Nămbot_an_cap 2006, mùa đông giá rét.
Dương Minh trước cổng nhà tang lễ, toàn thân run rẩy, phải vì cơn giónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạnh thấu . Đôi mắt anh đờ đẫnbot_an_cap, mặt hiện rõ vẻ đau đớn sững sờ.
Chỉ mới một tiếng trước, nhận được một cuộc điện .
Xin hỏi có phảileech_txt_ngu lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trai của Dương Nhụy không? Em gái anh đã tự sát.
Giọng nói lạnh lùng đầu dây giống như một lưỡi dao sắc lẹm, đâm thẳng vào trái tim Dương Minh.
Không thể nào! Các người rồi!
Dương Minh không dám tin. Nhưng khi đối phương đọc xác số chứngvi_pham_ban_quyen minh thư vàbot_an_cap địa chỉ trường học của em gái, đôi chân anh bỗng mềm , ngã từ trên giàn giáo công trường xuống .
ngày trước, Tiểu Nhụy còn tay anhvi_pham_ban_quyen nói: Anh, đợi cuối tuần này em đi học , nhất định sẽ món sườn xàobot_an_cap chua ngọt anh nhất!
Đứa em gái hiểu , thiện, lúcbot_an_cap nào cũng cười híp mắt ấy, sao có thể tự sát được? Chỉ mới có mấy ngày ngắn ngủi, rốt cuộcvi_pham_ban_quyen đã xảy ra chuyện gì?
Dương Minh siết nắm đấm, móng tayvi_pham_ban_quyen đâm sâu vào lòng bàn taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưng anh chẳng hề cảm thấy đau đớn. Trong lòng anh chỉ cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một âm không ngừng vang vọng: Tiểu Nhụy, nói cho anh biết, đây sự thật anh em
Đứng trước phòng thi thể, cả anh cứng đờ. Bộ quần trên người sớm nát, dính đầy bùn đất và mồ hôibot_an_cap. Anh muốn sạch lớpleech_txt_ngu bùn trên tay mình, lạileech_txt_ngu phát hiện khắp cơ thể không có chỗ nào sạch sẽ cả.
Hít hơi thật sâu, anh nuốt xuống cảm giác đắng chát nơivi_pham_ban_quyen cổ , lảo đảo vào trong. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc khiến anh muốn nghẹt thở, nhưng anh không bận tâm. Giữa phòng lẽo, một thi thể đắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tấm vải trắng đang nằm lặng.
Dương Minh gần như ngừng đập, đôi chân nặngbot_an_cap trĩunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như đeo chì. bên cạnh thi thể, đôi tay run rẩy vào quần. Vết không không mất đi mà còn khiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái quần thêm lem luốc. Anh chẳng hề quan tâm, lúc này trong mắt anh chỉ có tấm vải trắng trước mặt.
Hít một hơi thật sâu, anh chìa bàn tay run rẩy, từ lật tấm vải trắng lên
Hơi thở của anh ngày càng dồn dập, đôileech_txt_ngu tay không tự chủ màvi_pham_ban_quyen rẩy dữ dội hơn. làn trắng bệch của Tiểu là những vết chằng chịt đến rợn người! Cổ tay cổ chân có dấuvi_pham_ban_quyen vết bị trói rõ rệt, những vết bầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tím sẫm nổi bật trênbot_an_cap tứ chivi_pham_ban_quyen mảnh khảnhleech_txt_ngu cô bé! Trên cánh tay còn vài vết bỏng thuốc láleech_txt_ngu, trông vô cùng kinh khủng!
chuyện là sao Dương Minh lẩm bẩm, giọng tràn đầy hoàng và khổ.
Anh cẩn thận lật tiếpleech_txt_ngu phần vải còn lại trên người em , rồibot_an_cap lậpbot_an_cap tức hít hơi lạnhbot_an_cap buốt! Trên bụng Tiểu Nhụy có dao đâmleech_txt_ngu, tuy đã được khâu lại nhưng những dấu vết tợn đó hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rõ mồn một.
Dương Minh đột ngột quay người, đôi mắt đỏ trừng trừng nhìn nhân viên y tế bên cạnh: Ông nói cho tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết, cái đéo này mà gọi là tự sát sao?!
Nhân viên y tế lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một bước, vẻ mặt hốt : Đây là kết luận sơbot_an_cap , tình hình thể chúngleech_txt_ngu tôi cũng rõ lắm
Minh xông tới túm lấy cổ áovi_pham_ban_quyen phương, gào lên: Em gái tôi khắp người đầy vết thương, mà ông nói vớibot_an_cap tôi là sát?
Đúng lúc này, một người sắc phục bước vào: cầu anh bình tĩnh lại! Theo báo cáo khám nghiệm tử thi, đúng là sát. Còn về vết thương trên người cô ấy
Nói đến đây, hơi do dự: Rõ vết cũ, hơn nữa còn là do cô ấy tự gây ra trong lúc quan hệ với người .
! Dương Minh răng ken két, Tiểu Nhụy mới mườibot_an_cap tám tuổi, sao em ấy có
Dương Minh buông nhân viên y tế ra, quay sang người kia, giọng run rẩy: Em gáibot_an_cap tôi rõ ràng là bị ta ngược đãi Đây không thể là tự sát, nhất định là có kẻ đã em ấy!
Người mặc phục thở dài, không nói gì.
Cả phòng thi thể yên lặng đến lạ thường, dường như chẳng ai tin anh . Khoảnh khắc này, trông thật lực, cuối cùng anh kiềm chế được nữa, gục xuống bên thi em gái mà khóc lên thảm thiết.
, thật ra anh mới là người nên học đại học, điểmbot_an_cap thi của cao hơn em mà hơn nữa anh lại thông minh như vậy
Anh, làm việc ở công trường chắc vất lắm ? Đợi em tốt nghiệp học tìm được việcleech_txt_ngu làm, em nuôi anh
Anh, anh đừng nào cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhường thịt cho em, anh cũng ăn nhiều một chút đi
Anh, bố như thế nào ạ?
Anh
Từng thước phim ký ức lướt qua trong trí óc Dương Minh, khiến anh đau đớn cùng!
A!!!
Minh đột nhiên ngẩng đầu, dồn hết sức lực toàn thânbot_an_cap gào thét lênvi_pham_ban_quyen một tiếng. Đôivi_pham_ban_quyen mắt đỏ ấy chứa đầy sự thốngbot_an_cap khổ và tuyệt vọng vô tận!
Trước sự kiến mọi , anh dùng vải trắng bọc lấy dileech_txt_ngu củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em gái, bế cô lên, từng bước một rời khỏi nhà xác. Mỗi bước đi dường như đều giẫm lên trái tim mình!
Đợi đã chưa làm xong thủ tục Một người định ngănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh lại.
Đội trưởngleech_txt_ngu bên cạnh thở dài, nói: Cứ để cậu đi .
Bước ra khỏi nhà tang lễ, trời bỗng lác những tuyết, dường như cũng đang tiếc thương cho một sinhleech_txt_ngu vừa xuống.
Trong phút chốc. Tuyết rơi như mắt, phủ trắng khắp không giannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Dương cứ thế bế thể em bước đileech_txt_ngu trên con đường nhựa lạnh lẽo, khuôn mặt cắt không còn giọt máu. Ánh mắt anh trống rỗng, như thể linh hồn đã em gái đi mất rồi.
!
Mấy tên côn đồ ăn mặc lòe loẹt chặn đường anh lại. Tên cầm đầu là Hoàng Mao hung hăng nói: Mày là anh của Dương đúng ? Tiền con nhỏ đó mượn bọnbot_an_cap vẫn trả, giờ nó chết rồi, khoản nợ này mày tính trả thế nào đâyvi_pham_ban_quyen?
lời đốivi_pham_ban_quyen , Dương Minh chậm ngẩng , trong mắt hiệnbot_an_cap lên mộtbot_an_cap tia nghi hoặc đau đớn, anh khàn giọng hỏi: Tiểu Nhụy mượn người?
Nói nhảm! Mao cười gằn, Mẹ kiếp, mày định quỵt nợ à? Lão tử bảo cho mày biết, conbot_an_cap nhỏ đó hồi trước để mượnleech_txt_ngu được tiền của bọnvi_pham_ban_quyen tao chụp cả ảnh khỏa thân ! Mày mà dám không nhận nợ, lão tử dán đống ảnh đó khắp trường , cho tất cả mọi người em gái là loại loàn!
Lúc này, tên côn đồ khác liếcbot_an_cap nhìn thi thể Dương Minh đang bế, vẻ đầy tiếc rẻ : Đúng phí của, hồi đó lão tử bảovi_pham_ban_quyen nóvi_pham_ban_quyen ngủ với tao đêm thì tao xóa nợ cho mà nó không chịu, thì hay rồi, chết ngắc.
Mẹ, mày sợ lây bệnh à. Tên thứ ba xen vào, Mày đừng nhìn con nhỏ này mặt mũi thanh thuần, chứ lưng thì dâm đãng lắm
Sao mày biết?
Mẹ kiếp, sao taobot_an_cap lại không ?
Giữa mấy đó đang bàn tán kiêngbot_an_cap nể , sắc mặt Dương Minh càngvi_pham_ban_quyen lúc càng trở nên coi. Anh nhìn chằm vào tênbot_an_cap cầmvi_pham_ban_quyen đầu Mao, gằn giọng hỏi từng chữ: Mày nói gì?
Mỗi chữ thốtbot_an_cap ra được rặn từ kẽ răng!
Mày bị điếc à? Lão tử bảo là
Không đợivi_pham_ban_quyen hắn nói câu, Dương ngột dùng trán mạnh vào mũi đối phương!
Chỉ thấy một tiếng thét thiết, Hoàng Mao ngã nhào xuống đất, mũi lệch hẳn sang bên, máu tươi lập tức chảyleech_txt_ngu ròng ròng xuống miệng.
Đù má nó! tênvi_pham_ban_quyen côn đồ còn lại thấy vậy liền ùa tới.
Dương Minh quay người lại, che chắn cho dileech_txt_ngu hài của gái, mặc cho những đấm đá xuống người mình. Mỗi đấm, mỗi cú đá đều khiến anh đau thấu xương tủyleech_txt_ngu, nhưng so với nỗi đau trong lòngvi_pham_ban_quyen, thứ là gì cả.
Tiểu Nhụy xin emvi_pham_ban_quyen, một lát Anh khẽ nói với gái trong vòng tay, như thể cô vẫn còn nghe thấy.
Anh cẩn thận đặt thi thể xuống đất, ngay lập tức bị một tên đá mạnh vào , suýt chút nữa ngã quỵ. Nhưng anh nghiến chặt răng, gồng mình đứng .
Khi anh đứng người lên một lần nữa, trong ánh anh trànleech_txt_ngu đầy ngọn lửa giận dữ điênleech_txt_ngu cuồng! Đó là sự tuyệt vọng phẫn nộ sau đã đi !
Gần như ngay lập tức, anh túm chặt lấy tên côn đồ đứng gần mình nhất. Sức mạnh tích lũynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ những năm tháng làm quần quật công trường chốc bùngleech_txt_ngu nổ!
Chưa kịp đám đông phản ứng, chỉ nghe thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một tiếng rắc giònvi_pham_ban_quyen giã, Dương Minh đã sống chết bẻ gãy cánh tay của tên đó!
Tiếng la hét của tên côn xé bầu không khí giá, trong mắt Minh chỉ còn những tia sát khí lạnh lẽobot_an_cap!
Tuyết rơivi_pham_ban_quyen lả tả, đất trờivi_pham_ban_quyen biến sắc!
Dương tựa như một con dã thú phát điên, lao về phía tên côn đồ gần nhất! Cú đấm của anh giáng mạnh vào mặt đối phương. chớp mắt, răng vỡ vụn, tươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắn tungleech_txt_ngu tóe!
Bất thình lình, một tia sáng lạnh lóe lên. Một tên lưu manh con dao bướm, người Dương Minh. cắm sâu đùi , máu phun ra như suối, nhuộm đỏ cả ống ngay tức khắc.
Cơn đau thấu xương khiến Minh tỉnh táo lại trong thoáng chốc, nhưng ngay sau đó, ngọn lửavi_pham_ban_quyen dữ còn bạo hơn lại bùng lên trong anh! trừng trừng nhìn tên cầm , mắt bắn ra những tia nhìn hung ác khiến ta phải lạnh sống lưng!
Anh chộp lấy chuôi dao, máu tươi theo lưỡi dao rỉ xuống. Nghiến chặt răngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, anh lạnh lùng rút con dao khỏi đùi mình. Lưỡi cứa bàn tay, nhưng lúc , anh đã chẳng còn cảm thấyleech_txt_ngu đau đớn.
Trong mắt, Dương Minh tay ngược dao đẫm vào vai tên côn . Hắn rú một tiếngbot_an_cap thêbot_an_cap thảm, lưỡi sâu da thịt!
Tên cuối cùng thấy tình thế bất ổn bỏ chạy, nhưng Dương Minh như hổ vồ mồi, sải đuổi kịp, túmvi_pham_ban_quyen tóc hắn ấn xuống đập đầu hắn .
Bộp!
Một tiếng động khô khốc lên, tránvi_pham_ban_quyen tên đó rách toạc, máu theo gò chảy dài, nởbot_an_cap rộ thành những đóa hoa đỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rực gai mắt trên nền tuyết trắng.
Chỉ trong nháyleech_txt_ngu mắt, Dương Minh toàn thân , đứng lảo đảo hiện trường. Trên mặt đất là vài bóng người không ngừngbot_an_cap rên rỉleech_txt_ngu, máu lan rộng trên nền tuyết tinh khôi.
Anh bước từng bước nặng nề trước mặt tênleech_txt_ngu cầm đầu Hoàng Mao. Thấy Minh tiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại gần, sợ tới mức hồn xiêu phách lạc: Mày mày đừng làm bậy
Ảnh!
Dương lạnh lùng thốt một từ, giọng tràn ngập hàn ý.
Mao run rẩy móc từ trong túileech_txt_ngu ra mấy tấm ảnhbot_an_cap đưa qua. Khi nhìn thấy dáng của Tiểu Nhụy trong , tim Dương Minh bị dao .
Tại sao?
Anh lẩm bẩm hỏi, chặt, những giọt lệ nóng hổi lẳng lặng rơi xuống. Anh không muốn tin em gái mình lại làm những chuyện thế này, con bé chắc chắn có nỗi khổ riêng không thể nói ra.
Dù thế nào đivi_pham_ban_quyen nữa, Dương Minh trong lòng rằng phải tìm ra sự thật! Cho dù có đánh đổi cả tính mạng!
Tiểu Nhụy theo anh về nhà
Dương Minh nén đau, thể gái lên, để lại vệt dài trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đường, loạng choạng biến mất đêm mịt mù.
Tuyết vẫn rơi. Ngườivi_pham_ban_quyen đã đi.
Cái chết của Dương Nhụyvi_pham_ban_quyen như một trận dịch bệnh, nhanh chóng lan rộng khắp khu trong . Đủ loại lờivi_pham_ban_quyen ra tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào lọt vào tai Dương Minh, nhưng anh trước sau vẫn không em gái mình sát.
Để làm rõ chân , đã liênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạc một người bạn học của gái.
Trước đây có một kẻ thang ngoài xã hội thường xuyên trường tìm Dương Nhụyvi_pham_ban_quyen tên là Tiểu Người bạn học nói vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh.
Có được manh này, Dươngbot_an_cap Minh đi tới Tiểu Nam Hồ. Kể từ khi băng đầu ở Tiểu Nam Hồ khai trương, nơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này đã trởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành tụ điểm của đám lưu manh. khi trời tối, nhữngbot_an_cap du thủ du thực sẽ xuấtbot_an_cap hiện ở đây.
Dương Minh đến sânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trượt băng có tênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngũ Sắc, nhìn những nam thanh tú ănleech_txt_ngu mặc lòe loẹt bên trong, anh không khỏi nghĩ đến Tiểu .
Tiểu Nhụy sẽ không đến nơi . Anh tự nhủ trong .
gã thanh niên ngậmvi_pham_ban_quyen thuốc lá đứng sau quầyleech_txt_ngu nhìn Dương Minh, nói: mươi đồng một đôi giày, cọc baleech_txt_ngu mươi.
Tao tìm Tiểu Đao. Dương Minh trực tiếp nêu rõ định.
Gã niên nhướng mày hỏi: Màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm Đao ca làm gì?
Tao có chút chuyệnleech_txt_ngu muốn hỏi hắn
Chuyện ?
Chuyện của em gái tao
Em gái mày đứa nào?
Dương Nhụy.
Nghe thấy cái tên này, thanh niên hơi khựng lại, đánh nhìn Minh từ đầu đến chân lượt: đợi .
Nói xong, quay người rút điện ra . Khoảng mười sau, một nhóm người từ cửa sân trượt đi vào, dẫn đầu Tiểu . Hắn để tóc xanh, áo khoác da, tay không ngừng bật lửa.
Mày tìm ?
.
Tao nghe nói Dương Nhụy chết rồi?
Ừ.
kiếp! Con nhỏbot_an_cap đó còn nợbot_an_cap tiền tử chưaleech_txt_ngu trả đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Tiểu chửi thềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ánh mắt Minh tối sầm lại: Tại sao nó tiền mày? Mượn nhiêu?
năm ngàn! Tao sao biết được tại sao nó lại tiền tao! Nếu không phảileech_txt_ngu nó với lão tử, mượn tiền xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽleech_txt_ngu làm tao, thì lão tử
Lời còn chưa dứt, Tiểu Đao cảm thấy cổ lạnh . đầu nhìn xuốngleech_txt_ngu, một con dao phay không biết từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàoleech_txt_ngu đã áp sát vào yết hầu của hắn.
mẹ kiếp mày định làmvi_pham_ban_quyen gì? Tiểu Đao hoảng hốt.
Dương Minh lạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chằm chằm hắn: Tao hỏi lại lầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , Tiểu Nhụy tiền mày làm gì?
Đao nuốt nước bọt, cố tỏ ra : Mẹ kiếp, có giỏi thì mày tao đi!
Vừa dứtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời, hắn thấy lưỡi đã cứa da . phút nàyvi_pham_ban_quyen, hắn nhận ra tên điên trước mặt thực sự dám giết người!
đã nói , tao biết nó mượn làm gì!
Dương Minh im lặng chằm chằm mắt hắn. Đột , Đao như nhớ ra điều gì đó, vội : Tao nhớ ra rồi
Hắn chỉ tay ra phía sau Dương : Chính là nhóc đóleech_txt_ngu, Dương Nhụy mượn tiền tao là vì thằngbot_an_cap đó.
Dương Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sững , vừa quay thì cảm thấy bụng bị trúng một cú đá. Anh lập tức nhận ra mình đã trúng kế.
Mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiếp! dao phay mà muốn ra ngoài chém người à? tưởng lão tử bị dọaleech_txt_ngu mà lớn ? em , lấy đồ ra xử nó cho tao! Tiểu Đao gào lên.
Tứcbot_an_cap thìbot_an_cap, trongleech_txt_ngu sân trượt băng giải tán chạy tứ , còn lại đámvi_pham_ban_quyen đàn của Đaovi_pham_ban_quyen. Chúng lấy đâu ra ống tuýp, dao rựa bao vây lấy . Minh nhíunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chặt mày, nhìn chằm vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu Đaovi_pham_ban_quyen, coi như những khác không tồn tại.
Lên ! Không biết là ai hô một .
Cuộc hỗn chiến bùng nổ ngay lập tức! Dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Minh siết chặt con dao phay trong tay, lúc này anh khôngvi_pham_ban_quyen còn là người công hiền lành lặng lẽ trênbot_an_cap công trường nữa, mà một con mãnh hổ bị dồn vào đường cùng!
Tên lưu manh đầu tiên xông lên vung ống tuýp, Dương Minh không né không tránh, lao thẳng tới. Ống tuýp nệnvi_pham_ban_quyen mạnh lênbot_an_cap vai anh, nhưng anh thấy đau, dao phay lên chém tay đối .
! Tên thét lên thảm thiết rồi lùi lại, máu tươi phun ra.
Nhào vô! Đứa nào sợ chết thì nhào vô!! Dương Minh gầm lên, giọng nói đầy bi phẫn.
Hai cầm dao cùng lúc . Anh tránh được một đao, nhưng một đao khác lại chém vainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Thế nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dương Minh ngay cả lông mày cũng không nhướng lấy một cái. Anh xoay người vung đao, chém thẳng ngực tên đó! Con dao lún vào tận xương, kẻ đóleech_txt_ngu ngã gục xuống .
Mẹ kiếp! này không rồi! Có kinh hãi hét lên.
Tiểu Đao thấyleech_txt_ngu cũng hoảng loạn: Cùng xông lên! Giết chết nó!
Bốn năm người cùng lúc ập tới, Dương Minh bị nhấn chìm trong đám đông. Anh vung dao phay điên cuồng phản , thương đổi vết thương. Giữa những tia sáng của đao kiếm, máuvi_pham_ban_quyen tươi bắn tung , tiếng la vang lên không ngớt.
Đột nhiên, Dương Minh cảm thấy bên hông đau , có kẻ lén anh từ phíabot_an_cap sau. Máu lập tức thấm áo, này hề làm giảm khí của anh, lại còn anh điên cuồng hơn.
!!!
Dương Minh gầm như dữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đột ngột quay người, daoleech_txt_ngu phay bổ thẳng xuống kẻ đánh lén. Một tiếng rắc vang lên, lưỡi lún sâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào xương thịt, tên ngã rạp xuống, khôngvi_pham_ban_quyen nào bò dậy nổi.
Xoay người nhìn về phía Tiểu Đao, sát khí trong mắt Dương Minh khiến hắn rùng mình kinh hãi. daoleech_txt_ngu phaybot_an_cap trong anh đã sớm đẫm máu, từng giọt tí tách rơi xuống đất!
Màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày đừng qua đây! Tay dao bướm của Tiểu Đao bắt runnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rẩy không kiểm soát.
Nhưng Dương Minh chẳng mảy may để tâm, từng bước một ép . Trong mắt anh lúc này chỉ có cười của em gái, bên vang vọng tiếng con bé: Anhbot_an_cap, em sẽvi_pham_ban_quyen luôn lời , em sẽ học hành thật tốt, em sẽ khiến những kẻ coi thường em mình phải hối hậnvi_pham_ban_quyen
!
Tiểu Đao răng, hai tay giơ dao lao . Kết quả, còn chưa kịp chạm vào Dương Minh bị cú đábot_an_cap văng, bướm rơi phát ra tiếng kêu lanh lảnh.
Dương Minh cưỡi lên người Tiểu Đao, con phay lại một lần nữa kề sát cổ hắn.
! Em gái tao rốt cuộc chết như thế nàobot_an_cap! dao từ lún vào da thịt, một vệt máu rỉ .
Tiểu Đao sợ đến hồnbot_an_cap phi phách tánleech_txt_ngu, cuối cùng sụp đổ gào : Tao nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Tao nói! Ca!
Nghe thấy tên này, đồng Dương Minh co rụt lại, con dao phay trên tay khựng lại không
Ngày tháng 11, Lập , nghi nhập thổ.
trời âm , những tuyết rơi xuống không một tiếng động. Dương Minh đứng một trước ngôi mộ mới của em , cơn gió lạnhvi_pham_ban_quyen thấu xương thổi qua bóng dáng gầyleech_txt_ngu gò bạc củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh. Nhữngbot_an_cap vết thương người tuy đã được xử lý nhưng vẫn chưa lành hẳn, mỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cử động mang theo cảm giác đau nhức âm ỉ. Thế nhưng lúc này, nỗi đau thể xác đó so với sự bi thương trong lòng chẳng thấm tháp đâu.
Tuyết rơi trên tấm biabot_an_cap lạnh lẽo rồibot_an_cap nhanh tan biến, hệt như sinh mệnh ngủi của em gái anh.
Tiểu Nhụy Dương Minh thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thầm, giọng nói khản đặc, Em yên tâm, anh nhất sẽ đòi lại công bằngbot_an_cap cho em, anh để chết một cáchleech_txt_ngu không minh đâu!
Anh đưa bàn tay chằng chịt vết thương nhẹ nhàng vuốt ve bia mộ. giác ấm áp ngày nào giờ chỉ còn lại sự lạnh lẽo thấu xương. Dương Minh dâng lên một lớp sương , nhưng anh bướng bỉnh không nước mắt rơi xuống. Anh tự nhủ với thân, từ nay về không còn điều xứng đáng để anh khóc nữa.
Bốn tĩnh lặng như , chỉ có tiếng bấc thoảng rít lên như đang Dương Minhbot_an_cap thương tiếc. Tuyết mỗi lúc dàybot_an_cap, nhanh chóng phủ trắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỏng lên bia mộ, muốn phong kín nỗi đaubot_an_cap này mãi mãi. Dương Minh đứng đó bất động, tựa như một bức tượng giữa nghĩa trang.
Anh trong lòng ra một chiếc lọ sứ nhỏ, bên trong đựng một con hạcbot_an_cap giấy. Đó là em gái tặng anh vào sinh nhật lần thứ 20 đầu năm nay. cẩn thận chôn lọ lớp tuyết trước , nói: Tiểu Nhụy, đợi anh tìmvi_pham_ban_quyen ra sự thật, sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến bầu bạn với
đó, anh quay lưng bước đi, bóng dáng dần đi màn tuyết trắng . Tuyết trên trời vẫn l lặng lẽ rơi, che lấp dấu chân , chebot_an_cap lấp mọi buồn vui tan hợp trên đất này. Còn Dương Minh, đã sẵn để dấn thân vàobot_an_cap biển .
Giang Thành, hộp đêm Nam Uyển.
Mày đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là đồ phế vật, mộtbot_an_cap thằng công nhân mà để nó phá nát địaleech_txt_ngu của mày hả? Hổ Ca tung một cước đạp văng Tiểu Đao xuống đất.
Đại ca thằng nhóc đó liều lắm!
mạng? Hổ Ca hừ lạnh , Thứ mạng lão tử thấy nhiều rồi, nó là cái thá gì ?
Đại ca, em thấy thằng nhóc đó rất có thể là người do Táng Khôn phái đếnbot_an_cap Tiểu Đao mím , thận nói.
Mẹ kiếp! Mấy nợ lần lão tử còn chưa tính với , nó lại dámleech_txt_ngu phái người đến quấy phá tao! Hổ không gầm nó tưởng lão tửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là mèobot_an_cap bệnh chắc?
Ánh Tiểu Đao lên: Hổ Ca, hay là anh để Quân đi xử lý thằng nhóc đó?
Giết gà mà cũng dùng đến dao mổbot_an_cap trâu sao?
Lỡ thằng đóvi_pham_ban_quyen tìm tận
Tao mà sợ ? Hổ Ca vẻ mặt khinh khỉnh, Nóleech_txt_ngu mà dámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vác mặt đến, sẽ khiến hối hận đã sinh ra trên này!
Vừa lời, một tên đàn đã hớtbot_an_cap hải vào phòng baobot_an_cap: Đại ca! Không xong rồibot_an_cap!
Hoảng cái gì?
Có một , cầm theo con dao chém gục mấy anh dưới lầubot_an_cap rồi khách đều chạy sạch cả
Nghe đến , Tiểu Đao không nhịn thốt lên: Đại ca, là thằng đó! thật sự giết tới đây rồi
Hổ , chân mày khẽ lại, mắt hiện lên một tia hàn quang: Gọi Quân qua đây! Tao phải xem thử thằng ranh nàyleech_txt_ngu là người hay là quỷ!
Ánh đèn pha lê ở đại hộp đêm kéo dài bóng Dương Minh, hắt lên sàn nhà bóng loáng. Anh đứng ở giữa, tay phải nắm một con dao phay vấy máu. Con daovi_pham_ban_quyen ấy đơn thuần là cầm trong tay, mà được băng keo quấn chặt cứng vào bàn tay phải của anhbot_an_cap, như thể nó đã trở của cơ thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Trong tay áo trái, anh giấu miếngleech_txt_ngu sắt .
Bộ rách trên người lấm lem bụi đất và , tương phản hoàn toàn với sự trang lộng lẫy của đêm. Nhưng lúc này, không ai bận tâm đến cách ăn mặc anh. Ánh mắt mọi đều tập trung vào con trong tay anh, và cả mấy gã đang nằmvi_pham_ban_quyen la dưới .
Những kẻ đó rên rỉ đau đớn, kẻ cánh tay chảy máu, kẻ bịt vết thương ở . Máu tươi lan ra trên sàn đá thạch nhụi, tạo thành những văn gây hãi hùng.
mắt Dương Minh lạnh lẽo, gương mặt không một chút biểu cảm. Anh đưa mắt nhìn quanh như đang kiếmvi_pham_ban_quyen mục tiếpleech_txt_ngu . khí tràn mùi sợ hãi vàbot_an_cap máu tanh, những người khác trongbot_an_cap hộp đêm vào góc, không ai lại gần điên .
Ca đâu?!
Không ai trả lời. Chỉ có những ánh mắt kinh hãi đảo qua đảo lại giữa anh và con dao phay. Dương Minh tiến lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bước, lưỡi dao lánh hàn dưới ánh đèn.
Tao hỏi lại lần nữa, Hổ Ca đâu?
Bộp, bộp, bộp
Tiếng vỗ taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chậm đầy mỉa mai lên từ phía cầu . Một gã đầu trọc có vết sẹo trên mặt từ bước xuống, mỗi bước chân đều đầyleech_txt_ngu vẻ uy hiếp.
Từ khi Nam Uyển khai trương nay, một ai dám làm loạn địa bàn của lão tử! Gã đầu trọc cười lạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói: Thằng nhóc, mày khá !
Dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Minh nhìn theo tiếng , cau mày: Mày là Hổ Canội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
! là lão tửvi_pham_ban_quyen!
Dương Minh răng nghiến lợi, giọng nói đầy phẫn nộ bị đè nén: chết thế ?!
Hổ Ca nhíu mày, có chút chưa kịp phản ứng. Đúng lúc này, Tiểu Đao từ mộtvi_pham_ban_quyen ravi_pham_ban_quyen, quát tháo: Mẹ kiếp, mày ăn nói với đại ca tao kiểu gì thế hả?
Dương Minh phớtleech_txt_ngu lờ sự khiêu khích của Tiểu Đao, ánh mắt như đuốc nhìn chằm chằm vào Hổ Ca: Tao hỏi lại lần nữa, cái chết của em gái tao liên quan đến mày không?
lời, anh nhấc dùng dao phay chỉ vào Hổ , lưỡi dao lóe lên tia lạnh dưới ánh đènnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Ngay khoảnh khắc đó, một người đàn ông thấp như bóng ma bất ngờ xuất hiện trước mặt Minh.
Minh còn chưa kịp phản ứng, lồng ngực đột nhiên truyền đến một cơn đau nhói, người anh bay ngược ra ngoài như diều đứt dây.
Rầm!
Dương Minh ngã mạnh xuống đất, như nghẹt thở! Tại trí vừa đứng, hiện mộtleech_txt_ngu người đàn ông cóleech_txt_ngu thân hình gọn. Người cao một mét bảy, tóc húi , bộ vest giải trí màu xanh đậm. Bên vest không có áo sơ mi, thấp thoáng thấy những khối cơ bắp rắn . Ngón tay hắn khẽ cử động, một chiếc tay gấu máu trở nên đặc biệt nổi bật dưới ánh đèn.
Hổ thản nhiên nói: A Quân, đừng đánhbot_an_cap chết nó, lát lão còn có chuyện muốn hỏi!
Dương Minh khăn bò dậy mặt đất, khóe miệng rỉ ra một máu. Anh trừng mắt A Quân vừa hiện, ánh mắt tràn đầy ngọn lửa phục: Thằng nào không chết thì tránh ra!
A Quân vô cảm nhìn anh, như thể đang một đã chết. Thấy vậy, Dương Minh nói thêm nào, nghiếnleech_txt_ngu chặt răng, vung dao phay lao về phía A . Mỗi nhát dao đều không thuật hoa mỹ, chỉ dựa vào sức cơ bắp và quyết tâm liềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chết.
Đối mặt với cuộc tấn công như vũ bão ấy, A Quân lại tỏ ra thong dong, thậm chí cònleech_txt_ngu cóbot_an_cap vài phần khinh miệt. Hắn nhẹ nhàng né tránh mọi chém, động tác mượt mà như nước chảy.
Bất lình, A Quân phản . tung một diện Minh, lực của đấm này còn hung mãnh cả cú đá lúc ! Minh theo bản năng nhấc tay trái lên .
Mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng rắc vang lên, miếng sắt giấu ống tay áo lập tức bị tay gấu của A Quân xé toạc. Dương Minh chỉ cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy cánh tay đau , dưới sức chấn động khổng lồ, loạng choạng lùi lại, thay đổi vị trínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng.
lúc này, ánh mắt đột nhiên bừng sáng. A Quân tức khắc cảnh giác cao độ. Trong đầu hắnbot_an_cap lóe lên một sự bừng tỉnh, liềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : Đại ca, cẩn !
Ngay từ đầu, Dương Minh biết rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình không phải đối thủ của A Quân. Mỗi động tác của anh dù vẻ hung hãn, chất đều được tính toán kỹ lưỡng, mục đích duy nhất chỉ để tiếp cận lối lên cầu . Sau khi hứng chịu một cú đấm cân A Quân, Dương Minh lảo lùi lại. Anh cuối cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đãvi_pham_ban_quyen đượcleech_txt_ngu vị trí dự định.
Đại , cẩn thận!
Lời cảnh của A Quân còn đang vang vọng trong khôngvi_pham_ban_quyen trungleech_txt_ngu, Dương đã như một con báovi_pham_ban_quyen săn lao vọt lênvi_pham_ban_quyen cầuleech_txt_ngu thang. Trong nháy mắt, anh đã áp sát Hổ Ca. dao phay trong tay lóe lên tia hàn quang lạnh lẽo, chực chờ cuốngvi_pham_ban_quyen đối phương.
Tuy nhiên, lưỡi dao đã lại vàovi_pham_ban_quyen phút chót.
Em gái tôi rốt chết như thế nào?! Giọng Dương Minh trầm đục vàbot_an_cap lạnh lẽo, mắt rực cháy phục thù.
Thằng ranh mẹ
Hổ Ca miệng, lưỡi dao sắc bén đã lúnvi_pham_ban_quyen sâu vào da thịt.
đại ca ra! Quânvi_pham_ban_quyen cầu thang, nghiến răng lợi hét lên.
Dương phớt lờ, giọng từng chữ: Tao lại mày lần cuối, nếubot_an_cap mày còn nhảm thì đừng trách tao ác! phải đã giết tao không?!
Hổbot_an_cap Ca cảm nhận được thở của tử thần, hầu khẽ chuyểnleech_txt_ngu , hỏi: Em gái là ai?
Dương Nhụy!
Tao không biết
Dương Minh cau màyleech_txt_ngu, dao lại ấn sâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm .
Tao thật không biết em gái mày! Ca bất lực vừa có chút bực bội.
Trước đó em gái tôi có tiền thuộc của ông Giờ nó rồi, ông lại bảo không ?
Hổ Ca cười nhạt một tiếng: Dưới trướng tao bao người, làm sao quản hết được từngvi_pham_ban_quyen một? mày để báo thù cho em gái, vậy chúng ta có thể nói chuyện.
Có gì nóibot_an_cap? Sát đền mạng, nợ máu trả bằng máu, đó là lẽ đương nhiên!
Nhưng nếu em gái mày không phải do tao thì sao? Hổ Ca khẽ nhướng mày, Nếu mày nhầm người, mày nghĩ hôm nay mày còn đường sốngleech_txt_ngu không? Đến lúc đó lấy báo thù cho em mày?
Câu này như một gáo nước lạnh dội thẳng vào trái tim đang rực hận thù của Dương Minh. đầu do dự, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự cảnh giác vẫn không hề bớt. Liếc nhìn quanh, anh phát hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu biến mất không dấu vết.
Được! ta nói chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Dương răng nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đã muốn nói chuyện, cậu thể hạ dao xuống trước được không? Ca ướm lời.
Không đời nào! Dương Minh dứt khoát chối.
Lúc này A Quân lén lút nhích lên một bậc thang, Dương lập tức cảnh báo: Mày tốt nhất đừng độngvi_pham_ban_quyen đậy, nếu không con dao tao không có mắt đâu!
kiếp! Mày mà đụng đến một sợi của đại ca , tử thề sẽ không tha cho mày! A Quân gầm lên.
Hổ Ca liếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn A Quânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ra hiệu bảo hắn đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm , rồi mỉm cười nói: Không hạ dao cũng đượcbot_an_cap, chúngvi_pham_ban_quyen ta đổi , một nơi chỉ hai người chúng ta thì sao?
Vài phút sau, trong một phòng bao của hộp đêm, Dương Minh dùng chân đá cửa lại.
Em gái trước từng làmleech_txt_ngu việc ở chúng tôi sao? Hổ Ca hỏi.
Tôi biết! Dương Minh đáp.
Vậy sao lại khẳng định cái chết của em gái mình có liên quan đến tôivi_pham_ban_quyen?
Là Đao nói!
Nghe đếnleech_txt_ngu đây, Hổ Ca dường nghĩ ra điều , chửi trong lòng.
Ta có cậuvi_pham_ban_quyen đã hiểuvi_pham_ban_quyen rồi.
Dương Minh đấu tranh nội dữ dội, một mặt khao khát sự thật, khác lại vuột mất cơ hội báo thù. Tay anh nắm cán dao các đốt trắng . trong tâm trí, cười gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và hình ảnh thi lẽo cứ nhau hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên. chất vừa rồi Minh cũng đã nhận ra vấn , chỉ lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anhbot_an_cap không dám chắc chắnvi_pham_ban_quyen. Khi anh nói ra tên em gái, ánh của Hổ không hề dao độngbot_an_cap dù chỉ một chút. Điều này rất phi lý.
Cái tụ điểm này tao được ba năm rồi, con gái đến đây làm việc khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ít, nhưng chưa bao giờ xảy ra án mạng. , nếubot_an_cap em gái cậu thật xảy ra chuyện ở chỗ tao, cậu nghĩ đội thực thi luật sẽ để sao? Giọng Hổ Ca theo chút khinh miệt.
Dương im lặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, não bộ liên tục tưởng lại mọi chileech_txt_ngu tiết. Thấy , giọng Hổ Ca dịu lại đôi : Nhóc con, thấy cậu đã quyết tâm báo . Nhưng báo thù phải cái đầuleech_txt_ngu. Cứ liều mạng gặp ai cũng chém như thế này, cậu nghĩ mình có thể báo thù đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao?
Minh nhìn chằm Hổ Ca, giọng trầm xuống: Ông nói chết của em gái tôi liên quan đến ông, ông lấy gì chứng minh?
Muốn chứng minh chứ gì? Hổ Ca hàm, mắt lóe lên tia sáng tinh quái, Cậu lấy điện thoại trong túi tao ra, tao sẽ tìm cách chứng minh cậu thấy.
Dương do dự một lát, con dao trong tay vẫn giữ vị trí, tay còn lại thậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thọcleech_txt_ngu túi Ca lấy thoại ra. Anh làm lời Hổ Ca, bấm một điện , thái luôn sàng chiến.
Đại canội dung ăn cắp từ tfullaudio.net A Quân lại từ đầu dây bên kia.
Mẹ kiếp, mày thằng Tiểu Đao qua cho tao! Hổ Ca đột nhiên giận, tiếng quát phẫn nộ.
vừa cho đi tìm rồi, nhưng không thấy Giọng A Quân có chút ngập ngừng.
Khốn kiếp! Thằng chó con đó cả tao! Mày đi gọi thằng Đại Đầu, thuộc của đâybot_an_cap. Hổ Ca nghiến răng nói.
Vâng, đại ca.
Sau khi máy, nhìn Dươngleech_txt_ngu Minh với vẻ ẩn ý: Tao thấy cậu chắc đoán được , là thằng ranh Tiểu Đao kia đang giở quỷ phải ?
Dương giữ im lặng, nhưng ánh mắt anh đã đầu daonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động.
Mười phút , có tiếng gõ cửa vang . A Quân xách Đầu vào phòng . Đại Đầu Dương Minh sững , khi thấy Hổ Ca thì toàn thân rẩy cầy sấy.
Đại ca mày đâu? Hổ Ca nhìn Đại Đầu hỏi.
Hổ Ca Em không biết đại em đi đâu rồi
Chuyện của Nhụy là thế nào?
Đại liếc nhìn Dương Minh, nuốt nước bọt cái ực run rẩybot_an_cap nói: Trước đó đại ca em muốn Dương Nhụy làm bồ nhưng cô ta không chịu, thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làleech_txt_ngu thường đến trường quấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rối cô ta Cách đây mấy ngày Dương Nhụy có đến tìm đại ca em vay tiền còn nói đợi đến cuối tuần này sẽ đi nhà nghỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với đại ca em
sau đứa con gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy lại chết Sau đó sau đó có ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm đến chỗ đại ca em, bị thương mấy anh .
Lúc đó đại ca em đã tên Hổ Ca của ngài ra dọa
đếnleech_txt_ngu đây, Đại Đầu mím môi, giọng run bần bật: Sau chuyện đó, đại ca em nói phải hắn ta, bảo là sẽ sang đây tìm Hổ Ca ngài chuyện sau đó thì nữa
Nghe đến đây, Ca khẽ cười, nhìn về phía Dương Minh: Rõ rồi chứ? Cái chết của emleech_txt_ngu gái cậu chẳng liên quan gìleech_txt_ngu đến tao cả.
Em gái tôi tại sao phải vay tiền Tiểu Đao? Giọng Minh lên vì phẫn nộ khó hiểu.
Cái này em cũngbot_an_cap không biết ạ! Đại vẻ mặt đầy ức.
Dương Minh phút chốc như quả bóng xìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơi, cánh tay cầm dao từ từ hạ xuống. Chính khoảnhbot_an_cap khắc lơi lỏng ấy, một chiếc gạt tàn đột nhiênvi_pham_ban_quyen bay thẳng về anh. Minh gượng gạo nghiêngleech_txt_ngu né tránh, nhưng Quân như hổ xuống núi lao đến, tung một cú đá cực mạnh vào vai anh!
Rầm! Dương Minh ngã mạnh đất, lưng đến một đau xương. Theo năng, anh địnhvi_pham_ban_quyen vùng dậy phản , nhưng động tác của A Quân như chớp. Một tay hắn chặtvi_pham_ban_quyen cổ tay Dương Minh sắt, tay kia ấn lên gáy . Dương cảm thấy một lực khổng , gò bị ép chặt mặt sàn lạnh lẽo.
Cấmvi_pham_ban_quyen động đậy! A Quân khẽ.
Dương nghiến chặt răng, cố sức vùng vẫy để đứng dậy, nhưng đầu gối của A Quân đã tì lên lưng anh nhưbot_an_cap một ngọn . Anh thấybot_an_cap thở, lồng ngực nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị đá tảng đè nặng. Dương Minh toàn giãy , giống như con cá mắc cạn vỗ đuôi vọng xuống mặt đất.
Quân buộcvi_pham_ban_quyen phải tăng thêm lực tay, các khớp tay trắng bệch vì dùng đà.
Nhócvi_pham_ban_quyen con, mày mà còn cử động nữa thì đừng trách tao làmvi_pham_ban_quyen phế tay này mày! Lời cảnh báo của A Quân đầy vẻ lạnh .
Hổ Ca chậm rãi bướcleech_txt_ngu đến trước mặt Minh, nhìn xuống từ cao với ánh mắt đầy vẻ thích thúvi_pham_ban_quyen: Giờ tao chứngvi_pham_ban_quyen minh cái chết của em gái khôngleech_txt_ngu liên quan đến tao rồi, mày còn để nói nữa không?
Minh không trả lời, chỉ lặng chịu nỗi đau đớn giằng xé về thể xácleech_txt_ngu lẫn tinh thần. Ánh mắt anh tràn ngậpvi_pham_ban_quyen vẻ khôngvi_pham_ban_quyen tâmvi_pham_ban_quyen và đau khổ, nhưngbot_an_cap vẫn bướng bỉnh không cúi .
nó ra.
Hổ đột nhiên lên tiếng, giọng điệu theo một ý khó đoán.
Hả? A Quân sững người, rõbot_an_cap ràng không ngờ tới mệnh lệnh này, Đại ca, này
Ngườivi_pham_ban_quyen taleech_txt_ngu đi báo thù, tao lại không phải kẻ thù của nó, mày ấn xuống làm gì? Giọng Hổ Ca chút kiên nhẫn.
A Quân do dự lát mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net buông tay, nhưng đôi vẫn cảnh giác chằm chằm Dương Minh.
con, tao thấy mày là kẻ có bản lĩnh, giờ tao cho một hội
Dương Minh khó nhọc bò dậy từleech_txt_ngu mặt đất, lớp dính quấn trên con dao phay đã hơi lỏng ra, anhleech_txt_ngu theo bản năng chặt chuôi dao.
Hổ Ca nói tiếp, ánh mắtvi_pham_ban_quyen tia sáng tinh quái: cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn biết ai giết em gái không?
Dươngbot_an_cap Minhleech_txt_ngu mày, nhìn chằm chằm hắn.
Tao thể giúp điều travi_pham_ban_quyen nhưng mày phải hứa với tao một chuyện.
gì?
Minh giác hỏi, giọng anh khản đặc sau trận giằng co vừa rồi.
Hổ Ca không trả lời mà dùngvi_pham_ban_quyen tay lại những nếp nhăn trên áo sơ mi: Đợi tao tra rồi cho mày biết, giờ mày có thể đi rồi.
Dù ý đối phương chưa rõ ràng, Dương Minh hiểu rõleech_txt_ngu tiếp tục lại đây chỉ có hại cho mình. hít một hơi thật sâu, không nói một lời, trực đi thẳng ra ngoài bao lăm, bước chân đều vẻ đề .
Đợi Minh rời khỏi bao , A không nhịn được hỏi: Đại ca, anh sự thả đi saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Hổ Ca cười như không cười: Cái loại liều mạng này giết đi chỉ tổ rối, đâuleech_txt_ngu có lại dùng được.
Nóibot_an_cap , sắc mặt hắn sầm xuốngvi_pham_ban_quyen: rồi, Tiểu Đao giao cho mày xử lý, tao không muốn thấy nữa.
Quân thở phào, gậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu, mắt lóe lên tàn nhẫn: Đã rõ, thưa đại ca.
Dương Minh loạng choạng trở về nhà. Ngay khoảnh khắc cánh cửa khép , anh mới buông lỏng tinh thần, cơn đau khắp cơleech_txt_ngu thể ùa tới như triều. răng, lục tìm chai oxy già vàleech_txt_ngu băng gạc trong tủ.
Ngồi trênvi_pham_ban_quyen chiếc ghế gỗ đơn sơ, Minh đầuleech_txt_ngu xử lý thương. Mỗi già chạm vàobot_an_cap vết thương lại mang đến một đau xót, nhưng nỗi đau này chẳng là gì so với sự giày vò trong lòng anh. Anh băng bó một cách máynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net móc, ánh trống rỗng.
Cuối cùng, vết thương cùng cũng được xử xong.
Dương Minh run rẩy rút tấm chứng minh thư củaleech_txt_ngu em gái từ trong ngực áo ra. Tấm ảnh của em gái hiện lên trước mắt. Đó là mặt đầy sức sống thanh xuân, khuôn mặt trái xoan cùng đôi mắt to sáng , trong ánh mắt thấp vẻ tinh nghịch vàleech_txt_ngu ngây thơ. Chiếc mũi thanh tú, miệng khẽ nhếch lên tạo thành cười rạng .
Ngón anh khẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vuốt ve tấmbot_an_cap ảnh, muốn chạm vào gương mặt em gái.
Tiểu , Dương Minh bẩm, giọng nghẹn ngào, Anh lỗi em anh đãvi_pham_ban_quyen không bảo vệ cho em
Ký ức ùa vềbot_an_cap như thác . Nụ cười khi gái làm nũng, cái bĩu môi khi giận dỗi, đôi lông mày nhíu lại khi tập trung học bài, mọi chi tiết đều sống động như ngay trước mắt.
Tại ? Tại sao em lại vay tiền đó? Tại saovi_pham_ban_quyen không nói cho anh biết? Em đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải trải qua những ?
Tiểu Nhụy, đợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh. Ánh mắt anh trở nên kiên định, Dù sự thậtleech_txt_ngu là gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dù phải trả thế nào, anh nhất định sẽ traleech_txt_ngu ra cho bằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được!
Đêm càng lúc càng sâu, Dương Minh vẫn ngồi đó, haibot_an_cap tay nắm chặt tấm chứng minh thư, như là vọng và chỗ duy nhất của . Ánh trăng ngoài cửabot_an_cap sổ hắt vào, dát một lớp bạc lạnh lên bóng hình cô độc .
Phía tây ngoại ô , trong một con hẻmleech_txt_ngu hẹp, cóleech_txt_ngu một tòa ba tầng cũ kỹ màu xám . Đây chính là ty Tín dụng Hoànhbot_an_cap Xương, danh tyvi_pham_ban_quyen chất một hang ổ cho vay nặng lãi.
ngoài của tòa bong tróc từng mảng, để lộ ra những vết sẹo gạch đỏ bên trong. Một tấm biển hiệu vẹo treo trên tầng hai, dòng chữ Tín dụng Hoànhbot_an_cap Xương đã màu. Trướcbot_an_cap tòa nhà chất rác rưởi lộn xộn, mùi hôi thối nồng nặc dù là đang giữa mùa . Mấy con mèo hoang gầy trơ xương bới tìm ăn, cảnh nhìn chằm chằm từng người qua đường.
Cửa sắt tầng một đóng chặt, trên đó dán vài tờ quảng cáo đã ngả , hứa hẹn điều kiện hấp dẫn giải ngân nhanh, vay không thế chấp. Trên bức cạnh cửa tràn ngập đủ loại quảng cáobot_an_cap nhỏ, mở khóa, thông cống đến Viagra. Cửa sổ tầng hai kín, những tấm cộp ngăn sự nhòm ngó bên ngoài. Tầng ba có cánh cửa sổ hé mở, thoảng khói thuốc mù mịt.
Đúng lúc này, một gã đànleech_txt_ngu ông loạng đi trước cửa. Trên tay gã xách vài hộp cơm nóng hổi, ngậm nửa điếu thuốc, khói thuốc lảng vảng thoát ra từ đôi môi khô . Gã run rẩy rút chùm chìa khóa từbot_an_cap trong túi ra cửa.
Cạch một .
Ngay khoảnh khắc gã định bước ngưỡng , một lựcvi_pham_ban_quyen đạo mạnh mẽ ngờ chặt cổ gãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Gã ông cảm thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thở, nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hộp cơm tay rơi xuống, thức ăn vung vãi khắp sàn.
Dương Minh nhanh chóngleech_txt_ngu đóng cửa sắt, chốt lại. phay lẽo đã kề sát gã đàn ôngleech_txt_ngu!
Mày mày làm gì? Gã run rẩynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi, yết hầu bất an dao sắc .
Minh không trả , ánh mắt lạnh lùng . hếch cằm, ra hiệu không lời bảo đối phương đi lên lầuvi_pham_ban_quyen.
Cứ thế, hai người một một sau, chậm rãi di chuyển về phía cầu thang.
Minh khống chế gã đàn ông đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net run rẩy, bước ép lên tầng ba. Khoảnh đẩy cửavi_pham_ban_quyen bước vào, cảnh tượng trong đập vào mắt.
Ba gã đàn ông đang quanh một chiếc bàn vuông cũ kỹ, giữa làn khói thuốc mù mịt, đang mải mê đánh bài. Trên bàn bài lá tung, dưới đầy đầu lọc thuốcvi_pham_ban_quyen lá, không khí nồng nặc mùi hôi nồng nặc khó .
Đám người trong phòng còn chưaleech_txt_ngu kịp phản , Dương Minh đã vung chém gục kẻ đang bị chế sàn.
A!
theo tiếng hét thảm thiết, động tác của Minhvi_pham_ban_quyen nhanh như chớp, lao thẳng về phíabot_an_cap trước!
Sau vài lần thực chiến, kinh của hắn thăng tiến rõ rệt, mỗi chiêu thức đều mang theo sự tàn độc khiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta phải rợn tócleech_txt_ngu gáy!
Chỉ phút ngủi, ba còn lại đã nằm vật ra đất, rên rỉ đớn.
Dương Minh không gì, chỉ có thở dồn dập cho cuộc ẩu đả vừavi_pham_ban_quyen rồi căng thẳng đến nhườngleech_txt_ngu nào.
túm lấy áo Hoàng Mao, lôi đếnbot_an_cap trước cái sưởi điện đang tỏa nhiệt hầm .
đôi mắt tràn đầy sợ hãi của Mao phản chiếu ánh lửa đỏ của lò sưởi.
Nói! Chuyện của Nhụy!
Hoàng Mao còn chưa kịp mở miệng, Dương Minh ấn đầu gã về lò sưởi.
Tiếng xèo vang lên, một mùi khét lan tỏa khắp căn phòng.
Tóc của Hoàng Mao bắt bốc khói.
Tôi nói! Tôi nói!
Hoàng Mao gào , nói tràn ngập sự sợ hãi và đau đớn.
Dương nới lỏng tay, chờ đợi câu trả lời.
Hoàng Mao run rẩy cất , giọng run bần bật: Là là Hoàng Tam là hắn đã gài bẫy em gái màyleech_txt_ngu
Hoàng Tam là đứa nào?
Là chủ một quán cơm nhỏ ở đại học Trước em gái mày làm thêm ở chỗ , tình làm hỏng một cái tủ lạnh
Hoàng lắp .
Hoàng Tam bắt gáibot_an_cap mày bồi thường Em gái mày không có tiền, hắn liền bảo nó qua để
Minh truy vấn, giọng trầm xuống đầy đe dọa: Vay nhiêu?
Bảy bảy Hoàng Mao lý nhí đáp.
Nghe thấyvi_pham_ban_quyen sốbot_an_cap này, tim Dương thắt lại đau đớn, hắn nghiến chịu đựng, tục hỏi: Sau đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì sao?
Sau đó sau đó bọn tao nó trả tiền
Trả bao nhiêuvi_pham_ban_quyen? Dương Minh càng lạnh lẽo hơn.
Một một ngàn Hoàng dần.
Hửm? Dương Minh đột ngột nhấn mạnh đầu Hoàng sát hơn lò sưởi, hơi nóngvi_pham_ban_quyen phả vào mặt gã.
Năm năm ! Cả vốn lẫn là năm ngàn! Hoàng Mao kinh hãi hétbot_an_cap lớn.
Nói tiếp! Dương Minh nghiến răng ken két.
Hoàng Mao vội vàng nói tiếp: trả, tao liềnbot_an_cap chụp ảnh khỏa thân Tất cảvi_pham_ban_quyen là ý của Hoàng Tam, hắn đã nhắm trúng emvi_pham_ban_quyen gái màyleech_txt_ngu từ lâu rồi đây hắn cũng dùng chiêu này để hại không nữ đại học
Vốn tưởng rằng sẽ chiếm được nó Nhưng ai ngờ, sau đó em gái mày mang ba ngàn đến trả, còn bảo vài ngày nữa trả hết phần còn lại.
Sau đó sau đó , bọn tao đến nhà tang lễ tìm
Nghe đến đâyvi_pham_ban_quyen, Dương Minh cảm thấy đau như vạnleech_txt_ngu tiễn tâm.
Gọi điện bảo Hoàng Tam cút tới đây, mày mà dám giở trò, tao sẽ chém chết mày!
Hoàng Mao biếtleech_txt_ngu đây phải lời dọa suông, hắn ta thật cóleech_txt_ngu thể mạng gã.
Mao run rẩy bấm số gọi xong, Dương Minh liền khoát cởi áo khoác, tháo sợi dây thừng buộcbot_an_cap quanh thắtbot_an_cap lưng chuẩnleech_txt_ngu từ trước.
Động của hắn bình tĩnh và gọn gàng, không một chút thừa thãi.
Hắn dùng dây thừng trói chặt bốn lại với nhau.
Căn nồng mùi máu, trên người mỗi kẻ có vếtvi_pham_ban_quyen thương đang rỉ máu, tuy không người nhưng đủ mặt mũi chúng trắng bệch.
Dương Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngồi bànleech_txt_ngu, mặt không xúc.
Thời gian trôi qua thật chậm chạp.
Mười sau, tiếng điện chói tai phá sự tĩnh lặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Dương Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cầmvi_pham_ban_quyen điện thoại của Hoàng Mao, nhấn nút .
Alo, tôi lầu rồi, xuống mở đi. Giọng của Hoàng Tam từ đầu dây bên kia truyền đến.
Dương Minh trả lời, trực cúp máy.
Hắn lấy conbot_an_cap dao phay, ánh mắt lóe lên tia hàn quang, rồi lẳng lặng đi xuốngbot_an_cap lầu.
vài phút sau, chân nặngvi_pham_ban_quyen nề lại .
Dương Minh một tay cầm dao, một tay xách cổ áo Hoàng Tamnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lôi tuếch gã vào phòng.
Hoàng vừa bước vào cửa đã bị cảnh tượng trước làm cho hồn bay phách lạc.
Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đại ca, không liên quan đến tôi Giọng Hoàng Tam run rẩy, đôi chân mềm nhũn, Tôi thật không biết gì cả!
Tiếng cầu của gã vang trong phòng, nhưng vẻ mặt Dương Minhvi_pham_ban_quyen vẫn không chút thay đổi, dường như chẳng hề nghe thấy những lời van nài đó.
Dương Minh lấy đoạn còn lại, định tróinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay Hoàng Tam thì gã đột nhiên như chim sợ cành cong, quay đầu định .
Tuy nhiên, gãbot_an_cap vừa xoay , một đạo hàn quang , conbot_an_cap phayvi_pham_ban_quyen đã chém sâu vào bả vai .
Máu lập tức phun ra, nhuộm đỏ cả vạt .
A!
Hoàng Tam phát ra một tiếng thét thảm .
Trong mắt Dương Minh không hề có chút cảm xúc, hắn tung một đá văng gã xuống đất.
Hắn lao tới, lấy tóc Hoàng Tam, không chút nương mạnh đầu gã xuống sàn nhà.
Bộp!
tiếng va chạm khô khốc, Hoàng Tam lập tức hoavi_pham_ban_quyen mắt chóng mặt, đau gào thảm thiết.
Tao hiện giờ chỉ một câu hỏi, mày tốt nhất nên thành thật trả lời. Nếu dám lừa tao, tao sẽ tiễn đi !
Dương Minh hít một hơi sâu, cố gắngbot_an_cap bình ổn cảm xúc đang sục sôi, hỏi: Em gái tao, Dươngleech_txt_ngu Nhụybot_an_cap, đã chết nào?
Tôi tôi biết Hoàng Tam run rẩy lời.
Lời còn chưa dứt, bàn tay Dương Minh đã móng vuốtleech_txt_ngu đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bàng, bóp chặt lấy vết trên vai gã.
Anội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Hoàngleech_txt_ngu gào thét đau đớn.
thật sự không biết Trướcleech_txt_ngu đó nó làmleech_txt_ngu thuê tôi, làm hỏng tủ lạnh nên tôi bảo nó đền, nó nói không có tiền nên mới đi vay của Hoàng Tôi thật sự biết nó chết thế nàobot_an_cap không quan tôi mà Hoàng Tam khóc lóc thảm thiết.
Dương Minh rõ ràng hài lòng với câu trảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời này, tay hắn như thanh thép đâm sâu vào vết thương đang toác ra.
Hoàng Tam đau đớn oằn mình trên mặt , nhưng Dương Minh không hề có ý định buông tay.
Ánh mắt hắn lạnh lùng, tựa hồ trước không phải là một con người, mà là một con súc vật đang chờ mổ thịt!
Trần ! Trầnbot_an_cap Lệ! Hoàng Tam đột nhiên hét lênleech_txt_ngu một cái tên.
Dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ từ buông tayleech_txt_ngu.
Trầnleech_txt_ngu Lệ Trần Lệ là bạn của nó, anh có thể đi hỏi cô ấy Hoàng Tam yếu ớt nói, giọng nói tràn đầy sự đau đớn và sợ hãi.
Dươngvi_pham_ban_quyen Minh đứng dậy, trong đã hìnhbot_an_cap dung ra được một bức tranh khái quát.
làm thêm ở quán cơm, Hoàng Tam gài bẫy phải vay nặng , vìleech_txt_ngu không muốnbot_an_cap anh trai lo lắng, để trả nợ, con bé đã đi tìm Tiểu Đao.
Đao nói Tiểu Nhụy vay hắn năm ngàn tệ, ràng là đang nói .
Còn về nguyên nhân thực sự dẫn cái chết của Tiểu , đến nay vẫn còn là ẩn .
Cứ nghĩbot_an_cap đến những chuyệnvi_pham_ban_quyen em gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã phải trải qua, lòng Minh đau như cắt, sự căm hận trào dâng nhưvi_pham_ban_quyen cuộn.
Hắn sự vô dụng của bản thân, hậnbot_an_cap sự yếu đuối chính mình, và càng cái sự đời chó chết này!
Đêmvi_pham_ban_quyen khuyavi_pham_ban_quyen, gió rít gào.
Trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bia của Dương Nhụy, tuyết đãleech_txt_ngu phủ mộtvi_pham_ban_quyen lớp dày đặc, tựa như một tấm chăn lạnh lẽo.
Ánh trăng nhợt nhạt chiếu lên biavi_pham_ban_quyen mộ, hiện rõ dòng chữleech_txt_ngu Mộ Dương Nhụy, mỗi nét như đang tốvi_pham_ban_quyen cáo sự bất công thế nàyvi_pham_ban_quyen.
Hoàng Mao và Hoàng Tam nằm gục trên tuyết, cơ thể co rúm vì cái lạnh và những thương.
Lúc , giống như hai con cávi_pham_ban_quyen sắp , vùng vẫy một cách vô vọng trên nền tuyết trắng.
Dương Minh lặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng bia mộ, con dao phay trong tay còn máu, để lại những vệt đỏ thẫm trên .
Tiểu Nhụy, anh trai đến thăm đây.
Là anh lỗi với , không bảo vệ được em, khiến em phảileech_txt_ngu chịu nhiều khổbot_an_cap cực như vậy
Embot_an_cap yên tâm, anh sẽbot_an_cap không cứ kẻ làm em!
Tất những gì em đã phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trải qualeech_txt_ngu, anh sẽ bắt chúng phải trả giá mười, gấpbot_an_cap trăm lần!
Đêm khuya, trước cổng một nhà nghỉ tại Giang Thành.
Biển neon chập chờn, lúc sáng lúc tối, càng tăng thêm ám muội cho phốleech_txt_ngu này. lề đường đậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài chiếc cũ kỹ, những gã xế uể tựa thân hút thuốc. Cánh cửa kính của nhà nghỉ đẩyleech_txt_ngu , phát ra tiếng rítbot_an_cap chói tai. Một cô gái bước đi loạng tiến ngoài, giày cao gótvi_pham_ban_quyen khập trên mặtleech_txt_ngu gồ ghề.
Cô tavi_pham_ban_quyen trông chừng mười tám, mười chín , khuôn mặt trang điểm đậm phấn son nhưng vẫn rõ vẻ mỏibot_an_cap. Cô gái chiếc áo haibot_an_cap dây kim sa lấp lánh, váy siêu chỉ vừa đủ che đến đùi, để đôi chân thon . Cô khôngbot_an_cap tự nhiênbot_an_cap kéo lại gấu váy, cố gắng che đậy thêm chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa nhưng chẳng mấy hiệu quả. Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta lấy ra một điếu thuốc rẻ tiền, thuần thục châm rồi hơi thật sâuleech_txt_ngu. Trong khói mờ ảo, ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt cô ta lên vẻ mỏi mệt.
Đúng lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, một chiếc xe máy cũ kỹ dừng lạileech_txt_ngu mặt cô ta, đèn xe lúc tỏ lúc mờ. Người đàn ông trên nheo mắt, lộ ra hàm răng vàng, cười nham : Người , một trăm tệ ?
Nghe vậy, gái liếc xéovi_pham_ban_quyen đối một cáibot_an_cap khinh bỉ: Để tiền đó mà về hiếu kính anh ! Một trăm tệ? Thật sự coi bà đây rẻ thế sao?
Bị gã đànleech_txt_ngu ông chẳng hề bận tâm. Hắn răng cười, lộ ra vẻ mặt bỉleech_txt_ngu ổi: Tôi nhanh lắm, đằng nào cô cũng chẳng có khách, chơi chút đi.
Cút mẹ đi!
Cô gái mạnh tay dụi tắt điếu thuốc, gót giày gõ xuống đất những tiếng dồn dập, đi theo hướng khác. Trong trung chỉ cònbot_an_cap sót lại mùi nước hoa nồng nặc đến mũi.
Sau khi rẽ vào mộtvi_pham_ban_quyen hẻm , cô nhìnvi_pham_ban_quyen quanh quất, định tìm một nơi khuất để giải quyết nỗi buồn. Bất chợt, một bàn tay thô rắn độc nhanh chóng bịt chặt miệng cô ta.
Muốnvi_pham_ban_quyen sốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đừng có ! Giọng Dươngleech_txt_ngu Minh lạnh truyền đến, tựavi_pham_ban_quyen như lưỡi dao băng lướt qua sống lưng ta.
Trong bóng tối, đồng tử của Trần Lệ giãn ra vì sợ hãi.
Ngoại ôleech_txt_ngu phía Đông Giang Thành, một tòa xây dở cao đứng sừng sững trong bóng tối.
Trên sân thượng, mặt sàn xi măngbot_an_cap trơ trọibot_an_cap, xung quanh rải rác những thanh thép rỉ sét và gạch vụnleech_txt_ngu. Xa xa, đèn neon của thành phố nhấp nháy trong màn đêm.
Dương nhìn chằm chằm Trần Lệ đang co quắp bên phế xây dựng. Lớp trang điểm cầu kỳ của cô ta đã nhòe , đôi môi đỏ ban nãy đây tái nhợt run rẩy. Chiếc váy ngắn trở nên mỏng trước những lạnh.
Tôi là anh trai Dương . Giọng Dương Minh trầm đục, Tôi muốn biết em gái đã chết như thế nào!
Trần Lệ run cầm cập, nước mắt chựcvi_pham_ban_quyen trào, bộ dạng vô đáng thương.
tôi không biết.
Dương Minh một hơi thật , trong mắt lóe lên một tia sát ý: ngày qua tôivi_pham_ban_quyen đã nghe rấtleech_txt_ngu nhiềuleech_txt_ngu người nói câu này rồi Tôi không muốn nghe nói lại thứ đâu.
Trần Lệ mím môi, mắt đảo liên tục, vẻ mặt cùng do dự. Sự im lặng củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ta dường đã cháy chút nhẫn cuối cùng của Dương Minh.
Bất thình lình, Dương Minh túm lấy Lệ xách bổng lên. Tiếng thét củavi_pham_ban_quyen cô taleech_txt_ngu xé toạcbot_an_cap bầu trời đêm: Anh làm gì vậy! Thả tôi ra! Cứu mạng! Giết người !!
Dương Minh phớt lờ, mặt không cảm xúc cô ta đến sát sân thượng. Ánh đèn neonleech_txt_ngu phía xa múa trong mắt hoảng loạn của , như một nhân tình. Trong chớp mắt, Dương đẩy nửa thân người cô ra ngoài sânvi_pham_ban_quyen thượngleech_txt_ngu. Trần Lệ nhận được sự trống rỗng dưới chân, phát ra tiếng hét chói tai: Á!!
Nỗi hãileech_txt_ngu cuối cùng đánh sập phòng tuyến của cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô ta gàoleech_txt_ngu lên điên cuồng: Là Táng Khôn! Em gái anh là do Táng hại chết!
Dương Minh kéo mạnh Lệ lại, némnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ta xuống đất như ném một bao rác: Nói choleech_txt_ngu rõleech_txt_ngu ràng! Cô mà dám lừa tôi, cô biết hậu quả rồi đấy!
Trần Lệ mặtleech_txt_ngu cắt không còn giọt máu, run rẩy hồi lâu mới mở miệng: đây không Dương Nhụy cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến tìm tôi Cô ấy hỏi vay tiền
vàbot_an_cap cô bình ở trường vốn không thiết, cũng chẳng mấy khi nói chuyện. Mộtvi_pham_ban_quyen học sinhvi_pham_ban_quyen giỏi như cô ấyleech_txt_ngu đột nhiên vay tiền làmbot_an_cap rấtbot_an_cap nhiên
Tôi hỏi cô ấy cần bao nhiêu, ấy nói hai . Lúc đó trong tay tôi khôngleech_txt_ngu có nhiều tiền thế, nên tôi mới hỏi ấy có muốn kiếm tiền nhanh không
Cô ấy hỏi kiếm thế , hỏi cô ấy còn trinh không, thì có thể đi đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiên Một đêm có được mấy nghìnbot_an_cap tệ
Nói đến đây, lén liếc nhìn Dương Minh một cái, nhưng trong bóng tối cô ta không thể nhìn rõ biểu cảm của anh.
Sau đó, tôi cô ấy đi tìm đại ca của tôi làbot_an_cap Khôn Lão tavi_pham_ban_quyen mở một câu lạc bộ cao cấp ở phố Trường. Đêm đó, tôi đã giao Dương Nhụy cho lãovi_pham_ban_quyen Chuyện sau đó thế nào tôi rõ nữa
Hai ngày sau, Khôn bỗng nhiên điện , bảo là Dương chết rồivi_pham_ban_quyen Nghe tin đó, tôi rất
Khôn dặn tôi được lung tungbot_an_cap, chuyện này sẽ xử .
Nghe xong kể của Trần , cơ thể Minh khẽ run lên, cố nén cơn đang cuộnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tràovi_pham_ban_quyen trong lòng, giọng hỏi: Chỉ có thế sao?
Lệ rụt rè gật đầu, ánh mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn tràn đầy sợ hãi. Dương Minh độtleech_txt_ngu nhiên vùng dậy, mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa tóm lấy cô .
Còn nữa! Còn nữavi_pham_ban_quyen!! Trần Lệ sợ hãi hét lên.
Dương lạnh nói: Tốt nhất cô nên khaibot_an_cap hết những gì mình biết ra, nếu chẳng được cô đâu!
Trần Lệ nuốt nước , giọngbot_an_cap run run tiếp tục: Đêm tôi đưa Dương Nhụy đến đó, Táng Khôn có nóibot_an_cap với tôi rằng cô ấy lọt vào mắt xanh của Thái Tử Gia Còn bảo sau khi xong sẽ trả cho tôi gấp đôi tiền giới.
Thái Tử Giabot_an_cap là ai?
không biết Lệ vội vàng giải thích, Tôi biết mọi người đều gọi hắn là Thái Bố hắn hìnhbot_an_cap nhưleech_txt_ngu một nhân vật lớn ở Tân. đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn luôn tỉnh , nghe nói là gâybot_an_cap ra nên chạy đến Giang Thành nạn.
Cô ta khựng lại một chút rồi nóivi_pham_ban_quyen tiếp: Dù thì lai lịch hắn rất lớn, Táng đứng trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn chỉ mộtleech_txt_ngu con chó Tôi cũng mới chỉ tiếp hắnbot_an_cap đúng một lần
Đột nhiên, Trần Lệ như nhớ chuyện gì quan trọng: Phải rồi! Tôi có ảnh hắn, trong điện thoại.
Dương đưa tay raleech_txt_ngu, Trần Lệ luống cuống lôi thoại từ trong xách , vội vã nhấn vài cái rồi đưa . Dương Minh đón lấy điện , nhìn chằm vào bức ảnh mờ căm màn hình. Bức ảnh có vẻ được chụp trộm từ dưới lên trong một phòng bao tăm. Trong ảnh, một thanh niên tầm mười tám, mười chín tuổi ôm một cô gái, trên mặt nở nụ ngông cuồng phóng túng.
Minh dán mắt vào bứcbot_an_cap ảnh hồi lâu, sau đó nhét điện thoại vào áo. Đúng này, Trần Lệ đột nhiên quay chạy thục : Cứu ! Giết người rồi!
Dương sững người một thoáng rồi lập tức đuổi . Ngay sắp kịpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lệ, sự bất ngờ ra. Chiếc giày cao gót củavi_pham_ban_quyen cô ta trượt đi trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt sànvi_pham_ban_quyen gồ ghề, cơ thể mất thăng bằng, đổ sụp về phía trước.
Phập!
tiếng động trầm đục vang lên, Trần Lệ ngã mạnh xuống đất, lậpleech_txt_ngu tức nằm bất động. Dương Minh chạy đến bên cạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dưới ánh trăng ảo, cảnh tượng trước mắt khiến hít một hơi lạnhvi_pham_ban_quyen.
Mấy thanhleech_txt_ngu thép rỉ sét vô đâm xuyên qua cơ thể Trần Lệ, máu tươi phun như suối, hội tụ thành một vùng đỏ thẫm chói mắt mặt đất. Đôi mắt Lệ trợn ngược, tràn đau đớn và không thể tin nổi, sự sốngleech_txt_ngu đang nhanh chóngvi_pham_ban_quyen trôi đi.
Dương Minh chết lặng tại chỗ, nhìn biến ngờ này với tâm trạng phức tạp. Anh dovi_pham_ban_quyen giây lát, rồi cúi người lấy chiếc túi của , dốc sạch mọi thứ bên trong ra . Giữa đống mỹ phẩm rẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền, anh tìm thấy một tấm thẻ
Tại văn phòng trong Kim Hội . Táng đang uể oải tựa lưng vào ghế việc, hai chân gácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên bàn, tay cầm điện thoại không ngừng gọi vào một số máy duy nhất.
Mẹ kiếp! Con ranh này đâu rồi không biết, dám không nghe máy tao! Táng chửi thề, giọng đầy vẻ bực tức.
Một tên đàn em đứng bên cạnh, thận hỏi: Đại ca, có cần emvi_pham_ban_quyen cho người đi tìm không?
Táng Khôn kiên nhẫn xua tay: cái khỉ gì! Látbot_an_cap nữa Thái Tử Gia tới rồi, mày mau chỗ khác điều mấy đứa con gái đây.
Vâng, đại ca. Tên đàn em cung kính đáp.
Đột nhiên, Táng Khôn như nhớ ra chuyện gì đó, liền hỏi: Đúng rồi! Tao nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói anh trai của con nhỏ Dương Nhụy kia Tiểu Nam đại náo địa bàn của lão Hổ?
Tên đàn em gật đầu nhận: Đúng là có chuyện ạ, đối phương còn đến cả hộp đêm Nam Uyển, chém mấy tên tay chân lão Hổ.
nó, ranh cũng khá đấy. Táng Khôn nhếch mép cười, trong mắt lóe lên vẻbot_an_cap hứng thú, Lãoleech_txt_ngu Hổ cũng xui xẻo. Mấy ngàybot_an_cap tới gọi thêm em qua đây, tránh để thằngvi_pham_ban_quyen đóbot_an_cap tìm đến chúng ta.
Tên đàn em dự một chút, thấp hỏi: Đại ca, anh nói xem chuyện của Dương Nhụy liệu có
Táng Khôn không đợi hắn nói hết câu đã gắt gỏng ngắt lời: sợ quái , gia đình Thái Gia dàn xếp ổn thỏa mọi chuyện rồi, không có vấn đề đâu. Đợi vài ngày nữa tao sẽ nói chuyện với Thái Gia, chiếm luôn hộp đêm Nam Uyển về đây.
đến đây, gương Táng Khôn hiện lên một nụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạnh lẽo: Đến lúc đó, sẽ khiến lão Hổ biến mèo bệnh! Bắt lão phải kẹp đuôi cút khỏi Giang Thành!
Dương Minh bên lề , tay cầm một suất mì lạnh nướng còn khói .
Anh nghiến tống thức vào miệng như thể đã lâu lắm rồi chưa đượcbot_an_cap ăn. Chỉ trong nháy mắt, mì lạnh đãbot_an_cap bị anh quét sạch.
Anh vặn nắp chai khoáng, ngửa cổ uống hơi cạnleech_txt_ngu sạch. Sau tiện tay vỏ chai trống không vệ , kéo chiếc hơi mỏng trênbot_an_cap người, phảleech_txt_ngu ra một luồng hơi rồi tan biến vào không trung lạnh lẽo.
Đứng đối diện Bạch Kim Hội , ánh mắt anh sắc như đuốc, như đang chờ đợi điều gì đó.
Khoảng mười phút sau, một chiếc Mercedes trước cửa hội . Ba thanh nói cười vừa xuống xe, nghênh ngang đi trong.
Ánh mắt Dương Minh lập tức chặt vào một kẻ trong số , tử đột ngột co rút. Kẻ đó mặcbot_an_cap một áo khoác da màu đenbot_an_cap, ngắn ngang vai, khóe miệng nở cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bất cần đời.
Hít hơi thật sâu, Dương Minh băng qua đường, tiến về phía hội sở. Vừa đến cửa, tên bảo vệ đã chặn lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Làm gì đấy? Muốn ănbot_an_cap xin thì đi chỗ khác, đừng có lảngbot_an_cap vảng ở đây!
Dươngleech_txt_ngu Minh theo bản năng chạm vào con dao phay dắt bênbot_an_cap hông, ngướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt nhìn đối phương, sau một hồi do dự, cuối cùng anh chọn im lặng rời đi.
Lúc này, trong chiếc xe Santana đỗ bên lề đường, Quân ngồi ghế phụ bấm số gọi chobot_an_cap Hổ Ca.
Alo, đại ca. Em thấy thằng nhóc đó rồi! Nó ở của Khôn Vâng Em biết rồi
Cúp điện thoại, miệng A Quân hiện lên một nụ cười lạnh. Hắn mở cửa xe, dặn dò hai người ngồi phía sau: đứa ở đây , đừng có lung tung.
Rõ, anh Quân. Những người xe cung kính đáp lời.
Dương đi quanh Bạch Sở hai vòng nhưng vẫn không tìm được cách nhậpvi_pham_ban_quyen. đi tới một dải cây xanh ven đường rồi ngồi thụp xuống, hà hơi vào đôi bàn tay đãvi_pham_ban_quyen lạnh ngắt.
Đột nhiên, một bóng người bao anh. Dương Minh ngẩng , bắt gặp gương mặt với nụleech_txt_ngu cười đầy ý của A .
Taovi_pham_ban_quyen tìm đây. A Quân lên tiếng, giọng điệu chút trêu đùa.
Dương Minh cảnh giác hỏi: Tìm tôi làm gì?
A cười khẩy: Mày quên nó à? Trước đó đã hứa với đại tao cái gì? Đại ca taoleech_txt_ngu đã giúp mày điều tra ra chuyện của gái mày rồi đấy
Dươngleech_txt_ngu Minh im không nói, mắt lóe lên tia nhìn phức tạp.
Aleech_txt_ngu Quânbot_an_cap rútvi_pham_ban_quyen điếu thuốc ra châm lửa, rít sâu rồi nóivi_pham_ban_quyen: Có người nhìn thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xác emleech_txt_ngu gái được khiêng từ trong , nên tám chín phần mười là gặp chuyện ở bên trong.
Thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dương Minh vẫn im lặng, Aleech_txt_ngu Quân mỉa mai hỏi: Không phải mày muốn trả thù sao? Sao không mà trả?
Tôi vàovi_pham_ban_quyen được Dương Minh đáp, giọng anh chứa đựng sự lực và phẫn nộbot_an_cap.
Mẹ ! Thật chẳng hiểu đại ca nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì nữa.
A Quân nhịn được mà thề một tiếng, sau nghiêm mặt nói: Tao có thể cách đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày , còn có cung cấp đồ cho mày Nhưng mày phải việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
gì?
Xử đẹp thằng cha cái hội sở này. A Quân nói thẳng tuột.
Dương Minh biết hắn đang nhắc đến Táng Khôn, gần như chút do , anh lập tức trả lời: Được!
Quân hài lòng gật đầu, vứt mẩu lá xuống đất mũi giày di nát: Đi theo tao.
Hắn Dương trở lại xe Santana, sau đó đi đến một phòng trọ gần . Khi vào trong, hai đang ngồi xem tivi. Thấy A Quân đến, cả hai vội vàng đứng dậy chào hỏi: Anh Quân.
Quân gật đầu, Dương Minh đứng ởbot_an_cap cửaleech_txt_ngu: Sao thế? dám vào à?
Dương Minh hít một hơi thật sâu rồi bước vào trong.
Cửa phòng nhanh chóng được đóng lại, A Quân từ dưới kệ tivi một bộ quần áo ném Dương Minh. Đó chính bộ đồng phục vụ của Kim Hội Sở. Ngay lập tức, Dương Minh đã ý đồ của .
Thay bộ này vào, lát nữa qua đó có người đưa mày vào chủ, chuyện sau đó mày biết phải làm thế nào rồi chứ?
Dương Minh không nói gì, cởi chiếc áo cũ trên người ra. Khi anh cởi hết , người trong phòng đều hít một hơi .
Trên vai trái của anh có một vết chém , dù kếtvi_pham_ban_quyen vảy rìaleech_txt_ngu vết thương vẫn đỏ ửng, ràng là chưa lành hẳn. Phía sau lưng càng gây kinh hãi hơn với vài vết thương đanbot_an_cap xen ngang dọc, có chỗ thậm còn nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả phần thịt lật . Nghiêm trọng nhất là vùng bụng , nơi có một chém dài khoảng năm centimet anh khâu lại, vùng da xung quanh sưng đỏ, lờ mờ thấy cả máu rỉ ra.
A Quân không nhíu : nó, đúngbot_an_cap là liều mạng thật đấy. Nhiều thương này mà không bệnh viện à?
Không cần thiết. Dươngvi_pham_ban_quyen Minh lạnh đáp, cầm lấy bộ đồng phục mặc vào người.
Khi anhvi_pham_ban_quyen chuẩn bị lấy con phay mang theo bên mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Avi_pham_ban_quyen Quân đã giữ tay lại: Mày bị dởbot_an_cap hơi à? Mang cái thứ này vào thì giết được ?
A Quân ngán bảo đàn em lấy dưới gầm giường một túi vải bạt. Kéo khóa ra, hắn lấy bên trong khẩu súng săn năm phát đã qua cải , : Biết dùng không?
Dương Minh nhíu mày, lắc đầu.
là mày khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết mà, nhìn cho kỹ, tao chỉ một lần thôi
phút sau, A đưa Dương Minh rờileech_txt_ngu khỏi nhà trọ, chởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh đến Bạch Kim Hội Sở.
Thằng nhóc, nếu lần này mày không chết thì quay lại vào số này.
A Quân qua một tấm thiếp. Dương Minh doleech_txt_ngu dự một chút lấy, nhét vào túi áo, đó không thèm ngoảnh đầu lại, xách chiếc túi vải bạt đi thẳng về phía cửabot_an_cap sau của Bạch Kimvi_pham_ban_quyen Hội Sở.
Bên phòng VIP sốbot_an_cap 1 câu lạc bộ Bạch Kim là một đống hỗnbot_an_cap độn. vỡ chai rượu vương vãi khắp sàn nhàvi_pham_ban_quyen, phản chiếu ánh đènvi_pham_ban_quyen ảo. Không khívi_pham_ban_quyen mùi rượu pha lẫn chút tanh tao .
Nằm phủ phục trong phòng một côleech_txt_ngu trẻ, độngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Quần áo trên người đã rách đến mức còn đủ che thân, để lộ da thịt chằng chịt bầm tím vàvi_pham_ban_quyen trầy xước. Mái tóc dài rũ rượivi_pham_ban_quyen che khuất gương mặt, nhưng vẫn có thể thấy vệtbot_an_cap máu tươi chậm rãi rỉ ra từ khóe miệng, đọng thành một vũng đỏ sẫm sàn.
Giữa , Táng Khôn quỳ sụp , toàn thân rẩy, mồvi_pham_ban_quyen hôi trên trán không chảy dài. Hắn nhìn người ông trẻ tuổi đang ngồi trên ghế sofa ánh mắt đầy sợ hãi.
đó uể oải tựa lưng vào ghế, tay mân một vỏ chai rượu rỗng. môi hắn nhếch lên một nụvi_pham_ban_quyen cười khiến người lạnh sống . Trên chiếc áo khoác vương vàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giọt máu, nổi bật dưới ánh đèn.
Tao đã rồi, tao không hạng đàn bà đã bị kẻbot_an_cap khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua. Mẹ , mày điếcbot_an_cap à? Giọng gã đàn ông lạnh xương.
Táng Khôn nuốt nước bọt, giơ tay tự tát mạnh vào mặt mình cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Là lỗi của tôi, Thái Tửvi_pham_ban_quyen Gia, xin lỗi tôileech_txt_ngu sẽ sai đi tìm ngay
Lời chưa dứt, Thái Tử Gia đã tung một cú đá hắn ngã sàn: Thật mất hứngvi_pham_ban_quyen! Mẹ kiếp, đến làm chó mà mày cũng không biết , còn đòi lăn lộn với tao?
Một niên đứng cạnh đóleech_txt_ngu đưa chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn thuốc: Tháivi_pham_ban_quyen Tử, cái nơi xó xỉnh nàybot_an_cap chỉ đến thôi, anh đừng giận. Lát nữa bảo anh trai điều mấy tỉnh lỵ về đây, đảm bảo anh sẽ hài lòngbot_an_cap.
Tháibot_an_cap Tử Gia nhận lấy thuốc, đặt chai rượu lên bànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi rít một hơi sâu: Đúng là chán ngắt. Chẳng qua chỉ là cỏn connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thếleech_txt_ngu mà cũng bắt tử phải đến cái nơi rách nát này.
Tần Gia tự có sắp xếp của ông ấy mà
Thái Tử Gia đột ngột quay sang, nhìn chằm chằm gãleech_txt_ngu bạn bằng ánh mắt lạnh : Mày nói cái ?
nói là
Sau này đừng có nhắc đến lão già đó trước mặt !
Được, , em hứa sẽbot_an_cap không nhắcleech_txt_ngu lại .
Thái Giabot_an_cap ra một ngụm khóivi_pham_ban_quyen, nhìn xuống Khônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Tao cho mày nửa tiếng. Tao không cần biết mày đi bắt hay đi lừa, nếu không tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được người khiến tao hài lòng, tự tìm chỗ mà chôn mình đi, đừng giờ xuất hiện mặt tao nữa.
Thái Tửleech_txt_ngu Gia, ngài tâm, tôi đi tìm ngay
Táng Khônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lảo đảo dậy, định rời đi thì Thái Tử Gia gọi giật lại: Đợi .
Táng Khônvi_pham_ban_quyen run rẩy Thái Tử Gia tiến lại gần. Hắn thản nhiên ném mẩu thuốc lá đang cháy dở lên ngườivi_pham_ban_quyen cô dưới sàn, tàn lửa nóng khiến cô gái khẽ rùng mình. Ngay sau đó, Thái Tử Gia vung đá thẳng mặtvi_pham_ban_quyen cô gái: Mẹ kiếp! Cái loại rác rưởi này mà cũng đòi để lão tử thượngbot_an_cap à!
Cô gái không còn sức để phát ra tiếng thét, nằm đó như con bê vỡ vụn.
Đem nó đileech_txt_ngu, nhìn ngứa mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nghevi_pham_ban_quyen vậy, Táng Khôn vội vã đàn vào. Cô gái nhanh chóng bị kéo lê ra , để lại một vệt máu dài trên sàn.
Thái Tử Gia, hay để tôi đổi phòng cho
Đổi cái con mẹ mày! Tao thích ở đâyleech_txt_ngu , cút nhanh tìm người cho tao! Mẹ kiếp!
bị chửi bới thậmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưng dám phản kháng, chỉ cố nặn ra nụ cười nịnh bợ rồi lủi thủi rời đi.
Trong căn phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kho tối tăm, ánh đèn vàng vọtvi_pham_ban_quyen, một nam phục vụ đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho Minh điếu thuốc.
Dương Minh lắc đầu từ chối: Tôi không hút thuốc.
Gã vụ vai, tự lửa rồi một hơi dài: Lát nữa tôi sẽ đẩy xe rượu vào, anh giấu đồ bên trong Nhớvi_pham_ban_quyen kỹ, phòng số 1. Khôn là đang ở bên trong tiếp khách
Hắn liếc nhìn vải trong tay Dương Minh, hỏi: Đồ đạc kiểm tra chưa?
Dương Minh không trả lời, chỉ hỏi ngược lạileech_txt_ngu: Tên Thái Tử Gia đó cũng bên trong chứ?
Ừ. Gã phụcvi_pham_ban_quyen vụ gật , chúng thường đi ba người, anh tốt nhất nên cẩn thận.
Dương Minh im lặng đầu.
Gã vụ rít nốt hơi thuốc cuối cùng rồi dập tàn thuốc dưới chân: , xong việc đừngleech_txt_ngu đi lối hiểm, đi thẳng xuống thangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net máy nhân viên. Xuống đến tầng mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì ra cửa sau chỗ tôi anh vào.
Ừ. Dương Minh đáp .
Được rồi, anh đợi , tôi bếpleech_txt_ngu chuẩn bị đĩa trái cây.
Sau khi gã phục vụ rời đi, Dương Minh hít một hơi sâu, ngẩng đầu nhìn bóng đèn sợi đốt trên trần nhà.
Tiểu Nhụy! Anh báo thù chobot_an_cap em rồileech_txt_ngu! Em đợi thêm một chútleech_txt_ngu nữa thôibot_an_cap
trong phòng VIP.
Thái Tử, em thấy cái thằng Táng Khôn đó phần thì tám là muốnvi_pham_ban_quyen nịnh bợ anh, để anh nâng đỡ nó lên làm quản sự vùng Giang Thành này đấy.
Tử Gia tựa vào sofa, khinh khỉnh nói: Mày tưởng tao không biết chắc? Nếu nóleech_txt_ngu hầu hạ tao tế, cho nó làm quản sự thì đã sao? Cái nơivi_pham_ban_quyen đồng không mông quạnh này, ai thèm chấp.
bạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cạnh cười : Táng Khôn cũng là hạng may mắn mới gặp được anh không thì với chút bản của nó, cả đời cũng chỉ đến thế thôi.
Thế , chóleech_txt_ngu thì sợ nhất là không biết chủ. Chỉ cần đúng chủ, thì hạng tạp chủng cũng sống tốt hơn giống thuần chủng. Thái Tửvi_pham_ban_quyen Gia cười lạnh.
Thái nóibot_an_cap phải
Đúng lúc , cửa phòng VIP từ được đẩy ra. Dương đẩy xe rượu đivi_pham_ban_quyen vào. Ba người Tử chẳng hề để tâm, vẫn thản cười.
khoảnh khắc cánh cửa khép lại, Dương Minh khẩu súng săn giấu dưới xe rượu ra!
Mẹ !
biết là ai đã hét lên một tiếng, nhưng cùng lúcbot_an_cap đó, tiếng súng đã vang dội.
Đoành!
Đoành!
Đoành!
!
Đoànhleech_txt_ngu!
Năm phát đạn trút ra trong nháy mắt!
cho đến khi khẩu phát ra những tiếng cạch cạch khô khốc, Minh mới ngừng bóp !
Trên ghế sofa, ba nằm ngổn ngang trênvi_pham_ban_quyen vũng máu. Mộtbot_an_cap kẻ trong số đó bị bắn nát nửabot_an_cap khuônbot_an_cap mặt, thịt xương lẫn lộn.
Dương Minhvi_pham_ban_quyen túm lấy cổ áo một kẻ vẫn còn hơi thở: Đứa nào là Thái Tử Gia?
Kẻ đó Minh với ánh mắt kinh , rẩy chỉvi_pham_ban_quyen về gã mặc : Nó
Dươngleech_txt_ngu Minh thở hắt ra một , đábot_an_cap nặng trong lòng bấy lâu cuối cũng rơi xuống.
Tiểu Nhụy! Anh báo thù cho em rồi!
Để đảm bảo không có sai sót, Dương Minh vớ lấy vỏ chai rượu trênbot_an_cap bàn, thẳng vào đầu Thái Tử Gia.
Một cái!
Haileech_txt_ngu cái!
Cho đến khi chai rượu vỡ , Minh dùng thủy tinh lẹm đâm vào mạch cổ của Thái Tử Gia tất cả sức sinhleech_txt_ngu!
Máu tươi phun trào, đầy mặt và áo Dương Minh. Ánh mắt anh tràn ngập khoái cảm điên cuồng của sự trả thù, nhưng cũng xen lẫn nỗi khổ cùng.
Làm xong , không dừng một giây nào, lập rời khỏi căn phòng
Sau khi Dương Minh khỏi, căn phòng chìmbot_an_cap trong cảnh tượng hãi . Trên chiếc sofa đẫm máu là ba cái xác nằm laleech_txt_ngu liệt, sàn nhà mảnh vỡ thủy tinh và đạn.
Không đặc quánh mùi thuốc súng. âmvi_pham_ban_quyen thanh trongbot_an_cap phòng chậm rãi phát ra một giai . là bài hát tiếng Mân Nam Lưu Đức Hoa Thế Giới Đệ Đẳng.
Cảnh đời đại dươngbot_an_cap
Khi dữ dội, lúc lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bình yên
Bạn hiền ơi, xin hãy bảo trọng
Cuộc đời này dù là ăn mày cũng có lúc đổi thay
Đừngvi_pham_ban_quyen trách trời, cũngleech_txt_ngu đừng oán người
Số sang hèn, âu cũng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một đời
danh lợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, khi nào dứt
Ngàn khó mua được một kiếp sinh
Màn đêm , gió lạnh rít , những bông tuyết nhỏ vụn từ lảbot_an_cap tả rơibot_an_cap xuống. Nghĩa trang vắng lặng nhưbot_an_cap tờ, chỉ có tiếng gió thổi qua câynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xạc. Dương Minh đứng lặng một Dương Nhụy, trên áo còn dính vết máu , dưới lớp tuyết phủ dần chuyển sang màu nâu thẫm. Tuyết rơi trên vai, trên tóc anh, nhưng chẳng thể làmvi_pham_ban_quyen nguội lạnh ngọn lửa rực trong lòng. Ánh mắt anh pha trộn giữa đau đớn, giải thoát và mờ mịtleech_txt_ngu, như thể vừaleech_txt_ngu hoàn thành giai của cuộc nhưng lại chẳng biếtbot_an_cap bước tiếp theo phải đi đâu.
Dương Minh chậm rãileech_txt_ngu thụp xuống, đưa tay vuốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ve tấm đá , khẽ lẩm bẩm: Nhụy, anh làm được rồi. tổn thương em đều đã phải trảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Anh biết thế này là chưa đủ Anh biết
anh khàn , mang theo vàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phần mệt mỏi vàbot_an_cap nhẹ nhõm. Tuyết không ngừng rơi mặt rồi tan thành những giọt nướcvi_pham_ban_quyen, chẳng rõ nước mắt hay nước tuyết. Đêm càng lúc càng sâu, rơi mỗi lúc một dày, như muốn chôn vùibot_an_cap mọi tội ác trên thếvi_pham_ban_quyen này. nhưng, liệu có sự chôn vùi được không?
Dương Minh quay về căn thuê, như thể cách biệt hoàn toàn với thế . lẽ đợi sự phán xét ập đến, đợi chờ bản án của định .
Tuy nhiên, hai ngày trôi , thế vẫn bình như chưa từng chuyện xảy ra. Sự yên bình kỳ quái này khiếnvi_pham_ban_quyen Dương Minh ngẩn ngơ, nữa nghinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngờ tất cả trước đó chỉ là một giấc mộng Nam Kha. Nếu không phải những vết thương trên người luôn nhắc nhở, có lẽ anh nghi chính ký ức của mình.
ba, Dương Minh nhận ra không cứ tiếp tục chờ đợi thế này. Hiệnleech_txt_ngu tại anh còn hai conleech_txt_ngu đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Hoặc là kết liễu, hoặc là đi tự thú. Nhưng trướcvi_pham_ban_quyen đưa ra lựa chọn cuối cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, anh cảm thấy một ngườibot_an_cap cần phải giải quyết Tángleech_txt_ngu , ông chủ của hội sở Bạch Kim.
Đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến tiệm tạp hóa gần đó, Dương Minh nhấc điệnleech_txt_ngu thoại công cộng, bấm của A Quân. reo vài tiếng mới có người bắt máy.
tôi Dương Minh. Anh trầm giọng nói.
vài giây im lặng, giọng của A đột ngột nổ dây bên kialeech_txt_ngu: Dương Minh? Thằng khốn, mày đang ở đâu ?!!
Tôi đang gầnbot_an_cap nhà, có chuyện gì sao? Dương Minh hơi hiểu.
Mẹ ! Mày vậy cònvi_pham_ban_quyen Giọng A Quân đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ khó tin, Ngay bâybot_an_cap giờ, tới trạm thu phí cửa ngõ quốc lộ Giang Thành! Ngayleech_txt_ngu lập tức!
Dương Minh nhíu mày, định hỏi dồn thêm thì đầu dây bên kia đã cúp máy. Anh lưỡng lự giây lát rồi quyếtleech_txt_ngu định về một chuyến. lấy khẩu súng săn cất ravi_pham_ban_quyen, thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mộtbot_an_cap dao gọt hoa quả giắt vào thắtvi_pham_ban_quyen lưng rồi mới xuấtleech_txt_ngu phát. Trong Dương Minh tràn nghi và cảnh giác, không vì sao A Quân lại gấp gáp thế, cũng không điều gì đang chờ đợi phía trước. Nhưng anh , bất phíabot_an_cap trước có là gì, anh cũng đã sẵn sàng.
Tạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trạm thu quốc , chiếcbot_an_cap Santana màu đen đang đỗ bên đường. Trong xe, mặt Quân trắng bệch, rõ ràng làleech_txt_ngu do mất máu nhiều. Hắn vén áo sơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mi , lớpleech_txt_ngu băng gạc ngang hông đang rỉ . Châm một điếu thuốc, A Quân bực dọc nhìn chằm chằmvi_pham_ban_quyen vào điện thoạivi_pham_ban_quyen.
Vừa hút điếu thuốc thì Dương Minh bụi rậm ven đường bước ra. Thấy anh, sắc mặt A nên vô cùng nghiêm trọng: Lên xe!
Dương Minh ngồi vào ghế phụ, A nhấn ga phóng xe vào con đường . Vài phút sau, chiếc xe dừng lại ở một hoang ngoại thành.
Tao bảo mày đi giải quyết Táng Khôn, rốt đã cái quái gì thế hả?! A Quân quay sang lên.
Hắn không có trong phòng bao. Dương Minh đáp.
Hắn không có trong đó thì mày giết đứa khác làm cái chó gì?!!
Mấy tênvi_pham_ban_quyen đó là hung thủ giết em gái tôi. Trước khi anh tìm tôi, tôi đã tra em gái thế nàoleech_txt_ngu rồi.
Quân tứcbot_an_cap đến nghẹn , cuối cùng đập mạnh vào vô : Mẹ kiếp! Mẹ kiếp!
Có phải đội thi hành luật tìmvi_pham_ban_quyen tôi không? Dương Minh hỏi.
thi hành luật? Quân cười lạnh, Nếu họ tìm mày thì mày giữ được cái xác toàn thây mấy đứa giết là ai ?
Tại sao tôi phải ? Chúng hại em gáibot_an_cap tôi máu phải trả .
A rít sâu một thuốc: Thằng , nói cho mày biết, trừ ông trời phù hộ, không thì mày chết chắc rồibot_an_cap! Chậm nhất là hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày nữa bọn chúng tìm thấy mày, đến lúc đó mày sẽ sống không bằng chết!
Bọn chúng là ai?
Còn có thể là ai nữa? có quyềnbot_an_cap thế nhất tỉnh Tân, tay mắt che cả bầu trời, ! A Quân hét lên, Ông ta chỉbot_an_cap có thằng con trai duy nhất, mày ra giết nó, làm Tần Gia tuyệt tự tuyệt tôn! Bây giờ tất cả giới hồ ở cái tỉnh Tân này đều đang sục mày đấy!
vìbot_an_cap mày mà giờ cả cái Giang này loạn hết cả lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi! Mày cóvi_pham_ban_quyen biết bây giờ mày giá baonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiêu tiền không? Ba triệu ! Chỉ cungleech_txt_ngu cấp một mẩu tin mày có ngay ba !
Thế sao? Minh tự giễu, vậy là đội thileech_txt_ngu hành không nã tôileech_txt_ngu là vì lão Tần Gia kia à?
Chứ gì nữa? Mày giết convi_pham_ban_quyen trai ông ta, ta sẽ giao mày cho khác ?
A Quân im lặng một lát: Thằng lõ, nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật lòng, khi tới đây tao đã nghĩ sẽ dao đâm mày tại mày mà giờ Táng Khôn chếtbot_an_cap rồi, cả nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đại ca tao
Nói đến đây, A Quânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thở dài, người như quả bóng xìbot_an_cap hơi, sắc mặt cực kỳ khó .
Mạngvi_pham_ban_quyen con trai ta là mạng, vậy mạng em gái tôi không phải là mạng saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Dương Minh chậm rãi lên tiếng, giọng lạnhleech_txt_ngu xương, Lúc hắn hại em gái tôi, hắn nên nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến cục của hôm nay!
Anội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười khẩy tiếng: Đại ca tao nói chẳng sai chút nào, loại liều mạng như mày biết sợ là
Hắn châm điếu thuốc khác: Tao khuyên mày, bây giờ lập tức rời khỏi Giangvi_pham_ban_quyen Thành, đi càng xavi_pham_ban_quyen tốt. đi đâu thì đi, tìm một vùng núi hẻo lánh hay một nơi bé nào đó mà trốnvi_pham_ban_quyen đi, tên đổi họ mà sống.
Đừng để bọn chúng tìm thấy màybot_an_cap. Nếu chẳng may bị , tốt nhất là mày nên tự kết trước đi A Quân nhả raleech_txt_ngu làn khói, Tao biết mày không sợ chết, biết trên đời nàyvi_pham_ban_quyen còn có rấtvi_pham_ban_quyen nhiều chuyện đáng sợleech_txt_ngu cái chết không?
đi thì ? Dương Minh hỏi.
Không đi? Quân cười lạnh, Vậy thì bọn chúng quật tro cốt em gái lên, rồi đứt tứ mày, nhét mày vào hũ muối dưa, ngày dùng tro cốt đó pha nước cho .
Dương Minh cau mày chặt lại.
Sợ rồi chứ? Quân nói tiếp, Sợ là đúng rồi! Thằng lõ, thấy mày cũng thương. Tao cho mày một con đường sáng
Hắn móc ra chiếc điệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thoại đưa cho Dương Minh: Điền Nam, tìm người này, họa có cho mày một con đường cuối cùng mày có sống được không phải xem cái số của mày .
Dương Minh do dự không , A Quân trực tiếp ấn vào tay anh: Mày chẳng phải muốn báo thù cho em sao? Vậy mày thấy Tần Gia có đáng chết không?
Câu hỏi này khiến Dương Minh ngẩn người, theo bản năng siết chiếc điện thoại trong tay. A ra hiệu cho anh xuống xe: Đời taonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem như cũng vừa làm được một việcvi_pham_ban_quyen thiện rồi.
khi xuống xe, Minh không nhịn được hỏi: Còn anh? Anh đâu?
xe chậm rãi bánh, chỉ còn lại tiếng của A Quân tan gió: Tao phải báo cho đại ca tao!
Gió lạnh tháng Mười một như cắt vào mặt. Dương Minh đứng giữa nghĩa trang vắng lặng, tay chặt hũ tro cốt của em gái. Xung quanh im lìm như tờ, chỉ có đám cỏ dại vàng úa đang lay động trongbot_an_cap gió. Anh không về nhà thu dọn đồ đạc. Với anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hũ tro cốt của em gái, chẳng còn thứ gì quan trọng hơn nữabot_an_cap. Dương Minh đầu nhìn hũ tro cốt, vuốt ve cạnh .
Tiểu Nhụy chúng ta sắp rời Giang Thành rồivi_pham_ban_quyen.
Anh hít một hơi thật sâu, làn không khí lạnh buốt làmbot_an_cap lồng ngực đau : Đừng lo, anh đưa em . Dùvi_pham_ban_quyen đibot_an_cap , chúng ta cũng sẽ bên nhau.
Nói xong, anh cẩn thận đặt hũ tro cốt vào chiếc ba lô mua. Lúc , bàn tay anh hơi rẩy. Dươngleech_txt_ngu Minh nhìn tấmbot_an_cap bia mộ của lầnvi_pham_ban_quyen cuối rồi quay người rời đi.
10 giờ tối, Minhleech_txt_ngu vẫy một taxi bên đường.
Bác tài, đếnvi_pham_ban_quyen huyện . nói ngắn .
xế anhleech_txt_ngu một : Muộn thế này mà sang đóleech_txt_ngu à? Giá hơi cao đấy.
Dương cảm : Tôi có việc gấp.
Tài xế nhún vaivi_pham_ban_quyen khôngbot_an_cap hỏi thêm, nổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net máy xuất phát. Suốt quãng ai nói câu nàobot_an_cap, vútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong đêm.
giờ 05 sáng, Dương Minh đứng ở bến xe đường dài. Trong gió lạnh, anh kéo chặt vạt áo khoác, tiến phía chiếc buýt sắp khởi hành.
chạy rồi, mau lên đi. Nhân viên bán vé ngáp một cái hỏi: Đi đâu?
Ra khỏi tỉnh. Dương Minh trả lời.
Nhân viên bán vé buồnvi_pham_ban_quyen tâm đến câu trả lời của anh, vẫy tay bảo anh nhanhleech_txt_ngu lên xe.
Lên xe, Dương tìm một chỗ ngồi. Trong xe không đủ ấm, hành khác đều rúc sâu vào lớp áo mùa đông dày cộm, có người đã ngủ thiếp đi. Minh nhìn bóng đêm đen kịtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa sổ, ánh mắt đẫn. Tay vô thức chạm vàoleech_txt_ngu lô, xác nhận hũ tro cốt của em gái vẫnleech_txt_ngu còn đó. Chiếc xenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ từ lăn bánh, đi vào màn đêm tối. Dương Minh biết, từ khoảnh khắc này, cuộc đờileech_txt_ngu anh sẽleech_txt_ngu không bao giờ quay trước được nữa.
Chiếc xe kháchleech_txt_ngu chạy trongleech_txt_ngu đêm vài đồng hồ. Dương Minh tựa vào , nhắm hờ, ý thức mơ màng. Ba lô chặt trước ngực. hành khách xen lẫn tiếng gầm rú củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động cơ vang khắp . Dương Minh lúc tỉnh lúc mêvi_pham_ban_quyen, khi thức giấc, anh lại bản năng sờ vào ba lô để chắc chắn tro cốt của gái vẫn còn.
Trời sáng dần, cảnh vật ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa sổ lướt nhanh. Đột ngột, xe phanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gấp, Dương Minh suýt nữa ngã khỏi ghế.
Mẹ kiếp! Tài xế chửi rủabot_an_cap bấm còi liên .
điện thoại ra , 9 giờ phút sáng.
Có chuyện gì thế? Một hành khách ngái ngủ hỏi.
Nhânvi_pham_ban_quyen viên bán vé đứng dậy nhìn quanh: Chắc phía trước có sự cố, để tôi đi .
Dương Minhbot_an_cap căng dâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thần kinh, tay phải vô thức chạm vào con gọt quả ở thắt lưng, cảnh giác sát xung quanh. Trước khi đi, anh không mang theobot_an_cap súng săn, chủ yếu là vìleech_txt_ngu thứ đó quá , một khi bị phát hiện sẽ rất rắc rối.
sau, nhân viên bán vé quay lại, không tốt lắm.
Tình hình sao rồi? Tài xế hỏi.
viên bán vé bất lực nói: Tai nạn giao thông phía trước, tắcvi_pham_ban_quyen đường nghiêm trọng rồi. Nghevi_pham_ban_quyen nói là một chiếcvi_pham_ban_quyen xe bị lật, chắcleech_txt_ngu phải tắc lâu đây.
Tài xế dài: , phức thật, chẳng biết bao giờ mới thông xe.
Hay là cho người xe thở chút đi? Nhân viên bán vé đề nghị.
Cũng được, dù sao chốc một lát cũng chưa đi được. Tàileech_txt_ngu xế gật đầu.
Nhân viên hắng , cao giọng nóivi_pham_ban_quyen: Thưa quý khách, phía trước tai nạn giao thông gây ùn tắc trọng. Chúng ta có lẽ phải đợileech_txt_ngu ở đây một thời gian. Nếu ai cần thì có thể xuống xe vận một chút, đi quá xa.
Dươngvi_pham_ban_quyen Minh cau . Anh không muốn thu hút sự chú ý, nhưng cứ ngồi trên xe thì quá nguy hiểm. Vạnvi_pham_ban_quyen nhất có kẻ đuổivi_pham_ban_quyen theo đường cao tốcvi_pham_ban_quyen thì sao? Do một lát, anh dậy ba lô, đi theo các khách xuống xe.
Minh đứng bên lề đường, ánh mắt cảnh giác quét quanh. Đúng lúc đó, một đàn ông trung niên thong thả , hộp thuốc lá .
Người anh em, cho xin tí lửa? Người đàn ông cười hì hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
: Xin lỗi, tôi không hút thuốc.
Người nọ vai, cất thuốc đi. Tắc thế này chẳng biết bao giờleech_txt_ngu đi được. Ông ta tiếp tục bắt chuyện, Cậu đangleech_txt_ngu vội ?
Cũng bình thường. Dương Minh lỏn, mắt vẫn không quan sát quanh.
Đang chuyện, Dương Minh một nhóm từ phía trước đi tới. Họ mặc áonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoác đen phục, vừa đi soi xét từng xe đang đỗ bên đườngbot_an_cap, đang tìm kiếm gì đóleech_txt_ngu. Dương Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thắt , đám người này nhìn quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là biết có vấn đề!
hít hơi thật sâu, raleech_txt_ngu vẻ thản quay người lại, lưng hướng về phía bọn .
Này, ông vụ tắc đường này bao giờvi_pham_ban_quyen mới xongbot_an_cap? Dương Minh giả vờ thoải mái hỏivi_pham_ban_quyen người đàn ông trung niên.
Ai biết được, chắc phải tiếng . nọ dài.
Dương Minh gật đầu: Thếleech_txt_ngu tôi phải đi vệ sinhbot_an_cap cái đã, không nhịn nổi nữa.
đợi người kia trả lời, Dương đã bước xuống khỏi cao tốc. Anh giảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vờ như đi tiểuleech_txt_ngu, nhân lúc không ai chú ývi_pham_ban_quyen, nhanh chóng lách vào bụinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rậm bên đường. Trong rậm cỏ dại mọc tùm, cành khô đâmleech_txt_ngu ngang . Dương Minh không màng tới, cứ đâm lao về . một đoạn, anh dừng lại thở dốc. Nhìn quanh một lượtleech_txt_ngu, anh hoàn toàn biết mình đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở đâu. Do dự giây látbot_an_cap, anh chỉ có thể men con đường nhỏ đi về hướng xe đang chạy.
Không lâu sau khi Minh biến mất trong bụi rậmbot_an_cap, nhóm người mặc khoác đen đã đến bên cạnh xe khách. ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cầm một bứcbot_an_cap ảnh, săm hành kháchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xung .
cầm đầu đầu trọc về phía tài xế: Này anh bạn, thấy người này không?
Hắn giơ bức ảnh lên. Ảnh hơi mờ, rõ là cắt video giám sát, vẫn có thể lờ mờ nhận ra đường nét của một thanh niên. xế nhìn kỹ lắc đầu: Xin lỗi, khách đông quá tôi không chú .
Tên đầu trọc mày, quay sang những tên còn lại: lượt cho tao!
Cả nhóm lập tức tản ra, bắt đầu hỏi từng khách đang đứng bên đường. Một tên cao đivi_pham_ban_quyen đến trước mặt người đàn trung niên vừa nãy bắt chuyện với Dương Minh.
giơ ảnh lên: Thấyvi_pham_ban_quyen người này không?
Người đàn ông nheo mắt nhìn , nhướn : Ơ, đây chẳng phải là cậu thanh niên vừa nói chuyện tôi sao?
gầy mắt lên: đâu rồileech_txt_ngu?
Người ông tay về phía đường: Cậu ta bảo đi vệ sinh, đi kia .
Bao lâu rồi? Tên cao vã .
Chỉleech_txt_ngu mới vài phút trước . Người đàn ông lời.
Tên gầy cao lập tức gào lên: Đại ca! Tìm rồi!
Tên đầu trọc bước tới, nghe xong, sắc mặt hắn âm trầmvi_pham_ban_quyen đến đáng .
Mẹ kiếp! Hắn thề một tiếng, đây cho tao!
Nhóm người nhanh chóng tập hợp. Tên chỉ về phía bụi rậm: ra tìm! Nhất định phải lôi thằngleech_txt_ngu ranh đó ra!
Dứt lời, mười mấy gã lao về phía Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa biến mấtbot_an_cap. Chúng thô bạovi_pham_ban_quyen gạt bụi rậm, tìm kiếm kỹ từng chỗ có thể ẩn .
Sống phải người, chết phải thấy ! Tiếng gầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của tên đầu trọcleech_txt_ngu vang vọng trong không .
Dương Minh không nhớ nổi mình đã đi bao lâu, trời cũng hẳn từ lâu. Cơn đói và sự mỏi hành hạ anh, nhưng bản năng vẫn thúc giục anh không ngừng tiến bước. Cuối , vào lúc hơnbot_an_cap tám giờ tối, anh ánhleech_txt_ngu đèn le lói ở đằng xa. Lần nguồn sáng, anh tìm đến mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trạm tiếp nước nằm ven đường quốc lộ.
Dương Minh thở dốc, mắt quan sát xung quanh. Vài xenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang đậu bên lề đường, cạnh một tiệm tạp với ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đèn mờ ảo. Anh đẩy cửa bước vào, tiếng chuông treo leng .
Mua gì? Một người đàn trung niên oải hỏi.
Có nước không? Và đồ ăn nữa. Giọng Minh khản .
Lão Vương đứng dậy, đánh giá Dương một lượtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi chỉ tay vào chiếc kệleech_txt_ngu đơn sơ bên trong: Đằng .
Dương đibot_an_cap tới, hai gói mì tôm và một chai khoáng. Sau khi thanh toán, anh hỏi: Có thể tôi phanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mì được không?
Lão Vương lấy dưới quầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếc bátvi_pham_ban_quyen sứ chưa rửa và đôi đũavi_pham_ban_quyen: Ngoài cửa có nước , tự ra mà rửa, nước nóng trong phích.
Được, cảm ơn.
Mười phút sau, Dương Minh bưng bát mì đã pha xong, ngồi xổm trước tiệm tạp hóa ăn ngấu nghiến. Vừa , anh vừa nhìn quanh .
Cậu không phải người ở đây ?
biếtleech_txt_ngu từ lúc nào, Lão Vương một thuốc đi ra. Dương Minh nuốt mì trong miệng, liếc nhìn lãovi_pham_ban_quyen một cái rồi gật đầu: đây có xe đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoạibot_an_cap tỉnh không?
Cóvi_pham_ban_quyen thìbot_an_cap cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng phải đợi đến sáng. Lão Vương , Mà cậu định đi đâu?
Minh dự một đáp: Khe Thành
Vương ra vẻ suy ngẫm rồi gật đầu, khôngvi_pham_ban_quyen hỏivi_pham_ban_quyen thêm gì mà bảo: Đêm nay cậu có thể ở đây, hai mươi tệ một đêm. Sáng mai xe đến sẽ gọi.
Dương Minh trầm ngâm một rồi cất tiếng cảm . Sau khi anhbot_an_cap ăn xong mì, lão đưa anh ra một căn phòng nhỏ lụp xụp ở hậu viện. có mộtvi_pham_ban_quyen chiếc giường và một chiếc ghếvi_pham_ban_quyen.
Đẩy cánh kêu kẽo kẹt ra, mùi ẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mốc xộc thẳng vào mũi Dương không được mà ho sặc sụaleech_txt_ngu. Dưới ánh lờ mờ, anh nhìn rõ toàn không gian này. Mạng nhện ở góc tường đung đưa theo gió lùa qua khenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa, giấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dán tường bong tróc từng mảng, lộ ra mảng tường vàng ố bên trong.
trên giường nhăn nhúm, bốc lên chua loét khó chịu, rõ ràng là đã rất lâu rồi không được giặt . Trên ga giường có vài vết bẩn đáng ngờleech_txt_ngu không rõ là gì. Mặtbot_an_cap lại càng nhếch nhác hơn tàn thuốcbot_an_cap, vụn và vỏ rượu vứt lung tung.
Dương Minh dẫm lên nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoảng trống tương đối sạchvi_pham_ban_quyen sẽ trên sàn để đi tới cạnh giường. Chiếc ghế duy nhất thì chất đầy tạp vật, có vẻ sắp gãy đến nơi, hoàn toàn không thể ngồi được.
Cóbot_an_cap thì cứ gọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một tiếng. Lão Vương nói xong liền rời đi, tiện tay lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cánh cửa lung lay sắp sập.
Dương nhìn quanh một , hít hơi thật sâu, cố gắng bình ổn sự khó chịuvi_pham_ban_quyen trong lòng. Tuy trường tồi tệ, ít nhất hiện tại vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net an toàn. Anh thận vỗ nhẹ lên nệm giường cho bay bớt rồi mới chậm rãi xuống.
chiếc ba lô đựng tro cốt của em gái, Dương Minh tựa lưng vào . Dùvi_pham_ban_quyen trong lòng còn chút bất an, nhưng lúc này sự mỏi lấn át tất cả. Nhắm mắt lại, Dương Minh nhanh vào giấc ngủ nông đầy cảnh giác và bất an.
Trong cơn mê , Dương Minh cảm thấy có gì đó không ổn. Anh địnhleech_txt_ngu cử động nhưng phát hiện chân đã bị trói chặt. Ngay lập tức, thức anh tỉnh táo hoàn toàn!
Mở mắt ra, Dương Minh thấy Lão Vương và một đàn ông lạ mặt lục lọivi_pham_ban_quyen đồ đạc của mình. Chiếc ba lô anh bị dốc ngược một cách thôvi_pham_ban_quyen bạo, đồbot_an_cap đạcleech_txt_ngu bên rơi vãi sàn. Minh khôngleech_txt_ngu tiếng, chỉ lặng lẽ quan sát tình hình trước .
Mẹ kiếp, có nhiêu tiền thôi sao? đàn ông lạ mặt gầm gừvi_pham_ban_quyen, cầm xấp hơn tệ ít ỏi còn lại của Dương Minh.
Lão Vương môi: Lúc nãy nhìn bộ dạng nó ăn mì tôm là tao đã biếtvi_pham_ban_quyen hạng kiết xác rồi, còn muốn kiếm được nhiêu ?
Gã đàn ông thấy cốt dưới đất, tò mò nhặt lên mở .
Cái gì đây? chửi thề, Thật đen đủi!
Tim Dương Minh thắt lạivi_pham_ban_quyen, nhưng mặt vẫn không lộ chút cảm xúcbot_an_cap nào. biết lúc này bất kỳ phản ứng kích động nào cũng thể dẫn đến nguy hơn.
Này. Gã đàn ông đá vàoleech_txt_ngu Dươngvi_pham_ban_quyen Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Tỉnh rồi thì vờ ngủ. ranh, là ai? Tại lại mang theo cốt khắp nơi thế này?
Dương Minh chậm rãi mở mắt, bình thản: Đó là tro cốt của em gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi. Tôi muốn đưa em ấy về quê
Lão Vương gã ông ánh mắtleech_txt_ngu với nhau.
, khá làvi_pham_ban_quyen bình tĩnh đấy. Vương cười khẩynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tưởng mày sẽ gào thét lên chứ.
Dương Minh nhìn thẳng vào mắt lão: Kêu la cũng chẳng ích gì, phải không?
Gã ông lạ mặt tiến lại gần Dương : Thằng ranh, nhất là mày khai thật đi, trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn tiền không?
Dương Minh im lặng một hồi chậm rãi nói: Tôi chỉ có bấy nhiêuleech_txt_ngu tiền thôi hết rồi.
? Gã nheovi_pham_ban_quyen mắt, giọng đầy nghi ngờ. ngột đưa tay ra, bắt đầu sờ soạn người Dương một cách thô bạo.
Bỗng nhiên, tay gã dừng lại trên áo khoác của , cảm thấyleech_txt_ngu có gì đó khác thường. mạnh kéo khoác ra, phát hiện bên trong quấn đầy băng .
Cái quái gì thế ? Gã nhíu mày, giật phắt áo Dương Minhbot_an_cap lên.
Khi nhìn những vết thương trên người anh, đàn ông hít một lạnh, lùi lại vài bước.
Mẹ kiếp! Gã kinh hãi thốt lên, Lão Vương, ôngvi_pham_ban_quyen lại đây xem này!
Lão ghé sátvi_pham_ban_quyen lại nhìn, sắc mặt lậpvi_pham_ban_quyen tức trở nên tái mét. người Dương Minh chằng chịt vết thương nông sâu khác nhau, có chỗ đã đóng , có chỗ vẫn còn máu. sợ nhất một vết dao dài vùngvi_pham_ban_quyen eo, tuy đã xử lý đơn nhưng trông vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vô cùng dữ tợn.
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng đến đáng sợ. chằm chằm nhìn Dương , đôi mày nhíu chặt: Thằng ranhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mày phạm tội gì phảibot_an_cap không?
Minh không trả lời, bình thản đốibot_an_cap với của . anh im , lão trầm ngâm : Tốt là mày nên khai ra. Mày rốt là ? Tại sao lại nông này?
Dương Minh im lặng mộtleech_txt_ngu lát rồi nói: Những gì tôi thật. Tôi chỉ muốn đưa tro cốt em gái quê thôi. Còn những vết thương này là do tôi khôngbot_an_cap cẩn thận
Căn phòng lại vào im lặng. Vương và đồng dường như đang cân nhắc độ xác trong lời nói của Dương Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Đúng lúc này, ngoài lên tiếng động cơ ô tô gầm .
Lão Vương phắt lại nhìn ra sổ, phào hơi: Cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xe rồi, ra xem trước đã, lát nữa vào hỏi tiếp.
Ngay sau hai người đó đi ra, Dương Minh mộtvi_pham_ban_quyen hơi thật sâu. Anh nín , lắng ngheleech_txt_ngu kỹ động tĩnh ngoài để đảm bảo hai kẻ kia đã đi xa. Anh nghiến răng, cơ bắpbot_an_cap toànvi_pham_ban_quyen thân căng cứng.
sức mạnh ngột, anh nhấc trên lên, nén cơn dữ dội từ vết thương ở bụng đến, khó khăn lắm mớivi_pham_ban_quyen ngồi thẳng được. Mồ hôi lạnh chảy dài trên , nhưng ánh mắt anh chút sóng. Tiếp đó, Dương Minh gắng duỗi đôi tay đang bịleech_txt_ngu trói xuống phía dưới, đồng thời chân lại, áp sátbot_an_cap chân vào mông, từ từ đưa đôi tay luồn qua dưới chân.
Quá trình cực gian nanbot_an_cap, Dương cảm bả như khớp. Cuối cùng, sau một đau nhói, anhleech_txt_ngu đã thành công đưa tay vòng ra sau lưng.
Dương Minh thở dốc, tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho mình vài để chỉnh hơi thở. Sau đó, anh cẩnleech_txt_ngu thận đưa tay về phía thắt lưng, rút dao gọt hoa quả . Điềuleech_txt_ngu tư thế xong, Dương bắt đầu cắt sợi dây thừng đang trói cổ tay.
Hai phút , thừng trên đứt đoạn, Dương Minh cử động cổ tay đau nhức rồileech_txt_ngu nhanh chóng đứt dây ở chân. đứng dậy, cảm thấy một cơn chóng mặtbot_an_cap ập đến, nhưng anh ép bản thân phải giữ tỉnh táo.
Cũng chính vàoleech_txt_ngu lúc này, tiếng bước chân bên ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiến lại gần
Dương Minh nín , áp sát người vào cạnh cửa. Con dao gọt hoa quả trong tay anh ánh lên tia hàn quang lạnh lẽonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, từng thớ cơ bắpvi_pham_ban_quyen không chủ mà căng cứng lại. Bên ngoài truyền đến tiếng bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân, mỗi lúc một gần. Tiếng cửa vang lên giữa căn phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tĩnh lặng nghe đặc biệt tai. Ngay khoảnh khắc cánh cửa vừa hé mở, Dương Minh lập tức hành động.
Cánh cửa mở ra, gã đàn ông kia còn chưavi_pham_ban_quyen kịp phản ứng đã cảm thấy cổ họng lành lạnh. Tay trái Dương Minh siết chặt vai gã, dao gọt hoa quả đã vững đặt ngay cổ gã.
Đừng cử động! Giọng Dương Minh trầm thấp và lạnh lẽo.
Gã đàn ông khựng người tại , mồ hôi lạnh dài trên trán.
anh em, đừng làm bậy mà.
Dương Minh không trả lời, chỉ tì mạnh lưỡi dao thêm một chút.
Đi chậm thôi, lại gần giường. Anh lệnh, Đừng giởleech_txt_ngu trò.
Gã đànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông bọt, cẩn thận li tí di về phíavi_pham_ban_quyen giườngleech_txt_ngu. Đôi gã run rẩy, mỗi bước đi đều cùng chậm chạp.
Quỳ xuống. Minh lạnh lùng nói.
làm theo, đầu đập mạnh xuống sàn nhà. Dương chóng vớ lấy sợi dâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước đểbot_an_cap trói mình ở trên giường. Anh thực hiện các động tác một cách thuần thục, bẻ ngược tay ra sau lưng rồi dùng dâyleech_txt_ngu thừng trói lại. Sau đó, anh lại nhanhleech_txt_ngu chóng trói tiếpvi_pham_ban_quyen hai chân gã. suốt quá trình đó, conbot_an_cap dao của Dương Minh bao giờ rời khỏi cổ gã ông.
Ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh , có gì từ từ . đàn cố lấy , giọng mang tiếng khóc, Tụi tôi chỉ vì miếng cơm manh áovi_pham_ban_quyen, không hề muốn làm hại anh
Dương Minh lùng ngắt lời: Câm miệng.
Sau khi xác nhận dây thừng đã được đủ chặt, Dương Minh lùi lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài bước, thở một hơi. Anh biết lão chủ tiệm tạp hóa thể quay bấtbot_an_cap cứ lúc nào. Thời gian gấp rút, anh phải nhanh chóng làm rõ tình .
Mày tên gì? hỏi.
Gãvi_pham_ban_quyen ông nuốt nước bọt, giọng run : Trương Trương Đại Xuân.
Thằng lại đâu?
Vương Cương.
Ở ngoài hai đứa mày ra, ai khác không?
Hết rồi. Trương Đại Xuân ngừng một lát, rồi cố gắng làm dịu bầu không , Người anh em, đều là dân lăn lộn bên ngoài cả, có chuyện cứ việc bàn bạc.
Minh không thèm ý đến lời Trương Đại Xuân, anh xoay đi về phía những món đồ đang vứt vương vãi dưới đất. Anh cẩn thận hũ tro cốt của em gái vào lại trong ba lô. Sau đó, anh lục soát túi áo Trương Xuân. Rất nhanh sau đó, anh đã thấy hơn một nghìn tệbot_an_cap bị cướp lúc . Dương đút tiền vào túi , gương mặt khôngvi_pham_ban_quyen lộ ra bất kỳ cảm xúc nào.
Làm tất cả, anh quay lại đối với Trương Đại Xuân: Lúc trước chủ hóa nói ở đây có xebot_an_cap đi ngoại tỉnh?
Trương Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Xuân nuốt nước bọt, ánh mắt láo : khách thì khôngleech_txt_ngu có, nhưng xe nhiều . Anh có thể bắt xe tải để ra khỏi tỉnh. Có điều
gì? Dương vấn.
Trương Đại mím môi, thận trọng nói: anh em, tôi thấy chắc là anh đang dính vào rắc rối gìbot_an_cap rồi đúngbot_an_cap ? Kiểu như anh, thường thì tài xế tải không đâu. cũng sợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rước vào thân, vả lại
Hắn nhìn ba lô Dương Minh: Anh còn mang theo hũ , cái này không may mắn cho lắm
Đang nói, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước . Dương lập tức ra hiệu cho Trương Đại Xuân câm miệngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Anh nhanh chân di chuyển đến cửa, chăm chú nghe động tĩnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài. Tiếng bước chân lúc càng gầnleech_txt_ngu, ngay lúc đóvi_pham_ban_quyen, Trương Đại Xuân đột nhiên : Lão Vương, chạy mau!
Dương Minh mày, lườm Trương Đại một cái sắc lẹm. Không một chútbot_an_cap do dự, anh cửa lao ra ngoài.
Dưới màn đêm, ánh đường vàng vọt trạm tiếp nước trông mờ ảo trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làn sương mù. Dương Minh theo bóng dáng Vương Cương vào tiệm tạp hóa. Vừa bước , Minh đã cảmleech_txt_ngu thấy một luồng mạnh ập tới.
đèn mờ, anh chỉ kịp nhìn thấy con dao khai trong tay Vương Cương đang loé hàn quang, bổ thẳng về cổ mình. Minh theo bản năng ngả người ra sau. daobot_an_cap sượt qua chóp mũi anh, mang luồng khí lạnh buốt! Tim Dương Minhbot_an_cap đập liên hồi, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán. Anh biết, nếu chỉ chậm vài thôi, e rằng mình đã tại chỗ!
Chớp khoảnh khắc Vương Cương vừa thu đao, Dương Minh vọt tới, chân mạnh vào bụngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đối phương.
Á! Vương Cương đau đớn kêu , loạng choạng lùi lại vài bước, tông cả kệ hàng phía sau. Đồ hộp và nước giải rơi loảng đất.
Dương Minh không cho đối cơ hít thở, lập tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xông lênleech_txt_ngu. Tuy nhiên, Vương cứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cựa anh tưởng, hắn nhanh chóng ổn thânbot_an_cap hình, lại vung dao chém tới. Ánh đaobot_an_cap loang loángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong tiệm tạp hóa tối tăm, Dương Minh né bên tránh kia, chật vậtbot_an_cap lách qua mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhát chém chí mạng. Kệ chém tan tác, hàng hóa rơi vãi nơi, hai người nhau trong không gian chật hẹp.
Bất ngờ, chân Dương Minh trượt một cái, mất thăng bằng. Vương Cương nắm lấy cơ hội, vung dao khai sơn chém xuống.
!
Dương Minh thét lên tiếng đau đớn, cánh tay trái bị chém trúng, máu tươi lậpvi_pham_ban_quyen tức tuôn ra. Cơn đau khiến mắt Dương tối sầm , nhưng bản năng sinh tồn anh gượng dậy không để mình ngã xuống. Anh nắm chặt con gọt hoaleech_txt_ngu quả trong tay, nhân lúc Vương Cươngbot_an_cap đang ý, anh đâm tới.
Phập!
Con dao gọt quả cắm ngập vào Vương !
Vương Cương trừng mắt, không tin nổi cúi đầu nhìn vết của mình. Nhưng nhanhleech_txt_ngu chóng lấy tinh thần, gầm lên tiếngbot_an_cap rồi lại vung dao. Hai người lao vàobot_an_cap ôm vật nhau, lănbot_an_cap lộn trên sànleech_txt_ngu. Những cú đấm loạn xạ, ánh đao loe loét! Con dao của Dương Minh lại đâm Vương một lần nữa, lần này là trúng đùi.
Vương Cương gào thét, sứcleech_txt_ngu lực bắt đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net suy giảm. Dương Minh nắm lấy thời cơ, lật người đè lên người Vương Cương, trái bóp hắn, tay phải giơ cao con dao.
đừng giết tôi Vương Cương thở hổn hển, ánh vẻ sợ hãi.
Minh dốc, máu từ vết ởvi_pham_ban_quyen cánh trái không ngừng nhỏleech_txt_ngu . Anh nhìn trừng vào Vương Cương, dao trong tay run rẩy nhẹ.
mấy sau, cănvi_pham_ban_quyen phòngbot_an_cap nhỏ tối , Cươngvi_pham_ban_quyen cũng bị trói chặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giống như Trương Xuânbot_an_cap. Mặt Vương Cương tái mét, môi tímbot_an_cap ngắt. Dương Minh ngồi trên chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ghế cũ nát bên cạnh, xemvi_pham_ban_quyen xét vết thương trên vai mình. Anh lấy từ ba lô ra chiếc hộp sắt nhỏ. Từ bên trong, anh rút ra cây kim và một cuộn chỉ , bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu trùng vết thương cho mình.
Suýt
cố gắng chịu đựng, Dương Minh vẫn nén nổi một tiếng rên .
Trương Đại Xuân trợn tròn mắt: Người anh em, anh anh định làm gì thế?
Dương Minh trả lời, chỉ tậpvi_pham_ban_quyen trungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xỏbot_an_cap chỉ qua lỗ kim. Sau đó, anhleech_txt_ngu hít sâu một hơi, mũi kim vào mép vết thương.
Mẹ kiếp!
Chứng kiến cảnh này, Trương Đại Xuân không nhịn được mà kêu thành tiếng.
Mũi kim xuyên da thịt, mồ ra trên trán Dương Minh. rất vữngleech_txt_ngu, nhưng mỗi mũi khâu đều kèmvi_pham_ban_quyen với cơn đau thấu xương. Dương Minh răng , không thốt raleech_txt_ngu một lời, tiếp tục quá trình khiến người ta phải rùng mình này.
Trương Xuân nuốt nước bọt, tim đập thình vì sợ . Những ngừng rỉ ra từ lỗ , chảy dọc theo cánh tay Dương Minh rồi nhỏ xuống đất. Cuối cùng, khâu cuối cũng hoàn . Dương Minh cắt đứt chỉ, sau đó cầm chai nước oxy già, không chút do dự thẳng lên vếtvi_pham_ban_quyen thương vừa khâu xong.
Hự
Lần này, ngay cả Dương Minh cũng không nhịnleech_txt_ngu được mà phát ra âm thanh đau .
Anh hít thở sâu vài để bình ổn cảm , sauleech_txt_ngu đó cầm băng gạc, cẩn thận băng bó lại. Trongbot_an_cap suốt quá trình đó, động tác anh thuần thục đến mức khiến người ta phải xót xa. Sau khi băng bó xongbot_an_cap, Dương Minhvi_pham_ban_quyen cử động bả vai một chút để đảm bảo không ảnhbot_an_cap đến việc hànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động.
Sau đó, anh quay sang nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Xuân Vương Cương đang đờ người vì kinh , mắt mang theo vẻ lạnh lẽo: Bây giờ, chúng ta có thể nói chuyện tử tếleech_txt_ngu được rồi đấy.
Ánh mắt Dương Minh đảo qua đảo trên người hai gã nọ, không khí đặc quánh thẳng.
Tao biết tụi mày muốn chết cho , tao cho tụi màyleech_txt_ngu một con đường sống.
Trương Đại Xuân như được đại xá, gật đầu lia lịa như mổvi_pham_ban_quyen cò, nói run rẩy đầy hãi và nịnh bọt: Anh, muốn gì cứ nói. Tụi tôi nhất định phối hợp.
Dương Minh nheo mắt, hỏi thẳng: Tụi mày có bao nhiêu tiền? Ý tao tiền .
Trương Đại Xuân dườngvi_pham_ban_quyen như đã chuẩn bị tâm lý từ trước, không chút do dự trả lời: Hơn hai ngàn! Ở ngay trong ngăn kéo tiệm tạp ấy.
Giọngbot_an_cap có chút gáp, chỉ Dương Minh không tin.
Ánh mắt Dương Minh chợt lạnh , chậm rãi đứng dậy tiến về phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trương Đại Xuân. Hắn cái nhìn đó làm cho run , vội sung: thật mà! Bình thường tụi tôi cũng làm cái nghề cướp bóc này đâu Chủ yếu là mấy ngày nay tôi bạc thua nhiều quá, lạileech_txt_ngu thấy anhleech_txt_ngu có một mình nên mới nảy ýleech_txt_ngu đồ xấu
Hắn nuốt nước bọt: Nếu không tin, cứ báo cảnh sát!
Dương Minh lạnh một tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mắt sang Vương Cương tái mét mặt mày ở bên . Anh biếtvi_pham_ban_quyen nếu còn kéo dài, đối phương có sẽ chết mất máu nhiều.
Mày chắn chỉ có nhiêu? Dương Minh lạnh hỏi.
sự chỉ có bấy nhiêu Trương Đại Xuân gần như van nài.
Dương Minh sâu một hơi, không nói gì thêm, quay đi vào tiệm tạp hóa. Trong ngăn kéo, anh quả nhiên tìm thấy một xấp tiềnleech_txt_ngu. Anh khôngbot_an_cap đếm mà nhét thẳng vào ba lô. Do dự một lát, Dương Minh tìmvi_pham_ban_quyen giấy bút, nhanh chóng xuống điều gì .
Quay căn phòng nhỏ, cởi trói tay cho Trương Đại Xuân, đưa tờ giấy vừa viết xong qua.
Trương Đại Xuân ngơ ngác nhận lấy, nhìn kỹ lại, thì là một tờ giấy nợleech_txt_ngu.
Dương bình nói: Số này coi như tao mượn củavi_pham_ban_quyen tụi mày. này nếu có hộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sẽ cảvi_pham_ban_quyen vốn lẫn lời.
Trương Đại Xuân , sau đó nặn ra một nụ cười còn khóbot_an_cap cả khóc: Không không cần trả đâu. Ai mà chẳng có lúc khó khăn? Số tiền này coi như tụi tôi tạ anh.
Dương Minhleech_txt_ngu khôngbot_an_cap đáp lời mà chỉ tayleech_txt_ngu vào Vương Cương: Bạn mày thương nặng, lo mà đưa đi viện đi, trễ chút nữa là mất mạng đấy.
Nói xong, anh lấy ba lô, quay người rờileech_txt_ngu đi.
đông lạnh giá như một conbot_an_cap mãnh thú vô hình, há to cái mồm máu lòm nuốt chửng hơi ấm. Dương Minh quấn chặt áo khoác, nhưng cơn gió giá vẫnvi_pham_ban_quyen tàn xuyên qua lớp vải, xộc thẳng vào da thịt.
Anh đi theo quốcbot_an_cap lộ hướng Nam, mỗi bướcleech_txt_ngu chân đều để lại dấu ấn hoắm trên lớp tuyết đọng. Trong đêm , hơivi_pham_ban_quyen thở củavi_pham_ban_quyen Dương Minh làn sươngvi_pham_ban_quyen trắng rồi chóng bị gió thổivi_pham_ban_quyen tan. Đôi gò má đỏ ửng vì lạnh, vết thương trên vai âm ỉvi_pham_ban_quyen.
Mấy tiếng đồng hồbot_an_cap trôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua, trời phía đầu hửng sáng. rạng đông yếu ớt xua đi phần nào bóng tốibot_an_cap, cái lạnh vẫn hề thuyên .
Dương Minh dừng bước, lấy túi bánh quy lấy từ tạp hóaleech_txt_ngu . Anh nhanh chóng nhét bánh vào miệng, vội cái rồi nuốt . Ăn xong, Dương Minh quan sát xung . Việc đi bộ liên tục nhiều giờ khiến anh kiệt sức, anh biết mình tìm một nơi để nghỉ ngơi đôi chút.
Bên đường, hiện một cánh rừng thưa. Dương Minh nhìn quanh một lượt, sau khi chắc chắn không có , anh mới lách mình vào trong. trong rừng, anh thấy một tảng đá lớn khá bằng phẳng. Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phủi sạch tuyết trênleech_txt_ngu tựa lưng vào.
Cảm giác lạnh lẽo thấu qua lớp áo khiến anh không khỏi rùng mình. Dương Minh hít một hơi thật sâu, chậm rãi nhắm mắt lại. Cuộc đả kịch liệt đêm qua việc đường đêm khiến anh mệt mỏi rã rời, nhưng dámbot_an_cap nới lỏng cảnh giác hoàn toàn. Ngay cả khi nghỉ ngơi, một tay anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn luôn đặt cán con dao gọt hoa quả ở thắt lưng.
Cái lạnh như với bóng, liên tục xâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý thức của Dương Minh. Anh ép mình phải ngủ chợp chờn, thỉnh thoảng mở mắt quan sát quanh. Tiếng lá cây xào xạc trong gió, tiếng động cơ xe cộ thớt vọngvi_pham_ban_quyen lại từ xa đều khiến dây thần anh căng như đàn.
ngơi chừng hơn nửa , Dương Minh cảm thấy đã thấm vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tận xương tủy. Anh biết không cử động tiếp, mình có thể sẽ bị đông cứng. Khó khăn đứng dậy, anh vận động chân tay cứng quay trở lại quốc lộleech_txt_ngu.
Dưới bầu trời xám xịt, hơi thở của Dương Minh tạo thành từng luồng sươngleech_txt_ngu trắng. Đi được khoảng một tiếng, phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước xuất hiện dáng chiếc xe tải lớn. Dương Minhbot_an_cap quấn chặtleech_txt_ngu chiếc áo khoác mỏng , thấy xe nghiêng vẹovi_pham_ban_quyen bên đường, rõ gặp sự cố.
Anh định đi vòng qua, lại thấy cạnh xe có một người đang giậm chân liên tục sưởi ấm. Người đó dường chú ý đến Minh, lập tức tiến về phía anh, xoa tay gọi lớn: bạn, giúp tay đượcbot_an_cap không?
Dương Minh hơi nhíu mày, tay phải âm thầm vào chuôi dao thắtleech_txt_ngu lưng. kia dường như ra sự cảnh giác của , vội vàng giải thích: Xe tôi lốp, thời tiết quỷ quáileech_txt_ngu này, một mình tôi không tài nào thay nổi cái lốp to nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Dương Minhvi_pham_ban_quyen sátvi_pham_ban_quyen phương lượt.
Anh xem này. Gã tài xế chỉ chiếc , Dụng tôi chuẩn sẵn cả , chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là cần một người hỗ trợ . Giúp tôi một tay ? Trờivi_pham_ban_quyen lạnh quá rồi.
Dươngbot_an_cap Minh do dựvi_pham_ban_quyen chút rồi gật đầu: .
Gươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gã tài xế lập giãn ra, nụ cười như được gánh nặng: ơn ! Tôi tênbot_an_cap Lý Nhị, còn cậu hô thế nào?
Cứ gọi tôi là Tiểu Dương được rồi. Dương Minh trảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời ngắn gọn.
Cả hai cùng đến bên , bắt đầu công việc thay lốpbot_an_cap. lạnh rít gàovi_pham_ban_quyen, những cụ kim loại lạnh buốt gần như làm đôi họ tênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dại. Dù vết thương trên vai càng càng đau lạnh, Dương Minh vẫn cắn răng chịu đựng. Lý Nhị nhận ra sự của Minh nhưng biết ý không hỏi nhiều.
Chẳng mấy , xe đã được lắp xong. Cả hai đều run cầm cập vì lạnh, làn hơi ra mịt mờ không trung.
Thật sự cảm ơn cậu nhiều lắm, Dương lão đệ. Nhị chân nói, từ trong xe ra một chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bình nhiệt, rót ra một chénbot_an_cap trà nóng hổi, Nào, uống chút cho . khôngbot_an_cap gặp cậu, chắc nay tôi chết cóng ở nơi đồng không mông quạnh này .
Dương nhận lấy chénbot_an_cap trà , ngầnleech_txt_ngu ngại một chút rồi nhấp một ngụm . Một luồng hơi ấm chảy dọc theoleech_txt_ngu cổ xuống bụng, anh thấybot_an_cap dễ chịu hơn hẳn.
Lý Nhị nói: Cậu định đi đâu? Tôi có thểvi_pham_ban_quyen cho cậu đi nhờ một đoạn.
Dương không trả lời ngay mà hỏi ngược lại: Còn anh? Anh đileech_txt_ngu đâu?
Tôi đến Dự Châu. Lý Nhị vừa nói vừa xoa đôi bàn đã đông đỏ ửng.
Nghe thấy địa danh này, Dương Minh đập mạnh một nhịp, trongvi_pham_ban_quyen mắt lóe lên tia hy vọng. ướm thử: Tôi cũng đi Dự Châu, anh chở tôi đến nhiêubot_an_cap tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Lý nhếch miệng cười, lộbot_an_cap ra hàm răng ám vàng: Cậu giúp tôi việc lớnleech_txt_ngu thếleech_txt_ngu , còn tiền nong gìbot_an_cap nữa? Đi, lên xe đi. Thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếtvi_pham_ban_quyen quỷ quái này ngoài nàybot_an_cap thì xương cốt cứng hết mất.
Minh thoáng do dự, nhưngvi_pham_ban_quyen sự xâm lấn gió lạnhvi_pham_ban_quyen khiến anh nhanh chóng đưa ra quyết định. Anh theo Lý Nhịleech_txt_ngu leo lên xe, lập nhận hơi ấm yếuvi_pham_ban_quyen ớt bên trong .
Xe động, tiếng gầm củaleech_txt_ngu cơ át đi tiếng rít. Dương Minh nhìn cảnh tượng vu đang lùi lại phía sau ngoài cửa , được hỏi: Anhleech_txt_ngu chạy xe có một mình thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao?
Lý dài: Vốn là có em, nhưngvi_pham_ban_quyen emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trai tôi có phải đi Khê Thành trước , látbot_an_cap nữa tôi phải qua đó đón nó
Nói đoạn, gã liếc nhìn Dương Minh, tò mò hỏi: sao cậu lại lững thững một trênvi_pham_ban_quyen quốc lộ thế này?
Dương Minh đã chuẩnleech_txt_ngu sẵn, thản trả lời: Nhà tôi ở làng ngay gần đây thôi
Thế thì là trùng hợpbot_an_cap. Lý Nhị mừng , Cũng nhờ gặp được cậu, khôngvi_pham_ban_quyen thì chẳng biết tôi phải đợi bao giờ. Đoạnbot_an_cap đường này khó đi thật, cậu biết đâu, lúc nãy lốp, lòng lạnh toát mất .
Minh thuận thế hỏi: Vậy sao anh không cao tốc?
Cao tốc? Lý Nhị khổ lắc đầu, Xe của tôi mà chạy tốc, cậu có biết nhiêu tiền phí không? mất tiền oan, thàleech_txt_ngu lộ cực một tí nhưng ít ra còn kiếmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm được mấy đồng.
Thời gian trôi qua, hơi ấm trong xe dầnleech_txt_ngu xua tan cái lạnh. Dương cảm thấy một cơn buồn ngủ ập , những ngày bôn ba và căng thẳng vừa khiến anh mệt mỏi quá độ. cố gắng giữ tỉnh táo, mí mắt cứ nặng trĩu lại.
Cuối cùng, sự mệt đã thắng sự cảnh giác. Trong tiếng động cơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gầm rú đều đều, Dương Minh chậm rãi mắt , chìm vào giấc ngủ sâubot_an_cap. Đôi tayleech_txt_ngu anh vẫn ômleech_txt_ngu chặt chiếc ba lô đựng của em gái, ngay cả trong cơn mơ cũng không hề buông lỏng.
Dương Minh đang ngủ say, vẻ đầy suy tư. lặng lẽ vặn nhỏ âm lượng radiovi_pham_ban_quyen để chàng trai trẻ có ngoàivi_pham_ban_quyen đầy mệt này có thể nghỉ thật tốt một lát.
Xe tiến vào Thành, chỉ dừng trong lát. Sau khi Lý Hiểu , em trai của Lý Nhị lên xe, bọn họ tiếp tục hành trình hướng Châu. Trong cabinleech_txt_ngu nồng nặc dầu diesel và khói , Dương Minh im ngồi ở phụ. Sau hơn sáu tiếng đồng hồ xóc nảy, trời đã khuya, chiếc xe cuối cùng cũng tiến đến ranh tỉnh Tân. Vòng qua một khúcbot_an_cap cua gấp, Lý Nhị cười : Sắpbot_an_cap ra khỏi tỉnh Tân .
Nghe , Dương Minh quay đầu nhìn khung cảnh tối tăm đang lướt nhanh qua cửa sổ, trong lòng một tia mờ mịt. Từ đến lớn, anh chưa từng đibot_an_cap xa, phần vì không yên tâm để em mộtleech_txt_ngu mình, phần vì chưa giờ cóbot_an_cap cơ .
Dương lão đệ, đi Dự Châu làm gì thế? Lý Nhị tập trung lái xe, vừa tùy hỏi thăm.
Dương Minh đã chuẩn bị sẵn lời giải thích: làm thuê ạ.
Đi làm thuê mà đi xa thế sao? Giọng Lý Nhị mang theo chút tò mò.
Dương Minh bình thản giải thích: Tôi người họ hàng thầu một công trình ở bên đó, đang thiếu tôi qua thử xem sao
Ra là vậy? Bảo sao tôi sứcleech_txt_ngu của cậu lớn thế. Lý cười : Lúc thay lốp banleech_txt_ngu ngày, nếu không cậu thì chẳng thể nào xoayleech_txt_ngu xở nổi.
Hiểu Minh đang nằm ở phía sau dường như đã ngủ đủ, liền ngồileech_txt_ngu dậy xen vào: Cũng may anh trai tôi được cậu, không thì phức to rồi.
, anh ta lấy ra mộtvi_pham_ban_quyen bao thuốc Hồng Tháp Sơn, rút một điếu đưa tới.
Minh khước từ: Tôi không biết hút thuốc.
Thời buổi này mà vẫn người không biết hút thuốc sao?
Lý Hiểu Minh cười một tiếng, tự mình châm thuốc, làn khói lảng bảng trong cabin tối tăm.
Dương huynh , tôi cậu cứ ôm khư cái túivi_pham_ban_quyen trong , bên trong có đồbot_an_cap gì quý giá à?
Dương Minh khẽ nhíu mày.
Đúng này, Lý Nhị lái xe liền lên: Chú hỏi nhiều thế làm gì?
tòbot_an_cap mò thôi mà, em cậu ấy cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ôm chặt cái đó suốtvi_pham_ban_quyen
Lý Hiểu Minh nhận ra mình có thể đã quá , liềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gượng gạo: Tôi không có ý gìbot_an_cap đâu, chỉ là thôi.
Dương Minh trầm mặc một látbot_an_cap nói: gái .
Thấy hai anh em vẻ nghi hoặc, anh bổ sung: Tro cốt của em gái tôi.
Không trong cabinvi_pham_ban_quyen đột ngột rơi vào im lặng, chỉ còn tiếng động cơ gầmvi_pham_ban_quyen rú vang vọng bên .
huynhleech_txt_ngu đệ làm thuê, sao còn mang
Lý Minh chưa nói dứt đã bị Lý Nhị lườmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho cái.
Chú không nói chuyện thì không ai bảo chúbot_an_cap câm đâu, ngủ việc chú đi. Lý Nhị quát em trai, sau đó lộ vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net áy náy mỉm cười với Dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Minh.
Vài phút sau, chiếc xe chạy ra khỏi tỉnh Tân.
Suốt dọc đường không gặp trạm kiểm nào, Dương Minh thầm thở phào nhẹ nhõm. Anh đoán những kẻ tìm mình có nghĩ anh sẽ rời đi bằng xe khách mà bỏ qua quốc lộ này. Bởi lẽ xe khách đường dài thường không chạy đường quốc lộ.
Mười một giờ đêm, chiếc xe tải lớn dừng lại trước cửa một quán ăn nhỏ. Anh em Lý bị xuống ăn chút gì đó rồi đổi lái.
Cậu Dương, xuống ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì đi. Lý mời gọi.
Dương Minh lắc đầu: Tôi khôngvi_pham_ban_quyen đói, hai người cứ đi ăn đi, tôi ngồi trên xe được rồi.
do một chút rồi cười nói: Vậy được, lát nữa tôi mang chút đồ ăn về cho cậu.
Sau khi hai em xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xe, Lý Hiểu Minh không nhịn được kéo Lý Nhị một cái, hạ thấp giọng hỏi: Anh, này rốtbot_an_cap cuộc làm nghề gì vậy? Sao lại cònleech_txt_ngu theobot_an_cap hũ tro cốt bên người?
Chú hỏi thế làm gì? Lý gỏng.
Không phải Em bảo sao anh lại nảy ra định ta cùngbot_an_cap? Ngộ nhỡ
Ngộ nhỡ cái gì? Lý Nhị ngắtbot_an_cap lời: Xe mình giữa , nếu không có Dương Minh bây giờ chắc vẫn còn đang đứng hít gió bắc ở đấy.
Lão dừng lại một chút: thấy ta không giống người xấu, là gặpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện gì rồi Trên người cứ nồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nặcleech_txt_ngu mùi thuốc sát trùng với mùi máu.
Nhị thở dài: Lát nữa chú lái xe thì ý lời ăn tiếng nói một chút, đừng có hỏi hỏi tây nữa. Trưa mai là tới Dự rồi, chưa?
Lý Hiểu Minh nhún vai: Biết rồi, dù sao nữa anhleech_txt_ngu cũng đừng ngủ quá đấy.
Lý Nhị gật đầu, không nói thêm gì nữavi_pham_ban_quyen mà bước quánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn.
Hai giờ sángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đêm tối như mực.
Lý Hiểu cố nén buồn ngủ, nhìn Nhị đã ngủ say qua gương chiếu hậu, sau đó châm một điếu thuốc. Làn khói lượn lờ trong cabin tối mờ, chợt nhận Dương Minh vẫn còn thức, đang nhìn ra cửa sổ thẩn thờ.
Dương huynh đệ, tôi thấy đây là lần đầu cậu đi đúng không? Hiểubot_an_cap Minh chủ động chuyện để cho mình táo.
Dương Minh nhàn nhạt liếc anh ta mộtleech_txt_ngu cái, ngắn gọn : Vâng.
Tôi với anh trai thường xuyên chạy tuyến Dự Châu và tỉnh Tân. Hiểu Minh nói tiếp: Sau nếu cậu muốn về, cứ liên lạc với chúng tôi cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc nào, chúng tôi sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa cậu về.
, cảmbot_an_cap . Dương đáp lại, nhưng giọng có phần xa cáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Khách sáo gì chứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tục ngữ ở nhà nhờ cha , ra ngoài nhờ bạn bè, cậu thấy đúng không? Lý Hiểu Minh cười nói, cố gắng thu hẹp khoảng cách.
Vâng Dương Minh lơ đãng đáp lời.
khi Lý Hiểu Minh định mở lời lần nữa, anh tabot_an_cap bỗngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy giữa đường phía trước có điều bất thường.
Đậu ! Anh chửi thề theo bản , đạp mạnh phanh.
lốp xe rít lên chói tai trên mặt đường, chiếc xe tải trượt vài mét mới dừng hẳn lại. Hiểu Minh hốt hoảng quay gọi Lý Nhị: Anh! Anh ơi!
Dương giácvi_pham_ban_quyen nhìn về phía trước, chỉ thấy giữa đường rải rác mấy tảng đá . Trong lòng anh dâng lành.
Lý Nhị lồm cồm dậyleech_txt_ngu từ giường , nhìn ra ngoài kính chắn gió, sắc mặt lập tức trở nên xanh mét.
Mẹ kiếp! Thật là xui ! chửi rủa, nhanh chóng rút một con mã tấu dưới giường ra.
Thấy , Dương không nhịn hỏi: Có gì thế ?
Lý vẻ mặt nghiêm , nhanh chóng quan sát bên ngoài xe: Gặp phải bọn cướp đường rồi!
Lời vừa dứt, một tiếng đùng vang lên khô khốc, dường như có nặng gì đó đậpleech_txt_ngu vào cửa xe.
Lý Hiểu Minh nghiếnbot_an_cap răng nghiến lợi, mò được cái lê dưới chân định xuống xe nhưng Lý Nhị giữ chặt lại: Chú làm cái gì thế?
Tấtleech_txt_ngu là xuống chơi chết bọn rồi! Lý Hiểu Minh giận dữ nói.
Chú ngồi yên đó! Để anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống xem trước. Lý Nhị ngăn em trai lại, sau đó bò sang ghế xỏ giày. Lãovi_pham_ban_quyen nhìn Dương Minhvi_pham_ban_quyen , định nói lại , cuối cùng chỉ dặn dò: thận đấy.
Lý Nhị vừa nhảy xuống xe, một tiếngbot_an_cap hét thảm đã xé toạc màn . Kế tiếp là củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lý Nhị lên: Cóbot_an_cap thì từ từ nói, đừng ra tay Cácvi_pham_ban_quyen người gì thế? Á
Lý Hiểu Minh nghe thấy tiếng thét anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trai, sắc mặt tức trắng bệch. Anh ta không màng đến chuyện khác, giật phăng cửa buồng lái nhảy : Mẹ kiếp! Thả anh tao ra!!
Dương Minh thận trọng nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra ngoài qua cửa xe, chỉ thấy năm sáu bóng đenbot_an_cap đang vây quanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xe, trên tay mỗi người đều hung khí. Bên ngoài truyền đến một trận hỗn chiến hỗnleech_txt_ngu loạn, lẫn tiếng chửi bới của Lý Hiểu Minh và tiếng hò hét của đám cướp.
nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Lý Hiểubot_an_cap Minh ra kêu thảm thiết: Giết người rồi!
Dương Minh sững người, đôi mày nhíu chặt. vài giây do dự, anh hít sâu một , đặt chiếc ba đựng tro của em gái một , sau đó rút daobot_an_cap gọt hoa quả bên hông ra, kiên quyết mở cửa xe
Khoảnh khắc Dương Minh nhảy xuống xe, cơn gió đêm buốt xát vào vết thươngvi_pham_ban_quyen khiến đau nhức. Dưới đèn xe, anh nhanh chóng quan sát hiện trường. Lý Nhị đang bị hai gã con đè chặt dướileech_txt_ngu đất, rên rỉ đau đớn. Lý Hiểu Minh lại càng nguy cấp hơn, anh đang bị ba tên cướp cầm dao bao vây, dần dần không còn sứcleech_txt_ngu chống đỡ. Không một chút do dự, Dương Minh siết con dao gọt hoa quả, laovi_pham_ban_quyen về phía Lý Hiểu Minh.
Nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Anh quát lớn tiếng, thu hút sựleech_txt_ngu ý của đám côn đồ.
Mộtbot_an_cap tên trong số đó quay đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại, thấy Dương Minh thì ra: Đậu mợ! Lại còn một thằng nữa!
Tận dụng khoảnh khắc đối phương phân tâm, Dương lao mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới. Vết thương ở vai trái đau nhói, nhưngleech_txt_ngu anh vẫn nghiến chịu đựng, tay phải cầmvi_pham_ban_quyen dao đâm thẳng vào bụng phương. Tên cướp rõ ràng không ngờ Dương Minhvi_pham_ban_quyen lại hung đến thế, hoảng lùi lại nhưng vẫn bị rạch rách áo.
kiếp! Hắn chửi rủa một tiếng, vung phản công.
Dương Minh cố gắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tránh, nhưng vết thương ở vai làm hạn cử động, tay phải anh bị rạch một đường dài. Máu chảy dọc theo cánh , nhưng anh không màng đau đớn, tiếp tục quần thảo với tênleech_txt_ngu cướp.
Hiểubot_an_cap thấyleech_txt_ngu Minh đếnleech_txt_ngu cứu việnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tinh thần chấn chỉnh hẳnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên: thận!
Thừa dịp hai tên cướp bị Minh , Lý Minh nắm lấy hội, dùngvi_pham_ban_quyen lết đập vào đầu gối một tên. Hắn thétbot_an_cap lên thảm thiếtbot_an_cap rồi xuống đất.
Đang lúc giao , Dương Minh liếc mắt thấy tình hình phía Nhị. Anh ra sáng kiến, đột ngột cúi người nhặt mộtleech_txt_ngu viên đá, dùng hết bình sinhleech_txt_ngu ném phía đang đè Nhị.
Chát! Viên trúng ngay trán một tên, đớn kêu lên, tay đangbot_an_cap đè Lý Nhị ra.
Lýleech_txt_ngu Nhị chớp lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thời cơ, lộn người thoát khỏi sự khống , vớ con mã rơi trên đất rồivi_pham_ban_quyen giabot_an_cap nhập chiến. Cụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net diện lập tức chuyển. Dương Minh đau đớn nhịnleech_txt_ngu, nhưng nhờ kinh nghiệm đánh đấm tích lũy thời gian qua, anh vẫn chiếm được ưu thếleech_txt_ngu. khéo léo tận dụng địa , mượn thùngvi_pham_ban_quyen xe tải làm che , liên tục rối đám cướp để tạo cơ hội cho anh em họ Lý.
Bốp! Chiếc mỏ lết của Lývi_pham_ban_quyen Hiểu Minh giáng một tên, hắn đổ xuống.
Lý Nhị cũng không kém cạnh, lưỡi mã tấu dướileech_txt_ngu ánh trăng lóe lên sáng lạnh lẽo, lùi hai tên đang vây đánh. Minh thừa cơ áp sát, tung cú đánh chỏ tàn vào yết cuối cùng còn đứng . ngã vật ra, ôm cổ co giật trong đau đớn.
diễn ra chóng, đầy phútvi_pham_ban_quyen, tên cướp đều đã nằm đo đất. Dương Minh thở hồng hộc, cảm thấy vết thương lại bắt đầu rỉ máu. tựa vào thành xe tải, cố gắng đứng vững.
Lý Nhị đám cướp dưới đất rồi lại nhìn Dương , mắt đầy vẻ khâm phục: Dương lão đệleech_txt_ngu, không ngờ thân của cậu lại tốt thế này!
Lý Minh , khích nói: Dương huynh đệ, anh lợi hại quá! Nếu không có anh, anh em tôi hôm nay e là tiêu đời ở đây rồi.
Dương Minh mỉm cười nhẹ, nhưng nhanh chóng mày: Chúng ta phải rời khỏi đây ngay.
Lýleech_txt_ngu Nhị đầu, bảoleech_txt_ngu Lý Hiểu Minh qua dọn dẹp mấy tảngvi_pham_ban_quyen đá trên đườngleech_txt_ngu. Cả ba nhanh chóng trèo , Lý Nhị nổ máy, chiếc xe gầm rú rời khỏi thị phi.
Dương Minh tựa lưng vào ghế, bàn tay run rẩy khó nhọc xử lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vết thương mới. Tầm anh đầu mờ , ý thức dần trôi xa. Cuối cùng, sự mệt mỏi và đớn tụ bấy đã đánh gục ý chíleech_txt_ngu, anh lờ đờ rồi chìm vào hôn mê. thương trên người Minh nhiều hơn tưởng , sự thẳng tột mấy ngày vắt kiệt sức lực của anh. đỡ được đến lúc này vượt xa giớileech_txt_ngu của người .
Dương Minh ngất đi, Lý lập tức hành động. Ông cẩn thận dẹp chỗ ở ghếvi_pham_ban_quyen sau rồi nhấc Dương Minh đó. Xong xuôi, Lý Nhị đã vãvi_pham_ban_quyen mồ hôi hột, trên người cũng dínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ít máu của Dương Minh.
Lý Hiểu Minh vừa tập trung xe, vừa qua gương hậu: anh ấy không sao chứ?
Chắc không sao, vết thương không sâu. Lý Nhị nói, nhưng giọng điệu có chút không chắc chắn.
Vậy sao anh ấy lại Lý Hiểu Minh ngập ngừng.
Lý Nhị thở dài: Chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là mệt quá thôi.
Anh, anh anh ấy là hạng người thế nào? Lý Hiểu Minh nhịn không được hỏi khẽ, ánh mắt lóe lên vẻ tò mò xen lẫn kính .
hỏi tôi thì tôi biết hỏi ai? Nhị gắt gỏng, Nhưng nhìnvi_pham_ban_quyen vết thươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên người cậu ta, chắc là gặpvi_pham_ban_quyen rắc rối lớn rồi. Nếu không cũng chẳng ômvi_pham_ban_quyen cái hũ tro cốt đôn chạy đáo thế
Lần này cũngbot_an_cap may nhờ có anh ấy, không thì em mình xong đời rồi. Lý Minhvi_pham_ban_quyen vẫn còn chưa hồn, nhớ lại tình cảnh hiểm vừa rồi mìnhbot_an_cap.
Lý Nhị không nói gì, chỉ lẳng lặng châm điếu thuốc, rít một hơi thậtvi_pham_ban_quyen sâu. khói lởn vởn cabin, như đúc ngàn lời trong lòng . Là một người chạy xe đường năm, chuyện gì Lý Nhị từng nếm trải. có lần ở một ngôi , tình cán chết một con gà, nhà nhất quyết bắt đền hơn nămvi_pham_ban_quyen nghìn tệ.
gà này của tôileech_txt_ngu đẻ trứng, trứng lại nở ra gà con, gà con lớn lạivi_pham_ban_quyen đẻ trứng tiếp
Câu nói đó đếnbot_an_cap giờ ông vẫn nhớ như in. Nhưng loại chặn bóc hôm nay thì là lần đầu tiên phải. Trước đây nghe đồng nghiệp kể lại, đó cũng là lý ông sẵn con dao mãbot_an_cap tấu trong xe phòng thân. Không ngờ nay dùng đến thật.
Vài giờ , bầu trời phương bắt đầu hửng sáng, ánh minhvi_pham_ban_quyen đêmbot_an_cap ám. Chiếc xe lừ tiến vào địanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phận Thành, cảnhbot_an_cap vậtbot_an_cap hai đườngbot_an_cap chuyển từ đồngleech_txt_ngu hoang hiu quạnh sang những nhà san .
Anh, đến Trịnh Thành rồi. Giọng Lý Hiểu Minh lộ rõ vẻ mệt sau một đêm lái xe đường .
Lý Nhị gật đầu, quay người nhìn Dương Minh đang hôn mê, ánh mắt hiện lo lắng. Sắc mặt Dương Minh trắng bệch, hơi yếu ớt, ràng thương thế không nhẹ.
Tìm một phòng trước đã, xử lý vết thương trên người cậu ấy. Lý Nhị thúc .
Vâng.
Ngay khibot_an_cap Lý rẽ qua một khúc , cảnh tượng phía trước khiến hai embot_an_cap nảy sinh nghi hoặc. Mấy chiếc xe bánh mì đậu đường, xung quanh là một nhóm người đang chặn mọi phươngleech_txt_ngu tiện đi .
Họ đang làm gì vậy? Lý Minhvi_pham_ban_quyen .
Nhị cũng đầy thắc mắc, chăm chú quan sát nhóm đó.
Không giống thi hành công vụ, không mặc phục. Ông lẩm bẩmleech_txt_ngu, trong dâng lên một dự cảm bất an.
Chiếc xe tảivi_pham_ban_quyen từ từ tiến lại , gãbot_an_cap đàn ông ra hiệu cho dừng xe. Lý Minh liếc trai, gật đầu mới từ từ dừng hẳn. Lý Nhị hít sâu hơi, kính xe xuốngvi_pham_ban_quyen ló ra: Có chuyện gìvi_pham_ban_quyen thế?
Các ông từ đâu tới? Gã đàn ông hỏi, sắc lẹm đảobot_an_cap cabin.
Tỉnh Tân. Lý Nhị thành thật trả lời.
Đợi . Hắn xong quay nhanh về phía một chiếc xeleech_txt_ngu bánh mì.
Hai phút sau, hắn quay lại, trên cầm một ảnh.
Có thấy này bao giờ chưa? Hắn đưa tấm ảnh cho Lý Nhị.
Lýbot_an_cap Nhị cầm tấmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , vừa nhìnleech_txt_ngu qua đã sờ!
Trong rõ ràng là gương mặt của Dương !
Ôngvi_pham_ban_quyen cố nén sự kinh ngạc, nỗ lực giữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ mặt bình tĩnh.
Thấy chưa? Gã đàn ôngvi_pham_ban_quyen thiếu kiên nhẫn hỏi, ánh mắtvi_pham_ban_quyen sắc bén.
Lý Nhị mặt không sắc, bình thản trả lời: Chưa thấy quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Người đàn ông nheo mắt, như dò xét biểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm trên gương mặt Lý Nhị. Hắn dự một lát rồivi_pham_ban_quyen lại lên tiếng hỏi: cácvi_pham_ban_quyen anh có mấy người?
Hai người. Nhị nói đoạn, vờ như mái chủ đề: Các anhbot_an_cap là cảnh sát mặc phục à?
Không phải. Người đàn ông lạnh lùng đáp lại một câu, giọng điệu lộ rõ vẻ mất kiên nhẫnbot_an_cap: , các đi đi.
Lý Nhị phào nhẹ nhõm, trên cố nặn ra một nụ cười, quay sang bảo cậu em Lý Hiểu Minh đang ngẩn người: thẫn thờ ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì, lái xe đi chứ.
À vâng. Lý Hiểu Minh bừng tỉnh, vội vàng vàoleech_txt_ngu số, từ từ lái xe rời khỏi kiểm tra.
Xe được một quãng xa, Lý Hiểubot_an_cap Minh nhìnbot_an_cap qua gương thấy bóng dáng nhóm người đó dần biến mất, không nhịn được mà hỏi: Anh Dương huynh đệ này có phải đã tội với nhân vật lớn nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không? Cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy từ tỉnh Tân đây, saobot_an_cap tận Dự Châu rồileech_txt_ngu mà vẫnbot_an_cap có người tìm tìm vậy?
Lý Nhị không trực tiếp trả lời câu hỏi của trai bình tĩnh nói: Chú hỏi nhiều thế làm gì? Mau tìm một phòng đi. Lát chúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở lại sóc Dương đệ, anh đi giao nốt chỗ hàng rồi quay lại tìm người.
Lýleech_txt_ngu Hiểu định nói nhưng rồi lại thôi, cuối cùng gật đồng ý.
Chiếc xe tiến vào khu Kim Thủy, dừng lạivi_pham_ban_quyen bên một con phố vắng vẻ. Hai anh emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thận khiêng Dương Minh đang mê xuống xe, Hiểu Minh trên lưng đi đến trước cửa một khámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ.
Lúc mới hơn chín giờ, phòng khám mở kinh doanh, bên trong không một bóng người, chỉ có người đàn ông trung áonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net blousevi_pham_ban_quyen đứng sau quầy. Thấy họ bước , người đàn hơi nhíu mày hỏi: chuyệnbot_an_cap gì thế?
Lý Nhị nở nụ cười gượngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gạo, từ trong rút ra một điếu đưa tới: Bạn tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị thương một chútvi_pham_ban_quyen, phiền ông xem giúp cho.
Vị bác sĩ nhận lấy điếu thuốc, chỉ tay vào gian trong: Vào đi.
theo sĩ vào phòng khám, đặt Minh cẩn lên chiếc giường sắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ. Bác sĩ dùng tayvi_pham_ban_quyen khẽ lật mí mắtvi_pham_ban_quyen Dương Minh kiểm , hỏi: Bị làm sao thế ?
Lý Nhị vờ như thản nhiên đáp: Đánh nhau với ta nên bị thương bác sĩ, có trọng không?
Tôi kiểm tra kỹ mớileech_txt_ngu biết . Bác sĩ nói ra hiệu Nhịbot_an_cap giúp cởi của Dương Minh ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Khi cơ thể vết thương củaleech_txt_ngu Minh phơi bày trước mắt, ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả bác sĩ đã quen với bệnh nhân thương tật không nhịn được hítleech_txt_ngu ngược một khí lạnh. Ánh mắtvi_pham_ban_quyen ông tavi_pham_ban_quyen đảo lại trên mặt Lý Nhị và Lý Hiểu Minh, dường như đang tính xácbot_an_cap thực của những lời họ nói.
Lý thấy vậy, nghiến răng rút từ trong túi ra trăm tệleech_txt_ngu đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua: Bác sĩ, giúp cho một tay cứ cứu người , látleech_txt_ngu nữa không tiềnbot_an_cap tôi sẽ bù sau.
Có lẽ vì là đơn hàng mở hàng buổi sáng, bác sĩ doleech_txt_ngu dự một lát rồi cầm lấy tiền: Tôi nói trước, tôi chỉ có thể xử lý cácvi_pham_ban_quyen thương bên ngoài cho cậu , cậu ta còn biến gì thì tôi không chịuleech_txt_ngu trách nhiệm đâu đấy.
Được được cứ lý vết thương trước là được rồi. Lý Nhị cười gật đầu.
Vài phút sau, Lý và Lý Hiểu Minh trong phòng khám đi ra.
Anh, Dương huynh sẽ không sao chứ?
Chú cứ ở lại đây đi, có tình hình gì thì gọi điện cho , anhleech_txt_ngu đi hàng xong sẽ quayvi_pham_ban_quyen lại.
Dạ được
Khi Dương Minh mơ màng tỉnh lại, anh cảm thấyvi_pham_ban_quyen trời đất , trước mắt là một mảnh mờ mịt. Anh cố gắng chớp để nhìn cho rõ nhưng chỉ thấy những sáng loángleech_txt_ngu dao động. Anhbot_an_cap định tay dụi mắt thì phát hiện toàn không chỗ nào là không đau, đặc biệt là vùng bụng, cứ như có một lửa đang thiêu đốt.
Minh nghiến chặt răng, cố gắng nén cơn thúc giục muốn rỉ.
Đây là đâu?
Một lâu sau Dương Minh mới khó khăn lên tiếng, giọng khốc như bị giấy nhám xát qua. Anh cố chống thân mình ngồi dậy cơn chóng dữ ập đếnbot_an_cap, suýt chút nữa ngất đi. Anh hít một hơibot_an_cap thật sâu, ép thân phải giữ tỉnh .
Dần dần, cảnh vậtleech_txt_ngu xung quanhvi_pham_ban_quyen bắt đầu trở nên ràng. Trần nhà kỹ, bức tường loang lổ ố vàng, mùileech_txt_ngu thuốc sát trùng nồng nặc. rõ không phải bệnh viện mà giống như một phòng khám nhỏ nàobot_an_cap đó.
Dương Minhvi_pham_ban_quyen chợt nhớ chuyện đã xảy ra, trong lòng giật . Anh ngột quay đầu muốn tìm chiếc ba lô của mình. Động tác này chạm đến vết thương khiến anh đau đến hít ngược một hơi lạnh.
Đừng cử tung! Một giọng quen thuộc vang lên: Đồ đạc của đều đây cả, yên tâm đi.
Dương Minh cố gắng quay đầu , nhìn Lý Hiểu Minh đang ngồi trên chiếc ghế nhỏ bên cạnh . Gương mặt Lý Hiểu lộ rõ vẻ và lovi_pham_ban_quyen lắng: Cậu cuối cùng rồi, làm tôi khiếp.
Tôi mê bao lâu rồi? Dương Minh khó nhọc hỏi.
Lý Minh nhìn đồng hồ: một ngày rồi. Cậu bị thương không đâu, bác nói còn bị mất máu quá nhiều nữa.
Dương Minh mím đôivi_pham_ban_quyen môi khô khốc, thốt ra hai : Cảm ơn.
Lý Minh định gì đó nhưng cuối cùng chỉ thở dài: Cậu có khát ? Có muốn uốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút nước khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Minh gật đầu, Hiểu Minh dậy đi rót nước. này, Minh sực nhớ ra điều gì đó: Anh trai cậu đâu?
Anh tôi giao rồi, lát nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ quay lại.
Dương Minh khẽ gật đầu, không hỏi thêm nữa. Anh nhắm mắt lại, cố gắngvi_pham_ban_quyen tìm kiếm một chút bình yênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong môi trường xa lạ này, nhưng đau trên người sự lo âu trong lòngleech_txt_ngu khiến anh khó lòng chìm vào giấc ngủ thực sự.
Thời gian chậm chạp qua, cho đến khi màn đêm buông xuống, ánh trong khám trở nên vàng vọt. Khi chiếc đồng treo tường chỉbot_an_cap hơn bảyleech_txt_ngu giờ, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.
Dương Minh cảnh giác mở mắt, thấyleech_txt_ngu Nhị đẩy cửa bước vào, tay xách theo mấy nilonnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tỉnh rồi à? Lý Nhị mỉm cười: Tôi mang ít đồ ăn cho hai người đây.
Anh lấy từleech_txt_ngu trongbot_an_cap túi ra mấy hộp cơm, mùi thơm lậpleech_txt_ngu tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lan phòng. Lý Hiểu Minh nhận lấy hộp cơm, hơi lo lắngleech_txt_ngu nhìn Dương Minh: Cậu ăn được không?
Dươngleech_txt_ngu Minh cố gắng gượngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dậy, lắc đầu: Tôi khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn nổi.
Cố ít đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không ănleech_txt_ngu húp ít canh. Lý Nhị nói.
Lý Hiểu Minh vội vàng một chiếc hộp ra, bên là món súp Lạt nóng hổi. Anh cẩn thận đỡ Dương , để anh chậm rãi húp vài ngụm. Đợi Dương Minhleech_txt_ngu uống xong canh, Lý Nhị mới lên tiếng: Lúc nãy có hỏi bác sĩ rồi. thương trên người cậu nhất cũng phải tĩnh dưỡng một hai tháng.
Anh dừng lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chút, dường như đang nhắc từ ngữ: Quê tôi ở dưới thôn, khá lánh. Vừa tôi cũng phải về , nên là cậuleech_txt_ngu có muốn đi cùng chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi không? Đến đó mà dưỡng thương tốt.
Dương Minh nghe ra được ý lời nói của anh, ngâm látleech_txt_ngu rồi : Lý ca, cảm ơn anh. đã làm phiền hai người quá nhiều , tôi sẽ không đi haibot_an_cap người đâu.
còn muốn khuyên thêm, nhưngleech_txt_ngu nhìn thấy mắt kiên định của Dương Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cuối cùng anh tôn trọng quyết cậu: Vậy cũng được. Lát nữa tôi lại điện thoại, nếu có việc gì thì cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liênbot_an_cap lạc tôi bất cứ lúc nào.
Nói , anh như chợt nhớ điều , trong túi ra một xấp tiền, chừng một hai nghìn tệ: Đúng rồi, chỗ tiền cậu cầm lấy
Tôi không thể nhận. Dương Minh lập lắc đầu từ chối.
Lý Nhị nhíu mày: Sao không thể nhận? Chuyến này nếu có cậu, ước chừng tôi vẫn chưa về đâu. Hơn nữa, đi ngoài màvi_pham_ban_quyen trong người không cóbot_an_cap tiền sao mà được?
Không đợi Dương Minh từ chối lần nữa, Lý Nhị nhét tiền anh. Dương Minh nắm xấp tiền tay, lòng ngổn ngang trăm mối. Anh ánh mắt thành Lý Nhị, cổ họng cóvi_pham_ban_quyen chút nghẹn ngào: Lý anh.
Nhị vỗ vainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh, cười nói: Cậu đừng có kháchvi_pham_ban_quyen khí với tôi nữa.
Chín lăm tối, Lý Nhị bảo với trai Lý Hiểu Minh: Giờ cũng chẳng còn nữa, không thể lại qua đêm, chúng ta phải tìm nàoleech_txt_ngu đểleech_txt_ngu Dương Minh nghỉ đã.
Lý Hiểu Minh gật đầu, cẩnvi_pham_ban_quyen thận đỡ Dươngbot_an_cap Minh dậy. Minh răng chịu đau, gượng gạo đứng lên. Trong đó, Lý Nhị nhanh chóng thu dọn ba lô và đạc của Dương Minh. ba rời khỏi phòng khám, chiếc xe tải đang đỗ bênbot_an_cap .
Lý Nhịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cầm lái, conbot_an_cap xe xuyên qualeech_txt_ngu những con phố trong đêm tĩnh . Cuối cùng, họleech_txt_ngu dừng ở một góc khuất hẻo lánh, tìm nhà nghỉ nhỏ trông vẻ khá xập xệ.
Chỗ này không cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ký chứng thư. Lý Nhị buông một câunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi xuống xe.
Chẳng mấy chốc, họ đã dìu Dương Minhbot_an_cap trong, một căn phòng nằm sâu phía trong dãy hành lang. Căn phòng tuy nhưng khá sạch sẽ, có một chiếc và nhà vệ sinh đơn sơ.
Sau khi ổn định chỗ ngồi cho Dương Minh, Lý Nhị quay sang bảo em : Chú ra xe đợi trước đi, anh lời muốnvi_pham_ban_quyen nói riêng với Dương Minh.
Lý Hiểu nhìn anh trai, lại liếc Dương đang nằm trên , định nói gì đó rồi lại . Cuối cùng, cậu đầu, nhẹ nhàng cửa đi ra .
Trong chỉ còn lại Dương và Lý Nhị. Nhị ngồi xuống cạnh giường, nét rõ vẻ do dự và lo âuleech_txt_ngu. Dương Minh nhận ra bầu khí thay đổi, lặng chờ đợi Lý Nhị lên tiếng.
nay lúc chúng ta đến Trịnh Thành, tôi có gặp một người trong tay bọn chúng có của cậu.
Câu nói một nhát búa nặng nề nện thẳng vàoleech_txt_ngu tim Dương Minh. Cơ thể anh vô thức căng cứng lại, nhưng gương mặt vẫn cố giữvi_pham_ban_quyen vẻ bình tĩnh.
Lý Nhị dừng một chút rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói tiếp: Tôi không biết cậu đãvi_pham_ban_quyen dính vào chuyện gì cậu cũng không cần phải nói tôi biết. Tôi chỉleech_txt_ngu muốn cậu hiểu rằng, bọn chúng đuổi tỉnh Tân đến tận thì nơi chắn không annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toàn cho cậu nữa.
Ánh mắt ông hiện lên lo lắng: Theo về quê là chọn tốt nhất lúc .
Dương Minh cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận được tốt của Lý Nhị, thâm tâm không khỏi động. Nhưng đồng thời, anh càng thêm kiên định với quyết tâm không được liên lụy đến hai anh em tốt bụng này.
. Dương Minh khó mở , giọng nóileech_txt_ngu hơileech_txt_ngu khàn đục, Tôi sựbot_an_cap rất biết ơn sự giúp đỡ của hai anh em. Nhưng kế hoạch của riêng mình.
Lý Nhị chằm chằm vào mắt Dương Minh vài , dường như tìm kiếm điều gì đó trong ánh mắt ấy. Cuối cùng, ông chỉ thở dài một tiếngleech_txt_ngu: Nếu cậu đã quyết định như vậy thì tôi cũng nói thêm gì nữa. Chỉleech_txt_ngu là cậu nhất định phải thận. Một thân một mình ở ngoài, làm gì cũng phải để ý một chútleech_txt_ngu.
Ông đứngvi_pham_ban_quyen dậy, dặn dò thêm vàibot_an_cap câu. Dương Minh có thể cảm nhận được trong lòng Lý vẫn còn rấtbot_an_cap nhiều thắc , nhưng ông đã chọn cách im lặng.
gì thì gọi cho tôi. Lý Nhị lời cuối, Bảo trọng.
Tiếng cánh cửa khép lại vang lên rõ mồn một trong căn phòng yênvi_pham_ban_quyen tĩnh. Dương Minh nằm vật giường, cảm nhận từng cơn đau truyền từ khắp , nhưng lòng thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút. Anh chứng minh thư em gái từ ba lô ra, nhàng vuốt ve tấm ảnh trên đó. Nụ cười rạng rỡ của em gái dường như vẫn còn hiện ngay trước mắt, nhưng thựcleech_txt_ngu tại lại tàn đếnvi_pham_ban_quyen vậy.
Ngoài cửa sổleech_txt_ngu, sự ồn ào phố thị dần lịm tắt, còn lại tiếng còi xe thi vang từ . Dương Minh chặt chứng minh thư, nhắm mắtvi_pham_ban_quyen lại bắt đầu tính kế hoạch tiếp theo.
Thành lúc nửa đêm bao trùm trong sự tĩnh , chỉ có tiếng sủa thoảng phá tan gian yên ắng. Một chiếc xe bánh mì từ từ lăn bánh qua những con vắng vẻ.
Đại ca. gã đàn ông gầy gò ở ghế phụ quay lại hỏi gã cầm đầu ngồi ghế sau, Thằng ranh trên là ai thế? Nó phạmleech_txt_ngu phải chuyện gì mà cả ông chủ cũng phải đích thân ra mặt đòi bằng được vậy?
Gã đàn là đại ca nhả ra vòng khóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuốc, cười lạnh: Quản nhiều thế làm gì? Chỉ cần , lúc đó sẽ có triệu.
ba triệu? Gã gò hít sâu một lạnh, Rốt cuộc thằng này có lai thế nào?
Tên đại ca không trả lời, chỉ lạnh lùng đáp: Hỏi lắm thếvi_pham_ban_quyen làm gì? Lo mà lái .
Vài phút sau, chiếc xe dừng lại đường, lúc này đã hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một giờ sáng. Năm ngườileech_txt_ngu bước xuống xe, nhanhvi_pham_ban_quyen tiến phía một nhà nghỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ. Đây là nghỉ chín bọn chúng lùng sục trong nay, chúngbot_an_cap chỉ chuyên nhắm vào những nơi cầu đăng ký chứng minhleech_txt_ngu thư.
sắt nhà ra, ông chủ quầy lễ tânbot_an_cap đang gục bàn say sưa. Tên cầm đầu kiên nhẫn gõ bàn, khiến ông chủ giật mình tỉnh giấc.
Làm làmvi_pham_ban_quyen gì thếleech_txt_ngu? chủ mơ ngẩng đầu, mắt vẫn chưa mở hết.
Tên cầm ra một tấm ảnh, đập mạnh xuống : Nhìn , này có ở đây ?
Ông chủ dụi mắt, đang định cáu gắt chợt nhận ra một đàn em bên cạnh đang nghịch một dao bấm sắc . Lưỡi daovi_pham_ban_quyen lóe lên ánh sáng lạnh lẽoleech_txt_ngu dưới ánh đèn mờ ảo, tên tiểu tử đó nhìn ông với ánh hung .
Cảnh tượng này khiến ông chủ tỉnh ngủ ngay lập tức. Ông hít hơi thật , ép phải tĩnh để nhìn kỹ tấm ảnh. Chợt, mắt sáng như nhớ ra điều gì đó: Người này tôi thấy rồi. tầng hai, phòng số 3.
thế, mắt đám người lóe lên tia hưng phấn. Tên cầm đầu túm chặt lấy cổ áoleech_txt_ngu chủ: Dẫn đường, mau!
Ông run cầm chìavi_pham_ban_quyen , dẫn đi phía trướcvi_pham_ban_quyen. Cả nhóm nhanh chân bước lên lầu, dừng lại trướcvi_pham_ban_quyen sốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net 3 ở cuối hành lang hai. Tên cầm ra hiệu, những tên còn lại lập tức tản ra, canhvi_pham_ban_quyen giữ góc.
Gã quay sang ôngvi_pham_ban_quyen chủ, hạ giọng: Mở cửa.
Ông chủ cầmleech_txt_ngu cập tra khóa vào ổ, từ từ xoay Một tiếng cạch vang lên.
cửa rãi mở ra, gió lạnh từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa lùa vào trong. Tên cầm đầu đạp cửa xông . Căn phòng mờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net im phắc, chăn màn trên lộn xộn vứtleech_txt_ngu sang một bên, bên trong chẳng có bóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Mẹ kiếp, người đâu ? Tên cầm đầu gầm lên, nói vang vọng trong căn phòng trống trải.
Ông sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, lắp bắp: Tôi khôngbot_an_cap thấy cậu đi
Tên cầm đầu lườm ông chủ một cái cháy mặt, rồi quay sang đám đàn em: Đứng đấyleech_txt_ngu làm gì? Mau xuống lầu, nhau raleech_txt_ngu quanh đây!
Đám người nghe lệnh lập tức động, vội vã chạy xuống cầu thang. Tên cầm đầu căn trống, ánh mắt lóe lên sự thâm độc. Gã hít thật sâu để trấn tĩnh lại, rút thoại từ trong túi ra, nhanh chóng một dãy số. Điệnleech_txt_ngu thoại rấtvi_pham_ban_quyen nhanh đã có người bắt máy.
Đại ca, thằngleech_txt_ngu đóbot_an_cap thực sự đã Dự Châu rồi
Đầu dây kia im một , sau đó truyền đến một giọng trầm thấp: Tiếp tụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , dù có phảileech_txt_ngu tung chỗ đó lên phải ra nó cho tao!
Rõ, đại ca. Tên cầm đầu cung kính đáp lời.
Cúp điện , ánh gã thêm . Gã quanh căn phòng rỗng một lượt, lẩm bẩm: Thằngvi_pham_ban_quyen ranh, mày chạy không xa được đâu
Hai sáng, ánh đèn đường trở nên mờ ảo và xa trong màn sương mù. dáng Minh nhanh nhẹn xuyên qua những con chật hẹp, thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn lại để bảo không ai khả nghi bám theo. Hơi thở anh có chút dồn dập, mỗi bước đi đều tác động đến vết thương trên người. đã đượcvi_pham_ban_quyen bác sĩ tình trạng đã khá hơn rõ , nhưng việcbot_an_cap vất vảleech_txt_ngu thời gian dài vẫn khiến anh cảm thấy những đauvi_pham_ban_quyen âm từng hồi. Cách đây một tiếng, anh đã lợi dụng lúcleech_txt_ngu chủ nhà trọ gật để lặng rời khỏi cái nhà trọ nhỏ khôngvi_pham_ban_quyen cần chứng thư kia. Kinh nghiệm xã hội phú từ nhỏ mách bảo anh rằng, nơi nào càng không cần giấy tờ tùy thân thì lại dễ trở thành nơi kẻ lẩn bị bại lộ hành tung. góc cua, Dương Minh dừng bước, tựa vào bức tường loang lổ dốc. Cơn gió đêm lạnh lẽo thổivi_pham_ban_quyen qua mang theo hơi lạnh, cũng giúp đầu óc anh tỉnh táo hơn đôi chút. xung quanh, anh cốvi_pham_ban_quyen gắng tìmvi_pham_ban_quyen kiếm một có thể tạm thời ẩn náu. Phía cuối con hẻmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấp thoáng ánh neon của một cửa hàng tạp hóa . Do một lát, cuối cùng anh quyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định đến đó mua ít nước và đồ ăn, tiện thể hỏibot_an_cap đường. Thế nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngay khi bị bước tiếp, anh bỗng nghevi_pham_ban_quyen thấy tiếng chân dồn và trò chuyện trầm thấp vang lên từ phía xa. Dương Minh căng cứng người, nhanh lách mình nấp sau một thùng . Tiếng bước chân ngày càng , anh không tự chủvi_pham_ban_quyen mà nín thở, tay vô chạm vào dao gọt hoa quả bên hông.
mẹ , ranh này chạy đâu mất ? Một giọng khàn khàn lên.
Đừng nhảm , tìm tiếp đi! Đại ca bảo rồi, lần mà còn không tìm thấy thì tất cả chúng ta đều đời. Một giọng đáp .
Minh nghe tiếng bước chân xa dần, đôi mày nhíu chặt. Anh không ngờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốc độ đối phương lại nhanh vậy, mình vừa rời đi mà chúng tìm tới nơi. Anh hít sâu một hơi, chậm đứngleech_txt_ngu dậy từ saubot_an_cap thùng rác. Anh nhìn , xác nhận nguy hiểm đã tạm thời qua đi thận bướcbot_an_cap ra khỏi hẻm. khuya, trên đường không một ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chỉ cóleech_txt_ngu vầng sáng vọt của đèn kéo cái của trênvi_pham_ban_quyen mặt đất. Đúng lúc nàybot_an_cap, một giọng nói lạnh lùng vang lên sau lưng: lại! Đừng cử động!
Ngay tức, Dươngbot_an_cap Minh , lượng trong máu tăng vọt! Anh khôngbot_an_cap hề dovi_pham_ban_quyen dự, cơ thể phản ứng nhanh hơn cả não bộ, anh ngột xoay người, lao nhanh trở con hẻm ra!
Mẹ nó, đừng nó chạy !
Phía vang lên tiếng gầm giận dữ, tiếp đó là một chuỗi bước chân dồn dập. Dương Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không dám lại dù chỉ một giây. Anh tốibot_an_cap, chân đạp lên sỏi đá và rác rưởi, tốc độ cực nhanh. Vếtbot_an_cap thương trên người dường lại rách ra do vận động mạnh, từng cơn đau nhóileech_txt_ngu đến, nhưng anh không còn tâm đâu mà quan đến những điều đó. Ngõ hẻm chịt, Dương Minh xuyên đó bằng bảnbot_an_cap năng, lúc trái, khi quẹo . Tiếng truy đuổi phía dù khoảng nhưng chưa bao giờ biếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mất, ngược lại càng lúc càng gần hơn.
ở bên này!
giọng vang lên không . Dương Minh nghiến răng, độtbot_an_cap ngột tăng tốc. Phổi của anh cảm giác như nổ tung! một góc cua, Minh phíabot_an_cap trước có một bức tường cao. Anh chút do dự, tung người nhảy lên, tay bám chặt lấy đỉnh tường, mượn lực lộnbot_an_cap người qua. Khi tiếp đất, anh thấy chân phải nhói. Không kịp kiểm tra, lập tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếp tục chạy phía . Cứ thế cuồng hẻm suốt tám phút, Dương Minh cuối cảm tiếng bước chân phíaleech_txt_ngu dần. Anh chậm lại, tựa vào một bức tường hồng hộcbot_an_cap, hôi đã thấm đẫm vớ áo. ngơi một chút, anh nhìn quanh. Trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không khí phảng phất một mùi hỗn hợp, như sự pha trộn giữa rau , mùi cá tanh và rác rưởi. Dương Minh nhận ra mình có lẽ đến một khu chợ nôngvi_pham_ban_quyen sản.
Hai ba phút sau, khi anh đang định di chuyển vềleech_txt_ngu hướng chợ nông sản bất chợt nghe thấy tiếng động cơ gầm . pha đồng loạt rọi tới từ hai sau, bao lấy anh trong ánh mạnh! Đồng tử Dương Minh co rụt lại, anh hai chiếc xe bánh mì đang từ hai hướng lao về phía , trong chớp mắt đã chặn đứng lối đi! Anh nhanh chóng quét nhìn xung tìm đường thoát thânleech_txt_ngu khả thi. Nhưng bốn bề là tường cao, không còn đường lui. Xe bánh mì dừng lại, cửa bị mạnh ra. tám gã đàn ông vạm vỡ nhảy xuống, tay đều lăm lăm hung khí. Cầm đầu là một tên Độc Nhãn, trên mặt có một vếtleech_txt_ngu sẹo dàivi_pham_ban_quyen dữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tợn.
Thằng ranh, đừng chạy nữa. Độc Nhãn cười lạnh, Ngoan ngoãn theo bọn tao một chuyến đi.
Dươngleech_txt_ngu Minh không trả lời, não anh vận hành hết công suất, tính toán tỉ lệbot_an_cap thắng của mình. Dù đối phương đông , nhưng anh biết mình không còn lựanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chọn khác. Do dựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong chốc lát, anh đột ngột con dao gọt hoa quả ở thắt lưng ra! Độc Nhãn thấy vậy thì sững chút, ngaybot_an_cap sau đó nhe răng cười ác độc: Có bản lĩnh! Lên cho lão tử, bắt sống nó!
vừa , vài tên lao thẳng phía Dương Minh! Dương Minh hít một hơi, nắm chặt con dao , xông lên nghênh chiến! Kẻ đầu tiênleech_txt_ngu tới là một tên cao gầy, tay cầm một thanh sắt. Hắn cao sắt, nhắm thẳngleech_txt_ngu đầu Dương Minh mà vụt xuống! Dương Minh nhẹnleech_txt_ngu lách sang bên nénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đòn, đồng thời tay cầm dao chém mạnh vào cổ tay đối phương!
!
Tên cao gầy thét lên đau đớn, thanh sắt rơi xuốngleech_txt_ngu đất, tươi chảy dọcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo cánh taybot_an_cap. Dương Minh lại, khoảng lao mạnh về phía trước. Lại có thêm hai tên chặn đường, đồng loạt tay trái phải. Anh sấn tới giữa haivi_pham_ban_quyen người, tay phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vung dao quét ngang ép tên bên lùi lại, đồng thời cùi chỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trái nện chính diện mặt tên phải.
! động đục vang lên, tên đó bị đánh văng rabot_an_cap!
Dương Minh nhân cơ hội chạy thêm vài bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Cũng chính lúc này, tiếng bước chân dồnbot_an_cap dập vang lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ phía sau, ràngvi_pham_ban_quyen những tên khác đã kịp. Bất , Dương cảm lưng đau nhói, có kẻ dùng thanh sắt đập mạnh vào người anh! Anh loạng choạng vài bước, suýt chút nữa thì ngã quỵ! Nhanh lại thăng bằng, anh nghiến răng tiếp tục xông lên!
cho tao! Giọng của hán vang lên từ sauleech_txt_ngu, vẻ nộ.
Minh cắn chặt răng, anh biếtvi_pham_ban_quyen chỉ cầnvi_pham_ban_quyen lao vào trong là sẽ có cơ hội cắt đuôi những kẻ này trong địa hình phức tạp. Lạileech_txt_ngu có hai tên từ bên sườn lao tới định ôm lấy anh. Anh nhảy vọt về phía trước tránh, đồng thời dao tay rạch qua một tên!
!
hét thảm thiết vangvi_pham_ban_quyen vọng trong đêm tối! Đột nhiên, một vật nặng từ cao ậpleech_txt_ngu , đè nghiến lên lưng anhbot_an_cap. Một cơn đau kịch liệt ập đến, cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người anh ngã nhào xuống đấtleech_txt_ngu. Hóa ra là Độc Nhãn từ phía sau vồ !
Thằng ranh, chạy thoátleech_txt_ngu được đâu!
Độc Nhãn cười , một chặt cổ Minhvi_pham_ban_quyen, tay kia giơ con dao găm sáng loáng. Dương Minh dồn hết sức bình , mạnh mẽ hấtvi_pham_ban_quyen đầu về phía sau, gáy đập mạnh vào mũi gã đại hán.
Rắc một , mũi gã đại hán lìa, hắn kêu thảm rồi buông lỏng vòng kìm . Dương Minh nhân cơ hội thoátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , loạng choạng đứng dậy, lao thẳng vào cổng chợ nông . Ngay lập tức, mùi rau củ rữaleech_txt_ngu và cá tanh nặc sộc mũi, anh nhanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chóng quét mắt nhìn quanh, lập tức phát hiện ra một lối cửa ngách
Dương Minh luồn lách từ cửa bên của chợ nông sản, những vết thương trên người đau rát , anh không hề dừng . bị tòabot_an_cap nhà cao che khuất, chỉ để lạibot_an_cap những bóngvi_pham_ban_quyen râm loang lổ. màn đêm ấy, bóng dáng lúc ẩn lúc hiện như một con bị thương. khi rẽ vài khúc quanh, Dương Minh đi một connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phố đèn trưng. Ánh đèn neon nhấp nháy, đối lập toàn sự tĩnh mịch chết chóc vừa . Anh chậm bước lại, thở hển, mangvi_pham_ban_quyen nhìn quanh. Đi đâu ? làmbot_an_cap sao đây? câu hỏi đó xoáy sâu trong tâm trí anhvi_pham_ban_quyen. Đúng lúc nàyvi_pham_ban_quyen, một người phụ trang đậm nhiênbot_an_cap xuất trước anh. ta tô son đỏ chót, đánh mắt dày, bộ váy bó sát lộ ra thân có phần xập . Người nữ nghiêng đầu, đưa ánh lả lơi giá Dương Minh, khẽ hỏi: Anh ơi, một trăm tệbot_an_cap nhé?
Dương Minh hơi sững người. Anh nhìn chằm người nữ vài Sau một hồi lưỡng lự, gậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu nhẹvi_pham_ban_quyen đến mức nhận ra. Người phụ nữ nở một nụ cười ẩn ý, tay khoác lấy cánh tay Dương Minh, dẫn anh một con hẻm nhỏ gần đó. Trong hẻm sáng lờ mờ, họ rẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trái rẽ , cuối cùng dừng lại trước căn nhà tựvi_pham_ban_quyen cũ kỹ. nhà trông có vẻ lụpbot_an_cap xụp như sắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đổ. Người phụ nữ thuần thục cánh cửa sắt kẽo kẹt, kéo lên tầngvi_pham_ban_quyen hai. Cô ta chìa khóanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ trong ngực áo ra, cánh cửabot_an_cap ở cuối lang. Căn phòng rất nhỏ, chưa đầy mười mét vuông, một chiếc giường gỗ cũ chiếmbot_an_cap gần hếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không . tường chất đống vài bộ quần áo bẩn thỉu, không thoang thoảng nước hoa rẻ tiền lẫn với mùi gọi tên.
Dương Minh đứng ở , quan sát xungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quanh, lòng ngổn ngang cảm xúc. Anh chậm rãi bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào, ngồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống mép giường, chiếc giường gỗ phát ra tiếng kẽo kẹt. phụ nữ nhẹ nhàng đóng cửa lại, xoay người đối mặt với Dương Minh. Ánh mắt cô ta có vài khiêu , những tay thon bắt đầuleech_txt_ngu cởi cúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net áo.
Anh gì ơi. Cô ta nói giọng ngọt xớt, Hay anh thanh toán tiền trước nhé?
Dương Minh mím môi, đôi môi khô khốc nứt nẻ, giọng anh khản đặc: Bao đêmvi_pham_ban_quyen bao nhiêuvi_pham_ban_quyen?
Người nữ vậy thìbot_an_cap ngẩn ra, rõ ràng ngờ hỏi câu này. Bao đêm?
Ừ, tôi muốn ngủvi_pham_ban_quyen lại đây một đêm. Dương Minhvi_pham_ban_quyen bình thản nói.
Người nữ chớp mắt, ướm lời: Bây giờ đãvi_pham_ban_quyen là nửa đêm hay là đưa năm trăm?
Thấy Dương Minh im lặngleech_txt_ngu không gì, cô ta tức đổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : Ba trăm! thấp hơn được nữa đâu
Được. Dương Minh lấy từ túi ra ba tờ tiền nhăn nhúm đưa qua, Ở đây có nước không?
Nước? Người phụ nữ nhận lấy , hơivi_pham_ban_quyen khó hiểu.
Ừ, nước uống. Dương bổ sung, cổ họng anh đến mức đau nhức.
Người phụ nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cầm tiền soi dưới ánh vọt để kiểm tra lưỡng, sau khi nhận không có vấn gì nở nụ cười: Cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chờ chút, em đi lấy cho .
Cô ta người rời khỏi phòng, nhanhbot_an_cap sau đó quay lại với hai nước khoáng: Này anh, hai chai coi như em tặng, không lấy tiền.
Dương Minh không nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì, nhận lấy nước, vặn nắp rồi ngửa cổ uống ực ực. chất lỏng mát lạnh trôi qua cổ họng, giốngvi_pham_ban_quyen như mang theo rào tưới xuống vùng đất khô cằn. Uống một mạch cả nước, anh mới thấy sức quay trở lại cơ thể. Đúngvi_pham_ban_quyen lúc này, anh nhận ra người phụ đã cởi bỏ áo ngoài, đang định tiếpvi_pham_ban_quyen tụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
không làm Tôi chỉ nghỉ ở cô đêm, sáng sớm mai đi ngay.
Độngbot_an_cap tác của người phụ nữ khựng lại giữa chừng, cô ta nhìn anh đầy khó tin: Không làm?
Ừ. Dương Minh bình thản gật đầu.
Người phụ nữ nhíu , dường như đang cố gắng hiểu vị kỳ quặc này. Sau một ngập ngừng, cô ta lẳng lặng mặc lại áo, xuống góc phòng. Sự lặng đột ngột bao trùm căn phòng, không khí tràn ngập một sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngượng ngùng khó . tựa vàovi_pham_ban_quyen đầu giườngleech_txt_ngu mắt dưỡng thần, cònbot_an_cap phụ nữ bất an ngồi góc, thỉnh thoảng lại lén liếc nhìn .
Khoảng chừng bảy tám sau, người phụ đứng dậy định đi , một giọng nói vang lên từ miệng Dương Minh: Cô đi ?
Em đi vệ
Trong đó không có chậu sao? Dương Minh mở mắt, nhìn về phía cái chậu sứ ở góc tường.
Người phụ nữ : Anh ơi, có phải anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phạmvi_pham_ban_quyen tội gì rồi không?
Dương Minh im .
Nếu anh phạm pháp em thể giữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh lại đây qua đêm được đâu. Em nghe nói có bao che gì đó, cũng phải đi tù đấy
tâm, không phạm tội. Chẳng qua là đắc tội với mấy người, họ đang tìm tôi.
Người thế ?
Tôi không biết, hôm tôi mới đến Trịnh Thành.
Người phụ nữ nghe vậy liền thở phào nhẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhõm: Ra là vậy, gì em nghe giọngleech_txt_ngu anh không giống người mạn này. Anh là người tỉnh Tân khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Em nghe giọng anh giống vùng .
Dương Minh không trảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net câu hỏi này mà nói: Trời sáng là tôi đi ngay, gây rắc rối cô đâu.
Được. Người phụ nữ nói, Anh có hútbot_an_cap thuốc không?
Không hút.
Người phụ nữ tự mình châm điếu thuốc hút. Dươngvi_pham_ban_quyen Minh một rồi : Từ Trịnh Thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào đi Hồ Nam không?
phụ nhả một ngụm khói, đáp: Chỉ có hỏa thôi, nhưngleech_txt_ngu như phải ngồi mười mấy tiếng, chưa đi bao giờ nên không rõ lắm.
Ga tàu xa đây không?
Không xa lắm, anh cửa bắt xe ôm, ba tệ là đến.
Minh gật đầu, không nói gì thêm.
Anh này, nửa đêm nửa anh chạy đến chỗ em tội với người phải vừa đâu nhỉ?
Thấy Dương Minh không đáp , cô ta cười : Em có một người bạn, dạo này hình như ta sắp đi Hồ Nam, xe . Anh có muốn đi cùng họ không?
Dương Minh ngâm, nhìn chằm người phụ nữ vài giây rồi hỏi: Họ Hồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nam làm ?
Tất nhiên là qua đó làm ăn rồi, họ làm toàn chuyện đại sự thôi.
Người phụ nữ bỗng hào hứng hẳn , xích lại một chútvi_pham_ban_quyen nói: Dầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh có biết không? Kiếm tiền , bạn em bảo tháng có thể kiếm được mấy chục nghìn tệ !
Thế sao cô không đi làm? Dương Minh hỏi.
Hầy, em cũngbot_an_cap làm lắm chứ, nhưng không có vốn. Cái thẻ viên sơbot_an_cap cấp phải nộp một vạn támbot_an_cap nghìn tám trăm tệ rồi, là giới được ba hội viênvi_pham_ban_quyen thì sẽ được thăng chức quản lý, nếu ba người anh giới thiệu mỗi người giớivi_pham_ban_quyen thiệu thêm , anh lại được thăng cấp tiếp Nói chung đến cuối , anh chẳng làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì cả, nằm đấy cũng có tiền.
Nói đến đây, người phụ dụi tắt mẩu thuốc lá trongbot_an_cap tay, cười lên: Em nói nằm mà tiền không phải kiểu như em đâu, mà là đúng nghĩa nằm ngủ ở có tiền chảy vào ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Dương Minhvi_pham_ban_quyen không phải hạng thanh niên mới bước ra xã hội, nhữngbot_an_cap năm qua một thân mình dắt theo em gái ba kiếm sống, chuyện gì anh cũng qua. Nghe đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phương nói , anh đại đã , tám chín mười cái người bạn kia là dân làm đa .
Đa cấp?
Bỗng nhiên, mắt Dương Minh sáng lên, anh dồn: Bạn cô khi nào thì đi Hồ Nam?
Cáileech_txt_ngu này em cũng không rõ lắmbot_an_cap, nếu anhleech_txt_ngu muốn đi , em cóvi_pham_ban_quyen giúp hỏi thử. , anh phải gia nhập hội viên đã. Người phụ nữ .
Sáng sớm sau, Dương Minh mở mắt, ánh xuyên quavi_pham_ban_quyen hở rèm cửa thẳng vào. Anh day thái dương, những vết thương trên người còn đau nhức. Đưa mắt cảnh nhìn quanh, chỉ khi xác nhận ba lô hũ tro cốt của em vẫnvi_pham_ban_quyen bình anbot_an_cap vô sự, anh thở phào nhẹ nhõm.
Tỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi à?
của A Viên người đànleech_txt_ngu tối vang lên từ phíabot_an_cap cửa. Cô ta người vào khung , miệng ngậm điếu thuốc: Sếp, làm một điếu không?
Dương Minh lắcleech_txt_ngu đầu, anh đứngleech_txt_ngu dậy chỉnh áo: Người bạn mà cô nói, bây giờ có đi gặp được chưa?
A Viênvi_pham_ban_quyen phả ra một vòng khói: Sếp đừng vội, ăn sángvi_pham_ban_quyen xong rồi tính.
Minh nhìn thẳng vào mắt cô ta: Tôi đang vội.
A Viên nhún vai.
Được thôi. Cô ta dụileech_txt_ngu tắt điếuleech_txt_ngu thuốc, Đi nào, sếp.
Hai người ra khỏi nhà trọ nhỏ, ánh chóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chang khiến Dương Minh phảivi_pham_ban_quyen lại. Phố xá đã tấp xe cộ, tiếng rao của những bán hàng rong vangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên liên tiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Dương đội chiếc lưỡi trai, theo bảnvi_pham_ban_quyen năng kéo vành mũ xuống, đưa mắt quan sát quanhbot_an_cap.
Sếp này, A Viên ghé lại gần cười hỏi, Sao trông anh cứ như trộm thế?
Dương không đáp .
Aleech_txt_ngu Viên môinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Tôi nói thật, anh làm thế này trái lại càng dễ thu hút chú ý.
Đến ngã , A Viên gọi một chiếc xe ôm: Tây, hai người, năm đi không?
Gã tài xế hơi do dự, lát sau đáp: !
Chiếc mô tô len qua các con phố, trái tim Minh cũng phập phồng theo từng nhịp xóc. Nửa giờ sau, xe dừng tại một khu hoang vắng. Phía xa, một tòa nhà xưởng đứng trơ , xung quanh cỏ dại mọc tùm, thấp tiếng người ồn ào truyềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại.
Đến nơi rồi. A Viên nhảy xuống xe, tỏ ra vô cùng phấn khích, Đi thôileech_txt_ngu, sếp.
Minh gật đầu, lẳng lặng đi theo.
Đứng gác ở cổng xưởng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một gã đàn ông vạm vỡ.
, Trương ca. A Viên cười hì hì hỏi, Em dẫn bạn mới đến đây.
Người đàn ông tên ca nhìn Minh từvi_pham_ban_quyen đầu đến chân, ánh mắt dừng lại ở ba lô của anh một lát mới nghiêngbot_an_cap người nhường đường. Bước qua cánhbot_an_cap cửa sắt rỉ sét, một luồng nóng hầm hập vào mặt. nhà xưởng đôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , ít cũng vài chục người chúc bên trong.
Trên mộtvi_pham_ban_quyen bục gỗ sơ sài phía trước, một gã đàn ông vest đi giày đang đứng đó, sưa giảng điều gì đó.
không phải làleech_txt_ngu thường, hỡi các anh em! Đâybot_an_cap chính là vàng núi bạc của chúng ta! Gãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay múa chân, Hiện nay giá đồng trên thị trường bao ? Ba vạn một tấn! Nhưng tôi nói cho các biết, sang năm giá đồng nhất sẽ tăng gấp ! Tại sao? Cuộc cách khoáng sắp đến rồi
Đám đông xung quanh như đượcleech_txt_ngu tiêm máu gà, thỉnh thoảng lại bùng lên những tiếng hò reo.
Thấy chưa? A Viên ghé sát tai anh nói nhỏ, Làm ăn lớn . Chỉ cần một vạn tám trăm tệ mua thiết bị, nhập hội viên là sau này chỉ việc nằm đếm tiền thôibot_an_cap.
Dương Minh lời, tậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trung chú ý lên lễ . mặc đang vẽvi_pham_ban_quyen một viễn cảnh sống về mỏ.
Chúng tôi đã được thỏa với chính quyềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net địa phương, quyền khai độc quyền đã nằm trong tay! Bây giờ chỉ còn thiếu lô cuối cùng nữa thôi. Ai muốn kiếm tiền ? Ai muốn thay đổi vận mệnh? Cơ hội đang ở ngayvi_pham_ban_quyen trước mắt!
Dưới đài là tràng reo hò, có phấn khích hét lớn: Tôi tham gia!
Tốt! Gã mặc vest đập bàn, Vị huynh đệ này có nhãn quang. Nào, tất cả ta hãy nhiệt liệt chào đón anh ấy!
Tiếng vỗ tay vang rền sấm, người đó được đám đông quanh đưa . mặc vest nắm tay anh ta, xúc động nói: Người anh em, hôm nay trở đivi_pham_ban_quyen, anh chính là một thành viên của ‘Tân Thế Giới Nghiệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net’ chúng tôi! Tươngleech_txt_ngu lai của sẽ hoàn toàn thay đổi!
Dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Minh cái chiêu quen nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà chẳng chút lay . Từleech_txt_ngu hồi anh còn học trung học, anh và em gái còn sống ở ngoại ô Giang Thành, đã có một nhóm người làm này, lúc anh đến . Có điều, đám người kia khi đó kinh doanh nhu yếu phẩm.
Sếp này, hình anh không hứng thú lắm? Viên quay sang hỏi.
Minh im lặng.
Cuộc vui trên vẫn tục. Gã mặc vest vung vẩy một xấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gọi là đồng, gào khản cả cổ: Hỡi anh chị , cơ hội chỉbot_an_cap có một lần! Bỏ làvi_pham_ban_quyen hối hận cả ! Còn ai gia nhập không? Ai muốn thay vận mệnh nào?
Đám đông lạileech_txt_ngu sôi sục, không người giơvi_pham_ban_quyen tay lên. Dương nhìn quanhbot_an_cap, chỉ thấy toànbot_an_cap ánh mắt cuồng nhiệt. Những người giống như bị tẩy não, hoàn toàn mất đi lý trí.
Sếp, thế ? A Viên đột nhiên hỏi, Có muốn giavi_pham_ban_quyen nhập không? Đến lúc đó tôi có thể nói vớibot_an_cap giám đốc giảm giá anhleech_txt_ngu.
Minh hít sâu một hơi, quay sang cô ta, dùng giọng điệu thản nhất có thể: Nghe này, chỉ muốn Tương tỉnh. Nếu các không giúp , tôi sẽ đi ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
A Viên nhìn gã đàn ông trên đài nói: vội mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kia kìa, đó Giám đốc , lát nữa đợi ông ấy bận xong, tôi dẫnvi_pham_ban_quyen đi nói chuyện riêng.
Một sau, Dươngleech_txt_ngu Minh được đến một căn phòng làm việc sơleech_txt_ngu sài trên tầng haibot_an_cap của nhà xưởng. Cănvi_pham_ban_quyen phòng nồng nặc mùi thuốc lá rẻ tiền hòa lẫn với mùi ẩm mốc. Trên tường treo mấy tờ bản đồ dò chất nhăn nhúm, trên chất đầy các loại văn bản tờ rơi quảng cáo.
Dương Minhvi_pham_ban_quyen để ý thấy mấy tờ viếtleech_txt_ngu kín tên người, bên cạnh ghi chú những số, có lẽ là số lượng người tham gia và số tiền đã nộp.
Giám đốc Vươngbot_an_cap đến ngay đây. A Viên hì hì, , anh phảileech_txt_ngu nắm lấy cơ .
Không , cửa văn phòng bị đẩy ra, gã mặc vestnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với vẻ mặt đầy đắc . Gã cởi , để chiếc áo sơ mi bên trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ướt mồ hôi.
Xin lỗi, anh phải đợi lâu. Gã đưa tay về phíabot_an_cap Dương Minh, một nụ cười mà tựleech_txt_ngu mê hoặc: Lập Tân, đốc khu vực của Khoáng Nghiệp.
Dương Minh lịch sựleech_txt_ngu bắt tay: Chào .
Vương Lập Tân ngồi xuống sau việc, lôi từ ngăn kéo ra một bao thuốc: Làm một điếu không?
Dương Minh lắc đầu.
Vương Lập Tân châm thuốc, rít một sâu: A Viên với tôibot_an_cap rồi, anh hứng thúbot_an_cap với dự án của tôi?
Dương Minh thẳng thừng: Tôivi_pham_ban_quyen chỉ muốn đi Tương tỉnh.
Vương Lập Tân sững người thoáng, rồi lập tức phá lên cười cách , đôi lóe lên tia sáng tinh quái: đến mỏ à? Ái chà, chuyện đó đơn giản
Gã rút từ đống giấy lộn xộn trên một cuốn tờ rơi bóng bẩy, đẩy đến trước mặt Dương Minh, giọng nói mang đầy vẻ dụ dỗ: Trở thành viên có thể đi Tương ngay lập tức. tôi có xe đưa đón tận , ăn ở trọn góinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ A đến Z. Đãi ngộ này, chậc , đúng là màleech_txt_ngu!
Dương Minh nhận lấy tờ , như đang lật xem nhiên nhưng thực chất bộ não đang xoay chuyển cực nhanh để tìm đối sách. Anh ngẩng đầu : Làm đểleech_txt_ngu thành hội viên Kim cương?
Vương Lập Tân rực lên, như thể thấy con cánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang từ từ vào lưới mình giăng sẵn: giản! Nộp phí gia nhập một vạn ngàn tám trăm tệ, sau đó cứ mỗi anh được một hội viên, sẽ nhận được ba ngàn tệ tiền hoa hồng. Khi tíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lũy đủ mười , tiền hoa hồng sẽ tăng lên sáu ngàn được hai mươi người, sẽ nhận tám ngàn
Gã thao thao bất tuyệt, vẻ tham lam trong mắt như tràn ra ngoài.
Dương Minh vẻ xử: Tiền mặt tôi mang không đủ đóng phí gia , tôi nộp trước hai ngàn được không? Đợi khi nào đến tỉnh Hồ Nam, tôi sẽ trả nốt số còn lại. Tôi có ngườibot_an_cap thân ở bên .
Anh nhẹ nhàng đặt cuốn tờ lại lên bàn, chăm chú Vương Lập Tânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Vương Lập Tânvi_pham_ban_quyen nheo mắt, nhả ra mộtbot_an_cap , làn mờ quanh hai người: Cũng không phải là không nhưng nghìn tệbot_an_cap thì ít quá. Xe chuyên của chúng đi tỉnh Tươngbot_an_cap là dòng , ăn ởvi_pham_ban_quyen dọc đường cũng rẻ rúng gì đâu
Ba nghìn. Dương Minh dứt khoát ngắt lời gã, giọng nói mang theo vẻ không phépvi_pham_ban_quyen mặc cả, Hiện tôi chỉ bấy nhiêu.
Vương Tân khẽ nhíu mày, ràng đang nhắc lợi hại.
Một lát sau, gã thở , mặt đầy cưỡng: Cậu làm thếbot_an_cap này khiến tôi hơi khó đấy. Thôi được rồi, coi như tôibot_an_cap phá lệ một .
nào đi? Dương Minh thở phào hỏileech_txt_ngu.
Trưa mai.
Dương Minh gật đầu, đứng dậy chuẩn bị rời : Được, vậy trưa mai tôi quay lại.
Đợi đã. Vương đột nhiênleech_txt_ngu giật lại, Cậu đóng trước hội viên.
Dương Minh không để lộ cảm xúc, rút từ trong túi ra trăm tệ đưa qua: Tôi chỉ mang theo ngần này, số lại phải ra ngân hàng rút, trưa mai lúc khởi hành tôi sẽ bù đủ.
Vương Lập Tân nhìn chằm chằm mấy tiền nhăn nhúm, khóe miệng khẽ giật giật, rõ ràng là không hài lòng số tiền ỏi này.
cuối gã vẫn nhận lấy: Được thôi.
Dương Minh rời khỏi vănvi_pham_ban_quyen phòng, A lập tức lại gần, đôi mắt lấp lánh vẻleech_txt_ngu mongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đợi: Ông chủ, sao rồi? Anh vào hộileech_txt_ngu chưa?
không trả lời trực mà chuyển chủ đề: Không phải cô muốn ăn gì đó ? Giờ cũng gần trưa rồi, tôi mời cô ăn .
Hay quá! A Viên toe toét cười, rõ là rất hài lòng với lời đề nghị nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
khỏi xưởng, Dương Minh và Abot_an_cap Viên tấpleech_txt_ngu vào một quán ăn đó.
Trong không khí mỡ màng phảng phất một mùi vị kỳ quái, dưới ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đèn vàng vọt, thựcbot_an_cap khách lầm lũi cúi đầu lùa vội bát cơm.
Dươngleech_txt_ngu Minh một cách máy móc, ánh mắt đờ đẫn, nhưng tâm lại xoay cực nhanh.
Đôi đũa trong cơm giống bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của anh đang đảo qua mọi khả năng có xảy ra.
Đêm qua, anh từng cân nhắc tàu đến tỉnh Tương, nhưng nhanh chóng gạt bỏ ý định đó.
Anh nghĩ rằng, những kẻ kiavi_pham_ban_quyen đã có thể chốt trên đường lộ thì ga tàu chắc chắn cũng không khỏi tầm .
Đến ga tàu chẳng khác nào tự chui đầu lưới.
Tính đi tính lại, trà trộn vào hang ổ đa cấp lựa an toàn nhất.
Nơi đó rồng rắn hỗnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tạp, người nào cũng có, ở trong đó lại sẽ không quá nổi bật.
Người đông, dù phương kiểm cũng không dễ dàng gì.
Hơn nữa, đã rời khỏi tỉnh Tân, Tần Gia dù lợi hạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến đâu thì thế cũngbot_an_cap chỉ vươn tới tỉnh Dự lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng.
Chỉ cần cắn răng chịu qua nàyvi_pham_ban_quyen, rời khỏi tỉnh Dự về bản sẽ .
Nghĩ đây, Dương thở hắt ra hơi , như muốn nỗi u uất trong lồng ngực.
Anh ngẩng đầu nhìn A Viên, nàng đang lấy ăn để, là không nhận thấy vẻ bất thường của .
bữa ănvi_pham_ban_quyen, Dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Minh rút năm trăm tệ đưa cho A Viên, thản nhiên nói muốn ở thêmvi_pham_ban_quyen một đêm.
Mắt A Viênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sáng rực lên, cầm lấy tiền kiểm tra kỹ lưỡng.
Đối với hạng người nhưleech_txt_ngu cô ta, năm trăm tệ là một tiền từ trên trời rơi không hề .
lại căn phòng thuê chật hẹp của A , không khí nồng nặc mùi nước hoa rẻ tiền trộn lẫn với mùi mốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Dương Minh tựa lưng trên giườngleech_txt_ngu, rút chiếc điện thoại cũ kỹ từ trong ra.
vết xước trên màn hình giống những vết thương lòng anh, vĩnh không thể chữa lành.
Anh xem tin , mắt lại ở những dòng tin mà em từng gửi cho mình.
Mỗi đều như một lưỡi dao lẹm đâm mạnh vào anh.
Ngón tay khẽ vuốt qualeech_txt_ngu màn , như thể đang vuốt ve khuôn .
Khuôn mặt mãi mãi dừng lại ởleech_txt_ngu tuổi thanh xuân ấy, giờ đây chỉ cóvi_pham_ban_quyen tồn tại ký ức của anh.
Minh nhắm mắt lại, hít mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơi sâu.
Mùi ẩm mốc trong không thích mũi , nhưng không thể che lấp đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đắngbot_an_cap cay trong lòng.
Anh biết, thành việc trảbot_an_cap , để hồn em gái được an , anh tục về .
Dù trước có bao chông gai, bao nhiêu hiểm trởleech_txt_ngu, anh cũng phải răng mà vượt qua!
Ngày mai sẽ là ngày then chốtbot_an_cap!
Tay thức chạm con dao gọt hoa quả trong túi. Bất nào cũngbot_an_cap phải sống sót cho đến khoảnh đòi lại công lý cho em gái!
Tần Gia
Anh lẩm nhẩm tên này trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng!
Trưa hôm sau, A Viên dẫn Dương Minh đếnleech_txt_ngu điểm đón .
Vươngbot_an_cap Lập Tân đứng cạnh một chiếc khách Volvovi_pham_ban_quyen cũ , gương mặt hớn hở đầy vẻ đắc ý.
Cạnh gã là mười nam nữ mặt đầy vẻ phấn khích đang tai nhau bàn tánvi_pham_ban_quyen.
Dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Minh liếc một lượt rồi bước tớivi_pham_ban_quyen.
Người anh em, đến rồi à? Vương Lập Tân nhiệt tình hỏi, Đã sẵn ra chương mới cuộc đời chưa?
Dương Minh gượng ép nặn ra nụ cườivi_pham_ban_quyen, đầu.
Anh lấy tiền từ trong ra đưa cho Vương Lập Tân: Đây là nghìn tệ đã thỏa
Vương Lậpleech_txt_ngu Tân nhận lấy tiền, nụ cười rạng rỡ hơn: Tốt, tốt! Người em quả giữ chữ . Lên xe đi, chúng ta xuất phát ngay đây.
Dương Minh người, thấy A Viên đang đứng cách .
Anh do một rồi vẫn gần.
Bảo trọng. Anh nói ngắn gọn.
Viên chớpleech_txt_ngu mắt, như muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng chỉ gật đầu: Ông chủ, anh cũng vậy.
Quay người bước xe , Dương Minh hít thật sâu.
Lên xevi_pham_ban_quyen, Dương Minh chọn chỗ ởvi_pham_ban_quyen hàngbot_an_cap ghế cuối cùng.
Lò xo dưới đệm đã lỏng lẻo, ngồi xuống có cảm như thể sẽleech_txt_ngu bị lún vào bất cứvi_pham_ban_quyen lúc nàobot_an_cap.
Anh đặt ba lên đùi, nhìn ra cửa sổ.
Rấtvi_pham_ban_quyen nhanh sau đó, động gầm rú khởi động. Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lập Tân phía đầu , tay bám vào vịn lung lay sắp rụng, bắt đầu bài diễn của .
Anh chị emvi_pham_ban_quyen ơi! gã cả tiếng động , Chúng ta dấn thân vào hànhleech_txt_ngu trình hướng sựleech_txt_ngu giàu sangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Đến tỉnh Tương, mọi người sẽ sớm thấy mỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoáng của chúng ta , lúc đó tôi đảmvi_pham_ban_quyen bảo sẽ khiến mọi người đời quên được
Minh nghe vẻ lơ đãng, ánh mắt thủy chung vẫn dán chặt vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảnh vật đang lùi lại vút bên ngoài cửa sổ.
Xe chạy được gầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nửa giờ, bài diễn thuyết của Vươngvi_pham_ban_quyen Lập Tân vẫn tiếp tục.
Không khí trên xe càng sôi nổi, thỉnh lại có người hưởng ứng hò.
Dương lại cảm thấy một điềm báo chẳng lành
Đột nhiên, chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giảm tốc độ.
Dương đầu nhìn , phát hiện họ đã đến vào cao tốc.
Chỉ thấy bên lề đường đỗ mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếc xe , loáng thoáng còn nghe thấy tiếng người đang cự cãi.
Có gì thế? Giọng Vương Lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tân vẫnvi_pham_ban_quyen bình thản, nhưng cao độ lại tăng lên đôi chút một cách tinh vi.
Tài xế hờ hững trả lời: Chắc là kiểm tra định kỳ thôi.
Nhưng ngón tay hắn vô thức gõ lên vô lăng, nhịp điệu có phần dồn dập.
Chiếc kháchleech_txt_ngu cùng dừng bên đường.
Sau khi tiếng của động cơ tắt , trong xeleech_txt_ngu vào một sự imbot_an_cap quái dị.
Minh hít sâu một , cố giữ vẻ ngoài thờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ơ như những người .
Nhưng ngón tay anh lạibot_an_cap không tự chủ được mơn trớn dao gọt hoa quả bên hông, cảm giác lẽo từ dao khiến anhleech_txt_ngu phần nào.
Dương Minh cúi đầu, vờ không quan tâm cảnh tượng ngoài sổ.
Nhưng dư của anh vẫn luôn quan sát mọi thứ xung quanh.
Lúc , một bóngbot_an_cap lớn bước về chiếc xe khách.
Cửa xe , vang lên mộtleech_txt_ngu tiếng cạch.
Một gã đànbot_an_cap ông vạm vỡ bước lên xe, của có vẻ tùy tiện nhưng ánh mắt lại sắc lẹm như dao, chóng quét qua từng mặt trên xe.
Dương cảm thấy tim mình nhanh hơn, nhưng gương mặt giữ được thản nhiên.
Anh khẽ nghiêng người, giả vờ sắp xếp lại ba lô.
Và ngay khi đôi mắt sắc bén kia chuẩn bị quét đến chỗ anh
Chẳng phải Thành ca đây ? Sao ở đây? Giọng của Vương Tân đột ngột vang lên, phá tan bầu không khí lặng trong .
Tầm mắt gã đàn vạmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vỡ thu sắc như kiếm, đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày hơi nhíu: Vương Lập Tân? Thằng nhóc nhà chú sao lại ở đâyvi_pham_ban_quyen?
Gương mặt Lập Tân lập tràn nụ cười nịnh nọt, hệt như biến thành người . Gã móc từ trong túi ra một thuốc, cung kính đưa tới: Em đang đưa khách khảo sát nghiệp vụ ấy mà Thành ca, dạo này việc làm ăn cửa hàng vẫn tốt chứ?
Cũng tạm. Người đàn ông được gọi Thành ca nhận lấy điếu , tiện tay lửa.
rít một hơi sâu, giữa khói mờ ảo, lấy từ trong túivi_pham_ban_quyen áo khoác ra một ảnh nhăn nhúm: Thấy này giờ chưa?
Nhìn thấy cảnh , tim Dương Minh vọt thẳng lênvi_pham_ban_quyen cổ họng!
Tay anh vô thức chạm vào cửa sổvi_pham_ban_quyen xe, sẵn sàng phá kính lao ngoài bất cứ lúc nào.
Vương Tân nhận lấy bức , chămbot_an_cap chú quan sát giây rồi cười thản nhiên: Chưa thấy giờ. Sao vậy, Thành ca đang tìm người à?
Nghe thấy đó, Dương sững người!
Tay anh từ từ thu lại khỏi sổ, đầy nghi hoặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thành ca nhíu mày sâu hơn, giọng điệu lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn: Mày hỏi nhiều thế làm gì?
Em tò chút thôi . Vương Lập Tân cười gượng, dè dặt thăm dò: Người nàyvi_pham_ban_quyen phạm gì rồi à?
Bớt lo chuyện bao đồng . Thànhbot_an_cap ca xua tay, Được rồivi_pham_ban_quyen, tụi mày đi đi. Đừng làm lỡ việcleech_txt_ngu chính tao.
, sải bước xuống xe, như thể lại thêm một thấyvi_pham_ban_quyen lãng phí thời .
Không sao rồi, người căng thẳng. Vương Lập Tân quay người cười vớileech_txt_ngu những trên xe, ta tiếp lên đường thôi. Tàibot_an_cap xế, chạy xe .
Chiếc xe khách chậm rãi khởi động, băng qua trạm thu phí rồi lao lên đường cao tốcbot_an_cap rộng thênh .
Dương Minh tựa vào ghế, óc rối như tơ vò.
người rõ ràng là tới tìm mình, Vương Lập Tân nói dối?
Gã rốt cuộc muốn làm gì?
Ánh mắt Dương dừng lạibot_an_cap trên lưng Lập Tân, lòng đầy nghi hoặc và cảnh giác.
Ba tiếng hồ đường cao tốc qua chóng.
Ánh nắng mùa đông chiếu rọi xuống nền xi măng xám xịt của trạm dừng chân, xua đi phần nàovi_pham_ban_quyen cái giá.
Xe khách từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ vào bãi đỗ, tiếng động cơ gầm cũng dần lịm đi.
Mọi . Vương Lập Tân đứng dậy, gương mặt treo nụ cười hiền hòa thân thiệnleech_txt_ngu, Chúng ta trạm dừng , mọi người có xuống xevi_pham_ban_quyen nghỉ ngơi một chút, đi sinh hoặc mua đồ ăn. Nửa tiếng sau tập hợp ở đây, đừng để bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạc nhé!
Dứt lời, trong xe lên bàn tán xôn xao và tiếng sột soạt đứng dậy, hành khách nối đuôi nhau ra ngoài.
Dương Minh bất động, như thể hòabot_an_cap làm với chiếc ghế.
Ánh mắt anh xuyên qua cửa sổ, ra bên ngoài.
Đúng lúc này, Vương Lập Tân rãi đi tới bên cạnh Dương Minh.
Chẳng đợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dương Minh lên tiếng, gã đã không khách sáoleech_txt_ngu ngồi xuống ghế bên cạnh, hệt như là chuyện đương .
thuốc không? Vương Lập Tân móc từ trong một thuốc lá nhúm, ý huơ huơ mặt Minh.
Dương Minh khẽ lắc , giọng trầm xuống: Không hút.
Vương Lập Tân nhún , tự mình châm một điếu.
Làn khói lẩn quất trong xe.
Phạmleech_txt_ngu chuyện gì ?
Vương Lập Tân đột ngột lên tiếng, nhưng ánh mắt không nhìn Dương Minh mà nhìn chằmleech_txt_ngu chằm lưng trước.
Sự im lặng lan tỏa giữa hai người, không khí như đặcvi_pham_ban_quyen lại.
Thấy Dương Minh khôngvi_pham_ban_quyen nói gì, Vương Lập Tân khẽ cười một tiếng, như thể đã đoán được phản ứng này.
Cậu không nói cũng chẳngleech_txt_ngu sao. Gã thả nhả ra một vòng khói, sao tôi cũng chẳng muốn biết. Có , sau khi đến tỉnh Tương, nhớ đóng đủ hội viên đấy.
Nói xong, gãleech_txt_ngu đứng dậy định đi.
lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , Dương Minh hỏi: Vừa tại sao anh giúp tôi?
Vương Lập Tânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại, quay lại.
Ánh nắng xiên qua cửa sổ chiếu vào, để lại những mảng sáng tối đan xen gã.
Gã nhe răng , lộ ra hàm răng không đều: Cậu hội viên của chúng tôi mà Đã hội viên thì chúng ta đều là người một nhà.
Dương Minh nhìn chằm chằm theo bóng xa của Tân, trong đầu lên vô số ý nghĩvi_pham_ban_quyen.
Nửa giờ sau, xe lại khởi động, rời khỏileech_txt_ngu trạm dừng, tiếp tục tiến về tỉnh Tương.
Thiệu Thành lúc đêm trong mịch, chỉ cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài ánh đèn neon lẻ loi còn nhấp nháy.
Chiếc xe chậm rãi dừng lại trước khách mắt, những hành khách mệt mỏi lục tục xuống xe, tiếng bước chân vangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vọng trên con phố vắng.
Cậu ởbot_an_cap chung phòng với tôi . Tân xuất hiện bên cạnh Dương Minh, giọng điệu theo không khước từ.
Dương Minh do dự một chút, cùng khẽ gật .
Chứng minh nhân dân của cậu không cần đăng ký đâu, một chỉ cần đăng ký một người là được. Vương Lập Tân đưa phòng qua, ánh mắt sâu thẳm khó lường, Cậu cứ đi nghỉ trước đi, tôi sắp xếp xong choleech_txt_ngu mọi người qua .
Dương Minh nhận thẻ phòng, len qua đám đông ồn ào, đi tới căn phòng yên .
Đây phòng đôi bình .
Anh ngồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mép giường, lấy hết tiền mặt trong ba lô .
Dưới ánh đèn vàng vọt, anh cẩn thận kiểm kê.
Hai ngàn tệ, là toàn tiền mặt hiện của anh.
Trong thẻ ngân hàng còn ba vạn tệ, đó đáng lẽvi_pham_ban_quyen là tiền học học của em gái.
, số tiền đó đã thành lá chắn cuối cùng trên con đườngvi_pham_ban_quyen trốn chạy, không đến bước đường cùngbot_an_cap, tuyệt sẽ động vào.
Dương Minh thở hắt ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chỉnh đốn tiền nong rồi lại vào túi.
Anh thân hình mệt vào phòng tắm, nước lạnh tạt lên mặtvi_pham_ban_quyen, hy vọng có thể xua đi chút nhọc.
Ngước nhìn mình trong gương, một mặt phong mệt mỏi.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, anh như già đi mười tuổi.
Đứngvi_pham_ban_quyen trước gương, tâm trí Dương Minh bay đi phương .
Điền Nam, nơi xa xôi và lạ lẫmbot_an_cap ấy, rốt sẽ mang đến cho hy vọng hay là vọng?
Và Tần Gia, kẻ đang cho người sục khắp nơi, liệu có tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy anhleech_txt_ngu không?
Nghĩ đến Tần Gia, nắm đấm của Dươngbot_an_cap vô thức chặt.
Một nỗi lực sâu sắc hòa lẫn cùng phẫn nộ đan xen trong .
Anh biết có một ngày có thểvi_pham_ban_quyen tự tay báo , nhưng hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực lại là việc tự bảo anh thấy khó khăn.
Dương Minh hít một hơi sâu, ép bản thânleech_txt_ngu phải bình lại.
Bây giờ phải để vướng bận những điều này.
Anh bước ra khỏi phòng tắm, tựa vào thành giường, nghĩ về kế hoạch tiếp theo.
Vốn dĩ định vừa đến tỉnh Tương sẽ rời đi ngay, nhưng hiện tại xem , ý định này quá mạo hiểm.
Giữa một phố lạ lẫm lúc đêm khuya, anh hoàn toàn mù tịt về nơi này, hành nóng vội có thểbot_an_cap sẽleech_txt_ngu chuốc thêm nhiều rắc rối.
Dương Minh quyết định, đợi Vương Lập Tânleech_txt_ngu quay , anh đưa hai ngàn tệ cònleech_txt_ngu lạivi_pham_ban_quyen cho gã, sau đó thú thực mình rời đi.
Dù không chắc Vương Lập Tân sẽ phản ứng thế nào, nhưng đây dường như là ổn thỏa nhất hiện giờ.
chiếc điện đã cước và bị cắt liên lạc từ trong túi ra, Dươngvi_pham_ban_quyen tháo pin vàleech_txt_ngu thẻ SIM cất đi.
Điện thoại giờ đây không còn tác dụng với , nhưng bên trong vẫn những tin nhắn gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gửi, đó là di vật ít ỏi duy nhấtvi_pham_ban_quyen mà gái để lại.
Nửa tiếng sau, cửa phòng bị đẩy ra, Vương Lập Tân bướcleech_txt_ngu vào. Gã thản ngồi xuống chiếc giường đối diện Dương , rútvi_pham_ban_quyen ra một bao thuốc thuần thục châm lửa.
Chú em họ . Gãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một hơi sâu, chậm rãi nhả ra một vòng khói, Tôi đoán chắc hẳn giờ cậu đang có rất nhiều thắc mắc.
Dương Minhleech_txt_ngu giữ im lặng, cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giác quan sát mọi độngvi_pham_ban_quyen của gã.
Vương Tân tiếp tục: hạn , tại sao lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giúpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu? Tại sao lại để chung phòng với tôi?
Anh muốn gì? Cuối cùng Dương Minh cũng lên tiếng.
Vương Lập Tân cười: Thẳng thắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , tôileech_txt_ngu thế. Vậy tôi nói thẳng luôn. Chúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, cần giúp một tay.
Giúp? Dương nhướng mày, cóbot_an_cap chút khó hiểu.
Phải, chỉ cậu giúpbot_an_cap tôi việc này, số phí hội viên cònvi_pham_ban_quyen lại không những không cầnvi_pham_ban_quyen đóng, mà tôi chia thêm cho cậu một khoản hoa .
Giúp thế nào?
Rất đơn giản. Nụ cười của Lập Tân càng sâu hơn, Tôi cần cậu đóng một vai. Một vai diễn cực kỳ quan trọng đối với ‘sự ’ củaleech_txt_ngu chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Tại sao là tôi? Dương Minh .
Vương Lập nhả ra một ngụm khói: Vì người được sắp xếp đó gặp chút sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cố.
định tôi thếleech_txt_ngu chỗ?
Chính xác. Vương Lập Tân cười nói, Nhìn chú là biết không phải hạng người tầm thường rồi.
Nếu tôi từ chối thì sao?
Lập Tân cười như không cười: sẽ không đâu.
Căn phòng vào một khoảng lặng. Đại não Dương Minhleech_txt_ngu hết công suất, cân nhắc các chọn trước mắt. Cuối cùng, chậm rãi mở lời: Anh tôi làm gì?
Vương Tân bắt đầu giải thích: Tôileech_txt_ngu cần cậu đóng một chuyên gia khảo sát địa chất.
Dương Minh nhướng mày hỏi lại: Chuyên gia sát địa chất?
Phải. Lập Tân cười nói, Dự án của chúng về một mỏ đất hiếm. Một chuyên gia địa chất chuyên nghiệp sẽ giúp dự án tăng thêm nhiều độ tin cậy.
Tôi gì về đó cả. Dương nhíu mày.
Lập Tân không để , phẩy tay: Đừng lo, tôi sẽ tài cho cậu. Cậu chỉ ghi nhớ vài thông tin chốt và các thuật môn được.
Vậy làm sao những người khác tin được tôi đột nhiên trở thành chuyên gia? Dương truy vấn.
Đó chính là . Vương Lập Tân cườivi_pham_ban_quyen , tôi sẽ nói cậu là chuyên gia được tôi biệt mời đến để dự án. Để đảm bảo tính khách quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của việc thẩm định, tôi yêu cầu cậu không giao lưu với các hội viên khác, điều này giải thích cho tình trạng của cậu suốtleech_txt_ngu dọc đường .
Dương Minh gật đầu ra chiều suy nghĩ, hỏi: Nếu có về thông tin chất cụ thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Vương Lập Tân lấy từ trong túi xáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mang theo ra một túi hồ sơ: Trong có tất cả những tin cậu biết. Báo cáo địa chất, dữ liệu , thuật ngữ chuyên môn, không thiếu thứ gì. chỉ cần quen với đống này trước ngày kiavi_pham_ban_quyen là được.
Dương Minh túi hồ , mở ra xem qua, nhận ra đây chẳng thà nói là tài , còn không nói là một kịch , lại là loại kịch bản viết láchleech_txt_ngu cực kỳnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cẩu thả.
Vương Lập Tân nói: Đến lúc đó, cậuvi_pham_ban_quyen cứ làm theo những gì ghi trên đó, những việc khác tôi sẽ sắp xếp. Chỉ cần cậu làm chỉ thị của chúng tôi, sẽ không có đề gì hết.
Minh lặng một lúc, sau đó hỏi: Mục đích của các anh là gì?
Để hội viên tin vào giá trị của dự án này vào khoản lớn. Vương Lập Tân nói thẳng tuột, Ý kiến chuyên gia của cậu sẽ là chìa thuyết phục họ.
Chân mày Dương Minhvi_pham_ban_quyen càng nhíu chặt hơn: Nếu làm hỏng chuyện thì sao?
Vẻ Vương Lập Tân đột nhiên trở nên nghiêm trọng: Vậy thì cả tôi và cậu chẳng có kết cục tốt đẹp đâu. Cho nên, em họ Dương, vì lợi củabot_an_cap cả hai bên, nhất cậu diễn cho tròn vai diễn này!
hít một hơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật sâu, câu hỏi cuối cùng: Thù lao tôi gì?
Nụ tái hiện trên gương mặt Vương Tân: Ngoài việcvi_pham_ban_quyen miễn phí hội viên cho cậuvi_pham_ban_quyen, tôi còn cho cậu một hoa hồng, không thấp năm sốleech_txt_ngu. Thế nào, hấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dẫn ?
Căn phòng lại rơi vàobot_an_cap im lặng. Dương Minh suyvi_pham_ban_quyen nghĩ một lát, cuối cùng chậm rãi gật đầu: Được.
Vương Tân dậy, vỗ vai Dương Minh: Nghỉ ngơi cho , ngày mai cứ ở lại khách sạn để làm quen với . Ngày kia chúng ta sẽ lên mỏ, nhớ kỹ, từ bây giờ cậu là chuyên gia khảo địa chất mà chúng tôi mời đến.
Nói xong, gã về phía cửa. Thấy vậy, Dương Minh hỏi: Anh đi đâu?
là về phòng ngủ rồi, tôi có sở chung phòng với đàn ông đâu. Vương cười một tiếng.
Trước khi đi, quay đầu bổ sung: Đúng , nếu có ai lai lịch, cứ nói cậu đến từ một trường đại học viện nghiên cứu danh . Tôi sẽ chuẩn bị giấy tờ và văn bằng ứng. ngon nhé, ‘chuyên gia’.
Bước ra khỏi phòng của Dương , gươngleech_txt_ngu mặtbot_an_cap Vương Lập Tân treo một nụ cười đắc ý, gãleech_txt_ngu huýtvi_pham_ban_quyen sáo nhẹ nhàng, thong đi dọc hành lang hướng về một căn phòng khác. chânbot_an_cap lộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rõ vẻ tự tin của kẻ nắm chắc phần thắng, như thể mọi thứ đều trongleech_txt_ngu tầm kiểm .
Đến nơi, Vương Lậpleech_txt_ngu rútvi_pham_ban_quyen thẻ phòng, quẹt nhẹ , tiếng lạch vang lên. Đẩy cửa bước vào, một hơi nước ấm và ẩmbot_an_cap ướt ập vào mặt, lẫn mùi nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoa thoang thoảng, rõ ràng là người vừa mớibot_an_cap tắm .
Vương nhẹ tay nhẹ chânleech_txt_ngu đóng cửa lại, băng qua quan đi vào phòng ngủ. Dưới ánh đèn nhẹ, một người phụ nữ với vóc dángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nuột nà đang lười biếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tựa lưng trên giường, khoác trên bộbot_an_cap váy ngủ bằng lụa tơ tằm mềm mại, toát lên phần quyến rũ.
Xong rồi à? Người phụ nữ khẽ nhướng mày.
Vương Lập Tân đắc ý gật đầu, chễm chệ xuống giường, tay không yên phận thuận thế vuốt ve đùi của người phụbot_an_cap một cái. mặt gã hiện lên nụ cười đầy toan tính, ánh mắt lóe lên tia sáng ranh mãnh.
Người phụ nhăn mũi đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ghét bỏbot_an_cap, đưa tay đẩy gã ra: Đừng chạm vào tôi, người toàn mùi mồ hôi.
Ả xoay người, lấy một điếu thuốc lá mảnh khảnh từ tủ giường, thuần thục châm lửa, rít một hơi rồi chậm rãi ra một làn khói trắng: Thằng nhóc đó liệu có đáng không?
Vương Lập không may để tâm, cười nói: Có gì không đáng tin? Vương A Thành hạng người thế , sao? thể khiến anh ta đích thân lập chốt ở lối ra đường cao tốc, cô nghĩ điều đó có nghĩa là gì?
Có là gì? phụ nữ hỏi vặn .
Vương Lập Tân giả bộ sâu sắc nheo mắt lại: Nghĩa là thằng đó chắc chắn đang dínhbot_an_cap vào rắc rối lớn.
Người nữ hừ nhẹ một tiếng, rõbot_an_cap ràng không mấy hài lòng câu trả lời : Rồi sao ?
Thử nghĩ mà . Vương Lập Tân tiếp tục, Cậu tabot_an_cap trốn từ Dự Châu ra đây, không một dính túi, cả tiền viên cũng chỉ rặn ra được có ngàn. Cô nghĩ cậubot_an_cap tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn được bao nhiêu tiền?
Gã dừng lại một chút, đầy ẩn ý : kẻ đã vào đường cùng vì cái gì mà chẳng dám làm.
Người phụ nữ khẽ nhả một khói, liếc trắngleech_txt_ngu mắt nhìn Vương Lập Tân: Tôivi_pham_ban_quyen cảnh cáo anh, bất kể anh sắp xếp nào, chuyện lần này tuyệtvi_pham_ban_quyen không được làm hỏng. Nếu xảy ra sơ suất, bên phía Lão Hoàngleech_txt_ngu sẽ không xong đâu.
Yên tâm đi. Lập Tân ngực cam đoan đầy tự tin, tôi đây, mọi thứ đều trong tầm kiểm soát. có thực sự xảy ra vấn đề , tôi cũng sẽ thân đi giải với Hoàng tổng.
Nói rồivi_pham_ban_quyen, gã bất ngờ xoay người, ép chặt lên người phụ nữ.
phụ nữ lên kinhvi_pham_ban_quyen ngạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Anh làm cái gì thế? Anh còn !
Tắm rửa chứ, lát tính sau.
Vương buồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bận tâm, vừa cởi áo khoác tháo lưng, ánh mắt lóe lên tia khiêu : Đêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay tôileech_txt_ngu phải để cô so choleech_txt_ngu kỹ, rốt cuộc là tôi lợi hại, hay là Hoàng tổng hại
Dương Minh không nào ngờ được Lập Tân lại mình đóngbot_an_cap làm gia. ra anh vốn không định đồng ý, bởi hoạch của anh là ngủ một giấc, chờ trời sáng sẽ rời đi ngay. Thế nhưng nhìn tháivi_pham_ban_quyen độ của Vươngvi_pham_ban_quyen Lập Tân, có vẻ gã đã biết đượcvi_pham_ban_quyen điều gì .
Không đúng Nếu gã biết Tần Gia tìm mình ở trên cao tốc gã không ra giúp đỡ A Quân từng nói, hiện đáng giá ba triệu
Nếu Vương Lập Tân biết chuyện, chắc chắn gã bán đứng mình tức.
Nghĩ đoạn, Minh đi bên sổ, phóngvi_pham_ban_quyen tầm xuống đường vắngleech_txt_ngu lặng bên ngoài.
Xem , gã chỉ biết mình đang gặp rối, còn rắc rối gìbot_an_cap thì gã chưa rõ. Chính vì thế gã mới muốn mình giúp gã đóng làm chuyên gia khảo sát địa
Rốt cuộc nên ở hay trời vừa sáng thì đi luôn?
Cân nhắc hồi lâu, Dương Minh thở hắt ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một hơi, quyết định ở lại.
Không phải vì anh hố số tiền hoa hồng Vương Lập Tân hứa hẹn, mà anh cảm thấy có thể hai ngày tìm hiểu kỹ lộ từ tỉnh đi Nam. Thêm nữa, thương trên người anh vẫn chưa , cần phải được xử .
Sau khi định, Dương Minh không nghĩ ngợi thêm , quay lại nằm xuống.
Sáng hôm sau, Vương Lậpvi_pham_ban_quyen Tân đã gõ cửa Dương Minh.
Gương mặt bóng nhẫy phấnleech_txt_ngu son củavi_pham_ban_quyen gã treo nụ cười nịnhleech_txt_ngu , miệng ngậm một điếu thuốc.
Cậu Dương, ngủ ngon ? Gã ra một luồng khói đậm đặcvi_pham_ban_quyen, mắt quan sát Dương Minh, Lát nữa phải đưa hội đi ‘lên lớpbot_an_cap’, tranh thủ thời gian quen với tàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi.
Dương Minh không biểu cảm đầu, nhưng lòng đang tính toán cáchvi_pham_ban_quyen tận dụng khoảng thời gian này.
Đợi Vương Lập Tân dẫn người hội viên kia đi khỏi, anh lập tức động.
Đầuvi_pham_ban_quyen tiên, anh tìm đến một phòng khám nhỏ, nhờ bác sĩ băng bó lại vết thươngbot_an_cap.
Tay của tay sĩ kia thô bạovi_pham_ban_quyen đang lột vỏ bắp cải, khiến Dương Minh đau đến nhe răng mắt.
Nhẹ chútbot_an_cap! Dương Minh nhịn lên .
, chàng trẻ, không đau thì chứng tỏ tôi sát trùng chưa kỹ đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Bác sĩ cười hì hì, động tác trên tay lại càng mạnh hơn.
Xử lý xong vết thương, Dương Minh đi thẳngbot_an_cap ra sạp hàng vỉa hè gần đó, chiếc áo một chiếc quần bò.
Thay xong bộ đồ này, anh lượt dạo ga tàu hỏa và bến xe khách một đểvi_pham_ban_quyen sát môi trường quanh.
Sau khi xác định không có nhân vật nào khả nghi, anh mua ba tấm vé đi các ngày khác nhau tại ga tàu.
Trở về khách , Dương Minh bắt đầu nghiên cứu tài liệuvi_pham_ban_quyen mà Lập Tân đưa.
Hai tiếng sau, cuối anh cũngvi_pham_ban_quyen tiêu hóa gần số thông này.
Vừa định nghỉ ngơi một lát thìleech_txt_ngu tiếng gõ cửa lại vang lên.
Vương Lập hớn hở đứng cửa, tay xách mấy cơm: Cậu Dương, xem tôi mang về cho cậu này?
Gã nói vừa bước vào phòng, đặt hộp cơm bànbot_an_cap: Lúc nãyleech_txt_ngu sếp mời khách, toàn là ngư tổ các thứvi_pham_ban_quyen. Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ không thể để cậu chịu thiệt được, gói về một ít.
Dương Minh nhìn mấy hộp cơmvi_pham_ban_quyen mỡ, không nói gì, đũa bắt đầu ăn.
Vương Tân châm một điếu , nheo nhìn anh: nào? liệu xem hiểu chưa?
Ừ. Dương Minh đáp một tiếng, tiếp tục vùibot_an_cap đầu ăn.
Vương Lập phả ra một : mai chúng sẽ xuất phát đi khu mỏ. Đến đó ăn cơm trướcleech_txt_ngu, sếp tổng sẽ lộ diện. Chiều mai họp đại cổ đông, phải trông cậy vào màn thểvi_pham_ban_quyen của cậu .
Gã vai Dương Minh: Cậu đừng căng thẳng, cứvi_pham_ban_quyen theo tài liệu mà làm. đó sẽ có người của chúng ta đặt mấy câu hỏi, cậu trả lời xong là được.
Dương Minh lau miệng: Nói cách , tối mai tôi thể lấy được tiền hoa hồng rồi?
Làm sao có thể? Vương Lập Tân cười ha hả, Ngày mai mới vào tài khoản, tài vụ còn phải thống nữa.
Vậy khi nào mới lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được ? cau mày.
Sớm nhất cũng phải ngày kia Vương Tân nheo mắt, Sao thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Cậu đang thiếu tiền à? cần tôi cho mượn một ít không?
Được. Minh không hề khách khí mà đồng ngay.
Vương Lập Tân ngớ người một lát, cười gượng gạo rút ví ra, đếm năm tệ: lấy dùng tạm, không đủ thì bảo tôi.
Dương Minh giật xấp , nhét vào rồi tiếp tục ăn.
khỏi phòng, Tân nhịnleech_txt_ngu được thề : Đúng là hạng chuột cống!
Vừa rồi gã khách sáo một chút, ai Dương chẳng nể gì. Tuy năm trăm không nhiều, nhưng thấy bực mình.
Xuống , Vương Lập Tân tài xế dặn dò vài câu, sau đó rút điện thoại ra gọi cho ai .
Alo, tra đến rồi?
Đầu bên kia truyền đến giọng nói lười biếng, kèm tiếng xoa quân mạt chược: Giám Vương, ông giục gì . Tôi cho ngườivi_pham_ban_quyen nghe ngóng giúp ông rồi, chưa có tin gì mà
Trường Mao, chẳng phải ngày thường anh bốc phét vớibot_an_cap tôi là có chuyện gì anh không biết sao? Sao có mỗi việc dò hỏi người mà anh lại lề thế? Vương Lập Tân bội .
Giám đốc Vương ơi, bốc phét mà bốc phét. Chẳng qua ông phải cho tôi thời gian , vả lại Vương Avi_pham_ban_quyen Thành là ai? Ông đi nghe ngóng chuyện lão ta, không cẩn thận chút sao được?
rồi đượcbot_an_cap rồi. Vương Lập Tân thiếu kiên nhẫn ngắt , Anh tranh thủ thời gian đi, tra cho rõ Vương A cuộc đang tìm ai, ngườileech_txt_ngu đó đã làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì.
Hiểu rồi Làmbot_an_cap gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế, ông đây đánh con nhấtbot_an_cap vạn, ù cái lông
Vương Lập trực tiếp cúp máy, toẹt một nước bọt, trong thấyleech_txt_ngu khó chịu.
Dù biết Vương A Thành tìm Dương Minh làm gì, nhưng gã thấy vẫn nghe ngóng thì hơn, tránh để xảy ra chuyện ngoài ý .
Sáng sớm hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau, Dương Minh cùng mọi người lên khách.
Chiếc xe xuất phátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ , xóc nảy đi vàobot_an_cap một con đường đất gồ ghề hố.
Qua lớp kính xe bám đầy bụi bẩn, Dương Minh thấy trên sườn núi xa xa lác đác vài gò đất nhỏ màu nâu.
Đến rồi! Đây chính là mỏ khoáng của chúng taleech_txt_ngu! Vương Lập dậy, phấn khích hét lớn.
Dương Minh nheo mắt, quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sát kỹ cái gọi là mỏ khoáng trước mắt.
Ngoại trừ mấy cái cửa đen ngòm nghi là hầm mỏ, cả ngọn núi trọc lốc, đến một cây ra hồn thấy. Mấy chiếc ben rỉ sét loang lổ nghiêng bên lề đường.
Cái nơi này mà có mỏ sao?
Dương Minh thầm nhủ trong lòng, ngoài mặt vẫn giữ bình thản.
Chiếc xe khách dừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại trước một khoảng đất trống, mười mấy người lần lượt xuống xe.
Dương Minh để ý thấy trên bãi đất dựng tấm đã màu, bên trên viết chữ ngoạc: ty Tân Thế Giới Khoáng Nghiệp.
Cạnh bảng một căn nhà cấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bốn đơn sơ, giống như văn phòng tạm bợ.
, chào đến với cứ chúng ta! Vương Lập Tânbot_an_cap đứng đám đông, giang rộng hai làm tư thế chào đón, Lát nữa chúng đi cơm , sauvi_pham_ban_quyen đó sếp sẽ đích thân đến thiệu tình hình mọi người.
Sau bữa trưa, Dương Minh bước ra khỏi nhà đơn . Bên ngoài, khu hiện lên vẻ tàn lạ thường, không nồng nặc mùi lưu hắcleech_txt_ngu nồng. Anh chậm rãibot_an_cap bước đi con đường đất mô hướng rìa khu . Vòng qua đống đất phế thải, bên tai thoảng lại vang lên tiếng gầm rú của máy xúc từ vọng lại. Anhbot_an_cap nhận ra những công nhân mỏ việc rất hợt, năng diễn xuất vô cùng vụng về. Đúng lúc này, ánh anh bị thu hút bởi lùm cây rậm rạp phía . Ở đó thoáng một chiếc xe dã , trông hoàn toàn lạc lõng với khung cảnh hoang vu xung quanh.
Dương Minh nheo mắt, sảibot_an_cap bước về phía đó. Khi khoảng cách rút ngắn lại, anh nhận thấy xe đang khẽ rung lắc, từbot_an_cap bên trong phát ra từng trận rên rỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Anh hơi do dự một rồi từ từ áp sát lại . Đột nhiên, cửa kính xe hạleech_txt_ngu xuống, Dương Minh thụp xuống bên cạnh . Chỉleech_txt_ngu thấy một bàn tay trẻo thò ngoài, kẽ kẹp một điếu thuốc đang cháy, làn khói lảng bảng bay lên.
Dương Minh thở, khôngvi_pham_ban_quyen dám gây ra vì sợ bị hiện. Rất nhanh sau đó, bên trong xe vang lên cuộc đối thoại một nam nữ.
Hội Kếleech_txt_ngu, mọi chuyện đã thu xếp thỏa chưa? Giọng nói lườileech_txt_ngu nhác của người phụ nữ vang trước.
Cứ yên tâm. Người đànleech_txt_ngu trầm giọng đáp, bênvi_pham_ban_quyen phía Vương Lập nhập khoản xong, buổi tôi sẽ mang tiền đến khách sạn Thành.
Nhớ , là phòng , đừng có nhầm đấy. Người phụ nữ dòbot_an_cap.
Không nhầm được đâu, tôi để em họleech_txt_ngu tôivi_pham_ban_quyen , chắc sẽ không xảy ra sai sót.
Vậy thì tốt. Người phụ nữ hài lòng nói, Lần này đừng để ra bấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỳ suất nào. Nếu để Lão Hoàng phát hiện ra, tất cả chúng đều không gánh nổi hậu .
Cô cứ đặt trăm cái tâm đi. Hội Kế thề thốt , Tôi tay chân trong sổ sách rồi, có kiểm tra cũng chẳng ra đượcvi_pham_ban_quyen đâu.
Dương Minh đến đây, đôi lông mày nhíu chặt lại. Anh nhận ra đám cấp cao của cái gọi là công ty khoáng sản này thế mà lạivi_pham_ban_quyen địnhvi_pham_ban_quyen chiếm đoạt tiền đầu tư của các hội viên!
Đúng rồi. Hội Kế ngập ngừng một lát, Còn Vương Lập Tân
Hừ. phụ nữ lạnh đầy khinh miệt, Giải quyết rồi, hắn lấy một phần ba.
Cô cách mà giải quyết được hắn? Hội Kế nhịn được hỏi.
Anh nói xem? Người phụ nữ ngược đầy ẩn .
trách qua tôileech_txt_ngu gọi điện cho cô cô không Hóa ra là đang trên giường của hắn?
Sao ? Hộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ghen rồi à? Người phụ nữ bậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười hỏi.
Hội Kế không lời, nhưng rất nhanh sau đó xe lại bắt đầu rungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lắc. Dương Minh nhân cơ hội đó lén lút , đầu óc xoay cực nhanh. Sau khi quay về, anh giả vờ như không có gì xảy , nhưng đã bắt tính toán.
Đúng lúc này, Vương Lập Tân hớn chạy tới.
huynh đệ, cậu chạy đi thếleech_txt_ngu? , chúng ta chuẩn bị thôi!
Minh thản nhiên gật đầu: Tôi đi vệ sinh một chút.
Nửa giờ sau, tại bãi đấtvi_pham_ban_quyen trống bên khu mỏ.
Dưới một cái lán tạm bợ, hàng chục người đang xoa giậm chân, hơi thở phả ra thành những làn khói trắng trong trung. trước lán, trên một sân khấu dựng sơ sài đặt chiếc lớn, thỉnh thoảng lại phát ra nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng chói tai. Dương Minh kéo chặt áo vest Vương Lập Tân đưa cho, đứng ởvi_pham_ban_quyen phía sau đám đông lạnh lùng quan sát.
Phía sau sân , rôn đỏ chữ vàng vô cùng bật: Tân Thế Giới Khoáng Nghiệp Tương lai của ngànhvi_pham_ban_quyen đồng.
Cùng với một rít nhức óc của micro, Vương Lập Tân diện bộ vest bảnh bao, gương mặt nở nụ chuyênleech_txt_ngu nghiệp lên sân khấu.
Kính thưa các đối tác của Tân Thế Giới Nghiệp, chào mừng mọi người đã không ngại dặm trường đến đâybot_an_cap để khảo thực địa khu mỏ đồng của chúng ! Giọng nói của Vương Lậpleech_txt_ngu Tân khắp toàn trường qua hệ thống loa.
Phía dưới vang lên những tiếng vỗ tay lưa thưa, lớn mọivi_pham_ban_quyen người dườngvi_pham_ban_quyen như đều đãleech_txt_ngu bị cái lạnh làm cóng cả chân tay.
Đầu tiên, hãy để tôi giới thiệu với người về quá trình phátvi_pham_ban_quyen triển của Tân Thế Giới Khoáng Nghiệp lược ‘Năm Ba ’ chúng tôi
giờ tiếp theoleech_txt_ngu, Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lập Tân thao thao bất tuyệt kểleech_txt_ngu về việc Thế Giới Khoáng Nghiệp từ một ty nhỏ tên tuổi phát triển thành đơn vị hàng đầu trong ngành như thế nào. khéo léo gắn kết sự phát của công ty với chiến lược quốc gia, mạnh tầm quan của tài nguyên đồng đối với nền kinh tế.
ngoái, chúng tôi đã ký thuận hợp tác chiến lược với tỉnh Tương. Cấp trên cựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỳ coi trọng án chúng tôi, cam kết sẽ hỗ trợ toàn diện! Vương Lập Tânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự hào tuyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bố, thu hút tràng pháo tay nồng nhiệt.
Vươngleech_txt_ngu Lập Tân tiếp tục giới thiệu chiến lược Nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Một: Trong vòng năm năm khai thác mỏ đồng mô lớn toàn quốc, trong ba năm đạt giá trị sản lượng năm vượt mốc trăm triệu, trong vòng một năm giúp toàn bộ đối nhân đôi lợi nhuận.
Mục tiêu của chúng tôi là trở thành tập đoànvi_pham_ban_quyen ngành lớn châu trong ba nămbot_an_cap! Vương Lập Tân dõng dạc nói, Bây là tốt để các vị thayvi_pham_ban_quyen đổi vận mệnh!
, Vương Lập Tân bắt đầu giải thích chi tiết về chế độ hội viên bốn và kế hoạch tăng trưởng của công ty. Minh phải thừa nhận rằng hệ thống này được thiết kế khá tinh vi, lợi dụng để lòng vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm lý đám đông của con người.
Hội viên Bạch Kim chỉ cần tư 5 vạn, năm là có thể thu hồi vốn! Hội viên Kim Cương đầu tư 10 vạn, không chỉ nhận được mức chia hồng cao còn được khóa đào tạo quản lý của công ty
Nghe Lập Tân mô tảbot_an_cap sinh động về những tấm gương thành công, Dương nhìn thấy trong mắt ít người bên dưới lóe lên những tia sáng cuồng nhiệt. Họ nhìn thấyleech_txt_ngu hình chính mình bước cao cuộc đời.
đời này gì miếng bánh nào tự rơi từ trênbot_an_cap trời? Dương Minh cảmbot_an_cap thán trong lòng, vừa cảm thấy bi ai cho những ngườileech_txt_ngu bị lừa gạt này, vừa có nhận thức sâu sắc hơn về điểm yếu của nhân tính.
Trong lúc Minh đang suy nghĩ, giọngbot_an_cap của Vương Lập Tân ngột tăng lên tông: , tôi vô cùng được mời đến một vị mời đặc biệt! Ông ấy là một chuyên gia địa chất nghiệp, đồng thời cũng là cố vấn đặc được Bộ nguyên mời vềleech_txt_ngu, sư Dương!
Dương Minh nhanh điều chỉnh biểu cảm, tỏ ra dáng vẻ văn nhã lịch . biết, thời gian biểuvi_pham_ban_quyen diễn của mình đã đến.
Giáo sư Dương, mời ông giải thích chi tiết cho mọi người về khu mỏ của chúng ta. Vương Lập Tân đưa ra làm động tác mời đầy trương.
Dương Minh hít một hơi thật sâu, chậm rãi bước lên sân khấu, phía dưới vang pháo tay nồng nhiệtbot_an_cap.
ơn lời giới thiệu của Vương tổng. Dương Minh nhận lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , giọng trầm ổn đầy sức thuyết phục, Hôm tôi rất vinh dự được mặt ở đây để phân tích cho mọi người tiền đồ Tânbot_an_cap Giới Khoáng Nghiệp.
Nói , anh lấy từ trong cặp tápnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một liệu đã được bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỹ lưỡng, bắt đầu thao bất tuyệt. Đầu tiên anh giới thiệu sơ lược về hiện trạng ngành công mỏ đồng toàn cầu, sau đó dẫn dắt câu chuyện sang trữ lượng tài đồng.
Dựa trên dữ liệu khảo sát địa chất mới nhất. Dương Minh chỉ vào một bản đồ địa phứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tạp và nói, Khu mỏ này thuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỏ ban diệp, điểm của nó là quy môleech_txt_ngu thânleech_txt_ngu mỏ , thấp nhưng phân bốvi_pham_ban_quyen đồng đều. Ước tính sơ bộ, trữ khai thác ở ít nhất là 5 triệu tấn.
Phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dưới khấu vang lên tiếng hít hà kinhvi_pham_ban_quyen ngạc, ngay sau đó tiếng vỗ tay còn nhiệt hơn . Dương Minh nhân cơ hội liếc nhìn Vương Lập Tân đang đứng bên cạnh, thấy hắn đang hài lòng gật đầu. Tiếp đó, Dương Minh đầu đọc theo kịchleech_txt_ngu bản, thích về kế hoạch khaileech_txt_ngu thác của khu mỏ.
Thính giả bênbot_an_cap dưới dường như đã hoàn toàn bị phụcleech_txt_ngu bởinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một loạt kiến thức chuyên môn thâm sâu khó lường này, mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai nấyvi_pham_ban_quyen đều đầy vẻ nể và tin tưởng.
Cảm ơn bài phân tích tuyệt vời của Giáo sư ! Vương Lập Tân nhiệt tình , Tin mọi người đều đã hiểu rõvi_pham_ban_quyen tiền đồ của Tân Thế Giới Nghiệp chúng ta rộng mở đến mức nào! Bây giờ, chúng ta hãy nổ một tràng pháo tay thật lớn để chào đón Chủ tịch công ty, Hoàng tổng, lên phát biểu!
Cùng với tràng pháo tay sấmvi_pham_ban_quyen dậy, người đàn ông trung niên mặc vest đi giày da bước lên sân .
vềbot_an_cap khách sạn từ khu mỏ, Dương Minh chỉ quanh quẩn mình. Cởi bộ vest khiến bản thân cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấybot_an_cap gò bó, Dương Minh sang bộ quần áo và quần thể thao mới mua. Bộ dạng này giúp anh dễ dàng hòa nhập vào đám đông mà không gây chú ý. Ánh mắt anh dừng lại trên tấm vébot_an_cap tàu hỏa đặt ở tủ đầu giường, đó là tàu khởi hành đi Vân Nam vào rạng sáng.
Đãleech_txt_ngu đến lúcvi_pham_ban_quyen rời khỏi chốn thị phi rồi. Dương Minh tự nhủbot_an_cap, Càng ở lại lâu, rằng sẽ càng lún sâu.
lại ánh mắt của những hội viênleech_txt_ngu ban ngày, từng người chờ nổi mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hết kiệm để gia nhập, lòng Dương Minh dâng một cảmbot_an_cap giác khó chịu. Dùbot_an_cap anh cũngleech_txt_ngu lợi dụng cú lừa nàyvi_pham_ban_quyen, nhưng những người vô tội bị , trong lòng anh vẫn gợn lên một chút áy náy.
Sau khi thu xong xuôi, Dương Minh cầmvi_pham_ban_quyen lấy giấy bút đặt cạnh kệ tileech_txt_ngu vi, viết xuống địa danh. Ngòi của anh khựng lại chữ Thiệm Nguyên mộtbot_an_cap lát, cùng khoanh một vòng tròn.
Thời gian từngleech_txt_ngu từng giây qua, phòng chỉ tiếng kim đồng tích tắc vang vọng. Dương Minh trên ghế, thi thoảng lại liếc màn đêmleech_txt_ngu ngoài cửa sổ như chờ đợi gì đó.
Mười giờ đêm, Dương Minh điện thoại bàn của khách sạn, gọi vào của Vương Lập Tân. Đầu dâyleech_txt_ngu bên lên tiếng nhạc ồn ào và tiếng cười nói say , rõ ràng Vương Lập Tân đang vui ở .
, Tiểu Dương hả? Vương Lập Tân nồng nặc men, Lát nữa về, có chuyện gì thế?
Minh hạ giọng, giả vờ không có chuyện gì hỏi: có gì, tôibot_an_cap muốn hỏi vềvi_pham_ban_quyen tôi.
Cứ yên tâmbot_an_cap đi, không thiếu phần của mày đâu, Vương Lập Tân chút kiên nhẫn, qua tao chẳng mới đưa cho mày năm trăm đó ? Sao tiêu sạch rồi?
Tôileech_txt_ngu muốn mua ít . Dương Minhleech_txt_ngu nói lửng.
Được rồi, được . Vương Lập Tân lấy lệ, Lát tao về sẽ mày, cúpleech_txt_ngu máy đây.
Gác điện thoại, Dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Minh hít một hơi thật sâu, rằng thời cơ hành động đã . lặng lẽ rời khỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng, đi xuống quầy dưới.
Chào cô, tôi làm mất thẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng rồi, lại nào? Dương Minhbot_an_cap thản nhiên hỏi.
Cô viên lễ tân nghi hoặc nhìn anh một lượt: Phòng nào?
308. Dương Minh điềm tĩnh bổ sung, Tôi đi cùng nhóm người .
lại thẻ là một trămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Cô lễ tân nói.
Minh rút ra một tờ trăm nhân dân tệ nhăn nhúm, nhanh chóng nhận được thẻ phòng mới.
Đến trước cửa phòng 308, Dương Minh cẩn thận gõ , sau khi xác nhậnvi_pham_ban_quyen bên trong không có người mới rónleech_txt_ngu rén thẻ vào. Đập vào là nước hoa nồng nặc khiến suýt thì hắt hơi.
phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là một đống hỗn độn, vali toang vương vãi quần áo phụ nữ, trên giường còn lại vài bộ nộibot_an_cap y và tất chân. Ánh mắt Dương Minh nhanh chóng chặtvi_pham_ban_quyen vào mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếc da nằm dưới kệ ti vi.
Hít một hơi , Dương Minh tới, cẩnleech_txt_ngu thận kéo khóanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net túi. Bênvi_pham_ban_quyen trong là những xấp tiền mặt mới được xếp , ước chừng phải đến hơn !
Minh mím môi, nhanh chóng nhét tiền vào ba lô của mình. Chẳng mấy chốc, chiếc ba lôleech_txt_ngu đã căng phồng. Làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong tất cả, đặt chiếc túi rỗng chỗ cũ, tra kỹ lưỡng để đảm bảo không để lại dấu vếtvi_pham_ban_quyen .
Vương Lập Tân từ hộp đêm đi , gã rùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình một cái. Ngay khi định quay về khách , điện thoạileech_txt_ngu bỗng . Nhìn tên gọivi_pham_ban_quyen, gã có chút thiếu nhẫn bắt máy: Trường Mao
Không đợi gã hết , đầu dây bên kia đã vang lên giọng gấp gáp: Mày đang ở đâu?
Gì thế? Tao đương nhiên đang tỉnh Tương rồi.
Tao nghe ngóngleech_txt_ngu được rồi! Người mà Vương A Thành đang tìm tên là Dương Minh! Hắn từ tỉnhbot_an_cap Tân ra !
Lậpvi_pham_ban_quyen Tân cau mày hỏi: Hắn gây ra chuyện gì àbot_an_cap?
biết, sao hiện cả giới giang hồ phương Bắc miền Trung đều đang tìm hắn! Tao nói cho mày biết, chuyện nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đơn giản đâu Hơn nữa tao còn nghe nói, ai cung cấp được manh mối về sẽ nhậnvi_pham_ban_quyen được ba triệu!
Vương Lập Tânleech_txt_ngu hơi ngẩn người: Ba triệu?
Đúngvi_pham_ban_quyen! Nếuleech_txt_ngu bắt được hắn, nói còn có tiền thưởng thêm Có phải mày đãvi_pham_ban_quyen thấy người này không? Đầu dây bên kia .
Vương Lập Tân do dự một chút, nói: sao có thể? Tao chỉ là lúc Dự Châu qua đây Vương A Thành lập chốt trên nên tò mò hỏi thôi.
Tao cảm giác cái gã Dương Minhbot_an_cap nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắc chắn đã gây ra tày ! Nếu không thì không nào cả giới giang hồ đều lùng sục hắn vậy.
dây kia trầm một nói: Tao đã đàn em đi ngóng thêm rồi, khi nào mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tao sẽ gọi cho mày.
Được. Vậy cứ thế , đợi tao về Dự Châu sẽ mời màyleech_txt_ngu ăn.
Ngay khoảnh khắc cúp điện thoại, tay Vương Lập Tân không chủ được mà rẩy!
Banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net triệu!
Hít một hơi thật sâu, gãvi_pham_ban_quyen vội vàng bấm một số điện thoại: Cô đang ở ?
Tôi còn ở đâu nữa? Tôi nói cho ông biết, không được đâu, Lão Hoàng vẫn còn ở đây. bà ở đầu dây bên kia lên tiếng.
Tôi có chuyện đại sựvi_pham_ban_quyen muốn nói với , cô mau ra cửa khách sạn đợi tôi.
Chuyện gì mà đại sự? Giờ tôi không đi
Ba triệu! Vương Tân nghiến răng nói.
Ba triệu gì cơ?
Tôi chỉ hỏi cô có muốn số này không? Muốn làm theo lời tôileech_txt_ngu nói!
điện , Lập Tân bỗng cảm thấy cơn say trong người tan sạch sành sanh. Gã chặn một , nói chẳng rằng lao thẳng về khách sạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Trong đêm khuya lạnh lẽo, Dươngbot_an_cap bước sảnh chờ của hỏa. Đập vào mặt không khí ngột ngạt pha giữa mồ hôi và đồ ăn nhanh. trong vàng vọt, rải rác những khách mệt mỏi, người thì cuộn tròn những chiếc ghế cứng chợp mắt, người thì nằm bệt xuống đất, lấy hành lý làm gối.
Ánh mắt Dương cảnh giác quét nhìn xung quanh, sau khi xác nhận cóvi_pham_ban_quyen nhân vật nào khả nghi mới thầm thở phàoleech_txt_ngu nhẹ nhõm. Anh liếcbot_an_cap nhìn đồng hồ điện ở góc sảnh, thời gian vẫn còn sớm, bèn tìm một góc khuất ngồi xuống, ôm chiếc ba trước ngực.
Mười mấy phút qua mà ngỡ như dài dằng dặc, từng sợi dây thầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kinh của Dương Minh đều căng dây đànleech_txt_ngu. Cuối cùng, tiếng loa vangbot_an_cap lên, thông báo chuyến tàu anh sắp vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ga.
Dương Minh hít một hơi sâu, ép mình phải bìnhleech_txt_ngu tĩnh lại. Anh đứng dậy, cố ý bước chậm lại, thong thả đi về cửa soát , lực ra như một hành khách mệt mỏi bình thường. Khi đi qua cổngvi_pham_ban_quyen vé, tay anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơi vì sợ máy móc đột ngột báo động. Nhưngleech_txt_ngu may mắn là không có chuyện gì bất trắc ra.
sânleech_txt_ngu ga gió lạnh rítnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gào, rụt cổ lại, đi theo dòng thưa thớt về phía tàu của mình. Sau lên tàu, anh không ngồivi_pham_ban_quyen vào chỗ ngay mà trực tiếp tìm viên toa xe, yêu đổi sang vévi_pham_ban_quyen giườngleech_txt_ngu nằm. Bỏ tiền đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đổi lấy sự kín đáo hơn, đối với là hoàn toàn xứng đáng.
Nhận giường nằm, anh rảo bước phía giường nằm, tìm đến giườngbot_an_cap củabot_an_cap mình. Khi đoàn tàu chậm rãi chuyển bánh, dây thần căng thẳng của Dương mới đầu từ từ giãn ra. Nghe tiếng xe va chạm đặn với đường ray, cảm nhận nhịp rung lắc của đoàn tàu, anh không được cơn ngủ. Trong lúc màng, anh dần dần chìm sâu vào giấc ngủ
Trước cửa kháchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thiệu Thành.
Anh nóivi_pham_ban_quyen gì mà ba triệu trong thoại ? Người phụ nữ đứng trước mặt Vương Lập nheo mắt, nhìn chằm chằm vào gã hỏi.
Chính là thằng đó! Thằng mà tôi bảo làm chuyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gia Hiện giờ dân anh chị miền Bắc và Nguyên đều đang lùng sụcbot_an_cap nó.
Rồi ? Người phụ nữ như chẳng mấy bận tâm đến chuyện này.
Ai cung được tin tức về nó sẽ được ba triệu! Lập Tân có chút phấn khích nói.
Người phụ nữ sữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại: Anh nói thật đấy chứ?
Tao lừa mày làm gì?
anhleech_txt_ngu còn đứngbot_an_cap đần thối ravi_pham_ban_quyen đấy làm gì? Mau gọi đi chứ. Người phụ nữbot_an_cap hối thúc.
Vương Tânvi_pham_ban_quyen lắc : Không được đánh rắn động . Tôi tính là trước, sau mới thông báo cho giới giang .
Họ Vương kia, có phải anh muốn bà đibot_an_cap quyến rũ nó không? Người phụ nữ có chút khó chịu nói.
Tôi chỉ hỏi một câu, có muốn lấy triệu đó không thôi.
Người phụ dự một , bặm răngbot_an_cap nói: Được! Xong việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi lấy một .
đề gì. Lập Tân toe toét cười.
Bàn bạc xuôi, cả hai đi tới cửa phòng. khi mởvi_pham_ban_quyen cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Vương Lập Tân còn thấp giọng dặn : Lát nữa tôi sẽleech_txt_ngu kiếm cớ rời trước, phần còn lại giao cho đấy.
Yên tâm , chưa có người đànvi_pham_ban_quyen ông nào bàvi_pham_ban_quyen đây xử . Người phụ nhạo.
Hít một hơi thật sâu, Lập Tân dùng thẻ từ cửa: Cậu Dương, tôi về rồi đây
vào trong , Dương không đó, Vương Lậpvi_pham_ban_quyen Tân ngẩn người: Người đâu rồi?
Gã xông vào nhà vệ sinh tra nhưng không tăm hơi Dương đâu, ngay ba của đối phương cũng biến mất.
Rất nhanh sau đó, gã nhìn một tờ giấy đặt cạnh kệ tivi.
Trên viết rất nhiềuvi_pham_ban_quyen địa danh, đóvi_pham_ban_quyen cái tên Thiểm Nguyên được khoanh một vòng tròn.
Mẹ ! nhóc đó chạy ! Lập Tân kìmleech_txt_ngu được chửi một .
hai vàng chạy xuống hỏi lễ tân.
À, người mà anh nói phải dáng người cao gầy ?
Đúng! Chính là cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta.
Lúc ta bảo mất thẻ phòng nên đã lại một phòng 308.
đến đây, người phụ nữ bỗng sững : Cái ? Thẻ phòng 308nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Đúng vậy, có chuyện gì sao?
Người nữ trả lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, quay người lao thẳng lầu. Vương Lập Tân ngơ ngác một chút vội vã đuổi theo.
Vài phút sau, từ phòng 308 phát ra một tiếng gầm phẫn nộ: trộm sạch tiền của chúng ta !!
Hơn tám giờ sáng, Dương Minh giường tầng. Nhìn cửa sổ thấy , cây cối, đồi núi không ngừng lùi lại phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau, anh thở phào một hơi rồi xuống giường.
chín giờ, tàu hỏa đến địa phận Xuyên .
Anh không chút do dự, xuống tàu ngay .
mua vé đi Vân nhưng anh không ga cuốivi_pham_ban_quyen. Để đề phòng vạn nhất, anh định đổi sang đi khách tại Xuyên Du.
Ra khỏi tàu, anh đi quanh khu vực cận, mua một chiếc vali, bỏ lô vào trong rồi đi ăn một bát mì.
Đợi đến chiều, anhleech_txt_ngu mới ra xe khách, mua liền ba tấm vénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Hai tấm đi những nơi khác, một tấm đi Vân .
chủ, có làm giấy tờ không?
Ông chủ, có lấy hóa đơn ?
chủ, có cần phòng nghỉ không?
Bênvi_pham_ban_quyen ngoài bến xe có không cò mồi, khi đi qua cạnh Minh, bọn họ tươi cười tiến lại bắt chuyện.
Dươngleech_txt_ngu Minh vốn khôngbot_an_cap muốn để ý, nhưng chợt nghĩ điều gì đó, anh hỏi người phụ tầm mươi tuổi đứng gầnbot_an_cap mình nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Phòng bên chị có sạch sẽ không?
Chắc chắn sạch chứ! Ngày nào cũng cóleech_txt_ngu người dọn dẹp, lạivi_pham_ban_quyen còn khử trùng nữabot_an_cap. Người phụ nữ cười nói, chủ, có muốn qua đó nghỉ ngơi chút không? Chỗ chúngvi_pham_ban_quyen tôi còn có mấy em .
gật đầu hỏi: Bao nhiêu tiền?
Không đâu, một trăm ngày.
Được thôi.
Rất nhanh sau đó, người phụ dẫn Dương Minh vào một con nhỏ cạnh bến xe, rẽ trái rẽ phải một hồi mới tới một nhà nghỉ nhỏ.
Nộp tiền phòng và một trăm tiền cọc, người phụ nữ dẫn Dương Minh vào phòng.
Ông , có cần sắp em qua đây khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? chúng tôi vừa có mấy đứa nhỏ mới đến, đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mười tám chín cả, mơn mởn lắm.
Dương Minh lắc đầu: cần, chỗ chị chứng minh thư không? Tôi muốn mua vài cái.
nhiên là có rồi. chủ muốn mấy cái?
Năm cái đi.
Không vấnleech_txt_ngu đề gì, loại lớn tuổi năm mươi một cái, loại trẻ trung một trăm một cái Loại chưa báo mất thì ba trăm, bao dùng nửa .
Dương Minh do một chút rồi nói: Lấy cho tôi hai cái bình thường tầm tuổi tôi, vàleech_txt_ngu ba cái báoleech_txt_ngu mất.
! Không thành vấn đề. Tôi đi lấy cho ông chủ ngay, chút nhé.
Sau khi người phụ nữ rời đi, Dương Minh đi tới cửa sổ, quan sát địa hình xung quanh.
Anh cố phòng ởbot_an_cap tầng hai để đề phòng trường hợp khẩn cấpbot_an_cap có thể nhảy sổ thoát thân.
Mười mấyleech_txt_ngu sau, người phụ nữ quay lại, trên tay cầm một chiếc túi màu đỏ.
Bà ta đổ chiếc túi ra, hàngleech_txt_ngu chục chiếc chứngvi_pham_ban_quyen minh thư rơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vương .
Ông chủ tự chọn đi.
Dương Minh chọn lấy năm cái trả tiền.
Người nữ kiểm tra tiền xong, cười hỏi: Ông chủ ở đây mấy ?
ba .
Thế có cần sắp xếp cơm nước ?
.
Người phụ nữ lại hỏi tiếp: Anh định đâu thế?
Dự Châu. Dương Minh đápleech_txt_ngu.
Vậy cóvi_pham_ban_quyen cần
Ánh mắt Dương lạnh lẽo, người phụ lập nuốt ngược lời định nói vào trong: Ông chủ cứ nghỉ ngơi đi, có việc gì gọi tôi cứ nào.
Đợi nữ rời đi, Dương khóa trái cửa, vali kiểm tra hũ tro của em , sau đó dùng cũ bọc lại thật kỹ.
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay