Mang Không Gian Vật Tư Xuyên Về Thập Niên 70 Vào Vai Khổ Mệnh Nữ Đặc Công Dẹp Gọn Ổ Buôn Người

Mang Không Gian Vật Tư Xuyên Về Thập Niên 70 Vào Vai Khổ Mệnh Nữ Đặc Công Dẹp Gọn Ổ Buôn Người

Uyển Mộc full 09/08/2026 133 views lượt nghe 5 (2)

Giới thiệu truyện

# Đỉnh Cấp Đặc Công Xuyên Không Thập Niên 70: Nữ Cường Vả Mặt Bọn Buôn Người! 🔥

Chưa kịp tỉnh dậy, cuộc đời cô như bị cuốn khỏi nhịp thở khi mất việc, đói đến kiệt sức và đối mặt với âm mưu bán mình cho bọn buôn người của người bác ruột gian trá. Thật là một cú sốc! Không ai ngờ, linh hồn yếu đuối bên trong cơ thể ấy đã được thay thế bằng nữ đặc công át chủ bài kiệt xuất nhất thế kỷ 22! ⚔️

Hãy nhắm mắt lại và lắng nghe tiếng chốt cửa **không gian tùy thân** lách cách mở ra, mang theo vô vàn đan dược, ngọc bội và khế ước nhà đất. Cảm nhận âm thanh “chát, chát” vang dội cực sảng khoái khi Vân Bắc tung những cú tát nảy lửa, dạy dỗ cô chị họ gian trá dám trộm đỏ và có ý đồ đánh lén mình.

Xuyên không về thập niên 70 thiếu thốn, Vân Bắc từ một cô bé yếu đuối bị ức hiếp đã lột xác ngoạn mục. Gia đình người bác âm mưu chiếm đoạt tài sản và tiền thừa kế của mẹ cô? Cô bắt chúng phải trả lại không thiếu một xu! Bị mụ thím lừa bán với giá một ngàn đồng lên xe tải của bọn buôn người? Đeo tai nghe vào để nghe tiếng gào thét van xin quỷ tha mạng của lũ tội phạm khi bị nữ chính nện cho nhừ tử trong đêm tối rồi tống thẳng lên đồn công an. Giữa bối cảnh thời đại đầy biến động, một tờ hôn ước bất ngờ lại kết nối cô với vị thủ trưởng quân nhân Tư Nam Chiêu lạnh lùng nơi Lương Thành xa xôi.

**Tại sao bạn KHÔNG THỂ BỎ LỠ siêu phẩm Audio này?**

* 💥 **Vả mặt cực căng, văn phong sảng khoái:** Nữ cường main não to, dứt khoát không thánh mẫu. Trị ông bác tham lam, quật bà thím độc ác, combat từ trong nhà ra phố ngoài.

* 🎒 **Bàn tay vàng “hàng real”:** Nữ chính sở hữu không gian tùy thân xịn xò. Kết hợp y thuật siêu phàm, thuốc mê tự chế và võ kỹ đặc công, cô nàng dễ dàng outplay mọi thế lực ngầm.

* 🎖️ **Plot twist nghẹt thở & tình cảm mượt mà:** Mối nhân duyên trời định với quân nhân Tư Nam Chiêu bắt nguồn từ tờ hôn ước do ông nội anh và cha cô sắp đặt. Chưa kịp gặp mặt ở ngoài đời, cặp đôi đã có màn “chào sân” chấn động qua đường dây điện thoại của cục cảnh sát!

🎧 Cắm ngay tai nghe, tắt điện thoại ở chế độ im lặng và bấm **PLAY** để cày cấp cùng Vân Bắc! Giọng đọc truyền cảm, sắc bén lúc phá án và sảng khoái tối đa khi “vả mặt” ác nữ sẽ khiến bạn thức trắng đêm. Đừng bỏ lỡ!

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
Mang Không Gian Vật Tư Xuyên Về Thập Niên 70 Vào Vai Khổ Mệnh Nữ Đặc Công Dẹp Gọn Ổ Buôn Người cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Vân Bắc, ta biếtleech_txt_ngu mày tỉnh rồi. Ta nói mày hay, mày quấy phá cũng ích thôi. Công việc mẹ mày đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho Nhi . giờ mày có hai lựa , nông thôn, hai là lấy chồng.
Xuống nông thôn? Lấy chồng?
Vân giật mình kinh hãi, đột ngột mở mắt ra. Cô nhìn thấy người đàn ông trung niên chừngbot_an_cap bốn đang ngồi trướcleech_txt_ngu giường, gương mặt đầy vẻ chán và mất kiên nhẫn.
Mày quả nhiên tỉnh rồi! Vân Kiến Quốc thấy Vân Bắc mở mắt, mặt lộ vẻ không vui, nói tiếp: Đã tỉnh rồi thì những lời vừa nói chắn mày cũng nghe thấy. một trong , mày suy nghĩ cho kỹ.
Lúc này, trong đầu như có thứ gì đó đang mạng chen vào, khiến Vân Bắc đau như búa bổ. Cô lúc không rảnhvi_pham_ban_quyen để tranh với người đàn ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước , chưa hiểu tình hình hiện tại.
Cô đành trả lờileech_txt_ngu lấy : Bác, biết rồi, tôi cần suy nghĩ một .
Không có phải vì thái của Vân Bắc đã dịuleech_txt_ngu đi không, Vân Kiến Quốc gật đầu nói: Được, ta cho mày thờileech_txt_ngu một , mày nghĩbot_an_cap cho thông suốt đi.
!
Vân Kiến Quốc thấy Vân Bắc dễ thương lượng như vậyvi_pham_ban_quyen, khác hẳn với phản trước đó, dù cóvi_pham_ban_quyen chút nhưng cũng không nghĩ ngợi nhiều. Dẫu sao thì công đã tay gái ông ta Vân Tuyết, Vân Bắc có quấy phá thế nàobot_an_cap cũngleech_txt_ngu không đời nào nhường lại cho . Thà rằng cô lùi bước một bước, rồi hỏi thêm chút lợi ích từ họ. Suy cho cùng, thứ cầm được trong taybot_an_cap mới là thực tế.
Ngay Kiến Quốc vừa rời đi, đầu Vân Bắc càng thêm đớn. Một luồng ký ức không thuộc về cô tràn vào đại não.
Đến lúc này, cô mới biếtleech_txt_ngu mình đã . Cô trọng sinhbot_an_cap vào một cô bé cũngvi_pham_ban_quyen tên Vân Bắc ở phốvi_pham_ban_quyen Hảibot_an_cap những năm thập niên 70.
Vân Bắc một đáng thương, từ nhỏ cha đã tích. Đến năm mười tuổi, xưởng dệt bông nơi cô làm việc ra hoạn lớn, để cứu tài sản của xưởngvi_pham_ban_quyen, mẹ cô đã bỏ mạng trong biển lửa. Tuy nhiên, dù mẹ đã mất nhưng vẫn để cho cô một suất làm việc xưởng dệt. Hai bên ước định khi cô tròn mười tám tuổi là thể chính thức quản vị trí đó.
ngờ, chỉ ba ngày nữa lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mười tám tuổi chị họ Vân Tuyết đã cướp mấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công vốn thuộc cô.
ra đây, thành phố đang gọi thanh niênvi_pham_ban_quyen không có việc làm xuống thônbot_an_cap để xây dựng nông mới. Để không , Vân Tuyết con gái của bác Vân Quốc đã nhắm vào công việc của cô. Sau đó, Tuyết giấu giếm cô, lẻn xưởng thủ tục trước.
Khi hay tin, Vân Bắc đã loạn một trận ngay tại chỗ, rồi chạy ra dầm mưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đêm đó liền phát sốt cao. Thế cơn sốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã mang đi sinh mạng của cô bé ấy. Khi ra lầnleech_txt_ngu , người bên trong đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một đặcleech_txt_ngu công át của thế kỷ 22.
Giờ đây, cơ thể đổi chủ. nay sau, cô chính là nguyên chủ.
Nhìn thái độ của gia đình Kiến Quốc đối với mình, cô biết chắc công việc đóleech_txt_ngu không thể lại được. Nếu đã vậy, chileech_txt_ngu để ích được đa hóa.
Còn về chuyện xuống nông , Vân chắn sẽ không đi. Dù là trước hay kiếpbot_an_cap này, cô đều chưa từng làm việc đồng áng. Không phải cô không chịu nổi khổ cực, mà là cô vẫn còn lựa chọn , nên chuyện xuống nông cứ miễnbot_an_cap cho rảnh.
Vì vậy, Vân Bắc đưa ra quyết định. Tuy nhiên, cô không vội vàng ra ngoài mà lục lại kýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ức của nguyên chủ một lầnleech_txt_ngu nữa. Khi đã hoàn toàn nắm bắt được mọi , cô chuẩn bị giường.
Nào ngờ, gượng cô đã ngã trởbot_an_cap lại. Sắc mặt Vân lập tối sầm, không nhịn được mà thề tiếng.
Từ sau khi cô loạn vào ngày qua, cả nhà họ Vân một ai thèm ngó tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô, cứ như thể cô không tồn tại. quả leech_txt_ngu vừa bệnh vừa đói tận giờ, đến sức lực để xuống giường cũng còn. Nếu không phải do cô xuyên đến, có lẽ giờ này họ Vân đã phải lo hậuvi_pham_ban_quyen sự rồi.
Không xuống giường chắc là không đượcleech_txt_ngu, cô vẫn còn đang đóivi_pham_ban_quyen lảleech_txt_ngu. Trông cậy vào Vân Kiến Quốc thì thà bỏvi_pham_ban_quyen đi còn hơn. Nếuvi_pham_ban_quyen thật sự quan tâm đến thì đã sớm sai người mang đồ ăn tới, hoặc vừa rồi đã mang vào cho .
Nói phải lại, đại bác củabot_an_cap nguyên chủ chẳng phải hạng lành gì. Danhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng bên ngoài thì xây rất tốt, là nuôi nấng con của em trai khôn lớn, là nguyên chủ. Nhưng thực tế, ta là kẻ không có lợi thì dậy sớm. Nếu không phải vìbot_an_cap số tiền bồi thường, tiền tiết kiệmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của mẹ cănbot_an_cap nhà cô đang ở đây, thì có quỷ mới tin ông ta chịu nuôi cô.
Hiện tại, dù nuôi cô thì dừng lại mức không để chết đóileech_txt_ngu. Trong căn này, cô và chị họ Tuyết hoàn toàn là hai thái cực đối lập. Vân Tuyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn ngon, mặc đẹp, còn cô mỗi ngàybot_an_cap chỉ được ăn no bảy phần, quần áo thì toàn là đồ cũ, đồ rách mà Vân Tuyết không nữa.
Không chỉ vậy, cô phải gánh vác việc nhà. Ngày nào khôngvi_pham_ban_quyen làm là y như rằng sẽ không có kết tốt đẹp. Nói trắng ra, Vân Kiến Quốc, cô chẳng khác nào một sen nhỏ.
duy khiến Vân Bắc cảm thấybot_an_cap đôi chút là Vân Kiến Quốc vìleech_txt_ngu muốn giữ diện nên đã cho cô đi , học hết từ học đến học phổ thông. Tất nhiên, điềuleech_txt_ngu này cũng việc thành tích họcbot_an_cap tập của cô rất tốt, đối phương có muốn ngăn cản cũng không .
Bắc nghỉ một lát mới chậm rãi bò khỏi giường. Do dư âmleech_txt_ngu của trận sốt, cơ thể cô vẫn còn rất suy nhược, bủn không chút sức lực. Cô phải vịnh mới đibot_an_cap ra khỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng, bước đến phòng khách.
Vân Kiến vẫn còn ở nhà, thấy Vân Bắc đi ra, nghĩ thông suốt, mặt ông hiện nụ cười, hỏi: Vân Bắc, mày nghĩ chưa?
vậy, Bắc nén cơn thôi muốn trắng mắt, nhìn Kiến Quốc rồi : Hiện giờ đói đến mức chịuvi_pham_ban_quyen, suy nghĩ nổi. Đại bác, trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà còn gì ăn không? Từ hôm qua tới giờ tôi gì cả, cứ đói thế này chắc tôi mấtbot_an_cap.
Phỉ phỉ phỉ, mày có biết chuyện không hả? Chết chóc cái gì. Mày đợi đó, ta vào xem còn ăn không, lấy chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày một ít. Vân Kiến Quốc nghe Vân Bắc ăn, mặt vẻ không vui đứng phía nhà bếp.
Vânleech_txt_ngu cũng chẳng thèm tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô đứng tựa cửa phòng quan sát căn nhà. Nghe nói ngôi nhà này do ông lại, là một căn nhà dân tự xây cóvi_pham_ban_quyen sân nhỏ. Tuy phòng ốc nhiều, chỉ có phòng, nhưng so những nhà mười mấyleech_txt_ngu ăn chen chúcvi_pham_ban_quyen trong một phòng thì căn nhà này đã làbot_an_cap cực kỳ rồi.
Ba căn phòngbot_an_cap đó, chồng Vânbot_an_cap Kiến Quốc một phòng, con trainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lâm ở một , phòng cuối cùng là Vân Tuyết và Bắc ở chung. Trong một căn phòng kê chiếc , cách bằng rèmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cỏ, mỗi người một nửa. Vân Bắcleech_txt_ngu chiếm nửa bên trái có sổ, còn cô ta ngủ bên phải.
Lúc trong phòng khách có treo một bức chân họa vĩ , cùng vớileech_txt_ngu một số câu ngôn tường. Sát đặt một chiếc sofa gỗ, phía trước là chiếc bàn trà nhỏbot_an_cap hình chữ nhật. Nhìn chấtleech_txt_ngu liệu, có lẽ gỗ .
Gần lối vào nhà bếp kê một chiếc bàn vuông. Bình thường gia Vân Quốc ngồileech_txt_ngu ở đó dùng bữa. Đương nhiên, Vân Bắc không được ngồi cùng bàn. Cô thường ăn trong bếp, mà toàn là đồ thừa canh cặn.
Nguyên tính tình yếuleech_txt_ngu đuối, thườngvi_pham_ban_quyen xuyên bị vợ chồng Vân Kiến Quốc thao túng lý, hoàn toàn không biết phản khángleech_txt_ngu , thậm chí thấy họ là người tốt vì đã cưu mang . Cô bé ấy chẳng hay biết , đây vốn dĩ nhà của mình, vàbot_an_cap mình mới chính chủ nhân thực của ngôi nhà .
Tiếng bước chân cắt ngang dòng suy nghĩ củaleech_txt_ngu Vân Bắc, Vân Quốc với khuôn mặt tối sầmbot_an_cap từ trong bếp bước ra, trên tay vật sì khôngbot_an_cap biết từ bao nhiêu , nói với Vân Bắcleech_txt_ngu: “Trong bếp hết ăn rồivi_pham_ban_quyen, cái này mày ăn tạm đi.”
Vânbot_an_cap Bắc chỉ nhàn nhạtvi_pham_ban_quyen nhìn Vân Quốc một , đáp: “Đại bác, tôi nhớ bếp vẫn còn trứng mà? Tôi đang bệnh lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn bị bỏ đói mấy bữa, sao mà nuốtleech_txt_ngu nổileech_txt_ngu ?”
“Vân Bắc, sao mày họcbot_an_cap thói kén chọn thế ? cảnh nhàbot_an_cap mình thế nào mày cũng biếtbot_an_cap rồi đó, chỗ trứng đó là để thể cho chị họbot_an_cap mày. Nó từ nhỏ khỏe đã không tốt, giờ đi làm vất vả như vậy, chẳng lẽ không được tẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bổ một chút sao?”
“Hóa ra đi làmvi_pham_ban_quyen vả cơ à. Hay là thế này, bảo chị trả lại công việc đó đi, tôi không sợ vả, cũng chẳng cần ăn trứng bồi bổ, bácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy ?”
“Mày?” mặt Vân Kiến Quốc lại một lần nữa trở nên khó coi, không ngờ con nhỏ sau một trận ốm mà mồm mép lại trở lanh lợileech_txt_ngu như vậy.
“Đại bácvi_pham_ban_quyen, nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bác muốn cho tôi cơm , vậy giờ tôi ra ngoài hỏi xin người khác. Đếnbot_an_cap người ta hỏi đến, bác đừng có trách tôibot_an_cap nói thật.”
Nói đoạn, Vân Bắc làm muốn đi raleech_txt_ngu ngoài, khiến mặt Quốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net càng thêmleech_txt_ngu đen kịt. Ông lùng nhìn Vân Bắc, giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Vân Bắc, mày nhất định phải làm đến mức khó này ?”
“Đạivi_pham_ban_quyen , nào có làm loạn. Tôi sựleech_txt_ngu đến không nổi rồi, không tôi ăn, chẳng lẽ cũng cho tôi đi xin người khác sao?”
Một câu nói họng Vân Kiến Quốcbot_an_cap khiến ông ta không thốt nên lời. Cuối cùng, vì giữ thể diện, ông ta chỉ đành quay vào bếp một lần nữa, cầm một chiếc bánh màn thầu bột trắng.
“Cầm , đúng là đồ nợ đời, ta thật sự mắc nợ mày mà.” Vân Kiến Quốc nói xong, mạnh chiếc màn thầu vào người Vân Bắc rồileech_txt_ngu hầm hầm bỏ vềvi_pham_ban_quyen mình khuất mắt.
Vừa chiếc màn thầu ngon như vậy lại bị Vân mất, ông ta như rỉ máu. bánh biệt căng tin hồi trưa, định để dành đến tối mới ăn. Giờ bị Vân Bắc ăn mất một cái, chỉ còn lại ba cái, không đủ cho cả nhà ông ta dùng bữa.
Vân Bắc chẳng mảy may quan đến thái độ của Vân Kiến , cô đón chiếc rồi bắt ngấu nghiến. Lúc này cô đến mức thể ăn sạch cả một leech_txt_ngu, cứ lấp đầy cái bụngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi tính sau.
Vân Bắc ăn xong chiếc thầu trong vài miếng, bấy giờ mới thấy bụng dạ dễ chịu hơn, lực trong người cũng hồi phục.
Sau đó, cô bếp định rót chén nước uống cho trôi . Dù sao thì ăn màn thầu khô cũng nghẹn.
Vào đến bếp, côbot_an_cap mới phát hiện tủ bếp bị khóa lại. ràng, đây là cách để đề phòng cô.
Nhìn chiếc ổ khóa kia, Vân Bắc cười lạnh một tiếng, cô không phải là nguyên chủ. Lúc này bụng vẫn còn đói, trong tủ này chắc chắn ăn.
Thế , cô trực tiếp tìm một chiếc vót nhọn, rồi loay hoay trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ổ khóa một hồi, khóa liền bật .
Kiếp trước cô đặc công át chủ bài, đừng nói là mở loại này, ngay cả khóa mật mã chẳng đề.
Vì thế, khi Vân Kiến Quốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng không chịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nổi nữa phải bước ra, liền ngửi thấy mùi thơm nức mũi truyền ra từleech_txt_ngu phía bếp.
Bước , ông mới hỏa Bắc đã mở toang tủ bếp, trứng gà giấu bên đã bị ăn gần .
Bắc, mày làm cái gì thế hả?” Vân Quốc tức giận gầm lên, vẻ như muốn lao vào đánh ngườileech_txt_ngu.
Bắc đã gần no, bụng ấmbot_an_cap áp, sức lực cũng tự nhiên trở lại. Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không chút sợ hãi đối , trực tiếp đáp : “Ránleech_txt_ngu trứng thôi mà, bác không nhìn ra à?”
phépvi_pham_ban_quyen mày ăn trứng?”
“Tôi muốn ăn thì ăn, cần cho phép sao?” Vân Bắc lườm Vân Kiến một cáibot_an_cap, nói: “Bác ra ngoài trước đileech_txt_ngu, muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cãi nhau hay muốn đánh nhau thì đợi tôi ănvi_pham_ban_quyen xong rồi nói.”
“Con ranhleech_txt_ngu này, mày muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phản , xem có dạy dỗ lại mày không.” Vân Quốc không lùileech_txt_ngu mà còn tiến tới, giơ tay định đánh Vân Bắc.
tay ta còn chưa chạm tới người Vân Bắc đã phảibot_an_cap rụt phắtleech_txt_ngu lại, chỉ thấy trên taybot_an_cap Vân Bắc đã xuất hiện một con dao , chĩa thẳng về phía ông .
“Đại bác, bác dám vào một sợi lông tơ của tôi thì trách tôi để bác đổ máu.”
“Mày dám!” Vân Kiến Quốc vừa giận sợ.
“Bác cứ thửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem có dám . Sau trận ốm này tôi đã nghĩ thông suốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồileech_txt_ngu, đốivi_pham_ban_quyen vớileech_txt_ngu các người thì không thể quá thuận theo được. Nếu không, sớm muộn gì cũng có ngày bị các ăn đến xương cốt cũng chẳng còn. Bây giờ làleech_txt_ngu cướp công việc của tôi, eleech_txt_ngu là ít sẽ lấy luôn cả mạng tôi .”
Vân Bắc vừa nói thuận tay vung dao vài cái, dọa Vân Kiến Quốc sợ vía.
“Vân Bắc, đặt dao xuống, có gì thì từ từ .” Vân Kiến , mặt khuyên Vân Bắc bỏ dao xuốngvi_pham_ban_quyen, một mặt lùi bước về phía sau.
Vân thấy động tác của ta thìleech_txt_ngu cười mỉa mai. Côbot_an_cap người ăn nốt miếng trứng cuối cùng, lúc nàyleech_txt_ngu mới cầm dao phay ra khách, đứng đối với Vân Kiến .
“Mày mày muốn làm ?” Vân Kiến Quốc nhìn Vân Bắc cầm dao, không rẩy.
“Chẳng làm cả, muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói hẳn hoi bác thôi.”
“Nói nói chuyện gì?”
“Nói về công việc thuộc về tôi, nói về khoản thường người trả cho tôi. nghĩ rằngvi_pham_ban_quyen cướp trắng công việc của tôi mà cứ thế là xong đấy chứbot_an_cap?”
“Vân Bắc, chúng ta là người một nhà, công việc mày hay cho chị họ mày thì chẳng như sao?” Vân Kiến Quốc lại định dùng đòn tâm lý, tình thân Vân Bắc. đây, mỗibot_an_cap họ nóivi_pham_ban_quyen , Vânvi_pham_ban_quyen Bắc đều sẽ thỏa hiệp. Bởivi_pham_ban_quyen vì cô ấy trân trọng tình thân, trọng những người thân này.
Nhưng Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bắc tại linh hồn thay đổi, này đối với cô toàn dụng.
Thế , nghe xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời Vân Kiến Quốc, Bắc trựcbot_an_cap tiếp bật cười, nói: “ lời bác nói, vậy sao Vân Tuyết còn phải tranhvi_pham_ban_quyen giành công việc của làm gì?”
“Cái đó chẳng phải là” Vân Kiến Quốc mở miệng định ngụy biện, Vân Bắc đã trực tiếp ngắt lời: “Tôi muốn nghe bác nói nhảm nữa. Công đó coi bán Vân Tuyết, tám trăm tệ, một xu cũng không được thiếu. Nếu không, tôi ra tay không nể tình. Dù sao các người đã không cho tôi đường sống, vậy thì tất cả đừng có sống nữa.”
Lời khẳng định đanh thép của Vân Bắc mặt Vân Kiến Quốc đen lại. trăm tệ cho một suất công đúng là giá thị hiệnleech_txt_ngu nay, nhưng dựa đâubot_an_cap mà ông ta phải trả?
ta đã nuôi dưỡng Vân Bắc suốt tám trờivi_pham_ban_quyen, lẽ nào không đủ vào suất công việc nàyvi_pham_ban_quyen sao?
Nghĩ sao nói vậy, ông ta tuônvi_pham_ban_quyen ra luôn: “Vân Bắc, ta nuôi mày bao nhiêu năm qua, hóa ra lại nuôi phải một kẻ thù. Chỉ là công việc thôi mà mày còn dám hỏi xin tiền ta. Tám năm này, mày ăn uống không tốn tiềnleech_txt_ngu chắc? Những thứ đó ta còn chưa toánbot_an_cap với mày, mà mày còn mặt mũi đòi tiền ta à?”
Ông ta nhắc đến ơn nuôi dưỡng , vừa nhắc đến, Vân Bắc liền quyết định sẽ tính toán thật kỹ mónvi_pham_ban_quyen nợ ông ta. Để xembot_an_cap rốt cuộc là họ nuôi lớn cô, hay là họ trục từ côbot_an_cap mãi không thôi.
Vân Bắc không phải làvi_pham_ban_quyen chủ để họ nói gì là tin nấy. Mẹ của nguyên chủ sinh vì việc , thế nhà máy không chỉ cấp tuất. biết con cụ là bao nhiêuleech_txt_ngu, nhưng nhà máy là có thể tra rõ.
Ông cũng thật dày chiếm , vậy tôi sao lại không dám đòi tiềnleech_txt_ngu? Nói cái gì mà ông nuôi tôi tám năm, cũngvi_pham_ban_quyen không sợvi_pham_ban_quyen gió lớn sưng . Những tôi ăn, tôi mấy năm qua, so với những gì ôngbot_an_cap nhận được từ người , ngay cả sợi lông trâu cũng không bằng.
nói chuyện khác, riêng căn nhà này thôi. Nếu không phảivi_pham_ban_quyen vì tôi, các có thể dọn vào ở sao? Còn nữa, tiền kiệm của nhà tôi giờ đâu rồi, chưa kể tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuấtleech_txt_ngu của mẹ tôi. Nếu ông đã muốn tính , vậy chúng ta tìm một nơi tính cho kỹ, cũng để mọi người được biết ông Kiến Quốc nuôi dạy cháu gái mình như thế nào.
Phản rồi, phản rồi, màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dám nói với như thế sao, dù gì cũng đại bác của mày. Dù thế nào đi nữa, chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta cũng đã nuôi mày khôn lớn. Vân Kiến Quốc tức phát điên, giận dữ trừng mắt nhìn Vân Bắc.
Trong mắt ông tabot_an_cap, việc mình nuôi lớn Bắc là ơn nghĩa cao trời xanh. Còn về số tiền Vân Bắc nhắc đến, khi đã vào ông thì tự nhiên là củavi_pham_ban_quyen ông ta.
Phải rồi, dùng tiền vốn thuộc về để nuôileech_txt_ngu tôi, thế mà ông cũng mặt dày được. dám bàn ơn nghĩaleech_txt_ngu với tôi, tôi từng thấy kẻ khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết xấu hổ, nhưng chưaleech_txt_ngu thấy ai trơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như ông. Tôi đặt lời ở đây , không chỉ tiềnvi_pham_ban_quyen mua việc làm các người phải trả lại cho tôi, mà những khoản tiền khác sau trừ phí sinh hoạt của tôileech_txt_ngu năm qua, thiếu một xu cũng không xong. không, ông cứ chuẩn bị tinh thần mất việc đi.
Đượcleech_txt_ngu rồi, chobot_an_cap ông thời gian một ngày để suy . Bắc nói xongvi_pham_ban_quyen liền trực tiếp đi ra . bệnh cô lúc nàybot_an_cap vẫn chưaleech_txt_ngu khỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hẳn, cần phải mua ít thuốc uống.
Nghĩ việc mua thuốc, Vân Bắcleech_txt_ngu mới nhớ người không có tiền, là cô trực đưa tay về phía Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kiến Quốc, nói: Đưa tiền đây, tôi phải đi khám bệnh.
không có tiền! Vân Kiến Quốc một xu muốn cho Vânbot_an_cap Bắc, cố ý nói không có tiền để xem cô cầu xinbot_an_cap mình thế nào.
Tuyleech_txt_ngu nhiên, Vân Bắc sớm không còn nguyên chủ nữa. Nghe lời Vân Kiến Quốc xong, cô thèm nói nhảm, trực tiếp bước ra khỏi cửa rồi gõ vang cửa nhà hàng cạnh.
Vừa gõ cửa, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa lớn tiếng gọi: Vương , bà có nhà không? Cháu bệnh rồi, cháu đi khám, cũng không tiền cho , bà thể cháu mượn vài đồng để đi khám không?
Vân Kiến Quốc thấy ra ngoài đang đắc ý, đột nhiên thấybot_an_cap lời cô nói, sắc mặt lập tức trở vô cùng khó coi.
vội vàng đuổi theo, vừa vặn thấy Vương sát vách cửa bướcleech_txt_ngu ra. Không đợi đối hỏi chuyện, Kiến Quốc lập móc ravi_pham_ban_quyen ba đồng tiền, đưa Vân rồi nói: Bắc, cái con bé này, bác vừa mới nói trên khôngvi_pham_ban_quyen có sẵn , đang định vào cháu, sao đã chạy đây mượn rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Nóileech_txt_ngu , ta quay sang nói với Vương thẩm: Vương, ngại quávi_pham_ban_quyen, làm phiền bà rồi. Bắc hiểu lầm thôi, bà đừng đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bụngvi_pham_ban_quyen nhé.
Ồ, vậy saovi_pham_ban_quyen? Vươngvi_pham_ban_quyen thẩm liếc nhìn Vân Kiến Quốc, lại nhìn Bắc, rồi : Tôi nhớ Vân Bắc bị dầm mưa quabot_an_cap đúng ? Tôi thấy
Chẳng đợi Vương thẩm , Vân Kiến Quốc đã vội vàng cắt ngangleech_txt_ngu: Phảibot_an_cap, phải, phải, con bé Vân này bị bệnh không nói với chúng tôi, tôi mới biết đấy chứ. Nếu không đã sớm đưa nó bệnh viện rồi.
, tôi không nói chuyện với bà , tôi đưa con bé đi gặp bác đây.
Nói đoạn, Vân Kiến Quốc vộileech_txt_ngu kéo Bắc xuống lầu, sợ chậm một nữa côleech_txt_ngu lại thốtvi_pham_ban_quyen ra lời gì bất lợi cho mình.
Nhìn dáng vẻ sốt sắng của Vân Kiến Quốc, Bắc không khỏi lạnh trong lòngleech_txt_ngu. nhiên, thể diện chính là tử huyệt của Quốc. Xem ra sau này cô dụng điềubot_an_cap này nhiều hơn mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được.
Vân Bắc vừa nghĩ rảo bước về phía viện.
Đến bệnh , cô cũng không đi tìm bác sĩ tiếp ítnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuốc. giờ cô đã hạ sốt, chỉ là cơ thể còn hơi khó chịuvi_pham_ban_quyen, uống chút thuốc là ổn.
Mua hết năm hàoleech_txt_ngu, số tiền còn lại cô giữ trên người.
Để đề bất trắc, cô ghé qua ủy ban khu phố, xin tờ giới thiệu, ghi rõ là cô chuẩn bị đi lấy chồng ở mộtbot_an_cap nơi rất xa.
Sở vi_pham_ban_quyen gáp là để việc Vân Kiếnleech_txt_ngu Quốc trực tiếp đăng chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô đi nôngvi_pham_ban_quyen thôn. Nếu cô nhớ không , thanh niên xuống nông gần nhất là vào hai ngày tới. Nếu tên cô bị lên, lúcbot_an_cap đó muốn không đi không được.
Đối với gia đình Kiến Quốc, Vân Bắc cảm thấy cóleech_txt_ngu bị nào không .
Sau khi cóleech_txt_ngu được giấy giớibot_an_cap thiệu, cô biệt ghé Văn phòng Thanh niên trí thức để trình bày tình hìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của mình, đồng thời đưa giấy giới thiệu chovi_pham_ban_quyen đối phương xem, dặn dò người ở đóvi_pham_ban_quyen nếu có ai báo danh thay mình thì đều đừng tin.
Làm xong hai việc nàybot_an_cap, Vân tiếp về nhà. Sau khi uống thuốc, cô lên đi ngủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net luôn.
lúc , Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kiếnbot_an_cap Quốcleech_txt_ngu lạileech_txt_ngu trực tiếp đón vợ tan . Ông ta cảm thấy Bắc dường như đã một người , cần phải bàn với vợ xem tiếp nên làm thế nào.
thì chắc chắn không trả rồi, đồ vào túi ông ta gì có chuyện ra.
Vân Kiến Quốc đợi ở cổng nhà máy của hơn một tiếng đồng mới thấy vợ tan làm.
Uông Tú Mỹ vừa khỏi cổng nhà đã người đàn ông của mình đứng dướinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn bên . Bàleech_txt_ngu tiến tớibot_an_cap, mỉm cười hỏi: ông lại tới đây? Con nhỏ chết tiệt kia rồi, tỉnh chưa?
Tôi đón bà tan làm đây. Con nhỏ đó tỉnh rồileech_txt_ngu, nhưng hình như biến thành người khác vậy. Không chỉ ăn sạch trứng trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tủ , mà còn cầm dao ép tôi, ta phải lại số tiền tiết của chú haileech_txt_ngu và tiền tuất thím hai cho nó.
Cái gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? cũngbot_an_cap tượng thật đấy. Thứ này đã vàovi_pham_ban_quyen tay chúng ta, còn muốn lấy sao? Sắc mặtbot_an_cap Uông Túnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mỹ trở nên khó coi.
Nếu không phải vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net số tiền , làm sao bà ta thể nuôi conleech_txt_ngu nhỏ chết tiệt kia. Nhưngvi_pham_ban_quyen giờ cũng tốt, tuy họ đã nuôi nó vài năm, nhưng nhà thì họ ở, tiền đã vàovi_pham_ban_quyen tay, công việc cũng đã có. Bây giờ con nhỏ đó đối với họ còn chút giá trị lợi dụng nào nữa. Vì vậy, bà ta phải nhanh chóng tìm lý do tống đi.
Tôi cũng nghĩ . điều, không đưa thì chắn nó sẽ quậy phá. không biết đâu, hôm nó nói đi mua thuốc, tôi không đưa tiền, nóleech_txt_ngu liền sang tìm Vương thẩm mượn đấy.
Nghe ông nói vậy, dạ củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net conleech_txt_ngu nhỏ hơn rồi nhỉ. Trước đây nó có dám thế.
Phảibot_an_cap , chắc là do việc bị Vân lấy mất nên nó bị động.
Cũng có khả năng. Nhưng kể là tiền công thì cũng chỉ thể là của mình thôi. Thế nên, ta phải nghĩ cách đưa nó đi khuất mắt.
Hồi chiều tôi có nói chuyện với nó, nó muốn xuống thôn hay làbot_an_cap lấy chồng, nó để cân nhắc, tới giờ vẫnbot_an_cap chưaleech_txt_ngu trả lời tôi.
Nó đã như mà ông còn phải đợi nó đồng ý à? Ông có ngu không thế. Đương là chỗ nào khổ cực thì đến đó. Còn về đối tượng kết hôn kia củaleech_txt_ngu nó, bao nhiêu năm rồi chẳng có tin tức gì, chẳng người ta đã có vợ con chưa nữa. Thay vì cục nợ cho người ta, chẳng thà trực tiếp nhỏ đó nông thôn.
Đợi nó đến vùng quêleech_txt_ngu rồi, để nó còn nhảy nhót kiểu gì được .
Được, vậy nghe bà, mai tôi sẽ đileech_txt_ngu báo danh cho nó xuống nông thôn.
Bắc không hề hay biết trong vài câu nói, Vân Quốc và Uông Mỹ đã định xong xuôi nơi cho mình.
Tuy , mayvi_pham_ban_quyen cô đã sớm đánh tiếng từ , hai này muốn tính kế cô cũng chẳng gì.
Vì đã quyết định đăng ký Bắc xuống nông thôn, nên sau khi vợ về, không ai tìm đến gâyleech_txt_ngu dễ cho cô nữa. chí họ còn không bắt cô ra phụ giúp nấu cơm, lúc ăn thấybot_an_cap ra, còn phá gọi một tiếng.
Ngược lại là Vân Tuyết, thấy thái độ của cha mẹ đốileech_txt_ngu với Vân Bắc thay đổi chóng mặt thì có chút không , lúc ăn cứ nói lời mỉa mai, châm chọc: “Vân Bắcleech_txt_ngu, giờ chị được đối đãi cònvi_pham_ban_quyen hơn cả con như tôi đấy.”
“Vậy sao? Thế cô trảvi_pham_ban_quyen lại công việc đây, đãi ngộ này nhường lại , thấy thế nào?”
Một câu nói khiến Vân nghẹn không nên lời.
Uông Tú nghe lời lẽ sắc mỏng của Vân Bắc thì không kìm được liếc cô một . Trong lòng thầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ, xem ra Kiến Quốc không lừa bà, cái miệng con nhỏ Vân Bắcbot_an_cap này quả thực đã trở nên lanh lợi hơn nhiều.
Thế nhưng, thấy Vân Bắc để tâm đến công việc như vậy, bà ta vẫn phải vỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về đôi câu, để xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Thế là, bàvi_pham_ban_quyen ta gượng ra cườivi_pham_ban_quyen, gắp một đũa ăn cho Vânbot_an_cap Bắc rồi nói: “Bắc Bắc à, đừng chấp nhặt họ mình, nó nói chuyện không động não đâu.”
Vân Bắc thản nhiên quét mắt nhìn Uông Tú Mỹbot_an_cap, đúngbot_an_cap là không dưng mà ân , phi gian tất đạo. Cô muốn xem thử xem, người này lại định bày ra trò trống gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây.
Lẳng ăn xong bữa , Vân Bắc không chủ động dọn dẹp bát đũa như trước. Uông Tú Mỹ cũng không trách mắng, mà sai Vân Tuyết đi rửa bát, khiến Vân Tuyết bực bội khôngleech_txt_ngu thôi, còn lườm Vân Bắc cháy mặt, cứbot_an_cap như thể việc mình phảileech_txt_ngu rửa bát là Vân Bắc hại khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bằng.
Nói đi cũng nói , khibot_an_cap cô đến nhà này, hầu như mọi việc nhà do một cô làm, dù là Vân Tuyếtleech_txt_ngu hay Uông Tú Mỹ thì số lần đụng vào việc nhà chỉ đếm đầu ngón .
Bây giờleech_txt_ngu, cô sẽ không ngốc mà đi hầu hạ cả gia đình này nữa. Cho có hầu hạ phải ngược lại, dù sao cô cũng đã trả tiền rồi, chẳng phải ?
Một đêm yên ổn qua, sáng hôm sau Vân Bắc đã tỉnh giấc. Nhìnvi_pham_ban_quyen Vân Tuyết còn đang say, khẽ khàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rời khỏi nhà.
Muốn khiến Vân Kiến Quốc phải nônbot_an_cap tiền kia ra, cần tìm thêm vài người giúp. Nếu không, với bảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tính của hai vợ nhà đó, xu họvi_pham_ban_quyen cũngbot_an_cap sẽ không đưabot_an_cap cho cô.
, Vân đặc đi thăm mấy dì trước đây có quan hệ tốt với mẹ mình. Nhiều năm trôi qua, những người đó ít nhiều cũng có quyền, nếu họ lòng giúp đỡ, sẽ đạt đích một cách dễ dàng .
Đáng lẽ đến thămbot_an_cap mang theo chút , nhưng trên cô không có tiền, số tiền lẻ còn lại từ cũng chẳng mua hồn, đành phải đi tay không cầu người giúpbot_an_cap đỡ.
Mấyleech_txt_ngu người đó đều làm việc ở nhà máyleech_txt_ngu bông, thấy Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bắc đến thì có chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngạc . Hôm họleech_txt_ngu cũng loáng chuyện việc Vân Bắc để lại đã có người thay thế.
Ban đầu họ còn tưởng là Vân Bắc đi làm, sau nhìn lại mới biếtleech_txt_ngu là Vân Tuyết.
Vân Tuyết là chịvi_pham_ban_quyen của Vân Bắc, chuyện đó họbot_an_cap biết, ngỡ là Bắc chủ động nhường công việc đi nên cũng không hỏi han . Chỉ là lòng cảm thấy cô béleech_txt_ngu này có chút không biếtbot_an_cap nhìn xa trông rộng, khiến họ phầnleech_txt_ngu thất vọng.
Ai mà ngờ hôm nay Vân Bắc lại chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động đến .
Sau khivi_pham_ban_quyen nghe Vân kể tình, sắc mấy ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bọn đều rất khó coi. Đặc biệt là Quyên tính tình nóng nảy, tức giận đập bàn rầm.
“Bọn họ thật quá quắt. Bắc Bắc, đợi , lát nữa dì cháu tìm bọn họ đòi lại côngleech_txt_ngu bằng.”
“Dì Trần, thôi ạ, công đó cháu không cần nữa. Cháu cũng không định sống ở đâybot_an_cap nữa, cháu chỉ họ đưa tiền cho cháuvi_pham_ban_quyen, coi như là cháu bán việc đó cho họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Còn nữa, sản mẹ cháu để lại, cũng muốn lấy lại. Chỉleech_txt_ngu , cháu thân cô thế cô, nói năng lượng, họ chắc chắn không đưa, nên cháubot_an_cap muốn mời mấy dì cháu nghĩ cách làm sao để lấy lại đồ của .”
“Tất , để các dì giúp khôngleech_txt_ngu công, nếu lấy lại được , cháu sẽ gửi mỗi dì hai mươi đồng, nào?”
“Cáivi_pham_ban_quyen con này, tiền nong gì chứ. và mẹ cháu là bạn thân, cháu là việc nên làm.” Trần Quyên ngờ Vân Bắc lại nói , nhất thời khôngvi_pham_ban_quyen biết nói gì cho phải.
Tất nhiên, đời vẫn có chuyện qua . mặt mẹvi_pham_ban_quyen cô, họ cũng sẽ giúp một tay. Nhưng Vân Bắc hiểu chuyện vậy, họ giúp đỡ cam tâmleech_txt_ngu nguyện hơn.
Trong lúc Vân Bắc ra ngoài tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viện binh, Vân Quốc đã cầm sổ hộ khẩu đến văn phòng Thanh niên trí thức.
lão nói đúng, để đêm dài mộng, cứ nhanhbot_an_cap chóng tống khứ Vân Bắc đi là tốt nhất. Vừa hay hậu thiên có đợt thức xuống nông thôn. Chỉ cần bây giờ ký cho Vân Bắc, cô ta sẽ phải đi cùng đợt này luôn.
Đếnbot_an_cap lúc đó, đừng nói tiền, đến một sợi lông cũngbot_an_cap để lại cho cô.
Không tiền không phiếu, lão muốn xem thử một mình cô ở dưới nôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôn sống sótnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế nào. Biếtbot_an_cap đâu không trụ được, cô lại phải vơ đại một gã nông nào đó mà lấy chồngbot_an_cap. Đến lúc đó, cô có muốn quaybot_an_cap về cũng .
Vân Kiến tính toán hay, chẳng ngờ đến văn phòng Thanh niên tríleech_txt_ngu thức báo tên Bắc xong, người phụ trách dùng ánh kỳ quái nhìn lão, hỏi: “ đồngvi_pham_ban_quyen chíbot_an_cap là gì Bắc, sao bản cô ấy không tự ?”
“Tôivi_pham_ban_quyen là bác cảleech_txt_ngu của nó, đặc biệt đến đâyleech_txt_ngu giúp nó báo danh, chí ký giúp cho.”
“Xin lỗi nhé đồng , này chúng không đăng ký.” Người phụ tráchvi_pham_ban_quyen vừa đối phương là của Vân , lập tức hiểuleech_txt_ngu ra tại sao hômleech_txt_ngu qua đặc biệt đến đây tiếng câu.
Vì vậy, nhìn Kiến cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mang theo sự khinh bỉ. Bà cho rằng Vân Quốc chắn là không muốn con gái mình nông nên mới đem tên Vân Bắc ra thế .
“Tại sao? Chẳngleech_txt_ngu vẫn chưa hết hạn sao?” Vân Quốc có chút khó hiểu, toàn không ngờ Bắc đã đi trướcbot_an_cap mộtleech_txt_ngu bước chào hỏi ở đây.
“Bởi đồng chí Vân Bắcbot_an_cap đã nói rồi, cô ấy phải đi tìm hôn phu để hôn, ngay thưvi_pham_ban_quyen giới cũng đã xin xong .” phụ trách lạnh lùng thốt ra một câu, khiến Vân Kiến Quốc ngẩn người.
Hồi lâu sau lão mới ứng lại được, bừng mặt như chạy trốn mà đi.
Uông Túleech_txt_ngu Mỹ thấy lão trở về, lập tức lấy hỏi: “Thế nào, chuyệnvi_pham_ban_quyen xong xuôi rồi ?”
“Chưabot_an_cap!” Vân Kiến Quốc lắc đầu, sau thuật lại lời của người phụ văn phòng Thanh niên trí thức cho Uông Tú Mỹ nghe.
Nghe xong lời Vân Kiến Quốc, sắc mặt Uông Tú cũngleech_txt_ngu trở khó , lạnh giọng nói: “Đúng là chúng đã coi thường nó rồi. dĩ muốn cho nó một con đường sống, nhưng nó lại không cần. Đã vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hay chết đi rồi.”
“Vợ , bàleech_txt_ngu đừng làm chuyện dại dột. Giết người là đền mạng đấy.” Kiến Quốcleech_txt_ngu lời Uông thì lập tức biếnleech_txt_ngu sắc.
lão cũng không thích Vân Bắc, nhưng chưa bao giờ nghĩ chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để cô phải chết.
“Tôi cũng , sao có thể tự mình rabot_an_cap tay.” Mỹ lườm Vân Kiến Quốc một cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nói: “Chuyện của Vân Bắc ông có lo nữa, tôi sẽ bảo người xử .”
“Vợ ànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hay là” Vânbot_an_cap Quốc muốn khuyên nhủ , dù saovi_pham_ban_quyen nữa Vânvi_pham_ban_quyen Bắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng là con gái embot_an_cap trai hai, là cháu gái của , có chút không nỡ xuống tay.
Uông Mỹ biết ông ta định nói gì, lập tức sa sầm mặt , gắt: Chẳng lẽ ông cam lòng đem hết đống đồ đã vơ vét được trả lại sao? Từ nhà , tiền nong đến công ?
Vân Kiến Quốc á khẩu. Ông ta đương nhiên , thứ gì đã vào tay ông ta đời nào có .
Ông muốn gì? Đã không muốn thì đừng nói nhảmvi_pham_ban_quyen nữabot_an_cap. Cứ coi không gì làvi_pham_ban_quyen . Uông Tú Mỹ lườm chồng một cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi thẳng làm.
Vân Quốc vợ đi rồi cũng xáchvi_pham_ban_quyen túi đuổi theo sau. Ông ta cũng đivi_pham_ban_quyen làm, hôm qua nghỉ là ca.
Mườileech_txt_ngu giờ sáng, Quốcleech_txt_ngu đangbot_an_cap bận thì bị người của văn phòng máy gọi đi.
Đến phòng trưởng, ông ta mới phát hiện Vân Bắc cũng ở đó, ra còn mấy người mà ông gặp mặt vài lần. Nếuvi_pham_ban_quyen ông nhớ không lầm, đó đều là bạn của Vân Bắc.
Hồi đầu, bạn của mẹ Vân Bắc cũng muốn nhận nuôi , nhưng vì ta là thân nhất cuối cùng Bắc mới ở với ông ta, tử của mẹ cô cũng ông ta bảo quản. Lúc đó đôivi_pham_ban_quyen bên thỏa thuận ràng, số tiền kia phải được dùng cho Vân .
Thếleech_txt_ngu nhưng baonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm trôi qua, số tiền thực sựbot_an_cap chi Vân Bắc chỉ có thể nói ít đến thảmbot_an_cap hại.
Để chuốc họa vàovi_pham_ban_quyen thân, ngay từ ngày Bắc mới nhà, ông ta và vợ đã bắt đầu nhồi nhét vào đầu cô những tư tưởng kiểu như: cô ăn cơm nhà họ, nhà họ thì họ nhân, cô phải biết ơn và báo đáp họ.
Thời gian đầu, những kia cũng hay đến thăm Bắcbot_an_cap vì sợ cô bị bắt nạt. Vân khi đó cũng khá thân thiết với họ, nhưng để tiêu rắc rối, vợ chồng ông tabot_an_cap bắt đầu chia hệ giữa cô và họ, khiến Vân Bắc không còn gần gũi với họ nữa.
năm qua, hiệu rất tốt. Những đóbot_an_cap lâu còn xuất hiện trong cuộc sống Vân Bắc. Không ngờ hôm họ lại xuất hiện ở đây, cònleech_txt_ngu đi cùng với cô.
Lúc này, trong lòng Vân Kiến Quốc dâng lên một linh cảm hảo.
nhiên, sau đó ông ta đã biết mục những này khi hộ Bắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến đây.
Trong chốc, sắc mặt Vân Kiến Quốc nên vô cùng khó coi. Ông nhìn Vân Bắc, giọng: Bắc , đây là chuyện riêng của gia đình mình, cháu hà tất phải để người ngoài xen vào?
Đại bác, tôi với người không phải là người một nhà. không, tốt củabot_an_cap tôi sao lại rơi trúng đầu chị họ ? Đó là việc mẹ tôi mạng đổi về đấy.
Mày! Vân Kiến Quốc nghe Vân Bắc nóibot_an_cap vậy thì tức điên người, chẳng màng đâybot_an_cap là văn phòng nhàleech_txt_ngu máy, ông ta chỉ thẳng vàobot_an_cap mũi cô : Vân Bắc, mày đúng là đồ ăn cháo đá bát. Taovi_pham_ban_quyen nuôi mày bao nhiêu qua, mày không biết đáp thôi, lại còn cấu với người làm mất mặt. biết màybot_an_cap thế nàyvi_pham_ban_quyen, hồi đó tao để mày đi theo người khác cho rảnh .
Vân Kiến , ông còn có mặt mũi mà nóivi_pham_ban_quyen à? Năm đó nếu không phải ông sống chết tranh thì Bắc đã về ở tôi .
vốn đã chướng mắt Kiến Quốc lâu, lập tức vạch trần bộ mặt của ông ta.
Bà?
Thấyleech_txt_ngu hai bên sắp cãi nhau to, xưởng trưởng lênleech_txt_ngu tiếng, lùng ngắt lời: Được rồi, đừng cãi nữa. Vân Kiến Quốc, đồng chí Vân đã trưởng thành rồi, cô muốn lấy tiền tiết kiệm và tử của mẹ mình mà đang quản hộ, ông tính sao?
gì còn nong nào . Số lo cho nó , mặc, ở, cái gì mà chẳng cần tiền? Vân Quốcbot_an_cap vừa nghe đến lập tức than nghèo kể khổ.
May mà Vân Bắc đãleech_txt_ngu chuẩn bị từ trước, trực ra một cuốn sổ tay. Bênbot_an_cap trong ghi chép rõ mười mươi những năm qua cô đã tiêu nhiêu tiền, tiêu việc .
Nói đi cũngleech_txt_ngu phải nói lại, những năm qua duyvi_pham_ban_quyen leech_txt_ngu tốn tiền chính là việc học. Tính toán cũng chỉ tốn hơn một trăm đồng.
Còn những khác, cộng lại chưa tới năm đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Bởi vì quần áonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giày dépbot_an_cap của cô đều làbot_an_cap đồ thừa Vânbot_an_cap Tuyết không dùng nữa, cô chưa từng được mua đồ mới.
Còn về ăn uống, hằng những ăn không đủ no màvi_pham_ban_quyen còn phải thầu hết việc nhà, làm trâu làmvi_pham_ban_quyen ngựabot_an_cap cho gia Vân Kiến Quốc, hoàn toàn có thể cấn trừ vào sinh hoạt phí.
Nhìn cuốn sổbot_an_cap Vân Bắc, không chỉ Vân Kiến Quốc mà những người khác cũng bàng hoàng thôi. Vân Kiến Quốc nằm mơ cũng không ngờ tới việc bé Vân Bắc lầm lì ngày thường lại dám lén sổ.
Những còn lại thì ánh mắt khiển trách nhìn Vân Quốc. Cái gọi là dưỡng của ông ta là thế này đây ? Đây hoàn toànvi_pham_ban_quyen là coi người ta như người ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không công .
Chẳng trách Vân Bắc gầy , manh như gió thổi bay thế kia. Nhìn sang Vân , đúng là một một vực.
Mặt Vân Kiến Quốc đỏ bừng lên, ông há miệng định giải thích nhưng không thốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời.
Cuối cùng, ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta chỉ rặn ra một : Tiền nhà tiêu hết sạch rồi.
Vân Bắc cũng đãleech_txt_ngu trước được điều này, liền đề : Nếu tiền trong nhà đã tiêu hết, vậy không biết xưởng trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho cháu ứng trước lương ông ta, hoặc sau này lương ông ta cứ giao cho cháu lĩnh được không?
Mày nằm mơ đi! Vân Kiến khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thèm suy nghĩ, hét toáng lên.
Lúc nàyleech_txt_ngu, ta nhiên thấybot_an_cap tưởng của mình là . Sớm biết thế này thì nên sớm làm thịt con ranh Vân Bắc này cho rảnh nợ.
Hét xong, Vân Quốc mới nhận ra mọi người đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn mình chằm chằm. Đặc biệt làleech_txt_ngu xưởng trưởng, ánh mắt ấy nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông ta đầy vẻ dònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xét.
Chạm phải mắt của xưởngbot_an_cap , Vân Kiến Quốc hoảng loạn, vội vàng : Ý tôi là, tôi vayvi_pham_ban_quyen tiền lại, còn lương thì cứ để tôi tự .
Được, đã vậy thì cho ông hạn . Đến đó nếu ông vẫn không nộp tiền ra thì khấu trừ vào lương.
Xưởngbot_an_cap trưởng đã hạ , Vân Kiến Quốc dù không cam chỉ tuân theoleech_txt_ngu. Tuy nhiên, lòng ông ta chết Bắc, không thể bóp chết cô ngay lập tức.
Vân Bắcbot_an_cap biết Kiến Quốc sẽ không dàng đưa tiềnbot_an_cap mình. đề ông ta bí quá liều, giết của, Vân Bắc lại nóileech_txt_ngu những người có mặt ở đó: Cháu cũng muốn xin mọi làm chứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho một việc, đó là trong hai ngày cháu có xảy ra chuyện ngoài muốn thìleech_txt_ngu hung thủleech_txt_ngu chắn ông ta.
Xưởngvi_pham_ban_quyen trưởng nghe vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liền mày, nói: Vân Bắc, cháu khôngvi_pham_ban_quyen được nói càn. Ông ấy đại bác của cháu, dù có hơi thamnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền thật nhưngleech_txt_ngu chuyện giết người hại mệnh chắn không dám làm đâu.
Xưởng trưởng, biết người mặt không lòng, cứ như lấy bụng tiểu nhân lường lòng quân tử đi. Cháu làm vậy cũng là phòng vạn nhất, hơn nữa cũng là vì giữ lấy cái mạng của mình thôi.
Cái này thật là! Xưởng trưởng nghe cô nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thìleech_txt_ngu cũng chẳng biết phải nói gì thêm.
Nhưng Kiến Quốc thì toát mồ lạnh khắp người, vì chẳng phải vợ ông ta đang định để Vân Bắc đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó sao?
Dĩ nhiên vợ ông tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ngốc đến mức giết người lộ liễu. Nhưng nếu là tai nạn thì sao? Ví dụ như lỡ chân ngã xuống nước hạn.
Lúc chuẩn bị rời đi, Vân Bắc liếc nhìn Vân Kiến Quốc một cáibot_an_cap sâu sắc. Cô nhận ra sự chột dạ trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt ông ta, có như cô đã đoán kế của bọn họ rồi.
Ra khỏi cổng nhàbot_an_cap máy, Trần Quyên lo lắng nhìn Vân Bắc: Bắc Bắc à, bây giờ cháu đã đắc tội với Vân Kiến Quốc rồi, hai ngày tới phải cẩn thận đấy. Hay nhà Trần ở tạm mấy hôm đi?
Không cần dì Trần, hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay ơn mọi người nhiều lắm. Cháu vẫn phải về thôi, lúcbot_an_cap nãy đã đánh đòn phủ đầu trước rồi, Vân Kiến tạm thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dám động vào cháu đâu. Còn chuyện sau này thì để sau này tính tiếp ạbot_an_cap.
Được rồi, vậy cháu mình cẩn thận một chút, có chuyện gì thì nhớ tới tìm Trần Di.
Cháu biết , ơn dìvi_pham_ban_quyen Trần. Bắc nói lời cảm ơn, đó người trở nhà họ Vân.
Về đến nhà, Vân Bắc không để thân rảnh rỗi. Đã quyết định rời khỏi này, có những thứ cô tuyệtbot_an_cap đối không muốn để gia đình Vân Kiến Quốc hưởng lợi.
Cô không chỉ muốn lấyleech_txt_ngu tiền, mà còn phải lại cả căn nhà . Ngay cảvi_pham_ban_quyen khi không ở, cô có thể cho người khác để thu tiền.
Nghĩ đến đây, nhân lúc trong nhà có ai, Vân Bắc bắt đầuleech_txt_ngu đào bới dưới câybot_an_cap quế ở góc sân.
Năm lên tuổi, cô và mẹ đã cùngvi_pham_ban_quyen nhau chôn một chiếc hộp xuống đó. Nghe nóivi_pham_ban_quyen trong đựng những thứ như giấy tờ nhà đấtbot_an_cap và một ít trang .
Khi ấy, cô không hiểu tại sao mẹ lại chôn thứ này ở đây, còn dặn đi dặn lại cô phải ghi nhớ kỹ.
Những năm qua, nguyên bị gia đình Vân Kiếnbot_an_cap Quốc giày vò đến mức sắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quên khuấy chuyện này. Nếu không phải cô nhận ức của nguyên chủ, eleech_txt_ngu rằng thứ trọng như vậy sẽ mãi mãi bị vùi tại đây.
Đào hộp lên, mở ra xem, đồ đạc bên trong được gói bọc kỹ càng lớp trong lớp ngoài, hoàn toàn không bị ẩm mốc.
Vân Bắc mang về phòng mới mở hẳn ra xem, phát hiện ngoàivi_pham_ban_quyen ước nhà đất còn có mấy vàng, một miếng ngọcvi_pham_ban_quyen bội màu đen vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chiếc vòng tay vàng .
ngọc bội này chạm vào đặc biệt lạnh, bên trên khắcleech_txt_ngu hình một con rồngleech_txt_ngu đang bay lượnvi_pham_ban_quyen trên mây lành. Bắc rất thích, cứ cầm trên nghía mãi.
Sau khi đùa đủ rồi, cô mới đặt ngọc bội sang một , bắt đầu xem khế ước nhà. Có tổng cộng hai tờ, ngoài căn nhàleech_txt_ngu bọn họ ở hiện tại, còn một tờ là một tứ hợp viện ở Kinh Thị.
Chỉ là năm tháng đã lâu, không biết nhà đó giờ cóleech_txt_ngu còn hay không.
Bắc đặt tờ ước hợp viện sang bên, địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc nào đó đi xem thử. tờvi_pham_ban_quyen ước nhà hiện tại, suy xem nên xử lý thếbot_an_cap nàoleech_txt_ngu cho ổn thỏa.
Còn cả những thứ trong chiếc hộp nhỏ này nữa, cô cũng phải tìm một nơi an toàn để cất giữ. Nếu , đặt ở cái nhà này, nói không chừng đó sẽ bị người ta mất.
Nếu như không gian từ kiếp trước cũngvi_pham_ban_quyen theo mình đây thì tốt mấy.
Vânleech_txt_ngu Bắc thầm nghĩ như vậy.
trước trong một lần làm vụ, cô vô tình có một không gian, đó là một dược trang nhỏ, bên trong chỉ có ruộng đất, vườn mà cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có mấy nhà trúc mang phong cách cổvi_pham_ban_quyen xưa.
Sau đó, để thuận tiện, côleech_txt_ngu cất không ít đồ đạc trong .
Nếuvi_pham_ban_quyen gian theo, đồ đạc bên trong để cô một cuộc đời sung túc ở thập niên 70 .
Vừa nghĩ chuyện không gian, Vân Bắc đột nhiên cảm thấy đất trời quay cuồng. Ngay đó, một trang viên quen thuộc ra trước mắtleech_txt_ngu .
Nhìn nơi chốn quenbot_an_cap thuộc này, Vân không nhịn được mà cười lớn ba tiếngleech_txt_ngu.
Ha ha ha!
Tốt quá rồi, không gian của cô đãleech_txt_ngu đi theo tới đây. thì cô không còn phải lo lắng có chỗ để đồ nữa. là chiếc hộp kia, ngay cả đồ đạc của một kho hàng cũng có thể chứa hết.
không gian rồi, việc đầuvi_pham_ban_quyen tiên Vân Bắc làm chính là đem chiếc hộp đặt vào trong phòng của nhà trúc. Sau đó, cô lại từ chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bình trong dược phòng bên cạnh một .
Đó là viên thuốc bồi bổ cơ thể mà kiếp trước khi rảnh rỗi cô đã tựvi_pham_ban_quyen tay chế luyện. Thân thể hiện của bị suy nhược nghiêm , cô phải bồi bổ nguyên khí thật tốt, nếu không e là chẳng sống tuổi bốn mươi.
sống lạileech_txt_ngu một đời, Bắc hynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vọng bản thân có sống nhất có . Không nói đến bách niên giai lão, ít nhất cũng được bảy tám tuổi chứ?
khi uống thuốc, Vân Bắc cũng không vội ra ngoài nghỉ ngay trong không gian.
Căn khôngvi_pham_ban_quyen gian được bài trí theo sở thích của cô, giường cao nệm ấm, thoải mái không gì bằng. Cô chẳng ngủ trên chiếc giường nhỏ hẹp kia nữa, chânvi_pham_ban_quyen duỗi không thẳng đã đành, ván cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứng đến đau người.
Vân Bắc cứ thế ngủ một mạch tận giờ cơm trưa. Buổi trưa cả Kiến Quốc khôngleech_txt_ngu về, Vân cũng lười ra ngoài, trực tiếp ở trong không gian đơn ăn bát mì ăn liền.
Ăn cơm xong, Bắc đi tới vườn thuốc, chuẩnleech_txt_ngu bị một ít dược liệu tặng cho gia đình Vân Kiến Quốc một “món quà nhỏ”. Bọn họ ởbot_an_cap của nguyên chủ, ăn của nguyên chủ, uống nguyên , vậy mà dám đối xử vớileech_txt_ngu cô ấy như thế, vậy thìbot_an_cap bot_an_cap bọnleech_txt_ngu họ một bài .
Là một đặc công, Bắc không ít thứ, cô không biếtbot_an_cap chế thuốc mà còn chữa . Vì vậy, chẳng mấy chốc, quà dành cho gia đình Vân Kiếnleech_txt_ngu Quốc đã được bị xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Trong lúc Vân Bắc đang bận rộn ở không gian, Vân Kiến Quốc vừa tan làm vội vã đi Tú Mỹbot_an_cap. Ông biết chắc chắn buổi trưa vợ mình sẽ đi tìm người để đối phó với Bắc, thậm chí là lấy mạng cô.
Nhưng bây , ông ta buộc phảivi_pham_ban_quyen ngăn cảnleech_txt_ngu. Nếu không Vân Bắcvi_pham_ban_quyen ra chuyện thật, ông ta sẽ phải ngồi tù.
Uông Tú Mỹ vừa tan làm, đangleech_txt_ngu định đi tìm người thì thấy Vân Kiến Quốcleech_txt_ngu vội vã chạy tới, không khỏi hỏi: “Xem gấp chưa kìa, có chuyện gì thế?”
Vân Quốc chưa kịp thở , lập tức kể chuyện Vân dắt người ông ta trả tiền.
“Thấy tôi nói chưa? Nó đúng là con sói mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trắng nuôi mà.”
“Bà à, giờ không phải lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện này. Bà chưa tìm người chứ? Tạm thời đừng tìm .”
“Sao thế, nóleech_txt_ngu đốibot_an_cap xử với ông như vậy mà ông còn mủi lòng à?” Uông Tú Mỹ mặt mày đầy vẻ không vuivi_pham_ban_quyen, tưởngleech_txt_ngu Vân Kiến Quốc vẫn còn thiết tha quan hệ máu mủ.
“Đâu chuyện đó, tôi còn hận nó hơn ấy chứ. Nếu nó mà chết được, tôi nhất định vỗbot_an_cap tay reo hò.”
“Vậy sao còn cản tôi?”
“Tôi cũng là bấtleech_txt_ngu đắc dĩ thôi. Bà không biết convi_pham_ban_quyen nhỏ đó quỷ quyệt thế đâu, nay nónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói thẳngvi_pham_ban_quyen mặt giámvi_pham_ban_quyen đốc xưởng chúng rằng nếu mấy ngày này nó mà xảy ra chuyện gì thì chính là do tôi làm.”
“Cái gì!” Uông Tú Mỹ biến sắc. Xem nói là mấy ngày này, màleech_txt_ngu cảvi_pham_ban_quyen thời gian tới đây không thể độngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào nó rồi.
Nghĩ đến , Uông Mỹ tức muốn chết. Bà ta sabot_an_cap sầm mặt màyvi_pham_ban_quyen, hỏi Vân Kiến Quốc: “Vậy phải làm sao, chẳng lẽ chúng ta thật sựbot_an_cap phải đưa tiền?”
“Chắc chắn phải đưa, này tiền lương củaleech_txt_ngu tôi sẽ bị thẳng cho nó.”
“Được, vậy thìbot_an_cap trước. lúc đó lại thuê người giúp trộm lại là được. Dù sao nhà cũng chỉ có ngần ấy chỗ, tiền củabot_an_cap nó chẳng lẽ lại đem gửi người khác .”
“Chắc là không đâu nhỉ?”
Vẻ mặt của hai vợ chồng đều rất khó coi, tức đến mức cũng chẳng buồn ăn. nghĩ đến việc mộtvi_pham_ban_quyen lúc phải bỏ ra mấy ngàn tệ, cảm giác đó quả thực đau như từng khúc ruột của bọn họ .
Mặc dù vốnbot_an_cap đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng chẳng phải tiền của họ, tiền đã vào mìnhleech_txt_ngu thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ đãbot_an_cap coi đó là của rồi. Giờ bảo ra, làm tâm cho đành?
là mấy ngàn tệ lận đó, cả nhà bọnbot_an_cap họ không ăn uống cũng phảibot_an_cap tiết kiệm mấy năm trời.
Vì chuyện này, sau khi tan làm buổi chiều trở về , Uông Tú Mỹ càng nhìn Vân Bắc càng thấy ngứa , mỉa mai : “Vân Bắc, giờ mày giỏi rồi đấy, dám cấu kết với người ngoài đểvi_pham_ban_quyen tínhleech_txt_ngu kế bọn tao. Một đứa con gái nhưbot_an_cap mày, tưởng cầm trongbot_an_cap tay tiền thế mà được chắc?”
Vân Bắc nghe vậy, biết ngay ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không muốn tiềnvi_pham_ban_quyen, trực tiếp vặn lại: “Giữ được hay không là chuyện của tôi. Hai người cứ việc đưa tiền là được, nhữngvi_pham_ban_quyen chuyện khác không cần phải nhọc lòng lo lắng.”
“Được, mày giỏi lắm .” Uông Tú Mỹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức mặt tía , nhưng lại chẳng dám làm gì Vân . Cuối cùng, bà ấy đi thẳng phòng, đến cơm cũng chẳng thèm nấu nữa.
Vân Kiến Quốc thấy giận dữ vậy cũng có chút không vui, tiếp nói với Vân Bắc: “Xembot_an_cap mày bác gái tức đến thế kìa, cơm tối mày nấu đi.”
“Giờ bác vẫn còn để cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nấu cơm, yên tâm sao?” Vân Bắc cười híp mắt hỏi một .
Câu nói này Vân Quốc rùng mình một cái, lập tức bảo: “Thôi bỏ đi, ta tự .”
Vân Quốc tuy có chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tư tưởng trưởng, nhưng nấu thì vẫn , chỉ là không ngon. Hôm nay bực bội cả , ông ta cũng chẳng có tâm trí nấu nướngbot_an_cap. yếu vì khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết món gì ra hồn, lạivi_pham_ban_quyen đang nghẹn ăn không vô, bằng ăn bát mì cho xong chuyện.
Chẳng mấy chốcbot_an_cap, Vân Kiến Quốc đã nấu xong , sau đó bưng hai bát vào phòng ăn cùng Uông Tú Mỹ. Bắc chẳng thèm bận tâm, trực tiếpleech_txt_ngu múc bát lớn ra phòng .
Vân Tuyết vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi về đã tót vào phòng, này đang đợi người gọi ra ăn cơm. Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ta đợi mãi, đợi đến khi đói cào mà vẫn thấy ai gọi, đành mở cửa phòng bước .
Thấy Vân Bắcleech_txt_ngu đang ăn mì, ta lập tức nổi trận lôi đình, xông thẳng đến trước mặt cô, giơ tay muốn hất bát mì, lớn tiếng quát: “Vân Bắc, mày hay , một mình ăn mì không gọi lấyleech_txt_ngu một tiếng. Tao đã không ăn màyleech_txt_ngu cũng đừng hòng mà ăn.”
Vân Bắc phải là nguyên chủ, không nuông chiều cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Thấy đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định hất đổ bát mì mình, cô nhanh tay mắt bát lên, đồng thời tung một cú đá thẳng vào người cô ta.
Một ” vang lên, Vân Tuyết bị cô đá ngã lăn ra . Cơn đau đến, Vânleech_txt_ngu Tuyết “a” lên một tiếng rồi khóc thảm thiết. Hai vợ chồng đang ở trong vừa mì vừa cáchleech_txt_ngu phó với Bắc, thấy tiếng con gái thét lên thì vội vã chạy ra, liền thấy con gái mình đang ngồi bệt dưới đất khuôn mặt đầy đớn.
“Có chuyện gìbot_an_cap thế này?” Tú Mỹ vừa hỏi vừa lao về phía con gái.
Thấy mẹ, Tuyết lập khóc rống lên, chỉ taybot_an_cap vào Vân : “Mẹ, Vân Bắc không cho conleech_txt_ngu ăn mì, còn đá con nữa.”
Nhìn Vân Tuyết vừabot_an_cap ăn cướp vừa la , Vân Bắc khôngvi_pham_ban_quyen lạnh: “Ngươi có tay chânbot_an_cap à? Muốn sao không vào mà múc? Đã còn định đổ bát mì của ta, đá một cái là còn nhẹ đấyvi_pham_ban_quyen.”
“Mày mày?” Vân Tuyết tức điên người, quay hét lên với : “, đánh nó cho con!”
“Tuyết Nhi, con đứng dậy đã, được khôngvi_pham_ban_quyen?” Uông Tú Mỹ đánh người chứ, nhưng Vân Bắc bây giờ rõ ràng là không dễ trêu , bà ấy chỉ đành dành gái.
“Mẹ không báo thùleech_txt_ngu cho con thì con không dậy đâu.” Vân Tuyết trò vạ, ép Uông Mỹ phải ra tay.
Hai ngày nay, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta cảmleech_txt_ngu thái độ của cha mẹ đối với Vân Bắc thay đổi. Cô ta sợ, sợ còn là báuleech_txt_ngu trong bàn tay họ nữa. nhỏ, cha mẹ đã thiên vị ta, rèn cho cô cái nói một một , đến cả anh trai phải nhường nhịn cô , huống hồ là Vân Bắc. Trước , Vân Bắc chính là bao cát để cô trút giận, tùy hứng, cha cũng chẳng bao giờ gì, chí còn bắt Vân phải nhường cô .
Nhưng giờbot_an_cap đây, cô ta bị Vân đánh mà lại không đứng ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bênh vực ngay lập tức, này khiến thấy rất chịu nên mới làm loạn lên. Cô ta sợ sự thay đổi này, sợ mẹ sẽ không còn thương mình nhất nữa.
Uông Tú Mỹ con gáileech_txt_ngu, lại nhìn Vân Bắc vẫn đang cắmleech_txt_ngu cúi ăn mì, cùng đành bước tới : “Vân Bắc, mau lỗi chị mày đi.”
“Con cần nó xin , con muốn mẹ đánh trả lại nó cơ.” Vân Tuyết gào . Cô ta thèm vào lời xin lỗi của Vân Bắc.
“Bác gái, bác nghe thấy đấy, chị không cần xin lỗi, vậy thôi đibot_an_cap.” Vân Bắc nói xong, trực tiếp cầm bát quay vào bếp. Còn về việc Vân Tuyết có định ngồi bệt dưới đất mãi hay không, có cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hay không, chẳng liênvi_pham_ban_quyen quan gì đến cô.
Uông Tú Mỹ dỗ dành mãi mới khiến con gái nguôi , sau đó vào bếpleech_txt_ngu luộc cho cô ta hai quả trứng, chuyện này tạm êm .
Đến khi Vân ăn trở phòng, Vân Bắc đã lênleech_txt_ngu giường nhắm mắt ngủ rồi. Thấy Vân Bắc mắt, tưởng cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã ngủ , Vân Tuyết liền nổi máu ác, cầm một cây gậy định đánh cô. ngờ, gậy vừa lên còn chưa kịp hạ xuống đã bị Vân Bắc tóm lấy tay.
Vân Bắc lạnh lùng nhìn cây trên tay Vân Tuyết, hỏi: “ đánh ta?”
“Tao tao không có!” Vân mở mắt nói dối trắng trợn. Chẳng biết tại sao, lúc này tuy Vân Bắcbot_an_cap đang cười lại khiến Vân Tuyết cảm thấy sợ hãi một cách vô cớ.
“Thế sao?” Vân Bắc vận lực tay, Vân Tuyết đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không kìm được mà hétvi_pham_ban_quyen lên. Theo tiếng của , cây rơi thẳng xuốngleech_txt_ngu trúng ngay mu bàn chân, đau đếnbot_an_cap mức nước mắt cô ta ra.
“Vân Bắc, tao phải mày!” Vân Tuyết phát điên, gầm lên tiếng rồi vào người Vân . Côleech_txt_ngu ta từng phải thiệt, càngbot_an_cap chưa bao giờ bị ai bắt nạt. Hôm nay, Vân hết lần này đến khác ức hiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ta, không được là lạ. Lúc trước côbot_an_cap trông cậy vào mẹ báo thù nhưng cuốileech_txt_ngu cùng mẹ lại để mặc cho xong chuyện. Đãleech_txt_ngu khôngbot_an_cap có ai thì cô tự mình tay.
ta ngỡ lớn hơn Vân Bắc thể đè cô ra mà . ngờ, kẻ bị đè xuống đánh lại chính lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mìnhbot_an_cap. Vân Bắc nện cho Vân Tuyết một ra trò, từng cú tát cứbot_an_cap thế giáng liênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếp xuốngvi_pham_ban_quyen cô ta.
Động tĩnh trong phòng truyền ngoài, Vân Kiến Quốc và Uông Mỹ biếtleech_txt_ngu hai đứa đang nhau, liên đập cửabot_an_cap bắt họ mở ra. Nếu , hai họ cănbot_an_cap bản chẳng cần lo , chắc chắnvi_pham_ban_quyen con gái họ chiếm thế thượng phong. Nhưng bây Vân Bắc cứ biến thành một người khác, họ tự nhiên thấy yên tâm.
Nhưng căn phòng này đã bị khóa trái từ trong, nếu người bên trong không mở thì họ chẳng cách vào được, phi phá cửa. Ban họ còn của khôngleech_txt_ngu nỡ, mãi đến khi nghe thấy tiếng con cầu xin thảm , họ cuồng đạp tung cửa xông vào.
Cửa vừa mở, người liền thấy Vân đang con gái mình, không ngừng giángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những cái tát tai liên hồi.
“Dừng tay!” Vân Kiến Quốc gầm lên, sải bước tới xách bổng Vân Bắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏi người Vân Tuyết rồi quăng mạnh về phía bức tường.
May mà Vân phản ứng nhanh không bị đập tườngleech_txt_ngu mà rơi xuống giường Vân Tuyết. Nhưng vậy, tay cô cũng đau điếng. Nói cho cùngvi_pham_ban_quyen vẫn là tố chất cơ thể này quá kém. Nếu đổi lại là cơ thểbot_an_cap ở kiếp vi_pham_ban_quyen, đừng nói một Vân Kiến Quốc, cho dù ông ta cũng đừng hòng xách cô lên được.
được Vân Bắc ra, hai vợ chồng lập tức đến kiểm hình gái. Thấy mặt convi_pham_ban_quyen gái bị tát sưng như heo, hai người vừa xót xa vừa hận. Vân là báu vật được họ nuông chiều từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ họ nỡ động một đầu ngón tay, vậy mà giờ con gáivi_pham_ban_quyen họ lại bị Vân Bắc đánh mặt mày biến dạng thế này. Khoảnh khắc ấy, hai vợ chồng đều nảy sinh ý định giết người.
Vân Bắc, tao phải giết mày! Uông Tú Mỹ gầm lên một , lao về phía Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bắcvi_pham_ban_quyen đang nằm trênleech_txt_ngu giường. Đứa con gáileech_txt_ngu bảo bối của bà ta vậy mà lại bị Vân Bắc đánh đến nông nỗi này.
Vân Bắcbot_an_cap lạnh lùng Uông Tú Mỹ đangbot_an_cap lao tới, chẳng đếm xỉa, trái lại còn tập nốivi_pham_ban_quyen lại khớp tay vừa bị Vân Kiến Quốc hất đến trật .
nghe một rắc, cánh tay vốn đang buông thõng Bắc nắn lại như cũ.
Bất kể lúc gãy tay lúc đều vô cùng đớnvi_pham_ban_quyen, nhưng trên mặt Vân Bắc lại chẳng lộ ra chút nào.
Hành này khiến Uông Tú đã lao đếnvi_pham_ban_quyen trước mặt cô phải sững người, lâu vẫn không kịp phản ứng.
Nếu đổivi_pham_ban_quyen lại bà ta, chắc chắn đã phải gào lên thảm thiết. Vậy mà Vân từ đầu đếnvi_pham_ban_quyen cuối không hề phát một tiếng động, phải nhẫn nhịn đến mức nào có thể làm được như vậyvi_pham_ban_quyen.
Thím, người ra tay không phải là tôivi_pham_ban_quyen. lạnh lùng nhìn Uông Tú Mỹ, tiếngbot_an_cap: nhân lúc tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang ngủ định mưu tôi, nào tôi lại không được phép phản ? Sao nào, trong mắt các người, cứ ai yếu thế là người đó có ? Trước đây tôi yếu đuối , mặc cho Vân Tuyết bắt nạt. , người không thế đi?
Lời của Vân Bắc như một cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tát giáng mạnh vào mặt vợ chồng Vân Kiến Quốc.
Tuyết thấy cha đều im lặng, lại bắtbot_an_cap đầu gào khóc, lớn: Ba, mẹ, con đau quá.
Tiếng kéo trí của hai vợ chồng trở lại, ánh mắt họ như dao sắc rơi trên người Vân , nói: Dù Tuyết Nhi có tay trước, mày cũng không nên đánh nó thành ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế này. Mày có thể tobot_an_cap để tụi tao vào ngănleech_txt_ngu mà.
Thế sao? Nhưng trướcleech_txt_ngu đây khi tôi bị nó bắt nạt, người cũng chưa giúp tôi lấy một lời. Cho , vì cầu xin các người, bằng tôi tự mình ra tay. Mà nói thật, tự mình ra tay giác cũng không tệ chút nào.
Vân Bắc vừa nói, mặtleech_txt_ngu lộ ra vẻ thuồng như vẫn thỏa .
khiến Vân sợ khiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vía, lên với cha mẹ: Ba, mẹ, đuổi nó đi! Con không muốn ở trong nhà nữa, càng không muốn ở chung phòng với nó!
Đuổi tôi đi? Vân Bắc cười lạnh, nói: Nó không nhắc tôi cũng quên mất, cái sân này là ông ngoại tôi , nó thuộcleech_txt_ngu về tôi. Nếu có người đi, thì đó là cácleech_txt_ngu ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Vân Bắc, có thể như thế? Ngôi nhà này đúng ông ngoại mày xâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng chúng tao đã nuôi nấng mày bao nhiêu năm , ở mày một chút thì đã sao? Màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy mà còn muốn đuổi chúng tao đi, lương tâm mày chó rồi ?
Trái lại, thực sự bị chó tha mấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lương tâm là các người mới đúng. Ở nhà tôi, ăn của tôi, uống của , còn coi tôi như bảo mẫu trong nhà, ngày nào cũng bắt tôi giặt giũ nấu cơm hạ các người, thế mà các người cũng mặt mũivi_pham_ban_quyen nói là đã nuôi tôi bao nhiêu nămvi_pham_ban_quyen sao?
Được rồi, thời gian không còn sớm , nếubot_an_cap Vân Tuyết đã không muốn ở này thìleech_txt_ngu cútvi_pham_ban_quyen ra ngoài đi. Bắc vừa nói vừa tiến lại gần kéo Tuyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Vừa hay ghét phải chung với người khác, Tuyết đi rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô có thể một mình chiếmvi_pham_ban_quyen lấy căn phòng này.
Không ai làm phiền, cô còn có thể trực tiếp vào không gian để ngơi, nghĩ thôi đã thấy tuyệt vời rồi.
Tuyết thấy Vân Bắc tiếnvi_pham_ban_quyen lại gần thì sợ hãi hétbot_an_cap chói tai, trốn ra sau lưng Uông Tú Mỹ: Mẹ, mẹ, con không muốn chung với nó nữa, muốn ngủ với người.
Nhìn thấy con gái bị dọa khôngbot_an_cap nhẹ, Vân Kiến Quốc và Uông Tú Mỹ đành phải đưa cô tavi_pham_ban_quyen rời đi. Cùng lắm thì để ta phòng của anhleech_txt_ngu trai ngủ một đêm.
Dù sao conbot_an_cap trai không thường xuyên về nhà, căn phòng đểvi_pham_ban_quyen cũng uổng.
Chờ ba người nhà họ ra khỏi phòng, Vân Bắc lập tức chốt cửa lại, vào không gian đi ngủ.
Lại nói về Vân Tuyết, sau khileech_txt_ngu ra phòng liền quyết đòi ngủ chung với Uông Tú . Cuốileech_txt_ngu cùng, Vân Kiếnvi_pham_ban_quyen Quốc đành phải sang phòng con trai ngủ.
Chỉ là trên ông ta mãi không được, trong lòng cân nhắc có nên đưa tiền Vân Bắc vào ngày mai rồi để cô rời khỏi nhà luôn không.
sao cô cũng phải quân đội họ Tư kia, cô cuốn gói sớm chobot_an_cap khuất mắt, đỡ phải ở nhà gây chuyện.
Sau khi hạ tâm, Vân Kiến Quốc mới nhắm mắt ngủ. sớm hôm sau, họ liền Tuyết đến viện tra, chỉ sợ ta bị Vân Bắc đánh thương tật gì.
Lúc ra gặp hàng xóm, Uông Tú Mỹ nhân cơ nàyleech_txt_ngu rêu rao một phen về những hành động của Bắc.
Nhưng hình của Vân Bắc vốn sâu vào lòng người, đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc cô đánh Vân Tuyết, mọi người nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không tin. Ngược lại họ còn từng thấy Vân Tuyết đánh Vân Bắc, mà còn không một lần.
Vì vậy, mặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho Tú Mỹ ra sức rêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rao, thái độ của mọi người đối với Vân Bắc vẫn không hề đổi. Tuy nhiên, khi thấy ra khỏi cửa, họ vẫn tò mò hỏi một câubot_an_cap.
Vân Bắc dĩ nhiên nói là mình đánh, chỉ bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là Vân Tuyết tự đâm vào đâuleech_txt_ngu đó.
Bất này là thật hay , mọi người ngoàibot_an_cap mặtleech_txt_ngu đều tỏ ra tinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tưởng.
Vân Bắc cũng chẳng quan tâm, những người hàng xóm này thực đềuleech_txt_ngu biết cô những tháng như thếvi_pham_ban_quyen ở nhà Kiến Quốc, tuy thỉnh thoảng cóbot_an_cap chút lòng tốt đáng là .
Do đó, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không trông cậy vào việc những này cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể giúp đỡ mình điều gì.
Giờ đã có không gian, Vân Bắc vốn định đi mua một đợt nhu yếu phẩm, nhưng ngặt nỗi trongleech_txt_ngu tay có tiền. Cuối cùng lờ bên ngoài một vòng rồi về nhà.
định tối nayvi_pham_ban_quyen sẽ bắt Vân Kiến Quốc đưa tiền cho , nếu không muốn món đồ gì cũng không mua được, thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự phiền phức.
Nhưng Bắc không ngờ rằng Vân Kiến lần nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại không hề kỳ kèo, vừa từbot_an_cap bệnh viện về đưa tiền cho cô .
Cầm trong tay, Vân Bắc cảm có chút khó tin. Theo tính cách của vợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chồng Vân Kiến Quốc, lẽ ra số tiền này phải bị trì hoãnleech_txt_ngu mới đúng.
Thế bây giờ lại chủ động đưa sớm, không biết lại đang ủ mưu đồ xấu gì đây?
Chẳng trách Vân Bắc lại nghĩ như vậy. Quả thực, sự việc bất thường tất cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điều khuất tấtleech_txt_ngu. Xem ra côleech_txt_ngu vẫn nên cẩn thận một chútvi_pham_ban_quyen hơn.
Vân Bắc đếm tiền lại một , sau khi xác nhận không có vấn đề gì liền đút thẳng vào túi.
Sau đó, cô nhìn Vân Kiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quốc và nói: Căn này là của tôi, nếu các muốn tục ở lại thì mỗi tháng phải trả tám đồng, coi như tôibot_an_cap cho các người thuê. Nếu các người không , tôi sẽ cho người khác thuê.
Vừa thấy thế, Uông Tú Mỹ lập tức nổi trận lôi đình. Vừa mới ra mấy ngàn đồng, tim bà ta đã như đang rỉ máu. Dù số tiền đó vốn là Vân , nhưng để trong túi Vân Bắc và để túi bà ta là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Vân Bắc, bộleech_txt_ngu mày rơi vào hố tiền rồi hả? Chúng tao là người thân của mày, ở nhờ nhà mày một chút thì có làm sao? Vậy mà còn đòi tiền, mày cũng quá máu lạnh rồi đó!
tôi thực sự rơi vàobot_an_cap thì đã các người bù lạivi_pham_ban_quyen tiền nhà của những năm qua rồi. Tóm lại một câu, muốn ở tiếp thì đưa tiền. Không muốn ở, tôi cho người khác thuê. Bây giờ người thiếu nhà ở nhiều vô kể, sân này củaleech_txt_ngu tôi trí vừa đẹp vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rộng, đừng nóibot_an_cap támleech_txt_ngu đồng một tháng, kể cả mười đồng cũngvi_pham_ban_quyen có người tranh nhau ở. các người một ngày suy nghĩ kỹ. ngày mai các người vẫn không trả , tôi sẽ mặc địnhbot_an_cap các người khôngbot_an_cap ở nữa, sẽ giao nhà cho ủy ban khu phố cho thuê giúp.
Nói xong, Bắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng quan tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gương mặt đầy giận dữ của bọn họ, thẳng về phòng.
tiền vào gian, tâm trạng Vân Bắc chỉ gọn trong một chữ.
Sướng!
So với Vân Bắc, trạng của ba người nhà Vân Kiến Quốc trong phòng khách chẳng mấy tốt đẹp.
“Con ranh lúc càng quáleech_txt_ngu quắt.” Uông Tú Mỹ nghiến răng nói.
Vốn dĩ bà ta tưởng rằng sauleech_txt_ngu khi đưa số tiền đó cho Vân Bắc, con bé sẽ phận được một thời . Không ngờvi_pham_ban_quyen, nóvi_pham_ban_quyen lại còn nhiều hơn.
Nhà ai đời bác ở nhà cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn phải trảbot_an_cap tiền thuê, mà nó cũng mặt dày nói ra được. Không được, cái cục tức này bà ta không thể nuốt .
Số tiền đó, bà ta nhất định lấy lại bằng được. Còn tiềnbot_an_cap thuê nhà, chắcvi_pham_ban_quyen bà ta sẽ không trả, cũng chẳng đời nào dọn đi.
Sống ở đây mấy năm , ta sớm đã quen tayleech_txt_ngu quen chân, chẳng quay về căn hộ xưởng phân chovi_pham_ban_quyen nữaleech_txt_ngu. đó, con trai ở mình thì còn rộng , chứ cả nhà mình dọn qua đó thìleech_txt_ngu Tuyết Nhi lấy đâu raleech_txt_ngu phòng mà ngủ.
Tổng không thể để đứabot_an_cap con gái lớn tướng như nó phải khách, hay là chúc trong mẹ được? Như sẽ rất tiện.
Nghĩ đến đây, bà ta nóileech_txt_ngu với Vân Tuyết: “Tuyết Nhi, hôm nay con đừng đi làm nữa, bố con nghỉ giúp cho.”
“Nhà nóvi_pham_ban_quyen ơi, mình đi .”
Vân Kiến Quốc đầu, đứng dậybot_an_cap đi vợbot_an_cap ra khỏi nhà.
Vừa ra đến ngoài, cơn giận của Tú Mỹleech_txt_ngu tài kìmvi_pham_ban_quyen nén nữa, bà ta nói với Vân Kiến Quốc: “ nó à, không mặc chuyện này tiếp diễn được. Chúng ta đã đưa tiền cho nó rồi, vậy mà nó vẫn biết điều, còn dám đòi tiền thuêbot_an_cap nhà. Đừng nói là chúng ta có trả nổi hay khôngvi_pham_ban_quyen, chứ nhìnvi_pham_ban_quyen khắp cái đất Thị này, làm gì chuyện cháu gái đi thuê nhà của ruột.”
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo phải làm ? Tổng không dọn về chen với con trai được. Căn nhà đó bé tí tẹo, chắc chắn nổi nhà mình đâu.”
“Khôngbot_an_cap dọn, nhưng cũng không đưa tiền.”
“Vân Bắc có thể đồngbot_an_cap ý sao?”
“Tôi có cách khiến nó phải đồng ý, chuyện ông đừng quản. rồileech_txt_ngu, lát nữa ông cầm tờ nhận đã ký tênbot_an_cap đưa cho xưởng xem qua, sau này rắc rối.”
rồi.” Vân Kiến Quốc gật , ông tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng ngu. Để đềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng Vân Bắc lật lọng, sau khi tiền, ta bắtvi_pham_ban_quyen cô ký một tờ giấy biên nhận.
Vân Bắc cũng gây khó dễ, ngoan ngoãn ký tên.
Đến , hai vợ chồngbot_an_cap tách ra, một người đếnleech_txt_ngu nhà bông, một người máy thực phẩm làm việc.
Thế nhưng, Uông Mỹ vừa vào xưởng không bao lâu thì lại lẻn ra ngoài. Bà đã hạ quyết tâm phải nhổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cáivi_pham_ban_quyen gai mắt Bắc đi.
thể đánh, không thể giết, chẳng lẽ bà ta còn không thểvi_pham_ban_quyen bán saovi_pham_ban_quyen?
Chỉ cần bán được Vân Bắc, không lấy lại số tiền đưa mà căn nhà này cũng sẽ thuộc về họbot_an_cap.
Vân Bắc hoàn không biết Uông Tú Mỹ lại nảy sinh ý định độc ácbot_an_cap đó.
Lúc này, cô rời khỏi nhà, chuẩn bị đi cảm ơn mấy người dì qua đã nói giúp cho mìnhvi_pham_ban_quyen. Trước đó, cô đã hứa mỗi người hai , giờ phải mang qua cho họ.
Tất nhiên, ngoài hai mươi đồng, cô còn mua thêm một ít cáp. Xách đến tận cửa dù sao trông cũng sự hơn.
Trần thấy Vân Bắc đến thì rất vui mừng, hỏi: “Bắc Bắc, sao cháu lại qua đây, chuyện gì cần dì giúp nữa không?”
Trần, cháu đặc biệt đến để cảm ơn dì. Chuyện hôm qua, cảm ơn các dì nhiều lắm. Hôm nay Vân Kiến Quốc đã đưa tiền cho cháu rồi, nên cháu tới đây tạ lễ .”
“Ông ta hết cho cháu rồi sao?” Trần Quyên có chút kinh ngạc. Với những gì bà biết về Vân Kiến Quốc, ông ta phải hạng người sảng khoái đến thế.
“Vâng, đưa cho từ sáng sớm rồi ạ. không, cháu cũng chẳng có tiềnbot_an_cap quà đến thăm dì.” Bắc cười gật đầu.
Nhưng Trần Quyên lại bắtbot_an_cap đầu lo , nói: “Bắc Bắc, cháu đừng trách dì nói lời khóvi_pham_ban_quyen . Dì thấy Kiến Quốc có lẽ đang mưu hèn kế bẩn đó, cháu phải cẩn thận một . Đưa cho nhiều tiền vậy, lòng dạ họ chắc chắn sẽ không cam tâm. Biết chừng họ sẽ giở lưng, cháuvi_pham_ban_quyen cứ phải đề phòng.”
“Dì Trần, biết , cháu sẽ cẩn thận. Chẳng phải vì thế nên cháu định ngày mai sẽ rời khỏi đây, đi Lương Thành tìm vị phu của mình .”
“Cháu định Lương mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình à?” Trần Quyên chút lo lắng. Vân Bắc đã đủ tám tuổi, nhưng cô chưa từng đi xa bao giờ, hơn nữa bên ngoài lại lắm quân buôn người, bà không yênvi_pham_ban_quyen tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
“Vâng !”
“Hayleech_txt_ngu là cháu đừng đi nữa, dì tìm cháu một công việc, thấy sao?”
Vân Bắc Trần Quyên ý , nhưng định ở đây. Lương Thành, cô cũng nhất định kết hôn với vị hôn phu chưa từng gặp mặt kia, chỉ là muốnbot_an_cap xem tình hình thế .
Dù saoleech_txt_ngu đi nữa, hôn ước nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do cha mẹ định ra, cần phải có một cục dứt .
“Không cần đâu Trần, cháu không định ở lại đây.”
“Được rồi, vậy bản thân cháu phải cẩn thận đấy.”
Vân Bắc gửi tiền và quà cho Trầnbot_an_cap , nhờ bà chia giúp những ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Rời nhà Trần Quyên, Vân Bắc cảm thấy toàn nhõm. Nếu không có bấtvi_pham_ban_quyen ngờ, ngày mai có thểleech_txt_ngu rời khỏi này rồi.
Vừa hay hôm nay có thời gian, cô phải đi mua thêm một ít đồ dự phòng để dùng khi cần thiết.
Lại nói về Uôngvi_pham_ban_quyen , bà ta rất nhanh đã tìm được bọn buôn người, đưa ảnh Vân Bắc cho đối phương, còn bán cô với giá một đồng.
Nhìn số tiền cầm trong tay, Uông Mỹ vô cùng ý. Chỉ cần Vân bọn buôn người bắt đi, số tiền đưa trước đó sẽvi_pham_ban_quyen lại vào bà ta.
Tại sao Tú Mỹ lại nghĩ vậy? Đó làleech_txt_ngu vì bà ta đinh ninh Vân chắc chắn sẽ để tiền nhà. Đến lúc đó, dù con bé có ở đâu, ta cũng có thể tìm ra được.
Vân Bắc rất nhiều thứ ở hợp tác xã, sau đó tìm một hẻo lánh không người qua lại để đưa đồ vào không gian của mình.
Cứ vài chuyến thế, tiêu tốn mấy trăm đồng, một nhà trúc trong khôngvi_pham_ban_quyen gian của Vân Bắc đã chất ắp đồ đạc.
Sau khi sửa đầy đủ những thứleech_txt_ngu cần thiết, Vân Bắc trực tiếp đi về nhà. Chỉ là, khi gần đến nhà, cô phát hiện một người đàn ông lạ mặtleech_txt_ngu.
Bắc không nghĩ nhiều, tưởng là người củavi_pham_ban_quyen nhà nào đó. vậy, cô xáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bánh ngọtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa mua về nhà.
Lúc này, côvi_pham_ban_quyen hoàn toàn không haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết đã bị người nhắm .
Vân Tuyếtleech_txt_ngu Vân Bắc , sắc rất khó coi. Vừa rồi, nhân lúc Bắc đi vắng, ta đã lén vào phòng của họ rồi lục tung tủ quần áovi_pham_ban_quyen của Vân Bắc lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một lượt.
Cô ta muốn một ít tiền của Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bắc để giữ cho mình tiêu xài.
Nhưng chẳng thể ngờ, lục khắp cảbot_an_cap căn cũng không tìm thấy tiền đâuvi_pham_ban_quyen. Tiền không ở thì chắc Bắc đang mang trên người rồi.
Vì vậy, trong lòng Vânvi_pham_ban_quyen Tuyết cảm thấy vô cùng khó chịu.
Vân Bắc buồnbot_an_cap tâm đến cô , đi vào phòng. Thấy phòng ốc lục , cô cũng không tiếng. Dù sao cũng ở trên người cô, bọn có lục thế đi nữabot_an_cap cũng chỉ tốn công vô ích.
Vân Tuyết Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bắc đều ở nhà, vợ chồng Vân Kiến Quốc không yên tâm con gái, sợ nó lại bịvi_pham_ban_quyen Vân Bắc bắt nạt, nên buổi trưa họ mua món ăn ở nhà ăn rồi về .
Nhìn thấy Vân Bắcvi_pham_ban_quyen, ánh mắt Uông Tú Mỹ lóe lên, bà ta trực tiếp nói: “Vânvi_pham_ban_quyen Bắc , chúng ta không mua phần của mày đâu. Bây trong người có tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, tự ra ngoài mà ăn đi.”
Vânvi_pham_ban_quyen Bắc liếc nhìn hộp trên hai , cũng không nói gì.
Có điều, lúc này bụng cô không đói, cũng chẳng muốnvi_pham_ban_quyen ra ngoài, huống chi cô vẫn còn bánh ngọt.
Nhưng thấy Vân Bắc khôngbot_an_cap chịu ra khỏi cửavi_pham_ban_quyen, Uông Tú Mỹ lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt cảm thấy nóng ruột.
Nói thật, hận không để Vân Bắc lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức biến mất ngay trước mắt mình.
vừabot_an_cap trở vềvi_pham_ban_quyen, bà ấy đã nhìn thấy kẻ đóleech_txt_ngu, rõ đó là người của bọn buôn người, trong lòng không khỏi vui mừng khôn xiết. Vì vậy, hiện bà ấy chỉ hy vọng Vân Bắc mau chóng ra , rồi bị chúng bắt đi.
Chỉ khi Vân Bắc đưa , số tiền kia mới thực thuộc .
Nghĩ đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net số tiền đó, lòng dạ bà ấy bỗng chốc nóng rực lên, tục khuyên nhủ: “Vân Bắc, giờ này trời còn sớm, tiệm cơm quốc doanh chắc là vẫn cònbot_an_cap đồ ăn bán đấy.”
“Phải đó, Bắc, thím của cháu nói đúng đấy, giờ ra tiệm cơm quốc vẫn còn kịp ăn. Nếu muộn chút nữa là phải đến tối đấy.” Vân Kiến Quốc cũng phụ họa theo.
Trên về , ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta đã biết vợ mình bán Vân Bắcvi_pham_ban_quyen cho bọn buôn người.
Vân thản nhiên liếc nhìn hai vợ chồng này, trong lòng dâng lên một cảm kỳ quáivi_pham_ban_quyen.
Theo lý mà , sau khi chovi_pham_ban_quyen cô, họ phải xótleech_txt_ngu xa đến chết, coi cô như cái trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới đúng. Sao nhiên lại tốt bụng nhắc đi ăn cơm, còn cả giờ cơm đóng cửa nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
thường tất hữu yêu, chuyện lạ tất có quỷ.
Vân Bắc nghĩ một lát rồi hiểu ngay ý của bọn . Côleech_txt_ngu đoán chắc chắn hai người cũng cùng ý tưởng với Vân Tuyết, muốn cô ra khỏi nhàvi_pham_ban_quyen lục lọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm số tiền chứ gì?
Tiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thay, bàn tính của bọn họ đã sai rồi.
Nghĩ đến , Vân quyết định cho họ một cơ hội. Tiện thể, cô cần ra ngoài mộtbot_an_cap bức điện báo về phía Lươngbot_an_cap Thành, để hôn phu kia chuẩn tâm lý.
“Được rồi, hai người đã nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy thì tôi ra ngoài ănvi_pham_ban_quyen.” Vân Bắc gật đầu, cất ngọt vào tủ rồi khóa lại, sau thả rời khỏi nhà.
Thấy cô đi khỏi, vợ Vân Kiến Quốc Uông Tú Mỹ vô cùng rỡ, gọi con gái Vân lại ăn cơm.
Vân Tuyết vẻ hớn hở của cha mẹ không hiểu gì, bèn hỏi: “Cha, mẹ, có chuyện gì mà người vui thế?”
“Không có gì, chỉ là gặp được chuyện tốt thôi.” Hai liếc nhau, rồi tục gắp thức ăn bát con gáivi_pham_ban_quyen.
Về chuyện bán Bắc, họ không định nói chovi_pham_ban_quyen gái biết. Chuyện dù sao cũng là phạm phápbot_an_cap, thêm một người là thêm một phần nguy hiểmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
cha mẹ không nói, Vân Tuyết cũng không hỏi thêm. Tuy , nghĩ đến mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm kiếm cả buổi mà không thấyvi_pham_ban_quyen số tiền trên Vân Bắc, cô ta vẫn thấy khôngbot_an_cap cam lòng, bèn : “ mẹ, hình như Vân không tiền ở nhà đâu.”
“Sao con biết? vào lọi đạc của rồi àleech_txt_ngu?” Uông Tú Mỹ quay đầu nhìn con gái, vừa thấy biểu cảm trên cô ta là bà ấy hiểu ngay.
Vân Tuyết bị mẹ nhìn đến mức khôngleech_txt_ngu tựleech_txt_ngu nhiên, cúi đầu “ tiếng.
“Lục thì cũng lục , to tát đâu.” Vân Kiến Quốc xua ra không quan , nói: “Dù sao nó cũng sắp rời khỏi đây rồi.”
“Vân Bắc định đi ạ?” Tuyết tò mò hỏi: “Không lẽ nó định xuống nông thôn sao?”
phải, nó đi lấy chồng!”
“Lấy chồng?” Vân Tuyết càng kinh ngạc hơn, hỏi dồn: “Gả cho ai ạ? Sao con chưa từng nói ?”
“Hônbot_an_cap sự do cha mẹ nó định ra trước, ở Thành, cáchleech_txt_ngu đây lắm. Nghe nói đó nghèo , tóm lại là nó sẽ chẳng có tháng nào tốt đẹp đâu.”
Nghe thấy nơi nghèo, Vân Bắc sẽ phảibot_an_cap khổ sở, Vân Tuyết liền hỏi thêm nữa. cần Vân Bắc sống không tốt là ta thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hả dạ rồi.
Lại nói vềleech_txt_ngu Bắc, cô vừa ra khỏi nhà đãvi_pham_ban_quyen bị luôn canh chừng bênbot_an_cap ngoài nhìn thấy. Thế là, kẻ đó lẳng lặng theo sau .
Banbot_an_cap đầu Vân Bắc không , dần đã phát hiện ra vấn . Cô lập tức nhận ra mình bịleech_txt_ngu theo .
cười lạnh, cố tình đi vào những nơi vắng , định bụng chờ lúc có ai cho phương một trậnvi_pham_ban_quyen nhớ đời.
Chẳng ngờ, rẽvi_pham_ban_quyen một hẻm, cô đã bắt gặp một lão đang ngã sóng soài dưới đất. Bà lão đó cứ rênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rỉ thôi, trông có vẻ như bị ngã rất nặng.
Bắc vốn khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định , nhưng bà lão đã nhìn thấy cô, mắt lộ vẻ khẩn khoản vanbot_an_cap nài: “Cô gái ơi, lỡ chân ngã cái, hình gãy chân rồi, cô làmvi_pham_ban_quyen ơn đưa đến bệnh viện không?”
Vân Bắc vốn có y , cô tiến lại gần kiểm tra thì thấy bà lão này quả thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bịleech_txt_ngu gãyleech_txt_ngu chân. Vì vậy, sự cảnh giác ban đầu tan biến hết, cô thận đỡ bà dậy, chuẩn bị đưa đi bệnh viện.
hay lúc đó có người đi tới. Vân Bắc nhìn qua, thấy không phải là bám mình. Thế là cô đặt bà lão xuống, gọibot_an_cap với theo người kia: “Đồng chí, bà bị ngã gãy chân rồi, thể giúp đưa bà ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bệnh viện không?”
Người đàn ông nghe vậy liềnleech_txt_ngu bước tới. Nhìn thấy bà lão đang dưới đất, anhbot_an_cap ta gật nói: “Được thôi!”
“Vậy thì đa tạ quá.” Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bắc mỉm cười ơn, rồi giúp đỡ bà lão lên lưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta.
Vân Bắc đi sau hai người cùng vềbot_an_cap phía viện. Cô hề chú ý rằng, bà lão đang bị kia đang nháy mắt ra hiệu gì đó với người đàn ông đang cõng mình.
Rất nhanh sau đó, ba người đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến bệnh viện. Vân Bắc không chỉ giúp đóng mà còn hỏi số điệnbot_an_cap thoạileech_txt_ngu người nhà của bà lão.
lúc này, người đàn ông cõngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà lão tới liền : “Vừa nãy bà cụ đã cho tôi thoại con gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, để tôi đi liênbot_an_cap lạc ngay. Đồng chí, phiền cô ở lại đây nom bà một lát được không?”
người cứu cho trót, tiễnvi_pham_ban_quyen tiễn đến Tây .
Vân Bắc đương nhiên không phản đối, liềnvi_pham_ban_quyen đầu đồng ý.
Lúc này, cô toàn không biết một bẫy, càng biết bà , người đàn ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này và kẻ theo dõi cô lúc trước đều cùng giuộcleech_txt_ngu.
Bà lão thấy Vân Bắc vẫn đứng, đon đả mời cô ngồi xuống giường bệnh.
Dù đang bị thương bà lãoleech_txt_ngu rất hoạt ngôn. Trong lúc trò chuyện với Vân , bà ta không ngừng thămleech_txt_ngu tức cách tài tình.
Vân Bắc cũng không , cô đáp nửa thật nửa giả qua .
Chẳng bao lâu sau, một người phụ nữ trung niên có nét mặt khá bà lão bước vào phòng bệnh. Vừa nhìn thấy Bắc, bà ta lập tức nắm tay cô, vẻ mặt đầy cảm nói: “Đồng chí, cảm ơn cô đã cứu mẹ tôi.”
“Không có đâu, chỉ là tiện thôi mà.” Bắc mỉm cười lắc đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tỏ ý đây phải gì to tátbot_an_cap.
Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi người phụ nữ kia nghe lão nói Vân Bắc vẫn chưa ăn cơm trưa, bà tavi_pham_ban_quyen nhất quyết đòi mời cô đileech_txt_ngu ăn bằng được.
Thịnh tình khó khước từ, Bắc đành đồng ývi_pham_ban_quyen. Cô tạm biệt lão rồi cùng người phụ nữ kia rời khỏi bệnh , vềbot_an_cap phía tiệm cơm quốc doanh.
Đi được nửa đường, người phụ nữvi_pham_ban_quyen bỗng nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại, một ôm ngực, nói với Bắc: “Đồng chí, xinvi_pham_ban_quyen lỗi nhé, chứng đau ngực niên tôi lại tái phát rồi, cô có thể đỡ tôi một không?”
Vân Bắc không nghĩ ngợi nhiều, liền tiến đỡ người phụ nữ. Chẳng ngờ, cô vừa sát, phụ nữ kia đã rút ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếc khăn tay, bịt lên miệngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
đến lúc Vân Bắc phản lại thì mọi chuyện đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá muộn.
Nhìn Vân Bắc ngất trên đất, người phủi phủi tay. này, từ trong sân bênvi_pham_ban_quyen cạnh có hai người đàn ông bước ra.
Nếu Vân Bắc còn tỉnh táo, chắc chắn ta sẽ nhận ra cả người mình đều đã từng gặp qua. Một kẻ là kẻ đã bám đuôi ta, kẻ còn lại chính làvi_pham_ban_quyen đã giúp ta đưa bà cụ vào bệnh .
Hai tên đó khiêng Vân Bắc vào , khi quan sát thấy trong người mới đóng chặt cửa lạileech_txt_ngu.
Hồng Tỷ, người này nên lại hay đưa đi luôn?
Hồng Tỷ liếc nhìn hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tên đàn ông, ravi_pham_ban_quyen lệnh: Để tránh đêm dài lắm mộng, hai đứa bâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hãybot_an_cap đưa đến chỗ Báo Ca trong đêm nay.
Được, em thu dọn một chút rồi xuất phát ngay. Có điều, phía bà cụ còn phải chị sócvi_pham_ban_quyen một chút.
yên tâm, ấy là mẹ nuôi của các chú, cũng là mẹ ruột của , lẽ nào lại không chăm sóc chu đáo sao? đi cũng phải nói lại, vì con nhỏ mà bà già đã phải khổ rồi.
Đúng vậy. Đợi bán nó được giá hời, anh em mình nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định phải đắp cho bà thật .
Yên tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi, vết thương của không nặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bổ một thời gianbot_an_cap là khỏe. Ngược lại là hai đứa, trên đường đi phải cẩn thận một chút, tuyệt để xảy ra chuyện gìvi_pham_ban_quyen.
Hồng Tỷ tin em, con đường bọn em đi bao nhiêu lần rồi, vấn đề gì đâu.
Nói thìleech_txt_ngu nói thếbot_an_cap, nhưng vẫn phải cẩn trọng gấp bội.
Bọn em biết rồi.
Đứng nhìn tên đàn ông choleech_txt_ngu Vân vào bao tải rồi khiêng , Hồng Tỷ mới quay nhà, thay một bộ quần áo khác rồileech_txt_ngu đi đến bệnh viện.
Vừa tới bệnh , bà cụ bị thương trật khớp chân đã vội vàng hỏi: Hồng, hàng hóa không có vấn đề gì chứ?
Mẹ yên tâmbot_an_cap, hàng đẹp lắm. Con đã bảo Nhị và Lão Tam đưa đến chỗ Báo Ca . Hồng cười rạng rỡ, nghĩ việc Vân Bắc có bán được giá cao, tâm trạng bà vô cùng tốt.
Vậy thì tốt. Bà cụ cũng cười theo. Bắc, bà ta chẳng cái chân bị khớp này. May mà Vân tuy gầy nhưng cốt cáchleech_txt_ngu rất khá, chăm sóc một chút chắc chắn là một đại mỹ . Nếu bán đi, giá nhất định sẽ tăng gấp mấy lần.
Lúc Bắc bị bọn người đưa đi, gia đìnhvi_pham_ban_quyen Vân đã dùngvi_pham_ban_quyen xong bữa trưa và về phòng nghỉbot_an_cap .
Uông Tú Mỹ tuy hận không thể tức lấy lại số tiềnvi_pham_ban_quyen đưa cho Vân Bắc trước đó, nhưngbot_an_cap cũng không vàng tìm. sao nếuleech_txt_ngu tiền còn trong nhà thì sớm muộn cũng tìmleech_txt_ngu thôi.
Điều bà ấy lo lắng lúc này buônbot_an_cap ngườileech_txt_ngu kia cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ănleech_txt_ngu ra , đưaleech_txt_ngu được Vân Bắc đi chưa.
Đừng lo, bọn đã nhận tiền của mình thì chắc sẽ không cho Bắc đâu. Kiến Quốc an ủi vỗ vai vợ, nói: lát đi, chiều còn phải .
, nghe ông vậy. Uông Mỹ nhắm lại, ép bản nghĩ ngợi linh tinh.
sao Vân Bắc bắt đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không, đến tối là biết ngay.
Lúc Vân Kiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quốc Uông Tú Mỹ đi làm, thấy Vânleech_txt_ngu Bắc vẫn chưa , mà kẻ canh chừng bên ngoài sân không còn thấy dáng đâu, trong lòng không khỏi mừng rỡleech_txt_ngu.
Nếu họ đoán không lầm thì bọn người hẳn đã ra tayvi_pham_ban_quyen công. Hy vọng bọn chúng bánbot_an_cap Vân Bắc đi càng xa càng tốt, nó có muốn cũng không thể quay về được nữa.
Vì chuyện buổi chiềuvi_pham_ban_quyen tâmleech_txt_ngu trạng haileech_txt_ngu chồng rất tốt. Lúc tan làm buổi tối, họ còn đặc biệtleech_txt_ngu mua thêm hai món thịt về nhà ăn mừng.
Vân thấy cha đều đã về mà Vân Bắc vẫn chưa xuất , không nhịn được mà lẩm bẩm một câu.
có tiền đúng là khác hẳn nhỉ, giờ này rồi mà vẫn chịu , không biết có phải đi lêu lổng với đám du đãng nào ở bên ngoài rồi không?
Tuyết Nhi, con câm miệng lại cho , có nói năng bậy. Vân Bắc vềvi_pham_ban_quyen thôi, dù saobot_an_cap trên người nó cũng tiền, biết đâu đang ở nhà khách nào đó ngoài rồi?
Mẹ, sao mẹ lại lên thế? không lại tưởng mớivi_pham_ban_quyen là con mẹ đấyvi_pham_ban_quyen? Con chỉ nói vơ thôi mà mẹleech_txt_ngu đã cáu rồi.
Mẹ là vì tốt cho con thôi, cái miệng con mà cứ không có chốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế này, này rước họa vào thân đấy.
Biết rồi, sau này convi_pham_ban_quyen làm kẻ câm là chứ gì. Vân hờn dỗi một câu rồi hầm đi bát đũa.
Lại nói về Vân , liều thuốc mê khá nặng cho đến tận khi bị đưa tới chỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Báo Ca, ta vẫn tỉnh lại.
Báo Ca đánh giá Vân Bắc một lượt, cười cười vỗ vai hai tênbot_an_cap đàn em, : Lão Nhị, Lão Tam, con hàng hôm nay đưa tới trông cũng không tệ nhỉ, mỗi hơi gầy một chút, không đã bán được nhiều tiền hơn nữa.
Bà cụ anh cố bán giá cao một chút, con nhỏ này mà bà cụ bị trật cả chân đấy.
Ca nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậyleech_txt_ngu liền lo lắng hỏi ngay: Cái , bà cụ bị trật chân à, có nặng không?
Anh yên tâm, không nặng lắm đâu. mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết chừng mực, đâu có anh em phải lo thật.
đúng. Vừa hay mộtvi_pham_ban_quyen khách đang ra giá cao, muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mua một cô xinhvi_pham_ban_quyen xắn về sinh con. Ta thấy con nhỏ này khá phù đấy.
Lãovi_pham_ban_quyen Nhị Lão Tam nghe vậy thì mừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rỡ, sau khi đưa Vân tầng hầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giam giữ người, bọn chúng cũng không rời đi.
Tối nay bọn chúng có hàng, phía Báo Ca không đủ nhân lực bọn chúng phải ở lại giúp một tay.
Đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi Vân khôi phục thức thì trời đã về .
Khi ta mở mắt ra, xung là một màn đen kịt.
Mất một lúc lâubot_an_cap Vân Bắc mới thích nghi được, rồi ta nhận nơi này giống một hầm, trong phòng chỉ mình ta.
Nghe những tiếng thở khác nhaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Vân Bắc sơ bộbot_an_cap đoán trong hầm này có khoảng mườibot_an_cap lăm người, và đời rất nhỏ.
Để kiểm chứng của mình, sau khi cảmleech_txt_ngu thấy có nguy hiểmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Vânvi_pham_ban_quyen trực tiếp lấy một đèn pin từ trong không gian .
Ánh đèn pin rọi tới, quả nhiên đây là một tầng , và người cũng gần khớp với tính toán ta. Có mười lăm người, tính cả ta thìvi_pham_ban_quyen chỉ có hai cô gái, còn mười ba người là trẻ em từ hai đến sáu tuổi.
này, ta ra, những người khác đều trong trạng thái mê.
Nhìn thấy nhiều đứa như vậy, Vân Bắc đã hiểu ra mình đang ở trong hang ổ của buôn người.
Ta mơ cũng không ngờ tới, mình sống hai , lại còn là một đặc át chủ bài xuất sắc, vậy mà lại lật thuyền rãnh, không những chiêu mà còn bị đưa vào ổ .
Xem lại ra của tầng hầm , chỉ một mình, việc tavi_pham_ban_quyen thoátleech_txt_ngu ra ngoài không hề khó. Thế nhưng nếu muốn cứu tấtbot_an_cap cả những trẻ này và cô gái kia cùng thì không hề dễ chút nào.
Xem , ta cần phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bạc kỹ lưỡng mới được.
Nghĩ đoạn, Vân Bắc cất đèn pin đi, lấy một ít đồ ăn từ gian ra, vừa ăn vừa tính xem làm cách nào trốnleech_txt_ngu thoát và cứu những người khác.
Miếng bánh trên tay Vân Bắc cònleech_txt_ngu chưaleech_txt_ngu ăn xong đã nghe thấy tiếng truyền đến từ phía lối ra. Để tránh bét bát tình , Vân Bắc đành phảivi_pham_ban_quyen giả ngất xỉu một lần , nằm xuống .
Chẳng mấy chốc, có người xách đi vào.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xách đèn đi một vòng, thấy tất cả “hàng hóa” vẫn còn hôn mê mới hài lòng gật đầuleech_txt_ngu, rồi đi raleech_txt_ngu ngoài nói với kẻ chờ: Mọi đều ổn, látleech_txt_ngu nữa bốc lên xe không vấn đề gì.
, cứ đây, anh đivi_pham_ban_quyen báo với Báo Ca mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng.
Nghe thấy giọng nói có chút quen thuộc này, sắc mặt Vân Bắc đanh lại.
Nếu ta khôngbot_an_cap nghe lầm, giọng nói này chính là củavi_pham_ban_quyen kẻ đã cùng ta đưa cụ bị thương đi bệnh viện.
Suốt đời đi sănvi_pham_ban_quyen nhạn, cuối cùng lại bị nhạn vào mắt.
Ta quả thực phát hiện ra kẻ đuôivi_pham_ban_quyen mình từ cửa nhàleech_txt_ngu, mà lại sơ suất bỏ qua gã đàn ông xuất hiện đó. trọng hơn là, ta thếleech_txt_ngu lại bị một bà già lừa gạt.
mặt Vân Bắc cóleech_txt_ngu chút khó coi, nhưng ta vẫn không hành động gì. Lúc , ta muốn thử những kẻ này sẽbot_an_cap đưa chúng lên xe chở đi đâu.
Đám trẻ này, ta định phải cứu, mà buôn người kia ta cũng nhất định phải bắt.
Chỉ ta vẫn chưa nắm rõ tình hình, không bên ngoài có bao nhiêu người nên không dám manh động.
Rất nhanh, bên ngoài chỉ còn lại mộtbot_an_cap người, Bắc lặng chờ đợi. Chờ những kẻ đưa ta và lũnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trẻ ra ngoài.
Khoảngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nửabot_an_cap giờ sauvi_pham_ban_quyen, ngoài lại truyền tiếng động. Ngoài tiếng bước chân còn có động cơ xe tải.
Ngay sau đó, hầm ngầm lại mở ra, haibot_an_cap gã đàn ông bước vào. Chúng lũ trẻ ra ngoài , sau đóbot_an_cap lại vào khiêng Vân Bắc vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô gáibot_an_cap khác .
Vừa rabot_an_cap khỏi hầm, Vân Bắc khẽ mắt. Ta quan sát môi trường xung quanh trước, bấy giờ mới phát hiện này hóa ra là một ngôi nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Không cỏ dại mọc đầy mà còn vô cùngvi_pham_ban_quyen lánh.
Cũng chẳng trách quân buôn người dám đặt huyệt ở đây, người bình thường căn bản không thể ngờ một nơi thế này lại có thể giấu người.
Nhìn lại đám người quanh, thêm Tư thì có cộng người.
Nếu thânvi_pham_ban_quyen thể của vẫn thân thể ngàn rèn muôn luyện ở kiếp trước, đừng nói chín người, cho dù là mười chín ta cũng chẳng sợ hãi.
Nhưng thân thể hiện tại vì thiếu dưỡng lâu ngày, bất kể là chất hay lực phát, các phương diện đều rất kém. một hơi phó chín người vẫn chút khó .
Nhưng nếu cứleech_txt_ngu trơ nhìn chúng đưa lũ trẻ đi, ta lại làm được.
biết chúng sẽ đưa lũvi_pham_ban_quyen trẻ đến nơi , vạn nhất bị trực tiếp đi thì việc sau sẽ càng khó khăn hơn.
Hayvi_pham_ban_quyen là, bây giờ tóm gọnleech_txt_ngu bọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng ?
Ý nghĩ này vừa xẹt qua, Bắc đã người ta quăng lên , ngay sau đó là một tiếng “cạch”, cửa xe đã đóng .
Lại bị nhốt lần nữa, Vânbot_an_cap Bắc muốn cứu người cũng đã muộn.
Thôi được, đợi thêm chút nữa vậy.
Nghĩ đoạn, Vân Bắc nhắmbot_an_cap mắt lại, chờ đợi thời .
Màn đêm đặc quánh, chiếc xe tải chậm rãi rời khỏi sào huyệt của quân buôn người, rời Hải Thị, hướng về phía khu vựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hẻo lánh mà đi.
Lúc , Vân Kiến Quốc và Uông Tú Mỹ vẫn chưa nghỉ , hai vợ chồng nằm giường, vui mừng lại vừa chút lo lắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Vui vì Vânvi_pham_ban_quyen Bắc cuộc không xuất hiện trước mặt họ nữa. là lo Vân Bắc sẽ trở về.
Nếu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải việc người thân đều ở đây, họ hận không thể tức bán đileech_txt_ngu côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc, tìm một nơi không ai quen biết để sống.
“Ông nói xem con nhỏ đó còn có thể quay về không?” Uôngvi_pham_ban_quyenleech_txt_ngu Mỹ dựa đầu vào người Vân Kiến Quốc, lắng hỏi.
Tuy người là do ấy tìm, bot_an_cap ấy cũng là lần đầu thiệp với bên kia, không năng lực làm việc của đối phương thế .
“Yên tâm đi, người đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị quân buôn người mang đi thì vềvi_pham_ban_quyen được lắm. Cứ là có thể về thì cũng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện của mấy năm sau rồi. Đến lúc , việc không nhận, nónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại không bằng , cũng làm gì được chúng ta.”
“Cũng đúng.” Tú Mỹ đầu, thấyvi_pham_ban_quyen Vân Kiến Quốc nói có lý.
“Được rồivi_pham_ban_quyen, đừng nghĩleech_txt_ngu nữa, ngủ . Ngày tìm thời gian tìm kỹ trong nhà xemvi_pham_ban_quyen nhỏ chết kia giấu tiền ở .”
, tôi biết rồi.”
Vân Kiến vẫn còn đang nghĩ đếnbot_an_cap chuyện tiền nong, mà không hề sắp rắcleech_txt_ngu rối.
Dù Vân Bắc trẻ mồ côi, nhưng có người tâm đến ta.
Ví dụ như Trần Quyên.
Sáng sớm sau, Trần đã đến nhà Vân Kiến Quốc để tìm Vân Bắc.
Hôm qua Vân Bắc nói muốn Lương Thành tìmbot_an_cap vị hôn phu, Trần Quyên đã tranhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ nghỉ trưa cho ta một ít phiếu lương thực toàn quốc.
qua bà ấy tan làmleech_txt_ngu muộn nên kịp mang sang.
Thế là sáng sớm hôm nay, nhân chưa đến giờ làm, bà ấy đã tìm Vân Bắc.
Nghe thấy tiếng gõ cửa, Uông Túnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mỹ cứ vi_pham_ban_quyen Vân Bắc quay lại, đang lo sốt vó đây.
Mở cửa ra Trầnvi_pham_ban_quyen Quyên, bà ấy không khỏi ngẩnbot_an_cap người, hỏivi_pham_ban_quyen: “Chị có việc gì không?”
tìm Vân Bắcbot_an_cap, nó nhà không?” Trần Quyên liếc Uông Tú Mỹ cáivi_pham_ban_quyen, định bụng vàovi_pham_ban_quyen nhàleech_txt_ngu tìm người.
Chẳng ngờ, Uông Tú Mỹ lại chặn cửa, nói: “Vân Bắc không có nhà, đi từ hôm quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi.”
“Bà nói cái gì?” Trần Quyên vẻ kinh ngạc, Uông Tú chút không dám , nói: “Tôi nói này Uông Mỹ, bà làm dâu kiểu gì vậy? Trước kia cứ hở ra là chia rẽ quan hệ giữa tôi vàbot_an_cap Vân Bắcbot_an_cap thì thôi đi. Bây giờ đến cửa cũng cho tôi vào. Nếu tôi nhớ nhầm thì căn nhà này của Vânleech_txt_ngu Bắc cơ mà?”
“Bà không muốn để tôi Bắc thì cứ nói thẳng, hà tất phải tìm cái ?”
không lừa chị, Vân Bắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự đi rồi.” mặt Uôngvi_pham_ban_quyen Tú Mỹ có hơi sầm lại, lập tức giải thích trước đám hàng xóm hóng chuyện kéo ra.
không tin, trừ phi bà để tôi vàoleech_txt_ngu trong .” Trần Quyên không tin Vân đã đi, vì ấy đãvi_pham_ban_quyen nghe ngóng rồi, buổi chiềuleech_txt_ngu không có chuyến tàu nào từ Hải đi Thành cả.
Dù có đi thì Vân cũng đi vào ban ngày hôm nay đúng.
“Xem cái gì xem, tôi nói nó rồi là đi rồi.” Uông không Trần Quyên vào nhà tra. Bởi vì đạc của Vân Bắc nguyên đó, ngườivi_pham_ban_quyen tinhbot_an_cap mắt qua làleech_txt_ngu bà ấy đang nói dối.
Trần Quyên thấy Uông Tú Mỹ như vậy, lòng không khỏi chùng xuốngleech_txt_ngu, đến lời Vân Bắc nói ở nhà máyleech_txt_ngu , tim bà ấy treo ngược lên tận cổ, lớn tiếng chất vấn: “Uông Tú Mỹ, ngăn cản cho tôi gặp Vân Bắc, không phải là trong lòng có quỷ đấy chứ?”
“Bà mới có quỷ trong lòng .” Uông Mỹ chột dạ gào trả Trần Quyên. Bộ dạng nàyleech_txt_ngu củaleech_txt_ngu bà ấy càng khiến Quyên thêm lo lắng.
nghĩ đến việc có thể Vân Bắc đã xảy chuyệnleech_txt_ngu, Trần cũng chẳng còn tâm trí đâu mà tranh Tú Mỹ , bà ấy sang hỏi nhữngvi_pham_ban_quyen người hàng xóm đang xem náo nhiệt, hỏi họ hôm qua có thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Bắc không.
“Trưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua tôi có thấy. Đúng đang ăn cơm thì thấy Vân đi ngoài. Sau đó tôi cũng không bé quay lại.”
“Thấy , tôi đã là Vân Bắc đi rồi mà chị không tin, khăng khăng làm như tôi đã làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì nó không bằng.” Uông Mỹvi_pham_ban_quyen nghe hàng xóm nói vậy thì thầm thở phào nhõm.
Cũng có người thấy Vân Bắc đi ra ngoài, không thì Trần Quyên này chẳng biết sẽ làm loạn đến nào.
Trần Quyên lườm Uông Tú Mỹ một cái, lại: “Bác , bác thấy Vân Bắc ra ngoài cóbot_an_cap mang hành không?”
“Không có, đivi_pham_ban_quyen tay không thôi.”
Lời này vừa thốt ra, Trần Quyênleech_txt_ngu càng thêm lo lắng. Nếu ta mang theo hành lý, chứng tỏ ta có ý định đi xa, không đi Lương Thành thì cũng là đibot_an_cap nơi khác.
ta ra ngoài với bàn tay không, chứng tỏ chỉ là có việc đi ra ngoài thôi.
Theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lý mà nóivi_pham_ban_quyen nên vềvi_pham_ban_quyen sớm mới đúngvi_pham_ban_quyen, nhưng ta lại không về. Từ trưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôm ra ngoài đến bây giờ vẫn chưa thấy về, vậy chỉ thể giải thích bằng một lý do.
Vân Bắc gặp rồi!
đến , Quyên co giò chạy thật . Bà đi báo cảnh sát, phải đi tìm Vân Bắc.
Thấy Trần Quyên chạy đi như vậy, Tú Mỹ có một dự cảm chẳng lành.
Vềleech_txt_ngu đến nhà, dùng sức lay tỉnh Vân Kiến Quốc cònleech_txt_ngu ngủ.
Có chuyện gì thế? Vân Kiến Quốcvi_pham_ban_quyen ngủ ngon bị tỉnh, tâm trạng có chút khó chịu.
Kiến Quốc, hỏng rồi. Vừa nãy Quyên đến đây đòi tìm Vân Bắc. bảo nó không có nhà, thế là ấy chạy tiêu, không biết định đi làm gì . Uông Mỹ kể sơleech_txt_ngu qua chuyệnbot_an_cap vừa rồi, Vân Kiến lập tức tỉnhvi_pham_ban_quyen ngủ hẳn.
nói cái gì? Ông kinh ngạc nhìn mình, nói: Trần Quyên đến rồi lại chạy đi rồi?
Đúng vậy, trông có vẻ gấp gáp lắm.
Hỏng rồi, chắc chắn bà ta đi báo cảnh sát. mặt Kiến Quốc ngày càng khónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net coi. Ông ta từng tiếp xúc với Trần Quyên lần, biết phương là hạng người không dễ đối phó.
Nếu bà ta báo cảnh sát thì này sẽ phiền phứcleech_txt_ngu .
Lúc bà tìm , có ai thấy không? Vân Kiến Quốc sốt sắng hỏi.
có!
Thế thì , lát nữa bất luận là aivi_pham_ban_quyen đến hỏi thì cứ không biết, chưa?
Biết rồi, rồi. nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe vậy thì lòng yên tâm hơn đôivi_pham_ban_quyen chút. bà ta thực sự loạn vô cùng.
Nếu Trần Quyên thực sự báo cảnh sát, chuyện bà ta bán cháu gáivi_pham_ban_quyen chắc chắn bị bại lộ. lúc đó, chẳng biết mọi người sẽ nhìn bà ta bằng con thế nào nữa?
chừng xưởng cũng sẽ đuổi việc ta luôn.
Trần Quyên đúng là đã đi báo cảnh sát và đưa Vân Kiến .
Thấy có công đến, xóm láng giềng xung quanh lại kéo đến xem náo .
Tuy Vân Kiến dặn vợ phải tĩnh, hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì cũng bảo không biết, nhưng khi thật nhìn công an, bản thân ông ta vẫn có chút hoảng.
Nghevi_pham_ban_quyen nói con cái nhà các ông bà mất tíchleech_txt_ngu, chúng tôi đến đểleech_txt_ngu tìm hiểu . Đồng chí công an vừa thấy Vân Kiến Quốc và Uông Tú Mỹ là đi thẳng vào vấn đề.
Tuy Trần Quyên nói Vân Bắc mất và rất có thể là do đôi chồng này gây ra, nhưng khi chứng, họ cũng thể tùy bắt người. Vẫn hỏi cho rõ đã.
Phải, phải, đứa cháu gái Vân Bắc của tôi từ trưa hôm qua ra khỏivi_pham_ban_quyen cửa đến chưaleech_txt_ngu thấy về. Ban đầu chúng tôi còn sang nhà bạn chơi nên không để ý. Nghĩ bụng chờ nó chơi chán rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ tự về thôi.
Ông ta nói dối! Sáng nay lúc đến người, vợ ông tabot_an_cap ràng không như vậy. Bà ta bảo tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bắc hôm qua đi tìm vị hôn phu rồi. Tôi khôngbot_an_cap tin, hỏi hàng xóm mới biết Vân đi không. Vị hôn của nónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở Lương Thành, nếu nó thực sự đi tìm cậu ta thì chắc chắn sẽleech_txt_ngu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay không như thế. Bâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ các anh vừa đến làbot_an_cap ông ta đổi giọng ngay. Bắc chắc chắn đã xảy ra , và còn liên quanbot_an_cap đến vợ chồngvi_pham_ban_quyen bọn họ nữa.
Trần Quyên trựcleech_txt_ngu tiếp chỉ ra sựleech_txt_ngu gianleech_txt_ngu dối củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Quốc. Nghĩvi_pham_ban_quyen đến lời mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giám đốc xưởng ngày hôm , Trần lo khôn nguôi.
Nếu Bắcvi_pham_ban_quyen thực sự có chuyện gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bà sẽ không còn mũi nhìn người bạn thân Lan nữa. Năm xưa họ từng là bạn tốt nhất của , thậm chí còn hẹn ước làm mẹ của cái đối phương.
này Minh Lan qua đời, bà thề sẽ chăm sóc chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Bắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng vì Vân Quốc ngang quyền nuôi nấng. Ban , bà thỉnh thoảng gặp Vânbot_an_cap Bắc, con bénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn món đó ngon ngon.
Nhưng , Vân Bắc dầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dần xa bà.
Lúc này, bà , biết thế ấy dù thế nào bà phải giành bằng được quyền dưỡng Vân Bắc.
Giờ hay rồi, Vân bị đôi vợ trước mắt này hại khổ rồi.
Trần Quyên, cơm có thể ăn nhiều nhưng lời không thể nói bừa. Bà bảo vợ chồng Vân Bắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, có bằngbot_an_cap chứng gì không? Nếu không có bằng chứng, tôi sẽ kiện tội vu khống đấy.
Vân Kiến Quốc, ông bớt nói khoác ở đây đi. Hômbot_an_cap kia Vân Bắc nói trước mặt mọi người rồi, nếu trong hai này con bé xảy raleech_txt_ngu chuyện thì chắn là do làm. Hômbot_an_cap qua nó đã mất tích, không phảileech_txt_ngu các người thì còn là nữa? Tôi đã bảo mà, sao ông lại tiền cho sảng khoái thế, hóa ra là mưu tính chuyệnvi_pham_ban_quyen . Đưa tiền cho trước, rồi hại mạng nó, cuối cùng tiền vẫn quay về tay ông, không?
Bà nói bậy bạ!
Có bậybot_an_cap bạ hay không, trong ông tự biết rõ.
Thấy hai người cãi nhau , đồng chí công an lập tức can : , hai người đừng cãi nhau nữa, chúng tôi sẽ điều tra rõ ràng chuyện này. Nếu Vân Bắcvi_pham_ban_quyen thực sự chuyện quan đến họ, chúng tôi nhất định sẽ không nương tay.
, chắcbot_an_cap chắnbot_an_cap là do bọn họ giở trò.
Về điểm này, Trần Quyên tin tưởng tuyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
bot_an_cap nói lắm, là chính nó tự bỏ , liên quan gì đến chúng tôi. Uông Tú Mỹ đời nào thừa nhận, dù có đúng là donội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà ta làm không thể lộ ra. Nếuvi_pham_ban_quyen không, bị tống vào trong làbot_an_cap coileech_txt_ngu như xong đời.
Không bà ta đời mà con gái bà ta cũng tùng .
Nhưng cho chọn lại lần nữa, taleech_txt_ngu vẫn sẽ làm như vậy. Ai bảo Bắc dámvi_pham_ban_quyen đòi tiền lại làmbot_an_cap gì, số tiền lớn như thế mà nó lạileech_txt_ngu để cho họ lấy một xu.
Tại sao bỏ đi, chẳngvi_pham_ban_quyen lẽ không phải do người nói cái gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Trần Quyên chẳng tin mấy lời quỷ của Uông Tú Mỹ.
Công an không thèm để ý đến hai người họ nữa mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắtbot_an_cap đầu hỏi Kiến Quốc một sốleech_txt_ngu vấn đề.
Hỏi xong, họbot_an_cap vào phòng Vân đi một vòng. Trần Quyên cũng đi vàobot_an_cap, thấy Vân Bắc ngay cả hành cũng không dọn, bà lại càng chắc đã gặp bất .
Vân Bắc hề Quyên phát hiện mình mất và đã báo sát.
Lúc này, đã ngồi trên xe mười mấy tiếng đồng hồ, bị xóc đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mức mệt lử. Dùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có không gian nhưng côvi_pham_ban_quyen cũng không dám vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vì sợ bị hiện.
Dù sao trên cũng không chỉ có mình , còn đứa trẻ và mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô gái trạc tuổileech_txt_ngu cô.
Đêm qua, bọn trẻ và cô gái kia có tỉnh lại một lần. Tuy nhiên, bọn chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại uốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước có pha thêm “ ”, rồi họ lại tiếp tục ngất đi.
cô thì vờ ngất, bọn chúng không phát hiện ra cô đã tỉnhleech_txt_ngu lại từ .
Nhờ nghe lén cuộc trò củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bọn chúng, cô đại khái hiểu được rằng họ sắp đích rồi.
Một khi đến nơi, họ sẽ bị đem đi bán riêng . Đến lúc đó, việc cứu sẽ càng khăn .
Thế nên Vân Bắc định sẽ ra tay ngay trên đường, lúc đường vắng người, có thểleech_txt_ngu dùng không gian hành sự.
Đã quyết xong, Vân bắt đầu dưỡng tinh tu rũy để lát nữa phó với bọn chúng.
xe tải thùng nên có gã đànbot_an_cap ông cùng với họ, phần vì phía trước không hết bằng ấy ngườibot_an_cap, phần để đề phòng họbot_an_cap .
Phải nói rằng, bọn này hành sự vẫn rất cẩn trọng.
đến xe dừng lại nghỉ ngơi, Vân Bắc cũng bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu ra tay. Đầu tiên, cô lấy một ít thuốc mê từ trong không gian ra, về phía mấy gã đàn ông vốn giữ bên cạnh, lúc đang bị xe.
mê vừa ra, mấy gã đàn ông cùng lúc trúng chiêu, ngã nhào từ trên xe .
Nghe thấy tĩnhbot_an_cap, gã ở đầu xe cũng chẳng bận tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, còn trêu chọc:
“Lão , Lão Ngũ, bây ngồi lâu quá nên chân tay lóng ngóng, xuống xe cũng không xong à?”
“Ha hanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ha!” Những kẻ khác cười rộ lên, rồi bắt động , chuẩn bị thích để ăn uống.
Thời gian trôi qua từng chút một, Lão và Lão Ngũ vẫn chưa thấy qua đây, điều này khiến Ca có chút bất an, gã dặn dò ngườileech_txt_ngu bên cạnh: “Lão Nhị, chú đi tụi nó sao giờ còn chưa ? lẽ ngã thật rồi chứ?”
“Được rồi, Bào Ca.” Lão Nhị đáp một tiếng, rồi đi về phía sau xe.
Thế nhưng khi sau xe, mới phát căn bản không có người nào. Nhìn lên cửa thùng xe, gã thấy đã đóng lại lần nữa, còn được cài cẩn thận. Xem chừng bọn chắcbot_an_cap đã xuống từ lâu rồi chứ. Nhưng giờ người đâu rồi?
“Lão Tứ, Lãovi_pham_ban_quyen Ngũ, bây đi đâu rồi?” Lão Nhị lớn tiếng gọi, ngỡ rằngbot_an_cap hai người kia đi vệ sinh đâu đó.
Chỉ gọi mấy tiếngleech_txt_ngu không ai thưa, lòng Lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu nảyleech_txt_ngu sinh bất an, gã bèn vọngbot_an_cap về phía Bào đang nghỉ đằng : “Bào Ca, không ổn rồi, Tứ Lão gặp chuyện .”
Ca nghe tiếng gọi của Nhịvi_pham_ban_quyen, có chút không vui vừa đi tới vừa nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “La hét cái gì đấy, tụi nó thì có chuyện gì được?”
“Tụi nóbot_an_cap biến mất rồi!” Lão Nhị vừa dứtbot_an_cap lời, người cũng theo đó biến mất .
Bào Ca ngỡ mình , dụi mắt nhìn lại thì thấy Lão Nhị quả thực đã không còn ở đóvi_pham_ban_quyen nữa. Trong Bào Ca hoảng tột độ, nhưng vẫn không cam , tiếp tiếng : “ Nhịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Lão Nhị, chú còn đó không?”
Nhưng làm gì có tiếng trả của Lão Nhị, ngoàileech_txt_ngu tiếng gió thổi đám cỏ dại thì chẳng cònvi_pham_ban_quyen một âm thanhbot_an_cap nào khác.
Ca bắt đầu sợ hãi, cảm thấy có mình đã gặp quỷ rồi. Thế làbot_an_cap gã quay định chạy về phía đồng bọn, nhưng khắc gã quay , nắm vung thẳng về phía gã, một tiếng “bốp” lênbot_an_cap, trúng ngay giữa mắt. Mắt đau điếng, mặt Bào Ca lập tức nên coi, gã định đánh trả nhưng lại phát không thấy ai cả.
Lần này, gã càng thêm chắn là mình gặpbot_an_cap quỷ, nhấc chân chạy. Thế nhưng không tại sao, đôi lại như nặng nghìn cân, không cách nào động nổi. Bào Ca vừa sợ vừa hoảng, không ngừng van : “Quỷbot_an_cap nhânleech_txt_ngu, tôi sai rồileech_txt_ngu, sai rồi, ngàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đừng đánh tôi.”
Vân Bắc chẳng thèm tâm đến gã, mượn sức mạnhbot_an_cap không gian thỉnh thoảng lại bồi phương một đấm, đánh cho gã đầu váng mắt hoa, đến cha cũng không nhận ra mới thôi.
Động tĩnh sau xe, biệt là tiếng Bào Ca quỷ đã lọt vào tai mấy ngườibot_an_cap phía trước. Bọn chúng nhìn nhau, muốn qua xem thử nhưng lại có dám. Bởi vì từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi Bào Ca hét quỷ, bọn chúng cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảmvi_pham_ban_quyen thấy xung quanh gió lạnh căm căm, dường như có bóng ma quanh mình.
Thấy không có ai đây, Vân cho Bào Ca một trận tơi bời mới tay. Nhìn đám mẹ vẫn luôn không dám bước , Vân Bắc hạ quyết tâm, trực tiếp bẻ gãy một cánh tay của Bào , khiến gãvi_pham_ban_quyen phát ra một tiếng hét thảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiết.
Vốn dĩvi_pham_ban_quyen Vân Bắc dẫn dụ đám mẹ kia tới, ngờ làm vậy lại khiếnbot_an_cap bọnvi_pham_ban_quyen chúng càng sợ hãi, chẳng những không mà còn từng một cuống bò càng định lên xe. Như vậy sao ? để bọn chúng lên thì ta đánh người kiểu gì nữa?
Nghĩ đến đây, Vân Bắc cũng không ẩn nấpbot_an_cap nữa, tiếp lộ rồi đi về phía trước. Vừa đivi_pham_ban_quyen cô vừa gọi: “Các anh ơi, các sao thế?”
Đột nhiên nghe thấy giọng nữ, mấy gã kia sợ đến mức hồn vía lên mây, tưởng rằng phải nữ .
Vẫn là Lão Tam cảm thấybot_an_cap giọng nói này có quen thuộc, quay đầu lại nhìn thấy cô gái mình bắt được, lúc mới thở phào một hơi, gọi tên đồng bọn đang định xe lại: “ , không phải , món hàng chúng ta được đấy.”
gã kia nghe vậy, nhịn được quay đầu nhìn lại. kỹ, quảbot_an_cap nhiên Vân .
Lần nàyleech_txt_ngu bọn chúng không sợ nữa, hầm hầm tới định cho Vân Bắc một học. Vân Bắc cũng chẳng hề sợ hãi, thấy mấy đang đi thẳng về phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình, cô trực tiếp tung một nắm bột thuốc . gọi là gậy ông đập lưng ông.
Mấy gã đàn hít phải thuốc mê, rấtvi_pham_ban_quyen nhanh đã đổ gục xuống đất. Vân Bắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đánhbot_an_cap bọn chúng một trận nhừ để trút giận, sau đó mới trói nghiến lại. Còn về mấy tên giữ lúc , cô cũng lôi từ trong không gian choleech_txt_ngu trận đòn đau.
Đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong, cô trói cả lũ lại với nhau rồi vào thùng xe. Sau đó, Vân Bắc lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xe, khởi động rồi lái quay trở lại. Đi tiếp nơi giao hàng, Vân Bắc không dám mạo hiểm vì sợ có kẻ cấu kết.
Mất một giờ đồng hồ, Vân Bắc cùng cũng lái xe đến trước cửa cục công . Sau khi xuống xe, cô trực tiếp vào báo án. Đồng chí công an nghe Vân Bắc nói mình bắt được chín tên người, giải cứu hơn mười đứa trẻ và một cô căn bản không tin. đến khi Vân Bắc dẫnbot_an_cap tới trước xe tải, cửa thùng xe phía .
Nhìn thấy đám trong xe cũng đám mẹ mìn bị cùngbot_an_cap một chỗ, đồng chí an không khỏi sinh nghi ngờ Vân Bắc: “Đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chí Vân, phiền cô trình bày lại quá sự việc cho chúng tôi.”
“Không vấn gì, đứa trẻ đều bị thuốc , phiền các đưa chúng đi viện .”
“Chuyện này cô yên tâm, chúng tôi sẽ cứu chúng đưa đi viện ngay.” Đồng chí công an gật đầu, sau đó bảo đồng nghiệp lên xe bế đám xuống.
đám mẹ mìn cũng bị áp giải đi theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. đám trẻ được đưa tới bệnh viện, còn bọn thì bị đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào phòng thẩm vấn của cục công .
an muốn hỏi , Vân Bắc cũng không từbot_an_cap chối, biết dù cóvi_pham_ban_quyen đổi lại làvi_pham_ban_quyen chính mình đối mặt với tình như , điều đầu tiên nghi cũng sẽ bản . thế, sauvi_pham_ban_quyen khi vào phòng vấn, Vân Bắc trực tiếp đưa ra thư giới , giấy tờleech_txt_ngu tùy thân, cũng như kể việc bị bắt cóc như thế nào.
Về việc saobot_an_cap có thể hạ gục đám người , Vân Bắc nói hồi nhỏ có theo một ông lão học vài nên chút thuậtleech_txt_ngu. Đồng công anvi_pham_ban_quyen không tin, Vân Bắc còn khoa chân múa biểu mấy chiêu cho bọn xemvi_pham_ban_quyen.
vậy, đồng công an mới tin lời Vân Bắc. Còn về nguồn gốc của thuốc thì cũng dễ giải quyết, bọn buôn người vốn dĩ có mang theo. Cho nên, bọn hoàn toàn không nghi ngờ đến không gian của .
Dĩ nhiên, đồng chí công an cũng không chỉ nghevi_pham_ban_quyen lời kể một phía của Vân mà tin ngay, mà còn gọi một cuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điện đến đơn vị đội ở Lương Thành.
Tư Nam Chiêu dẫn quân luyện, khi biết có điện thoại gọi mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, anh có chút khó hiểu. Nếu là điện của gia đình thì cũng không nên gọi vào lúc này. Khi biết làvi_pham_ban_quyen điện thoại từ cục công an thành Nam, anh càng kỳ lạ hơn.
khi nhận điện thoại, anh mới hiểu ra, mình chẳng những có thêm mộtleech_txt_ngu vị hôn thê từ trên trờibot_an_cap xuống, mà đốibot_an_cap phương còn bắt được mấy tên buôn , được mười đứa trẻ.
“Xin lỗi đồngbot_an_cap chí công an, tôi không quen biết đối phương, tôi cũngleech_txt_ngu không vị hônleech_txt_ngu thê nào cảvi_pham_ban_quyen.”
Vân Bắc đang ở ngay bên , điện lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mở loa ngoài. Saubot_an_cap khi nghe Tư Nam Chiêu nói, cô rất tức giận, trực tiếp lên tiếng: “Họ Tư kia, hôn ước của chúng ta làvi_pham_ban_quyen do ông nội anh và cha tôi định ra, tôi có hôn thư làm chứng, không tin anh hỏi ông nội mình. Nếu ấy không thừa nhận cuộc hôn này, thì sau này tôi sẽ không giờ nhắc lại nữa.”
Nghe thấy giọng của Vân Bắc, Tư Nam Chiêu có chút lúng túng. Tuy nhiên, đối đã nhắc đến lão giavi_pham_ban_quyen nhà mình, anh đương nhiên phải hỏi cho rõ.
Vì vậy, anh đành nói đồng chí cảnhbot_an_cap sátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và Vân Bắc: “Chuyện này cứ để tôi hỏi cho rõ đã, lát nữa tôi sẽ gọi điện lại. Nếu đúng là có chuyện đóvi_pham_ban_quyen, tôi cũng sẽ không trốn tránh.”
“Được, vậy tôi đợi điện thoại của anh.”
Kinh Thành, đạivi_pham_ban_quyen viện số 1leech_txt_ngu.
Tư lão đang kính lão ngoài , đúng lúc chuông điện thoại trong vangvi_pham_ban_quyen lên.
Cảnh vệ viên Tiểu Lâm thoại, sau bước nói với lão tử: “Lão thủ trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, là điện thoại anh Nam ạ.”
Tư lão gia tử hơibot_an_cap lại, rồi bảovi_pham_ban_quyen: “Tiểu tửleech_txt_ngu đó sao giờ lại điện về?”
Ông vừa nói vừa đứng vào nhà thoại.
ống lên, ông trực tiếp hỏi: “Nam Chiêu, giờ này không phải cháu đang luyện sao? lại rảnh rỗi điện cho , có chuyện gì xảy ra à?”
“Ông mũi mà nói nữa, nếu không phải tại ông, liệu cháu cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải gọi cuộc điện thoại không.” Tư Nam Chiêu bực dọcleech_txt_ngu nói. Nghĩ đến mình bỗngleech_txt_ngu dưng lòi đâu ra một vị hôn thê, tâm trạng aibot_an_cap mà tốt nổi.
“Ta làm sao? Sao lại trách lên đầu ta rồi?” lão gia tử không vui, thằng cháu đích tôn này mười nửa tháng mới khó lắm về một lần. Vậy vất lắm mới cuộc, thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà lại để hỏi tội .
“Không trách ông trách ai? Vừaleech_txt_ngu rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có một cô gái gọi điện cháu, nói là vị hôn thê ông định cho cháu, chuyệnbot_an_cap này có thật không?”
Chỉ qua vài câu, Tư lão gia tửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuối cùng cũng hiểu tại sao cháu mình lạivi_pham_ban_quyen nổi giận. Hóa ra là vì chuyện này.
Nói đi cũng phải nói , chuyện này ôngbot_an_cap thực có đuối lý, khi được sự đồng ý của cháu trai đã tự ý định hôn sự của nó.
Nhưng lúc đó cũng cách nào khác. Năm xưa cháu trai đổ bệnh, chạy chữa thế nào cũng khỏi, sau đó tìm đến mộtvi_pham_ban_quyen thầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem tướng, thầy bảo phải một cô có bát tự tốt để hỉ.
Chẳng phải ngẫu nhiên mà đó cha Vân Bắc làleech_txt_ngu Vân Cảnh Thành từng cứu mạng ông, ông liền nghĩ chuyện tốt như vậy, thaybot_an_cap vì để cho người , chẳng thà để cho ân nhân cứu mạng của mình. Ít nhất, sau này Vân Bắc gả vào , có ông trông nom, cuộc sống chắc chắn sẽ không quá tệ.
Sau khi nảy ra ý định đó, ông đã hỏi cha Vân Bắc tự của , lại thấy quả bot_an_cap một đoạn nhân duyên cựcvi_pham_ban_quyen tốt, Vân Bắc là người có đại tạo hóa, lại vượngleech_txt_ngu phu ích tử.
Ngayvi_pham_ban_quyen lập tức, ông liền định ra hôn chovi_pham_ban_quyen đứa, thời viết hôn thư đưa cho Vân Cảnh Thành.
leech_txt_ngu điều, chuyện nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều do nhờ làm âm thầm, còn phải gánh lấy rủi ro lớn. Thậm chí cũng suýt vì chuyện này mà ông giống như những người bạn cũ khác bị đi phóng.
Sau đó, vì chuyện này khôngbot_an_cap gâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra ảnh hưởng gì, hai gia đình cũng cắt đứt liên lạc, nên ông giữ đượcleech_txt_ngu vị trí hiện tại.
Nhưng nói ra cũng trùng hợp, từ sauvi_pham_ban_quyen khi cháu trai Bắc định ra hôn ước, cănbot_an_cap kia quả nhiênleech_txt_ngu dần chuyển tốt lên.
Cũng chính vì vậy, những qua tuy hai nhà không lại, nhưng hôn vẫn có hiệu lực. là ông vẫn luôn giấuvi_pham_ban_quyen trai, chưa từng nói cho nó biết mà .
Giờ đây, thấy cháu trai chủ động hỏi đến, Tư gia tử không giếm nữa, trực tiếp chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm đó kể lại tỉbot_an_cap mỉ cho đối phương nghe.
Tư Nam Chiêu nghe xong nguồnvi_pham_ban_quyen cuộc hôn nhân này, nhất thời không biết nên nói gì phải.
Anh là mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quân nhân, đối với những thứ kiến mê tín này chưa bao giờ tin tưởng. Nhưng sự rồi, anh cũng khôngvi_pham_ban_quyen thể lập tức phủ nhận hôn ước này, mà định chờ khi tìm được thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gian thích sẽ nói rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ràng với Vân Bắc.
Tư lão gia tử nào cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dự tính cháu trai, sau hết mọi , ông cảm thấy như vừa bỏ được một gánh , trạng vô cùng vui vẻ.
Chỉ là, sau khi vui mừng đi, ông có chút lo . Vì cháu trai với ông rằng, chính Vân đãleech_txt_ngu chủ động gọi nhắc hôn sự này.
toán thời gian, con bé đó mới mười tuổi. Theo lý nói, tuổi này đáng lẽ phải đang học ba mới .
Bây giờ đột nhiên nhắc đến hôn , chắcvi_pham_ban_quyen chắn là trong đãbot_an_cap xảy ra biến cố.
Không được, ông phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cử người điều tra xem nhà họ Vân đã xảy ravi_pham_ban_quyen chuyện . Bao nhiêu năm không liên lạc, không biết nhà họ Vân giờ ra sao rồi.
Thực ra, bao nhiêu năm qua không phải Tư không muốn qua lại với nhà họ Vân, mà thực là vì kẻ nhìn chằm ông quá gắt gao. Để không gây rắc cho nhà Vân, ông mới luôn không để người liên , tuyệt lại với họ.
cho dù không còn qua lại, ông cũng chưa từng nghĩ đến việc hủy bỏ hôn ước.
Vì vậy, năm qua những kẻ muốn làm mai cho cháu đều bị ông chặn lại, nói nó không nên kết sớm, thực chất chính là để Vân Bắc lớn lên.
Phía bên này, sau khi Tư Nam Chiêu cúp máy lãovi_pham_ban_quyen gia tử, liền gọi lại một cuộc điện thoại cho công an Nam Thịvi_pham_ban_quyen.
Vân vẫn đang đợi hồi âm củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anhvi_pham_ban_quyen, nên khi điện thoại vừa reo cô đã bắt ngay. Nhận ra giọng nói của Tư Nam Chiêu, Vân Bắc tức hỏi: “Anh đã hỏi rõ chưa?”
“Hỏi rõ rồi. Xin cô, trước đây tôi không biết chúng ta có hôn ước, nên mới nói những lời nhưleech_txt_ngu vậy.”
“Không , đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi rồi thì phiền nói với đồng chí cảnh sát một tiếngleech_txt_ngu.”
“Được, cô đưa máy cho họ đi.”
Vân Bắc đưa điện thoại cho đồng chí cảnh sát phụ tráchvi_pham_ban_quyen vụ án này cạnh, hai nói vài câu rồi máyleech_txt_ngu.
Sau đó, đồng cảnh nhìn Vân Bắc và nói: “Đồng chí , chúng tôi đã xác minh danhvi_pham_ban_quyen tính của . Hiện tại sao rồi. Không biết tiếp cô có định gì? Là tiếp tục đi Lương Thành, hay quay về Hải Thị?”
“Tôi vẫn nên vềleech_txt_ngu Hải một chuyến, tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị bắt cóc từ Hải Thị, kiểu gì cũng phải về tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kẻ đó .”
“Ý cô là, việc cô bị bắt cóc không phải ngoài ý muốn?”
“Tất nhiên không rồi.” Bắc lắc đầu, nghĩ đến người bà lão vàbot_an_cap con gái bà ta là Hồng Tỷ mà mình đã nhắc đến trước đó, liền hỏi ngay: “Đúng rồi, trước đó anh báo cho phía Hải Thị đi bắt người, bên đó đã bắt được chưa?”
“Tạm thời chưa rõ, để tôi gọi điện thử.”
Đồng chí cảnh sát trực tiếp gọi điện cho đồng nghiệp ở Hải Thị hỏi về hình bắt giữ, nhưng được thông báo là đối phương đã xuất viện, vẫn chưa tìm thấy người.
không tìm thấy người, việcleech_txt_ngu bị bắt cóc cóvi_pham_ban_quyen liên quan đến Vân Kiến Quốc và Uông Tú Mỹ hay không, tạm thời không tìm thấy bằng chứng.
Vân Bắc suy nghĩ mộtvi_pham_ban_quyen lát, quyết định đích thân về tìm chứng cứ.
Nếu thựcleech_txt_ngu sự là do Uông Tú và Vân Kiến Quốc giở , cô nhất định đại nghĩaleech_txt_ngu diệt , để bọn họbot_an_cap thử mùi vị ngồi tù.
“Cô muốn về ngay bây giờ sao?” chí cảnh sát nghe lời Vân Bắc nói xong có chút lo lắng: “Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng tôi đang bận , có ai rảnh để được.”
Không gì đáng , mọi người giúp mua một tấm vébot_an_cap tàu hỏa, tôi tự quay về là được.
thôi, vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đường đi cháu hãy cẩn thận một .
Không vấn gì ạ.
Rất nhanh sau đó, vé tàu hỏa Vân Bắc về Hải Thị đã mua xong, là chuyến khởi hành vào buổi .
Nam Thị cách Hải Thị không xa, tàu hỏa chỉ mất khoảng năm sáunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng đồng hồ. không có gì muốn, tối cùng Vânleech_txt_ngu Bắc có thể về đến nhà.
Tại Hải Thị, lúc Trần Quyên còn sầu não vì chuyện Vân Bắc mấtleech_txt_ngu tích, người của đồn an tiếp tìmvi_pham_ban_quyen đến bà nói: Đồng Trần Quyên, tìm đồng Vân Bắc rồi.
Tìm rồi sao? Con bé đang ở đâuvi_pham_ban_quyen? Trần Quyên mừng vừa lo.
Mừng vì đã tìmleech_txt_ngu thấy Vân , nhưng bà lại lo lắng liệu con bé có gặp phải chuyện gì bất trắc hay không.
Cô ấy bọn buôn người bắt cóc đến Nam Thị, nhưng hiện tại đã an . Cô ấy đã lên tàu hỏa trở về Hải Thị, tối nay sẽ tới nơi. Nếu chị có thời gian thì có thể ra ga đón người. tàuleech_txt_ngu cô ấy đi sẽ vào lúc giờ .
, tôi biết rồi, cảmvi_pham_ban_quyen ơn các anh công an. Trần Quyên cảm ơn xong, đồng còn khoảng mộtbot_an_cap tiếng rưỡi nữa mới đến giờleech_txt_ngu tan .
Lúc này vẫn còn sớmvi_pham_ban_quyen so với tàu ga, bà cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cần thiết phải xin nghỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phép.
Trầnleech_txt_ngu Quyên thu xếp lại tâm trạng, đang bắt taybot_an_cap vào công việc không ngờ số người thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công an vừa đi đã lập tức chạy tới hỏi thăm tin tức.
Thời này, mọi người mang kính sợ tự nhiên đối với công an, nữa ai đềuvi_pham_ban_quyen định bị công an tìm đến chắc chắn không phải chuyện gì tốt lành.
Đặc là mấy người vốn không ưa , họ càng mang tâm tháivi_pham_ban_quyen xem kịch mà hỏi: Chủ nhiệm Trần àbot_an_cap, mấy anh công an tìm chị có gì thế? phải người nhà chị có ai phạm tội phải tù đấy ?
Người nhà chị mới có người phạm tội . Trần Quyên chịu lườm người vừa nói một cái, đó giải thích: Vân Bắcbot_an_cap mất tích, tôi báo án. giờ thấy bé rồi, công an qua đây báo cho tôi một tiếng thôi.
Bắc ư? Không là con nhỏ nhà Minh ? Không phải con bé đangvi_pham_ban_quyen sống với trai nó à? Sao mất tích mà lại đến lượt chị báo công an?
Nhìn chị hỏi kìa, cái cảnh ăn nhờ thì làm sao mà dễ sống . Theo tôi thấy nhé, ngay bé không nên đi theo lão bác của đúng.
những này thì có ích gì, lúc đầu sao chị không nói đi.
Trần Quyên mấy ngườivi_pham_ban_quyen này sắp xảy ra tranh chấp, liền lập tức lên tiếng ngắt lời: Thôi được , việc gì thì mọi người giải , tôi còn có việc phảileech_txt_ngu bận đây.
Thấy Trần Quyên đã bắt đầu làm việc, mọi người cũngvi_pham_ban_quyen chỉ đànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Tuy nhiên, vẫn vô cùng tò mò chuyện Vân Bắc mấtbot_an_cap tích.
Chỉ làbot_an_cap lúcbot_an_cap này họ không trực tiếp đến trước mặt Trần Quyên để hỏi, dù cũng trong làmbot_an_cap việc, bị người ta nhìn thấy thì không hay.
Trần chẳng quan tâm mọi người nghĩ , có được tức của Vânvi_pham_ban_quyen Bắc, bà làm việc nhanh hơn .
Vừa tan làm, Trần Quyên liền rời khỏi nhàbot_an_cap , đó về nấu các con.
Đợi đến khibot_an_cap cơm nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong xuôi, nhìn đồng hồ đã bảy giờ, bà dặn dò các con trông nhàbot_an_cap, mìnhbot_an_cap và chồng mỗi người đạp một chiếc xe ra ga tàu hỏa đón người.
Vừa ra khỏi ga, Vân đã nhìn thấy Trần , cô khỏi sững người mộtleech_txt_ngu lát mớivi_pham_ban_quyen lên tiếng hỏi: , sao lại ở , dì đặc biệt đến đón cháuleech_txt_ngu saobot_an_cap?
Đúng thế! Trần Quyên Vân vẫn bình an vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự, trái tim đang treovi_pham_ban_quyen lơ lửng lập tứcvi_pham_ban_quyen đặt xuống. Bà cười nắm lấy tay Vân Bắc vàleech_txt_ngu nói: Cháu không saoleech_txt_ngu tốt rồi. , theo dì về nhà ăn .
Nghe Trần Quyên nói vậy, Vân Bắc cũng không từ chối, cô gật đầu rồi theo bà.
Chồng Trần Quyên bên cạnh, nhìn hai người đi cùng nhau thân thiết như mẹvi_pham_ban_quyen con, liền cười nói: Bắc, cháu đã về rồi, dì cháu cuối cùng cũng có thể yên . Cháu không biết đâu, sáng sớm nay bà ấy đi tìm cháu, phát hiện không thấy đâu, suýt chút nữa phátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điên lên rồi.
Vân Bắc vậy mới hiểu vì saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quyên lại biết mình tàu hỏa trở về. Chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắn là do sángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà phát cô biến mất báo côngbot_an_cap . Thế là nay công an Nam Thị gọi điện tới, bên này nắm được tình hình của cô nên báo cho Trần Quyên.
Cảm ơn dì, dì .
Ơn huệ gì chứ, dì cũng có giúp cháuvi_pham_ban_quyen đâu. Trầnvi_pham_ban_quyen Quyên có chút ngại ngùng. bà nói thế nào đi nữa, Vân Bắc tích chắc có liên quan đến vợ chồngvi_pham_ban_quyen Vân Kiến Quốc, nhưng vì khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy chứng nên công an cũng không làm gì được bọn họ.
Nghĩ đến đây, Quyên hỏi: Bắc , sao cháu lại bị bọn buôn người bắt ? Theo lý mà , an ninh khu vựcleech_txt_ngu nhà vẫn khá tốt mà.
Vân Bắc cũng không giấu giếm, toàn bộ đầu đuôi sự việc kể lại cho Trần Quyên nghe.
Khi Quyên nghe chuyện kẻ ngườibot_an_cap đã theo dõi Vân Bắc ngay khi cô bước khỏi cửa, hơn nữa sáng đó còn canh chừng gần cô, bàvi_pham_ban_quyen càng cảm thấy chuyện nàybot_an_cap có liên quan đến vợ Vân Kiến Quốc.
Vì vậy, bà trực tiếp nói Vân Bắc: Bắc Bắc, dì chuyện này không hề giản, nói không chừng là do bác và bác gái cháu giở trò đấy.
biếtleech_txt_ngu, là hiện tại chưa có bằng chứng, đi tìm bằng chứng mới có thể đưa bọn ra trước pháp luật. Cháu cũng vì chuyện này mới đặcleech_txt_ngu biệt quay về đây.
Trần Quyên vừa nghe Vânleech_txt_ngu muốn tự mình tìm bằng , liền lập tức : Không được, cháu là con con , làm thế quá nguy hiểm. Hay để lớn nhà dì giúp cháu ?
Vân Bắc biết Trần Quyên có lòng tốt, nhưng cô vẫn từ chối: Dì Trần, không cần đâu ạ. Chuyện này cháu tự mình ra . Dì yên tâm, sẽ cẩn .
Nhưng mà? Trần Quyên còn khuyên thêm, nhưng lại bị chồng lại, ông nói : A Quyên, Vânbot_an_cap Bắc có suy nghĩ riêng của mình, em nên trọng con bé.
Chồngleech_txt_ngu đã nói vậy, Trần Quyên cũng không tiện kiên trì thêm , bảo Vân : Bắc Bắc, nếu có việc gì cầnvi_pham_ban_quyen chúng dì giúp đỡ, cháu cứ việc tiếng.
Cháu biết rồi, cảm ơn dì .
Khibot_an_cap ba người vềbot_an_cap đến nhà thì đãvi_pham_ban_quyen gần chín giờbot_an_cap, lũ trẻ đã ăn cơm xong từ lâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và đang làm bài tập.
Bắc vào nhà chào hỏi chúng một rồi theo Trần Quyên vào bếp phụ giúp. Trước đi đón Vân Bắc Trần cũng chưa ănbot_an_cap gì. Thế là sau khi hâm nóng thức ăn, ba cùng xuống ăn cơm.
Lúc , tại nhà họ Vân, sắc mặt Uông Tú rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khó coi.
Tuyleech_txt_ngu nhiên, ta không hề biết việc Vân Bắc đã trở về, mà là vì vừa tan làm bà đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sục sạo khắp phòng để số tiền Vân Bắc để lại.
Đáng tiếc là bà ta suýt chút nữa đào cái phòng Vân Bắc ở mà vẫnvi_pham_ban_quyen chẳng tìm thấy gì. Vì chuyện nàyvi_pham_ban_quyen, bà ta thậm còn ngờ có con gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tuyết đã hay không.
Nhưng bà ta hỏi, con gáileech_txt_ngu lại bảo không có, thậm chívi_pham_ban_quyen còn thề thốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đủ kiểu.
Đến mức con gái đã thề, ta đương nhiên là tin . Nhưng Vân Bắc không tiền nhà thì sẽ giấuleech_txt_ngu ở đâu được chứ?
Chẳng lẽleech_txt_ngu lại mang theo sao?
Nhiều tiền như vậy, mang theo bên người chắc không an . Nếu Vân Bắc ngốc thì chắc chắn sẽ tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nơi nào đó để giấu đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nhưng rốt cuộcbot_an_cap con nhỏ đó giấu ở ?
Uông Tú Mỹ mãi không ra, đành quaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sang hỏi Vân Kiến Quốc nằm bên cạnh: Lão Vân, ông conbot_an_cap nhỏ tiệt Vân Bắc giấu ở đâu nhỉ?
“Sao tôi biết được, phải con giunnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong bụng nó đâu.” Vânbot_an_cap Kiến Quốc đang ngái , gắt gỏng đápvi_pham_ban_quyen một câu.
Trong mắt ông ta, tiền chắc chắn là được giấu ở xỉnh nào đó trongleech_txt_ngu nhà. Cứ từ từ tìm, sớm gì cũng thấy, việc gì phải nóng nhất .
Nhưng Uông Tú Mỹ không giống ông ta. Tiền chưa rơi vào tay là bà ta yên lòng một ngày. Hơn nữa, bà có linh cảm khôngbot_an_cap lành, cứ thấy sắp có đó xảy ra. Vì thế, bà ta mới nôn nóng muốn tìm cho bằng được số tiền .
Lúc này hai chồng hoàn toàn biết Vân Bắc đã về.
Vân Bắc ở lại nhà Trần mộtleech_txt_ngu đêm, sớm hôm sau mua đồ sáng cho cả gia họ, bảnvi_pham_ban_quyen thân cũng hai cái bánh rồi về thẳng nhà.
Cổng sân khóa , nhưng điều đó làm được Vân . Côbot_an_cap nhảy tường vào thẳng trong sân.
Vì tiếng đáp đất rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cả vợ chồng Vân Kiến Quốc lẫnbot_an_cap Vân Tuyết đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nghe thấy. Thế , khi Uông Tú Mỹ dậy sớmbot_an_cap chuẩn bị cơm sáng, nhìn thấy Bắc đang ngồi lù trên sofa phòng khách, ta sợ hồn siêu phách lạc.
!”
Tiếng thét chói xuyên thấu màng nhĩ, đánh thức cả Vân Tuyết đang say giấc nồng. Hai người mở cửa phòng , khó chịu : “ to làm gì, có chuyện gì ?”
Uông Tú Mỹvi_pham_ban_quyen chỉ tay về phía Vân Bắc sofa, nói nên .
Bà ta thực sự kinh hãi, leech_txt_ngu ngờ Vân Bắc còn có thể quay về, còn ngồi phòng khách ngay sáng sớm này?
“Vân Vân Bắc?” Kiến Quốc nhìn người trênvi_pham_ban_quyen sofa cũng giật , thử mộtvi_pham_ban_quyen tiếng.
“Giỏi lắm, vẫn còn nhận ra ta.” Vân Bắc mỉm cười, ánh mắt nhiên nhìn cả gia đìnhvi_pham_ban_quyen ba người, : “ ngày tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nhà, chắc mọi người lắm nhỉ?”
“Không không có!” Vân Kiến Quốc , cơn buồn ngủ đã bay sạch. Lúc này, trong đầu ông ta câu hỏi, là sao Vân Bắc lại .
Chẳng phải bảovi_pham_ban_quyen bị bọn buôn ngườileech_txt_ngu bắt đi rồi sao? phải sắp bị bán vào sâu sao? Sao về nhanh như vậy?
Nghĩ đến đây, ông ta quay sang vợ mình, dùngbot_an_cap mắt hỏibot_an_cap: Chẳng phải bàvi_pham_ban_quyen nói đã tìm người rồi sao? Sao làm ăn không ra gì vậy?
Uông Tú Mỹ cũng khó hiểu. Phải biết rằng đó là bọn buôn người, còn là đã đưa tiền trước cho bà ta, sao có để Vân Bắc trốn thoát?
Vân Bắc nhìnleech_txt_ngu thấu màn “liếcbot_an_cap đưa tình” của hai vợ chồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trong lòng càng khẳng chuyện mình bắtleech_txt_ngu cóc có liên quan đếnbot_an_cap hai người này. Chỉ là giờ chưa có bằng chứng nên thể gì họ.
cô sẽ tìm ra bằng chứng.
Vân vậy, quyết định sẽ đích thânleech_txt_ngu đi bắt bọn buôn người đó quy án. Đặc biệt là hai người phụ kia, cô sẽ tha một ai.
Chính vì họ là phụ nữ, một còn là bà già, nên mới dễ khiến người khác lơ là cảnh giác, dễ hành sự hơn.
Nghĩ vậy, Vân Bắc cũng không nói thêmleech_txt_ngu gì mà đứngbot_an_cap dậy đi thẳng về phòng.
Về phòng, Vân Bắc không ngơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà lấy một cái túi, định thu dọn quần tủ. Không ngờ mởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tủ , quần bên trong đã bị lục lọi đến mứcbot_an_cap lộn hết cả lênvi_pham_ban_quyen.
Thấy cảnh này, sắc mặt cô cùng coi, bước raleech_txt_ngu ngoài nhìn gia đình ba Kiếnvi_pham_ban_quyen Quốc, lạnh giọng hỏi: “ số các ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giải cho ta biết, quần áo trong tủ ta thế ?”
nói vừa thốt ra, người đồng loạt chột . Bởi vìvi_pham_ban_quyen không chỉ Vân Tuyết lục Vânvi_pham_ban_quyen Bắc mà Mỹ cũng đã từng lục qua. vì nghi ngờ Vân Bắc giấu tiền trong quần áo, bà ta cố lấy từng cái ra giũ .
Giũ xong, bà ta lại nhét bừabot_an_cap vào. Biết không về nữa Uông Tú Mỹ chẳng buồn sắpleech_txt_ngu xếp, cứ thế vứt lung tung.
“Ai lục thì vào xếp ngay ta, nếu không ta không làm tương tự vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tất cả quần áo cái nhà này đâu.”
Nghe , Uông Mỹ vội vàng sai bảo con gái: “ , lát con vào giúp Bắc áo đivi_pham_ban_quyen.”
Thấy mẹ đổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lỗi lên đầu , không vui nói: “Tại sao lại là ?”
“Vì con rảnh . Nếu không con nấu cơm, đểleech_txt_ngu đi .”
Một câu nói khiến Vân Tuyết câmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nín, hậm hựcbot_an_cap đi vào phòng xếp quần áo cho Vân Bắc.
Quần áo tạm thời thu dọn, Vân Bắc bắt đầu sắp những thứ khác. Những món khác cũng vậy, đặc là sách vở, vẫn còn bừa . Nhưng so với quần áoleech_txt_ngu thì còn đỡ hơn mộtbot_an_cap chút. Cô xếp lại nhưng không vội vào túi.
Chỗ sách nặng quá, không tiện mang theo, cô định đợi cả gia đình Vân Kiến Quốc đi làm hết thì mới bỏ sách không gian.
Nói thật, cóbot_an_cap không gian , cất đồ vừa lại chẳng lo bị kẻ trộm dòm ngó.
Uông Tú Mỹ nơm nớp lo sợ nấu cơm trong bếp, Kiến Quốc cũng hiếm khi vào giúp một tay. Haibot_an_cap liếc nhìn phòng Vân Bắc, giọng bàn bạc.
“Làm sao bây ? Có nên đi báo cho kia tiếng không?”
“Thôi đi! nhỡ con nhỏ đó phát hiệnleech_txt_ngu ra cái gì thì không xong đâu.”
“Vậy giả như không biết ?”
“Đợi đếnbot_an_cap trưa tính sau, lúcleech_txt_ngu đó tôi đi từ nhà máy, không gây sự ý của nó.”
“Cũng .”
Tiếng họ rất nhỏ, cứ Vân Bắc không nghe . Nhưngvi_pham_ban_quyen họ đâu biết Bắc không còn là Vân trước kia, thính lực hiện giờ cực tốt. Dù bọn họ nói khẽ, côvi_pham_ban_quyen vẫn nghe rõ mồn một.
Biết Uông Tú Mỹ trưa sẽ từ nhà máy đi tìm buôn người, Vân Bắc lập quyết định lúc sẽleech_txt_ngu bám theo. Như chắc chắn sẽ nhanh hơn với việc cô tự đivi_pham_ban_quyen tìm.
Bữa sáng chỉ có mì đơn giản, gia đình Vân Kiến ăn xong đileech_txt_ngu làm ngay.
Vân Bắc bà ta mới đi nên không vội. Cô đi một chuyến đến khu phố, ủy thác chovi_pham_ban_quyen thuêvi_pham_ban_quyen căn nhà .
Cònleech_txt_ngu việc gia đình Vân Kiến Quốc có chỗ ở hay không, hoàn toàn không nằm trong phạm vi cân nhắc của Vân Bắc. Hai chồng dám bán cho bọn buôn người, cô dám không cho họ ở nhà mình nữa.
hồ, một cô bắt được buôn người, ra kẻ chủ mưu, bọn chắc chắn phải tù, chẳng cần căn nhà này nữa.
ở ủy ban nghe Bắcvi_pham_ban_quyen muốn cho thuêbot_an_cap nhà tuy có hiểu nhưng cũng không hỏi nhiều. Theo yêu cầu của cô, ba ngày sau họ sẽ đến bàn giao nhàleech_txt_ngu.
Xử lý xong việc này, thấy thời gian còn sớm, Vân Bắc đến bệnh viện tìm bácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sĩ và yleech_txt_ngu từng khám cho lão nọ để hỏi thăm địanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ.
Ban đầu Vân Bắc khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hy vọng nhiều, ngờ có một y tá thực sự biết sống ở đâu.
Vân Bắc cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ơn đối phương, rời khỏi bệnh viện một nơi người để trang, sau đó đi về phía địa chỉvi_pham_ban_quyen mà y tá cung cấp.
Đến nơi, mắt Vân Bắc không khỏileech_txt_ngu sángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên.
Con này cô đã từng đến.
Ngày đó, chính tại nơi người phụ nữ tên Hồng Tỷ kia mê, ngay cả vị trí cô cũng nhớ rõ.
Cứ ngỡ đây chỉ là nơi bọn chúngleech_txt_ngu chọn gây án, chẳng ngờ lại là sào huyệt. phương tợn như vậy, lẽ là không ngờ Bắc vẫn còn có thể về.
Nghĩ đến việc Uông Tú Mỹ nói trưa sẽ qua , Vân Bắc định không đi nữa mà lại chờ sẵn, thực hiện kế sách ôm cây đợi thỏ.
Tất nhiên, một chắcleech_txt_ngu chắn là không ổn, còn phải tìm người giúp đỡ xong. Như vậy không chỉ nhân chứng mà còn thêm được trợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thủ.
Nhưng trước đó, Vân quyếtleech_txt_ngu định lén vào trong viện thám thính xem cặp mẹ con có ở nhà haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không.
Tường rào hơi cao, trên còn cắm đầy mảnh kính , muốn vào không dễnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút nào. Nhưng chuyện này không làm khó được Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bắc.
vòng quanh tường rào vài lượt, nhanh chóng thấy một chỗ có đột nhập.
đà bật nhảy, dẫm vào tường, cả người vọt lên không trungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi đáp xuống đầu tường.
Trong không có người nhưng được quét dọn rất sạch . Lắng tai , phòng có tiếng nói chuyện. Tuy rất khẽ nhưng Vân Bắc đã nhận ra đó là giọng của haileech_txt_ngu mẹ con nhà kia.
Lúc nàyvi_pham_ban_quyen, mẹ con đang bạc chuyện nào bọn Báo Ca quay lại. Theo lệleech_txt_ngu thường, nay bọn chúng sẽbot_an_cap . đến mai vẫn chưa tăm hơi thì có xảy ra chuyện, bọn phải thu dọn đồ đạc rời khỏi đây ngay lập tức.
đến đây, Vân Bắc cùng khánhleech_txt_ngu vì mình đã đến một bước. không để hai người chạy thoát, vợ Vân Kiến và Uông Túnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mỹvi_pham_ban_quyen chẳng phải sẽ thoát khỏi sự phạt pháp luật sao.
Suy chovi_pham_ban_quyen cùng, không có bằng chứng, bọn họ chỉbot_an_cap cần không thừa thì cũngbot_an_cap chẳng ai làm gì .
Xác định mẹ con này thời gian sẽ không ra ngoài, Vân Bắc liền rút lui trước. Sau đó, cô đến đồn công an phản ánh .
Các đồng chí côngleech_txt_ngu an rất coi lời Bắc nói, vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã đặc biệt cử hai người cô quay lại để kích.
Thời gian chút trôi , ba người nơi cách sào huyệt buôn người không xa, tĩnh lặng chờ đợi Uông Tú Mỹ tự chui đầubot_an_cap vào lướibot_an_cap.
Đợi mãi đến mười hai giờ mười phút, cuối cùng cũng có một người lén lén lút đi tới. Chỉ một cái liếc mắt, Vân Bắc đã nhận ra đó chính là Uông Tú Mỹ.
Dù lúc này bà ta mộtvi_pham_ban_quyen mảnh vải màn che mặt, nhưng cũng không ngănleech_txt_ngu được Vân Bắc nhận diện.
Vân Bắc ra hiệu cho hai đồng chí công an rằng người đã đến, rồi cô đi đầuleech_txt_ngu leo qua tường rào.
Đợi đến khi Uông Tú Mỹ gõ cửa sân, hành động cũng đầu.
bà lại đến nữa? Có hàng mới ?” Hồng Tỷ thấy Uông Túvi_pham_ban_quyen Mỹ thì không nghĩ nhiều, tưởng bà ta lại mang hàng đếnbot_an_cap giaovi_pham_ban_quyen.
“Không rồi, món hàng tôi bán cho các người trốnbot_an_cap về nhà rồi.”
“Bà cáileech_txt_ngu gì? Không thể nào!” Hồng Tỷ căn bản không tin. mắt mụ ta, Bắc rấtbot_an_cap lừa. Một con bé như vậy sao có thể trốn thoát, còn chạy một quãng đườngvi_pham_ban_quyen xa như thế để quay về.
Thế nên, ý nghĩ đầu tiên của Hồng Tỷvi_pham_ban_quyen tin.
Ngược lại, lão trong phòng nghe thấy tiếng tranh chấp của hai liền bước ra, mở miệngvi_pham_ban_quyen hỏi: “A Hồng, chuyệnbot_an_cap vậy?”
, saoleech_txt_ngu ra đây?” Tỷ lại bên cạnh bà lão, kể lại lời Uông Tú Mỹ vừa nói.
lão là người từng , kinh nghiệmbot_an_cap phong phú. nghe xong liền lập nói với Hồng Tỷ: “A Hồng, hỏng rồi, A Báo có lẽ đã chuyện. Chỗ này không thể ở lại được nữa, chúng ta phải thu dọn đạc đi ngay lập tức.”
, đến mức chứ?”
“Nghe đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không sai đâu.”
thấy dáng vẻ nghiêm túc mẹ mình không dám chủ quan, với Tú Mỹ: “Bà đi đi, sau này đừng đến đây nữa.”
Nói xong, mụ ta quay vào phòng dọn đồ đạc, chẳng ngờ lúcleech_txt_ngu này một giọng nói vang lên bên tai.
“Không biết đi nhỉ?”
Nhìn thấy Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bắc, cả ba người có mặt .
“Vân Bắc, mày lại ở đây?” Sắc mặt Uông Tú nên khó coi. Bà ta không thể ngờbot_an_cap Bắc lại xuất hiện ởbot_an_cap , tận mắt chứng kiếnvi_pham_ban_quyen bà ta cùng bọn buôn người.
Nếu Vân cảnh sát, bà ta coinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như xong đời.
“Thím nói xem, thím cả kính mến của tôi.” Vân Bắc cười lên, bộ dạng như “tất là nhờ thímbot_an_cap”.
lão và Hồng Tỷleech_txt_ngu nghe vậy lập tức quay đầu nhìn , lạnh lùng hỏi: “Là bà dẫn bé đến?”
“Không tôi!” lắc đầu lia lịa. Bà ta tuyệt đối thểvi_pham_ban_quyen thừa nhận, nếu không sẽ không có kết tốtbot_an_cap đẹp. người đàn này nhìn qua đã biết không phải hạng lương thiện.
Thế nên phải rạch ròi quan hệ, nếu không chưa đợi cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắtleech_txt_ngu, có khi bàvi_pham_ban_quyen ta đã đời dưới tayleech_txt_ngu hai mụvi_pham_ban_quyen này trướcvi_pham_ban_quyen.
Tỷ không tin, xông lên đánh người thì bị bà lão cản . Mụ nhìn Uông Mỹ với mắt lạnh lẽo nhìn chết, trầm giọng: “A Hồng, gây sựbot_an_cap, sau này hãy tính với bà sau.”
“Vâng!” A đáp một tiếng, rồi Bắc : “Con bé kia, nếu ta là ngươivi_pham_ban_quyen, đã khó khăn lắm mới trốn thoát được thì sẽ không quay lại đây chui đầu vào lưới.”
“Sao biết tôi tự chui đầu vào lưới, phải đến các người?”
dựa vào ngươi?”
“Chỉ dựa vào !” Dứt , Vân Bắc đã thủ. Cô nhanh như chớp áp sát, lần châm một mũi kim vào người Hồng Tỷ và bà lão.
động tác của cô, còn chưa kịpleech_txt_ngu phản ứng đã gục xuống đất.
Uông Tú Mỹ thấy cảnh , tưởng bọn họ đã chết, sợ hãi hét toáng lên.
Các đồng chí công an đang ngoài cửa nghe thấy tiếng hét, tưởng có chuyện đạp văng cửa sân xông vào.
cảnh đếnbot_an_cap, thétvi_pham_ban_quyen của Uông Tú Mỹ lại nơi cổ họng, được xuống khôngvi_pham_ban_quyen xong, cuối cùng lănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đùng ravi_pham_ban_quyen ngất xỉu.
đồng chí công an ngớ người, nhìn ba người phụ nữ nằm dưới , nhất thời phải thế nào.
Vân Bắc nhìn họ cái, nói: “Đừng lo, tất chỉ ngất đi thôi.”
Nghe thấy họ chỉ ngất đi, hai người mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng ngay sau đó họvi_pham_ban_quyen lại phạm phải cái khó, đó là nếu ngất xỉu hết thì làm sao đưa đi đượcbot_an_cap?
Vân Bắc nhìn ra sự lúng túng của họ, liền cười nói: “Không lo lắng, cứ còng tay lại , látbot_an_cap nữa họ sẽ tỉnh thôibot_an_cap.”
Với của Vân Bắcbot_an_cap, các đồng chí công an tin nửa ngờ. Tuy nhiên, họ tiến lên người lại. Vìleech_txt_ngu không mangleech_txt_ngu đủ còng tay, Vân Bắc tìm một dây thừngbot_an_cap trói Uông Tú Mỹ lại.
Xác định ba người này không chạy thoátleech_txt_ngu, Vân Bắc dùng kim châm đánh thứcleech_txt_ngu họ .
Hồng và bà lão vừa mở mắt đã các đồng chí công an, sắc mặt lập tức đại biến. Bọnbot_an_cap họ mơ cũng không ngờ mình lại ngựa trong tay Vân Bắc.
Rõ ràng chỉ mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con bé, vậy mà lại triệt phá được cả ổ của bọn họ.
Vân Bắc chẳng thèm quan tâm họ nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì, cô nói với hai đồng chívi_pham_ban_quyen an một tiếng rồi đi vào trong phòng lục soát.
Chẳng ngờ, vừa lục soát , Vân Bắc đã rỡ khôn xiết.
Thật không trong ổ của bọn người này lại giấu nhiều đến thế. Nếu số tiền này đều thuộc mình, chẳng phải côbot_an_cap sẽ phát tài sao?
Vân Bắc vui nhưng không quênvi_pham_ban_quyen đích ban đầu khi vào đây lục soát, đóleech_txt_ngu là xem còn đứa trẻ hay người phụ nữ khác bị bắt cóc hay không.
Trẻ em và nữ thì không tìm thấy, Vân Bắc lại phát hiện một rương vàng thỏi.
Nhìn thấy số vàng thỏi đó, Vân Bắcleech_txt_ngu thu thẳng vào không gian. Còn tiền , cô không lấy để lại. Dù cô đang khá cầnbot_an_cap tiền, nhưng số tiền trên người hiện cũng không ít, vả lại đây đều là tiền bẩn, cứ đểbot_an_cap lại cho đồng chí công an xem thể trả lại các nhân .
Riêng vàng thỏi, cô chỉ tạm thời bảo quản, sau này sẽ dùng vào những việc cần thiết.
“Đồng chí Vân Bắc, thế , trong nhà còn ai khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?” Đồng chí công an thấy Vân Bắc đi ra liền hỏi ngay.
còn nữa, nhưng tôi thấy trong nhà có khá tiền. Các anh xem việc nên xử lý thế .”
Bà lão và Tỷ nghe Vân nhắc đến tiền, sắcbot_an_cap mặt lập tức trở nên khó coi. Đó là số tiền họ tích cóp lâu nay, không tin tưởng ngân nên gần như đều để nhà, cộng lại cũng phải đếnvi_pham_ban_quyen mấy vạn tệ.
“Có bao nhiêu?” Đồng chí công an hỏi một câu.
một rương lớn.” Vân Bắc nói đến “một rương lớn”, ánh mắt Hồng Tỷ khẽ lóe lên. Bà ta nghĩ thầm, may mà cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ hiện ra tiền mặt, số vàng kia chưabot_an_cap bị lộ.
Lúc này Hồng Tỷ đâu rằng mình đã quá sớm, số vàng thỏi đó sớm đã bị Vân Bắc thu mất rồi.
“Ởbot_an_cap căn phòng nào, chúng tôi xem thử, phiền cô giúp trông chừng mấyvi_pham_ban_quyen người bọn họ.”
“Căn phòng thứ hai trái.” Vân dứt lời, các đồng chíbot_an_cap công an liền đi vào trong nhà.
Cô nhìn bà lão và Tỷ, mỉm cười nói: “Bà lão, Hồng Tỷ, không chúng ta lại gặp nhau nhưvi_pham_ban_quyen vậy.”
“Con này cũng khá bảnbot_an_cap lĩnh .” Hồng Tỷ hừ lạnh một tiếng, không hề có thiện cảmbot_an_cap nào Vân . Với tư cách là món hàng mà lạibot_an_cap dám thoát, đã vậy cònvi_pham_ban_quyen khiến bọn họ bị bắt.
Hiện tại, cô là kẻ thù của bọn .
Bắcvi_pham_ban_quyen chẳng thèm quan tâm đến ánh đầy hận của đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phương, cô chuyển hướng nhìn sang lão, nói: “Bà lão à, để lừa tôi, bà cũng tốn không tâm tư. Vết thương ở chắc vẫn lành hẳn đâu , hay để xem lại cho bà?”
Bà lãoleech_txt_ngu nghe thấy lời liền rụt chân lại, vẻ đề phòng nhìn Vân Bắc, hỏivi_pham_ban_quyen: “Ngươi định làm gì? đã bắtbot_an_cap chúngvi_pham_ban_quyen ta rồi, còn định hủy hoại chân ta nữa sao?”
“Bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lão, tôi đây vốn làvi_pham_ban_quyen có thù tất báo. Ban đầu bà cố ý làm bị thương cáivi_pham_ban_quyen này để lòng thương hại của tôi, giờ đương phảivi_pham_ban_quyen để nếm thửleech_txt_ngu giác đau chânbot_an_cap thật là thế nào.”
Nói đoạn, Vân Bắc vươn tới bóp mạnh vào chân đối . Bà lão lập tức rú lên thảm thiết vì cổleech_txt_ngu chân đã trật khớp.
“Mày làm gì mẹ ?” Tỷ trừng nhìn Vân Bắc, thấy mẹ mình đau đớn, bà ta đầy xót xavi_pham_ban_quyen : “Có gì thì cứ nhằm vào tao đây nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hà phải làm khó mẹ tao?”
“Đừng vội, lúc đó chị tôi, nên cũng không thoátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được đâu.” Vân Bắc cười rộ lên, ánh mắt lại trên Hồng Tỷ.
Lúc trước, ta đã lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cớ đaubot_an_cap bụng nhờ Vân Bắc đỡ. Chính cái đỡ đã khiến Vân Bắc trúng chiêu, suýt chút bán vào thâm sơn cùng cốc.
Hồng Tỷ lúc đó là giả vờ, Bắc phải đểbot_an_cap ta nếm trải cảm đau bụngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật mới được.
Vì vậy, cô rút một cây kim từ trongbot_an_cap túi ra, đâm thẳng vào người Hồng .
Theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động của cô, Hồng Tỷ cảm thấy bụng mình đau quặn lên. ta kinh ngạc Vân Bắc, không hiểu cô đã làm thế .
Chẳng lẽ trên kim của ta có độc?
Lúc này, không chỉ bot_an_cap ngay cả Uông Tú Mỹ sợ . Bà ta cố thu nhỏ sự hiện diệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của mình, sợ Vân Bắc chú đến mình rồi trở thành tượng tiếp theo bị hành hạ.
Động tĩnh ngoài làm các chiến công an trong nhà giật mình, sau khi kiểm tra sơ bộ rương tiền mà Vân nói, họ liền chạy ra .
ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới , thấy bộ dạng đau đớn củabot_an_cap lão và Hồng Tỷ, không kinh ngạc : “ Bắc, họ làm vậy?”
“Không , là dạy họ một bài học nhỏ thôi.”
“Bây giờ đi luôn chứ? Hay về đồn gọi thêm người qua ?”
“Chúng định thêm vài người , phiền cô ở lại trông chừng một lát. À , họ không sao chứ?”
“Yên tâm , có ở đây, bọn chắc chắn chết được đâu.”
“Đượcvi_pham_ban_quyen, vậy làm phiền cô, tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về gọi người .”
lời, một đồng chí công an ở lại cùng Vân Bắc canh giữ bọn Hồng Tỷ, kia quay về đồn gọi người.
Cũng may chỗ này không quá xa , không lâu đã có thêmbot_an_cap ba cảnh sát nữa đến.
Ba người đó cùng nhau vào phòng rương , sau đó đưa đám người Hồng Tỷ vốn đã được Vân Bắc khôi phục lại thái bình thường về đồn.
Đến đồn công an, Bắc làm bản tường trình đơn giản rồi rời đi.
Những việc còn lại liên quan đến cô nữa.
Rời khỏi đồn an, Vân Bắc qua cửa cung ứng mua không ít đồ. Sau đó, cô lại tới chợ mua thêm một mớ nữa.
Dù cô định đến Lương Thành tìm Tư Chiêu, nhưng tình hình bên đó chưa ràng, cảm thấy mình cần chuẩn bị kỹ lưỡng một chút.
, cô đặc biệt mua thêm nhiều thịt và thực. Những thứ này trong gian tuy cũng có nhưng phẩm chất quá tốt so vớibot_an_cap , dù có đến nơi cô cũng không thể thường xuyên lấy ra, không sẽbot_an_cap bị lộ tẩy.
Trong khi Vân đang mua sắm đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đạc thì Vân Kiến nhận vợ mình bị đồn công an bắt giữ.
Ông ta chẳng màng đến việc đang trong giờ làm, vội vã xin lãnh nghỉ phép rồi hốibot_an_cap hả chạy đến an.
Đến nơi mới biết vợ mình bị bắt quả tang khi đang câu kết với bọn người. Giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây đã bằng chứng rõ , danh của bà ta đã sự thật, việc phải tù là chắcvi_pham_ban_quyen chắn.
Để thân không đi vào vết xe đổ của vợ, Vân Kiến Quốc lập tức sạchbot_an_cap quan hệ. chí ông ta còn muốnvi_pham_ban_quyen đoạn tuyệt với Tú Mỹ.
Uông Tú Mỹ thấy nhiên không chịu, liền khai luôn Vân Kiến Quốc là người biết rõ sự tình.
là Vân Kiến Quốc cũng “thành ” bị giữ lại đồnvi_pham_ban_quyen công chờvi_pham_ban_quyen phán quyết tiếp theo.
Vân Bắc ở bên ngoài đến tận chiều mới về nhà. Sauvi_pham_ban_quyen đó, nhân lúc Vân Tuyết chưa về, cô thu bộ thứ có thể lấy được không gian.
đồ nội thấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô tạm thời động vào. Đến lúc đó, cứ để người thuê nhà giữ gìnbot_an_cap một chút là được.
Khi Vân Tuyết đi làm về, thấy bếp lạnh lẽo, mẹvi_pham_ban_quyen đều không có nhàvi_pham_ban_quyen, cô ta vẻ không , hỏibot_an_cap Bắc: “Bốbot_an_cap tôi đâu?”
Bắc đảo mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỉ, đáp trả: “Cũng chẳng phải bố mẹ tôi, cô hỏi tôi sao tôi được?”
Hai kia đangbot_an_cap, cô biết rõ. Có điều, dựa vào cáivi_pham_ban_quyen gì mà cô phải nói cho Vân Tuyếtleech_txt_ngu biết chứ?
Hỏi ravi_pham_ban_quyen quả, Vân Tuyết lườm Vân Bắc cái mặt quay về phòng. Vừa vào đến , thấy phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng, cô không khỏi kinh ngạc.
Sau đó, cô lại ngoài, hỏi: “Mày thu dọn đồ đạc xuôi rồi, định rời đi sao?”
“Phải đấy!” Bắc gật đầu, nhìn vẻ mặt hớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hở của Vân Tuyết, cô nhắc nhở: “Tôi khuyên cô cũng nên đồ đạcleech_txt_ngu , đừng để đến lúc nướcvi_pham_ban_quyen đến chân mới , lại bỏ sót thứ này thứ kia.”
“Màybot_an_cap thế là ý ? Mày đi rồi thì căn phòng là của một mình tao, việc gì tao phải thu dọn?”
“Tùy cô, nghe thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi.” Vân Bắc buồn để tâmvi_pham_ban_quyen. Dù sao chuyện cần nhắc cô cũng đã nhắc rồi, đến lúc của ủy ban khu phố tới đuổi người thì không cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là việc của cô nữa.
“Đồ thần kinh!” Vân Tuyết nhịn không mắng một câu, rồi lại trở vào phòng.
Nghe thấy tiếng mắng chửi, sắc mặt Vân Bắc hơi biến đổi. Nhưng rất nhanh sau đó, cô lại bật cười. Đợi đến Vân Kiến và Uông Mỹ đi cải lao động, lành của Vân cũng chấm dứt rồi. Cứ để cô ta sướng miệng chút cũng chẳng sao.
Bắc ở chung phòng Tuyết, nhưng hiện tại đồ đạc phòng đều đã được cô thu hết vào không gian, cũng chẳng cái bản đáng ghét kia .
Vì vậy, cô trực tiếp mở căn phòng trống cạnh ra rồi dọn vào . Sau khi cửa phòng lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi vào gian, thoải mái đánhvi_pham_ban_quyen một giấc đó.
nói về Vân Tuyết, tủ vẫn còn bánh quy nênbot_an_cap buổi tối cô chẳng thèm ăn , còn chốtleech_txt_ngu cửa bên trong để không cho Vân Bắc vào ngủ. Cô ta nghĩ làm vậy thì Vân Bắc sẽ phải mình, từ đó cô ta có thể nắm thópleech_txt_ngu được đối phương. Ngờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu suốt cả đêm, cô ta chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hề nghe thấy tiếng Vân cửa.
Sángbot_an_cap sớm hôm sau, cô ta tỉnh dậy tiếng chuông báobot_an_cap thức, cứ sẽ có bữa sáng để ngay, nhưng lại phát hiện cửa phòng của mẹ vẫn khóa chặt.
qua bọn họ thế mà không về nhà!
Nhìn lại lần nữa, Vân Bắc cũng không có phòng khách.
Lúc này, Vân Tuyết khôngvi_pham_ban_quyen hoảngbot_an_cap . Cô ta mở cửa ra ngoài, chạy một mạch đến nhà máyleech_txt_ngu nơi mẹ làm việc. Hỏi ra mới biết, chiều qua bà ấy không hề đi làm, còn bắt vàovi_pham_ban_quyen đồn cảnh sát.
Tin tức nàyleech_txt_ngu đối với Tuyết chẳng khác tiếng sét đánh giữa . Cô sợ hãi đến mức kịp ăn sáng, vội vàng chạy đến đồn cảnh sátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hỏi thăm một hồi, quả nhiên cha mẹ đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở đây, hơn nữa còn bị giam suốt một đêm. Sau biết côleech_txt_ngu ta làbot_an_cap gái của hai người, phía cảnh sátbot_an_cap còn yêu cầu cô ta lấy khai đểleech_txt_ngu xác nhận ta không liên quan đến việc Vân Bắcleech_txt_ngu bị cóc, sau mớileech_txt_ngu cho đi.
Vân hoảng loạn khỏi đồn cảnh sát, cũng chẳng còn tâm trívi_pham_ban_quyen đâu mà đi làm, trực tiếp đi tìm anh trai là Vân Lôi.
Gần đâyvi_pham_ban_quyen Vân Lôi mới có bạn gái nên đã lâu không về nhà. Nghe Vân Tuyết kể lại những chuyện xảy trong thời gian qua, anh ta thời không dám tin.
Trong tượng của ta, Vân Bắc chỉ tính hiền lành mà còn vô cùng nghe lời, gần như bọn họ nói cô đều nghe nấy. Vậy mà bây giờ, cô không phản kháng, mà còn đưa cả cha vào đồn cảnh sát. Nếu không có gì ngờ, hai ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ chắc phải ngồi tù.
Chuyệnbot_an_cap quái quỷ gì đang ra thế này?
“Em cứ đi làm đi, những chuyện đợi anh tan làm rồi tính.” Tuy vậy, Vân Lôi không cảm thấy đây chuyện gì quá to tát, chỉ Vân Bắc đồng ý hòa giải là được. Thế nên anh ta quyết định cứ làm đã.
Nhưng ta đâu biết , Vân Bắc hiện tại đã sớm không cònvi_pham_ban_quyen là Vân Bắc của ngày xưa nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Cô khó khăn lắm tống đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai người kia vào trong, lẽ nào để họ ra ngoài dễvi_pham_ban_quyen dàng thế sao?
Sau một đêm thẩm vấn, phía cảnh sát đã được tội của Uông Tú Mỹleech_txt_ngu và Vân Quốc. Hai người bọn họ vì phạm bắt cóc, buôn bán người nên chắc chắn phải ngồi tù.
Về phần Hồng Tỷ và bà lão thì càng không phải bàn tới. Bọn chúng đã bắt cóc và bán đi không biết bao nhiêu , ngồi tù thôi chưa đủ để gột rửa hết tội nghiệt. Thứ chờ đợi chúng chính là một viên đạn tử hình.
Vân Tuyết dướivi_pham_ban_quyen sự bảo của anh trai, ôm tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự nặng nề làm. Chưa đợi cô tan ca, bản án của chavi_pham_ban_quyen mẹ đã được ban xuống. Khôngleech_txt_ngu chỉ phải ngồi tù, mà sau còn phải đến nông trường để cải tạo .
Nghe được tin này, Vân Tuyếtleech_txt_ngu suýt chút nữa đi. Ngaybot_an_cap lập tứcleech_txt_ngu, cô ta xin nghỉ phép rồi lại chạy đi tìm Vân Lôi.
Lúc này, Vân Lôi cũng đãleech_txt_ngu nhận được tin tức, đang đauleech_txt_ngu đầu nghĩ phải làm . Là con trai của Vân Kiến Quốc và Uông Tú Mỹ, nếu lúc này anh ta không gì, tương chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắn bị ảnh hưởng bởi vết đen của người họ.
Cuối cùng, Vân Lôi quyếtleech_txt_ngu định đoạn tuyệt quan hệ với bọn họ.
Vân Tuyết tìm thấy Vân , vốn tưởng ta sẽ có cách gì , không lại nhận được định đoạn tuyệt quan hệ cha mẹ từ ta.
“Anh, anh điên rồi sao!” Vân Tuyết không thể vào mắt mình. Cha mẹ tốt với anh ta như vậy, anh ta có thể làm thế? Nếu cha mẹ biết được, chắcvi_pham_ban_quyen hẳn sẽ đau lòng biết bao nhiêu.
“Anh khôngvi_pham_ban_quyen điên.” Vân Lôi bình tĩnh nhìn Vân Tuyết, nói: “Anh khuyên em tốt nhất cũng nên đoạn tuyệt quan hệ vớibot_an_cap họ đi, nếu không công của em bị ảnh đấy.”
Vừa nghe thấy việc của mình bịvi_pham_ban_quyen ảnh hưởng, Vânbot_an_cap Tuyết bắt đầu do dự. Công này cô ta khănleech_txt_ngu lắm cướp được từ tay Vân Bắc, nếu bị thu hồi cô ta biết phảileech_txt_ngu làm sao? mẹ phải đi tù, Lôi chắc chắn sẽvi_pham_ban_quyen không lo cho cô ta. Nếu mất việc, cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi cô ta còn phải đileech_txt_ngu xuống nông thôn động.
Nghĩ đến phải xuống nông thôn, Vân Tuyết sợ hãi. Lúc này, ta cũng chẳng đến việc cha mẹ có lòng hay không nữa, mà đưa lựa chọn hệt Vân Lôi.
Thế là, anh em tức đi đến tòa soạn báo, đăng tin cắt đứt quan hệ với chồng Vân Kiến .
Khi Vân Bắc nhậnleech_txt_ngu được tin, cô vô cùng , biệt đi đến đồn cảnh sát một chuyến thông báo chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vợ chồng Vân Quốc.
Nghevi_pham_ban_quyen thấy tin , Uông Tú Mỹ suýt nữa chết. đó, bà ta phát điên lao phía Vân , gầm lên giận dữ: “ Bắc, tất cả là con tiện nhà mày! Nếu không phải tại , sao nhà tao lại rơi nỗi này!”
“Đến tận bây giờ mà bà vẫn chưa hối cải.” Bắc né tránh đòn tấn công của Uông Tú Mỹ, lạnh lùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn bà tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, khinh nói: “Đó là do tự làm tự chịu, đángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đời!”
nàyleech_txt_ngu, Uông Tú Mỹ định phát điên thì bị cảnh kịp thời ngăn lại, quát lớn: “Uông Tú Mỹ, bà làm gì? nước rồi còn muốn hành hung khác sao?”
Sau đóbot_an_cap, người sát quay sang nói với Vân Bắc: “Đồng chí Vân Bắc, lần này có công việc truy bọn buôn người, cấp trên quyết định thưởng cô. đến tận nhà cẩm kỳ và tiền thưởng, lúc chờ ở nhà. Đúng , người cô giải cứubot_an_cap muốn cảm ơn cô, chắc họ đi cùng với người của chúng tôi qua đó.”
“Vâng, cảm ơn các đồng chí cảnh .” Bắc nói lời cảm ơn xong, lại quay sang bảo Vân Quốc và Tú Mỹ: “Đúng rồi, quên chưa nói cho hai người biết, căn nhàvi_pham_ban_quyen kia tôi đã thuê . Đồ đạc của hai người, sau này xử lýbot_an_cap đồng hết.”
Uông Tú Mỹ định nổi điên lần nữa nhưng đã bị Vânvi_pham_ban_quyen Kiến Quốc ngăn lại. Ông ta nhìn Bắc bằng ánh mắt lạnh lẽo, gằn giọng: “Vân Bắc, làm người nên chừa lại một con đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sau này còn dễ gặp lại. Cô làm tuyệt tình như vậy, không sợ gặp ứng sao?”
đây ông làm việc còn tuyệt hơn tôi nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cũng chẳng sợ báo ứng, vậy tôi sợ cái gì chứ.”
“Ồ, không đúng, ông nhận lấy báo ứng rồi. Thế nên, nghĩ lại thì tôi đốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ đó quyên góp thôi, cô nhileech_txt_ngu viện chắc là đang cần đấy. Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây xem như đangleech_txt_ngu làm việc , chắc ứng sẽ vận vào đầu tôi đâu.”
Nói xong, Vân Bắc liền rời đi.
lưng cô khuất dần, tức đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mức gào lên.
nhưng ta chẳng còn cách nào , sựvi_pham_ban_quyen thật phạm tội họ đã rành rành, ngồi tù chuyện không thể tránh .
Nghĩ đến việc cả kẻ đó đều phải vào tù, tâm trạng rất tốt. Cô ghé qua đen mua thêm không ít đạc rồi vào không gian.
Khi về nhà, vừa Tuyết, Vân Bắc trực tiếp người: “Vân Tuyết, nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà của cô nữa, ra ngoài cho tôivi_pham_ban_quyen.”
“Dựa vào cái gì chứ?” Vân Tuyết hét lớn, ả đã đây bao nhiêu năm , làm sao cam tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi.
Hơn nữa bây giờ cha mẹ đều sắp phải ngồi tù, ả cũng chẳng còn để đi. chỗ anh trai ư, chắn anh ta sẽ chẳng hề chào đón.
“Dựa vào việc căn nhà là của tôi, dựa vào việc cha mẹ đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bán tôi bọn buôn người.”
Vân Bắc lạnh lùng trần thuật sự thật, khiến Vân Tuyết cứng họng không thốt nên lời.
Nếu lạibot_an_cap là ả, chắc chắnvi_pham_ban_quyen ả cũng sẽ ra quyết định giốngleech_txt_ngu như Vân Bắc.
Chỉ , ả vẫnvi_pham_ban_quyen muốn dày bám trụ đây. Ả nghĩ dù sao Vân Bắc cũng sắp Lương tìm hôn rồibot_an_cap, căn nhà này để trốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng , thà lại cho ả ở còn hơn. Dù sao đi nữa, bọn họ bot_an_cap chị em có quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hệ huyết thống.
Vả lại, ả đã đoạn tuyệt quan hệ với cha mẹ, lỗi lầm họ phạm phải cũng thể lụy đến ả được.
Vì vậy, Vân Tuyết lập hạ giọng, nói với Vân Bắc: “Bắc Bắc, emleech_txt_ngu biết chị cha mẹ em, em cũng hận họ. Chẳng phải , chiều nay em vừa mới đoạn tuyệt hệ với bọn họ rồi. giờ hai ta cùng mộtbot_an_cap , cũng là người thân thiết nhất. lòngbot_an_cap nào để em phải lang đầu đường xó chợ ?”
“Vân , cô bớt diễn trò đáng thương ở đây đi. Đúng, cô quanbot_an_cap hệ với là thật, nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được không ít lợi từ họ thôi. Ví dụ công tôi, chẳng phải đã bịvi_pham_ban_quyen cướp mấtvi_pham_ban_quyen rồi ?”
“Chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên, dù nói gì đi nữa, nhà tôi cũng sẽ không thu nhận cô. Nếu biết điều thì bây giờ tự đi, bằng không tống cổ cô ra . Nếu tự dọn đivi_pham_ban_quyen, hành lý củaleech_txt_ngu phép mang theo. Còn nếuvi_pham_ban_quyenvi_pham_ban_quyen ép tôi phải ra tay, vậy thì đống đồ đó của cô tôi cũng sẽ đem quyên cho cô nhi viện luôn một thể.”
“Vân Bắcvi_pham_ban_quyen, sao chị có thể quá đáng như vậy?”
“Địa bàn của tôi, làm chủ.”
“Cô!” Vân Tuyết tức muốn chếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại khôngvi_pham_ban_quyen dám đánh cược. Bởi vì ả sớm đã phát ra, Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bắc khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn là kẻ có thể để bọn họ tùy ý nặn như trước kia nữa.
Đến cả cha mẹ mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà hiện tại cô ta còn dám tống vào tù, thì ai biết cô ta còn có thể làm ra chuyện gì .
Vì thế, sau cân nhắc, ả quyết dọn trước.
“Đượcvi_pham_ban_quyen, tôi đi!” Vân Tuyết nói , hậm hực quay về phòng dọn đồ đạc.
Tất nhiên, ả cũng dọn dẹp đồ bản thân, còn đồ đạc trong phòng cha mẹ thì chẳng rảnh tâm đếnleech_txt_ngu.
Thu dọn xong xuôi, Vân mở cửa bước ra, lùng nhìn Vân Bắc nói: “Vân , chị làm này sẽ gặp báo đấybot_an_cap.”
“Cho dù có báo ứng thì cũng nên vận vào người nhà các người trước, không phải sao? Dù chuyệnleech_txt_ngu thất người làm còn nhiều hơn tôi gấp .”
Xét về năng tranh luận, Vân Bắc chẳng sợ bất kỳ ai.
Chỉ một câu khiến Vân Tuyết nghẹn , cuối cùng ả chỉ đành xách hànhleech_txt_ngu lý vội vã rời đi.
Lúc ra đến cửa, gặp phải xóm, Vân Tuyết còn giả bộ đáng thương, xấu Vân Bắc , bảo rằng bị Vân Bắc đuổi ra ngoài.
Đối những mưu hèn kế bẩn Vân Tuyết, Vân Bắc chẳng thèm để tâm.
đến khi trong nhà không cònvi_pham_ban_quyen ai, Vân Bắc tiếp đi vào phòng Vân Kiến Quốc Uông Tú Mỹ, tìm ra số bọn họ giấu đi.
Phải côngvi_pham_ban_quyen nhậnbot_an_cap là hai người này tích cóp giỏi thật. Trước Vân Bắc đãvi_pham_ban_quyen lấy đi mấy nghìn tệ, vậy giờ trong này vẫn hơn ba nghìn tệ nữa.
tiền này Vân Bắc thu lại mà chẳng hề nương tay. Cô biết chắc chắn trong này có cả bọn cô.
Cất không gian, Vân Bắc nhìn qua đốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ đạc trong , sau đó lại đibot_an_cap ra ngoàivi_pham_ban_quyen một chuyến.
Đến cô quay vềbot_an_cap, phía saubot_an_cap chiếc xe đi cùng.
Bắc bảo đối phương dọn hết đồ đạc của Vân Quốc và Uông Tú đi, xem như quyên góp phí cho cô nhi viện.
thứ này tuy cũ nhưng có vẫn hơn . Quần áo người lớn lại một chútvi_pham_ban_quyen trẻ con mặc được, chăn nệm các thứ cũng trực tiếp.
Không chỉ vậy, cô cả nồi niêu chảo. Vì đồ đạc hơi nhiều nên phương phải kéovi_pham_ban_quyen ba chuyến mới hết.
Thấy Vânbot_an_cap Bắc người đồ , hàng xómleech_txt_ngu láng giềng đương nhiên tònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mò, tiến lại gần hỏi han. Vân Bắc cũng chẳng giấu giếm, đem những chuyện Vân Quốc và Uôngleech_txt_ngu Tú Mỹ làm rêu rao ra .
Nghe xong, ai đều giật mình sửng sốtleech_txt_ngu. Nghĩ đến hiện cặp vợ chồng vào hôm Trần Quyên đến tìm Bắc, mọi nhịn được mà mắng nhiếc thậm tệ.
Vì vậy, đối Vân Bắc đem đồ đi quyên , họ đều giơ cả hai tán thành. Loại người như thế, giữleech_txt_ngu lại đồ của họ gì cho bẩn nhà?
khi bận rộn xong xuôi, thời gian cũng chẳng sớm. Vân Bắc không nấu cơm mà vàovi_pham_ban_quyen không gian ăn một ít bánh ngọtleech_txt_ngu mua hồi .
Ăn xong, cô ngủ ở trong không gian.
Đến khi thức , cô chợt nghe thấy tiếng gõ .
cửa nhìn thì thấy hai anh em Lôi và Vân Tuyết. hai người này, sắcbot_an_cap mặt Vân Bắc sa sầm , lạnh lùng : “Có việc gì?”
“Chúng tôi nghe nói đem đồ đạcbot_an_cap trong nhà đi quyên góp hết rồi?”
“Đúng vậy, sao, các người có kiến gì à?”
“Vân Bắc, dù nóileech_txt_ngu thế nào nhữngbot_an_cap thứ đó cũng có một phần của chúng tôi , dựa vào cái gì mà chị không thông qua sự đồng ý của chúng tôi đã đem đi quyên góp rồi?”
“Chẳng phải các sớm đã đoạn tuyệt hệ với chồng Quốc rồi sao? Thứ tôi quyên góp là đồ của bọn họvi_pham_ban_quyen, hình như chẳng liên quan gì đến các người phải?” Vân đầy vẻ châm chọc nhìn anh emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (2)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
Ngân Đinh

Ngân Đinh

17/7/2026 lúc 12:10 chiều

Truyện hơi dài dòng lòng vòng

alisa.phung22

alisa.phung22

18/7/2026 lúc 11:11 chiều

Nữ chính thánh mẫu