CHÊ CHỒNG THÔ ĐÒI BỎ TRỐN TUẾ NINH XUYÊN QUA ÔM ĐÙI CHỒNG VẢ MẶT TRÀ XANH TRỌNG SINH

CHÊ CHỒNG THÔ ĐÒI BỎ TRỐN TUẾ NINH XUYÊN QUA ÔM ĐÙI CHỒNG VẢ MẶT TRÀ XANH TRỌNG SINH

Tiểu Lăng full 09/08/2026 136 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

### 💥 Quay Trở Về Thập Niên 70: Ôm Chặt Đùi Chồng Quân Nhân Dưới Mác “Giày Rách”! 💥

Tiếng y tá văng vẳng bên tai, cơn đau thắt ngực vẫn âm ỉ theo nhịp deadline khiến cô không ngừng nhíu mày. Mới mở mắt, nhận tin dữ ập tới: đang mang thai ở tháng thứ ba, cổ gáy bị tổn thương và nguy cơ bị người chồng quân nhân đệ đơn ly hôn đang treo trên đầu. Oai nghiệt thật: vừa xuyên không về thập niên 70, sao lại bị gắn nhãn “giày rách” bỏ theo trai một cách cay nghiệt như vậy?

Lắng nghe giọng trầm lạnh, vô cảm của Đoàn trưởng Đặc vụ đoàn Hoắc Thanh Sơn khiến Hứa Tuế Ninh rụt cổ. Người đàn ông cao lớn ấy đang thúc giục cô phá thai và ký đơn ly hôn. Trong thời đại khắt khe của thập niên 70, bỏ theo người đàn ông khác đồng nghĩa với việc bị cạo đầu, treo giày lên cổ để diễu phố! Không thể để mạng sống bị đe dọa, cô liền vận dụng chiêu trò “mất trí nhớ” và làm cho đôi mắt đỏ hoe để giữ lấy đứa con nhằm làm dịu tình hình. Nhưng thử thách vẫn chưa dừng lại. Âm thanh bước chân lộc cộc và giọng điệu mềm như trà xanh của Phùng Thuấn Hoa – cô gái được tái sinh đang nhăm nhe vị trí phu nhân Đoàn trưởng – luôn rình rập đâm thọc. Giữa tiếng củi lửa lách cách và mùi sủi cảo thơm ngậy lan tỏa quanh khu tập thể, Hứa Tuế Ninh sẽ bằng trí tuệ nhạy bén vạch mặt kẻ thù và từng bước làm ấm trái tim người chồng quân nhân thép như thế nào?

* 🔥 **Nữ chính “hệ điều hành 10 điểm”, diễn xuất đạt giải Oscar:** Xuyên không xong, cô lập tức kích hoạt chế độ “mất trí nhớ tạm thời” một cách mượt mà, xoay chuyển tình thế ở phút chót. Dở sự sắc sảo nhưng biết lùi đúng thời điểm, cô áp đảo Phùng Thuấn Hoa bằng sự nhanh nhẹn và các pha “trà xanh” không bỏ lỡ.

* 🍵 **Vả mặt bạch liên hoa cực căng:** Nữ phụ trọng sinh tưởng nắm chắc kịch bản, kiếp trước từng chê bai nam chính để gả cho công nhân xưởng thịt nhưng nhận cái kết đắng. Kiếp này ấp ủ mộng làm phu nhân quan lớn, ai dè liên tục bị nữ chính “đọc vị” và bóc phốt mưu hèn kế bẩn ngay giữa bàn dân thiên hạ.

* 💖 **Nam chính “cờ xanh” mlem, ngoài lạnh trong nóng:** Chồng quân nhân đặc vụ cao to, cơ bắp cuộn cuộn. Ban đầu lạnh lùng đòi ly hôn, sau lại ngoan ngoãn giao nộp sổ lương thực, sổ dầu, âm thầm bê chậu nước, sửa bếp ngoài sân cho vợ. Chuẩn truyện ngôn tình thập niên ngọt sâu răng!

🎧 Đeo ngay tai nghe vào, vặn to volume để đắm chìm vào không gian âm thanh chân thực nhất của những năm 70. Bấm **PLAY** ngay để cùng Hứa Tuế Ninh cày cấp, dọn dẹp “trà xanh” và tận hưởng những màn “phát cơm tró” chất lượng cao thôi nào!

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
CHÊ CHỒNG THÔ ĐÒI BỎ TRỐN TUẾ NINH XUYÊN QUA ÔM ĐÙI CHỒNG VẢ MẶT TRÀ XANH TRỌNG SINH cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

“Hoắc đoàn trưởng, vợ anh chỉ do mang thai lại bị kinh sợ, có vấn đề gì lớn.”
“Có điều, cô ấy bị dinh dưỡng, cơ thể yếu, cứ tiếp tục thế này, lúc sinh con có thể sẽ gặp nguy hiểm.”
“Bây giờ bỏ đứa bé đibot_an_cap thì nguy hiểm sức khỏe của cô ấy không?”
“Hoắc đoàn trưởng, anh là không muốn giữ bé này sao? Tuybot_an_cap rằng mang ba thì phá thai không quá nguy hiểm, nhưng cơ cô ấy yếu như vậy, nếu bỏ đứa này, này e rất khó mang .”
“Tôi biết rồi, làm anh quá”
Hứa Ninh nằmvi_pham_ban_quyen giường bệnh, nghe cuộc đối của đàn ông, lông mi khẽ rẩybot_an_cap, cănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không dám mắt.
Cô không thể được, bản thức đêm làm thêm mà độtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tử, kết vừa mở mắt ra đã xuyên về những nămvi_pham_ban_quyen mươi, nhập vào thân xác một người vợ trẻ cũng tên là Hứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tuế Ninh.
Nguyên chủ năm hai gả cho Đoàn trưởng Đặcbot_an_cap vụ đoàn Hoắc Thanh Sơn, vì không hài lòng cuộc hôn nhân này nên sau khi hai người vẫn ngủ riêngleech_txt_ngu phòng.
Giữa chừng xảy ra lầnleech_txt_ngu ngoài ý muốn, hai người mới chung phòng rồi mang thai.
Nguyên chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có người thầm thươngvi_pham_ban_quyen trộm nhớ, bị ép gảleech_txt_ngu cho Hoắc Thanh , giờ lại mang thai nên thêm u uấtbot_an_cap, sầu muộn. Mỗi ngày cô đều không nói năng gì, chẳng uống, một người đang yên đangleech_txt_ngu lànhvi_pham_ban_quyen mà gầy rộc đi chỉ còn da bọc xương.
Đúng lúc đó, được thư của người mình thích, nói muốn đưa cô rời khỏi cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lồng giam nàybot_an_cap.
Nguyên chủ để lại một phong thư đi, Hoắc Thanh đang đi thực vụ trở về, sau khi xem thư liền xin nghỉ phép đuổi theo.
Anh tìm thấy cô một nghỉ nhỏ ở ô thành phố, lúc chỉ mình nằm đất, quần áo xộc xệch, sau gáy sưngleech_txt_ngu một cục lớn, rơi vào trạng thái hôn mê sâu.
Cũng chính vào này, Hứa Tuế Ninh xuyên qua.
Lúc đang cấp , Hứa Tuế Ninh đã , nghe thấy bác sĩ và ybot_an_cap tá bên cạnh đang tán gẫu, nói rằng phải mất ba ngày mới tìm thấy cô, mà biết được trong bavi_pham_ban_quyen ngày đó đã xảy raleech_txt_ngu những chuyện gì?
Còn nói lúc Thanh Sơn bế cô đến, quần áo trên người đều đã bịvi_pham_ban_quyen mướp.
Tuế Ninh vừa nghe họ bàn tán, vừa tiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận và tiêu hóa trí nhớ của chủ.
Càng tiêu hóa, cô kinhvi_pham_ban_quyen hãi.
Nguyên chủ vi_pham_ban_quyen không có kývi_pham_ban_quyen ức ba ngày bỏ trốn này, cũng không biết bản thân và người đàn ông kia có xảy ra chuyện gì haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không.
quảbot_an_cap đã xảy ra chuyện, Hứa Tuế Ninh không dám tưởng tượng khi cô mở mắt ra sẽ đối mặtvi_pham_ban_quyen với cục diện thế .
Đây là năm một chín bảy mươi tư, mười năm hỗn loạn vẫn chưa kết thúc.
Ở thời này, thà mang danh ác phụ hơn bị gánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mác “giày rách” bỏ trốn theo trai.
Cô từng nghe bà kể, loại phụ nữbot_an_cap này bị cạo , treo giày lên cổleech_txt_ngu đi diễu phốbot_an_cap!
Hoắc Thanh nhìnvi_pham_ban_quyen Hứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tuế Ninh đang trên bệnh với mặt nhỏ nhắn trắng bệch, hàng mi dài khẽ rungbot_an_cap, nhãn chuyển động, biết cô đã . Anh ơn Trần y sinh rồi anh ấy cứ đi làm việc của trước.
Đợi Trần y sinhbot_an_cap rời đi, Hoắc Thanh mím môi nhìn Hứa Tuế Ninh.
Đối với người này, anh không có cảmvi_pham_ban_quyen thích không , lúc xem mắt cảm thấy cô có học thức, chắc hẳn là người hiểu , biết chăm lo cho gia đình.
Nào ngờ lại bỉnh và thích gây chuyện đến thế.
Anh nhíu mày, lạnh lùng mở lời: “Tôi biết cô tỉnh rồi, thật không muốn sống cùng nhau nữa thì hãy dưỡng cho tốt, phá bé đi, tôi sẽ đi nộp đơn xin lynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôn.”
Hứa Tuế Ninh khôngbot_an_cap thể giả vờ nữa, cô chớp mắt dậy, đuôi vẫn còn nước.
Cô yếu ớt chật vật dậy, ngước mắt cẩn thận quan Hoắc Thanh Sơn.
Trong lòng không nén sự kinh ngạc, quảvi_pham_ban_quyen nhiên là chính trong sách, quânvi_pham_ban_quyen phụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phẳng phiu, vóc dáng cao lớn, nước davi_pham_ban_quyen ngăm , đôi mắt thẳm, sốngbot_an_cap mũi thẳng, đường nét khuôn mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắc sảo, cương nghị.
Dáng đứng thẳng tắp, đứng ở đó như tùng như bách, khí thế bất phàm.
nữa đôi mắt của anh cực kỳ , sâu thẳm và lạnh lùng, láy không thấy đáy.
Nhưng dường lại có cái sâu sắc có nhìn thấu người.
Hứa Tuế Ninh chợt chột dạ, nhưng với kinh nghiệm đối phó với hàng nhiều năm qua, chuyện cứ tỏ ra yếu thế trước thì có thể hóa giải một nửa nhuệ khí của đối phương.
Cô cong môi, nở nụ nhàn nhạt mang theo chút lấy lòng: “Em đóivi_pham_ban_quyen rồi.”
nói thật, từ tỉnh trongbot_an_cap phòng thuật cô đã thấy rất đói.
nữa cô cần chút thời gian để sắp xếp lại , nhắc kỹ xem nên giao tiếp với Hoắc Thanh Sơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế .
Ánh mắt Hoắc Thanh Sơn tối lại, nhìn nụ cười của Tuế Ninh, trong lòng hơi có chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Vốn dĩ cô đã rất xinh đẹp, làn da trắng mịn màng, ngũ quan tinh tế mang nét đẹp cổ điển, chỉ là thường không biết yêu quý bản thân nên mới gầy yếu như vậy, bâyleech_txt_ngu giờ cười khẽ một cái, trông lại cóvi_pham_ban_quyen vài đáng thương cầu khẩn.
“Cô muốn ăn ?”
Hứa Tuế Ninh không rõ thời đại này có thể mua đồ ăn gì, cũng không dám tùy tiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa ra yêuleech_txt_ngu cầu: “Sủi cảo? Mì được .”
Hoắc Thanh Sơn lại nhìn sâu vào mắt cô một : “Cô đợi ở phòng bệnh đi.”
Nhìn theo bóng dángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoắcbot_an_cap Thanh Sơnleech_txt_ngu rời đi, Hứa Tuế Ninhleech_txt_ngu thở phào nhẹ nhõm, vò đầuvi_pham_ban_quyen bứt tai bắtvi_pham_ban_quyen đầu nghĩ cách.
Cô khôngbot_an_cap bịbot_an_cap bắt đi diễu phố, rồi bị phân đi làm những việc cực nhọc nhất, lại còn bị người bắt nạt.
tiền, không tem phiếu, có giấy chứng nhận đi đường, chẳng thểbot_an_cap đi .
đau thắt ngực dữ dội trước khileech_txt_ngu đột tử cùng hãi cáibot_an_cap chết cô vô cùng hội sót này.
Cô không muốn sốngvi_pham_ban_quyen sót, mà còn sống thật tốt!
Vậy thì trước tiên phải cải thiện mối quan hệ Hoắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh Sơn đã.
đoạn cô lại sờ sờ bụng mình, có nào Hoắc Sơn sẽ tình đứa bot_an_cap khoan dung với cô hơn một chút khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Còn chưa nghĩ kỹ con đường tiếp theo phải thế nào thì Hoắc Thanh Sơn đã bưng chiếcbot_an_cap cặp lồng nhôm quay .
Anh đặt cặp lồng lên tủ đầu giường, chỉ nhìn cô mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái, không nói nào xoay người đi ra ngoài.
Hứa Tuếvi_pham_ban_quyen Ninh rõ ý của Hoắc Thanh Sơn, là vứt ở đây cô tự lấy sao?
Đang lưỡng lự định lấy cặp thì Hoắc Thanh lại bưng một chậu rửa mặt đi vào, trên thành chậu còn vắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chiếc khăn mặt kẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sọc xanh .
Anhvi_pham_ban_quyen liếc nhìn Tuế đang ngồi bên mép giường, kéo một chiếc ghế lại, đặt chậu rửa mặt lên : “Nước ấm đấy, mặt đồ mới, mặt đi hãy ăn.”
Giọng điệu lạnh lùng không chút cảm xúc.
Hứa Tuế tại saoleech_txt_ngu Hoắc Thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sơn lại như vậy, vì nguyên chủ rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ghét bỏ xuất nông thôn anh, không muốn cùng anh chung chăn gối.
vắt khăn ướt lau mặt, rồi rửa tay, ngẩng khuôn mặt nhỏ lên nhìn Thanh đầy chân thành: “Cảm ơn anh nha.”
Hoắc lạileech_txt_ngu nghe thấy từ lạ lẫm từ miệng Hứa Tuế Ninhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ánh mắt nhìn cô thêm vài phần dò xét.
Hứa Tuế Ninh cũng dám nói nhiều nữavi_pham_ban_quyen, sợ nói dài nói dại, cô nhìn Hoắc Thanh Sơn cầm lấy cặpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lồng, những ngón tay thon mởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra.
Đưa đến trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô làbot_an_cap một phần sủi cảo đã bịvi_pham_ban_quyen nát vỏ, chắc là lâu nên sủi cảo hơi dính vào nhau, nhưng đó là làm bằng bột mì trắng đấy!
Hoắc Sơn thấy côbot_an_cap chằm chằm vào sủi mà không có ý đưa ra lấy.
Nghĩ đến tính cách hay kén chọn của cô, anh vẫn giải thích câu: “ quá giờ cơm , chỉ còn sủi cảo còn dư từ buổi trưa , nếu cô chê thì phải đợi đến bữa .”
Hứa Tuế Ninhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết anh lầm, vội vàng đưa tay đón cặp lồng: “Không chê đâu, em ăn mà.”
Bụng thật sự rất đóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô một miếng một chiếc sủi cảo, chưavi_pham_ban_quyen kịp cảm nhận vị đã vội vàng nuốt xuống.
Thanh Sơn nhíu mày nhìn tác cúi đầu ăn cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Hứa Tuế Ninh, trước đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa từng uống kiểu này.
Ăn hết một cảo đầy, Hứa Tuế mới có cảm giác mình thực lại!
Cơ thể vi_pham_ban_quyen sức lực, đầu óc cũng mẫn hơn nhiều, cô ngẩng đầuvi_pham_ban_quyen mỉmbot_an_cap cười cẩn thận với Hoắc Thanh Sơn: “ anh.”
Hoắc Thanh Sơnbot_an_cap không biểu , mím môi mỏng, tầm mắt dừng lại trên bụng Hứa Tuế Ninh, chỉ dừng vài rồi dứtleech_txt_ngu khoát .
anh lạnh lùng tiếng thì Hứa Tuế Ninh đồng thời mở miệng.
“Phá đứa bé , chúng sẽ”
“Em mất trí nhớ rồi!”
Lúc ăn nãy, Hứa Tuế Ninh đã nhanh chóng rà soát lại ức của nguyên chủ mộtvi_pham_ban_quyen lần nữa. Nhà đẻ cũng đầyvi_pham_ban_quyen rẫy vấn đề, hoàn toàn không thể trông cậy vào được.
Vì vậy, chỉ có thể giữ mối quan hệ tốt với Hoắc Thanh Sơn, trước tiên cứ bình ổn vượt hai năm này rồi tính sau.
Thấy mắt Hoắc Thanh Sơnbot_an_cap đầy vẻ không tin tưởng, cô vội vàng giơ : “Emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khôngleech_txt_ngu anh đâu. rồi em đã cố gắng nhớ lại nhưng không tàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào nổi tại sao mình lại ở trong bệnh viện.”
“Thật ra lúc nãy em đã tỉnh , nghe thấy cuộc trò chuyện của và bác sĩ. Anh không muốn giữ đứa bé này sao? Nhưng em có nó. Bác sĩ nói , nếu bỏ đứa trẻ này, sau em sẽbot_an_cap bao giờ nở nữaleech_txt_ngu.”
“Nếu nếu sự ghét em đến vậyleech_txt_ngu, có thể đợi sinh con xong rồi chúng taleech_txt_ngu hãy ly hôn.”
Hứa Tuế nói cụp mắtvi_pham_ban_quyen xuống, lộ ra vẻ đáng thương và khép nép, nơi đuôi cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ẩn hiện sắc đỏ.
Hoắc Thanh kinh ngạc sự lật trắng đen của Hứa Ninh. Trước đây chính cô lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người luôn muốn giữ đứa bé, lúc nào cũng đòi ly hôn.
Sao giờ cô lại đổi ý rồi? Chẳng lẽ thật sự mất trí nhớ sao?
Anh và Tuế Ninh nhiều tình cảm, lớn lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trách nhiệm. biết cô thai, anhvi_pham_ban_quyen đã nghĩ vì đã có con nên sẽ đối xử tốt với cô, sinhvi_pham_ban_quyen đứa bé ra để có một gia đình trọn vẹnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nhưng sự tuyệt phá thai Hứa , cùng việc chấp rủi bỏ trốn theo , anh thể nhắc lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc để đứa trẻ này đời chưa hẳn đã là đúng đắn.
Anh quyết định để cô đi, vậy mà cô lại mất trí nhớ.
Hoắc Thanh Sơn nhìn chằm chằm Hứa Tuế Ninh, im lặng hồi lâu.
khi Hứa Tuế Ninh chột dạ định dời tầm mắt đi, mới chậm rãi tiếng: “Cuộc hôn nhân này phải điều cô muốn, đứa này cô cũng chẳng thiết tha gì. có chắc sau khi khôi trí nhớ, bảnbot_an_cap sẽ không hốileech_txt_ngu hận?”
Hứa Ninh gật đầu, có chút vội : “Không đâu, không đâu, em muốn giữvi_pham_ban_quyen con mà, em thích trẻ con .”
Cô thật sự sợ Hoắc Thanh Sơn không ý, cười chuyện cô bỏ trốn ngoại tình.
Thanh Sơn im lặng látnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Hy vọng cô không hối hận.”
Tuế Ninh không ngờ Hoắc Thanh Sơn đồng ý dễ dàng như vậy, khóe môi không tự chủ được mà cong lên, mắt lấp lánh nụ cười: “Em sẽ không hận đâuleech_txt_ngu.”
Hoắc Thanh Sơn nhìn nụ của cô mà thoáng ngẩn ngơ. hôn nửa năm, Hứa Tuế Ninh chưa bao giờbot_an_cap , mắt côbot_an_cap luôn ngập nỗi u uất tan, khóe miệng luôn trễ , gặp ai cũng chẳng thèm chàobot_an_cap hỏi.
Cả người cô lúc nào cũng lờ đờ, ủ rũ.
Còn bây giờ khi cười lên, đôi mắt rạng rỡ, khóe môileech_txt_ngu cong vút, cả người dường như bừngleech_txt_ngu và linh hẳn.
Bệnh viện khiến Hứa Tuế Ninh cảm thấy không an toàn, thấy Hoắc Thanh Sơn đãvi_pham_ban_quyen ý, cô vội vàng tiếp: “Em khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn vấn đề gì rồi, chúng ta có thể về nhà chưa ạ?”
phải mau chóng ra ngoài tìm hiểu về thờibot_an_cap này, sau thật tốt ở !
Hoắc Thanh Sơn không tin Ninh bị mất trí nhớ, anh cũng hiểu rõ nếu , cô sẽ phải đối mặt vớivi_pham_ban_quyen kếtleech_txt_ngu cục như thế nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Những hành động lấy lòng tạivi_pham_ban_quyen của Hứa Ninh chắc hẳn là muốnvi_pham_ban_quyen tránh kiếpleech_txt_ngu nạn này, đồng cũng để bảo vệ người đàn ông đã làm hại côleech_txt_ngu bỏ chạy kia.
Ánh mắt anh lướt bụng cô, nén lại cảm xúc trong : “Để đi hỏi bác sĩ.”
Tuế Ninh lập tức đứng dậy: “Em đi anh.”
Hoắc Thanh Sơn liếc nhìn một cái, không nói gì mà xoay người đileech_txt_ngu, Hứa Tuếleech_txt_ngu Ninh vội vàng sải bước đi .
bên cạnh Hoắcbot_an_cap Thanh , Hứa Tuế Ninh mới nhậnbot_an_cap ra anh thật sự rất cao. cao một sáu mươi lăm của nguyênleech_txt_ngu mà chỉ mới đến vaivi_pham_ban_quyen anhleech_txt_ngu.
khỏivi_pham_ban_quyen phòng bệnh, cách hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòngleech_txt_ngu là văn bác sĩ.
Không có nhân, Trần sinh đang đọc báo thấy Hoắc Thanh Sơn và Hứa Tuế Ninh bước vào liền ngạc nhiên đứng dậy: “Chị dâu tỉnh rồi saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Có nào không thoải mái không?”
Tuế Ninh lắc đầu: “Dạ khôngleech_txt_ngu, chỉ là hơi đầu một chút, chuyện đâybot_an_cap tài nào ra được, cứ cố nghĩvi_pham_ban_quyen lại đau lắm.”
Cô vừa vừa nhíu mày, vẻ mặt rầu rĩ.
Trần y sinh có chút bấtvi_pham_ban_quyen : “Không sao? dâu, chị ngồi xuống đi để tôi tra cho.”
Tuế Ninh ngoan ngoãn ngồi xuống, phối hợp để y sinh bắt mạch, rồi lại vạch mí kiểm tra.
Sauvi_pham_ban_quyen khi kiểm tra , Trần y sinh lại sờ vào vết sưng sau gáy của Tuế Ninh, xoay người nhìn Hoắc Thanh Sơn: “Hoắc đoàn trưởng, vết sưng này của chị dâu có khả năng bên trong có máu bầm chèn ép vào dây thần kinh, dẫn đến trí nhớ thời.”
Hoắc Sơn nhìn Hứa Ninh đang tỏ vẻ rất phối hợp với ánh mắt không rõ cảm xúc: “Tạm thờivi_pham_ban_quyen sao? nào thì phục?”
Trần y sinh cũng không : “Đợi máu bầm , nếu có gì bất ngờ thì có thể khôi ký ức. Tuy nhiên, vẫn có ngoại lệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dù sao thương tếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bào thần kinh không thểbot_an_cap đảo ngược.”
Hoắc Thanh Sơnleech_txt_ngu đã hiểu, Hứa Tuế Ninh cũng có khảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năng vĩnh viễn không được .
Anh nhìn Hứa Tuế đang cúi đầu, rũ vai, trông vẻ rất buồn bã. Trongbot_an_cap lòngvi_pham_ban_quyen thầm đưa ra định, anh không thể bỏ mặcleech_txt_ngu trongleech_txt_ngu hoàn này, vậy đợi cô khôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phục trí nhớ rồi hãy ly .
Hứa Ninh cúi đầuleech_txt_ngu là vì cô nụ cười đắc trong mình không qua mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được Thanh Sơn.
Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net y sinh lại dặn dò Thanh Sơn: “Hoắc đoàn trưởng, sức khỏe của chị dâu rất yếu, nhà cần phải tăng cường dinh dưỡngbot_an_cap.”
bên ngoài có ra tiếng vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng Trần y sinh lại nghĩ, đã có con với nhau rồi saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thể thực sự ly hôn cho .
Bước ra khỏi phòng bác sĩ, Tuế mang tâm trạngbot_an_cap vui vẻ nhìn ngó xung . Cóvi_pham_ban_quyen bác sĩ minh mình bị mất nhớ, cô có trà qua mắt mọi người một thời gian dài.
Lúc này cô chú ý trên bức tường cạnh vănvi_pham_ban_quyen một chiếc gương toàn thân, phía trên có hai dòng chữ nhỏ bằng bút sơn đỏ: ý phong quân đội, chỉnh đốn diện mạo trang phục.
Hứa Tuế Ninh dừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bước, nhìn mình gương. thanh như , nhỏ nhắn tuy hốc hác nhưng vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không mất đi vẻ thanh tú. Rất xinh đẹp, có điều hơi gầyvi_pham_ban_quyen yếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hứa Tuế Ninhbot_an_cap rất hài lòng ghé sát thêm một , nhưng rồi lại kinh hoàng nhìn thấybot_an_cap ở hai bên chiếc cổ trắng ngần có vài dấu vết đỏ đáng ngờ.
Những vết lốmbot_an_cap đốm màu đỏ đều, hệt như vếtleech_txt_ngu hôn!
Chẳng là do tên đối tượng bỏ trốn cùng nguyên ?
Hứa Tuế Ninh hoảng loạnleech_txt_ngu rồi. Cô lại để những dấu vết như này lượn lờ trướcbot_an_cap mặt Hoắc Thanh Sơn suốt bấy lâu! Anh đã nhẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhịn như thếvi_pham_ban_quyen nào vậy?
Hứabot_an_cap Tuế Ninh sờ vào vết đỏ trên cổ, run rẩy quay người lại. Thấy Hoắc Thanh đã đứng cửa phòng bệnh, anh đứng ngược sáng, nhìn cô với thần sắc khó đoánbot_an_cap.
Hứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tuế Ninh càng dạ, vừa sờ cổ vừa đi , cười gượng gạo: “Cái cổ này của em bị này? Bị dị ứng rồi sao?”
Hoắc Sơn chỉ nhìn sâu mắt cô một cái, rồi xoay người vàoleech_txt_ngu phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bệnh dọn dẹp màn trên giường.
Hứa Tuế Ninh đành liều mình tới: “ em giúp anh.”
Sơn thèm để đến cô, cúi người xếp chăn màn, tácvi_pham_ban_quyen dứtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoát, bộ màn trong tayvi_pham_ban_quyen anh bỗng trở nên ngoan lạ thường. Chỉ vàibot_an_cap đường bản, chúng đã biến thành mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khối vuông vức như miếng đậu phụ.
Hứa Tuế Ninh đứng sang một bên , nhưng đầuleech_txt_ngu óc thì rảnh rỗi lấy phút, cô phải nỗ lực tìm cách giải sự ngượng ngùng lúc này.
Chẳng ai nói câunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào, không khí trở nên yên tĩnh đến mức .
Hứa Ninh đang định mở lời thì nhiên có một côleech_txt_ngu gái chạy xộc : “Anh Hoắc, chị dâu không sao chứ?”
Cô gáibot_an_cap vừa xông vàovi_pham_ban_quyen người cao ráo, hai bím tóc đen nhánh rủ xuống trước ngực, sơ mi trắng, rộng vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đôi giày dây đế . Một vẻ đẹp khỏe khoắn từ sự giản dị.
Hứa Tuế Ninh nhìn cô gái, đột nhiên nhận ra một chuyện còn đáng sợ hơn
Hứa Tuế Ninh nhận ra cô xông vào, hơnleech_txt_ngu chủ nhận .
Cô taleech_txt_ngu tênvi_pham_ban_quyen Phùng Thuấn Hoa.
Phùng Thuấn Hoa là vợ của chính , mới từ dưới quê chưa đầy haileech_txt_ngu tháng. Nhờ tình cởi mở, chăm chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tháo vát nên trong khu tập thể quânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đội ai nấy đều yêu quývi_pham_ban_quyen.
Khi nhìn thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phùng Thuấn Hoa, Hứa Tuế Ninh mới phát hiện ra một sự thật còn đángbot_an_cap sợ hơn.
Hóa ra cô xuyên vào cuốn tiểu thuyết bối cảnhbot_an_cap thập niên từng đọc đại . Tên truyện là “Trọng sinh thập niên 70, đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chồng quân nhân tái hôn cưng tận trời”.
Nam chính là Hoắc Thanh Sơn, nữ chính là Phùng Thuấn Hoa trọng sinh trở về, còn cô chính là người vợ đầuvi_pham_ban_quyen đoản mệnh của nam chính.
Cuốn sách không viết nhiều về người vợ đầu sớm này, chỉ nói rằng vì sức khỏe nên cô đã qua đời vì sinh, để lại một đứa trẻ lọt lòng.
Thanh bận rộn công việc, hơn một người đàn ông thô kệch cũng biết cách chăm trẻ . Chính Thuấn Hoa đã giúp đỡ chăm bẵm đứa kháu khỉnh, béo tốt. Hoắc Thanh Sơn rất cảmbot_an_cap động, lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm vun vénbot_an_cap của vợ chính ủybot_an_cap nên người cuốileech_txt_ngu cùng kết hôn.
Hứa Tuế Ninh xoa bụng, mặt phức tạp. đây là thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giới trong sách, để không làm hỏng cốt , chẳng cô thực sự phải chết sau khi sinh con để nhường chỗ nữ chính sao?
Dựa vào cáibot_an_cap? Cô cũng muốnleech_txt_ngu sống tiếp!
Nếu không ổnleech_txt_ngu, có thể ly hôn, nhất thiết phải chết.
Trong khi Hứa Tuế Ninh đang cố nhớnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại tình tiết truyện, Thuấn Hoa đã bước đến trước mặt , vồn vã hỏi han: “Chị dâu, chị không chứ? Chị bỏ đi làm mọi trong khu đều lo sốtleech_txt_ngu vó, cứ chị gặp chuyện chẳng lành.”
Hứa Ninh tỉnh, khẽ mỉm Phùng Thuấnbot_an_cap Hoa: “Gặp chuyện chẳng gì cơ?”
Chỉ một câuvi_pham_ban_quyen , Hứa Tuế Ninh đã nhận ra Phùng Thuấn Hoa cũng chẳng phải hạng tốt lành gì.
Phùng Thuấn Hoa tỏ vẻ ngây : “Thì chị bỗng dưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỏ đi, người trong khunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều bảo theo người khác rồi, nhưng em tin chị không phải thế.”
Hứa Tuế ngước mắt nhìn Phùng Thuấn caobot_an_cap hơn mình một chút, sự khinh thường đáy ta chẳng hề che giấu.
Cô cười cười: “Ai nói trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế? Cô bảo tôi, về đối chất vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đóleech_txt_ngu!”
sẽ không dại dột đi tự chứng minh trong . Dù giờ cô đang mất trí nhớ, chẳng việc gì phải thừa nhận chuyện gì cả. Có giỏi thì bọn cứ đưa bằng chứng .
Phùng Thuấn Hoa sững lại. Cô ta gặp Hứa Tuế Ninh ở khu tập thể, đó là một phụ nữ thanh cao, , chẳng bao giờbot_an_cap thèm ý ai. Nhưng giờ đây, phản ứng cô dường như rất nhanh nhạy.
Kiếp trước, chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái nói muốn giới thiệu cô chobot_an_cap Hoắc Thanh Sơn, lúc đó cô mới mười tám, còn anh hai mươi tám, lại mang theo đứa con hỏn. Đơn lại đóng quân núi, quân nhân ngày trồng rau, đấtbot_an_cap.
Cô chênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bai, muốnvi_pham_ban_quyen gả cho công nhân trên thành phố hưởng lương thực nước. Cuối cùng, toại nguyện cho một công nhân xưởng thịt ở thành phố, được ăn cơm nước thật, nhưng lại hạ cơm nước cho cả gia đình chồng. Vì sinh con gái, cô càng bị nhà chồngvi_pham_ban_quyen coi thường, chồng lại thường xuyên không về nhà.
Có một cơmbot_an_cap cùng nhà chị gái vào dịp Tết, nghe nhắc tới Hoắc Sơn thăng chức rất , muốn thấy anh cũng chỉ có thể qua tivi.
gái cô buột miệng đầy tiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nuối: “Hồi đó nếu Thuấn Hoa gả chobot_an_cap Sơn, không biết cuộc sống giờ sung sướng đến nhường nào.”
Mấy năm sau, gặpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phảivi_pham_ban_quyen sóng tinh biên chế, cô thất nghiệp trở nên bạo, thườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuyên đánh đập mắng nhiếc cô. hơn bốn mươi tuổi, cô bị chẩn đoán ung thư nhưng không có tiền trị, cuối cùng chết thảm ở nhà.
Ông trời chắc thấy kiếp trước cô quá khổ sở nên mới để côleech_txt_ngu trọng sinh!
Đáng tiếc, thời điểm trọng sinh không tốt lắm, lúcleech_txt_ngu này Hoắc Thanh Sơn đã kết , vợ anh vừa mới mang thai và vẫn chưa chết.
Nhưng cô ta khôngleech_txt_ngu đợi nổi, cô ta nằng nặc đến giúpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gáibot_an_cap trông con để được ở gần Hoắc Thanh Sơn hơn, nhằm tạo ấn tốt mặt anh. Đợi Hứa Tuế Ninh chếtleech_txt_ngu đi, cô có thể gả cho Hoắc Sơn, ngày làm quan lớn!
Cho nên khi tinbot_an_cap Hứa Tuế Ninh mang thai rồi bỏ trốn, Thanh Sơn đi tìm, cô ta đã phấn khích. Nếu thế, chắc chắn Hoắc Thanh Sơn sẽ khôngbot_an_cap cần Hứa Tuế Ninh nữa. Tốt nhất là bọn họ chóng bỏ đứavi_pham_ban_quyen bé rồi ly hôn, cô ta phải mẹ kế.
Nghe chị và rể tán rằng Thanh Sơn đã tìm thấy Hứa Ninh, hiện đang ở bệnhleech_txt_ngu viện phố, cô liền nói dối chị gái rồi bắt chuyến xe sớm nhất lên đây để anh xử lý ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vợ này thế nào.
Nhưng vừa vào , cảnh tượng cô ta thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là Hứa Tuế Ninh đứng một bên, còn Hoắc Thanh Sơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đangbot_an_cap thu chăn màn. người như không hề nhau. lẽ Hứa Tuế Ninh không phải trốn?
Thấy cô ngẩn ngơ, Hứa Tuế Ninh hỏi : “Rốt cuộc là ai nói? Tôi về sẽbot_an_cap tìm người đó.”
Phùng Thuấn Hoa vội xua tayleech_txt_ngu: “Thôi dâu ạ, lúc đó ngườileech_txt_ngu, em cũng chỉ nghe thoáng qua , không nhớ rõ là ai nói đâu.”
Hứa Tuế cười cười, Hoắc Thanh đã dọn xong xuôi, rửa mặt hộp cơm đều đã cho vào lướinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô lảnh: “Thanh Sơn, Thuấn Hoa rất lo cho em nên mới đặc biệt thăm, lát nữa anh cho em ấy về cùng nhé.”
Hoắc Thanh lại ngạc nhiên lần nữa. Tuế chưa bao giờ chủ động nói chuyện với anh. Ngay cả khi có việc, cô cũng chỉ gọi không, càng không bao giờ gọi tên anh cách ngọt ngào như thế.
Xem ra cô đã mất nhớ rồi. Anh gật đầu xem như đồng ý.
Thuấn Hoa thấy mình vào đến giờ Hoắc Thanh Sơn vẫn chưa nhìn mình lấy một cái, cô nén thất vọng, cười tươi bước tới: “Anh , để em xáchvi_pham_ban_quyen đồ giúp anhleech_txt_ngu.”
Hoắc Thanh Sơn tránhbot_an_cap tay cô ta: “Không cần , đi thôi.”
Tay Phùng Hoa khựng lại giữa khôngvi_pham_ban_quyen , cóleech_txt_ngu chút bội, lại tự nhủ có lẽ mình quá nóng vội. Ngước mắt lên, cô ta bắt gặp Tuếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ninh đang nhìn với nụ cười đầy ý.
Tài xế đã đợi bệnh viện. Thấy Hoắc Thanh Sơn xách hành lýbot_an_cap ra, Lý Chí Quốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạy tới đỡ lấy đồ cho vào cốp sau.
Hứa Tuếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ninh tự giác leo lên ghế sau, ngồi vàng rồi với Phùng Thuấn : “Lên xe đi.”
Phùng Thuấn Hoa bỗng có cảm giác Ninh là chủ còn mình . Cô ta cực kỳ ghét cảm giác này, đáng cô ta mới là được ngồi xe ô tô mỗi khi ra vào chứ.
Cô ta im lên xe. khi Hoắc Thanh Sơn lên xe, anh nói với tài xế Lý Chí Quốc: “Dừng lại ở cửa hàng cung một .”
Lý Chí Quốc đáp , chạy nhanh và êmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏi bệnh viện.
Hứa Tuếleech_txt_ngu Ninh nhìn bóng lưng im lặngbot_an_cap của Hoắc Thanh trước, lại liếc sang vẻbot_an_cap mặt hậm hực Thuấn Hoa , rồi quay đầu chăm chú ngắm nhìn đường phố thập 70. Khu vực thành lớn, nhà cấp bốn, trên tường đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những khẩu hiệu màu đen.
hàng cung , xe dừng , Hoắc Thanh Sơn xe đi vào trong.
Phùng Thuấn Hoa nhìn theo bóng lưng anh, vai rộng lưng thẳng, chân dài ráo, kiếp trước cô ta người đàn ông này vừa đen vừa nhỉ?
Không lâu sau, Hoắcbot_an_cap Thanh Sơn quay ra, trên tay xách thêm mộtvi_pham_ban_quyen chiếc túi lưới, trong những thứ quý hiếm như tinh chất mạch nha, sữa bột, còn mấy gói bánh trứng.
Phùngbot_an_cap Hoa lại ghenvi_pham_ban_quyen tị, lẽ những này Thanh Sơn mua cho Hứa Tuế Ninh? Bình thường nhà ai mua mấy thứ này đâu, kể cả khi đau chẳngleech_txt_ngu nỡ mua nhiều thế này.
Đợi Hoắcbot_an_cap Thanh Sơn lên xeleech_txt_ngu, Phùng Thuấnvi_pham_ban_quyen Hoaleech_txt_ngu kìm được, nhỏ giọng nói: “Chị , chị có biết là anh cũng đang bị thương không?”
Thanh Sơn xoay , lạnh lùng nhìnvi_pham_ban_quyen Phùng Thuấn Hoa. anhvi_pham_ban_quyen bịvi_pham_ban_quyen thương khileech_txt_ngu làm nhiệmbot_an_cap vụ vốn là bí không được công khai. Sao Phùngleech_txt_ngu Thuấn Hoa lại biết được? Chẳng lẽ ủy Diêm Kiến Chương ở nhà nói ra sao?
Đối diện với ánh mắt của Hoắc Thanhleech_txt_ngu Sơn, Phùng Thuấn Hoa thoáng chút hoảng . Sao cô ta lại quên mất hiện vẫn đượcleech_txt_ngu bố cơleech_txt_ngu chứ? Đó là chuyện củavi_pham_ban_quyen kiếpvi_pham_ban_quyen trước, sau Tuế chết, cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến nhàleech_txt_ngu chị gái , chịleech_txt_ngu cô ta mới lỡ nhắc tới một câu: Cái cô vợ kia của Hoắc Thanh Sơn thật chẳng raleech_txt_ngu làmleech_txt_ngu sao, anh đi nhiệm vụ mà bỏ trốn, khiến anh dù đang thương nặng vẫn phải gượngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dậy đi tìm.
Cô ta nhẩm tính lại thời gian, hẳn là chính lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này. trong lòng không việc Hoắc Thanh Sơn đối xử quá tốt với Hứa Tuế Ninh mới ra. Thế nhưng cô ta lại quên mất, chuyện vẫn đang trong vòng bí mật, ngay cả chị gái Phùng Xuân Hoa cô ta cũng chưa hay biết!
Phùng Thuấn úng chưa giải thích thế nào thì Hoắc Thanh Sơn đã đầu đi. Hứa Tuế Ninh lại từvi_pham_ban_quyen khoảnh khắc ấy màvi_pham_ban_quyen nhậnbot_an_cap điều gì đó. Cuốn thuyết này cô từ hồi đại học, ấy vì tên người vợ cũ chết sớm trùng với mình nên mới đọc lướt qua, một vài chi tiết nhỏ cô đã quên sạch.
Cô nhớ Đặcbot_an_cap vụ đoàn nơi Hoắc Thanh Sơn công tácbot_an_cap chủ yếu thực hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net các nhiệm thù. Chỉleech_txt_ngu cần là nhiệmbot_an_cap vụ mà vị Đoàn trưởng như Hoắc Thanh Sơn phải thân thamnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gia cùng quan trọng tuyệt mật. tại, việc Hoắc Thanh Sơn khi làm vụ chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắn vẫn đang được giữleech_txt_ngu kín. Xem ra Phùng Thuấn Hoa trọng trở về cũng chẳng có não cho lắm, cô ta không sợ nóileech_txt_ngu ra như vậy sẽ bị bắt vì tội giánleech_txt_ngu điệp hay ?
Vì một nói của Phùng Thuấn mà suốt quãng về không ai nói lời nào nữa. càng đi càng vắng vẻ, hai bên đường vẫn còn nhiều vùng đất chưa được khai khẩn. Nhân yên thớt, cỏ xuân lan.
vượt qua một dải núileech_txt_ngu, thấp thoáng hiện ra vài hộ dân thưa thớt. Nơi bộ đội đóng cách làng vàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dặm, tựa lưng vào chân núi. trại rất , có cả một sư đoàn đóng quân. Vì chưa đến đợt tinh giảm quân bị nên quân số tương đương với bốn sư . Cònleech_txt_ngu Đặc vụ đoàn của Thanh Sơn ở góc phía Bắc, được phânvi_pham_ban_quyen chia khu vực độc lập.
tập thể người nhà Đặc vụ đoàn nằm ở mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net góc bên ngoài doanh trại, gồm vài cấp bốn. Cứ gian là một hộ, trước cửa mỗi đều dùng hàng rào gỗ quâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành một sân nhỏ rộng chừng năm mét vuông, bên trong dựng một gian bếp đơn sơ. tiết ấm áp, mọivi_pham_ban_quyen người đều có thể nấu nướng ở ngoài.
Vừa đến cổng khu tập thể đã thấy mấy nữ đang đứng chờ sẵn. Hoắc Thanh Sơn vừa xuống xe, họ vây : “Hoắc trưởng, đã tìm thấy tiểu Hứa ?”
“Anh cũng đừng giận, chắc là em ngoài khỏa chút thôi.”
Tuyệt nhiên ai thèm liếc nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào trongbot_an_cap lấy một cái. Hứa Tuế bước xuống giữa những lời bàn tán xôn xao. Nhìnvi_pham_ban_quyen thấy cô, giọng điệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của mấy người kia đều nhạt đi hẳn: “À, tìm thấy em dâu rồivi_pham_ban_quyen sao? Vậy thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt, bình an là tốt rồi.”
lại, họ với Phùng lạibot_an_cap nhiệt tình hơn nhiều: “Thuấn Hoa lên phố à? Biết thế nhờ em mua hộ ít đồ rồi.”
“Đúng đấy, trênleech_txt_ngu thị trấn ngay cả cũng chẳng mua nổi, có phiếu trong tay màleech_txt_ngu chẳng tiêu .”
Phùng Thuấn Hoa tươi cười chào các chị dâu, kiên nhẫn đáp lời từng người . Hứa Tuế Ninh đứng sang một lặng quan . Những người nguyên chủ đều quen biết, chí còn gọi tên, chỉ vì trước đây luôn coi thường người khác nên chẳng bao giờ qua lại.
nói Hoắc Thanh là Phùng Xuân Hoa, chịleech_txt_ngu ruột của Phùng Thuấn Hoa. Chị ta ba mươi, tóc ngắn ngang tai, rất hoạt bát vàleech_txt_ngu đảm đang. Có lẽ vì quang của nữ chính tác nên trong khi Phùng Xuân ngoại hình bình thường, nước da hơi , thì cô Phùng Thuấn Hoa tuy lớn lên ở nông thôn, từ nhỏleech_txt_ngu phải ra đồng làm việc, đến năm mười tám tuổi mà da dẻ vẫn trắngleech_txt_ngu hồng hào, đôi mày lá liễu cùng hạnh cùng đẹp.
Phùng Xuân Hoa hỏi Hoắc Thanh Sơn thêm vài câu rồi mới nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa phát hiện ra Hứa Tuếbot_an_cap Ninhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói: “Tiểu Hứa về ? sau em có tùy tiện như thế nữa, lỡ như xảy ra chuyện gì thì đứa nhỏ trong bụng phải làm sao?”
Hứa Tuế Ninh lại không nghe ra sự chán ghét và ác lời nói củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phùng Xuânvi_pham_ban_quyen Hoa, cô mỉm : “ ơn chị đã quan tâm, này em nhất định sẽ ý.”
hòa nhã và lễleech_txt_ngu phép của cô Phùng Xuân Hoa thoáng người, không ngờ Hứa Tuế Ninh lại có thể cho mình một sắc mặt tốt như vậy. Phùng Xuân Hoa vốn coi thườngvi_pham_ban_quyen việc Thanh Sơn lấy một vợ yếu đuối lại còn kiêu thế nàybot_an_cap, ngày cứ như Lâmleech_txt_ngu Đại Ngọc, chẳng biết Hoắc Thanh Sơn nhìn trúng cô ta ở điểm nào.
mặt Hoắc Sơn ở đó nên chị ta cũng không tiện nói thêm, cười bảo: “Lão Diêm nhà nói hôm nay anh về nên đã bảo chị sẵn cơm nước rồi, tối nay hai vợ chồng sang chị dùng nhé.”
Hoắc Thanh Sơn cũng đang tìm Kiến Chương nói , mộtleech_txt_ngu cán bộ chính trị nămvi_pham_ban_quyen sao lại có thể phạm phải sai lầm trọng như vậy, về nhà chuyện gì cũng kể ra cho được. Anhbot_an_cap đầu với Phùng Hoa: “Vậy phiền chị dâu quá.”
Phùng Xuân Hoa hớn hở: “Không phiền, phiền chút .” Rồi lại Hứa Tuế : “ Hứa cũngleech_txt_ngu cùng sang nhé.”
Hứa Tuế biết Phùng Hoa hề thật mời mình. Nhớnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nămleech_txt_ngu đó khi nguyên chủ tới, Phùng Xuân Hoa từng có ý làm thân, hai lần mangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơm sang cho cô. Nguyên chủ ngoài mặt hờ cảm , nhưng quay lại đã đổ sạch vào rác. này lạivi_pham_ban_quyen vừa vặn bị Xuân Hoa bắt gặp. Trong thời đại lương thựcvi_pham_ban_quyen quý giá như thế này, ngay cả Phùng Xuân Hoa cũng không bữa nào ăn mì trắng, mà mì trắng chị ta lại bị nguyên chủ đem đổ đi. Từ đó về sau, Phùng Xuân Hoa không bao giờ qua lại với nguyên chủ nữa.
Mà nguyên cũng chẳngleech_txt_ngu bận tâm, cô coi thường tất cả mọi người trong khu tập thểleech_txt_ngu nhau. Hứa Tuế Ninh thầm thở dài, bữa này chắn không thể đi: “Trong ngườileech_txt_ngu em hơi khó , chắc em sang đâu ạ.”
Phùng Xuân Hoa chỉ mong có thế, thèm khách sáo thêm , cười nói: “Mang thai đúng là thật, vậy em ở nhà nghỉ ngơi , lát nữa cơm nước xong bảo Thuấn mang sang cho em một ít.”
Hứa Ninh mỉm cười nhạt: “Cảm ơn chị dâu.”
Hoắc Thanh Sơn nhìn Hứaleech_txt_ngu một cái, tuy thái của cô đã tốt hơn trước rất nhiều nhưng vẫn là không mắt nổi những người nông này, đương nhiên là cô sẽ khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sang Phùng Xuân Hoa ăn cơm. Anh imbot_an_cap xoay người ra xevi_pham_ban_quyen lấy hành lý. Cậu chiến sĩ láivi_pham_ban_quyen xe nhanh chân bước tới xách túi chăn đệm: “Hoắc đoàn trưởng, để tôi mang vào nhà .”
Phùng Thuấn Hoa cũng nhiệt chạy lại định một tay, hay khi đi đến cạnh Hứa Tuế Ninh thì chân cô ta đảo, cả người đổ ập về phía cô. Trong lúcbot_an_cap hoảng loạn, cô ta liền chiếc khăn voan quấn cổ Hứa Tuế xuống.
Hứaleech_txt_ngu Tuế Ninh vẫn lại một bước để tránh việc Phùng ngã rồi lại đổ thừa cho , không ngờ tiêu của cô ta lại là khăn quàng . Cô cười lạnh, cái cô Thuấn Hoa này cơ cũng thật nhiều !
Phùng Thuấn vội vàng đứng vững lại, tay cầm chiếc khăn voan, vẻ mặt đầy bối rối nhìn Hứa Tuế : “Chị dâu, xin lỗi, không ý đâu.”
Thế nhưng nơi đáynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt lại lóe lên tiabot_an_cap thâm độc. Lúc ở bệnh viện cô ta đã nhìn thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những dấu vết không xấu hổ trên cổ Hứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tuế Ninh, này ở khu tập thể lại đông người. cần cô ta vạchvi_pham_ban_quyen trần việc Hứa Tuế Ninh bỏ trốn theo trai lại còn chuyện đồi bại, để cô ta còn mặt mũi nào mà lạibot_an_cap đây nữa.
Hứa Tuế Ninh đoán được Phùng Thuấnbot_an_cap Hoa muốn làm gì, cô bình thản nhìn cô ta: “Không sao.”
Hoa đang định thì mắt chợt dán chặt vào cổ Hứa Tuế , kinh hãi lên: “Chị dâu, cổ của chị cổ chị bị làm sao thế này? Sao lại có nhiều nhưbot_an_cap ?”
kêu kinh ngạc của Phùng Thuấn Hoa đã thu hút sự chú ý của mấy người chị khác.
Phùng Xuân Hoa nhìn thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì sắc mặt đổi, Hoa một cái: “Cái con bé này, sao làm quá lên thế?”
Phùng Hoabot_an_cap mới mười tuổileech_txt_ngu, chắc vẫn chưa hiểu mấy chuyện này. Nhưng những chị dâu khác khivi_pham_ban_quyen nhìnvi_pham_ban_quyen thấy, mắt đều trở nên đầy ẩn ý.
Hứa Tuế Ninh đợi họ kinh ngạc xong xuôi mới sờ lên cổ mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cười vẻ bận : “Cái ấy ạvi_pham_ban_quyen? Thanh Sơn biết cả mà. Vốn dĩ tôi về nhà ngoại ở tỉnh, kết quả lúc ở nhà khách trong thành phố thì gặp phải cướp, suýt nữa bóp chết tôi . Cũng may Sơn kịp thời chạy cứubot_an_cap mạng, thế trên cổ mới để lại vết , giờ vẫn thấy đau đây.”
Cái miệng một tiếng Sơnbot_an_cap, hai tiếng Thanh , gọi vô cùng thân mật.
Nàng lại quay đầu nhìn Hoắc Thanh Sơnvi_pham_ban_quyen: “ Sơn, đúng là như vậy phải anhvi_pham_ban_quyen?”
Nàng đang cược rằng Hoắc Thanh Sơn đồng tình với lờivi_pham_ban_quyen nói, dù cũng chẳng có người đàn ông nào tình nguyện thừa nhận mình bị cắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sừng trước mặt bànleech_txt_ngu dân thiênleech_txt_ngu hạ cả.
Phùng Thuấn Hoa coi như cũng đã làm được một việc tốt, đúng lúc giúp nàng rửa tiếng xấu bỏ trốn theo ngay khu gia đình nhân này.
Hoắc Thanh Sơn nhìn nàng cái, rồi lại nhìn Xuân Hoa: “Chị dâu, cô ấy bị thương cần phảibot_an_cap nghỉ ngơi, tôi đưa cô ấy về nhà trước. Chị nói vớivi_pham_ban_quyen ủy một , lát nữa tôi sẽ đó.”
Dù không tiếp giải thích, nhưng việc anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói nàng bị thương cũng nghĩa với việc gián tiếp thừa nhận Hứa Tuế Ninh quả thực đã gặp phải cướp.
Tuế Ninh không nhịn đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nheo đôi mắt cười rộ lên. Người ông này, xem ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt đấy !
Phùng Thuấn Hoa thể ngờ tới việc Thanh Sơn lại giúpbot_an_cap Tuế Ninh. Chẳng lẽ vết hằn trên cổ nàng thực sự không phải do quan hệ bừa mà có sao?
Lại cam lòng lỡ mất cơ tốt vậy, tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghiến răng: “Hóa ra là gặp cướp sao? Em lại cứ tưởng là vết do cái gì đó lại ?”
mặt Phùng Xuân Hoa đổi, bà còn chưa kịp lên tiếng ngăn cản thì Hứa Tuếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ninh cười tủm tỉm tiếp lờivi_pham_ban_quyen: “Cứ tưởngleech_txt_ngu là cái gì cơ? Hoa, tôi nhớ mười tám tuổi đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ? Sao mà em biết nhiều thế nhỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?”
Sắc mặt Thuấn tức thì biến đổi, biện minh mà không biết phải nói thế . Nhìn Hứa Tuế Ninh vừa đi vừa lắc lư cái eo sau Hoắc Thanh rời đi, cô ta lại càng thêm tức !
Đợi người đi xa rồi, Phùng Hoa mới trừng mắt Phùng Thuấn Hoabot_an_cap: “Thuấn Hoa! Em là con gái lành mà ăn nói bãi cái gì thế? Không cần danh dự nữavi_pham_ban_quyen à?”
người vợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quân nhân thấy Phùng Xuân Hoa nổi giận thì vội vàng khuyên can: “Thuấn Hoa cũng đâu có cố ý.”
“Con bé chắn không có đâu, là con gái hoàng hoa thì hiểu cái gì chứ?”
Tuy là lời khuyên giải, nhưng trong lòng người này lại không nghĩ như vậy. Thời buổi này chẳng hoạt động trívi_pham_ban_quyen , hằng ngàyvi_pham_ban_quyen họ chỉ dựa vào những chuyện bao đồngbot_an_cap nam nữbot_an_cap này để giết gianleech_txt_ngu. Chỉ cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ một cái mở , lòng họ có thể diễn ra cả một sử chốn thôn quêbot_an_cap.
Hứa Tuế Ninh không theo kịp của Hoắc Sơn, dứt khoát đi lại.
Nàng nhìn đi một tiểu viện sạch sẽ nhất, trong sân chẳng có gì cả, những ẩm ướt mọc lên một đám cỏ dại. So với nhữngvi_pham_ban_quyen tiểu giàu hơi thở sống ở hai bên, nơileech_txt_ngu tạo nên một sự đối lập rõ .
Người lái xe dừng cổng, đưa hành lýleech_txt_ngu cho Hoắc Thanh Sơn rồi rời đi.
Hứa Tuế Ninh Hoắcleech_txt_ngu Thanh Sơn một tay xách hành , một cầm chìavi_pham_ban_quyen khóa cửa, vội sáp lại gần: “Đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em giúp anh mở cửa.”
Hoắc Thanh không nói , nhưng đã đưa khóa cho Hứa Tuế Ninh.
Hứa mở khóa, đẩy cửa để Hoắc Thanh Sơn vào trước. Nàng lặng lẽ quan sát nơi mình sẽ trong tương lai.
Rất đơn sơ, mặt đất đều là đất nện cứng, dù quét sạch mấy thì trông vẫn có vẻ bụi bặm. Nhà cóleech_txt_ngu hai gian trongvi_pham_ban_quyen ngoàivi_pham_ban_quyen, gian ngoài kê một sát tường, bên cạnh là tủ đựng bát đĩa, sát vách hồi còn có chiếc giườngleech_txt_ngu đơn chất đầy đồ đạc lặt vặt.
Giữa phòng một bàn ăn nhỏ, bên trênvi_pham_ban_quyen vẫn còn đặt bát đũa chưa rửa lúc chủ rời đi.
Hứa Tuế Ninh nhìn mà chột dạ, lại đi theo Hoắc Thanh Sơn vào gian trong. Tuy đạc đơn giản nhưng được sắp xếp gọn gàng. Ngay lối có một bức tường sưởi, thông bếp gian ngoài để sưởi ấm.
Trong phòng chỉ có một chiếc giường đôi rộng một mét rưỡi, một chiếc tủ đứng một chiếc bàn cạnh cửa sổ, trước bàn là một chiếc ghế gỗ.
Hứa Tuế Ninh đảo mắt một vòng, thầm cảm thán trong lòng, đúng là thời đại gian khổ.
Hoắc Thanh Sơn đặt chăn đệm lên giường, nàng mới hiện chỉ có một bộ chăn đệm, liền buột miệng hỏi: “ Thanh , anh ngủ ở ?”
Nói xongvi_pham_ban_quyen nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhớ ra, vì sự cố ba tháng trước, sau tỉnh lại nguyên chủ đã khóc lóc om sòm, quyết nói Hoắc Thanh Sơn bức mình. Nàng ta còn đòi đi tìm đạo để tố cáo.
Hoắc Sơn tức đến xanh mặt, chuyển đến ký túc ở và từ không bao giờleech_txt_ngu quay nữa.
Lời này của nàng rõ ràng cũng khiến Hoắc Thanh lại chuyện , anh mày nhìn Hứa Tuế : “ con và cuộc nhân này đềubot_an_cap khôngbot_an_cap phải thứ cô . Cho cô có mất trí nhớleech_txt_ngu chăng nữa, mấy này hãy suy nghĩ cho .”
Anh đã mệtleech_txt_ngu mỏi vì bị Hứa Tuế dày vò rồi. rõ ràng là nàng nắm tay anh không buông, nụ cười rạng rỡ hoa mà không ngừng khơi lửa trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người . Kết quả sau khi tỉnh dậy lại thừa nhận, còn khóc lóc ĩ rồi cào cấuleech_txt_ngu anh.
Anh cũngleech_txt_ngu đã nghĩ kỹ rồi, dù Hứa Ninh có mất trí thì cuộcbot_an_cap nhân này không thể tiếp tục được . Trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để nàng tẩm bổ cơ , cũng nhân cơ hội này để nàng suy nghĩ đáo. Nếu không đợi đến lúc nàng trí nhớ, lại sẽleech_txt_ngu gây huyên náo đến chết mớibot_an_cap thôi.
Hứa Ninh lộ vẻ mặt rất nghiêmleech_txt_ngu túc đón nhận ánh mắt của Thanh Sơn: “Những gì tôi là thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tôi thực sự rất muốn đứa . tôi không những chuyện trước kia, nhưng hiện chỉ cần nghĩ đến đứa con trong bụng là tôi đã cảm thấy hạnh phúc rồileech_txt_ngu.”
Hoắc Thanh làm sao được Hứa Tuế Ninh : “Cô nghỉ ngơi trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi, lát nữa sẽ bảo nhà bếp đưa cơm chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô.”
Nói đoạn, anh lách qua người Hứa Tuế Ninh đi ra ngoài.
Hứa Tuế thở dài trong , cũng đi theo Hoắc Thanh Sơn ra ngoài, định bụng giải thích thêm chút nữa để nhanh chóng cải quan hệ của hai người.
Vừa ra tớibot_an_cap nơi đãleech_txt_ngu thấy Hoắc Sơn thu bátvi_pham_ban_quyen đũa trên bàn chậu, rồi bận rộn nhóm lửa.
Mấy ngàybot_an_cap có người ở, cửa lò lạnh ngắt. Ở vùng Tây Bắc này, dùleech_txt_ngu là thời tiết đầu tháng Tư thì trongvi_pham_ban_quyen nhà nhóm lửa, đến tối vẫn sẽ lạnh thấu xương.
Nhìn Hoắc Thanh Sơn dùng cỏ khô mồi cho những thanh củi nhỏ cháy lên, đợi cháyvi_pham_ban_quyen vượng rồi thêm vài cục than vào. Anh đậy nắp lò lại, đặt ấm đun lên, rồi xoay người đến giá chậu rửaleech_txt_ngu mặt ở cửa để rửa tayleech_txt_ngu.
Hứaleech_txt_ngu Tuế Ninh dựa vào cửa mà nhìn, không thể không thừa nhận, Hoắc Thanh Sơn với cao ráo, đôi dài cùng khuôn mặt cương nghị, ngay cả động tác làm cũngleech_txt_ngu rất phong trầnleech_txt_ngu.
Tay áo anh xắn khuỷu tay, lộ ra một đoạn cánh tay với cơ sănbot_an_cap chắc và đường nét mượt mà. Làn da màu cổ làm tôn lên sức mạnh.
Hứa Tuế Ninh lặng lẽ chiêmvi_pham_ban_quyen ngưỡng xong mới nhỏ giọng lẩm bẩm: “Anh không thể dùng mắt trước kia để em được, em thực sự sẽ đổi mà. em không biết trước đây mình đã làm những gì, nhưng việc cần con thì quá đáng !”
Hoắc Thanh Sơn đứng thẳng người, lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khăn lau tay. Anhbot_an_cap ngẫm nghĩ lát, định lên tiếng ngoài cửa Phùng Hoa đã gọi vọng vào: “Anh Hoắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ơi, anh rể về rồi, anh ấy anh sang ăn cơm đấy.”
Hứaleech_txt_ngu Tuế Ninh vội vàng thúc : “Anh đi ăn cơm trước đi, đợi anh về chúng ta nói chuyện tử sau.”
Hoắc Thanh Sơn cầm lấy bộ quân phục treo ở , khi kéoleech_txt_ngu cửa chuẩn bị ra ngoàileech_txt_ngu, anh bỗng dừng bước, quay đầuvi_pham_ban_quyen nhìn Tuế : “Trong ngăn kéo của chiếc bàn ngăn có nhật ký và thư từ của , cô vào xem đi, biết đâu sẽ ra đượcvi_pham_ban_quyen .”
Trong đầu Hứa Tuế Ninh lướt qua thông tinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy tốt đẹp. sau khi Hoắc Thanh Sơn rời đi, cô vội vàng quay vào phòng những thư và nhật ký của chủ.
Chúng trong ngăn bàn làm việc ba ngăn, thư từ bị nhét xộn, cuốn nhật ký vỏ nhựa màu đỏ cũng dấu rõ ràng là đã bị lật xem qualeech_txt_ngu.
Có lẽ lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoắc Thanh Sơn đi tìm , đã tìm manh mối ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước.
Hứa Tuế xem nhật ký trước, sau đó nhăn mặt hết những thư đó. hai bức là do nhà ngoại chủ gửi , nội dung làvi_pham_ban_quyen đòi và tem phiếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Số còn lại đều là của người đàn tên Trần Cảnh Thần viết cho cô . không cóbot_an_cap những từ ngữ yêu đương nồng cháy lộ liễu kiểu như “anhbot_an_cap yêu em”, nhưngvi_pham_ban_quyen từng từng chữ toát lên vẻ cô là bạn tâm giao, là nỗi nhớ nhung da trong lòng anhbot_an_cap ta.
Nguyên còn gạch chân dưới số từ ngữ hoa mỹ, viết cả lời chú giải.
Tuếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ninh không hiểu nổi hành động này, cô lại nhật ký một , trong lạnh . Nếu Thanh Sơn đọc cuốnvi_pham_ban_quyen ký này, thì mối quan hệ nàybot_an_cap sự rất khó cứu vãn.
Trong nhật tràn ngập oán hận vì bịleech_txt_ngu gả cho Hoắc Thanh Sơn, cùng với đủ mọi sự chê dành cho anh.
Cô ta chê anhleech_txt_ngu không có học , sống thô kệch, thậm chí mỗi lần anh đivi_pham_ban_quyen huấnbot_an_cap về ngườileech_txt_ngu mồ hôi, nguyên chủ viết: “Chỉ về nhà, khí nồng nặc sự lậu đục ngầu, khiến người ta cảm thấy nghẹt thở. Sống trong môi thế này, mỗi ngày là một sự dày vò.”
có thể chết, cô ta thật muốn kết thúc tất cho xong, trong lòngvi_pham_ban_quyen lại có người mình , vì người đó, cô ta sẵn sàng kiên trì thêm
Hứa Tuế Ninh xong thấy ê hết cả răng. chủ đúng làbot_an_cap một kẻ si tình mù quáng chính hiệu. Cái gã Trần Cảnh Thần kia, ngoài việc biết viếtbot_an_cap mấy chữ sướtbot_an_cap thì làm được việc gì thực , vậy nguyên lại cảm độngvi_pham_ban_quyen mức không nổi.
Cô thở dài một tiếng thườn thượt, nhét nhật ký và thư vào lại kéo, định quay lại sẽ đốt sạch trước mặt Thanh Sơn để bàyvi_pham_ban_quyen tỏ quyết tâmleech_txt_ngu của mình.
lại kéo một ngăn kéo khác ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trong đựng một ít tiền mặt và các loại tem phiếu, trên đó còn có tờ giấy nhắn. Đại ý số tiền và tem này đều của Hoắc Thanh Sơn, cô ta đi rồi, rất có khí tiết mà không một xu nào.
Hứabot_an_cap Tuế kiểm lại , có tất cả một ba lăm đồng tám hào bốn xu, ở thời này quả là một món tiền lớn.
Sau là một số tem lương thực, , tem thịt, tem vải và tem đường.
thứ đều là Hoắcbot_an_cap Thanh Sơn đưabot_an_cap cho nguyên chủ mỗi tháng, cho dù anh không về sẽ nhờ văn thư gửi về.
Hứa Tuế Ninh sắp xếp lại tiền và tem phiếu, trong thầm cảm thán, thần trách nhiệm củavi_pham_ban_quyen Hoắc Thanh Sơnbot_an_cap vẫn rất cao. Nguyên chủ khó dễ cho anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như vậy anh vẫnvi_pham_ban_quyen có trách nhiệm nuôi dưỡng cô ta.
Chỉ vì tinh thần trách nhiệm này, cô cũng ôm chặt đùi Thanh Sơn, bình yên đi qua haileech_txt_ngu này đã.
Lửa trong lò bốc lên, trong phòng ấm áp hẳn.
Tuế Ninh thấy toàn thân thoải , có buồn ngủ.
Cô đang do dự xem có nên nằm xuống ngơi mộtvi_pham_ban_quyen lát không, dù sao thể này giờ cũng đang thai, phụ nữ có thai nên nghỉ ngơi cho tốt.
Có tiếng cửa, Hứa Tuế Ninh dụi mắt ra cửa.
Đó là người lính trẻ mặc quân phục, bưng hai chiếc cặp lồng, vẻ nghiêm nghị đưa cặp tới mặt cô: “Hoắcvi_pham_ban_quyen đoàn bảo tôi mang cơm cho cô”
Nói , đợi Hứa Tuế Ninhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận cặp lồng, người lính đó liền quay người chạy mất, không nói thêm lấy mộtleech_txt_ngu lời thừa .
Thậm chí đến một tiếng “chị dâu” cũng thèm gọi.
Hứa Ninh có thể cảm được người lính trẻvi_pham_ban_quyen kia rất hài lòng với . dài trong lòng, thái độ của chủ thì chẳng ai thích nổileech_txt_ngu, đã lấy cơ thể nàyleech_txt_ngu thì cũng phải chấp nhận những điều này thôi.
Hai chiếc cặp lồng, một cái khoai tây miếng, cái lại đựng chiếc màn thầu ngũ cốc và hai quả trứng gà.
Hứa Tuế Ninh nhìn đĩa khoai xào không có chút váng dầu nào, một lần nữa nhận được sự gian khổ của cuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sống thời này, cơm nước quân đội cũng đơn giản nhưbot_an_cap sao.
Trứng gà là vật hiếm, có thể cô hai đã là xa xỉ rồi.
Ngồi bên lò , Hứa Tuế Ninh vừa ăn bữa tối đơnleech_txt_ngu giản, vừa suy tính xem những tháng sau này nên sống thế nào.
Phùng Hoa buổi tốibot_an_cap cháo kê, Phùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thuấn Hoa xung rán bánh hành, lại thái thêm dưa muối thành , cho thêm rồi dầu nóng lên .
Mùi thơm tứcbot_an_cap khắc tràn ngập phòng nhỏ.
Phùng Xuân Hoa ở bên cạnh nhìn xót : “Ái chànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, em xem một bữa cơm em dùng hết bao nhiêu dầu rồi? Dưa muối cứ thế mà thái ra ăn thôi, dùng nhiều dầu dội làm gì? Cảbot_an_cap bánh này nữa, nhiều dầu thế kia, thật là không biết cách sống mà.”
Phùng Thuấn Hoa bốc vài sợi dưa muối vào miệng Hoa: “Chị, chị cứ nói xem có thơm không ?”
Cứvi_pham_ban_quyen đến việc Thanh Sơn đang ngồi bên trong với anh , toàn thân cô lại có nguồn động lực dùng không hết.
Phùng Hoa gật đầu: “Ngon ngon thật, nhưng mà lãng phí dầu quá, sau đượcvi_pham_ban_quyen như vậy .”
Phùng Thuấn Hoa cười nói: “Sau này sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thế nữa đâu, chẳng vì anh Hoắc đến nhà ăn cơm sao, dù nào cũng phảibot_an_cap làm món gì ngon một chút, cũng là để thể diện cho anh rể mà.”
Phùng Xuân Hoa nghĩ cũng thấy đúng, giục Phùng Thuấn Hoa mau rán bánh.
Còn ở trong phòng, Thanh Sơn đang hỏi Diêm Kiến Chương xem lúc anh đi vắng, cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai nói gì về chuyện anh bị thương không?
Diêm Chươngbot_an_cap đầy ngạc: “ tôi thể về nhà nói mấy chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này được? Sao thế? Có chuyện gì ra à?”
Hoắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh Sơn cũng không giấu giếm: “Em vợ của anh biết tôi bị thương, là ai nói cho cô ấy biết?”
Diêm Kiến Chương sững người: “Thuấn Hoa biếtvi_pham_ban_quyen bị thương? Saoleech_txt_ngu bé lại biết được? Để lát nữa tôi xem sao.”
Hoắc Thanh Sơn gật đầu: “ nên chú ý một chút, nhiệm vụ này được bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mật và sơ, khôngleech_txt_ngu được phép lộ ra ngoàibot_an_cap.”
Diêm Kiếnleech_txt_ngu Chương liên tục gật : “ yên tâm đi, tôi đã làmleech_txt_ngu công tác trị hai mươi năm rồi, giác ngộ này tôi vẫn có. Có điều Hoa mới dưới lên, học vấn chưa hết tiểuleech_txt_ngu học, tính tình đơn lại , chắc là không có ác ý gì đâuleech_txt_ngu.”
Hoắc Thanh Sơn cân nhắc một lát: “Vẫnbot_an_cap cẩn thì hơn.”
Nói xong chuyện này, Diêm Kiến Chương lại quan tâm đến vết thương trên người Hoắc Thanh Sơn: “Vết của cậu không sao chứ? Dạo này vẫn nên nghỉ cho tốt. Nếu Hứa đã về rồi, có cần tìm cô ấy nói chuyện không, dù sao cũng đã có con rồi, nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sốngvi_pham_ban_quyen với nhau cho tử tế.”
Hoắc Thanh Sơn từ chối: “Không cần , côvi_pham_ban_quyen ấy muốn ly hôn, thì đợi sức khỏe cô ấy hồi phục, đứa bé rồi sẽ hôn.”
Diêm Kiến Chương nhíu mày: “Như vậy tiểu thật là quá không hiểu .”
Phùng Thuấn Hoa bưng đĩa bánhvi_pham_ban_quyen hành đi vào, vừa vặn nghe thấy câu “phá bỏ đứa rồi ly hônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net” của Hoắc Thanh , môi cô ta nhếch lên, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn hẳn: “Anh rể, anh Hoắc, chuẩn bị ăn cơm thôi.”
Vì Diêmvi_pham_ban_quyen Kiến Chương có ba đứa con nên được phân căn hộ nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng, phòng ngủ của ba đứa trẻ ngăn ra một khu vực riêng để làm chỗ ăn cơm.
Kiến Chương thấy Phùng Thuấn Hoa đi vào thìleech_txt_ngu không tiếp tục đề vừa rồi nữa, lên tiếng gọi Hoắc Thanh đi tay rồi vào ăn cơm.
Cháo kê ăn bánh hành, thêm dưa muối dội dầu, quả là một bữa ăn rất thịnh soạn rồi.
Phùng Hoa nhiệt tình chào mời Hoắc Thanh Sơn: “Mau nếm thử tay nghề củabot_an_cap Thuấn Hoa xem, con bé học ở dầu nóng dội lên dưa muốileech_txt_ngu, cái dưa muối bình thường mùileech_txt_ngu vị lập tức khác hẳn ngay.”
Phùng Thuấn Hoa giả vờvi_pham_ban_quyen thẹn thùng liếc nhìn Hoắc Sơn, mong chờ anh khen ngợi một câu, nhưng lại phát hiện người ta căn bản không thèm . Trong lòng cô ta có chút hụt hẫng, bènvi_pham_ban_quyen bát yên lặng ăn , cố gắng để lại ấn tượng tốt cho Hoắc Thanh Sơn.
Phùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Xuân Hoa lại khen hành Phùng Thuấn Hoa rán rất ngon: “Không ngờ đấy, Nhị Nha ở dưới quê nào cũng làm việc đồng áng mà nấu ăn cũng nhỉ.”
Trong lòng Phùng Thuấn Hoa dâng lên một giận, cô ta ghét nhất là ai đó nhắc đến cái cúng cơm xấu này, còn cả chuyện việc đồng áng ở quê nữa, những đó làm sao xứng với một Hoắc Thanh Sơn này sẽ làm quan lớn chứ.
Hoắc Thanh Sơn vẫnleech_txt_ngu không có phản ứng gì, anh ăn một chiếc , húp một bát cháo, vừa mới đặt đũa xuốngleech_txt_ngu nghe thấy tiếng Hứa Tuế Ninh bên ngoài: “Hoắc Thanh Sơn? Anh ăn xong chưa? Tôi đến về nhà
Diêmleech_txt_ngu Kiến Chương tiếng Hứaleech_txt_ngu Tuế Ninh thì cóbot_an_cap chút kinh ngạc: “Tiểu Hứa đến đón cậu kìanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Xuânvi_pham_ban_quyen Hoa, đã đưa cơm cho Tiểu ?”
Phùng Xuân Hoa vỗ đùi một cái, “ôi chao” một tiếng: “Quên mất, cứleech_txt_ngu sợ các ông đói nên cơm nước xong là tôi bưng vào ngay, quên bẵng việc đưa Hứa một . Giờ tôi đi lấy một cái hành”
Hoắc đứng dậy ngăn lại: “Không , tôi đã bảo văn đưa cơm cô ấy rồi. Mọi người cứ thong thả ăn, tôi về trước đây.”
nói không cần, Phùng Xuân lập tức đứng im. Vốn dĩ số bánh hành có bao nhiêu, ba con trong nhàbot_an_cap cònvi_pham_ban_quyen đượcbot_an_cap ăn, lát nữa chẳng biết có đủ không. Hơn nữa Hứa Ninh thèm thức ăn nhàbot_an_cap bà, đưa cho cô cũng chỉ công.
Diêm Kiến Chương đứng dậy tiễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoắc Sơn ra ngoài, thấyvi_pham_ban_quyen Tuế Ninh đang đứng xinh xắn ngoài sân nhỏ thì nhiệt chào hỏi: “Tiểu Hứa sao không nhà? Vào chút cơm đi?”
Hứa Tuế Ninh nheo cười rạng rỡ: “Diêm chính ủyleech_txt_ngu, không cần đâu ạ, cháu vừa ăn xong, ra ngoài đi dạo sẵn tiện ngangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà chúleech_txt_ngu nên định đón anh Thanhleech_txt_ngu Sơn về.”
Diêm Chương thấy ngẩnbot_an_cap ngơ trước một Hứa Tuế Ninh đột nhiên lễ phép thế , cười ha hả: “ tốt , vậy hai đứa mau về nghỉ ngơi đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Hoắc Thanh Sơn không đoánvi_pham_ban_quyen được ý định Hứa Tuế Ninh, anh chào Kiến Chương một tiếng rồi phía .
Tuế Ninh vẫy tay với Diêm Kiến Chương: “Diêm chính ủy, cháu về đây ạ.”
Kiến Chương ngơ ngác, móc lời: “Được, hai đứa đi thong thả.”
Nhìn Hứa Tuế Ninh bước nhàng bên cạnh Thanh Sơn, trong lòng ông vẫn đầy . người lại thấy Phùng Xuân Phùng Thuấn Hoa cũng đang đứng ở cửa, ông nhỏ giọng lẩm bẩm: “Tiểu Hứa nàyleech_txt_ngu sao cứ như biến vậy? Lại cònleech_txt_ngu biết lễ phép à?”
Phùng Xuân Hoabot_an_cap hừ lạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một tiếngleech_txt_ngu: “Chắc là bỏ chạy ba ngày qua chịu khổ biết trưởng tốt thếvi_pham_ban_quyen nào chứ gì? Loại người này”
Diêm Kiến Chương vội vàng ngắt lời: “Thôi đi, đừng ngồibot_an_cap lê đôi mách, đều ở cùng một khu gia đình, đừng có gây rắc rối.”
xong, ông lại liếc nhìn Phùng Thuấn Hoa, định quan sát thêm tính sau. Trực tiếp hỏi chưa chắc cô ta đã nói thật.
Tuế ăn cơm xong lại nghỉ ngơi một lát nên hiện thầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt. Cô rảo nhanh theo sau Hoắc Sơn: “Anhleech_txt_ngu đi , em sắp đuổi theo kịp rồi, đi nhanh quá em đau bụng.”
Giọng nói của cô như đường, mang theo vẻ làmleech_txt_ngu nũng.
Thanh Sơn quả bước chậm lại, dù vẫn lặng không nói lời .
Hứa Ninh vui trongvi_pham_ban_quyen lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, xem ra đàn ông thời nào cũng thích kiểu này. cũngleech_txt_ngu , cố ý thở dốc vài hơi rồi nhanh: “Hoắc Sơn, thư và nhậtvi_pham_ban_quyen ký em đều đọc rồi. Em thấy mình trước kia thật sự rất quá đángbot_an_cap. Sau này nhất định sẽ sửa đổi, mong anh giám sát.”
Hoắc Thanh Sơn nhìn cô một cái: “ cơ thể cho trước đã.”
vẫnvi_pham_ban_quyen không tin .
Hứa Tuế Ninh cũng không nản lòng, ngày tháng dài, cô có tự tin.
“Thanh Sơn, nay anh mang hành lý về nhà đi. Phùng Thuấn Hoa chẳngbot_an_cap phải nói anh bị thương sao? Ở nhà em cũng có thể anh.”
Hoắc Thanh Sơn nhíu mày từ chối: “ cần, buổi tối còn phải trực.”
Hứa Tuế Ninh “ồ” một , giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điệu có chút hụt hẫng: “Vậy anh tựvi_pham_ban_quyen chăm sócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mìnhleech_txt_ngu đấy nhé. Còn nữa, ngày mai muốn dọn sân một , làm cái bếp nhỏ ngoài đó.”
Hoắc Thanh Sơn không hiểu nổi tại sao một người sau khi mất trí nhớ lại thay đổi tính nhiều đến vậy. Trước không thích, giờ lại sao?
Đối với đề củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tuế Ninh, anh cũng khôngbot_an_cap phảnleech_txt_ngu ứng gì , ai biết được cô lại nổi hứng nhất thời không: “Tùy em.”
Hoắc Thanh Sơn Hứa Tuế Ninh về đến nhà, lại nhìn bếp lò, nénbot_an_cap thêm một cục than vào trong rồi rời đi mà không câu nào.
Hứa Ninh nghĩ thầm, Hoắc Thanh Sơn làm được đến này đã đại lắm rồi. Đổivi_pham_ban_quyen lại là người đàn ông khác, lẽ sớmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặc kệ cô sống mà gọi người nhà đến đón về rồi.
Môi trường cùng danh phận mới đột ngột khiến Tuế hơi mất ngủ. Nhưng nghĩ đến việc từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay không còn nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắc khách hàng mà ăn , phải làm việc từ chín giờ sáng đến giờ đêm, quanh năm suốt tháng làm như trâu ngựa nữa, cô lại thấy cuộc sống phía trước vẫn đầy hy vọng.
Suy nghĩbot_an_cap mông lung một hồi, cho khi buồn ngủ không mở nổi mắt, cô mới chìmbot_an_cap vào giấc nồng.
Lúc , nhìn trần nhà dán báo, cô vẫn còn chút ngẩn ngơ, sau đó mới phản ứng lại rằng mình đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sống ở niên 70 rồi.
ngoài nắng rất đẹp, len qua rèm rọibot_an_cap xuống sàn, cùng với tiếng chim hót líubot_an_cap lo khiến người ta cảm dễ và bình yên.
Hứa Tuếbot_an_cap không có đồngvi_pham_ban_quyen , trong cũng không cóbot_an_cap báo thức, chẳng biết bây giờ là mấy ? Nghe thấy bên ngoài có người nói chuyện tiếng con đùa, đến việc hôm nay có kế hoạch cái bếp nhỏ, cô vội vàng .
Có lẽleech_txt_ngu do ngồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dậy hơi gấp, bụngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dưới hơi nhói đau một cái Hứa Tuế Ninh hít một ngụm khí lạnh. Cô vẫn chưa thích nghi được với việc bụng đang có sinh .
Nghỉ mộtbot_an_cap lát rồi giường, tìm một chiếc quần dài màu , mặc sơ mivi_pham_ban_quyen trắng, bên ngoài khoác áo mỏng màu xanh lá. Cô đứng trước gương bẻ cổ áo , thành bím đuôi tôm đặt trên vai, trôngleech_txt_ngu hơn hẳn.
Hứa Ninh vừa chỉnh lại tóc mái thì nghe thấy động ngoài cửa, có cửa bước vào.
Cô vội vã vuốt lại tóc rồi đi ra ngoài, hóa ra là Hoắc Sơn đã về, tay bưng một chiếc cặp lồng cơm. Màleech_txt_ngu lửa trong bếp lò đang cháy , biết anh đã từ lúc nàovi_pham_ban_quyen đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhóm lửa.
Hứa rạng với Hoắc Thanh : “ rồi à? Buổi trưa không cần đưa cơm , lát nữa em đi mua thức ăn, trưa nay em sẽ nấu cơmleech_txt_ngu ở nhà.”
Hoắc Sơn đặt cặp lên bàn, suy nghĩ một lát: “Em thật muốn sửa nhà trong sân sao?”
Tuế Ninh mỉm gật : “Đúng vậy, trời sắp nóng rồi, nấubot_an_cap ăn ngoài sân, chúng nên làm vậy cho trong sạch sẽ hơn.”
xong cô đi rửa mặt, không để ý thấy ánh mắt Hoắc Thanh Sơn nhìn mình một lần nữa theo vẻ thăm dònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Trước đây, bất kể lúc nào Hứa Tuế Ninh cũng thích tóc mềm mại ngang vai, vậy mà nay lại tết tóc bồng bềnh lệch sang một bên, trông năng động và tràn sức sống nhiều. Khi đứng đó chuyệnbot_an_cap, giống như một dương nhỏ vươn mình rỡ.
Hoắc Thanh Sơn sự nghi hoặc đáy mắt, thu hồi nhìn.
Hứa Tuế Ninh bưng chậu ra sân đánh răng rửa mặt. Cô vừabot_an_cap ngoài, mấy người phụ nữ vốn đang tụ tập nói chuyện đều quay nhìn hướng khác. bặm môi, rửa mặt xong liền quay vào nhà.
Bữa sáng Hoắc Sơn mang về là một cái màn thầu, một ít dưa muối một quả trứng . Thấy Hứa Tuế Ninh ngồi xuống, lấy hộp sữa mạch nha đặtvi_pham_ban_quyen lên bàn trước mặt : “Sáng nay cháo ở nhà ăn hơi loãng, em cái này đi.”
Anh bồi một câu: “Nước trong phích là nước mới đun sáng nay, nhiệt độ hơi , chờbot_an_cap nguộileech_txt_ngu bớt rồi hãy pha sữa.”
Hứa Ninh cắn một miếng màn thầu, ngước mắt nhìnleech_txt_ngu Hoắc Thanh Sơn. Một ngườivi_pham_ban_quyen đàn ông chu đáo và tinh thế này, tại sao nguyên chủ không cần chứ?
Vừa định nuốt bánh để nói lời ơn thì bỗng vang lên tiếng khóc lócleech_txt_ngu : “Mau đến đây vớivi_pham_ban_quyen! Mau cứubot_an_cap mạng
Hứa Tuế Ninh chưa kịp phản ứng đã Hoắc Thanhbot_an_cap Sơn lao vụt ngoài.
bot_an_cap cũng vội vàng đặt cái màn thầu xuống rồi đuổi theo.
Một người phụ nữ đang ôm đứa trẻ cả người đầy máu, ngồi bệt dưới đất khóc lóc thảm thiết.
Hoắc Thanh Sơn bước tới: “ chuyện gì thếvi_pham_ban_quyen này?”
Người phụ khóc đến mức không thốt nên lời, người cạnh giải thích: “Bị chó dại cắn vào mặt và đùi.”
Hoắc Thanhleech_txt_ngu Sơn liếc nhìn đứa , trên mặt có những vếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net răng sâu hoắm, sưng húp một mảng, quần cũng bị rách, một miếngbot_an_cap thịt lật ngược lên.
Hứa Tuếleech_txt_ngu Ninh tiến lại gần nhìn thử, đứa trẻ mới khoảng ba tuổi, sợ hãi đến mức chẳng biết khóc nữa, chỉ run rẩy vào lòng người phụ .
Người phụ này nguyên chủ cũngvi_pham_ban_quyen biết, chính Lưu Ngọc Xuân, vợ của Nhất doanh Tống Song Hỷ.
Thanh chẳng nói chẳng rằng, thốc đứa bé lên: “Đừng khóc nữa, mau đưa bé đi bệnh viện.”
Lưu Xuân vội bò dậy, theo Hoắc Sơn đến đội quân ybot_an_cap.
Hứa Tuếbot_an_cap Ninh trong lòng thoáng cảm không lành, quyết định cũng đi theo sao. Đứa bé bị thương như vậy, lại còn do dại cắn, chỉ xử lý vết thương ngoài da chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắn là không đủ, phải nhanh chóng tiêm vắcxin dại và uốn ván mới được.
Cô đi chậm, lúc cô đến đội quân y thìleech_txt_ngu nhóm người Phùng Thuấn Hoa và Xuân Hoa đang quanh cửa phòng khám chờ .
Trong phòng là tiếng xé lòng đứa trẻ tiếng nức nở của Lưuleech_txt_ngu Ngọc Xuân.
Tuế Ninhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa đến cửa đã nghe thấy bácvi_pham_ban_quyen sĩ đang bàn với Hoắc Sơn, đề nghị phải lên thành phố để tiêm vắcxin dại.
Thanh Sơn cau mày: “Nhanh chóng chuẩn bị xe, đưa họ đến phòng dịch thành .”
Trong xe, Lưunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngọc Xuân bế con ra ngoài, thấybot_an_cap Xuân Hoa, nước mắt lại rơi lã chã: “Chị dâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trong đangleech_txt_ngu yên lành sao lại có chó dại cơvi_pham_ban_quyen chứ?”
Xuân Hoa thắc mắc: “ là đáng sợ quá, con chó này sáng nay cứ như phát điên, thẳng vào .”
Phùng Thuấn ” mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : “, chị Ngọc Xuân, chó có phải màu vàng đenleech_txt_ngu không?”
Ngọc Xuân gậtbot_an_cap đầu: “Đúng thế, nó đột nhiên xông .”
Phùng Thuấn quay nhìn Hứa Tuế : “Chị dâuvi_pham_ban_quyen, trước emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy cho chó ăn vài lần, chính là con chóleech_txt_ngu vàngleech_txt_ngu đen đó.”
Lúc này Hứa Tuế Ninh cuối cùng cũng biết cảm giác bất an kia từ ra. Hay thật, quanh một , bọnbot_an_cap họ định đổbot_an_cap lỗi rằng convi_pham_ban_quyen chó điên cắn kia là do dẫn dụ đếnleech_txt_ngu?
Thuấn Hoa nói , lòng cô trái lại thấy bình thản hơn, cô nhíu mày nghiêm túc: “Cô đang nói gìbot_an_cap thế? Tôi cho chó ăn bao giờ?”
Phùng Thuấn Hoa thấyvi_pham_ban_quyen không thừa nhận, lại nhìn Phùng Hoa: “Chị, chị không? Trước chị nói đưa bánh nướng cho chịvi_pham_ban_quyen dâu một lần, chị quay đầu vứt luôn cho con dại ở cửa, có chuyện đó không?”
Vẻ mặt Phùng Xuân Hoa hơi ngượng ngùng, cô gái rốt cuộc cóleech_txt_ngu não hay không, lúc này mà nói lời như vậy chẳng phải tội với Sơn sao?
mở miệng giải thích một , Hứa Tuế Ninh đã thản nhiên lên tiếng: “Sao tôi chẳng nhớ có chuyện như vậy nhỉ? Lấy bánh nướng cho chó ăn? dâu, lẽ ra chị nên ngăn tôi lại chứ, lãng phí lương thực .”
Nói , cô lại đến trước mặt Hoắc Thanh : “Bây mới vào xuân, đúng lúc giáp hạt, nơi này của chúng taleech_txt_ngu gần núi, không chỉ có chó hoang mà có thể còn có những dã xuống núi nữa.”
“Nênbot_an_cap nhanh tổ chức một đợt vây bắtvi_pham_ban_quyen để tránh động vật lại gây thương tíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho người, dù sao khubot_an_cap gia đình không nằm trong doanh trại, xung quanh đến cái hàng rào cũng có.”
Nói xong cô sang nhìn Lưu Ngọc Xuân, từ trong túi lấy ra năm đồng nhét vào tay cô ấy: “Lên thànhleech_txt_ngu phố không chỉ tiêm phòng mà còn phải tiêm uốn nữa, những chó lang này răng của chúng cóvi_pham_ban_quyen thể mang loại virus. tiền này là tấm và Thanh Sơn, tiêm xong chị mua cho cháu ít bánh ngọt hay bột gì đó tẩm .”
Cô lại nắm lấyvi_pham_ban_quyen tay nhỏ của đứa trẻ: “Chịu ức lớn này, dỗvi_pham_ban_quyen dành cho vào.”
Cô thực sựleech_txt_ngu chẳng muốn lấy lòng mấy mối quan nhân tình thái , nhưng muốn cải thiện quanbot_an_cap với Hoắc Thanh Sơn thì phải làm chút thực tế.
Thanh Sơn kinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngạc biểu hiện Hứa Tuế Ninh, cô sự đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thayleech_txt_ngu rất nhiều, ngờ cô lại có thể suy nghĩ thấu đáovi_pham_ban_quyen đến vậy.
Thấy Lưu Ngọc Xuân định từ chối, bèn nói thêm một câu: “Cầm lấy tiền mua đồ ăn cho cháu, mua thêm ít nữa, lát nữa tôi sẽ sắp xếp người vàoleech_txt_ngu núileech_txt_ngu đuổi lũ này.”
Ngọc Xuân Hoắc Thanh Sơn nóibot_an_cap vậy, đành nhận , rớm nướcvi_pham_ban_quyen mắt cảm ơn: “Cảm ơn Hoắc đoàn trưởng.”
ngừng một lát, cô lại nhìn Hứa Tuế Ninh: “ ơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị dâubot_an_cap.”
Tuếbot_an_cap Ninh mỉm cười nhàng: “ có gì, cháu bé khỏe mạnh là tốt rồi.”
Trong lúc chuyện, Tốngleech_txt_ngu Song Hỷ cũng vội vàng chạy tới, Lưu Ngọc Xuânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên xe đội quânvi_pham_ban_quyen y đi thành phốvi_pham_ban_quyen.
Hứa Tuếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ninh nhìn xe rờibot_an_cap đibot_an_cap, trong lòng thở phào một , mà cô đileech_txt_ngu theo, nếu không Phùng Thuấn Hoa chẳng biết sẽ thêm mắm dặmbot_an_cap muối thế nào trướcvi_pham_ban_quyen mặt Hoắc Thanh Sơn, nói nuôi chó hoang khiến chúng chạy vào sân cắn đứa trẻ.
Rồi cô Hoắc Thanh Sơn bên cạnh: “Chúng ta nhà chứ?”
Hoắc Thanhbot_an_cap Sơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn cô cái: “ về trước đi, tôi đến trung đoàn sắp xếp nhiệm vụ đã.”
Hứa Tuế Ninh nói đúng, trong núi có không ít hoang lợn rừng, lúc này mùa giáp hạt, nay chỉ là chó người, nhỡ lũ dã thú này núi thì nguybot_an_cap hại lớn hơn.
Tuy trước từng xảy , nhưng khôngvi_pham_ban_quyen đảm bảo này không có, giống như vụ chó dữ người hôm vậy, trước đây cũng chưa bao giờ ra.
Hứa Ninh hài lòng nhìn Hoắcvi_pham_ban_quyen Thanh Sơn rời , đàn ông này thu ý kiến, chứng tỏ là có thể giao tiếp được!
Phùng Hoa chết đi được, tốt như vậyleech_txt_ngu lạibot_an_cap để Hứa Tuế Ninh né được .
Còn cả Lưu , nhận năm đồng xong là thành kẻ câm luôn ? Sao khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bám Hứa Tuế mà gây sự? Bình thường chẳng phải cũng rấtvi_pham_ban_quyen mắt Hứa Tuế Ninh sao?
Phùng Xuân Hoa cũngvi_pham_ban_quyen bất mãn với Hứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ninh, câu nói lúc nãy gì? Cái gì ngăn lại?
Hứa Tuế Ninh lấy bánh nướng cho chó ănleech_txt_ngu, cô cũng là nhìn quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửaleech_txt_ngu sổ, chỉ mải hậm hực một chứ ngăn cản kiểu gì? Chẳng lẽ còn phải đi giành lại từ chó chắc?
Hứa Tuếvi_pham_ban_quyen Ninh quayvi_pham_ban_quyen người hai chị em bọn họ, có thể đoán được tâm trạng hai người hiện giờ đều rất tệ.
Cô mỉm cười: “Chị dâu Xuân Hoa, Thuấn , tôi về trước .”
Nói đoạn còn sờ vào cái bụng phẳng lì củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình, chống hông thong rời đi.
Hoa tức đến nghiến răng nghiến lợi, đợi người đi xa mới dám lầmvi_pham_ban_quyen với Phùng Xuân Hoa: “Chị, chị xem chị ta đắc ý nỗi gì? Một thứ rẻ rách không xấu hổ, trốn theo trai rồi sao còn mặtvi_pham_ban_quyen mũi quay về?”
Phùng Xuân Hoa kinh ngạc quay đầu lại, nhìnbot_an_cap quanh không có ai mới đưa tay nhéo cánh tay Phùng Thuấn Hoa một cái: “Em nói bậy bạ gì đó? Ở trong đại viện thì phải cái miệng cho tốt, đây không phải trong thôn chúng ta, muốn nói nhăngvi_pham_ban_quyen nói cuội gì đâu.”
Phùngbot_an_cap Thuấn Hoa đau đớn, rất không phục: “Chẳng lẽ em nói sai? Trong lòng chị chẳng phảileech_txt_ngu cũng nghĩ như vậy sao? Loại người thế căn bản không xứng với anh Hoắc.”
Phùng Xuân dù sao cũng là từng trải, lời của em gái nhiên ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điều gì , giọng nói càngbot_an_cap nghiêm khắc hơn: “Thuấn Hoa! Dẹp ngaybot_an_cap tâm tư không nên có đó đi! Em là một đứa con gái chưa chồng, bộ muốn để người ta chỉ trỏ sau lưng à?”
Phùng Thuấn Hoa cười : “Chị, em cá với chị, Hứa Tuế Ninh và ở với nhau lâu được đâu!”
Phùng Hoa không biết đầu cô em gái bị làm , ta là người trọng sĩ diện: “Có tốt hay không chẳng liên quanbot_an_cap gì đến chị, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày nảy sinhbot_an_cap những tâm tư không nên có, chị sẽ mày quê .”
Phùng Thuấn sao có thể cam tâm về? Bây giờ vẫn cònbot_an_capleech_txt_ngu kỳ ăn cơm tập thể, phải vào việc kiếm công điểm để sống ngày.
quầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quật ngày đêm, cùng số côngleech_txt_ngu điểm kiếm được còn chẳng đủ uống trong năm. Làm sao bì được với cuộc sung sướngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở khu gia nhân!
Phùng Hoa thấy em gái im lặng, cuối cùng cũng không nỡ lòng. Cô này từ nhỏ đã xinh đẹp, dù có phơi nắng thế không nổi, trắng trẻo sạch sẽ như người phố vậy.
Hàng xóm láng giềng nói, Thuấn Hoa sau này chắc chắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ lấy được người thành phố, sống cuộc đời an .
Nghĩ đoạn, chị ta bèn nói: “Mày cũng mười tám rồi, đoàn của anh rể mày có không ít thanh niên ưu tú chưa vợ, mày có muốn mắt không?”
Thuấn trọng sinh trở về lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vì Hoắc Thanh Sơn, lọt mắt kẻ khác? Cô ta lắc đầu: “Chị, em vẫn chưa muốn chồng đâu, để hai năm nữa rồi tính.”
Cô ta không tinvi_pham_ban_quyen mình không đợi được đến lúc Tuế Ninh chết!
Hứa Tuế nhà ăn sáng xongleech_txt_ngu liền bắt tay vào dọn dẹp cái sân nhỏ.
thể nguyên chủ sự quá , cộng việc đang thai, chỉ dọn sạch cỏ dại trong sân, nhặt bỏ đá quét tước qua lượt mà cô đã mệt đến mức muốn đi.
Cô vội bưng chiếc ghế nhỏ ra sânbot_an_cap ngồi nghỉ, tiện tay lấy hai miếng mì cũbot_an_cap Hoắc Thanh Sơn mua về để ăn.
Cô phải mau chóng ăn nhiều để bổ thể, có như vậy đoạn thai kỳnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới bị dinh dưỡng dẫn khó sinh.
Nghĩ lại cũng thấy khó , vốn dĩ cô dự định sẽ không kết hôn, không sinh , tích góp đủ năm triệu tệ sẽ quêvi_pham_ban_quyen một mảnh nhỏ để dưỡng . Kết quả làbot_an_cap ông trời quăng thẳng côleech_txt_ngu về thôn, khuyến mãi thêm chức làm mẹ hờ.
Hứa Tuế Ninh nhịnbot_an_cap được nheo cười. May mà từ học giang, lúc lớn lên lại ham học hỏi, ở thập niên 70, cô nhất định vẫn có thể sống tốt.
gặm bánh mìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô vừa ngắm nhìn mảnh rộng vài mét vuông, dự định sẽ trồng một vòng hoa quanh hàng rào, sau đó dựng một cái lán, lò bệ, đóngvi_pham_ban_quyen một bàn ăn và làm thêm một bồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rửa cho tiện sinh hoạt.
Trong đầu cô đã hiệnvi_pham_ban_quyen ra hìnhbot_an_cap ảnh một bếp ngoài trời sạch sẽbot_an_cap, mang đậm phong vị làng quê.
nhiên, bắt tay vào làm mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy khónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dựng lán thì cần , xây lò cô cũng chẳng biết làm.
Những việc nàyleech_txt_ngu cần đến sự giúpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đỡ của Hoắc Thanh Sơn.
đến đây, mắt cô chợt lóe lên ý định, trưa nay món gì đó thật ngon dành Hoắcbot_an_cap Thanh Sơn.
Ăn xong miếng bánh cuối cùng, cô đứng vào nhà lấy tiền và phiếu thực, lại lấy thêm một chiếc liềm nhỏ góc tường bỏ vào rồi xách ra cửa.
nhàleech_txt_ngu quân nhân có thể đến cửa hàng dịchleech_txt_ngu vụ gần sư bộ để đồvi_pham_ban_quyen, ở đó có đầy đủ từvi_pham_ban_quyen , mì, dầu thực phụ, ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảbot_an_cap kim cũng không thiếu thứbot_an_capnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hứa Tuế Ninh xách giỏ ra khỏi khu gialeech_txt_ngu bắt gặp Thuấnleech_txt_ngu Hoa đang trò chuyện cùng một quân tên là Cầm, mỗi người đều xách một chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giỏ, hình như là đang đợi người.
leech_txt_ngu Cầm nhìn thấy Hứa Ninh thì coi như không thấy, quay ngoắt đi chỗ khác.
Phùng lại tình chào hỏi: “ dâuleech_txt_ngu, chị đi mualeech_txt_ngu thức ăn à? Không phải anh Hoắc vẫn đưa cơm về cho chị sao?”
Hứa Ninh vốn đã ghét cái vẻ trà xanh của Phùng Thuấn Hoa, bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong cái xác kia rõ ràng một linh năm sáubot_an_cap mươi tuổi mà vẫn ở đây giả vờ làm thiếu nữ ngâyleech_txt_ngu thơ! Cô dừng bước, cười với cô ta: “Không phải cô bảo Hoắc Thanh Sơn thương sao? đi ít thịt về tẩm cho anh ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Vừa nghe nói vậy, Phùng Thuấn Hoa có chút hoảng loạn. Hôm qua cô ta lỡ lời, quãng đường đi cứ lo lắng không yên. Lúc Hoắc Thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sơn đến ăn cơm, cô ta cũng nớp lobot_an_cap anh sẽ nói gì với anh rể mình.
Đến lúc cô ta biết phải giải thích ra sao, nếu không rõ ràngvi_pham_ban_quyen, khéo còn bị chụp cho cáivi_pham_ban_quyen mũ gián điệp không chừng. Chuyện này có thể lớn cũng có thể .
Tối rể không hỏi gì, cô ta cứ ngỡ chuyệnleech_txt_ngu này đã qua rồi! Không ngờ bây giờ Tuế Ninh lại nhắc lại, hơn nữa còn nóibot_an_cap trước “cái loa phóng thanh” nổivi_pham_ban_quyen tiếng của khu gia đình là Lý Cầm.
Lát nữa Cầm kể lại, chẳngvi_pham_ban_quyen phải cả đều biết hết ?
Hứa Tuế Ninh thấy Phùng Thuấn Hoa im lặng, liền dùng ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt vô tội nhìn ta: “Chính cô nói Thanh Sơn nhà tôi thương mà, sao cô lại quên ?”
Phùng Thuấn Hoa đành cắn răng, cứng đầu gật đầu: “Phải, chị dâu, chị mau đi đi.”
Cô ta luôn cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy có gì đó ổn, bản dường như đang rơi vào một tình thế rất kỳ quặc. Rõ ràng mỗi lần gặp , cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là người giữ tiên cơ, nhưng rốt cuộc luôn Hứa Ninh dắtbot_an_cap .
Hứa Tuế Ninh đi , Cầm ghé sát : “Thuấn Hoa, cô nói Đoàn trưởng Hoắc bị thương à? Thương ở đâu? Có nặng không?”
Phùng Thuấn Hoa ấp úng: “Em cũng không rõ nữa. Chị dâu, chị đợi chút, để emleech_txt_ngu xem sao gái emleech_txt_ngu vẫn chưa tới.”
Thức ăn ở cửavi_pham_ban_quyen dịch vụ thường được chở từ thành phố về sớm, phải gần có mặt, nên lúc người đến mua đồ rất đông.
Nhờ việc nguyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vi_pham_ban_quyen nhân duyênbot_an_cap cựcbot_an_cap kém nên Hứa Tuế Ninh cũng bớt được phiền , không cần phải đi chào hỏi từngvi_pham_ban_quyen người, cứ xếp đợi muavi_pham_ban_quyen đồ là xong.
Đến lượt thì còn lại nửa con lợn và hai cái móng giòbot_an_cap.
Hứa Ninh người phía trước đều tranh nhau mua mỡ , cô chắc là họ mua về để thắng lấy mỡnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, như vậyvi_pham_ban_quyen sẽ ăn rất . Cô cũng chước mua thịt ba chỉ dày mỡ, lại mua thêm cái móngleech_txt_ngu giò.
Về hầm móng giò cho Hoắc Sơn bồi bổ, sau đó lấy phần mỡ lên. Lúc nãy trên đường đi, cô thấy ở bờ ruộngvi_pham_ban_quyen và trong rừng có nhiều rau dại, có thểbot_an_cap hái một về làm sủi cảo nhân tóp mỡ rauleech_txt_ngu .
Rau dại ở chắn giàu dinh dưỡng và sạch hơn nhiều so với loại hái dải phân cách thị sau này.
Nghĩ đến đó, tâm trạng Hứa Tuế Ninhvi_pham_ban_quyen rất tốt, cô xách thịt mua thêm ít gia chai nước tương rồi quay người ra .
Lại bắt gặp Phùng Thuấn Hoa, Phùng Xuân Hoa và Lý vừa đếnbot_an_cap.
Hứa Ninh cũng không ý định chào hỏi ba người bọn họ, xách giỏ lướt qua thì nghe thấy Phùng Hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cố ý hỏi Lý Cầm: “ dâu, chị vừa nói đoàn vănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công đến biểu diễn là thật ạ? Anh Hoắc đích thânleech_txt_ngu đi sao? Vậyvi_pham_ban_quyen đồn trước đây nói anh Hoắc có bạn gái ở đoàn văn côngvi_pham_ban_quyen là thật hay giả?”
Những lời sau, Hứa Tuế Ninh hoàn toàn không cóvi_pham_ban_quyen hứng thú nghe tiếp.
có một điểm không hiểu nổi, đã chínhvi_pham_ban_quyen thì thể rẻ tiền như Phùng Hoa thế này?
Về đây Hoắc Thanh có bạn hay , cô quan tâm cũng chẳng để tâm.
Dựa vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tinh thần trách nhiệm hiện tại của Hoắc Thanh Sơn, anh chắc chắn không phải loại đàn ông lăng nhăng khi đang trong hôn nhân.
Lùi một bước nói, dù cô không theo đúng cốt truyện trong sách mà cùng ly hôn với Hoắc Thanh Sơn, thì lúcbot_an_cap chính sách đã lỏng, cô vẫn có sống rất tốt.
Tự an ủi bản thân xong, Hứa Tuế vui ngân nga trên đường về. Đivi_pham_ban_quyen ngang qua cánh đồng, dại mọc ở phía khuất vẫnbot_an_cap còn khá non, cô liền bờ ruộng hái.
Lý Chí Quốc láinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xe đưa Hoắc Thanh Sơn sư bộ ra, nhìn phụ ngồi xổmvi_pham_ban_quyen bênbot_an_cap ruộng, cách ăn mặc có chút bắt mắt, anh ta không nhịn mà nhìn thêm vài cái, rồi kinh ngạc thốt : “Đoàn , hình đó là chị dâu.”
Hoắc Thanh Sơn cũng đã nhìnvi_pham_ban_quyen thấy Hứa , cô vẫn áo lenvi_pham_ban_quyen màu xanh non hồi sáng.
vậy mà lại xổm ở bờ ruộng hái rau dại!
Hành động Hứa Tuế khiến anh ngày càng cảm thấy khó .
Lý Chí Quốc thấy Đoàn trưởng cũng quay đầu nhìn, bèn tự ý , giảm tốc độ xe.
Thanh Sơn vừa trách Lý Chí Quốc thì thấy ruộng đột nhiên xuất hiện một màu vàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đen, laobot_an_cap vút về phía Tuế Ninh
Hoắc Thanh Sơn lớn bảo dừng xe, đồng thờivi_pham_ban_quyen rút súng lục ra bắn vào con chó hoang đang lao về Hứa Tuế Ninh.
Tiếng vang , con chó gục. Hứa Tuế Ninh vừa nãy còn đang ngồi xổm bên bờ ruộngleech_txt_ngu, khi con lao tới kịp lăn mình xuống con mươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ cạnh, vẫn nắm chặt chiếc liềm.
Nàng cũng đã nhìn thấy con chó điên đang lao tới, biết nếu dậy chạy thì không thể nào thoát khỏi tốc độ của , nên định dùng liềm liều mạng một phenvi_pham_ban_quyen.
Một tiếngleech_txt_ngu súng nổ, con chóbot_an_cap nằmvi_pham_ban_quyen cách nàng ba mét, tiếng quá lớn khiến nàngleech_txt_ngu bị chấn xuống mương.
Hứa Tuế phàobot_an_cap một cái, cầm chiếc liềm nhỏ đứng dậy khỏi mương Hoắc Thanh Sơn vàvi_pham_ban_quyen Lý Chí đã ngay trước mặt.
Hoắc Thanh nhìn Tuế Ninh đầu tóc bám rơm rác: “Em không sao ?”
Hứa Tuế Ninh xoa xoa bụng, nheo mắt cười Hoắc Thanh : “Em không , chỉ là lúc súng hơi giật .”
Hoắc Thanh Sơn dõibot_an_cap theo động tác nàng, ánh mắt dừng lại bụng nàng, mắt hiện lên chútbot_an_cap xúc khó tả, rồi sang Lý Chí Quốcvi_pham_ban_quyen đang kiểm con chó: “Chuyện gì vậy?”
Lý Chí Quốc nhẹ xác con , vẻ mặt thắc mắc: “ trưởng, trông giống chó sói lửa, đuôi rất to.”
Hoắc Thanh Sơn tiến gần ngồivi_pham_ban_quyen xuống xem kỹ, cau mày: “Lát nữa về bảo trung đoàn dắt hai con nghiệp vụ khu tập .”
Hứa Tuế Ninh nghe là chó sói lửa tò mò gần xem. Nó rất giống chó, nhưng tai không to, đuôi , chóp đuôi đen .
Nàng thắc : “ núi cònvi_pham_ban_quyen chó sói lửa sao?”
Hoắc Thanh không nói gì, Lý Chí Quốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã nhanh nhảu giải thích: “Trong này còn có và lợn rừng, vào sâu hơn còn có gấu, thường thìvi_pham_ban_quyen đám thú này không xuống núi đâu.”
Ninh rụt cổ lại, thầm nghĩ chắc do thời này môi trường thái cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , lại thưa nên thú mới nhiều vậy.
Hoắc Thanh Sơn đứng dậy gọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chí Quốc: “ xẻng trên xe xuống chôn con chó này vào rừng đi.”
Lý Chí Quốc đáp một tiếng rồi chạy ra xe lấy .
Khi Hoắc quay đi, Tuế Ninh nhìn thấy một vệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấm ra từ vai anh, nhuộm đỏbot_an_cap cả bộ phục lá, nàngbot_an_cap thốt lên: “ Thanh Sơn, vết thương ở anh đang chảy máu kìa.”
Hoắc Thanh Sơn cũng cảm thấy vết thương bị bục ra. Vừa rồi lúc nổ quá gấp nên anhvi_pham_ban_quyen chú ý tư thế, lực của súng đã tác động lên thương cũ.
Hứa Tuế Ninh lo lắng đi vòng ra trước mặt Hoắc Thanh Sơn: “Vết thương bị rồi ? Máu đang nhiềuvi_pham_ban_quyen thế này, phải đi xửleech_txt_ngu lý ngaybot_an_cap.”
Trước đó nàng hoàn toàn không nhận ra anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị thương ở vai. Anh không thấy đau sao? Thật giỏi đựng!
Hoắc Thanh Sơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạnh lùng từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chối: “Không sao, vết thươngvi_pham_ban_quyen nhỏ thôi.”
thấy Chí cầm xẻng tới đào hố chôn con chó xong, dặn dò: “Lát nữa về lấy thêm ít vôi bột rắc lên đâyleech_txt_ngu để tránhvi_pham_ban_quyen vi sinh sôi.”
Lý Chí Quốc vâng lệnh, giẫm chặt lớp đất rồi ngẩng đầu thấy máu trên vai Hoắc Thanh : “Đoàn trưởng, để tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa anh đến trạm quân nhé?”
Hoắc Thanh Sơn từ chối, đivi_pham_ban_quyen theo Lý Chí Quốc .
Hứa Tuế Ninh cũng xách giỏ rau vội vàng leo lên hàng ghế sau: “ đi.”
Nàng muốn vết Hoắc Thanh Sơn nghiêm trọng đến mức nào, rồileech_txt_ngu về nhà tìm cách món gì bổ dưỡng bồi bổbot_an_cap anh.
Tại trạm quân y, khibot_an_cap thay thuốc, Hoắc Sơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo Lý Chí Quốc ngay haivi_pham_ban_quyen việc anh vừa giao. Thấy Hứa Tuế Ninh cứvi_pham_ban_quyen đứng lấp ló ở cửa không chịu đi, mím môi, từ bỏ ý định bảo nàng về nhà trước.
Anh nhận ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dạo nàyvi_pham_ban_quyen Hứa Tuế Ninh có khả năng tự động lọc lời anh , nàng chỉ nghe những gì muốn nghe và làm những nàng muốn làm.
Hoắcbot_an_cap Thanh Sơn xoay người, quay lưng về phía để bác sĩ thay thuốc.
Hứa Tuế Ninh giật trước vết thươngleech_txt_ngu dữ tợn trên bả vai anh. hìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thương không đều, có vẻ làvi_pham_ban_quyen vết thương xuyên thấu do đạn bắnleech_txt_ngu, loại vết này khó lành nhất.
Khi sĩ xử lý xong vàleech_txt_ngu đầu quấn băng , Hứa Tuế Ninh lại bị vóc dáng của Thanh hút.
Làn da màu đồng cổ, vainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rộngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net eo hẹp, cơ lưng săn chắc nét, đúng là cực kỳ nambot_an_cap tính.
Hứabot_an_cap Ninh độc thân đến mươi tuổi thì đột tử, chưa bao giờ được nhìn gần một cơ đẹp thế này. chí nàng còn muốn sờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem cơ bụng có thật sự cứng như sôcôla không.
sĩ quấn xongvi_pham_ban_quyen gạc, giúp mặc lại rồi nói: “Đoàn trưởng Hoắc, vết không được dùng sức nữa đâu, này may chỉ bị bục nhẹ.”
Nói bác nhìn Hứa Tuế Ninh đứng ở : “Chị dâu, về nhà nhớ nấu món gì bổ cho trưởng để vết thương mau lành nhé.”
Mắt Tuế Ninh sáng rỡ, cái giỏ trong tay: “Bác sĩ yên tâm, tôi mua đồ cả rồi, lát sẽ ngay.”
Bác sĩ hơi ngẩn người, anh ta cũng từng gặp Hứa Ninh vài lần chưa bao giờ thấy nàng thân thiện và hay cười như vậy. Anh gật đầu: “Vâng, ăn nhiều đồ bổ vào thì vết thương mới nhanh khép miệng.”
Hoắc Thanh Sơn khuy áo quân phục rồi quay người lại, cau màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn Hứa Ninh. Ánh táo bạo không chút giấu của như muốn thiêu cháy một lỗ trên lưng anh.
Còn bây giờ, đôi mắt ấy lại long , ẩnvi_pham_ban_quyen chứa chút quái.
Hứa Tuế Ninhleech_txt_ngu lại giơ giỏ lên: “Chúng ta về nhà ?”
Lầnvi_pham_ban_quyen này Hoắc Sơn không từ chối, cùng nàng bước ra khỏi trạm quân y.
Hứa Tuế Ninh chợt nhớ ra chuyện đó: “Anh đợi emvi_pham_ban_quyen một lát, em vào hỏi bác sĩ xem có cần kiêng khem gì không.”
Hoắc Thanh Sơnleech_txt_ngu định từ chối nhưng Hứa Tuế Ninh đã xách giỏ chạy biến vào trong. Một lúc sau nàng mới mỉm cười đi ra.
Trong giỏ cóvi_pham_ban_quyen thêm nhiều băng gạc, bông tế vàleech_txt_ngu Vân Nam Bạch Dược.
Hứa Tuế Ninh cười híp mắt Hoắc Thanh Sơnleech_txt_ngu: “Sau này khỏi cần bác sĩ Trần thay thuốc nữa, embot_an_capvi_pham_ban_quyen thể tự thay cho anh ở rồi.”
Hoắc Thanh Sơn phớt lờ nụ cười rỡ của nàng, hơi nhíu mày: “Đi thôi.”
Trên về, Hoắc Thanh Sơn bước chậmbot_an_cap để đảm bảo Hứa Ninh kịp không bị mệt.
Hứavi_pham_ban_quyen Tuế Ninh quan anh không chỉ là khôngleech_txt_ngu nóibot_an_cap chuyện với mình, mà vốn dĩ là người nghiêm , ít nói.
Nhưng không sao, nàng là người thích nói chuyện.
Nàng vừaleech_txt_ngu đi vừa hỏi: “ trái cây đối trạm quân y có được hái rau dại ?”
Thanh Sơn không sao Hứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tuế Ninh đột đam mê rau dại đến thế. Thường thì chỉ khi kémvi_pham_ban_quyen người ta phải đi hái rau dại, nhưng rau dại vừa xơ vừa chát, có loại đắng, chẳng ngon lành .
Anh vẫn đáp một câunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Được, không làm hỏng quả là được.”
Tuế Ninh thấy có rất nhiều rau tề thái, bồ anh và sam.
Ngườivi_pham_ban_quyen thời này khôngbot_an_cap mấy hứng dại vì đã ăn quá nhiều, đóbot_an_cap là biểu tượng của ngày gian khổ.
Còn nàng thì cực kỳ thích những dại này!
Đến cổng khu tập thể, ở đó đã có chó nghiệp vụ được xích lại và vi_pham_ban_quyen đứng .
Thanh Sơn Hứa Tuế Ninh về , anh dừng dặn dò lính gác phải ý đề phòng dã thú xuất , cần thiết cóleech_txt_ngu thể nổ súngleech_txt_ngu hạ.
Nói xong, anh chào quân đội rồi định bước vào cổng thì Phùng Thuấn Hoa từ phíavi_pham_ban_quyen sau gọi với lên: “Anh Hoắc, một lát, em có chuyện muốnleech_txt_ngu nói với
Phùng Thuấn Hoa thấy Hoắc Thanh Sơn dừng bước, vội rảo bước tiến bên cạnh . Cô ta tránhbot_an_cap né tầm mắt lính gác, nhỏ nói: “ Hoắc, anh không cảm thấy dâu có gì đó khôngleech_txt_ngu ổn sao?”
Thanh Sơn chỉ mày, sải tiến sânvi_pham_ban_quyen , đó mới nhìn Phùng Thuấn Hoa: “Cô nói ?”
Phùng Thuấn Hoa nhìn quanh quất ai, có vẻ hơi căng thẳng mà bứt rứt vạt áo: “Em biết mình nói lời này là không thích hợpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng anh Hoắc là người tốt vậy, em sự không đành lòng anh bị người ta lừa gạt.”
Là một người đã sống hơn năm mươi tuổi rồi trọng trở về, cô ta rất giỏi việc đâm thọc, biết sao khơivi_pham_ban_quyen gợi trí tò mò phương.
Dừng một chút, thấy Hoắc Thanh không tiếp lời, cô ta lại nói tiếp: “Nói là chị dâu mất trí nhớ, nhưng một người dù có mất trí nhớ thì tính cách cũng khôngbot_an_cap thể thay đổi hoàn đượcbot_an_cap. Chị dâu thay đổi quá lớn, anh Hoắcleech_txt_ngu, anh chưa từng hoài sao?”
Hoắc Thanh Sơn thích kiểu nói chuyện vòng vonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tam quốc này, giọng lạnh lùng: “Có gì nói thẳng .”
Phùng Hoa mím môi, làm ra mặt vô tộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “ ra lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi lên phố, em có nghe phong vài chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. kia chị thích người đàn ông kia, hắn đòi chị một khoản tiền lớn, chị dâu đã hứa là cho hắn.”
em vào bệnh viện thăm chị dâu, em còn bắt gặp ở cổng . Hắn nói chuyện với bảo , em có ngheleech_txt_ngu lỏm một chút, khẳng định hắn là người đàn ông mà chị dâu thầm thươngvi_pham_ban_quyen trộmbot_an_cap nhớ.”
Dù sao tin cũng miệng mà ra, cứ nói đại là sẽbot_an_cap người tin.
Hoắc Sơn nhíu mày: “Cô nói chứ?”
Thuấn Hoa vàng giơ tay thề thốt: “Thật mà, lúc đó em nghe đàn ôngbot_an_cap kia hỏi bảo vệ tình hình của chị , còn nghe hắn nói với bảo vệ nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dâu chân ái, chỉ vì một vài nguyên nhân không thể được nhau”
“Những lời này em không dámvi_pham_ban_quyen nói với ai đâu, ngay cả chị gái em cũng khôngvi_pham_ban_quyen biết. Anh Hoắc, em sợ anh bị lừa .”
dâu thay đổi lớn như vậy, chắc chắn là đang toan gì đó, anh nhất định thận đấy.”
Hoắc Thanh lặng một hồi gật đầu: “, tôi biết .”
Nói xong, anh người sải bước rời đi.
Phùng Thuấn Hoa ngẩn ngơ tại . bịa đặtvi_pham_ban_quyen rabot_an_cap một tràng như thế, rốt cuộc Hoắc Sơn có chữ nào khôngleech_txt_ngu vậy?
Sao cảm Hoắc chẳng mấy tâm? Người đàn ông nào thể bao dung cho việc mình lén lút đàn ông khác, lại còn chu cấp tiền cho hắn chứ?
Hoắc Thanh Sơn đến nhà, Hứa Tuế đã thay một chiếc khoác màu nhạt, xắn áo trong sân rửa rau dại.
Những cọng rau xanh mướt lướtvi_pham_ban_quyen qua những ngón thon dài trắng ngần, làn nước sóng sánh ánh nắng vỡ vụnleech_txt_ngu thành sáng nhỏ, đẹp mắt đến lạ thường.
Ánh Hoắc Thanh lại vài giây, Hứa Tuế Ninh ngẩng đầu, mỉm cười nhìn anh: “Anh về rồi à? vừa mới nhóm lửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong, trưa nay chúng gói sủi cảo .”
Kỹ năng nhóm lửa này là cô mày mò ra sau khi quan sát Hoắc Thanh Sơn thao tác hai lần.
mới thử , cô thấy chỉ cần cóbot_an_cap mồi lửa thì cũng không khó khăn cho .
Sơn nhà nhìn bếp . Hứa Tuế Ninh thực biết lửa, cô không chọc sạch mà đã tiếp than lên trên. Anh ngồi xuống dọn một rồi nhóm lại lửa .
Hứa Tuế Ninh bưng rổ rau đã rửa sạch vào nhà, hơi bất ngờ: “Em nhóm đúng cách sao?”
Hiếm khi Thanh Sơn nói thêm : “Trước khi nhóm phải chọc sạch tronội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong lò, sau đó mới bỏ than vào.”
Hứa Tuế Ninh “a” lên một tiếngbot_an_cap: “Vậy lần sau em sẽ chú ý, không ngờbot_an_cap nhóm lửa cũng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều mẹo như thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Nói , cô bận đileech_txt_ngu thái , lửa đượm sẽvi_pham_ban_quyen thắng mỡ lấy mỡ trước.
Hoắc Thanh thấy dao có vẻ chật vật: “Để thái cho.”
Tuế Ninh ngăn lạileech_txt_ngu: “Không , vai anh có vết thương không được động mạnh, anh cứ ngồi đi, em loáng cái là xong thôi.”
Hoắcbot_an_cap Sơn không thực sự , ngược lại anh đi tìm một viên đá mài: “Tôi mài lại con dao này cho em.”
Hứa Tuế Ninh không từ , đưa chovi_pham_ban_quyen anh. Cô nhìn Hoắc Thanh Sơn ngồivi_pham_ban_quyen bên chiếc bàn nhỏ dao, ngón tay dài đặt trên mặt dao đưa qua đưa lại trên đá mài, mỗi một nhát đều rất cóvi_pham_ban_quyen lực nhưng nhìn lại cùng thuận mắt.
Cảnh tượng này khiến cô thẫn , những ngày dị thế này lẽ chính lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như vậy.
Hứaleech_txt_ngu Ninh năng thực hànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt, làm việc rất nhẹn. Thắng mỡ xong xuôi, trong đợi tóp mỡ nguội, cô lại tranh thủ nhào bột.
Khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoắc Thanh Sơn một vòng bên ngoài quay về, Hứa đã góibot_an_cap xong cảo. sủi cảo tròn trịa béo múp được xếp ngay ngắn thành hàng.
Hứa Tuế Ninh nhìn Hoắc Sơn đang vào cửa: “ đúng lắm, giờ em nấu sủi cảo đây, được ăn cơm .”
Nói xong côbot_an_cap lại thản nhiênvi_pham_ban_quyen sai bảo: “Trong nhà nóng quá, anh cửa ravi_pham_ban_quyen thoáng khí đi, mởleech_txt_ngu cảvi_pham_ban_quyen cửaleech_txt_ngu sổ nữa, thờibot_an_cap này thật sự không thể nấu cơm trong phòng kín được.”
Hoắc Thanh không nóivi_pham_ban_quyen , nhưng vẫnleech_txt_ngu nghe làm ý Hứa Tuế Ninh.
Hứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tuế Ninh thả sủi cảo vào nồi, nhìn những chiếc sủi cảo trắng trẻo nổi lên, cô thấy nước miếng sắp trào . Cũng nhờ đi theo Hoắc Thanh Sơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô mới được ăn bột mì trắng thế .
Nếu để cô xuyên nông thôn, làm sao có cuộc sống tốt như vậy?
Nghĩ đến đây, cô cười với Hoắc Thanh Sơnbot_an_cap càngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm ngọt ngào: “Có cầnbot_an_cap giã tỏi không? À thôi, anh phải lên đơn vịbot_an_cap, ăn tỏi vào mùi lắm, hay là cứ làm chút ớt với giấm ?”
Hoắc Sơn suýt chút nữa bị nụ cười rạng rỡ của cô làm lóa mắt, lúc này mới để ý trên ăn có thêm một bát ớt chưng dầu.
dùng không ít, bát ớtvi_pham_ban_quyen rựcvi_pham_ban_quyen bóng loáng trông vô cùngvi_pham_ban_quyen dẫn.
Nhà bỏ nhiều dầu như thế này? Ớt dầu nếu khôngleech_txt_ngu phải ngày Tết thì chẳng ai làm, cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lắm chỉ cho nước pha nước lọc rồi khuấy lên thôi.
Nhưng anh nói gì, trong lòng thầm tính toán, không biết số phiếu dầu đưaleech_txt_ngu cho Hứa Tuế Ninh cóleech_txt_ngu đủ dùngbot_an_cap hay không?
Hứa Tuế Ninh sủi cảo , lanh lảnh gọi: “ cơm thôi!”
Trong lúc cô bưng ba đĩa sủileech_txt_ngu lênbot_an_cap bàn rồi đi lấy đũa và bát, Hoắc Thanh Sơn đã bưng nồi ra, nắp lò lại, thuận tay đặt một ấm nước lên trên.
Hứa Tuếbot_an_cap Ninh người, Hoắcleech_txt_ngu Thanh sự rấtbot_an_cap tinh ý.
Sau khi Hoắc Sơn rửa tay ngồi xuống, Hứa Tuế Ninh vàng đưa chai giấmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua: “Cho thêm chút ớt , chấm sủi ngon lắm đấy.”
Bản thân cô đã tự pha cho mình nửa bátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hoắc Thanh Sơn nhận lấy chai giấm, nhìnvi_pham_ban_quyen sủi cảo nóng hổi trên bàn, lại nhìn Hứa Ninh tươi như hoa, nửa nămbot_an_cap, đây là lần đầu tiên anh cảm được nơi có chút ấm của gia đình.
Tay trộn nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tuế rất khá, sủi cảo tươi ngon mọng nước, là món sủi cảo ngonvi_pham_ban_quyen nhất mà Hoắc Thanh Sơn từng ăn đến nay.
Vì Hứa Tuế Ninh hào phóng bỏ nhiều dầu, chovi_pham_ban_quyen thêm cả tóp mỡ và thịt, sủi cảo sao có thểleech_txt_ngu không ngon cho được?
Hoắc Sơn ăn mỗi miếng một chiếc sủi cảo, nhanh nhưng không hề thôvi_pham_ban_quyen lỗ, lòng Hứa Tuế rất vui vì đây là sự nhận cho tay của cô: “Vẫn còn thừa một ít tóp mỡ, hôm nào em lại đi hái thêm ít rau dại vềvi_pham_ban_quyen làm baovi_pham_ban_quyen.”
Hoắc Thanh hiếm khi lên tiếng đáp lại: “Lúc đi nhớ cẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thận một chút, hoa đào vừa nở nên có rất nhiều ong rừng.”
Nụ trên mặt Hứa Tuế Ninh thêm rạng rỡ, Hoắc Thanh Sơn biết nhắc nhở , tỏ mốileech_txt_ngu quan hệ của hai người đã tiến triển một bước dài! Cô gật : “Em sẽ ý. Còn lán bên ngoài , anh có thể tìm anh chiến sĩ qua giúp ? Một mình em không làm .”
Hoắcbot_an_cap Thanh Sơnvi_pham_ban_quyen gật đầu: “Được, nay tôi gọibot_an_cap người qua, em muốn làm thế nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc đó cứ nói với họ.”
Tuế Ninh nguyện, một người đồng hành cuộc sốngleech_txt_ngu biết lắng nghe sẵn sàng giúp đỡ mọi chuyện như thế này.
đĩa sủi cảo, Hứa Tuế Ninh ăn một đĩa, hai đĩa còn lại đềuleech_txt_ngu chui tọt vào bụng Hoắc Thanh .
Hứa Tuế Ninh cảm thấy bụng mình đã tròn vo, sức ăn so với chủ thì lớn hơn gấp . Cứ bồi bổ thế nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đến lúc sinh con chắc sẽ không gặp khó sinh mà chếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa ?
Trong lúc cô đang lơ đãng, ngoài có người gọi lớn: “Hứa Tuế Ninh, cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điện báo!”
Hứa Tuế Ninhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sững người một lát, đi ra ngoài nhận điện báo, trong lòng không khỏileech_txt_ngu thấp thỏm, thầm cầu nguyệnbot_an_cap vạn lầnleech_txt_ngu đừng là bức điện của tên người tình chết tiệt nào đó của nguyên chủ gửi tới.
Người đưabot_an_cap thư cô ký nhận điện báo xong, lại đưa thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một thư: “Còn có một lá thư của cô nữa này.”
Tuế liếc nhìn tên người gửi phong , ký tên là Cảnh Thầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trước mắt cô bỗng tối sầm lại, quả nhiên đúng là .
Cô chẳng mảy may hứng thú với nội dung thư, mở báo xem thử, bot_an_cap vỏn vẹn bốn chữ: Cha bệnh, gửi .
Hứa Ninh coi như thấy, nhét ngược lại phong , đi vào chủ nhắc Hoắc Thanh Sơn: “Một bức điệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net báo và một lá thư, là của một người tên Cảnh Thần gửi, tôi vốn chẳng quen biết, không hiểu sao lại viết thư tôileech_txt_ngu?”
Vừa nói cô vừa ấm nước , ném cả lá thư bóc và điện vào dưới bếp lò.
Nhà của chủ muốn đòi tiền cô ? Tuyệt đối không đời nào!
Hoắc Thanh Sơn chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bấtleech_txt_ngu ngờ, mà không thèm xem đem đốt rồi?
Hứa Tuế vội vàng nhân cơ bày quyết tâm, cô vào phòng lấy hết nhật và những lá thư cũ ra, tống tất vào cửa lò. Nhìn ngọn lửa bùngleech_txt_ngu lên rỡ, cô nhìn Hoắc Thanh Sơn một cách nghiêm : “ thứ này tôi đã qua rồi, tôi thấy bản thân mình trước khi mất nhớ có tư tưởng rất không chín chắn, thậm chí có dấu hiệu bị sống sản ăn mòn.”
vậy, tôi kiên quyết vạch rõ ranh với quá khứ, để cùng anh sống những tháng tốt đẹp.”
Hoắc Thanh Sơn nhìn ánh kiên định của Hứa Tuế Ninh, im lặng một lúc rồi mới lên : “Em ấm nước lên trước đi, nếu không ngọn lửa từ lò hắt ra sẽ đốt cháy mấy tờ phíavi_pham_ban_quyen sau đấy.”
Hứa Ninh ngẩn ra, cúi đầuvi_pham_ban_quyen nhìn xuống, là có ngọn đang chực liếm tờ báo dán trên tường, cô vộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàng đặtvi_pham_ban_quyen ấm nước lên, lén Thanh Sơn đang thu dọn bát đũa.
Trong lòng cô thầm không chắc chắn, lời cam đoan vừa rồi của mình, anh có tai ?
Buổi chiều, Hoắc Thanh Sơn dẫn theo bốn chiến sĩ tới, còn đẩy theo xe gỗ sồi và ván gỗ.
Tuế Ninh không khỏi ngạc nhiên vui mừng, cô cứ ngỡ thời buổi vật tư khan hiếm này thì những gỗ kia sẽ rất tìm.
May mà lúc đã vẽ bản vẽ đơn , liền đưa cho Thanh Sơn, thíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sơ qua về gian bếp cô , hướng bếp, cũng như cầu đặt một bồn rửa trước vòi nướcleech_txt_ngu.
Hoắc Thanh Sơn nhìn bản vẽ ngô ra khoai của côvi_pham_ban_quyen, trong đã hiểu khái, anh dặn dò mấy chiến sĩ một tiếng rồi cả nhóm đầu hái bắt vào .
Tuế Ninhleech_txt_ngu đứng quan sát một lúc rồi nhà đun nước pha trà.
Việc nhà Đoàn trưởng Hoắc sửa bếp khiến cả khu nhà tập thể kinh ngạc không thôi. Ai không biết Hứa Tuế vốnvi_pham_ban_quyen dĩ như mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiểu các, chẳng bao giờ đụng tay vào việc gì, ngày cũngvi_pham_ban_quyen mangbot_an_cap bộ mặt ủ rũ.
Saovi_pham_ban_quyen mới đi có ba ngày về mà thay đổi đến vậy?
Phùng Thuấn Hoabot_an_cap cũng nghe thấy tiếng động, cô bế đứa con trai nhỏ nhấtleech_txt_ngu củavi_pham_ban_quyen chị gái mình đi ra, trông thấy Hứa Tuế đứng cạnh Hoắc Thanh Sơn, cười luôn thường trực trên khi trò chuyện.
Trong lòng cô ta chua xót đến điên!
ta là người sống đến năm tuổi, tới tận năm 2004nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đã từng chứng kiến thời kinh tế cấtbot_an_cap cánh huy hoàng.
Lẽ nào côbot_an_cap ta lại không đấu được một Hứa Tuế Ninh?
trẻ trong lòng mớivi_pham_ban_quyen có hai tuổi, lúc này đứng dưới nắng gắt, mồ hôi nhễ nhại, bắtbot_an_cap đầubot_an_cap thút thít khó chịu.
Thuấn Hoa nhìn đứa trẻ đang quấy khóc, bỗng nảy ý: “Hổ ngoan đừng khóc, phải con các chú dựng không? Dì đưa con đó nhé.”
Cô ta bế đứa trẻ đi thẳng về phía Thanh Sơn và Hứa Tuế Ninh.
Đếnbot_an_cap gần nơi, cô ta mỉm cười giải thích với Hoắc Thanh Sơn: “Anh Hoắc, Hổ Tử cứ đòi xem nhà, nên em đưa cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua đây xem chút.”
Hoắc Thanh Sơn chỉ liếc tabot_an_cap mộtleech_txt_ngu , đáp lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu đi chỗ khác.
Hứa Tuế Ninh lại có chútvi_pham_ban_quyen buồn , nhìn mồ hôi trên trán đứa trẻ, chắc hẳn nó đã phải đứng dưới nắng một lúc lâu rồi.
Đoán chừng là đứng xa quanleech_txt_ngu sátleech_txt_ngu mãi không chịu nên mới phải tìm cớ tiến lại gần.
Phùng Thuấn Hoa thấy Hoắc Thanh Sơn thèm để ý đến mình, bèn tiến sát lại gần Hứa Tuế thêm bước: “Chị dâu, chị cũng định làm bếp nhỏ sao?”
Hứa Tuếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ninh ừ một tiếng: “Trời nóng rồi, nấu cơm trong nhà bí bách lắm.”
Phùng Thuấn Hoa vẫn chưa bỏ : “ dâu, anh Hoắc đối chị đấy.”
Tuế Ninh Phùng Thuấn , người thốt ra những lời đầyleech_txt_ngu mùi giấm chua, đáy mắt thoáng hiện cười: “Anh ấy là người ông của tôi, lại là cha của tôi, không tốt với tôi thì đối tốt ai?”
Giọng cô không hề nhỏ, Hoắc Thanh Sơn đứng bên cạnh nghe rõ mồn một, vành tai không nhịn được nóng . Người phụ nữ này không chỉ tính tình thay đổi, mà da mặt cũng dày , lời lẽ ra lại táo bạo đến vậy.
Phùngvi_pham_ban_quyen Thuấn Hoa bị bẽ mặt, nhưng cô taleech_txt_ngu vẫn không cam , Hứa Tuế Ninh thực sẽ Hoắc Thanh Sơn sống tốt saovi_pham_ban_quyen?
vi_pham_ban_quyen cô ta sinh trở lại nên vận mệnh của những người khác thay đổi theo?
Hay nói cách , ở kiếp , trong khoảng thời gian quan hệ giữa Hứa Tuế và Hoắc Thanh Sơn đã dịu đi, chỉbot_an_cap là cô ta chết vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinhbot_an_cap sinh con ?
Nghĩ đến đây, cô ta lại luyến tiếc nhìn theo bóng dáng của Hoắc Thanh Sơn, lẽ nào cô ta còn phải chờ thêm sáu tháng ?
Phùng Xuân Hoa ra ngoài tìm con, từ đã thấy Hoa bế conbot_an_cap mìnhleech_txt_ngu, ánh mắt cứ như dán chặt vào người Hoắc Thanh Sơn, liền vàng tới: “ Hoa, em lại bế Hổ Tử ra ? Nó còn ngủ trưa mà.”
Vừa nói bà vừa bế đứa trẻ từ tay Phùng Hoa, còn lườm em gái một cái đầy cảnh cáo.
Đứng bên cạnh, Hứa Tuếleech_txt_ngu nhìn rõ mồn một hành động của hai chị em nhà họ, hóa ra Phùng Xuân Hoa biết tâm tư của em gái mình.
Phùng Thuấn Hoa có chútleech_txt_ngu ủy khuất: “Là tại Hổ Tử thấy nhà anh dựng náo nhiệt nên tay đòi qua nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Phùng Xuân Hoa lại lườm cô ta thêm cái nữa, đứa trẻ hai tuổi biết cái gì, ràng là tâm cô ta hiện rõ mồn một trên : “ đi, mau về rửa đống đang ngâm trong chậu đi, để dỗ Hổ Tửbot_an_cap ngủ trưa.”
Phùng Thuấn Hoa đành phải quay người đi , lúc đi còn không quên Hoắc Thanh Sơn một cáivi_pham_ban_quyen.
Phùng Xuân Hoa tức đến mức muốn cấu cho cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cáibot_an_cap, lại có thể không biết hổ như vậy?
Hứa Tuế Ninh thì thích thú đứng xem kịch hay.
Chờ Phùng Thuấn Hoa đi rồi, Phùng Xuân Hoa mới mỉmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười chào hỏi Hứa Tuế Ninh: “Hai người định nhỏ à? Làm thế này trông cũng dáng lắm.”
Hứa Tuế Ninh biết Xuân không thiện cảm với mình, đứng đây nói chuyện chẳng qua để đi sự gạo sau khi mắng Phùng Thuấn nãy, mỉm cười đáp: “Vâng, làm thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này cho tiện ạ.”
Phùng Xuân Hoa gật đầu, giọng bắt đầu nói tốt cho em gái: “Thuấn Hoavi_pham_ban_quyen nhà tôi tính tình vẫnvi_pham_ban_quyen còn trẻ con, ham chơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, từ nhỏ đã được cả nhà nuông chiều. Nhưng Thuấn Hoa thông minh , tiếc là không thời, chứ nếu không với sựvi_pham_ban_quyen thông minh đó, đi học chắn sẽ thành tài.”
Tuế Ninh nhướng mày: “Thuấn là trông giống thiếu nữ mười tuổi chútleech_txt_ngu nàovi_pham_ban_quyen, ổn lắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Chị dâu tìm đối tượng cho cô trong trung đoàn sao?”
Phùng Xuân ngẩn người, cười gượng một tiếng: “Nó còn nhỏ mà, bố mẹ tôi chưa có ý định cho nó xem mặt thế đâu.”
Hứavi_pham_ban_quyen Tuế Ninh không nói thêm gì nữa. Cho dù Phùng Thuấn Hoa có là nữ chính trong sách, thì chỉ cần cô sống, cốt truyện cuốn sáchbot_an_cap đó chắc chắn sẽ phải sụp đổ.
tối, bếp nhỏ đã được hoàn đúng theo của Hứa Tuế Ninh, thể nói là tái hiện một cách hoàn hảobot_an_cap, thậm chí còn hơn cả mong của cô.
mái lán, các chiến sĩ đã chặt cành dương liễu phủ lên, tỏa ra mùi thơm thanh khiết của cây cỏ tươi.
Hoắc Sơn biết tìm đâu ra một cái đábot_an_cap, sạch dùng kê cao lên, đặt ngay vòi nước, tạo thành một cái bồn rửa lớn.
Hứa Tuế Ninh quan một , cái máng đá này chắc hẳn vốn là máng cho lợn lừa ăn, ở đây lại vô cùng hợp lý, mang một phong cách sơn dã mộc mạc.
Cácvi_pham_ban_quyen chiến sĩ rửa tay xong chào từ biệt, trước khi họ đi, Ninh vào tay mỗi người một miếng mì lớn.
Trong nhà thực cũng còn khác để chiêu đãi mọi ngườivi_pham_ban_quyen.
chàng trai ngùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đùn nhau rồi mới nhận , đó chạy bộ biến mất ánh hôn.
Hứaleech_txt_ngu Tuế nhìn theo, cảm nhận được một sức sống liệt đang vươn lên. Cô quay đầu nhìn Thanh Sơn vẫn rửa tayvi_pham_ban_quyen, khẽ nói: “Tối nay, anh dọn về phòng ngủ nhébot_an_cap?”
Hoắc Thanhbot_an_cap Sơn vừa định chối, Tuếleech_txt_ngu Ninh đã lại nói: “Đêm qua nửa đêm bụng em hơibot_an_cap khó chịu, sáng thức dậy cũng thấy đau, nhỡ có mà bên cạnh không có ai thì biết làm .”
Lời nói nửa thật nửa , vậy mà Thanh Sơn là thật. Anh im lặng một lát rồi gật đầu: “Lát nữa đi lấy chăn về, dọn dẹpvi_pham_ban_quyen phòng ngoài một chút rồi sẽbot_an_cap ngủ ở đó.”
Hứa Tuế Ninh nghĩ thầmleech_txt_ngu như vậy cũng được, chuyển về được đã là một bước tiến lớn, nhữngleech_txt_ngu chuyện cứ từ từ tính sau.
đi xem cái mới đắp, lớp bùn được phẳng phiu, chỉ là trông hơi nhembot_an_cap nhuốc, sau này đặt đĩa hay đồ đạc gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên cũng dễ bẩn. Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại phía Hoắc Sơn: “Có phiến đá xanh to chừng này không ? Đặt một phiến đá xanh lên trên này trông sẽ sạch sẽ hơn.”
Nhìn vẻ nghiêm Hứa Tuế Ninh, Hoắc Thanh Sơnvi_pham_ban_quyen lại gật nữa: “Lát nữa anh ra suối tìm sao, cái bếp nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải để khô hai ngày được.”
Hứa Tuế vuileech_txt_ngu : “ không vội ạ. Để em đi nấu cơm, anh cứ ngồi ngoài nghỉ ngơi nhé.”
Bây giờ mà hầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net móng giò thì chắn là không kịp, cô đã móng giò ướp muối, định bụng để trưa mai mới ăn.
Buổi tối cần tráng mấy chiếc , nấu chút loãng, trộn thêm rau , vừa dưỡng sinh lại vừa ngon miệng.
Hôm qua Hoắc Thanh Sơn bánh hành ở nhà Diêm Kiến Chương đã thấy khá ngon, ngờ Hứa Tuế Ninh làm còn thơm hơn. Bên trong bánh còn cho thêm ít tóp mỡ, vừa giòn vừa thơm, ngay món rau tề thái cũng được trộn vô cùng vừa miệng.
Anh vẫn cảm thấy có chút bất ngờ, nghề nấu nướng của Hứa Tuế Ninh tốt đến sao?
Trước đây anh chưa từng được ăn, nên cũng không hề hay biết.
Hứa Tuế Ninh chỉ tráng ba chiếc bánh, bên có phết dầuvi_pham_ban_quyen và cho tóp mỡ, vừa thơm vừa độ dai, nhưng món này không lâu được, nguội đi sẽ ngon.
Cô ăn một cái, Thanh Sơn ăn hai cái, đĩa rau trộn nhỏbot_an_cap xíu, vừa vặn cho bữa.
tục được ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai bữa ngon, Hứa Ninh cảmvi_pham_ban_quyen thấy cơ thể đã có thêm lực, đầu óc cũng trở nên minh mẫn hơn hẳn.
Thấy Hoắcbot_an_cap Thanh Sơn đang rửa bát, cô liền đi dọn dẹp chiếc giường nhỏ kê sát tườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sạch đốngvi_pham_ban_quyen đồ đạc lặt bên trên.
Hai người đềubot_an_cap không nói gì, nhưng không khí lại hài hòa đến lạ kỳ.
Còn tại nhà họ Diêm, tối nay Diêm Kiến Chươngvi_pham_ban_quyen trực ở trung đoàn nên không về.
Phùng Xuân Hoa ít bánh ngôvi_pham_ban_quyen áp chảo, nấu thêm nồi canhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bột không chútleech_txt_ngu dầu mỡ.
Lúc ăn , nhìn Phùng Thuấn Hoa đang lặng, bà được mà giáo huấn một phen: “Thuấn Hoa, mấy cái tâmvi_pham_ban_quyen tư nhỏ nhặt của dì tôi hiểu lắm, tôi nhìn ra được thì người trong khu gia đình cũng nhìn ra . đi quay lại để người ta chỉ trỏ sau lưng, dì định gả cho được nữa?”
Phùng Thuấn Hoa lầm nhỏ giọng: “Em cũng đâu có muốn gả cho ngườivi_pham_ban_quyen khác?”
Phùng Xuânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoa trợn mắt: “Dì cái gì? Đầu óc rồi không? Sao gì cũng dám nói thế? Không gảvi_pham_ban_quyen cho người khác thì dì muốn cho ai? Hoắc à?”
Phùng Thuấn Hoa cũng bực mình, đầu óc nhất thời kiểm soát màleech_txt_ngu thốt ra: “Chị, dù có tin hay , trước khi đây em đã có một giấc . Emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy sau này mình chính là người cho anh Hoắc.”
Phùng Xuânbot_an_cap tức cảm thấy Phùng Thuấn Hoa bệnh không hề nhẹ, chuyện đường thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này mà bịa ra được: “Dì dì đúng điên . Cho dù Hứa Tuế Ninh và Hoắc Sơn có ly hôn đi chăng nữa, thì mới tuổi, lại cam gả cho một người đã quavi_pham_ban_quyen một đời vợ lớn hơn mình mười tuổi sao?”
Phùng Thuấn Hoa nhíu mày: “Chị không tin thì thôi. Hoắc Thanh sẽ làm quan rất lớn, nếu em gả anh ấy thì sẽ thànhleech_txt_ngu phu nhân của quan lớn.”
Xuân vẫn không tin, chỉ coi điên khùng của gái: “ quan à? Hoắc Thanh Sơn cũng như chúng ta thôi, đều vùng núi ra cả, lên đến chức Đoàn trưởng không dễleech_txt_ngu dàng gì rồi. Không quan hệ, không bối cảnh thì thăng tiến kiểu gì?”
“Dì nhìn anh rể dì xem, ngồi ở cái ghế Chínhvi_pham_ban_quyen ủy này bao năm , tuổi tác lớn mà chẳng thăng nổi. Nếu không lên được nữa chỉ chuyển ngành quê.”
Bà ở khu gia quân bao năm nên cũngbot_an_cap hiểu chút, hoặc phải có học , năng lực quân sự cực giỏi, hoặcvi_pham_ban_quyen trong nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có bối , đến nhữngvi_pham_ban_quyen nơi khổ nhất rèn luyện hai mạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi đi.
Mà Hoắc Sơn tuy lực quân sự xuất sắc, là “Binh vương” lừng lẫy quân khu Tây Bắc, nhưngvi_pham_ban_quyen trình văn lại không cao, đây chính lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điểm !
Đã thăng tiến như vậy, thì làm mà làm thật lớn cho được?
Phùng Thuấn Hoa cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không rõ trước Hoắc Sơn đã làm quan lớn bằng cách nào, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ký ức của cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắc chắn không sai.
Hơn nữaleech_txt_ngu ta quả thực đã thấy anh trên ti .
Với , nhữngbot_an_cap người gia đình nàybot_an_cap cũng giống hệt như kiếp trước, không thay đổi.
Phùng Thuấn Hoa không trả lời được, lại nói tiếpbot_an_cap: “ là câu nói đóvi_pham_ban_quyen, nếu dì nảy sinh những tâm không có, tôi nhất định sẽ gửi dìleech_txt_ngu về quê. Tôi thấy đề nghị của Hứa Tuế Ninh cũng hay đấy, tìm cho dì một cậu trẻ tuổi tầm tuổi trong .”
Phùng Thuấn Hoa kinh ngạc nhìn chị gái: “Đề nghị của Hứa Tuế Ninh sao?”
Phùng Hoa gật : “Phải, chắc là cô ấy ra cái gì đó rồi. Tôi cho dì biết, Hứa Tuế Ninh dùvi_pham_ban_quyen sao cũng là người có học, tâm của người đọc sách nhiều lắm, dì đừng mà múa rìu qua mắt thợ.”
Phùng Thuấn Hoa cục tứcbot_an_cap lòng, cùng lắm thì cô ta cứ im vài tháng xem sao. Cô ta không tin Tuế Ninh có thể khácbot_an_cap với kiếp trước, không tin là cô ta sẽ chết.
Hứa Tuế Ninh vẫn muốn tắm rửa, nay ăn , trong phòng nóng, sức khỏe khá hơn một chút là mồ hôi ra khôngbot_an_cap .
Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ phía sư có nhà tắm công , trời lạnh mọi người mới đến đóbot_an_cap. Còn nóng thì ai nấy đều lấy nước tắm ở .
Nguyên bao giờ ra tắm công cộng, toàn đun tắm tại gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
lôi cái chậu sắt lớn từvi_pham_ban_quyen gầm giường ra, mang ra sân rửa sạch, tranh thủ Hoắc Thanh Sơn về ký túc xá lấy chănvi_pham_ban_quyen nệm, cô tắm rửa nhanh.
Kéo chậu vào phòng , pha nước xong xuôi, cô gội trước, gội nước đi lại xách nước mới để tắm.
Loay hoay mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồi lại đổ thêm mồ hôi.
Hứabot_an_cap Tuế Ninh vội vàng tắm xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì cảm thấy sức lực đã cạnvi_pham_ban_quyen kiệt, chợt nghe thấy tiếng động ngoài cửa, là Hoắc Thanh Sơn đã về.
Lau khô người, thay bộ quần áo sạch sẽ, cô dùng khăn bông quấn lấy mái tóc ướtleech_txt_ngu , Hoắc Thanh Sơn giúp mình đổ , nhưng lại nhớ vếtbot_an_cap thương trên vai anh, đành tự mình từng chậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ rabot_an_cap ngoài vậy.
Vừa bưng chậu đẩy cửa bước raleech_txt_ngu, Hoắc Thanh vừa đileech_txt_ngu tới trước cửa, suýt chút nữa thì va vào nhau.
Thanh Sơn lùi lại bước, nhìn Hứa Tuế Ninh đang tóc khănvi_pham_ban_quyen, lộ ra khuôn mặt nhắn trắng nõn, đôivi_pham_ban_quyen mắtvi_pham_ban_quyen còn vương trông thuần.
Cô mặc một bộ đồ ngủ nhí, cổ áo hơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ướt dán vào làn trắng ngần, để lộ một đoạn xương quai bóng bẩynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như sứ.
Thanh Sơn sững người lát rồi dời tầmbot_an_cap đi chỗ khác: “Để anh đổ giúp cho.”
Hứa Tuế Ninh cười nói: “Không đâu, anh đang bị thương thì có vận mạnh, mau nghỉ ngơi đi, em chia ra mấy chậu nhỏ đổ là xong thôi.”
Nói cô bưng chậubot_an_cap đi ngoài.
Lúc ngang qua người Hoắc Thanh Sơn, ngửi thấy một mùi thanh khiết thoảng, liền vàng quay người đi về phía chiếc tường.
cúi thu xếp chăn màn, nhưng lòng dạ lại có chút bời, không ngờ mình lại Tuế Ninhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm cho dao động.
Hứa Tuế Ninh đổ nướcbot_an_cap xong, sạch chậu lần nữa rồi đẩy lại vào gầm giường.
lau tóc vừa đi hỏi Sơn: “Sáng mai anh có thời gian ?”
Hoắc Thanh Sơn quay lại nhìn cô, vừa định hỏi cô có chuyệnleech_txt_ngu gì.
Thấy cô đang vươn tay lau , cánh tayvi_pham_ban_quyen tình ép vào đôi gò đảo.
Bên trong lớpleech_txt_ngu áo, cô mà chẳng gì cả!
Tuế cũng không nhận ra, lót của chủvi_pham_ban_quyen mặc vào khiến thấy rất chịu. Có lẽ là mang thai, ngực đau khó nhịn, lúc này không mặc trái lại thấy thoải mái hơn .
Thấyleech_txt_ngu Hoắc Thanh không nói gì, cô hỏi lại lần nữa: “Ngày mai anh thời gian không?”
Hoắc Thanh Sơn quay mặt đi chỗ khác, khẽ khan: “Em việc gì?”
Hứa Ninh cười nói: “Em muốn ra trấn mua ítbot_an_cap đồ, anh đưa em đi được không?”
Cô muốn trấn xem có hũ đựng mỡbot_an_cap lợn không, ban ngày cô đã xem trạm dịch vụ nhưng không thấy cái nào phù hợp. Cô còn muốn mua thêm một thứ khácbot_an_cap, cụ thì cứ đợi đó rồi tính.
Hoắc Thanh Sơn không từ : “Sáng mai sáng xong, tôi Lý Chí Quốc lái xe đưa ta .”
Ninh vào phòng, cô chợt nhớ ra một chuyện: “Hiệu sách trấn có cửa không anh?”
Hoắc Thanh Sơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lắc : “Đóng cửa từ lâu , em muốn mua gì?”
Hứa Tuế cong mắt cười: “Tất là sách giúp nâng cao tư tưởng .”
Nói xong, cô vẻ về phòng, không ngờ Hoắc Sơn lạivi_pham_ban_quyen dễ nói như .
Thanh Sơn nằm xuống nhưng mãi ngủ được. phòng có nóng, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hất tấm chăn sang một bênleech_txt_ngu nhưng . Trong phòng thoang thoảng thức ăn, còn có hương thơm nhạt mà Hứa Tuế để lại.
Trong đêm tối, mùi hương ấy càng thêm rõ rệt, dường nơi này một tổ ấm hơn rồi.
Sáng sớm hôm sau, Hứa Ninh thức dậy thì Hoắc Thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sơn đã lấy nhà vềleech_txt_ngu, vẫn là thầu, dưa muối và gà.
rất tốt đi vệ sinh cá nhân, lúc lại ngồi xuống, thấy Hoắc Thanhbot_an_cap Sơn lấy mạch nhũ ra, cô vội nói: “Pha choleech_txt_ngu anh một nữa , cũng cần bồi bổ mà.”
Nói rồi cô hai cái bát lại gần.
Hoắc Thanh Sơn nghe lời hai bát, đẩy bát nhiều hơn về phía Hứa Tuế Ninh.
Hứa Tuế Ninh cũng không khách sáo, cười lấy màn thầu: “Nhà ăn các anh sáng nào cũng ăn món này sao?”
Hoắc Thanh Sơn gậtbot_an_cap : “Đại là vậy, sáng thứ Sáu có bánh bao , những lúc khác đều làvi_pham_ban_quyen màn cốc.”
Trứng gà cũngleech_txt_ngu mỗi một quả, cung theo định .
Hứa Ninh tò mò: “Vậy còn thịt thì sao?”
“Mỗi tuần cải thiện một sẽ có những miếng thịt lớn, bình thường thì cho chút băm để có chútleech_txt_ngu mùi vị.”
sao cườngbot_an_cap độ huấn luyện cũng lớn, độ ăn uống của quân đội như vậy đã được coi rất tốt rồi.
Tuế Ninh hỏi gì Hoắc Thanh đều trả lời nấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chỉ cóvi_pham_ban_quyen điều anh lời rất súc . Một người hỏi một người đáp, không khí bữa sáng diễn ra khá hài hòa.
Vừa dọnbot_an_cap dẹp xongleech_txt_ngu, Lý Chí Quốc đã lái xe đến đón họ.
Hứa Tuế Ninh vẫn cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút phấn khích, nơi này cách trấn khoảngleech_txt_ngu ba bốn cây số, nhiều người toàn đi , thì không đi nổi rồibot_an_cap.
Trên đường đi, cô còn nhìn Phùng Hoa đang cõng đứa trẻ, dắt theo một trẻ khoảng bốn năm tuổi, cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lý Cầm đi bộ về phía trấn. Có họ cũng đi đồ.
Phùng Thuấnbot_an_cap Hoa nghevi_pham_ban_quyen tiếngleech_txt_ngu ô tô liềnleech_txt_ngu dừng lại bên lề đường ngoái đầu nhìn. xe chạy , có thể thấy rõ Hoắc Thanh Sơn đang ngồi ở ghế phụ và Hứa Tuế Ninh ở hàng ghế sau.
Hoắc Thanh Sơn vậy mà còn đưa Tuế ra !
Lý Cầm cũng nhìn thấy Hoắc Thanh Sơn và Hứa Tuế Ninh xe, có chút bà thì thầm: “Hoắc đoàn trưởng và Hứa Tuếbot_an_cap làm hòa rồi à? Hai ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn cùng nhau ra , tôi thấy Tuế hai ngàybot_an_cap nay đổi , hình như xinh đẹp hơn trước.”
Phùng Thuấn tâm ý loạn, vừa phải đứa nhỏ vừa phải dắt đứa lớn, chị ta vốn định xây dựng hình một người vợ đảm đang, tháo vát trong khu thể, vọng tiếng lành đồn đến tai Hoắc Thanh Sơn. Kết là ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta chẳng thèm liếc nhìn lấy một cái!
mặt mày tiếpbot_an_cap tục .
Lý Cầm hoàn toàn không nhận ra tâm trạng Phùng Hoa , vẫn tiếp tự nóivi_pham_ban_quyen một mình: “Hoắc đoàn trưởng là người tốt như vậy, lấy Hứa Tuế Ninh đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phí. Cơ mà, mẹ của Hoắc đoàn trưởng dễ chọc đâu, phải dạng vừa đâu.”
Phùngleech_txt_ngu Thuấn Hoa có : “Mẹ của Hoắcvi_pham_ban_quyen đoàn trưởng từng đây sao?”
Lý Cầm nổi tiếng là “loa thanh” trongleech_txt_ngu khu, miệng không có nắp đậy, lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này liềnbot_an_cap đem tràng chuyện phiếm kể cho Phùng Hoa: “ có đến , muốn Hoắc đoàn trưởng lấybot_an_cap con gái của bí thư chi bộ làng, Hoắc đoàn trưởngvi_pham_ban_quyen không đồng ý, bà ấy làm loạnvi_pham_ban_quyen một trận rồi mới đi.”
“Bà lão đó nhìn biết phải hạng hiền lành gì, tay cầm tẩu thuốcvi_pham_ban_quyen, mắt đảo một vòng là ra một kế, cuối cùng phảileech_txt_ngu nhờ cácbot_an_cap lãnh khuyên nhủ chịu về. Cũng này mà Hoắc đoàn trưởng sau này chức cũng gặp khăn.”
Phùng Thuấn Hoa nhíu mày: “Hoắc đoàn kết hôn, mẹ anh ấy không đến sao?”
Lý Cầm lắc : “Không đến, chẳng rõ tại không đến, chắcvi_pham_ban_quyen không thông chăng. Dù sao thìbot_an_cap đám cưới của Hoắc đoàn cũng diễn ra vội vàng, ngườileech_txt_ngu nói là vì người phụ anh ấy thích trước đó đã kết hôn rồi, nên anh mới tùy tiện tìm đại một người đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cưới, nếu không sao lại chọn Hứa Tuế Ninh cái loại giỏi chuyện như thế?”
Phùng Thuấn Hoa thật không ngờ còn chuyện này: “Trước đây Hoắc đoàn trưởng thích cơ?”
Lý Cầm nhìn quanh không thấy ai, nói nhỏ: “Một nữ bác sĩ ở đội , nếu không thì Hoắc đoàn trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đãvi_pham_ban_quyen hai mươi tám tuổi rồileech_txt_ngu saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn chưa kết hôn? chuyện này tôi cũng không biết có thật không nữa, cô đừng có nói lung tung nhé.”
Phùng Thuấn Hoa gật : “Chị yên tâm, em sẽ không nói ngoài đâu.”
Trong lòng chị ta trĩubot_an_cap nặng chịu, như chị ta cũng từng nghe nói, Thanh Sơn trước đây có quan hệ tốt với nữ bác sĩ ởleech_txt_ngu đội vệ sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trấn tên Hồng Kỳ, nhỏ hơn Hứa Tuế Ninh tưởng tượng. Chỉ có hai con phố chính, hàng tiêu, cửa hàng thựcleech_txt_ngu phẩm phụ, công xãbot_an_cap đều nằm cùng một , còn một nhà ăn quốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net doanh lớn lắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Trên tường đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net các biểu ngữ và khẩu hiệu. Đang mùa xuânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bận rộn nên cũng không có mấy .
Hoắc Thanh Sơnbot_an_cap đi cùng Tuế cửa hàng cung tiêu.
Hứa Ninh một vòng, chọn một cái hũ đựng mỡ lợn cỡ , trông rất loại hũ đựngbot_an_cap bánh kem , lại có nắp . Cô còn mua thêm hồi, hạt tiêu một cái chậuleech_txt_ngu. Ngôi nhà hiện của cô vàleech_txt_ngu Hoắc Thanh Sơn có ít đồ dùng , một cái chậu mà vừa phải rửa rau, vừa phải nhào bột.
Cuối cùng mua thêm mấy cái đĩa, mấy bátbot_an_cap một bó đũa. lựa chọn bát đĩa, cô nói với Thanh : “Trước đây anh đến Diêm ủyleech_txt_ngu ăn cơm, quay chúng ta cũng nên mời họ một bữa. Đều sống một khu, chắc chắn phải xây dựng mối quan hệ rồi.”
Cô biết rõ Kiến Chương công tác trị, phải chặn miệng ông ấy trước thì cuộc hôn nhân của cô và Thanh Sơn mới không thể ly hônvi_pham_ban_quyen được.
Hoắc Thanh Sơn biểu cảm nghiêm túc của cô, dạng như sợ lấy nhầm phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếc bát sứt sẹo. Đột nhiên cảm thấy, sống qua ngày như thế này cũngbot_an_cap khá tốtbot_an_cap.
đồ xong, Hoắc Thanh Sơn một , Hứa Ninh ôm ra ngoài xe.
Khi Lý Chí Quốc nổ xe, nhìn trước chợt “ồ” một , nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với Hoắc Thanh Sơn: “Đoàn trưởng, đóbot_an_cap chẳng phải là bác sao?”
Hứa Tuế Ninh ngồibot_an_cap sau, liền thấy sống lưng Hoắc Thanh Sơn đột nhiên thẳng đứng, dường như cứng lại. Sau đó nhìn về phía không xa, ven đường có người phụ nữ mặc áo sơ mi trắng, chân váy dài màu đen đang . Cóvi_pham_ban_quyen một nên nhìn rõ dung mạo, nhưng có thể thấy dáng cô ta thanh mảnh, tư rất .
vi_pham_ban_quyen lại hỏi thêm một câu: “Đoàn trưởng, có cần qua hỏi bác sĩ Chu Hồng xemleech_txt_ngu có muốn xe không?”
Giọng nói của Hoắc Thanh Sơn lạnh đi mấy phần: “Không cần.”
Hứa Tuế lập tức đánh hơi được vị củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện thị phi. Thanh Sơn này và kia ẩn tình gì sao?
Chiếc xe trước mặt ngườivi_pham_ban_quyen nữ, Hoắc Thanh Sơn không xúc nhìn về phía trướcbot_an_cap. Hứa Tuế Ninh lại nhịn được liếc nhìn một cái. Cô phát hiện, thái phụ nữ có mấy phần tương đồng với chủ, đôi lông mày và mắt đều mang vẻ yếu đuối, phủ một lớp sầu.
Hứa Tuế Ninh: “!!!”
Chẳng lẽ Hoắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh Sơn cưới nguyênvi_pham_ban_quyen chủ là vì cô ấy trôngleech_txt_ngu giống người phụ nữ kia? Vậy nên cô là một kẻ thế thân sao??!
Hứa Tuế Ninh muốn người phụ đó thêm chút nữa, nhưng xe rẽ ngoặt, còn thấy bóng người đâu.
Tuy nhiên, đầu óc Hứa Tuế Ninh xoay chuyển rất nhanh, Hoắc Thanh Sơn lấy nguyên chủ làm người thếvi_pham_ban_quyen thân, vậy bây giờ cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ đóng vai mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế hoàn hảo, coi việc dỗ dành Hoắc Thanh Sơn như một công việc để làm là được.
đến khi Hoắc Thanh vui vẻ, lúc ly hôn chắn anh sẽ chia cho cô nhiều hơn một chút. Hoặc giả, Hoắc Thanh Sơn có thể kiếm cho cô một suất đi học đại . vậy cô có thể học đại , có “bátleech_txt_ngu ”, đợi vài chục năm sau, khi giới trẻ còn đang lo lắng việcbot_an_cap lùi độ tuổi nghỉ hưu, cô đã có thể cầm lương hưu công viên nhảy quảng trường.
Ngày tháng đó không sẽ thảnh thơi và hạnh phúc đến nhường !
nữa, Hoắc Thanh Sơn có một “ánh trăng sáng”, nguyên chủ người bạn cũ, chẳng phải là huề nhau sao? Sau này cô cũng không cần phải thấybot_an_cap chộtleech_txt_ngu dạ nữa.
Tuế rồileech_txt_ngu không nhịn được nhe răng cười thành tiếng.
Hoắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh Sơn đã bình lại cảm xúc, khi quay nhìn Hứa Tuế để hỏi xem cô còn muốn gì không, anh liền thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đôi mắt côbot_an_cap nhìn chằm chằm về phía trước một định, trên môinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là nụ cười kỳ đến hở cả răng.
Hoắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh khẽ ho mộtbot_an_cap tiếng: “Phía trước hàng nông cụ, em có muốn mua gì ?”
Hứa Tuế Ninh sực tỉnh, vội vàng gật đầu: “Có, mua! Mua cái và một cái xẻng nhỏ.”
rau thì dùng nhỏ vẫn tiện hơn.
Hoắc Thanh Sơn gật , Quốc xe ở phía trước.
Hứa Tuế Ninh mua xẻng , phát hiện cái cuốc có lưỡi mà không có cán dài, chút phân vân, thứ này về cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng chẳng lắp thế nàovi_pham_ban_quyen.
Hoắc Thanh Sơn như nhìn ra sự lưỡng lự của cô: “ nhà anh tìm cái cán gỗ lắp .”
Hứa Tuế Ninh sáng lên, lập tức gật đầu: “Được, mua cáibot_an_cap này.”
Mua xong mọi thứ về nhà, Hứa Tuế Ninh cũng thầm tính toán trong lòng, có tem phiếu, vài không cầnleech_txt_ngu, nhưng không phiếu thì giá sẽleech_txt_ngu cao hơn một . Đống đồ này cô mua chưa đến đồng, vẫn rất đángvi_pham_ban_quyen giá.
Lúc họ về, Phùng Thuấn Hoa và Lý Cầm mới dẫn đám đi bộ đến trấn, lượn một vòng mua rồi lại đi bộ về.
Hứa Tuế Ninh về đến nơi thấy thời gian còn sớm, cô đem quần áo thay ra hôm qua ngâm vào chậu đặt ở trong sân, lại quan sát bếp lò một chút, đã khô đi ít nhiều, trông rất ra dáng.
Lúc cô đang đồ, có chiến sĩ chạy đến gọi Hoắc Thanhleech_txt_ngu Sơn, nói là trong đoàn cóvi_pham_ban_quyen người tìm.
Hứa Ninh loáng nghe tên bác Chu Hồng, xem ra là người phụ nữ ở thị trấn lúc nãy tìm tới đây. cũng chẳng bận tâm, đứng dậy cười híp mắt nói với Hoắc Sơn sắp bước ra cửa: “Trưa nhớ ăn cơm , em nấu .”
Bước chân Hoắc Thanh Sơnvi_pham_ban_quyen khựng lại một nhịp, anh đầu đáp một tiếngbot_an_cap “được”, rồi mới cùng người chiến sĩ rờivi_pham_ban_quyen đi.
Hứa Tuếvi_pham_ban_quyen Ninh mỉm cười đưa mắt tiễn Hoắc Thanh đi xa, saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó mới ngồi xuống tiếp tục giặt áo.
Hoắc Sơn có thể nhận được ánh mắt của Hứa Tuế Ninh vẫn luônleech_txt_ngu dõi theo mình, dù không hiểu tạivi_pham_ban_quyen sao cô lại vậy, nhưng trong anh vẫn cóleech_txt_ngu chút rung động, thầm nghĩ lát nữa về sẽ đưa sổ lương thực và sổ dầu cho cô.
Hứa Ninhvi_pham_ban_quyen giặt quần áo thì bắt đầu hầm móng giò, sau đó nhào cán mì, thủ rảnh rỗivi_pham_ban_quyen còn hái một ít rau bồ công anh mang về.
dĩ cô rất thích cứu ẩm thực, chỉ là trước đây công việc bào mòn đến mức vềleech_txt_ngu nhà chỉleech_txt_ngu muốn nằm dài, đồ bên ngoài dù dở bếp. Bây cuối cùng cũng có gian để làm những việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thích, điều kiện có hạn nhưng cô vẫn vui vẻ.
Khibot_an_cap Hoắc Thanh Sơn quay về, Hứa Tuế Ninh đang ngồi bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vòi nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhặt rau dại, gương rỡ nụ cười, cả người từ trong ra đều toát một nguồn sức sống mãnh liệt. với dáng vẻ ủ rũ, uểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước kia, trông cô khỏebot_an_cap khoắn hơn rất nhiều.
Hứa Tuếbot_an_cap Ninh ngẩng đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy Hoắc Thanh Sơn, liền nắm rau trong tay vào bồn nước: “Chờ anh về mới nấu mì đấy, hôm ăn mì giò, anhvi_pham_ban_quyen tay ngoài sân luôn đi, ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây cũng tiện lắm.”
Nói , cô đi vào nhà nấu mì.
Hoắc Sơn chưa bao giờ nghe qua mónnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giò, nghe lời Tuế Ninh, anh rửa tay ở ngoài sân rồi mới vào nhà.
Trên bàn ăn đặt một chậuleech_txt_ngu nhỏ móng giò kho tàu, màu sắc bóng bẩy đỏ hồng, nước đậm đà, bên cạnh còn có một đĩa rau dạibot_an_cap đã chần qua nước sôi.
Hứa Tuế Ninh nấu mì xong, bưng hai lớn ra, múc cho Hoắc Thanh nhiều một chút, cô thì ít hơn. Cô lại móng kho , cũng cho lớn, bản thân chỉ giữ lại hai nhỏ và chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước dùng.
Thanh Sơn thấy cô chia thức ăn ngẩn ra một , cầm đũa định gắp móng trong bát mình cho Hứa Tuế Ninh.
Tuế Ninh ngăn lại: “ chỗ này là đủ rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, anh bị thương nên phải nhiều một . Hơn nữa là trụ cột gia đình, bình thường huấn luyện vất vả, nhất định phải nhiều bổ dưỡng mới được.”
Trong lòng Hoắc Thanh Sơn dâng cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xúc lạ lẫm, anh nhìn sâu vào cô một cái rồi không từ chối nữa, bắt trộn mì trongleech_txt_ngu .
Hứa Tuế Ninh lại đẩy đĩa rau trộn đến trước mặt anh: “Món rau công anh trộn này kháng khuẩn tiêu viêm, rất cho cơ thể.”
Hoắc Thanh nhận ra rằng, những loại rau dại có thể thấy bất cứ đâu, tay Hứa Tuế Ninh làm lại có một hương vị rất riêng biệt.
Hứa Tuế Ninhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt cười nhìn Hoắc Thanh Sơn sắp ăn xong mới lời: “Em còn muốn trồng ít ở ven sân, anh có thể giúp emleech_txt_ngu kiếm ít hạt giống hoa không?”
Những nhà quân nhân khác trong khu có lẽ là , với mối quan hệ của nguyên chủvi_pham_ban_quyennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mọi người, Hứa Tuế Ninh cũng chẳng muốn đi chuốc sự khó chịu.
Hoắc Thanh Sơn gật đầu: “, để anhvi_pham_ban_quyen đoàn hỏi thử, bên hậu cần sẽ có.” hoa của đoàn cũng do đội hậu cần của các đại đội chăm sócbot_an_cap.
Nụ cười của Hứa Tuế Ninh càng rạng rỡnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn: “Cảm ơn anh nhé, em trồng một vòng hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quanh hàng rào, tốt nhất là loại hoa có thểvi_pham_ban_quyen đuổi muỗi, như vậy buổi tối mùa hè ngồi ngoài sân ăn cơm sẽ có nhiều nữa.”
Hoắc Thanh Sơn có một ảo giác, rằng lần này Ninh thực cùng anh sống những ngày tốt đẹp.
Ăn xong, Hoắc Sơn rất tự giác thu dọn bát đũa ra sân rửa sạch. Hứa Tuế cũng không ngăn cản, bận rộn cả buổi sáng cô cũng hơi mệt, dự định phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngủ một lát, đợi chiều dậy sẽ đi hái thêm rau dại.
Ăn no lại vận động đầy đủ, cô vừa nằm xuống đã chìm vào giấc ngủ sâu. tỉnh dậy, trời đã ngả tây, chừng ba bốn giờ chiều.
Hứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tuế Ninh dậy rửa mặt, phát Hoắc Thanh Sơn không chỉ rửa sạch bát đũa mà còn luôn cảleech_txt_ngu mớ rau cô quăng trong bồn nước, lại cực kỳ gọn gàng.
không nhịn được mà bật cười, mấy người lính phải chăng đều mắc bệnh cưỡng chế, cả rau dại cũngleech_txt_ngu sắp ngay ngắn như vậy.
Rửa mặt xong, cô đội cỏ, xách giỏ đi hái rau dại, chuẩn bịvi_pham_ban_quyen đem phơi khô một ít, nếu mùa đông vẫn ở đây mà không có rau ăn ăn rau khô. Dù rảnh rỗi chẳng làm gì.
xách giỏ đếnbot_an_cap vườn trái cây đối diện đội vệ sinh, hái được một đống rau dại, chẳng biết ăn hết hay không, cứ háibot_an_cap trước rồi tính .
Khi xách một giỏ đầy dại bước ra khỏi vườn trái cây, cô tình cờ nhìn thấy Hoắc Thanhbot_an_cap Sơn đang nói chuyện với cô gái.
Chính là cô gái thấy trên trấn lúc sáng, sơ mi , váy dài đen, người mảnh mai ớt đứng đối diện Hoắc Thanh Sơn.
Hai người rõ ràng cách nhau hơn hai , nhưng Hứa Tuế vẫn nhìn ra được chút đó dây dưa và mờ dứt. Hơn nữa, dùleech_txt_ngu đứng xa như vậy, cô vẫn cảm nhận được Hoắc Thanh Sơn đang tức giận, hơi thở lạnh lẽo tỏaleech_txt_ngu ra anh.
Chu Hồng không biếtbot_an_cap đãvi_pham_ban_quyen nói gì, cúi đầu dùng khăn tay nước mắt, cả người toát một vẻ mong manh dễ vỡ.
Thanh Sơn lại một bước, lạnh lùng nhìn cô mà không hề mở miệng.
Hứa Tuếvi_pham_ban_quyen sững tại , không biết có nên đi hay không. Để họ nhìn bot_an_cap khó xử khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỉ?
Ngay Hứa Tuế Ninh còn đang phân vân, Hoắc Thanh Sơnleech_txt_ngu đột nhiên nhìn về phíavi_pham_ban_quyen này, rồi bước đi tới chỗ côleech_txt_ngu
Tuế Ninh phát hiện Hoắc Thanhleech_txt_ngu Sơn không hổ là nam chính trong sách, cảm xúc che giấu quá tốt.
Chỉ trong chốc lát, anh đã bình thản đi , đưa tay xách lấy chiếc giỏ trong taybot_an_cap cô: Sao lại hái nhiều này?
Hứa Tuế Ninh khẽ xoay nhức mỏi: Em nghĩ mùa đông tuyết phủ trắng trời không gì ăn, giờ có thể hái nhiều một chút đem phơivi_pham_ban_quyen khô để đến lúc đó.
Hoắc Thanh Sơn không phản , mà biết được liệu Hứa Tuế Ninh có ở lại đến mùa đông hayleech_txt_ngu không: Giờ về nhà luônbot_an_cap chứ?
Hứaleech_txt_ngu Tuế Ninh gậtleech_txt_ngu : Về nhà thôi, đống rau dại này xong làleech_txt_ngu có thể nấu cơm tối .
Vừa nói bước phíavi_pham_ban_quyen . Khi đi ngang qua Chu Hồng, Hứa Ninh còn âm đi chậm lại, lén sát kỹ đối phương vài lần.
Vẻ yếu đuối, bệnh tật cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nét sầu nơi chân mày đúng là y hệt nguyên chủ, nhưngleech_txt_ngu giống, dáng của Chu Hồng cũng cao ráo hơn một chút.
Trongvi_pham_ban_quyen lòng cô khẽ thở phào, dùbot_an_cap sao ngũ quan không là tốt rồi, không áp tâm lý sẽ lớn lắm.
Hoắc Thanh căn bản chẳngvi_pham_ban_quyen liếc nhìn Chu lấy một cái, đi bên Hứa Tuế Ninh lướt qua người cô taleech_txt_ngu.
Chu Hồng có chút không camvi_pham_ban_quyen tâm, thít gọi một tiếng:
Hoắc Thanh Sơn dừng bước, lạnh quay đầu lại: Tôi đã không cho vụ đoàn nữa, nếu cô đến và bị bắt vì nghi ngờ đặc vụ, thì lúc đó đừng trách ai.
Nói , anh quay sang nhìn Hứa Tuế Ninh: Đi thôi, nhà.
Trong lòng Hứa Tuếbot_an_cap Ninh có trăm ngàn thắc mắc nhưng không biết hỏi từ đâu, vảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạibot_an_cap có hỏi thì e là Hoắc Thanh Sơn trả lời, nên cô dứt ngậm miệng không gì, chỉ tán gẫu chuyện không quan trọng.
Hoắc Thanh Sơn có điểm tốt không để xúc chi phốibot_an_cap, vừa rồi rõ ràng đang rất tức giận, nhưng lúc này đối mặt với cô vẫn giữ thái ôn hòa.
Hai người gặpvi_pham_ban_quyen Diêm Kiến ngay cổng khu gia đình.
Tuế Ninh thấy hai người có chuyện cần nói, bènvi_pham_ban_quyen chào mộtvi_pham_ban_quyen tiếng rồi về nhà trước.
Diêm Kiến Chương đợi Hứa Tuế Ninh mới nhìn vào giỏ rau trong tay Thanh Sơn: Sao lại đi hái rau dại ? Chẳng phải trạm vụ có hẹ với cải chíp sao, khôngbot_an_cap ngon hơn rau dại àleech_txt_ngu?
khi nào không cònbot_an_capbot_an_cap ăn người ta mới đi hái rau dại.
Hoắc Thanh Sơn không thích rằng rau dại Hứa Tuế Ninh làm rất ngon, chỉ nhàn nhạt đáp một : bồ anh có tác dụng kháng viêm, nhiều tốt cho sứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏe.
Diêm Kiếnvi_pham_ban_quyen Chương hơi bất ngờ, Hoắc Thanh Sơn mà cũng hiểu cái này ? Nhưng ông quan tâm chuyện khác hơn: Chu Hồng sao lại tới nữa vậy?
Hoắc Thanh Sơnvi_pham_ban_quyen nhíu mày: Không biết, đã đuổi cô đi .
Kiến Chương thở dài: Thật là nếu không được thì gọi điện cho cha cô ta, bảo ông đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người ?
Hoắc Thanh Sơn không có ý kiến: Anh cứ sắp xếp là được.
Hai người vừa vừa nói chuyện, Diêm Kiến Chương đột lên tiếng: Tối nay sang nhà ăn cơm nhéleech_txt_ngu? Tay nghề của em vợ thựcvi_pham_ban_quyen rất khá, để tối nay dì ấy gói bánh sủi cảo nhân hẹ trứng cho chúng ta ăn?
Hoắc Thanh Sơn không cần suy nghĩ mà từ ngay: Không đâu, tôi về ăn.
Món sủi cảo rau tề thái trộn tóp mỡ hôm ngon hơn sủi cảo hẹ trứngvi_pham_ban_quyen .
Diêm Kiến Chương ồ một tiếng: Đến sủi cảo cũng không ăn à? Vậyvi_pham_ban_quyen để lần sau.
người nhau ra ngã rẽ. Diêmvi_pham_ban_quyen Kiến nhìn Hoắc Thanh sải bước nhanh về phía mình, trong lòng có chút thắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắc. Vừa rồileech_txt_ngu thấy anh cùng Tuế Ninh, trông hai người vô cùng đẹpbot_an_cap đôi.
Chẳng lẽ họ đã làm hòa rồi? Nghĩ lại cũng đúng, vợ chồng cãi cuối giường hòa, con cái cũng có rồi, sao thểleech_txt_ngu không sống cùng nữa.
tâm vẻ về , hẹ ngoài sân liền một câu: Hoắc Thanh Sơnvi_pham_ban_quyen và Hứa Tuế Ninh làm hòa thật rồi, chiều nay còn cùng đi hái rau dại đấy.
Phùng Hoa cũng không mấy ngạc nhiên, haibot_an_cap nay sự thay củabot_an_cap Hứa Tuế Ninh quá lớn: Hai đứa làm hòabot_an_cap là tốt rồi, cái có cả rồi còn gây gổ làm gì? Trước đây Hứa Ninh quá không chuyện.
Kiến Chương gật đầu tán thành: Giờ thì hay rồi, Hoắc đoàn trưởng cũng cần lo lắng chuyện gia đình nữa, việc của tôi nhàn đi bao nhiêu. Đêmleech_txt_ngu qua Hoắc đoàn trưởng đã dọn nhà rồi.
Phùng Thuấn Hoa ở trong cơm cho Hổvi_pham_ban_quyen Tử, nghe thấy cuộc đối giữa anh rể và ngoài cửa sổ, ta đến nghiến răng nghiến lợi.
Hoắc Thanh Sơn về rồi? chẳngvi_pham_ban_quyen phải hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người họ sẽ ngủ chung một giường sao?
kỵ như một hũnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giấm chua lâu đổleech_txt_ngu ập lòng, biểu cảm của nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẹo.
Hai ngày sau, không biết Hoắc Thanhvi_pham_ban_quyen tìm đâu ra hai tấm đá xanh khá bằng phẳng về lát lên bệ bếp.
Gian bếp tức trở nên sạch sẽ và ngăn nắp hơn hẳn.
Ninh nhìn mà tâm tình vuibot_an_cap vẻ. Hai ngày qua côleech_txt_ngu đã rắc hạt giống hoa quanh hàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ràobot_an_cap, dọn lại những chỗ mấp mô trong sân, còn khai khẩn mảnh đất nhỏbot_an_cap gieo ít hạt hành. vậy sau nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có hànhbot_an_cap lá ăn không hết.
Nhìn khoảng sân nhỏ đã bắt ra , Hứa Tuế Ninh cùng hài lòng: Trưa nay chúng ta làm bánh hẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , đó nấu ít cháo kê nhé?
Hoắc Thanh Sơn không ý kiến. Mấy ngày ăn cơm Hứa Tuế Ninh nấu đã thành thói quen, cảm giác món ăn bình đến đâu, qua cô cũng trở ngon.
Hứa Tuế Ninh thấy Hoắc Thanh Sơn tuy không nói lời nào nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã bắt tay vào củi, trong lòng không nhịnbot_an_cap được vui sướng.
ngày nay phát hiện Hoắc Sơn tuy ít , không biết nói lời hay ý , tính tình có chút cục .
Nhưng tâmleech_txt_ngu tư anh lại tinh tế, xương tủy có chút chủ nghĩa nam tử hán, nhưng sựleech_txt_ngu gia trưởng của là kiểu cho rằng tất cả nhữngvi_pham_ban_quyen việc nhọc đều nên để ông làm.
Nuôi gia đình cũng là trách nhiệm đàn ông nên gánh vácbot_an_cap.
Đặc biệt là ngày hôm đó anh giao sổleech_txt_ngu lương thực và sổ dầu cô, khiến Hứa Tuế Ninh có cảm giác trọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đại như được trao quyền quản lý gia đình.
Hứa Tuế Ninhvi_pham_ban_quyen qua sổ lương thực, mỗi tháng cấp bậc của Thanh Sơn được hai mươi lăm cân bột mì , cô là người nhà được mươi cânleech_txt_ngu bột trắng và mười bột ngô.
Dầu ăn mỗi tháng được cân.
Nếu chỉ có hai ăn thì hoàn toàn đủ, chí còn có rất ngon.
Vì vậy, hai ngày nay cô tính toán kỹ lưỡng, trên tiền đề tiết kiệmleech_txt_ngu mà vẫn đảm bảo ăn uống đủ chất.
hẹ Hứa Tuế Ninh làm bộtbot_an_cap nửa chín nửa sống, lớp vỏ mỏng đến trong , có nhìn thấy màu xanh biếc của lá hẹ, màu vàng nhạt của trứng và màu nâu của miến bên .
Vỏ bánh mỏng, mềm mà vẫn có độ , một lần nữa khiến Hoắc Thanh Sơn kinh ngạc.
Tuế Ninh hai ngày nay ăn ngon ngủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỹ, tâm trạng cũng tốt nên béo lên được vài cân, khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa hơnleech_txt_ngu, nước da trắng lại .
Ánh mắt Hoắc Thanh Sơn cứ vô thức lạibot_an_cap trên người và . Nếu cô không khôi phục trí nhớ cũng thật tốt.
Hứa Tuế Ninh đã nắm rõ sức ăn của Thanh Sơn, mỗi lần nấu đều , chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dù cóvi_pham_ban_quyen nhiều hơn chút anh cũng sẽ ăn sạch báchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đảm bảo bữa nào cũng không có cơm thừa.
Vừa ăn cô vừa : Vết thương của anh đếnbot_an_cap lúc thay thuốc chưa? nữa em thay cho anhbot_an_cap nhé?
Hoắc Thanh Sơn lắc đầu: Không cần đâu, hôm qua anh đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đội vệ sinh thay rồi.
Hứa Tuế Ninh “à” một tiếng: Vết thương lành ?
Hoắc Thanh gật đầu: Rất tốt, Hai tuần tớivi_pham_ban_quyenbot_an_cap phép để quay lại đoàn rồi.
Hứa Tuế Ninh biết nếu anh quay lại đoàn thì chỉ có tối mới ăn ở nhà, đó sẽ có nhiều gian, xem thử có thể chuẩn bị ít quần cho đứa trẻ hay không.
Ngoài cổng chiến sĩ chạy , đứng cách hàng ràonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gọi lớn: Chị , có một người nam tên Trần Cảnh Thầnleech_txt_ngu tìm .
Hứa Ninh giật mìnhleech_txt_ngu, miếng bánh hẹ trên tay rơi xuống bàn
Hứa Tuế Ninh không rõ tại sao Trần Thần này lại đột nhiên chạy tới đây, thậm chí còn gan cô?
Hắn không phábot_an_cap hoại hôn nhân quân đội là phạm pháp sao?
Nghe thấy cái tên Trần Cảnh , ánh mắt Hoắc Thanh Sơn chợt sắc lạnh. Anh lặng quan sát Hứa Tuế Ninh, thấy bộ dạngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net luống cuống của cô, trong lại nảy nghi về việc cô bị mất nhớ.
Chẳng lẽ cô vẫn còn nhớ Trần Cảnh Thần?
Hứa Tuế Ninh ứng rất nhanh, cô không muốn mốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quan hệ tinbot_an_cap tưởng vừa khănbot_an_cap lắm mới tạo dựng được với Hoắc Thanh Sơn lại bị gã đàn ông chết tiệt kia hỏng.
Gương mặt nhỏ nhắn biến sắc, cô nhìn Hoắc Thanh đầy vẻ đáng thương: “Em đã đọc mấy lá thư đó rồi, là người tên Trần Thần . Em chẳng muốn dây dưa gì hắn cả, hiểu sao hắn lại tìm đến đây. Anh đi cùng em ra xem thế nào nhé?”
Thanhvi_pham_ban_quyen Sơn sững lại một chút. Đối diện với ánh mắt lộ rõ hốt hoảng và sợ hãi của Hứa Tuế Ninh, anh đứng dậy: “Đi .”
Tuế Ninh người chiến sĩ về trước, nhắn lại với Trần Cảnhleech_txt_ngu Thần rằng cô sẽ ra ngay.
đó, cô nhìn Hoắc Thanh Sơn đang định đứng dậy: “Chúng ta ăn xong rồi đi, để sẽ không ngon đâu.”
xong, nhặt miếng bánh hẹ rơi bàn lên, chậm rãi ăn tiếp.
Thấy cô không hề vội vàngleech_txt_ngu, Hoắcleech_txt_ngu Thanh Sơn cũng ngồi xuống bình thản bữa. Bao năm trong quân ngũ, anh vốn cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năngleech_txt_ngu nhìn thấu lòng người rất chuẩn xác, chỉ có tâm tư của Hứa Tuế Ninh là anhvi_pham_ban_quyen không tàileech_txt_ngu nào đoán định được.
Sau ăn xong, Tuế Ninh ngâm bát đũa vào nồi rồi mới cùng Sơn thong đi gặp Trần Cảnh Thần.
ra khỏi cổngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn, cô đã một người đàn ông đeo kính đang ngồi xổm bên lềvi_pham_ban_quyen đường. Thấy họ đi ra, hắn vội vàng đứng bật dậy.
Ngườileech_txt_ngu này cao chừng một mét bảy là cùng, dáng vẻ gầy gò, thư sinhvi_pham_ban_quyen, đeo kính và mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn. Trên túi áo cài một cây bút máy biểu tượng của người có học thức.
Hứa Ninh thật không nổi, tạibot_an_cap sao nguyên chủ lại mặt trắng yếu đuối chịu nổi một đòn thế này?
Trần Cảnh nhìn Hứa Tuế Ninh có chút phấn khích, nhưng khi thấy Hoắc phía sau , biểu trên liền cứng đờ, dám quá kiêu ngạo: “Tuế Ninh, anh đến làngleech_txt_ngu Tiền Tiến làm thanh niên tri rồi. Bố mẹ bảo anh tiện đường ghé qua thăm em.”
Hứaleech_txt_ngu Tuếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ninh ngẩn người, làng Tiền Tiến ngay sát vách đơn vị, đi bộ chỉ chừng bốn năm dặm đường.
Thấy cô im lặng, Trần Cảnh Thần vội vàng nóivi_pham_ban_quyen : “Trước chúng tabot_an_cap thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau, nếu em có chuyện gì thì cứ đến thanh tri thức làngvi_pham_ban_quyen Tiền Tiến anh.”
Hứa mắng thầm trong lòng, gã đàn ông đúng là không sợ chết, dámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo cô đến làng Tiền tìm ngay trước mặt Hoắc Thanh Sơn! thì vi_pham_ban_quyen lành được chứ?
Cô lạnh mặt nhìn Trần Cảnh Thần: “Anh đi làm thanh niên tri thức thì lo mà tiếp nhận giáo dục lao động cho tốt. Dùbot_an_cap chúngleech_txt_ngu ta lớn lênleech_txt_ngu bên nhau nhỏ nhưng nữ thụ bất thân, huống hồ tôi đã kết hôn rồi, đến tìm anhleech_txt_ngu là chuyện không thích hợp. Anh là đàn ông không màng danh tiếng, nhưng tôi là phụ nữ, tôi rấtleech_txt_ngu để tâm danh dự của mình.”
Trần Cảnh Thần hơi bất ngờ, trước đây Hứa Tuếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ninh chưa bao giờ dùng giọng điệu nói chuyện với hắn. lẽ là vì có Hoắc Thanh ở bên cạnh? Hắn suy nghĩ một chút rồi nở nụ nịnh nọt nhìn Hoắc Thanh Sơn: “ đoàn trưởng, tôibot_an_cap Ninhleech_txt_ngu lớn lên cùng nhau, giống như anh em ruột thịt vậy, nghìn vạn đừng nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều.”
Hứa Tuế Ninh ngắt lời ngay lập : “Dù sao cũng không phải cùng một cha mẹ sinh ra, sao có giống anh em ruột thịt được? Nếu không có việc gì chúng tôi về nghỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưa đây.”
Cô nhận ra Trần Cảnh này dường không hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng người, nếu không phải có Thanh ở bên cạnh, cô nhất sẽ cho hắn một trậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Hơn nữa, đứng ở cổng đơn vị quá lâu không , người khác thấy lại xì xào bàn tán.
Hoắc Thanh Sơn nhíu mày, lạnh lùng nhìn Cảnh Thần: “Làng Tiền Tiến?”
Chỉ vỏn vẹn chữ khiến Trần Cảnh Thần run rẩy sợ hãi. Quân dân kết hợpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, rất nhiềubot_an_cap nông trường đều đội tiếp quản, nếu Hoắc Thanh Sơn đi tìm bí thư chi bộ , này hắn đừng hòng được quay về thành .
Hắnvi_pham_ban_quyen vội cười : “Được rồi, vậybot_an_cap khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phiền hai người nghỉ nữa. Tuế , chú dì nhớ em lắm, lúc nào rảnh thì về nhà thăm họ nhé.”
Nói xong, hắn quay người chạy biến.
Hứa Ninh hừ lạnh: “Cái gì mà mẹ nhớ tôi, bọn họ chỉ muốn hút tôi thôi, à không, là hút máu anh mới đúng.”
Giọng cô , nhưng Hoắc Thanh Sơn nghe thấy rất rõbot_an_cap ràng. Không ngờ Hứa Ninh sau khi mất trí nhớ nhìnbot_an_cap người nhà đến vậy.
Hứa Tuế Ninh chắc chắnbot_an_cap Hoắc Thanhvi_pham_ban_quyen Sơn nghe thấy lời bày tỏ thái độ của mình, liền mỉm cười: “ thôi, về ngủ trưa nào. này nếu Trần Cảnh Thần còn tới nữa, thể kiện hắn tội phá hoại hôn nhân quân đội rồi bắt đi được không?”
Hoắc Thanh ngẩn một chút: “Nếu hắn làm chuyệnvi_pham_ban_quyen gì quá giới hạn thì có thể.”
Hứa Tuế gật đầu: “Được, nếu hắn thì cứ bắt hắn đi.”
Hoắc Thanh không chắc Hứa Ninh có hiểu hay không, việc bắt giữ Cảnh Thần cần một tiền đề, đó là hắn phải làm chuyện quá giới hạn, chẳng hạn như những tiếp xúcvi_pham_ban_quyen thân thểleech_txt_ngu thực sự vớileech_txt_ngu Hứa Tuế Ninh.
Còn về phía Trần Cảnh Thần, hắn vò đầu bứt không hiểu nổi tại sao chỉ vài ngày gặp Hứa Tuế Ninh lại đổi lớn đếnbot_an_cap thế.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay