“Tề Vương phi, có biết tội không?”
Giữa chốn cung yến, một gầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phẫn nộ lên văn võ bách quan cùng gia quyến đồng loạt im bặt, vôvi_pham_ban_quyen số ánh mắtleech_txt_ngu đổ dồn vào thân ảnh nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tử đang phủ phục ngay điện.
Nữ tử ấy sở hữu gương mặtbot_an_cap xoan xảo, trong đôi mắt to viết rõ hai chữ “ mịt”, trông vô đáng thương và vô tội. Hàng lông mileech_txt_ngu dài cong vút chớp chớp vài cái, vẻ mờ mịt tan biến, thay vào là sự bàng hoàng tột độ.
“Tề Vương phi!” một tiếng quát lớn nổ , “Ngươi có biết mưu hoàngvi_pham_ban_quyen tử là tội gì không? dám!”
Đương kim tử Vĩnh An tay thẳng mặt , ánh mắt lạnh lẽo chằm chằm nhìn nữ đang quỳ giữa yến tiệc, khí trong đáynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuồn cuộn dângleech_txt_ngu trào.
Ngay bên cạnh An Đếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là một thiếu niên nằm bất động, thở đã dứt. Hàn Quý phi vận y phục hoa lệ, trâm cài dắt đầy đầu đang gục thi thể thiếu niên mà lóc thảm thiết, bi thương không thể kìm nén. Bà ta phẫn nộvi_pham_ban_quyen chỉ phía , gào lên xé lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Hoàng thượng, thần thiếp muốn ả ta phải chôn nhi tử thần thiếp!”
“Tề Vương phi, đã đến nước này rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ngươi đừng giả ngốc nữa, hãy thành thật nhận đi.” Vương Hoàng hậu đoan trangleech_txt_ngu ngồi bảo tọabot_an_cap cất uvi_pham_ban_quyen uẩn, nhưng đáy mắt giấu nổi vẻ ý trịch thượng.
Những kẻ khác nhao lên tiếng chỉ , ép Tề Vương maunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chóng cúinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu nhận tội, ngàn vạn lần để đến người tội.
Tề Vương phi ? Nhậnbot_an_cap tội sao?
Vân Mộng rũ mắt. Nàng chẳng thể bản thân sau khi độ kiếpbot_an_cap thất bại, thế quái nào lại hồn xuyên vào một vị Tề Vương phibot_an_cap của Yên quốc một quả vừa mất chồng còn nhát gan sợ phiền phức.
Hoàng tử được sủng ái nhất bỗngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên độc bỏ mạng ngay tại cung yến, mọi chứng cứ đều chĩabot_an_cap dùibot_an_cap vào Tề Vương phi, dọa nguyên chủ sợvi_pham_ban_quyen đến mức hồn lìavi_pham_ban_quyen khỏi xác ngay chỗ, thế là nhường lại thân xác này Vân Mộng hờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một vố.
Cúi đầu nhìn đôi tay nhỏ bé xa lạ này, lại lướtbot_an_cap qua bộ hộ giápleech_txt_ngu siêu dài ngọc, mắt Vân Mộng tia ghét . Đeobot_an_cap cái hộ giáp víu thế này thật sự là kỳ đà cản mũi, muốn một cái chú thuật cũng khó .
Nhưng giờ đâu phải lúc ngồi thán cái tay . Việc cấp bách bây giờ là phải tự minh trong sạch, bát bẩn này Vân Mộng nàng tuyệt đối không ! Hơn nữa, mưu sát hoàng tử cái tội , Mộng không muốn vừa mới xuyên khôngbot_an_cap sống được quá một chương phải “lãnh cơm hộp”. Nếu chuyện này mà truyền ra ngoài thìleech_txt_ngu danh Đại sư tỷvi_pham_ban_quyen của nàng némleech_txt_ngu đi đâu? Quá mất mặt!
nhưng, tự chứng minh thanh bạch thìleech_txt_ngu phải có chứng cứ. Vân Mộng tuyleech_txt_ngu đã tiếp nhận ký ức của nguyên chủ, song ngoài việc biết nguyên chủ dọa chết nắm chút manh mối . Vả lại, chứng cứbot_an_cap đâu phải vớ tay là ngay. Thay vì mất gian đi tìmvi_pham_ban_quyen, chi bằng ép kẻ ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay tự “khạc” lòng ra cho rồi. đích thân vị Vĩnh An Đế cao cao tại tự mình nghebot_an_cap lấy thật.
Nghĩ đến đây, Vân Mộng ngẩng phắt đầu nhìn thẳng về phía Vĩnh An Đế, ánh mắt kiên định : “Hoàng thượng, thần phụ vô tội, phụ đối không mưu hại Hoàng tử.”
Cùng lúc lên tiếng, Vân âm thầm tuốt bộ giáp vướng víu ra, đôi tay nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bé thoắt bấm quyết thi triển một cái “Đọc tâm ”. Vì chẳng biết khốn nào ném đávi_pham_ban_quyen giấu tay, thì mở chế độ “đọc quần ” luôn ! Nàng muốnvi_pham_ban_quyen xem thử văn võ bách quan cả lúc này đang cái gì trong ?
“Ngươi còn dám biện!” Vĩnh An Đế chỉ thẳng vào Vân Mộng, vừa định buông lời quở trách, bỗng bên tai dội vang vô âm thanh ồn ào hỗn tạp, đến mức thượng đau như búa .
“, nhânbot_an_cap chứng vật rành rành thế kia màleech_txt_ngu vẫn dám cãi, vị Tề Vương phi này xem ra đâu có nhát gan sợ sệt như lời đồn, bộ dáng run lẩy bẩy ban nãy chắc rồibot_an_cap?”
“Ha ha ha, con tiệnvi_pham_ban_quyen Vân Mộng cuối cùng cũng hôm nay! Còn tưởng ả gả cho Tề một bước lên mây hóa phượng hoàng, ai ngờ Tề Vương là quỷ mệnh. ha ha, Vân Mộng sống không yên , ta vui lắm!”
“Hừ, không nhận tội thì đã sao? Tất chứng cứ đều chĩanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thẳng vào ngươi, dù ngươi cóbot_an_cap cứng miệng cãi cãi cối, hôm nay cũng bỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạng tại đây thôi.”
“Vẫn lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mẫu hậuleech_txt_ngu thông minh, vừa trừ được Ngũ Hoàng tử lại vừa có thể rút lui êm đẹp. tiếc cho vị Tề Vương này, dung mạo xinh nhường ấy, nếu có thể đem về nạp hậu viện chậc chậc.”
“Tề Vương phi mưu hạileech_txt_ngu Hoàng tử đểbot_an_cap làm cái ? Con trai nàng ta còn chưa đầy ba tuổi, giờ mà dính dáng vào vòng xoáy tranh giành hoàng quyền thì ngoài việc làm vật sinh ra, chẳng xơ múi được miếng lợi lộc nào cả.”
“ hu , vàoleech_txt_ngu cung thật sự quá nguy ! Xảy chân một là bay đầu như , tabot_an_cap baoleech_txt_ngu giờ cung nữa .”
“Tất cả câm miệng cho !” Đế rống , ánh mắt sắc như một đại . Lũ khốn này coi thiên tử là nhìnleech_txt_ngu chết trôi sao mà dámbot_an_cap ồn?
Khoan đã? Vĩnh Đế rống mới nhận điểm sai . Đám thầnleech_txt_ngu tử của ngài hình như đâu có ai miệng? Đứa nào đứa đang rụt cổ, sợ xuống giả làm cơ mà.
thanh kia chui lỗ nẻ nào ra? Chẳng là tiếng lòng của bách quanbot_an_cap?
động trời khiến đồng tử Vĩnh An Đế co rụt . Ngài vậy mà có thể nghe được tiếng lòng của quần thần! Chuyện có ý nghĩa gì chứ?
Xen sự bàng hoàng, trong thâm tâm Vĩnh Anbot_an_cap Đế tuôn trào một cuồng hỉleech_txt_ngu. Nếu trẫm đã thấu tiếng của bá quan văn võ, còn sợ cái đám già này qua mặt, dối gạt trẫm nữa sao?
Đám quan viên bị rống mắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạivi_pham_ban_quyen “ số” trong lòng nhanh hơn, ánh mắt lút nhìn Vĩnh Đế cũng mang theo vài phần quái dị: “Hôm nay Hoàng thượng cứ làbot_an_cap lạ, không lẽ tức đến mức phát điên rồi sao?”
Toàn trường lúc này chỉ có Vân Mộng là rõ ngọn ngành mọi nhất. thay, nàng rảnh đâuvi_pham_ban_quyen mà đi giải , nàng còn bận vểnh tai nghe tiếng lòng của hạ cơ mà.
“Hoàng thượng làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì vậy? Ánh mắt dọavi_pham_ban_quyen người quá, vừa có ai nói hớ câu gì hạ vui à?”
“Cái cô Tề Vươngvi_pham_ban_quyen này cũng buồn cười, dứt khoátleech_txt_ngu cúi đầu đi là xong chuyện, già mồm cãi láo làm gì không biết, hại cả tụivi_pham_ban_quyen mình bị Bệ hạ mắng lây.”
“Ái chà, bao nhiêu vị nhân gian ngon thế kia, ta chưa no mà, thèm quá đi mấtvi_pham_ban_quyen.”
cùng vang lên quá đỗi lạc quẻ khiến môinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân giật giật. Đúng là cái đồ ăn tục uống, trời sập rồi mà vẫn không quên nhét đồ vào bụng! chíbot_an_cap ngay cả An Đế cũng bị dòng mỏng “ giống ” này làm chovi_pham_ban_quyen da mặt co một trận.
“Tề Vương phi thậtleech_txt_ngu thương. Vương tử , bên nàng ấy lấy đâu ra một người chốngbot_an_cap . có bị oan ức đầu thì cũng cắn răng chịu đựng. , trung thần lương tướng trên trời có linh thiêng chắc cũng phải lạnh .”
“Vân Mộng, ngươi giận Hoàng thượng rồi, ngươi chết rồi, ha ha ha”
Vân Mộng híp , ghim chặt giọng điệu “ha ha ha” đáng ghét vào đầu. Cười sướng lắm không? Cứ chờvi_pham_ban_quyen đấy bổn phi, quân tử báo mười năm chưa muộnleech_txt_ngu!
Vân Mộng công một điều, những lòng mangleech_txt_ngu đầy ý nhắm vào quả thực đếm khôngleech_txt_ngu xuể. Chẳng biết bọn họbot_an_cap thù hằn với nguyên chủ nữa. Tiếc là Vân Mộng không phải nguyên chủ, nhất thời không thể nhận diện ngay giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói thuộcvi_pham_ban_quyen về kẻ . Nhưng khôngvi_pham_ban_quyen sao, cứ chép hết vào “sổ thù vặt” , muộn gì cũng tóm được cái đuôileech_txt_ngu hồ ly của đám .
Chỉ cần Vĩnh An nghe rành nhận ra chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân của mấy tiếng nói đó là ai là được. Dám ra hại chết Ngũ Hoàng tử được Vĩnh An Đế sủng ái nhất saoleech_txt_ngu? Cái hậu quả kia chậc chậc. Vân Mộng bày tỏ: phi đang vô mongvi_pham_ban_quyen đợi nha!
“ thượngleech_txt_ngu, thần sự mưu hại Ngũ tử. Thần phụ bỏ dở giữa là bởi y phục bị vấy bẩn nên mới phải đi thayvi_pham_ban_quyen.” Vân Mộng ngẩng đầu, vừa sát sắc mặt Vĩnhvi_pham_ban_quyen Anbot_an_cap Đế tiếp tục phân trần, “Thần phụ là do tên thái giám dẫn đường đưa tới ngự phòng, hoàn toàn phải phụ lén lútleech_txt_ngu mò đến đó. xin Hoàng xét.”
An nghevi_pham_ban_quyen thích nhưng chẳng thèm đếm xỉa đến Mộng. Sự ý của ngài lúc này bị tiếng lòng của đám đông hút sạch rồi.
“Điều tra? Ha , điều tra ở đâu giờbot_an_cap? thái giám dẫn đường đã chết đuối dưới aovi_pham_ban_quyen rồi. Tất cả nhữngvi_pham_ban_quyen kẻ khác đồng loạt chỉ ngươi từng chạm vào ngự thiện. Ngươi có mọc thêm tám trăm cái cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giải thích không xong đâu, chẳng còn ai có thể chứngvi_pham_ban_quyen minh sự trong sạch cho ngươi nữa. Tề Vương phi à, ngươi cứ ngoannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoãn làm kẻ thế mạng đi. Đợi khi hoàng tử bước lên ngai cửu ngũ tônleech_txt_ngu, nhất định sẽvi_pham_ban_quyen nhớ đến công lao này của ngươi.”
“Ngũ Hoàng tử mạng vongleech_txt_ngu, nhất định phải có kẻleech_txt_ngu theo hầu bồi táng. Một mình Tềbot_an_cap Vương phi thì chưa đủ , vậy cứ đem cả nhà Tề Vương phủ chôn cùng luôn là đẹp.”
“Ha ha ha, tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực là quá đỗi lương thiện! Ta vậy đồng Tề Vương phi.”
“Tề Vương , đắc tội rồi. Mặc dù là một nương tử sương phụ, chẳng mang lại chútvi_pham_ban_quyen uy nào, nhưng trách ai được chứ? nương của ngươi hồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn trong khuê các lại đắc tội với bổn cung. Bổn cung ấy à, thù dai nhất trần đời! Lúc trước chưa trả đũa chỉ vì đến thời cơ mà thôi.”
“Ngũ đệ đáng thương của , ngươi chết thảm . Nhưng nếu ngươi chết, ngôi Thái tử sẽ rơi vào tay ngươi mất, cho nên, ngươi vẫn nên đi thì hơn.”
“Ngũ Hoàng tử đã chết rồi, đá cản đường cũng bớt đi một khối. Ngôi vị tử sẽ thuộc về ai ? Ta nên nhân cơ hội này gây chuyện, kéo hoàngleech_txt_ngu tử khác vòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cùng nhau diệt trừ, để Hoàng thượng không còn nối dõileech_txt_ngu, chỉ thể chọn người thừa kế từ tông tộcleech_txt_ngu không? hắc, khi đó chính làvi_pham_ban_quyen hộileech_txt_ngu của nhi tử ta .”
“Tề Vương Phi, hại chết nhi tử , ta với nàng không đội trời chung! Hôm nay dù nàng gì đi nữa, ta cũng phải bắt nàng chôn cùng nhi tử ta.”
“Ánh mắt Hoàng thượng thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đáng sợ quá, may mà có Vương Phi gánh tội thay, không aileech_txt_ngu nghi ngờ ta hạ độc. Hơn nữa ta thái giám cận của Ngũ Hoàng , bọn chắc chắn không thể ta lại Hoàng hậu nương nương chuộc, hiện tại ta toàn lắm. Đáng tiếc, gói thuốc độc ta vẫn chưa có cơ hội nhét vào người Tề Vương Phi, để người an toàn chút nào, ta phải tìm cơ hội nó đileech_txt_ngu.”
Vĩnh Đếleech_txt_ngu nheo mắt, giữa vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàn tiếng nói, Người phân biệt được tâm tư của Hoàng hậuvi_pham_ban_quyen hiền thục, tần đức , quan lại trung thành và những nhi tử hiếu thuận của Người.
Vĩnh An Đế không ngờ rằng Người mất đi nhi , mà thật đau xót vì Ngũ Hoàng tử lại chẳng mấy người, ngược lại, toàn là những tiếng vỗ tay tán thưởng. Chẳng lẽ Người sủng ái Ngũ tử là sai sao? Vì sao người từng người một không muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy Ngũ tử sống ?
Vân Mộng nhìn Vĩnh An Đế đang bị bi thương và nộ đan xen, khẽ nhếch môi, trong lòng lại than thở: “Ta oan , sự oan , ta thật không giết người mà. Ta bị hãm hại, đây là do không muốn người thừa của trung thần được sống yên , muốn Hoàng thượng phải gánh lấy tiếng xấu muôn vì mưu hại người thừa kế của trung thần đó.”
Còn về âm thanh nàng nghe được tai, Vân sót. Nàng không ngờ tâm tư của Bách Quan lại vui vẻvi_pham_ban_quyen đến thế. kẻvi_pham_ban_quyen vỗ tay tán khi một hoàng tử chết, có thờ ơ, làm ngơ, có âm thầm tính có thể kiếm được bao lợi lộc từ chuyệnvi_pham_ban_quyen này, duy chỉ có vài người đau lòng. Hắc , nghĩ việc tâm tư của những kẻ nàyvi_pham_ban_quyen lúc này đều bị Vĩnh Đế nghe thấy, Vân Mộng thầm lặng cảm thông cho đám người này. Cũng biết sau chuyện này, Vĩnh An Đế nổi cơn thịnh nộ mà tàn sát hay không!
Vân Mộng mảy maybot_an_cap cảm thấy áy náy vì cục diện mình ra. là do bọn họ Nguyên Chủvi_pham_ban_quyen, lạnh lùng nhìn Nguyên Chủ bị dọa chếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, là báo ứng bọn họ đáng phải nhận.
“Người đâu, bắt Tiểu Toànvi_pham_ban_quyen Tử lại, lục soát toàn hắn.” Vĩnh chỉ vào tên thái giám nào đó đang âmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thầm mừng, lớn tiếng hạ .
Tên thái giám đang vui mừngbot_an_cap ngây ngườivi_pham_ban_quyen. Không phải , thượng sao lại để mắt hắn rồi? Hắn là thái giám thân cận của Ngũ Hoàngvi_pham_ban_quyen tử mà, là thái giám được chủ tử tưởng nhất mà, sao lại ngờ đến hắn?
Ánh mắt Vân cũng lại trên tên thái giám bị đè xuống, thấy tiếng kêu oan của đối phương, Vân Mộng biết người này là aivi_pham_ban_quyen rồi. ra là thái giám thân cận của Ngũ Hoàngleech_txt_ngu tử à, chậc chậc, giám thân hầu hạ mà cũngvi_pham_ban_quyen vấn , Ngũ Hoàng nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cai quản hạ nhân vô phương .
Khibot_an_cap gói thuốc độc được thấy, ánh Vĩnh An Đế nhìn Vân Mộng khá phức tạp. Vị này vận khí thậtbot_an_cap sự quá tốt.
“Tề Vương Phi, nàng đã chịu ấm ức , hãy lui xuống đi.” Vĩnh An Đế nhàn nói.
Còn bồi thường thì không có đâu, trút giận lên nàng đã là tâm lớn nhất củavi_pham_ban_quyen Ngườibot_an_cap, một Hoàng Người rồi.
“ ơn Hoàng thượng.”
Mộng đứng dậy, một lui xuống, trở về chỗ ngồi củaleech_txt_ngu mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, những mónleech_txt_ngu ăn ngon bày rabot_an_cap trước mặt, nàng thèm thuồng muốn động đũa. Nguyênbot_an_cap Chủ vốn nhút nhát sợ sệt, sau khi vào cung đến một giọt cũng không dám uống. Mộng này vừa khát vừa , mặc kệ, nàng phải lén ăn thôi. về việc tại sao không ăn một cách quangvi_pham_ban_quyen chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đại, đương nhiên là vì Hoàng thượng vừa mất đi nhi tử gì. thượng đang đau lòng, Vân Mộng lại đây ăn uống no say, chẳng là tự rước lấy phiền toái sao, thấy các khác đều đangleech_txt_ngu giả vờ như chim cút sao.
tiếc Vĩnh An Đế muốn bỏ qua Vân Mộng, Vương Hậu lại không vừa lòng. Hoàng tử đã chết rồi, chỉ lôi ra một giám thì sao đủ? Chậu nước bẩn này vẫn đổ lên Tề Vương Phi mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được. Vương Hoàng Hậu kiêu ngạo nhìn Vân Mộng rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói:
“Bệ hạ, người Tiểu Toàn Tử tìm thấy gói thuốc độc, nhưng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có nghĩa Tề Vương làvi_pham_ban_quyen người trong sạch. Cúi Bệ hạ hạ lệnh Thận Hình ty nghiêm Tề Vương Phi.”
Hoàng hậu miệng vậy, trong lòng địa nghĩ rằng, chỉ cần tiện nhân Phi Sở Hình ty, bà ta có trăm phương ngànbot_an_cap kế để Vương Phi mở miệng . Tội danh mưu hại hoàng tử, Vương Phileech_txt_ngu nhất gánh!
Nhưng, thực tế lại không như liệu.
Vân Mộng thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vương Hoàngbot_an_cap Hậu cứ bám riết lấy mình buông, nàng liền không vui. Sao lạibot_an_cap thế, ngươi làm chuyện ác lại cònvi_pham_ban_quyen muốn thoát thân, đâu có chuyện tốt như .
Vân lấy ra một tấm phù lặng lẽ đánh vào Tiểu Toàn Tử. Tiểu Toàn Tử vốn cứng miệng muốn gánh vácbot_an_cap tất cả, lờivi_pham_ban_quyen nói lại không tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ mà thốt ravi_pham_ban_quyen.
“Các ngươi dừng tay, ngươi ta là người ai không? Ta chính người của Hoàng hậu nương nương, là Hoàng nương nương chỉ thị ta hạ độc. Các ngươi hình với , không sợ Hoàng hậu nương nương lấy mạng nhỏ các ngươi sao.”
kêu xong, Tiểu Toàn ngây người. Hắnvi_pham_ban_quyen cầu xin tha thứ, hắn một chút cũng khôngbot_an_cap muốnvi_pham_ban_quyen uy hiếp người khác mà.
Vương Hoàng ngồi ở vị tríleech_txt_ngu cũng ngây , không tin Tiểu Toàn Tử trần bí mật trước mặt ngườibot_an_cap như .
Hàn Quý Phi đang khóc cũng không còn mắng Tề Vương Phi trong lòng nữa, mà “” một quỳ xuốngbot_an_cap mặt Vĩnh Đế, ôm lấy đùi Vĩnhvi_pham_ban_quyen An Đếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cầuvi_pham_ban_quyen Người .
“ thượng, chết oan uổng , Người nhất định phải báo thù cho nó.” Hàn Quý Phi khóc đến mức vô cùng đau lòng, nữa thì ngất .
Vương Hậu sau khi hoàn hồn thì giận dữ, không Vĩnh An Đế lên tiếngleech_txt_ngu, bà ta lớn quát mắng:
“Tiểu Toàn Tử ăn nói bậy bạ, Bổn cung”
Vương Hoàng Hậu muốn nóileech_txt_ngu cung sao có thể hại Ngũ Hoàngvi_pham_ban_quyen tử, không ngờ lời thốt ra lại là,
“ quả thật đã sainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Toàn Tử giết Ngũ Hoàng tử, thì sao chứ? Ai bảo cản đường Tam Hoàng tử. Kẻ cản đường Tam Hoàng tử, Bổn cung sẽ giết kẻ đó, ngôi vị Thái tử này chỉ có thể là của Hoàng tử.”
Lời này vừa thốt , cả tràng đều kinh hãileech_txt_ngu. Tâm tư của Bách Quan tựa như một giọt nước rơi chảo dầu nóng, vỡ òa. Mọi đều không dám tin nương nươngvi_pham_ban_quyen lại công khai thừa nhận ngay tại chỗ, lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn nhận một cách đường hoàng, lẽ thẳng khí hùng, bàleech_txt_ngu ta làm sao dám chứ? hoàng tử đượcleech_txt_ngu sủng ái nhất, cho dù là Hoàngbot_an_cap hậu nương nương cũng không giữ mạng nhỏ của bà ta đâu.
Vương Hoàng Hậu kinhvi_pham_ban_quyen hãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng lại, không dámbot_an_cap tin lại nói ra những lời như , những điều bà muốn nói không phải là lời này mà.
Mộng lặng lẽ uống cạn một ly mỹ tửu, không hổ , rượu cung quả nhiên , thơm nồng, đậm , tuybot_an_cap khôngleech_txt_ngu bằng linh tửu, nhưng nồng. Còn về sự thường Vươngbot_an_cap Hoàng Hậu, Vân Mộng chẳng hề ngạc , chỉ tấm chân phù thôi.
Nếu phải Tam Hoàng tử vị nàovi_pham_ban_quyen, Vân Mộng đãleech_txt_ngu muốn ban cho Tam Hoàng tử một tấm nữa, để mẫu tử bọn họ cùng thổ lộ tâm tư.
“Phụ hoàng, Mẫu tuyệt đối sẽ không hạ Ngũ Hoàng tử, Người”
Tam Hoàng muốn Người đây là nhất thời khí cấp công tâm nói lời hồ , xin minh xét. Kết quả lời ra lạibot_an_cap là,
“Lời Người nói toàn là thật, , Ngũ Hoàng tử chính là do chúng ta chết, hắn không chết, ta sẽ không có cơ hộibot_an_cap ngôi. Trong mắt Người, ngoài Ngũ Hoàng tử ra, còn có chúng nhivi_pham_ban_quyen thần và các huynh khác sao? Ngôi vị Thái tử này vốn dĩ là củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta, Người lại cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chần chừnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mãi không ta làm tử. Nói ra, Ngũleech_txt_ngu Hoàng tử chính là do Phụ hoàng người hại , chính là vị của Người hắn”
Tam tử tuôn một tràng không vấp váp, xong liềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mềm nhũn ngã xuống đất. Hắn giơ tay vả vào miệng mình. Cái miệng thối này, cái miệng thối này rốt cuộc đang nói cái quái gì vậy?
Ái chà! Văn võ bách quan đồng hít vào ngụm khí lạnh. là lại điên thêm một người nữa rồi! Tam Hoàng tử và Vương Hoàng hậu quả không hổleech_txt_ngu danh mẫu thâm, cái nết “ hủy” giống nhau y đúc.
Vân Mộng thầmleech_txt_ngu vỗ tay kêubot_an_cap tốt, nhanh nhón miếng nhét tọt vào miệng. Chậc, bánh này ngon thật đấy, lời Tam Hoàng tử nói nghe cũng lọt tai làm sao.
đã sớm thấu hồng trần rồi, tiếng lòng củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cặp mẫu này ngập tràn ác ý nhắm vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàng, hận không thể lôi nàng làm bia đỡ đạn bắt chết thay ngay lự. Nhưng mà hiện tại ấy à, cục diện xoay , ai sống ai chết thì chưa chắc đâu !
đưa mắt nhìn An Đế, tò mò không biết vị Bệ này liệu có chịu diễn màn “đại nghĩa diệt ”, cho Ngũ Hoàng hay không đây.
“Người đâu, bắt cả Vương Hoàng hậu và Tam tử cho trẫm!”
Giọng uy của Vĩnhbot_an_cap An Đế lại vang , mắt ngài chĩa vào cặp mẫu kia lạnh lẽo hầm băng.
Chạm phải ánh mắt đó, Vương Hoàng hậu sợ đến mức run bẩy, trong lòng gào thét: Xong , xong đời thật rồi! Hoàng thượngbot_an_cap đã động sát tâm! Không được, tuyệt đối không thể ngồi chết, xem ra chỉ còn cách đi nước cờ , giết chết Hoàng thượngleech_txt_ngu để soán thôi.
Vương hậu nảy sinh ác niệm, đầu óc điên cuồng tính toán xem trong còn những kẻ có thể dùng được, thế nhưng ngoài miệng vẫn phải đầu cầu xin:
“Hoàng , thần thiếp bị oan a, thầnleech_txt_ngu thần thiếp” Vương Hoàng hậu muốn nói không hềbot_an_cap mưuleech_txt_ngu hại Ngũ Hoàng tử, đôi môi lại như bị dán chặt, hoàn toàn theobot_an_cap sự sai bảo lý trí.
Quá đỗi sợbot_an_cap hãi, Hoàng hậu chỉ biết lắp bắp chữ “thần thiếp” không ngớt, những lời phía sau tuyệt nhiên không dám thốt ra, cơ mà lòng thì lạileech_txt_ngu “nhảy ” vô cùng rộn rã.
cánh của Hoàng hậu chứng cảnhvi_pham_ban_quyen này gan rối bời. Hoàng nương nương bình đâu cóleech_txt_ngu thế , sao nay lại toàn làm ra mấy chuyện thiểu như vậy? Liệu bọn họ có bị thanh trừng đợt này không ? mà lật lọng, “quay xe” Hoàng thượng có kịp không? hu hu, muốn chết !
Thân sinh Vương Hoàng hậu lại càng gấp đến độ hận không thể tát đứa con gái này. Cái xuẩn thành sự thì ít mà bại sự thì , định hại chết cả nhà đấy phỏng? Nếu như Hoàng hậu không qua nổi này, Vương gia dù có may mắn không bị chubot_an_cap di tam tộc thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng phải tróc vảy tróc da. Không được, phải nhanh chóng nghĩ đối , cố gắng giữ lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gốc rễleech_txt_ngu Vương gia. Về phần Hoàng hậu và Tam Hoàng tử, lúc phải vứt thì cũng đành nhắm mắt đưa chân thôi, đâu vìvi_pham_ban_quyen hai người bọn mà chôn vùi cả giabot_an_cap tộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được. Dẫu vậy, lúc cạn tình cạn nghĩa thì vẫn phải nỗ lựcbot_an_cap cứu mộtleech_txt_ngu phen, đâu lại giữ được mạng người thì sao.
Vĩnh An Đế trừngleech_txt_ngu mắt ả độc kia, môi nhếch lên nụ cười lạnh lẽo. Nếu không nhờ thấu được tiếng lòng, ngàivi_pham_ban_quyen thực sự không tin vị Hoàng hậu đoan hiền của mình lại thâm độc mức .
Vậy mà bà ta dám giết trẫm đoạt vị! Vĩnh An Đế càng cười càng buốt giá. Vương Hoàng hậu này không thể giữ lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa, Tam Hoàng tử cũng tuyệt đối phải diệt trừ.
Còn về phần Vương gia và bè lũ đảng phái của Vương Hoàng hậu, nghe xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng lòng bọn chúng, An Đế thầm chửi rủa trong bụng: Đúng là lũ ngu xuẩn vô lương tâm! Đám chó má các ngươi không tự hỏi xem hoa phú quý đang hưởng là do ai cho ? nhất định sẽ từ cổ, thanh toán từng một!
Mộng lén tu cạn một ngụm mỹ tửu, khẽ nghiêng đánh giá Vương hậu đang điểm lẫy nhưng khuôn mặt lại méo xệch vìleech_txt_ngu kinh hãi, thầm nhủ: Cáivi_pham_ban_quyen mụ già này đúng là chẳng tốt đẹp gìleech_txt_ngu!
Trong mớ tiếng lòng Vân vừa lénbot_an_cap được, Vương Hoàng hậu chính là kẻ mang oán khí với nguyên nặng nề . Nàng cật lực móc lại ký ức trong đầu, bới bới mãi mà vẫn chẳng ra cớ hai người kết thù kết oánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ đâu.
Tuyvi_pham_ban_quyen nhiên, Vương hậu giăng bẫy hãmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hại chủ thì đã rành rành ra đó rồi. Cái mụ này tuyệt đối thể nương tay, thùbot_an_cap là nhất định phải báo!
Hiện tại Vương Hoàng hậu đang ngậm miệng giả điếc, bà ta cứ im là có thể lẩn qua kiếp nạn này sao?
Hắc hắc, mơ đi cưng!
Tiếng lòng của Vương Hoàng lúc cứ như một trận găm, chửi Vĩnh An Đế xối xảbot_an_cap đẫm máu tát hương, đã thế còn muốnvi_pham_ban_quyen triều soán vị, địnhbot_an_cap giết sạch sanh đứa con trai của thượng nữa chứ.
Chậc chậc, không thể không nói Vương Hoàng hậu đúng là kẻ độc ác a!
Vân Mộng âmleech_txt_ngu thầm ngón tayleech_txt_ngu cái tán thưởng. Giờ thì nàng chẳng cần phải lo cái của Vương Hoàng quá lớn nữa rồi. Bị phanh đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhường này mà bà ta vẫn không chết, thì An Đế có thể tự đi bái kiến diêm vương được rồi .
Sắc mặtbot_an_cap Vĩnh An Đế đen như đáy nồi, tức giận rống to: “Người ! Trói ngay Vương Hoàng hậu và Tam Hoàng trẫm! Tước bỏ phong hiệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hậu, biếm làm tiện tỳ, đày vào thiên nghiêm hình tra khảo!”
“Khôngvi_pham_ban_quyen! Người không thể làmvi_pham_ban_quyen vậy!” Vương chấn động tột cùng. lệnh này khác trực tiếp bóp nát đường luinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của bà ta? còn hậu vịleech_txt_ngu bảo hộ, bà ta sẽ bị hạ đến chết ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chốn thiên lao âm u kia mất!
“Hoàng thượng, ngài thể cạn tình cạn nghĩa như vậy! Thần là Hoàng hậu của một do ngài cưới hỏi đàng hoàng, ngài làm vậy không sợ người trong thiên hạ hàn tâm sao? Lại nói, thầnvi_pham_ban_quyen thiếp chỉ mỗi một thằng ranh Ngũ Hoàng tử mà thôi, còn hai mươi đứa con trai cơ mà, thiếu gì một đứa như nó?
Nếu sớm chịu lập hoàng nhibot_an_cap của thần thiếp làm tử, thì bổn cần tự làm bẩn đôi tay mình! Tất cả này đều lỗi của ngài! Là lỗi của ngài!
sai! Ngàibot_an_cap không được phế hậubot_an_cap vị của bổn cungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Ngài không !”
Tam Hoàng tử bên cạnh cũngleech_txt_ngu vội vàng khóc lóc van xin. Chỉ điều, Tam Hoàng cũng đã “Chân ngôn phùbot_an_cap”, nên những lời buột thốt ra lại càng khó hơn gấp ngàn lần.
“Phụ ! Nhi thần không phục! Đều là nhi tử người, dựa cái gì mà lão Ngũnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại được hưởng trọn vẹn tình thương của phụ hoàng, những đứa con như chúng con thì chỉ có thể trơ mắt đứng ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thèm khát? Chúng con cũng là nhi củabot_an_cap người mà!
thân làm thân lại không thể cầm bát nước cho bằng, thân làm bậc minh quân một đi độc sủng một mình Hàn Quý ! Ngườibot_an_cap chính làvi_pham_ban_quyen mộtvi_pham_ban_quyen hôn quân! Hôn quân!”
Văn võ bách quan nghe đến đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gật gù đồng tình đến đó. lại thì cội nguồn mọi rắc rối đều bắt nguồn từ ra. Nếu ngài cưng sủng một Hàn Quý phi thì sinh ra cớ sự .
Phải nói cái ả Hàn Quý phi kia mới chính là mầm mống họa quốc ương dân, đáng bị băm vằn xẻ thịt! Bọn họ định mai thiết triều sẽ đồng loạt dâng sớ xin Bệ hạ xử tử Hànvi_pham_ban_quyen Quý .
Thêm nữa, Tamvi_pham_ban_quyen Hoàng tử rành rành là đích tử danh chính ngôn thuận, dựa vào cái gì mà lại thất ? Dựa vào mà đường đườngvi_pham_ban_quyen là vợ cả lại bị một thằng con vợ đè đầu cưỡi cổ khắp nơi? Bọn cũng hoàn toàn không phục!
có kẻ thấy cho Tam Hoàng tử, âmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thầm rủa xả Vĩnh An Đế đúng là cái , sao không nhắm mắt xuôi quách đi cho rảnh ?
Vĩnh An Đế chết, Tam Hoàng danh chínhvi_pham_ban_quyen ngôn bước ngai vị. Tới lúc đó, các nàng chẳng phải có cơbot_an_cap hội được tiến cung làm Hoàng hay sao?
Vâng, và chủ nhân của những âm thanh đầy mơ mộng ấy khác chính là các quýleech_txt_ngu nữ!
Một đám tiểu thư các chưa từng nếm mùi đời vùi dập vẫn đang trên mây nghĩ về viễn cảnh tương lai tươi đẹp, lại chẳng hề hay biết toàn bộ tâm ruột gan của mình đã bị Vĩnh Anbot_an_cap Đế nghe rành rọt không sót một chữ. Cũng chẳng biết này số phậnleech_txt_ngu các sẽ dạt về phương trời nào nữa. Vân Mộng đành ngậm chắp tay, thắp cho các quý nữ một nén nhang cầu trong câm lặng!
Vĩnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net An nghe trọn tiếng lòng của bách quan cùng gia quyến mà tức mức hai bên thái giật nảy liên hồi. khốn nạn quả là những “con dân hiếu thảo” của ngài !
Một Hoàng hậu, một Hoàng tử mà lại cóvi_pham_ban_quyen lực ảnh hưởng kinh khiếp đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế , vậy thì càng không thể dung thứ được nữa!
Vĩnh An Đế tự nhủ trẫm vẫn còn đang độ sung mãn, tuyệt đối không muốn nuôi hổ trong nhà để rồi có ngày bị cắn ngược. Chủ ý đã định, mắt lạnh lùng lia ánh nhìn qua những tên đại thần đang nhao nhao bước ra quỳ xin tha Vương Hoàng hậu và Tam Hoàng tử. Đã không thể một lòng trung thành với trẫm, vậy thì chết cả lũ đi.
Bắt được tiếng lòng của Vĩnh An Đế, Vân Mộng khẽ mày. Quả nhiên vô tình nhất là đế vương. Kẻ làm bề tôi, mạng sống cái chết chỉ manh tựa sợi chỉ, phó mặc hoàn toàn vào chớp mắt định Hoàng thượng.
Thật may nàng xuyên không đến đây, còn dùng được đọc tâm thuật để tự rũ bùn đứng lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứng minh thanh . Chứ nếu đổi lại nguyên chủ chậc chậcleech_txt_ngu! Bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao mà nguyên chủ chẳng bị dọa cho mật mà chết!
Cuối cùng, vở khôi hàivi_pham_ban_quyen này cũng khépnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bằng một màn tàn sát và bắt bớ. Vương Hoàng , Tam Hoàng cùng loạt các đại liên đới, kẻ lôi đi chém , kẻ tống vào ngục tối.
Đương nhiên, gió vẫn chưa thể lại ở đây. làleech_txt_ngu buổi thượng triều sáng mai sẽ còn gà bay chó sủa nữa cho xem, quan chắc chắn sẽ chẳngbot_an_cap ngoanbot_an_cap ngoãn cúi đầu khuất phục Hoàng thượng dễ dàng như vậy đâu. Nhưng mà mấy chuyện ruồi bu này thì liên quan cái rắm gìbot_an_cap đến Vân Mộng nữa? Giờ phút này, nàngleech_txt_ngu chỉ ôm mộng duy nhất là sao cuốn gói tẩu thoát khỏi cái hoàngvi_pham_ban_quyen này một cách bình an mà thôi.
Vĩnh An Đế mệt rã , thấu thính thần mà ngài nhận ra sáng mai còn một trận ác chiến đang chờ . Mang trong bầu trời sầu , Bệ hạ phẩy tayvi_pham_ban_quyen mệt mỏi, cho phép bách quan lui bước.
Cái cung yến này làmvi_pham_ban_quyen được!
Vân Mộng lặng lẽ thu Đọc tâmleech_txt_ngu , đưa mắt thật sâu vào Hoàng đangleech_txt_ngu bị binhvi_pham_ban_quyen lính giải đi xệch, rồi dung đứng dậy hòa vào dòng người rời điện.
Ở này, đại não Vĩnh An bỗngvi_pham_ban_quyen dưng tĩnh lặngvi_pham_ban_quyen như tờ khiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngài thót mình. Ơ hay, tự dưng sao chẳng nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy tiếng gì nữa vậy?
Chẳng lẽ yến tiệc đã tan nên không cònleech_txt_ngu nghe thấy thanh nữa ? Phát hiện này khiến An Đế vô cùng thất vọng, ngài ấy còn sẽ mãi được tâm vậy. Thật đáng tiếc thay. Giờ phút , Vĩnh An Đế hoàn toàn chút ngờ nào Vân Mộng.
Vân Mộng vào dòng người rời cung, xe ngựa, lúc này mới có thì giờ suy nghĩ chuyện mình. Nàng lúc ấy đang độ sắp thành công, cớ đột nhiên thất bại chứ?
A, nhớ ra , hình như trong đám người vây xem độ bỗng truyềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra một tin động trời, hóa là chuyện nam nhân ve vãn mấy nữ tử, lại còn sắp xếp thời gian chuẩn xác vôleech_txt_ngu cùng. Không ngờ mấy nữ tử ấy đều đến Mộng độ kiếp, thế là họ chạm mặtbot_an_cap nhau, ai nấy đều nói nam nhân kia là đạo lữ của , rồi liền lộn.
Vân Mộng hiếu vô , nam nhân ấy rốt trông ra sao khiến một đám nữleech_txt_ngu hắn mà mê, vì hắn phát cuồng, chí còn giành cả búa đánh đối thủ chứ? Ai ngờ ngườivi_pham_ban_quyen chưa kịp nhìn, thần lại bị phân , là độ kiếp thất bại. Than ôi, vậy ra nàng tính là chết mải mê chuyện phiếm ư?
Điều Vân Mộng thất vọng là, nàng phải cái giá lớn thế, vậy mà vẫnbot_an_cap hóng được trọn vẹnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net câu chuyệnbot_an_cap, thật là quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lỗ. Phải nói bản thân Vân Mộng cũng là một kỳ nhân, vì hóng chuyện mà sau những lúc tu luyện, nàng lại dốc lòng nghiên cứu thần thuật.
Người khác học toán thuật là để suy tính quá khứ, đoán biết tương lai, kiếm cơ , tránh họa tai; còn Mộng thật, nàng học thần toán thuật lại chỉ để chuyện mà thôi. Cứ nói thế này đi, Vân Mộng tinh chuyệnvi_pham_ban_quyen hớt mức nào ư, chỉ cần nhìn thấy mặt phương, nàng liền có thể dùng thầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toán thuật nhanh chóng tính ra trên người người có baobot_an_cap nhiêu đáng hóng.
Vân tiếc thở dài, đáng thương thay kiếp trước một đời, giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây lại phải tu luyện từ đầu. Thôi vậy, đã thế, đành phải chấp nhận , Vân Mộng dẹp đi tâm tình ưu sầu, sắp xếpvi_pham_ban_quyen lại tình cảnh của Nguyên Chủ.
Nguyên Chủ có tên gọi hệt Vân Mộng, điểm kiếp Vân Mộng xuất thân côi, từng được hưởng thụ hơi ấm từ gia đình. Còn Nguyên Chủ thì từ nhỏbot_an_cap đã được cưng chiều, lớn trong sự che chở của phụ mẫubot_an_cap huynh đệ, năm mười bảy gả chobot_an_cap Tềleech_txt_ngu Vương, trở thành Tề Vương .
Đáng tiếc số của Nguyên không tốt, ngayvi_pham_ban_quyen ngày thành thân của hai người, có cấp từ Đông Khánhbot_an_cap quốc tấn công biên , Tề Vương động phòng đến canh ba thì liền mang quân xuất . đi không trở lại, Tề Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hy sinh trên trường, Nguyên Chủ còn tuổi nhỏ thànhleech_txt_ngu quả phụ.
Sau khi Tề Vương hy sinh, Mẫu phi của Tề Vương đau buồn độ cũng nhanh chóng quabot_an_cap đời theo, thế là lờileech_txt_ngu đồn đại nổi lên, nói Nguyên Chủ là một . Khắc phu quânleech_txt_ngu lại khắc chết bà mẹ chồngvi_pham_ban_quyen, khiến thanh danh vốn tốt đẹp của Nguyên Chủ gần như đêm bị hủy , trở thành kẻ bị mọi người ghét bỏ.
Ngày thường, việc qua lại với người nhà, Nguyên hiếm ngoài giao , chỉ ở trong Tề Vương rộng lớn mà sống cuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thanh đăng khổ Phật. Nếu không một đêm mà có con, Nguyên Chủ thật sự muốn cứ thế xuất gia, cầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phúc cho Tề Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tháng tám năm ngoái, Phụ của Nguyên bị Ngự sử đàn hạch, liên lụy cả nhà biếm đếnbot_an_cap một tiểu thành Giang làm tribot_an_cap huyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. xấu sao chổi Nguyên Chủ lại một nữa được khẳng định, càng thêm không được ai ngàng, bịvi_pham_ban_quyen loại ra khỏibot_an_cap vòng thiệp, ngày thường ngay cả thiệp bái cũng không nhận đượcbot_an_cap.
Bởi vậy, những ngày tháng của Nguyên Chủleech_txt_ngu càng trở nên giảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , gầnleech_txt_ngu như sống cuộc đời đóng cửa bế phủ, không ngờ một đạo ý chỉ lại khiếnvi_pham_ban_quyen Chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào cung dự yến, rồi đoạt đi sinh mạng nàng. ôi, Vân Mộng đọc xong một đời của Nguyên Chủ, đầu thở , nữ tử thời đại này sống quả thật quá khổ cực.
Chẳng như nữ tu giới tu tiên, vừa thể tu luyện, lại vừa có thể nam bắc chiến, hành tẩu giang hồ, ngắm nhìn hết thảy cảnh thiên . Nguyên Chủ đáng thương ngay cả trăm dặm quanh kinh cũng chưa từng bước ra, Vân Mộngleech_txt_ngu quyết định sau này có cơ hội thay Nguyên Chủ đi khắp năm bốn biển, thưởng hết thảy cảnh đẹp nhân gianvi_pham_ban_quyen.
Mộng thu xếp tâm , ngựa cũng đã về Tề Vươngvi_pham_ban_quyen phủ, nhìn cánh cổng có tàn tạ, đôi mắt Vân Mộngbot_an_cap khẽ híp lại.
Trong Mộng Thu , tức là sân viện Chủ từngvi_pham_ban_quyen ở, một hài bụ bẫm ôm lò sưởi, mắt về phía cửa với vẻ mặt đầy mong đợi. thấy dáng Vân Mộng xuất hiện, hài tử liền vội vàng bỏ lò sưởi xuống mà chạy ra cửa.
“Nương thân.” Tô Mặcleech_txt_ngu với chân ngắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngủn chạy bổ phía Vân Mộng, đôi to tròn tràn niềm vui, “Nương thân, Mặc Bảo nhớ ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lắm.”
“Mặc Bảo ngoan, nương thân cũng nhớ con đây mà.” Vân Mộng vô thức hạ giọng dịu dàng, nét trên gương mặt cũng theo đó trở hòa. Cả tim được tiếng gọi ấy làm cho áp, đây có phải cảm giác được người thânleech_txt_ngu cận nhất nhớ hay không?
Vân Mộng không rõ đó là ký cơ thể Nguyên để , hay là cảm xúc sâu lòng , nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không hề ghét bỏ giác này. Thật mới lạ, và cũng thật tốt đẹpleech_txt_ngu.
Khoảnh khắc , Vân Mộng vô cùng tự nhiên mà nhập vai nương thân, tiểu gia hỏa lòng. mặt mũm mĩm của tiểu gia hỏa, thơm vừa ngọt, cảm giác thậtvi_pham_ban_quyen tuyệt diệu.
“Nương , tới người đi dự yến, có thể Mặc Bảo đi không ? sẽ rất , thấybot_an_cap nương thânleech_txt_ngu Mặc Bảo ởleech_txt_ngu đây nhớ người lắmbot_an_cap.” Tô Mặc chỉ vào vị trí trái tim, mắt to tròn chớp chớp, khiến trái tim Vân Mộng mềm nhũn như nước sông xuân.
Chẳng cần nói gì thêm, Mặc gì thì là thế đó, dù sao nàng cũng không phải Nguyên Chủ, nàng có bản lĩnhbot_an_cap bảo vệ tốt chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mặc Bảo.
“Được, được, được, lần tới nươngvi_pham_ban_quyen thân sẽ dẫn Mặc đi cùng.”
“ vâng, Mặc Bảo cảm ơn nương thân ạ.” Tô Mặc cười đến đôi mắt to tròn cong thành vầng trăng khuyết, chụt một hôn lên mávi_pham_ban_quyen Vân Mộng.
nha, Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mộng ôm Tô Mặc xoay vòng vòng, trong lòng vui sướng vô cùngvi_pham_ban_quyen.
Xuân Chi đứng bên cạnh, nét mặt lộ ra nụ cười dì ghẻ, Phi nhà nàng cùng Thế tử thật đáng , khung cảnh đẹp tựa một .
Đợi đến khi hai mẹ con thân mật một hồi lâu, Xuân mới lên tiếng hỏi: “Vương , chuyến đi này có thuận lợi không ạ? Trong cung yến không có chuyện gì bất trắc xảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra ?”
“Cũng khá thuận lợi,” Vân Mộng thầm nghĩ, thuậnleech_txt_ngu lợi mới là lạ đó, “Saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàng lại nghĩ cung yến sẽ có chuyện trắc xảy ra vậy?”
“Aivi_pham_ban_quyen da, có gì mà đâu ạ, năm nào cung yến mà chẳng xảy ra chuyện này chuyện nọ. Phuvi_pham_ban_quyen trước khi về Giang Ninh đã dặn đi dặn lại Vương Phivi_pham_ban_quyen rằng, nếu cóleech_txt_ngu thể không dự thì chớ nên dự. Yếnleech_txt_ngu ấy thì vẻ náo nhiệt, nhưng thực chất là nơi thịt người không nhả xương cốt.”
Xuân Chi nhắc đến yến tiệc là lại hăng say, dĩ toàn là lời oán thán. Kểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lể ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì, bất là haybot_an_cap nhữngbot_an_cap yến tiệc khác của phủ nhưbot_an_cap hoa yến, ngâm thơ yến, thảy đều là khu hay xảy ra nạn. Hằng năm đều có công tử tiểu thư gặp ở yếnleech_txt_ngu tiệc, hoặc là rơi xuống nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà vô tình mất thân, là bị người tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt gian tại giường, hoặc là bị phát hiện có tư tình với khác. Dù thì, khôngvi_pham_ban_quyen có ý thức phòng bị, dễ người ta tính kế, đến chết thế nào cũng chẳng hay biết.
Vân Mộng nghe liền gật lia lịa, cảm thấy lời Xuân Chi nói quá đúng, Nguyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chủ chính là chết trong cung yến. Nếu không phải đạo ý chỉ kia, Chủ giờ này đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ôm con chơi trong phủleech_txt_ngu rồi. Than ôi, đáng tiếc cho dù Nguyênleech_txt_ngu lòng rõbot_an_cap yến tiệc không phải lúc nào tốt lành, nhưng cũng chẳng dám kháng chỉ.
Chẳng qua những điều này Vân không cần thiết nói, dù sao nàng cũng đãbot_an_cap quyết , hậu đãleech_txt_ngu hãm hại Nguyên Chủleech_txt_ngu cũng chẳng thể có kết tốt đẹp. nữ nhân nội điên cuồng, một lòng hại thượng để tranh đoạt vịvi_pham_ban_quyen trí, Hoàng thượng há có thểbot_an_cap dung cho nàng sao?
“Nương thân, đợi Mặc Bảo lớn rồi, Bảo bảo nương thân, sẽ khôngleech_txt_ngu để nương thân ta hiếp đâu.” Tô Mặc nâng khuôn mặt Vân Mộng , trịnh trọng nói, khuôn nhỏ nhắn đầy vẻ túc, khiến Vân tâm hoa nộ phóng, yêu chết cái tiểu này rồi.
Quả nhiên ấu tử nhà mình vẫn là tốt nhất, vừa thơm vừa ngọt, lại yêu vô cùng.
Dỗ Tô ngủ say xong, Mộng khoanh chân ngồi trên giường, khuôn mặt trái xoan viết đầy vẻ nghiêmleech_txt_ngu , trong đôi mắt to tròn lấp lánhleech_txt_ngu tia mong đợi.
Việc có thể tục tu luyện hay không, nào phải cứ muốn là được, trọng điểm phảivi_pham_ban_quyen xem cỗ thể này rốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuộc có linh căn hayleech_txt_ngu không đã.
Vân Mộngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lôi khối Đoán Linh từ gian ra nắm chặt trong tay. Rất nhanh, bề mặt Đoánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Linh Thạch bùng thứ ánh sáng sắc rực rỡ, lòa đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mức khiến Mộng dở khóc cười.
Muốn cười là mỗi một thuộc tính linh căn đạt độ thuần cực phẩm, còn muốn khóc là bởi số lượng linh căn tụ lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều quá , Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ ngũ hành căn không thiếu cái nào. Tu Tiên giới, kẻ mang ngũ hành còn bị gọi bằng một cái tên thân khác là “phế linh căn”, gần như cả đời đừng hòng mon men đến cửa tu luyện.
Càng kinh ngạc hơn nữa là, Vân Mộng hoàn toàn không ngờ trên người nguyên chủ lại còn “khuyến mãi” thêm cả linh căn. Phong, Lôi, Băng, Ám, Quang hệ cũng có mặt điểm danhbot_an_cap, mà lại còn đềuleech_txt_ngu là cựcleech_txt_ngu ! này thì tu luyện cái quái gì?
Ôm đồm nhiều cực phẩm linh căn trên cùng cỗ thân thể thế này, Vân Mộng cũng là lần đầu tiên được giáo, là chuyện lạ ngàn năm hiếm gặp.
loại ngũ hành linh dở dở ương ương, bậc lẹt đẹt thì nàng gặp nhiều rồi. Đó chính là phế linh căn nức tiếng tu tiên giới, tốc tu rùa bò mười năm như , đi đến tông môn nào cũng bị ta hắt .
Vậy tình trạng của nàng bây giờ tính là cái gìvi_pham_ban_quyen đây?
Vân ngồi bóbot_an_cap gối trên giường, vân vê mấy ngón , cau mày suy tính xem bước tiếp theo phải nào. Đột nhiên, mắt nàng sáng lênleech_txt_ngu, nhớ tới một cuốn bí tịch bị mình vứt xó dưới đáy hòm. Cuốn bí tịch đó là lợi nhặt được trong một lần xông pha vào đại hung chi địa.
Bí tịchbot_an_cap tênbot_an_cap làvi_pham_ban_quyen Dung Linhbot_an_cap . công pháp nàybot_an_cap có khảbot_an_cap năng dung hợp tất cảbot_an_cap loại linh căn lại làm một, biến chúng thành linh căn toàn thuộc tính. Kẻ sở hữu linh căn toàn thuộc tính có thể tùy ý thi triển mọi loại pháp thuật chiến đấu, tốc độ tu lại vượt xa song linh căn, chẳng thua kém linh căn là bao.
Có thể nói, thực sở hữu toàn tính, nàng tuyệt đối sẽ trở thành “gà chiến” dũng mãnh nhất trong bầy!
Nhưng bí này một điều kiện tiên quyết: Người tu luyện ít nhất phải mang hành , linh căn nhiều thì hiệu càng cao, bù , độ khó khi dung lại cực kỳ biến thái. Lúc lấy được bí tịch, Mộng còn cười thầm kẻ sáng tạo ra môn công pháp này chắc hẳn bị tẩu hỏa nhập ma, suy nghĩ quá mức hoang đường. Ngũ hành linh căn vốn dĩ đã là thứ phế vật, lại hơi đibot_an_cap đậpleech_txt_ngu một đốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiên địa bảo quý giá để dung hợp cơ chứ? Đã thế lại còn aileech_txt_ngu dám vỗ ngực bảo dung hợp trăm phần trăm thành công.
Nhưng giờ đây, khi bị đẩynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế đường lui, Vân Mộng lại thấy cái vụ hợp linh này như cũng chẳng đếnvi_pham_ban_quyen mức khó chấp nhận. Thêm vào đó, nàng hồ có một loại linh cảm vô cùng mãnhvi_pham_ban_quyen liệt: Cuốn bí tịch này sinh ra cứ như để “đovi_pham_ban_quyen ni đóng ” cho thân thể này . Nếu không tu luyện phải quá có lỗi với đống cực phẩm linh căn kia sao?
Còn về phần thiên tài địa bảo để cắn thuốc dung hợpleech_txt_ngu thì lo. Vân Mộng chẳng sợ thiếu, trong không gian của nàng bốc bừa cũng ra cả rổ thiên tài địa chất thành núi. Dù gì thìvi_pham_ban_quyen nàng cũng đâu phảibot_an_cap tay mơ ướt chân ráo bước vào con tu . đường đường là Đại sư tỷ phi thăng của Huyền Thiên Tông mà, sao có chuyện thiếu thốn nguyên tu luyện đượcbot_an_cap?
Nghĩ là làm, Vân Mộng kiểm kê lại kho tài trong không gian, chuẩn bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẵn sàng cho công cuộc dung linh căn.
Mấy ngày kế tiếp, ban ngày Vân Mộng nhàn nhã chơi đùa Tô Mặc, đêm lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cắm đầu luyện Dung Linh Quyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Mặc dù quá trình dung hợp đau đớn như bị da xẻ thịt, nhưng thànhbot_an_cap quả đạt được lại khiến nàng mừng rỡ .
Trái với vẻ bình lặng sóng của Tề Vương phủ, kinh thành lúc này lại như mộtleech_txt_ngu cáivi_pham_ban_quyen chảo dầu sôi, náo nhiệt vô . Mỗi , Chileech_txt_ngu đều mang theo mắt oán hận bẩm báo tin tức nóng hổi ngoài kia.
Đầu là chuyện Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoàng hậu bị lột bào làm tú nữ, sau đó uất ức mà chết. Chết rồi cũng chẳng được chôn trong hoàng lăng, mà bị người ta lôi ra khỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoàng , một cái hố nàovi_pham_ban_quyen đó lấp đất cho chuyện.
đó là nhà đẻ của Vương hậu bịvi_pham_ban_quyen xét chém đầu. Đích tôn nam đinh bỏ mạng tại Ngọ Môn, nữ quyến thì bị bán vào Phường Tư làm phường nhơ nhớp. nhân họ Vương bị lưu đày lên Mạc Bắc, có chỉ không bao giờ ân xá, cháu họ Vương đời đời kiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cấm tham gia khoa cử làm quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Một gia tộc hiển hách là thế, chỉ trong đêm hôi phi yên .
tử thuộc phe cánh Hoàng hậu kẻ thìleech_txt_ngu mất , kẻ đếmbot_an_cap kiến trong tù, kẻ thì rớt rụng chức quan. Chỉ lác đác vài tên mạng lớnleech_txt_ngu, nhanh chân ôm đùi to mới giữvi_pham_ban_quyen nổi cái mũ ô .
Mấy ngày , dân chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kinh thành cảnh nơm nớp lo sợ, lúc nào cũng rụt cổ như rùa, chỉ sợ lưỡi đao tể của Vĩnh Đế trúngbot_an_cap cổ . cho khi tin Tam Hoàng tửbot_an_cap treo cổ vẫn trong phủ truyền ra, lưỡileech_txt_ngu đao đẫm máu của Vĩnh Đế mới chịu thu lại, kinh thành đó mới tạm thời yên sóng.
Vào thứ kể từ khi Vân Mộng sinh, quá trình dung hợp linh căn cùng cũng công cáo thành. Vân Mộng thức hóa thân thành kẻ sở hữu linh toàn thuộc tính.
Y như những gì ghi chép trong tịch, nàng tùy ý thi mọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net loại công pháp của các tính khác nhau, tốc độ tu luyện nhanh như diều gặp gió. Hơn nữa, đan điền của nàng lại mở rộng kinh người, dung lượngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net linh lớn mấy lần tu sĩ bình thường. Cảm nhận sựleech_txt_ngu đổi kỳ diệu trong đan điền, Vân Mộng nằm ngủ mơ cũng phải cười ngoác miệng, thật sự là vuivi_pham_ban_quyen đến mức khép được mồm!
Nền tảng tu luyện của thân này ăn đứt kiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước của nàng vạn dặm. Kiếp trước, Vân cực phẩm Phong linh căn, chiếnbot_an_cap đấu tuy mạnh mẽ nhưng chưa phải là vô địch thiên hạ. này, tin vỗ ngực khẳng định, nếu nàng không xưng bá đệ nhất thì cũng phải xếpbot_an_cap thứ hai. nào muốn mạnh hơn ư? còn chui khỏi bụng mẹ đâu!
Sau khi việc tu luyện đi vào quỹ đạo, Vân lại chuyển ánh mắt sang đứa con trai bé bỏng. Nàng lôi Đoán Linhbot_an_cap Thạch ra kiểm tra , quả lại khiến nàng há hốc mồm: Thằng nhóc Tôvi_pham_ban_quyen Mặc này thế mà lại ôm trọn cực phẩm Lôi linh căn và Phongvi_pham_ban_quyen linh căn!
Phát hiện này làm Vân sướng đến phát . Đứa trẻ này mà vào Tiên giới thì chắcvi_pham_ban_quyen chắn cácleech_txt_ngu môn nhau sứt đầu mẻ trán giành giật cho bằng được. Chẳng cần nhiều lời, đứa nhỏ nàng nhất định phải dốc sức bồi dưỡng, không thể lãng phí thiên phú nghịch thiên nhường này.
Cũng từ đó, hai mẹ con nhà này đầu có những bí mật nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhoi của riêng mình. Bọn họ cùng nhau tu luyện, nhau trưởng thành, mẫu tử cũng ngày càng gắn bó khăng khít.
Hôm , Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mộng thấy kinh thành tạm thời xuống, nghĩ bụng cũng đến mông ra ngoài hít thở chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không khí rồi. Thế là Vân Mộng theo Tô Mặc đứa vốn quanh tháng bị nhốt trong nhà lên xe ngựa xuất phủ. Hai mẹvi_pham_ban_quyen con đường nhưvi_pham_ban_quyen haivi_pham_ban_quyen quê mới lên tỉnh, nhìn cái gì cũng thấy mẻ, tò mò chỉ trỏ tung.
Xuân Chi lẽo đẽo theo sát bên cạnh, thỉnh thoảng lại nhắc khéo Mộng tém tém lại một chút. Người đường là Vương phi mà, sao có thể cư xử như hạ lưu chưavi_pham_ban_quyen thấy đời bao giờ thế kia?
Mộng một tay ôm Tô Mặc, tayleech_txt_ngu vung vẩy xiên kẹo hồ . Nàng một miếng, lại cho Mặc Bảo một , haibot_an_cap mẹvi_pham_ban_quyen con ăn vô cùng say sưa.
Cũng đừng trách Mộng cư xử như quê lên tỉnh. Thực Tu Tiênvi_pham_ban_quyen làm gì có nhiều lương vị, mấy món ăn vặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lề đường lại càng hiếm như lá mùa thu. Đámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tu tiên giả ngày biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cắm đầu vào nghiên cứubot_an_cap mấy thứ liên quan đến tu luyện, mấy món đồ ăn bụng chẳng mangleech_txt_ngu lại linh khí gì thế rất dễ bị gạt chuồng gà.
lúc Vân Mộng đang hưởng niềm vui ăn uống, một giọng nói chói đầy ác ý bỗng vang lên ngang:
“Ái chà, chẳng phải là Tề Vương phi sao? Ngươi còn mặt mũi mò đường cơ à?”
Nghe thấy thế, lông mày Vânbot_an_cap Mộng chặt. Nàng làm sao mà có mặt mũi ra đường cơ chứ? Hơn nữa, cái chất giọng the thé này nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quen , như nàng từng nghe ở xó xỉnhvi_pham_ban_quyen nào rồi thì phải.
À, nhớ ra rồi! Chính là cáileech_txt_ngu giọng điệu nghiệt trong cung yến nọ, mở miệng ra làleech_txt_ngu chửi nàng “con tiện nhân” với ác ý ngút trời, làm như thể nguyên chủ từng đào mả tổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôngvi_pham_ban_quyen nhà ả ta khôngleech_txt_ngu bằng.
Vân Mộng men theo giọng nói nhìn lại, chỉ thấy một thiếu nữbot_an_cap vận y phục đỏ rực đang ngạo nghễ ngồi trên lưng ngựa. Thiếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữ ấy có gương mặt kiêu ngạo, tay nắm thanh , ánh mắt nhìnleech_txt_ngu nàng vẻ bất thiện, sâu thẳm trong mắt sựvi_pham_ban_quyen căm ghét không thèm giấu.
Mộngleech_txt_ngu lục lọi kývi_pham_ban_quyen ức một , rất nhanh diệnbot_an_cap đối phương. Kẻ này chính là gái cưng của Chiêu Công chúa Dao Quận .
Trước đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Ngọc Dao Quận chúa nguyên vốn nước giếng không phạm nước . , kể từ khi nguyênvi_pham_ban_quyen chủ gả cho Tề Vương, vị Quận này bỗng hóa thành chó dại, cứ thấy nguyên chủ ở đâu là sủa cắn loạn ởbot_an_cap đó. Chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cầnbot_an_cap chạm nguyênleech_txt_ngu chủ, Daoleech_txt_ngu Quận chúa tuyệt đối chẳng phunnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra được nửa lời tử tế, dường như ngày không buông lời nhục mạ vài câu là ả ta ăn ngủ khôngbot_an_cap yên .
Mộng âm quyết Thần Toán để thử xem chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gìleech_txt_ngu. xong, tức đến cười. ra Ngọc Dao Quận chúa nhỏ đã đem lòng tương tư Tề Vươngleech_txt_ngu, ngặt nỗi Tề Vương lại nhìn thấu bản thâm độc của nên luônvi_pham_ban_quyen tìm cách tránh như tránh tàleech_txt_ngu.
Nói về độ ác độcvi_pham_ban_quyen một đứa trẻ thì Ngọc Dao Quận chúa chắc chắn . Ba tuổi đã dámvi_pham_ban_quyen cầm daovi_pham_ban_quyen lột da mèoleech_txt_ngu sống. Năm tuổi đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thể mặt không sắc dùng dao hành hạ nha hoàn, tiểuvi_pham_ban_quyen đến chết. Mỗi năm, số lượng hạ mạng vong dưới tay Ngọc Quận chúa trong Công chúa không mười cũng phải tám người.
Mãi cho đến khi Tề Vương tử trận sa trường, Ngọc Dao mới quyết liệt quay xe đổi mục tiêu.
Dao Quận chúa luôn tự vỗ ngực cho rằng bản thân cành vàngvi_pham_ban_quyen lá ngọc, mấy gã tử thế gia tục làm sao xứng xách dépnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ả. Thế nên, ả tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt đầu lưới tình lênbot_an_cap các hoàng , dã tâm hừng hực nhắm đến vị trí Thái tử phi cũng phải là Hoàng tử phi.
Tuy mục tiêu đã đổi, nhưng ả vẫn quyết không chịu buông tha cho Mộng. Cứ hễ có cơ hội làvi_pham_ban_quyen ả lại lôi nguyên chủ ra dẫmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đạpleech_txt_ngu câu, hoặc canh lúc vắng người liền lút giở trò ức hiếp.
Tội nguyên nhát sợ phức, có ức cũng biết nhẫn nhịn nuốt ngược vào trong chứ chẳng làm lớn chuyện. Nhưng Vân Mộng nàng ai cơ chứ? Nàng có phường dễ bắt nạt đâu!
“Ngọc Dao Quận chúabot_an_cap oai gớmvi_pham_ban_quyen nhỉ, gặp bổn phi mà cũng không thèm hành lễnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao?” Vân Mộng ngực, cao đầu, “Lễ của ngươivi_pham_ban_quyen bị chó hết rồi ?”
Bị chụp thẳng cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mũ “vô học” lên đầu, Ngọc Dao Quận chúa tức đến răng ken két. Dù ả mang tước vị Quậnvi_pham_ban_quyen , nhưng phẩm Tề Vương phileech_txt_ngu vẫn thấp hơn mộtbot_an_cap bậc, rõ ràng là phải chịu lép vếleech_txt_ngu. Thế nhưng, làm sao cam tâm cúi đầu hành lễ với gai trong mắt cơ chứ? Ngọc Quậnleech_txt_ngu chúa váoleech_txt_ngu ngồi trên lưng ngựa, hếch cằm nhìn xuống, hừ lạnh buông lời cay độc:
“Bắt ta hành lễ với ngươi ư? cũng xứng sao? Mộtvi_pham_ban_quyen con sao chổi khắcleech_txt_ngu phu như ngươi lấy đâu ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặtvi_pham_ban_quyen mũi bắt bổn quậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúa phải cúi đầu?”
Đôi to tròn Vân Mộng nheo , khóe môi nhếch lên một nụ cười đầyvi_pham_ban_quyen tà ý. thi triển Đọc tâm thuật, để xem trong đầu này đang chứa bã đậu ! Vừa niệm , tiếng của Ngọc Dao Quận chúa đã thi nhau dội thẳng vào tai Mộng.
“Đồ tiện nhân không biết xấubot_an_cap hổ, ngươi mà cũng đòi hành lễ với ngươi sao? Ngươi có cách gì!”
“ a anội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tức bổn quận chúa ! Con sao chết tiệt này, chết Tề Vương cabot_an_cap của ta rồi còn mặt dày ta hành lễ, sao ả đi luôn cho rảnh nợ!”
“ thayleech_txt_ngu cho Tề Vương ca ta, nếu không vì rước cái con sao chổi này , thì bây giờ ấy chắc chắn là vị Nhất phẩm Vương giabot_an_cap quyền hạ . Mà biết đâu đấy, người đang được thế kính trọng vị Tề Vương phi hiện tại lại chínhbot_an_cap là ta nên.”
“A a , ta vàvi_pham_ban_quyen con tiện nhân Mộng này trời chung! Sớm muộn gì ta cũng phải tìm cách bóp chết ả”
Phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau một tràng dài chửi thô , bẩn thỉu đến mức Mộng nghe xong mặt mày tối sầm, ánh mắt nhìn Ngọc Dao Quận chúa cũng trởbot_an_cap nên lạnh lẽo nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net băng.
connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ranh Ngọc Dao Quận này bị úng não à? Thích Tề Vương tự đi mà giành lấy, tự đi mà đi! Bản thân bất vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dụng không lấy được người ta, giờ quay ra cắn càn sủavi_pham_ban_quyen bậy cái nỗi gì?
Mộng vừa ra tay phản khóe mắt chợt liếc thấy một công tuấn đang cưỡi ngựa phi tới. Kẻ đến khôngbot_an_cap ai khácvi_pham_ban_quyen chính là hôn phu của Ngọc chúa Hộleech_txt_ngu Quốc Công tử Tiêu Minh.
Hờ hờ! đầu Mộng lập tức ra chủ ý diệu. Ngươi chửileech_txt_ngu rủa ta? còn tơ tưởng đến ? thì hắc hắc!
Vân Mộngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khôngbot_an_cap chần chừ, lập ném một đạonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đọc lên người Tiêu Minh. Hộ Quốc Công Thế đang uy dũng ngồi trên lưng ngựa chút nữa thì lộn xuống . Khuôn mặt tuấn tú của hắn tức thì vỡ vụn, thay vào là vẻ chấn động kinh hoàng.
Tiếc thay, mọi sự chú ý của Ngọc Dao Quận chúa lúc này dồn hết người Vân Mộng, nên ta hoàn toàn không hay biết hôn phu của mình đã áp sát từ bao giờ, càng không rảnh rỗi mà quan sự biến hóa đặc sắc trên khuôn mặt hắnvi_pham_ban_quyen.
thongbot_an_cap vuốt lại ống tay áo, bung xõa khí bức người của một bậc Vương phileech_txt_ngu, liếc xéo Ngọc Dao Quận chúa, gằn giọng nhắc nhở:
“Quận chúa nên uốn lưỡi bảy lần trướcleech_txt_ngu khi , kẻo lại mất sạch thể diện của Chiêu Hòa Công chúa phủ. Đường đường là một chúa mà lại để mang biết lễ , truyền ra ngoài là chẳngbot_an_cap hay gì đâu.”
Nói xong, khóe mắt Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mộng lại lướt vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phíaleech_txt_ngu Hộ Công Thế tử. Thấy gương mặt hắn tối sầm , đen như nồi, hệt bầu u ámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bão lớn, trong lòng Vân Mộngvi_pham_ban_quyen cười thầm đắc . Lúc này, bên Hộ Công Thế tử đang ù ù cạc bởi hàng loạt tiếngleech_txt_ngu lòng cuồng của Ngọc Quận chúa.
“Phi! Đồ đàn bà lăng loàn trơ trẽn, như mà cũng xứng đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta tôn xưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một tiếng Tề Vương phi ? Thật không hiểu Vương ca ca quáng ở điểmbot_an_cap nào mà lại rước ngươi qua cửa.”
“Nếu không phải lúc đó bổn quận vi vu vắng mặt ở thành, đốvi_pham_ban_quyen con tiện nhân nhà ngươi có cơbot_an_cap hội gả cho Tề Vương ca ca đấy!”
“, ranh tiện nhân kia chắcvi_pham_ban_quyen chắnvi_pham_ban_quyen không biếtvi_pham_ban_quyen cái danh hiệu sao chổibot_an_cap của ả do một tay bổn quận ban tặng nhỉ. Ngươi có được cái ghế Tề Vương phi thì đã ? nằm mơvi_pham_ban_quyen , đừng hòng hưởng nửa chút hoa phú quýleech_txt_ngu của Tề Vương .”
“Nếu phảibot_an_cap con nhân nhà ngươi quanh năm tháng như rùa rụt đầu trong Vương phủ, thì ta đã sớm nghiền nát ngươi từ lâu rồi! Vương ca ca của ta, có mình ta mới xứng đáng chiếm hữu!”
Ngọc Quận chúa vẫn hồn nhiên không hay biết lòng bẩn thỉuleech_txt_ngu mình đang bị phát loa thanh, tiếp tục chỉ mặt Mộng chửi rủa:
“Phi! Đối với loại người như thì cần quái gì phải sáo! Nếu không phải do hưởng sái phúc Tềleech_txt_ngu Vương ca ca, thì loại tiện tỳ nhà ngươi lấy tư gì mà đứng đây nói chuyện với bổn quận chúa!”
chửi rủa tệ nhưngvi_pham_ban_quyen Vân Mộng lại chẳng hềvi_pham_ban_quyen tức giận. Nàng nhẹ ấn Tô Mặc vào ngực mình, tiện taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bịt chặt hai lỗ của cậu nhócvi_pham_ban_quyen , tay vỗ lưng , bình thản đápnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trả:
“Ngọc Dao Quận , ngươi cứ mở ra là Tề Vương ca ca này, Tề Vương ca thế , vậy ngươi định vứt Hộ Thế tử đi đâu? Ngươi đừng , bản thân ngươi hiện tại là vịbot_an_cap hôn thê danhvi_pham_ban_quyen chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngôn thuận của Hộ Quốc Công Thế tử đấy.”
Vân Mộng tung đòn “đâm thóc bị gạo” với nụ cười nham hiểm, mưu chia rẽ bộ được triển khai mượt mà như nước chảy mây trôi.
“Hừ!” Ngọc Dao Quận chúa cười một tiếng, ngoài mặt khinh khỉnh, nhưng trong bụng lại điên cuồng nhổ nước :
“Cái Hộ Quốc Công Thế ngu ngốcbot_an_cap kia mà cũng đòi mâm ta sao? chẳng qua chỉleech_txt_ngu một con chó liếm gót, ta còn mới thèm mắt!”
“Nếu không Hộ Công phu nhân ỷ thế lấyleech_txt_ngu ân ép , thì đố ta đính hôn với cái vật cặn bã đó! Hứ, dù ta được Tề Vương phi, thì chí ít cũng phải nắm được vị trí Thái tử phi hay Hoàng tử phi, quyết thể để cái con ranh tiện nhân ngươi đè cưỡi cổ! Cái hôn ước giẻ rách này, sớm gì cũng bắt gã từbot_an_cap hôn!”
Ngọc Dao Quận chúa dương dương tự đắcbot_an_cap vớivi_pham_ban_quyen những toan tính lòng, ả hấtbot_an_cap hàm kiêuleech_txt_ngu , chỉ thẳng vào mặt Vân Mộng mà quát tháo:
“Vân Mộng, ngươi bớt lo chuyện bao đồng lại cho ta! Ta cảnh cáo ngươi, sớm muộn gì cũng bắt ngươi phải bị xóa tên khỏi hoàng gia ngọc điệp!”
“Ồ, vậy sao? Ngươi lợi hại quá cơleech_txt_ngu, bổn phi sợ rụng tim rồi đây .” Vân nhún vai, thì nói sợ nhưng vẻ mặt lại mang sự cợt nhả, trêu tức.
gạch tên thì càng chứ , nàng lấy lại được thân phận tự do, muốn đi đâu đi, muốn làm gì thì làm, chả vạn lần cái hão này à? Cố sống cố chết bám lấy cái tước vị Vương phi làm gì, người khác thèm chứ Vân Mộng nàng thì xin kiếu!
Thái độ thờleech_txt_ngu ơ Mộng rơi vào mắt Ngọc Daoleech_txt_ngu Quậnleech_txt_ngu chúa lại biến thành sự khiêu khích trợn. Ả tức giận , hận không lao xuống vả nát bản mặt kênh kiệu Mộng. Nhưng mà giữa chốn thiên bạch nhật, bao con dòm ngó, Ngọcvi_pham_ban_quyen Dao Quận chúa thực sự không gan độngleech_txt_ngu . Ả chỉ thể trợn trừng mắt chỉ tay vào Vân Mộng, trong bụng thì rủa xả bằng ngôn từ dơ bẩn nhất.
Hộ Quốc Công Thế tử đứng bên cạnhleech_txt_ngu lúc này mặt mày đenvi_pham_ban_quyen như than, không thể tin nổi hôn thê mìnhleech_txt_ngu lại là một con hồ ly tinh lăng loàn, rắn độc đến mức này. Người xưa có câuvi_pham_ban_quyen “lấy phải lấy đức”, nếu hắn rước ảleech_txt_ngu Ngọc về vợ, rằng gia tộc Hộ Quốc Công sẽ ả tàn phá đến ba đời !
Vân Mộng chẳng phải dạng người chịu để ai đè đầuleech_txt_ngu cưỡi cổbot_an_cap. Ngọc Dao Quận chúa rủa xảvi_pham_ban_quyen trong bụng bẩn đến thế, Vân Mộng làm có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để yên cho ta đắc ý? Đảo mắt một vòng, nàng đã có chủ . Nàng lén lút rút từ trong không một lá “Xú Phỉ Phù” (Bùa rắm thúi) niệm chú đánh thẳng vào người Ngọc Dao chúa.
Ừm, cứ để Ngọc Dao Quận chúa xả rắm thối om ba ba cho danh tiếng lẫy lừng khắp sao. vớileech_txt_ngu danh hiệu “Sao chổi khắc phu”, chừng “Ngôi sao rắm thúi” có vẻ mang tính giải cao hơn, lại còn hiếm có khó tìm nữa chứ.
Còn việc Hộ Quốc Thế tử sẽ nghĩ gì, làm gì sau chuyện này ? Vân Mộng chẳng biết, mà cũngvi_pham_ban_quyen chẳng buồn quan tâm. Nàng một điều chắc chắn, nếu Dao Quận chúa vẫn gả vào Hộ Công , nửa đời lại của ả xác định là chết dở. Chẳng người đàn ông nào lại rộng lượng chịu đựng nổi cảnh nữ nhânvi_pham_ban_quyen của mình vừa tương tư ông khác, lại dìm hàng bản thân xuống như thế .
Vân Mộng chuyện tốt không thèm lưu danh, định bụngvi_pham_ban_quyen gót bỏ đi. Tán phét não chỉ tổ phạm thời gian vàng ngọc.
“Ngươi đứng lại đó! còn chưa nói xong đâu!”
Khó khăn lắm mới tóm được Vân Mộng lờ ngoài đường, Dao Quận chúabot_an_cap dễ dàng chịu buông tha. Ả vẫn còn muốn sỉ nhục thêm vài câu cho bõ ghét. nhưng, đột nhiên ả cảm thấy bụng dưới quặn lên, một luồng khí trọc ào ào trôi tuột xuống phía dưới
“Pủmmmm!” Một xả rắmbot_an_cap đinh tai óc thình lình nổ vang giữa phố!
Bước chân Vân Mộng thoáng khựng lạivi_pham_ban_quyen một nhịp, giây tiếp nàng liền vắt chân mà chạybot_an_cap xới. Phù của mình chế , uy lực tàn phá khủngleech_txt_ngu đến nhường nào, Mộng nàng đương nhiên là người nhất.
Nói thế này cho dễ hiểu nhé: Rắm thường thì cùng lắm chỉ đủ sứcvi_pham_ban_quyen “đầu ” gian phòng nhỏ, tầm vài giây là vào . Nhưng một khi dính “Xú Phỉ ”, độ của nó đủ sức biến phạm vi bán kính mười mét trở “vùng cấmbot_an_cap ” thối hoắc, chưa kể thời gian dụng cực dai dẳng, phải mất trọn nửa nén hương mới phai mùi đượcvi_pham_ban_quyen.
Đó mới chỉ làleech_txt_ngu uy của MỘT phát rắm đấy! nỗi, “Xú Phỉ Phù” lại hoạt động theo chế súng liên thanh, cứ đều ba giây lại “pủm” một phát. Thử tưởng tượng cái mùi thối kinh thiên động địa ấy xếp chồng lên nhau xem chậc chậc! Tránh xa ra còn kịp!
Vân Mộng không nghĩ uy lực của ‘ thí phù’, nghĩ nàng lại bước nhanh hơn, vừa chạybot_an_cap vừaleech_txt_ngu :
“Xuân , mau mau mau, chúng ta đi nhanhbot_an_cap , kẻo bị chó điên phải.”
“Dạ, đến đây.” Xuân Chileech_txt_ngu bịt mũi nhanh chân theo sau, nàng cũng sợ mùi ấy.
Ngọc Dao Quậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kinh hãi tiếng thí của mình, còn chưa kịp tìm chữa ngượng thì lại một thívi_pham_ban_quyen vang dội khác truyền ra.
Mùi hôi thốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến nỗi Dao Quận chúa mặt mày tối sầm, Hộ Quốc Công Thế tử cũng mét cả mặt, ánh mắt sắc như daovi_pham_ban_quyen.
Hộvi_pham_ban_quyen Quốc Công Thế tử nào ngờ Ngọc Dao Quận chúa chỉ lòng dạ dơ , mà conleech_txt_ngu người ta cũng dơ bẩn không kém, rốt cuộc là đã ăn phảileech_txt_ngu quái quỷ gìbot_an_cap mà lại ra cái rắm thối hoắcbot_an_cap vậy.
Ọe, không chịu nổi nữa , Hộ Quốc Công Thế tử không thể chịubot_an_cap đựng thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chẳng màng sổ với Ngọc Dao Quận chúa, hắn đánh ngựa vung roi nhanh chóng đi.
Mùi hương này ai thích ngửi thì ngửi, hắn thì ngửi nữa.
Ngọc Dao Quận chúa nghe tiếng vó mới phát hiện ra Hộ Quốc Côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thế tử đang ở gần đó, sắc mặt nàng ta càng thêmbot_an_cap coinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
chết, lại Thế nhìn thấy một cảnh tượng mặt như vậy ta, tên này e rằng không thể giữ lại nữa rồi.
Ngọc Dao Quận chúa đánh rắm giữa phố, lại còn là rắm thối, mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là một chuỗi rắm thối hoàn!
này như mọc , nhanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lan khắp nơi, thu hút vô số dân hóng chuyện kéo đến vây xem.
Ngọc Dao Quận chúa chẳng màng gây sự với Vân Mộng, nhanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chóng đánh ngựa phi về phủ công chúaleech_txt_ngu, trên đường nàng ta rắm thối không ngừng, tượng đó quả là kinh .
Tức giận đến nỗi Ngọc Dao Quận chúa suốt nước mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lưng , cảm thấy quá đỗi mặt. Hôm nay đã xảy ra này, nàng còn cơ hội gả vào gia không ?
Giấc mộng tháinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tử phinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hoàng tử phi của nàng ta, lại phải tan vỡ sao?
Vìleech_txt_ngu sao nàng ta lại xẻo đến thế chứ?
Dao chúa cảm thấy cứ gặp Vân là lại không có chuyện tốt. Người đàn bà đó quả nhiên là khắc tinh, khắc thân thì thôi đi, còn muốn khắc cả nàng ta nữa!
Nhưngleech_txt_ngu Ngọc Dao Quận chúanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại quên mấtbot_an_cap, chính nàng ta đã sai người đồnvi_pham_ban_quyen tin tức Vân là khắc tinh, Vân Mộng có phải khắc tinh hay không, nàng ta là người rõ nhấtbot_an_cap.
người hận một người , thì lý do thật sự quá nhiều, dù cho chẳng liên quan gì cũng cóbot_an_cap thể trở thành lý do đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị hận.
May mắn thay, Vân Mộng lại là người phóng , hoàn toàn không bận tâm đến mối hận Ngọc Dao Quận chúa.
Nói cách khác, nàng ta nhiều vô kể, Ngọc Dao Quận chúa tính là cái thá gì chứ?
Ở giới tu tiên, Vân Mộng đã nghe không chuyện của người khác, luônvi_pham_ban_quyen không nhịn được mà chia sẻ vài chuyện cho mấy cô bạn thânvi_pham_ban_quyen, nên chuyện đồn ra cũng ít.
Có thể , người Vân Mộng còn nhiều hơn rất nhiều với ở .
Cũngbot_an_cap chẳng thấy những người đó có làm gì được Vân , nàng vẫn lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vị sư tỷ phong quang vô hạn ấy, suýtleech_txt_ngu chút nữa là phi thăng rồi.
Rời khỏi phạm vi mùi rắm thối, Mộng ôm Mặc Bảo tiếpleech_txt_ngu tục dạo , một chút cũng không bị Ngọc Dao chúa hưởng.
Chẳngvi_pham_ban_quyen qua, yếu đuối, vị cao, thì kẻ muốn giẫm đạp lên ngươi lại càng nhiều. Điều này ứng với câu thành ngữ ỷ mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiếp yếu.
Chẳng đây sao, Vân Mộng đangleech_txt_ngu dẫn Bảo trước quầy hàng kẹo hồ lô, đợi chủ quán làm kẹo, thì mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phu nhân có vẻ khắc đi về phía .
Xuân thấy vậy liền kéo Vân Mộng nhỏ giọng : “Vương Phi, Tôn Ngự phu đếnvi_pham_ban_quyen rồi, người cẩn thận một chút.”
“Ồ, ấy lợi hại lắm sao?” Vân Mộng thuận miệng hỏi, ánh mắt rơi vào Tôn phu nhân.
Chi ở bên cạnh gật đầu giải thích: “ phu nhân tính khắc nghiệt, vả lại gia bị giáng chức là do Tôn Ngự Sử tay. Vì , mỗi lần người, phu nhân đềuleech_txt_ngu tiến khiêu khích, lời lẽ cùngvi_pham_ban_quyen khó nghe.”
“ sao?” Mộng khẽ nhếch môi, thật trùng hợp, nàng không sợ bị khích nhấtbot_an_cap, kẻ đến đấu một kẻ, kẻ thì đấu cặp.
Vân Mộng chằm chằm nhìnbot_an_cap vào mặt phu nhân, theo bản năng tìm “dưa” để , không ngờ thật sự để nàng ra một “quả dưa” lớn.
Chà chàbot_an_cap, trên người Tôn phu nhân có không ít “dưa” nha: Ngoại tình, hãm hại chồng, để Tôn Ngự nuôi con hoang, nhận hối lộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Vânvi_pham_ban_quyen Mộng , trên con này quavi_pham_ban_quyen người vô cùng náo nhiệt, các cửa bên cạnh còn có các nhân tiểu đang chọn .
Một “ dưa” lớn như vậy, nàng ta ăn một mình thì thật uổng phí, hay cứ để cùng “ăn” .
Nghĩ đến đây, lập tức thi triển một thuật đọc tâm, mọi người cùng tiếng lòng của Tôn phu .
Ha ha ha, đến khi Tônvi_pham_ban_quyen phu biết thị ấy bị đọcbot_an_cap tâm rồi, liệu có xấu hổ tức giận đến muốn đây?
“Tề Vươngvi_pham_ban_quyen Phi, nàng còn mặt mũi ra ngoài dạo phố sao.” Tôn phu nhân bước nhanh tới, qua loa lễ, “Nếu là , dù có chết trong vương phủ cũng sẽ không ra làm trò cười cho thiên hạ.”
“Ồ, vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao?” Vân Mộng cũng không tức , nàng cầm lấy kẹo hồ lô quán vừa làm xong cho Mặc Bảo, chân thànhbot_an_cap hỏivi_pham_ban_quyen: “Tôn phu nhân đây là từ đâu đến vậy, trên người vì sao lại tỏa hương lả lơi của áivi_pham_ban_quyen ?”
“Nàng nói gì?” Tôn phu nhân bị câu “mùi hương lả lơi của tình” dọa đến biến sắc mặtbot_an_cap, trong lòng thốt lên không thể nào.
Tề Vương Phi câu nói đó là gì? Chẳng lẽ trên người thiếp thật sự còn lưu lại mùi hương sau khi hoan ái vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tần lang sao?
Không thể nào, tuyệt đối không thể nào, thiếp và lang mới ân nửa canh giờ trước, dù có mùi hương cũng không thể nào lưu lại đến bây giờ.
lại, thiếp tắm rửa xong mới rời đi mà. Tề Vương Phi chắcbot_an_cap chắn làbot_an_cap đangleech_txt_ngu thiếp, chẳng lẽ Tề Vương Phi đã nghe phong phanh được từvi_pham_ban_quyen sao?
Tôn phu nhân nheo cẩn thậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đánh giá biểu cảm của Vân Mộng, lóe lên vẻ độc ác.
Nếu Vương sự biết điều gì , vậy thì đừng trách thiếp ra tay độc ác, không đểvi_pham_ban_quyen nàng sống !
Tóm lại, chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoại tình của thiếpleech_txt_ngu và Tần lang tuyệt không thể để người ngoài .
Các phuleech_txt_ngu nhân tiểu thư đang dạo trong cửa tiệm bị tiếng lòng này thu hút, biệt là trong đó còn liên quan Tề , ai nấy đều thú bước khỏi cửa xem xét.
Vânbot_an_cap Mộng và Tôn phu nhân đứng giữa đườngvi_pham_ban_quyen lớn, dễ bị tìm thấy, là lấy hai người làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , mọi ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt đầu lặng lẽ tụ tậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại.
người quen biết Tôn phu nhân lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức nghe ra tiếng lòng này là của Tôn phu , nhìn ánh thị ấy lộ rõ vẻleech_txt_ngu khinh bỉ.
Không Tôn Ngự Sử là một kẻ cứng rắn như vậy mà lại có ngày bị “cắm sừng”.
Tôn phu nhân này sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá vô liêm sỉ, thịbot_an_cap ấy tình lại còn muốn giết Tề Vương Phi diệt khẩu, sao thị ấy không lên trời luôn đi cho .
Tề Vương Phi dù có sút đếnleech_txt_ngu cũng là Vương Phi, lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người của hoàng , là một phu nhân Sử có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giết được sao?
Vân Mộng nhìn Tôn phu đang kế trong , càng thêm rạng rỡ, khiêu nói: “Tôn phu nhân, ta nói trên ngườivi_pham_ban_quyen thị ấy có mùi hương lả lơi, sao Tôn phu nhân lại không hiểu? Hay nóibot_an_cap Tôn phu nhân bình thường làm chuyện khuất tất, bị người biết màvi_pham_ban_quyen có đánh chết cũng không dám thừa nhận?”
“ hỗn xược! Ngươi mới là kẻ làm chuyện khuất tất! Bổn phu ta hành sự minh chính đại, làm việc đàng hoàng!” Tôn phu nhân lớn tiếng quát, mắt láo , vừa nhìn biết là chột dạ.
Vân Mộng nhướng , đôi mắt cong thành hình liềm, nàng khôngleech_txt_ngu mình hỗn xược, tiếp tục khích, đưa ra nhữngleech_txt_ngu câu có tính dẫn dắt.
“Ồ, sao? Vậy nói như vậy thì Tôn phu nhân ngoại tình, không nhận hối lộ của ngườivi_pham_ban_quyen khác sao? Khôngleech_txt_ngu cố ý bôi nhọ người vô trước mặt Tôn Ngựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sử, hãmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hại người vô tội? Càng không mượn tay Tôn Ngự Sử để tấn nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kẻ đã đắc tội với thị ấy sao?”
Đối mặt với ba câu hỏi liên tiếp của Vân Mộng, Tôn phunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân cằm kiêu ngạo đáp: “Đương nhiên là không, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải loại người vô liêm sỉ như vậy.”
Miệng nói thế, trong lòng lại nghĩ: Đương nhiên là có , thiếp không chỉ nhận hối , còn bôi nhọnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hãm người khác, tạo chứng cứ giả cho lão gia để hạch tội khác. Thiếp đã làm nhiều chuyện như vậy, thiếp sao có thể bỏ qua những kẻ đã tội với được chứ. Phàm là kẻ tội , ắt phải chết!
Từng lời thâm độc trong tâm tư phu nhân khiến kẻ vây xem bốn phía kinh ngạc nhau, chẳng ai dám tin Tôn phu nhân lại là như vậy, quả thật quá mức địa.
“Thật sự không có ư? Ta nghe nói Tôn phu nhân nhận của hối lộ đều chất đầy xe ngựa nha.” Vân Mộng dẫn dắt, “Người nọ nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói ra tay đặc biệt phóng.”
Ai cơ? Kẻ vây xem bốn phía vểnh tai, mắt trách móc nhìn Vân , đã nói rồi cớ sao lại xướng danh.
Rốt cuộc là vịleech_txt_ngu nào rabot_an_cap tay đến vậy?
“Ngươi nói năng hồ đồ vậy, ta cảnh ngươi vu khống lại triều là phạm tội đó!”
phu nhân giận dữleech_txt_ngu gàoleech_txt_ngu thét, lòng lại thầm : ‘Phải rồi, cái tên Hồ Hữu Tài kia phải đã dùng xe ngựa để hối lộ, ra tay hào phóngvi_pham_ban_quyen vô sao.
Còn có tên Đỗ Khôn lòng muốn trở thành hoàng thương kia, mỗi lần ra tay đều là cả ngàn bạc, chỉ mong lão gia nói giúp đôi .
Hừm, thỉnh này là dễ dàng đạt thành nhất, vô tình cũng có thể hoàn thành, sốleech_txt_ngu tiền này được quả dễ dàng vô cùngvi_pham_ban_quyen.
Lại còn Phùng huyện lệnh cũng là người phóng, vì muốn thăng quan tiến chức, đã tặng thiếp một vạn bạc cùng trang viên.
Màbot_an_cap cần vài câu bên gối là xong xuôi, số này kiếm được quả thật dễ dàng đến say mêleech_txt_ngu.’
Vân Mộng nghe xong nhướng mày. Chẳng cần nói này kiếm được dễ , mà chính vì tiền đếnbot_an_cap quá , hừm hừm, tai họa cũng không nhỏ .
Vân Mộng rõ ràng nhìn thấy trongvi_pham_ban_quyen đông có những gia không hòa thuận Tôn Ngự Sử. Họ nghe được nhiều bí trời như vậy, xem ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tôn Sử nguy rồi.
người khác Tôn phu nhân bằng ánh mắt sắc như dao, quả quá mức vô liêm sỉ. Bình thị ấy đứng đắn, chỉ trích người này phí, kẻvi_pham_ban_quyen kia không việc thiện, nào ngờ kẻ vô tính nhất lại chính làvi_pham_ban_quyen Tôn phu nhân này.
Đặc biệt là những đình từng chịu ấm ức từ Tôn nhân, càng đến nghiến răng ken két, thầm suy tính xem liệu có thể đánh đổ Tôn gia không.
Tônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phu nhân không hay biết mọi người đang nghĩ gì, thị ấy đưa mắt khinh miệt lướt qua khuôn mặt Vân Mộng, trong lòng thầm mắng: Quả thật có mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khuôn mặt hồ ly tinh!
Vânleech_txt_ngu Mộng đưa tay sờ lên mặt mình, nàng quả thật rất xinh , khuôn trái xoan, đôi mắt to , môi đào má đào, làn da trắng nõn, dáng ráo. Đứng đó, kẻ nào mắt mù dám nói xấu?
“Tôn nhân cớ gì lại dùng ánh mắt như nhìn ? Ta năngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồ hay không, trong lòng bà chẳng phải rõ nhất hay sao?”
Vân Mộng đầu nởvi_pham_ban_quyen nụ , “ phu nhân luôn đứng trên đỉnh mà giáo huấn , không biết đạo đức của Tôn phu nhân cao đến mức nào đây?”
“Hừ, đương nhiên là cao Vân gia .” Tôn phu nhân càng thêm đắc , trong sung sướng không ngớt.
Trong lòng thị : ‘Vân gia ngươi dù có cao sang đến mấy, chẳng phải vẫn bị lão gia nhà ta dùng một đạo tấu chương mà bị chức xuống huyện nhỏ Giang Ninh sao. Hơnvi_pham_ban_quyen nữa, tất cả đinh trong nhà ngươi, dù có quanvi_pham_ban_quyen hay không, đều đã bị đuổi ra khỏi thành, này muốn quay về kinh thành e khóvi_pham_ban_quyen rồi.’
Tuybot_an_cap , gia sụp đổ làvi_pham_ban_quyen bị Vương Hoàng Hậu sai khiến, Vương Hoàng Hậuleech_txt_ngu đã qua đời, không Vân gia có nắm bắt cơ này để quay về kinh thành không.
Không được, Vân gia tuyệt đối không thể về kinh. Về phủ ta sẽ nói nhỏ bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gối lão , để lão giabot_an_cap tấu thêm một đạo nữa bãi miễnbot_an_cap Vân gia. Tốt nhất lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân gia mất chức vào ngục, vĩnhvi_pham_ban_quyen viễn không còn cơ mình.
Mọi người nghe lời trong lòngbot_an_cap phu nhân, ánhvi_pham_ban_quyen mắt nhìn Vân Mộng lộ đồng tình, bị lão cẩunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tôn Ngự Sử nhắm vào thì khó có kết tốt .
Hừm, cũng chẳng biết Tề Vương Phi có nghe được lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong lòng Tônbot_an_cap phu nhân không, nhưng dù có nghe được thì sao chứ? Vương Phi chẳng qua chỉ là một tiểu nữ hư danh, nghe nói nàng còn nhát sợ phiền phức, rằng không thể được Vân gia đâu.
lời trong phu nhân, Vân Mộng đã hiểu rõ, biết là Vương Hoàng Hậu cũng có thể lý được, ác ý của Vương Hoàng Hậu quá rõ ràng. Tuy nhiênvi_pham_ban_quyen, vớibot_an_cap người đã không cần tính , nhưng vớivi_pham_ban_quyen Tôn gia thì phải tính toán thật kỹ càng .
Trước hết là phu nhân này, đã tự dâng tậnleech_txt_ngu cửa rồi, không xử lý thị ấy thì e rằng không ổn, nên dùng thủ đoạn đây?
Vân Mộng đảo một cái, đã có cách. Nàng lập gian ra một lá bùa xui xẻo cùng một lá bùa chân thật, đánh lên Tôn phu .
Bùa xui xẻo sẽ khiến vận khí của Tôn phu trở nên tệ hại, còn bùa chân thật sẽ khiến thị ấy không kiểm soát được miệng lưỡi. Hừm hừm, bùa này kết hợp lại, thì!
Vân Mộng bày tỏ: Ta rất mong chờ đấy.
đám , có người đang nghĩ cách chứng cứ tội của Tôn Ngự Sử và phu nhân tấuleech_txt_ngu lên đánh đổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tônleech_txt_ngu gia, cũng có người chỉ đơn thuần thích chuyện. Trước đó nghe lời trong Tôn phu nhân nói tư tình với , nhưng Tần lang là thì họ lạibot_an_cap không biết.
Cảm giác hóng chuyện mà hóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nửa chừng thật chẳng dễnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịu chút nào, họ lại không có bản lĩnh như Vânvi_pham_ban_quyen Mộng, có nét mặt Tôn phu mà nhìn thấu toànleech_txt_ngu bộ câu chuyện.
Thế là, trong đám có người tiếng hỏi: “Tôn phu nhân, Tần lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy?”
“Phải đó, Tần ai, hai người đã qua lạibot_an_cap bao lâu rồibot_an_cap?” Cóvi_pham_ban_quyen người liền hỏi theo, vô cùng hiếu kỳ.
Hai câu hỏi kéo sự chú ý của mọi người vào câu chuyện “đội nón ”, từng người lộ vẻ hưng phấn, đôi lên thật caoleech_txt_ngu.
Đương nhiên, mọi cũng nghĩ Tôn phu sẽ trảvi_pham_ban_quyen , họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ muốn nghe đượcvi_pham_ban_quyen đáp án từ lời thị ấy.
Nào ngờ!
“ lang chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiệm thuốc Tần thị, . ta đã qua hơn hai mươi năm , lang chính là thanh trúc mã của thiếp.”
Vừa dứt lời, mặtvi_pham_ban_quyen Tôn phu nhân trắng bệch, thị ấy vội vàng bịt miệng mình lại, không dám tin bản thân lại nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra những vô liêm đến vậy.
Mọi ngườileech_txt_ngu xong sáng rỡ. hai mươileech_txt_ngu năm rồi , vậy là trước khi thành thânbot_an_cap với Tôn Ngự Sử thì hai tư tình rồi saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Vậy Ngự Sử có còn là con của Tôn Ngự Sử nữa ?
Có thích chuyện chẳng sợ chuyện lớn lại lớn tiếng hỏi: “Tôn phu nhân, con cái bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh ra là Tần lang của Tôn Ngự Sử vậy?”
Ôi chao! Mọi nhìn vừa đặt câu hỏi, lộ khâm phục.
Vân cũng không đượcleech_txt_ngu mà nhìn thêm người lần, câuvi_pham_ban_quyen hỏi này đặt thật hay, hơn nữa, đây là trực tiếp kéo hết mọi oán hận đi .
“Đều” phu nhân bịt miệng lại, từ răng nặn ra hai chữ: “Đều có!”
‘Ư ư, cái miệng làm saoleech_txt_ngu thế này, sao cứ toàn lời thật thôi , tiêu ! Nếu tin tức đến tai lão gia, ta nhất định sẽ chết thảm. Đáng chết, giếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hết những kẻ đã đặt câu hỏi kia, chúng có oán gì với tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà lại khiến ta khóleech_txt_ngu xửbot_an_cap đến vậy. sao thì ta có chết cũng thể cho chúngbot_an_cap biết, rằngleech_txt_ngu ngoài đứa con gái ra, cả đều là con của Tầnbot_an_cap lang.
Nói lão gia cũngbot_an_cap thật vô dụng, rõ ràng ông với ta nhiều , lại không khiến ta hoài thai con cái của ông ta, đúngleech_txt_ngu là một gối thêu hoa, chỉ mã chẳng có tác dụng.’
Ồ, mọi người nghe lời lòng Tôn phu nhânbot_an_cap, đều lộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ thấu hiểu, thì ra sinh nhiều con cho Tần đến vậy.
, Tôn Ngự Sử này quả thật chỉ là đồ vô , ngay cả người nằm cạnh tư tình hơn hai mươi năm cũng không biết, e phải là kẻ mù tai điếc thì gì!
“Tôn phu nhân, giường là Ngự lợi hại hơn, haybot_an_cap Tần lang lợi hại hơn vậy?” Kẻ hiếuvi_pham_ban_quyen sự lại hỏi.
“Đương nhiên là Tần” Tôn phu nhân lại bịtvi_pham_ban_quyen miệng nghiến , trên lộ kinh hoàng xen lẫnbot_an_cap sợ hãi, không cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kịp để ý gây sự với Vân Mộng nữa, liền quay bỏ chạy.
Không thể ở lại đây , tiếp tục e rằng bí mật thầm kín cũng bị lột sạch mất thôi.
Vì trúng bùa xui xẻo, phu nhân bỏ chạyleech_txt_ngu có chút khó khăn, cứ năm bước vấp ngã một lần, nhưng dù vậyvi_pham_ban_quyen thị ấy vẫn nghiến chặt răng không dám kêu đau.
Chỉ sợ vừa mở miệng, lại nói bí động trời khác.
phu nhân bỏ chạy, Vân Mộng lập tức thu thuật đọc tâm, mỉm cười Tôn phu nhân xa.
ha, giác không cần tự tay ra chiêu đã có thể thu thập kẻ địch thật sảng khoái.
đám người hiếu sự sau xem vui, Vân Mộng cười đầy thâm ý. Chuyện này, ta là người tường tận nhất.
“Nương thân, vị phu nhân kia bị làm sao vậy?” Mặc Bảo ghé vào tai Mộng thì thầm hỏi.
“Nàng ấy ư, bị bệnh rồi, bệnhbot_an_cap còn không .” Mộng chớp mắt. “Mặc Bảo đừng để lời nàng ta ảnh hưởng nhéleech_txt_ngu.”
“Vâng vâng, Mặc Bảo biết, lời không thuận tai thì khôngvi_pham_ban_quyen nghe, cứ bọnbot_an_cap họ nói . thân con.”
“Đúng vậy, với kẻ biết nói chuyện phải dùng thái độ này. Đợi khibot_an_cap đấm của con đủ , thì quyền .”
Lời của Vân Mộng khiến Chi muốn nói lại thôi. Dạy tiểu thế như vậy có ổn không?
Nhưng lời tiểu thư nói cũng có lý. Lúc không đánh lại thì vờvi_pham_ban_quyen như không nghe thấy, lúc đánh lại được thì một quyềnleech_txt_ngu đánhbot_an_cap bay, hình như đề gì.
Nhưng Xuân Chi vẫn cảm thấy có gì không đúng, theo sau hai , nghiêng đầu nghĩ.
khác, tin tức Tôn phu nhân thông dâm nhận lộ nhưbot_an_cap mọc cánh bay đến ngàn nhà vạn hộ. nhà có kênhvi_pham_ban_quyen tin tứcvi_pham_ban_quyen đã .
Đồng , lang cũng danh, nấy khen Tầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lang là một nhân vật lợi hại, lợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hại hơn Tôn Ngự Sử.
Nhưng tin tức này dù có chấn động đến cũng lấn át được tin về chứng bệnh hôi của Dao Quậnbot_an_cap chúa. Hai tin tức này hình thành song cùng tiến.
Dao Quận chúa trở về Công chúa , tức khóc thành người đẫm nước mắt. Triệu tập một loạt thái cũng không tra ra Ngọc Dao Quận chúa mắcvi_pham_ban_quyen bệnh gì.
Ngược lại, các thái y bị cho trợn trắng. Trong đó, vị thái y lớn tuổi thậm chí ngất xỉu, phải được khiêng ra ngoài, khiến Ngọc Dao Quận chúa tức đến mức có cả ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn giết người.
Chiêu Hòa Công chúa xót con gái, vốn muốn làm một người mẹ hiền bên cạnh Ngọc Dao Quận chúaleech_txt_ngu, lại bị mùinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôi thối ép phải lùi bước, hơn nữa lùi từ hậu viện đến viện.
Ấy, hậu viện hình không thể ở được nữa rồi. Ngồi ở tiền viện dường như vẫn ngửi mùi hôi, khiến Chiêu Hòa tức mức đến biệtvi_pham_ban_quyen viện lánhleech_txt_ngu mặtbot_an_cap.
Điều này khiến Ngọc Dao Quậnvi_pham_ban_quyen chúa lòng uất ức, khôngleech_txt_ngu tìm đượcbot_an_cap người mình, nên càng khóc hơn.
với cảnh chó sủa bên Ngọc Daonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quận chúa, Hộ Quốc Công Thế tử sau khi phủ bình tĩnh hơn nhiều.
Hắn khôngvi_pham_ban_quyen đánh mắng hạ nhân, cũng không trút giận lên mẫu thân, mà trực tiếp tìm Lão Quốc công.
Hôn sự này phảileech_txt_ngu hủy. Làm sao để mà không đắc tội hoàng gia thìvi_pham_ban_quyen cần suy tính kỹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Bàn bạc với mẫu thân thì không ra được kết quả gì.
Lão Quốc công nghe xong lời kể của đại tôn , sắc mặt cũng trầm xuống. Chuyện nghe thấyvi_pham_ban_quyen tiếng lòng này tuy nói ra vẻ hoang đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khôngvi_pham_ban_quyen phải không thể chấp nhận được.
Dù sao thìvi_pham_ban_quyen thế giới rộng lớn, chuyện lạ gìleech_txt_ngu cũng có. đâu việc nghe tiếng lòng của Ngọc Dao Quận chúanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là do tổ tông hiển , ban cho bọn họ cảnh .
Nhưng muốn từ khôngbot_an_cap dễ. Ngọc Dao Quận chúa là cháu gái ngoại của Hoàng thượng, tuy không phải con của em gái ruột thịt, cũng có chung huyết mạch.
Nếu thật sự khiến Ngọc Dao Quận mất , Hoàng thượng chắc chắn không muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy. Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn dùng thủ đoạn từ cũng không dễ dàng.
Vừa đến Ngọc Quận chúa một lòng muốn làm thái tử , hoàng tử phi, Lão Quốc công liền nghẹnvi_pham_ban_quyen lòng. Con nói con muốn làm thái tử phi, phi thì sao ban đầu không từ chối hôn sự này chứ.
Hôn sự này bề ngoài do bọn họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà , nhưng người trong nhà tự biết chuyện nhà , đó là Công chúa đã minh thị ámbot_an_cap thị bảo bọn họ đi cầu thân.
Ai mà ngờ!
Lão Quốc công thở .
Lão Quốc công thở dài, nhìn đại tôn của mình mà lòng đau như cắt.
Đại tôn tử của Quốc công tương lai, dung tuấn , lại có tài hoa, bất luận gia hay tài hoa đều là chọn bậc nhất.
Các tiểu thư muốn gả vào Hộ Quốc công phủ cóvi_pham_ban_quyen thể hàng đến tận cửa thành, vậy mà, Lão Quốc công lại thở dài một tiếng.
Quốc Công Thế nhìn dáng vẻ khó xử của gia gia, lòng xót xa nói: “Thật sự không ổn thì nàng ta về đi, viện này”
Những lờileech_txt_ngu sau đó Hộ Quốc Công Thế tử chưa nói hết, nhưng Lão công lại hiểu . Ở hậu việnvi_pham_ban_quyen này, việc chết người rất đơn giản, hậu viện của gia đại tộc nào chẳng có người chết.
Nhưng nếu không phải bất đắc dĩ, Lão Quốc công cũngvi_pham_ban_quyen muốn ra tay với Ngọc Dao Quậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúa. Nàng tavi_pham_ban_quyen chínhbot_an_cap là cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái bên ngoại của Hoàng thượng, sao có thể dễ dàng hạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chết.
Hơn nữa, vạn nhất ra sơ suất, thì cả Hộ Quốc công phủ không giữ nổi.
Quốcvi_pham_ban_quyen công vàng xua tay nói: “Chưa đến mức đó, đến !”
Quốc Công Thế tử trầm , quảleech_txt_ngu thật chưa đến đó. Hắn đảo mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một rồi lại nói: “Nếu Ngọc Dao chúa muốn gả cho hoàng tử, vậy chi ”
Lão công lần này không vàng phủ nhận, mà suy nghĩ về khả năng xảy ra. Sau mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc lâu, ông từ tốn nói:
“ tuần sau là sinh thần của Trưởng Công . Từ trướcvi_pham_ban_quyen nay, Trưởng Công chúa vẫn thường tổ chức sinh thần để tranh với Hoàng hậu, hận không thể lấn át Hoàng hậu một bậcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
“ này tuy Hoàng hậu đã mất, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không coi là quốc , vì tiệc sinh thần Trưởng Công chúabot_an_cap chắc sẽ không tổ chức nhỏ .”
Những lời sau đó Lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công không nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rõ, nhưng Hộ Quốc Công Thế tử lại hiểu. Tổ chức lớn đương nhiên người, người đông sẽ dễ xảy ra chuyện.
Nếu như yến tiệc truyền ra chuyện tư thông, hay là lén chung thân, vẫn rất dễ dàng.
Chỉ là gây sựleech_txt_ngu Trưởng Công chúa phủ, rủi ro không hề nhỏ, cần phải mưu tính lâu dài, không thể để Công chúabot_an_cap tra ra đến Quốc công phủ.
người trong lòng đã toán, đềubot_an_cap thở phào nhẹ nhõm, cảm giác khoái như vứt bỏ được một mối phiền toái lớn.
Bọn họ thì nhõm rồi, nhưng Tôn nhân lại không thể nhẹ nhõmbot_an_cap được. Nàng ta vội vã về nhàvi_pham_ban_quyen như chạy thoát thân, còn chưa kịp thở phào, Ngựvi_pham_ban_quyen nghe tin đã vội vàng quay về.
Ngự Sử đang thang trên phố tìm kiếm cảm hứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hặc tội, nghe được tin đầu đường.
Lúc ấy, những người buôn chuyện biểu cảm vô cùngleech_txt_ngu phongbot_an_cap phú, trong lời nói thì vô cùng đồngbot_an_cap tình với Ngự Sử, khiến Sử ngheleech_txt_ngu suýt chút nữa đao người.
Hắn đường đường là Ngự Sử, cần tính thường dân đồng tình ư?
Tôn Ngựvi_pham_ban_quyen hận không tại xử tội, quả vừa thẩm vấn mới biết tin tức này đã truyền khắp kinh thành.
Hơn , vị phu tốt của hắn lạibot_an_cap công khaibot_an_cap thừa nhận trên phố rằngvi_pham_ban_quyen có tư tình với Tần Diệp, lén tư thông hai mươi mấy .
Tần Diệp này, Tôn Ngự Sử hắn. Nghe là hàng nhà mẹ vợ, hai nhà quanleech_txt_ngu rất tốt.
Nhà Tần làm nghề buôn bán dược liệu, trong có lang trung giỏi, không ít lần gửi dược liệu tốt đến Tôn phủ.
Hơn nữa, khi Tôn bị bệnhbot_an_cap mời lang trung nhà Tần, vừa rẻ hiệu nghiệm, dùng còn tâm.
Tôn Ngự Sử từ trướcbot_an_cap đến nay chưa từng nghi ngờ Tần Diệp, toàn không biết mình không chỉ nón xanh, mà còn giúp người nuôi con.
Vừa nghĩ năm đứa con chỉ có trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữ là nhục của mình, Tôn Ngự Sử thổ huyết ba thăng.
“Vươngleech_txt_ngu Xuân Mai, ngươi thành thật nói, những đứa trẻ kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là con ai?” Tôn Sử mắt đỏ hoe .
Tôn phu nhân liều mạng lắc đầu, che miệng không mở lời. Nói gì , nhất thể , nói nàng còn được mạng không?
“Hừ, ngươi sẽ không nghĩ rằng không nói thì không có chuyện gì đâu chứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?” Ngự Sử tức đến đỏ mắtbot_an_cap, lập tức ra lệnh cho đinh gạt tay Tôn phu nhân ra.
Thấy Tôn phu nhân cắn chặt răng, Tôn Ngự lập tức cho giavi_pham_ban_quyen đinh mang kim thêu đến đâm mườivi_pham_ban_quyen ngón tay Tôn phu nhân.
Vừa đâm một cái, Tôn phu nhân đau đến kêu lên, răngbot_an_cap vừa lỏng thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng bật ra. phu nước mắt đầmbot_an_cap đìa khẩn :
“ nói, thiếp nói, trừ trưởng nữ ra, đều là cốt nhục của Tần Diệp. Lão gia, thiếp biết lỗi , cầu xin tha cho thiếp.”
“Lão gia, tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã thành thân hơn hai mươi năm, đám nhỏ cũng lớn ngần này rồi, cho dù không phải con ruộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của ông hơn đứt con mà. Chúng từ nhỏ đã gọi ông là , ông nỡ lòng nào vứt bỏ chúng ? gia, chúng cứ như chuyện này chưaleech_txt_ngu xảy ra được không? Lão gia, thiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết lỗi rồi, từ nay về thiếp đối không qua lạileech_txt_ngu với Tần Diệp nữa, cứ để đứa nhỏ hiếu thuận với ông đi mà.”
Nghe những lời vô sỉ mặt dày của phubot_an_cap nhânleech_txt_ngu, Sử tức mức suýt chút thì ngãbot_an_cap ngửa sau.
Cái gì gọi là cứ coi như chưa từng xảy ra? Chuyện nàyleech_txt_ngu cả cái kinh thành đều biết hết rồi, coi như chưa xảy thế quái nào được? Nếu không xử con phụ này, hắnvi_pham_ban_quyen còn mặt mũi nào đứng triều đường nữa? đúng, dù có xử lý xong ả ta, hắn cũng còn mặt mũi nào mà vác mặt lên triều.
phụ lại còn dám khai chuyện nhận hối lộ, nếu chuyện này mà bị tra rõ, Tôn Ngự hoàn toàn có thể tưởng tượng ra kết cục thê thảm đón mình. A a a, Tôn Ngựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sửleech_txt_ngu sắp tức rồi, hắn lại cưới cái thứ của nợ này về chứ! Đã vậy, tức sắp hộc máu đến nơi rồi mà hắn phải vắt óc tìm cách chùi mép dọn cuộc.
Trong lúc Tôn Ngự Sử đang sứt đầu mẻ trán, Vân Mộng lại thong thả Mặc đi dạo ở tiệm thuốcbot_an_cap Tần thị.
Không gì xôi, làm ăn củabot_an_cap tiệm thuốcleech_txt_ngu thị quả thực khá khẩm, xếp vào top mười ở kinh thành chứ chẳng đùa. Trong gian của Vân Mộng tuy có không ít tài địa bảo, nhưng muốn pha luyện thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì nàng vẫn phải tìm mấy loại liệu thông thường. Cơ ở chỗ, dược liệu nàngbot_an_cap cần bây giờ cấp quáleech_txt_ngu , trong không gian nàng bới mãi ra! Thử hỏi cóleech_txt_ngu tức không cơ chứ!
Vân Mộng tuyệt đối không thừa nhận chuyện nàng chọn tiệm thuốc Tần thị ngoài mục đích thuốc ra, thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn vì mò muốn cái gã Tần Diệp kia ngang dọc ra sao có thể làm Tôn nhân mê mệt suốt hai mươi mấy năm trời. Màleech_txt_ngu ôm tâm lýbot_an_cap “hóng phốt” giống Vân Mộng cũng ít, thế nên thành ra việc buôn bánvi_pham_ban_quyen của Tần thị bỗng bùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nổ, dùng “ đông như trẩy hội” hình cũng không ngoa.
này hại chưởng quỹ và đámbot_an_cap dược đồngleech_txt_ngu ra vẻ dở dở , trong lòng uất ức muốn chết. Đông gia làm chuyện xằng bậy, bọn họbot_an_cap lại thànhvi_pham_ban_quyen mấy con khỉ trong xiếc cho người ta dòm ngó, nỗi oan này biết kêu ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? dược đồng da mặtleech_txt_ngu mỏng hận không thể giấu nhẹm mặt đi cho , ngặt nỗi bọn họ càngleech_txt_ngu bày vẻ thẹn thùng túng , người ta lại càngbot_an_cap thíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trêu chọc.
Ngược lại, một người ôm tư thật sự mua dược như Vân lại hóa thành kẻ . Có người bụng nhỏ giọng khuyên Vân Mộng, mua thuốc thì đến Khánh Nhân Đường. Đó là thương gia bán thuốc lớn nhất Yên quốc, dược liệu đầy , cả chăng, ở hời hơn chỗ này .
Là một người biết lắng nghe, Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mộng quả nhiên từ bỏ luôn ý định mua thuốc ở đây, tiếp tục an tâm hóng hớt. Đáng , buổileech_txt_ngu cũng chẳng thấy bóng dáng Tầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lang đâu, chỉ đợi được cái thông báo thuốc Tần thị đóng cửa tiễn khách. Ôi mẹ ơi, bị người ta bu đen đỏ coi như khỉ xiếc, chưởng quỹ với dược có mọc ba đầu tay cũng gánh nổi a!
Mang theo chút tiếc nuối, Vân Mộng ẵm Mặc ghé sang Khánh Nhân Đường. Khôngbot_an_cap hổ thương gia dược liệu lớn quốc, thuốc quả thựcleech_txt_ngu vô cùng đầy đủ. Chỉ là cái cả cũng “cảm động” nước , Vân Mộngvi_pham_ban_quyen bỏ ra tám trăm lạng bạc mới gom đủ nguyên cho thuốc thể, mà chừng đó mới chỉ đủ trong ngày!
Luyện thể là một chặng đường dài đằng đẵng. Cứ theobot_an_cap cái giá cắt cổ này, Vân Mộng bấm bụng tính toán cáibot_an_cap quỹ đen của nguyên Thôi xong, bán sạch sànhbot_an_cap sanh đống của hồi môn chăng nữaleech_txt_ngu, thì cũng chỉ đủ cho hai mẹ con nàng luyện được nửa năm.
Còn về ngân khố phủ thì Vân Mộng chẳng dám mơ mộng viển vông. Hai đờibot_an_cap Tề Vương đều là thống soái cầm quân, gánh vai mười vạn đại quân. từng nuôi quân hiểu, nếubot_an_cap ngươi là một vị thống soái tốt, số có thể lại thực sự đếm trên đầu ngón tay, vì gần đã lấy trợ cấp hết cho sĩ dưới trướng rồibot_an_cap.
Lúc Tề xuất gom hết số bạc có thể huy động phủ, đổi thành ngân phiếuleech_txt_ngu mang tới biên thành, tiền còn sót lại phải chắt bóp để nuôi sống biết miệng ăn trong Vương phủ. nữa, lúc Lão Vương Phi qua đời tốn không ít đồ táng, để chức một tangvi_pham_ban_quyen lễ phong quang hoành tráng cho bà cũng tốn một khoản khổng lồ. Thêm vào đó, Tề phủ nuôi cả binh và ám vệ, lượng hao mỗi cũng là một số trênleech_txt_ngu trời.
Tề Vương phủleech_txt_ngu nghèo, trắng là bị cái mồm ăn cho sạt nghiệp. thay, Vương phủ dẫu có túng quẫn đến cũng chẳng ai nhòm ngó đến của hồi môn của nguyên chủ. Nhờ vậy mà Mộng vừa sống lại mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có cơbot_an_cap hội tiêu phóng tay như bây giờ.
Vân Mặc Bảo ngồi trên xe ngựa, bụng dạ cứ ăn không núi lở thế tuyệt đối không ổn, nàng phải tìm kiếm tiền mới được. Chỉ là buổi này, làm cái nghề gì thì mới phất nhanh đây?
Vân buồn rầu vì , còn Tônvi_pham_ban_quyen phu nhân lại đang rĩ làm sao để giữ lại cái mạng nhỏ.
Ngay lúc , Tôn phu nhân bị đánh đến cả mắt, lại bịvi_pham_ban_quyen kích động khi nghe Ngự Sử buông lờibot_an_cap hối hận năm xưa đã nghe lời mẹ ả, ả liền không kiềm được gào lên:
“Ông tưởng nương ông là tốt đẹp gì chắc? Bà ta chấm ta chẳng qua vì nghĩ ta dễleech_txt_ngu nặn thôi! là bà ta nằm mơ cũng không ngờ, có ngày bản thân lại chết tay ta!”
Nói , Tônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phu nhân mắt cứng họng, Tôn Ngự Sử chết sững hoàng. Hắn không dám tin vào chính đôi tai của mìnhbot_an_cap, lão nương của hắn vậy mà trong tay con độc này! Sự tàn khốc này khiến một kẻ luôn tự xưng hiếuleech_txt_ngu thuận như Ngựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sử hoàn suy sụp, đả kích dập ập đến làm hắn sụp đổvi_pham_ban_quyen, trực tiếp xách đòi chém Tôn phu nhân.
Cũng may hạ nhân trong phủ vẫn còn giữ được chút lý trí, luống tay chân xôngbot_an_cap vào Tôn Ngự Sử lại. Mưu sĩ cũng vội khuyênbot_an_cap can hắn bình tĩnh, không vì một con phụ hoại cả tiền . Ngay sau đó, mưu ra lôi Tôn nhân nhốt vào phòng chứa củi. phu nhân sống hay chết chẳng , nhưng mụ ta phải chết sao cho có giá trị. Dù sao thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện dơ bẩn mụ ta làm cũng đãleech_txt_ngu lộvi_pham_ban_quyen hết ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài, hoàn toàn thể đẩy sạch mọi tội trạng lên đầu mụ.
Mưu vạch ra sách, hy vọng mai khi lên , Tôn Ngự Sử sẽ chủ động dâng tự mình, nhằm kiếm một con đường sống. Tônvi_pham_ban_quyen Ngựvi_pham_ban_quyen tuy tức đến nửa chếtvi_pham_ban_quyen nửa sống nhưng vẫn phân biệt được nhẹ, hơn nữa, có cơ hội sống thì tội phải chết, hắn đành nuốt hận gật đầu.
Chỉ làleech_txt_ngu trong nhà mình tự , đàn bà kia đã nắm thópvi_pham_ban_quyen quá nhiều bí mật của hắn. Nếu đã không thể chém chết mụ ta ngay bây , thì cũng tuyệt đối khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể để mụ có cơ hội mở miệng. Trong lòng đã có chủbot_an_cap , liền tỏ thuận theo lời mưu sĩ, bắt tay vào viết tấu chương tự hặc.
Hơnleech_txt_ngu một giờ sáng, Mộng khoác lên mình bộ dạ hành y len lén khỏi Tề Vương phủ, thân thủ nhanh nhẹn laonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thẳng tới Tônbot_an_cap .
Mục đíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyến đêm nay của Vân Mộng đơn : Thứ nhất là cầuvi_pham_ban_quyen tài, thứleech_txt_ngu hai, là đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đào bới mớ tội chứngleech_txt_ngu của Tôn . Tuyệt nhất làvi_pham_ban_quyen tìm ra được bằng chứng Tôn Sử cấu kết với Vương Hoàng hậu hãm hại Vân gia. Vânleech_txt_ngu Mộng không phải chủ, nhưng từ sâu thẳm thâm tâm, nàng mong người nhà họ Vân có thể ngẩng cao đầu quay về kinh thành.
Vừa mò đến Tôn phủ, Vân Mộng nhận nơileech_txt_ngu đây bao trùm một mảnh vắng vẻ đìu hiu, cả ngọn đèn dưới lang cũng hắt hiuvi_pham_ban_quyen vài phần xơ xác và bi thương. Bầu không khí quỷ dị này Vân Mộng nổi hết cả da gà, đồng thời nàngbot_an_cap cũng phải thầm bái năng lực ứngvi_pham_ban_quyen và xử lý khủng của Tôn Ngự Sử.
Giảleech_txt_ngu sử Vân Mộng không nghe lén Tôn phu nhân mà ăn trọn vẹn nguyên cái “dưa” này, chắc chắn cũng sẽ lầm tưởng Tôn Ngự Sử là một nạn nhân thương. Nhưng thực tế lại phũnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phàng hơn nhiều. Cái tên Ngự Sử này chỉ mang cái Ngự Sử hão, bản lại là một chó săn do Vương Hoàngleech_txt_ngu hậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nuôi . Có điều, con này núp quá sâu, thoảngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn giả vờ nhảy ra cắn xé phe cánh củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoàng hậu để tung hỏa mù, Tôn phu nhân chính là mối quan trọng giữ nhiệm vụ liên lạc và đưa tin ở .
Vân Mộng dạo quanh Tôn phủ một vòng, rất đã vị được nhà kho. Mấy cái ổ khóa lủng lẳng đối với năng lực của Vân Mộng mà nói thìvi_pham_ban_quyen khác nàobot_an_cap đồ trang trí cho vui. thong dong lẻnvi_pham_ban_quyen vào trong, nhìn núi vàng bạc châu báu chất cao nhưbot_an_cap núi mà nhướn . Quả , tham thì độleech_txt_ngu vơ vét tiền tài cứ gọi là nhanh như chớp.
Vân Mộng chẳng buồn xỉa xem rốt cuộc ở đây có bao nhiêu tiền, cứ thế thoăn thoắt thu sạch sành sanh các rương hòm lớn nhỏ vào gian rồi lậpleech_txt_ngu tức rời đi, nhắm hướng thư phòng mà tiến.
Lúc đi ngang qua phòng củi, Vân Mộng nghe thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng soạt truyền ra. lập dừng bước, cảnh giác quan sát bốn phía, rấtvi_pham_ban_quyen nhanh đã phát hiện ra bóng dáng lấm la lấm của Tônvi_pham_ban_quyen Ngự Sử.
Đã đêm khuya thế này, Tôn Ngự Sử làm gì? Vân Mộng lòng đầy hiếu kỳ, rón rén bước theo.
Tôn Ngự Sử dừng trước cửa nhà kho củi, quanh quất nhìn ngó Tây mộtleech_txt_ngu , sau khi chắc chắn có người lạ, hắn cánh cửa nhà kho.
Nhìn nhà kho bừa , dơ , vẻ chán ghét lướt qua mặt Tôn Ngự Sử. Ánhbot_an_cap mắt hắn dừng lại trên thể đầy thương tích của Tôn phu nhân, vẻ chán ghét biến thành oán .
Nữ chết này!
Nghĩ danh tiếng lẫy lừng của bị hủy trong tay nữ nhân này, Tôn Ngự hậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thể bóp Tôn phu nhân.
“Ngài tới rồi ư?” Tônleech_txt_ngu phu nhân yếu nhìn Ngự Sử đang đứng cửa, chẳng chịu bước vào, cười có chút điên loạn.
“Ngài tới để giết sao?” Tôn nhân vừa thốt ra câu hỏi đã tự phủ nhận, “Không, ngài sẽ khôngbot_an_cap dễ dàng để chết đâu.”
Ngài tớileech_txt_ngu để phế bỏ , chí ít cũng phải làm thiếp câm miệng, phải vậy không?
Hừm, Ngự Sử cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạnh, nữ nhân độc ác quả thật thấu hiểu , nhưng thì saovi_pham_ban_quyen chứ, nữ nhân độc ác này nhất định phải câm miệng.
“ ấy nói rất đúng, thị ấy có thể câm miệng được không?” Tôn Sử hỏi.
Tônvi_pham_ban_quyen phu nhân “ha ha” , “Thiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng muốnvi_pham_ban_quyen miệng lắm chứ, nhưng thiếp có làm được không?”
Câu hỏi khiến Tônvi_pham_ban_quyen Ngự Sử chau mày, “Nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thị ấy chịu hợp , đương nhiên có thể. Vương Xuân Mai, thị ấy đừng quên, thị ấy không chỉ có một mình. Thị ấy còn có nhàbot_an_cap mẹ đẻ, cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài đứaleech_txt_ngu con, thị ấybot_an_cap không muốn tất cả họ phải cùng, vậyvi_pham_ban_quyen thì nên biết điều có thể nói, điều gì không thể nói.”
phu nhân tiếp “ha ha” tự giễu, phải rồi, thị ấy có nhà mẹ đẻ, có đứa con, thị ấy phải vệ họ.
Nhưng bảo vệ bằng đây? Thị không thể kiểm miệng lưỡi của mình.
Nếu không phải không kiểm được miệng lưỡi, Tôn phu nhân đã chẳng lộ chuyện hại mẹ chồng. Thịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy đã cố gắng hết sức để không mở miệng.
Nhưng liệuleech_txt_ngu có thật sự kiềm chế được không?
Tôn phu nhânleech_txt_ngu rất rõ nhược điểm của mình, thị dưới sự tra khảo củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tôn Ngự Sử còn không kiểm soát được miệng lưỡi, nếu rơi vào tay đám người của Hình bộ thì sao?
Hậu quảleech_txt_ngu đó khiến Tôn nhân nghĩ đến thôi cũng rợn tóc gáy. Tôn phu nhân rất rõ một khi rơi vào đám kia, ấy sẽ khai ra toàn bí mật không sót một lời.
Vì thị ấy phải miệng, nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định phải câm miệng. Có lẽvi_pham_ban_quyen có người chết mới thật sự câm miệng được.
Đã , bằng!
Tôn phu nhân nhìn Tôn Ngự Sử, cầu xin: “Vìbot_an_cap phu thê một đời, ngài hãy liễu thiếp một cách mau lẹ.”
“Không, thị ấy không thể dễ dàng như vậy. biết mình đã tiết lộ nhữngbot_an_cap ra ngoài chứ, những danh ấy phải có ngườivi_pham_ban_quyen gánh chịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
lẽ lạnh lùng của Tôn Ngự Sử khiếnvi_pham_ban_quyen phu nhân sững sờ. Phải rồi, ấy còn tiết lộ không ít chuyện ra ngoài, tội danh ấy.
Những danh đó, chỉ thịbot_an_cap ấy sống màvi_pham_ban_quyen gánh chịu Hoàng thượngleech_txt_ngu mới tin. Nếu thị ấy chết , Hoàng thượng cùng quần thần nhất định cho rằng Tôn Ngự Sử giết ngườivi_pham_ban_quyen diệt khẩu.
Đến lúc , Tôn Ngự Sử dù có trăm miệng cũng khó thanh minh.
Nhưng!
phu nhân muốn khóc, nhưng thị ấy căn không có lòngvi_pham_ban_quyen tin đểbot_an_cap vượt qua khảo.
“Phu nhân, vì sự an toàn, ta sẽ dùng độc ấy câm, làm phiền thị ấy phối .”
Phương ánvi_pham_ban_quyen giải quyết Tôn Ngự Sử đưa ra đồng tử Tôn nhân giãn . Suy nghĩ hồi lâu, Tôn phu nhân đành nuốt lệ chấp nhận.
Vì nhà mẹ đẻ, vì mấy đứa con, thì câm .
Vân Mộng đứng bên cạnh nghe cuộc thoại của người, lòng thẫn thờ. Tôn Ngự Sử này quả là kẻ nhịn, cũng tàn độc.
là Tôn Ngự Sử muốn thoátbot_an_cap , thì xem nàng bằng lòng khôngvi_pham_ban_quyen đã. Vân thoáng suy nghĩ rồi mỉm cười.
Sau đó Mộngvi_pham_ban_quyen lặng rời khỏi nhà kho, thẳng tiến đếnbot_an_cap thư phòng.
Mộng thần thức ra, tìm kiếmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong thư phòng một hồi, chốc đã tìm thấy mật . Nàng lập tức vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thất, toàn bộvi_pham_ban_quyen chứng cứ cất bên trong mangbot_an_cap đi.
Những chứng cứ ấy gồm thư từ qua lại, những mảnh giấy nhỏ tin, và sổ sách ghi chép.
Trên sổ sách ghi lại khoản hối lộ mà Tôn Ngự Sử đã nhận những năm qua những đã làm cho đối phương. Nếu khôngleech_txt_ngu thành côngbot_an_cap, Tôn Ngự Sử còn đánh dấu chéo vào sổ.
Đương nhiên, khôngleech_txt_ngu thành công không có nghĩa lại , mà là đổi một điều kiện khác để hàivi_pham_ban_quyen lòng đốileech_txt_ngu phương. Tóm lại, đã nhận, việc cũng đã làm.
Chỉ với quyển sổ sách này thôi, cũng đủ khiến Tôn Ngự Sử phải chịu một .
Đằng cũngbot_an_cap vàobot_an_cap mật thấtbot_an_cap, Vân Mộng đương nhiên sẽbot_an_cap không bỏ qua của cải châu trong đó, gom vào gian của .
Thấy Tôn Ngự Sử cất giữ đượcvi_pham_ban_quyen một củ nhânbot_an_cap sâm babot_an_cap nghìn năm tuổi, Vân Mộng có chút bội .
Nhân sâm ngàn năm ở nước Yên đã hiếm có tìm, nhân ba năm lại ít ỏi, là tồnleech_txt_ngu tại trong truyền thuyết.
Cũng không biết Tôn Ngự Sử kiếm đượcleech_txt_ngu từ đâu, giờ hóa rẻ cho Mộng.
Vân Mộng dọn mật thất, không động đến vật dụng trong phòng, rồi xoay ngườivi_pham_ban_quyen chạy đến sân viện nơi Tôn nhân đang ở.
Khi Tôn nhân xuất giá, hồi môn tuy không nhiều, nhưng những qua, Tôn phu nhân có thủ đoạn kiếm tiềnbot_an_cap tài giỏi, cũng giúp thị ấy tích cóp được khoản tiền lớn.
Vân Mộng rất thuận lợi tìm thấy kho riêng của phu , vừa vào xem đã không khỏi cảm thánvi_pham_ban_quyen “Ôi chao!”.
Kho riêng tuy không sánh bằng kho báuleech_txt_ngu của Tôn gia, tài báu cũng ít. Từng rương từng rương sắp ngay ngắn, qua cũng phải đến hơn trăm rương.
Còn về những cổ vật thư họa, cũngleech_txt_ngu cất giữvi_pham_ban_quyen không ít, nhưng đa số đều hàngleech_txt_ngu giả. Vân Mộngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thu lấy đồ thật, để lại đồ giả.
Ra khỏi kho riêng, Vân lại quanh trong phòng Tôn phu một lượt, tìm thấy vài ngăn .
Thu được ngân lượng, một vàng, một hộp sổ sách.
Phải, phu nhân cũng có sổ sách riêng.
dạo khắp Tôn phủ lượt, lại từ dưới sen của Tôn phủ thubot_an_cap đi mấy rương lớn, rồi mớibot_an_cap tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tôn Ngự Sử đang ngủ.
Vân Mộng không động Tôn Ngự Sử, nàng chỉbot_an_cap lặng lẽ đưa cho Tôn Ngự Sử một lá bùa chân ngôn rồi biến mất.
Sau đó Vân Mộng nhanh chóng xem qua các bằng chứng, cầm bằng chứng phạm của Tôn Sử, phi như trong kinh .
Đầu tiên là tìm đến kẻ tử của Tôn Sử, némbot_an_cap một bằng chứng vào mặt đối phương, đánh thức ngườivi_pham_ban_quyen mặc.
đó lại tìm đến vị đại thần bị Hoàng Hậu đặc chèn ép, ném một phầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bằng vào mặt đối phương.
Đến khi ném hết chứng, Vân cũng mệt đến toát mồ hôi đầm đìa.
Trời ơi, ngày không thể ngự kiếm phi hành thật sự quá mệt mỏi, đileech_txt_ngu đúng là chẳng dễ gì.
Mộng về Vương phủ đã là canhbot_an_cap babot_an_cap, không kinh động bất ai Vương , nàng lặng lẽ trở về phòng ngủ.
Nằm trên giường chạm khắc hoa , đôi mắt Vân Mộng sáng lấp , bắt kiểm kê chiến lợi phẩm.
Mười rương vàng, mỗi rương trăm cân; năm mươi rươngbot_an_cap bạc, mỗi rương cũng một trăm cân; ngân phiếu hơn mười một vạn lượng.
Mộng nhẩm tính quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chỉ riêng vàng cộng đã một “của đêm” kếch xù, đủ nàng và Mặc Bảo dùngbot_an_cap dược liệu luyện thể suốt mấy năm.
Quả nhiên người khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đêm chẳng giàu mà.
Mộng xem xong vàng bạc lại xemleech_txt_ngu cổ vật thư họa, những thứ này cũng là tiền nhỏ có đổi thành tiền mặt. Lại còn những báu trang sức, cây san hô và vật giá khác.
lại, giàu có của Ngự Sử Vân Mộng ngạc, nó còn giàu hơn Tề Vương phủbot_an_cap rất nhiều lần.
Nghĩ đến các đời Tề Vương chinh chiến cả đời ở biên , tích cópleech_txt_ngu được vậy màleech_txt_ngu không bằng một người chỉ làm Ngựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sử mấy năm, Vân Mộng cảm thấy có chútbot_an_cap bất bình.
Nhưng vừa đến những chuyện sẽ xảy ra vào buổi chầu , Vân Mộng cười.
Trên buổi chầu sáng, sau tiếng “Hoàng thượngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vạn tuế, vạn vạn tuế”, lập tức tĩnh lặng, các vị đại đánh giá lẫn nhau.
Rõ ràng đang đợi một “kẻ cả đầubot_an_cap”, muốn thái độleech_txt_ngu của các đại đối với Tôn Ngự Sử, sauvi_pham_ban_quyen đó lại thái độ của Hoàng đối vớileech_txt_ngu Tôn Ngự Sử, để vị trí tốt nhất cho mình.
Nếu thái độ của quần thần đối với Tôn Sử vẫn ônbot_an_cap hòa, dĩ nhiên bọn họ sẽ không dại gì rước họa vào thân. Giả sử thái độ của Hoàng đối với Ngự Sử không rõ, thì bọn họ cần phải âm thầm thống nhất ý kiến với nhau trước, sau đó mới động một tội quy môleech_txt_ngu lớn.
Chỉ là, chim đầu đàn còn chưabot_an_cap kịp mặt, Ngự Sử đã đi một , rạp xuống giữa đại điện.
“Hoàng , !”
Nói xong, Tôn Ngự dập đầu một “cộp” thật mạnh xuống nền đá cẩm thạch. Trán hắn nháy mắt đỏ ửng một mảng, tứa cả máu tươi. Đủ thấy cú dập “uy tín” mức nào.
Vĩnh An Đế ngồi tít trên cao, thấy mí mắtbot_an_cap cũng chẳng buồn chớp lấy một cái, chỉ nhànleech_txt_ngu nhạt nhìn chằm Tôn Ngự Sử, chờ hắn nói tiếp.
“Hoàngleech_txt_ngu thượngvi_pham_ban_quyen, tội thần tự tội nghiệt sâu nặng, nay đặc tự bản thân, cúi Hoàng thượng giáng .” Tôn Ngự Sử hai tay dâng cao tấu chươngleech_txt_ngu, đầu càng vùi thấp hơn, bày dáng vẻ không dám nhìn ai.
“Ồ, vậy sao? Thế ngươi nói thử xem, ngươi đã phải những tộivi_pham_ban_quyen gì?” Vĩnh An Đế nhànbot_an_cap , ánh mắt liếc sang tên Thái giám.
Thái lập tức hiểu , bước xuống thềm đến trước mặt Tôn Ngự Sử nhận lấy tấu chương. Tuy nhiên, Vĩnhvi_pham_ban_quyen An lại chẳng hề vộivi_pham_ban_quyen vàng mở tấu chương ra xem, ngài muốn nghe xem chính miệng Tôn Ngự Sử sẽvi_pham_ban_quyen thốt ra được gì.
Và Hoàng thượngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiếp vía, quần thần há hốc mồm. là tự hặc “hàng auth” rồi!
“ thượng, thần có tội. Thần nhận hốivi_pham_ban_quyen lộ, kết bè phái vì lợi nhân, bôi nhọ trung thần, lương tướng. Khôngleech_txt_ngu chỉ vậy, tham gia mua quan bán tước và gian lận khoa cử!”
Một tràng dài vừa phụtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏi miệng, Tôn Ngự Sử liền mềm nhũnvi_pham_ban_quyen ngã ạch xuống . Cái quái quỷ gì thế ? Nhữngbot_an_cap lời hắn nói vốn dĩ đâu mấy câu này! Hắn nói rằng mìnhvi_pham_ban_quyen bị phu nhân che mắt, trúngbot_an_cap mưu kế củabot_an_cap đàn bà nên mới lỡ dại phạm phải mọn, mà những tội đó dẫu sao cũng không đáng chết.
Cùng thìbot_an_cap hắn chỉ bị bãi quanvi_pham_ban_quyen, đuổi về quê cũ. Chờ khi yên lặng, hắn chạy quan hệ, nhờ người nỉ non vài câu tốt trước mặtleech_txt_ngu Hoàng thượng, kiểu gì chẳng cóleech_txt_ngu hội quan phục nguyên chức.
Nhưngbot_an_cap hiện tại, một chuỗi tội danh rànhleech_txt_ngu rành cộp mác kia vừa ra, Tôn Ngự Sử biết đời mình thế đứt rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Không chỉ Hoàng thượng muốn hắn, mà ngay cả đám tòng phạm kia cũng sẽ không để hắn sống yên. Bất là mua quan bán tước hay gian lận khoa cử, tất cả trọng án chu di cả nhà !
“Ồ? Vậy thử kể rabot_an_cap xem, những kẻ nàobot_an_cap nhúng chàm vụ gian khoa ?” Vĩnh Đế lạnh lùng chất .
Hiển nhiên, trong cả mớ danh tày kia, điều An Đếleech_txt_ngu quan tâm vẫnbot_an_cap là chuyện khoa cử. vốn là phương thức trực tiếp để triều đình tuyển chọn nhân tài. Đồng thời cũng làleech_txt_ngu con đường duy nhất để các sĩ tử hàn phá vỡ rào giai cấp. Nếu như con đường trời này xấu ác ý bít kín, hậu
Vĩnh Đế chỉ mới nghĩ đến thôi mà cả đã toát mồ hôi . Tấm gươngbot_an_cap tày liếp củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sờ ra đó, ngài tuyệt đối không muốn làm một tên hôn quân, lại càng không muốn thành vị vua mất nước.
“ thượngvi_pham_ban_quyen, Tôn Ngự Sử đang nói hươu nói vượn, cúi xin thượngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lập tống giam Tôn Ngự Sử trị tộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!” Lễ Bộ Thượng Thư vội vã bước bẩm báo.
“Hoàng thượngbot_an_cap, Tôn Ngự Sử đâyvi_pham_ban_quyen đầu óc sảng, không hề nhẹ. Cúi xin Hoàng thượng Thái tớibot_an_cap trị cho !” Đại học sĩ cũng nhào ra cướp lời.
theo những tiếngvi_pham_ban_quyen hô “Hoàng thượng” dồn , liên tiếp vài ba vị đại thần nữa lật đật bước quỳ rạp giữa . Vĩnh Đế lạnh nhìn chằm chằm thần tửbot_an_cap của mình.
Đây là cuống cuồng lên rồi! Bọn chúng thực cuống cuồng rồi!
An Đế hờ hững hạ lệnh: “Bịt miệng mấy kẻ này xuống chờ thẩm vấn. Tôn Ngự , ngươi nói đi.”
Ngự Sử sợ tới mức run bậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hắn không muốn , cũng chẳng dám nói. Thế nhưng, khi chạm phải ánh mắt lạnh lẽo như hầmbot_an_cap băng của Hoàng thượng, Tôn Ngự Sử hiểu rõ rằng, nói hay không nói thì kết cục cũng chỉ có “chết”. ra, biết đâu giành được một cáibot_an_cap tiếng là đoái công chuộc tội, tự giác vạchleech_txt_ngu sai phạm. thế nữa, mấu là Tôn Ngự Sử phát ra hắn căn bản không khép nổi cáileech_txt_ngu miệng của lại!
Đã đến nướcleech_txt_ngu này, chi bằng đâm lao thì phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lao !
Những đại vừa nhận được đống tội chứng do Vân Mộng âm thầm cung cấp thì tức đến mức cả lòng trắng mắt. Tênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tôn Ngựvi_pham_ban_quyen Sử chết này mức quyệt! Hắn nhất định là phát hiện tội chứng đã bị mất nên mới cắn răng chọnvi_pham_ban_quyen cách tự hặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Chiêu này cao tay, quả thực quá cao tay! tay đếnvi_pham_ban_quyen mức làm bọn răng nghiến lợi. Một cơ hội lập công béo bở này mà lại vụt , làm bọn họ cam tâm !
, chờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tôn Ngự Sử vạch tội , bọn nhất địnhleech_txt_ngu phải chóng tấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tranh thủ dậu đổ bìm leo mới !
Lại có kẻ thầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hối hận vì ban nãy không chim đầu đàn, đáng lẽ phải lao ra vạch tội Ngự ngay từ giây phút đầu tiên, đứng cái cơ hộileech_txt_ngu tự hặc của hắn. Haizz, bây giờ có nóivi_pham_ban_quyen gì cũng đã mất rồi.
Phía bên , Vân Mộng đánh một giấc đẫy đến khi mặt trời lên cao ba mới tỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Nàng chưa kịp rửa chải đầu xong thì Xuân Chi đã hớn hở từbot_an_cap ngoài chạy vào, khuôn mặt nhỏ nhắn bừng vì kích độngvi_pham_ban_quyen.
“Vương phi! Vương phi! Có tin tốt! Tin tốt cực lớn ạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!” Xuân Chi khích giậm bình bịch.
“ da, muội nhặtleech_txt_ngu được vàng ở đâu sao?” Vân Mộng buồn cười trêu chọc, Chi liền dùng sức lắc đầu quậy.
“Vương phi, chuyện này còn hơn cả được vàng nữa kìa.” Xuân đỡ lấy chiếc khăn từ tay tỳ nữ lên, sau đó cẩn thận chuyển lại cho Mộng. “Vương phi, người biết gì chưa? Nhà Tôn Sử gặp chuyện rồi! Cáivi_pham_ban_quyen tên ác nhân hại phụ , mẫu thân cùng các ca ca người phải lạc chốn hương, rốt cuộc bây giờ hắn cũng gánh nghiệp quật. Lần này biết đâu nhờ gióvi_pham_ban_quyen bẻ măng, gia đình người lại đượcleech_txt_ngu thuận nướcvi_pham_ban_quyen đẩy thuyền danh chính thuận quay về kinh thành đó!”
“Ồ, sao? Vậy muội kể thử xem Tôn Ngự Sử gia đã xảy ra chuyện động trời gì?” Vân Mộng chớp mắtvi_pham_ban_quyen, nhếch giả vờ như không biết gì.
Về lật lại bản án oan cho Vân , ánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tử này Tôn Sử tự mình gây ra quá lớn, hơn nữa chứng cứ minh oan kia nàng cũng đã lén tuồn vào thông gia của rồi. Ngẫm lại, cần chớp được thời cơ, đối phương chắc sẽvi_pham_ban_quyen đệ trình lên Hoàng thượng, việc này Mộng chẳng cần phải nhọc lòng bận làmleech_txt_ngu gì. Hắc hắc, hành động đêm qua quả một vụ mùa bội thu, mũi tên trúng liền con nhạn!
“ phi, người ngheleech_txt_ngu nô tỳ nói đây này!” Xuân Chi nghiêng đầu, một nụ cười lạn, một lèo đống tin tức vừa hóng hớt được.
Tôn Ngự Sử giữa triều đường tự mình dâng sớ vạchleech_txt_ngu tội chính mình, mà vạch cái nào chí mạng cái đó! Đem mấy tội danh hắn kê ra tính, có chém đầu hắn trăm lần cũng chưa hết tội. Nào là hối , bènội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phái, bôi nhọ trung thầnvi_pham_ban_quyen, hãm hại lương tướng, cả mua quan bán tước, dính giannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lận cửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Bất là tội danh nào, chỉ cầnvi_pham_ban_quyen dính vào mộtleech_txt_ngu thôi cũng đủ rơi đầu. Ấy thế mà Tôn Ngự ôm gói chừa một thứ gì. Có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói giẫm nát toàn bộ bãi mìn của Hoàng thượng rồi!
Lời thúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tội ruột gan phèo phổi của Tôn Ngự Sử trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đại điện thực khiến Vĩnh An Đế âm thầm kinh hãi. Ngài thật sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khôngleech_txt_ngu ngờ được con cắn càn Tôn Ngự Sử này lại là ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do Vương Hoàng hậu nuôi dưỡng. Nhớ lại bữa cung yến đó, Vĩnh An Đếbot_an_cap hoàn toàn nghe thấy nửa câuvi_pham_ban_quyen tiếngbot_an_cap lòng nào của hắn. Đủ thấy ngày gã này cẩn , giấu giếm sâu mức nào.
“Vương phi, lại có tin đồn nói rằng việc Tề Vương gia trận nơi sa trường rất có thể cũng do Tôn Ngự Sử giật dây sau . Chỉ là nô tỳ không làm sao moi ra tinvi_pham_ban_quyen tức cụ .” Xuân Chi có chút tiếc nuối tặc lưỡi, “Hình như đang cố tình bưng bít ép tin xuống.”
Vân Mộng nhướn màybot_an_cap, âm thầm lắc đầu. Chuyến “ hoạch” đêm qua nàng hoàn toànleech_txt_ngu không tìm thấyvi_pham_ban_quyen bất kỳ chứng nào liên quan đến Tề Vương, tin đồn này tám chín phần mười là vịt hóa thiên nga rồi. Tất cũng không loại năng cái chết năm xưa Tề Vương quả thực có ẩn , mà kẻ thủ ác giấu mặt đứng sau rèm đangbot_an_cap muốn nhân cơ hội đục nước béo , mượn cớ dọn sạch sẽ mống họa hoạn để lại từ hồi đó.
Nhưng mà cứ từ từ, chuyện này không vội. Chỉ cầnleech_txt_ngu đối phương chịu lòinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đuôi , dẫu có trốn kỹ cỡ nào thì cũng ngày chạmleech_txt_ngu trán mà thôi. hắc, Vân Mộng nàng bản lĩnh khác không dám xưng , chứ bảnbot_an_cap lĩnh hóng chuyện thì tuyệt đối là lưu danh đệ nhất! Chỉ đụng độ, chỉ cần đểvi_pham_ban_quyen mắt đến nàng thì chuyện khuất tất đó làm sao thoát khỏi lòng tay ? thật cũng sẽ chóng được phơi mà .
Vân Mộng rửa mặt chải xong xuôi liền cất bước đến phòng ăn. Mấy tiểu nha nhanh dâng lên bàn đầy rẫy mỹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vị. Mặc Bảo nhận được tin mẫu phi đã rời cũng lạch bạch chạy tới. còn chưa bước qua khỏi , giọng nói nũng đã văng vẳng vào:
“Nương thân! Mặc Bảo nhớ người chết đi được !”
Úi chao ôi, cái cục bột mềm xèo với giọng nói sữa trẻvi_pham_ban_quyen con nũng nịu ấy kêu một tiếng liền làm tim Vân Mộng nhũn ra thành vũng nước. Nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàng dang rộng hai cánh , vẻ đón cú vồ ếch nhào thẳng vào lòng bé con.
con cạnh nhau thưởng thức bữa sáng ngon lành, thực ra cũng đã gần đến . Đợi đến khi mẹ con bữa xong, một lát, lão gia với vẻ mặt bướcvi_pham_ban_quyen vào.
Nhìn phục vá víu trên người lão gia, Vân Mộng không khỏi cảm thấy xót xa thay ông. Lão quản gia là thái giám thân cận theo hầubot_an_cap Lão Tề Vương, tên Lưu Trung, cả đời bôn ba vì việc phủ. Sau khi Lão Tề Vương tử trận, lão quản gia theo Tề Vương phònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tá, tốn tâm tốn giữ gìn thể diện Tề Vương phủ. Thậm chí ông còn dốc tích cả đời, vậy mà vẫnvi_pham_ban_quyen chẳng thể giữ gìn tốt thể diện phủ, thực sự là chi phí trong phủ quá lớn. Không chỉ phải nuôi một ngàn tư binh và vệ, mà phải chu cấp cho những lão binh tàn tật không nơi nương tựabot_an_cap.
Giờ đây quản gia tìm đến, là đã cùng đường mạt lộ, ông không biết phải tiền từ đâu nữa. Nên ông mới nghĩ đến việc bán đi một phần điền trang, cửa hiệu, ruộngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net các động sản khác của vương , nhưng muốn bán phải xin Vân Mộng đồng ý trước. Trong lão gia, bán bất động sản chính là phá gia chi tử, con bất . Mà giờ đây, ông lại phải đẩy thành kẻ phá gia chi tử và nàng dâu bất hiếu, ôi, ông ta chính là tội .
“Vương phi.” Lão quản gia cúi đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một đại lễ, vẫn chưa nghĩ nênvi_pham_ban_quyen mở lời thế nào.
“Trung thúc, ông làmvi_pham_ban_quyen vậy? Ông là bô vương , phi đã sớm miễn lễ cho ông rồi mà, sao ông lại?”
Vân Mộng tiến lên lão quản gia dậy, ánh mắt lộ vẻ hỏi thăm.
“Vương phi, việc này, việc này!” quản gia nét mặt lộ khó xử, nhất thời biết nên bắt từ đâu.
“Là hết tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ?” Vân hỏi, không tiếp tục làm khó lão gia.
“Vâng.” quản cúi đầu thấp hơn nữa, không dám nhìn ánh Vânbot_an_cap Mộng.
“Ồ, ta còn tưởng gì lớn lao.” Vân Mộng cười, đêm qua thu bội thu, hôm nay liền đất dụng võ.
Vân Mộng lập tức trong tay áo, thực ra là từ không gian, rút ra một xấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngân phiếu cho lão quản gia, “Đây là năm vạn , ông cứ cầm dùng trước.”
“Hả?” Lão quản gia kinh , không dám tin Vương phi lại có nhiều tiền như vậy. Không đúng, Vương phi có bao tiền nữa, thì cũng là của Vương phi. Dùng đến tiền môn của nữ nhân, Tề Vương phủ cần thể nữa sao?
“Vương không được, không , đây là bạc hồi môn của ngài, chúng ta thể vào.”
Lão liên tục xua tay, “, ta định hỏi xembot_an_cap có thể bán một điền trang để cầm cự không thôi.”
“Trung , ông lắng quá rồi. Ta vương phủ làmleech_txt_ngu Tề Vương Phi, ta chính là người một nhà. Giờ đây phủ có khăn, ta bạc của mình cấp là chuyện rất bình thường. Cùng lắm đợi Mặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bảo lớn rồi, hắn kiếm tiền bù lại cho . Cứ coileech_txt_ngu nhưbot_an_cap ta làm tử này cho hắn đi.” Nói xong, Mộng trực tiếp xấp ngân vàoleech_txt_ngu tay lão quản gia.
Mặc Bảo đứng lúc lâu, dường đã hiểu, thế mà vỗ nói to, “Là mượn, Mặcvi_pham_ban_quyen Bảo sẽ trả. Mặc Bảo kiếm tiền, đợi Mặcleech_txt_ngu Bảo lên .”
Lão gia nghe màbot_an_cap vành mắt đỏ , tiểu thế tử ông chưa đầy ba tuổi mà đã đầu gánh vác trách nhiệmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nuôi vương phủ .
“ tạ tiểu thế tử.”
Lão gia lại muốn đại lễ, lần này Vân Mộng ngăn cản, đây là sựleech_txt_ngu trungvi_pham_ban_quyen thành của lão quản gia đối với tiểu Mặc Bảo, lễ nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiểu Mặc xứng đáng nhận.
“Quản gia miễn .” như tiểu nhân, tiến lênleech_txt_ngu đỡ lão quản gia dậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vỗ vỗ vào bắp chân lão quản gia, nghiêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net túc nói: “Mặc sẽ nuôi các ông, sẽ không để các ông đói bụng đâuvi_pham_ban_quyen.”
“, tạ thế .” Lão lau đi giọt mắt già nua, nghĩ: Vương gia à, người thấy , Tề Vương phủ của chúng ta có người rồileech_txt_ngu. Thế tử tốt, thực sự tốt, đợi thế tử lên nhất định sẽ vực dậy môn diện Tề Vương , những thừa cơ giáng họa, những thường Tề Vương đều mở rộng tầm mắt, cho chúng Tề Vươngbot_an_cap phủleech_txt_ngu không phải là dễ chọc.
bạc rồi, lão quản gia cung kính cáo từ. Ông bận rộn, ông cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhanh đi mua lương , bao nhiêu người ăn mặc chi đều là tiền.
“Vương phi, ngài” Xuân Chi vẻ mặt khó xử, Vương phi mộtbot_an_cap lúc lấy ra như vậy, Vương phi tay còn tiền ?
Ngay lúc Xuân Chi còn đang suy lời lẽ, bên ngoài cửa truyền đến tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thông báo.
“Bẩm Vương , lão sai người mang sổ sách và chìa trong phủ rồi, ấy nói hôm nay tất cả mọi việc phủ sẽ ngài tiếp quản.”
Vân Mộng nghe xong liềnleech_txt_ngu đảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nhưng nàng cũng không chối. Nguyên Chủ vẫn luônvi_pham_ban_quyen chưa tiếp quản quyền quảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phủ , đó làleech_txt_ngu vì Chủ nhút nhát sợ việc, sợ mình quản lý không vương phủ to lớn , cũng sợ dẫnleech_txt_ngu đến nguy hiểm. Nhưng Mộng thì sợ. Vì đây là địa bàn nàng sẽvi_pham_ban_quyen sống sau này, do nàng kiểm là lẽ nhiên.
Vân Mộng tức người vàoleech_txt_ngu.
Chẳng mấy chốc, ba hạ nhân ôm sổ sách và chìa bước vào. đứng bên cạnh giới thiệu phận công lý của Vân Mộng.
Người đầu tiên bước vào là quảnleech_txt_ngu sự phụ trách bếp, tên Bàn Thẩm. ta là nhà, cả nhà đềubot_an_cap làm việc trong vương , lòng trung tự nhiên không cóbot_an_cap vấn đề . là, rõ ràng tên là Bàn (), nhưng người gầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trơ xương, có thể thấy nhà bếp bên kia thực sự không còn bao nhiêu mỡ béo.
Người thứ hai bước vào quản sự hậu viện Tiền Ma, tiện thể kiêm quản việc của thêu. Không quản , thợ thêu cộng thêm ma ma tổng cộng chỉ có ba người. Nhữngvi_pham_ban_quyen người do vương phủ gặp khó khăn về chi tiêu, đều quản gia cho việc. Vả lại, phủ chỉ có chủ tử, hai thợ thêu đủ dùng rồivi_pham_ban_quyen.
Người thứ ba bước là nhị quản gia quản lý tiềnbot_an_cap viện Lâm Phi. Hắn là lão binh từ trường về, từng là binhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net củaleech_txt_ngu vương gia. Vì tàn một cánh tay, khi về quê, bạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên người bị cha nhẫn tâm vét sạch rồi đuổi hắn ra khỏi cửa nhà. Nói ra thật trùng , vừa khéo lão gia đi vụ đến quê nhà Lâm , liền thấy đang vác bao lớn ở bến tàubot_an_cap. gia đau lòng không thôi, lập tức mang Lâm Phi đi. Binh lính của người, người thể nuôi dưỡng.
định Lâm Phi đến điền anleech_txt_ngu dưỡng tuổi già, nhưng Lâm Phi không chịu thua số phận, hắn rằng một cánh tay không ảnh hưởng đến sinh và năng lực làm việc của . Lâm Phi đưa ra thỉnh cầu với lão gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hắn học dùng đao bằng taybot_an_cap trái, đồng thời theo lão gia làm việc. Hắn sẽ hành động thực tế chứng minh năng lực của mình, Lâm Phi hắn bao phế , cũng không ăn của bố thí. Nếu lão vương gia không đồng ý, hắn sẽ trở tàu tiếp tục vác baonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. có thể dựa vào bản lĩnh nuôi sống bản thân, đó!
Vân Mộngvi_pham_ban_quyen đọc xong quá khứ Lâm Phi, cũng khỏi giơvi_pham_ban_quyen ngón cái tán thưởng. Lâm Phi cũng đã dùngleech_txt_ngu sự thật chứngleech_txt_ngu minh trị của hắn. Không chỉ luyện thành một tay đao trái, công quản lý cũng làm rất , là người kế do lão gia bồi dưỡngvi_pham_ban_quyen. Nếu không có gì bất ngờ, sau khi lão quản gia về , sẽ Lâm Phileech_txt_ngu tiếp nhận chức đại quản gia Tề Vương phủ.
Ba người này cộng thêmleech_txt_ngu lão gia phụbot_an_cap trách vận hành Tề Vương phủ.
Mộng Tề Vương phủ đã sa sút, nhưng không ngờ lại sa sút đến mức , mà ngoài lão quản gia ra chỉ còn lại ba vị quảnvi_pham_ban_quyen sự. Haizz, nhớ xưa vừa mới gả vào, vương phủ náo nhiệt biết bao, chỉ riêng của nàng có hơn ba vị quản sự.
Vân thể nghĩ về quá khứ, nàng phải nhìn về phía . Có thể mượn thân thể Nguyên sống một đời đã kiếm lời rồi.
Ba quản sự tiến lên hành lễ, đặt sổbot_an_cap sáchvi_pham_ban_quyen trước mặt Vân Mộng, cắt đứt dòng của nàng.
Banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người đứng trước Vân Mộng, ngưng trọng. Trước , khi giao sổ sách đều chẳng thể cân đối được. Thế nhưng sổ sách có không cân đối nữabot_an_cap, bọn họ cũng chẳngvi_pham_ban_quyen tiền bạc để bù vào. Chỉ mong Vương phi rủ lòng , nhận quyền quảnvi_pham_ban_quyen sựvi_pham_ban_quyen, cấp cho vươngvi_pham_ban_quyen phủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút tài lực, để vương phủ tiếp tục vận hành.
Về phần khỏi vương , ba người chưa từng nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới. Vương phủ tốt, chưa từng ngược đãi hạleech_txt_ngu nhân. Rời khỏi vương phủ, mà biết đối mặt với cảnh gìvi_pham_ban_quyen chứ. Trước kia, những hạ nhân rời vương phủ, có người chuyển sang khác sinh , cũng có về quê cũ, lại có người sống cuộc đời thường .
Những nhân vào phủ khácleech_txt_ngu sinh sống, chao, nói đây, không biết nịnh bợ lấy , chi bằng sống không bằng một conleech_txt_ngu chó. Cònleech_txt_ngu nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người về quê cũ, nếu gặp được người nhà lương thiện, có thể cóvi_pham_ban_quyen cuộc sống khá ổn. , nếuvi_pham_ban_quyen đình bất thiện, sẽ phải đối mặt với cảnh bán lần . Phần còn lại, những người sống đời thường dânleech_txt_ngu, thì quả thậtleech_txt_ngu mỗi nhà cảnh, có người đến nơi dung thân cũng không, bị người ức hiếp cũng chỉ đành nhẫn nhịn. Không nhẫn nhịn thì còn biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm sao? thành không thiếu thứ , chỉ người thường, quyềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại số. Nếu không , rất có ngay khắc sau đã khó tínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạng. Ở kinh thành quyền không thế mà sống an ổn, chỉ có chữ: Khó!
ở lại phủ chí ít còn thể sống thẳng , không cần nhìn sắc mặt khác, cũng không phải chịu cảnh ứcbot_an_cap hiếp. Vương phủ không thiếu thứ gì, nhà cửa vẫn còn rất nhiều, chẳng loleech_txt_ngu không ăn ở. cần chờ tiểubot_an_cap Thế Tử thành, gánh vác , Tề Vương của bọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn còn cơ hội đôngleech_txt_ngu sơn tái khởibot_an_cap. Đến lúc đó, sống nhất định sẽ tốt đẹp hơn, bọn họ niềm hy vọng.
Vân nhìn mong đợi trong mắt mà khẽ cười, “Được, quản này ta sẽ tiếp nhận. , lời khó nói trước, ta đây không thích sự phản bội, một lần phản bội trămleech_txt_ngu lần không thứ. Ở chỗ , khôngbot_an_cap có chuyện thabot_an_cap thứ.”
Ba quản sự lập quỳnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống dập vâng . Bọn còn lại đây, chẳng phải người trung thành? Phản bội ư, chuyện đó đốileech_txt_ngu không thể xảy ra.
“Hơnvi_pham_ban_quyen nữa, ta không phải chủ khó tính. Các cuộc sống việc, gặp khăn cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể nói với ta. Nếu gặpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải việc bị mua chuộc, hiếp cũng có thể nói ta, ta sẽ cho các ngươi một lời thích thỏa đáng.” Ánh mắt Vân Mộng qua ba người, “Ghi , tự mà mình gánhleech_txt_ngu vác, có vàibot_an_cap chuyện các ngươi không gánh nổibot_an_cap đâu.”
“Dạ.” Ba người lại một lần nữa tuân lệnh. Đương , trong lòng họ ngờ liệu Vương phi có thể gánh vác nổi ?
Vân Mộng vội xem sổbot_an_cap sách, cũng không vội hỏi han, mà trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay áo lấy một xấp ngân phiếu, đặt lên bàn. Số ngân phiếu này là vơ từ phủ Tôn Ngự mà ra, vặn dùng chi tiêu của vương , thật sự hoàn .
“Mỗi người các năm trăm lượng bạc, những vật phẩm thiếu thốn trong phạm vi quản lý mà bổ sung vào. Đặc biệt là nhà , nhất định phải bổvi_pham_ban_quyen sung đầy đủ phẩm. Tề Vương không thể để ngươi được.”
Ba người nghe , đôi mắt sáng rực. Vương thật hào phóng! phivi_pham_ban_quyen thật giàu ! Vương phi thật là người tốt! Còn xem sổ sách, cấp tiền cho bọn họ trước rồi.
Đuổibot_an_cap người đi, Xuân Chi cùng nhịnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không được mà hỏi: “Vương phi, theo cáchvi_pham_ban_quyen chi tiêu này của ngài, liệu ngài còn tiền dư dả không?”
“Yên tâm đi, Vương phi nhà ngươi ta đây không thiếu tiền, nuôi các ngươi không thànhleech_txt_ngu vấn đề.” Vânbot_an_cap Mộng vươn tay ôm Bảo , hỏi: “Hôm nay trên phố có gì hay ho không?”
Xuân Chi suy nghĩ một lát rồi lắc đầu: “Bẩm Vương phi, hômvi_pham_ban_quyen nay trên phốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng có gì hay ho cả. Mấy vịleech_txt_ngu đại thần bịvi_pham_ban_quyen tịch thu sản, trên phố loạn cả lên. Nếu phải bất đắc dĩ, chẳng ai muốn ra ngoài đâu .”
Ôi chao, ngẫm lại cũng phải. Tôn Ngự Sử vạch trầnvi_pham_ban_quyen vụ như vậy, há chẳng phải có kẻ sa lưới sao? đã vậy, đibot_an_cap dạo phố nữa. Vân Mộng nhìn Mặc Bảo trong , hay nay luyện thể cho Mặc Bảo nhỉ.
“Mặc Bảo, con có muốn trở nên mạnhleech_txt_ngu mẽ không?” Vân Mộng hỏi.
“Nươngbot_an_cap thân, Mặc Bảo muốnleech_txt_ngu, Mặc Bảo còn muốnbot_an_cap bảo vệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nương thân.” Mặc mở to đôi mắt trả lờibot_an_cap.
Vẻ mặt nghiêm túc nhỏ ấy Mộng mỉm cười rạng rỡ, lên thật lớn.
“Được, nương thân chờ Mặc trở nên mạnh mẽ để bảo vệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nương thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhé.” Vân Mộng đầu dặn Xuân Chi đi thể. Xuân Chi thấy Vân Mộng không định ngoài cũng yên . cũng sợ Vương phi ngoàibot_an_cap bị người khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net va chạm, thành hôm nay quả thực quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net loạn. Không thích để ra ngoài.
Vân Mộng ôm Mặc Bảo ngồi trước cửa, nhẹ giọng hỏi: “ nên mạnh mẽ sẽ rất , rất đau, Mặc Bảo thể chịu được ?”
gật đầu lịa, “Được ạ, Mặc Bảo chịu được ạ.”
Ôi chao, đáng yêu làm saobot_an_cap! Quả thực đỗi yêu, đáng yêu đến mứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến người ta phạm lỗi, đáng yêu đến mức Vân Mộng không nỡ để Mặc Bảo ngâm luyện thể. Thế nhưng, tuổi tác hiện giờ của Mặc Bảo chính thời điểm tốt để đặt nềnbot_an_cap . Chỉ cần nềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tảng vững chắc, tiền đồ sau này của Bảo sẽ làleech_txt_ngu vô .
“Đượcleech_txt_ngu, vậy nếu Mặcbot_an_cap không chịu nổi, cứ nói cho nương thân biết nhé.”
Vân khẽ vào mũi nhỏ Mặc Bảo. Cùng lắm thì đó, nàng sẽ trực thúc việc luyện thể. Ý nghĩ này vừa nảy ra, Vân Mộngvi_pham_ban_quyen ngây người một , không dám tin mình lại có suy nghĩ như thế. Nếu trước đây có ai nói với nàng rằng, nàng vì mềm lòng thương xót một ai đó mà để đối phương kết thúc tu luyện, Vân Mộng dù chếtleech_txt_ngu . Còn bây giờ, thôi được rồi, nàng tin rồi, chính là người như . Bảo nàng, nàng tựleech_txt_ngu mình cưng chiều.
là, Vân Mộng đã đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giá thấp tâm trí một đứa trẻ ở này, đặc biệt là một đứa trẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sốngleech_txt_ngu trong hoàn cảnh ba bão . Mặc Bảo thểvi_pham_ban_quyen hiện sức chịu phi thường, trong suốt quá trình ngâm thuốc thể, hắn nhíu đôi mày , không hề than vãn một . Nếu không phải Vân Mộng biết rõ giác sau khi ngâm thuốcbot_an_cap, nàng suýt chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa đã tin rằng ngâm thuốc luyện thểleech_txt_ngu chẳng đau đớn chút nào.
kinh thànhbot_an_cap lòng hoang mang, Tề Vương lại một phen phồn vinh, chủ tớ trên đềubot_an_cap sống rất tốt, cùng mãn nguyện. Đối hạ của vương phủ màbot_an_cap nói, ăn ngon uống tốt, không phải đói là đủ mãn nguyện. Còn đối với mẫu tử Vân Mộng, từng ngày một trở nên mạnh mẽ cũng bọn họ vô mãn. Đặc biệt Mặc Bảo, tiểu hỏa này thay đổi thật lớn. Trước đây chạy còn có chút không vững, naybot_an_cap đã chạy nhanh bay.
là thuốc luyện thể chỉ dùng trong ba ngày. Ngâm xong, Vânleech_txt_ngu Mộng ôm Mặc rời , điểm dừngbot_an_cap chân đầu tiên chính là Khánh Nhân Đường. Mộng thiếu tiền, nàng muốn mua nhiều hơn một chút. Không ngờ đơn mua thuốc vừa đưa lên, đã thu hút sự chú của dược đồng. Hắn ta lại tra hỏi Vânleech_txt_ngu Mộng mua những vị này dùng gì? Có công gì? Lại còn hỏi kê đơn thuốc ở đâu, nếu không có , họ không thể bán số lượng lớn dược liệu.
Vân Mộng nghe nhíu màyleech_txt_ngu, nàng còn chưa nói mua bao , đối đã vội cảnh giác. Lần trước mua , bọn họ đâu có nhiều đến thế. Vân Mộng nghi ngờ có kẻ nào đó đang bínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mật theo dõi nhất cử động củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tề Vương phủ. Lần trước không hỏi nhiều, rất thểleech_txt_ngu là kẻ đứng sau chưaleech_txt_ngu đưa ra chỉ thị. Nếu đã như vậy, Vân Mộng càng sẽ không trả lời. Nàng chỉ thản nhiên nói: “Ngươi hỏi nhiều lời làm gì? Cứ nói bán không bán là .”
Dược đồng bị khí thế của Vân Mộng trụ, nhất thời phải đáp lời raleech_txt_ngu sao. Việc bán hay không, hắn có thể tự mình làm chủ đâu. Nếu phải chưởng quầy dặn hắn tra hỏi, cũng chẳng dám lắm lời thêm một câu. Những dược liệu này vừa nhìn đã không phải dùng theo thuốc nào cả.
Dược đồng bị dọa sợ, đầu óc lú lẫn, lớn tiếng kêu lênbot_an_cap: “Chưởng quỹ, vị khách mà người dặn để ý lại rồi.”
“Hửm?” Vân Mộng mỉm cười, ánh mắt dời về phía chưởng quỹ. Chưởng quỹ một niên mập mạpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trông có vẻ hiền hòa.
Chỉ là đôi mắt của chưởng quỹ quá ranh, ranhbot_an_cap đến mức khiếnvi_pham_ban_quyen người ta bỏ qua vẻ hiền hòa trên gương mặt .
Mộng lấy làm lạ không biết ai đã sai quỹ để mắt tới Tề Vương , hoặc đúng hơn để mắt tới , cẩn thận xem khứ của chưởng quỹ.
nhìn, Vân Mộng liền nhận ra đôi điều.
Chưởng quỹ tên Tam, một cáileech_txt_ngu tên tầm thường, là gia sinh của Chủ Khánh Nhân Đường, nói ra, chỉ mộtleech_txt_ngu nô tài.
Trương Tam này tham tài háo sắc. Đừng thấy thường ngày mày tươi hớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , đó là diện với .
Gặpleech_txt_ngu bách tính thường dân đến mua , Trương nào có vẻ mặt hòa nhã như , cái tựbot_an_cap mãn kia thật tả.
Đương nhiên, đó khôngbot_an_cap phải điểm mấu chốt. Điểm mấu chốt là Trương Tam lại tằng tịu với Phunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân Ngụy Tam Gia, này thật vịvi_pham_ban_quyen.
chưởng quỹ bên ngoài, lại có thể thừavi_pham_ban_quyen về phủ bẩm báo công việc mà câuvi_pham_ban_quyen dẫn được Tam phuleech_txt_ngu nhân, hắn không phải tầmvi_pham_ban_quyen có bản lĩnh đâu.
Hơn nữa, Tam phu nhân còn sinh cho Trương Tam một đứa con trai, Ngụy Gia Tam Lão Gia lại không hề hay biết điều này, chắc hẳn còn đang nuôi con trai rất vuivi_pham_ban_quyen vẻ.
Vân Mộng cảm thấy đám nam nhân Yến quốc dường như đặc biệt thíchbot_an_cap giúp người khác nuôi . Xem kìa, nàng mới nghe được vàileech_txt_ngu chuyện mà đến hai vụ rồi.
Trương là do thiếu chủ Ngụy sai điều tra xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân đã mua loại thuốc gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, có công dụng ra sao.
Vốnbot_an_cap dĩ Trương Tam nghĩ giao cho dược là có thể xử lý ổn , không lại bị dược đồng lavi_pham_ban_quyen lớn lên vậy, chuyện này khó xử.
“Vị phu đây xin chào.” Trương Tam xuề xòa đi tới, “Thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có lỗi với ngườivi_pham_ban_quyen, đám dược đồng tiểu nhân không hiểuvi_pham_ban_quyen chuyện, ăn nên lời, xin rộng lòng qua.”
Tuy nở nụ cười, miệng thì nói xin lỗi, nhưng thái có mấy thành ý, ngượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại còn có phần loa, chiếu lệ.
Mộng nhìn Trương Tambot_an_cap mỉm cười. lắm, một tài bé mọn coi Tề Vương phủ, thể thấy địa của Vương phủ thấp kém đến mức nào.
Khôngvi_pham_ban_quyen , địavi_pham_ban_quyen củavi_pham_ban_quyen Vương phủ có thấpvi_pham_ban_quyen kém. Đó chính là phủ cơ mà, Yến quốc nhiêu cái Vương phủ chứ?
Là số lượng nhất định thôi.
Vânleech_txt_ngu Mộng đưa mắt hiệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho Xuân Chi. Xuân Chi bước lên quátbot_an_cap lớnleech_txt_ngu: “Mù mắt chó rồi sao, ngươi đang gọi ai là nhân đấy? Thấy Vương Phi nhà ta mà còn không quỳ xuống hành lễ!”
“Hửm?” Vân Mộng nhìn Xuânleech_txt_ngu Chi nạnh. Nàng ấy có ý sao? Thôi được, nàng ấy đúng có đó. Xuân Chi nói gì cũng đúng cả.
Ai bảo nha đầu này thành .
“ chao, thì raleech_txt_ngu người là Vương Phi! Xin lỗi, xinleech_txt_ngu lỗi, tiểu nhân bái kiến Vương Phi.”
Trương Tam là kẻ gió chiều nào xoay chiều ấy. Vừa không thể mặt được, lập tức hành đại lễ bái kiến.
Những khác nói có Vươngleech_txt_ngu Phi đây, cũng nhao rạp xuống đất. Trong xã hội đẳng cấp ngặt này, xúc Vương Phi tuyệt nhiên không phải chuyện nhỏ.
nhiên, nếu không có ai thấy, thì lại là một chuyện khác.
Mộng không bảo Trương Tam đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dậy, chỉ lạnh lùng nhìn không nói một lời, khiến Trương Tam mồ hôi trán.
Ai đồn Tề Phi nhát gan sợ việc, trông cũng chẳng giốngbot_an_cap chút nào. Đặc biệt là mắt kia, thật đỗi sợ.
Khí thế này há có làbot_an_cap của một người nhát gan sợleech_txt_ngu việc sao?
Ôi chao mẹ ơi! Tin đồn đúng là hại người mà.
Trươngbot_an_cap Tam than thở trong lòng, nụ cười trên mặt cũng chân thành hơn vài . Chẳng nói nữa, tất cả lầm lên đầu đám dược đồng.
Thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là đám dược phải chịu mấy cái trời giáng, mặt mũi vù. Tam mắng đám dược đồng không biết nhìn người, đã phạm quý nhân.
nhân muốn mua liệu gì, cần gì phải báo cho chúng sao?
Bọnvi_pham_ban_quyen chúng chỉbot_an_cap dựaleech_txt_ngu đơn mà là được rồi.
Đám đồng ấm ức, đám dược đồng chẳng có chỗ để .
Vân lặng lẽ nhìn Tam diễn kịch. Đột nhiên cúi nói nhỏ Trương Tam: “ Ngụy Tam Gia biết ngươi để ta nuôi con cho , nói xemvi_pham_ban_quyen ngươi có chết không?”
Một nói khiến Trương Tam trợn tròn mắt sợ hãi. Có chết không ư?
Chắc chắn sẽ chết. Không chỉ hắn chết, cả hắn cũng phải chết theo.
Cắmleech_txt_ngu sừng tử, còn làm loạn huyết của chủ tử, hắn chết mười lần cũng không đủ.
“, làm sao biết được?” Trươngvi_pham_ban_quyen Tam run rẩy hỏi, lại cả bỏ.
“Ta làm sao biết được ngươi không cần bận tâm. Ngươi chóng đi lấy thuốc chobot_an_cap ta đi. ra, ngươi hiểu rồi chứ?”
Vân Mộngbot_an_cap nhướng mày, lộ ra vẻ mặt cười như không cười. Còn Trương Tam hiểu gì, thì đó tùy vào ngộbot_an_cap của hắn .
“Vâng, vâng.” Trương Tam vội vàng bò đi lấy thuốc.
Vân Mộng phất tay ra cho mọi quanh, bảovi_pham_ban_quyen những người đứng . Xuân Chi cảm thấy tínhleech_txt_ngu Vương nhà mình còn quá mềm yếu, bọnvi_pham_ban_quyen người này chắc chắn đang ức hiếp Vươngvi_pham_ban_quyen nhà nàng nhát gan.
Thế là Xuânvi_pham_ban_quyen Chi lại chống nạnh mắng đám dược đồng một trận, mắng nỗi đámbot_an_cap dược đồng có tâm muốn chết được.
Vân Mộng cũng ngăn cản, ômleech_txt_ngu Mặc Bảo xem kịch vui, còn ghé tai thì Mặc , cho Mặc Bảo vì sao đám dược đồng bị mắng.
Mặc Bảo bé nhỏ xong tục gật đầu. kể có hiểu hay không, biểu cảm thìbot_an_cap phối hợp rất ăn ý.
Vân Mộng biết rằng sau này nàng Mặc Bảo sẽ cần nhiều liệu. Cứ mãi đi ở hiệu của người khácleech_txt_ngu thì không tiện, dễ bị khác đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt .
Bởi vậy Mộng quyết mở một hiệu thuốc thu mua dược liệubot_an_cap. Sau này cần dược liệu gì thì trực tiếp hiệu mình mà .
Trương Tam rất nhanh đã chuẩnleech_txt_ngu đủvi_pham_ban_quyen dược màvi_pham_ban_quyen Vân Mộng cần. Vì không mua lần thứ hai, Vânleech_txt_ngu Mộng liền mua đủ số lượng trong một tháng.
Cuối cùng tính sổ sách, lại chỉ thu ba ngàn bạc.
“Ôi chao,” Mộng thầm nghĩ, “Lần trước ta mua dùng ba ngày, ngươi thu của ta trăm . Lần này ta mua số lượng dùng một tháng, ngươi lại thu ta ba ngàn.”
Chẳng phải lời nhiều rồi sao?
Xem ra làm quả kiếm được không ít .
Mộng lại suy nghĩ lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mang rời .
Vốn định dạo quanh đó một , tìm xem có chỗ nào thú vị không. quả thấy không cửa đã đóng cửa.
tin đồn chưa lắng xuống, mọi vẫn chưa dám ra phố duleech_txt_ngu .
Mộng dưới lời khuyên của Xuân Chi cũng quay về Vương phủ. Dù sao thì sau này còn nhiều thời gian đểvi_pham_ban_quyen vui chơi .
vào Vương phủ, người gác cổng đã báo: “Bẩm , Trưởng Công chúa phủ gửi thiếp mời, người cùng Thế đến dựbot_an_cap sinh nàngbot_an_cap .”
“Ồ, vậy ?” Vân Mộng gật đầu tỏ đã biết.
Xuân Chi bước lên nhận lấy thiếp , mở ra Vân Mộng xem rồi hỏi:
“Bẩm Vương Phi, từ sau Vương phi , ít người gửi thiếp mời tới. Trưởng Công chúa sao đột nhiên lại thiếp mời người ạ?”
“Taleech_txt_ngu cũng khôngvi_pham_ban_quyen biết nữa.” Vân Mộng cũng lấy làm vô cùng hiếu kỳ. Nguyên cùng Trưởng Công chúa mấy khi qua lại.
Chẳng lẽ là vì chuyện ở yến tiệc trong , khiến người nhớ tới vẫn một Tề Vương phủ ?
“Vậy người cùng Thế Tử có đi không ạ?” Xuân Chi hỏi, “Nếu đi, chúng ta phải gửi thiếp đáp.”
“Đi , nàng ấyvi_pham_ban_quyen dám mời, ta liền dám đi.” Vân Mộng nói liền cất bước vềleech_txt_ngu phía trước, “Xuân Chi, ngươi sai người thiếp hồi đáp đi là được rồi.”
“Nô tì tuân lệnh.” Xuân Chi đáp lời, nhanh chóng đi sắp xếp.
Mặc Bảo ôm cổ Mộng làmleech_txt_ngu nũng nói: “Nương thân, con cũng muốn cùng người đi, không được bỏ lại Mặc Bảo đâu .”
“Được, chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta cùng đi.” Vân cũng không nhiều, sảng khoái đồng ý.
Hai con vừa nói vừa cười quay về Thu Viên.
Chờ đến khi Mặc Bảo chơi mệtbot_an_cap ngủ thiếp đi, Vân Mộng lập tức gọi Nhị quản gia Lâm Phi tới, sai hắn đi chuẩn bị chuyện hiệu thuốc.
Dược chẳng cần lớn lao gì, song nhất định phải có đường dây thu mua dược liệu. Còn về đường dây này từ đâu mà có, Khánh Nhân Đường sẵn cóbot_an_cap rồi, Tam kia chưởng của thành, tất nhiên biết không ít. Người đã tay, tất nhiên phảileech_txt_ngu tận dụng tối đa lợi .
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay