Cổ họng khốc.
Đầu đau như búabot_an_cap bổ.
Cơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể Diệp Thanh Đào như rơi vào đầm lầy, không ngừng chìm xuống. Trongbot_an_cap cơn đau đớn kịch liệt, đột ngột mở choàng mắt.
Đập vào mắt cô là một cănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng hoàn toàn xa : mảng tườngvi_pham_ban_quyen bong tróc, khung cửa nứt nẻ. sát là một chiếc bàn học bằng gỗ cũ kỹ, trên tủ đầu một ly nước cùng vô số đồ đạc lặt .
phòng Bắc quanh năm đón được ánh mặt trời, đâu cũng thấy một xám , u ám. Trên tườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dán một tờ lịch in hình nữ phongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hong Kong, ngày tháng hiển rành rành: 31 tháng 10 năm 1988.
Đồng tử Diệp co rụt lại. thế mà lại xuyên không rồi sao?
Nhớ lại trước đó, tai nạn va chạm tàu cao khiến số người thương vong, lượng bệnh nhân cấp cứu quá đông, bệnh viện tâm đã khẩn cấp điều động nhân tài từ các bệnh viện đến chi viện. Mà cô, với tư cách bác sĩ khoa Ngoại kinh trẻ tuổileech_txt_ngu nhất của bệnh Thủ đô, y thuật vô cùng tinh trạm, thời khắc đương phải đứng gánh vác.
Thương vong vụ tai lần này quá thảm khốc, bệnh nhân được đưa vào nườm nượp không dứt. Cô đã thức trắng ngày một đêm, cả việc uống nước hay đi vệ cũng phải tranh thủ từng giây phútleech_txt_ngu sau khi hoàn thành ca phẫu thuật.
Tinh thần căng như dây đàn, làm việc liên ngày đêmleech_txt_ngu, ngay khi vừa kếtvi_pham_ban_quyen thứ chuẩn bị tan , cô thậm chí còn chưa kịp cởi áobot_an_cap blouse trắng thì gục xuống. Cô cứ ngỡ mình đã đột tử rồi, nào ngờ lúc mở mắt lầnleech_txt_ngu nữa lại xuất ở cái nơi xa lạ này.
Đột nhiên, vô số ký ức không thuộc vềbot_an_cap cô điên cuồng ùabot_an_cap vào tâm trí. Lượng tin quá lớn khiến cái đầu vốn đang đau nhứcleech_txt_ngu của giờ càng thêm nhói lên từng cơn.
Đầu đang quấn băng gác, từ chỗ thương vẫn còn rướm máu tươi. Trong lúc quằn quạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô vô tình đá đổ chiếc ghếbot_an_cap bên giường, chiếc ghế ngã xuống đất phát ra một tiếng chói tai.
Cửa phòng bị người đẩy mạnh , một người phụ nữ trung niên ăn giản dị vã chạy vào. Chu Quế Hoa luống cuống đứng bên mép giường, nhìn thấy Diệp Thanh Đào đầu với gương mặt nhăn nhó thống khổ, trái tim bà bị bóp .
Khuôn mặt bà nhăn nhúm lại, nước mắt lã tuôn .
“Thanh Đào, con maubot_an_cap lại đi, mau khỏe lại đi con! không thể mất con được!”
Chu Quế Hoa là người tính tình không bao giờ chịu thiệt, bà cả đời mẽ hiếu thắng, mà trớ trêu thay lại sinh ra một cô con gái “ ” hết thuốc chữa. Con gái bà rõ ràng vóc dáng caoleech_txt_ngu ráo, xinh , lúcleech_txt_ngu đi học thànhleech_txt_ngu tích cũng rất tốt. Cô cái gì , chỉ sai người. Từ nhỏ đến lớn, mắt trong tim chỉ có mỗi Lục Vân .
Cô móc hết tim trao đi, nhưng Lục Vânvi_pham_ban_quyen Xuyên lại chỉ xem cô như mộtbot_an_cap đồ chơi khiển, đến, đuổileech_txt_ngu thì đi. Hắn vui vẻ thì ban cho cô một nụ cười, lúc dọc thì thẳng thừngvi_pham_ban_quyen lạnh mặt mắng mỏ, thậm chí đã mấy lần làm bẽ mặt trước đôngvi_pham_ban_quyen hàng xóm trong khu thuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lục Vân Xuyên vừa hé miệng bảo , gái bà liền lập tức mang đến dâng tận tay. Nhưng mỗi lầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận được đồ, đều màng trân trọng, không tặng người khác thì cũng tiện tay vứt thẳng vàovi_pham_ban_quyen thùng .
Chu Quế Hoa trong lòng hận sắt không thể rèn thành , lén lút can con gái hết lần này khác, nhưng tất cả đều như nước đổ lá khoai.
Thanh Đào mở mắt ra lần nữabot_an_cap, đôi mắt hoa đào xinh cô lúc này sáng rực đến mức dọa người. Mãi đến tận lúc này cô mới nhận , mình không thuần là xuyên không, màleech_txt_ngu là xuyên vào một cuốn tiểu thuyết niên đại luyến, trở thành phụ Diệp Thanh Đào kẻ yêu nam Vân Xuyên đến thê thảm.
Nguyên chủ đã “liếm cẩu” đuôi Lục Xuyên mười mấy năm trời, vì muốn gả cho hắn mà những chuyện điên rồ cô làm quả thực đếm không xuể. Khi hay tin Lục Vân Xuyên từ dưới dẫn lên cô , còn thuê nhà cho cô taleech_txt_ngu ở, chăm sóc cần chu đáo từng lileech_txt_ngu từng tí, thậmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chí cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công khai giới thiệu trước mặt mọi người đó là đối của mình.
Diệp Thanh Đào từngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gặpbot_an_cap mặt cô gái kia một , dáng vẻ liễu yếu đào tơ, đẹp mong manh, trông mà thấy thương. Gặp , hoàn toànvi_pham_ban_quyen phát điên. Đầu tiên làvi_pham_ban_quyen lấy cái chết ra đeleech_txt_ngu dọa, ép bố mẹ sang nhà Lục Vân Xuyên cầu hôn.
cha cảm làm mấy chuyện này quá mức mất nên đành cắn răng từ chối cô. Ai ngờ, để ép buộc bố mẹ, cô liền đi vào con đường đoan, trực tiếp leo lên ba rồi gieo nhảy xuống. Kết quả là vỡ, chân gãy nát, lại đánh đổi luôn cái mạng nhỏ chính mình!
Sau cú nhảy lầu , cô thương cực kỳ nghiêm , đưa vào viện ròng rã nửa tháng , tiêu sạch sành tiền tiết kiệm gia đìnhbot_an_cap mới giữ lại được hơi tàn. Bác sĩ lắc bảo hết cứu nổi rồi, ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà đưa tự tự diệt.
Về sau, gia đình cạn kiệt chính không thể gồng gánh thêm viện phí, nay vừa ngậm ngùi đưa cô về nhà. chủleech_txt_ngu nằm nhà chưa được bao lâu thì hơi thở cuối cùng, còn Thanh Đào nhờ cơ xảo hợpbot_an_cap mà nhập vào thân này.
“Mẹ, mẹ đừng khóc, con không sao .”
Khi thốt ra câu này, vẻ Diệp Đào lạnh tanhvi_pham_ban_quyen. Hiện tại cô những không sao, mà còn cảm thần tràn năngbot_an_cap lượng.
Quan trọngleech_txt_ngu nhất là, cô không nguyên chủ, cô tuyệt đốivi_pham_ban_quyen sẽ không vương vấn gì cái gã Vân Xuyênvi_pham_ban_quyen kia. Cô sẽ không tụcleech_txt_ngu bám gótvi_pham_ban_quyen đuôi hắn nữa, ngược lại còn phảivi_pham_ban_quyen tránh xa ra. muốn quay lại vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net môn nghề củavi_pham_ban_quyen mình, tỏa sáng rực rỡ và cống hiến hết mình trong thời đại này!
Chu Quế Hoa ngồi bên mép giường, nắm lấy taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô xem đi xem lạibot_an_cap, còn dặt vươn tay chạm nhẹ vào vết thương trên đầu con gái.
“Thật không sao rồi ư? Bácleech_txt_ngu sĩ đều nói con, đều con”
Nói đến đây Chu Quế đã nghẹn ngào tắt tiếng, trong nháy mắt nước mắt đầm đìa, chỉ sợleech_txt_ngu cô cưng cứ thế mà bỏ mình mất.
“Thật sựvi_pham_ban_quyen mà mẹ, con thấy mệt quá, muốn nằm nghỉ ngơi lát.”
Sau khi kiếm cớ đuổi khéo Chu Quế Hoa ra ngoài, Diệp Thanh Đào cầm lấy chiếc gương nhỏ đầu giường, lật băng gạc trên trán soi soi. thương dữ tợn sâu hoắm thấy xương hiện , nếu không được xử đặc biệt thì chắn chắn sẽ để lại sẹo.
Trên người chỗ nào cũng có vết xướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xát nhỏ, khuỷu tráinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trật khớp, còn chân phải thì gãy bét. Nguyên chủ vì một tra nam mà ra tay vớileech_txt_ngu bản cũng ác độcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Đầu ngón tay Diệp Thanh Đào chạmvi_pham_ban_quyen vào chỗleech_txt_ngu đau, cô đau đến mức chặt lông mày.
“Giá như hộp thuốc y tế của mình ở tốt biếtbot_an_cap mấy!”
Diệp Thanh Đào thở dàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một , một hộp thuốc ynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tế màu trắng bạc nhiên xuấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện giữa không trung. Sau vài giây sờ, cô thành thạobot_an_cap mở nắp hộp ra. Nhìn rõ mồn một những thứ bên trong, trên mặt lập tức ra vẻ mừng rỡ như điên.
Đây không phải hộp thuốc y tế bình thường, mà chứa toàn bộ những loại thuốc mới chính taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô nghiên và phátbot_an_cap triển suốt mấy năm qua. Trong đó có một vài loại đã được đăng ký bằng sáng , sau khi quabot_an_cap định thì được các dược phẩm mua , đang trong giai đoạn bị sản hàng loạt.
Vô vàn quảng cáo về loại mới oanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tạc khắp các đài truyền hình lớn, đơn đặtvi_pham_ban_quyen đổ về nhà máy thuốc nhiều đến mức tải. Vốn dĩ chỉ cần mới được tung ra thị trường, cô sẽ ẵm trọn mộtvi_pham_ban_quyen khoản hoa hồng khổng lồ. Ai dè tiền còn chưa thấy mặt mũi đâu người đã đi rồi.
hộp thuốc y tế này trong tay, với y thuật của cô thì việc tự chữa bệnhleech_txt_ngu bản thân hoàn toàn không vấn .
Thanh Đào bắt đầu tháobot_an_cap tung lớpbot_an_cap băng gạc đang quấn trên đầu và cánh ra. đầu bị rách toạc một mảng lớn, vết sâu đến tận xương. Nguyênbot_an_cap chủ nằm viện điều dưỡng gian thì vết thương cũng đã bắt đầu vảy. Có điều lýbot_an_cap không , phần sẹo lồi lên nghiêm trọng, đợi lúc lớp vảy cứng này bong ra thì e là nhan của cô cũng bị hủy .
Diệp Đào vội vàng lôi hũ kem sinh cơ trong hộp y tế ra, dùng bàn tay phải chưabot_an_cap bị thương một lớpvi_pham_ban_quyen dày cộm vết thương. Hiệu quả của loại mới này vô kỳ, chỉ cần bôi liên tụcleech_txt_ngu trong vòng tuần là sẽ thấy đượcbot_an_cap sự khác biệt đáng kinh ngạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tiếp đó, tay phải cô nắm chặt lấy cổ taybot_an_cap , cắn răng nhẫn nhịn cơn đau, bẻ gãy phần cánh tay trật khớp nhưng chưa được nắn lại tử tế đó, rồi rắc một tiếng, nối thẳng lại khớp xương. Cơn đau thấu xương của việc bẻ gãy tay khiến một sức chịu đựng phi phàm Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanhvi_pham_ban_quyen Đào cũng phải mày xị mặt.
Việc lạivi_pham_ban_quyen là xử lý cái chân gãy . Vì gia đình không đâu ra tiền viện , nguyên chủ tuy đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa viện nhưng chẳng hề nhận được sự điều trị tử tế nào. Chân phải được bó bột, quấn cố định loa chứ không hề đụng đến kéo phẫu thuật.
Sau khi gỡ ra tự kiểm tra, Diệp Thanh Đào hiện chân của nguyên chủ bị gãy thành mảnh. Tình trạng màleech_txt_ngu đem bónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bột thì chỉ tổ làm tình thêm trầm trọng, cho đến khi cái chân phế mới thôi. Vết thương ở chân phải của cỗ thân thể này cực kỳnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nguy kịch, nếu còn tiếp tục chần chừ thì chắn chắn sẽ trở thành kẻ tàn phế suốt đời.
Diệp Thanh Đào nhanh chóng giữ tĩnh, động tác thục rút con dao mổ từ trong hộp thuốc ravi_pham_ban_quyen sát trùng. Mức độ rạn nứt xương trọng thế này, ngoài cô ra thì kẻ khác khó lòng mà chữavi_pham_ban_quyen . Cô xuyên vào thân xác nguyên chủ, e rằng cũng là cái duyên cớ được trời cao sắp đặt sẵn.
Nếu không, nguyên chủ dẫu có được mạng thì cái chân này cũng phế hoàn toàn, đến lúc đó cô ta sẽ thành đề tài đàmbot_an_cap tiếu trong những trà dư tửu hậu của cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giabot_an_cap thuộc. Còn phần tên tra Lục Vân Xuyên, hắn những chẳng mảy may hối lỗi, mà ngược lại sẽ hùa theo người chế giễu cô.
Cách tốt bây là cô phải tự chữa lành cho chính , thậtleech_txt_ngu tốt ở thời đại nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không những sống tốt mà còn phải rực rỡ hơn bất kỳleech_txt_ngu ai. Đó mới chính là cú tát kích mạnh mẽvi_pham_ban_quyen nhấtleech_txt_ngu giáng thẳng vào mặtvi_pham_ban_quyen bọn họ!
tiếng sau, ca phẫu kết thuận lợi, lúc Diệp Thanh Đào đã đau đến mức mồ hôi đầm đìa.
bảo bản thân luôn tỉnh táo trong suốt quá trình phẫu thuật, cô thậmleech_txt_ngu đã dùng thuốc tê.
Sau khi ca phẫu thuật thúc, cô mệt lả nằm vật ra , tay phải vô tình chạm vào cạnh củaleech_txt_ngu hộp cứu thương.
Cô hổn hển niệm tiếng “thu”, hộp cứu thương liền không dấu .
Xem ra sau khi xuyên không cô đãbot_an_cap kích hoạt được không gian, ngay cả hộp cứu thương cũng mang theo được.
Diệp Thanh Đào đang định tục khám phá không gian thì cửa lại vang lên gõ, một người đàn ông trung đẩy cửa bước vào.
“Thanh Đào, vừa nhà Lục Vân Xuyênleech_txt_ngu về, Lục Xuân tạm thời vẫn chưa ý chuyện hôn sự của đứa.”
“Nhưng không sao, ngày mai sẽ mua quà cáp đó. lần khôngleech_txt_ngu được thì hai lần, hai lần được thì bavi_pham_ban_quyen lần.”
“Cha đi nhiều rồi, họbot_an_cap lòng thành cha, nhất định sẽ có ngày ý thôi!”
Giọng nặng của người ông vang lên, Diệp Thanh nhìn ông với vẻ mặt kỳ lạ.
Người ông trước mặt tóc mainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đãvi_pham_ban_quyen bạc trắng, rõ ràng mới ngoài bốn mà cuộc sống bươn khiến ông trông già nua một lão già sáuleech_txt_ngu mươi .
Nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm nghiệp nhà nước tiến hành cảivi_pham_ban_quyen cách, nhà máy cơ khí nơi Diệp Vĩnh Tiến làm việc ngày càng sa sút, số công nhân bị sa thải ngày nhiều.
Tay nghề của ông thìbot_an_cap không đâu , nhưng tính cương trực, chưa baoleech_txt_ngu giờ biết nịnh nên đã tội với ít người.
Trong đó, cha của Lục Vân Xuyên là chướng ông nhất, nếu không vì nhà máy đang cần ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì đã sớm đuổi ông đi rồi.
Ông vốn dĩ chưa bao giờ hợp với Lục Xuân Dân, vậy mà giờ đây vì chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của nguyên chủ, ông lại hạ mình tìm đến tận cửa.
thừa Lục Xuân Dân thường cô, không đời nào đồng mối hôn này. Dù ông có đi thì cũng chỉ bị người chỉ trỏ mắng nhiếc, người đời tiếu sau lưng.
Vậy mà ông vẫn bất chấp tất cả để làm điều đó.
Người nhà Lục Vân Xuyên chỉ mạ ôngbot_an_cap, ban đầu họ bắt ông quỳ xuống dập đầu, sau đó mắng Diệp Thanh Đào là đũa mốc đòi chòi mâm son.
Họ còn bảo cái loại Diệp Thanh Đào cũng không soi nhìn lại mình xem có xứng với con trai Lục Vân của họ không, cùng còn công khai đuổi ông ra ngoài.
Gương mặt Diệp Thanh Đào lạnh lùng, cô gằn giọng nói từng :
“Lục Vân Xuyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là ai? Bất kể anh ta ai thì conbot_an_cap cũng cần nữa!”
“Con nói thật là đang nói lẫy ?”
Diệp Vĩnh Tiến đưa tay sờ trán cô, xác không mới ngạc nhiên xen lẫn vui mừng nắm lấy cánh cô.
Ông rất muốn tin lờivi_pham_ban_quyen con gái, lại sợ mìnhbot_an_cap đangleech_txt_ngu nằmleech_txt_ngu mơ.
Con gái ông đã theo đuổi Lục Vân Xuyên nhiêu nămbot_an_cap nay, những cô gái cùng lứa tuổi cô cái đã biếtleech_txt_ngu chạy đi mua nước mắmbot_an_cap rồi, vậy mà cô khư một lòng không chịuvi_pham_ban_quyen thôngbot_an_cap suốt.
Lúc nãy ở nhà Lục Xuyên, ông đựng mọi lời mỉa mai đôi vợ chồng .
Lục Xuân Dân chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thẳng mặt ông mà mắng, Lưu Thúy Hà thìvi_pham_ban_quyen văng cả bọt vào mặt ôngvi_pham_ban_quyen.
Nhưng chỉleech_txt_ngu cần conleech_txt_ngu gái cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ngườivi_pham_ban_quyen làm cha như ông chịu chút tủi nhục thì có thấm thía gì? Thậm chí nếu họ bắt ông quỳ xuống cầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xin, cũng chẳng mộtleech_txt_ngu lời oán thán.
“Cha, con nghĩ thông suốt rồi, Lục Vânleech_txt_ngu Xuyên là thá gì chứ, sao quan trọngvi_pham_ban_quyen bằng của mình được?”
“Tốt, tốtbot_an_cap lắm, hổ danhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là con gái ngoan của cha!”
Diệp Vĩnh Tiến đã có tuổi mà vẫn xúc động đến mức chân tay luống cuống.
Ông đi tới đi lui trong phòng, lúc khócbot_an_cap lúc , hoàn toàn kìm nén xúc.
Thấy con gái tỉnh lại và đột thay đổi ý định, cả vợ chồng đều vui khôn xiết.
Dù gia đình đang nợ nần chồngvi_pham_ban_quyen vìleech_txt_ngu bệnh tật của cô, Chu Quế Hoa vẫn tất bật chuẩn bị vàileech_txt_ngu món ăn ngon.
Trên bếp vẫn đang ninhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cháo trắng thịt băm nóng hổi. Con gái lần này bị tổn nguyênbot_an_cap khí, nhất địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải bồi bổ thật tốt.
Diệp Vĩnh Tiến tửu lượng kém, nhấp chút rượu là đã say.
Người đàn ông ngày thường ít cười nóibot_an_cap, uống vào là bắt đầu rơi nước mắt.
“Quế Hoa, tôi không đang nằm mơ đấy chứ?”
cảm gái dành cho Lục Vân Xuyên vốn hết thuốc chữa, trước đây để ép ông đồng ý, cô thậmleech_txt_ngu chí không màng đến mạng sống.
Nhảy từ lầu cao như vậy xuống, may mắn mới giữ được mạng. Chẳng lẽ nhảy mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái đầu lại nên thông suốt rồi?
“Con nó thích , nó tự nghĩ thông suốt , còn nhắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến làm gì?”
Chu Quế Hoa đẩy Diệp Vĩnh một cái rồi miệng cười khúc khích.
Con gái thể thông, thoát ra khỏi vũng Lục Vân Xuyên, người làm đương nhiên là mừng nhất.
Cháo băm nấubot_an_cap xong, Chu Hoa múc một bát mang vào cho Thanh Đào.
“ gái ngoan, ngủ lâu thế chắc là đói bụng rồi đúng không? Mẹ cháo cho con đây, húp chút đi.”
mái tóc trắng trên họ, Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh Đào biết nguyên đã khiến họ phải lắng rất nhiều.
Cô người ngồi dậy húp , lại nũngvi_pham_ban_quyen đầu vào lòng Chu Quế Hoa, tận hưởng cảm yêu thương của mẹ.
Vì thương chưa lành , nhất là phải sau khi thuật xương vẫn chưa lại nên thời chưa thể đất, Diệp Đào nghỉ ngơi ở nhà một gian không ra ngoài.
đến khi vết đã khép miệng, cô mới bôi thuốc trị sẹo tự của mình.
Diệpleech_txt_ngu Thanh trước giường, cầm chiếc gương nhỏ cẩn thận thoa thuốc lên trán.
Cô gái trong làn da trắng mịn như mỡ đông, lông mày thanhleech_txt_ngu tú, khi mỉm cườivi_pham_ban_quyen nhẹ nhàngvi_pham_ban_quyen càng rạng rỡnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Mộtvi_pham_ban_quyen cô gái xinh đáng yêu thế mà tìm sốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chết một người đàn ông ?
Trước đây nếu cô đẹp thế này thì ngày nàovi_pham_ban_quyen soi gương tự ngắm mình cho sướng, đâu có nỡ để chút da?
Cha cô đã đi làm ở xưởng, mẹ thì ngồi trong sân đan .
Thím Trương trách trông bốt điện thoại công cộng đột đến gọi.
“Chu Quế , Chu Quế , có người này!”
“Ơi! đi ngay đây!”
Chuleech_txt_ngu Quế Hoa đặt chiếc áo lenbot_an_cap đang dở rổ rồi vội vàng chạy ra ngoài.
Một lát sau đổ mồ hôi quayleech_txt_ngu về, gương mặt rạng rỡ nụ cười. Thấyleech_txt_ngu Diệp Thanhvi_pham_ban_quyen Đào ngồi trên ghế ở gian chính, bà liền hớn hở nói:
“Con trai của một cô họ của kết hôn, tổ chức đám cưới ở khách lớn trên tỉnh, họ mời nhà mình sang chung vui.”
“Ồ.”
Diệpleech_txt_ngu Thanh Đàoleech_txt_ngu khẽ “vâng” tiếng, tỏ vẻ không mấy mặn mà.
“Ngày mai con đi cùng mẹ nhé.”
Chu Quế Hoa nắm tay cô, nhẹ vỗbot_an_cap lên tay.
Diệp Thanh Đào rút tay , dứt khoát từ chối:
“Con không muốn đi , mẹ biết mà, không thích những chỗ như thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Diệp Thanh Đào vốn dĩ là một “trạch nữ” đam mê nghiên cứu, thường chẳng bao giờ muốn ra cửa.
còn lười dành thời gian chưng diệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho bản thân, đến việc lãngleech_txt_ngu phí gian cho những khôngbot_an_cap liênvi_pham_ban_quyen quan.
“Phải đi chứ, phải đi , mẹ hỏi người rồi, trường hợp con phải đi đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi đó mở mang tầm mắt thì mới hoàn toàn thoát ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được.”
“Nhưng mẹvi_pham_ban_quyen ơi, chẳng phải con đã thoát ra rồi sao?”
“Nhìn ngày nào cũng ủbot_an_cap rũ kia, thế này vẫn chưa tính là thoát ra thật sự !”
Chu Quế Hoa bắnvi_pham_ban_quyen một tràngbot_an_cap , Diệp Thanh Đào bịvi_pham_ban_quyen bà làm cho đau đầu, cuối cùng đànhbot_an_cap phải đồng .
“ thìbot_an_cap đi.”
Diệp Thanh Đào uể oảibot_an_cap đáp , nhưng buổi chiều Chu Hoa vẫn cứ nằng nặc kéo đi mua sắm.
“Con gái lứa mặc đẹpbot_an_cap chút, nếu không chẳng có người đàn ông để đâu.”
Diệp Thanhbot_an_cap Đào cạn lờivi_pham_ban_quyen, cô vốn là một nữ độc thân quá lứa, kiếp này cũng dự định khôngbot_an_cap kết hôn không sinh con.
Vì đang là mùabot_an_cap , Chu Hoa chọn tới chọn , lấy cho Diệpvi_pham_ban_quyen mộtleech_txt_ngu chiếc áo bông đen và một chiếc quần đen.
Diệp Thanh Đào đứng trước gương, nhìn bản thân trong bộ đồ giànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nua vàbot_an_cap sề, nhấtvi_pham_ban_quyen thời không thốt nên lời.
Chuleech_txt_ngu Quế Hoa nhìn con gái mặc đồ dàyleech_txt_ngu cộm, cuối cùng không còn thấy dáng vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gầy nữa, mãn nguyện đầu: “Bộ này trông được đấy.”
“Mẹ à, với gu thẩm mỹ chọn đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này mẹ, chắcleech_txt_ngu cả nàyleech_txt_ngu mẹ cũngleech_txt_ngu định cho con gả đi đâu!”
Chu Quế Hoa khựng . Diệp Thanh chiếc áo nặng nề , tự chọn cho mình một chiếc áo khoác dạ trắng, trông cả người thanh thoát lên.
“Lấybot_an_cap bộ này đi ạ.”
Diệp Đào điều kiện kinh tế gia nên chọnbot_an_cap bộ nàyleech_txt_ngu không đắt .
vậy, lúc trả tay Chu Hoa vẫn run run, nhưng bà không hề do .
Đến lượt mua đồ mình, lại chê cái này đắt, cái kia ở nhà có rồi, cuối cùng chẳng mua gì , cứ thế tay không đi vềvi_pham_ban_quyen.
Diệp Thanhbot_an_cap Đào vừa buồn vừa thương, thầm hạ quyết tâm khi nào công ty dược phẩm của mình mở ra, kiếm được tiền nhất định sẽ mua nhà lớn cha mẹ, chobot_an_cap họ thật nhiều tiền để không bao giờ phải lo lắng mưu sinh nữa!
Sáng sớm hôm sau khi trời vừa tờ mờ sáng, Diệp Đào đang ngủ ngon thì bị Chu Quế Hoaleech_txt_ngu lôi raleech_txt_ngu khỏi chăn.
“Dậy mau, mau , ta phải xuất lên tỉnh rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Diệp Đào bị bà kéo điểm chải chuốt, đó lên xe buýt đi về phía tỉnh lỵvi_pham_ban_quyen.
Trênleech_txt_ngu cô còn ngủ gật, chẳng rõbot_an_cap sắp đâu.
Xuống trong trạngvi_pham_ban_quyen thái lơ mơ, rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại lơ đi theo mẹ lang khắp thành phố xa lạ.
Đầu óc Diệp Đào giờ chỉ có một ý nghĩ duy nhất, đó là ngủ đủ, buồn ngủ quá!
Mẹ kéo cô trước một hàng đồ ăn sáng, cho cô bánh bao và phớ.
Diệp Thanhleech_txt_ngu Đào vừa định đón thì một người đàn đi về phía cô.
Khi ngang cô, anh ta bỗng ngã vật xuống.
Diệp Đào giật mình tỉnhbot_an_cap cả ngủ, cô nhìn kỹ thì người đàn này trôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khá đẹp trai.
Diệp Thanh Đào không đón lấy túi đồ ăn sángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy người đàn ông ngã .
Đến khi ápbot_an_cap sát lại gần, cô mới phát hiện cơ thể cao vạm vỡ như một bức tường thành. Dù phản ứng của cô có nhanh mấy thì cũngleech_txt_ngu có chútvi_pham_ban_quyen quá sức khi ôm lấy anhvi_pham_ban_quyen.
Đồ vật trên tay Chu Hoa rơi xuống đất, bà định bụng bẩm vài câu, nhưng khi con gái đang đỡnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một đàn ông ngất xỉu thì vội vàng lại giúp một tay.
Hai mẹ đặt người nọ phẳng trên mặt , Diệpbot_an_cap Thanh Đào nhanh chóng kiểm tra hơi thở của .
Hơi thở vẫn khá ổn định, xem raleech_txt_ngu tạmvi_pham_ban_quyen thời nguy hiểm đến tính mạng.
Ánh mắt cô dời đến vị trí vai anh, mi trắng đã ướt một mảng, một vết máu đỏ thẫm hiện lên cùngleech_txt_ngu nổi bật.
Ánh mắt Diệp Thanh Đào ngưng lại, cô cởi cúc áo anh, kéo nhìn thử.
Lớp gạc băng bó trong vẫn đang máu, cóvi_pham_ban_quyen lẽ thương bị nứt ra đến mất máu quá nhiều gây choáng .
Nhìn quầng dưới mắt đàn ông, cô cũng đoán được chắc hẳn mấy ngày qua anh không được ngủ ngon giấc, nếuleech_txt_ngu không với thể hình cường thế nàybot_an_cap, làm sao có thể dễ dàng ngất xỉu như vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
“Mẹ, mẹ sang tiệmbot_an_cap thuốc đằng kia giúp con mấy thứ này.”
Diệp Thanh Đào tùy ý đọc vài thuốc, Chuvi_pham_ban_quyen Quế Hoa dù nghe mà chẳng gì nhưng cứu người là trên hết, bà vẫn nhanh chóng chạy đi.
Tình trạngbot_an_cap người này rất có thể là bị nhiễmvi_pham_ban_quyen trùng vết thương, nếu tục chuyển biến xấu thìvi_pham_ban_quyen e rằng sẽ nguy hạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến tính mạng.
Diệp Thanh Đào lấy ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai viên thuốc ép anh uống hạ xuống, lại lấy kháng sinh từ trong túi ra, lặng lẽ tiêm một mũi vào mông anh.
Người ông đang hôn mê bỗng cau đôi kiếm lại, đôi sâu thẳm từ từ mở ra, ngón tay cứng bóp chặt lấy cổ tay cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Cô vừa làm gì tôi đó?”
tay đến từngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đợt đau nhức, Diệp Thanh Đào đã sớm thu hồi ống tiêm, cô xòe haibot_an_cap bàn ra, vẻ vô tội .
“ cóvi_pham_ban_quyen làm gì .”
Cố Cảnh Minh càng nhíu mày chặt hơn, cơn đau ở mông nhắc nhở vừa chắc chắn đã xảy ra chuyện gìvi_pham_ban_quyen đó.
Đúng lúc này, Quế Hoa mua xong cồn trùng và băng gạc đi tới, người đang nắm tay nhau thìvi_pham_ban_quyen khó hiểu hỏi: “Chuyện thế này?”
Cố Cảnh lộ vẻ ám buông tay , Thanh khẽ cổ tay đang ửng , lấy dụngvi_pham_ban_quyen cụ tế rồi bắt đầu xử lý vết thương cho anh.
Mọi động tác của cô đều trôi thuần , dường như đã thực hiện hàng nghìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hàng vạnleech_txt_ngu lần.
Chu Quế Hoa ngạc nhìn con gái, như không cònleech_txt_ngu nhận ra nữabot_an_cap.
Cố Cảnh ngạc nhiên sự điêu luyệnvi_pham_ban_quyen của cô, vì dù sao quen biết nên không nhiều.
“Vết thương của anh bịvi_pham_ban_quyen nứt ra, thể cũng hơi suy nhược, sau này cần chú ý nghỉ ngơi nhiềuleech_txt_ngu hơn, đặc biệt là không được để vết thương dính nước, sẽ bị nhiễm trùng nữa.”
Diệp Thanh Đào dặn một câu rồi quay người định rời .
Cố Cảnh Minh từ dưới ngồi dậy, thấy túi đồ ăn rơi trên mặt đất, anh vội vàng đuổi theo.
“Cảm ơn hai đã giúpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , mời hai người ăn bữa sáng .”
“Không cầnbot_an_cap đâu.”
Diệp Thanh Đào địnhbot_an_cap thì Cố Minh về phía cửa hàng hét lớn một tiếng.
“Ông chủ, cho tôi mộtvi_pham_ban_quyen bao nhỏ, hai bánh hành, hai bát sữa đậubot_an_cap nành”
Cố Cảnh Minh gọi một đống đồ, sau khi trả tiền xong liền biếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tăm.
“ chúng ăn thôi nhỉ?”
Sáng nay dậy quá sớm, bụng củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chu Quế Hoa bắt đầu kêu sùng sụcleech_txt_ngu.
Diệp Thanh thấy người nọ đi xa, hôm nayvi_pham_ban_quyen vì cứu anh côvi_pham_ban_quyen một mũi kháng , bữa sáng này ăn thì .
Hai mẹvi_pham_ban_quyen không khách khí nữa, đánh chén sạchvi_pham_ban_quyen sành sanh bàn đồ .
Sau bữa thời vẫn còn sớm, Chubot_an_cap lại dẫn cô đi dạo mộtvi_pham_ban_quyen vòng tỉnh lỵ cho biết xá.
Diệp Thanh Đào không nhịn than vãn câu: “Mẹ, vừa mới khỏi bệnh, sáng tinh mơleech_txt_ngu mẹ không cho con ngủ mà cứ bắt con lên , để con ngủ thêm vài không tốt ?”
“Mẹ thấy sau đó con cứbot_an_cap u sầu mãi, mới đưa con lên tỉnh dạoleech_txt_ngu chơi khuây .”
“Chỉleech_txt_ngu dạo mà không đồ thì ý nghĩa gì chứ?”
Diệp Đào môi, Chu Quế sờ vào tiền, nhất thời dở khóc dở cười.
“Mua mua , con muốn mua gì thì , mà tiềnleech_txt_ngu trong túi mẹ không còn nhiều đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Chu Quế Hoa nóibot_an_cap đến có ngượng ngùng, Diệp Thanh biết rõ tình kinh tế gia đình nên cũng trêu bà một chút .
“Mẹ đã mua cho con áo dạ đẹp thế này rồibot_an_cap, con mãn nguyện lắm rồi. Chúng cứ dạo cho mởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mang tầm mắt thôi, ở nhà cái gì cũng có, con cần thêm gì đâu.”
Diệp Thanh Đào rất ăn nói, khiến Chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quế Hoa nghe xong mà rưng rưng nước mắt.
“ ngoan, mẹ khôngleech_txt_ngu uổng công thương con. Lần này con không chỉ khỏi cái mêleech_txt_ngu vì tình mà còn chuyện hơn nhiều rồi.”
Chu Quế Hoa cô với vẻ mặt đầy an ủivi_pham_ban_quyen, ánh hiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ ấyvi_pham_ban_quyen suýt thì nhấn chìm cô luôn.
Thanh Đào định vài câu khách sáo thì Quếvi_pham_ban_quyen bỗng chuyển câu chuyện.
“ sau nếu còn không tỉnh táonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà cứ quấn lấy Lục Vân Xuyên thì nhảy thêm lần nữa cũngvi_pham_ban_quyen được.”
Diệp Đào lập tức trợn trắng mắt, lần nhảy đã khiến bà mất rồi, bà nhà mình còn muốn nhảy lần hai sao? Đây làvi_pham_ban_quyen tiễn cô đi luôn đấy ?
Hai mẹ con dạo quanhleech_txt_ngu trung tâm hóa tỉnh tận hơn mười một giờ trưa.
sắp đến bữa, bà vội vàng đi tìm địa điểm.
“Mẹ, mẹ chắc chắn ở đây chứ?”
Tỉnh lỵ không chỉ một nhà hàng, tên gọi cũng na ná nhau. cô không nhận được thiệp mời bằngbot_an_cap giấy mà chỉ được một cuộc điện thoại. Lúc đi thì khẳng định chắc nịch, cửa rồi lại bắt đầu do dự không quyết.
“ hàng Hảo Vận Lai, chắc là ở đây ?”
Mẹ cô không chắc nói, Diệp Thanh Đào cảm thấy đau đầu, đưa xoa xoa thái .
“Mẹ, hay là mẹ điện xác nhận lại xem?”
Diệp Thanh Đào thật sự không muốn mất , giờ mới phátleech_txt_ngu hiện ra người trôngleech_txt_ngu có vẻ trầm ổn đáng tin nàyvi_pham_ban_quyen ra không đáng tin đến thế.
“Mẹ chắc chắn, chính là chỗ này!”
Chu Quế Hoa nắm cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sải bước đi vào.
Sức tay bà rất lớn, Diệp Thanh Đào không vùngbot_an_cap ra được, đành bị cưỡng ép kéo vào trong.
Tiếp theo đó là các thủ tục ghivi_pham_ban_quyen tiền mừng, nhận quà đáp lễ và tìm chỗ ngồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả được thực hiện trôi chảy một lượt.
“ trong làng tổ chức tiệc rượubot_an_cap bày vài bàn ở bên ngoài, gia đình họ con đúngleech_txt_ngu là giàu có thật, con trainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôn mà tìm được nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hàng sang trọng thế nàybot_an_cap.”
“Nhà hàng này đúng là oai thật đấy! Hai mươivi_pham_ban_quyen đồng tiền mừng của mẹ phải hơi nhỉ?”
Lúc tiền không cảm thấy gì, nhưng ghi xong rồi Chu Quế lại chút bất .
“ mươi đồngbot_an_cap đã là nhiều lắm rồi, hơn nữa ghi ghi rồi, lẽ còn quay lạivi_pham_ban_quyen đưa thêm tiền saoleech_txt_ngu?”
“Thêm tiền cũng không phải là không ”
Chu Hoa có chút xử nắm tiền, dù sao bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là người coi trọng mặt mũi.
Diệp Thanh Đàobot_an_cap thừa biết bà đang cố đấm ăn xôi.
“Mẹ, mẹ tiền đi mừng rồi thìvi_pham_ban_quyen nhà mình không cần ăn cơm nữa à? đến giữa tháng bố mớivi_pham_ban_quyen lương, phải tính toán cho chứ.”
“Vậy được .”
Bàn tay đang túm chặt túi tiền của Chu Quế Hoavi_pham_ban_quyen nới lỏng , là khibot_an_cap nhìn vào nhà hàng lộng lẫy cúi xuống cách ăn mặc của chính mình, bà chợt có cảm giác muốn một lỗ để chui xuống.
Diệp Đào nhẹ nhàng vỗ tay bà, bảo bà hãy thả tâm trạng.
“, đến rồi, tiền mừng cũng đãvi_pham_ban_quyen đưa, haibot_an_cap mươi đồng không hề đâu, tiết kiệm một chút cũng đủ cho nhà mình tiêu cả tuần đấy.”
“Bỏ ra bao nhiêu tiền đó để ăn mộtbot_an_cap bữa thì có sao đâu? Cóbot_an_cap gì mà phải ngại chứ?”
sự thuyết phục đầy lý lẽ của Diệp Thanh Đào, Chu Quế Hoa lúc thẳng lưng lênleech_txt_ngu được chút.
“Con nói đúng, nếu họ mà chê thìbot_an_cap đúng là không coi chúng là người thân ! Chúng ta lặnvi_pham_ban_quyen lội đường xábot_an_cap xa đến đây, ăn một bữa cơm thìbot_an_cap có làm sao?”
Những lời này Chu Quế Hoa ngoài mặt là nói Diệp Thanh Đào nghe, nhưng thực chấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là đang tự cổ vũ thân.
khi hai mẹ đang có chút ngượng vì chuyện mừng ít thì những người xung quanh bỗng hô một tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“ rểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến , chú đi qua đây rồi!”
“ đẹp trai quá!”
“Không hổ danh vị thủ trưởng trẻ tuổi nhất, đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là đẹp trai!”
Diệp Thanh Đào thuận theo tầm mắt của mọi người ngẩng đầu , từ xa nhìn người đàn ông đang mặc vest chỉnh , cô nhiên nhướng mày.
“Hóa ra là tabot_an_cap!”
Quế Hoa ngẩng đầu lên, khoảnh khắc nhìn Cố Cảnh , bà ngẩn người hồibot_an_cap lâu không phản ứng lại đượcvi_pham_ban_quyen.
Con trai của côbot_an_cap họ con từ khi nào mà lớn lên lại đẹp trai này? Sớm biết thì ban đã đồng ý của hai đứa
Chu vẫn còn đang lẩm bẩm tự nói một mình, Diệp Thanh Đào thực nghe không nữabot_an_cap.
Mẹ, chẳng lẽ mẹ chỉ nhìn vẻ bềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của anh sao, mẹ khôngvi_pham_ban_quyen thấy này trông hơi quen mắt à?
Dưới nhắc nhở của gái, Chu Quế Hoa nhìn chằm Cố Cảnh Minh hồi lâu, đột nhiên thốt lên kinh ngạc.
Đây chẳng phải là người đàn ông con cứu sáng naybot_an_cap saoleech_txt_ngu? Không ngờ lạivi_pham_ban_quyen là họ con! Hai đứa thật là có duyên quá!
Hai đình thoảngvi_pham_ban_quyen có đi lại, nhưng vì là họ hàngleech_txt_ngu nên bình thường cũng rất ít khi gặp mặtbot_an_cap. Chu Quế Hoavi_pham_ban_quyen chỉ thấy hắn vài khi hắn nhỏ, giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nhận ra cũng là chuyện bìnhleech_txt_ngu .
Đối với nói của mẹ, Diệp Thanh Đào cảm thấy nghi .
Thức ănvi_pham_ban_quyen đã lên bàn, hôm nay có mười món mặn một món canh, món nào là món chính thịnh soạn. Diệp Đào thời gian này ở nhà dưỡng bệnh toàn ăn cơm đạm bạc, miệng đã phát chán, giờ nhìn bàn thức ăn đặcleech_txt_ngu biệt hài .
Cô định đánh chén một bữa nê thì lúc này, cô dâu khóc lóc thảm thiết bị người ta áp giải lên khấu.
Cô dâu phục đỏ , lớp đã lem luốc . Nhìn từ xanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì vóc dáng cũng được, còn diện mạo thế thì hoàn toàn không ra nổi.
Chu Hoa ăn thịt tàu, vừa thắc mắc nói: Chú rể đẹp trai này, sao cô dâu lại khóc thảm thiết vậy?
Chu Quế Hoa vừa mở lời, một người ở bàn bên cạnh lẽ là đã nhịn quá mức, không kìm lên tìm cảm giác tồn tạileech_txt_ngu.
Nghe nói chú rể lúc làm nhiệm vụ bị thương ở sau này thể làm chuyện vợ chồng được nữa!
Diệp Thanh Đào thầm tiếc nuối trong lòng, không ngờbot_an_cap đẹp trai thế kia mà lạibot_an_cap là cái gối thêu , chỉleech_txt_ngu để thôi sao. là nãy cô vừa bắt mạch cho hắn, này ngoại trừ một số vếtvi_pham_ban_quyen thương ngoài da thì cơ thể vẫn còn cường tráng. Chỉ cần tẩm bổ nghỉ ngơi thậnvi_pham_ban_quyen chắc chắn sẽ không để lại mới đúng.
Rốt cuộc là chuyện thế ?
Bỗng nhiên hóng được chuyện giậtleech_txt_ngu gân, đôi mắt Chu Quế Hoa lên tò . Hai người nọ gặp được tri kỷ, vội vàng kéo bà sang một .
thấy mấy người bọnvi_pham_ban_quyen họvi_pham_ban_quyen thầm không , Đào bị hoànleech_txt_ngu toàn phớt lờ. nhẹ nhàngleech_txt_ngu thở dài, tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình ăn uống.
Vì chuyện của cô màvi_pham_ban_quyen mẹ cô ở trong đại viện không lần ta ra trò cười. Giờ lên tỉnh, cuối cùng cũng được chuyện người khác, bà đương nhiên là hưởng vô nồng nhiệt.
Trên sân khấuvi_pham_ban_quyen càng lúc càng cãi vã dữ dội, đám tốt đẹp chốc trở thànhvi_pham_ban_quyen trò hề. bị ép đài, do cha mẹ ta áp giải ép cử hành hôn lễ.
Cố Cảnh Minh ưu tú như vậy, gả cho cậu ấy là phúc phần của con!
Những thứ khác con đừng có nghĩ nữa, ngoan ngoãn kết hôn cậu , yên mà sống đi!
Cố Cảnh là thủ trưởng tuổi nhất quân đội, là sĩ quan dũng mãnh nhất, con gả cậu ấy sau này cuộc đâu!
Cha mẹ cô dâu thay phiên nhau nhủ, cô đến tê tâm liệt .
không ! Con gả! Cố Minhleech_txt_ngu có đến mấy thì chẳng phải cũng là một phế sao!
Connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn trẻ đẹp thế này, lẽ nửa đời sau cứ thế hủy trong tay ta sao?
Hai có phải cha mẹ convi_pham_ban_quyen không? Tại sao phải ép con gả anh ta?
Cô dâu cãi gay gắt với cha mẹ , Cố Cảnh Minh suốt quá trình đều lạnh , không nóivi_pham_ban_quyen một lời. Đến cả dẫn trình cũng lúng túng đứng một bên, cha cô dâu liên tục ra anh ta để hôn tiếp tục diễn ra.
Sắc mặt Cố Cảnh Minh trầm như có thể nhỏ ra nước. Đây chính là người phụ nữ mà bà lấy cái ra ép buộc hắn nhất định phải cưới sao?
Vì tình hình hôm nay quá tạp, người dẫn chương trình khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dám nói lời thừa , nhữngleech_txt_ngu lời rườm rà phía trước đều bỏ qua hết, cuối cùng chỉ một câu: Mã Ngọc Đình, có đồng ý Cố Cảnh Minh không?
Mã Ngọc Đình đang định nói không đồng ý, mẹ ta bịt miệng cô lại, cha cô ta thì nhấn đầu cô , ép ta đầu.
Tôi ồng ý
Giọng của Đình quãng, cuối cùng biến tôi đồng ý.
Đến lượt Cố Cảnh Minh, người dẫnleech_txt_ngu chương trình lại hỏi: Xin hỏi anh Cố Minh, anh có đồng ý lấy cô Mã Ngọc Đình làm vợ ?
Cố Cảnh chưa kịp mở miệng, Mã Ngọc Đình nước mắt đầm đìa ngừng lắc đầu. Cha mẹ cô ta giữ chặt cô ta, Ngọc Đình vùng vẫy thoátvi_pham_ban_quyen khỏi sự kìm của cha mẹ, cô tavi_pham_ban_quyen hướng về đám đông hét lớn.
Tôi mang thai rồi, bé không củabot_an_cap anh!
Lời này ra, hiện trường lập trở nên xao náo loạn. Chuyện giật gân tại hiện trường đám cưới thế này, ai mà không tò mò cho được?
Cha mẹ sợ đến ngã bệt , Mã Ngọc Đìnhleech_txt_ngu cơ hội lao xuống sân khấu, thừa lúc hỗn loạn chạy ra .
Cố Cảnh Minh cũng muốn lập tức hủy bỏ , vừa nghĩ đến bà nội đang nằm trên giường bệnh hắn kết hôn là hắn thấy đau đầu. Bà nội luôn gianleech_txt_ngu của bà không còn , tâm duy nhất trước khi chết là được hắn kết hôn.
Mà hắn cũng biết tình trạng của mình, ước chừng những cô gái bình thường đều bằng cho . Hiện giờ Ngọc Đình bỏ trốn, không tiếc làm mất mặt mũi hai đình ngay trong đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỷ, cuộc hôn nhân này chắc chắn là không thành rồi.
Những năm khi làm nhiệm vụ, cơ thể hắn quảbot_an_cap thật đã xảy vấn đề. Nếu không phải vì hoàn thành nguyệnbot_an_cap của bà nội, hôm nay hắn đã không xuất hiện ở đây. Bây mọi chuyện ầm ĩ thành ra thế này, căn bản không cách nào thu xếp .
Cố Minh đau đầu day day thái dương, chuẩn tuyên bố hủy bỏ hôn lễ công khai.
Hôn lễbot_an_cap hôm nay
Giọng của Cố Minh rất vang, cả nhà đều vang vọng tiếng hồi đáp.
Diệp Đào vừa ăn một miếng bánh ngọt, thấy miệngbot_an_cap hơi . Cô đứng dậy với ấm trà ở phía đối diện, thần tự nhiên rót cho mình một bát trà.
Tất mọi người trong nhà hàng đồng loạt quay đầu nhìn sangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bao gồm cả Cố Cảnh Minh. Diệp Thanh Đào bị mọi người ngại ngùng, cô nghi hoặc ngẩng đầu , nãy giờ mải ăn quá nên còn chưa biết chuyện gì xảy ra.
Khi Cốvi_pham_ban_quyen Minh thấy cô, ánh mắt mạc hắn lập tức trở nên sáng rựcbot_an_cap. Hắn ra Diệp Thanh Đào, cô đang ăn uống vui vẻ kia phải chính là người sángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay đã tiêm cho hắn một mũi vào mông sao?
Cố Minh từ trên sân khấu chậm rãi bước vềbot_an_cap phía cô, Diệp Thanh Đào đứng nguyên tại chỗ, ngồi cũng không xong mà đứng cũng không được.
Cho đếnbot_an_cap khi Cố Minh đi đến cô, hướng về phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô tay ra.
Côleech_txt_ngu gái xinh đẹp, cô cóleech_txt_ngu ý gả chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi không?
Cảnh Minh quỳ chân xuống, Diệp kinh ngạc đến mức không kịp phản . Trước xuyên vào sách, cô là một nữ thân quá lứa, cả đời này ngoài làm phẫu thuật thì chính là cứu dược phẩm mới. cảm thấy yêu đương quá lãng phí thời gian, chuyện cảmleech_txt_ngu thực sự hại não, không nên phí thanh xuân tươivi_pham_ban_quyen đẹp vào những việcbot_an_cap này.
Làm phẫuleech_txt_ngu thuật người ta nhiều, cô cũng biết sinh conleech_txt_ngu đau thế , vì vậy theo bản năng luôn né tránh.
đàn ông trước caonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thẳng tắp, gương mặt tú góc cạnh rõ ràng, nhìn quả thực rất có sức hút. lại nhà sẽ bị cha mẹ ép hôn, kiếp này định phải chọn một để gả, anh ta là một đối tượng kết hôn không tồi.
Chỉ cần cô đồng ý gả , sau khi kết hôn tiền lương giao hết cho cô, việc nhà làm, con cái tôi chăm, cô thấybot_an_cap có được không?
Diệp Thanh Đào còn chưa kịp phản hồi, đông đã bắt đầu hò ầm ĩ.
Đồng ý đi!
Đồng ý đi!
Gả cho anh ấy đi!
Diệp Thanh Đào kinh hãi đến mức phun cả miếng bánh quy trongbot_an_cap miệng ra , vụn bánh văng đầy lên người phụ nữ trung niên ngồi bên cạnh.
Ngay cảbot_an_cap ấm trà cô vừa nhấc cũng “choảng” một tiếng rơi đất.
Mọi ngườileech_txt_ngu đồng loạt quay đầu lại nhìn cô, Diệp Thanh Đào trợn tròn đôi mắt hoa xinh đẹp nhìn Cố Cảnh Minh.
“Xin hỏi anh gì?”
Cô chỉ mới người này một lần, bụng cứu hắn một mạng, màbot_an_cap bây giờ hắn đã đòi kết hôn , độ nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng quá nhanh rồi đấy?
“Tôi họleech_txt_ngu Cố, tên Cố Cảnh .”
“Cố Cảnh Minh?!!”
phải đây chính là nam phụ tình có thảm trong cuốn tiểu thuyết ngược luyếnbot_an_cap tâm thời đại sao?
Lục Vân Xuyên vì muốn tìm cho nguyệt quang của mình mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vị trí tốt trong nhà máy cơ khí nên đã đồng ý với cha đi nhập .
Nơi hắn đến đúng lại là đơn vị của Cốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cảnh Minh. Lục Vân Xuyên vốn là một ớt, toàn không chịu nổi khổ . Cố Cảnh Minh nhận lệnh củaleech_txt_ngu cấp trên, đích thânvi_pham_ban_quyen dẫn dắt và dạy bảo hắn, ngay cả khi làm nhiệm vụ hắn theo.
Lục Vân Xuyên biết đã ra nhiêu rắc rối cho Cảnh Minh, anh chưa bao giờ trách phạt hắn nửa lời.
Sau đó, bạch nguyệt của Vân Xuyên là Ngụy Tuyết Nghiên đến đơn hắn, nhưng vừa nhìn đã nhắm trúng Cố Cảnh Minh.
Ả dùng hết thủ đoạn để lừa Cố Cảnh Minh lên mình.
Cố Cảnh Minh không hề có hứng thú với ả, khinh thường không thèm vào.
Ngày hôm sau, Cảnh Minh đưa Lục Xuyên làm vụ. Vì cứu hắn anh bị trọng thương, nhưng công lao lại bị Lục Xuyên nẫng trên.
Ngụy Tuyết Nghiên cảm thấy Cố Cảnh đùa giỡn mình, trong cơn giận dữ đã viết thư tố cáo gửi lên trung ương, khiến Cố Cảnh Minhvi_pham_ban_quyen bị tước quân tịch.
Cốleech_txt_ngu Cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Minh vốn là thủ trưởng khu, là chiến thần , vậy mà lại bị đôi cẩubot_an_cap nam nữ này hại đến mức thân bạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net danhvi_pham_ban_quyen liệt, không có kết cục đẹp.
Kẻ của kẻ thù chính làleech_txt_ngu bạn.
cô gảvi_pham_ban_quyen cho Cố Minh, theo ra đơn vịvi_pham_ban_quyen, sau khi Lục Vân nhập ngũ chắc chắn sẽ không có ngày nào yên ổn.
về phần nhỏ trà xanhbot_an_cap Ngụy Tuyết Nghiên kia, cô cũng sẽ khôngbot_an_cap cho ả kỳ cơ hội để tiếp cận Cố Cảnh .
Đầu óc Thanh Đào xoay chuyển cực nhanh, rất mau đã ý định mới.
Cô nhìn vị trí của mẹ mình, bà ăn quá nên bị chướng bụng, giờ đang đibot_an_cap tìm nhà vệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh, đây chính hội .
“Được, tôi đồng ý gả cho anh. Tuy nhiên, vị hôn phu à, sau anh đốivi_pham_ban_quyen xử với tôi đấy nhé!”
Diệp Thanh Đào được đưa đi trangbot_an_cap điểm và thay quần áovi_pham_ban_quyen. thời gian rút nhưngbot_an_cap cô vẫn bước sân khấu.
Sau biến cố vừa rồi, đôi tân lên đài, người dẫn chương không kịp những lời khách sáo mà đi thẳng vào chủ đề chính.
“Vậy xin hỏi cô Diệp Thanh Đào, cô có đồng ý lấy anh Cố Cảnh Minh làm chồng không? Cho dù nghèovi_pham_ban_quyen khó hay , cả đời này đều mãi mãileech_txt_ngu nhau rời bỏ?”
“Tôi ýleech_txt_ngu.”
Khi Diệp Đào thốt ra ba chữvi_pham_ban_quyen này, trongleech_txt_ngu lòng vẫn có chút lo nhỏ nhoi.
Vết thương trên trán cô đã gần như lành hẳn, nhưng giọng nói vẫn còn hơi khô khốc.
Nghe thấy đồng ý, khóe miệng Cố Cảnh Minh cong , cả người thư giãn hơn nhiều.
“Anh Cố Cảnh Minh, anh có đồng cô Diệp Thanh vợ ? Cho dù nghèo sang, cả đời này đều mãi bên nhau không rời bỏ?”
“ đồng ý.”
Tiếp theo, đôi tân nhân trao cho nhau, hôn lễ cứvi_pham_ban_quyen thế .
Chu Quế Hoa hôm nay ăn quá nhiều nên bụng dạ có chút không thoải mái.
Đợi bà được nhà vệ sinh, giảileech_txt_ngu quyết xong xuôi lại thì thấy conleech_txt_ngu đã biếnvi_pham_ban_quyen mất chỗ ngồi.
“ ai thấy con tôi đâu không?”
Mấy thím đồng loạt tay lên sân , lời nói cũng giống hệt nhau: “Con gái bà vừa ở trên đài đấy.”
Chu Quế Hoa ngẩng đầu nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên, liền thấy con gái mình đang tay Cảnh Minh, tươi cười hớn hở đivi_pham_ban_quyen mời rượu người thân, bạn bè.
Đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tử bà không ngừng giãn ra, cả người thấy không ổnleech_txt_ngu.
“Chuyện chuyện này là ?”
Chu Quế Hoa nắm lấy tay người nữ bên cạnh, loạn hỏi.
“Ồ, lúc bà đi vệ thì con bà đã kết với Cố Cảnh rồi.”
Bà thím kia hờ hững nói, Chu Quếleech_txt_ngu Hoa lập tức bủn rủn chân tay, cả ngườibot_an_cap đứng không .
Bà phải bám vào ghế cạnh mới miễn ổn định được thân hình.
Diệp Thanh Đào từ xa nhìn thấy tình hình của mẹ không ổn, côbot_an_cap khẽ kéo vạt Cố Cảnh Minhbot_an_cap.
“Đến đây được rồi, một lát nữa mẹ mà hoàn hồn lại làleech_txt_ngu sẽ đến phá đám đấy!”
Cố Cảnh Minh liếc nhìn về phía Chu Quế Hoa. Người đàn ông vốn luôn thẳng lưng, việc quang chính đại như anh, lần này thế lại chột dạ.
Người ta đi ăn tiệc cưới mà lại mất cả con gái, đổi lại là ai cũng không thể chấp nhận nổi biến cố này.
Hai người xoay người, Chu Quế Hoa quảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên đã sải bước .
Nghe thấy tiếng động phía sau, bước Thanh Đào càng nhanh hơn, cuối cùngvi_pham_ban_quyen gần như là kéo Cảnh Minh chạy trối chết.
Hai người vừa vào đến phòng nghỉ, Chu Hoa đã đuổi tới nơi.
Chu Quế Hoa ngay cửa phòng nghỉ, ánh mắt lạnh lùng nhìn hai trước mặt.
“ đi, rốt là chuyện ?”
Chu Quế đang trên bờ nổvi_pham_ban_quyen, khi nói chuyện nghiến răng nghiến lợi, nói run .
“Mẹ, chẳng phải mẹ luôn muốn con sớm đibot_an_cap sao?”
Diệpleech_txt_ngu Thanh Đào lên tiếng trướcbot_an_cap, vẻ đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vô tội nói.
Chu Quế Hoa tức đến mức ngực phập phồng liênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồi, suýt chút nữavi_pham_ban_quyen thìvi_pham_ban_quyen thở nổi.
“Mẹ, sau này con xử với Thanh Đào, hãy yên tâm cô ấy cho con.”
Tiếng “mẹ” này của Cảnh Minh khiến tim gan Chu Quế Hoa run rẩy.
“Cáivi_pham_ban_quyen gì? Anh vừa tôi là gì?”
Chu Quế Hoa ngoáy lỗ tai, không thể tin nổi hỏi lại.
“Mẹ!”
nói của Cố Cảnh vốn đã vang dội, lúcleech_txt_ngu này đỏ mặt gọibot_an_cap thật to.
“Ơi!”
Chu Quếbot_an_cap Hoa giòn đápbot_an_cap lại, gương mặt đang sầm lậpleech_txt_ngu rạng rỡ hẳn lên.
Nhưng rất nhanh sau đó bà lại mặt lại, trịnh trọng nói:
“Anh muốn cưới convi_pham_ban_quyen gái tôi thì không thể để nóvi_pham_ban_quyen trởleech_txt_ngu tròbot_an_cap được. ‘Tam chuyển nhất hưởng’ không được cái nào, sính lễ cũng phải có, anh cùng bậc cha trong nhà phải đích thân tới cửa!”
Chu Quế Hoa một đưa ra không ít yêu cầu, bề ngoài nhìn thì khắt khe nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng rất hợp lý.
Diệp Thanh Đào khắc cảm nhận được cái của việc có cha mẹleech_txt_ngu làm chỗ dựa.
Những đường nét cứng trên khuôn mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cố Cảnh Minh nên mại , anh gật đầuvi_pham_ban_quyen liên tục tán thành.
“Chuyện hôm nay convi_pham_ban_quyen không đúng, nhưng thế báchbot_an_cap nên đã thân cô Thanh . xem như làm thủ tục trước, đợi đến chính thức kết , hôn lễ chắn sẽ được tổ chức .”
Thái độ của Cố Cảnh Minh rất chân thànhvi_pham_ban_quyen, sắc mặt Chu Quế Hoa đi đôi chút. Sau đó bà nhướng mày, kéoleech_txt_ngu Cố Cảnh Minh sang một bên.
“Anh theobot_an_cap tôileech_txt_ngu, tôi có chuyện muốn anh.”
Diệp Thanh Đào thấy họ thần bívi_pham_ban_quyen bí, nói còn muốn tránhbot_an_cap mặt mình, cô liền bước tới một bước nghe lén.
Chu Quếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoa vung tay chặn lại, không khách khí nói: “Người lớn nói chuyện, trẻ nghe lén cái gì? Không một tiếng mà đã kết hôn rồi, rốt cuộc có coi người làm mẹ này ra không? Đợi về nhà rồi tôi sẽ tính sổ với côvi_pham_ban_quyen !”
Chu Quế Hoa Thanh Đào ra khỏi phòng , tự mình “tra hộ khẩu”.
Nửa tiếng sau, Chu Quế Hoa với vẻ mặt phức tạp bước ra phòng nghỉ.
Diệp Thanh Đàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoan ngoãn một bên, vẻ hỏi không dám hỏi của cô đã làm bà hài .
Quế Hoa thở dài một hơi dài, ý gây sự ý với cô.
Thanh Đào thấy bà như vậy liền quyết định nể mặt một chút, giả vờ hứng thú hỏi:
“Mẹ, hai người bàn bạc thếvi_pham_ban_quyen nào rồi? Cố Cảnh Minh anh ấy ra sao?”
“Chao ôi! Đúng là nhân toàn, bỏ qua hai vấn đề kia thì Cố Cảnh Minh bấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là gia thế hay nhân đều là hạng nhất.”
Chu Quế càng nghĩ càngleech_txt_ngu thấy sầu , bà nắm chặt Diệp Thanh Đào, vào cô nghiêm hỏi:
“Tình trạng của Cố Cảnh chắc con còn hơn mẹ. Nếu con thật sự gả cho nó, thì cơ thể củaleech_txt_ngu nó”
Tay Hoa dùng thêm lực, bóp chặt đôi Diệp Thanh Đào.
Diệp Thanh Đào nhìn thấy sự lo lắng trong bà, bà muốn cô từ chối lại không nỡ nói ra miệng.
Dù sao thì cả hai kiếp cô đều không có ý định kết hôn, gả cho Cố Cảnh vừa không phải sinh con, không cần thực hiện nghĩa vụ làm vợ, cònvi_pham_ban_quyen chỉnh chết đôi cẩu nữ kia.
Chuyện tốt có đốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đuốc cũng không ra thế này, cô có lý do gì để từ ?
“Mẹ, con nghĩ rồi, con tình nguyện gảleech_txt_ngu cho Cố Cảnh !”
Thái độ của Diệp Thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đào vô cùng kiên quyết, Chu Quế Hoa khẽ xoa dương, chỉ thấy đau búa .
Cố Cảnh Minh tốt cũng không là quá , nói không thì lại chẳng thể bớibot_an_cap ra được lỗi sai nào. Diện mạo ngô, dáng cao , xét riêng ngoại hình thì cực kỳ xuất sắc. Anh phục vụ trong quân ngũ nhiều năm, dựa nỗvi_pham_ban_quyen lực của bản mà thăng lên quan cao cấp, tiền lương mỗi tháng không ít, còn hứa sau khivi_pham_ban_quyen kết hôn sẽ giao lương chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con gái bà quản lý. Cha anh tự mở công ty riêng, rộn nhưng thu nhập hằng năm chắcbot_an_cap chắn rất khá.
gả vàobot_an_cap gia đình như vậy, không mong đại phú đại quý ít nhất cũng không có lực phụng dưỡng tuổi già. Nếu sức anh không có vấn đề gì Nhưng nếu thật sự nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậyvi_pham_ban_quyen, lẽ cũng chẳng đến lượt con gái bà.
Cách đây khôngvi_pham_ban_quyen lâu, chuyện con vì ép cha đến nhà Lục Vân Xuyên cầu thân đòi sống đòi chết đã gâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xôn xao khắp khu tập thể. Bâyleech_txt_ngu giờ mỗi khi raleech_txt_ngu , đều bị người ta chỉ , bà đã có tuổibot_an_cap rồi thì không sao, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con gái bà trẻvi_pham_ban_quyen, chắc chắn chịu nổi. Nếu con bé thật gả cho Cố Cảnh , rời nơi thị phi này cũng là một lựa chọn không tồi. Chỉ là phảibot_an_cap hyvi_pham_ban_quyen sinh nhiều, bà cũng không biết đây có phải là bước đi khôn ngoanbot_an_cap hay không.
Quế Hoa càng nghĩ càng thấy lòngbot_an_cap, biết đã chẳng đi uống chén rượu mừng này. Chỉ vì ăn một bữa cơm, chuyện thêm vài câu với ta mà lại “mất trắng” đứa con gái rượu, nghĩ thế nào cũng thấy không đáng.
“Đi đi, mẹ đưabot_an_cap con về nhà!”
Chu Quế lấy tay Diệp Thanh Đào định bước ra ngoài thì Cố Minh đã đuổi theo.
“Mẹ, mọi ngườileech_txt_ngu về bây sao? Để con đưa hai người về nhé?”
Cố Cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Minh hỏi một , nhưng thái độ lạibot_an_cap kiên quyết. Anh lén xoa xoabot_an_cap cái mông vẫn còn đau âm ỉ, thầm thắc mắc biết sáng nay Diệp Thanh Đào có tiêm thuốc cho anhleech_txt_ngu hay khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cố Minhvi_pham_ban_quyen cứ mộtbot_an_cap tiếng gọi mẹ, hai tiếng gọi mẹ khiến Chu Quế nghe mà run cả tim, từ chối cũng không sức lực nữa.
“Chắc là đivi_pham_ban_quyen?” Diệp Thanh Đào không phiền người khác nên lời chối.
“Cần chứ, em đã là vợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh rồi, anhleech_txt_ngu cũng biết ở đâu để còn đến nhận cửa.”
Cố Cảnh tiên phong đi trước. cửa nhà hàng có đỗ mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếc xe hoa, bên trên trang trí hoa tươi lụa đỏ rực rỡnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Cảnh Minh lên, dứt khoát tháo sạch những vướng mắt ấy đi, nhìn như vậy quả thuận mắt hơn nhiều. mở cửa xe, lịch thiệp mời hai ngườibot_an_cap lên xe.
Quế Hoa cả xe cũng mới chỉ ngồi vài lần, nói chi xe con, kinh ngạc đến mức nói năng bắp: “Đây đây là xe của cậuleech_txt_ngu ànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?”
Cố Cảnh Minh mỉm cườileech_txt_ngu gậtbot_an_cap : “Con mượn bạn ạ, chứ sao nổi.”
“Hóa ra là vậy.” Chu Quế Hoa vỡ lẽ gật đầu, có thế mới giải thích thông suốt được. Thời nay con không hề rẻ, người lái xe này không giàu cũng . Gia cảnh nhà Cố Minh tuy khá giả, nhưng muốn xe cũng không phải chuyện dàng.
mẹ con xe, Diệp Thanh Đào đã quá quen thuộcbot_an_cap việc xe không có gì lạ, có Chu Hoa là giống Lưu bà vào vườn Đại Quan. Bà đặt mông xuống ghế, còn nhún thử vài .
“ chà! Cái này mềm thật đấy, tốt quá, ngồibot_an_cap lên thoải mái kỳ.”
Sau khi ngồi xuống, Chuleech_txt_ngu Quế Hoa nhìn quất, trên treo hai miếng gỗ điêu khắc nhỏ. Tuy nhưng chúng được chạm trổ rất tinh xảo và sống động. miếng gỗ được xỏ bằng dâybot_an_cap đỏ, treo ngay ghế , trông vừa cổ phác vừa đáng yêu.
Trong mắt Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh Đào thoángbot_an_cap hiện lên một ngạc nhưng cô khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để lộ ra ngoài. Chu Quế Hoa muốn tỏ ra nghiêm túcleech_txt_ngu chút, nhưng tính cách bà vốn hoạt bát cởi mở, dù đã mẹ thì . Bà chóng bị mấy đồ điêu khắc nhỏ kia thu , không được mà cầm lên mê.
Diệp khẽ nhíu mày rốt cuộc không nói gì. Qua gương chiếu hậu, Cố Cảnh đã nhìn thấy hết thảy, khóe môileech_txt_ngu nở một nụ nhạt.
Kỹ láileech_txt_ngu xe của Cố Cảnh Minh rất điêuleech_txt_ngu luyện, hai mẹ con ngồi trong hầubot_an_cap như cảm thấy xóc nảy. Thành phố Thẩm rất gần thị trấn nơi họ ở, đây xe buýt mất hơn một tiếng, giờ lái chỉ tốn hơn ba . Chu Quế Hoa vừa nghịch đồ gỗ ngẩng đầu quan sát đường xá, gặp ngã rẽ lại nhiệt tình đường.
Chẳngleech_txt_ngu mấy chốc, đã vào đến trấnbot_an_cap Dương Thụ. mang cái này là vì nhiều năm trước khắp trấn đều trồng đầy cây .
“Mẹ, tiếp theo rẽ hướng nào ạ?”
đến thị trấn, đường hẹp đi trôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy, Cố Minh không biết nhà họ nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên không rõ hướng .
“Cậu có biết máy cơ khí Dương không? Chúng tôi ở khu thể ngay cạnh nhà ấy.”
“! Làleech_txt_ngu máy cơ Dương Thiên ạ, con chỗ đó rồi.”
Diệp Thanh Đào vốn tưởng Cố Cảnh Minh lần đầu đến thị Dương Thụ thì không biết nhà máy đó. Anh thành thạo bẻ lái, nhưng lại rẽ vềbot_an_cap hướng ngược lại với nhà máy cơ khí. Chu Quế Hoa đườngleech_txt_ngu không đúngvi_pham_ban_quyen liền sốt ruột.
“Nhầm rồi, nhầm rồi, Nhà máy cơ khí Dương Thiên ở phía tay phải, sao cậu sang trái?”
“Connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi mua ít đồ .”
Cảnh Minh nhấn ga, lái xe trước cửa cửa hàng bách hóa duy nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên trấn.
“Mọi người đợi connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lát, con muanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ rồi ra ngay.”
Dứtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời, Cố Cảnh Minhbot_an_cap bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xe. Quế Hoa vẫn lẩm trong miệng: “Nhà máy cơ khí ở ngay rồi còn gì? Cậuleech_txt_ngu ấy muốn đồ thì cứ để mẹ con mình xuống đi bộ cũng được, nhất định phải chở người đến trước cửa hàng bách hóa làm gì?”
Diệp Thanh Đào nhìn hướng cửa hàng, trong có phỏng .
Mười mấy phút sau, Cố Cảnh Minh xách túi lớn túi từ cửa hàng hóa bước ra. đồ vào cốp xe, sau khi lên thục lái đến cổng khu tập thể.
“Mẹ, nhà mình ạ? Con hai người đến tận .”
Chu Quế Hoa vốn đã định xuống xe, ngờ Cố Cảnh Minh lạibot_an_cap khách khí như vậy. Bà vẫn còn đang do dự về hôn sự của anh con gáileech_txt_ngu, về bàn lại với chồng. Vìvi_pham_ban_quyen vậy bà không muốn đưa anh vào nhà, hiềm nỗi Cố Cảnh Minh đỗi nhiệt tình, Chu Quế Hoa toàn không cách nào từ nổi. lần bà định lời xin xuống xe đều bị anh khéo léo cắt ngang.
Cuối cùng xe dừng lại trước , Cố Cảnh Minh xuống trước rồi chủ động cửa choleech_txt_ngu họ.
niên 80, xe con tuy xuất hiện ngày càng nhiều nhưng không phải đình nào cũng có thể . Khunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tập thể của họ toàn là công nhân viên chức, bổng cao nên ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mua nổi xe hơi. Trong đó cũng có một vài đạo lương khá, nhưng mua một chiếc xe cũng là giải. Chỉ có nhà Lục Xuyên, nhờ cha anh ta là giám đốc máy nên thường xuyên được đi xe của cơ quan, coi như là được hưởng ngồi xevi_pham_ban_quyen con cho biết.
Nhà máy cơ khí chia làm ba ca, những người ca sáng vừa hay vào này. Việc Cố Cảnh Minh bất ngờvi_pham_ban_quyen lái xe đếnvi_pham_ban_quyen đã gây ra cơn chấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động không trong khunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tập thể. Mọi người ai nấy đều rướn cổ lên nhìn xem ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà ngồi xe con về thế này.
Người xuống xe tiên là một ngườibot_an_cap đàn ông cao lớn và điển trai. Người đó mặc chiếc sơ mi trắng, dáng người vaivi_pham_ban_quyen rộng eo thon, phong thái cực hiên ngangvi_pham_ban_quyen. Mọi người thầm đoán trong lòng, người khí chất này chắc chắn không dân thị trấn Dương Thụ.
, họ thấy Cố Cảnh mở xe, cần mời mẹ con Chu Quế Hoa bước xuống.
Những người phụ nữ trong khuvi_pham_ban_quyen tập thể kinh ngạc đến mức mắt tròn mắt , nhưng điều khiến họ kinh ngạc chính là Cố Cảnh Minh mở cốp xe ra, từ bên trong xách ra một đống lớn .
món quà này đa phầnbot_an_cap đều có bì ngoài, nhãn hiệu thuốc lá và rượu họ đã thấy nhiều lần ở cửa cung ứng, đều là mà ngay cả khi đã phát lương cũng mua.
Không ngờvi_pham_ban_quyen người đàn ông lần đầu đến nhà lại hào phóng như , mua nhiều đồ đến thế.
Cố Cảnh xách quá nhiều đồ, một bên quai xách không móc chặt, trong túi ra .
Nhìn một cái túi nilon màu đỏ đại hỉ rất bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thường, nhưng thứ bên trong lại chẳng thường chút .
dưỡng da Hữu Nghị, dầu vỏ sòleech_txt_ngu, hạnhbot_an_cap nhân Cung Đình, kem kỳ Xuân Quyên lăn lông lốc ra ngoài.
Cố Cảnh vội vàng đưa chân chặn lại, Diệp Thanh Đào nhanh tay nhặt lên bỏ lại vào túibot_an_cap.
Những gì họ chỉ phần nổi của tảngvi_pham_ban_quyen băng chìm, vậy mà đã đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đỏ cả .
Đống đồ này phải tốn bao nhiêu tiền mới mua được đây? Toàn bộ tháng của họ chẳng mua nổi mấy thứ, huống chi là mua nhiều một như vậy.
Diệp Đào rốt cuộc lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vận may cứt chó gì thế? Chẳng phải dạo trước cô Lục Vân Xuyên mà nhảy sao? Sao vừabot_an_cap quay đã quyến rũ Cố Cảnh Minh ?
đàn ông này chắn không biết chuyện Diệp Thanh Đào Lục Vân Xuyên mà sống chết lại đâu nhỉ?
Một số người môi, trong lòng cảm thấy khó chịu.
Cũng có người trực tiếp không nhịn được, giọng điệu quái nói:
“! Thanh Đào nhà chúng tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dạo trước không phải còn thích Vân sao? bên cạnh đã đổi người rồi?”
“Tình cảmbot_an_cap của giới trẻ bây giờ là không định tính, lúcbot_an_cap thích người này lúc thích kia, bảo sao Lục Vân Xuyên không đồng ý đối tượng với cô!”
“Đồng chí này không biết đâu, Thanhleech_txt_ngu Đào nhà chúngleech_txt_ngu ta thích Lục Vân Xuyên, anh đừng phí công vô ích nữa, cho dùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tặng quà cũng chẳngleech_txt_ngu có tác dụng gì đâu, hay là”
Giọng của Tốngvi_pham_ban_quyen Ánh nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dần, sau đóvi_pham_ban_quyen cúi đầu khẽ: “Hay là tôi đi, tặng cho con tiện nhân Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh Đào này đúng là lãng !”
Tống Giai Ánh đứng đám đông, cứ ngỡ mình xa lại nói nhỏ thìleech_txt_ngu không ai thấy.
Cô biết , Cố Cảnh Minh ở trong quân nhiều năm, thường xuyên ra ngoài thựcbot_an_cap hiện nhiệm vụ, thính mắt tinh đến nhường .
Dù là âm thanh xa anh cũng nghe thấy được, huống hồ những này còn theo tên Diệp Thanh Đào, đối với mà nói, đó khác tiếng ồn được khuếch đại.
“Nữ đồng chí này, gương có phảibot_an_cap rất nhỏ không?”
Cố Cảnh Minh tiến lên bước đột lên tiếng, Tống Giai Ánh không kịp phòng bị dọa cho giật mình, ta ngẩng đầu lén nhìn Cốbot_an_cap Cảnh Minh một cáibot_an_cap, thật sự làvi_pham_ban_quyen quá trai.
Trước đây ta luôn cho rằng Lục Vân Xuyên là người đàn ông đẹp trai nhất khu tập thể này, giờ mới hiện ra là mìnhleech_txt_ngu thiếu biết quá .
Tống Ánh đỏ mặt giọng hỏi : “Sao anh biết?” Chẳng lẽ anh tặng mình một chiếc ?
Tống Giai Ánh trong vẫn đang mộng hão huyền, lại nhìn Cố Cảnh Minh một cái, mặt còn đỏ hơn trướcvi_pham_ban_quyen.
Không Cố Cảnhvi_pham_ban_quyen Minh trực tạt cho ta một nước lạnh thấu xương.
“Tôi mới nói cô khôngvi_pham_ban_quyen biết mặt mình lớn đến nhường nào, hóa ra là vì gương quá .”
“Ý anh gì?”
Tống Giai Ánh vẫn chưa kịp phản ứng, Cố Cảnh Minh lạnh lùng bổ sung một câu.
“Tôi nhà vợ , tất nhiên là tặng quà, còn cái thá gì? Quà tôi mua dựa cái mà tặng cô? Mặt phải lớn mức nào mới nói ra được lời như vậy, mọi người nói xemvi_pham_ban_quyen có đúng không?”
Cố Cảnh độtleech_txt_ngu nhiên cao , còn lại hỏi mọi người một câu.
Có người bị dọa giật mình, theo bản năng gật đầu.
Đến khi thần mới mặt Tống Giai Ánh đỏ như mông khỉ.
Chu Quế Hoa vốn định xông lên xác phương, không ngờ Cố Cảnhbot_an_cap lại trực tiếp đứng ra bảo vệ.
Bà xắn tay áo lên, nhất thời kích động đến sôi máu.
Chưa dừng lại ở đó, Cố Minh còn bồi thêm một chí mạng.
“Đúng hạng nhân thích trò, còn dámleech_txt_ngu mắng Thanh Đào nhà chúng tôi. Bản thân cô đê tiện thế nào, gương nhà nhỏ không biết tự đi mà soi mình đi?”
“ lẽ nhà cô nghèo đến mức nước cũng không có mà ? Nên khôngleech_txt_ngu nhìn rõ được cái bộ đó của ?”
Cố Cảnh Minh nghiêmbot_an_cap mặt, tuôn một tràng giáo huấn chínhbot_an_cap khí, chỉ Diệp Thanh Đào mà ngây người, những hàng xóm vây xem khác cũng không kịp phản .
Sắc Giai Ánh càng lúc càng đỏ, sau đó che mặt “” mộtvi_pham_ban_quyen tiếng rồi khóc.
Người đàn ông này chẳng biết thương tiếc ngọc là gì, cô ta nếu tiếp tục lại đây thì đúng là tự rước lấy nhục, thế là lập tức che mặt khóc lóc chạy mất dạng.
Sau khi Giainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi khỏi, Cảnh nghiêm mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như cũ, Diệp Thanh đồ dưới đất lên, vốn định một xách đồ, nhưng Cố Cảnh Minh lại mạnh mẽ giànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy.
“ chobot_an_cap anh, cái này nặng lắm, látleech_txt_ngu nữa hằn đỏ tay em thì không tốtvi_pham_ban_quyen đâu.”
Giọng nói Cố Cảnh Minh dịu dàng hết , những người hàng xóm đứng ở cửa nhìn anh thay đổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắc mặt nhanh hơn lật sách, chỉ cảm thấy thật không thể tin nổi.
Diệp Thanh Đào ngơ nhìn anh, người đàn ông này cũng tiêu chuẩn quá rồi, nhưng mà cô thích quá thì phải làm sao !
Bảnvi_pham_ban_quyen tính Thanhbot_an_cap Đào vốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nóng nảy lại không chịu chịu thiệt, rồi Giai Ánh cô, không chỉ Chu Quế Hoa rục rịch mà chính cô cũng mấy lần muốnleech_txt_ngu tự mình ra .
khôngvi_pham_ban_quyen là chủ, kẻ chịu ức lại vì Vân Xuyên mà đánh nhau.
Sau này cô đánh vì bản thân mìnhleech_txt_ngu thôi! chọc cô, cô sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xử đẹp đó!
Kết quả là không cầnvi_pham_ban_quyen phải ra trận, Cố Minh đã giải quyết sựvi_pham_ban_quyen việc một cách hoàn mỹ.
Diệp Đào thầm thán trong lòng, vẫn đứng nguyên chỗ thưởng thức.
Quế Hoa vội vàng bước tới kéo cô một .
“Cảnh Minh nhà , con đứng ngây ra đóbot_an_cap làm gì? Còn muốn cho người khác xem kịch à?”
Chu Quế Hoa nắm lấy cổ tay Thanh Đào, cưỡng ép vào trongbot_an_cap nhà.
“Này, Chu Quế , mọi người đều là hàng xóm cả, nhà bà có khách quý đến, không giới với người một chút sao?”
Lúcleech_txt_ngu Chu Quế chuẩn bị đóngbot_an_cap cửa có người gọi lạileech_txt_ngu.
người lên tiếng dẫn , những người khác cũng rả hẳn , mọi người mồm năm mười hỏi han, vô cùng mò về Cốleech_txt_ngu Cảnh Minh.
“Đúng vậy đúng vậy, chàng thanh niên này trông cao tuấn, chất phàm, chắc phải người bình thường nhỉ?”
“ đầu đến màbot_an_cap mang theo nhiều quà như vậy, còn xe tới nữa, gia đình chắc chắn là giàu có lắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ?”
Có người lớn tiếng hỏi, cũng có người nhỏ giọng lầm bầm.
“Tôi thấy Diệp Thanh Đào chính là thíchvi_pham_ban_quyen gả người giàu, muốn sống đời bà chủ giàu sang, trước kia là Lục Vân Xuyên, giờ là chàng trai nàybot_an_cap.”
“Trẻ tuổi không lo làm ăn cho tếvi_pham_ban_quyen, chỉ chờ gả cho nhà giàu, sau các người có học theo cô ta!”
“Các người cứ yên tâm đi, người giàu chắc chắn nhìn không trúng người như Diệp Thanh Đào đâu, mang quà đến nhà cũng chưa chắc để cầu hôn, nói không chừng làbot_an_cap chơi bờibot_an_cap thôi.”
Khu tập thể đông người phức tạp, hạng đàn bà lưỡi dài đặc biệt nhiều, chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lần trước của Diệp Thanh Đào ầm ĩ mức, sớm đã danh khắp nơi, lúc này Cố Cảnh đến nhà, có người ở sau lưng đặt cũngleech_txt_ngu là bình thường.
Tiếng của những người nàyleech_txt_ngu không lớn nhỏ, Chu Quế Hoa đương nhiên nghe thấy rõ mồn một.
Bàvi_pham_ban_quyen tức đến mức nghiến răng kèn kẹt, hận thể lao lên xé xác họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một trận, cuối cùng rặn ra được mấy chữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ kẽ răng.
“ Cảnh Minhvi_pham_ban_quyen là con rể tôi!”
Chu Quế Hoa đóng sầm lại trước ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người.
Bà thở phào một hơi dài, lòng cảm thấy sảng khoái không sao tả xiết.
Cố Cảnh nở một cười , trông tâm có vẻ khá tốt.
Chỉ có sắc mặt Đào là thay đổi, côleech_txt_ngu bướcleech_txt_ngu đến trước mặt mẹ, hạ thấp giọng hỏi với vẻ khó hiểu.
“Mẹ, chẳngleech_txt_ngu phải mẹ bảo chuyện hôn còn bàn bạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cha sao? Sao rồi mẹ lại nhận ngay trước mặt hàng xóm ?”
“Chính con đã muốn cậu ta, ta với cha convi_pham_ban_quyen cóvi_pham_ban_quyen ý hay không cũng chẳng trọng.”
Chu Quế Hoa hừ nhẹ một tiếng, ràng trong lòng bà đã nhận Cố Minh nhưng không muốn nhậnvi_pham_ban_quyen.
Chu Quế Hoa mời Cố Cảnh Minh ngồi xuống, khách khí rót cho một tách trà.
“Cha của Đào lát mới về, cậu ngồi đây nghỉ ngơileech_txt_ngu, trò chuyện với Thanh Đào một chút. Tôi đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nấu cơm tối, lát nữa cậu ở lại dùng cơm .”
Chu Quế Hoa đã thông , dứt chủ động mời Cốbot_an_cap Cảnh Minh ăn cơm tối.
“Vâng, cảm ơn mẹ.”
Nụ Cố Cảnh Minh rất ônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hòa, khi gọi “mẹ” khôngleech_txt_ngu hề có chút do nào.
Khóe môi Chu Quế Hoa khẽ nhếch lên, bà vuibot_an_cap vẻ bếp.
Trong phòng khách chỉ còn lại Diệp Thanh và Cảnh Minh, bầu không chút gượng gạo.
“Vết thương vai là thế nào vậy?”
Ánh mắt Thanh Đào dừng lại trên vai Cố Cảnh Minh, cô nghi hoặc hỏi.
“ không có gì, tôi nhận vụ khá hóc búa, không cẩn bị trúng một phát .”
Cảnh nói bằngleech_txt_ngu giọng nhẹ tênh, cứ thể việc bịvi_pham_ban_quyen trúng đạn đối với anh là chuyện bình nhất trên đời.
“Vết thương còn lànhleech_txt_ngu mà anhvi_pham_ban_quyen không nằm yên trênvi_pham_ban_quyen giường, chạy nhảy lungleech_txt_ngu tung bên ngoài saobot_an_cap? Anh không mạng nữa à?”
tư là bác sĩleech_txt_ngu, Diệp Thanh Đào ghét là không biết trọng cơ thể mình, cô không đượcbot_an_cap mà cằn nhằn vài .
“Vết thương nhỏ này cũng nhẹ thôi, không cóbot_an_cap gì đáng ngại.”
Diệp Thanh Đào đứng dậy, cố vỗ nhẹ lên một cái.
Ngón tay cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạm trúng vết thươngvi_pham_ban_quyen dù khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dùng quá nhiều sức.
Cố Cảnh Minh khẽ một tiếng, đau đến mức hít một hơi khí lạnh, nụ cười trên khuôn mặt Thanhvi_pham_ban_quyen ngay lập tức trở nên rạng rỡ lạ thường.
“Sáng nay đột nhiên ngất , giờ thương vừa chạm đã đau, vậyvi_pham_ban_quyen mà anh dám bảo không ? Thân hình anh tuy tráng, nền tảng thể lực tốt do luyện tập thường xuyên, nhưng cũng không chịu đựng kiểu phá sức này được. Cố Cảnh Minh, anh không biết quý bản thân vậy, làmleech_txt_ngu tôi yên gả cho được?”
Diệp Thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đào lạnh lùng một tiếng, Cố Minh không những không giận vui ra mặt.
“Thanhleech_txt_ngu Đào, em đồng gả tôi rồi ?”
“Lúc đầu thì có ý định đó, nhưng giờ thì tôi muốn cân nữa!”
“Tại saoleech_txt_ngu?”
Trông Cố Cảnh Minh có vẻ ruột, Diệp Thanh Đào khẽ nhíu mày nhìn anh, cô luôn cảm thấy Cố Cảnh Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có vẻ tích cực quá mức đối với việc kết hônbot_an_cap với mình.
“Anh cứ không biết gìn sức khỏe thế này, vài năm nữa chắc chắn sẽ đầy rẫy thương tích, bệnh tật quấn thân. Thậm chí cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể mất mạng đang làm nhiệm vụ, lúc người tưởng tôi khắc phu.”
Diệp Thanh Đào hạleech_txt_ngu thấp giọng ở câu cuối cùng, nhưng Cố Cảnh Minh có lực cực tốtvi_pham_ban_quyen nên dĩ nhiên nghe rõ mồnbot_an_cap một.
“Chỉ cần em sẵn lòng kết hôn vớileech_txt_ngu tôi, tôi chắc chắn sẽ không để em phảibot_an_cap làm góa phụ.”
“Nhưng còn cơ thể anh?”
Thanh Đào chủbot_an_cap động hỏi vấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đề này, trong cô thầy thuốc không phân nam nữ, lúc Cố Cảnh Minh chính là bệnh nhân của cô, vì thế cô khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có kỳ gánh nặng tâm lý nào.
Cố Cảnh Minh lầm ý cô, anh cho cô đang lo lắng cho hạnh phúc hôn sau này, nên vội vàng hứa hẹn: “Tôi sẽvi_pham_ban_quyen tích cực phốivi_pham_ban_quyen hợpleech_txt_ngu điều để cơ thể sớm hồi khỏe mạnh.”
“Ý anh , anh biết đề củavi_pham_ban_quyen mình trước đây chưa từng đi điều trị lần nào ?”
Diệp Thanh nheo , hiểu hỏi lại. Chẳng phải đàn ông bình thường đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm đến những chuyện sao? Chuyện quan trọng như vậy sao có thể mặcvi_pham_ban_quyen kệ được?
Những người ở thập niên 80 bảo thủ, họ sẵn lòng bàn luận những chuyệnvi_pham_ban_quyen . Diệp Thanh Đào là bác , khi khám bệnh vốn không phân biệt giới tính. Tuy nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Cảnh đồng ý, nể mặt anh đẹp trai như vậy, cô thực sự thể vượt qua cản tâm lý để kiểmleech_txt_ngu tra vết thươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho anh. Đã quyết định gả cho chắc chắn nhiều chuyện phải hiểu cho rõ ràng.
“Tôi từng đi điều trị rồi”
Nói đây, khuôn mặt của Cố Cảnh Minh bỗng bừng. Anh chưa baobot_an_cap rằng, ở cái tuổi này củavi_pham_ban_quyen mình, lại có một ngày ngồi thảo luận những chuyện này một gái trẻ.
Đây là sự riêng tư, là bí mậtbot_an_cap không thểleech_txt_ngu tiết lộ của anh. Anh vốn tưởng rằng cảleech_txt_ngu đời này mình sẽ không bao giờ kể cho người nghe. Nhưng bây giờ khi nói với cô, anh lại không cảm thấy xấu hổ hay thẹnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Điềuvi_pham_ban_quyen duy nhất anh lo lắng là liệu có chán ghét khi biết vấnvi_pham_ban_quyen đề của mình hay khôngvi_pham_ban_quyen?
Chủ yếu là vì trước anh chưa từng nghĩ đến việc lấy vợ sinh con, việc chức hôn lễ với Mã Ngọc Đình cũng chỉ là kế thời. Cuốivi_pham_ban_quyen cùng, anh ngờ Mã Ngọc Đình lại khiến bẽbot_an_cap mặt đến thế ngay đám cưới. chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bao giờ cảm thấy đàn có vấn đề ở khía cạnh đó là điều gì đáng xấu hổ, dù sao anh cũng chẳng muốn kết hôn hay sinh con.
Cả đời này anh vốn định cống hiến cho quân đội, tổ chức lễ cũng chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để bà nội . Họ thậm chí thỏa riêng là sẽ đăng ký kết hôn, tổ cho có lệ, sau này đường ai nấyleech_txt_ngu đibot_an_cap, kết hônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gả ai cũng khôngleech_txt_ngu liênvi_pham_ban_quyen quan đến nhau nữa. Lúc Ngọc đã đồngvi_pham_ban_quyen ý rất tử tế, nhưng đến lúc kết hôn lại ngột phản ứng dội.
Lúc cô ta bị cha áp giải , đã cảm thấy tình hình không ổn. Không ngờ trực giác của mình lại chuẩn đến thế, quả nhiên đúng như anh dự đoán, đám cưới đã bị phá hỏng.
“Đã điều trị rồi? Nhưng không sao?”
Lúc này Diệp Thanh Đào toàn ở trong trạng bác đối với bệnh , nhưng Cố Cảnh lạivi_pham_ban_quyen cảm thấy cô đang thăm dò sự riêng tư của . Tuy nhiên, nghĩ đến việc hai người chức hôn lễ, sau nàybot_an_cap còn phải chung danh nghĩa vợ , anh lập tức thấy nhẹ lòng.
“Chưa chữa khỏi.”
Cố Cảnh Minh thành thật trả lời, Thanh Đào nhìn anhvi_pham_ban_quyen với nụ cười đầy ẩn ý.
“Là do nguyên nhân thể chất hay tâm lý?”
mộtbot_an_cap bác sĩ, Diệp Thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đào luôn hiểu rõvi_pham_ban_quyen có nhữngbot_an_cap căn bệnh không nhất do cơ thể gây ra mà có thể đến tâm lý của bệnh nhân. Cơleech_txt_ngu thể Cố cường tráng, khi bắt mạch cũng không thấy có thường gì rõ rệt, theo lý nói thì không nên xảy ra vấn đề vậy. Lời giải thích duy nhất lẽ là tâm lý anh đã gặp vấn đề, từ đó đếnleech_txt_ngu cơ .
Cảnh Minh hơi ngạc , đồng thời trong cũng dấy lên sự nghi ngờ. tiên gặpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhau, ngất trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt cô. Cô không ngần ngại cứu , trước khi tỉnh lại anh đã thấy mông rất đau, sau khi về vết thương nhanh, giờ xem rabot_an_cap lúc đó chắc chắn Thanh Đào đã tiêm cho anh một mũi, trực giác của anh không bao giờ sai.
Cảnh Minh mãi không lời, Diệp Thanh Đào không khẽ ho vàibot_an_cap tiếngvi_pham_ban_quyen. Cố Cảnh Minh đang suy nghĩ bị giật mình, anh đang định lờibot_an_cap giải .
lúc này, cửa chính đẩy ra, cắt ngang cuộc đối thoại của hai người.
Diệp Vĩnh Tiến đi làm về, chưa kịp bước chân vào đã nghe đầy tai những lời đàm trên quãngleech_txt_ngu đường. Ông có ngàn lời muốn nói, nhưng khi về nhàvi_pham_ban_quyen nhìn Cố Cảnh Minh, lại chẳng thốt ra được câu .
Chào ạ, cháu là Cảnh Minh.
Cố chủ động lên tiếng trước. Diệp Thanh Đào thấy anh không gọibot_an_cap là thì hơi ngạc nhiên, ngay sau đó cô lại thầm thở phào .
Ồ, Cố Cảnhbot_an_cap à.
Diệp Vĩnhleech_txt_ngu Tiến đáp lại một tiếng rồi đẩy bước .
Bìnhleech_txt_ngu thường khileech_txt_ngu vềbot_an_cap nhà, thíchvi_pham_ban_quyen ngồi nghỉ chiếc sô pha gỗ một lát, uống trà rồi nhắmvi_pham_ban_quyen dưỡng . Lúc này Cố Cảnh Minh lại đang ngồi đúng vị trí ông thích, ông không lên tiếng đuổi khách nên chỉleech_txt_ngu đứng nguyên tại chỗ.
Cố Cảnhvi_pham_ban_quyen Minh, sang bên đi.
Diệpvi_pham_ban_quyen Thanh Đào chỉ vào một vị trí khác, Cố Cảnh tuy không hiểu ý nhưng vẫn nghe lời chuyển chỗleech_txt_ngu.
Tiến ngồi lại vào ngai mình, gươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt thấp thoáng ý cười. ông không nhìn nhầm anh chàng Cố Cảnh Minh khá trọng con gái , thậm chí còn có vẻ nghe lời cô. Xem ra chuyện này cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hẳn là xấu.
Đào à, hôm nay nhà có khách, con mua cho cha bình rượu .
Trong Diệpbot_an_cap Thanhleech_txt_ngu Đào hiểu rõ, cô đang muốn đuổi cô đi để đầu công cuộc tra hộ khẩu.
Bác ơi, này cháu tới có mang theo vài chaileech_txt_ngu rượu, xem có hợp khẩu vị không ạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Sau này cháu sẽ thườngleech_txt_ngu xuyên mang tới bác.
Cố Cảnh túivi_pham_ban_quyen đựng rượunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rabot_an_cap, vài rượu ngon được đóng gói tinh xảo ra trước . Đó là những rượu mà ngày thường Diệp Vĩnh Tiến muốn uống nhưng không nỡ muavi_pham_ban_quyen. Thấy chàng trai trước mặt hào phóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá mức, Diệp Vĩnh Tiến có cảm mơvi_pham_ban_quyen.
Ông ngẩng đầu định tục nói với Diệp Thanh Đào. Thấy rõ ý đồ không muốn ở của cha, côvi_pham_ban_quyen vội vàng ôm trán đi về ngủ.
Cha, đầu con vẫn còn hơi đau, con xin phép về phòng nghỉ ngơi trước, mọi người cứ thong thả chuyện ạ.
Diệp Thanh Đào vừa đóng cửa phòng lại, Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiến đã chờ nổi mà bắt đặt hỏi.
Trên đường đi làm , tôi nghe đồng nghiệp nói mình đã có con rể, tôi muốn biết rốt là chuyện nào?
Diệp Vĩnh Tiến đi thẳng vào vấn đề chính, Cố Cảnh Minh liền nhanh chóng thuật lại tình hình diễn ra tạivi_pham_ban_quyen hôn lễ.
Hóa ra như vậy, giờ cậu dự định gì?
Sau khi nắm bắt đượcbot_an_cap tìnhvi_pham_ban_quyen hình cơ bản, Diệp Vĩnh Tiến bắt đầu hỏi .
Cậu là ngườivi_pham_ban_quyen ở ? Gia đình hiện có mấy người? Chavi_pham_ban_quyen mẹleech_txt_ngu làm gì?
Cháu là địa phương, nhà có cha và bà nội, cha cháu làm kinh doanh nhỏ.
Cố Cảnh Minh trả mạch từng câu hỏileech_txt_ngu một. Tình hìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của anh nghe qua vẻ rất tốt, giavi_pham_ban_quyen đình giảnvi_pham_ban_quyen, cuộc sống cũngbot_an_cap có bảo đảm.
Còn bản thân cậu thì sao? thế nào?
Cháuleech_txt_ngu nhập ngũleech_txt_ngu mười năm , hiện đang giữ vụ nhỏ, công việc bận , thường xuyên phải đi thực hiện nhiệm vụ.
Ở trong quân đội 10 năm? Vậy cậu bao tuổi rồi?
Chân mày Diệp Vĩnh Tiến nhíu chặt lại. Cốbot_an_cap Cảnh nhìn cao phách, tuybot_an_cap trầm ổn nhưng trông không già lắm. nghe anh nói đã ở trong quân ngũ năm, chẳng lẽ đã ngoài banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mươi rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao? gái ông qua năm mới mới tròn 20 tuổi, cho một người đàn ông ngoàileech_txt_ngu , cho dù điều kiện đối phương có tốt đếnleech_txt_ngu mấy thì trong lòng không thấyvi_pham_ban_quyen vui vẻ gì.
Năm nay cháu 28 tuổi.
Cố Cảnh Minh biết Diệp Thanh Đào còn nhỏ tuổi, khi nói đến chuyện này anh cũng thấy hơi dạ.
Quả nhiên, sắc mặt vốn đã tối sầm của Diệp Vĩnh lại càngvi_pham_ban_quyen đen nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhọ nồi.
nay 28 tuổi? là qua là ? Con gái tôi mới 20, lớn hơn nó tận 9 tuổi!
cầm thú! Con bé cònleech_txt_ngu nhỏ như vậy, sao có thể xuống taybot_an_cap ?
nhân này đồng ý, cậu cầm đồ đi, mấy chai rượu này cậuleech_txt_ngu mang về luônvi_pham_ban_quyen, Vĩnh Tiến tôi có phúc hưởng thụ.
tuổi tác của hai người quá lớnvi_pham_ban_quyen, chồng già vợ trẻ, ở cạnh lâu ngày khóbot_an_cap tránh khỏi nảy sinh mâu thuẫn. Ông nghĩ thấy không phù hợp. Nếu biết Cố Cảnh Minh còn bị đến bản, con gái gả choleech_txt_ngu anh khả năng phải chịu cảnh góa bụa khi đang còn sống, thì có chết ông cũng không đồng ý.
Diệp Thanh Đào lúc vào vẫn luôn áp cửa nghe , hai ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàmleech_txt_ngu phán thất bại, cô kêu ổn. Cố Minh túng , may này Chubot_an_cap Quế Hoa thức ăn ra kịp thời giữ anh lại.
Lớn hơn tuổi thì đã làm sao? Đàn ông lớn tuổi mới biết thương người!
Chu Quế đặt ăn xuống rồi kéo Diệp Vĩnh Tiến vào phòng bếp, bà hạ thấp giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net :
Ông không đồng ý có ích gì? cũng chẳng ưng , nhưng khổ nỗi con gái mình nó bằng lòng, ôngleech_txt_ngu làm gì được nào?
Lục Vân Xuyên trẻ trung đẹp thật đấy, nhưng nó có thèm nhìn đến con gái mình đâu? Khó lắm con mới thoát ra được, ông không thể chiều ý nó một lần sao?
Kết hôn việc đại sự, bà bảo tôi chiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế nào?
Diệp Vĩnh Tiến tức giận chân, Chu Quế Hoa liền nhét ăn vào tay ông.
khoan hãy vội quyết , có gì thì đợi ăn tối xong rồi nói tiếp, được ?
Diệp Tiến tức đến hỏa, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy vợ nói cũng có lý, ông đành cố nén cảm , ép thân bình tĩnh .
Được, nghe bà một lần, lát nữa tôi sẽ hỏi ý kiến của con gái rồi mới quyết .
Vĩnh Tiến nénbot_an_cap bưng thức ăn lên . Tay nghề Chu Quế Hoa khá, hôm nay bà lại làm ítnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net món ngon. vì người đều mang tâm riêng nên cơm diễn ra trong không khí khá trầm mặc.
Sau bữa ăn, Diệp Vĩnh kéo Thanh Đào vào phòng, Chu Quế Hoa lại chuyệnvi_pham_ban_quyen Cảnh Minh.
Thanh Đào, con thật sự muốn cho người đànbot_an_cap già đó ?
Giọng nói của Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vĩnh Tiến có dồn dậpbot_an_cap, câu hỏi đầu tiên khi vừa cửa khiến Thanh Đào nhất không biết trả lờibot_an_cap nào.
Cha, cha cũng biết hoàn cảnh tại của con rồi đó, cho dù con lại nhà thì cũng sẽ bị cha và mẹbot_an_cap ép cưới gả thôi.
Trước đây con Lục Vân Xuyên, nhưng giờ hết thích rồi. thấy Cố Minh tuy có chút khuyết điểm, nhưng điểm vẫn nhiều hơn, tình hình của con lúc này gả cho ta là thích hợp .
Trừ khi cha vẫn muốn thay con sang Lục Vân Xuyên cầu thân, vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con có thể việc gảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho Cố Cảnh .
Diệp Thanh Đào lưng lại khẽ mỉm cười, Diệp Vĩnh Tiến nghe xong thì tức đến nhảy dựng lên.
Lục Vân Xuyên đối xử vớibot_an_cap con không tốt, cha cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng phải hạng tửvi_pham_ban_quyen tế gì, con gả cho kẻ xin tốt hơn gảleech_txt_ngu cho nó!
Vậy chẳng lẽ Cố Cảnh Minh còn tệ hơn cả kẻ ăn xin sao?
Câu hỏi ngược lại của Diệp Thanh khiến Vĩnhleech_txt_ngu Tiến hoàn toànbot_an_cap .
Con cứ ở trong phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , để cha ra ngoài hỏi tình đã, nếu nhân củaleech_txt_ngu Cảnh sự tốt thì chuyện nàyleech_txt_ngu không là thể lượng.
Diệp Vĩnh Tiến luôn thấy con gái mình thông minh xinh đẹp, cả Lục Vân Xuyên và Cố Cảnhleech_txt_ngu Minhvi_pham_ban_quyen không . Nhưngleech_txt_ngu nếu bắt buộc phải chọn một trong hai, ông vẫn nghiêng về phía Cố Cảnh Minh hơn.
Lụcbot_an_cap Vân Xuyên đối xử với con gái ông lúc nóng lúc lạnh, thườngvi_pham_ban_quyen xuyên xem cô như trò đùa, cô mất hết mặt mũi ở khu tập thể. Một người đàn thực quan tâm và yêu thương người phụ nữ của tuyệt đối để ấy phải chịu thương. Vân Xuyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhẫn tâm đối xử với cô như vậy, rõ ràng là không có tình yêu.
Diệp Vĩnh Tiến bước ra, Chu Quế Hoa đang chuyện cùng Cố Cảnh Minh. người không cùng đẳng cấp, đôi khi chuyện cũng phần nói gà bà vịt. Nhưng kỳ thay, họ lại nói chuyện rất hợp ý, càng nói càng vui .
Bannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh Đào còn định nghe lén, nhưng thấy nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net câu hỏi củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ ngày càng tẻ nhạt nên cô không thú nữa. Diệp nằm trên giường nhắm mắt dưỡng thần, chẳng bao lâu sau có tiếng gõ cửa vang lên. Cô dụi mắt đứngleech_txt_ngu dậybot_an_cap mở , liền Cố Cảnh đang trước cửa nụbot_an_cap cười rạng rỡ.
Ba mẹ đã đồng hôn sự của chúng ta rồi. Hậu nhật anh sẽ đến đón em đi viên giải trí trên tỉnh chơi, ngoài còn có chuyện muốn vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em.
Sáng sớm sau, Chu Quế đi mua thức ăn thì có gọi bà đi nghe điện .
Quế Hoa hảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạy tới, nhấc máy đã nghe thấy giọng nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net oang của Lưu Hướng Tuệ ở đầu dây bên kia.
“Chu Hoa, không phảileech_txt_ngu đãleech_txt_ngu hẹn trướcvi_pham_ban_quyen là đếnvi_pham_ban_quyen uống rượu mừng con trai tôi sao? ở chẳng thấy bà đâu thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?”
Người gọi điện Lưu Hướng Tuệ, cô họ Thanh Đào. Quế Hoa nghe xong thì đầy một bụng nghi vấn.
“Chẳng hôm qua tôi vừa uống rượu mừng về sao?”
Nhắc đến chuyện này là Chu Quếleech_txt_ngu Hoa lại thấy bực mình. Chỉ vì ăn bữa rượu mừng mà gả luôn cả con gái đi, bảo giận cho được?
người ríu nói quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại một hồi trên điện thoại, cuối cùng Chu Quế Hoa mới hiện ra là mình nghe nhầm tên khách sạn.
Con trai Lưu Tuệ kết hôn ở khách sạn Hảo Vận Đáovi_pham_ban_quyen, còn bà lại đến khách sạn Hảo Vận .
Tên của hai khách sạnleech_txt_ngu nàyvi_pham_ban_quyen tuy chỉ khác nhau một chữ, nhưng đẳng cấp lại chênh lệch một trời một vực.
Khách sạn Hảo Vận Lai mà đến là sạn lớn nhất sầm uất nhất tỉnh, là nơi chuyên dùng đón tiếp lãnh đạo các nơi, người bình thường muốn đặt tiệc ở đây được.
sạn Hảo Vận Đáo nói trắng ra là thấy Lai kinh doanh tốt nên cố ý đặt cái tên tương để “ké” danh tiếng.
lầm được gỡ, Lưu Hướng còn gì đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói.
Chu Quế Hoa cúp điện thoại, thất thần trở về nhà.
trách thì trách bà nghe nhầm tên khách sạn, còn đi nhầm chỗ.
Hôm qua lúc trò chuyện Cố Cảnhvi_pham_ban_quyen Minh, bà cứ ngỡ mình đã biết tình hình cha mẹ hắn nênvi_pham_ban_quyen hỏi kỹ, mới dẫn đến sự nhầm lẫn tai hại này.
“Mẹ, mẹ ?”
Chu Quế Hoa vừa bước vào cửa, Diệp Thanh Đào đã nhận raleech_txt_ngu vẻ thường của bà.
Chu Quế Hoa ngừng thở dài ngắn dài, tâm trạng vô sa sút.
“Con gái à, mẹ vừa mới biết, Cố Cảnh không phải con trai của biểu cô .”
“Ồ, con biết từ hôm qua rồi.”
Hôm qua lúc chuyện với Cố Cảnh Minh, nghe hắnbot_an_cap nói không còn mẹvi_pham_ban_quyen cô đoán hình này.
Tám mười là mẹ cô đã đivi_pham_ban_quyen nhầm chỗ. Cô cũng tự nhủ với điều kiện nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biểu cô thì sao có thể chức tiệc ở một khách sạn sang trọng đượcbot_an_cap?
“Con sao không nói?”
“Chuyện đó quan trọng lắm saobot_an_cap? Cố Cảnh là con biểu cô thì con đã không kết hôn với anh ấy .”
“ sao?”
này đến lượt Quế hiểu, Diệp Thanh Đào cười đáp.
“Kết hôn cận huyết dễ sinh ra con bị đần độn. Tuy con và anh ta là họ hàng , nhưng vạn nhất thì sao?”
Diệp Thanh giảibot_an_cap thích vấn đềbot_an_cap này với mẹ dưới góc độ học.
Chu Quế lại suy nghĩ khác: “Cố Cảnh có khả năngbot_an_cap sản, con gả choleech_txt_ngu hắn thì con của riêng mình đượcbot_an_cap.”
“Chuyện đó thì ai mà được?”
Diệp Thanh Đào thầm nghĩ, dựa vào y thuật của mình cũng như sự hiểu về tình trạng cơ của hắn, muốn giúp hắn phục khả năng sinh sản cũng khôngleech_txt_ngu phải chuyện quá khăn.
Chu Quế Hoa bị nghẹn lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không được gì, có thể trơ mắt nhìn con gái trở về phòng.
Sáng ngày hôm sau, Diệp Đào dậy sớm, vừa đã thấy mẹ ngồi trên ghế sofa nhưng lại không nấu bữa sáng.
Mẹ cô biết hôm hẹn Cố Cảnh Minh, bàbot_an_cap cố tình ngồi đợi ởbot_an_cap đây mà không nấu cơm, không cần nói biết là bà muốn cô đi.
Diệp Thanh Đào chào bà một tiếng rồi bắt đầu vệ sinh cá , còn thay một bộ váy đẹp, khoác thêm chiếc áo dạ mới mua.
chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô là da bằng được lau chùi sáng bóng, trông thậtleech_txt_ngu sự rất ra dáng.
“Con định đi à?”
Giọng Chu Quế Hoa hơi khàn, trạng rõ đang rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tệ.
“Chuyện đã hứa thì chắc làm.”
Diệp Thanh Đào một cách hiển nhiên. Chu Quế Hoa chặn họng, nửa ngày không thốt nên .
“Không đi có được không?”
“Không đi thì con đi tìm Lục Vân Xuyên , mẹ giúp con chọn đi.”
“Thế thì đileech_txt_ngu đi, để mẹ đi nấu .”
Hoa nghe thấy ba chữ Lục Vân Xuyên không còn gì để nói , lập thỏa hiệp ngay.
Ngoài cửa vang lên tiếng động cơ tô, tiếp đó là ba tiếng còi liên tiếp.
Thanh Đào một túi nhỏ đựng vài món đồ lặt vặt đẩy cửa bước ra.
“Mẹ, không cần bữa sáng nữa đâu, Cố Cảnh Minh đến đón con rồi, chúng con ra ngoài ăn là được.”
Diệp Thanh Đào mỉm đi, Chuvi_pham_ban_quyen Quếbot_an_cap Hoa tức thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn theo bóng cô.
con gái lên xe, khẽ thở dài mộtvi_pham_ban_quyen tiếng: “ gái lớn không được trong , giữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi giữ lại rồi cũng thành thôi.”
Cố Cảnh Minh lái chiếc ngày hôm qua, người bạnvi_pham_ban_quyen của hắn cũng thật hào phóng.
“Ăn gì chưa?”
Diệp Thanh Đào lên , Cố Cảnh Minh đã quay đầu lại hỏi.
“Chưa, giờ còn sớm, mẹ tôi chưa kịp nấu cơm.”
Nói , Thanh Đào nháy mắt với hắn cái, Cố Cảnh Minh lập tức hiểu ra ngay.
Cha Diệp Đào ngay cả chuyện hôn sự cũng một cách miễn cưỡng, không muốn hắn đón người đileech_txt_ngu.
“Không sao, cô muốn ăn gì? Lát nữa tôi cô đi ăn.”
“Ừm, đến cái quán nhỏ nơi anh bị ngất xỉu hôm đám cưới ấy đileech_txt_ngu.”
Cố Cảnhbot_an_cap nghe xongvi_pham_ban_quyen thì dở khóc dở cười, nhưng vẫn sảng khoái đồng ý.
“Được, đi chỗ đó!”
lại trước cửa một ănleech_txt_ngu vặt. Quán lớn nhưng danh tiếng không nhỏ, khách khứa ra tấp nập.
Đồ ăn ở đây vô cùng đa dạng, trông rất mắt, Cố Cảnh Minh mỗi loại một .
Diệp Thanh Đào nhìn bàn thức ăn ắp đủ loại mỹ , khôngbot_an_cap khách sáo mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu ăn ngon lành.
Chợt “tít tít” vang lên, Cố Cảnhleech_txt_ngu Minh rút từ trong túi ra một chiếc máy nhắn tin .
“Cô cứ ăn trước , tôi có tin nhắn cần trả lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chút.”
Cảnh Minh cầm máy tin dậy rời . Thanh Đào lẩm bẩm trong lòng, chẳng phải chỉleech_txt_ngu là gửi tin nhắn thôi sao? Còn tránh mặt nữaleech_txt_ngu?
Diệp Thanh Đào gắp một cái bao nhỏ cắn một miếng. Bánhvi_pham_ban_quyen bao này quá nhiều nước súp, ngay lập tức nổ tung trong miệng.
Cô không để ý đến cái nóng, vàng húp lấy nước súp, nhưng phần nước còn lại vẫn bắn tung tóe ra ngoài.
Đúng lúc đó có một đôi nam nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi ngang qua, nước súp thẳng vào ống quần của người đàn ông.
“Xin lỗi, tôi không cố .”
Miệng Diệp Đào vẫn còn ngậm bánh bao, giọng nói chút ú ớ không rõbot_an_cap .
còn kịp ngẩng đầu lên nhìn thì trên đầu đã vangbot_an_cap lên một tiếng lạnh đầy khinh miệt.
“ Thanh Đào, cách thức thu hút sự chú ý của cô vẫn cũ rích như thế.”
Giọng nóivi_pham_ban_quyen này có chút quen thuộc, nhưng cựcvi_pham_ban_quyen kỳ caovi_pham_ban_quyen ngạo và lạnh .
Tiếp đó là một giọng nữ vang , nói thốt ra Diệp Thanh Đào tức đến mức muốn động thủ đánhbot_an_cap ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Anh Xuyên, cô ấy chính là chị Thanh Đào anh hay nhắc tớivi_pham_ban_quyen sao? Quả nhiên xinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẹp nha! Nghe nói hai người mai trúc mã lớn lên cùng nhau, chị Thanh Đào bấy lâu nay vẫn luôn chăm sóc anhbot_an_cap đáo, em thật sự phải cảm ơn chị ấy tốt mới được.”
Giọng của người nữ yểu điệu thục nữ, nhưng lời nói ra lại nặc mùi “trà xanh”.
Lửa giận lòng Đào lập tức bùng lên. nhanh chóng nuốt chửng cái bánh , suýt chút nữa thì bị , vội vàng bưng bát sữa đậu nành ấm lên hớp một ngụm.
Đến khi hoàn lấy lại thái, cô bỗng nhiên đứng bật khỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
“Không có việc gì thì đừng có bắt chuyện với tôi, tôi và người thânleech_txt_ngu thiết lắm sao? Đừng có làm ảnh hưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến trạng ăn tôi.”
“Chị Đào, thực sự rất xinh đẹp, chỉ là tính tình có chút không được tốt . Nhưng đẹp thì có chút tính khí cũng là bình thường thôi mà.”
Ngụy Tuyết Nghiên ngoài miệng thì ngợi cô, nhưng đôi lại đỏ hoe đầy vẻ uất ức.
Xuyên kéo Ngụyvi_pham_ban_quyen Tuyết Nghiên vào mìnhbot_an_cap, hừ lạnh một tiếng đầy khinh thường.
“Cô ta mà dám tôi ?”
Lục Vân Xuyên đang nói, Diệp Thanh Đào liếc nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn mắt. Không phải vì cô hứng , mà là muốn thử người ông nguyên chủ đã thích suốtbot_an_cap mười mấy năm qua cuộc thế nào.
Vóc dáng Lục Vân cũng gọi là caovi_pham_ban_quyen ráo, ước chừng trên mét bảy mươi lăm, lànvi_pham_ban_quyen da trẻonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ngũ quan tinh tế. trai thìleech_txt_ngu có , nhưng vẻ ngoàivi_pham_ban_quyen hơi thiên về hướng âm , thiếu đi vẻ nam tính mạnh .
Diệp Thanh Đào khẽ lắc đầu, côleech_txt_ngu không phải nguyên chủ, tuy cũng thích trai đẹp nhưng lại không thích kiểu này. Đẹp traileech_txt_ngu thì sao chứ, đã không thích cô thì biến hết đi!
Diệp Thanh kịp thời thu hồi mắt, nhưng vẫn bị Lục Xuyên với tâm tư nhạy bắt gặp. Hắn ngẩng cao đầu, nét mặt có chút ngạo mạn. Diệp Thanh Đào vừa rồi như biến thành khác làm hắn ngạc nhiên, kết quả ngoài miệng thì cứng , chẳng phải vẫn đangbot_an_cap nhìn lén hắn sao?
Diệp Thanh Đào, lúc nào cô cũng thế này, dùng nhiều thủ đoạnbot_an_cap với tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như vậy, tôi sự thấy rấtvi_pham_ban_quyen chán ghét!
Lục đột nhiên lên tiếng, trong giọng nói mang sựbot_an_cap ghét bỏ và phiền muộn. Khi nói, hắn còn vung tay như đang xua đuổi lũ bọ vo ve bên tai.
Diệp Thanh Đàobot_an_cap cảm thấy khó hiểu, cô chỉ qua đây ănvi_pham_ban_quyen bữa sáng mà những lời trà phong trà ngữ, mỉa mai châm chọc họ, sáng sớm cô đã đắc tội với ai chứ?
Vậy thì anh đi , sau này đừng xuất hiện trước nữa, coi tôi cầu xin anh có đượcbot_an_cap không?
Diệp Thanh Đào trợn đôi mắt , ngón trỏbot_an_cap tay phải vươn , ngón suýt chút nữa đã vào mũi Lục Vân .
Ai dùng đoạn với anh? Anh trông chẳng ra sao cả, tôi bản không hề có hứng thú với anh, cần gì phải dùng thủ đoạn?
Diệp Thanh Đào tuôn ra , miệng không ngừng “phun châu ngọc”, sắcleech_txt_ngu mặt Lục Vân Xuyên lập xanh . Hắn thầm , bình thường Diệp Thanh Đào trước hắn ngoan ngoãn như vậy, bâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ chắc chắnvi_pham_ban_quyen là thu hút sự chú ý của hắn.
Nhưng thậtvi_pham_ban_quyen tiếc, hắn là người không cả mềm lẫn cứng. Diệpvi_pham_ban_quyen Thanh Đào càng nhưleech_txt_ngu vậy, hắn càng coi thường cô. Hắn khẽ , thất vọng rũ .
Thanh Đào, với loại tố chất này của cô, sẽ không có người đàn ông nào nhìn trúng cô đâu, người khác không, tôi càng không bao !
Loại người lòng hẹp hòi, chấp nhặt từng tí cô, ngay cả một móng tayleech_txt_ngu của Tuyết Nghiên không .
Lục Vân lời, đang chờ Diệp Thanh gạt mắt Ngụy Tuyết nhanh hơn một bước, miệng nhỏ kinh ngạc.
Anh Vân Xuyênleech_txt_ngu, em trong lòng anh thật sự tốt như sao?
Diệp Thanh thầm nghĩ, hai người này kẻ tung người hứng, phối hợp ý kẽ hởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, quả nhiên là một một vực. quyết định hoàn toàn phớt lờvi_pham_ban_quyen bọn họ, không ngờ hai người vẫn nguyên tại chỗ không chịu .
Tức mình, cô cầm một tiểu long bao từ đĩa lên, cắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạnh ngay trước mặt họ. Nước canh bên trong bắn tung tóe, văng đầy đầu mặtbot_an_cap hai người kiabot_an_cap.
Sự bỏng đột ngột ập tới mặt, Ngụy Nghiên khẽ lên một . Diệp Thanh Đào không ưa Ngụy Tuyết Nghiên, đơn thuần là vì cái bộ mức kiêu kỳ giả tạo , nhìnleech_txt_ngu thôi đã thấy buồn . Bạch nguyệt quang gì chứ, rõ là một “trà xanh” chính hiệu. Diệp Thanh Đào từ xa cũng ngửi thấy mùi trà nồng nặc, có cái mũi của Lục Vân Xuyên là không thính nên không nhận ra.
Vân Xuyên vội nghiêng người, đưa tay cho Tuyết ở phía sau, nước canh không bắn vào mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn mà phun lên lưng.
Vân Xuyên, không sao chứ? Chị Thanh Đào, chị có làm như vậy?
Ngụy Tuyết Nghiên vừa nói vừa hoe mắt, Diệp Thanh Đào nghe thấy cô là thấy phiền lòng, cô xoa huyệt , chỉ tay về phía cửa nói bọn họ.
các người lập tức biến khỏi tầm mắt , nếu không đừng trách tôi không khách !
Lục Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lau vếtleech_txt_ngu nước canh trên người, ghét bỏ nhìn Diệp Thanh Đào.
Diệp Thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đào, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến tôi quá thất vọng.
Lục Vân nặng nề thở dài, những thế này hắn đã sớm đầu bỏ đi, nhưng hôm nay chân lạivi_pham_ban_quyen như dính chặt xuống đất, dáng vẻleech_txt_ngu rạng rỡ hoạt bát của Diệp Thanh Đào khiến có chút nỡ rời đi.
Tay hắn phản ứng nhanh hơn cả não, chẳng kịp nghĩ ngợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì đã giơ tay định Thanh Đào một cái.
Diệp Thanh đang định vung tay đánh trả thì một bàn tay to lớn, xương ràngvi_pham_ban_quyen đã giữ chặt lấy cổ tay Lục Vân Xuyên.
Nét mặt Cố Cảnh Minh thản nhiên, rõ ràng không dùng lực, nhưng Lục Xuyên lại cảm thấybot_an_cap tay mình bị kìm sắt kẹpbot_an_cap chặt, ngay cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cử động cũng nổi.
Ngụy Tuyết Nghiên trợn nhìn người đànleech_txt_ngu ông cao một métvi_pham_ban_quyen , xuất hiện như thiên thần trần trước mặt, trái tim tức thình thịch.
Cố Cảnh Minh dùng lực ở tay, Vân lập tức cảm nhận được một luồng sức mạnh khổng lồ. Thân hình hắn khôngbot_an_cap ngừng lùi về sau, tốc độ nhanh đến mức không dừng lại được. Vì lùileech_txt_ngu quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhanh, lưng đập mạnh tường, một cơnvi_pham_ban_quyen dữ lập tức truyền đến.
Ngụy Tuyết Nghiên định thần , hét lên một tiếng rồi lao về phía Lụcvi_pham_ban_quyen Vânvi_pham_ban_quyen Xuyên.
Anh Xuyên, anh không sao chứ?
Ngụy Tuyết Nghiên khóc lóc hoavi_pham_ban_quyen đái vũ, Vân Xuyên sa sầm mặt mày nhìnleech_txt_ngu Diệp Thanh Đào.
Cố Cảnh Minh không biết là vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tình hữu ýbot_an_cap, anh nhẹ nhàng ôm lấy vai Diệp Thanh Đào, vẻ lo lắng hỏi.
Thanh , xin lỗi, tôi muộn, vừa rồi dọa cô sợbot_an_cap phải không?
Diệp Thanh Đào đầu rồi lại gật đầu, cuối cùng nhỏ giọng nói.
Cố Cảnh Minh, vừa rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm anh đã ra tay tôi.
Cảm ơn gì chứ? Đừng quên ta cùng nhau tham gia hôn lễ rồi, sớm có tình đồng cách mạng, cô giúp tôi tôi giúp cô chẳng phải là thường sao?
Cố Cảnh Minh nhếch môi cười, đôi môi mỏng khẽ cong lên, khác hẳn hình tượng chính trực mọi khi, hôm naybot_an_cap trông anh lạibot_an_cap có chút vẻ bất lưu manh .
Diệp Thanh Đào nhìn anh chằm chằm, đôi mắt sáng rực đến đáng sợ. Cô trước đâybot_an_cap tuy là người hướng nội, nhưng lại rất thích ngắm trai đẹp. Nam tinh cô thích nhất chínhbot_an_cap là kiểu phong trần, nam tính như thế này. Mỗi lần phimnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh ta đóng, Diệp Đào đều không được mà đỏbot_an_cap mặt hét , rồi luôn miệng khen đẹp trai quá. Cô cũng biết người như vậy ngoài đời rất khó gặp, thế nên khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì nhiều. Không ngờ Cốbot_an_cap Cảnh Minh lại đúng là kiểu người này! đúng là niềm vui bất .
Lục Xuyên Cố Cảnhleech_txt_ngu Minh làm mất , giờ thấy Diệp Thanh Đào nhìn anh ta đầy vẻ mê muội, trong bỗng bực vô .
Diệp , cô đúng là đồ không có tiền đồ, thấy đàn ông là dời đượcbot_an_cap, trước kia thấy tôi cũng vậy, giờ thấy người khác cũng thế.
Cái phụ nữ lăng nhăngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như cô, sau này kết hôn chắc chắn cũng đi quyến rũ khác, quả nhiên không phải thứ tốt lành gì!
Chỉ cần có hắn ở đó, mắt Diệp Thanh Đào chưa bao giờ nhìn người . Bây giờ cô lại nhìn người ông khácleech_txt_ngu đến người, ánhvi_pham_ban_quyen mắt này hắn thực sự quá . Diệpbot_an_cap Thanh Đào chỉ khi nhìn lộ ra ánh như vậy, giờvi_pham_ban_quyen lại dám nhìn người !
Lục Vân Xuyên cảm thấy địa vị của mình trong lòng Diệp Đào bị đe dọaleech_txt_ngu nghiêm , chẳng hiểu sao lòng lại thấy khó chịu bứt rứt. Vì vậy, hắn có thể dùng những lời độc địa nhất để nhắc nhở Diệp Thanhbot_an_cap Đào phải biết chừng mựcbot_an_cap.
Diệp Thanh Đào thu lại những ngôi sao nhỏ trongvi_pham_ban_quyen , lạnh lùng nhìn hắn.
Trướcbot_an_cap kia là tôi mù mắt nên mới nhìn trúngbot_an_cap loại như anh, sau này tôileech_txt_ngu quyết cải tà quy chính, mắt chỉ có Cố Minh.
Bây giờ tôi nhìn thấy là buồn nôn, không có của anh là thấy ghê tởm, anh mau dẫn người phụ nữ của anh cút đi, sau vĩnh viễn đừng hiện mắt của tôi, tạm biệt!
Diệp Thanh Đào nói rất và dứt khoát, Lục Vân Xuyên xong thở lập tức nênleech_txt_ngu dồn . Hắn vẫn đứng đó không chịu đi, Diệp Thanh Đào tiếp một chiếc long bao định lặpbot_an_cap cũ.
Lục Vân Xuyên đã sợ cái nước canh nóng kia, vộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàng lùi bước. Hắn tay Ngụy Tuyết Nghiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, liên tục lùi xa.
Cố Cảnh Minh cũng lúc này giơ nắm đấm , lạnh lùng nói với bọn họ.
Các người điếc à? Không thấy Thanhleech_txt_ngu Đào không muốn nhìn thấy các sao? Không muốn chết thì mau cút đileech_txt_ngu! Nắm đấm tôi không có mắt đâuvi_pham_ban_quyen!
Vì sự nhỏ mà Diệp Thanh Đào kếtbot_an_cap thúc bữa sáng một cách vội vàng. Sáng sớm bị người ta mắng, tuy cô đã đáp trả sòng phẳng nhưng tâm trạng vẫn bị ảnh hưởng chút.
bàn đồ ăn mới đi , Diệp Thanh Đào không nhịn được càm ràm câu: “Gọi hóa ra lãng phí, lần nhiều nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa.”
“Được, đều nghe theo em.”
Cố Cảnh Minh ôn tồn , cứ như thể người đàn ôngbot_an_cap vừa dọa Lục Vân Xuyên sợ mất mật không phải lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh vậy.
“Cố Cảnh Minh, có phải anh biết thuậtleech_txt_ngu biến mặt không?”
“Ý em ?”
Cố Cảnh Minh rõ ràng vẫn phản ứng kịp, Diệp Thanh Đào liềnvi_pham_ban_quyen hạ thấp giọng: “ nãy chẳng phải rất hung dữ ? giờ lại dịu dàng thế này?”
“Cái đó còn phải xem là với ai.”
Cố Minh tự biết mình đối với người ngoài quả thực khá dằn, là với đám lính dưới , lúc huấn luyện anh chưa bao giờ nương tay. Nhưng Diệp Thanh lạivi_pham_ban_quyen một cô gái nhỏ , mềm mại, anh thương còn không hết, sao nỡ nói nặng với cô, nói gì chuyện hung dữ?
Mỗi lần nhìn thấy vết thương đang dần hồi phục trên trán cô, lòng anh lên một xótvi_pham_ban_quyen xa. Diệp Thanh Đào thoáng đỏ mặt, dậy rời khỏi sạp đồ ăn.
Cố Cảnh Minh đuổi theo, cười nói với cô: “Chúng ta đi xem phim nhé?”
“Rạp buổi sáng đã mở cửa ?”
Diệp Thanh nghi hoặc hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Cố Cảnh gãi tỏ vẻ chính mình cũng không rõ: “ biết nữa, tôi cũng chưa đi bao giờ.”
“Vậy thì cứ đi dạo một lát đã, muộn chút nữa đếnleech_txt_ngu rạp.”
“Cũng được.”
Nói là đi dạo, nhưng Cố Cảnh Minh lại đưa Diệp Đào đến ăn . Từ khi trưởng thành, phần lớn thời gian Cố Cảnh Minh đều ở trong đội. Anh không không gian riêng tư, cũng hiếm khi đi phố. Những năm ở vị, việc chịu đói chịu rét khi thực vụ lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thường tình, bởi vậy điều anh quan tâm nhất chính là ăn uống.
“Bánh quế hoa này cũng được đấy, em nếm thử xem.”
Cố Cảnh Minh mua một phần bánh hoa vừa mới ra lò đưa cho .
“Đậu phụ thối này cũng không tệ, ngửi thì mà vào còn hơn.”
Cố Cảnh Minh lại mua thêm một đậu phụ, có sạpbot_an_cap vẽ kẹo đường, anh dắt Diệp Thanh Đào đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trướcleech_txt_ngu quầy: “Em lạibot_an_cap đây xoay thử một hình đi.”
Diệp Thanh Đào nghiêm túc nghi Cố Cảnh Minh dành cô như trẻ con. Tuy nhiên, nhỏ cô kẹo đường, nên cũng kìm được mà đưa tay xoay nhẹ một cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
chỉ chậm rãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vòng, cuối cùngvi_pham_ban_quyen dừng lại ở vị trí hình con rồng. đứa trẻ vây quanh sạp hàng đều thốt lên những tiếng trầm trồ đầyleech_txt_ngu ngưỡng mộ.
Ngay cả ông chủ kẹo cũng có chút ngạc nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ông biết rõ trí hìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và Phượng trên bàn xoay vốn được thiết kế rất . Người bình thường số chỉ xoay được nhữngleech_txt_ngu hình đơn giản như chó mèo. Con rồng có kích thước lớn, đường nét lại vô cùng phức , để ra một con rồng phải dùng đến hơn nửa đường, chileech_txt_ngu phí rất cao.
Ông chủ có chút không cam lòng, nhưng trước bao nhiêu đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt đangbot_an_cap đổ dồn vào, ông cũng chẳng thể làm khác được. Đường trong khôngleech_txt_ngu còn nhiềuvi_pham_ban_quyen, ông phảivi_pham_ban_quyen nấu lại một nồi mới. Khi muôi vừabot_an_cap nhấc lên, ông bắt đầu múa tay điêu vẽ hình .
Đám đứng xem trợn tròn mắt, vẻ đầy hình con rồngleech_txt_ngu dần hiệnbot_an_cap ra những nét tài tình của ông .
Diệp Thanh Đào rất vui . Cô đã sống qua hai kiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, từng xoay kẹo không biết bao nhiêu lần, nhưng là lần đầu tiên xoay trúng hình con rồng.
Mười phút sau, một con rồng nhỏ sống động như thật đã hoàn thành. chủ que tre cố định lại, đợi cứng rồi mới đưa cho : “Cô , khí của cháu thậtbot_an_cap tốt quá.”
Lúcbot_an_cap đưa kẹo, ông vẫn còn chút luyến tiếcleech_txt_ngu. Diệp Đào vui vẻ lấybot_an_cap, đôi mắt và hàng lông của cô đều ngập ý cười.
Cố Cảnhleech_txt_ngu Minh mua cho cô rất nhiều đồ ăn ngon, nhưng trong đó cô hài lòng nhất con rồng này. Diệp Thanh cắn một lên mình , ngọt lịm lan tỏa khắp khoang miệng.
Một nhóm trẻ nhỏ ngẩng đầu lên nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô đầy thèm thuồng, ánh mắt chúng tràn đầy khát khao. Chốc lát sau, sạp kẹo đường trở nên đắt khách lạ .
Khi Diệp Thanh Đàovi_pham_ban_quyen chen ra khỏi đám đông, tai còn vang lên tiếng nài liên tiếp:
“Mẹ ơi, conleech_txt_ngu cũng muốnbot_an_cap xoay kẹo đường!”
“ ơi, con rồng kia lớn , dùngvi_pham_ban_quyen bao nhiêu là đường, con cũng muốn xoay một con rồng!”
“Mẹ , mẹ ơi”
Diệp Đào được quãng xa nhưng vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn nghe thấy gọileech_txt_ngu mẹ vang lên.
“Tại sao trẻ con lại thích gọi thế nhỉ?” Cô thắc hỏi.
Cảnh Minh lắc đầu: “Tôi cũng không lắmvi_pham_ban_quyen, chắc là vì trên đời chỉ có mẹ tốt nhấtvi_pham_ban_quyen, đứa có mới như bảo bối chăng.”
“, em cũng nghĩ vậy.” Diệp Đào chợt thấy nhớ người đã khuất của mình. là cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thể quay về được nữa, mà dù có về thì mẹ cũng không còn.
người đi dạo thêm một lúc, Cố Cảnh Minh mua thêm không ít hoa quả sấy và hạt dẻ đường.
“Ăn không hết đâu, sao anh còn mua nhiều thế nàyleech_txt_ngu?”
“Để nữa rạpleech_txt_ngu xem phim thì ăn.” Cố Cảnh Minh cười dịu dàngleech_txt_ngu. tay anh xách đầy các đồ ăn vặt lớn nhỏ. anh không biết nói những lời ngon ngọt dỗ dành con gái, nhưng về khoản tiền thực sự rất hào .
10 giờ sáng, phim cửa. Cảnh dẫn đường đưa vào . Diệp Thanh Đào vừa con rồng ăn dở, vừa thả bước anh. Thỉnh thoảng cô lại ngước nhìn tấm lưng anh. đànvi_pham_ban_quyen ông trước mặt cao lớn, điển trai, chỉ tiếc làleech_txt_ngu trớ trêu, một người tốt như vậy cùngbot_an_cap lại phải chết thảm.
Bước vào rạp, Cố Cảnh Minh tìm một chiếc để đặt đồ xuống: “Em đợi đây một lát, đi vệ sinh .”
“Anh đi, em ăn nốt kẹo đường.”
Con rồng lớn đã bị ăn hết, giờ chỉ còn đầu. Diệp Thanh Đào cái đầu rồng được làm rất tinhvi_pham_ban_quyen xảo, mấy râu khiếnvi_pham_ban_quyen nó trông càng thêm sinh động. Cô ăn nhiều đường, gương mặt nhỏ nhắn dính đầy kẹo mà bản thân vẫnvi_pham_ban_quyen không hề hay . Tuy là một sĩ y họcvi_pham_ban_quyen nhưng đời cô vẫn còn trẻ, lòng vẫnbot_an_cap giữ được thơ.
Diệp Thanh Đào liếm sợi râu , vị ngọt lịm thực rất ngonbot_an_cap.
“Chị Thanhbot_an_cap Đào, kẹo đường ngon không? Ôi! Anh Vân Xuyên toàn đưa em đibot_an_cap ăn nhà hàng lớn thôi, ấy sợ em ăn kẹo sẽ hỏng răng nên chưa bao giờ cho em ăn kẹo đường .”
Diệp Thanh đang ngon lànhleech_txt_ngu thì một giọng nói vang lên bên cạnh. Giọng ấy nghe rất quen, cô ngẩng đầu lên đã thấy “bạch nguyệt quang” của Lục Vân Xuyên là Ngụy Tuyếtvi_pham_ban_quyen Nghiên bám riết không thavi_pham_ban_quyen mà đây. Những cô ta , chẳng lẽ là đang khoe khoang với sao?
“Nhà côbot_an_cap chắc không bao giờ cần dùng đến thùng rác nhỉ?” Diệp Đào nhìn cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thắc mắc hỏi.
Ngụy Tuyết Nghiên nhấtleech_txt_ngu thời không phản ứng kịp, buột hỏileech_txt_ngu lại: “Ý chị là ?”
“Ý tôi cô giỏi diễn như vậy, bao nhiêu rưởibot_an_cap chắc đều bị cô thâu tóm hết rồi, thùng rác cũng lãng phí.”
“ Thanh , em chỉ muốnleech_txt_ngu chào hỏi chị một câu thôi, sao lại đột ngột mắng em như vậy?”
“Tôi cô cái gì?”
“Chị em giỏi diễn.”
Ngụy Tuyết Nghiên đỏ hoe mắt, cô đầy vẻ uất ức. Diệp Thanhvi_pham_ban_quyen Đàovi_pham_ban_quyen gật đầu, thản : “Chẳng không ?”
“Chị Thanh Đào, sao chị có thể nói người như vậy được chứ?”
Ngụy Tuyết cứ như làm từ , mới nói vài câu mà trước cô, nước mắt cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã rơi lã chã. Đúng lúc ấy, Lục Vân Xuyên vừabot_an_cap mua xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quay lại, đập mắt hắn là cảnh Ngụy Nghiên đứng trước mặt Diệp Thanh Đào khóc lóc thảm .
Sắc mặtleech_txt_ngu hắn tức thì trở nên lạnh lẽo, Diệp Thanh Đào ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt đầy thất vọng: “ Thanh Đào, cứ phải gây khó dễ cho Tuyết Nghiên mới được sao?”
kẻ giỏi giả , một không biệtvi_pham_ban_quyen được tốt xấu.
Diệp Thanh Đào nhìn cặp đôi bằng ánh mắt như nhìn những kẻ ngốc, đến một lời cô cũng chẳng muốn nói bọn nữa.
“Cút! đến làm phiền tôi!”
Diệp Đào lạnh lùng hừ một tiếng, sau đó cắn nốt miếng đường cuối cùng.
Lục Vân Xuyên bước lên một bước định tìm tính sổ, Diệp Thanh Đào trực tiếp ném chiếc tre xuống ngay cạnh chân hắn.
“Lục Xuyên, anh thiểu năng à? Tôi đang ngồi yên lành ở đây, bạch của anh đột nhiên xông tôi, tôi trêu gì các người chưa?”
“Đừng tưởng tôi anh quen biết thì tôi sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nể mặt anh, nếubot_an_cap anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn dám tới, đánh luôn anh đấy!”
Lục Vân vẫn muốn tiếnvi_pham_ban_quyen , lúc này, mộtvi_pham_ban_quyen bóng người nhanh chóng chắn trước mặt Thanh Đào.
Cố Cảnh Minh bẻ khớp tay, những xương của anh phát ra tiếng kêu răng rắc.
Lục Vân lặng lùi lại, nắm lấy tay Ngụy Tuyết Nghiên, hậm hực quay người rời đi.
“Em và hắn ta có quen nhau sao?”
Thựcleech_txt_ngu tế Cảnh Minh biết bọn có quen biết, nhưng vì không biết phải mở lời thế anh mới chọn cách hỏi này.
“ ở cùng mộtleech_txt_ngu khu tập thể, có thể coi là mai trúc mã. Trước mắt tôi không tốt nên mới thích hắn ta.”
“ bây giờ?”
“Bây giờ mắt sáng rồivi_pham_ban_quyen, cảm thấy hắnbot_an_cap ta chỉ trông ẻo lả màbot_an_cap làm còn lề mề lằng nhằng, không thích kiểu người này.”
Diệp Thanh Đào nói suy nghĩ trong lòng, giọng nói của Cố Cảnh Minh bỗng trở nên dịu dàng hẳn.
“Vậy em thích kiểu người thế nàovi_pham_ban_quyen?”
“Caobot_an_cap mộtvi_pham_ban_quyen chút, đẹp trai một chút, có tám múi bụng, khi cười lên tốt nhất là chút tàng, trần.”
Diệp dựa theo hình mẫu tượng của mình mà nói ra hình tưởng.
“? Hóa ra em thích kiểu như vậy? Chẳngbot_an_cap phải nói anh sao?”
Khóe môi Cố Cảnh khẽ nhếch lên, làn lúavi_pham_ban_quyen mạch ửng đỏ.
“ thôi đi thôi, phim chiếu rồi, đừng để những người không liên ảnh hưởng đến tâm trạng.”
“Đi .”
Cố Cảnh Minh đưa cho cô hai tấm vé xem phim, xách đống đồ đặt bàn lên.
Diệp Thanh Đào đi trước dẫn đường, chóng soát vé cho cả hai người.
Họ tìm đến vị trí theo số ghế, vừa quay đầu đã thấy Lục Vân Xuyên Ngụy Tuyết Nghiên ngồi ghế phía sau.
“Xúi quẩy!”
Diệp Thanh Đào thấp giọng mắng một câu, rồi lại vào của mình, không nhìn bọn họ thêm một cái nào nữa.
Bộ phim naybot_an_cap họ xem là một phim tâm cảm, có không tình tiết bi .
Thanh Đào là người dễ xúc động, xem đến đoạn cảm động không kìm được mà mắt.
Cố Cảnh Minh lấy khăn tay từ ra, lóng nước mắt cho cô.
“Thanh Đào, em không sao chứ? Nếu xem nổi thì chúng ta về.”
“Xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được, xemleech_txt_ngu được mà.”
Diệp Thanh Đào lắc đầu như trống bỏi. Cô đang xem đến đoạn cấn, đúngbot_an_cap lúc cuốn vào mạch phim, đương nhiên không rời đi.
Cố Minh lấy ra một túi dẻ rang đường, cúi đầu chăm chú bóc vỏ cho cô.
Mỗi khi xong hạt, lại , Diệp Thanh Đào mải xem nên cũng không nhận ra.
Có thì cô ăn, không có cô cũng chẳng thấy hụt .
Trong quáleech_txt_ngu trìnhbot_an_cap xem phim, Diệp Thanh Đào cảm thấy có một ánh đang dán chặt vàovi_pham_ban_quyen sau gáy mình.
Không cần nói cũng biết chắc chắn là Lục Vân Xuyên, Diệp Thanh Đàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vốn đã chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn cảm giác gì với hắn, tự sẽ thèmvi_pham_ban_quyen để ý.
Lục Vân Xuyên nhữngvi_pham_ban_quyen cử thân mật nhỏ nhặt của người phía trước, trong lòng bỗng bùng lên một lửa vô danh.
Hắn hoàn khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chú ýbot_an_cap rằng Ngụy Tuyết Nghiên ngồi bên mình, từ đầu cuối ánh mắt đều chặt vào người Cảnhvi_pham_ban_quyen Minh, thậm chí phim diễn cái gì cô ta cũngbot_an_cap không biết.
Hắn trừng trânvi_pham_ban_quyen trân vào sau gáy Diệp Thanh Đào, hy cô cóleech_txt_ngu thể quay lại nhìn hắn cái.
Kết quả là cho đếnleech_txt_ngu khi bộ phim kết thúc, Diệp Thanh vẫn nhất không quay đầu lại lấy một .
Lúc phim tan, hai chân Diệp Thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đào bị , khi rời khỏi chỗ ngồi cô hơileech_txt_ngu khụy xuống, suýt nữa thì ngã nhào về phía trước.
Cố Cảnh Minh nhanh mắt nắm lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô, thuận thế kéo người vào lòng.
Theo quán tính, Diệp Thanh Đàoleech_txt_ngu đâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sầm lồng ngực Cảnh Minh.
Trên người ông có mùi hương gỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tùng rất dễ chịubot_an_cap, chỉvi_pham_ban_quyen trong áo anh có đặt tấm thép sao? Sao lồng ngực lại cứng như vậy?
Diệp bị va chạm đến choáng váng, trong lúc mơ màng, ngón tay chạm vào bụng dưới của anh.
Cố Minh chỉleech_txt_ngu mặc một chiếc áo sơ mi trắng mỏngleech_txt_ngu manh, những thớ cơ bụng rắn chắc hơi co lại, Thanh Đào cảm nhận kỳ rõ ràng qua vải mỏngleech_txt_ngu.
kinh ngạc mở to , ngay sau đó trên mặt lộbot_an_cap ra vẻ mừng khôn xiết.
“Cố Cảnh Minh, anhleech_txt_ngu có cơ bụng sao?”
“Dĩ nhiên rồileech_txt_ngu.”
Cố Cảnh ở trong quân đội hơn mười nămvi_pham_ban_quyen, bất kể mưa hay nắng đều phải huấn . Mà anh lại người tập luyện khổ cực , bao nhiêu năm như vậy sao có không có cơ bụng choleech_txt_ngu được?
“ thì tốt quá rồi.”
Diệp Thanh nén sự vui , nhỏleech_txt_ngu giọng lẩm bẩm một câu.
Cô còn chìm trong niềm vui thì đột từ sau truyền đến một lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lục Vân Xuyên không biết đã xuất hiện phíabot_an_cap sau côvi_pham_ban_quyen từ lúc nào, còn dùng sứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nắm chặt lấy cánh tay cô.
“Diệp Thanh Đào, sau này cô còn lấy chồng nữa không hảleech_txt_ngu? Con gái chưa mà cứ lôi lôibot_an_cap kéo với ông khác, thậtbot_an_cap là bại hoại phong tục!”
“Anh là ai ? Chuyện củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi có liênvi_pham_ban_quyen quan gì đến anh không?”
Thanh Đào hất tay hắn ra, mất kiên nhẫn nói.
Cố Cảnhvi_pham_ban_quyen Minhvi_pham_ban_quyen một lần nữa kéo cô ra sau lưng, thân hình cao lớn che mặt Diệp Thanh .
“Cho dù chúng ta không thành người yêu, chẳng phải cô đã nói coi tôi nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh trai sao? Tôi là anh trai cô, không cô chắc?”
Cố Cảnh thực sự quá cao , chiều cao 1m75 của Lục Xuyên đứng trước mặt cao mang lại cảm giác áp nề.
không dám làm gì Cảnh Minh, chỉ có thể dùng lời lẽ khuyênleech_txt_ngu nhủ Diệp Thanh Đào.
“Xin lỗi , mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôibot_an_cap chỉ sinh một đứa con gái, cho nên tôi không có anh cũng chẳng có , anh là cái thớ gì ?”
Mỗi câu Diệp Thanh Đào nói ra đều cực kỳ , Lục Vân Xuyên bị cô làm cho tức đếnvi_pham_ban_quyen nổ đom đóm mắt, nhưng lại chẳng dám làm gì cô.
“Diệpbot_an_cap Thanh Đào, tôi biết cô đang giận tôi, nhưng cũng không thể vì giận tôi cứ dây dưa rõ với đàn ông được, cô là con gáibot_an_cap, làm vậy chịuvi_pham_ban_quyen thiệt thòi lớn đấy.”
“ là gì của tôi? Tại sao tôi phải giận anh? Cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà, đừng tự xem trọng bản thân mình quá, tráivi_pham_ban_quyen đất này thiếu ai mà quay?”
Vài câu nóivi_pham_ban_quyen của Diệp Thanh đã khơi dậy cơnbot_an_cap thịnh nộbot_an_cap của Lục Vân Xuyên.
Đúngleech_txt_ngu , Diệp Thanh Đàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dùng ngón tay chọc chọc vào ngực Cố Cảnh Minh.
“Đừng để ý đến , chúng ta đường bênbot_an_cap kia.”
Lồng ngực Lục Vân phập phồng ngừng, trơ mắtleech_txt_ngu nhìn Diệp Thanh Đào đi xa dần.
Không biết có phải chọc tức không mà Diệp Thanh Đàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn chủ động lấy cánh tay Cảnh Minh.
Đồng tử Lục Vân Xuyên co rụt lại, Ngụy Tuyết Nghiên tới nắm lấy tay hắn.
“Anh Vân , anh không sao chứ?”
Ngụynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tuyết Nghiên bước lên phía trước thận hỏi hanbot_an_cap, Lục tức đến mức ngực phập phồng lên xuống, nhưng vẫn phải nén giận một câu.
“Anh không sao”
Tuy nhiên, khi ra khỏi rạp chiếu , hắn lấy cớ quá hẹp để buôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay Ngụy Tuyết Nghiên ra, mình phía .
Ngụy Nghiên nhìn bóng hắn đi, vội vàng đuổi theo túm lấy áo hắn, đôi mắt rơm rớm nước nhìn hắn, vẻ mặt đầy vô tội hỏi.
“Anh Vân , có phải em đã chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi không? Trông có vẻ hơi , anh như thế em thấy sợ .”
Ngụy Tuyết Nghiên sụt sùi khóc lóc, Lục Vân Xuyên khàn giọng hồi lâu mới ra một câu.
“Em không làm gì cả, là lỗi của anh, anh không nên vô cớ nổi nóng với em, Tuyết Nghiên ngoanbot_an_cap, khóc nữa .”
“ Vân Xuyên, anh đừng hung dữ với người ta như không? Người ta thật sự rất sợ hãi.”
Giọng nói Ngụy Tuyết Nghiên cực kỳ vô tội, phối hợp với nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giọt nước long lanh, trái tim Lục Vân Xuyênvi_pham_ban_quyen nhanh chóng mềm nhũn.
đưa tay nhẹ nhàng ôm Tuyết Nghiên vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng. Ngụy Tuyết Nghiên cúi đầu, ở nơi hắn nhìn thấy, khóe môi cô ta nhếch lên, mặt một nụ cười đầy thắng.
Diệp Thanh Đào cùng Cố Cảnh Minh bước khỏi rạp chiếu , Cố Cảnh Minh nhiên nghiêng hỏi cô:
Bà nội nói gặp cô, nữa buổi trưa cô về nhà ăn cơm với tôi ? cô không muốn thìbot_an_cap chúng ăn ở rồi về sau .
Về thôi.
Cũngleech_txt_ngu đã quyết định gả cho anh, đương nhiên cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải hiểu về gia đình anh một chút. Hơn nữa, bà nội người khiến cảm thấy rất thú . Bà lão vậy mà có thể khiến Cảnh thay đổi ý định, sẵn sàng vì bà mà kết hôn với một người xa lạ.
Cốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cảnh Minh vui mừng ra mặt, định đưa cô về nhà ngay.
Trung tâm thương mại ở đâu? Tôi muốn mua ít đồ.
Không cần tặng quà đâu, bà nội nói cô đến đã là món quà tuyệt vời nhất rồivi_pham_ban_quyen.
Cố Cảnhleech_txt_ngu Minh lậpvi_pham_ban_quyen tức hiểu ra ý định côbot_an_cap, Diệp Đào mỉm cười lắc đầu.
Đến thăm trưởng bối mà tay không lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hành vi bất lịch sự.
Cố Cảnhleech_txt_ngu Minh dẫn Diệp Đào đi sau xe. Anh mở cốp xe ra, cô phát hiện quà cáp đã được chuẩn bị sẵn bao . Trong đó có thuốc bổ cho người già, có quần áo ngườileech_txt_ngu giàleech_txt_ngu emvi_pham_ban_quyen, đặt mấy túi đồ, nhìn không bên trong là gìleech_txt_ngu.
Cảnh Minh chuẩn bị khá nhiều , thể nói là không thứ gì.
Quà tôi đã chuẩn bị xong cảleech_txt_ngu , lúc xuống xe cô cứ xách lấy, nói là cô mua được.
Thế này sao quá!
Diệp Thanh Đào sờ áo hơi lépvi_pham_ban_quyen kẹp của mình, dù ngại mấy cũng chỉ đành nhận lấy.
Cô đầu tiên đến cửa, vui mừng còn không kịp, làm gì có lý nào lại để cô phải tốn tiền?
Cố Cảnh láivi_pham_ban_quyen xenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến một khu sân vườn nhỏ độc lập. Khu vườnleech_txt_ngu này rộng hơn 200bot_an_cap mét vuông, nằm giữa chốn náo mà vẫn giữ được yên tĩnh, vị trí địa lývi_pham_ban_quyen cực kỳ đắc địa.
Đây là nhà ?
Chính xácvi_pham_ban_quyen mà nóileech_txt_ngu thì nhà của bà nội tôi.
Cảnh Minh mở , ga lăng Diệp Thanh Đào bước xuống. Lúc đi Diệp Đào chưa cảm thấy gì, nhưng khi côbot_an_cap xách túi túi nhỏ đứng trước cửa viện, trái tim chợt có chút căng thẳng.
Bà nội, con đây.
Cảnh rút chìavi_pham_ban_quyen từ trong túi rabot_an_cap, mà dùng cách gọi cửa xưa nhất.
Anh có chìa sao?
Có, nhưng bà nói bà vọng mỗi tôi về nhà, bà đềuleech_txt_ngu có đích thânbot_an_cap mở cửa cho tôi.
Thanh Đào như ngộ ra điều gì đó, nhất thờibot_an_cap có chút cảm động. Cố Cảnh năm ở quân đội, thựcleech_txt_ngu hiện những nhiệm vụ gian khổ nhất. Anh sống trong bom bãovi_pham_ban_quyen đạn, trải cuộc đời liều nơi đao. Bà nộivi_pham_ban_quyen sợ rằng sẽ không được nhìn thấy anh nữa, vìbot_an_cap vậy bà hy vọng khi anh về nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều phải tiếngvi_pham_ban_quyen gọi. Có như vậy trái tim người già mới cảm thấy vững , biết được trai mình vẫn còn sống trở về.
Trong nhà nhanh chóng truyền đến tiếng bước chân dồn dập, với tiếng lạch cạch của ổ khóa, cửa lớn ra.
Cháu của bàvi_pham_ban_quyen, đây làleech_txt_ngu dẫn cháu dâu về rồi ?
Bà nội đã ngoài 80 tuổi, tóc bà đã bạc trắng, ngay cả bướcbot_an_cap đi cũng run rẩy. Lúc nàyleech_txt_ngu bà chống gậy, thò từ khe cửa. Đôi mắtleech_txt_ngu ngầu của bà khi nhìn thấy Diệp Thanh Đào liền sáng. Bà chống gậy nhanh chóng bước raleech_txt_ngu khỏi phòng.
Đây chính là dâu phải không? Trông đẹp quá!
Bà nội đến không khép được miệng, Diệp Thanh Đào lúc này mới hiện răng của bà lão đã hết cả rồi. Bàbot_an_cap nội mở cửa sân, bàn tay già nua nắm lấy cánh Diệp Thanh Đào. Rấtvi_pham_ban_quyen , bà lấy từ trong túi ra chiếc kính lão, rồivi_pham_ban_quyen nhìn chằm chằm vào Diệp Thanh Đào hồi .
Bà một lúc có đó không đúng, liền thắc mắc :
Sao dâu này mang vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người lần trước giới thiệu thế?
Tim Cố Cảnh Minh hẫng đi nhịp, Diệp Thanh Đào thì mangleech_txt_ngu mặt xem kịch vuivi_pham_ban_quyen lùinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sang một bên. Chuyện này vào ứng biến của Cố Cảnh Minh , dù cũng chỉ diễn viên quần chúng tạm thời được gọi đến.
Bà nội, con đã lấy vợ theo đúng yêu cầu củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà rồi, bà còn quản lấy ai sao?
Vậy thì được rồi.
Diệp Thanh không ngờ lão lại dễ nói chuyện như , Cố Minh chỉ một câubot_an_cap đã đuổi khéo đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thắc mắc của bà. Có lẽ đã thông suốt, nội lại nở nụ cười, niềm nở mời cô vào trong.
Mau vào đi, mau .
này Diệp Thanh Đào mới chú ý thấy, saubot_an_cap bàbot_an_cap nội đang trốn ba cái đầu nhỏ. Toàn là con trai, ba “cục nợ” nhỏ. Thanh Đào trong lòng vô cùngbot_an_cap thắc mắc nhưng không biểu ra ngoài.
Tu , Tu Bình, Tu An, lại đây, gọi chịleech_txt_ngu đi.
Cố Cảnh Minh ra lệnh một tiếng, ba cậu nhảy chân sáo từ sau lưng bà nộileech_txt_ngu bước ra.
Đây là anh cả Cố Tubot_an_cap Viễn, năm nay 8 tuổi.
Cảnh Minh chỉ vào một cậu bé khôi ngô tuấn tú nói. Đứa trẻ này hơi gầy gò, nhưng tính rất lạc quan, chưa nói gì mà miệng đã ngậm .
Chào chị ạ!
Diệp Thanh thấy khi cậu bé bước đivi_pham_ban_quyen, một bên chân hơi lê lết, xem ra đây là đứa trẻ có tật ở chân.
Chào Tu Viễn .
Diệp Thanh Đào mỉm cười lại, cậu bé vàng lấy từ trong túi ra một viênleech_txt_ngu kẹo.
ơi, chị xinh đẹp quá, Tu mời chị ăn kẹo ạ.
Nụ cười của cậu bé thật ngọt ngào, viên đưa qua dù có chút nhăn nhúm nhưng Diệp Thanh vẫn cười nhận lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cảm ơn Tu Viễn.
Lần đầu tiên tiếp gần gũi với trẻ con như vậy, cô không cảm ác cảmbot_an_cap.
Đây là con thứ hai Cố Tu Bìnhbot_an_cap, là útvi_pham_ban_quyen Tu Anleech_txt_ngu, chúng một cặp đôi, nay 6 tuổi.
Hai đứa trẻ ngẩng đầu lênvi_pham_ban_quyen, nhát nhìn vào mắt cô. miệng Diệp Thanh Đào hơi cong lên, gắng nặn ra một nụ cười. Nhìnbot_an_cap gương mặt nhỏ nhắn nghiêm nghị của chúng, trong lòng Diệp Thanh Đào độtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên có chút căng thẳng.
Hai đứa trẻ nàyvi_pham_ban_quyen
Cố Cảnh Minh có chút không nói tiếp được, anh chỉbot_an_cap thở dài nặng nề.
Sức khỏeleech_txt_ngu của chúng nhiều đều có vấn .
Diệp Đào thấy, thân hình Cố Bình chút gầy yếu, làn da trắng bệch, trông như bị thiếu vận động trầm trọng. Còn người em Cố Tu An thì thể rõ cứng cáp hơn nhiều, nhưng vẻ lại có chút đờ đẫn.
Cốleech_txt_ngu Cảnh Minh tuy không nói rõ, nhưng dựa vào nghiệm y phong phú của Diệp Thanh Đào, cô lập tức nhận ra ngay. Cốvi_pham_ban_quyen Tu Bình chắn bị bệnh timnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, động là sẽ phát bệnh, chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên cậu bé chắc chắn thường xuyên trong nhà, lànbot_an_cap da mới trắng trẻo như vậy. Còn Cố Tu An thần sắc đờ đẫnvi_pham_ban_quyen, quả thực là triệu của chứng tự kỷ, nhưng cậu bé có thể gặp người lạ, cũng không có dấu hiệu phát tác rõ ràng, có lẽ không trọng.
Tình hìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cụ thể vẫn phải tra sức khỏe cho chúng mới có đưa phán . Hiện tại chỉ qua cái nhìn, thông tin Diệp Thanh thấy được chỉ có bấy nhiêu.
Ba đứa trẻ đềubot_an_cap có ngoại hình ưa nhìn, vóc dáng cũng khá cao, chỉ là người mỗi đứa đều có những khiếm khuyết . Trong nhà này người già quá già, trẻ nhỏ thì quá nhỏ, bà nội trông có tríbot_an_cap không tốt, e là mắc mất trí nhớ tuổi già nhẹ. Người bình thường nhìn thấy cảnh như thế chắc chắn không kịp.
Nhưng Thanh Đào với y thuật cao siêu lại không tâm, cô tự tin vào y thuật của mình. Sau chẩn đoán, chỉ cần trang bị đủvi_pham_ban_quyen, cô có thể nhanh chóng đưa ra án điều .
Chỉ là cô đang khao khát biết, ba cậu bé này từ đâu ra, và là con củavi_pham_ban_quyen ai?
Lòng người thầy vốn nhân , trong mắt Diệp Thanh Đào, họ đều là những người thuộcvi_pham_ban_quyen thế, ánh mắt cô nhìn họ đột nhiên trở nên hiền hơn hẳn.
Cố Cảnh Minh đẩy vào lưng Diệp Đào, cô này bừng tỉnhvi_pham_ban_quyen như vừa choàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tỉnh khỏi giấc mộng.
Diệp Thanh Đào mở túi đồ chơi vừa mang tới đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bọn trẻ lựa chọn.
Những thứ Cảnh Minh mua là những món đồ chơi mà chúng hằng mong ước, trẻ tựvi_pham_ban_quyen nhiên là vô cùng yêu thích.
Chúng không hề tranh giành hay đùa ầm ĩ, màleech_txt_ngu lặng đứa chọn ba món, rồi tự một gócleech_txt_ngu để chơi đùa.
đứa trẻ này quả thực rất dễ bảo, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Diệp Đào lại cảm thấy sự yên tĩnh này cóbot_an_cap chút đáng sợ.
con thường không như thế này, chạy nhảy nghịch mới là thiên tính của .
Cố Cảnh Minh giúp biện những món quà khác, cười nói với bà nội.
Bà nội, thứ này đều là do cháu dâu bà tự tay mua về biếu bà đấy ạ.
Tốt, , tốt, cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dâu của bà đúng là hiền thảo!
Bà cụ cười hớn hở lấy đồ, rồi vội vàng trong lấy một bao lì xì lớn nhét vào lòng bànvi_pham_ban_quyen tay .
Thanh nhẹ độ dày của phong bao, bên trong lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mệnh giá thì chắc cũng có vài trăm tệ.
Còn nếu là mệnh trăm tệ, thì ước chừng phải đến mấy nghìn ?
tháng năm 1955bot_an_cap đến tháng 4 nămbot_an_cap 1987, giá nhất của đồngbot_an_cap Nhân tệ đều 10 tệ, sau đó bắt đầuvi_pham_ban_quyen có giá 50 và 100 tệ.
Thanh Đào có chút thấp thỏm, phong bao lì lớn này chốc trở thành một tây nóng bỏng tay.
Cô nhận cũng không được, mà không nhận cũng chẳng .
Diệp Thanh Đào ngẩng đầu nhìn Cố Cảnh Minhvi_pham_ban_quyen, cho cô một ánh mắt trấn .
Bà vì yêu quý em nên mới đưa lì xì, cứ lấy đi, kẻo bàleech_txt_ngu lại không vui bây giờ.
Dạ, vậy nhận ạ.
Diệp Thanh Đào thầm hy vọng trong phong bao khoảng một hai trăm tệ.
Dù quý thật đấy, nhưng cũng đến mức làm cô phải hốt.
Diệp Thanh Đào cất kỹ bao lì xì, lúc này Lưu gia đình thuê cũngbot_an_cap chuẩn bị xong cơm nước.
Nhìn biện đủ cả , vịt, cá, thịt, Thanh Đào nghĩ đây chẳng phải chỉ là một bữa cơm gia đình bình thường thôi sao? Sao mà ăn còn thịnh soạn cô ăn Tết thế này?
Diệp Thanh Đào cách trình bày tinh tế, mỗi món ăn đều hội tụ đủ sắc, hương, vị.
Cốvi_pham_ban_quyen Minh nhận ra thắc mắc củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh Đào, liền mỉm cười giải thích.
Lưu di trước đây từng làmvi_pham_ban_quyen bếp ở tiệm doanh, tay nghề nấu nướngleech_txt_ngu thuộc hàng nhất nhìbot_an_cap .
Hôm nay là ngày đầu tiên em đến nhà, nên bữa cơm mới được chuẩn bị long trọng một . Thực ra ngày thường cơm nước dù chủng loại nhiều thế này, nhưng hương vịvi_pham_ban_quyen tuyệt đối kém đâuvi_pham_ban_quyen.
Cố Cảnh Minh kịp thời giải tỏa thắc mắc, Diệp Thanh Đào vỡ lẽ gật gật đầu.
Lúcvi_pham_ban_quyen đầu cô cứ ngỡ Lưuleech_txt_ngu di chỉ là một người giúp việc bình thường, không ngờvi_pham_ban_quyen bà lại có bản đến vậy.
Mâm cơm đã lên bàn, Diệp Thanh Đào nhiệt tình mời Lưu di cùng ngồi vào bàn .
Lưu di từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chối vài câu, sau đó Cố Cảnh Minh cũng lên thuyết phụcleech_txt_ngu, bà mới chịu ngồi ăn cùngleech_txt_ngu.
Mỗibot_an_cap món Lưu di làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều rất tế, hương vị vô tuyệt vời, có thể nói là đã huy tối ưu thế từng loại thực phẩm.
Trong lúc ăn, Diệp Thanh âm thầm quan sátbot_an_cap người.
thấy ai nấy đều ăn uống rất yên lặng, mỗi người bưng bát, cầm đũa gần như không nghỉ.
Bà nội răng yếu, có thể ăn món cháo bí ngô ninh nhừ và một ít trứng .
Đây đều là những món không cần nhai, trực tiếp nuốt xuống.
Dù không còn răng, nhưng lúc bà húp cháo cứ xìbot_an_cap xụp, nghe chừng ngon miệng .
Ba đứa trẻ cúi đầu, bưng bát mình, ăn xong là lập tức gắp thức ăn .
ăn chúng đặcbot_an_cap biệt im lặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ngoài có thể ra chúng chắc chắn đang ăn rất ngon lành.
Cố Cảnh Minh khivi_pham_ban_quyen ăn rất lịch, nhưng tốc độ lại nhanhbot_an_cap đến kinh người.
Không hổ danh là người từ quân ngũ ra, cả mọi người có mặt ở đây không ai ăn nhanh anh.
Diệp Thanh Đào ăn liền hai bát cơm, còn ăn rất thức ăn.
Cố Cảnh tuy rất nhanh, nhưng thỉnh thoảng để mắt cô.
cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy thức ăn trong bát cô hếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, anh sẽ lập tức đứng dậy gắp thêm cô.
Bàn ănvi_pham_ban_quyen rất lớn, cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những món ở Diệp Thanh Đào ănbot_an_cap mà không gắp tới được.
Chỉ cần cô đưa mắt nhìn , bất kể Cố Cảnhvi_pham_ban_quyen Minh đang làm gì, anh sẽ lập tức dừng tác để gắp món đó cho côbot_an_cap.
Thanh từ tốn nhất, số gắp ăn ít nhất, loại cô được ăn lại đầy đủ nhất.
Hai kiếp làm người, cô chưa từng được ai chăm sóc đáo đến thế, lòng Diệp Thanh Đào bỗng cảm thấy ấm áp lạ kỳ.
Cô đãleech_txt_ngu đọc qua cuốn này, cũng biết tính cách của , anh là một nam nhi đại trượng phuvi_pham_ban_quyen có lòng dung hạ, sẵn sàng hiến thân cho nước mà không hề do .
là không ngờ, người đàn ông vốn tưởng thô ráp không hiểu tình cảm nhưvi_pham_ban_quyen anh, lại một mặt tinh tế và chu đáo đến vậy.
Một Cố Cảnh như thế này người mà cô chưa từng thấy , có chút lạ lẫm, nhưng sự dịu dàng và đáovi_pham_ban_quyen này lại khiến trái tim người ta khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏi xao động.
Một người đàn ông tốt như vậy, lẽ ra nên tiếp tục ở lại quân đội cống hiến cho tổ quốc, chứ không phải bị kẻ xấu hãm hại, để rồi cùng phải nhận một kết cục bi thảm.
cơm này Diệp Thanh Đào ăn vô cùng sảng khoái, cô là người thẳngbot_an_cap thắn, cóvi_pham_ban_quyen chuyện ít khi giấu giếm, nên đã thật lòng cho Lưu di một tràng khen .
Lưu di, thứcvi_pham_ban_quyen bà rất tuyệt, trình cũng rất đẹp mắt, màu sắc giữa món phối hợp hài hòa, dinh dưỡng cả bàn cũng rất cân bằng.
Bà đã những món bình thường thành nghệbot_an_cap thuật rồi, ăn cơm bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nấu đúng là mãn nhãn, ngon miệng vô cùng, hôm nay con cũng nhịn được mà ăn thêm hẳn một bát cơm đấy.
Lưu di vốn đã biết thức ăn mình nấu rất ngon, số người khen ngợi bà cũng không phải là ít.
Nhưng người khen chân thành, lại có thể nói rõ được cái hay cái đẹp như Diệp Thanh Đào đâybot_an_cap là lần đầu gặp.
Lưu di được khen đến mức mày mặt, khuôn mặt cũng hồng.
Cảm ơn lời khen của cô, tôi chỉ làmvi_pham_ban_quyen đúng bổn của mình thôi, đây đều là việc tôi nên làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà.
Lưu cũng khách sáo, Thanh Đào kéo tay thêm rất nhiều nhỏbot_an_cap khi ăn.
Lúc rỗivi_pham_ban_quyen, Thanh Đào cũng thích làm vài món ngon để chiêu dạ dày của mình.
Trong quá trình nấu nướng gặp phải những vấn đề vấn đề nọ.
Trước đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn có nhờ Baidu giải quyết phần lớn thắc mắc, nhưng ở cái thời đại mà ngay cả điện thoại động chưa phổ biến nàyvi_pham_ban_quyen, muốn nắm được kiến thức chuyên môn thì vẫn phải học từ nhữngleech_txt_ngu người nghiệp.
Diệp Thanh Đào hỏi rất nghiêm túcleech_txt_ngu, trong đó cóbot_an_cap nhiều khía cạnh những chi tiết rất nhỏ.
Lưu di khôngbot_an_cap danh từng làleech_txt_ngu đầu bếp lớn của tiệm ăn quốc doanh, luôn có thể dùng phương pháp của riêng mình để giải quyết các vấn đề cách dàngbot_an_cap.
Cùng với những thắc được giải đáp từng cái một, nụ cười trên mặt Diệp Thanh càng thêm rạng rỡ, là trong lòng cô vẫn giấu tâm , xa không hề nhẹ nhõm như bề ngoài.
di bận rộn dọn dẹp bát đũa, Diệp Thanh Đào liền vội vàng tiến tới giúp đỡ.
Lưu di vào bếp dẹp, Diệp cũng nhanh chóng đi theo để làm việc.
Bà nội trợn mắt nhìn Diệp Thanh Đào, cứ cảm thấy cô này chăm chỉ đến mức quá rồi.
Những cô gái lần đầu đến nhà, chẳng phải ngồi ngay ngắn trên ghế sofa, thỉnh thoảng mới hỏi han tình hình đằng trai sao?
Sao cô này lại vậy?
Không chỉ có hứng thú với việc nấu nướng, mà rất thạo việc.
Rõ trong nhà có giúp việc, vậy mà cô cứ luôn bám theo sau Lưu di thỉnh giáo đủ thứ chuyện.
Ai không biết còn tưởng Lưu di mới là mẹ chồng của cô, còn làm bà bà đây chỉ là ngoài chẳngleech_txt_ngu liên quan gì vậy!
Diệp Thanh Đào phụ giúp làm một lúc, lại hỏi Lưu di thêm không ít chi tiết về cách nấu nướng, sau mới lặng rời khỏi phòng bếp.
“Thanh Đào, muốn nghỉ ngơi một lát hay giờ đi công viên giải trí luôn?”
Diệpbot_an_cap Thanh Đào nhìn thấy mấy vốn đang im lặng đồ , nghe thấy ba chữ “công viên giải trí” mắtleech_txt_ngu chợtbot_an_cap tròn vì kinh ngạc xen lẫn vui sướng.
Hóa ra chúng không phải thật sự có cảm xúc, vẫn có những thứ khiến chúng cóleech_txt_ngu phảnleech_txt_ngu ứng.
“Bây đi công viên giải trí luôn đi.”
Diệp Đào vừa lời liền nhận , gì Cảnh lại đi công viên giải trí, hóaleech_txt_ngu ra phải vìvi_pham_ban_quyen cô, mà là vì mấy trẻ nàybot_an_cap.
Lũ trẻ phấn khích đứng bật dậy, chủ động vây quanh .
Cố Tu Viễn đi đứng có khiễng, nhưng bước chân vẫn rất nhanh. cần nói cũng biết, nếu đôi chân đứa này khôngbot_an_cap có vấn đề gì, chắn bé sẽ là đứa trẻ hoạt bát, cởi mở ham chơi.
Cố Tu Bình cũng rất hào , nhưng vì mắc bệnh tim nên cậu bé không thể thể hiện sự kích động quá mức. Mỗi lần xúc động, cậu sẽ chóng mặt, cảm thấy máu toàn thân, thậm chí có khi còn bị ngấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xỉu ngay tại chỗ.
An mắc chứng tự kỷ, nhưng dù sao cũngvi_pham_ban_quyen làleech_txt_ngu trẻ con, cậu bé vẫn hứng thú tự nhiên với viên giải trí.
Cảnh Minh gọi bọn trẻ xe, Lưu dinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net túi bánh ngọt vừa làm xong đi tới.
“Đây là bánh dẻ tôi đặc biệt làm cho mọi người, chiều nay chơi mệt thì lót dạ.”
Cố Cảnh Minh nhận túi bánh rồi tiếng cảm ơn.
Anh láileech_txt_ngu xe cổng công viên giảibot_an_cap trí, cửa xe vừa ra, lũ trẻ đã ùa ra như ong vỡ tổ. Thời này xe cộ còn ít, cũng không cóvi_pham_ban_quyen chỗ đậu xenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyên dụng, Cảnh Minh tùy ý một góc đậu xe cẩn thận.
Diệp Thanh Đào đã dẫn ba đứa trẻ đến cửa khu vui chơi đểbot_an_cap mua vé. Cô đang định trả tiền thì Cố Cảnh Minh đã chạy tới, nhanh tay lấy ra trước một .
“ tôi, chơi làm gì có đạo lý đểvi_pham_ban_quyen đồng chí nữleech_txt_ngu phải bỏ tiền?”
Cảnh trả tiền vénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sau đó cho mỗi ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một tờ.
Mọivi_pham_ban_quyen người cầm vé hớn bước , viên giải có rất nhiều tròleech_txt_ngu chơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Diệp Thanh Đào theo sát sau lưng lũ trẻ, đầu tiên đưa chúngbot_an_cap đi chơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vòng quay gỗ, tiếp là baynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xoaybot_an_cap vòng.
trẻ nhìn thấyleech_txt_ngu cầu trượtleech_txt_ngu liền tung tăng chạy đến chơi đùa vô cùng vui vẻ. Thấy đoàn tàu nhỏ đi ngang qua, Diệp Đào lại dẫn chúng nhảy lên tàu.
Ban đầu trẻ cònvi_pham_ban_quyen hơi gò bó, sau cùng Thanh Đào thêm vài trò, chúng ràng đã mở nhiều. Lúc đầu là Diệp Thanh Đào động dắt chúng đibot_an_cap chơi, về sau lại là chúng nhiệt tình kéo cô .
“Dưới sông có rồng kìa, cháu đileech_txt_ngu chèo thuyền rồng!” Tu Viễn nắm tay Diệp Thanh Đào, phấn khích lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Được, chúng ta đi chèo thuyền !”
Thanh chơi cùng chúng tiếng đồng hồ, thực ra đã có chút , nhưng để không làm mất hứng củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trẻ, cô vẫnbot_an_cap mỉm cười đồng cùng chúng.
Cố Cảnh Minh luôn đi theo sau, trên tay anh xách một hộp bánh ngọt và mấy chai nước khoáng. Mỗi khi lũ trẻvi_pham_ban_quyen chạy quá nhanh, anh giống như một bà vú bám theo dặn dò không .
“ thôi, chạy chậm thôi, thận ngã!”
Chiếc nhỏ cập , trẻ không được nữa mà muốn chen nhau lên. Thanh Đào đứng trênvi_pham_ban_quyen bờ đỡ từng đứa mộtbot_an_cap lên thuyền. Cảnh Minh đứng một bên căng thẳng quan sát, treo ngược lên tận cổ họng.
Cho đến khi tất cả bọn đã lên thuyền, Diệp Thanh Đào nhảy lên theo. Cố Cảnh Minh là người cuối cùng bước lên, sau khi lên , anh đặt đồ xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi tự giác cầm lấy mái chèo.
Trong suốtbot_an_cap chuyến du ngoạn, toàn bộ quá trình chèonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lái donội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình Cố Cảnh hoàn thành. Anh giống như lực dùng mãi không hết, hai cánh tay cường tráng chỉ khua nhẹ một cái, thuyền đi một quãng . nhiều chiếc thuyền xuất phát trước họbot_an_cap nhanh chóngvi_pham_ban_quyen bị bỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại phía sau.
Lũ trẻ ngồi trên thuyền, nhìnvi_pham_ban_quyen thuyền của người khác xiêu vẹo, có khi cònleech_txt_ngu tròn tại chỗ, chúng thích thú cười havi_pham_ban_quyen ha.
“Anh, cố lên!”
Cố Tu Viễn vui vẻ cổ vũ cho Cố Cảnhleech_txt_ngu , lúc này Diệp Thanh Đào mớileech_txt_ngu phát hiện ra cách xưng hô của mấy đứa đối với anh có chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đặc biệt. Chúng gọi anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là “anh”, không hề gọi là “cha”, vậy nên chúng phải con của Cảnh Minh sao?
Vậy chúng là ai? Tại lại được nuôi dưỡng nhà bàbot_an_cap nội củavi_pham_ban_quyen Cốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Minh?
Hai đứa trẻ còn lại tuy ít nói nhưng trên đều mang theo nụ cười, có thể thấy mọi ngườibot_an_cap đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất vui vẻ.
“Đói rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải ? Trong túibot_an_cap có bánh ngọt, đưa bọn trẻ chút, về nhà rồi Lưu di làm món cho .”
Giọng điệu tự nhiên thân mật của Cố Cảnh Minh khiến Diệp Thanh Đào có chút ngẩn ngơ trong chốc. Cứ như cô đã thật sự trở vợ , và là một gia đình hạnh phúc.
Diệp Thanh Đào mở ra, bày bánh cho bọn trẻ ăn. nhóc tì cũng không khách sáo với cô, mỗi đứa một miếng ăn vô ngon lành.
Trẻ con bẩm sinh vốn rất gần gũi với , lúc mớileech_txt_ngu lên chúng còn có rụt rè, vềbot_an_cap sau gan cũng lớn hơn nhiều. Cố Tu Viễn thừa dịp chú ý, lén lút khom người thòvi_pham_ban_quyen tay xuống nước.
Nước sông vắt mang theo hơi lạnh, dưới sông có những chú cá nhỏ qua bơi lại, khi còn lướt qua đầu ngón tay, Cố Viễn không những khôngbot_an_cap sợ lạnh mà còn chơi rất vui vẻ.
“Cố Tu Viễn, trẻ con được nghịch nướcvi_pham_ban_quyen , rơi xuống sông là tiêu đời !”
Diệp Thanh Đào hung dữ cảnh cáo, Cố Tu cười hì hì đáp lời nhưng hễ cô không để ý là lén lút nghịch nước. Nếu chỉ có mình cậu bé nghịch thì cô còn có thể nhắm mắt , ngặt nỗi bây giờ haileech_txt_ngu đứa nhỏ hơn cũng bắtvi_pham_ban_quyen chước, lénleech_txt_ngu lút thò tay .
Diệp Thanh Đào lo bên này lại mất bên kia, cô chỉ có khuyên bảo từng đứa một.
“Cố Tu Viễn, đừng nghịch nước nữa!”
“Cố Tu Bình, áo em rồi kìa, lát nữa sẽ bị cảm lạnh đấy!”
“Cố Tu An, sắp ngã xuống nước rồi kìa!”
Diệp Thanh Đào không chỉ phải khuyên nhủ bằng lời mà còn bế từng đứa ra khỏi mạn thuyền. Chỉ vài phút sau cô đã mệt rã rời, vì sự an toàn củavi_pham_ban_quyen bọn , cô phải hối thúc Cố Cảnh Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lập tức lên bờ.
“Cố Cảnh Minh, trẻ nghịch nước quá, tôi quản không nổi nữa rồi, anh mau chèo đi, lát nữa anh tự mình dạy bảoleech_txt_ngu chúng.”
Diệp Đào miệng mặc kệ vẫn phải lo lắng cho sự an của chúng.
“Được rồi, vất vả cho Thanh Đào rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, về nhà tôi sẽ dạy dỗ chúng hẳn hoi.”
tay Cố Cảnhvi_pham_ban_quyen Minh nhanh khua chèo, chiếc thuyền nhỏ lướt vùn vụt. Diệp Thanh Đào vừa kéo Cốbot_an_cap Bình lòng thì chợt nghe thấy một tiếng “tùm”, côbot_an_cap giật mình quay đầu lại thì Cố Tu Viễn đãleech_txt_ngu rơi xuống nước, đang liều mạngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vùng vẫy.
“Cứu với! Cứuvi_pham_ban_quyen mạng với! Nước lạnh quá, cháu chết rét rồi!”
Cố Viễn không ngừng vỗ nước, rất nhanh đã chìm dần xuống vùng nước sâu. Thanh Đào thấy tình không ổn, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kịp suy nghĩ nhiều nhảy “tùmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net” một cáivi_pham_ban_quyen xuống .
Cố Cảnh Minh nghe thấy tiếng động cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sợ cùng, anh vứt chèo chạy lại saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Anh định nhảy xuống thì thấy Diệp Thanh Đào đã trồi lên mặt nước, cô ôm Cố Tuvi_pham_ban_quyen Viễn, nhanh chóng bơi về phía .
người Diệp Thanh Đào đã ướt sũng, ngâm trong nước giá khiến thân cô tê dại, lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bơi lại cơ thể vẫn khôngleech_txt_ngu ngừng run rẩy. Cố Minh chỉ ngẩn một , lập tức nhặt mái chèo lên, nhanh chóng chèo về phía Diệp Thanh Đào.
“Thanh Đào, cố chịu đựng chút, tôi tới đây!”
Một tay Diệp Thanh Đào ôm chặt lấy eo Cố Tu Viễn, taybot_an_cap còn liềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạng quạt nước.
Cố Tu Viễnleech_txt_ngu sau khi rơi xuống nước thì vô cùng sợ hãi, cậu bé không ngừng vẫynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, theo cơ Diệp Thanh Đào cũng tục chìm xuống. ta thường nói người chết đuối là nhất, Cố Tu Viễn tuy chỉ là một đứa trẻ tám tuổi, người có chút gầy gò, nhưng nỗi sợ hãi tột độ khiếnleech_txt_ngu sức lực của cậu bébot_an_cap trở nên cực lớn. Diệp Thanh Đào dù người cũng bịleech_txt_ngu giày vò đến kiệt sức.
Hai đứa nhỏ lúcleech_txt_ngu cũng còn tâm trí mà nước nữa, chúng vào thuyền không ngừng gào khóc.
Anh ơi, ơi, cứu anh với!
Cảm xúc Cố Tu Bình gần suy , cậu bé khóc thét lên đầy hoảng loạn. Cố Tu An vốn mắc tự kỷ, thường ít lên tiếng, lúc này cũng cuống cuồng theo. Nước mắt nước mũi lấm lem đầy mặtleech_txt_ngu, dáng vẻ cậu bé trông vô cùng nhếch nhác.
Hai anh em dánvi_pham_ban_quyen chặt mắt vào Diệp Thanh Đào, hy cô có thể trụ vững để cứu anh lên. Trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ánhvi_pham_ban_quyen mắt của tràn đầy tia sáng hynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vọng, xen lẫn cả khẩn thiết.
May mắn Cố Cảnh đã nhanh chóngvi_pham_ban_quyen chèo tới, anh nghiêng nửa người về phía , dứtleech_txt_ngu kéobot_an_cap Cố Tu đang hoảng loạn lên bờ. Lúc này Diệp Thanh Đào đã gần như sức, Cố Cảnh Minh gần như quỳ sàn thuyền, dùng lực bế thốc cô lên.
Cố Tu Viễn nằm trên thuyền hôn mê tỉnh. Hiện đang là tiết trời đầuleech_txt_ngu đông, nước sông lạnh buốt, dù đang hôn mê nhưng cậu bé vẫn run bần bật lạnh. Cố Cảnhvi_pham_ban_quyen Minh cởi áo khoác lên người , còn Diệp Thanh toàn thân ướt sũng, đôi môi đã sang màu tím tái.
Cố Cảnh Minh thực sự không áo khoác nào cho cô, chỉ đành cởi chiếc sơ mi khoácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên cô. này, mùa đông giá rét, Cố Cảnh để trần thân trên, những gióbot_an_cap lạnh lùa tới liên hồi nhưng cơ thể anh như đúcbot_an_cap từ sắt thépnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, khôngvi_pham_ban_quyen run rẩy lấy một cái, dường như hoàn toàn chẳng thấy chút hơi lạnh nào.
Cố Tu Viễn tuy thời rơi xuống nước nhưng do nên hiện tại vẫn chưa tỉnh lại. Diệp run rẩy tiến lại gần bên cạnh cậu bé. Đôi bàn tay côleech_txt_ngu run cầm bắt đầu thực hiện các thao tác sứcleech_txt_ngu phổi cho Cố Tu Viễn.
Móc móc bùn đất và dị vật trong miệng thằng ra.
Diệp Thanh thều thào ra lệnh, Cốleech_txt_ngu Cảnh Minh lập làm theo. Cô nhịp nhàng ép bụng cậu bé, trong loạn, Cố Cảnh Minh nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy kỹ thuật cứubot_an_cap người Diệp Thanh Đào vô cùng chuyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghiệp. Banvi_pham_ban_quyen đầu anh có chút lo , nhưng chạm phải gương mặt tĩnh và ánh mắt kiên định của cô, trái tim anh chốc bình lặng trở lại.
đứa nhỏ vây quanh họ, chúng không nói lời nào nhưng mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏbot_an_cap nhắn trắng bệch đã tố cáo sự căng thẳng tột độ. Cố Bình nắm chặt tay áo, trong mắt lên nỗi sợ hãi đậmleech_txt_ngu đặc. Bất thình lình, cậu bé quỳ sàn thuyền, không ngừng dập đầuvi_pham_ban_quyen.
Chị ơi, cầu chị, cầu xin chị cứu lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh trai !
Cố Bình, không cần làm thế này, em làm vậy khiến chị phân tâm thôi. Cho dù em không cầu xin, chị cũng nhất định sẽ cứu thằng bébot_an_cap.
Cứu người là thiên chức của bác sĩ, ngay cả khi kiếp trướcbot_an_cap Diệp Thanh đột tử trên bàn mổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô cũng chưa từng hận.
Cố Cảnh Minh vỗbot_an_cap nhẹ vào lưng , cảmbot_an_cap xúc của Cố Tu mới ổn lại. béleech_txt_ngu hai bàn tay nhỏ xíu chặt cánh tay Cố Cảnh Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cơ thể nhỏ bé không ngừng run rẩy sợvi_pham_ban_quyen . Cậu viễn không quên được, chabot_an_cap mẹ đời, lúc họ người thôn đuổi ra khỏi nhà, chính anh trai đã dang rộng hai cánh tay bảo vệ họ. Anh trai nhỏ tuổibot_an_cap biếtvi_pham_ban_quyen đặt bắt cá, lên bắn. Anh dẫn họ đi hái dại, đào cây. Mỗi lần chỉ có một chút thức ăn, anh trai đều nhường cho hai em ăn trước. không có anh , có lẽ họ đã chết từ lâu rồi. Bây anh trai rơi xuống sông chưavi_pham_ban_quyen sống chết, họ tràn sợ hãi.
Dưới nỗ lực trìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Diệp Thanh Đào, Tu Viễn oẹ tiếng rồi nôn một ngụm lớn, hàng mi cậu bé khẽ rung động, từ từ mở mắt ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
tỉnh rồi, anh tỉnh rồi!
Cố Bình quệt sạch nước nước mũi mặt, vui mừng hét . Tu Anleech_txt_ngu vì chứng tự kỷ nên không muốn nói chuyện, lúc này cũng phấn lên, ai cũng thấyvi_pham_ban_quyen rõleech_txt_ngu cậu bé đang vô cùng hạnh phúc.
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay