AN MỊ XUYÊN VÀO CUỐN TIỂU THUYẾT 60 VỢ ĐẸP QUYẾT KHÔNG LY HÔN DÃ THÚ, ĐỔI NGHỊCH CẢNH

AN MỊ XUYÊN VÀO CUỐN TIỂU THUYẾT 60 VỢ ĐẸP QUYẾT KHÔNG LY HÔN DÃ THÚ, ĐỔI NGHỊCH CẢNH

Mây Mây Story full 09/08/2026 58 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

CÁI BẪY NGỌT NGÀO CỦA CÔ VỢ TƯ BẢN: ĐẨY ĐẾN VỊ “TRÙM” TRONG THỜI KỲ 60!

🎧 Nghe ngay để thấy sự khác biệt:

An Mị vừa mở mắt ra đã thấy mình xuyên vào cuốn tiểu thuyết thập niên 60. Oái oăm thay, cô không phải nữ chính, mà là “bia đỡ đạn” – cô vợ cũ thê thảm, bị chồng bỏ rơi và kết cục là cái chết trong cô độc. Kiếp này, An Mị quyết định “lật kèo”! Không ly hôn, không bi kịch, cô xách vali theo quân, quyết tâm “thu phục” gã chồng sĩ quan “thô lỗ” nhưng đầy quyền lực.

Nhưng cuộc đời đâu dễ đoán! Chồng là Phó Sư trưởng uy nghiêm, lạnh lùng, luôn muốn ly hôn? An Mị lại có không gian trữ vật 500m2 đầy ắp nhu yếu phẩm, sẵn sàng đối mặt với thời loạn. Liệu tiểu thư tư bản kiêu kỳ có thể khiến “dã thú” quân đội phải ngoan ngoãn cúi đầu?

🔥 Tại sao bạn không thể bỏ lỡ bộ này?**

Vả mặt cực căng: Những màn “tự vả” của nam chính khi nhận ra cô vợ “tư bản” quá đỗi quyến rũ và mưu mô.
Ngọt sâu răng: Từ thế đối đầu đến “bên trong là nhà, bên ngoài là chồng bảo vệ”, sủng tận trời.
Main não to: Không bánh bèo vô dụng, An Mị dùng trí tuệ và không gian trữ vật để sinh tồn và làm giàu cực đỉnh.

🎧 Bấm nút PLAY ngay, đeo tai nghe vào và để giọng đọc truyền cảm đưa bạn về thập niên 60 đầy biến động. Bạn đã sẵn sàng để cùng An Mị làm trùm chưa?

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
AN MỊ XUYÊN VÀO CUỐN TIỂU THUYẾT 60 VỢ ĐẸP QUYẾT KHÔNG LY HÔN DÃ THÚ, ĐỔI NGHỊCH CẢNH cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Họa, con đừng hành hạ bản thân mình nữa. Chuyện hôn, mẹ và cha đều đồng ý rồi.
An Mị: ?
Cô vốn là một cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái trẻ độc thân, ly hôn cái chứ?
An Mị mở mắt ra, đập vào mắt cô là người phụ nữ dịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dàng. Thấy cô cuối cùng cũng có động , phụ nữvi_pham_ban_quyen không kìm được động mà rơi nước mắt: Mẹ và cha con chỉ mong con được hạnh phúc. ly hôn có thể khiến con vui vẻ thì cứ ly đi.
Bất chợt, óc An đau nhức dữ dội, một lượng lớnleech_txt_ngu ký ức tràn tâm trí.
Cô xuyên không vàovi_pham_ban_quyen sách .
Đó là một cuốn thuyết lấy cảnh những năm sáu mươivi_pham_ban_quyen. từ chính là: mẹ kế nuôi con, hôn quân đội, nam chính thô rạch, vả mặt cựcvi_pham_ban_quyen phẩm, sảng văn. cả đềuvi_pham_ban_quyenvi_pham_ban_quyen những yếu tố đang thịnh hành nay.
Chỉ điều, cô không phải nữ chính, màvi_pham_ban_quyen là một nhân vật phụ ít đất người vợ trước làm bia đỡ đạn của chính.
Nguyên chủ vốn là tiểu thư lá ngọcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cành vàng, vì giận dỗi với mốivi_pham_ban_quyen tình mà đánh liều gả cho namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính là sĩ xuất thân bần nông. Sau kết , lối sống và quan niệm hai người khác biệt một một vực. Nguyên chủ vô cùng chê bai nam chính dã , lỗ, thiếu học thức.
Chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến khi mối đầu ly hôn, trái tim như mặtvi_pham_ban_quyen tĩnh lặng của cô ta mới dao động, rồi bắt đầu đòi ly hôn. Cuối cùng, hôn tan vỡ.
Hai năm sau khi ly hônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, biến động . Vì vấn đề xuất và lối sống đỗi tiểu tư sảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô ta bị đưa đi cải tạoleech_txt_ngu cùng với mối tình đầu. Với nhan sắc xinh đẹp lại quen sống nhung lụa, nhữngbot_an_cap ngày thángvi_pham_ban_quyen đó làm sao có thể dễ ? chi mối kia ích kỷ, đê . những không bảo vệ cô, mà còn vì đổi lấy mộtleech_txt_ngu tấm chăn da chó chống rét mà ép cô phải đi ngủ với người
Trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cốt truyện, người vợ cũ này luôn chỉ sống qua lời kể của giả. Đến chính thức xuất đã là năm támvi_pham_ban_quyen mươi, lúc tác giả mới tắt qua về những trải nghiệm của cô sau khi ly . ảnh của cô khi ấy vô thê thảm, tuổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trông như bà sáu , đã bạc trắng hơn nửa. Cô nhận lại con trai, nhưng đứa con vẫn luôn canh cánh việc cô bỏ rơi cha con cậu năm xưa. Cậu sẵn sàng chu cấp già nhưng tuyệt nhiên không chịu một tiếng .
Có lẽ cảm thấy cuộcleech_txt_ngu đời chẳng còn gì để hy vọng, cô ta đã nhảy sông tự .
Dựa vào những gì đã biết về số phận của nguyên chủ và bối cảnh lịch sử, An Mị quyết định sẽ không ly hôn với nam chính.
Nam thất thì đã saoleech_txt_ngu? chứng tỏ thành đình ! Với xuất như vậy, hai năm tới chẳng gì phải sợ . nữa, nam chính mới ba mươi tuổibot_an_cap chức Phó Sư trưởngvi_pham_ban_quyen, vào sinh ra tử, lập bao chiến công, tiền đồ rộng mở, rõ một chỗ dựa vững chắc. Ngoài anh ra, còn ai có thể bảo một vịbot_an_cap tiểubot_an_cap thư tư bản trong những năm tháng biến động tớivi_pham_ban_quyen chứ?
Không ly lẩm bẩm.
Khâu Thục Thận ngẩn người, dùng khăn chấm nước mắt khóevi_pham_ban_quyen mắt: Không ly hôn nữa?
An Mị bậtleech_txt_ngu ngồi dậy, kiên định nói: Con không hôn, con muốnleech_txt_ngu đi theo quân!
Thụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thận ngạcvi_pham_ban_quyen nhiên nhưng cũng vui mừng: Tốt, tốt quá, không ly hôn là nhất, dĩ cũng chẳng nênleech_txt_ngu .
Cái của Mị bỗng phát ra tiếng kêu lớn. Nguyên chủ vì ép cha mẹ đồng ý ly hôn nên đã tuyệt thực.
Khâu Thục vội vàng nói: Đóivi_pham_ban_quyen phảibot_an_cap khôngbot_an_cap, mẹ làm đồ ăn cho đây.
An Mị bụng, yếu ớt gật đầu. Khâu Thục Thận hoan ra ngoài.
An Mị cũng đứng dậy, khóa chặt cửa phòng lại thử nhắm mắt tập trung . Khi mở mắt ra, thực nhẹ nhõmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
gian trữ theo tới đây. Không gian này xuất hiện năm cô mười sáu tuổi, khoảng 500 mét vuông. Lúc mới xuất , Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mị cứ ngỡ ngày tận đếnleech_txt_ngu, hứng lậpvi_pham_ban_quyen kế hoạch trữ hóa, rồi sau đó mới ngượng nhận ra mình chỉ là một học sinh , không có mà tận thế cũng chẳng tới.
Tuy nhiên, định tích trữvi_pham_ban_quyen của Mị không hềleech_txt_ngu lụi tắtbot_an_cap. Theo thời gian, cô trưởng thành và tự kiếm , lại thêm tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn cha mẹ cho khi họ ly hôn, trong không gian cuối cùng cũng dần phong phú lên.
Lương thực là cơ bản nhất, gạo bột mì cộng lại khoảng 5 tấn, các loại cốc thô có 500kg. ra còn có dầu ăn, muối, đường, trứng, sữa, , rau củ dụng thiếtbot_an_cap yếu cuộc đều có lượng đủ dùng.
An Mị không thích ăn đồ đóng hộpbot_an_cap nên mì tôm và đồ hộp không trữ nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô lại đóng gói rất nhiều món sẵn ở nhàleech_txt_ngu hàng bò, mì , mì đậu Hà , miếnvi_pham_ban_quyen cay, bún cả bánh bao, bánh , bánh hoa , sủi cảo dù sao để trong đóbot_an_cap cũng không lo bị hỏng.
Thậm chí có cả gà, vịt, cábot_an_cap sống. Điều đángbot_an_cap nói là các loài gia cầm sống trong gian sẽ không lớn lên hay trao chất, giống như bị đóng , nhưng vừa đưa ra động như thường.
Quần áo đồ hàng ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bao gồm cả các loại dùng phụ nữ, bất cứ thứ gì nghĩ được cô đều tích rất nhiều. men thì khó mua hơn, có một ít thuốc hạ sốt cơ bản, thuốc kháng viêmvi_pham_ban_quyen, thuốc bôi ngoài daleech_txt_ngu, kháng sinh loại vitamin.
Vì An Mị nghĩ đến mua đến đó nên đồ đạc trong không gian rất hỗn tạp. Có những cô nghĩ có cần dùng nhưvi_pham_ban_quyen hạtleech_txt_ngu giống , các loại men vi sinh, có những thứbot_an_cap cô thườngvi_pham_ban_quyen dùng và ăn hàng ngày như mỹ phẩm hay đồ ăn vặt.
Dù đã quyết định sẽ nương nhờ chính để cuộc lai không phải , nhưng dẫu sao cũng thời loạn, gian này sẽ giúpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.netbot_an_cap thêm vững vàngvi_pham_ban_quyen. An Mị lòng kiểm tra một lượt rồi rời khỏi không gian.
Mở cửa ra, trước cửa có cậu bé đang đứng. Đó là Đông Đông, con trai của nguyên và nam chính, năm nay bốn tuổi.
Đông Đông đôi mắt đen láy, da trắng nõn, quan tinh tế, giống . Thấy đi ra, cậu quayleech_txt_ngu người định chạy đi nhưng bị Mị nhanh tay ôm chầmbot_an_cap lấy: Sao ? Có phải muốn tìm mẹ ?
Đông Đông cúi đầu, bàn tay nhỏ vân vê cổvi_pham_ban_quyen áo mẹ, im lắc đầu.
An Bá đang ghế sofa lên tiếngleech_txt_ngu: nay con làm ầm ĩ trong như thế, trẻ con cái gì nó hiểu, nó cứ tưởng con không cần , dỗ dành nó đi.
Nguyên quả thực định bỏ lại đứa con này
Một nỗi day dứt nồng đậm từ bản cơ thể tràovi_pham_ban_quyen dângleech_txt_ngu, An suýt chút nữa rơi nướcvi_pham_ban_quyen mắt. Cô hôn lên má trẻ: có chuyện đâu, mẹ sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không bỏ rơi Đông Đông đâu Mẹ định đưa Đông Đông đi tìmleech_txt_ngu cha nữa mà.
Đông ngước lên hỏi: Thật không mẹvi_pham_ban_quyen?
An Mị trịnh trọng gật đầu: Thật.
Đôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi dồn: khi nào ta đi tìm cha?
con chẳng là không khao khát cha cả.
An Mị suyleech_txt_ngu nghĩ thì An Bá Hòe đã thông : Cha đã gọi điện nhờ người đặt vé tàu con vào ngày mai rồi. Còn về quan hệ lương bot_an_cap khẩu, lát nữa cha đi giấy giới thiệu vàvi_pham_ban_quyen nhận, sẵn tiện đánh điện cho conbot_an_cap rể bên kia .
An Mị: Cha làm nhanh thật đấy.
Bá Hòe đẩy gọng kính, cười ngượng nghịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Ông đã quá sợ nhõng nhẽo của gái , chỉ muốn nhân lúc cô đổi ý thì đưa người đi theo quân cho rảnh .
Khâu đầu ra từ nhà bếp, trách móc: Gấp gáp thế sao? Tôi cònleech_txt_ngu chưabot_an_cap kịp chuẩn gì cho nó cả.
An : Mẹ, ngày cũng được ạ, không cần chuẩn bị gì đặcvi_pham_ban_quyen biệt đâu, conbot_an_cap thuleech_txt_ngu xếp quần áo là .
Khâu Thục Thận hỏi: Vậy còn công việc của con thì sao?
Nguyên chủ vốn là sinh viên xuất sắc của học viện âm nhạc, sau khi nghiệp thì vào đoàn , còn từng theo đoàn đileech_txt_ngu diễn nước ngoài. Nguyên chủ có ước mơ trở thành nghệ . Nhưng ước mơ này, nguyên sách không thực hiện được, mà An Mị bây cũng chẳng có điều kiện thực hiện thaybot_an_cap. Nghệ thuật giao kiểu tư này vàibot_an_cap năm nữa sẽ không còn chỗ đứng. Thế nên An Mị dứt khoát: Xin nghỉ thôi ạ.
Khâu Thận tuybot_an_cap thấy tiếc nuối nhưng phần lớnvi_pham_ban_quyen là vui mừng, bởi vì kẻ dụ dỗ con gái bà chính là trưởng đoàn giao hưởng, mộtleech_txt_ngu tên bóng bẩy không có ý đồ tốtvi_pham_ban_quyen!
Thục Thận lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức bắt đầu tìm kiếm đồ nhà, những gì con gái thích , cháu ngoại thích , bà đều đóng gói cho họ mang đi. Cuối cùng, bà còn kéoleech_txt_ngu An Mị vào phòngbot_an_cap, lôi từ dưới gầm ra hai chiếc rương .
Của hồi môn con, đã đến lúc giao cho tự quản lý rồi.
Khâu Thục Thận mở rương ra. An suýt nữa thì mắt. Hai chiếc rương, rương chứa đầy sức, một toàn vàng ròngvi_pham_ban_quyen. An nhấc , suýt nữa nhấc không nổi, e rằng cũng phải nặng tới bốn chục cân. Trang thì còn giá trị hơn nữa, An Mị sơ qua đã thấy mấy viên kim cươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cỡ hạt lựu.
Khâu Thục Thận bùi ngùi nói: Gia nhà mình bị cha con phá sạch , sau này lại chỉ còn lại nhiêu và trang sức nghèo này thôi.
Anleech_txt_ngu Mịbot_an_cap:
Khâu Thục Thận thực không đang khoe khoang. Tổ tiên họ An từng làm to dưới triều trước, đến đời ông nội An Mị lại bắt đầu mở công làm nghiệp, tích lũynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được khối tài khổng lồ. An Bá Hòe là kiểu người chỉ biết tiền không tiền, cũng không có đầu óc kinh doanh, dầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dần đemleech_txt_ngu bán sạch sản xuất, khi vào chế độ mới lại đem điền sản cửa hàng nộp hết cho nước.
Nhà họ An bây giờ quả thực không có tài sản gì, căn đang ở cũng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do trường phối. Nhưng nếu nhớvi_pham_ban_quyen lại sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có của tổ tiên, thì thùng trang sức và vàng nàyvi_pham_ban_quyen chẳngleech_txt_ngu đáng là bao.
Khâu Thục Thận lại lấy ra xấp tiền lớn. Đâybot_an_cap ngàn tệ, giữ lấy mà phòng .
thì thôibot_an_cap đi mẹ, cha mẹ cứ giữ lại mà dùng.
Khâuleech_txt_ngu Thục Thận xua tay: tiêu của mẹ con thấp lắm, tiêu làm sao hết được bấy nhiêu tiền, anh trai cũng không thiếu tiền . Mẹ lo conbot_an_cap thôi, tuy của con rể không thấp, nhưng phụ nữ vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên chút tiền riêng mới tốt.
An Bá Hòe là giáo sư cấp hai, tháng đã hai trămvi_pham_ban_quyen tệ, còn tiền bản quyền và nhuận bút, thuộc nhóm người có thu nhập cựcbot_an_cap caonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thời đại này. Anh trai An Mị là An Trạch cũng dẫn theovi_pham_ban_quyen con việc ởvi_pham_ban_quyen viện cứu tại Hải Thị, mức cũng rất khávi_pham_ban_quyen.
Khâu Thục Thận nhét tiền vào tay An Mị: Sau này nếu thiếu thì cứ viết thư về nhàbot_an_cap, cha mẹ sống ngày nào là còn lo cho con ngày đó, nhớ chưa?
mũi An Mịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cô nhớ về cha ở kiếp trước. Sau khi ly hôn, họ ai nấy lậpvi_pham_ban_quyen gia đình mới, chỉ vứt một căn nhà cũ và một khoản , kèm lời cảnh báo lạnh lùng: Đừng làm phiền cuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sống của họ, họ cố nhẫn nhịn cô tốt nghiệp trung học mới ly hôn đã là nhân chí nghĩa .
ngã trong phòng tắm rồi , có lẽ cô ở giới đó đã chết rồi. Không biết baovi_pham_ban_quyen giờ thi thể mới được phát hiện, không biết cha mẹ khi nhận được thông báo tử vong có đau lòng không.
Cái con bé , sao lại khóc rồi, mau đi, mẹ không chịu nổi thấy rơi nước mắt đâu. Khâu Thục Thận con vào lòng. Mị sụtleech_txt_ngu , ôm chặtvi_pham_ban_quyen lấy bà.
Tình nhà họ An như thế này, An Mị cảm thấy cần phải nói chuyện với An Bá Hòe.
Mị nói về tình hình thời cuộc, Bá Hòe không khỏi an ủi: Cuối cùng con cũng đã biết nghĩ . Nhưng mà tình hình chúng ta khác. An Bá Hòe thongbot_an_cap thả vuốt râu, Cha đâyvi_pham_ban_quyen, từ trước khi giải phóng đã bí hỗ trợ rất nhiều cho công tác của chính hiện tại.
An lắc đầu: Dù sao nữa, cha vẫn nên cẩn trọng lời nói và hành động, nói lại, ít đưa ý kiến thôi. nay saobot_an_cap không có nghĩa là ngày mai cũng sẽ bình yên.
An Bá Hòe thấy đứa con gáileech_txt_ngu vốn chỉ đắm chìm trong giới nội , chẳng màng sự bỗngbot_an_cap nhiên lại nghiêm thì cười lớn: Được được được, con gái rượu của cha lớn thật , đã biết lo lắng cho cha rồi. nghe con, nhất định sẽ nói ít đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
An Mị gật đầu. tác không nhắc đến gia đình họ , không biết An Bá Hòe có phảivi_pham_ban_quyen chịu khổ gì trong làn sóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thời đại hay , nhưng cũng không có cách né tránh, sóng lớn lịch sử là không thể trốn thoát. Cô chỉ có thể giữ liên lạc thường gia đình nắm bắt hình vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tùy cơ ứng .
Đêm đó, An Mị lặng lẽ thu vàng bạc trang sức gian, rồivi_pham_ban_quyen thunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nạp thêm cả những thứ phòng mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô nghĩ sau sẽ có .
Ngày hôm sau, An Bá Hòe và Khâu Thục Thậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net An lên tàu hỏa.
“Chúng đi tìm ba hả mẹ?” Đông Đông khuôn nhỏ nhắn hỏi mẹ.
An Mị gật đầu: “Đúng vậy, Đông còn dáng vẻ ba không?”
Đông Đông nghiêm túc suy nghĩ một chút rồi gật đầu.
Mỗi nam chính tỉnh họp đều sẽ ghé Anvi_pham_ban_quyen ngồi một lát, con trai, nhưng nguyên thân lại ghét bỏ nam chínhvi_pham_ban_quyen, không anh tiếp xúc với con.
gần Đông Đông gặp ba là vào nửa năm trước, nhanh quên, theo lý mà nói là cậu bé đã còn rõ mặt ba mình nữa.
An Mị ngợi: “Đông Đông của chúng ta trí nhớ thật đấy.”
Đông môi, lại nóibot_an_cap: “Con còn nhớ ba đưa con đi bay, vui lắm ạ.”
An Mị hỏi: “Còn gì nữa không? Ba convi_pham_ban_quyen đi làm gì nữa?”
Đông Đông đầu nhỏ suy nghĩ một lúc: “Bắn .”
An Mị cũng nhớ ra rồi, lúc Đông Đông hơn ba tuổivi_pham_ban_quyen đã nam chính đưa đến bãi tập bắn chơi, anh nắm tay cậu dạy cách bóp cò.
khi biết chuyện thì sợ tới mức mồ hôi , đồng thời càng cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy nam chính là một kẻ dã man, chưa khai hóa. Từ đó sau, nguyênbot_an_cap thân có ývi_pham_ban_quyen cắt không trai gặp mặt nam chính nữa.
Chuyện này An Mị có thể hiểu nguyên , đổi lại là cô, cô cũng không thể chấp nhận được việc đứa trẻ ba tuổi súng mặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dù có người lớn giữ .
Nhưng An Mị sẽ chọn cách giao tiếp với nam chính trước, nếu nambot_an_cap chính ngoan cố bảo thủ thì cô mớileech_txt_ngu hiện biện pháp tiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo. sao trẻ con khao khát tình cha là tính, không thể thô bạo chặt đứt .
Hơn năm tiếng đồng hồ sau, họ đến huyện Vân, nơi đơn vị đóng .
Trong lúc An Mị đang nhìnbot_an_cap quanh quất, một nhân trẻ tuổi đivi_pham_ban_quyen đến trướcbot_an_cap mặt cô, “chát” một tiếng chàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghi thức đội: “ chị dâu, thủ cử tôi đến chị.”
An Mị lục tìm thông tin người này ký ức.
“Tiểu Chu.” Cảnh vệ viên namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính.
khibot_an_cap hỏi xong, An Mị liếc nhìn phía sau Tiểu , không cònvi_pham_ban_quyen ai khác.
“Thủ trưởng vốn đích thân tới đón, nhưng đột nhiên công việc giữ chân nên đành .” Chu có khuôn mặt trònvi_pham_ban_quyen trịa, cười lên còn có lúm tiền, trông thật thà, chất phác, có vẻ không biết nói dối.
Nhưng rốt cuộc có sự không biết nói hay không thì không ai hay.
An Mị cũng không quá bận tâm: “Tiểu , phiền cậu giúp tôi chuyểnleech_txt_ngu hành lý nhé.”
Tiểu Chu thấy Mị thếbot_an_cap mà lại mang theo hành lý tới, lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ nhiều , trong thoáng kinh ngạc. Chẳng lẽ chị dâu không phải đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây để ép hôn sao?
vị đóng quân ở vùng ngoại ô lị, xung quanh là ruộng đồng, cách đó số con sông, đối bờ là một công , đi qua công xưởng mới là con đường dẫn vào thành phố.
Nói là ngoại ô, nhưng thực là nông .
Chẳng trách nguyên thân không muốn đến đây theo .
Đông Đông cũngbot_an_cap không nghi được, lầm bầm đòi bế, dẩu môi nhà.
An Mị vỗ con trai dỗ dành: “ này chính là của ta rồi, vì đây mà.”
Đông Đông nhớ đến ba, giờ mới yên phận một chút.
Tiểu Chu lại lén nhìnleech_txt_ngu An Mị một cái.
“Chị dâu, tôi đưa mẹ con đến khu nhà công vụ trước nhé, dỡ hànhbot_an_cap lý xuống xong đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cáo với thủ trưởng.”
“Được.”
Khu nhà công vụ toàn là nhà cấp bốn, nhìn qua không sân vườn những nhà nông bình thường, có điều nhà xây dựng rất chỉnhbot_an_cap , giữa mỗivi_pham_ban_quyen một con đường rải xỉ thanleech_txt_ngu, đường còn trồng những hàng cây nhỏ.
Tiểu Chu rẽ xe vào dãy đầu tiên, lái đến giữa thì dừng lại.
có những người nhà ở đó ý tới Tiểu Chu, biết cậu ta là cảnh vệ của Phó sư đoàn trưởng Tiêu, vậy người đượcvi_pham_ban_quyen đón về chắc chắn là người nhàvi_pham_ban_quyen của Phó sư đoàn trưởng Tiêu rồi!
Phó Tiêu cũng được coi là nổi tiếng ở đây, thủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net số ba, đời trẻ hai vị thủ đứng đầu chục tuổi, đồ lượng.
Có lẽ cũng vì cònleech_txt_ngu trẻ, đểbot_an_cap trấn được cấp dưới, Phó sư đoàn Tiêu trái lại nghiêm hơn hai vịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thủ trưởng trước, nào cũngbot_an_cap giữ khuôn mặt lạnh lùng, chỉ cần phạm sai lầm, bất kể là nam hay lính , mắng không nể nang .
Thêm vào đó, anhvi_pham_ban_quyen có vóc dáng vạm vỡ, nắm đấm lạivi_pham_ban_quyen to như cái nồi ! Trông càngvi_pham_ban_quyen đáng sợ!
Mọi đều rất khó tưởng tượng , một người như Phó đoàn trưởngvi_pham_ban_quyen Tiêu lại có lấy được một nữ sinh học thành phố, cô sinh viên đó không chừng là một kẻ xấu xí?
Bây giờ vợ của Phónội dung ăn cắp từ tfullaudio.netvi_pham_ban_quyen đoàn trưởng Tiêu đã đến, mọi người đều tò mò vây quanh.
Chỉ thấy trênleech_txt_ngu xe Jeepleech_txt_ngu bước một người phụ nữ xinh , người phụ nữ có khuôn mặt trái xoan tinh xảo, đôi mày cong vút, đôi như làn nước mùa thu, gươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt ửng hồng như hoa đào, dưới mũi cao thanhbot_an_capleech_txt_ngu là đôi môi đỏ mọng, làn ngần sáng, trông không một chút khuyết , mái tóc búi gáy đen nhánh như lông quạ, có thể tóc rất dày và đen.
đồ cũng rất đẹp, áo sơ mi ren trắng phối với chân váy kẻ caro dáng xòe, tà váy tung bay bước chân, vừa thanh lịch lại vừa thượng.
Tiếp theo, người phụ nữ xuống .
Bé trai cũng trắng trẻo như tạc, xinh y như một bévi_pham_ban_quyen gái vậy.
“Cô vợ sư đoàn Tiêu sao? Đâyvi_pham_ban_quyen Phó sư đoàn trưởng à?” Có người muốnleech_txt_ngu xác nhận.
An Mị đầu, thân thiện chào hỏivi_pham_ban_quyen người xung quanh.
Đám đông lập tức xao.
Trời ơivi_pham_ban_quyen, một Phó đoàn trưởngbot_an_cap Tiêu như mà lại được một tiên nữ hạ phàm sao! còn sinh được một đứa con như Kim Đồng nữa!
Chuyện chuyện này thật quávi_pham_ban_quyen chênh lệch!
An bậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rộn thu xếp, sau khi chào hỏi xong liền dẫn con trước.
thấtleech_txt_ngu trong nhà tốt hơn so với tưởng , sàn đá mài nhẵn , cửa kính sáng sủa, còn có cả bộ đồ gỗ, chắc do chức cấp cho đồng .
Nhà có bốn phòng ngủ, mỗi phòng diện tích đều rất lớn, trước sau còn có .
Chỉ là có dấu vết của ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoạt, chỉ có một phòng ngủ là được trải giường, trong sân thì cỏ dại mọc um tùm.
Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mị nói: “Ở đây có vẻ chưa .”
Chu giải thích: “Thủ trưởng thường ngày toàn ngủ ở văn phòng, nên bên này hơi vắng vẻ.” Ngừng một lát, cậu quyết định thay lãnh đạo nhà kể khổ một chút: “Thủ trưởng còn nói dù sao ấy cũng chỉ có mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân một mình, là nhường căn này người khác ở, may vẫn chưa kịpbot_an_cap , nếu không chị dâu tới lại chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có chỗ ở.”
An Mị đã hiểu, mỉmvi_pham_ban_quyen nhìn Tiểu Chu một cái, Tiểu Chu gãi đầu hì hì.
Tiểu Chu bị rời đi, An Mị lấy từ trong bọc ra một nắm kẹo đưa cậu ta: “Đúng ra phải đưa cậu thuốc lá mới phải, nhưngleech_txt_ngu không có, thì lấyleech_txt_ngu nắm kẹo ăn cho ngọt miệng nhé.”
“Tôi ăn kẹo nhất, cảm ơn chị dâu.” Tiểu Chubot_an_cap lộ ra lúm đồng tiền, cảm vị chị sonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với lầnvi_pham_ban_quyen gặpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác một trời một vực, không những không nhìn bằng nửa con mắt nữa mà nụ cười cũng nhiều hơn hẳn.
An Mị tiễn Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi xong liền bắt đầu nghiêm đi kiểmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net travi_pham_ban_quyen ngôi nhà tương của mình.
Bụi bặm bám khắp nơi, quét dọn vệ sinh quả công trình lớn.
Đông Đông từ khi sinh toàn ở nhà lầu, thấy lạ lẫm nên chạy , mặt mặc trở nên rạng rỡ hẳn lên.
, mẹ ơi, sâu này!”
, một nhiều màu !”
“Oa, mẹ nhìn kìa, đây có một người ba!”
Mị đi tìm dụng cụ lau dọn, nghe vậy liềnleech_txt_ngu bước ra ngoài.
Một người đàn ông mặc quân phục đang bế Đông Đông đứngleech_txt_ngu giữa sân, đầu hơi cúi xuống, nhìn đứa trẻ trong .
Từ góc nhìn của An Mị, cô thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được góc nghiêng , từ gờ chân mày đến sống mũi nối liền thành một núi sừng sững, đường xương hàmvi_pham_ban_quyen sắc sảo lạnh .
Nghe thấy tiếng động, người đàn ông xoay người lại, này An Mị mới nhìn rõ diện của anh.
thân có lẽ làbot_an_cap quá ghétbot_an_cap chồngvi_pham_ban_quyen, ký ứcleech_txt_ngu đầu về ngoại của chồng chỉ là một hình bóng mờ nhạt.
Mà trong , từ mô tả nam chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có támleech_txt_ngu cao lớn anh , trầm mặc nói.
tuấn nhìn kỹ thì được, chất quá đỗi mạnh mẽ của anhbot_an_cap người ta dễ dàng bỏ qua ngoại hình.
Anh caobot_an_cap ít nhất một tám mươi lăm, ở thời đại này tuyệt đối là nổi bật giữa đám đông, cơ bắp dưới quân cuồn cuộn, dường như ẩn chứa sức mạnh vô hạn. Khuôn vốn dĩvi_pham_ban_quyen rất đoan chính chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nhưng mắt sắc bén ưng thêm vài phần hung hãn dã tính, khiến chất cả người trở nên đằng đằng sát khí, đầy tính xâm lược.
Chẳng trách cái mác lớn nhất mà nguyên thân dán anh chính là thú dữ.
Mị thấy hơi run rẩy, người đàn ông trông có thể chết một bò này, liệu cô có chịu đựng nổi không?
Đôi sắc kia phóng thẳng về phía An Mị.
An Mị đã liên gửi cho Tiêu Chính mấy bức thư đòi hôn suốt hai tháng qua, dung mỗivi_pham_ban_quyen bức đều tương tự nhau.
Một là khôngbot_an_cap có tình cảm với anh, muốn ly hôn, muốn đi tìm chân ái.
Mẹ kiếp, chuyện ngoại tình cắm sừng chồng mà cô ta có thể nói mộtleech_txt_ngu cáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thanh cao thoát tục như thế.
Về bản chất, cho dù cuộc hôn này mỹ mãn, Tiêu Chính từng nghĩ đến chuyện ly hôn, dù sao đứa trẻ không thểleech_txt_ngu vô nhị mất đi mẹ ruột, vả lại ly hôn cũngbot_an_cap rấtleech_txt_ngu mặt.
biết An Mị có người đàn khác ở bên , Tiêu có giận nhưng dường như cũng không cảm thấy bất ngờ.
Sau một thời gian chuẩn bị tâm lý, Chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã đưa rabot_an_cap quyết định. Nếuvi_pham_ban_quyen đã muốn theo cái gọi là chân ái chết thì cứ thành toàn choleech_txt_ngu .
Chẳng phải chỉ là hôn thôi ? Anh không là không cưới nổi vợ .
“Vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây tôi.” Chính đặtvi_pham_ban_quyen nhỏ xuống, dẫn đầuvi_pham_ban_quyen bước vào một căn phòng.
An Mị sững sờ một chút rồi đi theo.
“Đóng cửa lại.”
Anh ta hung dữ đấy.
Mị gan theovi_pham_ban_quyen.
Tiêu Chính cảm nói: “Báo hôn đã nộp lên rồi, sauvi_pham_ban_quyen khi phê duyệt làm thủ tục.”
An bấy giờ mới nhớ , nguyênbot_an_cap thân viếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thư đòibot_an_cap ly hôn.
tôi không phải đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để ly hôn với anh, tôi đến để theo quân sống qua ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với anh mà.”
Tiêu Chính ra, ngay lập tức sa sầm mặt nói: “Ly hôn là chuyện sao? Nói ly ly, không là không ?”
Hử?
Ý nam chính là anh ta thật muốn ly hôn với cô sao? Nữ chính hiện rồi à?
An Mị đột nhiên cảm thấy nguy cơ: “Gì cơ? Anh muốn thoát khỏi tôi đến thế sao? Tôi đã từ bỏ công việc để đến tìm anh, mà anhvi_pham_ban_quyen lại đòi lybot_an_cap hôn với ? có lương tâm không hảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Đồ phụ bạc!”
Tiêu Chính: “?”
Gương mặtvi_pham_ban_quyen nhắn An Mị phụng phịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, gò má đỏ bừng, đôi mắt nước lườm anh, đầy vẻ oán trách.
Trong thoáng , Tiêu Chính suýt nữaleech_txt_ngu đã nghi ngờ ngườileech_txt_ngu lòng dạ chính là mình.
An Mị chưa dừng lại.
“Từ mangleech_txt_ngu đến khi sinh nở, rồi nuôi con, một mình tôibot_an_cap gánh cả. Ngoài gửi tiền , anh có giúp được việc mọn nào không? Có con lấy một không? Có hỏi han tôi một câu không? Anh có biết những nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua một mình khăn nào không?!”
Thật ra nhà ngoạivi_pham_ban_quyen ở bên, cuộc cũng khôngvi_pham_ban_quyen đến nỗi khó khăn thế, nguyên thân chí còn không phải sống cùng nam chính. Nhưng An đang phải tiếp quản một đống độnbot_an_cap.
hỏi, sau khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị vợ cắm sừng, người đàn ông có thể không chút khúcbot_an_cap mắc mà tiếpbot_an_cap tục chung sống với vợ được chứ?
Mị chỉ đành cắn lương tâm, tiên phát chế nhân.
Quả , saubot_an_cap khi nghe những này, Chính dạ.
Là một quân nhân, sinh anh thấy nợ gia đình rất nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Mịbot_an_cap cẩn thận quan sắc của anh, khẽ ho một tiếng: “ đềubot_an_cap là chuyện đã qua rồi, chúng đừng nhắc lại nữa. Tôi đây tìm là đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chung sống tử tế, chúng ta đều quên đi khứ nhé, được ?”
Vẻ mặtbot_an_cap Tiêu Chính hiện vẻ kỳ .
Mị trước mặt anh luôn cao ngạo và lạnh lùng, bao giờ dao động cảm xúc vìbot_an_cap anh. Ngay cả anh làm điều gì khiến cô ghét bỏ, cô cũng im lặng, nhìn anh ánh chán ghét.
Tiêu Chính chưa từng một Mị ngang lý nhưngvi_pham_ban_quyen lại sinh đến thế này.
Không sao, ý lybot_an_cap hôn kiênleech_txt_ngu định của anh đã bắt đầu layleech_txt_ngu.
Nếu cô biếtbot_an_cap quay đầu là , thì cứ chovi_pham_ban_quyen cô một cơ hội?
“Nghĩ kỹ chưa? Không hôn nữa?” dò xét cô.
“Tôi đã Đông Đôngleech_txt_ngu lặn lội đường xavi_pham_ban_quyen đến đâyvi_pham_ban_quyen rồi, thật sự không ly hôn nữa.” Mị vẻ mặtleech_txt_ngu nghiêm , nói tiếp: “ nữa, chuyện này đến đây là chấm dứt, sau này đừng ai nhắc đến hai chữ ‘ly hôn’ , để con nhỏ nghevi_pham_ban_quyen thấy tốt.”
là do ai làm chứvi_pham_ban_quyen? Chẳng phải là cô sao.
Tiêu Chính im lâu, lâu đến lòng An bắt đầu thấp , rằng cửa này không vượt quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nổi, mới giọng : “Được, hai mẹ cứ ở lại trướcleech_txt_ngu đã.”
Người đàn ông này nhìn thì , nhưng thực ra cũng khá dễ lừa.
An Mị thở nhẹ nhõm.
Hai người lần bước ra khỏi phòng.
Đông ở bên , khuôn mặt nhỏvi_pham_ban_quyen nhắn căng thẳng, hết nhìn bố lại .
An Mị cười : “Bố mẹ vừa bàn bạc rồi, sẽ làm cho Đông Đông một chiếc , sau này Đông Đông thể leo lên leo xuống chơi đùa rồi.”
Mắt Đông Đông sáng rực lên: “ nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?”
An Mị huých Tiêu .
Tiêu Chính: “Thật, bố làm, hồileech_txt_ngu nhỏ bố từng nghề thợ .”
An Mị cũng không biết chuyện này, ngạc nói: “Anh còn biết làm đồ nữa sao? Lợi hại thế!”
Cái này lợi hại Hơn nữa, chẳng phải cô nên thấy nó quê mùaleech_txt_ngu sao? Một gã thợ mộc thôn quêleech_txt_ngu.
Đông Đông học theo dáng vẻ của , reo : “Bố giỏi quá!”
Hai con người một lớn một nhỏ đều nhìn anh bằng mắt sùng bái.
Tiêu Chínhbot_an_cap không tự nhiên mà nhẹ một tiếng.
Tiếp , An Mị hỏi dụng cụ vệ sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở đâu, Tiêu Chính ra sân sau mang chổi và hốt .
An Mị định đón , nhưng anh lại tránh đi, cởi áo khoác quân ném sang một bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, khôngleech_txt_ngu một lời bắt đầu quét dọn.
Người đàn ông sắt giờ đây lại cúi lưng nhà, động tácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn cùng thành thụcbot_an_cap.
Người đàn ông động làm việc , 1 điểm!
Ánh mắt An Mị quét qua cánhvi_pham_ban_quyen tay để trần, đường thắt cong xuống và cặp đùi rắn chắc của anh.
Thật sựvi_pham_ban_quyen rất vỡ và lực, mang một mùi vịvi_pham_ban_quyen nambot_an_cap tính nguyên thủy, khiến người không tưởng đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những con săn chạy trên thảo , hay hổ dữ rình trongbot_an_cap rừng
An Mị từng hẹnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hò với vài người bạn trai, kiểu người cũng , nhưng duy chỉ có kiểu ông dũng thế nàybot_an_cap là chưa. Nếu anh đứng bên với tư thế của bảo vệ, chắc hẳnbot_an_cap sẽ cảm giác an toàn lắm
An Mị cũng gia nhập đội ngũ dọn dẹp.
“Chậu ở đâu thế? Lấy nướcleech_txt_ngu thếvi_pham_ban_quyen nào?”
Tiêu Chính tìm chậu, dẫn vòi nước máy trong .
giẻ không?”
Tiêu Chính lại tìm giẻ lau đưa cho cô.
Chính làm nhẹn và dứt khoátleech_txt_ngu, công việc mà An Mị cứ ngỡ là “đại công trình” thìbot_an_cap dưới sựbot_an_cap dẫnbot_an_cap củavi_pham_ban_quyen anh đã nhanhbot_an_cap chóng hoàn thành.
Hànhleech_txt_ngu lý An Mị theo toànbot_an_cap là quần và đồ dùng cá nhân, đồ dùng trong nhà vẫn nhiều.
Cô nói: “Đến cửa hàng vụ mua thêm ítvi_pham_ban_quyen đồleech_txt_ngu đi.”
Tiêu Chính nhìn cô bằng ánh mắt dò xét, thật sự không đi nữa sao?
“Đông Đông, đi thôi, ta mua đồ.”
Đông Đông đang quan sát sân lập đứng dậy, lon chạy đến trước mặt bố mẹ, chìa hai tay ra.
Tiêu Chính không hiểu cậu bé định gì.
Mị nói: “Con muốn anh dắt đấy, bố mẹ mỗi dắt một , đúng không Đông Đông?”
“Mẹ thông minh quá!” Đông Đông đầu lia lịa.
Tiêu Chính nắm lấy tay con trai, đôi lông lạnh nhuốm vẻ dịu dàng. Anh muốn cười , cơ mặt quanh không vận chút cứng nhắc, không thành công.
Mẹ dắt bên , bố dắt bên phải, Đông Đông ở nhảy chân sáo.
Trước đây thấy các bạn nhỏ khác như vậy, cậu bé vô cùng ngưỡngbot_an_cap mộ, đây cuối cậu cũng có bố và mẹ dắt tay rồi!
Tính cách Đông Đông vốn có chútvi_pham_ban_quyen trầm tĩnh hướng , nhưng vui sau khivi_pham_ban_quyen bố lộ rõ trên mặt, hoạt bát hẳn ngày thường.
Khóe miệng Mị hiện lên mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nụ cười.
Tiêu Chính quay nhìn.
Cảnh tượng lúc này có chút không chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Khi mới kết hôn, Chính còn đang tu nghiệpleech_txt_ngu trường ởleech_txt_ngu tỉnh, tính kỹ ra, họ chỉ sống chung nhau được một .
Cũng trong một đó, tất cả những điểmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hợpleech_txt_ngu của cả đều bộc lộ rõ ràng.
An Mị anh tận xương tủy, anh cũng không chịu nổi lối sống kiểu sản của .
Lúc xem mắt, đẹp và thức của Mị có sức hút lớn đối với đàn , đặc biệt là một sĩ quan xuất thân từ nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiêu Chính, được cô vợ sinh viên đại học ở thành phố chuyện làm rạng rỡ tổ .
này về sống chung biết mọi chuyện đơn giản nhưleech_txt_ngu thế.
But chẳng có gì gọi là hối hận hay không, lựa chọn của mình thì hậu quả cũng phải mình gánh chịu.
Còn về khao khát vợ con đề huề, bếp lửa ấm , từ lâu đã anhbot_an_cap đè nén tận đáy lòng.
“Ồ, Phó Sư đoàn trưởng Tiêu, đang đưa vợ con đi chơi đấy à.”
đường cóbot_an_cap người chào hỏi Tiêu Chính, nhưng ánh mắt lại rơi trên người An Mị.
Chuyện nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đoàn trưởngvi_pham_ban_quyen dữ dằn cưới được một cô vợ đẹp như tiên đã truyền khu gia đìnhvi_pham_ban_quyen.
An Mị mỉm , chỉbot_an_cap hào phóng, mặc người giá, thỉnh thoảng còn trò vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một hai câu.
An Mị trước đây là người lạ, ngayleech_txt_ngu cảleech_txt_ngu người quen, không lọt vào mắtvi_pham_ban_quyenleech_txt_ngu, cô cũng chẳng liếc lấy một cái.
Chính nghileech_txt_ngu hoặcleech_txt_ngu.
Một người không thể nào thaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cũng tính đổi nếtleech_txt_ngu .
An Mị đúng là khác so với trước !
Những bày bán ở cửa dịch vụ cơ bản ứng cầu sinh hàng ngày. An Mị thời muanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chậu mặt, chậu rửa chân, khăn , vệ sinh và các vật dụng khác. Nhớ trong nhà có haileech_txt_ngu miệng bếp, cô lại đặt thêm hai chiếc nồi gang.
Tiêu Chính nhiên: “ định nấu cơm à?”
Cô vốn là mười đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngón tay không chạm nước xuân .
Anh lại nói: “Cô không cần ép bản thân, ta ăn ở nhà ăn là được.”
An Mị đầu: “Ngày nào cũng ăn không chán ? nên tự nấu cơm .” Tiếp theo cô tự khoe: “ nay tôi có học nấu ăn với , tay nghề khá lắm, anh cứ tôi nấu mónnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngonnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà xem.”
Tiêu Chính lại không phản ứng gì.
Sao cô có thể nấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơm cho anh ăn chứ? Chắc làleech_txt_ngu trêu anh choleech_txt_ngu thôi.
viên bánvi_pham_ban_quyen hàng ở cửa hàng dịch vụ lén lút quan sát hai người trướcleech_txt_ngu mặt.
Một mỹ nhân kiều , dã thú mặt lạnh.
phải Phó Sư đoàn trưởng Tiêu đã mạng vợ mình không ?
Hôm nay không kịp lửa nấu cơm, đến ăn, Tiêu Chính liền dẫn con đến nhà ăn tập thể.
An Mịbot_an_cap dắtbot_an_cap con tìm chỗ xuống, còn Chính đi phiếu phiếu thức ăn.
Một người nữ trung niên đi qua bên cạnh An Mị, được vài bước lại quay đầu lại nhìn cô: “Cô An phải không?”
An ngơ ngác.
phụ nữ mỉm cười: “Tôi tên Cát Anh, chồng tôi là Chính ủy ở đây. Hồi cô vàleech_txt_ngu Tiêu tổ chứcvi_pham_ban_quyen tiệc , tôi cũng có đibot_an_cap dự đấy.”
An đứng , cười : “Ngại quá chị ạ, không nhận ra.”
, không sao đâu.” Hồng Anh ra hiệu bảo cô cứ ngồi xuốngbot_an_cap, rồi quan sát Đông Đông vài lượt: “Đây là con trai Tiêu Chính ? Thằng bé thừa nét đẹp của mẹ, trông chẳng giống bố .”
Lời này nghe qua thì đang khen Đông Đông xinh xắn, biểu cảm khi nói củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hồng Anh lại có .
An Mịleech_txt_ngu gạt giác khó chịu trong lòng, bảo con chào lớn, sau tiếp lời: “Thực ra mũi và miệng của cháu rất giống Tiêu Chính .”
Cát Hồng Anh mỉm gật đầu: “Được rồi, mọi cứ ngồi đi, tôi cũng lấy cơm đây.”
An nhìn theo bóng lưng Cát Hồng Anh rời đi.
Một lúc sauleech_txt_ngu, Tiêu Chính xách cặp lồng quay lại.
Anh mua hai món mặn một món canh, kèm theo támnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái bánh màn thầu trắng tinh, lượng cực kỳ đầy đặn.
“Không đủ thì lại đi mua thêm.” Tiêu Chính nói.
“Em và Đông Đông đều ăn không bao , thế này là đủ rồi.” Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bẻ đôi một cái bánh, đưa cho Đông Đông một nửa.
“Thằng bé bốn tuổi rồi mà không ăn một cái sao?”
“Đông Đông từ trước nay ăn vốn không .”
“Còn ? Cũng chỉ nửa cái?”
“Nửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái là rồi.”
Tiêu Chính cắn một miếng lớn, im lặng không nói gì.
Thật dễ .
Cứ tính thế này, hẳn một trung đội anh nuôi nổi.
Mị xé từng bánh màn thầu đưa vàoleech_txt_ngu miệng.
Đông không xé ra ăn như mẹ, nhưng cũngbot_an_cap nhai rất chậm rãi, từ tốnleech_txt_ngu.
Cả hai conleech_txt_ngu đều tao nhã.
Tiêu thì hào sảng hơn , vừa nhanh vừa miếng lớn.
Điều này cũng không bot_an_cap tát, động tác của vẫn rất nhanh nhẹn, đến mức uống nhồm nhoàm làm nước canhleech_txt_ngu dính đầy mặt mũi.
Thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưng, An Mị phátleech_txt_ngu ra, anh anh ta vừa ăn vừa miệng!
Ký ức vốn bị niêmleech_txt_ngu của nguyên đột ngột ùa về.
một năm sống chung trường quân đội trên tỉnh, nguyên thân cực kỳ chán ghét thói quennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh hoạt của anh, nàoleech_txt_ngu uống miệng, không giữ vệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh, thỉnh nồng nặc mùi từ bên ngoài vềleech_txt_ngu, giày buồn tháo đã nằm vật ra giường
Những ví dụ nhặt như vậy có thể liệt kê ra đầy một trang .
An người hạ quyết tâm phải chặt đùi vàng nam chính bỗng thấy tự tin.
Cô sinh trưởng ở hội phátbot_an_cap triển , điều kiện gia thuộcleech_txt_ngu tầng lớp trung lưu, khi về thời đạibot_an_cap này, thói quen sinh hoạt của cô đồng với vị đại tiểuleech_txt_ngu thưvi_pham_ban_quyen tư sản là nguyên thân.
Nguyên thân không thể sống chung với nam chính.
Liệu cô có thể không?
An Mị suy nghĩ một lát, cảm thấy những chuyện khác khoan bàn, quen sinh Tiêu Chính nhất định phải sửa cho được, cả đề ăn uống chép miệng nữa.
Nhưng việc này đều phải từ từ.
An Mị nhìn Tiêu Chính: “Đúng rồi, lúc có một chị Cát Hồng Anh đến chào em, nói là từng tham dự đám cưới của chúng mình.”
Tiêu đáp: “Chị Hồng Anh là vợ ủy Dư Bảo Sơn, người rất vát, làm việc tại Hội Liên hiệp Phụ nữ huyện mìnhvi_pham_ban_quyen. Các gia quân nhân có việc gì cũng chị ấy, em khó khăn gì nhờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy giúp đỡ.”
An nghĩ bảo sao, Cát Hồng Anh trông vẻ bản lĩnh vàbot_an_cap có chủ kiến.
đến công việc, Tiêu Chính mới sực nhớ ra hỏileech_txt_ngu: “Cô nói cô đã nghỉ việc rồi ?”
: “Vâng.”
của Tiêu Chính chậmleech_txt_ngu lại: “ để theo quân sao?”
An Mị: “Vâng.”
Tiêu Chính im lặng một lát, vẫn không nhịn hỏi: “ bây giờvi_pham_ban_quyen lại bằng ?”
Trước đây Tiêu từng ướmleech_txt_ngu hỏi chuyện theo quân, nhưng lời còn chưa dứt đã bị ánh lạnh lùng của Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mị chặn lại.
, cô muốn theo đuổi thuật, không thể mình gia đình, càng không vì gia đình mà từ bỏ lý tưởng và đam mê.
Tiêu Chính cũng không trách cô, đúng là anh không có tư cách yêuvi_pham_ban_quyen cầu người khác phải từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỏ việc vì mình.
giờ, cô từ bỏ lý tưởng đó.
“Chúng ta đâu thể cứ sốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xa nhau mãi được, lại càng không rời khỏi quân đội, nên chỉ có thể làbot_an_cap hy sinh thôibot_an_cap.” An Mịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nỗ lực xây hình tượng cho bản thân.
Trong mắt hiện lên áy náy: “Dù sao đi nữavi_pham_ban_quyen, về phương này là tôi có lỗileech_txt_ngu với cô.”
tốt, tình xoay chuyển.
Chỉ thời gian ngắn, hình ảnh của người đàn bà sừng chồng đã biến thành người phụleech_txt_ngu nữ vĩ đại hy sinh vì đình.
An thản nhiên chấp nhận lời xin của Tiêu , đồng thời nhân hội bồi thường: “Vậybot_an_cap này anh phải đối với em tốt một chút .”
Cô cười tươivi_pham_ban_quyen như , vô cùng diễm.
Tiêu Chính chưa thấy một mặt nàyvi_pham_ban_quyen của cô, đôi mắtbot_an_cap cứ thế ngây nhìn trân trân.
“Bố ơi, thức trên của rơi rồi kìa.” Đông Đông ngón tay chỉ, tốt bụng nhắc nhở.
Tiêu Chính hoàn hồn, khuôn nua thoángbot_an_cap lên.
An Mị mỉm cười không tiếng động, đàn ông dù hung dữ hay mạnh mẽ đến đâu, cũng chỉ là đàn ông mà thôi.
Đôngleech_txt_ngu xét một cách nghiêm túcbot_an_cap: “Bố thẹn thùng rồi.”
An Mị trêu chọc hỏi: “Con có biết tại sao bố thùng không?”
“Vì mẹ mà thẹn thùng chứ .” Thằng bé này cái gì cũngleech_txt_ngu hiểu .
Tiêu đưa nắm lên che khẽ ho một tiếng, lời định nói cứ quanh quẩn nơi đầu lưỡi mãi mới dám thốt ra, nhưng vẫn không đủ canvi_pham_ban_quyen đảm nói những câu đại loại như “sẽ tốt với em”, chỉ bảo: “Saubot_an_cap này mọi chuyện đều em hết.”
kể sao An Mị lại đột thay đổi lớn đến thế, chỉ cô yên ổn sống qua ngày với anh, thì ngoại những đề về nguyên tắc, nghe lời cô chẳng có gì to tát.
Đôivi_pham_ban_quyen mắt Anvi_pham_ban_quyen sáng lánh nhìn anh: “ là anh tự nói đấy nhé.”
Tiêu không tự chủ được lưng, trịnh trọng khẳng định: “Tôi nói.”
Vì để lấy lòng bạn đời, đàn ông bẩm sinh đã rất hứa hẹnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, còn lời hứa có thực hiện được hay không thì lại làvi_pham_ban_quyen . “ gì cũng nghe em” vốn là mẫu hứa hẹn kinh điển của đàn ông, An Mị căn bản chẳng hề để bụng.
Tuy nhiên, việcvi_pham_ban_quyen Chính có lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net áy náy về chuyện cô “ sinh sự ” để theo quân, không coi đó là điều hiển nhiên, chứng tỏ anh không mang tư tưởng gia trưởng truyền thống, biết tôn trọngbot_an_cap đối phương.
Cộng thêm điểm.
Nền tảng để sống lâu đã có rồi.
Khi đi bộ về đến cửa nhà, họ lại chạm mặt Cát Hồng Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
ra nhà Chính ủy ởvi_pham_ban_quyen ngay sát vách nhà họ.
Hai bên lịch sự hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhau một tiếng, An Mị và Tiêu Chính dắt Đông Đông vào nhà.
Cát Hồng Anh nhìn theo lưng họ vài cái, vừa nhà đã phàn nàn với chồng là Dư Bảo Sơn: “Cái cô An đó là thế nào nhỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Chẳng phải đòi ly hôn với ? Sao giờ lại làm hòa rồi?”
Dư Bảo Sơn đang ăn lạc , nhấp chút nhỏ, bên có hai đứa trẻ đang ríu rít chạy nhảy, trạng vẻ rất tốt. Nghe vậy, nụ trên mặt hơi thu lại: “Tôi có Tiểuvi_pham_ban_quyen An đến rồi, thực sự hòa sao?”
“Trông dáng là vậy.” Cát Anh đuổi ra khác rồi hạ thấp : “Tôi thấy con trai Tiêu Chính rồi, trông giống cậuvi_pham_ban_quyen ấy chút .”
Dư Bảo giật mình: “Ý bà sao?”
Cát Anh lạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Hồi Tiêu Chính còn ở trường quân đội, tình cảm hai đã không tốt rồi, cô đó cứ ba ngày hai lại chạy đẻ, ai biết cô ta thực về nhà đẻ hay là”
Lời còn chưavi_pham_ban_quyen dứt đã bị Bảo Sơn quát ngăn lại: “Đồng chí Cát Anh, nói năng phải , dựa thực tế, sao thể mở miệng ra là nói bóng nói gió như vậy đượcbot_an_cap!”
Cát lườm chồng một cái: “Tôivi_pham_ban_quyen cần ông dạy bảo chắc? thì cái bộ đại tiểu thư đó của cô An, qua đã không phải người có thể yên ổn sống qualeech_txt_ngu ngày, việc đòi với Tiêu Chính trước kia chính minhbot_an_cap chứng rõ nhất.”
Dư Bảo xua tay: “Vợ chồng cách, phụ nữ có chútvi_pham_ban_quyen tâm tính thường, ta giờ chẳng phải đã thông , chuyển đến đây rồi đó sao.”
Cát Anh im lặng một lát, dài thườn thượt: “Phải, chuyển đến rồi. Cô tabot_an_cap đến rồi thì em tôi tính sao đây?”
Dư Bảo Sơn ném một hạt lạc vào miệng, từ tốn nhai, hồi lâu sau mới nói: “Chuyệnleech_txt_ngu đó cứ coi như chưa từngvi_pham_ban_quyen xảy ra, không nhắc lại nữa. Còn về Hồng Hà, dễ , khu trạibot_an_cap này vi_pham_ban_quyen thanh niên độc thân, để tôi cho nó mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu ưu tú.”
Cát Hồng không tán thànhvi_pham_ban_quyen, trong mắt bà tavi_pham_ban_quyen, Tiêu Chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là người có điều kiện tổng hòa tốt nhất.
Vợ chồng ta quen Tiêu Chính đã lâu, hiểu rõ người anh, biết anh tuy vẻ ngoài thô ráp nhưng không phải là lực.
Hơn nữa anh còn trẻ tuổi đã lên tới vị trí Phó Sư đoàn trưởng, năng lực, côngvi_pham_ban_quyen laoleech_txt_ngu và xuất thân đều không có để chê, đồ vôleech_txt_ngu cùng lạn.
Cho nên sau khi biết tin Anvi_pham_ban_quyen Mịleech_txt_ngu ly hôn, bà ta với tôn chỉ “phù sa không chảy ruộng ngoài” đã gọi cô embot_an_cap gái út mình đến, chỉ Tiêu Chính hoàn tấtvi_pham_ban_quyen thủ hôn là sẽ đứng mối ngay.
Ai ngờ sự việc lại xảy ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biến cố như thế này.
Cái cô An kia cũng thật là, muốn ly hôn thì dứt khoát mà ly hôn đi, sao còn quay cỏ cũ làm gì biết!
Bỗng , phía cửa vang lên tiếng bước chân dập, Cát Hồngbot_an_cap Anh nhìn sangbot_an_cap, chỉ bóng của một gái có dài.
Cát Anh lại thở .
Em gái bà ta không có sốvi_pham_ban_quyen .
đầu tiên mới đến, ban ngồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tàu hỏa mấy tiếng đồng , An Mị cảm thấy mỏi nên không vội dọn dẹp hành lý, chỉ bàn chải và kem đánh răngbot_an_cap ra.
Tiêu Chính đang than để chuẩn bị đunbot_an_cap nước nóng.
An Mị bên cạnh nhìn, vừa nhìn vừa học. Nguyên chủ , cô lại càng không.
Tiêu Chính thấybot_an_cap cô nhìn chú, cònleech_txt_ngu tận tìnhvi_pham_ban_quyen giải thích thêm:
“Chồng báo cũ ở góc tường kia là để chuyên dùng nhóm lò, thành từng dải thếvi_pham_ban_quyen này rồi Cửa gió là mấu chốt, lúc đầu phải thổi một thì lửa mới vượng.”
An Mị hào hứng muốn thử: “Để tôi thổi cho.”
Tiêu Chính do dự rồi lùi sang bên cạnh một bước: “Cô .”
An Mị túm váy xuống, thổi hơi vào cửa .
“Lại gần chút nữa mạnh thêm chút.”
Mùi hương đặc biệt sực nức vào mũi Tiêu Chính. Cúi đầu nhìn , anh mới nhận ra khoảng cách giữa hai rất gần. Chiếc cổ trắng , thon dài của hiện dưới mắt anh. Hương thơm dường như tỏa ra từ chính làn da trắng lóa mắt ấy.
Tiêu Chính chốc cảm thấy khô họng, yết hầu chuyển động liên tục.
Tính , anh và An Mị đã rồi không gũi.
An Mị vốn thích chuyện đó, lúc cũng tỏ ra miễn cưỡng. Anh lại chút kiêu hãnh xương tủy, đối với một người phụ lạnh lùng như băng thì làm sao sinh ra được chút hứng nào. Huống chi phần lớn thời họ sống xa nhau, An Mị chưa từngleech_txt_ngu đến thăm đơn vị, mỗi lần anh về thành phố đều ở nhà nhạc phụ, nên càng nảy sinh tà niệm gì.
Nhưng hôm nay, lẽ Mị hiện quá nhiệt tình, thân mật, nên anh Tiêu trở nên nóng rực.
An Mị thổivi_pham_ban_quyen mộtbot_an_cap lúc lâu, đốm lửa trong lò dần sáng lên. Cô định đứng dậy nhưng óc choáng , thể mất soátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghiêng sang một bên. mức oxyleech_txt_ngu luôn .
Tiêu Chính cảm thấy một khối mềm mại lao vào lòng, bản năng đưa tay ôm lấy.
“Ưm” An Mị khẽ rên một tiếng, tựa cái đầu váng vất vào lồng ngực : “Đừng cử , để tôi nghỉ một lát, thiếu oxynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi.”
tayvi_pham_ban_quyen cô chống lên ngực anh, đầu tựa nhẹ vào vai anh. Tiêu Chính chỉ cảm thấy hơi như lông vũ qua , ngứa ngáy đến nao lòng.
Ý thức của Tiêu Chính dần trở nên rỗng, tay vô thức ôm chặt người trong lòng.
Tia lửa trong lò bỗng “” một tiếngvi_pham_ban_quyen làm anh giật bừng tỉnh. hốt hoảng đẩy để tạo khoảng cách, nhưng lại mất cả đang ngồi xổm, An Mị trọng tâm vững như anh, cẩn thận liền ngã ngồi bệt xuống đất.
Không đau lắm, nhưng An Mị bị giật , ánh mắt hungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lườm Tiêu Chínhleech_txt_ngu, giận dỗi mắng: “Anh đẩy tôi!”
Đôi mắt cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , mông lung sương mù, cái liếc mắt đó ngược giống như đang quyến rũ người ta.
Tim Tiêu Chính đập nhanh như .
“Còn mau kéo tôi .” Đại tiểu thư bĩu môi phàn nàn, đưa ra một bàn tay búp măng thonnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thả.
Chính hít một thật sâu, khó khăn mới giữvi_pham_ban_quyen được lý trí không laovi_pham_ban_quyen , nắm lấy tay cô. Mềm mại không xương, trơn nhẵn mịn màng.
Đợi Mị đứng vững, vàng buông tay, xách ấm nước đi ra , vội vàng bỏ lại mộtbot_an_cap câu: “ đi lấy .”
Mị nhiên cảm nhận được sự thay đổi của không khívi_pham_ban_quyen vừa rồi, trong lòngbot_an_cap còn đangbot_an_cap cảm thán, ra hôm nay có thểvi_pham_ban_quyen chạm vào cơ bụng rồi, kết quả chớp mắt đã bị ngã ngồi dưới đất, người ông còn chạy .
Nhưng nhanh, An Mị đã ra vị. Tiêu Chính giống như bỏ chạy trối chết thì đúng hơnbot_an_cap. Anh ấy phải đang xấu hổ vì nảy sinhleech_txt_ngu tình cảm đấyvi_pham_ban_quyen chứ?
Từ góc nhìn của Tiêu Chính, hai người cũng như vợ chồng cũ rồi còn gì! Xấubot_an_cap hổ từ đâu ra chứ?! người ông già rồi mà khá thơ.
Đun nước xong, An Mịleech_txt_ngu vốn định phát hiện chẳngleech_txt_ngu có chỗ nào để tắm. Nhà vệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh là nhà xí thiên ở nông , không có cống thoát nước. Nói đến cái nhà vệ sinh này, Mị cũng không quen, sau này phải tìm cách cải lại được.
An Mị nhấc cánh lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngửi, sầu não. Ngồi tàu hỏanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nửa ngày trời, cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người hôi rình, không tắm sao chịu nổi?
Cô thơm như thếbot_an_cap, hôi chỗ nào chứ?
Nhưng Chính vẫn chưa nhìn thẳng vào An Mị, không phản bác, chỉ nói: “Để đi bồn tắm cho cô?”
“Không cần đâu.” An Mị lắc đầu, bồn tắm không thể dùng chung của khác, chưa nói đến nhiễm khuẩn hay nấm, vạn nhất có bệnh truyền nhiễm thì gay.
Chính : “Nhà tắm công cộng mùa hè mở cửa hai lần, Tư và Chủ Nhật. Ngày kia là thứ Tưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, lúc đó đi tắm cho thỏa .”
An Mị gật đầu: “ đành vậy thôi, tối nay lau người trước đã.”
Đông Đông thì giao cho Tiêu Chính ra sân rửa . Khibot_an_cap Anbot_an_cap Mị xong , Tiêu Chính đã đưa cậu con sạch sẽ giường. Tạm thời chỉ trải chiếc giường, tối nay cả người phải ngủ .
“Ba bên trái con, ngủ bên phải con.” Đông Đôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiên phong nằm vào giữa, phân chia trí xong xuôi, mong đợi ba mẹ: “Hai người mau lại đây đi.”
Tiêu Chính chắc cũng vừa dội nước xong, nước bốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghi ngút, chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ và quần đùi, xuống bên cạnh con trai.
“Mẹ , mau lên!” hiểu sao Đông Đông lại rất phấn khích.
đây.”
khoảng một mét rưỡi, thân hình Tiêu Chính to lớn, một anh đã chiếm hết mộtbot_an_cap nửa. An Mị hơi lắng, của cô không tốt, lúc ngủ say sẽ xoay quabot_an_cap xoay lại, không chừng còn đá người. Không gian thế này, có đè vào trai không?
“Mẹ ơi, này chúng ta sẽ ở đây mãi đúng không?” Đông ghé vào tai , nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ngờ lạivi_pham_ban_quyen bị ba nghe thấy.
Tiêu Chính hỏi lại cậu bé: “Con ở đây ?”
Đông Đông mẹ rồi thận đầu: “Ở đây có ba, nữa, con thích ở .”
An Mị hôn lên trán cậu bé, hẹn: “ ta sẽ mãi ở bên babot_an_cap chú nhé.”
Đông Đông vui đến mức , líu nói rất nhiều chuyện. Xem ra trầm mặc ít nói không phải là bản tínhvi_pham_ban_quyen của bé.
mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được con ngủ say, An Mị mới : “Anh con sang bên kia đi, tôi sợ ngủ say sẽ đè con.”
Bế Đông Đông qua, Tiêu Chính liền trở thành người nằm giữa. Anh dày thịt béo, bị bịleech_txt_ngu cũng chẳng sao.
An Mị mệt cả ngày, yên tâm chìm vào giấc ngủ. Tuy nhiên, giữa chừng cô mấy lần thứ gì đó cứng ngắc làm thức giấc. Trong cơn màng cô cũng nghĩ kỹ là gì, chỉ mất kiên nhẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dùng tay đẩy ra. Sau đó tay chân cô thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cử động được nữa, trong mơ có một con lớn đèleech_txt_ngu lênbot_an_cap người cô, khiến cô thấy khó chịu suốtleech_txt_ngu cả một đêm
An bị đánh thức bởivi_pham_ban_quyen tiếng kèn báo thức.
Trời như chưa sáng .
Cô mơ tay cạnh, nhưng chỉ chạm thấy conbot_an_cap trai.
Tiêu Chính dậy sớm cả tiếng kèn báo thức.
“Tỉnh rồi à?” Tiêu Chính bước vào, đứng bên giường cô.
Anvi_pham_ban_quyen lầm bầm: “Anh dậy sớm thế”
An uốn một mái tóc xoăn sóng lớn, lúcbot_an_cap đang vùi trong chăn, chỉ để lộ ra cái đầu rối bù.
Trước đây Chính thấy tóc xoăn của An hoàn toàn là tác phong của giai cấp tư sản, trông vô cùng ngứa mắtleech_txt_ngu, lúc nàyvi_pham_ban_quyen nhìn lại thấy có vài phần yêubot_an_cap?
Anh không kìm được mà : “Em ngủ thêm lát nữa đi.”
Lời vừa dứt, đã đi mất rồi.
Anh bật cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự giễu, đường nét cứng rắn trên khuônleech_txt_ngu cũng mềmvi_pham_ban_quyen mại đôi chút.
Khi An tỉnh lại lần nữa, trời đã sáng rõ, bên ngoài có nói chuyện, nghe thực choleech_txt_ngu lắm.
Cô vươn vai một cái, mặcleech_txt_ngu quần áo rồi giường.
Tiêu Chính một cặp lồng bước vào, Đông ngoan ngoãn đi theo sau, vừa mẹ đã chủ động báo cáo: “Mẹ ơi, connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với đi mua bánh về nè.”
An cậu bé một câu, rồi hỏileech_txt_ngu : “ nãy anh chuyện ai kia ?”
Tiêu đáp: “Em gái của chị Hồng Anh hàng xóm. Cô ấy nay có nấu kê táo đỏ, hỏi có muốn múcleech_txt_ngu nhà mỗi bát không, anh bảovi_pham_ban_quyen đã mua cháo ở ăn rồi thôi.”
An đầu, hàng xóm láng giềng thời này như , rất thích tặng đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho nhau.
An ra bồn nước ngoài sânleech_txt_ngu , vào nhà ăn xong bánh , thấy Tiêu vẫn chưa vội đi làm, bèn cùng anh bàn chuyện chính sự.
ý tưởng về việc cải tạo nhà cửa, muốn bàn bạc với anh một chút.”
Tiêu Chính đang rửa cặp lồng: “Em nói đi.”
An ngữ một rồi mới lên tiếng: “ nhất, trong sân toàn làbot_an_cap đất, không mưa thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không sao, nếu mưa chắc sẽvi_pham_ban_quyen lắmvi_pham_ban_quyen, cho nên em muốn lát con đường.”
Tiêu Chính gật đầu: “Đúng là vậy, nhà người khác cũng lát đường cả rồi. Nhà Sư trưởngbot_an_cap là đi mua đá tấm ở xưởng gia công đáleech_txt_ngu bên lân cận, để anh viết giấy giới thiệu, chúng ta cũng mua.”
An thành, nói tiếpbot_an_cap: “Việc hai, muốnleech_txt_ngu một cáileech_txt_ngu hầm ở sân sau, mùa đông có thể tích trữ chút củ này nọ.”
đíchvi_pham_ban_quyen việc đào hầm vẫn là để làm phong cho gian của mình, bình thường nhiều đồ vào hầmleech_txt_ngu, cô có thể thừa cơ trà trộn nhu yếu phẩm từ không gian ra ngoài.
cũng không nói lời mà gậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu: “Được, đến lúc đó anh sẽ các chiến sĩ bên tiểu đoàn công binh giúp mộtleech_txt_ngu tayleech_txt_ngu.”
“Việc babot_an_cap là quan trọng nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!” An Tiêu Chính đầy nghiêm túc, “Nhà vệ sinh nhà nhất cải thành xả nước được.”
Thời đại này cũng đã có bồn xả nước, nhà họ trước đây cũng có.
An muốn quá phô trương, chỉ cải tạo một cái nhà vệ sinh ngồi xổm có thể dội .
Tiêubot_an_cap ngẫmleech_txt_ngu nghĩ một hồi: “Ở đây không giống như trên thành phố hệ thống thoát nước, nhà vệ sinh xả cũng phải đi kèm với một hầm tự hoại.”
An nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Hầm tự hoại đậy nắp vào là không nhìn thấy nữa, tốt nhà vệ sinh khô nhiều Quay lại em sẽleech_txt_ngu vẽ một thiết kế cho xem.”
Tiêu Chính có chút dự.
chớp chớp mắt: “Sao thế? Anh thấy em kiêu kỳ quáleech_txt_ngu à?”
Tiêu Chính thẳng : “Đúng là khá kiêu kỳ, thựcbot_an_cap củ em ăn chẳng phải đều dùng phân bón tưới lên sao, có gì mà phải bẩn?”
An lười tranh dài dòng với anh, trực tiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nịu: “Dù thì em cũng muốn cải tạo nhà vệ sinh, anh có đồng ý hay nào?”
Đối vớileech_txt_ngu dángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ nũng nịu vừa mong chờ của vợ, Tiêu Chính cảm da hơi tê .
bỏ đi, kiêu thì kiêuvi_pham_ban_quyen kỳ vậy, cô ấy đã vì mình mà lặn lội nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xaleech_txt_ngu xôi theo , kiêu kỳ chút thì đã sao.
“Được, em cứ vẽvi_pham_ban_quyen bản vẽ ra , cầnleech_txt_ngu vật liệu gì cũng liệtvi_pham_ban_quyen kê rõ ràng, nghĩ cáchbot_an_cap đi .”
An cười rạng , ôm lấy đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiêu Chính, chân lên, hôn một cái vào má phải của anh.
“Cảm ơn nhé, anh tốt quá.”
Đến khi bước ra khỏi cửa nhà, bước chân Tiêu Chính vẫn còn hẫng hụt, đầu óc vẫn còn váng vất.
đưa tay sờ lên cái má vừa được hônleech_txt_ngu, đột nhiên mỉm cười.
Dư Bảo và Lý Hàn Tùng đi tới, nhìn thấy thì hãi nhau một cái.
Lý Hàn Tùng vỗ vai Tiêu : “Người em, huynh trúng tà à?”
Tiêu Chính bừng tỉnh, nụ trên mặt lập tức .
Lý Hàn Tùng nheo mắt nhìn anh, vẻ mặt cười xấu xa: “Biết là vợ chồng huynh xa nhau ngày gặp lại nồng thắm, nhưng cũng phải giữ gìn sức khỏe nhé, nhìn hai chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net huynh đi cứ phiêu diêubot_an_cap thế kia.”
Tiêu Chính quát: “Phiêu cái khỉ, lão tử đây khỏe dồi lắmvi_pham_ban_quyen.”
Bảo Sơn nhìn Tiêu Chính đầy dò xét: “ dâu lần này tới chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi nữa chứ?”
Tiêu Chính gật đầu: “Vâng, không đi nữa. rồi Chính ủy, báo cáo hôn em nộpbot_an_cap không tínhvi_pham_ban_quyen nữa , lát nữa em qua lấy về.”
Dư Bảo Sơnbot_an_cap không giấu nổi vẻ thất vọng, tâm tư xoay chuyển, nói: “Trước đây hỏi cậu, cậu cũng không nói, rốt cuộc là vì sao em dâu lạivi_pham_ban_quyen đòi ly hôn với ? Bây giờ tại sao lại không ly hôn nữa? phải xembot_an_cap xét kỹ, đừngbot_an_cap để một thời gian nữa cô ấy lại ý. Cậu là Phó sư của sưleech_txt_ngu đoàn chúng ta, gánh nặng trên vai cậu lớn, không thể để chuyện gia làm liên lụy được.”
Chuyện vợ cắm sừng mình cũng chẳng vẻ vangbot_an_cap gì, Tiêu Chính sẽ không khắp nơi, lúc càng không muốn nhắc lại cũ.
Anh nói: “Đều là do mâu thuẫn nảy sinh từ việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sống thôi, lần này cô ấy đến theo quân, mâu thuẫn cũng không còn nữa. Chính ủy yênvi_pham_ban_quyen tâm, hai vợ chồng em sẽ đồng lòngleech_txt_ngu chung sức sống thật .”
Dư Bảobot_an_cap đành phải nói: “ thì tôi chúc mừng cậu.”
Hàn Tùngvi_pham_ban_quyen nhìn Tiêu Chính đầy ghen tị: “Lúc trước vợ huynh chưa tới, như huynh cònvi_pham_ban_quyen làm bạn với gã độc là đệ đây, giờleech_txt_ngu vợ tới , chẳngbot_an_cap phải đệ bóng một saobot_an_cap?”
Tiêu Chính nói: “Ai bảo đệ kén chọn canh cho lắm vào, chọn lại thành ra lão quang côn.”
vi_pham_ban_quyen Hàn Tùng cùng với Chính, học hành chút ít muốn tìm một gái hóa lại xinh đẹp sống đời, nhưng người cóbot_an_cap văn hóa thì không chắc đã , người vừa xinh vừa có văn hóa lại chẳng chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã lọt mắt xanh của anh ta, nhiều năm xem mắt không thànhvi_pham_ban_quyen, cứ thế kéo dài đến tận 30leech_txt_ngu tuổi.
Cho nên anh ta vô đố kỵ với cái vận may chó ngáp ruồi của Tiêu Chính!
Anh ta tựleech_txt_ngu nhận chẳng kém cạnh gì Chính, kỹ ra, anh ta còn biết mặt chữbot_an_cap nhiều Tiêu Chính mấy chữ nữa kìa!
Bảo Sơn lạnh một tiếng, tay phêbot_an_cap bình Lý Hàn Tùngleech_txt_ngu: “Cái tư đó của là không được rồi, vợ phải cưới người phụ lao động cần cù hiền , mấy có học thức lại xinhbot_an_cap đẹp, ai mà chẳng mangbot_an_cap tácleech_txt_ngu phong tiểu ? về quậy tung trời, nhất định sẽ kéo chân cậu cho .”
Lông mày Tiêu Chính động, nàybot_an_cap nghe qua có vẻ giống như nóileech_txt_ngu riêng cho Lý Hàn Tùng nghe.
Lý Hàn Tùng hì hì: “Chính nói đúng, sau này embot_an_cap tìm vợ, cứ tìm người phụ nữ lao động cần hiền mà cưới!”
bấy giờ hài lòng gật đầu.
Đến tòa nhà bộ, làm hai ngả, Bảo Sơn đi về phía Ban chính trị.
Đợi Dư Bảo Sơn đi xa, Lý Hàn Tùng mới với Tiêu Chính: “Bảo chị dâu giới thiệu đối tượng cho đệ với, bạn học của chị ấy hay hàng cũng được, người anh em này thực sự đang rất gấp rút giải vấn đề cá nhân !”
Tiêu Chính liếc nhìn Lý Hàn Tùng đầy cảm .
Con trai anh sắp đi mẫu giáo đến nơi rồi, mà Lý Tùng vẫn còn độc , đúng là cũngvi_pham_ban_quyen hơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thảm .
“Được rồi, để tôi về nói với cô ấy mộtbot_an_cap tiếngbot_an_cap.”
Sau khi Tiêu Chính làm, An ở nhà bắt dọn hành lý mang theo.
Cáileech_txt_ngu gì cần sắp xếp sắp xếp, giữa chừng sực ra thiếu thứ gì, cô bút viết trên giấy để lát nữa mua một thể.
Đang bận rộn, bên ngoài bỗng vang lên phụvi_pham_ban_quyen sangvi_pham_ban_quyen sảng: “Vợ của Phó sư trưởng có nhà không?”
An vàng ra.
Một người phụ nữ mặc chiếc áo cánh vải thô màu xanh thẫm, dẫn theo một nhómleech_txt_ngu chị em khác đang đứng giữa .
phụleech_txt_ngu nữ mặc áo vải thô tự giới thiệu: “Nhà tôi là Tham mưu trưởng Vĩ Quang, ởleech_txt_ngu ngay đốibot_an_cap diệnvi_pham_ban_quyen nhà cô.”
An Mị hỏi: “Vậy không biết tôi nênvi_pham_ban_quyen xưng hô với chị thế nào ?”
Người phụ nữ giờ ra chưa nóileech_txt_ngu tên : “Ồ, tôi tên Chu Mai Hoa.”
An Mị mỉm cười: “Chào thím Chu ạ.”
“Ơi, chào cô, chào cô.” Chu vội thúc giục những người nữ phía cũng tự giới thiệu về mình.
Thời kỳ này, khoảng cách nông thôn và thành thị rất lớn, cơ bản chỉ cách ăn leech_txt_ngu có thể phân biệt . Như nhóm người do thím Chu dẫn đây, ai nấy đều mặc kiểu áonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net truyềnleech_txt_ngu thống cúc thắt bằng thô, gọn sau gáy, ràng là từvi_pham_ban_quyen nôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôn ra.
bà các chị vẻ khá ngượng ngùng, đùn đẩy nhau một hồi mới cười hì hì báo tên tuổi từng người. Xong , ai nấy đều cười đánh giá An Mị.
An Mị niềm nở: “Mời các thím các chị vào uống chén trà ạ.”
Chu Hoa xua tay tục: “Thôi thôi, chúng tôi ghé quabot_an_cap thăm cô chút thôi, xem có gì cần giúp đỡ không?”
Anvi_pham_ban_quyen đáp: “Cảm ơn các thím đã quan tâm, tạm tôi vẫn liệubot_an_cap được.”
Chu Hoaleech_txt_ngu nhìn chằm chằm vào mái tóc An Mị, mắt sáng rực: “Trời đất ơi, sao tóc cô lại kiểu này?”
Hôm nay An Mị để kiểu tóc công chúa, chỉ lấy một phần buộc ra sau, phần lớn còn xõa xuống, mại mượt mà như những làn sóng đen huyền.
Trên bot_an_cap mặc một chiếc váynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoa nhí màu vàng, cả người toát lên vẻ tân mà lại đầy quyến rũ.
Chu Mai Hoa chặc mấy tiếng: “Đẹp, thật sự quá.”
Mộtleech_txt_ngu ngườileech_txt_ngu khác phụ : “Lại tân thời, khéo ăn diện nữa! Phó sư trưởng Tiêu cục mịch như , lại được cô tiểu thư thành phố thế này nhỉ? Thật là có bản !”
Dù biết những lời này không có ác ý, nhưng ở thờileech_txt_ngu điểm hiện tại, “tân thời” hẳn là một tốt lành . sách từng viết, nguyênvi_pham_ban_quyen chủleech_txt_ngu cực kỳ yêu quý máileech_txt_ngu tóc xoăn của mìnhbot_an_cap, dành rất nhiều tâm sức để chăm sóc dưỡng, tiếc rằng biến cố xảy ra, bịvi_pham_ban_quyen người ta túm lấy cạo sạch, biến thành kiểu đầu âmbot_an_cap dương.
An Mị rùng mình một cái, thầm quyết định látnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa sẽ cắt ngắn.
“Các nghe nói này, tôi không tiểu thư thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phố gì đâuleech_txt_ngu. Trước khi theo , tôi cũng có công việc đàng hoàng, tự làm tự ăn bằng tiền lương củaleech_txt_ngu mình, cũng thuộc phần phụ nữvi_pham_ban_quyen lao động !” An Mị cười, bắt đầu xây dựng thiết lập hình tượng với bên ngoài.
Có ngườivi_pham_ban_quyen không tin: “Cô trắng trẻo mềmleech_txt_ngu mại thế này, sao mà giống phụ nữ lao động cho được.”
An Mị nghiêm túc : “Dùng tay làm việc là lao động, mà dùng trí óc làm việc cũng là động . Chỉ cần đang làm thì đều là lao động cả, đã là lao động không phân biệt cao thấp hèn.”
bà các chịleech_txt_ngu bị cô nói chovi_pham_ban_quyen xoay như chong chóng, lỗ tai lùng bùng hai chữ “lao ”, cuối cùng trong đầu chỉ lạileech_txt_ngu một tượng: Vợbot_an_cap của Phó trưởng Tiêu là phụ nữvi_pham_ban_quyen lao động!
An Mị lại nói tiếp: “Có điều, tôi lao động trí óc thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn được, chứ lao động tay chân thì không lắm. Tôi vườn nhà người đều trồng rau củ quả, sau còn thỉnh giáo các thímleech_txt_ngu chị về kiến phương này đấy.”
Trồng ít rau cũngbot_an_cap thành “ thức” à? Các bà các chị đều bị lời An làm cho lòng mát dạ. Đàn nhà họ xuyênleech_txt_ngu bảo bọn họvi_pham_ban_quyen chẳng biết cái gìvi_pham_ban_quyen, thật nên để mấy ông đó tới đây mà nghe, vợ củaleech_txt_ngu Phó sưvi_pham_ban_quyen trưởng Tiêu là sinh viên đại học còn phải giáo bọn họ kìa, sao lại bảo là không biết được? Hừ!
Mọi ngườivi_pham_ban_quyen vỗ ngực cam đoan:
“Côvi_pham_ban_quyen có gì không biết cứ việc tới chúng !”
“Kể cả giờ cô có trồng thì gian ngắn cũng chưa có mà ăn đâu, năm nay giàn dưa chuột tôi sai quả lắm, cô cứ sang mà hái bất cứ lúc nào!”
“Nhà tôi có trồng cà chuabot_an_cap với xà lách, mai tôi mang sang cho cô một ít!”
“Nhà hànhbot_an_cap lắm, sau này cô đừng mua hành nữa, cần cứ sang nhà tôi mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy, dù saobot_an_cap hai nhà mình ở đối nhau, tiện lắm.”
Mị cảmvi_pham_ban_quyen động trước sự nhiệt tình mọi người, một lần nữa mời họ vào nhà ngồi chơi.
Chu Mai Hoa nói: “Không đâu, biết cô mớileech_txt_ngu đến cònvi_pham_ban_quyen nhiều việc phải dọn dẹp, chúngleech_txt_ngu tôi đi trước đây, Tiểu An cô cứ bận việc đi nhé.”
Nói đoạn, Chu Mai Hoa gọi mọi người rời .
Họ rủ nhau đến xem An Mị thuần túy là vì đồn vợ Phó sư Tiêu rất đẹp nên mò. Kết quả tận mắt thấy rồi mới phát hiện không chỉ người đẹp mà tính tình cũng nào để chê.
“Người tốt thật đấybot_an_cap, hòa nhã hơnleech_txt_ngu vợ Sư trưởng Trần nhiều, cũng không đáng sợ như nhiệm Cát.”
“Tiếc là lại gả cho Phó sưbot_an_cap trưởng Tiêu Các bà bảo xem, Phó sư trưởng Tiêu có đánh vợ không? Thân hình khảnh kia liệu có chịuleech_txt_ngu nổi một cú của ông ấy ?”
“Cái này thật khó nóibot_an_cap! chúng mình phảibot_an_cap để ý nhàleech_txt_ngu cô ấy một chút, có độngleech_txt_ngu tĩnh gì chạy sang ngay, tôi không tin Phó trưởng Tiêu lại đánh người trước mặt hàng xóm láng !” Người nói câu này chính Mai Hoa.
“Vẫn Mai Hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhanh !”
Đứng cách một bức , Mị dở khóc dở cười.
Về vấn đề mà nhóm người Chu Mai Hoabot_an_cap thảo luận, chẳng lo lắng chút nào. Tiêu Chínhvi_pham_ban_quyen chỉ là có ngoại hình to vạm vỡ mà thôi, theo trực giác, anh phải hạng bạo lực gia đình.
Nhưng sao đi nữa, hình tượng chính diện của côbot_an_cap coi như đã bước dựng thành công.
Thực ra nói, nhờ An Bá Hòe đã sớm bán công xưởng công ty, nên trong sổ khẩu của nhà họ , thành phần gia đình là thức. nhưng cũng không được lơ , An Mị thầm tự nhắc nhở bản , nhà có thể nuông chiều bản xa hoa thế nào cũng được, nhưng không được thể hiện ra bên ngoài!
nhóm người Chu Mai Hoa xong, An Mị vừa quay nhà thì thấyvi_pham_ban_quyen cạnh tường rào lấp ló một cái .
Làm giật cả !
Đó là gương mặt của một cô gái trẻ, thấy phát hiện thì vội vàng thụt đầu lại. Rõ là đang nhìn trộm.
Bên kia nhà của Dư Bảo Sơn và Cát Anh, con cái nhà hình như tuổi vẫn còn nhỏ, vậy cô trẻ kia hẳn là em của Cát Anh, người mà sáng mang cháo ngô sang chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chính.
An Mị nhíu , nếu tò mò cô thìleech_txt_ngu cứ đường đường mà sang xem như nhóm của Chu Hoa, đằng này nấp ở góc tường rình , khiếnleech_txt_ngu trong lòng cô thấy khó .
Buổi trưa, vẫn như thường lệ, ăn cơm nhà ăn tập thể.
Sau khi dùng bữa xong, Chính trở vềbot_an_cap nhà và bắt đầu nhổ cỏ dại trong sân. chỉ mặc một chiếc áo may ô ba lỗ cùng chiếc quần nhu, hình vạmleech_txt_ngu vỡnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi ngồi xổm xuống trông sừng như núi nhỏ.
Đông Đông cũng bám lấy bên cạnh cha, chổng mông nhỏ nhổ cỏ, miệng ngừng hò dô ta đầy thế, trông vô cùng lực.
An Mị bưng một ca nước tráng men, đứng bên bàn bạc với Chính: “Em dự định chiều nay sẽ đi thăm hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấyvi_pham_ban_quyen hộ hàng xóm xung quanh, anh xem emvi_pham_ban_quyen nên mang theovi_pham_ban_quyen quà gì thì hợp lý?”
Tiêu quaybot_an_cap đầu nhìn cô, vẻ mặt phức tạp.
Hồi cònleech_txt_ngu quân đội, An Mị chưa bao tham gia vào việc thiệp đối đãi của anh. Thậm chí có lần hàng xóm sát vách mời hai vợ chồng sang bữa, chẳng thèmvi_pham_ban_quyen , còn thẳng nói rằng cô khinhleech_txt_ngu xuất thân nông thôn của người tabot_an_cap, vừa thô kệch bẩn thỉu, không muốn dưa.
Trong quân ngũvi_pham_ban_quyen, đa phần người nhà quân nhân cũng đều xuất thân từ nông thôn, sao giờ lại khôngleech_txt_ngu bỏ nữa rồi?
“Có phải em vừa chịu kíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động gì không? Trông em khác hẳn trước kia.” Tiêu Chính nheo đôi mắt đen nhìn chằm chằm Mị, mắt đầy dò xét.
An Mị chẳng hoảng hốt.
Tính củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác với nguyên chủ, nhưng ngay từleech_txt_ngu đầu xuyên không, cô đã không định bắt chước hành nguyên , vậy mệt quá. Dù sao hiện giờ cũng không được nhắcvi_pham_ban_quyen đến chuyện thần linh ma , cần bản thân cô không chột dạ thì sẽ chẳng ai theo hướng đã bị đổi ruột.
Chẳng , ngay cả Tiêu Chính cũngvi_pham_ban_quyen chỉ ngờ bị kích động về tinh thần mà thôibot_an_cap.
An Mị thong thả giải thích: “Em đã đọc rất nhiều sách, hiểu được nhiều đạo . Xuất thân nôngvi_pham_ban_quyen thôn không phải là nhục, thiếu con chữ cũng chẳng phải lỗi của họ. Ngược lại, đó chính là minh cho việc bức, bóc lột trong xã hội cũ Tóm lại, thế em đã được tái , không còn là em của trước kia nữa.”
Tiêu Chính vẻbot_an_cap mặt chấn : “Em đọc gì mà lợi vậy?”
An Mị: ” Sách Mác, Ăngghen, Lênin, Maovi_pham_ban_quyen tịch, em đều đọc . Anhvi_pham_ban_quyen là cán bộ đạo của giai cấp vô sản, cũng nên nhiều những loạibot_an_cap sách này.”
Tiêu Chính hơi chột dạ. Anh thích có học thức, bản thân lại chẳng ham đọc sách. Trước khi nhập anh chỉ biết viết mỗi tên , quân đội mới mù chữ, nhưng cứ nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy sách là đầu lại to ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chỉ có thú mảng sự đánh trận hơn.
“Vậy sự đổi của em, đều là do đọc mà ra?” Tiêu nhìn An Mị không rời mắt.
Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vốn muốn hỏi tại thái của cô đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh lại thay đổileech_txt_ngu lớn đến thế.
vậy, trước đây em đối xử không tốt với là do sự ngạo mạn và định kiến, cảm thấy anh không những tài tử có học thức. Nhưng giờ rằng, một chàng trai nghèo biết chữ như trưởngvi_pham_ban_quyen thành đến ngày hôm nay, tỏ bản lĩnh, trí tuệleech_txt_ngunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghị lực đều thuộc nhất. Anh là người hùng bước ra từ khói lửa chiến tranh, là đáng yêu nhất đang bảo vệ đất nước và nhân dân.” Mị nhìn thẳng vào mắt Tiêu Chính, nói vô cùng chânbot_an_cap thành, bởi đó đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là suy nghĩ thật lòng của cô.
Tiêu Chính sững sờ.
khen anh từng không , sùng bái cũng từng thấy nhiều. Nhưng chưa cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phút giống như lúc này, khiến tim anh run rẩy.
“Thực anh có thể coi em là hai con người khác . Một là ’em’ của kia, cái người đó đã chết rồi. Còn một là ’em’ của tại một người hoàn toàn mới, đã thoátbot_an_cap thai hoánbot_an_cap cốt.”
toàn thoát thaileech_txt_ngu hoán cốt
Tiêu Chính nhìn An Mịleech_txt_ngu cách nghiêm túc, vẫn đôi mày mắt quen thuộc ấy, nhưng thần thái lộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra lại hoàn toàn khác biệt với trước đây, sinh động và hút vô cùng.
Yết hầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khẽ độngbot_an_cap đậy mấy lầnbot_an_cap, cuối cùng chỉvi_pham_ban_quyen thốt ra mộtvi_pham_ban_quyen chữ “Ừ” nhẹ nhàng nhưng kiên định.
Kể từ khoảnh khắc nàybot_an_cap, trong lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiêu Chính đã nảy một thứ gì đó lẫm. Theo gian, nó sẽ mọcbot_an_cap ra những bộ rễ và dây leo vững chắc, tỏa đếnleech_txt_ngu từng ngóc ngách trongvi_pham_ban_quyen cơ thể, thậm chíbot_an_cap là cả linh .
Thấy anh đẫm mồ hôi, An đưa ca nước trángvi_pham_ban_quyen men đến bên miệng anh: “Anhleech_txt_ngu chút nước đi.”
Tiêu Chính qua tay trắng nõn thon dài leech_txt_ngu, anh cúi đầu uốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từng ngụm lớn như thể đang khát đến cực hạnbot_an_cap.
Cổ bản, thấm đẫm mồ hôi dưới nắngbot_an_cap gay gắt, hầubot_an_cap liên tục phập phồng theo tác nuốt, những giọt hôi lăn dài theo cổ rồi biến mất sau lớp áo may ô bó sát vào khuôn ngực vạm vỡ.
Đôi mắt Mị khẽ rung độngleech_txt_ngu. Đây là lần đầubot_an_cap tiên cô phát hiện ra, một người đàn ông mồ hôi nhễ không hề bốc mùi hôi hám, mà lại tỏa ra hương vị của hormone đầy nam tính.
là, tối nay cho Đông Đông ngủ mình ?
“Cha ơi, cũng muốn uống, để lại con ít!” mím môi khô khốc, sốt sắng nhìn cha mình.
An Mị cười: “Đừng giành nhau, hếtleech_txt_ngu mẹ lại vào nhà rót thêm cha con.”
Đợi khi cả hai cha con uống no nước, việc nhổ cỏ lại càng hăng hái hơn. Đặc biệt Tiêu Chính, giống như một chú già được lên dây cót, làm việc không ngừng nghỉvi_pham_ban_quyen. Chỉ trong một buổi , anh dọn dẹp sạch cả sânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước lẫn sân sau.
Chờ lúc Chính làm, An Mị mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sực ra anh vẫn giới cho hình của mấy nhà xóm.
Nhưng quá quan trọng, An Mị tự mình cân nhắc mộtbot_an_cap lát rồi đưa ra phương ánvi_pham_ban_quyen.
cửa hàng dịch vụ mua một cân rưỡi bánh xốp, chia ba phần, tìm thêm hộp bánh quy gói xảo mang từ tỉnh . Cô dự địnhbot_an_cap chỉ ghé thăm , ủy, Tham mưu trưởngleech_txt_ngu và Phó Chính ủy, đây cũng chính là những nhà cô.
Đầu tiên là nhà trưởng, món quà mang theo là hộp bánh quy.
An Mị gõ , một lát sau mới một giọng nói thanhbot_an_cap mảnh, điềm đạm truyềnvi_pham_ban_quyen ra bên trong.
Cánh cửa ra, xuất hiện trước một ngườileech_txt_ngu phụ nữ tầm ba mươi tuổi, gương mặt thanh tú, bảo dưỡng . Chiếc sườn xám màu xanh đậu làm vóc dáng mềm mạivi_pham_ban_quyen, uyển chuyển, trênleech_txt_ngu vai khoácvi_pham_ban_quyen hờ một chiếc tơ tằm.
Đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tử của An Mị co . Cô ấy thế mà vẫn mặc sườn xám?
Nguyên chủ cũng có rất nhiều bộ sườn xám đẹp, đều đã được An Mị thu vào gian, hy vọng sau này có cơ được mặc, nhưng hiện chắc chắn là không thể ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài. dù hai năm nữa cuộc vận động mới chínhvi_pham_ban_quyen thức bắtvi_pham_ban_quyen , sống dòng chảy lịch sử mới thấy sự phátvi_pham_ban_quyen triển của không có ranh giới rõ rệt. Trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lá rụng bị thổi baynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đã bắt đầu chuyển động rồi.
Cứ nhìn trang phục thì rõ, hiện đường phố ở lỵ cũngleech_txt_ngu chẳng thấy ai mặc sườn xám, đa phần là đồ công nhân, phụ nữ trẻ thì hay mặc váy .
Không biết là Ônbot_an_cap Tuyết không nhạy bén về chính trị là ganbot_an_cap lớn, nhưng An Mị sẽ không vì vẻ đẹp nhất thời mà đi ngược lại với bốibot_an_cap chung.
là vợbot_an_cap của Trần sư trưởng phải không ạ? Chào , tôi tên là An Mị, là nhà của Tiêu Chính, đây trai tôi, Đông Đông.” Anvi_pham_ban_quyen Mị mỉm cười.
Đông Đông lễ phép chào hỏi: “Conleech_txt_ngu chào cô ạ.”
Người phụ nữ khẽ môivi_pham_ban_quyen, gật đầu đầy pháibot_an_cap: “Tôivi_pham_ban_quyen tên Ôn Tuyết Mạn, haileech_txt_ngu mẹ vào đi.”
An Mị định hỏi xong đi, ngờ Ôn Tuyết lại cô vào nhà.
dựvi_pham_ban_quyen chút mới bước vào. Chủ yếu là cô cũng muốnvi_pham_ban_quyen xem nhà Sư trông như thế nào, để này lấy đó làm tiêu chuẩn tham khảo khileech_txt_ngu cải tạo nhà mình.
Sân trước nhà Sư trưởng đều được lát đá, dọn sạch sẽ, không có lấy một dại hạt . Ở góc sân có dựng một ngôi lầu hóng mát, trong lầu có đầy đủ bàn đávi_pham_ban_quyen ghếleech_txt_ngu đá, treo ba bức rèm tre che nắng, cạnh lầu bày mấy chậu cây cảnh. Dưới chân phía bên kia cũng bày hai chậu hoa, nở rộ khoe sắc thắm. Đơnvi_pham_ban_quyen giản nhưng vô cùng phong nhã.
nhà, phần lớn thất cũng do tổ chức cấp , bộ sofa đệm xo ràng là tự mua, còn sắm thêm bộ tủvi_pham_ban_quyen gỗleech_txt_ngu gụ, trên tường treo đồng hồ tinh , trên bàn bình hoa cổ và các vật trang trí. Tóm lại là có chi tiết tinh tế.
“Tiểu , pha cà phê mời khách.”
Một gái khoảng hai mươi tuổi bước ra, Ôn Tuyết dặn dò vội vàng đáp .
An Mị ngập hỏi: “ Kiều là”
thản nhiên nói: “ ấy là bảo nhà tôi.”
gia đình cán bộ tìm họ dưới quê lên giúp việcvi_pham_ban_quyen nhà và trông trẻ, làm công việc của một mẫubot_an_cap, nhưng chẳng lại treo hai chữ bảo mẫu ngay trên miệng cả.
Hơn nữa, Tiểubot_an_cap kia đối với Ôn Tuyết vô cùng cung kính, trông chẳng giống họ hàng chút nào, hẳn là quan hệ thuê mướn rồi.
Trước đây tôi chỉ uống cà phê hạt , giờ không mua được nữa, đây là loại của Indonesia, cô uống tạm xem sao. Ôn Mạn dùng những ngón tay thanh mảnh nhấc tách cà phê tinh xảo lên, tựa lưng vào ghếvi_pham_ban_quyen sofavi_pham_ban_quyen, thế thong dong nhã.
Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nếm một ngụm, hương thơm đậm đàvi_pham_ban_quyen của lan tỏa trong khoang .
: Chất lượng vẫn rất tốt.
Ôn Tuyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mạn mỉm cười: Tôi mời mấy người uống cà , bọn họ đều nhổ ra cả, chỉ có cô là biết thưởng thức. Tôi nói cô là sư đại học? Cô họcleech_txt_ngu nhạc Tây sao?
Anleech_txt_ngu Mị gật đầu: Vâng, tôi kéo đàn vĩ cầm.
Đôibot_an_cap mắt Ônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tuyết lên: biết tôi có vinh dự được lắngvi_pham_ban_quyen nghe một bản nhạcbot_an_cap ?
An Mị lộ vẻ tiếc nuối: Thật xin lỗi, đàn của tôi để trên tỉnh rồi, không mang theo.
Ôn Tuyết Mạn lập tức ỉu xìu, thở dài một tiếng: Trần không cho nghe máy , cho tôi khiêubot_an_cap vũ, thậm chí đọc sách gì cũng phải để ông ấy kiểm duyệt. Thế giớibot_an_cap thần của tôi cũng hoang vu giống y nhưleech_txt_ngu nơi này vậy.
Mị không lời.
Ôn Tuyết Mạn đột nhiên lại phấn lên, nhìn An với vẻ mong chờ: Cô đến thì tốt rồi, sau này cũng có người trò chuyện với tôi. Nói với cô, tôi hoàn toànbot_an_cap không hợp với bọn họ, ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã thấy chúng là người cùng một hộileech_txt_ngu.
An Mị mỉm , nếu Ôn Tuyết Mạn cứ duy trì lối sống này, chắc chắn hai năm sẽ họa. Nếu ở một không khác, cô có lẽ sẽ làm bạn với Ôn Tuyết , nhưng lúc này, cô quyết nênvi_pham_ban_quyen qua lại thì .
Ngồi mộtbot_an_cap , An Mịleech_txt_ngu cáo từ.
thứ thăm lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhàvi_pham_ban_quyen Vương Phó Chính ủy, vợ của Vương Phó Chính ủyleech_txt_ngu tên là Liêu Tam , lúc vừa Chu Hoa đến thăm An Mị.
Kìa, nhìn em khách sáo chưa , còn mang đồ làm gìbot_an_cap, mang về nhà cho con nhỏ ăn đi!
Chút thôi mà, chỉ là chút tấm lòng, chị dâu cứ nhận cho em.
Hai người đùn đẩy một hồi, Liêu Tamleech_txt_ngu Muội mới ngùng nhận túi bánh. Chị mời An Mị vào nhà ngồi, nhưng An Mịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khéo léo từ chối.
Nhàbot_an_cap Chu Mai Hoa vậy, co mãi mới tặng được túi bánh xốp .
Em gái àleech_txt_ngu, em thật là khách sáo Thế này đi, tối nay cùng Tiêu Phó sư trưởng sang nhà chị dùng bữa, giờ chị đi thịt ngay đây.
Một cậu bé khoảng bảy tám tuổi lập tức đứng bên cạnh vỗ tay reo hò: A! Được ăn thịt gà ! Được ăn thịt gà rồi!
Cái nhóc này, chỉ giỏi thèm ăn! Hoa mắng yêu con trai út một câu, rồi quay sang Mị: Thật đấy, hai người định phải !
Mị nói: còn việc chưa làm xong lắm, hôm nay không vội đâu ạ, chúng ta ở đối diện nhau , sau này còn nhiều cơ hội sang ăn chực cơm của chị, đó chị đừng em là được.
Chu Mai chỉ cảm An Mị nói năng thật dễ nghe, ngay cả lời từ chối cũng ta không thể sinh khí.
Chị lườm An một cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ bất lực: Thành giao, lần sau mời em thì không lề mề như vậyvi_pham_ban_quyen nữa đấybot_an_cap.
An cười gật đầu.
Nơi cuối cùng ghé thăm là nhà Dư Bảo Sơn.
ra mở chính cô gái buổi sáng lén lút nhìn trộm ở gócbot_an_cap tường.
Thấy An Mị cửa, đôi cô ta không tự nhiên mà cụp xuống, lí nhí hỏi: Chị tìm ai?
Tôi là hàng xóm mới dọn đến bên cạnh, qua đây chào hỏi một tiếng, cô là gái củavi_pham_ban_quyen chị Hồng Anh phải không?
Cô gái khẽ gậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu: Tôi tên Hà, chị cả anh rể tôi đều đi làm rồi, không có nhà.
Không sao. An Mị nóivi_pham_ban_quyen, nhân tiện quan sát Hồng Hà một .
Gương mặt thanh tú, da hơi ngăm, mặc mộtbot_an_cap chiếc váy liền thân màu hồng đào, tócleech_txt_ngu lớn rủ trước ngực đen bóng, trông khỏe khoắn và rạng rỡ, rất phù với thẩm mỹ thời đại này.
Mị nói: Tôi nghe nhà tôileech_txt_ngu nhắc về cô rồi.
Cát Hồng Hà lập tức ngẩng đầu lên: Anh Tiêu nhắc đến tôi sao?
Anh ?
phải Mị nghi, mà thực sự biểu cảm của cô nàng Hồng Hà quá dễ khiến người ta liên tưởng.
An cười nói: Anh ấy bảo cô đảm đang hiền , là một gái tốt.
Mặt Cát Hồng Hà đỏ bừng trong nháy mắt, ngón tay lấy đuôi tóc, khẽ môi dưới, dáng vẻ thẹn thùng thiếubot_an_cap nữ.
Trong lòng Mị đã có thể khẳng định một vài chuyện, thản : Côleech_txt_ngu quê lên phải , lên từ lúc nào thế?
Cát Hà đáp: Tôi được một tháng .
Nguyên chủ viết thư ly hôn cho Tiêu Chính từ thángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước, với tư cách là Chính ủy, Dư Bảo dễleech_txt_ngu dàng bắt thông tin hôn nhân của Tiêu Chính có biến động từ đầu.
Tuy nói con người Tiêu Chính chẳng có chút thân thiện nào, nhưngleech_txt_ngu điều kiệnleech_txt_ngu của anh bày ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đóbot_an_cap, cho dù là hôn dắt con thì trong mắt nhiều người, anh tuyệt đối vẫn là một miếng mồibot_an_cap ngon.
Cát Hồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hà đến đúng lúc như vậy, lại có bộ dạng nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ý đồ đã rõ ràng.
An Mị tặng bánh xốp xong liền cười chào tạm biệt Hồng Hà.
Cát theo bóng lưng An , mắtleech_txt_ngu dầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện lên không cam lòng.
Vợ của anh Tiêu đúng như lời chị nói, là một tiểu thư tư sản nịu, hạng người như thế sao có thể hầu hạ anh Tiêu cho tốt được chứ?
Từ ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu tiên đến đây, Hà đã biết mục của .
Lúcleech_txt_ngu đầu cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sợ Tiêu Chính, cảm thấy người đàn ông này rất hung dữ, kết hônleech_txt_ngu xongbot_an_cap chắc chắn sẽ đánh vợ, hơn nữavi_pham_ban_quyen cô ta cũng khôngvi_pham_ban_quyen mặn mà lắm với việc làm mẹ kế.
Nhưng không chịu nổi việc Cát Anh ngày lải nhải bên tai về nhữngvi_pham_ban_quyen điểm tốt của Tiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chính, nói tiền đồ của anhbot_an_cap còn rộng mở hơn cả rể, gả vào nhà Tiêu làm mẹ còn sướng hơn gả cho hầu hết những người khác.
Cát Hồng Hà đến quân đội chính là nhắm việc gả cho quan lớn, dần dần cũng nảy sinh thiệnleech_txt_ngu cảm với Tiêu Chính.
Nhưng bảo là yêu đến nào thì chẳng hẳn, chủ yếu là vì thứ vốn tưởng đãbot_an_cap thuộc vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình cuối lại bay , khiếnbot_an_cap Cát Hồngvi_pham_ban_quyen Hà nhất thời khónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng chấp nhận, cũng không tự chủbot_an_cap được mà dùng ánh mắt soi để nhìn An Mị.
An Mị cảmvi_pham_ban_quyen nhận được ánh nhìn gay phía sau lưng, nhưng hoàn toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khôngvi_pham_ban_quyen để Cát Hồng Hà vào mắt.
Trong nguyên cô không các nhân vật khác, nhưng nhớ rõ nữ chính, Cát Hồng nữ chính, điều đó chứng tỏ Chính dù có ly hôn cũng không cân đếnvi_pham_ban_quyen ta, cô tavi_pham_ban_quyen thuần túybot_an_cap chỉ lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiệt tình một phía.
Khi làm về chiều, anh vác từ cửa dịch vụ về hai chiếc nồi sắt đã đặt trướcvi_pham_ban_quyen.
Cô chắc chắn là muốn tự nấu cơm ăn chứ? Tiêu Chính .
An gật đầu.
Vậy được, sáng cầm sổ đi mua củi.
Củi và than của mỗi đình đều phải mua bằng sổ, dựa theo số nhân khẩu, đông người thì được mua nhiều, ít người chỉ được ít.
Tiêu Chính liếc nhìn An Mị một cái: Nhà chúng chỉ có mìnhbot_an_cap tôi, mua được bao nhiêu củi, không biết đủ dùng không.
An Mị thắc mắc: Sao lại chỉ mình anhbot_an_cap, còn có tôi và Đông Đông .
Tiêu Chính thản nhiên nói: khẩu của hai người không ở đây.
An Mị lấy giấy giới và các loại chứng đã dọn dẹp được nay đưa Tiêu Chính: Dùng giấy tờ có thể chuyển khẩu được không?
Tiêu Chính lật xem rồi đầu: Được.
An Mị híp mắt nói: làmleech_txt_ngu phiền chí Tiêu Chính đi lo liệu việc .
Bàn tay cầm giấy tờ của Tiêu Chính khẽ run, nhưng vẻleech_txt_ngu mặt vẫn tỏ ra hờ hững: Tôi tranh thời gian đi làm.
đình ba người thong thả đi ăn tối ở ăn, lúc vềleech_txt_ngu nhà, chút buồn , được cha bế lòng, cái đầu nhỏ tựa vào hõm vai .
Mị đi bên cạnh Tiêu , khí gia đình ba người vô cùng hàibot_an_cap .
Cát Hồng nhìn ngoài qua khe cổng, càng càng thấy lòng.
Hồng Hà.
Cát Hồng Hà giật mình quay người lại, ánh mắtvi_pham_ban_quyen lẹm của Hồng Anh.
Chị
Hồng Anhvi_pham_ban_quyen nhìn vẻ ấm ức của gái, không nhịn được thở dài một tiếng: Chuyện này là cân , trước đây không nên nói chắc như đinh cột làm em sâu vào, lại Nhưng em yên tâm, nhất định sẽ tìm cho người hơn Chính!
Cát Hồng Hà lầm bầm: Chị vừa bảo anh là ngườivi_pham_ban_quyen có điều kiệnleech_txt_ngu tốt nhất mà.
Cát Hồng Anh nghẹn , đầu óc xoay chuyểnbot_an_cap vòng rồi nói: bảo ? Trưởng phòng tác chiến Lý Hàn Tùng cũng là ngườibot_an_cap có tiền đồ lắm.
Cát Hồng chỉ quan tâm một : Anh ta làm quan to cỡ nào? So với anh Tiêu thì ai thăng tiến hơn?
Cát Hồng Anh nói: anhvi_pham_ban_quyen ta thấp hơn Tiêu Chínhvi_pham_ban_quyen, nhưng ta là trai chưa .
Cát Hồng nói nhỏ câu bên tai Cát Hồngvi_pham_ban_quyen , lúc cô ta mới miễn cưỡngleech_txt_ngu gật đầu.
An Mị phải tốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ít công sức mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đông Đông không với bố mẹ nữa.
“Mẹ ơi, tối qua sau khi con say, thực sự gặm mông con ạ?” Đông Đông thò cái đầu nhỏ ra chăn, nghi hoặc hỏi mẹ.
Mị gật đầu không chút chột dạ, “Gặm chứ, tối nay nếu con còn ngủ với bố mẹ, bố gặm tiếp đấy.”
Đông Đông chặt mông nhỏ của , ghét bỏ lắc đầu liên tục, “Không muốn đâu, Đông Đông không muốn bị bố gặm môngleech_txt_ngu nữa.”
An Mị dém lại góc chăn cho con, “Vậy thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoanbot_an_cap ngoãn tự ngủ một mình đi .”
Thật ra Đông Đông đã bắt đầu tập ngủ độcbot_an_cap lập từ sớm, nghe vậy không đối gì nhiều, chỉ lo lắng dò mẹ: “ mẹ ơi, mẹ phải tự bảo vệ mình cho tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhé, đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để gặm mông mẹ.”
An suýt nữabot_an_cap thì bật cườibot_an_cap thành tiếng.
Sau khi dỗ ngủ xong, An Mị lau người qua loa rồi tìm một chiếc váy ngủ màu hồ thủy mặc vào.
Làn da cô vốn đã trắng, sắc xanh hồ càng tôn lên nước da trắng ngần như mỡ đông, mịn màng ngọc quý.
Tiêu Chính sau khi xong thì vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rộn việc riêng, không làm anh. Thay váy ngủ xong, cô nằm lên giường, trên người chỉ đắp một chiếc chăn mỏng, làm nổi bật lên những đường cong lung linh, quyến rũ.
thấy tiếng động truyền vào từ bên ngoài, có Chính lại ra ngoàileech_txt_ngu sân dội nướcbot_an_cap rồi.
Bây giờ đang mùavi_pham_ban_quyen hè, thuận nên anh khábot_an_cap thường . điều đợi mùa đôngvi_pham_ban_quyen, anh giống như đa số người, mỗi đi tắm cộng một lần cũng được là yêu sạch sẽ rồi.
Khi Tiêu Chính bước vào , đập mắtvi_pham_ban_quyen anh là bóng lưng của An Mị đang nằm trên giường.
Đường cong cơ thể cô hiện lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rõ rệt, phần eo thắt thẳm, dường như chỉ một vòng tay là ôm trọn.
Tiêu Chính lập tức đứng khựng lại.
An Mị khẽ cửleech_txt_ngu động.
Tiêu Chính thấy cô chậm chống tay ngồivi_pham_ban_quyen dậy, tóc dài rong biển xõa tung bên vai trái, để lộ bờ vai và đường cổvi_pham_ban_quyen tuyệt đẹp bên phải. Trên mảng da trắng nõn nà ấy chỉ vắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻo một sợi dây áo mỏng manh.
Chínhvi_pham_ban_quyen dám khẳng định, sợi dây ấy chỉ cần anh khẽ chạm có thể đứt ngay tức khắc.
“Anh bận xong rồi à?” An ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấp tông giọng, thanh lười biếng mà ngọt ngào.
“Ừ.” Tiêu Chính mắt nhìn quanh phòng mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lượt, “Đông Đông đâu?”
An Mị đáp: “ bé đòi tự ngủ một mình.”
Tiêu đi đến giường.
Tim An Mị đập thình thịch, mắt cô lướt trên những cơ lưng của anh, trong đầu bỗng nảy một cụm từ: vạm vỡ gấu.
An Mị tự được mà tay vàovi_pham_ban_quyen.
Người anh rõ cứng lại.
“Anh ăn gì lớn lên thế này? Người ngợm toàn cơ cuộn.”
lâu sau, Chính mới lên với giọng khàn đặc: “Hồi nhỏ nhà nghèo, , người gầy như que củi, mười bốn tuổi vào quân đội mới bắt đầu phát triển cơ thểvi_pham_ban_quyen.”
Chắc chắn cô lại bắt chê rồi.
Trướcbot_an_cap kia từng nói rất ghétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân hình này anh, thônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lỗ và dã man.
Nào : “Đẹp thậtvi_pham_ban_quyen đấy.”
Tiêu Chính đầu lại, “Em nói gì?”
An mỉm cười nóivi_pham_ban_quyen: “Em bảo đường nétvi_pham_ban_quyen cơ bắp của anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẹp.”
Không phải kiểu cơ bóng loángleech_txt_ngu nhờ uống bột protein trong phòng tập, màleech_txt_ngu là kiểu săn chắc, mạnh mẽ thực , giống như một mãnh thú vừa trải qua những cuộc chiến sinh tử trong sâu đểleech_txt_ngu lên ngôi vua.
An Mị chợt hiểu ra tại sao trước đây mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa từngvi_pham_ban_quyen hẹn hò với anh chàng cơ bắp nào, có lẽ là vì chưa gặp được ai có vẻ đẹp tự nhiên, chút giả tạo như Tiêu Chính.
Một lúc sau, Chính mới lầm bầm: “Trước đây em đâu cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói .”
Mị nghẹn lời, rồi thân mật anh một cái, “Em chẳng đã bảo là trước đây có định kiến với anh sao? Bây giờ mắt em ra rồi, gu thẩm mỹ cũng thay đổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không à?”
Tiêubot_an_cap cảm thấy cả người tê dại, đầu óc cònvi_pham_ban_quyen nghebot_an_cap rõ cô gì, chỉ biết gật đầu lia lịa, “, em nói gì cũng .”
“Vậy chúng ta đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngủ thôi.” An Mị dùng ngón tay khẽ chọc vàovi_pham_ban_quyen lưng anh, nhưleech_txt_ngu một con cáo nhỏ thèm ăn.
Cơ thể Tiêuvi_pham_ban_quyen Chính khẽ run lên, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khẽ “ừ” một tiếng.
Tắt đèn, nằm giường.
An mắt tâm chờ đợi hồi lâu, nhưng bên cạnhvi_pham_ban_quyen lại truyền đến tiếng ngáy đều đều.
Ngủ thì thật sự chỉ là ngủ thôi sao?
An nhìn bóng tối một lúc, cuối cùng mắng tiếng đầy vẻ khónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Hóa ra bấy lâu nay cô toàn liếc đưa tình cho kẻ mù xem.
Nhưng mà không đúng, một người đàn ông bình thường sau baovi_pham_ban_quyen năm “ chay”, đối mặt với vợ mình không như hổ vồ thì cũng tuyệt không dửng dưng như thế được. Huống hồ những tiếp xúc cơ thể trước đó đã chứng , Tiêu Chínhvi_pham_ban_quyen không phải khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có phản ứng cô.
Tối qua thể nói là con trai ở đây, tối người, đâu có gì không thuận tiện.
Kỷ luật trong quân đội thời rất nghiêm ngặt, có thể nói là gắn liền với đồ, nên An Mị khôngvi_pham_ban_quyen nghi ngờ việc Tiêu Chính vụng trộm bên ngoài.
Cô tức giận quay sang đen bên cạnh. đại mỹ nhân tươi mơn mởn nằm ngay kế bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sao anh có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngủ ngon lành thế được? Ở cái tuổi này mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không lo phấn đấu, đợi đến lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi liệu sức mà phấn đấu nữa ?!
An Mịleech_txt_ngu bị câu hỏi “Tại sao Tiêu Chính không chịu ngủ với mình” làm trăn lâu, rồileech_txt_ngu sau mới vào giấc ngủvi_pham_ban_quyen trong sự oán .
quả đó cô lại mơ thấy con hổ lớn kia. Con hổ đè lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến cô không thở nổi, cô vùng vẫy mãi thoát ra được, liền vungvi_pham_ban_quyen tay tát một cái thật mạnh vào người nó.
Lúc này cô cũng tỉnh , trong cơn mơvi_pham_ban_quyen mới nhận ra hổ chính Tiêu Chính.
Người đàn ông bị làm sao vậy, bảo anh đến thì không đến, thừa lúc người ta ngủ say giở quấy rầy!
“Em buồn ngủ, đừng phá em” Cô lầmleech_txt_ngu bầm.
Một lát saubot_an_cap, tiếng sột soạt áo vang lên.
An Mị khẽ người dậy, “ dậy thế?”
Tiêu Chính đáp: “Anh dậy đi thể dục buổi sáng, em ngủ tiếp đi.”
An Mị ra bên ngoài, trời vẫn tối như mực, chưa có một tia sángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào, lúc này chắc chưa đến năm giờleech_txt_ngu sáng.
Tiêu Chính đã mở cửa bước ra ngoài.
Lại là một màn chạy chết.
Mị cảm giác, không phải Tiêu không có cảmbot_an_cap xúc, mà là anh đangleech_txt_ngu ra kiềm chế bản thân.
Nhưngleech_txt_ngu cô vẫn hiểu nổi tại sao.
cạnh mình mà không chịu ngủ, định thánh kiềm chế à?
An Mịleech_txt_ngu mơ màng thêm một nhưng chẳng hề yên , lúc thứcleech_txt_ngu dậy soi gương, quầng đã hơi thâm lại.
bot_an_cap thể này không chỉ có diện mạo giống hệt cô trước , ngay thể cũng y đúc, chỉ cần thiếu ngủ một chút là dễ để quầng thâm.
Tiêu đã ngoàivi_pham_ban_quyen từ lúc trời chưa sáng, không biết đã về chưavi_pham_ban_quyen, bữa sáng là do Chu cho côvi_pham_ban_quyen và Đông Đông.
đi đâu rồi ạ? Đông Đông có bất an .
Trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâyvi_pham_ban_quyen bố cũng thường xuyên xuấtleech_txt_ngu một hai ngày rồi lại biến mất, phải rất lâu sau mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy mặt lần nữa.
An Mị an ủi: làm rồi, trưaleech_txt_ngu tan làm bốvi_pham_ban_quyen sẽ về thôi.
Đông Đông thở phào nhẹ nhõm, bỗng nhớ ra điều gì , hỏi tiếpleech_txt_ngu: Mẹ , đêm qua bố có cắn mông mẹ ?
Mị: Không cắn, đâuleech_txt_ngu, con yên tâm đi. Lúc ăn cơm đừng nói chuyện nữa, ăn xong mẹ đưa con lênleech_txt_ngu thị trấn chơi.
Đông Đông không quá hứng thú với đi lên huyện, nhưng bé vẫn rất nể mặt mẹ mà mỉm cái.
Nghe tin Anvi_pham_ban_quyen Mị định vào phố, Chu Mai Hoa muốn đi .
Lúc sắp đi, cô còn gọi Liêu Muội, Liêu Tam Muội bảo: không được đâu, đống quần lớn thế còn chưa giặtbot_an_cap xong .
Chu Mai Hoa đành thôi, cùng với An Mị.
Cô móc từ trong túi một nắm hạt dưa, chia cho An một nửa.
Vừa nãy có thấy không? Chu Mai Hoa tỏ vẻ thầnleech_txt_ngu , Tam nói chuyện với chúng ta, mẹ chồng cô ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ nấp rèm cửa mà dòm .
An Mị lắc đầu: Em không ý.
Chu Hoa bĩu môivi_pham_ban_quyen thật cao: Trước đây tôi cứ thấy mẹ chồng mình không tốt, một ngày bà không mắng tôi ba là cả người bứt rứt, nhưng nhìn thấy mẹ của Hòa Bình thế nào làvi_pham_ban_quyen mẹ ác ! Em đã thấy ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đời canhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tư là gọi con dâu dậy làm việc chưa? Vương lão thái thái làm được đấy!
Canh tư, chính là khoảng từ một ba giờvi_pham_ban_quyen sángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đúng là bóc lột hơn cả địa chủ.
Mị hiểu: Sớm thế ? Trời còn chưa sáng, dậy thì làm được gì chứvi_pham_ban_quyen?
Chu Mai Hoa hừnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một : Chẳng làm cả, mụ ta chỉ muốn hành hạ conleech_txt_ngu dâu thôi! chỉbot_an_cap có vậy đâu, Muội nhà ăn cơm không được ngồi cùng bàn, phải đợi cả nhà ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong được vào ăn đồbot_an_cap , bình thường ra khỏi cửa bị lão thái thái thúc. Mới hôm thôi, cô ấy theo sang nhà em nhìn cáileech_txt_ngu, lúc về đã bị Vương lão thái thái chỉnh cho một trận !
An Mị kinh hãi: Chiều qua em còn sang nhà chị ấy thăm hỏi mà, chị Liêu vẻ gì là khác thường đâu.
Chu Mai Hoa nói: Vươngbot_an_cap lão thái thái không tay chân đá đâu, mụ ta chuyên vặn cánh tay, cấu đùi, kim vào người, lại nhìn ngoài chẳng thấy dấu vết gì.
An Mị thắc mắc: Vương Phó ủy không quản chuyện trong nhà ? Cách Vương lão thái thái như cũng sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của con trai ta .
Chu Mai Hoa thở : Sao lại không quản, tôi đã mấy lần nhìn qua lỗ chó dưới chân tường mình thấy Vương Hòa xuống xin mẹ rồi. Nhưng chỉ cần ta vừa quản làbot_an_cap bà già đó lại khóc, khóc đến là thương , bảo là thân góa nuôi con khôn lớn, giờ con có vợ là quên mẹ, đồ không lương tâm Người ngoài cũng muốn thiệp lắm chứ, nhưng mỗi lầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cát Hồng đến tìm hiểu tình hình làleech_txt_ngu Tam lại nói đỡ cho mẹbot_an_cap chồng, em bảo người ngoài làm sao quản được nữa?
An Mị hỏi: chị Liêuleech_txt_ngu lại làm vậy?
Chu Mai Hoa thở dài đáp: ấy bảo sợ chuyện làm ầm lên Vương Hòa Bình sẽ bỏ cô ấy.
An Mị im lặng, suy cho cùng, vẫn là do Liêu Tam Muội bị chồng nắm thóp, mà người chồng lại bị mẹ mình nắm chặt trong lòng tay.
Mai hỏi: Đúng rồivi_pham_ban_quyen Tiểu An, người nhà Phó Sư trưởng em là hình thế ?
Câu hỏi này quả thực làm khó An , mới kết Tiêu Chính có giới thiệu qua hình gia đình, nhưng nguyên chủ hoàn để tâm nên chẳng nhớ cả.
như An Mị cố gắng tìm trong ký ức, Mẹ ấy như mất từ sớm rồi.
Chu Mai Hoa gật đầu: Không phải tôi nói khó nghe đâu nhé, nhưngleech_txt_ngu ở góc độ của emleech_txt_ngu thì đó là chuyện đấy. Phó Sư trưởng xuất thân nông thônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mẹ anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy chắn sẽ không hợp với đâu, nhà em bớt đi nhiêuvi_pham_ban_quyen chiến đấy.
An Mị khỏi tán đồng lời này.
cáchbot_an_cap đường chim bay từ doanh trại đến thị trấn không xa lắm, nhưngleech_txt_ngu muốn vào phố thì họ phải đi vòngbot_an_cap một đoạn để qua cây cầu phía bên kia.
Hơn không có xe, đi bộ vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũngleech_txt_ngu phải mất hơnbot_an_cap hai phút.
Trời hơi , trán Đông Đông tấmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mồ hôi cậu bé không hề kêu ca một lời, không đòi .
Chu Mai Hoa khen ngợi: Đứa nhỏ nhà em thật đấy, đi đường ngợm tí , chả bù cho thằng nhóc nghịch ngợm nhà tôi, sớmbot_an_cap đã như khỉ đột nhảy khắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nơi rồi.
Nghe người lớn , dáng nhỏ của Đông Đông càng ưỡn thẳng hơn.
An Mị lấy khăn tay lau mồ hôi cho con, hỏi Chu Hoa: Thím có mấy người con ạ?
Chu Mai Hoa : Tôi sinh được trai một gái, con trai đi bộ đội rồi, con thứ nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , giờ có đứa con gái thứ ba út thôi. Convi_pham_ban_quyen gái mười tuổi, traileech_txt_ngu út tuổi, cả hai đều nghịch như quỷ.
Chu Mai Hoa vừa nói vừa lắc , nhưng trên mặt lại tràn đầy nụ cười sự cưng .
Hai người vừa nói vừa đi, loáng cáibot_an_cap đã vào đến phốvi_pham_ban_quyen.
Em vào chủ yếu là định gì? Chu Mai Hoa hỏivi_pham_ban_quyen An Mị, rồi chủ động thêm: là vì rảnh rỗi quábot_an_cap nên đi theo em chơi thôivi_pham_ban_quyen.
An suy nghĩ một chút rồi bảo: đi cắt tóc trước đã, sau đó đi mua vải về may quần áo. Thím thạo đường sá, dẫn em đi nhé.
!
Chu Mai dẫn An Mị đến tiệm cắt tóc quốc doanh trước, An Mị hỏi trước một câu: Có thể làm thẳng tóc không ạ?
Thợ tóc nghĩ một lát: Được.
Thế nhưng hành động theovi_pham_ban_quyen của thợ cắt tóc khiến An Mị ngẩn người.
Chỉ thấy ông ta lôi ra một bàn là
Mị: Dùng bàn là để thẳng ạ??
Thợleech_txt_ngu cắt tóc: Nếu không thì dùng cái gì?
An Mị: Thế thôi em cắt ngắn vậy.
Mặc thợ cắt tóc bànvi_pham_ban_quyen thanvi_pham_ban_quyen, nhiệt độbot_an_cap không cao như là điệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưng cũng rất đáng . Để tránh hư , cứvi_pham_ban_quyen trực tiếp cắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngắn đi cho xong, sao tóc vẫn còn mọc dài ra được.
Chu Maileech_txt_ngu Hoa tiếc thay côvi_pham_ban_quyen: Tóc dài thế này phải nuôibot_an_cap lâu đấy.
chẳng phải đang thịnh hành tóc ngắn , nên em cũng muốn thử xem. An Mịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỉm cười.
Thợ cắt tóc kiểm tra chấtbot_an_cap tóc của An Mị, sợ cô không cắt nữa nên liền phụ họa: Đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , đúng thế, thiếu nữvi_pham_ban_quyen trẻ trung trên ai cũng để tóc ngắn cả. Cô à, tóc này cắt xong bán cho nhé?
An Mị hỏi: Ông trả tôi nhiêu tiền?
Thợ cắt tócleech_txt_ngu ngẫm nghĩ rồi giơvi_pham_ban_quyen ra số .
An Mị do dự, cô rõ giá cả thị trường nên chẳng biết bị hớ hay không.
Chu Mai đứng bên cạnh định kéo An Mị đi: Em thiếu gì đồng bạc này chứ? Đi thôi đi thôi, không cắt nữa! Ngay từ đầu tôi thấy tiếc cho em rồi.
An Mị thuận thế đứng .
Thợ cắt vội vàng nói: Thế cô bảo bao nhiêu tiền?
An Mị Chu Mai Hoa, Chu Mai Hoa dõng dạc: Mười hai đồng, mộtvi_pham_ban_quyen không cắt.
Tóc của An Mị tuy xoăn chất tóc thực sự , lánh, bóng mượt lại còn dặn.
Thợ cắt tóc cắn răng: Được!
Tay nghề của thợ cắt tóc vẫn khá tốt, độ dài cắt đến khoảng xương quai xanh. Vì trước đó uốn nên phần tóc hơi trong, tóc trôngvi_pham_ban_quyen bồng bềnh và nhẹ hẳn. Lượngleech_txt_ngu giảm đi giúp các đườngbot_an_cap trên khuôn mặt An Mị thêm nổi , trông thanh tú hơn nhiều, lại còn thêm phần thanh thuần, rạng rỡ của một thiếu nữ.
An Mị khá lòng, Chu Mai cũng không ngớt lời khen ngợivi_pham_ban_quyen.
bế Đông Đôngleech_txt_ngu lên, hỏi: “Bé con, mẹ cháu có đẹp không?”
Đông Đông suy nghĩ liền : “Đẹp ạ, lúc nào mẹ cũng .” Giọng nói của cậu bé mềm mạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
An Mị cười thành tiếng, yếm ve khuôn mặt của “quả ớt ngọt” nhà mìnhleech_txt_ngu.
Chu Mai Hoa không ghen tị, trai hiếu thảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như chiếc áo bôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ này làm sao mà nuôi dạy được hay ? Cô muốn một đứa như .
đó, họ cùng đi mua vải.
Trong huyện, ngoại trừ khu doanh trại quân và khu nhà máy, tòa cao nhất chính là cửa hàng bách tổng hợp, cao tới ba tầng và rất người.
Đặc biệt là quầy bán vải, không chỉ phải xếp dài mà đến lượt Mị thì chỉ còn lại mấy xấpleech_txt_ngu vải màu xanhvi_pham_ban_quyen đen và xám đậm trông rất .
Cô do dự hồivi_pham_ban_quyen lâu, sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của viên bán hàng mới mua sáu thước màu xámleech_txt_ngu đậm.
“Chị Hoa, chị có ai có thể mua được những mặt hàng khan hiếm không?” An Mịvi_pham_ban_quyen hỏi Chu Mai Hoa.
Tuy cô không sinh trưởngleech_txt_nguvi_pham_ban_quyen thời đại này, nhưng côbot_an_cap biết có những “quy tắc ngầm” luôn tồn bất kỳ thời .
Chu Mai Hoa lắc đầu: “Chị toàn mặc quần áo vải thô tự dệt, chẳng bao mua loại vải này cả.”
An Mị đành thôi, suy nghĩ một lát rồi định mua vài bộ quần áo may sẵn mặc tạmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Quần áo may sẵn cóleech_txt_ngu giá caonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn nhiều nên ít người mua.
Áo sơ mi trắng sợi hóa học là kiểu dáng phổ , An Mị mua liền một lúc ba chiếc, chỉ khác biệt đôi chút ở vàivi_pham_ban_quyen chinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Quần cũng mua ba chiếc với các màu đen, và kaki.
Quần áo của Đông đa sơ mi và vestnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ, An Mị mua cho cậu bé vài chiếc áo thủy thủ và áo ba , vừavi_pham_ban_quyen bền lại vừa khó bẩn.
Hàng ở huyện không phong phú, mua xong thứvi_pham_ban_quyen cần thiết, mấy người liền đường trở về.
An Mị đã , diện mạo khác hẳnleech_txt_ngu so với trước kia, vừa bước vào khu tập thể quân nhân đã có người xúm lại xem.
, đấy, trông như nữ .”
“Mái tóc này cắt được đấy, cái đầu xoăn tít lúcleech_txt_ngu trước là kiểu gì biết? vào người còn tưởng cô vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vị nhà Trần sư một đấy.”
“Đúngleech_txt_ngu thế, người nhà cán bộ chúng ta mà cứ bày đặt mấy thứ đồ ngoại bang đó thì ra thống gì!”
An Mị mỉm cười lắng nghe mọi người bàn tán, nghe đến cuối cùng cũng thở nhẹ nhõm.
ra bấyleech_txt_ngu lâu naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mọi người ngoài mặt thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nởleech_txt_ngu, nhưng vẫn xì xào về cách ăn mặc của .
Mái này là sáng suốt.
Chu Mai Hoa vốn không am hiểu nhiều chuyện, nhưng nghe những ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó nói thì cũng lờ mờ : “ đừng nói nhé, mái tóc này đúng là nên cắt thật, nếu bọn họ sẽ xếp vào cùng nhóm với Ôn Tuyết Mạn, rồivi_pham_ban_quyen ngày nào cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net các cô ra làm bia miệng mất.”
An Mị hỏi: “Ngày nào họ cũng nói xấu vợ Trần sư trưởng ? Họ nói gì thế?”
Mai Hoabot_an_cap có quan hệ rất tốt trong tập thể, nhưng bạn tâm giao thực sự thì chỉ mỗi Liêu Tam . Ngặt từ khi mẹ chồng của Liêu Tam Muội đến, cô ấy bị quản thúc ngày, chẳng mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi có cơvi_pham_ban_quyen hội buôn chuyện.
Nay An Mị mới đến, tuy tuổi nhỏ lại là thànhleech_txt_ngu , tính cách rất hợp gu, thế nên Chu Mai Hoa đã sớm coi An nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân .
Chu Hoa lập kể hết chuyện cung sử nhà lãnh chovi_pham_ban_quyen An Mị .
“Ôn Tuyết đến từ Thượng Hải, hồi mới tới ngày nào ta cũng ở trong nhà ôm ấp khiêu vũleech_txt_ngu với người taleech_txt_ngu, làm hư hỏng mấy người vợ trong khu này luôn. Sau đó Trần trưởng phải cãi nhau một trận kịch liệt với cô cô ta thôi trò.”
Chu Mai Hoa bĩu môibot_an_cap.
“Giờ ta vẫn cứ cái vẻ cao cao tại thượng, khinh những vợ quân nhân xuất thân từ nông thôn như chúng tôi. Năm ăn tất niên ở nhà ăn , mọi người cùng nhau sủi cảo, cô ta nhất quyết không ăn một miếng nào, bảo là không đói, nhưng vừa về đến nhà đã sai mẫu ăn đi nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì vẫn là chê chúng tôi bẩn thỉu thôileech_txt_ngu.”
Chuyện quả thực có chút khó chấp nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Chu Mai Hoa theo An Mị vào sân, thuyên đủ thứ chuyệnbot_an_cap thị phi trong một lúc lâu. Ngoài Ôn Mạn ra còn có những gia đìnhbot_an_cap khác nữa, An Mị đều chăm chú lắng nghe, khiến cô được dịp nói cho hả dạ.
Đến giờ nấu cơm phải ra về, Chu Mai Hoa vẫn còn lưu luyến rời, quyết tâm này phải thườngleech_txt_ngu xuyên An Mị để tán gẫu!
Mị hoàn toàn hoan nghênh điều đó. kể ở trong môi trường nào, việc nắm bắt thông tin luôn điều kiệnleech_txt_ngu quan để sinh tồn.
hớt chính là phương thức truyền bá thông tin sơ nhất.
lúc mẹ nói chuyện với người khác, Đông Đông đã chạy sân sau xem . Trẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con mới đến một thế giới xa lạ nên cái gì cũng thấy hứng thú.
An Mị thấy cậu bé sát rất chăm chú nên cũng không quản.
Cô vào phòng khóa trái cửa, từ trong khôngbot_an_cap gian ra một ít vải cotton chất, định dùng để may vài bộ ga trải và vỏ chăn.
Những tấm vải này thoạt nhìn khác gì những năm sáu mươi, nhưng soi kỹ thì điểm khác biệt, hình như là cách dệt và chất liệu không giống , những năm sáu mươi sờ vào thấy chắc chắn hơn.
Nhưng điều đó cũng chẳngvi_pham_ban_quyen quan trọng, nếu có ai hỏi thì cứ tùy tiện liếmleech_txt_ngu qua chuyện, chẳng ai lại đi soi mói cái trải nhà người khác rồi hỏi cho làm .
nãy từ huyện về, thấy có nông dân bày sạp bán rau ở cổng khu thể, cô đã một ít rau tươivi_pham_ban_quyen, lại lấy thêm một miếng thịt lợn từ gian ra, An Mị chuẩn bị trổ tài nấu nướng.
trong chất đầy, Tiêu Chính đã mua về từ sớm, lương thực, dầu ăn, muối cũng đầy đủ.
An Mị biết nấu ăn. khi bố mẹ ly hôn, côbot_an_cap ăn đồ đặt ngoài suốt năm trời, cuối cùng ăn đến mức muốn nôn thì mới bắt đầu học nấu theo hướng dẫn trên mạng.
Nhưng cô đã qua điểm, đó là cô toàn nấu bằng bếp gas, nồi cơm và các loại dụng cụ hiện đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thời đại chẳng có , quan trọng nhất là bếp củi cô chẳng .
may khả năng của An Mị không tệ, cô làm theo cách nhóm bếpleech_txt_ngu thanleech_txt_ngu tổ ong mà Tiêu Chính , rồi tự mình mò mẫm từng chút một, cuối cùng nhóm được lửa lên.
Đông Đông từ sau chạy vào, hốt hoảng lên: “Mẹ ơi, con ngửi mùi gì cháy khét ấy!”
Đông Đông không thấy mẹ đâu, cuối khói đen cuồn cuộn bốc ra từ cửa bếp, vội vàng chạy tới, kết bị khói làm cho ho sặc sụabot_an_cap.
Trong bếp tiếng của An Mị: “ Đôngbot_an_cap đừng vào đây!”
Đông hoảng sợ: “Mẹ ơi, có bị rồi không?”
An Mị: “Không có, con mau đi đi, đừng đứng đó.”
Thấy con trai định vào, Mị vội vàng đóng cửabot_an_cap bếp .
Cánh cửa vừa đóng, bên trong liền truyền ra một tiếng thét chói tai của mẹ.
Đông khôngbot_an_cap biết chuyện gì xảy , sợ đến mức mất hếtvi_pham_ban_quyen hồn vía chạy ra ngoài.
Hàng xóm quanh nghe động đềuvi_pham_ban_quyen chạy rabot_an_cap xem.
Chu Mai Hoa vẫn còn cái xẻng nấuvi_pham_ban_quyen trên tay, vội vàng hỏi Đông: “Có chuyện thế, có chuyện gì thế?”
Đông Đôngbot_an_cap khóc oà lên, chỉ tay về phía bếp nhà mình: “Mẹ cháu bên trong”
Chu Mai Hoa thấy bốc ra cửa sổ thì kinh hãi, vội vã cầm xẻng xông vàoleech_txt_ngu nhà đối diện.
Cát Anh cau mày cũng đi tới: “Hình như đang bốc khói? Để qua xem sao.”
“Chắc là vì không biết nấu nên làm cháy bếp chứ gì?” Sự đố kỵ trong lòng Cát Hồng Hà trỗi dậy, An Mị chẳng biết làmleech_txt_ngu gì, dựa vào đâu gả được cho anh Tiêu Chính chứ? Nhưng nghĩ đến mà chị mới tìm cho mình, lòng cô ta lại bình tĩnh lại chút.
Vương lão thái đang đi những bước xíubot_an_cap đến xembot_an_cap náo nhiệt nghe thấy thế hỏi: “Gì cơ? Vợ Tiêu Phó sư trưởng đốtbot_an_cap bếp à?”
Cát Hồng Hà: ” Tôi chỉ đoán , đừng có đồn bậy.”
Vương lão thái tháileech_txt_ngu đã sớm chạyvi_pham_ban_quyen đi như bay.
mấy , đồn đã lan khắp khu tập thểvi_pham_ban_quyen.
“Vợ Phó sư trưởng không biết nấu ăn, đốt luôn bếp rồi.”
“Vợ Tiêu Phó sư trưởng làm nổ bếp, mặtvi_pham_ban_quyen mũi bị hủy hoại cả rồi.”
Đến tai những người ông vừa đi làm về, tin đồn biến thành: “Nhà Tiêu Phó sư trưởng xảy ra nổbot_an_cap , cậu ấy bị nát , què một chân nữa.”
Sư trưởng Trần Cương quay đầu nhìn Tiêu , định nói gì đó thì chỉ bóng qua trước mặt mình.
Cái thân hình to lớn ấy, sao có thể chạy nhanhvi_pham_ban_quyen hơn cả vậy nhỉ?
Trải nghiệm nấu ăn đầu tiên An Mị không cho lắm.
được Chu dìu ra ngoài, cô thấy nhà mình đã bị mọi người vây .
Chu Mai Hoa xua tay: “Không saovi_pham_ban_quyen, không sao, không cháy đâu, chảo dầu bốc lửa thôi.”
An Mị giải thích: “Tôi không quen dùng bếpbot_an_cap củi này, phải canh vừa phải trông chảo, lúc luống cuống tay chân nên lỡ để chảo dầu bùng lửa lênbot_an_cap
Khi bùng cô đã vô cùng hoảng hốt. đây chưa từng gặp tình huống này, nên dù biết cách dập lửa, cô cũng chẳng dámvi_pham_ban_quyen lại gần.
May mà Chu Mai Hoa kịp thời vàoleech_txt_ngu giúp đỡ quyết.
Mọi khá vô dụng, nhưng vẫn thấu hiểu mà ủi: “Không sao, dùng vài lần là quen , hồi tôi mới đến đây cũng thế này.”
Cát Hồng câm nín nhìn An Mị một hồi lâu, sau đó nghiêmvi_pham_ban_quyen khắc giáo : “Tôi biết cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là tiểu thư được nuông từ nhỏ lớn lên, giờ cô đã làm vợ, làm mẹ , đến việc nhà bản cũng làm xong, thế đi theo quân để làm gì?”
Chuvi_pham_ban_quyen Hoa lên tiếng bênh vực: “Ai mà chẳng từ lúc không biết rồi mới học dần chứ, cứ từ từ sẽ biết thôi.”
Hồng Anh hừ lạnh một tiếng: “Cô kết hôn cũng chẳng phải một ngày hai nữa, muốn học thì đã họcleech_txt_ngu lâu . Người có xuấtbot_an_cap thân không tốt đúng là làm việc gì cũng chẳng ra .”
Xuất thân không tốt?
Mọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người nhìnvi_pham_ban_quyen phía An Mị.
Ánh An Mị lập tức trở nên sắc lẹm, nhìn thẳng vào Cát Anh: “Chủ nhiệm Cát, lời không thểvi_pham_ban_quyen nói bừa. tôi giáo sư đại học, mẹbot_an_cap tôi là nội trợ, xuất thân không tốt ởbot_an_cap chỗ nào? Cô tung tin đồn nhảm như này e là không ổn đâu nhỉ?”
Mọi lại quay sang nhìn Cát Hồng Anh.
Tổ tiên nhà An Mị thế nào là chuyện của đời trước, xét về hiện tại, thật sự không thể bắtbot_an_cap bẻ cô được điều gì.
Cát Hồng Anh nghẹn hít sâu một , nói: “Tôi chỉ có ý tốt dạy cô thôi, côleech_txt_ngu nóileech_txt_ngu năng đâm chọc như thế đểvi_pham_ban_quyen làm gì?”
An Mịvi_pham_ban_quyen lạnh : “Cha mẹ tôi vẫn còn cả đó, có dạy cũng chưavi_pham_ban_quyen lượt cô.”
Ngay từ Cát Hồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Anh đã không có chívi_pham_ban_quyen với cô, có lẽ là vì việc cô đổi ý không ly hôn đã khiến em gái bà ta là Cát Hồng Hà không thể gả cho Tiêu Chính?
Hừ, thật nực .
Kể cả không có cô, Tiêu Chính cũng chẳng đời nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cưới Cát Hồng Hà.
Cát Hồng Anh nghĩ như e lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá tự cao .
Bầu lập tức trở nên căng thẳng.
Trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc đang đối , không biết ai đã lên một câu: “ sư trưởng Tiêu về rồi.”
Lời vừa dứt, một bóng người từ bên ngoài đã lao nhanh vào trong.
Tiêu Chính dừng bước, xác bóng dángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net An Mị giữa đám đông. Anh chaubot_an_cap mày, sải bướcvi_pham_ban_quyen dài phía cô: “ gì vậy? Nghe trong nhà cháy?”
Tiêu Chính vốn nổi danh hung dữ, lúc này gương mặt anh trầm xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trông càng đáng sợ hơn, ai nấy đều tưởng anh sắp đánh vợ đến nơi.
Mai Hoa vội vàngbot_an_cap ngăn anh lại, : “Hiểu lầm thôi, Tiểu An không đốt nhà, chỉ là lúc nấu cơm chảo dầu bị bốc lửa.”
ngườileech_txt_ngu khác cũng đỡ cho Anvi_pham_ban_quyen Mị.
ấy cũng vì không quen dùng bếp đất nên mới không làm tốt, này nấu cơm thường xuyên là sẽ ổn thôi.”
“Cậu là cán bộ lãnh đấy, được có thói đánh vợ đâu.”
An Mị người nói vậy thì nghĩ Tiêu sẽ đánh mình, nhưngvi_pham_ban_quyen dáng vẻ tức giận kia thìvi_pham_ban_quyen chắc chắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là thật.
Cô lập tức lộ tủi thân: “Anh không an tôi thôi, trách cứ tôi nữa à?”
Tiêu : “?”
Anh trách cô khi nào chứ!
Hơn nữa, anh định đánh vợ lúc nào ?
“Tiểu Tiêu, thế, An cũng không phải cố . Trước đây ở trường quânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đội cô chẳng phải làmvi_pham_ban_quyen gì, biếtleech_txt_ngu nghĩ đến cơm cho cậu đã bộ lớn lắm rồi.” Cát Hồng tuy là ngăn, lời lẽ nghe kiểu cũng thấy kỳ quặc.
“Chuyện gì thế?” và Dư Bảo Sơn cũng vừa đi tớivi_pham_ban_quyen.
có gì, thưavi_pham_ban_quyen Sư trưởng.” Tiêu Chính giải thích gọn sự việc một lượt.
Trần Cương nghiêm với đám đông người nhà: “Không có việc gì tán đi, ai nhà nấy mà ăn cơm.”
Các bà nội trợ vẫn cònvi_pham_ban_quyen khá chần chừnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, họ sợ Tiêu Chính đánh vợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên muốn trông chừngvi_pham_ban_quyen thêm chút nữa.
Cát Hồng Anh lên giục: “Thôi được rồi, vềleech_txt_ngu cả , đừng làm phiền vợ chồng trẻ người ta giải quyết vấn đề.” Nói xong bà ta liếc Tiêubot_an_cap Chính một cái.
Gã đàn ông này chắc không đến mức đánh vợ, nhưng tính tình vốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng tốt gì, An Mị phạm lỗi, một mắng mỏ là điều tránh khỏi.
Hừ, ta đã nói rồi, thư thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải người biết lo toan cuộc sống, cái nhà này sau này còn gà bay chóvi_pham_ban_quyen dài dài.
Trong lòng Cát Anh sinh một sự hả hêleech_txt_ngu thầm , bà ta giục mọi người ra khỏi cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà họ Tiêu.
Chu Mai Hoa lắng đi , nhưng tai vẫn dựng lên nghe ngóng động tĩnh bên kia.
chị lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vĩ Quang nhìn không lọt mắt, gắt nói: “Hết nhà họ Vương lại đến nhà họ , hay bà sang nhà ngườivi_pham_ban_quyen ta mà ởleech_txt_ngu đi cho rồi.”
Chu chẳng buồn để ý đến ông ta.
Thạch Vĩ Quang tức và một cơm thật lớn.
Khi mọi người đã đi hết, Tiêu Chính cuối cùngbot_an_cap cũng thể bước đến trước mặt An Mị. Anh địnhbot_an_cap kiểm tranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem cô có sao không bỗng có người ôm chặt lấy đùi.
“Ba ơi!” Đông Đông lovi_pham_ban_quyen lắng hét lên: “Ba đừng đánh mẹ.”
Thằngvi_pham_ban_quyen bé đã nghe hết lời người nói nãy vào tai rồi.
Tiêu Chính dở khóc dở cười, nhấc trai ra một : “ không mẹ.”
Anh kiểm tra An Mị từ đến chân, khi xác nhận cô không hề bị thương chút nào mới lùi lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoảng cách.
“Không biết nấu đừng nấu, tôi đã bảo là ăn ở nhà ăn là được rồi.”
Giọng điệu của anh vẫn cứng nhắc cũ, nhưng An Mị đã nhận ra anh không phải đang giận mà là đang tâm.
An Mị ý vẻ lòng: “Tôi có lòng tốt nấu cơm cho ăn, mà anh còn hung dữ tôi thếleech_txt_ngu này.”
Tiêu Chính tháo , lau mồ trên .
Thật là lạ, sao ai cũng nghĩvi_pham_ban_quyen là anh đang hung dữ với cô vậy?
” Anh cố gắng hạ thấp , thận trọng : “Tôi không có ýbot_an_cap quát mắng em”
“Thật không?” An Mị liếc anh cái, “Vậy anh hôn tôi một cái đileech_txt_ngu.”
“Hả?” Mặt Tiêu Chính lập tức nóng bừng, giữavi_pham_ban_quyen ngày mặt, sao cô có thể nói ra lời như thế được chứ?!
“Để chứng minh anh không hung dữ với tôi, hôn tôi đi.” An Mị làm động tác chu môi, làn môi căng mọng dưới ánh tỏa ra vẻ lôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuốn đầy mênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoặc.
Tiêu Chính: Mẹ kiếp! Cô ấy sao mà biếtbot_an_cap trêu ghẹo người ta thế?!
Ánh mắt Tiêu Chính dán chặt vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net môi đỏ mọng kia, suýt chút nữa là đã thực hôn xuốngleech_txt_ngu rồi.
Một giọt mồ hôi rơi mắt, cảm giác xót khiến anh sực tỉnh.
” Tiêu Chính ra sứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bọt, cổ họng khốc mới phát được thanh, “Tôi đi nhà cơm.”
đàn ông lầm phòngleech_txt_ngu tìm cặp lồng, rồi sải bước dài ra khỏi .
An chớp chớp mắt, cúi đầu, bắtleech_txt_ngu gặp ánh mắt ngây của Đông Đông.
Vừa nãy nhất nổi hứng chọc người đàn ông kia, mất còn có trẻ con ở đây. Thể hiện tình trước mặt liệubot_an_cap ổn không? Cô cũng chưa có nghiệm con.
Đôngbot_an_cap Đông : “Mẹ ơi, tại sao ba hôn mẹ?”
An : “À có lẽ vì ba thẹn thùng?”
Đông Đông chu môi nhỏ của mình lên: “ Đông không thẹnbot_an_cap, Đông hôn mẹ.”
An Mị ghé mặt gần, để con trai hôn một cái.
đó cô dặn dò : “Chuyện ba mẹ hay nói ở nhà, con đừng kể với ngoài nhé, dù có hỏivi_pham_ban_quyen con cũng không nói, được không?”
Đông Đông gật rụp: “Vâng ạ! Vừa nãy mẹ đòileech_txt_ngu ba hôn cũng không được nói, đúng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ạ?”
“Đúng rồi, không được nói.”
Mị xoavi_pham_ban_quyen đầu khen ngợi cậu bé.
người bị khôngbot_an_cap ít khói , An Mị đi thay bộ khác trở , lúc này đã về, dọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dẹp nhà .
Cô định qua giúp một tay, Tiêu Chính xua tay: “Xong ngay đây, em đừng qua đây, đi dọn cơm ra .”
An Mị nói: “ nay em còn làm thànhvi_pham_ban_quyen công một món, là cà xào trứng đấyleech_txt_ngu.”
Tiêu Chính quay đầubot_an_cap đĩa thức ăn đen thui kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thì đó cà chua .
Mị cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngượng ngùng: “ không biết kiểm soát , to quáleech_txt_ngu nên hơi cháy, nhưng em nếm thử rồi, ăn được!”
Sau khi bưng lên bàn, An Mị đặc biệt gắp một miếngleech_txt_ngu cà chua vào bát cho Đông Đông: “Đây mẹ làm, con nếm thử đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Đông Đông đưa vào miệng vài cái, sau đóbot_an_cap bình nói: “Mẹ ơi, hũ muối chui vào miệng con rồi ạ”
An Mị rót cho cậu bé một nước: “Hì hì, là hơi một chút, chủ yếu vừa trông lửa vừa trông nồi nên bận quá, bận quá hóa sai mà, nhưng ăn được.”
Tiêu liếc cô một cái.
Cô luônvi_pham_ban_quyen miệng nói ăn được, nhưng chính mình lạibot_an_cap chẳng đụng một miếng.
Tiêuvi_pham_ban_quyen Chính bưng đĩa cà chua xào trứng đặt trước mặt mình, đẩy những món sang phía vợ .
Sau đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, anh mặt không đổi sắc ăn hết cả đĩaleech_txt_ngu chua xào vừa cháy mặn kia.
An Mị thấy vậyvi_pham_ban_quyen, khóe môi mím , dưới gầm , dùng mũi chân cọ vàobot_an_cap bắp chân anh.
Chậc, bắp chân toàn cơ bắp cứng ngắc.
“Khụ khụ.” Tiêu Chính rụt chân lại, nhìn mái tóc của An Mị: “Hôm nay cắt tóc à?”
Mị dời sự chú ý, gật đầu : “ ? Đẹp ?”
Tiêu Chính đầu lùa cơm, khẽ gật đầuleech_txt_ngu một cái gần như không thấy rõ.
“Đẹp mức ?” Cô còn hỏi.
“Đẹp như tiênleech_txt_ngu nữleech_txt_ngu ạ.” Đôngvi_pham_ban_quyen nịu dỗ dành mẹ.
Mị được đến mức mở cờbot_an_cap trong .
“Tóc của em còn bán được mười hai đồngleech_txt_ngu đấy.”
Tiêu : “Tóc cắt ra mà cũng bán được tiền à?”
.” An Mị gật đầu, lại tùy nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Hôm nay em sáu thước mới hếtbot_an_capleech_txt_ngu tám đồng thôi.”
Ý của Mị muốn khoe chất tóc mình tốt, đáng tiền.
Tiêu Chính lại hiểu thànhbot_an_cap vì thiếu tiền nên mới phải tóc.
Trước đâybot_an_cap Mị làm, tự có tiền , mỗi tháng Tiêu Chính cũng gửi tiền cho cô, thu nhập không hề ít, cô tiêu xài cũng bạo tay, trên người khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có tiền là chuyện bình thường.
Có điều, cô thiếu tiền không nói vớibot_an_cap anh.
Sau bữa cơm, Tiêu Chính không biết lấy đâu ra tiết nhét vào tay An Mị: “Đây là tiền anh tiết kiệm được, còn cả tiền lương và phụ cấp mỗi sau nàybot_an_cap nữa, cứ trực tiếp đi lĩnh là được.”
Nói , liền đi rửa bát.
An Mị: Ừm, người đàn ông hào đưabot_an_cap tiền thật soái!
vi_pham_ban_quyen cất kỹ sổ , đi tới nhìn Tiêuleech_txt_ngu đang cặp lồng.
Mãnh nam lát biến thành người đảm đangvi_pham_ban_quyen, cô lại nhịn không được muốn trêu anh.
Ngón tay chọc chọc vào eo anh.
Anh run bắn lên, lùi ra xa, hung dữleech_txt_ngu nói: “Đừng nghịch!”
Ngặt vẻ hung dữ anhbot_an_cap dọa được khác chứ không dọa được An Mị.
An Mị dàng : “ nay nhà tắm mở cửa, lúc anh đi tắm rửa cho thật kỹvi_pham_ban_quyen, dùng xà phòng kỳ cọ sạch sẽ mọi ngóc ngách nhé.”
Tiêu Chính rũ mắt.
Đây là lại chêleech_txt_ngu anh bẩn rồi.
giác thất còn chưa kịp dâng thì một tiếng “” vang lên.
An Mị vỗ một phát vào mông anh.
“Đặc biệt là chỗ này.”
Trong nháy mắt, Tiêu Chính cảmbot_an_cap thấy cốt toàn thân như muốn nổ .
Anhleech_txt_ngu không thể tin nổi quaybot_an_cap đầu lại, An Mị ngước mặt xinh đẹp như như ngọc, đôi mắt doanh doanhleech_txt_ngu anh, môi nhạt căngvi_pham_ban_quyen mọng , giốngvi_pham_ban_quyen như trái đào mật mọng nước, dẫn dụ người ta đến cắn một miếng, nhai nát.
Giọng khàn đặc: “Mông cọp không được chạm vào, em không biết sao?”
Cô cười đắc ý: “Chạm rồi thì ?”
Tiêu không kiểm được đưa tay lấy hai má cô, đôi môi bị ép cho chúm , càng thêm vài đáng yêu.
Yết hầu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngừng chuyển động, định cúi đầu xuống thì thấy từ khóe miệng chúm của chảy xuống một giọt nước miếng trong vắt.
An Mị nhận ra mình bịbot_an_cap nước miếng, vàng đẩy người ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , lau đi: “Ghét chết đi được, muốn hôn thì hôn, bóp mặt em gì?!”
Tiêu Chínhleech_txt_ngu dáng vẻ đáng yêu của cô làm cho bật cười, nhe hàm răng trắng đều tăm tắpleech_txt_ngu.
“Đáng ghét!” An một cái.
Nụ cười Tiêu Chính bỗng vụt tắt, anh chỉ vàoleech_txt_ngu mặt cô, lo lắng : “Emleech_txt_ngu có đau không?”
“Sao vậy?” An Mị chạy đi soi gương, kinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hãibot_an_cap thấy trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt mình xuất hiện mấyvi_pham_ban_quyen tay đỏ ửng.
Chính cũng đi tới, có chút lúng túng nói: “Anh không có mà, thật đấy.”
Thực ra không đau chút nào, chỉ là cơ địa Mị vốn vậy, đôi khi chỉ va vào chân thôi có thể bầm tím mấy ngày, vết hằn Tiêu Chính bóp , e là cả buổi chiều cũng không tan được.
Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mị vẫn nặn ra một chút mắt: “Đau đi đượcvi_pham_ban_quyen, anh bù cho emvi_pham_ban_quyen thế nào đây?”
Vừa nãy còn chưa khóc, sao tự dưng lại khóc rồi? Tiêu Chính cảm thấy cô đang giả vờ, trái tim đãleech_txt_ngu không nghe theo đại nãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà thiên vị cô: “Xin lỗi, xemleech_txt_ngu đền thế ?”
Ánh mắt An Mị lúng liếng: “Đến làm theo lời em , gội rửa sạch sẽ.”
Tiêu Chính: “. Đượcbot_an_cap.”
Anleech_txt_ngu đợi Tiêu Chính cùng đi, chiều cô đã dẫn Đông đi trước, trên đường gặp toàn là các chị em phụ thuộcbot_an_cap dẫn theo con cái đi về phía nhà tắm.
“Tiểuvi_pham_ban_quyen An, Tiểu An.”
Chu Mai Hoa cùng mấy ngườileech_txt_ngu phụ nữ đi cùng nhau, thấy An Mị ở phía liền đuổi theo.
“Trưa nay Phó sư đoàn trưởng Tiêu không đánh em chứ?”
Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mị mỉm cười đầu: “Không ạ, anh ấy không .”
Mai kéo dừng , chằm vào mặt , rồi bỗngleech_txt_ngu nhiên vỗ đùi một cái thật mạnh: “Trờibot_an_cap đất ơi, này mà còn bảo không đánh, vào mặt rồi kìa!”
Những người nữ khác cũng nhaonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhao túm lấy An Mị quan sátbot_an_cap kỹ.
“Chậc chậcleech_txt_ngu, bên trái bên phải đều một cái tát.”
“Tôi cứ thấy dấu ngón taybot_an_cap này giống tát nhỉ? Giống bị bóp hơn.”
“Bất kể là tát bóp, tóm lại Tiêu Chính không nên đánh vợ như !”
“Đi, Tiểu An, chị dẫn em tổ chức báo !”
An Mị không ngờ hằn trên mặt lại gây ra hiểu lầm , nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tắm chỉ mở cửa ngày hôm nay, cô không thể không khỏi cửa.
Cô cười : “Các ơi, Tiêu Chính thực sự không đánh em, em thề .”
Nhìn xem, cô ấy vẫn cònbot_an_cap đang gượng cười để che giấu người kia kìa!
Chắc là sợ người đàn ôngleech_txt_ngu đó không cần mình nữa chứ gì.
người phụleech_txt_ngu nữ nhìn nhau, nhỏ một giọt nước mắt đồng cảm cho Mị.
Lúc này An Mị vẫn chưa biết, chỉvi_pham_ban_quyen vài ngày nữa thôi, tin tứcvi_pham_ban_quyen sư đoàn Tiêu đánh vợ sẽ lan truyền khắp toàn bộ khu doanh trại.
Đông đã bốn tuổi, là không thể vào nhà tắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữ được .
Mị chút hối hận, lẽ ra nên đợi Tiêu Chínhbot_an_cap tan làm rồi bảo con đi tắm.
Chu Hoa biết tâm tư của cô, liền bảo: “ này có đâu, để thằng chị dắt Đông Đông sang nhàvi_pham_ban_quyen tắm namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là được mà.”
An Mị hỏi Đông: “Con đi tắmleech_txt_ngu cùng anh nhénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, có được không?”
Đông không hề sợ người lạ, lại có hứng thú những lớn hơn , nghe vậy liền gật đầu: “Được ạ mẹ, mẹ đưa với khăn tắm to cho con , ồ, còn cả xà phòng nữa.”
Chu Mai gọi cậu bé đang nhảy chân sáo phía trước: “Thạch Tiểu Quân, dắt em đi sang nhà tắm nam, nhớ tắm cho embot_an_cap sạch đấy nhéleech_txt_ngu.”
Thạch Tiểu Quân liếc nhìn Đông Đông, thấy đó là một cậu em trắng trẻo, xinh xắn còn hơn cả con gái, liền tỏ chê bai: “Cánh đànvi_pham_ban_quyen ông tụi con tắm dắt theo nó làm ? để nó sang nhà tắm nữ đi.”
“Lông cánh còn chưa đủ mà đã đòi đàn ông!” Chu Mai Hoa giơ đánh, Thạch Tiểuleech_txt_ngu Quân nhanh nhẹn né tránh, còn nhăn mặt làm hề với bà.
“Thạch Tiểu Quân!” cậu bé Tiểu San lườm một lẹm: “Muốn ăn rồi đúng không?”
Thạch Tiểu Quân lập lại vẻ bỡn cợt, ngoan ngoãn đáp: “Con biết rồi, con sẽ tắm cho em thật sạchvi_pham_ban_quyen.” Nói rồi cậu dắt tay Đông Đông tiến vào nhà tắm nam.
Chu Mai Hoa mắng yêu: “Cáileech_txt_ngu đồ phá gia chi tử, chỉ có vi_pham_ban_quyen mới trị được .”
An , nhìn sang Tiểu San nãy giờ vẫn ít . Cô bé mười để kiểu tóc ngắn cắt sátleech_txt_ngu mang tai, làn da ngăm đen, nhìn thoángbot_an_cap trông giống hệt một cậu conbot_an_cap trai.
An Mị hỏibot_an_cap cô bé: “Tiểu , học ở đâu thế?”
Thạch Tiểu Sannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời: “Trường Tiểu học 1 của huyện, con học lớp bốn.” Vẻ mặt cô bé rất lạnh , đôi mắt đan phụng hơi bé trông cùng can trường, cá tính.
Chu Hoa giải thích : “Trong huyện có hai trường tiểu học và trường học, nhất là trường số 1. Trẻ con trong khu tập thể mình đều trường nàybot_an_cap cả.”
An Mị hỏi: “Có trường mầm non không chị?”
Chu Mai Hoa đáp: “Ngay trong khu doanh trại mình có một nonbot_an_cap và một nhà , những làm việc trong đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều là người nhà quân nhân cả.”
An Mị gật đầu ra hiệu đã hiểu.
Bên trong nhàleech_txt_ngu không có vách ngăn, dãy vòi sen thì chỉ có hai cái bể lớnleech_txt_ngu hình nhật.
Phóngvi_pham_ban_quyen nhìn qua, đâu cũng là những thân hình trần trụi trắng hếu.
lưu hòa lẫn với mùi xàbot_an_cap phòng xộc thẳng vào .
Bất kể là giác hay khứu , cảm giác chẳng mấy dễ chịu.
An Mị cứ chần chừ mãibot_an_cap, tự làm công vi_pham_ban_quyen tưởng cho một hồi lâu mới bắt đầu cởi quần .
Nào ngờ vừa mới cởi xong, baovi_pham_ban_quyen nhiêu ánh mắt đồng đổ dồn về cô.
“Trời đất ơi, davi_pham_ban_quyen này đẹp , từ dưới đều màu như nhau!” Có người không kìm được mà thốt lên cảm thán.
An xấu hổ đến mức chỉ muốn thuvi_pham_ban_quyen mình lại.
Chu Mai Hoa cười mắng: “Mấy bà thu hết cái tròng mắt lại tôi nhờ, cứ nhìn chằm chằm người ta làm gì thế? mình khôngvi_pham_ban_quyen có chắc?”
Mọi cười rộ lên.
“Có thì có thật, nhưng đâu có giống của người ta.”
“Cô An này, cô ănvi_pham_ban_quyen lớn được như vậy thế? Ngực ra ngực, mông , quan trọng là đã sinh mà eo vẫn thon, bụng lì, không biết còn tưởng là nữ chưa chồng ấy chứ.”
“Chậc , Phó sư Tiêu đúng là cái lão thôbot_an_cap kệch mà tốt số thật.”
An Mị cảm thấybot_an_cap không thoải mái chút nào, cô tìm góc nhanh chóng rửa rồi muốn ngay.
ngạc nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi: “Em không ngâm mình một lát à?”
Dù thời tiết bây giờ đã nóng lên, nhưng mấy chưa tắm, ngâm mình một chút sẽ dễ kỳ cọnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sạch sẽ hơn.
An Mị xua tay lia lịa: “Thôi không đâu, khôngbot_an_cap ngâm đâu.” Cô cúi gầm mặt chạy thẳng ra ngoài.
Chu Mai Hoa rẻ miệng, bà định cùng Tiểu An kỳ cho nhau để tăng cảm cơ đấy.
An Mị rabot_an_cap đến bên ngoài, hít thật sâu bầu không khí , vừa quay đầu lại đã thấy Hồng Hà cùng một cô gái trẻ đang đi về phía này, hai người vừa đi vừa chuyện.
bảo vợ sư trưởng toàn nước tắm ở nhà? Lại còn ngày nào tắm á? Thế thì tốn bao nhiêu củi lửa cho xuể!”
“Chứ còn gì nữa, chỉ có sư trưởng nhà mình nổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vợ thế”
Cuộc trò chuyện của người dừng bặt khi nhìnvi_pham_ban_quyen thấy An .
An Mị sực nhớ ra, cô gái trẻ đi cùng Hồng chính là Tiểu , bảo mẫu nhà sư trưởng Trần.
đến thăm Ôn Tuyết Mạn, cô ta còn tỏ cung kính lễ , không ngờ quay lưng đi đã cùng người ngoài nói chủ nhà rồi.
Tiểu Kiều chút lúng lên tiếng chào An Mị, cười lịch sự.
Hồng Hà không chào hỏi gì, An cũng coi như khôngbot_an_cap thấy cô .
Hai người trước An Mị.
Một lát sau, Đông Đông, Thạch Tiểu Quân mấy cậu bé thân Tiểu Quân từ nhà tắm nam đi ra.
Tiểu Quân lúc nãy còn chê bai Đông Đông, lúc này đã khoác tay lên vai cậu bé, vừa lại gần đã nói An Mị: “Dì ơi, tối nay cho em sang ngủ với con nhé.”
Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mị trêu : “ kìa, mới đó mà đã thân với sao?”
Thạch Tiểu Quân dõng dạc: “ con vừa mới thi đấu xong, em tuy nhưng lại tè xa bằng con . Con đã quyết định kết nghĩa anh em khác họ em ấy, không cầu sinh cùng năm cùng tháng cùng ngày, chỉbot_an_cap nguyện”
Từ cuối cùng còn chưabot_an_cap kịp thốt ra đã bị Đôngvi_pham_ban_quyen Đông ngăn lại: “Anh Tiểu Quân, buổi tối em anh được đâu, ở nhà emleech_txt_ngu cơ.”
Thạch Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quân tỏ vẻ thất vọng: “Thế mai em đi học cùng nhé?”
Đông Đông: “Em mới bốn tuổi, chưa đến tuổi đi học đâu .”
Thạch Tiểu Quân ủ rũ, được Đông Đông dỗ vài câu tươi cười hớn hở.
An Mị Đông Đông, thầm cảm thán thằng này tuy nhỏ tuổi nhưng trí tuệleech_txt_ngu cảm xúc thật sự rất cao
Đợi Chu Mai và Thạch San ra ngoài, nhóm mới nhau đi về.
Chính khi tan làm đi tắm ở nhà tắm công cộng, lúc anh đi An Mị còn nhắc : “Đừng chuyệnvi_pham_ban_quyen anh đã hứa vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em đấy, phải tắm cho thật sạch .”
Tiêu Chính loạngvi_pham_ban_quyen choạngleech_txt_ngu, suýt chút nữa thì .
đáng tiếcvi_pham_ban_quyen là, tắm sạch rồi cũng chẳng để làm gì.
Cái gã này tối đến giường đã ngủ như chết chớp mắt.
Mị tức tối lườm anh.
Không đúng, Tiêu Chính chắc chắn đang giấu tâm sự gì đó nên không vào cô.
An Mị không ngừng nhớ lại những chuyện giữa cô và Chính. mắt , đã kết hôn năm , có một đứa con , bấy lâu nay vẫn luôn không tốt
Chẳng lẽleech_txt_ngu vì Tiêu Chính để tâm đến chuyện nguyên chủ từng ngoại tình?
Nhưng nếu để tâm, lại đồng ý không ly hôn, hơn nữa ngày nay còn sống với rất hòa hợp?
An Mị mãi không thông, cuối tức giận vào môngvi_pham_ban_quyen Tiêu một cái.
Nhịp thở của người đàn ông khựng lại trong lát.
Hừ, giả vờ !
Tính bướng bỉnh của An Mị dậy.
Được lắm, nếu không rũ đượcleech_txt_ngu người đàn ông này đến mức phải cầu xin được với cô, cô sẽvi_pham_ban_quyen khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mang họ An nữa!
Sau thất bại lần đầu vào bếp, An Mị hạ quyết tâm phải sạch nỗi nhục này.
Điểm mấu chốt nằm ở việc dụng thành thạo bếp lò đất.
Sau khivi_pham_ban_quyen thỉnh giáo Chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mai Hoaleech_txt_ngu và không ngừng luyện tập, cuối cùngbot_an_cap An cũng có thể sửleech_txt_ngu bếp lò một khá tự nhiênvi_pham_ban_quyen.
Ngày hôm đó, Tiêu Chính vừa về đến nhà đã ngửi thấy một hương đậm đà tỏa ra.
“Ba ơi lại xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , mẹ mónbot_an_cap !” Đông Đông nhận tiếng động khi ba về, tức chạy ra ngoài, đôi tay nhỏleech_txt_ngu xíu vẫy gọi rối rít.
Tiêu Chính ngạcbot_an_cap nhiên nhướng mày, cởi mũ cầm , bước theo con trai lại ăn.
Trên bàn đã bày sẵn món mặn một món canh: trứng xào dưa chuột, một đĩa dưa muối nhỏ. Tiêuleech_txt_ngu Chính dùng thìa khuấy nhẹvi_pham_ban_quyen bát canhbot_an_cap, bên trong có tôm và đậubot_an_cap .
“Thức ăn đến rồi đây”
Chính nhìn tiếng gọi, thấy đang bưng một đĩa thịt kho xíu đi tới.
Những miếng thịt kho đậmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đà màu cánh , bóng bẩy mỡ màng, được làm nổi bật trên nền đĩa tinh , vô cùng hấp dẫn và gọivi_pham_ban_quyen.
Tiêu Chính kìm được mà nuốt nước miếng: “Cái này cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này đều là cô làm sao?”
Đông nhảu đáp: “Đều là do người mẹ hại của con làm đó !”
An Mị tayleech_txt_ngu với con trai: “ tốn, khiêm tốn chút nào.”
Tiêuvi_pham_ban_quyen Chính bật cười.
Chưa bàn đến hương vịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chỉ riêng cách bày đủ đạt điểm ưu , cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói là do đầu bếp củavi_pham_ban_quyen cơm nhà nước làm cũng chẳng ai nghi ngờ.
Tiêu Chính định cầm đũa lên ngay thì bị An Mị lạibot_an_cap: “Chưa rửa tay mà, đi rửa tay đi.”
Thói quen rửa khi ăn quả thực Tiêu Chính chưa rèn được, lúc nhớ thì rửa, lúc quên thì thôi. Nghe lời nhắc nhở của An Mị, anh liền ngoan ngoãn đi làm theo.
vậy, An Mị hài lòngbot_an_cap gậtleech_txt_ngu đầu.
Người đàn ông thực sự rất nghe lời, xem ra việc thiện các thói quen khác của anh cũng khó đến .
Saubot_an_cap quay lại, anh lòng gắp một miếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thịt kho bỏ vào miệng.
Đoạn, anh nhìn An Mị với ánh mắt sáng rực.
Anbot_an_cap Mị hỏi: “Thế nào?”
Tiêu ít nghĩa, chẳng biết từ gì để hình dungvi_pham_ban_quyen, chỉ giơ tay cái lên: “Ngon lắm!”
Anbot_an_cap Mị lập tức cười cong mắt: “Vậy thì ăn nhiều một chút.”
“Mẹ ơi, mẹ ơi” Đông Đông thấy mẹ chỉ nhìn thì không vui, sauvi_pham_ban_quyen khi thu hút được sự chú của mẹ, cậu bé nịu: “ phải bảoleech_txt_ngu Đông Đông ăn nhiều một chút .”
An buồn cười vươn tay khều cái cằmbot_an_cap nhỏ của con: “Đông của chúng ta cũng thật nhiều nhé.”
Lúc này cậu bé mới mãn nguyện.
“Mấy ngày nay cô đã tốnvi_pham_ban_quyen không ít công để học dùng bếp lò không?” Chính liếc nhìn An Mịbot_an_cap một cái.
Mị chìa taybot_an_cap phảibot_an_cap mình ra, để lộ những vết xước do củi phải trên mu bànvi_pham_ban_quyen tay, cùng cả những vết nhỏ do những mỡ bắn vào.
Chẳngvi_pham_ban_quyen cần nói , cô đã khiến cảm xúc lòngvi_pham_ban_quyen Tiêu Chính dâng trào, vừa xót xabot_an_cap vừa áy náy, lại xen lẫnbot_an_cap một cảm phúc lời nào tả xiết.
dùngvi_pham_ban_quyen đầu ngón tay mơn trớnleech_txt_ngu nhẹ nhàng lên những vết tích trên mu bàn tay cô, đầy vẻ cẩnvi_pham_ban_quyen .
Lớp da thô ráp cọ sát khiến An Mị cảm thấy ngứa ngáy, lật tay lại, gãi nhẹ vào lòng bàn anh.
Một luồng tê dại lan từ lòng tay ra toàn , Tiêu Chính vội vàng tay lại, cúi đầu lùa cơm.
Anh chuyển chủ đềleech_txt_ngu: “Ngày mai tôi được , sẽ cố gắng buổi sángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi mua đá vềvi_pham_ban_quyen, buổi chiều sửa xong con đường.”
“Còn nhà vệ sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì sao? Khi nào có thể bắt đầu cảivi_pham_ban_quyen tạo, tôi đã đưa bản thiết kế cho rồi mà.” Mị thấy việc khác không vội, quan trọng nhất là phải sửa nhà sinh .
“Bản thiết kế đó tôi xem rồi, xi thì dễ nói, nhưng bồn nước và ống dùng tấm nhựa tổng hợpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tôi đã nhờ người mua nơi khácvi_pham_ban_quyen rồi, không về nhanh thế được.”
An Mị gật đầu.
Tiêu Chính nhìn An Mị, đề nghị: “Hay là chúngleech_txt_ngu ta cũng học theo nhà sư trưởng, lát đá phiến khắp sân, hoặc là lángleech_txt_ngu xi măng, như vậy trời không có lấy một chút bùnleech_txt_ngu đất nào.”
Lúc này, Tiêu Chính đã hoàn quên sân vườn nhà sư vừa xây xong, anh đã bĩu môibot_an_cap thường như thế nào.
Hiện giờ trong đầu chỉ có một ý nghĩ duy nhất, đó là chắc An Mị cũng giống như vợleech_txt_ngu trưởng, thích một môi trường sống không .
Nào ngờ An Mị lại lắc : “Chỉ cần sửa một con đường nhỏ là được rồi, những chỗ khác tôi còn muốn trồngbot_an_cap rau nữa. đã xin hạt giống của chị Mai Hoa rồi, đường xong là bắt đầu trồng, lúc đó anh phải đứng bên cạnh hướng dẫn đấy nhé.”
Tiêu Chính xuất nông dân, đương nhiên thiên về việc trồng rau trong sân hơn, nghe vậy thì vui vẻ nói: “Vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì phân trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bể phốt nhà mình có chỗ dùng .”
Sắc mặt An Mị biến đổi: “ được! Trồng rau thì được, nhưng không được dùng dùng cái đó để tưới, tôi không chịu nổi cái mùinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó đâu.”
Vừa mớileech_txt_ngu định khen cô, chớpvi_pham_ban_quyen mắt đã lại lộ ra thói đỏng đảnh của giai cấp tư sản rồi.
lẩm bẩm trong lòng một câu, nhưng không thực sự ý kiến gì. An Mị lặn lội xavi_pham_ban_quyen đến đâyvi_pham_ban_quyen theo quân, cơm cho anh ăn, còn muốn trồng rau trong sân, thế này đã là lắm rồi.
chuyện khác, cứ chiều theo ý cô vậy.
Nhỡ đâu cô ấy lại bỏ chạy sao.
Nghĩ đến đây, gương mặt Tiêu Chính thoáng qua một tialeech_txt_ngu u tối.
Trước đây khi An Mị đòi ly với anh, anh còn thể chấp nhận được, vì hôn của họ quả thực tốt đẹp, cô muốn đuổi một sống hạnh phúc , anh thành toàn.
Nhưng bây giờ, An Mị nóivi_pham_ban_quyen thay đổi hoàn toàn, chỉ qua biểu hiện của vài ngày ngắn ngủi này, cô đã vẽ ra cho anh viễn cảnh vô cùng hạnh phúcbot_an_cap. Anh thể tưởngleech_txt_ngu tượng đượcleech_txt_ngu, nếu anh và một An Mị đã thay này cứ tiếp tục sống như thế này, ngày họ chắcvi_pham_ban_quyen chắn rất tốt đẹp.
Anh khá sợ hãi, sợ rằng tại chỉ là một , sợ những ngày tháng mà tưởng đó sẽ giờ tới.
Vì vậy, nhẫn nhịn đến mức sắp nổ, anh vẫn không hề chạm vàovi_pham_ban_quyen cô.
Nếu hai có thêm một đứa con nữa, sẽ chẳng bao giờ để đi nữa, dùbot_an_cap có chuyện gì xảy ra.
Anh muốn giữ lại tỉnh táo, cũng là để lại cho cô một đường lui.
Trong lòng suy miên man, nhưng Chính không lộ ngoài mặt, An Mị hoàn toàn không hay biết gì.
xong không đợileech_txt_ngu An Mị nói, Tiêu Chính tự giác đi bát.
An Mị bảo phải lau sạch bệ bếp, lập tức lau đến mức sáng loáng như gương.
An Mị nói muốn làm một tủ đựng bát có thể dựng đứng bát lên cho dễ nước, anh cũng không nóibot_an_cap hai đồng ý đi ngay.
Dáng vẻ ngoan ngoãn nghe lời nàybot_an_cap trái ngượcleech_txt_ngu toàn với vẻvi_pham_ban_quyen ngoài mạnh mẽ của anh.
Sau khi Tiêu Chính đi làm không lâu, Ôn Tuyết Mạnvi_pham_ban_quyen mà lại tìm đến nhà.
An Mị pha trà cho cô, cô đón rồi quan sát xung quanh một hồi.
An Mị bài trí nhà cửa không có gì quá nổi , có thể nói là sạch gàng, giốngleech_txt_ngu như đại đa số các gia đình khác.
Ôn Mạn nhấp một ngụm trà, : “Trà Long Tỉnh? Trà ngon đấy.”
An Mị cười cười: “Ba tôi gói cho tôi mang , cũng khôngvi_pham_ban_quyen rành trà lắm.”
Ôn Mạn không cùng cô hàn huyên lâu, đi thẳng vào vấn đề: “ nghe nói cô bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiêu Chính đánh?”
An Mị sững người: “Cô nghe ai nói thế?”
Ôn Tuyếtleech_txt_ngu Mạn nhún vai: “Đã truyền đến tôi rồi thì thể dung được, chắc cả khu tập thể không không biết.”
An Mị đau đầu đỡ trán: “Đó là tin nhảm thôileech_txt_ngu.”
Ôn Tuyết gật đầu: “Nếu cô đã vậy thì tôi tin.”
Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thở phào nhẹ , cứ ngỡnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải giải rất nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứ.
Ôn Tuyết lại nói: “Hôm đó cô nấu cơm làm cả bếp, vốn tôileech_txt_ngu định qua xem thử, nhưng đông người, cô cũng sao nên tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không sang nữa.”
Mị cười nói: “Cảm ơn quan tâmvi_pham_ban_quyen của cô.”
Ôn Tuyết : “ của Tiêu không thấp, nuôi nổi bảo , cô hoàn toànvi_pham_ban_quyen không cần thiết phải làm nhữngleech_txt_ngu công việc của bảo mẫu đó Nếu cần bảo mẫu, tôi có thể giới thiệu cho cô người.”
Anbot_an_cap Mị vội vàng xua tayvi_pham_ban_quyen: “Không cần không cần đâu, thực ra tôi khá thích ăn.” Chỉ còn haibot_an_cap năm nữa là thờileech_txt_ngu thế loạn lạc rồi, cô đâu dám dùng mẫu chứvi_pham_ban_quyen.
Ôn Mạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net An Mị là người đẳng cấp với mình nên ý định kết giao, nhưng hai lần tiếp mới ra, những chung vi_pham_ban_quyen và An Mị thực sự không nhiềuvi_pham_ban_quyen.
Ôn Tuyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mạn đứng dậy: “Vậy được rồi, tôi xin phép về trước.”
An dự một chút rồi gọi Ôn Tuyết Mạn lại, nói: “ tập này có rấtbot_an_cap nhiều người ở, nhưng tôi dường không thấy nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo mẫu cả, số đều là tìm người thân ở quê lên phụ giúp việc nhà.”
Nghe lời đoán ý, Ôn Tuyết lập tức hiểu ra ý của An Mị.
Cũng thật lạ, Trần Cương vì chuyện bảo mẫu mà đã cãi nhau với cô hai lần, Ôn Tuyết đều để tâm, ngược lại còn thấy Trần Cương không xótnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vợ, thế mà lạibot_an_cap để cô làm nhà. Nhưng lúc này, lời khuyên bảo lại thốt ra từ miệngleech_txt_ngu An Mịvi_pham_ban_quyen, chí cô ấyleech_txt_ngu chỉ nhắc nhở cách gián tiếp, mức tiếp Ôn Mạn cao hơn rất nhiều.
Cô mỉm cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Cảm lời nhắc nhở của , tôi biết rồi.”
Cát Hồng Anh nhìn thấybot_an_cap Ôn Tuyết Mạn đi từ nhà họ An, trong lòng khôngvi_pham_ban_quyen khỏi khó chịu.
Đúng họp theo loài, tiểu thư chỉ thích tìm tiểu sản chơi cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Chị.” Cát Hồng Hà chạyvi_pham_ban_quyen tới, khoác lấy cánh tay Cát Hồng Anh, vỗ ngực đầy vẻ may : “Hôm em nghe Vương lão thái nói, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiêubot_an_cap Tiêu phó sư trưởng đánhvi_pham_ban_quyen vợ thật , may mà hồi đó em gả cho anh !”
Cát Hồng Anh giật mình: “Cái gì?”
Hà thuật lại nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời mình vừa nghe được: ” Hôm đi em cũngvi_pham_ban_quyen thấy An Mị, tiếc là không lại gầnbot_an_cap nên khôngbot_an_cap nhìn rõ dấu bàn tay trênbot_an_cap mặt cô ta.”
Cát Hồng Anh tỏleech_txt_ngu vẻ nghi ngờ. Cô và Dư Bảo Sơn đã quen biết Tiêu Chính nhiều năm, theo hiểuleech_txt_ngu cô, Tiêu Chínhleech_txt_ngu tuy hung dữ nhưng không kiểu người sẽ đánh phụ nữ.
Cát ngẫm nghĩ hồi lâu, cuối cùng : “Vấn đề chắcleech_txt_ngu chắn nằm Mị! Em xem cô ta hôm đó kìa, nấu bữa cơmleech_txt_ngu mà suýt nữa đốtleech_txt_ngu luôn cả nhà, bình thường thì điệu bộ thư, hơn nữa còn” Nói đến , cô cười một tiếng kỳ quái.
: “ nữa còn gì cơ?”
Cát Hồng Anh vốn luôn cho mình khácleech_txt_ngu hẳn đám đàn nội trợ, việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngồi lê mách điều cô khinhleech_txt_ngu . Thế nhưng lúc này đối mặt vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em gái ruột, cô kìm được mà nới lỏng việc tự quản lý bản thân.
“Hồi ở trường quân độibot_an_cap tỉnh đã lời đồn này rồi, là An tự nguyện gả cho Tiêu Chính. Trướcbot_an_cap khi kết hôn cô ta đãvi_pham_ban_quyen có người tình rồi, vì người đó cưới người khác nên cô mới dỗi mà gả cho anh .”
“Hả?”
Sự nhiên của Hồng Hàleech_txt_ngu càng Cát Hồng muốnvi_pham_ban_quyen cho bõ công: “Sau khi kết , An Mị ba bữa lại về đẻ, tối cũng không thèm về nhà ngủ. Hừ, ai mà biết côbot_an_cap ta ngủ nhà đẻ hay ngủ ở chỗ nào . Suốt bốn năm Tiêu Chính ở sưvi_pham_ban_quyen đoàn độc , côbot_an_cap ta cũng cứ ở lì nhà mẹ đẻ, chưa một thăm chồng!”
Cát Hồng Hà há mồm: “Ý chị là, cô ta cô ta ngoại ?”
Cát Hồng Anh ghéleech_txt_ngu sát lại, vẻ bí hiểm: “Em nhìn thằng bé Đôngleech_txt_ngu nhà cô ta , nétvi_pham_ban_quyen nào giống Tiêu Chính không?”
Hồng Hà chưa bao giờ nhìn đứa trẻ đó, cố gắng hồi tưởng: “ như đúng là giống bố nó thật.”
Hồng Anh cười mỉa mai: “Cho nên chị mới nói, Tiêu Chính cưới phải hạng vợ thế đúng là cả một . Anh ta mà hôn rồi cưới em, chẳng ngày tháng dễ chịu đến thế nào. Thành phần đình , lại năng bản phận.”
“Chị, đừng nói nữa” Cát cúi . Từ khi biết Chính đánh , cô đã chẳngleech_txt_ngu chút thiện cảm nào với nữa.
Cát Hồng biết ý em gái: “Được được được, không nhắc anh ta nữa, nói của em . Để khi rảnh chị bảo anh rể mời Lý xứ trưởng đến nhà ăn , lúc đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hãy kỹleech_txt_ngu cậu ta.”
Cát Hồng đỏ mặt: “Thế thì ngại chết đi đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Cát Hồng Anh cười lườm em gái một cái: “ ạ, chị đương nhiên khờ đến mức nói thẳng là để em xem . Chị tìm được cái cớ rồi, không phải An Mị đến sao, bảo là tổ chức tiệcvi_pham_ban_quyen gió cho người nhà Tiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phó sư , mời mấy cán cấp cao đến nhà ăn cơm, ai có đình đưa . thì chẳng nhận ra là đang mắt cả.”
Cát Hồng Hà bấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm.
“Đến ngày đó, em hãy trổ tài làm một bàn thức thật ngon, thể hiền mình. Đảm bảo cậu ta thấy xong sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ động đến cửa cầu hôn ngay.”
Mặt Cát Hồng đỏ như nhỏ : “Chị”
Cát Hồng Anh hài lòng nhìn embot_an_cap gái. Em gái cô cái gì cũng tốt, không tin không được một người đàn ông hồn.
Sáng hôm sau lúc sửa đường, đằng sau Chính còn có thêm một người.
“Đây Tùng, qua đây giúp tay.” Tiêu Chính giới thiệu với vẻ không mấy tình nguyện.
vốn định một mình sửa xong con để thể hiện sự đảm đang của mình cho An Mị thấy, thế mà cái thằng cha Hàn Tùng này cứ thích lo chuyện bao đồng. Nó thì giúp được cái tích sự chứ!

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay