Bản Án Oan Nghiệt Quyết Vượt Ngục Tìm Sự Thật Cuộc Đối Đầu Giữa Kẻ Vô Tội Thế Lực Ngầm

Bản Án Oan Nghiệt Quyết Vượt Ngục Tìm Sự Thật Cuộc Đối Đầu Giữa Kẻ Vô Tội Thế Lực Ngầm

Thư Thư Review on-going 09/08/2026 241 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

Bản Án Oan Nghiệt Quyết Vượt Ngục Tìm Sự Thật Cuộc Đối Đầu Giữa Kẻ Vô Tội Thế Lực Ngầm

Tỉnh dậy sau một đêm say, bên cạnh là thi thể người con gái hắn thầm thương, không còn gì che đậy, hai tay lập tức bị còng số 8.
Cha mẹ quỳ lạy oan uổng, bị đánh đập dã man, rồi chết thảm dưới vỏ bọc vụ tai nạn giao thông. Nếu công lý đã mất, hắn sẽ trả thù bằng mạng sống và máu để đòi lại thanh danh trong sạch!

Chỉ 19 tuổi, Trần Học Văn mang bản án oan khuất bước vào ngục tù như một địa ngục giam cầm.
Từ một thư sinh yếu ớt bị áp bức tàn bạo, hắn bùng phát như kẻ điên, cắn đứt tai đại ca buồng giam, ôm lấy kẻ thù nhảy từ tầng 4 xuống đất để giành ngôi vị của kẻ điên mà ai cũng sợ.
Dưới sự huấn luyện khắc nghiệt của một lão già bí ẩn, hắn nắm vững cách tấn công vào các tử huyệt, nuốt đắng rồi bò qua đường cống ngầm hôi thối lạnh lẽo để vượt ngục.
Trở về Bình Thành, từng bước áp sát cổ họng nhóm nhân chứng giả mạo, Trần Học Văn sững sờ khi nhận ra kẻ chủ mưu là Chu Hào, cậu bạn học phú nhị đại.
Người càng phẫn nộ hơn khi biết Chu Hào là kẻ đã đẩy hoa khôi đến cái chết, ép hắn nhận tội thay, sau đó dựng chuyện để hạ hại cha mẹ hắn và diệt khẩu.
Không còn đường lùi, hắn khoác áo da thấm dầu hỏa, giấu vôi bột trong tay áo, một tay cầm dao lóc xương xông thẳng vào hang ổ của kẻ thù, mở ra đêm huyết chiến kinh hoàng nhất Bình Thành!

💥 Tại sao bạn không nên bỏ lỡ bộ truyện này?

🔥 Cốt truyện ‘Hắc Ám’ không có lối thoát: Không có khái niệm thánh mẫu khoan dung, chỉ có nợ máu phải trả bằng máu.
Từ các màn tra tấn khắc nghiệt trong tù đến những pha ám sát ngạt thở, nhịp truyện dồn dập và tàn khốc sẽ khiến tim bạn đập nhanh.

🧠 Nhân vật chính với trí não siêu to và khả năng sinh tồn tối thượng: vận dụng triệt để nguyên lý ‘sự lạ thường ắt có uẩn khúc’ để nhìn thấu tâm lý con người, tự chế ‘giáp thịt lợn’ để phản sát thành công trước lão cáo già xảo quyệt định biến mình thành vật thế thân.

⚔️ Những đòn đối đầu căng thẳng, trả thù đẫm máu: Dưới áp lực của đối thủ giàu có và quyền lực, nam chính bất chấp mạng sống, tận dụng trí tuệ kết hợp vũ khí thô sơ như dầu hỏa và vôi bột, quét dao lóc xương từng kẻ ác xuống địa ngục mà không khoan nhượng.

🎧 Đeo tai nghe ngay, tắt đèn và bật âm lượng lớn để cảm nhận tiếng dao găm xé gió, tiếng bước chân tuyệt vọng trong đường cống ngầm và tiếng gầm thét tột cùng của sự phẫn nộ. Nhấn PLAY ngay để đắm chìm trong siêu phẩm Đô Thị – Báo Thù đầy kịch tính tối nay!

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
Bản Án Oan Nghiệt Quyết Vượt Ngục Tìm Sự Thật Cuộc Đối Đầu Giữa Kẻ Vô Tội Thế Lực Ngầm cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Nămvi_pham_ban_quyen 2003, giữa hạ.
Trần Học Văn vừa chín tuổi, tay đeo xiềng xích, bị đưa đến nhà Bình Thành.
Một tuần trước, Trần Học Văn tham gia buổi họp . Trong sự reo cổ vũ của bạn bè, cậu đã tỏ tìnhbot_an_cap hoa khôi mà mình thầmvi_pham_ban_quyen thương trộm nhớ suốt ba năm quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng cô phũvi_pham_ban_quyen phàng từ chối. Tối hôm đó, tâm trạng u uất, Trần Học Văn đến say khướt.
Đến khi tỉnh dậy, cậu bàngbot_an_cap hoàng phát hiện hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khôi đang nằm chớt bên cạnh mình tình trạng khỏa , khắp đầy những vết tích hỗn loạn. Trước khi , rõ ràng cô đã bị hại thôvi_pham_ban_quyen .
Sau , vài nhân chứng đứng ra danh Trầnleech_txt_ngu Văn hôm ấy đã buộc kéo hoa khôi , đưa cô vào khách sạn. Dựa trên lời khai của những người này, Trần Học Văn . Chỉ chưa đầy một tuần, cậu đã bị kết tội và tuyên án ngồi tù.
Mặc cho Trần Học ra sức kêu oan, một ai thèm để tâm đến.
cổng nhà tù, mẹ Trần Học Văn cầm tấm bìa có viết hai chữ Oan uổng bằng máunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, quỳ sụp xuống kêu gào thảm thiết. Ở phía bên hơn mười người thân của hoa khôi, họ đeo tangbot_an_cap trắng, khóc lóc thương.
Thấy xe giải đi tới, cả hai bên đều xông về phía chiếc xe, nhưng rồi một cuộc xung đột ravi_pham_ban_quyen ngay trước mũi xe. đìnhbot_an_cap hoa khôi cậy đông , đè cha mẹ Trầnbot_an_cap Văn xuống đất đánh dã man. May mà lính gác kịp thời xông tới tách đám đông .
Kiến Quốc, cha của Trần Học Văn, bị rách một đường trên , máu tươi chảy dài xuống gò má. Nhưng ông chẳngvi_pham_ban_quyen hề bận tâm, chỉ hướng về chiếc xe áp giải đang tiến vào cổng tù mà hét lớn:
, đừng sợ!
Babot_an_cap con bị oan!
Dù có phải liều mạng , ba cũngleech_txt_ngu sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đòi lại trong sạch cho con!
Trần Học Văn chứng kiến ấy, nướcbot_an_cap mắt giàn giụa.
Vào tù, làm xongbot_an_cap thủ , Trầnbot_an_cap Học Văn bị đưabot_an_cap vào buồng giam. Trongbot_an_cap phòng giam có bảy người, ai nấy kệch, hung thần ác sát. Nhìn Trần Văn gầy gò thư sinh, đám đàn đều lộ ra nụ lạnh lùng đầy ác ý.
Chờvi_pham_ban_quyen línhbot_an_cap gác rời đi, mấy gã đó lập tứcleech_txt_ngu vây lấy Trần giữa. Kẻ đầu là một có vết sẹo dài, tên Đao . Hắn nhìn Trần Học Văn một lượtleech_txt_ngu từ trên xuống dưới, lạnh giọng hỏi: Thằngleech_txt_ngu ranh, vì sao màvi_pham_ban_quyen vào đây?
Trần Văn đáp: Tôi oan
Chưa dứt lời, Đao Bavi_pham_ban_quyen đã một trực diện vàoleech_txt_ngu bụng cậu.
Trầnleech_txt_ngu Học Văn nhỏ đến lớn nàoleech_txt_ngu bao giờ phải chịu đòn roi thế này. Cú đấm khiến cậu cảm tưởng như ngũ tạngvi_pham_ban_quyen lục phủ sắp nổ , không kìm được mà ngã gục xuống nôn mửa.
Đao Ba chân lên đầu Trần Học Văn, chửi rủa: Mẹ kiếp, đã vào đến đây chắc là có . Lão tử hỏi gì thì thành mà trả lờivi_pham_ban_quyen! Không biết quy tắc là phải ăn đòn!
Trần Học máo: Tôi sự bị oan
Đao Ba nổi giận: Mẹ , còn cứng đầu àvi_pham_ban_quyen? Đánh nó !
Hắn vẫynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay, mấy gã xông lên, đè Trần Học Văn xuống tẩn chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trận tơi bời. Trần Học bị đánh đến mũi bầm dập, cuối cùng bị kéo đến trước mặt Đao Ba.
Đao Ba giẫm lên đầu Trần Học Vănbot_an_cap: Giờ lão tử hỏi lại lần , vì sao vào đây?
Bản tính Học Vănvi_pham_ban_quyen vốn bướng bỉnh, cậu nghiến răng: Tôi bị oan
Đao Ba phát điên: Mẹ kiếp, xem ra vẫn còn nhẹ! Treo lên mà đánh!
Mấy gã dùngbot_an_cap ga giường buộc tay Trần Học Văn lại, treonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giường, phiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhau đánh suốt hơnleech_txt_ngu một tiếng đồng hồ. Trần Học Văn cũng kẻ lỳ , đến khi bị đánh ngất đi, cậu vẫn khăng khăng bị oan.
Đám Ba cũng dám đánh chớt người, cuối đành thả cậu ra. Nhưng thời gian sau đó, chúng chẳng cậu là con , chỉ cần một chútbot_an_cap không vừa ý làvi_pham_ban_quyen tát hoặc đè cậu xuống đấtleech_txt_ngu đánh đập man.
Trần Học từng thử báo việc này với quản giáo, một đàn em của Đao phạt. Nhưng kết quả làleech_txt_ngu bị đám Đao Ba treo buồng giam đánh suốt mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đêm, suýt chút nữa thì mất . Từ về sau, Văn ngoanleech_txt_ngu ngoãn hơn hẳn, thấy đám Đao xa. Niềm hy duy của cậu là cha mẹ có giúp mình giải oan, đưa mình thoát ngục trần nàyvi_pham_ban_quyen.
Thấm thoát ba tháng đã trôi qua.
Mấy nay, tâm trạng Trần Học chồn lạ . Bởi vì mẹ đã hơn một tháng không đến thăm cậu. Mỗi đều có ngày thăm nuôileech_txt_ngu, đó là cơ duy để cha mẹ gặp cậu, là gian mà cậu và cha mẹ đều bấm ngón tay mong đợi, chưa từng lỡ bao giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Thế mà này họ lại đến, điều khiến cậu bất an.
Cậu biết cha mẹ sẽ không bỏ rơi mìnhbot_an_cap, lẽbot_an_cap nào họ đã xảy ra gì?
Tối hômvi_pham_ban_quyen đó, Học Văn lấy hết , xin một người quảnleech_txt_ngu khá hòa tên là Đống, nhờ anh giúp xét tình của cha mẹ mình.
Chương:
Trưa hôm sau, Trần Học Văn đang ăn , Trương Đống bước tới với vẻ mặt u ámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Học Văn, chú vừa nhận được tin, cháu cháu phải kiên cường lên.
tay Học Vănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bất run rẩyleech_txt_ngu, dường như tâm đã cảm được gì đó, nước đã chực trào nơi hốc mắt.
Trương Đống hít một hơi thật sâu, hạ thấp : Bố mẹ cháu, tháng trước lúcleech_txt_ngu chạy xebot_an_cap máy lên thành phố để kêu cho cháubot_an_cap, đã gặp taileech_txt_ngu nạn giao thông và không qua khỏi.
Nước mắt Học tức trào , điều cậu lo sợ nhất cùng cũng đã xảy ra.
Bố mẹ thật sự đã rồi!
Nhìn bộ dạng của Trần Học Văn, Trương Đống thở dài, vỗ nhẹ lên vai cậu: Học Văn, hãy nén bi thương.
Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Văn ngồi thẫn thờ tại như kẻ mất , cậu hoàn toàn mất hết với xungvi_pham_ban_quyen quanh, trong đầu chỉ còn hiện lên hình bóng và nụ cười của cha mẹ.
Trương Đống rời đi chưa lâu, Đao đãleech_txt_ngu kéo tới ngồi cạnh Trần Học Văn.
Đao Ba gạt đi một nửa phần cơm của Trần Học , sau đó vứt mấy ăn thừa trong khay của mình sang khay .
con, hôm nay có thịt, đống xương này cho đấy, đừng có khách sáo!
Đao Ba vừa nói vừa cùngleech_txt_ngu đám đàn em cười hô hố.
Trần Học Văn đáp lời, cậu vẫn đang chìm nỗi bi thương độ, đôi mắt vô hồn về phía trước.
Đao Ba tưởng Trầnbot_an_cap Học Văn chằm chằm mình, hắn liền nổi cáu, chỉ vào mặt cậu chửi rủa: Mẹ kiếp, mày ai đấy?
Sao ? Lão tử ăn chútbot_an_cap mày mà mày vuileech_txt_ngu à?
Được thôi, vậy lão tử cũngvi_pham_ban_quyen trả lại cho ít!
Dứt lời, Đao khạcbot_an_cap một bãi đờmbot_an_cap thẳng vào khay cơm của Trần Học Văn, rồi chỉ vào đó nói: Mẹ kiếp, ăn chovi_pham_ban_quyen sạch vào!
Dám để thừa một chút, tối nay lão tử treo lênvi_pham_ban_quyen cả đêm!
Văn vẫn lặng, nhưng trong đôi mắt cậu dần dần có sắc trởleech_txt_ngu lại, hay nói đúng hơn, là những nhìn hung bạo!
Cậu thần , trong lòng chẳng rõ là phẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nộ hay đau đang thôi thúc, khiếnbot_an_cap cơ thể cậu bắt run rẩynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tay phải cậu nắm chặt đôi đũa, nhìn chằm bọn Đao Ba trước mắt, máu nóng toàn thân như đang xộc não.
Bảnvi_pham_ban_quyen thân bị hàm oan vào , cha mẹ vì bot_an_cap mất mạng, điều này toàn tuyệt vọng, chẳng còn sống đời nữa.
Giây phút này, cậu không còn sợ hãi gì nữa, trong lòng chỉ còn lại ý định muốn chớt.
Nhưng dù có chớt, cậu phải trútleech_txt_ngu ra bằng sạch ngọn lửa giận trong lòng!
Thấy Trần cơm, Đao Ba càngleech_txt_ngu thêm cáu tiếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Mẹ , lời lão tử mày không nghe thấy à?
Tao bảo ăn cơm, nghe thấy không hảbot_an_cap?
Đao Ba vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói vừa khay định úp thẳng vào mặt Học Văn.
Đúng lúc , Trần Học Văn cũng hành động.
Cậu siết chặt đôi đũa, đột nhiên gầm lên mộtbot_an_cap tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thẳng mắt Đao !
Chỉ chiêu duy nhất, một mắt của Đao Ba đã !
Đao Ba rú lên một tiếng thê lương, gã ôm mắt, loạng choạng lùi lại, máu tươi tuôn ra xối xả qua kẽ tay.
nhưng Trần Học Văn không lùi bước, ngược cậu như phát , lao ra từ sau chiếc bànbot_an_cap, nghiến Đao Banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống đất, dùng đầu húc điên cuồng vàovi_pham_ban_quyen gã.
, đám đàn em của Đao Ba chớt lặng.
Bởi , Trần Học Văn hoàn toàn là đang mạng!
Đầu Trần Văn đã đầm máu.
Nhưng cậu chẳng hề bận tâm, nhìn cái thế , dường như cậu định húc nát Đao Ba mới thôi.
Mấy tên đàn cuối cùng cũng tỉnh, một tên xông đấm mạnh vào đầu Trần Học Văn: kiếp, đại ca ra!
Những tên khác cũng xúm lại vây đánh Trần Học Văn.
Tuy nhiên, Trần Học Văn lúc này như không còn cảm giác đau đớn, cậu chỉ siết chặt lấy Đao Ba, mặc kệ những đòn đánh của đám người xung quanh, không hề né tránh.
phút này, Trần Học Văn chỉvi_pham_ban_quyen có một ý nghĩ duy nhất: Dù chớt, cũng phải Đao theo làm đệm lưng!
Đao Ba bị bóp đếnleech_txt_ngu mức trợn trắng mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Một tên đàn em tình hình không ổn, lấy ghế đẩu định đập gục Trần Học .
Cũng may, mấy tay quản giáo gần đó lao tới, tách đám đông ra.
Vài quản giáonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiến ngăn Trần Học Văn.
Nhưng Trần Học Văn lúc này như hóa điên hóa dại, sức mạnh vô song.
tay quản giáo vậy mà thể một mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu.
Cuối cùng, thêm người nữa lao vào, hợp lực mới khống chế Học Vănleech_txt_ngu.
Thế Trần Văn vẫnvi_pham_ban_quyen tìm được thờivi_pham_ban_quyen cơ, cắn đứt lìa một bên tai của Đao Ba.
Dưới ánh mắt kinh , cậubot_an_cap nhai ngấu nghiến cái tai rồi hung tợn nhổ toẹt đất, khiến tất cả những người đều rùng mình ớn lạnh.
đàn em của cũng sợ đến ngây người, không một tênleech_txt_ngu nào dám xông lên giúp đỡ.
Độivi_pham_ban_quyen trưởng giáo vội vã chạy đến, nhìn thấy cảnh tượng hiệnvi_pham_ban_quyen trường thì tức đến tái mặt, chỉ taybot_an_cap vào Học Văn quát tháo: Cậu muốn làm cái gì?
Cậu gây chuyện trong tù là tội rất nặng không
đợileech_txt_ngu viên đội trưởng nói hết câu, Trần Học đột ngột khỏi tay mấy quản giáo, lao đầu chạy thục vào bức tường xa.
Toàn bộ quản giáo đều đứng hình, Trần Học Văn rõ ràngvi_pham_ban_quyen là đang muốnleech_txt_ngu tìm đếnvi_pham_ban_quyen cái chớt!
Ngay khivi_pham_ban_quyen đầu Học Văn sắp đập vào tường đến hoa chóng mặt, , một lão già từ bên cạnh nhảy vọt ra, ôm ngang lưng Trần Học Văn rồi vật cậu ngã xuống đất.
quản giáo phía sau lúc này mới hồn, xông lên chặt cậu xuống sàn.
đội trưởng Trần Văn thật sự muốn chớt nên dám mắng mỏ gì thêm, chỉ lệnh cho người chế chặt chẽ cậu .
Tiếp , Trần Học Văn được đưa đến bệnh xá để trị tạm thời.
Xétbot_an_cap ý chí muốn chớt của Trần Học Văn quá mãnh liệt, họ mặc cho cậu đồ dùng cho bệnh nhân tâm thần, trói chặt cậu vào giường bệnh.
Đối mặt với tình cảnh này, Trần Họcleech_txt_ngu Vănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hề khuất , cậu nằm trên giườngvi_pham_ban_quyen bệnh không ăn khôngleech_txt_ngu uống.
Cái chớtbot_an_cap của chanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến tuyệt vọng tột cùng, giờ chỉ muốn chớt quáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong.
Phíaleech_txt_ngu bệnh xá cũng cònleech_txt_ngu cách tiêmleech_txt_ngu dịch dinh dưỡng để duy trì sự sống cậu.
Nhưng vài ngày trôi , Trần Họcbot_an_cap Văn ngày càng gầy sọp đi, tính mạng ngàn treo sợi tóc.
Hôm , việc dọn dẹp phòng bệnh vẫn diễn ra như thường lệ.
Cửaleech_txt_ngu phòng mở ra, bước một gầy gò.
Lão chừng hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sáu mươi tuổi, chính là người tù đã Trần Học trước đó.
Lão dọn dẹp trong phòng một lát, nhân lúcleech_txt_ngu quản đangbot_an_cap tra chỗ khác, liền tiếnvi_pham_ban_quyen lại gầnbot_an_cap giường bệnh.
Nhìn Học đôi trên giường, già thở dài tiếng, nói: trai, không thể như thế này được đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Trần Học Văn như không nghe thấy, vẫn trân trânbot_an_cap lên trần .
tự tiếp: Tôi không định khuyên phải nghĩ thoáng ra, cũng không khuyên phải rộng lượng.
Tôi chỉ muốn với rằng, nếu cậu chớt thế này, nợ máu của cha mẹ cậu sẽ còn ai đòi nữa đâu.
nóileech_txt_ngu này cũng khiến đôi mắt Trần Học Văn chút thần sắc.
Cậu liếc nhìn lão giàleech_txt_ngu mộtleech_txt_ngu cái, im lặng.
Lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net già vừa dọn vừa nói: Cậu thực sự nghĩ cha mẹ mình chớt vì tai thông sao?
Hừ, nói thật cho cậu , họ chắc chắn là hại chớt, bị người taleech_txt_ngu giết đấy!
Sắc mặt Học Văn thay đổi ngột, cuối cùng cũngvi_pham_ban_quyen mở : Ông ông nói gì?
Sao ông biết được?
Lão già cười : thôi.
Trần Văn cau mày: ?
Lão già cười nhẹ: Sao, nghĩ tôileech_txt_ngu đang cậu à?
Hừ, người trẻ tuổivi_pham_ban_quyen ạ, tôi cả rồi, hạng người nào mà từng , chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.netleech_txt_ngu chưa kinh qua.
Tôi sống hơn sáu mươi năm, đạo lý rõ ràng nhất mà tôi đúc kết chính là: Sự lạleech_txt_ngu thường ắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net uẩn khúc!
Trần Học Văn: Lạ thường lạ thường chỗ nào?
Lão già đặt cây chổi nhà xuống, nhìn thẳng vào Trần Học Văn: chỉ hỏi cậu đúng một câu, cậu cuộc có giết cô nàng hoa khôi đó không?
Trần Học Văn lắc đầu: Tuyệt không!
già nhún vai: Thế là đúng rồi.
Người khôngleech_txt_ngu do cậu giết, nhưng lại có đầy đủ nhân chứng vật chứng để án cậu vào , điều đó nói lên cái gì?
Nghĩa là chắc chắn có kẻ hãm hại cậu.
Có kẻ đã giết hoa khôi, đó tội cho .
Còn chavi_pham_ban_quyen mẹ , trên đi kháng lại đồng loạtbot_an_cap thiệt tai nạn giao thông, điều chỉ có thể chứng minh rằng họ chắc chắnleech_txt_ngu đã được bằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứng mấu chốt nào đó, nên mới bị giết để bịt đầu !
Trần Học hít hơi thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sâu, trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây cậuvi_pham_ban_quyen không nghĩ tới những điều này, đây, cậu mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
mẹ vậy mà lại bị người hại chớtleech_txt_ngu?
đớn trong lòng Trần Học Văn dâng lên đến hạn, đồngvi_pham_ban_quyen thời đôi mắt cậu cũng bùng lên tialeech_txt_ngu nhìn hung hãn!
thấy sự hung tợn trong mắt Trần Học Văn, lão già không khỏi thầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gật đầu, tỏ vẻ khá lòng.
Thế nào? Bây giờ muốn chớt, hay là muốn sống tiếp để báo cho cha mẹ?
Lão già cười hỏi.
Trần Học Văn nghiến răng, nhưng ngay sau rầu rĩ: tôi bây giờ như thế này, làm sao báo thù?
Lão già cười : Nếu cậubot_an_cap thực sự muốnvi_pham_ban_quyen báo thù, tôi có thể giúp cậu.
Học Văn lập tức kích động: sao?
Lão già bình thản gật : vậy.
Tuyleech_txt_ngu nhiên, trước đó, cậu phải chứng minhbot_an_cap tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy cậu thực sự cóleech_txt_ngu nghị lực để báo thù!
Học ngẩn raleech_txt_ngu: Chứng minh chứng minh thế nàobot_an_cap?
Lão già nói: Từ nay cậu bắt ănleech_txt_ngu cơm đi, ước chừng vài ngày nữa sẽ bị đưa trở lạivi_pham_ban_quyen buồng giam.
Đao Ba đã đánh tiếng rồi, gã lấy mạng cậu đấy.
Nếuleech_txt_ngu cậu thể sống sót tay Đao Ba, tôi sẽ giúp cậu!
Vẻ mặt Trần Họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vănleech_txt_ngu trở nên nghiêmvi_pham_ban_quyen trọng, Ba ở tù thế lực nhỏ, trướng có hàng chục tay chân.
Đao Ba thực sự muốn chỉnh cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, làm sao cậu giữ mạngbot_an_cap đây?
sự thắc mắc của Trần Học , lão già thong thả nói: Giữ mạng thế nào làbot_an_cap cậu.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hội này khốcvi_pham_ban_quyen lắmleech_txt_ngu, cậu ngay cả bản lĩnh giữ cũng , thì cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng có bảnleech_txt_ngu lĩnhleech_txt_ngu báo thù đâu.
Học Văn một hơi sâu, nghiến răng nói: Tôi nhất định sẽ sống sót!
Lão già nhẹ, tiện ném một cuốn lên trước mặt Trần Văn: Muốn có cơ hội thì đọc nhiều cuốn sách này vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sẽ cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ích chobot_an_cap cậu đấy.
Trần Học Văn liếc nhìn, đó sách y học để trong phòng bệnhvi_pham_ban_quyen, là của bác sĩ trực, loại sách rất phổ biến.
cáibot_an_cap này để gì?
Trần Văn kỳ quặc hỏi.
Lão già: Xem xembot_an_cap bộ phận nào trên cơ thể là yếu nhược nhất, xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào chỗ nào có thể giết chớt một người nhanh nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đó là kỹ năng giết cả đấy!
Trần Họcvi_pham_ban_quyen Vănleech_txt_ngu tỉnh đại ngộ, không nắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chặt cuốn sách trong tay, gật đầu thật mạnh, trong ánh mắt tràn đầy kiên định!
Cái chớt của cha , nỗi oan ức của bản thân, cậu sẽleech_txt_ngu tự gột rửa tất cả!
từ khi Trần Họcvi_pham_ban_quyen Văn bắt uống, cơ thể cậu cũng dần dần hồi phục.
Trong suốt thời gian này, ngàybot_an_cap nào Đỗ Lão cũng đến truyền thụ Trần Học thứ. Có những thứcvi_pham_ban_quyen để lấy mạng đối phươngvi_pham_ban_quyen, cũng có những bàibot_an_cap học để tồn.
quy tắc sinh tồn đầu tiên mà ông dạy Trần Học Văn, chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là: Sự đời thường, ắtbot_an_cap có gian !
Làm bất cứ việc gì cũng suy nghĩ kỹvi_pham_ban_quyen càng, nhìn logic trong mới được đưa ra quyết định. Ngoài ra, còn có kỹ năng quan sát sắc bắt tâm lý người khác.
qua trình học hỏi, Trần Học Văn nhận ra kiến thức của Lão cực kỳ uyên bác, am hiểu rất nhiều lĩnh vực. Hơn nữa, nhãn quang kiến thức của cũng vượt xanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người thường. Có thể thấy, trước khi vào tù, ông tuyệt đối khôngvi_pham_ban_quyen phải một nhân tầm thường.
Trần Học Văn từng thử dòbot_an_cap thế của ông, Đỗ Lão chỉ nhìn cậu với nụ cười ẩn : Chàng trai trẻ, ta dạy thêm cho một quy sinh tồnleech_txt_ngu nữa.
Làm người, đừng nên quá tò .
Kẻ tò thường mạng khôngvi_pham_ban_quyen thọ!
Nói xong, Đỗ Lão vai Trần Học Văn, bảo: Thân phậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của ta, cậu đừng hỏi nhiều làm . Chỉ cần nhớ kỹ, ta họ Đỗ!
Mười sau, thương thế của Trần Học Văn đã hồi phục gần như hoàn toàn. Bác sĩ phòng bệnh sau khileech_txt_ngu kiểm tra xong đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thông báo cậu thu dọn đồ đạcleech_txt_ngu, ngay tối nay sẽ bị đưa trở lại buồng giamleech_txt_ngu.
Trần Học đồng hồ tường, lúc này đúng hơn hai chiều. Cậu trầm tư một lát, đột nhiên nói: Bác sĩ, có thể để tôi ngay bây giờ không?
Bác sĩ nhìn cậu với vẻ lạ lẫm. Phải biết rằng, phạm nhân khi đã vào phòngbot_an_cap bệnh thì phần lớnbot_an_cap tìm chây ì không muốn đi, cố lại được lúc nào hay lúc . Trần Văn thì ngược lại, cư lại đòi ngay lúc này?
bác sĩ cũng không quản nhiều, dù saobot_an_cap cần Học Văn rời khỏi đây thì không còn thuộc phạm trách nhiệmleech_txt_ngu của ông .
Để tôi sắp xếp cảnh vệ đưa cậu về. Bác sĩ quay đi sắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xếpvi_pham_ban_quyen.
Đỗ Lão dọn dẹp gần đóbot_an_cap, thấy bác sĩ rời đi bèn ghé sát vào Trần Học Vănvi_pham_ban_quyen: Sao lại vội về thế? Bây giờ mà về là đang giờvi_pham_ban_quyen laonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net độngleech_txt_ngu đấy.
Trầnleech_txt_ngu Học Văn nhìn Đỗ Lão, nói: Buổi tối trong buồng giam có tám người, tất cả đều là đàn em Đao Ba. Nếu tối mới về, ông nghĩ tôi còn đường sống không? Về bây giờ, ít nhất tôi vẫn còn cơ hội đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phen!
Lão thoáng sững sờ, nhìn sâu vào Trần Học Văn rồi nụ cười: Khá , cậu đúng nhân ! Được, vậy ta sẽ chờ xem kịch hay!
Hãy nhớ kỹ lời ta đã nói, nếu lần này cậu giữ mạng, ta sẽ giúp cậu rời khỏivi_pham_ban_quyen cái !
Trần Học Văn chặt nắm đấm, ánh mắt đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiên định!
Chẳng bao lâu , Trần Học Văn được dẫn về khu giam giữ. Đúng như Đỗ , phạm nhân đang lao động. Nhóm cậu đang làm việc sửa tầng thượng. Cậu bị lên đó để bàn giao cho trách khu vực này.
Lúc này, những người đang làm trên thượng thấy Học Văn quay lại liền bắt đầu náo. Đặc biệt là đám em Đao , đứa nào đứa gào thétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tợn, cho rằng lần này Trần Học Văn chớt rồi. Nếu không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảnhleech_txt_ngu vệ quát tháo đuổi bọn chúng , e rằng trường đã đại loạn ngay tức.
Thế nhưng, tên Ba còn một mắt vẫn trừng trừng nhìn Trần Học Văn đầy địa, gã đưa tay làm động tác cắt cổ. Trần Văn coi như không thấy gì, sau khi nghe vệbot_an_cap biến xong liền khu vực bắt đầu làmvi_pham_ban_quyen .
Đao Ba âm thầm lẻn đến phía sau Trần Học Văn, nghiến răng nói: Thằng họ Trần kia, con mắt của lão tử coi bỏ đibot_an_cap vì mày, này sẽ tính đủ. Tao cố sớm là để đợi mày đấy. Tí nữa về buồng giam, để xem lão tử mày thế nào!
Học Vănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không chút biểu cảm nhìnleech_txt_ngu Đao Ba một cái.
Đao ánh mắt hung quang lộ rõ: Mẹ , cònleech_txt_ngu phục àleech_txt_ngu? Được, được ! Đợi nay về buồng, không tin cái xương cốt của mày cứng được đến mức nào!
Trần Học Văn khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời, chỉ nhìn chằm chằm vào Đaobot_an_cap Ba, trong ánh dần tràn ngậpvi_pham_ban_quyen sát . Cái sát khí ấy khiến Đao Ba cảm thấy thân thoải mái, gãvi_pham_ban_quyen nghiếnleech_txt_ngu răng chửinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Đù mábot_an_cap, nhìn nữa lão tử mócvi_pham_ban_quyen nốt con mắt của bây !
Trần Học Văn hít một hơi thật sâu, quay đầu quan sát xung quanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một lượt, rồi đột nhiên xoay phắt lại nhìn Đao Ba.
Đao Ba vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định mở miệng nói gì đó, Trần Học Văn đã hành động. lao tớivi_pham_ban_quyen hông Đaonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , giống như một rừng phát , bìnhvi_pham_ban_quyen sinh húc gã về phía rìa sân thượng.
Tình huống này hoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toàn nằm ngoài dự tính củabot_an_cap tất mọi . Đến khi mọi người nhận ra có điều ổn, Trần Học Văn đã ôm chặt Đao Ba lao thẳng xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nghe một tiếng đùng vang dội mặt đất truyền lên.
Cảnh tượng đóleech_txt_ngu khiến toàn bộ phạm nhân chỗ ngây người. là tầng đấy! Trần Học thật sự muốn chớt sao?
Mọi người ùa rìa sân thượng nhìn xuống, đám cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vệ cũng giật mình, vừa thổi vừa vội vã đến duy trì trật tự. Nhưng ai lùi lại, cả đều hãileech_txt_ngu nhìn xuống dưới lầu.
Bên dưới, Đao Ba nằm ngửa mặt lên trời, đổ gục đất, còn Trần Văn thì lênbot_an_cap người . rơi xuốngbot_an_cap, Đao nằm dưới, Trần Học Văn rơi trúng người nên lực đã giảm đi đáng kể, cậu không bị thương .
Đao Ba thì thê thảm hơn, xương cốt toàn thân gãy nhiều chỗ, nằm trên đất hộc ra . Dùleech_txt_ngu vậy, Học Văn buông cho .
Dướileech_txt_ngu sự chứng kiến của tất cả mọi người, Trần Học Văn túm lấy đầu Đao Ba, nhắm thẳng vào bức bên cạnh rồi đập mạnh vào đó.
Một cái!
Hai cái!
Ba cái
Đao Ba máu đầm đìa, hoàn toàn không sức khángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cự. Mọi người đều sợ đến ngây . Những kẻ ngồi đây ai chẳng là hạng hung hăng hiếu chiến, nhưng chưa mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từng thấy nào liềuleech_txt_ngu mạng và tàn đến mức này. Đây rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ràng là muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy mạng Đao Ba ngay tại chỗ!
Cảnh vệ trên lầu lên dữ : Trần Học Vănvi_pham_ban_quyen, dừng tay lại!
Trần Học , đừng có làm chuyện !
Buông hắn ra!
Trầnleech_txt_ngu Học Văn hoàn toàn phớt lờ, vẫn tiếp tục đập đầu Đao Ba vào tường. Lúc này, toán cảnh bên dướinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng tới, vội vàng khống chế Văn. Đao lúc nàybot_an_cap đầu đầy máu, rõ sống chớt, nhanh chóng đi.
Đội cảnh vệ chạy tới, mặt mũi tái mét vì tứcvi_pham_ban_quyen giận, chỉ tay vào Trần Học Văn gào lên: Trần Học Văn, cậu rồi à? Cậu cậu biết không, hiện cậu chỉ bị tuyên ánvi_pham_ban_quyen hơn hai mươi năm . Nhưng lần trước cậu đâm hỏng mắt hắn, lần này lại đánh hắn nông nỗi nàybot_an_cap, tiết đủ để thẩm phán tuyên án hình đấy!
Trần Học Văn lau đi vệt máu trên mặt, nhìnleech_txt_ngu chằm chằm cảnh vệ, đột nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiến lên một bước, gầm lên: Giết tôi đi!
Giết tôi đi chứ!
Khắp mặt Trần Học Văn đầy máu, đôi trợn căm , tiếng gào mang theo một hung rợn người đến cực điểm. Đội trưởng cảnh vệ cũng bị dọa cho lại một , ông thật sự chưa bao giờ thấy ai điên cuồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đếnvi_pham_ban_quyen thế.
Riêng phạmvi_pham_ban_quyen quanh mặt cắt không còn giọt máu. Bọnvi_pham_ban_quyen họ hung hãn thật, nhưng họ điên!
Đối mặt với một điên chỉ muốn tìm cái , ai mà không sợ cho được?
Đao cuối cùng không chớtbot_an_cap, nhưng cũng coi như tàn phế, nửa đời chỉ có thể nằm liệt .
Án phạt Trần Học Văn bị tăng lên gấp đôi.
Thế , Trầnvi_pham_ban_quyen Học Văn chẳng hề bận .
Sau biệt giam, hắn lại được đưa giam.
Lần này, đám ngục đã khôn ngoan hơn, sau khi đưa hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về liền tăng cường thêm lính canh gác.
Trần Học Văn ngồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong giamvi_pham_ban_quyen, bảy người còn lại thì co cụm phía đối diện, nhìn hắn bằng kinh hoàng.
Bảy kẻ này đều tay chân của Đao Ba, giờ chẳng một ai dám đến chuyện thù cho .
Trần Học Văn ngồi một rồi ngột đứng dậy, nhìn chằm vào bảy người trước mặt: Nghe nói, bọn mày muốnleech_txt_ngu trả thù cho Đao Ba?
Cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kẻ đềuvi_pham_ban_quyen giật thót , đồng loạt tay: Không không có, tuyệt đối không có!
mặt Trần Văn không đổi, ánh mắt lạnh quét qua từng người: Chuyện của tao, chắc bọn mày đã nghe qua rồi.
Cha mẹ tao vì tao mà chớtvi_pham_ban_quyen, tao vốn cũng chẳng định sống nữa.
Nhưng mà, chớtvi_pham_ban_quyen một mình thì côleech_txt_ngu đơn quá.
Trước khi , nếu thể kéo theo vài mạng lưng thì cũng không uổng công, đúng chứ?
Đám đông sợ đến mặt cắt không còn máu.
Đốivi_pham_ban_quyen mặt với kẻ điên liều chớt này, bọn chúng đông người đã sao?
Bọn chúng không thể giết Trần Học Vănleech_txt_ngu, bởi lẽ chúng vẫn còn hy vọng được mãn hạn để trở về.
Nhưng Học khác, hắn hiện giờ chỉ muốn tìm đến cái chớt, căn bản hề quan có thể tù hay không.
hoàn cảnh này, nếu để Trần Học Văn nắm được cơ hội bồi cho một nhát, thì chẳng ai có thể chịu nổi!
Đao chính tấm gương tày !
Một gã khá nhanh nhảu vội vàng nở nụ nịnh bợbot_an_cap: Anh Văn, anh anh hiểu lầm .
Cái thằng Đao Ba khốn kiếp đó ngày nào cũng bắt nạtbot_an_cap người khác, tụi em đã ngứa mắt với nó rồi.
Lần này anh xử gã, coi như trả thù tụi , tụi em tụileech_txt_ngu em cảm anh còn hết nữa .
Từ giờ trở đi, anh chính là đại tụi em. Anh gì tụi nấy, có đúng không anh em!
Đám đông nhao gật , đồng thanh gọi Trần Học Văn là ca.
Học Văn nhổ toẹt một xuống đất, mắng nhiếc: Một hèn hạ!
!
Đám người kia giận không nói gì, chỉ biết đầu co rùm một góc, thậm chí không dám lên giường nghỉ ngơi.
Kể từ khoảnh khắc này, Trần Học Văn chính trở thành thủ lĩnh của buồng giam.
nữa, uy thế của hắnbot_an_cap còn vượt xa Đao Ba trước.
Chỉ cần một ánh mắt hắn cũng đủ khiến kẻ trong sợ đếnbot_an_cap run lẩy bẩy.
Chương: Tên
Ngày hôm sau, vào giờleech_txt_ngu ăn sáng.
Trần Văn bưng khay bước vào nhà , lập tức thu hút ánh nhìn củabot_an_cap cả mọi .
Đao Ba có đến bốn mươi đàn em trongleech_txt_ngu cái này, những kẻ cùng phòng giam với Trần Học Văn đều bị hắn dọa cho khiếp vía, leech_txt_ngu nhân ở các phòng khác vẫn cậu bằng ánh mắt đầyleech_txt_ngu hung .
Trần Học Văn cũng buồn để ývi_pham_ban_quyen, cậu bưng khay thẳng đến một bàn .
quanh bànleech_txt_ngu này là đàn em của Đao , hơn nữa cũng phải người cùng phòng với Trần Học Văn.
Trước kia, này thường quát , đánh đập cậu không ít.
Lúc này, Trần Văn đứng trước mặt bọn chúngleech_txt_ngu, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương nhìn chằm.
này tức nổi cáu, một gã lực lưỡng trừng mắt chửi bớivi_pham_ban_quyen: Mẹ , nhìn cái gì mà
Lời còn chưavi_pham_ban_quyen dứt, Trần Học Văn đã ra .
Cậu vẩy mạnh tay phải, đá và hẹp rơi ra từ trong ống tay .
Đây là mảnh đá mà Trần Học Văn đã nhặt đi lao động ngoài . Mộtleech_txt_ngu đá được cậu mài sắc .
Kể từ lần Trần Học Văn đâm mùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt Đao , đãleech_txt_ngu sửleech_txt_ngu dụng đũavi_pham_ban_quyen, còn cách tìmvi_pham_ban_quyen kiếm loại vũ . Trong thời gian viện, Học Văn không ngừng đọc sách y thuật, ghi nhớ rất nhiều vị trí mạng trên cơ thể .
Cậu lên một , nhanh như chớpvi_pham_ban_quyen đâm mảnh vào cổ gã lực lưỡng rồi thuận đà rạch một đường.
Gã lựcvi_pham_ban_quyen lấy cổ gục xuống đất, toàn thân không co giật.
kẻ khác , nhưng Trần Học không hề do dự. cổ gã khác, giơ tay đâm mảnh về phía .
Gã này cũng khá nhanh, mạng chống đỡ, mảnh đá đâm xuyênleech_txt_ngu lòng bànvi_pham_ban_quyen khiến hắn hét lên thảmbot_an_cap thiết.
Cứu với! Mau cứu tôi!
bot_an_cap gào .
Mấy kẻ xung quanh này mới hoàn , đồng xông lên vây công Trần Học .
Trần Học Văn cũng rất liệt, một tay cậu vệ đầu, tay kia cầm mảnh đá liên tiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâm thương của mấy người. địch , dù Trần Văn chịu không ít thiệt , đámbot_an_cap ông kiavi_pham_ban_quyen còn bị thương .
May cảnh vệ kịp thời ập đến, dùng dùi cui khống chế Trần Học .
Đội trưởng cảnh vệ chạy tới, chứng kiến cảnh tượng này thì tức đến mức gân xanh trán nổi bần , gầm : Trần Văn, mày thật sự không muốn nữa sao?
sẽ làm báo cáo lên cấp trên, báo toàn bộ vi của mày!
tiếp tụcvi_pham_ban_quyen thế này, mày chắc chắn sẽ bịvi_pham_ban_quyen tử hình!
Trần Học Văn nghiến răng, máu tươi men theobot_an_cap chảy dài , cậu từng chữ: Vậy thì ông phải làm nhanh !
Nếu ông khôngbot_an_cap đủ nhanh, tôi nhất định sẽ lũ này!
Nhìn vào ánh mắt hungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tàn Trần Học Văn, đám đàn kia không khỏi sợ lùivi_pham_ban_quyen lại phía sauleech_txt_ngu. Còn những người phòng với Trần Học thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắn, thầm mừng vì mìnhbot_an_cap đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không dại dột mà đụng vào cậu.
việc lần khiến Trần Học Văn lại bị nửa tháng.
Tuy nhiên, chiến này cũng giúp Trần Học Văn hoàn toàn thành danh, trở thành kẻ điên không ai trong tù dám trêu vào.
đầu tiên Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Học Văn ra khỏi phòng biệt giam, đám đàn emleech_txt_ngu Đao Ba đã cùng bước trước mặt , cúi đầu xin lỗi, cầu cậu giơ đánh khẽ tha cho bọn chúngleech_txt_ngu. Những người này đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đãbot_an_cap biết chuyện Trần Học Văn một lòng cầuleech_txt_ngu chớt, chẳng ai một điên đã không thiết !
Sau khi đã thu phục phạm nhân trong tù, Trần Học Văn một lần nữa tìm đến Đỗ Lão.
Đỗ Lão, tôi còn sống.
Bây giờ, ông có thể cho tôi biết làm sao để rời khỏi tù này chưa?
Lão mỉm cười nhìn Trần Học Vănleech_txt_ngu, hài lòng gật đầu: Tiểu hỏa tử, cậu khá lắm, nằm ngoài dự của ta đấy!
Được rồi, cậu đã chứng minh năng lực mìnhvi_pham_ban_quyen, vậy cũngbot_an_cap nên thực lời hứa.
Cậu giúp ta tạo ra một cơ hội, ta sẽ đưa cậu đi.
Trần Học Văn nhìn Đỗ Lão: Cơ mà ông là gì?
Đỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lão đáp: Một cơ hội khiến nhà tù đại loạn.
Chỉ cần loạn lên, thu hút sự chú ý tất cả cảnh , hãy dịp hỗn loạn mà cùng ta đi đến nhà bếp.
Lão nói đoạn, vỗ vai Trần Học Văn: Việc tạo ra hỗn loạn giao cho cậu đấy. Chỉ cần cậu có thể gây hỗn , ta sẽ đưa cậubot_an_cap rời khỏi đây!
Trần trầm tư một hồi rồi chậm gật đầu: Được, tôi sẽ lo liệu ổn thỏa!
Trần Học Văn người rời đileech_txt_ngu, Đỗ Lão nhìn theo lưng cậu, trên mặt lộ ra một nụ đầy ẩn ý.
Ba sau, trong một buổi lao động định kỳ, Trần Học Văn đã xảy ra xung đột với một tay đại ca khác trong tù.
Tên đại ca này trước đây cũng từng bắt nạt Trần Văn. nhiên, sau sự việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Ba, gã hễ thấy Trần Học Văn là lại sợ hãi, toàn đi đườngvi_pham_ban_quyen vòng để mặt. Thế lần này, người chẳng may đụng độ nhau. Tên đại ca nói mộtvi_pham_ban_quyen câu đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xoa dịu không , nàobot_an_cap ngờ trực tiếp chọc giận Trần Văn.
Cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trực tiếp lao đến quật ngã gã xuống đất, xém chút nữa phăng một bên của gã, khiến gã gào lên đau đớn. Trần Học đôi đỏ ngầu, chỉ vào mặt đối phương gầm lên: Chuyệnbot_an_cap nàybot_an_cap chưa đâu, sẽ tha cho mày!
đại ca tức đến run người. Ngay hôm đó, gã liên lạc với vài tay đại ca khác để bàn cách xử lý Văn. Trướcbot_an_cap kia, những tay đại ca nàyvi_pham_ban_quyen tù đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghênh ngang hống , chẳng ai dám đụng vào. Giờleech_txt_ngu đây bị Trần Học Văn đè đầu cổ, lòng ai nấy vô cùng phẫn nộ.
Sựbot_an_cap việc lần này cũng thực sự khiến đám đại nhận ra rằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nếu không giải quyết Trầnbot_an_cap Học , bọn họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đừng hòng có ngày tháng yên ổn. Thế , bàn tính lại, cuối cùng vẫn chẳng ra được kết gì. Dẫu sao, chẳng ai đi chọc vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mộtvi_pham_ban_quyen kẻ điên như thế, bọn họ chỉ có thể giao hẹn với nhau rằng sau này sẽ liên thủ đối phó Trầnleech_txt_ngu Học Văn, tránh để bị cậu tiêu diệt từng tên một.
Về phía Trần Họcvi_pham_ban_quyen Vănbot_an_cap, sau khi bị nhốt biệt giam hai ngày, việc đầu tiên cậu làm khi trở lại phòng giam là tập hợp người mình . Đây đều là đàn em của Đao , tất cảbot_an_cap đã thành thuộc hạ của Trần Học Văn. Cậu lệnh rất trực tiếp: cơm tối sẽ xử lý tên đại ca kia.
Giờ cơm tối, khi người đang ăn trong bếpbot_an_cap, Trần Học Văn đột nhiên đập bàn một cái. Đám thuộc hạ của cậu lập tức xông lên, bắt đầu vây đánh tên đại ca kia. Thấy cảnh đó, tên đại ca giật mình, vội vàng gọi của mình sức. kẻ đã bàn bạc liên minh đó cũng lần lượt ra tay. Hai bên lao vào hỗn chiến, hiện trường trở nên cùng hỗn loạn.
Cai ngục kinh hãi, lũvi_pham_ban_quyen lượt chạy tới để duy trì trật tự. Nhân lúc hỗn , Trần Học Văn lặngvi_pham_ban_quyen lẽ lẻn vàovi_pham_ban_quyen bếpbot_an_cap , đến điểm hẹn với Đỗ Lão.
Đỗleech_txt_ngu Lãovi_pham_ban_quyen xách sẵn một cái bọc đứng đó. Thấy Trần Học Văn, ông tức nở nụ cười: Làm tốt lắm.
Trần Học Văn nhìn cái bọc trong tay Đỗ , không nói gì, chỉ có đôi mắt thoáng hiện lên một tia nghi hoặc. Đỗ Lão tâm trạng đang vui vẻ nên cũng không để ý đến khác lạ của Họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Văn, trái lạivi_pham_ban_quyen còn nhanh nhẹn mở thải bí mật, dẫn Trần Học Văn nhảy xuống. Sau xong mọi việc, Đỗ Lão lại khôi phục nắp đậy vềleech_txt_ngu trạng thái ban đầu.
cống này thực chất là đường ống dẫn nước thải, bên trong tích tụ loại nước bẩn phân, bốc mùi hôi nồng nặc. Hơn nữa, đường không rộng, người ở trong phải nằm đất để bò. Nướcleech_txt_ngu thải khoảng nửa ống, leech_txt_ngu, nước gần như dâng đến . Chỉ hạ thân xuống một , nướcbot_an_cap sẽ thấm vào miệng.
Lúc này đang giữa mùa đôngleech_txt_ngu, nước thải không tanh hôi mà còn lạnh thấu xươngvi_pham_ban_quyen. Thế , dù vậy, Trần Văn vẫn không hừ lấy một , dốc toàn lực bò về phía trước. Đây là cơ hội duy nhất của , thế nào đi cậu cũng thoát ra ngoài! Ngay cả khivi_pham_ban_quyen không thể rửa oan khuất cho thân, cậu cũng phải đòi lại bằng cho cha mẹ!
năm cây số không biết đã bao lâu, Trần Học Văn mấy lần nôn mửa đều bị cậu gồngbot_an_cap mình nhịn xuống. Cuối , hai ngườileech_txt_ngu nghe thấy nước chảy trước.
Đỗ Lão : đến nơi .
Chẳng mấy chốc, phía trước họ hiện những tia sáng yếu ớt, chính là ánh chiếu . Lối ra của nằm ngay bên sông. có điềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lối này bị bịt bởi thanh sắt hàn chặt.
Trần Văn nhìn qua một cái rồi nhíu mày hỏi: này thì ra được?
Đỗ Lão cười hì hì: , ta đã cóleech_txt_ngu sắp xếp cả rồi. đã cho người bên ngoài cưa gần đứt những thanh sắt này. dùng lực đẩy mạnh ra là có thể phá được nó.
Trần Vănvi_pham_ban_quyen gật : , để tôi thử!
Cậu bò qua, hai tay nắm chặt thanh sắt, dồn đẩy mạnh. Quả nhiên, hàng đó hề chắc chắn, Trần Học Văn mới đẩy một gãy mất mấy thanh.
Đúng lúc này, Đỗ Lão đã lặng tiếnbot_an_cap đến sau Trần Học Văn. Trong taybot_an_cap ông ta chẳng biết từ lúc nào đã hiện một con dao găm, mắt lộbot_an_cap vẻ hung quang. lúc Trần Học đang đẩy thanh sắt, ông ta đột ngộtvi_pham_ban_quyen dùng lực đâm conleech_txt_ngu dao về phía tim của .
Trần Học Văn toàn không phòng bị, tiếp bịbot_an_cap dao găm đâm trúng thể, ngã xuống dòng nước thải.
Đỗ Lão cười lạnh một tiếng: Nhóc con, vụ của cậu thành rồi. Đã là muốn chớt, lão tử thành toàn cậu! Không cần cảm ta đâu!
Nói , Đỗ Lão đứng dậy tiến tới, bắt đầu dùng sức đẩy những thanh ra. Nhưng ngay lúc nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, phía đột nhiên vang lên tiếng dưới nước. Lão phản ứng, Trần Họcvi_pham_ban_quyen Văn đã lao vọt lên, đè Đỗ Lão xuống đất, vung dao găm đâm thẳng vào cổ ông tabot_an_cap.
Đỗ Lãovi_pham_ban_quyen cũng kỳ linh hoạt, lập tức tay lên đỡ, chặn đứng con dao của Trần Học Văn. Đồng thời, ông ta tiếp lật tay khóa chặt lấy cổvi_pham_ban_quyen Trần Văn. Một tayleech_txt_ngu ông ta tóm lấy cổ tay cậu, hơi dùng vặn một cái đã khống chế lại Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Học Văn.
Lão cười lạnh: con, khá khen cho lanh lợi, lại biết giả chớtvi_pham_ban_quyen! Nhưng chút bản cậu đều do ta dạy, cậu mà đấu với ta
Chưa đợi ông ta xong, tay của Trần Học Văn đột nhiên hất lên, một vật thể thẳng về phía Đỗ Lão. Đỗ Lão giơ tay gạt , ai ngờ trực tiếp làm vật . Ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau , một đám bột từ bên trong bay ra, loạn khắp nơi.
Đỗ Lão là người chịu tiên, đám bột này thẳng vào mắt ông ta. Ông ta vội vàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhắm , đưa tay lên lau mặt, nhưng chính vào lúc này, bụng dưới chợt nhói đau. Một con dao găm đã đâm vào từ lúc nào.
Lão không tự chủ được mà lùi lại bước, rơi khỏi đường cống xuống bờ sôngleech_txt_ngu. Ông ta ngác nhìn con cắm ở bụng, rồileech_txt_ngu lại nhìn vào bàn tay kia của Trần Học Văn. Lúc này ông ta mới hiện, thứ Trần Học Văn cầm ở taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải phải dao găm mà là một vật hình que.
Lúc nãy, thứ Trầnvi_pham_ban_quyen Học Vănleech_txt_ngu đâm vào cổ ta vốn phải là con đó. Conleech_txt_ngu dao găm thực sự vốn luôn nằm trong trái của Trần Văn!
Đỗ Lão ho sặcleech_txt_ngu sụa, máu tươi chảy ra từ khóe miệng, ta nhìn Trần Học vẻ không thể tin nổi: Cậu sao cậu có thể!?
Trần Học Văn nhìn xuống Đỗ Lão từ trên cao, gằn chữ: Quy tồn đầu ông dạy tôi, ông còn nhớ không?
Lão cười : Sự xuất tất hữu yêu!
Trần bình thản đầu: Phải rồi. Phàm lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự bất thường, chắc sẽ vấn đề. Tôi và ông không thù không oán, ông lại tốt bụng giúp vậy, nếu ông không có mưubot_an_cap đồ gì thì tuyệt đối là chuyện không thể nào!
Sắc Đỗ Lão trắng bệch, ông ta nhìn Trần Văn, nghiến răng nói: nên, từ đầu cậu đề phòng ta!?
Trần chậm rãi đầu: Từ lúc ông dạy tôi quy tắc sinh tồn đầu tiên, đã đề ông rồi! Hay nói khác, tôivi_pham_ban_quyen đã không còn tin tưởng bất cứ ai trên đời này nữa!
Đỗ Lão khổ một tiếng: Thật không ngờ, khả năng lĩnh của cậu mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế.
Quyleech_txt_ngu tắc sinh tồn do ta dạy cậu, cậu lại chính người ta!
Chỉ là, sao cậu biết ta sẽ tay với cậu?
Họcleech_txt_ngu Văn cái túi bên cạnhbot_an_cap Đỗ Lão, bình thản nói: chắc cũng biết, hiệnbot_an_cap tấtleech_txt_ngu cảleech_txt_ngu trong tù đềubot_an_cap sợ tôi.
Chuyện trong ngục chẳng có gì giấu nổi tôi đâu.
Hai tuần trước, ông nhờ lén một dao găm và ít axit sunfuric đậmbot_an_cap đặc vào trong.
Sắc Đỗ Lãobot_an_cap thay đổi: đó cái đó thì chứng minhleech_txt_ngu được gì chứ?
Văn: Tôi đãleech_txt_ngu luôn tự hỏi ông cần axit sunfuric để gì.
Đến khi ông cầm túi này cùng tôi ngục, mới đại khái hiểu ra.
Chắc hẳn ông địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dùng chai axit này hủy hoại thi tôi, tôi thế ông, còn bản thân thì hoàn toàn cao chạy xa bay dưới một thân phận khác.
Nói trắng , ngay từ đầu ông giúp tôibot_an_cap chính là để chuẩn bị cho cuộc tẩuvi_pham_ban_quyen mình, phải không?
Đỗ Lão đại biến sắc, giọng nói run rẩy: Những cái này là do cậu tự suy đoán
Trần Học Văn: Đúng thế, tất đều là suy đoán.
Nhưng chính ông dạy , làm người làmvi_pham_ban_quyen việc gì cũng vậy, cứleech_txt_ngu cẩn trọng chút thì chẳng bao giờ sai.
có khả năng đó xảy ra, tôi buộc chuẩn bị phòng bị.
Và sự minh, tôivi_pham_ban_quyen không lầm.
Vừa nói, Trần Học Văn vừa cởi chiếc áo đang mặc trên người ra, để lộ lớp áo bên trong.
Đỗ Lãovi_pham_ban_quyen chớt ngay tại chỗ.
Bởi , bên trongvi_pham_ban_quyen lớp áo của Trần Học Văn lót rất nhiều miếng lợn, che kín những trínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hại trên cơ thể.
Đặc biệt vùng tim, hắn còn lót dày thêm mấy lớp.
Chẳng trách lúc nãy khi một dao đâm vào, lão có cảm giác như đâm trúng da thịt thật hoàn toàn không mảy may nghi ngờ.
Ai mà ngờ được, cú đâm đó lạibot_an_cap trúng vào những miếng thịt lợn mà Trần Học đã buộc sẵn trên người chứ!
Trần Học Văn nói: Tôi chuẩn bị giáp thịt này là đểbot_an_cap đềleech_txt_ngu phòng ông.
túi kia là bột mìleech_txt_ngu tôi lấy nhà bếpvi_pham_ban_quyen.
Tôi không mình có đánh ông không, nên chỉ có thểbot_an_cap dùng cách này, dùng nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làmleech_txt_ngu mắtbot_an_cap ông, ít nhất tạo chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình thêm vọng.
Đỗ Lão sờ một , rồi chợt cười khổ: Cái nhóc này, khả năng lĩnh hội của cậu thực sự rất mạnh, quả đúng làleech_txt_ngu có thể làm đại sự.
Ngã dưới tay cậu, lão phu nhận !
Chỉ là chẳng ai ngờ được, lão phu tung một đời, cuối lại dưới tay thằng nhóc vắt mũi chưa sạchbot_an_cap như cậubot_an_cap, đúng là
Đỗ Lão vừa nói, khóe miệng vừa trào máu, thể co giật vài cái cuối từ từ ngã gục xuống , hơi thở lịm .
Học Văn chỉ bên , chằm chằm vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xác Đỗ Lão, không hề cử động.
lâu sau, hắn mớivi_pham_ban_quyen nhặt một thanh sắt dưới đất lên, khều túi của Đỗ Lão về phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình.
Hắn mở , bên trong đựng một ít đồ lặt vặt và hai cuốn sách.
Trần Học Văn lục tìm mấy thủy chứa chất lỏng.
Hắn mở một lọ, trực tiếp hất thẳng chất lỏng đóleech_txt_ngu lên xác .
Đỗ Lão vốn đã đột nhiên co người lại, rồi bậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như lò xo, lao vềleech_txt_ngu phía Trần Học Văn.
Lão già này thực chất vẫn luôn chớt dụ Trần Học Văn lại gần, sau đó thừa cơbot_an_cap kết liễu hắn.
Tuy nhiên, Trần Học Vănbot_an_cap quá đỗi thận trọng, tuyệt đối không tới gần mà lại axit tưới lên người lão, khiến lão đau đớn không chịu nổi, buộc sớm.
Trần Học Văn như đã lường trước được cảnh này, hắn ném thẳng lọ thủy tinh tay vào người Lão.
Đây làbot_an_cap một lọ axit đậm đặc, hoảng , cuống cuồng đưa tay ra.
Lọ thủy tinh bị Đỗ Lão hất văng , rơi xuống bãi cỏ không .
Nhưng Trầnvi_pham_ban_quyen Học Vănleech_txt_ngu cũng nhân cơ hội này lao vọt lên, đâm thẳng thanh sắt trong tay vào ngực Đỗ Lão.
Trúng đòn nặng nề, Lão gầm lên một tiếngvi_pham_ban_quyen đớnleech_txt_ngu.
Lão chộp lấy Trần Văn, gầm thét: Thằng nhóc, dù ta có cũng phải kéo theo cậuleech_txt_ngu lưngvi_pham_ban_quyen!
đi cho ta!
bàn tay Đỗ Lão kẹp chặt như hai gọng kìm thép, khiến Trần thở nổi.
Dù Trần Học trẻ khỏe cũng không thể thoát khỏi đôi tay của Đỗ Lão.
Trong cơn tuyệt vọng, Trần Học Văn chỉ cách ôm chặt lấy Đỗ Lão rồi xuống dòng sông ngay gần đó.
Làn nước lạnh ngắtbot_an_cap nhanh chóng nhấn chìm cảbot_an_cap hai. Đỗ Lão vẫn bóp cổ Học Vănleech_txt_ngu, vùng muốn nhô đầu lên nước.
Trần Học Văn thì mạng ôm chặt Đỗ Lão, lão xuống .
Sức lực của Đỗ Lãobot_an_cap không nhỏ, dù thương nặng nhưng vẫnleech_txt_ngu có thể chế được Trần Học .
Nếu để lãoleech_txt_ngu lên khỏi mặt nước, Học chắc chắn chớt.
Điều nhất Trần Học Văn có thể làm này là thi gan xem ai nhịn thở dưới nước lâu hơn.
Cả hai giằng vật lộn dướileech_txt_ngu hồi lâu. Mặc cho Đỗ Lão phản kháng hay liều ra sao, Trần Văn vẫn tử thủ ôm lấy cổ lão, dùng hết bình sinh nhấn lão chìm trong .
Cuốileech_txt_ngu cùng, vì già cộng vết thương trầm trọng, Đỗ Lão không thể trụ lại lâu bằng Trần Học Văn, sức lực dần biến.
Trần Học Văn thời , nhô đầu lên mặt nước hít một sâu.
Dù hơi ấy theo không ít nước vào phổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng Học Văn vẫn hovi_pham_ban_quyen sặc sụa, vừa điên cuồng nhấn Lão xuống .
Ròng rã năm sáu trôi qua, cho đến khi Đỗ Lão hoàn toàn không còn động tĩnh gì nữa, Trần Học Văn nớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lỏng tay.
Hắn dao găm ở bụng Đỗ Lão , bồi thêm mấy nhát vào các huyệt hiểm trên lão. Đến khileech_txt_ngu chắc chắn này đã chớt hẳn, Trần Học Văn mới dừng tay.
kéo xác Đỗ Lão bờbot_an_cap, hổnleech_txt_ngu hển thở dốc.
Một lúc lâu , ánh đèn từ xa quét qua Học Văn sực tỉnh.
Hắn vộivi_pham_ban_quyen quay đầu , thấy từbot_an_cap phía nhà tù xa xa, những đèn pha sáng trời.
Sắc mặt Trần Học Văn thay đổi, hắn biết phía nhà đã phát hiện ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vượt ngục và sắp sửa phái người đi lùng sục.
Hắn nhìn quanh , ngâm một nảy ra ý định.
lật xác Lão lại, cởi bộ áo tù của thay vào người mình.
Sau đó, lại mặc bộ áo tù của chính mình lên xác Đỗ .
Làm xong tất cả, hắn tìm nửa chai axit sunfuric trong lùmbot_an_cap cỏ, đổ hếtvi_pham_ban_quyen lên Đỗ .
Axit sunfuric nhanh chóng ăn thi thể Lão đến mức dạng, hoàn toàn khôngbot_an_cap thể nhận danh tính.
Dọn dẹpbot_an_cap xong trường, Học Văn lập tức đẩy Đỗ Lão xuống dòng nước xiết, để xác trôi theo dòng .
Còn bản thân Trần Học Văn thì không rời đi.
Hắn nhìn ánh đèn phaleech_txt_ngu đang rọi tới xa, hít một hơi thậtleech_txt_ngu sâu, nhặt cái túi Đỗvi_pham_ban_quyen lên rồi quay trở lại đường ống cống, ngược vềvi_pham_ban_quyen theo lối cũ.
Chưa năm phút sau, mấy xe lao tới hiện trường ra của đường hầm.
Độinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưởng đội cảnh vệ ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhảy xuống xe, thấy tình hình tại cửa ra, sắc mặt ai nấy đều đổi.
Đội trưởng tức giận quát: Bọn chúng nhiên ra từ ống cống.
Chúngvi_pham_ban_quyen chạy không xa , chắc chắn quanh quẩnbot_an_cap đây thôi!
, tăngvi_pham_ban_quyen người, dọc theo bờ sông, triển khai tìmbot_an_cap kiếm kiểu rà soát vực xung quanh!
Đám cảnh vệ lập tức tản ra động.
Một tên cảnh vệ nhìn vào đường ống cống, hỏi: Đội , còn bên trong này thì sao? Có cần cử người vào khám xét không?
Đội trưởng lườm hắn một cái: Đầu óc có vấn đề àbot_an_cap? Chúng nó đãvi_pham_ban_quyen thoát rabot_an_cap ngoài , ai lại chui ngược vào trong nữa?
Cái đường cống này nửa hầm là phân, vừa hôi lạnh lẽo, lại anh thì có chui vào khôngvi_pham_ban_quyen?
Anh muốn khám thì tự chui vào mà khám.
Tênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảnh vệ kia xua tay lia lịa. Mùi hôi thối xộcvi_pham_ban_quyen ra từ cửa hầm suýt chút nữa khiến hắn nôn mửa, làm hắn dám vào trong đó chứ.
Trần Văn dọc theo đường hầm thoát nước tối tăm thêm chừng hai dặm phát hiện ngã rẽ.
Ngã rẽ này về hướng một ngôi làng gần đó.
Tuy , Trần Học không dámleech_txt_ngu trực tiếp rời hầmvi_pham_ban_quyen mà tìm nơi tạm thờileech_txt_ngu có thể đặt chân để ẩn náu.
Bênvi_pham_ban_quyen ngoài thỉnh thoảng lại vang lên tiếng bánh và tiếng bước chạy rầm , có thấy phía nhà đang chức kiếm quy mô lớn khuvi_pham_ban_quyen vựcbot_an_cap này.
Thời gian từng chútvi_pham_ban_quyen trôi quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mùi hôi đường hầmbot_an_cap xông lên nặc.
áo trên người Trần Học Văn vốn đã ướt sũng trận kịch đóleech_txt_ngu. cái lạnh dưới âm độ, lớp vảibot_an_cap ướt đẫm đávi_pham_ban_quyen lạnh chặt vào thịt, là một sự tra tấn đến tột cùng.
Trần Học Văn nghiến răng chịu đựng , không hề ra một lời.
Cậu biết, đâybot_an_capvi_pham_ban_quyen cơ hội nhất mình.
Chỉ cần sống sót, cậu mới có thể báo thù cho cha .
Nếu bị bắtbot_an_cap trở , lần cậu chắcvi_pham_ban_quyen chắn sẽ mất mạngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cha mẹ cậu cũng sẽ chớt một cách oan uổng!
Vì vậy, Trần Học Văn thầm hạ quyết tâm, cho dù có phải chớt đói hay rét, cậu tuyệt đối phải kiên trì cùng!
Phải mất trọn một ngày trời, những thanh bên ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới dần dần biến .
Ước phía nhà tù đã lụcvi_pham_ban_quyen soát khắp vùng lân , cho rằng Học Văn đã trốn khỏileech_txt_ngu khunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vựcbot_an_cap này nênbot_an_cap mới từ bỏ việc tìm kiếm xung quanh đây.
Dù vậy, Trần Học Văn vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nán lại đường thối thêm vài tiếng đồng hồbot_an_cap.
Mãi đến rạng sáng, cậu mới từ dướivi_pham_ban_quyen hầm bò ra ngoài.
Vị trínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện tại của cậu nằm gần một ngôi .
Trần Học quan sát phía rồi thấy một con suối nhỏ gần đó. Cậu nhảy xuống suốileech_txt_ngu đã kết một lớpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên bề mặt, cắn chịubot_an_cap đựng làn nước lạnh thấu để gột rửa sạch thân thể.
Sau đó, cậu leo lên bờ, mở chiếc túi của Đỗ Lão ra.
Bên trong có để sẵn một bộ quần áo.
Trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó Trần Học Vănvi_pham_ban_quyen đã thấy bộ đồ này nhưng khi cậu không dám thay, bởi trốn đường hầm mà mặc đồ mới cũng sẽ làm bẩn. Đến ra ngoài, nếu người đầy mùi hôi thối, cũng khó chạy .
Bây giờ sau khi tắm rửa, cậu đã có thể đồ này vào mà không còn lo lắng về mùi cơ .
Khoác lên mình quần áo khô ráo, cảm giác ấm áp khiến Trần Học Vănbot_an_cap thở phào nhẹ , tựa vừa từ cửa tử trở vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cậu nơi hẻo lánh, vùi lấp bộ quần áo tù nhân kia đi. Xong xuôi mọi việc, Trần Học Văn lặng lẽ tiến về hướng Bình Thành.
Cậu không biết trên có người canh gác không, nên dám đi đường mà cứ băng qua cánh rừng già.
Cứ thế đi hai tiếng đồng , cuối cùng, trước trời sáng, Trần Văn cũng đã tới được Bình Thành.
Nhìn Bình Thành thuộc, cậu không khỏi xót xavi_pham_ban_quyen.
Đây là nơi cậu lớn lên, nhưng nơi này đã không cậu nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi!
Học Vănleech_txt_ngu không chính mà theo những con đường nhỏ từ các làng phụ đểvi_pham_ban_quyen lẻn vào thành .
Sauvi_pham_ban_quyen vào thành, trời cũng đã mờ sáng, trên bắt có ngườibot_an_cap qua lại.
Trần Học Văn đội mộtleech_txt_ngu chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mũ có che khuấtvi_pham_ban_quyen nửa mặt, bước đi trên phố. Thấy khôngleech_txt_ngu ai ý đến mình, mới thực sự trút bỏ được gánh nặng trong lòng.
Trong túinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đỗ Lão còn có mộtvi_pham_ban_quyen ít tiền, Trần Học cầm tiền đó tìm một quán điểm tâm, mua bốn cái màn và một bát cháo loãng.
Cậu đã gần ba mươi tiếng đồng hồ chưa ăn gì, lả đi vì đói. thấy màn thầu, cậu nuốt chửng ngay lậpleech_txt_ngu tức. Nhưng rốt cuộc không dám làm , vì hành đó lộ liễu, chắc chắn sẽ thu sựvi_pham_ban_quyen chú ý.
Trần Học Văn cứ thế thong dong ăn bữa sáng như một người bìnhbot_an_cap thường.
Đột , từ xabot_an_cap có mấy ngườileech_txt_ngu mặc sắc phục cảnh sát đi .
Hơi thở của Trần Học Văn lại, theo bản năng muốn đứng dậy bỏ chạy.
Nhưng cuối cùng cậu vẫn nhẫn nhịn .
Một khi làm vậy, dù tay nàyleech_txt_ngu thì cũng đánh động đối phương, là toàn thành phố bị phong tỏa để truy tìm.
Vì thế, Trần Học chỉ thể cược một ván, cược rằng những người này không phải đến để mình.
Và thực tế đã chứng minh cậu đúng.
Mấy thành viên đội chấp pháp đó ngồi xuống ngay chiếc bàn bên , gọi chủ quán mang đồ ăn lên.
Chủ quán rõ là người quen của họ, cười nói: Lão Cát, sao hôm nay đi sớm thế?
Vẫn còn đang lùng sục à?
Người dẫn đội chấp pháp Lão Cát, anh ta xua tay: , đừng nhắc đến nữa.
Tên phạm nhân trốn trại vẫn chưa tìm thấy, cả đội chấp pháp toànbot_an_cap thành phố hòng có một phút nghỉ ngơi.
Mấy chúng tôi đã một ngày đêm chợp rồi đây.
quánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa bưng bữaleech_txt_ngu sáng ra thắc mắc: Trốn mất tên sao? Chẳng phải bảo là hai người àbot_an_cap?
Lão Cát nói: Thằng trẻ hơn tìm thấy rồi, đã chớt.
Còn lão kia vốn là một tên tội phạm chuyên nghiệp, giờ chẳng biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang trốn ở xó xỉnh nào.
Tim Trần Học Văn đập mạnh một nhịp.
đó, cậuvi_pham_ban_quyen đã mặc bộ đồ tù nhân cho Đỗ Lão, dùng axit đốt thể của ông ấy dạng. Xem ra, bên chấp pháp đã cho rằng người là cậu. Vì vậy, hiện giờ mục tiêu của bọn họ đều đổ vàoleech_txt_ngu Đỗ Lãoleech_txt_ngu.
Như , ápvi_pham_ban_quyen đè nặng Trần Học Văn cũng giảm khôngbot_an_cap ít. Tình này có thể khôngvi_pham_ban_quyen giấu giếm được , nhưng trong thời gian ngắn, nó giúp cậu rất nhiềuvi_pham_ban_quyen rối.
Chủbot_an_cap quán vẻ mặt bàng hoàng: Ái chà, cậu thanh niên kia chớt rồi sao? là đáng tiếc!
Lúc này, một vị khách ở bàn cạnh lên tiếng: Tiếc cái ?
Thằng đó vừa cưỡng bức giết người, theo tôi thấy thì tuyên án tử hình nó ngay lập tức!
Giờ mới là còn cho nó đấy!
quán lập tức quay đầu : Này anh bạn, không thể nóileech_txt_ngu như thế được.
Con tôi trước cùng trường với cậu thanh niên đó. nói cậu ta là một đứa trẻ rất hiền lành, là không làm ra loại chuyện đó đâu.
Vị khách kia hừ lạnh một tiếng: Biết người biết mặt không biết lòng!
Nhân chứng vật chứng đều đủ , không phải nó làm thì là ai làm?
Chủ quán thở : Ôi, cái đó thì ai mà biết được?
Nhưng cha mẹ cậu ta cũng thật . Vì chuyện của con mình chạy vạy khắp nơi, cuối cùng gặp tai nạn xe cộ mất . Mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gia êm ấmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ thế mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chớt sạch, tội quá!
Vịleech_txt_ngu khách bênvi_pham_ban_quyen cạnh cười mộtbot_an_cap tiếng: Tội nghiệp cái nỗi gì!
không biết gì đúngbot_an_cap không?
Để tôi nói cho anh biết, cha mẹ nó cũng đáng lắm!
Văn không tự chủvi_pham_ban_quyen được mà siết chặt nắm đấm, lòng tràn hận thù. Lời nói gã khách kia giống như một nhát dao đâm tim .
Chủ quánvi_pham_ban_quyen nhíu mày: Này anh bạn, sao anh lại nói năng nhưbot_an_cap ? Ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta đã qua đời , anh giữ mồm giữ tích đức đi?
leech_txt_ngu khách chửi một tiếng: Mẹ kiếp, anh có biết cha mẹ nhóc đó chuyện gì không?
Tôi nói cho anh hay, cha mẹ nóvi_pham_ban_quyen muốn lật bản án đã trộm mất bản báoleech_txt_ngu khám nghiệm tử thi của nhân đó!
Kết quả anh thấy đấy, quả báo nhãn tiền!
quán tròn : Hả? Không thể nào? Anh nghe nói thế?
Gã khách húp một ngụm cháo: Mẹ nó, con bébot_an_cap thằng nhóc đó giết là người thân của nhà tôi, tôi lại không biết chắc? Thứleech_txt_ngu sinh đó, chớt vậy là còn nhẹ nhàng chán!
Những lời sau đó, Trần Học Văn đã không còn ngheleech_txt_ngu lọt tai nữa.
Giây này, trong đầu cậu có một ývi_pham_ban_quyen nghĩ duyleech_txt_ngu nhất: Cha đã trộm bản khám nghiệm tử thinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoa trường!
Đỗ Lão đó đã phân tích rằng cha mẹ cậu hẳn đã nắm giữ bằng gì đóvi_pham_ban_quyen nên mới thủ tiêu.
Giờ đây, cậu cuối cùng đã hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cha mẹ mình rốt đãvi_pham_ban_quyen thấy bằng chứng gì!
Xem ra, bản báo khám nghiệm tử thi này thực vấn đề!
tức bất ngờ được từ quầy đồ ăn sáng đã khiến Trần Học phần nào cảm an tâm hơn.
Đội chấp pháp tạm thời xác người chớt là Lão, điềuvi_pham_ban_quyen nàyvi_pham_ban_quyen đồng với tìm tiếp theo của họ chắc chắn tập trung vào những người lớn tuổi, chứ không hề ý đến cậu.
Nhờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy, cậu cũngvi_pham_ban_quyen không cần hoảng nữa.
Ăn sáng xong, Trần Học Vănvi_pham_ban_quyen vờ như có chuyện gì mà rời đi.
Cát cùng những người khác vẫn đang dùng bữa, thấy Trần Học rời đi cũng chẳng ai bận tâm. lẽ, mọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự chú ý của đều đang đổ dồn vào những người giàbot_an_cap.
Bất ngườileech_txt_ngu lớn tuổi nào đi ngangleech_txt_ngu qua đây đều bị họ quan sát tỉ mỉ. Thậm chí, mấy người đội mũ còn bị họ chặn , bắt cởi mũbot_an_cap ra để rõ mặt.
Còn loại thanh niên Trần Học chẳng một ai thèm ngó ngàng tới!
Trần Học Văn Bình , tìm khách sạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiện khá tốt nằm đối diện đội pháp để tạm trú.
Thời đó, ở khách sạn vẫn chưa cầu kiểmleech_txt_ngu tra giấy tờ tùy thân, Trần Học Văn làm nhậnleech_txt_ngu phòng rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lợi.
Dựa trên những gìvi_pham_ban_quyen cậu từng nghe các phạm nhân kể lại trong tù, khi đội pháp truy quétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phạm, họ thườngvi_pham_ban_quyen nhắmleech_txt_ngu vào các nhà nghỉ hoặc quán net. Bởi lẽ, hầu hết tẩu đều như chim sợ cành cong, chọn những hỗn loạn đểbot_an_cap ẩn náu. Những nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghỉ nhỏ hay quán chính là nơi người ngườileech_txt_ngu nham, rất hợp che giấu hành tung.
Trần Học Văn kinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghiệm từ những lời đó nên đã chọn khách sạn lớn. Hơn nữa, cậu còn đặc biệt chọn chỗ đối diện đội chấp pháp, mục đích chính là tận dụngleech_txt_ngu tâm lý dưới chân đèn thường tối.
Đỗ Lão từng nói, nơivi_pham_ban_quyen nhất thường nơi toàn nhất.
Và thực tếleech_txt_ngu đã chứng minh hành động này của Học Văn là hoàn toàn đúng .
Phần lớn quân số của đội chấp pháp được phái đi để phong tỏa đường Bìnhbot_an_cap Thành, cũng như tiến hành rà soát tại các quánvi_pham_ban_quyen net và nghỉ nhỏ thành phố. Doleech_txt_ngu thiếu nhân lực, những khách sạn hạng sang như này họ chỉ cử người đến hỏi han loa xem nhân vật nào khả nghi lưu hay không.
Riêng khách sạn ngay diện đội chấp pháp, họ lại càng chẳng mấy khi điều kỹ lưỡng. Suy cho cùng, mắt bất ai, một kẻ vượt ngục làm sao có gan chạy đến tận cửa đội chấp mà trốn chứ?
Vì vậy, Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Văn đã có ngày nghỉ ngơi yên ổn trong kháchbot_an_cap sạn này.
Sau một giấc ngủ dài để hồi phụcvi_pham_ban_quyen thần, trời đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Trần Học Văn đi tới bên sổ quan bên ngoài, thấy không có bất thường mới cảm thấy nhẹ lòng đôi chút.
pha gói mì, tivi lên xem tin tức phương Bình Thành. Trên màn hình đang sóng vài tin tức nhỏ , nhưng phía dưới có một dòng chữ chạy ngang, chính là nã phạm nhân vượt nhà tù Bình Thành.
Trần Học xem , thấy đối tượng truy nã vẫn là Đỗ Lão, điều này khiến thở phào . Có nghĩa là hiện tại phía đội chấp pháp vẫn chưa hiện ra thân phận thật sự của chớt.
Xácvi_pham_ban_quyen của Đỗ Lão đã bị Trần Học Văn hóa chất ăn nghiêm trọng, ước phải sau khám nghiệm tử thi mới phát sự thật. Kỹ của Bình còn kém, loại giám định này phải gửi tỉnh lỵ Bình Châu làm được, vềvi_pham_ban_quyen tốn không ít thời gian.
Tuy nhiên, tínhbot_an_cap từ lúc Trần trốn khỏi nhà tù đến nay đã . Nói cách khác, thân phận thật sự của cái xác có lẽ cũng không giấu được bao lâu nữa.
Trần Họcvi_pham_ban_quyen Vănvi_pham_ban_quyen ăn ngấu nghiếnvi_pham_ban_quyen hết hai mì, nhìn bóng đen kịt ngoài cửa , cậu hít một hơi thật , đội mũ rồi kiên quyết rời khách sạn.
Màn đêm u tối, trên có nhiều người qua lại.
Trần Học Văn dụng bóng tốivi_pham_ban_quyen tìm đến ngoài một khách sạn. sạn này nơivi_pham_ban_quyen hoa khôi trường thảm tửbot_an_cap năm xưa, cũng là nơi Trần Học Văn bị bắt giữ. Đây là kháchvi_pham_ban_quyen sang nhất Bình Thành, giá một đêm ít nhất là một năm mươi . Cần biết rằng vào thời đó, tiền một tháng của cha Trần Học còn chưa tới tám trăm tệ.
Cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng mà hoa khôi tử vongvi_pham_ban_quyen lại là VIP đắt nhất ở đây, ở đêm tốn hơn một ngàn . Loại khách sạn này, làm sao cậu cóleech_txt_ngu thể nổi?
Vậy hai viênvi_pham_ban_quyen phục vụ của chính khách sạn này đã thề thốt rằng Trần Học Văn người đặt phòng, còn cưỡng ép kéo hoa lên lầu phòng, thành những chứngvi_pham_ban_quyen quanvi_pham_ban_quyen trọng nhất!
Trần Học chịu đựng gió lạnh, nấp con hẻm nhỏ bên ngoài khách sạn, quan sát ra kẻ vào.
Đến hơn mười giờ đêm, mấy nhân viên phụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vụ làm đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra.
Trần Văn mắt một cái nhận ra ngay gã thanh niên, tên là Triệu Đống, chính làleech_txt_ngu một trong những nhân chứng đã ra tòa chỉ điểm cậu năm !
Trần Văn lập tức lẳng lặng bám theo.
Mấy nhân viên phục vụ đi mộtleech_txt_ngu thì lượt về nhà mình. Đến một ngã tư, Triệu Đống cũng tách tự đi .
Học Văn không một tiếng động bám sát phía sau.
Đến một nơi người, Trầnleech_txt_ngu Văn khom lưng lao vọt tới, bịt miệng Triệu Đống rồi đènội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn .
Triệu liều mạng giãy dụa, nhưng Trần Học Văn đã kề con găm cổ hắn: Cấm đậy!
Mũi dao lạnh lẽo đâm da thịt khiến Triệu Đống cảm nhận được hơi thở của cái , hắn lập tức sợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hãi, giơbot_an_cap hai lên ngừng hẳnvi_pham_ban_quyen chống cự.
Trần Học Văn vẫn bịt chặt miệng hắn, ra hiệu cho đi về bên kia.
Triệu Đống còn lựa chọn khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đành Trầnleech_txt_ngu Học Văn áp đi thẳng vào cánh đồng bên cạnh. Menbot_an_cap theo con đường đất đi hơn giờ đồng hồ, hai người tới xưởng gạch bỏ hoang. Nơi đây chung quanh không có người ở, vô cùng vắng vẻ.
Đến đây, Trần Học Văn mới buông khỏi miệng Đống.
Triệu Đống tưởng rằng Trần Học Văn đã lỏng cảnh giác, tức như một thỏ vọt ra ngoài, mưu toan tẩu thoát. Thế nhưng, hắn còn chưa được mấy bước, Học Văn đã chặt lấyvi_pham_ban_quyen cổ hắn.
Ngay sau đó, Trần Học Văn thuận tay đâmvi_pham_ban_quyen nhát vào đùi hắn.
Triệu Đống phát tiếng gào thảm thiết vì đau đớn.
Trầnbot_an_cap Học Vănvi_pham_ban_quyen lập tức chĩa dao vào cổ hắn: Câm miệng!
Triệu Đống giật mình, quả nhiên không dámleech_txt_ngu kêu nữa, chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể ngậm chặt miệng, phát ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng rên rỉ ngào từ trong cổ họng.
Hắn kinh Trần , run rẩy : Đại ca, tôi không có tiền
này Trần Học Vănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang mũ che nửa khuôn mặt, cộng thêm trời quá tối, Triệu Đống căn bản không nhận ra cậubot_an_cap.
Trần Học Văn lạnh lùng nhìn hắnbot_an_cap, trầm giọng nóileech_txt_ngu: Taobot_an_cap không cần , tao chỉ có hỏi muốn hỏi mày.
Triệu Đống ngẩn : Câu hỏibot_an_cap hỏi ?
Trần Học Văn gằn giọng: Tao hỏi mày, ai đã bảo mày vu khống Trần Học Văn?
Triệu Đống không trả lời ngay mà nhìnvi_pham_ban_quyen chằm chằm Trần Học Văn, mày đầy phẫn nộ: Mày là quái nào?
Lại là thằng Trần Học Văn đúng không?
Lão tử nói cho mày biết, chuyện này phải mày có thể quản đâu.
mày không giống như Lý Nhị Dũngvi_pham_ban_quyen đánh gãy gãy chân, thì mau thả lão ra.
này, ai nhúngvi_pham_ban_quyen tay vào kẻ phải chớt!
nói khiến sắc mặt Trần Học Văn lập biến .
Người mà Triệu Đống nhắc đến Lý Nhị Dũng, cậu biết rất rõ, đó là người bạn từ nhỏ của . Khi Học Văn án, Lý Dũng gào sẽ đòi công lývi_pham_ban_quyen cho cậu.
Nghe ý tứ của Triệu Đống lúc này, chẳng lẽ Lý Nhị Dũng vì chuyện của cậu ngườileech_txt_ngu ta đánh cho tàn phế rồi sao?
Tin tức nàybot_an_cap khiến sát ý trong lòng Trần Học thêm nồng đậm.
Nhưng cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không hềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biểu lộ ra ngoài mà giọng hỏi: Lý Nhịleech_txt_ngu Dũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị ai trọng thươngbot_an_cap?
Triệu Đống còn tưởng Học Văn sợ, đắc ý vênh váo : Hừ, nó chính ca của nó đánh đấy!
Trần Văn cau : Đại ca của ?
Cậu biết Nhị Dũng bấyleech_txt_ngu lâu nay vẫn lăn lộn bên ngoài, nghe nói có đi theobot_an_cap một đại ca, ngày thường không ít lần nhắc đến người , bảo rằng anh dũng quan tâm đến hắn thế nào.
Thế nhưng, tại sao tên đạileech_txt_ngu lại đánh gãy tay chân hắn chứ?
Triệu Đống lạnh lùng mỉa: Sao, không à?
Hừ, mày không người chuyện có thế lớn mức nào đâu.
Lý Nhị cứ nằng nặc đòi lại bằngvi_pham_ban_quyen choleech_txt_ngu cái thằng họleech_txt_ngu Trần kia, chạy đi tìm những nhânbot_an_cap chứng như chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tao, đó chẳng phải là tìm chớt sao!
ông chủ đứng sau lên tiếng một câu, đại caleech_txt_ngu của Nhị Dũngleech_txt_ngu đã lập tức đích thân đánh tay chân nó rồi.
Triệu Đống liếc nhìn Học Vănleech_txt_ngu một cáivi_pham_ban_quyen, lạnh nói: ranh, mày tự lượng sức mình đi, xem mày có bao nhiêu cái mạng .
Nếu không muốn chớt thì mau thả lão tử .
Bằng không, tao bảo đảm mày còn thảm hơn cảbot_an_cap Lý Nhị !
Sắc mặt Trần Học Văn băng lãnh, qua lời của Triệu Đống, cậu ra được tên này chắc chắn biết một vài bí .
Ông đứng sau mà mày nói là ai?
Trần Học Văn trầm giọng .
Triệu Đống ban đầu ngẩn người, sau đó sắc mặt sa sầm: Thằng ranh, đừng có hỏi , taonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không biết ông chủ đứng ai.
vẫn câu nói , muốn sống thì thả tao ra, nếu không
đợi Triệu nói xong, Trần Học Văn chút do dự đâm một dao vào hắn.
Triệu Đống thảm một tiếng rồi vẫy, con dao găm trực tiếp bị gãy đôi.
Trần Học Văn cầm chuôi còn lại, cau mày thật chặtvi_pham_ban_quyen.
Con dao này cũng quá tệ rồi!
Cậu tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, giẫm lên Triệu Đống, chĩanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nửa dao còn lại vào trán hắn: Kêu là tao đâm thẳng vào đây đấy!
Triệu Đống sợ đến mức suýt tè quần, qua hai nhát dao vừa , đã định Trần Học Văn sự tay giết người.
Hắn vội vàng ngừng tiếng thét, run rẩy nói: Đại ca, tôi tôi sự không gì cả.
Học Văn lạnh lùng nói: Mày vừa mới nhắc đến ông chủ đứng sau, giờ lại bảo không biết, mày nghĩ tao tin ?
Đống mang theo giọng khóc lóc: chỉ đoán thôi.
Có người đưa cho vạn tệ, chỉbot_an_cap chứng thằng ranh đó.
Cậu nghĩ , đối phương ra tay đã là hai vạn , hào phóng như vậy thì chắc chắn phải là chủ rồi.
Nhưng nhưng thật sự biết ai!
Văn mày: Vậy đưa mày?
Triệu Đống ấp úng không muốn trả lời.
Trần Học Văn mất kiên nhẫn, trực cắm nửa lưỡi dao găm vào Triệu Đống.
Triệu Đống đớn gào lênvi_pham_ban_quyen, vã nói: là Ngô Lệ Hồngleech_txt_ngu, là ta đưa tiền cho , bảo tôi làm nhân chứng
Học Văn sững sờ: Ngônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lệ Hồng!?
Ngô Lệ Hồng này Trần Học có biết, là bạn học của cậu.
còn đi , ả Lệ Hồng này chẳng phải hạng tử tế , ăn mặc lòe loẹt diêm dúa, thường xuyên cặp kè với mấy tên du côn.
Sau khi nghiệp trung học, Ngô Lệ Hồng không tiếp tục đi học mà lại thường xuyên tới cácbot_an_cap quán bar, vũ trườngleech_txt_ngu.
nói cô ta làm gái tiếp khách ở một hộp đêm.
Lần lớp trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Ngô Lệleech_txt_ngu Hồng cũng gia, hơn nữa lúcbot_an_cap đó ta còn đi hoa khôi .
Khi ấyleech_txt_ngu Lệ và hoa khôi nói nói cười cười, xem ra hệ giữa người dường khá tốtleech_txt_ngu.
Kết quả, hoa chớt bên cạnh Trần Học Văn, còn Ngô Lệ Hồng lại đứng sau mua chuộc chứng.
Xem ra cái chớt của hoa khôi, Ngôleech_txt_ngu Lệ chắc chắn biết nội tình!
Trần Học Văn hỏi: Lệ Hồng hiện giờ ở đâu?
Triệu Đống: Ngô Lệ Hồng tiếp khách ở giải trí Vạn Hào, giờ này làm.
Trần Học Văn chậm rãi gật đầu, cậu Triệubot_an_cap Đống, đột hỏi: Mày muốnbot_an_cap sống muốn chớt?
Triệu mày xám : Tôi tôi nhiên .
Đại ca, nhữngvi_pham_ban_quyen gì tôi biết đã nói hết cho anh rồi, cầu xin anh cho một cơ hộileech_txt_ngu, tha tôi đi
Trần Học Văn: Được!
Vậy mày gọi điện Ngô Lệ Hồng, nói là có ngườivi_pham_ban_quyen đang điều tra chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày làm chứng giả, hẹnleech_txt_ngu cô ta ra ngoài cách giải quyết.
Nghe cho đây, nếu mày để lộ sơ hở khiến Ngô Hồng hiện, tao sẽ giết chớt mày lập tức!
Học Văn vừa nói vừa chĩa nửa lưỡi dao vào cổ Triệu .
Triệu Đống toàn thânbot_an_cap run rẩy, vội gật đầu: Tôi tôi gọi, tôi gọi ngay
Hắn chiếc điện thoại ra, run cầm cập định gọi .
Trần Học Văn tay hắn lại, trầm nói: Đợibot_an_cap mày tĩnh lại đã hãy gọi!
Triệu Đống lúc này giọng run rẩy, người ngợm run bần bật, vừa gọi điện chắn sẽ lộ tẩy.
Khoảng mười phút sau, Đống đã hồi nào, Trần Học mới cho phép hắn gọi điện.
lâu sau, đầu dây Ngô Lệ Hồng bắt máy, Triệu Đống theo lời dặn Học Văn: Hồng tỷ, có chuyện rồi.
Có người tìm tôi điều tra vụ Trần Học Văn, nghi ngờ tôi làm chứng giả, giờ phải sao đây?
Cô đang đâu? Chúng ta gặp nhau một lát để bạc xem sao.
Đầu dây bên kia Ngô Hồng một , giọng : Trưa mai, cũ gặp mặt.
Triệu vội vã : Bây giờ không được saobot_an_cap?
Tôi thật sự hơi sợ!
Ngô Lệ Hồng giận mắng: Mẹ , bà tối nay đang tiếp bạn của Hổ Ca, lấy đâu ra thời qua đó!
Mày đừng có sợ, tao nhận được rồi, Trần Họcbot_an_cap Văn hai ngày trước lúc vượt ngục đã bịleech_txt_ngu người ta xử lý rồi.
Dù có người điều chuyện này thì cũng đã chớt, còn sợvi_pham_ban_quyen cái gì?
Mày cứvi_pham_ban_quyen cắn chặt lời khai ban đầu cho tao. Yên tâm đi, ông chủbot_an_cap đứng sau tao có thể giúp giải quyết chuyện này!
Hồng nói xong liền cúp máy luôn.
Triệu Đống nhìn về phía Trần Học Văn: ca, anh cũng nghe thấy rồi đó, cô ta cô không muốn ra ngoài tối nayvi_pham_ban_quyen.
Trần Học Văn cau mày chặt chẽ, ban đầu cậu muốn giải toàn bộ mọi chuyện ngay trong đêm nay.
Bây giờleech_txt_ngu Lệ Hồng không chịu mặt, chuyện này không tiếpbot_an_cap điều tra, đành phải đợi thêm một ngày nữa.
Thế nhưng, hình hiện tại, đợi thêmleech_txt_ngu một ngày là thêm một phần nguy hiểm!
Học Văn trầm lát, cuối cùng chỉ đành sâu hơi: Vậy thì hẹn ngày mai gặp.
Đúng rồi, chỗ cũ là ở đâu?
Bình thường các người gặp nhaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thếvi_pham_ban_quyen ?
Trần Học Văn hỏi han kỹ lưỡng một hồi, thành thật khai ra toàn bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chi tiết.
Trần Học Văn nhớ mọi chuyện, sau đó cậu rút sợi thừng đã chuẩn bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẵn, trói chặt Triệu Đống lại.
Tiếp đó, cậu còn quấn mười mấy băng keo ngoài sợi để đề phòng Triệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đống tự mình thoát ra được.
Làm xong tất cả, Trần Văn Đống đến bên một hầm hoang.
Đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có lẽbot_an_cap là hầm chứa lang của cư dân từng sống ở đây trước kia, nhưng vùng này giờ không ai , cănbot_an_cap hầmbot_an_cap theo đó mà bị bỏ phế.
Cỏ dại che lấp lối vào hầm.
Phía trên có một phiến đá đậy để ngăn người ta vô ý rơi xuống.
Trầnbot_an_cap Văn nhìn Triệu Đống: Trước khi tao giải quyết xong mọi việc, mày phải ở lại trong căn hầm .
Tao nói trướcleech_txt_ngu lời khó nghe, tao có gì không thể quay lại cứubot_an_cap mày, mày phải chớt trong cái đấy.
Cho nên, tao cho mày thêm một cơ hội nữa, nghĩ cho kỹ còn điềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói tao .
Hai ta giờ là châu chấu cùng một sợi dây, dám tao, tao có chuyện gìleech_txt_ngu thì mày cũng đừng hòng sống sót!
Triệu Đống sợ đến mặt cắtleech_txt_ngu không giọtvi_pham_ban_quyen máu, rẩy nói: Tôi tôi nói, tôi nói.
Hắn vàng thêmbot_an_cap một vài tiết, tiết khi gặp mặt Ngô Lệ Hồng.
Sắc mặt Trần Họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net băng , quả nhiên tên Triệu Đốngbot_an_cap này vẫn còn giấu giếm điều gì đó.
Cũng may Trần Học Văn phút cuốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn dọa hắn một vố, nếu không ngày mai cậu chưa chắc gặp được Ngô Lệ Hồng!
Chờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Triệubot_an_cap Đống khai ra sạch sành sanh, Văn dùng băng keo dán kínnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng lại, sau ném hắn xuống khoai lang, dùng phiến đá đậy , hắn ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên dưới!
Làm xong việc, Trần Học Văn quay người, một mình đi trong màn đêm mịt mù, quay trở lại Bình !
Khu thành Bình .
Trần Học rảo trên con đường xi măng bong tróc đổ nát, xung quanh thỉnh thoảng vang lên vài tiếng chó sủa.
Đây là nơibot_an_cap xệleech_txt_ngu của thành này, chẳng khác gì mấy so với vùng nông thôn. Lý Nhị Dũngbot_an_cap, người bạn nối khố của , chính là sống ở đây.
của Lý Nhị Dũng bị , là công ngànhbot_an_cap dệt. Nhiều năm trước, người mẹ mất , bà đành cùng chồng một sạp rau nhỏ ở vỉa hè, chiu từng đồng qua .
cảnh Trần Học trước khá khẩm hơn Lý Nhị Dũng một chút, dạo ấy cậu cũng giúp đỡ gia đình người bạn ít.
Lý Nhị Dũng thông minh, là có tư chất học hành. Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vì dưới còn một em trai và một em gái, anh buộc phải thôi học sớm để đi làm phụ giúp gia đình. Khi , anh trông coi một tiệm máy chơi game, ông chủ tiệm là một gã du đãng, thế là Dũng cũng chân vào con đường lăn lộn ngoài xã hội.
Ngày Trần nhận được giấy báo trúng tuyển đại học, Lý Nhị Dũng đã uống đến say mèm, vừa khóc vừa gào lên, bắt Trần Học Văn phải học cho xong đại học. Nhưng không ai ngờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được, Trần Học Văn còn chưa kịp học không may đã xảy ra.
Mà Lý Nhị Dũng, vì chuyện Văn mà bị ta gãy cả tay, điều này thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự khiến Học Văn vô cùng cảm động.
Trần Học Văn biết rõ, bản thân mình chưa chắc đã sống thêm được mấy ngày nữavi_pham_ban_quyen. Tối nay cậu đến là muốn nhìn anh em này một lần. Sau ra kẻ chủ mưu vào mai, cậu sẽ dùng mạng của mình báobot_an_cap , cuộc gặp đêm nay lần cùng.
Trần Học Văn đi về hướng nhà Lý Nhị Dũng, khi đi qua một bãi đất , cậu lại phát hiện phíabot_an_cap xa ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lửa bập bùng.
Trần Vănvi_pham_ban_quyen tiến lại gần, từ xa trông một người đang ngồi bệt dướileech_txt_ngu đất đốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mã, ánh lửa chính là phát ra từ đó. Nhìn kỹ lại, người không ai chính làbot_an_cap Nhị Dũng!
Một tay và một chân của Lý Nhị Dũngleech_txt_ngu vẫn còn quấn trắng, anh vững ngồi bệt dưới đất. Bên cạnh đặt hai chiếc nạng, có như anh đã phải chống nạng để lết ra đến đây.
Trần Học Văn lặng lẽ tiến sau một tường ngay sau lưng Lý Dũng, thấy anh ngồi dưới lầmbot_an_cap bầm: Anh em àbot_an_cap, hồi còn đi học, hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình cũng thiếu tiền.
Lúc đó ông toàn bảo là sau này có tiền sẽ tivi màu lớn, xe hơi xịn, rồi cả biệt thự to đùng nữa.
Này nhévi_pham_ban_quyen, tôi mua ông tivi màu rồi đây, cảvi_pham_ban_quyen xe hơibot_an_cap, cả biệt thự nữa, lát nữa tôi đốt thêm ông vài em chânvi_pham_ban_quyen .
Tôi sẽ đốt thêm thật nhiều tiền, ở dưới đó ông cứ tiêu xài thoải mái, tiêuvi_pham_ban_quyen thế nào thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiêu.
Ông nhưng sao ông lại chớt thảm thế hả thằng chóleech_txt_ngu?
Nóivi_pham_ban_quyen đến đây, Lý Nhị Dũng đột nhiên gào khóc nức nở. Học Văn trốn sau bức đá, hốc mắt cũng đã đỏ hoevi_pham_ban_quyen.
Lý Nhị Dũng gào khóc một hồi rồi khô nước , đốt số tiền vàng còn lại trên mặtvi_pham_ban_quyen đất. đó, anh khăn chống nạng đứng dậy, : Anh embot_an_cap, lần tôi đốt là phần cả hai người đấy.
Phần của tôi thì cứ giữ hộ .
Đợi vết thương của hẳn, kiểu gì tôi cũng phải cho ra là đứa nào hại ông, tôi sẽ báo thù cho ông!
Nếu tôi lớn không chớt được thì phần đó coi như tặng .
Còn nếubot_an_cap tôi không đủ bản lĩnhvi_pham_ban_quyen, đến lúcbot_an_cap tôi xuốngvi_pham_ban_quyen , nhớ phải phần tôi đấy nhé!
Lý Nhị Dũng vừa nói vừa cầm rượu lên, đổ một nửa đất, nửa còn thì tự mình ngửa cổ uống ừng ực. Sau đó, anh ngồi bên đống lửa, nghêu ngao hát.
Quên đi đúng sai, quá khứ, ngày hoạn nạn có nhau tràn ngậpbot_an_cap tiếng cười
Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Học nấp sau tường đá, cũng khẽ hátbot_an_cap theo. Đâyvi_pham_ban_quyen chính bài Những năm tình nghĩa mà ngày xưa bọn họ vẫn hát cùng nhau!
Một lúc sau, Trần khẽ thởleech_txt_ngu hắt ra một . Cậu nhìn Lý Nhị Dũng đã thiếp đi dưới đất, trong mắt lóe lên một kiên . Cậu siết chặt nắm tay, người bướcleech_txt_ngu về khu trung tâm thành phố.
Đêm , gặpbot_an_cap được anh em này, cậu đã không còn gì hối tiếc, cũng đã đến lúc phải đi lovi_pham_ban_quyen liệu nốt những sau !
Trần Học Văn bên ngoài nhà lễ phố Bình Thành. trời đã muộn nhưng xung vẫn còn khánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều cửa hàng mở . Suy chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng, chuyệnvi_pham_ban_quyen sinh bệnh tử của người vốn chẳng bao giờ chọn thời gian.
Trần Học mua một ít tiền ở một hàng đivi_pham_ban_quyen đến đường gần nhà tang lễ, quỳ xuống bắt đầu đốt. mẹ cậu được an táng, nhưng Trần Học Văn thậm còn biết họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được chôn cất đâu. Cậu cũng không đi hỏi đi tìm, bởi một khi bại lộ tích, sẽ còn cơ thù nữa.
Vì vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cậu chỉ có thể cách này để tế bái cha mẹ. May mắn xung nhà tangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lễ, chuyện này rất thường thấy. người đốt vàng mã ởbot_an_cap gần đây để cúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bái người quá .
Trần Văn dưới đất, vừa đốt tiền vừa lặng lẽ rơi lệ. Sau khi đốt hếtbot_an_cap vàng mã, cậu quỳ rạpvi_pham_ban_quyen xuống , cung kính dập đầu ba cái kêu.
Cha, mẹ, có kiếp sau, con nhất sẽ báo đáp ơn nghĩa của cha mẹ gấp bội! Trần Học Văn trầm giọng thề nguyện.
Ơn dưỡng chưabot_an_cap báo đáp được chút nào mà nay đã không còn , đây chính nỗibot_an_cap đau và dằn vặt lớn nhất trong lòng Trần Học Văn!
Làm xong tất cả, Họcvi_pham_ban_quyen bước vào bên trong nhàleech_txt_ngu tang lễ. Trong này vẫn không ít người, nhân viên và người nhà của người quá . Trần Học Văn tìm một góc khuất ít người ý, mặc nguyên quần áo mà nằm xuống, từ từ chìm vào .
Cậu không dám quay kháchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sạn, vì không biết liệu danhvi_pham_ban_quyen tính của mình đã bại lộ hay chưa. Cậu chỉ thể chọn nghỉ ngơi đây một đêm dưỡng sức, chuẩn cho báo thùvi_pham_ban_quyen vàoleech_txt_ngu ngày mai.
Trongvi_pham_ban_quyen tang lễ có nhiều người nhà thức đêm canh linh cữu, khi mệt cũng thường tìm nghỉ . Học Văn ngủ ở đây cũng giống như người đó, chẳng ai bận tâm.
Khi dậy, trời đã sáng rõ. Học Vănvi_pham_ban_quyen đội mũ sụp , tìm một quán ven đường ăn sáng. Đang đi, khileech_txt_ngu ngang qua một sạp lợn, Trần Học Văn dừng bước. Cậu thấy con dao róc xương mà lão tểbot_an_cap đang cực bén. nữa, dao róc xương này cũng rất cứng cáp, dù có lách lách lại giữa khớp cũng không hềbot_an_cap bị sứt mẻ.
Trầnvi_pham_ban_quyen Học nhớ lại dao găm đã bịleech_txt_ngu gãy đêm . Sắp tới, không mình sẽ đối mặtbot_an_cap với cảnh thế , nên bắt buộc phải thay một loại vũ khí . Và con dao róc xương này chính là công cụ phù hợp nhất.
Trần Học Văn vờ mua một ít thịt, lúc chủ sạp không để ý, cậu liền giấu con dao róc xương miếng thịt rồi mang đi. Xách số thịt đó đến một nơi không người, Văn mới lấy con dao ra, giấu kỹ trong người.
Có vũ khí trong tay, Trần Học Văn mới cảm thấy hơn đôi chút. Cậu đivi_pham_ban_quyen vào khu trung , mua tờ Nhật báo Bình Thành. Trên đó còn đăng lệnh truy nãvi_pham_ban_quyen, nhưng ngườileech_txt_ngu bị truy nã vẫn là Đỗleech_txt_ngu . Có nghĩa là phía lực lượng chức thànhbot_an_cap Thành tạm thời vẫn chưa phát hiệnvi_pham_ban_quyen ra thân phận của Trần Học Văn.
Tình hình khiến Trần nhẹ lòng hơnbot_an_cap một chút. Ít nhất hiện tại hành động của cậu vẫn chưa gặpleech_txt_ngu trở ngại gì.
Tiếpvi_pham_ban_quyen đó, Trầnbot_an_cap Học Văn trung tâm thương mại đông nhất phố, lẩn trốn trong đó suốt buổi . Nơi người, dù lực lượng chức năng có muốn tìm cậu cũng chẳng hề dàng.
Trần Học ẩn nấp ởvi_pham_ban_quyen đó chovi_pham_ban_quyen đến hơn mười giờ trưa, ăn tạmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gần đó rồi mới rờibot_an_cap khỏi trung tâm thương mại. Tiếp theo, cậu sẽ đi gặp Ngô Lệ Hồng để xem nào thựcleech_txt_ngu sự là kẻ đã hãm hại mình!
Nơi cũ mà Ngô Lệ Hồng với Đống là một quán net ởbot_an_cap Bình Thành.
Theo lời Đống, quán netleech_txt_ngu do đại ca của Ngô Lệ Hồng bảo kê, cũngleech_txt_ngu là nơi ả thường xuyên lui tới.
Trần Học Văn đội mũ, lẳng lặng lẻn vào bên trong.
Trong quán net không khí kỳ tạp, đâu đâu cũng nồng mùi khói thuốc và mùi hôi chân. Quánvi_pham_ban_quyen nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vốn có giấy phép kinh doanhvi_pham_ban_quyen, lại nằm ở vị trí hẻo , khách đến đây chơi đa là đám lưu lêu lổng hoặc học sinh học.
Học Văn đibot_an_cap qua đi lạileech_txt_ngu giữavi_pham_ban_quyen dãy máy, lọt vào tầm mắt cậu toàn là nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gã tóc nhuộm đủ màu sặc , hoặc mấy đứa học sinh đeo kính cận, vẫn còn đeo cặp sách. Đám người này lớn đang mắt vào màn hình game, kẻ đang Truyền Kỳ, người thì bắn CS, không khí vô cùng náonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiệt.
Nhìn cảnh tượng ấy, Trần Học Văn không khỏi cảm trong lòng.
Đã từng có lúc cậu cũng là viên số , từngbot_an_cap cùng bạn bè chạyleech_txt_ngu ra quán net chơi game vui vẻ. Vậy mà giờ , cậu lại chẳngvi_pham_ban_quyen khác con chó nhà, chỉ có thể đeovi_pham_ban_quyen mặt nạ, ẩn mình trong bóng không thấy ánh mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trời, sức bình sinh tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiếm một tia sống sót.
Trần Học Văn hít một hơi thật sâu, đè nén nỗi bi trong lòng, theo lời Đống mô tảvi_pham_ban_quyen vềbot_an_cap phía sâu của quán .
Phía cuối quán có một gian , bên trong đặt một tính và một chiếc giường đơn. Gianleech_txt_ngu phòng nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính là phòng riêng của Hạ Phi kẻ trông quán net .
Hạ lớn hơn Trần Học Văn sáu, bảy tuổi, là một lưu manh có tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở vùng nàybot_an_cap. Trước , gãleech_txt_ngu yếu sống nghề trấn lột học sinhvi_pham_ban_quyen của mấy họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quanh đây. Sau này không biết làm sao lại gây dựng đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút danh tiếng, rồi đây làm bảo kê cho quán .
Hồi khi Trần Học Văn còn hay ra đây chơi, cậu nghe người ta đồn đại rằng trong căn phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, Hạ Phi đã chiếm đoạt gái của không dưới chục nữ sinh. Thậm chí, ngay cả Ngô Lệ Hồngvi_pham_ban_quyen nghe nói năm đó cũng bị Hạ Phi thu phục chính tại căn phòng này.
Khi Trần Học Văn chỉ nghĩ lờileech_txt_ngu đồn , nhưngbot_an_cap giờ đây mới hiểu ra, những lời chẳng phải là tin đồn thất thiệt. Ngô Hồng quả nhiên có tư tình với Hạ !
Trần Văn sát gian phòng, nhìn qua kheleech_txt_ngu cửa, thấy trong có một cô gái dáng người thanh mảnh đang ngồi đó. Cô gái quay lưng về phía cửa, mặc bộ đồ khá hở hangvi_pham_ban_quyen, chân thon dài trong lớp tất thêm phần quyến rũ. Vòng eo cô ta kỳ thon gọn, nhưng vòng một và ba lại nảy nở, khiến vóc dáng trở nên đặc người.
Văn chỉ một ra ngay, người phụ nữ này chính là Ngô Lệ .
Ngô Lệ Hồng tuy không hoa khôi của trường, nhưng điểm đó, cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn có hút hơn cả hoa . Suy cùng, so với Ngô Lệ Hồng thìleech_txt_ngu hoa khôi quá đỗi thanh thuần. Ngô Lệ Hồng tuy đường nét khuôn mặt không được tinh xảo , nhưng nhan sắc cũng hàng xinh đẹp. nữa, vóc dáng của ả vượt xa hoa khôi, thêm khiếu mặc dám mặc bạo, nên lẽ tự nhiênleech_txt_ngu trở thành người tình trong mộng của không biết bao nhiêu nam sinh.
Nhìn bóng lưng thuộc nàyvi_pham_ban_quyen, Học Văn cảm thánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì ít mà thì . Chính người nữ này đã hại cậu tù, hại chavi_pham_ban_quyen mẹ cậu phải chớt thảm.
Một tay Trần Văn siết chặt con dao lọc xương giấu trong lớp áo, ánh lóe lên những nhìn hung dữ. Thế nhưng, cuối cùng cậu vẫn trấn được cơn thịnh nộ, không hấp tấp vào. Cậu quan sát xung quanh một lượt, xác định không ai chú ývi_pham_ban_quyen đến mình mới rón rén lẻnbot_an_cap vào phòng.
Ngô Lệ Hồng đang ngồi trước máy , uể oải game, không nhận ra có người đang tiến gần sauvi_pham_ban_quyen lưngleech_txt_ngu.
Trần Học Văn từng bước áp sát, đang định tay khống chế ả ngay lúc đó, từ ngoài cửa đột nhiên vang lên một tiếng gọi: Chị , điện thoại.
Trần Họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Văn giật bắn mình. Cùng lúc đó, Lệ Hồng cũng quay đầu lại. Trần Học Văn đang phía sau, cô taleech_txt_ngu khôngbot_an_cap khỏi ngẩn người: Anh làm ?
Phòng này không ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài vào, cút ra ngoài!
xong, cô ta chẳng thèm để đến Trầnvi_pham_ban_quyen Văn màleech_txt_ngu đi thẳng ra ngoài.
Trần Họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Văn do dự một chút, rồi cũng lẳng lặng đi . Hiện tại người bênleech_txt_ngu ngoài phát hiện cậu, nếu cậu ra tay ở đây, ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Hạ Phi kéo đến vây cậu căn bản không thể . Vì vậy, Trần Học Văn đành phải gác ývi_pham_ban_quyen định đó.
Hồng đi đến thu ngân nghe điện thoại. Vì quán net ào nên cô phải bịtleech_txt_ngu một bên tai, nói lớn vào ống nghe: Điện thoại không có hiệu, không nhận được cuộc .
Anh nói gì? lại lần nữa xem?
Ai chưa cơ?
Trầnleech_txt_ngu Học Văn nấp ở phía bên kia quầy, định Ngô Lệ Hồng xong điện thoại sẽ tìm cách đưa ả ra ngoài. Thế nhưng khi nghe thấy câu nói cuối cùng, sắc mặt cậu đột ngột biến đổivi_pham_ban_quyen.
Cùng lúc đóbot_an_cap, sắc Ngô Lệ Hồng cũng thay chóng mặt. Cô ta vội quay nhìn quanh quất như đang tìm kiếm . Cuối cùng, ả nhìn thấy Trầnleech_txt_ngu Học Văn đang trốn ở góc quầy, cả người sững lại.
Tuy Trần Học Văn đang đội che nửa khuôn mặt, nhưng khoảnh , cậu đoan rằng Ngôvi_pham_ban_quyen Lệ Hồng nhận ra mình!
Không chút do dự, Trần Học Văn quay người bỏ chạy, ra khỏi quán net. Phía sau vangbot_an_cap tiếng chói tai đầy kinhbot_an_cap hãibot_an_cap của Ngô Lệ Hồng.
Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Học Văn không kịp lại, hớt chạy khỏi quánbot_an_cap net, theo con đường nhỏ mà mạng bước. Cậubot_an_cap cứ thế chạy , chạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến khi lồng ngực tưởng như sắp nổ tung mới dừng lại.
Nhìn quanh một lượt, cậu đã chạy đến một hoangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vắngvi_pham_ban_quyen, xung quanh không một bóng . Trần Học Văn tìmvi_pham_ban_quyen một đống cỏ khô, dùng cỏ che chắn cơ thể rồi trốn vào trongleech_txt_ngu đóvi_pham_ban_quyen. thở sâu vài để lấy lại bình tĩnh, cậu bắt đầu phân tích hiện tại.
Ngô Lệ Hồng nghe điện thoại đã hỏi một câu: Ai chưa chớtleech_txt_ngu cơ?. ứng tiên của Học Văn lúc đó là của mình đã bị . Ánhvi_pham_ban_quyen mắt Ngô Lệ Hồng nhìn cậu sau đó đã toàn xác điều này.
cách khác, báo cáo khám nghiệm thi của Đỗ Lão đã có kết quả. Hiện tại đội chấp pháp Bình Thành đã biết cái xác đó làleech_txt_ngu của Đỗ chứ không phải của cậu. Kẻ đứng sau màn chắc chắnvi_pham_ban_quyen cũng đã nhận được tin này nên ngay lập tứcleech_txt_ngu báo cho Ngô Lệ Hồng.
Khi Ngô Lệ Hồng biết Trần Văn chưa chớt, việc tiên ả nghĩ là người đội mũ lúc nãy chính làleech_txt_ngu Trần Học Văn, thế nên mớivi_pham_ban_quyen vội vàng tìm vi_pham_ban_quyen phát hiện ra cậu. Cũng may Trầnvi_pham_ban_quyen Học Văn phản nhanh, chạy thẳng quán . Nếu chỉ cần chậm giâyleech_txt_ngu thôi, e rằng giờ này cậu đã bị người Hạ Phi bắt gọn, và chuyện báo thù cũng sẽ trở thành không tưởng.
Thế nhưng hiện tại thân phận đã bại lộ, muốn báo e rằng cùng khó khăn!
Trước mắt cậu chỉ còn hai con đường. Một là tiếp ở lại Bình Thành để báo , nhưng với tình hình này, e rằng chưa đầy ngày nữa cậu sẽ bị bắt, và chờ đợi cậu chỉ con đường chớt.
hai khỏi Thành, cao chạy xa bay, như vậy mới giữ được sống.
Trần Văn không một chút do dự, lập tức chọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con đường nhất.
Nói thật , Trần Học Văn chẳng hề sợ , chỉ sợbot_an_cap đến tận lúcleech_txt_ngu mắt xuôi vẫn không báo được thù, chớt như vậy thì quá đỗi uất !
Thế nhưng, hiện giờ thân đã bị bại , biếtleech_txt_ngu phải làm sao báo được thù đây?
Trần Văn nằm trong dại, vừa hồi phục thể lực, suy tính phương pháp trả thù.
hắn muốn thù, việc quan trọng nhất chính phải tìm ra kẻ chủ mưu đứng sau màn. Mà muốn tìm kẻ chủ mưu, buộc tìm được Ngô Lệ Hồng, từ miệng ả hỏi ra được thân phận của kẻ đó.
Vì vậy, mấu chốt của vấn đề vẫn nằm ở chỗ Ngô Lệ Hồng.
nhiên, phận của hắn đã bị bại lộ, phía Ngô chắc chắn đang hết sức giácvi_pham_ban_quyen, hắn sao có thể hỏi chuyện này đây? Hơn , tại đội chấp pháp Bình Thành chắcleech_txt_ngu hẳn đang ráo riết lùng hắn ở .
Trong này, nếuvi_pham_ban_quyen Trần Học Văn diệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì cực kỳ nguy . Mộtleech_txt_ngu khi đội chấp pháp bắt trở lại, mọi thứ coi như chấm hết!
Trầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tư hồi lâu, Trần Họcbot_an_cap Văn vẫn không nghĩ ra được biện nào thích hợp, điều này khiến hắn không có chút nóngleech_txt_ngu. Hắn bò ra khỏi đống cỏ, đi đến sông gầnleech_txt_ngu , trầm đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làn nước sông lạnh lẽo đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giúp bản táo nhất có thể.
Nước sông lạnh thấu xương khiến toàn thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net run rẩy, hắn không hề lùi , chỉ vùi đầu trong nước, nín suy . Quá trình nín thở này khiến Trần Học Văn không khỏi nhớ lại chuyện trước đây hắn từngleech_txt_ngu mạng đấu với Đỗ Lão dưới nước.
đến , đầu Học Văn chợt lóe mộtbot_an_cap tia sáng. Hắnleech_txt_ngu lập tức ngóc đầuleech_txt_ngu khỏi mặt nước, hít hơi sâu, trầm giọng lẩm bẩm: Nếu là cáo già họ Đỗ kia gặp phải chuyện này, sẽ làm thế nàovi_pham_ban_quyen?
Khi còn ở trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tù, Trần Học Văn đã ngheleech_txt_ngu Đỗ Lão giảng giảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ít sách lược sự, cũng như một số mưu kế có thể hiểm. đóleech_txt_ngu, có vài câu từng nói giúp cho Trần Văn nhiều. hạn như câu chuyện lạ tất có biến, chính nó đã Học Văn giữ được một mạng.
Đỗ Lão người nham hiểm xảo quyệt, nhưng thể không thừa nhận, mưu lược của lão quả thực không phải người thường có thể so sánh được.
Trần Học Văn ngồi lặng trên đất, tỉ mỉ hồi tưởng lại những phương pháp mà Đỗ Lão dạy . Đỗ Lão từng nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, gặp chuyện phảivi_pham_ban_quyen tư (suy nghĩbot_an_cap từ ba phía). Mà tam tư này khôngvi_pham_ban_quyen chỉ là nghĩ từ góc độ của bản thânbot_an_cap, mà còn phải nghĩ từ gócleech_txt_ngu độ của đối phương, cũng như từ góc nhìn của những người đứng xem.
Trước Họcbot_an_cap Văn luôn suy nghĩ làm sao để phá vỡ phòng của đối phương nhằmbot_an_cap bắt Ngô Lệ Hồng, chưa các góc độ khác. Bây giờleech_txt_ngu, Học Văn đột nảy ra linh , hắn muốn thử suy nghĩ chuyện từ góc độ Ngô xem sao.
Nếu mình là Ngô Lệ Hồng, phải chuyện như vậyleech_txt_ngu thì sẽ xử lý thế nào?
Trần Học Văn suybot_an_cap tính kỹ lưỡng, có một người bị mình hại, người vượt ngục ra , liều muốn giết mình, chắc chắn sợ hãi. Mà người ta sợ hãi, họ sẽ làm gì? Không còn nghi ngờ gì nữa, chắn họ phảibot_an_cap trốnvi_pham_ban_quyen ở một nơi thật an thì mới có thể yên tâm.
Đối với Ngô Lệ Hồng, nào là an toàn ?
Chắc chắn quán net của Hạ Phi. Bởi lẽ đó địa bànbot_an_cap của bạn trai ảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, xung quanh có mấy đàn của Hạ Phinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trong quán netbot_an_cap lại có gần trăm người, bất kể là ai cũng không dám rabot_an_cap tay ả ở đó. Hơn nữa, Trần Học Văn đã từng đó và bị phát hiện, tư duy của người bình , chắc chắn sẽ không dám quay lại nữa.
Cho nên, cực kỳ có năng Ngô Lệ Hồng trốn trong quán của Hạ !
Thế nhưng, làm saobot_an_cap mới có thể đưa Ngô Lệ Hồng ra khỏi quán ?
Trần Học Văn nhíu mày suy nghĩ một lúc, chợt nhớvi_pham_ban_quyen lại chuyện vượt ngục . Lúc họ ngục, bị nhiềubot_an_cap lính canh canh giữ như , vốn dĩ là chuyện không trốn thoát. Thế nhưng Đỗ đã hắn tạo ra cuộc hỗn loạn, thuleech_txt_ngu sự ý của lính canh, dùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kế đông kích tây rồi đưa hắn chạy thoát.
Nếu như Học Văn có thể tạo ra một cuộc hỗn trong quán netvi_pham_ban_quyen, vậy thì liệu có cơ hội mang Lệ Hồng đi không?
Nghĩ đến , lòng Trần Học Văn khỏi phấn khích, bởi vì cuối cùngleech_txt_ngu hắn cũng đã có một ý tưởng quát. Hắn âm hoạch định trong lòng, mất một tiếng đồng hồ mớileech_txt_ngu hoàn xong kế hoạch.
Nghĩ suốt mọivi_pham_ban_quyen chuyện, Học Văn cũng coi như trút được gánh nặng, hắn cuối cùng đã thấy hybot_an_cap thù!
Tiếp đó, Trần Học Văn lại nấp trong đống cỏ dại thêm hơn haibot_an_cap tiếng đồng hồ, cho đến hơn giờ chiều, trời đầu dần. đi vào một ngôi gần đó, lấy vài bộ quần áo trên dây phơi ngoài hộ dân.
Thay quần áo xong, dụngleech_txt_ngu lúc trời tối, Trần Học đi đườngvi_pham_ban_quyen vào Bình . Sau khi vào thành phố, hắn phátvi_pham_ban_quyen hiện xe tuần tra trên rõ ràng nhiều hơn. Xem ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đội chấp pháp đã phận của nên bắt rà soát gắt gao.
Học Văn đến quán net của Hạ Phi ngay mà tìm một tiệm cắt tóc trước. cớ gội đầu, nhặt ít vụn tóc từ trong tiệm. Rời đó, hắn tìm một nơi người, những vụn này dánvi_pham_ban_quyen đơn giản lên để thành hình quai nón.
tối mịt, bộ râu tuy khá giả nhưng tối cũng rất khó biệt thật giả. Học Văn lại đổivi_pham_ban_quyen một chiếc mũ đội lên, chiếc mũ này che chứ không mặt. Kết hợp với bộ râu và bộ quần người trung niên, trông hắn chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác nào một người đàn ông đứng tuổi.
Suốt dọc đường, đội chấp pháp tuần tra không hề chú ý đến hắn, bởi mục tiêu của họ hiện giờ là nhìn chằm chằm vàoleech_txt_ngu niên mười tám đôi mươi.
Trần Văn trangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong liền tiến đến gần quán net của Hạ Phi. Hắn cổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net áovi_pham_ban_quyen , đi trong một vòng để thăm dò tình . Kết là chẳng ai để ý đến , đám người đều đang mải mê chơi game. Đồng thời, Trần phát hiện Ngô Lệ Hồng đang trong phòng bao của Hạ Phi. Hạ cũng ngồi ở bên trong, có thể thấy Ngô Lệ đang hoảng loạn nên mới trốn ở đây.
Xác định được vị Ngô Lệ Hồng, tâm thế Trần Học Vănleech_txt_ngu càng thêm vững vàng. Hắn bước ra khỏi net, đi đến một nơi vắng ngõ , lấy chiếc điện thoại Tiểu Linh Thông của Đống ra. Dựa vào , hắn bấmvi_pham_ban_quyen số điện thoại của vị nhiệm chính giáo trường trung học cũ của mình.
Điện thoại reo ba tiếngbot_an_cap, đầu dây bên vang lên giọng nói quen thuộc: Alo, xin .
Trần Học Văn đè thấp giọng : Vương chủ nhiệm phải không?
Vương chủ nhiệm đáp ngay: Vâng, là tôi đây, xin hỏi ngài là ai ạ?
Trần Văn quát: Sao hả? Ngay cả giọng của ta màbot_an_cap cũng không nhậnleech_txt_ngu ra à? Mấy ngày trước ngài lên cục họp, ta đã nói với nàobot_an_cap?
Vương chủ nhiệm khựngbot_an_cap lại một , rồi vội vàng nói: Lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là Hầu đấy ạ? Ôi, lỗi, tôi vừa nãy tôi lơ đãng. Hầu cục, ngài có chuyện gìvi_pham_ban_quyen dò ạ?
Học gằn giọng: gì à? Cái chức chủ nhiệm chính này làm ăn kiểu gì vậy? Ngài có biết hôm nay quán net ngầm ở Tân Nhai Khẩu xảy ra chuyện rồi không? sát lẩn trốn đã đến đóvi_pham_ban_quyen đấy.
Vương chủ nhiệm rẩy: Tôi nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe người ta nhắc qua. Nhưng chuyện này đâu có gì đến bên giáo dục chúng tôileech_txt_ngu đâu nhỉ?
Trần Học Văn lớn: Ngài nói cái gì? Ngài có biết bao nhiêu học sinh của các ngài trốnleech_txt_ngu chạy quán net này, hiện giờbot_an_cap vẫn còn ngồi lướt ở trongvi_pham_ban_quyen đó ! xảy ra chuyện gì, ngài cóleech_txt_ngu gánh vác nổi không?
Vương chủ nhiệm sợ hãi đến lạc cả : Hả!? cục, ngài ngài bớt giậnleech_txt_ngu. Tôibot_an_cap tôi dẫn người đi bắt đám học đó về ngay lập tức!
Trần Văn cúp máy, rồi dùng chiêu tự gọi điện cho chính giáo của mấy trường học khác, cùng một nội dung. Dù sao cũng không xưng danh tính, chỉ để những người này tự đoán.
Chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầy mươi phút sau, đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhóm người kéo đến bên ngoài quán netvi_pham_ban_quyen của Phi. Những người này đều thuộc gần đó, do các nhiệm giáo dẫn đầu đi vào để bắt học trường mình.
Trần Học Văn vậy liền trà trộn vào đám đông, lặng lẽ lách trongvi_pham_ban_quyen. Hắn biết, trong quán net sắp sửa náo loạn rồileech_txt_ngu, cơ để hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hành sự đến!
Trong quán net Hạ Phi, có đến một là học sinh trốn họcbot_an_cap.
Đám chủ nhiệm chính giáo dẫn đội ập vào, cả quán net lập trở nhào, gà bay chó chạy.
Hạ Phi đang ở trong phòng riêng, ôm lấy Ngô Lệ Hồng táy máy chân tay.
Đột nhiên nghebot_an_cap thấy tiếng ào bên ngoài, nổi lôi đình, đập bàn đứng phắt dậy: Mẹ kiếp, ranh con nào dám đến địa bàn của lão gây sự!
Ngô Lệ Hồng thì sắc: Không lẽ là Trần Văn?
Hạ Phi cũng sữngvi_pham_ban_quyen người: Không thể chứ? Thằng ranh đó to sao, còn dámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới đây?
Đang nghi hoặc, một tên đàn em cửa xông : Anh , hỏng rồi, chủ nhiệm chínhleech_txt_ngu giáo mấy trường cấp ba quanh đây dẫn người tới bắt học sinh.
Nghe thế, Hạ Phi cũng sợ tới mức run người: Cái quái gì thế, sao thành ra thế này?
Cái quán net lậuleech_txt_ngu này củaleech_txt_ngu hắn bình thường chẳng ai thèm ngó ngàng tới. Hôm nay, bao nhiêu chủ chính giáo cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kéo quân đến bắt người, này chắc chắn không hề nhỏ. Một khi làm lớn chuyện, phía đội thực thi pháp luật kéo đến cũng đủ khiến hắn khốn đốn.
Hắn vội vàng mở , lấy mấy bao thuốc lá xịn vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy tiền: Đi, ngoài xem thế nào.
Hồng định ra cùng Hạ Phi, nhưng vừa đến cửa, ả phátleech_txt_ngu hiện Vương chủ nhiệm trường cũ cũng có mặt.
Sắc mặt Ngô Lệ Hồng tức khắc thay đổi, vội lùi lại phòng riêngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Tôi tôi không ra ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu.
Hồi còn đi học, ả chẳng ít lần bị Vương chủ nhiệm chỉnh , giờ dù đã nghỉ học nhưng nếu bị gặp thì cũng thật hổ thẹn.
Hạ Phi gậtvi_pham_ban_quyen , hắn cũng không muốn Ngô Lệ Hồng ra ngoài thuẫn thêm gay gắt. Hắn dẫn theo mấy tên đàn em, vội vã đón, nụ lấy nói lờivi_pham_ban_quyen ngon ngọt vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ nhiệm.
Lúc này trong quán net, đám học sinh tóm đều mức run cầmbot_an_cap cập, đứng nép một bên không dám he. Mọi chú ý của mọibot_an_cap đều đổ về phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó.
Trong bối cảnh ấy, Trần Học Văn âm thầm lách qua từ phía sau, lẻn vào phòng của Hạ Phibot_an_cap.
Lệ đang , len quan sát tìnhleech_txt_ngu hình của vị chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiệm bên ngoài, hoàn toàn không ý có đang tiếp cận.
Trần Văn nắm chặt con lọc xương trong tay, lặng lẽ áp sát, một taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bịt chặt miệng Ngô Lệ Hồng, tayvi_pham_ban_quyen kia kề lưỡi daonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắc lạnh vào cái cổ trắng ngần của ả.
kêu, không tao thịt mày!
Giọng của Trần Học lạnh thấu xương, lưỡi dao cứa rách da thịt Ngô Lệ Hồng, máu tươi chảyvi_pham_ban_quyen dọc theo làn da trắng nõn.
Nhìn người đàn ông với đôibot_an_cap mắt đỏ ngầu trước mặt, Lệ Hồng đến mức run rẩy, chỉ biết tùng đầu.
Trần Văn một lấyleech_txt_ngu vai ảvi_pham_ban_quyen, tay kia thúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dao vào eo, giả vờ như một cặpleech_txt_ngu nhân đang ôm ấp, kéo Ngô Lệ Hồng lặng bằng cửa sau.
Con dao lọc xương vẫn luôn tỳ sát bên hông Ngô Lệ Hồng. Chỉ cần ả nửabot_an_cap phần không vângleech_txt_ngu , hắnleech_txt_ngu sẽ lập tức hạ thủ!
Ngô Lệ không biết do quá sợ hãi hay đã cam chịu sốbot_an_cap phận chẳng hề phản kháng, mặcleech_txt_ngu Trần Học Văn rabot_an_cap quán net một dễ dàng.
Lúc trờileech_txt_ngu đã tối hẳn, Trần Ngôvi_pham_ban_quyen Lệ đi dọcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo con đường mòn tối, né tránh những đông người.
Chuyến đi thuận lợi, cuối cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn đưa Ngô Lệ tới xưởng gạch bỏ hoang trước .
Đếnvi_pham_ban_quyen , Trần Học Văn sự thở nhẹ nhõm.
Hắn thẳng tay ném Ngô Lệ xuống đất, lăm lăm dao, đứng từ trên cao nhìn ả, trầm giọng hỏi: Biết taobot_an_cap không?
Lệ Hồng chậm rãi ngồi dậy, thở dốc vài hơi, ngực phồng rẩy trông vô . Thế nhưng, Trần Học Văn lại chẳng ngó , trong mắt giờ đây chỉ hận thù.
hỏi mày, nghe thấyleech_txt_ngu à? Giọng lạnh dần.
Ngô Lệ Hồng một tiếng: Chúng ta là học năm, sao tôi có thể biết cậu ai?
Trần Học Văn sững người: Năm năm?
Ngô Lệ Hồng nhìn sâu vào mắt hắn: Cậu không nhớ gì ? Hồi học, chúng ta là bạn suốt ba năm. Lên banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại thêm hai năm nữa.
Trần Học Văn mày, chuyện bạn học học làm sao hắn nhớ cho xuể. Tuy , lời củavi_pham_ban_quyen Ngô Hồng càng khiến hắn thêm phẫn nộvi_pham_ban_quyen.
Bạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net học năm năm mà mày xử tao thế à? chuộc nhân chứng, hãm hại tù? Ngô Lệ , rốt cuộcvi_pham_ban_quyen tao đã đắc tội gì với mày? Trần Học Văn nghiến răng hỏi.
Ngô Hồngvi_pham_ban_quyen lại cười : Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hãm hại ? Trần Học Vănvi_pham_ban_quyen, cậu thực sự nghĩ tôi có bản lĩnh lớn đến mứcbot_an_cap có thể hãm cậu như sao? chứng, mỗi người hai mươi ngàn tệ, riêng khoản đó đã trăm bốn mươi ngàn rồi. Ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giữabot_an_cap còn phải mualeech_txt_ngu chuộc biết bao nhiêu người, tính tới tính lui cũng phảileech_txt_ngu tốn đến bảy trăm ngàn . Nếu tôi có sốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền đó, cậu nghĩ còn cần phải đi làm gái tiếp khách, cần trong cái quánleech_txt_ngu net nát không?
Trần Họcbot_an_cap mày: Vậy rốt cuộc làbot_an_cap ai đã hãm hại ?
Ngô Lệ Hồng thở : Học Văn, khuyên cậu đừng hỏi nữa. Dù biết ai hại mình, cậu cũng chẳng làm gì được hắn đâuleech_txt_ngu. Theo , cậu đã khó khăn lắm mớibot_an_cap trốn được thì hãy trốn đến khác mà sống đi. Càng điềuvi_pham_ban_quyen sâu, cậu sẽ mạng đấy!
Trần Học Văn cười lạnh: Lệ Hồng, mày nghĩ giờ tao còn thiết cái mạng này sao? Bố mẹ tao chớt cả rồi, đờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tao cũng tan nát, dù có sống lay lắt thì còn ý gì? Niềm tin duy nhất để tao sống tiếp là báo thù!
Ngô Lệ Hồng nhìn Trần Học Văn lâu rồi thở : Nếu nói vậy thì tôi không giấu nữa. Kẻ hãm hại cậu, cậu cũng quen đấy, chính là Chu Hào!
Trầnleech_txt_ngu Học Văn sờ: Chu Chu !?
Chu Hào ?
Ngô Lệ Hồng: ai Hào lớp mình . Thừa kế gia sản kếch xù, bố là thương nhân nức tiếng ở đất Bình Thành này!
Trần Họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Văn cau . Chu Hào, hắn quả có biết, đó là thời cấp ba. Tên đó hành chẳng ra gì nhưng vì nhà giàu nên luôn hống hách ở trường, chẳng ai dám đụng vào. Trần Học Văn và hắn không có quan hệ gì sâu sắc.
Tao hắn không oán không thù, tại sao hắn lại hãm tao? Trần Học Văn phẫn nộ hỏi.
Ngô Lệ Hồng: Hắn cũng chẳng cố ý hại cậu , dù sao để hại cậu một lần cũng tốn tới sáu bảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trăm ngàn, tiền của hắn đâu phải đa. Chỉ có thể nói, mọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện đều trùng hợp.
Học Văn: Ý mày là sao?
Ngô Lệ Hồng nhìn : Cậu còn nhớ đêm đó, cậu uống rồi đi tỏ tình vớileech_txt_ngu hoa khôi không?
Trần Học Vănleech_txt_ngu lộ vẻ ngùng, nhắc lại quả thấy xấu .
Lệ Hồng tục: Thực ra, hoa khôi đã ở bên Chu Hào từ lâu . Hào có một căn nhà riêng bên , khôi xin ởleech_txt_ngu ngoại trú để chung sống với hắn.
Lời này khiến tim Họcbot_an_cap Văn thắt lại. Hắn không ngờ ánh trăng mà mình thầm trộm nhớ suốt ba năm qua lại sớm đãleech_txt_ngu lên kẻ khác.
Lệ Hồng tiếp: Đêm đó, sau buổi tụ tập lớp, hoa khôi đi tìm Chu Hào. Kết là tối hôm đó Hào tiếp mấy người bạn từleech_txt_ngu nơi khác đến, toàn là đám phú nhị đại. Đám đó sayleech_txt_ngu, còn quân nghiện ngập. Đêm ấy, bọn đưa hoa khôi vào kháchleech_txt_ngu , kết quả là chơi đùa trớn cô ta tử vong.
Trần Họcbot_an_cap chớt lặng, hắn không thể ngờ hoa khôi lại chớt như .
Sao sao có thể nhưvi_pham_ban_quyen ? Hoa khôi chẳng phải là bạn gái của Chu Hào sao? Trần Học Văn thảng thốt.
Ngô Lệbot_an_cap Hồng khẩy: Bạn gái chứ, phụ nữ như cô ta, Chu không đã chơi qua bao nhiêu đứa rồi. Đối với , cô ta chỉ là món đồ chơi. Mấy người bạn Hào tiếp đón đều là đại thiếu trong thành phố. Đêm đóvi_pham_ban_quyen, bọn chúng ra giá cao, và người mà cậu thầm thương trộm nhớ kia đã nguyện vụ bọn ! Chỉ là không ngờ bọn quá bạo, chớt người.
Trần Học Văn vô thức lùileech_txt_ngu lại một bước, những lời này khiến thế giới quan của hắn toàn sụp đổ. Hắn không ngờ hoa khôi vốn thanh khiết trong mắt mình, sau lưng lại là hạng như thế.
một lâu, Trần Học Vănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới hoànvi_pham_ban_quyen hồn. Hắn hít sâu một hơi, trầm giọng hỏi: Vậy cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì liên quan gì?
Ngô Lệ Hồng : chớt người là chuyện , phải có ra trách nhiệm chứ, thế là bọnleech_txt_ngu chúng muốn tìm một con dê tội. Vừa đêm đó cậu lại đi tỏ tình với cô ta, bọn chúng liềnvi_pham_ban_quyen chọn cậu, dàn dựng kịch bản cầu ái khôngleech_txt_ngu thành rồi nổi bức, người. Bọn chúng đưa cậu lúc say mướt vào khách , mua chuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đám nhân chứng kia để tạobot_an_cap ra vụ án oan này.
Trầnbot_an_cap Học Văn tỉnh đại ngộ, cuối cùng hắn cũng biết hôm đó rốt cuộcvi_pham_ban_quyen xảy ra chuyện gì!
Hóa ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tất cả những điều đều một tay Chu Hào tạo nên!
Trần Học Văn ngồi bệt xuống đất, lòng đầy và hối hận. Nếu ngày ấy cậu không tỏ hoa khôi ngôi trường, thì mọi chuyện đã không dẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến nông nỗi này, cha mẹ cậu cũng chẳng phải bỏ . Thế nhưng, trên đời này làm gì có hối hận?
lúc lâu sau, Học Văn hít sâu một hơi, đầu lên hỏi: Cô và Chu Hào quan hệ gì?
Cậu nghiến nói.
Ngô Lệ Hồng cười một tiếng: Tôi ư? Ở chỗ Chu Hào, tôibot_an_cap chỉ là một con nhỏ phục vụ mà thôi.
Chu Hào thấybot_an_cap tôi cũng có chút lanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lợi, ngoạileech_txt_ngu hìnhvi_pham_ban_quyen cũng đượcvi_pham_ban_quyen, nên mỗi khivi_pham_ban_quyen tiếpvi_pham_ban_quyen khách đều dẫnleech_txt_ngu tôi để khuấy động bầu khí.
trắng ra, chỉ là một con chó , vui quăng chút đồ ăn, không vui tôi phải tự ngoài tiếp khách tiền nuôi thân.
Trần Học Văn mày: Vậy tại sao lại là người đi chuộc nhân đó?
Ngô Hồng đáp: Chuyện đêm hômvi_pham_ban_quyen ấy, tôi cũng mặt tạivi_pham_ban_quyen hiện trườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Hào đưa tôi mộtbot_an_cap khoản tiền, tôi đi chuộcvi_pham_ban_quyen nhân chứng. Tôi chọn nàovi_pham_ban_quyen khác, nếu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm theo, e là tôi cũng chẳng sống nổi.
Trần Học Văn cười lạnh: Cho nên, thấy mình vẫn vô tội sao?
Ngô Lệ Hồng khổ: Tôi có gì mà vô tội . tiền rồi làm chuyện trái với lương tâm thế , sớm muộn cũng bị quả thôi.
Trần Học Văn liếc nhìn Ngô Lệ Hồng một cái, sự bình tĩnh của ả nằm dự tính cậu. Cậu cứ ngỡ Ngô Lệ Hồng quỳ lạy xin tha mạng nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Triệu Đống, nhưng từ đầu đến cuối ả không hề lời van . Người đàn bàvi_pham_ban_quyen này quả nhiên không giống kẻ tầm thường!
Học Văn hỏi: Còn cha mẹ tôi thìleech_txt_ngu sao? của họ là thế nào?
Nghe đến đây, người Ngô Lệ Hồng khẽ run lên. Không hiểu sao, Trần lại hốc hơi đỏ hoe.
Ngô Lệ Hồng im lặng hồi , trầm giọng nói: Họ được bảnleech_txt_ngu báo cáo nghiệm tử thi đầu tiên, muốn lên tỉnhvi_pham_ban_quyen kháng cáo lại công bằng cho .
Chu Chu Hào sợ mọi chuyện bại lộ, nên đã đã phái người dàn dựng một vụ tai xe cộ để hại chớt họ!
đó được cha mẹ mình bị kẻ gian hãm , nhưng khi tận tai nghe thấy tin này, vẫn cảm thấy như giáng một đòn nặng nề, tim đau như cắt. Cậu siết chặt nắm đấm, nước mắt tuôn rơi như mưa, tay đâm sâu vào da thịt mà chẳng hề hay , trong lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ còn hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về mặt và cườibot_an_cap của mẹ.
Nhìn bộ của Trần Học Văn, Ngô Lệ Hồng khẽ thốt lên: Trần Học , xin cậu.
Trần Học ngước lên nhìn Ngô Lệ Hồng, bất thình lình giáng cái vào ả, khiến khóeleech_txt_ngu miệng rướm máu.
Xin lỗi?
bây giờ xin lỗi còn có ích gì không?
Trần Văn nghiến gặng hỏi.
Ngô Lệbot_an_cap Hồng bộ mặt dữ tợn của Trần Học Văn, định nói gì đó cuối cùng lại im bặt.
Trần Học Văn hít vài hơi, nén cơn giận, trầm giọng hỏi: Bản báo cáo nghiệm tử thi đầu tiên là nào?
Ngônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lệ Hồng: Sau khi hoa chớt, thi thể được đi khám nghiệm một. Báo cáo thấy cô ta cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net DNA ba ngườibot_an_cap đàn ông khác nhau. trong đó, không hề có của cậu.
Trần Học trợn tròn mắt, cùng cậuleech_txt_ngu hiểubot_an_cap tại sao Chu Hào lại sắng đến vậy. Nghĩa là, bản báo cáo nghiệm đầu tiên chínhbot_an_cap là bằng chứng thép đểleech_txt_ngu lật lại vụbot_an_cap án!
Đã có báo cáoleech_txt_ngu khám nghiệm đó , vậy tại sao tôi phải vào tù? Trần Học Văn dồn dập hỏi.
Ngô Lệ Hồng: Chu Hào đã mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net số lớn để điều chuyển giám địnhleech_txt_ngu viên y đầu tiên nơi khác, sau đó người làm bản báo cáo thứleech_txt_ngu hai. Bản báo cáo đó chỉ hiển thị duy nhất một , chính cậu.
Sắc Trần Văn càng thêm lạnh lẽo, tên Chu Hào sự quá đỗi đê hèn.
Ngô Lệ Hồng nói : Cha mẹ cậu lấy được bản báo đầubot_an_cap tiên, Hào liền phái người hại chớtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ. Không chỉ vậy, còn mua chuộc các quan hệ, tung tin ra rằng họ đã trộm bản báo cáo để đánh lạc hướng dư .
Trần Văn đấm mạnh tường đá bên , tức giận mức toàn thân run rẩy.
Chu Hào, ta tuyệt đối không tha cho ! Trần nghiếnbot_an_cap thề thốt.
Ngô Lệ Hồng nói : Học , nểvi_pham_ban_quyen tình chúng ta học , tôi khuyên cậu một . Chu Hào không dễ đối phó đâu, cậu cậu nên rời khỏi Bình Thành đi.
Trần Học Văn giọng: Đến mạng sống ta còn cần , cô ta sẽ sợ ?
Ngô Lệ Hồng thở dài: Tôi biết cậu không sợ chớt. Nhưng đề , có biết hiện quanh Chu Hào có bao nhiêu vệ sĩvi_pham_ban_quyen không?
Trần Học Văn nhíu mày: Vệ sĩvi_pham_ban_quyen?
Ngô Lệleech_txt_ngu Hồng: . Kể từ cậu vượt ngục vẫn chưa chớt truyền ra, chabot_an_cap hắn đã sắp xếp cho hắn tám vệ sĩ. Trong số đó, một nửa nghiệp trường võ, nửa lại línhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuất thuê về. Những người này rất thiện chiến, liều mạng e là cũng thể áp sát nổi hắn đâu!
Trần Văn hít sâu một hơi. Nếu cạnh thực sự có nhiều người như vậy, muốn báo thù quả thật không dễ dàng chút ! Cậu khôngleech_txt_ngu sợ chớt, nhưng nếu phải đổi cả tính mạng mà vẫn không chạm đến một sợibot_an_cap tóc củavi_pham_ban_quyen Chu Hào, chẳng phải cậu sẽ chớt vô ích sao?
ra, giết Chu Hào cần phải lên kế hoạch từ!
Ngô Lệ Hồng nói: Trần Học Vănvi_pham_ban_quyen, hay cậu cứ rờileech_txt_ngu khỏi Bình Thành đi. Nếu cha mẹ cậu còn , họ cũng cậu sống . Chỉ cần cậu chịu rời đi, có mười vạn tệ ở đây, tôi sẽ hết cho cậu. tìm một nơi không biết mình mà sốngleech_txt_ngu tiếpvi_pham_ban_quyen.
Trần Văn nhìn chằm Ngô Lệ Hồng, nhưng vẻbot_an_cap ả vô cùng chân thành, có chút gìbot_an_cap khác thường.
lạnhleech_txt_ngu: Cô với người bạn họcleech_txt_ngu cũ này tốtleech_txt_ngu thật nhỉ? Mườivi_pham_ban_quyen vạn tệ, những năm qua đi khách kiếm được bộn tiền đấy chứ?
Ngô Lệ Hồng hiện giận dữ, cuối cùng chỉleech_txt_ngu thở dài: Phận đàn bà , muốnleech_txt_ngu kiếm tiền nhanh thì có khóvi_pham_ban_quyen? Mười vạn này là toàn bộ tích cóp của tôi. Cậu cứ nhưvi_pham_ban_quyen tôi đắpleech_txt_ngu cho cậu, hay nể tình bạn cũ cũng đượcvi_pham_ban_quyen. Chỉ cần cậu , tôi sẽ đưa hết cho !
Trần Học thẳng người, lạnh nói: Không cần. Nếu không báo được thù, cũng chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn nghĩa gì ! Chu Hào, ta nhất địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải giết!
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hãy thật hết tình Hào cho ta, cả những hắn có thể ẩn nữa. Còn cô, có thể sẽ cho một mạng!
Ngô Lệ Hồng thở dài buồn bã, chỉ đành đem tấtvi_pham_ban_quyen cả những gì mình biếtbot_an_cap kể rabot_an_cap hết sành sanh.
Trần Học ghi kỹ mọivi_pham_ban_quyen chuyệnbot_an_cap, đó dùng cách đã đối phó với Triệu Đống để trói chặt Ngô Lệ Hồng, rồi ném vàovi_pham_ban_quyen căn hầm lang nơibot_an_cap Triệu nằm.
Ngô Lệ Hồng, tiếp theo ta sẽ đi tìm báo thù. hãy trời khấn phật sao chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta có thể sống trở về đi! Nếu không, cứ việc cùng Triệubot_an_cap Đống chớt đói ở đây!
Nói xong, Trần Học Văn đóng nắp hầm lại, ngoảnh đầu nhìnbot_an_cap lại mà bỏ đi thẳng.
Trong khoai lang, Ngô Lệ Hồng vào vách hầm lạnh lẽo, nước rốt cuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng lẽ tuôn rơi.
Đêm tối, tại vũ Dạ , thành phố Bình .
Theo những gì Ngô Lệ Hồng cung cấp, gầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây Chu Hào đang nhắm một cô gái mới đến ở vũ Sắc. Đêm nào hắn cũng tới đây vung tiền như rác, mưu đồ chiếm đoạt được gái này.
vi_pham_ban_quyen vậy, muốn tìm Chu Hào, cách tốt phục ngay trước cửa vũ trường.
Trần Học Văn đã trang, đội chiếc mũ trùm nửa khuôn mặtvi_pham_ban_quyen, tay xách một giỏ , đóng giả làm ngườivi_pham_ban_quyen bán hoaleech_txt_ngu dạo trước vũ trường.
Khu vựcvi_pham_ban_quyen này thường xuyên có những tiểu bán như vậyleech_txt_ngu. Những gã phú nhị đại đang theo đuổi con nhà ngườibot_an_cap ta, sau khibot_an_cap xong xuôi, để thểvi_pham_ban_quyen hiện sự lãng mạn thường sẽvi_pham_ban_quyen mua một bông hoa tặngbot_an_cap bạn gái cho dễ bề hành sự.
Trần giỏ hoa đi quanh trước cửa, trông chẳng có gì nổi bật. Chỉ có điều, bảo vệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gác không cho phép bọn tiến quá gần ra vào.
Cậu đã ở đây gần hai tiếng đồng hồ, tay chân lạnh đến tê dại.
Cuối cùng, lúc gầnvi_pham_ban_quyen mười hai giờ đêm, một nhóm từ vũ trường nghênh ngang bước ra.
Trần Học Văn nhận ra ngay lập tức gãbot_an_cap thanh niên đi , mình toàn đồ hiệu, khuôn mặt đầy vẻ ngạo mạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Đó chính là Chu Hào, kẻ từng là bạn học cậu suốt hai năm trời!
Chu Hào đangleech_txt_ngu ôm eo một cô gái, sực nức mùi rượu, bước đi loạng choạng, tay còn không ngừng sờ soạng trên cơ thể cô ta. Cô nọ cũng chẳng hề kháng cự, thế mặc Chu Hào lôibot_an_cap , trên mặt lộ rõ ý.
Bên cạnh Chu Hào là mấy gã ông to cao lực lưỡng, nhìn qua biết ngaybot_an_cap đám sĩ của .
Thấy Hào bước ra, mấyvi_pham_ban_quyen tiểu bán hoa xung quanh lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức vây lấy, mồm năm miệng mười chào mời: Thưa , mua hoa đi ạ.
Anh ơi, mua tặng chị nhà một bông hoa đi.
Anh
Trần Văn cũng nhân cơ hội đó chen , giả vờ đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giỏ hoa đến mặt Chu Hào.
lúc Chu Hào toàn nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự phòng bị, Trần Văn đột ngột rút con daonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lóc xương từ trong giỏ hoa ra, đâm thẳngvi_pham_ban_quyen vào cổ đối phương.
Nhát dao này vừa nhanh vừa chuẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vốn định nhát cắt đứt động mạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Chu Hào!
Nhưng lúc ngàn cân treonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sợi tóc , Chu Hào đột vi_pham_ban_quyen miệng nônleech_txt_ngu thốc nôn tháo.
Hành động này khiến cổ hắn xê dịch đôi . Con dao lóc của Trần Học Văn kịp rạch rách da cổ Chu Hào chứ không cắt trúng độngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạch mạng, máu tươi đầy tay Trần Học Văn.
Trần không ngờ mạng của Chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hào lại lớn đến thế. Cậu nghiến răng, liều mạng lao , lần nữa vung đâm vào hắn.
Chu Hào bị thương nênvi_pham_ban_quyen tỉnh . Trần Học Vănleech_txt_ngu lao về phía , hắn không kịp suy nghĩ nhiều, vội vàng dùng hai nắmleech_txt_ngu chặt lấy cánh tay đối phương.
Lần này, con dao chỉ sượt qua gò má Chu Hào, để lại một vết thương dài.
Trần Học dồn sứcleech_txt_ngu ép xuống, nhưng Chu Hào lúc cũng tung hết tàn lực kiệt, chớt không tay.
Vì máu từ cổ Chu Hàoleech_txt_ngu lúc nãy đã tay Học Văn lúc này tay rất trơn. lúc giằng co điên cuồng, con dao lócleech_txt_ngu xương bất ngờ tuột khỏi tay rơi xuống đất.
Mất vũ khí, Trần Văn khựng lại một nhịp. lập tức, một đàn ông phía sau đã lao tới, tung một cú đá trời vào người cậuvi_pham_ban_quyen.
Một sức mạnh tovi_pham_ban_quyen hất văng Trần Học Văn ra xa. Cậu ngãbot_an_cap , lộn mấy vòng. Những gã sĩ khác cũng lên, che chắn cho Chu Hào ở phía sau.
Vừa thoát khỏi cửa , Chu Hào tức giận đến phát điên, chỉ tay vào Trần Học Văn gào lên: Giết cho tao!
Lập tức có hai gã đàn ông hùng hổ lao về phía Học Văn.
Cậu không chút do dự, nắm đấtbot_an_cap dưới đất rồi hất mạnh về phía đối phương. Hai tên kia vội vàng giơ tay lên đỡ.
Trần Học Văn chớp lấy cơ, đầu bỏ chạy thục mạngbot_an_cap.
Hai gã phía gào thét theo, bám sát không rời. Chu Hào vẫn còn đứng đằng gào thét: Hai đứa tụi bây bắt được nóbot_an_cap, thưởng mười vạn!
Nghe thấyvi_pham_ban_quyen , hai gã thêm điên , đuổi theo.
Trần Học Văn hoàn toàn không dám ngoảnh đầu lại. tên này rõ ràng là có nghề, đầu bất kỳ tên nào cậu cũng phải đối thủ. Nếuleech_txt_ngu thậtvi_pham_ban_quyen bị bọn chúng bắt được, e rằng hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay cậuleech_txt_ngu khó lòng giữ nổi mạngleech_txt_ngu!
Vì vậy, Trần Văn lúc này giốngleech_txt_ngu như một chóbot_an_cap hoang đang trốn chạy, chẳng màng đến bất cứ điều gì, chỉ biết hết sức bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinhvi_pham_ban_quyen mà lao về phía trước.
Không biết đã chạy bao lâu, lồng ngực Học Văn nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn nổ tung. Phía sauleech_txt_ngu cuối cùng cũng không còn tiếng động nào , có vẻ như hai tên kia mất dấu cậu.
nhiên, Trần Học Văn không lơ là, cậu nghiến răng chạy thêm vài đường nữa. Cho đến khi hoàn toàn kiệt sức, không còn một lực chiến nào, cậu mới dừng .
Cậu ngồi bệt xuống đất, miệng thở dốc. Nhìn quanh bốn phía, phía sau đã không còn bóng dáng ai. Vị trí hiện tại của cậu đang ở một cánh rừng ngoại ô phía Tây Bình Thành.
Trầnvi_pham_ban_quyen Học Văn vừa thở vừa sâu vào trong rừng để ẩn nấp. Nhưng cũng không dám nán đây quá lâu, vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ám sát Chu Hào không thành, chỉ đám tay hắn mà đội thực thi pháp luật chắc cũng sẽ tổ chức sục.
Bởi vậy, sau khi nghỉ ngơi được vài phút, Trần Học Văn lén đi theo để quay lại khu nội thành.
Không lâu sau khi Trần Học Văn đi, phía sau đã loang loáng ánh đèn xe. Đội thực pháp luật đã một lượng lớn bắt đầu tìm quanh khuleech_txt_ngu vực này.
Hai vệ sĩ vốn đã kiệt sứcvi_pham_ban_quyen từ mười phút trước, bọn chúng chỉ có chỉ đại khái của Trần Học Văn. Đội tìm kiếm đành phải lần theo hướng tìm, trong khi Trần Học Văn đã sớm chuyển sang hướngleech_txt_ngu khác.
Nhờ cố đã trải khiến bản thân càng trở nên thận trọng, Trần Học Văn mớibot_an_cap có thể thoát được nạn này.
Trên đường về thành phố, cậu tìm được một chỗ để lấy trộm vài bộvi_pham_ban_quyen quần rồi thay đồ mới để quay khu vực trung tâm. Sau khi phục, Trần Học Văn tìm đến nhà lễ và trốnvi_pham_ban_quyen ở đó suốtleech_txt_ngu một .
Chương Số: Tên
Ngày hôm sau, Trần Học Văn lặp lại chiêubot_an_cap , tìm đến trung tâm mại sầm uất nhất Bình Thành để ẩn náu.
Tuy nhiên, trong quáleech_txt_ngu trình trốn, Trần Học Văn lại nhận được tin chẳng lành. Vì Trần Học Văn tục trốn chạy, lại liên tiếp gây ra các vi gây thương tích, nênvi_pham_ban_quyen phía tỉnhbot_an_cap đã chuẩn cử đội hành pháp đặc biệt phối hợp cùng lực lượng Bình Thànhvi_pham_ban_quyen để thủ bắt hắn!
Tin tức này khiến Trần Học Văn khỏi kinh hồn bạt vía. Nếu chỉ riêng đội pháp Bình , cậu còn thể gắng gượng đối phó, bởi lẽ Bình không hề , nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lực hành lại có hạn, muốn tìm ra cậu vốn chẳng dàng. Nhưng nếu đội đặc nhiệmvi_pham_ban_quyen của tỉnh cũng xuống đây, tình thế sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoàn toàn khác. Khi đó, có năng toàn Bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ bị phong tỏa, Trần Học Văn sẽ chẳng khác nào ba ba trong rọ.
Trần Học Văn biết rõ thời của mình không cònbot_an_cap nhiều. Nếu đêm nay thể giết chớt Chu Hào để thù, rằng này cậu sẽ chẳng cơ hội nào nữa! Vì vậy, Trần Học Văn lên kế hoạch thật , đêm nay dù thế nào cũng phải hạ sát bằng được Chu .
Ban , Trần Văn đi mua số vật dụng cần thiết. Khi màn đêm buông xuống, cậu vã tìm đến gạch bỏ hoangbot_an_cap đó. Mọi thứ quanh hầm khoai lang vẫn nguyên vẹn như cũ, chứng tỏ nàyleech_txt_ngu chưa bị phát .
Trần Học Văn mở hầm , Ngô Lệ và Triệu Đống vẫn nhốt bên dưới. bị giamvi_pham_ban_quyen suốt hai ngày, hơi thở thoi thópnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Ngô Lệ Hồng thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khá hơn một chút, nhưng bị nhốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày cũng đã lả đi vì đói khát. Thấy Trần Văn, mắt ả lóe lên tia mừng rỡ, chẳng rõ là mừng vì thấy cậu còn hay mừng vì bản thân thoát được cái chớt.
Trần Học Văn kéoleech_txt_ngu ả ravi_pham_ban_quyen khỏi hầm, giật lớp băng dính trên miệng ả.
Ngô Lệ Hồng vộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàng : Cậu cậu giết được Chu Hào rồi à?
Trần Học Văn lắc đầu, giọng đáp: lỡ tay. Cô nói tôi biết, Chu Hào có thể trốn ở đâu? Đêm nay, dù nào tôi cũng ravi_pham_ban_quyen tay bằng được.
Ngô Lệ Hồng trợn tròn mắt: Cậu cậu định đến hang của để tìm người sao? có biết nhà Chu Hào có baoleech_txt_ngu nhiêuleech_txt_ngu vệ sĩ không? Cậu đi như vậy nào nộpleech_txt_ngu mạng?
mặt Trần Học Văn lạnh tanh: Tôi không còn thời gian nữa. Đội hành pháp đặc biệt của tỉnh đến rồi. Đêm nay khôngleech_txt_ngu giết được hắn, tôi phải chớt! Thế nên tôi chỉ còn cơ hội duy nhất này thôi, nhất định phải đắc thủ!
Ngô Lệ Hồng thở dài, thấp giọng nóileech_txt_ngu: Chu Hào rấtbot_an_cap nhiều nhà, ta cũng không biết đêm nay hắn ở đâu. Cậu cái máy Tiểu Linh Thông của ta , ta có thể giúp cậu dò hỏi một .
Trần Học Văn hơi chút do dự.
Ngô Lệ Hồng nói: Yên tâm đi, mạng ta vẫn đangbot_an_cap nằm trong tay mà. Bán đứng cậu cũng gì cho ta, cậu nghĩ ta thực sự không sống nữa sao?
Trần Học Văn không nghi nữa, chiếc Tiểu Linh Thông của Ngô Hồng ra. Để tránh bịbot_an_cap theo dõileech_txt_ngu, lúc bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được Ngô Lệ Hồng, cậu đã tháo cả pin của máy ra.
Ngô Lệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hồng lắp pin , vừa mở máy lên thấy có mấy tin nhắn gửi tới. liếc nhìn, sắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt lập tức biến: Trần Văn, xảy xảy ra chuyện rồi! Chu Hào đã bắt Lý Nhị Dũng, người khố cậu!
Sắc mặt Trần Học đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biến, cậu giật lấy điện thoại, chỉ thấy đó có mấy nhắn.
Những tin nhắn do những khác nhau gửi tới. Trong đó có tin nhắn củavi_pham_ban_quyen Hạ Phi hỏi Lệ Hồng đã đi đâu. Xem chừng sau khi Trần Học Văn đưa Ngô Lệ Hồng ra khỏi quán netnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Phi cũng đã cất công tìmvi_pham_ban_quyen kiếm một phen. Tuy nhiên, Hạ chỉ gửi duy nhất, có vẻ hắnleech_txt_ngu cũng không thực sự để tâm đến Lệ Hồng lắm.
Trần Học Văn lật xuống cuối cùng, phát hiện một tin nhắn của Chu tới. Trên đó viết: Thông báo cho Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Học Văn, Lý Nhị Dũng đang ở trong tay tao!
Không còn nghi ngờ gì nữa, Chu thiếu này chính là Chuvi_pham_ban_quyen . Hắn Trần Họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Văn đãvi_pham_ban_quyen bắt Ngô Lệ Hồng , nên mới gửi nhắn này vào máy ả, nói trắng ra là cho Trần Học Văn xem.
Văn mày, cậu không chuyện lại liên lụy Lý Nhị Dũngvi_pham_ban_quyen. Sau khi cha mẹ quavi_pham_ban_quyen đời, người thân duy nhất mà cậu coi trọng chỉ còn lại người bạn nối . Giờ đây Hào bắt Nhị Dũng đi, chẳng khác nào nắm thóp được điểm yếu chí của cậu.
Chắc chắn là sau khi bị Trần Họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Văn ám , Chu đã trong lòng, dùng Lý Dũngvi_pham_ban_quyen ép Trần Học Văn phải lộbot_an_cap diện.
Trầnleech_txt_ngu Học Văn cầm điện thoại trầm tư một lát, cùng vẫn bấm gọi vào sốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Hào. Điện thoại vài liền có máy, đầuleech_txt_ngu dây bên kia truyền đến nói đắc ý của Chu Hào: Ồ, bạn cũ à, tôi cứ là không liên lạc được với cậu nữa chứ.
Trần Họcbot_an_cap Văn hít sâu một hơi, trầm nói: Chu , đây là giữa tôi và cậu, không liênvi_pham_ban_quyen quan gìleech_txt_ngu đến Lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhị Dũng, thả nó ra!
Chu Hào cười hảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Bạn cũ à, ngheleech_txt_ngu cậu nói thế thì vui rồi. Nếu nhờ thằng bạn này của cậu, chắc tôi nói với cậu một câu cũng khó. Thả nó ra? thì tôi còn tìm bằng niềm tin ?
Trần Học Văn nghiến răng: Rốt cuộc cậu muốn làm gì?
Chu Hào thản nhiên: giản thôi. Tôi chỉ muốn làm công dân tốt, phối hợp với đội pháp luật làm việc. cần ngoan ngoãn đi tự thú, chịu sự trừng phạt của pháp luật, là xong chuyện.
Trần Văn mày lại, một khi tay đội thực thi pháp luật, chắn sẽ phải đối mặtbot_an_cap với ánleech_txt_ngu tử hình. Nhưng nếu không làm vậy, Lý Nhị Dũng cũng sẽ nguy .
Trần Học Văn suy nghĩ lúc rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giọng: Chu Hào, cậu đừng quên Ngô Lệ Hồng và Triệu vẫn còn ở tay tôi. Tôi dùng haivi_pham_ban_quyen người đổi lấy Lý Nhị Dũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Chu Hào phá cười: Trần Học Văn, đầu bị cửa à? Hai đó chớt liên quan gì đến tôi?
Sắcleech_txt_ngu Trần Học xanh mét, cậu không ngờ Chu Hào lại tình đến thế. Bên , Ngô Lệ Hồng khổ, đây là tình huống ả đã lường trước từ lâu.
Trần Văn mày, đại não xoaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyển cực nhanh, cậu phải tìm cách giải quyết tình cảnh khốn này. chợtleech_txt_ngu, cậu ra một việc, lạnh lùng nói: , cậu thực sự nghĩ tôi thú cậu có thể nhởn nhơ ngoàibot_an_cap pháp luật sao? Nói cho cậuvi_pham_ban_quyen biếtleech_txt_ngu, bản báo cáo khám tử thi mà cha tôivi_pham_ban_quyen lấy đi vẫn còn sao lưu. Bản sao đó hiện đang ởbot_an_cap trong tay ! Cậu muốn tôi đi tự thú? Được thôi! Nhưng hậu quả thế nào thì cậu tự đi mà nghĩ!
Lời này khiến Chu lập tức im lặng. Một lúc , hắn mới cười lạnh: Trầnleech_txt_ngu , định lừa tao à? Nếu thực sự bản sao lưuleech_txt_ngu, cần gì phải đi ám sát tao? Nếu có, chẳng phải mày đi tố cáo tao từ rồi , còn đây nhảm gì?
Trần Học Văn đáp: Nếu cậu tin đừng nói nhảm nữa. Tôi không cứu đượcleech_txt_ngu Lý Nhị Dũng, nhưng bản sao lưu này cũng để cậu phải chôn chung với tôileech_txt_ngu rồi!
Nóivi_pham_ban_quyen xong, Trần Văn trực tiếp cúp . Một lát sau, điện thoại lại reo, là Chu gọi .
Học Văn bắt , đầu dây bên là giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói tức tối của Hào: Họ Trầnvi_pham_ban_quyen kia, mày rốtvi_pham_ban_quyen cuộc mày muốn làm gì?
Trần Học Văn lạnh : Tôi muốn sống!
Hào ngẩn ra: Mày ý mày là sao?
Học Văn : Đơn giản thôi. Tôi muốn giúp tôi xóa sạch tội trạng, tôi muốn đượcvi_pham_ban_quyen sống tiếp. Tôi còn muốn một khoản tiền, một khoản rất lớn.
Chu Hào lặng một rồi bảo: ra chỉ yêu cầu thế thôi . Đơn thôi, tôi chẳng có gì ngoài tiềnbot_an_cap. Trần Học Văn, nếu cậu sự có thành ý, ta mặt nói chuyện cho kỹ, thấy sao?
Lệ Hồng ở bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cạnh lập tức đầu, hiệu cậu đừngvi_pham_ban_quyen nghe Chu Hào. Trần Học vờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như không thấy, bình đáp: Đượcleech_txt_ngu.
Chu Hào lộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rõ vẻ phấn khích, lập tức chỉleech_txt_ngu. Trần Học Văn ghi nhớ vị trí, cúp máy, trong mắt lóe lên tia hàn mang.
Ngô Lệ Hồng sốtbot_an_cap sắng: Trần Học , cậu điên rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net à? Cậu định đi gặp mặt nói chuyện với Chu Hào thật sao? Cậu có biết bênvi_pham_ban_quyen cạnh có bao nhiêu người không? để hắn thấyvi_pham_ban_quyen cậu thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng khácbot_an_cap nàovi_pham_ban_quyen tự tìmleech_txt_ngu đường chớt!
Trần Học nhìn Lệ Hồng, bình tĩnh : Tôi biết. Nhưng không cònvi_pham_ban_quyen chọn nào khác. Tôi chỉ cơ hội này thôi, vả lại tôi không thể đểbot_an_capleech_txt_ngu Nhị Dũng vì tôi mà gặp chuyện trắc.
Lệ Hồng lênvi_pham_ban_quyen: Thế là định tự đầu lưới à? Trong tay cậu gì cóbot_an_cap báoleech_txt_ngu khámbot_an_cap nghiệm tử thi, đến chỗ Chu Hào, hắn nhất không tha cậu đâu!
Học hít sâu một hơi: Vậy thì xem mạng ai !
Cậu tắt điện , sau dán miệng Ngô Lệ Hồng lại. Khi chuẩn đưa Ngô Lệ Hồng vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hầm khoai langvi_pham_ban_quyen, cậu khựng một chút. nhìn ả sâu sắc, cùng nới lỏng dây thừng trên và xé bỏ nửa băng .
Chỉ cần cô dùng sức vẫynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tầm vài tiếng là thoát được . Lúc đó gọi điện cầuvi_pham_ban_quyen cứu!
Nói xong, cậu đưa Ngô Lệ Hồng vào hầm khoai lang. Ngô Lệ Hồng nằm trong hầm, nước giàn giụa, liều mạng lắc đầu ra hiệu cho cậu đừng . Trần Văn không nói thêm lời nào, lấy đá hầm lại, dứt khoát quay người rời đi.
Trở lại khu nội thành, Trần Học Văn đến mộtvi_pham_ban_quyen cửa hàng quần áo một áo khoác . đó cậu ra chợ mua hai bình , hai chai ngoại, một túi vôi bột, một kính lớn và tấm da bò. Trên đường đi, cậu còn tiện tay lấy trộm hai con dao lọc xươngleech_txt_ngu.
Sắm sửa xong xuôi, cậu tìm đến không người ở ô đểvi_pham_ban_quyen chuẩn bị trang cho nay. Cậu đổ hết rượu ngoại , rót vào trong. Sau đó, cậu nhét hai con dao xương vào trongleech_txt_ngu rượu. Cậu cố chọn loại chai có miệng lớn để dao có dễ dàng chovi_pham_ban_quyen vào. Nhãn giấy dán quanh chai vặn chenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con dao bên trong. Dầu rót vào chai, nếu không nhìn kỹ không phát hiện điểm bất thường.
Chuẩn bị xong vũ khí, cậu cởi lớp áo bên trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra, dùng tấm da bò quấn quanh người làm mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bộ giáp đơn giản, rồi mặc lại áo và khoác thêm áo da bên ngoài. Cậu đổ vôi vào túi nilon, lót vào trong tất rồi xỏ vào giày. cũng thêm nhiều vôi bột trong tay áo và ống quần.
Cuối cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Trần Học lấy một đoạn vải quấn chặt vào hai bàn . Khi mọi thứ đã sàng, quỳ xuống hướng phía , cung kính dập đầu ba cái thật mạnh.
Cha, mẹleech_txt_ngu, phù hộbot_an_cap cho con tối nay giếtbot_an_cap được Chu Hào, báo thù hận cho hai ngườileech_txt_ngu! Con sẽ sớm xuống gặp hai người thôileech_txt_ngu!
Nói xong, cậu mang theo những đó, thân một mình đi tới biệt thự của Chu Hào giữa rơi trắng xóa. Trên lớp tuyết dày đặc còn lại dấu chânbot_an_cap của mình cậu, dấn thân một tử thần, côbot_an_cap độcvi_pham_ban_quyen định!
Ở ngoại ô phía Tây Bình Thành có căn biệt độc lập với khuôn viên cực kỳbot_an_cap rộng lớn. Bên biệtvi_pham_ban_quyen thự có một rộng mẫu, nằm tách biệt hẳn những ngôi làng quanh, vốn làleech_txt_ngu một nơi tưởng để cá thư giãn.
biệt thự này chính là bất sản của nhà Chu , cũng là nơi cha thường xuyên lui tới. Nơi Chu Hào hẹn gặp Họcvi_pham_ban_quyen Văn chính là tại căn biệt thự . Sở dĩ chọn nơi đây chủ yếu là vì địa thế hẻo lánh, có xảy ra động tĩnh lớn đến đâu cũngbot_an_cap chẳng ai hay biết.
Chu Hào mặt xám xịt, dẫn theo một đámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hạ bước vào biệt thự, trầm giọng căn dặn:
Lát thằng ranh đó , định phải giữ nó đây!
Nhớ , tối nay tuyệt đối được để nóleech_txt_ngu sống sót rời chỗ này, rõ ?
Tám tên sĩ đồng loạt gật đầu, người bọn đều theo vũ khí, đãbot_an_cap sàng để giết người. Bốn tên theo Chu Hào lên lầu, tên còn lại tản ra xung biệt thự, tuần tra dưới lầu.
Đợi suốt hơn hai tiếng hồ, mãi đến khi Chuvi_pham_ban_quyen bắt đầu mất kiên , vệ sĩ dưới lầu mới tin : Trần Học Văn đến rồi!
Chu phấn chấn hẳn lên, lập tức đứng dậy, đi tới bênbot_an_cap cửa nhìn xuống. Trongbot_an_cap sân biệt thự, một bóng ngườivi_pham_ban_quyen đang chậm rãi đibot_an_cap trênvi_pham_ban_quyen lớp tuyết dày. Chu ra ngay người bên dưới chính lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trần Văn. Hắn không khỏi rỡ, tức nháy mắt ra hiệu cho đám thuộc hạ.
Tên vệ sĩ hiểu ý, rút điện thoại ra gọi cho những tên khác, ra lệnh chặn đứng đường lui, không để Trần Học Văn có cơ hội chạy thoát.
Trần Họcleech_txt_ngu Văn đến giữa sân thì đột nhiên dừng , ngẩng đầu nhìn vị tríbot_an_cap tầng hai. Sắc mặt Chu Hào hơi biến đổi, lẽ nào Trần Học Văn đổi ý bỏ chạy? Đám vệ sĩ rục chuẩn bị xông ra.
Lúc này, Trần Học ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đột nhiên lên tiếng: Chu Hào, ra đây!
Hào nhíu mày, bước ra ban công, cười nói: Bạn cũ, cuối cùng cậu tới rồi! Bên ngoài lạnhleech_txt_ngu lắm, vào nhà rồi nói chuyện.
Vẻ Trần Học Văn lạnh lùng, trầm giọng : Lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhị Dũng đâu? Thả nó ra trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã!
cười: Chà, sao mà vội vàng thế? đã, thương xong cả rồi tính, lát nữavi_pham_ban_quyen tao sẽ cho xe đưa về!
Trần Văn lạnh lùng, không chút dự đáp: Thả ra, bằng không bây giờ tôi sẽleech_txt_ngu chạy ngay! Chu Hào, nếu mày nghĩ có bắt được tao cứ việc thử !
Chu Hàovi_pham_ban_quyen nhìn Trần Học Văn đang đứngleech_txt_ngu giữa , không khỏi cau mày. Qua mấy sự việc gần đây, hắn nhận Học vô cùng trơn tuột. khoảng cách này, người của hắn chưa chắc bắt cậu. Một khi để Học Văn thoát, muốn dẫn dụ cậu đến lần nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ chẳng dễ gì.
Chu Hào suy nghĩ lát rồi phẩy tay lệnh cho thuộc : Thả Lý Nhị Dũng ra!
Tên thuộc hạ ngẩn ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Nếu thả Nhịvi_pham_ban_quyen Dũng, phải sẽ không còn đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net uy hiếp Trần Học Văn sao?
Chu Hào nói: cái gì? Lý Nhị Dũng một tay chân, căn bản không chạy nổileech_txt_ngu. Trần Học Văn theo nó chẳng khác mangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo gánh nặng, sao thoát được?
Tên hạ lập tức hiểu ra, sắp người thả Lý Nhị Dũng.
Lý Nhị Dũngvi_pham_ban_quyen bị đẩy ra giữa sân, trên người đầy vếtleech_txt_ngu máu, xem ra lúc bắt đây đã chịu không ít khổ cựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Thế nhưng, Lý Nhị Dũng hoàn tâm đến những điều đó. Khi thấy Trần Học Văn trong sân, anh ta sững , rồi chống gậy, khóc nức nở chạy về phía cậu.
trơn trượt, Lý Nhị Dũng mới chạy vài đã ngã sóng soài. Anh ta quẳngbot_an_cap cây sang một bên, mặc kệleech_txt_ngu thươngleech_txt_ngu ở chân, cố gắng bò cạnh Trần Học , ômbot_an_cap chặt lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậuleech_txt_ngu gào khóc: Mẹ kiếp, mày chưa . Tao cứ tưởng mày chớt rồi, hu huvi_pham_ban_quyen
Nhìn bộ dạng xúc động của em, Trần Họcbot_an_cap Văn cũng không khỏi cảm động. Cậu vỗ vai Lý Nhị Dũng, : Anh em, để chịu khổ rồi. Thôi, mày đi trước đi, ở đây cứleech_txt_ngu để giải quyết!
Nhị Dũngleech_txt_ngu túm chặt áo Trần Vănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn: Mày phét cái gì ! Tao là loại người tham sống sợ ? Đây không phải chuyệnleech_txt_ngu của riêng mày, là chuyện của cả hai chúng ta!
Nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong, anh ta quayleech_txt_ngu đầu nhìnvi_pham_ban_quyen Chu Hào, chửi bới : Thằng chó họ Chu kia, đến đây! Tao không sợ bọn mày đâu! nay tao liều mạng vớivi_pham_ban_quyen bọn mày !
Chu Hàobot_an_cap hừ mũi khinh bỉ, lạnh lùng nói: Bạn học cũ, người muốn tao đã thả rồi. Bây giờ vào được chưa?
Lý Nhị Dũng lập tức kéo áo Trần Học : Đừng vào. này nhiêu người trong nhà, vào là tiêu đấy.
Trần Học Văn sâu một hơi, vỗ Dũng lần nữa: Tao tự mực. em, mày đi đi.
Lý Nhị Dũng cuống quýt: không đi!
Trần Học siếtleech_txt_ngu chặt cổ tay anh , nghiến nói: lờibot_an_cap ! Mày còn có cha mẹ , còn emleech_txt_ngu trai em gái, không giống tao đâu. Ra ngoài mà sống tốt, ít nhất cũng thắp đốt giấy cho tao chứ!
Nóivi_pham_ban_quyen xong, Trần Học Vănleech_txt_ngu dứt khoátleech_txt_ngu đẩy ra, lớn : Hào, cho người đưa nóbot_an_cap đi, tôi mình vào nhà!
Chu Hào phẩy tay, lập tức có mấy tên vệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.netnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ bốnvi_pham_ban_quyen phía lao tới. Hai tên trongbot_an_cap số đó xông đến bênleech_txt_ngu cạnh Học Văn, trực tiếp ra tay ấn chặt cậu. Trần Học Văn không hề phản kháng, chỉ Chu Hàobot_an_cap: Đưa Dũng ra ngoài!
Chuvi_pham_ban_quyen Hào suy nghĩ giây lát rồi gật đầu. Những còn lại lập nhấc bổng Lý Nhị Dũng đang gào khóc lên, ném ra ngoài cổng . Lý Nhị vật , đập cửa gào thét, chẳng ai mảy may tâm.
Dưới sự vây quanh của vệ sĩ, Trần Học Văn bình thản bước vào thự. Học Văn đã vào đại sảnh, Hào mừng rỡ, lập tức chỉ đạo thuộc hạ khóa trái cửabot_an_cap lại. Sau đó, hắn phấn khích chạy từ trên lầu xuống.
Nhìn Trần Học Văn từ xa, Chu Hào cười lớn: cũ, cuối cùng cũng có thể nói chuyện rồi. Sao hả? Thứ tao muốn đã mang chưa?
Trần Học Văn bình : Màyvi_pham_ban_quyen tao chắc? Thứ đó tao có thể mang trựcleech_txt_ngu tiếp theo người được?
Chu nổi trận lôi đình, chỉ thẳng mặt Trần Học Văn quát lớn: Mẹ kiếp, mày muốn giở trò gì? Trần kia, mày tao thật sự sợ cái là bằng chứng của mày sao? Tao nói cho mày biết, chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cần mày chớt, vụ án này sẽ kết thúc. đó dù có đưa bằng chứng ra cũng chẳng truy cứu đâu, hiểu chưa!
Hắn vừa vừa bước về phía giữa đại sảnh. Khi chưa kịpbot_an_cap đến trước mặt Trần Học Văn, tên vệ sĩ đã lập tức Chu Hàovi_pham_ban_quyen lại.
Thiếu gia, đừng lại gần hắn vội. Để bọn em khám người đã, thằng ranh có mang theo vũ khí!
Chu Hào nhớ lại lần suýt bị giết đó, tức dừng bước, phẩy tay: Khám người.
Đám vệ sĩ phía sau xông khống chế Trần Học Văn, bắt đầu lục soát. Sau một hồi thấy gì, một chỉ vào hai bàn tay quấn băng của Học Văn: Trong tay quấn cái gì đây?
Học đáp: quabot_an_cap bị thương một chút, băng bó lại thôi.
Tên vệ không hỏi , tối qua Học ám sát Chu Hàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là có bị thương. Hơn nữa, tay quấn thành thế này cũng giống như thể vũ khí bên .
Trần Học Văn mang theo hai hộp giấy cũng vệ sĩ lấy sang một bên. Một tên hộp rabot_an_cap, bên trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rượu ngoại thì ngẩn người: Cái gì đây?
Trần Học liếcbot_an_cap mắt: Rượu ngoại đấybot_an_cap, không nhận à?
Chu cũng sờ: Rượu ? Học Văn, mày không mang thứ tao cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà lại mang hai rượu ngoại đến đây là ý gì? Saoleech_txt_ngu, tặng quà cho tao à? Ha ha ha
người xung quanh đều cười rộ lên, chẳng ai ý rằng thứ đựng chai thực không phảileech_txt_ngu rượu ngoại. Trần Học thầm quan những người quanh, số lượng kẻ địch cũng như địa trong nhà, suy nghĩ phương án đối phó.
Ngay khi cậu đã chuẩnvi_pham_ban_quyen sẵn sàng để ra tay, phòng đột nhiên mở toang. Theo sau đó, thêm vài người từ bên ngoài bước vào. Dẫn là một đàn bụng , chính là của Chu Hào Chu Vạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thành.
Hào ngẩn người: Ba, sao ba lại tới đây?
Vạn Thành lườm hắn một cái: Tao không đến thì đêm dọn dẹp đống rối này cho mày?
Hào ngạc : chuyện gì ạ?
Chu Vạn Thành lạnh lùng nói: Nếu mày định giết ranh này thì phải nhổ cỏ tận , không để lại họa. lại mấy cái , mày không sợvi_pham_ban_quyen sau rước họa vào thân à?
Chu Vạn Thànhleech_txt_ngu vừa nói phẩy taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tức có mấy người từ ngoài cửa bước . kẻ còn mang theo ba người . Ba người đó lầnbot_an_cap lượt chính là Lý Nhị Dũng, Ngô Lệ , và cả trong trạng hônbot_an_cap mê!
Nhìn thấy ba người này, sắc mặt Trầnvi_pham_ban_quyen Học Văn biến đổi dữ dội. Cậu không ngờ rằng, cái là nhổ cỏ tận gốc Chu Vạn Thành lại nhắm vào ba người !
ba ngườibot_an_cap này, Chu Hào kinh ngạc: Ba, hai này chẳng bị Trần Học Văn bắt đi sao?
Sao ba tìm được bọn họ?
Chu Vạn đáp: nhóc họ Trần dùng máy của Ngô Lệ Hồngvi_pham_ban_quyen gọi điện cho mày, tao sai người tín hiệu nên mới tìm được bọn chúng.
Chu Hào vỡ lẽ, cười : Ba, đúng là càng già càng cay!
Thành lườmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn một cái: Sau này việc thì dùng cái não một chút.
Cả ba này đều biết Trần Học Văn đến tìm mày.
Mày đã muốn giết Trần Học thì phải giải quyết bọn chúng, sao có thể để lại nhiều hậu họa như vậy?
Chu Hào khôngbot_an_cap mấy để tâm: Ba, hóa ra bavi_pham_ban_quyen bọn họ à.
Xì, không sao đâu.
Ngô Lệ Hồng người của con, còn thằng Triệu Đống kia nhận tiền của rồi.
có thằng Lý Nhị Dũng , quay về mà dám ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói tung, con sẽ xử nó ngay lập tức, không có hậu họa .
Chu Vạn Thành trừng nhìn trai: Tao , mày làm việc còn non xanh lắm.
Mày thực sự tin con ả Lệ Hồng này thành sao?
Chu Hào ngạc nhiên: Ý ba là gì?
Chu Vạn hít một hơi, trầm nói: Tốibot_an_cap nay tao nhận được tin, hóa ra chính con Lệ Hồng này đã đem chuyện về bản báo cáo nghiệm tử thi đầu tiên cho cha của Trần Văn.
Nếu không lão già đó sao có thể biết được chuyện báo cáo đầu tiên?
Nghe thấy này, đầu Trần Học Văn như nổ tung, không tựvi_pham_ban_quyen được mà nhìn về phía Ngô Lệ Hồng.
Cậu không ngờ Lệ Hồng lại ra chuyện vậy.
Điều này thực sự khiến cậu không tàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào hiểuleech_txt_ngu nổi.
Ngô Lệ Hồng đã giúp Chu Hào hãm hại cậu, tại sao lại kể bản cáo cho cha cậubot_an_cap? làm việc này chẳngvi_pham_ban_quyen phải thuẫn sao?
Chu Hào thì ngẩn người, hoặc hỏivi_pham_ban_quyen: Ba, không thể nào chứ?
Chu Thànhbot_an_cap thất vọng nói: Mày vẫn không tin à?
Người của đã phục dữ liệu chiếc điện thoại của Trần Học Văn, tra ra được tin nhắn Ngô Lệ gửi cho lão.
Sắc mặt Hào biến đổi dữ dội, hắn giận dữ nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngô Lệ , : Con , có thế không?
Sắc Lệ Hồng tái mét, cô ta hít sâu một hơi, nghiến nói: Phải, là tôi làm đấy!
Chu Hào nổi trận lôi đình, liên mấy cái vào mặt Ngô Lệ , gầm lên: Mẹ kiếp, mày bị điên à? Tao chobot_an_cap mày bao , mày đâm sauvi_pham_ban_quyen tao?
Mẹ , lúc đó chính mày cầm tiền taovi_pham_ban_quyen mua nhân chứng, kết quả cũng chính mày đâmleech_txt_ngu dao saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lưng tao, mày rốt muốn cái ?
Ngô Lệ Hồng bị đánh đến sưng hai bên má, ta nhổ ra một ngụm máu, nghiến răng mắng: Cút mẹ mày đi Chu Hào, mày tưởng bà đây ham mấy đồng tiền bẩn của mày chắc?
Nếu không phải sợ mày giết người khẩu, tao thèm vào giúp mày mua chuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứng à?
Phải, tao là loại bà lăng loànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền, nhưng tao cũng là con người!
Nhìn thấy cha mẹ Trần Học Văn quỳ gối bên cầu đám nhân chứng đó, tao thực sự không chịu nổi sự cắnbot_an_cap rứt của lương !
Trần Học Vănbot_an_cap nhìn Ngô Lệ Hồng, trong mắt không khỏi thêm vài phần kinh ngạc.
Cậu không ngờleech_txt_ngu rằng gái ăn chơi bị coi thường này lại có một mặt cương trực vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến vậy.
Có thể cô không phải cô gái tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng ít nhất cô vẫn còn lương tâm!
Hào tức điên người, lại tát thêm mấy cái mặt Ngô Lệ Hồng: Mẹ kiếp con điếm, là tự đường chớt!
Lát nữa tao giếtleech_txt_ngu thằng Trần Học Văn xong sẽ sống cả mày luôn!
Ngô Lệ Hồng dùng sức phun một máu vào mặt Hào: Tới đileech_txt_ngu, đây không sợ màybot_an_cap!
Hào điên tiết đấm đá túi bụi vào người Lệ Hồng, nhưng cô không ngừng chửi bới, không hề có ý ngậm miệng.
Chu Vạn Thành đến trước mặt Trần Học Văn, lạnh lùng nói: Mày chính Trần Học ?
Học Văn nhìn khiến gia đình mình tan nát trước mắt, trong lòng đau đớn đến cực điểm.
Ông hạileech_txt_ngu tôi thê thảm thế này mà lạileech_txt_ngu không ra sao? Trần Học Văn lạnh lùng hỏileech_txt_ngu vặn lại.
Chu Vạn Thành cười khẩynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầy khinh bỉ: Trong mắt tao, mày chẳng bằng một con kiến, việc gì phải biết ?
Được rồi, tao cũng chẳng rảnh hơi nói nhảm mày.
Thành ra đi, báo cáo khám nghiệm tử thi đầu tiên để ởleech_txt_ngu đâu?
Trần Học Văn không trả lời.
Chu Vạn Thành cười lạnh: Không muốn trả ?
Sao hả? Màyleech_txt_ngu thực nghĩ một chứng hạvi_pham_ban_quyen bệ được tao?
Mày Chubot_an_cap Vạn có thể trở một trong người giàu nhất Bình Thành này lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dựa vào cái gì?
Nói cho mày biếtbot_an_cap, đừngbot_an_cap nói là báo cáo đó, cho dù mày có đưa ra nhiều bằng chứng hơn nữa, tìm được nhân chứng nữavi_pham_ban_quyen, màyleech_txt_ngu làm gì được tao đâu!
Thế lực sau tao không phải hạng người mày có thể tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tượng đâu.
Tao muốn vờn chớt mày giống giẫm chớt một con kiến thôi, hiểu chưa!
Chu Vạn nói xong, tiếp phất : Được rồi, nếu không nói thì tao cũng không ép.
Mấy , xử nónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , lát nữa khênh ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài giải .
Nói đoạn, Chu Vạn Thành lại ghé sát Trần Học Văn, cười hắc hắc: Thấy hai thằngleech_txt_ngu kia không?
mẹ mày là do tụivi_pham_ban_quyen nó xử lý đấy.
mày cũng chớtleech_txt_ngu trong tay tụi nó, với nhà mày mà , cũng như có đầu cuối.
, taoleech_txt_ngu đối xử nhà mày không chứ, ha ha ha
Vạn Thành cười cười ngạo nghễ, mắt tràn đầy vẻ ý và miệt.
Đôi Trần Học Văn trong nháy mắt trở nên đỏ ngầu.
Cậu nhìn trừng hai đã sát hại cha mẹ mình, trong mắt ngập tràn sát !
Chu Vạn Thành!
Văn bất ngờ gầm lên một tiếng giận dữ.
Chuleech_txt_ngu Thành cười khẩy: Sao hả? Giờ muốn khai rồi à?
Rất , muộn rồi!
Taonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn biết cáo nữa, chỉ giết sạch , xác phi tang cho rảnh nợ, ha ha ha
Trần Học Văn nhìn chằm chằm Chu Vạn Thành, giọng nói lạnh thấu xương: Tôi chỉleech_txt_ngu muốn ông một điều.
Dù tôi kiến, nhưng khi bị dồn vào cùng, sẽ cắn ông !
chớt người, nhưng cũng sẽ khiến ông phải !
Vừa dứt , Học Văn ngột hành động.
Cậu vùng thoát khỏi hai kẻ bên một cách bất ngờ, lao về bên kia.
Thấy tìnhvi_pham_ban_quyen cảnh đó, sắc mặt Chu Vạnvi_pham_ban_quyen Thành biến đổibot_an_cap, quát: cửa lại, đừng để nó chạy !
vệ ở lập tức khóa cửa , hơn mười tên bảo vệ trong phòng cũng lập tức xông lên, chuẩn bị vây Học Văn.
Trần Học Văn chạy vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà lao thẳng tới một tên bảo vệ khác.
Tên đó đang hai chaivi_pham_ban_quyen rượu ngoại mà Trần Học Văn mang .
Thấy Trần Học Văn lao về phía mình, gã bảo vệ lập tức bày thế bị công.
Tuy nhiên, Trần Văn chẳng hề tấn công gã mà giật phắt lấy hai chaivi_pham_ban_quyen rượu trên tay .
Trầnvi_pham_ban_quyen Học đập mạnh hai chai xuống sàn, tiếngbot_an_cap thủy tinh vỡ vụn vang lênbot_an_cap, bên trong đổ lênh láng khắp mặtbot_an_cap đất, hai con daovi_pham_ban_quyen lóc xương cũng ra.
Trần Văn lăn lộn trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sàn, nhặt lấy hai con , đồng thời để dầu ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cậu mặc áo , dínhbot_an_cap lên lớp da khiến cơ thể trở nên trơn tuột.
Những dảivi_pham_ban_quyen vải quấn chặt trên tay cậu lúc này phát tác dụng.
Cậu luồn chuôi vào trong dải vải, quấn chặt lấy haivi_pham_ban_quyen con dao lóc xương, nắm chắc lòng bàn tay.
Đây là nghiệm Trần rút ra được sau chiến tối qua.
Trong lúc , tay dính máubot_an_cap sẽ rất trơn, vũ khí rấtvi_pham_ban_quyen dễ bị tuột khỏi tay.
Dùng vải chặt thì sẽ ra sự cố vậy nữa!
Vừa làm xong nhữngleech_txt_ngu việc đó, một tên bảo vệ phía sau đã xông tới, tung đá thẳng vào Họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Văn.
Thế nhưng, Trần Học đang dính đầy dầu, cú đá trúng vào người cậu liền bị trượt đi. Tên bảo vệ không những không đá ngã Trần Học Văn mà còn tự mình trượt chân ngã ngay mặtleech_txt_ngu cậu.
Trần ra tay cực kỳ dứt , con dao lóc xương nhanh như chớp đâm vào tên bảo , sau đó mạnh tay hất cái, cắt đứt cuống họng gãleech_txt_ngu.
phun ra xả, tên bảo vệ ôm cổ, toàn thân run rẩy ngã xuống đất, dần dần bấtbot_an_cap động.
Đám đông xung ban đầu vốn chẳng coi Học Văn ra gì, nhưng khibot_an_cap thấy cậu giếtleech_txt_ngu người gọn gàng như , sắc mặt ai nấy đều thay .
cũng biến sắc, gầm lên: Mẹ kiếp, lấy vũ khí, chém chớt nó cho tao!
Đám đông xung đồng loạt rút vũ khí, từ từ bao vây Trần Học Văn từ bốn .
Trần Họcleech_txt_ngu Văn cầm haivi_pham_ban_quyen conbot_an_cap dao lóc xương, nhìn .
chuẩn bị sát, Trần Văn đột ngột xoay người vòng, hai tay vung mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, từ trong hai ống áo bay ra hai sương trắng, bao trùm lấy đám xung quanh.
Luồng sương trắng đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính là vôi bộtleech_txt_ngu mà Trần Văn giấu sẵn ống tay áo!
Bị vôi bột bao , khôngvi_pham_ban_quyen kịp nhắm , vôi bay vào mắt liền gào thảmleech_txt_ngu .
Những kẻ khác dù nhắm mắt cũng hoàn toàn không được tình hình xung quanh nữa.
Trần Học Văn nhân cơ hội đó, đeo kính vào xông lên, cầm dao lóc thẳng vào giữa đám đông!
Cặp kính Trần Học Văn chuẩn bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẵn vẫn có chút tác dụng, nhất che chắn được lớp vôi bột kia.
Hơn nữa, lúc nãy cậu đã bôi rất nhiều dầu lên ngườivi_pham_ban_quyen, ngay cả và mắt cũng đầyvi_pham_ban_quyen .
Vôi vốn có thể lauvi_pham_ban_quyen sạch bằng dầu, nênbot_an_cap cậu không hề bị ảnh hưởng.
Đám vệ đề phòng, mắt đều bị vôi làm bị thương, căn không nhìn thấy xung quanhleech_txt_ngu.
Cộng thêm dầu lênh láng mặt đất, không ít kẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngã nhào trong hỗn loạnvi_pham_ban_quyen, hiện trường vô cùng nhếch nhác.
lúc đám vệ sĩ nhắm tịt mắt né tránh, Trần Học Văn vào giữa đám đông.
Xông lên đầu tiên là hai gãleech_txt_ngu sĩ đang điên dụi mắt. Vôi bột vào mắt gặp nước khiến chúng đau đớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng, chẳng còn tâm trí đâu mà đến xung quanh nữa.
Trần Học Văn lao đến trước mặt đó, không chút dự vung hai con dao lọc xương cổ chúng.
Hai tên này bước theo vết xe đổ củavi_pham_ban_quyen kẻ đó, đổ rụpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống đất, máu tươi từ cổ phun ra xối xả, bộ dạng thê thảm.
Nhưng Học Văn không dừng lại, tiếp tục lao vềleech_txt_ngu phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mục tiêu tiếp theo.
Chu Vạn Thành đứng đằng xa nên không bị vôivi_pham_ban_quyen bột văng trúng.
Lão tận mắt chứng kiến đám vệ sĩ rơi vào hỗn loạn, lại thấy thêm kẻ bị Trầnvi_pham_ban_quyen Học hạ sát, khỏi giật kinh hãi, vội vàng gào thét.
Này, đừng quan tâm mắt nữa, mau ngăn thằng nhóc họ Trần kia lại!
nó áp sátvi_pham_ban_quyen, nếu không mày chớt hết đấy!
Đám vệ cũng nghe thấy tiếng thét thảm thiết của đồng bọn, biết tình ổn.
Thế nhưng, lúc này chúng không cách nào mở mắt nổi, chỉ có cầm dao chémvi_pham_ban_quyen loạn xạ để tựvi_pham_ban_quyen .
vệ sĩ vốn đứng sát nhau, việc mắt chém bừa khiến tình càng thêm hỗn , có vài tên chính người của mình trúng.
Trần Văn khom người lách qua đám đông, dao lọc xương tiếp cắt đứt cổ thêm ba nữa.
Cứ vậy, trênvi_pham_ban_quyen mặt đất đã nằm la liệt sáu gã vệ sĩ.
Trong sáu tên , một nửa đã ngừng thở.
Động mạchleech_txt_ngu bị cắt đứt, kịp cầm máu thì coi nhưleech_txt_ngu không còn hyvi_pham_ban_quyen vọng sống sót.
Lần này ra tay, Học thể nói là tàn độc đến cực điểm.
lẽ, nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kẻ này đều là nhữngbot_an_cap kẻ đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hại chớt cha mẹ cậu, tự nhiên sẽ không dành cho chúng chút lòng dung nào!
Vạn Thành trơbot_an_cap mắt nhìn đàn em lần lượt ngã , mày không khỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Cứ đà này, e là đám tay chân của lão đều sẽ chớt dưới tay Trần Học Vănleech_txt_ngu.
Với thủ đoạn người ghê của hắn, lát nữa chắc chắn sẽ không tha cho lão.
Vạn nhìn xung quanh, tủ rượu ở phía , lập tức nảy ra ý định.
vội vàng gọi Hào: nhi, mau, tủ rượu!
Chuleech_txt_ngu Hào phản ứng lạileech_txt_ngu, vội vàng về phía rượu, định rượu ra rửa cho đám sĩ.
Ngô Lệ Hồng thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy, đột nhiên lao lên, vật ngã Chu Hào xuống đất.
Chu Hào không ngờ đàn bà này đường mình.
Hắn đấm mạnh vàoleech_txt_ngu Ngô Hồng, chửi rủa: Con đĩ , buôngvi_pham_ban_quyen ra!
Cú đấm ả chảy máu mũi miệng.
Thế nhưng, nhất quyết không buông, dốc sức ôm chặt lấy Chu Hào không cho hắn chạy.
Chu Hào điên vùng vẫy, liên đấm đá Lệ Hồng, nhưng ả vẫnleech_txt_ngu không buông tay, hắn cách nào khác, kéo lê ả lết về phía tủ rượu.
Phía bên kia, Vạn tới định lấy rượu.
Lý Nhị Dũng nén đau , nhảy lò cò một chân lao về phía Chu Thành, ôm chặt lấy lão, khiến lão không thể tiếp tủ rượu.
Phía Trần Học Văn, cậu vẫn đang công đám vệ sĩ.
Tuy nhiên, tình cậubot_an_cap cũng chẳng khá hơn nhiêu.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay