đập vào con sóibot_an_cap, cố gắng thoát ra.
Nhưng con sói xám cắn chặt, nhất quyết không buôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Không có ai cứunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn, lúc nàyvi_pham_ban_quyen cả Bảo Hỷ và Vương Phân đều tựvi_pham_ban_quyen lo không xong!
Gần cùng lúc con sói xám lấy Lâm Bảo Trụ, mộtleech_txt_ngu con sói xám khác hơn một chút từvi_pham_ban_quyen bên sườn đột ngột lao vào , vừa tránh được lưỡi liềm Vân!
Lâmleech_txt_ngu Bảo chỉ thấy bắp chân đến cơn đaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấu xương, cúi đầu nhìn , hồn vía nhưbot_an_cap bay lên .
Một con sói ngoạm chặt lấy bắp chân hắn, những chiếc răng nanh sắc xuyên qua quần , găm sâu vào da thịt!
Á Chân của tôi
Lâm Bảo Hỷ gào lên như lợn bị tiết, cơn đau dữ dội hắn đứng không vững, bộp một tiếng ngã xuống đấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hắn sức đạp cái chânbot_an_cap còn lại vào con sói cắn mình, nhưng dù bị đạp nàoleech_txt_ngu, sói cũng không hề nhả ra.
Vương Thúy Phân còn thảm , bà ta bị mấy con báo nhỏ quây đánh. Răng báo nhỏ cònbot_an_cap ngắn, không cắn thủng được lớp áo bông dày nên chỉ vào những chỗ da thịt ra mà cắn.
Ví dụ như chân, dụ như
Ngay khi con báo nhỏ định cắn vào cổ Vương Thúy Phân, nó đã An Bảobot_an_cap nhỏ bé gọi lại:
Báo Báo không được cắn cổ, chớt người đó!
An Bảo vừa nói vừa thúc bạch hổ vào trong sân, này người nhà họ Lâm mới nhìnleech_txt_ngu thấy ngoài cổng còn có nhiều thú nữa!
Kỳ lạ nhất là trên lưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những mãnh đó còn cõng theo đồ , mười người dân làng giữa bầy dã thúvi_pham_ban_quyen, sững trước cảnh tượng trước mắt.
Đám dã này đang An đánh sao?
Thôn trưởng Triệu vốn bảo An Bảo ngăn đám dã thúvi_pham_ban_quyen lại, nhưng thấy con bé việc có chừng mực cũng không lên tiếng nữa.
Ông đứng ngay cửa xem náo nhiệt!
Nhà họ Lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này quá quắt quá rồi, lúc này bị dạy mộtvi_pham_ban_quyen trận cũng đáng đời!
Bạch hổ cõng An chậm rãi bước vào sân, theoleech_txt_ngu có mấy con sói xám và một con báo hoa mai, cùng với hai con gấu đen
Hai con gấu đen đó thân hình to lớn, chúng đi bên cạnh bạch hổ như núi nhỏ di động, lặng lẽ nhưng ra một áp lực đáng sợ.
Người nhà họbot_an_cap Lâm hoàn toàn sợ người.
ngày chỉ một con dã thú cũng đủ lấyleech_txt_ngu mạng cả bọn họ, vậy mà lúc này lại cả một xông . Hơn nữa nhìn dạng chúng nghe lệnh Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bảo, đứa trẻ này liệu có còn là ngườivi_pham_ban_quyen nữa không?
Ngay cả Vân bị cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tượng không tưởng trước mắt làm chấn động. Bàn cầm liềm của bà hạ xuống, mắt từ điên cuồng hung lúc trước dần kinhbot_an_cap ngạc và tự .
Lâm An Bảo trên lưng Đại Bạch nhảy , con bé đáp đất nhẹ nhàng, đôi chân ngắn củn lạch bạch chạy bên cạnh mẹ, bàn tay nhỏ nhắn khẽ nắm lấy đôi vẫn còn run rẩy của bà.
Mẹ ơi, đừng sợ nhé.
Con bé ngước khuôn mặtvi_pham_ban_quyen nhỏ lên, non nớt ngọt : bạn mà An mời đến để chúng ta đồbot_an_cap, cũng để giúp chúng ta đánh kẻ xấu. Có An Bảo ở đây, không dámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt nạt mẹ đâu ạ!
Nói xong, con bé quay nhìn người nhà họ Lâmbot_an_cap đang nhếch nhác chật vật trong sân, đôileech_txt_ngu lông mày nhỏ nhíu lại, giống như đang nhìn mấy rác rưởi đáng ghét.
Con sói đang ngoạm cánh Bảo dườngleech_txt_ngu như cảm nhận được sự chịu của An Bảo, hàm răng sắc lạileech_txt_ngu lún sâu vào da thịt thêm vài phần.
A!
Lâmleech_txt_ngu Bảo Trụ đau đến mức mặt mũi biến dạng, nước mắt nước mũivi_pham_ban_quyen chảyvi_pham_ban_quyen ròng ròng, không dám động đậy lung nữa mà chỉ biết khóc lóc cầu : Bảo tiểu tông của ta! Bảo nó nhả ra đi! xin con! Ta là ruộtbot_an_cap của con mà!
Lâm Hỷ ngã quỵ cũng van nài: An Bảo, tiểu thúc xin con, tha cho thúc đi! này thúc không bao giờ dám con nữa! sẽ không chị em connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa đâu
Vương Thúy Phân bệt trên , mặt và tay đầy những vết cào rướm máu củaleech_txt_ngu báo nhỏ, đau rát lửa đốt. Bà ta kinh hoàng khua chân múa tay xua đuổi chúng. Đànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ động tác hoạt, dàng tránh rồi lại vây quanh bà ta, chờ chực cơ hội lao vào cắn .
An Bảo! Bà sai rồi! Bà nội không dám nữa !
Vương Thúy Phân chẳng còn màng đến sĩ diện, cuống cuồng lùi lại phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau, nhưng lũvi_pham_ban_quyen báo đã chặn đứng đường . Bà ta chỉ biết co lại một cách vô vọng, run bần bật không thành tiếng: Thỏ ta không lấy ! Củi không nữa! gì cũng không lấy ! Con bảo những những người bạn này đi đi! xin con! Nể mặt nể mặt con!
An Bảo Vương Phân khóc lóc van xin, gương mặt nhỏ nhắn chút cảm, chỉ xích lại gần mẹ mình hơnvi_pham_ban_quyen một chút.
Các người bắt nạt mẹ, bắt nạt chị!
An Bảo vẫn nồng mùi sữabot_an_cap: Không cho ăn cơm, đánh chị, mắng các chị đồ dụng.
Hôm nayleech_txt_ngu còn đến cướp thỏ, còn định đánh mẹ.
Các người là kẻ xấu.
nhỏ quanh như nghe hiểu chữ kẻ xấu, lại chồm cào cấubot_an_cap mụ già một . Dân làng chứng kiến cảnh này ai nấy đều rụt cổ lại, con bé An Bảo này sự quá lợileech_txt_ngu hại rồi.
Bảo! An Bảo chúng ta biết lỗi rồi! Thật sự biết lỗi rồi!
Mấy con báo nhỏ nhe nanh vuốt công , Vương Thúy Phân chỉ biết ôm đầu quỳ xuống xin tha. Lâm Bảo và Lâm Bảo Hỷ cũng nước mắt đầm đìa, miệng lưỡi líu nhíu khẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo.
An nghiêng đầu nhỏ, dường như đang suy nghĩ.
Tô Quế Vân sợ xảy án mạng, vội vàng kéo tay Anleech_txt_ngu , thấp giọng : Anbot_an_cap Bảo, thế này là đủvi_pham_ban_quyen rồi, lỡ xảy ra án mạng thật thì rắc rối lắm.
An Bảo cảm nhận được sựleech_txt_ngu căng thẳng củavi_pham_ban_quyen mẹ, cái đầu nhỏ gật. Con bé nhìn về phía đám dã thú, dịu giọng nói: Sói , Báo ơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, được rồi đó. Thả bọn họ ra đi.
Lời dứt, con sói xám đang cắn cánh tay Lâm Bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trụ lập tức nhả miệng. Nó lùibot_an_cap lại một bước, liếm trên môi rồi xổm sang một , ánh mắt vẫn cảnh giác nhìn chằm Lâm Bảo . Con sói cắn bắp chân Lâm Bảo cũng buông ra, lùi tương .
Mấy con báo nhỏ gầmleech_txt_ngu gừ và càonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cấu, chạy về quanh chân An Bảo, thiết cọ cọ vào ống quần con bé.
Lâm Bảo Trụ và Lâm Bảo Hỷ ôm vết thương máu me đìa, đau đến mức toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân co giật nhưng không dám phát ra tiếng lớn, chỉbot_an_cap sợ hãi nhìn chằm chằm đàn thú dữ xung quanh.
Vương Thúy Phân lồm cồm bò bên cạnh hai con trai, nhìn vết thương thịt nát xương tan mà muốn khóc cũng không dám khóc to.
Các người hãy nhớ lời hôm nay. An Bảo nhìn bọn họ, cất giọng non nớt cảnh cáo: Sau này còn dám đến bắt nạt mẹ và các chị, còn dám lấy đồ của nhà chúng tôi
bé khựng , bàn tay nhỏ chỉ vào con hổ trắng và sói xám bên cạnh: Bạn của An Bảo lại đến kẻ xấu đó!
Vẻ mặt Anvi_pham_ban_quyen Bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngây thơ vô số tội, nhưng lại người rùng mình ớn lạnhbot_an_cap, vội vàng : dám nữa! Chắc chắn không dám nữa!
Bây giờ, An Bảo ra cổng sân, mang theo cái xe của các người đi đi. giờ quay lại nữa.
Vương Thúy Phân như được đại xá, vừa định rờivi_pham_ban_quyen đi Tô Quế Vân tiếng.
Tôi nghe An Tâm nóileech_txt_ngu bà đã lấy than quả bàng, chăn đệm và một vải vóc, bông của nhà tôi. Lát bảo mấy đứa con dâu mang trả lại cho tôi.
Vương Thúy Phân mở miệng định nói gì đó, nhưng vừa thấy con hổ lớn bên cạnh An Bảo đang mình liếm mép, như thể bà là một món mồi ngon, mụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liền rùng mình cái, những lời định ngụy biện bị ngược vào trong.
Nhìn sang con sói, báo và hai con gấu im lặng kia, bà ta không chút nghi ngờ rằng cần mình dám một chữ không, lũ súc sinhbot_an_cap sẽ lập lao vào xé xác.
Trả! Trả chứ! Nhấtleech_txt_ngu định sẽ trả! Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thúy Phân vộivi_pham_ban_quyen vàng gật đầu, giọng run rẩy: Tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về bảo bọnvi_pham_ban_quyen thu xếp ngay, lập tức lập tức sang đây!
Không phải lập , những thứ đó các người đã dùng rồi, tôi chê bẩn. muốn đồ mới!
Than quả bàng tôi nhớ lúc cha chúng đi đã mua cho mẹ con tôi nửa tấn. Hai sấp hoa mới tinh tôi định may đồ cho ba đứa nhỏ, còn chưa kịp dùng. Bốn bộ chăn đệm làleech_txt_ngu người làm, nhưng vải và bông đều là mua. Những thứ này bà đềubot_an_cap phải trả lại cho chúngbot_an_cap tôi!
Một tuần sau, tôi muốn thấy đồ đạc không thiếu mộtvi_pham_ban_quyen thứ gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đặt ở trong sân nhà .
Nếu thiếu một thứ
chưa nói hết câu, chỉ mắt quét qua đám mãnh thú, ý cảnh đã quá ràng.
An Bảo thấy vậyleech_txt_ngu liềnbot_an_cap kéo con trắng cạnh, giọng nũng : ơi, nói lời không giữ lời, lừa Bảo và mẹ thì làm sao nhỉ?
Gàobot_an_cap!
Một gầm vang dội, chấn động đến mức ba người nhàvi_pham_ban_quyen họ Lâm suýt chút hồn lạc. Phân bủn chân tay, ngã xuống nền đất lạnh , giữa háng nhanh chóngbot_an_cap ướt đẫm một mảng.
Không , không dám đâu, làm sao mà thế được? Lát nữa tôi đivi_pham_ban_quyen mua vải ngay, ngày mai sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt đầu may! Còn cả than cục , chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể nhiều hơn chứ thiếu , cô cứ yên tâm! Yên tâm
Vương liên thanh cam đoan.
Cút đi!
Tô Quế Vân lạnh lùng ra hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chữ, không thèm liếc họ thêm một nào nữa.
Phân được đại xá, vàng kéo hai gã con trai còn đang kêu gào thiết, cả nhà lếch laoleech_txt_ngu ra khỏi , ngay cả chiếc xe đẩy nhỏ cũng quên mangleech_txt_ngu theo.
Dân làng đứng xem bóng dáng nhỏ trong sân, cùng với những con thú tobot_an_cap lớn đang lặng lẽ về bên cạnh cô , trong lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không khỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chấn .
Cảmbot_an_cap ơn mọi hôm nay đã giúp nhà tôi một tay, nào nào đều cả đi, cứ để đạc vào chính là được, lát nữa tự dọn dẹp . Trong nhà đã làm cơm xong rồi, mọi người ăn xong hãy về!
Mặc dù dân làng đều nghe An Tâm nóivi_pham_ban_quyen Tô Quế Vân khôngleech_txt_ngu còn điênleech_txt_ngu nữa, nhưng khi tận nhìn thấy cô nở chào mời họ vào nhà như vậy, họ vẫn cảm thấy có chút bồi hồi.
Mọi người đồng thanh đáp lời, bước phía trong.
vùng nôngleech_txt_ngu thôn những năm tám , ăn vẫn là một chuyệnbot_an_cap hiếmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Mónvi_pham_ban_quyen mà Tô Quế Vân bưng lên bàn, ngoài bánh chảo và rau dại xàobot_an_cap, vậy mà còn có món thịt gà rừng hầm nấm thơm nức, vàng óng váng mỡ! Hai con gà rừng và một nấm đều đem , múc đầy một lớn.
Hương thịt đànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hòa quyện với vị tươi đặc của nấm, ngay lập tức tỏa khắp căn phòng, khiến bụng của dân làng đều réo lên không yên.
Quế Vân, cô thế nàyvi_pham_ban_quyen thế này thìvi_pham_ban_quyen tốn quá!
thôn Triệu cảm thấy ngại ngùng, vội vàng tay :
Thời buổi này, nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào ăn được bữa cũng chẳng dễ dàng gì, ba mẹ conbot_an_cap cô lại bị mẹ chồng hành hạ suốt ba năm trời, thân hình gầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rộc đi trông chẳng làm cả, số gà nàyleech_txt_ngu cô cứ giữ lại bồi bổ cho với bọnvi_pham_ban_quyen trẻ đi!
Đúng đấy, vợ Bảo Tài. Chúng tôi ăn bánh ngôvi_pham_ban_quyen raunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dại là tốt lắmleech_txt_ngu rồi, chỗ thịtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này cô mau đi!
Những dân làng khác cũng nhao nhao họanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng đôivi_pham_ban_quyen mắt lạibot_an_cap tự chủ được mà liếc về phía chậu gà rừng hầm nấm đang tỏa hương nghi ngút.
Tô Quế lại có thái độ kiên quyết:
bác trưởng thôn, cùng anh chị em bác, hôm nay nếu không có mọi đồ đạc trên núi chúng tôi cũng chẳng mang về được. Có được những thứ này, ngày tháng sauleech_txt_ngu này của mẹ con sẽ không còn vả như trước nữa. hai con gàvi_pham_ban_quyen rừng là do những người bạn thú rừng mang tới, này muốn ăn vẫn sẽ có thôi! ngườibot_an_cap đừng từ chối , nếu từ là coi mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ tôi đấy.
Lời đã nói đến này, mọi người cũng không sáo nữa.
Trưởngvi_pham_ban_quyen thôn thở dài, tiên phong cầm đũa lên:
Được, vậy chúng taleech_txt_ngu nhận lòng này của Quế Vân. Mọi người ăn đi, phụ cô ấy!
Mệnh lệnh vừa ban ra, bầu không khí lập tức trởbot_an_cap nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thoải mái.
Dân còn khách khí, vừabot_an_cap những miếng bánh ngônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật lớn, vừa thịt gà nấm thơm ngon.
Mọi người vừa ăn vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trò chuyện, trong lửa củi nổ lách tách, nước canh thịt sót lại nồi sôi sùng sục, tỏa ra hấp dẫn.
Cánh đàn ông ăn vài miếng thịt vào bụng là bắt đầu mởbot_an_cap máy , từ chuyện bừa vụ xuânleech_txt_ngu nay cho những vật trong rừng sâu.
Đàn bà thì khen ngợileech_txt_ngu nghềvi_pham_ban_quyen của Tô Quế Vân, lại xót xa cho mấy mẹ con những năm qua chẳng dễ dàng gì.
An Bảo khi tiễn , liền lặng lẽ bên cạnh mẹ, nhấp từng ngụm canh thịt nhỏ, nhưng đôi tai lại vểnh lên nghe lớn chuyện.
Dáng đáng yêu này, thêm những thầnvi_pham_ban_quyen mà họ đã tận mắt kiến, khiến các cô đồng loạt tỏ sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngưỡng mộ với Tô Quế Vân. Ai nấy bảo: Tô Quế Vân có một cô con gái như thế này, saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này e là sẽ có phúc lớn lắm
cơm kéo dài hơn một tiếng đồng hồ, mọi người mới thỏa mãn buông bát đũa, rời họ .
Vân vừa định đi rửa thì cảm thấy một cơn hoa mắt chóng mặt, trựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếp ngã nhào xuống đất.
Mẹ!
Ba đứa trẻ đồng thanh hô lên , rồi tất cả cùng nhào tới bên cạnh bà.
An Bảo ở gần nhất, xuống bên cạnhvi_pham_ban_quyen Tô Quế Vân, trực tiếp nắm cổ tay mẹ.
Tâm An Lạc vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt nhìn chằm chằm An Bảo, một lát sau, An buông cổ tay Quế Vân ra, đôi lông mày nhỏ nhíu lại :
Cơ thể mẹ bị suy nhược quá mức, đã hại . dĩ mẹ có thể đi lại như người bình thường là dược của Tục Hoàn vẫn chưa tannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hết. Bây giờvi_pham_ban_quyen dược hiệu đã hết, nên thân thể mẹ mới yếu đến mức ngất đi.
Vậy An Bảo, em mẹ uống thêm một Tục Mệnh Hoàn nữa đi!
Giọng nói của An mang khóc nức .
An Bảo lại lắc đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ nghiêm túc:
Không được đâu chị. Tục Mệnhleech_txt_ngu Hoàn là vị thuốc cực mạnh dùng để gượng épleech_txt_ngu duy trì sống, chỉ có thể dùng một lần. Nếu dùng lần , thân thể mẹ sẽ không đựng nổi, sẽ mất mạng mất.
Chân An Tâmbot_an_cap nhũn ra, suýt nữa ngãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngồi xuống đất: Vậy vậy phải làm sao đây? chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
An Lạc cũng sợ đến mặt cắt không còn máu.
Các đừng hoảng loạn.
Trong đôi mắt to tròn ngây thơ trong sángvi_pham_ban_quyen của An Bảo lúc này lóe lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một sự điềm tĩnh xa tuổi .
Trước tiên sẽ châm cho mẹ mẹ tỉnh lại, đợi ngày mai chúng ta lên trấn, mua cho ítbot_an_cap thuốc. Thuốc để trị cho mẹ thì em có một ít, nhưng không đủ. ngày mua đủ thuốc rồi mới từ từ điều dưỡng mẹ được. Chỉ cần một thể khiến mẹ bình phục hoàn toàn.
An Tâm và An Lạc biết tài năng của An Bảo, nghe cô bé nói vậy thì hoàn toàn tâm
An Bảo ngân châm ra, đâm vào huyệt vị trênleech_txt_ngu đầu, mặt và cánh của Vân.
An Tâm An Lạc nín thở quan sát, chỉ thấy theo từng mũi kim đâm , thở vốn dĩ dồn dập của Tô Quế Vân dần bình ổn lại, chân màyvi_pham_ban_quyen nhíu chặt cũng giãnvi_pham_ban_quyen .
Khoảng khắc sau, An Bảo nhẹ nhàng vê nhẹ ngânbot_an_cap châm, sau đó lần lượtleech_txt_ngu rút kim.
Khi mũi kim cuối cùng được rút , hàng mi của Tô Quế Vân run rẩy, từ từleech_txt_ngu mở mắt.
Mẹ! Banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa trẻ lại đồng gọi, lần tràn đầy sự vui mừng khôn xiết.
Ánhbot_an_cap mắt Tô Quế còn chút mơ , nhưngbot_an_cap nhanh chóng tập trung lại, thấy những trẻ đang vây quanh , bà yếu ớt kéo khóe miệng:
không sao
, mẹ gì cả, cứ nghỉ cho tốt đi.
An vội đỡ mẹ nằm lên giường lò, nói cần thuốcbot_an_cap , ngày maibot_an_cap chúng con sẽ lên trấn mualeech_txt_ngu thuốcleech_txt_ngu.
Đừng! Mẹ hôm nay chỉ là mệt quá nên mới ngất thôi, mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngủ giấc là sao rồi, không mua thuốc !
Tô Quế Vân ngồi đầu giường lò vội vàng xuavi_pham_ban_quyen tay.
Bà biết trong gái lớn chỉ có năm mươi tệ, đó là số tiền cứu mạng cuối của mấy conleech_txt_ngu. Trôngleech_txt_ngu cậy việc nhàleech_txt_ngu họ Lâm trả lại tiền tuất của chồng bà thì e là còn phải chờ dài . Bà thừa bản tính củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ Lâm, lúc không có tiền thì nhẫn nhịnleech_txt_ngu, so ai cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết tính hơn. Nhưng chỉ cần trong , chắc chắn nhanh bị hai gãbot_an_cap chú trác táng tiêu sạch.
Cho dù họ có dã thú làm người đòi nợ thì cũng đòi được nhiêu . Hơn nữa, thời buổi này, thuốc đắt đỏ lắm. Cơ của chính mình bà tự biết, do nhiều năm suy kiệt, đâu phải chỉ thang thuốc là khỏi ngay được? Chẳng may bệnh khôngbot_an_cap chữa khỏi, lại khổ lây sang bọn trẻ.
Mẹ, An Tâm nhẹ nhàng đặt mu bàn tay lẽovi_pham_ban_quyen mẹ, Có phải lo lắng nhà mình không có không? Mẹ đừng lo, nhữngvi_pham_ban_quyen người bạn của An Bảo giỏi lắm, có thể giúp nhà mình săn gàbot_an_cap rừng rừng, đến lúc đó chỉ đem bán gà thỏ đó đi là có mua thuốc cho mẹ rồi!
Anleech_txt_ngu Bảo, nói không? An Bảo gật đầu mạnh, bànleech_txt_ngu nhỏ bébot_an_cap nhẹ nhàng vuốt phẳng đôi lông mày đang nhíu chặt của mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net:
thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ ơivi_pham_ban_quyen, Bạch và các bạn lắm. bắt thỏ gà rừng cho chúng ta đổi lấy ! Với lại An Bảovi_pham_ban_quyen cũng có tiền mà, cho An Bảo !
Nói rồi An Bảo mở túi vải xanh của mình ra, lôi bên trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra xấp tiền Đại Đoàn được buộc gọn gàng bằng giấy da bò.
Đôi mắt của An Tâm An Lạc trợn tròn, miệng tự chủ được mà háleech_txt_ngu ra.
Cảbot_an_cap đời này các cô bé chưa baoleech_txt_ngu giờ thấy nhiều tiền được lại nhau như thế !
Tô Quế Vân lại càngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động toàn thân, giọng nói run rẩy không thành tiếng:
Mẹ không nữa! An Bảo không biết mặt tiền! Còn cả những thứ này
Vừa nói, An Bảobot_an_cap lại từ trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bọc vải xanh trút ra thêm mấy cuộn lẻ, có những cuộn tiền hào tiền xu được buộc chặt bằng dây , lại có những xấp tiền mới tinh innội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mệnh giá Một đồng, Haileech_txt_ngu đồng, Năm đồng khác nhau.
Những xấp tiền này tuy không chấn động như những tờ Đại Đoànvi_pham_ban_quyen Kết, nhưng số lượng rất nhiều, cộng lại rõ ràng cũng làvi_pham_ban_quyen khoản không hề nhỏ.
Ba mẹ con đếm đi đếm lại, kinh ngạc hiện tất cả sốbot_an_cap tiền cộng lại tổng cộng là nghìn hai trăm sáunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mươi đồng tám hào năm xu. Một khoản tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đủ họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sống ngày tháng không lo mặc trong vài năm .
Thứ cuối cùng An Bảo lấy ra những xấp tem phiếu đủ màu sắc, nào phiếu lương thực, phiếu vải, phiếu giày, phiếu muối
Tô Quế Vân siết chặt xấp tiền Đạivi_pham_ban_quyen Đoàn Kết nặng trịch trong tay, nước lặng lẽ dài, rơi lã chã trên nhữngbot_an_cap tiền cáu.
Giọt mắt này là niềm vui sướng khi tảng đá khổng lồ sinh tồn đè nặng trong lòng suốt hai qua đột ngột biến .
cũngvi_pham_ban_quyen là nỗi xót xa không thể diễn tả bằng lời khi bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã gần dầu cạn tắt, cuối cũng nhìn thấy ánh sống.
Mẹ, mẹ khóc.
An Tâm vàng dùng tay áo lau mặt cho mẹ, nhưng viền mắt của chính cô bé cũng đã đỏ .
Đây là chuyện tốt, là chuyện tốt trời ban mà!
Đúng đó mẹ, chúng ta có rồibot_an_cap, mẹ nhất định sẽ chữa khỏi!
An Lạc sáp lại gần, bàn tay nhỏ nhắn vỗ nhè nhẹ lên lưng mẹ.
Quế Vân một hơi thật sâu, cố gắng bình ổn tâm trạng đang cuộn trào.
đứa con gái tuy nhỏ tuổi nhưng lại chuyện đến lạ lùng, rồi lại nhìnbot_an_cap khoản tiền khổng lồ từ trên trời rơi xuống trong tay, bà nở nụ cười, ôm chầm lấy An Bảo vào lòng.
An Bảo, con đúng là ngôi mắn nhỏ của mình, con đã cứu , cũng cả nhà mình rồi!
Trời mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết những qua đã lo âu đến nhường nào. Thân thể mình bà tự biết rõ, có lẽ chẳng còn sống bao lâu nữa.
Cái chớt, bà không hề sợ hãi.
Điều duy nhấtvi_pham_ban_quyen bà không yên lòng chính là đứa con gái chưa tuổi trưởng thành nàybot_an_cap.
Nếu bà nhắm mắt xuôi tay, An Tâm và An Lạc tuổi đời còn quá , An Bảo tuyvi_pham_ban_quyen bản lĩnh nhưng cho cùng vẫn còn nhỏ dại hơn.
Rơi vào tay mẹ chồng lòng dạ sắt em lười biếngbot_an_cap ham chơi kia, kết cục những đứa , bà chí không dámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ sâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Vạn lần may mắn, ngoặtbot_an_cap đã đến
An Bảo không có y thuật tuyệt trong người, mà còn mang về khoản tiền cứu .
Xấp tiền giấy mới tinh này đâu chỉbot_an_cap?
Đây rõ ràng là một chiếc kiên cố, có thể giúp mấy mẹ bà trèoleech_txt_ngu ra khỏi vũng lầy trước
Một bàn tay nhắn mậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạpbot_an_cap bỗng vươn tới, nhàng lau vệt nước mắt trên bà.
Mẹleech_txt_ngu ơi, khóc nhé!
Bảo ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, đôi mắt như hạt đen lánh sự lo lắng, Ngày maibot_an_cap con và các chị sẽ lên trấn bốc thuốc mẹ, mẹ sẽ mau khỏe lại thôi ạbot_an_cap!
Đứa trẻ vẫn tưởng rằng mẹ vì đau đớn bệnh tật nên mới rơi lệvi_pham_ban_quyen.
Tô Quế Vân nhìn dáng vẻ ngây thơ hồn nhiên của con gái, nhịn được mà cười trong nước , bà ôm chặt thân hình nhỏ bé mềmbot_an_cap mại của An vào lòng .
Được! Mẹ không khóc nữa!
Mẹ mau chóng may xong áo cho An Tâm. Đợi đến ngàyleech_txt_ngu , đứa cùng lên trấn mua thuốcvi_pham_ban_quyen. Ngoài mua thuốc ra
Nói đoạn, Tô Quế Vân buông lỏng người An , chuyển ánh nhìn xuống chân của An Tâm và An Lạc.
Các đi đôi giày vải đơnleech_txt_ngu cũ nát, mũi rách toác, những ngón lộ ra ngoài đầy vết cước, vết cước nứt chảy cả nước vàng, nhìn thôi cũng thấy đauvi_pham_ban_quyen lòng.
Tô Quế Vân nhìn đôi chân con, hốc mắt lại đỏ lên.
An Tâm, ngoài mua thuốc ra hãy mua cho con An Lạc mỗi đứa một giày bông thật dày về. Xem đôi chân bị lạnh đến mức nào rồi kìa! Mẹ đau lòng quá.
Mẹ, chúng con khôngbot_an_cap lạnh .
An Tâm nhận ánh mắt của mẹ, theo bản năng muốn rụt ngón vào trong.
Còn nói không lạnh! Giọng Tô Quế nghẹn ngào, mẹ vô dụng, là mẹ có lỗi vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net các con
dám nghĩ , những bà đổ bệnh đấy, hai trẻ đã phảibot_an_cap cầm cự qua từng mùa đông như thế nào. Cứ nghĩ đến, sự áy náy vô tận lại chìm bà.
Mẹ! Tâm ngược lại tayvi_pham_ban_quyen mẹ.
Chuyện này sao thể trách mẹ đượcleech_txt_ngu? tại bà nội vàbot_an_cap bọn họ đến một đôi giàybot_an_cap bông cũng không chịu làm cho chúng Mẹ, giờ ta có tiền rồi, ngày mai đi mua ! Mua loại giày thật dày, loại có lót lông bên trong ấy! Con và An Lạc đã muốn có từ lâu rồi!
Đúng vậy! , chúng con còn muốn mua cả tất bông nữa!
An Lạc lại, đôi mắt lấp lánh ánh sáng mongvi_pham_ban_quyen đợi, Cái loại ở cửa hàng cung ứng ấy, màu đỏ, sọc, trông ấm áp lắm!
Được! Được! Mua ngày mai mẹ đưa con đi !
Mẹ đi đâu nhé! và chị cả đi là được rồi, mẹ người yếu, mấy ngày này không được ra ngoài, được lao lực, chỉ được ở giường thôi nhé! Con và chị đi! Chị ở nhà chăm sóc mẹ!
An Bảo dùng giọng sữa nớt sắp xếp mọi : An Bảo mua giày bôngleech_txt_ngu, bông cho các chị, mua thuốcvi_pham_ban_quyen, mua áo bông cho mẹ
Ừ! hai không đi, chị hai ở nhà đợi mọi người!
biết mẹ không một đêm mà xong hai bộ quần áo bông, dù cô bé rất muốn trấn, nhưng vẫn nhịn xuống.
Chị cả lớn hơnleech_txt_ngu nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chị ấy đưa An Bảo lên trấnleech_txt_ngu sẽ toàn hơn.
Tô Quế Vân nhìn đứa con gái người một câu ta một câu xếp mọi chuyện rànhleech_txt_ngu , trong lòng vừa xót anleech_txt_ngu ủibot_an_cap.
Lũ trẻ quábot_an_cap chuyện, hiểu chuyện đến mức khiến bà thấy đau lòng.
Được, cứ làm theo lời An Bảo.
nén sự nghẹn ngào nơi cổ họng, cố gắng lộ ra nụ cười:
An Tâm Bảo đi, An Lạc ở nhà với . Trênleech_txt_ngu đường nhất định phải cẩn thận, tiền phải cho kỹ, mualeech_txt_ngu đồ xong về ngay, đừng nấn lâu trên .
Tô Quế Vân nói vừa lấy trên giường ra năm mươi đồng đưa cho An Tâm.
An không nhận, nói trong tay mình vẫn còn năm mươi đồng, bảobot_an_cap Vân cứ cất đi trước.
Tô Quếvi_pham_ban_quyen Vân bèn đem tiền giấu hết vào quần áo, rồi quay đầu nói : Bảo, số tiền này làleech_txt_ngu sư phụ cho con, nhưng tình hình nhà mình con cũng biết rồi đấy, đang cần đến tiền .
Chobot_an_cap nên số tiền này cứ để nhà tiêu trước, đợi mẹ khỏe hơn chút đi làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi sẽ trả lạibot_an_cap cho An , có ?
Trong lòng Tô Quế Vân, số tiền này là phụ An Bảo cho cô béleech_txt_ngu, lý ra phải thuộcbot_an_cap về cô bé, nhưng đình đang lâm vào đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng, thực sự dĩ mới dùng đến cứu mạng .
Bà nhìn An Bảo ngây ngô nhưng đôi mắt lại trong veo, lòng tràn đầybot_an_cap áy náy.
vi_pham_ban_quyen nghĩ kỹ rồivi_pham_ban_quyen, đợi bệnh tình khá một chút, bà sẽ về nhà.
đó tìm việc, nuôi các con thậtvi_pham_ban_quyen tốt.
Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bảo nghiêng cáivi_pham_ban_quyen đầuleech_txt_ngu nhỏ, dường như không hiểu những cảm xúc phức tạp trong nói của mẹ, nhưng cô bé nghe hiểu được nhà mình đang cần, mẹ đi làm tiền.
Cô bé vươn bàn nhỏ, vỗ lênleech_txt_ngu tay mẹ, dùng giọng điệu mềm mại mà nghiêm túc nói:
Tiền của Anvi_pham_ban_quyen Bảo cũng làbot_an_cap tiền củaleech_txt_ngu mẹ mà, không cần trả đâu ! Hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa nếu muốn có nhiều tiền , An Bảo còn có kiếm tiền mẹ nữa! An Bảo lợi hại lắm đấy nhé!
An Bảo nghĩ đến việc mỗi lần xuống núi kiếm được rất nhiều tiền, cô bé còn lợi hại hơn cả sư phụ, nhiên kiếmvi_pham_ban_quyen còn nhiều hơn, nhất nuôi sống mẹ và các chị!
Tô Quế Vân hào hùng của làm buồn cười, lòng mềm nhũn đi vì cảm . Bà bản lĩnh của An Bảo không tầm thường, chỉ riêng y thuật xuất thần nhập hóa kia thôi cũng đủ kiếm được ít tiền. Nhưng với tư cách là mẹ, bà càngleech_txt_ngu dựa vàovi_pham_ban_quyen đôi bàn tay cần cù của mình để chống đỡ một trời cho các con.
Được, An Bảo của chúng là giỏi nhất! Bà thuận theo lời An Bảo, dịu dỗ dành: Vậy sẽ chờ để được phúc của Anbot_an_cap Bảo. Nhưng bây giờ, mẹ vẫn muốn mình cố gắng thêm chút nữa. Đợi khi người mẹ khỏe lại, chúng ta cùng nhau nỗ lực, làm cho cuộc sống ngày sungvi_pham_ban_quyen túc, cóbot_an_cap được không?
! ! An dùng gật đầu.
Đêm , Quế gần không chợp mắt. Dướinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ánh đèn , bà gượng tinh thần, đưa múa chỉ, xấp vải lấy từ quán về và để may cho con gái lớn một bộ áo bông quần bông vừa dày vừa rỡ. giày bông không kịp nữa, nhưng làm đôi tất bông thì vẫn được. Bà lại dùng vải vụn và bông may An Tâm đôi tất bôngbot_an_cap , xỏ vào đôi giày vải rách nát kia cũng đỡ nào gió lạnh.
Trên đôi chân nhỏ của Bảo đang đi đôi tất lông thượng hạng, loại nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đắt , nhẹ nhàng lại mại như mây lấy chân, giữ ấm cực , nên Tô Quế Vân không may tất thô kệch kia cho cô bé .
Khi tiếng gà gáy đầu tiên lên, mộtvi_pham_ban_quyen quần áo bông tất tinh, dày dặn cuối cùng cũng hoànleech_txt_ngu . Tôbot_an_cap Quế Vân mệt đến mức sầm, gần như kiệt sức, nhưng nhìn xấp quần áo xếp gọn gàng, lòng bà lại thấy ấm áp.
Trời vừa hửng sáng, An Tâm và An Bảo đã thức dậy. Anvi_pham_ban_quyen Tâm mặc vào bộ quần áo bông mẹbot_an_cap thức đêm làm cho, đường kim mũi chỉ vừa vặnvi_pham_ban_quyen, mới nên mặc vàobot_an_cap biệt mái, ấm áp. Cô lại cẩn thận xỏ thêm đôi tất mẹ , khi xỏvi_pham_ban_quyen vào đôi giày cũ, đôi chân vốn đông cứng đến tê đã sưởi ấm mềm mại. Một luồng ấmleech_txt_ngu từ lòng bàn chân dâng lên, chậm rãi lan tỏa đến tận tim.
An tự quần áo và đôi tất lông dê quý giá vào, cô bé nép bên cạnh mẹ, dùng khuôn mặt nhỏ nhắnbot_an_cap cọ vào tay lạnh ngắt củaleech_txt_ngu Vân: Mẹ, mẹ đi ngủ .
Tô Quế Vân xoa đầu nhỏ của cô bé, gượng dậy muốn làm chút gì đó cho các con rồi mới ngủ. Nhưng vừa bước xuốngvi_pham_ban_quyen đất, bà thấy trời đấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quay cuồng, may mà bám kịp vào giường sưởi mới không ngã.
Mẹ! An Tâm Lạc sợ hãibot_an_cap vộileech_txt_ngu vàng đỡ lấy bà.
Không sao chỉ làbot_an_cap đứng lên hơi gấp thôivi_pham_ban_quyen. Tô Quế Vânleech_txt_ngu dốc, mắt tối sầm lại, thân thể mềm nhũn gần như đứng không vững. Bà biết đây là biểu hiện của việc cực kỳ suy nhược, lòng không khỏi cười khổ, thân của thật sự còn hơn cả giấy dán.
Mẹ, mẹvi_pham_ban_quyen mau nằmbot_an_cap xuống đi! Để nấu sáng cho! An Tâm vội vàng đỡ mẹ nằm giường sưởi, An Lạc cũng hiểu chuyện .
Tô Quế cố quá sức nữa, vào đầu giường nhìn hai gái bận rộn vào, lòng bà lại dâng lên nỗi xót xa. Ở cái tuổi đáng lẽ phải được nũng trong lòng , các con lại phải gánh nặng của cuộc sống.
nhanh sauvi_pham_ban_quyen đó, An Tâm xong nồi khoai lang lớn. Sauvi_pham_ban_quyen khi cả nhà ăn no trên bàn nhỏ đặt trên giường , cô còn để lại vài củ ấm trên lò để dành cho Quế Vân và An khi đói.
Tâm thu xếp xong mọi việc trong nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lúc này mới khoác lên mình gùi lớn, theo An đi về phíabot_an_cap ánh mặt trời buổi sớm. Nhờ đôivi_pham_ban_quyen tất bông mới mẹ làm, dù cũ nát hơi ấm dưới chân khiến bước đi của cô nhẹ nhàng hơn hẳn. An Bảo bước những bước cũn cỡn đivi_pham_ban_quyen bên , thỉnh thoảng tò mò ngó nghiêng khắp nơi.
Đến đầu làngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, họ gặp dân trong làng là Vương Kiến Quốc đang đánh xe khôngbot_an_cap lên trấn. Thấyleech_txt_ngu hai đứa trẻ vào trấn mua đồ, ông liền chovi_pham_ban_quyen cả hai lên xe. An Tâm cảm , không khách mà cùng An Bảo leo lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
trấn vốn gần thônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu , lại có xe bò nên đi nhanh hơn. Mười mấy phút sau, hai em đã xuất hiện cửa Hợp tác xã cung . Sau hẹn với Vương Kiến Quốc địa điểm về làng vào trưa, Tâm Bảo vào trong.
Ánh sáng bên hợp tác tối, quầy gỗ sơn màu xanh đậm đầy những vết xước và vết ố. Kệ hàng sau cao sát trần nhà, đầy cácvi_pham_ban_quyen loại hàng hóa: chậu tráng men, thủyvi_pham_ban_quyen, vải vóc, giày bông, và hũ thủy tinh lồ đựng bánh quy thú, kẹo hoa quả
An Bảo đi đến quầy bán kẹo, đôileech_txt_ngu to chớpleech_txt_ngu nhìn những viên bên trong. An Tâm thấy vậy mỉm cười cho em vài viên. An Bảo bóc một viên bỏ vào , hạnh phúc mắt lại. An Tâm dáng vẻ đáng của gái, véo cái má nhỏ.
Chị cả ăn kẹo đi! An Bảo ngậm kẹo, nói không rõ , chân đưa viên kẹo khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong tay miệng Tâmleech_txt_ngu.
An Tâm vội nghiêng đầu tránh đi, cười nói: Chị không thích ăn, Bảo ăn đi. Nhìn An ănleech_txt_ngu là lòng chị đãvi_pham_ban_quyen thấy ngọt ngào rồi.
đầu An Bảo, lại cân nhắc số tiền không còn trong tay toán cần mua. Vải trong nhà không nhiều, chỉ đủ làm quần áo bông cho và An Bảo, áo mẹ vẫn chưa có. vậy, cô hỏi nhân viên bán hàng xem một người nữ trưởng thành làm một bộ áo quần bông cần nhiêu bông và . Sau khi có câu trả lời, An Tâm mua tám vải và một cân bông.
Sau đó, cô chuyển sang quầy bán giày. Đọc kích cỡ của Tôbot_an_cap Quế Vân, An Lạc và chínhvi_pham_ban_quyen mìnhbot_an_cap, lấy được ba đôi giày su lót bông. Cô nhìn đôi giày vải nhung đỏ trên chân An Bảo, mặt giày đãbot_an_cap bẩn mà trong nhà thay thế. Suy nghĩ một chút, thêm một đôi giàyleech_txt_ngu dây bằng vải nhungleech_txt_ngu tăm. Loại giày đó hơn nhungleech_txt_ngu thường, chắn gió tốt hơn, cổ giày thu hẹp nên gió khó lùa vào. Tuyleech_txt_ngu đắt hơn giày cao su lót bông một chút, nhưng chân An Bảo nhỏ, tốn nhiều nguyên liệu nên cũng đắt thêm bao .
chọnvi_pham_ban_quyen chovi_pham_ban_quyen mỗi người trong nhà hai đôi tất bông. Tiếp theo là dầu muối giấm, tiêu đại hồi còn mua thêm túi đường đỏ để bồi bổ cho mẹ. Tất cả đạc hết tổng cộng mười ba đồng bảy hào sáu xu.
Sau khi lấy tiền và loại tem ra thanh toán, An đi thẳng bệnh viện . Bệnh viện là một tòa nhà hai tầng cũ . Vừa bước đến , một mùi sát lẫn với mùi thuốc bắc ập vào mặt. An xác định mục tiêu, đến cửa sổ nhàbot_an_cap thuốc. Cô thận gùi xuống chân, nhón chân đưa một giấy gấp gọn gàng vào sổ gỗ nhỏleech_txt_ngu.
Đồng chí, bốc thuốc . Cô cốleech_txt_ngu giữ cho bình .
Bên trong là một nữ dược sĩ trung niên tay bụi, bàvi_pham_ban_quyen mở tờ giấy rabot_an_cap xem, mày liền nhíu lại. Chữ trênvi_pham_ban_quyen giấy vặn vẹo, một loạt tên và liềubot_an_cap , nhưng bên dưới không có chữ ký bác sĩ, cũng khôngbot_an_cap của bệnh viện.
Đơn thuốc này của ai? Nữ dược sĩ ngẩng đầu, nhìn kỹ An Tâm qua cửa sổ nhỏ.
An Tâm định là của em gái mình khaileech_txt_ngu, nhưng lời đến cửa miệng liền vội : Là đơn thuốc của một thầy lang (xích cướcbot_an_cap phu) trong làng chúng khai để bồi bổ thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể, phiềnvi_pham_ban_quyen cô bốc cháuleech_txt_ngu vớivi_pham_ban_quyen!
dù sao cũng vi_pham_ban_quyen đứa trẻ ba tuổi, nếu cô nói thuốc này do Bảovi_pham_ban_quyennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dược sĩ đối sẽ không bốc thuốc cho. Vì vậy cô phải đổi lời.
Thầy lang làng khai? Thế không ! viện chúng tôi có quy định, muốn bốc thuốc đây phải có đơn của bác đây! Thế này đi, cháu cầm đơn thuốc này tìm bác sĩ Ngô ở Đôngbot_an_cap y, bảo ông chép lại bản rồi đóng vào. Nếu ông ấy bảo dùng được thì sẽ bốc cho.
Dược sĩ nói xong liền đưa đơn thuốc raleech_txt_ngu, giọng điệu có chỗ thương lượng. An Tâm nhận đơn , rồi dắt tay Anbot_an_cap Bảo hướng sĩ chỉ.
Lúc , một người đàn ông cao lớn bên ngoài đột nhiên một bà lão chạy xộc vào.
Bác sĩ! Bác sĩ đâu rồi? Mau lên! Mẹ tôi đột nhiên ngất xỉu !
Tiếng hô hoán củavi_pham_ban_quyen ngườileech_txt_ngu ông lập tức phá tan sự im lặng cửavi_pham_ban_quyen sổ nhà thuốc, ánh mắt của mọileech_txt_ngu người bị hút về đó.
Chỉ thấy người đàn ông niên kia mặt mày hoảng hốt, trong lòng ngực một bà cụ đang nhắm hai mắt, tím tái, một cánh tay buông thõngleech_txt_ngu yếu ớt, khẽvi_pham_ban_quyen đung theo của ngườibot_an_cap đàn ông.
Hànhleech_txt_ngu lang một phen loạn, có người kinh hô, có người theo bản năng tránh đường.
Một bác sĩ mặc áo blouse trắng nghe động tĩnh liền bước nhanh từvi_pham_ban_quyen khám bên ra, liếc nhìn tình hình rồi lập chỉ :
Mau, đưa vào phòng cấpbot_an_cap cứu! Đặt nằm phẳng!
Người đàn ông hớt hải chạy theo bác sĩleech_txt_ngu vào sâu trong hành lang, bệnh nhân người nhà xung quanh thấp giọng bàn tán, không khí tràn ngập vẻ lo âu căng thẳng.
An Tâm cũng bị sự việc đột này làm cho tim, theo năng nắm chặt lấy bàn nhỏ Bảo.
An Bảo lại ngẩng đầu, mắt trong trẻo vẫn luôn dõi theo hai mẹleech_txt_ngu con nọ cho đến khi họ biến mất nơi góc hành lang, đôi lông mày nhỏ hơi , như đang nghĩvi_pham_ban_quyen điều gì.
Tâm vừa định tay An Bảo đi sang phòng khám Đông phía bên kia, thì Bảo đã buông tay , chạy về phía cứu.
An Tâm giật mình, vàng gọi khẽ: Anvi_pham_ban_quyen Bảo! Quay lại mau!
Nhưng bóng dáng nhỏ bé An Bảo linh lách qua vài người đang đứng xem, chạy đến trước cửa phòngbot_an_cap cấp cứu.
Cửa phòng cấpbot_an_cap cứu đã đóng , người đànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông trung bế bà cụ lúc nãy đang lo lắng đi tới đi lui trước cửa.
Lần này An Bảo đã nhìn rõ, giữabot_an_cap người đàn ông trung niên đó và hai chịleech_txt_ngu em cô bé thật sự có một sợi dây huyết thốngbot_an_cap cực kỳ mờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhạt.
Sợi dây ấy nhỏ bé, nếu không nhìn kỹ thì hoàn toàn không nhận ra
Lúc này, An Tâm cũng chạy tới: An Bảo, đây phòng cấp cứu, không đượcleech_txt_ngu chơi ở đây, mau đại tỷ
Đại tỷ,
An Bảo kéo kéo vạt áo , ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, về phía phòng cấp cứu, dùng giọngvi_pham_ban_quyen nồng hỏi:
Chú bế cụvi_pham_ban_quyen , và cả bà cụ ngất xỉu nữa, đại có quen họ ?
An ngẩnleech_txt_ngu , đầu: Không quenleech_txt_ngu, sao Bảo lại hỏi thế?
Bảo cau mày nhỏ, nghiêm túc suy nghĩ một chútbot_an_cap, dường như tìm từbot_an_cap thích hợp:
Bởi vì bởi vì em có thể nhìn thấy trên người họ có sợi dây thống nối chúng , một dây rất nhạt, nhạt. Giống như tơ nhện vậy, nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và sáng lấp lánh.
Cô bé dùng ngón tay nhỏ nhắn vạch không trungleech_txt_ngu: Bảo có thể khẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định, đó là dâyleech_txt_ngu huyết thống, là sợi dây chỉ giữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những người thân mới thôi ạ.
Cái gì?
An Tâm biết lúc An Bảo tìm được các cô nhờ sợi huyết thống, cũngvi_pham_ban_quyen biết con bé có thể nhìn thấy nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà người bình thường không thấy đượcbot_an_cap. lẽ người này là người của mẹ?
An biết mẹ là người phố, vì muốn kết hôn với bavi_pham_ban_quyen mà nảy sinhleech_txt_ngu thuẫn với gia đình, gả đến .
lẽ trước mắt này là cậu của các ?
Còn bàbot_an_cap cụ trong phòng cấp cứubot_an_cap là bà ngoại ?
Trái tim bị thứ gì đó va vào, An Tâm theo bản siết chặt tay An Bảo.
An cảm nhận được sự căng thẳng của chị, bànvi_pham_ban_quyen tay nhỏ cũng nắm như an ủi, đôi mắt trong mang vẻ dò hỏi.
An Bảo, chị cũng không biết nữa, chịbot_an_cap không quen , biết chúng ta có ông và hai người cậu
của An Tâm còn dứt, phòng cấp cứu đã mở . trẻ cùng nhìnleech_txt_ngu sang
Vị bác sĩ lúc nãy bước ra với mặt nghiêm , thấp giọng nói nhanh ngườibot_an_cap đàn ông đang trực ở cửa:
Tình không lắm, là đột quỵ cấp tính, khả năng cao là xuất vùng nền bên trái. Điều kiện ởvi_pham_ban_quyen đây cóleech_txt_ngu hạn, phải chuyển lên bệnh việnbot_an_cap huyện! Nhưng hiện tại huyết áp bệnh không ổnbot_an_cap định, ý thức không rõ ràngvi_pham_ban_quyen, rủi ro trong quá vận chuyển là cực kỳ cao
Người đànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông nghe xong, mặt mũi trắngbot_an_cap bệch:
Bác sĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, xin nghĩ cách đi! viện huyện cách đây chục dặm, giữa đường mà có mệnh hệ thì biết làm sao!
Vị bác sĩ lắc đầu, giọng điệu nề: Điều kiện bệnh việnbot_an_cap chúng tôi có hạnvi_pham_ban_quyen, giữ lại đây e
Nói đến đây bác sĩ lại một chút mới tiếpleech_txt_ngu : tôi cử hộ tống mọi người lên huyện. Nhưng anh phải bịleech_txt_ngu tâm lý tình huốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xấu nhất, tình hình không mấy lạc quan.
Chuẩn bị cho huống xấu ? nói này giống như một cây búa tạ giáng vào ngực người đàn ông.
Hốc mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông ta đỏ hoe, thân cao lớn đảoleech_txt_ngu, gần đứngleech_txt_ngu vững.
Chú ơi.
Ngay đó, một nói trẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con non nớt truyền đến.
Ngườivi_pham_ban_quyen đàn và bácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.netleech_txt_ngu đồng quay đầu lại, nhìn thấy bé gái không biết đã đi đến lúc nào.
mặc một chiếc áo bông hoa lớn, trên đầu buộc chỏm tóc vểnh ngượcleech_txt_ngu, khuônleech_txt_ngu nhỏ nhắn đỏ ửng vì .
mắt bé đen trắng rõ ràng, trong veonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như được gột bởi nước núi, lúc này đang yên lặng nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ.
đàn đang phiền ý loạnbot_an_cap, tưởng làvi_pham_ban_quyen trẻ nhà ai không hiểu chạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến xem nhiệt, cố sự nôn nóng đang dâng trong lòng, khàn giọng nói:
Cháu nhỏ, đây không phải chỗ chơi đùa, mau đivi_pham_ban_quyen tìm người lớn cháu đi.
ta hoàn toàn không trí để ý đến đứa trẻ.
Vị bác bên cạnh cũng màyvi_pham_ban_quyen, định gọi tá đưavi_pham_ban_quyen đứa trẻ đi, An Bảo cất :
Chú ơi, đầu bà nội có một luồng khí đen, nó chặnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lưu thông nên bà mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị . An cứu nội nha!
Lời nói non nớt của An giống một viênbot_an_cap sỏi vào hồ lặng.
Lông màybot_an_cap vị bácvi_pham_ban_quyen sĩ xoắn lại thành một cục, tiên ông không thể tin nổi mà nhìn xuống cái nấm lùn cao bằng chân mình, ngay sau đó trên mặt hiện lên nghiêm bot_an_cap thấy bị phạm.
Láo nháo! Con nhà ai đây? Mau đi chỗ khác! Đây bệnh viện, không chỗ chơi đồ hàng!
Ông ta cao giọng, đồng thời bất nhìn quanh quất, muốn tìm ra phụ huynh củabot_an_cap trẻ này.
bên cạnh cũng phản ứng , một bước định An Bảo: nhỏ, nói tung, mau ra ngoài, bên trong đang cứu người đấy!
Trái tim đang tuyệt vọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net củabot_an_cap người đàn ôngvi_pham_ban_quyen trung niên bị những lời con đột ngộtbot_an_cap này làm cho càng thêm rối bời, ôngbot_an_cap ta sững người một , rồi một cảm giác nực cười phiền muộn dâng lên.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay