Năm 2017. Nước M.
Cơn mưaleech_txt_ngu lớn buổi chiều làm đấtbot_an_cap đai thấm đẫm. Làn gió mát lạnh ẩm ướt cuốn theo hương hoa nhài qua bậu cửa sổ, Ôn Nhiễm khịt mũi. Dụng cụ điêu khắc trong tay cô tái tạo chính xác bông hoa trắng nhỏ sống động trong tâm trí.
Nhiễmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mộtvi_pham_ban_quyen trong những đệ cuối cùng của sư kim người Hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nổi tiếng nhất quốc tế, Vĩ ; người còn lại là sư của cô, Địch Trình Kính.
Mười trước, nội Ôn Nhiễm bệnh nặng. sống của cha mẹleech_txt_ngu Ôn Nhiễm quá tệ. Di nguyện cuối cùng của ông mong muốn giao gái nhỏ đầy tài này cho người bạn tri kỷbot_an_cap Bạch Vĩ Lương chỉ dạy.
Cứ nhưleech_txt_ngu vậy, Ôn Nhiễm đến với nước M xa lạ.
Cốc cốc cốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Tiếng cửa đột ngột khiến Nhiễm tập trungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dụng cụ trong khựng , giâyvi_pham_ban_quyen tiếp theo, cánh hoa trắng gãynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, rơi xuống bàn làm việc.
Ôn Nhiễm thở . Cô vẫn chưa hoàn toàn không bịvi_pham_ban_quyen ảnh hưởngbot_an_cap bên ngoài. Cô dụng cụ , cử động cổ đang cứng lại.
Cửa phòng bị đẩy thẳng ra. Là Tâm Di.
Địch Tâm Di gái của Kính, cũng là người bạn duyleech_txt_ngu nhất của Ôn Nhiễm.
Hôm nay Địch Di mặc một chiếc váy voan hồng , trông như tiên nữ bổng, nhưng cũng khó che giấu bản tính hấpvi_pham_ban_quyen của cô nàng.
Côvi_pham_ban_quyen đi giày cao gót, bước lớn: Nhiễm Nhiễm, sao cậu còn chưa đồ? tối đã bắtvi_pham_ban_quyen đầu được một lúc rồi.
Ôn ngước nhìn ra ngoài cửa , trời tối đen từleech_txt_ngu lúc nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vầngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trăng sángleech_txt_ngu vằng vặc treo trên góc phải.
rũ mắt, nhìnvi_pham_ban_quyen cánh hoa như ve trên bàn, tứ rõ ràng: Tớ đã ba đồng hồ, và giờ vì cậu
Thấy vẻ mặt thân đó, Địch Di lập tức đầu hàng, chắp hai tay lại như cầu xin: Lần này là lỗi tớ, tớ làm phiền . Cậu muốn tớ lên núi đao hay xuống biển lửa cũngleech_txt_ngu chịu.
Vừa nói, cô nàng vừa kéo Ôn đứng dậy ghế việc: Nhưng bây giờ cậu phải nhanh chóng thay đồ, rồi xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lầu dự tiệc tớ.
Ôn đẩy đi về phía phòng ngủ, cô nửa quay đầu hỏileech_txt_ngu: Tại sao nhất định là ?
Cậu cứ đi xuống với tớ đã. Di không muốn nói.
Ôn Nhiễm phòng, mở tủ quần áo.
Côbot_an_cap chọn một chiếc váy lụa satin màu trắng kem, dài đếnbot_an_cap giữa bắp , thắt eo bằng nếp gấp, ngực được trang trí bằng các nếp gấp đàn phong, thiếtvi_pham_ban_quyen kế dây vai bướm lệch bên, thêm tinh nghịch giữa sự dịu .
Chiếc váy này là Ôn Nhiễm cô vào sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhật năm nay.
Địch Tâm Di ngồi trên giường, xuýt phụt, không tiếc lời ngợi: Tớ đã nói tớ mặc màu trắng đẹp rồi mà?
Câu này Ôn Nhiễm nghe đến mức tai sắp mọc rồi. Cô lời, mở hộp trang sức, đôi tai ngọc trai ra đeo vào.
Đôi khuyên tai này là bố cô tặng.
Địch Tâm tới, nhìnvi_pham_ban_quyen gương mặt nhỏ của Ôn qua gương.
Ôn Nhiễm có mặt xoan dàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nét thanh thoát, tuy gầy nhưng vẫn có sự căng mọng, mang khí chất cổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điển, lại xenvi_pham_ban_quyen lẫn một chút ngây thơ.
Mắt cô không to, mí mắt rõ lắm, mắt hơi tròn, khóe mắt hơi rủ xuống, nhiều lúc trông có lờ , nhưng lại mangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm giác , mềm và lười biếng.
Sống mũi côleech_txt_ngu mềm mạileech_txt_ngu, chútleech_txt_ngu lạnh lùng, nhưng đôi môi nhỏ hơi tròn, sự e ấp lại lấn át đi vẻ thanh lãnh.
Cô không sở khiến người ta kinh ngay từ cái nhìn đầu tiên, chí thoạt nhìn thấy nhạt nhòa.
Nhưng không thể phủ , cô toát ra vẻ đẹp cổ điển, mềm mại, dịu dàng, tĩnh của người đọc sách. Gây lòng xót.
Tâm Di mím môi, giọng hơi thất vọng: Cô bạn tốt của tớ ơi, khi nào cậu mới chịu yêu đương một đây?
Tay Ôn Nhiễm đang đeo khuyên tai khựng lại: kéo sangvi_pham_ban_quyen chuyện này nữa?
Không yêu thật đáng tiếc. Địchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tâm Di cầmvi_pham_ban_quyen lược chải tóc cho Ôn , Nếu tớ là đàn ông, tớ sẽ hẹn hò với cậu, tớ sẵn mê hoặc đến thần hồn điên đảo.
Ôn Nhiễmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net:
Địch Tâm cúi ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tựa đầu vào vai Ôn Nhiễm: Nhiễm Nhiễm, cậu biết không? Chỉ với khuôn mặt thôi, cậu nói gì tớ cũng tin.
Ôn Nhiễm mắt, khách sáo vỗ lên trán Địch Di: Cậu nghiêmvi_pham_ban_quyen đi!
Địch Tâmvi_pham_ban_quyen Di cười hai tiếng, thấy Ôn Nhiễm đóng trang sức lại: Cậu đeo khuyên , không đeo trang sức nào à?
Ôn Nhiễm: Không. Tớ chỉ muốn làm người .
Địch Tâm Di kéo Ôn Nhiễm đi ra ngoàileech_txt_ngu: vô hình, nhanh nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tiệc tối đã bắt đầu lâu.
Ôn Nhiễm và Địchleech_txt_ngu Tâm Di đứng ở góc cầu thang, đèn chùmvi_pham_ban_quyen pha lê từ trên cao chiếu ánh sáng rực rỡ.
Ôn Nhiễm lướt mắt phòng khách, giữa cảnh nâng ly chúc tụng xãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cô nhanh chóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm thấy trung tâm của buổi tiệc.
Bạch Lương ngồi trên gỗbot_an_cap đào, mặc áo dài truyềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thống kiểu Trung , trướcbot_an_cap là Quanleech_txt_ngu Âm bằng phỉ thúyvi_pham_ban_quyen băng chủng tự nhiên thu ánh nhìn, kết hợp với mặt dây chuyền kim cương phỉleech_txt_ngu thúy trứng xanh đậm.
Ông nheo cười, thêm bộ râu nón lốm đốm bạc, trông có vẻ hiền từ.
Xung quanh ông vây kín mộtvi_pham_ban_quyen vòng người.
Những có thể gần ông đều là những nhân lớn tuổi, có địa vị trong ngành kim hoặc nhà thiết kế trangbot_an_cap sức nổi tiếng. những người không chỗ ngồi là giới , đứng hai bên với tư hậu bối, thỉnh thoảng cùng nâng ly với những người .
Ôn lướt qua những mónbot_an_cap trang sức họ đeoleech_txt_ngu, quả thực món nào cũng đắt giá, nhưng khôngbot_an_cap có gì kinh .
Một người đàn ông khoảng nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mươi tuổi bênleech_txt_ngu cạnh Bạch Vĩ Lương vẫyvi_pham_ban_quyen tay, một phụ nữ trẻ lập tức lên.
Người đàn giới thiệu với Bạch Vĩ Lương: Bạch tiên sinh, đây là Ngô Vân San, giải Đồng BrightPearl (Minh Châu) nay, một cô gáivi_pham_ban_quyen Hoa kiều rất tài năng.
BrightPearl ( Châu) là một cuộc thiết kế trang sứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quốc tế, có giá cao ngành.
Ngô Vân San hơi khụy gối: Chàovi_pham_ban_quyen Bạch tiên sinh, thật vinh tôi khi được gặp ngài.
Bạch Vĩ khẽ nâng tay đỡ Ngô Vân San dậy, vẻ mặt hiền : Ta đãvi_pham_ban_quyen xem qua thiết kế của , rất có tưởng.
Người đàn ông thừa lên: Vân luôn ngưỡng mộ ngài, mong được đi theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngài học hỏi thêm.
Bạch Vĩ Lương xua tay, khéo léo từ chối: đã 60 tuổileech_txt_ngu rồi, thân đã nằm trong đất. Hai đứa đệ của ta khiến ta ngày nào cũng phảileech_txt_ngu lo lắng. còn muốn sống thêm vài năm nữa, thực sự lực bấtleech_txt_ngu tòng tâm.
Người đàn ông nói: Bạch tiên sinh rồi. Ngài xem, người ngài vẫn cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏe mạnh lắmbot_an_cap. Hơn , anh Địch là tân binh thiết kếleech_txt_ngu tiềm năng nhất trong ngành.
Nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người xung nhao nhao đáp lời, vềvi_pham_ban_quyen thành tích nổi của Địchvi_pham_ban_quyen Trình trong gần , nhưng không ai nhắc Ônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Mọi người đều biết, Bạch Vĩ Lương có hai đệ tử cùng.
Địch Trìnhbot_an_cap Kính, năm nayleech_txt_ngu 24 tuổi, hai năm gần đây đã giành được nhiều giải quân trong các cuộc thibot_an_cap trang sức, đã có chút tiếng tăm ngành.
Còn kia nghe nói là một cô gái Hoa, tên là Cynthia.
Có lời đồn rằng Cynthia thiênleech_txt_ngu tài trẻ, Bạch Vĩ Lương muốn công bố tác phẩm của cô vào thời điểm chínbot_an_cap muồi nhất; cũng có lời đồn rằng Cynthia thiên phú có , Vĩ Lương muốn để cô ra làm nên giấu kín.
Đối với những lời dương của mọi người dành cho Địch Kính, Bạch Vĩ vuốt râu: Trình Kính quả thực không tệ, nhưng ta một cô đồ đệ nhỏ chẳng cố gắng nữa.
Nghe đến đây, Địch Tâm Di cúi đầu cười thầm, dùng khuỷu tay huých vào Ôn Nhiễm, trêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chọc cô: Nghe thấy chưa, cái đồ chẳng cốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gắng này! Tớ thấy Bạch ông nội chính là -fan lớn nhất của cậu đó!
Ôn Nhiễm nửa khép mắt, khẽ thở dài.
Thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô nàng ủ rũ, Di liền đổi giọng an ủibot_an_cap: ông nội chỉ là muốn từ chối Vân San, không muốn cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nên mới nói vềbot_an_cap cậu thôi.
Ôn Nhiễm ngước , thấy Địch Tâm Di giơbot_an_cap hai cái: Nhiễm Nhiễm, cậu là thiên tài!
Ônleech_txt_ngu bật cười vì cô nàng.
Địch Tâm Di thấy Ôn Nhiễm cườibot_an_cap, tay cô: Cậu nhìn Ngô Vân San kìa.
Ôn Nhiễm nhìn , cô ta đứng Bạch Vĩ Lương, dáng vẻ cung kính.
Ôn Nhiễmleech_txt_ngu: Cô ấy làmvi_pham_ban_quyen sao?
Địch Tâm Di: Cậu thấy cô ấy hay tớ đẹp hơn?
Nhiễm Nhiễm, trả lời nhanh!
Ôn căn không nhìn kỹ Ngô Vân San, trả lời chắc nịch: Đương nhiên làbot_an_cap cậu rồi.
Tâm Di lại hỏi: Cậu nhìn chiếc vòng cổ trên cổ cô ấy xem, cậu đánh giá thế nào?
Nhiễm vừa lầu, sau khi thẩmbot_an_cap định từ nhiều độ, nói: Tớ thấyvi_pham_ban_quyen thiết kế này quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rườm rà, lại là tớ không thích lắm.
Địch Tâm Di cười hài lòng: Thật hả, cô cũng chỉ có thế thôi.
Ôn Nhiễm khóe giật giật: Cậu gọi tớ xuốngleech_txt_ngu chỉ để này à?
Địch Tâm Di cười rạng rỡvi_pham_ban_quyen: Đúng .
Ôn cạn lời.
Ôn Nhiễmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Cậu chơi đi, tớ về làm việc luyện tập thêm nữa.
Địch Di cô lại: Đừng mà! Cậu cứ rú trong phòng làm việc suốt, người sắp hỏng hết rồi đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lát nữa anh tớ sẽ , bảo là tìm cậu có việc, thêm chút đi.
Ôn Nhiễm ngước nhìn đại sảnh, hơi nhíubot_an_cap mày: đây ồnvi_pham_ban_quyen quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hay tớ ra vườn hoa, huynh thì cậuvi_pham_ban_quyen gọi nhé?
Giọngvi_pham_ban_quyen côvi_pham_ban_quyen dịu dàng, đi khuôn mặt , giống như đang làm nũng. Địch Tâm khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể từ , đáp lại mộtvi_pham_ban_quyen tiếng Được.
Ban ngày, Ôn Nhiễm vẽ bản nháp trong giữa hoa, sau khi về phòng làm việc cô mới hiện mình để cây bút chì.
dụng cụ đó là mẹ Ôn Nhiễm gửi tớivi_pham_ban_quyen, giờ cô muốn đi tìm.
Khu vườn không quá lớn, trồng đầy nhàibot_an_cap.
Lối đi bằng bậc đá vẫn khô hẳn, ánh sáng chiếu lên, tạo cảm giác rất trơn trượt.
Ôn Nhiễm khẽ vén váy, từng bước men theo bậc đábot_an_cap quanh co, gần đến đình.
Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rẽ một góc, khựng lại. , cô một người đàn ông ngồibot_an_cap , diện với côbot_an_cap, miệng ngậmleech_txt_ngu điếu thuốc lá.
Trên tay anh ta có một đốm lửa nhỏ, anh ta đưa tay lại gần đầu thuốc, hơi nghiêng , nhịt hút một hơi, điếu thuốc lập tức cháy.
Sau đó, anh ta lắc nhẹ que diêm trong tay, đốm lửa tắt, chỉ lại một khói xanh lượn lờ tan đi.
Que diêm, để châm thuốc? Ônleech_txt_ngu Nhiễm nghĩ, có lẽ anh ta chiếc bật lửa.
Ôn Nhiễm tiến lại gần, đôi mắt sáng rực, không hề che giấu việc đánh người đàn ông trong .
Người đàn ông cũng nghe thấy bước chân, ngước mắt nhìnbot_an_cap , điềm tĩnh nhả ra một làn khói.
Ônleech_txt_ngu bước đến trước đìnhleech_txt_ngu, ngửi mùi gỗ tuyếtleech_txt_ngu tùng khá .
Cô có cảm mìnhbot_an_cap như bước vào một khu rừng yên tĩnh và lạnh lẽo, phía trước là một cửa gỗ, sau cánh cửa là nhà kính lò sưởi.
Nhưng khi chạm mắt của người đàn ông, cô chợt cảm thấy chiếc lò sưởi nhà kính phía cánh cửa gỗ ấy không hề có lửa.
Trông ta kiêu ngạo và lạnh lùng.
Ôn Nhiễm thu hồi ánh mắt, bước vào đìnhleech_txt_ngu, lịchleech_txt_ngu sự lên tiếng: Chào ngài, tôi đang tìm đồ, vọng không làm phiền ngài.
Người đàn ông này trông không phải người thuần Á , cô cũng không biết anh ta có hiểu tiếng Trung không.
Nhưngvi_pham_ban_quyen Ôn Nhiễm không bận tâm, trực tiếp vén váy lên, xổm xuống tìm .
Nhanleech_txt_ngu kẹpleech_txt_ngu điếu thuốc giữa các ngón tay, nhẹ nhàng tay lên bàn bên kia, nghiêngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt nhìn .
Cô gái nhỏ mặc váy trắng, mái tóc mềm mại xuống hai bên vai, phần gáy ra da rất trắng. Đườngleech_txt_ngu nétbot_an_cap sau gáy lại càng đẹpleech_txt_ngu.
Ôn Nhiễm lên, diện với ánh chú nhìn trên xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của người đàn ông.
Bị nhìn chằm chằm nhưvi_pham_ban_quyen vậy, Ôn Nhiễm sững sờ hai mới mở : Phiền ngài sang bên , đồ của tôi có lẽ bị rơi .
đàn không dời mắt, cổ tay trên mặt bàn, ngón trỏ khẽ vào điếu thuốcvi_pham_ban_quyen, tànbot_an_cap thuốc rơi xuống chiếc hộp giấy tinh xảo.
Khi anh ta động tác , gân guốc trên mu bàn tay hơi lên, trông có mắt.
nhẹ qua đình, Ôn Nhiễm hồn, đôi khẽ mở, vừa định nói lại bằng tiếng Anhvi_pham_ban_quyen.
Nhưng đàn lại hànhleech_txt_ngu động ngay lúc đó. Anh ta đứng dậy sang bên kia ngồi xuống, tay thon dài kẹp điếu thuốc, lơ làm một động tác mời.
Ôn Nhiễm Cảm ơn, cúi xuống tìm thêm một vòng. Không tìm thấy.
Cô hơi thất ngẩng đầu lên, ngay tầm mắt là vị trí ngựcleech_txt_ngu ông, có một chiếc trâm cài kim đen.
Ôn Nhiễm đưa mắt lên, sau khi chạm mắt với đàn ông, cô chậm rãi , tiến lại gần anh ta và ngồi xuống.
Ở chóp , có mùibot_an_cap gỗbot_an_cap tuyết tùng thoang thoảng lẫn với mùi thuốc lá nhẹ nhàng. khó .
Ônbot_an_cap Nhiễm: có cần bật lửa không?
Người đàn ông thu hồi ánh mắt, đường nét khuônbot_an_cap mặt gócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cạnh, khóe treo một nụ cười như như không: cần.
ngài có thứ gì khác không? Tôi đều có thể giúp ngài.
Nhan Vọng Thư nheovi_pham_ban_quyen mắt lại, nụ cười môi giãn ra, nhưng lại có vẻ thờ ơ hơn lúc nãy: cần.
Ôn Nhiễm liếm môi, xích lại gần hơn một chút: Ngài là khách của đêm nay ạ?
Nhan Thư cô gái đang bắtvi_pham_ban_quyen chuyện, hơi mày. Anh ta hít một hơi thuốc, vòng khói chưa kịp tan hết, điếu thuốc trên đã dập trên hộp diêm.
Ôn Nhiễm thấy anh nhìn mình khôngleech_txt_ngu nói gì, lại lời hỏi: Saovi_pham_ban_quyen ngàileech_txt_ngu lại đây?
Nhan Vọng Thư tiện tìm một cái cớ, đầu nhìn ra ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vườn: Nghe nói Bạch tiên sinh trồng một vườn hoa nhài, nên tôi chiêm ngưỡng một chút.
Ôn Nhiễm quay đầu nhìn hoa. Thích hoa nhài sao? Thế thì dễ .
Ôn Nhiễm bước ra đình, giày cao gót vào bùn đất trong vườn hoa.
Dướileech_txt_ngu màn đêm, vườn hoa tối đen. Cô cạnh đèn tường đá, chiếc váy trắng bị ánh sáng khúc nhuộm thành màu xanh ngọc.
Cô gái nhỏ cúi xuốngleech_txt_ngu ngắt hai cành hoa nhài, quay lại nhìn anh ta, khuôn mộc mạc không son lên rất đẹp.
Trong Nhan Vọng Thư chợt lóe lên một câu thơvi_pham_ban_quyen: Đai ngọc áo xanh, uyển chuyển , trước gió vô cùng thanh . Phong thái xuất trần, dịu dàng cùng ánh trăng.
Anh ta khẽ khóe môinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, quay đầu nhìn vầng trăng sáng xa xa, thầm nghĩ: Rốt cuộc là nhờ ánh trăng tô điểm.
Ôn Nhiễm đi đến ngồivi_pham_ban_quyen cạnh người đànbot_an_cap ông, đặt hoa trước mặt anh ta. Hai cành nhài, vẫn còn đọng sương.
Nhan Vọng Thư nhướng mày, cô đã gây rối: Cô không tiên sinh yêu quý những này nhất ?
Biết ạ.
Vậybot_an_cap cô vẫn ?
Ôn Nhiễm khóe môi cong lên: Tôi không sao, cần ngài thíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là được.
Cô gái nhỏ trước mắtbot_an_cap không trang điểmleech_txt_ngu, mặc váy rất đỗi bình thường, toàn thân chỉ có đôi hoa tai ngọc trông khá ổn.
ràng, cô không phải là khách mời của buổi dạ tiệc.
Nhan Vọng Thư đã gặpleech_txt_ngu không ít người trà trộn vào những như này bằng nhiều thủ đoạn, mục đích của họ , hoặc là tìmvi_pham_ban_quyen mối quan hệ.
Đây là lần đầu tiên anh thấy một thể hiện nghĩ Tôi muốnleech_txt_ngu lấy lòng ngài một cách thắn và tự nhiên nhưvi_pham_ban_quyen vậy mà gây khó chịu.
nghĩ, có lẽ là nhờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ ngoài tiểu bạchleech_txt_ngu hoa thuần khiết, dễvi_pham_ban_quyen khiến khác nảy lòng che chở?
Vọng nhìn Nhiễm: Cô nay nhiêu tuổi?
Câu hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net độtvi_pham_ban_quyen ngột khiến Ôn Nhiễm trong chốc lát, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dời tầm mắt khỏi viên cương đen trên anh: 20 tuổi.
20 tuổi?
Còn quá trẻ. Vẫn là độ tuổi đi học.
Nhan Vọng hơi nhíu mày: Đang đại học nước sao?
Không. Ôn Nhiễm lắc đầu, không né tránh: Tôi không đi học.
Cô ấy quả thực rất thẳng thắn, ngay cả trình độ vấn cũng không giấu, Nhan Vọng Thư thầm nghĩ.
, tia sáng trắng lóe lên, chiếu khuôn mặt nhỏ nhắn của Ôn Nhiễm.
như mình, nghiêng đầu nhìn ra ngoài đìnhleech_txt_ngu, đôi môi hé mở, mắt chớp liên hồi vì hoảng loạn.
Sau đó là tiếng sấm ầm lên, trời bắt đổ mưa.
Mấy hôm nay tiết đều vậy.
Ôn Nhiễm đột đứng dậy, ngón tay thon vẫn còn đặt trên lồngleech_txt_ngu ngực đang đập thình thịch, nhưng giọng điệu cô lại nói: Ngài đợi một chút.
Nói xong, cô lao vào trong cơn mưa phùn.
Ôn Nhiễm chạy đến phòng , một chiếc ô.
Lúc cô quay lại , mưa đã dàyleech_txt_ngu hơn lúc nãy nhiều.
Ôn Nhiễm đặt cán ô tựa bờ gầy, khi cô vẫy tay, trên cánh tay đọng nước : Tôi đưa ngài sảnh .
Vọng Thư không .
Khi về phía Ônbot_an_cap Nhiễm, cô mới nhận ra chiều cao vượt trội của người đàn ông này, điều đó khiến việc che ô đối với cô hơi khóleech_txt_ngu khăn, gần đây cô liên tục luyện tập điêu nên cổ tay đau.
Cô nắm chặt cán ô, cố gắng nâng cao hơn, nhưng cán đột nhiên bị người đàn ông giật .
Nhiễm ngước nhìn sang bên, thấybot_an_cap rõ đường quai hàm sắc nét yết nổi rõ của anh.
Không có lý donội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì để con gái phải che ô. Anh nghiêng ô về phía cô, nhìn vềbot_an_cap trước, rồi nói.
Bậc đá uốnvi_pham_ban_quyen lượn bồn rộng, ô cũng không lớn. Chân người ông lướt qua cành hoavi_pham_ban_quyen làm bẩn gấu , nửa bờ vaileech_txt_ngu anh cũng ướt .
Ôn Nhiễm lúc anh cao hơn, tranh thủ quanleech_txt_ngu sát chiếc trâm cài trên ngực anh.
Chiếc được khảm kim cương nhỏ tạo thànhleech_txt_ngu hình một chú chim, chú chim tư thế chuẩn bị bay , dưới là một viên đen.
Ôn Nhiễm xác định đá này chính là kim cương đen.
Lại còn là kim cương đen nhiên.
Khoảng 65 đến 68 carat, không suốt, không có nứt.
cương đen đã , cộng thêm việc người cho rằng màu đen là điềm không nên ít khivi_pham_ban_quyen dùng làm đồ trang sức, vì vậy món trangleech_txt_ngu sức cương đen chất lượng như trên ngực anh thể coibot_an_cap cực quý hiếm.
Ôn môi, kiểu thiết kế và kỹ thuật cắt gọt này, cô thật sự muốn được chạm tay vào.
cô phản ứng nhanh hơn não, cánh tay nhỏ đã vô thức nâng , nhưng cô tỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngay lập tức người đànbot_an_cap ôngleech_txt_ngu nghiêng đầuvi_pham_ban_quyen nhìn .
Ôn Nhiễm nhận ra thất lễ, ra phải sự đồng ý chủ nhân trước. Cô ngùng nắm tay , rồi rụt tay về, không dám đường đột.
Những chiếc đèn nhỏ dưới mái hiên làm bằng sắt nghệ thuật, tim đèn mô phỏng ánh nên ánh sáng lay động.
Vầng đã chìm vào mây, mưa trước mắt nối thành những sợi mảnh.
Nhan Vọng Thư gập ô lại, vào tường, giơ tay phủi mưa trên vai phải.
Ôn hành động của anh, mang theo chút áy náy: Xin lỗi, lẽ tôi nên mang hai ô.
Có hai chiếc ô sao?
Ôn Nhiễm thành thật: ạleech_txt_ngu.
Nhữngbot_an_cap thủ thuật nhỏ không gây hại nàyvi_pham_ban_quyen, đã làm thì thôibot_an_cap, không cần thiết phải thật sau .
Có lẽ, đây là thủ đoạn của cô ấy?
Nhan Vọng Thư nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của côvi_pham_ban_quyen, không hề khó chịu, trêu nói: Vậy lầnbot_an_cap sau kỹ, một chiếc ô không thể che đủ hai người .
Ôn Nhiễm gật , rồivi_pham_ban_quyen bước lên một bước, giọng nói nhẹ nhàng: Tôi chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn cảm thấy rằng tôi đã giúp .
Thật sao? Nhan Vọngvi_pham_ban_quyen Thư nhếch khóe môi: Tôi cảm nhận rồi, saubot_an_cap đó thì sao?
Nhiễm đứng khá anh, bị ánh mắt nhìn xuống của anh làm cho cảm thấy hơi áp lực.
Tóc anh có màu nâu nhạt tựbot_an_cap nhiên, trán đầy đặn, xương lông mày nhô cao, sâu, mắt nâu nhạt đặc biệtbot_an_cap.
Ôn thầm nghĩ, hẳn làleech_txt_ngu một thương nhân, lời nói tuy không nặng nề nhưng lại toát khí chất tự nhiên chiếm thế thượng phong, biếtleech_txt_ngu tính toán và quyết .
Ánh mắt anh lúc này khiến Ôn Nhiễm nhớ đến nam chính trong một bộvi_pham_ban_quyen phim tình cảm cô xem qua.
Nam chính trong phim làleech_txt_ngu phương Tây túy, có màu mắt nâu nhạt, anh ta rất si tình cô gái mình yêu, nhưng điều đó ngăn cản anh ta tiếp tục si tình cô gái tiếp theo.
nhã mà phong lưu, thâm tình nhưng đa tình, đại khái ánh mắt như .
Theo Địch Tâm Di, đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là đàn ông tồi, loại thượng .
Ôn chợt nhớ đếnleech_txt_ngu lời cảnh báo Địchleech_txt_ngu Tâm Di, phải tránh loạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàn này, nếu không chết thế nào cũng không hay.
Ôn Nhiễm chần chừ nữa, mở lời: Thưa , vì ngài cảm đã giúp ngài, vậy tôi xin đưa ra một cầu bấtvi_pham_ban_quyen tiệnleech_txt_ngu.
Ôn chưa nói câu, cánh cửa kính không xa đã đượcbot_an_cap đẩy , ánh sáng vàng ấm cắt trên nhà mộtleech_txt_ngu bìnhvi_pham_ban_quyen .
Địchleech_txt_ngu Tâm thò đầu ra, vẫy tay với Ôn Nhiễm: Nhiễm Nhiễmbot_an_cap, nhanh lên, nhanh lên!
Ôn Nhiễm cân nhắc mức tiên, cất bước đi về phía đóvi_pham_ban_quyen, quay nhìn trâm cài trên người đàn ông, lưu luyến không rời: Ngài đợi tôi một lát.
Mãi đến khi cánh cửa kính đóng lại, Nhan Vọng Thư mới ánh mắt.
Điện thoại trong túi anh rung lên, là Tần Tiêu gọi đến.
Tần là trợ lý của Nhan Vọng Thư, cuộc gọi vào lúc này chắc chắn là chuyện cực kỳvi_pham_ban_quyen trọng.
Cúp , chưa vài , mang đến tìm.
Chiếc xe sedan màu đen dừng trước cổng lớn, Nhan Vọng tay ép gấu vest xuống, nhấc chân bước vào xe.
Nửa người Tiêu đã ướt sũng, định gập ô rồi lên ghế lái cửa xe đột nhiên hạ xuống.
Tần vội vàngvi_pham_ban_quyen giương ô lên phía trên cửa sổ, tránh đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước mưa hắt .
Nhan Vọng Thư đặt chiếc trâm cài cươngbot_an_cap đen trên lòng bàn tay, qua sổ, giọng hòa lẫn trong tiếng mưa: Nói Bạch tiênbot_an_cap sinh, tôi vô tình bẻ gãy hai cây hoa nhài của ông ấy, đây là vật xin lỗi.
Tần Tiêu dừng lại hai giâyleech_txt_ngu, đưa tay nhận lấyleech_txt_ngu trâm.
Cửa sổvi_pham_ban_quyen xe từ từ nâng lên, Nhan Vọng Thư nói: Anh tự mình đi.
Địch Di nói với Ôn Nhiễm rằng Trình Kính đợi cô ở phòng làm .
Trong phòng làm việc, Địchleech_txt_ngu Trình Kính mặc một bộ vest chỉnh tề, dựa nhẹ vào lưng ghế, trên tay là bản phác thiết kế của Ôn , đó là bản nhẫn nam.
Chiếc nhẫn lấy phong cách kế hình tam giác đạo, kết hợp một viên ngọc bích màu xanh trắng đều, ý cảnh bồng bềnh như một tranh sơn thủybot_an_cap.
Ôn Nhiễm chạy nhanh tới: Sư huynh, thấy sao?
Đẹpleech_txt_ngu lắm, tôi rấtvi_pham_ban_quyen . Địch Trình Kínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu, chỉ vàovi_pham_ban_quyen phần đai : Nhưng đai nhẫn đừng để trơn bóng, hãy làm nhám đi.
Ôn gật đầu: Được, vậyvi_pham_ban_quyen chốt nhé?
Ừm, cảm ơn sư trước vìvi_pham_ban_quyen món nhật này.
Anh thích là được rồi. Nhiễm cầm thước đo nhẫn: Sư huynh, tôi anh đo kích cỡbot_an_cap.
Khi Ôn Nhiễm đo xong kích cỡ cho Địch Trình Kính và xuống , ở khách vơi đi quá .
Cô bước ra ngoài.
Dưới chân tường có một chiếc ô cô độc dựa vào đó, nước mưa chảy đỉnh xuống bồn hoa. đã lớn hơn lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nãynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hoa nhàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ sân mưa quật tả tơi.
đàn ông đó đã còn ở .
Ôn lại phòng loanh quanhleech_txt_ngu vài vòng, khuôn không giấu sự thất vọng.
Sau khi dạ tiệc kết thúc, Tâm Di tìm thấy Ôn Nhiễm trong phòng làm việc.
Cô kéo một chiếc ghế ngồi xuống, thấy Nhiễm đang thẫn thờ, bèn hỏi: Saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế? Lại thấtleech_txt_ngu bại ?
Ôn Nhiễm lắc đầu.
Địch Tâm Di: Cậu bị ?
Tớ một vị kháchvi_pham_ban_quyen hôm nay đeo chiếc cài kim cương , cách cắt rất đặc biệt, rấtbot_an_cap đẹp.
Tiếc là tớ chưa kịp kỹ.
Địch Tâm Di đảo mắt: Có là hình một con chim nhỏ không?
Cậu cũng thấy à? Nhiễmleech_txt_ngu lại nắm lấy cánh tay Địch Tâm Di, động nói: Có phải nó đẹp không?
Thấy rồi, rồi. nãy tớ đến phòng làm của Bạch ông nộivi_pham_ban_quyen thì thấy nó nằm trong tay anh , Bạchleech_txt_ngu ông nội dặn dò phải trả lại gì .
Nhiễm sững sờ hai giây, đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dậyleech_txt_ngu: Tôi tìm sư huynh.
Ônbot_an_cap Nhiễm chạy về phía phòngvi_pham_ban_quyen làm việc của Bạch Vĩ Lương, thật hợp, gặp ngay Địch Kính ở hành lang.
Cô được ý nguyện chiêm viênvi_pham_ban_quyen đen đó.
Một lâu , cô trâm xuống, tháoleech_txt_ngu găngbot_an_cap tay: huynh, tôi xong rồi, chiếc trâm này , kế đặc , giảnvi_pham_ban_quyen dị mà không đơn điệu, kỹ thuật đính đá cũng rất tốt.
Trình Kính: Xem xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì về nghỉ đi, còn phải tự mình đem nó trả lại.
Ôn Nhiễm tiễn Địch Trình Kính xuống .
Cô chiếc hộp trong tay Trình Kính: Chiếc này là ai vậy?
Người của gửinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến, nói là vật bồi thường vì đã bẻ gãy hoa. Địch Trìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dừngleech_txt_ngu một chút: Ai lại dùng này để xin lỗi chứleech_txt_ngu?
, nghe hơi quen tai.
Địch Trình cười lớn che giấu: Cô mà quennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tai là lạ đấy!
Sưleech_txt_ngu muội của anh, ngoại trừ những gì liên đến thiết trang sức, thì chẳngvi_pham_ban_quyen hứng thú với bất cứ thứ gìvi_pham_ban_quyen khác, làm sao có thể quen với tên công ty trang sức nướcleech_txt_ngu được?
Thôi được rồi, khôngleech_txt_ngu quen . Ôn Nhiễm hỏi: Carllyle là tênvi_pham_ban_quyen người saoleech_txt_ngu?
là doanh nghiệp chế tác trang sức theo yêu cầu lớn nhấtleech_txt_ngu trong nước, đã thành sáu mươi năm. là một cặpvi_pham_ban_quyen chồng đa quốcleech_txt_ngu gia, Carllyle là tên của người vợ, bà là người Pháp. Người quản lý hiện tại của là cháu trai của cặp vợ đó, còn người đến dự tiệc hôm nay là CMOleech_txt_ngu Nhan Vọng Thư của . Tôi nghĩ này ý hợp tác của anhleech_txt_ngu ta.
Nhan Vọng Thư?
Hóa ra anh ấy tên là Nhan Vọng Thư.
Ôn Nhiễm nhớ lại giáo viên dạy học từng nói, Vọng vị thần lái xe cho mặt trăng trong thần thoại cổ đại, và trong thơ ca thường dùng đểleech_txt_ngu mặt trăng.
Vọng Thư, mặt trăng. Ôn Nhiễm chớp mắt: Giáo viên dạy Quốc học đã nói nhưvi_pham_ban_quyen .
Địch Trìnhvi_pham_ban_quyen cười và vỗvi_pham_ban_quyen nhẹ đầu Ôn Nhiễm.
Nhữngbot_an_cap cô gái nhỏ tuổi như cô, khi nghe những lời vừa rồi, chắn cảm thán câu chuyện tình yêu mạn khi dùng tên người vợ để đặt tên công ty.
Còn cô, lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đangvi_pham_ban_quyen nhớ lại bài học.
Ôn Nhiễm tay vén : Vậy nên thầy bảo trả lại anh ta, là không định hợp tác với Carllyle sao?
Khôngbot_an_cap định. Địch Trình mở hộpleech_txt_ngu ra, nhìn lướt qua đóng lại: Thầy muốn dùng thương hiệu riêng của mình để gia nhập thị trong nước.
đại khái đã hiểu, không hỏi thêm nữa.
Trình Kính dừng bước: Cô về nghỉ đi, chiều mai tôi bảo người đón Tâm Di.
Tâm Di có thể ở đây chơi thêm hai ngày.
Địch Kính nhắc nhở: Ngày mốt cô ấy có .
Ôn Nhiễmbot_an_cap cười hối lỗi: Suýt nữa .
Tiễn Địch Trình Kính đi, Ôn quay lại phòng làm việc dọn đơn giản một chút, về phòng, Địch Tâm ôm máy tính xáchleech_txt_ngu taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nằm trên giường.
Cô ấy ngước mắt lên: Nhiễm Nhiễm, tớ tìm mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bộ phim để xem.
Ôn Nhiễm bộ đêm qua cô xem hay, bèn giới thiệu cho Tâm Di.
Khi Nhiễm vệ sinh cá nhân và lên giường, Địch Tâm Di đã khóc vài khăn giấy.
Cô ấy tựa vào vai Nhiễm, động vì nam trong phim: ấy đẹp trai, thật quyến rũvi_pham_ban_quyen, thật yêu Jenniferleech_txt_ngu.
Ôn Nhiễm khôngleech_txt_ngu được, tiết lộ cốt truyện: Anh ta sau còn yêu thêmbot_an_cap mấy cô nữa.
Địch Tâm Di lập tứcleech_txt_ngu hết nướcvi_pham_ban_quyen mắt, hoe mắng: Đồ đàn tồi! Đồ đàn ông tồi hạng!
Ôn bật cười độ thay đổi sắcleech_txt_ngu của cô bạn.
Có lẽ vì những lời cô ấy nói, khuôn mặt anh tuấn của Nhan Vọng Thưbot_an_cap chợt hiện lên đầu .
mũi dường như thoang mùi gỗ tuyết tùng áp trên người anh.
Nhưng đôi mắt anh, không hề có hơi ấm.
Địch Tâm Di đột nhiên ôm lấy Ôn Nhiễm, cắt ngang suy nghĩ củaleech_txt_ngu cô.
Ôn Nhiễm: Sao thế?
Nhiễm Nhiễm, tình rồi, bạn trai tớ bị trà cướp mất, hu hu hu
Địch Tâm Di thường xuyên thất tình. Theo những gì Ôn Nhiễm biết, chỉ riêng ba năm đạibot_an_cap , ấyleech_txt_ngu đã thấtvi_pham_ban_quyen tìnhvi_pham_ban_quyen bốn lần rồi. Ôn Nhiễm vẫn an cô : Không sao, người tiếp theo sẽ tốt hơn, đẹp trai hơn!
Địch Tâm Di rút mộtleech_txt_ngu tờ khăn giấy lau mắt.
Ôn Nhiễm chợt nhớ ra: Người trà xanh đó, Ngô Vân San hôm nay à?
khóc của Di lại, cô vội vàng gật đầu: Chính là cô !
Hóa ra là . Thảo nào cứ kéo cô dự tiệc bằng được.
Địch Tâm mắng mỏ một hồi lâu, cùngvi_pham_ban_quyen tức giận đến mức hết phim đã ngủ đi.
Ngày hôm sau tiễn Địch Tâm Di đi, Ôn vô thức bước đến vườn.
Trên ở đình nghỉ mát, vẫn còn đặt hoa nhài, đầu đã khô nứt.
Bên cạnh hoa nhài, có một hộp diêm vừa bằng lòng bàn .
Hộp diêm vô cùng xảo, bốn góc in hoa văn mạ vàng, nhưng những hoa văn đẹp đẽ ấy lại bị những vết than tro đen kịt cắt ngang.
do Người đàn ông đó dập điếu thuốc lên trên khi tắt thuốc, làm bị cháy xém.
Ôn Nhiễm cầm hộp diêm lên nhìn thoáng qua, rồi đẩy diêm ra, ngửi thấy mùi tuyết tùng thoảng.
ra mùi tuyết tùng đêm qua là từ hộp diêm mà .
Ôn Nhiễm rút một que diêm ra, đầu quẹt cố gắng nhóm , nhưng thử liên tiếp mấy que đều không thành công.
Chắc là do trận mưa đêm qua khiến đã bị ẩmleech_txt_ngu ướtvi_pham_ban_quyen.
Ôn Nhiễm lấy thoạivi_pham_ban_quyen ra tra cứu loại diêm này.
Hóa ra thứ này là Diêm , chức năng của nó là tạo thơm, chứ không phải lấyleech_txt_ngu lửa.
Hơn nữa nó đắt, ra thì mỗi queleech_txt_ngu có giá gầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trăm .
Ôn Nhiễm đặt điệnleech_txt_ngu thoạivi_pham_ban_quyen , ném diêm vào thùng rác bên cạnh, lại cờ nhìn thấy một cây bút chì ở mép nghỉ mát.
Cô nhếch khóe môi, đi nhặt nó lên.
Hóa ra là ở đây.
năm sau.
Một buổi sáng sớm.
Việc đầu tiên Ôn Nhiễm làm khi tỉnh dậy là mở máy xách tay và kiểm tra hộp thư điện tử.
Thư điện tử xuyên quốc gia đã có phản hồi.
Lời lẽ hồi đáp vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng lịch sự, nhưng kết quả lại lạnh lùng: Chúng tôi không thể hỗ trợ .
Nhiễm mở đoạn video lưu trên màn hìnhbot_an_cap tính.
Đây là chươngbot_an_cap trình phỏng vấn vô tình được tuần trước.
được phỏng vấn là Nhan Vọng Thư, CMO Carlyle.
Ôn Nhiễm ấn tượng với kim cương đen của người nàybot_an_cap, cũng với cái tên của hắn, nênbot_an_cap đã xem kỹ chương trình.
Vọng Thư nhận lời phỏng vấn tại tư giavi_pham_ban_quyen, bày các vật phẩmbot_an_cap quý của mình. Trong đó, một hộp đựng hương làm theo kỹ hoavi_pham_ban_quyen tinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net truyền thống, tên là Phú Quý Mãn .
Phú Quý Mãn Đường là tác của ông nội Ôn Nhiễm.
Ông nội Ôn Nhiễm là người thừa kỹ thuật hoaleech_txt_ngu ti thống, hồi nhỏ ông từng dùng chiếc hộp hươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tinh xảo này đựng đá màu choleech_txt_ngu cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chơivi_pham_ban_quyen.
Cha Nhiễm không có thiên về lĩnh vực này, đó là điều nội Ôn tiếc nuối. đốivi_pham_ban_quyen Ôn Nhiễm, người lộ tài từ nhỏ, ông cưng chiều vô cùng.
Ông luônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ôm cô ngồi trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếc ghếbot_an_cap gỗ bập bênh, bảo sau này sẽ dạy cô kỹ thuật hoa , bảo Nhiễm Nhiễm phải mau lớn.
Nhưng bệnh tật vô tình, không chờ đợi trưởngbot_an_cap .
đó, Ôn vội vã đến M Quốc, không biết di vật của ông nội được xử lý thế nào, hộp hương này lại rơi vào tay Nhan Vọng Thư.
Ôn Nhiễm muốn mua lại hộp hương.
Cô thân khách hàng đến bộ chăm sóc khách hàng của Carlyle, bày tỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý mua chiếc hương đó. Phía kia trả lời: Hộp hương không thuộc danh mục bán, cần phải hỏi ý kiến.
Ôn Nhiễm đợi hai ngày, phía đó hồi đáp , cũng không nêu lý do.
Cô không cam , gửi thư điện tử đến trụ sở chính của Carlyle, kết quả là nhận được bức thư hồi đáp vừa nãyChúng tôi không thể ngài.
Ônleech_txt_ngu Nhiễm buồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bã, ngồi thẫn thờ trong xưởng chế tác suốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sáng, không còn trí làm việc gìvi_pham_ban_quyen.
Buổi chiều, cô tìm Bạchleech_txt_ngu Vĩ .
Xưởng chế của Bạch Vĩ Lương rất lớn, riêng bàn việc đã có chiếc.
Ôn Nhiễm giúp dẹp bàn làm việc: Thầy ơi, nghe nói Tâm về , con muốn đi với ấybot_an_cap, lẽ tối nay không về.
Bạch Vĩ Lương nghe vậy, dụng cụ đang cầm xuống, rabot_an_cap vẻ nghiêm túc: nên đi lại nhiều hơn , cứ rú trong xưởng tác mãi thì ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thống gì?
Bạch Vĩ Lương như ra điều gì, vẫy tay: Con lại đâyvi_pham_ban_quyen, tôi nói chuyện này.
Ôn Nhiễm bước ngồi xuống.
Bạch Lương: Nhiễm Nhiễmvi_pham_ban_quyen, con công ty dự định tiến vào trường nội địa rồi chứ?
Dạ, biết.
Đường mở, chỉ trong hai năm nữa thôi, đây mơ của tôi.
Bạch Vĩ Lương thở dài một hơibot_an_cap: Nhiễmvi_pham_ban_quyen Nhiễm, đã lớnvi_pham_ban_quyen rồi, phải chuẩn bị sẵn sàng vào công .
Vâng ạ.
già rồi, sức khỏe ngàyvi_pham_ban_quyen một kém đi. Nếu không thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn thấy ngày , con và Trình Kính đừng lòng kỳ vọng củabot_an_cap tôi.
Bạch Vĩ Lương cả đời không kết hôn, không con cái, ông thương Ônbot_an_cap Nhiễm như ruột.
với Địch Kính, dạy dỗ của ông dành cho Ôn Nhiễm thì khoan và nuông chiều .
Ví dụ, Ôn Nhiễmvi_pham_ban_quyen không thích nghi được với cuộc sống học đường M , Bạch Vĩ liền gia sư riêng; Ôn Nhiễm thoáng nhắc muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điêu khắc ngọc, Bạchbot_an_cap Vĩ Lương đã mời đại sư ngọc chuyên nghiệp chỉ
Về mặt nghề nghiệp, tự cho rằng đã trải sẵn đường cho cô, nhưng chưa yên tâm.
Ôn Nhiễm nhìn khuôn mặt đã in dấu vết thời của Bạch Vĩ Lương, tiến lên người ôm lấy ông: Thầy ơi, nói thế, thầy sẽ sống lâu trăm tuổibot_an_cap.
Bạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vĩ từ vỗ lưng Ôn Nhiễm: Không phải bảo đi Tâm Dibot_an_cap sao? Đừng có lề mề ở tôi nữa.
rồi, Vĩ Lương quay người lạivi_pham_ban_quyen, lưng xuống, chuyên tâm đánhvi_pham_ban_quyen bóng sáp trên tay.
Địch Tâm Di sắp nhận việc ở công ty vào tuần sau, cô lấy cớ làm kéo Ôn đi cùng để mua quần mới, làm móng mới.
Dưới sự thúc giục liên tục của Nhiễmbot_an_cap, cả mãi đến sau bữa tối mới nhà họ Địch.
Ôn Nhiễm vừa nhà hỏi: Sư về chưa?
Tớ biết. Địch Tâm Di đáp quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net loa, đột nhiên tay đang thaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giày khựng lại, mở to mắtleech_txt_ngu Nhiễm: Ôn Nhiễm, cậu không anh đấy chứ?
Làm sao thể? Mặt đỏ bừng lên, khí nặng nề: Cậu bậy!
Cậu xem kìa, mặt đỏ rồi. Địch Tâm Di chọc ngón tay vào cánh , vô cùng phấnleech_txt_ngu khíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Hèn đòi đến tìm tớ chơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hènleech_txt_ngu chi giục về nhàleech_txt_ngu . Nhiễm Nhiễm, đừng giấu giếm tớ nữa, nói , cậu có thích không? Có thích anh tớ không?
Lần này, Ôn Nhiễm đỏ , đưa tay bịt miệngvi_pham_ban_quyen bạn, có chút thẹn quá hóa giận: Cậu đừng nói bậy! Tớ khôngleech_txt_ngu có!
Giữa hai người đang rượt đuổi đùaleech_txt_ngu giỡn, cánhvi_pham_ban_quyen cửa tiền sảnh được đẩy ra.
Địch Trình nhìn hai người: Haivi_pham_ban_quyen đứa đang làm gì đấy?
Địch Tâm đẩy Nhiễm, người đang đỏ mặt, một cái: Anh, Nhiễmbot_an_cap Nhiễm đợi anh lắm rồi.
Ôn Nhiễm lảo đảo theo đà vài bước. Côleech_txt_ngu sư huynh có nghe thấy lời linh không, lúc này quá , cô bèn trực tiếp nói rõ ý định: Sư huynh, tôi tìm anh có việc.
Địch Trình Kính gật đầu: Vào thư phòng nói chuyện.
Đến thư phòng, Ôn kể lại từ đầu đến cuối chuyện muốn mua hộp hương ti.
Địch Trình Kính cô nói xong, bày tỏ: Tôi sẽ giúp cô hỏi thử xem sao.
Cảm ơn huynh.
Địch Trình Kính : Nhưng hy vọngleech_txt_ngu không lớn. Cô biết đấy, Carlyle hai năm gần đây đang rộng thị Bắc Mỹ, còn công ty chúng lại sắp vào thị trường nội . Hai công ty chúngbot_an_cap tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đối thủ cạnh . Tôi thể đoán đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhan Vọng Thư có nể mặtbot_an_cap hay không, trừ phi để Thầy ra mặt thử xem?
Ôn Nhiễm lắc đầu. Một có địa vị như Thầy, mấy chục năm chưa từng ra mặtbot_an_cap bán tình ai. Cô chưa đến mức vô lý thế.
Địch Trình Kính Ôn Nhiễm: À phải rồi, Thầy có nói cô về việc sắp cô vào công ty vào nửa cuối chưa?
Ừm, có nhắc đến rồi.
Cô có ý kiến gì ?
Ôn Nhiễm lắcvi_pham_ban_quyen đầu. Cô không ý gì, toàn tin và chấp nhận mọi sắp của Thầy.
Cô cần lo thiết kế, nhữngvi_pham_ban_quyen chuyện khác không cần bận tâm. Đây là công ty nhà mình, đừng nghĩ nhiều quá. Địch Trình Kính thấy cô vẻ buồn phiền, lại nói: Chuyện Nhan Vọng Thư tôi sẽ giúp cô hỏi, nhiêu tiền được, đừng vội.
Nhiễm gật đầu lúc tâm trí để đâu đâu.
Hai ngày sau, Địch Trình Kính báo cho Ôn Nhiễm , Nhan Vọng Thư chối bán hộp hương , lývi_pham_ban_quyen do là Carlyle đã quyếtbot_an_cap định dùng hương đó giải quân cho thi Trang sức Apollo kỳ tiếp theo.
Ôn Nhiễm lên mạng tra cứu Cuộc thi Trang sức . là cuộc thi dành cho các nhà thiết trang sức nội bộ của công ty .
Tác phẩm đoạt giải sẽ được đấu giá khai, được là một phương tiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuyên truyền của Carlyle, đồng thời là cách để quảng bá thiết mùa mới.
này truyền đến tai Địch Tâm Di, cậu ấy vỗ tay một cái, đưa ra một ý kiến: Cậu đi gia thinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là được mà?
Địch Tâm chỉ bâng quơ, nhưng Ôn lại nghe tai.
Một tháng sau.
Ôn Nhiễm tìm Địch Tâm Di, nói với cậu ấy rằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình đã nộp phẩm kế cho Carlyle, đã được thư mời làm việc.
Địchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tâm Di bị sặc càleech_txt_ngu phê, sù một lâu mớileech_txt_ngu thở dốc được.
Cậu đi thật à? Đó làbot_an_cap công ty đối thủ đấy. Nỗi lo lắng của Tâm Di thoáng qua, cười: Nhưng nghe có vẻ kịch tính đấy, Nhiễm Nhiễm tiểu điệp viên.
Điệp gì chứ? Cậu đừng nói , tôi chắc chắn sẽ làm việc hoàng, hộp hương sẽ trở vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tớ thôi. Di lại vẻ mặt: Nhưng nếu cậu sự đi, không thể nói với Bạch ông và anh trai tớ, họ sẽ không đồng .
biết, tớ mới đếnvi_pham_ban_quyen cậu bàn bạc đây.
Địch Tâm Di ngừng lại, nhấp một ngụm : Tìm tớ bàn bạc? Rõ ràng cậu đã có chủ rồi, đến tìm đồng lõa mà.
Ôn Nhiễmvi_pham_ban_quyen không nhận. Cô từ nhỏ tình ônbot_an_cap hòabot_an_cap, chưa từng làm phản . Hiện giờ có chút chột dạ, có chút sợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hãibot_an_cap.
Địchleech_txt_ngu Tâm Di Ôn đang bấu ngón tay, phì : Nhiễmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiễm, hộ cậu.
Tớ thích nhìn cậu lúc ngoan nhất. Địch Tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Di cảm cô lúc này đáng yêu vô cùng.
Ônleech_txt_ngu : Cậu phải giúpleech_txt_ngu tớ.
Địch Tâm Di vô cùng hào phóng đáp: OK! Chuyện ở M Quốc cứ giaovi_pham_ban_quyen cho .
Tối hôm trước ngày về nước, Ôn Nhiễm làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net món bánhleech_txt_ngu cuộn quế Bạch Vĩ Lương thíchbot_an_cap .
Bạch bánh quếvi_pham_ban_quyen trà đen, hề biết mục đích chuyến đi lần này của Ôn Nhiễm, ông rất nhiều:
Nhiễm Nhiễm, con muốn đi khắp nơi là chuyện . Nói khách quan mà , sự có thiên phú về thiết kế, nhưng mấy năm nay, con không hề có bất kỳ đột phá nào.
Con tính cách hướngbot_an_cap nội, ru rú trong xưởng chế tác, nguồnleech_txt_ngu hứng sẽ giới hạn.
Ra xem xét hơn, biết đâu sẽ ngộ.
cũng quen biết không ít nghệ nhân luyện trong nước. Nếu con muốn bái phỏng, nói trước với tôi, tôi sẽ giúp con xếp.
Cuối cùng, Vĩ Lương không nỡ: Nhiễm Nhiễm, nếu con cảm thấy không thoải mái, có thể về nhà sớm một chút. Dựa theo trình độ thiết kế hiện tại của , dù không đột phá, con vẫn có một chỗ đứng trong ngành. Conbot_an_cap tuyệt đối đừng tạo áp mình.
Ôn Nhiễm vội gật đầu. kỳ vọng chuyến đi này có thể lấy được hộp hương hoa ti, càng hy vọng có thêm nhiều cảm hứng trong thiết kế, sau này có thể góp mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sức lực cho công ty.
hôm sau, Địch Trình Kính tự mìnhleech_txt_ngu lái xe Ôn Nhiễm bay.
Con đường ra sân bay rất rộng, lúc này ít xe nên dù đi tốc độ cũng khôngbot_an_cap cảm thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhanh.
Ôn Nhiễm hạ cửa xebot_an_cap, cổ lên đầu, nhìn bầu trời xanh bên ngoài sổ. Vệt khói máy bayleech_txt_ngu đang từ .
Ôn Nhiễmleech_txt_ngu lưu luyếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net an, cô quay Địch Di.
Địch Tâm Di liếc mắt đã nhận tâm tư Nhiễm, côleech_txt_ngu nắmvi_pham_ban_quyen tay Ôn , vỗ nhẹ lên mu bàn tay để anbot_an_cap .
sân bay, Địch Trình Kính đi giúp Ôn Nhiễm làm thủ tục hành lý và giấy tờ.
Địch Tâm ôm lấy Ôn , buồn bã nói: Tớ nói cậu biết, nếu không vuinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về, chiếc hộp hương đó chúng ta sẽ nghĩ cách sau.
Ônvi_pham_ban_quyen Nhiễm ôm Địch Tâm Di, đáp: Đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tớ thực sợ cậu bị bắt , xa vậy, dù tớ có bay qua ngay thì cậu cũng đã lạnh rồi.
Câu nói này khiến Ôn Nhiễm bật cười, cô trách yêu: Tâm , khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể nói điều gì tốt lành hơn saovi_pham_ban_quyen?
Tâm Di ngừng một lát, cười tà mị: thì chúc một tình cờ lãng mạn.
Ôn không được eo cô: Cậu lại nóibot_an_cap bậyvi_pham_ban_quyen !
Địch Tâm Di vội vàng ômbot_an_cap eo chạy đi: Cậu đang giận quá hóa hung sao? Lẽ nào thực sự thích.
Ôn Nhiễm vừa thấy Địch Trình Kính đang đi , vội vàng xôngbot_an_cap lên cái miệng không kiêng nểbot_an_cap của Địch Tâm Di: Đừng nói nữa! Sư qua rồi!
Địch Tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dibot_an_cap chỉ chọc Ôn Nhiễm, cái đồ cọc gỗ nàyleech_txt_ngu, chứ không cố ý gây chuyện, côbot_an_cap lập tức hiệu không nói nữa.
Kính đi tới, giấy tờ cho Nhiễm: Cóleech_txt_ngu chuyện gì thì gọi điện về nhà, biết chưa?
Nhiễm ngoãn gật đầu: Emvi_pham_ban_quyen biết.
Trên đến máy , Địch Tâm Di nắm tay Ôn Nhiễmbot_an_cap: Nhiễm Nhiễm, cậu đừng để bị đàn ông xấu đấy.
lại bắt đầu nói hươu nói vượn rồi.
Tớ hề nói bậy, vẻ ngoài của cậu trông lừa, đàn ông thích kiểu người như cậu đấy. Tâm Di quay đầu nhìn Địch Trình Kính: Anh, anh nói có phải không?
Địchvi_pham_ban_quyen Trình Kính gõ lên đầu Địch Tâm : bậy nữa.
Anh lại nói Ôn Nhiễm: Nhiễm Nhiễm, ở bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài không giống ở nhà đâu, đề cao cảnh với người.
Em biết mà.
Lúc vẫy tay tạmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biệt, Địch Tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Di chặt Nhiễm, ghé tai nói bằng giọng chỉ hai người nghe thấy: Tớ vẫn mong tớ có cuộc tình cờ lãng mạn. hì.
Cô như ý nguyện nhận được sự phục vụ bằng véo từleech_txt_ngu Ônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiễm.
Trước khi vào trong, Ôn Nhiễm quay người vẫybot_an_cap tay chào tạmvi_pham_ban_quyen biệt.
Địch Tâm Di cũng vẫy tay, lớn tiếng : Đừng để bị đàn xấu lừa gạt!
sân bayvi_pham_ban_quyen nước M, không aivi_pham_ban_quyen hiểu câu tiếng này, nhưng giọng cô to vẫn hút ánh nhìn của không ít người.
Sau đó, Ôn Nhiễm thấy Địchbot_an_cap Tâm Di bị Địch Trìnhbot_an_cap Kínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào đầu mộtleech_txt_ngu cái.
Mười hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng sau, máy bay bắt đầu lăn bánh cánh.
Thành phố Hỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, là một đô thị quốc tế lớn, một trong những thành phố phát triển kinh tế nhất trong nước.
là đầu Ôn Nhiễm đến phố này.
Vừa xuống máy bay, Ôn Nhiễm mới thấyvi_pham_ban_quyen tiết bên ngoài âm ubot_an_cap và đổ mưa.
Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kéo chiếc vali nhỏ đứng bên đường chờ xe, tiện thể nhắn tin báo bình an cho gia đình.
Đợi một lúc lâu vẫn thấy tài xế đâu, Ôn bèn gọi điện cho anh ấy.
Điện đổ chuông một lúc lâu mới có người nhấc .
Tài xế giọng điệu gấp gáp: Cô Ôn, tôi thực sự xin lỗi, phía trước tuyến đường nàyleech_txt_ngu ra nạn hoàn, hiện tại bị phong tỏa giao thông.
Ônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiễm tính ôn hòa, không hề móc anh: Vậy chắc cònleech_txt_ngu khoảng bao lâu nữa mới đến được ạ?
Đểvi_pham_ban_quyen ra phía trước hỏi .
nghe điện thoại tiếng nói xộn và tiếng mưa, một lâu , xế mới lời: Cô , tôi không hỏi được thời gian cụ thể, ai nói rõ ràng lắm.
Ôn Nhiễm nhìn màn mưa bên ngoài, thở dài tiếng.
để tôi thử tự bắt taxi . Trước khi cúp máy, Ôn Nhiễm chu đáo trấn an: Trời mưavi_pham_ban_quyen đường trơn, anh chú ý an toàn nhé.
Ôn Nhiễm điện thoại, nhìn ngang dọc, vali đi tìm người hỏi thăm chỗ bắt .
theo ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kia dẫn, Ôn Nhiễm mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net taybot_an_cap chống dù, một tay kéo vali dọc theo đường về phía trước.
Đi khoảng bảy tám phút, Ôn Nhiễm dừng , đặt chiếc vali đứng bên cạnh .
tựa vai, rútvi_pham_ban_quyen một tờ giấy từ túi xách ra lau những nước trên trán.
Thành phố Hỗ cuối tháng Sáu, dù trời đang mưa lớn và có , nhưng oi bức vô cùng.
Ôn Nhiễm cũng không trênvi_pham_ban_quyen trán là nước mưa mồ hôi nữa.
Cô nhìn màn mưa, cảm thấy nhưvi_pham_ban_quyen mình đãbot_an_cap đi sai , hoặc kia sai đường cô.
Độtvi_pham_ban_quyen , một chiếc xe con màu trắng dừng lại bên đường, cửa kính xe hạ xuống, một người đàn ông trẻ nửa người : Cô gái, đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi cô một đoạn.
Ôn Nhiễm liếc mắt một cái rồi lắc đầu.
Tôi không lấy tiền cô, chỉvi_pham_ban_quyen làm quenleech_txt_ngu thôibot_an_cap. Người đàn ôngleech_txt_ngu lại .
Lần này Ôn không gì, nắm chặt vali bước đi nhanh chóng trong cảnh giác cao độ.
Ôn Nhiễm không hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, rõ ràng là cô xuống xe, vậy mà người tài xế lại không hỏibot_an_cap cô, hỏi Nhan Vọng Thư. Nhưng không nhiều lờivi_pham_ban_quyen, chỉ nhìn Nhan Vọng một cách nghi hoặc và ngoan ngoãn, anh mở lời.
Ánh mắt Nhan Vọng Thư vẫn dán vào máy tính bảng, sắc và ngữ khíleech_txt_ngu đều nhàn nhạt: Thả cô ấy xuống ở ngã tư Phù Dương.
Khi lời này vừa , Ôn Nhiễm chậm rãi thở ra hơi.
ạ! Trạch cười , Ôn Nhiễm, ngã tư Phù Dương dễ bắt , cách chỗ cô ở chỉ mấy phút thôi.
Ôn Nhiễm liếmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net môi: ơn.
xe yên tĩnh, chỉ có Thi Trạchbot_an_cap đang tìm chuyện để nói.
Thi Trạch kể cóbot_an_cap một quán bar gần Bến Thượngleech_txt_ngu Hải, hiện đang sửa , khi hoàn thành, cảnh đêm chắc chắn đẹp, lúc sẽ mời Ôn Nhiễm đến hộ.
Nhiễm sự lại vài câu.
Tại ngã tư Phù Dươngleech_txt_ngu, chiếc xe rãi dừng lại.
Nhiễm nắm lấy ô còn sũng, nói cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ơnbot_an_cap rồi xuống xe ngay lập tức, cô chạy ra sau xe mở cốp, lấy hành lý ra.
Trạch thò đầu ra từ ghế lái: Ôn Nhiễm, cô không muốn thông liênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạc của anh Nhan tôi sao?
Ôn Nhiễm còn dám xin thông liên lạc nữa sao, cô đầu, cười cứng nhắc: Tôi nghĩ, không cần nữa đâu.
Ôn Nhiễm đi vòng ra ven đường yên, nhưng xe trước mặt không hề có dấu hiệu khởi động. Cửa sổ đóng kín, cô không thể nhìn rõ bên trong, chỉ thầm nghĩ: Đi đi, đi mau.
Vài sau, Trạch bước ra khỏi xe, anh ta lắc lư chiếc điện thoại trên taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Tôi là Thi Trạch, Thi trong bố thí, chữ Trạch trong ân huệ. có gặp gỡ, cô liên lạc của tôi nhé, lúc quán khai trương sẽ báo cô đến ủng hộ.
Ôn Nhiễm suy nghĩ hai giâyvi_pham_ban_quyen, bước tới quét mãbot_an_cap QR anh ta, rồi nói thêm một câu cảm ơn.
Chiếc xe rời đi, Ôn Nhiễm lại chậm rãi thở ra một hơi: cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũngbot_an_cap đi rồi.
, Ôn Nhiễm bắt được chiếc taxi. Lên , cô nói tên khu chung cư, rồi lấy điệnvi_pham_ban_quyen thoại ra giao diệnvi_pham_ban_quyen trò .
Ảnhvi_pham_ban_quyen diệnleech_txt_ngu củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thi Trạch là một hình ảnh hoạt hình tông màu tối, tócbot_an_cap ngắn đen, giống ta ngoài đời. Tên của anh ta là một cái in hoa giản – Ất (). Ôn Nhiễm nhấp vào phần ghi , nhập Thi Trạch, tiện thể, côbot_an_cap chặn luôn vòng bạn bènội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của mình.
Ôn Nhiễm thao xong, sự hỏi: Bác xế, xin hỏi xe từ sân bay chỗ tôi vừa lên xe khoảng bao ạ?
Tài xế ngừng lại một chút: Khoảng tám mươi tệ.
Cảm ơn.
đó, Ôn Nhiễm gửi cho Thi Trạch một phong bao lì xìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một trăm tệ.
Cô lại vào vòng bènội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Thi Trạch.
Có tiến trìnhleech_txt_ngu trang trí quán bar mà anh ta nhắc đến, những ảnh anh ta mặc đồ rằn trong rừng giống nhưleech_txt_ngu đang sinh ngoài trời, vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả những hoạt động ngựa, bắn cung, bắn súng, Muay Thái, lướt sóng biển.
Từ đó, Ôn cònleech_txt_ngu tinh ý phát hiện, Thi Trạch từng chia sẻ một video quảng cáo của công an vệleech_txt_ngu quy mô lớn.
Theo dấubot_an_cap vết, Ôn tìm ra thân phận của Thi Trạch. ta là thiếu gia của tập đoàn Trung An Bảo.
Tài xế đột nhiênleech_txt_ngu niềm nở bắt chuyện: Cô bé, cháu là người ngoại à?
Ôn Nhiễm cất điện thoại, không hề đềbot_an_cap phòng mà đáp: Vâng.
Lần đầu đến Thành ?
Vâng.
Tài xế là người địa , dùng điệu Hỗ Thành mềm , nhiệt tình giới thiệu Ôn Nhiễm những món , địavi_pham_ban_quyen điểm chơi ở Hỗ Thành.
Khi dừng đènbot_an_cap đỏ, Thi Trạch cầm thoại lên nhìn lướt , cười cợt nhả: Ý gìbot_an_cap đây?
Anh nửa ngườibot_an_cap, giơ điện lên khoe: Anh Nhan nhìn , Ôn Nhiễm gửibot_an_cap lì xì cho tôi.
Nhanvi_pham_ban_quyen Vọng mắt. Tên WeChat của ấy là Nhiễm Nhiễm, ảnh đại diện là một bức chụp. trắng mịn, mắt cong cong, khóe môi hơi nhếch lên, để hàm răng trắng .
Chắcbot_an_cap là bức tự chụp từ năm trước, mái ngố dày trước trán, trông hệt như một cô gái chưa thành niên.
Thấy Thi có vẻ muốn quá, Nhan Vọng Thư một tiếng: Có lẽvi_pham_ban_quyen là tiền xe thôi.
Thật sự coi tôi tài xế sao? Thi Trạch bật cười phì, nhưng ngữ khí khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hề khó chịu, Anh nói xem, tôi nên nhận không nhận? Nếu không nhận có phải tôivi_pham_ban_quyen có thể nhân hội này mời cô ấy đi ăn ?
mời đi, xem ấy đồng không.
Tôi phải là người nhìn mặt. Thi Trạch nhìn đèn đỏ, đặt thoại nằm phẳng trên bệ tì tay tâm, nhẹ nhàng nhấn ga, Tôi để điện thoại ở đây, anh thực sự thêm sao?
Không nghe tiếng trả lời, Thi Trạch lại nhấnleech_txt_ngu : Tôi đặc biệtbot_an_cap giúp anh đấy.
Khóe môi hơi nhếch lên, cười : Phiền cậu bận tâm rồi.
Thi Trạch tụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Cô ấybot_an_cap khá hiểu anh, biết anh sống ở Đàn . Lầnvi_pham_ban_quyen trước cũng anhbot_an_cap mới lên xe không? Cô ấy có từng gặp anh trước đây không?
Nhan Vọng Thư Ừmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một .
Nhan, hôm nay khá biết thương hoa tiếc ngọc đấy, cóbot_an_cap phải anhvi_pham_ban_quyen cũng nhớ cô không?
Ừm.
Trạch chợt trở nên phấn : Anh Nhan, nay cuối đã hiểu ra rồi.
Hiểu ra cái gì?
Thi Trạch kéo dài giọng: Anh thích, như thế này.
Nhan Vọng Thư khôngvi_pham_ban_quyen lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mở hộp thư điện tử bắt trả lời những email quan trọng. Thi truy hỏi: Vậy người ta nói muốn ăn, cũng muốn xin thông liên lạc, sao anh phản ứng gì?
Tay Nhan Vọng Thư gõ email khựng , rồi ngước mắt: Mục đích không trong sáng.
Thi Trạch phản ứng: Chết tiệt! Anh đừng lúc nào cũng đưa ra thuyết rủi ro được không? Cô ấy không nói là nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiết kế trang sức à? ngành của các anh thì cô ấy chắc chắnleech_txt_ngu có hiểu biết nhất định về anh, người ta đơn thuần có chút cảm tình anh thì không được ? lại cái chuyện mục đích không trong sáng vào đây?
thuần chút cảm tình với anh?
Cậu không thấy cô ấy chột dạ sao Nhan Vọng Thư lại vẻ ngoàileech_txt_ngu nhút nhát, bất của cô gái kia, khẽ cười một tiếng, Cứ như muốn nhảy khỏi xe rồileech_txt_ngu.
Thi Trạch: Có à?
Có.
Thi Trạch cười hai tiếng. Hình như là thật, động tác dứt khoát lúc cô gái xuống xe hoàn toàn biệt so vớivi_pham_ban_quyen lúc lên xe.
Anh Nhan, chắn là sau đó không phải anh dọa cô ấy sợ chứleech_txt_ngu?
Vọng Thư:
lên xe cô ấy rấtvi_pham_ban_quyen tự nhiên, mặc dù kỹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năng bắt chuyện thì hơi vụng về thật. Thi Trạch dài, là sau đó bị anh thôibot_an_cap.
Nhan Vọng Thư ném máy tính bảng bên, khoanh tay trước ngực, chất vấn bằng giọng điệu: Tôi gì mà dọa cô ấy?
nhưbot_an_cap quả thật không nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Thi Trạch vốn chỉ trêu chọc Nhan Vọng Thư, thấy không thể tiếp lời liền chuyển chủ , nhắc đến tin đồn gần của anh: Anh Nhan, anh tiểu thư Yên có gì vậy? Tôi thấy mấy fan của cô ấy dưới Weibo gọi anh là anh rể.
Vọng Thư khép mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: quen.
Không quen? Lần này anh F, Yên Nhiễm cũng bóng gió trên Weibo cô ấy cũngvi_pham_ban_quyen ở F, tôivi_pham_ban_quyen còn tưởng hai người lén lút hẹn hò! còn , cô ấy công khai cảmvi_pham_ban_quyen ơn anh vì đã giúpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy chọn trang sứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đeo thảm đỏ trong buổi phỏng vấn truyền thông, toàn là những món đồ trong bộ sưu tập của công ty anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, anh dám nói anh không có gì với cô ấy sao?
Tôi và cô ấy không, quen. Giọng anh lạnh hẳn đi.
Thivi_pham_ban_quyen Trạch ho nhẹ một : Thế mà còn chọn trang sức cô ấy?
Đó là công ty quản lýbot_an_cap của cô ấy đến mượn.
Vậy anh và cô ấy hoàn toàn có khả năng sao?
Không.
Anh Nhan, tuổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàybot_an_cap rồi gia đình anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không giục sao?
Không giục. Nhan Vọng Thư ngước mắt , dường như đã hết kiên nhẫn, Cậu thểleech_txt_ngu lặng rồi đấy.
Trạch dừng trước đỏ. Anhvi_pham_ban_quyen ta nhìn Nhan Vọng Thư qua gương chiếu hậu.
nàybot_an_cap lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên giữa báu và đồ vật quý từ , cách lại không giống vẻ ngoài của một công tử khuê các, thủ đoạn xử lý việc của anh vừa tàn nhẫn dứt khoát.
Hai mươi mấy năm rồi, vẫn thấy dángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ thất bại của anh ấy bao . khiến anh ấy thất bại, so với sựleech_txt_ngu nghiệp thì chuyện tình cảm có vẻ khả thi hơn.
Thi Trạch gật đầu, giọng điệu đứng đắn: Tôi độc thân năm, đổi lấy việc Nhan nếm trải vị đắng của tình yêu.
Nhan Thư hítnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sâu một hơi, nhắm mắt tựabot_an_cap sau, nói thản nhiên: e rằng, phải khiến thất vọng rồi.
xe lặng một lúc.
Trạch: Anhleech_txt_ngu thật sự không thêm sao?
Vọng Thư khẽ mở mắt, nhìn lướt qua chiếc điện thoại tắt màn hình, rồivi_pham_ban_quyen lại nhắm lại.
Khi chiếcvi_pham_ban_quyen taxi lại trước cổng khu chung cư Lam Dữ Phong, đã tiếng trôi kể từ lúc Ôn Nhiễm .
Cô vẫn nhớ Thi Trạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ ngã tưbot_an_cap Phù Dương đến khu chung cư chỉ mười phút đi xe, thế nên, cô bị người tàivi_pham_ban_quyen xế cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ nhiệt chở đi lòng vòng, bị lừa rồi.
Chân ướt chân ráo, cô không đối đầu với anhvi_pham_ban_quyen ta. Ôn Nhiễm xin hóa đơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thanh toán xe. Cô kiểm điểm rằng mình không nên buông , nói với tài xế rằng mình là lần đầu đến Hỗ Thành.
Lam Dữ Phongvi_pham_ban_quyen là một khu chung cư cao khá , cây xanh tốt, còn một hồ nướcleech_txt_ngu nhân tạo.
hộ được dọn dẹp trước, sau nhà, Ôn Nhiễm cởi ngay chiếc tất còn hơi ẩm ướt, rồi đi quan toàn bộ căn nhà.
Nó gần giống nhưvi_pham_ban_quyen những gì cô trong video, trí đơn giảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, khôngleech_txt_ngu có thiết bị gia dụng.
Diện tích căn hộ khôngvi_pham_ban_quyen lớn lắm, có haivi_pham_ban_quyen phòng, phòng ngủ chính phòng vệ sinh riêng, và một ban công nhỏbot_an_cap.
Đứng trên ban công, tầm nhìn sau mưa trời lại sáng có thể thấy khu thự cách đó một cây .
Khu biệt thự đó rộng lớn, xung quanh không nhà tầng che khuất, nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xa xanh mướt và tươi tốt, giữa lấp ló vàileech_txt_ngu nhà gạch đỏ trắng.
là Uyểnvi_pham_ban_quyen, Hộp hương Hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ti lót nằm ở đó.
mới dọn dẹp được một nửa Địch Tâm Di gọi video đến.
Ôn Nhiễm kể vô tình Vọng Thư, bị Địch Tâm Di mắng câu: Đồ ngốc!
Ôn Nhiễm nằm vật ra giường, nhìn trần nhà: Đừng mắng nữa, tớ rồi.
Địch Di ấn nhẹ miếng mặt nạ trên mặt: Cậu nghĩ gì vậy? Dámvi_pham_ban_quyen đi trêu chọc Nhan Vọng Thư, đúng chữ ngốc khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể diễn tả hết về cậu.
Ôn Nhiễm môi: anh ấy quá phấn khích, trong mắt , anh ấy giốngleech_txt_ngu như Hộp hương Hoa Ti lót biết đi vậy. Lúc đó tớ nóng , nghĩ nếu cóleech_txt_ngu thể lậpvi_pham_ban_quyen mối quan tốt vớileech_txt_ngu anh ấy, có lẽ tớ sẽ được thấyvi_pham_ban_quyen Hộp hương Hoa Ti lótleech_txt_ngu hơn.
Ôn Nhiễm là người như vậy, cô luôn lý trí và điềm với thứ, hề giống cô gái hai mươi , nhưng khi gặp những món trang sức hoặc thiết cô hứng thú, số thông của cô sẽ giảm mạnh, hoàn toàn bộc lộ khía thiếu kinh nghiệm sống.
Địch Tâm Di trêu chọc: Vậy sao cậu không đầu nghĩ cách khiến anh ấybot_an_cap cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, rồi tặng thẳng cho cậu luôn?
Nhiễm Địch Tâm Dibot_an_cap, vờ trầm: Làm vậy không tốt, tớ không muốn hy nhan sắc.
Tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Di giữ nạ, cố cười đến mức đau khổ, dứt xé mặt ra ngồi dậy, túc dặn dò: Thôi thôi, cậu tự cẩn một chút, nếu thấy có gì không ổn tức bỏ chạy đấy nhé?
Lập tứcvi_pham_ban_quyen bỏ chạy? Cứ như đangleech_txt_ngu làm chuyện gì mờ ám vậy.
Ôn Nhiễm cười thành tiếng, phối hợp đáp: Biết rồi.
Địchleech_txt_ngu Tâm Di: cậu mấy giờ rồileech_txt_ngu?
Hơn ba chiều.
Được rồi, cậu cứ từ từ dọn dẹp đi, tớ phải đivi_pham_ban_quyen ngủ lấy đẹp đây.
Nói chuyện xong với Địch Tâm Di, Ôn Nhiễm ngáp một , cảm thấy buồn ngủ mơ màng.
Ôn Nhiễm ngủ một lát, khi tỉnh dậy trời hơi tối. Cô chỉ ăn đồ trên máy bay, giờ bụng đang phản đối kịch .
Ôn Nhiễm dọn dẹp sơ , bắt đến Bến Hải. Cô tìm một hàng , ngồi ở vị gần sổ, có thể nhìn thấy đêm mê hoặc bên .
Khávi_pham_ban_quyen nhiều du khách chụp ảnh với mặt sông phẳng lặngbot_an_cap phía sau, rồi chỉnh ống kính hơi cao lên, thu vào ngọn tháp kiến trúc biểu tượng ở xa. Ôn Nhiễm cũng lấy điện thoại ra chụp bức ảnh cảnh đêm rồi đăng vòng bạn bè.
Sau bữa ăn, Ôn Nhiễm nhàm chán thoại, tình cờleech_txt_ngu lướt qua một tài khoản công chúng về giải trí, cô đã lướt qualeech_txt_ngu rồi lại lướt lại.
Bởi vì cô thấy Nhan Vọng Thư. Ôn Nhiễm không thán, đúng là thời dữ liệu lớn mà.
Nội dung video là một đoạn cắt thảmleech_txt_ngu đỏ củavi_pham_ban_quyen một dạ tiệc thời nào đó. nữ minh tinh có dung mạo diễm lệ đi hết thảm đỏ thì quay người nhìn lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, kèm theo chú thích Ánh mắt chứa chan tình ýbot_an_cap. Và người cô ấy quay nhìn là Vọng Thư.
Nhan Vọng Thư cao ráo, chân dài, lời giới thiệu của ngườileech_txt_ngu dẫn chương trình thảm đỏ làbot_an_cap Giámleech_txt_ngu đốc điều cao cấp của Carlile, Thư, nhưng ấy đẹp trai không giống mộtbot_an_cap doanh nhân, mà giống một người mẫu bẩm sinh với kiện .
Ống kính liên tục đi quay lại giữa nữ tinh và Nhan Vọng . Không nghi ngờ , đây là một tin đồn thất thiệt màu hồng. Nhưng Ôn Nhiễm lại đặc biệt hứng thú Nhan Thư trong tin.
Anh ấy đứng ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khu vực chụp ảnh đỏ, vest tông đen, không mặcbot_an_cap áo trong, làn da lộ ra ở ngực và chiếc vòng cổ sapphire đeo chồng lên nhau trên càng tôn thêm vẻvi_pham_ban_quyen đẹp.
Về vòng cổ trên cổ anh ấy, Ôn Nhiễm có . Chiếc vòng vốn là kiểubot_an_cap , nhưng giờ đã đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đổi dâyleech_txt_ngu chuyền, sử dụng dây Cuban bạc được rút ngắn và làm dày để tăngvi_pham_ban_quyen thêmvi_pham_ban_quyen cứng cáp, mạnh mẽ.
Mặt dây chuyền hình bát , trung tâm là viên sapphire , các mặt cắt được đính kimbot_an_cap cương , còn các đường viền được đínhvi_pham_ban_quyen sapphire nhỏ, kiểu dáng táo bạo bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt. Đây là phẩm của một nhà kế người nước F vào đầu thế kỷ trước, hiện đã có giáleech_txt_ngu trị không đếm xuể.
ánh đèn flash, Nhan Vọng Thư nâng tay, khoe chiếc nhẫn bạc ở ngón trỏ chiếc ngón út, toàn bộ bộ trang sức này kết hợp với khuôn mặtleech_txt_ngu mang nét lainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Âu Mỹ anh lại hài hòa bất ngờ. Sang trọng, anh , lại gợi cảm.
Ôn Nhiễm tìmvi_pham_ban_quyen kiếm thêm một số video liên quan Nhan Vọng , đa số là cảnh anh tham dự sự kiện. Khách quan nói, những cảnh đó đều là một bữa tiệc .
Ngoài mạo của anh ấy, phối trang lần đều khiến người ta không kìm được mà nghiên cứu kỹvi_pham_ban_quyen lưỡng. Từ những video này, Ôn Nhiễm còn phát hiện Vọng Thư có một cô gái xinh đẹp, là nữ minh tinh khá nổi tiếng, tên lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Yên Nhiễm.
về đến nhà hơn mườivi_pham_ban_quyen giờ . Vì lạ lẫm và múi giờ chưa quen, cô khó ngủ.
Cô chợt nhớ chuyện bịvi_pham_ban_quyen tài xế taxi đivi_pham_ban_quyen đường vòng ngày, sau lên mạng tìm cách giải quyết khi bị lừa.
Trên mạng, có không ít người tỉnh như Ôn Nhiễm bị lừa, người đãvi_pham_ban_quyen đưa ra giải chi tiết.
Nhiễm làm theobot_an_cap quy trình, mấtvi_pham_ban_quyen hơn nửa tiếng đồng hồ để khiếu nại tài xế vô lương tâm kia.
Chưa hai ngàyleech_txt_ngu, kết khiếu nại . Công ty đã xin lỗi Ôn Nhiễm, rằng họ đã xử phạt tài xế vi và hoàn trả toàn cước phí xe cho cô theo kênh đầu.
Trước khi nhận , Ôn Nhiễm liên tục được các gói kiện tế, đồng thời mua thêm một số dụng cụ, biến căn phòng nhỏ thành một phòng làm việc mini.
Trong thời gian chỉnh múi giờ, cô thường ở trong studio để xua đi cơn ngủ.
Tuần mới, Ôn Nhiễm chính thức đi làm.
Dưới ánh bình , thành phốbot_an_cap nhộn nhịp này thức giấc, còi xe inh ỏi, dòng người hả.
taxi Ôn Nhiễm đang đi bị kẹt lại bên bờ sông. Nơi ngày đêm mang hai bầu không khí khác nhau. Giờ này, vẻ lãng mạn lộng lẫy đã nhạt, nhường cho những kiến kiên cố và tĩnh lặng.
Kẹt xe tốn rất gian, Ôn Nhiễm thấy may mắn vì cô có lập kế và luôn trừ hao thời dư thừa nên mới không .
Cô , phải đi sớm nữa để có thời gian ăn sáng.
Carlisle là mộtbot_an_cap tòa nhà độc lậpvi_pham_ban_quyen cao tầng.
Thiết kế mang phong khoa , sử dụng góc gấpleech_txt_ngu khúc và đường nét va , giống một phòng trưng bày nghệ thuật. Nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây là tác phẩm do kiến trúc sư bậc thầy người F quốc đích thân thiết kế, từng đạt giải thưởng kiến trúcleech_txt_ngu quốc tếvi_pham_ban_quyen.
Dưới sự hướng dẫn của bộ phận Nhân sựbot_an_cap, Ôn Nhiễm làm thủ tục việc theo quy .
cùng làm thủ tụcbot_an_cap nhận việc Ôn Nhiễm tên là Ngải Vy.
Khi cả hai cạnh bàn tròn chờ đợi, Vy thì thầm bắt chuyện với Ôn Nhiễm: cũngvi_pham_ban_quyen quyền quản lý của Hứa Chủ sao?
Ôn Nhiễm gật đầu: Đúng vậy.
chị cóbot_an_cap nghe nói gì không? Hứa Chủ Quản Vy xung quanh, thì thầm sẻ tin đồn với Ôn Nhiễm, Em nghe nói Hứa Chủ Quản bị công ty sa rồi.
Ngải Vy bĩu , vừa tiếc nuối khó hiểu: Chị nóibot_an_cap , bà ấy cũng là nhân vật cấp bậc kỳ cựu của công ty, sao lại đột nhiênvi_pham_ban_quyen bị thải? Rốt cuộcleech_txt_ngu vì lý do gìvi_pham_ban_quyen?
Ôn Nhiễmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khẽ lắc đầu, không đáp lời.
Dù cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rõ nguyên .
Cô tận mắt chứng kiến khoảnh khắc Nhan Vọng Thư lạnh quyết định nhiệm vị trí Quản Thiết chỉ trong vòng chưaleech_txt_ngu một phútvi_pham_ban_quyen, chỉ vì cháu gái gia nhập công đối thủ mà không báo cáo ty.
Ngải Vy chống tay lên cằm, chút lo lắng: Hứa Chủ Quản đibot_an_cap rồi, không biết bây giờ chúng ta sẽ do ai quản lý nữaleech_txt_ngu.
Ôn Nhiễm cảm thấy vấn đề này không thuộc phạm vi quản lý của , không cần tốn thời và tinh thần để bận tâm.
Ôn Nhiễm an ủi một cách chu đáo: Sẽ luôn có người quản lý chúng thôi.
Ngải Vy suy nghĩ chút, rồi thả lỏng: Cũng đúng.
Hoàn tất thủ tục việc, Ôn Nhiễm và Ngải Vy được đến Bộ Thiết kế Sản phẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trang sức.
Bên ngoài cửa có một hàng khẩu hiệu vàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Sảnleech_txt_ngu phẩm củaleech_txt_ngu nhà thiết kếvi_pham_ban_quyen chínhleech_txt_ngu là tác phẩm.
vừa đến Bộ phận Thiết kế chưa kịp được sắp xếp thì người nữvi_pham_ban_quyen ra từ văn phòngleech_txt_ngu , lạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lùng nói: Năm phút nữa, phòng họp.
Ôn Nhiễm Ngảibot_an_cap Vy cũng đi theo phòng họp, ngồi ở hàng cuối cùng.
Ngải Vy tính cáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hướng ngoại, hỏi thăm đồng nghiệp cạnh: Tiền bối, người chúng ta họp là ai vậy ?
Côleech_txt_ngu ấy là Ngô Vân San, một trong những nhà thiết kế chính của ban chúng ta.
Ngô Vân ?
Ôn Nhiễm thấy cái này hơi tai, không thể nhớ ra đã nghe ở đâu.
Đột nhiên, cửa phòng họp bị đẩy ra, mọi người lập tức im lặng.
Ngônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân bước vào, đặt tập tài liệu lên bàn họp.
Bầu không khí trở nghiêm trọng một cách hiểu.
Nội cuộc họp là tổngvi_pham_ban_quyen kết công việc tháng trước, phân bổ công tháng nàybot_an_cap và kế hoạch trọng điểm.
Ôn Nhiễm nghe mà mơ hồ, chủ yếu là cô không thể khớp được tên người chi tiết dự án mà Ngô Vân San nhắc đến.
Khi cuộc kết , Ngô Vân San chống hai tay lên mặt bàn, ánh mắt qua Ônbot_an_cap Nhiễm và Ngải Vy: Hai đồng mới, xin tự giới thiệu.
Bị gọi tên đột , và Vy nhìn nhau.
ơi Ngải Vy vào Ôn Nhiễmleech_txt_ngu, giọng thì thầm, đi hay em đi đây?
Ôn Nhiễmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói nhẹ: Em đi trước đi.
Nhiễm chưa từng có kinh nghiệm tự giới thiệuvi_pham_ban_quyen, cô chăm chú theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dõi Ngải để khảo.
Ngải dậybot_an_cap, tự giới thiệu một cách hào sảng: Xin chào mọi người, tôi là , tốt nghiệp Đại học Địa chất ZG, năm thứbot_an_cap hai tôi đi du học đổi tại Học viện Thiết kế Trang sức AJMY, và trong thời gian đó tôi đã may mắn cùng đội nhóm giành giảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bạc cuộc thi
Bài tự giới thiệu của Ngảibot_an_cap Vy kéo dài gần hai phút, sau khi cô xuống, một tràng pháo tay yếu ớt vang lên.
Khi tiếng tay , Ôn Nhiễm đứng dậy dưới mắt của mọi người.
Bài tự giới thiệu phong phú và xuất sắc của Ngải Vy, Ôn Nhiễm không thể tham khảo được. Bởi vì suốt hai mươi hai qua, cô không thể tìm ra nghiệm xã hội nào nổi bật được công nhận.
Cô có thể giới thiệu đơn giản: Xin chào người, tôileech_txt_ngu là Ôn Nhiễm, tạm thời tham gia cuộc thi sức nào, mong được học hỏi cácbot_an_cap vị tiền bối, xin cảmleech_txt_ngu ơn.
Ôn Nhiễm nói , cúi chào rồi ngồi xuống.
Ngải Vy xích lại gần, không dám tin: Hếtleech_txt_ngu sao?
Nhiễm .
Sựbot_an_cap tĩnh lặng kéo dài vài , biết ai là người đầu vỗ tay, thưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thớtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài người khác cũng hùa .
Ngô Vân San hiệu bằng , tiếng vỗ tay lại.
Cô nhìn Ôn Nhiễm, đầu hơi , tóc xoăn dài rủvi_pham_ban_quyen xuốngleech_txt_ngu ngực, ánh sắc bén: nhất cũng nên nói tốt nghiệp trường nào, ngành , hoặc giỏi vực nào.
Ôn trả lời thẳng thắn: Tôi khôngvi_pham_ban_quyen học đại học.
về lĩnh vực sở trường..
Ôn Nhiễm: Tôi biết mỗi thứleech_txt_ngu chút.
Ôn Nhiễm không biết tự giới thiệu thật này mình có thể là dẫm vào mìn ở nơi công sở. Nhưng cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thể cảm nhận được khi lời cô dứt, phòng họp yên tĩnh đến mức nghe cả tiếng thở.
Ngônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Sannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là vỡ sự im lặng.
Cô cầm tập tài liệu ra ngoài: Hai cô cứ theo mộtleech_txt_ngu nhóm trước đã. Tan họp.
cuộc họp, Ôn Nhiễm và Vy được các tiền bối sắpleech_txt_ngu xếp vào vị trí làm tươngbot_an_cap ứng, rồi ai nữa.
Chỗ làm của Ôn Nhiễm và Vy cạnh , ởvi_pham_ban_quyen góc tây nhất của cả văn phòng, cạnh có một gỗ rộng đặt một số dụng cụ.
Ngảivi_pham_ban_quyen dường như hài lòng với vị này, lầm bầm khileech_txt_ngu đang đăng ký tàibot_an_cap khoản trên máy bảng, phàn nàn rằng chỗ này như bị ải.
Lúc đó, Ôn Nhiễm không hiểu rằng chỗ làm cũng chia thành cấp bậc, nên cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không hiểu tại Ngải Vy lại khó chịu như vậy.
Cô còn khá thích vị trí này.
Ví , nhìn chếch từ chỗ cô ngồi là một cửa sổ kính hình nhật nằm ngang, có thể thấy những cành cây sum suê ngoài, thỉnh thoảng có nhỏ đậu lại, cành câyleech_txt_ngu cũng nhẹ nhàng lay động theo.
Giống như một tranh.
Ôn Nhiễm nhớ lại danh họa tranh sơn thủy mà Bạchleech_txt_ngu Vĩ Lương quen biết.
vị đại sư ngoài mươi tuổi từng tranh cãi mặt trên trà về việc tranh sơn thủy nhân vật hay thì tốt hơn.
Một người cho rằng sơn thủy đương nhiên phải chú trọng vào núi sông.
Người kia lại nghĩ, hai chữ sơn từ đâubot_an_cap mà có, do người đặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , vẻ sơn thủy từ đâu mà có, do con người đánh giá, vì trong tranh nên có sự cảm nhận của con .
Cuối cùng, Bạch Vĩ Lương phải đứng ra giảng hòa, nói rằng sao đã đến tuổi này rồi mà lại độtleech_txt_ngu nhiên cốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chấp, cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải tranh cãi cho rabot_an_cap kết quả.
Nhiễm lúc đứng bên , nhìn thấy cảnh này, chỉ cảm thấy cái nói già mà trẻ quả thực có .
Vậy rốt cuộc, trong tranh cóvi_pham_ban_quyen người tốt hơn hay không có người tốt hơn?
Khileech_txt_ngu nhìn thấy người cao của Nhan Vọng Thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bước vào khungleech_txt_ngu cảnh đó, ngay cả con chim trên cành cây cũng lập tức cánh đi.
Ôn Nhiễm nghĩ, đối vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tranh , tốt nhất làbot_an_cap không người.
Ngải Vy khác biệt vớivi_pham_ban_quyen Ôn Nhiễm, cô thấu sự đời, rõ các tắc cơ bản nơibot_an_cap công sở, và cũng muốn bước tiến lên trong công ty.
Sau giờ trưavi_pham_ban_quyen, Ngải Vy mua ly cà phê cho tiền bối, lâu sau, cô được bối đó gọi đivi_pham_ban_quyen đến quầy hàng.
Ngải Vy cứ thế theo ra ngoài suốt mấy ngày.
Còn Ôn Nhiễm, việc có một tiền bối gửi cho cô một đống liệu để tìm hiểu trong đầu tiên đi làm, thì không còn ai tìm cô , không nói đến việc giao việc cho cô.
Cùng với trí làm việc hẻo lánh, Ôn cảm thấy mình đã trở người hình hoàn trong Bộ .
Có lẽ, cô trốn việc ngày nào đó, sẽ không ai phát ra.
Ồ, cũng không hẳn.
phải quẹt thẻ danh.
Cuối tuần, Ôn Nhiễm trò chuyện với Địch Tâm Di chuyện nàyleech_txt_ngu.
Ôn Nhiễm giấu nổi sự thất vọng. Mặc dù mục của cô là Trang sức Apollo, hộp filigree, nhưng cô cũng có chút khaonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khát đối với công việc , cô dự địnhleech_txt_ngu sẽ chămleech_txt_ngu chỉ làm việc và học hỏi được điều gì đó, nhưng thì
Cô thở dài: Cậu nói xem, nên phê cho tiền bối ? Đã một tuần trôi qua rồi, có lẽ quá muộn khôngbot_an_cap?
Địchbot_an_cap Tâm Di cười tiếng, nói: Tớ lạileech_txt_ngu thấy vị trí người vô cậu khá tốt, thì chí hướng của cậu đâu phải ở đây.
Cũng .
Coi như được rảnh rỗi.
Địch Tâm Di nói thêm: trước cậu chẳng phải nói Vọng Thư nhỏ nhen sao? Thế này an toàn nhất.
Ôn ngước nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Tâm Di qua , chỉ muốn nhéo để cô ấy đừng nói bừa.
Cô đâu có nói Nhan Vọng Thư nhen, rõ ràng nói ta là người .
Hai từ này nhau khá nhiều.
lọt đếnvi_pham_ban_quyen tai người trong cuộc, e rằng cô sẽ bị bóp cổbot_an_cap mấtvi_pham_ban_quyen.
có một điều Địch Tâmvi_pham_ban_quyen Di đúng, đó là an toàn.
Ônleech_txt_ngu Nhiễm sâu mộtbot_an_cap hơi: Nhưng từ chín giờ sáng đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm giờ chiều, cũng tám tiếng, cứ ngồi đó, chán muốn chết. còn biết cảvi_pham_ban_quyen Nhan Vọng Thư mấy giờ đi làm, tan làm mỗi ngàyvi_pham_ban_quyen nữa.
Nóivi_pham_ban_quyen đến , Ôn Nhiễm không nhịn được khúc khích.
Ban đầu, côvi_pham_ban_quyen vì chột dạ, luôn sợ Nhan Vọng nhìn thấy mình, nênbot_an_cap mỗi anhvi_pham_ban_quyen đi ngang cửa sổ, cô đều lấy vẽ che .
này, cô tranh thủ nghỉ trưa đi khảo sát hành langvi_pham_ban_quyen đó chút. Tuyleech_txt_ngu hành lang đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là con duy nhất dẫn đến văn phòng Nhan Vọng , cửa kính lại là loại nhìn một chiều.
Tức là, dùbot_an_cap cô có khạc nước bọt qua lớp kính đó, Nhan Vọng cũng không hề hay biếtbot_an_cap.
Địch Tâmleech_txt_ngu Di: Sao? Cậu còn đếm giờ ta đi làmvi_pham_ban_quyen tan làm à?
Anh ta đi làm muộn năm lần, về sớm lần trong một tuần đấy.
Địch Tâm Di khíchbot_an_cap cười, rồi lại nhớ đến hoàn cảnh của mình, bĩubot_an_cap môi than thở: Anh tớ bây giờ bắt theo Bộ phận Thị trường, thời gian làmleech_txt_ngu việc của tớ mỗi ngày ít nhất mười hai , cậu không biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tớ ghen tị với cậu đếnbot_an_cap mức nào đâu.
Ôn Nhiễm cố ý trêu chọc: Vậy so với cậu thì tớ vẫn thấy mãn nguyện rồi.
Nhiễm Nhiễm. Tâm Di đột nhiên nghiêm .
Ôn Nhiễm đặt bútleech_txt_ngu xuống, ngước nhìn vào camera: Hả?
Địch Tâm Di tay lại, vung vungvi_pham_ban_quyen: Tớ đánh cậu đó!
Ôn Nhiễm mím môi: Thôi rồi, khoang nữaleech_txt_ngu.
Nhiễm, cuốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuần cậuleech_txt_ngu cũng vẽ vời à? Không ra ngoài chơi sao?
, không muốn.
Địch Tâm Di thở dài: Chờ đó, đợi tớ thoát khỏi nanh vuốt của anh trai tớ thì tớ sẽ tìm cậu.
Được.
Hai giây sau, Ôn Nhiễm đột nhiên kêu lên.
Địch mình, vội hỏi: Sao thế?
Tớ nhớ ra rồi. Ônleech_txt_ngu Nhiễm chớp chớp mắt, Ngôvi_pham_ban_quyen Vân San, người phụ nữ thờileech_txt_ngu giữ chức Quản lý Thiết kế bộ phận chúng ta, chính là con xanh đãleech_txt_ngu cướp bạn trai cậu hai năm trước!
Địch Tâm :
nữa gặp lại Vy vào thứ Hai. Cô ấy về bên ngoài, tay cầm thẻ nhân viênleech_txt_ngu, lớp trang điểm không còn tinh xảo ngày đầu tiên đi .
Ôn lúc này đang trưa, nhìn Vy vừa về, sáo hỏi một câu: Ăn cơm chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Ngải Vy nhìn Ôn Nhiễm lắc đầu: Hay là đi uống cà phê?
Ôn còn đang nghĩ không cô ấy có rủ mình đi cùng không, Ngải Vyleech_txt_ngu đã chỉ ra cửa: Đi thôi.
lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ nghỉ trưa nên quán cà phê ở tầng hai không có nhiều người. Ôn Nhiễm và Ngải Vy ngồi góc khuất, rõ ràng là muốn nói chuyện riêng tư.
Ngải đúng là có này. Cô ấy Ôn Nhiễm, nói nhỏ: Hứa Ngọcvi_pham_ban_quyen Linh và Ngô Vân trước đây có mối quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hệ đặc biệt , kiểu vừa làleech_txt_ngu thầy vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là bạn ấy, anh có biết không?
Ôn Nhiễm lắc đầu, không biết. Anh hơi buồn ngủ, mắt trĩu xuống, đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắtbot_an_cap vô hồn.
Ngảibot_an_cap Vy rõ đã đoán trước việc Ôn Nhiễm cái cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết, chỉ thấy dáng vẻ yếu ớt và bất lực hiện tại của anh thật đáng thương.
Ngải Vy lạivi_pham_ban_quyen bình tĩnh, bắt giảng giải cho Ôn Nhiễm về tình trạng nguy hiểm hiện tại của anh: Ôn Nhiễmleech_txt_ngu, phòng có ba thiết , mỗi người dẫn dắt một tổ. Chuyện này anh chứ?
Nhiễm gật đầu. đã làm ngườibot_an_cap vô suốt một tuầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng tình hình cơ anh vẫn nắm được.
Phòng thiết kế ngoài Bộ phận kế Đồng hồ lập, còn Bộ Thiết kế Quầy hàngleech_txt_ngu và Bộ phậnvi_pham_ban_quyen Thiết kế Cao cấp.
Bộ phận Thiết kế Quầy hàng mà Ôn Nhiễm đang làm việc có tổng cộng ba nhóm, do ba trưởng thiết kế dẫn dắt.
thiếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kế Một tên là Trần Tinh, trưởng thiết kế Tổ Ba tên là Vương Húc Dương.
Ngải Vy nhún vai: Tôi nghe nói Ngô Vân San có thể tạm thời giữ quản lý Bộ Thiết kếvi_pham_ban_quyen hàng, ngoàibot_an_cap việc cô ta chóng tuyệt quan hệ với Hứa Ngọcvi_pham_ban_quyen Linh, thì chuyện nội Hứa Ngọc Linh bị giải hợp đồng cũng không thể nào không liên quan đến cô ta.
Chuyện thì Ôn Nhiễm chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từng nghe qua.
Ngải Vy: Ngô Vân Sannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gió trở , bây phòng ban không có mấy người phục cô ta.
Điều này Ôn Nhiễm đã nhận ra, đặcbot_an_cap biệt là hai trưởng kế Trần và Vương Húc Dương, mỗi lần bướcbot_an_cap ra khỏi văn phòng Vân San đều mang vẻ mặt không vui.
Ngải Vy: Tổ Mộtbot_an_cap mà chúng ta vào là tổ không có tiền đồ nhất.
Ôn Nhiễm gật đầu, thả đổ tươi vào cốc sô cô la nóng.
Thấybot_an_cap vẻ mặt anh như không tập trung lắng nghebot_an_cap, Ngải Vy mày, nâng giọng cao hơn một : Anh làm gì vậy?
Hả? Nhiễm à lên một tiếng, giải : Tôi không thích quá ngọt, nên dùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sữa để pha loãngbot_an_cap bớt.
Nghe Ôn xong, Ngải Vy , sau đó có chút tức giận: Tôi đang nói chuyện nghiêm với anh, rốt cuộc anh cóvi_pham_ban_quyen nghe đấy?
Có chứ. Ôn gật , nghiêm túc nhìn Ngải Vy, nhắc lại: Cô nóibot_an_cap tổ ta không có tiền đồ nhất.
Lúc này Ngải Vy mới hài lòng, bớt cơn giận: Có lẽ vì là người do thân Ngọc Linh tuyển vào, Ngô Vân San có thành kiến nênleech_txt_ngu mới sắp xếp chúng vào Tổ Một.
Có bài học từ trướcleech_txt_ngu, lần này Ngải Vy vừa lời, Ôn Nhiễm lập tức tiếp lời: Tôi hiểu. Dángbot_an_cap này của anh quả thực rấtvi_pham_ban_quyen ngoan ngoãn.
Vy hít sâu một , giọng điệu dịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống: nghe đồng nghiệp nói, ngày nào anh cũng chỉ ngồi ngoãn ở , đúng giờ thì tan làm?
Ôn Nhiễm Ngải Vy chuyện này từ đâu, nhưng anh thành thật gật đầu.
, anh phải hiểu rằng, những công tyvi_pham_ban_quyen đầu ngành mớileech_txt_ngu tuyển nhà thiết kế bằng tác phẩm. Ngoài Carrière, căn không có công ty nào dám nhà thiết kế mà không cần bằngbot_an_cap cấp, không cầnvi_pham_ban_quyen kinh nghiệm. Anh không?
Hiểu. Bằng cấp là tấm véleech_txt_ngu gõ cửa.
không có hồvi_pham_ban_quyen sơ đẹp, dù lực có mạnh đến đâu, cũng không ai lòng bỏ thời gian tìm hiểu. Bởi lẽvi_pham_ban_quyen, trongvi_pham_ban_quyen xã hội có nhịp sốngbot_an_cap nhanhleech_txt_ngu , hiệu suất thành điều buộc.
Ôn so với người khác, chẳng qua là may mắn có được xuất thân , nên học vấn của anh mớivi_pham_ban_quyen nên không quá quan .
Nhưng hiện tại, anh không phải Cynthia, đệ tử bế quan của Bạch Vĩ Lương, mà là Nhiễm, một nhà thiết kế trang sức ở tầng lớpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấp nhất trong ngành.
Những điều này anh đều hiểubot_an_cap. Vy: Vậy nên, anh nhấtvi_pham_ban_quyen định phải nắm cơ hội này quabot_an_cap thời gian thực tập.
Vượt quavi_pham_ban_quyen gian thực ? Ý này chẳng phải
Nếu không qua Tay Ôn lên, sữa dọc theo thành . mắt, lộ rõ vẻ lo lắng: Sẽ bị cho nghỉ việc đúng không?
Ngải rút một tờ khăn giấyleech_txt_ngu lót bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cạnh cốc sữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: giờbot_an_cap biết lo lắng àvi_pham_ban_quyen?
Ôn Nhiễm khẽ nhíu màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, truyvi_pham_ban_quyen vấn: Có tiêu chuẩn giá nào để vượt gian thực tập không?
Theo tôi được biết, điểm số của trưởngleech_txt_ngu thiết kế tổ ta, Trần Tinh, chiếm phần quan trọng .
Lông Ôn Nhiễm càng nhíu chặt hơn.
Ngải Vy cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn hù dọa anh: Thôi được rồi, bây giờleech_txt_ngu có lẽ vẫn còn kịpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Vẫn còn kịp? Ôn Nhiễm khiêm tốn : tôi phải làm gì?
tiên, phải hòa đồng các tiền bối trong tổ. Anh đâu phải nhà thiết kế độc , ngàybot_an_cap nào cũng lủi thủi một thì ra thể thốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì? Sau đó, anh không thể chờ chết được, không có việc gì thì phải chủ động xin việc làm, phải khiếnleech_txt_ngu khác cảm nhận được toàn bộ con ngườibot_an_cap một tích cực.
Ôn Nhiễm gật đầu, thấy Ngải Vy cóbot_an_cap lý: Tôi làm thế nào để hòa hợp với tiền bối đây?
Ngải nghiêng đầu nhìn quầy cà phê, nhướng mày đầy .
Ôn Nhiễm gật : Tôi rồileech_txt_ngu.
nghỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , Ôn Nhiễm mang cà phê mời từng bối Tổ Một.
Cuối cùng, anh mang cà phê đến phòng Trần Tinh. Trần Tinh tuổi không lớn.
Nếu lớp trang điểm thể hiện tính cách, thì cô rất ngầu.
Ôn Nhiễm đưa cà phê: Trần Tinh, hè buồn ngủ, uống cà phê cho tỉnh táo ạ.
Cảm ơn. Trần Tinh có chút bất ngờ, ngước mắt nhìn Ôn Nhiễm: Anh còn chuyện gì nữa không?
Ôn đưa một xấp vẽleech_txt_ngu kế: Tuần trước tôi không nhận được nhiệm vụ, nên thủ thời gian rảnh vẽ một số phácbot_an_cap . Nếu có thời gian, xin chỉ .
Ôn Nhiễm nghĩleech_txt_ngu, giải thích như vậy chắcbot_an_cap chắn có thể cứu vãn hình ảnh của mình, trở nên tích cực và quan .
Không cần dùng cô hay ngài liên đâuvi_pham_ban_quyen. Trần Tinh nhấp một ngụm cà phê, nhìn bản vẽ trong tay Ôn Nhiễm, nhớ lại lời tự giới thiệu đầy ấn tượng của anh: không biết vẽ kỹ thuật số à?
Ôn Nhiễm . Ôn Nhiễm: So với vẽ kỹ thuật , tôi vẽ tay trên giấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn.
Vẻ mặt Trần Tinhvi_pham_ban_quyen không hiện gì, cô liếc nhìn mặt bàn làm việc: Cứ đặt đó đi, khi nào có thời gian sẽ xem.
Ônvi_pham_ban_quyen Nhiễm gật , đặt bản vẽ lên bàn làm việc, rồileech_txt_ngu nói một cách ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhị: Trần Tinh, bất kể công có sự sắp xếp nào, tôi có thể phối hợp.
Ừm. Ôn Nhiễm thấy cô không nói gì nữabot_an_cap, liền hiểu ý định rời đi.
Lúc anh quay người, Trần Tinh nói thêm câu: luyện vẽ kỹ thuật số hơn. Ôn Nhiễm gật đầu nói được.
Khi Ôn Nhiễm trởleech_txt_ngu lại vị làm việc, anh thấy nghiệp đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẽ bản nháp, người thì đang bàn tán nhỏ . Cả văn phòng ngoài mùi cà phê hơi đậm hơn thường một chút, hình không có gì khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biệt.
Ôn Nhiễm vừa ngồi xuống, Vy đã xích gần. Tôi thêm anh vào nhóm.
Ôn Nhiễm còn chưavi_pham_ban_quyen hiểu nhóm , điện đã rung . Anh mở xem, Ngải Vy mời anh vào một nhóm tênvi_pham_ban_quyen là Dânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ngủ.
Thành viên nhóm này đều là đồng nghiệp Tổ Một. Ôn Nhiễm nhìn Vy.
Ngải Vy nói : Thật ra người đều là dân công sở bình thường thôi, có thù địch ? một tập thể, người đến sau luôn phải chủ hòa nhập thôi.
Ôn Nhiễm nhìn cà phê trên bàn đầu, raleech_txt_ngu là cà là tấm gõ cửa vào nhóm này.
Ngải Vy lại ghé sát hơn: Đừng nói linh . Anh phải biết lòng người cáchbot_an_cap một cái bụng, chuyện ba người lại ba nhóm là chuyện rất phổ biến.
Ôn Nhiễm ngừng lại một chút, rồi gật đầu.
Anh chợt nhớ lời thầy và sư huynhbot_an_cap đã từng nói với anh, này vào công ty chỉ lo thiết kế, những thứ khác không cần phải lo .
đó anh chưa hiểu, dù một nhà , ngoài thiết kế ra còn có thể quản lý gì? Lo lắng được gì? Hóa là những này.
Ôn Nhiễm chợt may mắn vì mình đã ngoài lần này.
Ngải đứng dậy dọn túi xách: Tôi còn phải đến quầy hàng một chuyến, tạm .
Ôn cảm ơn Ngải Vy tận lòng. Ôn Nhiễm: Đợi về tôi cô đi ăn nhé.
Ngải Vy cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khách sáo: Được .
Sau khi Ngải rời đi, khu vực xung quanh Ôn lại trở yên tĩnh.
Thỉnh điện thoại lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Ôn Nhiễm cầm lên xem, là đồng nghiệp than phiền trong nhóm.
Đồng A: Bà Vương bị điên rồi à?
Đồng nghiệp B: Chi bằng cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa bà ấy đến thẳng khunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vựcleech_txt_ngu đá thô cho rồi.
Đồngleech_txt_ngu nghiệp A: Ngày mai thật sự không muốn tiếp bà ấy nữa, hay tôi xin ốm .
Đồng nghiệp C: Thôi , mình làm tự chịu.
Chỉ vài lời ngắn ngủinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Ônvi_pham_ban_quyen Nhiễm không rõ sự việc đã xảy ra nào, nhưng đạivi_pham_ban_quyen biết rằngvi_pham_ban_quyen sẽ vào ngàybot_an_cap mai, một khách hàng khó tính mà không đồng nghiệp nào tiếp đón.
Ngày sau, Ôn Nhiễm vừa đặt túi xuống chưa kịp ngồi, Trầnleech_txt_ngu đã ra từ văn phòng: Ôn , vào đây một .
Ôn Nhiễm lập tứcvi_pham_ban_quyen đi tới.
Trần ngồi trên ghế, ngón chỉvi_pham_ban_quyen vào tập liệu kế: Đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là những thứ vẽ trong một tuần sao?
Ôn Nhiễm gật đầu: Phải.
Trần người ra sau: nhớ hình như chưa từng học trường chuyên nghiệp, đúng không?
Đúng vậy.
Vậy những thứ này anh học từ đâu?
Ôn Nhiễm điềm tĩnh lời: Học từ một vị thầy.
Trần Tinh không nói , đôi mắt tinh đánh Ôn Nhiễm, sau môi khẽ : Tôi biết rồi, xem có chút thiênbot_an_cap phú.
Bề ngoài Ôn Nhiễm tỏ ra bình , nhưng thực ra lòng bàn tay đã rịn mồ hôi.
Cốc cốc cốc Bỗng cửa văn phòng vang lên gõ.
Trần Tinh thu hồi tầm mắt: Mời .
Một đồng nghiệp nam bước , vẻ mặt như vừa họa: Tinh, Bà Vương đã đến, nhưng mà
Đồng nghiệp nam nuốt nước bọt: Uyển vẫn tới, thoại cũng ai nhấc máy.
Trần Tinh có chút thiếu : Đã sắp xếp trước ?
Chưa ạ. Đồngbot_an_cap nam thở ra một hơi: Trần Tinh.
Có nói mau.
Đồng nghiệp nam: Nhan Vọng Thư ở phòng triển lãm.
Trần Tinh khựng lại, tức đứng đi ra ngoài, luồng gió thoáng khi cô đi ngang qua Ôn Nhiễm.
Ôn Nhiễm đi theo ra phòng, nghe thấy Trần Tinh : Ai rảnh tay ?
Không ai đáp lại.
Ôn Nhiễm nắm lấy cơ hội, bước nhanh hai bước: Trần Tinh, tôi rảnh.
Trần liếc nhìn Nhiễm: theo tôi.
Ôn Nhiễm chỉ mới đến quán càbot_an_cap phê ở tầng , đây là lần đầu tiên bước vào phòng triển lãm của Carrel.
triển lãm rất lớn, sáng, màu sắc và sáng được thiết lập theo từng khu vực để hiển thị hiệu ứng thị hoàn hảo nhấtbot_an_cap của trang sức.
Trang sức thiết lộngvi_pham_ban_quyen lẫy đủ , nhưng Ôn Nhiễm không kịpbot_an_cap nhìn, anh đi vào bên , nơi đó là khách hàng.
xa, Ôn Nhiễm đã Thư trên ghế , diện anh là một người phụ nữ, trông như đang trò chuyện.
Trần Tinh mang giày cao gót nênvi_pham_ban_quyen đi rất nhanh, Ôn Nhiễm phải chạy theo sau.
Ôn Nhiễm ít khi vận động, lúc này tim đập mạnh. Chẳng rõ là chạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do Vọng Thư nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn về họ.
Trần Tinh dần dần giảm tốc độ, khi đi trước mặt Nhan Vọng Thư đã giữ được bình tĩnh, không tỏ vội vàng.
Cô khẽ gật : Nhan Thư, Bà Vương, chào buổi sáng.
Vương người hơi đậm, chiếc mũ nhỏ ngồi trên ghế sofa, bà không quay đầu lại: Vẫn còn sớm ? và Nhan Vọng Thư đã trò nửa ngày rồi.
Trần Tinh lộ túng.
Nhưng Thư lại như người ngoàibot_an_cap cuộc, anh ung dung cài cúc tay áo, sau đó đứng dậy: Thưa Bà Vương, xin phép thất lễbot_an_cap.
Anh thái để cho họ tựbot_an_cap giải quyếtbot_an_cap việc của mình.
Ôn Nhiễmleech_txt_ngu khôngvi_pham_ban_quyen biết rằng, mấy phút Nhan Vọng Thư ngồi ở đây đã giải được phần rắc .
Lúc Nhan Vọngbot_an_cap Thư rời đibot_an_cap, ánh mắt hờ hững lướt quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ôn . Tuyleech_txt_ngu không lại lâu, nhưng nóleech_txt_ngu khiến timleech_txt_ngu Ôn Nhiễm khẽ rung lên, đến cả hàng mi cũng run rẩy.
Khi lướt qua nhau, Ôn Nhiễm hơi né sang chút, ngửi thấy mùi dễ chịu từ người anh .
Cô tự an ủi mình: Đã đến rồi thì cứ yên tâm mà làm.
ngồi xuống, trước tiên Bà Vương, sau đó Bà Vương chọn thô.
Ôn Nhiễm theo loayvi_pham_ban_quyen , Vương không chỉ không chọn đượcvi_pham_ban_quyen viên đá thô ưng ý mà sắc mặt cũng lúc càng khó coi.
Cuối cùng bà ấy rời .
Bà Vương vừa đi, Lý Uyển đã chạy tới.
Cô ấy không đầy đủ, trông sắc rất tệ, nhưng nhờ thoaleech_txt_ngu son môi màu đỏ tươi nên cũng tạm ổn.
Không biết cô đã chờ ở bên cạnh lâu.
Lý Uyển cúi người liên xin lỗi: Cô , tối qua em ăn phải đồ lạ, bị tiêu chảy mức kiệt , truyền nước ở bệnh suốt đêm.
Đối với lời giải của ấy, Trầnleech_txt_ngu Tinh không hề tỏ thông cảm, cô ấy gay gắt: cô truyền nước là đang hôn mê sao?
Trần thường thái độ nhạtvi_pham_ban_quyen, nhưng chưa nổi nóng, đây là lần đầu tiên Ôn Nhiễm chứng kiến.
Lý cúi đầu, giọng đầy uất ức nức nở: Xin lỗi cô, em em chỉ nghĩ mình cóbot_an_cap thể đến giờ, không biết tại sao đường từ bệnh viện đến công ty lại tắc nghẽn đặc biệt như vậy, em
Cô nghĩ cô có thể? Trần Tinhbot_an_cap dùng một câu họng Lý Uyển: Vậy cô đã làm được ?
Trần Tinh không muốn nghe lý do.
Cô ấy không nghĩa vụ lắng nghe.
một cách lý trí, môi trường sở nhìn vào quả, không hỏi đến quá trình.
Uyển khựng lại, cúi đầu, rồi nói thêm lời xin lỗi.
Sắc mặt Trần Tinh không tốt, nhưng xung quanh còn vài phòng ban khác, cô ấy không trách mắng thêm, chỉ bỏ lại một câu: Cô dẫn Ôn đi nhập vật liệu .
Vâng, thưa Trần.
Sau khi Trần Tinh đi, Uyển dùng ngón tay lau khóe mắt.
Cô ấy bước tới: Ôn Nhiễm, cô đâybot_an_cap, tôi dạy cô quy trình nhập kho vật liệu.
Nhập kho vật liệu là xácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận lại vào kho những đã được xuất raleech_txt_ngu lúc khách hàng chọn đá thô ban .
Lý rất có nghiệm, cô ấy giải thíchleech_txt_ngu rõ ràng từng bước .
Lý Uyển ký tên xong, viên kholeech_txt_ngu nói: Hai cô chờ một lát, bên tôi cần xác nhận lại một .
Lý Uyển đầu, mệt mỏi ngồi chiếc ghế ban nãy Bà Vương đã .
Cô ấy từ từ cúi đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , dường như lại khóc.
Nước mắt của người trưởng thành, người hiểu lễ nghĩa đều biết tránh đi. Ôn Nhiễm chỉ yên ngồi chờ bên cạnh.
Trong lúc , một nhân viên tiếp tân với dáng người thanh thoát bước tới, imnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lặng dọn đi những món tráng miệngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và cốc chén còn lại trên bàn.
Không lâu , điện thoại Lý Uyển reo. Cô lấy ra nhìn lướt qua, rồi chóng bước đến cửa sổ kính sát đất ngoài cùng để nghe điện thoạivi_pham_ban_quyen.
Ôn Nhiễm nhìn sangbot_an_cap, nhận thấybot_an_cap mu bàn tay Lý Uyển vẫn còn dán kim truyền .
Lý Uyển vừa nói vừa lảo ; dường như bị choáng không đứng , cô lại hai bước dựa vào tường.
Ôn Nhiễm vàng chạy lại, Lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyển đã nhân đà ngồi thụp xuống thảm.
Uyển dùng tay ôm tránbot_an_cap, cố gắng kiểmbot_an_cap soát cảm xúc qua ống : Mẹ, con thật sự , là mà, chỉ là viêm dạ dày ruột thông thường thôi Sáng nay con đã ăn sáng rồi Hôm nay con nghỉ khôngleech_txt_ngu lên công ty, con muốn một chút. Vâng, conleech_txt_ngu biết rồi, con sẽ tự bản thân.
Sau đó, Lý điện thoại. Cô ấy áp đầu vào đầu , vai run rẩy.
Ôn Nhiễm vốn đỡ cô ấy dậy, nhưng giờ lại lự, không biết có nên tiến lên không.
Lý đầu lên trước: Cô có thể lấy giúp tôi một tờ khăn giấy không? Cảm ơn.
Ôn quay lại, lấy hai tờ khăn có hoa văn trong chiếc đĩa nhỏ vàng đưa cô ấy.
Lýleech_txt_ngu Uyển hít mũi, đứng dậy.
Trên cửaleech_txt_ngu sổ kính đất phản chiếu hình ảnh xa hoa trong phòng trưng bày, bên ngoài bầu trời quang đãng.
Lý Uyển lại cảm thấy mình đã rơi xuống tận đáy vực. Cô nhìn ngoài cửa : Lẽ ra tôi đãvi_pham_ban_quyen toán kỹ thời truyền nước, nhưng vì muốn đến ty để chuẩnbot_an_cap bị, nên tôi đã điều chỉnh tốc độ nhanh hơn. Cuối cùng, nó lại tắc, không vào được . Tôi đã đã bỏleech_txt_ngu đi khi chưa truyền xong, nhưng bị .
Người bị bệnh đều trở yếu đuối hơn.
Ôn Nhiễm nghe côleech_txt_ngu ấy nói xong, chờ cô ấy lau mũi rồi mới lờileech_txt_ngu: Thật ra lúc cô trên xe, mình sẽ đến muộn, có thể điện trước cho đồng nghiệp để mọi người có thời gian chuẩn bịvi_pham_ban_quyen ứng phó. Như vậy Bà Vươngleech_txt_ngu đến , mọi người đến mức không tàivi_pham_ban_quyen nào liên lạc được với cô, đành bó tay chịu trói.
Lý Uyển quay đầu lại, đôi mắt đỏ hoe nhìn Ôn Nhiễm với vẻ kinh ngạc.
Lý Uyển kể ra chuyện của mình, ngoài việc muốn tỏ uất ức, còn mong cô gái hiền lànhbot_an_cap này an ủi mình.
Nhưng Ôn Nhiễm lại không làm vậy. Cô ấyvi_pham_ban_quyen lý trí phân tích rằng sự việcleech_txt_ngu vốn đã không đến nỗi tệ như thế này.
Lý Uyển môi. Cô thực sự có thời gian gọi điện lại cho công ty, nhưng cô đã không . Thậm chí sau đó đồng nghiệp gọi , cô ấy phải không nghe thấy, là cố tình không bắt máy.
Cô ấy ôm hy vọngleech_txt_ngu may , mong Bà Vương có thể chờ đợi, chờ cô đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, và dự ánleech_txt_ngu này có thể vẫn thuộc về cô.
Lý Uyển lại nghĩ đến mẹ quê nhà xa xôi, nghĩ đến độ Trần Tinh rồi, cô nhắm mắt lại nức : Đúng , tôi muốn bỏ lỡ cơ , là tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự làm tự chịu, là bị như thế. không xứng đángbot_an_cap được ai thấu hiểu hay hại, tôi phải trả giá cho hành mình, đúng ?
Mấy câu Uyển vừavi_pham_ban_quyen trút khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhằm vào Ôn Nhiễmbot_an_cap, nhưng giọng điệu đúngleech_txt_ngu là mang tính công kích. Cô ấy lại lỗileech_txt_ngu Ôn : Xin lỗi, không ýleech_txt_ngu nói
Ôn Nhiễm lắc đầu ý bảo không sao, rồi quay người lấy thêm hai tờ giấybot_an_cap đưa cho cô ấy: Tôi nghĩ cô tìm cách giảivi_pham_ban_quyen quyết vấn đề trước đã.
Ôn cảm thấy, chuyện đã xảy ra rồileech_txt_ngu, việc tiêu hao cảm xúc thừa thãi có ích gì, chi bằng dồn sức lực vào việc vàvi_pham_ban_quyen cứu vãn.
Giải quyết? Lý lắc đầu, cảm mọi chuyện rồi: Không còn cách nào đâu, cô Trần
Lý Uyển rồi lại thôi, cô ấy nhìn Ôn .
Ôn có dịu , đôi mắt trong veo. Ánh nắng ngoài cửa kính chiếu lên cô, làn da cô trong suốt đến không thấy lỗ chân lông.
Cảm giác Uyển nhận được từ Ôn Nhiễm là điều cô chưa từng gặp kể từ .
Giữa cácbot_an_cap đồng nghiệp ít đều tại tranh. Bình thườngleech_txt_ngu người có vẻ quan khá tốt, nhưng tất cả chỉ là lễnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghi xã giao công sở mà ai cũng hiểu .
Nhưng Ôn Nhiễm lại khác. Cô ấy giống như đã ra khỏibot_an_cap cản cạnh nơi công sở, ở vị thế của mộtvi_pham_ban_quyen người quan , không tạp niệm, nghiêm túc và phân tích thay cho cô.
Cảm xúc của cô bắt đầu dịu xuống, cô ấy cũng thành thật phân tích hình hiện tại với Ôn Nhiễm.
Lý vò nhẹ khăn trong tay: Cô có biết tại tổ của chúng tôi lại kém triển nhất trong phòng ban khôngleech_txt_ngu?
Đốivi_pham_ban_quyen với sự chuyển đề này, Ôn Nhiễm hơi hoặc lắcleech_txt_ngu đầu.
Uyển: Năng lực của cô Trần thực thua kém các tổ , nhưng cô ấy tính cách lạnh nhạt, không thèm giành dự án , cũng không duy trì các mối hệ xã giaoleech_txt_ngu, nên từ trước nay, hết các dự án của tổ chúng tôi đều là phần còn lại của hai tổ kia.
Tôi nghe nói hôm nay Tổng giám đốc Nhanbot_an_cap cũng ở đây. Trần cô ấy sẽ không vì mà đi cầu xin giúp tôi đâu.
Ôn Nhiễm cùng cũng hiểu đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ của Lý Uyển.
ấy cảm thấy cách giải duy nhất bây giờ lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trầnvi_pham_ban_quyen Tinh, với tư cách là cấp , đi nói vài lời tốt đẹp hoặc bảo vệ cô ấy.
Lý Uyển hít : Có lẽ tôi sẽ phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rời khỏi Carlae rồi.
Ôn có suy nghĩ khác: Tôi thay vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vọng vào người khác, nên tự mình cố gắng thêm một chút.
Ý cô là sao?
Hôm nay Bà Vương chưa chọn được đá thô nào. Nếu cô giải quyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được Vương, có lẽ còn cơ hội xoay chuyển tình thế.
Nhưng Bà Vương Uyển nói hết, ý Vương quá khó .
Nhưng sự việc đã đến này, dường như cũng không còn đường nào khác để đi.
Lý Uyển gật đầu, trầm tư: Tôi sẽ thử.
lúc sau, nhân viên kho vật liệu xác nhận xong, cầm máy tính bảng đến: Cô Lý, xin ký tên.
Lý Uyển ký bằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điện tử, chưa đi được bước lại thấy choáng vángleech_txt_ngu. Maybot_an_cap mà Ôn Nhiễm nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy cô ấy.
Không cần vội vàng lúc này đâu, cô cứ đến bệnh viện đi.
Lý Uyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chối: Tôi bị vậy là do tối qua tiêu chảy, sáng nay lại chưa , nên bị đói thôibot_an_cap.
Lát nữa tôi đến quán cà phê ăn chiếc bagel là được.
Nhiễm không nói thêm lời khuyênvi_pham_ban_quyen nhủ.
Lý Uyển rủ đi cà phê ăn cùng, nóileech_txt_ngu muốn lại một chút.
Lúc nãy cô vào vẫn chưa kịp nhìn kỹ, này đâu phải muốn đến lúc nào được.
Lýbot_an_cap Uyển chỉ vào nhân viên tân bên cạnh nhắc nhở: họ dọn dẹp gần xong thì cô phải ra ngoài đấy.
Ôn Nhiễm .
Trang sức ở phía bên trái phòng trưng đều là dòngleech_txt_ngu cấp công ty, Ôn Nhiễm trên tạp chí hoặc . Cô không quá hứng thú với khu này, chỉ vội vàng quan sát bằng mắt thường, cảm nhận ánh sáng và chi tiết của .
Đi tiếp vào là trưng bày hình ảnh.
Trang sức ở khu này đều là cấp sưu , xem hiện cần phải lịch .
Ôn Nhiễm khá hứng thú với khu này.
Cô thấy nhẫn hồng ngọc Huyết bồ câu tự nhiên của , vòng cổ sapphire xanh Sri Lanka không qua lý nhiệt, nhẫn kim cươngbot_an_cap xanh cắt hình ngọc lục bảo, v.v.
Điều khiến Ôn Nhiễmvi_pham_ban_quyen ngạc nhất là một vòng cổ ngọc trai.
Chuỗi vòng cổ này gồm 115 viên trai tròn và ngọc trai hình giọt nước, khóa cài phía sau một viên kim cương cắt kiểu mỏ cũ nặng 7 carat.
Ôn Nhiễm hơi khom lưng, quan sát hìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ảnh trưng bày chi tiết của chuỗi vòng cổ ngọc .
Khi Nhan Vọng Thư Tần Tiêu bước ra khỏi kho vật liệuleech_txt_ngu, bên trong sảnh đã không còn nhân viên tiếp tân nào .
Phòng trưng bày rộng lớn, ánh sáng khúc xạ rực rỡleech_txt_ngu khắp nơi.
Đá quývi_pham_ban_quyen, kim cương, phavi_pham_ban_quyen lê, và ánh đèn.
Ôn Nhiễm mặc áo sơ mi trắng, vạt áo được sơ vin vào chiếc quần jeans nhạt, vòng eo nhỏ nhắn dường như chỉ cần một vòng tay đã ôm trọn. đi đôi giàyleech_txt_ngu cao gót mũileech_txt_ngu nhọn màu hồng da.
Cô hơi cúi , chiếc nơ rủ ở cổ áo lư trên ngực, chiếc quần jeans bó sát phác họa đường cong tròn trịa, xinh đẹp.
Tần kẹp chặt một chồng liệu tay, đang nói .
Nhan Vọng Thưbot_an_cap đột dừng bước, giọng rất nhẹ, như thể đang độc thoại: Lần thứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ba rồi.
Tiêu vẫnleech_txt_ngu nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy câu Lần thứ rồi của Nhan Vọng Thư. Anh nhanh chóng lật xem tài liệu trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay: Tổng giám đốc Nhan, đây đây đáng lẽ là lần thứ hai có sai số.
Nhan Vọng Thư nhếch cười rất nhạt: Anh về văn phòng trước đi.
Đống tài liệu này còn chưabot_an_cap xử lý xong mà.
Tần Tiêu hỏi . theo Vọng nhiều năm, anh biết mìnhbot_an_cap nên làm gì.
Tần Tiêu đóng bìa thư mục lại, chưa được bước liếc thấy bên cạnh tủ bàybot_an_cap có một người. Nhìn cách ăn mặc giống như sinh viên vừa tốt nghiệp còn nớt, không biết là phòng ban nào, khách hàng đi rồi vẫn đâyleech_txt_ngu.
Anh địnhvi_pham_ban_quyen bước , tim chợt hẫng mộtbot_an_cap nhịp, quay đầu nhìn về phía Nhan Vọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thư.
Ông chủ của đang đứng đó không xa, hai tayvi_pham_ban_quyen khoanh trước ngực, ánh mắt ý nhìn cô tập sinh kia.
Ánh mắt mang ý ?
Ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ của anh là ngườibot_an_cap mà nụ cười không bao giờ chạm đến đáy mắt.
Tần hơi ngỡ ngàng, nhưng khi Nhanvi_pham_ban_quyen Vọng ánh mắt sang, anh nhanh chóng quay bỏ chạy.
nhớ, trước có sai sót trên đường thầuvi_pham_ban_quyen, tim anh treo ngược lên cổ họng.
Nhưng lúc , đôi chân vẫn còn chịu sự soát của đại .
Không như bây giờ. Anh cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đôi chân đã có ý riêng, đang tự mình hành động, còn trong đầu anh, chỉ toàn là dáng vẻ ông mình chăm chú con mồi.
Ôn xét chi ghi chú về chiếc vòng cổ ngọc trai, nhận xét cả phẩm chất thiết kế, nó vô cùng đáng giá để tầm.
Anh tầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sang góc dưới bên tủ trưng bày, khẽ nhíu mày: lại không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giá? Rõ ràng, những trang sức khác đều bảng ước tính giá trị góc đó.
Bởi vì nó không nằmvi_pham_ban_quyen trong quy tắc bán. Một giọng nói sau lưng ân cần giải .
Không nằm trong quy bán?
Nhiễm khẽ ồ một , rồi nhớ đến chiếc hộp hương kim tuyến, nó được bảovi_pham_ban_quyen là không nằm quy tắc bán. Anh thất vọng cắnvi_pham_ban_quyen môi, mang theo bực dọc cá nhân màvi_pham_ban_quyen càu nhàu: Thế thì bày đây ?
Phía sau vang một tiếng .
Ôn Nhiễm cuối cùng cũng nhận ra.
Tư duy trở nên minh mẫn, các giác quan cũng quay lại. Anh ngửi thấy mùi tuyết tùng thoang thoảng.
Tim Nhiễm đột nhiên bầnvi_pham_ban_quyen bật, lưng anh cứng , thẳng tắp. Anh khẽ nâng mi, nhìn bóng trênvi_pham_ban_quyen mặt kính tủ trưng .
Người đàn đứng chếch phía sau bên phải anh, cao rộng, làm nổi bật thân hình bé, đơn bạc của anh khibot_an_cap đứng trước ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó.
nữa, kia biểu gì vậy? Cười như không cười, cứ như vừa tóm được một đồ chơi thú vịbot_an_cap.
Một giây
Hai giây
Ba giâyvi_pham_ban_quyen
Ôn Nhiễm nín thở, cố gắng giữ bình tĩnh lại, mắt đốibot_an_cap diện với Ngài: Chào Nhan.
Nhan Thư nhướng màybot_an_cap, nhìn về tủ trưng : Anhbot_an_cap hình như có ý kiến về cách sắp xếp phòng triển lãm?
Ôn Nhiễm cứng họng, khẽ khàng phủ nhận: Không .
Vậy anh nói xem Nhan Thư kéo giọng, Món trang sức này khôngbot_an_cap bán, bày ở đây làm gì.
Câu hỏi thanleech_txt_ngu phiền của anhleech_txt_ngu bị trả lại nguyênbot_an_cap vẹn không sót chữ nào.
Ôn Nhiễm đảo mắt qua đại sảnh: Phòng triển lãm, đúng như tên gọi, là nơi dùng để trưng bày. Những trang sức thuộc quyền sở hữu của Carley, đương nhiên phải được trưng bày trong chính phòngleech_txt_ngu triển lãm của Carley.
Nhan Thư kéo Ồ một tiếng, không thể biết được Ngài có hài lòng với lời haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không.
Ôn Nhiễm hít sâu một , bổ sung: Vì vậy, bất kể chúng có nằm trong quy tắc bán hay không, việc chúng trưng bày ở đều điều hợp lý.
Đến lúc này Nhan mới tỏ vẻ hài lòng, Ngài xoa mũi, bật cười.
Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ràng là người than phiền, vậy mà cuối cùng phải đi giải thích quan điểm tán đồng. Ôn Nhiễm độtbot_an_cap nhiên nhận ra, mình đãbot_an_cap chịu đònvi_pham_ban_quyen cấp chiều, hơnleech_txt_ngu nữa, đó khi Ngài chỉ nói đúng một .
Ngài ta rốt cuộc là người như thế nào?
Lầnleech_txt_ngu thứ hai gặp mặt, ông là một nhân quyết đoán, phạt. này, lại trò chọcvi_pham_ban_quyen người khác một trẻ con.
Ôn Nhiễm khẽ nhíu mày, quayvi_pham_ban_quyen nhìn sang chỗ . Nhan Thư đảo mắt một vòng trên gương cô: Cô đang gì ở đây?
Khi nãy gặp Bà Vương, rõ ràng anh đã cô đi cùng Trần , anh chắc biết cô là nhân phòng thiết kế.
Nhớ lời nhắc nhở của Lý Uyển, Ôn vô nhìn xung quanh, nhân viên phòng tiếp tân đã còn bóng . Vậy nên, anh không hỏi cô sao lại ở đây, mà là hỏi, vì saobot_an_cap một nhân viên bình thường như lại không tuân thủ quy công ty, mà vẫn còn đứng đây vào lúc này.
Tổng, phòng chúng tôi một thiết kế tên Lý Uyển, phụ tráchbot_an_cap cùng Bàleech_txt_ngu Vương chọn đá quý thô. Nhưng tối cô ấy bị bệnh cấp tính, khá trọng, nên nay Trần Tinh đã dẫn tôi đến phòng triển để tiếp Bà Vương. Ôn Nhiễm giả vờ hiểu sai câu hỏi của anh, nhân tiện giải thích tình trạng khó khăn của Lý Uyển.
Nghe câu lời này, Nhan Vọng Thư gật đầu, dường như ý chấp thuận. Ônbot_an_cap Nhiễm thấy vậy, tâm trí hơi thả .
đúng lúc này, Nhan Vọng lại rủ mắt , ánh nhìn sắc bén hơn lúc nãy, chằm chằm nhìn cô: Cầu ? Sắc Ôn Nhiễmvi_pham_ban_quyen cứng đờ.
Giọng Thư nhẹ tênhvi_pham_ban_quyen, giác áp bức lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không hề giảm bớt: hỏi chuyện .
Đèn trong phòng triển lãm sáng rực, Ôn cảm thấy tâm tư như bị phơi bày ra ánh sáng. Gương mặt nhỏbot_an_cap nhắn cô hơi ửng hồng: Xin lỗi, tôi ngắm mấy món sức này, cả thời .
Cô cúi đầu, tay trái ngang bụng trên, nắm lấy khuỷu tay phảiđây là tư thế tự vệ tâm lý.
Sợ rồi ưbot_an_cap? Nhan Vọng chợt nhớ lại Thi Trạch nói hôm đó.
Cô chắc chắn, sau đó không phải anh đã làm cô hãi đấyleech_txt_ngu chứ?
Anh chóng sắp xếp lạibot_an_cap tình hôm đó trên xe. cô quả thực rất chủ động, chí còn nhiệt tình, sự thay đổi thái độ của côvi_pham_ban_quyen làbot_an_cap sau anh nghe điện thoại, mà nội dung cuộc đó lại liên quan Hứa Ngọc Linh.
Vậy nên, công việc cô nói đến Hỗ Thành là vào làm tại Carlyleleech_txt_ngu, vàleech_txt_ngu lúc đó cô biếtleech_txt_ngu cấp trên trực của mìnhleech_txt_ngu là Hứa Ngọc Linh. Vậy ra, chính cách giải quyết của anh đã làm cô sợ hãi?
Ônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiễm không đợi Nhan ứng, côleech_txt_ngu ngẩng đầu nhìn anhvi_pham_ban_quyen. Trong mắtvi_pham_ban_quyen cô vẫn còn chút ngượng nghịu tâm tưleech_txt_ngu vừa bị vạch trần, cô chỉ anh một cái rồi tránh ánhbot_an_cap mắt: Nhan Tổng, nếu không cóbot_an_cap gì, tôi xin đi đây.
Thư thấy , khẽ Ừm một tiếng. Ôn Nhiễm gật đầu, cúi nhẹ chào anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cách lịch sự rồibot_an_cap xoay người rời đi.
Trở lại văn phòng, Ôn Nhiễm vừa lúc thấy Uyển bước ra từ phòng của Tinh, mắt cô ấy đỏ hoe, như lại khóc.
Ôn Nhiễm và cô ấy thân lắm, nên cô không hỏi thêmleech_txt_ngu. Lúc này cô lắng hơn độ vừa rồi của mình mặt Nhan Vọng Thư, chẳng lẽ lại sa thải lỗi nhỏ thế sao?
mấy chốc, Ôn Nhiễm đã tự giải thoát mình. Nếu thật sự sa thải, cô cũng cách nào khác, hơn nữa, lắng vô cớ là loại cảm xúc vô giá trị nhất. Đến đâu hay đến đó.
Tuy nhiên, vì có mật trước người nên cô dàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trở nên luống cuống. Ôn Nhiễm nghĩ, sau này vẫn nên tránh mặtvi_pham_ban_quyen anh ta .
Kể khi được Ngải Vy gợi ý, Ôn Nhiễmbot_an_cap kiên trì xây dựng ảnh tích cựcleech_txt_ngu chính trực cho bản thân, vì , cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quyết định tăng ca.
Theo cảm hứng bất buổi , Ôn Nhiễm chăm chú vẽbot_an_cap bản nháp. ngẩng đầu lên, văn phòng đã trống .
Cô nhấn vào bàn phím, hình tính lên, dưới bên phải hiển thị hơn giờ tối.
Ôn Nhiễm tắt máy tính, thu dọn bút vẽ, túi đứng dậy, qua khóe mắt, cô thấy một chiếc máy vẫn còn . Lý Uyển chưa .
Nhiễm nhẹ nhàng đẩy chiếc ghế việc vào, khi cô đi phía cửa, Lý Uyển đột nhiên nghiêng đầu, thân thiện nói: Ôn Nhiễm, ngày mai gặp lại.
Mai gặp lại. Ôn Nhiễm cảm nhận được thiện cô ấy, giọng điệu ôn hòa đáp lạileech_txt_ngu.
Cô bước ra ngoài được một đoạn, rồi lại. Có lẽ vì đã nghe thấy cuộcvi_pham_ban_quyen điện thoại giữa Lý Uyển và cô ấyvi_pham_ban_quyen nay, nên cảm cảm.
Ôn Nhiễm thường xuyên M Quốc, bố mẹ cũng bận rộn vì công việc ở ngoài, ít khi gặp , chủ yếu là gửi quà cho nhau để bày tỏ tình cảm.
Ôn Nhiễm cũng từng có bị sốt nhập viện, khi mẹ cô bất ngờ gọi điện đến, cô nóibot_an_cap: Mẹ ơibot_an_cap, con không , mẹ đừng lo .
Lý Uyển tiếng bước chân, nhìn thấy Ôn Nhiễm quaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại: Quên mang theo đồ à?
Ôn Nhiễm lắc đầu, đi thẳng đến chỗ Lý Uyển rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngồi xuống: Mọi chuyện thế rồi?
Chỉ bốn chữ đơn giản, nhưng Lý Uyển lại sẵn lòng chia kế hoạch của mình Ôn Nhiễm. Cô ấy mở tài liệu ra: Cả buổi tôi đã xem lại kho đá quý, ra những mẫu này.
Ôn Nhiễmleech_txt_ngu suy nghĩ hai giây, đưa ý kiến tốn mình: Nhiều quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liệu có ổn ?
Bà Vương là người quá cầu kỳ, những gì tôi chuẩn bị cho bà ấy, dù hay chất lượng, đều không khách hàng sánh bằng. Thế mà, tôi không hiểu sao bà ấy vẫn không chọn đượcvi_pham_ban_quyen mẫu ưng ý.
Đó là suy nghĩ thông thường. Vì khách khó nên đưa ra nhiều chọn . Nhưng Ôn Nhiễm lại không : Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy nhiều chắc đã là . Ôn Nhiễm không biết mình phát biểu ý kiến có quá độtleech_txt_ngu không. Dù sao, họ thực sự không thân.
Hả? Lý Uyển lay cánh tay Ôn Nhiễm: Không sao, cô nói đi.
Giọng Ôn Nhiễm nhẹ, dịu dàng như chính con người cô: Chất lượng đá quý thô của Carlyle chúng tabot_an_cap chắn là thượngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hạng. Đôi khi, quá nhiều thứ tốt đặt cạnh nhau lại khiến người ta khó đưa ra quyết định chọnbot_an_cap.
Lý Uyển khựng , mắt sáng lên: Ôn Nhiễm, tôi thấy rất có lý. Lý Uyển người, cầm chuột và đầu cắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giảmleech_txt_ngu.
Ôn Nhiễm nhìn kimvi_pham_ban_quyen tiêm trên mu bàn tay cô ấy: Cô vẫnleech_txt_ngu còn phải đến bệnh truyền nước đúng không?
Ừm.
Không gấp gáp gì này đâu.
Không sao, làm nhanhbot_an_cap lắm. Lý Uyển vẫn nhìn vào máy tính: Nhiễm, trễ lắm rồi, cô nhà đi.
Ôn Nhiễm nhìn thấy bộ dạng tập cao độ của cô ấy, suy nghĩ hai giây: Hay là tôi cùng cô nhé.
Uyển đang tác chuột khựng lại, cô ấy nghiêng nhìn Ôn Nhiễm, rồi khóe môi cong lên: Được. Sau đó, Lý Uyển bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thu dọn đồ đạc. Cô ấy tất cả đồ trên vào túi: Đi thôi.
Ôn Nhiễm Uyển ăn gì, sau khi cô ấy nước, cô ngoài mua , còn chu lấy một ốngbot_an_cap hút lớn.
Ôn Nhiễm chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ănbot_an_cap tối, đã muộn thế này cửa hàng lợi cũng không còn món gì ngon, đành mua một Oden.
Uyển uống bát cháo nhạt nhẽo, mũi thoang mùi Oden thơm lừng, còn có cả một chút vị cay của .
Lý Uyển: Còn có ớt nữa à?
Nhiễm quay : Ừm, tôi thích ăn cay. Nói rồi, Ôn gắp một viên cá cho vào miệngvi_pham_ban_quyen.
Lý Uyển chỉ thấy kích thích giác quá mức. Cô gái đang ăn này, nếu là hiểu thìleech_txt_ngu côleech_txt_ngu ấy lại ăn Oden thơm lừng trước mặt bệnh nhân, nếu là khôngbot_an_cap hiểu chuyện thì cô ấy lại biết mua cho bệnh phần cháo nhạt.
Lý Uyển nghĩ vừa cười, cô: Ôn Nhiễm.
Hảbot_an_cap?
Hôm nay tôi đã tìm Trần rồi, tôi nói với cô ấy rằngleech_txt_ngu nếu không giải quyết được Bà Vươngbot_an_cap thì tôi sẽ tự xin nghỉ việc.
Chúng ta cạnvi_pham_ban_quyen nhé, mong là tôi sẽ giải quyết đượcbot_an_cap Bà Vương.
Ôn Nhiễm một tiếng, nâng bát giấy đựng Oden chạm nhẹ vào cốc giấy của Uyển.
Lý nhân tiện liếc nhìn phần Oden của Ôn Nhiễm: Cho tôi một viên chả đi.
Ôn Nhiễm lạnh lùng chối: Không được.
Lý Uyển: Sao mà khó nói chuyện ?
Khi Ôn Nhiễm về nhà đã là đêm. Ngồi trênbot_an_cap taxileech_txt_ngu, ngoài cửa sổ là thành phố rực rỡbot_an_cap dưới ánh đèn.
Chiếc xe qua một phố ồn , toàn là quán bar. đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng người náo , con người nơi đây luôn tràn đầybot_an_cap sức sống.
Ôn Nhiễm hôm kiavi_pham_ban_quyen Lý Uyển vẫn còn thanbot_an_cap thở trong chat, nói rằng muốn vờ ốm, không tiếp đón Bà Vương. Nhưng thực là cô thực sự bị bệnh, nhưng lại sợvi_pham_ban_quyen không thể đónvi_pham_ban_quyen Bà Vương.
Chiếc taxi gặp đèn đỏ, dừng lại. Nhiễm nhìn thấy một thanh bên vệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đường có vẻ say rượu, đang vịn vào cây nôn mửa. Cô nghĩ, có lẽ những người đang cuồng nhiệt chẳng hề vui vẻ.
tối không tắc đường, xeleech_txt_ngu nhanh chóng . Ôn Nhiễm tiền, xách túi bước xuống đi phía cổng khu chung cư.
Đột nhiên, phía sau vang lên một tiếng còi chói tai, sau đó là tiếng gọi lớn của một người đàn ông: Ê!
Ôn Nhiễm theo phản xạ quay đầu lại, thấy chiếc ô tôleech_txt_ngu riêng màuvi_pham_ban_quyen đen đậu bên vệvi_pham_ban_quyen đường, bên cạnh xe là một người đàn ông hơn ba mươi .
Gã ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặc quần áo đen, khuôn mặt hơi vuông vắn, trông vẻ quen mắt. Ôn Nhiễm cảnh giác quay người, tiếp tục bước khu chung cư.
Cô nhớ tôi sao? Gã đàn ông phía sau nói lớn.
Ôn Nhiễm quả thật cảm thấy hơi quen, dừng bước, quay lạileech_txt_ngu nhìn chằm chằm vào hắn.
Hắnbot_an_cap bước nhanh tới, vừa đi vừa nói: Tôi đã đợi cô ở đây rất lâu rồi, cứ tưởng không đợi được .
Ôn Nhiễm khó , ngoài nghiệp công ty, cô không quennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết ai ở đây cả. Nhưng mặt của ông nàyleech_txt_ngu cô quả thực đã thấy.
Đột nhiên, Nhiễmbot_an_cap bước chạy vào khu chung cư. đã ra rồi. Gã đàn ông này chính là tài xế taxi đã bị cô khiếuvi_pham_ban_quyen nại.
Nhânvi_pham_ban_quyen viên bảo vệ tại Lam Phong làm việc vô cùng tận tâm. Dù đã hơn một giờ sáng, họ ở phòng giám sát giúp Ôn Nhiễm điều camera an . Một anh bảo còn rótbot_an_cap Nhiễm một cốc nước nóng.
Cô cứ bình tĩnh, chúng tôi đang kiểm tra.
Nhiễmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gật đầu: Xin ơn mọi người.
Đó là trách nhiệm của chúng mà.
látleech_txt_ngu sau, người bảo đang ngồi trước màn hình giám sát quay người: Được rồi.
Ôn Nhiễm đặt cốcbot_an_cap nước xuống, lập tức tiến lại.
Người vệ phóng lớn một ô hình trong camera: Hắn ta vực giám sát từ đường XXX lúc mười bảy giờ hai mươi bảy chiều, xe dừng phía bên cạnh chính khu chung cư
bảo vệ điều khiển chuột chuyển cảnh: Sau đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc cô Ôn về , ta xuống xe cô. Khi cô chạy vào khu chung cưbot_an_cap, không hề đuổi theo haybot_an_cap nán lại, mà lái xe rời khỏi khu vực giám sát theo con đường cũ.
Đoạn đang chiếu trên màn hình máy tính chính làvi_pham_ban_quyen cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiễm về. Phía trước cổng khu chung cư là một bụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cây xanh hình bán nguyệt, ởvi_pham_ban_quyen trungvi_pham_ban_quyen tâm đặt một chiếc hoa lớnbot_an_cap đượcleech_txt_ngu đan bằng cành . Từ ven đường đi vào đến cổng soátleech_txt_ngu cần phải đi vòng qua bụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cây xanh này một đoạn.
Nhìn thấy mặt vuông vắn khá nét trên màn giámbot_an_cap sát, Ôn Nhiễm vẫn còn cảm nhận được sự hoảng loạn khi cố gắng chạy thục mạng vào cổng. Cô thực đã dọa sợ, đây vẫn cảm thấy bắp chân mình cứng và run rẩy.
Hình ảnh dừng lại tại lúc gã lái xe rời đi.
Lẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàobot_an_cap, hắn chỉ đơn thuần muốn hùbot_an_cap dọa cô? Nhưng cũng lòng đảm bảo rằng không có ý đồ nào .
bảo : Cô Ôn, cô có ta không?
Không hề. Ôn Nhiễm lắc đầu. Hắn là tài xế . Gã thấy tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là người tỉnh ngoài chạy đường vòng, tôivi_pham_ban_quyen đã gửi đơnbot_an_cap khiếu nại hắn.
Vậy có cần chúng tôi giúp cô báo cảnh sát không? bảo nói thêm: Dù không thực tế nào xảy ra, nhấtleech_txt_ngu chúng ta lưu lạileech_txt_ngu sở sát để răn đevi_pham_ban_quyen .
Được
Vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ liên hệ với cảnhbot_an_cap sát khu . Người bảo vệ lấy ra một tờ giấy. Cô Ôn, hãy đểleech_txt_ngu lại thông liênleech_txt_ngu lạc, để chúng tôi tiện hệ sau này.
Ôn Nhiễm lại số điện thoại, rồi liên tục nói lời cảm .
Ngườileech_txt_ngu bảovi_pham_ban_quyen vệ đưa Ôn Nhiễm đến tận cửa căn hộ, nhắc nhở: Cô Ôn, việc vẫn chưa được giải quyết xong, gầnvi_pham_ban_quyen đây cô đừng về nhà quá muộn.
Vâng, hôm nay mọi người thực sự đã vất vả rồi.
Đó là nhiệm của chúng tôivi_pham_ban_quyen.
Ôn Nhiễm trở về , nhanhvi_pham_ban_quyen chóng vệ sinh cá nhân rồi chui vào trong chăn. Cô tua lại trong đầu cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những đã xảy kể từ khi côvi_pham_ban_quyen đến thànhvi_pham_ban_quyen .
Hóa ra đây chính là cuộc sống khi phải rời gia đình, rời xa vòng bảo vệ. Không ai sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng ra nguy hiểm cho cô. Mọi chuyện đều phải tự đối mặt, tự mình giải quyết. Quả thực không dễ dàng gì.
Ôn Nhiễmleech_txt_ngu lại nghĩ đến Ngải Vy, người cùng vào công với , cô ấy đã làm tốt cô. Cô lại nghĩ đến Lý vẫn còn đang nằm truyền dịch trong bệnh , cô ấy thậmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chí cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gặp nhiều khó khăn hơnvi_pham_ban_quyen cô.
Ôn Nhiễm nhìn ngoài cửa sổ. Sau rèm manh, mộtleech_txt_ngu vầng khuyết vắt đang lửng.
Trưa ngày thứ hai, Ôn Nhiễm nhận cuộc gọi từ Bảo . Nội dung cuộc gọi cho biết người đàn ông đó tên làbot_an_cap Tống Kiện Chương, tài xế taxi. Do khiếu nại lần này của Ôn Nhiễm, với những hành vi phạm nhiều trước đó, hắn đã bị hãng taxi cho nghỉ việc. Hiện Cảnh sát sẽ hệ với Kiện Chươngvi_pham_ban_quyen, đồng ý Ôn Nhiễm xem có muốn gặp Tống Kiện Chương tại sở cảnh sátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để giải thuẫn .
Ôn Nhiễm suy nghĩ chút, việcleech_txt_ngu phải giải thì phải giải quyết để.
Nếubot_an_cap cứ tránh, cô sẽbot_an_cap chỉ để lại ấn tượng là người gan, dễ bắt nạt.
Ôn Nhiễm , thời gian được xếp vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuần, nhưng phía cảnh nói cần liên hệbot_an_cap với Tống Kiện Chương đểleech_txt_ngu lại.
Vìbot_an_cap chuyện , Ônleech_txt_ngu Nhiễm phải xin lỗi Ngải Vy, nói rằng hẹn cơm cuối phải dời .
Ngải Vy toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không bận chuyện . Cô ấy vốn nghĩ Ôn Nhiễm lúc đó chỉ nói xã giao thôi.
Hơn nữa, cuối tuần cô đã hẹn với người đại học đi chơileech_txt_ngu ở cổ trấn tỉnh bên cạnh rồi.
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay