NỮ BÁC SĨ XUYÊN THƯ DẮT 2 CON THEO CHỒNG QUÂN NHÂN MỞ KHÔNG GIAN TRỊ THIÊN KIM THẬT

NỮ BÁC SĨ XUYÊN THƯ DẮT 2 CON THEO CHỒNG QUÂN NHÂN MỞ KHÔNG GIAN TRỊ THIÊN KIM THẬT

Mây Mây Story full 09/08/2026 651 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

🔥 Xuyên Không Về Thập Niên 60: Mang Thai Đôi, Ta Ôm Không Gian Và Mặt Thiên Kim Thật!

Vừa nhận mình là thiên kim giả trong tiểu thuyết, Minh Hiểu bị đuổi khỏi cửa với hai bàn tay trắng cùng hai đứa con thơ—không thể từ bỏ hy vọng! Nữ bác sĩ kiên quyết gom gọn mười mấy rương vàng thỏi của gia đình tư bản tàn nhẫn và gửi chúng vào không gian tùy thân để bảo toàn tài sản. Nhưng ai ngờ Đoàn trưởng Lục Hựu Đình, mặt lạnh đến khám “bệnh khó nói”, lại dứt khoát đồng ý cưới cô làm cha của hai đứa nhỏ?

Lắng nghe tiếng gió bấc rít gào của mùa đông năm 1965, bạn sẽ bước vào cuộc đời sóng gió của Minh Hiểu – nữ bác sĩ tỉnh lỵ vừa thức tỉnh ký ức xuyên thời gian. Bỏ ngoài tai những lời dị nghị “chưa chồng mà chửa”, Minh Hiểu lạnh lùng đáp trả bằng cú đấm chát chúa vả mặt nữ chính “thiên kim thật” xấc xược. Tiếng bước chân kiên định của cô vang lên khi kích hoạt mặt dây chuyền hồ lô, gom sạch đồ cổ, tranh chữ và tài sản nhà họ Minh làm của riêng. Dẫu gặp khó khăn ngặt nghèo, tiếng cười giòn tan của hai bé sinh đôi vang lên bên cạnh Lục Hựu Đình – vị quân nhân oai phong đang đau đầu trước giấy chẩn đoán “tuyệt tự”. Dưới ánh đèn dầu leo lét của thập niên cũ, một bản hợp đồng kết hôn giả được hình thành, mở ra những chuỗi ngày vừa căng thẳng vừa ngọt ngào, với ngôn từ sảng văn và cảnh ngộ chao đảo.

* 🔥 **Vả mặt cực căng, nữ chính não to:** Bỏ mác “nữ phụ lót đường”, cô gái chính kiên quyết thu gom sạch kho vàng, hạ bệ Giang Mỹ Linh trước mặt trà xanh và quay lưng với nhà họ Minh, kích hoạt chế độ “bàn tay vàng” của không gian tùy thân để quy đổi tài sản thành tiền sống sung sướng.
* 🎧 **Twist đầy tiếng cười và nước mắt với màn “tuyệt tự”:** Đoàn trưởng mặt lạnh cứ ngỡ mọi chuyện đứt đoạn, mang sính lễ khủng 300 tệ kèm xe đạp, đồng hồ để cưới vợ “đổ vỏ” nhằm làm yên lòng ông nội. Nhưng sau một vòng quay, hai nhóc Tiểu Tân, Tiểu Hoa gọi “ba” lại chính là con ruột của anh, giống hệt như tạc!
* 💖 **Ngọt ngào thập niên 60 đậm vị:** Bối cảnh thập niên 60 được tái hiện chân thực, hòa quyện cùng yếu tố xuyên thư; hành trình chữa lành cảm xúc mạnh mẽ khi hai vị lão gia và gia đình họ Lục sẵn sàng cắt quan hệ với nhà họ Giang để bảo vệ nữ chính và hai “tể tể”, kèm theo những bữa cơm tró chất lượng cao.

Đeo tai nghe lên, điều chỉnh mức âm lượng hoàn hảo nhất và bấm “PLAY” ngay thôi! 🎧 Giọng kể cuốn hút, đầy kịch tính sẽ đưa bạn vào hành trình lật ngược thế cờ của mẹ con Minh Hiểu từ giây đầu tiên! 🔥

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
NỮ BÁC SĨ XUYÊN THƯ DẮT 2 CON THEO CHỒNG QUÂN NHÂN MỞ KHÔNG GIAN TRỊ THIÊN KIM THẬT cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Năm 1965, mùa đông.
Phòng khám nam khoa củavi_pham_ban_quyen bệnh tỉnh.
Hiểu đang viết bệnh án, không ngẩng đầu lên, ngòi bút máy lướt trên giấy tạo ra những tiếng sột soạt.
“Ra giường kia nằm xuống, cởi quần ra.”
diện cô là một nam đồng chí mặc quân phục màu lá, lưng căng cứng như thanh , hai chân tách mở, hai tay trên đầu gối với tư thếbot_an_cap cực kỳ đoan chính.
Đình cau mày: “ có bác sĩ nam ?”
Không phải anh biết trong bác không phân biệt tính, nhưng kiểm tra phươngvi_pham_ban_quyen diện đó
Minh Hiểu mặt không cảm xúc: “Không có, bác sĩvi_pham_ban_quyen Chu xin nghỉ phép, một tuần sau mới quayvi_pham_ban_quyen lại.”
Nếu đợi một tuần, vết thương của anh chỉ càngleech_txt_ngu nghiêm trọng hơn.
Lục Hựu Đìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sa sầm mặt, nằm xuống bệnh, cởibot_an_cap .
Minh găng tay, đôi tay mềm khẽ chạm lên.
Lục Hựu Đìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sống hai mươi năm, trừ ngoài ývi_pham_ban_quyen muốn kia, là lần tiên người ta lột sạch để kiểm traleech_txt_ngu thế này.
Lật tới lui.
Giống như một món vật bị người phụ này tùy ý xem xét trong tay.
tiếp theo, sắc mặt đột ngột đờ.
Minh Hiểu liếc mắt nhìn qua, vẻ mặt không chút ngạc nhiên.
Nửa giờ sau.
Lục Hựu Đình đã mặc chỉnh tềbot_an_cap.
Khivi_pham_ban_quyen bước ra Minhleech_txt_ngu Hiểu đang viết biểu hiện chức năng tờ kết kiểm , mặt lại đen thêm một tầng.
Trịnh Vĩ Quân đi vàobot_an_cap, nhìn thấy dáng vẻ như vừa “chà đạp” của đoàn trưởngvi_pham_ban_quyen nhà mình thì muốn mà không dám.
“Bác sĩ, tình hình của Đoànvi_pham_ban_quyen trưởng thế rồi?”
Minh Hiểu lắc đầu.
“Tình hình không mấy lạc quan, vết thương ngoài của Lục đồng chí đã phạm vào căn bản, e là rất khó có con nối .”
“Cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ?!”
Thế chẳng phải là tuyệt sao?
“Bác sĩ, nhà Đoàn trưởng năm đời độc đinh, đều đang trông chờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào thế hệ sau đấy, có phương pháp điều nào không?”
Minh liếc nhìn Lục Hựu Đìnhleech_txt_ngu cũng đang nhíu chặt lông mày.
“Nếu phối hợp với châm cứu thì”
Thình lình, một tiếng “rầm” cắt ngang lời Minh Hiểu.
Một người đàn bà nông thôn áo bông vải thô màu xanh đậm đầy những mảnh váleech_txt_ngu, khuôn mặt vàng vào.
nhìn thấy Minh Hiểu, bàleech_txt_ngu ta như sói thấy mồi, vồ vập lao tới.
“Hiểu Hiểu à, mẹ cuối cùng cũng tìm thấy rồi.
Nhà họ Minh đáng kia tráo đổi con của mẹ, giờ lại muốn đuổi con và nhỏ ra khỏi nhà, thật là trời đánh thánh đâm !
Đừng , mang con mẹ về , ít nhất cũng có thể cho ba mẹ con các con một miếng ăn.”
Tráo đổi con cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Về quêvi_pham_ban_quyen.
Trong đầu Minh Hiểu nhanh chóng lướt qua vài ảnh.
tháng nay cô tục nằm mơ.
Trong mơ, cô một nhân vật phụ đường, một thiên kim giả trong cuốn tiểu thuyếtvi_pham_ban_quyen thời đại bị đổi với nữ chính thiên thật.
Nữ dưới quênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sống bao , thì cô ở Minh gia sống sung bấybot_an_cap nhiêu.
Nhưng suy cho cùng, cô cũng chỉ là một công cụ được tạo ra để độc giả đồng cảm với nữ chính, đứng về nữ chính mà đòi lại công bằng mà thôi.
Trong mơ, cô vốn là hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lễ nghĩa từ nhỏ, nhưng sau khi nữ chính , cô lại như bị ma xui quỷ mà điên cuồng nhắm vàoleech_txt_ngu nữ chính.
Cuối cùng chán ghét, bị đuổi ra khỏi cửa.
ruột Tuệ dùng ngon tiếng ngọt lừa cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về quê, lâu cô cho Lão Lưubot_an_cap Tử trong làng.
Hai đứa mà cô nuôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nấng như ngọc như ngà cũngvi_pham_ban_quyen cùng Tiền Tuệ dìmbot_an_cap trong dòng nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sông lạnh giánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Trước đóvi_pham_ban_quyen, việc bị Minh đuổi ra khỏi cửa đã trở thành sự thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Và hiện tại, cô bị người đàn bà trướcvi_pham_ban_quyen mắt này lừa cũng xảy ra.
Minh Hiểu rụt tay như bị điện giật.
Minh gia dù cũng có nuôi dưỡng, bị đuổi đi cô có thể oán, bị coi là công cụleech_txt_ngu cũng thể khôngleech_txt_ngu .
Nhưng từ về sau, đời cô phải do chính cô nắm giữ.
Ai hòng tính kế và hai nhỏ.
Minh Hiểu không thèm Tiền Tuệ: “Tôi không quen bà, Tiểu Lanleech_txt_ngu, đưa bà ta ra ngoài, đừng làm lỡ việc tôi bệnh.”
tá Tiểu đi vào kéo, lại bị Tiền Tuệ đẩy lùi mấy bước.
Tiền Tuệ lớn kể rõ nămleech_txt_ngu xưa tráo đổi con với Minh , đưa ra những lời lẽ đã chuẩn sẵn từ trước.
“Con gái ngoan, về với mẹ đi, hai mươi mấy năm qua chưa từng yêu thương con ngàyleech_txt_ngu nào, lòng mẹ hổ .
Mẹ biết con từ đã được Minh gia nuôi dưỡng kiểu cành vàng lá ngọc, dưới chắcbot_an_cap chắnleech_txt_ngu quen.
Mẹ đã bàn bạc cha con và hai đứa em trai rồi, chỉ cần con về, chúng ta sẽ nhà mới, để con và được sống thoải mái trong nhà mới.
không được với Minh gia, nhưng dù có nồi bán sắt chúng ta cũng nhất định sẽ bù đắp thật tốt cho con và bọn trẻ.”
Nhà mới đúng là có xây.
là dùng tiền lương của và tiền sính lễ bán cô để xây.
Nếu không có giấc mơ , Minh có lẽbot_an_cap sẽ thực sự bịleech_txt_ngu sự giả tạo mà Tiền Tuệ thể hiện làm cho cảm động.
Nhưng bâyvi_pham_ban_quyen giờ
Minh Hiểu hít hơi: “ nói đến việc bà có phải tôi hay không, cứ cho lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải đi, thì quê có lành gì? Mặt bán cho đất lưng bán cho trờibot_an_cap, gà vịt ngỗng đầy đất, dẹp sạch đến mấy cũng hôi thối .
mới có xây tốt đến đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bằng lầu tây của gia không?
Hai đứa nhỏ bé, đang tuổi ăn tuổi , đều phải uốngleech_txt_ngu sữa, ba bữa một ngày phải thịt, ngoài ra mỗi mùa phải có bộ quần áo để thay đổi, nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thứ này bà cóbot_an_cap cung cấp nổi ?
Được rồi, đừng có một xưng mẹ hai câu xưng mẹ nữa, tôi thấy ghê tởm lắm, ra ngoài!”
Lời nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thốt ra, văn phòngleech_txt_ngu chìm vào tĩnh lặng.
Trịnh Vĩ Quân hít một hơi khí lạnh.
“Mẹ ơi, rồi còn Minh bác dàng thân thiện, ngờ nói chuyện lại khó nghe như vậy.”
.
Ngày nào uống sữa, bữa cũng có thịt.
Chỉvi_pham_ban_quyen có nhà tư bản mới ăn uống tốt thế, thường nửa tháng ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được bữa đã tốt lắm rồi.
Ánh mắt Lục Hựuvi_pham_ban_quyen Đình khẽbot_an_cap xuống.
Nhắc đến Minh gia, anh nhớ ra rồi.
gia có một vị tiểu thư chưa chồng chửa, con năm tuổi rồi mà ngay cả cha đứa bé là ai cũng không biếtbot_an_cap.
Người ngoài đềubot_an_cap đồn vị tiểu thưleech_txt_ngu gia này , hệ nữ hỗn .
xử với mẹ ruột gay gắt, cao cao tại thượng này, lời đồn đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phần thì cũng đúng đến phần.
Minh Hiểu không quan tâm người khác nghĩ gì.
mắt côleech_txt_ngu, Tiền Tuệ chẳng khác gì kẻ sát giết hại mình, cô gọi người của khoa bảo vệ đến đuổi ta ra ngoài.
Xung quanh vang lên những tiếng xì xào bàn tán, cô coi như không nghe thấy.
nửa bị đuổi Minh gia, đi đến cũng người chỉ trỏ, côleech_txt_ngu đã quen rồi, giờ chẳng qua là thêm một để họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tán gẫu lúc dư tửu hậu mà thôi.
Lục Hựuleech_txt_ngu và Trịnh Vĩ Quân vẫn chưa đi.
Hiểu thu xếp lại tâm : “Lục đồng chí, tình hình của anh nếu phối hợp với tôileech_txt_ngu châm thì không phải là không khả năng chữa khỏi, anh hãy suy nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỹ .”
Trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi chưa biết thân của Minh Hiểu, Lục Hựu Đình lẽ sẽ cân nhắc.
Nhưng sau khi biết cô là hạng ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì, nếu dây dưa quá nhiềuleech_txt_ngu với cô, chẳng may lại rước lấy phiền phức vào thân.
cần.”
Minh Hiểu không lấy làm lạ: “Vậy tôi kê cho anh thuốc kháng viêm để ngoài.”
Sau khi Lục Hựu Đình rời đi, Minh Hiểu làm liền đi thẳng đến Minh gia.
Biết là thật, thể ngồi chờ chếtbot_an_cap, cũng đã lúc lấy lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những thứ thuộc về mình.
Nhà cũ .
lương? Nếu không nhờ gia đình dưỡng cô họcleech_txt_ngu y mấy năm nay, liệu cô có được công việc ở bệnh viện tỉnh không?
Người vừa lên tiếng thiên kim thật của , Minh Họa.
Vừa thấyleech_txt_ngu Minh Hiểu quay về đòi tiền , Minh vừa phẫn nộ vừa ghen tị.
Nếuleech_txt_ngu năm đó bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhầm, người làm sĩ ở bệnh viện tỉnh lẽ phải là cô mới đúng.
Tất cả những gì cô có đều là do bố mẹleech_txt_ngu ban cho, tiền hiếu kính cho bố mẹ lẽ không phải là điều đương ? Còn dày lấybot_an_cap , thật không biết xấu !
Họa Họa nói đúng. Phó Mạn Như cũng mang vẻ mặt giận dữ chằmleech_txt_ngu chằm nhìn Minh Hiểu.
Nếu cô chút lương tâm thì nên biết rằng mọi thứ có ngàyleech_txt_ngu hôm nay đều làbot_an_cap cướp của Họa Họa. Không bắt cô bồi đã tốt lắm , saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn dám vác mặt đến đòi tiền lương?
Minh Chung Bác quátvi_pham_ban_quyen tháo: người đừng có quá tham lam, hãy nhìn rõ vịvi_pham_ban_quyen thế của mình! Cô không phải người nhà họ Minh, những gì Minh gia cho cô, lý ra bị hồi bộ!
Minh Hiểu nhạt nhìn đôi vợ chồng từng hết lòng che chở, yêu thương mình trước kia, giờ đây lại đốibot_an_cap xử với mình bằngleech_txt_ngu vẻ hằn học. Lúc đầu, cô thấy đôi chút đau lòng.
Nhưng sau khi nghĩ thông suốtleech_txt_ngu, cô thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng đến thế mà .
Con ta suy cho cùng đềuleech_txt_ngu phảibot_an_cap sống bản thân, cô còn hai đứa nhỏ phảileech_txt_ngu dưỡng.
Minh gia đã bồi tôi, tôi thừa nhận, công việc ở bệnhleech_txt_ngu viện tỉnh là do tôi tự nỗ lực mà có được. Tôi cũng khôngbot_an_cap đòi nhiều, chỉ lấy lại một nửa.
Trước đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi vợ chồng họ Minhleech_txt_ngu tốt với mình, Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hiểu cũng sẵnbot_an_cap lòng hiếu thảo, mỗi phát lương đều lại đầyvi_pham_ban_quyen đủ.
Năm năm qua, số tiền lươngbot_an_cap tích góp được hề nhỏ.
Cô để lại một nửa như trả ơn nuôi dưỡng của nhà họ Minh.
là một , một xu cũng không đời nào cho cô!
Minh Họa muốn thấy Minh Hiểu sống khổ , kể cả việc Minh Hiểu ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trắng cũng không thể lấp đầy nỗi bình lòng cô ta.
Tốt nhất là thấy Minh Hiểu cùng hai đứa con hoang lang thang ngoài đường thì mới hả giận.
Cô ta quay sang nũng nịu với Mạn Như: Mẹ, không trả tiền lương cho cô ta.
Được được được, mẹ không đưa.
Phóbot_an_cap Mạn Như nuông chiềuvi_pham_ban_quyen Minh Họa, nhưng vừa quay sang Minh Hiểu thì lập tức sầm mặt lại.
Sau này không được bước vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâyleech_txt_ngu thêm một nào nữa!
Nếu phải vì còn hai đứa nhỏ cần nuôi, Minh Hiểu cũng chẳng muốn qua cửa nhàvi_pham_ban_quyen họ Minh.
Trong giấc mộng kia, cô chínhbot_an_cap vì quá có lương tâm, cảm thấy mình chiếm thân phận của Minh sinh hối lỗi, sau khibot_an_cap đi với hai bàn tay trắng cũng khôngleech_txt_ngu về đòi tiền , ngay cả công việc ở bệnh viện cũng để mặc Minh gia lý.
Dẫn đến việc cô chỉ có thể đưa hai về quê.
Kết quả, là khởi đầu của ác , hại chết cô và cả hai con.
Đã trước kết cục, Minh Hiểu dù nào cũng không mủi .
nhìn quanh một vòng ngôi họ Minh, phát hiện bình hoa, đồ cổ và chữ bày biệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã biến mất hơn phân nửa. Cuộc vận động sắp diễn ra, nhà họ Minh nhận được tin tức đã bắt đầu tẩu tài sản.
Không lương choleech_txt_ngu , tôi sẽ viết thư tố cáo. Các người muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền bỏ trốn sang Kong, dễ thế đâubot_an_cap.
Rầm!
Minh Bác đập mạnh một nhát bàn: Cô dám đe dọa tôi?
Phảileech_txt_ngu.
Minh Hiểu thừaleech_txt_ngu nhận: Làbot_an_cap trả lương cho , để tôi thư tố cáo, các người tự chọn đi.
Đồ nghịch !
Chung Bác nổi trận lôi đình: Ta nuôi cô hơn mươi năm, nuôivi_pham_ban_quyen ra một sói trắng, cô trả ơn ta như thế này đấy à!
Phónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mạn Như cũng tức không hề nhẹ, nhưng nhiều hơn cả nỗi hãi.
tổ tra xuống đây, gia đình bà không những tán được tài sản, mà ngay cảleech_txt_ngu cũng sẽ bị bắt giữ.
Hay là
So với gia sản nhà họ Minh, một nửa số tiền lương kia nặng nhẹ thế nào, kẻ ngốc cũng biết rõ.
Họa thấy Mạn Như mủi lòng thì cuống quýt.
Mẹ, cô không dám đi viết thư tố cáo đâu. Hộ Minh Hiểu vẫn còn ở Minh , tổ điều tra thì cô ta không chạy thoát được!
Phó Mạn Như bừng tỉnh.
thếleech_txt_ngu, họ chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới đuổi Minh Hiểu và hai đứa hoang ra ngoài, hộ vẫn chưa chuyển đi, Minh Hiểu là người nhà họ Minh.
Minh Hiểubot_an_cap, cô mà dám tố cáo thì bản thânbot_an_cap khôngbot_an_cap yên thân đâu! Minh Họa đắc ý vểnh .
Minh Hiểuleech_txt_ngu thoạt đầu ngẩn ra, sau đó thở phào nhẹ nhõm, không khỏi cảm thấy may mắn.
Nhờ Minh Họa nhắc nhở, nếu không cô mất chuyện chuyển hộ khẩu.
Ngoài việc trả lương, trong ba ngày phảivi_pham_ban_quyen giúp tôi giải quyết xong vấn đề hộ khẩu, không tôi dù có phải liều mạng cá chết lưới , cũng sẽ kéo các người xuống nước cùng!
Cô!
Minh Họa Minh Hiểu lại tuyệt tình đến thế.
Chát!
Minh Chung Bác tức giận tột độ, tay tát một cú trời giáng vào mặt Minh Hiểu.
Minh không kịpbot_an_cap phòng bị, bị đánh đến lảo đảo, gò má trái nhanh chóng sưng đỏ lên.
Cô ôm mặt, ánh mắt lạnh thấu xương: Ông có đánh chết tôi cũng vô . Tiền lương tôi muốn lấy ngay bây giờ, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa thì đợi điều tra tìm đến tận cửa đi.
Chạm ánh mắt lạnh lẽo của Minh Hiểu, timvi_pham_ban_quyen Minh Chung run lên, ông không hề nghi ngờ việc Minh Hiểu thực sự dám như vậy.
Cơn giận ngút trời như bị một gáo nước lạnh dội tắt.
Đưa! Đưabot_an_cap cho nó!
!
Minh Họa định nói nhưng bị Phó Như kéo .
Họa, bây giờ phải lúc nổi nóng, chỉ là nghìn thôi, đưa thì đưa.
Coi như là đuổi mày đi.
Đợi đến khi sang Hong an toàn, bộleech_txt_ngu tài sản trong đều sẽ để cho .
Lương bác bệnh viện tỉnh cao hơn công nhân bình thường, một năm khoảngbot_an_cap 650nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tệ, năm là 3250 tệ.
Hiểu lấy đi một , là 1625 , kèm theo các loại phiếu thịt, phiếu vải, lương thực, phiếu , phiếu đường
Tuy khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều cũng đủ để xoay xở trong thời gian.
Tôi muốn về phòng thu dọn đồ đạc.
Minh Họa vừa mới được khuyên can xong lại nhảy dựngleech_txt_ngu lên: Minh Hiểu, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đừng có quá đáng! được tiền rồi thì cút khỏi nhà tôi ngay, ở đây còn phòng cô nữa!
Minh Hiểu phớt lờ, chân đi thẳng lầu.
Họaleech_txt_ngu tức giận ném đồ đạc: Mẹ, mẹ không lại. Còn bố nữa, bố định dung túng cho cô tabot_an_cap làm loạn đến giờ? Con mới là ruột của bố!
Mặt Chung Bác đen lại.
Dung túng?
Ông ta là bị ép đến đường cùng!
Đừng nhìn vẻ của Minh gia, thực đại họa đã sắp ập xuống đầu rồi. Lá tố cáo kia chính là bùa đòi mạng, Minh Hiểu đã nắm đúng tử huyệt của ông ta.
Được rồi Họa Họa, trong vốn dĩ cũng chẳng còn gì, nó muốn dọn thì cứ để nó dọn.
Chỉ cần khôngleech_txt_ngu viết thư tố , muốn làm thì làm.
Lên đến , nhìn thấy căn như đã bị dọn trống rỗngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Minh Hiểu không hề thấy nhiên.
Cô đi tới trước giường, từleech_txt_ngu tấm ngăn dưới gầm giường lấy ra một ngọc hình hồ nhỏ bằng ngón tay cái.
Đây là miếng ngọc cô đã ra từ bàn tay nắm của đứa connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả sinh hai đứa nhỏ.
Đứa lớn sinh ra đãleech_txt_ngu ngậm ngọc.
Thời buổi này đang bài trừ kiến mê tín, cộng thêm Minh Hiểu không con mình bị nhìn với mắt khác nên không nói với ai, miếngvi_pham_ban_quyen hồ lô cũngbot_an_cap được giấuvi_pham_ban_quyen dưới giường.
Trong giấc mơ, chính Minh Họa đã tìm thấy miếng hồ này và nó trở của ta.
, cô quảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiênvi_pham_ban_quyen một công cụ hảo mà.
bócbot_an_cap lột chưa đủ, cả con trai mình bị Minh Họa cướp mất.
Vê miếng hồ lô tròn trịa trong lòng bàn tay, Minh cau mày nhớ , hình nhỏ máu?
Cô tìm trong ngăn kéo ra một kim, đâm vào ngón tay , giọt máu nhỏ xuống miếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngọc hồ lô.
Máu nhanh chóng bị hấp thụ.
Chớp mắt một cái, hiện ra trước một gian lớn rộng thênh thang không thấy điểm dừng.
Minhleech_txt_ngu Hiểu: !!!
Nén xúcvi_pham_ban_quyen động, cô hồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tưởng lại cách sử dụng của Minh Họa trong giấcleech_txt_ngu mơ, nhắm lại, ý niệm vừa động, cây kim trên tay biến , hiện ra bênvi_pham_ban_quyen trong không gian.
Có thể cất giữ vật.
kịp vui mừng, trước mắt Minh Hiểu lại thay đổi, một luồng ánh sáng xanh từ miếng lan tỏa ra.
Minh Hiểu mình, đợi một thấy ngoài cửa không có động tĩnh gì mới thở phào nhẹ .
ra nhà họleech_txt_ngu Minh không phát hiện ra luồng sáng này.
Đây cái gì?
Dưới sự baoleech_txt_ngu phủ của ánh sáng , Hiểu phátbot_an_cap hiện toàn ngôi nhà cũ hiện ra mồn một trước . Trong xanh ấy, có hàngbot_an_cap chục kim lấp lánh, không thể lơ.
Trong phòng Minh Chung Bác và Phó Mạn có.
Trong thư phòngleech_txt_ngu có.
Trong kho chứa đồ cũng có.
Minh thế mà còn có hầm ngầm!
Hiểu chấn kinh nhìn một khoảng khôngbot_an_cap dướibot_an_cap lòng đất, kim ở đó là rực rỡ nhất, mà thứ được ánh kimnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bao bọc, rõ ràng là mười mấy thùng vàng thỏibot_an_cap!
Những thứ lấp lánh ánh kim khác, không cái phải là tranhleech_txt_ngu chữ cổ vật, thạch trang sức vô cùng giá trị.
Những thứ bị giấu kỹ này, lúc này trong mắt Minh Hiểu hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra không sót một thứ gì.
Không biết có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào không gian đượcleech_txt_ngu nhỉ?
Ý nghĩ vừa ra, Hiểu chợt phát hiện thứ đượcbot_an_cap bao phủ bởi vàng kia đều mất, giây tiếp đã yên tĩnh trong không gian trữ đồ.
Cách không lấy vật!
Cái dây chuyềnleech_txt_ngu hồ lô này thật thần kỳ.
rầm rầm!
Họa ở bên đập cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Minh Hiểu, lề nãy giờvi_pham_ban_quyen cô làm cái gì trong đó thế? Đây làleech_txt_ngu , lấy đồ xong thì cútbot_an_cap ngay cho tôi!”
Minh Hiểu liếc nhìn những thứ trong không gian.
Người không vì mình, trời diệt. Cô bị đình này bóc lột sạch sẽ như vậy, thu chút lãivi_pham_ban_quyen cũng không quá đáng chứ?
Lấy đi những thứ này, Minh Hiểu có chút gánh nặng tâm lý nào.
Cô mở , Minh Họa nạnh nhìn từ trên xuốngleech_txt_ngu dưới, thấy chỉ thu dọn vài quần áo rách rưới thì hừ lạnh tiếng.
“Cũng biết đấy, đợi đến lúc cô về nông thôn rồi, loại quần áo chắc cũng bot_an_cap mặc đâu.”
Minh Hiểu liếc cô ta một cái, không thèm để mà đi thẳng xuống lầu.
“Đứng lại!”
Sự phớt lờ này đã châm ngòi chobot_an_cap cơn giận của Minh Họanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô chộp lấy cổ tay Minh Hiểu.
“Bây giờ mới là đại tiểu thư của Minh gia, cái đồ chân lấm tay quê nhưleech_txt_ngu dám lờ tôi sao?”
Minh Họa đã chịu đủ khổ thôn, một bước trở người thành phố, cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn tỏbot_an_cap cao sang, vừa muốn giẫm Minh Hiểu xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bùn đen.
“Cô không phải chuyển hộvi_pham_ban_quyen khẩu sao? đã liên lạc với Tiền rồi, chuyển khẩu của cô về nôngbot_an_cap thôn. sao cũng là con ruột của bà ta, hộbot_an_cap khẩu lý nên chuyển về quê. Mất hộ khẩu thành phố, chỉ có thể dắt theobot_an_cap hai hoang kia về quê thôi. ngày tháng tôi từng trảileech_txt_ngu qua trước đây, cũng nên để cô và hai đứa con hoang đó nếm thử cho biết!”
Minh Hiểu dừng bước.
Họa đắc cười: “Biết sợ rồi sao? Bây giờvi_pham_ban_quyen cô quỳ xuống cầu xin tôibot_an_cap, tôi có thể cân nhắc”
Minhvi_pham_ban_quyen không cho cô hộivi_pham_ban_quyen nói tiếp, dứt khoát xoay người, một tát mạnh qua.
Chát!
Minh Họa ôm mặtvi_pham_ban_quyen, mặt thể nổi.
“Cô dám đánh tôibot_an_cap? Minh Hiểu! Sao cô dám!”
“Đừng đểbot_an_cap nghe thấy cô mắng con traileech_txt_ngu tôi là con hoang thêm lầnleech_txt_ngu nàobot_an_cap nữa, không không đơn giảnbot_an_cap là một cáileech_txt_ngu này đâu!”
Hai đứa cô mang nặng đẻ đau mười tháng mới sinh ra. Làm mẹ rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới thấy mình kiên cường. Nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế nào cũng , nhưng tuyệt đối không được nhục mạ con cô.
“Còn nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, việc bế nhầm con xưa không phải lỗi tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Cuộc sống gian khổ của côbot_an_cap cũng chẳng phải tôivi_pham_ban_quyen . cảm ơn công ơn nuôi dưỡng củabot_an_cap Minh , điềuleech_txt_ngu đóleech_txt_ngu không có quyềnleech_txt_ngu ngồi lên cổ oainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tác quái.”
Cô liếc nhìn vợ chồng Phó Mạn Như đang vội vã chạy lên lầu khi nghe thấy độngvi_pham_ban_quyen .
“Nếu muốn tôi một lá thư tố cáo lên trên, thì tốt nhất các người đừng vào .”
Nói xong, mặc kệ phản ứng người nhà họ Minh, cô thẳng bước rời khỏileech_txt_ngu ngôi cũ.
Phải rằng tiền mới có tự tin.
Nhận được tiền lương, cộng thêm những trong lô, Minh cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. ghé qua cửa cung ứng mua hai hộp bánh đào tô, một kẹo và cânvi_pham_ban_quyen đường đỏ. định muanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm hai cân thịt, nhưng thịt là phẩm khan hiếm, cung không đủ cầu, tầm này thì còn gì nữa.
Hiểu xách đồ đến thể Viện cứu tỉnh.
đến nữa, lại nữa rồi!”
“Lý Thẩmvi_pham_ban_quyen, mau cửa nhốt hai nhà bà , kẻo bị loại đànleech_txt_ngu hư hỏng này hồn mất vía .”
“Chứleech_txt_ngu còn gì nữa, trong nhà không chừng mất thêm xem.”
Vừa bước vào khu thể, mấy thím đã xì xào bàn tán. Người mà họ gọi là “đàn bà hư hỏng” là ai ai rõ. Từng một đều đổ dồn ánh mắt về phía Minh Hiểu.
Trong nhà vang lên tiếng đóng cửa, người phụ nữ đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gọi Lý Thẩm đẩy đứa trẻ ra ngoài.
“Mau con cô đi cho, nhà tôi không phải trại cứu tế, không chứa nổi hai tôn đại Phật này. Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng đừng có nào cũng danh nghĩa thăm con đểbot_an_cap quyến rũ con trai tôi, không báo cảnh sát bắt cô đấy!”
bị nhà họ đuổi ra khỏi cửa, Hiểu hai đứa suýt chút nữa phải lang thang đầu đường , chính Uông Linh đã họ. Lý Thẩm là mẹ chồng của Uông Linh.
của Uông Linh trước mắc bệnh thầm , hai chồng năm năm vẫn chưa có , nhờ Minh Hiểu chữa giờ đã mang thai được năm tháng. Hai chồng họ kích cô đã đồng ý cô dẫn conbot_an_cap ở tạm trong nhà.
Minh Hiểu chỉ ở mộtleech_txt_ngu đêmvi_pham_ban_quyen đã không ở tiếp. Con trai hai của Lý Thẩm đểvi_pham_ban_quyen mắt tới cô, tỏ tình nhiều rằng anh ta sẵn sàng làm cha của hai đứa nhỏ, lại còn thường xuyên tặng . Minh đều từ chối hết.
Không ngờ chuyện này lại ra ngoài. Minh Hiểu chưaleech_txt_ngu chồng mà chửa vốn dĩ danh tiếng đã không tốt, nên mọi người trong khu thể đều mặc cô quyến rũ Lý Kiến Quân, cho rằng cô là loại hồ ly tinh không biết hổ.
Hai đứa bị đẩy ra ngoài trông giống hệt nhau, gương mặt trắng trẻo, thanh tú từ .
“Mẹ ơi.”
Hai nhócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tì cúi đầu, đứng bên cạnh Minh Hiểu mím môi, rõ ràng là đang ấm ức.
Minh Hiểu xoa đầu hai con, liếc nhìn Thẩm một cái, không thèm giải thích nhiều. nhìn vào trong nhà, biết Linh đang .
“Chị Linh, thời qua cảm ơn chị đã giúpbot_an_cap emleech_txt_ngu chăm sóc , đồ này chị cầmvi_pham_ban_quyen lấy để bồi bổ sức khỏe lúc mang thai.”
Hai nhỏ chẳng có đạc , thậm chí cần vào nhà dọn dẹp. Côleech_txt_ngu đặt túi đồ trước cửa, dắt hai đứa trẻ quay người đi thẳng.
Uông lực từ chồng nên muốn ra ngoài khôngbot_an_cap dám. Thấy Minh Hiểu đi, chị ấy mới bướcvi_pham_ban_quyen ra bị Thẩm trừng mắt ép lui lại.
“Mày định làm gì? bảo biết, mày ra đó taovi_pham_ban_quyen đánh gãy chân màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!”
Uông Linh vừa vừa cuốngvi_pham_ban_quyen: “Mẹ, dù sao Minh bác sĩ đã chữa khỏi bệnh cho con trai mẹ, không thì chẳng bao giờ mẹ mới có cháu bế đâu, sao mẹbot_an_cap có thể đối xử với Minh bác như vậy?”
“Nhổ vào! Con trai tao mạnh này thì làm gì có ? Rõ ràng là tại mày có không sinh nổi con nên mới lấy trai tao ra làm cái cớ.”
Uông Linh uất ức đến đỏ cả mắt. Rõ ràng là chồng có vấn đề, Minh bácvi_pham_ban_quyen sĩ đã đưa cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net báovi_pham_ban_quyen xétvi_pham_ban_quyen nghiệm rồi, mà mẹ chồng nhất định không tinleech_txt_ngu, cho rằng Minh bác sĩ giả để bôi nhọ con traileech_txt_ngu bà ta. Ngay cả khi đứa nhỏ ở trong nhà, chúng cũng khôngbot_an_cap ít chịu cái lườm nguýt, ghẻ lạnh. Đợi đến lúc thấy túi đồ trước cửa, trong lòng chị ấy càng thêm náy.
“Mẹ ơi, ta đi đâu ạ?” Cậu bé lớn tên Tiểu Tân ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi.
khách.”
Trước đóbot_an_cap vì không có tiền, tối Minh Hiểu đều ngủ ở phòng khám, tan làm mới đến thăm hai con. Bây giờ có tiền rồi, đương nhiên thể các con phải chịu khổ cùng mìnhvi_pham_ban_quyen ở bệnh .
Minh suy một rồi ngồi xổm xuống, cô cảm thấy nên nói rõ với bọn trẻ.
“Tiểu Tân, Tiểu , sau này cuộc sống của chúng ta sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất khó khăn, mẹ sẽ cố gắng không để con phải chịu ấm ức, các con có oán trách không?”
Hai đứa vốn dĩ ăn mặc sướng ở gia, giờ theo cô bị đuổi ra ngoài, lo lắng chúng sẽ thích nghi được.
bé thứ hai tên Tiểu Hoa quàng lấy cổ Minh Hiểu, hôn cái lên .
“Mẹ , con anh không oán mẹ đâu, chỉ cần mẹ đừng tụi con ở cô Linh nữa. Bà nội Lý ngày nào cũng mắng tụi con là đồ hoang cha, không ấy.”
Tiểu Tân cũng đầu: “Vâng, tụi con cứ ở mẹ là được, chịu khổ tụi con cũng sợ.”
Trái Minh Hiểu mềm nhũn ra, hốc cay xè. Thái độ của Lý Thẩm phải không biết, chỉ là trước đó túng quẫn không một dính túi, cô không thể đểleech_txt_ngu hai đứa nhỏ mình lang thang ngoài đường.
“Được, chúng ta luôn ởleech_txt_ngu nhau.”
Minh Hiểu nhân lúc đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dậy lau đi giọt nước mắt nơi khóe , tiếp tục bước về phía trước.
sau vang lên tiếng gọi.
“Hiểu Hiểu, em đợi đã.”
leech_txt_ngu Kiến con traileech_txt_ngu thứvi_pham_ban_quyen của Lý Thẩm đuổi theo, tay túi mà cô vừa mang tới.
“Hiểu Hiểu, những lời mẹ anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói em đừng để . Anh giải thích với họ, phải em quyến rũ anh. Là anh thích em, anh bám lấybot_an_cap em, tặngvi_pham_ban_quyen đồ cho em cũng là anh tựleech_txt_ngu nguyện, không liên quan gì đến em cả. này em cầm đi, để cho hai đứa nhỏ ăn.”
Nói xong, anh ta vội nhét túi vào tay Minh Hiểu.
thoáng thấy mấy ánh mắt đang ngó từ trong tập thể, thầm thở dài một tiếng. Cô túi đồ lại cho ta.
“Tâm ý của tôi hiểu, chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta không hợp nhau.”
Lý Kiến Quân bị từ chối đến mức , nhưng vẫn càng đánh càng hăng.
“Hiểu , anh đối với em là chân , chỉ kết hôn với anh, Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tân và Tiểu Hoa anh nuôi như con đẻ, bảo không để mẹ con em phải chịu thiệt thòi.”
Nói đoạn, anh ta nắm lấy tay Minh Hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Hiểubot_an_cap Hiểu, em đồngvi_pham_ban_quyen anh đi!”
Cách đó không xa, cảnh tượng này lọt vào mắt của Lục Hựu Đình Trịnh Vĩ vừa mới trở về.
“Đoàn trưởng, kia hình như là Minh ?”
“Ngườileech_txt_ngu đàn ông cạnh cô ấy là chồng Minh bác sĩ ?”
Lục Hựu Đình quét mắt nhìn anh ta một cái: “ một ngoài đôi mươi lại cóvi_pham_ban_quyen con năm tuổi ?”
tuổi tác thì quả không .
Trịnh Vĩ Quân gãi đầu: “Không phải chồng mà giữa thanh lại lôi lôi kéoleech_txt_ngu kéo trên phố thế kia, thật phong hóa đồi.”
Lục Hựu Đình không lời, xoay rời đi.
Rất đoán, gã đàn ông kia qua mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kẻ đổ vỏ mà đại tiểu thư Minh gia tìm được mà .
Bên tai Hiểu vang lên những tiếng xìleech_txt_ngu bàn tán nhỏ nhặt. Nhìn lại Lý Quân, vẫn thản như không có chuyện xảy ra.
Minh Hiểu có chút bội, giọng nói:
“Đồng chí Lý Kiến Quân, anh không hiểu tiếng người sao? Tôi đã nói ràng rồi, chúng không hợp , xin anhleech_txt_ngu quấy rầy tôi nữa.”
tiếng của cô đều bị những hạng ông này làm hỏngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả, còn có cả gã tra nam năm đó nữa.
Năm năm khi vừa tốt nghiệp, cô bệnh xuống vùng nông để cứu chữa cho những người sống sót sau trận lũ . Đêm đó, một người đàn ông bất , sau khi ăn sạch sanh thì biến mất không để lại dấu vết.
Một cô ở cữ, một mình nuôi con, nỗi khổ cực và nước mắt trong suốt thờibot_an_cap gian đó sao cho xiết. thêm chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa chồng mà chửa, miệng đời cay nghiệt suýtvi_pham_ban_quyen chút nữa đã dìm chết cô.
Minh Hiểu không còn tâm trí để nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều với Lý Kiến Quân, cô tay hai đứa trẻ quay người bỏ đi.
Cô thuê phòng ở khách, sau đó hai đứa nhỏ đến tiệm cơm quốcleech_txt_ngu doanh ăn uống. Đồ ăn ở Uông Linh chẳng ra làm , nhìn cách bà ta đối xử với hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa trẻ cứvi_pham_ban_quyen như nhìn hai con vật nhỏ chỉ biết ăn bámleech_txt_ngu, hai nhócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tì thường xuyên nhịn đói. Sống cảnh dưới mái hiên người khác, chúng cũng dám đói bao giờ.
Gần đây Minh cũng đói đến lả người, cô liền gọi một lúc ba món mặnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cơm gọi đủ dùngvi_pham_ban_quyen, cuối cùng thêm một bát canh cà chua trứng tráng bụng.
mẹ con ăn no căng, tựa lưng vào ghế thở phào nhẹ nhõm.
Hoa xoa xoa cái tròn lẳn của mình: “Mẹ ơi, mẹ cướp ngân hàng ạvi_pham_ban_quyen?”
Phụt!
Ngụm canh vừa vàobot_an_cap Minh đã phun sạch ngoài. Nhận những ánh xung quanh đổ dồn về phía mình, cô vội vàng miệng đứa con thứ hai lại.
“Đừng nói bậy, con để các chúleech_txt_ngu sát bắtbot_an_cap mẹ đi à?”
Tiểu Tân lau khóe , tuy nhỏ tuổi chỉ nhã, giống như một quý ông nhỏ tuổi vậy.
“Em trai, nói chuyệnvi_pham_ban_quyen thì phải động não chút chứ. Mẹ là một nữ đồng chíbot_an_cap yếu đuối như vậy, có thể cướp ngân hàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành công được?”
Minh Hiểu định gật đầu tán thành.
“Hửm?”
Cô chợt khựng lại: “Tiểu Tân à, dù yếu đuối hay không thì cũng không được đi cướpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngân hàng, hành vi là sai trái đấy.”
“Con biết rồi thưa mẹ.” Tiểu Tân gật đầu, lại hỏi: “Vậy lấy tiền ở đâu ra ?”
Hiểu không giấu : “Mẹ đã đòi lại tiền lương qua , cho nên sau chúng không cần phải chịu đói nữa.”
Tiểu Tân giống như người thu nhỏ, trên lộ ra vẻ nhẹ nhõm. Mẹ cùng cũng rắn . Trước đây bà nhìnleech_txt_ngu mọi quá nhẹ nhàngbot_an_cap, dẫn đến việc phải chịu không ít thua thiệt ngậm .
Buổi tối sau khi tắm rửa đi ngủ, nhìn hai bối ngoannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoãn nằm bên cạnh mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lòngbot_an_cap Minh Hiểu thắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại.
Việc hộ khẩu riêng là không thể. Cô không để Tiền Tuệ chuyển hộ của về nông , lại muốn thoát khỏi số bi trong giấc mơ kia. Trước mắt cô dường như còn mộtbot_an_cap con đường duy nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lấy chồng. Chuyện này đã vô cùng cấp rồi.
Đêm khuya, Lục gia.
“Tuyệtleech_txt_ngu tự?!”
Bản báo kiểm tra của Lục Hựu Đình đã tạo nên một cơn sóng thần Lục gia.
lão gia lập tức tối sầm mặt , không chịu cú sốc này mà ngực ngã đất. này đến chuyện khác ập đến, Lục lão gia tử được đưa đi cấp cứu gấp ở bệnhbot_an_cap việnbot_an_cap tỉnh.
“Bị thương đâu không bị, lại cứ nhằm vào đó Đây chẳngbot_an_cap lấy ông và bà nội của con sao?”
Từ Nhã Cầm đang mắng con trai.
“Nhà chúng ta năm độc đinh, giờ con tuyệt tự, chẳng phải Lục gia sẽ không có người nối dõi sao? Cha con dưới suối mà biết chuyện, e là cũng đến mức sống lại để oán trách mẹ mất thôi”
Lục Hựu mình đuốivi_pham_ban_quyen , im lặng không nói lời nào. Anh để bản báovi_pham_ban_quyen ngăn kéo, tạm thời nhà, nào ngờ trong lúcbot_an_cap anh đi , Từ Nhã Cầm dọn dẹp phòng đã vô tình nhìn . Bây giờ cả nhà đều đã biết chuyệnleech_txt_ngu.
Từ Nhã Cầm rầu rĩ không thôi, lo lắng cho khỏe của Lục lão gia tửbot_an_cap, mặt khác thấyleech_txt_ngu trai xảy ra chuyện lớn như vậy, chắc hẳn trong cũngleech_txt_ngu chẳng chịu gì, bà liền giọng .
ta tìm bác sĩleech_txt_ngu khác xem sao nhé? lớn nhà họ chẳng phải cũng có ẩn khuất diện đó, kết hônbot_an_cap mấy nămleech_txt_ngu không có connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nghe nóivi_pham_ban_quyen sau khi tìm bác sĩ khám, vợ ta đã mang thai được năm tháng đấy. Để mẹ liên lạc xem bác sĩ nhà họ Lý tìm là ai, biết đâu có thể khỏi tình trạng của .”
Nói bao nhiêu mà thấy con trai cứ như cái hũ nút, một lời không thốt ra, Từ Nhã Cầm tức đến đaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả ngực. Bà đảo mắtleech_txt_ngu một vòng, giây tiếp liền bịt miệng sùi.
biết đi khắp tìm người khám vấn đề đó sẽ ảnh hưởng đến tiếng của con, nhà năm đời độc đinh, không thể đứt đoạn ở con đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Mẹ còn liên hệ cho con một buổi xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt, chuyện này để người ta biết con”
“Thôi đi, nếu con không muốn thì mẹ cũng chẳng nói thêm gì nữa. Đợi ông nội con tỉnh , con mà an ủi ông ấy, còn có bà nội nữa, già sức yếu, dễ nghĩ quẩn, nếu có gì xảy ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Từ Nhã Cầm nói xong liền thở ngắn thở dàileech_txt_ngu, nước mắt, âm thầm liếc mắt quan sát. Hựu Đình nhìn thấu tất cả, bất đắc day day chân mày.
“Mẹ cứ quyết định làbot_an_cap được.”
Từ Nhãbot_an_cap Cầm lập tức nín khóc, vỗ tay cười nói: “Vậy định thế nhé. Mẹ sẽ đi liên với vị danh y đó, tình trạng của con trai lớn nhà họ Lý còn chữa được thì chắc chắn cũng chữa được cho conbot_an_cap.”
Từ Nhã Cầm hớn hở đi tìm người. Đi được vài bước bà lại lại.
“Vốn dĩ mẹ đã sắp xếp cho con buổi mắt ngày mai, gái là bác sĩ ở bệnh tỉnh. Bây giờ con nàyvi_pham_ban_quyen, không tiện làm lỡ dở người tabot_an_cap. Ngày con cứ đi một chuyến, rõ ràng với ta.”
Dường như nghĩ tính của trai mình, Từ Nhã Cầm không yên tâm dặn dò: “Chúng ta đuối lýleech_txt_ngu, khi chuyệnleech_txt_ngu với người thái độ tốt một chút, đừng có trưng ra cái lạnh tiền đó, cô ấy không phải binh lính con đâu.”
Lục Hựubot_an_cap day chân mày lần nữa: “Con biết rồivi_pham_ban_quyen.”
Minh Hiểu vốn là người hành động nhanh gọn. Vì chuyện hôn để chuyển hộ khẩu đã rất cấp bách, nên sớm hômvi_pham_ban_quyen sauleech_txt_ngu cô đã đi tìm bà mối tiếng . Bà mối làm việc nhanh, ngay trong ngày đã sắp xếp hai bênvi_pham_ban_quyen gặp mặt tại bệnh tỉnh.
Trưa lúc tanleech_txt_ngu làm, Minh Hiểu hai đứa trẻ đến khu nghỉ ngơi lầu khu nội trú. Vừa liếc mắt đã thấy Lục Hựu Đình trong bộ quân phục chỉnh tề đang đứng đợi sẵn ở đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Sao lại là anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ?
Hiểu sững sờ giâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lát.
Tình trạng của cô thực ra hềleech_txt_ngu tìm tượng kết hôn, những nam đồng chí đoàng hoàng chưa vợ sẽbot_an_cap chẳng giờ mắt tớivi_pham_ban_quyen một người chưa chồng mà chửa, lại cònleech_txt_ngu bồng hai đứa như . Vì thế, khi bà mối đối phương bằng lòng chấp nhận, cô rất ngạc nhiên. Nghĩ rằng ngườileech_txt_ngu này dễ gặp được, lại thêm bận rộn việc nên cô không hỏi nhiều về gia cảnh nhà traivi_pham_ban_quyen, chỉ nhớ đối phương họbot_an_cap Lục.
Minh Hiểu vạn lần không ngờ tới, đối tượng xem mắt lạivi_pham_ban_quyen chính là Hựu , người hôm qua tìm cô khám bệnh. Tuy nhiên, nghĩ đến tình trạng tự của anh, Minh Hiểu dường như đã hiểu ra điều gì đó.
Cô dắt đứa tiến lên phía : “Chào anh, Lục đồng chí.”
Lục Hựu Đình thấy Minh Hiểu cũng sững người. Đối tượng xem mắt là bác sĩ tỉnh mà bà Từ Nhã Cầm sắp xếp cho anh lại chính là Hiểu saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Giữa sự hiểu bên, cả hai cùng ăn ý tìm một chỗ yên tĩnh để xuống.
Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hiểu đi thẳng vào vấn đề: “ trạng của tôi chắc anh rõ, kết hôn chỉbot_an_cap là để chuyểnleech_txt_ngu hộ . Anh bằng nhận tôi hai đứavi_pham_ban_quyen trẻ, tôi rất cảm .”
Thấy đối phương không phản ứng, cô tiếp nói:
biết anh đồng ý là vì tình trạng tuyệt tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của . đứa trẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này rất ngoan ngoãn và chuyện, nếu chân thành đốibot_an_cap với chúng, chúng sẽ coi anh như cha mà tận hiếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Để báobot_an_cap đáp, tôi sẽ cốleech_txt_ngu gắng hết sức để chữa trị tình trạng của anh. Đương nhiên, nếu sau khi chữa khỏi mà anh muốn lập gia đìnhleech_txt_ngu khác để có con ruột của mình, có ý kiến gì, có thể ly hôn bất cứ lúc nào. Tôi sẽ mangvi_pham_ban_quyen con rời đi, tuyệt đối không rầybot_an_cap hay làm phiền anh.”
Minh Hiểuvi_pham_ban_quyen nói xong, lẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chờ đợi phản ứng của Lục Hựu Đình.
Hai đứa cũng im lặngvi_pham_ban_quyen sát.
đầu gặp mặt, chúng đã có thiện cảm rất lớn với người đàn ông có khả năng cao sẽ trở thành cha dượng của mình này.
Chú ấy mặc quân , là một quân nhân, có thểvi_pham_ban_quyen bảovi_pham_ban_quyen mẹ.
Chúbot_an_cap ấy cao lớn đẹp trai, anh dũng uy nghiêm, tuy hơi lạnh lùng nhưng hoàn toàn phù với người chanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong lòng chúng.
Thậm chí, chúng còn cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giác muốn gần gũi cách tự nhiên.
nhận chú làm , xem chừng cũng không tệ.
Lục Hựu Đình nhìn một lớn hai nhỏ trước mắt, chưa bao giờ cảm thấy chuyện này hoang đường đến thế.
hôn với Minh Hiểu, nuôi hai đứa trẻ.
Sao đây, cô nghĩ anh giống những kẻ ngốc ngoài kia, chỉ cần nghe cô dỗ ngon dỗ ngọt câu là xoay như chong chóng, cam tâm tìnhleech_txt_ngu nguyệnbot_an_cap hy sinh vì cô sao?
Ngay từ đầu, đã đứng dậy bỏ đi.
vì sự tôn mới nhẫn nhịn nghe xong những lời nói càn rỡ này của cô.
Tuy nhiên, cuốileech_txt_ngu của Minh Hiểu khiến nhướng mày.
thể ly hôn bất cứ lúcbot_an_cap nào?
Hiểu thở nhẹ nhõm.
Xem ra đoán , Lục Hựu Đình cũng cóvi_pham_ban_quyen ý định này, hoàn trùng khớp với tính toán của cô.
Lục đồng chí nếu không tin, chúng ta có thể ký thỏa thuận tiền hôn nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Khôngvi_pham_ban_quyen cần.
Lục Hựu Đình không thèm dùng cái gọi là thỏa thuận để ràng buộcleech_txt_ngu, dù Minh Hiểu dụng ý khác, anh cũng có cách khiến côvi_pham_ban_quyen không dám nảy sinh bất kỳleech_txt_ngu ý đồ nào.
Anh khá thú với đề nghị kết giả mà Minh Hiểu đưa ra.
anh không thể có con là mộtvi_pham_ban_quyen sốc lớn đối với hai vị trưởng bối trong nhà.
Minh Hiểu lại chính là đối tượng xem mắt mà Nhã Cầm đã trúng.
Cưới cô về, vừa sẵn con cái, vừa có thể an ủi lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dạ cụ, dường như không có lý do gì để .
Nhưng anh không đồng ý ngay lập tức.
Chuyện chuyển hộ khẩu cô nói nãy là thế nào?
Hiểu thật nói: Tôi không muốn về nông thôn, hộ khẩu của tôi và các con muốn lại thành thì chỉ có cách đại để kết hôn.
Lục Hựu Đình thầm cười nhạo trong lòng, cô ta đúng là thành thật, hề nói dối.
Nhìn thái độ của cô đối với Tiền Tuệ hôm qua, việcvi_pham_ban_quyen cô đưa ra quyết định tìm đại một người để kếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng khôngvi_pham_ban_quyenbot_an_cap gì lạ.
Sau khi kếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hônleech_txt_ngu, các điều kiện của cô tôi đều có thể đáp ứng, nhưng cô cần phải phối hợp với để cụ vui lòng. Tình tôi nếu chữa được thì chữa, chữa khỏi rồi ta ly hôn, vọng lúc đó cô kỹ lời đã nói.
Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ngờ Lục Đình lại đồng ý dứt khoát như vậy.
Xem ra, tình trạng vô sinh của hưởng khá lớn đến gia đình.
Không vấn đề .
Hiểu nói xong, liếc Lục Hựu Đình một cái, thấy mặt anh không chút biểu cảm, có chút không bắt được tâm tư người đàn ông .
Lục đồng , nếu anh có thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gian, hay làvi_pham_ban_quyen bây giờ chúng taleech_txt_ngu làm thủ tục đăng ký kết hôn luôn?
Lục hất mívi_pham_ban_quyen mắt, lạnh lùng nhìn sang.
Đây như là hai họ gặpleech_txt_ngu mặt.
hai lầnvi_pham_ban_quyen gặp gỡ, thực sự chẳng có ấn tượng tốt đẹp gì về Minh Hiểu.
Nhưng nhìn kỹ lại, anh chợt nhận ra Minh Hiểu rất xinh đẹp, làn da trắng tỏa sáng, mắt sáng răng đều, đôi mắt hạnh như biết câu hồn người, nơi khóe mắt điểm xuyết một nốt ruồi lệ tinh nghịch, kiều diễm mà không lẳng lơ, quyến rũ mà không dung tục.
Chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trách cô lại không ít thanh ưu tú ở tỉnh lỵ lao vào như thân.
Cô gấp gáp saovi_pham_ban_quyen?
Không thể không .
Minh Hiểu nở cười khổ: Tốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đavi_pham_ban_quyen là hai nữa, Tiềnleech_txt_ngu Tuệ sẽ hộ của tôi đi, tôi phải nhanh hơn bà ta một .
Đã ý kết hôn hay muộn vậy thôibot_an_cap.
Tôi đồng ý kết , nhưng cần làm kết hôn trước.
Minh Hiểu ngẩn người.
bộ quân phục trên người Lụcleech_txt_ngu Đình, cô sực nhớ ra.
Lục Đình là quân nhân, quân kết hôn không phải chuyện , cần phải báo cáo kết hôn trước, sau khi tổ thẩm tra qua mới có thể đăng ký.
lòng cô đã quên mất chuyện này, giờ thì rắc rối rồi.
Không thể xử lý đặc biệt trong huống đặc biệt sao? Cứ lĩnh chứng trước rồi
Lục Hựu Đình lạnh giọng ngắt lời: Không thể.
Anh thể vì Minh Hiểu mà vi phạm kỷ luật.
Làm báo cáo hôn là quy trình buộc mà mỗi đồng chí quân nhân hôn đều phải thực hiện.
Vậy phải sao bây giờ?
Minh Hiểu nản buông thõng vai.
Tâm trạng tốt vừa rồi tan biến sạch sànhvi_pham_ban_quyen sanh.
Chờ quy trình báo cáo hôn của Hựu Đình xong xuôi, họ đi đăngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và chuyển hộ khẩu thì đó mọi chuyện đã muộn rồi.
Thấy mặt ủ rũvi_pham_ban_quyen cô, Lục Hựu Đình đổi ý:
Tuy nhiên, chuyển hộ khẩu thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thể làm được.
?
Minh Hiểu lại phấn chấn trở lại, đôi lông mày tú hiện lên khó hiểu: Không giấy nhận hôn cũng có thể chuyển hộ khẩu sao?
Lục Hựunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đình hơi nhướngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày, liếc nhìn hai tì đang đứng ngoan cạnh Minh Hiểu, lại nhìn Minh đang nhìn mìnhbot_an_cap với đôi mắt sáng rực đợi.
Vẻ mặt lạnh lùng của anh hơi dịu lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Người khác đượcleech_txt_ngu, nhưng có thể.
Nói xong, anh sải bước trước, hướng về đồn công .
Minh Hiểu biết Lục Hựu Đìnhvi_pham_ban_quyen có cách gì, nhưng vì anh đã nói thì cô tin.
Cô dắt hai đứa trẻ đi không nhanh, lững theo sau một đoạn .
Tiểu Tân khẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi: Mẹ ơi, sau này chúng con phải gọi chú ấy cha ?
cũng chớp chớp mắt, tầm mắt lúc thì đặt trên Lục Hựu , lúc lạivi_pham_ban_quyen nhìn Minh Hiểu.
Sáng sớm trước khi ra khỏi nhà, Minh Hiểu đã nói vớibot_an_cap hai con trai về việc tìm cho chúngbot_an_cap một người cha.
thích chú ấy làm chavi_pham_ban_quyen không?
Tiểu Tân gật đầu lại lắc đầu: Chỉbot_an_cap cần mẹ thích là con thích.
Đứa thứ hai Tiểu Hoa giơ : Con cũng giống anh trai.
Minh Hiểu cười xoa đầu haileech_txt_ngu nhóc tì:
Vậy lát nữa mẹ sẽ hỏi ấy.
Nếu Lục Đình không phiền, để trai gọi một tiếng cha thì cũng thiệt gì.
Gọi ai mà leech_txt_ngu gọi?
Còn về gã đàn ông tồi tệ , Minh Hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net coi như hắn ta đã rồi.
Lục Hựu Đình đi được một đoạn, chợt nhận bên cạnh không còn động.
Ngoảnh lại nhìn, thấy một mình Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hiểu dắt hai , thỉnh thoảng lại cúi đầu nói chuyện gì đó với chúng.
Ánh nắng ban trưa ấm áp chiếu lên người cô, làn trắng ngầnvi_pham_ban_quyen càng thêm rạng , cử chỉ nụ cười đều lên khí chấtleech_txt_ngu rỡ mà dịu .
bỏ qua danh tiếng không tốtvi_pham_ban_quyen của cô.
Thì đúngbot_an_cap là rất thu hútbot_an_cap người khác.
Ánh mắt Lục Hựu Đình trầm , anh lại chờ một lát.
Anh cúi người bế đứa lên: Chiều nay tôi còn có việc, đang vội.
Minh Hiểu gật , bế đứa còn lại, hai người tăngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốc bước đi.
Từ đồn công an đi , xác địnhvi_pham_ban_quyen hộ khẩu đã được chuyển vào nhà họ , Minh Hiểu hoàn toàn thở phào nhẹ .
ngờ rằng, khi Hựu Đìnhleech_txt_ngu ra , chỉ giản giải thích là một gia đình bốnbot_an_cap ngườibot_an_cap chưabot_an_cap kịp thủ tục đăng ký kết hôn.
Đồn côngbot_an_cap an thật đã làm thủbot_an_cap tục chuyển hộ cho .
Xem ra kết với .
ơn anh.
Tảng đá lớn trong lòng đã được bỏ, Minh Hiểu cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, đôi mắt cong, nụ cười chân thành rạng rỡ.
Lục Hựuvi_pham_ban_quyen Đình nụbot_an_cap ấy làm choleech_txt_ngu ngơ một chút, liền dời mắt đi.
Minh Hiểu nhớ haileech_txt_ngu con trai: Đúng rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Tiểu Tân và Tiểu Hoa sau này xưng hô với anh thế nào
Tùy ý.
Lục Hựu Đình liếc nhìn hai đứa trẻ, thấy chúng ngoan ngoãn hiểu , không nghịch ngợm, trái lại còn khá đáng yêu.
Vừa rồi ở công an đã thừavi_pham_ban_quyen họ lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một gia bốn .
Nếu hai đứa trẻ có thể chobot_an_cap hai cụ vẻ, anh cũng không đóng vai người chavi_pham_ban_quyen một gian.
Không từ rõ ràng nghĩa ý.
Minh Hiểu mỉm cười duyên dáng: Anh chẳng phải còn có việc bận ? Anh đi đi, đưa các con đi làm.
Hựu ừ một tiếng nhưng chưa đi ngay: Hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ các cô đang ở đâu?
Nhà khách.
Buổi tôi đến đón mẹ con cô, đi gặp người nhàleech_txt_ngu.
chưa lĩnhleech_txt_ngu chứng nhưng nàng dâu xấu cuối cũng phải ra bố mẹ chồng, cần phải nói chuyện kết hôn một cách thẳng thắn.
Minh Hiểu khẽ thở ra một hơi, không chối: Được.
Haileech_txt_ngu nhóc nhìnleech_txt_ngu theobot_an_cap bóng dáng Hựu Đình cho đến khi anhvi_pham_ban_quyen biến mất khỏi tầm mắt mới tiếcbot_an_cap thu hồi ánh .
Minh Hiểu quay bệnh , buổi chiều không có nhiều bệnh nhân, lúc sắp tan làm, Uông Linh dẫn theo một người phụ nữ trung niên trí thức nhã nhặn bước vào.
Từ Nhã Cầm mỉm cười bày tỏ ý định:
nói Minh bác sĩ đãleech_txt_ngu chữa khỏi chứng bệnh thầm kín chồng Tiểu Uông, là bậcbot_an_cap thầy về nam khoa.
Con traileech_txt_ngu tôi phương kia có vấn , phiền Minh bác sĩ xem giúp.
Uông Linh gặp Minh Hiểu, hổ đến mức hận không thể vùi đầu vào ngực.
Ban đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ động mời Minh đưa các con về nhàbot_an_cap mình , chẳng ngờ lòng tốt lại thành ra làm hỏng . Chẳng những khiến Minh Hiểu bị em quấy rối, chút còn biến cô thành mụcleech_txt_ngu tiêu chỉ trích trong khu tập thể quân , khiến hai đứa trẻ cũng phải chịu không ít ấm bot_an_cap ánh mắt khinh khi.
Hôm nay đưa Nhã Cầm đây là nói một lời xin lỗi, nếu khôngvi_pham_ban_quyen lương tâm chị thật sự không yên.
Thấy nói chuyệnvi_pham_ban_quyen Từ Nhã Cầm với sắc bình thản, khi thấy chị nhìnvi_pham_ban_quyen sang còn mỉm cười đáp lại, lòng Uông Linh càng thêm thắtbot_an_cap lại khó chịu.
Sau nắm sơ qua tình hình con trai của Từ Cầm, Minh Hiểu gật đầu.
“Được ạ, đúng lúcleech_txt_ngu cháu vẫn còn thời gian. Tuyleech_txt_ngu nhiên tình trạng mỗi mỗi khác, cháu không bảo chắc chắn sẽ khỏi được.”
Cũng thật trùng hợp. Tình trạngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hệt Hựu Đình, biết tiết cụ thể ravi_pham_ban_quyen sao.
Từ Nhã Cầm đang ở khu trú, nhân lúc chưa đến giờ tan , bà muốnvi_pham_ban_quyen đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó xem trước.
Uông Linh thấy Minhleech_txt_ngu Hiểu dắt hai đứa nhỏleech_txt_ngu đi sau Từ Nhã Cầm hướng về phía khu nội trú, liền lấy hết can gọi cô .
“Minh bác sĩ, lỗi , chuyện lúc
đợi chị nói hếtbot_an_cap câu, Minh Hiểu mỉm cười ngắt lời.
“Chị Linh, chị thật sự không cần phải xin lỗi đâu.”
Vào lúc cô bị Minh giavi_pham_ban_quyen ra nhà như rác rưởi, suýt nữa phải lưu lạcbot_an_cap đầu đường xó chợ, chính Linh đã vươn tay giúp đỡ cô. Ân tìnhvi_pham_ban_quyen này, Hiểu luôn khắc trongbot_an_cap lòng.
Minh Hiểu nở nụ cười ônbot_an_cap : “Em chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bao giờ trách chị, ngược lại còn rất biết ơn chị .”
Uông Linh ngẩn người, nước mắt chực trào nơi mắt: “Cô không trách sao?”
“Lừa chị em cũng đâu có được lợi lộc gìleech_txt_ngu.”
Minh nước mắt cho Uông Linh: “Phụ nữ mang thai không nên để cảm xúc quá , nếubot_an_cap ảnh hưởng đến thân thể thìbot_an_cap em lại kẻ có tội .”
Uông Linh bật cườibot_an_cap trong nước mắt, tảng đá nặng trong lòng bấy cùng được dỡ bỏ.
“Cô không trách tôi là tốt , tôi tâm rồi.”
Tiểu Tânleech_txt_ngu kiễngleech_txt_ngu chân, nhàng đặt bàn nhỏ bé lên bụng Linh.
“Dì Linh ơileech_txt_ngu, em trai cũng nói muốn dì vui vẻ lên leech_txt_ngu. Dì vui thì em ấy vui.”
Lời trẻ con giờ cũng người mát lòngleech_txt_ngu dạ.
Uông Linh ngạc nhiên: “Tiểu Tân, saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là em trai?”
Tân nghiêm túc đáp: “Cháu cảm nhận được ạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Linh cười không khép được miệng, ngân nga điệu rờileech_txt_ngu đi.
chị đi xa rồi, Hoa mới ghé sát tai anh trai thầm: “ ơi, anh cảm nhận thật ạ?”
Tiểu Tân lắc đầu: “Không có, là do mẹ chẩn đoán ra trướcbot_an_cap đấy.”
Cậu trí , chỉ là ghi nhớ thôi.
“Dì hy bụngvi_pham_ban_quyen trai, anh nói vậy dì nghe xong sẽ thấy vui.”
Tiểu Hoa gật đầu nửa hiểu nửa không, cảm thấy anh trai mình thật hại.
Từ Nhã đứng bên chứng kiến mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏi chậc chậc khen lạ, bà nhìn Minh Hiểu bằng mắt tán . Minh bác sĩ này không y caobot_an_cap dạyleech_txt_ngu con cũng ngoãn, hiểu chuyện lạivi_pham_ban_quyen thông minh.
tìm đến Uông Linh, bà cũng tìm qua về hoàn cảnh của Minh Hiểu.
Chẳng biết là tên kiếp nào, hại Minh bác sĩ ra nôngleech_txt_ngu nỗi , ngay cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai đứa trẻ chuyện thế này cũng không nhận, là cầm thú!
Còn việc Hiểu chưa kết hônleech_txt_ngu mà đã có con, danh tiếng không hay? Đó phải lỗi của Minh sĩ đâu! Có mắng thìvi_pham_ban_quyen phải mắng tên đànvi_pham_ban_quyen ông phụ tình bạc kia .
“Minh bác sĩ, cô còn trẻ thếleech_txt_ngu , không định tìm một người sao?”
Trên đường đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nội trúbot_an_cap, Từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cầm lặng lẽ dò hỏi.
Không vì lý do gì khác, chủ yếu là bà rất quý trọng Hiểu. Người đâu mà xinh đẹp, thuật giỏi, đối xử với mọi người hiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hòa, rộng , lại còn biết báo , khắp người đâu đâu cũng là ưu điểm.
Cái tật hay làm maivi_pham_ban_quyen của Nhã lại tái .
Minh Hiểu khẽ mỉm cười: “Cháu tìm được rồi ạ.”
Nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến việc tối nay phải gặp người của Lục Hựu , cô thấy có chút căng thẳng và bấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net an. Danh bot_an_cap không tốt, lại mang theo hai trẻ, biết người nhà anh có phản đối hay không?
Vừa nghe Minh Hiểu đã có tượng, Từ Nhã Cầm đành từ bỏ ý mai. Không chàng trai nào tốt số thế, cưới được người vợ như Minhvi_pham_ban_quyen bác .
Khu nội trú, bệnh đặc biệt.
Lục lão gia tử bệnhleech_txt_ngu nhẹ, nửa đã bước vào cửa tử, khiến tất cả mọi người bao gồm cả Hựu Đình đềuleech_txt_ngu sợ hãi không thôi.
Ba của Lục Đình nhânleech_txt_ngu viênleech_txt_ngu nghiên cứu khoa tại đơn vị bảo mật, mất sớm, chỉ để lại mình anh là độc đinh. Nay lại bị tuyệt tự, mạch máu họ Lục coi như toàn đứt đoạn.
Ông lão gắng gượng hít thở leech_txt_ngu yên về tương lai của Lục gia. Lục Hựu Đình sở dĩ đồng ý kết hôn với Minh Hiểu cũng cóleech_txt_ngu một phần nguyên nhân này, anh muốn ông nội được an lòng.
Anh đem chuyện kết hôn với Minh ra nói, còn khẳng định hai đứa là con ruột của mình.
bệnh nhất thời rơi vào một sự kỳ quái.
Lục lão gia tròn mắt, lồng ngực phậpvi_pham_ban_quyen phồng liên hồi, hơi thở dồn .
Hồi lâu sau, từ cổ họng ông phát ra tiếng cười sảngleech_txt_ngu khoái.
“Ha ha ha! gia có hậu rồi! gia có rồi!”
Lục lão thái thái cũng vô cùng độngleech_txt_ngu, nắmbot_an_cap chặt tay Lục Đình không ngừng hỏi dồn: “Tiểu Đình à, không lừa chúng ta chứ? Cô gái đó người nhà ? Sao hai đứa bỗng dưng có con rồibot_an_cap? Đứa trẻ đâu? Bao nhiêu tuổi ? Sao không đưa đến cho chúngleech_txt_ngu xem?”
Đối với những câu nhưbot_an_cap liên , Lục đưa ra lời giảibot_an_cap thích đã chuẩn bịleech_txt_ngu sẵn từ trước.
anh và Minh Hiểu trước đây từng yêu nhau một thời gian, ngoài ý muốn có con. Chỉ là anh đi nghĩa vụ sự biệt tăm năm nên người mất liên . Thật đúng , ngườivi_pham_ban_quyen mà Từ Nhã Cầmvi_pham_ban_quyen sắp xếp xem cho anh lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính là cô. Khi gặp lại , mọi đều theo tự nhiên.
Lục lão thái đầu còn chút nghi hoặc, nhưng khi nghe cháu trai nói gặp lại do Từ Nhã Cầm tình tác hợp, trái vi_pham_ban_quyen mới thực sự buông xuống. Cô gái con dâu nhìn trúng chắc chắn không !
thằng bé này, thật là phụ lòng con nhà người ta. Sau phải đối xử với con bé tốt một !” Lục lão thái thái nghiêm mặt .
Theo Hựu Đình kể, anh chẳng khác nào một gã phụ tình, khiến con gái nhà người ta phải một thân một mình con. Nếu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải thật sự không còn lực, Lục gia tử cũng phải dạy cho Lục Đình một bài học nhớ đời.
Hai đứa chắt nội đích tôn của ông, ôi chao, chỉ vì cái thằngvi_pham_ban_quyen cháu leech_txt_ngu không phải chịu bao nhiêu cực ở ngoài.
“Mau đưaleech_txt_ngu tới đây.” Lục gia tửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hạ lệnh, “Trước khi chết được nhìn thấy chắt nội, cũng nhắm mắt xuôi tay được rồi.”
Lục Hựu Đình thấy thời cũng đã hứa, địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi đón Minh Hiểu. Vừa mở phòng bệnh, liền chạm mặt hai nhóc tì.
Tiểu Tân và Tiểu Hoa nhìn thấy Lục Đình, đôi mắt to trònleech_txt_ngu long chớp chớp. Bavi_pham_ban_quyen mới sao ở đây?
Tiểuleech_txt_ngu Hoa kéo kéo tay Tiểu , nhỏ giọng thì thầm anh trai: “Anh , là kìa.”
Hai chữ “ba” vừa thốt ra, Tiểu Tân đã nhanh chóng bịt miệng em lại: “Chưa được gọi đâu, vẫn chưa đăng ký kết hôn với chú ấy.”
Tiểu Hoa chớp chớp mắt, gật đầu cái rụp.
lực của Lục Hựu Đình cực tốt, hai nhóc tì cứ ngỡ mình nói rất nhỏ, nhưng tiếng gọi kia vẫn lọt vàobot_an_cap tai anh. Chẳng sao, anh lại không hề cảm thấy phản cảm.
Cúi xuống nhìn hai nhỏ, khóe miệng anh vô nhếch lên một độ cực kỳ nhỏ.
“Tiểu , ai thế? Bà hình nghe thấy có ai gọi ba?”
Lục lão thái thái chân tay không được linhleech_txt_ngu hoạt, phải chống đi được, bà vừa vừa với lấy cây .
Dù thắc mắc sao đứa nhỏ lại tìm được đến đây, Hựu Đình vẫn một tay đứa vào phòng.
Khi hai cụ nhìn thấy hai đứa nhỏ, đôi mắt đồng loạt trợn tròn vì kinh ngạc. Giống, quá giống. So với Hựu Đình lúc nhỏ quả thực là đúc từ mộtleech_txt_ngu khuôn ra.
“Đây là”
Lục Hựu Đình sờ mũi, tục lời nói dối thiện chí : “Con trai con.”
cụ lập tức chấp nhận hai chắt năm tuổi bỗngvi_pham_ban_quyen dưng xuất hiện này, nữa còn tin tưởng chút ngờ. Cứ nhìn ngoại mà xem, nóibot_an_cap không phải của họ thì chẳng tin nổi!
Minh Hiểu và Từ Nhã Cầm đi sau một vào phòng bệnh. Cầm Minhleech_txt_ngu chỉ giỏi nam khoa mà các bệnh lý khác cũng cừ, nên tiện đường đã kể sơ qua tình trạng của Lục lão gia tử, vì thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm chút thời .
“Hiểu Hiểuvi_pham_ban_quyen, nữa con giúp xem cho ba của nhé. Lão gia lần này bị kích động lớn, người sắp không xong rồi.”
Chỉ trong chốcvi_pham_ban_quyen lát, Từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhã Cầm đã đổi cách xưng từ “Minh bác sĩ” xa lạ sang “Hiểu Hiểu” đầy thân .
vừa dứt lời liền cửa bệnh ra.
Thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưng, Lục lãoleech_txt_ngu mà bà nói là “sắp không xong” lúc này đang ngồi trên bệnh với thần phấn , trong lấy Tiểu Hoa, tiếng cười sảng khoái vang vọng khắp căn phòng.
Từ Nhã Cầm: ???
Bà lùi lại một , cảm thấy chắc là nhìn nhầm rồi.
Đóng cửa lại, rồi ra lần nữa.
Minh Hiểu không hiểu bà đang cái trò , cửa mở ra, cô liếc nhìn vào bên trong rồi chậm rãi quayvi_pham_ban_quyen sang nhìn Từ Nhã Cầm.
Thếbot_an_cap này mà là vẻ sắp thở cuối ?
Từ Nhã Cầm ngượng ngùng bước vào phòng: “Cha, sức khỏe cha khỏe hẳn rồivi_pham_ban_quyen ạ?”
“Hì hì hì, khỏe , khỏe rồi.”
Lục lão gia tử cườibot_an_cap nếp nhăn trên nở rộ như hoa cúc, cả người rạng hẳn lên.
Lục lão thái cũng vui đếnbot_an_cap mức híp cả mắt, trên đùi đang ômvi_pham_ban_quyen Tiểu Tân.
“Tân Tân, kẹo đi cháu.”
“Cháu cảm ơnbot_an_capvi_pham_ban_quyen .” Tiểu Tân ngoan ngoãn nhận lấyvi_pham_ban_quyen.
Lục lão thái thái cười mỉm đính chính: “Ngoan , nhưng gọi sai rồi, cháu phải gọi ta là cố nộibot_an_cap.”
Tiểu nghiêng đầu, tuy không hiểu vẫn nghe lời gọi một tiếng: “Cháu cố nội.”
Lục lão tử vàng tiếp : “Chắt ngoan, gọi một tiếng nghe nào.”
Tiểu Tân nghe lời gọi ngay: “Cố .”
lão tử nghe mà sướng rơn, hận không thể một tay ôm một đứa: “Ôi chao của ta, ngoan quá đi mất!”
Tiếng vui vẻ của hai cụ càng lúc càng lớn.
Sau khi định thần lại, hốc mắt Nhã Cầm bỗng cay .
Cha mẹ quảvi_pham_ban_quyen thực đã mong có chắt nhường nào.
Nhìn nhà người ta thôi mà đã vui vẻ đến thế này rồi.
Lão gia tử chắn là bị chuyện Lục Hựu tuyệt tự kích động, mất hếtbot_an_cap hy vọng mới ngã bệnh không dậy nổi.
Giờ đây dưng có được hai đứavi_pham_ban_quyen chắt trai từ trên trời rơi , e dù Diêm Vương có đích đến rước, ông cũng sẽ sống chết không đi.
Lão gia tử toe toét miệng: “Tiểu Cầm, cũng nhờ con tìm đứa cháu dâu này, nếubot_an_cap không đếnvi_pham_ban_quyen chết ta cũng chẳng ôm được chắt.”
“Cha, nói gì cơ?”
Từ Nhã Cầm nghe không hiểu, bà nghiêng để lộ ra Minhleech_txt_ngu đang đứng phía sau.
“Đây bác sĩ Minhbot_an_cap, đặc biệt đến để xem cho Hựu Đình.”
Minh Hiểu sau lưng bà, hai cụleech_txt_ngu nãy giờ chỉ ý hai đứa trẻ nên không để cô.
Nghe Từ Cầm giới thiệu, hai người mới ngẩngbot_an_cap đầu nhìn thoáng , rồi lại vội vã cúi trêu đùa haivi_pham_ban_quyen nhóc tì.
“Ừm, thì cứ xem thửvi_pham_ban_quyen đi.”
Vẻ mặt hai cụ có chút không mấy .
Trong lòng Nhã Cầm thầm thắc mắc.
Chuyện gì nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Chẳng phải hai cụ đều rất để tâm đến chuyện Lục Hựu Đình tuyệt tự sao?
gia còn bị kích độngbot_an_cap đến mức ngất xỉu cơ mà.
Giờ bác sĩ đến , hy vọng chữa khỏi cái chứng tuyệt tự kia, sao hai cụ lại có vẻ chẳng mặn mà nữa vậy?
Suy nghĩ của cụ thực ra rất đơn giản.
Đã cóleech_txt_ngu hai đứa chắt trai bảo bối rồi, ai còn thèm quan tâmleech_txt_ngu đến thằng cháu nội nữa chứ.
Chữa thì nhà cùng vui.
Không chữa được thì cũng chẳng sao, dù gì thì giống cũng đã truyền lại được .
Từ không nghĩ ngợi nhiều.
“Hiểu Hiểu, đây là con tôi, nó bị thương ngoài ý khi đang làm nhiệm vụ trong đội, cô xem giúp xem có khả chữa không?”
Thực ra ngay khi vừa bước vào cửa, Minhvi_pham_ban_quyen Hiểu đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chú ý đến Hựu đang đứng ở cuối giường.
Lời của Từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã xácvi_pham_ban_quyen nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net suyleech_txt_ngu đoán trong lòngleech_txt_ngu cô.
Hóabot_an_cap con trai của Từ Nhã Cầm chính là Lục Hựu .
Vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô đã vô tình gặpvi_pham_ban_quyen mặt tương rồi sao?
Lụcleech_txt_ngu Hựu Đình cũng không phải kẻ , từ Từ Nhã Cầm, bà đi tìmleech_txt_ngu bác sĩ chữa và tìm đúng Minh Hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lại còn đưa người tới tận đây.
Ánh mắt Lục Hựu Đình chạm phải Minh Hiểu, anh nhắc đến chuyện chữa bệnhleech_txt_ngu.
“Chuyện của chúng ta, cô đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói hết ?”
Anh nghĩ Hiểu đi tới đây thì chắc là đã nói rõ mọi chuyện rồi.
Minh Hiểu lại ngẩn người ra một chút.
Cô biết Lục Hựu Đình đang đến chuyện bọnbot_an_cap họ sắp kết hôn.
Nhưng cũng vừa mới phận Từ Nhã Cầm cách đây một giây .
Làm saobot_an_cap được.
Minh thật lắc đầu: “Chưa.”
Lục Hựu Đình hơivi_pham_ban_quyen nhíu mày cũng không ý.
Dù sao hôn cũng là chuyệnbot_an_cap hệ trọng, có lẽ Minh Hiểu muốn đợi một dịp gặp mặt chính thức bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giavi_pham_ban_quyen đình mới nói.
Cuộc thoại này tai Từ Nhã Cầm, quả thực có chút kỳ quặc.
gì cơ? Hựu Đình, con và Hiểu Hiểu quen nhau à?”
“Con nên quen ?”
Chẳng phải Từ Nhã Cầm đã bảo anh đi xem mắt với ta đóbot_an_cap sao.
Minh Hiểu tiếp : “Trước đây tôi đã xem qua tình trạng của Lụcvi_pham_ban_quyen đồngvi_pham_ban_quyen chí.”
Từ Nhã Cầm lúc này mới vỡ lẽ.
“Tôi bảobot_an_capleech_txt_ngu, đúng lúc quá, Hiểu, tình trạng của nó có khả năng chữa khỏi không?”
“Có , chỉ phối hợp châm cứu là được, ba ngày một lần.”
Từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhã Cầm hiểu y thuật, thấy khả năngbot_an_cap chữa khỏi liền thở phào nhẹ nhõm.
Bà saivi_pham_ban_quyen con trai đi nằm lên chiếc còn trống.
Lại nói Minh : “Bây giờ bắtleech_txt_ngu châm cứu luôn đi.”
Chữa khỏivi_pham_ban_quyen sớm chút nào hay chút đó, để bà còn sớmleech_txt_ngu tiếp tục giới thiệu đối tượng cho Lục Hựu Đình, sớm ngày bếbot_an_cap nội.
đây ạ?” Minh Hiểu hơi khựng lạibot_an_cap.
có rèm che nhưng trong phòng bệnh đang bao nhiêu người nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Trước đây Minh Hiểu không thấy có vấn đề .
Nhưng sau khi đã xác sẽ kết hôn với Lục Hựuvi_pham_ban_quyen Đình, trước mặt người nhà họ Lục, cô thực không thể châm cứu cho anh được.
Dù sao cũng nên tìm một phòng bệnh riêng tư.
Gương mặt Lục Hựu Đình cũng cứng đờ rõ.
Hìnhleech_txt_ngu ảnh ngày hôm qua ở phòng khámvi_pham_ban_quyen, anh phải gạt bỏ tôn của ông để Minh Hiểu kiểm còn một.
Anh dứt từ chối: “ sau đibot_an_cap.”
Minh Hiểu tự phụ họa theovi_pham_ban_quyen: “Vâng, thương ngoài của đồng chíleech_txt_ngu vẫnleech_txt_ngu chưa lành hẳn, đợi lành hẳn rồi châm cứu là thích hợp .”
Từ Nhãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cầm có chút thất vọng: “Cũng được, vậy Hiểu Hiểu .”
“Không phiền đâu , đều là việc tôibot_an_cap nên làm.”
quên, một trong những điều kiện quyết để Hựu Đình đồng ý kết hôn chính là phảibot_an_cap chữa khỏi chứng tuyệt tự cho anh.
Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.netnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là Từ Nhã Cầm đã hiểu lầm.
cảm thấy Minh Hiểu đúng là bác sĩ tâmleech_txt_ngu tận lực.
Chỉ tính năng lực cá nhân và ngoại hình, cô con trai bà cựcbot_an_cap kỳ xứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đôi, đứng nhau đúng là gái sắc.
quá.
“Làm phiền cô phải chạy một chuyến rồi.” Nhã Cầm nói xong lại quay sang sai con trai.
“Đưa bác sĩ Minh các về đi.”
vẫn đứng yên tại chỗ.
Vốn anh định đưa Minh gặp người nhà, giờ thì đúng là tiện đường.
từ từ đã, con chuyện .”
vậy?”
Đúng này, Tiểu Hoa đang được Lục lão gia tử trong lòng trèo xuống giường.
một viên kẹo sữa Thỏ Trắng đến trước mặt Minh Hiểu.
“Mẹ ơi, ăn kẹo đi ạ, sữa , cố nội cho con, ngon lắm.”
Minh Hiểu ngồi xuống, lau miệng cho cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bé.
“Mẹ không ăn , con ăn đi, không ăn nhiều quá, cẩn thận bịvi_pham_ban_quyen sâu răng đấy.”
Minh đang dò, nhưng không biết rằng khi nghe Hoabot_an_cap cô là mẹ, hai cụ đều sững sờ.
hai lúc ngẩng đầu lên, không thể tinleech_txt_ngu nổi nhìn về phía Minh Hiểu.
Ngón tay lão tử chỉ vào Minh Hiểu, bẩy khôngbot_an_cap ngừng.
Nhã lão gia lại không ổn, mặt biến sắc, hốt hoảng lao tới.
“Cha, cha không sao ? vậy ạ, vừa nãy chẳng phải vẫn đó sao? Bác sĩ”
“Không cần bác sĩ, không sao.”
gia tử không có chuyện gì, chỉ quá xúc mà thôi.
Sớm biết vị bác này chính là cháu dâu, vừabot_an_cap ông đã chẳng ngó lơbot_an_cap như thế.
Ông vẫy vẫy tay với Minh Hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Con bé này, lại đây. Lại đây đứng gầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho ta nhìn xem .”
Lục lão thái thái cũng nhìn chằm chằm Minh không rời mắt, trong ánh mắt thoảng lại lộ ra vẻ tán thưởng và yêu mến.
Xem kìa.
Cháu trai mình đúng là tinh .
Cháu dâu vừa đẹp, vừa có khí chất, vấn cao, còn lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bác sĩ nữa.
Xứng đôi vô cùng.
Minh Hiểu nhìn Lục Đình một cái, thấy anh gật đầu, cô mới hợp tác đi tới mặt lão gialeech_txt_ngu tử.
Do dự một chútvi_pham_ban_quyen, cô vẫn cất tiếng gọi: “Ông .”
Lục lão gia tử vô cùng lòng: “Con bé này, làm con rồi, năm qua một mình nuôi con chắc là vất vả lắm?”
Đối diện với sự quan tâmbot_an_cap chân thành như thế, mũi Hiểu bỗng thấy caynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cay.
Năm qua một mình nuôi , từng có hỏi , có mệt không.
Minh Chung Bác Phó Như biết cô chưa cưới bầu, tuy miệng không gì nhưng đối với đã không còn yêu thương như trướcbot_an_cap nữa.
Minh mỉm cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Cũng bình thường thôi ạ, hai đứa trẻ đều rất nghe lời, không khiến con phải lo nhiều.”
Lục lão thái lấy tay Minh Hiểu, trách : “Cái con bé này, con nhỏ làm gì có chuyện không vất . mà nhữngbot_an_cap ngày khổ cực rồi, từ nay về sau để thằng Tiểu Đình đối xử tốtbot_an_cap với con. Nó mà dám đối không tốt với con, taleech_txt_ngu sẽ gậy dạy dỗ nó.”
Minh Hiểu không mà mỉm cười.
Với gia thế nhà Lục Hựu Đình, đáng lẽ họ không nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để mắt tới một mang tiếng chưa cưới đã có bầu, xuất thân cũng không tốt như cô mới phải.
ngờ rằng họ lại chấp nhận cô nhanh đếnbot_an_cap thế.
Mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người họ đang trò hòa hợpleech_txt_ngu.
Từ Nhã Cầm bên cạnh nhìn mà ngơ ngác, bà lấy khuỷu tay huých huých Hựu Đình.
“Ông bà nội con đang nói cái gì thế? Sao mẹ nghe mà chẳng gì cả?”
Lục Hựu Đình lên tiếng: “Tôi kết hôn với cô ấy.”
“Cái gì?”
Nhã Cầm không , thốt lên kinh ngạc: “Kết hôn với ai cơ?”
Bà nhìnleech_txt_ngu Lục Hựu Đình, rồi lạibot_an_cap nhìn sang Hiểu đang trò chuyện cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vị trưởng bối, mất một lúc mới thần lại được.
“Con địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kết với Hiểu? Hai đứabot_an_cap mới gặp mấy lần mà đã cưới ? Con trai, con không bị ốmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hay phát sốt đấy chứleech_txt_ngu?”
ra thì mới gặp hai lần.”
Lục Hựu Đình cũng cảm chuyện này thật khó tin. Thế nhưng, nhìn lão gia trẻ ra đến vài tuổibot_an_cap, đang vui vẻ vây quanh lũ trẻ, rạng rỡ không chút ốm yếu nào, cảm thấy cuộc “hôn nhân giả” này cũng xứng đáng.
“Mẹ bảo conleech_txt_ngu đi xem mắt, không phải là với đíchvi_pham_ban_quyen kết hôn sao?”
Lục Hựu Đình đồng ý kết hôn còn mộtleech_txt_ngu lý do . Hiểu là người màvi_pham_ban_quyen Từ Nhã Cầm đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trúng. Cưới một như vậy về, đến lúc quay lại vị, nhà cũng sẽ không xảy mâu thuẫn , vẹnleech_txt_ngu cả đôileech_txt_ngu đường.
Nào
“Mẹ bảo con xem mắt cô ấy khi nào?”
Lục Hựu Đình nhíu mày, thấy vẻ Cầm không giốngleech_txt_ngu nói dối, anh lập tức nhận ra có điều gì đó không ổn. Chẳngleech_txt_ngu người Từ Nhã Cầm muốn anh xem mắt khôngleech_txt_ngu phải Minh Hiểu?
Dù đang trò chuyện cụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sự ý của Minh Hiểu vẫn đặt ở Lục Đình. Cô cũng nhận ra buổi xem mắt này dường như đã có nhầm lẫn. Cả ba người nhìn nhau, ngầm ý rồivi_pham_ban_quyen cùng ra khỏi phòng bệnh, tìmbot_an_cap một nơi vắng người.
Từ Nhã Cầm nói: “ mẹ thiệu cho con gái rượu của Viện bệnh viện tỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Giang Mỹ Linh. Con không cô ấy, thế cuộc đã đi ai?”
Lục Hựu Đình: “”
Minh Hiểu: ” Gặp tôi.”
Sau ba người đối chất, cuối cùng sáng tỏ. mộtvi_pham_ban_quyen sự tình oái oăm, cả Lục Hựu Đình đềuleech_txt_ngu tưởng đối phương là đối tượngvi_pham_ban_quyen xem mắt của , tạo nên mộtleech_txt_ngu sự nhầm lẫnleech_txt_ngu tai .
Minh Hiểu chút luống cuốngleech_txt_ngu. Xem nhầm người thì không sao, nhưng vấn đề quan trọng hộ khẩu của cô chuyển vào Lục gia, Hựu Đình cũng đã đồng ý kết hôn, giờ mới biết là nhầm người. Vậy hộ khẩu của cô lại phải chuyển ra ngoài ? Chẳng vị Lục chí thực định mắt với cô có còn đồng ý gặp thêm lần nữa ?
Giữa lúc Minh Hiểu còn đang suy mông lung, giọng nói lạnh lùng bên tai: “Đã nhầm thì laobot_an_cap phải theo lao vậy. Ông bà đều rất thích hai đứa nhỏ, những gì trướcleech_txt_ngu tôi nói cô vẫn thaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .”
Minh Hiểu thở phào nhẹ nhõm. Thật ra côleech_txt_ngu cũng có dự định này. Không phải cô tham lam điều kiện Lục gia mà cố tình bám lấy, mà vì nhận thấy hai nhóc dường như không bài xích Lục Đình, mà còn chung sống rất vui vẻ hai vị lão nhân. Tổng hợp , duy trì quan hệ hôn nhân giả Lục Hựu Đình chỉ có lợi mà không có hại.
Minh Hiểu khẽ nói: “Cảm anh.”
Từ Nhã ban đầu có chút ngạc nhiên, nhưng thấy con trai và Minh Hiểu ở cạnh nhau khá hòa hợp, bà lại thấy xem mắt nhầm cũng phải gì xấu. Dùbot_an_cap với tình trạng của Lục Hựu Đình, cũng có mấy cô gái chịu ưng thuận. Hiểu Hiểu không chê bai, còn bằng lòng hôn với con trai bà, quả là một cô gái tốt. Tuy rằng so mẫu con dâu lý tưởng thì có thêm đứa trẻ, nhưng không sao, Lục gia chẳng lẽ lại không nuôi nổi.
cả ba bên đều cảm thấy hài lòng. Tuy , chỉ có một điểm Từ Nhã hơi vui vì đã nói dối rằng đứa trẻ là con ruột của mình. Vạn nhất sau này hai cụ phát hiện ra sự , chẳng càng khó chấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận hơn sao.
Lục Hựu Đình bảo: “ con vào nóibot_an_cap rõ với ông nội.”
thì nói vậy nhưng chân anh chẳngleech_txt_ngu hề nhúc nhích. Cầm anh một cái: “Đúng là đứa cháu hiếu thảo! Trái tim của ông nội con có chịu nổi sự giày vò này của con khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?”
Lục Hựu Đình im không đápvi_pham_ban_quyen.
“Thôi được , giấuleech_txt_ngu đi đã.” Từ thở dài, cóbot_an_cap đến ngày , khả năng chịu đựng của hai cụ sẽ tăng lên cũng nên. “Hiểu Hiểu à, con và các cháu hiệnleech_txt_ngu đang ở đâu? Nếu đã chuyển về nhà mình rồi thì chi bằng dọn tới nhà ở luôn đi.”
Từ Nhã nhanh chóng chấp nhậnbot_an_cap Minh Hiểu, còn Lục Hựu Đình sớm nộp báo kết hôn. Minh Hiểu có chútvi_pham_ban_quyen thụ sủng nhược kinh. Cho đến thời điểm hiện tại, lòng tốt của người nhà họ dành cho cô nằm ngoài dự đoán.
“Không” Cô vừa định từ thì Từ Nhã Cầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự mìnhvi_pham_ban_quyen quyết định: “Hôm nayvi_pham_ban_quyen hơi rồi, Hựu , ngày con đi giúp Hiểu Hiểu đồ đạc vềvi_pham_ban_quyen nhà nhé.”
Lục Hựu Đình nghĩ đến việc ba con Minh còn đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khách nên không từ chối. Mọi chuyện thế được quyết định.
Buổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tối, cả nhau ăn một bữa cơm. Trên bànbot_an_cap ăn, Lục lão gia tử và Lục lão thái thái đều giục Minhvi_pham_ban_quyen Hiểu chóng dọn . Những năm cô đã chịu nhiều thiệt thòi, hai cụ đều muốn tìmleech_txt_ngu mọi cách để bù đắp.
Trước khi ngủ, Tiểu Hoa ghé sátleech_txt_ngu tai cô thì : “Mẹ ơi, con thích ông bà cố .”
Haivi_pham_ban_quyen nhóc tì nằm trong chăn, đôi má hồng hào, tinh thần chấn, trên mặt đều là cười. Rõ ràng là chúng chung sống rất hòa hợp với hai cụ.
Minh xoa đứa nhỏ: “Tiểu Tân cũng thích phải không?”
Tiểu Tân đầu rồi : “Mẹ ơi, ngày mai chúng ta dọn ở cùng ông bà cố ạ?”
“Ừ.”
Đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tận bây , Minh Hiểu vẫn thấy mọibot_an_cap chuyện không thực . Người nhà họ Lục, bao gồm cả Từ Nhã Cầm, đềuvi_pham_ban_quyen không hề có bất kỳ thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiếnvi_pham_ban_quyen nào với việc chưa chồng con, là một chuyện cùng tin. Phải biết rằng chuyện này một khi truyền ra ngoài, khôngbot_an_cap Lục Hựu Đình bị đời bàn tán mà cả thể diện của Lục gia cũng sẽ mất sạch, bị chỉ trỏ.
Không phải Minh Hiểu tự hạ thấp mình, nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật tàn khốc. Danh tiếng của cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vốn đã chẳng ra , đâu cũng bị người ta nhiếc là không đoan chính, Lục kết với khó tránh bị hưởng. hồ, anh còn nói với hai cụ rằng hai đứa trẻ là ruộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của mình, đương với việc thừa nhận người đàn ông đó của Minh Hiểu chính là anh. “chiếc ” lớn vậy lên đầu, Minh Hiểu thấy Lục Hựu Đình đã hy sinh quá nhiều.
“Sớm chữavi_pham_ban_quyen khỏi bệnh cho anh ấy, rồi điều dưỡng lại cơ cho gia tử.” Như vậy, đến khi đứng vững gót chân, thoát Tiền Tuệ, cô thể ly hôn với Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hựu Đình không liên đến anh.
Minh suy nghĩ rồi dần vào ngủ. Sángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôm sau, Lục Hựu đã đợi sẵn ngoài nhà khách để giúp côbot_an_cap dọn đồ về Lục gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Anh lái một xe Jeep màu đen, thân cao lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng bên cạnhleech_txt_ngu cửa xe, thu không ít ánh nhìn của mọi người quanh.
“Để anh đợi lâu rồi.” Hiểu xách đồ, ái ngại nóileech_txt_ngu: “Không ngờ đến sớm như vậy.”
Lục Hựu Đình không nói gì, ánh mắt lướt qua bọc đồ trên tay cô: “Còn nữa không?”
“Hết rồi, chỉ cóleech_txt_ngu thôi.” Hồi đó cô và bị Minh gia ra khỏi cửa, đến mấy bộ quần áo cũng không theo, đạc ít đến đáng thương. Chỉ bấy đây, một tay cũng hết, ra cần dùngbot_an_cap đến xevi_pham_ban_quyen.
Đình cấtleech_txt_ngu đồ lên xe rồi mở cửa. Hai nhóc tì vui mừng khôn xiết. Chúng không phải chưa từng ngồi xe, mấy năm gia còn rấtvi_pham_ban_quyen trương, ra ngoài đều xe hơi, năm gần ngóng tình hình nên đã tốn nhiều. Cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ những như nhàvi_pham_ban_quyen Lục Hựuvi_pham_ban_quyen Đình, mấy đời cống hiến chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đất nước mới có thể ngangbot_an_cap lái xe ra đường.
Rất nhanh đó đã đến Lục giabot_an_cap. Sau khi ổnleech_txt_ngu định chỗ , Minh vội vãleech_txt_ngu đến bệnh viện việc. Lục gia tử đã xuất viện tốibot_an_cap qua, hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa bầuvi_pham_ban_quyen bạn với hai cụ.
Vừa mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến khoa, y tá Tiểu Lan đã nói: “Bác sĩ Minh, bác sĩ Giang tìm , ở vănleech_txt_ngu phòng lâu lắm rồi đấy.”
Minh Hiểu cửa bước , trong văn phòng có một nữ chí vóc mảnh đang ngồi . Vừa nhìn thấy cô, người đó lập tức trừng mắt giận dữ: “Cô chính là Minh Hiểuleech_txt_ngu?”
Là tôi.
Minh từngbot_an_cap người phụ nữ này, nghe Lan gọi bác sĩ Giang, chắc hẳn cũng là bác bệnh tỉnh.
Tìm có việc gì không?
Thái độ của Hiểu vẫn là khách sáo, mặc dù ánh mắt bácleech_txt_ngu sĩ Giang nhìn cô như nhìn kẻ thù không đội chung, hận không thể lao lên tát cô một cái.
Giang Mỹ Linh thấy cô , liền đứng phắt dậy, tay tát Minh Hiểu một cái.
Cái đồ đĩ thõa, loại đàn bàvi_pham_ban_quyen đê , cách gì màleech_txt_ngu dám cướp người của tôibot_an_cap!
Hả!
Cướp đàn ôngbot_an_cap?
Các y tá khoa đồng loạt vểnh tai lên ngóng.
Bác sĩ Minh lại quyến rũ ai nữa đây?
Minh Hiểu thấy đối phương hùng hổ, có ý tốt đã sớm phòng, khi lòng bàn tay chỉ còn cách mặt phân thì đã tóm chặt lấy.
Đồng chí Giang, làm ơn ăn nói cho sạch chút.
Giang Mỹ Linh không rút tay ra được, nổi trận lôi đình.
Tại phảibot_an_cap sạch sẽ? mới là đối tượng xem mắt của Lục Hựu Đình, loại như cô dámleech_txt_ngu danh tôileech_txt_ngu đi xem mắt anh ấy, tôi cứ chửi đấy!
Nhà họ Giangvi_pham_ban_quyen họ biết, Giang biết Lục Hựu Đình chưa đầy mươi tuổi bộ cấp Chính đoàn, tiền đồ vô lượng, ngoại hình lại vô xuất chúng.
Một đối tượng xem mắt hiếm có khó tìm như vậy, Giang Linh quyết tâm phải có được.
Hôm đợi cả ngày trời, cứ tưởng đối phương không đến hẹn, ai ngờ lại nghe đồng nói thấy Minh Hiểu khoa Nam cùng Lục Hựu , đứng dưới lầu nói chuyện ròng suốtvi_pham_ban_quyen một đồng hồ.
Nghe nóivi_pham_ban_quyen người họvi_pham_ban_quyen Lục còn đón Hiểu và hai đứa con hoang về nhà ở rồi.
Nếu không phải mạo danh cô, làm sao Lục Hựu có thể đi xem mắtvi_pham_ban_quyen với một loại đàn bà không đoan chính, mang hai đứa con hoang như chứ.
Cô ta xứng sao?
Cái dày vô liêm , chuyện đê tiện cũng làm , thì làm mất mặt. Mọi người lại đây xem! Minh Hiểu không chỉ lăng nhăng ngoài, khai cướp đối tượng của ! Cũng không soi gương xem mình làleech_txt_ngu hạng người gì, nhà họ Lục là nơi có thể trèo cao sao?
người nghe vậy, ánh mắt nhìn Minh Hiểu bắt đầu lộ khinh bỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Bácleech_txt_ngu Minh cũng mặtleech_txt_ngu dày quá đi, chưa chồng mà thôi, còn mạo danh người khác xemleech_txt_ngu mắt, sao thểvi_pham_ban_quyen làm loại chuyệnbot_an_cap này chứ.
Phải đấy, bác Giang mắng lắm, nếu là phải chuyện này thì không chỉ lại ở mắng mỏ đơn giản thế .
Giang Mỹ nghe lờivi_pham_ban_quyen bàn tán của mọi người, mặt càng thêm đắc ý.
Cô ta lý, nay nhất định phải làm lớn , khiến Minh Hiểu không còn mặt mũi nào mà ở lại bệnh viện tỉnh nữa.
Minh Hiểu lạnh mặt xuống.
nhận mình xem mắt nhầm người, tuyệt đối không mạo danh Giang Mỹ Linh để cướp đàn ông, lại càng không đời nào thừa nhận cái danh đó.
Đồng chí Giang, hôm qua là tôi không nắm rõ đối tượng xem mắt, nhưngleech_txt_ngu việc tôi mạo danh cô thật là chuyện vô căn .
Từ đầu đến cuối chưa nói mình là Giang Linh, lấy đâu chuyện mạo .
Vả lại, cho dù không có tôi, cô cũng không thể xem mắt thành công với đồng chí đâu.
thật.
Lụcvi_pham_ban_quyen Hựu Đình đến xem thực chất làbot_an_cap để gặp mặt nói rõ tình trạng sức khỏe với Giangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mỹ Linh và hủy bỏ buổi xem mắt này.
Không thểvi_pham_ban_quyen nào!
Mỹ Linh không tin, với kiện của cô ta, sao Lục thể không ưng cho được.
Minh Hiểu đương không thể tiết lộ trạng của Hựu Đình giữa bàn dân thiênvi_pham_ban_quyen .
Thấy Giang Mỹ Linh không , cô bình nói: Cô có tự đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi đồng Lục tôi có nói saileech_txt_ngu không.
Tôi mới không đi.
Giang Mỹ Linh thẹn quá hóa giận.
Cô ta muốn cào nát Minh nhưng vùng ra .
Khóe mắt liếc thấy chiếcvi_pham_ban_quyen đun nước đang bốc hơi trên lò than bênbot_an_cap , cô ta chộp lấy, dứt khoát hắt thẳng vào người Minhleech_txt_ngu Hiểu.
là nước sôi sùng sục.
Hắt vào mặt thì không chỉ làvi_pham_ban_quyen hủyvi_pham_ban_quyen dung đâu.
Hiểu không ngờ Giang Linhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại tàn độc đến , thời không kịp phản ứng để tránh né.
!
Chiếc ấm rơi xuống đất, tung tóe.
giác nóng rát tưởng tượng không ập đến, mắt mới thấy một cánh mạnh mẽ đang trước mặt.
Minh ngẩn , nhìn cánh tay lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên.
Là Lục Đình.
Anh đến từbot_an_cap nào vậy?
Thấy Minh Hiểu bìnhvi_pham_ban_quyen an vô sự, đừng nói là dung, cả một giọt cũng không dính lên người, Giang Mỹ Linh tức sắp nổbot_an_cap phổi.
Nhưng cô nhanh chóng lại.
Bĩu môi một cái, cô ta nhìn Lục Hựu Đình vẻ đáng thương, uất ức tố : , sao anh lại đỡleech_txt_ngu cho cô ta? Anh biết người hôm qua mắt với anh lẽ ra phải là em không, ta khôngbot_an_cap biết xấu hổ đã cướp
Lục Hựu Đình cau chặt : Cô ấy nói đúng .
Giang Mỹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Linh sững sờ: Cái ?
Lục Hựu Đình phủi giọt nước trên áo, giọng nói vẫn đạm như lệ.
Hôm đến là nói với cô, buổi xem mắt này hủybot_an_cap bỏ.
Đám người hóng hớt ravi_pham_ban_quyen.
bác sĩ Minh không cướp người đàn ông bác Giang, tất cả chỉ làleech_txt_ngu hiểu lầm.
Lục Hựu Đình cũng không thích Mỹ Linh tự tiện mình lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hựu .
Đồng Giang, đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là lần đầu gặp cô, ta không thân, phiền cô gọi tôi là đồng Lục.
Mặt Mỹ Linh đỏ , lúcvi_pham_ban_quyen nãy cô ta vừa nói với bên ngoài Lục Hựu Đình là người ông mình.
Vậy mà anh lại bảoleech_txt_ngu lần đầu, không thân.
Lục anh Lục, thật ra trước đây chúng ta đã gặp rồi, embot_an_cap từng cùng bố mẹ đến nhà anh làm khách, em
Vậy sao?
Lụcvi_pham_ban_quyen Hựu Đình hững hờ nói: Không .
Hiểu hơi muốn cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hiểu sao, lầnbot_an_cap đầu tiên thấy gương mặt lạnh như băng Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hựu Đình thuận đến thế.
Giang Mỹ hết xanh lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trắng, vừa hổ thẹn vừaleech_txt_ngu tức giận.
Cô ta muốn quàng làm họ để kéo gần quan , ai ngờ Lục Hựu Đình chẳng nểbot_an_cap mặt chút nào, chẳng phải là dẫm mặt cô ta dưới đất sao?
Còn nói hủy xem mắt.
Chẳng khác nào nói cho mọi người biết Lục Đình không trúng cô .
Tất cả đều là cô ta đa tình?
Giang Mỹ chưa bao giờ mất mặt thế, hốc mắt đỏ , chực trào nước .
Sau đó cô ta lườm một sắc lẹm: Chuyện chưa xong đâu, cô đợi đấy!
Buông lời đe dọa xong, cô ta che mặt chạy đivi_pham_ban_quyen.
Hiểu khẽ thở phào, may Lụcleech_txt_ngu Hựu Đình đến kịp, nếu không nay mặt cô chắc chắn tiêu đờibot_an_cap.
Cộng thêm bộ dạng ngang của Giang Mỹ Linh, e là chuyện này dễ kết như vậy.
Đóng cửa vănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại, ngăn cách mọi ánh mắt khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạ.
Hiểu : Đồng chí Lục, cảmleech_txt_ngu ơn anh.
Lục Đình lẳng lặng liếc nhìn cô nói gì, cúi người nhặt ấm nước lên lại trên lò than.
Mùa trời lạnh, khoa nào cũng bị lò than thế , vừa để sưởi vừa để đun nước, mới tạobot_an_cap điều kiện cho Giang Mỹ gây ác.
Đợi anh thu dọn xong, Minhvi_pham_ban_quyen Hiểu lại nói lời cảm ơn lầnvi_pham_ban_quyen nữa, hỏi: Đồng chí Lục, tìm có việc gì không?
Cô thầmvi_pham_ban_quyen nghĩ không biết có phải Tân, Hoa thích nghi với nhà mới , nhưng nghe Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hựu Đình có chút ngượng ngùng nói: Tôi đến để châm cứu.
ở nhà họ Lục cảm giác quá kỳ lạ.
Lục Hựu Đình tốt nhất là đến viện.
Ít nhất ở bệnh là quan bác sĩ và bệnh nhân, không dễ gâyleech_txt_ngu những liên tưởng không đáng có.
Minh Hiểu nhìn vẻ không tự nhiên trên gương mặt nghiêm nghị của Lục Hựu Đình, khẽ môi.
Cô gật đầu: Vâng, qua bên kia đi.
lần lạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hai lần quen.
Lại nằm giườngvi_pham_ban_quyen khám, Lục Hựu Đình bối rối lần đầu.
Chỉ là khi thấy Minh Hiểu đeo găngbot_an_cap tay, mang theo túi kim châm cứu và dụng cụ , tim anh vẫn hơi run.
thật, anh chưa từng nghe đó cũng có thể châm kim được.
đây?
Hiểuleech_txt_ngu giỏi quan sát sắc mặt, biểu cảm của Lục Hựu Đình ra anh đang nghĩ .
Hồi đại học, tôi có một giáo sư Trung y làm thầy, yên tâm đi, tôi đã thành rồi.
Châm , xoa bóp huyệt, kể nắn cô đều làm rấtvi_pham_ban_quyen thành thục.
Vì vậy, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói châm có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điều trị tình củabot_an_cap Hựu Đình không phải lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời nói .
Bị đoánvi_pham_ban_quyen trúng tâm tư, Lục Hựu Đìnhvi_pham_ban_quyen có chút ngượngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngùng.
Thay thuốc vết thương ngoài da cho anh trước, nếu đau thì bảo tôi.
Giọng nói của Minhvi_pham_ban_quyen Hiểu rất nhàng, dịu , mang theo sự quan tâm và ấm áp của một bác sĩ đối với bệnh , không pha lẫn một chút cảm xúc khác lạ nào.
Người ngoài đều nói cô là kẻ không đứng đắn, là hồ ly tinh, rất giỏi quyến rũ đàn ông.
Hựuvi_pham_ban_quyen Đình trước đó cũng nghĩ vậy.
Nhưng trong cảnh , theo lý mà nói, nếu Hiểu muốn bot_an_cap anh thì không thể nào không thêm hành động khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Minh Hiểu chỉleech_txt_ngu chăm chúvi_pham_ban_quyen thay thuốc, trong mắt thậm chí chẳng chứa đựng bất ý nghĩ tư nào.
Điều này khiến Lụcleech_txt_ngu Hựu Đình không nghi ngờ tính xác thực của những thổi bên ngoài.
Rất sau đó, đã thay xongvi_pham_ban_quyen.
Minh Hiểu bắt đầu châm cứu.
Hựu Đìnhleech_txt_ngu nhíu lông mày, cảm kim bạc đâm vào da thịt rõ rệt. Nơi này tập trung rất dây thần kinh, kỳ nhạy cảm với những kích thích từ bên ngoài.
mới đâm kim, biểu cảm của Lục Hựu Đình đã lập tức cứng đờ, bắt đầu rịn mồ hôi.
Chết tiệt.
chịu cảnh tuyệt tự còn hơn là phải đi châm cứu thêm lần nào nữa!
Vẻ mặt Minh Hiểu không có biểu cảm , nhưng tế trong ngượng ngùng. Hai người đối mặt nhau không chút chắn, dù muốn thì ánh mắtleech_txt_ngu chỉ có lại tạibot_an_cap đó.
Đây là chuyện không thể tránh .
Thấy mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hựu như nhọ , cô suy nghĩ một chút rồi lên tiếng an ủi: “Phản ứng thường thôi, anh không cần thấy xấu hổ, cứ giữ thế bình là được.”
Lục Hựuvi_pham_ban_quyen Đình: “”
Nếu đổi nam bác sĩ, lẽ nhiên anh có tâm không tạp niệm.
Nhưng trướcvi_pham_ban_quyen mặt lại là một nữ đồng chí, còn là đối tượng anh bị “kết hônvi_pham_ban_quyen ”, làm sao có thể giữ thế bình thường ?
cùng, Lục Hựu Đình dứt khoát nhắm mắtvi_pham_ban_quyen lại, cố gắng bình tâm, giốngbot_an_cap như con cá trên thớt mặc cho Minh nắn bópbot_an_cap, không thốt nào.
sau, buổi châmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứu kết thúc.
Lục Hựu gần như trốn chạy phòng khám, dáng cao lớn thẳng tắp trông có chút thảm hại.
Trước khi đi, anh chỉ để lại một câu:
“Báo cáo kết hôn đã nộp lên rồi.”
Minh nhướng mày, cảm thấy khá hài lòng với tốc độ việc của Lục Hựu Đình.
khẩu đã chuyển sang nhà họ Lục, vẫn phải cầm được nhận hôn thì mới đảm.
quên trong giấc mơ kia, Tiền định đem cô bán cho một lão già trong thôn.
Nếu chuyểnvi_pham_ban_quyen hộ khẩu không thành, có khi ta sẽ ép cô gảleech_txt_ngu cho người khác.
Buổi hai tiếng nghỉ ngơi, Minh Hiểu quay về nhà họ ăn cơm. Vừa vào nhà, côbot_an_cap đã thấy hai đứa đang vuinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ chạy nhảy nơi, trán mồ hôi, trên mặc nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bộ đồ bông mới tinh.
Cô tìm thấy Từ Nhã Cầm trong bếp, liền lên tiếng: “Dì Từ, cảm ơn bà.”
Từ Nhã Cầm liếc nhìn hai nhóc tì vừa chạy theo sau, liềnleech_txt_ngu Minh Hiểu đang cảm ơn chuyện gì.
tay, cười : “ cần kháchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sáo thế đâu, hai vị lão gia tử quý trẻ con lắm, quần áo là họ mualeech_txt_ngu đấy.”
Bà kéo Minh lại khi định đi cảm .
“Cháu đừng đi nói lời cảmleech_txt_ngu ơn, hai cụ không thích nghe mấy lời đó đâu.”
Nói lời cảm ơn tức làbot_an_cap sáo.
Hai vị gia tử đã coi Tiểu Tân và Hoa như ruột, mua chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ là chuyện đương nhiên, còn rất lòng, hận không chuẩn bị đầy đủ mọi cho hai đứa nhỏ.
Nếu Minh Hiểu cứ hở ra là nói cảm ơn, họ sẽ nghĩ cô không coi họ Lụcleech_txt_ngu là ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà.
“Dì Từ, để cháu bà một tay.”
Minh Hiểu đành từ bỏ ý định đó. Chỉ là sau này khi cô và Lục Hựu Đình hôn, sự thật hai trẻ không phải dòng máu họ Lục sớm muộn cũng công khai, lúc đó sợ hai vị lão gia tử không chịu nổi.
Khi đó không vì gấp rút chuyển hộ khẩu, cô cũng sẽ không ý để Lục Hựu Đình giấu giếm hai lãobot_an_cap tử như .
Từ Cầm thấy Minh Hiểu thái rau rất chuyên , không giống kiểu tiểu thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tư bảnbot_an_cap được nuông chiều, không chạm tay vào việc nhà, bà không khỏi mắc.
“Trước đây cháu ở nhà Minh cũngbot_an_cap phải nấu cơm à?”
Minhleech_txt_ngu Hiểu cười đáp: “Vâng ạbot_an_cap.”
Cuộc sống của cô ở họ Minh tuy sung , nhưng thực ra cũng chỉ điều kiện sinh hoạt tốt hơn người bình thường một chút, còn những việc như giặt giũ, nấu nướng, dọnleech_txt_ngu dẹp nhà cửa cô đều phải làm.
Phó Mạn Như nói rèn luyện khả năngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sống tự lập cho cô, còn dùngleech_txt_ngu việc nấu cơm, giặt giũ để khen ngợi cô có lòng hiếu thảo.
Đặc biệt là sau khi Minh Hiểu mang thai, thái độ của người nhà họleech_txt_ngu Minhvi_pham_ban_quyen đối vớivi_pham_ban_quyen giảm rõ rệt.
Sau khi nhận thấy sự thay đổi của cha mẹ, cô đã chủ động làmleech_txt_ngu rất nhiều việc nhà.
Từ Cầm chép lấy làm lạ, ở lỵ này các đình tư bản khác đều có bảo mẫu, mấy việc này làm sao đến lượt thiên kim tiểu thư phải .
“Hiểu Hiểu, đi nghỉ đi, chiều còn phải đi làm, cần nuôi dưỡngleech_txt_ngu tinh thần cho .”
Từ Nhã Cầm không nóileech_txt_ngu hai lời liền đuổi Minh ra bếp. Minh Hiểu trong lòng động, nhưng cũng không ngồi không, cô đi xem tình trạng của Lục lão gia tử.
Dinh thự cũ của nhà họ Minh.
“Chung Bác, đồ đạc trong nhà rồi!”
Phó Mạn hốt hoảng kêu lên.
Minh Chung Bác đang sofa xem báo, vậy liền không đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm: “Cái gì mất? thì mua lại, có gì mà phải cuống lên.”
Còn hai là họ sẽ chuyển Cảng .
Vốn dĩ không cần quá vội vàngvi_pham_ban_quyen, nhưng Minh Chung Bác sợ Minh Hiểu viết tố cáo, nên nhân lúc này nhanh chóng rời là thượng sách.
Mấy thứ đồ vặt vãnh không đáng tiền, thôi.
Mặt Phó Mạn Như bệch, chạy xuống lầu thấy Minh Chungbot_an_cap Bác còn thảnh thơi báo, tức giận giật phăng tờ báo trên tay ông ta.
“Mấy món đồ cổ, chữ ông sưu tầm, mấy thứ đồ ngoại, còn cả mười mấy rương vàngbot_an_cap thỏi dưới hầm ngầm nữa, tất cả giá trị trong nhà đều không cánh mà bay rồi!”
“Mẹ, mẹ nhảm gì thế.”
từ ngoài cửa bước vào, tay xáchleech_txt_ngu nách mang không ít túi đồ.
Từ một kẻ dưới quê bỗng chốcbot_an_cap trở thiên tiểu thư nhà , việc Họa thích làm nhất mỗi ngày chính là hẹn mấy cô bạn tiểu thư ra ngoài dạo , mua sắm thả ga.
gì muabot_an_cap nấy.
sao giờ cô cũng là người có tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, toàn bộ tài sản của nhà họ đều là của cô ta, không bao giờ phải sốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảnh hèn nữa.
Minhvi_pham_ban_quyen Họa lấy ra một quần áo mua với giá đắt ở cửa hàng hóa.
“Ba, mẹ, người xem bộ này có đẹp không?”
Phó Mạn làm gì còn tâm trạng nào mà quan tâm đến quần áo.
Thấy cha con họ vẫn chưavi_pham_ban_quyen thức mức độ nghiêm trọng của sự việc, bà trực tiếp kéo họ lên thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , rồi lại xuống hầm ngầm.
thư phòng và hầm ngầm trống , Minh Chung Bác ngẩn người, tim loạn xạ như .
“Đồleech_txt_ngu đạc đâu! Đồ củaleech_txt_ngu tao rồi!”
Họa cũng trợn tròn mắt.
“Mẹ, chuyện này sao?”
“Sao mẹbot_an_cap biết được?!”
Cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đình ba người đều hoảng . Đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yên đang lành, bộ đồ giá trị trong nhà lại biếnvi_pham_ban_quyen mất sạchbot_an_cap sẽ chỉ sau một đêmbot_an_cap.
Nếu vào thì không thể nào khuân sạch đồ trong một đêm được, quan trọng là chẳng nghe thấyleech_txt_ngu một động nào.
“Vương Mã, Vương đâu!”
“Có phải bà đã tẩu tán hết đồ đi rồi không!”
Không phải trộm ngoài thì chỉ cóvi_pham_ban_quyen thể là trộm nhà.
Vương Mã người giúp việc làm cho nhà họ Minh mười mấy năm, chỉ có bà ta mới biếtleech_txt_ngu đồ giá trịvi_pham_ban_quyen được cất ở đâu, rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khả năng bà ta đã tự mình lấy trộm, nhân lúc ai chú ý thì mật chuyển đi.
“Tiên sinh, thái thái, tiểu thư, phải tôi đâu, tôi không có .”
“Không còn ai? Chẳng mấy thứ đóleech_txt_ngu tự mọc chân chạy mất chắc?”
Minh Họavi_pham_ban_quyen giận vớ lấy đồ vật bên cạnh ném về phía Vương Mã.
Đúng là cái loại thấp .
chắn là bọn họ ghen tị nhàbot_an_cap họbot_an_cap Minh có tiền đã trộm rồi!
Trán Vương Mã bị ném đến máu, bà quỳ trên run rẩy sợ hãi, chỉ biết ra sứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phủ nhận.
Phó Mạn bị hành động củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm cho giật mình: “Họa Họa, bình tĩnh lại đi con, chắc không phải là Vương Mã lấy đâu.”
Hai ngày bà xuống hầm ngầm đồ vẫn còn ở đó.
Vương Mã cả ngày quanhvi_pham_ban_quyen dưới bà, cũng không có hội.
“Vậy thì còn có thể là ai?”
Bỗng nhiên, trong Minhvi_pham_ban_quyen Họa lướt qua một bóng người.
Cô ta nắm chặt cánh tay Phó Mạn : “Mẹ, chắc chắn là Minh Hiểu, là Minh Hiểu trộm!”
Mấy ngày nay, ngoài Minh Hiểu không còn người ngoài khác đến họ Minhbot_an_cap.
Hôm đó cô còn phòng lâu vậy, chắc chắn làvi_pham_ban_quyen ta đã làm.
Mặc dù Minh không nghĩ ra được Minh ở trên lầu thì làm cách nào trộm được đồ ở hầm nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thư phòng, nhưng ta có cảm giác mơ hồ rằng, sau khi Minh Hiểu trở về một chuyến, cô ta đã thực sự mất đi một thứ gì đó.
“Bây giờ con đi tìm ta ngay!”
Khi Minh Họa tìm đến tậnleech_txt_ngu cửa, Hiểu đang bận khám bệnh.
đồng , cô không được vàobot_an_cap, bên bệnh
Minh Họa chẳng thèm đếm xỉa, cứ thế xông thẳng phòng khámbot_an_cap.
ông đi khám bệnh cần sự riêng . Cửa phòng khám khép hờ, Minh Họa độtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên xông vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến nam đồng đang khám giật nảybot_an_cap mình.
Vợ của namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng chí kia sầm mặt mày: “Cô làm cái gì ?”
đồng chí cũng nắm chặt nắm đấm, khó chịu nhìn chằm chằm Minh Họa. Một người đàn ông đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nam khoa vốn đã chuyện khó mở lời, người này lại hấp tấp xông vào, truyền ra thì còn mũi nữa.
“Cút ra ngoài!”
“Một đồng chí mà dámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xông vàovi_pham_ban_quyen khoabot_an_cap nam, cô không cần mặt mũi nhưng tôi thì cần!”
Họa thậmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chí chưa kịpvi_pham_ban_quyen mở miệng đã vợ của đồng chí kia đẩy ngã ra ngoài.
tá Tiểu Lan bĩu : “Đã bảo không được vào mà cứ cố tình xông vào, đáng đờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Minh Họa tức mức nổ đom đóm mắt, nhưng không còn cannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đảm để xông vào . Namleech_txt_ngu đồng chí bên trong vóc dángvi_pham_ban_quyen caobot_an_cap to lực lưỡng, vợ của anh ta trông khôngleech_txt_ngu phải hạng vừa.
Tránh voi chẳng xấu mặt . Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Họa thầm nghĩ, đợi người ta rồi, cô ta sẽ tính sổ với Minh Hiểu sau.
“Đồng Ngô, đồng chí Triệu, cảm hai người.”
“Tôi vừa cái bộ dạng đó là biết cô ta đến tìm bác gây rắc rốileech_txt_ngu . Bác sĩ Minh, có chuyện gì vậy? tôi giúp không?” Vợ nam đồng chí đầy vẻ quanvi_pham_ban_quyen .
đồng chí cũng lời: “Đúng thế bác Minh, cần giúp gì cứ nói, tình trạng của tôi đã ổn định đến tám phần rồi, đều nhờ vào bác sĩ .”
“Không sao, tôi đối phó được.” Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hiểu không hề để Minh vào mắt.
Tám mười là cô ta đã phát đồ vật giá trịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Minhbot_an_cap gia biến nên nghi ngờ cô, tìm đến đây để tính sổ. Nhưng đồ đạc đều đã không gian của mặt dây chuyền hồ thu , Minh Họa dù có nghi chẳng thể đưa ra bất kỳvi_pham_ban_quyen chứng nào.
“Hồi phục rất tốt, nhà uống thuốc giờ, khoảng một tuần nữa là khỏi .”
“Cảm ơn bác sĩ Minh.”
Minh Họa thấy hai chồng nọ đi xa liền một tay đẩy mạnh cửa phòng .
“Minhbot_an_cap Hiểu, có phải đã lấy đồ của nhà tôi không?”
Minh Hiểu hứng thú nhìn Họa đang tức giận vấn, trong lòng cảm thấy vô cùng sảng khoái.
Trong cơn , Họa chỉ cướp đi mặt dây hồ lô con cô, mà còn bày cho Tiền Tuệ bán cô Lão Lưu Tử. Hai đứa trẻ bịvi_pham_ban_quyen dìm chết dưới cũng có bàn tay của Minh Họa. Đã ép cô vào đường chết, lại muốn của hai đứabot_an_cap nhỏ.
Lấy một ít tài sản Minh gia thì đã sao? Minh Hiểu còn thấy bấy nhiêu đó là chưa đủ.
Minh Họa dĩ không lắm, dù sao Minh Hiểu cũng không có bản lĩnhbot_an_cap thông thiên một mình lặng lẽbot_an_cap lấy nhiều bạc châu báu đến . Nhưng vừa nhìn thấy nụ khóe môi Minhbot_an_cap Hiểu, côvi_pham_ban_quyen ta tức định.
“Chính là cô lấy!”
Cô ta đập mạnh tay xuống bàn, đến phát điên: “Cô lấy tư cách gì mà lấy đồ của nhà tôi? Cướp đi thân của tôi chưa đủ, giờ còn muốn dọn sạch nhà , sao cô lại mặt dày hả? Đồ của Minh gia đều thuộc về tôibot_an_cap, cô không xứng được chiếm hữu!”
Minh Hiểu liếcleech_txt_ngu nhìn cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta một đầy hững hờ: “Tôi lấy? có bằng chứng không?”
“Tôi”
Chỉ một câu nói, Minh đã bị nghẹn họng. Cô ta lấy đâu ra bằng chứ.
“Không chứng thì đừng có bậy. Nhà cô mất đồ đi cảnh sát.” Minhbot_an_cap Hiểu nhếch môivi_pham_ban_quyen nở cười: “Nhưng mà, đi cảnh sát, cô dám không?”
“Có gì mà dám?” Minh Hiểu đã nhắc nhởleech_txt_ngu Minh .
Đúng thế, tìm đồng chí cảnh sát. Nhà côleech_txt_ngu mất nhiều đồvi_pham_ban_quyen trị như vậy, chỉ điều ra mộtbot_an_cap chút manh mối nào liên quanvi_pham_ban_quyen Minh Hiểu, sát chắc chắn sẽ đòi công bằng cô ta. Nhất địnhbot_an_cap phải khiến Minhbot_an_cap Hiểu phải nếm mùi đau khổ!
“Bây giờ báo cảnh sát ngay, cứ mà ngồi tù đi!”
Minh Họa hầm hầm trở về Minh gia: “Ba, mẹ, mau đi cảnh đi, con chắc chắn Minh Hiểu trộm!”
Mạn Như sáng mắt lên: “Họa Họa, sao con chắn thế, con nhìn thấy à?”
“Không , nhưng lúc con tìm nó, nó đã cười. Nếu không phải thì nónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đắc ý cái gì chứ?”
Phó Mạn Như: “”
Minh Chung Bác là lầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu tiên cảm thấy con gái mình đến thế. Quả nhiên, ở thôn thì làm sao mọc mầm non tốt được.
“Họa Họa, không có bằng chứngleech_txt_ngu, báo cảnh sát cũng vô .” Dù cũng làleech_txt_ngu máu mủ ruột rà, ngu thì ngu một chút, dạy dỗ cẩn thận lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được, Phó Mạn kiên nhẫnbot_an_cap khuyên bảo: “ nữa, chúng ta không thể báo cảnh .”
“Tại sao?” Minh Họa vốn thiếu hiểu biết, sao biết tình cảnh củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Minh gia hiện tại không thểvi_pham_ban_quyen chịu nổi bất kỳ sóng gió nào. Phải khiêm tốn, khiêm tốn thậtleech_txt_ngu khiêm .
Sau khi báo cảnh sát, làm sao giải thích được số tài sản lồ này từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu mà có? Tổ tiên Minh gia vốn là địa chủ, sau đó trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thời kỳ chiến tranh phát tài nhờ , cũng nhờbot_an_cap che giấu tốt và lo liệu quan hệ khắp nơi mớivi_pham_ban_quyen ổn đến tận bây giờ. Nhưng thứ đó chịubot_an_cap nổi điều kỹ lưỡng.
Rất nhiều tài sản trong Minh gia đều có gốc không chính đáng. Kéo đến đồn cảnh sát, chẳng đợi Hiểu viết đơn tố cáo, Minh gia đã tự nộp mạng vào trongleech_txt_ngu đó rồi.
“Chẳng lẽ cứ thế mà bỏ qua sao?” Minh tức cả mắt. Tài sản Minh gia đều là của cô ta, thiếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mónleech_txt_ngu nào cũng như mạng cô ta vậy, lòng đau .
Minh Bác vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phó Như làm sao mà không đau lòng cho được. Nhưng may mắnvi_pham_ban_quyenvi_pham_ban_quyen một phần tài của Minh gia đã được chuyển sang Hồng Kông từ mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tháng trước, chỉ cần yên ổn sang đó, bọn vẫn có sống tốt.
Mất mát một chút tuy ảnh hưởng , nhưng vẫnvi_pham_ban_quyen tốt hơn là bịleech_txt_ngu bắt giữ.
“Coi như ta xui xẻo.” Chung Bác thở dài, cắn răng nhận: “Chuyện này dừng ở đây, không ai được phép nhắc lại .”
“Ầy.” Phó Như cũng không còn nói, liền dò Vương thu dọn đồ đạc nhanh tay hơn.
Minh Họa nghiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net răng kènnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kẹt, không bỏ qua như vậy. Côbot_an_cap ta quay đi ra khỏi cửa.
“Họa , đi đâu đấy?” Phó Mạn Nhưbot_an_cap không yên tâm dặn theo: “Tuyệt đối không được báobot_an_cap cảnhvi_pham_ban_quyen sát đâu đấy.”
Minh Họa đã đi xa rồi.
khôngleech_txt_ngu hề bận tâm đến Minh Họa, Minh gia bản không dám báo cảnh sátbot_an_cap, thậm chí có khả năng vì không bị ai chú ý, họ chẳng dám hé môi nửa lời . Chỉ thể ngậm bồ hòn làmleech_txt_ngu ngọt chịu thôi.
Minh Hiểu tâm vui tan làm, tiệnleech_txt_ngu đường ghé qua cửa hàng cung ứng mua không ít . Nào là ngọt mềm cho hai , đồ bồi bổ khí huyết, rồi cả hai đôi băng bảo vệ đầu gối và găng tay. Cô mua cho Từ Nhã Cầm một áo khoác dạ, phối cùngvi_pham_ban_quyen áo len cao cổ, mặc lên khí chất.
Hiện tại cô tiền lương, lại còn cóleech_txt_ngu đồ mặt dây chuyền hồ lô, thời gian ngắn tới đây sẽ không thiếu tiền. Người nhà Lụcleech_txt_ngu đã chấp nhận cô và hai đứa nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà không có bất kỳ định kiến nào, lòng đổi lấy lòng , cô cũng nên đápvi_pham_ban_quyen .
Khi Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hiểu mang đồ về, lão gia tửleech_txt_ngu và Lục thái thái vui mừng khôn xiết.
“Mua mấy thứ làm gì, trong cả rồi, của cháuvi_pham_ban_quyen cứ giữ lại dùng có không.” Lục lão thái thái miệng thì nói vậyleech_txt_ngu nhưng tay lại không rời khỏi đôi băng tay, còn khoe với ông bạn .
“Ấm thậtleech_txt_ngu đấy, đầu gối ấm lên, không còn đau .”
“Cháu dâu mua cho, làm sao mà không tốt được?”
họ Lục không thiếu những này, nhưng tấmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng của cháu dâu mới là đáng quý. Thêm vào đó, Hiểu đã cho nhà họ Lục hai đứa chắt quý , chính là đại công thần.
Lục lão gia tử nghiêm khắc cảnh cáo Lục Hựu Đình: “Hiểu Hiểu là một đứa trẻ ngoan, anh đã phụ lòng con bé bao nhiêu năm nay, này dám đối xửvi_pham_ban_quyen với con bé thì đừng có bước cái nhà nữa!”
Lụcvi_pham_ban_quyen Đình: “”
Từ nhận được áo dạ và áo len cũng rất vui, nhưng bà làm sao không ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được, Minh Hiểu làvi_pham_ban_quyen vì thấy quần trên người hai đứa nhỏ hồi trưa nên mới muốn báo đáp. Một cô gái hiểu chuyện như vậy, làm thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giống như những lời thổi bên ngoài được.
Từ Nhã Cầm chút xót xa. Thực ra lúc trước bà ba của Lục Hựuvi_pham_ban_quyen Đìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là mang khi cưới, chỉ là tình cảnh có với Minh Hiểu. Họ là thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mai trúc mã, trưởng thành yêu . đó ba của Lục Hựu Đình viện nghiên cứu, thực hiệnvi_pham_ban_quyen một nhiệm vụ bí mật, đi một mạch hai ba trời không có tin tức gì. Không lâu sau khi ông vào viện nghiên cứu, Từ Nhã Cầm phát hiện mình mang , lúc hai vẫn chưa kết .
Mặcvi_pham_ban_quyen mẹ bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều biết đứa đang tìm nhau, nhưng chưa cưới mà có bầu vẫn phải không lời ra tiếng vào. Từng trải qua chuyện đó, Từ Cầm càng thấu hiểu những khó khăn Minh đã đựngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Conbot_an_cap ngoan, nếu con đã vào họ Lục, Hựu cũng đồng ý kết hôn con, thì là con dâu .”
Từbot_an_cap Cầm nắm lấy tayleech_txt_ngu Hiểu, nghiêm túc nói: “Đợi báo kết hôn củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hựu Đình được thông qua, hai sẽ đi ký rồi tổ chức . Bây giờ, chúng ta bàn về chuyện lễ trước , con có yêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cầu gì cứ việc nói ra.”
?
Hiểu chưa từng đến chuyện này.
Cô vàvi_pham_ban_quyen Lục Hựu Đìnhleech_txt_ngu kết hôn theo kiểu “thỏa thuận”, này khi vấn đề nối dõibot_an_cap của Lục Hựu Đình được quyếtleech_txt_ngu, sức khỏe của Lục lão gia tử chuyển biến tốt hơn, hai người sẽ ly hôn.
Một cuộc hôn nhân giảleech_txt_ngu bên cùng có lợi” vốn dĩ không có kết quả, ngay từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Minh Hiểu đã không định thực hiện như một cuộc hôn nhân bình thường. Nào là sính , của môn, hay tổ chức đám cưới.
Lục có thể giúpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.netleech_txt_ngu giải quyết vấn đề hộ khẩu đã là tốt lắm rồi.
“Bà Từ, cần sính lễ
Từ Nhã vừa nghe vậy đã tỏ vẻ bằng lòng.
trẻ này thế, làm gì có chuyện gả đi mà không nhận sính lễ? và Hựu vừa mắt nhau, đôi bên tình trong nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là chuyện của hai đứa, nhưng kết hôn là chuyện đại sự, vẫn phải theo lễ nghi.”
Minh Hiểu sững người.
Lục Hựu Đình vừa mắt nhau, lại còn yêu nhau sao?
Từ Nhã Cầmvi_pham_ban_quyen nói tiếp: “Có người ngoài dị nghị không? Đừng sợ, chết đứng, họ muốn nói gì thì họ, mình cũng chẳng mất miếng thịt nào. Hựu con, muốn cưới con, sínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lễbot_an_cap là thứ bắt buộc phải có!”
Từ Nhã Cầm cứ câu lại khẳng định Lục Hựu Đình thích cô, nghe đến mức Minh Hiểu cũng bắt đầu nghi ngờ.
lẽ Lục Hựu Đình thầm thích cô thật, ý kết chóng như vậy?
Nhưng họ mới gặp nhau .
hút lớn đến mức mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đoàn trưởng yêu từ cái đầu tiên sao?
Minh Hiểu không đượcbot_an_capleech_txt_ngu đưa mắt nhìn Lục Hựu Đình ở cách không xa. Anh đang chuyệnvi_pham_ban_quyen với Lục lão gia tử, không chú bên này.
Góc nghiêng của rõ nét như ngọn núi nhấp nhô, mang theo sự sảo lạnh lùng nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dao tạc. Ngay cả khi ở bên ôngvi_pham_ban_quyen , anh vẫn giữ vẻ nghiêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghị, chính trực.
Nhìn vẻ ngoài, hoàn toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thấy anh có ý đồ với cô .
Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hiểu lắc đầu, thầm chắn Từ Nhã Cầm đã hiểu lầm. Bà cho rằng Lục Hựu Đình thích cô nên định kết hôn ngay sau buổi xem mắt.
Và thực Từ Nhã đúng nghĩ như vậy.
Con trai bà không phải kẻ ngốc, đi nuôi của người như con mình, dù có phần muốn dành hai cụ yên lòng, khó bảo đảm không phải nặng tình sâu nặng. Nếu không, một người đàn ông bình thường thể chấp nuôi con kẻ .
Đình cuối cùng cũng rung động, khó lắm mới một cô gái, tôi làm mẹ nhất định phải lo liệu cho nó, mọi phương diệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải nhắc lưỡng.”
trầm ngâm một látbot_an_cap: “Hiểu Hiểu, con xem thế này có đượcbot_an_cap ? Sính lễ là đồng, muanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếc xe đạp, nhãn thì đểleech_txt_ngu Hựu Đình đưa con đibot_an_cap chọn , để con đi làmleech_txt_ngu cho thuận . Còn có đồng hồ, đài thanh cũng phải chuẩn bị đủ, thiếu gì con cứ nói ra, cố gắng đáp ứng.”
Lục lão thái thái nghe con bàn chuyện sính lễ vui.
Bà cười mắt: “Ta thấy còn phải đóng một bàn ghế gỗ nữa, dâu về nhàvi_pham_ban_quyen phải có bộ đồ gỗ cho ra dáng chứ.”
Từ Cầm tay: “Mẹ nói chí phải, con chưa nghĩbot_an_cap tới chuyện đó. Ngày mai connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ liên hệ người làm ngay.”
Hiểu bàng hoàng.
300 đồngleech_txt_ngu tiền lễ đã là một tiền khổng lồ, ở những gia đìnhvi_pham_ban_quyen bình , sính lễ cao nhất cũng chỉ đến 100 đồng. Vậy mà Lục không chỉ đưa tiền, còn sắm cả xe , đồng hồ, phát thanh, chẳng phải là quá xa xỉ sao?
lòng Hiểu áy náy, cô và Lục Hựu Đình không hề như họ nghĩ, nhận nhiều đồ như vậy thực sự khôngbot_an_cap tiện.
Đang lúc Minh Hiểu phân vân biết dùng lý do để chối, Lục Hựu lại chẳng hề nhướng mày lấy một cái, anh thản nhiên hỏi cô:
“Cô còn yêu cầu gìvi_pham_ban_quyen nữa không?”
Hiểu giật mình, vội vàng tay: “Không có, không còn gì nữa ạ.”
Một lúc sau, côvi_pham_ban_quyen nói nhỏ: “Anh có thể ra đây với tôi một lát được không?”
tay về phía cănvi_pham_ban_quyen phòng trống không bên cạnh.
Lục Hựu Đình đứng dậy đi cô vào phòng.
Minh Hiểu nói: “Thực ra không cần đưa sính lễ đâu, chúng ta dù cũngvi_pham_ban_quyen không phải ra nói vớibot_an_cap bà Từ bà nội tiếng đi, cứ làm đơn giản cho xongvi_pham_ban_quyen thủ tục là được rồi.”
Lục Hựu Đình ngạc nhiên: “Cô không muốn lấy?”
Theo anh thấy, không ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phụ nữ có thể từ món sính lễ hậu hĩnh như thế. Trước kia Minh Hiểu là người nhà họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , có lẽ cô không coi trọng, nhưng bây giờ thì khác. Sau nàybot_an_cap ly hôn, chỉ dựa vào tiền lương của mình, làm cô nuôi nổi hai đứavi_pham_ban_quyen con trai?
Trước để nuôi con, cô phải đã không ít “kẻ khờ” đó sao, tại sao đến lượtbot_an_cap anh, đồ dâng tận tay mà cô lại không nhận?
Lục Hựu Đình khẽ nhíu mày, ánh mắt dò xét quét qua người cô, dường như muốn nhìn thấu tâm tư thực sự của cô.
Hiểu đầu: “Tôi có thểbot_an_cap nhận ra người nhà anh xử với tôi rất tốt, có thể bao dung nhận tôi các con mà không hề e ngại, nhiêu đó là đủ rồi. Sự ấm áp tấm chân tình đốileech_txt_ngu với tôi quý giá hơn tiền bạc và vật ngoài thân rất nhiều.”
năm qua, những cái lườm nguýt, lời ra tiếng vào, định kiếnvi_pham_ban_quyen cùng đủ loại nhiếc, khinh bỉ khiến Minh Hiểu nếm trải đủ sự lạnh của lòng người. Cô thể nhận ràng ai là chân thành, ai là giả .
Gia đình họ Lục từ lúc gặp mặt giờ chưa từng cho côbot_an_cap một cái lườm, cũng không có lấy một lời coi thường. Thứ cô muốn những điều này, là đủ rồi.
Lục Hựu Đình thoáng sững sờ.
lâu sau, anh gật : “Tôi biết .”
Hiểu cứ ngỡ Lụcleech_txt_ngu Hựu Đình đã đồng ý, ngờ đâu khi khỏi , Từ Nhã Cầm lại mỉm cười với côleech_txt_ngu.
“Hiểu Hiểu, con cầu gì cứ việc nói, ngại, sắp là người một nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả rồi, nói với Hựu Đình hayleech_txt_ngu với tôi cũng như nhau cả thôi.”
Minh Hiểu ngạc nhiên Lục Hựu Đình, nhưng anh đã đi ra ngoài cửabot_an_cap.
“Bà , anh ấy không nói với bà sao ạ?”
“Nói gì cơ?”
Minh hiểu ra, vì Lục Hựu Đình không truyền đạt lại của côvi_pham_ban_quyen cho Từ Nhã , chứng tỏ anh bằng lòng đưa những . vừavi_pham_ban_quyen , Minh Hiểu cũng không muốn tự tìm phiền phức khiến Từvi_pham_ban_quyen Nhã Cầmbot_an_cap và Lục lão thái thái không vui.
Người nhà họ Lục chân thành và cô, vậy thì trước khi ly , cô làmvi_pham_ban_quyen tròn bổn phận dâu con trong nhàbot_an_cap.
Về những sính lễ sau đó, Hiểu đều gật đầu thuận theo. Chỉ có chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về bên phía , cô không hề giấu diếm mà tỏ rằng mình sẽ không nhận Tuệleech_txt_ngu, cứ coi như cô là mồ côi, không cha khôngvi_pham_ban_quyen .
Từ Nhã Cầm một phen xót , nhàng an ủi côbot_an_cap hồi lâu.
Đến , Lục Hựubot_an_cap mới về.
Minh Hiểu ở phòng bên cạnh tiếng động anh , đợi hai đứa trẻ ngủ say, cô rón ra khỏi phòng.
Cánh cửavi_pham_ban_quyen khép hờ, bên trong hắtvi_pham_ban_quyen ra sáng, Hiểu gõ cửa, không ngờ cửa lại tự động ra.
Trong phòng, Lục Hựu Đình đã cởi áo , bên cạnh giường, để lộ thân hình vỡ. Anhbot_an_cap đang bôi thuốc lên vếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thương trên .
Minhleech_txt_ngu Hiểu sữngbot_an_cap người, ngay sau đó tròn : “Xin lỗi, tôi”
hoảng loạn quay người đi: “Tôi không nhìn thấy gì hết.”
Lục Hựu Đình: “”
Không thấy gìvi_pham_ban_quyen thì cô hoảng cái gì chứ?
Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hựu lạnh mặt, không kịp bôi xong thuốc đã vội vơ lấy chiếc áo khoác khoác lên người.
“Cô đến đây làmleech_txt_ngu gì?”
Minh Hiểu ngheleech_txt_ngu tiếng anh mặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quần áo mới quay người lại, hơi ửng hồng. Dù khi cứu cho Hựu Đình, những chỗ không nên thấy côvi_pham_ban_quyen đã thấy hết sạch, nhưng đóleech_txt_ngu là ở viện.
cảnh khác nhau, thân có phần khác biệt. , cảm giác khi nhìn thấy cũng không giống nhau.
Minh Hiểu hơi ngượng cúi mặt: “Tôi muốnbot_an_cap hỏi, sao anh không nói bà Từ ý định của tôi.”
“Khôngleech_txt_ngu cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiết.”
Minh Hiểu ngẩng đầu: “ anh saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?”
Vừa ngẩng lên, cô bất sầm vào đôi mắt đen sâu thẳm không thấy đáy. Một áp lựcvi_pham_ban_quyen nặng nề ậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến tứcvi_pham_ban_quyen thì, mang theo hơi lạnh khiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người ta như rơi vào hầm băng.
Minh Hiểu một cái, lấy hết can đảm đối diện với anh.
phải vì anh cho tôi giả tình giả nghĩa, để tiến, cố ý nói không cần nhưng thực chất là đang lạt mềm buộc chặt, anh mớibot_an_cap thấy cầnvi_pham_ban_quyen thiết đúng không?”
Trước , Minh Hiểu từng cảm như vậy.
ngoàibot_an_cap vốn dĩ luôn định kiến về cô. Lục Hựu Đình dù sao cũng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đoàn , nhìn người nhìn chắc chắn phải cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phán đoán riêng, không dễ bị ảnh hưởng những lời đồn thổi căn cứ.
Thế , ánh mắt lạnh lẽo vừa dành cho lại khiến trong cô nảy sinh đó một cách khó hiểu. Côbot_an_cap đã buột miệng hỏi ra câu đó.
Hỏi xong, Minh lại thấy hơi hối hận. luận Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hựu Đình nhìn cô thế nào, sau cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh cũng đã giúp cô giải quyết vấn đề hộ khẩu. Nói như vậy có phần hơi gay gắt rồi. Vạn nhất làm Hựu Đình nổi giận, không muốn kết hôn với cô nữa thì phải làm sao?
Vẻ mặt Minhvi_pham_ban_quyen Hiểu dịu đi, khẽ nói: “Tôi chỉ đoán bừa thôi, anh đừng , coi tối nayleech_txt_ngu tôileech_txt_ngu chưa từng đến đây.”
Cô xoay người định rời . Nhưng lại Lục Hựu Đình gọi lại: “Vào đi.”
Minh Hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa kịp phản ứng, đã bị người ta nắmbot_an_cap lấy, một xoay ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã bị đưa trong phòng. cửa sau lưng sầm lại. Minh Hiểu có căngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thẳng, Lục Hựu Đình cô vào phòng làm gì? Lại còn đóng cửa nữa!
“Anh định gì?”
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảnh giác đứng cách anh một mét. Không lẽ bị cô nói trúng nênbot_an_cap thẹn quá hóa giậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, định ra tay cô?
Trong lúc đang suy nghĩ , Lục Hựu Đình đãbot_an_cap ném cho một hộp ybot_an_cap tế.
“Bôi thuốc giúp tôi.”
Anh xoayvi_pham_ban_quyen người, lộ tấmvi_pham_ban_quyen lưng quấn băng gạc, trên lớp băng trắng thấp vếtbot_an_cap máuleech_txt_ngu thấm ra.
Ban ngày lúc cứu trong phòng khám, Minh chỉ thấy vết thương ở vùng bụng dướivi_pham_ban_quyen của Đình và đãvi_pham_ban_quyen thay xong, không ngờ trên lưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh cũng có thương tích.
Minh Hiểu vô thức đón lấy hộp y tế rồi mở , cô tiếnbot_an_cap lại gần hơn một chút, đôi lông mày khẽ nhíubot_an_cap lạibot_an_cap.
“Vếtvi_pham_ban_quyen thương nặng thếvi_pham_ban_quyen này, sao anh không nằm việnleech_txt_ngu?”
Dĩ nhiên là vì anh không người nhà họ Lục phải lo lắng.
Lục Hựu Đình sầm mặt không giải thích, anh cũng thấy cần thiếtbot_an_cap giải thích với Hiểu, chỉ nói: “Thay thuốcbot_an_cap trướcvi_pham_ban_quyen đã.”
Minh Hiểu hỏivi_pham_ban_quyen , cô tháo băng gạc ra cẩn thận bôi thuốc. Chẳngleech_txt_ngu Lục Hựu Đình lại kéo cô vào, vết thương trên lưng anh không tới được, thể nhờ người đỡ.
Trong lúc bôi thuốc, không gì, căn phòng tĩnh lặng chỉ nghe thấy hai . Minh Hiểu cảm thấy quá đỗi yên ắng, bầu không khí có chút lạ, cô bèn lên tiếng: “Vết của anh sao lại nông nỗi này, nghiêm trọng quá.”
Lục Hựu Đình ngắn gọn: “Đi làm nhiệm vụ.”
“”
Minh Hiểu dứt khoát ngậm miệng, nói người ông này đúng là có thể làm nghẹn .
Bôibot_an_cap thuốc xong, quấn lạibot_an_cap băng gạc cho anh.
về đây.”
Ngay trướcleech_txt_ngu khi cô bước ra khỏi cửa, cô đã nghe thấy câu trả lời thắc mắc lúc đầu của mình.
“Dùng những thứ đó để đổi sự an tâm của ông nội, là một mua bán có lời.”
Minh trở phòng, nhìnvi_pham_ban_quyen hai trẻ, bấy giờ mới hiểu ý của Đình. Anh không hề nghĩbot_an_cap cô đang dùng chiêu “lạt mềm buộc chặt”, cũng có định với cô. Thay vào , anh cho rằng những thứ này là xứng đángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi cô đưa hai đứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trẻ về khiến , sức khỏe tiến tốt.
Nói cách khác, là một cuộc giao dịch. Tính của ông cụ quan trọng nhiều so những ngoài thân này.
Minh Hiểu yên tâm hơn hẳn. Cô cũng không rõ tại sao, cứ hễ nghĩ đến việc Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đình có hiểu hay có định kiến với mình, cô lại cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy không thoải mái.
Một đêm ngủ ngon.
Sáng sớm, cả gia đình cùng nhau.
Từ Nhã Cầm nói: “Hiểu Hiểu, trưa nay bảo Đình đi con, hai đứa ra cửa hàng bách hóa xem có chiếc xe đạp hay đồng hồ nào hợp ý không. Những thứ ưng thì mua, cứ để Hựu Đình trả tiền.”
Lục Hựu Đình đã nói sính lễ là thù lao, Minh Hiểu cũng không còn đo nữa.
“Con cảm ơn Từ.”
Cầm cười nói: “Đều là ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một nhà , ơn huệ gì chứ.”
Hai vị bối cũng cười hớn hở với Minh Hiểu. Thấy cô ăn sáng không nhiều, bảo côbot_an_cap ăn thêm một chút, đừngbot_an_cap để bụngbot_an_cap đói. Dù chỉ là sự quan tâm bình thường, nhưng hơi ấm nó lại đã sưởi ấm đến tận đáy lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Minh Hiểu cúi xuống ôm hai đứa nhỏ một cái rồi mới làm.
Nào ngờvi_pham_ban_quyen, vừa đến bệnh viện cô bịvi_pham_ban_quyen trưởng khoa gọi vào văn phòng.
“Minh Hiểubot_an_cap, từ nay không cần đến làm việc nữa.”
Minh Hiểu nhíu mày: “Trưởng khoa, cho biết lý do tại sao không?”
Cô tốt nghiệp đại học rồi vào viện tỉnhleech_txt_ngu, thực tập đến nay đã được năm năm, năm nào được giá ưu tú, còn được biểu dương trong đợt cứu trợ thiên tai lũ lụt. Với năng lực xuất sắc của mình, thể vô duyên vô cớ thải cô.
Trưởng khoa nhìn Minh Hiểu đầy bướng bỉnh, thở dài một tiếng: “ có biết Mỹ Linh có thân thế thế nào không?”
“Thân thế nào ạ?”
“Côleech_txt_ngu ấy là gái của Viện trưởng.”
Trưởng khoa nói đến đó, Minh Hiểu tứcleech_txt_ngu rõ ngọn ngành. Giang Mỹ hậnvi_pham_ban_quyen cướp Lục Hựu nên mới bắt đầu trả đũa.
“Trong công việcleech_txt_ngu tôi không hề phạm sai lầm, cô ta lấy lý do gì sa thải tôi?”
Trưởng khoa khẽ tằngleech_txt_ngu hắng: “ phong sống không chuẩn mực, tư tưởng đạo bại hoại, gâybot_an_cap ảnh hưởng nghiêm đến phong khí của bệnh việnbot_an_cap.”
Cuộc tranh giữa Minh và Giang Mỹ Linh ngày hôm qua, người trong khoa chứng , trưởng khoa cũng không ngoại lệ. Dù Lục Đình làm chứng, nhưng không chịu nổi tiếng xấu củabot_an_cap Hiểu đã có từ . Giang Mỹ Linh lấy do này tuy có khiên cưỡng, nhưng aileech_txt_ngu bảo côvi_pham_ban_quyen là con gái độc nhất của Việnleech_txt_ngu , chiều hết mực.
Minh bình tĩnhvi_pham_ban_quyen gật đầu: “Tôi rồi, tiền lương nàyvi_pham_ban_quyen có thể kết ?”
Dù phẫn nộ nhưng cô buộc phải thừa nhận, phận con gái Viện của Giang Mỹ Linh khiến cô hoàn toàn không có khả năng phản kháng. rời đi là chuyện đã , không còn cách nào xoay .
Trưởng khoa bất , vốn tưởng Minhleech_txt_ngu Hiểu sẽvi_pham_ban_quyen làm loạn một trận, dù sao một công việc bỗng dưng bị mất, ai có thể thản nhiên chấp nhận được.
“Được, cô sang phòng tài vụ lĩnh.”
rất tán thưởng năng lực Minh Hiểu, chỉ thấy hơi tiếc khi đắc tội với người không nên đắc tội. đoạnvi_pham_ban_quyen, ông khuyên: “Đileech_txt_ngu lỗi người ta một câu đi, lúc đầu thì nên cúi đầu, công việc tốt thế này không dễ tìm đâuleech_txt_ngu.”
Bệnh viện đã không nhận, các bệnh khác nếu biết cô với ai thì xác suất cao là cũng nhận cô. những , hạ thấp cái tôi và lòng tự trọng để lấy một công việc là điều cần thiết.
“Cô còn hai đứa nhỏ phải nuôi, hãy suy nghĩ kỹ.”
ơn trưởng khoabot_an_cap, nhưng sẽ không cân nhắc đâu.”
Trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoa ngẩn người, bất lực thở , không nói thêm gì nữa.
Minh Hiểu đến phòng tài vụ toán tiền lương tháng này. Dưới mắt đồng của mọi người, dọn dẹp đồ đạc, ngẩng cao đầuleech_txt_ngu bước ra khỏi .
“Bác sĩ Minh thảm quá, người ngoài muốn vào bệnh mình còn không đượcleech_txt_ngu, côbot_an_cap ấy vừa đắc ta là mất .”
“Ai bảo cô đắc tộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với bác sĩ Giang, con gái nhất của , muốn đivi_pham_ban_quyen chẳng phải chỉ chuyện một câuleech_txt_ngu nói thôi sao.”
“Bác sĩ thậtbot_an_cap sự cướp ông củaleech_txt_ngu bác sĩ Giang à?”
“Không có đâu, người ta là đồng chí giải thích rõ ràng rồi, vốn không hề muốn xem mắt với bác sĩ Giang, là bác sĩ Giang tự đa tình thôi.”
lời này leech_txt_ngu dám nói à, cẩn thận chút đi.”
Minh Hiểu tuy cảm thấy đáng nhưng không hề hối hận. Giang đến , cô không làm sai nên dĩ nhiên sẽ không xin lỗi. Công việc tuy trọng, nhưng tôn nghiêm và nhân cách cònvi_pham_ban_quyen quan trọng hơn, xương không thể sự ép buộcbot_an_cap Giang Mỹ Linh mà cong xuốngleech_txt_ngu. Nếu , cô ta sẽ chỉ nghĩ cô dễ bắt ngày càngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đáng hơn.
Chỉ , mất nguồn nhập ổn địnhvi_pham_ban_quyen, đúng có chút đau đầuvi_pham_ban_quyen.
Ngày hôm qua, Từ Nhã đã đưa cho cô 300 tiền sính lễvi_pham_ban_quyen, cộng với tiền lương hôm nay và tiền lương được trước đó, trừ đi khoản mua quà nhà họ , trong tay cô còn khoảng 1900 đồng. Đây là một món tiền khổng lồ.
Nhưng khôngbot_an_cap có nguồn kinh tế, miệng ăn núi lở, sau khi hôn với Lụcleech_txt_ngu Hựu Đình, cho haileech_txt_ngu một cuộc sống hơn rất khó khăn.
khôngvi_pham_ban_quyen gian hồ lô có mười mấy hòm vàng, còn có không ít bạc châu , nhưng thời đại đầy động trong giấc mơ tới rồi. Tự tiện mang vàng bạc châu báu ra, tuy có thể âm đổi chác nhưng cực kỳ dễ thu hút sự chú ý, rước lấy phiền phứcvi_pham_ban_quyen.
“Nếu có thể lặng đổi thành và tem phiếu thì tốt biết mấy.”
Ngay khi Minh Hiểu nảy ra ý nghĩ này, trước cô bỗng hiện một hình màu xanh lam.
Vật phẩm có thể quy đổi: Vàng, bạc, trang sức quýleech_txt_ngu, nghệ thuật sưu tầm
lệ đổi: Vàng trong ngày , nhân dân tệ/gamvi_pham_ban_quyen, bạc ngày 8,28 nhân tệ/gam.
Tổng giá trị sức đá quý đang sở hữu 3..293vi_pham_ban_quyen nhân dân tệ.
Tổng giá trị các tác phẩm nghệvi_pham_ban_quyen thuật sưu tầm là
Một dãy dằng khiến Minh Hiểu hoa cả mắt.
Cô đứng ngây người tại chỗ một lúc lâu, lòng vui mừng khôn xiết.
Màn màu xanh nhạt thuộc này chắc chắn là do mặt dây chuyền hình hồ lô phát ra.
Cô cúi đầu, vào mặt chuyền hồ lô đeo trên cổ bằng một dây đỏ.
Nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vật phẩm có quy đổi đềuleech_txt_ngu thứ cô vơ vét được từ Minh gia, nói cách khác, tất cả chúng đều có thểvi_pham_ban_quyen đổi tiền.
Vậy có thể đổi các loại phiếu không?
Dường như thấu suy nghĩ của cô, màn hình lại hiện lên mộtvi_pham_ban_quyen dòng .
thể quy dựa trên giá trị tem phiếu. Ví dụ: Tem thực năm cân cầnbot_an_cap khoảng 1 tệ.
Ghinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chú: Nguồn gốcbot_an_cap đều có bằng ràng, có thể yên tâm sử dụng.
Thế màbot_an_cap lại được !
Minhbot_an_cap Hiểu nén tim đang đập loạn xạ lên tậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cổ họng.
Hóa ra vẫn còn quy đổi.
Ánh mắt cô dừng lại mục quyvi_pham_ban_quyen đổi vàng.
Theo cô biết, một gam vàng hiện tại đổi được khoảng 0,4 tệ, sao cái giá trên này lại cao ngất ngưởng như vậy?
Nếu đây là sự thật
Nghĩ đến mười mấy thùngleech_txt_ngu trong không gian, nếu tất cả đều đổi thành
Phải tìm một nơi người để thử được.
Một khi là , nửa đời sau của cô các như cần phải lo lắng gì nữa.
Vừa rồi còn đang rầu vì không có làm, mất đi nguồn , giờ đây tâmbot_an_cap Hiểu đã thả lỏng, bước chân trở vô cùng nhẹ nhàng.
Cùng lúc đó, tại Lụcbot_an_cap gia.
Từ Nhã Cầm đang nói cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vui vẻvi_pham_ban_quyen Giang Mỹ vừa .
Đối với Giang Mỹ Linh, Từ Nhã không ngờ gìvi_pham_ban_quyen rất hài lòng yêu thích.
Bất là xuất gia , tuổi tác, ngoại hình hay năng lực bản thân, Giang Mỹ Linh đều không có gìvi_pham_ban_quyen để chê trách.
Nếu không, ngay từ đầu bà đã chẳng giới thiệu ta cho Lục Hựu Đình.
hai đứa không thành đôi, Từ Nhã Cầm chút tiếc nhưng cũng còn ý địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì khác.
“Dì Từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, anh Hựu Đình đâu ạ? Cháu lâu thế rồi mà sao vẫn chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy ?”
Giang Mỹ Linh đảo mắt nhìn quanh gia, không thấy người mình muốn gặp nên lộ rõ vẻ thất vọng.
Cô ta muốn trầnbot_an_cap lời nói dốibot_an_cap của Minhvi_pham_ban_quyen Hiểu với Lục gia, nhất khiến Lục gia cô ta ngoài.
Một con giàyleech_txt_ngu rách chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chồng mà , loạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ly tinh rẻ tiền đó sao thểvi_pham_ban_quyen xứng với anh Hựu Đình?
Người nhà họ Hựu Đình chắc chắn đều bị con tiện đó lừa gạt mới để cô ta có cơ dọnbot_an_cap vào .
Tuy nhiên, bên cạnh việc trần bộ mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Minh Hiểu, cô ta còn có thêm cơ tiếp cậnleech_txt_ngu Hựu Đình.
Hôm đó ở bệnh viện, anh Hựu Đình đã hiểu lầm cô ta, cô ta phải giải thích rõ ràng mới được.
Giang Mỹ Linh giả vờ khổ sở: “Có phảivi_pham_ban_quyen anh Hựu Đình đangbot_an_cap tránh mặt cháu ?”
Từ Nhã Cầm cười nói: “Nó ra ngoài lo việc rồi.”
Giang Mỹ Linh: “Cũng tại cháu, hômvi_pham_ban_quyen qua ở bệnh viện cháu thời động nên lỡ , làm anh Hựu Đình nổibot_an_cap giận.”
Cô ta cắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net môi: “Nhưng cháu cũng là vì tốt cho anh Hựu Đình . Từ, chắc dì vẫn đâu, xem mắt hôm đó người đã mạo danhleech_txt_ngu tính của cháu đi xem với anh Hựu Đình đấy.”
Mạo danh?
Nhãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cầm người, cảm thấy chắc hẳn cô ta đã hiểu lầm .
Minh Hiểuleech_txt_ngu và Hựu Đình nhận người của nhau, chứ không phải mạo danh ai cảleech_txt_ngu.
“Mỹ Linh, có phải cháu lầm”
Từ, người mạo danh chính Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hiểu.”
Giang Mỹ không đợi được nữa mà nói tiếpbot_an_cap: “Cô ta làleech_txt_ngu bác sĩ nam khoa bệnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viện của bố , một người phụ nữ mà lại đivi_pham_ban_quyen cái chỗ đó đàn , đúng là không biết xấu hổ.”
Từ Nhã Cầm khẽ .
Mỹ Linh khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để ý, tiếp tục nói: “Chuyện đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bàn tới, quan trọng đạo đức tư của ta có vấn đề. Dì Từ, dì để bịleech_txt_ngu cô ta .”
Nụ cười mặt Từ Nhã Cầm nhạtleech_txt_ngu dần, bà không tiếp lời.
Hiểu cóbot_an_cap vấn đề về đạo đức hay không, bà tự có mắt nhìn, không cần người ngoài phải bua.
Giang Mỹvi_pham_ban_quyen Linh sắc mặt Từ Nhã Cầm thay đổi, tưởng đã mình, trong lòng vui mừng, tiếp tục bôi nhọ Minh Hiểu.
“Minh Hiểu ở bên ngoài nằm vớivi_pham_ban_quyen người mang thai, ngay cả cha trẻ là ai cũng khôngbot_an_cap biết. Cháu nghe , cô ta còn mập không rõ ràng nam đến khám bệnh nữa.
Lần này, biếtbot_an_cap đâuleech_txt_ngu cô ta nghe tin cháu sắp đi xem mắt với anh Hựu Đình, cậy anh ấy không nhớ mặt cháu mạo danh tính cháu để đi xem mắt.”
Giang Linh thân mật lấy Nhã , ra vẻ hiểu chuyện.
Từ, chuyệnleech_txt_ngu cháu với Hựu Đình có thành hay không , chỉ Hựu Đình và cả dì nữa, bị hạng phụ nữ như vậy . Cô ta trăm phương ngàn tiếp cận anh Hựu Đình, dọn nhà mình , chắc chắn là có mưu đồ bất chính. Dì nhất phải sáng suốt, để bị cô ta che mắt.”
Linh thầm đắc ý trong lòng.
Cô ta không tin Từ Cầm có thể dung túng cho một con nhân như ở lại Lục gia.
Nàoleech_txt_ngu .
Từ Nhã Cầm lại lạnh lùng rút tay ra, gương mặt hòa giờ đầy sương , bà nhìnleech_txt_nguvi_pham_ban_quyen ta với ánh mắt không mấy thiện cảm.
Nụ mặt Giang Mỹ Linh cứng : “Dì Từ, sao vậy ?”
Cô ta nói sai nàobot_an_cap sao?
“Giang thư, Minh Hiểu không hề lừa gạt tôi con trai tôi.”
Từbot_an_cap Nhã nhìn Giang Linh, không còn thấy yêu nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữaleech_txt_ngu.
Bề ngoài thì tỏ lo lắng cho bà, sợ bà lừa, nhưng thực chất lại phỉ báng, thấp Minh Hiểu.
Bà lại không ra sao?
Minh Hiểu là con dâu bà nhận , không cho phép kỳ aivi_pham_ban_quyen phỉ báng.
“Con không mạo danhbot_an_cap ai xem mắt cả, Minh Hiểu và con trai tôi tìm hiểu nhau là tâm đầu ý hợp, cảm từ hai phía. Còn về những chuyện cô nói, tôi tin chắc Hiểu từng làm.”
Giang chết tại chỗbot_an_cap, vẻ không thể tin nổi.
Chuyện này sao lại khác xa so với cô ta tưởng tượng như ?
Nực cười hơn nữa là Từ Nhã Cầm nói Minh Hiểu và Lục Hựu Đình tình từ hai phía?
Còn những chuyện Minhbot_an_cap Hiểubot_an_cap lăng loàn bên ngoài đã đồn đại khắp nơi rồi, vậy Nhã lại khôngvi_pham_ban_quyen tin, còn đứng bảo vệ ta.
Giang Mỹ Linh không thể chấp được.
“Dìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Từ, dì”
Cô ta còn muốn nói gì đó, nhưng Nhã Cầm ra đuổi khách.
“Sắp đến rồi, tôi phải chuẩn cơm trưa nên giữ cô lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa.”
Từ Nhã Cầm đứng dậy, sựcleech_txt_ngu nhớ ra điều gì đó: “Giang tiểu thư, trước đây tôi mắt mù tâm nên mới không tìm cho Hựu Đình một đối tượng mắt . giờ Minh Hiểu là con dâu tươngbot_an_cap lai tôi, sau này cô đừng đây , tránh gây ra những hiểu lầm không đáng có.”
mời ra khỏi cửa, Giang Linh vẫn chưa kịp phản ứng.
Minh Hiểu thành dâu tương lai Từ Nhãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cầm từ bao ?
lẽ anhvi_pham_ban_quyen Đình thật sự định cưới con giày rách đó sao?
Làm sao có thể!
Cô ta đồng ý, người xứng với Lục Hựu Đình có thể làleech_txt_ngu Giang !
tiện nhân , không biết đã bỏ bùa mê thuốcbot_an_cap lú gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho Từ vàleech_txt_ngu anh Hựu Đình nữa.
“Ha ha, anh ơi, em về nhà anh rồi nhé!”
Giang Mỹ Linh giận cắn môi, vừa quay người đileech_txt_ngu ra cửa bị đâm một cái rõ mạnh.
Là một cậu bé.
tay cậu bé sôcôla đang ăn dở, màu đen của sôcôla đã làm bẩn một mảng lớn trên chiếc áo ta mới mua.
Giang Mỹ Linh tức bùng nổ cơn giận.
“Mày là cái nhà hả? Đây là chiếc áo tao thích nhất, bị mày làm bẩn thế này thì mặc sao được nữa?”
Tiểu Hoa biết gây họa, khẽ lí nhí sợ hãi: “Cháu xin lỗi cô, cháu đền cho cô ạ.”
“Đền? Mấy tệvi_pham_ban_quyen mày có đền nổi không? Đồ không cóleech_txt_ngu mắt, hôm nay tao phải thay mặt mẹ mày dạy dỗ mày một trận mới được!”
Giang Mỹ Linh túm lấy tai Tiểu Hoa, mạnh một cái thật đau, vặn còn giơ tay đẩy mạnh một phát.
Cơn đau liệt ập đếnleech_txt_ngu từbot_an_cap vành , lại đẩy ngã ngồi bệt xuống , đôi tay nhỏ nhắn cậuvi_pham_ban_quyen bé theo năng chống xuống sàn.
Tai, mông vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả cánh đều truyền cảm giác đớn dội.
Tiểu Hoa cố nén nhịn, nhưng cuối cùng không nổi nữavi_pham_ban_quyen mà òa nức nở.
Giang Linh vốn đang tâm phiền ý loạn, bị tiếng khóc làm bực bộivi_pham_ban_quyen, ánh nhìn Tiểu Hoa tràn đầy vẻ chán ghét.
“Làm quần áo của tao còn mặt mũi khóc à, đồ không có mắt, không giáo dục, mẹ chúng mày ra !”
Tiểu Tân chạy tới, vừa vặn cảnh em trai đẩyvi_pham_ban_quyen ngã.
“Không được bắt nạt em cháu!”
Cậu giận đỏ cả mắt, lao vút đi như một quả pháo nhỏ về phía Giang Mỹ Linh, sầm đầu vào bụng ta.
Giang Linh không kịp đề phòng bị tông lùi lại , sau bậc thềm nên đứng không vững, loạng choạng ngã ngồi xuống bậc thang đầy nhác.
tức đến nghiến răng nghiến lợi, bật giơ định tát vào mặt Tiểu Tân.
sinhvi_pham_ban_quyen nhỏ, tông tao!”
đang làm gì thế?”
Một nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạnh lẽo vang lên.
Cánh tay Giang Mỹvi_pham_ban_quyen lạivi_pham_ban_quyen giữa khôngvi_pham_ban_quyen trung, thấy người Hựu Đình, vẻ lập trở nên vui mừng, tiếp là bày ra bộ dạng đáng thương.
“Anh Đình, hai đứa súc sinh nhỏ này làm bẩn quần áo của em, còn em nữa, chết đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được.”
Lục Hựu Đình thèm liếc nhìn cô ta lấy một cái, đi thẳng tới trước mặt Tân.
“Có chuyện gì vậy?”
Tiểu người đàn xấu xa kia dường như có quen biếtleech_txt_ngu với Lục Hựu Đình, cậu bé dự mộtbot_an_cap chút rồivi_pham_ban_quyen nắm lấy vạt áo anh.
“Ba ơi, người đàn bà xấu xa này vặnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tai em, còn đẩy em ngã, mắng tụi cháu là súcleech_txt_ngu sinh nhỏ!”
vừa , biểu cảm trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Giang Mỹ Linh lập tức đông cứng lại.
súc sinh này gọi anh Đình là ?
Ba?
khiến không dám tin chính Lục Hựu Đình không hề phản bác, vẻleech_txt_ngu mặt lạnh lùng nghiêm nghị củaleech_txt_ngu anh thậm chí khi nghe thấy tiếng “Ba” kia cònbot_an_cap thoáng hiện lên một tiabot_an_cap dịu hiếmbot_an_cap thấybot_an_cap.
Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cau ngồi xuống bế Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoa , sau khi tra kỹ lưỡng thì phát vành tainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu béleech_txt_ngu đã đỏ ửng một .
bàn tay trầy xước, rướm máu.
trọng hơn lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay trái, hình như nhấc lên được nữa.
Hựu Đình khắc sa sầm , bế Tiểubot_an_cap Hoa lên, trước khi rời đi nhìn Giang Mỹ Linh bằng ánh mắt thấu .
chívi_pham_ban_quyen Giang, nếu con tôi có chuyện gì, nhà Giangbot_an_cap nhấtvi_pham_ban_quyen định phải tôi một lời giải thích.”
Minh Hiểu đi tới cửa, đúng lúc Lục Đình đang bế Hoa, cậu bé đang khóc xé lòng xé gan.
Cô vội vàng bước tới: “Có chuyện gì vậy? Sao Tiểu Hoa lại khóc?”
Lục Hựu Đình không quá nhìn vào Hiểu, anhleech_txt_ngu là người đưa hai đứa trẻ ra ngoài, lẽ ra phải trông an cho chúng mới .
“Lòng bàn tay bị trầy , cánh tay là bị trật khớp rồi. Tôi đưa thằng bé đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bệnh viện.”
Trật khớp?
yên lành sao lại bị trật khớp?
Minh Hiểu nhìn thấy Giang Mỹ Linhbot_an_cap vẫn còn đang đứng đờ đẫn quá đỗi kinh ngạcleech_txt_ngu.
lúc này không rảnh để bận tâm đến chuyện đó, cô vội cùng Lục Hựu đến bệnh viện.
Mặc dù cô học y, cũng biết nắn xươngvi_pham_ban_quyen, nhưng vẫn phải đến bệnh viện kiểm tra chi tiết mới có thể yên tâm.
Tiểu Tân đi theo, khuôn mặt nhỏ nhắn hầm hầm, người chạy vào trong Lục gia.
“Cố nội, cố nội ơi! Cánh tay của em trai bị trật khớp rồi!”
Giang Mỹ Linh nhìn Minh Hiểu Lục Hựu Đìnhleech_txt_ngu sánh bướcvi_pham_ban_quyen bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhau dần đi xanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô ta hoàn hồn, răng không cam bám theo sau.
không tinvi_pham_ban_quyen haivi_pham_ban_quyen đứa con hoang của Minh lại có thể là con anh Hựu .
Anh Đình không thểleech_txt_ngu nào tâmleech_txt_ngu tình nguyện nuôi con cho người ông khác được.
phải sát đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm cho ra lẽ!
Phòng khám ngoại viện.
Từ Nhã Cầm, Lục lão lão phu nhânbot_an_cap đều đã có mặt, lo chờ đợi kết kiểm tra của sĩ.
“Đang yên lành, saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại trật được chứ?” Lão nhân xót xa vô cùng, “Đứa trẻ còn nhỏ thế này, không biết có để lại không nữa.”
Chắt nộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo bối chuyện, chẳng khác róc thịt bà, càng nghĩ càngvi_pham_ban_quyen thấy sợ.
“Ông nó này, cánh tay Tiểu không sao chứ?”
Lục lão gia tử lúc này cũng có tâm trạng giống hệt của mình.
Vất vảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lắm mới có hai chắt, nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, chỉ cho ra ngoài chơi một mà đã xảy ra chuyện lớn thế !
Lục lão giavi_pham_ban_quyen tử cúi đầu, nặn ra một nụ cười.
“Tân Tân, nói chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cố nội biết, em trai bị thương thế nàobot_an_cap? Là tự ngã hay bị người ta đánh?”
Khi đến câu “ ta đánh”, thân lão gia tử tỏa ra sát khí.
Giang Mỹ Linh vừavi_pham_ban_quyen mới chạy tới, nghe thấy câu này thì sợ đến mức run bắn cả người.
Lão gia nhà họ Lục là bước ra từ chiến , quân thù ngã xuống dưới tay không đếm xuể, khi ông nổi giận thì không ai có chống đỡ nổi.
bất giác thấy hối hận, sao lúc đó mình lại hành động cảmleech_txt_ngu như vậy.
Tiểu Tân nắm tay lão phu nhân, nghe vậy liền chỉ tay vào Giang Linh đi tới.
“Cố nộileech_txt_ngu, là người đànbot_an_cap xa này bắt nạt em, cháu tận mắt thấy ta vặn tai em, rồi đẩy xuống đất.”
Cái gì!
Lại thực sự có kẻ dám bắt nạt chắt nội của họ!
Hai vị trưởng bối lập tức chằm chằm vào Giang Mỹ Linh với vẻ mặt đầy khí.
Giang Mỹ Linh hoảng : “Không phải, làbot_an_cap cái đứa súc sinh là nó làm bẩn quần áo của cháu trước, cháu mới dạy nhẹ một chút thôi.”
Lục lão gia tử hừ lạnh: “ Giang thật khéo dạy con gái, quần áo, đền cho cô là được, chắtleech_txt_ngu củavi_pham_ban_quyen từ khi đến lượt cô dạy dỗ !”
Lão nhânvi_pham_ban_quyen lại càng không khách khí: “Tiểu Hoa mà có gì, tôi sẽ không để cho nhà họ Giang người đâu!”
Mặt Giang Mỹ Linh trắng bệch, sự sát khí và bạo liệt người Lục lão gialeech_txt_ngu tử khiến cô hoàn toàn không đựng nổi.
Nhân lúc bên phía bệnh vẫn chưa có kết quả, cô ta vội vàng quay phía văn phòng viện trưởng.
“Cánh tay của cháu bé đã nắn lại xong rồi, chỉ là sau này cẩn một chút, xương trẻ nhỏ chưa , rất dễ bị trật khớp lại.”
“Cảm ơn bác sĩ .”
Minh Hiểu bế Tiểu Hoa, lại hỏi: “Vành thằng bé cóbot_an_cap sao khôngleech_txt_ngu ạ?”
“Không saoleech_txt_ngu, bôi ít thuốc vài ngày khỏi thôi.”
Bác sĩ biết Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hiểu, nói đến đây, anh tabot_an_cap khỏi nhìn sang Lục Hựu Đình đứng bên cạnh.
“Hiểu Hiểu, vị này là”
Minh Hiểu không chắc thái độ của Lục Hựu mặt người ngoài thế nên khôngbot_an_cap lên tiếng.
Lục Đình chủ động nói: “Tôi là vị hôn phu của cô ấy.”
Báo cáo kết hôn đã nộp, mối quan hệ của hai người là vị hônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thê cũng không .
Minh Hiểu ngạc nhiên nhìn Lục Hựu Đình, anh vậy lạileech_txt_ngu chủ động mốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quan của họleech_txt_ngu với người ngoài.
Anh không sợ người ta biết chuyện rồivi_pham_ban_quyen sẽleech_txt_ngu cười anh bênvi_pham_ban_quyen cạnh mộtvi_pham_ban_quyen ngườivi_pham_ban_quyen phụbot_an_cap có con sao?
Ba chữ “vị hôn phu” khiến sắc mặt bác sĩ Lý có chút khó coi.
“Vậy đứa
“Con của tôi.”
Lục Hựuvi_pham_ban_quyen Đình biết vị trưởng bối đang ngoài nghe ngóng động tĩnhbot_an_cap trong.
Anh nhìn bác sĩvi_pham_ban_quyen Lý, rồi lại sang Minh Hiểu đang hơi mở to mắt, trong khẽ hừ một tiếng.
Cô “vị hôn thê” này của anh sức hút cũng lớn thật đấy.
Đi đâu cũng có theo đuổi.
sĩ Lýbot_an_cap vẻ như đưa đám, nhan sắc khuynh quốcleech_txt_ngu thành của Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hiểu là điều mọi nam đồng chí đều rõ, hầu như có người đàn lại không thích kiểu phụ nữ như cô.
Có con cũng không sao.
nữ có con còn chín chắn và có sức hút hơn thiếu nữ nhiều.
sĩ Lý đã ba mươi, đúng thích kiểu như , đã âm theo đuổi nửa nay, tuy Minh Hiểu không có bất kỳ phản hồi nào nhưng anh taleech_txt_ngu vẫn vô cùng tựvi_pham_ban_quyen tinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Anh ta cảm thấy điều kiện của mình là tốt nhất trong sốbot_an_cap những người theo đuổi Minh Hiểu.
Cuối cùng cô chắc chắn sẽ anh ta.
Nhưng không ngờ, người cha của đứa trẻ lại đột nhiên hiện!
Bácleech_txt_ngu sĩ Lý không phục, thầm so sánh với Lục Hựu Đình, càng sovi_pham_ban_quyen càng đau đớn ra.
Dù lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoại hình, chiều cao hay gia thế, anh taleech_txt_ngu đều phương áp hoàn toàn.
Hiểu và Lục Hựu Đình đứngleech_txt_ngu cạnh nhau, nhan sắc phẩm của cả hai trông vô cùng thuận mắt vàbot_an_cap cực kỳ xứng đôi.
Minh Hiểu liếc nhìn Lục Đình, ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đànbot_an_cap ông này nay mang đến cho cô quá nhiều bất ngờ, anh không chỉ khai nói mình làvi_pham_ban_quyen vị hôn phu cô, mà còn định với người ngoài rằng đứa trẻ là con của anh.
Minh Hiểu bất giác lại lời của Từ Nhãleech_txt_ngu Cầm.
Chẳng lẽ Lục Hựu Đình thật sự yêuvi_pham_ban_quyen cô từ cái nhìn đầu tiên, thích cô đến mức ngay cả việc con của khác không bận tâm, tâm tình convi_pham_ban_quyen saovi_pham_ban_quyen?
“Anh”
Hiểu vừabot_an_cap định lên tiếng bên đã đến giọng nói đầy vẻ lo lắng Từ Cầm.
Hiểu, đứa bé thế nào rồi, có nghiêm lắm không?
Minh Hiểu thu lạivi_pham_ban_quyen tâm tư, bế đứa trẻ đi ra cửa.
Khớp tay đã nối lại rồi, nhưng sau này phải cẩn thận, không quá mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hai lão gia tử nghe vậy mà lòngvi_pham_ban_quyen đau như cắt.
Chao ôi, chắt của ta, sao lại khổ thế này. già kia, ông đòi lại công bằng chắt trai của mình đấy!
mặt Lục lão gia tử sa sầm xuống, ông phải đứng ra đòi lại công bằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho bảo bối mình.
Từ Nhã cũng vậy, tuy bà hai đứa nhỏ thựcbot_an_cap chất khôngvi_pham_ban_quyen phải dòngvi_pham_ban_quyen máuleech_txt_ngu nhà họ Lục, nhưng chúng ngoan ngoãn vừa hiểu chuyện, bàleech_txt_ngu đã sớm coi như cháu nội mình đối đãi.
Cha, , bây giờ con đi người nhà họ Giang ngay . Từ Nhã Cầm dứt khoát dậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Dám ức hiếp đứa trẻ nhà họ Lục đếnleech_txt_ngu nông nỗi này, chẳng có lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẽ gì mà không đòi công !
Minh Hiểu tự nhiên sẽ ngăn cản, còn mong chuyện này thành hiện thực. Dẫunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngườibot_an_cap nhà họ không ra mặt cho Tiểu Hoa, cô không định bỏ Giang Mỹ .
Đúng lúc này, Giang Mỹ Linh cha mình là Giang trưởng đi tớivi_pham_ban_quyen.
Giang Viện trưởng đã nghe con gái kể lại đuôi câu chuyện, nhưng ông chẳngvi_pham_ban_quyen hề nao núng.
Chỉ là một đứa con hoang mà thôi, họ lẽ nào lạivi_pham_ban_quyennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một đứa con hoang mà mặt với ông sao? gia như giavi_pham_ban_quyen, điều họ quan tâm chẳngvi_pham_ban_quyen qua chỉ là đề thể diện.
Đứa con hoang hiện đang ở tại Lục , bị người ta bắt nạt, họ tự phải giả vờ nổi để làm tròn vai trước mặt người ngoài. Chỉ cần mũi bênvi_pham_ban_quyen đều ổn thỏa thì này coi như xong.
Vì thế, ngay từ đầu Viện trưởng đã hạ thấp thái độ, cười hì hì tiến lên phía trước.
Lão gia tử, tôi nghe nói rồi, chuyện này , ra tay hơi , thật ngại . Tiểu Linh, mau xin lỗi lãobot_an_cap gia tử đileech_txt_ngu.
Mỹ tỏ vẻ không camvi_pham_ban_quyen tâm tình nguyện, chẳng phải chỉ đẩy một cái sao, cũng có chết ai đâu mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải xin lỗi. trước khi đến đây, Giang Viện trưởng dặn cô phải nghe , nên cô ta chỉ hơi cúi người.
Ông nội Lục, cháu xin lỗi.
Lục lão gia tử hừleech_txt_ngu lạnhbot_an_cap một tiếng: Cô xin lỗi làm ? Người cô cần xin lỗi chắt traibot_an_cap ta!
Xin lỗi cái con hoang đó sao? Giang Mỹ Linh lập tức không vuivi_pham_ban_quyen.
Trong lòng Viện cũng thấy khó chịu: gia tử, phải tôi thiên vị, nhưng chính bé kia làm bẩn quần áo củavi_pham_ban_quyen Tiểu Linh trước. Nếu ông đãvi_pham_ban_quyen nói vậy, có phải cũng nên để đứa bé đó xin Tiểu Linh một tiếng ?
Chúng ta mỗi nhường một bước, coi như xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện, thấy sao?
tin chắc Lụcvi_pham_ban_quyen gialeech_txt_ngu chẳng có do gì để chấp nhận kết quả này, liền coi như đã lật sangleech_txt_ngu trang mới, chủ động nhắc đếnleech_txt_ngu chuyện khác.
Hôm khác tôi sẽ đặt hai bàn ở nhà hàng quốc doanh, gọi cả hai ông bà nhà tôi sang, hai gia đình chúng ta cùng bữa.
Ông ta nhìn Từ Cầm: phải đây chị dâu từng để hai đứa xem mắt sao? Nhân cơ hội , ta bàn bạc chuyện của hai đứa.
Nhà Giang không tệ, so với họvi_pham_ban_quyen Lục vẫn kém một bậc. Trước đó Từ Cầmvi_pham_ban_quyen nhắc để Mỹ và Lụcleech_txt_ngu Hựu Đình gặp mặt, Giang Viện trưởng tán thành. Nếu Tiểu Linh có thể vào Lụcbot_an_cap gia, nhà họ Giang sẽ leo lên được mối quan hệ với bênvi_pham_ban_quyen quân đội, nghiệp càng thêm thăng tiến.
Giang Mỹ Linh nghe thấy vậy liền len lén liếc Lục Đình. Có cha cô mặt, họ Lục chắc chắn sẽ bỏ Minh Hiểu để Lục Hựu kết hôn với cô.
Hai cha con họ tính toán rất hay, người họ chẳng có ai đápleech_txt_ngu lời.
Từ Nhã Cầm chỉ thấy bực bội vì đây sao mình lại có ý định kết thông gia với nhà họ Giang. Một cô ngoài hai mươi tuổi mà đánh một đứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trẻ đến mức trật khớpvi_pham_ban_quyen tay, xin lỗi thì thôi, còn muốn trèo cao vào nhà bà. Da mặt là dày đấy!
Giang Viện trưởng, ý của anh là, cháu trai tôi bị người ta đánh đến trật khớp tay, cứ thế bỏ qua sao? Anh không phải kết thân, mà là muốn thù có.
Giang Viện vội vàng nói: Làm gì đến mức kết thù chứ? Chị dâu, chị ngàn vạn lần đừngbot_an_cap lầm tôi.
Nhã Cầm chẳng chút khách khí, phong bày tỏ thái độ: Chuyện hôm nay phải chỉ một hai câu của anh là có thể lấp liếm đi được. Tiền thuốc các người phải đền, Mỹ Linh bắt phải xin lỗi cháu tôi!
Nụ trên mặt Giang trưởng cứng đờ, thần sắc trở nên khó coi. Ông ta không hiểu nổi tại sao Từ Nhã lại nặngleech_txt_ngu lờileech_txt_ngu đến thế. Chẳng qua chỉ là một đứa hoang không từ đâuvi_pham_ban_quyen tới, bọn họ hoang là cháu nội sao?
Chị dâu, chị nói vậy là lời rồi. Con gái tôi sao thể xin lỗi một đứa hoang tóm lại, xin lỗi là không thể nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, còn tiền thuốc men tôi có thể trả.
Trảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền thuốc men coi ông ta đã nhượng bộ. Nếu Lục gia còn tiếp tục không buông tha, phảileech_txt_ngu cân nhắc lại xem có nên để Tiểu Linh tiếp tục tiếp xúc với Lục Hựu Đình nữa hay .
Từ Nhã Cầm cười gằn tức giận, nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà không nghe thì vừa ông ta định chửi là hoang không? Sự dụcleech_txt_ngu củaleech_txt_ngu nhà họ Giang chỉ có thế ? Đã vậy thì còn gì để nói nữa.
Từ Nhã Cầm quay : Cha, , nhà họ Giang không coi nhà mình gì cả, cha chuyện này nên quyết thế nào? Con lời cha.
Người nắm quyền vẫnleech_txt_nguleech_txt_ngu Lục lão gia tử. Dựa trên độ yêu chiều chắt trai của ông, không nào ông lại cao đánh .
Lục lão gia tử quét mắt nhìn Giang Viện trưởng một lượt: Thiên Hải sinh ra cái thứ như anh, đúng là nòi nào giống nấy, con gái của cũng chẳng phải tốt gì.
Thiên Hải là cha của Giang . Một câu nói nàybot_an_cap ông đã mắng chửi cả ba nhà họ Giang. Sắc mặt Giangbot_an_cap Viện trưởng tái métnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi thấy rõ, ông ta ngồi ở trí cao đã lâu, chưa giờ bị ai chỉ vàovi_pham_ban_quyen mũi mắng nhiếcbot_an_cap như vậy.
Lãoleech_txt_ngu tử, ý ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là sao? Ông ta bắt đầu nổi cáu, thái độ không còn hạ thấp nữa, ra bộ dạng như muốn chất vấn.
Lục tử hừ lạnh: Ý là sao à? Vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo Thiên Hải, từ hôm trở đi, hai nhàbot_an_cap chúng ta tuyệt !
Câu này vừa ra, sắc mặt Giang trưởng lậpvi_pham_ban_quyen đạivi_pham_ban_quyen biến.
Lãoleech_txt_ngu tử, không đến nghiêm trọngbot_an_cap thế chứ?

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay