Bác Sĩ Thiên Tài Xuyên Về Thập Niên 70 Xé Đơn Ly Hôn, Chồng Sĩ Quan Làm Giàu

Bác Sĩ Thiên Tài Xuyên Về Thập Niên 70 Xé Đơn Ly Hôn, Chồng Sĩ Quan Làm Giàu

Uyển Mộc full 09/08/2026 190 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

Bác Sĩ Thiên Tài Xuyên Không Về Thập Niên 70: Vã Mặt Cực Căng, Ôm Trọn Anh Chồng Sĩ Quan Khét Tiếng! 🔥

Vừa mở mắt ra đã thấy tờ đơn ly hôn đập thẳng vào mặt, bên ngoài thì mẹ ruột tính kế bán cho kẻ ngốc, “trà xanh” nhòm ngó chồng, bên trong thì anh chồng sĩ quan mặt lạnh đang chuẩn bị dọn đồ rời đi. Khoan đã! Mỹ nam cơ bụng 8 múi, nhan sắc đỉnh lưu thế này mà nguyên chủ lại chê? Tránh ra, để chị đây hưởng thụ!

Xuyên không về năm 1978, nữ bác sĩ ngoại khoa thiên tài Hạ Nhan vô tình nhặt được kịch bản “nữ phụ pháo hôi”. Nguyên chủ bị gia đình ruột thịt tẩy não, nằng nặc đòi ly hôn với Thạch Lỗi – vị phó chủ nhiệm căn cứ bảo mật vô cùng tài giỏi – chỉ để gả cho một tên ngốc cùng làng nhằm đổi vợ cho em trai. Tỉnh mộng đi! Hạ Nhan lập tức xé nát đơn ly hôn, lật ngược thế cờ. Bằng trí thông minh, bản lĩnh vững vàng và tài năng y khoa xuất chúng, cô từng bước vả mặt đám người nhà cực phẩm, bóc trần bộ mặt giả tạo của ả y tá Tiêu Dung tâm cơ. Giữa tiếng xôn xao bàn tán của khu tập thể, tiếng động cơ xe Jeep quân dụng rền vang và những biến cố án mạng bất ngờ, hãy nhắm mắt lại và lắng nghe hành trình Hạ Nhan từ một cô vợ bị ghét bỏ trở thành đóa hồng kiêu hãnh, trói chặt trái tim anh chồng sĩ quan lạnh lùng nhưng bên trong lại ấm áp đến lụi tim!

✨ Tại sao bạn không thể bỏ lỡ siêu phẩm này?
🔥 Nữ chính “não to”, vả mặt cực gắt: Bác sĩ thiên tài thủ đoạn sấm sét, tuyệt đối không thánh mẫu. Một câu nói “khóa mõm” trà xanh, dẹp loạn cực phẩm gia đình. Cảm giác nghe những màn combat bằng lời nói cực kỳ đã cái nư!
💖 Cơm tró ngập mồm, sủng tận trời mây: Anh chồng sĩ quan Thạch Lỗi bên ngoài lạnh như băng, bên trong cưng vợ số 1. Tiền lương nộp đủ, vào bếp nấu ăn, bế công chúa bạo dạn… chemistry ngọt sâu răng chắc chắn sẽ khiến bạn rung rinh.
🎧 Bối cảnh thập niên 70 hoài cổ & kịch tính: Sự kết hợp hoàn hảo giữa thể loại Điền văn, Quân hôn và một chút Trinh thám hồi hộp. Mọi âm thanh đấu trí, phá án và sinh hoạt đời thường đều được tái hiện vô cùng sống động.

🎧 Đeo ngay tai nghe, tắt bớt đèn và bấm PLAY để cày ngay siêu phẩm ngôn tình xuyên không vạn người mê này! Giọng đọc truyền cảm sẽ đưa bạn xuyên không về thập niên 70 ngay trong một nốt nhạc! Kịch hay bắt đầu! 🚀

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
Bác Sĩ Thiên Tài Xuyên Về Thập Niên 70 Xé Đơn Ly Hôn, Chồng Sĩ Quan Làm Giàu cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Hạ Nhan cảm mình sự đã quá , chỉ mới hai ly vang đã thấy được người đànleech_txt_ngu ông khiến trái tim mình ràng.
Người đàn ông có ngũ quan góc cạnh, sâu thẳm, tuy chấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạnh lùng sát khiến người khác không dám lạibot_an_cap gần, nhưng lại khơi dậy khao khát chinh phục vàvi_pham_ban_quyen làm tan anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Dáng môi rõ nét, hẳn là rất để .
sao là mơbot_an_cap thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thế Hạ Nhan tiến lại , chủ động đặt môi mình lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net môi anh.
Ưm, em làmleech_txt_ngu gì vậy?
Người ông giãy giụa, cố gỡ Hạ Nhan đang bám chặt như con bạch tuộc ra khỏi người mình.
Suỵt, trong mơ màvi_pham_ban_quyen cũng không ngoan, cầu xin đừng động đậy có được không? Để embot_an_cap cưng chiều anh nào!
Hạ Nhan nghĩ bụng sống thanh tịnh 30 năm rồi, ngay cả mơ còn bảo , đến giấc nồng cũng chẳng dám cho tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì thiệt thòi quá. bot_an_cap cô càng thêm phóng túng.
không biết lúc dáng vẻ mình mê đến nhường , đường cong phập theo từng cử như đang thử ý chí của đối phương.
Người đàn ông dần mất đi khả năng kháng cự.
Cơ bụng tám múi, anh săn chắc thật đấy, eo đẹpleech_txt_ngu, chân còn dài, đúng là khiến em nỡ rời tay!
Đôi bàn tay dài của Hạ Nhan khắp người anh, đầu ngón tay như mang theo điện, chạm tới đâu là như có tia lửa điện xèo bốcleech_txt_ngu lên đó.
Đến đây, lấy em đi!
Hạvi_pham_ban_quyen Nhan khẽ cắn vào yết hầu đối phương.
Đến lúc này, người đàn ông hoàn mất phòng thủ.
Đây là người vợleech_txt_ngu cưới hỏi đàng
Một hồi xở, suýt chút nữa thì tìm đúng chỗ. Xem ra đối phương giống cô, đều là những kẻ non nớt, lầnbot_an_cap đầuleech_txt_ngu làm chuyện ấy nên chẳng hiểu phong tình.
Đến khi bắt đầu mãnhleech_txt_ngu liệt hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Hạ Nhan lại thấy sao mà đau thế?
Chẳngleech_txt_ngu giống lời đồn chút nào, không hề hưởng tí gì cả.
Đừng, đừng mà, dừng đi, làm loạnbot_an_cap nữa là tôi với anh !
Hạ hét lênvi_pham_ban_quyen một tiếng để tìm đường giải . Dù chính cô cũng chẳng hiểu tại mình lại hét đòi ly hôn trong mơ.
Câu nói một lời nguyền, khiến đối lập tức dừngleech_txt_ngu lại.
Dường như tổn thươngvi_pham_ban_quyen bởi câu nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó, anh trằn cả đêm không ngủ được.
Cònvi_pham_ban_quyen Hạ Nhan thì lại ngủ say!
Trời sáng.
Hạ Nhan còn đang mơ màng thì đột nhiên nghe thấy tiếng một người đàn ông bên :
Hạ , đơn ly hôn tôi ký rồi, để trênvi_pham_ban_quyen bàn đấy! em đã muốn ly hôn như vậy thì tùy emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Vừa mới mở mắt, còn chưa kịp định thần xem mình đang ở đâu, Hạ Nhan đã nghe thấy giọngbot_an_cap nói kìm nén và đầy bất lực của ông.
Ly hônbot_an_cap? hôn cơ?
Hạ Nhan chưa từng kết nhất không phản ứngvi_pham_ban_quyen kịp. Người đàn ông này chẳng phải làvi_pham_ban_quyen người trong giấcbot_an_cap qua sao?
leech_txt_ngu thời nay được đầu tư vậy à? Còn có cả phim dài nữa?
Toàn bộ tiền tiết kiệm, đạp, đồng hồ đều để lại chovi_pham_ban_quyen em, đồ trên bàn cả đấy, em tự lấy đi. Chuyến công tácvi_pham_ban_quyen này ít nhất một tôi mới về. thì khóa kỹ là .
Người đàn ông không đáp lời Hạ Nhan mà lo dặn dò ngăn , giọng nhẫn nhịn vẫn rất rành mạch, nghe ra là một người có tâm vững vàng, biết kiểm soát cảm xúcbot_an_cap.
Hạ Nhan ngồi , toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân nhức, một nơi nào đó còn có cảmleech_txt_ngu giác khác lạ khiến cô không nhịn được kêu một tiếngbot_an_cap. Ngước mắt lên, vừa vặn phải mắt của Thạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lỗi. Hạ Nhan sững như bị sétleech_txt_ngu đánh:
Người đàn ông trước mặt chiếc sơ mi sạch , ngoài là áo khoác màu xám, gương mặt điển trai, chất . Quan trọng là, gương mặt anhleech_txt_ngu giống hệt bức di ảnh của Thạch Lỗi cô đã thấy ở niệm mấy ngày trước!
rồi sao?
Thạch Thạchleech_txt_ngu Lỗi?
Hạ Nhan ướm một tiếng.
Thạch Lỗi nhíu mày, nhìn chằm chằm vào Nhan.
Gương mặt côleech_txt_ngu vẫn đẹp khôngbot_an_cap mọi khi.
Sau khi kết , cô ở giai đoạn chuyển giao giữa vẻ thanh của thiếu và nét mặn mà của phụ nữ có , như đỉnh của quả chớm ửng hồng, đẹp nao lòng.
Thạch Lỗi nhìn vẻ quyến rũ mà chính cô cũng không tự biết, không tự chủleech_txt_ngu được mà lại, nhưng nhanh chóng mímbot_an_cap môi, kìm sự thất vọng trong lòng.
Anh nhận ra giọng nói của Hạ Nhan có chút kỳ lạ, đã đến giờ làm nhiệm vụ, anh không kịp nghĩ nhiều, chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng rồi đẩy cửa, rảo bước rời đi.
Hạ Nhan đang ngẩn thì nhiên một luồng ký lạ lẫm vào bộ. khi tiếp nhận, cô một ngã xuống giường, vùi mặt vào chăn phát những tiếng hét ưm ưm.
ơi! Côbot_an_cap xuyên không rồi, xuyên về cuối thập niên 70. Cô gái độc thân từ trong trứng nước như cô đây đã kết , trởvi_pham_ban_quyen thành vợ của Thạch Lỗi.
Đúng vậyvi_pham_ban_quyen, người này chính nhân Thạch Lỗi mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã xem phần giới thiệu chiến công trong nhà lưuleech_txt_ngu ! Cũng là người đang chuẩn ly hônleech_txt_ngu với .
Nguyên thân Hạ Nhan năm nayvi_pham_ban_quyen tuổi, Thạch Lỗi tuổi. Thạch Lỗi làm công tác bảo mật tại một cứ vật tư quốc gia quy mô lớn.
Hai người mới kếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôn được ba mâu thuẫn đã đầy rẫy. cảm thấyvi_pham_ban_quyen Lỗi khô khan, nhắc, việc bận không có thời gian sóc cô, nên suốt ngày đòi ly hôn, còn viết sẵn đơn ép Thạch ký tên.
Xem ra lần này Lỗi không chịu nổi sự quấy nhiễu cô nữa nên cuối đãbot_an_cap đồng ýleech_txt_ngu.
Còn tối hôm , dưới sự chủ động của Hạ Nhan, họ đã lần đầu thực sự trở thành vợ chồng.
Trời ơi, là cô chủ động! Nghĩ đến sự túng mình qua, mặt không khỏi bừng.
Nói ngại cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơi , nhưngleech_txt_ngu mà hai bên chưa có kinh , chỉ thấy đau chẳng thấy sướng ích gì!
Gào thét mộtbot_an_cap , không khí trong chăn sắp bị cô hút cạn, cô mới chui đầu ra hít lấy hít để khí .
Luồng không lạnh tràn vào phổi nhắc nhở cô không phải ảo giác, cô thật sự đã xuyên không rồibot_an_cap.
Hạ dậy, quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quanhleech_txt_ngu.
Căn phòng xây bằng gạch, mái , tường vôi trắng đơn sơ, ngoài ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không có vật trí nào khác.
cửa sổ cóbot_an_cap một chiếcbot_an_cap quần áo một cánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sát bên cái bàn, trên bàn đặt hồ báovi_pham_ban_quyen thức, mộtvi_pham_ban_quyen phích nước vỏ , một bộ ly thủy tinh. Dướibot_an_cap đất kê hai chiếc ghế dài sát tường, cuối cùngleech_txt_ngu là chiếc giường đôi cô đang ngồi. Đó là tất cả đồ đạc giản dịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong phòng.
Trước khi xuyên không, Hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhan là bác sĩ phẫu thuật tim mạch tài hàng đầu dưới 40nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuổi quốc gia. còn nhưng với leech_txt_ngu, cô đã chinh phục được nhiều ca bệnh tim khó được quốc tế công nhận, danh tiếng lẫy lừng và được kính trọng trên toàn .
Vàibot_an_cap trước, vị tổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chức đi tham quan nhà lưu niệm, Hạ Nhan bớt thời gian tham gia, nhìn thấy ảnh của Thạch Lỗi còn ngùi tưởng một hồi.
qua sinh nhật bạn thân, uống hơileech_txt_ngu quá chén, ngờ lại không như vậy.
Đêmleech_txt_ngu qua cứ ngỡ là một đêm sau khi saynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không ngờ lạibot_an_capleech_txt_ngu chuyện thật!
Ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net học y có thể mài đũng trên ghế nhà mười mấy năm trời thì tâm lý quả không phải dạng . Hạ Nhan mất để tiêu hóa ức đứtbot_an_cap quãng của thân, rồi bắt đầu đốibot_an_cap mặt hiện thực rằng mình có thể sẽ phải sống ở đây mãi mãi.
cồm bò dậy, đi đến trước bàn thấy tờ đơn ly có đè một chiếc đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồ hiệu Plum, một chiếc chìa đạpvi_pham_ban_quyen và một cuốn tiết kiệm.
Hạ Nhan mở sổ ra xem, trong cóleech_txt_ngu 382 tệ, gửi định kỳ bavi_pham_ban_quyen năm với lãi suấtbot_an_cap 4.5 cô phải tặc lưỡi. Tiền được hàng tháng, tháng nhiều thì 18 tệ, ít thì 3 , phần sắp rút.
! Ở thời đại này, đâyleech_txt_ngu một khổng lồ!
Gom góp số này chủ yếu là cấp bậc của Thạch Lỗi cao, lương cũng cao. đợt điều chỉnh lương , cấp bậc của anh, mỗi tháng có thể nhận 30 tệ, đúng chuẩn tầng lớp thu nhập cao.
chileech_txt_ngu tiết tháng nào gửi có thể thấy Thạch Lỗi là người đàn tiết kiệm, ngoài những phí sinh hoạt cần thiết, có bao nhiêu tiền anh đều chắt bóp để dành, không tiêu xài hoang phí một xu.
Những thứ trênvi_pham_ban_quyen bàn gần như là toàn bộ tài sản của Thạch Lỗi.
Anh đã để lại cả đồ giá trị cho người vợ mới cưới hai Nhan, còn bản thân thì nhận tay trắng.
đàn ông được đấy chứ, không phảibot_an_cap bên có lỗi mà ly hôn vẫn quan đến vợ nhỏ!
bấy thôi Hạ đã thấy nhân rất tốtleech_txt_ngu.
về việc có hôn hay ?
Cô phải cân nhắc thêm .
bàn đến chuyện người đàn này xuất sắc thế nàovi_pham_ban_quyen, chỉ riêng cái sắc kia thôi cũng khiến Hạ Nhan cảm thấy gả anh không hề lỗ! Đặt vào xã hội đại, đây chắc chắn là gương mặt đại minh tinh hàng ! Là kiểu đàn ông mà cô có tiền mua vé cũng chẳngleech_txt_ngu chạm vào được!
bây giờ, chỉ cần cô là có thể tùy ý sờ soạn!
Hì hì!
sĩ Hạvi_pham_ban_quyen vừa nghĩ đến gương mặt tuấn tú của Thạch Lỗi là nước miếng sắp ròng ròng.
Ấy, không đúng, Thạch Lỗi hy khi tuổi đời cònleech_txt_ngu trẻ mà!
Hạ Nhan đột nhiên nhớ ra chuyện đại này!
phần giới thiệuleech_txt_ngu ở nhà lưu niệmbot_an_cap, Lỗi hy sinh vào ngày 14 tháng 4 năm 1978. giới nói gặp tai nạn bất ngờ trong lúc làm việc, đã nhường hội sống chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự còn mình không may hyvi_pham_ban_quyen sinh.
Thạch Lỗi vừa ra khỏi cửa nói làvi_pham_ban_quyen đi thựcleech_txt_ngu hiện nhiệm vụ?
bot_an_cap phải sẽ nhiệm vụ này ?
Không lẽ nào? Vừa mới xuyên quavi_pham_ban_quyen đã phải làm góa sao?
Nhan nhất thời trầm mặc.
Hả? Cái gì? Số côbot_an_cap lại đen à?
Cô nhìn đơn ly hôn , rồi lại nghĩ chuyện Thạch Lỗi sắp sinh, đấu tranh tư tưởng dữbot_an_cap dộivi_pham_ban_quyen giữa hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net danh xưng “vợ cũ” hay “góa phụ”.
Cô thuận tay cầm chiếc đồng hồ Plum trên lên, đâyvi_pham_ban_quyen là loại đồng hồ tự động nhảy ngày, thời bấy giờ có giá hơn tệ, xứng đáng là món đồbot_an_cap xỉ bậc nhất.
Nhìn thấy ngày tháng trên mặt đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồ, Hạ nhẹ . giờ ngày 3 năm 1978, cách ngày Thạch Lỗi hy sinh vẫn còn hơn một tháng .
Chuyến công này của Thạch Lỗi an toàn. Tạm cô sẽ không phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm góa phụ.
Vậy có nên thành vợ không nhỉ?
Hừleech_txt_ngu, người thànhbot_an_cap không bao giờ lựa chọn!
Cả hai danh xưng cô đều cần!
Hạ Nhan quyết trướcvi_pham_ban_quyen tiên cứvi_pham_ban_quyen làm quen cuộc ở đây đã, rồi tùy cơ ứng biến sau.
chủ chê Thạch Lỗi coi công việc là nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không biết chăm gia , không hiểu tình, lại càngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng biết nói những lời âu yếm khiến người ta đỏ mặt đập, tóm lại trăm không hài lòng. Nhưng mắt Tiến sĩ Hạ, những điều này chẳng khuyết điểm gì to tát. chínhbot_an_cap thân cô cũng là người như vậy.
chú trọng hơn vào tinh thầnleech_txt_ngu trách nhiệm, tố chất và của người đàn ông. Mà những thứ này, Thạch như gì.
Chẳng biết nguyên chủ muốn gả cho hạng thần tiên phương nào? Với điều kiện của bản thân , liệu có thể gả cho người đàn ông nào tốt hơn Lỗi sao?
Giữa lúc Hạ Nhan đang suy nghĩ mông , “cộc cộc”, bỗng có tiếng gõ cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vang lên. Nhan chưa kịpleech_txt_ngu lên tiếngleech_txt_ngu, người ngoài cửa đã nóivi_pham_ban_quyen:
“Tiểu Hạ, chị Hà Hoa đây, dậy mở cửa được khôngbot_an_cap? Chị bưng bát cháo qua cho cô này.”
Nghe thấy là chị hàng xómbot_an_cap Hà Hoa, Hạ Nhan vội đáp:
“Tới đây ạ!”
mở cửa, một người phụ nữ ngoài ba mươi tuổi lập tức đon đảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giábot_an_cap cô.
ôi, Hạ, bịvi_pham_ban_quyen sốt cao có khác, sắc mặt kém đi hẳn! Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thạch phó nhà cô thươngleech_txt_ngu vợ chưa kìa, trước lúc đi còn đưa gạovi_pham_ban_quyen nhờ nấu cháo cho . Chị Thạch khách khí quá, bát cháo còn đưa trả cho nhà chị. Nhưng mà nói đi cũng phảibot_an_cap nóibot_an_cap , trong khu thể này, thương vợ Thạch phó đúng là có khó tìm, anh ấy mà đứng thứ hai thì không ai dám nhận thứ nhất.”
Hà Hoa người hay lamnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hay , nhiều nhưng khôngbot_an_cap có ý xấu, chỉleech_txt_ngu là một phụ nữvi_pham_ban_quyen nông thôn mồmbot_an_cap mười. Nghe bà nói, có thấy bà rất về phía Thạch Lỗi, không tiếc lời khen anh.
Chồng bà là Thôi Lĩnh, cán cấp với Thạch Lỗi. Nhưng trong mắt mọi người, Thạch Lỗi trẻ tuổi, năngleech_txt_ngu lực giỏi , tố chất và tiềm năng thăng tiến vượt xa Thôi Lĩnh, vì thế Hà Hoa đối với Hạ Nhan lúc nào cũng khách khí.
Hạ Nhan thấy khay không chỉ trắng mà còn có củ muối và nửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quả trứng vịtvi_pham_ban_quyen muối, bụng chốc sôi lên ùng ục, đúng là thật . Cô khách sáo nhậnleech_txt_ngu lấy khay, nói:
“Chị Hà Hoa, cảm ơn chị, làm chị quá.”
Hà Hoa nhìnbot_an_cap khuôn mặt tụy của Hạvi_pham_ban_quyen , định nói lại thôi. này, đứa con trai ở nhà bên bỗng rống , bà thấy liền hốt hoảng, bỏ lại một câu:
“Tiểu Hạ này, chị thấy đợt đi nhiệm vụ lần này hình như Tiêu Dung đi theo, cô phải tự mình giữ cho chặt ! Tiểu Đệ hình nhưleech_txt_ngu ngã rồi, chị phải sao!”
Chẳng đợi Hạ Nhan phản ứng, Hànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoa đãleech_txt_ngu vội vàng rời vì đứa con trai ba tuổi Thôi Tiểu Đệ đang thảm ở nhà bên. Đứa trẻ này cứ hụt hơi, trông rất đáng sợ, Hà Hoa phảivi_pham_ban_quyen về dỗ ngay kẻo khócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến ngất đi mất.
nói không không cuối của Hà khiến Hạ Nhan ngơ ngác như rùa bò dưới đất. Tiêu Dung là ? Cô mới xuyên tới, ký chưa thể khớp hết được.
Ăn xong bát cháo trắng với trứng và cải muối, Hạleech_txt_ngu Nhan thấy khá hơn hẳn. Côleech_txt_ngu cất thỏa ly hôn và sổ kiệm vào ngăn kéo bàn. Chìa khóa ngăn kéo Thạch Lỗi mỗi người giữ một cái. Muốn xem giờ, cô đeo hồ vào tay.
Trong ngăn còn có ít tiền lẻ, tờ mười đồngvi_pham_ban_quyen, đồngvi_pham_ban_quyen, một , năm hào, năm Hạ Nhanvi_pham_ban_quyen đếmleech_txt_ngu lại, tổng cộng có 16 5 hào 7 xu. là tiền sinh hoạt Lỗi lại cho cô khileech_txt_ngu anh vắng nhà.
Người đàn này duyệt được! Bản thân không ở nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.netnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để lại tận nửa tháng lương vợ tiêuleech_txt_ngu xài. Hạ Nhan tặc lưỡi tán thưởng.
Tuy là một Tiến sĩ Y khoa lạnh lùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưng đó chỉ là vẻ ngoài, thực tế cô cũng thích xem tin bátvi_pham_ban_quyen quái, thích đồng nghiệp kể chuyện gia đình. Cô biết ở thời đại này, không ít đàn ôngvi_pham_ban_quyen lấy vợbot_an_cap chỉ muốn tìm một người giúp việc miễn phí hoặc cái máy . Tiến sĩ Hạ học hành mà tuổi xuân, nhưng không hối hận. May mà chưa kết hôn, không thì có khi đã trở thành bi kịch mấy bộ tâm xã hội rồi.
Tiến sĩ Hạ vốn định độc thân cảvi_pham_ban_quyen đời, chẳng ngờ trời không vừa mắt, thèm đã cho xuyên không, còn tiếp xếp một cuộc hôn nhân để “ đắp”. Thôi thì nhân phẩm và kiện của đối phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng tốt, Hạbot_an_cap Nhan thể chung sống được.
trước đâyvi_pham_ban_quyen hoa trên núi tuyết, nhưng giờ cô cũng sẵnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hạ phàm nếm thử khói lửa nhân gian, một cuộc đời bình dịleech_txt_ngu.
Từ mọi dấu hiện , Thạch Lỗi một đàn tốt, tiết kiệm với bản thân nhưng hào với vợ. Anh đẹp trai, có biên chế, lạibot_an_cap giữ chức ở một vị khá lớn. Vì là đơn vị trực thuộc nên nếu chuyển về địanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phương, cấp bậc của anh đủ để làm lãnh đạo cao nhất. Một người cầu tiến, ưu tú, phẩm chất cao đẹp vậy, chẳng hiểu chủ còn không hài gì mà làm loạnleech_txt_ngu, khóc lóc om sòm, thậm chí ngược đãi bản thân đến mức phátbot_an_cap sốt rồi mất mạng dùng mọi thủ đoạn ly hôn với Thạchleech_txt_ngu Lỗi.
Đúng là đầu óc có vấn đề nhỉ?
Hạ Nhan mắng nhẹ một câu, rồi lại thấy leech_txt_ngu sai sai. Ồ, cô chẳng phải đang tự mắng mình sao? Thôi, không mắng nữa!
Trẻ tuổi tốtbot_an_cap, tuy đêm qua cao ăn xong là thấy cơ thể hồi phục ngay. Còn sớmleech_txt_ngu, Hạ Nhan lấy nắm tiền bỏ túi, định ra thị trấn Đại Phố gần đó đi dạo một chút cho thuộc trường.
“Hạ Nhan, cô trốn đi đâu ? Ly hôn chưa? Tôi đợi ở đây hai ngày rồi, giờ cô mới tới?”
Vừa tới đầu Đại Phố, Hạ Nhan đã bị một người đàn ông chặn đường. Gã mặt hoa da phấn, tóc dài quá tai, mái che khuất mắt, tóc gáy dài gầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạm cổ, chắc phải ba ngày chưa gội, gàu trắng xóa lấm tấm, dầu tiết ra chắc đủ xào một đĩa .
thì cốvi_pham_ban_quyen tỏ ra lịch sự, sơ mi trắng, để phô thân phận còn cài bốn chiếc bút máy túi ngực. Thời nàyvi_pham_ban_quyen cài một chiếc là biểu tượng của người học, hai chiếcleech_txt_ngu cao hơn, nhưng cài năm chiếc thì đâu là thợ sửa bút, chẳng biết gã này có hiểu .
dưới là quần vải , không giống kiểu quần rộng giờ, quần của gãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được sửa lại ôm sát, lộ cả cặp mông, đúng kiểu hình tượng “tiểu sinh mặt trắng”. Chắc gã đang bắt chước nhân chính Tần Hán trong phim “ ngoại”, chỉ tiếcvi_pham_ban_quyen là vẽ hổvi_pham_ban_quyen không thành thành ra chó. Sonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thạch Lỗi, hình củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gã kém xa .
Nhan thấy người này liền nhớ , gã Ngô Băng, là vô nghề nghiệp ở thị trấn Đại Phốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Hình gã nhắm trúng nhan của Hạleech_txt_ngu Nhan đang đeo bám dai dẳng. Hạ Nhan chẳngbot_an_cap hề thích gã, nhưng đêm qua bỗng nảy ra ý định tai hại, Băng làm cái cớ, nói mình đã tìm thấy chân để đòi ly hônleech_txt_ngu với Thạch .
Thạch Lỗi kích động như vậy đồng ý ly hôn. Đúng là nước ngu ngốc! Tự hắt nước bẩn lên đầu mình. Rõ không có gì với Ngô Băng mà cứ khăng khăng là có tình cảm! Nguyên chủ đúng là !
Ngô Băng lại dám thanh bạch nhật quấy rầy cô? Hạ Nhan sa sầm , lạnh nói:
“Ly hôn cái gì? Tôi và Thạch Lỗi vẫn đang mặn nồng lắm! Ngô Băng, tôi nói cho biết, tôi và Lỗi là hôn nhân quân , được pháp luật bảo vệ. Anh mà phá hoại nhân quân đội là bị ngồi tù đấy!”
Hạ Nhan vừa nhìn thấy gã thanh niên bóng bẩy nhớp nhúaleech_txt_ngu này đã thấy buồn nôn, chẳng hiểu tại sao nguyên chủ lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy hạng người làm cái cớ để đòi ly hôn.
Lúc này, Hạ dĩ nhiên muốn nhanhvi_pham_ban_quyen chóng giải quyết dứt , cô kiên quyết từ chối, mau lẹ gạt Ngô Băng ra khỏi cuộc sống của mình.
“Hạleech_txt_ngu Nhan, không thể nào? Đầu óc có vấn đề à? Chẳng phải đã kèo là tuần này sẽ ly để gả cho tôi ? Côbot_an_cap, cô lừa dối tình cảm! đàn bà thủy tính dương hoa!”
Ngô thẹn hóa giận.
Lờileech_txt_ngu cáo buộc này của Ngô Băng vô nghiêm trọng. Ở thời đại màvi_pham_ban_quyen danh dự lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn cả trời xanh, người phụ nữ nếu bịvi_pham_ban_quyen gán lừa dối tình cảm, tính dương thì coi như không ngẩng đầu lên nổi trước đám đông, thậm chí cả gia đình cũng bị vạ lây.
Hạ dừngvi_pham_ban_quyen bước, quayvi_pham_ban_quyen nhìn Băng đang bám đuôi bằng ánh mắt nửa cười nửa không:
“Ngô Băng, tôi nữ đã có . Anh công khai chọc tôi giữa đường thế này, anh nghĩ công an sẽ tha cho anhleech_txt_ngu chắc? Kìa, đồn công ngay trước mặt rồi, muốn cùng tôi vào đó nói chuyện với các đồng chí công an không?”
Ngô Băng ngẩng đầu, chợt nhìn thấy tấm biển của đồn côngbot_an_cap an thị trấn Đại Bộ, sợ tớibot_an_cap khựng lại, chửi thề một tiếng:
“Coi như cô giỏi! Để đó rồi sẽvi_pham_ban_quyen tìm cô sau! không dễ vậy đâuleech_txt_ngu!”
đe dọa xong, Ngô thấy công an mặc trắng xanh bước ra từ trong đồn, nghi vềbot_an_cap phía . Biếtleech_txt_ngu mình đuối lý, lại sợ Hạ Nhan thực sự làm rùm beng lên, vội vàng chuồn mất.
Hạ Nhan mỉm cười hài lòng.
Cái gã này, xem ra cũng chỉ là loại nhát ra vẻ, ngoài cứng trong mềm. Không biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nguyên chủ nhìn trúng gã ở điểm nào?
Nhìn cái thỉu đầy mùi dầu tóc của gã sao?
Ngô Băng đi vào một con hẻm trong trấn, nghĩ đến thái độ của Hạ Nhan mà không chỗ phát tiếtvi_pham_ban_quyen, gãvi_pham_ban_quyen đábot_an_cap mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhát bứcvi_pham_ban_quyen đất khiến vôi vữa bong tróc.
“Ngô Băng!”
Có tiếng phụ nữ gọi gã.
Ngô Băng ngẩng lên, nhìn thấy ngườibot_an_cap phụ nữ trước mặt, ánh mắt gã lóe , cười lương:
“Ồ, là y tá Tiêu Dung à! có biết tại saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hạ Nhan đột nhiên lùng tôi, đòibot_an_cap tôi lên gặp công an ? Rõ ràng cô bảo thái độ của cô ta đã lay, đang định lyvi_pham_ban_quyen hôn rồi mà.”
“Chắc là Hạ chưa nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thông suốt nênvi_pham_ban_quyen thái độ mới thường nhưvi_pham_ban_quyen vậy. Đây chính là lúc thửbot_an_cap thách lĩnh của đấy. Đàn bà đẹp sợ nhất là ông lợm, chỉ cần anh kiên trì cô ta, sớm muộn gì cô ta cũng sẽ cảm động thôi.”
Tiêu Dung kiên nhẫn khuyên nhủbot_an_cap.
“Bám? Chiêu chắc không dùng được nữa . Sao tôi cứ cảm thấy ánh mắt giọngvi_pham_ban_quyen điệu của Hạ Nhan nhìn tôi hẳn trước nhỉ? Lúc nãy cô ta định kéo vào đồn công an, chắc cô ta dám làm thật đấy, làm tôi sợ hú hồn!”
Ngô tuy là hạng lưu manh nhưng lại rất sợvi_pham_ban_quyen những mặc sắc phục.
Hạbot_an_cap Nhan còn lấy tộibot_an_cap hôn , trêu chọc phụ nữ có đe dọa, khiến gã thực sự bịvi_pham_ban_quyen dọa cho khiếp vía. Thời bấy giờ, lưu manh có thể bị xử bắn. Gã từng tận mắt một tay đại lưu thị phải kẹo , gã không muốn lâm vàovi_pham_ban_quyen kết cục chút nào.
Trước đây Hạ Nhanbot_an_cap rất dễ thao túng, chỉ cần hung dữ một chút là đã bị chế. Ai ngờ hôm nay Hạ Nhan không, chỉ vài câu đã khiến gã sợ đến mứcvi_pham_ban_quyen chạy trối chết.
Thú thật, đến giờ Ngô Băng vẫn chưa hoàn , cảm thấy mình thật mất mặt!
Tiêu Dung nghe vậy cũng rất kinh , cô ta nhíu mày nói:
“Anh nên có độ tốt một chút, dỗ cô ta, đừng có lúc nào cũng gào thét hung hăng. phải cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang thiếuvi_pham_ban_quyen quan của đàn ông sao?”
“Được thôi, cô đưa cho tôi nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng nữa, tôi sẽ thử cô ta lần nữa. Nếu không vì thấy cô thì tôi chẳng muốn làm việc này đâu! như tố cáo phá hoại nhân quân thì không chuyện đùa đâu!”
Ngô nhếch cười, tay phía Tiêu Dung.
Thấy Ngô tử ngoạm, Tiêu Dung xót ruột, nhưng để gã tiếp tục đeo bám Hạ Nhan, ta đành cắn răng móc năm cho gã.
Ngô Băng giật lấy tiền, nhét vào túi rồi nghênh ngang rời đi.
Tiêu Dung bước ra khỏi con thì bất thình lình một người phụ nữ xuất hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước mặt.
“Tiêu Dungbot_an_cap, cô làm gìleech_txt_ngu trong hẻm thế?”
“Hạ Hạ Nhan? cô lại ởvi_pham_ban_quyen đây?”
Tiêu Dung không ngờ động phá hoại hôn nhân mình, âm thầm hại lưng lại bị Hạ Nhan bắt quả tang. Cô ta sợ tới mồ hôi hột ròng ròngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trênleech_txt_ngu trán, nói lắp bắp.
“À, tôi tình đi qua, thấy cô ở nên tiếng thôi.”
Hạ Nhan cười tươi, dường như thực sự chỉ là chào hỏi bình thường rồi thản nhiên bỏbot_an_cap đi.
Lúc tim Tiêu Dung mới trở lại lồng ngực.
Xem chừng Hạ Nhan không phát hiện ra việc cô ta gặp gỡ Ngô Băng. Tiêu Dung lau mồ lạnh trên trán, vội vàng người rời đi.
Hạ ngoái đầu nhìn bóng lưng Tiêu , mặt lên cười lạnh lùng.
Bây giờ mà vạch trầnbot_an_cap Dung và Ngô Băng thì vẫn còn quá sớm, thời cơ chưa chín muồi. cần tìm một thời địa điểm thích hợp mới làm chuyện này được.
khi Hà Hoa mang cháo có nhắc đến Tiêu Dung, rõ ràng là đang đóleech_txt_ngu. Lúc ấy Hạ Nhan ngơ , nhưng giờ chắp nối lại cácvi_pham_ban_quyen kiện, cô đã lờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mờ đoánbot_an_cap ra:
Tiêu Dung, cô y tánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở trạm y tế , xem không đơnbot_an_cap giản chút nào! Chắc hẳn cô ta thầm mến Thạch Lỗi, một lòng muốn chia rẽ Hạ Nhan và Thạch Lỗi nên mới không tiền chuộc Ngô Băng đến quấy rối Hạ Nhan.
Kế hoạch của Tiêu vốn dĩ sắp thànhleech_txt_ngu công , ai ngờ thân lên cơn sốt rồi , khiến bác sĩ Hạ xuyên không tới đây.
Nghĩ suốt này, Nhan không khỏi răng căm hận.
Hóa ra Tiêu Dung chính là nguyên nhân khiến cô phải xuyên không!
Nằm đi! Có cô , kiếp nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiêu Dung đừngvi_pham_ban_quyen chạm vào mộtvi_pham_ban_quyen sợi tóc của Thạch Lỗi!
Bình thường Dung giả vờ rất giỏi, chủ động nhiệt tình với mọi người. Thêm vào đó cô ta còn là y tá, ai mà có lúc đau đầu nhức óc cần đi khám. Mỗi lầnvi_pham_ban_quyen gặp Tiêuleech_txt_ngu Dung, thái độ của cô ta tốt không còn để chê.
Khi tiêm, cô dùng ngón út khều nhẹ tiêm, vừa nói chuyện tán sự chú ý của bệnh nhân, tiêm xong lúc nào không hay.
Những chuyện như là chi tiết nhỏ, nhưng lúc ốm đau là con người yếu lòng nhấtbot_an_cap, thấy một nhân viên chuyên nghiệp quan tâm chu đáo như vậy, mọi người vô trung lại phóng đại lòng của Tiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dung lên.
Danh tiếng của Tiêu Dung trong khu tập thể gia quyến có thể nói là bàn thạch.
Cònbot_an_cap Hạ là gương mặt , tháng qua cô biết đối xử , lúc nào cũng giữ vẻ mặt lùng. Cộng thêm việc chưa được sắp xếp việc nên cứ quanh quẩn nhà một kẻ lười biếng vô rỗileech_txt_ngu nghề, còn ngày cãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhau với Thạch Lỗi, nên danh tiếng cô trong khu tập cựcvi_pham_ban_quyen tệleech_txt_ngu .
Các gia đình khu khi nhắc đếnvi_pham_ban_quyen Hạ Nhan lắcleech_txt_ngu thở dài, tiếc cho đàn ông có điềuvi_pham_ban_quyen kiện tốt như anh Thạch lạivi_pham_ban_quyen lấy một vợ lười biếng, bằng cấp, có hộ khẩu nông thôn.
bot_an_cap nói, danhleech_txt_ngu tiếng của Tiêu Dungleech_txt_ngu và Hạ Nhan trong tập thểbot_an_cap này, một người trên trời, một người dưới thẳm.
Thế nên, nếu Hạ Nhan trực nói với mọi rằng Tiêu Dung mua chuộc manh hôn nhân củavi_pham_ban_quyen mình, có lẽ người mắng chửi té tát sẽ là cô chứbot_an_cap Tiêu Dung.
Tiêu Dung là thần áo trắng, là cô y tá mỉvi_pham_ban_quyen chu đáo, lương chuyện thế, sao có thể phá hoại gia đình người khác được?
chắn là Hạ Nhan cô không giữ mình đổ thừa chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net y tá Tiêu!
Y tá Tiêu người tốt, Hạ Nhan người cũng quá đáng quávi_pham_ban_quyen rồi đấy!
cần dùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngón chân để nghĩ, Nhan cũng biết những người trong khu tập thể nói gì về cô và Tiêu Dung.
Hạ đúng là một tiến sĩ y khoa đã dành hàng chục năm đèn sách, phải là kẻ mọt sách chỉ biết lý thuyết suông.
Cô nén cơn , chờ đợibot_an_cap thời cơ thích hợp nhất để ra đòn quyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định khiến Tiêu Dung sauvi_pham_ban_quyen không còn mặt mũi nàobot_an_cap mà nhảy nhót mặt mìnhleech_txt_ngu nữavi_pham_ban_quyen, những vậy, cô còn phải khiến ả bị đạp thê thảm!
Phố Đinh được gọi là con phố nhộn nhịp nhất thị trấn Đại Phố, nhưng thực tế chỉ cần mười là đi hết. Nơi này chẳng qua cũng chỉ một cửa hàng bách hóa, một quán nhỏ, một , một cửa hàng kim khí, một cửa hàng nông một tiệm may, ra khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn gì khác.
bị Ngô Băng Tiêu Dung làm phiền, Nhan dạo quanh con phố uất nhất trấn một vòng, cảm thấyvi_pham_ban_quyen chỉ có bấy nhiêu mất hứng thúbot_an_cap, chuẩn bị về .
Ngay khi Nhan đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi ra phía ngoài thị trấn, cô bỗng nghebot_an_cap thấyvi_pham_ban_quyen tiếng kêu cứu dồn dập lênleech_txt_ngu phía trước:
“Cứu với! Có ai không, cứu trai tôi , nó thở nữa rồi! ai giúp tôi không?”
Nhannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngước mắt nhìn lên, cách đó khoảng hai mét, niên chừng mười sáu, mười bảy tuổi bế một đứa trẻ năm, sáu thángleech_txt_ngu tuổi trong tay. Cậu thiếu niên tỏ ra lúng túngbot_an_cap, nước giụa, vì quá sốt sắng mà chỉ biết kêu gàoleech_txt_ngu loạn xạ.
Người vây xem hóng hớt dần đông lên, nhưng đối mặt với đứa trẻ nhỏ mềm , mọi người cũng đều , không biết phải xử thế nào.
Hạ Nhan vội vàng tiến lại gần, vừa hỏi vừa sát tìnhbot_an_cap trạng của đứa bé:
“Có chuyện gìleech_txt_ngu vậy?”
“Vừavi_pham_ban_quyen nãy đi ngang qua nhà bà ba, bà ấy nhét cho tôi một quả , hình như nóbot_an_cap chửng rồi. Có lẽ hạt tobot_an_cap quá nên bị mắc nghẹn!”
Thiếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuy hoảng loạn nhưng ít ra vẫn trình bày rõ ràng được sựvi_pham_ban_quyen việc.
“Không phải mắcleech_txt_ngu nghẹn thường đâu, lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị dị vật chặn đường thở đến thở được! , đưa cho tôi!”
Hạ Nhan đón lấy đứa bé, ngồi thụp xuống, đặt đứa bé nằm sấp, hướng lên trên dọc theo đùibot_an_cap mình, sau dùng hai ngón tay ấn dọc theo lưng đứa bé đẩy mạnh phía .
Khi đường thở bị tắc nghẽnbot_an_cap, phương pháp cấp cứu Heimlich làbot_an_cap hiệu quả nhất!
Quả nhiên, dưới kỹ thuật cấp cứu chuyên nghiệp của Hạ Nhan, chỉ sau cái đẩy, một tiếng “” vang lên, từ miệng đứa bé văngvi_pham_ban_quyen ra hạt nhãn lớnleech_txt_ngu. Ngay đó tiếng khóc “oa” vang dội, khuôn mặt vốn đang tím oxy nhanh chóng trở hồng hàovi_pham_ban_quyen.
“Oavi_pham_ban_quyen, hạt nhãn văng ra rồi kìa, hạt to này thì đến người còn chết nghẹn chứvi_pham_ban_quyen đừng nói trẻ con!”
“Đứaleech_txt_ngu này lớn thật, gặp đúng người có nghề rồi!”
Người qua đường không ngớt khen ngợi.
Sắc mặt thiếu niên cũng trắng bệch sangvi_pham_ban_quyen đỏ hồng, ngừng hẳn.
“Được rồi, khôngvi_pham_ban_quyen sao nữa. Sau nhất định phải chú ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trẻ nhỏ thế này không được cho ăn đồ có hạt, hay những món , kích thước quá lớn. Nói tóm lại, việc ăn uống phải tâm hơn một chút.”
Nói , Hạ thuận tay trao trả đứa bé cho thiếu niên.
ơn !”
niên mừng phát khócvi_pham_ban_quyen, bế lấy đứa nhìn đi lại, sau khi xác em traibot_an_cap đã thở bình thường mới thở phào nhẹ nhõm.
Lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này cậu ngẩng đầu lên mới nhận ra Hạ Nhan đã lặng lẽ rời đi từ lúc nào.
Làm việc tốt xong liền phủi áo ra đi, không màng công danh hay danh tiếng.
Hạ mang theo cảm giác sảng sau khi cứu sống một mạng người để đi về nhà.
trong đời làm bác sĩ, cô không biếtleech_txt_ngu đã cứu nhiêu nhân, nhưng mỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lần thành công, cô vẫn luôn cảm thấy niềm trào dâng lòng.
Đây chính là một những nguồn động lực giúp cô theo đuổivi_pham_ban_quyen ngành y!
Khu tập nằm trong một thung được bao quanh bởi nonnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, có tường bao kín, tích khoảng năm mẫu. Các dãy nhà đều nhà cấp xây gạch đỏ lợpvi_pham_ban_quyen ngói đen, sừng sữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vùng núi sông nước. Kiến trúc quy củ toát lên vẻ nghiêm nghị, khiến người ta vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn đã biết không phải lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khu cư bình thường.
cán bộ đã kết và đưa gia theo cùng thì được phânleech_txt_ngu một gian riêng, còn cán bộ độc thânvi_pham_ban_quyen chỉ có thể ký túc xá tập thể.
Hạ Nhan vừa bước vào khu tập thể gặp Hà Hoaleech_txt_ngu.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoabot_an_cap một taybot_an_cap bế con trai nhỏ, tay dắt con trai lớn. Trên cậu con cả Thôibot_an_cap Đại Đệ cõng cô em tuổi Thôi Muộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Trong tay Thôi Muội đang cầmvi_pham_ban_quyen một sợi dây thừng, kéo theo một chú vịt gỗ có xe lăn dưới chân.
Cả đình đi cùng nhau trông như gà mẹ dẫn đàn gàvi_pham_ban_quyen con đi kiếmvi_pham_ban_quyen mồi, vô cùng náo nhiệt.
Nhìn thấy Hạ , Hà Hoa vội vàng tiến lại , nhỏ:
“Tiểu , mẹ cô đến rồi . Bà ấy đang ngồi chờ trước cửa nhà . Tôi bảo bà vào nhà tôivi_pham_ban_quyen ngồi chơi một lát mà bà không chịu, nên tôi mới pha cốc nước cho bà ấy uống.”
Hà Hoa đông , cả gia đình chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trông chờ vào đồng lương một mình Thôi Lĩnh. Lương của Thôi Lĩnh dù cao nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net “hai khó tay”, người nuôi bao nhiêu miệng ăn, lại nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về cho mẹ già ở quê tháng hẹp.
Tiền nhà họ lúcleech_txt_ngu nào cũng hết trước cuối tháng. Mỗi khi gặp việc gấp vào cuối tháng, Thôileech_txt_ngu Lĩnhbot_an_cap lại phải mượnvi_pham_ban_quyen Thạch Lỗi. Thạch Lỗi lần nào cũng cho mượn rất sảng khoái. Thôi Lĩnh cứ nhận lương đầu tháng là trả lại đủ cho Lỗi ngay.
Chính vì vậy, mối quan hệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giữa nhà rất tốt. Hà Hoa biết Hạ Nhan và Lỗi thường xuyên cãi vã, chị vẫn luôn giữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thái độ sáo với cô.
Chị nói vậy là vì sợ Hạ Nhan thầm trách mình tiếp đãi mẹ không chu đáo, để bà phải ngồi không ngoài trời.
Hạ Nhan cảm ơn Hà , rồi thấp thỏm đi gặp mẹ mình là Lâm Quế Châu.
Linh hồn cô đã thay đổi nên rất lo lắng hànhleech_txt_ngu vi cửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của mình có gìvi_pham_ban_quyen khiến Lâm Quế Châu ra sơ hở. Chẳng phải ta thường con ai mẹ” sao!
cửa, Hạ Nhan một người phụ nữ trung niên đang ngồi trên bậc . Dưới chân bà đặt một chiếc bao tải phân bón có chữ “Urea”, bên trong có vẻ chứa thứ gì đóbot_an_cap căng phồng.
, đến ?”
Hạ Nhan hắng , mở lời chào.
“Hạ Nhan, mày đâu đấy? Tao đợi mày cả buổi trời rồi. Cái nơi rách nát này củaleech_txt_ngu tụi màyleech_txt_ngu đến chiếc xe công nông cũngleech_txt_ngu chẳng chặn được, đúng là nơi khỉ ho cò gáy, phải đi rõ xaleech_txt_ngu, cả chân lên rồi đây này.”
Vừa thấy Hạ Nhan, Lâmbot_an_cap đã không khách ràm.
Nhanbot_an_cap nghe mà phát bực. Đây khu tập thể, có làm ruộng đâu mà có xe công nông.
Miệng thì nói đi bộ xa lắm, nhưng chắc chắn Lâm Quếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Châu đã bắt xe khách đến thị Đại bộ vào đây. Đoạn đường đầy một cây , làm sao mà phồng được?
Hèn nguyên chủvi_pham_ban_quyen nào cũng khăng khăng đòi hôn, gia đình gốc của cô ấy cóbot_an_cap vấn đề thật rồi!
Nếu mong con sống tốt, đã đi rồi thì hà cứ phải chê bai môi trường sống con?
Hơn , môi ở đây tuy có chút đơn điệu tẻ nhạtvi_pham_ban_quyen, nhưng tạileech_txt_ngu không nhắc đến những điểm tốt? Conbot_an_cap có công việc ổn định, vụ thấp, lươngbot_an_cap cao, trẻ tuổi còn có thể thăngleech_txt_ngu tiến, quan trọng nhất là còn đẹp trai!
Bao nhiêu cái tốt không nhắc, toàn móc những khiếm khuyết trong cuộc sốngbot_an_cap. chủ sống ở nông , tầm nhìn hạn hẹp, hèn gì bị Lâm Quế Châu mũi.
Theo trí nguyên chủ, sở dĩ Lâm Châu chê bai môi trường sống hiệnbot_an_cap tại của gáileech_txt_ngu như bà ta một muốn thúc ép gái ly hôn. Bởi vì đứa con trai ngốc của trưởng thôn Tônbot_an_cap Đại Phúc vẫn thíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là Hạ , giờ vẫn luôn miệng lảm nhảm Hạ Nhan vợ hắn ta!
“Mẹ, đi. Mẹ đến không gọi điện báo trước, có thể đạp xe thị đón mẹ, thế mẹ đã chẳng vất vả thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này.”
Nhan dùng cách của mình để phản đòn.
“Hừ, thoại thôn đặt ở trưởng thôn, nếu tao mà đi tìm ông gọi điện thì thằng Đại lại cứ quấn lấyleech_txt_ngu không cho đi, sống chết đòi gặpvi_pham_ban_quyen được mày mới chịu thảvi_pham_ban_quyen người. Mày đã gả đến cái xó núi này rồi, tao biết tìm đâu ra người trả cho nó chứ!”
Lâm Quế Châu nói cách không chút kiêng .
Ngọn lửa ký ức bùng lên, Hạ Nhan mới phát hiện ra nguyênvi_pham_ban_quyen thân không chỉ ngu hiếu mà còn là kẻ tiếp trợ cho em trai vô .
nhỏleech_txt_ngu cô đã luôn bị Lâm Quế Châu tẩy não, coi hỗ trợ em trai gia lập , thân thế sự nghiệp củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vụ của bản thân.
Nguyên chủleech_txt_ngu từ nhỏ lớn không ăn, không nỡ mặc, làm việc bán mạng, thứ đó đều là chuyện . Điều đáng sợ : vì chuyện đại sự cưới xin của em trai, cô suýt chút nữa đã bị Lâm Quế Châu Tôn Đại Phúc!
Chuyện đã náo loạn đến mức này mà nguyên chủ vẫn một lời oán trách, hèn gìleech_txt_ngu Lâm Quế Châu làm chuyện vẫn dám ra nói đi nói lại lần nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy.
Hạ Nhan nhíu mày, mở cửabot_an_cap cho Lâm Châu vào nhà vừa nói:
“Mẹ, con đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gả rồi, đừng nhắc chuyện Tôn Phúc nữa được không?”
“Tại sao không được nhắc? lúc mày gả cho Tôn Phúc thì em trai đã sớm cưới được Tiểu Hoa rồi. Mày gả cho Đại Phúc để đổi lấy em gái nóleech_txt_ngu gả cho em trai mày, hai nhà thành một nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, có không tốt chứ? mọi chuyện suôn sẻ, tao đã được bế cháu nội rồi. Đều tạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tên Thạch Lỗi đáng kia, nếu không phải hắn giữa đường phá ngang, làm hỏng chuyện tốt của Tôn Đại Phúc, nhân lúc mày chiếm hời thì mày cũng chẳng gả đến cái xó núi nàyvi_pham_ban_quyen!”
Lâm Quế Châu Thạch Lỗi khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.netbot_an_cap nhà nên nói rất phóng túng.
Hóa ra, lúc đầu em của Hạ Nhan là Hạ Quảng đem lòng yêu em gái của Tôn Đại là Tôn Tiểu Hoa, màvi_pham_ban_quyen Đại Phúc tuy ngốcbot_an_cap nghếch nhưng lại luôn dòm ngó nhan sắc xuất chúng của Hạ Nhan.
nhàbot_an_cap họ Hạ đến cầu hôn, trưởng thôn không hề chê nhà họ Hạ nghèo, cũng không mắng bọn là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, mà đề nghị đổi thân, dùng Hạ Nhan để đổi Tiểu Hoa.
Chuyện thânvi_pham_ban_quyen ở nông thôn cũngbot_an_cap rất thường thấy, thường là những hộ nông dân gia cảnh không tốt, vì muốn cưới vợ cho con trai nên mới bất đắc dĩ làm vậyvi_pham_ban_quyen.
Nhà trưởng thôn vốn là hộ có trong , mặc không lo, sở dĩ đưa đổi này vì cậu ngốc Tôn Đại Phúc có trí tuệ chỉ dừng lại ở mức bảy, tám , hơn 20 tuổi rồi vẫn còn tè dầm, chảy nước miếng, nhưng điều đóvi_pham_ban_quyen cũng không ngăn được cơ thể hắnleech_txt_ngu phát triển trưởng thành và bắt đầu thèmbot_an_cap khát đàn bà.
Người bình thường ai mà cam tâm gả hắn?
Nhưng trưởng thôn cũng không muốn con trai mình cưới một đứa tươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , đếnleech_txt_ngu đó đẻ ra một đứa cháu ngốc nửa đời sauleech_txt_ngu củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông chẳng phải là đời rồi ?
Vì thếbot_an_cap trưởng thôn đề nghị đổi .
Hạ Nhan đương không . Tuy cô nguvi_pham_ban_quyen hiếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưng chắc chắn cũng không muốn gả một tên ngốc, nghĩ thôi đã thấy buồn nôn. Tôn Đại Phúc suốt ngày đuổi theo các gái trong thôn, lại còn dám tụt quần mình trước mặt người ta
Hạ không bằngleech_txt_ngu lòng cũng không dámbot_an_cap trực tiếp từ , chỉ có kế hoãn binh, kéo dài thời gian không quyết định.
Lâm Quế Châu thấy bảo bối Hạ Quảng không cưới đượcleech_txt_ngu Tôn Tiểu Hoa màleech_txt_ngu tiều hẳn đi, bèn cùng trưởng thôn Tônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ ra kế gạo nấu thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơm.
Vào đêm tốibot_an_cap trời, Hạ Nhan bị Lâm Quế Châu đánh thuốc mê rồi đưa đếnbot_an_cap miếu Thổ thôn, thôn Tôn cũngvi_pham_ban_quyen đưa Tôn Đại Phúc .
ngờ Tôn Phúc mới vào miếu, đóng cửa thì đã bị ta .
Người đánh Tôn Đại Phúc chính là Thạch Lỗi.
đó Thạch Lỗi đangbot_an_cap thực hiệnvi_pham_ban_quyen nhiệm vụ thìvi_pham_ban_quyen trúng phải thuốc khiến cơ thể bị tê của phương. Sau khi cố gắng cắt đuôi kẻ đuôibot_an_cap, anhbot_an_cap trốn vào miếu Thổleech_txt_ngu Địa thôn, đợi thuốcbot_an_cap hết tác dụng mới quay về.
ngờ âm sai dương thác, anh và Hạ Nhan nhốt cùng một chỗ.
Nhà họ Tônbot_an_cap tưởng con trai Hạ Nhan đã xong chuyện tốt, sáng sớm đã gọibot_an_cap dânvi_pham_ban_quyen làng cố tình đến để bắt quả tang.
ngờ Tôn Phúc lại đang ngủ say như ở bên ngoài cửa miếu đóng chặt, còn trong miếu, Hạ Nhan lạivi_pham_ban_quyen bị nhốt cùng một người đàn ông lạ mặtleech_txt_ngu suốt cả đêm.
Mặc dù giữa Lỗivi_pham_ban_quyen và Hạ không xảy ra chuyện gì, nhưng trong mắt người làng danh tiết đã không còn sạch nữa.
Thạch Lỗi cũng không quỵt nợvi_pham_ban_quyen, sau khi về đơn vị bàn vụ, anh đã thôn cưới Hạ Nhan đi.
Lâm Quế Châu vì bản đã làm chuyện là đánh thuốc mê con gái dâng cho tên ngốc nên cũng không dám hé răng nửa , đành một khoản sính lễ thậtleech_txt_ngu lớn rồi ngậm ngùi gảbot_an_cap Hạ cho Thạch Lỗi.
Vốn tưởng rằng chuyện cứ thế mà qua . Không ngờ Hạ Quảng vìleech_txt_ngu Tiểu Hoa mà ăn không ngon, ngủ không yên, gầy đi một vòng, Lâm Châu xót xa vô cùngleech_txt_ngu.
Thế là hai tháng , bà ta thỉnh thoảng lại đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hạ Nhan, nhân lúc Thạch Lỗi đi làm nhà để tẩy não Hạ Nhan, bới móc đủ điều về cuộc sống ở đây, xấu Thạch Lỗi.
Dưới sự tác độngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của nhiều yếu tố, thêm việc nguyên thân quả thiển cận lại hiếu, là kẻ tiếp trợ em trai vôleech_txt_ngu , nên mới luôn đòi ly vớivi_pham_ban_quyen người ưu tú như Thạch .
Hạ sau khi Lâm Quế Châu đến đã kích hoạt đoạn ký ức này, cuối cùng cũng hiểu rõ nguyên thân sao lại gả cho Thạch Lỗi vốn có phậnvi_pham_ban_quyen hoàn toàn tương , và tại sao lại cứ đòi ly hôn với anh.
Hóa ra bên quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yêu ma quỷ quái, kẻ ngòi thổi gió, kẻ thìbot_an_cap đổ dầu vào lửa, kẻ giở trò xấu, tính tình nguyên thân lại không , hèn gìleech_txt_ngu phá mức thì ly hôn.
“Mẹ, ở vùng núi này tốt, nghe nói đạo sắp xem sắpleech_txt_ngu xếp công việc cho người nhà chúng con rồi, còn có thể chuyểnvi_pham_ban_quyen hộ khẩu nông thôn sang thành thị, chẳng phải rất sao? nàybot_an_cap convi_pham_ban_quyen sẽ cùng Lỗi ổn sống qua ngày, muốn bế cháu thì sớm sinhleech_txt_ngu chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một đứa, ngoại cũng làbot_an_cap máu mủ tình thâm mà, hi hi, chuyện hồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trướcleech_txt_ngu đừng nhắc lại nữa.”
Hạ biết muốn để Quế Châubot_an_cap từ bỏ ảo tưởng thì phải tỏ rõ ràng thái độnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của mình.
Không ngờ nghe Hạ Nhan vậy, Lâm Quếleech_txt_ngu Châu đã nhảy lên, ta vội vã nói:
“Lãnh đạo sắp xếp công việc người nhà? Có sắp xếp cũng sắp xếp cho em trai chứ, không phải nói là người nhà sao? Em trai mày không phải người nhà chắc? Mày là cái đứa con gái đã gả đi , Thạch Lỗi nuôi màyleech_txt_ngu, cơ hội chuyển hộ khẩu thành thị phải cho em trai mày. Chờ nó chuyển được hộleech_txt_ngu khẩu rồi, tìm đốibot_an_cap tượng dàng hơn sao? nói là cưới Tiểu Hoa, ngay cả những cô gái công ăn việc làm ở thành phố có đầy cho nó chọn.”
“Mẹ, lãnh đạo nói sắp xếp cho người nhà chỉ vợ chồng, con cái, chứ không chỉ anh chị em, đây là quy định rõ ràng văn bản rồi. Con dù có muốn nhường cũng không được, chắc chắn không thể sắp xếp chovi_pham_ban_quyen trai đâu.”
Hạ Nhan trực tiếp từ chốivi_pham_ban_quyen.
Thực ra vẫn có kẽ hở để xoay , quan có đồng ý không. xếp Hạ Quảng một công việc thời vẫnvi_pham_ban_quyen có thể được, điềuvi_pham_ban_quyen chắc chắn tốt hơn ở quêbot_an_cap, Nhan muốn.
Cô khó khăn lắmbot_an_cap mới thoát khỏi gia đình nguyên sinh phong kiến, thiên vị, trọng nam khinh này, không muốn lại cả họ đến đây để ngày ngày quản thúc mình, làm mình ghê tởm thêm .
Lâm Châu nghe nói là văn bản dấu đỏ đã ghi rõ , bàvi_pham_ban_quyen người đànbot_an_cap thôn chưa từng thấy sự đời nên chỉ đành tin .
“Thạch Lỗi đâu?” Lâm Quế Châu nhìn quanh hỏibot_an_cap.
“Anh ấy đi làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiệm vụ rồi, phải mấy ngày nữa mới về.”
Hạ thay Thạch Lỗibot_an_cap thở phào nhõm, không phải mặt với bà mẹ vợ đầy oánvi_pham_ban_quyen khí , anh đã đượcbot_an_cap một kiếp.
“Bố mày mấy ngày nay sức khỏe không tốt, trên giường cứ rên hừ. Thạch Lỗi đã không có nhà thì mày theo tao nhà chuyến, bố mày thương mày nhất, thấy mày về chắcbot_an_cap chắn ông ấy sẽ khá hơn nhiều.”
Lâm vẫn chưa bỏ ý định, cảm chuyện Hạ Nhan và Tônbot_an_cap Đại vẫn còn đường cứu vãn. lúc Hạ Nhan chưa mang con Thạch Lỗi, vẫn còn cơ hội.
Cứ dỗ được Hạ Nhan về nhà trước, đến lúc đó sẽ nghĩ cách khống chế .
Chỉ cần để Tôn Đại Phúcleech_txt_ngu chiếm được hời thì Lỗi ghét bỏ Hạ , lúc đó Hạ Nhan muốn khôngbot_an_cap ly hôn cũng không được.
Hạ Nhan vui vẻleech_txt_ngu nhận lời.
Dù sao cô đã chiếm dụng thân thể của nguyên chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bố cô bị , nói gìleech_txt_ngu thì nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô cũng nên đi thămvi_pham_ban_quyen một .
Mặc dùvi_pham_ban_quyen cho đến tận lúc này, cô vẫn chưa tìm thấy ức nào về việc Hạ Chí Thànhleech_txt_ngu “thương” cô cả.
Đồng cùng Quế Châu về nhà, Tiến sĩ Hạ muốn nhân cơ hội này làm với gia đình của nguyên thân để sau này bề đối phó.
Cô dần hiện ra dù ký ức nguyên vẫn còn đó, nhưng nếu không tiếp xúc với ngườivi_pham_ban_quyen việc tương quan, cô khôngleech_txt_ngu thể ra được. Cô không thể trở thànhbot_an_cap mộtleech_txt_ngu người không cóbot_an_cap quá khứ, nếu không sẽ rất dễ lộbot_an_cap tẩy. Thế nên nhân lúc Thạch làm nhiệm vụ, cô nhanh chóng về nhà để đánh thức ký ức, đợi đến khi anh trở về mới không bị nhìn ra sơ .
Ở đơn vị của Thạch Lỗi, những người lên được chức vụ cóbot_an_cap đều là tinh anh. Lỗi tuổi còn trẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã giữ chức vụ quan trọng, chứng anh là tinh trong số những anh. chắc là ngườileech_txt_ngu có nội tâm mạnh mẽ và năng quan sát cực kỳ nhạy bén. Lúc cô mới tỉnhvi_pham_ban_quyen lại, không phải Thạch Lỗileech_txt_ngu bận đi nhiệm thìbot_an_cap có lẽ nghi ngờvi_pham_ban_quyen rồi. Vì vậy, Tiến sĩ Hạ càng phải chuẩn bị thật càng.
này đã đến giờ cơm trưa, Lâm đòi ăn cơm. Khu tập thể không cóvi_pham_ban_quyen nhàvi_pham_ban_quyen bếp riêng, mọi người đều xây cái bếp than tổ ong ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lối đi để tự nấu nướng. Trước cửa nhà họ có một , nhưng hôm nay Hạ Nhanbot_an_cap hoàn toàn không để ý chuyện thay , lúc này cời lửa thì than bên trong đã cháy hết ngấm .
Hạ nghĩ về nhà phải lại vài ngày, bếp than kiểu tắt, nhóm cũng chẳng để làm gì. Thế là đi xuống căng tin mua cơm. Căng nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây là cơ quan nên rẻ mà ngon, địnhleech_txt_ngu lại nhiều. cái thầu nặng tới một lạng, thịt kho cả nồi lớn, miếng rung rinh nhìn thôi đã thèm.
Hạ Nhan tốn bốn lạng phiếu lương thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mua bốnvi_pham_ban_quyen cái màn thầu trắng, ba phiếu một thịt ba chỉ nhiều mỡ ít nạc. Canh thì miễn phí, cô cũng lấy một bát, xếp đầybot_an_cap vào giỏ tre rồi xách vềbot_an_cap nhà.
Quế Châu ăn liền ba cái thầu, thịt hầu như cũng bụng bà, cùng ngay cả canhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rau cũng sạchbot_an_cap sànhbot_an_cap sanh khiến Hạ Nhan phải cảm bà mẹ này ăn . no uống đủvi_pham_ban_quyen, hai người bắt đầu lên đường.
Quế Châu đề nghị đạp xe về, bảo Hạ Nhan đèo bà. Nhà họ Hạ ở phương , cách đây hai mươi dặm, đạp xenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơnvi_pham_ban_quyen một tiếng là tới. Hạ Nhan cũng muốn quen địaleech_txt_ngu bàn nên gật đầu ý ngay. sao Thạch Lỗi cũng để chìa khóa lại cho , dùng thì phí.
Trước khi đi, Lâm Quế Châu chỉ vào bao đạm để ở cửa nói: “Bên là củ cải trắng với khoai tây thu hoạch dưới ruộng, con mang vào .”
ra Lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quế Châu cũng là người sĩ diện, biết đạo lý đến thăm không nên đibot_an_cap tay không.
“Vâng.”
Hạ Nhan mang bao phân vào nhà, khóa cửa lại, mởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khóa chiếc xe đạp ở hành lang, chở Lâm Quế Châu rờileech_txt_ngu đi. là loại Phượng Hoàng 28 inch mới đến tám phầnleech_txt_ngu, kiểu dáng thời bấy giờ. Đi đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ngườibot_an_cap đi bộ ai nấy đều bằng ánhvi_pham_ban_quyen mắt ngưỡngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , còn oai hơn việc cô lái chiếc sau.
Hạ Nhan cao 1m70, thời buổi này ở miền Nam, những cô gái hơn cô không nhiều, cô nhưvi_pham_ban_quyen đỉnh Everest đám phụ nữ. cụm từ “trắng trẻo, xinh đẹp, chân dài” để tả cô thì không ngoa chút nào. Nhờ dáng cao, chân dài nên chiếc xe 28vi_pham_ban_quyen này cô đạpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thong thả.
Hạ cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hài mạo mới của mình, có nhan sắc, có tài năng, lạileech_txt_ngu người chồng đồ vô lượng và khá thương mình, cô thấy cuộc sống đây không tệ. đây cô từng ước sau khi nghỉ hưu sẽ về quê sống đời điền viên, xem ra ông trời đã đáp lại nguyện này, đưa thẳng cô thôn luônbot_an_cap, nhưbot_an_cap ước được thực hiện sớm .
“Đi thôi, nhanh thế, cẩn ngã xuống mương đấy.”
Hạ Nhan đạp rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm Quế Châu ngồi sau có phần tim. Khi đạp đến thôn Hạ Gia Câu, ký ứcleech_txt_ngu bắt đầu hiệnvi_pham_ban_quyen lên, cô đường quen lối đạp cổng sân mình, bóp , chân trái chống đất để Lâm Quế Châu xe.
Ngói đen đất, một ngôi nhà nhị tiến chữ “Hồi”, chính là “biệt thự” nông thôn của nhà họ Hạ. Nhìn thấy cái sânbot_an_cap này, những ký ức của Tiến sĩ Hạ về đình họ Hạvi_pham_ban_quyen đềubot_an_cap ùa về.
“Chị, chị về rồi à? Cả xe đạp của anh rể cũng mang luôn ? Chà, em đi thử một tí được không?”
Cậu em thứ ba An vừa nghe thấy tĩnh đã từ trong nhà ra, xoay quanh chiếc đạp, thèm thuồng không chịu được.
“Được, đi đi!”
Hạ Nhan hào phóng giao đông . Hạ An nay tuổi, không đi họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa mà ở nhà làm , tính hoạt bát.
“Đừng cho đi, nó đã đi đạp bao đâu, một cái xước sơn xe đấy. Hạ An, con đừng cóbot_an_cap đi, đây là xe mới!” Lâm Quế ngăn cản.
“Thế con lau vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, được không ?” Hạ An không nỡ bỏ lỡ cơ hội tiếpbot_an_cap xúc gần gũi với chiếc xe, động xin .
, lau sạch vào.” Chuyện này thì Lâm Quế Châu không phảnleech_txt_ngu đối.
Nhan thấy Lâm Quế Châu vệ chiếc quá , nâng niu quá đà, người chỉvi_pham_ban_quyen độ này khi đối với đồ vật quý giá sở hữu của mình thôi. Xem Lâm Quế Châu nhân lúc Thạch Lỗi không nhà bảo côbot_an_cap đạp xe là đã ý định chiếm đoạt chiếc xe này . Bàn tính của bà gõ quá vangbot_an_cap, Hạ Nhan đứng cách xa ba mét còn nghe thấy rõ mồn một.
“Mẹ, cóvi_pham_ban_quyen cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xe đạp thôi mà, không cần phải giữ thế , cứ Hạ An tập , cũng cần lau, dẫu sao đi đường dính bụi là bẩn ngay .” Hạleech_txt_ngu Nhan cố .
“Dù sao xe cũng mang về rồi, cứ để ở nhà bố con đi vài ngày. Bảo Anleech_txt_ngu lau sạch rồi đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà, có ai đến làm cho Hạ Quảng cũng cái mà giữ thể . Chuyện nhỏ này phải ủng hộ Hạ Quảng chứ, nếu không nó không cưới được vợ, chẳng không phải lỗi con sao?” Quế thốt ra.
Quả nhiên, đồ của Hạ Nhan cũng nhà . Hạ Nhan lười cãi , dù sao cô cũng sẽ để xe lại nhà, đến lúc đi cô cứ thế đạp là xong. Xe đạp là Thạch mua, tiền của anh cũng dùng mạng đổi lấy chứ không gió thổi mà , lấy lý gì Lâm Quế Châu nói một câu là biếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành của mình?
Lúc này, Hạ Chí Thànhvi_pham_ban_quyen người nghe đồn là “bệnh nằm liệt giường rỉ” đi từ trong nhà ra, cầm cái cuốc, nhìn là biết định rabot_an_cap đồng, tinhvi_pham_ban_quyen rất tốt.
“Bố, bố khỏi bệnh rồileech_txt_ngu à? không nằm thêm chút nữa? Mẹ nằm giường rênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hừ hừ !”
Hạ Chí Thành hơn 50 tuổi, nhỏ mắt hí, Hạ Nhan chẳng ông nào, không hiểu saoleech_txt_ngu ông lại ra cô con gái xinh đẹp như thế. Cả nhà chỉ có Hạ là đẹp nhất, Hạ , Hạ An, rồi hai em gái, chẳng bật như Hạ Nhanleech_txt_ngu cả, ai nấy đều nhan sắc bình .
“Bốvi_pham_ban_quyen bệnh hồi nào? Mẹ nói bậy đấy!”
Chí hài lòng khi vợ lấy mình ra làm bình phong để lừa Hạ về nhà. Dùng lý donội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dùng, lại bảo ông bị bệnh? Đúng là xui ! Chí Thành “nằm liệt giường” đang muốn ra đồng làm việc, trước khi đi còn lườm Lâm Châu một cái, vác cuốc lên vai bước đi.
“Quế Châu, sáng bà đi đâu thế? Hôm nay có người phố đến tìm bà đấy, hỏi thăm ngay đầu thôn. Có người bảo bà vắng từ sớm rồi! Người đó trông có vẻ vội lắm, mặtvi_pham_ban_quyen thất vọng bỏ đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bảo mai sẽ quay lại tìm bà!”
Người vừa bắt chuyện Lưu Ngân Bàn, vợ trưởng thôn Tôn.
thì nói với Lâm Quế Châu, nhưng đôi mắt mụ ta nhìn chằm vào Hạ Nhan. Cái ánh mắt ấy khiến Hạ Nhan cảm thấy sởn gai ốc.
mụ giống một cái thước kẻ, đo đạc vócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dáng củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hạ , dườngleech_txt_ngu như muốn thông qua việc gầy để đánh giá cuộc sống sau khi kết hôn của có tốt hay không.
“Người phốbot_an_cap? thế?”
Ban đầu, biểu của Quế Châu có vẻ không mấy tâm.
“Mộtvi_pham_ban_quyen người phụ nữ họ , tuổi tầm tầm bà. nhìn bà ta thấy quen mắtleech_txt_ngu cực kỳ, sau đó nghĩ kỹ lại, kìa, trông bàvi_pham_ban_quyen ta có vài phần giống Hạ Nhan”
Lưu Ngân Bàn vừa lời, sắc Quế Châu biến . Bà ta kéo tuột Lưu Ngân Bàn ra một góc, hạ thấp nói chuyện, vẻ lấm lấm lét .
Lúc đầu Hạ Nhan không để ý, nhưng sau đó vôleech_txt_ngu tình phát hiện lúc Lâm Quế Châu nói với Lưu Ngân đã liếcvi_pham_ban_quyen cô một cái.
Cái liếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt này khiến Hạ Nhan có cảm giác: Mọi hành động lén của Lâm Quế Châu đều là để đề một cô.
Chuyện gì thế này?
Chẳng lẽ người phụ nữ thành kia đến bot_an_cap liên quan đến mình?
Bốn em nhà họ Hạ là Hạ Quảng, Hạ An, Hạvi_pham_ban_quyen Mạch, Hạ Thảo đều chạy raleech_txt_ngu khỏi nhà, vây quanh chiếc xe đạp, ai đều háo hức muốn học cưỡi xe.
Vốn dĩ Nhan chưa có gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạ, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi nhìn diện của đứa trẻ nhà họ Hạ, thấy chúng chẳng có nào giốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , rồi lại nghĩ đến lời Lưu Ngân Bàn , người phụ nữ thành phố họ Hạ kia mình saovi_pham_ban_quyen?
Hả? Cái này
Chẳng lẽ cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không phải ruột của Lâm Quế Châu?
Tình tiếtbot_an_cap này cũng máu chó thật đấy!
Nhưng không phải không cóbot_an_cap khả năng. Nếu con gái ruột, mẹ nỡ ép cô gả cho kẻ ngốc không? Làm mà còn tựleech_txt_ngu tay thuốc, dâng cô tận miệng Tôn Thiên Phúc, chỉ thiếu nướcvi_pham_ban_quyen rửa sạch để người ta ăn luôn thôi.
Hạ Nhan là bác sĩ, cô diệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạo tính di , con cái thường sẽ giống thế trước, không lệch đâu .
diện mạo đột biến đến mức hoànbot_an_cap toàn giống nhau thì xác suất rất thấp. Cứ nhìn bốn đứa con khác của nhà họ Hạ thì rõ, hình của chúng hoàn phù hợp quy luật di truyền, không thoát khỏi gen xấu xí bám rễ của nhà họ Hạ, đặc là divi_pham_ban_quyen nguyên vẹnbot_an_cap khuyết điểm của Hạ Thành: nhỏ mắt ti hí.
bản thân , nói lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chẳng một ai trong nhà nàyvi_pham_ban_quyen .
Hạ không khỏi nảy sinh lòng hiếu với người phụ thành phố kia.
Lưu Ngân Bàn cuối cùng cũng bị Quế Châu đuổi đi.
Lúc mụ ta đi vẫn không quên nhìn trộm Hạ Nhan mấy cáivi_pham_ban_quyen. Mụ tưởng Hạ Nhan không thấy, nhưng thực chất cô đã cảm được .
Lưu Ngân Bàn vi_pham_ban_quyen như vậy là muốn xác định lại nữa xem cô giống người nữ thành phố họ Hạ không đúng ?
Đám trẻ trong thôn phần lớnleech_txt_ngu chưa bao được chạm vào đạp, cũng chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai đã rêu rao chuyện Hạ Nhan đạp về , cả đám kéo đến xem.
Hạ An bảo trẻleech_txt_ngu đang hóng hớt xách nước giếng, còn mình thì lấy một mảnh giẻ lau chiếc xe. Đám trẻ trong thôn nhìn mà thèm thuồng đến nổ mắt, mộtleech_txt_ngu đứa dè dặt hỏi:
“Hạ , với thân nhất , hôm qua tao còn cho mày một rắn hoa , cho sờ đạp tí nhé?”
“Được, sờ đi, nhưng nhẹ , không tróc sơn là mẹ tao cho đấy!”
Hạ An hào nói.
Nghe giọng điệu của nó, Hạ Nhan có thể nhận được Hạ An đã coi chiếc này là tài sản của gia đình rồi.
Của gái tức là của gia đình, là của hai conleech_txt_ngu trai bọn chúng. Mưa dầm , Hạ An từ lâu đã mặc nhiên tài sản của chị gái là mình.
Hạ Nhanvi_pham_ban_quyen thấy đi băm rau lợn, liền lấy một khoác lên lưng, giả vờ cắt cỏ rồi rời khỏi nhà.
công lừa Nhan về nhà không phải để cô nằm hưởng thụ, Hạvi_pham_ban_quyen Nhan chủ động làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc, Lâm Quế Châu đương nhiên mừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rỡ.
Hạ Nhan ra , rẽ trái phải, đuổi kịp Lưu Ngân đang đi về nhà.
“Cô Ngân Bàn, lúc nãy cô bảo có người thành phố tìm mẹleech_txt_ngu cháu, cô kể cho cháu được không?”
Hạ Nhan chào hỏi đi thẳng vào vấn đề, mắtvi_pham_ban_quyen khóa chặt khuôn mặt Lưu Ngân Bàn để quan sát biểu cảm.
“Người thành phố tìm áleech_txt_ngu? Làm gì có chuyện đó, ha , lúc nãy cô trêu mẹ thôi! Mẹ cháu suốt ngày bán mặt cho đất bán lưng cho trời, có thể người phố tìm bà ấyvi_pham_ban_quyen được?”
mặt Lưu Ngân Bàn thoáng hiệnleech_txt_ngu vẻ hoảng loạn rõ rệtbot_an_cap, mụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta đang nói dối.
Hạ Nhan thấy mụ không muốnleech_txt_ngu , chắc chắn Quế Châu bảo mụ im miệng, liền nói:
“Ồ, rabot_an_cap là vậy. cũng tự hỏi người ngoài lại được, thật , chẳng lẽ cháu khôngbot_an_cap con của bố ? Nếubot_an_cap không sao giống người ? Ha ha!”
Ánh Lưu Ngân Bàn lóe lên, không nhịn được lại nhìn chằmleech_txt_ngu chằm vào Hạ Nhan.
Hạ Nhan là bác sĩ, tâm lý học cũng là môn bắt buộc, cô đọc vị toàn ngôn ngữ cơ thể của Lưu Ngân : Có một người thành phố Lâm Châu, và người đó rất giốngbot_an_cap cô.
Thậm chí có thể hiểu trực là: vậy, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không phải con ruột của Lâmleech_txt_ngu Quế Châu!
Thế là đủ rồi.
Chỗ Thạch Lỗi cóbot_an_cap rấtleech_txt_ngu nhiều nguồn tin, đến lúcleech_txt_ngu , cô có thể nhờ anh điều tra thử xem.
“Ha , chúng ta nhìn cháu lớn lên từvi_pham_ban_quyen nhỏ, sao có thể phải do Quế Châu đẻbot_an_cap ra chứ? Ồ, Hạ Nhan này, nói chỗ cháu lấy chồng vùng sâu lắm, kiện gian khổ lắm phải không.
Người thường bảo, phụ nữ sợ nhất lấy nhầm chồng. Cháu tranh thủ lúc chưa con, là ly hônbot_an_cap đi mà về nhà đẻ.
Thằng Đại Phúc nhà vẫn đang đợileech_txt_ngu cháu đấy, cái ấy si cháu thế nào cháu không biết đâu, suốtvi_pham_ban_quyen nhắc tên cháu, gầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sọp đi gần năm ký rồi.”
Lưu Ngân Bàn đánh trốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , vẫn chưa từ bỏ ý định giới thiệu Tôn Đại Phúc.
“Cô Ngân Bàn, bây giờ hôn theo chếvi_pham_ban_quyen độ của cơ quan bảo mật, khôngleech_txt_ngu tùy tiện ly hôn được. Hơn nữavi_pham_ban_quyen, nếu hoại cuộc hôn này, những người liên quan đều phải ngồi tù đấy. Chú Tôn là trưởng thôn, chú ấy rõ những quy tắc này.”
Hạ Nhan hì hì nói.
Lời đáp trả mềm mỏng nhưng ẩn chứa gai nhọn khiến Lưu Ngân Bàn hậm hực bỏ đi.
Nhưng mụ cũng thấy lạ, lần này Hạ Nhan về trông có vẻ minh hơn trước nhiều, không còn đờ đẫn, chậm chạp nữa.
Chẳng lẽ làm ở cơ quan bảo mật thì con người sẽ đượcleech_txt_ngu rèn luyện ra như vậy sao?
Hạ đâu leech_txt_ngu mỗi Lưu Ngân Bàn để hỏi. Nếuleech_txt_ngu phụ nữ thành phố kia hỏi đường ở đầu , chắc chắn không ít người đã gặp bà ta.
Mọi đều bận làm đồng, không rảnh lo bao đồng. Chỉ có Lưu Ngân Bàn thấy Hạ Nhan về nên mới chuyện, lấy đó làm cớ để chủ động đến truyền tin.
Sáng sớm vậy, ngườibot_an_cap đầu hỏi chuyện thì có thể gặp ai?
Chắc chắn là nhữngvi_pham_ban_quyen người có quen dậy sớm làm đồng !
Hạ Nhan suy một chút, lục tìm trong ức, nhanh chóng biết mình phải đi hỏi ai.
Thế là, Hạ Nhan chủ động đếnleech_txt_ngu tận nhà hỏi thăm.
Rất nhanh sau đó, tổng hợp mối từ năm sáu người cấp, Hạ Nhan phác họa ra hình ảnh người phụ nữ thành phố kia:
Đeo kính gọng vàng, tóc lượn sóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gọn gàng, ănbot_an_cap rất thời thượng. mấu chốt là trôngbot_an_cap rất Hạ Nhan. Tất nhiên, dựa theo tuổi tác, hẳn làbot_an_cap Hạ Nhan trông giống bà đúng.
Đối phương khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi một mình, mà trên chiếc xe Jeep xanhleech_txt_ngu quân , có baleech_txt_ngu thanh niên đi cùng.
nói khi Lâm Quế Châu đi vắng, bàbot_an_cap ấy thất vọng, nói rằng ngày mai sẽ lại.
Thời buổi này mà có người xe đến đây sao?
Thật không tầm thường!
Hiện tại, trong các cơ quan hành của cả huyện này e là cũng chỉ có một chiếc xe Jeep, người này ra phận không hề đơn .
Sau khi nắmleech_txt_ngu rõ mọi tình hìnhvi_pham_ban_quyen, Hạ Nhan cũng không còn nữa.
sao người nữ cũng nói mai , cô cứ ở nhà chẳng phải là ? Đến lúc gặp , mọi sự thật sẽ được bày.
Hạ Nhan đi ra gò đất đó để cỏ .
Cô lấy chiếc trong gùi ra bắt đầu cắt nhữngleech_txt_ngu cỏ non.
Những động tác này dường như ăn sâu vào ký ức bắp, Hạ Nhan nhận ra rằng dù thân chưa từng cắt cỏ lợn giờ nhưng khi lại rất nhẹ nhàng.
Nguyên thân trước đây chắc chắn làm không ít đồng ángleech_txt_ngu.
Cắtleech_txt_ngu gùibot_an_cap đầy cỏ, Hạ Nhanbot_an_cap thấy cũng hòm hòmleech_txt_ngu nên chuẩn bị về .
Nhan, vợ , em rồi đấy à? Mẹ anh bảo em về rồi, đang ở sau núi cắt cỏ, anh em chết đi , vợ cho anh ôm nào!”
Ngay lúc , từ sau bụi cỏ bỗng ra thân hình béo , miệng cònvi_pham_ban_quyen lẩm bẩm bot_an_cap . Vừa nhìn thấy mặt diễm của , gã đột nhiên sáng bừng lên, cả người như bừng tỉnh.
“Tôn Thiên Phúcbot_an_cap? Thằng ngốc , ý định muốn thịt thiên nga của mày vẫnleech_txt_ngu chưa từ bỏ ?”
Hạ Nhan không hề chạy, cô thản nhiên nhìn kẻ ngốc đang nước dãi trước mặt.
Với tư cách làvi_pham_ban_quyen một bác sĩ tài từng nắm giữ tử của biết bệnh nhân, Hạ Nhan đã chứng kiến bao nhiêu sóng gió, lẽ nào sợ một kẻ ngốc?
Tôn Thiên Phúc lại lại ngẩn người ra.
Trước kia, mỗibot_an_cap khi Hạ Nhan bị bỏ lại một đều sợ đến cắt không còn máu, tiếng la hét liên hồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của cô càng khiến cảm thích, từ khơi ham muốn trêu chọc .
Giờ đây, một Hạ Nhan điềm tĩnhleech_txt_ngu tự tại khiến gã không biết phải đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phó thế nào tiếp .
sao trí tuệ chỉ như trẻ lên bảy, lên tám, khi mọi chuyện không diễn ra đúng bản cũ, thực sự bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net “đứng hìnhbot_an_cap”.
Thấy Thiên Phúc ngây ra tạivi_pham_ban_quyen chỗ, Nhan chẳng thèm để ý, khoác gùi vai rồi đi.
“Hạ , anh muốnvi_pham_ban_quyen ngủ với ! Anh muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng em sinh con!”
Hạ Nhannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi đến đầu làng, Tônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thiên cùng cũng hoàn hồn đuổi . Vừa đến gần, gã đã mở miệng hétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn.
Những dân làng làm việcvi_pham_ban_quyen ở đầu đều sờ.
Hạ Nhanvi_pham_ban_quyen như có thể cảm nhận tai hóng hớt vểnh lên.
“Bình thường buổi tối anhbot_an_cap ngủ vớileech_txt_ngu ai?”
Hạ Nhan dừng , hỏi ngượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại gã.
Thấy Hạ Nhan không né tránh, không khóc cũng chẳng la hét, Tôn Thiên cảm thấy toàn thân thoải mái. Biểu khác Hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhan đã ra khỏi năng ứng phó của gã.
Gã lo lắng bóp đôi tay mập mạpbot_an_cap mình, nói:
“Ngủ với mẹ anh chứ ai!”
“Ha ha!” Những xung quanh có người bật cười.
Mọi người lập tức hiểu ra, thằng ngốc này lại đang phát ngốc rồi.
“Còn đái không? dầm có bị đánh không?”
dầm chứ! Mẹ đánh, đau cả mông!”
Khibot_an_cap Tôn Thiên nói, hai mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rưng, còn xoa xoa mông, ngayleech_txt_ngu lập tức biến thành một trẻ chịu đầy uỷvi_pham_ban_quyen khuất.
Xung quanh lại rộ lên mấy tiếng cười.
Cũng phải, còn đái dầm thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghê sinh con cái gì, bản thân thằng ngốc vẫn là một đứa trẻ thôi.
Việc Tôn Phúc trêu ghẹo Hạ Nhan vốn dĩ sẽ chủ đề “phong tình” tán lúc trà tửu hậu, hiện tại đã bị Hạ Nhan thành công một hướng khác, biến chuyện người lớn dỗ dành kẻ .
đứavi_pham_ban_quyen trẻ ngốc còn với mẹleech_txt_ngu, gã có quậy phá hay nói lời đến đâu, mọileech_txt_ngu người cũng chỉ coi đó là lời mê sảng của kẻ khùng.
Chẳng có gì thú vị !
Giải tán thôi.
thời gian đứng nghe kẻ ngốc nói sảng, thà cuốc thêm mấy nhát đất, trồng thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một luống rau còn hơn.
“Bảo mẹ anh đi hái mấy vị thảo này, hầm canhbot_an_cap uống liên tục ba ngày, buổi tối sẽ không đái dầm nữa đâu!”
Hạvi_pham_ban_quyen rút tờ giấy trong rabot_an_cap, loạch xoạch viết mấy dòng tên rồi đưa cho Thiên Phúc.
Tôn Thiên Phúc dù đến mấy cũng biếtbot_an_cap đái dầm là không , không mông bị nước tiểu làm cho lạnh ngắt mà còn mẹ đánh.
Vừa nghe thấy có phương thuốcbot_an_cap chữa bệnh củavi_pham_ban_quyen mình, nắm chặt tờ , chẳng tâm đâu rầy Hạ Nhan nữa, hở chạybot_an_cap nhà tìm Lưu Bàn, tờ giấy vào tay bà:
“Mẹ, Hạ Nhan những thuốc vào sẽ không đái dầm , mẹ sẽ không phải đánh con .”
Lưu Ngânbot_an_cap Bàn: “”
Ở nông thôn, ai đau đầu nhức đều tự hái thảo dược về sắc nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net uống, trừ khi không chịu nổi đến xá khám bệnh, thế mọi người ít nhiều đều biết mặtvi_pham_ban_quyen một số cây thuốc.
Lưu Ngânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bàn cầm đơn thuốc xem, bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết dược tính của một hai vị trong đó, đều là bổ thận , dường như thực sự có thể trị được dầm.
Huyện lỵ nơi họ tọa lạc có tên là huyện Đào Viên.
Lúc này, Hạ Nhiễm trên chiếc ghế sofa trong nhà huyện Đào Viên, bà đón lấy trà nóng tay conleech_txt_ngu gái Hạ Sương, liền mấy ngụm, sắc mặt mới dần hồng hào trở .
“Mẹ, liệu có khi nào Lâm Quế Châu kia nghe được phong thanh gì tình mặt ?”
Dáng người Hạ Sương thẳng, nhìn qua làvi_pham_ban_quyen biết từng huấn luyệnvi_pham_ban_quyen chuyên nghiệp. mạo của cô rất giống mẹ, là mộtvi_pham_ban_quyen mỹbot_an_cap nhân khiến người khó rời mắt, nhưng khí chất của cô đối không khiến dám coivi_pham_ban_quyenvi_pham_ban_quyen là một bình hoa di .
“Bà ta chỉ là một người phụ nữ nông thôn bình thườngbot_an_cap, không thể nào nhận tin nhanh thế đâu.”
Hạ Nhiễm lại uống thêm một ngụm nước, thần sắc vẫn còn vài phần kích động.
, bình tĩnh lại . Đã mươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nămbot_an_cap rồi, không ai biết đã xảy ra chuyệnvi_pham_ban_quyen gì, có lẽ em không còn trên đờivi_pham_ban_quyen, hoặc giảbot_an_cap sống được tốt lắm, phải chuẩn bị tâm lý trước.”
“Mẹ hiểu cả, con yên tâm đi.” Khóe Hạ Nhiễm có ướtbot_an_cap át, “Thuốc trợ tim mẹ vẫn mang theo bên người đây.”
“Ngày mai con không thể đi cùng mẹ được nữa, đã hạn con phải đến đơn vị mới báo danh rồi.” Sương tiếc nuối nóivi_pham_ban_quyen.
“Không sao, có Tiểu Vương, cùng rồi, con cứ yên .”
“Giả sử Lâm Quế Châu thực sự là người phụ nữ đã bắt chuyện với mẹ năm đó, nhưng ta nhất không nhận tính ?”
Hạ Sương lường trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mọibot_an_cap khó khăn, cố ý nhắc nhở trướcleech_txt_ngu để có sựleech_txt_ngu chuẩn bị lý vững vàng, tránh việc tim mẹ không chịu nổi kích .
Bệnh của bà đã phát hiện được năm năm rồi, bác nên phẫu thuật càng sớm tốt, tại các bácbot_an_cap sĩ trong nước không thể thực hiện được ca phẫu thuật phức tạp . Nghe ra nước ngoài được, tuy nhiên với thân phận của họ Lưu, thủ tục xuất ngoại đặc biệt rắc rối, vìleech_txt_ngu vậy vẫn luôn trị bảo tồn.
Suốt , liên tục nhắc nhở mẹ phải bị mọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tình huống cảm dao động quá lớn khiếnvi_pham_ban_quyen bệnhleech_txt_ngu chuyển biến xấu.
“Sáu năm trước mới biết chuyện này, mẹ đã lắngvi_pham_ban_quyen đến cồn cào gan ruột, suốtvi_pham_ban_quyen đêm không ngủ được, là lúcleech_txt_ngu đó đề mới phát. Đã bao nhiêu năm trôi qua, mẹ đãvi_pham_ban_quyen dự tính đến mọi khả năngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, về tâm lý đã có thể chịu đựng được. Chỉ là giờ càng lúc càng gần với sự thật, cảm xúc khó tránhbot_an_cap khỏi có chút động.”
Hạ Sương gật đầu: “Mẹ có chuẩn bịleech_txt_ngu tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.netbot_an_capnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi.”
“Thuốc say xe của mẹ hết rồi, Hạ Sương, chúng ta đi tiệm thuốc mua ít thuốc, sẵn tiện đi dạo quanh đây chút. Nhiều năm không quay lại, nơi này dường như có gì thay đổi.”
Hạ Nhiễm đã nói vậy, Hạ Sương nhiên sẽ không từ chối.
Hai mẹ con khỏi nhà khách, khi đi ngang qua trường trung học, Hạ Nhiễm người . Không ngờ đi nhầm một con hẻm lại dẫn đến nơi này.
“Hạ Nhiễm? phải em không?”
Hai mẹ con cùng lúc quay người lại, nhìn về phía người ông vừa lên tiếng.
ông sao?”
Hạ Nhiễm . giới này thật quá nhỏ bé, khó khăn lắm mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quay về một chuyến, ngờ lại đụng mặt chồng cũ, trong lòng bà không hề có một chút niềmbot_an_cap ngộ.
Trương Vệ Đông hai bên thái dương đã lốm đốm bạc, trên người mặc bộ đồ cán bộ màu xanh xám với bốn chiếc túi và cổ bẻ, vạt áo trước dính bụileech_txt_ngu phấn, nách kẹp giáobot_an_cap án, chắc vẫn đang làm giáo viên tại trường trung học này.
thấy Hạ Nhiễm, biểu cảm trên ông ta cùng phức tạpleech_txt_ngu.
Hạ Nhiễm ý định chuyện, chỉ khẽ gật đầu chàoleech_txt_ngu lấy lệ rồi Hạ Sương rời đi.
Mẹ, ông ấy là ai ạ?
Hạ Sương trong lòng đã có linh cảmvi_pham_ban_quyen, không nói thẳng tính đối phươngleech_txt_ngu.
Trương Vệ Đông.
Giọng Hạ Nhiễm rất , dường như ký ức sống về quãng thời gian chung sống với người đàn ông giờ đây chỉ là một tờ giấy mỏng dính, chỉ cần lật qua là xong.
Hạ Nhiễm gọi thẳng húy của ông ta.
Hạ Sương biết mình vừa mặt cha ruột, trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng một chút nhưng không dấy lên sóng gió gì lớn.
Sau khi chị em cô đời, Trương Vệ Đông đã bỏ rơi ba mẹ con. Mẹ ly hôn với ông ta, một mình vất vả nuôi nấng chị emvi_pham_ban_quyen lớn, nên họ đều theo họ Hạ của mẹ.
Hạ Sương không cảm thấy hối tiếc sự vắng mặt của Trương Vệ Đông, vì cha Lưu Cường cho đầy đủ tình phụ tử. Trong cuộc của , tình yêu của cha chưa bao giờ thiếu thốn.
Không lại là ấy, đây là lần tiên con thấy mặt.
Hạ Sương cũng mẹ, giọng điệu rất thản nhiênleech_txt_ngu.
Ừ. Hạ Nhiễm nói, Hiệu thuốc đến rồibot_an_cap.
Bà không muốn nhắc đến người kia nữa nên chủ động đánh trống lảng.
Hai mẹ con bước vàobot_an_cap hiệu thuốc. sau họ, có kẻ vẫn luôn bám theo, hành tung vô cẩn trọng khiến cả hai phát hiện ra.
Khi Hạ Nhan địu cỏ lợn nhà, cô thấy chiếc xe để trước hiên đã biến mất, chừng là Hạ và mấy đứa em đã cưỡi chơi.
Cô cũng thấy tiếc, đã từng tận mắt thấy những chiếc xe sang của hậu thế, xe thì cũng chỉ là xe đạp mà thôi. Thực xe thời này chất lượng rất tốt, chỉ khôngvi_pham_ban_quyen sợ trầy sơn thì cưỡi thế cũng chẳng sao.
đặt gùi cỏ xuống, đã lù lù đi vào, vừa túm nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã vội vàng :
Chị, Tiểuleech_txt_ngu Hoa nói sau cô ấy phải đính hôn rồi. Nếu ấy đính thật thì em hết cơ hội mất. Chị à, ly hôn với cái anh họ kia đi. Tôn Đại Phúc dù cũng kẻ ngốc, anh ta sẽ không chê chị từng kết đâu. Chỉ cần chị gả cho Đại Phúc, em có thể cưới được Tiểu rồi, lại còn không tốn tiền sính lễ nữa!
Hạbot_an_cap Quảng đứng sau , nói mà mắt mắt dài.
Hạ Nhan cậu ta gầy đi chắc phải năm ký, xem ra là chân tình với Hoa thật, cảm động quá cơ.
Tiếc thay, loại tình yêu cảm động này lại tính kế lên đầu cô, lấy việc nghẹt hạnh phúc của cô làm dưỡng chất, vậy thìvi_pham_ban_quyen không được rồi.
Hoàn không được!
Còn nhỏ tuổi mà đã biết kế chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình?
Hạ Quảng, phá hônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân độivi_pham_ban_quyen là bị ngồi tù đấy. Chỉ cần Thạch Lỗi không đồng ý ly thì chị không đời nào ly hôn được. Hơn nữa, hiện giờ chị và anh ấy rất tốt, chị không ly .
Hạ Nhan tới đây đã không biết phải bố bao nhiêu lần rằng mìnhleech_txt_ngu không muốn ly hônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
ơi, gả cho ai mà chẳng gả? Chị gả cho Thạch Lỗi, ở xa nhà như thế, anh ta bắt nạt chị thì nhà mình biết cũng đã , ai được chị? Nếu chị gả Tôn Thiên Phúc, ngay trong thônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, bọn họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà dám động vào thì cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà mình có mặt ngay lập tức, chị có đúng lý không? Với lại, Tôn Thiên Phúc tuy hơi ngốc một tí, nhưng con cái hai người sinh ra chắc chắn không ngốc, cóbot_an_cap đứa con là sau chị có chỗ dựa rồi! Nhà trưởng thôn giàu có thế, lại chỉ có mỗi mộtbot_an_cap mụn con trai lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tôn Phúc, chịvi_pham_ban_quyen kết hôn với anh ta thì sau này bao nhiêu tài sản chẳng là của chị tất ?
Mấy lời này của Quảng rõ ràng là đã ấp ủ từ lâu, nói một lèo không vấp nào.
gái trước đây rất dễ dỗ , cậu ta không tin những lờibot_an_cap bùi tai thế này mà không động lòng.
Hạ , chuyện này không cần bàn nữa. Em muốn Tiểu Hoa thìbot_an_cap hãy thủ đoạn đường đường chính chính mà thuyết phục trưởng , đi khuyên nhủ Tiểu để cô ấy thể hiện thái độ không phải không gả với bố mẹ cô ấy. Còn việc đem chị ra trao đổi là không thể . Đạo lý đã nói rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đây là hôn nhân quân đội, ai phá hoại cũng đều bị xử tù. Thạch Lỗi đối với chị rất tốt, không bắt nạt chị. Chị nói lần cuối, chị sẽ không ly hôn, em đừng có màvi_pham_ban_quyen giở trò vặt nữa.
Tháileech_txt_ngu độ của Hạ Nhan cùng quyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hạ Quảng ngẩnbot_an_cap người.
Cậu ta không ngờ Hạ sao đột lại thông thái ra như ? Không chịu nghe bọn họ xúi giục ?
bộ dạng há hốcleech_txt_ngu mồm của Hạ , trong Hạbot_an_cap sướng rơn.
Bàn tính gảy nghe kêu thép đấy!
Cho cậu tính chị mình này!
Sau này đừng hòng kế thêm lần nào !
Hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhan, thực ra lần này đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bàn bạc kỹ rồi, đều ủng hộ conleech_txt_ngu ly hôn với Thạch để gảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho Tôn Thiên Phúcbot_an_cap. Có như vậy mới cướibot_an_cap được Tiểu Hoa. Cái này tính nó vốn bướng bỉnh, chỉ thích con bé Tiểu , đứa nó không thèm lấy. Chuyện sự của hai đứa thành hay không đều trông cả con đấy! Con là chị cả, từ trước tới nay đều rất hiểu chuyện, chắc con sẽ nghĩ thông suốt thôi đúng ? Coi như thành toàn cho trai con đi!
Không ngờ Lâm Quế Châu nghe thấy tiếng động cũng chạy tới nói vào.
Đây là hợp sức người đúng khôngleech_txt_ngu?
Nhan cười khẩy một tiếng rồi nói: Mẹ, con thấy Thảo tác cũng xấp xỉ , hay là mẹ để gả cho Tônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thiên Phúc ?
Làm sao được? còn nhỏ, nóleech_txt_ngu lại không thích kẻ ! Cứ nhìn thấy ngốc đó là lại sợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến phát khóc!
Lâm Quế Châu thốt ra theo bản năng.
Hạ Nhan không nói gì nữa, chỉ nhìn bà bằng ánh cười không.
Lâm Quế Châu nhất thời cứng họng, biết mình lỡ lời để Hạ Nhan nắm thóp, trong lòng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút ngượngvi_pham_ban_quyen nghịu.
Nhan chẳng thèm để ý đến họ, quay căn phòngbot_an_cap trước kia của mình.
Đẩy cửa ra, cô mới phát hiện giường của mình đã bị dọn đi mất. Trong phòng giờ đã biến thành chứa đồ đạc lặtvi_pham_ban_quyen vặt.
Hạ Mạch, giường của đâu rồi?
Vừa Hạ Mạch đi qua, Hạ Nhan liền hỏi.
Bố chê chật chỗ nênleech_txt_ngu tháo giường của chị ra . sao chị hiếm khi về nhà, giường không dùng đến gì. Mẹ bảo con gái đi như nước đổ đi, chị lấy chồng thì khách, làm gì có lý nào lại để cho kháchleech_txt_ngu?
Hạ Mạch nói nhữngbot_an_cap lời này mà chẳng có cảm giác rồi sẽ có ngày cũng làbot_an_cap nước đi.
Hạ Nhan cảm cái nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này cô không thêm được nữa.
Nhìn hồ Mai Hoa cổleech_txt_ngu , năm giờ chiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nếu quay về căn cứ Vân Sơn ngay lúc này thì chưa quá muộn.
Nhan không khỏi thấy xót xa cho chủ.
Khi cô ra cửa, vừa lúc thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hạ An lạch đạp chiếc xe đạp , cô liền tiến dắt lấy xe.
Chị, làm gì đấy? Đi đâu thế?
An không phản khi xe bị chị lấy mất, vội hỏi dồn.
không thấy xích xe bịvi_pham_ban_quyen ànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Chị vặn lại cho chặt.
Hạ Nhan dựng chân chống lên, sau đó tua vít, vặn chặt con ốc điều xích ở phía sau hộp xíchbot_an_cap, sợi xích đang lỏng lẻo liền được căng lại.
Cô nói với Hạ An: Em lên xe đạp thử xem cảm giác nào.
Chà, chị giỏi thật đấy, hèn gì nãy emvi_pham_ban_quyen đạp cứvi_pham_ban_quyen thấy chân, không sức được, ra là xích.
Hạ An một trước sân, phấn khởi .
Hạ Nhan lúc nãy có ý định bỏ lập , nhưng đột nhiên nhớ ra ngày mai phụ thành phố kia sẽ tới, cô định ở lại một , chờ xem tình hình ngày mai thế nào rồi tính tiếp.
Lúc ăn cơm tối, khí rấtvi_pham_ban_quyen ngột ngạt.
Lâm Quế Châu và Hạbot_an_cap đều sa sầm mày không nói lời . Sắc mặtbot_an_cap ảnh hưởng đếnleech_txt_ngu tâm trạng của cả , người gắp vội miếng thức chạy ra dài trước sân ngồi, ai ăn phần nấy.
Mặc dù Nhan lâubot_an_cap lâu mới về nhà mẹ đẻ lần, nhưng bữa tối nay cũng chẳng món gì, vẫn là loãng, muối và bí đỏ luộc.
Đêm xuống, Hạ ngủ cùng Hạleech_txt_ngu Thảo và Mạch. Hai đứa nằm chung một giườngleech_txt_ngu, nhường lại một chiếc cho Nhanleech_txt_ngu.
đêm, Hạ dậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi vệ sinh ở nhà xíbot_an_cap trong sân.
Cũng đã đi một lần, nếu đốibot_an_cap cô, việc đi vệ sinh ởleech_txt_ngu nơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế này chẳng một phiêu lưu mạo hiểm.
Lúc sắp vào nhà, cô nghe thấyleech_txt_ngu tiếng cổng hàng rào ở sân “két” một tiếng, dường có người vào.
Cô ló nhìn, dướibot_an_cap ánh trăng, người đang hơ hớt hải chạyvi_pham_ban_quyen vào nhà không phải Hạ Quảng là ai?
Tên này nửa đêm hôm đi hẹn hò sao?
Hạleech_txt_ngu Nhan lười suy nghĩ, quay về phòng ngủ tiếp.
vừa hửng sángvi_pham_ban_quyen, Hạ đã bị đánh thức bởi một trận hétbot_an_cap.
Trên đườngvi_pham_ban_quyen làng có tiếng người ồn ào.
Hạ Thảo và Hạ Mạch cũng bị đánh , mơ màng ngồi , nghe thấy tiếng xôn xao bên ngoài làu :
“Chuyện gì vậy? ra đã ầm ĩ rồi.”
“Hình như có chuyệnbot_an_cap rồi.”
thoáng nghe trên làng có người hét lên chết người rồi, mau vớt lên
Mọi người không nằm , lục tục dậy xem náo nhiệt.
Vừa ra khỏi sân thấy đám đông dân làng vây quanh bờ sông nhỏ năm trăm mét. Rõ ràng hiện trường vụ việc nằmvi_pham_ban_quyen ở đó.
Người nhà họ Hạ hầubot_an_cap như đều đã dậy, mọi người mò đibot_an_cap về phía sông.
“Hạ Quảng đâu?”
Đến bờ sông, Lâm Quế Châu thấy mấy đứa con đều có mặt nhưng thấy Hạ Quảng, liền thuận miệng hỏi một câu.
“Vẫn còn đang ngủ ạbot_an_cap. Sét đánh cũng không gọi nổi anh đâu.”
Hạ An, người ở phòng sát vách , lên tiếng.
Mấy người đàn ông biết bơi đang ngụp lặn dướileech_txt_ngu nước để đưa người vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bờ.
“Ai vậy? Rơi à?”
Lâm Quế Châu lẩm bẩm.
“Không biết nữa, lão Trương sáng sớm dắt ra thì thấy có người nổi trên mặt nướcbot_an_cap, nằm im bất động, liềnvi_pham_ban_quyen vội chạy làng gọi người. Giờ vẫn chưa vớtbot_an_cap lên , biết là ai.”
Một người dân sớm đóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vai trò người đưa tin vỉa hè.
Hạ Nhanleech_txt_ngu nghe thấy là tai nạn đuối thì cảm thấy chẳng có đáng xem. lâu như vậy chắcbot_an_cap là không qua rồi. Nếu vừa mới rơi xuống mà được vớt lên ngay, còn có thể giúp làm hô nhân tạo có cứu được .
Tình hình này thì không có bot_an_cap chobot_an_cap cô rồi.
“Người đuối nước Tôn Thiên , con trai trưởng thôn!”
Lúc , thi thể đưa bờ, nhìn rõ khuôn mặtvi_pham_ban_quyen, mọi không hô.
Hạ Nhan thótbot_an_cap lên một cái. Tôn Phúc? Hóa ra là Tôn Thiên Phúc?
Tại sao lại là anh ?
Nghe Phúc, có người đi báo cho trưởng thôn, có người lạibot_an_cap nhìn gia đình họ Hạ với ánh mắt đầy ẩn .
cũng biết trước đó trưởng thôn muốn đổi với nhà họbot_an_cap Hạ nhưng không thành, mà việc Hạ Quảng vẫnleech_txt_ngu buông Tôn Hoa cũng là điều nấybot_an_cap đều biếtleech_txt_ngu.
Sắc mặt Quế Châu trắng bệch.
Hạ Nhan nhớ lại Hạ Quảng về muộn, trong thầm nảy raleech_txt_ngu một suy đoán.
Chẳng bao lâu , nhận được tin , Lưu Bàn đã gàoleech_txt_ngu khóc thảm thiết chạyvi_pham_ban_quyen tới.
Trưởng thôn đanhleech_txt_ngu mặt nhìn đứavi_pham_ban_quyen trai bị nước phát phù, vành mắt cũng đỏ hoe.
leech_txt_ngu là kẻ ngốc thì dù sao là con trai để nối dõi tông đường.
rồi, ngay đứa ngốc cũng chẳng còn, chẳng phải nhà họ Tôn sẽ tuyệt sao?
“Thiên Phúc nhà tôi chắc chắn bị người ta hại , báo , tôi muốn báo ánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!”
Trưởng Tôn đau đếnleech_txt_ngu cực điểm, lập tứcvi_pham_ban_quyen sắp một thanh niên lên công an xã báo tin.
Quế Châu thầm lùi lại phía sau , chóng biến mất.
Hạ Nhan liếc mắtbot_an_cap, vừa vặn thấy Lâm Quế Châu rời đông.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những tự có nhân , không quan đến .
lẳng sát biến cố, bản thân dính dáng gì là tốt nhất.
Nếu giờ cô hành động bãi, không khéo lại bị vào cuộc.
Theo suy đoán của cô, Lâm Quế Châu chắc chắn đi chất . Nếu Hạ Quảng có liên quan đến nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bà ta định sẽ thu xếp chovi_pham_ban_quyen anh ta trốn.
Nếu giờ cô đi theo về, cô trở kẻ bao che. Tốt nhất là cô cứvi_pham_ban_quyen lặng đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây, giữa đám đông thế này, họ chính là nhân chứngvi_pham_ban_quyen minh cô không phải bao che.
, sao chết đuối thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này? Rõ anh nói sẽ chuyện hẳn hoi với Hạ Quảng mà! Hu hu, đáng lẽ em khôngleech_txt_ngu nên để anh lại một với anh ta!”
Tôn Tiểu Hoa hiện , thấy Phúc đã chết hẳn, liền “bịch” một tiếng xuống , lên thành tiếng.
Nhưng những lời ta thốt ra khiến tất cả mọi người bàngleech_txt_ngu hoàng.
“Tiểu , con nói leech_txt_ngu xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lúc cuối anh con ở cùng với thằng ranh Hạ Quảng kia sao?”
Trong lời nói của Tôn bắt đầu tỏa ra sát khí.
, qua gặp con, khuyên con về thương lượng với để gảvi_pham_ban_quyen cho anh ta, anh ta bằng trả sính lễ gấp . Anh ta bảo chị gái mình đi lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận được rất nhiều sính lễ, ta sẽ đưa hết cho nhà mình, đủ để mua cho anh một cô vợ ở nơi khác về, thậm chí muanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả sinh viên đại học cũng đủ.
Đang lúc nói chuyện thì không biết sao trai lại đi theo, anh ấy mắng Hạ Quảng là muốn lừa gắp con đi. Quảng bảo con cứvi_pham_ban_quyen về trước, anh ta sẽ nói chuyện tế với anh ấy.
Convi_pham_ban_quyen cứ tưởng anh ta muốn bàn chuyện mua vợvi_pham_ban_quyen cho anh, nên con mới về . Vạn lần không ngờ anh chết đuốibot_an_cap thếbot_an_cap .”
Tiểu Hoa còn trẻ, tình nhút nhát, gặp chuyện như vậy liền khai ra sạch như trút đậu khỏi ống .
Nghe lời Tiểu Hoaleech_txt_ngu nói, dân làng bắt đầu xôn xao.
Tuy mọi không học hành gì sốngbot_an_cap thì thừa thãi, nghe cô ta kể vậy cũng thấyvi_pham_ban_quyen Hạ Quảng quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khả nghi, nói không chừng chínhleech_txt_ngu là kẻ sát nhân, tiếng bànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tán lập tức rộ lên.
Bởi vì Tôn Thiên Phúc nhỏ đã lớn lên bên khúc sông này, nhiên chết đuối ở đây, bảoleech_txt_ngu chân hay tự thì thật vô lý!
“Hạ Quảng đâu? Người đâu, bắt nó lại.”
Nghe tin có , công an xã phối hợp với đội hìnhleech_txt_ngu sự huyện, tổng cộng khoảng mười người đã khẩn có mặt tại hiện trường.
an Tiểu Hoa vậy, lập tiếp chia hai ngảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, một nhóm đếnleech_txt_ngu nhàbot_an_cap họ Hạ bắt người, một hiện trường khám nghiệm.
Người nhà họleech_txt_ngu Hạ không ngờ rằng kịch xem trúng ngay trên người mình, đứng tại hiện mà ai nấy đều vô cùng lúng .
Dân làng xung quanh đều âm thầm tránh xa bọn chút, kết quả là cả nhà họ Hạ bị cô lập như một nhỏ giữa đám đông.
Hạ Nhan sờ mũi, cũng thấy cạn lời.
Tuy căng thẳng vì chuyện này chẳng liên quan đến mình, cô án mà phải ?
Nhan đang chămleech_txt_ngu chú xemvi_pham_ban_quyen náo , hào hứng kiễng chân lên nhìn đầy thích thú. Không ngờ rằng ở phía đám đông, một người đang nhìn không mắt, vẻ mặt đầy suy .
Hạ Nhan thấy giờ không có các thiết hiện đại nhưng phương thức điềubot_an_cap tra hình vẫnleech_txt_ngu khá lợi hại. Công an đã đầu khám xét bờ sông, còn đổ khuôn lấy dấu chân. Pháp y thì khám nghiệm tử thi ngay tại chỗ.
Mặc dù dân làng tụ tập đông đảo nhưng tại vị trí nghi ngờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rơi xuống nướcleech_txt_ngu chưa có ai giẫmbot_an_cap vào, may mắn giữ được nguyên hiện trường.
người học y, sao thể sợ thinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể, thế là cô cứ mở to mắt chằm từng cử độngleech_txt_ngu của pháp y. Bất chợt, người vỗ lên vai cô từ phía :
“Chào cô, xin hỏi Nhan không? Hiện tại cô có rảnh không? Tôivi_pham_ban_quyen có việc muốn tìm cô một chút.”
Hạ Nhan quay đầu , đó lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thanh lạ mặt, tócbot_an_cap cắt ngắnvi_pham_ban_quyen, áo sơ mi trắng, quần xanh. Nhìnleech_txt_ngu dáng người thẳng tắp của anh ta, có thểvi_pham_ban_quyen đoán ngay là loại công việc với Thạch Lỗi.
“Tôi rảnh, có chuyện gì vậy?”
Hạ chỉ đứng xem náo nhiệt, vốn dĩ chẳng có vi_pham_ban_quyen nên sảng khoái đápnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời.
Thực ra phong thái của một thanhleech_txt_ngu niên thành phố lớn, cô đã cơ bản đoán được đối phương là ai rồibot_an_cap.
“Phiền đi theo tôi một lát.”
Người thanh niên đưa thẳngvi_pham_ban_quyen Hạ Nhan ra đầu làng.
Một chiếc xe Jeep màu xanh quân đội không biểnvi_pham_ban_quyen số đang lặng lẽ đỗ đầu làng.
Từ xa nhìn thấy Hạ Nhan, cửa xe liền mở ra, một người phụ nữ bước xuống.
Cặp kính gọng vàng, mái tóc uốn lượn , trông bà ấy toát lên khí thanh
Vừa nhìn cách ăn mặc của người phụ , Nhan liền đoán ngay chính là ngườileech_txt_ngu thành phố mà làngvi_pham_ban_quyen nhắc tới qua.
Tuy nhiên, khi Hạ Nhan lại gần và nhìn rõ khuôn mặt bà, lòng dấy lên chút thất vi_pham_ban_quyen hồ.
“Cháu Hạ Nhan phải không? Con gái lớn của Châu?” Người phụ nữ hiền từ lên .
“Vâng. Bà tìm cháu ạ?”
“Tôi tìm bàbot_an_cap ấy, nhưng bà ấy không cóbot_an_cap nhà, trong nhà cũng chẳng thấy ai. Tình cờ thấy cháu bờ sôngbot_an_cap nên gọi cháu lại trò chuyện đôi câu.” Người phụ nữ ôn tồn nói.
“Mọi người đã đến nhà cháu rồi ? Nếu cháu có nhà thì chắc là có đi ra ngoài rồi. Bà tìm mẹ cháu có gì khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?”
Trong lòng Hạ đoán, giờ nàyvi_pham_ban_quyen không thấy bóng dáng Lâm Quế Châu đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chắc chắn là sắp xếp cho Hạ Quảng bỏ trốn.
Hiểu con không ai bằng mẹ, cái Tôn Thiênbot_an_cap Phúc chắc chắn liên quan Hạ Quảngvi_pham_ban_quyen.
“À, chuyện là này. Nhiều năm trước, tôi và mẹ cháu từng chung một phòng hộ sinh để chờ đẻ, lúc đó chuyện rất hợp nhau, cái tên của cháu cũng là tôi đặt cho đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Đẻ xongbot_an_cap tôi Kinh Thành, lần nhân lúc có việc quay lại đây, nhớ tới chuyện cũ nên tiệnvi_pham_ban_quyen đường ghébot_an_cap thăm. gian trôi nhanh như nước chảy, mới chớp mắt một cái mà từvi_pham_ban_quyen đứa trẻ đỏ hỏn, cháuvi_pham_ban_quyen đã trưởng thành thiếu nữ thế này rồi.”
của phụ nữ từng đặt tên cho Hạ Nhan nên mới có chút cảm đặc , nhân lúc đi ngang quavi_pham_ban_quyen đây thì ghé thăm hai mẹ con họ.
Hạ Nhan thở phào nhẹ nhõm, hoài cố nhân vốn là lẽ thường , cô vội nói: “Cảm ơn dì nămbot_an_cap đó đã đặtleech_txt_ngu tên chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cháu. cháu nói hồi đó ấyvi_pham_ban_quyen định đặt tên cháu là Chiêu Đệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, còn thắc mắc sao bà ấy đặt được cái tên nhãvi_pham_ban_quyen nhặn như thế này, hóa ra là nhờ có dì.”
Người cười hơ hơ, đó hàn huyên thêm vài câu quơ rồi mớibot_an_cap nói: “Mẹ cháu đã không có nhà, tôi có việc phảivi_pham_ban_quyen về rồi, làm phiền nữa.”
Người phụ nữ lên xe, sau khi đóng cửa lại còn hạ kính xuống, vẫy chào tạm biệt Hạ Nhan.
Hạ đứng nhìn xe Jeep đi xa, nhịn được mà lẩm bẩm một câu: “Ai cũng bảo bà ấybot_an_cap trông giống nhau? Mình thấy giống chútleech_txt_ngu nào. Mình làleech_txt_ngu mắt hai mí, bà ấy là mắt ; mình làleech_txt_ngu mặt trái xoan, bà ấyleech_txt_ngu tròn, giống chỗ nào cơ chứ?”
Hôm qua dân làng cứ khăng khăngleech_txt_ngu người phụ nữ này rất giống Hạ Nhan, làm cô tự biên tự trong đầu một vở kịch dài cả triệu chữ về tiểu thư cácvi_pham_ban_quyen lưu lạc nhân . Liệu có phải mẹ ruột đến tìm mình không?
Giờ tiếp xúc , Hạ Nhan mới thấy đúng làvi_pham_ban_quyen mình nghĩ quá nhiều, đào đâu ra lắm cuộc đời kịch tính như chứ? Xem rabot_an_cap, cô đúng là nòi giống củavi_pham_ban_quyen Hạ Chí Thành và Lâm Quế Châu rồi, chẳng qua là cô bị đột biến mà thôileech_txt_ngu, hừm!
Trên con đường dẫn vào thôn Hạ, một xe Jeep đang lao nhanh tới. đi được nửa đường, chiếc đột nhiên chết máy.
Hạ thấy Vương xuống xe kiểm tra một hồi liền hỏi: “Sao rồi? Hỏng chỗ nào à?”
“Giáo sư Hạ, xe nhiênleech_txt_ngu mất đà, là động cơ có vấn đề rồi. Tôi để Tiểu Lý bộ vào thành phố liên hệ thợ xe, chúng ta chỉ có thể đợi ở thôi.” Tiểu Vương báo cáo.
“Gặp sự cố thì cũng đành chịu, cứ làm theo lời anh đi.” Hạ Nhiễm bất lựcleech_txt_ngu nói.
Trong lúc đợi xe, thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chiếc Jeep cùng kiểu dáng nhưng không treo biển số lao qua cạnh mình. Hạ Nhiễm cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không mấy tâm.
Tiểu Lý đi quay về mất rất nhiều thờibot_an_cap gian, đến anh tìm được sửa xe tới thì nửabot_an_cap đã trôi qua. Thợ sửa kiểm tra lại hiện mang thiếu linh kiện, phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về lấy, cứ thế loay hoay mãi tận chiều tối.
Trong lúc thợ sửa xe quay về lấy linh kiện, Hạ Nhiễm Tiểu Vương đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xe tải nhỏ của thợ sửa xe về lỵ, để Tiểu chờ sửa xe.
Sau khi về đến , Hạ Nhiễm nhận được điện từ Kinh Thành báo có chuyện rắc cần bà về xử lý gấpbot_an_cap. Nhiễm đành mua bay hôm sau Kinh .
Tại thôn họ Hạ, Hạ Nhan đã trải ngày không hề bình yên.
Công anvi_pham_ban_quyen không tìm thấy Hạ Quảng tại nhà họ Hạ, đưa tất cả mọi người nhà họ về đồn công an xã để thẩm , lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khai, bắt đầu một cuộc phiền phức dài dằng dặc.
Thạch Lỗi không ngờ nhiệm vụ này lại đơn lợi đến thế, chỉ hộ một lô vật tư sang bờ , hoàn thành rất dễ dàng, đến mức đi ngày đã có thể về ngay ngày.
người nghe nói được nhà ngay thì nấy đều hớn hở. Người thì bảo muốn cho vợ một sự bất ngờ, người nói này dôi ra được sáu , hay có ở bên con trai nhiều hơn, nếu ở cạnh chắc cưng ba tuổi lại gọi mình chú mất thôi.
Nhiệmleech_txt_ngu vụ lần này dự kiến là bảy ngày, hoàn sớm thì thời gian cònbot_an_cap lại cũngleech_txt_ngu không nhiệm vụ mới, đây là địnhleech_txt_ngu bất thành văn của căn cứ. nên ai nấy tính toán xem quãng thời gian dả thế nào thật xỉ để tụ với đình.
“Lỗi tử, cậu sao thế? ủ rũ kia, có nhau với trẻ không? Tôi bảo này, cậu đừng có bày ra cái bộ dạng ông gia trưởng ấy, lúc cần hạ mình thì hạ mình, dỗ dành thì phải dỗ , ai bảo cậu lớn hơn người cả một đoạn tuổi chứ?”
Thôi Lĩnh có chứcvi_pham_ban_quyen vụ ngang hàng với Thạch Lỗi nên mới dám nói năng bỗ như vậy. nếu là cấp dưới, làmleech_txt_ngu có ai dám Thạch Lỗi luận sâu về đề này, không thấy chỉleech_txt_ngu mới nhỏ mà sắc mặt Thạch Lỗi đã tối sầm lại rồi sao? Luồng khí lạnh lẽo ra từ ngườibot_an_cap anh đủ để làm đóng băng khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấy.
“Ừm!” Thạch Lỗi hừ một tiếng đầy buồn bực.
Thôi Lĩnh nhiệt tình khuyên nửa ngày, kết quả chỉ đổi lại một chữ hồivi_pham_ban_quyen từ Thạch . Anh ta sờ mũi, không cam tâm nóibot_an_cap tiếp:
“Tôi biết vợ nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thỉnh thoảng lại cãi với cậu. Cậu , không thể thêm vài chữ được à? Nếu cậu cũng đối xử với cô ấy như cách trả lời tôi thì cô ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không giận mới là lạ!”
Chức vụvi_pham_ban_quyen của Thôi Lĩnh thiên về quản lý tư tưởng, còn Thạch Lỗi thiên về thực hiện nhiệm vụ cụ . Thấy có tâm trạng, bệnh nghề của Thôi Lĩnh lập tức tái phát, rất muốn thông tư tưởng cho Thạch Lỗi ngay.
“Cô muốn lyleech_txt_ngu hôn với tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tôi đồng ý rồi.”
Thấy Thôi Lĩnh cứ lảm nhảm mãi không , dù sao cáo lybot_an_cap hôn cũng sẽ đến tay Lĩnh, phải có sự anh ta thì mới được phép ly , nên Thạch Lỗi dứt khoát thông báo trước.
“Cái gì? Ly hôn? Cậu điên rồi à, cậu có cấpbot_an_cap trên đang khảo cậu không? Đang định đề bạt cậu lên đấy, nếu cậu mà hôn thì chuyện thăng tiến này coi như hỏng ! Không được, không ly hôn, tôi không phê chuẩn!” Thôi Lĩnh tức vỗ đùi bốpleech_txt_ngu.
Thạch Lỗi ngoài việc hayvi_pham_ban_quyen cho ta mượn tiền, còn cứu mạng anh ta trong một thựcleech_txt_ngu hiện nhiệm vụbot_an_cap tải, thế Lĩnh luôn rất quan chuyện của Lỗi. thấy muốn ly hôn, Lĩnh khỏi , lần tiên nảy ra ý định dùng quyền hạn của mình để cản chuyện ly hônleech_txt_ngu này.
Thạch Lỗi không nói gì, chỉleech_txt_ngu khẽ nheo mắt lại. Nhìn biểu cảm của anhbot_an_cap, ràng ý ly vô cùng kiên định.
Hai người đang đứng nép một góc nói chuyện, Thôi Lĩnh thấy bộ dạng bướng bất chấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Thạch Lỗi để lúc về nhà rồi mới khuyên bảo tiếpvi_pham_ban_quyen. Chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bây giờ tốt nhất là nên giữ bí mật, tránh để truyền ra khắp căn cứ, làmleech_txt_ngu rùm lên thì khó mà thu xếp được.
Thạch về đến nhà mở cửa ra, liền hiện trong nhà có gì đó đúng. Anh liếc sơ một lượt trong nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thêm một bao urê.
Mở bao urê raleech_txt_ngu xembot_an_cap, trong đựng toàn thổ sản nông gia, măng khoai tây. Nhìn kiểu này không giống phong cách mua sắm của Hạ Nhan.
Lúc này hơn tám giờ tối, Hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhan không có ở đây, cô đi đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ? Đi hẹnvi_pham_ban_quyen rồi sao?
Trong lòng Thạch Lỗi dấy lên mộtvi_pham_ban_quyen nỗi chát .
“Lỗi Tử, có ở đó không? việc gấp!”
Thạch Lỗi vừa thấy giọng dồn dập của Thôi Lĩnh bên ngoài, dường đã xảy ra chuyện gì toleech_txt_ngu tát lắm, anh vội vàngvi_pham_ban_quyen mở cửa hỏi:
“Có chuyện gì vậy?”
này định rất nghiêm , cảleech_txt_ngu người chắn, điềm tĩnh như Thôi Lĩnh mà lúc này đôi gò má cũng ửng , có thể thấy ông ấy đang sự lo sốt vó.
“Đại không hay rồi, công an Hạ Nhan điện tới, nói cô ấy có liênvi_pham_ban_quyen quanbot_an_cap một vụ án mạng, hiện đang bị thẩm vấn.”
này rốt là thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàoleech_txt_ngu? Hạ Nhan là người phụ nữ yếu đuối như vậyleech_txt_ngu, sao có thể giết người ?”
Thôi cuống cuồng cảvi_pham_ban_quyen lên, hóa ra sự đãvi_pham_ban_quyen xảy ra chuyện .
Thạch Lỗi nghe xong, lòng cũng trùng xuống, sắc mặt biến đổi thất , anh hỏi:
“Cục công an huyện Đào Nguyên nói thế nào? Hạ Nhan rốt cuộc dính líu đến vụ án mạng nào?”
“Cụ thểbot_an_cap họ không nói rõ, chỉ bảo là trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc lấy lời khai Nhan biết cô ấy là người nhà cán bộ này. Biết căn cứ 521 đơn vị trọng yếu của quốc gia họ vội vàng gọi điện thông báo choleech_txt_ngu đơn vị. Vừa hay tôi là người nhận cuộc gọi, nghe xong liền chạy đến báo cho cậu ngay.”
Nghe Thạch hỏi , Thôi Lĩnh cũng thấy mình vì quá lo lắng mà lúng túng, chưa hỏi han ngô ra khoai. Thế nhưng đối phương là công an, lại còn đích thân gọi điệnleech_txt_ngu tới, chắc chắn Hạ Nhan đã gặp rắc rối lớnvi_pham_ban_quyen rồi.
“Không được, phải đi huyện Đào một chuyến.” Thạch Lỗi lập tức rabot_an_cap quyết định.
“Lỗileech_txt_ngu Tử, Hạvi_pham_ban_quyen Nhan chắc chắn có liên quan đến vụ án , bấtleech_txt_ngu kểvi_pham_ban_quyen đóng vai trò gì trong thì có khả bị kết án. Nếu người nhà phạm tội, đến hình pháp ảnhbot_an_cap hưởng với người thân trực là vô lớn. Lỗi Tử, phải cậu nói côbot_an_cap ấyleech_txt_ngu muốn hônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao? khuyên cậu một câu, chóngbot_an_cap làm thủ tục ly hôn đi để giảm thiểu ảnh hưởng xuống mức thấp nhất.”
Thôi mực lắng Thạch Lỗi. rồi trên đường đi, hăngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hái khuyên Thạch Lỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đừng ly hôn. hiện tại tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế đảoleech_txt_ngu ngược, ông cảmvi_pham_ban_quyen chỉ có ly giữ được tiền của Thạch Lỗi.
“Lãovi_pham_ban_quyen Thôi, phê cho tôibot_an_cap dùng chiếc xe Jeep một đêm, báo cáo anh đánh giúp , đưa chìa khóa xe cho tôi!”
Thạch Lỗi không mảy may quan tâm đến lybot_an_cap hôn, tay đòi Thôi Lĩnh chìa xe. Lĩnh còn cách nào khác, ông biết Thạch làm việc vốn có quyếtleech_txt_ngu đoán, một khi quyết định chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khuyên ngăn, vì vậy chỉ chìa xe cho anh.
Hạ Nhan là người biết điều, vừa vàoleech_txt_ngu phòng thẩm vấnvi_pham_ban_quyen của cục công an Đào Nguyên, cô đã thành thật khai báo rành mọi chuyện, từ lúc về đến làng, đêm ngủ hai em gái, cho đến khi dậy đi vệ sinh đãvi_pham_ban_quyen nhìn thấy Hạ Quảng từ bên trở về.
Bởi vì Hạ không thể xác định được lúc cô thức giấc thì hai em gái có ai tỉnh dậy hay không. Chẳng may người bị động tĩnh của cô làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tỉnh giấc, kểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại chuyện cô ra vào ban đêm mà bản thân cô lại không khai báo thì lúc cô sẽ tự họa thân, giải thích thêm cũng chỉ khiến người tavi_pham_ban_quyen ngờ. nước này, Nhanvi_pham_ban_quyen không thể không nói thật.
Hai viên công an lấy lời khai, một nữ đồng tự giới thiệu họ Thái, một nam đồng tự thiệu họ Lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Thấy Hạ Nhan phối hợp, lại biết đối tượng của cô làm việcvi_pham_ban_quyen tại căn vật tư, có chức vụ nên họ tương đối khách khí, không hề lớn tiếng tháo dọa .
“Theo nhưbot_an_cap lời cô nói, thấy Hạ Quảng có khả năng là hung thủ không? Bởibot_an_cap Thiênbot_an_cap muốn dùng Tôn Tiểu Hoabot_an_cap đổi thân, không cô ta gả cho Hạ nên Hạ đã nảy sinh lòng hận, thừa dịp Tôn Thiên Phúc không chú ý đã đẩy anh ta xuống nước anh chếtleech_txt_ngu đuối? Chỉ cần Tôn Thiên Phúc chết, Hạ Quảng có thể cưới đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tôn Tiểu Hoa, đạo lý này đúng chứ?”
Thái đồng chí ôn hỏi Hạ .
Hạ Nhan biết câu hỏi này là một cái bẫynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Nếu nói không thểvi_pham_ban_quyen, người ta sẽ nghĩ cô có đang bao che hay thông đồng Hạ hay không. nói không biết, sẽ bị là không phối hợp. Cũng phải thôi, em trai cô hận Tôn Thiên Phúc ngăn cản Tônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu Hoa gả cho mình, có cơ gây , vậy mà cô lạileech_txt_ngu bảo không biết?
Nhan suy nghĩ một chút rồi thận trọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói:
“Tôi thấy tất đều là suy đoán, phải xem báo cáo nghiệm tử thi, xem Tôn Phúc đúng là chết do đuối nước không mới có thể suy luận Hạ Quảng nghi vấn gây án hay . Dựa theo lời kể của Tôn Tiểu Hoa, chỉ có thể minh lúc cô ấy khỏi hiện trường thì Tôn Thiên Phúc vẫn còn sống. Vì , mọi chânvi_pham_ban_quyen tướng còn phải chờ lờibot_an_cap của Hạ Quảng để xem có thể hình thành một chuỗi chứng cứ chỉnh hay không.”
Hai công an nghe cách luận của Hạvi_pham_ban_quyen thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất tình , ngay cả thuật ngữ chuyên môn như “chuỗi chứng cứ” mà cô cũng hiểu, không khỏi thầmvi_pham_ban_quyen ngạc nhiên. Ngườivi_pham_ban_quyen dân thời này cơ bản chưa luật, cùng lắm chỉ biết đến đạo lý đơn giản “giết người đền mạng”. Người có thể nói ra những thuật ngữ chuyênleech_txt_ngu môn như Hạ thực hiếm thấy, trừ khivi_pham_ban_quyen đã từng học quavi_pham_ban_quyen về luật pháp.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Thái đồng chí đanh , nghiêm nghị hỏi:
Nhan, thành khẩn sẽ được khoan hồng, ngoan cố bị nghiêmleech_txt_ngu trị. Chúng tôi sẽ không oan uổng người tốt, nhưng khôngvi_pham_ban_quyen bỏ lọtbot_an_cap kẻ xấu. Sao cô lại biết nhiềubot_an_cap thuật ngữ pháp lý như vậy? Có phải cô đã chuẩn bị trước để tìm cách cho mình không?”
Tim Hạ Nhanleech_txt_ngu thót một cái. rồi thấy họbot_an_cap khách khí với mình nên cô đã nới lỏng cảnh , những thuật ngữ pháp lý thuộc cứ thế tuôn ra khỏi miệng. đâu phải chuyên ngành luật, chẳng qua xem quá nhiều phim hình kỷ 21vi_pham_ban_quyen mà thôi. Cứu , cô nói như vậy liệu đồng chí tin không? Cùng là nữ với nhau, sao lại làm khó nhau như chứ?
hôi Hạ Nhan rịn . Thời buổi này, dính líunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net án mạng là rất phải đi “ kẹonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng” như chơi.
“Thật ngại quá, hai vị đồngbot_an_cap , những kiến thức pháp cơ bản này của Nhan là do tôi dạy cho cô . Vì tính công việc tại căn cứ tôi khá đặc thù, thường xuyên phải sửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dụng đến kiến thức phápnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net luật, nên có ý thức dạy cô ấy, một phần là cô ấy nghe nhiều nênleech_txt_ngu học theo đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Đúng lúc này, cửa phòng thẩm vấn mở ra, người Hạvi_pham_ban_quyen Nhan không ngờ tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuất hiện phía sau côvi_pham_ban_quyen.
Thạch Lỗi trông đầy vẻ phong mệt mỏi, vẫn áo xám lúc rời nhà buổi sáng, nhưng ngũ quan xuất sắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của anh đã khiến thẩm vấn như bừngleech_txt_ngu hẳn lên.
Hạ Nhan vạn lần không ngờ Thạch Lỗi lại xuất hiện vào mấu chốt này, rõ ràng là để chỗ dựa chovi_pham_ban_quyen cô. Hóaleech_txt_ngu ra, khivi_pham_ban_quyen sợleech_txt_ngu hãi, tiếng cứu thực sự cóvi_pham_ban_quyen dụng! có mộtleech_txt_ngu “vị thần lòng” đến cô!
là ai?” Lâm mày, “Đừng làm gián công việc lờivi_pham_ban_quyen khai của chúng tôi. Nếu anh cũng liên quan vụ án thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi nào gọi đến tên anh mới được vào.”
“Tiểu Thái, Tiểu Lâm, vị này người nhà của đồng chí Hạ Nhan, đồng chí Thạch Lỗi, người phụ phân khu của căn cứ 521.”
Hai người lấy lời khai không ngờ rằng người đi phía sauvi_pham_ban_quyen Thạch Lỗi chính là Ngô cục trưởng của họ. Hai người vội vàng đứng cung kính chào: “Ngô cục !”
Ngô cục trưởng xua tay với họ, lật xem biên bản rồivi_pham_ban_quyen nói:
“Hạ đã xác định là nghi phạm củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vụ án, hiện đã động lượng của các vị liên dốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toàn lực truy bắt. Còn về đồng chí Hạ , chỉ là tình cờ về nhà mẹ đẻ và gặpleech_txt_ngu phảivi_pham_ban_quyen những này. Nếu đã như vậy, đồng chí làm bảo lãnh cô ấy, cô ấy có thể về trướcbot_an_cap.”
Xem , tầm ảnh hưởng của căn cứ 521 tại địa phương rất , đến Ngô cục cũng sẵn sàng gánh vác một phần rủi ro để Hạ Nhan rời đi trước. Mà tất cả chuyện này rõ lao của Thạch Lỗi.
Hạ Nhan không nhìn Thạch Lỗi phía Ngônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cục trưởng với mắt đầy cảm kích, lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phát hiện ra “vịbot_an_cap thần mủi lòng” ấy không hề đón nhận ánh mắt mình màleech_txt_ngu đang nhìn chằm vàobot_an_cap bứcleech_txt_ngu tường phía trước vẻ mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không cảm xúc, dường đang tính điều gì.
Hạ Nhanvi_pham_ban_quyen không hề biết rằng, vụ án tử vong của Tôn Thiên Phúc này chỉ là khởi đầu của một chuỗi sự , theo , cô còn phải đối mặt với thử thách hơn .
Hạvi_pham_ban_quyen Nhan và Thạch Lỗi đi bộ đến cổng Công an huyện, Lỗi dùng chìa khóa mở cửa chiếc xe Jeep rồi ngồi vào .
Thạch Lỗi lời nào.
Hạ Nhan hiểu ý của Thạch Lỗi vi_pham_ban_quyen lên xe.
Hạ Nhan xun xoe mở ghế phụ rồi trèo lên, hớn :
Cảm ơn anh nhéleech_txt_ngu, nếu không có , chắc tôi phải chôn chân đây cả đêm mất.
Thật Thạch Lỗi đang cảm khá lúng túng.
Anh cứ ngỡ Hạ Nhan sẽ ngồi hàng ghế , không ngờ cô lại tiếp ngồi vào ghếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phụ. vậy, Hạ ở quá gần , gần đến mức anh có ngửi thấyvi_pham_ban_quyen hương thơm thoảng trên người cô.
Đó là mùi xà phòng gội đầu hòa quyện với cơ thể đặc trưng của phụ nữ, một làn hương độc đáo khiến anh có chút xao động trong thoáng chốc.
Thạch Lỗi vội vàng cắn đầuvi_pham_ban_quyen lưỡi, cảmleech_txt_ngu giác đau rất khẽ đó giúp đầu óc anh trở nên tỉnh táo hơn.
Đưa đâu đây? Thạch hỏi với giọng hơi trầm mặc.
được nữa? Về nhà! Về nhà ở căn chứ. Hạ Nhan nhất thời cảm thấy khó hiểu.
Cái ở thôn Hạ gia kia đã tháo dỡ cả giường của cô rồi, đó là nhà cô sao? Cô còn có thể đâu được ?
.
Thạch tuy chỉ đáp lại một từ đơn giản, nhưng trong đó lại chứa sự an lòng.
Nếu không đặc biệt mạnh về nhà ở căn cứ, thì khi cứu cô ra, Thạch Lỗi toàn có thể chở cô thị trấn Đại Bộ đó, cô muốn tìm ngườileech_txt_ngu đàn ông kia cứ việc mà tìm.
Nhưng vì Hạ đã khẳng rõ ràng là muốn về nhà ở căn cứ, nên khoảng trống trong lòng Thạch Lỗi suốt cả ngày qua chốc được lời nói của cô lấp đầy. Trong phút chốc, ngay cả việc sang số hay đạp ga, Thạch Lỗi cũng thấybot_an_cap tràn đầy sức .
Đường sá toàn là đường đất, không có đường , trên mặt đường thỉnh thoảng lại xuấtleech_txt_ngu hiện những hố sâu lồi lõm.
Đi xe đạp thì dễ tránh, nhưng lái ô thì không tránh khỏi việcleech_txt_ngu phải nghiền qua những ổ gà này.
Chiếc Jeep xóc nảy liên hồi, mà trên ghế lại không có dây an .
Thời bấy giờ chẳng có thói quen thắt dây an toàn cả, kể cả tài xế. Hạ Nhan chỉ có nắm chặt tay vịn bên cạnh cửa sổ để giữ cho thân mình không bị tungbot_an_cap lên trong xe.
Thạch Lỗi lái xe cóbot_an_cap hoang dã. Đường xấu như vậy anh vẫn lao đi với tốc độ cả trăm cây số một giờ, đến lúc này Hạ Nhan mới cảm nhận rõ rệt sự bất ổn trong lòng anh.
may mắn Thạch Lỗi rốt cũng không để lao xuống rãnh ven đường, thuận lợi đưa cô về đến nhà căn cứ.
Vừa vào nhà, Nhan đãbot_an_cap vội vàng giải thích về chuyện ngày hôm qua Lâm Quế tìm đến tận cửabot_an_cap, rồi yêu cầu cô cùng về nhà.
Thạch mím chặtleech_txt_ngu đôi mỏng, không nói lời nào, lặng yên nghe Hạ Nhan nói.
Hạ Nhan sực nhớleech_txt_ngu đến tờ ly hôn anh đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn còn nằm trong ngăn kéo, nhất thời thấy hơi ngượng ngùng. Nếu tờ đơn này được nộp lên, cô trở những người xa lạ khôngleech_txt_ngu cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút quan hệ nào.
một ngày nhìn rõ những khốn cảnhvi_pham_ban_quyen chủ phải đối mặt, cùngbot_an_cap người gọi là “người thân” xung quanh, ai đều có toan tính riêng với mình, bácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sĩ Hạ càng thêm kiên định với ý định không ly hôn.
Ngườibot_an_cap đàn ông trước mắt này, vừa có tiền, có sắcvi_pham_ban_quyen lại có trách nhiệm, nếu cô mà ly hôn, miếng “ Tăng” không biết sẽ có bao nhiêu yêu nữ muốn tranh giành để ăn đâu.
Người khácleech_txt_ngu khôngvi_pham_ban_quyen phép ăn!
thì cũng chỉ mình cô được ăn thôi!
Hừ!
Bác sĩ Hạ vốn dĩ rất củaleech_txt_ngu!
Thứ mình đã thích thì tuyệt đối không để khácleech_txt_ngu chạm tay vào!
Cô đói chưa?
Thấy cô không gì nữa, Thạchbot_an_cap Lỗi im lặng vài giây rồi mới ra một câu này.
Đói, tất nhiên là đói rồi, đói đến mức bụng kêu ục đây này.
Khó khăn lắm mới thấy Thạch “Đường Tăng” Lỗi thốt ra một câu có hơi ấm như vậy, Hạ Nhan vội vẻ đáng thương để yếu thế.
Thạch Lỗi nhìn đôi mắtvi_pham_ban_quyen to tròn ngập nướcvi_pham_ban_quyen đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn mình đầy vẻ vô tộivi_pham_ban_quyen, trongleech_txt_ngu chốc không kìm được lạc trong ánh mắt dịu dàng .
giỏi trong việc này rồi!
Khibot_an_cap nói chuyện, cơ thểvi_pham_ban_quyen cô tự nhiên tỏa ra sức quyến rũ của người nữ, riêng ánh này thôi đủ người ta chìm đắm.
Thạch đẩy khả năng kiềm chế lên mức nhất.
cũng người trải qua huấn luyện vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phương này, nhưng tại sao trước , lại liên giác mất kiểm như vậy?
Thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hạ Nhan kêu , Thạch Lỗileech_txt_ngu liền mở cửa , đivi_pham_ban_quyen ra hành nhóm bếp than, định nấu cho cô bát mì.
Không ngờ vừa nhấcbot_an_cap bếp than lên, bên trong đã nguội lạnh.
Hạ Nhan chạyvi_pham_ban_quyen ra, vẻ đầy hối lỗibot_an_cap :
Sáng nay lúc về nhà, tôi dù sao cũng mấy ngày không nên khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếp thêm than. là thôileech_txt_ngu không nữa, tôi không đói đâu.
Thạch mím môi, khôngbot_an_cap lộ vẻ là tức giận, thản nhiên :
Cô vào nhà ngơi đi, nhóm bếp nhanh thôi.
Hạ Nhan không nghe lời anh vào nhà màleech_txt_ngu ở cửa đàn ông đang .
Khi anh làm việc, cơ bắp trên cánh tay gồ với đường nét đẹpbot_an_cap mắt, tràn đầy sức mạnh, khiếnvi_pham_ban_quyen Hạ Nhan nhìn rờivi_pham_ban_quyen mắt.
Thạch nhóm rất nhanh nhẹn: đầu tiên dùng rìu chẻ củi thành những thanh nhỏ, dọn sạch xỉ than trong bếp, giấy vụn dưới đáy lò, sau đó xếp lỏng lẻo các thanh gỗ nhỏ lên trên giấy, dùng diêm châm . Chờ khi những thanh nhỏ , anh mới đặt lên trên vài khúc gỗ to hơn, loại cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể lâu hơn.
Cuối cùng, anh đặt một viên ong vào bếp, vừa vặn lên trên những khúc gỗ đểbot_an_cap hứng lấy ngọn lửa đangvi_pham_ban_quyen cháy. Rất nhanh sau đó, phần đáy viên than được mồi lửavi_pham_ban_quyen công.
Một bếp than phải xếp viên than mới đảm bảo tắt . Để đồ ăn cho Nhan, Thạch Lỗi không vội đặt hai than nữa mà dụng ngay nhiệt lượng viên than này và củi để nấu mì.
Ngửinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy mùi mìbot_an_cap thơm phức nồi, Hạ Nhan nước miếng cái thật mạnh.
Thơm!
Thật sự !
Mì do người đàn ông của nấu là thơm nhất!
Đến khi Hạ Nhan bắt ăn mì, vừa đưa đũa lên gắp đã thấy một quả trứng ốp la, không biết Thạch đã vào từ lúc nào.
Thấy Hạ Nhan ăn mì một cách lành, trong Lỗi dâng lên một cảm giác vui vẻ.
Trước kia, khi Hạ Nhan ăn đồ anh nấu, cô lúc cũng sa sầm mặt mày, hết chê này trách , hoặc anh cho nhiều muối quá muốn mặn chết người ta, hoặc là bảo cố ýbot_an_cap cho rau làm cô ăn vào là muốn nôn
Anh , sao anh không ăn?
Hạ Nhan ăn được vài miếng, chợt nhớ ra hình như Thạch Lỗi chỉ nấu có mỗi một bát .
Tôi không đói, cô ăn đileech_txt_ngu!
Thạch Lỗi ngườileech_txt_ngu, không ngờ Hạ Nhan cũng biết quan tâm anh.
Hạ không chịu, cô bê tiến lên phía trước, gắp một mì rồivi_pham_ban_quyen đưa lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng thổi thổi, giơ đến trước mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net :
Há miệng , tôi đút cho anh!
Thạch Lỗi nào đã thấy Hạ Nhan tung chiêu thức lớn thế này bao giờ, khỏi ngây người ra. Anh giống như bị tiếng của mỹ ngư dướibot_an_cap biển sâu mê hoặc, vô thức làm theo lời cô, khẽbot_an_cap há miệng ra.
Thế tiếp theo, miệng anh đã bị nhét đầy một thơm, mềm trơn tuột.
Điều mạng nhất là, đôi đũa đó Hạ Nhan đang dùng, vừa mớibot_an_cap lấy raleech_txt_ngu từ miệng cô đã gắp mì đút vào miệng anh.
Mặt Thạch Lỗi bừng .
có tính là hôn gián tiếp không?
Cô tự cô ăn đi!
Thạch Lỗi dùng sức cắn vào lưỡi một cái, một cơn đau ập đến làm đầu óc anh tỉnh táo lại ngay tức, lấy quyền kiểm soát cơ .
Sau khi từ chối miếng đút thứ hai Hạ Nhan, anh vội vàng quay mặt đi, cuống chạy ravi_pham_ban_quyen bồn nước công cộng hứng nước, chuẩn bị lát nữa cho Nhan rửa mặt.
Ơ? lại chạy mất rồi? Không biết có làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị bỏng không nữa?
Hạ Nhan ngơ ngácvi_pham_ban_quyen nhìn bóng lưng Thạch Lỗi xách vội vã rời , sao cảm giác như anh đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tháo chạy vậy?
Hơn nữa, lúc nãy khi đútbot_an_cap mì, dường như cô thấy đầu lưỡi Thạch Lỗi đỏ rực lên, giống như bị bỏng?
Không đúngbot_an_cap, lúc cô đút mì đã thấy vậy rồi, chẳng lẽ là bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai cắn?
Lòng Hạ Nhan bỗng thấy khó chịu.
Người làm bác sĩ đều có tính sạch sẽ, nếu đồ dùng cá nhân của bị người khác dùngleech_txt_ngu , tâm lý cô không chấp nhận được.
Không được, hỏi” cho rõ ràng mới được.
Lỗi chạy vèo một vòinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước công cộng. Vừa nước, anh vừa dùng dòng lạnh từ vòi xoa lên .
trong cứ từ suối trên núi nên rất lạnh, nhiệt độ cực kỳ thích hợp với người bốc hỏa như này. Gột rửa một mới anh dập tắt được ngọn lửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang bừng cháy khắp thân.
Thạch Lỗi xách nước trở lại , vào cửa đãleech_txt_ngu thấy Hạ Nhan đang dùng ánh vẻ xét nhìn mình chằmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thạch Lỗi tưởng côvi_pham_ban_quyen phát mình nước để hạ hỏa nên không khỏivi_pham_ban_quyen lúng túng. Anh xụ xuống để che giấu sự hoảng trong lòng, hỏi:
“Sao thế? Trên mặt tôi có dính à?”
“Lè lưỡi cho tôi xem!” Hạ muốn phủ đầu khiếnleech_txt_ngu anh không kịp trở tay.
“Tại sao?” Lỗi ngác nhìn Hạvi_pham_ban_quyen .
sợ anh ăn mì bỏng, kiểm tra chút thôi.”
Hạ nở một nụ cười quyếnleech_txt_ngu rũ. Chẳng hiểu sao nụ cười xinh đẹp này của cô lại Thạch cảm thấy sống lạnh toát.
còn cách nào khác, anh đành ngoãn há miệng cho cô xem.
“Ồ? Hình không phải vết , mà vết ? Ai cắn thế? Người phụ nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hả?”
Sau khi nhìn vết thươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nơi đầu lưỡi của anh, vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bản lĩnh của một bác sĩ, Nhan liếc mắt đã manh mối.
Hạ Nhan nổi giận.
leech_txt_ngu nhớ lúc mình và anh thân mật, cô đâu có cắn anh?
Tuy lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sốt cô cứ ngỡleech_txt_ngu đó là giấc xuân nồngvi_pham_ban_quyen, nhưng đó đã chứng họ thực sự đã xảy ra những hành vi không cho trẻ .
Nhưng cố nhớ lại, Nhan có thể khẳng định mình khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuộc hệ “cầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tinh con chó”, không có thói quen cắn lưỡi đàn ông.
Nếu không phải cô cắn, thì chuyện này lớn rồi đây!
Thạch Lỗileech_txt_ngu nghe xong mới hiểu ra vấn đề, hóa ravi_pham_ban_quyen vợ nhỏ nhà mình đang lầm anh có nhân bên ngoài.
nào anh thấy mùi giấm chua nồng nặc.
này khiến trái tim Thạch Lỗi như bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tên nhọnvi_pham_ban_quyen bắn trúng, vừa nhói lại vừa pha chút ngọt ngào như mật.
“Không có người phụ nữ nào khác, chỉ có cô !”
Thạch Lỗi lý giải thích, khuôn mặt vừa rửa nước lạnh lại lập đỏ rực đến mang tai.
“Vậy vết thương đầu anh thích thế ?”
nhìn khuôn mặt trẻo của anh đang dần , trông giống nhưvi_pham_ban_quyen một khốivi_pham_ban_quyen trắng hứng lấy ánh ráng chiều, thuần khiết vừa ngây ngô. Cô lập tức tin anh, nhưng cô cần một lời giải thích hợp lý.
“Hồi trưa ăn bánh bao cắn .”
Thạch Lỗi tuyệt đốivi_pham_ban_quyen không thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rằng, vì muốn kềm chế khao khát đối với cô nên mới phải dùng đầubot_an_cap lưỡi để hạ hỏa.
Nếu nói ra, chắc chắn bị cô nhạovi_pham_ban_quyen cho xem.
Thạch vẫn chưavi_pham_ban_quyen quên ba kểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ khi gả tới đây, cô quậy phá như thế nào.
Chỉ là từ sau trận sốt hôm quabot_an_cap cho đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi tỉnh lại vào hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay, Hạ Nhan dường như đã đổi không ít, cô đi sự chê bai và thêm phầnleech_txt_ngu bao dung đối với .
“Ồ, hóa ra làbot_an_cap vậybot_an_cap. Có phải dạo này ít được ănleech_txt_ngu thịt nên thèm thịt rồi không?”
Hạ Nhan nghe thấy lý do này cũng không có gì sai. Hơn nữabot_an_cap, cô suy kỹ lại, vếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thương trên đầu lưỡi Thạch Lỗi đúng là hướng từ ngoài vào trong, vết thương như vậybot_an_cap sẽ nghiêng ra ngoài.
Nếuleech_txt_ngu làm chuyện xấu vớivi_pham_ban_quyen người khác mà cắn, vết thương phải nghiêng từ ngoài vào trong mới đúng.
Một bác sĩ phẫu thuật chính giàu kinh nghiệm như cô mà phạm phải lầm thường thức này sao?
Hạ chợt nhận ra, dù mới chỉ qua một ngày ngắn ngủi nhưng đã nảy sinh ham muốn soát mạnh mẽleech_txt_ngu đối người đàn ông quan hệ thịt với mìnhvi_pham_ban_quyen này.
Thạch nói vậy biết cô đã chấp nhận lý doleech_txt_ngu đó, bất giác thở phào nhõm.
Theobot_an_cap quanvi_pham_ban_quyen niệm dân gian ở đâyvi_pham_ban_quyen, tự vào lưỡi là đang thèm thịt. Hạ Nhan nói vậy cũng .
“Đúng , chuyện của Hạ Quảng và Tôn Thiên Phúc là nào?”
Thạch Lỗi vội vàng chủ đềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Người đàn ông trước mặt có mái ngắn đen , dùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quanh năm bôn ba ngoài trời nhưng làn da vẫn trẻo sạch sẽ. Mái tóc tương phản làn da trắng khiến anh lúc nào trông cũng tươm , đặc biệt thu người khác.
Gợi tình!
đến từ .
Người ông này đúng là có sắc họa, ít nhất là đối với cô, khiến người ta không thể lại .
Hạ Nhan không lo về của Hạleech_txt_ngu .
Không phải cô là chị mà có lương tâm. Thứ , cô vốn không còn là của Hạ Quảng nữabot_an_cap; thứ hai, Hạ Quảng muốn tính kế gả cô cho kẻ ngốc, em như vậyvi_pham_ban_quyen không xứng cô bận .
Ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra, từ hiện trường giải tử thi Tôn Thiên Phúc bên bờ sông hôm nay, cô cũng phát hiện ra vài manh mốileech_txt_ngu.
kiện hiện tại vô cùng thiếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thốn, nếu có án mạng xảy ra, pháp y thường lấy mẫu chứng cứbot_an_cap và giải phẫu ngay tại hiện trường, cũng không ngăn cảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quần chúng đứng xem. Miễnvi_pham_ban_quyen là quần chúng có đủ can đảm để nhìn
Còn giống như trong phim hình TVB sauleech_txt_ngu nàybot_an_cap, pháp y cực ngầu, phẫu sẽ trang trọng, trước khi giải còn cúi thể, thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuyệt đối không có. Điều kiện hạn, không còn cách nào khác.
Nhìn thấy ánh mắt nghiêm túc củavi_pham_ban_quyen Thạch , Hạ Nhan chỉ thở dài, bắt đầu lại tỉ mỉ những gì đã trải qua sauvi_pham_ban_quyen khi về nhà.
Những việc này cô đã kể làm biên tại Công annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net huyện Đào Nguyên nên nóivi_pham_ban_quyen rất trôi chảy, chưa nửa tiếng đã kể xong.
“Xem ra chừng nào Hạ Quảng chưa sa lưới, công an sẽ chưaleech_txt_ngu thể loại bỏ diệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghi vấn với các cô.”
Thạch Lỗi trầm tư xoa cằm, rơi vào suy nghĩvi_pham_ban_quyen.
Đàn ông túc là lúc đẹp trai nhất.
Hạ Nhan bị vẻ đẹp cho mê .
là chuyện chắn, hiện tạivi_pham_ban_quyen đều phạm. Đúng rồi, sao anh biết tôi gặp chuyện?”
Nhan thấy hơi lạvi_pham_ban_quyen, thời buổi này tức liên lạc khó khăn, một vụ án mạng xảy ở ngôi làng cách đây hơn mươi dặm, dù có thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net câu kinh dị gây xôn xao thôn thì cũng không đếnbot_an_cap mức ngay đến căn cứ được.
“Sau khi an huyện Đào Nguyên biết cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là vợ tôi, họ lập tức gọi điện báo cho đơn . Vừa hay là lãobot_an_cap máy, ông ấy báo cho tôi ngay tức, biết là tôi chạy đến liền.”
Thạch Lỗi thành thật kể .
“Vậyvi_pham_ban_quyen anh không sợ dính dáng đến tôi sẽ hưởng đến tiền đồ ?”
Hạ Nhan nghĩ đến thời cuộc hiện tại, lòng hẫng một nhịp, cả người như bước hụt vào hư không.
Người thời coi danh tiếng đến nhường nào, không cần cũng .
“Hiện giờ cô vẫn là vợ tôi, chuyện của cũngbot_an_cap là chuyện củaleech_txt_ngu tôi, còn phân anh tôi làm gì?”
Hạ Nhan lần không ngờ Lỗi lại nói ra những lời như vậy, côbot_an_cap xúc :
“Thạch , là tôi nhất hồ đồ. Thật ra tôi và người Ngô Băng kia chẳng có gì cả, hắn ta chỉ là hay rối mỗi khi tôi lên thị trấn đi chợ thôi. Hôm qua lấy hắn làm cái cớ để đòi với anh là tôi sai. Trước đây ly hôn do bị ngườibot_an_cap nhà tẩy não, họ cứ gả cho kẻ ngốc Tôn Phúc vợ cho Hạ Quảng. Tôi như bị trúng bùa mê, nghe lời họ. Nhưng giờbot_an_cap tôivi_pham_ban_quyen tỉnh táo , tôi không muốn ly hôn nữa, sau này hai chữ ly hôn, chúng ta sống thật tốt bên nhau !”
Hạ Nhan nói một mạchleech_txt_ngu bày tỏ độ của mình.
Thạch Lỗi dường như chấnvi_pham_ban_quyen động, anh nhìn trân trân vào gương mặt tuyệt mỹ của Hạ Nhan, nhất không dám tin thái độ của vợ mình lại thay đổi lớn đến thế.
“Trước đây không phải cô kiên quyết muốn ly hôn ? Ngoài chuyện này ra, còn lý do nào khác không?”
sợ trái tim mình vừa bay lên thiên đường đã lại bị giẫm xuống bùnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đen, nên không nhịn được .
“Anh lại đây, tôi nóibot_an_cap cho anh biết sao.”
Hạ Nhan đang ngồi bên mép , khẽ ngoắc với Thạch . thế ấy đầy gợi tình, khiến người tavi_pham_ban_quyen không khỏi liên tưởng.
Thạch Lỗi cảm thấy đôileech_txt_ngu không còn ý mình nữa, anh vô thức bước đến bên cạnh cô. Và rồi, anh phát hiện mình bị cô kéo mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cái, ngã nhào vào một biển dàng.
Tóc mai quýt, lời thì thầm nồng nàn, nhiệt độ trong khí đột ngột tăng cao đến mức cực hạn, tựanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như chỉ cần một que diêm là thể cháyleech_txt_ngu.
Nhan táo bạo đưa tay luồn vào dưới gấu áo anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Chà, đúng là bụng támleech_txt_ngu múibot_an_cap săn chắc, cô thèm đến sắp chảy nước miếng.
“Ưm, !”
Thạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lỗi không nhịn khẽ rên lên một tiếng.
“Đau sao? Vậy em nhẹ tay một chút!”
Hạ Nhan áy náy nói.
Vếtbot_an_cap thương trên đầubot_an_cap lưỡi của anh dễ bịvi_pham_ban_quyen chạmleech_txt_ngu vào, hèn chi anh kêu đau.
Đầu óc Thạch Lỗileech_txt_ngu mụ mị, mặc cô chủ hoànvi_pham_ban_quyen thành mọi việc.
gần nhất, Hạ Nhan thểvi_pham_ban_quyen nói là thần trí không tỉnh táo, tuy rất hăng hái nhưng dẫu sao vẫn thiếubot_an_cap vắng gì đó.
Đêm naybot_an_cap, khi ở bên nhau, họ đã cùng khám ra một chân trời mới.
Vậtbot_an_cap lộn nửa đêm, Hạ bắt đầu hốibot_an_cap hận. Cô không ngờ người đàn ông cái tên vững chãi như đá này lại thật sựleech_txt_ngu không dễ chọc vào, là không chủ động khiêu khích.
Nửa hiệp đầu Hạ Nhan chủ , nửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thạch Lỗi lật ngược tình thế. Như thể để chứng minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bản thân, anh lật tới lui, khiến cô chẳng khác nào bánh nướng trên chảo, toàn đều “nhừ tử”.
rồi, em buồn ngủ quá, em phải đi ngủ đây.” Hạ Nhan bầm.
“Còn một lý do không ly hôn nữa, chẳng phải em nói cho anh biết sao?” Thạch Lỗi đột nhiên hừ nhẹ tiếng, khàn .
Hạ không hề biết dáng vẻ nằm ngủ như đóa hải đường soi bóng nước mình lúc đẹp đến nào, mê hoặc lòng người ra , khiến người tavi_pham_ban_quyen chỉ nuốt chửng cô vào bụng.
“Lývi_pham_ban_quyen do? Em không nhớ nổi nữa, em buồn ngủ lắm rồi!”
Giọng Hạ Nhan thấp dầnleech_txt_ngu, rồi thực sự chìm vào giấc ngủ.
Khi trời sáng, Hạ Nhan bị đánh thức bởi tiếng hô hiệu vang dội ngoài. Tiếng bướcbot_an_cap chân chạy bộ tậpvi_pham_ban_quyen thể rầm rập nghe đầy tính, khiến tinh thần người phấn chấn hẳn lên.
Bên ngoài khí thế hừng hực như , cô cũng chẳng nỡ lì trên giường. Nhưng mới cử động, cô liền cảm thấy toàn thân đauvi_pham_ban_quyen , như bị ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tabot_an_cap ấn xuống đất đánh cho tám mươi đại vậy.
“Đau quá, Thạch Lỗi, cái đồ !”
Hạ các khối cơvi_pham_ban_quyen trên không chỗ nào khôngleech_txt_ngu bị quá tải. Nhớ lại những động độ tối qua, hèn chi lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như thế này!
Ngắm mỹ nam nhất thời sướng, chính là cáibot_an_cap giá phải trả sau cơn sướng ấy.
Hạ Nhan hiện “cáibot_an_cap đồ chết ” kia còn ở trong phòng, bèn chống thắt , khó khăn ngồi dậy.
Kết quả, giường vừa ra tiếng “két” một cái, Thạch Lỗi đẩynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa bước vào. Trên tay anh bưng bát trứng hấp đường đỏ nóng hổi chiếc bánh màn thầu trắng tinh.
“Dậy rồi à?”
Vành tai Thạch Lỗi hơi ửng đỏ, không biết có phải vì nhìn thấy dáng vẻ nũng nịu của Hạ Nhan mà nhớ lại một đêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuồng nhiệt vừavi_pham_ban_quyen không.
“Đauleech_txt_ngu!” Lần này đến lượt Hạ Nhan rên rẩm.
cứ nằm đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi. Bữa sáng anhleech_txt_ngu ăn ở ăn rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, có mang hai cái màn thầu, còn trứng hấp đường đỏ là anh tự làm, cho em bổleech_txt_ngu!”
Nói tẩm bổ, Thạch Lỗi hào phóng. Anh tiện tay đặt bát và bánh lên chiếc bàn nhỏ phòng, sau đó tiến lên phía trước, sát lạivi_pham_ban_quyen Hạ Nhan.
Hạ Nhannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ ngỡ anh định dìu mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, khôngbot_an_cap ngờ anh lại bất ngờ bế bổng cô lên theo kiểu công chúa.
Cảm giác hẫng hai chân đột ngột rời mặt đất Hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhan ngạc kêu lên một .
cô lập tức nhận ra, đây là bế kiểu công chúa đấy!
Hạ Nhan từng mộng về một đàn ông mạnh , đẹp trai bế mình như thế này, không ngờbot_an_cap tâm nguyện ấy thành hiện thực vào sáng ngày hôm nay.
Ưm, cảm giác thật là hạnh
Hạ vùi mặt vào lồng ngực Thạch Lỗi, cọ quậy xạ, nếubot_an_cap làm vậy thì không cách nào bày tỏ hết mãn nguyện của cô.
Gương Lỗi tuy không biểu lộ cảm xúc gì quá mãnh , nhưng khóe miệng anhleech_txt_ngu đang nhếch lên.
Hơn ba tháng qua, là lần đầu tiên anh cảm thấy hóa ra kếtbot_an_cap hônvi_pham_ban_quyen mang thú vui đến vậy.
Thạch Lỗi bế Hạ Nhannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến trước bàn ăn, nhàng đặt cô xuống ghế nói:
“Ăn mau ! Để nguội không ngon .”
“Được.”
Hạ Nhan cũng chẳng việc chưa vệ sinh cá nhân. Lần đầu tiên trong đời, bác sĩ vốn mắcleech_txt_ngu sạch sẽ lại ăn xong bữa sáng trong trạng chưa đánh răng.
Thời nàyleech_txt_ngu chưa có nhữngbot_an_cap trang nuôi gà bằng thức ăn côngbot_an_cap nghiệp, trứng gà đều là gà bộ đẻ ra, nên món trứng hấp đỏ thơm ngon không lời nào tả xiết.
Ăn uống đủ, Hạ Nhan mới tốn dùng nước ấm mà Thạch Lỗi đã pha sẵn để răngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rửa mặt.
Rửa mặtvi_pham_ban_quyen , cảmleech_txt_ngu thấy da mặt hơi khônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bèn tìm trong ngăn kéo tủ năm tầng lấy ra một hộp kem tuyết hoa Bách Tước vỏ xanh, một ít rồi một lớp mặt và tay.
Kem tuyết hoa thơm nức, những vùng da ra ngoài không còn cảm thấy khô nữa.
này, Hạ Nhan vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy tờ đơn ly hôn đặt trong ngăn kéo, bèn lấy đưa cho Thạch Lỗi.
Sau khi ăn xong, bàn được dọn dẹp sạch sẽ liền trở thành bàn làm . Lỗi đang bận rộn xem đống tài liệu trên chiếc “bàn làm việc” đó.
Thấy Hạ Nhan đưa đơn ly cho mình, sắc anhbot_an_cap trầm xuống, giọng lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trở lạnh lùng, một cách không mấy thân thiện:
“Làm gìbot_an_cap?”
“Đốt đi chứ!”
Hạ Nhan đã kiểm tra Thạch Lỗi toàn diện từ vào trong. Người đàn ông này xuống nhà bếp, lên được phòng khách, tiềnvi_pham_ban_quyen lương lại nộp đủ, chuẩn người đàn “năm ”. Nếu cô ly hôn với anh, có đốt đuốc tìmleech_txt_ngu cũng chẳng thấy đối tượng nào tốtbot_an_cap hơnvi_pham_ban_quyen.
Đơn ly hôn đương nhiên chóng đốt bỏ.
Đôi mày nhíu chặt của Thạch Lỗi nghe thấy lời Hạ Nhan bỗng chốcbot_an_cap giãn ra. nhận lấy tờ đơn ly , thực sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quẹt một que diêm, cầm trên tay đốt cháy.
Chờ đến khi lửa cháy quá , sắp vào ngón tay, Thạchvi_pham_ban_quyen Lỗi ném nó đất.
nhà lát gạch đỏ nên chẳng sợ lửa đốt, cũng không cần lại dấubot_an_cap vết cháy xém.
Ngọn lửa rực nuốt chửng tờ giấy mỏng manh, mấy “Đơn ly hôn” cũng bị lửa sạch.
Tâm trạng của Thạch Lỗi tốt lên thấy rõ.
“Lại đây, em ngồi xuống .”
Thạch Lỗi chủ độngleech_txt_ngu tay Hạ Nhan.
Chỉ ra hiệu bằng tay thôi sao? Nhan thầm nghĩ.
Cứ bế cô qua như lúc nãy chẳng phải tốt hơn sao?
Nghĩ đến đây, Hạ Nhan không giật mình. mới chung với người đàn ông này hơn một ngày mà dường đã lún sâu vào, không nỡ rời xa anh, chỉ muốn quấn quýt bên anh giây từng phút.
Chẳng trách trước mình cóbot_an_cap thể trở Tiến sĩleech_txt_ngu Hạ, bởi khi đó chưa gặp được người đàn ông nào mình say mê như Thạch Lỗi.
Nếu lúc đó gặp phải, Hạ Nhan nghi ngờ mình chắc chắn thể trở thành bác sĩ Hạ, cùng lắm y tá Hạ mà thôi.
Thậtbot_an_cap đúng là ham mê hưởng làm nhụt ý chí ! nam khiến người ta chìm đắm quá đi mất!
Thấy không động ngay, Thạch Lỗi bèn tự mình nói tiếpbot_an_cap:
“Anh đã suy nghĩ kỹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, đúng như em nói, chắn là nhạc mẫu đã giấu Hạ Quảng đi. Lúc đó tình thế cấpvi_pham_ban_quyen bách, nhà mẹvi_pham_ban_quyen đẻvi_pham_ban_quyen của em lại phía sau làng, Hạ Quảng muốn ra khỏi làng nhất phải đi qua nhà làng ở đầu làng, anh ta ướcleech_txt_ngu chừng lúc đó không có gan đi .
Em nghĩ kỹ lạivi_pham_ban_quyen , gần em có chỗ anh ta thể ẩn náu người khác dễ dàng không?”
Hạ nghevi_pham_ban_quyen thấy cũng có lý, cô cố gắng hồi tưởng lạibot_an_cap.
mắn lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôm qua cô đã làng, vì vậy toàn bộ ký ức của nguyên chủ về ngôi làng đã vững.
“Từ nhỏ chúng em đã lên núi phía sau để kiếm củi, cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hang động đá vôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thể ẩn náu. em mệt thường ở đó, đôi khi gặpleech_txt_ngu trời mưa cũng vàobot_an_cap đó trú. Nhưng chỗbot_an_cap đó hơi xa làng, địa hìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khá hiểmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hóc, người trong làng chắc hẳn đều không biết ở đó có một hang độngvi_pham_ban_quyen.”
“Đi, chúng ta đi tìm anh , ta về đầu thú!”
Thạch Lỗi nghe xong cũng cảmbot_an_cap thấy nơi ẩn náu của Hạ Quảng cơ bản đã có thể xác định, liền đứng dậy cầm chìa khóa xe Jeep trên bàn nói.
Thạchvi_pham_ban_quyen Lỗi ra nhà xe lấyleech_txt_ngu ô tô, Hạ đứng anh cổng đại viện.
Hai bên cổng đại viện là hai bồn hoa tròn xây bằng xi măng, trồng báchvi_pham_ban_quyen. Cây báchleech_txt_ngu này đã có tuổi đời không nên tánleech_txt_ngu lá vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng sum suê, Hạ Nhan đứng dưới bóng cây, người trong đại viện đi ra khó lòng nhìn thấy cô.
Bên trong đại viện, một nhóm phụ nữ ra, nhìn cách ăn mặc là biết ngay người nhà của cứ. Nơi nào phụ nữ tụ tập, nơi ngọn lửa buôn chuyện sẽ bùng cháy dữ dội, điều này ở thời đại cũng đều chính xác.
Quả nhiên, Hạ nghe thấy một giọng nói quen thuộc đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khơi mào chủ đề liên quan đến cô, chính là Tiêu Dung:
, mọi người nghe tin gì chưa? Em trai của Hạ Nhan thành kẻ giết người rồi !”
“Thật sao? thể nào? Tại sao lại giết chứ?” Đám đông thốt lên kinh ngạc.
“Tại sao giết người thì không rõ, tóm lại hôm qua Hạ Nhan vừa hay về nhà mẹ đẻ, anvi_pham_ban_quyen cũng bắt cô ta đi thẩm vấn , chẳng biết có liên quan gìleech_txt_ngu đến việc đó khôngleech_txt_ngu, biết lại là đồng phạm!”
Tiêu định chắc , qua lời nói của cô , Nhan có như mọi hànhleech_txt_ngu tung của đều cô ta nắm thóp.
Cảm thật chẳng dễ chịu chút nào!
“Hả? Phen nhiệm Thạch chắc chắn sẽ ly hôn vớibot_an_cap cô ta, nếu không nhiệm Thạch sẽ chuyển công vềvi_pham_ban_quyen địa phương mất! Nơi này chúngbot_an_cap ta chế độ nghiêm ngặt nhấtvi_pham_ban_quyen, làm sao dung túng cho phạm của kẻ giết người vào được!” Một người phụ nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tỏ sự đồng .
“Ây, Chủ nhiệm Thạch cũng thật , tiền đồ đang rộng , không biết vì sao lúc đó lạibot_an_cap nhất thời hồ đồ, tìm một cô gái nông thôn không nghề nghiệp, hộ khẩu lại quê. Chẳng nói xa, ngay trong căn cứ mình đây, bao nhiêu nữ cán bộ ưu tú xếpleech_txt_ngu hàng cho anh ấy chọn, vậy mà anh chẳng thèm để mắt đến ai!” Một người khác tiếc rẻ nói.
“Thật ra, tôi thấy y Tiêu và Chủ nhiệm Thạch rất xứng đôi, không hiểu sao lại đến được với nhau. Lúc trước chẳng mọi người đều đồn đại cô và Chủ nhiệm Thạch tìm hiểu nhau đó saoleech_txt_ngu?”
Đám đông như nhìn thấy cơ hội mới cho Tiêu Dung, nhaoleech_txt_ngu vun vào.
Tiêu Dungbot_an_cap mím môi, thật là cô ta có ý nhưng người tình. thậm chí còn chủ nấu mì mang đến cho Thạch Lỗi, kết quả anh lại đem bát mì trứng đó cho cấp dưới ăn.
nhiên, những trải nghiệmleech_txt_ngu bẽ bàng này cô ta tuyệt đối không thể nói ra, nếu để đám đàn bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lê đôi mách nàyvi_pham_ban_quyen biết được thìbot_an_cap sẽ coi thường cô ta mất.
Tiêuvi_pham_ban_quyen Dung vờ như cao ngạo, mỉmbot_an_cap cười nhạt nhẽo: “Chủ nhiệm Thạch rất ưu tú, cũng đã hôn rồi, các đừng chuyện đâu nữa.”
phụ nữ nghe vậy liền rối rít khen ngợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiêu Dung người thấu tình lý, là cô gái đức tốtvi_pham_ban_quyen. Còn có người bất thay cho Dung, nóibot_an_cap cô ta diệnbot_an_cap mạo xinh đẹp như hoaleech_txt_ngu sen mới nở, năng lại giỏi, một y tánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tú cứu người làm phúc, Thạch Lỗi lỡ cô ta thật là quá tiếc, sau này chắc chắn anh sẽ hận.
đi, còn đợi sau này hối hận à, giờ đã hối đấy thôi? Cái cô Nhan kia vốnvi_pham_ban_quyen chẳng phải hạng người biết vun vén làm ăn, từ lúc họ cưới nhau đến nay, ngày một trận cãi nhỏ, năm một cãi to, tôi nghe nói nhiệm Thạch thường xuyên bị đến mức phải ngủvi_pham_ban_quyen lại văn phòngleech_txt_ngu, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thèm về nhà !”
Những lời đồn đại ngày càng quá trớn, Hạ Nhan không muốn chiều theo họ , cô lặng từ dướileech_txt_ngu gốc cây bách thong thả bước ra.
Nhóm phụ chạm mặt Hạ Nhan với gương vẻ khó chịu, sự ngượng ngùngvi_pham_ban_quyen khi nói xấu sau lưng mà bị chính chủ bắt quả lúc đó thật khó có lời nào diễn tả được.
“Hơ, Hạ Nhan, cô à? Sao cô lại đứng đây một mình mà không lên tiếng thế, làm tôi cứ tưởng ai, giật cảvi_pham_ban_quyen mình.” Tiêu Dung tự mình lên giảivi_pham_ban_quyen tỏa bầu khí gượng gạo cho mọi ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
tôi lên , chẳng phải không ngheleech_txt_ngu được mọi người nói vợbot_an_cap chồng tôi sau lưng sao? Tiêu Dung, nói đến việc cô là mộtvi_pham_ban_quyen cán bộ, hiểu kỷ luật của đơn vị, riêng các chị , chẳng lẽ mọi không hiểu việc bàn tán vô căn cứ sau lưng chí vi phạm luật sao?”
Nhan chẳng thèm khách sáo vớivi_pham_ban_quyen , vừa lên tiếng đã chụp cho họ một cái mũ thậtbot_an_cap , khiến ai nấy đều cứng họng.
Mấy bà tám lúc chuyện thì sướng miệng, nhưng giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị chính túm được thì , thốt ra được lời nào phản bác. Thêm vào đó, chồng ở đây địa vị đềuvi_pham_ban_quyen thấp hơn Lỗi, khivi_pham_ban_quyen Hạ Nhan nên cứng rắn, họ lập chùn bước.
chao, Hạ Nhan, thật lỗi, sai rồi, tôi nên khua múa mép sau lưng người khác, sau này nhất định không thế nữa. Xem như phạm lỗi lần đầu, cô đừng truy cứubot_an_cap .” Một người phụ nữ suy sụp trước, chủ xin lỗi Nhan.
Chồng ta nay đứng trước kỳ sát quanleech_txt_ngu trọng, nếu không qua được để thăng cấp sẽ phải về làm ruộng. Màbot_an_cap thật chẳng chút nào, Thạch Lỗi chính là người phụ trách chính của kỳnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sátleech_txt_ngu hạch .
Vốn dĩ tưởng Nhan là nông thôn chưa thấy sự đời, bắt nạt, không ngờ lại cứng rắn như vậy, cô ta nhất thời cảm thấy lạnh cả sống lưng. Chồng cô tình nóng nảy, nếu biết vì vợ lỡ đắc tội với Hạ đến việc sát không qua, chắc chắn ông ấy sẽ đánh chết côleech_txt_ngu ta mất.
Cái nhóm buôn chuyện này vốn là “tổ chức” rờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rạc, thấy có người nhượng bộ trước, những vừa rồi lỡ nói xấu chồng Hạ Nhan cũng hoảng hốtvi_pham_ban_quyen, nhau vài cái rồi đồng loạt xin , hứa từ nay về sau không bao giờ dám nói xấu sau lưng côleech_txt_ngu nữa.
Tiêu Dung không ngờ mình định mượn miệng những bà tám để rao chuyện Nhan và Thạch Lỗi bất , tạo dư luận cho việc họ ly hôn, nào ngờbot_an_cap sự việc mới chỉ bắt đầu đã bị Nhan bóp chết ngay từ trứng . Còn tại phải tạo dư luận trước, đó là vì nếu Thạch ly hônleech_txt_ngu, cô ta vẫn muốn anh, chẳng lẽ không chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh một tiếng thơm hay sao?
Nhan từ khi nào lạibot_an_cap trở nên lợi hại như vậybot_an_cap?
Tiêu Dung vạn lần không ngờ, một câu nói của Hạ Nhan đã đánh trúng điểm người này, khiến họ tức nhận sai.
“Tiêu Dung, còn cô thì ?” Hạ Nhan không định bỏ qua cho bất cứ ai. Những người khác đều đã xin lỗi, duy có Tiêu Dung . Mà người khơi mào câu chuyện này phải chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.netnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao?
“Tôi? Tôi làm saoleech_txt_ngu?” Tiêu Dung vẫn còn cứng miệng.
Có lẽbot_an_cap phần vì cô ta y tá, sự việt của nghề nghiệp khiến cô ta thấy ai cũng có lúc cần nhờ vả mình, nên đã quen thói caovi_pham_ban_quyen cao tại thượng. Phần khác, cô ta luôn thấy Thạch Lỗileech_txt_ngu đối với mìnhleech_txt_ngu chắcbot_an_cap chắn sẽ khác biệt, cho Hạ Nhan có nói xấu cô ta, cô ta tin rằng Thạch Lỗi vẫn sẽ coileech_txt_ngu trọng mình hơn một bậc. Có phụ luôn lầm tưởng mình quan hệ mập mờ với một người đàn nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó, dù là lời đồn, cũng sẽ khiến người đàn ông đó đối đãi với mình đi.
Vì thế, bảo Tiêu Dung xin lỗi Hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhan? Tuyệt đối khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào!
Hạ Nhanleech_txt_ngu nổi giận, lạnh lùng nói: “Chuyện tôi là do an báo cáo trực tiếp với đơnvi_pham_ban_quyen vị, hiện sự việc vẫn chưa rõ ràng, đang trong giai đoạn mậtvi_pham_ban_quyen, vậy mà cô đã khắp nơi, côleech_txt_ngu có biết vi này là gì không? Đây là tiết lộ ! là thời thì thể bắn đấy!”
Tiêu Dung hoàn toàn không ngờ Hạ Nhan lại minh và hiểu rõ nguyên tắc công tác bảo mật đến vậy. Chuyện này thực ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng có nói ta, tối qua đi ngang qua văn phòng vịvi_pham_ban_quyen, cô ta vô tình nghe thấy Thôi Lĩnh đang thoại nên mới biết được khái nội dung. Nếu truy cứu nghiêm ngặt, đúng là ta đã phạm kỷ luật mật.
Sắc mặt Tiêu Dung hơi nhợtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Ở cứ, vi phạm kỷ mật là một phạm nghiêm trọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Hạ Nhan cứ bám lấy điểm này không buông, không chừng ta sẽ việc, phải về quê làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ruộng ngay tức!
Một nỗi sợ hãi dâng lên lòng!
lỗi hay không?
Tiêu Dung vốn đã quen cao , là trước mặt tình địch. Huống , kẻ tình này trước đây vừa ngốc vừaleech_txt_ngu hèn, luôn bị cô ta giẫm dưới chân, lẽ nào giờ cô ta thực sự cúi đầu?
Trong vài giây Tiêu Dung đang cân nhắc, xungvi_pham_ban_quyen im phăng , tĩnh lặng đến như một chiếc lá cũng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thểleech_txt_ngu nghe thấy tiếng.
Khí của Hạ Nhan hề giảm , thậm còn khiến người ta cảm nhận được một áp lực bức người, có lý nhường .
Đúng là có lý cần cao.
Sau một hồi đấu tranh tưởng, Tiêu Dung vì biếtbot_an_cap mình có lỗi trước không thấp cái đầu kiêu hãnh, gượng gạo nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net:
Xin lỗi Hạ Nhan, là tôi sai rồi. Tôi không nên nghe gió bảo mưa, tùy tiện xấu cô sau lưng!
Lời xin Tiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dung khiến những người phụ nữ đứng xem xung quanh không khỏi nhau ngơ ngác, như vừa chứng kiến một tượng đài sụp đổ.
lỗi rồi?
Y Tiêu vậy mà lạibot_an_cap lỗi?
Lại còn xin lỗi Nhan mà cô vốn coi thường sao?
Mọibot_an_cap người thấy Tiêu Dung im lặng hồi lâu, trong lòng đều thầm nghĩ cô ta chắc chắn sẽ không sợ sựvi_pham_ban_quyen buộc của Hạ Nhan, thậm chí sẽ nói ra đạo lý lớn lao để phản công, khiến Hạ Nhan phải bẽ mặt. Như vậy, họ cũng tìm lại được chút tâmvi_pham_ban_quyen lý.
Nhưng lần không ngờ tới, Tiêu cũngbot_an_cap đã cúi đầu!
Tiêu xin lỗi, lúc này họ lại thầm may mắn vì mình đãleech_txt_ngu lỗi sớm. Hóa ra không phải dễ nạt, đến tá Tiêu phải nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lỗi. May mà họvi_pham_ban_quyen thời, nếu không đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người nhà, về nhà chắn sẽ bị khiển .
Hừ, xin lỗi mà có thì đã không cầnbot_an_cap đến kỷ cương phép nước .
Không ngờ, chỉvi_pham_ban_quyen với Tiêu Dung, Hạ Nhan lại đáp lại một câunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như vậy.
Cô? Chẳng cô nói xin lỗi là rồi sao? Tiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức đến nổ đom đóm mắt, sắc mặt trắng bệch.
Ý của Hạ Nhan lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn báo cáo lên đơn vị sao? hoảng loạn trong Tiêu Dung không lan rộng.
lỗi chỉvi_pham_ban_quyen chứng cô đã thức được sai lầm của mình, có độ hối cải, điều đó không có cô không phải chịu trách nhiệm. Tôi chấp nhận lời xin lỗi, nhưng vẫn giữ quyền truy trách nhiệm của cô. Những chuyện công khi có sự đồng ý của tổ chức , để tôi nghe thấyvi_pham_ban_quyen lần hai ởvi_pham_ban_quyen đơn , tôi sẽ làm thì chắc các người đều hiểu! Ủy viên chẳng phải đãvi_pham_ban_quyen nói sao? Chúng ta vừa không đổ oan cho ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt, cũng khôngleech_txt_ngu buông tha cho kẻ xấu!
Nói xong, Hạ Nhan còn dùng ánh mắt quét qua khuôn của từng bà tám có mặt tại hiện trường. Cô dừng lại ở người ít nhất năm giây, như muốn ghi tạc hình dáng từng người vào lòng để khi tổ chức truy cứu, cô có thể nhận ra sót một ai.
Khi ánh mắt Hạ Nhan dừng trên Tiêu Dung, ta đột nhiênbot_an_cap có cảmleech_txt_ngu giác muốn run rẩy, nhưng vẫn cố gắng kìm . Nếu thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự run rẩy, chẳng phải mất mặt trước đám sao?
Lúc này, một chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xe Jeep từ đại viện lái , chính là Thạch Lỗi.
Nhan lúc này mới hừ tiếng, bỏ mặc đám đông, bước chiếc mà Thạch Lỗi vừa ngay trước mặt mình.
Ơ? Những kia sao thế? Sao nấy đều đầu vậy?
Thạch Lỗi kỳ lạ hỏi Nhan. Hơn nữa, lúc Hạleech_txt_ngu đi về phía anh, giây trước trên người vẫn còn mang theo một luồng sát khí, nhưng giây sau khi ngước mắt anh, trong mắt đã sự dịu dàng. Sự tương phản sau này thật sự quá lớn!
Họ nói sau chúngbot_an_cap ta, em vừa dạyvi_pham_ban_quyen dỗ họ một chút.
Hạ cũng không giếm, kể lại đầu đuôi sự việc, nhưng cố ý giấu đi mọi tán về việc Tiêu Dung và Thạch Lỗi từng qua .
Điểm không phải là Hạ Nhan không muốn truy cứu chuyện này. là hiện tại có quan hơn phải làm, cô không muốn chuyện này làmbot_an_cap Thạch Lỗi phân tâm, sau sẽ từ từ “tra hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net” anh sau.
Nếu nhân của Phòng Huyền Linh là giấm chua, thì cô chính một biển giấm! “Biểnleech_txt_ngu giấmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net” Hạ đành phải nén cơn ghen đang sùng trong lòng xuống!
Thạch Lỗi nghe xong, vẻbot_an_cap mặt cũng đanh lại, :
Những người nhà này trìnhvi_pham_ban_quyen độ văn hóa thấp, khó xếp trí phù hợp, bình thường lại rảnh rỗi, suốt tụ tập lại bắt đầu chuyệnleech_txt_ngu nhà người này chuyện cửa nhà người kia, thị . Anh đã nghe nói từ lâu, nhiều mâu thuẫn giữa các đình cũng do họ xúi giục mà . Họ coi nơi này là cái gì? Chợ phiên nông thôn sao? Lát nữa anh sẽ nói chuyện hẳn hoi với lão Thôi, ông ấy công tác tư tưởng thì cũng quản lý luôn cả tư tưởng ‘bộ phận hậuvi_pham_ban_quyen cần’ này nữa.
Nhan vậy thì ỉu xìubot_an_cap đáp một tiếng, trong lòng đang toán xem làm nào để cho Tiêu một bàivi_pham_ban_quyen học nhớ .
Cô có thể nhận ra, hôm nay Dung lỗi là do , bất dĩ mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải làm vậy, sau này nói không chừng sẽ càng trảleech_txt_ngu đũa côvi_pham_ban_quyen dội hơn. Hạ Nhan vốn không Tiêu Dung trò xấu, chỉ là cứ nghĩ đến người đàn ông của mình và Tiêu Dung có gì đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là trong lòng thấy chịu!
Thạch Lỗi đang lái xe, cảm có chỗ nào đó không ổn. Hơn nữa, sau lưng anh có cảm giác hơi tê rần! Cảm giác giác chỉ xuất hiện khi đi nhiệm vụ và gặp nguy hiểm. Nguy hiểm, hiểm, nguy hiểm
Anh cảnhleech_txt_ngu giác quan sát gương chiếu hậu bên trái phải. Nhưng trong tầm mắt không có bất vật gì nghi. Nếu định nói là có, thì dường như cô vợ nhỏbot_an_cap đang sa sầm trên xebot_an_cap mang lạileech_txt_ngu cho anh một cảm giác nguy khôn !
Xe tiến vào thôn Gia.
Mới đến thôn thấy nhà thôn trưởng treo cờ trắng, tiếng khóc than vang trời, còn có từng đợt tiếng khua chiêng gõ trống, hóa rabot_an_cap làm đám tang Tôn Thiên Phúc!
xenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thẳng qua đó.
Nếu theo lẽ thường, người cùng có tang sự chắc chắn phải vào phúng viếng một chút, nếu không cũng phải giúpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đốt ít vàng bạc giấy. Nhưng bây tình hình đặc thù, nguyên nhân chết của Tôn Phúc , hiện tại dân làng đều rằng Hạ Quảng đã ra tay giết chết Tônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thiên Phúc. Hạ Nhan là chị gái của Hạ Quảng, lúc vào phúng viếng chẳng khác nào cá nằm trên thớt, mặc ngườivi_pham_ban_quyen xâu sao?
Khi Hạ Nhan đi ngang qua cửa nhà thôn trưởng, cô cũng thấy người thân của thônleech_txt_ngu trưởng trong nhà nghe thấy tiếng xe liền chạy ra , thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô, trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt đều lộ vẻ giận dữ. Nhưng thấy Thạch Lỗi cũng ởbot_an_cap bên , những người này đều biết thân phận của Thạch nên mới không dám đuổi theo.
Hạ Nhan lau mồ hôi lạnh trên trán :
Pháp y cho họ đưa Tôn Thiên Phúc về nhanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy sao? Emleech_txt_ngu không ngờ hôm naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã tang , anh cùng với em, nếu bị họ nhìn thấy ở đầu thôn, chắcbot_an_cap chắn em sẽ bị mất.
Hàng xóm láng giềng đầu thấy cúi đầu thấy, đừng nhìn ngoài thường khách khí, thực chất trong lòng mỗi người đều có một cái cân: Nhà ai có thể bắt nạt; nhà ai thế lớn, có chỗ dựa, thể trêu vào Trong mọi ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiểu rõ gương.
Vì vậy, lần này Hạ Nhan thực là được Lỗi “”.
Đây chỉ là tạm thời thôibot_an_cap, tìm ra hung thủ thật sự, họleech_txt_ngu sẽ không giậnbot_an_cap lênvi_pham_ban_quyen em nữa.
Thạch Lỗi thấp thoáng có mộtvi_pham_ban_quyen trực giác Hạ Quảng không giết người. Quảng khá nhát gan, chỉ là kẻ bắt nạtbot_an_cap , bình thường biết nổi cáu mẹ già chị gái, thực sự ravi_pham_ban_quyen bên ngoài thì nhát như cáynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Không phải anh coi thường cậu em vợ này, mà qua vài lần tiếp xúc, Hạ Quảng chính là để lại cho anh ấn tượng như .
Hai dừng xe trước nhà Hạ Nhan, thấy cửa nhà đều đóng chặt, thứ hệt lúc cả nhàleech_txt_ngu bị công an đưa đi hôm qua, chứng tỏ đêm qua họ không về được.
thôi, lên đi, đừng nhìn nữa. Chúng ta tốc chiến tốc thắng, Hạ Quảng ra đầu thú thì nhạc phụ và người mới có thể về được.
Lỗi ủi Hạ Nhan.
Hạ Nhan đường phía trước, Lỗi lẳngbot_an_cap lặng theo .
Hang động nằm ngay trên ngọn núi phía nhà họ , hai người phải đi bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ròng rã một tiếng đồng hồ trên con đườngvi_pham_ban_quyen núi khấp khểnh.
Đường núi vốn do những người tiều phu đi rừngleech_txt_ngu tạo thành, mòn chỉ nhỏ hẹp một chiếc đònbot_an_cap gánh, hai tranhleech_txt_ngu caonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá đầu người, sâubot_an_cap khôn lường. Bốn bề thỉnhbot_an_cap lại vang tiếng kêu của những loài chim lạ, nếu chỉ có một mình lên núi, quả thực sẽ người ta rợn tóc gáy.
Thếleech_txt_ngu nhưng, chủ năm tám tuổi đã phải lên đây hái củi mỗi ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. này đi học, cô mớivi_pham_ban_quyen chuyển hái củi vàobot_an_cap tuần.
Hạ giabot_an_cap là một gia đình khinh nữ, lúc đầu Hạ Nhanbot_an_cap đã nghĩ như vậy. Nhưng kỹ lại, cô ra, đứa con khác có ai phải lên núivi_pham_ban_quyen háivi_pham_ban_quyen củi mỗi ngày như cô cả. Mạch và Thảo cũng là , nhưng haivi_pham_ban_quyen đứa em ấy thườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày chỉ cần cắt ít cỏ lợn quanh làngleech_txt_ngu.
chủ đúng là cam chịu sốvi_pham_ban_quyen kiếp bị bóc ! Cứ như thể cô không phải con ruột củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhàbot_an_cap này !
cô gả cho kẻ ngốc, bắt cô làm việc nặng nhọc, bốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa trẻ còn lại đều được bảo bọc kỹ càng Chỉ mình cô là biệt xử. Điều khiến Nhan không khỏi suy ngẫm về thân thế của nguyên chủ.
Rõ ràng hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó Lưu Ngân Bàn nói có một phụ phố trông rất giống cô đến tìm, những dân làng ở đầu thôn chứngbot_an_cap kiến cũng nói như vậybot_an_cap, nhưng rốt cuộc người phụ thành phố mà cô chẳng có nét giống mình cả?
Chẳng lẽ mắt của bao nhiêu người mù hết sao?
Không thể nào! Tuyệt không thể!
Chuyện nhất định uẩn khúc! Phải tìm dịp nhờ Thạch Lỗi giúp đỡ điều có thể tìm ra manh mối gì không.
Đến , ngay phía . Anh nhìn xem, chỗ này một tảng đá rất lớn nằm sátleech_txt_ngu vách đá, nhìn qua thì như không còn đường nữa, nhưng thực chất chỉ cần bám vào đávi_pham_ban_quyen bước qua là thấy một cây tự nhiên bện từ những dâyleech_txt_ngu leo già cỗi. Bước qua cầu là đến động, rất kín đáo phải không?
làm mẫu cách đi, Lỗi căng thẳng quan sát phía sau. Khi Hạ Nhan vô tình quay đầu lại, cô thấy tay anh đang nắm chặt lấy vạt áo của mình. Nếu chẳng may trượt chân, có thể lậpleech_txt_ngu tức kéo cô lên ngay.
May , nhìn thì có vẻ trở nhưng khi làm theo cách của Hạ Nhan, họ dễ dàng đến được cửa .
Vừa xuấtleech_txt_ngu hiện ở cửa hang, người đã ngửi thấy mùi nướng thơm phức tỏa từ bên trong.
Giờ thì có thể khẳng chắc trong hang có người, và khả cao chính là Hạ Quảng.
Hạ Nhan không lẩm bẩm trong lòng: Đang trốn còn có trạng ăn thịt sao?
Tấm lòng Lâm Quế Châunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đúng vị đến mù quáng, đưa con trai đi trước khi đi sợ nó đói, theo cả miếng thịt khói duy trong nhà.
Có lẽ nghe tiếng , ngoài mùi thịt tỏa ra, bên trong hang không còn bất kỳ âm nào khác. Hạ Quảngbot_an_cap hẳn là đang sợ đến mức sắp tiểu ra quần rồi.
Hạ Nhanleech_txt_ngu vội vàng lên tiếng:
Mẹ, Hạ Quảng, con đây. người có trong đó không? Chỉ có con và anh Thạch Lỗi đến thôi.
, saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị được đến đây?
Nghe giọng Hạ Nhan, Hạ Quảng lúc này mới dám run rẩy bước từ sau một thạch nhũ lớn nơi cửavi_pham_ban_quyen hang.
chạy trốnvi_pham_ban_quyen một đêm mà Hạ Quảng đã hác đi trông , cả người lấm lemleech_txt_ngu đất, chẳng chútbot_an_cap tinh thần nào, trông héo rũ một câyleech_txt_ngu bắp cải mất nước.
Cái ranh này, sao tìm được đếnleech_txt_ngu đây?
Người vừa lên tiếng là Quế Châu. Vừa Hạ , bà ta đã bực bội mắng xả, nhưng khibot_an_cap nhìn thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lỗi ở phía sau, bà ta tứcvi_pham_ban_quyen im , một nụ cười gượng gạo chào hỏi anh.
Dáng vẻ của Lâm Quế Châubot_an_cap cũng chẳng khá hơn là bao, tinh thần bà ta như việc rút cạn, chỉ một đi mười tuổi, tóc tai bù xù, bết dầu dính sát vào da đầu, môi khô nứt nẻleech_txt_ngu, gương mặt lộ rõ vẻ sợ sâu sắc.
Tuy nhiên, bà ta vẫn cóvi_pham_ban_quyen thể bình tĩnh trong lúcvi_pham_ban_quyen nguy cấp để sắp xếp cho Hạ Quảng bỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trốn, về điểm này, Hạ Nhan cũng phần nể phục ta.
Nghĩ sâu hơn một chút, nếu Lâm Quế Châu dồn hết lên người cô, thì chuyện gì cũng có xảy !
Hạ Nhan càng thêm kiên với ý định nhờ Thạchvi_pham_ban_quyen Lỗi điều tra của . Tiếc thời đại chưa thể giám định DNA, nếu cần lấy tócleech_txt_ngu của nhà họ đem đi đối chiếu là sẽ rõ mười mươibot_an_cap.
Mẹ, con và Thạch Lỗi đến để khuyên Hạ Quảng tự thú. Hạ Nhan nóibot_an_cap thẳng vàovi_pham_ban_quyen vấn đềleech_txt_ngu.
Tự thúbot_an_cap? Ý là sao? Lâm Quế Châu người bà quê mùa, không hiểu thuật ngữ luật này.
Chuyện là thế này, đãleech_txt_ngu phạm mà chủ động đến công an trình báo thì gọi là thú. dù có tuyênbot_an_cap án, tự thú cũng xemleech_txt_ngu là tình tiết giảm nhẹ hình phạt. Thạch Lỗi giải thích thêm.
Anh , em không có phạm phápnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, em sự không giết Thiên Phúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Đến con rắn cỏ em còn không dám , sao dám giết ngườivi_pham_ban_quyen ? Hạ Quảng vô cùng oan ức.
Không , chúng ta ngồi xuống từbot_an_cap từ nói.
Vẻ mặt Thạch cùng điềm tĩnh, cộng thêm thân phận đặc của khiến Hạ Quảng lập tức cảm thấy có chỗ dựa. Mặc dù đây hắn luôn muốn mìnhvi_pham_ban_quyen ly hôn với Thạch , nhưng thực sự có chuyện, hắn lại thấy ngay được cái tốt của rể.
Lâm Quế Châu dù bảo bọc và sắp xếp hắnbot_an_cap chạy , nhưng cứ trốn chui lủi, sống trong lo sợ thế này cũng không cáchleech_txt_ngu, hắn đang sợvi_pham_ban_quyen đến phát khiếp.
Nói đi cũng phải nói lại, đây là lần đầu tiên Hạ Quảng gọi Thạch Lỗi là anh . Trước đó, vì Thạch phá hỏng chuyện Hạ Nhan Tôn Tiểuvi_pham_ban_quyen Hoa làm , vẫn từ chối như vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Bây , ở đây chỉ Thạch Lỗi là người có tiếngvi_pham_ban_quyen nói phía an, nên tiếng anh rể này làm sao mà không cho ngọt xớt ?
Bốn người ngồi bệt xuống cửa hang, Hạbot_an_cap Quảng bắt đầu kể lại những gì đã xảy ra vào đêm .
Hóa ra, hôm đó nghe tin Tôn Tiểu sắp hôn với một người ở làng khác, hắn đã vàng hẹn cô ta ra bờ sông vắng vẻ đêm khuya để khuyên ta từ bỏ đó.
Tiểu Hoa đến theo , rằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng vẫn thích Hạ Quảng, nhưng ngặt đốivi_pham_ban_quyen phương có một người em gái khỏe mạnh, có thể sang cho anh trai cô ta làm vợ. Nhà cô ta không cần nhiều tiền lễ, cái họ cần là tìm được một người vợ thể nối dõi tông đường cho trainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Vì vậy, dù Hạ Quảng đưa bao nhiêu tiền sính lễ cũng vô dụngleech_txt_ngu, trừ phi có thể khiến Hạ ly hôn đểleech_txt_ngu gả cho anh trai ta. Dù sao thì anh trai cô ta cũng thích Hạ Nhan . Nếu lấy người phụ nữ khác, khi anh ta quấy phá, không chịu động phòng.
Nhà họ Tôn không chê Hạ Nhan đã qua đời chồng, chỉ cần có dỗ dành Tônvi_pham_ban_quyen Thiên Phúc phòng với cô, sinh đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một đứa con trai khỏe là được.
Không ngờ, câu chuyện đến thì Tôn Thiên Phúc đột nhiên từ trong bụi lau sậy lao ra, gầm thétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với Quảng, bảo hắn đừng có quyến rũ gái mình. Gã còn quát tháo Tiểu Hoa, cô ta phải cút về nhà ngay lập tức, nếu không ngày mai sẽ bắt côleech_txt_ngu ta quỳ trước bài vị tổ !
Tiểu Hoa lập tức bị anhvi_pham_ban_quyen trai khiếp víaleech_txt_ngu, vội vàng chạy mất hút.
Thiên Phúc ngốc thì bình thường cũng ngớ ngẩn thật, nhưng bảo gã ngốc thì chuyện liên quan đến Hạ Nhan, lại thông minh đột như thiên nhãn vậybot_an_cap.
Hạ Quảng nhìn thấy tháinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngang ngược của Tôn Thiên Phúc thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vô cùng bực bội. Ban ngày đã nói ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này với Hạ Nhan, mình hôn để gả cho Tôn Thiênvi_pham_ban_quyen Phúc, kết là bị Hạ từ chối thẳng thừng.
Chị gái thái độ kiên quyết, Tôn Thiên Phúc cũngvi_pham_ban_quyen kiên quyết không , gã nói muốn cưới Hoa trừ phi Nhan đến ngủleech_txt_ngu gã.
Hạ Quảng vọng cực điểm. Trong lúc xát, có một khoảnh khắc Quảng thực sự muốn dùng đá đập chết Tôn Thiên Phúc, chỉ cần kẻ ngốc này chết đi là chuyện sẽ kết thúc.
nhiên, hắn đương nhiên không dám ra tay. ngay lúc đó, một chuyện kỳ quái đã xảy ra, dường như bỗng nhiên trởleech_txt_ngu nên bất thường.
Sự bất thườngleech_txt_ngu của Phúc xảy ra khi Hạbot_an_cap Quảngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấm một cú vào ngực hắn.
Ban đầu đây là một tiết trong lúc ẩu đả, Hạ cảm thấy mình dùngbot_an_cap lựcvi_pham_ban_quyen quá mạnh, nhưng Tôn Thiên bỗng nhiên ôm lấy ngực, rên rỉ một tiếng rồi xuống đất .
Thấy dáng vẻ đớn của Tôn Thiên Phúc, kẻ vốn đượcbot_an_cap nuông chiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ béleech_txt_ngu như Hạ Quảng hoàn toàn không có ứng phó vớivi_pham_ban_quyen tình huống bất này. Phản ứng đầu tiên của là: chạy về nhà là an toàn nhất.
Thế là Hạ Quảng bỏ mặc Tôn , vắt chân lên cổ mà chạy.
Về đến nhà, hắn nằm giường thở hồng hộc. Thấyleech_txt_ngu Tôn Thiên khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đuổi đến tận cửa chuyện, hắn dần bình tĩnh , rồi chẳng hiểu lại ngủ thiếp .
Hạ Quảng vô tâm nghĩ rằng, nhau thôi mà, đó có lẽ đánh trúng ngực Tôn Thiên Phúc khiến nhất thời , đợi sức lại ổn , dù saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tên ngốc đó cũng rất chịu đòn.
Hắn vạn lần không ngờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rằng Tôn Thiên Phúc lại xảy ra chuyệnvi_pham_ban_quyen.
Sáng sớm hôm sau, bị Lâm Quế Châu dậy khỏi giường, lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó mới biết Tôn Thiên Phúc đã đuối dưới sông.
Mà việc Hạ hẹn Tôn Hoa ra bờleech_txt_ngu sông đêm đóbot_an_cap, Lâm Quế Châu vốn biết, nên bà lập tức hớtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hải chạy về hỏi Hạ Quảng.
Sau khi biết Quảng quả thực đấm Tôn Thiên Phúc, Lâm Quế Châu sợ hãi vô cùng. Bà ta lập tức cảm cáileech_txt_ngu chết của Tôn Phúc không thể không liên quan đến Hạ . Thế , Lâm Quế Châu lôi Hạ Quảng trốn vào sâu.
Nghe xongbot_an_cap đuôi sự việc, Thạch Lỗi sầm mặt, hồi lâu lên tiếng.
Lâm Quế Châu thường dù soi móivi_pham_ban_quyen Thạch Lỗi, tình thế bấy giờ bắt buộc phải cúi , bà ta hiểu rằng muốn cứu con trai thì lúc này chỉ có dựa vào anhbot_an_cap.
, Lâm Quếvi_pham_ban_quyen Châu vội vàng hạ , chủvi_pham_ban_quyen nịnh nọt:
con rể, con làm chức lớn ở căn cứ, con có thể nói khéo với lãnh đạo trên huyện, tha cho Hạ Quảng một con đường sống không? Dù sao Tôn Thiênvi_pham_ban_quyen cũng là một kẻ ngốc, chết thì rồi, cùng lắm thì nhà ít tiền là được.”
Hạ Nhan suýt chút nữa thì trợn lên trời.
Thiên Phúc là mộtvi_pham_ban_quyen kẻbot_an_cap ngốc chết đáng tiếc ?
chính là trí hắn lòng Lâm Quế Châu?
Vậy mà mộtvi_pham_ban_quyen kẻ ngốc có địa vị thế, Lâm Châu lại ép cô phải gả cho hắn?
Chắc chắn không mẹ ruột rồi.
Hạ Nhan thầm lầm bầm trong lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
hại con gái lại hại rể, nếu Thạch thật đi xin xỏ cho , ngay anh cũng sẽ bị liên lụy.
Sợ Thạch vì mình mủi lòng hay khó , Hạ vội vàng nói cách không khách :
“Mẹ, đây là vụ án quan đến người, hễleech_txt_ngu cứ dính đến mạng người thì không bao giờvi_pham_ban_quyenleech_txt_ngu chuyện xin xỏ xong đâu. lớn đến mấy xin cũng không được, huống chi Thạch Lỗi xưa nay luôn chính trực, sao anh nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể làm chuyện chạybot_an_cap vạy xin xỏ đó được?”
“Mày, cái con nhỏ chết tiệt này, nó em trai mày !”
Quế Châu cứ ngỡ Hạ Nhan phải theo mình mà khuyên nhủ Thạch Lỗi, ngờ cô lại đứng về anhbot_an_cap, từ chối giúp , khiến bàbot_an_cap ta điên lên, chẳng màng đến việc Thạch đang ngay mà mắng xối .
Lỗi thấy Hạ Nhan lên tiếng thay mình, bảo vệ mình, lòng không khỏi ấm .
lúcleech_txt_ngu này, theoleech_txt_ngu tính cách trước đây, phảileech_txt_ngu Hạbot_an_cap nên cầu xin anh giúp Hạ Quảng sao?
Không ngờ Hạ Nhan lại lýleech_txt_ngu trí đến vậy.
Cô thựcleech_txt_ngu thayleech_txt_ngu đổi rồi.
Nhân lúc mọi người không ý, Thạch Lỗi lén nhìn Hạ Nhan một cái.
Nào ngờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hạ Nhan cũng ngẩng lên nhìn anh, trong mắt trong vắt như nước kia hình bóng của .
Lòng Thạch Lỗi nóng lên, anh khẽ ho một tiếng rồi lên :
“Mẹ, Hạ Nhan nói đúng, loại vụ án liên quan đếnvi_pham_ban_quyen tính mạng này thì ai xin xỏ cũng ích thôi. Việc cấp bách bây giờ là để Hạleech_txt_ngu Quảng nhanh chóng đi tự thúvi_pham_ban_quyen, như vậy một tia hy vọng sống. Phân tích tình huống Hạ Quảng vừa nói, dù có cúbot_an_cap đóleech_txt_ngu nhưng có lẽ nó không phải nguyên nhân dẫn chết của Tôn Thiên Phúc. người đừngvi_pham_ban_quyen quên, Tôn Thiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phúc được lên từvi_pham_ban_quyen dưới sông, mà Hạ nói hai người đánh nhau ở bờ , lúc hắn chạy đi Tôn Thiên Phúc đang nằm trên bờleech_txt_ngu. Vậy Tôn Thiên xuống sông bằng cách nào? đã tiến hành khám nghiệm tử thi, tin rằng sớm muộn cũng kết luậnvi_pham_ban_quyen. Tôi khuyên Hạ Quảng nên tự thú, càng sớm càng tốt, nếu không công an chủ động bắt đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hắn sẽ mất hội lập công chuộc này.”
“Mẹ, con cứ làm như lời anh rể nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi, con đi tự ! Trốn chui lủi thế này cũng không phải cách! Con thật sự giết người, con mà thì lại càng như giết vậy!”
Hạ Quảng vốn dĩ khờ khạo, lúc gặp nguy kịch tính mạng bỗng nhiên lại thông minh đột xuất.
“Hả? Cáibot_an_cap này này”
Lâm Quế Châu mơ tưởng sẽ trốn trên núi, đợi đến khileech_txt_ngu an lỏng việc truy sẽ cách khác đưa Hạ Quảng thoát.
Nhưng bà ta dù cũng chỉ là một người đàn bà nông thôn, nghe một câu giết người, hai câu ngồi tù, trong lòng đã rối vò.
Cuối cùng, Lâm Quếleech_txt_ngu Châu đồng ý dẫn Hạ Quảng xuống núi tự thú.
Khuyên nhủ thành công, Thạch Lỗi và Hạ phào nhẹ .
Sau khi xuống núi, ba người xe jeep, Thạch Lỗi cầm lái, đi thẳng đến an huyện Đào Nguyên để tự thú.
Saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi Hạ bị còng tay, hai chân run cập như cầy , cứ luôn miệng hỏi đứng gần đó:
“Anh rể, em có bị bắn không?”
“Cậu cứ thật khainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá trình sự việc, công an sẽ điềuvi_pham_ban_quyen tra rõ sự thật thôi.”
Lỗi chỉ có an ủi vài câu.
Vì Hạ Quảng đã tự thú, những người còn lại của nhà họ Hạ được thả về trước, nhưng bị giám sát tại nơi cư , không được rời khỏi làng.
nhà họ nghe về nhà thì lúc đầu mừng rỡ, khi nghe nói vì Quảng thú nên họ mới thảbot_an_cap, sắc mặt Hạ Chí Thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lập tức sa sầm xuống. Ông ta còn lườm nguýt Hạ Nhan một cái sắc lẹm đến đón, ý tứleech_txt_ngu trách móc lộbot_an_cap rõ mồn một.
Vì cái lườm này của Hạ Chí Thành mà Hạ Nhan cũng nảy sinh tâm lý ghivi_pham_ban_quyen thùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Vốn dĩ côvi_pham_ban_quyen còn định vì đạo nghĩa mà bảo Thạch dùng xe jeep chở họ về .
Dù sao bây giờ cũng bắt chở quá tảileech_txt_ngu, xe chen chúc một , sáu đều gầy gòbot_an_cap, chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngồi vừa.
Nhưng bị Chí lườm một cái, Hạ Nhan còn lòng tốt muốn đưa họ về nữa. Vừa ra khỏi cổng công an huyện, Hạ Nhan đã leo lênbot_an_cap ghếleech_txt_ngu xe jeep, giục Thạch lái đi, miệng còn nói :
Lỗi, thời gian xe của đơn vị hết rồi, anh mau về trả đi sao? muộn làleech_txt_ngu ta nói ra nói vào đấy! Ảnh hưởng xấu lắm!”
Hạ Thảo và Hạ thấy anh rể lái xe đến, tưởng sẽ ngồi nhờ xe cho biết cái cảm giác ngồi nó ra làm sao, ngờ chị gái lại bỏ họ mà hiên ngang ngồi xe đi mất, đểbot_an_cap mặc họ đứng đó hít khói , tức mức giậm chân bành .
Bận rộn cả ngày, đến nhà tập thể, Hạ Nhan cảm thấy mệt , nằm bệt trên giường không muốn động đậy.
đi văn phòng trả chìa khóa xe.
Hạ Nhan nằm trên giườngleech_txt_ngu, lúc cô sắp chìm vào giấc thì ngoài bỗng vang lên tiếng cửa.
Ban cô khôngvi_pham_ban_quyen muốn đoái , nếu Thạch Lỗi chắc anh có chìa khóa, sẽ mở cửa .
Cô ở đây cũng chẳng có bè gì, đối phương chắc chắn là tìm Thạch Lỗi.
Đã khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải mình thì cứ giả vờ không nhà đi.
Không ngờ đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phương rất kiên trì, cứ cửa nhè nhẹ liên tục. gõ cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó vừa thận trọng, vừa mang theo ý vị nịnh nọt, khiến Hạ Nhannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dù cách một cánh cửa có thể cảm nhận .
Có chuyện gì sao?
Ý nghĩ đó lóe trong đầu Hạ , cô lồm cồm bò dậy giường.
Cô vừa mới mở cửa ra, một quả đỏ to tướngvi_pham_ban_quyen đã thẳng mặt cô, khiến cô hoàn toàn không kịp tránh.
Trông thấy quả bí ngô lớn lao vào mặt, trong đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhan lóe lên một ý nghĩ:
Trờivi_pham_ban_quyen , thâm thùvi_pham_ban_quyen đại hận gì đây? Ai muốn mưu sát bổn cô nương thế này?
May thay, quả bí ngô dừng lại khi chỉ còn cách mặtleech_txt_ngu cô chừng mười xăngtimét, ngay sau đó, khuônbot_an_cap tươivi_pham_ban_quyen cười nịnh nọt ló rabot_an_cap từ sau quả bí:
“Ôi chao, Hạ Nhan về rồi đấy à? Vừa nãy thấy cô cùng Chủ nhiệm Thạch về đến cổng là tôi vội vàng chạy sang ngay. xem này, đây là bí ngô nhà ngoại tôi gửi cho, vừa bở, làm bánhbot_an_cap thì ngon hết ! Tôi đặc biệt mang sang biếu côleech_txt_ngu đấy!”
Hạ Nhanbot_an_cap: “”
Thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra là đến tặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ! Chứ không đến đòi mạngvi_pham_ban_quyen!
, làm mình sợvi_pham_ban_quyen chết khiếp! Thời nayleech_txt_ngu quà đều thô bạo sao? Cứ thế ập thẳng vào mặt?
Ước chừng đối phương cảmleech_txt_ngu thấy nếu không làm vậy không đủ thể tấm tình của mình chăng!
Nhan định thần nhìnleech_txt_ngu lại, hóa nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trịnh Bích Liên, một trong tám sáng nay, nhưng cũng là người đầu tiên xin lỗi cô.
Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt. Hạ nể tình ta là người đầu tiên xin lỗi lúcvi_pham_ban_quyen sáng nên cũng không lạnh . Muốn sống tốt khu tập thể này thì xung cần phải có một vài người đồng minh, bất kể là người tốt, hay tiểu nhân, ai nấy có công dụng riêng.
Làm một “tư lệnhbot_an_cap không quânbot_an_cap” đơn độc là không !
Nguyên chủ rõ ràng là vợ của một trong những lãnh đạo trong khu, vậy sống thảm hạivi_pham_ban_quyen đến không ai thèm đoáileech_txt_ngu hoài, ai cũng giẫm một chân, chẳng phảileech_txt_ngu vì bên cạnh không có lấy ngườibot_an_cap thân cận hay .
“Ôi, là thím Liên ạ. Đến chơi quý rồi, thím còn mang bí ngô làm gì? Này, măng xuân mẹvi_pham_ban_quyen mang từ quê lên, lát nữa thím về mà thịt banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ, ngon lắm đấy!” Hạ Nhan cũng nói lớn tiếng.
Cô phải làm vậy người khác nghe thấy, tránh để tưởng chỉ biết nhận mà khôngleech_txt_ngu biết đáp lễ. Dù sao đều là nông sản nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, có qua lại sẽ nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net raleech_txt_ngu vào được.
Trịnh Bích thấyvi_pham_ban_quyen Hạ Nhan bằng lòng nhận bí ngô trong lòng nhẹ hẳn. Sáng nay vô tình đắc với Nhan, tuy đã xin lỗi về bà tabot_an_cap vẫn chưa đủ thành ý, leech_txt_ngu cứ nhón chân ngóng đợi xem khi nàobot_an_cap Hạ Nhanvi_pham_ban_quyen . Khó lắm mới được cô, bà ta vội vàng mang quà sangbot_an_cap lòng ngay.
Trịnh Liên đâu có mù, Dung cứ luôn nói Thạch Lỗi Hạ Nhan tình cảm bất hòanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng gì bà ta sáng nay rõ ràngbot_an_cap là Chủ nhiệm Thạchvi_pham_ban_quyen đối xử với vợ rất . Lúc anh xe đến, trong mắt chỉ có Nhan, chẳng thèm liếc nhìn Tiêu Dung đang làm bộ làm lấy một cái.
Suy đi tính lại, bà ta thấy cần thiết riêng tư lấy lòng mộtleech_txt_ngu chút. Việc tra Thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Công ta vẫn còn đang treo lơ lửng kia kìa! mà đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đắcbot_an_cap tội với thì chẳng khác đường chết? Bất kể Dung nói gì, tạibot_an_cap người phụ nữ bên cạnh Chủ nhiệm chỉ có thể Hạ Nhan.
Thấy vẻ mặtvi_pham_ban_quyen đầy kính lẫnvi_pham_ban_quyen sợ của Trịnh Liên, Nhan lịch sự bê ghế từ trong nhà ra, rót thêm hai ly nước. Hai người ngồi ngoài hành lang, bắt gẫu vài chuyện phiếm.
Trong khu tập thể gia đình, ngay cả những nhà có hai đứabot_an_cap con cũng được phân một phòng lớn khoảng 23 mét , đều gói gọn trong đó. Vì thế có khách đến, trừvi_pham_ban_quyen là người thiết, không thì mọi mang ra ngồi trò chuyện ở hành lang rộng rãi cho thoáng.
“Hạ Nhan này, tôi nói cho cô biết, cái cô y tá Dung kia tâm địa hẹp hòi lắm, cô phải phòng đấy, cô suốt ngày nói xấu sau lưng cô.” Bích Liên một ngụm nước trắng, sát vào Nhan, nhỏ giọng nói.
nhiên, chỉ cần dùngvi_pham_ban_quyen chút thủ đoạn là đã có người “thông tin mật” tới . Những điều Trịnh Bích Liênvi_pham_ban_quyen nói là thông tin Hạ Nhan đang cần, nhưng cô chỉ thản nhiên hỏi:
“Ồ? ta nói xấu gì cháu thế?”

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (1)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
Mini

Mini

10/5/2026 lúc 9:20 chiều

81 chương quỷ r