Sân bay thành phố X.
Bạn dự định tự xe xuyên qua khu vực không người (No Manleech_txt_ngu’s Land), dịpleech_txt_ngu nghỉ phép đành phải cùng.
điều cô không ngờ tới là chuyến đi này còn thứ ba.
“Tiêm Tiêm chưa ngắm phong cảnh ở đó, cô ấy muốn đi cùng chúng ta mở mang tầm mắt. Dù sao xe cũng chỗ trống, em đừng để tâm làm gì.” Lục Ngạn vừaleech_txt_ngu nói vừa xếp những vật tư đã chuẩn bị sẵn xe.
Bùi Tiêm Tiêm nhìn sắc mặt khó coi của Thiên Doãn, ngậpvi_pham_ban_quyen ngừng lên : “ là , mình đi nữa nhé? A Ngạn, cậu đi Thiên Doãn là được rồi.”
“Em nói cái gì vậy? Thiên Doãn đâu người nhỏ nhen như thế, đúng không Thiên ?” Lục Ngạn cười nói, quay sang nhìn Lạc Thiên , nhưng mắt lại hiện rõ sự không hài lòng.
Lạc Thiên Doãn nén cục tức trong lòng, nhưng lại, nếu cô không đi thì tám chín mười Lục Ngạn sẽ đi riêngleech_txt_ngu với Bùi Tiêm Tiêm.
lập tức, Lạc Thiên Doãn nhẫn nhịn: “Vậy trên đường ba người thay phiên nhau lái, ít nhất cũng đỡ mệt.”
“Nhưng mình không biết lái xe.” Bùi Tiêm Tiêm lí đáp, rồi quay sang nhìn Lục mặt đầy tủi .
Lục Ngạn tức nhíu mày nhìn Lạcbot_an_cap Thiên Doãn: “Thiên Doãn, sao thế hả? Tình hình của Tiêm Tiêm em không ? ấy từng bị xe , tâm có ma nên căn bản đâu có học bằng .”
“Làm khó cho anh quá nhỉ, chuyện này tôi không biết anh lại nắm rõvi_pham_ban_quyen lòng tay.” Lạc Thiên bắt cáu.
Lục Ngạn chột , nhưng vẫn gân cổ lên cãi: “Đó là do em không đủ quan tâm! Tiêmleech_txt_ngu bị bắt mười bavi_pham_ban_quyen năm, sau khi trở về ai mà chẳng xa? Bình thường em bận rộn tối mặt, chẳng phải đều Tiêmbot_an_cap Tiêm ở chămleech_txt_ngu hai bác sao? Em đừng có hẹp hòi như nữaleech_txt_ngu.”
“ hẹp hòi?” Lạc Thiênleech_txt_ngu tức bật cười, “Tôi thấy là anh đến cô ta quá mức rồi đấy.”
“Được rồi, anh muốn đây cãi nhau với em. Ra chơi thì vui vẻ chút không saovi_pham_ban_quyen? Thôi thôi, lên xe đi.” Lục Ngạn nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong, đi thẳng vào ghế lái.
Lạc Thiên Doãn là nuôi của nhà họ Lạc. năm tuổi, cô đượcleech_txt_ngu nhận nuôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vì cùng đóvi_pham_ban_quyen gái ruột của họ Lạc bị bọn buôn người cóc.
Mãi đến năm tuổi, khi Lạc Thiên Doãn nghỉ về nhìnbot_an_cap Bùinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiêm Tiêmbot_an_cap, mới biết thiên kim thật sự lưu lạc bên ngoài đã được thấy. Trong giới thượng lưu lúc này mới đồn đại chuyện khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải con ruộtleech_txt_ngu, mà chỉ là đứa con nuôi “chim tu hú chiếm tổ chim khách”.
Nhưng Ngạn thanh mai trúc mã lớn lên cùng cô lại không để những điều đó. Anh đã đứng ra bảo vệ khi cô bị người đời dè . lúc ấy cô có chẳng ai bảo vệ, nhưng cô vẫn cảm động.
Vì thế, vào sinh nhật năm hai mươi tuổi củavi_pham_ban_quyen anh, anh tỏ tình, Lạc Thiên Doãn đã đồng ý.
Thoáng chốc ba năm quavi_pham_ban_quyen, Lạc Thiên Doãn ngờ chàng trai từng coi là cả thế giới giờ đây lại trở nên xa lạ đến thế.
Khi tiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào khu vực người, nhìn phong cảnh tuyệt đẹp ngoài cửa , tâm trạng bội của Thiênbot_an_cap Doãn dần được chữa .
Ban đêm, độ ở giảm mạnh, ngủ xe không thoải nên mọi thường dựng lềubot_an_cap.
Thấy Lục Ngạn xong một chiếcbot_an_cap lều đôi rồi nghỉ tay, Lạc Doãn nhíu mày: “Sao chỉ có cái lều?”
“Tiêm Tiêm gầy lắm, ngủ chung với chúng ta rồi. Hơn nữa hoang vu lánh này, cô gan nhỏ.” Lục Ngạn thản nhiên đáp.
Nghe vậy, Bùi Tiêm Tiêm ở bên cạnh cũng thuậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước đẩy : “Dù sao cũng là khu người, đổi lại là Thiên Doãn chắc cậu cũng sợ . cậu không sợ dựng riêng một cái lều cho cậu mình nhé?”
“Nói linh tinh gì đấy, mau qua đây làm đồ ăn đi.” Lục Ngạn ngoài miệng trách móc nhưng trongleech_txt_ngu mắt lại tràn ý cười cưng chiều.
“ tôi ngủ một mình, trừ khi cô trở bạn gái của Lục Ngạn.” Thiên Doãn lạnh lùng nói.
Tiêm Tiêm sượng . Lục Ngạn thấyleech_txt_ngu vậy liền xót xa, sang quát Lạc Thiên : “Em phải thôi! Cả ngày không thể nói chuyện tử tế được à? Cũng Tiêm Tiêm tính tình tốt thèm chấp nhặt với em.”
Lạc Doãn tức đến đau dày, bữa chẳng ăn được bao nhiêu liền chui vào lều đi ngủ.
Nhưng cô không ngờ, tỉnh dậy, cô thấy hai người kia đâu.
Cách đó xa, trên bãi sỏi.
Những âm thanh vụnleech_txt_ngu vỡ, đứt quãng vang lên dưới bầu sao, tạo nênvi_pham_ban_quyen một “phong cảnh” đầy nhục dục giữa chốn hoang vu.
Sau mộtbot_an_cap triền miên đến kiệt , Bùi Tiêm Tiêm với đôi mắt ngấn nước nhìn Lục , hơi vẫn hổn hển chưa dứt: “ Ngạn, anh xem nơi này tứ phía lặng, sao anh dám ‘ăn’ em đây chứ?”
giọng nũng câu dẫn đó, Lục Ngạn cảm thấy bụng dưới ran: “Cái đồ tiểu yêu tinh này, chẳng phải do em quyến anh sao?”
“Nói bậy, người ta chỉ là sợ hãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, anh cùngleech_txt_ngu mà” Bùi Tiêm Tiêm cười khúc , nhưng khi mắt lướt vai Lục Ngạn, cười củaleech_txt_ngu cô tắt ngấm.
Chưa nhận ra sự bất thường, đầu óc Ngạn vẫn còn mụ mẫm dục vọng: “Nhưng gan em lớn thật , sợ cô ta saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?”
xong, thấy Bùi cứ nhìn chằm chằm ra sau lưng mình, Ngạn tò mò quay đầu lại
Không thì thôi, vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn một cái suýt chút nữaleech_txt_ngu hắn sợ đến ra quần.
Chỉ thấy phía sau hai người, đốm sáng lục đang nhìnbot_an_cap chằm chằm. Đó là một con sói hoang trưởngvi_pham_ban_quyen thành, ánh mắt sắc lẹm đang khóa lấy con mồi.
Cũng may tầm mắt chỉ thấy con. Sói cô độc thì còn cơ sống sót, chứ gặp cả bầy sói thì coi như xong đời.
“ sợ, chúng từ lùi lại. hoang rất thận , bình tĩnh đối mặt với nó, đừng chạy từ từ thôi, nóvi_pham_ban_quyen không dám tấn công ngay đâu.” Lục dù có tìm hiểu chút kiến thức, vừaleech_txt_ngu trấn an Bùi Tiêm Tiêm nhíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dần về lều trại.
Nhưng con không bỏ đi mà cứ lẳng lặng bám họ.
Lục Ngạn xem có gọi Thiên Doãn dậy không, nhưng Bùi Tiêm Tiêm đã kịp ngăn lại: “Aleech_txt_ngu Ngạn, nếubot_an_cap gọi Thiên Doãn dậy, cậu ấy sợ hãi hét lên chắn sẽ chọc giậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sói.”
“Em nói đúng. Chúng ta lùi vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xe trước. Ở đâyvi_pham_ban_quyen gần lềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá, lỡ Thiên Doãn nhìn thấy sói chắc chắn sẽ hoảng loạn.” Lục nói từng câu từng chữ nghe như đang lo cho gái, nhưng Bùi Tiêm Tiêm nghe xong chỉ cười khẩy trong lòng.
Cô ta vạch trần, nấp sau lưng Lục , dần dần lùi phía cửa .
Khi Lạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thiên Doãn kéo cửa raleech_txt_ngu, cảnh tượng đập vào mắt cô chính là màn này.
lẽ nhận ra con sắpleech_txt_ngu trốn thoát, sói hoang đột ngột lao tới tấn công.
Chỉ trong tích tắc, Lục Ngạn vàleech_txt_ngu Tiêm Tiêm bung cửa lao tọt vào trong xe.
Con sói vồ hụt, đập mạnh vào cửa xe. Lục mất mật, lúc đâu còn tâm trí nào lo cho côvi_pham_ban_quyen gái đang ở trong lều, hắn đạp mạnh chân , lái xe vút đibot_an_cap.
Khoảnh đó, Lạc Thiên Doãn trơ trọi đối mặt với dã thú, trái tim cô toát.
Con sói phát hiện ra Lạc Thiên Doãn, bước ép sát phía cô.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Lạc Thiên Doãnleech_txt_ngu nhanh tay kéo khóa lều lại, trốn tiệt trong.
Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhớ từng đọc tài khoa phổ biến nói rằngbot_an_cap sói hoang thường không tấn công người trong . Bởi vì sói là loài động vật có tính cảnh giác rất cao, một con người trốn vào vật thể kín như , nó không xác định được bên trongvi_pham_ban_quyen nguy hiểm hay khôngleech_txt_ngu nên sẽ không động suy nghĩ.
Nhưng lý thuyết làleech_txt_ngu một chuyện, thực tế lại là chuyện khác. Lạcvi_pham_ban_quyen Thiên Doãn sợ đến mức tim đập run.
Mãi đến khi xác định con sói không công , mới phào nhõm, bật đèn , tay nắm chặt con nhỏ tìmvi_pham_ban_quyen được trong ba lô.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, bên ban đầu còn có động, nhưng dầnvi_pham_ban_quyen dần im bặt.
Dù vậy, Lạc Thiên Doãn vẫn không dám ra ngoài. Cô cứ thủ trong lềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho đến tận sáng hôm sau.
Khi bước ra khỏi , con sói đã biến tăm.
Thay đau buồn, Lạc Thiên cảm thấy nộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều hơn. Người bạn trai yêu nhau ba năm trời lại nhẫnleech_txt_ngu tâm bỏ mặc giữa chốn hoang vu để chạy trốn một .
Hơn nữa, tối qua cô đã nhìnbot_an_cap rõ, Lục Ngạn và Bùi Tiêm Tiêm quần áonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xệch. Trước khi gặp sói, quỷleech_txt_ngu mới biết kẻ đó trò mèo gì.
chút vàbot_an_cap nước uống ỏi còn lại vào ba lô, Lạc Thiên Doãn bỏ lại chiếc lều cồng kềnh. Điện thoại không có sóng, cô chỉ còn cách đeo ba lô đi bộ dọcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo đường quốc lộ.
Ở một , Lục Ngạn đỗ xe đường, hốc mắt đỏ hoe.
“A , chuyện này không trách anh được. huống hôm qua, chỉ có thể là mệnh Doãn không tốt.” Bùi Tiêm khẽ thở dài.
“Thiên Doãn sợ như thế Đáng lẽ lúc anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên chặn con sói để cô ấy chạy cùng em.” Lục Ngạn nghẹn ngào.
“Nhưng đó là sói ! Hồi nhỏ anh từng bị chó becgie cắn nên có bóng ma tâm lý, đâu phải anh cố ý rơi ấy.” Bùi Tiêm Tiêm dịu dàng ủileech_txt_ngu.
Nhìn Bùi Tiêm Tiêm mặt, Lụcleech_txt_ngu Ngạn do : “Haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là chúng ta quay lại tìm côleech_txt_ngu ấy xem sao?”
“Anh nghĩ tới chưa, lỡ như cậu chuyện rồi, máu tanh có thể dẫn dụ cả đàn sói tới. Lúc đó không chỉ cậu ấyleech_txt_ngu, cả chúng ta cũngbot_an_cap không nổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu.” Bùi Tiêm tỏ vẻ lo lắng.
“Em nói đúng. Ít nhất chúng ta còn mang tin cô ấy gặp nạn về, không để cô ấy trở mất tích danh. Nghe nói người chết không xác thì linh không thể siêu .” Lục Ngạn nói.
Nghe vậy, Bùi Tiêm Lục Ngạn với vẻ mặt đầy cảm động: “A , anh đối với Thiên Doãn tốt thật đấy, còn lo cậu ấy không được siêu thoát. Anh thếbot_an_cap này, làm em ghen với cậu ấy quá đi .”
“Dùbot_an_cap sao cũng là bạn gái anh màvi_pham_ban_quyen.” Lục Ngạn bất lực .
Cũngbot_an_cap may Lạc Doãn nghe thấy cuộc đối thoại của cặp đôi “điên tình” này, không dù cô cũng phải bật dậy phóng cho đứa haileech_txt_ngu con dao phẫu thuật.
Bên này, Lạc Thiên Doãn đi bộ ròng hơn ba tiếng đồng , nắng gay trên đầuleech_txt_ngu khiến da nõn của cô đỏ lên.
Đúngvi_pham_ban_quyen lúc này, sau có một chiếc xe tải lớnvi_pham_ban_quyen chạy tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lạc Thiên Doãn không nghĩ ngợi nhiều, vộileech_txt_ngu vẫy tay xin đi nhờbot_an_cap.
Tuynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên, cô biết rõ sự loạn lạc ở khu vực không người này. Chỉ khi nhìn thấy hai người trên xe tải có khuôn mặt thật thà, chất phác, không kẻ xấu, cô mới mở lời: “ chú, cháu muốn nhờ xe ra khỏi khu vực , tiền nong thế nào cũng được ạ.”
Ban nhìn xa, tài xế chỉ thấy mộtvi_pham_ban_quyen cô vẫy xe.
giờvi_pham_ban_quyen nhìn gần, xinh đẹp của Lạc Thiên khiến gã sững . Chạy xe trên tuyến này mấy , đây là đầu tiên gã gặp được “hàng phẩm” vậy.
Gã ravi_pham_ban_quyen Lạc Thiên Doãn thiếu tiền, chắc không giống mấy cô đileech_txt_ngu du lịch bụi dùng xác để đổivi_pham_ban_quyen chuyến .
mà thì sao chứ?
sau đó, tài xế tên Vương Cường nở nụ cườibot_an_cap thật thà: “Lên đi cháu, ra đường gặp khó khănbot_an_cap giúpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhau là chuyện thường mà.”
Gã liếc mắt ra hiệu cho đứa cháu trai ngồi bên cạnh. thanh niên tầm hai mươi tuổi mặt hơi đỏ, mở cửa xe: “Cô lên đi.”
“Cảm ơn nhiều.” Lạc Thiên Doãn cườibot_an_cap biết ơn, nắm lấy tay cậu thanh niên trèo lên xe.
Suốt đường, trong lúc trò chuyệnleech_txt_ngu, Thiên Doãn cốvi_pham_ban_quyen tình tiết lộ mình là bác sĩ ngoại khoa, nhưng sinh ra trong cảnh sát nòi. Bố mẹ, chú cảnh sátbot_an_cap.
Cường đang lái xe nghe vậy, trongbot_an_cap lòng cũng có chút kiêng dè.
Nhưng cũng chỉ là một chút kiêng dè thôi.
Bữa trưa, Thiên khéo léo từ chối đồ của họ, lấy lương khô mình ra ăn.
Đến chập tối, xe dừng lại bên đường. Thấy họ dựng lềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trại, Lạc Thiên Doãn nhận ra sắp đến, cô : “ ơi, tốileech_txt_ngu nay cháu ngủ được không ạ?”
“Thế không được, trên xe toàn là hàng hóa bọn chúbot_an_cap, lỡnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cháu lái xe chạy mất thì sao?” Vương Cường từ chối ngay .
“Chìa khóa chú cứ giữ, chỉ cần hé cửa kính cho chút không khí là được.” Thiên .
Đến này, Vương Cường chẳng giấu giếm nữa: “ hôm lạnh lẽo thế này, tối nay ba người ta lều, sưởinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho nhau.”
“Chú à, chú đùa nữa, cháu đã là cháuleech_txt_ngu sẽ trả .” Giọng Lạc Thiên Doãn lạnh xuống.
“Tiền ở chốn khỉ ho cò gáy này thì dụng gì? Muốn sống thì ngoãn hầu hạ bọn tao. Cũng mắn , đây xe bọn tao chạy thường có bốn năm người, cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân hình nhỏ bé nàyleech_txt_ngu của mày chưa chắc đã chịu đâu. Hôm nay chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có hai cháu tao, mày phụcleech_txt_ngu vụ cho tốt, cũng chỉ là chuyện một hai tiếng đồng hồ thôi.” Vương Cường nói vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dùng ánhvi_pham_ban_quyen mắt trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trụi quét lên người Thiên Doãn.
Lạc Thiên Doãn siết chặt cán dao trong túi, từ lùi lại
Thấy cô định chạy, Vương chẳng hề vội vã: “Mày chạy đi, chỗ này cái gì cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiếu, có ăn thịt người không thiếu . Rời khỏi bọnvi_pham_ban_quyen tao, cứ đợi mà làm cho sóibot_an_cap.”
Vương Cường dọa thế là Lạc Thiên Doãn sợ, gã , Lạc Thiên Doãn thà bị sói ăn còn hơn.
Thấy cô quay đầu bỏ chạy thật, Vương Cường vội hô hào thằng cháu đuổileech_txt_ngu theo.
“Con ranh này, tính tình cũng liệt thật. Đợi bắt được , ông đây chơi chết thôi.” Vương Cường chạy vừa chửi đổng.
Bên cạnh, đứa trai vẫn còn chút lương : “Chú Haileech_txt_ngu, hay là thôi đi? Cô ấy không tình nguyện mà.”
“ hàng ngon thế này mày lái xe mấy chục nữa cũng chắc gặp đâu. Gặp rồi mà không ‘’, có mà làleech_txt_ngu thằng ngunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.” Vương Cường .
Nhưngvi_pham_ban_quyen bọn họ không , Lạcvi_pham_ban_quyen Thiên Doãn chạy nhanh sóc.
Ngay khi Lạc Doãn suýt bị bắt , xa xuấtbot_an_cap hiện bóng dáng hai con sói hoang.
“Mẹ kiếp! Có ! mau!” Vương Cường kéo giật thằng cháu quay đầu chạy thục mạng. Dù vẫn quan trọng hơn nữ.
Lạc Thiên Doãn cũng nhìn thấy haileech_txt_ngu con sói, nhưng cô đã không còn đường luileech_txt_ngu, cắn đổi hướng thục .
Nhưng tốc độ của người sao đọ lại dã thú. Chưa chạybot_an_cap được bao xa, Lạc Thiên Doãn đã bị hai con sói đuổi kịp.
Con sói đầu chồm lên từ phía sau, vồ cô xuống đất. Ngay sau đóleech_txt_ngu, một cơnbot_an_cap đau xé thịt truyền đếnleech_txt_ngu đùi.
“!” Thiên Doãn lênbot_an_cap đaubot_an_cap đớnleech_txt_ngu, lý trí mách bảo cô phải phản kháng.
Giây tiếp , cô nắm chặt cán , đâm mạnh vào con sói cắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chặt đùi mình.
Bị đau, con buông miệng, nhưng cơnbot_an_cap càng kích thích bản tính hung dữ của nó.
Đối mặt với sự tấnbot_an_cap công liên tục củaleech_txt_ngu con sói, Lạc Thiên Doãn chỉ biết nắm chặt vũ khí duy nhất trong tay, điên đâm vào da thịt chúng.
Cái giá phải trả là trên người cô chồng chất vết thương. Dốc hết sức bình sinh, cô mới may mắn giết chết được một con.
Ngay khi cô tưởng mình bỏ mạng đây, con sói hai đang lao tới bỗng bị ai đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đập văng sang mộtbot_an_cap bên.
Một nói trầm thấp, lạnh lùng vang lên bên tai: “Không sao chứ?”
Lạc Thiên Doãn ngỡ ngàng nhìn ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàn ông vừa xuất hiện. Đập vào mắt cô là đôi mày kiếm sắc bén như dao sự tàn nhẫn dứt khoát khi anh ra tay với con sói đang chồm dậy tấn công lại.
Cơn đau trên người kéo cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về thực . Lạc Thiên tự trách mình thần vào lúc nước sôi lửa bỏng thế này.
Khác với Lạc Thiên Doãn, người đàn ông tuy tay không tấc sắt, chỉ bằng nắm đấm to như cái bao cát, anh đãbot_an_cap đánh cho sói kêu ẳng ẳng, cuối cùng hãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không dám tiến lên, cụp đuôivi_pham_ban_quyen quay đầu chạy mất
Giải quyết , Lục Vân quay lại nhìn cô gái đầy tích trên mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đất. Anh vừa định đưa ra đỡ thì thấy mũivi_pham_ban_quyen đã thẳng phía mình
“Tôivi_pham_ban_quyen không có ác ý.” Lục Vân Tranh thu tay lại, vẻ mặt nhạt, “ thấy cô cầnbot_an_cap giúp đỡ thôi.”
Lạc Thiên Doãn cũng nhậnleech_txt_ngu ra phản phòng vệ của mình hơi thái quá, lập tức thấy xấu hổ: “ lỗi, phản xạ tự thôi.”
“Hiểu được.” Lục Vân Tranh nói , dứt quay lưng đi
Hành động này khiến Lạc Thiên Doãn cuống lên, cô cắn răng cố đứng dậy định đuổibot_an_cap .
Nhưng vết thương đùi quá sâu, cô vừa bước được một bước, chân đã mềm nhũn, ngã sóng soài đất.
Cú ngã thứ khiến cơn đau trời, mắt cô trào ra không kiểm được.
Nghe thấy tiếng động phía sau, Lục Vân Tranh dừng bước. Vốn dĩ thấy cô cảnh giác như vậy, định không lạivi_pham_ban_quyen gần .
Nhưng rõ ràng, hình của cô rất tệleech_txt_ngu.
Thấy côbot_an_cap đau đến phát , đành quay lại, đi đến trước cô: “Có bạn đồng hành ?”
“Cóbot_an_cap nhưng bọn họ bỏ tôi rồi.” Lạc Thiên Doãn cụp mắt, giọng nói thoáng cô đơn.
Lục Vân Tranh nghe vậy, mày nhíu chặt. Vứt bỏ một côleech_txt_ngu gái nơi này chẳng khác nào đẩy người ta vào miệng sói.
đưa vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phía Lạc Thiên Doãn. này, cô không còn phòng bị nữa.
“Xe tôi đằng kia. Nếu cô rời khỏi đây thì có đi cùng chúng tôi.” Vân Tranh nói.
Nghe thấy hai chữ “chúng tôi”, tim Lạc Thiên Doãn đập thót cái.
Nhưng nhìn người đàn trước toát lên vẻ chínhvi_pham_ban_quyen , lại vừa cứu mạngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Tuy nhiên, nghĩ hai gã đàn ông lái xe tải ban nãy, trông họ cũng thà lắm ?
cùng, Lạc Thiên Doãn quyết định đánh cược phennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Bởi nếu cược mà ở lại đây, chắc chắn là .
Cònbot_an_cap nếu vừa thoát khỏi miệng sói chui vào hang , thì cùng lắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng là chết thôi.
Vân Tranh nhàng bổng Lạc Doãn lên. anh, chút trọng lượng này của cô thấm tháp gì.
Xe đỗ cách đó không xa. Thấy Lục Vân Tranh người đi tới, ngườivi_pham_ban_quyen đàn ông ở ghế bước xuống: “Lục đội, Hổ Tửbot_an_cap rồi.”
Nghe vậy, lòng Lục Vân Tranh chùng xuống: “Tôi biết rồi.”
Lục đội?
Nghe hô , Lạc Thiên Doãn lờ mờ đoán phận của .
Chiếc xeleech_txt_ngu dã này có bảy chỗ. Cô được đặt ở ghế sau, nhưng ở hàng ghế phía sau có một đàn ông đang , đỏ bừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chắc là Hổ Tử mà họ nhắc tới.
Lạcleech_txt_ngu Thiên Doãn im lặng, từ lúc lên xe khôngleech_txt_ngu hề nói một lời, cả khi lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ từ ba cũng nhẹ nhàng hết .
Trời sắp tối , nhưng xe vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Lạc Doãn thấy lạ bèn hỏi: “Các anh định tìm chỗ nghỉ ngơi sao?”
Người lái xe tên làvi_pham_ban_quyen Bách Minh Huy, đột nhiên nghe tiếng con gái mới sực nhớ trên xe có thêm một hành khách.
Thấy Lục Vân Tranh ghếvi_pham_ban_quyen phụ đã nhắm mắt dưỡng thần, không có ý mở miệng, Bách Minh đành trả thay: “Không nghỉ nữa, bọn tôi lái thông đêm khỏi . Bạn tôi thương, cần đến bệnh viện lý gấpbot_an_cap.”
Nghe vậy, mắt Lạc Thiên Doãn sáng lên: “Là ngoại ?”
“Đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy.” Bách Minh Huy không nói .
“Tôi ngoại . Nếu vết không , tôi thể xử lý sơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .” Thiên Doãn đề nghị.
“Nghiêmleech_txt_ngu trọng , cô không được đâu.” Minh Huyvi_pham_ban_quyen đáp.
này, Lục Tranh đang nhắm mắt bỗng mở bừng mắt ra, nhìn cô qua chiếu hậu khi cô nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình là bác sĩ.
mặt lấm bùn đất do lăn lộn đất, nhưng nếu nhìn kỹ, ngũ quan cô vô cùng tế xinh đẹp.
Rõ ràng cô rất cảnh giác. Sau khi thoát hiểm lênleech_txt_ngu xebot_an_cap, dù có nước ngay cạnh, cô vẫn không mặt, thậm chí còn cố bôi thêm chút bẩn lên.
Lạc Thiên Doãn hậu tri hậu giác nhận mắt của Vân Tranh. Khi chạm phải mắt anh, anh khôngleech_txt_ngu hề né tránh, lại khiến cô sợ hãi vội đầu xuống.
Thấy , Lục Vân Tranh đánh giá: Gan cô gái này lúc to lúc thật khó lường.
Thực chứng minh, Lạc Thiên Doãn đúng là đang sợ.
Một gáivi_pham_ban_quyen ở giữa ba người đàn ông , một đang bệnh, bảoleech_txt_ngu không sợ là dối.
“Tôi thấy các anh có y tế, nếu chỉ làleech_txt_ngu lý thương, nặng một chút tôi cũng làm được” Lạc Doãn khao khát chứng minh trị lợi dụng mình.
Vân Tranh nhìn sự khao khát đó, nên khi Bách Huy định từ , anh đã lên tiếng trước: “Vết thương do đạn bắn, xử lý được không?”
“Súng?” Là công dân của một đấtbot_an_cap nước cấm đạn, Lạc Thiên thực sự bất ngờ.
Nhưng cô chỉ ngạc nhiên giây rồi bình tĩnh lại: “ vị trí cụ thể. Vị trí khác nhau thì độ khó và độ nguy hiểm khi lý cũng khác nhau.”
“Trông còn trẻ lắmbot_an_cap.” Lục Vân Tranh nhận . Ngành y nổi là thờivi_pham_ban_quyen gian học tập kéo dài.
“Anh yên tâm, tuy tuổi tôi không lớn nhưng tôi đã nghiệp tiến sĩ .” Thiên Doãn đápleech_txt_ngu.
“Tiến sĩ? Không thể ?” Bách Minh Huy nghi ngờ, cảm Thiên Doãn đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chém gió.
“Không có gì là không thể. Từ thành tích tôi đã xuất sắcleech_txt_ngu, nhảyleech_txt_ngu liên tục, học từ nhân tiến sĩ. các anh không tin, đợi có mạng có thể tra cứu.” Lạc Thiên Doãn hề hoảng loạn, vì đó sự thật.
Bách Minh Huy lúc này mới phục sát đất: “Học bá à”
biết rằng, một tên học dốt hắn cực kỳ học bá.
“Cô xem thử đi, vết của có xửvi_pham_ban_quyen lývi_pham_ban_quyen được không.” Lục Vân ra lệnh.
Lạc Thiên Doãn vâng một tiếng, chống lên ghế nhích ra hàng sau. Dưới sự nhắc nhở của Tranh, cô kiểmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tra vị trúng đạn.
Tiền Hổ bị ở bụng. Vân Tranh đồng đội chỉvi_pham_ban_quyen xử lý sơ sài, hiện băngbot_an_cap gạc đã thấm đẫmvi_pham_ban_quyen máu.
Lạc Thiên Doãn kiểm tra thuốc trong hộp y tế. Phải công nhận họ chuẩn khá đầy , lại còn có cả một lọ thuốc gây tê cục bộ.
Vì Thiên Doãn khẳng mình làm được, Lục Vân Tranh và Bách Huy tìm một chỗ khuất gió, tranh thủ trời chưa tối hẳn để dựng lều.
Lều dựng xong, Thiên Doãn được Lục Vân Tranh bế vào trong
Ngồi yên vị trong lều, Lạc Thiên Doãn quan sát xung quanh: “Cũng , đưa vàovi_pham_ban_quyen đây đi.”
“Không vội.” Lục Tranh đáp.
Tay Lạc Doãn đang mở hộpvi_pham_ban_quyen y tế khựngbot_an_cap lại, nhưng cô vẫn cố ra bình tĩnh: “ nhanh lên thì hơn, anh khôngvi_pham_ban_quyen lovi_pham_ban_quyen cho trạng của bạn mình sao?”
Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Tranh nhìn tấmleech_txt_ngu lưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơi đờ của Lạc Thiên Doãn, chiêu hỏi: “Trước cô nhờ xe ai không?”
Lạc Thiên Doãn nắm chặt cáivi_pham_ban_quyen nhípleech_txt_ngu tay, khẽ “ừ” tiếng.
“Không cần cảnh giác đâu, chúng tôi là quân nhân.” Lục Vân Tranh nói.
Dù Lạc Thiên Doãn đã chút suy đoánvi_pham_ban_quyen, nhưng nghebot_an_cap chính miệng anh nói ra, cô mới phàobot_an_cap nhẹ nhõm.
nhân, đối với , là sự tại đáng tin cậy nhất.
anh, quả thực rất khí chất củavi_pham_ban_quyen một quân nhân.
Thấy Lạcleech_txt_ngu Thiên Doãn có vẻ thả lỏngbot_an_cap , Lục Vân Tranh nói : “Cô xử lý vết thương củaleech_txt_ngu mình đi, đồ trong cứ dùng thoải . Xong xuôi rồi hẵng lo Hổ Tử.”
Lạc Thiên Doãn không ngờ Lục lại lo lắng vết thương trước.
Thựcvi_pham_ban_quyen ra vết đùi cô không , nhưng côbot_an_cap biết bèo nước gặp nhau, nên cô định bụng giúp họ trước mới thuốc sau.
Không ngờ lại sẵn để cô tự chữa trước
đàn ông nàybot_an_cap tuy lạnh lùng khó gần, kiệm , nhưng lại tin cậy đến lạ.
nhiên, có chuyện vẫn phải hỏi cho rõ: “Cái tôi có thể một ítvi_pham_ban_quyen thuốc ?”
Hỏi xong, Lạc Thiên Doãn ngập ngừng giải thích thêm: “Với mức độ thuốc tê này và vết thương đạn bắn của bạn anh, dù có dùng cả lọbot_an_cap thì anh ấy vẫn sẽ đau. So với việc dùng hai phần ba lọ cảm đau chắc cũng chênh lệch một chút. Cho nên, có thể”
Yêu cầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này chính Lạc Thiên Doãn nói ra cũng thấy ngại, nhưng bắt cô tự khâu sống vết thương của mình mà không thuốc tê, cô thực sự
Lục Vân Tranh tức đoán côvi_pham_ban_quyen định dùng thuốc tê việc : “Được, đó cô tự sắp xếp.”
“Cảm ơn anh, Lục .” Lạc Thiên Doãn cười rạng rỡnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cả người lên vẻ tươi sángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Trước đó, ấn của Lục Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tranh về cô là một cô gái có tâm lý phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị mạnh, nhưng rất bình tĩnh. Côbot_an_cap hiểu rõ trao đổi ích cách tốt nhất vệ bản thân.
Bình tĩnh, lý trí và cả sự quậtvi_pham_ban_quyen cường.
Nhưng rồi, anh phát hiện ra, có lẽ đó chỉ là một mặt của cô. cô , mắt chứa ánh nắng, rực rỡ đến chói người.
“ đội? Anh sao ?” Lạc Thiên Doãn nghiêng đầu, thắc mắc nhìn ngườibot_an_cap đàn ông bỗng dưng ngẩn ngơ.
“Không sao.” Lục Vân Tranhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thu tâm trí, “Tôi ngoài lấy nước cho cô, cô lau rửa sạch đivi_pham_ban_quyen, thuật cũng đảm bảo vệ sinh.”
Lạc Thiên Doãn gật , nhìn theo bóng lưng Lục Vân rời khỏi lều.
Giờ thì cô yên tâm rồi. Đợi cô về nhà, món nợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ tính sổ sòng phẳng với Lục và Bùi Tiêm Tiêm.
Thấy Lục Vân Tranh từ trong lều đi ra, Bách Huy đang lên bếp đun hỏi: “Đội trưởng, có nên cho cô bé ăn chút gì rồi hãy làm việc không? Bụng đói lỡ tay run cầm dao không thì sao?”
Lục Vân Tranh đúng là quên mất chuyện uống: “Cậu nấu nhiều cháo một chút cho cả cô ấy và Hổ Tử, tôi bảo cô ấy xử lý vết thương củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình trước đã.”
“Đúng rồi, tôi suýt quên cô ấy cũng đang bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Vẫn là Lục đội của chúng ta thương hoa tiếc .” Bách Huyleech_txt_ngu trêu chọc.
“Da ngứa hảbot_an_cap?” Lục Vân lườm.
“Không dám, không .” Miệng nói không dám nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thái độ thì như “ dám lắm đấy”.
Trước khi lý vết thương, Lạc Thiên Doãn nước Lục Vân Tranh mang vào để sạch mặt mũi chân tay. xong, đen
“Không rửa , chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy sợ mình làm nhiễm trùngvi_pham_ban_quyen thươngbot_an_cap của bạn anh ấy mất.” Lạc Thiên Doãn bầm.
Khi Lục Vân Tranh mang nước nóng vào lần nữa, Lạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Doãn ngẩng đầu nhìn anh: “Xử lý thương trên ngườibot_an_cap tôi mất hơn một tiếng, anh giúp anh hạ vật lý đi nhé.”
“Khôngleech_txt_ngu uống thuốc hạ sốt à?” Vân Tranh hỏi.
“Nói sao , nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net uống thuốc trước khi gây mê thìbot_an_cap thể làm tăng phản ứng phụ thuốc, hoặc ảnh hưởng đến hiệu quả của .” Lạc Thiên chuyên .
Nghe vậy, Lục Vân Tranh không hỏi thêm nữa.
Tuy nhiên, khi bước khỏi lều, trong đầu Lục Vân Tranh lại hiện lên mặt đã sạch Lạc Doãn. Anh từng đoán cô xinh đẹp, nhưng không ngờ lại đẹp đến mức nàyleech_txt_ngu
Bách Minh Huy cầm một cái khăn bông thấm nước đi tới, thấy Lục Tranh định vào lều, vội ngăn lại: “Côvi_pham_ban_quyen ấy đang xử lý vết thươngvi_pham_ban_quyen.”
Anh không quên vết thương nặng nhất của cô nằm ở đùi, muốn xử lýbot_an_cap chắc chắn phải
Cho nênleech_txt_ngu, không tiện đàn ông .
“ biết, nhưng ấy rửa vết thương trong lều chắc chắn cần khăn thấm nước tốt. Chỗ ta thiếu thốnvi_pham_ban_quyen đủ thứ, nhưng cái khăn thì cũng phải cấp cho người ta ?” Bách Minh Huy nhétvi_pham_ban_quyen cái khăn vào tay Lục Vân Tranh, “ đi nấuleech_txt_ngu mì đây, đội trưởng, khăn giao cho anh đấy.”
Bách Minh Huy nóivi_pham_ban_quyen có lý, Lục Vân Tranh suy một chút rồi quay lại .
Khileech_txt_ngu nghe tiếng Lục Vân Tranh hỏi vọng , Lạc Thiên Doãn đang định cởi quần, may chưa tay đến thế.
Dừng độngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tác lại, cô lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lọi hộp thuốc: “Vào đi ạ.”
“Khăn này nước tốtvi_pham_ban_quyen.” Nói , Lục Vân Tranh đưa khăn cho Lạc Thiên rồi quay người đi thẳng.
“Cứng nhắc thật.” Lạc Doãn lầm bầm, nhưng trong lòng thấy an tâmbot_an_cap lạ .
Gặpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải nói nhiều thì khéo cô còn lo lắng hơn.
Thế này là tốtbot_an_cap nhất, rất an toàn.
Nhưng bắt đầu vết thì Lạc Doãn không cười nổi nữa, đến mức nước trào ra.
Mấy vết xước hay vết cắn nhỏ trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người, cô răng chịubot_an_cap đựng còn đượcleech_txt_ngu.
Nhưng vết rách ở đùinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vừa dội nước vào là đau tim , người run bần bật.
Tay run, chân run, nước mắt rơibot_an_cap lã .
Không kiểm soát được cảm xúc, khóc vừa rửa vết thương, mồm rủa tên khốn Lục phân tán sự chú ý.
Dùleech_txt_ngu vậy, sau mấy lượt làm sạch, mắt cô đã sưng húp khócbot_an_cap.
Nhìn thịt bịvi_pham_ban_quyen xéleech_txt_ngu rách, nghileech_txt_ngu ngờ gì nữa, nếu lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó không con sói nhả miệngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chắc miếng thịt đã đi tong rồi.
Tiêm một phần lượngvi_pham_ban_quyen thuốc , Thiên ngồibot_an_cap đợi thuốc ngấm, tranh thủ thả lỏng đầubot_an_cap óc một chút.
Nhưng đầu óc đâu có chịu ngồi yên, cô lại nhớ về những năm tháng ở nhà họ .
Thực ra, từ năm năm tuổi năm mười , cô là hòn ngọc trên tay nhà họ Lạc.
Bản thân cô cũng tranh khí, thành tích học xuất sắc, cầm kỳ thi đều giỏi, là “con nhà người ta” truyềnleech_txt_ngu thuyết.
Cha mẹ nuôi cũng nở mày nở mặt, đâu cũng khoe .
Nhưng Lạc Doãn biết rõ, ban đầu nhà họ Lạc nhận nuôi cô không phải vì thương nhớ cô con gái bị bắt cóc.
Mà lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vì anh trai cô, Lạc .
Con trai cả họ Lạc, Lạc Kỳ, khi cùng em gái gặp buôn người, phản kháng dữ dội bị ném xuống đất chấn sọ não, trínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuệ dừngvi_pham_ban_quyen , sáu tuổi.
vì sau khivi_pham_ban_quyen tỉnh lại, cậu bé cứ khóc đòi em gái, nên ban đầu cha mẹ Lạc dối em gái bệnh đang đi trị, đồng dốc sức tìm kiếm con gái.
Mãi hai , không thấy con, con lại ngày đêm quấy khóc, họ đành đến cô nhi viện nhận nuôi Lạc Thiên Doãn.
Ban đầu họ định để cô dùng tên Tiêm Tiêm, nhưng nghĩ đến việc con gái ruột có trở về, sợ con bé khó , nên họ giữ lại tên viện trưởng đặt cho , chỉ đổi sang Lạc.
Lạc ngây không nhận ra gái đã bị đánh . Khi mẹ nói em gái bệnh nên gầy xấu đi, cậuleech_txt_ngu bé liền kéo Lạc Thiên ra sau lưng, dõng dạc tuyên bố gái cậu đẹp nhấtvi_pham_ban_quyen.
ràng mẹ Lạc nói vậy làbot_an_cap sợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con trai nhận ra, nhưng thấy mọi chuyện diễn theo ý , bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng để mọileech_txt_ngu thứ an bài như vậy.
Đối với Lạc Thiên Doãn, người anh trai ngốc ngay ngày tiên cô đến đã kiên định bảo vệ cô, là người mangleech_txt_ngu lại cô nhiều hơi ấm nhấtvi_pham_ban_quyen ở cái nhà đó.
Sự ấm áp ấy, ngay Bùi Tiêm Tiêm trở , vẫn hề thay .
Nếu anh trai biết cô chết, chắc sẽ hết nước mất.
Nghĩ đến đây, Lạc Thiên Doãn thở dài, chỉ mong anh trai nhớ lời cô dặn, dù buồn đến mấy phải nhớ ăn đầy đủ.
Lạc Thiên Doãn thuvi_pham_ban_quyen lại tâm trí, xác nhận thuốc đã có tác dụng, không giác đau ở vết thương nữa, cô lấy kim chỉ phẫu thuật đã khử ra, đầu
Là một bác ngoại khoa, khâu vết thương với cô dễ như ăn kẹo, nhưng vết thương dài thế , cô phải khâu tận mười một mũi.
Cũng may là có tê, nếu không cô thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cần dũng khí cực lớn mới dám tay với chính mình.
xong vấn đề lớn nhất, mấy thương lẻ tẻ còn lại đối với cô đơn giản nhiều, đau vẫn đaubot_an_cap đấy, nhưng chịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được.
Xử xongleech_txt_ngu xuôi hết các vết trừ phần sau lưngvi_pham_ban_quyen, Lạc Thiên Doãn cảm thấy toàn thân rời vìvi_pham_ban_quyen đói.
Lúc này bên ngoài trời đã đen. đangbot_an_cap địnhbot_an_cap lấy nốt chút bánh quy trong lô ra ăn tiếng Lục Vân Tranh vọng : “Nấu cháo , xử lý vết thương thì ăn chút gì để sức.”
Lạc Thiên Doãn ngừng tay, thầmbot_an_cap phát anh một tấm “thẻ người ”.
“ , anh mang cháo giúp tôi được không? Bây giờ tôi không tiệnvi_pham_ban_quyen đi lại.” Thật ra côleech_txt_ngu nói thì Vânleech_txt_ngu Tranhvi_pham_ban_quyen cũng sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào, nãy cũng là anh côvi_pham_ban_quyen vào mà.
Nhưng cô nói vậy để cảmvi_pham_ban_quyen giác ra lệnh cho người khác. Dù cô không ý đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng đối phương nhạy nghĩ thì phiền phức, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không muốn gây chuyện vào lúc này.
Nghe Lạc Thiên Doãn nóivi_pham_ban_quyen vậy, Lục Vân Tranh côleech_txt_ngu đã làm xong. múc bát cháo trắng ắp, bưng lều.
Lạc Thiên Doãn không ngờ anh vào nhanh thế, vội dùng áo khoác che phần hông xuống, nhưng áo có hạn, nên đôi chân trắng nà vẫn lộ ngoài.
Lục Tranh nhìn thẳng, không liếc ngang dọc. Lạc Doãn biết anh ít nói nên cũng không nói gì thêm.
hết bát to, Lạc Thiên không kìm được ợ một cái no quá.
Ăn no uống , có rồi, côvi_pham_ban_quyen nghỉ ngơi mười rồi bảo họ đưa Hổ Tử vào.
Bách Minh Huy phụ giúp đưa Hổ vào lều, nhìn thấy mặt mũi Lạc Thiên Doãn sẽ, anh tavi_pham_ban_quyen ngạc nhiên: “Không ngờ cô rửa sạch xinh thế này đấy.”
Thiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Doãn thắtbot_an_cap lại, không thấy ngại ngùngbot_an_cap chỉ thấy căng thẳng.
May thay, Lục Vân Tranh nhận sự lo lắng của cô, lườm Bách Huy : “Câm miệng.”
Sau đó anh sang nói với cô: “ lo, ở đây cô rất an toàn.”
Ban đầu Bách Minh còn ngơ ngác vì bị mắng, nghe trưởng vậy mới lẽ: “À không phải cô yên tâm, tôi không có ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xấubot_an_cap đâu. Tôi mà dám làm bậy, đội xử tôi đầu tiên.”
“Tôi rồi, là do nhạy cảm ” Lạc Thiên Doãn nói.
Bách Minhbot_an_cap Huy biết cô bị bạn bỏ rơi, lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net suýt kẻ hãm hại, nên tò mò hỏi: “Cô không đi theo tour, chắc là đibot_an_cap cùng bạn thân thiết nhỉbot_an_cap? Saovi_pham_ban_quyen họ cô lại một mình vậy?”
Lục Vân Tranh cũng tò mò vềleech_txt_ngu liếc cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nhắc đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lục Ngạn vàbot_an_cap Bùi Tiêm Tiêm, tâm trạng Lạc Thiên Doãn tụt không phanh, giọng nói lạnh lẽo: “Do mù chọn bạn mà chơivi_pham_ban_quyen, không nhận ra đâu là đâu là .”
Lục Tranh hỏi: “Đều là bạn cô à?”
“Một thằngleech_txt_ngu bạn trai cũ, một đứa” Nhất thời Lạc Thiên Doãn biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giảivi_pham_ban_quyen thân phận của Tiêm Tiêm thế nào.
Cô ta là ruột nhà họ , cònbot_an_cap chỉ nuôi. hai người không phải chị em, càng chẳng bạn bè.
“Cô đi du lịch với bạn trai cũ á?” Bách Minh Huy ngạc nhiên.
“Tối qua đơn phươngbot_an_cap chia tay rồi.” Lạc Thiên Doãn .
Ra là , Minh Huy hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Tên bỏ cô như chia tay luôn.
Mà cũng phải, ai chịu được loại bạn trai như thế.
đời, tra nam thì bạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái, còn tốt như anh lại ế chỏng chơ.
Lục Vân Tranh không biết ủi khác, mãi một lúc sau mới thốt ra một : “Cũ không đi đến.”
Lạc Doãn ngẩn người, rồi bật cười: “Thực ra nghĩbot_an_cap theo thì tôi cũng may mắn đấy chứ. rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bộ mặt thật của gã tồi, lại vừa gặp được anh.”
Nhìn nụ cười của cô, Vân Tranh thoáng ngẩn ngơ.
Lấy tinh thần, anh nhíu , hôm nay mìnhvi_pham_ban_quyen sao thế nhỉ
Lạc Thiên Doãn để ý sự anh vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vốn dĩ chẳng thân quen.
Đợi họ ra , cô bắt tay vào làm vết thương đầm đìa máu bụng Tiền Hổ. Tuy Lục Tranh đã sơ cứu nhìnbot_an_cap biết không chuyên nghiệp.
Làm sạch sơ bộ xongbot_an_cap, cô tiêm nốt hai phần ba lượng thuốc tê còn lại cho anh ta.
Nghĩ đến cảnh lát nữa chắc chắn bệnh nhânvi_pham_ban_quyen đến tỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại, cô cả Lục Vân Tranh và Bách Minh .
“ giữ chặt ấy này à?” Bách Huy ngờ có ngày mình phải huynh đệ ra người ta “xẻ thịt”.
Thấy anh ta đè mạnh tay quá, Lạc Thiên Doãn vội : “Bây giờ chưa cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thuốc tê chưa ngấm, tôi động đâu.”
“Lát nữa lấyleech_txt_ngu , việc còn lại để chúng tôi lo.” Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Tranh nói.
“Ừm.” Lạc Thiên gật đầu, đầu bị dụng phẫu .
thời gian vừa đủ, cô hơ dao thuật trên lửa khử trùng.
Bách Minh ban đầu còn tò mò xem bác sĩ ngoại khoaleech_txt_ngu mổ xẻ thế nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, khi nhìn thấyvi_pham_ban_quyen cô gái trông có vẻ yếu liễu yếu tơ kia cầm dao rạch một đường dứt khoát lên da thịt
tác nhanh, chuẩn, , chút do dựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Cảm giác như cô ấy đang thịt lợn chứ không phải thịt người vậy.
Nghĩ thế, Bách Minh Huy rùng mình, nổi cả da gànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Quả nhiên, gái học y không đùabot_an_cap được đâu. Nhìn thì mong manh dễ thế thôi chứleech_txt_ngu đụng là tay nhau .
Một khi đãbot_an_cap bước vào trạng thái phẫu thuật, Lạc Thiênbot_an_cap Doãn gạt bỏ mọi tạp .
Khi cô tìm thấy đầu đạn và dùng gắngleech_txt_ngu nó ra khỏi thương, Hổ vốn đang cao man cũng bị cơn đau làm cho tỉnh lạivi_pham_ban_quyen.
Nhưng ngay lập tức, ta bị Lục Vân Tranh vàbot_an_cap Bách Minh Huy ghìbot_an_cap chặt , không cho nhúc nhích dù chỉvi_pham_ban_quyen chút.
“Đang lấy đạnvi_pham_ban_quyen, một chút, cử động.” Lục Vân Tranh trầm giọng ra lệnh.
Nghe tiếng đội trưởng, Tiền Hổ tuy thắc mắc ai đang mổ xẻ nhưng vẫn ngoan ngoãn cắn răng chịu đựng.
Trong thời gian ngắn nhấtvi_pham_ban_quyen, Lạc Doãn đã tìm thấy và gắp thành viên đạn ra ngoài.
Sau khi xử lý các hậu phẫu, cô lại không khâu vết thươngleech_txt_ngu lại
“Không khâu lại à?” Bách Huy nhịn không được hỏi. Dù sao bây giờ đangvi_pham_ban_quyen có thuốc tê, khâu cho đỡ đau chứ?
“Vết thương do hỏa khí gây ra khác với vết thương thông thườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cần phải làm sạch nhiều lần, cho lần đầu xử lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi không nghị khâu ngay.” Lạc Thiên giảibot_an_cap thích chuyên nghiệp.
Lúc này Tiền Hổ đã tỉnh táo hơn hẳn. Anh ta nhìn cô đang vết thương cho mình đầy nghi hoặc: “ ‘còi’, đây là?”
“Số mày đỏ đấy, gái là bác sĩ.” Bách Minh Huy đáp.
“ bằng hành không đấy?” Tiền Hổ thốt ra câu hỏi từ tận đáy lòng.
Thực sự là Thiên Doãn trông quá trẻ, trẻ đến mứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh ta nghi ngờ là viên vừa tốt nghiệp chưa ráo mực.
“?” Minh Huy cũng người, “Ờ ha, em , em có bằng không?”
“Đương nhiên là có. là bác sĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điều trị khoa cứu Bệnh viện số 3 thànhvi_pham_ban_quyen phố A. Sau này các anh có nhu cầu cóvi_pham_ban_quyen thể tìm tôi. À đúng rồi, tôi họ Lạc.” Lạc Thiên mỉm cười đáp trả.
Tuy nhìn thì hơi khónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tinleech_txt_ngu, dù sao đi , thương của Tiền Hổ cũng được Lạc Thiên Doãn xử lý êm .
Đêm đã khuya, ai nấy đều mệt lử.
lều nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đương nhiên không chỉ dành cho mình Lạc Thiên Doãn. Tuy nhiên, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nằm trong ngủ của mình, giấc ngủ đến rấtleech_txt_ngu và .
Ban đầu cô còn lạ nhà giường, quanh toàn đàn ông sẽ khó ngủ. Nhưng thực tế chứng minh, do quá kiệt sức nên cô ngất đi nào không hay.
Ngủ một mạch đến sáng bạch, khi Lạc Thiên Doãnvi_pham_ban_quyen tỉnh dậy, trong lều chẳng còn aibot_an_cap.
Tranh thủ lúc vắng người, cô lôi bộ áo cuối cùng trong ba ra thay. May sắp thoát khỏi đây , lo cảnh “trần như nhộng” vì đồ mặc.
Lạc Doãn đang thay dở, chẳng ngờ Lục Vân đột ngột kéo khóa lều
Nghe tiếng soạt, Lạc Thiên theo phản xạ cúi gập người xuống: “Đợi đã! Tôi tôi đang thay đồ”
Tay Vân khựng lại. Khổ nỗi động tác anh quábot_an_cap nhanh, mắt đã kịp “” được tấm lưng trắng tuyết cùng vài trầy xước chưa được xử lý của cô.
Lục Vân Tranh vội lưng lại, hình ảnh tấm lưng ấy cứbot_an_cap lởn vởn trong đầu, buột : “ hộp y tế còn thuốc, vết thương sau lưngleech_txt_ngu cô nhớ xử lý đi.”
Lạc Thiên Doãn cũng muốn lắm chứ, nhưng lưng cô đâu có mọc tay.
biết sau lưng bị trầy, vị trí cụ thể còn chẳng sờ tới, càng không dám nhờ người đàn ông xa lạ bôi thuốcleech_txt_ngu hộ.
“Được, tôi biết , anh ra ngoài chưa?” Lạc Thiên Doãn nhí hỏi.
“Yên tâm, tôi chưa vào.” Vân nghĩ ngợi rồi giải thích thêm, “Lúc nãy khi vào tôi có hỏi, thấy cô vẫn imbot_an_cap lặng, tưởng cô dậy nên mớibot_an_cap cửavi_pham_ban_quyen.”
Nghe giải thích, Thiên Doãn cũng hiểu chỉ là cố.
Đợi Lục Vân Tranh kéo khóa lều rời đi hẳn, cô vội vàng mặcbot_an_cap áo chỉnh tề.
Khi côleech_txt_ngu lò cò mộtbot_an_cap chân nhảy từ lều ra, Bách Huy vừa chạy tới giúp thì thấy Lục Tranh đãleech_txt_ngu sải đi tới .
Bách Minh Huybot_an_cap vui vẻ chỗ , cườibot_an_cap tủm tỉm nhìn đội trưởng nhà mình.
Lục Vân Tranh dìuvi_pham_ban_quyen Lạc Thiên Doãn ngồi bên đống lửa, rồi múc cho cô một bát cháo: “Cháo trắng, tôi bỏ cho cô .”
“Cảm ơn anh.” Lạc Thiên ngạc nhiên, không ngờ Lục Vân lại tinh tế đến thế. Cô đúng là không nuốt nổi bát cháo nhạt toẹt hôm quavi_pham_ban_quyen.
Ăn uống no nê, cả nhóm chuẩn lên đường rời khỏi vực không .
Bách Minh Huy phụ trách thu dọn lềuvi_pham_ban_quyen, Tiềnvi_pham_ban_quyen tự thân mình, còn Thiên Doãnbot_an_cap phải gì , Vân Tranh “phụ trách” bế lên xe
Hôm quabot_an_cap được bế mấyleech_txt_ngu lầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì không sao, nay giữa thanh bạchbot_an_cap nhật được bế đi thế này, mặt Lạc Thiên Doãn nóng bừng: “Thực ra tôi tự đi mà”
“Ít cử thì lành, cũng phảivi_pham_ban_quyen chịu tội.” Lục Vân Tranh phán một câuleech_txt_ngu xanh rờn.
, Lạc Thiênleech_txt_ngu Doãn thừa anh nói .
Nằm gọn trong vòng tay anh, cô không lén nghiêng Vân .
Ngay lần đầu gặp, đã anh rất đẹp . Không phải kiểu “ thịt tươi” lả, là nét rắn rỏi, nam tính ngời ngời.
Hơn bodynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cực !
Cảm nhận được ánh của Lạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thiên Doãnbot_an_cap đang dán lên người mình, yết Lục Vân Tranh khẽ trượt, cơ thểvi_pham_ban_quyen cũng vô thức căng cứng lại.
Thiên Doãn thấy lạ khi anh đột nhiên gồng mình, hỏi: “Tôi nặng lắm hả?”
Lục Vân Tranh cúi , đôi mắt đen láy như muốn hút hồn vào trong, nhưng giây sau đã đi chỗ khác: “Không nặng.”
“Vậy căng thẳng à?” mắt cô rơi vào những thớ cơ đang căng lên của anh, dù qua lớp áo vẫn cảm nhận rõ mồnvi_pham_ban_quyen một.
Lục Vân Tranh không đáp, sải bước nhanh hơn đặt cô vàoleech_txt_ngu xe, quay lưng đi thẳng
bóng lưng anh, Lạc Thiên Doãn cười.
Đột nhiên cảm vị Lục độibot_an_cap lạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lùng ít nói này cũng khá đáng yêu, như còn biết ngại ?
Nghe tiếng cười khúc khích phía sau, chân Lục Vân Tranh càng nhanh hơn.
“Đội , sao thế?” Minh Huy thấy sếp đi như về, thắc mắc hỏi.
“Không có gì.” Vân Tranh cúi đầu tháo dỡ lều, im lặngbot_an_cap làm việc.
Bách Minh Huy vốnleech_txt_ngu tính hay hóngleech_txt_ngu hớt, nhịn được một lúc lại ngứa mồm: “Đội trưởng, có phải anh chấm tiểu bác Lạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi không?”
“Đừng nói linh tinh.” Lục Tranh gạt đi.
“Em tinh chỗ ? Anh em mình gia cứu hộ bao nhiêu lần rồi, trừ vụ bắt buộc ra, có bao giờ thấy anh chủ động bế con nhàbot_an_cap người ta ?” Bách Minh Huyleech_txt_ngu .
Lục Tranh: “Cần tôi nhắc cho cậu nhớ là chân cô ấy bị ?”
“Cái đó khỏi Nhưng nếu đội trưởng đã không có ý gì, lát để em bế cho nhé?” Bách Minh Huy tỏ vẻ nghiêm túc.
Ánh Lục Vân Tranh trầm : “Cậu thích cô ấy à?”
“Đâu có, nhưng embot_an_cap sợ đội lạileech_txt_ngu gần người ta quá, nhỡ làm người động lòng xuân sao? ấy vừa mới thoát khỏi tên tra nam, mà rơileech_txt_ngu vào cảnh đơn phương tương tư thì tội .”
“ thì mà nghĩ thì lắm.” Lục Tranh lạnh nhạt buông một câu rồi xáchbot_an_cap đi , mặc kệ Bách Minh Huy ínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ới phía .
Thấy , Bách Minh Huy lắc đầu nhìn theo bóng lưng sếp: “Chắc chắn thẹn quá giận rồibot_an_cap. trưởng , tên ‘Mạnh Miệng’ đấy.”
Mọi người lục tục lên xe, Lạc Thiênleech_txt_ngu Doãn nhìn đồng hồ, tính hôm nay sẽ thoát vùng đất hoang vu này.
Thời gian qua, xe sắp ra khỏi khu khôngbot_an_cap người, điện thoại của nhóm Lạc Doãn đầu có tín hiệu chập chờn.
Thấy có sóng, Bách Minhvi_pham_ban_quyen Huy ngồi ghế phụ điện
Lát sau, anh ta buông máy: “Có nhóm lão Trần vẫn ở phía sau chúng ta, điện thoại chưa liên lạc được.”
ràng nhóm Lục Vân vào không phải để du lịch, Lạc Thiên Doãn cũng đoán phần nào, vết đạn người Hổ đâu phải chuyện đùa.
Nhưng ai cũng có bí mật, họ không nói, cô biết điều không hỏi.
điện thoại có mạng, tin nhắn WeChat của bè Lạc Thiên Doãn tới tấp bay đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đọc tin nhắn xong, cô mở vòng bạn bè (), lướt lên một chút liền thấy bài đăng của Ngạn cách đây vài tiếng.
Ảnh họa là tấm hình chụp củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và Lục Ngạn do Bùi Tiêm Tiêm trước khi vào khu không .
Nội dung statusbot_an_cap ngầm thông báo cáibot_an_cap chết của cô. Tất nhiênvi_pham_ban_quyen không nói toẹt ra, nhưng câu chữ đầy vẻ bi thương, chỉ sói thì cơleech_txt_ngu hội sống sót gần bằng không.
Đúng , Lục Ngạn và Bùi Tiêm Tiêm đã thống nhất khẩu cungbot_an_cap. Tuyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên không đến chuyện bọn “mây ” dẫn dụ sói rồi bỏ mặcleech_txt_ngu cô trốn.
vào đó, họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bịa chuyện ba người đang cắm trại, Lạcvi_pham_ban_quyen Thiên Doãn bắt Ngạn ảnh cho nên vô tình gặp sói.
Trong lúc hoảng loạn, nhóm bị bầy sói làm lạc nhau, họ không tìmbot_an_cap thấy tung cô.
Một cô rơi vào giữa bầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , lành ítbot_an_cap nhiều.
Giờ Lạc Thiên Doãn “gặp nạn”, họ cũng tâm trạng chơi , nên quyết định về.
Đọc status “ nước ” của đôi “gian phu phụ”, Thiên Doãn cười khẩy. Giỏi bịa thật, không biết có bao nhiêu người tin.
Gặp bầy sói mà hai người lành lặn trở về không sứt da , ai có chút kiến thức thường thức cũng ngờ.
Nhưng giờ Thiên Doãn lại thấy hức, cô rất mong chờ biểubot_an_cap cảm của bọn họ khi thấy cô còn sờ sờ trở vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đặc sắc đến mức nào.
Xe ra khỏi khu vực không người nhưng lăn bánhleech_txt_ngu.
“Độileech_txt_ngu trưởng, mình có đợi nhóm lão Trần ở không?” Bách Minh Huy hỏi.
“Đến bệnh viện trước đã.” Khi nói, Lục Vân Tranh liếc nhìn Lạcleech_txt_ngu Thiên Doãn qua gương chiếu hậu.
Lạc Thiên Doãn ngẩn người. Là vì vết thương sau lưng cô sao?
Ba ngày sau, sân bay thành phố A.
Thiên Doãn xe lăn được nhân viên đẩy ra, liếc mắt đã thấy bạn thân Tống Tĩnh đang vẫy tay rối .
tiểu thư nhà họ Tốngleech_txt_ngu Tống Tĩnh là bạn thân nối khố củaleech_txt_ngu Lạc Thiên Doãn. Khác cái là Lạc Thiên Doãnbot_an_cap là học bá, còn là học traleech_txt_ngu chính hiệu.
Từ Tống Vân đã mê nhảy , tên thì chữ “Tĩnh” nhưng người thì tĩnh chút nào. Hiện tại là một hot TikToker mảng vũ đạo với vài trăm nghìn follow, ngày ngày quay clip, đi du lịch, đời sống tự do tự tại.
Vừa thấy Lạc Thiên Doãn, Tống Vân Tĩnh đã mếu chực khóc, xổm xuống chầm lấy cô mà gào: “Tao biết ngay mày không chết mà! Thằng khốn Lục Ngạn bảo mày chết , tao suýt đấm vỡ mồm chó của nó Huhuhu Thiên Doãn đáng thương của tao”
“Thôi nào, taonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về rồi đây, sờ sờ ra này.” Lạc Thiên Doãn bất xoa đầu con bạn.
“Mày cũng chẳng thèm nhắnleech_txt_ngu tin báo bìnhbot_an_cap an sớm, mắt tao này, khóc qua sưng húp lên rồi.” Tốngbot_an_cap Vân Tĩnh chỉ vào đôi mắt gấu trúc của mình bắt đền.
Lạc Thiên Doãn thở dài: “Ai màybot_an_cap về nước đột xuất đâu. Tao tưởng mày vẫn ở nước ngoài, định giải quyết xong xuôi mới báo, đỡ làm lo.”
Tống Vân Tĩnh biết bạn nói thật, nhưng càng cô càng xót.
“Hôm qua tao gọi cho anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trai taovi_pham_ban_quyen, thấy giọng anh lạ lạ tao mới biết chuyện” Tống Vân Tĩnh nhỏ, nhìn Lạcbot_an_cap Thiên , “Mày bảo giữ bí mật, tao vẫn chưa nói với anh là mày đã về đâu.”
Nói đoạn, Tống Vân Tĩnh sực nhớ : “À đúng rồi, ân nhân cứu mạng mày đâu?”
“Họ có việc bận, chialeech_txt_ngu tay ở sân bay thành phố X rồi.”
“Bọn gặp bầy sói à?”
“Gặp bầy thật tao còn chém gió với chắc? Đêm đó đôi nam nữ kia chỉ dẫn một con sói đơn độc tới thôi.”
Nghe Lạc Thiên Doãn kể lại đầu đuôi câu chuyện, Tống Vân Tĩnh đến nổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phổi: “Đúng là nam tiện nữvi_pham_ban_quyen không biết xấu hổ! Đã bỏ mặc mày ởvi_pham_ban_quyen đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dám hắt bẩn người mày. Hèn mới tìm có hai ngày đã đòi dừng lại, hóa ra là có tật giật mình, sợ mày sống sót trở .”
“ may số mày gặp được người tốt. Chứ nghe bảo cái chốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà gặp kẻ xấu thì còn tuyệt vọng hơn chết.” Tống Vân Tĩnh vừa nói vừa chặt cô bạn thân.
Cô luôn Lạc Thiên Doãn quá thiệt thòi. Từ khi Bùi Tiêm Tiêm trở về, rõ ràng Thiên Doãn chỉ là con , nhưng lại bị xử như kẻ cướp thân phận toan tính.
Con nhỏ Bùi Tiêm Tiêm kia cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng phải loại tốt lành gì, cướp bồ của bạn chưabot_an_cap nói, lần nàyvi_pham_ban_quyen còn suýt hại chết người ta.
Lạc Thiên Doãn vỗ lưng bạn trấn an, nhưng lại hiện lời Lục Vân Tranh nói chia tay.
Tại sân bay, giọng anh trầm ấm: “Tôi còn nhiệm vụ, đưa cô về tận nơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được.”
Nằm viện ba , vết thương trên người cô đã đỡ nhiều, chân là vẫn phải ngồi xe lăn.
vậy, Lạc Thiên Doãn quay sang anh: “Không , sân bay có dịch vụ hỗ trợ, tôi cũng gọi bạn ra rồi.”
“Nếu gặp rắc rốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cứ gọi tôi.” Lục Vân dặn dò.
“Được.” đáp chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có lệ, rồi đùa: “ Lục đội à, tôi thành phố , lỡ có chuyện gọi anh bay tới kịp sao được?”
“Tôi cách của tôi.”
“ ra quan hệ của Lục đội cũng rộng nhỉ?”
Trong đáy mắt Lục Vân Tranh thoáng hiện ý cười, anh lảng sang khác: “Hẹn gặp lại.”
“Hẹn lại.” Cô vẫy tay chào.
về thực tại, Lạc Thiên Doãnleech_txt_ngu lấy cớ đói rủ Tống Vân Tĩnh ăn.
Ăn no mới có sức đến dự lễ truy điệu của chính mình để xem kịch hay .
Đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậybot_an_cap, người có mấy ai được tận mắt chứng kiến tangvi_pham_ban_quyen lễ mình đâu.
Cơ hội ngàn năm này, cô không thể bỏ lỡ.
Tại hiện trườngbot_an_cap lễ truy .
Mẹ Lạc đồ đen, được Bùi Tiêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dìu, chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với mấy phu quenleech_txt_ngu .
Bỗngvi_pham_ban_quyen nhiên, tiếng ồn ào vang lên.
“Trả embot_an_cap gái tôi Trả em gái ” Giọng Lạc Kỳ mếu , mẹ Lạc thắt lại.
Bà xa, Lạc Kỳ đang đuổi đánh Ngạn, nằng nặc đòi trả embot_an_cap gáileech_txt_ngu.
Lạc Kỳ trí tuệ như đứa trẻ, Lục Ngạn không dám chấp nhặt, chỉ tục minh: “Lạc Kỳ, cậu tĩnh lại đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Thiên Doãn bị sói tha đivi_pham_ban_quyen rồi, cậu muốn tìm thì đi sói mà đòi, tìm tôi làm ?”
Khổ nỗi Lạc Kỳ như điếc, bámvi_pham_ban_quyen riết lấy hắn đòi người.
Bùi Tiêm vội chạy tới chắn mặt Kỳ: “ Hai, ở mà, em gái ruột của anh mà.”
“Côvi_pham_ban_quyen tránh ! Tôi tìm em gái tôi!” Kỳ đẩy Bùi Tiêm Tiêm ra, tiếp tụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net túm lấy Lục Ngạnvi_pham_ban_quyen, “Trả em gái cho tôi”
Mẹ Lạc nhìn con trai vậy thì xót xa vô , vội bước tới chặt lấy cậu: “A Kỳ ngoan, đừng quậy nữa. Con mà làm ồn ở đây, Thiên Doãnbot_an_cap sẽ giận .”
Rõ ràng mẹ Lạc biết cách duy để Lạc Kỳ là Thiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Doãn ra dọa.
Quả nhiên, Lạc Kỳ im bặt ngay lập tức: “Không được để gái giận.”
Miệng nói thế nhưng nước mắt vẫn rơi lã chã vì thân.
Ngũ quan Lạc Kỳ thừa hưởng nétleech_txt_ngu đẹp của cả bố lẫn mẹ, thậm chí còn xảovi_pham_ban_quyen hơn cả Bùileech_txt_ngu Tiêm Tiêm.
Tiếc là cú ngã khiến trí não cậu dừng ở tuổi ấu, nếu với nhan sắc và gia thế này, cậu là một thiếu gialeech_txt_ngu vạn người mê.
Mẹ nước cho con, dỗ dành: “Nín nào, con bánh nhỏ nhất ? cho đưa con đi ăn bánh nhé?”
“ muốn ăn bánh kem với gái.” Lạc Kỳ khóc vừa nấc.
“Em gái con nó” Mắt mẹ Lạc đỏ hoe, “ này, em gái con chỉ có Tiêm Tiêm thôi. Nói cho cùng, Tiêm mới là em ruột con.”
Lạc Kỳ tức giận hất tay mẹ : “Không chịu! Con muốn Thiênleech_txt_ngu! Con muốn em gái ”
Nói xong, cậu vùng chạy đi.
Nhìn lưng conleech_txt_ngu trai, mẹ Lạc chỉ biết thở dài bất lực.
Lạc Kỳ không tìm emvi_pham_ban_quyen gái, tủi thân ngồi xổm trong gócleech_txt_ngu vườn khóc tu tu. Mọi thấy vậy cũng mặc kệleech_txt_ngu, vệ canh chừng không cho cậu chạy ra ngoài làvi_pham_ban_quyen đượcleech_txt_ngu.
Hôm nay khách khứa đến khá đông, đồng nghiệp, bè Lạc Thiên Doãn cũng lần lượt có mặt. Ai nấy đều bàng hoàng, không tin nổi cô cứ thế mà .
Nhưng ai lại lấy chết ra đùa bao giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Tống Vân Tĩnh Lạc Doãn trộn vào đám đông. Khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với vẻ ngang cô bạn thân, Lạc Thiên Doãn ngồi xe lăn, đội mũ, đeo khẩu trang kín mít.
“Cái lễ truy điệu này nhìn qua thì có tâm, nhìn kỹ thì ối dồi ôi.” Tống Vân thìvi_pham_ban_quyen thầm.
“Đúng là qua thật.” Lạc Thiên Doãn chỉ vào một lẵng , “Tao ghét nhất hoa ly màu này.”
“, tao tưởng mày thích hoa ly trắng?”
“ ai ghét cả tông chinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ hàng. Hồi xưa cha Lục Ngạn dùng hoa này tỏ tình với tao, giờ nhìn là muốn nôn.”
Tống Vân Tĩnh tặc lưỡi: “Tội nghiệp mấy hoa, thằng tra nam làm ô uế cả tiếngleech_txt_ngu.”
Lạc Thiên Doãn vô tình liếc thấy Lạc Kỳ đangleech_txt_ngu ngồi co trong góc. Thói quen mỗi khi buồn là trốnvi_pham_ban_quyen vào một của anh trai cô vẫn không đổi.
“Mày kia ngắm di ảnh tao , tao đi tìm anhbot_an_cap tao.” Lạc Thiên Doãn nói.
Tống Vân Tĩnh theo hướng tay cô: “A, đồ ngốc kia trốn ở à? tao đẩy mày qua.”
“Không , đừngleech_txt_ngu quên mày còn có nhiệm vụ quan trọng.” Lạc Thiên Doãn vỗ tay bạn, “Tao tự đi được.”
Nhớ đến “nhiệm vụ”, Tống Vân rút điện : “ hoàn xuấtleech_txt_ngu sắc.”
Lạc Thiên Doãn lăn xe lăn về Kỳ.
“Huhu gáibot_an_cap ơi”
“Em đi chơi ở đâu, cho anh đi với”
“Mẹ bảo em chết rồi, anh không tinbot_an_cap, em không chết ”
Lạc Kỳ vừa khóc lóc nỉ non vừa nhổ cỏ trút giậnleech_txt_ngu.
Lạc Thiên dừng xe sau lưng anh, anh lảmvi_pham_ban_quyen nhảm mà thắt: “Anh Hai, đừng khóc nữa.”
Vốn cô định anh một cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho bất ngờ, nhưng sợ anh quá lại lănbot_an_cap xỉu. Hơn nữa nếu cô không lên tiếng, có khi anh ngồi khócleech_txt_ngu đến lụt cả vườn.
Lạc Kỳ nghe thấy tiếng emleech_txt_ngu , nhưng tưởng mình bị ảo giác nên tiếp tục khóc to hơn.
Bất lực, đưa ngón tay chọc chọc vào lưng anh: “ , anh mà không nói chuyện với em emleech_txt_ngu đi nhé.”
Lần này nhận được lực tác sự, Lạc quay lại vẻ ngơ ngác, đập mắt là đôi cười Lạc Thiên Doãn.
Cô đã tháo khẩu trang, cười róinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “ Hai, sao không đi bánh kem mà ngồi đây khóc nhè thế?”
Vừa nhìn thấy Lạc Thiên , mắt Lạc Kỳ tuôn như suối.
Khócvi_pham_ban_quyen chán chê, anh mới dám đưavi_pham_ban_quyen tay nắm lấy gấu váy cô, vừa quệt nước nói: “ , anh không ăn bánh kem nữa sau không bao giờ ăn nữa”
“Sao lại không ăn? Món tủ của anh mà?” Cô đưabot_an_cap giấy cho anh.
“Anh em giận. Em là bỏ luôn.”
Lạc Thiên Doãn khóc dở cười: “Sao em lại giậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vì anh ăn kem chứ?”
“Tiêm bảo, vì anh ăn bánhbot_an_cap kem nên em , em tức đến chếtleech_txt_ngu rồi.” Nói đến đây, Lạc Kỳ lại òa lên khóc nức nở.
“Nó thếvi_pham_ban_quyen mà anh cũng tin à?” Lạc Thiên Doãnleech_txt_ngu tức đến bật cười, “Từ bé đến lớn em có cấm anh ăn bánh bao chưa?”
“Có mà” Lạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kỳ gật đầu rụp, “Hồi Tếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm kia, em không cho anh ăn.”
Lạc Thiên nghệch ra, mãivi_pham_ban_quyen mới nhớ là chuyện hồi cô học lớpvi_pham_ban_quyen , anh bịbot_an_cap sâu răng nênleech_txt_ngu cô cấm. Trí nhớ của anh thần kì, chuyện cũngvi_pham_ban_quyen quên, riêng chuyện ăn uống thì nhớ dai kinh khủng.
cách nào khác, cô phải giải cặn kẽ là mình không giận, quan là chưa chết.
Ở phía bên kia, Vân Tĩnh đang nghiệp chụp ảnh lịa thì bị mẹ Lạc và Bùi Tiêm bắt .
“Vân Tĩnh, bác cháu là bạn tốt của Doãn, cháu cũng rất đau lòng. Nhưng hôm nay là ngàyvi_pham_ban_quyen buồn, hợp chụp ảnh, cháu nhé.” Bùi Tiêm Tiêm nói giọng “ ” yếubot_an_cap ớt.
Tống Tĩnh siếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chặt thoại: “Xóa là xóa thế nào? Xóa rồi lấy gì tôi đăng , đăng Facebook bóc phốt?”
“Cháu muốn đăng Weibo?” Mẹ Lạc tức run người, “Bạn thân chết rồi mà cháu còn đăng lên câu , uổng công Thiên Doãn coi cháu . Cháu thấy buồn thì thôi, sao chết của nó ra làm tiêu khiển?”
“Mẹ đừng , đừng cố tình chọcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức mẹ tôi nữa. Tôi biết, cô tráchleech_txt_ngu A Ngạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng tình lúc đó chúng tôi cũng lực bất tòng tâm. Nếu có thể đổi mạng, tôi thà chết là tôi.” Bùi Tiêm Tiêm vừa nói rơi lệvi_pham_ban_quyen như mưa.
Mọi người xung quanhleech_txt_ngu vậy cũng xúm vào khuyên Tống Vân Tĩnh xóa ảnh.
Dù sao quy tắc không chụp ảnh tang lễ, gia đình người ta đã không đồng ýbot_an_cap thì càng không nên.
sức dư luận, Vân Tĩnh cầm điện thoại bấm bấm một , rồi giơ màn hìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về hai mẹ họ Lạc.
Tưởng cô đã , ai ngờ côbot_an_cap tuyên bố dõng dạc: “ đăng rồi , drama thì vào chia sẻ nhé.”
Lạc suýt ngất.
“Đồ độc ác! Cháu xử với bạn thân thếleech_txt_ngu àbot_an_cap? Dám lấy cái chết của nó ra làm trò đùa!” Mọi người xung quanh bắt đầu chỉ trỏ Tống Vân Tĩnh.
Nhưng cô nàng vẫn tỉnh bơ: “Rốt cuộc ai mới là người lấy cáileech_txt_ngu chết của nó ra trò, trong lòng các người tự rõ.”
Đúng lúc này, có tò mò mở Weibo củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tống Vân Tĩnh ra xem.
Vừa đọc xong, ánh mắt người đó nhìn mẹ Lạc và Tiêm Tiêm đổi hẳn: “Tống Vân Tĩnh, dưa trên Weibo của cô ‘chín’ () không đấy?”
“Người việc đang đứng sờ đây, các người bảo có thật không?” Tống Vân Tĩnhbot_an_cap đáp.
“Nhưng mà cô viết thế này” kia ấp úng, nhưng ánh mắt sáng rực vì được biến .
Thấyleech_txt_ngu vậy, ai nấy đều tò mò lôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thoại ra lướt .
Ngay cả Bùi Tiêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiêm cũng muốn xem, nhưng thế này phép côleech_txt_ngu ta hành động, đành nén sự tò mò lại.
Nhưng nhìn ánh mắt soi mói mọi người, cô ta bắt đầu thấy lạnh sống lưng.
Cuối cùng, có người không nhịn được hỏi thẳng: “Bùi Tiêm Tiêm, người thực sựbot_an_cap bị bầy sói bao ?”
“ phải bao vây, nhưngbot_an_cap đúng là bầy , tôi đã nói rồi mà.” Cô ta trấn tĩnh.
“Vậy rốt cuộc sói hay gì?”
Bùi Tiêm Tiêm đầu kiên nhẫn: “Đâu phải mình tôi thấy, không tin các người đi hỏi A ấy.”
Lục thấy tình hình không ổn đi . Đã thì phải theo lao, hắn khẳng : “Đúng vậy, bầy sói. Cũng tại tôi, lúc đó nếu tôi ngăn Thiên Doãn lại, khôngvi_pham_ban_quyen cho cô đi về phía đó thì có lẽ đã không bị sói để tớileech_txt_ngu.”
Bỗng mộtbot_an_cap người hỏi xoáy: “Thế bao nhiêu con thì được tính là bầy? Một con có tính không?”
Câu vừa dứt, có người khẩy: “Một con thì là sói cô độc, bầy đàn nỗi gì.”
Mắt Lục Ngạn hiện lên vẻ bực bội: “ người cười gì? Tôi biết bình các ưa Thiên Doãn, nhưng cô ấy vừa mới mất, các người tônleech_txt_ngu trọng người đã khuất một chút được không?”
“Hắn ta tônbot_an_cap trọngleech_txt_ngu Lạcleech_txt_ngu Thiên Doãn kìa?”
“Thế có bọn tôi thắp hương vái lạy ngay tại đây không?”
Tống Vân cái tên đang cợtbot_an_cap nhả , đá một cái vào chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : “Cút, đừng có ám quẻ chị tao.”
“Tống Vân Tĩnh, nói mồm sao động thủ? Tuyleech_txt_ngu tao không chơi với Lạc Thiên Doãn, nhưng tin nó chết tao cũng uống thêm mấy chén rượu giải sầu đấy chứ.”
“Uống rượu mừng à?” Tống Vân Tĩnh mày.
“ , thương xót màvi_pham_ban_quyen. Dù sao cũng lớn trong cùng một cái vòng thượng .”
Lục Ngạn biết Tống Tĩnh bạn thân nhất Lạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Doãn. Phản nay cô khiến hắn chột dạ.
mắt đỏ hoe, chắc làleech_txt_ngu cũng khóc thậtbot_an_cap
Đang suy thì Tống Vân Tĩnh quay sang chửi thẳng mặt hắn: “Đồ cặn bã.”
“” Mặt Ngạn đenleech_txt_ngu như nồivi_pham_ban_quyen.
“Chỉ vì một sói mà mày bỏ mặcbot_an_cap bạnleech_txt_ngu chạy trốn, Lục Ngạn, saoleech_txt_ngu mày hèn thế hả?” Tống Vân Tĩnh cười lạnh.
Mặt Lục Ngạn cắt không còn giọtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net máu: “Cô cái gì? Tôi hiểu.”
“Khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hay giả vờ hiểuvi_pham_ban_quyen?” Tống Vân Tĩnh nhìn hắn đầy khinh bỉ, rồi quay sang Bùi Tiêm Tiêm.
“Còn cô nữa, Tiêm Tiêm. Ngày thường giả bộ ngây thơ vô tội, hóa ra là cao thủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồ ly tinh. Nửa đêm nửa chim chuột với đàn ông giữa nơi hoang , kích thích lắm đúng không?”
“Vân Tĩnh, cháu chưa!” Mẹ quát lớn. Bà cũng có chút nghi , nhưng việc nhà đóng bảo nhau, thể thiên hạ chê .
Bà nóibot_an_cap: “Thiên Doãn gặp chuyện, bác biết cháu đau lòng. Nhắc mới nhớ, trước khi đi Thiên Doãn có gửi bác món đồ nhờ đưa cho cháu, cháu theo .”
Mẹ Lạc định điệu ly sơn, lôi Tống Vân ra để bịt miệng.
Nhưng bà đã đánh giá thấp độvi_pham_ban_quyen “” của Tống nhị tiểu thư.
Đi được một đoạn, quay lại thấy Tống Vân Tĩnh vẫn đứng yên tại chỗ. “Vân Tĩnh!”
“Bác gái, bác không cần cố ý tách ra đâu. Có gì cứ nói thẳng trước mặt người, việc gì phải giấu ?” Vân Tĩnh cười tươi rói.
Sau đó, cô quaybot_an_cap sang nhìn “gian phuleech_txt_ngu dâmleech_txt_ngu phụ”: “Hai chẳng phải đang muốn biết Thiên Doãn cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sống đã chếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao? Cứ hỏi to lên, tôi trả lời cho.”
Thái độ dửng của Tống Vân Tĩnh khiến Lạcbot_an_cap tức điên.
“Hôm tin Thiên Doãnvi_pham_ban_quyen nạn, khócbot_an_cap như mưa trên máy bay. Nhưng may quá, chỉ báobot_an_cap động giả.” Câu nói của Tống Vân Tĩnh khiến tim Lục và Bùi Tiêm Tiêm treo ngược lênbot_an_cap cành cây.
Cô bước trước mặt Bùi Tiêm : “Nếu chị em tốt của tôi không sống sót trở về, tôi đúng bịbot_an_cap dắtleech_txt_ngu mũi . Cô ngoài mặt thì thanh như đóa bạch hoa, sau lưng thì tòm tem với bạnleech_txt_ngu chị em.”
“Làm giật bồleech_txt_ngu thì đi, loại rác rưởi này Doãn nhà tôi cũng chẳng thèm. Đằng nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô còn giục Ngạn bỏ mặc nó ở cái chốn đó. Cô sợ nó còn sốngleech_txt_ngu trở về đến thế à?”
Bùi Tiêm Tiêm biết Lạc Doãn còn sống, nếu không Vân Tĩnh không thể biếtleech_txt_ngu chi thế.
Cô ta hoảng , nhưng nếu không phản kháng coi xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đời.
sâu một hơi, cô ta rưng rưng: “Vân Tĩnh, tôi không hiểu cô đangleech_txt_ngu nói gì. Tôi thừa nhận, từ khi về nhà Lạc, A Ngạn đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xử rất tốt với tôi. Đó vì chúng tôi quen từ bé, ấy thương xót tôi lưu lạc bên ngoài mười ba nămvi_pham_ban_quyen, quan tâm hơnleech_txt_ngu một chút thì có gì sai?”
“ bảo tôi là thứ ba, cô cóvi_pham_ban_quyen không?” Tiêm Tiêm gân cổ lên cãi, diễn vai bị hại xuất sắc.
Cô tin vì trước đêm đó, cô ta Ngạn chưa hề vượt rào, Tốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tĩnh đào đâu ra bằngbot_an_cap chứng.
Ngạn hùa theo: “Tống Vânleech_txt_ngu Tĩnh, tôi biết anh trai cô thích Thiên Doãn, cô luôn ghét tôi chiếm vị trí . Nhưng cô quá đáng vừa thôi, vu khống tôi thì , đằng này là convi_pham_ban_quyen gái, cô bôi nhọ danh dự cô ấy như thế, sau này cô ấy sống sao?”
“Câm! Thời đại nào rồi còn lôibot_an_cap văn ‘ này sống sao’ raleech_txt_ngu dọa? Nó làm chẳng , mắc mớ gì tao lo hộ nó?” Vân Tĩnh cười khẩy.
“Đừng có mở mồm ra tiểuleech_txt_ngu tam, bằng chứng đâu?” Bùi Tiêm Tiêm hét .
“Bằng chứng không có, nhưng nhânvi_pham_ban_quyen chứng sống có một đấy.” Tống Vân Tĩnh nhếch mép.
“Ai?” Tiêm Tiêm cười khinh bỉ.
“Tôi.”
Giọng thuộc vang lên sau lưng mọi người, theo tiếng vui vẻ của Lạc Kỳ: “ ra, tránh ra nào, các người chắn đường em gái tôi rồi.”
Lạc Kỳ đẩyvi_pham_ban_quyen xe lăn đưa Lạc Thiên Doãn tiến trung tâm, hớn hở mẹ: “ , con thấy em gái rồi này”
Mẹ Lạcleech_txt_ngu nhìn Lạc Thiên Doãn ngồi trênbot_an_cap xe lăn, sững sờ giây lát rồi rơmbot_an_cap rớm nước mắt: “Là Doãn? Không sao là rồi, về là tốt .”
Lục Ngạn và Bùi Tiêm Tiêm thì bị đánh, câm nín không thốt nên lời.
Lạc tuy ngồi thấp hơn khác, nhưng khí trường tỏa ra áp quần hùngvi_pham_ban_quyen: “Lục Ngạn, Bùi Tiêm Tiêm, thật xin nhé, tôi chưa chết trong khu vực không người, làm hai người thất rồi.”
Nhìn Lạc Thiên Doãn lành (trừ chân) mặt, mặt Lục Ngạn cứng đờ. Nhưng năng “tự lừa mình người” của hắn quá đỉnh cao.
Chỉ vài thất thần, hắn đã lấy lại vẻ đạo mạo: “Thiên , em lầm rồi, sao anh có thể thất vọng chứ? Emleech_txt_ngu về được anh vui còn không hết. Nhưng mà chân em sao kia?”
“Nhờ của người cả đấy, con sói hoang đó cắn đau lắm.” Thiên lạnh lùng gạt tay đang định chạm vào mình của hắn ra.
“Thiên , đã không sao rồi thì tại saovi_pham_ban_quyen không liên lạc sớm với bọn tớ? Hay là không liên lạc được?” Bùi Tiêm Tiêm ngập hỏi.
Câu hỏi đầy ẩn ý này khiến mọi liên tưởngleech_txt_ngu ngay đến những tệ nạn khủng khiếp ra ở vùng giới hoang
sao không liên lạc được? bắt ? Bị cầm?
Nhưng Bùi Tiêm chưa kịp đắc ý với suy của mình thì “Bốp!”
Mộtvi_pham_ban_quyen tát giòn tan giáng thẳng vào mặt cô .
Tất nhiên ngườibot_an_cap ra tay không phải Thiên Doãn đang ngồi xe lăn, mà là Tốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Tĩnh.
nhị tiểu thư chẳng ngán con thằng nào: “Bùi Tiêm Tiêm, mồmvi_pham_ban_quyen chó không mọc được ngà , bố mẹ nuôi cô không dạy cô cách nói tiếng à?”
Lạc Thiên Doãn vẫn giữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười trên môi. Dù Bùi Tiêm Tiêm cố tình hắt nước bẩnbot_an_cap, phong thái củavi_pham_ban_quyen cô vẫn ung tự tại, không chút gượng gạo.
Chỉ cầnvi_pham_ban_quyen nhìn thần thái , mọi người tự khắc có câu trả .
Một người kiêu hãnh như Thiên Doãn, thực sự bị nhục, sao có thể cười rói như thế?
“ Tiêm Tiêm,” Lạc Doãn gọi tên cô ta, “Hóa ra tính toán thế à? Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ dù tôi không sói ăn thịt thì vớileech_txt_ngu sắc này cũng chẳng thể vẹn mà trở về đúng không?”
“Thiên Doãn, cậu hiểu lầm tớ ” Bùi Tiêm Tiêm ôm mặt, chối bay chối biến. Dùleech_txt_ngu trong lòng cô ta đúng là nghĩ thế thật.
Kể cả không có con sói kia, cô ta cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ cách bỏ Thiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Doãn lại nơi hoang dã đó. Đó mới là món quà nhất cô ta dành tặng người chị em nuôi này.
“Tiếc là đờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này người nhiều, ai bảo sốbot_an_cap tôi cơ chứ?” Thiên Doãn nhún vai, “Họ chỉ cứu tôi mà đưa tôi đến viện. Mấy ngày nay nằmleech_txt_ngu viện, nếu các người hứng thú thì cứ việc đi bệnh .”
“Còn chuyện không liênvi_pham_ban_quyen lạc? Tôi chưa về đến nơi thì liên lạc gì Nhỡ đâu,” cô đổi giọng lo lắng, “Các người biến lễ truy này thành thật sao?”
Câu nửa đùa thật khiến mọi người ồ lên, hít ngụm khí lạnh.
“ Doãn, con không tin mẹ sao?” Mẹ Lạc đột ngột lênvi_pham_ban_quyen tiếng, cắt ngang không khí thẳng.
Lạc Thiên Doãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi vọng trong đáy mắt, ngẩng đầu bà với vẻ ngạc nhiên: “Đương nhiên rồi. Mẹvi_pham_ban_quyen, con chỉ nghĩ chắn giấu mẹ này. Chuyện họ cố ýleech_txt_ngu hại chết con, mẹ không biếtvi_pham_ban_quyen đúng không?”
“Mẹ” Mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lạc định dùng uy quyền của người mẹ để trấn áp, ai ngờ bị con gái “phản đòn”, “ đương nhiên không biết. Nhưng Thiên Doãn à, khi nào là hiểu lầm không?”
“ lầm hay không không , chỉ đoán dựa trên sự thôi.” Lạc Thiên thở , “Kể cũng lạ, đi này vốn chỉ cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con và Lục Ngạn, Bùinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiêm Tiêm đột nhiên đòi đi theo. Rồi hai người họ nửa đêm nam ở ngoài trời hơn một tiếng đồng hồ, lại ‘vôbot_an_cap tình’ dẫn đúng con sói tới, rồi bỏ con đó Nếu bảo tất cả là trùng hợp thì hợp hơi nhiều đấy.”
“Đã bảo tai nạn, ai con sóivi_pham_ban_quyen đó ở đâu chui ra” Bùi Tiêm Tiêm định cố, nhưng bị Lụcbot_an_cap Ngạn bópbot_an_cap chặt cánhleech_txt_ngu tay.
Hắn cảnh cáo ta im miệng, nhưng đãbot_an_cap muộn. Mặt Bùi Tiêm Tiêm trắng khi nhận ra vừa lỡ lời.
“ đôi hoàn hảo, chuột rồi nhé? Rõ nửa đêm dan với nhau, giờ còn đổ vấy cho Thiên Doãn.” Tống Vân cười mỉa maibot_an_cap.
Mọibot_an_cap người nhớ lại giải thích trước đó: Lục Ngạn và Bùi Tiêm bảo Lạc Thiên Doãn đòi đi chụp ảnh nên mới gặpbot_an_cap sói.
Giờvi_pham_ban_quyen thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mười mươi ai mới là kẻ nói dối.
Đúng lúc nàyleech_txt_ngu, bố Lạc nhận được báo của vợ, vội vã chạy tới.
Giờ Lạc Thiên Doãn sống sờ sờ ra đó, cái lễ truy điệu này trở thành thiên hạ, thể diện nhà họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lạcvi_pham_ban_quyen như mất sạch.
Vì thế, dù thấy con gái trở về, ông vẫn hầm: “Thiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Doãn, đã vềleech_txt_ngu thì nên nhà, chứ không phải ở đây làm loạn. Có hiểu lầm gì thì về nhà đóng cửa bảo nhaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, có cần thiết phải làmleech_txt_ngu ĩ khó coi thế này không?”
“Bố nghĩ con đang loạn ạ?”
“Chẳng lẽ không phải?”
“Bố bảo thì là phải vậy.” Lạc Thiên dửng dưng.
Bố Lạc: “”
Dù rất tức giận, nhưng bố Lạc vẫn nén cụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , khách sáo tiễn khách ra về.
Khách khứa thực aibot_an_cap muốn về, dưa đang ngon thế này cơ mà. Tiếc làvi_pham_ban_quyen gia chủ đã đuổi khéo.
Nhà họ Lạcbot_an_cap định đuổi cả Tống Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tĩnh, nhưng cô nàng lì lợm nhất bám trụ.
Khi người ngoài đã về hết, bố Lạc sang mắng Lạc Thiên Doãnvi_pham_ban_quyen: “Giờ thì mày vừa lòng ? Để cả cái nhà họ Lạc này mất mặt mày!”
“Mất mặt?” Thiên Doãn bật cười, “Nhà họ Lạc mấtleech_txt_ngu mặt lúc nào do con quyết địnhleech_txt_ngu sao? nói mất mặtleech_txt_ngu thìvi_pham_ban_quyen là do bố mẹ tự tự . Nhà ai con gái mới mất đã vội vàng làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đám tang? Bố mẹ nhìn thấy xác con rồi, hay thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con ?”
“Mày cũng bảo tích mấy ngày mới về, cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chốn đó về không minh , chỉ tổ làm nhục gia phong.” Bố lạnh .
“Thế theo logic của , Tiêm Tiêm bị bắt cóc mười năm mới , chẳng phải càng minh bạch, càng làm gia phongleech_txt_ngu hơn sao?” Lạc Thiên Doãnvi_pham_ban_quyen đốp chát.
Bùi Tiêm Tiêm nhưleech_txt_ngu con mèo bịleech_txt_ngu giẫm đuôi, hét lên: “Lạc Doãn, cậu gì đó?”
“Kích động thế làm gì, tôibot_an_cap chỉ áp duy của bố để suy luận thôi mà.” Cô nheo mắt nghi ngờ, “Cô phản ứng mạnh thế, chẳng lẽ”
“Đủ rồi!” Mẹ quát lớn, “Vừa đến nhà đã cãi tay đôi với ngườibot_an_cap lớn, còn hắt nước bẩn lên người em gái, mẹ dạy thế à?”
Lạc Thiên Doãn thấy lạ cả nhà xúm vào bắt nạt này cô chẳng buồn nào.
Nghĩ lại , 5 năm qua cảnh này diễn ra như bữa.
Đau nhiều quávi_pham_ban_quyen cũng thành quen.
Cười tự giễu cái, Thiên Doãnvi_pham_ban_quyen thẳng vào mẹ nuôi, giọng bình thản: “Mẹ là con thứ, nhưng mẹ quên dạy con làm gì bạn trai ngoại tình, lại còn suýtleech_txt_ngu hạibot_an_cap chết mình.”
“Con mở mồm bảo Lục Ngạn ngoại tình, saoleech_txt_ngu không tự xem lại bản thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình đi?” Mẹ Lạc mù quáng.
“Anh ta ngoại tình mà lại thành lỗi của con?” Lạc Doãn thựcvi_pham_ban_quyen sự bái cái tam lệch lạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, “Nếu mẹ nghĩ thế, thì năm xưa tình, việc gì phải tức lồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lộn lên thế?”
“Mày! Ai dạy mày thói cãi chem người lớn thế hả?” Lạc tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn hộc máu. Rõleech_txt_ngu ràng trước đây Lạcleech_txt_ngu Thiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Doãn ngoan bảo gì nghe nấy, không dám cãi nửa lời.
Lần trở về không trúng tà gì nói cãi ba câu.
“Đủ rồi!” Lạc sa sầm mặt , “Cái đang yên đang lành, con vừa về làm ầm ĩ không dứt. kể chuyện của Lục Ngạn và Tiêm rốt cuộc là thế nào, con làm mất mặt nhàvi_pham_ban_quyen họ , đó là lỗi của connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Thấtbot_an_cap vọng tích tụ đủ nhiều, cũng sẽ nguội lạnh.
Tâm trạng Lạc Thiên Doãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bây giờ chính như vậy.
, Tiêmleech_txt_ngu Tiêm vừa nhận được điện thoại của người lý. Cúpbot_an_cap máy , cô ta mở Weibo lên, nướcvi_pham_ban_quyen mắt lập tuôn như rào.
Cô ta đi đến trước mặt Lạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Doãn, nức nở: “Thiên Doãn, mìnhbot_an_cap biết cậu hận mình, hận mình trở về cướp vị đại tiểu thư nhà họ Lạc của cậu. cậu cũng biết rõ, mình đam mê diễn xuất, đại học cũng là do mình thi đỗ, không liên quan gì đến bố mẹ. sao cậu nhẫn tâm hoại sựleech_txt_ngu nghiệp của mình”
Nghe Bùi Tiêm nóibot_an_cap vậy, đám Lục Ngạn cũng vội vàng Weibo. Quảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên, hot search gọi tên Bùi Tiêm Tiêm.
Bài đăng của Tống Vân Tĩnh đã phơi bày toàn bộ chuyện của họ lên mạng xã hội.
Lời Bùi Tiêm Tiêm nói không sai, khi được về nhà họbot_an_cap Lạc, cô tavi_pham_ban_quyen đã là sinh viên năm nhất khoa Diễn xuất học A, đúng tự thinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đỗ.
đại học chỉleech_txt_ngu là bước đầu. Việc cô ta năm đã được đóng phim, ba lên vai chính, vừa tốt nghiệp đã ẵm giải thưởng, bước nào mà bàn tay của nhà họ nâng đỡ?
Bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự nghiệp của cô tabot_an_cap liên quan đến họ Lạc thì đúng là .
Thế nên, những lời này và nhìn những giọt nướcleech_txt_ngu kia, Lạc Thiên chẳng mảy động lòngleech_txt_ngu. Tất , những ngườibot_an_cap khác thì lại xót vôvi_pham_ban_quyen cùng.
“Tiêm Tiêm sợ, bố mẹ sẽ con giải quyết.” Mẹ Lạcvi_pham_ban_quyen an ủi Bùi Tiêm , rồi quay sangleech_txt_ngu ra lệnhbot_an_cap cho Lạc Thiên Doãn: “Mau đăng Weibo chínhvi_pham_ban_quyen ngay! Nói Tiêm Tiêm và Lục Ngạn toàn trong sạch, tấtvi_pham_ban_quyen cả là con ghen tị nên cố tìnhleech_txt_ngu nước bẩn lên người Tiêm Tiêmleech_txt_ngu.”
“ phải hắt nước bẩn hay không, người tinh mắt nhìn là biết. Cái kiểu thích của bác còn ‘thủybot_an_cap’ ( nhẽo/giả ) hơn cả thủy quân, ai mà tin .” Vân đứng bên cạnh châm chọc.
mẹ Lạc nóng bừng vìleech_txt_ngu xấu hổ, cũng lývi_pham_ban_quyen do gượng ép. Bà quay sang lườm Tống Vân Tĩnh: “Đây là nhà họ Lạc, Vân Tĩnh cháu đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xen vào.”
Tống Vân Tĩnh định cãi thì bị Lạc Thiên nắm tay ngăn lại, ra im lặng. Cô đành tạm “ mic”.
“Mẹ, mẹ lo cho danh của Bùi Tiêm Tiêm, thế còn danh của con thì ? Nếu con đăng bài đính chính, chẳng nào tự vào mặt ? Sau này con nói gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn ai tin nữa?” Giọng Lạc Thiên Doãn lạnh nhạt, ánh mắt toát lên vẻ bi .
“Con và Tiêm Tiêm khácbot_an_cap nhau.” Mẹ Lạc nói.
“Khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỗ nào ạ?”
Mẹ ngẫm nghĩ một chút rồi đáp: “ Tiêm là nghệ sĩ, sống nhờ . chỉ là bác sĩ, ta chỉ quan y thuật của con, aileech_txt_ngu thèm ý danh tiếng con hay xấu?”
“Chưa chắcvi_pham_ban_quyen mẹ. Danh tiếngvi_pham_ban_quyen mà , nói nhỏ chức vô vọng, nói lớn thì bị việc là cái chắc.” Lạc Thiên Doãn bác.
Bố đứng bên cạnh kiên nhẫn: “Tựleech_txt_ngu mìnhvi_pham_ban_quyen annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thủ thường duyên cớ đuổi việc mày?”
“ con an phận thủ thường mà vẫn có cướp bạn con? Con annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phận thủ thường mà vẫn có kẻ muốnvi_pham_ban_quyen hại chết con? Conleech_txt_ngu an phận thủ thường mà mẹ vẫn bắt nhậnbot_an_cap cái nồi đen không thuộc về mình?” Thiên Doãn chậm rãi nói, ánh mắt sắc bén quét qua từng người, “ nên, conbot_an_cap phận thủ thường có ích gì ?”
“ đi nói lại, chẳng qua cũng chuyện bọn em lại ở khu vực khôngbot_an_cap người chứ gì?” Lục Ngạn nhíu mày, bực bội , “Cùng lắm bọn anh xin em là được gì?”
“Xin lỗi tôi á? Thật là ủy khuất cho anh quá.” Thiênbot_an_cap Doãn cười nhạt.
“Biết thế là tốt. dĩ chỉ là chuyện , em ra to. loạn thế này, mẹ anh sẽ thích đâu.” Lục Ngạn vẫn thái trịchvi_pham_ban_quyen thượng.
Lạc Thiên hừ lạnh: “Đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là bốvi_pham_ban_quyen mẹleech_txt_ngu , thích hay không liên quan quái gì đến tôi? Quên chưa nói với , chúng tay rồi, saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này đừng bám tôi nữa.”
Nghe Lạc Thiên Doãn nói , Bùi Tiêm sángbot_an_cap , nhanh cô ta giấu đi cảm xúc: “Thiên Doãn, nếuleech_txt_ngu cậu vì chuyện của mình và A Ngạn thực sự cần thiết đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
“Không liên quan lắm cô đâu. Chủ yếu là do tôi mắc bệnh sạch sẽ, bẩn.” Lạc Thiên Doãn thản nhiên đáp.
“Tôi còn chưa chê mấy ngày qua cô bị bao nhiêuvi_pham_ban_quyen thằng đàn ông ngủ cùng, cô lạivi_pham_ban_quyen tôi bẩn?” Lụcbot_an_cap Ngạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức , hùng hổ lao phía Lạc Thiên Doãn.
Lục cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ động thủ, Lạc Kỳ nãy giờ đứng ngơ ngácbot_an_cap bỗng lao ra mặt em gái, hông trừng mắt với hắn: “Anh anh làm gì đấy? Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dám đánh Thiên Thiênbot_an_cap, tôi đánh anh !”
Nhìn Lạc Kỳ khua khoắng nắm đấm như đang chơi , trái tim lạnh giá của Lạc Thiên Doãn ấm lại đôi chút: “ , hắnbot_an_cap bị điên đấy, tránh xanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra.”
“Lạc Thiên Doãn, cô!” Lục tức muốn bốc .
“Cô cái gì mà ? Đàn ông ngoại tình có thằng nào ra hồn? Anhleech_txt_ngu ngoại tình còn già mồm à?” Lạc Thiên Doãn châm chọc.
Ngạn điên tiết, trí rụi: “Nếu không phải cô cũng bộ làm tịch như liệt nữ , tôi cần gì phải ngủ với cô ấy? Tôi là ông bình thường, có thằng nào có bạn gái mà không được chạm vào, tưởng mình là vàng ngọc chắc?”
“Mày ngoại tình còn lý sự à?” Tống Tĩnh không nhịn nổi nữa. Vốn tính nóng như kem, cô lao như mộtleech_txt_ngu con báo săn , nhắm Ngạn mà táng.
“Bốp!” Một cáivi_pham_ban_quyen tát giáng , sau đó là liên hoàn cước khiến Lục Ngạn tối mặt .
Là bạn thân, Lạc Thiên Doãn biết thừa Tống Tĩnh học boxingbot_an_cap từ . Lục Ngạn trong tay cô nàng chỉ cái baobot_an_cap cát di .
Bùi Tiêm sợ hết , khôngleech_txt_ngu ngờ tiểu thư nhà họ Tống lại côn như vậy. hồn , cô ta lên: “Đừng đánh nữa! Đừng đánh nữa!”
Nhưng vừa men lại gần, cô ta liền bị Tống Vân Tĩnh “vô tình” thục một cú cùi chỏ vào ngựcvi_pham_ban_quyen.
Mớileech_txt_ngu đi “ tu” vòng cách đây không lâu, cú này khiến Bùi Tiêm Tiêm đau nước mắt.
Đến khi bảo vệ chạy tới can ngăn, Tốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân mới chịu dừng tay, thản nhiên đứng về phía sau Lạcleech_txt_ngu Thiên Doãn, phủi tay: “ không tập, lực tay hẳn đi.”
Đánh ngay trước mặt bố mẹ Lạc, sắc mặt hai huynh như đít nồi.
Nhưng Bùi Tiêm lúc này chỉ quan tâm sự nghiệp. Cô ta nén đau, nắm chặt tay mẹ Lạcleech_txt_ngu: “Mẹ, chuyện trên Weibo”
Lạc sực tỉnh: “Đúng, Weibo”
Bàbot_an_cap quay sang Lạc Thiên : “Con xóa Weibo trước đivi_pham_ban_quyen, rồi chúng bàn .”
Vân Tĩnh khẩy: “Nhắcbot_an_cap nhẹ cho bác nhớ, Weibo là cháu đăng, bác thương lượng với Thiên Doãn làm cái gì?”
Bố Lạc kiên nhẫn: “Nói đivi_pham_ban_quyen, cô muốn cái gì? Coi như nhà họ Lạc nuôi ong tay áo, phải con sói mắt trắng, không mong gìvi_pham_ban_quyen cô còn đến nhà này.”
Lạc Thiênbot_an_cap lòng, chẳngleech_txt_ngu buồn đôi co nữa: “Rất đơn giản, lỗi công khai trên toàn mạng hội. Tiêm Tiêm vàleech_txt_ngu Lục Ngạn hại chết , một xin lỗi không khó chứ?”
“Bọn có thể xin lỗi cậu trực tiếp, không cần thiết phải làm ầm lên mạng chứ? Dù sao chuyện này cũng đâubot_an_cap ảnh hưởng đến danh tiếng của cậu.” Bùivi_pham_ban_quyen Tiêm Tiêm vội nói.
“Thếleech_txt_ngu khôngleech_txt_ngu . Tôi chỉ là bác sĩ , cô là minh vạn người . Cô không xin lỗi công khai để chốtbot_an_cap hạ vụ này, ai biết ngày nào cô lại đâm lén sau lưng tôi? Fan của cô đông như quân Nguyên, tôi sợ lắm”
Miệng nói sợ, mặtleech_txt_ngu Lạc Thiên Doãn chẳng có gì là sợ hãi.
nếu xin lỗi công khai, chẳngbot_an_cap khác nàoleech_txt_ngu thừa nhận chuyện tiểu và hại người?
Bùi Tiêm biết rõ mình xây dựng tượng ngọc nữleech_txt_ngu, nhận thì sự nghiệpvi_pham_ban_quyen như đi tong.
“Không vội, cô cònbot_an_cap thời gian .” Lạc Thiên Doãn mỉm cười.
Lạc xen vào: “Chuyện đó bàn . Chân của Doãn bị ?”
“Suýt bị xé mất miếng thịt, may có người cứu kịp.” Lạc Thiên Doãn nói ngắn gọn.
“Vậy đi bệnh viện kiểm tra rồi về nhàbot_an_cap nghỉ ngơi cho khỏe.” Bố Lạc phán.
Mẹ Lạc cũng hùa theo: “Đúng đấy, cẳng quan trọng, con gái mà để lạivi_pham_ban_quyen sẹo thì xấu , phải dưỡng cho kỹ.”
“Đúng dưỡng cho .” Lạc Thiên Doãn gật đầu tình, nhưng ngay bồi : “Nên mấy ngày tới con sẽ không nhà.”
“Về rồi không ởleech_txt_ngu nhà, con muốn ngoài nhìn vào đánh giá cái nhà này thế ?” Mẹ Lạc sầm mặt.
“ Tiêm và Ngạn chưa xin , ai để Thiên về họ ? Nhỡ đâu các người giam lỏng nó, nó lên mạng xin lỗi , hoặc điện thoại nhận hết tội về sao?” Tống Vân Tĩnh giả sợ hãi, “Chắc các người không làm thế đâu nhỉ?”
Mẹ Lạc , đúng là bà có ý đó thật.
Nhưng ngoài mặt bà vẫn cứng rắn: “Chuyện nhà Lạc, người ngoàileech_txt_ngu bớt . Thiên Doãn, người ngoài không thì , con cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ bố như thế sao?”
“Đương nhiên là không.” Lạc Thiên Doãnvi_pham_ban_quyen cười nhạt, “Nhưng trước khi họ lỗi, sự không muốn về. Mong hiểu cho, lúc một mình đối mặt với sói ở nơi hoangbot_an_cap vu, convi_pham_ban_quyen sợ hãivi_pham_ban_quyen thế nào. thực sự đã nghĩ mình khôngbot_an_cap sốngbot_an_cap nổi nữabot_an_cap.”
“Giờ không phải vẫn sờ đó ? Làm gì mà mongbot_an_cap manh dễ vỡ thế.” Lục Ngạn môi.
Mong manh dễ vỡ à?
Lạc Thiên Doãn cườileech_txt_ngu lạnh trong lòng: “ người không muốn lỗi cũng được thôi. Vậy thì người trải nghiệm lại những gì tôi đã trải qua đi. Đưa các người đến khu vực không , không xe, không sóng điện . cần các người sống sótbot_an_cap trở về, tôi sẽ bỏ qua.”
“ cần bọn tự về là không xin lỗi nữa?” Ánh mắt Lục Ngạn lên, kèo này có vẻ thơm, còn nhiều cách để lách luật.
“Đương nhiên. tốc độ chạy sói hoang chắc các chưa thấybot_an_cap đâu. Tôi dốc hết sức bình vẫn không chạy lại, lao vào cắn đùi tôi, chút thịt bị phăng ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.” lại cảm giác tuyệt vọng ấy, Lạc Thiên rùng mình, “Đau lắm đấy.”
Nhìn Lạc Thiên lúc này, trong lòng mẹ Lạc cũng gợn chút xót xa. Dù sao cũng là đứa bà nuôi nấng năm.
“Mẹ ơi, con từng bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gãy chân bị bắt cóc, bình thường con chạy chậm lắm” Bùi Tiêmbot_an_cap sợ hãi chặt mẹleech_txt_ngu Lạc. sợ , dám đánh cược sống như Lạc Thiên Doãn.
Sự xót vừa nhen nhóm dành Lạc Thiên Doãn tức bị dập tắt nỗi thương cảm dành gái ruột.
Mẹ về Bùi Tiêm Tiêm: “Đừng sợ, mẹ sẽ không để con phải cái nơi quỷ quái đó .”
Chứng kiến tượng “mẫu từ tử hiếu”, Lạc cúi đầu cười chua chát. Khi ngẩng lên, cô về vẻ bình thản: “Tôi đưa ra hai án. người A hay B, hay tự nhảy ra chọn C, tôi không can thiệp. Tôi chỉ cần kết quả.”
Nói , không muốn lãng phí thời gian nữa: “Vân Tĩnh, mình đi thôi.”
Tống Vân Tĩnhvi_pham_ban_quyen ngấy cái này, đẩy xe lăn đưa Lạc Thiên Doãn đi thẳng.
Không ngờ, Lạc Kỳ lại tái chạyleech_txt_ngu .
cái túi to đùngleech_txt_ngu trên cậu chàng, Tĩnh ngơ ngác: “Lạc Kỳ, cậu làm gì đấy?”
Lúc này Lạc Doãn mới để ý anh trai đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo: “Anh Hai, về nhà .”
Lạcleech_txt_ngu Kỳ lắc đầu quầy quậy: “Không chịu, anh muốn đi với Thiên Thiên. Anh sẽ vệbot_an_cap em, sói cắn em thì anh cắn sói.”
Nhìn vẻ mặt tỏ ra hung dữ của Lạc Kỳ, Lạc Thiên Doãn phì : “Anh ngốc, ở đây không có sói, em an toàn rồi. Anh ngoan ngoãn về nhà đi.”
“ chịu” Lạc Kỳ mếu , “Anh muốn bỏvi_pham_ban_quyen nhà bụivi_pham_ban_quyen em gáibot_an_cap. Anh mang theo nhiều bánh kem lắm, không sợ đóivi_pham_ban_quyen đâu.”
Hóa ra trong túi toàn kem. Đibot_an_cap bụi mà mang thực, kểvi_pham_ban_quyen rabot_an_cap cũng có tiến .
Trước đây Lạc Kỳ từng đi bụi, nhưng đivi_pham_ban_quyen được chưa 300 mét đã mò về vì bụng.
Bố mẹ Lạc có thể không Lạc Doãn, nhưng cậu con traibot_an_cap quý tử thì không thể bỏ . Cuối , dù Lạc muốn đi em gái, vẫn bịleech_txt_ngu mẹ Lạc lôi xềnh xệch về nhà.
Lạc Thiên Doãn theo Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về nhà họ . Bố mẹ Tống mất tai máy bay 5 năm trước, nên nhà chỉ còn hai em Tống Ninh Ngọc và Tống Vân Tĩnh.
Vừa vào nhà, mùi thức ăn thơm phức đã xộc vào mũi. Tống Vân Tĩnh : “Thơm quá biết dì Vương nấu món gì ngon đây.”
Lạc Thiên Doãn chuyển từ xe lăn sofa, còn Tống Vân Tĩnh vào bếp pha trà. Nhưng vừa bước vàovi_pham_ban_quyen
“Anh ?” Tống Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tĩnh há hốc mồm nhìn ông anh trai đang đeo tạp dề múa may cuồng, “Đại gialeech_txt_ngu trăm công nghìn việc sao nay lại ở nhà nấu cơm thế này?”
“Thiên Doãn thoát chết trở vềleech_txt_ngu, phải ăn chứ?” Tống Ninh Ngọcleech_txt_ngu gạt cô em gái vướng víu sang một bên để tiếp tục trổ .
“Anh chắcvi_pham_ban_quyen đây là ăn mừng chứ không phải tiễn cả lũ vào đấy chứ?” Tĩnh nhếch mép, “ là ‘sát thủ nhà bếp’, làm ơn có chút tự thức thân đi.”
Tống Ngọc ngắm nghíaleech_txt_ngu thành quả: “ cũng .”
Tốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Tĩnh lắcvi_pham_ban_quyen đầu ngao ngán, pha trà xongleech_txt_ngu chuồnbot_an_cap lẹ ra ngoài đặt đồ ăn cho chắc cốp.
Lạc Thiên Doãn nghe tiếng động , thắc mắc: “Anh Ninh Ngọc biết nấuvi_pham_ban_quyen ăn à?”
“Biết chứ, ấy biết ‘nấu’ và ‘ăn’, ghép lại thành ‘nấu ăn’ thì hơi chấm.”
Lạc Thiên Doãn bật cười.
Cùng lúc đó, tại sân bay phố A.
Lục Vân Tranh vừa bước ra khỏi sảnh đến thì nhận được thoại của cấp trên.
Cúp máy xong, một chiếc hơi sang trọng đỗ xịch trước mặt anh.
Bên phía nhà họ Lụcleech_txt_ngu.
Lục Ngạn đến nhà thì thấy chiếc xe lạ trước cửa. Vào trong , ngạc nhiên ông bố tham công việc giờleech_txt_ngu này vẫn đang ở nhà.
sofa phòng khách còn có một ông mặc quân phục, đi giày quân đội bóng, thần thái lạnh lùng đang ngồi đó.
“ rồi đấy ” Vũ rótnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai chén , ngẩng lên nhìn con , “Còn đứng ngây đó làm gì? Lại đây chào đi, đây là ông trẻ họ của connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Ông trẻ họ? Ngạn người đàn ông măng, chắc chỉ mình vài tuổi, hốc mồm kinh ngạcbot_an_cap. Nhà mình có người họ hàng “máu mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net” thếvi_pham_ban_quyen này giờ?
Lục Vân Tranh mắt, ánh lạnh nhạt qua Lục Ngạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Không hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao, Lục thấy sốngbot_an_cap lưng lạnh toát.
Dưới ánh mắt cảnh cáo của bốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Lục Ngạn không dámleech_txt_ngu ho he, đành lầm lũi đi tới, nhí : “Chào ông trẻ.”
“Trong tôi đứng ba.” Lục Tranh nói giọng đều đều, rồi bưng trà lên nhấp một ngụm.
Lục Ngạn còn ngác, Lục Hoành Vũ con cáo già trên thương trường đã bắt được sóng ngay. Mắt ông sáng rực lên: “ đứng đó làm gì? Gọi Tam thúc (Chú Ba)!”
Lục Hoành Vũ biết rõ hơn ai hếtleech_txt_ngu, công ty ông ta phất lên như diều gặp gió thành phố A làbot_an_cap bóng cây đại thụ họ ở Thượng (Bắc Kinh).
Là con riêng của một nhánh lắc xa lơ, Hoành Vũ vốn chẳng có cửa bước vào phả chính thống. Nhưng nhờ may cứu mẹ Lục Vân Tranh lúc bà lâm bồn, ông ta mới được thơm , nhận vơ là họ hàng xa.
Nay Lục Vân Tranh chủ động bảo gọi “Tam thúc”, nghĩa là quanbot_an_cap hệ hai bên có thể tiến thêm bước.
Ai mà chẳng biết Lục Vân Tranh là con út, là cục vàng cục của cả gia tộc họ Lục quyền thế ở Thượngbot_an_cap Kinh. bố mẹ đến anh chị đều cưng chiều anh hết mực. anh đòi đi lính, cả phản , nhưng anh cả đã đứng đòn , để anh được thỏa chí .
“Tam thúc?” Lụcbot_an_cap Ngạn vẫn mặtleech_txt_ngu ra.
Lục Hoành Vũ không thể tát cho thằng ngu một cáileech_txt_ngu cho tỉnh. Ông ta phải lén ra hiệu bằng hình cho con trai biết thân phận của quý.
Lục Tranh lờ đi màn kịch câm hai con, bâng quơ : “ nói hôm nay nhà họ Lạc có tang sự?”
Dù không hiểu sao Vân Tranh tâm chuyện nhà họ , Lục Hoành Vũ vẫn đon đả đáp lời: “Vâng, là cô thanh mai trúc mã lớn lên thằng A Ngạn nhà tôi. Còn trẻ thế mà , tiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật”
“Không phải bạn gái ?” Lục Vân Tranh hỏi vặn lại.
Lục Hoành Vũ sữngbot_an_cap người: “Tam thiếu cũng biết chuyện đó ạ?”
“Có nghe qua loa.”
“Hai nhau mấy năm, tưởng đâu sẽ cưới, ai ngờ .” Lục Hoành Vũ thở dài, không để ý mặt conbot_an_cap trainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình đang biến sắc.
“Không gì đángvi_pham_ban_quyen tiếc. Cắt lỗ kịp thời, rất tốt.” Giọng Lục Vân lạnh băng.
Lục Hoành Vũ lầm ý anh, tưởng anh Lục Ngạn dừng đúng . thấy hơi tànbot_an_cap nhẫn với người đã , nhưng ông ta đâu dámleech_txt_ngu cãi Lục Vân Tranh.
Ông ta cười giả lả: “Dù sao cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có tình cảm mấy , hôm nay tiễn cô bé ấy đi, thằng A Ngạn cũng buồn, về nhà cứ lầm lì mãi.”
“Nhưng tôi nghe nói, là nó bỏ mặc cô bé đó lại một mình ở khu vực không ngườivi_pham_ban_quyen?” Lục Vân Tranh giả vờ thắcleech_txt_ngu mắc.
“Cũng hẳnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, gặp bầybot_an_cap , mạnhleech_txt_ngu ai nấy chạy thôi ạ.” Lục Hoành Vũ vội bào chữa.
“Bầy sóileech_txt_ngu?” Lụcvi_pham_ban_quyen Vân cười khẩy, ánh mắt như dao, “Một con hay hai con?”
Chạm phải ánh mắt giễu cợt của Lục Vân Tranh, Lục Ngạn biết ngay đã đọc tin tức mạng.
Lục Hoành Vũ ngây thơ chưa biết gì, nhưng cảm thấy không khí là lạ nên im , quay sang nhìn con trai dò hỏi.
Lục Ngạn hết đường chối , lí nhí thú nhận: “ Doãn , cô ấy về rồi”
“Về rồi?” Lục ngạc nhiên, vui vẻ nói, “Thế là tốt mà, sao con cứ nhưbot_an_cap đưa đám thế?”
Lục Ngạn không muốn vạchleech_txt_ngu áo cho người xem trước mặt Lục Vân Tranh, nhưng tình thế buộc, đành kể lại chuyện Lạc Thiên Doãn xin lỗi công khai.
Nghe xong, mặt Lục Hoànhleech_txt_ngu Vũ đen sì: “Mày mày làm cái trò ngu gì thế hả? Bình thường tao dạy mày thếleech_txt_ngu ? định chọc tao tức chết à?”
Thấy bố dáo dác đồ đánh ngườileech_txt_ngu, Lục Vân Tranh can ngăn, chỉ ngồi xem kịch. Hồi bé anh xem mấy cảnh này suốtbot_an_cap.
Thấy ông anh họ xa loay hoay không tìm hung khí, Lục Vân Tranh tốt bụng chỉ vào chânbot_an_cap ghế gãybot_an_cap: “Dùng ống thép kia kìa.”
Có “khán giả VIP” cổ vũ, lại sẵn đồ nghề, Lục Vũ không thể làm màu được , nghiến răng quất .
ngờ bố đánh thật, lại còn đánh đau điếng người.
đánhvi_pham_ban_quyen cái bố thôibot_an_cap, Vân Tranh thêm dầu vào : “Thằng cháu này làm tày đình thế, nếu là ở nhà tôi, bố tôi đánh gãy làvi_pham_ban_quyen cái chắc. Dù sao cũng liên quan đến , khôngleech_txt_ngu cảnh sát được thì cũng phải dạy dỗ cho nhớ đời, không sau này lạibot_an_cap gây họaleech_txt_ngu lớn hơn.”
Thế là Lục Ngạn lĩnh trọn thêm một đòn “thừa sống thiếu ”.
Xem chán chê, Lục Vân Tranh mới đứng dậy phủi áo: “ Lục Ngạn làm không tử , nếuvi_pham_ban_quyen xử lý êm đẹp, evi_pham_ban_quyen là ảnh đồ.”
“Tamvi_pham_ban_quyen thiếu yên tâm, chúng tôi nhất định xử lý ổn thỏa.” Lục Hoành Vũ cam kết.
Đợi Lục Vân Tranh đi khuất, Lục Ngạn chân rên rỉ: “, bố đánh thật đấy ? Suýt chết con rồi.”
“Ai bảo mày ngu như lợn, để chuyện đến tai Lục Tranh? khôngleech_txt_ngu đánh cho xem làm ?” Lục Vũ quátbot_an_cap.
“Tại bố cứ hỏi con đấy .”
“Tao hỏi không biết nói giảm tránh à? Khai tuốt tuồn ra làm ?” Lục Hoành tức anh .
“” Lục Ngạn ấm ức, “, cái ông Tam thúc này làm gì thế? Nghe bảo đi lính bận lắm, sao rảnh rỗi ghé nhà mình chơi?”
“Nghe đâu chiến hữu của ta chuyện gì đóvi_pham_ban_quyen. Bên nhà chính gọi điện dặn dò phải tiếp đãi chu . Quý sau công còn trông vào dự án lớn của Lục thị, đắc tội vị Phật sống này.”
Nghĩ đến trận đòn oan vì Lục Vân Tranh, Lục Ngạn càngleech_txt_ngu thêmbot_an_cap hậm .
Bên này, Lạc Doãn và Tống Vân Tĩnh đang thức đại tiệc do Tống Ninh Ngọc đích thân xuống bếp.
đúng như dự đoán tai nạn xảy ra.
“Anh Hai, em đã bảo anh không có khiếu nấu . Thời gian này anh đi đồ ăn ngon vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn thiết thực hơn.” Tống Vân quay sang hỏi Lạc Thiên , “Chuẩn không Thiên Thiên?”
“ kiến đáng.” Lạc Thiên Doãn gật đầu cái rụpbot_an_cap.
Không phải là dở nuốt nổi, ăn chết người, mà nónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dở thật.
Cuối cùng, đến cả “bếp trưởng” Tống Ninh Ngọc cũng buông xuôi, cả ba vui vẻ đồ ăn ngoài.
chốc đã ba ngày trôi qua
Phía Lục Ngạn và Tiêm Tiêm vẫn im lặngleech_txt_ngu tiếng. Dư luận trên mạng bắt đầu sóng, thuyết âm mưu mọc lên như khiến sự việc càng thêm ly kỳ.
nay, Tốngleech_txt_ngu Vân Tĩnh phải đi phù dâu cho đám cưới một người bạn. Lạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thiên Doãn ở nhàleech_txt_ngu một nhận điện thoạileech_txt_ngu của anh trai Lạc Kỳ
Điện thoại vừa kết nối, tiếng khóc của Lạc Kỳ đã vang lên thảm thiết.
“ hu hu em gái ơi anh chảy máu rồi”
“Anh chảyvi_pham_ban_quyen rồi”
Tim Lạcbot_an_cap Thiên thót lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Ở không có ai sao? Mẹ ? Dì Vương đâu?”
“ biết anh không tìm thấy ai cả”
“ đau quá em gái ơi”
“Bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thương ở đâu? Vết thương có lớn ? Anh lấy khăn ấn chặt vào chỗ chảy máu trước đi, để em gọi cho .” Lạc Thiên Doãn vàng hướng dẫn.
Cô lập tức gọi chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ Lạc.
Đầu dây bên kiavi_pham_ban_quyen bắt máy ngay: “Sao thế Thiên Doãn?”
“Anh Hai bị thương chảy máu ở nhà, trong nhà không có ai ?”
Mẹ hoảng: “Thếleech_txt_ngu à? rồi, bố mẹ đang đi đámbot_an_cap cưới conleech_txt_ngu người bạn cũ. Hôm con dâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dì Vương đẻ nên mẹ cho ấy nghỉ.”
“Thiênleech_txt_ngu Doãn, con mau về xembot_an_cap anh con thế nào, nhỡ nó có mệnhvi_pham_ban_quyen gì thì sao?” bà lo .
“Nhà còn aivi_pham_ban_quyen thật ạ?” Lạc Thiên Doãnleech_txt_ngu nhíu mày nghi ngờ.
“Nếu có người thì mẹleech_txt_ngu bảo con về làm gì? Anh bình thường thương con thế, nó mà có chuyện , đời này có yên được không?” Mẹ Lạc gắt gỏng.
Thiên Doãn bình lại: “Con biết rồi.”
Cô cúp máy, không để bà nói thêm câu nào.
Bảo không bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ảnh hưởng lý là nói dối. Cô không ngốc, thừa biết đây cái để dụ cô về nhà.
Nhưng bà nói đúng, nếu cô không về, lỡ anh trai gì thật, cô ân hận cả đời.
Cô gọi lại cho Lạc Kỳ, dặn giữ vết thương, rồi báo mình đang về.
Trên xe, Tống Vân Tĩnh nhắn tin tới , tức điên người.
Tốngvi_pham_ban_quyen Vân Tĩnh: Mày ngốc à? là hố lửa mà còn nhảy vào?
Lạc Thiên Doãn: Tao cũng muốn xem bọn định giở trò . Bây giờ xã hội pháp trị, nếu họ dám giam lỏngvi_pham_ban_quyen , tao sẽ có mà, đúngbot_an_cap không?
Tống Vân Tĩnh: ơn sự tin tưởng của mày nhá!
Tống Vân : Nhưng tao thấy lần trước đã ra rồi, giờ còn chơi trò giam lỏng thì ngu.
Lạc Thiên Doãn: Ừ, cũng nghĩ không giản thế nên mới tò mò. Hy vọng là tao lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử.
Tống Vân Tĩnh: Dù sao cũng thận. Về đến nơi tin tao. tinbot_an_cap đầu thêm dấu chấm ở cuối, mười tin sau dấu, cứ thế luân phiên để tao biết chắc chắn là mày .
Vân Tĩnh: Xóa nhắnvi_pham_ban_quyen trên đi, ám hiệu bí mật giữa haivi_pham_ban_quyen ta, trời đất biết mày biết tao biết.
Lạc Thiênbot_an_cap Doãn: Xuất !
Tống Vân đắc ý lắm, mình thông minh quá đi mất!
Xe dừng cổng biệt thự nhà họ Lạc.
Để tiện di chuyển, hôm naybot_an_cap Lạc Thiên Doãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không dùng xe lăn chống nạng.
Vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến sân, nhiên vắng tanh như chùa Bà .
Vào phòng khách tầng một, cô quan sát một lượt rồi gọi cho Lạc Kỳ.
Lạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kỳ từleech_txt_ngu lầu chạy xuống, vừavi_pham_ban_quyen chạy vừa khóc, tay bịt chặt khăn.
“ gái máu lắm” Nhìn thấy Lạc Thiên Doãn, Lạc Kỳ mếu máo thân.
“Lại đây em xem nào.” Cô vẫy tay, mở hộp y tế chuẩn bị sẵn.
Thấy anh vẫn chạy nhảy bình thườngleech_txt_ngu, chắc vết không quá nghiêm trọng.
Lạc Kỳ rón rén đi tới, chìa cánh tay trái ra, máo: “Em , dưới đất nhiều máu lắm, sợ là sợ.”
“Anh bị ngã hay va vào đâu?”
Lạc Kỳ nhíu mày suy nghĩ, khuôn mặt tuấn tú ngơ ngác: “Anh không biết, tự nhiên chảy nhiều máu lắm.”
Lạc Thiên Doãn nữa, nhìn vết thương là biết ngayleech_txt_ngu.
“, bỏ khăn ra nhé, nhẹ nhàng thôi.” Côleech_txt_ngu cẩn thận gỡ chiếc khăn đang ấn trên tay anh ra.
Cô đã tinh thần nhìn thấy vết hở, tay chân nhẹ nhàng mức có thể.
Nhưng khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếc khăn được bỏ ra, để lộ “vết thương thịt bét”, Lạc Thiên Doãn chết lặng
Nhìn thấy “vết thương”, mắt Lạc Kỳ lại rưng .
Lạc Thiên Doãn ông anhvi_pham_ban_quyen mít ướt, cạn lời: “Anhbot_an_cap Hai, đau không?”
“Đau” đầu cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rụp. cảm , dám bảo anh ấy đaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Nhưngleech_txt_ngu đây là hàng “fake” mà?
Lạc Thiên nhìn kỹ lại, rồi ánh mắt hoàng của Lạc Kỳ, cô lấy bông tẩm cồn lau phắt đi.
“Á á !!” Lạc Kỳ hét lên theo phản , nhận ra không đau tí nào, chỉ thấy mát
Lúc này, Lạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kỳ mới ngớ người ra.
Anh nhìn xuống cánh tay, vết thương be bétleech_txt_ngu máu đâu rồi?
Biến mất tiêu!
“Là hóa trang, người vẽ lênleech_txt_ngu tay dọa anh đấyvi_pham_ban_quyen.” Lạc Thiên bất lực. Trách sao được, anh cô nghếch thế kia, làm sao phân được giả.
“Giờ đau rồi chứ?” dùng cồn lau sạch lớp hóa trang, công nhận vẽ kỳvi_pham_ban_quyen công phết, lau mãi mới sạch.
Lạc Kỳ lắc đầu, vẫn hiểu mô tê gì: “Em gái, sao lại vẽ lên tay anh? Làm Kỳ sợ chết khiếp.”
“Ai biết được, chắc có người óc khôngleech_txt_ngu bình thường, không phân biệt được tay anh trai với giấy .” Cô an ủi.
Lạc gật , rồi sực nhớ ra: “ dưới còn nhiều máu .”
“Chắc lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai đó lỡ tay làm đổ tương cà thôi.” Thiênbot_an_cap đại lý do. Diễn thì phải diễn cho trót.
Nhưng rốt cuộc họ muốn làm cái gì?
Lạc Kỳ lén nhìn em gái, lo lắng: “Em gái, em giận à?”
Nhìn vẻ sợ sệt của anh, Lạc Thiên bật cười, nhéo má : “ không giờvi_pham_ban_quyen giận anh Hai đâu.”
“Thế anh có cho em, em muốn xem ?” Mắt Lạc Kỳ sáng rực lên.
“Được chứ.” Cô vui vẻ đồng ý. Đã đếnbot_an_cap đây rồi thì cứ xem .
Với Lạcbot_an_cap Kỳ, tin tưởng tuyệt đối.
Lên lầuleech_txt_ngu, thấy cô lại khăn, Lạc Kỳleech_txt_ngu bắt chước trên , thử bế bổng cô lên.
Thấy em gái nhẹ tênh, anh chàng hớn hở bế cô lên tầng hai.
“Anh đi thôibot_an_cap.” Lạc Thiên Doãn bám áo , sợ bị anh lỡ tay némnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống đất.
Lạc Kỳ bế Lạc Thiên vào “vương quốc” của mình. Anh thích chơi Lego trong nhà có hẳn một phòng riêngleech_txt_ngu bày và lắp ráp.
Vừa đi Lạc hối thúc, háo hức muốn thấy em bất ngờ trước món quà của mình.
Vào phòng, đập vào Lạc Thiên làvi_pham_ban_quyen mô hìnhleech_txt_ngu Transformer cao mét được lắp bằngleech_txt_ngu Lego.
“Em gái ngồi nhé.” Lạc Kỳ đặt cô xuốngbot_an_cap ghế sofa rồi chạy tót vào phòng trong.
Lạc Doãn hề hay biết, cử nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động của cô đang camera ghi lại
Trong phòng giám sát, Bùi Tiêm e ngại: “Mẹ, mình làm thế có ổnleech_txt_ngu không”
“Mẹ đã suy kỹ rồi, con có lý. Bố con cũng đồng ý, đây là cáchvi_pham_ban_quyen tốt .” Lạc lạnh lùng nói.
Bùi Tiêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiêm giấu đi nụ cười đắc ý, giả vờ do dự: “Nhưng hôm qua con chỉ buột nói thế thôi. kỹ lại thì làm vậy bất công với Thiên quá. Hayleech_txt_ngu là ”
“Nó nếu không đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà mình nhận , dạy dỗ tử , thì có khi này đang lấy chồng xó nào . Bố mẹ cũng đã nó cơ hội, nhưng lần bảyvi_pham_ban_quyen lượt từ chối ý định liên của con. Nhà họ mới phất lên hai năm nay, con tưởng trước con để vào mắt chắc?”
Bà quay nhìn con gái ruột: “Tiêm Tiêm, con đã về nhà họ Lạc thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải biết đặt lợi gia tộc lên hàng đầu. Còn Lục Ngạn, nếu thằng con nhà họ Lục bình thường, muốn lấy con vẫn chưa đủ tư đâu.”
“Mẹ yên tâm, con sẽ không Thiên Doãn . Mẹ nói thế con cũng thấy anh Hai bến đỗ tốt cho cậu ấy. Nhà mình nuôi nấng cậu ấy bao năm, anh Hai lại thương cậu ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như , cậu ấy mà không biết báo đáp thì đúng là đồ vô ơn.” Tiêm Tiêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thảo mai.
Mẹ Lạc hài lòng nhìn gái: “Vẫn con hiểu . Quả nhiên không phải máu mủ ruột rà thì nuôi mãi cũng .”
Nhìn lên màn hình, bà ta lạnh lùng chờ đợi màn kịch sắp diễn ra.
Trong phòng Lego, Lạcvi_pham_ban_quyen cẩn bưng một bát chè khoai ra
Trong thủy tinh trong suốt, những viên khoai dẻo đủ màu trông núng nínhbot_an_cap rấtbot_an_cap ngon .
Vừa lấy từ tủ raleech_txt_ngu nên chè ra lạnh dễ .
“Em , cái này anhbot_an_cap học mẹ làm đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cực, em ăn đi” Lạc Kỳ đặt chè vào tay Lạc Thiên Doãn, lanh chờ đợi.
“Anh tự làm á?” Cô ngạc nhiên.
“!” Lạc Kỳ gật đầu , “Anh muốn làm em gái vui. Mẹ bảo con gái mà giận, cho ăn đồ ngọt là sẽ vui .”
ra Lạc Kỳ định làm bánh kem, khó quá làm hỏng hết, cuối cùng chỉ làm được món chè này.
“Anh giỏi quá!” Lạcbot_an_cap Thiên Doãn xoa đầu anh. Giờ anh cao mét tám, ngồi xuống cô cũng phải với tay, anh ngoan ngoãn cúi đầu cho cô xoa.
Dưới ánh mắt mong chờ của Lạc Kỳ, cô múc thìa ăn . dẻo dai dai, thanh mát lạnhvi_pham_ban_quyen, đúng là rất ngon.
Thấy em gái ăn, Lạc Kỳ đi lấy của mình ra ngồi cô cùng ăn.
Chẳng mấy chốc hai chè sạch .
Lạc Kỳ xoa bụng mãn, định kéo tay em gái đi mô hình Lego mới lắp.
Nhưng vừa đứng , Lạc Thiên thấy trời đấtleech_txt_ngu quay cuồng, ngườivi_pham_ban_quyen đảo.
Cô lắc mạnh đầu, cảm giác gì đó không ổn.
Cơ thể bắt rời, một luồng nhiệtleech_txt_ngu ran len lỏi trong người
Gần nhưvi_pham_ban_quyen ngay tức, cô ravi_pham_ban_quyen mình bị thuốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cô rút thoại định gọi cứu thì nghe tiếng Lạc bên cạnh: “Em gái, sao em cứ lắc lư thế”
sang anh , cô khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngờ họ nhẫn đến mức bỏ thuốcleech_txt_ngu Lạc Kỳ.
“Anh Hai, động đậy.” Cô anh xuống ghế, còn mình lùi lại dựa vào tường.
Nhưng điện thoại không gọibot_an_cap
Họ đã sóng!
Tiếp đó là tiếng cửa phòngleech_txt_ngu bị khóa trái từ bên
Thiên Doãn đau , nghe thấy giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiêm Tiêm: “Thiên , anh Hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thương cậu thế, đến mình còn tị. Bâybot_an_cap giờ là lúc cậu đáp anh ấy rồi.”
“ Tiêm Tiêm, mở cửabot_an_cap!” Giọng cô lạnh băng, cơn giận làm đầu óc cô tỉnh táo đôi chút.
“Đừng cố nữa, dành sức mà tận hưởng đi.” Nói xong, tiếng bước chân Bùi Tiêm Tiêm xa .
Lạc Thiên Doãn vặn tay nắm cửa trong vô vọng, cửa vẫn đóng lìm.
Phía sau, Lạc bắt đầu xé : “Em gái, anh khó chịu quá nóng ”
Không chỉ anh, cô cũng đang bị thiêu đốt.
Thấy Lạc Kỳ tiến gần, hét lên: “Khôngvi_pham_ban_quyen được ! Kỳ, đứng lại!”
thuốcvi_pham_ban_quyen đã ngấm khiến Lạc Kỳ mơ màng, tiềm thức vẫn lời em gái, anh đứngbot_an_cap sững .
Doãnvi_pham_ban_quyen biết, đây chỉ là tạm thời.
thuốc phát huy hết dụng, lý trí biến mất, chuyện sẽ xảy , không cần nói cũng biết.
Cô chạy vội vào phòng trong, nhưng lạnh trống , không chai nước.
Phòng này chỉ để chơi , không có nhà .
“Em gái, anh khó chịu” Lạc Kỳ đảo đivi_pham_ban_quyen theo . Không gian chật hẹp khiến hai người càng gần nhau hơn.
Lý trí Lạc Thiên lung laynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô cũng muốnvi_pham_ban_quyen đến gần anh. mặt tuấn tú đỏ bừng, ánh ngây thơ của người anh cao lớn đang vây lấy cô
Chỉ trong chớp mắt anh đã ở ngay mặt. Cô hoảng đẩy anh ra, nhưng tay chân mềm nhũn, cúleech_txt_ngu khác nào vuốt .
Lạc Kỳ muốn gái ôm mình, nhưng thấy em cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ , anh lại
“Em gái đừng giận” Anh cố épbot_an_cap mình lại, nhưng ánh mắt trở đi, năng thôi thúc anh tiến về phía cô.
“Sao chui vào phòng trong rồi?” Tiêm Tiêm nhìn màn giám sát trống trơn, khó nói.
Mẹ Lạc dưng: “Chỉ cần không thoát ra thì ở đâu chả thế.”
tiếngbot_an_cap sau.
Mẹ Lạc và Bùi ước chừng nấu thành cơm, cầm máy ảnh mở cửa phòng Lego bước vào.
Bùi Tiêm cầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net máy ảnh , háo hức chờ đợi cảnh tượng sắp diễn . Cô ta nhất định phải chụp cho Lạc Thiên Doãn vài tấm ảnh thật “đặc ”.
Có những tấm ảnh này taybot_an_cap, Lạc Thiên Doãn còn không bị cô ta nắm thóp ?
Đến lúc đó, đừng nói là bắt mạng xin lỗi, màleech_txt_ngu ngay cả bản thân cô phải ngoan ngoãn gả cho Lạc Kỳ.
Gả cho thằng ngốc, cô muốn xem xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sau này Thiên Doãn còn mặt mũi nào mà ngẩng cao đầu trước cô ta nữa.
Nóileech_txt_ngu Bùi Tiêm Tiêm không tị vớibot_an_cap Lạc Thiên Doãn là nói dối.
Ngay từ ngày đầu trở về họ Lạc, Bùi Tiêm Tiêm đã đến sự tồn tạileech_txt_ngu của Lạc Thiên . Không chỉ Lạc Kỳ nghếch lúc nào cũng “em , emvi_pham_ban_quyen gái”, mà ngay cả bố mẹ của cô cũng luôn miệng khen ngợi đứa con tú, đó là đỉnh cao mà cô ta mãi mãi với tới.
Lạc Thiên Doãn minh xuất chúng, không như cô ta, thi đại học cũng chật vật.
Cùng một độ tuổi, côvi_pham_ban_quyen ta tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghiệp cao , còn Lạc Thiênleech_txt_ngu Doãn đã lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiến sĩvi_pham_ban_quyen.
Điều này định sẵn cô ta mãi thua kém Lạc Thiên Doãn.
thế sắc Lạc còn đảo cô ta, Bùi Tiêm Tiêm sao nuốt trôi cục tức nàyleech_txt_ngu.
Cũng may bắt đầu từ hôm nay, vầng sáng cao ngạo Lạc Thiên Doãn cũng sẽ bị kéo xuống vũng bùn lầy lội.
Tiếng mở vang lên bên tainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lạc Doãn, cô ngẩng lên, mái tóc bời dính bết mặt
khí thoang thoảng mùi máuleech_txt_ngu tanh
Vừa bước cửa phòng trong, Bùi Tiêm Tiêm đã bắt gặp đôi mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngập tràn lửa giận của Lạc Thiên Doãn.
Khoảnh , Bùi Tiêmleech_txt_ngu Tiêm chột dạ: “Cậu cậu nhìn mình làm gì? Mình cũng chỉ muốn tốtbot_an_cap cậu thôi, anh Hai thích như , hai người ở nhau anh ấy chắc chắn sẽ đối xử tốt với cậu.”
Mẹ Lạc là đầu phát hiện sự thường của Lạc Kỳ đang nằm sõngvi_pham_ban_quyen soài trên sàn. Ban đầu bà ta tưởng cậubot_an_cap vừa chuyện gì đó mệt nên ra ngủ.
Nhưng không khí chỉ có mùi máu nhàn nhạt, không có cái mùi trưng sau nam nữ ânvi_pham_ban_quyen ái.
lại gầnbot_an_cap, trán Lạcvi_pham_ban_quyen Kỳ vù một cục to tướng, da trầy xước rướmvi_pham_ban_quyen máu, mẹ Lạc hoảng hốt: “A Kỳ! A Kỳ?”
Thấy Bùi Tiêm Tiêm vẫn còn nhải với Lạc Thiên Doãn, mẹ quát: “Còn nói cáileech_txt_ngu gì? Mau cấp cứu!”
này Tiêm để ý thấy Lạc Kỳ bất tỉnh nhân sự: “Lạc Thiên Doãn, dám đánh anh ấy!”
Lạc Thiên Doãn mệt lả người, chẳng buồn đểbot_an_cap ý đến Bùi Tiêm Tiêm, cũng buồn giải thích rằng không phải cô ra tay, mà là Lạcvi_pham_ban_quyen Kỳ tự mình
Lạc Thiên cũng không ngờ, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trai chỉ câu củabot_an_cap cô, vì sợ làm cô , sợ cô khóc, mà thà tự đập đầu vào tường đến ngất đi còn hơn làm hại cô.
Còn cô, cũng phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhờ vào không ngừng làm đau mình mới giữ được chút tỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net táo, làm ravi_pham_ban_quyen chuyện loạn luân với anh
Tiêm tắt thiết bị chặn sóng rồi gọi 120. Bên , Thiên đã lãnh trọn một cái tát giáng của mẹ Lạc: “Nhà họ Lạc nuôi cô mười tám năm, cô báo chúng tôi thế này ? Thiên Doãn, hôm nay con trai tôi mà mệnh hệ gìvi_pham_ban_quyen, cô đừng hòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sống yên ổn!”
“Nếu không phải các người làm trò tiện này thì hôm nay đã ra, Lạc Kỳ cũng chẳng bị thương.” Giọng Lạc Doãn khàn đặc.
“Câm !” Mẹ Lạc lại vung tay tát thêm một cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, “Nếu không phải tại đồ vô ơn bạc nghĩa như côvi_pham_ban_quyen biết nghĩ cho lợi ích nhà họvi_pham_ban_quyen Lạc thìleech_txt_ngu làmbot_an_cap sao ra nỗi này?”
Bùi Tiêm Tiêm quay lại, mẹ Lạc ra lệnh: “Còn đứng ngây ra đó làm gì? Chụp cho kỹ vào.”
Bùi Tiêm Tiêm cũng nhận ra giữa Lạc Thiên Doãn và Lạc Kỳ ra gì, cũng chẳng chụp.
Nhưngbot_an_cap nghe mẹ Lạc nói, cô ta lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ, chưa xảy ra chuyện gì, nhưng ai biết được chứ?
Loạibot_an_cap ảnh mập mờ nếu sử dụng thì cũng không phải là vô dụng.
Lạc Thiên Doãn đứng dậy, hai chân nhũn như sợi bún, nhưngbot_an_cap khinh thường chẳng thèm tranhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với họ nữabot_an_cap, cũng chẳng còn sứcvi_pham_ban_quyen màleech_txt_ngu võ mồm
cứu thương đến rất nhanh. Thấy toàn người quennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Lạc Thiên Doãn gọi một cô y tá trẻ: “Tiểu Uyển.”
“Bác sĩvi_pham_ban_quyen Lạc?” Tiểu Uyển ngạc nhiên, rồi sực nhớ ra đây là họ Lạc.
Lạc Thiên Doãn khẽ gật đầu: “Tôi cần đến viện, đivi_pham_ban_quyen nhờ một đoạn.”
Mấy nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net y tế khác đang khiêng Lạc Kỳ lênbot_an_cap cángbot_an_cap, Tiểu vậy liền dìu Lạc Thiên Doãn lên .
Nhưng vừa chạmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào tay , Lạc Thiên Doãn đã hítleech_txt_ngu hà một hơi lạnh.
Lâmvi_pham_ban_quyen Tiểu Uyển nhìn kỹ thì hoảngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồn: “Trời ơi, sao người chị toàn tích thế này? Mau lên em xử lý cho.”
Chỉ thấy trên cánh tay Thiên Doãn chi vết thương máu me bét, trông thật đáng sợ.
Mẹ Lạc thấy người đến là nhân viên Bệnh 3 thì lườm Bùi Tiêm Tiêm một cái mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. sao Lạc Thiên Doãn cũng là bác sĩ khoa Cấp cứu ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó.
Nói cách khác, nhữngleech_txt_ngu người đây đều là đồng nghiệp nó.
Vì đang ở trên xe cứu thương, Lâm Tiểu Uyển xử lý vết Lạc Thiên Doãn không tiệnleech_txt_ngu hỏi .
Nhưng rõ ràng, cô bé cũng đoán vết thương Lạc Thiên Doãn có liên quan đến gialeech_txt_ngu đình này.
Tuy Thiên Doãn mới chính thức vào làm ở khoa Cấp cứu chưa đầy hai tháng, nhưng trong viện đã có không ít lờibot_an_cap đồn đạivi_pham_ban_quyen về cô.
Cộng thêm vụ “ điệu online” dở khóc dở cười hôm trước, mọi người càng thêm tò mò chuyện Lạc.
Giờbot_an_cap thì, lại thêm một vụ nữa.
Đến bệnh viện, Lạc Thiên mặc kệ Lạc Kỳ bị đẩyvi_pham_ban_quyen đi đâu, tự mình đi làm tra rồi truyền dịch
Thuốc trong vẫn chưa tan hết khiến cô rủn chân tay, đầu óc mơ màng.
Ngủ một giấc ở truyền dịch xong, cô mới thấy ngợm trở lại bình thường.
khỏi bệnh viện, Lạc điện cho Tống Vânleech_txt_ngu Tĩnh.
Nghe chuyện vừa xảy , Tống Vân Tĩnh tức muốn hộc , hận không thể bay ngay về xé người kia.
Nhưng Lạc Doãn lúc này lòng trống rỗng, nói vài rồi cúp máy.
Năm năm tuổi, cô được nhận nuôi từ viện, đó viện trưởng bảo có nhà rồi.
Nhưng bây giờ, cô lại trở thành kẻ khôngvi_pham_ban_quyen nhà
Viện trưởng đã mất banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm , cô viện cũng giải thể, cô thực sự chỉ còn một mình.
Vô thức, Lạc Doãnvi_pham_ban_quyen đi bộ đến trước cửa một quán càvi_pham_ban_quyen phêleech_txt_ngu.
thương ở đùi chưa hẳn, bộ xa nó đau nhức từng cơn.
Cực chẳng đã, cô đành tìm một chiếc ghế dài bên đường ngồi nghỉ, định bụng lát nữa sẽ bắt taxi.
Đúng lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, một cô ăn sành điệu đi lướt qua cô, miệng liến thoắngvi_pham_ban_quyen “phun châu nhả ngọcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net” vàoleech_txt_ngu điện : “Mẹ à, tên chán đi được, gì cũng bảo bí mật quân . Sau này thiệu con mấy lão quân nhân này nữa, phí thời gian trang điểm.”
Nghe vậy, Lạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thiên tò mò ngước nhìn.
Ngay đó, cô thấy một người bước ra từ quán cà phê, lại cònleech_txt_ngu là quen
Lục Tranh cũng không ngờ chưa kịp đến viện tìm thì ngay ở đây.
Khi anh đi tới, Lạc Thiênleech_txt_ngu Doãn không nhịn được liếc nhìn theo bóng lưng cô gái vừa đi xa.
Không ngờ như anh đi xem mắt cũng bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chê eo cơ đấy?
Lục Vân Tranh gần, thấy sắc mặtbot_an_cap cô tái nhợt, tiều , mắt trầm xuống: “Không à?”
Lạc Thiên theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phản xạ đưa tay lên sờ mặt: “Rõ lắm à?”
“Ừ, hơi tiều tụy.” Lục Vân Tranh nói thật.
Nghevi_pham_ban_quyen nói vậy, nhíu mày: “Thế thì xấu nhỉ?”
Xấu ưvi_pham_ban_quyen?
Vân Tranh nghĩ Thiên Doãn chắc có hiểu lầm gì đó về nhan của mình.
Dù có nhợt , cô cũng chỉ toát lên vẻ đẹp mong manh, khiến người ta càng muốn chebot_an_cap .
“Không xấu.” Anh nhìn cô chằm chằm.
Bị nhìn như , Doãn ngại , lảng tránh ánh anhleech_txt_ngu: “Anh đến baonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ?”
Vừa hỏi xong thấy quan hệ hai người, hỏi thế nghe cứ sai sai, bồi thêm: “Ý tôivi_pham_ban_quyen là trùng hợp quábot_an_cap, tự nhiên lại gặpvi_pham_ban_quyen nhau ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây.”
“Chân cô khỏi rồi à?” Lục Vân Tranh thắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắc. đã tận mắt vết thương của cô, gian ngắn thế lý thuyết chưa thể hồi phục toàn được.
Vậy mà bên cạnh côbot_an_cap đừng nói xe lăn, cả cái cũng không có.
Nghe nhắc đến chân, Lạc Thiên Doãn mới thấy đau, vộivi_pham_ban_quyen ngồi xuống ghếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Hay là ngồi xuốngvi_pham_ban_quyen chuyện đi? Đứng lâu tôi đau chân.”
Lục Vân Tranh “ừ” một tiếng ngồi bên cạnh, lướt qua cánh tay băng bó cô.
“ bị thương còn hơn cả tôi thế?” Anh giọng.
Câu này Lạcvi_pham_ban_quyen Thiên đúng không biết đỡ thế nào
Cô cũng đâu có muốn, tại quả tạ cứ rơi cô chứ?
“Chắcvi_pham_ban_quyen là nghiệp của tôi đấyvi_pham_ban_quyen.” Cô cười tự giễu.
Kiếp trước chắc cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là nhân tày trời nên kiếp này mới xui xẻo thế này.
Phải công nhận Lục Tranh kiệm lời thật sự. không phải khí trường anh quá , Lạc Thiên Doãn còn tưởng mình một mình.
“Anh đến đây làm vụ à?” tòleech_txt_ngu mò hỏi.
“Việc riêng.”
Lạc Thiên Doãn vắt óc chủ đề để bớt gượng thì một người đàn ông đennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạy : “Đội trưởng, em tưởng anh đibot_an_cap rồi, sao ngồi một mình Ơ không phải một à?”
Thấy Lạc Thiên Doãn bị thânvi_pham_ban_quyen cao lớn của Lục Vân Tranh che khuất, Lãobot_an_cap Trần ngạc nhiên.
Nhìnbot_an_cap rõ mặt , anh vỗ cái đét: “Cái đó cô có phải họ Lạc không?”
“Anh biết ?”
Thấy mình không nhận người, Lão Trần phấn khích ra mặt: “Biết mà không biết. Em là Lão , hôm trước đi làm nhiệm vụ cùng Lục đội. Nhưng em sau nên chưa gặp mặt. Vốn vào viện thăm cô mà bọn họ”
“Lão Trần.” Lục Vân cắt ngang lảm nhảm, “Cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc gì không?”
Đuổi khéo lộ liễu thế này Thiên Doãn còn hiểu, Lão Trần sõi đời sao hiểu.
“ vâng vâng Em có hẹn ăn với bạn. Thế em đi trước nhé chị dâu, hôm nào lại buôn tiếp nha” Dứt lời, Lão Trần chuồn lẹ hơn thỏ.
Lạc Thiên nghệch mặt . Chị dâu
Bắt ánh ngơ của cô, Lục Vân Tranh tỉnh bơ: “Lão Trần nói năng tinh quen rồi, đừng để ý.”
Sau đó, anh nhìn cô: “Ăn chưa?”
Giờ này ai cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn xong cả rồi, nhưngvi_pham_ban_quyen Lạc Thiên Doãn lại ngoại lệ.
Cô đầu.
Lục Vân Tranh vốn hỏi xã giao, ai ngờ ăn . Giờ là hơn ba giờleech_txt_ngu chiều rồi.
Đừng nói trưavi_pham_ban_quyen, người ta ăn xongleech_txt_ngu bữa xế rồi.
Anh biết cô chắc chắn lại gặp chuyện gì đó, nhưng mới gặp lần thứ hai, hỏi sâu cũng không tiện.
là anh quyết định đưa cô đi ăn.
Rất nhanh, hai người đến cửa một quán ăn tư nhân (private kitchen).
“Quán này được , trước tôi có ăn . Nhưng mà anh đặt bàn chưa?” Thiên Doãn lo lắng. Cô quánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này phải đặt mới cóvi_pham_ban_quyen chỗ.
Lục Vân Tranh cũng là người Thượng Kinh, không phải dân thổ địa ở đây
Thấy cô lo xa, anh giải thíchbot_an_cap: “Đây là chuỗi nhà hàng, ông là bạn tôi không cần đặt trước.”
Bước lên bậc tam cấp, thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lạc Thiên nhăn mặt, Lục Vân Tranh : “ cô không kiểu này được”
Cuối cùng anh không nhịn được, buông một câu “mạo phạm rồi”, đó bổng lên công chúa.
bế nhẹ tênh, Lạc Thiên Doãn giật bắn mình.
Cúi đầu nhìn, thấy mặt đỏ , ánh mắt lảngleech_txt_ngu tránh lung tung.
“Lục đội, tôi hỏi anh một câu được không?” Cô lí nhí.
Biết muốn đánh lạc hướng, phối hợp: “ cứ hỏi, nhưng tôi không chắc sẽ trả lời.”
Câu trả lời thật thà mức Lạc Doãn cạn lời. Nhưng nhớ lại lời cô gái ban , cô : “Anh yên tâm, tôi tuyệtvi_pham_ban_quyen đối không hỏi chuyện nhiệm bí , tôi quy mà.”
“Ừ, thế hỏi đi.”
“Anh năm bao nhiêu tuổi? Gia đình anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ vội lắm à?” tòvi_pham_ban_quyen mò.
Lục Vân vẫn bế cô vàng bước lên bậc thang. Đến cửa, quản nhìn thấy anh liền vộibot_an_cap chạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra đón.
Nhưng chưa mở miệng, nhận được Lục Vân Tranh, ta lập ngậm miệng, ngoan ngoãn dẫn vào bao.
“Tôi 27.” anh chưa hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ýbot_an_cap vế sau cô, “Gia đình tôi vội cái gì?”
Lạcleech_txt_ngu Thiên Doãn giảm nói tránh: “Thì chuyện ấy”
không nói toẹt rabot_an_cap là vừavi_pham_ban_quyen thấy anh bị gái đá, sợ anh mặt.
mắt?
Lục Vân Tranh nhớ lại cuộc điệnbot_an_cap thoại của mẹ, làleech_txt_ngu có nhắc đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện xem mắt.
Anh đầu xác nhận: “Đúng là có hơi vội, nhưng tôi không hứng thú với mấy chuyện đó.”
“ hiểu.” Lạc Doãn là anh sĩ diện, tự trọng cao ngút trời.
cô im lặng, anh càng hiểu: “Cô hỏi này gì?”
“Thực ra trước đây tôi cũng ép đi mắt.” Cô nói.
Nghe , Lục Vân Tranh nhíu mày: “Cô mới , yêu đương với bạnbot_an_cap trai 3 năm. Thế cô xem mắt lúc ?”
Lạc Thiên Doãn không ngờ nắm rõ lịch của mình thế: “Hoàn cảnh tôi hơi phức tạp. Thực ra từ lúc đủ tuổi trưởng thành, bố tôi đã định giới thiệu đối tượng rồi. Cònbot_an_cap người yêu cũ, năm mới yêu, bốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi vẫn địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gả tôi cho người môn đăng hộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đối hơn.”
Trưởng thành đã bị đi mắt, Lục Vân Tranh ngạc nhiên thật sự.
“Vậy cô yêu anh ta là để làm lá chắn?” Anh hỏi .
Bị vạch trần tâm tư, Lạc Thiên Doãn cũng không ngạc nhiên, Vânvi_pham_ban_quyen Tranhleech_txt_ngu qua đã biết không phải dạng bịbot_an_cap lừa.
Không như Lục Ngạn, nói gìleech_txt_ngu nấy.
Người quản lývi_pham_ban_quyen vừa dẫn đường dỏng tai lên nghe ngóng động tĩnh phía sau.
Anh tavi_pham_ban_quyen biết Lạc Doãn mà, nên càng mò về mối quan hệ của hai người này
“Cũng không hẳn lá chắn, trước đây tôi từng nghĩ là người tốt .” Lạc Thiên Doãn thở dài.
Nếu không có biến cố lần này, nhìn thấu mặt thật Lục Ngạn, có lẽ cô đã nghĩ cứ thế sống qua ngày cũngbot_an_cap .
Vào phòng bao, Thiên Doãn đặtvi_pham_ban_quyen cẩn thận xuống ghế.
Quản đóng cửa lại, hai người gọileech_txt_ngu món , trong lúc chờ đợi, Lạc Thiên Doãn thi thoảng lại liếc nhìn Lục Vân Tranh
“Có chuyện muốn nói à?”
“Anh thấy tôi thế ?” dè dặt hỏi.
Lục Vân Tranh rót trà đẩy cô: “Về phương diện nào?”
“Mọi phương diện, cảm nhận tổng quan ấy.”
Anh nhấp ngụm trà, nhìn : “Cũngleech_txt_ngu được.”
Lạc Thiên Doãn lấy hết can đảm: “Thế đằng anh xem cũng thấtvi_pham_ban_quyen bại rồi, hay là chúng ta kết hôn đi?”
“Tôi xem mắt bại?” Tay cầm chén trà của anh lại.
“” Chếtbot_an_cap, lỡ mồm rồi.
“Tôi không cố lén đâu, tại cô gái vừa nãy đi qua to quá, lỡ nghe thấy cô ấy phàn nàn với mẹ.” Cô vộibot_an_cap giải .
Lục Tranh hiểubot_an_cap ra, hóa ra cô hiểu
Anh đang giải thích thì Lạc Thiên Doãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếp : “Trọng điểm phải cái đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Trọng điểm là, chúng ta kết hôn được không? Tôi thấy đội nhìn là biết người cuồng công việc, chắc không muốn đình đâu nhỉ? Vừa khéo, tôi cũng muốnvi_pham_ban_quyen kết , nếu là kết hônbot_an_cap quânleech_txt_ngu nhân thì càng tốt.”
“Tại sao lại là tôi?” Giọng anh khàn đi.
“Hoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảnh phức tạp, cảm thấy mình cần một cuộc hôn nhân để bảo vệ thân.” Lạc Doãn biết nói thế này nghe có vẻ thực dụng, , chỉ vì cần mà kéo người ta vào nấm mồ hôn nhân.
Nhưng không thể lo nghĩ nhiều thế được. Chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôm nay cô thấy, chỉ cô còn giá dụngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bọn sẽ vắt kiệt cô đến cùng.
Lần này là Lạc Kỳ, anh ấy vì thương nên mới tự làm bị .
lần saubot_an_cap, nếu là chuyện khác, côleech_txt_ngu sẽ không may vậy nữa.
Cô biết rõ, với hình và học thức của mình, nhà họ Lạc có thể “” cô được giá hời.
Nếu đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tượng không phải là thanh tài tuấn trong giới, thị trường của cô sẽ mở rộng đếnbot_an_cap sợ.
Nhưng nếu cô đã kết hôn, giá trị đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giảm đi đáng kể.
Là vợ quân càng , ai muốn vào cô phải chừng tội phá hoại hôn nhân nhân.
Sự im lặng của Lục Vân Tranh khiến Lạc Doãn bắt đầu thấy náy, giọng nhỏ dần: “Thực ra tôi chỉ nói bừa thôi”
Hai người im lặng uống tràleech_txt_ngu một lúcbot_an_cap thì đồ ăn được mang .
Lạc Thiên Doãn xấu hổ, cắm cúi ănbot_an_cap, không dám ngẩng đầu lên. Cô vừa nói cái quái gì với ân nhân mạng thế ?
Nếu đổi ngược lại là Lục Vân Tranh cưới cô, khácbot_an_cap giở trò lưuleech_txt_ngu manhvi_pham_ban_quyen đâu?
Lần đầu tiên trong đời “giở trò lưu manh”, Lạc Thiên Doãn không còn mặt mũi nào nhìn anh nữa.
Thấy cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắp úp mặt vào bát cơmbot_an_cap, Lục Vân Tranh nhắc: “Ngẩng đầu , ăn cho tử tế.”
“Ưm” Cô lên một tí tẹonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, rồi lại cúi gằm xuống và cơm.
Mãi một lúc , khi Lạc Thiên Doãnleech_txt_ngu tưởng định im lặng ăn hết bữa cơm , thì giọng anh bất ngờ vang lên: “Nếu tôi từ chối, cô sẽ tìm người khác kết hônleech_txt_ngu ?”
“Hả?” Cô ngẩng phắt lên, ngơ ngác nhìn anh.
“Cô nói cô cần hôn nhân bảo vệ màvi_pham_ban_quyen.”
Lạc Thiên phản ứng lại, nhưng hiểu sai anh: “Ý anh là anh giớivi_pham_ban_quyen thiệu người khác cho tôi à?”
“Cô cần không?” Anh hỏi lại.
Nghĩ ngợi một chútvi_pham_ban_quyen, cô không từbot_an_cap chối: “Nếu người phù hợp thì cũngleech_txt_ngu được.”
lời, cô cảm thấy sống lưng lạnh toát
Vân Tranh lại im lặng một lúc lâu. Đến vét bát cơm, anh mới lên tiếng: “Tôi ý.”
Đồng ý ?
Mải ăn quá, Lạc Thiên Doãn quên mất chủ đang dang dở.
Thấy vẻ mặt ngơ ngác , Lục Vân Tranh thở dài: “Tôi đồng kết hôn với cô.”
“Cạch!” Lạc Thiên Doãn suýt làm rơi đũa.
ràng là cô đề nghị, nhưng giờ người luống cuống tay lại lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô.
Cô cố trấn tĩnh: “Cái đó anh yên , sau này anh gặp được gái thích, chúng ta có thể ly . Còn về việc anh mang tiếng đờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chồng thứ , lúc đó tùy vào điều kiện kinh của , nếu tôi giàu tôi sẽ bồi anh nhiều một chút.”
“” Vân Tranh đánh chết cũng không ngờ ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cô gái bàn chuyệnvi_pham_ban_quyen bồi hôn nghiêm như , mà anhvi_pham_ban_quyen lại là bên được bồi .
Thấy anh không gì, cô tưởng anh chê ít, thêm: “Tuy chúng ta kết hôn nhưng yên tâm, tôi sẽ không làm phiền cuộc sống của anh đâu. Bình thường anh ở đơn vị, tôi ở thành phố A, nước không phạm nước giếng, ai lo sự người nấy. Anh thấy nào?”
Nhìnvi_pham_ban_quyen khuôn mặt không nổi niềm vui của cô, Tranh cũng nỡ nói thêm: “Được.”
“Vậy bao giờbot_an_cap mình đi đăng ký?” Mắt cô sáng rựcbot_an_cap.
“Trong vòng một tháng.”
“ lâu thế?” Côvi_pham_ban_quyen xìu. Để lâu cứt trâu hóa , nhỡ anh đổi ý sao?
Khóvi_pham_ban_quyen khăn lắm mới vớ được đối tượng cực phẩm thế này, vừa gu của cô, cô thực sự không ngườibot_an_cap.
“Cần nộp báo cáo kết hôn, trong vòng một tháng sẽ có phê duyệt.” Nói rồi, như đoán được lắng của cô, khóe anh khẽ lên, “Yên , tôivi_pham_ban_quyen không chạy đâu.”
Bị nhìn thấu tâm can, Lạc Thiên ngượng ngùng cười trừ.
“ tôi đến đón cô, cần chuẩn sốvi_pham_ban_quyen giấy tờ.” Anh dặnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tuy thể giải quyết nhanh gọn bằng 9 tệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net (phí đăng kết hôn ở TQ), đối tượng là Lục Vân Tranh, cô rất sẵn lòng phối hợp.
“ lắm à?”
“Vui chứ.” chống cằm nhìn anh, “Ai chồng tương lai vừa đẹp trai lại có cảm an toàn thế này.”
“Mới gặp lần hai, không sợ phải người xấuvi_pham_ban_quyen à?”
“Tôi tin vàovi_pham_ban_quyen quốc, và tin vào trực giác mình.” Cô chắc nịch.
“Vậy hôm , rốt cuộc đã xảy raleech_txt_ngu chuyện gì?” Anh liếc nhìn cánh tay cô, “Vết thương mới.”
Nhìnleech_txt_ngu băng mới , Lạc Thiên Doãn biết không giấu được .
Do dự mãi, cuối cùng kể chuyện vừa xảy ra
Dù chưa chính thức là vợ chồng, nhưngvi_pham_ban_quyen đã xác định hợp tác, giấu giếm thì có khôngleech_txt_ngu tin tưởng nhaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lắm.
Lục Vân Tranh đã nghĩ đến khả , nhưngbot_an_cap từng nghĩ đến tình đê hèn đến mức này.
“Để ép cô xin lỗi, bắt cô nhận tội thay, họ dám làm đến bước . Thảo nào cô nói cần hôn nhân bảo vệ”
Ban đầu Vân Tranh định làm ý cô, hai bên không canleech_txt_ngu thiệp đời sống của .
Nhưng giờ, anh đổi ý rồi.
Đúng lúcleech_txt_ngu này, điện Lạc Thiên Doãn đổ chuông
, giọng Tống Vân Tĩnh đã oang: “Thiên Thiên mày ở đấy? Anh tao vềleech_txt_ngu bảo không thấy mày, mày ở ngoài à?”
Liếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn Lục Tranh diện, cô đáp khẽ: “Ừ, đangleech_txt_ngu ăn cơm bạn, không cầnvi_pham_ban_quyen lo đâu.”
“Thế thìbot_an_cap tốt, tao suýt báo cảnh sát đấy.” Tống Vân Tĩnh .
“ anh Ninh Ngọc là lát nữa tao tự xe về nhé.”
“Phiền phức thế làm gì, mày ở đâu nhắn chỉ tao bảo anh tao qua đón.”
Nhưng vì có Vân ở đây, côbot_an_cap vẫn chối ý tốt củaleech_txt_ngu bạn.
của Lục Vân Tranh, tốt đợi lúc nàobot_an_cap vắng người hãy khai báo với hội chị em.
Cúp , Lục Vân Tranh : “Giờ cô đang ở một mình ?”
“Khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mấy hôm nay nhờ bạnvi_pham_ban_quyen .”
“Thế trước đây?”
“Trước túc xá trường, thỉnh thoảng về nhà. tháng nayleech_txt_ngu làm nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về nhà ở.” Nhưng Lạc Thiên Doãn cũng sực nhớ ra, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắp phải tìm nhà thuê rồi.
Và vấn đề cô nghĩ , Lụcbot_an_cap Vân Tranh cũng nghĩ tới.
Ăn xong, Lạc Thiên Doãn hẹn gặp chuẩn bị giấy tờ.
Nhưng Lục Vânvi_pham_ban_quyen Tranh kiên quyết đưa cô vềbot_an_cap họ Tống
Thế , Tống Ninh Ngọc vừa mở đã đụng Lục Vân Tranh.
“ này là” Tống Ninh Ngọc nhìn người đàn ông lạ , trực giác máchbot_an_cap bảo là một kình địch.
Lạc Thiên Doãn vội giới thiệu: “Anh ấybot_an_cap là Lục Vân Tranh, là”
“ tượng kết hôn.” Lục Vân Tranh lời.
Lạc Thiên Doãn: Nani?
Tống Ninh Ngọcvi_pham_ban_quyen: (⊙_⊙)
Nhìn Lạc Thiên Doãn đang hóa đá, khuôn mặt nghị của Lục Vân Tranh thoáng nét cười: “Không đúngleech_txt_ngu sao?”
“Đúng” Lạc Thiên Doãn: Anh nói cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đúng cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thấy mắt oán trách của Tống Ninh , vội hắng giọng: “À, Tống Ninhvi_pham_ban_quyen Ngọc, là”
“Tôi là anh trai của bạn thân củabot_an_cap Thiên Doãn, chúng tôi lớn lên cùng nhau. Từ bé các em gây họabot_an_cap là tôi dọn dẹp. Muốn ăn , chơi gì tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi.” Tống Ngọc tuôn một tràng, không mong áp đảo khívi_pham_ban_quyen thế của Lục Tranh, nhưng nói nhiều một chút thắng thế về số lượng từ.
Nhưng nụ cười của Tống Ninh Ngọc vụt tắt khi Lục Tranh chốt hạ ba chữ: “Anh Trai Dọn Dẹp?” (Hoặc “Thánh Đổ Vỏ” theo nghĩa bóng vui vẻ)
“”
cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên môi Tống Ninh Ngọc nứt toác, quay Lạc Thiên cười gượng: “Anh bạn này vui tính thật, nhìn còn hơn anh mà gọi anh bằng anh.”
“Gọi theo Thiên Doãn.” Vân Tranh tỉnh bơ.
Lạc Thiên Doãn liếc anh, gọi “Thiên Doãn” nghe thuận mồmleech_txt_ngu ghê nhỉ.
Lục Vânvi_pham_ban_quyen Tranh cũng nhậnvi_pham_ban_quyen ra ánh của côleech_txt_ngu, khóe môi khẽleech_txt_ngu cong lên.
Rất nhẹ, nhưng cô nhìnbot_an_cap thấy rõ.
Tâm trạng anh vẻ rất tốt?
Ngược lại, Tống Ngọc thì chẳng vui vẻ gì, nhất thấy hai người “liếc mắt đưa tình”: “Thiênvi_pham_ban_quyen , trước đâybot_an_cap em không kể có đối tượng kết hôn?”
Vừa chia tayleech_txt_ngu xong đã lòi chồng sắp cưới, nghe sai thếleech_txt_ngu nào ấy.
“Em kể mà, Lục đội chính là người cứu khu vực không người đấy.”
Nghe vậy, Tống Ninh Ngọc nhiên. ân nhân mạng thì thái độ thù địch anh : “Anh Lục có muốn vào nhà uống chén không?”
“Không cầnvi_pham_ban_quyen đâu.” Vân từ , sang Lạc Thiên Doãn, “Sáng mai tôi đến đón em.”
“Được.” Cô đầu.
Tiễn Tranh xong, cô quay lại thấy mặt Tống Ninh Ngọc nghiêm trọng nhưvi_pham_ban_quyen đưa đámleech_txt_ngu: “Anh Ninh Ngọc, saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ?”
“Không sao, vào nhà trước đi. chưa mà chạy lung tung, xe lăn có, nạng cũng mang.” Anh dìu cô vào sofa.
“Em có mang nạng mà, đểvi_pham_ban_quyen quên ở họ Lạc rồi.”
“Nhàbot_an_cap họ Lạc chơi bẩn , lần sau chúng nó có bịa lý do cũngbot_an_cap đi một mình nữa.” Anh dặn dò kỹ lưỡng.
biết lo lắng thế nào khi nghe tin cô mất tíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Khôn ba năm dại một giờ, em đâu dám đi một mình nữavi_pham_ban_quyen.”
đến Lạc Kỳ, cô nhờ vả: “Anh Ninhbot_an_cap , anh hỏi thăm giúp em xem anh trai em có sao không.”
đập đầu nghe cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ mạnh lắm.
“Yên tâmleech_txt_ngu, anh cho người đi .” Tống Ninh Ngọc tuy ghét nhà họ Lạc quý Lạc Kỳ. Ít nhất nguy cấp cậu còn biết bảo vệ em .
“ rồi, cái vụbot_an_cap đối kết hôn vừa nãy là sao?” Anh hỏi lại.
“Thì nghĩa mặt chữ thôi, muốn tìm kết hôn, anh ấy thấy cũng phù hợp.”
Tống Ngọc bật dậy như lò xo: “Kết hôn?”
“Khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải chuyện đại đời, sao embot_an_cap có thể tùy tiện vớ đại một người thế? biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về cậu ? nhau được bao lâu?” Anh quýt, “ Doãn, chuyện này phải suy nghĩ kỹ, không qua loa , sẽ hỏng cả đời đấy.”
“ , em muốn cược một . Ít nhất hiện tại em anh ấy là đối hợp. Hơn nữa cũng đâu hỏng đời, hôn được mà.”
Nghe cô nói thế, Ninh Ngọc xìunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưvi_pham_ban_quyen đa nhúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nướcvi_pham_ban_quyen.
“Nếu bí quá thì em tìm anh cũng được mà” bầm.
“Nhưngvi_pham_ban_quyen em chỉ anh là anh trai thôi, thế thì kỳ lắm” Côvi_pham_ban_quyen bất lực.
Tống Ninh Ngọc cô thởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dài thườn thượt: “Thế có phải em có cảm giác với cái cậu kia không?”
“Cũng khôngvi_pham_ban_quyen hẳn.”
“Anh có đấy. Em chỉ ham cái mã đẹp trai, body người ta thôi.” Tống Ninh Ngọc phán như thánh.
Lạc Thiên Doãn dở khóc dở cười: “Anh Ninh Ngọc, em đã thấy ấy body bao giờ đâu.”
“Thì em cứ nhìn mấy ông đi lính xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ông nào bodynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chả đẹp?” Ngọc ghen , “Bạn của anh đi lính , ngực tấn công phòng thủ, nào ra múi nấy.”
“Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ninh , anh tị nữa.” Cô thở dài.
“Anh ghen tị? Hơ, nực cười!” Anh cười khẩy, im bặt
Thấy mình hơi hố, anh bồi thêm: “Tậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gym ai chả tập được, tại anh quá thôi. Đợi anh năm, bảo cơ bắp cuồn cuộn cho em xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
“Vâng nhưng ngoái anh cũng thế rồi.” Cô cười giả lả.
Thấy Tống Ninhvi_pham_ban_quyen Ngọc hùng hổ đòi tập gym, cô thở phàobot_an_cap nhẹ nhõm
Sáng hôm sau, Lạc Doãn vịn lan can lò cò xuống lầu thì thấy Lục Vân Tranh đang đứngleech_txt_ngu quay lưng lại phòng khách.
Đối diện anh, Tống Ninh Ngọc đọc báo, trên có một ly cà phê bốc khói nghi .
Sáng sớm uống cà ? Đây đâu phải thói quen của Ninh Ngọc
Nghe bước chân à không, tiếng nhảy lò cò của cô, hai người đàn quay lại.
Lạc Thiên Doãn trước Lục Vân cũng có một cà phê.
“ sáng sớm các anh đều cà phê thế? Lục đội saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến sớm ? Còn anh Ninh Ngọc, không đi làm à?” Cô hỏi lèo ba câu.
“Hỏi dồn dập , bọn anhbot_an_cap biếtvi_pham_ban_quyen trả lời câu nàoleech_txt_ngu ?” Tống Ninh Ngọc cười.
“ anh trả lời trước .”
“Công ty , đi muộn chút cũng . Cà thì anh cũng hay uốngleech_txt_ngu mà.”
Anh nhấp một ngụm, nhănleech_txt_ngu mặt kín đáo rồi quay sang Lục Vân Tranh: “Đến cậu, sáng tìm Thiênbot_an_cap Doãn làm gì?”
“Chuẩn bị hồ sơ nộp báo cáo hôn.” Lục Vân Tranh đáp gọn lỏn.
Tống Ninh suýt phun phêvi_pham_ban_quyen. Kết hôn??
Hôm qua mới là đối tượng, hôm đã chốtleech_txt_ngu đơn rồi?
“Từ đối tượng đến kết cần thờibot_an_cap gian tìmbot_an_cap chứ ?” Tống Ngọcbot_an_cap nháy mắt lia lịa với Lạc Thiên Doãn.
“Cần hồ sơ cơ bản ạ?” Thú thậtbot_an_cap Lạc Thiên Doãn mùleech_txt_ngu vụ này.
Lục Vân Tranh liệt kê một loạt từ đơn xin kết , bản sao hộ khẩu, chứng thư, đến giấy khám sức hôn .
“Bản sao khẩu nhất định phải có à?” Lạc Thiên Doãn nhíu .
Hộ khẩu cô vẫn ở nhà họ Lạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, giờ muốn ra bị khó
Mà mới nộpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net báo thôi đã cần rồi sao?
“Cần bản photo trang cá nhân.” Anh khẳng định.
Thấy cô lo lắng, anh nói: “ em không tiện, có thể giúp.”
“Hộ khẩu của tôi sao anh giúp được” Cô thở dài, nhưng chợt nhớ ra trước trường , cô từng chụp ảnh gửi qua .
là chuyện một hai năm , chắc vẫn còn lưu trong hộp thư đi.
Cô mượn máy tính của Tống Ninh Ngọc, đăng nhập mailvi_pham_ban_quyen, may quá tìm file đính kèm, bèn tảibot_an_cap xuống.
Tống Ninh Ngọc đang hóng gặp khóbot_an_cap khăn bỏ cuộc: “”
là trời.
Anh đành : “Thiên Doãn, em đi ăn sáng trước đi.”
“Vâng.” Cô quaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sang Lục Vân Tranh, “Anh đợi một lát nhé.”
“Không vội.” điềm tĩnh.
Đợi cô đi khuất, Tống Ninhbot_an_cap Ngọcbot_an_cap đẩy lyleech_txt_ngu cànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phê ra xabot_an_cap, nghiêm nói với Vân Tranh: “Thực ra tôi hiểu, cậu cứu Thiên Doãn ở vực không , anh cứu mỹ dễ làm người ta rungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động. Em ấy cần một đối tượngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôn, thấy cậu đáng tin cậy. Nhưng hai người hiểu nhau được bao nhiêu?”
“Chúng tôi biết cậu lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quân nhân, thêm cái , và tính nam” Tốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ninh Ngọc óc nghĩ mãi, “Cậu xem, cậu cũng biết gì về Thiên Doãn đâu?”
“Chủvi_pham_ban_quyen đề này chắc anh nói vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thiên Doãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi nhỉ?” Lục Tranh thả uống cà phê.
Thừa lời!
Tống Ninh Ngọc thầm đảo mắt: “Đúng là có .”
“Không thuyết phục ấy, nên định thuyết phục tôi từ bỏ?”
“Thiên Doãn thì thôi , mới tuổi, đầu toàn sách . Cậu lớn hơn em ấy 4 tuổi, sao chuyện đại sự như hôn cũng hùavi_pham_ban_quyen em ấy làm loạn thếleech_txt_ngu?”
Lục Tranh: “Thế nếu cô ấy đòi anh, có đồng không?”
“Thì cũng được chứ sao.”
“Thế tại tôi lại không được?” vặn lại.
“Còn phải hỏi? Thiên Doãn hiểu rõ nhau như lòng bàn tay, hơn nữa tôi tôi thích em ấy.” Ninh ngượng.
Lục Vân Tranh: “ thì có gì khác nhau, đều thích, tại sao không được?”
“Tại sao cáileech_txt_ngu gì mà tại ?” Tống Ngọc ngớ người, “Cậubot_an_cap bảo cậu thích em ấy? Hai người gặp lần thứ hai.”
“Cóbot_an_cap vấn đề gì không?”
“ đề to đùng Cậu là thấy sắc lòng tham (kiến sắc khởileech_txt_ngu ý) ?”
“Đều là thích, đừng chianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .” Lục Vân Tranhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chốt hạ.
Tống Ninh gật gù, vôbot_an_cap tình đầu thấy Lạc Thiên đang gặmbot_an_cap cái bánh đứngvi_pham_ban_quyen ngây ra ở cửa ănvi_pham_ban_quyen.
Lục Tranh cũng quay lại, môi: “Ăn xong rồi ?”
“Vẫn chưa” Lạc Thiên Doãn sốc tậpbot_an_cap. Lục Vân Tranh thích cô?
“ vào ăn đi.”
“Dạ” Cô ngoan ngoãn quay lại ăn, vừa vừa tiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hóa thôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tin vừa nghe được.
Ăn xong đi ra, phòng khách chỉ còn mỗi Lục Vân Tranh.
“Anh đâu rồi?”
“Đi làm rồibot_an_cap.”
Đối diện ánh mắt của , cô cuống: “Thế em lên đồleech_txt_ngu đã.”
Nhìn cô chạy trối chết, ánh mắt Lục Tranh tối , hình như dọa sợ rồi
cô thay đồ xong đi xuống, Lục Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tranh mày, đẩy chiếcvi_pham_ban_quyen xe tới: “Ngồi xuống.”
Anh đẩy cô ravi_pham_ban_quyen
Trên xebot_an_cap, Lục Vân Tranh vừa lái xe vừa giả vờ bâng quơvi_pham_ban_quyen: “Xin lỗi, vừa nãy tôi nói đấy.”
“Hả?”
“Anh Tống có vẻ rất quan em, để anh ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yên tâm tôi mới là thích em.”
Nghe , Lạc Thiên Doãn thở nhẹ nhõm, cả người thả hẳn: “ sao, em hiểu màvi_pham_ban_quyen, cũng cảm ơn anhbot_an_cap đã nghĩ cho em.”
Nhưng tại sao trong lại chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hụt hẫng này?
Dừng đèn đỏ, Vân Tranh quay sang cô: “Tôi hỏi em lần cuối, em thực sự muốnleech_txt_ngu kết hôn với tôi? Tốt là em nên nghĩ kỹ.”
“Em nghĩ kỹ rồi. Tối qua em đã suy nghĩ cả đêm. hai chúng ta chưa hiểu nhau lắm, nhưng có những người quen biết cả mấy chưa chắc đã hiểu rõ lòng dạ nhau. Ít nhất ngay từ đầu anh đã cứu em, mạng là anh cứu, đángvi_pham_ban_quyen để đánh lần.” Cô nghiêm túc .
Nếu người đề kếtleech_txt_ngu Lục Tranh, giả sử anh cũng gặp tình huống khó xử giống cô.
Trong hoàn cảnh đó, có lẽ côbot_an_cap cũng sẽ đồng ý, cũng nguyện đánh một phen.
Huống hồ đây là quyết định của chính cô, nói là đánh cược cũng không , cô đâu có đặt cược cả cuộc đờileech_txt_ngu mình.
Dù thì quânbot_an_cap hôn cũng vẫn ly hôn đượcbot_an_cap màleech_txt_ngu.
JoJo Tran
15/5/2026 lúc 7:03 chiềuChương 3 phút 28:55 bị lỗi hả ad ơi
Xoài Chua Story
16/5/2026 lúc 9:32 sángbạn admin đang check nha
Mây Mây Story
16/5/2026 lúc 9:32 sángtua qua đoạn ý là nghe được nha
JoJo Tran
16/5/2026 lúc 1:20 chiềuChương 9 phút 31 mấy cũng vậy, tua qua cũng chưa dc, sao kỳ dị:)))
Uyển Mộc
16/5/2026 lúc 3:15 chiềutui vẫn nghe được mờ
JoJo Tran
16/5/2026 lúc 6:16 chiềuKhông biết tại sao, mình nghe nhiều rồi mà đây là bộ đầu tiên nghe bị vậy luôn, đến khúc cúi cũng bị nên chuyển qua đọc :)))). Đang nghe ngon lành nó tự dừng lại kg cho nghe típ:)))