CHIẾN THẦN GIẢ VỜ LÀM THỨ NỮ PHẾ VẬT BỊ ÉP TỪ HÔN LỘ THÂN PHẬN LÀM KINH THÀNH CHẤN ĐỘNG

CHIẾN THẦN GIẢ VỜ LÀM THỨ NỮ PHẾ VẬT BỊ ÉP TỪ HÔN LỘ THÂN PHẬN LÀM KINH THÀNH CHẤN ĐỘNG

Tống Uyển Story full 09/08/2026 31 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

🔥 Ép Cưới Thứ Nữ Giang Ninh, Tiểu Bá Vương Hộ Quốc Công Trúng Lời Nguyền “Vả Mặt”!

Ngươi nghĩ một tiểu thứ nữ bị đuổi vào tiểu viện rách nát sẽ khóc lóc ỉ ôi chờ người thương hại?
Nhầm to, bởi trong lúc vị đích tiểu công tử quyền quý ở kinh thành mồm năm miệng mười chê bai vị hôn thê chưa từng gặp mặt, thì ở Giang Ninh, nữ chính của chúng ta đang nhàn nhã lấy đá mài thanh đoản kiếm sắc lẹm.
Một kẻ là tiểu bá vương kinh thành vừa bị ông nội đánh đòn tơi tả vì tội đánh nhau giành gái, một người là “chiến thần” đánh lộn sứt đầu mẻ trán khiến đám hạ nhân trong phủ nơm nớp lo sợ.

Nghe thật kỹ nhé, bạn sẽ thấy tiếng đá mài sột soạt đầy kịch tính của Tô Dung – Thất tiểu thư thứ xuất của phủ Thái thú Giang Ninh, người vừa choảng nhau vỡ trán với công tử phủ Đô úy. Ở đầu bên kia kinh thành, là tiếng ngựa hí vang dội và tiếng cãi vã bực dọc của Chu Cố – đích xuất tiểu công tử phủ Hộ Quốc Công, kẻ vừa bị ăn quân côn và bị lão Hộ Quốc Công ép lặn lội ngàn dặm đi dự lễ cập kê của nàng thứ nữ mà hắn vô cùng khinh bỉ. Hai kẻ “bất hảo” mang trên mình tờ hôn thú từ thuở lọt lòng sắp sửa đụng độ nhau tung tóe! Chu Cố hống hách đinh ninh nàng chỉ là một cô nương thấp kém tẻ nhạt, đâu ngờ nàng lại chính là ân nhân giấu mặt của Thái tử điện hạ, ra tay giết hai tên sát thủ phi tang xác không chớp mắt chỉ bằng một cái lưới bắt cá! Âm thanh lưỡi kiếm rút ra khỏi vỏ và tiếng “vả mặt” đôm đốp hứa hẹn sẽ làm bùng nổ màng nhĩ của bạn trong bộ truyện audio thể loại *Cổ đại, Sảng văn, Ngôn tình* cực chiến này!

* 🔥 **Nữ cường “tay to hơn não” cực chiến:** Không thèm chơi mưu hèn kế bẩn hậu cung, Thất tiểu thư Tô Dung hễ bực là đấm, đánh nam nhân Đô úy sắp thành đầu heo, coi chuyện đánh nhau đền tiền là cơm bữa khiến cả phủ out trình toàn tập.

* ⚔️ **Nam chính “tự hủy”, chuẩn bị kiếp “đội vợ lên đầu”:** Chu Cố cậy mình là con cháu thế gia không ngừng mỉa mai vị hôn thê thứ nữ, nhưng lại lỡ mồm gáy to bảo vệ nàng là “đẹp như phù dung xuất thủy” trước mặt đối thủ Tạ Lâm, chuẩn bị đón combo nghiệp quật cực gắt khi gặp mặt vợ tương lai.

* 👻 **Plot twist “gãy cổ” ẩn sau thân phận bí ẩn:** Nam phụ Thái tử đi tìm “thôn nữ đánh cá” ân nhân cứu mạng để báo đáp, còn nam chính thì ngậm cục tức lặn lội đi tìm vợ, kịch bản hoan hỉ oan gia pha trộn *Sảng văn* cực kỳ bánh cuốn!

🎧 Đeo ngay tai nghe, bật max volume và đắm chìm vào giọng đọc truyền cảm cực dính! Bấm PLAY ngay bộ truyện để hít hà hương vị drama, hóng xem Chu tiểu bá vương kinh thành bị nghiệp quật tơi tả thế nào trên hành trình gặp mặt vị hôn thê bạo lực của mình nhé!

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
CHIẾN THẦN GIẢ VỜ LÀM THỨ NỮ PHẾ VẬT BỊ ÉP TỪ HÔN LỘ THÂN PHẬN LÀM KINH THÀNH CHẤN ĐỘNG cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Tô Dung bị đánh thức bởi một trận lóc kìm .
Nàng mở mắt, đưa tay nhẹ giữa mày, bỗng “suýt” một tiếng, một cơn đau thấu xương truyền đến.
Lúc này nàng nhớvi_pham_ban_quyen ra, trán mình bị va rách. Theo kiểu đau thì rõ ràng là vẫn chưa có đến chạy chữa nàng.
Nàng buông tay, khó khăn ngồi dậy, nhìn qua cánh cửa và cửa sổ rách nát gọi ra bên ngoài: “ Loan, vào đây.”
Nguyệt Loan giậtbot_an_cap mình, vàng nín bặt, lau nước mắt trên mặt rồi đẩy cửa bước vào phòng. Đôi mắt con bé đỏ hoe, vương , trông thật đáng thương: “Tiểu thư, người tỉnhbot_an_cap rồi ạ?”
“Em khóc gì? chẳng qua chỉ va chút thôi mà? Tiểu thư nhà phúc lớn , dù không có ai chữa cũng không được đâu.”
Nguyệt Loan lập tức kìm được nữa, nước mắt lại trào ra: “Không phải.”
“Không cái gì?”
Nguyệt Loanleech_txt_ngu dùng tay áo lau nước mắt, đầy khó chịu nói: “Bênleech_txt_ngu ngoài đều đồn ầm rồi, nói kinh thành ra một chuyện . Chu tiểu công tử phủ Hộ Quốc Công và tiểu vương gia của phủ Thụy An Vương tranh một người phụ nữ, đánh nhau ngay giữa phố. Hu hu hu, Chu tiểu công tử sao cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể đi tranh giành phụ nữ với người ta cơ chứ?”
người: “Hắn thích giành thì cứ giành thôi? Em gì? Liên quan gì đến em?”
Nguyệt Loan nghẹnbot_an_cap lời, phẫnbot_an_cap nộ siết chặt nắm tay: “Tiểu thư, Chu tử là vị phu của người mà.”
Tô Dung: “”
, nàng quên mất, nàng quả vị hônvi_pham_ban_quyen phu, là đích xuất tiểu công tử của phủ Hộleech_txt_ngu Quốcleech_txt_ngu Công Chu Cố. Đó hôn ước màleech_txt_ngu mẫu nàng khi còn sống không biết vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại định ra cho nàng, đến tận lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhắm mắt xuôibot_an_cap cũng không nóibot_an_cap nàng lấy một lời về lý do.
Nàng là một thứ nữ nhỏ nhoi phủ thú quận Giang Ninh, lạivi_pham_ban_quyen có hônbot_an_cap ước chính thức với đích xuất công tử trường phòng của phủ Hộ Quốc Công, mối hôn này là trèo cao không tới. Khi thân nói với nàng này, nàng ngẩn người mất một tuần trà, và chính trong một tuần trà đó, khi nàngleech_txt_ngu định lại muốn hỏi chi thì mẫu thân đã không cho nàng cơ hội hỏi , bà đã tắtvi_pham_ban_quyen thở rồi.
Nàng ho tiếng, tò hỏivi_pham_ban_quyen: “Thế hắn có giành được khôngvi_pham_ban_quyen?”
Nguyệtleech_txt_ngu Loan xụ mặt: “Giành được rồi.”
Dung thở phào nhẹ nhõm: “Thế là được rồi, nếu đến một phụ nữ mà cũng không giành thì hắn cũng phếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vật quá.”
Loanvi_pham_ban_quyen trợn tròn mắt, kinh ngạc nhìnleech_txt_ngu: “ thư! Đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ócleech_txt_ngu người không phải bị va rồi chứleech_txt_ngu? Đó là vị hôn phu của người đấy, người còn chưa gả đibot_an_cap đã hoang đường như vậy, làmbot_an_cap cho thiên hạ đều , đợi đến lúc người vào đó”
“Em cuộc hôn nhân này có thành được không?” Tô Dung ngắt lời con bé.
Loan im bặtvi_pham_ban_quyen ngay tức khắc.
leech_txt_ngu Dung vẫy tay với con : “Đỡ tavi_pham_ban_quyen , vết thương này phải chóng mời đại thôi. Nếu mà hủynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dung thì mới thật sự là không nổi .”
Loanbot_an_cap chợt tỉnh, vội tiến lên đỡ Tô Dung, đỏ mắt nói: “Đại phu nhân nói tháng này người mời đại ba lầnleech_txt_ngu rồi, cứ tục thế này thì bạc trong phủ đều bịbot_an_cap mình hết cho việc đạivi_pham_ban_quyen phu mất. Bà ấy nói người mặt thế , lại không gả vào nhà họ Chu, tránh không sốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiếp làm thiếp cho người ta, chi bằng đừng chữa nữa, cứ để nó hỏng đi, biết đâu còn có thể làm một nương chính thất thường.”
Tô Dung đi tới trước một tấm gương vỡ, nhìn thương trên tránvi_pham_ban_quyen, một mảng lớn trông thật thê thảm. Nàng dứt nói: “Khôngvi_pham_ban_quyen được, ta chỉ gương này là có thể đem ra khoeleech_txt_ngu chút thôi, sao có thể không chữabot_an_cap? dù khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho Chu Cố thì cũng có thể gả cho một tú tài nàovi_pham_ban_quyen đó chứvi_pham_ban_quyen?”
Loan tủi : “ tài bán vợ cầu rẫy ra đấy ạ.”
Tô Dung cạn lời, đưa tay gõ nhẹ lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trán Nguyệt : “Em xem thoại bản quá rồi ? Sao em cảm với tú tài đến thế?”
Loan rơm rớm nước mắt: “Người hôn mê nửa ngày trời, nô tỳ đã cầu xin Đại phu hơn một canh giờ, nhưng Đại phu nhân nhất quyết không gật đầu.”
“Còn phụ thân đâu? ấy quan tâm đến gương mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này của ta nhấtbot_an_cap mà.”
gia đi công rồileech_txt_ngu, phải ba ngày mới về.”
giậm : “Đi, đi tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phu nhân.”
Nàngbot_an_cap nén cơn chóng mặt, rời khỏi phòng rách nát và cái sân nhỏ cũ , khoảng chừng hai nén nhang mới tới chỗ ở của Đại phu nhân.
Lúc này, trong của phu nhân tràn ngập tiếng cười vui .
nghe mà nhức , ngoài cửa gọi một tiếng: “Mẫu thân.”
Trong phòng chốc im lặng.
hài lòng, vén bước vào phòng. Đập vào mắt Đại phu nhân đang ngồi ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vị trí giữa, quanh là năm sáu thiếu nữ trẻ tuổi, tuổi tác không chênh lệch với nàngvi_pham_ban_quyen bao, ai đều ăn mặc xinh đẹp lộng lẫy, tương hoàn toàn bộ dạng bẩn thỉu chưa kịp thu của nàng.
Thấy Tô Dung, mấy người kia đều không có biểu cảm , từng người một đều lạnh lùng tê liệt.
Tô Dung gối hànhvi_pham_ban_quyen lễ, không đợi Đại nhân chobot_an_cap phép đã tự động đứngleech_txt_ngu , không thèm đểvi_pham_ban_quyen ý đến ai khác mà đi thẳng tới trước mặt Đại phu nhân, bà nhìn rõ thương : “Mẫu thân, nhà họ vẫn chưa nói là hủybot_an_cap hônbot_an_cap. dù nhà họ Chu có đến hủy hôn, thấy con mang cái mặt thế này, lúc nói không chừngbot_an_cap tìnhvi_pham_ban_quyen hôn ước mà đứng ra đòi lại công bằng cho convi_pham_ban_quyen một lầnleech_txt_ngu. Phủ Quốc Công ấy à, nghe nói nhà hungvi_pham_ban_quyen dữ lắm, một chiếc kéo vàng cũng có thể đánh cả Hoàng , người chắn là không muốn chữa trị con chứ?”
Đại phu dường như cũng không ngờ vết thương trên trán nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại nghiêm trọng như vậy, bà giật một cái, còn chưa kịp hồn đã nghe thấy những lời của Tô Dung, lập tức nổi trận lôi đìnhleech_txt_ngu: “Ngươi dám lấy phủ Hộ Quốc Côngvi_pham_ban_quyen ra ta?”
“Connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không dám, con chỉ cảm thấy bất luận tươngleech_txt_ngu lai làm nương tử chính thất haybot_an_cap làm tiểu thiếp, này cũng thể hủy hoại .”
Cơn giận của Đại phu nhân vẫn không nguôi, bà đưa vào : “Tháng này ngươi đã mời đại ba lần rồi. Ngươi ham nhau như vậy thì đểvi_pham_ban_quyen bị chứ? bị thương ở chân, chỉ riêng khámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho đại phuvi_pham_ban_quyen đã tốn cả trăm . Lần trước nữa thì trật khớp tay, dùng thuốc tốt nuôi dưỡng nửa tháng cũng tiêu tốn trăm lượngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Giờ đến cái mặt bị , nếu cái mặt này ngươi không muốn lạileech_txt_ngu sẹo thì phải phải dùng Ngưng Chỉ Ngọc Đoạn Cao sao? Thuốc giá nhiêu chẳng lẽ không ? lọ là ngàn vàng đấy.”
Tô Dung vẻ hổ thẹn: “Của hồi môn người bị cho con”
Đại phu nhân tức hơn: “Củaleech_txt_ngu hồi môn ta chuẩn bị ngươi đã bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngươi phá sạch một nửa rồi, giờ còn mặt mũi nào nhắc đến?”
Tô Dung nhỏ nói: “Con có độc lên kiệubot_an_cap hoa.”
Đại phu nhân suýt chút nữa thì tức chếtleech_txt_ngu: “Đơn độc lên là chuyện chưa từng có tiền lệ, ngươi muốn để cả phủ Thái thú và tavi_pham_ban_quyen bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người ta cười chết sao? Ngươibot_an_cap cút đi cho !”
Tô Dungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng yên không nhúc nhích: “Mẫu , mặt của con nhất định phải .”
tức giận trừng mắt nhìn nàng: “Người đâu, lôi nó xuống cho ta!”
Dung quay người, nhìn đám nha hoàn bà tửbot_an_cap đang định cửa. Nàng chỉ cần nhìn một , đám hoàn bà tử đềuvi_pham_ban_quyen không tự chủ được màvi_pham_ban_quyen lùi lại một bước, không ai dámvi_pham_ban_quyen tiến lên.
Thất tiểu thư nhau không màng mạng sống, kể là ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chỉ giận nàng là nàng ra đấm . Từ lúc ba năm chânleech_txt_ngu ngắn ngủn cho nay sắp tuổi cập kê, coi như là đánh nhau nhỏ đến lớn. Hơn nữa càng đánh càng lợi hại, ngay cả công tử của phủ Đô úy sáng nay cũng bị nàng đánh cho một trận. Nàng bị thương ở là thật, nhưng vị công tử phủ Đô úy kiabot_an_cap sắp bị đánh thành đầu heo, coi như hủy dung rồi. Trong phủ này không ai chọc vào nàngbot_an_cap, đám hạ nhân bọn họ lại càng khôngvi_pham_ban_quyen dám.
Mệnh lệnh của Đại phu nhân cũng không uy lực bằng một ánh mắt Thất tiểu thưbot_an_cap, bọn họ khúm núm dám tiến lênleech_txt_ngu lôi nàng đi.
Đại phu nhân tuy đã với cảnh tượng này nhưng vẫn tức đến cả ngực, run rẩy vào Tô : “Ngươivi_pham_ban_quyen chọc ta đi! Có phải ngươi muốn ta tức thì ngươi mới vui lòng không?”
“Làm sao có thể chứ?” Tôvi_pham_ban_quyen Dung quayvi_pham_ban_quyen người lại, lắc đầu, nói: “Mẫu thân, người nhất định phải sống lâu trăm tuổi. Nếu không phải nổi tiếng hại, đến cả phu nhân Đô úy cũng phải sợ người, không dám đến cửa tính , thì con cũng không dám đánh côngbot_an_cap tử phủ Đô úy đâu.”
Đại phu nhân suýt chút nữa thì ngất xỉu vì tức.
“Mẫu thân, mời đại phu đi, dùngleech_txt_ngu hồi của . Sau xem mặt cho con cũng bắt mạch cho người luôn, con thấy dạo này tu dưỡng của người hơi kém, tính khí cũng nóng nảy, chẳng còn công phu dưỡng như trước kia nữabot_an_cap.” Tô Dung ngồi xuống, lúc này đây đã trở thành sân nhà của nàngvi_pham_ban_quyen, nàngleech_txt_ngu ra lệnh ra phía cửa: “Còn mau mời đại phu, đại giỏi nhất của Hồi Xuân Đường ấy, bảo ông mangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lọ Ngưng Chỉ Ngọc Đoạn Cao.”
Đám nha hoàn bà tử ngoài loạt nhìn về phía Đại phu nhân.
Đại phu nhân ôm ngựcbot_an_cap, mặt đen lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lâu sau mớileech_txt_ngu phẫn nộ thốt ra một chữ: “Cút!”
Đám nha bà tử lập động, đồng loạt lui , có người tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốc ra khỏi phủ, chạy đến Hồi Xuân Đường.
Dung hài lòng, nở nụleech_txt_ngu cười, tay lấy Đại phu nhân: “Mẫu thân bớt , Châu cái tên khốn kiếp đó dám con, con không chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn chútbot_an_cap màu sắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để nhìn thì hắn lại tưởng người của phủleech_txt_ngu Thái chúng ta dễ bắt nạt.”
Đại phu nhân gạt tay nàng : “Những năm qua ngươi đánh bao nhiêuleech_txt_ngu rồi? phải đi khắp nơi dẹp rắc rối cho ngươi, bỏ tiền ra tiêu tai, tìm cách bít miệng người ta mới được danh tiếng hiện cho ngươi. ngươi chọc ai khôngleech_txt_ngu chọc, lại đi chọc vào Trần Châu. Phủ Đô úy phụ của họ Trần, lại là nhánh phụ từ đại gia ở kinh . rồi thì làm sao được chuyện không đến kinh thành? Ta đã nóileech_txt_ngu với ngươi bao nhiêu lần rồi, danh tiếng của nữ nhi là quan trọng nhất, mà cứ không nghe. Phủ Hộ Công là gia thế gì? nghĩ họ nghe thấy thanh rằng có một người phụ ngày gây chuyện đánh nhau, liệu họ có muốn nữa khôngbot_an_cap?”
thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bên ngoài chẳng phải đồn ầm lên rồi sao, nói Chu tiểu công và tiểu vương gia phủ Thụy An Vương vì giànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phụ nữ mà đánh nhau sứt đầu mẻ trán? Bản thân nhà họ cũng có kẻvi_pham_ban_quyen thích gây , lấy tư cách gì mà chê con?” Tô Dung rất tự hào, không coi là chuyện lớn: “Hơn nữa, con thấy cuộc hôn nhân này sớm muộn gì cũng hỏng, người đừng có nằm mơ trèo cao nữa, ta không nổi đâu.”
Đại phu nhân: “”
Lời nói có vẻ tự biết lượngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sứcvi_pham_ban_quyen mình này thực sự khiến nghẹn lòng.
Bà hiện rõ mặt hận sắt không thành thép: “Cái mặt của ngươivi_pham_ban_quyen, thật đúng là phí hoài gương mặt này!”
Bà bực dọc giáo huấn Tô : “Trân Quý phi đang được sủng ái nhất hiện nay, người ta dựa vào chính là một gương mặt. Ngươi đã yêuvi_pham_ban_quyen quý gương của mình như vậybot_an_cap, sao không biết dùng nó để trèo cao? Nếu ngươi trèo lên được, nhà chúng ta còn cần phải chui rúc ở cái nơi bé rách nát như Giang Ninh này sao?”
Dung ngoáy , thở dài: “Trân Quý phi không con không cái, dưới ái tột cùng đó chắc cũng đáng thương ?”
Đại phu nhân bịt miệng nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : “Ngươi muốn chết à, sao cái gì dám nói ? Ngậm miệng lạivi_pham_ban_quyen cho . Cònbot_an_cap nói lời này nữa là đánh chết ngươi.”
Bà quay đầu nhìn mấy người với ánh mắt sắc lẹm: “Quên hết những lờivi_pham_ban_quyen nó vừa nói , nghe rõ chưa? Nếu có ai truyền ngoài, ta sẽ đánh chết kẻ đó trước.”
Mấy chị em khác đều đồng loạt đầu một : “Nữ nhi ghi nhớ, đã quên rồivi_pham_ban_quyen ạ.”
Không phải họ không biểu cảm xúc, mà thực sự là năm , em út này họ đã những lời như vậy quá nhiều rồi, lần nào Đại nhân cũng cáo bắt bọn họ quên đi.
Đại nhân buông tay ra. Trân Quý phi cẩm y ngọc thực, gấm , sủng ái đầu hậu cung, hô mưa gọi gió, mà Quý phi đáng thương, đúng là không biết trời cao dày là gì. Lồngbot_an_cap ngực bàbot_an_cap đau thắt lại, bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ghét bỏ đẩy Tô Dung ra: “Cút mộtbot_an_cap bên.”
Đại phu của Hồi Xuân Đường rất nhanh. ta vốn dĩ đã quá đường lối lại trong phủ thú, thêm phần biết chắc chắn sẽ có bạc để kiếm, nên chạy còn hơn thỏbot_an_cap.
khi chẩn trị xong cho Tô Dung, ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta cười hì hì lấy ra một cao Ngưng Chỉ Ngọc Đoạn, cung kính dâng lên: Thất tiểu thư, đợi vết thương kết là có thểleech_txt_ngu dùng cao này rồi, đảm bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lọ là sẽ không để lại sẹo.
Tô Dung : Bắt mạch cho mẹ taleech_txt_ngu .
Đại phunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân đanh mặt lại: Ta không cần.
Tô Dung không nói lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào, chỉ mạnh bạo cánh tay của Đại nhân , hiệu cho đạivi_pham_ban_quyen phu tiến .
Đại phuleech_txt_ngu cười hìleech_txt_ngu hì bước tới, sau khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt mạch liền : Phu nhân không có vấn đềvi_pham_ban_quyen gì lớn, chỉ là hơi bị nóng trong, lão phu sẽ kê một phương thuốc thanh nhiệt, phu nhân uống hai là khỏi.
Đại phu nhân rút tay lại.
Dung gật đầu: Vậy thì kê đơn đi!
Thế là, đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra gian để kê đơn thuốc.
Tô Dung đi theo, đứng bên cạnh hỏi: Có phải ông vừa từ chỗ Đô úy Trần Châu về không? hắn thếvi_pham_ban_quyen nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
bút của đại phu lại, chép miệng: Cái , vết Trầnleech_txt_ngu côngbot_an_cap tử rất nghiêm trọng, lão phu đã cho hẳn ba lọ cao Chỉ Ngọc Đoạnbot_an_cap.
Tô Dung vui vẻ: Ừm, thêm thu nhập ông rồi.
Đại phu rất hiểu chuyện, hạ thấp giọng nói: Thất thư yên tâm, chuyện đã hứa với người, lão phu nhất địnhvi_pham_ban_quyen được.
Tô Dung hài lòng, cầm lấy lọnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cao, dẫn theobot_an_cap Nguyệt Loan thong rời đi.
Đại phu để lại đơn , hở đến phòng toán thanh toán tiền, sau đó vui mừngvi_pham_ban_quyen khôn xiếtvi_pham_ban_quyen ôm túileech_txt_ngu đi ra khỏi phủ Tháibot_an_cap thú.
Đại phu nhân xót tiền: Cái phá gia chi tử này, nó tự chà đạp bản thân mình thì đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nếu còn không đi sớm, muộn gì cái nhà này cũng bị phá chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sạch báchleech_txt_ngu.
Mấy vị tiểuvi_pham_ban_quyen thư khác đều đã chết lặng.
Tam tiểu thư tiếng: Mẫu thân, thay vì người nghĩ đếnbot_an_cap việc gả Thất muội đi, chi bằng hãy gả chúng đi trước . Chúng con chỉ sợvi_pham_ban_quyen đến mình chồng, ngay cảvi_pham_ban_quyen một đồ cưới cũng gom nổi nữa.
Tứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiểu thư phụ : Phải đó mẫuvi_pham_ban_quyen , chúng con chẳng mong dựa vào Thất muội để trèo cao nữa đâu. Cứ đà , ngộ nhỡ nó khôngleech_txt_ngu gả đi được, chúng con kẹt lại taybot_an_cap người mất.
Đại phu nhân vừa đau vừa đau đầu: Ôi, còn nữa lễ cập kê, ta viết thư hỏi xem phủ Hộ Công có hoạch gì. phủ Hộ Quốc Công hủy hôn, thì thật sự chẳng trông mong gì được vào nó nữa. Ai mà biết cái vị Chu tiểu công tử kia cũng lại là hạng thế.
Bà an ủi mấy người con: Hộ Quốc Công uynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tín nhất, lão Quốc công hiện giờ chắc là đến mức bội ước đâu. Chỉ cần phủ Hộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quốc Công thừa nhận hôn sự này, thì hôn của các con cũng sẽ nhờ đó mà lên hương.
Mẫu thân, chúng ta vẫn luôn ở Giang Ninh, nếu theo địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự của người là đều chen chân vào kinh thành, liệu chúng con có làm được không? tiểu thư lắng bất an.
Saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại không được? Nhữngbot_an_cap năm qua bạc đổ vào người các con, mời thầy dạybot_an_cap dỗ, học cầm kỳ thi họa, lẽ đều là học uổng phí sao? con yên tâm, quy củ của các so các tiểu khuê các kinh thành cũng cạnh .
Bà căm giận: Chỉ có con tiểu Thất, ngoàivi_pham_ban_quyen mặt có thể đem ra khoe chút đỉnh thì thứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn lạileech_txt_ngu đều học hành bát . Ta tốn nhiều nhất là vào người nó.
Vạn nhất Quốc Công hủy hôn thì sao? Nhị thư hỏi.
Chuyện này Đại phu bị hỏi bí, không trước được.
hạ quyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : Các con nămbot_an_cap nay người lớn nhất mới mười bảy, nửa năm vẫn có thể chờ được. Dù tiểu Thất không nhờ vả được gì, thì còn trông cậy vào ca ca con, thuvi_pham_ban_quyen nay nó đi thi, nếu đỗ cao, các cũng sẽ được thơmvi_pham_ban_quyen lây, ngưỡng cửa chọn rể sẽ cao lên bậc.
Mấy conbot_an_cap gái loạt gật đầu, trên cuối lộ ra chút cười: Vẫn là ca ca đáng tin cậy nhất.
Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân lấy lá thư bên cạnh, chỉ vào nội dung bên trong, giận không chịu nổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Các con xem Hành Tắc xem, mỗi thư chỉ có trang giấy, hết trang là nói tiểu Thất. lúcleech_txt_ngu nãy nóvi_pham_ban_quyen đến đây, cả một câu cũng không thèm hỏi xem Hành Tắc viết những .
Bà gọi một người đến: Vương má, đem bức nhà này cho tiểuleech_txt_ngu Thất, bảo nó đọc xong thì thư trả lời cho Tắc. Cái đồ hỗn xược, uổngleech_txt_ngu ca ca nó đến cả cũng không nhớleech_txt_ngu mong, chỉ mỗi , để ta xem nó có mặtbot_an_cap mũi nào mà nhắc đến chuyện nó lại vừa gây họa không.
Vương lệnh, thưbot_an_cap nhà của đại thiếuvi_pham_ban_quyen vội vàng đi tìm Tôleech_txt_ngu Dung.
Tô đạivi_pham_ban_quyen nhân tuy là quan thủ một quậnleech_txt_ngu, Ninh lại rất trù phú, nhưng đại nhân là mộtleech_txt_ngu kẻ cương trực đến kỳ quặc, không vơ vét , chỉ dựa vàobot_an_cap lộc và chút ít sản nghiệp tổ tiên để lại đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miễn trì thể diện. Một người cương như vậy, lẽ ra không nên có khuyết điểm gì, nhưng Tô đại nhân thật sự có, đó là ôngleech_txt_ngu ta hiếu sắc.
Vì vậy, gia sản ít ỏi đó đều đưa phụ nữ vào hậu cả rồi.
ra hậu viện phủ Thái thú ở đầy nữ. phụ nữ sân , sinh đứa con gáibot_an_cap lại thêm , cứ cho khi Tô Dung đời thì chẳng còn sânvi_pham_ban_quyen nào để nữa. Tô Dung có thể ở cùng mình, nhưng mẹ nàng đã mất khi nàng mới bảy tuổi, và Nguyệt Loan đã ở lại viện củavi_pham_ban_quyen mẹ thêm mộtvi_pham_ban_quyen thángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Mộtbot_an_cap ngày sau đó một tháng, Tô Dung sau khi đánh nhau với người ta thì quá mệt mỏi, sơ làm đổ chân nến. Ngàyleech_txt_ngu hôm đó gió lớn, lại là ban đêm, sổ không đóngvi_pham_ban_quyen, gió lùa vào khiến căn phòng lập tức bốc . Loan và nàng đều không đủ sức dập lửa, chỉ đủ chạy ra . Đến khi khỏi viện , quay đầu nhìn lại thì cả căn nhà đã chìm trong biển .
Tô đại nhân vốn rất yêu thương Thất di nương, chứng kiến và mọi vật dụng lúc sinh của ái đềuvi_pham_ban_quyen bịleech_txt_ngu thiêu rụi, hỏa không kịp, không còn mảnh ngóivi_pham_ban_quyen nào, ông ta nhất thời không chịu mà ngất .
Viện củavi_pham_ban_quyen Thất di nương vốn là nơi tinh xảo , mọi đồ dùng đều là hạng thượng phẩm. Một mồi lửa này thiêu sạch , tổn thất bao nhiêu tiền của?
Đại phu nhân cùng tức giận, trong cơn thịnh nộ đã đuổi Tô Dung đến một viện nhỏ hoang không ai ởbot_an_cap góc đông bắc.
Về Tô đại nhân mấy lần muốn chi tiền xây dựng lại viện cho Thất di nương, nhưng đều vì gáileech_txt_ngu đánh nhau tiêu tốn quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều , không bạc, nên lần nào cũng bùi ngùi thôi định.
Tô Dung lại thấy viện nhỏ rách nát rất tốt, cách xa viện chính vàvi_pham_ban_quyen cácbot_an_cap viện khác, tiện nàng leo tường ngoài, không cần lúc nào cũng phải chui lỗ , cũng rất hay, thế là nàng ở lỳ đó suốt nhiêu năm.
Nhưng người ngoài biết nội tình, đều nói phu nhân đố kỵ với Thất di nươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúcleech_txt_ngu còn sống được sủng ái, nên saubot_an_cap khi Thất di nương mất, Đại phu nhân đối xử tốt vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con của các di nương khác, duy đối với Tô Dungbot_an_cap là khắc nghiệt vô . Khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho ăn ngon mặc đã đành, còn đánh liên miên, phạt quỳ từ đường kinh thư là chuyện thường tình, nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở mãi trong rách cũng điều dễ hiểu.
Vương má nhỏ, mỗi lần tới đây bà lại nhớ Hươngvi_pham_ban_quyen Thất nương từng ở, đó quả thựcleech_txt_ngu là một ngôi nhà vàng ngọc ngà ấm áp lụa là, vậy mà lại bị hủy hoại, cũng trách Đại phu nhân mắng Thất tiểu thư là nghiệt chướng.
Loan nghe thấy tiếngleech_txt_ngu bước chânleech_txt_ngu, thò đầu ra ngoài nhìn, lớn tiếng nói: Tiểuleech_txt_ngu thư, Vương má tới rồi.
Dung đang dùng đá mài để mài chủy thủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nghe vậy lập cất đá mài và chủy thủ đi, động tác nhanh nhẹn nằm lại giường, nhắm mắt rên rỉ than đau đầu.
Vương má là người từng trải, chắc chắn có chuyện gì đó thể người khác thấy, nếu không Nguyệtvi_pham_ban_quyen Loan đã chẳng lộ ra vẻ mặt chột dạ thếleech_txt_ngu. Bà cũng thật lời, Thất tiểu thư ngang ngược thìvi_pham_ban_quyen ngangbot_an_cap ngược thật, nhưng kẻ lanh quỷ quái, vậy mà nha hoàn bên cạnh lại cứ như con , chẳng chút nhanhvi_pham_ban_quyen nhạy nào.
Cùng ăn loại gạo lớn lên, khoảng cách lại xa đến vậy cơ chứ!
Bà bước vào phòng trong, đi giường, cung kính giao thư của Tô Hành Tắc cho Tô Dung: Thất thư, đây là thư đại thiếu , phu nhân bảo tới cho xem, rằng lần nàybot_an_cap thư hồi đáp sẽ do người .
Tô Dung lập tức mở mắt, vẻ mặt kinh ngạc: Mọibot_an_cap khi thư nhà chẳng phải đều doleech_txt_ngu mẫu thân hồi đáp sao?
vì mỗi lần thư , ba trang giấy hết hai trang nói về người rồi. Phu nhân xem qua một lượt thì rất giận, nói dù sao thiếu gia cũng chẳng nhớ mong gì bà ấy, chỉ nhớ mỗi người, nên bức thư này lý ra phải do hồi đáp.
Dung:
Nàngvi_pham_ban_quyen thà rằng Tô Hành Tắc đừng nhớ mong nàng thì hơn.
Nàng nhận lấy bức thư, tưởng rằng sẽ lại thấy trang giấy toàn là lời cảnh khắc rằng không được đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhauvi_pham_ban_quyen gây , không được bắt chị em, không được làm cha mẹ giận. Những lời đó nàng đã đến rồi, không bức thư lần lại , mọi việc đều được viết rất chi tiết, lời lẽ dịu dàng, là những lời quan tâm lo lắng cho .
Chỉ đến cuối thư nhắc tới câu, nàng sắp đếnleech_txt_ngu lễ cập kê rồi, huynh ấy sẽ trở về vào ngày đó.
Tô Dung xem thư, thắc mắc: Đại ca phải là bị va đập vào đầu đấy chứ?
Vương má nghĩ, người bị va đập đầu là ngườibot_an_cap đúng.
Tô Dung đọc bức thư một lần nữa, Tô Hành Tắc nói huynhvi_pham_ban_quyen ấy mọi chuyện đều , nghĩa không có chuyện gì xảy ra cả. Nhưng dịu dàng đột ngột này thật khiến nàng có chút không . Nàngvi_pham_ban_quyen thư trả lại cho Vương : nhau đauleech_txt_ngu tay rồi, không viết trả lờivi_pham_ban_quyen được, bà về đi, bảo mẫu thân viết. Cứ nói với đại ca rằng chỉ là mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lễ cập kê thôi, huynh ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lặn lội đường xa trở về làmleech_txt_ngu gì? tỷ cũng sàn sàn tuổi ta, năm nay đã ba bốn người làm cập kê rồi mà cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy huynhbot_an_cap ấy . Bảo huynh ấy loleech_txt_ngu mà học hành cho tốtvi_pham_ban_quyen, ta sự đặc biệt , khoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cử mùa thu tới, cả nhàleech_txt_ngu mình còn đang trông chờ huynh ấy sáng đấy.
Ngụ là, về nữa, ta không muốn gặp huynh.
má:
Bà ho một tiếng, đứngleech_txt_ngu im nhúc nhíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, khóeleech_txt_ngu mắt liếc qua đầu của nàng: Thấtleech_txt_ngu tiểu thư, chủyvi_pham_ban_quyen thủ và đá màinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngườivi_pham_ban_quyen chưa giấu kỹ kìa. Lúc nãy trước khi lão nô bước vào, chẳng phải người vẫn còn sức để màileech_txt_ngu chủy thủ đó sao?
Ngụ ý là, dùng chân để mài? Mài chủy thủ có sức, viết thư chắc chắn cũng phải có .
Tô Dung:
Nàng nghiêng đầu nhìn , quả nhiên bên cạnh gối lộleech_txt_ngu ra chuôi chủy thủ và mộtleech_txt_ngu cạnh của đá . Chắc là lúc nàng kinh ngạc, động tác quá mạnh nên va phải cái gì đó làm nó lộ ra.
Cả phủ ai cũng sợ nàng, duy chỉleech_txt_ngu có Vương má này là vú nuôi của Tô Hành Tắc nên chẳngleech_txt_ngu sợ nàng chút .
Nàng thầm mắng nhiếc trong , chậm chạp xuống giường, lớn giọng : Nguyệt Loan, mài mực!
Nguyệt Loan nhanh nhẹn tìm ra giấy hồng, nhẹn một cây bút lông nhỏ. Đại thiếu gia rấtbot_an_cap cầu kỳ, viết phải dùng loại giấy hoa lannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thượng hạng, đây loại giấy huynh ấy đặc biệt gửi tới trướcleech_txt_ngu đi, còn mới nguyênvi_pham_ban_quyen, chưa từng dùng .
Tô Dung cầm bút, một hàng tiểu khải kiểu Trâm hiện trên thưvi_pham_ban_quyen khiến Vương má nhìn màvi_pham_ban_quyen vô cùng hài lòng. Dù nét chữ này cũng là đích thân đại gia dạy bảo, bấtbot_an_cap viết những lời bát nháo gì, nhưng nétvi_pham_ban_quyen chữ này, đại thiếu gia nhất định sẽ hài lòng.
xong bức thư cho Tô Hành Tắc, Tô Dung gần như mất cái mạng, còn mệt cả đánh với người ta một trận.
Lúc Vương bị , thấy vẻ mặt mệt mỏi của Tô Dung đang nằm giường, chỉ làbot_an_cap viết một bức thư thôi mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ như đi khuân gạch cả vậy, bà không cảm thán: “Thất tiểu thư, đoản kiếm là khí, con đầu chơi thứ này từ bao giờ vậy? Nếu để phu nhân biết
“Vương má đừng nói với bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy, chẳng bà ấy sẽ không biết sao?” Tô Dung ngồi dậy, chắp tay điệu bộ cầu : “Con dùng nó để phòng thân, hù dọa người thôi, nếu không con trói gà không chặt không, nếu không con taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không tấc sắt đi đánh nhau với người ta thì dễ thiệt lắm.”
“Với thân thủ của con mà còn sợ chịu thiệt sao? Namleech_txt_ngu tử bình thườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ba năm người cũng không đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại một con. tưởng lão biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bên cạnh Trần công tử thường có năm banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hộ vệ theo, trong tình cảnh đó mà con vẫn thể đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn ra nông ấy, con thấy lời mình nói cóbot_an_cap sức thuyết phục ?” Vương má bày ra vẻ mặt “con đừng hòng lừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta”.
Tô Dung tay trán mình: “Nhưng con cũngbot_an_cap bị thương rồi đây này.”
Nàng lấy ra thanh đoản kiếm được mài sáng loáng: “Có thứ này rồi, chỉ cầnvi_pham_ban_quyen con rút nó ra, nào nhát gan, cóleech_txt_ngu gan ănleech_txt_ngu vụngvi_pham_ban_quyen chịu đòn thì đốbot_an_cap kẻ đó dám trêu vào con nữa?”
Vương má đầu: “ này thì đúng, nhưng con phải cẩn khi dùng, tuyệt đối không dùng đâm người. Lão dù là Thái thú thượng tôn phápbot_an_cap luật.”
“Con biết .” Dungbot_an_cap gật đầu, ra hiệu bảo bà mau đi: “Con không bừa bãi đâu.”
Vương má còn muốnbot_an_cap giáo huấn thêm vài câu, nhưngleech_txt_ngu ràngleech_txt_ngu vị tông đã hết kiên nhẫn, bà chỉ đành cạn lời mà rời đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nguyệt Vương má xong đóng cửa lại, ghé sát vào Tô Dungleech_txt_ngu: “Tiểu thư, người làm gì có bạc mà đoản kiếmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thanh kiếm trông rất đắt tiền, người lấy ở đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra vậy?”
“Mấy hôm trước cứu một người, hắn đưa cho để báo đáp.”
“Người nào ạ?”
công tử của đệ quý nào đó! Nhìn không giống người phương, mà giống người kinh thành hơn.”
“Người kinh thành ạ? Tên là ? Người cứu hắn như thế nào?”
“Chẳng hỏi. Hắn người taleech_txt_ngu truy , ta tình cờ đang ở sau núi chỗ miếu Thành Hoàng lưới bắt cá, thấy hắn bị đuổi theo quá, ta liền dùng lưới luôn haileech_txt_ngu kẻ truy sát kia lại. Vịbot_an_cap huynh đệ kia dứt khoát, cơ hội quay lại, mỗi ngườileech_txt_ngu một kiếm, giết sạch cả hai.”
Nguyệt Loan kinh , vội bịt miệng: “Giết người ạ?”
Tô Dung gật đầu: “Ừm, giết rồi.”
“Thế thế còn những người bị giết thì sao?”
“Ném xuống sông trôi theobot_an_cap nước rồi.”
Nguyệt Loan vẻ mặtbot_an_cap sợ : “Người đó dữ như vậy, có có giết tiểu thư không?”
“Ta là ân nhân cứu mạng của , hắn giết ta làm gì?” Tô Dung bày ra vẻ mặt khó hiểu: “Hắn hỏi ta báo đáp gì, ta thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thanhvi_pham_ban_quyen đoản kiếm bên hông hắn rất tốt nên đòi cái này.”
“Đây đây là vật của kẻbot_an_cap giết người, sao sao có lấy đượcleech_txt_ngu? Vạn nhất quan phủ phát hiện ra xác chết, tra đầu tiểu thư thì phải làm sao?” Nguyệt cảm tiểu thư nhà mình lại gây họa rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mà lầnleech_txt_ngu này tận chứng kiến hiện giết người, tai họa này có vẻ hơi lớn.
Tô Dung chẳng để tâm: “Mỗi năm chuyện giết người phi nhiều vô kểvi_pham_ban_quyen, chỉ riêng thư phòngvi_pham_ban_quyen của phụ thân đã chất đống một chồng án không đầu rồi. Nước núi miếu Thành Hoàng thôngbot_an_cap ra sông Tùng , trong vòng trăm dặm bãi cạn, đợileech_txt_ngu qua trăm dặm đến Tùng Lâm diện lớnvi_pham_ban_quyen , có khi trôi đến mấy huyện lân cận, lúc bị nha môn đưa vào hồ , biết đâuvi_pham_ban_quyen là một vụ án không đuôi nữa thôi.”
Nguyệt Loan: “”
Có một vị tiểu thưvi_pham_ban_quyen như thế này, cảm thấy ngày ở bên cạnh hầu đều là một thử .
hỏi: “ thế người đó đâu rồi ạ?”
“Đi rồi.”
Nguyệt Loan hỏi: “Là rời khỏi Giang Ninh rồi sao?”
“Không biết.” Tô Dung nghịch đoản kiếm: “Hắn muốn đi đâu thì đi, thanh đoản kiếm đưa cho ta là được.”
Nguyệt Loan thấy mệt lòng.
Vương má đem thưvi_pham_ban_quyen về cho nhân xem. Đại nhân nhìn bứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thưvi_pham_ban_quyen viết lộn xộn, không đầu không cuối, cứ như viết đủleech_txt_ngu chữ, ngay cả chó vàng A nuôi trong nhà chiếm mấy câu, bà nhìn mà đau cả mắt: “Cái thứ này viết cái gì không biết! Con không biết viết về bản thân sao?”
Nào là phụ thân không biết nhân đi công vụ mà chạy đi đâu phong lưu lạc rồi; nào là mẫu thân dạo tính hơi lớn, cực kỳ hay nổi giận; nào là Đại mình thành gái già không gảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được; nào là Nhị tỷ kém Đại tỷ hai tháng đang hận gảbot_an_cap; nào là Tam tỷ quá kiệt, hỏi một cây trâm sắc một chútvi_pham_ban_quyen cũng cho; nào là Tứ tỷ thấy con tránh , chẳng phải hai lượng chưa trả sao; nào là Ngũ tỷ lén lút đọc “Uyên Ươngleech_txt_ngu Truyện”; nào tỳ nữ củavi_pham_ban_quyen tỷ mắt đến tiểu sai dịch trong ; nào con mèo béo ngươi nuôi lại tăng cân rồi, con bế không nổi nữa; nào là con rách A Hoa, mỗi lần con mua gà nướngleech_txt_ngu về nóvi_pham_ban_quyen là đứa thính mũi nhất chạy đến vẫy với conleech_txt_ngu, rõ ràng cho nó ăn xương gà mà ban còn sủa trước cửa làm con ngủ , vân vân.
Viết một đống thứ vô dụng, cuối cùng cũng nhắc đến chuyện đánh nhau họa, chỉ viết một câu đừng có về, không được Trạng uổng công số bạc hắn tốn nghiên mực sách vở bao đènbot_an_cap sách.
Đại phunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân chẳng buồn giận , mắng: “Những qua, số bạc Hành Tắc tiêu vào việc học hành còn chẳng bằng số bạc nó đánh nhau bị thương rồi phải đền .”
Vương má cười: “Hay là phu lại một thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồi âm? cho công tử?”
“Không viết nữa. Trong vòng một tháng hắnbot_an_cap chắc sẽ về. Lễ cập kê của khác hắn có thểvi_pham_ban_quyen không quan , nhưng cập kê Tiểu thất, hắn thể vắng .” Đại nhânleech_txt_ngu nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt không được lắm: “Ta sẽ gửi một chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hộ , xemleech_txt_ngu hôn ước còn tính không? Tiểu thất nhà chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta sắp bot_an_cap , nếu còn tính cứ theo ước hành, nếu tính”
phía sau bà không nói tiếp.
hiểu ý chưa nói hếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Đại phuvi_pham_ban_quyen nhân, trong lòng thở dài: “Vậy hai bức cùng đi nhé?”
phunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gật đầu, đứng dậyvi_pham_ban_quyen, cân hạ bút viết một bức thư cho lão Hộleech_txt_ngu quốc công phủ Hộ quốc , dùng sáp niêm phong lại, hỏibot_an_cap Vương mánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Bức thư gửi đến thành này chuyện trọng, nên trạm dịch, hay là phái một ngườivi_pham_ban_quyen đáng đích thân một chuyến. nói xem nên phái ai?”
Vương má suy nghĩ một lát: “ Lý Viêm, con của Lý quản gia nhé? Thằng bé đó làm việc chu lại tỉ mỉ, rất giống gia.”
Đạibot_an_cap phu gật đầubot_an_cap: “Được, vậy phái nó đi.”
Bà sai người Lý Viêm đến, giao thư cho hắn và dặn dò một phen.
Lý Viêm trịnh trọng hứa: “Phu nhân yên tâm, tiểu nhân nhất định đưa bức nàyvi_pham_ban_quyen đến tận tay lão Hộ quốc côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cách thuận .”
Đại phu nhân gật đầu, bà vẫn rất yên tâm về Lý Viêm, xua tay bảo hắn chóng khởi hành.
Sau khi Lýleech_txt_ngu lui xuống, Đại phunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân suy nghĩ một chút rồi lại dặn Vương má: “Nửa tháng , ngươi hãy giữ chặt Tiểu thất trong thương cho tốt. Nửa tháng sau, phủ Hộ quốc công chắc sẽ có tin tức, vạn nhất phủ Hộ quốc công giữ lời hứa, phái đến chuyện hôn sự, vết thương trán nó mà chưa lànhleech_txt_ngu thì gặp người ta thế nào được? Lúc đó khó coi biết .”
gật : “ nhân yên tâm, lão nô nhất định sẽ trông coi Thất tiểu thư kỹbot_an_cap, nếu thật không được, hôm nay lão nô sẽ dọn đến tiểu viện luôn.”
Đại phu nhân thấy ý kiến nàyvi_pham_ban_quyen không tồi: “Được, ngươi qua đó ở cùng nónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi. May mà nó vẫn người để sợ, đây là sợ Hành Tắc, giờbot_an_cap ngươi, nếu không thì loạn lên rồi.”
Vương má cười: “Nói trắng ra thì tiểuleech_txt_ngu vẫn là sợ công tử, có công tử chống lưng, con bé mới chẳng sợ lão nô đâu.”
Đại nhân tâm trạng phức tạpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “ thì ích gì? Hành Tắc đâu thể ngàyleech_txt_ngu nào cũng nhìn chằm nó được.”
Bà thở dài: “Đúng nghiệt chướng!”
là trong ngày hôm đó, hai bức cùngvi_pham_ban_quyen được gửi đi, một bức hướng về học Vân Sơn, một bức gửi tới kinh thành.
Tối hôm đó, Vương má dọn đến tiểu Dung.
Tô Dung ngơ ngácleech_txt_ngu nhìn bà khuân đạc vào căn phòng của Nguyệt Loan: “Vương , bà làm gì vậy? Đến con làm khách sao?”
“Đúng vậy tiểu thư, phubot_an_cap nhân nói rồi, nửavi_pham_ban_quyen tháng tới lão nô sẽ sát con dưỡng thương, con không được đi đâu hết. Phu nhân đã người xây tường cao thước .”
Tô Dung giật giật khóe miệng: “Tường cứ xây cao mãi thế, nhỡvi_pham_ban_quyen ngày đó đổ xuống đè trúng người thì sao.”
“Con yên tâm, không đâu, đềuleech_txt_ngu dùng nềleech_txt_ngu giỏi nhất Ninhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình đấy, xây cao như tường cũng không đổ được.”
Tô Dung: “”
Nàng rất muốn nói , tường thành cũng thểvi_pham_ban_quyen trèo qua được, mẫu nàng cũng thơ quá .
Vương má của Tô Dung, dường như cũng nghĩ đến điều , nét mặt hơi lại, bất lực nói: “ ai có Đại phu nhân nhà mình chứ, trước mặt con chẳng có chút uy nào, đừng làm bà ấy giận nữa, vạn nhất giận quá sinh thì conleech_txt_ngu nóibot_an_cap thế nào công tử?”
Dung di di đế giày, lẩm bẩm: “Chuyện này cũng đâu thể trách con, ai mẫu thân phạt con quỳ từ đường thì Đại ca ngăn cản, ai bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân phạtvi_pham_ban_quyen con chép sách thì phụ thân ngăn cản, bảo lầnbot_an_cap đầu tiên con đánh người, mẫu thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại bảo đánh hay lắm, mấy thằng nhóc hư thân mất bắt bé gái thì nên đánh chứ.”
Vương má: “”
Phải, đều là lỗi của người khác hết.
Ai bảo lúc con còn như tạc bằng phấn bằng ngọc, đáng yêu đến thế chứ! Trắng trẻo mềm mại, như một viên bột nhỏ, ai màbot_an_cap cho được? phu nhân cũng chỉ làm bộ làm tịch thôi. Cũng lường trước được sau này mỗi năm con lại trưởng thành ra nông nỗi này, Đại phu nhân là hối hận xanh ruột rồi, lão gia hối không kịp, công tử chắc là vẫn ổn, dù sao trong mắt công tử, con có thế nào cũngvi_pham_ban_quyen tốt cả.
, không ra ngoài thì không ra ngoài vậy! Dù sao bên ngoài bây giờ cũng nóng chết đi được, mát mẻ bằng ở .” Tô nhanh chóngvi_pham_ban_quyen chấp nhận Vương má vào ở.
Nguyệt Loan mừng khôn xiết: “Vương má, tốt quá, có bà trông chừngleech_txt_ngu thư, sẽ không chạy ra ngoài nữa. Mỗi lần người rơi mìnhleech_txt_ngu em chạy ra ngoài, đều vô cùng, chỉ biết nóivi_pham_ban_quyen chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với thôi.”
Vương hừ tiếng: “Em A Hoa ăn đồ ăn Thất tiểu mang từ bên ngoài về, đều béo quay như nhau cả rồi.”
Nguyệt Loan hoảng hốt, mặt mình rồileech_txt_ngu sờ bụng nhỏ: “Em cũng không không béo như Hoa ?”
Nàng cùng lắm nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơi tròn một chút, cân nặng cũng chỉ hơn tiểu cân thôi ?
Vương má ra vẻ mặt “tự em ”, rồi xoay người nhanh nhẹn trải giường .
Nguyệt Loan bị ánh mắt của bà làm cho hoảng , vội vàng soileech_txt_ngu gương, sau quăng gương tìm Tô Dung: “Tiểu thư, có phải em béo như rồi không?”
Tô Dung nhìn khuôn mặtbot_an_cap tròn trịa của nàng: “Béovi_pham_ban_quyen có phúc.”
“Em không đâu.” Nguyệt Loan lắc : “Tiểu thư, em bao giờ ăn đồ người bên ngoài về nữa , người xấu quá, cố ý nuôi béo em và A Hoa làm đẹp mảnh mai như đào tơ của người.”
Tô Dung cạn lời: “ có đến mức đó không? Đồ ăn mang về cho các , ngoài cáleech_txt_ngu là tự ta quăng bắt, thì gà nướng với bánh ngọt không tiền sao?”
Nguyệt Loan gật : “Cũng đúng ạ”, nàng gõ gõ đầu, hỏi một câu thắc mắc: “Người cũng ănvi_pham_ban_quyen cùng tụi em, sao người chẳng béo lên chút nào?”
“Vì rèn luyện mỗibot_an_cap ngày.” Tô Dung lườm nàng một cái: “Ai bảo em và A Hoa lười chảy thây ra. Một đứa thì ôm quyển truyện đọc cả ngày, một con thìbot_an_cap nằm ườn cả ngày, đến chuột cũng buồn bắt.”
“A Hoa thì thôi đi, có bứt nó cũng lười giơ vuốt.” Nguyệt Loan mếu : “Giờ emleech_txt_ngu rèn luyện còn kịp không ạ?”
“Kịp , ngày em ăn ít một chút, chạy nhiều vào.” Tôleech_txt_ngu Dung nằm lại giường nghịch đoản : “Chạy khoảng năm là gầy ngay, kiểu mà gió thổi là bay ấy.”
Nguyệt Loanleech_txt_ngu: “”
Nàng cũng không hẳn là đâu.
Quận Giang Ninh cách kinh thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dặm, ngựa nhanh ngày là tới.
Lý Viêm, trai của quản gia Lý Phúc do má tiến cử, là một người đáng tin . Hắn làm hộ vệ ở phủ Thái thú Giang , thường xuyên ra ngoài nên kinh đầy mình. Suốt dọc đường Lý Viêm không gây chuyện gì, lợi vào được kinh . Hắn không tìm đến phủ Hộleech_txt_ngu mà chọn quán trọ trước, saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi tắm rửa chỉnh đốn xong xuôi mới tìm đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net các trà lâu tửu quán.
Đây cũng điều Đại phu nhân dặnbot_an_cap dò, bảo hắn trước tiên hãy nghe ngóng con người của tiểu công tử nhà Chu ởvi_pham_ban_quyen phủ Hộ Quốc Công.
Thực ra cũng chẳng cần thăm dò gì nhiều, mấy ngày nay khắp kinh đều đang truyền tai nhau chuyện Chu tử Chu Cố và tiểuvi_pham_ban_quyen vương giabot_an_cap An Vương phủ Tạ đánh nhau vỡ đầu sứt trán giữa đường để tranh giành một nữ nhân.
Nghe đâuleech_txt_ngu, nữ nhân Tần Loan, đích thứ nữ của cựu Ngựbot_an_cap sử trungleech_txt_ngu thừa Tần Nguyên vừa mới tội không lâu. Sau khi Tần Nguyên bị chém đầu, quyến thuộc nhà họ Tần bị sung làm nô tỳ. Tần Loan dung mạo xinh , tinh thông thơ từ ca phú, là tài nữ có tiếng ở kinh thành. Chu Cố và Tạ Lâm vốn đã đểvi_pham_ban_quyen mắt đến nàng từ sớm, mỹ nhân gặp nạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cả hai nhận được tin lập tức cướp về nhà mình.
Thế là hai người chạm trán ngay phố, chẳng chịu nhường , cứ thế mà đánh nhau một trận tơi bời.
Nghe lạileech_txt_ngu, Chu Cố đơn thương độc mã, một mình lại đámleech_txt_ngu hộ vệ của Thụy An Vương phủ, đánh cho chúng tan tác như hoa rơi nước chảy. Không những bản thân chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sứt mẻ miếng da nào, còn tẩn cho Tạ một trận, sau đó ngạo mạn cướp người đi, còn để lạileech_txt_ngu một câu: Sau này những gì hắn đã nhìn trúng, dù là người hay là vật, Tạ Lâm tốt nhất cút xa chút.
Lâm tức đến muốn chết nhưng chẳng làm gì được Chu Cố, chỉ đành bất lực nhân bị mang đi.
Nếu chuyện chỉ lại ở đó thì cũng chẳng gì đáng nói, cùng lắm chỉ là đoạn phong nguyệt của hai vị tử quyền quý làm trò cười cho lúc trà dư tửu hậu mà thôi.
Nhưng ngặt nỗileech_txt_ngu, chuyện vẫn chưa kết thúc. Chu Cố dẫn người về nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vừa đến cổng phủbot_an_cap Quốc Công quân côn đứng đợi sẵn. Thấy hắn về, lão gia tử chẳng nói chẳng rằng, lôi hắn ra cho một trước.
Đánh xong, Hộbot_an_cap Quốc Côngbot_an_cap cảnh hắn rằng hắn đã có hôn ước trên , nếu trước đại hôn mà dám dẫnvi_pham_ban_quyen nữ khác vào cửa thì ông sẽ đánh hắn. Lần này chỉ đánh cho bán chết là vì hắnbot_an_cap vẫn kịp đưa người vào phủ.
Lão Hộ Quốc Công chẳng cho Chu Cố cơ hội thanh minh, sai người hắn vào , rồi phất tay một cáileech_txt_ngu, hạ lệnh đưa Tần Loan đang sợ đến tái mặt cung, xinvi_pham_ban_quyen Bệ hạ làm chủ định nơi đibot_an_cap chốn ở nàng ta. Dù sao vì ta mà gây ra chuyện lớn thế này, Bệ hạ không thể không hỏi han đến.
Bệ đương nhiên nghe phong thanh, bụng khiển trách hai trẻ nghịch ngợm, nhưng một đứa đãbot_an_cap bị đứa kia đánh cho nhẹ, còn lại cũng chẳng hơn, bị đánh mất cái mạngbot_an_cap. Bệ hạ cũng còn gì để nói, chỉ nhắn nhủ Thụy Vương gia và Hộ Quốc Côngvi_pham_ban_quyen hãy dạy bảobot_an_cap con cháu cho tốt, giữa phố xá lại đi tranh giành nữ nhân rồi đánh nhau, ra cái thể nữa?
Thế là Bệ hạ giơ cao đánh chuyện này, cũng không trị tội Tần Loan mà sung nàng vào làm cung nữ, bảo rằng bên cạnh chưa có người hầu hạ, để Hoàng hậu nương nương dạy bảo một phen rồi đưa tới Đôngbot_an_cap Cungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hầu hạ Tháibot_an_cap tửbot_an_cap!
Thái tử là thân phận gì chứ? Thế là xong, hai vị công tử kia chẳng ai cần phải tranh giành nữa!
Kinh thành Giang Ninh dù sao cũng cách nhau ngàn dặm, đưa tin không mấy thuận tiện. Tin truyền Giang Ninh chỉ đoạn đầu, còn đoạn sau thì bị thất lạc.
Sau Lý Viêm hiểu rõ sự tình, hắn lại âm thầm nghe ngóng về tác phong hành sự và phẩm thường ngày Chu Cố.
người nói: “Chao ôi, Chu tiểu công tử ấy à, năm mười sáu, tướng mạo cực kỳ khôi ngô. Hắn mà phố thì các đại nương tiểu túc phụ đều nhìn chằm chằm. Giờ đường nét vẫn nảy nở hết, qua hai năm nữa trưởng thành hơn thì thật là không tưởngleech_txt_ngu tượng nổi.”
Người khác lại nói: “Ngươi hỏi về Chu sao? Hắn là công nhỏ nhất phủ Hộ Quốc , trênleech_txt_ngu có ba người anh trai. Sau khi Quốc Công phu sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn không lâu thì Quốcleech_txt_ngu Công đã tử trận sa trường, phu nhân đương nhiên là chiều chuộng hắn hếtvi_pham_ban_quyen mực. May màvi_pham_ban_quyen lão Hộ Quốc Công dỗ nghiêm khắc, bình thường hắn cũng không quá hống hách, dân lành, chỉ hay đùa nghịchvi_pham_ban_quyen với đám con em quan lại. Cũngleech_txt_ngu chưa nghe nói hắn ra nơi lầu xanh phấn bụi bao giờ, chỉ có sở thích đua ngựa khuya, ra vào thành tiếng vó vang rềnbot_an_cap khiến chúng ta chẳng nào yênbot_an_cap được.”
Lại có người bảo: “Chu tiểu công tử nghe nói từ nhỏ đã muốn đầu quân, nhưng Hộ Quốc không cho, bắt hắn phảibot_an_cap học Tứ Thư Ngũbot_an_cap Kinh, theo các hoàng tử vào Thượng Thư giảng. Hắc hắc, tiểubot_an_cap công tử hay lắm, lần cũng quậy phá tiên sinh trong , không kéo người ta đi vật thìbot_an_cap cũng giấy tuyên thành làm diều thả , khiến tiên sinh tức đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mức cáo trạng hắn làm loạn lớp . đó hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị hạ đuổileech_txt_ngu khỏi Thượng Thư , Đông làm độc cho Thái tử. thầy dạy của Thái tử đều rất nghiêm khắc, tử người đoan chính, không ai chơi cùng nên hắn mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịu quy củ hơnvi_pham_ban_quyen một chút.”
: “ đây thật sự chưa từng nói tiểu công tử có vị hôn thênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cũng chính từ hôm lão Hộ Quốc Công đánh Cố, mọi người mớileech_txt_ngu biết. Không biết là quý nữ cao môn nhà mới có thể xứng với tiểu côngleech_txt_ngu tử của phủ Hộ Quốc Công .”
“Phủvi_pham_ban_quyen Hộ Quốc Công kín , ái chà, chúng ta đều tò mò không cô nương có hôn ước từ nhỏ với Chu tiểu tử tiểu thư nhà ai?”
Người năm rốt khoa, chuyện Chu Cố làm đủ để người bàn khôngbot_an_cap ngớt. Hắn khá nổibot_an_cap danh ở kinh thành nhưng cũng không có tiếng ác gì đại đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ác.
là Lý Viêm đã chắc trong . Sau khi dò hỏi ngày lão Hộ Quốc , hắn đã tìm đến phủ Hộ Quốc Công.
Sau khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net báo danh , gã sai vặt kinh ngạc nhìn hắn lượt từ trên dưới rồi vội vàng đi bẩm . Không để hắn lâu, quản gia phủ Hộ Quốcvi_pham_ban_quyen đích thân ra hắn vào phủ.
thầm quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sát Hộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quốc Công, trong lòng thầm nghĩ thật oainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phong biết bao, có khi gấp mườileech_txt_ngu lần phủ Thái thú Giang Ninh ấyvi_pham_ban_quyen chứ, không hổ danh là phủ Quốc bậcvi_pham_ban_quyen nhất.
Lão Hộ Quốc Công gặp ở thư phòng. Lý dâng thư, lão Hộ Quốc Công đọc xong : “Thời gian trôi nhanh , hóa ra con đó sắp tuổi cập kê rồi.”
Ông nói: “Ngươi cứvi_pham_ban_quyen ở lại trong phủbot_an_cap nghỉ ngơi, để tính toán một phen rồi sẽ viết thư hồi cho phu nhân nhà .”
vâng dạ.
Lão Hộ Quốc Công lệnh quản gia sắp xếp chỗ ở cho Lýbot_an_cap Viêm, rồi saileech_txt_ngu người gọi Chu đến thư phòng.
Chu Cốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị lão Hộ Quốc Công rất nặng, phải trên giường suốt bảy ngày. May mà thân hình hắn vốn rắn rỏi, có thể xuống đi lại. Đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay đã tháng trôi qua, vết thương đã lành lặn gần hết.
Hắnbot_an_cap bị nhốt trong phủleech_txt_ngu suốt nửa tháng, hômbot_an_cap naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rốt cuộc không nhịnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được nữa, muốn ra ngoài chơi. Vừa đến ngựa dắt con quý của mình thì nghe thấy người hầu gọi bảo lão Quốc Công gia bảo hắn qua phòng.
Chu buông dây cương ngựa: “Nửa tháng nay có ra ngoài gây chuyện , tổ phụ tìm ta gì nữa đây?” Hắn vừa vừa lầm bầm: “Cả tuổi rồi, tóc cũng bạc rồi, sao cứ thích ta thế không ?”
hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân muốn rằng vì ngài là không khiến người nhất chứ, mấy vị công tử khác có ai quậy phánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như ngàivi_pham_ban_quyen . Theo lý mà nói, con cháu nhàvi_pham_ban_quyen võ tướng đúng là có nghịch ngợm hơn con cháu nhà , nhưng cái tính quậy của ngài quả thực quá mức rồi, từ nhỏ đến lớn gâyvi_pham_ban_quyen chuyện không bằng.
Chu Cố bước vào thư phòng lão Hộ Quốc Công, uể oải hành : “ phụ!”
Lão Hộ Quốc vừabot_an_cap thấyvi_pham_ban_quyen hắn đã bực mình, đưa chỉ mặt: “Ngươi xem ngươi kìa, đứng không ra , ngồi không , lười nhác như không có xương ấy, ravi_pham_ban_quyen thể . Ba anh trai của ngươi, aibot_an_cap nấyvi_pham_ban_quyen đều đoan chính mẫu mực, ngươi thì sao? càng hư hỏng, đồ con cháu bất , làm bại gia môn phủ Hộ Quốc Công.”
Chu rất có lý lẽ để cãi lại: “Tổ phụ, huynh con từ nhỏ đã trưởng thành trong quânleech_txt_ngu ngũ, kỷ luật quân đội nghiêm minh, họ đương được dạy dỗ tốt. Còn con? Giờ ngài thấy không , nhưng lúc chính ngài chết không cho con giống như họ, giờ lại quay sang trách con? là đạo lý gì chứ?”
Lão Hộ Quốc Công nghẹn lời, gương mặt giàleech_txt_ngu có chút không giữ được: “ Thư Phòng nào? Ngươi cứ nhất quyết không chịu học tử tế. Cung là nơi nào? Bên cạnh Thái có bao nhiêu thầy giỏi cũng không quản nổi ngươi. Nếu biết trước lớn lên cáibot_an_cap tính này, lúc ngươi mới sinh ra ta đã nên bóp chếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngươi cho xong.”
Chu Cố bĩu môi: “ nói thì hay lắm, ngài mà bóp chết thì tổ mẫu và mẫu thân con chịu để yên chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngài không?”
Lão Hộ Quốc Công tức cả gan, hối hận thôi: “Chao ôi, đều tại họ đã nuông ngươi quá mứcleech_txt_ngu.”
không học, đi học người ta tranh giành nữ nhân, năm đó hắn làm loạn trong giờ của tiên sinh Thượng Thư Phòng ông cũng chưa giận đến thế .
nhìn Chu Cố vớivi_pham_ban_quyen vẻ mặt không hài lòng chút nào: “Bệ hạ ban Tần Loan cho Thái tử rồi, ngươi đừng có tơ tưởng nữa.”
Chu Cố hừleech_txt_ngu một tiếng, không lại.
Lão Hộ Quốc Công trừng mắt: “ vẻ mặt đóvi_pham_ban_quyen ngươi ý gì? Tần Loan kia chẳng qua cũng chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài quyển thơ, viết mấy bàivi_pham_ban_quyen về câynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà đã đượcbot_an_cap đám tiểu tử ở kinh thành tâng bốc lên tận trời xanh. Theo ta thấy, cũng chỉ có vậy . Ngươi đừng cóbot_an_cap không phục, Tần Nguyên kia là kẻ trương dương, bị người ta dùng làm bia đỡ đạn mà không tự , đúng là hạng xuẩn, làm cả gia đình, cũng do chuốc lấy, hắn thì nuôi được gái tốt lành gì?”
“Tổ phụ, ngài từng dạy con không được nói xấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau lưng khác, ngàivi_pham_ban_quyen rồi sao?” Chu Cố trợn mắt.
Lão Quốc Công ho một tiếng, mắt: “Ta nói sự thật, này ngươi nhớ rõ thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, còn những lời khác ta sao ngươi nhớ?”
Ôngbot_an_cap bực bộileech_txt_ngu: “Ta đã bảo ngươi từ lâu rồi, ngươi một môn ước định sẵn từ nhỏ, không được làm làm bậy, ngươibot_an_cap coi lờileech_txt_ngu nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gió bênvi_pham_ban_quyen tai hả? Ta cho hay, con cháu phủ Quốc chúng ta, khi chính thê chưa vào thì không được thiếp, cũng được có thôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng. Điều này kỳ đứa con cháu nào cũng không được vi phạm, ngươi cũng vậy, nghe rõ ?”
“Nghe rõ rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vậy thì sao?” Chu Cố cũng chẳng vừa, hắn vốn cũngleech_txt_ngu chẳng nghĩ đến chuyện nạp thiếp hay phòng.
“Cho nên, ngươi đã có hôn ước thì không được làm loạn, cũng không tùy tiện trêu chọc nhân khác, càng không được cướp nữ nhân từ bên ngoài về. Nếu không ta sẽ đánh gãy chân ngươi.” Lão Hộ Quốc Công cứng rắn nói.
Chu Cố tức tốibot_an_cap: “Ngài định hôn ước cho từ thì đi, nhưng ngài cũng phải chọn cho ra hồn chứ? Tại sao con đen đủi này? Từ nhỏ không được quânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngũ cùng các huynh trưởng, đến cả hôn ước ngài cũng được như ý.”
Hắn đen mặt hỏi: “Con cây cải trắng nhặt được ngoài ruộng hay sao? Mà ngàileech_txt_ngu cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhằm vào mình con để hành hạ thế?”
Lão Hộ Quốcleech_txt_ngu Công cũng sầm mặt : “ nói cái lời hỗnleech_txt_ngu xượcleech_txt_ngu gì đấy? Ngươi còn chưa gặp mặt người , lại biết là không ra hồn, không như ý?”
Chu Cố hừ lạnh: “Một tiểu thứ nữ quận Giang , ngài nghe xem, cái thân phận gì rách nát này? Một thứ nữ như nàng ta thì có thể được giáo dưỡng tốtbot_an_cap đếnbot_an_cap mức , gì đáng để ra mắt thiên hạ chứ?”
Lão Hộ Quốc Công lại, miệng phản bác lại bị nghẹn ở cổ.
Chu Cố thừa cơ bày tỏ thái độ: “Con không cưới nàng !”
Lão Hộ Quốc nghe xong thì đùng đùngvi_pham_ban_quyen nổi giận.
Cơn giận bốc đầu, lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay vào mũi Chu Cố mà mắng: “Thằng ranh con, học được cách tranh giànhvi_pham_ban_quyen nữ , lại còn học được cả thói coi thường rồi hả? Ông nội ngươi đây cũng kẻ bần nông mà ra, ai nuông chiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà ngươi tự coibot_an_cap mình cao quý ? Tiểu thứ quận Giang Ninh thì làm sao? Ngươi bai người ta, biết đâu ta còn đang chê ngươi là hỗn hào, nghịch ngợm hiểu chuyện đấy.”
Chu Cố lại lấy làm mừng: “Thế thì tốt quá, hủy hôn là xong.”
“Ngươi dám!” Lão Hộ Quốc Công đập mạnh xuống bànbot_an_cap một cái “rầm”, “Ta biết, hôn ước này là đích thân ông nội ngươi định ra. Nếu ngươi còn dám thốt hai hủy hôn mộtvi_pham_ban_quyen lần nữa, thì cút khỏi phủ Hộ Công cho , từ nay về sau không còn là con cháu của phủ Hộ Quốc nữa.”
Chu Cố giật nảy mình.
Lão Hộ Quốc Công sa mặt, nghiêm giọngbot_an_cap cáo: “Ta cho ngươi biết, đó nếu không phải tam ca của ngươi sinh nonvi_pham_ban_quyen yếu ớt, ta sợ nó chết , thì hôn sự này cũng chẳng đến lượt ngươi .”
Chu Cố đến người tam ca hiện đang khỏe mạnh, ra ý hay: “ giờ lại được không?”
Hộ Quốc Công mắt nhìn: “Đã định là ngươi là ngươi. Ngày sinh tháng đẻ, hôn thư đã , viết tên ngươi, sao có thể đổi được nữa? Cònleech_txt_ngu ra thống gì?”
Chu Cố trong lòng phiền muộnvi_pham_ban_quyen: “ nội, con thật không hiểu , Ninh cách kinh thành nghìn , nhà ta và Thái thú Giangvi_pham_ban_quyen Ninh chẳng có chút quan gì, sao ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại định cho con tiểu thứ họ?”
Lão Quốc không muốn nói nhiều: “Nhà họ có ơn ta, những chuyện khác ngươi đừng .”
Chu Cố phục: “Có ơn thì ôngvi_pham_ban_quyen báo ơn đi, kéo cả vào làm gì?”
“Nhà chúng ta chỉ có ngươi là phù hợp nhất. Ta nuôi ngươi bao năm qua, ngươi chẳng lẽ không nên báo đáp một hai?” Lão Hộ Quốc Công Chu Cố hết mực khángbot_an_cap cự, liền tái tam cáo: “Chuyện này không có thương , trừ không còn con cháu phủleech_txt_ngu Hộ Quốc Công, bằng không chỉ cần còn là cháu một , phải nghe lời ta.”
Vẫn bá đạo nhưleech_txt_ngu thế, y hệt năm khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa hắn vào quân ngũ mà cứ nhất quyết bắt vào Thượng Thư phòng.
Chu Cố tức đếnleech_txt_ngu phổi: “Vậy ông cũng đừng cho con một tiểu thứ nữ !”, nghĩ lại, Tô gia hình có đích nữ nàobot_an_cap, toàn một lũ nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhất thời hắn cũng nghẹn lời.
Lão Hộ Công nhìn hắn, đưa ra quyết định: “Con gái thú tên là Tô Dung, hàng thứ bảy, đẻ bé đã qua đời tám năm trước rồi. Còn một tháng con bé tròn mười lăm , ngươi hãy đích thân Giang Ninh tham dự lễ kê của , cũng là bày tỏ phủ Hộ Quốc Công chúng ta sẽ giữ lời hứa kết thân.”
Chu không cần nghĩ liền từ chối: “Con không đi!”
Lão Hộ Quốc Công nghiêm mặt: “Bắt phải đi!”
Chu Cố mắt Hộ Quốc Công.
Hộ Quốc kệ sự phản kháng của hắn, tự sắp xếp: “Hai ngày sauvi_pham_ban_quyen ngươi cùng hộ của giavi_pham_ban_quyen rời kinh. Ta sẽ chuẩnleech_txt_ngu bị sính lễ đáo, ngươi hãy đi sớm một , ở lại Giang Ninh thêm vàibot_an_cap ngày. Ngươi còn nhỏ, việc chín chắn, ta có không yên tâm, hãy đưa một sự và nhiều hộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vệ một chút. Đợi saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi con bé đó làm cập xong thì ngươi về, đến lúc đó, taleech_txt_ngu sẽ thu cho mẫu thân ngươileech_txt_ngu mai Ninh bàn chuyện cưới hỏi.”
Cố bực bội: “Chỉ là lễ cập kê của nàng ta thôi màleech_txt_ngu, dù có kết thân cử một quản sự tặng quà là được rồi? Saovi_pham_ban_quyen cứ nhất định bắt con phải đích thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi?”
“Ngươi mình đi là đại diện cho coi của phủ Hộ Công đối với chuyện này, bày tỏ thái độ Tô gia được yên tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Dùvi_pham_ban_quyen sao bao nhiêu năm hai bên cũng chưa từng qua .” Lão Hộ Quốc Công : “Phủ Hộ Quốc Côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng vốn ởleech_txt_ngu vị trí cao, cây cao đón , có rất nhiều mắt đang nhìn vào. Ta cũng sợ hễ có tĩnh gì bị ta biết được sẽ ra rắc rối, xáo trộn sự thanh tịnh bên đó. Nay ấyleech_txt_ngu đã bìnhvi_pham_ban_quyen an trưởng , sau lễ cập thể gả đi rồi, cũng lúc nênleech_txt_ngu lo liệu rồi.”
Chu thắc mắc vô cùng: “ cuộc là gì mà khiến ông chẳng tiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bán cả cháu trai, lại còn coi trọng mức này?”
Lão Hộ Quốc Công chỉ muốn tẩn cho hắn một trận: “Bán cháu trai cái gì? Nói nghe khó lọt tai thế. Đây là kết duyên hai họ.” Thấy Chu Cố mặt đầy không camnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng, lão giận dữ nói: “Nếu cứ giữ cái môn đăngleech_txt_ngu hộleech_txt_ngu đốivi_pham_ban_quyen, năm đó bà nội ngươi là công sẽ không cho một kẻ bần nông như , để rồi có cha ngươi và ngươi hôm nay. Thứ nữ thì đã sao? Phủ Quốc Công chúng chấp nhất môn đệ, thu cái bộ mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không vui đó cho ta, ghét.”
Cốbot_an_cap định nói ông con, con ghét ông đây này, nhưngbot_an_cap thấy thái độ lão Hộ Công quá kiên quyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vẻ không cho phép phản kháng, hắn đành ngậmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng, không tranh chấp với ông nữa: “ được rồi! Đi thì đi!”
Hắn cũng muốnleech_txt_ngu xem thử, người thế nào mà khiến ông nội hắn coi trọng đến mức nói ra cả lời hắn khỏi nhà.
Lão Hộ Quốc Công hắnvi_pham_ban_quyen đồng ývi_pham_ban_quyen thì hài lòng, phất tay với hắn: “Cút đi!”
Chu Cố không nói hai lời, quay người bỏ đi.
Raleech_txt_ngu khỏi thư của lão Hộ Quốc Công, nhận phải một công việc không vừa , Chu Cố tâm trạng phiền não, chẳng còn hứng thú đi ngựa nữa, bèn quay về Sương Lâm mình.
Tử Dạleech_txt_ngu vệ thân cận lớn lên cùng hắn từ nhỏ, thấy vẻvi_pham_ban_quyen mặt hắn u ám, cảm thấy mình nghĩa vụ giải ưu cho chủbot_an_cap tử, hỏi: “Công , ngài sao thếvi_pham_ban_quyen? Lão tử lại vì chuyện của Tần tiểu thư mà đặc biệt giáo ngài ?”
“Không phải.”
Tử nhìn hắn: “Hay là nghe nói ngài định đi đua ngựa nên đi?”
“Cũng không .”
Tử Dạ thắc mắc: “Thế thì là”
Chu Cố gắt gỏng: “Nếu bị Tạ Lâm biết ta phải một tiểu thứ nữ, chắc nó cười .”
Tử giật mình: “Hôn sự của ngài sắp được đưa vào chương trình nghị sự rồi ạ?”
“Ừ.” phiền đến chết, “ thứ nữ ở quận Giang Ninh sắp cập kê rồi, nội ta đích thân tới tham dự lễ cập kê của nàng ta, hai ngày nữa khởi hành.”
Hắn nằm dài xuống giường, cuốn sách cheleech_txt_ngu mặt, giọng nói rầu rĩ: “Phiền chết đi được, ông nội bảo nếu ta dám hủy hôn, ông đuổi ta khỏi nhà.”
Dạ hít vào hơi, cảm thấy nỗi phiền muộn này mình không nổi. Thấy Chu Cố sắpbot_an_cap tức phát đến nơi, cậu ta rụtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đề : “Đại trưởng công chúa thương ngài , còn phu nhân nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nếu ngài không bằng lòng, có thể cầu xin Đại trưởng công chúa và nhân chủ cho ngài không?”
“Bà nội nếu không đồng ý hôn sự thì năm đó ông nội đã chẳng định . thân ta thì khỏi phải bàn, bà ấy luôn nghe theo ông nội. Tìm họ cũng ích thôi. Trong cái nhà này, lời ông là ý chỉ trờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồileech_txt_ngu.”
Tử Dạ thở dài: “ thì không còn cách khác, xem ra chỉ còn nước cưới thôi.”
Dù sao cũng không thể để đuổi khỏi , nếu thế thì Tạ tiểu vương gia càng có cớ đểleech_txt_ngu cười nhạo côngvi_pham_ban_quyen .
Cậu ta lấy làm : “ Quốc gia nói nguyên nhân không ạ? Tại sao cứ nhất bắt ngài một tiểu thứ nữ ởleech_txt_ngu quận ?”
“Bảo là Tô gia có ơn với ông, cụ thể ơn huệ gì thì cho ta hỏi.” Chu Cốvi_pham_ban_quyen tìm hiểu thêm, “Xem ra chỉ nước để Tạ Lâm cười nhạo .”
Dạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tưởng tượng Tiểu vương gia cười nhạo công tử mộtbot_an_cap lát, chỉ biết gợi ý: “ Tiểubot_an_cap vương gia cười nhạo ngài, còn cách nào khác, ngài chỉ có tẩn hắn một trận thôi.”
Chu lấy cuốn sách trên ra, nhìn Dạ: “Sao ngươi bạo lực thế?”
Tử Dạ nghiêm : “Chẳng phải công tử từ nhỏ nói, cái gì dùng tay chân đượcleech_txt_ngu đừng phí lời ?”
Chu cạn lời: “Ta mà tẩn lần nữa, e là ông cũng sẽ đánh ta thêm trận nữa, vì hắn phải nằm trên giường bảy ngày thì thật đáng chút nào.”
Hắn ngồivi_pham_ban_quyen , nảy ra ý đồ xấu xa: “ nói xem, Lâm hiện vẫn thân, nếu hắn cũng định mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mối hôn sự chẳng , có phải là sẽ cùng hội cùng thuyềnleech_txt_ngu với ta, sau cũng đừng mong cười nhạo được không?”
Tử Dạ: “”
Cậu ta gãi đầu: “Chắc là vậy ạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?”
“Thế thì ta phải tính toán sao, nghĩ cách để Tạ Lâm cũng phải cưới một tiểu thứ nữ.” Chu Cố nằm , đầu tự suy xét: “Tạ Lâm thích kiểu ôn nhu, tâm cơ lại xinh đẹp như Tần , nhưng nữ tử như thế nhà sao mà nuôi dưỡng ra được, ta biết đi tìm người như vậy để quyếnleech_txt_ngu rũ hắn đây?”
Hắn có chút hối hận: “Nếu sớm biết ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nội nhất quyết bắt ta hiện hôn ước, ta đã chẳng người Tạ . Tần Loan đã vào Đông Cung, không trả lại cho Tạ Lâm đượcbot_an_cap .”
Hắn hối hận quá muộn màng tự vào đầubot_an_cap : “Haiz, nếu nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được Tần Loanleech_txt_ngu, theovi_pham_ban_quyen cái đà thích Tần Loan như thế, biết còn dám vì ta mà chống lại Thụy Vương và Vương phi. Với Loan mà nói cũng là một bến đỗ tốt, ta cũng như Lúc đó sao ta không ra nhỉ, ngốc mất.”
Vẻ hắn u ám: “Người xuất thân từ gia đình nhỏ béleech_txt_ngu đa phần đều mang vẻ , Tạ Lâm mắt cao hơn đầu, chắn là không trúng .”
Dạ thấy Chu Cố lòng hối hận, bèn phát công năng giải ưu của mình, hiến kế: “Trong thanh lâu sao?”
“Thanh gì?” Chu Cố ngơ ngác.
Tử Dạ nghiêm chỉnhvi_pham_ban_quyen nói: “ nương như Tần tiểu thư có thể tìm thấy ở lâu, tú bà nuôi dưỡng những mầm mỹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân từ nhỏ, kiểu cũng có.”
kinhbot_an_cap, bật : “Thế thất đức đi! Nếu Thụy Vương gia biết ta dẫn Tạ Lâm cưới nữ chốn thanh , chắc chắn sẽ tìm tận cửa, ông nội ta cũng sẽ gãy chân . Không, cóvi_pham_ban_quyen khi còn trọng cả đánh gãy chân ấyvi_pham_ban_quyen chứ.”
Hắn nhìn Tử Dạ vẻ mặt “Sao ngươi lại xấu xa thế? Học từ ai vậy?”: “Tử Dạ, ngươi thói xấu rồi nhé. Có phải tên hộ vệ mèo ba chânvi_pham_ban_quyen bên cạnh Tạ Lâm không? Cái tốt không học, toàn mấy cái hèn bẩn này?”
Tửvi_pham_ban_quyen ho khan, thành thật nói: “Không phải thuộc học xấu, mà là do tử bảo muốn người vừa , vừa ôn nhu, có tâm cơ, xuất thân thấp, tìm theo kiểu của Tần tiểu , chẳngvi_pham_ban_quyen phải chỉ có các cô nương ở thanh mới hợpbot_an_cap cầuvi_pham_ban_quyen sao?”
Chu ngẩn người: “Ngươi còn chưa từng đi thanh lâu, saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngươi biết?”
“Chưa ăn thịt heo nhưng cũng thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net heo chạy chứ ạ. Mấy hôm trước Thành Quận vương chuộc mộtbot_an_cap nữ tử từ thanh lâu ra, phu nhân nhà ta còn nhận xét, bảo đúng là hạng hồ ly tinh xuất thân thanh lâu, mới vào phủ Quận vương ba ngày đã khiến một người lợi hại như Quận vương phi mức sảy .”
Chu Cố bị lạc đề: “Quận vương cũng đâu cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lợi hại? Nếu thực sự lợi hại nữ tử thanh lâu đó căn bản không bước nổi vào cửa phủ Quận vươngleech_txt_ngu.”
“Ái chà, hạ nói lợi hại không phải làbot_an_cap vương phi quản được Quậnleech_txt_ngu vương, mà bà ấy có chiêu trò phó vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữ nhân viện.” Tử Dạ nói đầy ẩn ý.
Chu Cố hiểu ra, gãileech_txt_ngu đầu: “Thế khôngleech_txt_ngu ổn đâu.” Hắn nằm xuống lần nữa, phiền lòng: “Tuy nhìn Tạ Lâm không thuận mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cũng không thể hại hắn như vậy, ít nhất cũng phải cô nương nhà lành.”
Tử Dạ cũng thấy mình ra một tối kiến: “ thì chỉ có thể thong mà tìm thôi. Dù thiênleech_txt_ngu rộng lớn, nếu công tử muốn không bị vương gia cười nhạo, muốn ngài ấy cưới một nương có xuất thân như vị hônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thê ngài, thế nào sẽ được .”
Chu Cố nghĩ cũng đúng, dứt khoát chuyện này một bên, tâm trạng không vui nói: “Dọn đồ đi! ngày sau đi Giang .”
Tử gật đầu.
Dạ thấy Chu Cố ngoài phó quận Giang Ninh, nhưng trong lại chẳng hề tình nguyện, hiện rõ mồn một trên mặt là vẻ kháng cự và chán đến cực điểm.
Hắn vắt óc suy nghĩ, thầm tính toánleech_txt_ngu nếu không thể khai thông tâm cho công tử, thân cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải lo âuvi_pham_ban_quyen theo, ăn không ngon ngủ không yên.
Nghĩ , cuối hắn nghĩ được một ý hay: Công tửvi_pham_ban_quyen, ngài chưa đến Giang Ninh đúng không? Thuộc hạ nghe nói Giang Ninh nhỏ bé, nhưng phong thổ nhân tình rất tốt, có nhiều chỗ chơi thú vị, khác hẳn những khác, vô cùng phồn hoa.
Ngươi nghe ai nói?
Trong .
Cuốn du ký nào? Sao chưa từng xem qua?
Nửaleech_txt_ngu tháng trước thư cục tới, nhưngleech_txt_ngu chẳng phải lúc đó ngài đang bực bội vì lão Quốc công đánh ? Nghe nói là du ký vùng Giang Châu, ngài liền bảo hạ vứt đi luôn. Tử Dạ đáp.
Chu Cố ngẫm lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hình đúng là có chuyện như vậy. quận Giangbot_an_cap Ninh nằm ở vùng Giang Châu, lúc ấy hắn đang tột cùng, liền lập tức bảo: Mau đi tìm về đây.
Tử Dạ gật đầu, xoay người đi .
Chẳng lâu sau, Tử Dạ mang một cuốn du ký còn mới nguyên, cho Chu Cố: Chínhvi_pham_ban_quyen cuốn này ạ.
Chu Cố đưa nhận lấy, lậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem một hồi, bắt đầu thấy hứng thú: Nói vậy là có thể nhân cơ hội này ra khỏi kinh thành chơi một chuyến rồi?
Tử Dạvi_pham_ban_quyen gật đầu lia .
Chu Cố lập tức ngồivi_pham_ban_quyen bật dậy, hối thúc: Vậy ngươi mau đi thu xếp đi. Ta từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ đến lớnvi_pham_ban_quyen chưa từng đi xavi_pham_ban_quyen như vậy, lần này thể nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc khỏi kinh vui chơi một phen.
Nói xong, nhảy xuống giường: Tổ phụ nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai ngày sau mới hànhbot_an_cap, muộn thế làm gì? Ngươi đi thưa phụ, mai sẽ cùng hộ vệ từ quận Giang Ninh kia khởi luôn.
Hắn cầm cuốn du ký đi ra ngoài: Thái tử điện hạ từngbot_an_cap đến Ninh, cũng nhiều ngày không gặpleech_txt_ngu điện hạ rồi, vừa hay đếnvi_pham_ban_quyen Đông cung một chuyến cho huynh ấy một tiếng, tiện thể hỏi xem Giang có thật sự vui không. Những việc còn lại, ngươi mau chóngvi_pham_ban_quyen sắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xếp đi.
Dặn dò xong một hơi, hắn lao ra Sương Lâm Uyển, đến ngựa dắt rồi rời phủleech_txt_ngu đến Đông cung.
Tử thở phào nhõm, công tử chịu đi là tốt rồi, hắn cũng không cần phải sầu muộn theo nữa, bèn tức đi tìm lão Hộ Quốc công.
Lão Hộ Quốc công nghe Cố muốn đi ngay vào ngày mai, có ngờ: Nóbot_an_cap chẳng phải không muốn đi sao? Sao tự dưng lại gấp gáp thế? Theo ông, vị vệ lặn lội đường xa tới, nên để người ta nghỉ ngày rồi mới đi, cho Tô gia và Tô Dung cũng phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuẩn bịleech_txt_ngu đáonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tử Dạ thuật nguyên .
Lão Quốc trợn mắt vuốt , tuy Chu Cố không phải vì gặp Tô đi Giang Ninh, nhưng dù sao cũng đã chịu đi, ông cũng không nói gì thêmvi_pham_ban_quyen, gật đầu: Thôi được, ngày mai thì ngàyleech_txt_ngu mai, gian tuy có chút gấp gáp nhưng lễ vật không phải là không chuẩnleech_txt_ngu bị kịp.
Ông gọi quản gia đến, dặn dòvi_pham_ban_quyen chuẩn bị lễ vật, nhấn mạnh: Lễ nhất định hĩnh, mỗi người trong Tô phải chuẩn bị phần, ngoài ra, lễ cho Tô thất tiểu thư trọng hơn, chuẩn nhiều vào. Sau khi thảo xong lễbot_an_cap mang cho ta xem.
Quản kinh hãi, vội , thầm hôn sự của Tam công tử còn định đoạt, mà hôn của Chu tiểu công tử xem chừng được đưa vào chương trìnhleech_txt_ngu rồi. Nhìn cách lão Quốc công coi trọng một lễ cập như thế, có thể thấy Tứ thiếu tương lai nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ai khác ngoài vi_pham_ban_quyen quận Giang Ninh kia.
Thếvi_pham_ban_quyen là, và Tử Dạ bắt đầu bận , cả phủ Hộ công nhanh chóng biết tin Chu ngày mai lên đường đi Giang Ninhleech_txt_ngu.
Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trưởng công chúa là vị công chúa đầu tiên được sắc phong sauleech_txt_ngu Tổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net triều, phong hiệu Thịnh An. là đích nữ của Thái Tổ, mẹ với Cao Tổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, địa vị tôn quý, hạ giá lấy người con duy nhất của Hộ Quốc công từng theo Thái Tổ hạ xưa, chính là Hộ Quốc công hiện nay.
Lão Hộ Quốc công theo cha phò tá Thái giành lấybot_an_cap giang sơn Đại Lương, được Thái Tổ ban hôn, gả Thịnh An Đại Trưởng vàovi_pham_ban_quyen phủ Quốc côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thịnh An Đại Trưởng công chúa tuy có phủbot_an_cap công riêng nhưng cả đời để trống không ở, luôn bầu bạn lão Hộ công tại phủ Hộleech_txt_ngu Quốc công, phu thê hòaleech_txt_ngu thuận.
Lão Quốc công và An Đạivi_pham_ban_quyen Trưởng công chúa sinh được ba con trai một con gái, ba người con trai đã tử trận nơi sa trường, con gáileech_txt_ngu duy nhất gả xa đến Nam Lĩnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hiện giờ trong phủ chỉ lại ba nàng dâu, cùng bốn cháu traibot_an_cap và năm cháu gái do ba người con trai để lại. Chu là nhỏ tuổi , được cả phủ sủngbot_an_cap ái.
Lão Hộ Quốc công dặn dò xong xuôi liền trở về nội .
Thịnh An Đại Trưởng công thấy ông trở về liền hỏi: Ta nói phía Giang có người ? Cố ca nhi muốn lập tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khởi hànhleech_txt_ngu Giang Ninh sao?
Lão Hộ Quốc công gật , ngồi xuống nói: Còn một tháng nữa là tiểubot_an_cap cô nương kialeech_txt_ngu cập kê rồi, Tô gia Đại phu sai người đưa thư hỏi xem định liệu thế nào? Nói bóng gió rằng, muốn hủy ước, Tô gia sẵn lòng.
Thịnh An Đại Trưởng ngẩn ra: Phủleech_txt_ngu Quốc công chúng ta hủy ước, gia lại sẵn lòng sao?
Ývi_pham_ban_quyen tứ là vậy. Lão Hộvi_pham_ban_quyen Quốc công nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : Tô gia Đại nhân quả là người có tâm địa sáng sủa, không vì cảm thấy bấu víu được vào Hộ Quốc công mà tự coi nhẹ hay bợ. Năm đó đứa trẻ chọnvi_pham_ban_quyen Tô gia làm nơi nương tựa, ra cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chọn lầm. Ít nhấtvi_pham_ban_quyen vị Đại phu nhân này, tuy ta chưa gặp mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng quavi_pham_ban_quyen nét chữvi_pham_ban_quyen có thểvi_pham_ban_quyen thấybot_an_cap là ngườileech_txt_ngu thấu đạt lý.
Thịnh An Đại công chúa thở dài: Tám năm trước, đứa trẻ đó đi rồi, chúng ta nhận , ta định đón người kinh thành đểvi_pham_ban_quyen bồi dưỡng tình cảm với Cố ca nhi, nhưngbot_an_cap ông lại nói sợ tiểu cô nương kialeech_txt_ngu đến thành Hộ công cảnh ăn nhờ ở đậu, sinh ra tâm tính nhạy cảm, chi bằng cứ để ở lại Giang . Nhưng thì hay rồi, Cố ca nhi không cam lòngleech_txt_ngu, đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trở một đôi oán ngẫu, cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đời dàivi_pham_ban_quyen đằng đẵng, nếu không hòa thuận chẳng phải là tạo nghiệt sao?
Vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng lẽvi_pham_ban_quyen thật sự bỏ hôn ước này? Hộ công hỏi ngượcbot_an_cap lại.
Cố ca nhi nói thà khỏi cũng không thực hiện hôn ước không? Thịnh An Đại Trưởng công chúa hỏi.
Cái đó thì không, chỉ là mặt mày đầy vẻ không vui. Lão Hộ Quốc công lắc đầu, Ta để nó đích đi Giang tham dự lễ cập của tiểubot_an_cap cô nương , tuy ta đã khẳng định với nó làleech_txt_ngu không thể hối hôn, nhưng sau khi nó đến đó, nếu gặp người rồi mà vẫn thấy chán ghét, không cưới, tiểu cô kia cũng không có ý định , thôi vậy.
Thịnh An Đại Trưởngbot_an_cap chúa suy nghĩ lát: vậy cũng tốt.
Bà an ủi lão Quốcvi_pham_ban_quyen công gia: cũng không cần lắng quá, tiểu cô kia từ nhỏ không lớn lên bên cạnh chúng ta, cũng chẳng biết tính tình sao. Nếu Cố gặp người rồi vẫn muốn cưới thì cũng đừng nó, để con dâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả nhận tiểu cô kia làm nghĩa nữ, rồi lại chọn cho mối hôn sự khác là . Hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người sống nhau cả đời, vẫn hòa hợp êm ấm hơn.
Lãovi_pham_ban_quyen Hộ Quốc công đồng ý: Không phu làm muội, vậy cũng được. Dù sao, chúng tavi_pham_ban_quyen nhất định phải lo bé.
Phải vậy. Sắp xếp , chắc hẳn đứa trẻ kia ở cũng không trách chúng ta. Thịnh An Trưởng công chúa nói đoạn lại thấy đau lòng, Tiếc cho đứa trẻ đó, một đứa tốt như vậy, cuối cùng rơi vào trẻ vì bệnh tật ở Giang Ninh.
vừa hận: Đều tại lũ Đại Ngụy dã sói tử.
Ai, nói nhiều cũng vô ích, tóm lại đợi Chu Cố đi Giang Ninh gặp người đã hãy tính tiếp! Lão Hộ Quốc công vẫn hy vọng mối hôn sự này thành công, Năm đó cô ấy đã dùng sức một người, xả vì nghĩanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lấyleech_txt_ngu Đại Lươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cứu ta khỏi tử trận trên chiến trường. Đối gia là đại nghĩa, đối với Quốc công là ân nghĩa, nếu tiểu cô nương kia gả vào đây, vạn lầnbot_an_cap không thể đãi cốt nhục duy nhất của cô ấy.
Thịnh An công chúa gật đầu: Tự nhiên là vậy, ca tuy cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút nghịch ngợm nhưng tâm địa , cũng thấu hiểu đạo lý, nếu rõ chuyệnbot_an_cap xưa cho nó nghe, biết đâubot_an_cap nó sẽ
Lão Hộ Quốc công xua tay bà lại: Chuyện năm xưa càngbot_an_cap ít biết càng tốt, bé Chu Cố giờ vẫn còn quá nhỏ, chưa đủ vững , chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nó biết chuyện năm cũng chẳng cóvi_pham_ban_quyen gì. Theo ta được biết, phía Ninh cũng đang giấu tiểu cô nương kia, đợi con bé lớn lên. Cho dù những chuyện cũ đó có ngày bị ngườileech_txt_ngu ta biết , thì cũng không là bây giờ, bớt một hơn thêm một việc, cứ cưới người vào cửa trước đã.
Thịnh An Đại Trưởng công chúa nghĩ cũng phải, nên thôi không nữa.
Sau khi hai vợ chồng già đạt đượcleech_txt_ngu sự thống nhất riêng, liền sai người gọi con dâu cảleech_txt_ngu là Quốc công phu nhân đến, bàn với nàng việc Chu Cố sắp Giang Ninh cũng thái của hắn và dự tính của họ.
Thịnh An Đại công quanh năm lễ Phật, công phu nhân là người quánbot_an_cap mọi việc trong phủ Hộ Quốc công, vốn người quyết đoán và sáng suốt. Sau khi nghe xong tính của hai vịleech_txt_ngu cao niên, nàng gật đầu: Cha chồng mẫu thân nói rất , con dâu không có ý kiến , cứ quyết định như vậy ạ!
Nàng cười: Hai người cũng không cần lo lắng, con cô ấy nhất định là được, ca nhi khí lông , con còn sợ làm người ta ấy chứ.
An Đại Trưởng công cũng cười: Có ai con mình thế không? Cố nhi còn nhỏ, thêm hai tuổi nữa là sẽvi_pham_ban_quyen vàng thôi.
Tính cách vốnbot_an_cap vậy, chẳng biếtvi_pham_ban_quyen khi nào mới vững được? Ở cung bạn học Thái mấy năm chẳng thấy tiến bộ . Quốc công phu nhân đầu cười nói: Xem Thái tử điện kìa, từ nhỏ đã chững chạc, hổ danh là trữvi_pham_ban_quyen quân.
Trữ quân trọng trách trên vai, Cố ca nhi không có gánh nặng đó, tự nhiên là không so được. Tính nó như vậy, ta thấy cũng không tốt. Thịnh An Đại Trưởng công chúa nói: Cứ chuyện của Loan kia mà xem, một xong, nóleech_txt_ngu cũng đâu cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm loạn đòi sống đòi chết? Như thế đã là rất khá rồi. năm Đôngvi_pham_ban_quyen cung, nó vẫn cóvi_pham_ban_quyen tiến bộ .
Nhắc đến này, Quốc công phu nhân lại thắc mắc: thấybot_an_cap lạ, bình thường nghe nó thích con bé nhà họ Tần, sao lại chạy đi cướp người cơ chứ?
Nói , nàng lại tiếp: vừa nghe người ta nói, nó đã rời phủ đến Đông rồi. Mà hôm naybot_an_cap Tần Loan kia cũng vừa được Hoàng hậu nương dạy bảo , đưa tới Đông cung. Nó không là nhận được tin tức nên chạy đi gặp Tần đấy chứ?
Hồ đồ! Lão Hộ còn chưa biết Cố đã phủ.
Thịnh An Đại công chúa thấy lão công sắp nổi giận, liền vội : Cũng không hẳn là đi gặp Tần Loan đâu, nó vẫn là đứa hiểuvi_pham_ban_quyen , có là sắp rời nên muốn với Tháibot_an_cap tử một .
Quốc phu nhân thấy năng: Con đã sai người theo tới Đông cung , chồng cứ , nhất định không để nó làm loạn nữa đâu.
Hộ công nguôi giận chút: Cáileech_txt_ngu thằng này, nhỏ đến lớn lúc nào để người yên tâm.
Chu Cố tự nhiên không biếtbot_an_cap phụ, tổ mẫu và mẫu thân đang có những dựbot_an_cap chu đáo cho hôn sự của mình. Sau khi ngựa đến Đông cungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thật không khéo làm sao, lại đúng người cung đang đưa Loanvi_pham_ban_quyen vào Đông cung.
Chính Chu cũng phải , thầm nghĩ mình đen đủinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến mức nào lại gặpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện trùng hợp thế này? Sớm không đến, muộn không đến, đúng này lại tới Đông cung và đụngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngay phải việc này.
Hắn muốn xe bỏ đi, nhưng đã quản sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong cungvi_pham_ban_quyen gọi lại hành : Chu tiểu công bình an!
Chu Cố chặt cương, đờ, lạnh tanh nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Ta tới kiến Thái tử điện hạ, không điện hạ có ở đây không?
Ý ngoài lời là, các ngươi chớ có hiểu , không phải vì Tần Loan mà đến, ta đến tìm Thái tử có .
Chưởng sự trong cung cười nói: Nghe nói Thái tử điện hạ đang ở trong, tiểu công tửbot_an_cap vào trước.
Chu Cố đã làm bạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net học ởleech_txt_ngu Đông cung mấy , mãi đến năm nay khi Thái bắt đầu gánh vác các trách triều , hắn mới không đến học cùng nữa, chờ đến mùa thu trường thi. Vì vậy, đếnleech_txt_ngu Đông cung chưa bao giờ cần người thông , chỉ cần xuất yêu bài là người của cung sẽ cho .
là, Chu Cố xoay người xuốngleech_txt_ngu , mắtbot_an_cap không nhìn nghiêng ngó dọc, sảivi_pham_ban_quyen bước đi thẳng vào Đông cung.
Tần vẫn luôn cúi đầu, đứng cung kínhleech_txt_ngu đúng mực, không hề nhìn Chu Cố, nghi cung đình học rất tốt.
Chưởng sự cung khá lòng của Tần Loan. Một lát sau khi Chu Cố rời đi, quản Đông ra đón, mới Loan vào .
Chu Cố đi thẳng thư củaleech_txt_ngu Thái tử.
Tháibot_an_cap tử Yếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh là đích tử của Hoàng hậu, là trữ Đông Cung. Chàng được lập Thái ngay từ khi mới lọt , năm vừa tròn mười tuổi.
Hoàng đế cóleech_txt_ngu rất nhiều con trai, Tháibot_an_cap tử không phải con , chỉ chiếm được cái danh đích xuất. Phía trên chàng có vị huynh, phía có bavi_pham_ban_quyen vị thứ , tuổi tác đều không chênh lệch là .
, từ nhỏ Thái tử đã hiểu rõ thân phận trữ quân, cả tiềnvi_pham_ban_quyen triều lẫn hậu cung đều đang nhìn chằm chằm vào , khôngvi_pham_ban_quyen phép để xảy ra một chút sai sót nào. Từ khi bắt đầu biết ghi nhớ việc, chàng đã luyện được cách trầm ổn.
So các hoàng khác, Yến Thanh có thể người khắc kỷ phục lễ, tu dưỡng , nhã đoan chính, người ca tụng.
Lúc này, chàng đang cùng Tháibot_an_cap phó bạcleech_txt_ngu chính sự trong thư phòng. Nghe người hầu báo tin Tần Loan do trong cung đưa tới đã đến nơi, chỉ “ừ” một tiếng, đầu không ngẩng lên mà bảo: “Cho quản gia tùy ý xếp đi!”
khi gia lui ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Thái phó nhìnbot_an_cap Yến Hồi Thanh, hỏi: “Lần này Bệ hạ cho ngài, Điện hạ có thuvi_pham_ban_quyen dụng không?”
Yến Hồi Thanh lắc : “Vẫn theo lệ cũ.”
Từ Thái mười ba tuổivi_pham_ban_quyen, trong cung bắt đầu đưa cung nữ do Nhạc Sự dỗvi_pham_ban_quyen , nhưng Thái tử đều gác một bên dùng. Sau này, năm nào trong cung cũng đưa người tới, tử người, nhưng tuyệt nhiên không cho ai cận thân. Chuyện nàyleech_txt_ngu chỉ là bí mật trong Đông Cung.
Tần Tháibot_an_cap gợi ý: “ tác cũng không còn nhỏ nữa, cũng đến lúc nên có ngườibot_an_cap hầu hạ bên cạnh rồi.”
Yến Hồi đầu: “Không có hứng thú.”
Sắc mặt Tầnvi_pham_ban_quyen phó lập thay đổi.
ngẩng đầu thấyleech_txt_ngu, bậtleech_txt_ngu cười thành tiếng: “Thái phó hiểu lầm , Cô không phải có hứng thú với sắc, là hiện giờ chưa có trí đó.”
Tần Thái phó nhõm: “Năm nay Bệ ý định tuyển phi cho ngài, về nhân tuyển Thái tử , Điện hạ đãvi_pham_ban_quyen có dự tính gì ?”
Yến Hồi khựng lại một chút, không nói .
Tần Thái phóleech_txt_ngu quan sát sắc mặt chàng, nói tiếpleech_txt_ngu: “Nếu Điện hạ đã có nhân tuyểnvi_pham_ban_quyen thì cần sớmleech_txt_ngu định . Vạn nhất người Bệ hạ chọn vừa ý ngài thì sẽ rất giải quyết. Hiện giờ nhân lúc phía Bệ hạ vẫn chưa định, nếu ngàivi_pham_ban_quyen có người trong mộng thì phải trước cho hậu nương nương để bà tác thành.”
Yến Hồi Thanh vân vê đầu ngón tay, vẫn giữ im lặng.
Tần Thái phó lại : “Đạileech_txt_ngu hoàng tửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phi xuất thân từ phủ Bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hầu, hoàng tử xuất thân từ phủ Bình Tây Tướng , cả hai đó đều danh gia vọng tộcleech_txt_ngu. Thái tử phi ngài nhất định thân phận không được thấp kém, nếu khôngleech_txt_ngu sẽ khó lòng chế được Đại hoàng và Nhị hoàng tử.”
Ông nói thêm: “ ra ngàibot_an_cap cưới tiểu thư phủ Hộ Quốc Công là tốt nhất, hiện giờ Ngũ tiểu thư của phủ Hộ Quốc Công vẫn chưa định hôn sự.”
“Phủ Hộ Quốc đã có Chu rồi, không cần phải liên hôn.” Yếnvi_pham_ban_quyen Hồi Thanhvi_pham_ban_quyen phủ quyết.
“Nếubot_an_cap không chọn phủleech_txt_ngu Hộ Quốc Công thì còn phủ Thừa tướng, phủ An Vương, phủ Thành An Hầu, phủ Thanh Bình Công chúa để lựa .” Tần Thái bot_an_cap loạt các phủ đệ, “Bất kỳ nàobot_an_cap trong số nàybot_an_cap có thểvi_pham_ban_quyen trở thành trợ lực cho Điện hạ.”
“Nếu tấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những nhà này Cô không chọn thì sao?”
Thái phó giật mình, trong lòng nảy một ý nghĩ không lành, cẩn thậnvi_pham_ban_quyen hỏi: “Điện hạ, phải ngài đã có người trong , nhưng cô nương nhà đó môn đệ thấp kém?”
“Có thể như vậy.”
Timvi_pham_ban_quyen Thái phó thắt lại một cái, ông đề nghị: “Ngài có thể nàng ta làm Trắc phi.”
Yến day day dương: “ này để sau bàn đi!”
Tần Thái phó đànhvi_pham_ban_quyen phải dừng câu .
Đúng lúc này, cửa có người báo: “Điện hạ, Chu tiểu tử tớileech_txt_ngu.”
Hồi Thanh “ừ” tiếng: “Cô biết rồi.”
Tần Thái phó nhíu mày: “Cái tên Chu Cố này, từ sau vụ tranh người bị lão Hộ Quốc Công đánh cho một trậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đã dưỡng thương bao nhiêu ngày không đến rồi nhỉ? Hôm nay mò tới đâyleech_txt_ngu, chẳng lẽ vì Tần ?”
Thanh cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rõ: “Gặp hắn là biết thôi.”
Chốc lát sau, Chu Cố bước vào thư phòng. Vừa bước qua ngưỡng cửa, phó cũng đó, hắn lập tức cảm thấy da đầu tê dại, chỉ quay đầu bỏ đi. Nghe thấy Tần Thái phó hừvi_pham_ban_quyen mộtleech_txt_ngu tiếng với mặt nghiêm nghị, Chu sờ sờ mũi, cùng vẫn khôngbot_an_cap đi mà tiến vào hành lễ: “Thái tử điện hạ, Thái phó.”
Cái lễ nàybot_an_cap so với vẻ lười nhácvi_pham_ban_quyen trước mặt lão Công thì quy củ hơn nhiềuleech_txt_ngu.
Yến Hồi Thanh mỉm cười hỏi: “Sao lại tới đây?”
Cố lập thanh : “Ta không phải vì Tần nhé, Thái điệnbot_an_cap hạ đừng hiểu lầm.”
Yếnvi_pham_ban_quyen Hồileech_txt_ngu Thanh nhướng mày, cười: “Ồ, vậy đệ tới vì chuyện gì?”
Cố gãi đầu, nhìn Tầnbot_an_cap Thái phó một cái, luôn cảm thấy ông đứng đây khiến hắn khó chịu khắp người. Hắnvi_pham_ban_quyen quyết định đánh thắng nhanh, nói xong đi ngay: “Hồi nhỏ tổleech_txt_ngu phụ có định cho ta mộtleech_txt_ngu sự ở Giang Ninh. Nay vịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hônleech_txt_ngu thê củabot_an_cap ta sắp đến tuổi cập , Giang Ninh có thư gửi tới, tổ phụ bảo ta đi theo người phủ đích thân đến Ninh một chuyến dự lễ cập kê .”
“Giang Ninh?” Hồi ngẩn ra.
“Vâng, chính là Ninh.” Trước mặt Yến Hồi Thanhvi_pham_ban_quyen, Chu Cố không để vẻ bực bội, “Ngày mai ta sẽ đi ngay, đặc biệt tới báo với Điện hạ , chắc là đi khoảng một tháng, Điện đừng có nhớ ta quá nhé.”
Hồi Thanh nhìn hắn: “Tiểu thư nhà nào ở Giang Ninh?”
“Thất tiểu thư phủ Thái thú .” Chu suýt chút nữa thì thốt ra thứ nữ”. nghĩ trước mặt khác vẫn nên giữ chút diện cho vị hôn thê đã ước từ nhỏ của mình. Nếu chính hắn còn không kiêng dè hạvi_pham_ban_quyen thấp người ta thì truyền ra ngoài, người chẳng phải càng dẫm nát nàng chân sao?
“Phủ Thái thú Giang Ninh không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đích xuất, đều là thứ xuất cả. Lão Quốc Công định hôn chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đệ là Thất tiểu thư thứ xuất sao?” Yến Hồi Thanh cũng kinh ngạc, vô cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bất ngờ.
“Vâng.” Chu Cố mặt đổi sắc, “Tổ phụ Tô gia có ơn với ông, ta lại ngang nên định luôn.”
Trong lòng Yến Hồi Thanh lấy làm , chưa từng nói Tô gia ở Giang Ninh có huệ với phủ Hộ Quốc Công mà khiến lão Hộleech_txt_ngu Quốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Công nỡ hy sinh đứa cháu đích tôn nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chu , thay vì là Tam công tửleech_txt_ngu vốn là thứ xuất. Chàng gật , tồn nói: “Được, Cô biết .”
Chàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quay đầu, mỉm cười nói với Tần Thái : “Thái phóvi_pham_ban_quyen về trước đi, muốn chuyện riêng với Chu Cố, ngài ở đây hắn khôngbot_an_cap tự nhiên.”
Tần Thái phó lại hừ một tiếng Chu Cố: “Lão phu chờ xem kỳ thi khoa cử mùa thu này ngươi đạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được , có bôivi_pham_ban_quyen nhọ danh tiếng của lão phu.” Ngừng một lát, lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : “Dù có đibot_an_cap Giang Ninh cũng được lơ việc đọc sách, dù sao từ giờ đến thi cũng chẳng còn mấy tháng nữa đâu.”
“Biết rồi ạ.” Chu Cố thầm đảo trong lòng, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn đáp ứng.
Tần Thái phó cáo , rời khỏi thư phòng.
khi Tần Thái phó đi , Chu Cố mới thở phào mộtbot_an_cap hơi đại xá, cả thảbot_an_cap lỏng hẳn . Hắn khâm với Yến Hồi Thanh: “Điện hạ, thật chẳng hiểu ngài chịu đựng nổi. Ta ra trườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net học rồi vẫn sợ lão già đó, suốt ngày trưng cái mặt mặt thớt, vừa nghiêm vừa nghiêm túc.”
Yến Hồivi_pham_ban_quyen Thanh cười bất lực: “Thái phóbot_an_cap tuy nghiêm khắc nhưng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người thấu tình đạt lý, không bao giờ ép uổng người . bao nhiêu năm rồi mà vẫn chưa quen sao? Ai cũng bảo đệ gan to bằng trời, nhưng theo Cô thấy, gan đệ cũng chẳng lớn lắm đâu.”
“Ta sẽbot_an_cap không bao giờ quên Tần Tháileech_txt_ngu phó ta học thuộc lòng cuốn ‘Lễ Ký’, lại còn bắt ta trong vòng mười phải chép phạt thuộc lòng, không nhốt ta trong Đông Cung không cho ra ngoàivi_pham_ban_quyen, ngay cả nhà cũng không cho về. Khổ nỗi Bệ hạ còn phái cả đại nội cao cho ông ta để giám sát ta. Gan tabot_an_capnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net to đến bị ông ta mài cho sạchvi_pham_ban_quyen rồi.”
Cánh tay không vặn nổi đùi, học được đạo lý đó chính làvi_pham_ban_quyen từ ấy.
Yến Hồi Thanh bật : “Ai bảo năm đệ đại Thượng Thư phòng ra nông nỗi ấy. Thái phó cũng là vì muốn trị thôileech_txt_ngu. Mà nói đibot_an_cap cũng nói , cách đó thực sự hiệu quả, quả qua đệ ngoannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoãn nhiều.”
Chu Cố ho khan một tiếng, ỉu : “Điện hạ, thực ra ta không muốn tham gia kỳ thi mùa thu nayvi_pham_ban_quyen lắm. Ta muốn đi du ngoạn thiên , ba năm mớileech_txt_ngu thi.”
Hồi Thanhvi_pham_ban_quyen thu lại nụbot_an_cap : “Đệ không sớm vào triều sao?”
“Vâng, ta cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý nghĩ đó.” Chu Cố thở dài, “ phụ cho ta tòng , mà ta cũngleech_txt_ngu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào triềubot_an_cap sớm nhưbot_an_cap vậy. Thế giới bên ngoài baonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net la biết bao, ta vẫn chưa được đi du bốn phương. Không hiểu dân sinh bách tính sao có chuyện làm quan, chủ cho dân?”
Yến Hồi Thanh hỏi: “Lão Quốc Công có đồng ý không?”
“Ta chưa nói với tổ phụ, sợ không đồng ý. Nhưng nếu ủng hộ ta, lại thuyết phục được Thái phó ủng ta, chắc là tổbot_an_cap phụ sẽ không đối đâu.” Chuleech_txt_ngu Cố tính toán, “Điện hạleech_txt_ngu, ngài giúp một tay đi?”
đến tìm ta, có phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định sau khi đi Giang Ninh về sẽ không hồi kinh đi du ngoạnvi_pham_ban_quyen luôn không?” Yến Hồivi_pham_ban_quyen Thanh nhìn thấu tâm tư hắn.
Chu đầu: “Đúng là có ý đóbot_an_cap.” Hắnvi_pham_ban_quyen ngạc nhiên, “Điện hạ thật nhạy .”
Yến Thanh ngồi xuống: “Là tâm tư của đệ lộ rõ quá, chẳng giếm gì nên Cô mới đoán ra được thôi.” Chàng nhìn Chu Cố, “Lão Công bảo đệleech_txt_ngu đích thân đi Giang Ninh dự lễ kê của vị hôn , chắc hẳn định sau lễ cập kê sẽ địnhbot_an_cap hôn kỳ đệ. Đệ lạibot_an_cap bảo muốnbot_an_cap đi duvi_pham_ban_quyen ngoạn, vậy phảileech_txt_ngu hôn sự sẽ bị trì hoãn sao? Trì hoãn lâu? năm, hai nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hay ba ? Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nương nhà người ta có đợi đệ được năm ? Đến đó nàng bao nhiêu tuổi rồi?”
Chu ngồi xuống theo, uể tựa vào như không xương, chán nản để lộ vẻ bực bội: “ khó chính là ở chỗ đó.”
Thanh suy nghĩ mộtbot_an_cap chút: “Đệ chưa gặp vị hôn thê đó đúng không? Đệ cứ đileech_txt_ngu Giang Ninh trước, gặp người ta rồi hãyvi_pham_ban_quyen suyleech_txt_ngu kỹ, hoặc là hỏi nàng xem có sẵn lòng đợi đệ không. Đừng bỏ ngay, cứ về kinh . Sau khi về, nếu vẫn quyếtleech_txt_ngu định mùa thu này thi mà muốn đi du bànbot_an_cap bạc với lão Quốc Công. Ngoại trừ việc tòng quânbot_an_cap lão Hộ Quốc Công không cho phép, bao nhiêu năm qua có chuyện gì ấy không chiều đệ đâu, biết đâu lại thương .”
Chu Cố định nói “Ta không muốn cưới thứ nữ kia mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phụ quyết không đồngbot_an_cap ý, còn dọa sẽ đuổi ta ra khỏi nhà nữa cơ. Đâu phải chuyện gì ông cũng đâu.” Nhưng lời này hắn ra, chỉ gật đầu: “Như vậy cũng được.”
Hắn nhấp một trà, nhìn Yến Hồi Thanh: “Điện , dạo trước Giang Ninh, Giang có gì vui không?”
Yến Hồivi_pham_ban_quyen Thanh gật đầu: “Phong cảnh tú lệ, là một nơi tốt.”
Cố phấn khởi: “Vậy tốt.”
Yến Hồi Thanh nhìn hắn, cân nhắc lát đột nhiên nói: “Đệ giúp ta tìm một người, hỏi thân phận của nàng ấy. ta ở Ninh gặp phải hành thích, nàngleech_txt_ngu đã cứuleech_txt_ngu tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Khi tình hình cấp, khi thoát thân ta phải đi gấp nên kịp hỏi tên nàng. Sau này về muốn saivi_pham_ban_quyen người đi tìm, lại sợ gây sự chú cho những kẻ cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm địa xấu, mang lại phiền phức cho nàng.”
“Được chứ, Điện hạ nói xem nàng trông như thế nàoleech_txt_ngu.” Chu Cố nhận lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngay.
“Là mộtleech_txt_ngu nữvi_pham_ban_quyen tử, tầm mười bốn mười lăm tuổi. Vì lúc đó trời đã tối nên nhìn khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rõ mặt lắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng chắc hẳn rất xinh , lúc cười lên cũng rất đẹp.” Yến Hồibot_an_cap Thanh mô tả, “Dáng người rấtleech_txt_ngu gầy, nhưng không hề yếu ớt.”
Chu Cố mặt khó tả: “Điện , những cô nương vậy ở Giang Ninh vơ được cả nắm. Ngài phảileech_txt_ngu nói xem trên người nàng có món đồ gì đặc biệt khiến người ta vừa nhìn nhận ra chứ.”
“Cô đã tặng thanh đoản kiếm của cho nàng.” Yếnleech_txt_ngu Hồi Thanhleech_txt_ngu hồi tưởng, “Nàngbot_an_cap rất thích, sẽ mang theo người.”
Chu gật đầu, coi như có một manh mối: “Còn gì không?”
“Chắc lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một thôn đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cá. Lúc Cô nàng là ở bờ sông, nàng mình cầm lưới bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cá.” Yến Hồi Thanhvi_pham_ban_quyen không quá chắn, “Những khác thì không còn nữa.”
Chu Cố cảm thấy này e là không dễ tìm, nhưng đã lời nên hắn vẫn gậtvi_pham_ban_quyen đầu: “Được, ta lưu tâm. Điện hạleech_txt_ngu yên tâm, ta ở Giang ít nhất cũng tháng, sẽ cố gắng tìm người cho ngài.”
Yến Hồi mỉm cười: “Vậy đa tạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .” Dứt lời, chàng bổ sung thêm, “ kín một chút, đừng rầm rộ quá, tìm được là được.”
Chu đáp: “Rõ.”
Cố nán lại Đông Cung thêm nửa canh giờ.
Trước rời đi, cuộcleech_txt_ngu hắn vẫn không nhịn được tò mà hỏivi_pham_ban_quyen một câu: “Điện , ta có thể hỏi một chút không? Nếu tìm được cô nương kia, định báo sao?”
“Ừ.” Yếnbot_an_cap Thanh gật đầu.
“Báo đáp thế nào ạ?” Chu Cố lại hỏi.
Yến Hồi Thanh liếc hắn một cái, không nói gì.
Chu Cố giơ lên: “Được rồi, được , ta hiểu rồivi_pham_ban_quyen, ta không hỏi , ta đi đây.”
Hắn xoay rời đi rất dứt khoát, nhưng ra khỏi được vài , dường như sực nhớ ra gì đó bèn quay lại, bám vào cửa ngó trong, nói với Yến Hồi Thanh: “Cái đó, Điện hạ, ta thể cầu xin ngài thêm một chuyện đượcleech_txt_ngu không?”
đi.”
“Chuyện đó” Chu Cố gãi đầu, “Đối Tần Loan kia có thể đối tốt với nàng một chút
?” Yến Hồi Thanh nhướng mày.
Cố cân nhắc từ ngữ: “Ý ta là, đừng để nàng bị khác bắt nạt, cho nàng ăn đủleech_txt_ngu, ngày bìnhbot_an_cap .”
“Được.” Yến Hồi Thanh ứng.
“Đa Điện hạ, vậy ta đi đây.” Lần này Chu Cố đi thật, không hề quay đầu lại.
Sau khi hắn rời đi, thư trở nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yên tĩnh, Yến Thanh dậy, đứng bên cửa sổ một látnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi hạ : “Gọi quản gia đến đây.”
Tiểu Tranh Tử vâng dạ một tiếng, vội vàng đi gọi người.
Chẳngvi_pham_ban_quyen mấy chốc, quản gia đã , tay hỏi: “Điệnleech_txt_ngu hạ, ngài có phó gì ạ?”
“Thử thách Tần Loan, xem nàng ta có thể đảm đương vị nữ quan ở Cung .” Yến Hồi Thanh không ngoảnh đầu lại, “Nghe nói nàng ta người thông tuệ, hãy gõ cửa răn đe một , bảo nàng nghĩ những chuyện không . Nếu muốnbot_an_cap sung túc bình an thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hãy làm việc thật thà, Cô nể mặt Chu Cố sẽ bạc đãileech_txt_ngu nàng ta. Còn nàng ta không biết điều, vọng tưởng những không thuộc về mình, thì mặt mũileech_txt_ngu của Chu Cố cũng chẳng có tác dụng .”
Quản gia vâng lệnh.
Chu Cố ra khỏi Đông , thở phàobot_an_cap nhẹ nhõmleech_txt_ngu. Thấy tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net saibot_an_cap dịchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của phủ mình đứng chờ ở ngoài, hắn nhướng mày: “Ngươi đây làm gì?”
Tiểu sai dịch vội vàng thưa: “Là nhân phái tiểu nhân đến trông chừng công tử, đừng để ngài làm loạn ở Cung.”
Chu ra, đảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt: “Ta ơn quá, bà ấy đúng là chẳng tin tưởng ta chút nào.”
Hắn lời, nhảyvi_pham_ban_quyen lên ngựa: “Đi thôi, về phủ.”
Tiểu sai dịch vội vàng bám theo.
Về phủ Hộ Quốc Công, Chu Cố đi thẳng tới viện của Quốc công nhân.
Quốcleech_txt_ngu nhân thấy trai trở về, dángvi_pham_ban_quyen vẻ ổn thỏa, có vẻ gì u uất hay suy sụp, bà thầm nghĩ cóbot_an_cap con bé Tần Loan kia cũng chưa chiếm vị sâu đậm trong con mình. Bà yên tâm hơn nào, nhắc đến Tần Loan, cũng chẳng nhắc mình phái người theo dõi, chỉ dò: “Ngày mai con đi Ninh, trên đường phải cẩn , cứ bảo hộ vệ treonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cờ phủ Hộ Quốc Công lên, tránh để mấyvi_pham_ban_quyen tên sơnleech_txt_ngu tặc không có va chạm vào.”
Chu Cố thầm nghĩ, hắn nhất định sẽ không treo cờ. Nếu có tên sơn tặc dám chọc vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn, hắn sẽ nhân cơ hội đó mà tiêu diệt bọn chúngleech_txt_ngu.
“Đồ sính lễ nhà chúngvi_pham_ban_quyen chuẩn bị Tô gia và Tô thấtbot_an_cap tiểu thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng quývi_pham_ban_quyen giá, không được để xảyleech_txt_ngu ra nửa phần sai sót. Nếu dám làm lễ vật, xem ta có để tổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phụ đánh cho conbot_an_cap xuống được giường không.” Quốc công phu nhân hiểu trai mình, lặng là ngay đang nghĩleech_txt_ngu gì, lập tức khắc cảnh .
“Được rồi, con biết rồi.” Chu Cố không sợ bị đánh, nhưng bị đánh xongleech_txt_ngu phải nằm bẹp trên giường không cửbot_an_cap động được thì đúng là làm hắn, đành phải lên tiếngbot_an_cap hứa hẹn.
“Còn nữa, khi gặp người của Tô gia và Tô thất , con nhất định phải biết giữ lễ nghĩaleech_txt_ngu, đừng có không đắn.” Quốc công phu nhân không yên tâm dặn thêm, “Dù không người ta cũng đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biểu hiện ràng. Người ta dù sao cũng là phận nữ nhi, thể diện của con gái người ta, connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là nam tử hán đại phu, lẽ ra phải nể mặt một , đó là giáo dưỡng và lễ tiết cơ bản. Đừng để người ta nói người của phủ Hộvi_pham_ban_quyen Quốcvi_pham_ban_quyen Công là dục, mất sạch lễ nghi.”
Chu Cố cạn lời: “Nương, ý của nương là, ngay cả khi con thích, con cũng phải giả vờ như thích sao?”
“Không phải bảo giả vờ thích, mà là bảo con dù không thích cũng đừng để mất chừng mực, đừng có lạnh lùng khó chịu với người ta, nhà chúng ta không có kiểu giáo đó. Hôn tổ phụ con định hạ, tuyvi_pham_ban_quyen thân phận nàng ấy thấp nhưng trách đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàng ấy. Con không thể vì người ta thân phận thấp mà tự mình cao rồi xem thường người ta. Bất kể nhà người khác thế nào, phủvi_pham_ban_quyen Hộ Quốc Công chúng ta không có cái quy tắc đó.”
“Con biết rồi.” Chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cố gật đầu.
“Lại nữa, chuyện thích hay không là dovi_pham_ban_quyen duyên phận hướng, hoặc vì nhiềuleech_txt_ngu lý do , có người gặp đã yêu, người ngày sinh tình. thích người ta, có lẽ là do tính cáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không , chí hướng không cùng, hoặc vì do nào khác, không nhất định tiểu thư nhà người ta không tốt. Tóm lại, nếu người ta không làm gì quá đáng với con, không lạnh nhạt với con, thì con không được phép mặt người ta trước mọi người.”
“Con rõ .” Chu Cố bất lực đáp.
Quốc công nhân hài lòng, lấy ra một hộp gấm đưa cho Chu : “Đây món quà riêng ta tặng cho thất thư, sau khi gặp mặtvi_pham_ban_quyen, con hãy giao tậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay nàng ấy.”
“Đây là cái gì ạ?” Chu Cố nhận lấy chiếc hộp.
“Đó vòng tay mẫu thân con đượcleech_txt_ngu ngoại tổ mẫu tặng lúc giá, ta đãleech_txt_ngu cho đại tẩu con một chiếc, chiếc này để dành cho conbot_an_cap dâu tương lai của ta.”
lập tức đẩy trảbot_an_cap lại: “Nương giữ lấy đi, đồ quý giá thế này, nương sợ con mang đibot_an_cap đường xa mất sao? Chờ bao giờ nàng ấy đến kinh thành, nương tự taybot_an_cap đưa cho nàng ấy đi!”
Dù sao thì mối hôn sự này là ý của tổ phụ, hắn cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể chối.
Quốc phu nhân nghĩ cũng phải, thôi: “Được .”
Sau rời khỏi viện của mẹ, Chu Cố lại đến của Thịnh An Đại Trưởng công chúa để dùng bữa tối với bà.
Thịnh An Đại Trưởng công dạy bảo hay huấn hắn như Quốc công phubot_an_cap nhân. Thấy Cố tới, bà cười rạng , từ ái vẫy tay gọi hắn: “Lại đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lại đây, tôn nhi ngoan của ta, ngày mai con phải đi xa rồi. tối nay con qua đây, ta đã bảo nhà bếp làm toànbot_an_cap nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net món con thích đấy.”
là tổ mẫu thương ta nhất.” Chu Cố xuống cạnh Đạileech_txt_ngu Trưởng , dáng vẻ biếng không xương cốt, đầu sát cánh tay dụi dụi.
Đại công chúa vui vẻ ra mặt, gắp thức ăn hắnvi_pham_ban_quyen: “Ăn nhiều một . Nghe nói ănvi_pham_ban_quyen ở Giang Ninh thiên về vị , Cố ca nhỏ đã ăn ngọtvi_pham_ban_quyen, không biết có quen không. Hay là mang theo một đầu bếp trong phủ đi?”
“Không đâu ạ.” lắc đầu, “ ăn chứ có phải ăn đường đâu, ngọt mấy thì cũng đến thế thôi. Vả lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn trong phủvi_pham_ban_quyen con ăn mười mấy năm cũng chán rồi, đổi khẩu một chút, biếtvi_pham_ban_quyen đâu lạileech_txt_ngu thấy mẻ.”
“Cũng đúng.” Đại Trưởng công chúa cười gật đầu.
Một đêm không có chuyện gì.
hôm sau, lão Hộ Quốc viết phong thư giao Lý Viêm, lại dặn dò Chu vài câu rồi cho bọn họ rời đi.
Lý Viêm thấy Chu Cố mình trở về Giang Ninh trong lòngleech_txt_ngu vô cùng chấn động. Hắn cứ ngỡ lão Hộ Quốc Công là người chữ tín, cùng lắm chỉ miễn cưỡng thừa nhận hôn ước thôi, không ngờ thái lại trịnh trọng thế. Thậm chí còn để Chu tiểu công tử mangleech_txt_ngu theo lễ cùng hắn vềleech_txt_ngu Giang Ninh tham dự lễ kê của Thất tiểu , quả thực là lớn động trời.
Phủ Hộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quốc Công chuẩn bị hai xe lớn lễ vật, lão Hộ Quốc Công còn điều động thêm tên hộ hộ tống Chubot_an_cap .
Đoàn người ra phủ, đi qua con phố, ra phố chính thì đụng mặt một đoàn xe ngựa khác. Trên xe treo biển hiệu phủ Thụy An Vương, Tạ Lâm đang cưỡi đi bên cạnh xe.
Vừa nhìn thấy Lâm, Chu Cố lập tức nhớ tới chơivi_pham_ban_quyen mình. Có lẽ âmleech_txt_ngu mưu chuyện xấu nên hắn hề tỏ thái độ gay gắt, trái lạileech_txt_ngu còn cười hì chào hỏi: “Tạ Lâm, khéo , ngươi định đi đâu thế?”
Tạ Lâm vừa thấy Chu Cố là mũi tối sầm lại. Chẳng vì do gì khác, chỉ riêng việc Chu Cố một mình đánh gục hơn mười tên hộ vệ của hắn, đánh cho bọn chúng tan tác, cùng còn cho hắn một trận nên thân, chuyện đã lan truyền khắp thiên hạ rồi. cảm thấy mặt tôn nghiêm đều mất sạch, nên đã nhốt mình trong phủ mấy ngày nay không dám ngoài. Nếu hôm nay không phải mẫubot_an_cap thân hắn muốn Đại Phật thành dặm để lễ Phật, bắt hắn cùng, hắn còn lâu mới muốn ra ngoài gặp người.
Giờ Chu Cố cười tươi như không có chuyện gì mà chàoleech_txt_ngu mình, hắn cảm thấy như muốn nổ tungbot_an_cap, mặt : “Chu Cố, ngươi có bệnh à?”
Hắn chào hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái gì ? Còn cườivi_pham_ban_quyen tươivi_pham_ban_quyen như hoa kia, quan hệ của hai người là kiểu nhau cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể cười nói chào hỏi sao?
Chu Cố vẫn giữ nụ cười trênvi_pham_ban_quyen môibot_an_cap: “Ta rất tốt, không bệnh không tật, có vấn đềvi_pham_ban_quyen gì cả, chỉ là thấy ngươi thì vui quá nênleech_txt_ngu hỏi thăm một câu thôi.”
Tạ Lâm suýt nữa thì đứt hơi vì nghẹn, trừng mắt giận : “Chu Cốbot_an_cap, ta với ngươi có mối thùleech_txt_ngu không đội trời chung, ngươi bớt dùng cái chiêu đó ta đi.”
Cố vẫn cười: “Đừng vậy mà, thù đội chung không phải tính như thế đâu. Giết cha giết mẹ, giết vợ giết con mới gọi là không đội trời , chúng ta cùng chỉbot_an_cap nhau trậnleech_txt_ngu, không tính là thù đại hận.”
Cơn giận của Lâm bốc lên ngùnvi_pham_ban_quyen : “Ngươi rõ ràng thíchvi_pham_ban_quyen Tần , vậy ngươi còn cố tình tranhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giành với . Ta mất đi người mình yêu, thế này mà không phải thù không đội trời chung ?”
“Ta thực sự không biết ngươi thích Tần Loan, nếuvi_pham_ban_quyen biết thì tabot_an_cap nhất định sẽbot_an_cap tranh với ngươi.” Chu Cố giơ tay, vẻ mặt cùngbot_an_cap thànhbot_an_cap , “ thật lòng, ta cũng hối hận đi đượcvi_pham_ban_quyen đây.”
Tạ Lâm thẹn quá hóa giận: “Ngươi bớt diễn , trong lòng chắc đang cười thầm thìbot_an_cap có.”
chứ? Tuyvi_pham_ban_quyen ta cướp được người nhưng cũng đâu được, còn bị tổ phụ đánh cho tám ngày không xuống được giường, ta cũngbot_an_cap oan ức chứ.” Cố giữ đúng ývi_pham_ban_quyen bàn bạc tử tế với Tạ Lâm: “Cả hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng ta đều chẳng được lộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì, hay là hòa giải đi?”
Hòa giải , ta có thể tìm cho ngươi một nữ nhân gia thế thấp quyến rũ ngươi được chứ.
Tạ Lâm đen mặt, tức giận quát: “Không hòa giải.”
“Ây da, thật là chẳng lượng nào, hẹp hòi quá đi mất. Chẳng phải chỉ là một nữ nhânbot_an_cap thôi sao? ra , hay là thếbot_an_cap này, hôm tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm cho ngươi một người bù đắp lại nhé?” nhân cơ giăng bẫy.
Lâm nổi trận đình: “Ngươi nói thì nhẹ nhàng lắm, ai cũng không phải là Tần Loanvi_pham_ban_quyen, ngươi đền cho ta kiểu gì?”
Chu ho khan một tiếng: “ hạ bao la, tổng sẽ có người tốt hơn . Ngươi nên rộng lượng mộtleech_txt_ngu chút, nam nhi đại trượng phu, lo gìbot_an_cap không có vợ, đúng không?”
Lâm càng giận hơn: “Nghe giọng của ngươi, rõ ràng ngươi căn bản khôngbot_an_cap thích Loan, ngươi có bệnh thậtleech_txt_ngu à? Không thích thì tranh giành với ta làm gì?”
Chu Cố sờvi_pham_ban_quyen sờ mũi: “Ta đã nói là ta rồi mà.”
Hắn rất muốn bước tới vỗ vai Tạ , nhưng nhìn bộ tức tối của đối bèn thôi: “Ây da, ngươi nghĩ thoáng ra đi.”
Lâm còn muốn đôi covi_pham_ban_quyen hắn nữa: “Cút!”
Chu Cố bấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lực: “Được thôi, vậy ta đi . phải một tháng nữa ngươi mới thấy mặt ta, tự mình bình tĩnh đi, biết đâu lại nghĩ thông suốt.”
Tạ Lâm dườngleech_txt_ngu như nhận ra bộ dạng như sắp xa của hắn, dĩ không quan tâm nhưngvi_pham_ban_quyen cuối cùng vẫn không nhịn được tò mò, đenvi_pham_ban_quyen mặt hỏi: “Ngươi định đi đâu?”
Chu Cố trả lời: “Đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quận Giang Ninhbot_an_cap.”
“Đến đó làm gìvi_pham_ban_quyen?”
Chu Cố chớp chớp mắt: “Đi chơi.”
Hắn sẽ không nói cho Tạ Lâm biết dự lễ cập kê vị hôn thê đâubot_an_cap, đi chơi chỉ là phụ thôi.
Tạ Lâm rõ ràng không tin: “Đi mà huy lực lượng lớn thế sao? Không phải nên đi gọn nhẹ ?”
Cố mặt không đỏ timbot_an_cap không đập, thảnleech_txt_ngu nhiên : “Ta làvi_pham_ban_quyen người quý phái, nhiên phải theo đồ một chút, để ăn không ngonbot_an_cap, uống không tốt, ngủ không yên. Ta đi chơi chứ phải đi chịu khổ đâu.”
Tạ nghe cũngleech_txt_ngu có lý, ác giọng nói: “Nghe nói bên nhiều lắm, ngươi cẩn thận đừng để sơn tặc thịt mất.”
Chu Cố cườibot_an_cap tiếng: “Vậy thì mượn ngươi nhé.”
Lâm: “”
Hắnbot_an_cap cảm thấy Chu Cố đúng là vấn đề thật , lấy lời nhiếc làm lời chúc phúc cho được.
Có lẽ vì hai ngườibot_an_cap nói chuyện , rèm xe ngựa vén lên, ra mặt đoan trang của Thụy Anleech_txt_ngu Vương . Bà cười nhìn Cố: “Ta nghe lão Hầu gia đã địnhvi_pham_ban_quyen cho cháu một hôn ước, cóleech_txt_ngu phải ở quận Giang Ninh ?”
Tạ Lâm mắt, vô cùng kinh ngạc nhìn Chu Cố.
Chu Cố thầm , đúng là Thụy An Vương phi dễ chọc vào, cũng lợi hại như nương hắn , câu đầu tiênvi_pham_ban_quyen đã trúng tử . Hắn chắp tay hành lễ: “Bẩm Vươngbot_an_cap phi, là vậy ạ.”
Thụy An Vương mỉm cười: “Giang Ninh một nơi tốt, non nước hữu , địa linh nhân , những cô nương được nuôi ở đó hẳn là vô cùng tú dịu dàng. hơi xa, cháu đi đường cẩn nhé.”
“Cháu rõ rồi, đa tạ Vương .” Trước mặt tiền bối, Chu Cố vẫn giữ nghĩa.
“Cháu đã đi Giang Ninh, còn ta đivi_pham_ban_quyen Đại Phật, quãng đường trăm dặm này vẫn là cùng đường. Hai đứa đừng đứng đây nóileech_txt_ngu chuyện nữa, tranh thủleech_txt_ngu lúc trời còn sớm, cùng đi đi!” Thụy An Vương phi cười nói.
định bảo thèm đi cùng , nhưng vì quá và tò mò nên hắn lặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Chu Cố gật , không ý gì, dù sao hắn mang theo hai xe lễ vật cũng nhanh được: “Vâng ạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cùng đi thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Thế là, hai người ngựa lại một, nhau ra khỏi cổng thành.
Lâm cùng Cố sánh bước bên nhau, mộtleech_txt_ngu hồi kinh ngạcleech_txt_ngu, hắn không ngừng quan sát Chu Cố, xem ởbot_an_cap Giang Ninh gia tộc quyền quý nào. Nghĩ mãi vẫn chẳng nhớ ra, hắn chủ động bắt chuyện: “Này, hôn ước mà tổ định ngươi thật sự ở Giang Ninh sao? Là nhà ?”
Chu Cố không muốn nói , nhưng nghĩ mình không nói thì sớm muộn gì hắn cũng sẽ nghe ngóng được, bèn tỏ vẻ thản nhiên: “Là thất tiểu thư của phủ Thái thú Giang Ninhleech_txt_ngu.”
“Thái thú Giang Tô Húcleech_txt_ngu? Chẳng phải ông ta chỉ có một đích tử, không có đích nữ sao?” Tạ Lâm càng kinh ngạc hơn.
“Đúng vậy, người có ước ta là thất tiểu thư do thất di nương .” Lòng Chu Cố căng thẳng, nhưng mặt không để lộ chút sơ hở .
Tạ Lâm kinh hãi: “Hóa ra là một thứ nữ của phủ Thái thú?”
“Thứ nữ sao?” Chu có thể tự mình giễu cợt, nhưngvi_pham_ban_quyen không cho phép người khác xem , nhất là Tạbot_an_cap Lâm. Hắn đanh mặt nói: “Có câu nói rất hay, anh hùng không thân. Vị hôn thê ta nhân phẩm tốt, tính cách tốt, diện mạo cũng tốt, chỉ một cái xuấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thânleech_txt_ngu thì tính là gì chứ?”
Tạ Lâmbot_an_cap: “”
Hắn nhìn Chu Cố với vẻ không thể tin nổi: “Ngươi không bị đấy chứ?”
Vị hôn thê là một thứ nữ, vậy mà hắn không những bằng lòng mà còn hết mực bảo vệ? Hắn chính là đích xuất tứ công tử đường đường của phủ Hộ Quốc Công, ngay cả Công có thể cưới được.
“Ta ngốc gì?” Chu nhàn nhạt nhắc nhở hắn: “Tần Loan còn là con gái của tội , giáng làm nô tì, chẳng phải ngươi vẫn muốn cưới nàng ta sao?”
“Thì cũng đúng.” Lâmleech_txt_ngu cứ thấyleech_txt_ngu lời này có gì đó sai sai, ngẫm nghĩ mộtbot_an_cap hồi mới phản bácvi_pham_ban_quyen: “Không đúng, Tần ít nhất trước kiabot_an_cap cũng xuất là khuê tú danh môn, là con gái tộibot_an_cap thần nhưng cũng chỉ là nhất thời gặp nạnleech_txt_ngu thôi.”
“Một khi đã mang con gái tội thần, không xong thì là chuyện cảleech_txt_ngu đời. vị hôn thê của ta thì khác, dù nàng là xuất thì cũng là tiểu củabot_an_cap phủ Thái thú quận Giang Ninh cách danh chính ngôn thuận.” Trong lòng Cố thì hộc máu, nhưngleech_txt_ngu buộc lòng phải dốc sức bảo vệ hôn chưa mặt, chẳng rõ kia, thậm chí phải lôi cả Tần Loan ra so sánh, cảm thấybot_an_cap uấtleech_txt_ngu ức không thôi, lại thấy có lỗi với Tần Loan.
Tạ cảm thấy dường cũng có lý, nhưng vẫn không được mà mỉa : “Ngươi có gì mà đắc ý chứ? Cưới một thứ nữ vợ, trong lòng ngươi thấy vui lắm sao?”
Chu Cố nghiến răng trong lòng, ngoài lại đầy kiêu hãnh: “Đó là vì ngươileech_txt_ngu chưa gặp vị hôn thê của ta thôi. Nàng đẹp lắm, nhưbot_an_cap phùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dung xuất thủy, vẻ đẹp tự không cần trang điểm, lại dàng như nước, hoa hội tụ” Hắn tuôn ra một tràng từ ngữ hoa mỹ, cứ thếvi_pham_ban_quyen gánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên người hôn từng gặp mặt. Dù sao thì thua người không , hắn nhất định khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để Lâm chê cười : “Haiz, giờ ta nôn nóng muốn gặp nàng đây.”
Tạ Lâm nghi : “Thật sựleech_txt_ngu tốt như ngươi nói sao? Giang Ninh nhỏ bé như vậy, có thể nuôi dưỡng được mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khuê tú môn? Có thể sánh bằng quý nữ ở kinh thành? Đẹp cả Hoa Quận ?”
Đoan Hoa Quận chúa là con gái của Thanh Bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Công chúa. Thanh Bình Công chúa và đương kim bệ hạ là anh embot_an_cap cùng mẹ, nên Đoan Quận chúa rất được bệ hạ sủng ái. Nàng ta mạo xinh , lại thích Chu , hễ nào Chu Cố xuất hiện nàng ta nhất định tìm đến. Chu Cố sự không nổi sự đeo bám của nên luôn tìm cách lẩn tránh.
Nghe Tạ Lâm nhắc đến Hoa Quận chúa, sắc mặt Chu Cố khựng lại: “Ngươi nhắc đến Hoa làm gì?”
“Đoan Hoa xinh đẹp mà, ấy lại thích ngươi, vậy mà ngươileech_txt_ngu cứ trốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Ta thấy ngươi có vẻ rất thích vịleech_txt_ngu hôn thê của mình, nên mới thuận miệng nhắc thôi. Chẳng lẽ nàng ta còn đẹp hơn cả Đoan Hoa?” Tạ Lâm hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngược lại.
Chu Cố lập tức đáp: “ mắt ta, nàng ấy chỗ nào cũng tốt, tự là đẹp nhất rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đừng đến Đoan nữa. Nếu còn , ta sẽ trở mặt với ngươi đấy.”
“Ta ngươi trở mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắc?” Sắc mặt Tạ lạivi_pham_ban_quyen tối .
“Ngươi còn nhắc nữa ta sẽbot_an_cap hòa với ngươi đâu.” bồi thêm một câu.
Tạ Lâm định nói “Ai làm hòa với ngươi?”, nhưng trong bụng có một đống thắc mắc muốn hỏi Cố, ngậm miệng không nhắc đến Đoan Hoa nữa, chỉ hỏi: “Ngươi gặp vị hôn thê mình từ lúc ?”
ngoái.” Chu Cố dối khôngvi_pham_ban_quyen chớp mắt.
Tạ Lâm giậnleech_txt_ngu dữ: “Nếu đã thích vị hôn thê của mình, sao ngươi còn tranh giành Tần với ta?”
Chu Cố thầmbot_an_cap nghĩ “ tranh ?”, nhưng sự rồi, hắn bấtleech_txt_ngu dĩ đáp: “ cứ lúc đó đầu ta có vấn đề đi, chẳng phải lúc ấy ta thấy không vừa mắt sao?”
Lâm nổi trậnbot_an_cap lôi đình: “Đồ khốn!”
Chu thừa nhận: “Ta đã nói là ta sai rồi, còn muốn thế nào nữa?”
Tạ Lâm hừ lạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Chưa xong với ngươi .”
Chu Cố lập tức hứa hẹn: “Ngươi cứ chờ đấy, sau khi ta đến Giang Ninh sẽ ngươi tìm một người.” Nói xong lại bổ sung : “Tương tự như Tần Loan vậy.”
“Ta không cần.” Tạ mới không thèm hắn tìm hộ.
cố chấp nữa, Tần Loan đã Đông Cung thì không thể nào ra ngoài đượcbot_an_cap nữa đâu.” Chu Cố an ủinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Trên thiếu gì thơm.”
Tạ Lâm đen mặt: “Ta dù có cố chấp thì cũng còn kẻ đầu óc bệnh như .”
Vị hôn thê là một thì có gì hay mà khoe khoang? leech_txt_ngu hắn, đã sớm giấu nhẹm đi vì sợ chê cười . quả nhiên có bệnh thậtbot_an_cap.
Nửa ngày sau, đoàn người đi trăm , đến núivi_pham_ban_quyen Đại Phật Tự, Chu Cố và Tạ Lâm từ biệt nhau tiếp tục lên đường.
Tạ Lâm xe ngựa của Cốleech_txt_ngu đi xa dần, khívi_pham_ban_quyen thế hừng hực. Chubot_an_cap Cố cưỡi trên lưng ngựa, trông hệt như một chú chim sổ , tự do tự tại, dường nhưbot_an_cap chỉ muốn bay ngayvi_pham_ban_quyen đến Giang vậy. Hắnleech_txt_ngu chút hâm mộ, nói với một tên hộ vệ bên cạnh: “Ta cũng muốn đivi_pham_ban_quyen .”
Tên vệ không hiểu: “Tiểu vương gia, sao ngài cũng muốn đi Giang Ninh?” Ngài đâu có vịvi_pham_ban_quyen thê ở Giang Ninh .
, ta muốn đến Giang Ninhbot_an_cap chơi thôi.” Lòng Tạ ngứa ngáy: “ nếu ta nói với mẫu phi muốn đến Giang Ninh giải khuây, mẫu phi có ý không nhỉ?”
Hộ vệ cũng không Vương phi có đồng ý hay không nên chẳng thể đưa . Tạvi_pham_ban_quyen thở dài: “Cứ cùng mẫu lễvi_pham_ban_quyen rồi tính tiếp! Ta năn nỉ bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy, biết đâuleech_txt_ngu lại đồng ý.”
Lý Viêm đi đoàn của Cố được trăm dặmvi_pham_ban_quyen thực sự cảm nhận được việc Chu Cố muốn theo về Giang Ninh là thật.
Chu Cốvi_pham_ban_quyen sau khi huênh với Tạ Lâm một thì trong lòng bứt rứt không thôi. Hắn mình lỡ chém gió rồi, ngộ nhỡ vị hôn thê kia không ra thì hắn cũng sẽ Tạ Lâm cười nhạo cho thối mũi. Cảm thấy khuất, gọi Lý đến bên cạnh hỏi: “Ta ngươi, thất tiểu thư nhà xinhvi_pham_ban_quyen đẹp không?”
Lý Viêm lập tức đầu: “Thất tiểu rất xinh đẹp.”
“Đẹp đến mức nào?”
“Là nương đẹp nhất quận Ninh, tiểu nhân chưa từng thấy ai đẹp hơn thất tiểu thư.” Lý Viêm thành thật đánh giá.
Chu Cố nghe vậy thì hơn đôi chút, đẹp là rồi, ít cũng khớp với lời hắn khoe . lại hỏi: “Tính cáchleech_txt_ngu nàng ấy nào?”
Lý Viêm nghĩ đến việc thất tiểu tính tình tốt lắm, nhưng nếu khác không chọc vào nàng thì cũng sẽ không chủleech_txt_ngu gây sự, bèn đầu: “Tính cách rất tốt.”
Cố lại yên tâm thêm một chút: “ nhân xử thì sao?”
“Rất phóng khoáng.” Lý Viêm ra bốnleech_txt_ngu chữ, nói chính xác hơn là chẳng sợ ai cả, gan to bằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trời.
Chu Cốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thở phào nhẹ nhõm, không nhỏ mọn là được: “Nàng ở phủ Thái thú xếp thứ bảy, có bắt nạt không?”
Nếu thường xuyên bị bắt nạt thì chứng tỏleech_txt_ngu tình yếu , tuy bảo là tính cách tốt nhưng nếu như cục đất để người ta nặn thì được.
Lý Viêm chút do dự lắc : “Không bị bắt .”
Đâu chỉ có thế, thất thư không bắt nạt người khác thì họ đãbot_an_cap phải thắp hương cảm tạ trời đất rồi, nàng ở phủ Thái thú có thể là đi ngang tắt.
Chu Cố lại : “Ngươi nói thật chứ?”
“Thật , tiểu không lừa dối công tử.” Lý vội vàng cam đoan.
Chu Cố hài lòng, thấy vị hôn thê này của mình xem ra có thể chấp nhận được. Hắn hỏi về Tô Dung nữa quan tâm đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nơi sắpvi_pham_ban_quyen tới: “Giang Ninh có hay để chơi không? nói chinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiết xembot_an_cap .”
Lý Viêm vội vàng nói: “Giang núi hai nước . núi là núi Phượng , trên đó có một cây ngô đồng nghìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm, chimbot_an_cap tìm về trú ngụ. Hai nước là suối Đào bot_an_cap sông Diệp. Một nơi vào mùa hoa đào nở, hai bờ rực rỡ như lửa, rất nhiều văn nhân thích suối chơi tròbot_an_cap khúc thủy lưuvi_pham_ban_quyen thương; một nơi vào mỗi độ thu về, lá rụng núi rồileech_txt_ngu trôi dòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước, nhuộm đỏ cả con , cùng ánh hoàng hôn đẹp không sao tả xiết. Ba lầu là Túybot_an_cap Hoa Lâu, Nguyệt Lâu và Yên Chi Lâu. Ba tòa lầu này mỗi nơi vẻ, thường xuyên dựng đài thi thố tài nghệ.”
nhẩm tính ngày tháng nói tiếp: “Hôm naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là mùng mười tháng Sáu, lễ cập kê của thất tiểu thư là vào mùng tám tháng Bảy. Nghĩa là công không thưởng ngoạn được cảnh đẹp ở suối Đào Hoa và sông Diệpleech_txt_ngu, nhưng có thể dạo núi Phượng Hoàng, nếu lâu hơn và tình cờ cũng có thể kịp xem lâu tài.”
Chu Cố nhận xét: “Thật không ngờ, nhỏ như Giang Ninh mà nghe ra còn vị hơn cả kinh thành.”
Lý Viêm thầm nghĩ, Giang quả thực có nhiều chỗ vui , không thì thất tiểu thư cũng chẳng đến không chịu ở nhà từ nhỏ đến lớn như vậy. Hồi nhỏ chui lỗ , cả phủ nháovi_pham_ban_quyen nhào đi tìm màvi_pham_ban_quyen chẳng thấy đâu, sau mới biết nàng chui lỗ chó ra ngoài. Phu nhân sai người lấpvi_pham_ban_quyen lỗ chó thì nàng bắc thang trèo tường. Phu sai người xây tường cao thì tìm người đánh một móc sắt để leo tường trốn ra. Những qua, tường hậu viện của phủ Thái thú Giang Ninh đã xây cao thêm ba nhưng vẫn không ngăn nổi nàngleech_txt_ngu, sau này nên cũng chẳng nữa.
Hắn lén nhìn Chu Cố một cái, nghĩ Chu tiểu công tử trông thật ngô, về dung mạo thất tiểu thư hoàn toàn xứng đôi với hắn, nhưng cái tính cách củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì hắn thực sự chút lo lắng. Nếu hai người lời qua lại rồi đánh nhau, không thất thư có đánh lại được Chu công không?
Khôngvi_pham_ban_quyen không đúng, không nên nói như vậy, phải là Chu tiểu công tử có đánhleech_txt_ngu phụ mới đúng chứ?
Hắn đơn thương độc mã đánh cho đám hộ vệ của phủ Thụy An Vương tan , đánh cả tiểubot_an_cap vương gia Tạ Lâm một trận mà bảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân không sứt mẻ gìleech_txt_ngu, quả hổ danh là người từ phủ Quốc côngbot_an_cap oai phongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẫm liệt.
Còn thất tiểu thư thì khác, lần nào nàng đánh nhau với người ta cũng đều bị thương, chỉ riêng thôi đã kém xa tiểu công tử rồibot_an_cap. Nếu Chu công tử thực đánh phụ nữ, thất thư chưa chắc đã thắng đâu!
Lý Viêm thấy lo lắng khôn nguôi.
Quãng đường cưỡi ngựa nhanh chỉ mất ba , nhưng vì mang theo hai xevi_pham_ban_quyen lễ vật nặngleech_txt_ngu nề nên ròng ngày mới đến nơi.
Chu Cố nghe lời của Quốc công phu nhân, treo hiệu của phủ Quốc Công lên, vì thế đường vô cùng bình, không gặp sơn tặc cướp , thuậnbot_an_cap lợi tiến vào quận Giang Ninh.
Lúc xebot_an_cap ngựa vào thành trờibot_an_cap đã muộn, Chu Cố tự nhiên sẽ không tiếp cửa gia vào giờ này, cũng không định dọn ở ngay. Hắn dặn quản theo là Chu Hỷ: Ngươi đi cùng Lý hộ vệ Thái thú một chuyến, mang hai xe vật phụ chuẩn bị giao đó trước, nói rằng hôm nữa ta sẽ đích thân bái phỏng.
Chu đáp lời: Công tâm.
Viêm ở bên cạnh hỏi: Chu tiểu , ngài không tới phủ thú nghỉ chân sao?
Hắn chỉ đi một mình kinh thành, khi về có Chu Cố đi cùng nên cách nào đưavi_pham_ban_quyen tinbot_an_cap về trước, vì vậy phủ Thái thú vẫn chưa biết chuyến kinh thành này lạivi_pham_ban_quyen được đích thân tiểu công tử tới đây.
Chu Cố lắc đầu: Ta tự có chỗ , ngươi cần bậnleech_txt_ngu tâm.
lại hỏi: Vậyleech_txt_ngu ngày nào sẽ tới bái phỏng?
Sau khi thu xếp xong xuôi, ta tự khắc sẽ tới, lúcvi_pham_ban_quyen đó sẽbot_an_cap thiếp cho phủ Thái thú trước. Cố không định mai sẽ đến , hắn phải thám thính tình hình Thái một , chơi bời hai ngày rồi tính sau.
Viêm gật đầu, thế là dẫn Chu Hỷ cùng haivi_pham_ban_quyen xe lễ vật nặng nề trở về phủvi_pham_ban_quyen .
Hộ vệ của Quốcvi_pham_ban_quyen Công đã sớm sắp xếp chỗ dừng chân, bao trọn một khoảng sân viện, cho nên sau khi , Chubot_an_cap Cố dẫn theo hộ vệ đến viện để nghỉ ngơi.
thúbot_an_cap đã trở về . Nói là đi ba , nhưng một mạch hơn ngày mớileech_txt_ngu về Giang Ninh. nghevi_pham_ban_quyen tin Dung bịbot_an_cap ở trán, e là mất dung , ông còn chẳng kịp tắm thay y phục đã vội vàng chạy thẳng tới viện nàng.
Đại phu nhân thấy chưa nói được câu đã như cơn gió chạy đi gặp Tô Dung, liền : Chiều quá hư!
Vết thương trên trán Tô Dung dưỡngleech_txt_ngu được mười ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vẫn còn để lại một vệt hồng nhạt. Lọ Ngọc Đoạn Caoleech_txt_ngu dùng hết một , đợi dùng chỗ còn lại, ước vết sẹo này cũng sẽ hoàn toàn, thật sự không phí chút .
Tô Dung buồn chán ngồi trong phòng cắn dưa, nhìn Vương má thúc giục Nguyệt Loan thêu . Nguyệt Loan thêu thùa vụng về, từ nhỏ đã không thích học mấy việc , theo Nguyệtvi_pham_ban_quyen Loan lớn lên cùng nàng không học hànhleech_txt_ngu đến đến chốn.
Vương má dạy bảo ngày, nhìn Nguyệt Loan thêu một chim thành một búi đen thùinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lùi, liền lòng: Thất tiểu thư học không xong thì thôi, sau cho ai, chỉ cần không nghèo khó thì vẫn có người làm chovi_pham_ban_quyen tiểu thư. Nhưng còn em? Một con bé nha đầu như em mà đến thêu thùa cơbot_an_cap bản cũng không biết, một chiếc khăn tay cũng thêu không xong, cứ thế thì làm sao được? Em định hầu hạ thư cả đời, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gả đi đâu sao?
A, đúng rồi. Nguyệt chưa từng nghĩ đến gả chồng: Em sẽ hầu hạvi_pham_ban_quyen tiểu cả .
Nàng hở nói: Em đi tiểu thư ăn ngon , tiểu giống như nuôi Hoa vậy, tốt hơn là một đàn ông tha rồi phải cơm nước hắn.
Vương má chào thua: Hy vọng em luôn giữvi_pham_ban_quyen được ý nghĩ này, đừng đến tuổi gả lại cuống cuồng muốn lấy chồng.
Nguyệt Loannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net địnhvi_pham_ban_quyen nói sẽ có chuyện đó, Tô Dung đã nhả hạt dưa ra, lời: Nguyệt Loan, em mơ mộng gì thế? Đến tuổi thì tốt nhất nênleech_txt_ngu gả đi cho nhanh, đừng mong em. Mấy nay tiền vặt ta đều dồn việc muavi_pham_ban_quyen đồ ăn chobot_an_cap em và A Hoa rồi, đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì thôi đi, đằng miệng hai đứa càng càng chọn. Gà thì chê gàbot_an_cap của mấy người hàng rong, lại đòi ăn bằng được ngỗng quay của Túy Nga Phường. Còn bánh ngọtbot_an_cap nữa, trước đây đại hai miếng người bán dạo trên phố đứa cũng tranh nhau ăn, giờ thìleech_txt_ngu hay rồibot_an_cap, được quá hóa hư, không phải là tám loạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bánh của Cát Tường Trai thì chịu . Tiểu thư em còn chưa lênleech_txt_ngu đâu, sau này mà phát đạt, chẳngleech_txt_ngu lẽ hai đứa định ăn cả mặt trăng trên trời hay gân rồng dướinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biển ?
Nguyệt Loan chộtvi_pham_ban_quyen dạ: Cái đó tiểu thư, ngài cố gắng một chút, gả vào phủ Hộ Quốc Công không? nói phủ Quốcvi_pham_ban_quyen Công giàu lắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nếuvi_pham_ban_quyen đó, chắc chắn không thiếu miếng ăn cho nô tỳ và A Hoa đâu.
Dung lườm một cái: Chẳng phải em nói muốn giảm cân sao?
Nguyệt Loan lý sự: Vương và tiểu thư đều lừa em. Hôm qua em xuống bếp lớn lấy cháo bát bảo ngài, hỏi mấy bà bếp một vòng, họ suýtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút nữa thì đánh em, bảo là hạng người như em còn gọi là béo thì họ tính là gì?
Tô Dung : có bao nhiêu người béo đều tập trung ở bếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn rồi, em lại đi hỏi họ?
Vương cũng cạn lời: Cái con bé này, em cứ nói thẳng là mình nhịn một bữa cũng không chịu nổi, không nỡ lòng làm cho cái mặt tròn gầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống bếp tìm cảm ưu việt để có lýleech_txt_ngu do ăn tiếp đi cho xong.
Nguyệt Loan bị tim đen liền ngượng ngùng : Mặt em chỉ hơi tròn một chút thôi, cũng đâu có béo lắm đâu. thì sau này em xem thoại bản lại, việc nhiều hơn được chứ .
Ba người đang nói chuyện thì Tô Thái thú xông vàobot_an_cap viện: Tiểu Thất, Tiểu đâu ?
, con ở đây! Tô Dung thò ra sổ, ông vội vã như vậy vẫy tay.
Tô Thái thú lập tức vào phòng, đi qua Vương máleech_txt_ngu Nguyệt Loan, đến Tô Dung, quanleech_txt_ngu sát kỹ khuôn mặt của nàng rồi xuýtleech_txt_ngu xoa: Thế dung rồi? Hủy dung rồi à! Sao không biết quý trọng mặt thế hả? Ta bảo con bao nhiêu lần rồi, đánh nhau thì được, phải bảo vệ cáileech_txt_ngu cho chứ!
Tô Dung tay lọ Ngưng Chỉ Ngọc Đoạnleech_txt_ngu Cao trên bàn: Cha yên tâm, có mỡ này sẽ không đểbot_an_cap lại sẹo đâu, vài ngày nữa hồi phục như cũ thôi.
Tô Thái thú nhìn kỹ: Ngưng Ngọc Đoạn Cao?
Tô Dung gật đầu.
Tô Thái thú lập tức thấy xót tiền: Một lọbot_an_cap này hình như giá ngàn vàngleech_txt_ngu phải không? Cha con cònvi_pham_ban_quyen chưa từng dùng loại thuốc đắt tiền thế này, con con đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là phá gia chi .
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dung nhìn ông: chẳng lẽ để mặt hỏng sao?
Thế thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không . Tô Thái thú : Cái nhóc Châu kia, nó đánh nhau vớibot_an_cap con thì cứ đánhvi_pham_ban_quyen, chẳng phải người ta nói đánh người không đánh mặt sao? nó cứ nhắm vào mặt con thế?
cảm thấy không nên đổ oan cho Châu: Là con ra trướcleech_txt_ngu, đánh vàovi_pham_ban_quyen mặt hắn , hắn đẩy con một cái, con mới trán vào góc đá, là con nổi lên, hắn đầu heo .
Nàng vội giơ tay lên: Đại ở Hồi Xuânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đường nói đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kê cho hắn lọ Ngưngbot_an_cap Chỉ Ngọc Đoạn Cao.
Ý tứ trong lời nói là nhà mình không chịu thiệt, nàng mới dùng có một lọ .
Tô Thái thú quả nhiên tìm lạileech_txt_ngu được sự cân bằng trong lòngleech_txt_ngu, hừ : Hắn đáng đời.
Tô Dung gật : Hắn đáng đời thật, miệng lưỡi rẻ tiền, nói là nếu con không gả đi được thì hắn sẽ cưới con. Hắn nghĩ hay nhỉ? Ngay cả nãileech_txt_ngu nãi đây mà cũng dám trêu ghẹo, con phải cho hắn biết tại sao lại xanh thế.
Tô Thái ngẩn người: Cái đó, Thất à, năng đừng thô lỗ thế, con là một cô nương nhà gia , xưng cô nãi với ta không hợp đâu.
Tô Dungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net:
Được , đây chính là cha nàng, củ và nho nhã.
convi_pham_ban_quyen còn cứu được, không bị hủy dung là tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, tốn bạc cứ tốnleech_txt_ngu vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Thái thú trịnh nhấn mạnh: Lần sau nhớ bảo vệ cáivi_pham_ban_quyen mặt cho tốt.
gật , lần này là ngoài ýleech_txt_ngu muốn, đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhau vịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trí không , chú ý bên cạnh có cái đôn đá nên mới vanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào. Lúc đó máu chảy đầy mặt, Trầnbot_an_cap cũng sợ khiếpvi_pham_ban_quyen vía, nên sau đó cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặc nàng đánh mà dám trả.
Cái , chuyện tiểu công tử Chu Cố của phủ Công đánh nhau với tiểu vương của phủ Thụy An Vương, con đã nghe chưa? Tô Thái thú ướm hỏi.
, rồi ạbot_an_cap.
quan sát sắc nàng, thấy có vẻ không mấyleech_txt_ngu bận tâm, trong lòng liền nhẹ nhõm: Ngườileech_txt_ngu ta nói phong lưu sao gọi là thiếu niên, người trẻ mà, huyết khíleech_txt_ngu phương , có chút ngông như , chờvi_pham_ban_quyen các con đại hôn là sẽ ổn .
Tô Dung không bày tỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thái độ, chỉ hỏi: Cha, cha có biết tại sao nương lại định với phủ Hộ Quốc Công cho con không?
Cáibot_an_cap này saobot_an_cap ta được? Hình như là ấy có ơn nghĩa gì phủ Hộ Quốc Công chăng? Thái thú lắc đầu.
Ơn nghĩa gì?
Không biếtvi_pham_ban_quyen.
Tô Dung nhìn chằmleech_txt_ngu thú.
Tô Thái lập tức nói: ta gặp nương con, bà ấy chỉ có một mình, không nơi nương tựa, nên tavi_pham_ban_quyen đưa ấy về.
Sau đó cha khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi bà ?
Tô Thái thú ấp úng: Cái đóbot_an_cap, con biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nương con màleech_txt_ngu, tâm tư bà ấy sâu kín , nếu bà ấy không muốn thìleech_txt_ngu ai biết được đâu.
Tô Dung nhìn chằm chằm .
Tô Thái thú bị nhìn đến mứcleech_txt_ngu đầu tê dại: Ta thật sựvi_pham_ban_quyen không .
Tô Dungvi_pham_ban_quyen thu lại tầm , tha ông: Bỏ đi!
Nương nàng trước khi mới tiết chuyện hôn ước này cho nàng, lúc đó không chúbot_an_cap ý đếnleech_txt_ngu thần củaleech_txt_ngu cha mình, nhưng lại phubot_an_cap nhân, đại ca Tô , cùng các di nương, tỷ trong phủ đều cùng kinh . Suy cho cùng, aibot_an_cap mà ngờ được nương nàng một vị nương nhỏ bé, sinh ra một thứ nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vậy mà lại có ước với đích tôn của đương ?
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thái thú thấy Tô Dung không hỏi nữa, chột dạ thở phào một hơi.
Tô Dungbot_an_cap nhìn, nghĩ thầm, chẳng biết ông ấy giấu mình chuyện gì mà khổ công chevi_pham_ban_quyen đậy thế, đã lớn chừng này rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứ có phải đứa trẻ lên babot_an_cap đâu.
Xem ra nàng thể trông mong gì vào phía phủ Hộ Quốc Công rồi.
Vừa mới nghĩ đếnleech_txt_ngu phủ Hộ Quốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Công, đã có người chạy đến báo: “Lão gia, tiểu thư, người của phủ Quốc Công đến tặng lễ ạvi_pham_ban_quyen.”
Tô Thái giật mình, quay đầu lại hỏi: “Ngươi cái gì?”
Người thở hổn hển nhưng nói vẫn ràng: “ gia, Lý hộ vệ được Phu nhân phái kinh đưa thư cho Hộ đã về rồi. Anh nói Chu tiểu công tử cũng đi cùng đến Ninhvi_pham_ban_quyen, mang hai cỗ xe quà lớn, bảo là lễ cập kê dành Thất tiểu thư.”
Thái thú bật dậy, vẻ mặt kinh ngạc: “Chu tiểu công tử đến Giang Ninh rồi sao?”
“Vâng, đi cùng với Lý vệ ạ.”
“Người đâu ? Đã đến chúng ta chưa?”
“Chưa, ạ. tiểu công tử nói cứ sai người đưa lễ vật đến trước, hôm khác chính thức đến bái phỏng.”
Tô Thái thú phào: “Hôm khác là tốt rồi.”
quay nóibot_an_cap với Tô Dung: “Cha bộ dạng thế này thật sự không tiện tiếp khách. Cha đi gội đãbot_an_cap, con cứ đi” Ông được một nửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mắt lại trên vết sẹo nơi trán Tô Dung, liền đổi ý: “Không, con cũng đừng đi. Cứ để mẹ con rabot_an_cap đi!”
Lúc này, ông cảm thấy bảnbot_an_cap thân mình không đủ chu, con gái cũng đủ xinh đẹp, không thể để ta nhìn thấy, cho người đến đíchleech_txt_ngu thân Chu Cố.
Tô Dung trong cũngleech_txt_ngu rất ngạc. Nàng biết phu nhân phái người đi kinh thành, ngờ phủ Hộ Quốc Công lại để Chu Cố đích đến Giang Ninh. Lẽ nào hôn này sự có thể thành?
Nàng hơi ngơ ngác: “ thân, người mau đibot_an_cap đi!”
Tô Thái thú gật , cũngleech_txt_ngu chẳng còn tâm trí đâu mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm sự với con gái nữa, vàng đileech_txt_ngu nhanh như một cơn .
Tô Dung quay đầu Vương má và Nguyệt Loan.
Vương má và Loan tức hiểu ý, buông đồ thùa trên tay xuống: “Để đi xem Thấtleech_txt_ngu thư.”
yên trở lại, Tô Dung mẫu thân nàng thật tài giỏi, đã đời bao nhiêu năm rồi mà phủ Hộ Quốc Công đến tậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bây giờ vẫn chưa có ý định hủyleech_txt_ngu bỏ hôn sự này.
Dù sao, với địa vị của phủ Quốc Công, nếu muốn thoái hôn với nàng thì quá dàng, cầnleech_txt_ngu thiết phải để Chuleech_txt_ngu Cố đích thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến đây. Việc Chu đíchleech_txt_ngu tới tỏ Hộ Quốc Côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không chỉ nhậnbot_an_cap hôn sự này mà còn muốn nó vào chương trình nghịleech_txt_ngu sự.
Nàng còn tưởng Chu Cố tranh giành nữ nhân gây ra náo loạn lớn như thế, sựbot_an_cap nàyleech_txt_ngu thế nào cũng hỏng bét .
Tại tiền sảnh, dù Chu Cố trực đến nhưng nhân vẫn đích thânleech_txt_ngu ra mặt tiếpbot_an_cap đón quản sự của phủ Quốc Chu Hỷ.
Chu Hỷ ngoài ba mươi tuổi, là một ngườileech_txt_ngu rất khéo léo. Thấy Đại nhân đích tiếp , ông ta trịnh hành lễ, sau những khách sáo: “Tiểu công tử nhà nô tài vừa mới Giang , đường xa xôi , trời cũng đãvi_pham_ban_quyen muộn, không tiện đường độtvi_pham_ban_quyen ghé thăm nên sai nô tàileech_txt_ngu tới trước, mang theo lễleech_txt_ngu vật mà Lão quốc công chuẩn bị gửi . Xin đừng trách , hôm khác Tiểu công tử nhà nô tài sẽ đích thân đếnleech_txt_ngu bái kiến.”
Đại phu nhân làm sao có thể tội? sao một con rể quý giá như thế đã đến Giang Ninh, nếu hôm nay nhiên ghé thăm mà trong phủ chưa chuẩn bị gì, là bà sẽ túng ngay. Đổi sang ngày trái lại càng tốt, giúp bà có thời gian bị.
Thế lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Đại phu nhân cười rất đoan trangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiền hậuvi_pham_ban_quyen, hay ý tuônbot_an_cap không tiếc: “Chu quản sự nói gì vậy? công vừa Giang Ninh, tựleech_txt_ngu là phải nghỉ trước. Không biết Tiểu côngvi_pham_ban_quyen tử nghỉ đâu? Trong phủ chúng ta có chỗ ở, Giang Ninh rồi, sao có thểleech_txt_ngu để Tiểu công tử chịu thiệt bên ngoài được?”
Chu Hỷ cười hì hì: “Phu nhân tâm, Tiểu công tử đãbot_an_cap sắp xếp xong xuôi rồi, ngài thuênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một viện tử phố Đông, không dám làm phiền nhân ạ.”
Đại phu nhân nghe vậy gật đầu: “ khôngvi_pham_ban_quyen thì bảo Tiểu công tử đến phủ chúng ta, tiền viện vẫn mấy viện lạcvi_pham_ban_quyen bỏ trống.”
Chu Hỷ vâng , lấy ra hai tờ đơn đưa cho phu nhân: “ là lễleech_txt_ngu đơn, tờ này dành choleech_txt_ngu Thái thú, Phu nhân cùng gialeech_txt_ngu quyến trong phủ, còn này là dành cho Thất tiểu thư.”
nhân lấy đơn, dù đã nhìn thấy hai xe quà lớn kia và bị dọa cho giật mình, nhưng vìleech_txt_ngu chưa xem kỹ món nên giờ đây cầm lễ đơn lên, liếc sơ qua một lượt lạileech_txt_ngu kinh hãi thêm nữa: “Chuyện này lễ Lão quốc ban cho thật quá hậu hĩnh.”
Chu Hỷ vẫn cười hì hì: “Lão công nói rồi, nhiều năm không qua lại là vì ngài ấy sợ làm phiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự của phủ Thái thú. Nay Thất tiểu thư sắp đến cập kê, hôn sự với Tiểu công tử nhà nô tài nên bàn bạc dần, sau này hai nhà là thân , những lễ này là đểbot_an_cap cho những năm qua còn sót, là tấm lòng của Lão quốc , nhân ngàn vạn lần đừng từ .”
phu nhân nhiên không chối, từ chối chẳng mặt Lão quốc công ? Chỉ là nghĩ đến Dung, bà lại thấy cái đồ nghiệp đó không xứng sự đối đãi trịnh trọng thế này của phủ Công. Nhưng cũng may, Chu tiểu công tử mấy ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước ra chuyện nực cười , coi như đôileech_txt_ngu cũng cưỡng hòa nhau đôi chút, không đến mức khiến bà lo vì được sủng ái mà lo.
bot_an_cap mỉm cười cảm ơn: “Thật sựleech_txt_ngu ơn Lão quốc công đã luôn nhớ đếnvi_pham_ban_quyen. đã vậy, ta xin phépbot_an_cap không từ chối nữa.”
Chubot_an_cap thành nhiệm vụ, cười nói cáonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lui, quản gia Phúc tiễn ra khỏi phủ Thái thú.
Đại phu nhân cầm hai lễ đơn, nhìn hàng dài lễ vật quý giánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ghi trên mà tim đập thìnhbot_an_cap thịch. Chẳng trách người ta nói kết mối lương duyên tốt có thể làm hưng thịnh đời, này sai.
Phủ Hộ Quốc Công làm chu toàn, tặng lễ không vào đâu được, mỗi người trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gia phủ Thái thú đều có , sau mỗi món đều ghi rõleech_txt_ngu tên, ngayleech_txt_ngu cả Tô Hành Tắc đang theo học tại thư viện Vân Sơn cũng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quà.
Mà tờ đơn cho Tô lạileech_txt_ngu càng quý giá hơn. Của hồi bà chuẩn bị cho đám nữ trong phủ xuất giá cũng chỉ đếnvi_pham_ban_quyen mức này là cùng. Vậy mà người ta đây chỉ là lễ cập cho Thất tiểu thư thôi đấy.
phu nhân xembot_an_cap xong bức thư với lời lẽ chân thành của lão Hộ Quốc Công, liền gọi Lý Viêm đang đợi hồi đáp đến trước mặt, : “Phủ Hộ có đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như lời không?”
Lý Viêm gật : “Bẩm Phu nhân, đúng như lời đồn, vô cùng hiển hách .”
còn Chu Cố ?”
“Chuyện Chu tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công tử tranh nữ nhân tiểu nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã dò hỏi rồi.” Lý Viêm đem những tin thám thính được từ tiên vào kinh kể lại, bổ sung : “Chu tiểu công tửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là người khá tốt. Suốt đường Giang Ninh tiểu quan thấy ấy không hề có những hư tật của đám công quý, tính tình tùy hòa, khắt khe với hạ nhân, có vẻbot_an_cap rất dễ gần.”
Nói xong, anh ta lại thêm vào: “Còn nữa, lúcbot_an_cap chúng ta rời kinh có gặp Tạ tiểu vương gia của phủ An Vương, hai người hòa nhau rồi. cùng nhau cả trăm dặm, nói chuyện gì thì tiểu nhân đi hơi xa phía sau nên nghe rõ, đại khái là haivi_pham_ban_quyen người dọcbot_an_cap đườngleech_txt_ngu trò chuyệnleech_txt_ngu suốt, không còn đánhleech_txt_ngu nhau nữa.”
Đại phu nhân không ngờ hai người họ từng nhau thiên động địa mà lại nhanh như vậy, đúng là tuổi trẻ. đầu, yên tâm hơn đôi : “Ngươi đi một chuyến kinh thành cũng rồi, lui xuống nghỉ ngơi đi!”
Lý Viêm rồi lui xuống.
Tô Thái thú tắm rửa xong liền lập tới ngay, nhânleech_txt_ngu đang cầm hai tờ lễ đơn vẻ mặt ngơ ngác, ông hỏi: “Sao rồi? Người đi rồi à?”
“Đi rồi.” Đại phu nhân đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thư của lão Hộ Quốc Công và hai lễ đơn ông xem, thuật lại lời của Chu một lần, cuốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng thở : “Cứ như đang nằm mơ vậy, mớibot_an_cap mười ngày trước tôi còn lo cái đồ nghiệp chướng kia khôngbot_an_cap đi nữa kìa.”
Tô Thái thú: “”
Tô Thái thú thầm , thực ra cũng từng lo .
Nhưng trước mặt phu , ông vẫn phải ra sức ủng hộ con gái mình. Thế là, ông nhanh chóng lật xem bức và danh tặng, ho khan một tiếng, cố tỏ ra trấn tĩnh: “Ta luônleech_txt_ngu rằng Tiểu Thất có thể tìm được một nhà chồng tốt.”
sao thì dung mạo kia vẫn ra đó thôi.
Đại phu nhân lườm một cái: “Cửa cao nhàleech_txt_ngu rộng đều chú trọng cưới vợ cưới hiền, nhìn đứabot_an_cap con gái ông xem, nó có chỗ nào gọi làvi_pham_ban_quyen hiềnbot_an_cap thục khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?”
Tô Thái thú lại mấyleech_txt_ngu lo lắng về điều này: “Có một gương mặt như thế, nó không cần hiền thục.”
Đại nhân nổi giận: “Nó là làm chính thê chứ không phải làm thiếp, sao lạibot_an_cap không hiền thục?”
Tô Thái thú sờ mũi: “Cái , phu nhân, Tiểu Thất trưởng thànhvi_pham_ban_quyen bên bà, bà hiền thục như vậy, sau này nó gả đi rồi, có lẽ hiền thục giống bà thôi.”
Đại phu nhân bựcvi_pham_ban_quyen dọc: “Mỗivi_pham_ban_quyen lần nạp một phòng thê thiếp vào phủ, ta đều cào nát ông một lần, nếu đó là hiền thục thì ông thật biết hiểu nghĩa của từvi_pham_ban_quyen đấy.”
Tô Thái thú ngượng ngùng: “Cũng không phải , chẳng phu nhân vẫn luônbot_an_cap xử sự bằng sao?”
Đại phu nhân chẳng hơi sức đâu mà tranh chấp với đàn ông tồi này: “Nhiều năm qua, ông nỗ lực trèo cao, lại nhất quyết không , cứ mãi rúc cái nơi bé tồi này. ông lực sớm hơn, nâng cao thế của chúng ta lênvi_pham_ban_quyen, thì ta có cần phải lo lắng hùng, sợ sau này Thất nhà chồng không dám đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngang về tắt không? Sau nếu Chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nạp thiếp, nó có cào nát hắn ta ?”
Tô Thái chấn động, cứ như lần quen biết vị phu nàyleech_txt_ngu của : “Cái đó, phu nhânbot_an_cap, có phảileech_txt_nguvi_pham_ban_quyen lầm về ta không? Cho dù ta có nỗleech_txt_ngu lực ngày đêm, không ăn không , chết cũng được vị trí của phủ Côngleech_txt_ngu đâu!”
Ngụ ý , bà đang mơ mộng hão huyền gì thế, lại còn muốn sau này Tiểu Thất có ngày cào mặt Chu Cố? ta cả đời nàyleech_txt_ngu không có cái dựa đó đâu.
Hộ Quốc Công, là công thần khai quốc, lũy đời.
Đại nhân thở dài: “Nhưng con gái ngoan kia của ông, ông xem nết nó , tệ hại hết chỗ nói, tính khí cũng xấu vô cùng, liệu có phải là người chịu được uất ức không? Nó ở Giang Ninh cóvi_pham_ban_quyen thể ngang , đó là vì ông là Thái thú, nó có chỗ ngang ngược, nhưng sau này gả vào phủ Quốc Công, nếu không thu cái tính khí ấy mà tiếpleech_txt_ngu tục ngang ngược, liệu có thể làm càn được không?”
“Cái này” Thái thúvi_pham_ban_quyen cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm thấy hơi mong manh, “Bà dạy bảo chút, bảo nóvi_pham_ban_quyen sửa nết đi.”
Đại phu nhân hừ lạnh một tiếngleech_txt_ngu, phắt lấy danh mục quà tặng, bỏ xua tay Tô Thái thú: “ ta mà sửa được tính nết của nó thì nóleech_txt_ngu đã sửa từbot_an_cap lâu rồi. Ta đibot_an_cap kiểm kê quà cáp, ông mau đi!”
Tô Thái thú cườivi_pham_ban_quyen nịnh nọt: “Phu nhân, ta cũng đi kiểmleech_txt_ngu kê cùng .”
Ông không vơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mồ hôi nước mắt của dân, chỉ dựa sản nghiệp và bổng lộc ít , chưa từng những tốt thế này, cũng muốn được mở mang tầm .
Đại phu nhân nhìn bộ dạng này của ông, cạn lời một hồi, đành phảivi_pham_ban_quyen dẫn ông theo cùng.
Vương làm việc vốn lanh lẹ nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Đại phu nhân gọi bà cùng đi kiểm kê đối . Lại bảo Nguyệt Loan lại một bản danh mục .
Lúc xem danhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mục quà tặng Thái thú đã chép miệng cảm thán, nhìn thấy đồ lại càng trợn mắt há mồm, miệng ngừng lẩm bẩm: “Chao ôi, nghiên mực Tùng Hương thượng hạng này, đưa cho cái ranh con kia thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là phí phạm, nó có mấy khi chữ . Còn bút lông sói hảo hạng này , cho phí, chắc chắn là sẽ bị xó thôi. Rồi cả giấy Tuyên Khê Hoa này, nó có thích vẽ đâu, nếu để nó , chỉ tổ bôi bẩn, là bạo chẩn thiên vật”
Đại phu nhân thấy bộ dạng ông cứ không mình vào kho riêng để trân trọng, nỡ nhìn , chỉ muốn đá cho ông một cái: “Ông tránh ra một bên đi!”
Tô Thái thú tủi thân: “Phu nhân, ta chỉ xem thôi, không lấy đâu.”
Đại phu nhân cái, nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Loan: “Nguyệt Loan, em cho kỹ vào, nếu lão gia cuỗm mất thứ gì, ta sẽ tiền tiêu vặt hàng tháng của em.”
Nguyệt Loan lập tức phấn chấn, to mắt nhìn chằm Tô thú, dõng nói: “Phu nhân yên tâm.”
Tô Tháivi_pham_ban_quyen thú: “”
Ông đâu phải làbot_an_cap trộm.
Ông hậm hực quay đầu đi, vấn Đại phu nhân: “ nhân, ta chỉ hỏi bà, trong nhà này, ta còn địa gì không?”
Đại phu nhân nở cười dịu dàng : “Có chứ, chúng ta đều mang họ Tô ông mà.”
Tô Thái thú: “”
Mất một canh giờ mới kiểm kê xong số quà phủ Hộ Quốc Công gửi , phu nhân lại dặn Nguyệt Loan: “Em đi Thất, xem nó có muốn qua đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tận mắt xem quà phủ Hộ Quốc Công gửi cho không?”
Loan cũng chưa từng thấy nhiều đồ như vậybot_an_cap, vui vẻ một tiếng rồibot_an_cap chạy viện nhỏ.
Tô Dungvi_pham_ban_quyen đã nằm trên giường ngủ thiếp .
Nguyệt Loan lay nàng dậy: “Tiểu thư, Đại phu nhân hỏi có muốn qua xem phủ Hộ Quốc Công gửi cho người không, nhiều lắm, đủ một xe , đều là người cả.”
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dung ngủ lơ mơ, không mấy hứng thú: “Không xem, bảo mẫu thân cất vào kho đi, đưa danh mục cho ta là được.”
Dù saobot_an_cap nàng cũng không lo Đại nhân sẽ bớt xén của , những qua, Đại phu bóp giúp nàng tích cóp của hồi môn, sợ nàng tiêu xài hoang phí phá gia bại sản. Quả thực, nếu không có phu nhân trông coi kìm , nàng đã sớm phá số của hồi môn cóp bao nămleech_txt_ngu quavi_pham_ban_quyen .
Nguyệt Loan vô khích: “Có rất đồ tốt đấy ạ.”
Tô Dung không mở nổi mắt, đưa tay chính xác vào mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nguyệt Loan: “Kích động cái gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Sau này ta gả vào phủ Hộ Quốc Công, chẳng tốt còn nhiều hơn sao? Chút xíu này đã là gì?”
Nguyệt Loan lập tức bình tĩnhleech_txt_ngu : “Tiểu thư nói đúng, xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng !”
Đại phu nhân nghe Nguyệt Loan nói Tô không xem, cần lấy danh mục quà là được, đưa bản danh mục gốc của phủ Hộ Quốc Công cho Loan, chỉ giữ lại bản do Nguyệt Loan chép, một câu nhậnvi_pham_ban_quyen xét: “ con bé này thật vô tâm.”
Đoạn sang với Tô Thái thú: “Học tập conbot_an_cap gái ông đi, ngần này tuổi rồibot_an_cap mà còn kích động cái nỗi ?”
Thái thú: “”
Bản lĩnh nàybot_an_cap, cho ông trăm năm nữa cũng chẳng học nổi.
Ông mắt nhìn Đại phu niêm phong toàn bộ quà tặng vào riêng của Tô Dung, rồi nhét chìa khóa vào người mình, ông thở dài thườn thượt.
Bản danh mục quà mang vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ngày hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau tỉnh dậy Tô mới . Nàng đọc từ đầu đến cuối bản danh mục dàivi_pham_ban_quyen dằng dặc, thầm nghĩ, phủ Hộ Quốc đúngleech_txt_ngu tiền.
Nghe thấy phía trước ồn , hỏi: “Phía trước làm gì mà ồn thế?”
Nguyệt Loan lập tức nói: “ nhân đang sai người sửa sangvi_pham_ban_quyen lại phủ đệ ạ, Chu tiểu công chẳng phải đã đến Giang Ninh rồi sao? Đã nói là hôm khác sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ghé thăm, chẳng biết ngày nào , đệ chúng ta nhiều nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi tu sửa, phu nhân phải nhanh chóng đốn lại. cả tiểu thư nữa, tavi_pham_ban_quyen cứ mãi ở cái viện nhỏ tồi tànvi_pham_ban_quyen này, trước kia thì ở thế cũng được, nhưng giờ tiểu công đã đích thân tới, lỡ như sau khi Chu tiểu công tử kiến xong lại tớivi_pham_ban_quyen chỗ tiểu thư xem thử thì sao, cái viện nhỏ tồi tàn này của ta thật chẳng thể đưa cho người ta xem được, chẳng phải sẽ làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bẩn mắt ngài ấy sao? Phu nhân đã sai người dẹp phòng phía Tây viện của bà ấy ra để chúng ta dọn vào .”
“Ta không .” Tô Dung phản đối.
Nguyệt Loan nhìn nàng: “Tiểu thư, ở ngay dưới mí mắt phu mà ngườileech_txt_ngu còn muốn trèo tường ra ngoài sau này đúng là tiện thật, nhưng cái tàn của chúng ta thật sự không thích tiểu công tử nhìn thấy, nếu không ngài ấy tưởng lão và phu những năm qua luôn ngược đãi người.”
“Tạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net saobot_an_cap hắn phải tham viện của ?” Tô Dung cảm thấy hiểu, “Lẽ nào mỗi vị khi lần đầu tới cửa đều phải thamleech_txt_ngu quan viện của vị hôn sao?”
“Ơ”
Nguyệt Loan cũng bị hỏi đến á khẩu.
Chủ tớ hai người nhìn nhau, đều thấy rõ vẻ mờ trong mắt đối phương.
Nguyệt Loan ngây ngô nói: “Theo lễ sốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, phu nhân hẳn là phải sai người dẫn Chu tiểu công tử đi tham phủ chứ ạ? Đến lúc đóleech_txt_ngu dù không vào tử tiểu thư , cũng giới thiệu xem viện tử của tiểu thư nằm ở đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứ?”
“Chuyện này dễ thôi, lúc ấy cứ bảo người ta chỉ đại một nơi rồi nói là viện tử của đượcvi_pham_ban_quyen.” Tô Dung sai bảo Nguyệt Loan: “Em với mẫu thân, bảo bà đừng thu dọn , ta không qua đó ở đâu.”
ra từ năm đó, khi nàng đốt Noãn Hương Cácleech_txt_ngu của mẫu thân, Đại giận đùng đùng đuổi nàng đến viện tử nhỏ . Nàng ở chưa được bao lâu, tầm một tháng, Đại phu nhân đãbot_an_cap dọn xong Tây Khoảnh viện cho nàng, bảo nàng dọn vào . Nàng sợ bị đểbot_an_cap mắt suốt nên tự nhiên không đi, khiến Đại phu nhân tức đến nghẹn lời, từ đó chẳng thèm quản nàngleech_txt_ngu nữa.
Nguyệt lý nhí: “Thế này vẻ không ổn lắm ạ?”
“Emleech_txt_ngu cứ nói mẫu thân, tháileech_txt_ngu độ của Quốc Công là chuyện, còn thái của Chubot_an_cap Cố ra sao giờ vẫn chưa , không cần phải rang mức. Ngộ nhỡ Chu Cố khôngvi_pham_ban_quyen hài lòng về ta thì sao? Nhà chúng ta khôngvi_pham_ban_quyen trộm không cướp, phụ thân cũng chẳng tham ô, việc gì phải Cố?”
Loan cảm thấy tiểuvi_pham_ban_quyen thư nói rất có , người đi.
phu nhân nghe xong, đương nhiên lại chọc tức , thân tới bắt người. Vừa thấy Tô Dung đã mắng xối xả: “Ta nói cho con , kia không là vì khôngbot_an_cap ngờ con sự có thể gả phủ Hộ Quốcleech_txt_ngu Công. Nhưng giờ, phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phủ Hộ Quốc Công coi trọng hôn sự này, con buộc phải đối đãi nghiêm túc. Chuvi_pham_ban_quyen tiểu công tử thái độ thế không quanleech_txt_ngu trọng bằng con phải sửa lại thái độ của mình cho ta.”
Bà biết đám hạ nhân không dám cưỡng ép Tô Dung, dứt mình ra tay bắt nàng. chặtleech_txt_ngu lấy cổ tay nàng, lôi tuột ra ngoài: “Từ nay trở đi, convi_pham_ban_quyen phải chuyển sang Tây viện của mà ở, theo ta học lễ , việc . Dù có là diễn kịch, con cũng phải cho dáng. Nếu không, chết cho con xem!”
Tô Dung nghe vậy thấy nghiêm trọng rồi: “Mẫu mẫu , ngườivi_pham_ban_quyen lấy tính mạng mìnhbot_an_cap ra đe dọa con ? Thếvi_pham_ban_quyen này không hay đâu ạ?”
“Ta nói đấy, nếu con lời taleech_txt_ngu, cứ xem ta có dám chếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho con thấy không.” Đại phu nhân hạ quyết tâm: “Làm mẫu thân con, dung con nghịch ngợm bao nhiêu năm , còn chưa đủ sao?”
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dung cảm thấy rất đủ, thực đủ , nàng tức xìu xuống: “ đúng là một người mẹ hiền mà.”
phu nhân lạnh: “Bớt mỉa mai ta đi.”
Tô Dung: “ nhi nói lời thật lòng đấy ạ.”
phải sao? có được người như Đại phu nhân chứ? Chẳng biết thân kiếp trước tích đức bao nhiêuleech_txt_ngu mới cưới được Đại phu nhân. Chưa gì khác, chỉ nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vị di nương và thứ nữ ở hậu viện xem, ai nấy đều sống rất tươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tắn sắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thấy đều công bà.
Chao ôi, hiền huệ thế này khiến nàng làm convi_pham_ban_quyen gái cũng thấy hổ , nàng cảm mình không làm được như . Con người nàng vốn đã hư hỏng từ tận gốc rễ rồi, không phải do mẫu dạy dỗ không tốt.
Nàng đi theo Đạibot_an_cap nhân về viện tử, nhỏ hỏi: “ , con vẫn luôn chưa hỏi người, có trước khi hôn với phụ , người có người trong mộng rồi không?”
Đại phu nhân khựng : “Nói bậy bạ gì đó?”
“Chứ nếu không có người trong mộng, làm sao người có thể mắt nhìn phụ nạp hết phụ nữ này đến phụ nữbot_an_cap khác cửa? Đã vậy còn đối xử tốtleech_txt_ngu với tiểu thiếp nữ nhi của ông ấy như thế.” Tô Dung không saobot_an_cap hiểu nổivi_pham_ban_quyen: “Con ở cạnh bao nhiêu năm nay chẳng học hỏi được chút . nói Chu Cố giành nữ nhân với người ta, con đãvi_pham_ban_quyen nghĩ phủ Hộ Quốc phần tám chín làbot_an_cap sẽ thoái hôn, không con đoán sai. Nhưng kể cả nhà họ không thoái hôn, con muốn thoái hôn mà.”
“Con lú lẫn rồi hả?” Đại nhân dừng bước, lườm nàng: “Đàn ông tambot_an_cap thê tứ thiếp chuyện thường tình, phụ nữ làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phụ nữ làm gì? Đã vào cửa này thì một nhà, ta không quản được cha , không thể mang người khác ra bắt nạt.”
“Vậyleech_txt_ngu nên, trước khi gả cho phụvi_pham_ban_quyen thân, rốt cuộc người có người trong mộng không?” Tô Dung kiên trì hỏi.
Đại phu câm nín một hồi, dắt nàng tiếp tục đi về phía trước. Mãi lúc lâu sau, khi Tô Dung tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ không trả lời, bà mới nói: “Cóvi_pham_ban_quyen!”
Tô Dung đã được giải tỏa thắc mắc. Đãvi_pham_ban_quyen bảovi_pham_ban_quyen mà, làm gì có người phụ nữ nào rộng lượng đến mức ấy, trừ yêu người đàn ông đó.
Nàng hóng hớt hỏi: “Vậy người trong của người đâu rồi? Tại sao lại gả cho phụ thânbot_an_cap con?”
“Chết rồi.”
Tô Dung không phânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được thật , hỏi thẳng: “Người nói thật hay giả đấy?”
“Thật.” Đại phu nhân im lặng một lát rồi thở : “Hắn chết khi hôn với tavi_pham_ban_quyen, đường chuẩn bị người con gái hắn thích, vì cứu một đứa trẻ rơi xuống nước. Đứa bé cứu được, còn hắn thì chết đuối.”
: “”
nên, Tô Dungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ta nói cho con biết, ái trên đời này làm gì quan trọng đến thế? Sống tiếp mới trọng, sống sao cho , để bản thân không chịu uất mới là quanvi_pham_ban_quyen . Cha con tuy háo sắc, nhưng ông ấy cho ta áo cơm không lo, dành cho ta sự tôn trọng. Ở mảnh Giang Ninh này, không ai có địa vị hơn ta, ta có thể tùy uy, trừ việc không trị được con, ta còn sợ ? Ta có gì mà không thỏa mãn? Còn trúc với một người từ nhỏ đến lớn, ta cứ ngỡ hắn , mỏi được gả cho hắn, nhưng một ngày hắn đột , hắn luôn coi ta là muội, hắn thích người khác , cưới đóleech_txt_ngu nên bảo tavi_pham_ban_quyen thành toàn chovi_pham_ban_quyen hắn. Tim tabot_an_cap như vỡ vụn, vừa vừa thành toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn, nhưng nước mắt còn lau khô đã nghe tin hắn chết. Ta một mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoai được. Thế mà một ngày, lại nghe cô gái hắn muốn cưới đã gả cho , sính lễ trảivi_pham_ban_quyen dài mười dặm, quang hạn. liền nghĩ, ta còn có thể gả đi sống ngày tháng tốt đẹp, tavi_pham_ban_quyen là kẻ bị vứtleech_txt_ngu bỏ, vào cái gì không được tốt? Thế là cũng tự chọn lấybot_an_cap một người cho mình, chính là phụ thân con.”
Dung: “.”
“Lão Hộ Quốc Công cực kỳ coi hôn sự , lời lẽ khẩn thiếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, luôn đợi con đến tuổi cập kê. Ta không biết đó mẫu thân con định hôn sự này với phủ Hộvi_pham_ban_quyen Quốc Công như nào, nhưng Tô Dung, đây là di nguyện của mẫu thân con còn sống, con không thể không coi trọng. lai và sự xếp tốt nhất mà một có thể dành cho . không, dựa vào tavi_pham_ban_quyen thân , thể tìm được mối nhân duyên tốt như thế đâu. Con nhất định phải nghiêm túc lên.”
Tô Dung là người ưa mềm không ưa rắn, sợ nhất là đó nói chuyện với mình này, nàng lập tức ngoan ngoãn hơn hẳn: “Chao , mẫu thân, người nói thế này không quen chút nào.”
Đại phu tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá hóa cười: “ ta nói thế này nhé, nhà chúng ta ở Giang Ninh mười mấy năm rồi, năm nào khảo hạch cũng không , khôngvi_pham_ban_quyen quan được, chẳng thể đến kinhbot_an_cap thành, chỉ trông cậy vào con trèo cao để đưa chúng mộtbot_an_cap người đắc gà chó thôi. Cònleech_txt_ngu có đại con nữa, sau này triều, con là trợ lực nó. Con có biết một mối thông gia thể thay đổi cả tiềnvi_pham_ban_quyen củaleech_txt_ngu một gia tộc không?”
Tô Dung quả nhiên dễ nhậnleech_txt_ngu hẳn: “Biết rồi, biết rồi, thôi, con nhất định bám chặt Hộ Quốc Công, đưaleech_txt_ngu cả mình gà chó lên tiên. Được chưa ?”
, conleech_txt_ngu tốt nhất nên có giác ngộ nàyleech_txt_ngu.” Đại phu nhân hài lòng: “Không không , này nào ta cũng sẽ để mắt tới nhắc nhở con.”
Tô Dung: “.”
Trời muốn diệt nàng mà!
Dưới sự sắp xếp cứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rắn củabot_an_cap Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phu nhân, Tôleech_txt_ngu Dung phảivi_pham_ban_quyen rời khỏivi_pham_ban_quyen tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viện cũ, chuyển đến viện của bà.
phu nhân quả là một người lợi hại, chỉ vỏnleech_txt_ngu vẹn ba ngày đã biến Tây viện này Nhuần Các năm nào.
Từ ngày đầu dọnleech_txt_ngu đến, Tô Dung đã bà chỉ huy người hầu chuyển đồ đạcleech_txt_ngu vào. Nàng ngồi trên bậcvi_pham_ban_quyen thềm, chống cằm quan một người xưa nay vốn keo trong gom góp hồi môn cho các thứ nữ, nay lại hào phóng thế, đủ thấy bà coi trọng sự này mức nào, lần đầu tiên chủ bỏ ra vốn liếng vì nàng.
của nàng vềleech_txt_ngu ruột đã có phần phai nhạt, chỉ nhớ đó một người phụ dịu nội liễm, thường thêu thùa dưới đèn vàng vọt, trênvi_pham_ban_quyen mặt luôn vương chút u sầu nhàn nhạt. trướcleech_txt_ngu khi lâm chung mới lời nói với nàng về hôn ước, dặn nàng phải ghi nhớnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, rồi cứ thế nhắm xuôi tay.
Đại phu hoànleech_txt_ngu toàn khác vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ruột của nàng. Bà hề dịu dàng, lúc nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng thích bản mặt nghiêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghị, nhưng lại là người bộc dương. Lần tiên nhau với người ta, bàleech_txt_ngu lại bảo đánh rất tốt, thứ nữ của nhà chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không có lý nào lạibot_an_cap để người khácbot_an_cap bắt nạt. cònvi_pham_ban_quyen giáo huấnleech_txt_ngu tất cả di nương cùng các tỷ muội, đã bước cửa, ra trong cái nhà này định phải hòa thuận, kẻ nào dám khinh rẻ ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác sẽ bị dùng gậyvi_pham_ban_quyen đuổi đi.
Ngặt nỗi nàng sinh ra đã mưu mẹo, lại thích bắt nạt khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không chỉ đánh nhau với ngoài bắt nạt cả người trong nhà. Đối với cái nhà này, nàng khácleech_txt_ngu nào một mẩu thịt ôi, lần nàovi_pham_ban_quyen Đại phuleech_txt_ngu nhân cũng muốn tống nàng đi, nhưng cuối đều là khẩu xà tâm phật, rồi lại thôi.
Chao ôi, thực ra bà không biết rằng, đã rất nhiều lần nàng nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà tống nàng tốt biết mấy.
“Muốn phơi thì phải đeo mạng che mặt vào, mặt con lành, không được để nắng chiếu trực tiếp, mãi thế?” Đại phu nhân đi tới kiểmbot_an_cap tra đồ đạc lệ thường, nhân tiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạibot_an_cap Tô Dung.
Tô Dung thở dài, từ ngực ra một mạng che mặt đãvi_pham_ban_quyen thành một cục, mở ra rồi cheleech_txt_ngu mặt mình.
Nàng vốn gầy , lúc này ngồi bó gối bên bậu cửabot_an_cap sổ, trông nhỏ nhắn một mẩu, dáng vẻ ngoan nghe lời này trông cũng khá thuận mắt.
Đạileech_txt_ngu phu nhân nở cười, thầm sớm biết nha đầu này ưa nhẹvi_pham_ban_quyen không ưa nặngvi_pham_ban_quyen thì bà đã làm vậy từ lâu rồi. năm qua hà tất phải bị nàng chọc tứcleech_txt_ngu đến chết?
Đại nhân một lượt trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài viện, chỉ ra điểm chưa hài lòng, sai người tiếpleech_txt_ngu tục thêm , sau đó mới gọi Dung: “Đi thôi, theo ta đi xem sách. Con đã chuẩn bị tâm lý ba ngày rồi, chắc chuẩn bịvi_pham_ban_quyen xong rồi đấy.”
Tô Dung: “”
Chuyện phiền như sổ sách, cả đời nàng cũng chuẩn bị xong.
Nàng ngồi lỳ không nhúc , cố gắng thuyết phục Đại phu nhân: “Mẫu thân, Chu Cố xếp Chu gia, còn có ba huynh , tổ mẫu và mẫu thân vẫn còn đó, lại có cả đại tẩu, cho dù con thuận lợi gả thì cũng đến lượt con quản gia chứ? Người dạy con cái quá thừa thãi sao?”
“Thừa thãileech_txt_ngu gì? Con gả đó, tuy là chung của công nhưng quản lý tiểu viện của mình. Hơn nữa, cậu ta không có tước vị để kế thừa, hai đứa khôngbot_an_cap thểbot_an_cap cứ mặt để người khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nuôi mãi được chứ? Sớm gì chẳng phải tự lập môn hộ? Đếnbot_an_cap lúc phân gia sản, con chínhvi_pham_ban_quyen là đươngleech_txt_ngu gia chủ mẫu, lẽ nào lại không quản gia? Với cái bộ dạng tiêu như rác của con hiện giờ, có bao núi vàng núi bạc cũng không đủ cho con đâu. học quản gia sao mà được? Chỉ học rồi con mới củi gạo muối đắt đỏ thế nào, mớibot_an_cap biết sống qua ngày.”
Dung đưa ra câuvi_pham_ban_quyen hỏi mang tínhleech_txt_ngu linh hồn: “Vậy sau khi con học quản gia mà không quản Chu Cố phá gia tính sao?”
Đại phu nhân nghẹn lời.
nói: “Mẫu , phải người nghĩ xa rồi không? Chu Cố tranh nữ nhân với người ta mà làm ầm ĩ đến tận Ninh , đủ thấy bản thân hắn là kẻ thích gây chuyện phá , chưa chắc đã biết cách sống. Con vất vả quản gia, rốt cuộc bản thân khôngleech_txt_ngu được tiêu tiền, lại để hời cho hắn đem đi tán sao?”
Đại nhân hít sâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một : “Phu thê là thể ảnh lẫn nhau, con không thể có tinleech_txt_ngu là mình quản được cậu ta sao?”
Dung dài: “Ngay cả bản thân mình còn chẳng quản nổi, nói gì đến quản người khác?”
phu nhân cạn lời.
Cái sự ngoan ngoãn đáng yêu vừa đúng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ảo , nhiên đây vẫn là connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhóc đáng ghét kia.
Bà không muốn nói nhảm với nữa: “Đi , tóm lại là học nhiều thì không thiệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , có dùng đến hay thì con cũng phải học. Sau có phải húp cháo loãng cũng là của chính con, khôngvi_pham_ban_quyen phải tại ta không dạy.”
vi_pham_ban_quyen bất đắcleech_txt_ngunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chỉ đành ngoan ngoãn theo. Nhác thấy Nguyệt Loan đang che miệng cười trộm, nàng lập tức nói: “Mẫuvi_pham_ban_quyen thân, con thì Nguyệt Loan phải học chứ?”
Nụ cười củavi_pham_ban_quyen Nguyệtleech_txt_ngu lập tức thành kinh hãi.
Tô Dung không buông tha em: “Sau em ấy cũng phải theo con gả mà? Con quản gia, lẽ nào em ấy không giúp con sao?”
“Ừm, đúng vậy.” Đại phu nhân gật đầu: “Nguyệt Loan, lại đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, theo tiểu thư nhà ngươi cùng .”
Nguyệt Loan: “”
Em mếu máo đápvi_pham_ban_quyen một tiếng vâng, chỉ đành lủi theo Đại phu nhân.
Đạibot_an_cap phu vừa giận vừa buồn cười, đúng là chủ nào tớ nấy.
Chu Cố sau vào thànhleech_txt_ngu Giang Ninh, nhận nơi ởvi_pham_ban_quyen, tắmleech_txt_ngu rửa thay y phục , đương không thể nằm ngay mà đi thẳng ra .
ở Giang Ninh đèn hoa rực rỡ như banvi_pham_ban_quyen ngày, ở đây thế màleech_txt_ngu không có lệnh giớivi_pham_ban_quyen nghiêm, chợ đêm mở suốt buổi, thực sự khiến Chu Cố . Ngay cả kinh thành phồn hoa như thế, trừ những lễ tết ra, đến ban đêm đều lệnh giới , thành đóng , chợ búa tán.
Chuleech_txt_ngu Cố kinh ngạcbot_an_cap: “Ở đây thế mà lại không cửa chợ đêm .”
Tử Dạ gật đầu: “Sách du kýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói chẳng sainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút nào.”
“Nhiều đồ vặt quá.” Chu Cố chưa ăn cơm tối đã đi ra , vốn định chọn một tửu lầu để món, nhưng thấy trên có nhiều sạp đồ ăn vặt bán những thứ mình từng thấy, không khỏi nảy sinh hứng thú.
Tử Dạ cũng thèm thuồng: “Công tử, cái kia trông ngon quá, chúng ta làm hai xâu ?”
“Được!”
“Công tử, cái kia, cả cái nữa, chúng ta đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nếm xem saovi_pham_ban_quyen?”
!”
“Công tử, phía bánh baoleech_txt_ngu kẹp thịt, nhiều người xếp hàng quá! Chúng ta đó đi?”
.”
Thế là hai người vừa đi vừa ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mấy hộ vệ đi sauleech_txt_ngu trả tiền. Đi hết một phố, cả hai no căng bụng.
Tử Dạ xoa bụng: “Ưm, công tử, thuộc hạ không ăn nổi nữa rồi.”
“Ta cũng không ăn nổi .” Chu Cố quay đầu nhìn mấy hộ vệ đi theo, họ cũng lắc raleech_txt_ngu vẻ thể nhét thêm gì .
Chu nhìn con phố đồ ăn dài dặc phía , kinh hãi nói: “Chúng rẽ đường đi, đổi sang mà đi.”
Tử Dạ không nỡ: “Ngày mai chúng có đến không?”
“Cóvi_pham_ban_quyen.”
Tử tâm, lập tức theo Chu Cố sang một con phố bán hàng tạp hóa nhỏ, cách biệt hoàn toàn với sự dỗ của mỹ thực.
Trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con hàngvi_pham_ban_quyen , đủ loại đồ vật phẩm lạ mắt bày ra trước mắt, từvi_pham_ban_quyen trân bảo dị kỳnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến món hiếm lạ độc đáo, khiến người tabot_an_cap đến hoa cảleech_txt_ngu mắt, xuểvi_pham_ban_quyen việc.
Tử Dạ cảm : tử, sao thuộc hạ thấy Giang Ninh này phồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoa quá đỗi.
Đúng rất phồn hoa. Nếu không mắtleech_txt_ngu chứng kiến, ai có thể tin được một nhỏ bé thế này lại chẳng hề kém cạnh sự sầm uất kinh thành. Có điều, nơi này khác với vẻ cao sang quý của chốn kinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỳ, nó mang hơi bình dị của đời thường, đem cảm giác vui tươi, hòa hợp.
Đặc biệt là gương mặt mỗi người dân đều treo nụ cười, khi ai mang vẻ sầu khổ, ưu tư.
ở kinh thành, làm sao mỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net buổi đều náo được như thế này? Phủ Kinh Triệu và Thành ty đêm nào cũng tuần tra phố, bách tính bình thường dám tùy tiệnbot_an_cap ra đường lúc đêm muộn vì sợ rước vào thân, va chạm với của quan phủ. Còn tại Giang , tuy cũng có binh línhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuần tra, nhưng dân chúngbot_an_cap chẳng hề cảm thấy bị quấy rầybot_an_cap. lính chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để duy trìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trật tự hoặc trợ khi có việc khẩn cấp. Người dânleech_txt_ngu đối đãi họ rất thiện, ít bà lão còn đặc biệt mang đồ ăn đến biếu lính ấy.
Không chỉ Tử Dạ thấy cái nơi nhỏ bé này tốt, mà ngay cả Chu Cố cũng cảm thấy ấn tượng.
Người đời đều bảobot_an_cap Thái thú Giang Ninh Tô Húc là kẻ không đại tài, tính nhắc, không biết biến thông. Ngồi Thái thú mấy nămleech_txt_ngu trờibot_an_cap, năm nào khảo hạch cũng không , chẳng thể tiến, chỉ là hạng dungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tài tầm thường. Có kẻ còn mỉa mai tài cán của ông dùng hết việc cưới thê , nghe cưới đến bảy phòng thiếp, được bảy nàng con gái xuất, tuổi tác lại xấp xỉ nhau. Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ xem ra, những lời đánh giá đó chưa đã hoàn toàn.
Cốbot_an_cap hỏi Tử Dạ: Ngươi phát hiện ra, ở quận Ninh này không có một kẻ ăn nào không?
Ngay cả kinh thành, nơi thiên tử ngự , vẫn thoáng bóng khất. Nhưng kinh thành ít kẻ ăn xin không phải vì nơi đó thực sự tốt đẹp, mà là vì của Thành ty vì bộ của kinh đô và tránh xảy ra chuyện va chạm với quý nhân thường xuyên xua đuổi. Lâu dần, đám ănvi_pham_ban_quyen dám quanh ở vùng ngoại ô.
Đúng vậy. Tử Dạ gật đầu, Công tử không nói thì thuộc hạ cũng chưa phát hiện ra, đúng là chẳng thấy kẻ ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xin nào cả. Lẽ nào ban đêm họ ra ngoài hoạt động sao?
E là không phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Từ khileech_txt_ngu chúng ta tiến vào địa giới Giang Ninh đã chẳng thấyvi_pham_ban_quyen bóngvi_pham_ban_quyen dáng kẻ ăn xin . Chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lắc , Rõ ràng suốt dọc đường đileech_txt_ngu ta thấy rất nhiều ăn xin, nhưng cứ đến Ninh là họ như biến vậy.
Dạvi_pham_ban_quyen thắc mắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: chuyện nào ạ?
Trời rồi, thôi, mai lại ra đi tiếp. Chu Cố cũng đã mỏi , muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về nghỉ ngơi.
Tử Dạ đầu, hắn cũng chẳng muốn đi nữa.
Ngày sau, sau khi thứcbot_an_cap dậy, Chu dẫn theo Tử Dạ và Chu Hỷ lại phố.
Chu nhỏ giọng nói: Công tử, đã đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Giang Ninh rồi thì thể chỉ mải mê chơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , ngài nên sớm đếnleech_txt_ngu phủ Thái bái thì hơn. Dù sao chúng ta còn ở lại đây lâu, ngài bái kiến Tháivi_pham_ban_quyen thú xong rồi chơi thong thả cũng được mà.
Chu lắc đầu: Không vội, phải để phủ Thái thú có thời gian chuẩn bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứ. Họ không biết ta đích tới, giờ chắc đang bận rộn sứt đầu mẻ trán sửa soạn đón tiếp ta. Nếu đường đột đến , họ nhất địnhbot_an_cap sẽ loạnvi_pham_ban_quyen một , chắc đã vui khi thấy ta đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Chu Hỷ nghĩ lại cũng thấy có , cười nói: Là nôvi_pham_ban_quyen nghĩ không chu toàn, chẳng được thông tuệ và chu như công tử.
Chu Cố thầm nghĩ, taleech_txt_ngu nào có chu đáo gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chẳng qua là ta chưa muốn đối mặt ngay thôi. Dù sao là đi bái kiến nhạc phụ nhạc mẫunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lai, gặpvi_pham_ban_quyen mặt vị thê, ta chưa chuẩn bị tâm càng. Tóm , kéo dài được ngày nào hay ngày nấy.
Đêm ở Ninh náo nhiệt, banbot_an_cap ngàyleech_txt_ngu dòng người chẳng lúcleech_txt_ngu ngớt.
Tử Dạ cảm thán: Thuộc hạ cứ ngỡ đêm ở đây náo nhiệt như vậy thì ngày sẽ vắng vẻ hơn, không ban ngày cũngleech_txt_ngu đông đúc y hệtbot_an_cap. Người qua kẻ lại sựleech_txt_ngu quá động.
Chu Hỷ nói: Nô tài cóleech_txt_ngu nghe ngóngvi_pham_ban_quyen được, Ninh đường sá thông suốtbot_an_cap tứ phương, vị trí địa lý vô cùng đặc biệt. Thế nên thương nhân nam thanh bắc tú đều ưa chuộng đến để dịch hàng hóa. nói vị Tô thú này cũng tài tình, không chỉ phát triển nông nghiệp kinh tế tốt mà ngay cả những món đồ hàng xén nhặt này cũng có các xưởng nhỏ chuyênbot_an_cap làm, phát triển rất . Nghe nói có chính sách hỗ trợ dân sinhleech_txt_ngu của quan , quả là mới mẻ, khác biệt hoàn toàn với những nơi khác.
Ồ? Chu Cố nhìn Hỷ.
Chu Hỷ hiểu ý muốn hỏivi_pham_ban_quyen gì, liền : tài cũng nghe ngóng bấy nhiêu thôi. Chi tiết cụ thể rabot_an_cap sao, đợi ngài đến phủ Thái thú có thể đíchvi_pham_ban_quyen hỏileech_txt_ngu Tô Thái thú, tin rằng ông ấy nhất định sẽ vui lòng giải đáp.
Cố gật đầu.
Mấy người dạobot_an_cap chơi trong thành nửa ngày, không ít người dân bản địa thấy Chu Cố lạ, lại bởi vì ngài có mạo đỗi tuấn tú nên không nhịn được mà liếc thêm vài lần.
Đến ngọ, Cố và thuộc hạ vào một tửu lầu.
Khi tiểu thức ăn lên, Chu Cố nhân cơ hộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi: Tiểu nhị caleech_txt_ngu, Giang Ninhvi_pham_ban_quyen này giàu có lắm sao?
hẳn quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Tiểu cười đáp, vi_pham_ban_quyen Thái nhà tôi khuyến khích dân chúngvi_pham_ban_quyen doanh nhỏ, mọi người tự cung tự cấp mà thôi.
Không có lấyvi_pham_ban_quyen kẻ ăn xin, chẳng lẽ phải giàu sao? Chu hỏivi_pham_ban_quyen.
Tiểu nhị hì hì, hỏi ngược lại Chu Cố: Khách quan, ngài xemvi_pham_ban_quyen tiểu nhân làm nghề gì?

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay