Này Lâm Tiểu Tiểu, cô ngày khóc lóc sướtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mướt thế này mà xuống nông thôn với chúng tôi ? Cái hạng như cô thì xuống đó làm được tích sự gì?
anh nữa, Trịnh Dương! là , vậy mà suốt dính như với con trà xanh này. Nếu anh thích nóvi_pham_ban_quyen thế thì chúng ta hủy hôn đi cho rảnh nợ. Bà đây cũng chẳng ưa gì đâu, nhìn hai ngườivi_pham_ban_quyen diễn trò ‘tìnhbot_an_cap chị embot_an_cap’ muốn nôn hết cả cơm tối rồi.
Tầnvi_pham_ban_quyen Khả Khả cảm thấy cạn lời. Vốn dĩ cô đang làm nhiệmbot_an_cap vụ, không trúng phục kích củaleech_txt_ngu kẻvi_pham_ban_quyen thù. trưởng cứu mà lấy thân mình đỡ bom, ngã từ tầng năm xuống.
Theo năngleech_txt_ngu đưa tay ra , ai dè trong đội có tặc, đạp thẳng vào lưng cô cái khiến cô cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bayvi_pham_ban_quyen màu cái nơi khỉ ho cò gáy .
đến nơi, cô phải đối mặt với lựa chọn khó của gia . hai trai, anh đãleech_txt_ngu kết hôn, chỉ có mình con gái.
nhưng ông nội trọng khinh nữ, cứ khăng khăng bắt cô phải xuống nông thôn làm thanh niên tri thức.
Vì không muốn bố mẹ khó xử, lại sợleech_txt_ngu tính cách hẳn nguyên chủ sẽ bịleech_txt_ngu phát hiện nên chủ động đi luôn.
Nào ngờ, cái hôn từ thuở nối khố cũng bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gia đình tống đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lao cải tạo, lại còn đi đúng chỗ với cô. Nhìn cái bản mặt gã cô thấy ngứa mắt, phiền chết đi .
Lê Đồng đứng nghe nãy giờ, giọng điệu của Khả Khảbot_an_cap này quen, kỳ giống bạn thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiết của mình.
Nhưng nghĩ lại thấy lý, cô chết vì nó, lẽ nó lại tuẫn tìnhvi_pham_ban_quyen theo cô sao?
Lúc này, Khảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Khả đang bực mình xua tayvi_pham_ban_quyen: Hai người tục đibot_an_cap, bà đây đibot_an_cap dạo phố, nhìn nữa nôn sạch cả gan phổileech_txt_ngu ra mất.
Nói rồi cô ấy hầm đi về phía Lê Ngữ Đồng. khoảnh khắc Tần Khả Khả đi ngang qua người mình, Lê Ngữvi_pham_ban_quyen Đồng khẽ thốt lên một câu: thì lo thân mình
Tần Khả Khả lại, đáp ngay tắp lự: Giàu thì năm thê bảy thiếp!
Lê Ngữ Đồngleech_txt_ngu tiếp: Ưu lao dĩ (Cần cù có thể hưng ).
Tần Khả Khả: nhãn khả đềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thần (Nhắm mắt có thể tỉnh táo)!
Khả Khả?
Lê đội?
Ôi chu choa mạ ơi! Đúng cô bạn thân nốibot_an_cap , chiến hữu vào sinh ra tử đây rồi!
khi đối xong mậtleech_txt_ngu mã, Tần Khả Khả mới nhìnleech_txt_ngu kỹ Lê Ngữvi_pham_ban_quyen Đồng:
, sao chị lại thành ra thế này? mặt mũi cũng na ná chị nhưng mà
cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dáng này ‘phẳng’ quá ! Còn chiều cao nữa, cái mét bảy mươi lăm chị rồi? Đường cong chữ S quyến rũ người của chị đâu mất rồi?
Gặp lại Lê Ngữ Đồng, Tần Khả Khả kích động vô cùng, vừa mở bắn raleech_txt_ngu một tràng câu hỏi.
Lê Ngữ Đồng nhìn quanh rồi hạ thấp giọng: Đây không phải chỗ nói chuyện, chỗ nào kín đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tần Khả Khả thè lưỡi, biết mình lỡ , nói: Ngữ Đồng, về nhà em đi! Tầm mẹ em đi làm cả rồivi_pham_ban_quyen, nhà khôngvi_pham_ban_quyen có ai đâu, chị em mình hồ tâm .
Được!
Về đến nhà Tần Khả , đóng cửa phòng lại, Khả Khả mới xótvi_pham_ban_quyen xabot_an_cap hỏi: Đồng , chuyện này là sao? chị lại thảm hại thế này?
Lêbot_an_cap Ngữ Đồng liền kể lại toàn sự việc của mình cho cô bạn nghe. Tần Khả Khả nghe xong thì đến nổ phổi.
Cái lão bố tra nam củabot_an_cap chị đúng là hạng súc sinh, không bằng cầm !
Ngữ Đồng tùy ý xua tay, cười : , kệ lão đileech_txt_ngu, nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của em đã. Sao lại trôileech_txt_ngu đến đây? Đừng bảo chị nhảy nên em cảm động mà nhảy theo nhé?
Tần Khả lườm cô một cái sắc lẹm: Bớt ảo đi bà nội! Lúc đó chị cứu em nên mới rơi xuống, em quá định vồ lấy chịbot_an_cap. Ai ngờ conbot_an_cap mụ Ô Mai Mai cái loại phản bội không có lương tâm ấy bồi cho emleech_txt_ngu một đạp ngay lúc hiểm nghèo, thế là em ‘bay’ chị luôn.
Lê Ngữ Đồng nhíu mày lo lắng: Nói vậy là em không trực tiếp luôn? là ‘ ba thép’ của giờ chỉ còn mỗi lại sao?
Tần Khả Khả nhếch cười bí hiểm, rồi bất chìa bàn tay trái ra. Lê Ngữ Đồng nhìn kỹ, thấy trên áp của cô ấyvi_pham_ban_quyen đeo một chiếc nhẫn trông khá cổ xưa và dị.
Hê hê, đúng rồi ! Tần Khả Khả đắc ý lắc lắc ngón tay, Đúng như chị nghĩ nhé. gặp lại chị đây rồi, chỉ là không biết một mình Chân Chân ở bên kia có cô đơn không thôi. Mà kể chị nghe, chết, hồn phách âm phủ cơ. Diêm Vương bắt em đi đầu thai chuyển kiếp, nhưng em nhất quyết không chịu!
thai tốt mà, em có thể làm lại cuộc đời, sao lại không chịu? Lê Ngữ Đồng thắc mắc.
Tần Khảleech_txt_ngu trợn tròn : Chị nghĩ xem, đầu thai là phảivi_pham_ban_quyen uống Bà, quênbot_an_cap sạch sành sanh trước. Thế thì còn là nữa? Cho nên đại địa phủ trận, Diêm Vương bị em làm cho nhức đầu quá, đành phải đồng ý cho xuyên không về năm 70 ở thế giớibot_an_cap song song .
Diêm Vương này cũng dễ nhỉ. Thế cái nhẫn em vừa cho chị xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là ‘bàn tay vàng’ (vật phẩm hỗ trợ) không? Lê Đồng cảm thán hỏi.
Tần Khả Khả gật đầu lia lịa: Chuẩn luôn! Lúc đó em Diêm Vương, người ta xuyên ai cũng có bảo , em không đi tay không được. Vương hết cách, tặng em nhẫn trữ đồ .
cô định tháo nhẫn cho Lê Ngữ xem, chiếc nhẫn đó như thể mọc rễ ngón tay, tháo thế nào không ra.
Lê Ngữ Đồng nhìn cô bạn đang dùng sức bình sinh định nạy chiếc nhẫn ravi_pham_ban_quyen khỏi tay, vộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàng ngăn : Thôi đừng phí sức nữa, tớ biết loại thầnvi_pham_ban_quyen vật này khi đã nhận chủ thì sẽ một phần của , không tháo ra được đâuvi_pham_ban_quyen.
Tần Khảvi_pham_ban_quyen lực gật đầu: Tớ nói cho cậu nghe nhé, này không được đồ đâu, nó còn có một chức năng cực xịn nữa là tàng hìnhbot_an_cap. Lúc rời khỏi Vương, tớ thấy trên làm việc của lão có bao nhiêu là lọ mỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, toàn là thứ độc dược kỳ quái, thế là tớ ‘tiện tay dắt bò’, hốt sạch vào nhẫn luôn. Tớ hình đi khoắng sạch nhỏ của lão nữa cơ, sau bị lão phát hiện, lão tức quá mới bồi cho một bay đến đây đấy.
Ngheleech_txt_ngu xong, Lê Ngữ Đồng cười ngả: Khả Khả, là cậuvi_pham_ban_quyen! Quảvi_pham_ban_quyen không hổ danh là thủ bắn , ra tay ‘sạchleech_txt_ngu’ thật đấy, vố này đẹp !
Đột nhiên, Lê Đồng nhưleech_txt_ngu sực nhớ ra điều gì, ánh mắt chợt lóe lên tinh quái: Khả Khả, trong đống độc dược củaleech_txt_ngu cậu, có thuốc ‘kích thích’ kiểu có thể đánh gục cả con bò không?
Có chứ, có chứ! Cậu cần thứ đó làm gìvi_pham_ban_quyen? Khả Khả gật đầu như gà mổ thóc, tò hỏi.
Lão bố tra nam tớ vì muốn giữ vững vị nên đã nghe lời mụ béo , thuê lưu manh danh tiết của . Tớ tỏng kế hoạch của tụi nóleech_txt_ngu đã ‘tương tựu kếvi_pham_ban_quyen’, biến con gái mụ tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành vật thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân. Bây giờ mụ béo vớileech_txt_ngu thằng con riêng của mụ đang nằm gọn không của , tớ muốn bọn chúng một màn
Nói đoạn, Lê Ngữ Đồng ghé tai Tần Khả Khả thì thầm to .
Đồng , đúng là không hổ danh đội trưởng của tụi mình, chớp một cái là nảy ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một xấu nha! Đối với chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gây rắc , Tần Khả Khả hào hứng chẳng kém: Chuyện nhỏ, tối nay mình đi một chuyến, đảm bảo sẽ khiến bọn chúng có những ký ức ‘tươi đẹp’ đời luôn.
Ngữ Đồng chuyển sang việc khác: Khả Khả, giờ vẫn còn sớm, tớ muốn đi giải quyết cái suất làm y tế của tớ. Hậu ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tớ xuống nông thôn rồi, thể để cái công việc ngon ăn này cho lũ phẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kia .
Nghe thấy muốn bán việc, mắt Khả Khả sáng rực lên: Đồng, cậu chẳng cần đâu xa, tớ có ngay một cử sáng giá đâybot_an_cap. gái của dì tớ, mấy hôm bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy vừa nhờ mẹleech_txt_ngu tớ tìm việc chị đấy.
Có người quen thiệu, Lê Ngữ Đồng đỡ phải chạy vạyvi_pham_ban_quyen ngượcvi_pham_ban_quyen : Vậy nhà dì cậu ở ?
Tần Khả Khả cười đáp: Chúng ta không cầnleech_txt_ngu đến nhà . lát nữa mẹ ‘’ tớ đi về, cậu cứ nói trực tiếp với ấy là được.
Chuyện công việc coi đã xong , hai người lại bắt đầuleech_txt_ngu tán dóc.
Khả Khảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cậu bảo cũng đi xuốngbot_an_cap nông thôn, thế đã định là đi đâu chưa? Lê Ngữ Đồng quan tâm hỏi.
Khả thở dài thườn thượt: không , nguyên của cơbot_an_cap thể này hôn ước từ bé, chính là cái cậu thấy trên phố hôm nay đấy. Bốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn là giám đốc nhà xi măng Thành, gã đã đăng kýleech_txt_ngu tớ và gã cùng về huyện Tuân, tỉnh S Bắc.
Lê Ngữ Đồng nghe địa danh , tỉnh S thì mắt sáng bừng: Chỗ tớ đi là ở đó! Chỉ không biết có được phân về cùng một đại đội không thôi. Mà này, chuyện hôn ước là thế nào?
Biết hai người đi cùng một nơi, Tần Khả Khả phấn khích muốn nhảy dựng lên: Đồng Đồng, chúng ta cùng chỗ thì tốt ! Đếnleech_txt_ngu vùng nông hẻo lánh mà có bạn thân đi cùng thì đỡ cô đơnbot_an_cap, có gì còn bảo vệ được nhauvi_pham_ban_quyen.
Nhắc đến chuyện ước, Tần Khả Khả tức đầy một bụng, chỉ muốn lôi nguyên chủ ra đập cho một trận: , cái cô nàng nguyên chủ này là mù . Rõ ràng cái gã chỉ coibot_an_cap côbot_an_cap ấy cái máy rút tiền cô ấy chẳng nhận ra. Cậu biết Đồng, đếnbot_an_cap cả tiền ăn tiêu của gã cũng là do nguyên chủ bao hết. Đã vậy, ‘ nam’ ăn cơm mềmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó mộtvi_pham_ban_quyen mặt tiêu tiền của cô ấy, khác saubot_an_cap lưng lại mắng cô ấy ngu ngốc, lại còn mả gà đồng những người khácvi_pham_ban_quyen.
Cái cô nàng này không có não à? Đây ràng là hạng mắt trắng nuôi mãi không quenbot_an_cap màleech_txt_ngu.
Thế cậu định tính sao? Lê Ngữ Đồng lo lắngbot_an_cap thay cho cô bạn.
Tớ vàobot_an_cap! Tớ chẳng thích tẹo nào. Tớ sẽ nói rõ với bố mẹ, bắtvi_pham_ban_quyen họ phải hủy cái hôn sự này bằng .
Haiz! Lê Ngữ Đồng thở dài: đại này rồi mà còn có vụ hôn ước từ bé. Bố mẹ cậu đều là trí thức mà sao vẫn cổ hủ thế nhỉ?
Thì thế mới nói! Trịnh Dương tức là hôn phu kia có bố vốn là chỗ quen biết với bố tớ. Trong buổi tiệc trà dư tửu , hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thông gia để thân càng thêm thân, tớleech_txt_ngu nghĩ nhiều nên tặc lưỡi đồng ý. Tần Khả Khả đến cái quyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua loa đó mà chỉbot_an_cap muốn vung nắm đấm.
Đúng là chuyện gì biết, vừa xuyên qua đãvi_pham_ban_quyen lòi đâu ra một phu, lạibot_an_cap là hạng đàn bámleech_txt_ngu váy phụ nữ, cho không cô thèm !
Đồng Đồng, đừng của tớ nữa. nghe bảo ngoại của mẹ kế thế không nhỏ đâu, nếu họ biết cậu đăng ký Lê Hoa Linh đi nông , chắc họ xác cậuvi_pham_ban_quyen ra mất?
Lê Ngữ Đồng nhếch môi, vẻ mặt cần: Bọn họ mà dám đến, chấp hết. Tớ đã sắp xếp cả , cứ để bọn họ tự nếm đau khổ, việc gì phải sợ? Với , tớ đăng ký Lê Linh đi nông thôn cũng là vì tốt cho ta thôi, để tiểu thư đài các đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trải nghiệm cái khổ cực nhân gian một chút cho khôn ra.
Tần Khảleech_txt_ngu Khảvi_pham_ban_quyen giơ ngón tay cái thán : Đồng, vẫn làleech_txt_ngu nhất, vừa có dũng vừa có mưu. vẫn cẩn thận , dù sao chỗ dựa củaleech_txt_ngu họ cũng khábot_an_cap mạnh.
Lê Ngữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đồng gật đầu: Tớ tự biết chừng mựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Lát nữa mẹ cậu về, tớ bàn công việc, cậu nhớ nói đỡ vài câu nhé.
Khả Khả vỗ ngực bảo đảm: Yên tâm đi, mẹ tớ chắc chắn sẽ đồng ý thôi. Chị họ con nhà dì tớ tính tình tốt lắm, làm ở phòng tế là chuẩn bài rồi.
Ừ ừ! Lê Đồng cười tươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Đúng làm việc gì cũng cần có người quen, nàyvi_pham_ban_quyen cậu giúp tớ một vố lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi.
Cậu gì sáo thế? Ở cái nơi đất khách quê người này, hai mìnhbot_an_cap là thân thiết nhất, tớ không giúp thì giúp ai. Tần Khả Khả lườm một cái đầy bất .
Được , rồi! Sau này tớ không nói lờibot_an_cap cảm ơn nữa chứ gì.
Hai người đang rả thì nghe thấy mở cửa từ bên ngoài. Mắt Tần Khả sáng lên: Chắc là mẹ ‘hờ’ của tớ về rồi đấy.
hai lập tức dừngbot_an_cap câu chuyện, đứngleech_txt_ngu dậy cửa để chuẩn bị bàn bạc chuyện bán suất làmvi_pham_ban_quyen việc với mẹ của Tần Khả Khả.
Bà Phương Lan Khê mẹ của Tần Khả Khả khi tin bạn của conbot_an_cap gái muốn bán ở phòng y tế thì vui mừng khôn xiết.
Ngữ Đồngvi_pham_ban_quyen này, nói thật chứ? Cháu sự muốn bán lại công ở phòng y tếbot_an_cap sao?
Dạ thưa , thật là cháu cũng tiếc đứt ruột, nhưng ngặt nỗi hoàn cảnh bắt , cháu không cách khác ạ. Lê Đồng bộ đau khổ, khóeleech_txt_ngu khẽ giật giật.
Phương Lan Khê cũng hỏi thêm sâu xa. Suy cho cùng, công việc ở phòng y tế là chén cơm vàng người mơ ước, nếu không phải đường cùng thì chẳng ai dại gì mà bán .
Thế này nhé Ngữ Đồng, bác thaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt gái bác chốt luôn vớileech_txt_ngu cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: công việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này nhà bác muabot_an_cap. Tuyleech_txt_ngu nhiên, theo thị trường cho lao động thời vụ Cẩm Thành hiện không cao . cháu là bạn của Khả Khả, bác sẽ trảbot_an_cap nhỉnh hơn một , bác gửi bốn trăm tệ, cháu thế nào?
Ngữ Đồng mừng thầm trong bụng. vốn nghĩ lấy đượcbot_an_cap ba trăm tệ đã là ngon lành rồi, ngờbot_an_cap mẹ Tần lại hào vọt bốn trăm, làleech_txt_ngu niềm vui bất .
Nhưng vốn là dân nghiệp, cô vẫn ra lưỡng lự, cắnvi_pham_ban_quyen môi nói: Bác , ra chuyện nhà cháu đang rất gấp. Công việc này quý giá thật cháu đang cần một tiền lớn để cứu . trăm tệ thì vẫn hơi khó ạ.
Lan Khê hơi nhíu : Ngữ Đồng à, mức này đãvi_pham_ban_quyen hơn mặt bằng rất nhiều rồi. Cháu cũng đấy, dù côngbot_an_cap việc tốt nhưng suất thời vụ tính ổn không cao.
Lê Ngữ Đồng vội vàng thêm: Bác ơi hiểu bác cháu, nhưng cháu thật sự hết cách rồi. Hay là thếbot_an_cap này, bác đưa cháubot_an_cap năm trăm tệ, công việc này lập tức thuộc về chị Khả Khả. cũng không dâyvi_pham_ban_quyen dưa thêm nữa.
Phương Khê suy tính một , nghĩ đến cái vào phòng y khó như lên trời, bàbot_an_cap nghiến răngleech_txt_ngu quyết định: Được rồi Ngữ Đồng, năm trăm thì trăm! chúng ta phải lập giấy đoan rõ ràng.
Ngữ nụ cười rạng rỡ, gật lia lịa: vâng bác, cháu viết ngay đây ạ.
Sau khi viết xong giấy , Lê Ngữ Đồng đi cùng mẹ Tần phòngvi_pham_ban_quyen ynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tế làm thủ tục. Nhờ có đích thânbot_an_cap bà một nhân vật có máu mặt ở sở cảnh Cẩm Thành ra bảo lãnh, sau khi phíabot_an_cap vị tra năng lực chị họ Tần Khả Khả, mọi chuyển nhượng diễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra vô cùng suôn sẻ.
Mẹ Tần cũng rất sòng phẳng, trao tận Lê Ngữ Đồng 500 tệ tiền mặt.
Khi Ngữ Đồng rời bộ phậnvi_pham_ban_quyen nhân sự nhà máy quốc doanh thì cũng đã sập tối.
này, tra nambot_an_cap Tiễnleech_txt_ngu Hànhbot_an_cap đã được qua đường cứu . Gã tỉnh dậy trong trạng óc vẫn ong ong, mơbot_an_cap màng. Sau khi được đưa về nhà, gã ngồi thừ trên sofa một lúcvi_pham_ban_quyen lâu mới nhớ raleech_txt_ngu mình bị người ta đánh lén. Gã tức điên người, vung tay múa chân chửi bới om sòm .
Nhưng cứ nghĩ đến kế hoạch tàn độc tối nay, gã lại lập tức như được bơm máu, phấn trở lại.
Tiền bạc , hết rồi thì ta lại kiếm. Tiễn Hành an ủi mình như thếbot_an_cap.
Gã hùngbot_an_cap hổ về phía phòng kho, thấy đứa gái nghịch tử vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang nằm bất động dưới đất, liền chửibot_an_cap : Con khốn, qua đêm nay thì đời mày coi như tàn.
Nói rồi, gã lấy một cái bao tải, bạo tống Lê Đồng đang nằm đó trong. Thấy trời đã tối hẳn, gã hầm lò mượn xe bò kéo, nhân lúc vắng người, gã lén lút kéo bao tải hướng về một căn nhà nátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở phía Tây huyện theo giao kèo lũ manh.
Đúng vậy, Lê Tiễn Hành vì muốnvi_pham_ban_quyen giữ lấyvi_pham_ban_quyen cái ghếbot_an_cap của mình ở nhà máy thép, lại nghe lời xúi giục của Diễm Tuyết, đã mất hết mà đích thânbot_an_cap đem con gái ruột dâng miệng hổ.
là hạng súc , ông không đáng làm người!
Lê Ngữ Đồng đứng từ xa quan sát chiếc xe bò đang khuất . biết người trong bao tải là Lê Hoa Linh, nhưng cô vẫn cảm thấy lồng ngực run vì căm trước hànhvi_pham_ban_quyen vi tột cùng thú tính gã cha này. Cô biết, đóleech_txt_ngu là xúc còn sót nguyên chủ đang trỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dậy.
Lê Ngữ Đồng, cô đừng đau nữa. Sinhbot_an_cap ra trong một giavi_pham_ban_quyen đình thế nàybot_an_cap là bi kịch của cô, hãy yên tâm đi đầu thai , chuyện lại cứ giao cho tôi.
! Lê Ngữ Đồng, tôi đi đây. Nhưng tôi có một tâm nguyện cuối cùng, mẹ tôi là bị bố tôi thiết hại chết. Lúc đó tôi còn quá nhỏ, chỉ biết nhẫn nhịn đợi lớn lên để báo thù, không ngờ kết cục thế này. Vì vậy, xin cô hãy đòi lại công lý cho bàvi_pham_ban_quyen, bắt bọn chúng phải đền tội trước pháp luật. Linh hồn của nguyên chủ nóivi_pham_ban_quyen xong những lời này thì dần rồi biến mất hẳn.
Ngay khắc đó, Đồng cảm nhận sự dung hợp hoàn hảo với cơ thể , không còn chút bài xích nữa.
Đồng, mong cô kiếp sau thai vào nhà tốt, một đời an.
Nhìnvi_pham_ban_quyen theo bóng lưng Lê Tiễn Hành đã xa, Lê Ngữvi_pham_ban_quyen Đồng lại nhàbot_an_cap họ . Đã chiếm xác người ta thì phải trả máu. Bước tiên: vơ sànhleech_txt_ngu sanh cái , cho bọn chúng đi húp gió Tây Bắc hết!
Trong khi đó, Lê Tiễn Hành toàn không biết người trong bao tải đã bịleech_txt_ngu hoán đổi thành con gái gã cưng nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lê Linh.
đến rồi đây. nhé, chỉ nó thân bạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net danh liệt thôi, gây ra ánleech_txt_ngu mạng, mấy chú thong thả mà ‘ thức’!
Tên cầm đầu lũ lưu manh là một gã mặt tai dơi, nhìn thấyleech_txt_ngu dáng vẻ trung của cô gái trong bao tải, xương cốtvi_pham_ban_quyen gã như nhũn ra vì thèm thuồng. Gã cười hắcvi_pham_ban_quyen hắcvi_pham_ban_quyen: Được , ông cứ yên tâm, chúng tôi đảm bảo con nhỏvi_pham_ban_quyen sẽ khôngbot_an_cap bao giờ ngẩng nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai ở cái huyện này nữa.
Dứt lời, gã ra đàn em khiêng baonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tải vào nhà nát. Lênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiễn Hành theo, trong lòng đắc thắng nghĩ cảnh kế hoạch thành công mà khóe môivi_pham_ban_quyen nhếch . Gãleech_txt_ngu đâuleech_txt_ngu có ngờ, bọ ngựa bắt , chim sẻ rình sau.
Lê Đồng khi thu dọn toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bộ đồvi_pham_ban_quyen đạc nhà họ Lê, nhìn căn nhà hoác chỉ còn trơ mấy bức tường chịu lực vẫn chưa hảleech_txt_ngu giận. Nếu không phải vì căn nhà không được vào không , cô dọn luôn cả cái móng nhà đi rồi!
Cô tìm đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điểm hẹn Tần Khả . Hai người như hai ma, lặng lẽ bám theo và tiếp cận căn nhà nát kia.
Màn đêmbot_an_cap buông xuống, tội đang thầm sinh sôi trong bóng tối.
Mấy tên lưu manh được Lê Tiễnleech_txt_ngu Hành , dưới sự dẫn dắt của dục và bạc, đã lao vào mục tiêu lũ sói đói. Chúng mặc kệ tiếng chửi bới giận dữ của Hoa Linh, thô bạo rách quần áo của ả. Một tên lưu manh cười đãng: nhân đừng sợ, anh đây sẽ rất dịu dàng, sẽ thương cưng chiều emleech_txt_ngu thật tốt.
Lêvi_pham_ban_quyen Hoa Linh hãi cực độ, dốc hết sức bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh để phản kháng, thét khản đặc cả cổbot_an_cap: Lũ mù kia, nhìn kỹ đi! Tao không phải Lê Ngữ Đồng, tao là Lê Hoa Linh! Các nhìn nhầm rồi!
nhưng, lúc lũ lưu manh bị dục vọng làm mắtbot_an_cap, chẳng thèm để tâm đến lời ả nóibot_an_cap. Tiếngbot_an_cap kêu cứu của không những không dừng lại, ngược lại càng bọn chúng thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phần hưng phấn.
Lê Ngữ Đồng khẽ nởleech_txt_ngu một nụ tà , quay sang bảo Khả Khả: Khả Khả, tớ vừa lôi mẹ con kia ra khỏi không gian rồi, còn lại giaoleech_txt_ngu cho cậu đấy.
Tần Khả Khả gật lia lịa, ánh mắt lóe lên vẻ tinh quái: tâmleech_txt_ngu đibot_an_cap Đồng Đồng, tớ bảo đảm sẽ tặng cho mẹ con nhà họ một đêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ‘khắc cốt ghi tâm’ nhất cuộc .
Nói , Tần Khả Khả từ nhẫn trữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ ra một lọbot_an_cap bột thuốc, sau đó kích hoạt chức năng tàngleech_txt_ngu hình, cả người cô như biến thành một bóng ma lặng tiếp cận căn nhà nátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cô nhẹ nhàng đẩy cửa, rón rén lẻn vào trong rồi rắc đều thứ kích dục vào mọi ngách . Làn khói nhạt nhòa lan tỏa trong không khí, mang theo một mùivi_pham_ban_quyen hương kỳ quái và quỷvi_pham_ban_quyen dị. Ngay saubot_an_cap đó, Khả Khả lại âm thầm lôi Lạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Diễm Tuyết và Minh Lộ vứt vào căn phòng hỗn loạn kia rồi chóng rút êm.
Mẹ con Tuyết đang hôn hoàn toàn hay biết mình vừa bị kéo vào vũng bùn dơ bẩn. Dưới tác dụng mạnh mẽ của thuốc, bọn họ bắt đầu cảm thấy một luồng hơileech_txt_ngu bốc lên ngùn , ý thức dần trở mờ .
Trong phòngbot_an_cap lúc này một cảnh tượng hỗn loạn đến kinh tởm. lưu manh đang điên cuồng vọng, tiếng khóc than của Lê Hoa Linh vọng khắp gian nhưng có lấy một ai cứu. Còn Lạc Tuyết và đứa cưng thì cũng bắt đầu rơi vào trạng thái bấn do dược tính phát .
Trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đêm đen mịch, bản chất xấu xa người bịvi_pham_ban_quyen phóngbot_an_cap đại đến vô
Dù trời đã về khuya nhưng thời điểm này tình vẫn chưa ngủ hẳn. Nghe thấy tiếng động lạ, hàng xóm láng giềng xung khunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tập thể thi nhau chạy ra hóng biến.
Nhìn tượng nhức mắt bên trong, đám bà con gái thì thẹn thùng lấy tay che , nhưng nếu kỹ sẽ thấy họ vẫn hé ngón tay ra xem cho bằng hết.
Trời đất ơi, chuyện gì ? Thật là bại hoại gia !
Đúng đấy, khôngvi_pham_ban_quyen biết đám người này đâu ra vô sỉ thế không biết.
Kìa, sao mấy ông không vào mà bọn họ ra? Để trẻ con nhìn thấy thì còn ra thống gìleech_txt_ngu nữa!
Mọi ngườileech_txt_ngu bàn vào xônvi_pham_ban_quyen xaovi_pham_ban_quyen, nhưng tuyệt nhiên không một ai dám xông vào ngăn cản cái đốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỗn tạp .
lúc này, từ phía xa vang lên tiếng gọi thất thanh đầy tính Lêbot_an_cap Tiễn :
Ngữ ! Con ở đâu? Muộn thế này rồi về nhà?
Lê Ngữ Đồng, con đi đâu rồi? lo cho con chết rồibot_an_cap đây này!
Con gái con lứa đêm hôm không ở nhà, lỡ gặp phải khốn kiếp biết sao hả ?
Nấp trong bóng tối, Lê Ngữ và Tầnvi_pham_ban_quyen Khả Khả nhau cười khẩy. Khả Khả thì thầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Đồng Đồng, lãobot_an_cap bố nam của cậu diễn thật , sợ cả thiên không cậu chưaleech_txt_ngu nhà chắc?
Hừ! Lê Ngữ Đồng giọng, Lê Tiễn Hành gã đó bản không phải người. Trong lão chỉ có quyền và tiền bạc, vì mấy thứ đó mà lão sẵn sàng dẫm nát cả đứa con gái ruột của .
Tần Khảleech_txt_ngu Khả cũng nhắc nhở: Đồng Đồng, dù sao bố của Lạc Diễm Tuyết cũng là chủ nhiệm Ủy bannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cách mạng, nếu để lão ta biết cậu là đứng sau kế vụ này, chắc chắn lão sẽ khôngvi_pham_ban_quyen để yên cho .
Lê Ngữ hiểu bạn mình. Mụ có ngoại thế lực mạnh, làm quá tay có thể rước họa vào thân. Nhưngleech_txt_ngu cô chẳng sợ:
Khả Khả, tớ biết cậu lo cho tớ, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tớ không hối hận. nghĩ đến béovi_pham_ban_quyen xúi giục bố tìm người hủy hoại đời con gái của nguyên chủleech_txt_ngu là tớ đã không nuốt tức này rồi. Loại bã ấy mà không cho nếm mùi đau khổ thì tớ không yên lương tâm mình.
Trong người đang trò chuyện, Lênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiễn đã dẫn đoàn hàng xóm láng giềng vô đi ngang qua căn nhà nátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thấy đám vây quanh xem kịch, Lê Tiễn Hành như lo sốt vó, hớt hải hỏi: Mọi người ơi, có ai thấy một cô bé cao cao, dáng người gầy yếu đi qua ?
Mọi người lắcbot_an_cap . Gã hỏi thêm mấy người nữa cũng chỉ nhận được cái xua tay. Đúng lúc này, một bà cụ run rẩyleech_txt_ngu lên tiếng: Trong nhà có một cô , không biết có phải người ông tìm không? cụ nóibot_an_cap nhỏ, như sợ bị ai đó nghe thấy.
Lê Hành mừng thầm bụng ngoài mặt vẫn đóng vai người cha khổ sở. Mồ hôi gã vã ra ( hộp kếtbot_an_cap quả), tay nắm chặt lại. Ngay khi định diễn tiếp thì từ trong vang lên tiếng hét thảm xé toạc màn đêm.
Lê Hành choạng như , sắc mặt bệch, mồ hôi đầm đìa: Ngữ Đồng! Con gái của bố! Sao dột thế, saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại làm ra cái nhục này hả !
nói này gã chẳng khác nào một nhát định mệnh, trực tiếp gán cái mác rách, lăngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net loànbot_an_cap lên đầu Lê Ngữ Đồng trước mặtleech_txt_ngu nhiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người. Ở thời đại này, chuyện nữ bất là để bị người đời phỉ , thậm là bị đem đi bắn bỏ. Huốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chi Ngữ Đồng còn là gái nhà lành, tiết mất coi như đời này bỏ đi.
đông xem lại càng thêm phấn khích, có kẻ còn chọc ngoáy: Này đồng chí, sao ông không vàovi_pham_ban_quyen mà xem? Con gái ông đang bịvi_pham_ban_quyen bắt nạt trong kia kìa!
Lê Tiễn Hành thầmbot_an_cap chửi rủa trong lòng nhưng vẫn tỏ vẻvi_pham_ban_quyen đau đớn tột . Gã một hơi thật sâu, làm định xông vào trongvi_pham_ban_quyen nhà cứu con.
Thế nhưng, khắc gã vừa định nhấc thì tiếng gọi lanh lảnh từ phía sau lên. Lê Ngữ và Tần Khả Khả chạy bay từ phíabot_an_cap xa .
! Bố ơi! Lê Ngữ Đồng đầy vẻ hốt và lo sợ, bước chân loạng như muốn ngã quỵ.
Tần Khả Khả ở bên cạnh tận tình dìu lấybot_an_cap cô, cả hai đều mặt cắt còn giọt máu, thở khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra hơi.
Bố ơi, với Hoa Linh, Minh nữa tự nhiên mất tích hếtbot_an_cap rồi! Lê Ngữ Đồng chạy đến trước mặt Lê Tiễn Hành, giọng nghẹn ngào như khóc, trông thương vô cùng.
Lê Tiễn Hành nghe thấy giọng nói quen thuộcbot_an_cap, tim bỗng thắt , lắp bắpvi_pham_ban_quyen hỏi một bản : Ngữ Đồng? con lại đây? Thế thế đứa ởbot_an_cap trong kia ai?
Những người vốn đang đứng xem nhiệt, cùng với đám người Hành đặc biệt dẫn tới để bắt gian, sau nghe lời Lê Ngữ nói thì loạt quay sang nhìn gã ánh mắt cực kỳ quái dị, cứ như thể đang nhìn sinh vật .
mặt Lê Tiễn Hành tức ngoét như tro tànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. đột nhiên nhận ra điều gì đó, dự cảm chẳng lành xộc thẳng lên đại . nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngợileech_txt_ngu nhiều, bước thật nhanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vào phòng như một mũi tên rời cung.
Cảnh tượng trước mắt khiến gã : Diễm Tuyết, Hoa Linh Lê Minh Lộ quần áo xộc xệch, đang lũ lưu manh thành một đống hỗn độn, cảnh tượng thật sự là không nỡ .
Lê Tiễn Hànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa kinh vừa giận, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể nào tại sao này lại biến thành thế. Rõ ràng người phảivi_pham_ban_quyen nằm đâyleech_txt_ngu nhục phải là Lê Ngữ Đồng mới đúng chứ!
Khileech_txt_ngu nhìn thấy đứa con trai út mình yêu thương nhất đang bẹp dưới thân một tên lưu manh, mặt mũi còn lộ tận hưởng (doleech_txt_ngu tác dụng thuốc), Lê Tiễn Hành mắt tối sầm lại, đổ xuống như chuối đổleech_txt_ngu.
Đám đông đứng ngoài thấy vậy, những kẻ nhanhbot_an_cap nhạy đã bắt đầu lờ chânvi_pham_ban_quyen tướng, ai nấy đều khôn ngoan mồm giữ .
Đúng , có tiếng hô lớn: đến rồibot_an_cap, mau tránh ra!
an đến nhanh như vậy, khỏi phải nói cũngbot_an_cap biết là Ngữ Đồng đã Tần Khả Khả gọi mẹ mình tới. Như đã nói ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước, mẹbot_an_cap Khả làm việc ở cục công an Cẩm Thành. Cái thành tích vàng mười dângnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tận cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế này, gìleech_txt_ngu mà đưa cho khácleech_txt_ngu, đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là phù sa không chảy ruộng ngoài mà.
người Diễm Tuyết bị giải đi, tin tức vụ bê bối này nhanh chóng lan truyền khắp nơi, đương nhiên cũng đếnvi_pham_ban_quyen nhà họ Lạc.
Người nhà Lạc kéo đến rất nhanh. Bố mẹ Lạc Diễm Tuyết, anh chị , con cháuleech_txt_ngu, và cả Lê Minh Hạo đang sốngvi_pham_ban_quyen ở nhà ngoại cũng có mặt. Khi họ nơi thì cả hội đã đưa về đồn.
Lạc Chấn Bangleech_txt_ngu bố của Diễm Tuyết liếc nhìn Lê Tiễn Hành cái đầy thâm hiểm, rồi dẫn cả nhà hùng hổ kéo nhau đồn công an. Chuyện này đã ầm ĩ khắp giới chức trách, ông ta biết thừa nếu xử lý êm đẹp, con gái và cháu ngoạivi_pham_ban_quyen của mình dễ đi ăn kẹo đồng. nhà họ cũng sẽ bị sỉ nhụcvi_pham_ban_quyen đến không ngẩng đầu lên nổi, sự nghiệp coi như tiêu tùng.
đồn công an, bà Lan dẫn theo một đội tiến thẩm vấn ngay trong . Ở thời đại này, quan hệ nam nữ bất chính đã , đằng này lại là tụ tập dâm loạn, tình đặc biệt nghiêm trọng, hưởng xấu đến xã hội. lưu manh vừa bị tống phòng thẩm vấnbot_an_cap, chưa cần công an dùng biện pháp nghiệp vụ đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sợ đến mức khai sạch sanh không sót một chữ.
Lạileech_txt_ngu nói về Lê Tiễn Hành và Lê Ngữ Đồng khi vềbot_an_cap nhà. Vừa bước chân qua , Lê Tiễn Hànhbot_an_cap biến một con sư tử điên, gã chỉ thẳng vào mũi Ngữ Đồngleech_txt_ngu, mắt trợn quát tháovi_pham_ban_quyen:
Lê Ngữ Đồng, đồ súc sinh! nàybot_an_cap đều là mày đứng sau giật dây đúng không?
diện vớileech_txt_ngu chất của gã, Lê Ngữ Đồng lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra thản nhiên lạ lùng. Khóe cô khẽ nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt, chậm rãi đáp:
Phải, chính làvi_pham_ban_quyen tôi. Nhưngvi_pham_ban_quyen mà, trước khi muốn hỏi tội tôi, tôi cũng ông câu: Cái hạng ngườileech_txt_ngu mang con gái ruột của mình ra làm món hàng trao , tự taybot_an_cap dâng cho lũ lưu manh như ông thìleech_txt_ngu khác gì cầm thú? À , ví ông với cầm thú thì đúng là sỉ nhục loài vật quá!
Lê Tiễn nghe tức đến rẩy, mặt đỏ tía tai, gân xanh trên lên cuồn cuộn như muốn nổ tung. Gãleech_txt_ngu gầm lên:
Lê Ngữ Đồng! Taobot_an_cap là bố mày! màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dám ăn nói với tao như ?
Bố? Nụ cười trên môi Ngữ Đồng càng thêm phần cợt, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười lạnh lùng phản bác: Ông cũng xứng đáng làm bố sao? cả đạo đức làm người cơ bản nhất ông cũng vứt cho chóbot_an_cap gặm rồi, lấy tư cách gì làmvi_pham_ban_quyen bố tôi? Lê Tiễn Hành, cái tên ‘Tiễn Hành’ này ôngvi_pham_ban_quyen đặt đúng là lệch đi đâu được. tiện từ trong , hành xử thìleech_txt_ngu như hạ lưu. Năm đó để leo cao, ông không tiếc công làm con chó vẫy đuôi nịnh bợleech_txt_ngu người ta, lại còn trơ trẽn tình. nói xem, loại người có phải là đê tiện đến tận xương tủyleech_txt_ngu không?
Câm mồm! Tiễn Hành lên như sấm bên , cả cănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng như cũng chuyển. Gã trợn trừng mắt nhìn cô: là bố mày, tao đến cháu như mày xía vào!
Tuy , Lê Ngữ Đồng chẳng mảy may sợ hãi. Côvi_pham_ban_quyen nhìn thẳngvi_pham_ban_quyen vào mắt gã bằng mắt khinh tột độ.
bảo tôi câm là tôi phải chắc? Ông cái thá gì chứ?
Ngữ Đồng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải nguyên chủ, cô chẳng có một miligam tình cảmvi_pham_ban_quyen nào với lão già này. Trong mắt cô, Tiễn Hành chỉ là mộtleech_txt_ngu kẻ tiểu nhân bỉ , ích kỷ và máu lạnh. Với kinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghiệm của một lính đặc chủng, đối với hạng người này chỉ có một cách: Lấy chế bạo, lấy ác trị ác mới khiến lão biết điều được.
Thế là Ngữ Đồng một chống nạnh, một tay chỉ thẳng mặt gã mắng xối xả: Lê Tiễn Hành, cái đồleech_txt_ngu sinh, tiểu bám váy phụ nữ! Ông thì có tài cán gì việc nịnh hót, vỗ ngựa ? Vì cái ghế lựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà bất chấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thủ đoạn, loại người như ông sống chỉ tổ tốn oxy của xã hội!
Từngbot_an_cap lời của cô dao sắc lẹm đâm thẳng vào tim đen củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gã, khiến mặt gã từ đỏ tím ngắt. Chịu khôngleech_txt_ngu nổi nhục nhã, Lê Hành vớ ngay chiếc ghế đẩu bên cạnh, dùng hết sức bình sinh ném thẳng phía cô: Ngữ , bao nhiêu nay tao nuôi mày ăn học, mày báo đáp tao thế này ? Hôm tao phải đánh chết thứ nghịch như !
Nhìn chiếc ghếvi_pham_ban_quyen lao , Lê Ngữ Đồng không hề nao núng. Cô nhanh nhẹn lách mình sang một bên, qua vai rơi xuống đất vỡ tan . Thấy hiểm bị hụt, Lêvi_pham_ban_quyen Tiễn Hành càng thêm điên tiết, gã xông vào như một , đôi bàn tay gầy guộc định nghẹt cổ cô.
Lê Ngữ Đồng ra taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhanh như chớpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô tung một cú đá sấm sét vào ngay bụng Lê Tiễn Hành. đau kêu lên một tiếngleech_txt_ngu chà, lùi lại mấy bước chút nữa thì đo sàn.
Mày dámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đánh bố mày à? Phản rồi, là phản trời rồi! Lê Tiễn Hành thẹn quá hóa giận, lại hổ lao lên.
Ngữ Đồng hoạt lách người ra sau, dùng chiêu cổ khống chế hoàn toàn lão ta. Lê Tiễn Hành vùng vẫy liệt, mặt mũi đỏ gayvi_pham_ban_quyen vì nghẹt thở.
Ông còn dám động , không nương tay đâu. Lê Ngữ Đồng lạnh lùng cảnh cáovi_pham_ban_quyen.
Đột nhiên, cô sực lại câu nói lúc nãy của lão: Lê Hành, cái chữ ‘nghịch chủng’ ông vừa thốt ra là có ý gì? Là lỡ lời mắng chửi, hay ông còn giấu giếm gì khác?
Nghe cô hỏi, Tiễn Hành mới giật mình nhận lúc nãy vì quá giận mà gã đã lỡ để lộ bí chônvi_pham_ban_quyen sâu dưới đáy lòng. Gã vội vàng chống chế: Lê Ngữ Đồng, sao bình thường tao thấy thông minh thế nhỉ? Lúc nãy mày mắng tao là ‘đê tiện’, làvi_pham_ban_quyen con tao chẳng phải là ‘giống đê ’ (nghịch chủng) sao!
Đúng lúc , tiếng gõ cửa vang lên dồn dập. Ngữ Đồng cảnh giác liếc ra cửa nhưng vẫn không buông tay khỏi cổ Lê Tiễn Hành. Bên ngoài truyền vàoleech_txt_ngu mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giọngleech_txt_ngu nói trầm ổn: Lê Tiễn Hành, Lê Ngữ , chúng tôi an, có vài chuyệnleech_txt_ngu muốn trao đổi với gia .
Ngữ Đồng mừng thầm, cô hơi siết chặt taybot_an_cap, nói vào tai lão: Lê Tiễn Hành, nợ chúng ta vẫn chưa hết đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, giờ thì đi nói chuyện với công anleech_txt_ngu đã. Nói , cô áp giải lão ra cửa.
mở cửa, bà Phương Lan Khê cùngvi_pham_ban_quyen vài chí an đã đứng sẵn đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lê Tiễn Hành, ông có liên đến mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net án dâm loạn tập thể, mời về đồn một chuyến.
Tiễn bắn người, lòng thầm chửi rủa lũ lưu manh ăn hại kia hàng nghìn lần. Nhưng miệng lão leo lẻovi_pham_ban_quyen: Đồng công an, chắc chắn là hiểu ! Tôi sao có thể tham giavi_pham_ban_quyen chuyện bại đó được, các đồngleech_txt_ngu chí bắt nhầm rồi!
Gã vừa nói vừabot_an_cap cố sức thoát khỏileech_txt_ngu tay Ngữ , gương mặt cố trưng ra vẻ oan ức tột cùng. Phương Lan Khê nhìn ánhleech_txt_ngu mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẹm: Tiễn Hành, chứng rành rành, ông đừng có chối cãi. Chúng tôi đã nắm manh mối liênbot_an_cap quan, ông về hợp tác điều tra.
Mồ hôi hột bắt đầu chảy dài trên trán Lê Tiễn Hànhvi_pham_ban_quyen. Gã đảo mắt liên tục, đột nhiên chỉ taybot_an_cap vào Đồng: Đồng chí an, nó! cả là do nó hãm hại tôi! Nó hận tôi nên thêu dệt mấy lời dối trá này!
Đồng cười nhạt: , ông đúng là chết đến nơi còn không hối . ông làm, ông có thể che được thiên hạ chắc?
Bà Phương Lan Khê tay: Thôi không nói nhiều, về đồn rồi tính. Lê Ngữ , cháu cũng đi theo chúng tôi để lấy lời nhé.
Vâng, cháu đi ngay ạ.
Sau khi Lê Tiễn Hành bị giải đibot_an_cap, Lê Đồng lại nhà một lát. Cô biết thừa mụ béo kia kiểu cũng sẽ được nhà họvi_pham_ban_quyen dùng thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lực bảo lãnh ra. Thay ngồi đợi, chi bằng cô thân thăm nhà họ một chuyến, vét sạch kho bọn cho bõ ghét, để cả nhà bọn chúng cùng tay nhau đi húp gió Tây .
Nghĩ là , cô lúc này cả nhà họ Lạc đều đang đồn công an, đây chính là thời vàng đểvi_pham_ban_quyen động. Theovi_pham_ban_quyen ký ức của nguyênvi_pham_ban_quyen chủ, cô tìm tận cửa nhà họ . Nhìn bức tường rào cao ngất, Ngữ lấy đà rồi phóng người một cái nhẹ nhàng phi thân vào trong.
Lê này chẳng khác nào châu chấu đi qua, không còn cọng cỏ. Cô gì thu cái đó, là làm cho bọn sạch sành cònbot_an_cap một mảnh vải vụn. Cô nhanh chóng tìm thấy một căn hầm bí mật nằm ngay dưới kho chứa củi ở hậu .
Sợ người nhà họ Lạc bất ngờ trở về, Ngữ chẳng kịp xem trongbot_an_cap hầm có những báu vật , cứ là Thu! Thu sạch!. Khi mọi thứ đã trong không gian Tửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngọc, cô xóa sạch dấu vếtbot_an_cap nhanh chóngvi_pham_ban_quyen rời đi, tiến thẳng về phía đồn công an. Một màn ngoại phạmleech_txt_ngu hoàn hảo đã được thiết .
Lúc này tại đồn công an, Lạc Chấn Bang tức nổ đom đóm mắt, sắc mặt xanhbot_an_cap mét. Chát! ông ta giáng cái nảy lửa vào mặt Lạc Diễm Tuyết vừa mới tỉnh dậy.
Lạcleech_txt_ngu Tuyết! Sao tao lại sinh ra cái mặt dày vô liêm sỉ như chứ? Chuyện bại thế này mà các cũng làm ra được, lại còn bịbot_an_cap công an bắt quả tang tại trận, mày định để tao và Minh Hạo sau này nhìn ai hả?
Mụ ôm lấy má đang sưng vùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ấm ức cãi : Bố , con cũng không biết đã xảy ra chuyện nữa. Trưa nayvi_pham_ban_quyen con vừa về nhà thấy bếp núc lạnhvi_pham_ban_quyen nên cãi nhau con nhỏ Lê Ngữ Đồng vài câunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Nó còn bẻ tay con, đánh cả Minh Lộ, sau đó con bị nó ngất xỉu. Cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện tại sao lại xuất hiện ở cănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nát đó thì toàn không ấn gì hết!
Lê Hoa Linh cũng lồm cồm bò dậy, ôm chặt lấy chân bà ngoại Mộng Như mà khóc thảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : Ngoại ơi, con bị ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta hãm ! nay con thấy mẹ không có , chỉ có mình Lê Đồng nên hai chị có lời qua tiếng lại, rồi convi_pham_ban_quyen bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nó đánh . Lúc tỉnh lại thì con đã bị lũ manh kia bắt nạt rồi. Ngoại phải đòi lại công bằng cho con!
Thằng bé Lê Minh Lộ mới bảy tám tuổi, do tác của và trận chiến nãy, chỗ nhạy đã nát bét, hiện vẫn đang hôn mê tỉnh.
Lúc này, Lê Minh Hạo lênbot_an_cap : Ngoại ơi, cả mẹ và Linh đều nhắc đến Lê Đồng, cháu thấy vụ này chắc bàn của nó đứng sau.
Lạc Chấn Bang nheo mắt nguynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiểm: Hừ, con ranh bình thường nhìnleech_txt_ngu lầm lì, ngờ lại thâm như vậy. Để lát nữa nó đến , tao phải hỏi cho ra lẽ.
Vừa dứt lời thì Lê Ngữ Đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng bà Phương bước vào. Thấy đám người nhà họ Lạc, ánh mắt Ngữ Đồng thản, không chút sợ hãi.
Lạc Diễm Tuyết vừa liền chó điên lao tới: Ngữ Đồng, con khốn kia! Mày dám bẻ gãy cổ tao, hômvi_pham_ban_quyen nay tao phải đánh chết mày!
Thẩm Mộng Như vội vàng giữ con gái , trừng mắt chất vấnbot_an_cap Ngữ : Lênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngữ , dù sao Diễm Tuyết cũng là kế của mày, vậy mà bẻ tay bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy? Cái thứ bất hiếu như mày, tao nhất định kiện cho mày mục xương trong tù!
Lê Ngữ Đồng cười khẩy: kế? bối? Mẹvi_pham_ban_quyen chết từ támleech_txt_ngu đời rồi, cái loại như Lạc Diễm Tuyết mà cũng làm bề trên của tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Đừng có tự dát vàng mặt mình nữa.
Nói , cô nhanh nhưvi_pham_ban_quyen cắt chộp lấy cánh tay của Lạc Diễm Tuyếtbot_an_cap, trước khi cả nhà họ kịp phản ứng, cô đã bẻ ngược một cái. Rắc! giòn tan lên tiếng la lợn bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếtvi_pham_ban_quyen của mụ béo, nhưng kỳ , cổ tay mụ đã trở lại trạng thường, lành lặn như chưa từng có cuộc ly.
Bà già họ Lạc, nhìn cho kỹ , tôivi_pham_ban_quyen chẳng bẻ gãy cái gì của con gái bàvi_pham_ban_quyen cả, đừng có mà ngậm máu phun người.
Mày mày! Lạc Tuyết tay vào Đồng, lắp bắp không ra hơi.
Mọi có mặt tại đó đều sờ trước ngón nghề vừa đấm vừa xoa của cô. Họ không ngờ cô có bản lĩnhbot_an_cap như vậy.
Lê Ngữ Đồng, hóa sự nhu nhược bấy nay của đều là giả ? Mày dám diễn kịch ngaybot_an_cap dưới mắtvi_pham_ban_quyen tao bao nhiêu năm qua, đúng là tâm cơ thâm sâu! Lạc Diễm Tuyết rít qua răng.
Ngữ Đồng khẽ , không giải thích về sựvi_pham_ban_quyen thay đổi với nguyên chủ thì béo này đã tự tìm giúp cô lý do quá lý: Bà nói đúng rồi đấy. Trước đây nhỏleech_txt_ngu, phải răng đựng để sống ngày dưới tay bà. tôi lớn rồi, không còn là bù nhìn để bà muốn đánh thì đánh, muốn thì mắng nữa đâu.
Nói rồi cô sang nhìn Lê Tiễn Hành bằng ánh khinh miệt: Cái loại đàn béo lợn nái này, so với tôi đúng là một trời một vực. Xấu đến mức lợn giống nhìn thấy còn mất hứng, thế mà hiểu sao ông lại nuốt trôi cho được? Đãbot_an_cap vậy là loại ‘giày ’ đã đời , theo hai đứabot_an_cap con riêng ông như báu ?
dám bẻ tay tao, tao phảivi_pham_ban_quyen kiện cho mày mọt gọng trong tù! Lạc Tuyết trong đau đớn.
Lê Đồng cười : Mẹvi_pham_ban_quyen kế? Trưởng bối? Mẹ tôibot_an_cap chết từ đời rồi, cáivi_pham_ban_quyen loại như bà cũng đòinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm bề trên của ? Đừng tự dát vàng lên mặt mìnhleech_txt_ngu nữa.
Nói đoạn, cô nhanhleech_txt_ngu như chớp chộp tay của Diễm Tuyết, khi cả nhà họvi_pham_ban_quyen Lạcleech_txt_ngu kịp phản ứng, cô đã phản thủ ngược một . Một tiếng rắc giòn tan vang kèm theo tiếng lợn bị chọc tiết, nhưng kỳ thaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cổvi_pham_ban_quyen tay đã trở lại trạng tháivi_pham_ban_quyen bình thường, lành lặn như chưa từng có chuyện gì xảy .
Bàleech_txt_ngu họ Lạc, nhìn cho kỹ , tôi chẳng bẻ gãy cái của con gái bà cả, có mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngậm máu phun người.
Mày mày! Lạc Diễm Tuyết chỉ tay vàobot_an_cap Ngữ Đồng, lắp bắp ra hơi. Trong khi đóleech_txt_ngu, Lê Ngữ vẫn thản nhiên buông lời cay độc nhắm thẳng Lê Tiễn :
loại đàn bà béoleech_txt_ngu như này, so mẹ tôi đúng là một một vực. đến mức giống nhìn còn hứng, thế màvi_pham_ban_quyen không hiểu ông lại nuốt trôileech_txt_ngu được? Đã vậy là loại ‘giày ráchleech_txt_ngu’ dắt theo con riêng, ông lại coi như báu vật?
những lời kích của Ngữ Đồng, mộtbot_an_cap đoạn ký ức tối bỗng về, bóp nghẹt tâm Lê Hành:
Tôi mìnhleech_txt_ngu tỉnh giấc, mồ hôi vã ra như tắm. Nếu cô ta khôi phục ký , phải tội danh bắt buôn người củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi sẽ ngồi tù mọt gọng sao? Những thứ báu vật và tiền bạc béo bở tôivi_pham_ban_quyen vơ vét được từ tay cô ta cũng phải nônbot_an_cap ra sạch sành sanh, này làm sao mà chấp nhận được!
Nhìn ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàn bà đang ngủ say cạnh, trong lòng tôi lần đầu tiên nảy ra ý định giết người diệt khẩu. Vừa hay đó Lạcleech_txt_ngu Diễm Tuyết cũng có thaivi_pham_ban_quyen. Mụ , tuynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , lại là hạng ‘nát’ mang theo cả riêng, nhưng cha lại cấp trực tiếp của tôi.
Vì tươngvi_pham_ban_quyen laileech_txt_ngu thăng quan tiến chức, vì cái ghế quyền lực, tôi buộc phải rũ bỏ Linh Lung bằng mọi giá. Nhưng cô ta sống không chịu ký ly hôn. vậy, đành phải tìm một ‘lốivi_pham_ban_quyen đi riêng’ tàn nhẫn hơn cho mình
Cuốn nhật ký đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây là kết thúc. Kết hợp những gì nguyên chủ còn nhớleech_txt_ngu, Lê Ngữ đã có thể đoán nguyên nhân thực sự dẫn đến của mẹ cô. cả đều một tàn độc do gã tra nam một dàn dựng, ép mẹ nguyên chủ phải đi vào con tự sát.
Thế nhưng, điều khiến thắc mắc là nhật ký có nhắc đến việc cô khôi phục ức. Đó là ký ức gì? Và rốt cuộc chồng tồi nẫng tay trên bao nhiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net món đồ giá trị từ bà?
Lê Ngữ Đồng tiếp tục lật nhữngleech_txt_ngu trang trước, cuối cùng tìm thấy câu trảbot_an_cap lời:
nay là ngày đưa tang cô, dù chúng ta chỉ vợ chồng hữu danh vô thực, nhưng bảo lòng chút dao động nói dối. Thế nhưng tôi buộc phải làm vậy, chỉ có nói với cô một lời thôi. Tôi biết cô thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , chẳng hề làm gì có lỗi với tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, người đàn đó do tôi thuê đến, hai người xảy ra chuyện gì.
Linh Lung, tôivi_pham_ban_quyen không thể cho cô thời gian để phục trí nhớ. Bởi vì khi nhớ lại, cô sẽ biết mình thực chất bị tôi lừa về . Năm đó tôi nhắm trúngbot_an_cap 6 cây vàng và 2000 tệ trên cô, nên mới lừa khi đó thương mất trí nhớ tôi là chồng cô. Tôi dùng của để mua cho cô một suấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm việc ở nhà máy dệt, mua cả căn nhà đang ở hiện tại. làm vậy cũng vì đắc , mong cô dưới suối hãy cho tôi.
Đọc đến đây, tức nổ phổi, văng tục lập tức: Lê Tiễn Hành, cái đồ ngàn đao băm không hết tội! Ông không chỉ lừa gạt tìnhvi_pham_ban_quyen cảm mẹ , mà còn nẫng sạch tài sản của bà, lúc bà ôngleech_txt_ngu vẫn không cho bà biết sự thật. Loạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàn ông như ông sống chỉ tổ tốn oxy, đã vậy thì trước đi, bà đây chắc chắn sẽ tặngbot_an_cap ông một món đại lễ!
Vì phẫn nộ, chẳng đọc mấy sau mà cất luôn cuốn sổ rồi đi ngủ. Đêm đó cô ngủ say, nhờ thời gian trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không gian nhanh bên ngoài cô ngủ đến khi tự nhiên tỉnh mới thôi. Vừavi_pham_ban_quyen dậy, cô liền vào tập luyện. thể nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yếu, khi động thủ với người khác vẫn còn thấy hụt hơi, phải rèn luyện gấp.
với vẻ thả của Lê Ngữ Đồng, nhà họ Lạcvi_pham_ban_quyen lúc này chẳng nào chuồng gà bịbot_an_cap cháy. Khi Lạc Chấn Bang theo đoàn tử về đến nhà, nhìn căn nhà trống hoác không một mảnh vải , ông ta suýt thì nôn ra máu tại chỗ.
Ai? Đứavi_pham_ban_quyen nào gan đến nhà tao trộm sạch thế này hả? Mẹ nó, chán sống rồi sao!
Khổ nỗi, trong đống đồ bị mất có rấtleech_txt_ngu nhiều thứ không sạch sẽ, không thể đem ra ánh sáng. Thế nên ông ta ngậm bồ hòn làm ngọt, ra chẳng chuyện gì xảy ra. May mà lạc đàvi_pham_ban_quyen gầy to hơn ngựa, ngày sau Chấn Bang đã điều người chở đồ đạc và lương thực mới đến. Đồng thời, mật lệnh người điều tra, thề rằng hễ bắt được kẻ nào dám khoắng sạch nhà mình thìvi_pham_ban_quyen sẽ xử đẹp ngay tức.
Lê Ngữ đang mướt mải mồ hôi tập luyện không gian thì chợt nghebot_an_cap tiếng ồn ào bên ngoài. Cô vội vã thoát ra, bước ra khỏi phòng xem xét.
Chỉ thấy một mụ già mặt thịt đang đứng giữa sân, gào mồm chửi rủa. Lục lại ký ức, Ngữ Đồng nhận ra ngay đây chính là mẹ của Lê Tiễn bà nội hờbot_an_cap nguyên chủ.
Con ranh kia, trong nhà giả chết hả? Mau lăn ra đây cho bà!
Lê Ngữ Đồng nhíu mày, ánh mắt lạnh lẽo. Cô bước nhanh ra , nhìn mụ già bằngleech_txt_ngu nửa con mắt: Bà già, bà gào thét cái gì ở ? Convi_pham_ban_quyen traibot_an_cap bàvi_pham_ban_quyen vì thuê người hại đã bị công an bế đi rồi, muốn tìm lão thì lên đồn.
già nhìn thấy Lê Ngữ Đồngleech_txt_ngu, mắtvi_pham_ban_quyen vẻ tham lam lộ : Mẹ chết rồi, bố mày đi tù, đồ đạc trong nhà này đều phải thuộc về tao! Mau giao hết những gì đáng giá ra đây!
Trước đây mụ ta chẳng ít lần dùng tròvi_pham_ban_quyen để sang vĩnh đồ tốt.
Lê Ngữ Đồng khẩy: gì? Đồ đạc trong nhà này là tôi tự tiền mua, chẳng liên quan gì đến bà cả.
Mụ già thẹn quá hóa giận, xông định túm tóc : Con này, tao là nội mày, mày dám cãi lời tao àleech_txt_ngu? Xem tao dạy mày thế nào!
Lê Ngữ Đồng đã chuẩn bị, lách mình né đòn rồi thẳng chân tung một cú đá vào bụng mụ ta. Mụ giàbot_an_cap không ngờ cô kháng, bị lui lại mấy bước rồi ngã ngồi bệt xuống đất.
Mụ ôm , rít : Mày đánh tao? Tao sẽ lên đồn kiện tội bất hiếu, đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đập người già, để xem mày có bị tống giam !
Hừ! Cái thứ ranh con này mà đòibot_an_cap đấu với bà ? Chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cần cái mác hiếu đè xuống, mày phải sạch đồ quý giá ra đây sao!
Hừ, mụ già khọm, đó con trai bà lừa mẹ tôi về nhà, bà cũngbot_an_cap được hưởng sái không ít đúng không? Nếu bà còn giữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút thì biến ngay tức, bằng không tôi ngại giãn gân cốt cho bà đâu. Lê Đồng chẳng hề nể , bật lại tanh .
Tiếng cãi vã hút hàng xóm giềng chạy tớileech_txt_ngu xem rất đông. Ngữ Đồng nhắc , mọi bắt đầu bàn tán xôn xao:
Đồng không nói tôi cũng suýt quên, năm Lê Tiễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hành dẫn một cô gái , bảo vợ mình.
Đúng đúng, nhớ rõ , cô gáileech_txt_ngu xinh , nói năng nhỏ nhẹ, trông Ngữ Đồng bây giờ y nó vậy.
đó cô ấy mụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này hành lắm. Căn nhà này đầu cũng là thuê thôi chứ đâu phải của họ.
, tôi cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhớ ra rồi, từ sau khibot_an_cap Ngọc Linh Lung vềleech_txt_ngu không thì nhà họvi_pham_ban_quyen mới có mua này đấy chứ.
Mụ già này ở với connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trai út, nhưng cách dăm nửa tháng lại sang đây ‘đào ’. Ngọc Lung mà nói mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net câu mụ ta bới, thậm chí đánh đập ngay.
Nghe hàng xóm minh oan cho , ánh mắt Lê Ngữ nhìn mụ càng thêm sắt : Mụ già , biến đi hay để tôi tiễnbot_an_cap một đoạn?
Nói cô chânvi_pham_ban_quyen, bị cho mụ cú người. Ngay khoảnh đó, mụ giàvi_pham_ban_quyen nhanh như cắt lồm cồm bò dậy, vắt chân lên cổ mà . Mụ vừaleech_txt_ngu chạy vừa gào: Đồ mất , dám đánh bà nội! Tao đi báo công an bắt mày!
Lê Ngữ Đồng cười nhạt, chẳng buồn đuổi theobot_an_cap. Hàng xóm xung cũng lắc đầu ngẩm.
Mụ già đó đánh là đáng, mấy năm nay hành hạ con Ngữ đủ đường rồi.
Đúng thế, Ngữ Đồngleech_txt_ngu làm vậy là phải, không thể để mụ ta cưỡi đầu cưỡi mãi được.
Đợi mọi người tản đi, Lê Ngữ Đồng quay vào nhà. Cô biết mụ già kia chắc chắn sẽ không bỏ qua, nhưng cô chẳng sợ. Ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mai đã xuốngleech_txt_ngu nông thôn rồi, hôm còn bao việc phải làm. Cô nói lời cảm ơn hàng xóm, rồi khóaleech_txt_ngu cửa, vội vã ra ngoài.
đến tiên của cô là đồn công an. Đọc nhật ký gã tra namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô vài huyết muốn diện nói rõ với gãleech_txt_ngu. Vừa chân vào cổng đồn, cô đã thấy bà Phương Lan Khê đi ra.
Dì Phương chào dì, dì định đi ạ? Lê Ngữ Đồng lễ phép chào .
Bà Phương Lan Khê thấy cô thì hơi bất ngờ: Đồng, sao sáng sớm đã chạy tới ? Có chuyện à?
Lê Ngữ Đồng ngoan ngoãn mỉm cười: Dìbot_an_cap ơi, cháu muốn Lê Tiễn Hành, có chuyện cháu nhất định phải nói rõ ông ta.
Được, dìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dẫn cháuleech_txt_ngu vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. và em kế cháu được nhà họ Lạcbot_an_cap bảo về rồi, chắc chắn họbot_an_cap sẽ để yên đâu, cháu phảibot_an_cap cẩn . Còn bố cháu, vì bằng chứng thuê người người đã rõ ràng nên hiện tạm giam. Bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phương vừa đi vừa dặn dò cô lưỡng.
Lê khẽ đầu, vẻ tán đồng: Phương ạ, dì nói đúng lắm, loại như ông ta đúng là cặn bã thứ , chẳng có lấy một chút giới hạn đạo đức nào. Cháu qua là muốn đối chất ra lẽ chuyện cũ. Dì là mẹ của Khả Khả, mà cháu với nó làbot_an_cap bạn nối khố, nên trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi đivi_pham_ban_quyen nông thônvi_pham_ban_quyen, muốn gửi tặng dì ‘ mọn’ để lập chức ạ.
Bà Phương Lan Khêbot_an_cap vốn là người sành , nghe qua đã hiểu ngay ẩn ý trong lời nói của Ngữ Đồng. Bà thầm nghĩ: Con bé này chắc chắn đang nắm tay bằng chứng phạm tội Lê Tiễn Hành, nếu không sao lại tự tin khẳng định sẽ lập như vậy?
Thế là bà thản nhiên đáp lời: Được thôi, vậy phải cảm ơn cháu trước nhé. Đúng rồi, ngày mai với Khả Khả đi nông thôn rồi, đồ đạc chuẩn bị đến đâu rồi? Có dì giúp gì không?
Lê Ngữ mỉm : Cảm ơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dìvi_pham_ban_quyen đã quan tâm, cháuvi_pham_ban_quyen chuẩn bị hòm rồi, khôngleech_txt_ngu dám dì thêm nữa đâu ạ.
dứt lời thì cả hai đã đi đến khuleech_txt_ngu vực tạm Lê Tiễn Hành.
Cháuleech_txt_ngu vào đi, dì đứng ngoài này . Cẩn thậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lão bố tồi của cháu chó cùng rứt nhé. Bà nhỏ giọng dặn dò.
Lê Ngữ Đồng cười nhẹ: Vâng, cháu cảm dì Phương.
Nói xong, cô lại nụ cười, gương mặt trở nên lạnhbot_an_cap lùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhiên cánh cửa gỗ đã hơi cũ kỹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra.
Cửa mở, một căn tối hiện ra trước . Ở phòng, Lê đang ngồi lẻ loi một , trông như thể cả thế giới này chẳng liên gì đến lão. Thế , ngay khileech_txt_ngu ánh mắt Ngữ Đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quét qua, cô lập tức nhận ra sự thay của lão.
Lênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiễn lúcvi_pham_ban_quyen này chẳng còn chút dángbot_an_cap vẻ vênh váo, ý như trước, vào đó làvi_pham_ban_quyen dạng tàn , suy sụp rõ. Tóc bù xù như tổ quạ, áo nhăn nhúm, cảvi_pham_ban_quyen người toát vẻ u ám, hon.
Vừa Ngữ Đồng bước vào, lão như một thú bị phải đuôi, phắt đứng bật dậy từ chỗ ngồi. Đôi mắt lão ngược, gườm gườm nhìn Ngữ Đồng, những tia máu quạch trong nhãn cầu như đang bốc hỏa.
Ngay sau đó, như một con bò điên, chỉleech_txt_ngu thẳng tay vào mặt cô gào rủa: Ngữ ! Cái con vô liêm , còn dám vác mặt đến đây gặp tao à! nói cho mày biết, taoleech_txt_ngu nông nỗi này là tại convi_pham_ban_quyen khốn nhà mày hết!
Đối mặt với những lời chửi bới thô thiển đó, Lê Ngữ vẫn thản đến lạ lùng. Cô thậm chíbot_an_cap chẳng buồn nhíu mày, chỉ lặng lẽ tiến đến trước mặt Lê Tiễn Hành, rồi chẳng nói chẳng rằng, vung tay lão mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tát trời giáng.
Chát! Tiếng vỗ giòn tan vangbot_an_cap vọng khắp căn phòng yên tĩnh.
Lê Tiễn Hành hoàn toàn không ngờ Ngữ lại ra tay, lão bị cái tát làm loạng choạng, suýt thì đo sàn. Lão ôm lấy một bên mặt, nhìn cô bằng ánh không thể tin nổi, gương mặt vốn đã vì giận dữleech_txt_ngu giờ càng trở nên dữ tợn, kinh tởm hơn.
Lê Tiễn , bớt cái mồm thối lại cho tôi! Giọng Ngữ Đồngleech_txt_ngu lạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như băng, đanh thép: Cáibot_an_cap mồm ông không có cửa sau hay sao mà ra phun toàn rác rưởi thế? Hayleech_txt_ngu ruột ông nối thẳng não rồi nên mới thốtvi_pham_ban_quyen ra được những lời mùi hốbot_an_cap xí như vậy?
Lêvi_pham_ban_quyen Tiễn Hành đến run bật, lão trừng mắt nhìn cô như thể trong có độc, khiến người không khỏi rùng mình.
Hừbot_an_cap, cái đồbot_an_cap con hoang! Lê Tiễn Hành nghiến răng nghiến lợi rítleech_txt_ngu : Lão đây nhiêu công sức nuôi bấy nhiêu năm, vậy không nuôi nổi cái loại sói mắt trắng như mày! Biết thếbot_an_cap này, ngày xưa tao nuôi con chó còn hơn, ít nhất chó nó cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đuôi với !
Nghe liên tục mắng là con hoang, trong lòng Ngữ Đồng dấy lên một cảm giác kỳ . Cô lờ mờ đoán được chắc chắnvi_pham_ban_quyen chuyện này có ẩn tình. Khóe môi hơi nhếch lên, tạo thành một nụ cườileech_txt_ngu giễu cợt đầy ẩn ý.
Cô chậm rãi rút từ trongvi_pham_ban_quyen túi ra một cuốn nhậtvi_pham_ban_quyen kývi_pham_ban_quyen, khẽ đung đưa trước mặt Lê Tiễn Hành như một lời thách thức.
Lê Tiễn Hành, tốt ông nên thành khẩn khaibot_an_cap báo hết những gì ông biết cho tôi, nếu không tôi chẳng kiên nhẫn mà đứng đây nói chuyện tử tế với ông đâu.
Giọng Đồng lạnh lẽo, mang theo uy không thể chốileech_txt_ngu từ. Cô nói tiếp: Trong nhật ký này viết nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì, hẳn ông người rõ hơn ai hết. Chỉ cần tôi đưa nó cho phía công an, lúc đó rắc rối của ông không dừng lạivi_pham_ban_quyen ở đây .
Ánh mắt Tiễn Hành dán chặt vào cuốn sổ, sắc mặt lập tức trắng bệch tờ . nằm mơ cũng khôngvi_pham_ban_quyen ngờ cuốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhật ký bị mất mình lại rơi vào tay Ngữ .
đánh lén ở cổng khu tậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể là mày? Chiếc xe đạp của tao cũng là do mày lấy? Tiễn Hành run rẩynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, rõ ràng lão đã ra mức độ nghiêm trọng của sự việcvi_pham_ban_quyen.
Lê Ngữ Đồng cười , thản thừa nhận: Phải, chính là . Thếvi_pham_ban_quyen nênleech_txt_ngu bây giờvi_pham_ban_quyen ông có hai lựa : Một là nói ra sự , haileech_txt_ngu lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đợi công an đến hỏi chuyện ông sau họ cuốn sổ .
Lê Tiễn Hành rũ rượi ngồi bệt xuống đất, haileech_txt_ngu tay ôm lấy đầu. Mãi một lúc lâu sau, lão mới chậm rãi giọng khànvi_pham_ban_quyen đặcbot_an_cap:
Năm đóleech_txt_ngu, tao chẳng qua cũng chỉvi_pham_ban_quyen thằng du đầuleech_txt_ngu trộm đuôi cướp trên Cẩm thôi, suốt ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dẫn theo đám bạn lêu lổng đi phá xóm. Lúc đó tao đúng trời không sợ đất không , ai động đến là tao không để yên.
Thế rồi một ngày , của tao xảy ra xô nảy lửa với một đám lưu khác. đấu đó kinh khủng , hai bên đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhau sống . chính trong lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỗn loạn , mẹ mày không mayvi_pham_ban_quyen bị vướng vào. Một thằng bên kia cầmvi_pham_ban_quyen gậy phang thẳng vào đầu bà ấy khiến bà ấy bị thương , ngất ngay tại .
Lúc thấy bà ấy ngã xuống, đứng hình luôn. Vì bà ấy đẹp quábot_an_cap, đến nỗi tao nảy sinhvi_pham_ban_quyen ý đồ xấu ngay lập tức, thề rước được bàvi_pham_ban_quyen về làm vợ. Thế là tao không ngần ngại vác ấy đang bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thương về mình.
Nhưng ai mà ngờ, về đến nhà tao mới hiện bà ấy đã mấtvi_pham_ban_quyen trínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhớ! Đã vậy, điều làm tao sốc hơn cả là bà ấy đã mang thai được ba tháng rồi. Nói thật, tao tuy lưu manh, nhưngbot_an_cap tao lấy một đàn đã bị ‘dùng ’ làm vợ thì cũng chẳng mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì cho cam.
Nóibot_an_cap đến đây, Lê Tiễn dừng lại mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút, liếc nhìn Lê Ngữ Đồng rồi tiếp tục: lúcbot_an_cap tao định bỏ thì đột nhiên chú ý thấy trên người mẹ mày có rất đồ tốt. Chỉ riêng tiền mặt đã có đúng hai ngàn tệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sáu thỏi vàng nặng trịch, một tay thúy Đếleech_txt_ngu Lục khắc chữ ‘Ngọc’, trên cổ còn đeo miếng ngọc nữa.
Đống sản taovi_pham_ban_quyen lóa mắt. Vì muốn chiếm đoạt của cải , tao quyết lừa mẹ màybot_an_cap, rằng tao là người đàn ông của bà ấy.
súc sinh! Lê Ngữ Đồng không nhịn được chửi một câu.
Lê Tiễn Hành lạnh: Mày chưa nghe câu ‘người vì tiền chết, chim vì ’ à? Có điều mẹ màyleech_txt_ngu chỉ mất trí nhớnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứ không có ngu, lúc đầu ấy không hoànvi_pham_ban_quyen toàn đâuleech_txt_ngu. nên tao mới phải diễn kịch, chăm bà ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đủ đường. Thời gian qua, bà ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng to dần lên, lúc đó bà ấy mới tin tao là chồng, rồi giaoleech_txt_ngu hết mọi thứ cho tao lý.
Cuối cùng ông cũng toại nguyện, rồi sao nữa? Lê Đồng môi nở một nụ cười giễu cợt.
Sau đóleech_txt_ngu tao dùng ấy đứt căn nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta đang ở, còn mua cho bà ấy một suất ở nhà máy dệt. mẹ trước sau đều không cho tao chạm vào ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thế nên baovi_pham_ban_quyen nhiêu năm kết hônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tao vẫn chỉ là vợ chồng danh vô .
Đáng đời! Lê Tiễn Hành chưa kịp nói hếtleech_txt_ngu đã Ngữ Đồng ngắt lời: Căn nhà đó nếu đã mua tiền mẹ tôi, thì nó thuộc về tôi. Ông phải sangleech_txt_ngu tên căn nhà đó cho tôi ngay lập tức.
Tiễn cô bằng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc: Mày nghĩ đẹp nhỉ! Taoleech_txt_ngu còn con trai, căn nhà đó tao để lại cho . Mày đừng mà nằm mơvi_pham_ban_quyen giữa ban ngày nữa!
Vậy ? Lêleech_txt_ngu Ngữ Đồng cười lạnh: Ông chắc muốn thế chứ? Nói rồi cô khẽ vung cuốn ký trong taybot_an_cap lên.
Cái biểu cảm đe dọa đó rõ ràng mức không thể rõ hơn được nữa.
Lê Tiễn tức đến nổ đomnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đóm mắt, gầm : Lê Ngữ Đồng, màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đừng cóleech_txt_ngu quá đáng! Làm ngườileech_txt_ngu thì nên chừa một con đường lùi sau còn dễ nhau!
Lê Hành, tôibot_an_cap với ông chẳng có quan hệ mủ gì , sau tôibot_an_cap chẳng tha gì gặp lại cái hạng buôn người như ông đâu.
cứng rắn đến mức không giống chút nào với người vợ quá cố nhu mì, Lê Tiễn nghiến lợi nói: ! Lê Ngữ , tao đồng ý sang tên nhà cho mày, nhưng mày phải tao, phải hủy cuốn nhật ký này ngay trước tao!
Chỉbot_an_cap mất cuốn nhật ký này, gã sẽbot_an_cap không còn bị con này đe dọa nữa, và người thân của gã cũng sẽ không bị liên .
Lê Ngữ nhìn gã, ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt kiên : Được, nhưng tôi phải nhận xong thủ tục sang nhà đã.
Lêleech_txt_ngu Tiễn Hành cắn : Thành giao! Tao đi làm thủ tục mày.
ngoài cửa, bà Phương Lan Khê đã nghe không sót một nào cuộc đối thoại của hai cha con. Bà lập tức người áp giải cả hai đến văn quản lý nhà đất. Dưới sự hỗ trợ của lực lượng chức năng, thủ tục diễnbot_an_cap ra nhanh chóng, căn nhà chính thức đứng tên Ngữ Đồng.
Cầm cuốn sổ đỏ mới coóngbot_an_cap tay, thở phào nhẹ nhõm.
Quay lại đồn công an, Lê Hành sốt sắngbot_an_cap nói: Giờ cuốn nhật kýleech_txt_ngu được chứ?
Ngữ nhếch môi: gấp, ông phải tôi biết, ông giấuvi_pham_ban_quyen đống đồ tôi ở đâu? Những thứ đó là của ấy, về tình về lý đều phải thuộc tôi.
Đồ tay làm sao dễ dàng nhả ra, nhưng vì thóp đang bị Ngữ Đồng giữ, Lê Tiễn Hành buộc phải khuất phục. Gã cảm thấy nghẹn khuất vô cùng, đường đường là dân anh chị xuất thân du đãng, giờbot_an_cap lại lâm vào cảnh này, đúng là phượng hoàng lông bằng con gà.
Gã hít sâu hơi, nénvi_pham_ban_quyen cơn muốn nôn ra xuống: Dướinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nền căn nhà đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có một hầm, là do tự tayvi_pham_ban_quyen tao đào. Đồ mày mang đến nằm đó cả. Cònvi_pham_ban_quyen tệ kia tiêu sạch từ lâu rồi. Nhưng nghe cho kỹ, mày chỉ được lấy đồ củaleech_txt_ngu mẹ mày thôi, nhữngleech_txt_ngu thứ của tao, mày không được động vào!
Lê Ngữ Đồng gật đầu: Được, lấy đồ rồi, tôi sẽ cuốnleech_txt_ngu sổ này ngay mặt ông.
Nói xong, cô quay lưng bước khỏi phòng giam. Thấy dì Phương vẫn đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng đợi, cô mỉm cười: Dì Phương, cháu muốn làm một cái định huyết thống để chứng minh cháu và Hành không quan hệ cha con, dì cách nào giúp cháu không ạ?
Ngữ Đồng biết, ở Hoa Quốc những năm 70 chưa có côngleech_txt_ngu nghệ giám định ADN, nhưng dì Phươngvi_pham_ban_quyen là công anvi_pham_ban_quyen, biết đâu lại có cửa.
Phươngvi_pham_ban_quyen Lan Khê suyleech_txt_ngu nghĩ một látnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Ngữ Đồng này, tại trong nước đúng là chưa có kỹ thuật này, nhưng dì có người bạn chiến đấu đang ở , có thể liên hệ nhờ giúp đỡ. Tuy nhiên chuyện này cần thời , và cũng có rủi ro nhất định.
Mắt Đồng sáng lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Dìleech_txt_ngu Phương, chỉ có cách là được, cháu không ngại đợi, cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sợ rủi ro.
Dì Phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vỗ vai cô: Được, dì sẽ đi liên hệ ngay. Cháu cứ nhà trước đi, lúc lấy đồ của mẹ nhớ cẩn thận một chút, đề phòng lão ta giở .
Vâng, cháu ơn dì!
Trở vềvi_pham_ban_quyen căn nhà mới thuộc về mình, Lê Ngữbot_an_cap Đồng vácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt đầu kiếm lối vào hầm ngầm. Sau một hồi loay , cuối cô cũng phát hiện ra dấu vết dưới một tấm gạch lát nền trong phòng ngủ.
Cô sức cạybot_an_cap tấm gạch lên, một lối đi hẹp hiện ra. Ngữ Đồng hít , cầm chiếc xẻng, thận trọng bước xuống.
Vào đến hầm ngầm, Ngữ Đồng không ngờ ở đây bày hơn mười chiếc rương lớn. Ngoài sáu thỏi vàng của mẹ, còn có rất nhiều vàng bạcvi_pham_ban_quyen châu , đồ cổ và ngọc thạch khác.
Xem raleech_txt_ngu bao nhiêu năm nay gã Tiễn này theo nhà họ Lạcleech_txt_ngu cũng vơ vét cho không ít đồ tốt đây!
Với châm vét lầm còn hơn bỏ sót, Ngữ Đồng thu sạch sành sanh vào gianleech_txt_ngu Ngọcvi_pham_ban_quyen. Đột nhiên, cô nhớ ra vẫn chưa thấy chiếc tay của , liền bật đèn pin tìm kiếm kỹ hơn. Cuối cùng, ở một góc khuấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô thấy một chiếc hộp gỗ tử đàn nhỏ xíu.
Chắc là nó rồi.
Cô mở ra, nhìn chiếcvi_pham_ban_quyen thạch xanhbot_an_cap biếc khảm hoa văn rồng xảo, khóe môi khẽ congvi_pham_ban_quyen lên: Có vòng này, đâu sau này còn tìm được người thân cho mẹ của nguyên .
Sau khi dọn xong, khôi lại trạng căn hầm rồi cầm theo đống bằng chứng tham ô, hối của Lê Tiễn Hành mà cô từ haibot_an_cap cănleech_txt_ngu nhà Lạc Diễm Tuyết trước , vui vẻvi_pham_ban_quyen đi đến đồn công an.
Đến trước mặt Lê Tiễn Hành, Ngữ Đồng rút lửaleech_txt_ngu raleech_txt_ngu, nói chẳng rằng châm lửa đốt cuốn nhật . Nhìn ngọn lửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chửng từng trang giấy, Lê Tiễn Hành lộ rõ vẻ trút bỏ được gánh nặng.
đâu cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngờ, cuốn nhật ký bị đốt kia sổ giả mà Ngữ Đồng dùng để lừabot_an_cap gã, chẳng có một chữ .
Làm xong màn kịch, Ngữ Đồng mới đem đốngleech_txt_ngu bằng chứng thật sự vàoleech_txt_ngu tay Phương Lan : Dì , cháu là bằng này sẽ ích rất nhiều cho công việc của các dì đấy ạ.
Phương Lan Khê nhận lấy tập chứng, ánh mắt không giấu nổi vẻ tán thưởng: Ngữ Đồng, cháu làm tốt lắm. những thứ này tay, Lê Tiễn Hành và Lạc Diễm Tuyết có chạy đằngbot_an_cap trời không thoát.
Lê Ngữ Đồng khẽ cười: Dì Phương, đây là cái giá họ phải trả thôileech_txt_ngu ạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. rồi, chuyện giám địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net huyết thống có tin gì chưa dì?
Vẻ mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phương Lan Khê hơi chút xử: Dì vẫn đang liên lạcleech_txt_ngu, bạn dì bảo ngoài làm cái này cũng dễ gì, thủ tục lằng nhằng và cần chút thời gian.
Lê Ngữ Đồng gật đầu: Không sao , cháu đợi được.
Đúng lúc này, chuông điệnvi_pham_ban_quyen đồn vang lên dập. Phương Lan Khê nhấc máy, sắc mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lập tức trở nên nghiêm trọng. Cúp máy xong, bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vội vã nói: Bên phía Lạc Diễm Tuyết có người tinvi_pham_ban_quyen, mụ ta đangbot_an_cap định bỏ , phải hành động ngay.
Lê Đồng chặt đấm: Dì , vậy dì mau đi đi kẻo lỡ việc. Cháu cũng phải về thay toàn bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ổ khóa trong nhà đây.
Phương Lan Khê không kịp chậm trễ, vội vàng rời đi.
Bước khỏi đồn công , Lê Ngữ Đồng cảm thấy nắngvi_pham_ban_quyen hôm bỗng rực lạ kỳ. Theo ký ức của nguyên chủ, cô lách qua mấy con hẻm nhỏ ngoèo, cuối cùng cũng tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chợ đen của Cẩm Thành.
Hôm nay người hàng ở đây khá . vừa vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã thấy mộtvi_pham_ban_quyen cụ xách chiếc giỏ tre, bên ngoài bọc bằng một lớp vải đen. Lúc đi ngang qua Ngữ Đồng, bà cụ hạbot_an_cap thấp giọng hỏi khẽ: Cô , có gàleech_txt_ngu con không?
Lê Đồng sáng lên, đúng là đi gót tìm chẳng thấy, đến thấy được tốn công mà!
Có, cóleech_txt_ngu ạ! này bà bán nào? Giọng lộ rõ vẻ sốt sắng.
cụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy khách mua thật cười hớn hở: Cô bé à, chỗ này có mười con gà , hai trống tám mái. Nếubot_an_cap cháu lấy hết bà tính rẻ cho, babot_an_cap hào một , mười con lấy tròn đồng thôi.
Lê Ngữ Đồng đầu: Bà ơi, cháu gửi bà bốn đồng, bà bán cho cháu cảleech_txt_ngu cái giỏ này nhé, để xách đi cho tiện.
Bà cụ ngẩn một látbot_an_cap cười : Thôi không cần đâu, giỏ này nhà bà tự đan đầy ra ấy mà, chẳng đáng bao tiền. Bà tặng cháu luôn. Nói rồi bà nhận ba đồng từleech_txt_ngu tay Ngữ Đồng rồi nhanh lẩn đi mất .
Ngữ Đồng mắt: Chạy gì mà nhanh như không biết!
Cô quanh quất, thấy không ai chú ý đến mìnhvi_pham_ban_quyen liền tay thu giỏ gà con vào không gian, sau đó vềvi_pham_ban_quyen phía một căn nhà trông rất tầm thường.
Đến trước , Lê Đồng thử gõ cửa theo ám hiệu của chuyên nghiệp kiếp trước. Không ngờ trong thựcleech_txt_ngu sựleech_txt_ngu có tiếng đáp lạivi_pham_ban_quyen: Ai đấy? Có việc gì?
Cánh cửa hé mở, mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thanh niên có vết bớt trên mặt bước ra. Ngữ Đồng biết đây chính đầu nậu của khu chợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đen này, cô liền đi thẳng vấn đề: Tôi có lúa mạch loại hảo hạng, muốn đổi lấy bột mì, anh cóvi_pham_ban_quyen hàng ?
Gã thanh có vết bớt đánh mắt Đồng , nhếch môi: Bột mì thì tôi thiếu gì, toàn loại tinh luyện cả, có điều giá hơivi_pham_ban_quyen chát, hai hào rưỡi một cân. lúa của cô thì phải xem hàng định giá .
Lê Ngữ Đồng gật đầu hiểu ý, lấy lúa mạch đã chuẩn bị ra cho gã xembot_an_cap: Anh nhìn , mạchbot_an_cap của tôi nào hạt đều tăm tắp, căng .
Gã thanh niên túi lúa xem thử, mắt bỗng rực: Lúa chất lượng thế này cô có nhiêu? Tôi mualeech_txt_ngu hết côleech_txt_ngu giá hai hào mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cânbot_an_cap.
Mức giá hai hào là khá cao rồi, Ngữ Đồng cũng chẳng buồn mặc cả: Tôi có khoảng năm nghìn cân, anh đổi hết sang bột cho tôi không?
Nămbot_an_cap nghìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cân cơ à? Gã thanh niên khựng lại vì số lượng lớn, sau đó gật đầu: Được thôi, tôi mới nhập về một bột mì loại một. Để tôi tính xem, năm cân lúa mạch thì đổi được bao nhiêu bột mì.
Nói xong gã lôi tính ra gảy . Ngữ Đồng nhìn mà buồn cười, tính nhẩm cũng số mà gã phải cạch làm màu. Nhưng lần đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giao , cô vẫn kiên nhẫn đứng đợi.
Lát sau, ra số: Đổi được nghìn cân bột mì. Nhưng hiện tại chỗ tôi chỉ có sẵn nghìn cân , số lại cô muốn lấy món khác hay quy ra tiền mặt?
Ngữ Đồng tính những thứ cần theo khibot_an_cap về nông hỏi: Chỗ anh bông , vải vóc, rửa mặt, bình giữ hay kim gì ? Có cho tôi mỗi một ít.
Có, mấy thứ đó có cảbot_an_cap. À, còn có nhờ tôi bán ít hạt đấy, cóvi_pham_ban_quyen cần không?
Lê Ngữ Đồng gật đầu: Anh làm sảng khoái đấy, hợp ý tôi. hếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho tôi. À, anh có đồ sống không, kiểu gà vịt cá mú ấy, cái gì sự sống là lấy hết.
Gã thanh mắt sáng như đèn : thì có, nhưng lượng không nhiềuvi_pham_ban_quyen. có hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mươi con vịt, ba mươi con cá vớivi_pham_ban_quyen thỏvi_pham_ban_quyen. Cô lấy hết thì để giá hữu nghị.
Ngữ cũng phát sáng . Xuống nông thôn rồibot_an_cap mấy con vật này là báu vật đấy, để cải thiện bữa ăn vừa để nhân giống. Quan trọng nhất là cáivi_pham_ban_quyen không gianvi_pham_ban_quyen háu ăn của cô, bao nhiêu nó cũng nuốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trôi được hết.
Đượcleech_txt_ngu, anh gói hết tôibot_an_cap. Chỗ bột mì còn cứ quy ra tiền mặt cho tôi là được.
Gã thanh niên thoăn thoắt gói đồ đạc, vừa làm vừa lân la hỏi: Cô , mua lắm đồ sống thế này, về quê mở trang trại à?
Ngữvi_pham_ban_quyen Đồng chỉleech_txt_ngu cười không . Hai bên thỏa thuận thời gian và địa điểm giao hàng rồi cô rời đi.
Sau khi giao dịch xong xuôileech_txt_ngu, trong không gian Ngữ Đồng đã có thêm bốn trăm bao bột mì tinh luyện, đủ thứ đồ dùng cần thiết và một bầy gia gia . Không biết lão chủ chợ có tay trong tay ngoài thế nào mà cả băng vệ cũng có hàng.
Lúc giớileech_txt_ngu món , thanh niên còn hơi đỏ mặt, ra vẻ ngượng ngùng: Cái chỗ tôi ítvi_pham_ban_quyen đồ dùng dụngvi_pham_ban_quyen cho nữ các cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tôibot_an_cap nghĩ chắc cô sẽ cần, mỗi tội giá hơi chát một .
Nghe gã nói, Lê Ngữ hềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngại ngùng, ngược lại còn tònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi : ? Đồ gì thế? Chẳng lẽ là băng vệ sinh?
Giọng cô tự nhiên không, như đang hỏi mua mớ rau con cá. niên vếtleech_txt_ngu bớt bị sự bộc của cô làm cho đứng hình mất mấy giây, mãivi_pham_ban_quyen mới lắp bắp : Đúng đúng rồibot_an_cap, nóvi_pham_ban_quyen, ba hào một gói. Nếu cô cần thì tôi gói luôn .
Nghe đối phương nói vậy, Lê Ngữ khẽ nhếch môi, nở nụ rạng rỡ, khôngleech_txt_ngu chút dự mà đáp lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Được thôi, vậy phiền hàng trongleech_txt_ngu kho thì gói hết cho tôi.
Vừa đợi lấy hàng, cô vừa buồn cười lắc đầu thầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ, đàn ông thời đúng là khiết thật, mua có mấy gói vệvi_pham_ban_quyen sinhbot_an_cap mà làm nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện gì hệ trọng lắm.
Nhưng thế này cũng tốtbot_an_cap, phải chạybot_an_cap đôn chạy đáo khắp nơi, đồ dùng cần cho chuyến xuống nông thôn coileech_txt_ngu như đã sắm sửa hòm hòm, còn chẳng tốn một tem phiếu nào.
Rời đen, Lê Đồng thầm tính toán, lần đi thôn chưaleech_txt_ngu biết baoleech_txt_ngu mới trở lại, mà kể cả có về thành phố, cô cũng muốn đô phát hơn là ở lại cái đầy kỷ niệm buồn này. nên, căn tại giữ lại cũng để gì, chi bằng bán quách đi lấy tiền mặt cho nhẹ .
là làm, cô quay lại an bà Phương Lan Khê.
Dì ạ, cháu suy kỹ rồi, lần này đi nông thôn không biết khi mới về, dì xem có ai muốn mua nhà thì giới thiệu giúp cháu với.
Đồng vừa dứt lời, Phó cục trưởng công Lan Anleech_txt_ngu Ninh vừa hay đi ngang qua, nghe thấy chuyện bán nhà liền bước hỏi: Cô bé, cháu muốn bán nhà thậtvi_pham_ban_quyen à? Chuyện cháu cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự định được không đấyvi_pham_ban_quyen?
Dì Phương giới thiệu: Ngữ Đồng, đây là Phó cục Lan An Ninh.
Lê Ngữ Đồng hào phóng chào hỏi: Cháu chào chú Lan! Căn này đứng tên , cháu hoàn toàn tự quyết được ạ.
Lan An đánh giá Ngữ một lượt gật : Nếu cháu đã quyết được thì chú cũng đang có định tìm mua. Nhà cháu ở đâu, diện tích thế nào định bánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bao nhiêu?
Lê Ngữ Đồng không hề túng, chậm rãi trả lời: Thưa chú, nhà ngay trung tâm huyện, ngủ , diện tích khoảng 120 mét . Vì đang cần bán gấp nên để giá hữu nghị thôi , sáu trăm đồng.
Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ninh hơi mày: Cô bé ơi, giá này có hơi cao ? Thời buổi này nhà cửa không dễ bánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu.
Lê Ngữ Đồng cười thích: Chú Lan ạ, ở vị trí địa, tiện ích xung không thiếu thứ , lại cònbot_an_cap giữ gìn rất cẩn thậnbot_an_cap, mức giá này là rất công đạo rồi đấy ạ.
Lan Ninh trầm ngâm mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : Được rồi, chú đúng là muốn mua nhà, nhưng phải xem qua tế đã, nếu ưng bụng thì chúng ta .
Lê Ngữ Đồng vui vẻ đồng ý: , chiều nay chú rảnh không ạ? Vì sáng mai cháu đã phảileech_txt_ngu lên xuống nông thôn rồi, tốt nhất là giải xong xuôi trong hôm nay luôn.
Lan An Ninh xem đồng hồ: Giờ đang chút việc, vậy ba giờ chiều chú qua xem nhà nhé.
, đợi .
Về đến nhà, Ngữleech_txt_ngu Đồng đầu thu dọn đơn giản, hoạch lại đồ đạc cáleech_txt_ngu nhân và lau dọn nhà cửa sạch sẽ. Đúng ba chiều, Lanvi_pham_ban_quyen Anvi_pham_ban_quyen Ninh có mặt hẹn. Ông kiểm tra lưỡng từngleech_txt_ngu ngócvi_pham_ban_quyen ngách, từ kết cấu đến ánh ra rất hài lòng.
Cô bé, nhà tốt thật, nhưng chú thấy giá vẫnbot_an_cap cóvi_pham_ban_quyen thể bớt thêm chút nữa nhỉ? Lan Ninh lên tiếng.
Lê Ngữ Đồng nghĩ một chút: Chú Lannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cháu thành tâm bán, chú cứ cho cháu một cái giávi_pham_ban_quyen ạ.
Lan An ngẫm nghĩ: Năm năm mươi đồng, thấy sao?
Lê Ngữ Đồng lưỡng lự trong giây lát, nhưng nghĩ đến việc mình sắp đi xa, mặt quan trọng , liền gật đầu: Được ạ, chú Lan, cũng muốn kết giao với chú, thêm một người bạn là một con đường mà, chốt giá chú nói ạ.
Havi_pham_ban_quyen ha, cô bé này khá lắm, rất sảng khoái, hợp ý chúvi_pham_ban_quyen! Được , sau này ở Cẩm Thành có khó khăn gì cứ đến tìm chú.
Hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người nhanh ký thỏa thuận mua , Lan An Ninh thanh tiền mặt đầy đủ rồi cùng Ngữ Đồng đi làm thủ tục sang tên. quay lại nhà, An Ninh tay ôm lấy thắt lưng, sắc mặt tái nhợt vì đau .
Chú Lan, chú sao vậy? Ngữ Đồng vừa hỏi vừa tự nhiên đặt tay lên mạch đậpbot_an_cap của ông.
Không sao, bệnh thôi, một lát hết.
sau giây bắt , Lê Ngữ Đồng liền hỏi: Có phải chú thường xuyên thắt lưng, nhất sau khi đứng lâu, ngồi lâuleech_txt_ngu hoặc cúi vận , hễ nằm nghỉ thì lại đỡ không ạ?
Lan An Ninh ngồi xuống ghế, cười khổ: Đúng vậy, hồi trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm nhiệm vụ chú bị thương nặng ở lưng, từ đó cứ gió trở trời là nó hành .
Mắt Đồng sáng lên: Chú Lan, cháu có học qua y thuật, có thể giúp chú làmbot_an_cap dịu cơn đau này đấy .
Lan Ninh kinh ngạc nhìn cô: Cháu cũng bốc thuốcleech_txt_ngu cơ à?
Lê Ngữ Đồng tự tin gật đầu: Cháu biết chút. trạng của là do thương cũ chưa lành hẳn, đến khí huyết ứ trệ. Để cháu châm cứu thử xem, đảm sẽ đỡnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đau ngay.
Lan An Ninh đầu còn do , nhưng nghĩ đến tính cách dứt khoát của cô bé này, ông liền gật đầu đồng ý. Ngữ Đồng nhanh chóng lấy bộ kim bạc ra, sát trùng rồi chuẩn huyệt đạo, tay vôleech_txt_ngu cùng điêu luyện. Chỉ một lát sau, Lan An Ninh cảm thấy các cơ vùng lưng đang căng cứng giãn ra, cơn đau cũngbot_an_cap biến mất .
Ông rỡ ra mặt: Cô bé, tay nghề châm cứu của cháu tài thật đấy!
Lêbot_an_cap Ngữ Đồng cười rút kim: Chú Lan, đây chỉ là giảm đau tạm thời thôi, chú vẫn cần điều dưỡng thêm. Sau chú nóng thường xuyên và tránh làm việc quá sức nhé.
Lan An Ninh càng thêmleech_txt_ngu tánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thưởng Ngữbot_an_cap Đồng: Ngữ Đồng à, bản lĩnh cháu không nhỏ đâu. Xuốngvi_pham_ban_quyen nông thôn rồi nhớ thư chú, cho chú xin chỉ. Sau đứaleech_txt_ngu nào dám bắt nạt cháu, cứ viết thư báovi_pham_ban_quyen chú, chú chống lưng cho!
Lê cười tươi ơn: Cháu cảm ơn chú Lan. Sáng mai cháu đi rồi, chú thay ổ khóa mới chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà nhé.
Lan Ninh hiểu ý cô, cười gật đầu: Yên tâm đi, họ tuy có chút máu mặtleech_txt_ngu ở đây , nhưng chưa đủ trình để động chú .
Tiễn Lan , Lê Đồng nhìn xấp tiền trong tay, lòng vui sướng. Có tiền trong tayvi_pham_ban_quyen, lòng chẳng lo ngay . Giờ đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô vừa cóleech_txt_ngu tiền, có lương thực, tâm thế cùngbot_an_cap vững vàng.
Mọi việc đã hòm hòm, cô lẻn vào không giannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngọc. Hiện trong không gian đã có vịt, thỏ, gà, cá, chỉ thiếu mỗi nước. Cô tự hỏi không biết mình thể mở một cáibot_an_cap ao cá trong không gian không.
Nói là làm, Lê Ngữvi_pham_ban_quyen Đồng tập trung tinh thần, thử dùng để kiến tạo cái rồibot_an_cap dẫn nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ bên ngoài vào. Thế nhưng, nỗ lực, cô phát hiện ra ý niệm của mình hiện tại mới chỉ được cho việc trồng trọt và thu hoạch, còn chuyện ao lấp biển thì xem ra vẫn lực bất tòng tâm.
, xem ra vẫn tự mình ra tay . Lê Ngữ Đồng thở dài bất lực, thầm nghĩ trong lòng.
điều không làm cô lòng, ngược lại còn kích thích ý chí chiến đấu. bắt quan kỹ lưỡng mảnh đất không gian, suy cách quy cho hợp lý nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net diện tích có hạn này. Sau một hồi cân nhắc, Lê Ngữvi_pham_ban_quyen Đồng quyết định đất thànhvi_pham_ban_quyen hai khu vực chính: khu trồng trọt khu . Như vậy, cô vừa có thể trồng đủ loại cây trái, vừa có đủ chỗ cho đám vật nuôi.
Tiếp đó, cô lại chiavi_pham_ban_quyen nhỏ khu chăn dựa trênvi_pham_ban_quyen đặc tính từng loài: khu gia cầm, khu súc khu thủy sản. này đảm bảo mỗi đều môi sốngleech_txt_ngu phù hợp, tránh trạng cá mè một lứa gây hỗn loạn.
hoạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong xuôi, Lê Ngữ Đồngvi_pham_ban_quyen tay áo lên chuẩn bị đại khai sát giới à không, đại thổ mộc. Cô tìm mộtvi_pham_ban_quyen dụng cụ vừa tay, bắt đầu đào ở thủyvi_pham_ban_quyen sản. Đàovi_pham_ban_quyen rã suốt mười mấy tiếng đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , một hố rộng chừng mười mét vuông đã hiện ra trước mắt.
Ngữ Đồng đứng dưới , cảm giác tự hào dâng trào: Lao động là vinh quang, mình làm mình hưởng, gì đâuleech_txt_ngu!
Đột nhiên, mặt đất dưới chân rung chuyển dữ dội, Ngữ loạngvi_pham_ban_quyen choạng suýt ngã. Cô nhanh tung người, đà mấy vọt lên mặt đất. Từ cao , mặt nứt ra một lớn, dòng nước suối trong phun tràonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , chỉ trong nháyleech_txt_ngu mắt đã lấp đầy cái hố cô vừa đào, tạo một ao không hềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Cáibot_an_cap này Lê Đồng kinh ngạc đến mức hốc mồm.
Vốn dĩ cô định đào hố xong sẽ tìm dẫn nước máy từ bên ngoài vào, ai ngờ Cái không gian này là nào cũng có bất ngờ! Cô phấn khích vô cùng, vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là khỏi tốn nước nữa.
Tiếp tục công cuộc làm nông, cô gieo những hạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giống mua từ chợ khu trồng trọt. chốc, mầm xanh đã bắt đầu nhú lênbot_an_cap khỏi đất. Làm xong mọi việc, Lê Ngữ Đồng mãn khỏi gian. Nhìn đống hành lý chuẩn bị chobot_an_cap chuyến nông thôn, cô tràn đầy tự tin vào cuộc sống mới sắp tới.
Đangbot_an_cap lúc bụngleech_txt_ngu kêu ốt ốt định ra ngoài bỏ bụng thì điện thoại trong phòng khách vang. Lê Ngữ nhấc máy: Alo, ai đấy ạ?
Đầu dây bên kia giọng của Khả Khả: Đồng Đồng, ăn cơm chưa? Bố mẹ tớ hôm nay đều ca, tụi mình ra tiệm quốc doanh ănvi_pham_ban_quyen cơm đi.
Được đấy, tớbot_an_cap cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang ăn đây, gặp nhau ở đó nhé.
Lê Ngữ Đồng cúp máy, khoác thêm chiếc áo, khóa cửa cẩn thận rồi đi thẳng đến tiệm quốc doanh. Ở thời đại kinh tế hoạch này, nước quảnbot_an_cap lý toàn bộ, muốn ăn tiệm chỉ có duy nhất lựa chọn là tiệm cơm quốc doanh mà thôi.
Khibot_an_cap Lê Ngữ Đồng đến nơi, Tần Khảleech_txt_ngu Khả đợi sẵn, thấy cô là tít vẫy tay: Đồngleech_txt_ngu Đồng, bên này!
Lê Đồng mỉm cười đi tới: Hômbot_an_cap nay cậu bận gì mà lặn mất tăm thế?
Cậu không biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu, bố mẹ tớ bậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến không vềleech_txt_ngu , đưa tiền bảo tớ đi mua xuống nông thônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Tớ ra cửa hàng bách mua mỗi thứ hai phần , cả tớ và cậu. Tần Khả Khả nói liên thoắng như ngô .
Tớvi_pham_ban_quyen cũng mua gấp đôi đây. Lê Ngữ Đồng nhìn quanh rồi giọng: Hôm nay tớ ra chợ đen, gặp lô băng vệ sinh tiệm lấy từ nước ngoài về, tớ ‘hốt’ sanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net luôn .
Ôi tuyệt quá! đang lo mấy ngày ‘đèn đỏ’ thì tính sao đây, giờ thì yên tâm rồi. À, tớ vừa mấy món thích nhất cá chua ngọt với thịt khobot_an_cap , thêm haivi_pham_ban_quyen món rau nữa. Tí là có cơm ngay. Khả như một conbot_an_cap chim sẻbot_an_cap nhỏ, mở miệng là không dừng lại được.
Tốt quá, thịt tàu thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là cực phẩm đấy, để xem tay nghề đầu bếp tiệm quốc doanh ra sao.
Hai người đangleech_txt_ngu buôn chuyện rômleech_txt_ngu rả thì từ phía cửa sổ giao đồ ăn vang lênbot_an_cap tiếng gọi: 18, có cơm rồi!
Đến lượt tụi mình , tớleech_txt_ngu đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây. Khả Khả đứng .
Lê Ngữ Đồng cũng theo sau: Để tớ giúp một tay cho nhanh.
Haibot_an_cap người bưng mâm nóng hổi chỗ, đầu đánhleech_txt_ngu chén tì tì. Vốn xuất là đặc chủng, tốc độ ăn của cả hai cực nhanh, ăn cũng không hề nhỏleech_txt_ngu. Chỉ loáng cái, bốn bát cơm và đĩavi_pham_ban_quyen thức ănleech_txt_ngu đã sạch bách.
Tốc độ thần sầu này lập tức thu hút sự chú ý củaleech_txt_ngu bàn bên cạnh. Một người phụ nữ trung niên mặt đầy thịt ngang ngược lên tiếng mỉavi_pham_ban_quyen mai: Con gái lứa gì mà như hạm đội, cái sức ănvi_pham_ban_quyen nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà nào không có của ăn của để thì cóleech_txt_ngu mà nuôi báo cô.
Lời lập tức nhận được sự của mấy kẻ ưa soi mói khác.
Đúng đấy, cái loại con gái ‘lỗ ’ này lại cònvi_pham_ban_quyen lắm, ai mà thèm nhà cơ chứ!
Thì thế, thời buổi khăn, kia thì có mà sạt nghiệp, chắc chắn là ếvi_pham_ban_quyen chỏng chơ cho xem.
Nghe thấy xìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xào xung quanh, máu nóng trong người Tần Khả Khả bốc ngùn ngụt. phắt một cái đứng dậy, cười khẩy nhìn mấy kẻ lắm chuyện rồi bắt đầu màn võ mồmbot_an_cap kinh điển:
Này mấy bà, tôi hỏi thật nhéleech_txt_ngu, tụi tôi ăn hếtvi_pham_ban_quyen gạo nhàbot_an_cap mấyvi_pham_ban_quyen bà hay uống miếng nước lọc nhàbot_an_cap mấy bà ? là nhà mấy bà ở ven biển nên thích quản rộng thế? Không lẽ bà là giám dự án biển Thái Dương chắc? Cái baovi_pham_ban_quyen đồng của bà đúng là làm tôi mở mang tầm mắt đấy! Tôi thấy thay vì đây chỉ tay năm , làm đi, vì cái taybot_an_cap của bà dàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn cả truyền nhân ‘Cửu Âm Bạch Cốt Trảo’ đấy! bệnh hóng hớt này bà lắm rồi, radar dò xét của bà còn nhạy hơn cả hệ thống GPS toàn cầu cơ mà!
Lê Ngữ Đồng ngồi bên cạnh thầm giơ ngón tay cáibot_an_cap tán thưởng cô : Trình độ chửi đời của Khả ngày càng , đúng là bất hư truyền ‘Thánh ’ của đội đặc nhiệm mà!
Tần Khả Khả tặng cho đám một cái nhìn khinh bỉ để họ tự mà ngẫm nghĩ, chẳng thèm quan phản ứng của bọn họ ra sao, cô tay Lê Đồng bước ngoài.
Hừ! Không chửi cho các người tắt thì tôi phải họ !
Hai người mải đấu võ mồm mà chú rằng ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phía cửa , có hai người đàn ông đang ngồi với tư thế thẳngleech_txt_ngu như câynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tùng, cố nhịn cười đến nội thương.
Hàn, cậu thấy hai gái đó sao? Ăn thì nhanh, sức ănbot_an_cap khủng, cái miệng thì chao ôi, như súng liên thanh ấy, thú vị sự. người có vẻvi_pham_ban_quyen ngoài anhleech_txt_ngu tuấn, làn danội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rám nắng khỏe lên tiếng hỏi bạn.
Lục Diệc Hàn vừa ăn vừa quan sát, điềm tĩnh thích cho bạn mình là Sở Phàm: Theovi_pham_ban_quyen kinh nghiệm nhiều nămvi_pham_ban_quyen của mình, hai người này có ‘mùi’ của trong nghềvi_pham_ban_quyen đấy. Cậu nhìn dáng đứng của xem, thấy quen không?
Sở Phàm hồi lại dáng đứng lúc nãy của hai cô gái, mắt bỗng sáng rực: Đúng thật! Chẳng lẽ bọn họ cũng là ?
Lục Diệc Hànbot_an_cap : Xác suất cao là . Nhìn khí thế kia, chắn trong quân ngũ thuộc hạng máu mặt.
Dĩ nhiên, hai anh chàng này đã đoán trúng chân tướng, chỉ có điều không thể ngờ rằng hai cô gái kia lại là quân nhân đến kiếp trước.
Bên này, Lê Ngữ Đồng Tần Khảvi_pham_ban_quyen Khả vừa ra khỏi vẫn còn đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phấn khích về mànbot_an_cap chiến vừa rồivi_pham_ban_quyen.
Khả, hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay cậu ngầu cháy luôn! cho mấy bà kia kịp vuốt mặt. Lê Ngữ Đồng cười nói.
Tần Khả đắc ý hất cằm: Tất rồi, phải thế bọnbot_an_cap họ biết chị em mình dễ bắt nạt.
Mà Khả , mai cậu ga tàu một hay cùng cái gã hôn phu kia? Lê Ngữ Đồng đi vừa .
Nhắc đến chuyện này, đôi lông mày của Tần Khả Khả liền nhíu lại: Haiz, tớ phải cùng cái gã ‘ăn cơm mềmbot_an_cap’ đó với con nhỏ trà xanh kia rồi. Nhưng giao kèoleech_txt_ngu nhé, dù ai đến cũngleech_txt_ngu phải đợi nhau để cùng lên tàu.
Được, vậy cậu về đi, tớ cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về dẹp nốt ít đồ. Lê Ngữ gật đầu đáp.
Lê Ngữ Đồng về đến nhà, không ngờ có người đứng đợi sẵnbot_an_cap với vẻ mặt đằng .
Lê Ngữ Đồng! tẩu tán hết đồ trong nhà đi đâu rồi? Sao nhà cửa trống thế này? Lêleech_txt_ngu Minh Hạo lên tiếng chất vấn bề .
Nhà? Lê Minh Hạo, đừng nói cái giọng lý lẽ đó ở đây. Đây là nhà của tôi, không phải của ông. Ông chẳng qua cũng chỉ là cái đuôi theo mẹ tiểu tam trơ trẽn của ông bám đây thôi! Trước đây cậy có mẹ ông với lão bố tồi kia lưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới dám cưỡi đầu cưỡinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , đánh mắng tôi. Giờ tôileech_txt_ngu lớn , không rảnh mà nhịn nữa. Biến ngay, đây không hoan nghênh ông!
Lê Minh Hạo bị cô mắng đến đỏ cả mắt, chỉ thẳng mặt Ngữ Đồng: Mày tưởng ông đâyvi_pham_ban_quyen hiếmvi_pham_ban_quyen lạ cái xó này chắc? Nếu khôngleech_txt_ngu phải lão liêm sỉ mày mặt bám lấy nhà ngoại , thì đời nào mẹ tao thèm lấy lão? Tao đến đây đểbot_an_cap cho rõ, chuyện mẹ , Hoa Linh và Minh có do giở trò không?
Ngữ Đồng hơi giật mình, không ngờ cái tên Lê Minh Hạo này nhạy đến thế, đoán tướng nhanh như vậy. Tuy nhiên, dù trong lòng có chút gợn sóng, mặt cô vẫn tỉnh bơ, thậm chí còn nhếch môi khinh bỉ.
Lê Minh Hạo, giọng Ngữ Đồng lẽo vàleech_txt_ngu đầy giễu cợtleech_txt_ngu, Ông đúng là cùng một khuôn đúc ra bà mẹ hư hỏng của ông. Toàn cái thói tự mình là đúng rồi đổ vấy lên đầu người . biết thật thì lên đồn công an mà hỏi, chứ đừng có ở đây mà sủa như chóvi_pham_ban_quyen ! , tôi phải nghỉ ngơi, rảnh tiếp chuyện hạng như ông!
Lê Minh Hạo tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến run bần bật, trợn ngược như phunleech_txt_ngu . Gã hùng hổ tiến một bước, giơvi_pham_ban_quyen tay địnhvi_pham_ban_quyen cho Ngữ Đồng một cáibot_an_cap tát.
nhưng, Lê Ngữ Đồng phải vừa. Cô nhanh như cắt vung tay, chộp lấy cổ tay gã chắc như . Ngay sau đó, cô linh hoạt lách , mượn rồi thực hiện một cú quabot_an_cap vaivi_pham_ban_quyen đẹp mắt. Lê Minh Hạo y như bao tải rác, bị quật ngã xuống đất không kịp trở tay.
Minhleech_txt_ngu Hạo, Ngữ Đồng nhìn gã nằm bẹp dưới đất bằng nửa con , giọng lạnh lùng quyết liệt: Đừng để phải vứt liêm sỉ hộ ông. Ông tưởng tôi vẫn là bé dễ bị bắtbot_an_cap nạt xưa ? Nghe cho kỹ, tôi đã lớn rồi, không còn quả hồng mềm để người nắnleech_txt_ngu thế nào thì đâu! Kẻ nào còn dám xác đến đây gây chuyện thì đừng trách tôi tuyệt tình!
Lê Minh Hạo nằm bẹp như rùa bị lật ngửa, đau đến mức mặt xệch, miệng không rên rỉ ối á. Gã cố cồm bò dậy, vừa xoabot_an_cap mông vừa trừng mắt hăm dọa:
Lê Ngữ , con ! Mày cứ đợi đấy, nếu tao tra ra chuyện của mẹ tao có quan đến mày chắc! Tao sẽ để yên , mày sẽ phải chếtvi_pham_ban_quyen thảm!
Dứt lời, gã đi khập khiễng rời đi, cái bóngvi_pham_ban_quyen dáng hại dưới hoàng hôn trông nực cười cùng.
Trong khi đó, đồn công , cấp dưới báo cáo với Lan Khê vềvi_pham_ban_quyen quả tra trong ngày:
Đội , chúng tôi đã rà hiện không tìm thấy dấu củaleech_txt_ngu người thứ . Mẹ Lạcvi_pham_ban_quyen Diễmleech_txt_ngu Tuyết thể trên trời rơi xuống căn nhàvi_pham_ban_quyen nát đó vậy. Tuy nhiên, tại hiện trường có vương vãi bột thuốc kích dục, rõvi_pham_ban_quyen ràng là có người nhúng tay vào. Tôibot_an_cap nghi ngờ chính Lê Tiễn Hành đãleech_txt_ngu bị sẵn thuốc đó trước.
Phương Khê xua tay: , các anh cứ tiếp tục công việc đi.
Trong phòng thẩm vấn, Lê Tiễn Hành đã thừa nhận việc mình vì quyền vị mà nhẫn đưa Lê Đồng cho lũ lưu manh, tại sao người bị hại lại biến thành Lê Linh thìleech_txt_ngu gãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoàn toàn mù tịt. Gã khai nhận bộ ô hối lộ, nhưng ra thì không hé nào. Còn Lạc Diễm Tuyết một mực khăng cáo Lê Ngữ Đồng chủ mưu.
Thế nhưng, dù phía công lật tung mọi ngóc ngách để rà soát kỹ lưỡng, chẳng tìm thấy bất kỳ manh mối hay dấu vết nhỏ nhặt nào chứng minh có sự can thiệp củaleech_txt_ngu ngườibot_an_cap thứ ba tại hiện trường.
Sau nhiều vòng thẩm vấn gắt , Lạc Diễm Tuyết bắt đầu hoang mang, tự nghi ngờ chính những gì mình đã trải qua. Bà ta thậm chí còn rằng tất cả những chuyện kinh chỉ một cơn ác mộng quái do tự tưởng tượng ra.
Thế nhưng, tiếp tay cho Lê Tiễn Hành ô, giúp lão che giấu tẩu tiền bẩn là thật rành rành không thể chối cãi. Cuối cùng, để mong được giảm nhẹ hình phạt, mụ ta phải khai ra địa chỉ của hai căn dùng để cất giấu kho bí mật.
Trớ trêu thay, khi các chí công an ập đến hai căn biệt Lạc Diễm Tuyết chỉ điểm, toàn bộbot_an_cap số tiền chính và vàng bạc châu bên trong đều đã không mà bay. Phía công an sục sạo khắp nơi nhưng tuyệt nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳngvi_pham_ban_quyen tìm thấy bất kỳ manh mối nào.
Cũng phải , năng chuyên nghiệp của đặc chủng, Lê Ngữ đã sớm nẫng tay trên và dọn dẹp trường sạch sẽ đến ngay cả mộtvi_pham_ban_quyen sợi tóc cũng chẳng để lạivi_pham_ban_quyen, khiến bọn họ có nằm khôngvi_pham_ban_quyen thể ra được gì.Cuối cùng, gã tra nam Lê Tiễn Hành cũng phải trả giávi_pham_ban_quyen đắtvi_pham_ban_quyen chuỗi lỗi đình mình. Với hàng loạt tội danh cộng từ buôn bán phụ nữ, quan hệ nam nữ bất , thuê người dâm loạn tập thể cho tham ô hối , gã bị tuyên án hình, chờbot_an_cap ngày ra pháp trường đền tội.
phần Lạc Diễm , mụleech_txt_ngu bị tuyên phạt ba năm tùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vì tội quan hệ bất chính và bao che phạm. Thế nhưng, dưới luồn lách và thế lực của ông bố Lạc Bang, bản án cuối lại giảm xuống thành sáu tháng treo.
Đối với kết quả này, Lê Ngữ Đồng dù cảm thấy tiếc nuối vì tống khứ mụ béonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào tù ngay lập tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng cô cũng chẳng còn cách nào khác. Lúc này, cô đã đứng ga tàu hỏa Cẩm Thành, chuẩn bị leo lênleech_txt_ngu chuyến tàu xanh sẫmleech_txt_ngu hướng về tỉnh S.
Tần Khả Khả từ . Đúng như đoán, đínhbot_an_cap kèm với cô bạn trong chuyến xuống nông thôn này còn có cả gã hôn phu bám váy Dương vàbot_an_cap cô trà xanh Lâm Tiểu Tiểu.
gia đình Khả Khảvi_pham_ban_quyen đến các anh trai đều có mặt đông đủ để chân cô con gái rượu. Bà Phương Lan Khê vừa nắm tay gái dò đủ , vừa ngẩng đầuleech_txt_ngu lên thì thấy Ngữ lủi thủi một mình xáchbot_an_cap hành lýleech_txt_ngu đi . Nhìn dángbot_an_cap đơn lẻ, không người thân đưa tiễn của cô, bà không chạnh lòng, ánh mắt thoáng hiện lên vẻ xa.
Haiz, đúng là một đứa trẻ đáng !
Tần nhìn thấy Đồng, liềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hớn hở tay: Đồng Đồng, qua đây này!
Lê Ngữ Đồng mỉm cười bước tới, lễ phép chào hỏi người lớn: Cháu chào chú ạ.
Bà Phương Lan Khê lấy Lêbot_an_cap Ngữ , nụ cười hiền hậu: Ngữ Đồngvi_pham_ban_quyen , cháu với Khả Khả là bạn học năm, lại là bạn thân thiết, giờ cùng nhau đi dựng vùng kinh tế mới. Àleech_txt_ngu, có Trịnh Dương Tiểu nữa, các cháu đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó nhớ phải đùm , giúp đỡ lẫn nhau nhé. Cái con bé Khả Khả dì tính tình bộp chộp, làm việc gì cũng đoảng, dì biết cháu là đứa ngoan, lại có chủ kiến, sangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên đó có gì cháu mắt tới dì .
Lê Ngữ Đồng cười đáp: Dì yên tâm, cháu sẽ làm thế ạ.
Trịnh Dương cũng bước tới, chen ngang một câu: Tần, Phương, hai người cứ yên tâm , Khả Khả đã cháu lo rồi.
Ông Tần Tranh Minh của Khả Khả liếc nhìn Trịnh Dương bằng ánh mắt lạnh nhạt: tốt nhất là nên nhớ kỹ lời mình vừa nói. Nếu con gáileech_txt_ngu tôi ở bên đó có mệnh hệ gì, tôi nhất định tìm bố nói cho ra lẽ.
Lâm Tiểu Tiểuleech_txt_ngu lúc này cũng không chịu lépbot_an_cap vế, ả nũng cất yếu ớt: Anh Dương ơi, anh cũng phải chăm sóc cả em nữa đấy nhé.
Dương cười gượngleech_txt_ngu gạo, chưa kịp đáp lời Văn phòng Thanhleech_txt_ngu niên tri thức đã đi tới.
Tất cả thanh niên tribot_an_cap thức tập lại ! Tôi sẽ phát vé cho mọi người. Gọi đến tên ai thì người đó nhận, không được chen lấn. Tôi sẽ báo địa điểm các đồngleech_txt_ngu chí được phân phái đến trước.
Đám thanh niên giác vây thành một vòng tròn, ánh mắt đầy mong đợi nhìn người trách.
Ngữ , Tần Khả , Trịnh , Lâm Tiểu , bốn người các chí cùng Đại Dương Giác Hòevi_pham_ban_quyen, công xã Dược Tiến, huyện Tuân, tỉnh . Toa tàu 9
Nghe thấy mình được phân về cùng một với Lê Đồng, Tầnleech_txt_ngu Khả Khả phát điên, nhảy cẫng : Dêêê! Đồng Đồng, tụi mình được ở cùng nhau rồi!
Lê Ngữ Đồng mỉm cười gật đầu: Ừm!
Đúng lúc này, còi tàu hỏa lên lảnh lót, thông báo sắp chuyểnleech_txt_ngu bánhleech_txt_ngu. Khả phấn khích reo : Oa, phát thôi!
Mọi ngườibot_an_cap vội giúp các thanh khuân vác hành lý lên tàu. Đồng, Khả , Trịnh Dương và Lâm tìm được chỗ rồi ổn định vị trí.
Vợ chồng ông vội theo đến bên cửa sổ toa tàu nơi Khả Khả ngồi, nhìn con gái với mắt đầy lưu luyến: Khả Khả, con cứ yên tâm mà đi. nhà bố mẹ sẽ tìm mọi cách lo , hễ có hội được về thành phố, bố mẹ con đầu tiên.
Tần Khả ngoan ngoãn gật đầu: Vâng ạ, con chờ tin vui của bố mẹ. nhà hai người cũng phải giữ gìn sức khỏe nhé!
Xình xịch! Xình xịch! Chuyếnvi_pham_ban_quyen tàu đầu bánh, chở theo những người trẻ tuổi tiến về một hànhvi_pham_ban_quyen trình mới.
Đoàn xanh sẫm rùng bắt đầu lăn bánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Ngữ và Tần Khả người cửa sổ vẫy chào tạm biệtleech_txt_ngu. Đột nhiên, Phươngvi_pham_ban_quyen Lan Khê sực ra điều gì, hét lớn về phía đoàn tàu đang tăng tốc: Ngữ ! Hễ bên này có kết , sẽ gửi bưu điện cháu ngay lập tức!
Ngữ Đồng mỉm cười gật đầu, hét vọng lại: ạ, dì quá! Dì và chú về đi thôi, chúng cháu đi đây ạ!
Tần Khả Khả thừa biết kết quả mà mẹ mình đến chính bản định huyết thống của Ngữ Đồng và gãleech_txt_ngu Lê Hành, nên cũng không hỏi gì thêm. Cô phấn khích nắm tay bạnleech_txt_ngu thân, líu lo không ngớt: Đồngvi_pham_ban_quyen , chúng mình về nông thôn lần này chắc chắn sẽ nên lớn !
Lê Ngữ Đồng bật cười, ánh mắt lấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lánh vẻ tự tin: Tất nhiên , hai chúng ta songvi_pham_ban_quyen kiếm bích, kiểu gì chẳng tỏa rực rỡ một vùngvi_pham_ban_quyen!
khi đôi thân đang hăng hái bàn tương , ở góc khác, Lâm Tiểu Tiểu cứ như loài dây leo không xương, cứ thế dính lấy Trịnh Dươngleech_txt_ngu. Gã họ Trịnh thì tỏ vẻ túng, nhưng tay chân lại chẳng có chút thái nào là nàng thơ , một cặp bài trùngbot_an_cap khiến người ta phát nôn.
Convi_pham_ban_quyen tàu dần rời thành phố, cảnh vật bên cửa sổ lùi lại phía sau thành những màu mờ . Lêleech_txt_ngu Ngữ Đồng tựa đầu nhìn ra xa, lòng vừa có chút chờ, vừa có chút hồi . Cô thầm hạ quyết tâm, dù cuộc ở nông thôn có khó khăn nào, cô cũng sẽ sống rực rỡ và khiến bản ngày một mạnh mẽ hơn.
Cùng lúc đó, tại khu tập thể Cây Đa Cẩm , bầu không khínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại u ám như sắp bão. Lạc Chấn Bang đang lồng lộnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trút cơn lôi lên Lạc Diễm Tuyếtvi_pham_ban_quyen mụ vừa được bảo lãnh về nhà.
Diễm Tuyết! Mày xem mày làm được tích sự gì không? phân không được miếng nóng! Tao đãvi_pham_ban_quyen dặn mày nào? phải chừng Lê Tiễn Hành cho kỹ, chặt đống tài sản đóleech_txt_ngu. Giờ thì hay , người thì vào tù, đồ đạc thì bốc hơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dấu vết, ngay cả mày con Linh, thằng Minh Lộ cũng dính vào đống dơ bẩn . Đúng là đồ vô dụng!
Lạc Diễm Tuyết ngồi bệt trên sofa, mặt húp biết thít khóc. Bà mẹ Thẩm Mộng Như xót con, không nhịn được mà lên tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bênh vực: Nàyvi_pham_ban_quyen ông Lạc, ông làm gì mà sấn sổ thế? Chuyện , ông mắng nó thì giảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quyết được gì? Mayleech_txt_ngu mà Lêvi_pham_ban_quyen Tiễn Hành cũng chút lương , một mình ôm hết trạng nên mới không cả nhàbot_an_cap mình xuống nước đấy.
Tôi không mắng nó mắng ai? Lạc Chấn gầm . Baoleech_txt_ngu nhiêu tâm huyết tôi đổ sông xuống biển hết rồi! Danhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con Hoa Linh thì thối nát, Minh Lộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bé tí đã phải chịu tổn thương như , saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này nhìn mặt được nữa?
Thẩm Như nheo mắt, trong đầu bắt đầubot_an_cap chuỗi lại mọi , bà ta trầm ngâm: Ông Lạc à, tôi cứ thấy chuyện này sai sai ở đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy. Sao con Tuyết với thằng Minh Lộleech_txt_ngu tự nhiên lại lù lù xuất hiện ở căn nhà nát đó? Rồi còn con Hoa Linh nữa, nó đang ở nhà ổn, sao thằng Lê Tiễn Hành lại ‘nhận nhầm’ nó con Ngữ Đồng đem đi nộp lũbot_an_cap lưu manh?
Lạc Chấn Bang vốn là lão cáo Ủy ban Cách mạng, nghe vợ nhắcvi_pham_ban_quyen tới đây, đại não lập tức bắt sóng đượcvi_pham_ban_quyen điểm mấu chốt.
Bà định bảo tất cả những đều do con ranh Lê Ngữ Đồng làm à? Nhưng nó chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là một đứa connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái chân tay mềm, lấy đâu bản lĩnh lớn đến mức đưa người bọn họ đi mà để lại một dấu vết nào?
Thẩm Mộng Như chau mày, giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điệuvi_pham_ban_quyen đầy vẻvi_pham_ban_quyen hoặc: Đó cũng chính là điều tôi không tàileech_txt_ngu nào hiểu nổi.
Câubot_an_cap chuyện của họ dứt thì bên ngoài đã vang lên tiếng gõ giọng nói người lạ: phải nhà họ Lạc ?
Nghe tiếng gọi, Lạc Chấn Bang và Mộng Như trao nhau cái nhìn đầy ẩn ý. Ông ta ra hiệu cho Tuyết lánh vào phòngbot_an_cap rồi mới ra mở cửa.
Đứng bênbot_an_cap là hai người băng đỏ, tay ôm một xấp sổ sáchleech_txt_ngu dày cộp. Vừa thấy người mở cửa là Lạc Chấn Bang, họ liền đon đả: Chào Phó chủ nhiệmbot_an_cap Lạcleech_txt_ngu! Chúng tôileech_txt_ngu đến đây đểbot_an_cap thông báo về việc xuống nông của đồng chí Lê Hoa Linh, không biết cô có không ạ?
Chấn Bang nghe thấy tên Linh phải đi nông thôn thì đôi lông mày chặt lại, đầy nghi hỏi: Haivi_pham_ban_quyen đồngvi_pham_ban_quyen chí cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắc người cần thông báo là Lê Hoa Linh ?
Một trongbot_an_cap hai người vội vàng lật trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xấp hồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sơ cộp, ra phiếu đăng ký của Lê Hoa Linh đưa cho Lạc Chấn Bang rồi giải thích:
Phó chủ nhiệm , đây chính là đơn ký của Lê Hoa Linh. Cách đây hai , chính cô ấy đã tự mình đến văn phòng để ghi danh, còn chủ xin đi đếnvi_pham_ban_quyen vùng núi khó nhất ở vùng Tây Bắc nữa cơ! Cô bé Lê Hoa Linh này đúng là không giản, quả không danh cháu ngoại củavi_pham_ban_quyen ông, giác ngộ chính trị cao thật đấy! hôm nay chúng tôi mới đến để báo trực tiếp thời khởi hành.
Lúc nàyvi_pham_ban_quyen, Lê Linh vốn đang nằm nghỉ trong phòng, nghe thấy cuộc đối thoại bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài thì nảy , bật như lò xo rồi hớt hải chạy .
Các người nói cái gì? Bảo tôi nông thôn làm thanh niênvi_pham_ban_quyen tri thức á? Lê Hoa Linhleech_txt_ngu trợn tròn nhìn hai nhân viên, nhưbot_an_cap thể nghe thấy chuyện viễn tưởng.
Sao? Chính cô mà cô biết à? Một nhân viên nhíu mày khó .
Con bé không đăng ký đi nông thônbot_an_cap! Lạc Diễm Tuyết cũng phòng lao ra, giọng lanh lảnh chói taivi_pham_ban_quyen. Nhà tôi chỉ có Lê Ngữ Đồng đi thôi, nóvi_pham_ban_quyen từ rồi, còn Linh nhi nhà tôi không có đăng ký hết.
Nhân viênbot_an_cap kia nhìn kỹ lại tờ đơn, xác nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một lần nghiêm giọng nói: Trên đơn rõ ràng là tên tuổi và thông tin của Lê Hoa Linh, còn có dấu vân taybot_an_cap chót đây này, không thểleech_txt_ngu làm giả được đâu.
Lê Hoa Linh nhìn trân trân vào tờ đơn. Ả chắc chắn mình chưa bao giờ bén mảng đó, cũng chưa ấn dấu vânbot_an_cap tay nào . Tôi bao giờ ký, dấu vân tay này chắc chắn là kẻ thừa tôi ngất xỉu đã lén ấn vào!
Thấy Lê Linh bắt đầu nổi đóa, viên có khó xử, nhưng giấyvi_pham_ban_quyen trắng mực đen, tục thì đầy đủ. Lạc Bangleech_txt_ngu liền ra : Chuyện này chắc có hiểu lầm, có thể lại để chúng tôi điều travi_pham_ban_quyen không?
Hai viên bàn với nhau một hồi rồi lắc đầu: Quy rõ, một khi đã đăng ký và lên danh sách thìvi_pham_ban_quyen không thể thay đổi. Hoa Linh sẽ khởi hành vàovi_pham_ban_quyen mười giờ sáng ngày kiavi_pham_ban_quyen, đi đến công trường khai thác đá ở thôn Liên Hoa Loan, vùng Tây Bắc.
Tôi không đi! không thèm đi làm thanh niên trinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thức ở cái nơi cò gáy đâu! Lê Hoa bắt đầu giãynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nảy, ăn vạ ngay tại .
Lạc Chấn Bang vốn là kẻ cực kỳ trọng sĩ diện, Lê Hoa Linh gào khóc làm mất mặt mình như vậy thì trong lòng không khỏi bực bội. Ông ta sa sầm mặt, trầm nói: Được rồi, chúng đã , hai đồng chí cứ về trước đi.
Đợi hai người kia như trút được gánh nặng mà rời đi, Bang mới rãi đóng cửa , quay sang nhìn đứa con cháu ngoạivi_pham_ban_quyen đang ngồi vật vã trên sofa.
Ông ta mắt đầy toan tính: Nếu con không tự đi đăng ký, chỉ có một khả năng duy nhất: có đã mạo con. Theo ta thấy, chuyện mươi là do con nhỏ Lê Ngữ Đồng thùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ con mày .
Lê Ngữ : Đúng rồi đấy! Chínhbot_an_cap là bà đây, đây gọi là gậy ông đập lưngvi_pham_ban_quyen ông!
Lạc Diễm Tuyếtbot_an_cap nghe bố thìvi_pham_ban_quyen như bị sét ngang tai, chếtvi_pham_ban_quyen lặng chỗ. Một lúc sau, ta như kiệt sức, sụpleech_txt_ngu xuốngvi_pham_ban_quyen sàn , gào lên tuyệt vọng: Bố , bố phải đòi lại công bằng cho Hoa Linh nhà con với! Chúng ta không thể con nhỏ khốn khiếp đó hại nhưbot_an_cap được!
Thẩm Mộng Như nheo , trong lòng đầy rẫy hận thù, bà ta nghiến : Diễm Tuyết, cụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức này không chỉ mình con ngay cả mẹ cũng nuốt không trôi! Bố con nói đúng, Lêvi_pham_ban_quyen Ngữ Đồng chắcleech_txt_ngu chắn muốn trả thù vụ mẹ con nẫng công việc nó nên mới giở trò này. Nhưng giờ đã lên đi xa rồi, chúng ta có muốn với nó cũng không được.
Lạc Chấn Bang tiếp lời: Hơn nữa, đơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã nộp Văn phòng Thanh tri thức thì không rút lại được . Hoa Linh vừa dính cái vụ bê bối kia, danh ở Cẩm Thành coi như thối nát . Đi thônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng tốt, coi như lánh một thời gian, đợi sóng gióvi_pham_ban_quyen qua , ta sẽ tìm cách đưa con bé sau.
đến đây, nướcleech_txt_ngu mắt Lê nhưvi_pham_ban_quyen đê vỡ, ả khóc lóc thảm thiết: Ngoại , muốn đi đâu, lại còn công trường khai thác đá, con làm sao chịu nổi cái đó cơ chứ!
Lạc Chấn Bang xoa đầu cháu gái, dỗ dành: Hoa ngoan, ngoại cũng xót con lắm chứ. Con cứ tâm, tháng ngoại sẽ gửi thêm tiền sinh hoạt , con sang đó chỉ là đi dạo một vòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho khuây khỏaleech_txt_ngu thôi.
Trong lòng Hoa Linh thầm rủa xả Lê Đồng hàng vạn lần. Trong đó, kẻ chủ mưu Ngữ Đồng lúc thong dong ngồi trên tàu thưởng thức bữa .
Cô lôi từ trong ra chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hộp cơm, vừa , một mùi thơm nức mũi lan tỏa khắp toa tàu. Bên trong là món củ cải khô xàoleech_txt_ngu thịt lạp dày bị từ sáng, kèm theo chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bánh bột mì vàng ươm, giòn rụm.
mỉm cười đưa một chiếc bánh cho Tần Khả Khả: Khả Khả, mau lại ăn trưa ! nếmleech_txt_ngu món thịt lạp đi, thơm lắm!
Tần Khả Khả hớn hở chiếc bánh, đồng lôi từ trong ra quả trứng luộc và bánh mì mà mẹ cô đã bị. Cô ngần ngại đưa trứng Ngữ Đồng, hào phóng nói: Được nha, tớbot_an_cap có đồ ăn , mình cùng chia . Để tớ tayvi_pham_ban_quyen của cậu xuống dốc tí nào không !
Thế là hai cô nàng rả trò chuyện, vừa ngon lành đánh bữa trưa. Ngồi cạnh, Trịnh Dương và Lâm Tiểu Tiểu ngửi thấy mùi thức ăn hấp dẫn bụng dạ bắt đầu biểu tình. Ánh mắt hai kẻ đó cứ vô dán chặt đĩa củ cải xào thịt lạp trên bàn, nuốt nước miếng ực.
Trịnh Dương thấy vậy, vội vàng lôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếc bánh khô khốc trong túi ra gặm lấy gặm , đồ ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhạt nhẽo để xua đi cơn thuồng đang cồn cào trong bụng.
Trong khi đó, Lâm Tiểu lại chẳng mang theo chút đồ ăn nào. Nhìn người ta ăn uống lành, lòng ả vừa hậm hực vừa cảm thấy tủi thân vô . Cuối cùng, không nhịn nữa, Lâm Tiểu Tiểu bắt đầu giở giọng nũng nịu với Trịnh :
Anh Dương ơi, em đói quá à! Giọng nói của oán trách vô cùngvi_pham_ban_quyen.
Trịnh Dương ngừng nhai, ngơ nhìn Lâm Tiểu Tiểu: Nhà bị lương khôbot_an_cap cho à?
Lâm Tiểu Tiểu bĩu môi, lý lẽ hùng hồn: Anh Dương, anh chẳng bảo sẽ sóc em là gì! em có chuẩn bị bánh ngô cho em đấy chứ, nhưng tại em quên mang theo !
Trịnh Dương nhìn ả mắt , thở dài lòng. vốn dĩ cũng chỉ có mỗi chiếc bánh này, giờ lại phải chia cho ả một nửa, chắc chắn gã sẽ phải ôm cái rỗng mà ngủ rồi. Thế nhưng nhìn dạng đáng như sắpbot_an_cap khóc của Lâm Tiểu Tiểu, chẳng nỡ lòng từ .
Nhận lấy nửa bánh, Lâmleech_txt_ngu Tiểu Tiểu không hề ăn ngay nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dương tưởng tượng. Ả miếng bánh giơ ra mặt Tần Khả Khả, cười hì hì đầy ý:
Khả này, chị xem chị có thịt ăn mà thèm chia cho anh Dương lấy một miếng. Anh ấy là hôn phu của chị cơ mà! Chị làm thế chẳng phải là keo kiệt quá sao?
Thấyleech_txt_ngu Lâm Tiểu Tiểu bắt đầu giở trò tâm cơ, Khả Khả nhếch môi nở một nụ cười đầy mỉa . Cô thản đáp:
Đó là anh Dương của ‘’, chẳngbot_an_cap quan gì đến tôi hết. Tôibot_an_cap đãvi_pham_ban_quyen nói rõ với tôi , bảo bà ấy sang nhà họ Trịnh ngay tức. tôi gã còn chút dáng gì . ‘Cưng’ đã xót anh Dương của ‘cưng’ như thế thì mau xuống nhà hàng mà mua đồ ăn cho gã .
Tiểu Tiểu nghe xong, lập tức bày ra vẻ mặt như thể chịubot_an_cap oan ức thấu trời xanh, nước mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ lã chã rơi như . ả nức nở: Hức hứcleech_txt_ngu Chị Khả Khả, sao chị thể quá ? Chị làm vậy anh Dương sẽ buồn lắm đấy!
Lêbot_an_cap Ngữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đồng liếc nhìn Lâm Tiểu Tiểu cái, lạnh : Khả Khả, ăn cơm đi, hơi mà phí lời với loại xanh hạng bét này. là của tớ mangvi_pham_ban_quyen , tớ thích cho ai lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quyền của tớ. loại mũi mũi , cứ đánh hơi thấy thịt là xán lại thì tớ bố cho chỉ là một miếng .
Lâm Tiểu Tiểu tức đến run bần , tay vào mặt Lê Ngữ Đồng không nói nên lời. Lúc này, Trịnh Dương nãy vẫn im hơi đành phải đứng ra can ngăn: Tiểu Tiểu, em đừng làm loạn nữa. Mọi người đều là bạn đồng hànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng xuống nông thôn, em đừng có không hiểu vậy.
Tiểu khôngbot_an_cap ngờ Trịnh lại giúp người ngoài, nước mắt càng chảy dữ dội hơn: Anh Dươngvi_pham_ban_quyen, anh họ mà mắng ? cũng chỉ vì lo lắng cho anh, mà chị Khả đối xử với em như thế.
Tần Khả Khả cười lạnh: bộ mặt đáng thươngleech_txt_ngu đó đi, chẳng ai thèmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cáibot_an_cap sự quan tâm giả tạovi_pham_ban_quyen của cô đâu.
Người ta thường bảo anh hùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khó qua ải mỹ , thấy gái đẹp khóc lóc, một gã niên ngồi đối diện Lê Ngữ Đồng đang cầm quả táo gặm dở bỗng thấy tai mắt. Gã tiếng: Này hai cô kia, người ta chỉ muốn xin miếng thịt mà, cần phải nhục mạ người tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến mức ấy không?
Gã vừa mở miệng, đámleech_txt_ngu đông như được thêm động , bắt đầu chỉ trỏ xì xào:
Đúng , đi cùng đường với nhau, có đồ ngon lại nỡ ăn mảnh để bạn mình nhìn thèm thuồng thế kialeech_txt_ngu chứ.
đó, ích kỷvi_pham_ban_quyen thế này không biết bố mẹ ở dạy dỗ kiểu gì.
Khả tức đến mức mày dựng ngược, định đứngleech_txt_ngu dậy bật lại thì Lê Ngữ Đồng đã giữ cô lại. Ngữ Đồng đứng dậy, mắt sắc như dao quét qua một lượt đám đông:
người biết rõ ngọn ngành chuyện mà ở đóbot_an_cap hùa theo? Thịt này do tôi cực làm , muốn cho aileech_txt_ngu ăn là quyền tự do của . Có loại người bản vô dụng biết chuẩn bị đồ ăn, giờ lại muốn dùng đạo giả đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt ngườileech_txt_ngu khác, thấy nực à?
Gã thanh niên gặm táo bị mắng chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứng họng, mặt đỏ bừng nhưbot_an_cap mông khỉ. Một cô gái thắt bím tócvi_pham_ban_quyen ngồi cạnh kéo áo gã cáibot_an_cap, hiệu đừng có xen chuyện bao đồng nữa. Lâm Tiểu Tiểu thấy tình hìnhvi_pham_ban_quyen không ổn, tiếng khóc càng lớn hơn, ả lủi thủi trốn sau lưng Trịnh Dương.
Trịnh bất lực nhìn quanh: Mọi người đừng nữa, tất cả hiểu lầm .
Đúng lúcvi_pham_ban_quyen đó, ở toa bên cạnh đột nhiên vang lên tiếng nhưbot_an_cap có ai đangleech_txt_ngu chấp. Sự chú ý mọi người lập bị kéo đi chỗ khác, còn ai rảnh mà soi xét hội Lê Ngữ Đồng nữa.
Tần Khả Khả và Lê Ngữ Đồng thở phào, ngồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống tiếp tục thưởng thức trưa. Lâm Tiểu Tiểu chẳng còn ai thèm để đến , cũng đành nín khóc, nhưng lòng lạileech_txt_ngu thầm ủ mưu cho những trò xấu mới.
Mọi chuyện , ăn no xong thì đầu buồn ngủ. Lê Ngữ và Khả Khả tựa vào ghế mắt nghỉ . Ý thức Lê Ngữ Đồng lẻn vào không gian Tửleech_txt_ngu Ngọc, cho đám vịt, thỏ, gà con ăn chút đồ ăn. Nhìn chúng lớn hơn một vòng, cô mỉm lòng rồi nhanh chóng chìm vào giấcleech_txt_ngu ngủ.
Về phía Trịnh Dương, vì chỉ ăn bánh bụng dạ cồn đói, nhưng có gì ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, gã đành nhắm ngủ cho quên đói. Lâm Tiểu Tiểu cũng dựa vào vai gã mà thiếp đileech_txt_ngu.
Đoàn tàu cứ xình xịch lao về phía trước. Màn đêm nhanh chóng buông , đã đến giờ cơm tối. Lê Ngữ lôi từ trong ba lô ra một cặp lồng giữ nhiệt, trong là một đĩa khovi_pham_ban_quyen tàu đầy đặn, còn Tần Khả thì ravi_pham_ban_quyen hai chiếc bánh nóng .
Đồng Đồng, đây này, bánh bao kẹp thịt kho tàu là ngon nhất đời luôn!
Lê Ngữ Đồng cũng chẳng sáo, nhận lấy bao rồivi_pham_ban_quyen thịt vào giữa đưa chobot_an_cap Tần Khả Khả, sau đó tự làm cho mình một cái. Mùi thơm ngạt thịt kho tàu lan tỏa khắp toa , khiến người xung quanh khỏi nuốt nước miếng ừng ực.
Đây là đại gia phương nào mà bữa cũng thịt thàvi_pham_ban_quyen thế này cơ chứ! Ứ ừ, người ta muốn ăn!
Đang lúc hai người ăn ngon lành thì tiếng khóc nức nở vang lên từleech_txt_ngu :
Oa — Bà nội ơi, con cũng muốn ăn thịt!
Hóa ra làleech_txt_ngu một đứa trẻ ngồi bàn bên, nhìn thấy đĩa thịt của hai cô gái thì đến phát . Bàvi_pham_ban_quyen nó một mụ già mặc áo vải thô thấy khóc thì vội dành: Cún Con đừng khóc, để bà đi xin thịt cho cháu nhé.
Nói , già đứng bật dậy, hùng hổ bước trước mặt Lê Ngữ Đồng và Tầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Khả Khả, ngược ra lệnh: Hai cô kia, chia thịt chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cháu trai đi, nó đang ăn thịt kìa!
Lê Đồng nghe xong nóng bốc lên đầu. là hạng người gì không biết!
Cháu bà muốn ăn thịt bà xuống toa nhà hàng màvi_pham_ban_quyen cho nó chứ! Tôi có phải nó đâu mà phải phục vụ! bà không biết đườngbot_an_cap thì tôi chỉ cho: Toa nhà hàng ởvi_pham_ban_quyen toa 7, mời bà đi cho rảnh nợ! Lê Đồng gắt gỏng trả.
Tầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Khả Khả cũng bỉ lườm một cái: Haiz, mỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm mỗi có, năm nay đặc biệt nhiều!
Thế nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mụ già kia rõ chẳng có ý định dừng lại. Mụ cao giọng, tréo lên cho cả cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe:
mấy cô miếng thịt thì đã làm sao? Cái đĩa thịt đầy úbot_an_cap nụ thế này, hai đứa con gái các cô thì ăn ? Cho cháu tôibot_an_cap ăn một miếng thì chếtbot_an_cap ai cơ chứ!
Vừa nói, mụ vừa vươnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bàn tay đenleech_txt_ngu nhẻm như than, móng tay cáu bẩn như cả thế kỷ chưa rửa, định thò thẳng vào đĩa thịt.
Lê Ngữ Đồngvi_pham_ban_quyen phản xạ cực nhanh, cô nhàng dịch đĩa thịt sang một bên, né gọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cú tập kích của bàn thỉu kia. Đồng thời, cũng không giấu nổileech_txt_ngu vẻ kinh , lên: Này già, bà làm cái trò gì thế? Sao lại định cướp đồ của người khác hả?
Đứa bé gào khóc đòi thịt, thấy nội ra quân liền chạy , mắtvi_pham_ban_quyen dán chặt vào đĩa thịt rồi khóc rống lên dữ dội : Oa con muốn ăn thịt, con muốn ăn thịt!
Nó vừa khóc vừa dùngbot_an_cap tayvi_pham_ban_quyen đấm thùm thụp vào người Tần Khả Khả người đangvi_pham_ban_quyen ngồi gần nhất. Cái lực đấm mức khiến Khả Khả phảivi_pham_ban_quyen nhíu mày, rõ ràng đây không phải là sức mạnh mà đứa trẻ bình thường có thể sở hữu.
Ngữ nhìn thằng nhóc làm loạn, đôi mắt nheo lại nghi hoặc. Cô liếcleech_txt_ngu nhìn Khả , hai tâm đầu ý hợp trao đổi ánh mắt: nhóc này có vấn đề!
Cảnh tượng loạn này chính là vàng để Lâm Tiểu Tiểu thể hiệnvi_pham_ban_quyen. Ả bắt đầu giọng âm dương quái khínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Ôi , sao hai người lại thiếu lòng trắc ẩn thế nhỉ? Đứavi_pham_ban_quyen còn thế này, muốn ăn thịt mà cũng không cho, thật làleech_txt_ngu quá đáng hết chỗ nói.
Lâm Tiểu Tiểu khoanh tay trước ngực, mặt đắc thắng thể mình là vịleech_txt_ngu thánh nữ vừa hiển linh. Lêvi_pham_ban_quyen Ngữ Đồngleech_txt_ngu chẳng chấp nhặt người như ả. Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tập trung quan sát đứa trẻ và phát hiện ra mắt của nó hoàn toàn không có trong sáng của con trẻ. chí, dưới lớp cổ , cô còn thoáng thấy một cục yết đang khẽ chuyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động.
Đứa bé thấy có bênh mình liền khócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lóc rồi lao vào lòng Lâm Tiểu Tiểu, mắt nước mũi bôi đầy lên áo ảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
ơi, chị đúng là người tốt. Em muốn ăn thịt, chị mua thịt cho em ăn nhé? vừa nói vừa rúc đầu vào ngực ả, cọ tới cọ luibot_an_cap cách đầy biếnleech_txt_ngu thái.
Tiểu Tiểu cảm thấy rợn tóc gáyleech_txt_ngu, nhưng vì muốn chọc tức hội Lê Ngữ Đồng nên ả đành cắn răng nhịn , không đẩy thằng mà còn dịu dàng vỗ về: Ngoan emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trai, đừng khóc nữa. Trên đời này có những kỷ lắm, chẳng có tí tình người nào .
Đột nhiên, Lê Ngữ Đồng nhìn thấy thắt lưng của mụ già vật gì đó trông rất quen mắt. không để lộ biểu cảm gì, chỉ kín đáo tay nhắc nhở Tần Khả Khả. Khả Khả cũng lập tức giác, cô nhìn xung và phát hiệnvi_pham_ban_quyen ở dãy ghế gần đó có vài gã đàn ông nhìn chằmbot_an_cap chằm phía họ với ánhleech_txt_ngu mắt hung ác và tham lam.
Timbot_an_cap Khả hẫngbot_an_cap một nhịp. Bọn người này là biết phải vừa. Côvi_pham_ban_quyen hiểu raleech_txt_ngu ngay, họ đã rơi vào một cái bẫy dàn dựng công phu. Thằng hay khóc kia là mồi nhử để gây hỗn loạn và hút sự chú ý, còn mụ giàbot_an_cap và đàn ông kia chắc chắn là cùng một hội, đang ủ mưu đồ xấu gì đó.
Lê Ngữ Đồng bên vẫn tỏ ra bình tĩnh nhưng trong đầu đang xoay chuyển tìm đối phó. Họ không rút động rừng, nếu không sẽ kích động và khiến tình hình tồi tệ hơn. Trong khi đó, Lâm Tiểu Tiểu vẫn đang mải mê màn kịch thánh nữ của không hay biết thần đang kề.
Khả Khả khẽ mày, nói bằng thanh chỉleech_txt_ngu đủ cho hai người nghe: Rắc rối to rồi, tìm cách thoát thân thôi.
Đồng khẽ gật đầu, cô đảo mắt tìm kiếm một lối thoátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khả thi. nhiên cô ra một ý, liền ra vẻ nhiên bảo Khả Khả: Tớ vệ sinh cái đã, chỗ thịtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này cứ để cho nhóc kia ăn đi.
Khả hiểu ý ngay lập tức: Đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cậu . Trẻ con thèm thịt là chuyện thường, tớ cũng ăn no rồi.
Lê Ngữ Đồng nhanh chóng bước phía nhà vệ toa tàu. Vừa đi được vài , cô bất ngờ va sầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào một người đànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông đibot_an_cap ngược . Đó chính là Lục Hàn.
Ngay khoảnh khắc va chạm, cảm giác lạnh lẽo từ khẩu súng găm bên hông anh ta khiến Ngữ Đồng nhận ngay mùi đồng đội. Cô nhanh chóng hạ giọng nói: Toa số có , nghi ngờleech_txt_ngu có kẻ định rối.
Lục Diệc Hàn thoáng ngẩn người khi nhìn thấyleech_txt_ngu cô. Đây phải là hai cô ăn như hạm ở tiệm cơmbot_an_cap quốc doanh hôm sao? Thấy cô bén như vậy, đáp: Tôi biết rồileech_txt_ngu. Bọn chúng là tội ma túy, tôi đang phốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hợp với cảnh sát để vây bắt. quay lại ngồivi_pham_ban_quyen đi, đừng để bọn nghi ngờ.
Lê Ngữ Đồngleech_txt_ngu gật đầu quay lại. Vừa về chỗ, cô thấy trẻ kia nín bặt, đang dán mắt vào đĩanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thịt. Mụ bớt hung hăng ánh mắt vẫn đầy vẻ tham tàn. Thấy Ngữ Đồng về, mụ khinh mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng.
Lâm Tiểu Tiểu vẫn đang giảvi_pham_ban_quyen nghĩaleech_txt_ngu ủi thằng , trong khi tayleech_txt_ngu của nó thì đang không ngừngleech_txt_ngu vô tình đụng chạm lung tung trên người ả.
Ngữ Đồng mắt với Khả Khả: Cứ nhiên , đừng để rút động rừng.
lúcvi_pham_ban_quyen này, đoàn tàu bất rung lắc dữ dội. xung quanh bắt đầu loạn. Lê Ngữ Đồng nhạy cảm nhận ra đây không phải là sự cố ngẫu nhiên mà do tội phạm cố ý ra hiện trường hỗn loạnbot_an_cap. Cô nhìn chằmbot_an_cap vào đám ông , thấy bọn chúng bắt rịch ra tay.
Ngay lập tức, Diệc Hàn các chiến sĩ công an bất ngờ xuất hiện, nhanh chóngvi_pham_ban_quyen khống cục diện. Tiếng thanh khắp toa số 9. Hóa ra, khi biết mình bị bại lộ, bọn tội phạm định thừa cơ xộn nhét manội dung ăn cắp từ tfullaudio.net túy vào hành lý của những thanh tri thức trôngleech_txt_ngu có vẻ ngây thơ này hòng phi tangvi_pham_ban_quyen bằng chứng.
Lục Hàn bước đến trước mặt Lê Ngữ , chủ động đưa tay ra: Tôibot_an_cap là Hàn. Nhờ cóbot_an_cap sự cảnhbot_an_cap báo của cô mà hành lần này rất thuận lợi.
Lê Ngữ Đồngvi_pham_ban_quyen cũng cười, bắt tayvi_pham_ban_quyen anh: Tôi là Lê Đồng, rất vui được làm quen!
Lục Diệc hơi ngẩn raleech_txt_ngu trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự tự tin cô, rồi mỉm cười nói: Chào chí Lê! Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽleech_txt_ngu cáo lên cấp trên, này sẽ về tận cho cô. bây giờ, phiềnleech_txt_ngu toa bên cạnh phối hợp làm bản lấy lời một chút.
Được, tôi đi ngay.
Lê Ngữ Đồngleech_txt_ngu đi theo Lục Diệc Hàn đếnbot_an_cap làm việc của cảnhvi_pham_ban_quyen sát. Người lấy lời khai là hai cán bộ an, Lục Diệc Hàn chỉ lạnh lùng ngồi một bên, im lặng suốt cả quá . Ngữ Đồng nhận thế anh ta rất , áp lực tỏa ra khiến hai nữ công an có phần thẳng, nhưng cô thì vẫn rất mái trả lời mọi câu hỏi.
được hỏi làm sao phát hiện ra bọn có đềleech_txt_ngu, Ngữ Đồng cười đáp: Lúc tôi và đang ăn , cái gã ‘người lùn’ kia bộ khóc lóc đòi thịt, còn mụ già thì phối diễn kịch đểvi_pham_ban_quyen gây sự, ràng là muốn thu sự ý để đồng bọn ra tay mà.
đồng chí công gật đầu, ra cho cô tiếp tục.
Lúc đầu chúng chưabot_an_cap nghi gì đâu, chỉ nghĩ là đứa trẻ nên bà nó mới mặt dày đi xin . Nhưng đó tôi để ý thấy mắt thằng bé kia cứ đảo liên tục, ánh ấy xảo quyệt vô cùng, hoànleech_txt_ngu không phải vẻ ngâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thơ của một đứa trẻleech_txt_ngu năm tuổi. Thêm vào đó, tôi còn nhìn thấy của nónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa, thế nên mới bắt đầu sinh nghi.
Nói xong, Lê Ngữ mỉm nhìn hai công an, rồi đột ngột chuyển tông giọng sang kiểu tinh nghịch: Các chí , các chí thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi và bạn thân mình phát hiện vấn đề kịp thời thế, lại còn tích cực hỗvi_pham_ban_quyen trợ gọn băng nhóm ma túy, hành động này có được coi là lập công không nhỉ?
Cô vừa nói vừaleech_txt_ngu nháy mắt, vẻ lộ rõ sự ý một cách rất tự .
Ngừng một chút, Lê Ngữleech_txt_ngu lại ra vẻ nghiêm túc tiếp lời: Thực ra yêu cầu của cũng không đâu, chỉ cho tôi khen hoặc một lá thư biểu dương để làm kỷ niệm là rồi. Như vậy không chỉ giúp tôi cảm thấy thành , màleech_txt_ngu còn khích lệ thêm nhiều người khác dũng cảmvi_pham_ban_quyen đứng ra bảo vệ công lý, đóng góp phầnleech_txt_ngu công sức bé cho đấtleech_txt_ngu nước nữa chứ.
Lời này của Ngữ Đồng nói ra vô cùng hoàng, khiến không khỏi nảy sinh lòng cảm kích. Đứng bên cạnhvi_pham_ban_quyen, Lục Diệc Hàn nghe khóe môi cũng khẽ nhếch lên, để lộ một nụleech_txt_ngu cười nhàn nhạt.
Đúng lúc đó, từ ngoài cửa vọng vào một giọng nói đầy lực: Được chứ! đồng chí tốt như cô nhất định phải được biểu dương!
Dứt lời, một nam công an tuổi, trôngbot_an_cap vô cùng chính trực bước vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Ông Lê Ngữ Đồng ánh mắt tán thưởng: Đồng chí trẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói rất đúng! Hành động của và mình rất đáng được khen ngợi. Thế này đi, để lại địa chỉ, thưởng của cục công an chúng tôi sẽbot_an_cap được gửi tận nhà. Những người dũng vì nghĩa như cô thật sựleech_txt_ngu rất hiếm có, đáng để mọi .
Ngữ Đồng cười rạng rỡ dậy: Cảm ơn chí an, cácleech_txt_ngu anh vả rồi. Tôi và bạn thân là thanh niên tri thức xuống nông thôn, chúng tôi đến là Đại đội Dương Giác Hòeleech_txt_ngu, công xã Dược Tiến, huyện Tuân, S ạ.
Lụcleech_txt_ngu Diệc Hàn nhướng mày khi nghe nói mình là thanh niên tri thứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhất là khi nghe đếnbot_an_cap địa điểm sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, khóe môi anh lại hơi cong đầybot_an_cap ẩnleech_txt_ngu ý.
Người cảnh sátbot_an_cap đứng tuổi gật đầu: Hóa ra là đi làm thanh niên tri à. Tiểu Lụcvi_pham_ban_quyen đây cũng trên đường , hành trình tiếp theo cứ để Tiểu Lục bảo vệ các .
Ngữ Đồng hơi bất ngờ nhìnbot_an_cap Lục Diệcvi_pham_ban_quyen Hàn. Anh ta đứng đó, dáng người cao vỡ, khí chất bấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phàm, mang người ta giác vô cùng đáng tin cậy.
thì làm phiền đồng Lục rồi. Ngữ Đồng lịch sự nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Diệc Hàn khẽ gật : Không phiền, bảo vệ mọi người là nhiệmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của tôileech_txt_ngu.
Thực chất, Lê Đồng chẳng hề màng đến cái phần thưởng kia, cái cô muốn chính là hộ mệnh cho và Khả Khả. Người ta bảo cùng thủy tận xuất dân, ai biết cái nơi họ sắp đến thế nào. Có lá thư biểu dương hay bằng khen của cục công an trong , cô Khả Khả dễ dàng tạo dựng uy tín và chỗ đứng ở nơi đất khách quê người.
Sau khi làmbot_an_cap xong bản tường trình quaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỗ ngồi, Khả Khả cười hỏi: Đồng Đồng, này cậu oai toa đấy, họ có thưởng gì cho cậu không?
Ngữ Đồng nháy mắt: Tất nhiên là có chứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nếu tớ không đến chuyện đó thì sao xứng làm bạn cậu?
Cô suýt nữa thì lỡ mồm nói là sao xứng làm ca của cácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu, maybot_an_cap màbot_an_cap phản ứng nhanhleech_txt_ngu, đổi giọng kịp lúc. Những hành khách xung quanh thấy cô quay lại thái độ thay đổi hẳn, nấy đều tấm tắc khen ngợi.
Đồng chí Lê, sao cô biết thằng nhóc đó là gã lùn thếvi_pham_ban_quyen? Chàng ngồi đối diện tòleech_txt_ngu mò hỏi.
thôivi_pham_ban_quyen! Ngữ muốn giải thích nhiềubot_an_cap, chỉ buông chữ ngắn gọn.
Tiểu Tiểu khi nghe tin thằng nhóc kia chất là một gã lùn thì nổi hết cả da gà danội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vịt.
Lê Đồng! Cô ràng biết thằng nhóc đó khôngleech_txt_ngu phải trẻ con thật, sao không tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một tiếng? Để lão ta lão ta lợi sơ , sàm bao nhiêu cái!
Lê Ngữ Đồng chưa kịp tiếng, Tần Khả Khả đã không nhịn được mà bật lại: Này emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ‘trà ’, cô có còn lý lẽ không đấy? Chính cô là nhảy ra tranh làm tốt, ôm vỗ về gã lùn đó cơ mà. Giờ lại đổ lỗi cho Đồng, cô đúng là mặt dày không bằng.
Tiểu bị mắng đến đỏ cả mặt, định thì Lục Hàn vừa đi tới đã lạnh lùng lên tiếng: Đừng cãi nhau nữa, ra ngoài xa xứ, mọi người nên dĩ hòa vi quý.
Giọngvi_pham_ban_quyen anh trầm thấp đầy nghiêm, khiến Lâm Tiểu Tiểubot_an_cap lậpleech_txt_ngu tức câm nín. Ngữ dành cho Lục Diệc Hàn một cái nhìn cảm kích, rồi cười giảng hòa: Thôi bỏ đi, chuyện nhỏ thôi mà, mọi ngườileech_txt_ngu đừng để bụng.
Lúcvi_pham_ban_quyen này, vị côngbot_an_cap an đứng tuổi nãy đi tới, đưa cho Ngữ Đồng một mảnh giấy: Đồng chí , đây là phương thứcleech_txt_ngu liên lạc của cục tôi, khi nào có kết quả về khen thưởng tôi sẽ thông cho cô.
Lêbot_an_cap Ngữ Đồng vàng nhận lấyleech_txt_ngu, luôn miệngleech_txt_ngu cảm ơn.
Chuyến tàu xình xịch chạy suốt một ngày mộtleech_txt_ngu , cuối cùng cũng đến thànhvi_pham_ban_quyen phố X, tỉnh S điểm dừng chân đầu tiên của họ. Lục Diệcvi_pham_ban_quyen Hàn dẫn nhóm Lê Đồng xuống tàu: Từ đây đến chỗ bạn phải xe khách ba tiếng nữa, chúng ta đi thôi.
Nghe thấy phải ngồi xe thêm ba tiếng, Lâm Tiểu Tiểu bắt đầu giở thói tiểu thư: Cái nơi khỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ho cò gáy gì thế nàyleech_txt_ngu không biết, xuống tàu hỏa lại còn phảibot_an_cap xe khách. Anh Dương ơi, embot_an_cap mệt lắm rồi, chânvi_pham_ban_quyen em khôngvi_pham_ban_quyen đi nổi nữa.
Trịnh Dương vẻ mặt khó xử, sang Lục Diệc : Đồng chí Lục, anh xem có cách nào khác không? Tiểu cô ấy thật không chịu nổi hành trình dài vậy .
Lục Diệc Hàn nhíu mày: Đây lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phươngbot_an_cap duy nhất và nhanh nhất , khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có nào đâu.
Lêvi_pham_ban_quyen Ngữ Đồng nhìn dáng vẻ liễu yếu đào tơ giả tạo của Lâm Tiểu Tiểu mà thấy ngứa mắt, cô thản nhiên nói: Lâm Tiểu Tiểu, người đều là niên tribot_an_cap , đã đi nông là phải bị tinh thần khổ, đừng có hở tí làm nũngleech_txt_ngu thế.
Lâm Tiểu vậy, vành mắt lập tức đỏ hoe: chỉ giỏi nói mỉa mai, tôi mệt tôi nói , có sao ?
Tần Khả Khả đứng ra bênh bạn: Cô bớt vô lý đi. Nếu không có Ngữ Đồng, khi cô bị bọn buôn túy hại đời từ rồi đấy. Không biết ơn thì thôi lại còn đây gây sự, cô không thấy mình giống con sói trong chuyện ‘ Quách tiênvi_pham_ban_quyen sinhbot_an_cap’ à?
Thấy Khảvi_pham_ban_quyen Khả ví mình như sói, Lâm Tiểu Tiểu mếu máo: Anh Dương nhìn xem, Khả Khả sao lại có thể mắng em thế cơ !
Dương bực mình nhìn Tần Khả Khả: Khả Khả! Nếu cô không ưa tôi chăm sóc Tiểu Tiểu thì cứ nhắm vào tôi này, đừngvi_pham_ban_quyen có trút giận đầu cô ấy!
Lụcvi_pham_ban_quyen Diệc Hàn nhíu mày càng chặt: Bâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ không là lúc tính toán mấy chuyện này. đừng làm loạn nữa, maubot_an_cap đi xe khách đi. Tôi nói trước, xe đi huyện Tuân mỗi ngày chỉ có một duy nhất , lỡ chuyến này là đợi đến ngày maileech_txt_ngu đấy.
Nghe vậy, đám đông mới chịu im , lủi thủi theo Lục Diệc Hàn phía bến xe.
Vừa đến nơi, trên xe đã chật kín người, chỉ còn vài chỗ trống ở cuối cùng. Lê Ngữ nhanh tayvi_pham_ban_quyen lẹ mắt vọt thẳng lên xe, quăng hành lý xuống chiếmvi_pham_ban_quyen chỗ, dành sẵn ba ghế mìnhleech_txt_ngu, Tần Khả Khả vàvi_pham_ban_quyen Lục Diệc Hànvi_pham_ban_quyen.
Khả Khả, đồng Lục, người này.
Lục Diệc Hàn khẽ gật cảm ơn ngồi xuống cạnhleech_txt_ngu cô. Những người lên sau không còn chỗ ngồi, đành phải đứng chúc trong lốileech_txt_ngu đi chật hẹpleech_txt_ngu.
Lâm Tiểu Tiểu bước vàovi_pham_ban_quyen xe, thấy không ghế , ả tức biến sắc. Khi ánh mắt ả lướt qua Tần Khả Khả đang ngồi thong , ả như tìm được bao cát để trútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giận, lập tức sấn sổ quát : Tần Khả Khả! Chị đứng dậy ! Nhườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỗ cho anh Dương ngồi!
Lâm Tiểu Tiểu tính toán rất kỹ: cần Khả Khả nhường chỗ cho Trịnh Dương, với cái tính nuông chiều ả của gã, gã chắc chắn sẽ nhường lại cho ả ngồi. Ả chắc Trịnh Dương sẽ không để mình phải đứng suốt ba tiếng hồ.
Thếvi_pham_ban_quyen nhưng, Tần Khả Khả đâu phải hạng người dễleech_txt_ngu bị . Cô khẽ nhếch môi thànhvi_pham_ban_quyen một đường cong đầy vẻ giễu cợt, thong thả đáp: Dựavi_pham_ban_quyen vào cái ? đây đến trước thì bà đây ngồi, cái ghế này tôi ngồi chắc rồi đấy!
Mặt Tiểu càng thêm khó coi, ả giậm chân bịch, gào lên: Sao chị vô lý thế hả! Anh Dương đứngvi_pham_ban_quyen sẽleech_txt_ngu mệt lắm đấy! Anh ấy là vị phu của chị !
Tầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Khả Khả chẳng những không thấy áy náy, còn tặng cho ả mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái lườm cháy , mỉa mai: Anh ta mệt hay khôngvi_pham_ban_quyen quan trọng quái gì đến tôi? Có tôi khôngleech_txt_ngu cho ta ngồi , anh ta chậm chân đấy chứ. Với , tôi với anh ta hủy hôn từ tám đời rồi, ‘cưng’ đã xót ta thì cứ việc mà gả cho anh ta đi!
Lâm Tiểu tức đến mức không thốt lời, ngực phập phồng vì dữ. Đúng lúc này, Dương đứng bên cạnh cảm thấy vô cùng khó xử, tiếng hòa giải: Tiểu, thôi , đứng một lúc cũng chết ai. Khả cũng mệt rồi, đừngleech_txt_ngu làm khó ấy nữa.
Thếleech_txt_ngu nhưng Lâm Tiểu Tiểu đâu chịu thôi, ả vẫn không buông : Không được! Anh đàn ông trai, lại để anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng được? Ra thể thống gì nữa!
Rắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! !
Lê Ngữ phắtvi_pham_ban_quyen một cái đứng dậyleech_txt_ngu, cô đan mười đầu ngónbot_an_cap tay vào nhau, bẻ khớp kêu răng rắc đầy đe dọa.
Lâu rồi tôi chưa đấm , giọng Đồng lạnh như tiền, không mộtbot_an_cap chút cảm xúc, tự cái tay này ngứa ngáy quá. Cô vừa nói vừa lắc lắc nắm đấm trước mặt Lâm Tiểu Tiểu.
Thế nên, ánh mắt sắc lạnh như cạo quét qua một lượt, đứa nào cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dám đứng lải nhải làm phiền bà đây ngơi, thì đừng có tráchvi_pham_ban_quyen tôi không báo trước.
Từng chữ cuốibot_an_cap được cô gằn mạnh qua kẽ răng, ra hơi thở dọa không thèm giấu. Lâm Tiểu sợ đến mức rụt cổ lại, không dám ho he thêmbot_an_cap lời .
Thế giới cuối cũng yênbot_an_cap bình!
Nhìn thấy vẻ mặt đanh thép của Ngữ Đồng, khóe Lục Diệc Hàn vô thức nhếch lên, đôi mắt sâu ánh lên tán thưởng. Anh biết gái này rất thẳng tính, nhưng không ngờ cô lại có thể trấn áp đông một cách và ngầu đến vậy. Cái phong thái biệt này khiếnvi_pham_ban_quyen anh thêm về cô.
Tần Khả Khả khỏi phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói, hào hứng giơ ngón tay cái sát rạt: Đồng Đồng, đúng là chỉ có cậu mới trị được bọn chúng! Sau này tớ cũng chẳng thèmbot_an_cap kháchvi_pham_ban_quyen khí nữa, đứa nào dám vênh trước mặt tớ tớleech_txt_ngu cho nắm đấm !
tình nóng nảy, nhìn Ngữ Đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bá đạo như , Khả sướng trong lòng, cảm giác vừa được một gánh nặng.
Ngữ Đồng chỉ khẽ nhướng mày, không tỏ vẻ gì quá khích. Cô lưng vào ghế, khép hờ mắt. Lục Diệc Hàn nhìn cô đang nhắm mắt thần, thầm nghĩ: Cô gái trông vẻ mạnh mẽ , cuộc sâu trong lòng còn giấu kín bao nhiêu bí mật mà người ta chưa biết đây?
Sau màn , cả xe vào yên lặng, ai đều ra cửa ngắm cảnh. Lúc này là cuối bảy, Tuân lại gần vùng núi nên vừa nơi, không khí đã mẻ hơn hẳn.
Chiếc xe khách cũ kỹ lại ở bến xe huyện Tuân xệ. Nhóm của Lê Ngữ Đồng xách hành lý bước . Khoảnhbot_an_cap khắc đặt chân xuống mặt , ai nấy đềuleech_txt_ngu thấy như mình vừa từ cõi chết trở về.
Đồngbot_an_cap Đồng, tụileech_txt_ngu mìnhbot_an_cap có phải đếnvi_pham_ban_quyen phòngleech_txt_ngu Thanh niên tri thức huyện báo không? Khả vừavi_pham_ban_quyen xuống đã hỏi ngay.
Đồng lắc đầu: Tớ cũng rõ, chắc là phải có người đến đón nhỉ.
Lục Diệc Hàn bước tới giải : Văn phòng huyện đã thủ tục của các bạn về côngbot_an_cap xã rồi, sau đó công xãleech_txt_ngu sẽ phân về đạileech_txt_ngu . chắc chắn ngoài cổngvi_pham_ban_quyen bến xe các đạibot_an_cap đội trưởng đang đợi đón người đấy.
Cảleech_txt_ngu nghe vậy liền nhìn cổng. Quả nhiên, có mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhóm người ăn mặc giản dị, gương mặt chất đang cao những tấm biển tênvi_pham_ban_quyen các đội.
Đại của nhóm Ngữvi_pham_ban_quyen thuộc công xã Dược Tiến. Mộtvi_pham_ban_quyen đàn ông trẻ tuổi, cao lớn với nước da sạm đang cầm tấm Đạibot_an_cap đội Dương Hòe đứng nổi bật đám đông. Thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lục Diệc Hàn đi cùng nhóm thanh niên, anh ta nhiệt tình vẫy tay: Các bạn là thanh niên tri thức về Dược phải không? Tôi là Vương Thiết Trụ, đội trưởng của đại đội Dương Giác Hòe đây.
Mọi người vội vàng bước tới. Vươngbot_an_cap lấy ra một cuốn sổ: giờ tôi điểm danh trước, gọi đếnbot_an_cap ai thì người đó thưa nhé.
lời điểm danh của anh Vương, Đồng mới biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đợtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này đại đội Dương Giác ngoài bốn người họ ra có hai thanh niên khác đến thủ đô: gã thanh niên gặm trên tên là Triệu Hồng Bân và một cô gái tên là Khương Ngọc Mai.
Điểm danh xong, Đại đội Vương dẫn cả nhóm về chiếc xe bò đang đỗ đó. Vừa vừa giới thiệu: đội Dương Giác Hòe chúng tôi điều kiện cũngleech_txt_ngu khá, đất đaivi_pham_ban_quyen rộng rãibot_an_cap, bà con còn tự khẩn thêm đất hoang nữa. bạn xuống đây chỉ cần chăm chỉ làm lụngvi_pham_ban_quyen chắc chắn không lo bị đói đâu.
Chẳng chốc đã đến chỗ xe bò. Trong lúc đám thanh niên đang loay hoay lý xe, Vương Thiết tiến gần Lục Diệc Hàn, hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khẽ: Lại đến thămleech_txt_ngu ông nội đấy ?
Vâng! Diệc Hàn vừa đáp vừa tiện tay cho anh ta hai viên kẹovi_pham_ban_quyen sữa Thỏ Trắng: Ông nội tôi dạo này vẫn khỏe chứ anh?
Vương Thiết Trụ nhét mấy viênbot_an_cap kẹo sữa vào túibot_an_cap áo, đây làleech_txt_ngu thứ cực kỳ quý hiếm, nhất định phải để cho đứa nhỏ ở nhà.
Ông cậu sức khỏe vẫn ổn, ngày nào cũng theo dân làng đồng làm việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Mà , sao lần này về lại không báo một ?
Lục Diệc Hàn hạ thấp giọng: Tôi đang đi thực hiện nhiệm vụ, tiện ghé thăm ông .
Vương Thiết Trụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý gật , không thêm sâu hơn: Ông nội biết cậu về chắc chắn sẽ vui . Ngày nào nhìn ông thủi một mình, tôibot_an_cap cũng thấy không đành lòng.
Lục Diệc ghé tai Vương Thiết Trụ, dặn dò : Đại đội trưởng Vương này, tôi có quen biết Ngữ và Tần Khả Khả, sau anh để ý chăm sóc một .
Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thiết Trụ nhướng mày, nhìn bạn mình đầy ẩn ý: Có biến à? Nói nghe xem nào, Lê Ngữ Đồng hay Tần Khả Khả?
Lục Diệc Hàn lườm anh tabot_an_cap một cáivi_pham_ban_quyen: Không nóileech_txt_ngu cho anh biết đâubot_an_cap. Tóm lại hai người họ cho đấy, nhớ là được mấy bà cô lắm chuyện thôn giới đối cho họ, nhớ kỹ chưa?
Vươngvi_pham_ban_quyen Thiết Trụ bất lực gật : Nhớ , thưa Lục đoàn trưởng!
Vương Thiết Trụ thực ra cũng chỉ lớn hơn Lục Diệc vài tuổi, bản thân cũng là lính xuất ngũ nên quan hệ haibot_an_cap người rất tốtleech_txt_ngu. Thấy các thanh niên tri đã xếp xong hành , anh đứng thẳng , dõng dạc thông báo:
Bây giờ chúng ta xuất phát. Vì xe không hết được ngần này người, nên các đồng chí chịu khóleech_txt_ngu đi bộ xe vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đại đội nhé.
Vừa nghe phải bộ, mặt Lâm Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu lập tức xị xuống: Cái gì? chúng tôi đi bộ về á? Chúng tôi đến đây để chi viện xây dựngbot_an_cap nông , mà anh đón kiểu này đấy à?
Vương Thiết Trụ Lâm Tiểu Tiểuleech_txt_ngu, đáp: thôn chỉ điềuvi_pham_ban_quyen kiện thế thôi. Đồng chí ý kiến thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ lên Văn Thanh niên tri thứcvi_pham_ban_quyen màvi_pham_ban_quyen khiếu nại. Còn nếu muốn đi , tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ viết giới thiệu trả các đồng chí về nơi sản luôn.
Trả về á?
đến hai chữ trả về, Tiểu Tiểu lập tức tắt đài. biết nếu bị trả về mà không có lý do chính sẽ bị lưu hồ sơ xấu, ảnh cực lớn đến việc tìm việc làm sau nàyvi_pham_ban_quyen. Vương Thiết Trụ thấyleech_txt_ngu ả im , thầm nhếch môi đắc ý: Nhãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ranh, để dám hoạnh họe không!
Lúc này, Lê Ngữ bước lên phía trước, nhẹ nhàng nói: Đại đội trưởng Vương, chúng tôi sẵn đi bộ . Đã đi chileech_txt_ngu viện cho nông thôn thì chịu khổ một chút cũng là chuyện đương nhiên.
Vương Thiết Trụ cô, trong mắt thoáng hiện vẻ tán thưởng: Được, ngộ cao đấy. Vậy mọi người chuẩn bị xong chưa? ta lên thôi!
Đoàn người bắt đầu . Suốt dọc đường đi, Lâm Tiểu Tiểu không ngừng lẩm bẩm oán trách, còn thì cứ phải lúi húibot_an_cap bên cạnhleech_txt_ngu dành. Tần Khả Khả nhìn đôi gian phu dâm phụ kia mà khinh bỉ ra mặt: làbot_an_cap nồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào úpleech_txt_ngu vung nấy, rác rưởi thì hayvi_pham_ban_quyen gặp nhau.
Lê Ngữ đi giữa đoàn người, im lặng quan địa xung quanh. Đang , bỗng phía trước vang lên tiếng hòleech_txt_ngu hét hỗn loạn. Một con bò bị hoảng loạnbot_an_cap bất ngờ đứt dây cương, đi điên cuồng giữa đám đôngbot_an_cap.
Vương Thiết Trụ hô bảo mọi người tản ra, nhưng trong lúc hoảng loạn, vẫn có thanh niên bị ngã. Lục Hàn và Vương Thiết Trụ nhanh chóng lao lên định khống chế conleech_txt_ngu bò điên.
khoảnh khắc con sắp húc trúng nữ thanh niên đang ngã đất, Lêvi_pham_ban_quyen Ngữ Đồng chẳng chút do dự chộp lấy khúc gậy gỗ bên đường, tung người vụt mạnh vào mắt bò. Con bò đau đớn gầm lên, quay đầu bỏ chạy hướng .
Mọi người đều thởleech_txt_ngu phào nhẹ nhõm. Vương Thiếtleech_txt_ngu Trụ nhìn bằng ánh mắt đầy nể phục: chí Lê, khá lắm!
Còn Lục Diệc Hàn nhìn cô, ánh mắt đã mang một luồng cảm xúc rất khác. Trụ la lại trêu chọc: gái cậu nhắm là Lê Ngữvi_pham_ban_quyen Đồng đúngleech_txt_ngu không? Công nhận, hai người đôi !
Hàn lườm : Bátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn chưa thấy một nét, đừng có lung tung.
Lúc này, Lê Ngữ Đồng tiến lại . Vương Trụ vàngleech_txt_ngu đánh trống : chíbot_an_cap , có chuyện không?
Lê Ngữ Đồng và Khả Khả đã bàn bạc kỹ với nhau, người không muốn ở chung khu tậpbot_an_cap thể thanh niên tri thức. Một là đông người quá sẽ ra nhiều rắc rối, haivi_pham_ban_quyen là và cũng là lý quan trọng nhất cả hai đều có những bí mật động (không gian), ở chung người lạ cựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỳ bất tiện.
Đạivi_pham_ban_quyen đội , tôi muốn hỏi về việc sắp chỗ ở cho chúng tôi.
Vương Thiết Trụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười đáp, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quên kín đáo Lục Diệc Hàn một cái: Thông thường, làng có khu tập thể riêng cho thanh niên tri thức, đã có hơn chục người ở đó rồi. Tất nhiên, nếu các đồng chí không muốn ở chung có thể bỏ xây nhà, nhưng sau này khi về thành phố thì nhà sẽ thuộc về đại đội. Ngoài raleech_txt_ngu, các đồng chí cũng có thể chọn ở trọ nhà dân, nhưng phải trả và nộp lương thựcvi_pham_ban_quyen hàng tháng.
Lêleech_txt_ngu Ngữ Đồngbot_an_cap ngẫm nghĩ rồi hỏi: Vậy trong đại đội mình cóbot_an_cap căn nhà trống nào choleech_txt_ngu thuê không ạ?
Tần Khả Khảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng chen : Đúng đấy đại đội trưởngbot_an_cap, tôi và Ngữ Đồng ở riêng. Nếu có nhà cho thuê tốt quá.
Vương Thiết Trụ xoa cằm: Có thì có một căn, ở phía đông đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Chủ cũ đi lâu rồi nên vẫn bỏ trống. Chỉ ngập ngừng một lát mới nói tiếp: Căn nhà đó ngày xưa quân đội 90 từng đóng quân. Bọn chúng hồi nhiều chuyện tànvi_pham_ban_quyen ác, cảvi_pham_ban_quyen hầm ngầm để tra tấn phạm nhânbot_an_cap. Người chết ở đó không ít , nên dân làng sợ, chẳng ai dám lại gầnbot_an_cap chỗ tà khí đó cả.
Mắt Lê Ngữ Đồng sáng rực lên: Chúng tôi không sợ, tôi và Khảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Khả sẽ thuê căn đó.
Vương Thiết Trụ kinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngạc khuyên ngăn: Căn nhà đó kỳ lắm, đêm đến hay có tiếng động lạ, dân làng đồnbot_an_cap có ma đấyleech_txt_ngu, hai đồng chí suy nghĩ kỹ.
Lê Ngữ Đồng kiên định: Đại đội trưởng, chúng tôi sợ ma, chỉ sợ ồn àovi_pham_ban_quyen . Ở đó yên tĩnh, chúng tôi rất ưng.
Lục Diệc Hàn đứng bên cạnh khẽ nhíu , trong có lo nhưng không lên tiếngvi_pham_ban_quyen phản đối. Vương Thiết Trụ thấy cô đã quyết thì đầu: Được thôivi_pham_ban_quyen, nếu các đồng chí gan dạvi_pham_ban_quyen thế thì cho thuê. Giá cũng rẻ, một tháng , nhưng có chuyện gì thì hối hận nhé.
và Tần Khả nhìn cười, căn nhà ma ám này quả thực là nơi trú ẩn hoàn hảo cho họ.
tiếng sau, nhóm cùng cũng về tới đại đội Giác Hòe. Lúc này đúng vào giờ tan làm, dân làng đang lũ lượtbot_an_cap nhau vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà. Thấy đại đội lại dẫnbot_an_cap về thêm một nhóm niên thức, không ít tỏ vẻ bằng lòng.
Này đại đội trưởng, làng mình chân , ruộng đất có bấy nhiêu, anh lại thêm từng này miệng ăn vềvi_pham_ban_quyen, bắt làng nhịn đói hay sao!
Vương Thiết Trụ xua taybot_an_cap đám đông: không phải việc mấy , lo mà về nấu cơm cho chồng con .
Một bà tên là Lý Mồm To chát lại: Này đại đội trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, anh dắt về bao là nữ thanh niênbot_an_cap tri , cô nào cô xinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như hoa thế kia, không sợ con cọp cái nhà anh nó xé anh ra à?
Lời bà vừa dứt, làng xung cười lên chọc rồi mớivi_pham_ban_quyen lục tục tảnvi_pham_ban_quyen đi.
Vương Thiếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dẫn cả nhómleech_txt_ngu đến khu tậpbot_an_cap thể thanh tri . Đó là một dãy nhà lớn, hai bên lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai dãy nhà cấp bốn, giữa lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sân rộng rãi. Nam và nữ chia ra hai bên. Vươngbot_an_cap Thiết Trụ đứng giữa sân gọi với trong: Vuvi_pham_ban_quyen Cănbot_an_cap , ra đón người mới này.
Dạ, có ngay đây!
Tiếng đáp vừa dứt, một thanh niên từ phòng chạy ra.
Vuvi_pham_ban_quyen Căn , những thanh niên mới này giao cho cậu. Cậu sắp xếp ở, sẵn tiện phổ biến quy định của thôn cho họ nghe luôn. Dặn dò xong, Vương Thiết Trụ phủi tay bỏ đi thẳng.
Vu Căn Chính quan sát nhóm mới, nở một nụ cười hiền lành: các đồng chí, tôi là Vu Căn Chính, người phụ trách khu tập thể này. Tôi xin giới qua tình hình chút: hiện tại nàyleech_txt_ngu có người, nữ nam. Chúng ta hai người một phòng, ăn uống tập thể. Nữleech_txt_ngu đồng chí phụ trách nấu nướng, nam đồng chí nước bổ củi, mọibot_an_cap việc đều xoay vòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phiên.
Còn nữa, tôi dẫn các bạn ban quản đại nhận lương thực. làvi_pham_ban_quyen lương thực công xã cho các bạn mượn trước, đến tháng saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ trừ vào điểm công của các bạn. Giờ thì các cứ vào ổn định hành lý, dọn dẹp phòng ốc đi. chơi thân nhau thì cứ tự do ghép phòng.
Lê Ngữ Đồng liền giơ tay lên tiếng: chí Vu, tôi và Tần không ở khu tậpbot_an_cap thể, chúng tôi đã thuê nhà riêngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên đường đi rồi ạ.
Vu Căn Chính nhíubot_an_cap mày: đồng chí định nói căn ở phía đông đầu làng đấy à?
Lê Ngữleech_txt_ngu Đồng mỉm cườivi_pham_ban_quyen gật đầu: Đúng vậy, chínhvi_pham_ban_quyen là căn nhà đó. Tôi biết đồng chí lo lắng điều gì, tôi và Khảbot_an_cap Khả đều gan dạ , sợ chuyện đó đâu.
Thấy cô kiên quyết như vậy, Căn cũng biết nói gì thêm. Người ta đã quyết, anh ta chỉ là một tiểu đội trưởng ở khu tập , đâu quyền can thiệp.
Vậy , người còn lại vào dọn dẹp đi. Còn hai đồng chí này, tôi sẽ dẫn các bạn qua xem nhà một .
Lâm Tiểu Tiểu thấy Lê Ngữ Đồngleech_txt_ngu được ravi_pham_ban_quyen ở cũng muốn học theo, nhưng thấy Trịnh Dương chẳng động gì đành dập tắt ý định. Ở chỉ còn mỗi ả và Khương Ngọc làbot_an_cap nữ mới, nên đành chấp nhận ở chung một phòng với cô ta.
Lại nói về Vu Chính, anh ta vừa dẫn Lê Ngữ Đồng vàvi_pham_ban_quyen Tần Khả Khả đi xem nhà, vừa tậnvi_pham_ban_quyen tình dò: Hai đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chí , căn các bạn thuê hơi xa khu tập thể, lại nằm ngay dưới chân núi, thi thoảng sẽ có dã thú xuống quấy phá. Hai cô gái ở đó nhất định phải đóng chặt sổ, đi ngủ phải kỹ cửa trong cửa ngoài. Ý tôi các bạn hiểu chứ?
Lê Ngữ và Tần Khả Khả đồng thanh gật đầu: Chúng tôi , cảm ơn đồng đã nhắc nhở. Nhưng thật sự có chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ‘’ sao?
Hai người đừng có không tin. Tôi ởbot_an_cap đây ba năm rồi nên rõ lắm. Dân làng đa số đều tốt bụng và hiền lành ngườivi_pham_ban_quyen từleech_txt_ngu khác đến, nhưng một vài ‘con sâu rầu nồi canh’, chuyên đi rìnhbot_an_cap rập gâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện đấy.
Còn nữa, nếu đó thấy nào cần sửa , gia thì cứ tìm đại , anh sẽ điềubot_an_cap người đến làm , tất nhiên tiền công các phảivi_pham_ban_quyen tự trả. Muốn đóng thêm đồ gì thì cứ ra bác mộc Trương ở phía tây , nhà bác thứ gì cũng có.
Vừa đi nói, chẳng mấy chốc họ đã đứng trước căn nhà phía đông. Đó là một căn nhà gạch mái ngói vững , tường khá không có kẽ hở nào. Tuyệt vời! Chỉ cần dọn dẹp lại bên trongbot_an_cap và sửa thêm nội thất là .
Vu Căn Chính đưa đến rồi cười bảo: Đến rồi đấy. Hai đồng cứ vào dọn dẹp , hai tiếng tập trung ở khu tập thể tôi dẫn đi lương thực và tiền trợ cấp.
Vu Chính xong, Lê Ngữ Đồng đẩy cánh cửa lớn bước vào. Do lâu ngày có người , khôngleech_txt_ngu bên trong sực mùi ẩm mốc, bụi tứ tungvi_pham_ban_quyen dưới những tia nắng xuyên qua .
Tần Khả Khả chun , lẩm bẩm: Cái này đúng là nồng đấy.
Lê Ngữ Đồng cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Không , dọn dẹp tí là sạch ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cả hai bắt đầu tay lên làmvi_pham_ban_quyen việc. Ngữ Đồng cầm chổi quét tước, Khả Khảvi_pham_ban_quyen giẻ lau dọn bàn ghế.
Khả , ở đây có gian phòng và gian bếp. mình mỗi một phòng, gian còn lại làm phòng khách và chứa đồ, cậu thấy ?
Tần Khả Khả sảng khoái : Ok hết, nghe theo cả. vừa xem qua, phòng giường sưởi (kháng) bằng gạch, giường mình mang từ thành phố là khôngvi_pham_ban_quyen vừa, phải sắm loại tobot_an_cap hơn thôibot_an_cap.
Cái cậu khỏi . Hồi ở Thành tớ đã ‘vét’ được khá nhiều vải bông màu đẹp ở chợbot_an_cap đen rồibot_an_cap, dùng làm ga giường cực . À, cửa cũng có rèm nữa.
Đúng rồi! Tớ thấy trong phòng này nhiều báo cũ lắm, tụi mình lót báo giường, sau đó phủ vải bông lên rồi trải chăn nệm lên là chuẩn bài luôn. Khả Khả vừa dọn thoắng.
Ý kiến hay . Phòng tớ sẽ làm vậy. Chỗ vải thừa cậu may cho tụi mình hai cái rèm cửa , tớ đi dẹp nhà bếp đây.
Tuân ! Tần Khảbot_an_cap Khả đứng , chào theo quân đội cực chuẩn.
Lêleech_txt_ngu Ngữ Đồng cười rồi đi thẳng vào bếpbot_an_cap. Cô khá bất ngờ khi thấy bếp lò vàleech_txt_ngu ống khói còn nguyên vẹn, chỉ cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắc nồivi_pham_ban_quyen lên là có thể nấu nướng ngay.
Sau khi bếp, cô lén không gian tủ bát đĩa đã thu hoạch từ nhà họ Lê, đặt vào vị trí thích , bắc một chiếc nồi sắt lớn bếp. Đồng thầmleech_txt_ngu thấy may mắn đã khoắng sạchbot_an_cap nhà gã cha tồibot_an_cap kia, nếu khôngbot_an_cap này chắcbot_an_cap chạy đônleech_txt_ngu lo từ cáibot_an_cap kim chỉ.
Dọn dẹp xong xuôi gian bếp, lại đã thấy Khảbot_an_cap Khả treo xong rèm cửa.
Ngữ Đồng, tụi mình phải sắm ít nội . Giờ vẫn còn sớm, hay mình qua nhà bác thợ mộc Trương xem thử đibot_an_cap? Khả Khả đề nghị.
Lê Ngữ Đồng vui vẻ đồng ý, hai ngườileech_txt_ngu khóa cửa kỹ càng rồi thong thả đi về phía làng.
Đồng , giường kháng kia rộng quá, hay tụi mình xem có cái tủ kháng nào không, mua một cái để đựng hành gọn.
Được, cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem có mẫu nào ưng không đã.
Đến nhà bác thợ mộc Trương, đập vào mắt hai cô nàng đủ loại đồvi_pham_ban_quyen gỗ: từ ghế, tủ quần áo đến giá sáchbot_an_cap, món nàovi_pham_ban_quyen nấy đều tươm tất. Bác Trương là một người đàn trung niên trông rất phúc hậu, thấy đến liền đon đả chào mời:
Hai cháu thanh niên thức mới về làng đúng ? Cần thất gì cứ chọn thoải mái, ở đây có đủ cả.
Khả vừa đã ưng ngay một chiếc tủ quần áo chạm khắc hoa văn tinh xảo: Đồng Đồng nhìn kìa, đẹp quá, tớ muốn mua một .
Lê Đồng quanbot_an_cap sát một vòngvi_pham_ban_quyen rồi dứt khoát lên danh sách: Trươngvi_pham_ban_quyen ơivi_pham_ban_quyen, cháu lấy cái quần mẫu này, thêm cái tủ kháng, hai bàn học, hai để chậu rửa mặt, hai giá treo đồ và hai cái thùng tắm gỗ loại lớn. À, cho cháu thêm mộtvi_pham_ban_quyen cái bàn ăn và tám cái ghế đẩu nữa. Bác tính tổng hết bao nhiêu tiền ạ?
Bác Trương nhẩm một lát rồi đáp: Tổngleech_txt_ngu cộng của hai cháubot_an_cap là 56 đồng 8 hào. Thôi, chỗ quennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong làng, bác bớt cho 8 hào lẻ, lấy tròn 56 đồng thôi. Tí nữa bác sai người chở qua .
Lê Ngữ Đồng mỉm cười: Dạ, cháu cảm ơn bác. Tụi cháu ở căn nhà phía đầu làng ấy .
Nghe thấy địa chỉ, Trương khẽ nhướng mày, vẻ mặtleech_txt_ngu hơi sững lại nhưng rồi cũng không nói gì thêm: Được rồi, lát bác chở qua ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đồng sòng tiền. Vừa ra khỏi cổng, Tần Khả Khả đã rút ngay bốnvi_pham_ban_quyen Đại Đoàn (tờ 10 tệ) cho bạn: Này Đồng Đồng, tiền với tiền mua đồ của tớ đây, cậu cầm lấy.
Ngữ Đồng xua taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười: Thôi đi, em mình còn tính toán đồng này làm gì?
Nhưng Khả Khả nhất quyết không chịu: Đồng Đồngleech_txt_ngu à, rất mừng ở thế giới này còn có , nhưng ‘thân anh em, tiền minh’. Có phẳngleech_txt_ngu thì tụi mình mới chơivi_pham_ban_quyen với lâu bền được.
Biết tính cô đã là không đổi, Ngữ Đồng nhận lấy.
Hai người tiếp tục quanhvi_pham_ban_quyen làngleech_txt_ngu, bỗng nhiên trời lất mưa. Khả Khả cuống quýtbot_an_cap: Mưa xuống , mau về thôi kẻo đống đồ gỗ ngấm nước thì hỏng hết!
Hai cô nàngvi_pham_ban_quyen tất tả về phía làng. Vừa về đến nơi không lâu thì bác Trương cũng cho ngườibot_an_cap đồ đến. Trong lúc khuân vác, bác Trương cứ nhìn hai côleech_txt_ngu gái vẻ ngập ngừng. Ngữ ra ngay, liền : Trương, bác có điều gì muốn dặn tụi cháu ạ?
Bác Trương dự nói khẽ: Này hai cháu, căn nhà này chủ cũnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gặp chuyện không may, tà khí nặng lắm, là các cháu xét chuyển chỗ khác mà ở?
Đồng và Khả nhìn nhau, trong mắt chẳng có lấy một tia sợ . Đồng trấn an: đừng lo, cháu vía nặng lắm, sợ chuyện đó . Nhàvi_pham_ban_quyen này rãi lại yên tĩnh, tụibot_an_cap cháu rấtbot_an_cap ưng ạ.
hai cô gái trẻ cannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đảm như vậybot_an_cap, bác Trươngleech_txt_ngu cũng chẳng thêm được , xong việc vội vàng rời đi ngayvi_pham_ban_quyen. Khả Khả đóng cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , hỏi nhỏvi_pham_ban_quyen: Đồng Đồng, cậu thật sự không sợleech_txt_ngu à?
Lê Ngữbot_an_cap vỗ vai bạn: Sợ gì chứ? trước tụi mình đi lính, xông pha mạc, tay đứa nào chẳng từng nhuốm máu? Đây chẳng qua là nơi đóng quân cũ thôi, có gì mà phải .
Tần Khả Khả nghe vậy thì gật đầu lia : Cậu nói đúng. Đám khủng họng súng của hai đứa mình còn đáng sợ gấp vạn lần, sống tụi mình còn chẳng sợ, nói gì đến .
Lê Ngữ Đồng nhìn đồng hồ: giờ trung ở khu tậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, đi thôi!
Vừa đến khu tập thể thanh niên tri thức, họ đã Căn Chính dẫn đoàn người đi . Hai đồng chínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến đúng lúc lắm, chúng ta bị nhận lương thực .
Vâng, thôi! Ngữ Đồng mỉmbot_an_cap cười, thong thả đivi_pham_ban_quyen phía sau đoàn người.
Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy hai người họ thì lại bắt đầu giở , ả thỏ thẻ với Trịnh Dương: Anh Dương ơi, hay tí nữa mình gặp đại đội trưởng hỏi xem mình có được ở riêng không? Chị Khả Khả thuê được nhà to thế kia, hay là mình vào ở cùng, trả phòng cho chị ấy cũng được mà.
Khả nghe thấy thì tặng ngay một cái lườm cháy mặt: Lâm Tiểu , cô có biết mình ghét đến mức nào không? Bà vì không nhìn cái bản mặt hãm cô nên mới phải dọn ra ở riêng đấy. Thíchbot_an_cap ở thì bỏ ra mà xây nhà, đừng có mơ mà vác xác chỗ của tụi tôi.
Lê Ngữ thấy con nhỏ xanh này lúc nào cũng chực chờ để đâm , mắt cô lạnh toát: Lâm Tiểu Tiểu, tôi khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cần biết cô và Trịnh Dương có quan hệ gì, nhưng Khảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Khả là bạn tôi, tôi sẽ chống lưng cho cậu ấy. Nếu cô còn dám trẽn thế này nữa, tôi không ngại dạy cô cách làm đâu!
lời, cô nhanhbot_an_cap như chớpleech_txt_ngu lấy cổ tay Tiểu Tiểu, trước khi mọi người kịp định thần, đã phản thủ vặn ngược một .
Rắc! Một tiếng giònvi_pham_ban_quyen vang lên, kèm theo tiếng la như lợn bị chọc tiết của Lâm Tiểu Tiểu, cổ tay ả rũ xuống một cách thảm.
Tiểu Tiểu!
ra quá nhanh khiến Trịnh Dương điếng người, gã xót xa ôm lấy Tiểu rồi sang quát Ngữbot_an_cap Đồng: Lê Ngữ Đồng! Sao cô có hung đồng chí mình như vậy? Cô bẻleech_txt_ngu tay cô ấy rồi, cô bồi thường thuốc men!
Lê Đồng cười lạnh: Trịnh Dương, hèn Khả Khả anh là hạngleech_txt_ngu tra chínhleech_txt_ngu hiệu. Một mặt thì lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vị hôn của Khả , ăn bám tiêu tiền của cậu ấy, lại lăng nhăng với con nhỏ . Cái loại đàn ông bám nữ như anh, bạn tôi không thèm chấp. giờ trởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi, liệu dắt díu ‘ xanh’ này biến cho xavi_pham_ban_quyen. Nếu để tôi thấy ‘ liên hoa’ này nhót trước mặt tụi tôi, kết cụcbot_an_cap sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không đơn giản như hôm đâu.
Nói xong, Ngữ Đồng bất chộp cánh Lâm Tiểu, lôi ả lại rồi xoay mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vòng như ném rác, sau đó thuần thục bẻ lại một cái.
Rắc!
!
Hai tiếng động vang gần như cùng lúc. Ngữ Đồng tay, chân đá nhẹ một cái khiếnleech_txt_ngu ả ngãleech_txt_ngu nhào vào lòng Trịnh . Gã họ Trịnh không kịp chuẩn bị, cả cùng ngã nhào xuống .
Trịnhvi_pham_ban_quyen Dươngleech_txt_ngu cuống kiểm tra tay Lâm Tiểu Tiểu thì thấy cổ tay ả đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cử động bình , toàn lành lặn. Gã nhìn Đồng bằng ánhbot_an_cap mắt hoàng như nhìn thấyleech_txt_ngu quỷ dữ. Đám thanh thức xungleech_txt_ngu quanh cũng phăng phắc, chẳng dámvi_pham_ban_quyen ho he nửa .
Ngay cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngọc Mai cô gái vốn ít nói cũng phải mắt quan sát Ngữ Đồng, rồi âm thầm cúi đầu xuống.
Tất cả đều hiểu : Lê Ngữ Đồng không muốn gãy tay Lâm Tiểu Tiểu, cô chỉ làm cho nó trật khớp rồi gắn ngay lập tức. Mục đích là để ả nếm trải cái đau thấu xương thấu tủy như một lời cảnh đanh thép.
Trịnh Dương, nghe cho kỹ, quản lý tốt con chó điên nhà vào, sau này thấy tụi tôi thì biết điều mà đường vòng!
Lâm Tiểu Tiểu dọa mặt cắt không còn giọt máu, im như thóc, chẳng dám thêm một lời nữa.
Vu Căn Chính đứng dàn xếp: Được rồi, được rồi, đều là người cùng khu tập thể cả, để mất hòa . Mau đi lĩnh lương thôi.
người lúc này mới tục tiếp tục đi về ban quản trị đại đội. đường đi, đám thanh tri thức nhìn Lê Ngữ Đồng bằng mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiêng hơn hẳn, chẳng ai còn dám tiện gây hấn với cô .
Đến , đại độileech_txt_ngu trưởng phân phát lương cho mọi người. Lâm Tiểu Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và Trịnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dương lầm lũi đứng một , dám ho he hay cóvi_pham_ban_quyen bấtvi_pham_ban_quyen kỳ động thiếu sụn nào.
Lúc xong lương thực quay về, trời lại bắt đầu lất phất mưa. Mọi người cuống rảo bước, Lâm Tiểu Tiểu vì đi nhanh nên chân trật khớp, ngã sóng đất. Dương định chạy đỡ, vừa liếc thấy Ngữ Đồng đang nhìn, gã lại sợleech_txt_ngu hãi chần không dám tiến lên.
Lê Ngữ Đồng liếc xéo hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kẻ đó một cái, hừ lạnh mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng rồi bước tới, một tay xách Lâm Tiểu dậy: Đừng có diễn nữa, mau đi đi, đừng để gian mọi người.
Lâm Tiểu Tiểu đỏ bừng mặt, chẳng dám cãi nửa lời, tập tễnh lê bước theo đoàn đội.
Về khu tập thểvi_pham_ban_quyen, mưa mỗi lúc một nặng . Ai nấy đều nhanh chóng rútvi_pham_ban_quyen vềbot_an_cap phòng mình. Lâm Tiểu Tiểu túi lương thực vào góc , rồi mỏi nằm vật ra giường sưởileech_txt_ngu. Khương Ngọc Mainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùngvi_pham_ban_quyen phòng ả tâm không cũng chẳng bắt chuyệnleech_txt_ngu, xách túibot_an_cap lương thực của mình đi tìm Vu Cănvi_pham_ban_quyen Chính bàn chuyện gì đó.
trên giường, đầu óc Lâm Tiểu Tiểu tơ vò, ả chẳng biết những sắp sẽ ra sao. Từ nhỏ đến lớn, ả chưa từng phải chịubot_an_cap nhục nhã như hôm nay.
Dù gia cảnh không mấy khá giả, lại sinh ra gia đình trọng nam nữ, nhưng Lâm Tiểu Tiểu từ sớm biết nhìn sắc mặt khác mà , thỉnh thoảng lại chút mưu kế mọnvi_pham_ban_quyen mang tốt về cho nhà. Vì thếbot_an_cap, dù bố mẹ yêu chiều anh trai hơn nhưng đối với ả cũngleech_txt_ngu không đến nỗi tệ.
Năm vì nhà nghèovi_pham_ban_quyen, bố mẹ bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con gái sớm muộn cũng là người nhà người ta, nhiều gì cho tốn tiền. Xong cấp , họ bắt ả nghỉ học ở nhà gả chồng để lấy tiền sính lễ lo vợ cho hai anh . Nhưng người ả nào vậtleech_txt_ngu hy sinh cho kẻ khác lợi? ả dùng bavi_pham_ban_quyen tấc lưỡi, hết khuyên nhủ lại đến phân tích thiệt hơn cho bố mẹ: là nếu chỉ học tiểu học thì mối quan hệleech_txt_ngu chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quẩn trong làng; hết quen cả trấn; nhưng nếu học xong cấp ba, vòng bạn bè sẽleech_txt_ngu rộng ra cả huyện. Một khi ả có tiền , lo hai anh trai không lấyvi_pham_ban_quyen được vợvi_pham_ban_quyen ?
Bố mẹ bị ả thuyết phục cho ả học nốtleech_txt_ngu cấp ba. ả cũng kỳ vọng, nghiệp với thành tích tú và quan nhất là quenleech_txt_ngu được Trịnh Dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở trường. Bố Trịnh là Phó giám đốc máy cơ khí huyện, gia cảnh rất . Tần Khả Khả người lớn lên cùng ả gia đình lại càng hơn, có đồ gì ngon cũng đều chia cho Trịnh Dương.
cho mình một chỗ dựa vững chắc, Lâm Tiểu Tiểu lập nhắm vào Dương. Để thu hút sự chú ý của gã, ả không tự đạo một màn lưu manh trêu ngay trênleech_txt_ngu con đường Trịnh Dương hay đi qua, để gã có cơ diễn vai hùng cứu mỹ nhân một cách hoàn .
đó về sau, ả bám lấy Trịnh đểbot_an_cap được ngon mặc đẹp. Trịnh Dương cũng cực kỳ quan ả, còn dỗ dành rằng Tần là hôn ước dobot_an_cap người định đoạt, gã chẳng có chút tình cảm nào, chẳng qua vì gia cần nhà họ Tần giúp đỡ nên mới phải giả vờ mà thôi.
Khi có đợt thanh tribot_an_cap xuống nông thôn, ả không do dự chọn đi cùng Trịnh Dương đến cái nơi khỉ ho cò gáy này. Suốt dọc , ả không ngừng yếu đuối, đáng thương để đào mỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ Tần .
Ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngờ, Tần Khả Khảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đột nhiên biến thành người . Trước đây Khả cứ bám đuôi Trịnh Dương, lại coi gã như không khí, thậm còn đứt nguồn tiếp . Lần này xuống , mẹvi_pham_ban_quyen chỉ đưa cho 30 tệ, ả định trông chờ vào đống Khả Khả đưa chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trịnh Dương, giờ tannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thànhvi_pham_ban_quyen khói hết rồi.
Giờ phải sao đâyleech_txt_ngu? Xem ra chỉ còn cách gạo nấu cơm với Trịnh Dương, để nhà gã buộc phải chubot_an_cap cấp sinh hoạt phí cho cả hai thôi. Nghĩ đến đây, Tiểu Tiểu bỗng phấn chấn hẳn lên, ả cồm bò dậy, hửng chạy sang bên tìm Trịnh Dương bàn bạc.
nói về Lê Ngữ và Tần Khả Khả. Sau khi trở về căn nhà thuêvi_pham_ban_quyen, ban Vu Căn Chính có nói tối nay sẽ tổ chức đón ở khu tập thể để người làm quenvi_pham_ban_quyen, thấy mưa to quá, hai cô nàng cũng lười chẳng muốn bước chân ra ngoài.
Đồng Đồng nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tụivi_pham_ban_quyen mình có nên không? Đi không có ôvi_pham_ban_quyen, ướt như lột , mà không thì sợ mọi người lại bảo kiêu kỳ, khó gần. Nghĩvi_pham_ban_quyen màvi_pham_ban_quyen nảnvi_pham_ban_quyen quá đi mất! Tần Khả Khả vò bứtleech_txt_ngu tai vãn.
Lê Ngữ Đồng buồn cười nhìn cô bạn: đừng vò nữa, sắp hói rồi kìa. thì , không thích ở nhà. Cậuvi_pham_ban_quyen chưa nghe câu này à: Nếu cậubot_an_cap cứ sống trong khác, sớm gì cũng chết trong miệng lưỡi thế gian.
Mắt Khả Khả rực lên: Đồng, cậu nói chí lý! Đời người nênvi_pham_ban_quyen là một vũ điệu tự do, vươn mình dưới nắng mai, rộ vẻ đẹp chân nhất. Cứ quá để tâm đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ánh thiên chẳng nàobot_an_cap tự đeo gông vào cổ, làm gì cũng thấy gượng gạo.
Ngữvi_pham_ban_quyen phì cười: đồ ‘ biền’ nổi căn cứ như cậu mà cũng có lúc súa thế này à? Nói năng nghebot_an_cap bộ tịch gớm.
Thôi đừng trêu tớ nữa, mau tìm đồ đi mưa . Tụi mình qua đó cho biết mặt mọi người, kẻo này ra đường gặp nhau lại tưởng người lạ. Khả Khả giụcleech_txt_ngu.
Được rồi, cậu. Để tớ xem có cái ô .
Ý thức Lê Ngữbot_an_cap Đồng lẻn vào không Tử , lục lọi trong đống đồ vơ vét từ nhà họ Lê, mãi tìm thấy một chiếc ô giấy dầu cũ.
Có rồi đây! Hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa mình che chung cái nàyleech_txt_ngu chắc không đâu.
Khi hai đội mưa đivi_pham_ban_quyen tới, lão tri đã chuẩn bị xong tối. Thực ra cũng chẳng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì cao lương mỹ vị, có mấy cái bánh ngũ cốc thô với một nồi súp dạibot_an_cap loãng xếch.
Vu Căn Chính hơi ngại nói: Bảo là các chí mớileech_txt_ngu một bữa cơm, nhưngvi_pham_ban_quyen một tháng tụi tôi chỉ bấy điểm công, tựleech_txt_ngu nuôi thân còn khó nên chỉ chuẩn bị được đơn sơ này thôi, mong mọi người đừng chêbot_an_cap nhé.
Lê Ngữ Đồng cười nhã nhặn: Không sao đâu ạ. tôi ở nhà cũng ăn chút đỉnh rồi, qua đây yếu là để chào hỏi thôi. Tôi xin giới , tôi là Lêbot_an_cap Ngữ Đồngbot_an_cap, đến từ thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phố Cẩm , tỉnhbot_an_cap X. Rất vui được làm với mọi người.
Khả Khả cũng tươi cười : là Tần Khả Khả, bạn học của Ngữ Đồng, dân Cẩm Thành. Chân ướt chân ráo mới đến, cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mong mọi người giúp ạ.
Sau khi mọi người đã thiệu xong xuôi, Lý Quyên một nữ tri thức cũ Lêleech_txt_ngu Ngữ với ánh mắtbot_an_cap tò mò: chí Lê này, nhìn cái chiêu lúc nãy cậu xử con nhỏ Lâm Tiểu Tiểu, chắc cậu cũng có hiểu về y nhỉ? Xem ra tay nghề không phải dạng vừa đâu?
Câu hỏi này khác nào mở vòi nước, mọi người xung quanh lập tức xúm lại hỏi han.
Đúng đấy đồng chí Lê, nhà cậu có ai làm ởleech_txt_ngu bệnh viện không?
Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đoán chắc có truyền thống làm nghề , nhìn cậu ra tay dứt khoát, chuyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghiệp thế kia mà.
Lê Ngữ Đồng còn chưa kịp mở miệng, Tần Khả Khả đã nhanh nhảu hộ: Mẹ Ngữ Đồng cực kỳ tinh thông lýleech_txt_ngu luôn. Tuy không làm việc chính thức trong viện, nhưng công nhân ở nhà máy dệt Cẩm Thànhleech_txt_ngu hầu như từng được mẹ cậu ấy đấyleech_txt_ngu.
Triệu Hồng gã thanh niên mới áinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngại nhìn cô: Đồng chí , chuyện trên tàu lúc trước là tôi không đúng, gì mong lượng thứ, đừng đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bụng .
Lê Ngữ Đồng mỉm cười nhạt: Khôngbot_an_cap , chuyện qua rồi thì thôi. Sau này chúng ta đều có chung cái tên làbot_an_cap ‘ niên tri thức’, mong mọi người giúp đỡ lẫn nhau.
Tiêu Trì, một nam tri thứcvi_pham_ban_quyen cũ, cũng cười nói: Đồng Lê có bản lĩnh này thì tốt , sau này anh em ở đây có nhức đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mũi là phải trông cậy cả cậu rồi. Mọi người nghe vậy nhao nhao .
Lê khẽ gật đầu: Mọi người yên tâm, khả năng mình, tôi nhất định sẽ giúp hết .
Đang trò chuyện rả, bên ngoài bỗng vang lên tiếng ồn ào. đứa trẻ trongbot_an_cap không may vấp ngã rách đầu, chảy đầm đìa. Ngườileech_txt_ngu mẹ hớt chạy cầu cứu: đồng tri thức ơi, cứu con tôi với! Nó ngã rách mà nhà chẳng có thuốc men gì, mưa gió thế này không ra trạm công xã , các đồng chí có thuốc gì cầm máu không?
Lê Ngữ Đồng nghe vậy lập đứng bật dậy: Để tôivi_pham_ban_quyen !
Cô nhanh chân người mẹ ra màn mưa, những người khác cũng tò mò đuổi theo sau. Mưa mỗi lúc một nặng hạt, đường trơn trượt nhưng Ngữ Đồng chẳng mảy may để ý. Đến nơi, cô nhanh chóng quỳ xuống kiểm trabot_an_cap vết trên trán đứa . rách khá sâu, máu vẫn đang rỉ ra.
Bằng động điêu luyện, cô dùng bông cồnleech_txt_ngu sát trùng rồi băng bó lại thật chắc chắn bằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gạc . Chỉ mất vàivi_pham_ban_quyen phút, máu đã ngừng chảy, đứa bé cũngvi_pham_ban_quyen thôi khóc, im trong lòng . Người mẹ chặt tay Ngữ Đồng, động nghẹn ngào: ơn chí Lê nhiều lắm, không có chắc tôi chết .
Đồng ôn tồn ủi: có gì đâu , vết thương đã xử lý , vàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày nữa sẽvi_pham_ban_quyen ổn thôi. Nhưng nhớ nhắc cháu đừng để vết thương nước nhiễm nhé.
thì trời cũng tối mịt. Hai cô nàng trở căn nhà thuê, lau sơ rồileech_txt_ngu leo lên sưởi đi ngủ. Sauleech_txt_ngu một hành trình dài dằng dặc từ tàu hỏa đến xe khách, hai đều đã kiệt , vừa xuống là chìm sâu vào giấc mộng.
Người ta thường cao gió hắc, đêm của kẻ gian, ngay lúc hai người đang ngủleech_txt_ngu say nhất, một bóng đen rén cạy chốt cửa, lẻn ngoài phòng của Lê Ngữ . Hắn dùng một ống trúc nhỏ, thổi khói thuốc vào trong phòng qua khe cửa.
Kẻ nàybot_an_cap aileech_txt_ngu khác chính là Oa con trai của mụ góa Lý Tovi_pham_ban_quyen.
Chuyệnbot_an_cap lúc chiều, sau khi thấy đám tri thức về, mụ Lý đã sai ngay trai đi nghe tình . Thấy mấy cô nàng tri thức cô nào cũng , ăn mặc sang trọng, mụ đoán chắc nhà họ kiện rấtvi_pham_ban_quyen khá. Khi Ngưu Oa về báo tin cô gái thuê căn nhà ma ám đầu làng còn vung tiền mua cả đống nội thất của bác thợ mộc Trương, mụ Lý mắt sáng như .
Mụbot_an_cap bàn với con: Oa, thời tới rồi con ơi! Cái nhà đó mang có ma, tối nay con lẻn vào đấy, cứ ‘gạo thành cơm’ một đứa, thế nào nhà nó cũng phải lo cho con lên thành hưởng . Mẹ cũng được thơm lây.
Ngưu Oa lúc đầu còn sợ: Nhưng nhà người ta có quyền , sao chịu lấyvi_pham_ban_quyen ?
Mụ Lý lôi ra một gói thuốc đưa convi_pham_ban_quyen : Đồ ngốc! Bố con mấtleech_txt_ngu sớm, hai mẹ con mình khổ cực bao năm rồi. Con bám được vào thành phố thì khỏi phải bán mặtleech_txt_ngu cho đất bán lưng cho trờivi_pham_ban_quyen nữa, này cưỡi đạp , vợ công viênbot_an_cap biết nào. Đây là thuốc mê, con cứ vào phòng nó, đợi nó rồi chuyện gìbot_an_cap xongbot_an_cap?
Ngưu Oa run: Mẹ , chuyện này mà bại lộ bị bắn lăng loàn đấy.
Màyleech_txt_ngu đúng là khờ! Chỗ đó là nhà ma, ai mà biếtvi_pham_ban_quyen được? Nếu có bị hiện, con cứ bảo là qua nghe thấy tiếng động lạ, tưởng ma hai cô tri thức nên vào cứu, lúc cấp bách không kìm lòng được xong.
Bị mẹ dỗ ngọt, Oa cầm góivi_pham_ban_quyen thuốc quyết định làm liều. Và thế là màn kịch tồi tệleech_txt_ngu này bắt đầu.
Nhưngleech_txt_ngu Ngưu Oa đâu có ngờ, Lê Ngữ Đồng là ai cơ ? Kiếp trước là lính chủng, cơ có mệt mỏi đâu thì bản năng cảnh giác đã ăn vào máu thịt. khoảnh khắc có kẻ thổi khói thuốc vào phòng, cô đã tỉnh giấc hoàn toàn. Tuy nhiên, Ngữ Đồng không lập tức vạch trần mà định kế kế kẻ này định làm gì.
Cô nhắm nghiền mắt, hơivi_pham_ban_quyen thở đặn vờ như đã trúng thuốc. Ngưu Oa thấy trong phòng không có tĩnh , hí hửng đẩy cửa bước , lòng thầm đắc ý vì mưu của mẹ thành mỹ .
Hì hì, là mẹ mình chuẩn, gái thành phố trông mướt mát thật, dẻ trẻo này khôngleech_txt_ngu biết chạm vào sướng thế nào đây. Hắn lẩm bẩm vừa chìa tay thỉu ra, định vuốt ve khuôn mặt của Lênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đồng.
Ngay khoảnh khắc bàn tay dơ bẩn của Ngưuvi_pham_ban_quyen Oa chuẩn bị chạm vào làn mịn màng của Lê Ngữ Đồng, nhanh như chớp, đột ngột mở trừng mắt. Ánh mắtbot_an_cap cô sắc lạnh như dao, găm thẳng vào mặt hắn giữa bóng tốileech_txt_ngu, kèm theo một hỏi âmvi_pham_ban_quyen u như vọng ra cõi chết: định làm gì?
Ngưu giật người, hồn phi phách . Trái tim hắn như nhảy ra khỏi lồng ngực, cổ họng nghẹn , không tài nào thốt ra nổi nửa lời. Trong bóng tối lờ , đôi mắt của Lê Đồng sáng quắc như mắt dã thú đang rình mồi, khiến hắn rùng cảm giác như không phải đang diện với một cô gái thành yếu ớt, màvi_pham_ban_quyen là thần thực sự.
Ma ma hiện hồn!
Hắn lắp bắpleech_txt_ngu, đôi chân nhũn ra như bún. Chưa kịp để hắn cơ hội quay bỏ , Lê Ngữ Đồng đã rabot_an_cap tay. Cô vươn tayleech_txt_ngu chộp lấy cổ tay hắn, bóp mạnh một cái rồi vặn ngược ra .
Áaaa!
tiếng thét thảm thiết vang dội khắp căn nhà vốn mang tiếng ma ám, xé toạc màn tĩnh mịch.
lúc đó, cửa phòng bên rầm một cái mở tung. Tần Khả cầm theo chiếc đèn pin công suất lớn phóng sang, luồng ánh trắng lòa chiếu vào khuôn mặt méo xệch vìbot_an_cap đau đớn và hãi của Ngưu .
Ối chà chà, tớ còn đang đợi xem là con ma nào gan hùm dám mò vào đây, hóa ra là một con ‘ma sống’ cơ à? Khả Khả khoanh tay đứng tựa cửa, miệng nhếch lên nụ cười đầy vẻ giễu cợt.
Lê Đồng ngồi dậy, tay vẫn khóa chặt Ngưu Oa khiến hắn quỳ rạp xuống đất, vừa run vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rên rỉ. khinh bỉ liếc nhìn cái ống trúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rơi dưới sàn: Thuốc cơ đấy? con nhà mày cũng đầu tư gớm nhỉ? điều, loại thuốc ‘hàng mã’ này mà hạ gục bà đây sao?
Ngưu Oa đến mức nước mắt nước mũi chảy ròngleech_txt_ngu ròng, miệng ngừng xin: Hai haileech_txt_ngu cô tha mạng! Là mẹ tôi tôi bảo nhà này có ma, lo cô sợ nên bảo tôi vào thế nào thôi mà!
thế mà lại định thò tay sờ mặt người ? Xem nào mà thuốc mê? Tần Khả Khả bước , chân cho hắn một cáibot_an_cap đá vào . tưởng chị em taonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là con ba ? Cái loại ‘cóc ghẻleech_txt_ngu mà đòi nga’ như mày, không cho đi bóc lịch thì đúng là phí của .
Ngữ Đồng cười lạnh, taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại tăng thêm một chút khiến Ngưu Oa hétleech_txt_ngu lên như heo bị chọc tiết: ! Mẹ mày đợi vui ở đâu? Có phảibot_an_cap định đợi mày ‘gạo nấu thành ’ xong là mụ dắt cả làngleech_txt_ngu đến bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gian để ép tụi phải cưới mày, rồi cả nhà mày thành phố hưởng phúc đúngleech_txt_ngu không?
Bị nói trúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tim đenleech_txt_ngu, Ngưu Oa như hến, chỉleech_txt_ngu run rẩy như cầy .
Đồng Đồng, xử lý thế nào đây? Hay là tống lên công xã? Tần Khả Khả hỏi.
Lê Ngữ Đồng nheo mắt, tưởngvi_pham_ban_quyen thú vị lóenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên trong đầu: Gửi lên công thìleech_txt_ngu cho nó . Nó muốn diễn kịch, chúng ta sẽ cho nó đóng vai chính một vở kịch khác hay hơn nhiều.
Nói rồi, côvi_pham_ban_quyen quay nhìn Ngưu Oa bằng ánh khiến hắn lạnh xương: sống hay muốn chết?
Muốn sống! Cháu muốn ! Cô bảo gì cháu cũng làm ạ! Ngưu Oa dập đầu nhưvi_pham_ban_quyen tế saoleech_txt_ngu.
Tốt! Bâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ mày quay về báo với mẹ mày là đã công, bảo mụ ta chuẩn bị đài, dắt tới đây ‘bắt gian’ lúc tờ sáng mai. Nếu mày dámleech_txt_ngu giở trònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lê Ngữ Đồng khẽ nhẹ tay, tiếng nhẹ vang lên khiến Ngưu Oa đau đến đibot_an_cap sống lại.
Cháu không ! Cháu hứa sẽ làm theo ạ!
Sau thả Ngưu Oa chạy bán bán về nhà, Tần Khả Khả tò mò hỏi: Đồng Đồng, định làm thế? Mụ Lý Mồm To dắt dânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật thì danhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dự của cậu tính sao?
Lê Ngữ Đồng nhếch môi, ánh mắt hiện lên tinh quái của một trưởng đặc nhiệmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Ai bảo người chúng để trên giường tớ? Cậu là trong khunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tập thể còn một ‘đóa bạch liên hoa’ lúc nào muốn leo cao sao?
Tần Khả Khả vỗ đùi đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đét một cái, hố: Á à! Ý cậu là Lâm Tiểu Tiểu? Vố này mà thành công thì đúng là ‘ tiễn hạ songbot_an_cap điêu’, vừa trị được mụleech_txt_ngu Lý, vừa tống khứ được nhỏ trà kia đi. Đồng Đồng, cậu ác thật đấy nhưng thích!
Sự biến đổi đột ngộtvi_pham_ban_quyen này khác tiếng sét giữa trời , khiến gãleech_txt_ngu Ngưu Oa đang đắm ảo mộng dâm tà sợ đến phi phách , ba bảy vía suýt chút nữa thì bay ra khỏi xác.
Cô cô là ma à? Sao nhát người kinh thế! Ngưu Oa kinh bạt vía, giọng nói run rẩy không ngừng.
Lê Ngữ thấy vậy, tiếng hét của gãbot_an_cap sẽ làm thức giấc Tầnvi_pham_ban_quyen Khả ởvi_pham_ban_quyen bênbot_an_cap, liền quyết định dứt khoát. Nhanh như chớp, cô tóm lấy gã như tóm một con gà con, lôi xệch gã quăng vào trong gian Tử .
Cảnh vật đột ngột thay , một thế hoàn toàn xa lạ hiện ra trước khiến Ngưuleech_txt_ngu Oa mất phương hướng. Tiếng la hét của gã vang vọng không gian, đầy sự sợ hãi và bất an.
Ngữ Đồng! Đâybot_an_cap là cái nơi quỷ quái nào? Sao lại đưa tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến đây? Ngưu Oa run cầm cập, mắt trợn ngượcleech_txt_ngu láo liên nhìn quanh môi quái dị này.
Lê Ngữ Đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạnh lùng nhìn gã: Đây là nơi dành cho như đến để chịu phạt. Đêm nay mày dám dùng thuốc mê định làm nhục tao, này phải tính cho .
Ngưunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Oa rủn chân tay, quỳ sụp xuống đất: Lê Ngữ Đồng, tôi sai rồi! Là mẹ tôi xúi giục tôi đấy chứ! Tôi không quỷ ám tâm hồn mà nghe lời bà ấy định ‘gạo nấu thành cơm’ với . Xin cô đại xá cho lầnbot_an_cap này thôi!
Lê Ngữ Đồng hừ lạnh: Giờ mới biết cầu xin à? Muộn rồi. Cô đi quanh Ngưu Oa: Mày lôi mẹ mày ra làm bia đỡ đạn là thoát tộivi_pham_ban_quyen sao? Cái hạngvi_pham_ban_quyen lười làm ăn, chỉ chực đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đường tắt màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tổ tốn , chết đi cho sạch đất.
Ngưu Oa mặt mày xám , dập đầu liên tục. Lê Ngữ Đồng tính trả đũa thì đột nảy một ý . Không gian Tử Ngọc của cô cần sức sống của những sinh vật mới để duy trì, con người cũng là vật cấp cao, không biết sức sống của người bằng xương bằng thì sẽ mạnh mẽ đến nhường nào?
Đã có kẻ chán sống tìm đến tận cửa, cô cũng việc gì phải nương tay. Nghĩ đến đây, Lê Ngữ Đồng nở một nụ cười tà mị.
Cô lôi xệch Ngưu Oa đến vị tríleech_txt_ngu trung tâm không gian nơi cột Kình Thiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Cô quay sang bảobot_an_cap gã: Thiên đường có lối không , địa ngục không cửa mày lại đâm đầu vào. Đã là ngườileech_txt_ngu trưởng thành thì biết chịu trách nhiệm hành vi của mình, đúng không?
Ngưu Oa nghe vậyvi_pham_ban_quyen thìleech_txt_ngu nhũn như chi bùn, nước mắt mũi chảy ròng: Lê Ngữ , tha , không dám nữa đâu!
Thế nhưng Lêvi_pham_ban_quyen Ngữbot_an_cap Đồng chẳng mảy động, cô định đẩy gã vào vi bao phủ cột Kình Thiên. lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , một hút cực mạnh bỗngvi_pham_ban_quyen dưng xuất hiện, giậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phắt Ngưu từ cô ra.
Ngưu Oa vùng vẫy điên cuồng, đạp loạn xạ lên đất khiến bụi bay mù mịt. Nhưngleech_txt_ngu càng chống cự, hút càng mạnh. chút một, gã bị hút vào Kình Thiên. Thân thể dần trở nên trong suốt, linh hồn bị tước đoạtbot_an_cap một cách tàn nhẫn.
Đột nhiên, cột Kình Thiên phóng ra một luồng ánh sáng tím rực rỡ lan tỏa khắp không gian. Theo ánh sáng , Lê Ngữ cảm rõ rệt hơi trong không đã thay đổi , tràn đầy linh khí y như trong mấy tu tiên cô từng đọc ở kiếp .
Nhìn ra phía những cánh trong không gian, thấy hoa màu chín rộ với tốc độ mắt thường cũng nhìn . Đám gà con chỉ trong nháy đã biến thành gà trống, gà mái thành. Thỏ và vịt cũng lớn nhanh , bắtbot_an_cap đầu sinh sôi nở
Đồng thời, một giọng nói trong trẻo vang lên trong thức hải của : Kình Thiên sau khi nuốt chửng hồn ác sẽ không khôi phục thần tốc. Hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tại mức độ khôi phục đạt 50%, diện tích tăng gấp đôi, nửa vật đã lại trạngbot_an_cap thái cũ. Hãy tiếp tục cố gắng nhé!
Tiếp tục cố gắngleech_txt_ngu?
Vậy là cái không gian còn cóbot_an_cap năng hủy thi diệt tích thần sầu thế sao? cần kẻ ác, đưa đến gần cột Kình Thiên là xử lý gọn gàng, lại còn giúp nâng cấp không ?
Cô vừa mới nghĩ tới đó, giọng nói kia lại vang lên: Chúc mừng chủ nhân đã đoán đúng, tiếc là không có phần thưởng !
Lê Ngữ Đồng tò mò hỏi: Ngươi lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai? Sao lại nói chuyện được trong đầu ta?
Giọng kia tinh nghịch đápvi_pham_ban_quyen: Ta là Khí không Tử Ngọc, Hề Hề. Vì chủ đã ràng buộc với không gian này nên ta có thể giao tiếp qua thức hải. Sau này chủ nhân cứ gọi ta Hề Hề bảo bối nhé! Chỉ cần chủ nhân thêm kẻ ác tới cho cột Kình Thiên ‘ăn’, gian sẽ khôi phục nhanh hơn, lúc khóa nhiều chức năng xò lắm đấy.
Mắt Ngữ Đồng sáng rực lên, không ngờ không gian kỳ diệu vậy. Cô hỏi tiếp: Thế hạng người được coi kẻ ác?
Hề Hề trả lời: lòng dạ độc, chuyện thương thiên hại lý đều tính hết. Như Ngưu Oa lúc nãy, định dùng thuốc mêvi_pham_ban_quyen hãm hại chủ nhân chính là kẻ ác.
Lê Ngữ Đồng đã có toán trong lòng. Sau này hễ gặp kẻ nào quá quắt, độc ác, cô cứ tống thẳng vào đây, trừ hại cho dân vừa nâng cấp nhà mình, đúng là nhất cử tiện.
Ta thể nhìn thấy dángvi_pham_ban_quyen thật của ngươi ?
chưa được đâu . Đợi không gian khôi phục đếnbot_an_cap 80% thì ta mớibot_an_cap được. Chủ cố gắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên !
Kết thúc tròleech_txt_ngu Hề Hề, Lê Đồng bắt đầu sát sự đổi của khôngleech_txt_ngu gian. Cô phát hiện cách Thiên không xa mạch suối linh tuyền, hơi nước vây quanh. Nước suối chảy ra, thấm dần vào đất đen rồi mất ảo.
Gần đó, căn biệt thự hiện , lộngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như lâu trong mơ nhiên sững mọc lên. Căn biệt này không chỉ có vẻ ngoài thời mà nội thất trong cũng đủ từleech_txt_ngu A đến Z, quả là mộtleech_txt_ngu nơi trú hoàn . Nó khác hoàn toàn với căn biệt thự ở trước của cô.
Lê Ngữ Đồng tò mò cựcbot_an_cap kỳ, không điện trong biệt thự này từ đâu ra khi không ổ hay dây nhợ gì. thôi kệ, được tốt rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ha ha ha! Lê Ngữ Đồng kiềmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được mà cười vang. Có căn biệt thự hiện đại này, cô tin chắc mình có thoải máibot_an_cap, sung sướng ngay giữa cái thời đại thốn này.
Lúc này, cô phấn khích đến mức muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạy , lăn khắp căn nhà rộng lớn để xả hết niềm vui sướng trong lòng. Cô có đứng kiểu không mặt ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hay hétvi_pham_ban_quyen hò, gào rú thích mà chẳng sợ ai làm phiền.
Sau khi cơn hưng phấn qua đi, Lê Ngữ tiến lại gần suối tuyền: Nước suối này có công dụng ‘tẩy kinh tủy’ như trong truyền thuyết không nhỉ?
Ý nghĩ vừa dứt, giọng Hề Hề lại vang lên: Chủ nhân không cần nghi ạ. Linh tuyền hiện tại tuyleech_txt_ngu thể cải tử hoàn sinh hay nối xương liền thịt lậpbot_an_cap tức, nó có khả năng chữa vết thương cực nhanh, giúp cường kiện thể, lại cònvi_pham_ban_quyen có tác dụng làm đẹp, dưỡng nhanbot_an_cap. Lần đầu uống vào còn giúp đào thải độc tố và những căn tiềm ẩn trong cơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể nữa đấy!
Mắt Lê Ngữ sángleech_txt_ngu rực lên. cúi xuống, vục một vốc nước linh tuyền đưa lên miệng uống vài hớp.
Ngay lập tức, một mát lan tỏa từ họng đi khắp cơ . Trong người cô dường như có luồng nhiệt lưu luân chuyển, thể vốn đang mệt mỏi rã rời chốc đầy sức mạnh.
Dần dần, Lê Ngữ Đồng hiện trênvi_pham_ban_quyen bề da tiết ra lớp chất màu đen sì, nhơn nhớtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Cô đưa cánh tay lên ngửi thử một cái
!
Cái mùi này cũng khủng quá mấtbot_an_cap!
Ngữ Đồng chẳng màng gì nữa, ba chân bốn chạy tót vào căn biệt thự để tắm rửa. Bước vào phòng , mới thấy bên trongvi_pham_ban_quyen chẳng thứ gì, ngay đồ ngủ cũng có sẵn đúng size với mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Được làn nước nóng thư giãn, Lê Ngữ Đồng cảm thấy tinh thần sảng cực độ, trong như nguồn sức xài không .
Lúcbot_an_cap này, Hề Hề lại tiếngleech_txt_ngu: Chủ nhân, ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn có thể dùng linh tuyền tưới cho cây cối trong không gian nữa đấy. Chúng sẽ lớn nhanh hơn, mà quả kết ra cũng có công đặc biệt.
Lê Ngữ Đồng nghevi_pham_ban_quyen xongleech_txt_ngu liền hành động ngay. tìm đồ đựng, múc nước tuyền đi tưới cho đám hoa màu. Quả nhiên, những cây được tưới nước linh tuyềnbot_an_cap độ trưởng nhanh thấy rõ, lá cây trởleech_txt_ngu nên xanh mướt hơn .
Lê Ngữ Đồng thầm mừng rỡ. Có linh tuyền và không gian này, sống của ởbot_an_cap cái thời đại này chắc chắn sẽ dễ . nước , lại đi gà, vịt, thỏ ănbot_an_cap thêm một chút.
Ăn đi, ăn no rồi đẻ thật nhiềuleech_txt_ngu con nhé, để tăng thêm sức sống cho không gian.
Cô hạ quyết tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sau này sẽ tích tìm nhiều ác để không gian nhanh chóng khôi phục, mở khóa thêm nhiều chức năng xịnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , tận hưởng cuộc người ta phải đỏ mắt ghen tị.
Nghĩ đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, khóe môi nhếch lên: Ngủ thôi, mai chắc chắnbot_an_cap sẽ có rắc tự tìm đến tận cửa cho xem.
Lê Ngữ Đồng nằm trênbot_an_cap chiếcbot_an_cap nệm lò xo êm ái trong biệt thự, đắp tấm vũ nhẹ nhàng, chìm sâu vàovi_pham_ban_quyen mộng đẹp.
Trong khi Lê Ngữ Đồng đang tận hưởng cảm giác sướng như tiên, thì mụ Lý Mồm Tovi_pham_ban_quyen ở bên kia đang trằn trọc, thao thức không sao ngủ nổi. Chẳng hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao, ngay khoảnh khắc lúc , tim mụ bỗng thắt như bị ai bóp nghẹt, đến khó thở.
Chẳng lẽ thằng con mình gặp chuyện rồi?
Chắc đâu. Thuốc mê của mụ biết rõ nhất, hiệu quả thì khỏi phải bàn. Lê Ngữ Đồng và Tần Khả cũng chỉ là hai con nhãi ranh thành phố, so với thể hình của con trai mụ thì bọn chúng sao mà đấu lại được. Huống chi dính mê rồi thì chỉ nước nằm chịu trận .
Mụ ngực, ép mình bình tĩnh lại.
Con mình không , cùng là không thành thôi.
Cứ thế, mụ Lý tự thôi thân thành công rồi ngủbot_an_cap thiếp đi lúc nào khôngvi_pham_ban_quyen hay. Thế mụ ngủ chẳng hề yên giấc. Trong , mụ trai bị bao phủ bởi một luồngbot_an_cap tím rực rỡ, cơ thểbot_an_cap lơ lửng giữa không trung taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gọi mụ: Mẹ ơi, con đi . Mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe nhé. con bất hiếu này không phụng dưỡng đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi.
Mụ Lý giậtbot_an_cap mình tỉnhleech_txt_ngu giấc, bật dậy ngồi thở dốc, ra đó chỉ một giấc mơ. Nhưng giấc mơleech_txt_ngu đó chân , cứ lặp đi lại trong đầu mụ như một đoạn ám ảnh. Mụ lau mồ hôi lạnh trên trán, đập thình thịch hồi. Dù cố trấn an mình là mơ, nhưngvi_pham_ban_quyen mộtleech_txt_ngu dựbot_an_cap cảm chẳng cứ thế lan tỏa dưới đáy mụ.
Trời vừa hửng , mụ đã hớt hải chạy đến chỗ ở của Lêvi_pham_ban_quyen Ngữ Đồng và Tần Khả Khả. Một đêm mưa lớnbot_an_cap đã gột rửa sạch sẽ vết của đêm qua, không để lại bất kỳ manh mối . Mụ rất muốn xôngleech_txt_ngu vào gõ cửa xem tình hình thế nàovi_pham_ban_quyen, nhưng lại được lý do gì chính đáng, đành phải lủivi_pham_ban_quyen thủi quay về, mong ngóng thằng Ngưu Oa sớm.
Trong không gian, sau nghỉ ngơi đủ mười tiếng, Lêleech_txt_ngu đã dậy sớm. Cô thu hoạch hết đám hoa chín, rồi gieo thêm một vụ mới. Cho đám gia súc ăn , cô bài tập thể dục trong không gian.
Cô hít sâu một hơi, điều hòa nhịp thở, rồi diễn luyện các bài Quân thể quyền mình đã lòng từ kiếp trước. Mỗi động tác đều chuẩn xácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mãnh nhưng không kém phần uyển chuyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, như nước chảy mây . Mồ dần thấm ướt trán rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lăn xuống má, nhưng tác cô hề chậm , ngược càng lúc càng nhanh, càng dứt khoát hơn.
Cuối cùng, khi thành động tác cuối cùng, áo sơ mi của cô đã ướtvi_pham_ban_quyen đẫm mồleech_txt_ngu hôi, thở có chútbot_an_cap dồn dập. Nghỉ ngơi lát, cô bướcbot_an_cap vào phòng tắm, mở vòi nước ấm dòng nước gột rửaleech_txt_ngu cơ thểleech_txt_ngu. Sự mệt mỏi dường tan biến dòng nước, thay đó là cảm giác sảng khoái vô cùng.
Tắm xong, cô thoát khỏi gian, quay về . Ngay lập tức, cô bắt tay vào dọn dẹp thật kỹ những dấu vết còn sót lại của thằng đêmvi_pham_ban_quyen qua. Cô không thể để ai phát ra gã từng mò vào đây, tránh gây ra những rối đángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có.
Thời gian trôi nhanh, chẳng mấy chốc trời đã sáng hẳn. Tần Khả vươn vai một , bước ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏi phòng. Thấy Lê Ngữ Đồng đangvi_pham_ban_quyen vận động ở , cô liền nở cười tươi rói. Đồngbot_an_cap buộc tóc đuôi ngựa cao, mỗi cửbot_an_cap độngbot_an_cap đều toát ra vẻ năng động và tràn đầy thần.
Khảbot_an_cap Khả bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới, hào hứng nói: Đồng Đồng, hay là chị em mình làm vài chiêu ‘giao lưu’ đi?
Lê Đồng dừng tay, quay nhìn bạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình, mắt lóe lên tiavi_pham_ban_quyen phấn khích: Được thôi! Tớ cũng đang tìm người tập cùng đây.
Haibot_an_cap tức bày ra thế thủ. Tần Khả Khả chiêu , một cú đấm về phía Ngữ Đồng. Ngữ Đồng nhẹ nhàng lách người né tránh, thuận thế chộp lấy cánh tay Khả định quật ngã. Nhưng Khả Khả ứng cực nhanh, xoay thoát sự khống chế rồi tung một cú đá bạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào bụng phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ngữ Đồng nhanh nhảy lùi ra sau để giãn khoảng cách. kẻ tung người hứng, quyền phong vù vù, thời bất phân thắng bại. Không khí trong dường như nóng lên theo từng đánh.
Chớp lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơ, Khả một đòn giả lừa Ngữ Đồng, bất ngờ quất một vòng cầu vàoleech_txt_ngu chân cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Ngữ Đồng loạng choạng suýt ngã, nhưng lập tức giữ trọng , nhânvi_pham_ban_quyen lúc Khả chưa kịp thu liền lao tới, dùngvi_pham_ban_quyen mạnh vào ngực Khả Khả, đẩy cô xa mấy .
Tần Khả Khả chịu , lại lao lên tiếp. Hai người bắt đầu một giao đấu mới sôi , khiến cái sân buổi sáng sớm tràn đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sức sống.
Hai cô nàng nhau hăng là thế, mà chẳng hề biết toàn bộ nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động tác ấy lọt vào mắt Lục Diệc Hàn người đang ôm bó đến cho bọn họ.
Anh lặng người ở cổng, đầu nảy ra một suy nghĩ chấn động: Bọn họ đang đánh Quân thể quyền!
Lục Diệc nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những tiếng hô vang mạnh mẽ từ bên trong mà máu nóng trong người sôi sùng sục. Thế nhưng, ai có thể nói cho anh biết, hai cô gáibot_an_cap này rốt lịchbot_an_cap thế nào?
Sự trỗi dậy khiến Lục Diệc sinh hứng liệtbot_an_cap với hai người họ. Anh thầm , định phải nhờ người điều tra kỹ lưỡng bối cảnhvi_pham_ban_quyen hai cô nàng nàyvi_pham_ban_quyen mới được. Đợi đến khi bên trongvi_pham_ban_quyen hoàn yên tĩnh, Lục Diệc Hàn mới tiến tới .
Ai đấy? Giọng nói trongbot_an_cap trẻo nhưng đầy vẻ lạnh củabot_an_cap Lêleech_txt_ngu Ngữ Đồng ra.
Là tôi, Lục .
Ngheleech_txt_ngu anh tự báo danh tính, Lê Ngữ hơi thắc mắc, không hiểu sao anh chàng này lại mò đến đây sớm thế. Dù nghi hoặc nhưng cô vẫn ra mởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa. Đập vào mắt cô hình ảnh Lục Diệc Hàn vác một bó củi lớn, dáng người tắp như cây tùng trước cổng.
Hai cô vừa mới đây, chắn chưa có khô, tôi lấy ít củi dự trữ của ông nội mang sang cho hai người dùngvi_pham_ban_quyen tạm. Lục Hàn vừa nói vừabot_an_cap đặt bónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống cạnh .
Lê Ngữ Đồng hơi sững ngườibot_an_cap. Cô không ngờ anh chu đáo đếnleech_txt_ngu vậy, trong lòng dâng lên một luồng hơi ấm kỳ: Anh vào nhà ngồi chơi đi. Đường xá sau cơn mưa còn bùn , đi lại vất vả quábot_an_cap.
Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net né một bên mờivi_pham_ban_quyen Lục Diệc vào nhà. Bên trong, Tần Khả Khả đang ngồi bên bàn, thấy Lục Diệc Hàn bước vào liền nhướngbot_an_cap mày đầy tinh quáibot_an_cap. Hừm, là túy ông chi ý bất tại tửu, đến đưa phụ, nhìn người mới là đây mà!
Lục Diệc đưa mắt nhìn quanh một lượt, chạm phải ánh mắt của Tần Khả Khả, sự kỳ trong lòng anh lại càng tăng thêm.
Cảm ơn anh nhé, tụi tôi đúng là đang thiếu củi, anh đến thật đúng lúc, chẳng khác nào mang giữa tuyết cảleech_txt_ngu. Lê Ngữ Đồng mộtvi_pham_ban_quyen chén trà đưaleech_txt_ngu cho Lục Diệc Hàn.
Anh đón lấy chén trà: Không cóbot_an_cap gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Trận mưa đêm qua khá lớn, căn nhà này lại bỏ đã lâu, biết cóbot_an_cap nào bị dột không?
Lê Ngữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười : Chuyện nàyvi_pham_ban_quyen tôi cũng chưa kịp để ý , nhưng hai phòng ngủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì vẫn ổn, không thấy nước thấm vào.
Tần Khả Khả góp lời: Tôi vừa qua rồi, gian phòngbot_an_cap kho cóbot_an_cap hơi thấm nhẹ một chút, nhưng chưa đến mức nghiêm trọng lắm.
Nghe thấy có chỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dộtbot_an_cap, Lục Hàn đứng phắt dậy: Để tôi sao. Tiện hôm nay tôi cũng rảnh, để tôi giúp hai cô sửabot_an_cap lại mái nhà luôn. Mùa này mưa gió , nếu không xử lý dứt điểm thì sau nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phiền phức lắm.
Nói là làm, Diệc Hànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi thẳng gian kho. Quả nhiên, có vài ngói bị xê dịch khiếnbot_an_cap nước lenbot_an_cap qua khe hở xuống, tạo thành một vũng nước nhỏ trên sàn. Sau khi kiểm tra , anh kết luận là ngói lỏng lẻo cục , không có hư hại nặng.
Anh ra bảo hai cô gái: Chỉ mấy tấmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngói bị lệch thôi, tí là xong ngay. Hai cô đừng lo, tôi xử lý được. Dứt lời, anh bắt đầu đi tìm dụng cụ và ngói dự .
Cũng may quanh sót lạivi_pham_ban_quyen đồ cũ, anh tìm được mấy tấm ngói còn tốt. Lục Diệc Hàn thuần thục leo lên mái nhà, cẩn thận sắp lại tấm ngói bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lệch rồi định chúngvi_pham_ban_quyen chắc chắn. Để đảm bảo annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toàn, anh còn tra luônbot_an_cap cả nhữngbot_an_cap vùng xung quanh vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gia cố thêm những chỗ .
Nắng bắt lên caovi_pham_ban_quyen, hôi nhanh chóng ướt áo, nhưng anh vẫn trung cao độ công việc, tay chân không ngơi nghỉvi_pham_ban_quyen. Ở dưới sân, Lê Ngữ Đồng và Tần Khả Khả nhìn bóng dáng bận rộn củavi_pham_ban_quyen anh mà lòng đầy cảm .
Tần Khả Khả cảm thán: May mà có Lục Diệc Hàn, chứ mấy vụ này tụi mình đúng làleech_txt_ngu chịu .
Lêvi_pham_ban_quyen Ngữ Đồng gật đầu: Đúng . Hay là lát nữavi_pham_ban_quyen tụi nấu mời anh ấy một bữa để cảm ơn đi.
Ok luôn! vào bếp nấu cơm, cậu ở đây phụ anh ấy một nhé.
Khảleech_txt_ngu thừa biết anh chàng họ Lục này có ý với bạn mình, nên rất biết ý rút lui để tạo không gian riêng cho hai người. Một lúc sau, Lục Diệc từ trên mái nhà tụt , phủi bụi bặm trên người: Xong đấy, bảo không đâu. điều cănleech_txt_ngu nhà này cũng có tuổi rồi, sau này vấn gì cô cứ tôi bất cứ lúc .
Lê luôn miệng cảm ơn, Lục Diệc Hàn chỉ xua tay cười: Chuyện nhỏ thôi mà, khách sáo quá.
Tần Khả Khả từ trong bếp ló đầu ra: , anh vừa đưa củi lại sửa nhà giúp tụi tôi, lát nữa nhớ ở lại dùng cơm nhé, tôibot_an_cap sắp nấu xong rồi đây.
Lục Hàn liếc nhìn Lê Ngữ Đồng rồi khéo léo từ chối: Thôi, ông nội đang ở nhà một mình, tôi phải về nấu cơm cho cụ nữa.
Ngữ Đồng nghe thấy cụ chỉ có một liền cười bảo: Không sao, lát cơm chín anh cứ xách phần vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cụ là được mà.
Thấy cô nhiệt tình như vậy, lại nhân cơbot_an_cap hội hiểu Đồng, Lục Diệc Hàn liềnvi_pham_ban_quyen cười đáp: Vậy thì tôi xin kính không bằng .
ngồi chiếc ghế trong phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khách: Đồng chínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , hai người mới đây thấy môi trường có thích nghi được không?
Cũng tạm ổn anh ạ. Tụi tôi mới đến hôm qua nên chưa ra đồng lao động, cũng không biết ở đây bà con thường trồng loạibot_an_cap cây ?
Lục Diệc Hàn giải thích: Ở đây chủ yếu trồng lúa mì, ngô và khoai lang. Ngoài ra còn có một bông vảivi_pham_ban_quyen. lượngvi_pham_ban_quyen lúa mì và ngô ở đây khá ổn, khoai lang cũng rất . Đợi vài bữa nữa rảnh, tôi sẽ dẫn hai cô ra đồng xem qua, sẵn tiện chỉ cho cách gieo luônleech_txt_ngu.
Mắt Lê Ngữ Đồng sáng lên: Thế thì tốt quá, ơn anh nhiều nhévi_pham_ban_quyen. Mà đồng chí Lục này, bảo ông anh ở đây, vậy gốc của ở vùng ?
Lục Diệc lắc : phải, nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi thủ đô Bắc . Ông nội tôi chuyển đến đây từ năm năm trước, lý cụ thể thì cho phép tôi tiện tiết lộ. Lần này tôi tranh thủ kỳ phép để về chăm sóc .
Ngữleech_txt_ngu Đồng gật đầu, cô quy sơ không chuyện sâu, nên khéo léo chuyển chủ đề: Đồng chí Lụcbot_an_cap, tụi tôi mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân ướt ráo , anh có thể giới thiệu sơ qua về tục tập đây được không?
Tất nhiên là được. Lục Diệc Hàn mỉm : Huyện Tuân thuộc vùng núivi_pham_ban_quyen phía tỉnh S, vì người dân phải leo núi thường xuyên nên dáng đi của cóbot_an_cap chút khác biệt so với người vùng bằng. Hơn nữa ở đây chuộng các món từ bột mì mì sợi, bao, rất ít khi ăn cơm .
Đang chuyện thì Tần Khả Khả bưng mâm cơm nóng hổi bước ra: Mời mọi người nếm thử tay nghề của tôi, không biếtvi_pham_ban_quyen có hợp khẩu vị vùng này không .
Lục Hàn đứng giúpbot_an_cap bày biện bát đũa. Sau khi nếm thử miếng, mắt anhvi_pham_ban_quyen sáng lên: Ngon lắm, không ngờ đồng chí Tần lại có khiếu nấu nướng như vậy.
Tần Khả Khả cười tươi: Ở nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi hay làm bếp nên quen tay thôi mà.
mâm giản dị, ba người trò chuyện rôm rả, bầu không cùng hòa hợp. Thi thoảng, ánh mắt Lục Diệc lại lén nhìn về phía Ngữ Đồng, trong mắt tràn đầy vẻ dịuleech_txt_ngu dàng.
Lục Diệc Hàn vừa ăn vừa hỏi: Hôm các bạnvi_pham_ban_quyen thanh niên tri thức mới đến có một ngày , hai người có dự gì không?
Lê Ngữ Đồng nuốt miếng cơm miệngbot_an_cap rồi mới đáp: Tụi tôileech_txt_ngu định trấn một chuyến để sắm sửa thêm ít đồ dùng trong nhà, sẵn tiện gửi thư bình an và mấy kiện bưu phẩm nữa.
Tầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Khả Khả cũng cười tiếp lời: Đúng , tôi muốn quan đâybot_an_cap đó một chút, cơ mà không biết từ lên trấn thì bao nhỉ?
Lục Diệc Hàn ăn rất nhanh, loángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái bát cơmvi_pham_ban_quyen đã sạch bách: Để tôi mang cơmleech_txt_ngu về cho nội trước, sau sẽ cùng hai người lên trấn. đây có xe chuyên chở người, tụi mình ngồi xe đó đi cho tiện.
Ngữ Đồng này lên trấn thực chất là muốn hợp thức chiếc xe đạp đang giấu trong không gian. Nhân lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lục vềvi_pham_ban_quyen đưa cơm, cô Tần Khả Khả phòng thì thầm:
Khả , tớ theo xe đạp của lão Lê Tiễn trongleech_txt_ngu không gian, nhưng không thể cứ thế đùng đùng lôi ra được. Tớ tính hôm nay lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trấn, lúc về sẽ dắt về rồi là đồ gia gửi bưu điện tới.
Tần Khả phấn suýt nhảy dựng lên: Đồng Đồng, ý cậu làvi_pham_ban_quyen tụi mình có xe đạp riêng á? Ôi trời, đỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá đi mất!
Ở cái đi đâu cũng phải cuốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bộ này, nếu có một chiếc xe đạp thì đúng làbot_an_cap và tiện lợi hết mức.
Khả Khả, vấn đề là làm sao đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nó ra mà không ai nghi đây? Lê Ngữvi_pham_ban_quyen Đồng hơi lo lắng.
Tần Khả Khả gãi đầu nghĩ một lát rồi nảy ý hay: Thế này đi, thủ lúc gã họ Lục kia chưa quay , tụi mình lôi xe ra tháo rời linh , bọc vải kín lại. Đến lúc lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bưu phẩm thì cứ bảo là linh kiệnleech_txt_ngu gia đình , nhờbot_an_cap anh ta lắp ráp hộleech_txt_ngu, thế là ‘hợp thứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hóa’ 100%!
Lê Ngữ Đồng gõ nhẹ vào Khả Khả, cười trêuleech_txt_ngu: Không ngờ cái đầu gỗ củaleech_txt_ngu cậu cũng có lúc nảy số nhanh , duyệt! Cứ thế mà làm.
Ngữ Đồngbot_an_cap lôivi_pham_ban_quyen chiếc xe đạp từ không gian ra, hai nàng chuyên tháo dỡ ra tay thình thịch, loáng cái chiếc xe đã biến thành một linh kiện rời rạc.
Đồng Đồng nhìn xem, tay nghề tháo xe của tớ lúcvi_pham_ban_quyen tháo không? Khả Khả đắc ý tự luyến.
Lê Ngữ Đồng cười bí hiểm: Yên tâm đi Khả Khả, chẳng bao lâu nữa chịvi_pham_ban_quyen đây kiếm cho cưng Desertbot_an_cap Eagle cưng tha hồ mà .
lúc hai bọc kín đống linh kiện lại thì Diệcvi_pham_ban_quyen Hàn quay . Lê Ngữ Đồng dùng ý đống vào không gian rồi thản nhiên nói: Anh đến nhanh thật đấy, đợi tôi khóa cửa rồi mình đi .
Ngay khi ba người chuẩn ra cổng, loa phát thanh của làng vang lên oang oangbot_an_cap: Loa loa ! Bà lối xóm chú ý, đêm anh Ngưu Oa bịleech_txt_ngu mất tích, thấy ở đâu xin cho gia đình ban quản trị đại đội!
Nghe thấy tin này, Lê Ngữ Đồng vẫn tỉnh như không có chuyện gì: Một người lớn mà lạc được àbot_an_cap? Hay đi làm chuyện ở đâu rồibot_an_cap bị người ta bắt nhốtleech_txt_ngu lại ?
Tần Khả ngơ ngác hỏi: Ngưu là ai thế? Đêm qua mưa to thế kia gã còn đi đâu được nhỉ?
Lục Diệc Hànvi_pham_ban_quyen trầm ngâm: Ngưu Oa con trai mụ Lý Mồm To. mẹ con nhà đó nổi tiếng là mặt dày trong làng. Mụ Lý thì chuyên đi mượn đồ không trả, còn thằng Ngưu Oa là du côn chuyênvi_pham_ban_quyen rình rập trêu conleech_txt_ngu gái nhà người ta, tómnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại làleech_txt_ngu tên lưu manh chính .
Lê Ngữ Đồng vờ như không biết, hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bâng : Thế tụi mình cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cần đi giúp ? Dù sao cũng làvi_pham_ban_quyen người độivi_pham_ban_quyen.
Hừ, các có đào sâu thước đất thấy đâu, ai bảo gã sống dám đụng đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà đây!
Không cần , hai người tới không mặt mũi ai, có cũng chẳng nhận ra. Tốt nhất là nhanh lên trấn lấy bưu đi, từ mai phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng lao động , muốn đi đâu khó lắm. Lục Diệc Hàn giụcvi_pham_ban_quyen.
Ba người ra khỏi may mắn bắt kịp chuyến xe bò. Trên , họ gặp lại mấy thanh niên tri thức đi cùng qua. Lâm Tiểu Tiểu vừa thấy Tần Khả Khả mỉa mai vài câu, nhưng liếc sang thấy Lê Ngữvi_pham_ban_quyen đang lạnh mặt nhìn mình, ả tới trận đòn hôm qua nên sợ hãi ngậm chặt miệng.
Trịnh Dương thì vẫn dở cáivi_pham_ban_quyen thiết: Khả Khả, haileech_txt_ngu người cũng lên à? Tí lấy đồ xong bốnvi_pham_ban_quyen đứa mình ra tiệm quốcleech_txt_ngu doanh nhé?
Khả Khả liếc gã một cái đầy khinh bỉ: Ăn chắc chắnvi_pham_ban_quyen là có , không phải ăn các người. Đừng có không biết anh đang tínhbot_an_cap cái gì, định bắt làm ‘máy rút tiền’ bao các ăn chứ gì? Mơ nhé!
Lâm Tiểu không được, đốp chát lại ngay: Chị Khả Khả, sao chị anh Dương như thế? Mời anhvi_pham_ban_quyen ấy bữa cơm thì aibot_an_cap đâu, biết hồi trước cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh Dương đuổi không đi nhỉ?
Khả Khả cười : Hồi trước tôi mù, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy rõ cái bản chất váy đàn ông của gã. Giờ mắt sáng rồi, đời nào tôi thèm ném tiền qua cửa nữa. Từ đường ai đi, đừng có mà xán lại gần đây.
Tiểu Tiểu định cãileech_txt_ngu tiếp nhưng thấy sắc mặt Trịnh Dương tối sầm lạibot_an_cap nên đành im lặng. Khôngbot_an_cap còn tiếng ruồi vo ve bên tai, Khả Khả bỗng tới vụ Ngưu Oa: Mà không biếtvi_pham_ban_quyen gã Ngưu Oa kia biến đâu nhỉ, nghĩ cũng tội.
Lê Ngữ Đồng khẽ hắng : Làm nhiều ác quá gặp báo ứng thôi.
Lục Diệc Hàn khẽ mỉm cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không tham gia vào chuyện.
Lên đến trấn, họ ghéleech_txt_ngu bưu điện lấy bưu phẩm và gửi thư. Lê Ngữ Đồng gửi thưbot_an_cap cho Lan An Ninh báo hình. Sau đó, cô canh lúc thích hợp đốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net linh kiện xe đạp từ không gian ra, giảbot_an_cap vờ xách đến chỗ Diệc Hàn: Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lục, đây là linh kiện xe đạp nhà tôi gửi , anh khéo tay giúp tôi ráp lại được không?
Lục Diệcvi_pham_ban_quyen Hàn sảng khoái đồng ý ngay, tìm một chỗ trống bắt tay vào lắp ráp. Chẳng mấy chốc, mộtleech_txt_ngu chiếc xe đạp mới coóng đã hoàn thành.
Tần Khả Khả hào hứng nhảy lên đi thử một vòng: Đồng Đồng, cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này là tài sản , tụi mình phải mua ngay hai cái khóa thật xịn mới được.
Lê Ngữ Đồng gật đầu: , tí nữa tớ quên mất chuyện bảo mật. Đi mualeech_txt_ngu khóa xong rồi mình raleech_txt_ngu tiệmvi_pham_ban_quyen quốc doanh đánh chén một bữa.
Lục Diệc thấy hai cô nàng cẩn thận như vậy thì cười bảo: Hai người cứ đi mua đileech_txt_ngu, tôi có chút việc riêng cần lý, mượn xe đạp đi một lát nhé, tí nữa hẹn gặp ở tiệm quốc doanh.
Lê Ngữ Đồng đoán Lục Diệc Hàn đến đâyleech_txt_ngu chắc chắn có nhiệm vụ bí mật chứ không đơn thuần là thăm thân, nên cô không hỏi nhiều: Được, anh cứ đi lo việc đi, tụi mình chia nhau ra hành động.
Ngữ Đồngbot_an_cap cùng Tần Khả Khả đi mua ba cái ổ khóa thật lớn: mộtbot_an_cap cái cho cổng chính, hai cáibot_an_cap còn lại để cửa phòng ngủ của mỗi người cho chắc .
Vốn dĩ Đồng định ghé qua khu chợ đen đây xem tình hình thế nào, vì hôm nay cùng Diệc Hàn, để tránhleech_txt_ngu làm anh nghi, cô tự nhủ thôi thì để khác vậy.
Khi người đến nhà hàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quốc doanh, Lụcvi_pham_ban_quyen Diệc Hàn vẫn chưa quay lại, nhưng đám niên thức đi cùng sáng đã có mặt đủ. Hồng Bân và Khương Ngọc Mai mỉm cười chào hỏi hai một tiếng rồi tìm một chiếc bàn ngồi đợi cơm.
Hai cô nàng toàn coi Lâm Tiểu Tiểu và Trịnh Dương như không khí, đi thẳng tớileech_txt_ngu quầy phục vụ. qua bảng thực đơn hôm nay, Ngữ Đồng dứt khoátleech_txt_ngu gọi món: Cho tôi một phần thịt kho tàu, một xào, một khoai tây sợi, trứng cà , một canh đậu phụ đầu cávi_pham_ban_quyen và bát cơm trắng. Cảm ơn!
Nhân viên phục vụ ngước lên nhìn hai cô gái bằng ánh mắt lạ lẫm: Tổng cộng là haivi_pham_ban_quyen đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảy hào. Nhưng mà hai cô ăn hết ngần này cơ à?
Tần Khả Khả cười đáp: sao đâu chị, tụi tôi còn một người nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hết được mà.
Vừa mới gọi món xong thì Lục Diệc Hàn cũng vừa vặn tới nơi. sải bước đến , gạt tay Lê Ngữ Đồng đang định trả tiền sang một bên, rút ví lấy ra đúng hai đồng hào đưa viênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cứ thuleech_txt_ngu tôi đi!
Nhân viên phục vụ nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lục Diệc Hàn tán thưởng rồi nhận lấy : Mọivi_pham_ban_quyen người ra kia ngồi đợi nhé, lát nữa xong sẽ gọi.
Lâm Tiểu Tiểu ngồi gần , nhìn bàn bên cạnh gọi một mâm cơm soạn, trong khi ả và chỉ dám gọi chung một mì, lòng bỗng dâng lên cảm giác hụt hẫngvi_pham_ban_quyen tộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net độ. ả nhìn Trịnh bằng ánh mắt nũng : Dương ơi, muốn ăn thịt kho tàu quá
Trịnh Dương sang nhìn ả, bấtvi_pham_ban_quyen lực thở dài: Chuyến đi anh theo nhiều tiền. vốn tưởng Tần Khả Khả vẫn như trước sẽ chu choleech_txt_ngu anhbot_an_cap, ai ngờ cô tuyệt tình đòi hủy hôn. Giờ tụi mình phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thắt lưng bụng thôi em.
Tiểu Tiểu nghe vậy liền trề môi, vành mắt đỏ hoe, nước mắt chực trào trông vô cùng tội nghiệp: Dương, anh mà, em lâu lắm rồi chưa miếng nào vào mồm, thèm chết đi được
Bị ả mè , Trịnh Dươngvi_pham_ban_quyen thấy hơi bực bội nhưng vẫn cố , vỗvi_pham_ban_quyen về: Thôi chút đi, sau này anh tìm cách kiếm tiền nhất định sẽ mua thịt em ăn, nhé?
Đúng lúc đó, loa phát thanh nhà hàng vang lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Số 28 có đồ rồi, mời khách đến nhận!
Lục Diệc vừa đứng dậy định đi bưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khay, ngẩng đầu lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liền thấy Lâm Tiểu Tiểu đang nhìn chằm vào mâm cơm nhà mình bằng ánh mắtbot_an_cap thuồng đến tội nghiệpbot_an_cap. Anh lắc đầu cười , thản nhiên đi bưng đồ ăn về.
Ngữ Đồng nhận ra cái nhìn của Lâm Tiểu , cô nhếch mép cười lạnh, cố ýbot_an_cap nói to cho cảvi_pham_ban_quyen khu nghe thấy: Tụi mình ăn nhanh , món này phải ăn nóng mới !
Thế ba người bắt đánh chénbot_an_cap ngon lành, mùi thơm ngàobot_an_cap ngạt củabot_an_cap thịt kho tàu tỏa khắp căn phòng. Tiểu Tiểu nhìn uống phủ phê mà như cắt, nước mắt như đê vỡbot_an_cap tuôn ra ròng ròng, ảvi_pham_ban_quyen không nhịn được nữa mà bắt đầu sụt sùi nức nở.
Thấy Tiểu Tiểu khóc thảm thiếtvi_pham_ban_quyen, Trịnh Dương giận vừa lực. Gã mặt dành nàng , một mặt ném cái nhìn đầy oán về phía ba đang ăn kia, thầmleech_txt_ngu trách họ sao mà máu lạnh thế. Thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưng Lê Ngữ Đồng, Tần Khả Khảvi_pham_ban_quyen và Hàn vẫn coi như không thấy, chỉleech_txt_ngu tập trung vào việc thưởng thức cao lương mỹ vịbot_an_cap, dường nhưvi_pham_ban_quyen tiếng khóc củaleech_txt_ngu ảbot_an_cap may liên quan đến họ.
Ănbot_an_cap uống nê xong, ba người mãn rời khỏi nhà . Lê chỉ vào đống hành lý dưới đất, bảo Lục Diệc Hàn: Anh Lục này, anh chịu khó đạp xe chở bưu phẩm về giúp tụivi_pham_ban_quyen tôi nhé, là chìa khóa nhà.
Lục Diệc Hàn gật đầu chìa khóa. Ngay khi chuẩn bị xe đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nghe thấy cô gọi mình anh Lục (Lục đồng ), anh khựng lại, thẳng vào mắt Ngữ Đồng rồi nghiêm túc nói: Lê Ngữ Đồng, em có thể gọi thẳng tên tôi Lục Diệc Hàn được không?
Khả đứng cạnh nghe thấy câu thì được mà phì cười một tiếng.
Ngữvi_pham_ban_quyen Đồng có chút lúng túng, lườm anh một cái: Tôi biết anh tên Lục Diệc Hàn rồi, nhưng mà tụi đã thân thiết ấy đâu.
Khóe môi Lục Diệc Hàn nhếch lên, mang theo ýbot_an_cap cười trêuleech_txt_ngu chọc: Thì cứ gọi dần cho nó thân, cứ gọi thửvi_pham_ban_quyen xem nào.
Ngữ Đồng bị cái vẻ mặt dày của anh làm dở khóc cười, cô hừ tiếng quay mặt đi chỗ khác: Tôi thèm gọibot_an_cap.
Khảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Khả bồi câu: Đồng Đồng, gọi đại đi, biết đâu gọi rồi lại thấy thuận miệng đấy.
Ngữ Đồng lườm bạn: Cậu đừng có mà hùa theo anhleech_txt_ngu !
Lúc này, Trịnh dắt Tiểu Tiểu bước ra, thấy cảnh tượng trước mặt liền buông lời âm dương quái khí: , xem ra mọi ở đây chung sống hòa quá ?
Ngữ chẳng thèm chấp gã, quay bảo Lục Diệc Hàn: Anh mau chở đồ về , trời sắp tối rồi đấy.
Diệc Hàn đầu, buộc lý chắc chắn xe, trước khi đạp đi còn không quênvi_pham_ban_quyen quay lại dặn: Lê Ngữ Đồng, nhớ đấy, lầnvi_pham_ban_quyen phải tên !
Ngữ Đồng nhìn theo bóng lưng anh khuất dần, lẩm : Ai thèm gọi tên anh Nhưng chẳng hiểu sao, hai bên gò cô lại ửng hồng một cách lùng.
Sau đó, hai cô nàng tiến về phía chiếc xe . Lão Lưuleech_txt_ngu đánh xe đang ngồi dưới gốc cây to gặm bánh khô, Đồng lấy trong túi ra viên kẹo sữa Thỏ Trắng đưa cho ông: Ông Lưu, biếu ông mấy viên mang về cho các cháu nhà ăn cho ngọt ạ.
Lão Lưu vội vàng đứng xua tay: Thôi thôi, cái này quý giá , quê tụi tôi sao dám ăn thứ này.
Tần Khả Khả cười giúp bạn: Ông cứ cầm đi ạ, tụivi_pham_ban_quyen vừa mua ở hàng bách hóa nhiều lắm.
hai chân thành, lão Lưu khôngbot_an_cap từ chối nữa: Đượcleech_txt_ngu rồi, vậy lão nhận. Mấy đứa nhỏ lão dạo nàybot_an_cap cứ ăn kẹo suốt. Hai đứa mau lên xe ngồi phía trước cho đỡ xóc nhéleech_txt_ngu.
Hai người ơn ông, hàovi_pham_ban_quyen tiền xe rồi leo lên chỗ ngồi. Chiếc xe bò rãi lắc lư trên làng. Không gian yên tĩnh, hai người lặng lẽ ngắm nhìn sắc quê khi hoàng hôn buông .
Khi xe về đến đầu làng, trời đã chập choạng tối. Thế , dân làng lại đangleech_txt_ngu tụ tập đông nghịt dưới gốc cây hòe lớn đầu thôn, tiếng bàn tán xôn , tranh cãi kịch liệt về gì đó có vẻ đại.
Hóng biến là thiên tính của con người, huống chi Lê và Khả Khả là hai con lợn lòng hoạt bát nhất trong giới hóng hớt.
Cảleech_txt_ngu chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà cùng xán lại gần đám bàn tán xôn , nghe không một những lời ra tán vào của làng.
Mấy bà bảo thằng Ngưu Oa biến đi đâu nhỉ? Cả làng mình lùng suốtleech_txt_ngu một ngày rồivi_pham_ban_quyen thấy tăm hơi đâubot_an_cap cả.
Thế mới lạ chứ, một thằng người to bằng cái thế kia mà lại hơi không vết à? Vả lại, với thân hình hộ pháp của thằng Ngưu , trong này làm gì có ai dám vào .
là nó mò vào rừng sâu rồi thú dữ tha đi ?
Tôi thì tôi đồ rằng, căn nhà hai tri thức về thuê mangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng ma, hay là đêm quabot_an_cap thằng Ngưu Oa đi ngang qua đó rồi bị ‘ma bắt’ đi ?
Đúng lúc này, mụ Mồm To vừa kéo Vương vừa khóc lóc thảm thiết đi tới. Vừa nhác thấy bóng dáng Lê Ngữ và Tần Khả Khả, mụ ta như phát điên, lao phía hai cô nàng.
Lũ hồ ly tinh các người! mớibot_an_cap chân chân ráo đến đã quyến rũ con trai bà! mau, giấu con trai bà ở đâu ?
Câu nói này vừa thốt ra, bao nhiêu ánh mắt đều đổ dồn về phía Lê Ngữ Đồng Tần Khả . Tần Khả Khả nghệt mặt ra, hoàn toàn không hiểu chuyện quáivi_pham_ban_quyen gì đang xảy .
Này bà cô , nói cho cẩn thận, đừng có mà ngậm máu phun người thế nhé! Tụi tôi chiều qua mới tới đây, đến cái bản con trai tròn méo ra sao cònvi_pham_ban_quyen chẳngbot_an_cap biếtvi_pham_ban_quyen .
Lê Ngữ Đồng thì chẳng mảy bối , thản nhiên bước tớileech_txt_ngu mặtleech_txt_ngu mụ Lý: cô , cơm có ăn bừa chứ lời thì nói bậy đâu nhé. Đúng Khả Khảbot_an_cap , tụi tôi đến, lấy đâu ra thờileech_txt_ngu màvi_pham_ban_quyen con trai bà, nói gì đến chuyện quyến rũ? Cái mác ‘ loàn’ này nặng lắm, bà đừng có oan giá họa cho người tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Mụ Mồm To lúc này vì lo cho con màleech_txt_ngu tâm trí đã loạn hết cả lên, nghe Ngữ Đồng bật lại thì chỉ thẳng mặt mà chửi rủa: Đồ con ranh hồ ly tinh! Chính mày trai bà khỏe mạnh nên mới mê mẩn, rồi hẹn hò nó đi tưbot_an_cap thông đúng không? Mày khai mau, mày làm gì nó rồi?
Lê Ngữ Đồng chát gạt phắt tayvi_pham_ban_quyen mụ Lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra: Bỏ cái bàn tay bẩn thỉu của bà ra khỏi mặt tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Tôi ghét nhất làvi_pham_ban_quyen ai dùngvi_pham_ban_quyen ngón tay chỉ vào mình đấy. Còn dùng cái móng giò đen nhẻm này chỉ trỏ nữa là tôi bẻ gãy luôn đấy tin ? Bà bảo tôi mẩn con trai bà, bảo tôi hẹn hò tư thông, vậy bằng chứng đâu? Nếu không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bằng chứng, Khả Khả, lênleech_txt_ngu công an cho tớ, báo có người vu khống nhục mạ, họ xuống giải quyết mộtbot_an_cap .
Được! Tớ ngay!
Tần Khả Khả chẳng nói hai lời, quay sang hét lớn với Lụcvi_pham_ban_quyen Diệc Hàn đang đi từ đằng xa: Anh Lục! Xe đạp rồi? Cho em để embot_an_cap lên đồn công an một , ởvi_pham_ban_quyen đây mụ già đang vu oan cho Đồng này!
Thấy Tần Khả Khả định thật, mụ Lý Mồm To lập tức chột dạ, tim đập chân run. Nếu công an xuống thật, rồi lùng ra cái tròleech_txt_ngu mèo mụ bày cho trai đêm qua thì có mà rũnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tù cả lũ.
Vương Thiết Trụ cũng vội vàng ngăn Khả Khả : Chuyệnleech_txt_ngu xé ra to làm gì, có gì đâu mà phải báoleech_txt_ngu côngleech_txt_ngu an, chúngbot_an_cap ta cứ đóng bảo nhau ởleech_txt_ngu đây là được .
Mụ Lý thấy đạibot_an_cap đội trưởng đứng ra bảo kê thì lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt: Giải quyết tại chỗ được, nhưng đứa phải trả con trai lại tôi!
Ngữ Đồngvi_pham_ban_quyen lạnh: Tôi nói lần cuối, tôi chưa thấy mặt mũi trai bà bao giờ. còn tiếp tục ăn lý, sẽ không nể nang gì đâuleech_txt_ngu.
Lúc này, trong đám đông có người lẩm : Hay là thằng Ngưuvi_pham_ban_quyen Oanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại tót sangleech_txt_ngu làng khác tìm nhânbot_an_cap tìnhbot_an_cap rồi?
Ờ, cũng có đấybot_an_cap, chuyện nàybot_an_cap trướcleech_txt_ngu đây xảy ra suốt mà.
Tôi nhớ lần nó còn gái đi chơi biền biệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy ngày mới vác mặt về. Lần này mớivi_pham_ban_quyen có ngày, chắc dăm bữa nữa nó lại tự lù lù hiện ra thôi.
Vương cũng tiếp lời: Đúng là đó, lần trước chính tôi là người ký giấy giới thiệu cho nó đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Mụ Lý Mồm To nghe vậy thì ngẩn người, ánh mắt đầu láo liên vẻ bối rối.
Đại đội trưởng : người đừng đoánleech_txt_ngu mò , thằng Ngưubot_an_cap mạng lớnvi_pham_ban_quyen chắc không sao đâu. Lý Mồmvi_pham_ban_quyen To, bà cũng cáibot_an_cap mồm , không có bằng chứng thì đừng có mà cắn bừa.
Mụ Lý định thêm vài câuvi_pham_ban_quyen nhưng Diệc Hàn đột nhiên lạnh lên tiếng: này, nếu trai bà , mọi người sẽ cùngleech_txt_ngu tìm giúp. Nhưng nếu bà còn dámvi_pham_ban_quyen Ngữ Đồng và Khả , tôi sẽ không ngồi yên đứng nhìn đâu.
Bị khí thế Lục Diệc Hàn dọa cho sợ khiếpvi_pham_ban_quyen vía, Lý khôngleech_txt_ngu dám gào thét nữa, chỉ dám lầm bầm trong : Thì cứ chờ xem, chắc là có liênvi_pham_ban_quyen quan đến tụi nó
Đồng chẳng thèm chấp mụ, cô cùng Khả Khả và Lục Diệc Hàn theo dân làng tìm loanh quanh thêm một . cho đến khi trời tối thấy bóng dáng Oanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu, dân làng vừa mệt vừa đói đành giảivi_pham_ban_quyen tán.
Lục đưavi_pham_ban_quyen Lê Đồng và Tần Khả tận cửa: Hai người cũng chạy đôn chạy đáo cả ngày rồi, vào nghỉ sớm đi, mai là bắtvi_pham_ban_quyen đầu chính thức ra đồng lao động đấy.
Ngữ Đồng gật đầu, Khả Khả tươi cườivi_pham_ban_quyen: Anh , cảm ơn anh đã đưa em về. Trời muộn rồi nên em không mời anh vào uống trà , gặpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại nhé.
Được, hai người vào đi, tôi cũng phải về ông nội .
Lục Diệc Hàn tay chào, liếc nhìn Ngữ một cái đầy thâm ý rồi quay lưng rời đi.
Vào đến nhà, Tần Khả vẫn thấy thắc mắc, quay sang hỏi Ngữ Đồng: Này, không? Một thằng người to đùng mà bỗng dưng biến mất không một vết, cứ như bốc hơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏi đất vậy.
Lê Ngữ Đồng vốn định nói thật cho bạn biết, nhưng lại, cái gian Tử Ngọc chửng người thật sự quá kinh hãibot_an_cap, đành đánh lảng: Tớ thấy lạ thật. tụi mình mới chân chân ráo tới đây, chuyện chưa rõ, biết đâu thằng cha Ngưu Oa đó đúng như lời dân nói, đang hú hí ở đâu đó ?
Tần Khả Khả cau mày: Nhưng mụ Lý khăng khăng đổ tội tụi mình, đúng là điên khùng.
Lê Ngữ Đồngleech_txt_ngu an ủileech_txt_ngu: Kệ mụ đi, mụ quá hóa rồ nên càn thôi. Tụi mình cứ làm việc là .
Khả thở dài: Hy vọng đó vác mặt cho làng đỡ khổ, mà mụ Lý bớt sủabot_an_cap bậy tụi mình.
Lê Ngữ Đồngleech_txt_ngu gật đầu: Ừ, gã mà thì mọi chuyện rõ ràng ngay. , đi tắm rửa rồi nghỉ ngơi đi, mai lấy mà đi làm.
Sau khi dỗvi_pham_ban_quyen dành Khả đi ngủ, Lê Ngữ Đồng quay về phòng mình, khóa chặt cửa tức lách mình vào gian.
Trong gian, mọibot_an_cap thứ đang bừng sức sống: những làn sóng lúa mì vàng , mầmvi_pham_ban_quyen ngô xanh mướt cột Kình ra luồng ánh sáng tímleech_txt_ngu ảo.
Lê Ngữ Đồng đã sớm chuẩn bị thức ăn cho đám gà, , thỏ, thời thu hoạch xong lứa màu chín. Chợt cô nhớ lại lời Lục Diệc Hàn nói rằng thôn có trồng vải và cải dầu.
Đã trồng được thì chắn phải có hạt giống. Ngày mình sẽ hỏi Vương Thiết xem thể mua một ít hạt về không.
Nghĩ là làm, côbot_an_cap chừa ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoảng đấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trống, uống vài ngụm nướcbot_an_cap linh tuyền cho tỉnh người rồibot_an_cap mới vào biệt thựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Tắm , cô nằm dài trên chiếc giường nệm lò xo êm ái, bậtbot_an_cap iPad tìm bộ phim truyềnleech_txt_ngu hình yêu thích để xem. Trên tủ đầu giường là một ly trà sữa và đĩa tươi rói. Cô nhón một nhovi_pham_ban_quyen bỏ vào miệng, bộ yêu thích hiện ra đúng phân cảnh Ung Chính cơ. Nghe những lời thoại thuộc, Lê Ngữ Đồng khẽ thở dàileech_txt_ngu đầy mãn : đúng là tận hưởng cuộc sống !
Xem xong hai tập phim, cô mới tắt và chìm vào giấc ngủ sâu.
sau, Lê Đồng khỏi gian. Tần Khả dậy từ bao giờ, côleech_txt_ngu ra liền gọi: Đồng, tớ nấu xong bữa sáng rồi, tụi mình ăn nhanh rồi ra cây hòe lớn tập trungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Ngày đầu đi làm, không được đến muộn đấy.
Ngữ đáp , vệ sinh cá nhân đơn giản rồileech_txt_ngu ngồi vào . chỉ có cháo loãng màn thầu nhưng lại miệng đến lạ. Ăn xong, hai cô nàngbot_an_cap trang bị đồ bảo hộ đơn giản rồi vội chạy điểm hẹn.
Khi đến nơi, làng đãleech_txt_ngu tập trungleech_txt_ngu khá đông. Lê Ngữ Đồng và Khả xuất hiện, bao nhiêu ánh tò mò lạivi_pham_ban_quyen đổ dồn về phía hai cô. Đại đội Vương Thiết Trụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy mọibot_an_cap người đông , liền cầm chiếc loa sắt oang thông :
Mọi người đều biết rồi , làng ta đón một đợt thanh tri thức mới. Tôi nói luôn, một khi các đồng chíbot_an_cap đã đặt chân đến đây thì chính là một viên của đại đội Giác Hòe. Trừ những ngày mưa bão, còn lại ngày nào cũng phải ra đồngbot_an_cap. Điểm công sẽ được tính theo lượng lượng công việc, tối làleech_txt_ngu mười ngày. Thanh niên tri thức mỗi tháng được nghỉ hai ngày. Tôi có vài nói thẳng nói thật trước: ai làm tốt thì hưởng, ai định lười biếng, ăn bát nháo để kế toán hiện thì trách sao có điểm công .
lúc Vươngbot_an_cap Thiết đứng trênleech_txt_ngu bục phát , đám niên mới được một phen tắm những ánh nhìn săm soi của dân làng. Những chàng trai như Trịnh Dương haybot_an_cap Triệu Hồng Bân vừa xuất hiện đã khiến mấy cô gái, bà trẻ làng liếc mắt đưa tình, có cô cònleech_txt_ngu đỏ mặt thẹn thùng lén.
Ngữ Đồng và Khả Khả thì vẫn thản nhiên như không. Thiết Trụ tiếp tục:
Trận hôm làm đất khá bùnvi_pham_ban_quyen lầy, chưa thể cày cấy ngay được. Vì thế hôm nay tất mọi người ra ruộng bông phía tây để sâu. Năm nay mưa nhiều, sâu xanh phát triển lắm. Chúng phải tranh hai ngày này tập diệt chúng, chúng phá hoại nụ bông.
thấy nhiệmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vụ là bắt , mắt Lê Đồng bỗng . Không gian của cô đang rất cầnleech_txt_ngu những sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sống để tăngleech_txt_ngu cường sống !
Theovi_pham_ban_quyen lệnh của đại đội , mỗi người mộtleech_txt_ngu chiếc lọ thủy tinh, vừa đi vừa nói cười rả hướng vềleech_txt_ngu phía ruộngleech_txt_ngu bông. Trên đườngleech_txt_ngu đi, Ngữ Đồng lân la hỏi chuyện một người phụ trung niên đi : Dì ơi, hôm nay sâu xong thì đại đội xử lýleech_txt_ngu chúng thế nào ạ?
Người phụ nữ nàyleech_txt_ngu chính làvi_pham_ban_quyen bà Thúy , mẹ của Vương Trụ. đáp: Mấy đứa nhỏ thành phố chắc thấy sâu bao nhỉ? Ở đây năm nào chả vậy, sâu bắt sẽ được gom lại rồi đem cho trại gà của xã. Đám gà đó món nàyleech_txt_ngu lắm.
Đồng mừng thầm. Vậy là cô có thể tha hồ tuồnleech_txt_ngu sâu vào mà sợ ai nghi .
Đến ruộng , mọi người tản ra đầu việc. tri thức cũ đã quennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với việc đồng áng nên bắt vào làm thuần thục. Ngữ Đồng nhanh tay lẹ mắt, chẳng mấy chiếc lọ đã đầy một . Nhân lúcvi_pham_ban_quyen không ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chú ý, cô bí mật đưa vài con vào không gian. Cột Kình Thiên dườngbot_an_cap có , vừa vào là biến mất tăm không dấu vết.
Ngược lại, thanh niên mới, đặc biệt Lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu Tiểu, nhìn thấy mấy xanh mướt bò lổm ngổm trên lá bông thì mặt cắt không còn giọt máu, hét lên kinh hãi:
Đại đội trưởng ơi, mấy con này kinh tởm quá, tôi không làm việc này đâu!
Thiết Trụ vốn xuất thân quân ngũ, ghét nhất hạng õng ẹo làm màu này. Anh lùng :
Đã không bắt sâu thì đi gánh phân. Cả tháng này việc gánh phân dọn hố xí của làng giao cho đồng chí đấybot_an_cap.
Ở làng nàyvi_pham_ban_quyen, đại đội trưởng chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác nào thánh chỉbot_an_cap. Trịnh Dương thấy nàng thơ sắp phải gánh phân thì vội vàng lại đỡ lờivi_pham_ban_quyen: Tiểu Tiểu , sâu có gì đángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sợ đâu, em cứ coi chúng như mấy con tằm nhỏ làbot_an_cap được .
Lâm Tiểu Tiểu nhíuvi_pham_ban_quyen mày, nước mắt chực trào, giậm chân bình bịch: Em không coi chúng là tằm được! không bắt đâu!
Vương Thiết Trụ hừ : Được, vậy thì đi gánh phân ngay đi, đừng đứng đây cản trở mọi người làmleech_txt_ngu việc nữa.
Lâm Tiểu Tiểu uất ức khócleech_txt_ngu nức nở. Trịnh Dương xót xa nài nỉ: , mong anh cho Tiểu Tiểu cơ hộivi_pham_ban_quyen, cô ấy mới đến nênvi_pham_ban_quyen chưa quen thôi ạ.
Vương Thiết Trụ chẳngbot_an_cap mảy may lay : Đây không phải chuyện hay không, cũng làm được mà cô ta lại đòi lệ à? theo quy định mà làm.
Lê Ngữ Đồng đứng gần đó kiếnbot_an_cap bộ màn kịch, tay thoăn thoắt bắt sâu, thỉnh thoảng lại lén tế cho khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gian. Tần Khả Khả thì thào bên tai cô: Con nhỏ Tiểu Tiểu này đúng là làm trò, giờ thì hay , chuẩn bị đi phân cả tháng nhé.
Đồng bật cười khẽ: người đó phải dạy cho học mới ra . Đến đây rồi cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đòi làm tiểu thư đài các cho xem.
Thế là, dưới ánh nhìn bao nhiêu người, Lâm Tiểu Tiểu đành lủi thủi đi khu dọn vệ sinh. Vương Thiếtvi_pham_ban_quyen Trụ còn bồi một với gã thanh niên trong làng: Mao Đản, cậu đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giám sát ta. Nếu cô ta dám lười biếng hay gian lận thì báo ngay tôi.
Lâm Tiểu Tiểu vốn định bụng đi phânleech_txt_ngu cho có rồi chơi, ai ngờ lại bị gắn camera chạy bằng cơm ngay sau , ả đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn ngất xỉu: Trờibot_an_cap , có cho người ta sống nữa không !
Về phía Ngữ , cả buổi sáng cô thu được một lượng lớn năng lượng sống cho . chỉ có sâu bông, còn may mắn tóm được cả một con rắn cỏ màu xanh đang lẩn khuất dưới cây vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tống thẳng nhà mình.
Trong lúc nghỉ giải lao, Lê Ngữ Đồng tranh thủ lân la hỏi chuyện bà Trương Thúy Hoa về hạt giống bông và dầu.
, làng mình trồng bông với cảivi_pham_ban_quyen thế này, giống thường lấy ở đâu hả ?
Bà Thúy Hoaleech_txt_ngu cả buổi sáng làm việc sát cạnh Đồng, rất có cảm tình cô bé trinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới này, nghe hỏi liền cười đáp:
Mấy cáivi_pham_ban_quyen hạt giống đó ởleech_txt_ngu kho của đại độileech_txt_ngu gì, nhưng phải làm đơn xin mới được cấp cháu ạ. Mà đấy là đồ công, người ngoài không được tự ý lấy đâu.
Ngữ Đồng thầm toán, giống quý giá thế kia, có cách nào lấy được làm sao trồng trong không gian? nhiên mắt cô lên, không hạt thìleech_txt_ngu mìnhleech_txt_ngu thử câyvi_pham_ban_quyen sao. Không biết đấtvi_pham_ban_quyen đen trong gian có nuốt được mấy câyvi_pham_ban_quyen bán phẩm này không nhỉ? Nếu mà trồng được thì đúng là hốt bạc!
Nghĩ làm, nhân lúc mọi người không chú ý, cô lén nhổ một cây bông nhỏ rồi dùng ý niệm tống thẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào không gian.
Vừa mới thổ, Ngữ đã cảm được một luồng sức mạnh huyền bí bao trùm lấy cây bông. Cái cây vốn hơi héo rũ bỗng chốc hồi sinh với độ chóng mặt, cành lá xanh mướt, cao vùn vụt. Chỉ nháy mắt, cây thành, những đóanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bông trắng muốt như mây nở bung trên cành.
Lê Ngữ Đồng sướng rơn, không ngờ đấtbot_an_cap đennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong không lạileech_txt_ngu thần kỳ đến thế! Côvi_pham_ban_quyen vội vàng thu bông đó, thử hạt ra rồi gieo lạivi_pham_ban_quyen một lần nữa. Trong đầu cô bắt đầu ra một kế hoạch lớn: Có không gian này, cô có thểvi_pham_ban_quyen tạo những giống trồng siêu hạng cả . phải mấy truyện ngôn tình hay viết là Hàng không gian, chắc chắn làleech_txt_ngu cựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Đợi tối về, sẽ thử tiếpbot_an_cap với cải dầu. đó, mang thành đi khoe với đại đội trưởng, chứng minhbot_an_cap năng lực của mình, bảo sẽ tạo chỗ vững chắc ở cái làng này, tha hồ mà gây dựng sự nghiệp.
Nghĩ đến cảnh tương lai rỡ, khóe môi Ngữ Đồng thức nhếch . Tần Khả Khả thấy bạn mình cứ tủm tỉm liền trêu: Này Đồng Đồng, mơ thấy anh nào sao mà cười đến mang tai thế kia?
Ngữ Đồng lườm bạn một : Lo mà làm việc đi, kẻo đại đội trưởng lại tốngvi_pham_ban_quyen cậu đi phân . Lúc đó mà vác mùi ‘hương đồng gió ’ về là tớ không mở cửa vào nhà đâu nhé.
Tần Khả thè : Còn lâu nhé! Tớ vừa làm vừa nói mà nhanhbot_an_cap nhất đội , , hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa mình đang dẫn đầu kia kìa.
Bắt sâu không cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhanh mà còn phải kỹ. Phải kẽ mà tìm, chứ cái kiểu cưỡi xem củaleech_txt_ngu cậu thì đầy sâu ra đấy.
Bà Trương Thúy Hoa đứng cạnh nghe vậy liền gật đầu tán thưởng: Đồng Lê nói đúng đấy. Cái việc sâu này, nhanh là chuyệnvi_pham_ban_quyen, quan trọng nhất là phải sạch.
Đúng lúc đó, Vương Thiết đi ngang qua, nhìn tiếnleech_txt_ngu độ của hai cô gái rồi gật đầu hài lòng: Hai đồngvi_pham_ban_quyen chí làm tốt lắm. Hiện tại công xã đang giục chúng lượng bông, mọi người cố gắng thêm chút nữa nhé.
Lê Ngữ Đồng nảybot_an_cap ra ý hay, dũng lên tiếng: Đại đội trưởng, tôi có một ý tưởng. Tôi muốn thử nghiên lai tạo giống bông chất lượng cao hơn, biết đâu lại giúp sản lượng đại đội mình.
Thiết hơi nghi hoặc : Một mình chí làm liệu có ổn ? Nhưng đồng chíleech_txt_ngu cách thật thì quá, thử xem sao.
Lê Ngữ Đồng cười khiêm tốn: Vâng, thực mớibot_an_cap nảy ra ý định này thôi. Thanh niên thức tôi xuống đây là mang theo kiến và hoài bão, việc vận dụng những gì đã học vào xây dựng nông thôn chính là cáchbot_an_cap tốt nhất để cống hiến ạ.
Lục Diệc Hàn phụ giúp ông nội cách đó không xanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, những lời khóevi_pham_ban_quyen môi hơi . Người phụ nữ anh nhìn quả nhiên làvi_pham_ban_quyen có rất cao.
Vương Thiết Trụ cười bảo: Được, tôi rất mong chờ kết của đồng chí.
Ngày đầu đi làm, Lê Ngữ và Tần Khả nhờ hiện nên được hưởng trọn 10 điểm công. Cả đều khởi cùng, số điểm ấy chẳng là bao đó là hũ vàng đầu tiên họ tay được thế .
Tin tức hai cô nàng thành phố xinh đẹp mà lại việc thình thịch như máy nhanh chóng lan khắp đại đội Dương . Mấy nhà có con trai bắtbot_an_cap đầu rục tính toán: Con thức này không chỉ đẹp như hoa ngọc mà còn thạo việc đồng áng, đúng là cực phẩm con dâu! Nếu rước được thì chẳng khác nào quạ thành công, nhà họ Lê đúng là tổ tiên đức.
Hai cô nàng hoàn toàn không biết mình đã trở đối tượng săn lùng của các bà mẹ chồng tương lai, mà dù biết chắc cũng chỉ buông một : Lo mà ngủ đi, trong mơ cái gì cũngbot_an_cap có!
Cuối cùng cũng đợi được đến lúc tan . Saubot_an_cap bữa tối, khi Tần Khả Khả đã , Lê Ngữ Đồng lặng lẽ ra ngoài hái ít mầmbot_an_cap cải dầu rồi chui trồng thử. Y hệtbot_an_cap như cây bông, mầm cải lớn nhanh như thổi, chẳng chốc đã kết hạt mẩy.
Đồng phấn khích tột độ: Không gian này đạo thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự! Kiểu này bà đây bá chủ thiên hạ đến nơi , ha ha!
Trái ngược với niềm vui của Lê Ngữ Đồng, không khí bên phía Lê Tiễn Hành vô cùng thê thảmvi_pham_ban_quyen. Hôm nay chính là ra pháp trường. Chẳng có người thân nào đến tiễn , cũng chẳng ai thèm thu xác.
Quỳ trên bãi bắn, gã hồi tưởng lại cuộc mình mà cay đắng. Gã là con cả, mất sớm nên nhỏ đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải gánh vác gia đình. bà mẹ lại thiên đứa trai khiến gã u uất, rồi sa chân vào con đường du đãng, dùng nắmleech_txt_ngu đấm để ngoi lên làm đại ca.
Sau đó gã Ngọc Linh Lung cô gái dịu , xinh đẹp mang theo cả núi tài sản. Gã hối hận vô cùng, như ngày đó bằng lòng yên ổn bên bà thì đâu đến nỗi này. Nhưng lòng tham vô đáy đã khiến đâm đầu vào Lạc Chấn Bang, tình nguyện làmleech_txt_ngu con chó lão, để rồi vào con không có ngày vềbot_an_cap.
Có là chim sắp chết tiếng kêu bi , người sắp chết lương thiện, ngay khoảnh khắc tiếng súng vang , gã đã gào lên tiếng cuối cùng: Ngữ , bố lỗi con!
Lê Ngữ Đồng đang ở đại đội bỗng rùng mình một cái lạnh sống lưng. Cô xoa mũi, lẩm bẩm: Sao tự nhiên thế nhỉ, hay là sắp đổi rồi?
Cô cũng chẳng để mấyleech_txt_ngu, lại tiếp tục đắm vào niềm vui mà không mang lại. Sáng sớm hôm sau, Đồng sớm để gieo thêmvi_pham_ban_quyen một đợt hạt giống và cải dầu chất lượng cao vừa thu được, mục đích là để nhân giống ra số lượng lớn hơn.
Công việc hôm nay vẫn là sâu. sáng sớm, Diệc Hàn đã có ở chỗ hai cô nàng.
Ngữ , hôm vẫn tiếp tục bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sâu nhé. Đại đội rất hài lòng vớivi_pham_ban_quyen biểu hiện hôm qua của hai em, nên hôm nay anh ấy hai đứa dẫn dắtbot_an_cap mọi người cùng làm.
Mắt Ngữ Đồng sáng lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô nở nụ tin: Được thôi, bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!
Tầnleech_txt_ngu Khả Khả đứng bên cạnh cười tủm tỉm. Cô thừa biết cái kết quả này chắc chắnbot_an_cap có bàn tay Lục Diệc Hàn tác rồi. tại cô có thể khẳng định %, họ Lục này đã rơileech_txt_ngu vào lưới tình với Ngữ Đồng nhà cô.
Khả Khả tinh hỏi: Anh Lục nàyvi_pham_ban_quyen, tụi em mới chân ướt chân ráonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến, mọi người có chịu nghebot_an_cap lệnh của hai đứa gái thành phố này không?
Lục Diệc khẽ mỉm cười: Thì hai cứ ‘cáo mượn oai hùm’ đi, cứ cái danh đại đội trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra mà dọa là được.
Lê Đồng bật cười: Anh bảo tôileech_txt_ngu dùng chiêu ‘mượn hùm’, là định bắt tụi tôi ‘ chế thiên tử để lệnhbot_an_cap chư hầu’ đây?
Lục Diệc gật đầu vẻ nghiêm túcvi_pham_ban_quyen: Đúng là ý đó đấy. Dù sao đây là lệnh của đạivi_pham_ban_quyen đội trưởngvi_pham_ban_quyen, ai không phục cũng phải chịu thôi.
Ba người đùa một lát rồi cùng nhau đi tập hợp dân làng. Khi mọi người đã đủ, Lê Đồng dõng dạc nói: Hôm nay chúng ta phải làm việc kỹ hơn hôm qua nhé người, sạch sâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì mùa màng mới bội , đời sống bàbot_an_cap con mình mới khá lên được!
Dân làng xôn gậtbot_an_cap đầu, nhưng cũng có kẻ buông lời mỉa mai: Chà, đám ‘chân lấm tay bùn’ tụi lại phải nghe con vắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mũi chưa sạch chỉ huy sao? Thôi thì mèo hay mèo đen, cứ bắt chuột làbot_an_cap mèo tốt tất.
Lê Đồng thầm : Ông mới là mèo, cả nhà ôngbot_an_cap mới là mèo ấy.
Bà Trương Thúy nghe thấy tiếng xì xào thì lập tức ra bênh vực: Thằng Trụ nhà tôi hôm nay bận việc , nó giao nhiệm vụ bắt sâu cho đồng chí Lê chỉ . Ai màvi_pham_ban_quyen phục thì đừng trách bà già này không nể tình nghĩa xóm nhé!
Lúc , mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cụ già vẫn rất tráng kiện, quắc thước bước ra. Cụ cầm thuốcvi_pham_ban_quyen , quét mắtleech_txt_ngu nhìn đám đông một lượtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Cả đại Dương Giác Hòe ai nấy đềuvi_pham_ban_quyen gọi cụ một tiếng Cụ Đại.
Con bé cứ dạn mà làm. Có lão này ở đây, không đứa nào dám ho he đâu.
Lê Ngữ cười ơn: , cháu cảm ơn cụ. Vậy cháu phép dẫn bà con ra đồng làm việc ạ.
Ban đầubot_an_cap, mọi người vẫn việc rất hăng hái hôm qua. Nhưng chỉ được một lúc, vài người bắt đầuvi_pham_ban_quyen giở thói lười biếng, túm năm tụm ba đứng buôn chuyện.
Lê Ngữ nhíu mày, bước tới nhẹ nhắc nhở: Mấy dì ơibot_an_cap, trời nắng chang chang này, đứng đây tánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gẫu chỉ tổ mệt thêm thôi. Chi bằng tập làm nhanh cho xong, sau này thu hoạch thì ai cũng hưởng mà.
bà cô vậy thì hơi sượng mặt. Họ dân làm nông chính hiệu mà giác xem còn chẳng bằng một cô bé tri thức phố.
Thôi làm tiếp đi, kẻo cụ Đạivi_pham_ban_quyen đi ngang qua thì khốn.
Cụ trong miệng mọi thực chất là trai địabot_an_cap chủ ngày , tên Vương Tuấn . Dù gia đìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cụ bị xếp vào thành phầnvi_pham_ban_quyen địa chủ, nhưng cụ không giống loại địa chủ ác ôn bóc lột dânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghèo. Cha cụ ngày xưa là người có tài, võ song toàn giàu cóvi_pham_ban_quyen. Ông dùng mua đất rồi cho dân làngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuê giá rẻ mạt đỡ họ.
Sau ngày giảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phóng, đấtvi_pham_ban_quyen chia lại hết, nhưng vì cụ tình ngay , sống tử tế nên dân làng vẫn rất kính và có phần nể sợ cụ. Hễ trong làng có việc gì giảibot_an_cap quyết được, họ tìm cụ xin ý kiến. Vì thế, thấy bóng dáng cụ Đại thấp thoáng đằng xa, mấy bà cô đang buôn chuyện lập tức giải , chỗ nấy làm việcbot_an_cap thình thịchbot_an_cap.
Dưới sự dẫn dắt của Ngữ Đồng Khả Khả, hiệu suất công việc tăng lên rõvi_pham_ban_quyen . trưa, khi Vương Thiết Trụ đến kiểmvi_pham_ban_quyen tra, thấy kết quả mỹ mãn liền giơ ngón taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái tán thưởng: Khá lắm, thế mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phát huy!
Nói xong, anh còn nhìn Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Diệc Hàn với ẩn ývi_pham_ban_quyen: Chúvi_pham_ban_quyen có mắt người đấy!
Lê Ngữ Đồng và Tần Khả nhìn nhaubot_an_cap mỉm cười. Được lòng người đứng đầu ở đúng là bước đầu không tồi. nhiên, giữa bầu không khí đang hào hứngvi_pham_ban_quyen, một giọng nói tai bỗng vang lên:
Có gì mà đắc ý chứ, chẳng là cáo mượn oai hùm thôi. Tưởng thật sự có bản lĩnh raleech_txt_ngu cho dân làng chắc?
Kẻleech_txt_ngu vừa lên tiếng là Phàn Quyên, một nữ tri thức cũ nổi tiếng tính, hở ra là mỉa mai người khác. Thấy Đồng chiếm hết tâm của đại đội, ả ta chịu nổi nhảy ra gây .
Lê Ngữ Đồng ả một , cười nhạt: Mượn được hùm mà dùng đến mức thì cũng là một loạivi_pham_ban_quyen bản lĩnh đấy chị ạ.
Phàn Mỹ khinh bỉleech_txt_ngu môinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Đừng có vàng lên mặt mình. Ai chả biết cô dùng cái bản mặt hồ đó để quyến rũ đàn ông. Đừng mụ Lý Mồm đã nói , cô vừa mới đến đã quyến con trai mụ rồi giấu nhẹm gã đi đâu mất tích. Ôi, hay là cô định ‘kim ốc tàng ’, nuôi traileech_txt_ngu trong nhà đấy à?
Mụ Lý Mồm To đang rầu rĩ mấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con, nghe thấy vậy liền như vớ được , nhảy dựngvi_pham_ban_quyen : Đại đội trưởng! Anh phải đòi lại công bằng cho tôi! gì hai đứa nó vừa đến đòi dọn ra ở riêng, hóa ủ mưu đồ đồi bại như vậy!
Tần Khả Khả vốn tính nóng nhưleech_txt_ngu , nghe thấy họbot_an_cap vu trắng trợn như vậy thì điên tiết. Cô xông tới trước mặt Phàn Quyên, chát một cái tát nảy đom đóm mặt ả ta.
Phàn Mỹ Quyên! Sáng nay cô ănbot_an_cap phân hay sao mà cái mồm thối thế? mắt nào của cô tụi tôi quyến rũ ai? Đừng có lấy cái dạ đen tối của mình mà đi đo lòng người tốt!
Phàn Mỹ Quyên bị cái tát đóm cho ngây người, mất vài sau định thần được, ả ôm lấy má đang sưng vù, gào lên chói tai: Mày dám đánh tao! Tao phải xác mày !
đoạnvi_pham_ban_quyen, ả định lao vào cấu xé Tần Khả Khả. Lục Hàn nhanh mắt lên chắn ngang: Có lý đi khắp thiên hạ, vô lý bước khó nửa bước. Có gì thì nóibot_an_cap cho rõ ràng, đừng có động động tay.
Đại đội trưởng Vương Thiếtleech_txt_ngu Trụ cũng sa sầm mặt tới lớn: Mấy người địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net loạn cái gì đấy hả? Phàn Mỹ Quyên, cô ăn không bằngbot_an_cap không chứng, ra thể thống gì nữa!
Mụ Lývi_pham_ban_quyen Mồm To đứng cạnh cố đâm : Đại đội trưởng, con trai tôi mất tích đếnbot_an_cap giờ chưa thấy hơi, chắc là có liên quan đến hai đứa nó!
Lê Ngữ Đồng đáp: Lý Mồm To, bà mất không gì đến tụi tôi, chúng ngay không sợ . Còn Quyên, cô cố tình bôi nhọvi_pham_ban_quyen danh dự của tôi, rắp tâm chuyện đúng không?
Nói xongbot_an_cap, cô quay sang Vương Thiết Trụ: Đại đội trưởng, đại đội mình có định thanh niên tri thức ra riêng không ạ?
Vương Thiếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trụ lắc đầu: có. có khu tập thể, nhưng ai muốn ở chung thì có thể tự thuê nhà bên , có vấn đề an toàn thì đại đội không trách nhiệm.
Lê Ngữ Đồng gật , hỏi tiếp: Vậy việc hôm huy bà con là do anh giaobot_an_cap cho tôi đúng không?
Đúng, là tôi giao, vấn sao? Vương Thiết Trụ xác nhận.
Lê Ngữ Đồng mỉm cười, quaybot_an_cap sangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn thẳng vào Mỹ Quyên: Cô nghe thấy hết . Tụi tôi ở riêng không vi phạmvi_pham_ban_quyen quy định, việc hôm nay cũng là Đại trưởng tưởng giao . Cô dựa vào cái mà dám bảo tụi tôi dùng đoạn quyến rũ người khác? Nếu hôm nay nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho ra ngô ra khoai, đừng trách tôi tuyệt tình.
Hừ, đám tri thức cũ tụi tôi đây mấy năm trời còn được ở riêng, chẳng bao giờ đội trưởng trọng . Cô vừa mới vác mặt đến thuê được , lại cònvi_pham_ban_quyen được làm ‘tướng’ chỉ , không dùng thủ đoạn mờ ám thì là cái gì?
Phàn vừavi_pham_ban_quyen nói trưng cái vẻ mặt khinh bỉ độ.
Rầm!
Lê Ngữ Đồng mạnh dụng cụ xuống , sải bước dài như một gió, thoắt cái đã đứng ngay trước mặt Phàn Mỹ : Cô vừa cái vẻ mặt gì đấy? giỏi thì làm lại lần nữa xem nào.
Khí bức ngườileech_txt_ngu của Ngữ Đồng khiến Phàn Mỹ Quyên hãi lại một bước: Mày định gì?
lỗi lập tức!
, xin lỗi ! Tần Khả Khả cũngleech_txt_ngu tiến lên, ánh mắt hình viên đạn găm thẳng vàovi_pham_ban_quyen đối phương.
Vợ Vương Thiết Trụ là Liễu Mai Anh bước tới, gắt : Phàn Mỹ Quyên, cô nói cho rõ xem nào, đồng Lê dùng thủ đoạn để quyến chồng tôi hả?
Đám tri thức cũ thấy tình hình căng căng, vội ra can ngănvi_pham_ban_quyen: Mọi bình tĩnh, có gì từ nóileech_txt_ngu.
Từ từ cái gì mà từ từ? Một con mới đếnbot_an_cap mà dám ngồi ăn bát , còn định cưỡi đầu cưỡi cổ dân làng à? Nếu hôm nay khôngleech_txt_ngu rõ ràng, đây tống nó vào hố xí cho biết mặt!
Liễu nổi là sư tử Hà Đông của làng, không giải quyết êm đẹp, bà ta làm thật chẳng chơi.
Ánh Lê Đồng lạnh đến xương: Tôi cho cô cơ hội cuối cùng: Xin lỗibot_an_cap!
Nếu là mấy vặt vãnh, Ngữ Đồng có thể bỏ qua, nhưng loại vu khống trắng trợn, hoại danh dự người khác thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, cô tuyệt không nương tay. Cô nhớ rõ của nguyên đã phải chết những lời đồn thổi cứ, cô căm ghét hạng người này.
Cổvi_pham_ban_quyen nhân nói không sai: Nhân ngôn khả , chúng khẩu thạc kim (Lời nói đáng sợ, miệng đời có thể làm tan chảy cả kim loại). thừa hiểu sức mạnh tànbot_an_cap độc của luận, cần sơ một chút là sẽ rơi vào vực thẳm không đáy. Vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy, cô quyết định phải bóp chếtvi_pham_ban_quyen cái mầm độc này ngay từ nó vừa mới nhú . Dù có phải hung dữ hay tàn nhẫn, cô chẳng nề hà.
Ở nơi đất khách quê này, cô phải cho mọi người mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không phải là hồng mềmleech_txt_ngu để ai muốn nắn thì nắn. Cô không chủ động gây sự, nhưng nếu kẻ nào động đến vảy ngược cô, cô sẽ khiến kẻbot_an_cap đó phải hối hận vì đã sinh ra trên đời.
Thấy đông người đứng , Phàn Mỹ đinh ninh Ngữ Đồng không làm mình, ả nghênh mặt lạnh: Lê Ngữ Đồng, muốn người khôngleech_txt_ngu biết trừ phi mình đừng làm. Ruồi không đậu chỗ không có vết, sao mụ Lý không nói ai khác lại chỉbot_an_cap đích danhleech_txt_ngu mày con trai mụ? Chắc chắn mày phải cái trò đó thì người ta mới
Ả kịp dứt lời, Lê Ngữ Đồng đã ra tay nhanh như chớp, túm lấy mớ tóc của ả.
Áaaa!
Cơn đau đột ngột khiến Phàn Mỹ Quyên hét lên thảm thiết. Lê Ngữ Đồng chẳngvi_pham_ban_quyen nói chẳng rằng, quấn chặt bím ả tay như dây thừng, rồileech_txt_ngu cứ thế lôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ả hướng về phía hố phân của đại .
Á! Lê Ngữ Đồng, buông ra! Mày định gì hả?
Phàn Mỹ Quyên vừa gào khóc vừa nhìn quanhbot_an_cap cầu cứu, nhưng dân làng này bị màn ra tay tàn bạo của Ngữ Đồng cho choáng váng. Vương Thiết Trụ vì quá bực mình trước những lời nói xằng bậy của ả Phàn nên cũng ngơ, chỉ lẳngvi_pham_ban_quyen lặng đi theo để đề phòng xảyleech_txt_ngu ra án mạng.
Đám tri nhìn nhau ngơ ngác, cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi: Vu Chính, giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tính sao đây?
Tính gì tính! ả chừa cái thói loa mép giải đi!
Vu Chính ngán tận cổ cáibot_an_cap miệng thối của Phàn Quyên rồi, giờ có người dạy ả, anh ta chỉ thấy hả lòng hả .
Lê Ngữ Đồngvi_pham_ban_quyen lôi xệch Phàn Mỹ Quyên đến sát hố phân nặc mùi: Phàn Mỹ Quyên, hội cuối cùng: Xinbot_an_cap lỗi!
Sắc mặt Phàn lúc nàyvi_pham_ban_quyen đã trắng bệch như tờ giấy, đôi chân ra như bún nhưng cứng họng: Tao không xin lỗi đấy! Mày màyleech_txt_ngu thì đi, mày không đâu!
Lê Ngữbot_an_cap Đồng cười nhạt, tay siết , làmvi_pham_ban_quyen đẩy mạnh ả về hố.
! Đừng đẩy! Tôi xin lỗi! xin mà! Phàn Mỹ rốt cuộc cũng vỡ mật, gào lên trong tuyệt .
Nói to lên cho làng nghe thấy! Ngữ Đồng vẫn không hề lỏng tay.
Ả vừa vừa mếuleech_txt_ngu máo: sai rồi! Lênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngữ Đồng, tôi không nên lấy bụng nhân đo lòng quân tử, không nên vu khống ác ý cho hai cô. Mấy lời vừa rồi đều là nói nhảm, tôi biết , cầu cô thanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho tôi lần !
Đến lúc , Ngữ Đồng mới buông tay, ả sang một bên quăng một đống rưởi.
Từ giờ trở đi, nếu tôi nghe thấy cô sủa bậy như chó điên thêm một lần nào nữa, kết cục không chỉ đơn là đứng bên hố phân thế này đâu! Giọng Ngữ Đồng lạnh , vô cảm, cứ như thể nói chuyệnbot_an_cap với một con bọ gớm ghiếc.
Đúng lúc đó, Vương Tiểu Mãn cháu nội của bỗng từ chạy tới như một cơn gió, miệng hét lớn điều đó.
Tiểu Mãn còn nhỏ nhưng đôi chạy nhanh thoăn thoắt, chớp mắt đã lao đến bên cạnh . Thằng bé bám chặt lấy tay ông, ngẩng khuôn mặt bầu bĩnh lên, đôi mắt to đầy vẻ mò nhìnbot_an_cap Ngữ , rồi cất ngây ngô hỏi:
Ông nội ơi, có phải chị xinh kia muốn dạy dỗ vìbot_an_cap nhìn trộm bọn trai tụi con đi tè không ạ?
hỏi của trẻ chẳng khác nào một tia sét đánh ngang tai, khiến cả đám đông đang bỗng chốc lặng phắt, nấy đều bị sốc đến mức đứng hình. Mọi mắt ngay lập tức đổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về phía Phàn Mỹ Quyên, cứ như thể nhìn một sinh vật lạ đầy tởm lợm.
Những người lúc trước còn chút lòng hại cho Phàn Quyên giờ cũng bắt đầu nảy sinh nghi hoặc.
Trời đất, không ngờ dân thành lại có cái sở thích quái đản , đi xem trẻ con đi tè. Có người xì xào tán.
Đúngleech_txt_ngu là nhìn ngườivi_pham_ban_quyen không thể mặt mà bắt hình dong, ngờ cô tri thức này lại biến thái thế. Kẻ khác bồi thêm một đầy bỉ.
Dân cứ thế người một , mắng cho Phàn Mỹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quyên bừngleech_txt_ngu như sắp rỉ máu.
Tôi không có! Đừng có nghe đứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con nít này nóibot_an_cap bậy! Mỹ Quyên gào chống chế.
Cháu không nói bậy! Tiểu Mãn chỉ tay vào mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ả, dõng dạc nói: Hôm nọ cháu với thằng Cún, thằng Đốm, thằng Tí đang chơi nặn pháo trên sườn núi. Tụi cháubot_an_cap đang ‘tè’ vào đất để nặn chị Phàn đi ngang qua, trân trân nhìn tụi cháu không chớpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt. cháu chị đồbot_an_cap vô liêm , chị còn bảo: ‘ cái chim bé tívi_pham_ban_quyen của mày có gì nhìn’!
Ôi vãi!
Tần Khả Khả vốn đang đứng gần Phàn Mỹ , nghe xong câu đó nhảy bắn ra xa như thể vừa phảibot_an_cap bệnh: Phàn Quyên, ra kẻ tâm xà dạ , biến thái biến dạng là cô à! Thật không biết xấu hổ!
Lúc này, phụbot_an_cap huynh trongvi_pham_ban_quyen làng đều giữ nổi bình tĩnh nữa. Mẹ nó, con cái nhà người mới tí tuổi đầu đã bị con nữ lưu này sạch sành sanh, bảo họ làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao mà nuốt trôi cục tức chứ!
Eo ôi! Kinh tởm thật sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Giữa vòng vây chỉ trích, Phàn Mỹ Quyên bỗng đảo mắt, trừng mắt Tiểu Mãn đầy ác độc: ranh , chắc chắn là có kẻ dạy mày nói thế đúng không? phải là con nhỏ xinh kia không? Nó cho cái gì mà ngậmvi_pham_ban_quyen máu phun người hả!
Mọi người lại xoay sang nhìn Lê Ngữ Đồng với vẻ hoàivi_pham_ban_quyen nghi.
Ngữ Đồng cười : Tôi rảnh đâu dạy trẻ nói dối. làm chỉ có trời biết, đất biết và chính cô biết thôi.
Tiểu Mãn tức đỏ cả mặt: Cháuvi_pham_ban_quyen không nói dối! Chính mắt cháu thấy chị trộm tụi cháu mà!
Lúc này, cụ Đại thong thả lên tiếng: Cháu tôi từ nhỏ lớnbot_an_cap từng biết nói dối là gì. Đồng chí , nếu cô bảo trong sạch thì cứ đưa ra bằng chứng đi.
Phànvi_pham_ban_quyen Mỹ Quyên bị nghẹn đến không thốt nên lời, mồ hôi hột vã ra như tắm. Miệng đời cay độc cùng những lời chỉ trích như trường giangleech_txt_ngu ập tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến ả cả chânleech_txt_ngu, suýt chút nữa là đổ gục xuống , ánh mắt tràn vẻ hoảng loạn lực.
Trong khi đó, Lê Ngữ Đồng vẫn thản nhiên vòng chiến, lặng lẽ quan sát màn kịch đang đi đến cao .
người lại dồn ánh mắt về phía Vương Thiết Trụ, chờ phán quyết cùngbot_an_cap của anh.
Nói , Vương Trụ cũng ngán ngẩm nàng này tận cổ. ngày ả về đâyleech_txt_ngu, lớn không làm nhưng chuyện nhỏ thì gây ra số , chẳng qua là không có lý xác đáng để xử lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi. Nhưng hôm nay, nếu không giải quyết dứt điểm, e là sẽ làm hỏng cả bầuleech_txt_ngu khí đoàn kếtleech_txt_ngu làng.
Thế là Vương Trụ sa sầm , dõng dạc tuyên bố: Phàn Mỹ Quyên! Từ hôm , cô chuyển sang phụ khâu ủ ở chuồng lợn! Chưa hết, tháng này phải hành tựvi_pham_ban_quyen kiểm điểm sâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắc, mỗi cho tôi một bản tư tưởng, ghi rõ thức sai lầm vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phương hướng sửa .
Anh dừng lại một chút để Phàn Mỹ Quyên thấm thía hình phạt đầy mùi vị này, rồi gằn cảnh cáo: Ngoài ra, tôi cảnh cáo cô lầnleech_txt_ngu , sau này còn không mồm giữ miệng, đi rêu rao lung tung phá hoại đoàn kết, trách tôi tuyệt tình. sẽ ghi tội vào hồ sơ cá nhân của cô, ảnhleech_txt_ngu hưởng đến tương lai thế nào cô tự biết lấy!
Hay !
Dân đồng loạt vỗ tay tán thưởng kết quả này rồi nhanh chóng tản đi. Lê Ngữ Đồng vàvi_pham_ban_quyen Tần Khả Khả gật chào Vương Thiết Trụ rồi thong thả về trưa.
Vương Trụ đi đến cạnhbot_an_cap Diệc Hàn, khẽ khà: Mắtvi_pham_ban_quyen chú đấy. Con bé Ngữ Đồng này không phải hạng đâu, chẳng cần ai phảibot_an_cap chăm sóc đặc cả. Chỉvi_pham_ban_quyen cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô nàng không cho cái đại đội đảo tạ ơn trời đất rồi.
Lục Diệc Hàn khẽ nhếch môi: Cô ấyleech_txt_ngu đúng là bản lĩnh thậtbot_an_cap.
Vương Thiết vỗ bạn: Chú em tự liệu mà tính. Có điều con Phàn Mỹ kia chắc chắn sẽ không để yên đâu, bảo Ngữ Đồng cẩn thận một chút.
Lục Diệcleech_txt_ngu Hàn gật , trong mắt thoáng hiện vẻ lo âu.
Hết nghỉ , Lê Ngữ Đồng và Tần Khả lại ra đồngbot_an_cap làm việc. Lục Diệc Hàn cũng lù đi .
Ruộng bôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này cũng sắp rồi, chắc chiềuvi_pham_ban_quyen nay là dọn dẹp sạch sâu .
Lê Ngữ Đồng gật đầu, Tần Khả Khả tòbot_an_cap mò hỏi: Anh Lục này, anh về đây thăm người thân màleech_txt_ngu, sao cũng phải ra đồng lao động vất vả thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Lục Diệc Hàn mỉm cười, liếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn Ngữ : nội anh phải đồng, mà hôm cụ thấy chóng mặt nên anh đi làm thay cụ.
Nghe thấy cụ ông bị chóng mặt, Lê Ngữ liền sốt sắngleech_txt_ngu hỏivi_pham_ban_quyen: Cụ chứng thế nào hả anh?
Lục Diệc Hàn ngẫm nghĩ rồi đáp: Mấy bữa cụ cứ hoa , người không , chân tay lại bủn rủn không sức.
Ngữ Đồng trầm ngâm một lát: Triệu chứng nàybot_an_cap có thể là do khí không , hoặc là vấn đề về tuần hoàn máu não. Tôi có học qua y thuật, nếu tiện thì anh dẫn tôi qualeech_txt_ngu xem nhé?
Mắt Lục Diệc Hàn sáng : Được thế tốt quá, phiền em rồi.
Lê Ngữ Đồng theobot_an_cap Lục Diệc Hàn về nơi ở của ông . Vừa bước vào cửa, cô đã thấy một cụ già đang ngồi trên ghế, thần mệt mỏi, uể oải. Ngữ Đồng tiến lại gần, cẩn thận bắt mạch cho cụleech_txt_ngu, sauleech_txt_ngu đó quan sát sắc và rêu mộtvi_pham_ban_quyen cách tỉ mỉ.
Xong xuôi, cô rút từ trong túi áo bộ kim mang theo mình, sát trùng kỹ lưỡng rồi bắt đầu châm cứu cho ông .
vài , sắc mặtleech_txt_ngu của ông cụ rõ đã hồng hào hơn, mắt không còn vẻ đục ngầu, mờ mịt như trước.
ơi, đây là làm quá sứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến hư. Cháu kê cho một đơn thuốc, bốc vài thang về uống, kết hợp nghỉ ngơi một thời gian là khỏe lại ạ. Lê Ngữ Đồng túcbot_an_cap dặn dò.
Ông cụ cô ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt đầy cảm kích: bé, cảm ơn cháu nhiều nhé.
Hàn cũng không giấu nổi biết ơn xen lẫn thán phục: Đồng, này đa tạ em quá. Rốt ông nội anh bị làm sao ?
Lê Ngữ Đồng khẽ gậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu, đầu giải thích bằng giọngbot_an_cap điệu chuyên môn: Ông nội tuổi cao, các chức cơ thể vốn suy giảm. Dạo gần đây chắc cụ làm lụng quá sức làm tăng gánh nặng lên cơ thể, cộng thêm chứng nội hư nên mới ra tình trạng này. Lao làm tổn khí huyết, mà nội hư cơ kịp phục hồi, khí huyết thông thuận lợi dẫn đến tinh uể oải, sắc mặt kém.
Châm cứu giúp thông kinh lạc, điều hòa khí huyết. Mấy châmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc nãy của em thích vào các huyệt đạo tương ứng, giúp tuần hoàn máu được cải nào, nên và ánh mắt cụ mới khá hơn. Nhưng là giải tạm thời, khỏi hẳn thì phảileech_txt_ngu dùng thuốc điều trị và nghỉ ngơi đầy đủ.
Đơn thuốc kê chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yếu là bổ khí huyết, tỳ vị. Tỳ vị cái của hậu , là nguồn sinh hóa khí ; điều hòa tốt tỳ vị sẽ hấp thụ chất dinh dưỡng hơn. Ngoài cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm một ít liệu an thần để giúp cụ ngủ . Giấc ngủ tốt thì khả năng tự hồi củabot_an_cap cơ thể mới mạnh được.
Thời gian này ông cần tránh làm việc , đảm bảo ngủ đủ giấc. Về ăn uống, nên các thực dễ tiêu, giàu dinh như hoài sơn, hồng táo, long nhãn Chúng đều tác dụng bồi bổbot_an_cap rấtvi_pham_ban_quyen . Quan trọng nhất là giữ tâm trạng thoải , vì cảm xúc ảnh hưởng rất lớn đến việc hồi phục.
Lục Hàn chăm lắng , không gật đầu, lòng càng thêm khâm phục gái này: Ngữ Đồng, em giỏi thật đấy. Nếu không có em, anh thật chẳng sao. Sau này sức khỏebot_an_cap của ông nội, anh đành trămbot_an_cap sự nhờ em để mắt tới.
Ông cụ cũng nắm tay Ngữ Đồng, đầy vẻ hiền : Cháu vừa tài vừa có tâm. Cảm cháu, khôngvi_pham_ban_quyen có cháu ra tay thời thì thân già này còn khổ dài dài.
Lê Ngữ Đồng vội đáp: Ông đừng khách sáo ạ, đây làvi_pham_ban_quyen việc cháu nên làm mà. Ông cứ yên tâm bệnh, sớm khỏe lại nhé.
Nói đoạn, cô đơn thuốc đã viết xong cho Diệc Hàn, không quên dặn dò kỹ cách sắc thuốc. Nhìn hai ông , ánh cô tràn đầy sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quan tâm chân thành.
nhưng, cảnhleech_txt_ngu tượng ấm này lại lọt vào mắt Phàn Mỹ Quyên ả đi ngangvi_pham_ban_quyen . Một tia kỵvi_pham_ban_quyen xẹt qua mắt ả, một mưu mới lại bắt nhen nhóm.
Hừ, Lêbot_an_cap Ngữ Đồng, tưởng cô cao thế nào, rabot_an_cap cũng chỉ là hạng hồ ly đi quyến rũ Diệc . Anh ấy là người tôi đã nhắm . cứ đợi đấy, tôi sẽ không để yên đâu.
Lê Ngữ Đồng hoàn không hay biết mình lại bị kẻ nhắmleech_txt_ngu vào. Rời khỏi nhà họ Lục, cô lại đồng nốt việc. Cả buổi chiều trôi qua trong lặng, không thêm rắc rối nào xảy ra.
Mànvi_pham_ban_quyen đêm buông xuống, dân làng kết thúc một ngày làm mệt mỏi, ai nấy đều hối hả trở về nhàleech_txt_ngu. Tần Khả Khả cũng lết cái thân rã rời về căn nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuê. Cô vào bếp nấu hai bát mì , thêm một đĩa rau xào, hai chị em ăn uống đơn rồi ngồi dóc.
Đồng Đồng, cậu nhìn dân làngbot_an_cap xem, nhà có mảnh vườn nhà trồng đủ loại , vừa tiện sạch. Sau mình cũng có khoảnh đất trống đấy, haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tụi mình cuốc đất lên trồng ít đi?
Lê Ngữleech_txt_ngu Đồng ý kiến nàybot_an_cap khá : Được đấy, nào rảnh tụi mình dọn cỏ rồi lên trấn mua ít hạt về gieo.
Tần Khả Khả hào hứng tiếp lời: , tớ định thế này, lúc nào chị mìnhleech_txt_ngu lẻn vào rừng mộtvi_pham_ban_quyen chuyến đi. Cứ ăn uống thanh đạm sao chịu . Vào rừng săn được thú rừng thì tha hồ mà có thịt ăn!
Lê Ngữ Đồng cười: cũng tính thế. Với độ của mình, kiếm con gà rừng hay con thỏ chắc không thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vấn đề. Lúc đó tha hồleech_txt_ngu cải thiện bữa ăn.
Đúng ! Săn được thì tống vào nhẫn trữ đồ của tớvi_pham_ban_quyen, năng bảo quản nên lo hỏng đâu. Khả Khả khoái chí.
Ừ, nhưng cẩn đấy, núi sâu rừng thẳm biết cóbot_an_cap dãbot_an_cap nguy hiểm gì không đâu.
Lo gì, tớvi_pham_ban_quyen là thợ lão luyện ! Khả Khả vỗ ngực tự tin.
carotbaby2003
4/2/2026 lúc 3:20 sángbộ này ra hết chưa vậy ad
Xoài Chua Story
5/2/2026 lúc 1:25 chiềuTui mới ra các tập sau full rùi đó nhen