Vì câu nói Nam Hi Hàn Sênhbot_an_cap, chúng ta là định mệnh của nhau của , mà đã yêu anh đếnvi_pham_ban_quyen mức lâm bệnh.
— Ân Hàn.
Một tiếng rầm chát chúa lênleech_txt_ngu, thư nhàbot_an_cap họ Nam – đã qua đời một tainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nạn giao thông khi mới vừa tròn 25 tuổi.
Sau khi chết, linh hồn cô vất vưởng trôi dạt đến nghĩa của chính mình.
Nhìn thấy cha mẹ khóc đến xé trước mộ, cô đau đớn tột nhưng thể làm được gì.
khi cha mẹ rời , phần của lại đón một đàn cô vô quen . Hắn vận một bộ đồ đen, đội mũ lưỡi trai, trên tay một chiếc túi đen không rõ đựng thứ bên trong.
Bất , người đàn ông quỳ sụp đấtleech_txt_ngu. Lúc này Nam Sênh bàng hoàng nhận ra đôi đỏ rực, những giọt lệ rơi xuống lạibot_an_cap chính là huyết !
Namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sênh chấn động. Chẳng hắn nên căm ghét cô đến chết sao?
Sênh, em xem, anh bọn họ đến tạ lỗi với em đây. Nói đoạn, hắn mở túi đen ra.
Nam Sênh đang lơ lửng trên không , khi nhìn cái người đầm đìa máu trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net túi, tim côbot_an_cap lại.
Đó chẳng phải là Lục Chi và Tư Dao sao?!
Lục Chi Thành, người bạn thanh trúc mã là phu từ nhỏ .
Bạch Tư Dao, ngôi sao nữ đình đám trong giới giải trí hiện nay.
Hai kẻ đó lén lút tình và cô vô tình bắt tang. Cô lập tức hủy với Lục Chi Thành, định bụng sẽ tung hê chuyện của chúng ra ngoài. Tiếc rằng chưa kịp thực hiệnleech_txt_ngu, cô đã tai nạn đời.
Giữa lúc Nam Sênh còn bàng hoàng, cô lại nghe thấy nói khàn đặc của đàn : Sênh Sênh, xin em, anh thămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em muộn . đã cho em rồi, chính tay bọn chúng đã dàn vụ tai nạn hại chếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em, nên anh bắt chúng phải đền mạng Mong em đừng anh, có được không?
thật sự rất nhớ, nhớ em Người anh không đâubot_an_cap, anh đã loại sữa tắm giống hệt của em để tắm rửa thật sạch rồi, anh có thể chạm vào em một chút không? đàn ông vừa nói vừaleech_txt_ngu run rẩyleech_txt_ngu đưa tay định chạm vào bia , nhưng biết nghĩ đến gì, tay hắn lại buông thõng xuống.
Cuối cùng, hắnvi_pham_ban_quyen không dám chạm vào, vì sợ cô sẽ chênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn bẩn.
Nam Sênh ở trên không trung không gào thét, muốn chạm vào hắn, nhưng thay hắn chẳng thấy.
Ân Hàn, em hối hận rồi!
Anhleech_txt_ngu cóleech_txt_ngu biết ? mười năm sau đó khi không có anh bên cạnhleech_txt_ngu, mọi giấc mơ của em đều là anh. Những giấc mơ đãbot_an_cap luôn ám chỉ điều đó, chỉ em không muốn nhận mà . Trong mơ, lúc nào cũngbot_an_cap vang vọng câu nói thâm tình chứa chan yêu thương của anh: Có anh đây.
Sênh Sênhleech_txt_ngu, gian này còn em nữa, anh cũng chẳng muốn sống tiếp. Em anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có đượcleech_txt_ngu không? Anh không mong được đi em trên đường hoàng tuyền, chỉ nguyện được thầm lặng theo sau bóng hình em
Ân dứt lời, ra một con dao, đâm mạnh vào trái tim mìnhvi_pham_ban_quyen
Dù Nam Sênh có gào thét hay cố gắng ngăn cản thế nào cũng vô , cô chỉ có mắt nhìn Ân Hàn tự sát.
Máu tuôn trào, nhuộm đỏ cả bia mộ của Nam Sênh.
Trong thở cùng, Ân nhìn bia mộ, rồi Sênh nghe thấy một câu: Sênh Sênh, xin lỗi, máu của anh bẩn bia mộ của rồibot_an_cap. Giờ xuống dưới đóbot_an_cap tạ lỗi với đây. Còn nữa, anh thật lòng yêu em lắm Kiếp sau đừng rơi anhleech_txt_ngu , một mình anh đau khổ lắm
Sênh đớn lòng. Tại sao thành ra thế này!
Cô sai rồi! sự sai rồi, sai đến mức không cứu vãn
Ân Hàn, nếu có kiếp sau, em định sẽ không phụ lòng anh, càng không bao giờ bỏ rơi anh nữa.
Thếvi_pham_ban_quyen gian này khôngleech_txt_ngu Nam và Ân Hàn .
Linh hồn Nam Sênh không nơi tựa, không biết trôi dạt về đâu, cô nhìn thấy vô số hình hiện ra.
Cô đã cứu Ân Hàn vàbot_an_cap đưa hắn nhà. Những tháng đóvi_pham_ban_quyen, cô và Ân Hàn gầnbot_an_cap như hình với bóng.
Cảnh tượng chuyển dời sáu năm sau. hôm đó, cô tình bắt gặpbot_an_cap Ân Hàn giết chết chú chó nhỏ cô yêu quý nhất. Hắn vô cảm nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chú chó chết, không lời với cô. Kể từ đóbot_an_cap, cô không còn đoái hoài gì đến hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa.
Cho đến một ngày, mâu thuẫn giữa cô hắn nổ. Trong bữa tiệc sinh nhật của mình, cô diện chiếc váy hồng, lúc đi đứng khôngbot_an_cap cẩn thận ngã thì Ân Hàn – ngườivi_pham_ban_quyen luônvi_pham_ban_quyen theoleech_txt_ngu sau cô – đã kịp thời ôm cô. Sựbot_an_cap va chạm cơ thể cô phát hiện ra phảnleech_txt_ngu đáng ghê tởm của hắn, và côvi_pham_ban_quyen bắt đầu nảy sinh sự bài xích.
Đếnvi_pham_ban_quyen sinh nhật năm sau, một người bạn bị mất dây , mọi người bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu khám xét tất cảbot_an_cap ai có mặt. Khi phát hiện sợi dây chuyền nằm trên người Ân Hàn, cô hoàn toàn lờ lời giảivi_pham_ban_quyen thích của hắn, theo lời của bạn tống hắn vào tù.
Nhìn ánh mắt nhục và tuyệt vọng của hắn, cô rốt cuộc vẫn mủi lòng, đổi án từ một xuốngbot_an_cap còn mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tháng, rồi đó đuổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn họ . Kể đó, cô không bao giờ gặp lại Ân Hànleech_txt_ngu nữa, cho đến tận khi hắn xuấtvi_pham_ban_quyen trước cô.
Hình ảnh đến lúc Ân Hàn ra tù. Ngày hôm , rơi trắng trời, đó mùa đông lạnh nhất ở Nam Thànhbot_an_cap. Ân Hàn vừa ra khỏi ngục, đứng giữa trời băng đất tuyết, trênleech_txt_ngu người chỉleech_txt_ngu có chiếc áo sơ mỏng manh từ lúc vào tù. Tuyết mỗi lúc mộtleech_txt_ngu dày, càng càng lạnh, nhưng hắn nhận được.
Nam nhìn hắn từng , từng bước đi về nhàleech_txt_ngu họ Nam. Cửa chính không vào được, đành chui lỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chó. Hắn đứng ởbot_an_cap sân , lắng nghe tiếng cười nói vui trong mà nước mắt không ngừng rơi. Cuối cùng, hắn nhìn lênleech_txt_ngu cửa sổ trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏi nhà họ . Cánh cửa sổ chính là phòng của cô.
Rời khỏi nhà họ Nam, Ân Hànleech_txt_ngu không còn một đồng dính túi, hắn đến công trường gần làm côngvi_pham_ban_quyen nhân bốc vác thời vụ. Trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái lạnhvi_pham_ban_quyen thấu xương, hắn mặc áoleech_txt_ngu sơ mi chạy chạy đáo khắp công trường. Giây phút nhận tiền công, hắn một tấm vé xe , rời khỏi Thành. Nam nhìn rõ điểm đến tấm : Bắc Thành.
Giấc mộng tan biến.
Khoảnh khắc Nam Sênh mở mắt , côvi_pham_ban_quyen nhận mình đang ở trong một không vừaleech_txt_ngu quen thuộc vừa lạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Khóe mắt vẫn cònleech_txt_ngu vương lệ. bật dậyvi_pham_ban_quyen như lò xo.
xung quanh, cô ra y hệt căn phòngvi_pham_ban_quyen cấp củaleech_txt_ngu mình, ngập tràn sắc hồng. Cô cực kỳ yêu màu hồng, luôn cho rằng công chúa thì phải sống trong một thếbot_an_cap giới màu hồng. Cầm chiếc điện thoại trên cách đó không xa, Nam ngẩn người, rồi chẳng mấy chốc, những giọt nước mắt lã chã rơi xuống làm đẫm tấm chăn.
Cô trọng sinh rồi!
Có phải ông trời đã nghe thấy lời sámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hối kiếp trước của không?
Trong điện thoại chiếu mặt thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuân cô, đôi mắt hạnh to tròn xinh đẹpvi_pham_ban_quyen, đôi môi chúm chím mọng đầy sức sống. xác nhậnbot_an_cap rồi, mình thực sự đã trọng sinhbot_an_cap!
Ân Hàn đâuleech_txt_ngu?
Nam Sênh tháng, hắn đang ở Nam Thành. Trong lòng cô thầmleech_txt_ngu tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trách mình, tạibot_an_cap sao không trọng sinh sớm hơn chút, cô đã lỡ làm tổn thương Ân Hàn rồi. Nhưng cô không quan tâm nữa, cô bù hắn, phải hắn, cô hắn trở vềbot_an_cap bên mình!
Đang mải nghĩ, ngoài cửa vang lên một giọngvi_pham_ban_quyen nói trầm ấm chiều chuộng: Bảo, dậy thôi con, nào, sắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi đấy.
là của ba!
Nam Sênh xúc động bật dậy mở cửa. Cô nhớ rõ hình ảnh mẹ khóc nước mắt sau khi qua đời ở kiếp trước.
Nam Thiên thấy con gái rượunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khóc lóc nhào vào lòng mình, vộivi_pham_ban_quyen vàng hỏi:
Sênh , sao thế?
sáng sớm ra, sao lại thế này.
Mẹ của Nam Sênh Tư Lâm nghe thấy tiếng khóc cũng vội vã chạy lên: Sênh Bảo, sao lại khóc ? Gương mặt bà đầy xót xa.
Nam Sênh vừa nghe thấy giọng nói của bà, nước lại càngbot_an_cap khôngbot_an_cap được mà tràonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra. Thật tốt quá, họ đều vẫn còn đây.
Khóc mộtbot_an_cap hồibot_an_cap , Nam Sênh mới ngẩng đầu lên ngào nói: Không đâu ạ, Bảo chỉ là gặp ác mộng thôi, nên muốn ba mẹ một .
Câu nói này vợ chồng thở phào nhẹbot_an_cap nhõm, ngỡ cô bắt trường.
Được rồi, được rồi, không sao đâu nhé, chỉ là ác mộng thôi, đều là giả cả. Lâm đauvi_pham_ban_quyen lòng lấy con gái về.
Nam Sênh ngoan ngoãn .
bàn ăn, gia đình ba người quây ấm áp dùng sáng. Nam Sênh nhìn vào đối diện mình, lòng đầy tâm tư. Trước đây, vị trí đó luôn là của anh.
Anh là , không nói hiểu rõ.
Sênhleech_txt_ngu Bảo, ăn xong nữa để ba mẹ đưa conleech_txt_ngu đileech_txt_ngu học cóvi_pham_ban_quyen được không? Hôm nay ba không vội đến công ty.
Vângnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ạ ba. Vừa hay hôm cũngleech_txt_ngu định ba mẹ đưa đi , nếu không chuyện này sẽ không giải quyết được.
Sau khi ăn xong, Nam Sênh nhìn ba mà nói lời , đôi mắt cứ liếc qua liếc lại.
Nhìnvi_pham_ban_quyen qua là biết đang có tâm sự.
Nam Lăng ăn xong liền lau miệng, Nam Sênh ánhleech_txt_ngu mắt nuông chiều: Sênh Bảo ta có phảivi_pham_ban_quyen lại muốn cái rồi không? Cứleech_txt_ngu nói , ba sẽ giúp thực hiện.
Con gái ông , là do ông chiều hư, gì nấy. Dương Tư cười lắc đầu, cũng không nói thêm gì, dường cũng .
Ai bảo nhà họ chỉ có mỗi báuvi_pham_ban_quyen vật giá này cơ chứ.
Nam giavi_pham_ban_quyen là tộc hiển tại Nam Thành lịch sử trăm năm. Mỗi hệ đều có rất anh chị em, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến đời Nam chỉ có duy nhất một cô con gái độc nhất, nên được cưngvi_pham_ban_quyen chiều hết mực.
Người nói Nam Lăng Thiên vô cùng thương vợ, sau khi sinh được con, mặc cho ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài có khuyên bảo thế nào, ông không để Dương Tư Lâm tiếp tục sinh nữa, bản thân ông còn lén lút đi phẫu thuật triệt .
đầu Dương Tư Lâm đồng ý, nhưng nổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiên trì của Nam Thiên nên cũng chiều theo ông.
, con muốn chuyển trường. Nam Sênh vừa dứt lời, động tác của Lăng và Tư Lâm đồng thời khựng lại.
Mẹ nói này Sênh Bảo, có phải vẫn còn ác mộng quấy rầy không? sao? Năm lớp mười hai của con đã trôi gần một nửa rồi đấy. Dương Tư Lâm còn đưa tay lên sờ trán cô.
Nam Lăng Thiên nhỏ giọng hỏi một câu: Có bị sốt không?
Tư Lâmleech_txt_ngu lắc đầu, tayvi_pham_ban_quyen xuống.
Ba , conbot_an_cap không có , con nói nghiêm túc đấy. Con chuyển trường, chuyển tới Bắc Thành. Nam Sênh lặp lại một lần .
Tại sao? Con phải là Bắc cách Nam Thành rất xa, ta ở bên đó lại không có người thân thích, con tới đó làm gì?
Nam Lăng quyết định hỏileech_txt_ngu rõ nguyên trước, ông hiểu con gái mình, làm việc gì cũng có lý do riêng.
Ba con đúng đấy, hơn nữa điều kiện ở Bắc Thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoặc là rất nóngvi_pham_ban_quyen, hoặc là rất lạnh, có bốn mùa rệtvi_pham_ban_quyen như Thành nhà mình đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Dương Lâm kiên nhẫn phân .
Sênh suy nghĩ một chút, vẫn quyếtvi_pham_ban_quyen định rõ với , sao sớm muộn gì họ cũng sẽ biết: Bởi vì đang ở Thành, muốn đi tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh ấy. Con muốn chuyển tới cùng trường anh ấyleech_txt_ngu, nênleech_txt_ngu cầnbot_an_cap phiền ba tra giúp con xem anh ấy đang học ở trường nào tại Bắc .
Nam Sênh vừa dứt lời, Nam Lăng Thiên và Dương Tư Lâm kinh ngạc độ. Họ đời này sẽ không giờ được nghe thấy cái tên từ miệng Nambot_an_cap Sênh nữa.
năm qua Nam Sênh ghét Ân Hàn thế nào họ đều nhìn thấy rõ, đột nhiênbot_an_cap nói muốn đi tìm anh, làm sao họ không chấn động cho được.
Khoan đã, Sênh , con bị làm sao ? Không phải con ghét nó sao? Nam Lăng Thiên lúc cũng không nổi con gái mình muốn gì nữa.
Nghĩ đến người đàn ông ấy, lòng Nam thắt lại đớn.
Vành mắtbot_an_cap cô hoe nhưng vẫn cốleech_txt_ngu kìm nén. Không sao cả, nhanh thôi sẽ được gặp lại anh rồi.
hít mũi một cái: Ba mẹ, con nhớleech_txt_ngu anh ấy . Con muốn tìm anh ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về, muốn tiếp lời với anh ấy.
Nam Sênh không nói rằng mình đã yêu Ân Hàn, côvi_pham_ban_quyen dự định sẽ theo đuổi anh lại từ đầu. Dù sao hiện cô vẫn đang học mười hai, nói ra những chuyện này e rằng sẽ ba mẹ hoảng sợ.
Kiếp trước, khắc cùng khi nhìn thấy anh, đã nhiều năm không gặp, nhưng ngay từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái nhìn đầu tiênbot_an_cap, cô đã cảm thấy tim mình đau nhói, vô cùngleech_txt_ngu hối hận những hành động năm xưa của mìnhleech_txt_ngu.
Lăng nghevi_pham_ban_quyen xong lý do thì không gì. Một phút sau, thở dài mộtleech_txt_ngu tiếng: Được, ba giúp con. Con quả thực nên đi xin lỗi nó. Nửa năm trước, con nhất quyết ngheleech_txt_ngu lời nhà họ Lục tống nó vào tù, mặc cho mẹ khuyên can thế nào con cũng không . Tiểuleech_txt_ngu Hàn là đứa chúng ta nhìn lớn lên, ba tin nó hề lấy dây chuyền đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Ba vốn định đivi_pham_ban_quyen điều tra chân tướng, nhưng lại không tra được gìbot_an_cap, dường như có ai đó đã cố tình xóa dấu vết .
Lúc đó lại cố chấp như thế, còn vì chuyện này lên sốt cao không dứt, nên ba cũng không quản nữa. Từ đó về sau, con cũng không cho bất kỳ ai trong nhà nhắc tới tên nó.
Lăng Thiên nói một tràng dài. đến chàng traileech_txt_ngu đó, ông cũng thấy đầy tiếc nuối. Ông vẫn nhớ lần làm đều thấy trong mắt cậu bé chỉleech_txt_ngu toàn là hình bóng Sênhvi_pham_ban_quyen Bảo của họ, ông cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ ngỡ sẽ có thêm một ngườivi_pham_ban_quyen đểleech_txt_ngu nuông chiềubot_an_cap Sênh Bảo.
vậy, ba con nói đúng đấy. và Tiểu Hàn nhau lớn lên, nó vì con mà làm bao chuyện, sao con lại đột ghét như thế . Đến tận bây giờ Dương Tư Lâm vẫn không biết tại sao hai năm trước Nam tuyệt giao với Ân Hàn.
Nghe ba mẹ nói, Nam Sênh chỉ muốn tự cho mình hai cái.
Đúng vậy, ngay cả ba mình còn tin tưởng Ân Hàn, tại sao cô lại không thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tin tưởng người đã sớm hôm kềvi_pham_ban_quyen cạnh bên mình cơ chứ?
Giờ đây chẳng tra cô cũng biết, chắc chắn là do Lục Chi Thành giở . Bởi vì cô nhớ rõ kể từ khi Ân đi, hắn bám lấy cạnh , khôngleech_txt_ngu ngừng xấu anh. Ngay cả chuyện dây chuyền của ai đó bị trong bữa năm xưa cũng là hắn khơi mào đầu tiên.
Vâng ạ banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ, chúng ta đến trường làm tục chuyểnvi_pham_ban_quyen trường luôn đi, con đợi nữa rồi, con muốn xin lỗi Ân Hàn ngay lập tức.
.
Nam Lăng Thiên không để tài xế lái xe, gia ba người đi trên một chiếc khá khiêm hướng về phía Trường học số 1 .
Dù có khiêm tốn thế nào cũng không che lấp thân phận của Nam Lăng Thiên. Vừa đến trường, ban lãnh đạo đã thân ra đón tiếp.
Cái gì, tiểu thư Nam Sênh muốn chuyển trường ?!! Hiệu trưởng kinh ngạc đứng bật dậy.
Nam Lăng Thiên u ám liếc nhìn mình một cái, tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận ra mình thất thố nên vội ngồi xuống: lỗi tổng, xin thiên kim sao lại muốn chuyển trường ạ? Có phải chúng tôi chăm sóc không chu đáo không? Hay là trường học có chỗ nào chưa tốt? Hiệu trưởng vừa nói vừa liếc nhìn giáo viên chủ nhiệm hiện tại .
Ánh mắt như muốn nói: Sao côvi_pham_ban_quyen lại để cây rụng tiền của chúng ta đi như .
Không chuyện gì cả, đơn giản là chuyển trường thôi, ông cứ đóng theo quy trình thường là được.
…
Chẳng bao sau, Nam Sênh đã thuận lợivi_pham_ban_quyen tất chuyển trường.
Tối hôm đó, cô bắt đầu thubot_an_cap xếp đồbot_an_cap đạc. Vợ chồng Nam gia đầy lo , điện thoại không ngừng gọi khắp nơi để sắpvi_pham_ban_quyen xếp thứ ổn tạibot_an_cap Bắc .
Còn Dương Tư Lâm thì không ngừng dặn dò Nam Sênh chuyện này chuyện , cuối cùng còn thốt ra một câu: Sênh Bảo, hay là mẹ đileech_txt_ngu cùng con , như vậy mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới yên được.
Đừng mà mẹ, con tựvi_pham_ban_quyen lo được. Hơn nữa, chẳng phảileech_txt_ngu cũng đang sắp rồi ? Yên tâm đi, con làm được màvi_pham_ban_quyen. Với lại, mà đi theo con thì ba tính sao đây? Mẹ không sợ lén lút hút thuốc à?
Nghe Sênh vậy, Dương Tư Lâm mới đành thôi.
Ngày hôm sau, Nam Sênh từ chối lời đề nghị đưa của gia đình. Cô cũng không đi , màleech_txt_ngu quyết định bắt chuyến xe khách dài mười hai tiếng đồng hồ để đến Bắc Thành.
lý do gì cả, cô chỉ muốn trải nghiệm cảm Hàn đã từng qua khi ngồi trên chuyến xe này một mình.
Có lẽ cô chẳng bao giờ cảm hết được tâm trạng của anh lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bấy giờ, nhưng ít , cô cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể đi cùng một con đường với .
Khi ấy, anh bị cô ruồng bỏ, vừa mới ra tù, trong túi không một đồng dính túinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lại phải đội cái thấu của tiết để đi kiếm từng tiền lộ , liệu lúc đó anh hận thấu xương không?
Nghĩ những hình ảnh từng thấy ởbot_an_cap , Sênh cảm thấybot_an_cap thắt lại như thể thở nổi. người đã luôn bên cạnh bạn với cô cơ mà!
Tại sao trước kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô lại có thể nhẫn đến mức ấy?
Nhìn vùn vụt lùi lại phía sau cửa kính, Nam Sênh thầm lòng: Ân , anhvi_pham_ban_quyen đợi em, đợi em đến đón anh về nhà.
Bắc Thành.
Thứ , tại một trường trung họcvi_pham_ban_quyen ở Bắc Thành.
Trong lúc toàn họcvi_pham_ban_quyen hân hoan chào đón cuối tuần sắp , lại có người dường như hoàn tách biệtbot_an_cap với không khí đó.
Sau khi dọn đồ đạc, người đó lặng lẽ rời đi sau lớp học.
Anh đi đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một xưởng sửa chữa tô, vào bên trong và nhanh chóng thay bộ làm việc.
Tiểu Hàn, ăn gì đi đã. Xe của khách không gấp đâu, cháu vẫn nhiều thời gian . Vương Lựcbot_an_cap, xưởng sửa xe, bước tới vàbot_an_cap chỉ tay vào phần thức ăn đặt trên chiếc bàn nhỏ cách đó xa, nóivi_pham_ban_quyen với Ân Hàn đang lúi dưới gầm xe.
Ân Hàn không nói gì, lắc đầu chối.
Vương Đại cũng nói thêm nữa. Suốt hai tháng qua, ông cũng phần hiểu được tính nết của chàngbot_an_cap trai này.
chưa từng thấy Ân Hànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mở lời, cái lắc đầubot_an_cap hay gật đầu chính là câunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trả lời của anh.
Đúng giờ thì , sửa xong thì đi.
Lúc đầu, thấy anh không nói lời nào, Vương Đại Lực cũng không định nhận. Nhưng Ân Hàn chẳng giải thích gì, trực tiếp bắt vào sửa một chiếc xe mà chính ông cũng đang bó tay, dùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hành động minh thực lực.
Chínhvi_pham_ban_quyen vì thế, Vươngleech_txt_ngu Đại Lực quyết định giữ anh lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
cũng phải công nhậnleech_txt_ngu, từ khi Ânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hàn đến xưởng, khách quen cứ nườm nượp, ai nấy khen ngợi tay nghề của anh hết lời.
Chínbot_an_cap giờ tối.
Ân Hàn bước ra khỏi xưởng sửa xe. Một cơn gióleech_txt_ngu lạnh thổi qua, nhưng dường như anh chẳng hề nhận được cái rét dù chỉ mặc nhất áo khoác đồng phục trường. Anh ghé vào một cửa hàng lợi, mua một ổ bánh mì và khoáng để lót dạ.
Sau đó, anh ghế băng trong công viên nhỏ vắng người rồi ngồi xuống.
Trong làn gió lạnh đêm , ánh trăng hắt lên người thiếu niên, chỉ thấy đôi môileech_txt_ngu mấp máy. Mái tóc ngắn với phần mái dài đôi lông mày và mắt, chẳngleech_txt_ngu ai rõ anh đang gì.
sau, anh chậmleech_txt_ngu rãi ngẩng đầu lên, nhìn ánh trăng đang rọi thẳng vàovi_pham_ban_quyen đôi mắt mình.
Chính vào một trăng sáng như thế nàyvi_pham_ban_quyen, côvi_pham_ban_quyen đã anh về nhà.
Nhưng cuối cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô lại chẳng cần anh nữa.
Cô là kẻ nói dối, rõleech_txt_ngu ràng đã nói họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là định mệnh nhau.
Nhưng cho dù có như thế, anh vẫn rất nhớ cô. Bản thân hiện tại, ngay cả việc ở chung một thành phố với cô cũng không còn xứng đáng nữa rồi.
dùng đầu ngón tay thon dàibot_an_cap khẽ đi giọt lệ mắt, từ từ dậy.
sau, anh có mặt tại một quán đại bái đương.
Nhìn dòng qua lại tấp nập giữa hơi thở hồng đây, Hàn vẫn tỏ ra vô cảm. Anh đi vào trong, nhận lấy chiếc tạp từ ông rồi bắt đầu làm việc.
Ai cũng , quán vỉa hèvi_pham_ban_quyen thì không thể món nướng. Ân Hànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng bên lò nướng, hơi nóng hực tức thayvi_pham_ban_quyen thế cho cái lạnh giá lúc nãy, cảm giác như giữa hai tầng băng lửa.
Dần dần, hôi trên trán Ân Hàn túa ra liên tục, anh chẳng có một giây để lau đi. tờ đơn đặt hàng cứ bày ra trước mặt, đôi tay làm chưa lúc nào ngơi nghỉ.
Mãi đến hai giờ sáng, khách thưa dần rồi vắng , Ân Hàn mới có thểbot_an_cap dừng tay.
chủ quán Chung Đại Bảo đi tới: Tiểu Hàn này, cháu xem, giờ cũng chẳngbot_an_cap ăn gì nữa, bữa khuya cháu về nhà tự lo nhé?
Ông chủ vừa nói vừa lấy tiền : Tối nay lắmbot_an_cap, khách đều khen ngon. Đây là hai trăm tệ, một tệ dôi ra coi như tiền thưởng cho cháu.
Ân Hàn cũng không khách sáo, chỉ khẽ ừ một tiếng từ trong cổ họngvi_pham_ban_quyen, cầm tiền rồi rời đi.
Chung Đại bất lực đầuvi_pham_ban_quyen, thằng bé cái gì , mỗi tính tình quávi_pham_ban_quyen lầm lì, chẳng thích nói năng gì.
Nhìn cái gì mà nhìn? Thu dọn nhanh rồi nhà ngủ đi. chủ Mã Xuân Mai huých nhẹ vào người Chungleech_txt_ngu Đại Bảo.
Chung Đại Bảo gãi đầu : , bà bảo Tiểu Hàn là người thế nào nhỉleech_txt_ngu? Làm việcbot_an_cap thì nhanh nhẹnvi_pham_ban_quyen, người ngợm cũng không tệ, là cứ thích để tócleech_txt_ngu mái che hết cả mắt, lại còn ít nói. Mà xem, mỗi lần nó đứng nướng thịt là thu hút bao nhiêu cô gái, thậm chí có mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người đến xin WeChat, đều bảo là không có điện thoại. Cái chất cao ngạo lạnh này là hiếm cóvi_pham_ban_quyen, hiếm có tìm!
Mã Mai chồngleech_txt_ngu một cái, tức mình nói: Ông hỏi tôi tôi biết ai? Mau làm việc đi.
Tại một khu vực nát, khắp nơi đều chăng biển Giải tỏa, Ân Hàn vòng ra sau, đi qua những con hẻm nhỏ hẹp bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào lối cầu .
có lấy một chút ánh sáng, trong bóng tối còn nghe tiếng chuột kêu chít chít.
Nhưng Ân Hàn dường như chẳng bận tâm, dù không có đèn, anh vẫn bước đi chính đến căn phòng của mình.
Bật lên, căn phòng trống huếch trống hoácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chỉ là một căn phòng đơn nhỏ theo bếp và nhà vệ sinh tí hon.
Bên trong chỉ có chiếc và một cái bàn học, cạnh cửa sổ nhỏ là một giá treo quần áo.
Nhưng quần áo trên giá cũng chẳng có bộ.
Ân Hànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo quen đi vào bếp, mở nồi, bên trongvi_pham_ban_quyen ấm hai món mặn bát cơmvi_pham_ban_quyen.
Anh biết, đó bà nội để lại cho mình.
Nhanh chóng quyết xong bữa ăn, anh nhà vệ sinhvi_pham_ban_quyen. Bình lạnh đã hỏng, anh cũng chẳng màng, thế nước lạnh lên rồivi_pham_ban_quyen lên giường nằm.
thời tiết thế này, tắm lạnh là cảm gì?
Cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẽ mình Ân Hàn mới hiểu.
Vừa nhắm mắt lại, anh đã chìmbot_an_cap vào ngủ.
Và giốngbot_an_cap như mọi khi, anh gặpbot_an_cap ác mộng này đến cơn ác mộngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác.
Cô gái dùng ánh mắt chán ghét, kháng và sợ nhìn anh rồi nói: Làm ơn đi, đừng có gần tôi nữavi_pham_ban_quyen! Hãy cho khuất tôivi_pham_ban_quyen, có lẽ nhà tù mới anh nên .
Mặc chovi_pham_ban_quyen xin thế , cô gái vẫn chẳng hề đoái hoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Trong ngục tốibot_an_cap, biết bao kẻ ác dùng thủ hèn hạ nhất để mạ .
anh về cổng kia bao nhiêu lần, vẫn chẳng thể thấy được bóng mà mình đêm mong nhớ.
saubot_an_cap, cảm thấy bản thân mình thực sự đã trởbot_an_cap nên dơ bẩn đúng như lời cô , anh không còn dám mơ tưởng gì nữa
Ngàyvi_pham_ban_quyen hôm sau.
Sênh cũngleech_txt_ngu đến Bắc Thành.
Nhìn bầu trời Thành, ánh mắt cô thêm kiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định: Ân Hàn, em đến đây.
ra nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ga, cô đã nhìn thấy một người vô cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quen .
Ngườibot_an_cap đó cũng trông thấy cô, đang sải về phía này.
thế, Tiểu cẩu, nhận ra anh à? Anh đây vì em mà vừa tốt đã dọn cả căn cứ đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bắc Thành đấy, em xem người anh họ này có đủ tiêu chuẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ?
Người đang nói chính là anh họ Nam Sênh, Tô Xuyên .
Đại cẩu! Sao anh lại ở đây? Lần đầu tiênvi_pham_ban_quyen sau sinh, Nam Sênh không khỏivi_pham_ban_quyen xúc . Nếu nói ngoài Ân Hàn và cha mẹ ra, là người cưng chiều cô , thì đó chắc chắn lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tô Lâm.
Sở dĩ Tô Xuyên gọi cô là Tiểu cẩu, phải kểvi_pham_ban_quyen từ hồi còn nhỏ.
Từ lúc bắt đầu ký ức, mỗi lần Tô Xuyên Lâm nhà cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, khi ra về trên cánh tay đều để lại một .
nhân là vì bảo cô cũng ngốc nghếch đáng y con cún nhỏ cô nuôi, thế là cô nổi giậnvi_pham_ban_quyen liền cắn một cái.
anh gọi cô là Tiểu cẩu, mà cô là chó nhỏ thì anh chính là chó lớn rồi.
Nếu phải dùng mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net câu để dung về Tô Xuyên Lâm, chính là một soái ca độc miệng.
À không, còn một cách hình dung khác nữa: độc miệng vừa là kẻ cuồng em chính hiệu.
Chẳng biết connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chó nhỏ nào nhất quyết đòi đến Bắc Thành đi , làm người anh trai này bị cả nhà ép phải tới công tác theo, ai bảo Bắc Thành lại lúc có dự án của anh chứ.
Tô Xuyên xoa đầu Nam Sênh.
Nam Sênh chạy ôm cánh tay Tô Lâm: Vậy sau sẽ không đâu nhé.
Cô nương nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em thậtvi_pham_ban_quyen là Đi thôi, anh đưa em về căn hộ.
lệnh!
Xuyên Lâm một tay kéo cho Nam Sênh, tay kia dắt cô rời .
giờ sau.
Tô Lâm đưa cô đến khu căn hộ mang tên Ức .
Vừa cửa, Nam Sênh đã phấn khích chạy tới nhào lên chiếc ghếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sofa mềm : A a, cảm lớn nhé.
Lần nàybot_an_cap hài lòng chưa? Cô trượng nói em muốn căn hộ phong cách kemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , diện tích trong khoảng một trăm métleech_txt_ngu vuông, tất cả làm sởvi_pham_ban_quyen thích của em, cái gì cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có cả rồi. Trong ngăn tủ phía trên có điều bất , tự xem đi. Trường học cũng đã sắp xếp xong, lái qua đó phút, ngày đều có xế đưa đón em.
Cònleech_txt_ngu , ở ngay căn hộ bên , nhưng có anh thường xuyên về , có việc gì cứ gọi điện trực tiếpbot_an_cap cho anh.
Xuyên Lâm lải nhải không ngừng. Nếu là trước kia, Sênh sẽ thấy anh rất phiền , nhưng với một Nam Sênh vừa trọng trở về, lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm thấy áp.
, cảm trai, còn một yêu cầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nho nhỏvi_pham_ban_quyen . Nam Sênh đi tới mặt Tô Xuyên Lâmleech_txt_ngu, ngẩng đầu nhìn người đàn ông cao hơn mình hơn một cái đầu, khẽ chớp mắt.
Tô Xuyên hừ một tiếng: Anh đãleech_txt_ngu sao tự nhiên lại ngoan thế, còn gọi cả anh trai nữa, nói đi.
Chính là có thể cần tàivi_pham_ban_quyen được không? muốn đi xe đạp.
Không .
Anh à Nam Sênh kéo vạt áo anh lay qua lại.
Không là không. Cô và cô đã đặc biệt dặn dò rồi, mới tới đây còn chưa quen đường xá mà đã muốn một mình đạp xe đivi_pham_ban_quyen học, cái trình độ đivi_pham_ban_quyen xe đạpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của em còn lo lắm! Tô Lâm làm sao yên tâm cho được, huống hồ cô em này chính bảo bối trong lòng bàn tay .
bảo đời này nhà họ chỉ có mỗi một cháu gái chứbot_an_cap?
Nam Sênh nhìn Tô Xuyên Lâm không chút lay chuyển, bèn lùi một : Vậybot_an_cap tuần đầu tiên cứ để tài xế đưa đón, sau để em xe có ? Phía bố mẹ em sẽ tự mình chuyện với họ.
Cầu xin anh đấyvi_pham_ban_quyen mà Anh trai ơi Nam Sênh tiếp tục dùng chiêu làm nũng, không thể nào thoát khỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự tấn này của cô.
Quả nhiên, chưa đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ba giây anh bại trận.
Được rồi, nhưng anh phảibot_an_cap bốleech_txt_ngu một điều, nếu đạpleech_txt_ngu xe mà bị thương dù chỉ một lần, thì sau này chỉ có thể để xe đưa đón thôi đấy.
Nam lập tức giơ tay đoan.
Nhưng Sênh chưa buông vạt anh ra, đôi mắt vẫn cố sức chớp: Sao ? không thoải mái ? Vậy bây giờ mình đi bệnh nhé. Tô Xuyên Lâm làm định cô đi khám.
Anh trai, anh biết mà. Namleech_txt_ngu Sênh bĩu môi.
Được , được , anh biết rồi. Địa chỉ củaleech_txt_ngu nhóc đó đúngbot_an_cap không? Lát nữa anh gửi vào máy emleech_txt_ngu. Em đấy, đúng làleech_txt_ngu hứng lên là làm, lần này đừng có lại tống người ta vào tù nữa đấy nhé. Xuyên nghiêm túc nói Sênh. Ân Hàn đã ở nhà họ tám năm, làm sao anh có thể không biết ta cho được.
Mỗi lần nhà họ , anh đều thấy Ân như cái đuôi nhỏ lẽo đẽo đi theo sau Nam Sênh, ánh mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó cứ như thểvi_pham_ban_quyen chứa đựng thế giới vậy.
Về sau khi đến nhà họ Namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, anhbot_an_cap mới biết Nam Sênh đãleech_txt_ngu tống ta vào tù vì tội trộm cắp. Lúc đó vừa tốt nghiệp, công ty một đốngbot_an_cap việc khôngleech_txt_ngu lo xuểleech_txt_ngu nên cũng không tìm hiểuleech_txt_ngu kỹ.
Nam Sênh trịnh trọng gật đầu, cô sẽ phạm phải sai lầm ngớ ngẩn đó thêm một lầnbot_an_cap nào nữabot_an_cap.
rồi, em thu dọn đồ đi, lát anh quay lại đưa em cơm. Ngồi xe cả đêm rồi, nghỉ ngơi một chút đi.
Vâng.
Nam Sênh vốn định tìm Ân Hàn ngay, tính kiếpvi_pham_ban_quyen trước thì cô đã chín rồi được gặp .
Nhưng suy nghĩ lại, cô nên dọn dẹp trước đã. là Chủ nhật, ngày mai cô sẽ đibot_an_cap tìm anh.
nghĩ đến việc ngày mai có thể gặp được , lòng cô không ràng, cô vừa ngân nga hát vừa vào phòng tắm.
Trong căn phòngvi_pham_ban_quyen cũ nát.
Tia sáng sổ chiếu vào Ân mới từ từ tỉnh giấc. Phản ứng đầu tiênleech_txt_ngu của hắn là đầu rất đau, nhưng hắn không mấy bận tâm.
dậy nhưng phát hiện thể nhẹ bẫng, chânleech_txt_ngu tay rã rời.
Hàn, dậy chưa cháu? Bà nội vào nhé?
Vừa dứt lời, Ân thấy một bà lão mặc bộ quần áobot_an_cap màu nâu, mái tóc bạc búi gàng đi vào: nội.
Ân Hàn khẽ gọi một tiếng. Dù tiếng rấtvi_pham_ban_quyen nhỏ nhưng vẫn có thể nghe ra giọng nói hắn vô cùng khànvi_pham_ban_quyen đặc khó nghe, giống như dây thừng sắp đứt.
Nhưng bà lão không mấy bận tâm, dường như đã quá quen thuộc với điều này.
Ơi, bữa đây, mau ăn . Lát nữa ra ngoài một lát, bàbot_an_cap cụ dưới lầu bà có rất chai rỗng.
Ân Hàn vừa nghe vậy liền trầm giọng lên tiếng: Bà nội, không đi ạ. Lát nữa đi lấy giúp bà, giờ cháuleech_txt_ngu đưa bà bệnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viện kiểm traleech_txt_ngu.
Lý Tiểu Mai nghe xong liền , lập tức từ chối: Bà không đi, có làm sao đâu. Với lại, sức khỏe của mình bà còn không rõ sao? Đi bệnh viện chỉ phí tiền thôi.
Bà nội, cháu có tiền. Nếu bà không đi, cháu cũng không đi nữa.
nói của thiếu niên lúc ví nhưleech_txt_ngu dao cứa vào cũngbot_an_cap không ngoa.
Lý vậy thực sựbot_an_cap sợ hãi: Không , đi, bà đi được chứ gì?
Vâng, vậy bà đợi một lát.
Lý Mai hiềnbot_an_cap hậu gậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Một giờ sau.
Ân lắng cho sức khỏe của bà không chọn đi xe buýt mà đibot_an_cap bộ một đoạn rồi bắt taxi. Chẳng chốc tới bệnh viện.
Từ lúc ký, Xquang, kiểm tra, lấy thuốc chobot_an_cap đến nộp viện phí, đều là một mình chạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đônvi_pham_ban_quyen chạy đáo lo liệu.
Lúc này, Lý Tiểu Mai đang trên ghế Ân Hàn lấy thuốc. Một bà cụ truyền dịch bên cạnh nhìn bà ánh mắt ngưỡng mộ: Bà thật hạnh phúc , có đứa cháu ngoan ngoãn hiếubot_an_cap thảo nhưleech_txt_ngu thế.
Lý Mai nhìn bóng Hàn cách đó không , mỉm cười đáp: Vângvi_pham_ban_quyen, tôi rất cảm ơn trời cho có thằng bé. Dùvi_pham_ban_quyen không phải mủ nhưng còn thiết hơn cả ruột thịt.
Bà cụ kia không để tâm, chỉ cười cười.
Khoảnh khắc Ân Hàn nhận được thuốc, nhìn vào án Lý Tiểu Mai, tờ báovi_pham_ban_quyen cáo kết quả bị hắn siết chặt đến nhăn nhúm màbot_an_cap hắn cũng không nhận ra.
Nhìn nụ cười vui vẻ của bà , trong lòng hắn đã có quyết định.
Hắn chỉ mỗibot_an_cap thôi, ông trời chắc không tàn nhẫn đến mức đi tia ấmbot_an_cap cuối cùng thuộc về hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứ?
Bà nội, đi thôi, chúng ta về nhà. Ân Hàn đến cạnh đỡ Lý Tiểu Mai đứng .
Thế nào rồi? Có phảileech_txt_ngu chỉ là thông thôi , không có gì tát đúng không? Sức của bà bà biết mà.
Vâng.
Sau khi đưa bà nội về , Ân Hàn chútbot_an_cap nghỉ ngơi mà vội vã chạyleech_txt_ngu đến một nhà , thay bộ công tác bước vào bếpleech_txt_ngu sau.
Cậu rồi à, nhanh lên chút đi, nhiều khách bắt gọi mónnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi đấy. Một người đàn ông hơi tuổi lên tiếng nhắc nhở, đây chính là Hoàng Chủ quản của khu bếp nhà hàng này.
Ân Hàn gật đầuvi_pham_ban_quyen, kéo thấp mũ trên đầu xuống rồi bắt xào nấu.
Mùi khói lửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nồngleech_txt_ngu nặc xộc thẳng vào mũi khiến Ân Hàn cảm thấy khó chịu hơn, sắc môi trắng bệch phần, nhưngbot_an_cap động tác đảo chảo của anh không hề bị ảnh hưởng.
Năm giờ chiều, Sênh đã lấy lại tinh thần, cô cảm thấy thân đầy sống, hận không thể lập tức đi Ân Hàn ngay.
Tiểu cẩu, đivi_pham_ban_quyen cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi. Tiếng của Tô Xuyên Lâm vang lênvi_pham_ban_quyen .
Nam Sênh tùy tiệnvi_pham_ban_quyen khoác chiếc áo lông , búi kiểu tócvi_pham_ban_quyen củ tỏi lỏng tay rồi bước ra .
Trên xe.
cẩu, chỗ củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hàn cách nơi ta ở bao xa vậy? nãy khi nhận được địa , Nam Sênh định tra cứu thử trên mạng nhưng lại không tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy.
Thật Tô Xuyên Lâm cũng không biết, anh cũng chưa đến nơi đó bao giờbot_an_cap.
Anh không rõ, là trợ lý gửi thẳng vào điện thoại cho anh, không tìm thấy sao?
Không sao, ngày mai embot_an_cap hỏi người khác là được. Nam Sênh nhìn cảnhbot_an_cap vật ngoài cửa sổ, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Tô Xuyên Lâm nghe cô nói ngày đi Ân Hàn thì có chút không yên tâm, nhưng mai lại bận việc: Tiểu , hay một chút anh cùng em, emleech_txt_ngu đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mộtvi_pham_ban_quyen mìnhbot_an_cap anh không yên tâm.
Nam Sênh nghe vậy liền lập từ chối: Không cần đâu, em muốn tự mình đileech_txt_ngu, anh khôngvi_pham_ban_quyen được đi , em phải tự đi anh . Có việc cần em gọi điện chobot_an_cap anh.
Tô Xuyên Lâm nghe vậy cũng không dám ép uổng, đúng hơn là không dám. Cáibot_an_cap tính con Tiểu cẩu này anh quá rõ, một khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã quyết định chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì không ai đổi được, nếuvi_pham_ban_quyen không làm sao có thể nhẫn tâm đưa cái đuôi nhỏ của mình vào tù chứ.
Được rồi, vậy muốn ăn ?
Gì cũng được ạ. Lúc này Namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sênh cũng chẳng nghĩ ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình muốn ăn món gì.
Tô Xuyên Lâm suy nghĩ một látvi_pham_ban_quyen: Vậy anh đưa em đến một nhà hàng khá nổi tiếng ở địa , món ăn ở đó trông giống như nhà nhưng hương có thể nói là cực phẩm.
Anh vẫn còn nhớ lúcbot_an_cap trước mình từng muốn lôi kéo đầu bếp đó về làm việc mình, nhưng sau đó nghe nói đầu bếp kiên quyết không đồng ý, anh cũng đành .
Nam Sênh gật đầu.
Vừa bước vào hàng, Nam Sênh đưa quan sát lượt, không gian mang đậm phong cách Trung Hoa cổ kính, đem lại cảm giác đang Bắc Kinh xưa.
Đèn nghệ thuật trên trần nhà có thiết kế phá , hơi lạc quẻ so với bối cảnh chungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng nhìn tổng thể nét cuốn hút biệt.
Mỗi bàn ăn nhỏbot_an_cap đều đượcleech_txt_ngu cách bằng bình phongbot_an_cap, riêng tư tuyệt đối cho khách hàng, điều này khiến cô cảm thấy khá hàileech_txt_ngu lòng.
Tiểu cẩu, để anh gọi món cho, ở đây có mấy mónleech_txt_ngu chắc chắn em sẽ rất thích. Tô Xuyênleech_txt_ngu Lâm vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem thực đơn vừa nói.
Chẳng đợi Nam Sênh trả , Tô Xuyên Lâm đã bắt đầu đọc món: Sườn xào chuavi_pham_ban_quyen ngọt, hấp, thịt dứa
Đủ rồi ! Lát nữa ăn không lại phí.
, đúng rồi, ở đây có ớt thịt, em có muốn thử không? Tô Xuyên Lâm không chắc Tiểu cẩu này còn thích ăn món đóvi_pham_ban_quyen hayleech_txt_ngu không.
Nam Sênh nghe thấy xanh thịt thì sững người lại mộtvi_pham_ban_quyen chút, đây là cô thích , không có nào khác so bì .
Côvi_pham_ban_quyen rất ăn, vì thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những năm sau đó Ân Hàn đã học nấu ăn, mỗi đều đổi mới đơn nấu cô.
Cô còn một thói quen kỳ , đó là rất thích ớt nhưng lại không được cay, hơn nữavi_pham_ban_quyen lại đặc biệt khôngleech_txt_ngu thích ăn thịt.
vậyvi_pham_ban_quyen Hàn dùng cách nhồibot_an_cap vào ớt xanh để cho cô, bên trong ớt xanh có thể nhồi bất cứ loại nhân nào, món cô thích nhất chính là thịt lợn nấm hương và nhân băm.
khắc đó, cần cô muốn ăn, Ân Hànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ nấu chovi_pham_ban_quyen món này, chỉ là về sau không còn nữa
đó cô ghétvi_pham_ban_quyen Ân Hàn, ghét lây sang tất cả những gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuộc về anh, đến việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau này bất cứ thứ gì anhleech_txt_ngu nấu cô đều không thèm nhìn tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thậmvi_pham_ban_quyen có những lúc quá đáng hơn, cô còn đổ thẳng vào thùng rác.
càng nghĩ nước mắt muốn xuống, Tô Lâm biết lý do tại sao, lập tức an ủi: sao đâu mà, cái ‘đuôi nhỏ’ thích em như vậy, em đi xin lỗi cậu ấy được. Dù xin lỗi không thể giải quyết được mọi chuyện, nhưng nhất em đã lực để bù đắp cho cậu ấy.
Vâng, cẩu, đây em cóbot_an_cap là rất đáng không? Nam Sênh đã biết câu trả lời, nhưng cô vẫn muốn .
Tô Lâm chút dự gật đầu, anh không trên lập trường của bất kỳ ai nói với tư cách một người đứngvi_pham_ban_quyen giữa: cẩu, lúc đó anh không nổi sao lại nhẫn tâm đối xử như vậy vớibot_an_cap một người mà trong mắt chỉ mình em. Em có thể không thích ấy, mà
Đoạn anh khôngbot_an_cap nói ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đại , tại sao anh biết Ân Hàn em?
Vốn dĩ Tô Xuyên Lâm nghĩ em gái mình vẫn còn đang học, không muốn cô tiếp những chuyện này quá sớm, nhưng suy nghĩ lạileech_txt_ngu anh vẫn nói: Chỉ cần là người không mù thì đều có thể nhận ra. tự nghĩ mà , từ lúc biếtbot_an_cap ấy đến giờ, cậu ấy có từng từ chối em điều gì ? Mỗi cô dạy bảo em, chẳng phải cậu ấy luôn là người đứng ra chắn phía trước sao?
Chỉ cần không có embot_an_cap, mắt sẽ vô hồn không có tiêu điểm, không có ánh sáng. Nhưng chỉ cầnvi_pham_ban_quyen em hiện, trong mắt cậu ấy toàn bộ là em nên, chẳng lẽ bấy nhiêuleech_txt_ngu vẫn chưa đủvi_pham_ban_quyen rõ ràng sao?
Lúc này timvi_pham_ban_quyen Nam Sênh như xévi_pham_ban_quyen rách, ngườibot_an_cap ngoài cuộcvi_pham_ban_quyen luôn tỉnh táo, tại sao ngày trước cô lại rằng tình yêu này là một sự tồn tại đáng ghê tởmleech_txt_ngu chứ?
Vâng, em biết rồi anh trai, gọivi_pham_ban_quyen thêm ớt xanh nhồi thịt đi ạ. Nam Sênh lau nước mắt nói.
Tô Xuyên Lâm đưa đơn cho nhân viên phục vụ.
Tô Xuyên Lâm hiểu tại sao Nam Sênh lại nhiên đổi như vậy: Tiểu cẩu, em chịu kích gì không? Nếu không tự nhiên lại đổi ý .
Nam Sênh không thể làvi_pham_ban_quyen người sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trở vềvi_pham_ban_quyen: Bởi vì em hiện ra không có ấy bên , như em không hề vui .
tế Nam Sênh không hề nói dối, kiếp cô sở dĩ cho bất cứ nhắc đến Ân Hàn là vì sợvi_pham_ban_quyen chính mình hối hận. Bản thân cô cóbot_an_cap chút ngạo, nhưng kiếp này, kiêu ngạo là gì cô không cần biết, cô chỉ biết kiếp côvi_pham_ban_quyen muốn Ân Hàn, cô muốn bên cạnh anh.
Được rồi, chỉ cần em để bản thân bịvi_pham_ban_quyen tổn thương là . ra Xuyên Lâm cảm thấy cái đuôi nhỏ kia không xứng với công của nhà họ, là biết làm sao được khi gan ta đều đặt hết lên người tiểu công chúa này rồi.
25 phút sau.
Các món ăn dọn lên đủ, Nam cầm đũa gắp một miếng ớt xanh nhồi thịt bỏ vào .
Ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giây đầu tiên khi miếng ăn chạm vàovi_pham_ban_quyen vị giác, Nam khựngvi_pham_ban_quyen lạibot_an_cap, hương vị này
Cô lậpbot_an_cap tức đứngleech_txt_ngu phắtleech_txt_ngu dậy nhìn quanh quất tứ phía, anh đang ở đây!
Là anh nấu!
Nam Sênh thể khẳng định chắc chắn!
Hành này của Nam Sênh khiến Tô Xuyên giật mình: cẩunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, emvi_pham_ban_quyen làm gì ? Em đang gì thế?
Anh ơi, là Ân Hàn, là anh ấy, là anh ấy , anh giúp tìm anh ấy có được không? Là hương vị của ấy Nam Sênh cuống quýt định thẳng về phía khu .
Cô không thể nào ăn nhầm , đó là hương thuộc về riêngvi_pham_ban_quyen cô, cô đã ăn bốn năm !
Tô Lâm vội vàng đuổi theo sauleech_txt_ngu.
Nam Sênhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trực tiếp vào bếp, khiến những người bên trong giật nảy .
thấy nhân đột ngột xuấtvi_pham_ban_quyen hiện, đàn ông bên trong đều ngẩn ngơ. Không chỉ vì côleech_txt_ngu đẹp, mà bởi làn daleech_txt_ngu của , mặt nhỏ nhắn vốn đã trắng trẻo, nay dưới ánh của khu lại càng thêm trắng ngần, lay động lòng ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thờibot_an_cap tiết ở Bắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thành này mà được mỹ nhân thếleech_txt_ngu này sao? Thật sự không thể tin nổi.
Chào cô, cô cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giúp gì không? Quản lý khu bếp tiến lại gần, lịch sự hỏi.
mỹ nhân này lại khóc rồi?
Nam Sênh không lời, ánh mắt đảo quanh những ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nhưng mãi vẫn không tìm thấy bóng dáng mà mình đợi.
Xin hỏi, ở đây có ai tên là Ân Hàn không? Nam Sênh khẩn hỏi.
quản lý khựng lại một , hóa ra là tìm cậu kia. ngờ thằng nhóc Ân Hàn đó lại mỹ nhân thế này, nhìn trang phục của cô chắc chắn là khách đến nhà hàng tiêu thụ, ra lai lịch không hề đơn giảnleech_txt_ngu.
Đứng phía sau Sênh, Tô Xuyên Lâm nhìn thấy ánh mắt của quản lý thì giọng điệu trở nên sắc lạnh: Mắt đừng có lung tung!
Người quản cười nịnh nọt thu lại ánh mắt: Có, có người nàyleech_txt_ngu.
Vậy giờ anh ấy đâu rồi? Có thể nói cho tôi biết không?
Nam Sênh xúc động đến đỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vành mắt, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã rồi, hương vị này cô bao nhớ lầm được.
Cậu ấy đibot_an_cap rồi, đi mười rồi.
Nghe thấy vậy, Sênh lập chạyleech_txt_ngu ra nhà hàng, nhưng này làm sao còn thấy bóng dáng Ân đâu nữa. Cô thất vọng rũ mắt, nước mắt không kìm được mà trào ra.
Không sao đâu, cẩu, ngày em đến báo danh cũng sẽ gặp cậu ta , chỉ là mà. Tô Lâm ôm cô vào lòngvi_pham_ban_quyen an ủi.
Nam Sênh vừa nghĩ tới những hình kiếp trước, Hàn vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tù, không một , không một người bạn, trong túi không một xu túibot_an_cap, có thể làm công thời vụ ở côngleech_txt_ngu trường giữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiết trời giábot_an_cap rét, rồi nắm chặt tiền ít ỏibot_an_cap đó để mua vé đến đây.
Hiện tại có phải anh rất thiếu tiền không? sốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có phải rất khổ cực không? Không người thân bèbot_an_cap, lại phải đi học vừa đi làm thêmleech_txt_ngu.
, hiện tại ấy sống không tốt phải không? Nam Sênh lên nhìn Tô Xuyên Lâm.
Tô khẽ thở dàileech_txt_ngu, có lẽ vậy, nhưng anh biết người đó sẽ không rơi đường , ta rất thông minh.
Được , sau này chẳngleech_txt_ngu phải cơ hội bù đắp ? Giờ chúng vào ăn nhé? Những món đó là do cậu ấy làm đấy. Tô Xuyên Lâm cô những giọt nước mắt trênleech_txt_ngu .
Sênh nghe vậy liền gật đầu, đúng rồi, trong còn món xanh anh làm.
Cuối cùng, Nam ăn gần như hết sạchleech_txt_ngu món, vành mắt vẫn đỏ hoe. Rõ ràng cô rất ghét khóc, đây mỗi lần thấy người khóc lóc sướt mướt cô rất ghét bỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. là công chúa của cả nhà, mà công chúaleech_txt_ngu thì saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thể dàng rơi chứ? Vậy mà giờ đây chính cô cũng trở nên như vậy.
Kiếp trước, ngay khi biết Lục Chi Thành tình, côvi_pham_ban_quyen cũng chưa từng rơi giọt nước mắt nào.
Sau khi ăn xong, Nam Sênh chắcvi_pham_ban_quyen chắn là không còn tâm trạng đâu mà dạo Bắc Thành, về nhà tắm rửa rồi ra giường.
Nhìn lênbot_an_cap trần nhà, cô không hề thấy ngủ, liền lập tức ngồi dậy đi tới bàn học, lấy ra vài tấm ảnh chụp với anh rồi nhìn đi nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại.
Rõ ràng trước đây họ có rất nhiều chung, những đồ vật và kỷ về nhau rất nhiều, nhưng ngàybot_an_cap , như phát điên mà tiêu hủy sạch sẽ mọi thứbot_an_cap liên quan đến anh. Mấy tấm ảnh này là cô phải xin từ ba mẹvi_pham_ban_quyen mới có được.
Sau đó cô đã in chúng ra, thật may mắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vẫn còn ảnh.
Nam Sênh chàng thiếu niên mặc bộvi_pham_ban_quyen đồ màu đen trong ảnh.
tóc húi cua ngắnbot_an_cap ngủn khiếnvi_pham_ban_quyen đường xương quai hàm anh càng rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nét. Namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sênh nhớ, từ khi anh đến nhà cô, lần đầu tiên cô đưaleech_txt_ngu anh cắt tóc, thợ cắt tóc muốn cắtvi_pham_ban_quyen kiểu , Ânvi_pham_ban_quyen Hàn nói lời nào mà chỉ tay về phía cô.
Ânvi_pham_ban_quyen Hàn thích nói , Nam Sênh biết rõ, hành động đó nghĩa là để quyết .
Ân Hànvi_pham_ban_quyen đẹp theo kiểu nam lẫn nữ, già trẻ ưa . Người thường nói đầu đinh tiêu để kiểm chứng một soái , Namleech_txt_ngu Sênh đã không ngần ngại bảo thợ kiểu đinh.
Quảleech_txt_ngu nhiên, hiệu quả không cô thất vọng, từ đó vềleech_txt_ngu sau, tóc của anh không ngoại lệ đều đầu đinh.
Ngắm nhìn , cô mới nhận ra ánh mắt của chàng niên khi chụp ảnh chưa bao giờ hướngvi_pham_ban_quyen về ốngvi_pham_ban_quyen kính, mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là luôn nhìn về phía cô.
Nam Sênh ôm lấy khung ảnh khịt khịtvi_pham_ban_quyen mũi, rồi nằm giường. Ngày mai là thể gặp rồi, Nambot_an_cap Sênh tự an thân.
Còn Ân Hàn sau khi rời khỏi nhà hàng cũng khôngbot_an_cap về nhà ngay, ăn uống qua loa bên ngoài rồi đi thẳng tới xưởng chữa ônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tô.
Đến nơi, anh vẫn như thường lệ, sửa xong xe thì đến giờ lại đi về phía quán vỉa hè bán đồ đêm.
ngược xuôi chạy vạy, anh dườngleech_txt_ngu như không cảm thấy .
Mãileech_txt_ngu cho khi hoàn xongvi_pham_ban_quyen mọi công việcvi_pham_ban_quyen trở về căn phòng nhỏ hẹp, thấy ánh đèn vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sáng, đôi mắt đen của Ân Hàn khẽ lóe lên.
ra bà nội Lý vẫn chưa ngủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đang ngồi trên ghế lụi cụi làm gì đó tay.
Tiểu Hàn, cháu về rồi à? đêm nay vềleech_txt_ngu muộn thế? Bà có chuẩn bị cơm canhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho cháu đây, để bà đi nóng lại ngay nhévi_pham_ban_quyen. Lý Tiểu Mai nói vừa đứng dậy định làm.
Ân Hàn không từ chốivi_pham_ban_quyen.
Bà nội, sao bà vẫn chưa ? Sau này đừngbot_an_cap đợi cháu nữa, thức muộn không cho sức khỏe đâu. Ân Hàn khàn giọng nói.
Lý Tiểu Mai cười hiền hậu: Hầy, bà già rồi, ngủ sớm cũng chẳngleech_txt_ngu ngủ được, tìm việc gìbot_an_cap đó làm .
Ân Hànleech_txt_ngu nhàn nhạt đáp một tiếng rồi đi vào nhà vệ sinh.
Anhleech_txt_ngu dội nước rồi đi ra.
Trong khôngvi_pham_ban_quyen gian nhỏ bé, ánh đèn vàng ấm áp tỏaleech_txt_ngu xuống hai người bên cạnh bàn, mang lại cảm giácvi_pham_ban_quyen ấm cúng lạ kỳ.
Lý Tiểu Mai nhìn Ân Hàn ănvi_pham_ban_quyen , rồi lấy ra mảnh vải đỏ, bên trong dường như gói ghém gì đó.
Tiểu Hàn à, cháu nói bà cũng tự biết sức khỏe của mình, cháu không cần phí sứcbot_an_cap tiêu tiền vào người bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm gì. rồi, lãng phí tiền bạc lắm. Rất vui vì gặp cháu, được làm nộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của cháu. không tài gì lớn, nhưng sẽ không để làm gánh nặng cho cháu. Ở đây có một ít tiền, bà giữ chẳng để làm gì, cháu cứ cầm lấy, muốn dùng thế nàobot_an_cap thì dùng.
Tiểu Mai cười hì nói, bà thực coi Ân Hàn cháu mà đối đãi.
Khôngleech_txt_ngu cần đâu bà, bà cứ giữ đileech_txt_ngu, cháu có tiền mà. Bà cứ uống thuốc đầy đủ để dưỡng , cháu muốn bà ởleech_txt_ngu bên cạnh cháu. Cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không bị bỏ rơi thêm lần nào nữavi_pham_ban_quyen.
Bàvi_pham_ban_quyen chắc chắn ở bên cháu , bà còn muốn thấy Tiểu Hàn của chúng ta vào đại cơ. Lý Tiểu tâm nói. Mặc dù bà không biếtvi_pham_ban_quyen trước đây Ân Hàn đã trải qua nhữngleech_txt_ngu gì, anh không nhắc tới nên bà cũng chẳng hỏi .
chỉ giờ là cháu trai của bà, còn bà là bà nội của anh.
Vâng. Ân Hàn có có đáp, nhưng không nhậnleech_txt_ngu lấy số tiền củabot_an_cap Lý Tiểu Mai.
Lý Tiểu chấp, trước khi đi ngủ trực để lại rồi rời đi, còn nói với Ân Hàn không nhận thì sau này bà sẽ không đi viện nữa.
Ân Hàn đành phải thubot_an_cap nhận.
Khi anh ra, trong lòng rung động. gói trong mấy đỏ, tờ tiền không biết có bao giờ, trông đã kỹ. Ân Hàn đếm lại, tổng cộng mười lăm ngàn , anhbot_an_cap cất đi.
Ngày hôm sau.
Trời còn chưa sáng, Nam Sênh đã dậy sớm để dọn. Nhìn phòng thay rộng , lại thấy , chọn thay ra baoleech_txt_ngu nhiêu chiếc váy rồi.
Ngồi trên xe sangvi_pham_ban_quyen trọng, Nambot_an_cap Sênh nhìn dòng qua lại trên phố qua cửabot_an_cap sổ xe. Cô vẫn cảm thấy chuyện mình trọng sinh thật khó tin, đến khi cô kính cửa sổ xuống một chút, cơn gió lạnh tạt vào mặt, cảm nhận cái buốt giá đó, côbot_an_cap mới thấy mọi thứ thật chân thực.
Một lát thôi là có thể gặp được Ân rồi.
Anh ấyleech_txt_ngu liệu có thavi_pham_ban_quyen thứ cô không?
Nam Sênh lúc này phấn khích căng , hai bàn tay đặt trên đầu gối đan vào nhau .
Bỗng nhiên, tiếng chuông điện thoại trong túi áo vang .
Alo, Tiểu cẩu, bên phía học sắp xếpbot_an_cap xong rồi, em cứ trực tiếp đến đó là . Giọng của Tô Lâm vang lên.
Nam Sênh ngoan ngoãn đáp lời. Khi Tôleech_txt_ngu Xuyên Lâm dặn dò xong xuôi định cúp máy, Nam Sênh vội vàng hỏi câu: Em học cùng lớp với Ân chứ?
Yên tâm đi, đồ vô ơn nghĩa, giờ mở ra là toàn nhắc đến người đàn khác thôi.
Thôi , cảm ơn anh trai nhé.
Sau khi xuống xe, Nam Sênhleech_txt_ngu nhìnvi_pham_ban_quyen ngôi trường xa lạ, bỗngvi_pham_ban_quyen nhiên cảm giác như cách một đời.
Nghĩleech_txt_ngu đến Ân Hàn cũng ởbot_an_cap đây, Nam Sênh nở nụ cười, một cười vô .
Sáng , học sinh trong trường đi lại tấp , ai đều ngẩn nhìn gái xinh đẹp như hoa đang đi trong khuônbot_an_cap trường.
Không chỉ vì xinh , mà còn vì cách ăn mặc của hoàn toàn khác biệt với họ.
Trong trường, học sinh đều mặc phục, còn cô lại khoác một chiếc măngbot_an_cap tô len màu trắng, bên trong là chiếc váy màu xanh nhạt, chân đivi_pham_ban_quyen đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giày trắng sạch .
Cổ quàng khăn len trắng, tóc búi cao lỏng tay, trên đầu còn cài một chiếc bờm trắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Kết hợp với khuôn mặt nhỏ nhắn, thật để người ta không mê hoặc, đều xì xào đoán xem cô gái này rốt cuộc là ai.
Nam Sênh dựa theo thông tinleech_txt_ngu được gửi để tới phòng giáo vụ, sự gõ cửa: Chào các thầy cô ạ, cho hỏi cô nào là chủ nhiệm lớp ạ? là Nam Sênh, học mới chuyển đến.
Một giáo viên nghe thấy liền lậpleech_txt_ngu tức đi tới: Tôi Lưuvi_pham_ban_quyen Sương, chủ nhiệmvi_pham_ban_quyen lớp 10 , em vào ngồi một đi, lát nữa cô dẫn em lên lớp.
Lưu Sương nhìn thấy học mớibot_an_cap chuyển đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xinh đẹpbot_an_cap đáng yêu như vậy thì trong lòng quý thêm vài , quan trọng nhất là thành tích cũng không tệ.
Nam chuyển đây chủ yếubot_an_cap dựa vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực lực, gia đìnhvi_pham_ban_quyen chỉ chào hỏi qua với nhà trường một tiếng thôi.
Nam Sênh thấy giáo viên nhiệm tương lai là một phụ trung niên đeo kính, trông khá từbot_an_cap hậu, thầm thở phào nhõm. Sau này cô và Ân Hàn tình cảm, chắc cô giáo cũng dễ nói chuyện thôi.
Đi trên hành lang trườngleech_txt_ngu học, Sương Nam Sênh nói: Mới chuyển trường nên việc cứ từ từ thích nghi, vấn đề gì cứ đến hỏi . Trường chúng ta không chia lớp thành , nên em đừng áp lực , cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cố hết sứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là được.
Vâng , em biết rồi thưa cô, em cũng sẽ gắng ạvi_pham_ban_quyen. Cô còn phải cùng Ân Hàn đại học nữa.
Chẳng biết kiếp trước sau này anh đã đi đâu.
Thấy dáng vẻvi_pham_ban_quyen ngoan ngoãn của Nam Sênh, Sương lại thêm yêu thích. Cô thầm nghĩ tuyệt đối không thể để nghịch trong làm cô bé sợ hãi.
Năm phút sau, Nam theo Lưu cửa . Nhìn cánh cửa trước mắt, cô có khoảnh khắc không bướcleech_txt_ngu vào, nhưng nghĩ đến người mà mình hằng mong nhớ suốt bao nhiêu ngày từ trọng sinh đang ở bên trong, cô lập tức điều chỉnh hơi thở và trạng thái rồi theo vào.
Vừa vào lớp, Nam Sênhbot_an_cap nhanh chóng mắt nhìn quanh một lượt nhưng thấy Ân .
Ngay khi cô đang mắc không biết có chuyện , thì thấy ở hàng ghế cuối cùng sát cửa sổ, người bịvi_pham_ban_quyen tấm rèm che khuấtvi_pham_ban_quyen nửa thân mình kia không phải Ân Hàn còn là ?
Nam Sênhvi_pham_ban_quyen cảm nhận rõ trái tim mình đang đập loạn nhịp.
Chỉ là cô không rõ Ân Hàn, anh không ngẩng đầu lên, hơn nữa kiểu tóc của anh đã thay đổi rồi, không còn là đầu đinh nữa.
Ồbot_an_cap, hôm nay người đẹp là tự lặng hết rồi ? Lưu Sương có chút nói. Phải rằng mỗi lần vào lớp, câu đầu tiên cô phải nói luôn là yêu trật tự, nay ngược lại chẳng cần nhắc.
Cô ơi, đây là bạn mới ạ? Cô maunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giới thiệu đi cô! Một nam sinh tiếng.
Sau vài người cũng hùa theo.
Đây là bạn mới chuyển đến lớp chúngvi_pham_ban_quyen ta, từ nay chúng ta sẽ có thêm một viên mới cùng học tập. Được rồi, em giới thiệu bản thân một .
Lưu Sương lùi lại một bước, ra hiệu cho Sênh .
Sênh cũng không hề e , tính kiếp thì hiện tại cô đã 25 tuổi rồi, trải đời nhiều nên việc thiệu bản thân chỉ là chuyện nhỏ.
Sự chú ýleech_txt_ngu của đều người Hàn, nhưng anh chưa một lần ngẩng đầu.
Chào mọi người, mình tên Nam Sênh, từ Nam Thành.
Vừa dứt lờivi_pham_ban_quyen, Ân Hàn vốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang cúi đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỗng có phản xạ tự nhiên mà lên nhìn.
Nam Sênh rằng sẽ có một màn bốn nhìn , cô căn bản không nhìn rõ mặt Ân , chỉ anh đang nhìn mình. Nam Sênh nở nụ cười, nhìn về phía anh rồi tục nói: Sở mình khá rộng, trong đó và nhảy múa mạnh, sau này lớp mình có hoạt động giải gì thì có mình. ra trong lòng cô đang nghĩ, đã là lớp rồi chắc cũng chẳng còn hoạt động gì mấy.
lớp chào đón bạn mới, đặc biệt các nam sinh, vỗ tay như dùng hết bình sinh, đến lại mới thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng bàn tay rực.
Thôi thôi thôi, mấyvi_pham_ban_quyen cái này, cứ thấy người đẹp là độ khác nhéleech_txt_ngu. Sao hả, cô chủ nhiệm đây không được tínhvi_pham_ban_quyen là đẹp ?
Cô ơi, chúng luôn tin tưởng cô mà! Tiếng trả lời vang lên cực kỳ đồng thanhbot_an_cap, có thể thấy không khí giữa Lưu Sương và học sinh rất tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có người là lõng.
Namleech_txt_ngu Sênh, xem muốn ngồi ở đâu, tại còn ba chỗ trống, em chọn một chỗ đi, sau cô sẽ chỉnh sau, được không?
Nam Sênhvi_pham_ban_quyen mỉm cười gật đầu.
Ân sớm không nhìn Nam Sênh nữa, cứ cúi gầm xuống. Có lẽ chỉ mình anh biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trạng hiện tại thế nào.
cô ấy đây?
Tại sao ấy lại ở chỗ này?
Cô ấy có biết ở đây không?
Anh đã lâu, rất lâu rồi không gặp cô ấy.
Anh nhớ cô ấy vô cùng.
Chỉ làleech_txt_ngu, nếu cô biết anh ở đây, có tức rời đileech_txt_ngu không?
Bây giờ đã trở nên xấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn rồi, liệu cô ấy cóbot_an_cap bị dọa sợ không? Có thấy ghê tởm không?
khoảng thời giannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngắn ngủi, vạn ý lướtleech_txt_ngu trong Ân Hàn.
Ngay khi mọi người đều nghĩ Nam Sênh chắc chắn sẽ hai vị trí ở phía trước hoặc giữa lớpleech_txt_ngu, cô lại đi thẳng xuống cuối lớp, dịu dàng hỏi:
cậu, mình ngồi đây ?
Nghe thấy nói , đồng tử Ân Hànbot_an_cap co rútvi_pham_ban_quyen, ngónbot_an_cap tay vô thức run rẩy, anh hơi quay mặt phía sổ dám nhìn cô.
Đúng là ấy .
Khôngbot_an_cap nhận được phản hồi, Nam Sênh cũng chẳng hề lúng . nghĩ Ân Hàn không muốn chuyện vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , là cô thực rất mặt anh.
Cô phải ngồi xuống trước.
Vừa ngồi xuống, cô đã nghe thấy những tiếng xì xào xung quanh.
Chuyện là ? Tại sao nữ lại chọn cái chỗ cuối cùng đó?
Có phải cô biết chuyện về cái người kia không?
ta từng phạm , từng ngồi tù đấy, mỹ nữ ngồi cùng hắn không biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có nguy hiểm không nhỉ?
Chúng ta có nên ra nói cô ấy biết không? không muốn mỹ của bị đó làm vấy bẩn.
nữleech_txt_ngu không gã đó thế nào rồibot_an_cap, che kín mít chỉ lộ mỗi mũi với miệng, không khéo còn chẳng có ấy chứ.
Hơn nữa, tôi còn chẳng biết cóbot_an_cap bị câm không, chưa bao giờ nghe thấy tiếng cả.
Sênh những âmbot_an_cap thanh xung quanh, trong như có tiếng nổ vang, tim đau đớnbot_an_cap như xénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
trước đến nay anh ta nói vậy sao?
Đến mộtbot_an_cap cái tên cũng không có chỉ gọi là kẻ đó, hắn ta.
Nam Sênh không thể diễn tả nổi tâm trạng tại, anh thành ra thế này, đều là tay cô ra. Nhìn anh không hề có phản ứng với lời nhục đó, cô biết là anh khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bận tâm hay là đã tự làm tê bản thân rồi. Nhưng làm sao có để ý chứvi_pham_ban_quyen anh cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ là một họcleech_txt_ngu sinhleech_txt_ngu thôi mà.
Nam Sênh hận không tự đánhbot_an_cap chết mìnhbot_an_cap, sao cô có tàn nhẫn đối với người mà trong , mắt đều chỉ có cô như thế. Tại lại để trọng sinhvi_pham_ban_quyen lúc này, nếu có thể sớm hơn một chút, cô đã không làm ra những chuyện ngu ngốc đó rồi.
Sương nghe thấy nhữngvi_pham_ban_quyen tiếng xì xào lập tức ngănvi_pham_ban_quyen lại, dõng dạc lớn: lặng! còn nói nữa thì ra ngoàibot_an_cap đứng mà nghe giảng.
Cả lớp im bặtvi_pham_ban_quyen, không dám lên tiếng nữa.
Lưu Sương ít nhiều cũng biết chuyện Ân Hànleech_txt_ngu. Khi anh mới đến , nhà trường vốn không định nhận, dù sao là người có tiền án tiền sự. Nhưng anh đã dùng chính thực lực của mình để nhà trường phải thỏa hiệp, số mỗi đều như tuyệt đối, ngoạivi_pham_ban_quyen trừ mônbot_an_cap Ngữ văn. Lưu Sương sợ những công kích này làm tổn thương từng muốn trò chuyện, nhưng đứa trẻ nhất quyết không nói nào, lúc nào cũng gầm , nên bà cũng đành thôivi_pham_ban_quyen.
Nam Sênhbot_an_cap chẳng bận bất kỳ gì về mình, cô đến đây chỉ vì Ân Hàn. Nhân lúc viên bắt đầu giảng bài, Nam Sênhbot_an_cap lén lút dịch chuyển ghế, nhích lại gần Ân Hàn vài phân. Ân Hàn cảm nhận được mùi hương đặc trưng của cô bao quanh cánh mũi, thể anh cứng lạivi_pham_ban_quyen.
Côleech_txt_ngu ấy nghe rồi ?
Cô đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết đó là mình rồi.
Có phải ấy sẽ lập tức chuyển , để mình bao giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gặp không.
Cô ấy có phải chán ghét mình hơn không.
Cơ thể Ân Hàn vô thức nép sát vào tường, nếu nhìn kỹ thể anh hơi run rẩy.
Ân Hàn, xin lỗi anh Sênh nhỏ giọng . Cô biết câu đầu tiênleech_txt_ngu nên nói gì vớivi_pham_ban_quyen .
Hàn, đãvi_pham_ban_quyen lâu em nhớ anh lắm. Nhưng khi thốt ra lại hóa lờivi_pham_ban_quyen xin lỗi.
Không được hồi Nam Sênh cũng để ýleech_txt_ngu, cứ từ từ thôi. là tiếtleech_txt_ngu tiên cô chẳng nghe lọt taibot_an_cap nào, toànvi_pham_ban_quyen bộ sự chú ý đều đặt trên người Ân Hàn.
Anh vẫn cúi đầu xem một sách đã vàng, Sênh ghé lại nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, phátleech_txt_ngu hiện là vài chươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trình , cô hiểu. Còn Ân Hàn, khoảnh cô xích gần, anh theo năng ngả đầu ravi_pham_ban_quyen sau, vô tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đập mạnh vào tường phát ra tiếng cộp. Tiếng động lớn cả những người xung quanhvi_pham_ban_quyen cũng quay lại nhìn.
Nam Sênh giật mình, vội vàng hỏi: Ân Hàn, xin lỗi đau ? Để em xem . cô định tay sờbot_an_cap lên Ân Hànleech_txt_ngu.
quanh bắt ra điều ám, nữ mới đếnbot_an_cap cư nhiên lại quenvi_pham_ban_quyen biết Ân Hàn! Lưu Sươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng thấy có điểm thường nhưng không nóileech_txt_ngu gì, tiếp tục giảng bài.
Nam vừavi_pham_ban_quyen đưa tay ra, Ân theo bản lại tránh, Nam Sênh sợ hãi vội trấn an: lỗivi_pham_ban_quyen, em không chạm vào anh nữabot_an_cap, anh đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cử động, kẻo lát nữa lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net va phải.
Anh hình như không thích chạm vào người nữa, rõ ràng lúc trước anh rất thích . Nam Sênh tự oán mình: Mày cũng nói là lúc trước rồi còn gì.
ngờ trong lòng Ân Hàn lúc này đã làbot_an_cap sóngleech_txt_ngu cuộn biển gầm.
Vừa rồi cô định đánh mình sao?
Cô ấy không chê mình sao?
Hiệnvi_pham_ban_quyen giờ mình rất kinh , ngay cả chính mình thấy ghét bản thân.
Nam Sênh biết được suy nghĩ lúc này của Ân Hàn, chắc chắn cô sẽ dở khóc dở cười, phải anh chẳng thấy cô nói gìbot_an_cap không. Rõ ràng người ta xoa một , nghĩ thành muốn anh .
Cả hai mỗi người một tâm sự. Cân nhắc thấy đang trong giờ học, Nam Sênh không nói gì nữa, chỉ chống cằm nhìn Ân Hàn đắm đuối. Tóc anh hơn nhiều rồi, anh cũng gầy đi Trời lạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như , ai đều mặc áo dàyvi_pham_ban_quyen, khoác thêm đồng phục bên ngoài, mà anh chỉ mỗi một chiếc áo khoác đồng phục manh.
Điều này lại làm Nam Sênh nhớ đến cảnh tượng ở kiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước, tiết trời giá rét căm căm, chỉ mặc một chiếc áo dài tay chạy đôn chạy đáo trên công trường. Cô rất muốn lại gần ôm anh cái, nhưng giờ thì chưa thể. Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã thay đổi , cô sợ anh không thể nhận được những hành động đường đột của lúc này.
Cuối cùng cũng chờ được tanvi_pham_ban_quyen . Ngay khi Nam Sênhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ rằng có thể trò chuyện với Ân Hàn thì trực tiếp dậy, nhanh chóng bước ra ngoài. khi cô phản ứng thì chỉ còn cảm đượcvi_pham_ban_quyen một cơn gió lướt qua. Nam Sênh vừa đứng dậy đuổi theo đãbot_an_cap bị một nhóm bạn cùng lớp vây quanh. Vì phépnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lịch sựbot_an_cap, Nam Sênh trả lời từng người một. Lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất thân , nhưng khi họ nhắc đến Ân Hàn, sắc mặt cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức thay đổi.
Nam Sênh, bạn chưa biết đúng không? đó tùbot_an_cap, nửa năm trước mới chuyển đến , bạn đổi chỗ đi, tránh xa hắn ra một chút. Một nữ chỉ vào vừa rồi Ân Hàn.
người mở , những người tiếp lời: Đúng đấy, hơn nữa hắn còn đặc biệt , trên người bộ quần áo nào ra hồn. Bạn xinh đẹp như vậy, hắn nảy ý đồ xấu thì ? Dù sao cũng là từngvi_pham_ban_quyen ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơm tù mà.
Đã thếleech_txt_ngu còn chẳng nhìn thấy mặt, quỷ mới biết có phải là xấu xínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lắm không, hạng này trên chắc bẩn chết được.
Sênh, bạn vẫn nên sớm cách hắn thì .
Nghe họ mỗi người một câunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về Ân Hàn, Nam Sênh nỗ lực kìm nén . Sống môi trường như thế này một thời gian , anh vẫn ổn chứ Sênh không biết rằng rất về trước, chưa gặp cô, anh đã là người sống trong lầy . Nam Sênh không mỉm cười với được nữa, nhưng cô vẫn nói mục đích của mình:
Chàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net các bạn, người mà các bạn vừa đến là Ân Hàn. Anhleech_txt_ngu ấy lớn lên cùng tôi từ nhỏ, cũng là tôi thích.
Tôi chuyển đến Bắc này không có ý đồ gì khác, vìvi_pham_ban_quyen anh ấy thôi.
Anh ấy sở phải vào tù đều là của tôi. Là tôi trách lầm anh , là tôi cậyleech_txt_ngu vào đình để bắt nạt anh . Vì vậy tôi từ miền Nam lặn lội miền Bắc cầu xin sự tha thứ của anh ấy.
Thế nên không thể dung cho việc các nói anh ấy như vậy. Nếu sau ai nói về anh ấy thế nữa, thì xin , Nam Sênh tôi không phép.
Lời nói của Nambot_an_cap Sênh như có ma lực, trực cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đám học sinh đứng hình tại . Hóa ra kẻ hề là bản thân họ. Nghe lời Nam nói, họ cũng mờ đoánvi_pham_ban_quyen được gia thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của cô hề tầm . tận tan học buổi trưa, mọi người vẫn chưa hết bàng , những lời Nam Sênh vừa nói cứ vọng mãi trong tâm trí họ.
Tiết học sau đó Nam Sênh cũng không Ân Hàn quay lại lớp. Không biết đã đi đâu, này khiến tâm trạng cô cùng phiền muộn.
thững đến nhà ăn của trường, tùy gọi mấy món rồi ăn một cách nhạt nhẽo vị.
Có vì Nam Sênh trông xinh đẹp lại ngoan nên ít bạn học chủ động ngồi bàn với . Mọi người đều có tránh lại những lời Nam Sênh đã nóileech_txt_ngu sángbot_an_cap nay, cùng nhau trò chuyện rất vui hòa .
Nam Sênh không kiểu người hẹp hòi, chỉ cần họ không ýleech_txt_ngu với Ân Hàn, vẫnvi_pham_ban_quyen rất bạn tốt với họ để trải qua nửa học kỳ cuối này. Chỉ là hiện tại cô chẳng có tâm trạngbot_an_cap nào, cứ thong thả chọc vào cơm, tầm mắt không ngừng đảo nhàvi_pham_ban_quyen ăn, hy thể nhìn thấy bóng dáng của Ân Hàn ở .
Trong đó, có một bạn dường như đã thấu hiểu tâm tư Nam Sênh, khẽ xích lại gần : Nam , cậu đang tìm Ân Hàn sao?
Nam Sênh không hề che giấu, gật mạnh: Tiết sau cậu ấy cũng không đi học, mình lại không có cách nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liên lạcvi_pham_ban_quyen vớivi_pham_ban_quyen cậu ấy.
Có mình biết bạn học Ân Hàn đang ở đâu đấy. Cô bạn đó chớp chớp mắt .
Đây là điều cô vô tìnhvi_pham_ban_quyen phát hiện ra lần trước.
Nghe vậybot_an_cap, Nam Sênh lập tức ghé sát lại: Vậy cậu nói mình biết đi. Đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, họcvi_pham_ban_quyen này, cậu tên là gì thế?
Sênh quan sát cô gái đangvi_pham_ban_quyen nói chuyện mìnhbot_an_cap, giọng nói nhỏ nhẹ, kiểu tóc máileech_txt_ngu bằngbot_an_cap, đôibot_an_cap mắt hai mí to tròn trông đáng yêuleech_txt_ngu.
Mình là Hướng Niệm Niệm, sau này cậu cứ gọi mình là Niệm Niệm.
Được, Niệm, giờ có nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình biết Ân Hàn đang ở đâu không?
Nam Sênh lúc này chỉ muốnvi_pham_ban_quyen Ân Hàn đang ở nơivi_pham_ban_quyen nào, đang làm gì.
Hướng Niệm quanh thấy mọi người đềuleech_txt_ngu đang mải mê ăn uống, bèn nóivi_pham_ban_quyen nhỏ với Nam Sênh: Đi thôi, mình cậu đi.
Được.
Hướng Niệm Niệm Nam Sênh đến lối vào hành lang vận chuyển hóa dẫn lên thượng của nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : Nam Sênh, chắc là Ân Hàn đang ở cầu thang nào đó phía trên thôi. Lần ở nhà ăn mình bỗng nhiên reo lên, đúng lúc thầy giám đi tuần tra nên mình đã chạy lên đây nghe máyleech_txt_ngu, rồi cậu ấy đang ăn ở đây. Hướng Niệm nói xong rè nhìn Nam Sênh.
Thật ra cô cònbot_an_cap muốn nói thêm rằng, Hàn ăn ở dưới nhà ăn thường xuyên bị ta xào bàn tán, nhưng cô đã không ra, muộn gì cũng biết thôi.
Được rồi, mình biết rồi, cảm ơn cậuvi_pham_ban_quyen nhé Niệm Niệm. Cậu về trước đi, mình tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên xembot_an_cap là được. Nghe Hướng Niệm Niệm nói Ân Hàn này ăn cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lòng Nam Sênh chợt .
Được, vậy mình về lớp trước đây.
Sênh gật rồi bước lên cầu thang.
Sắp đi đến sân thượng mà vẫn chưa thấy Ân Hàn, trong Nam Sênh dâng lên nỗi thất vọng. ngay khi rẽ góc cầu thang cuối cùng, cô nhìn Ân Hàn đang bệt bậc thang. Lưng anh tựa vào tường, đangleech_txt_ngu cúi đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mải ăn cơm, bên cạnh còn đặtvi_pham_ban_quyen một cuốn sách rấtleech_txt_ngu dày.
lẽ do mải ăn, lại thêm tiếng bước chânbot_an_cap của Nam Sênh rất khẽ Ânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hàn không kịp phát hiện ra có đang đi lên.
Ân Hàn? Nam Sênh giọng gọi.
Ân giật người như chim cành cong, đứngleech_txt_ngu phắt dậy hộpleech_txt_ngu cơmvi_pham_ban_quyen đổ nhào xuống đất.
khắc thấy Nam Sênh xuất hiện, trái tim Ânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hàn không tự chủ mà đập loạn nhịp. Cô ấy ngày càngvi_pham_ban_quyen xinh đẹp.
Còn hắn thì ngày càng trở nên ghê tởm.
Lúc này hắn vô cùng mắn vì tóc mình đủ dài để che đôi mắt, khiến cô không phát ra sự thảm hạileech_txt_ngu nơi mắt hắn.
Nam Sênh thấy anh nghe tiếng mình mà như bị hù dọa, phải chăng do trước đây cô quá bắt anh, nên giờ đây mới sợ hãi cô đến vậy? Nghĩ đếnbot_an_cap người đàn ông yêu lại sợ mình, trái tim Sênh như bị ai đó bóp nghẹt, khó chịu khôn cùng.
Theo động tác của , Nambot_an_cap Sênh nhìn thấy những hạt cơm rơi vãi trên mặt đất. Chứng kiến cảnh tượng đó, không biếtbot_an_cap phải dùng từ ngữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào diễn tả tâm trạng : đau đớnleech_txt_ngu, xót xa, hối hận và cả day dứt.
Món đơn sơ đến không thể đơn hơn, một bát cơm đầy thức ăn đi kèmbot_an_cap chỉ là vài miếng đậu phụ và ít cải thảo. Bảo sao anh lại gầy đi nhiều như thế. Một thiếu niên đang tuổi ănvi_pham_ban_quyen tuổileech_txt_ngu mà lại những thứ này, lẽ mỗi ngày của anh ở đây đều trôi qua như sao?
Nam Sênh chậm rãi bước tớibot_an_cap đến khi đứng trước anh. Ngay lúc cô bước đến, Ân liền quayvi_pham_ban_quyen lưng rồi thụp xuống, loạn dùng tay hốt những hạt lại hộp. Lúc này trong đầu có một ý nghĩ duy nhấtbot_an_cap là phải chạy thật . Hắn hiểu vì sao cô gái này lại ngột xuất hiện ở đây?
Chẳng lẽ cô cảm thấy chưa giận, muốn tống tù sao? Nghĩ đến khả năng đó, thể Ân Hàn nhịnvi_pham_ban_quyen được mà run rẩy.
Dọn dẹp xong đống hỗnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net độn, Ân Hàn cầmbot_an_cap lấy cuốn sáchleech_txt_ngu trên đất định rời đi. Nhưng làm Nam Sênh có thểbot_an_cap đi như vậy, khó khăn lắm cô mới anh.
Đừng đi. Sênh giữ chặt lấy tay áo Ân Hànbot_an_cap.
Cảm giác đầu tiên tay áobot_an_cap thật mỏng, cả tưởng tượng. Giữa thời tiết lạnh giá thế này
Cơ thể Ân Hàn khẽ động, lòng vang lên ý kiến cực đoan.
Một bên giục hắn mau đi, cô ấy gây tổn thương cho mày chưa đủ sao? Càng rời xa cô ấy càng tốt, đó chẳng phải là điều cô ấy muốn sao.
Nhưng nói khác đừng đi, đây chẳng là cô gái mà mày hằng đêm mongvi_pham_ban_quyen nhớ sao? tại đang ở trước mặt mày, mày không rời đi đâu.
, cơ thể Ânleech_txt_ngu Hàn hề nhúc , vế sau đã thắng vế trước.
Ngay lúc Ân Hàn đang không biết làm sao, Nam Sênh đã ôm chầm lấy .
cơm trênleech_txt_ngu mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lần rơi xuống đất, phát cộp.
Được ôm lấy anh lần nữa, hốc mắt Namvi_pham_ban_quyen Sênh nóng hổi. Trên người anh vẫn hương quen thuộc đến khôngbot_an_cap thể quen thuộc hơn, mùi hươngvi_pham_ban_quyen mà hai năm qua cô vừa căm ghét lại vừa nhớ nhungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khôn xiết.
Ânvi_pham_ban_quyen , embot_an_cap rất nhớ anh.
Ân Hàn siết chặt .
Cô nói nhớ sao?
Có phải hắn xuất hiện ảo giác rồi không?
Nam Sênh ôm chặt lấy anh, gươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt nhỏ nhắn trắng trẻo áp vào lồng ngực anh: , em hối hận rồi. không nên đối xử với anh như vậy, cũng không nên không tin anhbot_an_cap. Tấtleech_txt_ngu cả làvi_pham_ban_quyen lỗi Từ rời đi, em đã lừa dối tất cả mọi người, nhưng duy nhất không thể lừa dối chính mình. Dù em bắt họ bỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tất cả những gì liên quan đến anh, nhưng mỗi khi đêm xuống em thực sự rất anh, Hàn. Rồi ngày hôm sau em vẫn phải giả như không có chuyệnvi_pham_ban_quyen gì, còn không cho bấtbot_an_cap cứ ai nhắc đến tên anh.
Nam Sênh ngẩng Ân , đau xót nói: Vì vậy em đã đến đây. Em muốn đích nói với anh rằng, em nhớ , cònvi_pham_ban_quyen nữavi_pham_ban_quyen, em thích anh.
Kể từ khi trọng sinh, về những chuyện liên quan đến Ân , Sênh không hề dự. Những điều hối tiếc ở kiếp trước, kiếp cô đều sẽ bù đắp lại.
Oanh!
Hàn chỉ cảm thấy đầu óc mình muốn nổ tung, hắn không thể tin những lời cô gái trước mặt vừa nói.
Tại cô lại nói vậy? sao đột nhiên lại thích hắn?
Chẳng phải cô từng nói, dù có thích bất cứ ai cũng sẽ không bao giờ thíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một biến thái như hắn sao?
Ân Hàn hơi cúi đầu, nhìn người mặt đang ngước đôi mắt nhìn mình. Hắn sự, thựcvi_pham_ban_quyen sự rất bất chấp cả để biến cô thành của mình, nhưng hắn không thể.
Nam Sênh đợi mãi vẫn không thấy Ânleech_txt_ngu Hàn đáp lại.
cô không hề biết rằng, Ân Hàn đã phải hết bình sinh mới có thể đẩy cô ra, rồi nhanh chóng chạy xuống lầu.
Ân Hàn chẳng rõ đã trở về nhà với tâm trạng thế nàovi_pham_ban_quyen. khoảnh khắcleech_txt_ngu bước chân vào cửa, anh liền nhốt trong phòng, chiềubot_an_cap đó cũng không . Anh không dám đi, cũng chẳng dám lại gần cô gái ấy nữa.
Bởi lẽ, anh sợbot_an_cap mình sẽ không kìm được.
Rõ anh dốc hết sức để rời xa cô, tại sao cô lại đột ngột xuất hiện? Anh rất sợ thân sẽ mất soát.
Ânbot_an_cap Hàn ngồi co ro trong góc phòng, hai tay ôm lấy đầu gối. tia sáng len lỏi qua khung cửa nhỏ nhấtleech_txt_ngu phòng, anh đột nhiên ngẩng đầu nhìn, rồi lập tức đứng dậy kéo rèm che mít.
Một kẻ như anh có thể xứng đáng được ánh sángvi_pham_ban_quyen chiếu rọi? Ánh sáng làmbot_an_cap sao có thể đoái hoài anh cơ chứ? Sự may duy nhất trong cuộc đời Ân này đã dừng lại ở khoảnh khắcbot_an_cap gặp được Nam Sênh.
Ân Hàn ngồi xuống góc phòngbot_an_cap, nhìn thấy mảnh tinh vô ý làm vỡ. Anh cầm lấy nó, áp vào cổ tay mình, rồi không chút do dự mà rạch một đường. Nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giọt máu đỏ thẫm trào , nhuộm mảnh thủy tinh xanh biếc, vừa chói mắt lại vừa rợn người.
Nhìn dòng ngừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuôn chảy, anh lạileech_txt_ngu thấy một hưng phấn lạ .
Tại Trung số 1.
Nam Sênh cứ như hòn vọng phu nhìn chằm chằm vào chỗ ngồi của Ân , chốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chốcleech_txt_ngu lại liếc ra cửa, hy vọng anh sẽ hiện. Tiếc không có, cho đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tận lúc tan , Ân Hàn vẫn không lộ .
Côbot_an_cap thể ngồi yên được nữa, vừa tan trường liền lấy địa mà Tô Xuyên Lâm đưa cho lần trước đểbot_an_cap bắt xe taxi.
phút sau, xe dừng bên lề đường. Tài xế khẽ quay đầu Sênh ở ghế sau: bé ơi, xe khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào trong nữa rồi. Địa chỉ của cháu phía trước, cách khoảng hơn tám trăm mét thôi, cháu phải tự đi bộ vào. Đến chỗ này cháu rẽ phải, đi thẳng tầm năm trăm mét nữa rồi rẽ là thấy khu nhà cháu cần tìm. Thôi thế này, tiền xe cháu đưa thiếu mười đồng là được.
Sênh cũng không gì, thái độ của tài xế rất . Vì đang nôn nóng tìm Hàn, côbot_an_cap trực từ trong ví một tờ tiền đỏbot_an_cap: Bác tài ơi, ơn , bác không thối lại đâu ạ, cháu đang có việc gấp.
Nói xong, Nam Sênh liền chạy thẳng về phía bác tài vừa .
Trong đó, Lý Tiểu đã nấu cơm nước, bà định vào phòng cho Ân Hàn để đợi cháu đi về. Vừa vàovi_pham_ban_quyen phòng lên, đôi mắt lộ rõ vẻ kinh hoàng, bước chânbot_an_cap run rẩy tiến lại gần: Tiểu Tiểuleech_txt_ngu
Bất chợt, người đang ngồi dưới đất ngước mắt nhìn , bước chân Lý Mainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , lời nghẹn đắng nơi họng. vẫn đang ra, Lý Tiểu xót xa vô cùng.
Bà đi đến cạnh anh, cơ thể đi lạivi_pham_ban_quyen khó khăn nên chậm chạp ngồi thụp xuống, đôi bàn tay run rẩy dùng giấy cầm máu, sau lục tung đồ đạc tìm mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ít băng gạc để băng bó cho anh.
Ân Hàn giống như một con búp gỗ, mặc cho Lý Tiểu . Thấy anh như vậy, bà thậnvi_pham_ban_quyen trọng hỏi: Tiểu Hàn, chuyện gì cháu?
Bà biếtbot_an_cap trong Ân Hàn giấu kín rất nhiều tâmbot_an_cap sựleech_txt_ngu, ngayleech_txt_ngu từ lần đầu tiên gặp mặt bà đã nhận ra điều đó.
Hồi quen, anh chẳngleech_txt_ngu bao giờ nói năng gì, lúc từngvi_pham_ban_quyen có lúc tưởng anh bị . Nhưng sau đó anh lên tiếng, khi nghe giọng nói của anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, phảnleech_txt_ngu ứng đầu tiên của bà đứa trẻ này hẳn phải chịuvi_pham_ban_quyen nhiều uất ức.
Bà gặng hỏi, bà tin Ân Hàn là đứa trẻ ngoan. Họ vốn khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quan hệ huyết thống, năm trước vẫn còn là người dưng.
Hôm đó bà đi nhặt chai lọ, nhìn thấy trong con hẻm nhỏ cách không xa có một người đang ngồi, mặc cho bà hỏi thế nào, anh cũng không đáp lại. Lý Tiểu Mai thấy anh đáng thương nên mua đồ ăn mang đến, anh khôngleech_txt_ngu nhận, bà liềnbot_an_cap đặt ở bên cạnh.
Ngày hôm sau bà quay lại, ngờ thấy Ân Hàn vẫn còn ngồi , và những ngày tiếp theo cũng vậy. Lý Tiểu Mai thấy anh tội nghiệp, bản thân lại cô độc, bèn nói một câu: Bà là một bà già đơn , có muốn về cùng không? Bà sẽ nuôi cháu đi học.
Cứ ngỡ Ân Hàn sẽ không trả lời, ngờ bà lại nghe thấy một giọng nói khàn đặc đến cực điểm: Bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ơi, cô đến rồi, nhưng cháu không thểbot_an_cap lại gầnbot_an_cap cô ấy.
Ân Hàn ngẩng đầubot_an_cap lên, nhìn Tiểu Mai với mắt đầy uất ức, nước mắt trào trong hốcleech_txt_ngu mắt, nhìn kỹ dường như còn ẩn chứa sự nhẫn nhịn.
Nghe , Lý Mai chợt đến đêm đầu tiên đưa Ân Hàn về, trong cơn mê sảng vì sốt cao, anhvi_pham_ban_quyen đã luôn miệng gọi: Sênh Sênh.
Là cô bé Thành đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao?
Ân Hàn từngvi_pham_ban_quyen kể bà rằngleech_txt_ngu anh từ Thành đến đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Người có thể khiến anh thành ra nỗi này, e rằng chỉ có cô gái mà anh thầm yêu mà thôi. Nhưng rõ ràng mới chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiếu niên tuổi, tại sao trong đôi mắt ấy như đầy rẫybot_an_cap nhữngvi_pham_ban_quyen góc?
Ânleech_txt_ngu Hàn trả lời, Lý Tiểu cũng không truy , bà cứvi_pham_ban_quyen thếvi_pham_ban_quyen ngồi cạnh anh.
Tiểu Hàn, cả đời này bà chẳng còn người thân nào, một mình đi hết nửa người, có lẽ là xót mới để gặp được cháu trong những cuối đời. Tuy cháu ít nói nhưng hành động cháu đều thể hiện rõ tất cả. Trong mắt bà, Tiểu Hàn là người thiệnvi_pham_ban_quyen nhất, thông minh nhất và cũng là người xứng đáng được yêu thương nhất. Bà cháu từng ngồi tù, điều đó thểleech_txt_ngu phủ nhận tất cả, bà tin cháu. Đừng vì một ai đó chuyện gì đóvi_pham_ban_quyen mà nghi ngờleech_txt_ngu mình. Có thể nghi ngờ đôi , đừng quá mức. Chúng tabot_an_cap phải dũng cảm lên, giống như bà dũng cảm đối mặt với bệnh .
Nghe mình là người đáng yêu , Ân Hàn đột nhiên cười khẽ một tiếng, trong lòng tự giễu.
Bà về nghỉ ngơi đi ạ, cháu sẽ ăn cơm. Ân Hàn đứng dậy với gương mặt chút cảm xúc, cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưleech_txt_ngu người vừa rồi không là anh vậy.
Anh đỡ Lý Maileech_txt_ngu đứng dậy.
Lý Tiểu Mai thở dài bất lực, nhìn Ân Hàn, đứa trẻ này lòng tự quá lớn: Thế lát nữa thuốc vào vết thương nhé.
gật đầu.
Nhậnvi_pham_ban_quyen được sự khẳng định của anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Lý Tiểu mới chậm rãi bước ra .
Sau khi Lý Tiểu Mai ra ngoài và đóng , Hàn mới từng miếng miếng thức ănvi_pham_ban_quyen vào miệng, nướcleech_txt_ngu mắt lăn dài khóe mắt. Ăn xong anh bôi , mà khoác vai chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ba lô màu đen rồi ra ngoài.
Còn Nam Sênh, đi theo đường bác tài chỉ mà mãi vẫn không chỗ Ân Hàn ở, đành phải người qua đường giúp đỡ.
chỉ dẫn, cô rẽ vào một con hẻm nhỏ hẹp. Nhìn con hẻm bẩn thỉu nhếch nhác này, cô không tượng Ân Hàn lại sống đây. Đôi giày vải trắng tinh khôi của cô hoàn toàn lạc lõng với nơi này, nhưng cô không hề lùinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cũng chẳng bận tâm đến việc bảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân bị lấm bẩn, cứ thế tiến thẳng vào trong.
Ở con hẻm bên cạnh, Ân Hàn vừa hay đi , hai người cứ thế lướt qua nhau.
Nam Sênh vả lắm mới đến được dưới chân chung cư, nhìnleech_txt_ngu đầy rêu xanh, những bức tường vốn màu trắng nay đã chuyển sang đen vàng loang lổ. Chẳng cần nghĩ cũng nơi này không có thang máy.
Nam Sênh nhìn thông phòng tầng nămleech_txt_ngu, rồileech_txt_ngu leo cầu thang bộ đi lên.
Cầu thang bẩnleech_txt_ngu thỉu vô cùng, rác rưởi khắp , có thể rõ lũ gián bò qua bò lại, Nam Sênh chợt thấy mắn vì có chuộtleech_txt_ngu.
Đến trước cửa phòng , thấy cửa chặt, cô cửa không có ai trả lời.
Theo bản năng, Nam muốn tiếng, cô sợ Ân Hàn nghebot_an_cap thấy sẽ đếm xỉa đến cô. Nhưng cũng không muốn đi, bèn ôm ba lô, tựa vào tường đứng đợi, đợi Ân Hàn mởleech_txt_ngu cửa.
Ân xưởng sửa chữa ô như thường lệ.
Vương Đại lập bước tới, dùng giọng điệu thương lượng nói: Hàn này, cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người đích danh muốn sửa xe . Là cái người lần trước cho tiền boanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy, giờ anh ta mang tới một khó, sửa xong sẽ được này.
Vương Đại Lực vừa nói vừa giơ một ngón tay ra.
Ân Hàn đầu không chút do .
Sau đó, chẳng nói chẳng rằng, đi thay bộ đồ bảo hộ rồi chui vào xe. Tấm băngvi_pham_ban_quyen gạc trên cổ lờvi_pham_ban_quyen thấm máu, nhưng anh cũng chẳng buồn để tâm.
Ở phía bên kia, Nam Sênh đứng trước cửa đến mỏi nhừ cả . Cô vẫn chưa bỏ cuộc, gõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa thêm vài tiếngbot_an_cap nữa nhưng vẫn không có ai hồi .
Chẳng lẽ không có aivi_pham_ban_quyen ở nhà sao?
Đột nhiên, tiếng mở cửa lên khiến mắt Nam Sênhvi_pham_ban_quyen rực, cô cứ ngỡ Ân Hàn về, khi ngẩng đầu lên mới phát hiện không phải, mà là tiếng cửa của nhà phía sau.
Chào cháu, cháu tìm Hàn à? Lý Tiểu Mai đánh giá Nam Sênh.
Bà mỉm cười hiền từ, thầm nghĩ: Đúng là một bé xinh , trắng trẻo, hèn Tiểu Hàn thích đến .
Thấy đó một bà lão, lại nghe vẻ bà quen biết Ân Hàn, Nam Sênh lập tiến tới cười hỏi: ơi, chào ạ. Cháu bạn của Ân Hàn, hình như không có nhàleech_txt_ngu, bà có biết ấy không ạ?
Lý Tiểu Mai lại hỏi một câu liên quan: Cô , cháu đến từ Thành phải không?
Sênh gật đầu thật mạnh, trong lòng đầy thắc không hiểu sao bà lão này lại biết: Bà ơi, bà biết ạ?
Lý Tiểu Mai cười khà khàleech_txt_ngu: Nhìn người thôi. Thành khéo nuôi ngườivi_pham_ban_quyen thật đấy, nhìn cháuleech_txt_ngu trắng trẻo, còn ngoan ngoãn xinh đẹp này.
Chẳng ai là không thích được khen ngợi, Nam Sênh không ngoại , chi đó còn một bà hiền hậu.
Cháu cảm ơn bà. Vậy còn Ân Hàn? Namvi_pham_ban_quyen Sênh bây yếu biết anhvi_pham_ban_quyen đang ở đâu.
Tiểu làm rồi, hay là cháu vào bà ngồi đợi một lát nhé? Lý Tiểu Mai thực raleech_txt_ngu cũng có riêng. Đứa cháu ngoan của bà thích cô bébot_an_cap , khănbot_an_cap lắm mới gặp được, bà không thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không một tay.
Có được không ạ? Nghe thấy Ân Hàn đi , Nam Sênh lại nhớ đến anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn căng tin trường nay, lòng cô thắt lại. Lúc này cô chỉ muốn đượcvi_pham_ban_quyen ở anh hơn một chút, làm sao có thể từ chối lời của bà.
Chỉ là liệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có phiền người taleech_txt_ngu quá không?
Được chứ, bình thường bà vẫn hay nấu cơm rồi đợi nó đi học về cùng ăn mà.
Lý Tiểu Maileech_txt_ngu vội vàngleech_txt_ngu mở rộng cửa.
Nghe bà nói vậy, biết mối quan hệ giữa bà và Ân Hàn chắc hẳn rất tốt, có lẽ cô còn có tìm hiểu được thời gian quavi_pham_ban_quyen anh đã sống thế nào.
Vừa bước vào trong, Nam Sênh theo bản năng nhíu màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không phải vì bên trong bẩn thỉu, mà ngược lại, căn phòng rấtvi_pham_ban_quyen sạch sẽ và ngăn nắp.
Lý Tiểu thấy Nam Sênh không phản ứngvi_pham_ban_quyen , vội vàng kéo một chiếc ghế ra, dùng chiếc sạch lau đileech_txt_ngu lau lại: Cháu ơi, điều kiện ở đây không được lắm, cháu ngồi tạm nhé, được không?
Lý Tiểu Mai lúng túng lau tay vào vạtbot_an_cap áo, nắm lấy tay Nam Sênh nhưng dường như sực nhớ ra điều gìbot_an_cap đóleech_txt_ngu, bà lại dừng động tác.
ơivi_pham_ban_quyen, không sao đâu , trông rất . Bà cứ gọi cháu làleech_txt_ngu Sênh là được rồi ạ. Nam Sênh ngồi xuống, nói hoàn là thật.
Tuy nơi này không có đồvi_pham_ban_quyen nội thất xa hoa, nhưng những vật dụng cần thiết đều có đủ. Ngay lối vào là một chiếc giường khoảng một mét hai, bếp và nhà vệ sinh đượcleech_txt_ngu ngăn cách bằng một tấm rèm. ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bếp xếp gọn gàng rất nhiều giấy và chai lọ rỗng, sàn nhà cũng lau chùi bong.
Nơi này mang lại cảm giác tuy nhỏ bé nhưng đầy đủ ấm cúng.
Đượcleech_txt_ngu, vậy cháu muốn uống không? Lý Mai sực nhớ ra nhà có ly uống tửleech_txt_ngu tế, sợ cô bé phật ý.
Bà ơi, không cần phiền đâu ạ, cháu không khát. Bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngồi xuống đây kể cho cháu về Ân Hàn được không bà? Nam Sênh dường thấu hiểu suy của Lýbot_an_cap Tiểu Mai nênleech_txt_ngu không đòi uống .
Được. Lý Mai thuận thế ngồi xuống bên cạnh Nam Sênh.
Bà , bà cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể cho cháu Ânvi_pham_ban_quyen Hàn làm việc đâu không? Hoặc là khoảng mấy giờ thì anh vềbot_an_cap ạ? Nam Sênh chỉ muốn lập hiện trước mặt anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngay bây giờ.
Lý Tiểu nhìn Sênh, trong mắt thoáng qua tia nghi hoặc. Rõ ràng là cô bé này rất thíchleech_txt_ngu Tiểu Hàn, vậy tại saovi_pham_ban_quyen lúc trước lại bỏ nó?
này bà không biết, giờ giấc nó về không cố định đâu.
Nam Sênh thất vọng cúileech_txt_ngu đầu.
Vậy bà , bà quen Ân Hàn như thế nào, bà kể cho cháu nghe được không? Không biết địa chỉ, Nam Sênh nghĩ rằng có thể thông qua bà để biết được nửa năm qua anh đãleech_txt_ngu sống nhưbot_an_cap thế .
Lý Tiểu Mai ngừng, bà nhớ lại phản ứng dội của Ânbot_an_cap Hàn lúc biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nam Sênh đến, bà không biết mình có nói ra hay .
Bàvi_pham_ban_quyen biếtleech_txt_ngu tự trọng Hàn rất lớn, ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày đầu tiên anh trở về đây bà đã nhận ra điều đó.
Tâm trí Nam Sênh giờ đã là một phụ nữ hai mươi lăm tuổi chứ không phải côbot_an_cap bé mười mấy tuổi đầu nữa, cô lập tức hiểu ra: Bàleech_txt_ngu ơi, có bà cháu ? Ân Hàn từng nhắc cháu với bà sao? Hay là bà ấy đã quen biết từ lâu rồi?
Nam Sênh hiểu Ân Hàn, anh rất ít nói, trừ người quen thuộc anh mới nói nhiều hơn vài câu. chỉ trong vòng này, anh không thể nào kể chuyện của mình cho khác.
Nhưng kiếp cô và anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhau lâu như vậy, chưa từng có sựleech_txt_ngu hiện của bà lão này, vì vậy cô cảm thấy thắcvi_pham_ban_quyen mắc.
Nam Sênh không biết rằng, vào một đêm sau khi bị cô bỏ rơi, Ân Hàn một lần nữa đặt niềm tin vào bà lão này.
Không phảivi_pham_ban_quyen đâu, bà quen nó ở gần nhà ga hồi tháng Năm, lúc đó nó
Lý Tiểu Mai chuyện bà và Ân Hàn đã gặp nhau như thế nào, rồi sau đóvi_pham_ban_quyen anh theo bà về đây ra sao. Thời gian đầu, Ân Hàn ở cùng bà trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net căn phòng này, một tháng trời đều nằm ngủ dưới đất, này đi thêm mới căn phòng .
Thực tiền tiết kiệmvi_pham_ban_quyen của Lý Mai đủ cho chi tiêu hàng ngày, chỉ là Ânbot_an_cap Hàn muốn tiêu của bà. Rồi cách đây tháng, khi bà đang đi nhặt phế liệu đột nhiên , bệnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viện kiểm tra mới hiện bà bị ung gan.
Ân yêu cầu bà nhập viện điều trị, nhưng bà không chịu vì nghĩ đã một chân đạp vào quan rồi, không cần thiết phải tốn kém, bà cũng muốn làm liên lụy đến anh.
Ânbot_an_cap Hàn không đồng ý, khuyên nhủ mãi bà mới chịu định kỳ lấy thuốc .
Lý Tiểu Mai biết, đó về sau anh về càng muộn . Bà đã khuyên ngăn, nhưng nói của Ân Hàn: Bà , cháu chỉ còn mỗi bà , đã khiến bà vôvi_pham_ban_quyen cùng xúc .
Nam Sênh, nó không kể cho bà nghevi_pham_ban_quyen hết chuyện, nhưng bà biết, trước đây bấtvi_pham_ban_quyen kể cháu đối xử với nó thế nào, trong lòng nó đều chỉ thôi. Hôm nay lúc bàleech_txt_ngu gặp nó, nó đã tự làm đau chính mìnhleech_txt_ngu, một mình thu mình trongleech_txt_ngu góc thầm lặng nước , nó nói với bà: Bà ơi, cô ấy đến rồi, nhưng cháu không thể đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ấy được nữa.
Cho nên ngay cái nhìnleech_txt_ngu đầu tiên thấy cháu, bà đã biết chính là Sênh Sênh từ Nam Thành mà nó hayvi_pham_ban_quyen nhắc đến.
Tiểu Hàn lẽ sợ bị người khác bỏ rơi, vậy nên dù chúngleech_txt_ngu ta quen nhauleech_txt_ngu vài tháng, nó đã liều mạng kiếm tiền để chữa bệnh cho bà, nó rất hiếuleech_txt_ngu thảo.
Tiểu Mai kể bao lâu thì Nam Sênhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khóc bấy lâu.
Cô ra mình thực , thực sự đã lầm mức.
Bởi vìvi_pham_ban_quyen cô cần anh nữa, nên vào cái khoảnh khắc ở hẻm gần nhà ga , anh đã đánh mất đi khát vọng được sống.
Lúc này, Nam Sênh vô cùng biết ơn trước mắt. Thực ra Hàn rất tốt, dù ít , nhưngleech_txt_ngu chỉ cần là người anh quan tâm, anhvi_pham_ban_quyen sẽ liều mạng để bảo vệ.
Cho đến mười giờ tối, Nam Sênh vẫn chưa trở về. Sau khi ăn tối cùng bà nội, đã cùng bà Hàn. Vì quá muộn nên bà nộibot_an_cap đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi ngủ trước.
Nam Sênh muốn ở đây đợi Ân Hàn quay về. Khi bước vào căn phòng nơi anh ngủ, dù sống của anh rất khăn, nhưng khoảnh khắc mắt chứng kiến, cô vẫn không kìm nénleech_txt_ngu cảm xúc.
Căn phòng nhỏ một cái là hết , soleech_txt_ngu với bên phíavi_pham_ban_quyen bàvi_pham_ban_quyen nội, đồ đạc ở đây đến thảm thương, ngoại trừ giườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và bàn học thì hầu như không còn dụng nào khácvi_pham_ban_quyen.
Chiếc dường còn hơn cả giường bên phía bà , trong tiết lạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế này mà chỉ có duy nhất một chăn mỏng. Có phải anh đã dành đồ tốt cho bà, còn bản thân cứ thế chịu đựng ngày không?
Dưới gầm giường sắt còn xếp xấp sách cũ, tất thảy đều đã , chẳng có lấy một cuốn mới.
Tim Nam Sênhvi_pham_ban_quyen nhóibot_an_cap lên từngvi_pham_ban_quyen đau ỉ. Đếnleech_txt_ngu tận bây cô mới , hóa ra kiếp trước ra tù, Hàn đã phải sống cuộc đời như thế này sao? Chính cô đã tự hủy hoại anh.
Vì không có ghế nên Nam Sênh cởi giày, nằmleech_txt_ngu lên chiếc giường sắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ. khắc nằm xuống, cô gầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như hoài nghi cuộcleech_txt_ngu đờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Dù mặc áo khoác dày cảm giác vẫn rất khó chịu, thế nhưng cô không đứng dậy mà kéo tấm chăn bên cạnh đắp lên người, hít một hơileech_txt_ngu thật rồi ra đầy nhẹ nhõm.
Ngoài mùi xà phòng thanh khiết ra còn có một mùi hương đặcleech_txt_ngu trưng riêng anh, chẳng thểleech_txt_ngu gọi nhưng lại vô cùng dễ chịu.
Nằm , bọc bởi hơi thở quen thuộc, có lẽ vì hôm nay đầu gặp lạivi_pham_ban_quyen Ân Hàn, bao phấn, kích động, hối hậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và xót xa đan xen nhau khiến Nam Sênh nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Một giờ sáng.
Đường trong khu tập thể đã sớm vắng bóng người. Ânbot_an_cap Hàn kết thúc công việc, cả người mệt mỏi đi trong bóng tối. Anh chuẩn đi lên tầng năm rồi mở , đèn không chú ý, ngỡ là bà nội bật. Theo thóivi_pham_ban_quyen quen, anh đi vào bếp ăn cơm canh để lại.
Anh không nhận ra người đang ngủ trên giường.
Giải quyết xong bữa cơm, anh nhanh chóng rửa sạch nồi . Có nước chảy lớn nên anh không nhận ra cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người đang tiến lại gần, cho đến một đôi tay vòngbot_an_cap qua eo mình: Ân , em nhớ anh lắm.
Đầu óc Ân Hànbot_an_cap trống rỗng, sao cô xuất hiện đây? Anh vội vàng khóa vòi nướcvi_pham_ban_quyen, xoay người đẩy Nam ra.
Nam bịleech_txt_ngu đẩy ra, nhận ra lại muốn , cô lập tức lớn tiếng: Ân Hàn! Anh mà đi nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em khóc anh xem!
Lời vừa dứt, giọng cô đã bắt nức nởvi_pham_ban_quyen. Trước đây, chỉ nghe này, Ân sẽ theo cô đủ điều.
Về đi. Ân Hàn nhàn nhạt thốt ra hai chữ. Đây là lần đầu tiên Nam Sênh nghe thấy giọng nói của kể từ khi . Nó không còn là trầm ấm, dịu trong ký ức nữa.
Em không về, em ở đây đợi anh lâu lắm rồi. Lúc nãy nằm trên giường , anh ôm em một cái có được không?
Nam Sênh lại lại , dán chặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy Ân Hàn. Ân Hànleech_txt_ngu khẽ cúi đầu, đã lâu lắm anh cô khoảng gần nhưvi_pham_ban_quyen thế này. Sao cóvi_pham_ban_quyen nơi như thế nàybot_an_cap chứ? Vừa loạn vừa bẩn, lại thứ gì, tiên nữ không nên này.
Ân Hàn đẩy người ra, nhưng Sênh biếtvi_pham_ban_quyen anh gì hai tay siếtvi_pham_ban_quyen chặt lấy cổ anh, đôileech_txt_ngu chân dùng lực lấy eo anhleech_txt_ngu, cảbot_an_cap treo lơ lửng người anh như một chú gấu túi.
Gần như ngay lập tức, Ân Hàn cảm nhận được sự khác thường thân, anh định dùng sức hất cô xuống.
Ân Hàn, hu hu hu anh không được làmvi_pham_ban_quyen thế, lát nữa ngã xuống sẽ đau lắm, sợ lắm hu hu hu. Nam Sênh cố ý giả vờ khóc, tay bám chặt lấy anh không buông.
Quả nhiên, nghe thấy tiếng khóc của , Ân Hàn không động đậy nữabot_an_cap, dường như đã thỏa hiệpleech_txt_ngu: Trên người tôi bẩn lắm.
Cho em chắc chắn vẫn muốn ôm sao? Ân Hàn kìm vọng mình, anh lại nhìn ánh chánvi_pham_ban_quyen ghét của cô lần nữavi_pham_ban_quyen. Ánh mắt ấy có anh xuống vực thẳm muôn đời không lại được.
Bẩn chỗ nào chứ, em cũng chưa tắm, trên người em cũng , nên chúng ta dính lấy nhau chẳng sao hếtvi_pham_ban_quyen. Khoảnh nghe rõ giọng nói củavi_pham_ban_quyen anh, tiếng khóc vờ của Nam Sênh đã trở thànhbot_an_cap thật.
Bà nội anh đã như vậy từ lúc quen. Nam Sênh thầm đoán không biết có chuyện gì xảy ra trong tù. Cô sực nhớ đến lời bà nội nói anh bị thương, muốnvi_pham_ban_quyen đi xuống xét nhưng lại nghĩvi_pham_ban_quyen ra gì đó nên nói tiếp: Ân Hànbot_an_cap, em đi , không được , cũng không được đẩy em , nghe rõ chưa?
Một giâyvi_pham_ban_quyen, hai giây, ba giây trôi qua
Nam Sênh không nhận được hồi đáp nhưng không bỏ cuộc. Cô không Ân Hàn có thể nhẫn nhịn được, ở bên anhbot_an_cap bao năm, cô hiểu nhất anh khôngbot_an_cap chịu nổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điều ở .
Ân Hàn, được không? Hứa với em đi, nếu anh không sẽ xuống đâu, cứ khóc mãileech_txt_ngu đến khi mắt sưng vùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi ngất xỉu luôn cho xem.
Sênh muốn khóc, sao mình cũng hơn hai tuổi rồi, nhưng mặt Hàn, cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ đến cuộc sống hiện tại của anh là cô muốn rơi lệ.
lại hồi còn ở họ Ân, cô chẳng dễ khóc trước aileech_txt_ngu, trước mặt Ân Hàn thì hở chút khóc, lại còn hay làm , nói không ngoa bị muỗi đốtleech_txt_ngu cái cũng khócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được.
Có một lần nghiêm trọng nhất là cô vườn hoa, chẳngvi_pham_ban_quyen hiểu sao đụng trúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tổ kiến, chân kiến cắn mấy phát. Lúcbot_an_cap cô không khóc, nhịn đau về Ân Hàn rồi mới gào khócbot_an_cap, mặc anh dỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dành thế vẫn khócvi_pham_ban_quyen mãi, rồi sau đó khóc đến ngất xỉu luôn.
Thế nên từ đóvi_pham_ban_quyen, Ân Hàn sợ cô .
Quả nhiên, Ânleech_txt_ngu Hàn khẽ ừ một .
Có được trả , Nam Sênhleech_txt_ngu mới buông tay đứng vững, sau đó lấy tay anh. Hành động này khiến vô thức rụt tay lại. Nhưng Nam Sênh đã kịp nhận ra những vết chaibot_an_cap trong lòng bàn tay anh.
Côbot_an_cap mũi nén đau thương, ngước đầu nhìn anh: Em muốn xemvi_pham_ban_quyen vết thương của anh, có không?
Đồng tử Ân Hànbot_an_cap co rụt lại, sao cô lại biếtleech_txt_ngu? Nam Sênh không nhìn thấy mắt anh, không anh đang nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì, cô nhón chân anh ra nhưng không tới.
Ân Hàn, đầu xuống.
ngỡ Ânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽbot_an_cap không ứng, anh lại cúi đầu theo phản xạ tự nhiên. Nam Sênh cười mãn nguyện, nhưng chạm vào tóc anhbot_an_cap thì anh đã né tránhvi_pham_ban_quyen bước ra ngoàivi_pham_ban_quyen.
Ân Hàn, phải anh em rồi không? Có phải không còn nữa ?
Giọng Namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sênh đặc, sương mù vây kín đôi mắtbot_an_cap, nhưng ngón tay cô lại bấm chặtleech_txt_ngu vào lòng bàn tay. Cô sợ nghe một câu trả lời khẳng định.
Hàn siết chặt nắm đấm, rốt cuộc khôngvi_pham_ban_quyen nỡbot_an_cap nhìn cô buồn bã. cóleech_txt_ngu thể ghét cô ? Từbot_an_cap trước đến giờleech_txt_ngu luôn là cô chán anh . Sao anh có thể thích cô được chứ? Anh yêu cô đến phát điên, mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết được mỗi khi khuya lặng, anh nhớ cô đến cuồng như thế .
Anh đột quay người, người trước mặt đang nhìn anh mắt, đôi mắt to tròn vốn dĩ trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trẻo lúc này đong đầy hơi nước khiến người ta xót xa, những giọt lệ long lanh chực trào nơi hốc mắt.
Ân Hàn biếtleech_txt_ngu, giây tiếp theo mình còn côleech_txt_ngu, cô sẽvi_pham_ban_quyen òa lên mất.
Xấu Tôi nên xấu xí rồi. Nên tôi không muốn em nhìn thấy.
Mãi đến khi Namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sênh anh lên, côbot_an_cap mới hiểubot_an_cap xấu mà anh nói có ý gìleech_txt_ngu.
Trên vầng trán vốnleech_txt_ngu trơn nhẵn giờ đây hiện một vết sẹonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dài chừng hai centimet. Vết thương không sâuvi_pham_ban_quyen, từ xa sẽ không thấy rõ, nhưng ứng anh, thể anh rất để tâm đến vết sẹo này.
thả của Sênh chạm nhẹ lên đó: Đây ?
Vô ý đụng thôi. Ánh mắt Ân Hàn né tránh, không dám nhìn Nam , rồi anh cúi để tóc mái che đi vầng trán.
Có phải lúc ở trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tù bị thương không? Nam đã đoán rabot_an_cap, cô vẫn chọn cách nói thẳng, đó là lỗi của cô.
Trong khoảnh khắc, cô rất biết anh đã trải một tháng ròng trong tù như thế .
.
Ân Hàn, tôi xin lỗi.
Từ gặp lại , Ân Hàn không biết mình đã cô nói câu xin lỗi bao nhiêu lần rồi. chưa bao giờ trách cô .
Em không có lỗi với . Sau đừng đến tìm tôi nữa, nơi này không hợp với em.
nhỏ xinh đẹp sạch như cô, sao có thể đặt chốn lầy này chứ?
vớibot_an_cap những lời anh nói, Nam Sênh thầm mắn vì mình đã có chuẩn bị lý từ trước, sụt sịt mũi: Ân Hàn, tôi buồn ngủ rồi, tôi muốn ngủ.
Nam chiếc giườngleech_txt_ngu sắt của anh, ý tứ rất rõ ràng.
Để tôi đưa xuống? Hàn không biếtleech_txt_ngu có bằng để lại hay không, bởi tâm tư của , anh vốn chẳng thể nhìn thấu từ lâu.
Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn ở cùng , tôi không muốnvi_pham_ban_quyen đi. Nam Sênh tiến lên một , cẩn thận nắm lấy tay áo . Cảnh tượng này nhói vào mắt Ân , trước mặt anh, cô không nên như thế này.
Tôileech_txt_ngu ghê tởm, dù là cơbot_an_cap thể hay tim này đã vấy bẩn rồi. đi, lại gần tôi nữa. Anh đã chẳng còn dám tơ tưởng gì .
Rời nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nambot_an_cap, anh rất khi nói chuyện. Lúc ở trong tù, anh như mở miệng, cho đến được Lý Tiểuvi_pham_ban_quyen đón nhà, người duynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhất anh giao tiếp cũng chỉ có bà.
Lúc nàybot_an_cap, đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thốt những này, cảm thấy dây thanh quản của mình như cưa xé, vô cùng khó chịu.
Không bẩnleech_txt_ngu, không hềvi_pham_ban_quyen ghê , là lỗi tôileech_txt_ngu, chính đánh mất Ân Hàn vốn thuộc về mình rồi. Ân , tôi xin anh, đừng nói vậy nữa có được không?
Ân Hàn siết chặt nắm , bước tới mở cửa, ý quá rõ ràng.
Mười sau.
Trong căn tối , nhìn qua ô cửa sổ nhỏ, có đã đón cô gái kia đi mới thở phào nhẹ nhõm.
Phía dưới , Nam Sênh cứ đi một bướcvi_pham_ban_quyen ngoảnh một lần, cô ngước nhìn lên căn phòng nào đó, rồi vọng cúi đầu, nói bên cạnh: Đi .
Vâng, thưabot_an_cap tiểu thưleech_txt_ngu.
những chuyện xảy ra nay, Nam Sênh nhớ lại những lời bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói mìnhleech_txt_ngu, cùng giọng nói và vết sẹo của Ân Hàn khiến cô trằn trọc không sao được.
Cô cầm điện thoại lên gửi tin nhắn chovi_pham_ban_quyen Tô Xuyên Lâmbot_an_cap.
Một sênh : Anh ơi, em muốnbot_an_cap nhờ anh giúp một chuyện.
Một khúc sênh ca: phải anh biết rất nhiều nhân vật tầm cỡ trong giới học sao? Em muốn tìm loại kem xóa sẹo nàovi_pham_ban_quyen hiệu quả ấy, vết sẹonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã có mộtbot_an_cap thời gian rồi, loại nào có thể làm mờ sẹo, giúp da mịn màng nhé.
Còn về tình trạng cụ thể thế , cô cần xác định lại sau.
Tin nhắn gửi đi có hồi âm, giờ đã là sáng, chắc hẳn anh đã ngủ rồi, Sênh đặt điện xuống.
Sáng sớm hôm sau, ngay khoảnh khắc chuông báo thức vang lên, tấm nệm màu trắng sữa tự động nâng lên, Nam Sênh cũng vươn tắt báo thức. Cô thẫn thờ nhìn trần nhà cho đến khi tỉnh táo hẳn, những chuyện ngày qua dần về trong trí nhớ.
Cô một thật sâu, cổ vũ bản thân, cứ từ từ rồi Ân Hàn nhất định sẽ tha thứ cho cô.
Thiếu nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mười tuổi, gương không cần bất kỳ loại mỹ phẩm nào cũng tràn đầy collagennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Nam tỉbot_an_cap mỉ chọn quần áo, vì có Hàn ở đó, cô muốn thể hiện khía cạnh hoàn mỹ nhất của mình cho anh thấy, rằng dángleech_txt_ngu nào của cô anh cũng đã thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nhưng điều đó không ảnh hưởng gì.
Chân váy màuvi_pham_ban_quyen trắng sữa, áo hoodie rộng màu xám nhạt, khoác bên ngoài chiếc lông vũ trắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chân đi đôi giàyvi_pham_ban_quyen vải màu xám đượcvi_pham_ban_quyen đặt làm riêng có logo, vừa dị lại vừa đẹp mắt.
Mái tóc đuôi ngựaleech_txt_ngu buộcbot_an_cap cao, đeo cặp sách trên lưng, cả toát lên thở thanh xuân rạng ngời.
Nhìn sáng trên bàn do người giúp việc mà Tô Xuyên Lâmvi_pham_ban_quyen thuêvi_pham_ban_quyen chuẩn , Nam Sênh lấy chiếc túi đựng thực phẩm tinh tế, bữa sáng lại rồi đi ra ngoài.
Hôm nay cô rất sớm. bước vào lớp mới chỉ lác vài người, Sênh tùy ý chào hỏi bạn học rồi ngồi vào của .
Thời gian dần , người lớp ngày một đông hơn. Dù Sênh ngồi ở góc lớp, nhữngleech_txt_ngu người bước vẫn vô thức liếc cô, thực sự đẹp đếnvi_pham_ban_quyen rực rỡ. Những thứ đẹp luôn không tự chủvi_pham_ban_quyen được mà thu hút người .
Nam Sênh thấy mình sắp mỏi nhừ cả cổ mà vẫn chưa thấy Ân Hàn tới. Cô định lấy điện thoại ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhắnbot_an_cap tin cho anh thì mới nhận hìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như anh không có điện thoại, tài khoản WeChat cũ cũng đã bị cô chặn và xóa lâu.
Lúcleech_txt_ngu này, cô chợt nhớ đến đây mỗi lần cô nhắn tin, anh đều lời ngay lập tức: đây.
Côbot_an_cap còn từng nghi ngờ hỏi anh: Có phải anh cài đặt trả lời tự độngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không? Nếu sao lần nào tôi nhắn anh trảleech_txt_ngu lời ngay được thế.
Lúc đó Ân không gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chỉ mỉm , Nam sau đó cũngvi_pham_ban_quyen không truy hỏi thêm.
Mãi về sau Nam biết, trong WeChat của có bất kỳ người bạn nào khác, chỉ có duy mình cô, ngay cả bố cô anh cũng không kết bạn.
Ngay khi chuông vào sắp reo, Ân Hàn mới xuất hiện ở cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau.
Qua kẽ tóc, anh thấy ánh mắt cô gái dán chặt vào cửa trước, cô ấy đợi anh sao?
Ân Hàn mím , vừa định bước vào thì một bạn nữ đi tới cạnhleech_txt_ngu Nambot_an_cap Sênh định bắt chuyện.
Niệmleech_txt_ngu Niệm nhìn thấy Nam Sênh thì vui vẻ tiến lại gần: Nam Sênh, chào buổi sáng nha, hôm nay cậu lại xinh đẹp rồi!
Những lời ngợi chẳng ai chán nghe bao , hồ phương lại là một cô gái yêu như thếleech_txt_ngu.
Chào buổileech_txt_ngu sáng, Niệm Niệm, cảm ơn cậu.
Niệm Niệm định nói thêm vài với Nam , nhưngbot_an_cap vô tình liếc thấybot_an_cap Ân Hàn đi vào từ cửa sau. Nhìn thấy khuôn mặt che khuất cả của anh, bất giác mình. Sao lại để tóc hết cả mắt thế kia, đang giai đoạn nước rút của mười hai, thế này thì sao thấy được tươngvi_pham_ban_quyen lai của ? rồi.
Hướng Niệm không hiểu nổi, mà cô cũngleech_txt_ngu chẳng nghĩ nhiều. phải thôi, nếu khôngleech_txt_ngu cô cảm thấy luồngbot_an_cap khí lạnh lẽo Ân Hàn sắp lây sang mình đến nơi.
Cô vội vàng ra hiệu cho Sênh sau rồi chạy biến về chỗ ngồi.
Khoảnh khắc nhìn thấy Ân Hàn, mắt Nam Sênhvi_pham_ban_quyen rực , côbot_an_cap nhanh chóng ghế ra cho anh.
Ân Hàn, chào buổi sáng nha.
Hàn cúi đầu, không trả .
Nam Sênh ngước nhìn anh, cô cảm thấy Ân Hànleech_txt_ngu hiện giờ chắc cao 1m85 rồi? Trước đã cao 1m83, giờ cảm giácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cao lên không ít.
Dù thấy được xương quai hàm của anh, Nam cũng thấy nó đẹpleech_txt_ngu trai vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng. Đường tạo nên đường nét góc cạnh rõ ràng, dường như có thể lối người ta đi sâu vào tận trái tim anh.
Ân Hàn không mảy may để ý đến Nam Sênh, anh ngồi xuống, tựavi_pham_ban_quyen vào tường, vẫn đầu đọc sách như mọi khi.
Nam Sênh ghé sát , quả là dòng mã trình mà cô nhìn không hiểu. thứ này hồi ở Ân đã thíchleech_txt_ngu xem, sau lại tự tìm một yênvi_pham_ban_quyen để nghiên cứu. Cô cũng biếtleech_txt_ngu tại sao anh lại say mê chúng đến thế.
Ân Hàn, anh ăn sáng chưa? Em theo rất này, tavi_pham_ban_quyen cùng ăn ? Nghĩ đến trưa hôm qua của , Nam Sênh đoán dù anh có ăn sáng thì chỉ là ăn loa đại khái, thế nên cô đã dặn Tô Lâm bảo bà vú từ nay về sau chuẩn bị bữa sáng gấp đôi.
Giọngleech_txt_ngu của Nam Sênh mềm mạivi_pham_ban_quyen, dịu dàng vô cùng, mang cảm giác cực kỳ nhu, nhưng chỉ bản thân Nam biết, côleech_txt_ngu chỉ nhưleech_txt_ngu vậy đối mặt với Ân .
Ân không trả lời.
Nam Sênh.
Sênh nhích lại , bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy tay áo Hàn khẽ kéo, anh vẫn không phản ứng, cô liền trực tiếp nắm tay anh. Chưa kịpbot_an_cap nắm chặt, niên vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi cúi đầu đọc đã nghiêng đầu sang một bên, rụt tay lại tránh nébot_an_cap sựleech_txt_ngu đụng chạm của cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hành động này khiến Nambot_an_cap Sênh chua xót. Nhưngleech_txt_ngu cô sẽ không từ . Bởi vì động tác né tránh của anh mà lớp băng gạc trên cổ tay ra. Nam Sênh nhìn thấy cổ tay anh vẫn còn đang chảyvi_pham_ban_quyen máu, lòngbot_an_cap thắt vìvi_pham_ban_quyen lo lắng, chẳng màng nữa nắm chặt lấy tay anh: Cổ tay anh vẫn chảy máu kìa, đi thôi, đến phòng y tế ngay! Không được từ chối, anh mà còn từ chối là giận anh thật !
này thái độ của Nam Sênh rất cứng rắn, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kéo Ân Hàn đứng dậy. Hàn vẫn bất động, Nam nhìn vết ra ngoài, hốcvi_pham_ban_quyen mắt bắt đầu đỏ hoe.
Thật ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nam Sênh chẳng có chút tự tin nào, nhưng cô vẫn kiên trì dùng kéo Ân Hàn đi. thấy mắt trong hốc mắt cô sắp rơi xuống, Ân theo động tác của cô mà đứng dậy. Anh cứ thế cô dắt mình đi ra ngoài, để lại đám bạnleech_txt_ngu đang ngơ ngác nhìn nhau rồi xì bàn tán: Cô xinh đẹp mới đến thật sựbot_an_cap rất thích cậu ta nhỉ.
Trên đường đi, Nambot_an_cap Sênh nắmvi_pham_ban_quyen chặt cổ tay không bị thương của Ân , anh không nỡ sức cô ra, chỉ thể lẽ bước theo sau. Nhìn bóng lưng nhỏ nhắnbot_an_cap hơn mình rất nhiều, Ân Hàn chợt về ngày đầu tiên gặp gỡ, cô cũng mang bóng lưng bướng bỉnh như thế, kiên quyết dắt anh nhà.
Đến phòng y tế, Nam Sênh dứtvi_pham_ban_quyen khoát ấn anh ngồi xuống giường bệnhbot_an_cap, rồi quay nói với vị bác trung niên mặc áo blousenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trắng đeo kính gọng vàng: Bác sĩ ơi, bác xửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lý em vết thươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bạn này với ạ?
Bác quan hai người, ánh mắt mang theo vài phần mập . Ở lứa này mà lại nắm tay nhau đến phòng y tế, không có chuyện gì thì mười mấy năm làm bác sĩ trườngvi_pham_ban_quyen học của coi như đi rồi.
Được chứ, chàng trai, đưa ra bác xem nào.
Ân Hàn không động đậy, anh cúi gầm đầu như đang chìm đắm trong thế riêng, hoàn toàn không nghe thấybot_an_cap bác sĩ nói. Nhìn thiếu niên ngồi trên giường với mái tóc đen mềm mại, Nam Sênh chợt nhận hình như mình chưa bao xoa đầu anh cả, trước đây anh toànleech_txt_ngu tóc húi cuavi_pham_ban_quyen thôi. Sự tò mò thôi khiến côvi_pham_ban_quyen quênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bẵng bác sĩ vừa nói, đưa tay lên tóc anh.
Cảm giác mềm mại đúng như cô tưởng tượng. thiếu niênbot_an_cap giống như giật mình, ngột ngẩng đầu tránh né. Bẩn như vậy, không nên vào. Vẫn không thể rõ đôi mắt .
hỏi , có muốn xem vết thươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa đây? Bác sĩ đứng bên cạnh nhắc nhở.
Ơ, cóvi_pham_ban_quyen , cóvi_pham_ban_quyen ạ, emleech_txt_ngu lỗi. Lần này Nam Sênh không hỏi kiến Ân Hàn nữa tiếp kéo tay anh đưa cho bác sĩvi_pham_ban_quyen xem: Đừng động đậy!
vừa định phản kháng nghe tiếng quát của côbot_an_cap liền thực sự im bặt, không dám nhúc nhích.
Chà, trai này sau này chắc chắn là người sợvi_pham_ban_quyen vợ , tiền vô đấy. sĩ trêu chọc. Nam Sênh đỏ mặt, sau này Ân Hàn sẽleech_txt_ngu là sợ vợ sao?
Ân Hànbot_an_cap không nghe thấy bác sĩ nói gì, toàn bộ sự chú ý của anh vào vết thương trên cổ tay. Trên đó có máu, anh khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn cô nhìn thấy vì sợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô sẽ khiếp sợ. định xoay người che đi, nào Sênh lại trực tiếp ôm lấy anh.
Người Ân Hàn cứng đờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo bản , ngay sau đó là mùi hương thanh thoảng từvi_pham_ban_quyen người gái, dường như trong khoảnh , không khí đều tràn ngập mùi của cô, khiến anh mê đắm như trước , đột nhiên cảm thấy tham luyến. Nhưng anh biết mình khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể. Chuyện tối qua càng khiến anh ý thức rõ sự khác biệt giữa vàvi_pham_ban_quyen . Lần nàyleech_txt_ngu côvi_pham_ban_quyen đến tìm anh, có phải lại ý điều kiện gì với Lục Thành rồi không?
Ân thể nghĩ như vậyvi_pham_ban_quyen, ngoài ra anh chẳng thể tìm lý nào khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Thích ư? Không thể nào, bởi anh vốn dĩ bẩn và thấp kém.
Khi dòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net suy nghĩ của Hàn quay về, bác sĩ đã tháo lớp băng gạc trên cổ tayvi_pham_ban_quyen ra. Lớp mỏng vốn không bao nhiêu bị máu nhuộm đỏ tươi, anh vội vàng cúi xuống nhìn cô gái đang ôm mình. Cảm nhận được vòng tay ôm run rẩy nhẹ, trên mặt cô là hai hàng nước , cô đang sợ hãi.
Đừng nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bẩn lắm. Giọng nói thiếu khàn đặc và trầm thấpleech_txt_ngu. Tiếng nói khô khốc tiếng máy vang vọng trong phòng bệnh yên tĩnh, tay bác sĩ khựng lại một nhịpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Ân Hàn rồi tiếp tục xử lý vết thương.
Sênh lắc đầu nguầy nguậy, muốn nói là không , cô không sợ, là lúc này lòng cô đến mức gần như tê dại. mắtbot_an_cap rơi tay anh, cô nghẹn ngào không nói nên lời. Đáng tối quabot_an_cap cô nên anh bệnh viện, có phải anh đã đau đớnbot_an_cap và chảy máu suốt cả đêm qua không? đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nước mắt Namvi_pham_ban_quyen tuôn rơi như vỡ đênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Điềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này làm bác giật mình, vộivi_pham_ban_quyen kiểm xem mình xửbot_an_cap nhầm người không, ồ, hóa ra là một bé khóc. Nhìn những vết cắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chằng chịt xen trên cổ tay, bác sĩ nhíu với Ân Hàn: Cậu nhóc này, cậu không cần à mà muốn tự sát? Bác nói cậu , may mà đến , thì mất máu quá nhiều là đi đời luôn đấy.
Ân Hàn không để ý đến bác sĩ, anhbot_an_cap muốn gái đang ômbot_an_cap mình ra, nhưng cô lại ôm chặt lấy eo anh không chịu buông. sĩ dùng tăm bông thấmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cồn chùi thương, nhìn những vết cắt rướm máu, Nam Sênh nén sự chịu và phản ứng lý trong , ép thân phải chịu đựng.
Ký ức cũ trong tâm trí, Nam Sênh vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tập đàn piano liền chạy xuống lầu tìm Ân Hàn chơi. Ngay lúc bước ra ngoàileech_txt_ngu, cô chú chó Pomeranian mình yêu quý nhất đang nằm trên vũngleech_txt_ngu máu, còn Ân Hàn đứng bên cạnh, mặt không cảm xúc nó. Khoảnh khắc đó, Nam nhìnbot_an_cap Ân Hàn đầy kinh hãi. Đúng lúc này, Lục Chi Thành xuất hiện.
còn chỉ trích Ân Hàn: Nam , chính Ân đã giếtleech_txt_ngu con chó củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em đó, anhvi_pham_ban_quyen tận mắt nhìn thấy mà. Cậu ta thậtvi_pham_ban_quyen tàn nhẫn, con kêu thảm thiết ngay trước mặt cậu ta.
Sênh vốn không tin, nhưng nhìn Ân , lúc đó đôi môi runbot_an_cap rẩy khóbot_an_cap khăn thốt lên: Tôi có
Nhưng cô không tin. Nếu có lời làm chứng của Lục Chi Thành, có cô đã tin anh. Nhưng Ân Hàn từngbot_an_cap lần lượt nói với cô rằngleech_txt_ngu anh không thích con chó cô nuôi, hơn nữa mỗi lần nóvi_pham_ban_quyen lại gần cô, đềuleech_txt_ngu bế nó đi chỗ khác. Vì vậy, sau khi Lục Chi Thành nói raleech_txt_ngu, cô đã lớn tiếng chất anh: Tại saoleech_txt_ngu anh lại làm như vậy?! Anh thật độc ác.
Nam Sênh thậm chí không dám nhìn vào chú chó đầy máunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kia. Giây phút nghe thấy Nam Sênh không tin mình, mắt Ân Hàn đầy thất vọng, mức về sau anh buồn giải thíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm bất cứ điều gì. Kể từ lúc , mốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quan hệ giữa và Ân Hàn đã hoàn toàn thay đổi.
Khi hồi ức, thương của Ân Hàn đãbot_an_cap được băng xong xuôi.
Bác sĩ chuyện với Hàn nữa mà quay sang Nam , người vừa mới khóc với đôi mắt đỏ hoe sưng mọng như mắt thỏ: Cô bévi_pham_ban_quyen, sóc cậu ấy cho nhé. Vết thương nhiều mà lại không , mất khá nhiều máu đấy. được để chạm nước, ăn uống cần lưu ý, nếu không nhiễm trùng sẽ rất nguy hiểm.
Nam Sênh vội vàng gật lia lịa.
Nhưng đầuleech_txt_ngu xong, cô vẫn buông Ân Hàn ra. Bác sĩ cũng buồn để ýleech_txt_ngu nữa, quayvi_pham_ban_quyen lại bànleech_txt_ngu làm tiếp tục nghiên cứu của mình.
Buôngleech_txt_ngu ra.
Ân Hànleech_txt_ngu ép bản thân không được cô, dùng thoát khỏi sự kìm kẹpleech_txt_ngu, đứng dậy đi ra ngoài.
Nam Sênh lập tức đuổi theovi_pham_ban_quyen.
Ân , anh có nghe bác sĩ nói gì không? Vếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thương chạmleech_txt_ngu , còn kiêng ăn nữa.
hề chê bai anh, không thấy ghê tởm, em chỉ là sợ hãi thôi. Nam Sênh giải thích.
Hay là em chuyển đến ở cùng anh nhé, muốn chăm sóc anh. Cô biết, bây giờ màbot_an_cap anh chuyển đến ở cùng mình, chắc anh sẽ không đồng ý.
Bất kể Hàn có trả lời hay không, Nam Sênh vẫn tự sáo nói tiếp, bởi cô biết anh đang lắng nghe.
Một lúc sau, khi hai người trở lại lớp học thì giờ đọc bài buổi bắt đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nam Sênh khẽ lách người nhìn vào trong, thấy giáo viên khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt thở phào nhẹ . Không có giáo viên thì phiền phức đi bao .
quay đầu định nói chuyện cô hiệnvi_pham_ban_quyen người vừa còn đứng lưng mìnhvi_pham_ban_quyen không biết đã vào chỗ từ lúc nào.
Sau khi ngồi xuống, Nam Sênh lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sách vở đặt lên bàn, sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý lại một lần đặt hết người Ân Hànleech_txt_ngu.
sao cô đến đây cũng vì Ân Hàn, còn chuyện học hành cứ thuận thôi. Thựcleech_txt_ngu lực của cô cũng không tệ, huống hồ trước khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua đờibot_an_cap ở kiếp trước, hoàn thành song bằng Thạc sĩ, kiến thức cấp ba đối với cô vẫn có thể miễn cưỡng đối phó được.
Trong lúcleech_txt_ngu cả lớp đang chìm đắm vào việc đọcvi_pham_ban_quyen , Ân Hàn cảm thấy có ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ liên tục kéo ống quần mình.
Khôngbot_an_cap cần nghĩ anh cũng biết là ai.
Anh khẽvi_pham_ban_quyen quay đầu rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lập tức nhíchvi_pham_ban_quyen người sát vào tường, anh sự không biết cô muốn làm gì.
Hàn thấy cứ đà , anh sắp phát điên mất thôibot_an_cap.
Nam Sênh lại chọc chọc vào cánh tay anh, Hàn đành phải quay nhìn cô, liền cô lấy ra phần bữa sáng theo từ sớm.
Nam Sênh thầm cảm thấy may mắn vì sáng nay cô dùng túi giữ nhiệt, giờ thức ăn vẫn còn ấm nóng.
Nhìn hộp sữa cô đưa qua, Ân Hàn không nhận. Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết đó là nhãn hiệu cô thíchbot_an_cap nhất, rất tiềnbot_an_cap, anhleech_txt_ngu hiện tại không thể nổi.
Lúc này Nam cũng chẳng thèm quan tâm anh đang nghĩ gì, trực tiếp cắm hút vào rồi ấn thẳng vào , còn đe dọa: Anh mau uống đi, nếu không lát em dùng cách khác để bón cho anh đấy. Anh có thách có dám hay không, em đến là vì anh, em chẳng tâm đến mắt của bất kỳ ai đâu.
Cơ miệng Ân Hàn khẽ động, anh hút ngụm rồi buông ra.
Em trên bànleech_txt_ngu anh nhé, nữa nhớ uống hết, không được phí đâu.
Nam Sênh nói xong cũng lấy một chai khác ra uống.
Đôi mắt cô đảo qua đảo lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thấy giáo viên vẫn chưa tới, cô liền lấy ra một chiếcvi_pham_ban_quyen hộp đựng sushi và sủi cảo, bên cạnh còn có một bộ dụng cụ ăn uống tinh xảo.
nhanh chóng gắp một miếng sushi đưa đến bên Ân Hàn, khẽ giọng nói: đi, không em tay mỏi lắm đấyleech_txt_ngu.
Giâybot_an_cap tiếp theo, Hàn khẽ liếc nhìn cô một cái, há miệng nuốt xuống. Rất ngon, kể khi rời khỏi nhà họ Nam, anh baobot_an_cap giờ được ăn lại hương vị này.
nay anh chưa ăn gì cả. Trời quá lạnh, bà nội đi tiện, anh vội vàng mua bữa sáng cho xong là đến trường ngay, kịp muabot_an_cap cho mình.
Nam Sênh anh xong thìvi_pham_ban_quyen vôleech_txt_ngu cùngvi_pham_ban_quyen nguyện, cô đút cho anh hết miếng này đếnbot_an_cap khác, sau khi ăn xong còn lẩm một câu: , anh quá.
Dù tiếng nói rất nhỏ Hàn vẫn nghe rõ mồn một. Chobot_an_cap dù có ngoan đi nữa, chẳng phải em anhvi_pham_ban_quyen sao?
, trong ánh mắt anh chứa đựng rất nhiều cảm xúc tạp và nhẫn nhịn, là Nam Sênh không nhìn thấy.
Cuối cùng, Sênh cũng bố chút chú ý cho vở, nhưng chung quy là vì viên đã đến.
Vừa bước vào lớp, ánh mắt của Lưu Sương đã về phía góc lớp, nơi Ân Hàn và Sênh đang ngồi.
Vừa vặn bắt gặp cảnh Nam Sênh có chột dạ dời mắt từ Ân Hàn sang cuốn , điều này khiến cảm thấy thật khó xử.
Thành tích của Ân phải bình thường, chuyển trường này khôngvi_pham_ban_quyen lâu nhưng mấy lần thi cử đều vữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàng chiếm vị trí số một toàn khối, mà Nam Sênh mớibot_an_cap chuyển đến thành tích cũng chẳng kém cạnh.
đại học bá này tụ lại chỗbot_an_cap, nên ngăn cản hay đây?
Lưu Sươngvi_pham_ban_quyen khẽ thở dài tiếng.
Cả buổi sángleech_txt_ngu hôm đó, Nam Sênh cứ cố ý hoặc tình bắt chuyện với Ân Hàn, tuynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được phản hồi nhưng cô vẫn thấy mãn nguyện, ít nhất người vẫn luôn ở bênbot_an_cap cạnh .
có vấn đề khiến cô thấy phiền lòng, tóc của Ân Hàn quáleech_txt_ngu dài, khiến mỗi lầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô đều không nhìn rõ đôi mắt , chẳng đang nghĩbot_an_cap gì.
Cô phải tìm cơ để anh đivi_pham_ban_quyen tóc mới .
Tiết học cuối cùng sáng là môn Tiếng Anh.
Cô giáo Tiếng khibot_an_cap nhìn thấy học sinh mới chuyển trường cũng khỏi ngạc nhiên, một cô thật xinh đẹp.
Chỉ là học sinh xinhbot_an_cap xắn này dường như đãng trong giờ học của cô.
Lúc này, Nam Sênh thấy Hàn cả buổi sáng ngoài ngụm sữa cô đút chovi_pham_ban_quyen thì saubot_an_cap đó đụng vào nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nam Sênh liền chọc chọc cánh tay anh, rồibot_an_cap lại chỉ chỉ vào hộp , ý tứ vô rõ ràng.
Mọi người thấy cô giáo Tiếng Anh dừng giảng , mắt đổ về phía Nam Sênh, trong lòng thầm toát mồ hôi hột. Ai mà chẳng biết tính cách của côbot_an_cap giáo Tiếng Anh, bề ngoàivi_pham_ban_quyen cười nói vẻ nhưng thực chất lại nghiêm khắc hơn bất .
Hướng Niệm Niệm ngồi gần Sênh khẽ gọi vài tiếng, lúc Nam Sênh mới nhận ra mọi ánh nhìn trong lớp đều hướng về mình, đến điềuleech_txt_ngu gì đó, khuôn mặt nhỏ bỗng đỏbot_an_cap .
Nam Sênh phải , học sinh mới? Cô giáo Tiếng Anh nhìn danh sách trên bục giảng rồi đọc tênbot_an_cap.
Sênh chậm đứng dậy: Thưa cô, đúng ạ.
Có lẽ vì tác tâm hồn đã qua giai đoạn này nên Nam Sênh không thấy hổ.
Vậy em hãy đọc đoạn ở trang 56 và dịch nhé.
Dứt lời, cả lớp đều một hơi . Đoạn văn đó vừa dài, vả lại lúc nãy cô còn chưa hết, màbot_an_cap đãbot_an_cap yêu cầu dịch ra.
Ngay cả bàn tay Ân Hàn trên bàn không kìm được siết chặt.
Anh nhớ rõ côbot_an_cap không biết Anh, nhưng thay tiếng Đức và tiếng Nga cô đều nói được, vì cô đơn thuần không thích tiếng Anh không học.
Cha mẹ họ Nam không ép buộc , cứ thế thuận theo ý cô.
Nhưng điều anh không biết làbot_an_cap kiếp trước Nam Sênh gặp bất lợi vì vốn tiếng Anh, sau đó cô đã phải nỗ lực học bù, thậm chí chứng chỉ IELTS.
Thế đoạn văn này đối với cô thực sự chẳng có khó khănbot_an_cap.
Cô lật trang 56, cầm cuốn sáchvi_pham_ban_quyen lên và đầu đọc.
Ngay cô cất lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tấtleech_txt_ngu cả người có mặt đều sững sờ. Giọng tiếng Anh thuầnbot_an_cap thục, hệt như ngườivi_pham_ban_quyen bản xứ vậy.
Quan trọng nhất giọng nói của Nam Sênh vô cùng mềm mại, phát âm lại xác, nghe cực êm tai.
Trong mắt Hàn cũng tràn đầy sự kinh ngạc, nhưng cũng chỉ trong thoáng chốc, sau anh cúi đầu, nghiêm túcleech_txt_ngu lắng nghe. Có phải đã nghe Chileech_txt_ngu mà chăm chỉ học tiếng rồi ?
Anh giễu cợt bảnvi_pham_ban_quyen thân một tiếng.
Cuối cùng, Nam Sênh không chỉ đọc trôi chảy hoàn toànbot_an_cap chính xác ý nghĩa đoạn văn.
Khả tiếng chuẩn xác và đó khiến cô Tiếng Anh cũng phải cô bằng xưa, có lẽbot_an_cap chính cô giáovi_pham_ban_quyen cũng chưa chắc đã được như học sinh này.
Tan học buổi trưa, Ân Hàn không nói lời, nhanh chóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thu dọn đồ đạc rồi bước ra ngoài. Nam Sênh vừa định đuổi thì đã bị một đám bạn vây quanh.
Nam Sênh, cậuvi_pham_ban_quyen giỏi quá đi mất!
Đúng đó, đúng đó, có phải trước đây cậu từng học chuyên sâu tiếng Anh không?
Hay là cậu thường rabot_an_cap ngoài du lịch vậy?
Cậu có phương pháp học tập nào không? thể chia sẻ cho tụi mình được ?
Thời sinh luôn là nhưbot_an_cap vậy, khi hiện ra điểmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạnh trong học tập của ai , sẽ ngừng tiếp cận với khát khao nhận được những phương pháp hiệuleech_txt_ngu quả , huống chi tại họ đang ở trong giai đoạn lớp 12 nước rút.
Nam Sênh thấy các bạn nhiệt tình như vậy cũng không nỡbot_an_cap bỏ đi : Các bạn à, điều người hỏi nữa sẽ trả từng người một nhé. Bí quyết tiếng Anh là nghe nhiều, nhiều thôi. hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ đang vội đi tìm Ân Hàn, nên người nhường đường cho mình đi trước được không?
Nói xong, Nam Sênh cười.
Các bạn học đã biết rõ cô chuyển xinh đẹp này thích Ânleech_txt_ngu Hànvi_pham_ban_quyen, lúc này nấy đềuleech_txt_ngu hiểubot_an_cap, nhao nhao nhườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra một lối đi.
Sau khi Nam Sênhleech_txt_ngu rời khỏi lớp, mọi người cũng bắt đầu thu dọn đồ đạc để đi về phía nhà .
Dù vậy, vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể thấy loáng thoáng tiếngbot_an_cap bàn tán không dứt: Sênh thật rất xinh đẹp, lúc nãy đứng gần cô ấy, ngửi thấy mùivi_pham_ban_quyen hương thơm phức, da dẻ trẻo màng, chẳng có lấy một đáng ghét nào.
Đúng thế, cũng để ý xong, mịn tới mức thấybot_an_cap được cả lông tơ luôn, sáng bừng lên như phát quang vậy.
Ghen tị thật đấybot_an_cap, tích học tập chắc cũng tệ đâu.
Từ nghe Nam Sênh tiếng , họ đã thầm đoán rằng sức học côbot_an_cap chắc chắn cũng hàng xuất sắc.
Đến lúc Sênh đuổi tới nhà thì chẳng thấy bóng dáng Ân Hàn nữa. Cô vội chạy đến cửa sổ xếp hàng lấy cơm.
Cháu chọn món gì ? múc cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lần đầu thấy một cô bé xinh xắn ngoan ngoãnleech_txt_ngu thế này, liền quyết định lúc múc thức ăn tay chắc chắn sẽ không run.
ơi, cho cháu xào chua , cá hấp, bắp cải xào thịt, cà xàovi_pham_ban_quyen trứng ừm thêm một phần gà cung bảo ạ, vậy là đủ rồi ạ.
Dì múc cơm khựng lại, nhìn Nam Sênh đầy : Này cháuleech_txt_ngu, cháu chắc chắn là một mình ăn hết chỗ này ? ăn ?
Cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ăn một mình, ăn cùng ngườileech_txt_ngu khác nữa ạ. Nam Sênh ngoan ngoãn .
Dì múc cơm thở , cứ côbot_an_cap bé mảnh này mà ăn nhiều thế thì sợ lãng phí. là hai người ănvi_pham_ban_quyen, dì đặcbot_an_cap biệt lấy một khay lớn hơn để đựng thức cho cô.
Nam Sênh thẻleech_txt_ngu ăn mà Xuyên Lâm đã chuẩn sẵn ra quẹt tiền. Đợi mãi không thấy dì múc cơm thao tác, cô lễ nhở: Dì ơi, quẹt tiền được chưa ạ? Khay trên tay cháu hơi nặng.
Này cháu, có phảivi_pham_ban_quyen nhiều tiền quá cháu mới gọi món tùy hứngbot_an_cap này không? cơm nhìn số mấy nghìn tệ thẻ mà run rẩy chạm vào máy quẹt.
Lúc này Nam Sênh mới chú ý đếnbot_an_cap số trongvi_pham_ban_quyen , hôm qua cô chưa xem kỹ. Số tiền này chắc hếtvi_pham_ban_quyen học kỳ cũng không hết! Cái tên chó lớn Xuyên Lâm này đúng là quá lãng phí tiền bạc.
Lễ phép mỉm cười chào dì múc cơm, Nam Sênh vộivi_pham_ban_quyen vàng bưng khay thứcvi_pham_ban_quyen ăn đi mất.
bạn học đang xếpbot_an_cap hàng sau nhìn theo , bàn tán xaovi_pham_ban_quyen.
một chiếc bàn không xa, một nam sinh nhìn theo hướng Nam vừa chạy với vẻ đầy hứng thúleech_txt_ngu. Cậu ta vỗ vai ngồi bên cạnh nhìn đếnvi_pham_ban_quyen ngây : , đứa con gái đó là ai ? Sao tao chưa thấy bao ? Trường này lại có cực phẩm thế này à?
Không phải chứ ca, thế là không biết . Đó là mỹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân chuyển tới lớp mười đấy, nói Nam Thành. kiếp, khuôn mặt , làn da đó, đúng là phẩm! Phó Bạch nhìnleech_txt_ngu bóngbot_an_cap lưng vừa biến mất, mãi chẳng rời mắt.
Mộc Trạch nghe vậy liền nở nụ đầy tự . Nam Thành sao? Tốt lắmleech_txt_ngu, hèn gìbot_an_cap nhiều mỹ nữ.
Này, nhìn gì mà nhìn, thu lại bộ dạng thuồng đó đi. Nhìn cho kỹ vào, sauleech_txt_ngu này cô ấybot_an_cap sẽ là chị của .
Tiêu Mộc Trạch vỗ đầu Hồng Bạch.
, vậy em cơm tiếp đây. Phó Hồng Bạch lập tức cúi , cơm lịa.
Này, cậu ănvi_pham_ban_quyen cơm có thể tiết chế một chút được ? ‘ bơi’ trên người đã thành ba tầngvi_pham_ban_quyen rồi đấy.
Tiêu ca, tại em đói mà.
Sênhbot_an_cap bưng khay cơm đi sân thượng theo lối cầu thang hôm qua. Ân Hàn đang ở trênbot_an_cap đó cơm.
, khi Nam lên đến nơi, vẫn Ân Hàn ngồi bệt bậc thang đang cơm.
Ânbot_an_cap Hàn, rồi đây. Namleech_txt_ngu bước nhanh vài bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới bên cạnh anh rồi bắt chước dáng anh ngồi xuống.
ra trong hào , là viên ngọc quý trên tay cha mẹ, nhưng Nam hề có chút tính khí đại tiểu thư nào, trái lại còn giản dị. Nhưng điều đó chẳng ảnh hưởng đến chất cao sang toát ra từ người .
Ân Hàn lần này không ngẩng , từ thấy người anh đã nghe thấy tiếng bước chân rồi.
Sênh nhìn thấy trong khay của Ân Hàn, lòng xót xa thôi.
Chỉ có một món duy nhất: phù trúc xào phụ, ăn kèm với một bát đầy.
Cô bắt chước dáng vẻ của anh, đặt khay cơm lên đùi rồi bắt đầu tiếp tế: Ân Hàn, anh ăn món này đi, xào chua ngọt nè, còn có , cá này trông lắm. Nèvi_pham_ban_quyen, còn cả gà cung bảo, toàn là thịt , ngon lắm đó.
Nam Sênh chỉ hận không thể trút hết chỗ thức ăn này vào khay củaleech_txt_ngu .
Hàn nhìn phần thịt bỗngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dưng xuất , không nói lời nào. Hừ, cô lúc nào cũng lương như vậy.
Sợ Ân Hànbot_an_cap suy nghĩ nhiều, Nam cầm đũa gắpbot_an_cap một miếng từ của anh: Hàn, đây là đậu phụ sao? Trông quá, em cũng ăn. Nói xong, không đợi kịp phản ứng, cô đã gắp bỏ vào miệng.
Ânvi_pham_ban_quyen đột ngột ngẩng đầu lên, vì động quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạnh nên lớp tóc mái trước trán không còn khuất đôileech_txt_ngu mắt.
Sênh nhìn thấy sự kinh ngạc và phức tạp trongvi_pham_ban_quyen ánh mắt ấy.
Làm sao, không được ăn à? Trước đây em chẳng phải thường xuyên ăn ? Nói cô định tiếp, nhưng lần này Ân Hàn trực tiếp xoay người .
Anh để lạibot_an_cap câubot_an_cap: Đừng ăn, bẩn lắm.
Không , Ân Hàn, lời em nói trước đâyvi_pham_ban_quyen anh coi như đang nói nhăng nói đi, đượcbot_an_cap không? Nam Sênh kéo tay anh.
Ân Hàn thật sự không cô gì nữa. phải cô luônbot_an_cap ghét sự giả tạo sao?
Không . Ân Hàn cúi ăn mộtleech_txt_ngu miếng cơm.
Không cơ?
Không trách em. Sao anh trách cô cho được? Tất cả đều là do chuốc , là anh đã vấy bẩn cô.
Nghe vậy, lòng Sênh thấy vui càng thêm đau xót.
Đúng vậy, thật sựleech_txt_ngu không trách cô. Kiếp trước sau khi cô qua đời, chính là người trả thù cho cô, rồi lại tự sát ngay trước bia mộ của cô. Nghĩ đến cảnh tượng đó, Nam Sênh đau như cắt, không trải qua lần thứ hai nữa.
Vậy chúng ta ăn thật ngon nhé? Em gọi nhiều lắm, chúng ta cùng ăn đi?
Ân Hàn khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể phớt lờ giọng nói đầy tủi thân của cô, rốt không nỡ.
Ừm.
cho đến lúc quay lại lớp , tâm trạng Nam Sênh vẫn cực kỳ rạng rỡ. Ai cũng có nhìn ra được, mà lý do vì thì ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều tự hiểu rõ, vì Nam biểu hiện quá lộ rồi.
Vừa vào , đã không khỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ân Hàn.
Ngủbot_an_cap đi.
Hàn thấy Nam Sênh cứ nhìn mìnhvi_pham_ban_quyen chằm chằm, cố gắng hạ thấp giọng nói cô.
Chẳng hiểu sao, rõ ràng anh vô cùng đặc, hề có chút ấm cuốn hút nào, nhưng lại thấy cực kỳ êm tai.
Đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vậy em muốn nắm tay anh ngủ cơ. Chẳng đợi người kia đồng ý, Nam Sênh đã nắm tay anh rồi gục xuống .
Cô đầu nhìn Ân Hàn.
Ân Hàn thấy mắt cô lúc này toàn là hìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bóng mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì ngẩn người , ngay cả trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây cũng từng nhưvi_pham_ban_quyen thế.
Hàn, cuối chúng mình đi cắt tóc nhé? lẽ vì sáng sớm nay mới đi ngủ, sáng ra lại phải đi học sớm, nên lúc này Nam Sênh đã buồn ngủ díp mắt. Nhưng khi nhìn thấybot_an_cap mái tóc che khuất đôi mắt Ân Hàn, cô được mà đưa ra yêu cầu.
Cô nhớ đôi mắt anh rất đẹp.
Đó là đôi đào hoa đen trắng phân minh, ở mắt trái có một nốt ruồi rất nhỏ, nếu không nhìn kỹ thì sẽ khôngvi_pham_ban_quyen thấy .
Được không anh? Nam Sênh gắng gượng mở mắtvi_pham_ban_quyen hỏi nữa, bởi biết, chỉ cần anh đồng ý thì chắn thực hiện.
Được. Một tiếng Anh Hàn đãleech_txt_ngu lâu không nghe khiến anh không phải phản ứng ra sao. Kể từ cái ngày của năm khi cô bắt đầu anh , xưng Hàn đã đổi thành Ân Hàn.
Thậm chí lúc tức giậnvi_pham_ban_quyen, cô còn gọi là đồbot_an_cap biến chết tiệt.
vậy, khi nghe gọi này, đã thuận theo suynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sâu kín nhất trong lòng mình, chỉ cần là yêu cầu cô đưa ra, anh đều sẽ đồng ý.
Thấy Nam Sênh cuối cùng cũng nhắm mắt, cơ thể Ân Hàn cuộc cũng chống đỡ nổivi_pham_ban_quyen nữavi_pham_ban_quyen. Anh dùng bànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn lại ôm lấy , mồ hôi lạnh khôngleech_txt_ngu ngừng ứa ra.
Thời tiết tạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoảng độ, vậy mà trán lại đổ mồ hôi lạnh liên tục, có thể tưởng được anh đã phải chịu đựng nỗi đau lớn đến nhường nào khi Nam Sênh còn .
vậy, anh vẫn không nỡleech_txt_ngu buông tay Nam Sênh .
Món gà Cung Bảo trưa nay đối với Ân Hàn mà là rất cayleech_txt_ngu, dạ dày anh từ lâubot_an_cap đã không nổi những món ăn kíchbot_an_cap thích như vậybot_an_cap .
Ân cắn đựng, thốt ra một lời. khi Sênh tỉnh dậy, anh sớm bình phục trở lại, một tay để cô nắm, một taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn đang lật sáchbot_an_cap.
Cảmleech_txt_ngu nhận được động tác của Nam Sênh, Ân Hàn xoay đầu, qua khe hở của mái tóc để quan sát phản ứng của cô. cô không giận dữ, anh mớibot_an_cap thở phào nhẹ , anh chỉ sợ vừa cô nắm tay anh là do lúc mơ màng theovi_pham_ban_quyen bản năng mà .
Bàn tay đột buông ra, Ân Hàn lập tức cảm thấy , anh vẫn muốn tiếp tục cô nắm tay.
Ân Hàn, ngại quá, em vừa ngủ say quá làm tay anh bị nắm lâu như vậy, bị tê không? Sênh thuận giúp anh xoa bóp . Bàn tay anh xương xẩu rõ ràng, trắng trẻo và thon dài.
Nam bất chợt nghịch ngợm đôi bàn tay ấy.
Ân Hàn tận hưởng sự tiếp xúc của cô, vừa mâu thuẫn trăn trở khi ràng lúc nãy cô còn gọi mình Anh Hàn, mà giờ lạivi_pham_ban_quyen gọi là Hàn rồi.
Nam Sênh thấy tâm trạng Ân Hàn đột nhiên chùng xuống, tưởng là mình nắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh quávi_pham_ban_quyen thật.
Thật sự xin lỗi mà, hay bóp cho anh nhé?
sao. Ân Hàn rút tay lại, tiếp tục đọc .
Nam Sênh tự mắng mình, hình như ta lại không vui rồi.
cóbot_an_cap giận, lo ngheleech_txt_ngu giảng đi. Ân Hànbot_an_cap liếc thấy dáng vẻ ảo não củabot_an_cap cô thì khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được mà lên tiếng giải .
nhiên, vừa lời, Nam Sênh lại sáng rực lênbot_an_cap.
Vậy em sẽ nghe thật kỹ, chiều nayvi_pham_ban_quyen tan học anh đi với emleech_txt_ngu nhé? Khi nói chuyện, cơ thể Nam Sênhleech_txt_ngu gần như dán sát vào người Ân Hàn. Biết anh không giận, cô được lấn tới.
Hơi thở mùi hương thanh trên cô, Ân Hàn cảm thấy cơ mình lại sắp rục rịch không yên.
anh có . Ân Hàn nghĩ đến côngleech_txt_ngu làm thêm sau giờ học. Tối nay anh sửa xe quán đồ nướng để kiếm tiền, bệnh tình của nội vẫn cần rất nhiều để chữa trị.
Thực ra tận sâu trong anh có một chút xa xỉ phẩm, nếu cô gái ấy có thể cứ như mãi, thì việc đi chơi với cô cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cần rất nhiều . Anh muốn tiền vìvi_pham_ban_quyen cô, nhưng tại anh vẫn chưa đủvi_pham_ban_quyen năng .
Vâng, vậy thôi vậy.
Nam Sênh định hỏi tanvi_pham_ban_quyen việc gì, nhưng cô chợt nhớ đến bà , làm thêm.
Vì vậy côvi_pham_ban_quyen quyết định, chiều nay cô bí đi theo . Nếu hỏi thẳng mặt, chắc chắn anh sẽ không cho cô biết. Sau khi lên kế hoạch xong xuôi, Nam Sênh thật sự đầu nghiêm túc nghe giảng.
Dường nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâmbot_an_cap khá tốt, suốt các tiết học buổi chiều cô thường xuyên giơ tay trả lời câu hỏi giáo viên.
Trong phút chốc, độ của các viên bộ môn đối với học mới chuyển trường đều là ngợi ngớt. Người vừa đẹp, lên lớp lại tích cực, tỷ trả lời đúng còn một trăm phần trăm, sinh như vậy thì có giáo viên nào mà không cơ chứ.
Theo sự trôi qua đồng hồ treo tườngleech_txt_ngu, giờ tan học nhanh chóng ậpbot_an_cap đến. này Ân Hàn khôngleech_txt_ngu rời đi ngay lập tức màvi_pham_ban_quyen thong thu dọn đồ đạc. Chỉ cóbot_an_cap chính anh mới biết, mắt anh luôn quan sátvi_pham_ban_quyen động của Nam Sênh, hai người gần như hoàn thành cùng lúc.
Lúc này Ân Hàn mới đứng dậy đi ngoài cửa.
Ân Hàn, anh đợi với, hai đứa mình cùng đi.
Hướng Niệm Niệm nhìn Nam Sênh có thể công bày tỏ tình với người mình thích mà không hề giấu, nói , cô rất ngưỡng mộ. Còn cô, chỉ là một kẻ rùaleech_txt_ngu rụt cổ.
Đi trên con đường trong khuôn trường, lạnh ùa về, Nam Sênh theo bản năng rùng mình co người lại, khuôn mặt nhắn lạnh ngắtbot_an_cap. Mùa đông ở Bắc Thành hơn Nam Thành không chỉ một chút đâu.
Cô mặc nhiều như vậy mà thấy lạnh, trong khi Ân chỉ có duyleech_txt_ngu một chiếc áo khoác. định bước đến bên cạnh anh thì đã tiến lên trước một bước. Trong phút chốc, đều bị anh chắn hết, lòng cô bỗng thấy ấm áp.
Ân , em muốn nắm .
Ân Hàn không thèm để ý đến cô. Lúc ở cuối lớp không ai chú ý đến họ, nhưng giờ thì khác, đang ở ngoài, có nhiều người biết anh không tốt lành gì.
Ân Hàn, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có việc gì ? Em đi cùng anh được không? Không nhận được phản hồi, Nam Sênh đành liên tục tìm chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đề nói .
Khôngvi_pham_ban_quyen được.
Vậy khi nào anh xong việc?
Không biết.
Vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em có thể về nhà anh ? Emvi_pham_ban_quyen muốn cùng á. Nam Sênh đớn dừng bướcvi_pham_ban_quyen, mũileech_txt_ngu đỏ bừng lên va chạm, cô đưa tayvi_pham_ban_quyen xoa trán.
Ân luống cuống xoay người lại, thấy cô nhỏ đụng trúng lưng mìnhvi_pham_ban_quyen, cảm thấy vô cùng tự trách.
Ân Hànleech_txt_ngu muốn tay lên xem thử, nhưng cuối cùng không đưa ravi_pham_ban_quyen, chỉ có thể căng cái tránleech_txt_ngu và cái cô ôm lấy.
Ân Hàn, sao lưng anh thế, may mà mặt em không phải mặt thẩm mỹ, nếubot_an_cap giờ chắc mặt .
Xinvi_pham_ban_quyen lỗi có thể cho xem thử được không? Ân Hàn cẩn thận hỏi ý kiến Nam Sênh.
Chào cậu, Sênh.
Mộtvi_pham_ban_quyen giọng nói lọt vào tai họ.
Nam Sênh nghe thấy có người gọi mình thì quayleech_txt_ngu đầu nhìn lại, nhưng cô không hề quen biết người này.
, cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là ai vậy? Vì phép sự, Nam Sênh trả , nhưng mày khẽ nhíu lại, khôngvi_pham_ban_quyen chútleech_txt_ngu nụ nào.
Tôi là Tiêu Mộc Trạch lớp 6, cũng là nam vương củabot_an_cap trường này. Mấy tòa nhàvi_pham_ban_quyen trong này đều nhà tôi quyên góp đấy, tôi có thể kết bạn với cậu không? Mộc Trạch ưỡn , chỉ cầnvi_pham_ban_quyen nhìn tư thếleech_txt_ngu thôi biết tự tin của cậu ta tràn trề đếnbot_an_cap mức nào.
Phó Hồng Bạch bên cạnh còn chêm thêm một câu: Nhà Tiêu ca có công niêm , thuộc nhất nhì ở Bắc Thành này đấy.
Nhiều lời. Miệng Tiêu Mộc Trạch thì trách móc, nhưng trên mặt là vẻ .
Nào biết trong lòng Nam Sênh muốn nônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến nơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi. Giới bản thân cứleech_txt_ngu giới thiệuvi_pham_ban_quyen đi, nói nhiều đó làmvi_pham_ban_quyen cái không biết.
Còn bàyvi_pham_ban_quyen đặt nam vương, đẹpbot_an_cap trai bằng Tiểu Hàn của cô chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào, đúng đàn tự thái quá.
Nam lập tức lạnh lùng đáp lại: Xin lỗi, tôi không thú, tôi cũng không có ý định kết bạn với giới. Hàn Hàn của cô hay ghen lắm, kiếp trước anh như vậy rồi, đây cô không hiểu, nhưng khi sinh cô đã thông suốt.
Cô còn mạnh hai chữ nam giới. định nắmleech_txt_ngu lấy tay Ân Hàn thấy đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi xa từ lúc nào, dọa phải tức đuổi theo, trong lòng không biết đã mắng chửi Tiêu Mộc Trạch bao nhiêu lần rồi.
Để lại Tiêu Mộc Trạch và Phó Hồng Bạch ngơ ngác đứng thổi lạnh giữa sân trường.
Namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sênh theo Ânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hàn đến tận cổngleech_txt_ngu trường.
Ân Hàn, đợi tôi với! từ chối anh tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, tôi không quenvi_pham_ban_quyen biết anh .
Không liên quan đến . Ân Hàn bước nhanh hơn.
Được, không quan đến anh, nhưng lại liên quan đến tôi. muốn giải thích cho nghe. Nam dứt khoát nắm chặt lấy tay anh.
Nghe những lời đầy vẻ chiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy, gương mặt Ân khẽ biến đổi.
Cô thật muốn trêu chọc anh chứ?
cẩu!
! anh lạibot_an_cap đến đây? Nam Sênh nhìn Tô Xuyên phía mình, trong lòng lóe lên vui. Anh họ đã đến, có lẽ Ân Hàn ý ăn họ chăng?
Dù sao thì trước đây, ngoài cô ra, Ân Hànleech_txt_ngu khá cởi khi trò chuyện với cô.
Theo bản năng, buông tay Hàn ra, chạy trước vài bước kéo Tô Xuyên Lâm lại. Thế nhưng khi côvi_pham_ban_quyen nắm được tay anh mình quay đầu lại, dáng Ân Hàn đã biếnbot_an_cap mất lúc nào.
Không quanh trống trải, chẳng còn thấyvi_pham_ban_quyen hơi Ân Hàn đâu nữa.
Ân Hàn, Hàn?
Nam hoảng, vội vàng chạy ngược về cũ. còn định theovi_pham_ban_quyen anh đến nơi thêm cơ !
Nhưng cô đột nhiên bị aivi_pham_ban_quyen đó xách bổng lên: Đứa vừa là Ân Hàn à? Đừng gọi nữa, ngay lúc em buông taybot_an_cap, cậu ta đã rờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi rồi.
rồi Tô Xuyên Lâm không nhận ra Ânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngay lập tức.
Nam Sênh lậpbot_an_cap tức xìu xuống như quả bóng xì hơi: Đều tại anh , anh tìm em làm gì chứ? Suýt chút nữa là em biết được anh ấy làm việc ở đâu rồibot_an_cap!
Vậy làvi_pham_ban_quyen ý tốt đến đón em gái đi ăn của anh lại thành ra lỗi của anh sao?
Được rồi, đi thôi. Lát nữa anh địa chỉ vào máy cho. Tô Xuyênleech_txt_ngu Lâm buông cô .
nghe thế, người vừa giâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước còn chực khóc, giây sau cười hớnleech_txt_ngu hở: Phải thế từ đầu có phải hơn không. Đi thôi đi thôi, em đói bụng rồi.
Đúng gái, lật mặt còn nhanh hơn lật .
Nói là đi ăn, nhưng Nam mới ăn được một nửa đã đivi_pham_ban_quyen. Lý do làleech_txt_ngu vì ngay khi Tô Xuyên tra được địa chỉ thêm của Ânbot_an_cap Hàn và gửi qua, cô chỉ muốn ngay đến bên .
Để một mình Xuyên Lâm nhìn bàn thức ăn đầy ắp mà chẳng động đũa
chính thức ở bên nhau đã thế này, sau này còn mức nữa?
Nửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ sau, dựa theo địa Lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gửi, Nam Sênh tìm đến một xưởng chữa ô tô.
Đến lúc này mới biết, mỗi ngày sau khi tan , Ân phải làm hai công việc cùng lúc. Cuối tuần không những không nghỉ ngơi, nhận thêm ba.
Cơ thể này liệu có chịu đựng nổi không?
Hơn nữa, kiếp trước anh cũng trải những ngày tháng thế sao?
Cô đứng bên lề đường, nhìn tấm biển in chữ xanh Xưởng sửa chữa ô tô đối diện, chính xác nhìn vào một bóng người trong.
Anh liên tục chui ra chui vào dưới gầm xe. Trong khi mấy đồng nghiệp bên cạnh đang tậpvi_pham_ban_quyen tán gẫu, anh miệt mài với công việc của mình.
Nam Sênh quay người vào siêu thị mua một chai , một túi bánh su kem và một hộp anhbot_an_cap đào đã sạch rồi đi sang phía đối diện.
Ân Hàn thích những món làm từ , còn anh đào là món cô thích nhất.
Vừa đến cửa, Vương Đại Lực đã tinh mắt nhìn thấy cô, ông ta lập tức niềm nở chào đón: Chào , cô bé đẹp, chú có thể giúp gì được cho không?
Dạ không, cháu đến tìm người ạ. Sênh ngó vào bên trong.
Vương Đại Lực quaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sang nhìn những công nhân khác, họ cũng hướng về phía cửa. Thấy một cô xinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xắn như vậy, dù không biết trong lòng ai nấy đều thầm hy vọng cô đến tìm mình.
Thấy không ai có phản ứng, lại nhìn cô bé trôngleech_txt_ngu ngoan ngoãn này, Vương Đại mắc sao cô thể quen đám thanh niên này ? Ông thân thiện nói: Tìm người sao? xem, xưởng củavi_pham_ban_quyen có mấy thôi, chắc khôngleech_txt_ngu có ai cháu quen đâu nhỉleech_txt_ngu?
Nam Sênh mỉm cười, chỉ tay về phía một chiếc xe: Cháu đến tìm Ân Hàn, anh ấy đangvi_pham_ban_quyen ở dưới gầm xe ạ.
Giọng Nam Sênh không quá lớn, cộng thêm việc Hànbot_an_cap tập trung độ sửa xe nên anh hoàn toàn không chú ý .
mắt Vương Lực thoáng qua vẻ dò xét: Ồ, hóa ra là Hàn à. Đợi chút nhé, để chú gọi nó ra.
Dạ không cần đâu ạ, cháu ngồi đợi anh ấy là được. Nam Sênh chỉ vào ghế cạnh.
Thấy cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã nói vậy, Đại Lực cũng không , bảo cô cứ tự nhiên rồi làm việc khác.
Ngồi xuống , Nam Sênh thấp thoáng nhìn dáng vẻ rộn của Ân dưới gầm , mắt cô bắt đầu cay xèbot_an_cap.
Từ khi trọng sinh đến nay, mỗi khía cạnh của Ân Hàn mà cô nhìn thấy đều khiến cô đau khôn xiết. Đáng lẽ họ đã có thể hạnh phúc bên nhau đời, nhưng chỉ vì ngu muội và dột của cô mà cuộc sống sau này mới nên khổleech_txt_ngu cực như vậy.
Ngồi đợi không biết bao lâu, Sênh mớileech_txt_ngu Ân Hàn cố sức lách người chuivi_pham_ban_quyen ra. Còn chưa đứng vững, Ân Hàn đã bắt gặp một ánh mắt quen thuộc. Bốnleech_txt_ngu mắt nhau, anh thấy cô đang mỉm cười rạng rỡ.
Người Ân Hàn khẽ run lên, nhưng anh nhanh chóng lấy lại bình . đến việc lúc tan học đã thấy Tô Xuyên Lâm, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đoán ra được vì sao cô lại tìm đến .
Cảm nhận được ánh mắt của cô gái đang đặt trên người mình, bàn tay cầm cờ lê anh siếtvi_pham_ban_quyen chặt lại, ánh mắt tối sầm, tia sáng nơi mắt tắt dầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trở nên u ámleech_txt_ngu.
Có cô cảm thấy anh trông càng thêm ghê tởm, thỉu không?
sao cô cònbot_an_cap chịu đi!
Ngay khi Ân Hàn địnhvi_pham_ban_quyen cúi đầu né tránh, thì trước ngực anh đột nhiên xuất hiện mái đầu củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô gái nhỏ.
ngước khuôn mặt sẽ gần như hoàn mỹ lên, nụ cười ban nãy giờ đã khiến lại vầng trăng khuyết: Ân Hàn, tôi mang đồ ăn anh thích đến này, ăn xong rồi mìnhbot_an_cap tiếp cóvi_pham_ban_quyen không?
Nam , phải một tiếng nữa ca làm của anh mới kết .
Ânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hàn nghiêng mắtleech_txt_ngu nhìn cô, thấy nụ cười gương mặt ấy, đôi lông mày anh bất nhíu lại.
Ân Hàn? Chúng ta ănbot_an_cap một thôi nhé, nếu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi cứ bámbot_an_cap mãi đấy.
Ngoài Vương Đại Lực, mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người đồng nghiệp khác cũng không nhịn được mà vểnh tai nghe ngóng, giả vờ trò chuyện rồi liên lân la lại gần hai người.
Nghe nhân dỗbot_an_cap dành Ân Hàn, thậm chí còn làm , họ đầy vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không tinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Thì con gái xinh đẹp bây giờ lại thích kiểu người như thếleech_txt_ngu sao?
Nên biết rằngbot_an_cap, từ họ Ân Hàn đến nay, cậu ta chẳng bao giờ nói quá một , cả ông cũngbot_an_cap chỉ đáp , ừ là cùng.
Ngay khi họ tưởng cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái này sẽ tạt nước lạnh, thì từ cổ Ân Hàn ra một tiếng: Ừm.
Nam Sênh mừng , Ân Hàn . Ân Hànleech_txt_ngu theo bản năng muốn né tránh, sau khi ngồi xuốngleech_txt_ngu lạivi_pham_ban_quyen càng cố ý giữ cách thật xa với cô.
làm gì mà tránh dữ vậy, trên người tôi đâu có thú dữ đâu. Mà dù , cũng sợ. Sênh mở túi đồ, lấy sữa, cắm sẵn ống rồi đưa thẳng bên miệng anh.
Bẩn, . chui gầm ra, trên người anh đủ thứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mùi hỗnleech_txt_ngu tạp, chưa kể hôi nhễ nhại.
Không sao, lát nữa về tắmbot_an_cap rửa là ngay thôi mà. Anh mau ăn đi, ở còn có bánh su kem tươi nữa, anh ăn nhiều vào. Nam Sênh tiếp tục đút anh.
Vị sữa thơm ngập khoang miệng, đúng là hương vị anh yêu thích, cộng thêm việc tối nay ăn gì, Ân Hàn nếm thử miếng tiên rồi đó đón lấy từ tay Nam , bắt đầu ăn ngấu nghiến.
Nam Sênh nhìn màvi_pham_ban_quyen sống cay cay, suýtleech_txt_ngu chútbot_an_cap nữa là bật khóc. Chàng trai của , phải đói đến mức nàovi_pham_ban_quyen mới ăn như vậy.
Ân Hàn thật sự rất đói. Nếu Nam không xuất hiện, ước chừng anh sẽ đợi đến tan rồi mua đại mấy cái bánh bao không nhânvi_pham_ban_quyen ăn cùng nước khoáng cho qua bữa.
Yến Nhi
24/4/2026 lúc 10:15 chiềuBộ này cảm động quá mới tập 1 thôi là nước mắt đầm đìa
Thiên Thiên
27/4/2026 lúc 11:48 chiềuTruyện này nó hơi hướng truỵen teen vậy , lâu r ko nghe chủ đề sến vậy . Kkk