Khi người Đội kiểm tra tìm thấy Tô Miêu Miêu, cô đang mổ cá ở hậu cần của tiệm cơm quốc doanh.
tay ấn thân cá, một cầm dao phay, sống đập mạnh một phát, con cá diếc vốnbot_an_cap còn đang quẫy tức trợn mắt.
Tô Miêu vung dao hạ , mổvi_pham_ban_quyen cá chépnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nặng hơn tám cân cách thành thục và gọn gàng.
Không được cử ! Đúng này, một người đông vào.
Tô Miêu lập tức giơ hai tay lên, con dao phay sắc trong tay vẫn còn dính những vệt máu tươi, gương mặt xảo nhỏ nhắn viết đầybot_an_cap vẻ hoảng hốt.
Đặc biệt là khi mắt chạm phải nhóm người mặc phục mang đậm đặc trưng thời mặt, lông mi cô rẩy .
Cái đồng cảnh , mổ cá cũng phạm pháp ?
Bỏ hung khí trong xuống! Người ông trung niên dẫn lớn.
Miêu Miêu lập tức vứt dao phay trong tay xuống.
Cô là Miêu Miêubot_an_cap? Tô Miêu Miêu phối như vậy, giọng nói của người dẫn đầu cũng không còn gắt như lúc .
Phải. Tô Miêubot_an_cap Miêu ngập ngừng gật đầu.
Con nuôi của Tô Hộ?
vậy. Nghe đối phương nhắc đến cha nuôi, Miêu xác định bọnvi_pham_ban_quyen họ không tìm nhầm người.
Chẳngvi_pham_ban_quyen lẽ cha cô đã phạm phải chuyện gì?
Không đúng, cha cô đã từ năm trước rồi .
Chẳng lẽ phủ mổ lợn không khéo, nên bị người ta lên tậnbot_an_cap dương sao?
Tô Miêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầy bụng nghi hoặc, nhưng rất nhanh cô đã hiểuleech_txt_ngu rõ mọi nguyên .
Tin tốt là, hóa ra cô lại là tiểu bị thất lạc của đình mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vị lệnh quân khu nào đó.
Tin xấu là, cả nhà vị Tư lệnh kia bị hạ phóng đi cải tạo.
Đúng là cái may quái quỷ gì thế này!
Lưu Đội Trưởng, ông thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi chứ, mặt cô giống hệt mẹ tôi không, giống hệt Đường Xuân Lan, cô ta mới là con gái ruột của bọn họ, tôi bế nhầm thôi! Người đáng lẽ phải bị hạ phóngvi_pham_ban_quyen cô ta, tôi tội! Trong lúc Miêu Miêu còn đang lượng thông tin khổng này, một giọng nói cấp thiết và chói tai đã nghĩ của cô trở .
Miêu Miêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn hướng phát ra âm thanhvi_pham_ban_quyen, đó cô gái trạc tuổi cô.
cô gái được nuôi dưỡng rất tốt, dáng vẻ tròn trịanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, làn da trắng trẻobot_an_cap, mặc một chiếc váy hoa nhí dáng dài, chânbot_an_cap đi đôi giày da kiểu Tây.
Nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua là biết từ nhỏ đã sống trongvi_pham_ban_quyen nhung lụa.
Đây chắc hẳn đứaleech_txt_ngu đã bịbot_an_cap bế nhầm với .
Hoắc Linh Tú! Gia đình họ Hoắc vốn im lặng bấy lâu, khi thấy lời của Hoắc Linh Tú, cùng cũngbot_an_cap một người đàn ông trẻ tuổi không kìm được mà bước ra quát câu.
Anh là con trai trưởng của nhà họ Hoắc, Hoắc Bácbot_an_cap.
Anh đừng gọi , tôi nhà họ Hoắc các người chẳng có xu quan hệ nào hết! Tú lập tức sạch quan hệ, vẻ như thể sợ dính phải thứ gì vậy.
Người nhà họ nhìn điệu bộ này của cô ta, chỉ thấy thắt lòng đau đớn.
Đây chính nàng công chúa mà bọn đã niu trong lòng bànleech_txt_ngu tay từ bé đến lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Mỗi người trong nhà họ Hoắc đều thật lòng yêu thương cô ta.
Vậy mà họ Hoắc vừa xảy , cô lập tức trở không nhận người thân.
Thậm chí còn chủ của Đội kiểm tra đến lục nhà mình, chỉ để đạp lên bọn họ lập công, hòng tiếp tục được ở thủ đô.
Hoắc Tú, cô rốt cuộc có tâm không? Từleech_txt_ngu nhỏ đến lớn chúng đối xử tốt thế nào, cô quên sạch rồi sao? Hoắc Văn Bác đau lòng khôn xiết.
Cácbot_an_cap đối tốt với tôi ? Các người là đối tốt vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái, với em của các người, chẳng liên quan đến cá nhân tôi cả. Hoắc Linh Tú lý sự cùn.
Cô Hoắc Vănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bác, người vốn quyết đoán trên chiến trường, lúc này lại biết dùng lời lẽ phản bác lại Linh Tú trơ trẽn đến mức này.
Hừ. Đúng lúc này, một cười lạnh truyền đến.
Linh Tú sangleech_txt_ngu, thấy Tô Miêu người từ lúc vào đến vẫn chưa nói câu nào đang lộ vẻ biếm trên mặt.
trong cô chỉ một chiếc áo lót đen, cổ vẫn cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đeo tạp dề, trên tạp dề đốm những vệt máu.
tay đeo ống tay áo, mái tóc dàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như mực búi gọn sau đầu bằng một chiếc đũa. , sau một đường bôn ba, mái tóc có chút xõa xượi, sợi tócleech_txt_ngu rủ bên trán.
mặcvi_pham_ban_quyen này thực sự có chút nhác, nhưng trớ trêu thay, cô lạileech_txt_ngu sở mộtbot_an_cap gươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt cực kỳ .
Môi hồng răng trắng, đôi mắt như làn nước thu, mỗi cái nhíunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày hay liếcbot_an_cap mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mang theo vạn chủng tình.
Hoắc Linh Tú nhìn Tô Miêu Miêu trong bộ dạng này, răng nghiến chặt đến suýt nát.
Người họ Hoắc ai có ngoại hình xuất , vậy mà cô ta mức tú cũngleech_txt_ngu không được tính, trước đây đã có rất nhiều cô trông không người nhà họ Hoắc.
Không ngờ lời nói đó lại trở thành sự thật, nhưng người nữ này lưu bên ngoài bao nhiêu năm, tại sao gương mặt vẫn có thể xinhbot_an_cap đẹp đến nhường kia?!
Chắc hẳn là ở ngoài đàn ông dưỡng tốt.
Hoắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Linh Tú không trong thờibot_an_cap đại thế này, một cô gáibot_an_cap có thểvi_pham_ban_quyen tự nuôi dưỡngvi_pham_ban_quyen bản thân tốt đến vậy.
Nghĩ đến đây, vẻ cô ta liền trở nên ngạo .
Cô cười cái gì? sớm mai cô sẽ phải theo nhóm thành phần cải tạo Hoắc này đi hạ phóngleech_txt_ngu rồi, nghe nói nơi đó mỗileech_txt_ngu ngày bỏ đóibot_an_cap ba bữa, đểleech_txt_ngu xem lúcvi_pham_ban_quyen đó cô còn nổi ! Hoắcbot_an_cap Linh Tú đầy vẻ chán ghét.
Tôi một ngày đói bữa không cô bậnleech_txt_ngu , trước tiên tính toán nần giữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng ta đã. Tô Miêu Miêu liếc nhìn cô ta một cái nhẹ tênh, thản lên tiếng.
Giữa chúng ta có nợ nần gì? Hoắc Linh mày.
Cô vừa nói và Hoắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã không bất kỳ quan nào nữa, phải không? Tô Miêu Miêu hỏi.
Phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Hoắc Linh Tú trả lời dõng dạc, thậm còn ưỡn thẳng lưng.
Dù sao giờ Lưu Đội Trưởngbot_an_cap và những người khác vẫn còn đây, cô ta phải thể hiện thái độ đủ kiên .
Cô còn , mẹ và các anh tôi đối cô là vì cô là con gái và gái của bọn , liên quan gì đến cá nhân cô, không? Tô Miêu lại hỏi.
Phải!
Rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt. Tô Miêu Miêu gật đầu, ánh mắt lướt qua vòng trên người cô ta, khóe miệng khẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên, Vậy thì hãy tháo đôi bông tai đang đeo trên tai, sợi chuyền vàng trên cổ, chiếc đồngleech_txt_ngu trên tay, đôi giày da nhỏ chân, và chiếc váy hoa đang mặc trên người ra đi, từng thứ một.
Dựa vào cái ! Hoắc Tú lập tứcleech_txt_ngu vút lên mấy tông.
Dựa vào việc những thứ này là do cha mẹleech_txt_ngu và các anh tôi cho. Tô Miêu Miêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đôi môi mọng khẽ mở.
Hoắc Linhleech_txt_ngu Tú tức nghẹn lời.
Tô Miêu Miêu ứng này liền biết mình đã đoán đúng.
ta xấp xỉvi_pham_ban_quyen tuổileech_txt_ngu cô, giabot_an_cap cảnh nhà này lạivi_pham_ban_quyen không tệ, chắc hẳnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ gửi cô ta đi học. thì năm nay cô ta chắc vừa tốt nghiệp cấp ba, nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên người cô tính thế nào cũng phải vài trăm tệ, vào thời đại đó là cái giá trên trời.
Tuyệt đối thể là do cô ta tự kiếm được.
Hoắc Linh Tú hai tay nắm chặt lấy vạt váyvi_pham_ban_quyen, sắc lúc xanh lúc đỏ.
đều những đồ tốtvi_pham_ban_quyen, cô ta cam lòng cởi ra cho được.
Sao thế? Không nỡ ? Cũng , chỉ riêng chiếc đồng hồ trên tay chắc cũng phải cả trăm tệ nhỉ, những thứleech_txt_ngu này đều là đồ của nhà họ , cô chắc chắn có quan tiền bạc với những ‘thành cải tạo’ chúng tôi ? Tô Miêu Miêu nói những lời này cách ungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dung thong thả.
Linhleech_txt_ngu Tú sợ đến cắt không giọt máu. Nếu lời này Tô Miêu Miêu truyềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra ngoài, dù cô bị liên để rồi phải đi cải tạo thì cũng bị kỷ luật.
“Ai bảo tôi nỡ? Đồ đạcvi_pham_ban_quyen của nhà họ Hoắc các người, tôi còn thấy bẩn thỉu nữa lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!” Hoắc Linh Tú chỉ còn cáchleech_txt_ngu gồng mình chống đỡ, nghiến răng nghiến lợi, đầy vẻ không lòngleech_txt_ngu mà tháo hết sức trên người từ tai, dây chuyền đến đồng , thảy hết cho Tô Miêu Miêu.
“Trả cô, hết chobot_an_cap đấy!”
Tô Miêu lượng đôi hoa tai và sợi dây vàng trong tay, thấy khá .
“Còn đôi của cô .” Ánh mắt Tô Miêu dừng lại Hoắc Linh Tú.
Hoắc Tú đến mức răng sắp vỡ vụn, nhưng lại sợ Tô Miêu Miêu nói cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dính dáng nhà họ Hoắc, cắn răng cởi ra.
Ánh mắt Tô Miêu Miêu tiếp tục dời chiếc váy ngườivi_pham_ban_quyen đối phương, Hoắc Linh rốt cuộc không nhịn được , lên:
“Chẳng cô muốn đểleech_txt_ngu tôi trần truồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏi đây sao?”
“Quần thì có thểbot_an_cap để .” Tô Miêu Miêu gật đầu.
Sắc mặt Hoắc Tú giờ mới dịu đi đôi chútbot_an_cap, thầm nghĩ coi như côbot_an_cap còn .
Nhưng giây sau, giọng nói của Tô Miêu Miêu lại vang : “Dùng tiền mà đổi.”
“Cô nói cái gì?” Hoắc Linh Túvi_pham_ban_quyen vừa mới nén xuống lại bùng lên.
“Tôi kiểu dáng và liệu bộ đồ này cực kỳ thượng hạng, chắc là mua ở bách hóa hợpbot_an_cap . Trước đây từng đi dạo qua, một bộ nhưvi_pham_ban_quyen thế ít nhất cũng phải trên mười lăm tệ. Tôi chẳng lấy nhiều, cô đưa là được.” Miêu Miêubot_an_cap bàybot_an_cap ra vẻ mặt cực kỳ hào phóng.
“Cô” Hoắc Linh Tú tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến phát run.
“ cái gì cô? Một tiền, hai là cởi đồ, cô tự chọn đi!” Tô Miêu Miêu lơ đãng nhìn ta một cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lồng Hoắc Linh Tú phồng vì giận , cô quay đầu nhìn về phía Lưu Đội ở bên cạnh, vừaleech_txt_ngu định mởvi_pham_ban_quyen miệng thì đã có người nhanh hơn một bước.
“Lưu Đội Trưởng, các ông về nhà vả rồi, tôi cũng không để cảm , món trang sức này xem như lễ vật tạ ơn đã tôi lại người thân. Lát nữa ông hãy đưa các anh em đến tiệm cơm ăn một bữa thật ngon, cứ nhắc tôi là sẽ được rượu nước miễn phí.” Tô Miêu Miêu vừa nói đem hoa tai và dây chuyền vàng Hoắcleech_txt_ngu Linh Tú vừa tháo ra vào tay Trưởng.
Lưuvi_pham_ban_quyen Đội ước lượngvi_pham_ban_quyen sức nặng, mắt tức sáng rực lên.
Chỗ này mà đi, e là cũng phảivi_pham_ban_quyen gần trăm tệ.
Lúc nãy khibot_an_cap nhìn động của Tô Miêu, ông ta nảy ra ý đồ, định sau khi Hoắc Tú trả lại cho cô thì ông ta sẽ dùng lý do thu giữ tang vật để lấy về. Không ngờleech_txt_ngu con bé này lại hiểu chuyện đến vậy.
Ánh mắt ông ta lại rơi vào chiếc đồng hồ Tô Miêu .
Đây là hàng tốt, nhà bình thường không mua nổi đâu.
Ánh mắt Tô Miêu Miêu trầm xuống, lòng của Lưu Đội Trưởng này quả nhiên thật, định không để chovi_pham_ban_quyen côleech_txt_ngu lấy mónnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào ?
Trong lòng Tô Miêu Miêu thầm khinh bỉ, nhưng ngoài mặt vẫn phải giữ cười ôn hòa, nhét nốt chiếc đồng hồ vào tay Lưu Đội Trưởngleech_txt_ngu.
Lưu Đội Trưởng lập tức hớn hở, nhanh chóng nhét vào túi , rồi quay sang nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoắc Linh .
“Cô chọn cái nào?” Giọng điệu theo vài phần lạnh lẽo.
Hoắc Linhbot_an_cap Tú tức mứcvi_pham_ban_quyen hận thể lên mặt Miêu Miêu.
Đó đều là đồ của cô ta, vậy con đó lại không chớp đem tặng cho người khác.
tiện nhânleech_txt_ngu!
“Nếu cô không muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì để tôi chọn giúp cho.” Lưu Đội Trưởng vẻ lề mề của Hoắc Linh , cau mày khó chịu.
Xử lý việc ở đây, ông ta còn muốn dẫnleech_txt_ngu anh emvi_pham_ban_quyen đi hưởng lạc một phen nữa.
Hoắc Linh Tú biết chuyệnbot_an_cap này không còn cách nào xoay được nữa, quần áo thì ta chắc không cởi, vì cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta làm gì có đồ dự phòng để . Cô ta đành nghiến răng, từ trong chiếc nhỏ mang theo lấy mười đưa cho Tô Miêu Miêu.
Lúc đưa tiền, cô còn chần dự, trông đang bị cắt từng khúc ruột.
Tô Miêu Miêu thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy thì dạbot_an_cap vô cùng, nhanh giật lấy.
Ánh mắt dừng lại trên mười tệ trong tay Tô Miêu Miêu một lát.
Tô Miêu Miêu kín đáo cất đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mỉm cười nhận ánh của Lưu Trưởng.
“Lưu Đội , thời gian không còn sớm nữa, nếu đến muộnbot_an_cap thì tiệm cơmvi_pham_ban_quyen doanh bên kia cửa mấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Lưu Đội Trưởng vậy không nói gì thêm.
Chỉ là mười tệ thôi, thu hoạch của ta chuyến này đã đủ nhiều . Ba món đồ trong tay này chỉ cần bán đi cũng có được gầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai trăm .
Nên biết rằng tiền lương tháng của ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta hiện giờ chỉ có mươi tệ, chỗ bằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm lương của ông ta rồi.
Mườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tệ cứ coi như để lại cho bé nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi. Dù sao thì lạc đà gầy lớn hơn , họ Hoắc giờ đã sa sút, nhưng chẳng biết chừng này lại có cơ hội trởvi_pham_ban_quyen .
Làm người chừa lại một đường, sau này gặp lại cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dễ nói chuyện.
“Được rồi, nếu mọi chuyện đã giải xong thì gia đình các người tối nay thu kỹ, sáng mai tôi sẽ mọi người đi ga tàu.” Lưu Đội Trưởng bỏ một câu rồi dẫn đám đàn em quay người rời đi.
Hoắc Tú dĩ nhiên cũng cùng, nhưng khi đi còn trừng mắt Tô Miêu Miêu đầy .
“Đồ tiện nhân, cô cũng còn lại đêm vui vẻ này thôi. Đợi đến khi các bị đày đi , địa ngục đang chờ đón đấy!” Hoắc Linhvi_pham_ban_quyen Tú hằn học mắng một câu, rồi rảo bước đuổivi_pham_ban_quyen theo Trưởng.
Sảnh chính vốn ồn náo nhiệt thoắtleech_txt_ngu cái chỉ còn đại gia nhà họleech_txt_ngu .
đó vang lên tiếng nức khe khẽ.
Tô Miêu Miêu lúc này mới xoay người, bắt đầu quan kỹ lưỡng những người thân đột ngột xuất hiện này của mình.
Từng người bọn đều đổ dồn ánh mắt về phía cô, có thăm dò, áyvi_pham_ban_quyen náy, nhưng nhiều hơn cả là sự xót xa.
nhậnleech_txt_ngu được những cảm xúc , vẻ mặt Miêu mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dịu đôi chút.
Lúc nãy khi đối đầu với Hoắc Linh Tú, cô còn sợ những thân này sẽ có định kiến với mình.
Giờ xem ra là cô đã lo xa rồi.
may bọn họ đều biết nhìn nhận, nếu thì dù có phải cùng họ đi cải tạo, cô cũng không định giữ liên lạc quá nhiều.
“Con là gì?” Đường Xuân Lan thấy Miêu cứ nhìn chằm chằm bọn họ, dovi_pham_ban_quyen dự một hồi lâu mới ngập ngừng hỏi.
“Tô Miêu Miêu.” Tôleech_txt_ngu Miêu thậtbot_an_cap trả lời.
“Miêu Miêu? Tên hay lắm, rất cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sức sống.” Đường Xuân Lan đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lia lịa.
“Đây là tên cha nuôi cho con, ông ấy nói hy vọng con thể giống như mầm lúa trênbot_an_cap , lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên cứng cáp.” Tô Miêu Miêu nhớ lão già .
ấy phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lật bao nhiêu cuốn sách mới đặtvi_pham_ban_quyen cho cô cái này.
“Miêu Miêu, là mẹ có lỗi với conbot_an_cap, khiến con phải lưu lạc ngoài bao năm . Vừa mới khó khăn mới được về nhà khiến con phải đi cùng gia đình, mẹ” Xuân Lan nói vừa để nước mắt rơi lã chã.
Xuân Lan là một mỹ nhân Giang Nam điển hình, ngũ quan tinhbot_an_cap xảo, vóc người , khi nói vô cùng dịu dàng, tạo cảm giác rất gần .
Không biết có do sợi liên kết huyết thống hay khôngbot_an_cap, nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của bà, lòng Tô Miêu Miêu bỗng mềm lại.
Cô giơ tay , không quen mà vỗ nhẹ lên vai Đường Xuân Lan.
“Thôi mà, tuy là bị đày đi, con đã tìm người thân rồi, cái này thì cái kia vậy.”
Nhưng Đường Xuân nghe xong lời này lại càng khóc dữ dội hơn.
Tô Miêu nhất thời trở nên lúng túngbot_an_cap, bảo cô giết cá giết gà, thậm chí giết người thì cũng không chớp mắt lấy một cái, nhưng an ủi người khác thì cô quả thật chẳng biết chút gì.
Thôi nào, con vừa mới về nhà, làm con bévi_pham_ban_quyen hoảng sợ. Hoắc Kiến nhìn vẻleech_txt_ngu ngơ ngác của cô con gái vừa mới về, tiếnleech_txt_ngu lên ôm vợ vào lòng, dịu trấn an.
Tô Miêu cảnh nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trong lòng dâng lên một cảm xúc khác lạ.
phong của nhà họ Hoắc xem ra khá tốt, sao lại rơi vào bị đưa đi tạo thếvi_pham_ban_quyen này?
Tô Miêu Miêu lại quan sát người trong phòng khách.
Lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ lại cũngleech_txt_ngu gần 30 người.
Nhà họ Hoắc quảbot_an_cap là một gia .
Trên ba còn có hai bácleech_txt_ngu trai và mộtvi_pham_ban_quyen cô út. Gia đình bác cả tám người, gia bác hai có bảy người, nhà mình có sáu người, còn gia cô út có ba người. Tuy cô út ở Hải Thị nhưng lần này cũng bịbot_an_cap liên lụy. Hoắc Văn Bác giới thiệu tình hình hiện tại của nhà Hoắc Tô Miêubot_an_cap Miêu, là giọng nói của anh khàn đặc đến đáng sợ.
Tô Miêu Miêuvi_pham_ban_quyen hơi ngạc nhiên, nhưng chóng gật đầu.
Thờivi_pham_ban_quyen đại này mọi người đều sinh nhiều con, dù sao cũng đang rất cần nhân lực để phát triển.
Nhà mình ngoài tôi có những ai nữa? Tô Miêu Miêu suy nghĩ một lát rồi hỏi.
có anh hai và anh ba em, hai người họ làbot_an_cap anh em sinh đôi. Sáng nội hơi nên họ đã bàvi_pham_ban_quyen nội ông bệnh viện rồi, lát anh sẽ đi đón họ về. Hoắc Văn Bác giải thích.
Tôvi_pham_ban_quyen Miêu Miêu đầu, lại nhớnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến điểm quanvi_pham_ban_quyen nhất: rồi, địa điểm ta đưa là ở đâu?
Nhà sẽ đến Mặc , gia đình bác cả cũng đó nhưng ở các huyện khác nhau. Gia đình bác hai đi Nam Thành, còn côleech_txt_ngu út thì đi Tây Sơn. Hoắc Văn Bác có hỏi tất đáp.
Vậy còn ông bà nội thì sao? Tô Miêu Miêu nhớ ra Hoắc Vănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bác còn sót hai người.
Ông bà nội đi cùng chúng ta. Hoắcleech_txt_ngu Vănvi_pham_ban_quyen Bác giải thích.
Tô Miêu Miêu gật đầu.
Vậy là nhà họ tất cả 8 người.
Đáng lẽ khi em nhà, mọi người phải tổ chức chàobot_an_cap mừng và giới thiệu từng người trong đình cho em. Chỉ là tình hình hiện tại như em đấy, phải để em chịu thiệt thòinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi. Giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điệu của Hoắc Văn Bác tràn vẻbot_an_cap hối lỗi.
Tuy đây là lần đầu tiên gặp Tô Miêu Miêu, nhưng khi thấy cô khiến một kẻ vô tâm tính như Hoắc Linh Tú phảileech_txt_ngu câm nín, anh vô cùng hài lòng em gái này.
Thế mới đúng là con cháu nhà Hoắc chứ.
sao đâu. Tô Miêu Miêuvi_pham_ban_quyen lắc đầu.
Cô vốn không mấyleech_txt_ngu để tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến những này.
em cứ nhà nghỉ ngơi trước , anh đi xem tình hình bên ôngvi_pham_ban_quyen thế nào, chăm sóc mẹ anh. Hoắc Văn Bác áy nói.
Vốn dĩ Tôvi_pham_ban_quyen Miêu Miêu bị kéo vàobot_an_cap cảnh khổ này, lại còn phải nhờ cô nhà.
Đượcvi_pham_ban_quyen. Miêu Miêu hiện có thái độ khá tốtleech_txt_ngu với nhà họ Hoắc nên đồng ý rất khoát.
khi Văn Bác rờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi, cảm xúc của Xuân Lan cũng dần ổn định lại.
tình nhà họ đang rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỗn loạn, nhưng Đường Xuân Lan và Hoắc Kiến vẫn dẫn Miêu đi chào hỏi từng người để cô nhận mặt họ hàng.
Dù sao sáng sớm mai mỗi người đã một ngả rồi, nhất định phải nhận mặtbot_an_cap nhau cho đủ.
Miêu Miêu à, cháu về thật không đúng lúc chút nào. Bác cả hiện giờ cũng chẳng còn món đồ gì , chiếc đồng hồ túi này đã theo bác nhiều năm rồi, coi như quàvi_pham_ban_quyen mặt cho cháu nhé. Hoắc Đại Bá lấy từleech_txt_ngu trong túi áo raleech_txt_ngu một chiếc đồng hồ bỏ túi tinh xảo nhét tay Tô Miêu Miêu.
Nhìn là biết món đồ này đã được trân trọng giữ gìn rất kỹ.
cần đâu bác. Tô Miêu xualeech_txt_ngu liên tục.
Cô chính là kiểu không chịuvi_pham_ban_quyen nổi khi có ai đó xử tốt với mình.
Cháu chê bác đãvi_pham_ban_quyen dùng qua rồi sao? Ánh mắt Hoắc Bá thoáng vẻ tổn .
Dĩ nhiên là phảibot_an_cap . Tô Miêu Miêubot_an_cap lập tức lên tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
không phải thì nhận lấy đi. Hoắc Đại Bá rắn nhét nó vào tay cô.
Lúc này Tô Miêu mới phản , hóa ra những lời vừa rồi của bác cả đều là cố ý.
Miêu Miêu, chiếcvi_pham_ban_quyen vòng này là mẹ bác cho bác khivi_pham_ban_quyen bác hôn trai cháu, giờbot_an_cap bác tặng cho cháu. gái ngồi bên cạnh tháo chiếc vòng trên tay nhét cho cô.
Miêu , bác là bác hai của , cây bút máy này cho cháu.
Bác bác hai gái của
Anh là anh cả em
Anh là anh họ hai của em
Bắt đầu từ bác cả, những người thân khác cũng lục lọi khắp người để tìm quà mặtvi_pham_ban_quyen.
Những thứ có trịvi_pham_ban_quyen củavi_pham_ban_quyen nhà họ Hoắc như đã bị tịchleech_txt_ngu thu, trên người mỗi người chỉ còn sót lại vài món đồ tốt lén giấu đi.
Lúc này cả đều đem tặng cho Tô Miêu Miêu.
Bởi vì con bé này vừa trở đã theo họ chịu khổ, trong họleech_txt_ngu sự không nỡ.
Họ chỉ hận thể đối xử tốt với hơn một chút, rồileech_txt_ngu tốt hơn chút nữa.
Để cô gái nhỏ khỏi cảm thấy tủibot_an_cap thân.
Nhìn những món đầy ắp trong lòng, Tô Miêu Miêu nhất thời khôngbot_an_cap biết miêu tâm trạng lúc này thế nào.
Muốn trả lại nhưng những người kia nhất quyết không chịu nhận.
Cuối cùng, Hoắc Kiến Quốc phải đứng ra Tô Miêu Miêu cảm ơn mọi người.
Sau mọi người tán về , vì lên tàubot_an_cap hỏa nên phải về thunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dọn đồ đạc.
Xuân dẫn Tô Miêu Miêu đến căn phòngbot_an_cap mà Linh Túvi_pham_ban_quyen từng ở.
Miêu Miêu, tối nay cứ ở đây tạm nhé, mẹ và ba ở ngay phòng bên cạnh, có gì cứ gọi. Xuân Lan muốn ở bên con gái lâu hơn, bà cũng có rất nhiều điều muốnbot_an_cap với cô.
Nhưng hiện thời gian gấp , việc lại nhiều, có bao nhiêu lời muốn cũng đành phải chờ đến khi tới nơi rồi mới tâm sự sau.
Con biết rồivi_pham_ban_quyen, mẹ đi việc đi. Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Miêu Miêu lời.
Ngoan . Đường Xuân Lan vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô rồi lập tức xoay người rời .
Tôbot_an_cap Miêu Miêu đóng cửa lại, sát phòng một lượt.
Căn lấy hồng làm chủ đạo, cạnh cửa sổ đặt một chiếc giường công chúa, đối là bàn học, bên cạnh một chiếc quần lớn.
Tuy đồ đã trống rỗng, nhưng chỉ nhìn cách trang này cũng thấy nhà họ Hoắc hết lòng dạ Hoắc Linh Tú, kết quả lại nuôi ra một kẻ cháo đá bát.
Tô Miêu Miêu trước học, nhìn mình trong gương rồi thở dài một tiếng.
lành cô được hưởng một ngày, khổ thì khôngbot_an_cap thiếu phần cô.
Mặcleech_txt_ngu Thành.
Tô Miêu Miêu tìm kiếm thông tin nơivi_pham_ban_quyen này trong ký ức.
đó đương với Hắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Long Giang ởvi_pham_ban_quyen thế giới thựcvi_pham_ban_quyen.
Đúng vậy, thế giới hiện thực.
Tô Miêu Miêu không phải người của thế giới , cô là người xuyên không .
Khi đó cô thực hiện nhiệm vụ, để bảo người tống, cô đỡ thay người đó viên . Khileech_txt_ngu tỉnh lại, cô đã trở đứa trẻ bị bỏ rơi giữa vùng hoang dã của thế giới này.
trẻ đó đã mất đi sự sống trong trời đông tuyếtbot_an_cap trắng, vô tình lại linh hồnvi_pham_ban_quyen cô có một vật .
Sau đó cô cha nuôi nhặt nhà vàleech_txt_ngu sống ở thế giới suốt 18 năm qua.
Thế giới này tương tự những năm 70, 80 ở thế giới hiện thực.
suất lao động thấp, kinh tế xã hội đang ở đoạn vô cùng trì trệ.
Đa số người đều ăn không no mặc , tình hình xã hội còn chút biến .
May mà cha nuôibot_an_cap côvi_pham_ban_quyen có tay mổ cực giỏi, bao qua cô thiếu ăn mặc.
Ông thậm chí còn nuôi trắng trẻo mập mạp, sau khi ông mất, ông đã để lại công việc đó cho cô.
Kiếp trước Tô Miêu Miêu luôn sống trạng thái cựcvi_pham_ban_quyen kỳ bất ổn, mỗi ngày đều tất bật với đủ loại vụ.
Những ngày tháng bình như thế khiếnbot_an_cap cô thấybot_an_cap rất mãn nguyệnbot_an_cap.
dĩ định thế mà tiếp, nào ngờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại cuốn chuyện nhà họ Hoắc.
Mặc Thành hiện nay vô cùng hoang vu, lạnh và khốn , gian khổ hơnvi_pham_ban_quyen thực không biết bao nhiêu lần.
Đến nơi đó, chất lượng cuộc sống chắn không được đảm bảo.
Mà yêu cầu của cô đối với chất lượngvi_pham_ban_quyen cuộc rất cao.
Một mình cô có thể trốn, nhưng nếu côbot_an_cap trốn đi, e rằng trạng trên người nhà họ Hoắc sẽ nặngvi_pham_ban_quyen thêm một bậc.
Ánhleech_txt_ngu mắt Miêu Miêu rơi vàoleech_txt_ngu đống gặp mặt chấtvi_pham_ban_quyen như trên chiếc tủ bên , tư thoáng chút dao động.
Kiếp trước đơn độc một mình, sau khi được tổ chức nhìn trúng thì đưaleech_txt_ngu căn cứ bồi dưỡng. Cô có người thân, thậm chí đến đội cũng không, bởi vì cô chỉ tin tưởng mình.
vừa xuyên đây, cô chỉ là một đứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trẻ sơ sinh, chuyện gì cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải dựa dẫmvi_pham_ban_quyen vào thếbot_an_cap giới bên .
Đồ Tể đã dùng đôi bàn tay ráp củaleech_txt_ngu ông để chống đỡ cho cô một khoảngbot_an_cap trời riêng. Trái tim lạnh lùng cứng cuối vẫn bị chết tiệt mài giũa cho mại đi nhiều. chí cô còn nảybot_an_cap sinh cả lòng trắcvi_pham_ban_quyen ẩn một loại cảm dĩ không nên có.
bỏ , nếu đã bỏ trốn thìleech_txt_ngu phảileech_txt_ngu thay thân phận .
Cái Tô Miêu Miêu nàyleech_txt_ngu là do lão già thối tha kia để lại cho cô. Di vật ông để lại cho thế giới này không nhiều, cô là một trong số . cô đã từng hứa với ông sẽ tìmvi_pham_ban_quyen một người rể ở rể để nối dõi tông đường cho nhà họ , thân phận nàyleech_txt_ngu không thể vứt đượcbot_an_cap.
“”
Tô Miêuleech_txt_ngu Miêu , ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khẽvi_pham_ban_quyen động, trước mắt cô lập tức hiện ra một không khổng lồ. Đây là dị năng cô có được nhờ tham gia thí nghiệm trong tổ chức kiếp trước, khôngbot_an_cap ngờ nó theo linh hồn cô xuyên không đây.
Bên trong không gian có thể lưu trữ đồ vật, thời gian hoàn tĩnh lặng. Ngoài ra còn một số chức năng đặc khác.
Tôvi_pham_ban_quyen Miêu Miêu bắt đầu kiểm kê số vật tư tích trữbot_an_cap không gian của mìnhvi_pham_ban_quyen. Đây đều là sảnbot_an_cap cô tích góp được trong những qua, trong đó phần lớn là do Tô Đồ lại cho cô. Bao gạo, mì, lương , , quần , trang , vócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và một loạt nhu phẩm sinh hoạt khác.
Chỉ là những thứ vẫn còn ít. Sau khi bịleech_txt_ngu hạ phóng không biết đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bao giờ mới có thể quay lại, mà trong người thì , trẻ có trẻ. cần chuẩn thêm một ít nữa.
đoạn, Tô Miêu không trì hoãn thêm gian.
Trước khi đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Lưu Đội Trưởng đã để lại hai người canh giữ ở cổng chính nhà họ Hoắc. Cửa trước không thể đi, chỉ có thể đi sau.
Tô Miêu Miêu đi ban công. Đây là hai, bên dưới là thảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cỏ mại, độ cao đối với cô nói chuyện nhỏ. Phòng cạnh thấp thoáng có tiếng động , phòng của cô nằm ở trí trong cùng, người ở các phòng khác không thể nhìn thấy tĩnh bênleech_txt_ngu này.
Sau khi xác định thứ an toàn, Tô Miêu tay lên lan can, nhanh nhẹn nhảy xuống. Thân hình cô giống như một chú mèo hoạt, nhẹ nhàng đáp xuống cỏ . Saubot_an_cap đó cô không lại mà chạy nhanh về phía bao, khẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhún người, hai tay bám chặt tường, xoay người một cái đã nhảy ngoài. Ngay sau đó, bóng dáng cô nhanh chóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ẩn hiện trong bóng tối.
Tại ngõ Lý, kinh thành.
Conbot_an_cap ngõ dĩ tối tăm không chút ánh sáng, lúc này lại thấp thoáng ra vài tia nhạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhòa.
Miêu lấyleech_txt_ngu từ trong bọc ra một chiếc khăn trùm , quấn quanh mình , chỉ để đôi mắt sáng ngời nhưng mang theo vài phần lạnh lẽo.
Lách ngõ đi chưa đầy , cô thấy hai người đàn ông vạm vỡ đang tựa lưng vàovi_pham_ban_quyen tường. Vừa thấy cô tới, họ lập tức giác đứng thẳng dậy, hai đôi mắt sắc nhưleech_txt_ngu diều hâu đảo đảo lại trên ngườibot_an_cap cô.
“Trăng đêm nay hình như bị đen che rồi.” Tô Miêu Miêu cố ý hạ thấp giọng.
“Ngày mai sẽ là một ngày ráo.” tầm vóc cao tiếp lời, sau đó thu lại vẻ sát trên mặt, thấp giọng hỏi: “Lấy hàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hay đẩy hàng?”
“Đẩy hàng trước, lấy hàng sau.” Tô Miêu trả lời khoát.
Người đàn ông cao lớn thấy cô đối khớp được toàn bộ ám hiệu mới đường sang một bênvi_pham_ban_quyen.
Tô Miêu rảo bước tiến vào trong. khoảng hai trăm mét nữa, khung cảnh lập tức trở nên khác biệtbot_an_cap. Trong con ngõ dài, đường bày la các sạp hàng nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với hàng hóa. Từ , mì, thực, dầu ăn cho đến các loại thịt, thậm chí là dùng sinh hoạt, không thiếu gì.
Đây chính là khu chợ đen lớn nhất kinh thành.
Câu “Trăng đêm nay mây đen khuất” mà Tô Miêubot_an_cap Miêu nói lúc chính làleech_txt_ngu ám hiệu. “Lấy hàng” diện cho việc đến hàng, còn “đẩy hàng” làbot_an_cap đến để hàng.
thời điểm nàyvi_pham_ban_quyen, mua tư nhân là không được , tất cả mọi thứ đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về nhà . Nhưng đồ dùng của nhà nước đều có hạn chế, nhiều thứ không thể mua qua kênh chính , vì đen đã để đáp ứng nhu .
Tô Miêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Miêuvi_pham_ban_quyen mới chỉ đến đây vài lần, suy cho cùng thì Tô Đồ không cho phép cô làm những việc buôn bánvi_pham_ban_quyen nguy hiểm . Ông ép cô phải cắt đứt con đường này nên cô đành thôi. Nhưng hôm nay cô lạibot_an_cap buộc phải phạmvi_pham_ban_quyen hứa với Tô Đồ Tể.
Tô Miêu Miêu mộtleech_txt_ngu sạp hàng còn trốngbot_an_cap, đem đồ lần lượt ra. Toàn bộ đều là quà gặp mặt mà họ đã tặng cô. Mặc dù đây đều là tấm họ, nhưng vào lúc này, vậtvi_pham_ban_quyen tư mới quan trọng nhất. Quan trọng hơn là, dù là lúc bị phóng vào mai hay đã đến nơi, hành của họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị tra từng , bao nhiêu tốt thế này chắc chắn không thể giữ lại được. Thay làm lợi cho người khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chẳng đổi thành vật tư.
Vì đang rút muốn đi, Tô Miêu ra giá hơi thấp, cộng thêmbot_an_cap là đồ tốt, nên chưa nửa giờ, đống đồ trước cô đã bị quét sạch sanh. Mà trong túi cô cũng cóbot_an_cap hơn mấy trăm đồng.
Với con mắt của hậu thế, số tiền này còn đủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho ăn. ở điểm hiện tại, thịt lợn chỉbot_an_cap hào một cân, gạo trắng cũng chỉ 2 hào một . thì số tiền này chính làvi_pham_ban_quyen một khổng lồ. Cộng thêm Tô Miêu Miêu còn có gần 1000 đồng tiền tiết kiệm, nguồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thể nói là vô cùng dư .
Tuy nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, số lượng cô cần rất lớn, những sạp hàng nhỏ này không thể đáp ứng được nhu cầu cô. Cô trực tiếp tìm đến người phụ trách của khu chợ đen này, nói rõ nhu cầu của mình.
“Cô cô nói cái gì?” Ngườivi_pham_ban_quyen phụ trách nghe yêu cầu của Tô Miêu Miêu, hai con suýt chút nữa thì lòi ra ngoài.
“Ở đây có giấy bút không?” Tô Miêu muốn lặp lầnvi_pham_ban_quyen nữa.
” Có.” Người phụ trách gật đầu, xé một tờ giấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ bên cạnh, lấy ra một mẩu chì chỉ dài bằng tay cái.
Tôvi_pham_ban_quyen Miêu Miêu hết những thứ mình cần .
1000 cân gạo .
500 cân trắngvi_pham_ban_quyen.
cân bột mì.
500 cân thịt lợn.
500 cân thịt bò.
200 cân thịt dê.
Đường đỏ 100 cân.
Trứng gà cân.
Các loại kẹo 100 cânleech_txt_ngu.
loại gialeech_txt_ngu vị loại 5 thùng.
Sữa và sữa mạch nha mỗi loại 20 thùng.
bánh bao, màn , bánh kếp đều lấy hết.
Đồ ăn như vậy tương đối rồi, dù vật tư hiện nay khan hiếm, cũng không có nhiều .
Tiếp theo là đồ dùng sinh hoạt. Ở Mặc Thành quanh năm giá rét, cầnvi_pham_ban_quyen đủbot_an_cap loại quần áo chống rét. Áo bông, bông, mũ, găng tay, giày, tất cả đều phải chuẩn bị sẵn sàng.
Người phụ trách đứng nhìn Tô Miêu Miêu viết kín một trangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giấy mà vẫn còn tiếp, cuối cùng cũng hoàn hồn lại, vội vàng ngăn cô .
“Đợi đã, đợi đã”
“Hửm?” Tô Miêu Miêu ngước lên người đối . Trong mắt thoáng lên vài phần lạnh lẽo, dường như đang bất mãn vì ông ta cắt ngang dòng nghĩ của mình.
“ gái , tôi không biết cô phải đang cố ý đùa giỡn tôivi_pham_ban_quyen hay không, nhưng cho cô thành tâm muốn mua đồ của tôi, thì nhữngbot_an_cap thứ cô liệt ở tôi cũng không lấy ra .” Người đàn ông trungvi_pham_ban_quyen niên khổ.
“Ông lấy ra được sao?” Miêu Miêu mày.
Số lượng nhu yếu lớn thế , chắc chỉ có cơ quan nhà nước mới xuất ra . Ngườibot_an_cap đàn ông trung niên thở dài.
Vẻ mặt Miêu Miêu nghiêm trọng, những thứ cô liệt ra đây đã là con số khiêm rồi.
Dù trong cũngbot_an_cap có ngần ấy miệng , nếu lương thực không chuẩn bị đầy đủ thì sống sau nàyvi_pham_ban_quyen sẽ chẳng dễ dàng gìvi_pham_ban_quyen.
Vậy ông có nhiêu? Tô Miêu đặt bút chì xuống.
Cô thựcbot_an_cap sự muốn như vậy sao? Người đàn ông nheo quan sát Tô Miêu Miêu một lượt.
Giọng nói của con bé này nghe chừng còn rất trẻ, nhưng khí chất toát ra từ đôi mắt ấy lại không phải hạng tầm thường có thể luyện được.
Hơn nữa, từ lúc cô bàyvi_pham_ban_quyen sạpbot_an_cap hàng trước, ông ta đã ý đến cô rồi.
Những cô lấy ra toàn là đồ tốt.
Đúng, nhưng thời gianbot_an_cap của khá gấp, tôi cần trước khi trời sáng.
Trước khi trời ? Vậy gấp quá rồi. Người đàn ôngleech_txt_ngu nhíu mày.
Ông giúp tôi chuẩn lượng giábot_an_cap khoảng 2000 , xong tôi trả thêm cho 100 tệ công. Giọng Tô Miêu chắc nịch.
Baovi_pham_ban_quyen bao nhiêu cơ? Mắtbot_an_cap người đàn trợn lênleech_txt_ngu.
Tô Miêu Miêubot_an_cap cũng buồn nói nhảm với ông ta, cô trựcleech_txt_ngu rút từ trong túivi_pham_ban_quyen tờ mười tệ đặt mặt bàn bên cạnh.
Đây là tiền đặt cho ông.
Người đàn ông nhìn ngây người, cầm năm tờ tiền lên kiểm tra kỹ lưỡng một lượt.
Quả thực đều làleech_txt_ngu tiền thật.
đó, ông ta ngay vào túi quần, ánh hướng phía Tôbot_an_cap Miêu Miêu chốc trở nhiệt cùng.
Phải biết rằng thu nhập bọn họ yếu dựa vào chênh lệch giá khileech_txt_ngu mua bán lại.
Tôleech_txt_ngu Miêu Miêu đến đây mua đồ, vốn dĩ đã là mang tiền đến dâng tận bọn rồi.
có thể gom đủ lượng hàng trị giá 2000 tệ này, cộng thêm 100 tệ tiền công, hắn có thể nghỉ ngơivi_pham_ban_quyen cả mà không cần làm ăn gì nữa.
Thay vì mỗi ngàyvi_pham_ban_quyen cứ nơm nớp sợ, bằng làm một mẻ lớnbot_an_cap luôn.
Được! Cô em, thấy cô là người sòng phẳng, vụ làm ăn nàyvi_pham_ban_quyen tôi nhận. Người đàn ông hào nói.
Được, trước trời sáng, ông sai chuyển bộvi_pham_ban_quyen hàng đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kho số , ba mươi đường Tinh Khẩu, tôi sẽ cho người lấy. Tô Miêu Miêu ấn định.
Cái kho đó bỏ hoang lâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, xung cũng không có dân cưbot_an_cap, là một nơi giao dịch . Người đàn ông gật đầu.
Ông chuẩn bị nhanh đi, trước khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trời chuyển đến bao nhiêu tôi lấy bấy nhiêu, sau khi trời tôi sẽ không nhận nữa. ra ông nên chú ý một chút, đừng để ai phát hiện. Tô Miêubot_an_cap Miêu dặn .
Cứ yên tâm, tôi làm nghề này bao lâu rồi, chút cảnh giác này mà cũng không tôi đã vào tù từ sớm rồi.
Tôi đi đó đợi ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước. Miêu Miêu dặn liền chuẩn bị rời đi.
Được thôi. đàn ông sảng đáp lời.
Tô Miêu Miêu nhanh chân khỏi chợ đen, tiến phía nhà kho bỏ hoang kia.
Cô chẳng hề lo lắng đànvi_pham_ban_quyen ông đó nhận tiền rồi bùng hàng.
Bởi vì giữa việc kiếm 50 và kiếm 500 tệleech_txt_ngu, ai cũng biết phảileech_txt_ngu chọn cái nào.
Tô Miêu trong nhà kho nửa giờ thì chợ đen đã phái người giao đợt hàng đầu tiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến.
Dẫnvi_pham_ban_quyen đầu chính là người phụ trách lúc nãy.
Cô em, ởbot_an_cap đây 200 cân gạo, cô cứ nhậnleech_txt_ngu , những thứ khác tôi sẽ chuẩn bị sau.
Phiền ông đặt vào bên trong giúp tôi. Tô Miêu Miêu lên tiếng.
vấn đề gì. Người đàn ông đưa mắt ra hiệu, đám đàn phía saubot_an_cap tức đẩy xe kéo chở hàng vào trong.
200 cân gạobot_an_cap, Tô Miêu Miêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dựa theo giá chợ đen quy đổi tiền rồi đưa cho người đàn ông mặtvi_pham_ban_quyen.
Hắn nhận lấy tiền, nhổ một búng nước bọtleech_txt_ngu vào đầu tay thoăn đếm.
Đám đàn em vừa dỡ hàng xong đi ra, trong tay đại ca mình là một xấp tiền lớn thì mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa nào đứa nấy đều nhìn thẳng băng.
Đúng , không thiếu một xu. Người đàn ông nói xong, híp mắt nhìn Tô Miêu Miêu.
Phiền các ông nhanh chóng chuyển những thứ còn lại đến đây, thời gian của tôi không nhiều nữa. Tô Miêu Miêu liếc nhìn đồng hồ bỏ tay.
Đây là chiếc hồ mà Hoắc Đại Bá đã cô trước kia, cô vẫn luôn giữ lại.
sao có một chiếc đồng hồ tiện lợi hơn nhiều.
Yên tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bọn chúng đến nhận đường , nữa sẽ nhanh . Người ông không nói thẳng ra.
Thực chất là bọn vẫn chưa hoàn tưởng Tô Miêu , nên mới mang 200vi_pham_ban_quyen cân gạobot_an_cap đến dò đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước.
Bâyleech_txt_ngu giờ thấy Tô Miêu Miêu thực sự thể rút ra nhiều tiền như vậy mắt không hề chớp lấy một cái, bọn họ hoàn toàn yên .
Những hàng đó cứ thế tấp nập được chuyển đến.
Còn việc Tô Miêu nhiều như vậy để thì không phải là bọn có xen vào.
Bởi quy tắc của chợ đen tiền trao cháo múc, những việc khác tuyệt không chịu trách nhiệm.
Tô Miêu Miêu thấy đám đàn ông đó đã rời đi hết liền người vào kho sau.
Nhà cũ nát tiêu điều, chỉ có thể dựa vào ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trăng để nhận diện đồ vậtvi_pham_ban_quyen, cân gạo được xếp ngắn trên khoảng đất trống.
Chỉ với một ý , 200 gạovi_pham_ban_quyen đó đã được cất gọn trong gian của cô.
Lại nửa giờ nữa trôi qua, phíaleech_txt_ngu trước nhà vang lên tiếng động lạo xạo.
Thấp thoáng có ánh lửa lòe.
Tô Miêu Miêu nhìn qua, lần này người đến không hề ít.
600 cân bột mì.
500 cân gạo lứt.
cân thịt lợn.
Cứvi_pham_ban_quyen thế, từng xe, từng xe hàng được khuân vào trong kho nát.
Mỗi khi chuyển vào một , Tô Miêu lại thanh toánbot_an_cap của xe .
Tên phụ chợ chạy đi chạy lại nữa mà đứng một bên thu tiền.
Hắn cười đến miệngvi_pham_ban_quyen suýt thì ngoác tận mang tai.
Tình trạng nàybot_an_cap kéo dài cho đến khi sáng.
Bên phía ngườileech_txt_ngu phụ trách không thể gom thêm được thứ gì khác .
Cô em, thật ngại , chỗ đã gom hết tất gì có thể gom được rồi, thậm đã hỏi han những chợ đen khác cô, chỉ là tại tra gắt gao quá, tôi chỉ có thể tìm đượcbot_an_cap ngần này thôi. Người phụ trách có chút .
Hắn nhìn bộ dạng của Tô Miêu Miêu, rõ trong tay cô còn rất tiền.
Kết quả là họ lại chẳng hàng để đổi nữa.
Không sao, vất vả cho các ông rồi. Tô Miêu nói đoạn lại rút thêm 50 tệleech_txt_ngu cho người đàn ông trước mặt.
Đây một nửa tiền côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn lại.
Đaleech_txt_ngu tạ côvi_pham_ban_quyen em. Ngườibot_an_cap đàn ôngvi_pham_ban_quyen cười híp mắt nhận lấy, đêm nay đúng là gặp được quý nhân rồi.
Sau hắn liếc cái nátbot_an_cap gần như đã bị lèn chặt .
Những thứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này có cần anh em giúp côvi_pham_ban_quyen chuyển đi không? Miễn phí, cần trả thêm đâu. Bâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ người ông đã xem Miêu Miêu như Thần Tài rồi.
Không cần đâu, tôi đã xếp người đến lấy rồi. Tô Miêu Miêu khéo léo từ chối.
, tôi không làm nữa.
Ừm.
Người ôngvi_pham_ban_quyen đang vội về chia tiền với anh em, chào một tiếng rồi dẫn rời đi.
Còn Tô Miêu Miêu, xác trong vòng bán kính trăm mét không còn hơi thởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào khác, cô mới tất cả vào trong không gian.
Chừng ấy đồ vật được thu vào cũng chẳng bao nhiêu diện của không gian.
Nếu không phải vì thời gian không đủ, cô tích thêm một chút nữa.
Trời sắp sáng rồi, nếu cô còn về thì bên phía họ Hoắc có lẽ sẽ nhận ra điềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó.
Tô Miêu Miêu rời khỏi nhà kho cũ, thẳng hướngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoắc đi.
Tô Miêu đi theo đường cũ trở phòng mình, vừa phòng tắm tắm rửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong đã nghe thấy truyền đến tiếng sột soạt. Cô lập tốc, mặc quần áo rồi nhanh chóng ra ngoài.
Vừa ra cửa đã thấyvi_pham_ban_quyen Đường Xuân đang đi về phía mình.
“Miêu Miêu, mẹ làm con thức giấc sao?” mặt Xuân Lan , thâm dưới mắt lộ rõ, rất hiển nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đêm qua bà đã không ngủ ngon giấc.
“Mẹ, Đội Trưởng và mọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người tới rồi.” Lúc này Hoắc Văn Bác từ cầu thangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi lên.
“Mẹ biết rồi.” Đường Xuân Lan gật .
Hoắc Văn Bác xoay người xuống lầu để trấn Lưu Đội Trưởng, nhằm tranh thủ thêm chútleech_txt_ngu thời gian cho mẹ và em gái.
“Miêu Miêuleech_txt_ngu, con thu dọn đồ đạc đi, chúng ta xuống dưới.” Đường Xuân Lan dàng nói.
“Vâng.” Tô Miêu gậtbot_an_cap .
Giống như những gì Tô Miêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dự đoán, hành lý nhà họ Hoắc thu dọn xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị Đội Trưởng dẫn người lục lọi tỉ mỉ lại một lần nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Thấybot_an_cap món nào đáng giá hoặc vừavi_pham_ban_quyen mắt, họ liền bảo vật đó liên quan vụ án, cần mang về nộp lên trên.
nhà Hoắc biết bọn họ tư túi nhưng cũng chẳng làm được, chỉ nắm chặt , nghiến răng nghiến mặc bọn họ bới tung đống hành lý khó lắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới sắp xếp xong thành hỗn .
Ngườileech_txt_ngu nhà họ Hoắc lo những món quà họ tặng cho Tô Miêu cũng bị đám người này chiếm mất, nên cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dán mắt vào túi lý của cô. Kết bên trong chỉ có mấy bộ quần áo mà Hoắc Linh bỏ lại, mọi người biến đổi nhanh chóng thu liễm lại.
khi Lưu Đội Trưởng xác định không thể vắt kiệt thêm thứ gì từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người họ Hoắc nữa, mới đưa bọn ga . Mỗi người đều nhận được vé tàu của .
“Cụ Hoắc, tôi chúc gia đình lên đường bình .” Lưu Đội Trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười mắt.
Hoắc nắmvi_pham_ban_quyen chặt cây gậy chống, quay đầu để người nhà dìu lên tàu.
Miêu Miêu và gia đình bác đi cùng mộtbot_an_cap chuyến, người còn lại đi chuyến khác. nhàleech_txt_ngu phải chia tay ở sảnh, ai nấy mắt cũng đỏ hoe.
Tô Miêu Miêu đứng ở phía sau, thần sắc không rõ . Đây chính là lý do cô thích đi về mình, kết giao thêm một người, trên thân sẽ có nỗi bận lòng. Có bận lòng, thanh trong sẽ đi mộtvi_pham_ban_quyen phân. Cơ hội sốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ giảm đi một phần.
Đời lúc chết cô lẻ loi một , đời này lại buộc phải có thêm nhiều ràng buộc.
“ muội, cần lo lắng, bất ở đâu, tụi anh cũng sẽ chăm sóc tốt cho em!” lúc Tô Miêu Miêu đang cúi đầu trầm tưbot_an_cap, giọng nói sang vang lên đầu.
Tô Miêu Miêu ngẩng đầu lên thì hai khuôn mặt tuấn tú giống hệt , kinh đến chút nữa cô đãleech_txt_ngu vung nắm đấm ra.
“Tiểu muội, em còn chưa biết tụi anh đâu, ta là anh hai của em, ta tên là Hoắc Học.” Hoắc Học dịu dàng nói.
“Tiểu muội tiểu muội, ta là anh ba của em, ta là Hoắc Tâm Viễn, sau này anh bảo kê cho em!” Viễn vội vàng , còn vỗ vỗ ngực mình đang thốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ba anh em họ đúng là tính cách khác biệt. Anh cả trầm ổn, anh hai dịu dàng, anh ba cởi mở. Cô có thể tưởng tượng đây Hoắc đã sống những ngày thoải mái đến nhường nào.
“Tiểu muội mới trở về, đứa đừngleech_txt_ngu làm em ấy sợ.” Hoắc Văn Bác nhìn Tô Miêu Miêu nãy giờ không tiếng, cứ ngỡ cô bị dọa bởi trận thế này, lập quở trách hai đứa trai.
“Ta chỉ muốn chào hỏi em gái thôi mà.” Hoắc Tâm Viễn có chút ngượng ngùng đầu.
Ánh mắt Hoắc Văn Bác lại rơi trên người Miêu Miêu, đáy mắt tràn ngập áy . Đứa em gái này củaleech_txt_ngu anh chưa được phúc nhà họ Hoắcbot_an_cap lấy một đã phải theo bọn anh chịu khổ. Không những không giống Hoắc Linh Tú gào thét chửi bới oán hận, mà thậm chí còn luôn ngoan ngoãn dịu hiền.
Cô em gái như vậy khiến anhvi_pham_ban_quyen không kìm được lòng mà xótnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xa. Cô còn nhỏ tuổi, lại gầy yếuleech_txt_ngu thế này, e rằng vẫn chưa biết ngàybot_an_cap tháng khổ nào đang chờ đợi phía trước. Nhưng anhbot_an_cap thề bằng cả tính mạng, tương lai tuyệtleech_txt_ngu đối sẽ không để em gái mình phải chịu dù chỉleech_txt_ngu một chút đắng cay.
Hoắc Mẫn Học Hoắc Tâm Viễn nhìn vẻ mặt của anh cả, cũng hạ quyết tâm, nhất định phải bảo vệ tốt em gái của họ.
Dù có không nỡ thì thời điểm ly biệt cuối cũng đến. gia đình rơi lệ chào tạm biệt, lần lượt lên tàu.
Tàu hỏa thời này chỉ có loại tàu vỏ xanh, người đông nghẹt lại chạy chậm. Đến Mặc Thành mất hai một đêm, ghế của họ đươngvi_pham_ban_quyen nhiên đều là ghế cứng. Thanh niên thì không sao, nhưng hai cụ già phải chịu ít vất .
Cụ Hoắc lúc trẻ vốn là một vị tướng bất bại chiến trường, dù nghỉ hưu nhiều năm nhưng trên người toát ra khí thếvi_pham_ban_quyen uy nghiêm không cần giận mà vẫn . Chỉ là khi mắt cụ rơi người Tô Miêu Miêu, vẻ mặt lập tức trở nên dịu hơn nhiềubot_an_cap.
“Cháu là Miêu Miêu phải không? Để cháu phải theo chúng ta chịu khổ rồi.”
hôm qua đến nay Tôleech_txt_ngu Miêu Miêu đã nghe quá nhiều lời xin lỗi, đếnbot_an_cap mức gầnbot_an_cap như hình thành phản tự nhiên, cô đáp lại một cách vô cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng: “Không saovi_pham_ban_quyen ạ.”
“Đứa trẻ ngoan.” Cụ nhìn đứa cháu gái nhỏ trước mặt, trong cảm thấy hài .
Trải qua biến cố lớn vậy mà vẫn giữ được mặt không đổi, chí nghe trai thứ ba , hôm qua con bé chỉ dùng vài ba câu đã khiến Hoắc Linh Tú tức đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phát , cụ lại càng thêm tánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thưởng. là người một , chovi_pham_ban_quyen dù không sống cùng nhau thì gene trong giống hệt nhau.
Nhưng nghĩ đến Linh Tú, cụ lạibot_an_cap thấy ngực đau nhói từng . Nhà họ Hoắcbot_an_cap từ xưa đã thịnh âm suy, sau con gái út gả đến Hải Thị, trong cũng chỉ mỗi Hoắc Linh Tú là gái. Từ nhỏbot_an_cap cụ đã coi cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta như bảo bối mà che chở, dù côbot_an_cap ta không thông minh nhạy bén như những đứa con trai khác của họ Hoắc, nhưng cụ luôn dành cho cô ta tình thương nhất.
Kết quả cùng, bọn họ một nhát nhất cũng chính là cô . Cụ cả nhìn người số, chobot_an_cap là có đôi tinh đời, ngờ lại vấp ngã đau đớn trênbot_an_cap chínhbot_an_cap người thân mình. Hômvi_pham_ban_quyen qua phải vào bệnh viện cũng donội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị Hoắc Linh Tú làm cho tức nghẹn. Lúc này lại, cụ chóng mặt hoa mắt, đành phải nhắm ngơi.
Tô Miêu Miêu thấy dáng vẻ đối phương như vậy cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không lên tiếng làm phiềnbot_an_cap thêm. Hoắc Bác bên cạnh khẽ thích với một câu: “Ông nội từleech_txt_ngu nhỏ đã thương Hoắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Linh Túleech_txt_ngu, chắc là lại nghĩ chuyện đó nên lòng.”
Tô Miêu Miêu gật .
trình hai ngày một này Miêu Miêu ngồi đến mức cả xương . Dù sao cơ thể này cũng không giống đời đã qua biết bao đợt huấn luyện. Tô tể vốn rất nuông chiều cô, lúc ông cònbot_an_cap sống chưa từng bắt cô việc nặng bao giờ.
Xem ra sau này không thể buông được. Tô Miêu thầm nghĩ đến khi tới nơi bị điều , nhất định phải rèn luyện lại thể chất.
Trênbot_an_cap tàu có đồ ăn, nhưng cả đềuvi_pham_ban_quyen khá đắt đỏ, nhà họ Hoắc hiện đang túng , chỉ có thể ăn bánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net áp chảo mang từ nhà để lót dạ. Ngày đầu còn , ngày hai bánh áp chảo vừa cứng vừa chát, cắn một miếng nhai ngày cũng không trôi. Cuối cùng chỉ thể uống một ngụm nước lớn để nuốt chửng xuống.
Tô Miêu Miêu cảm thấy cổ họng mình như bị đến buốt. Trong khôngbot_an_cap của cô có không ít đồ , nhưng hình hiện không tiện lấy ra, cô chỉ có thể theo số đông, cùng nhau gặmvi_pham_ban_quyen bánhleech_txt_ngu áp chảo cứng.
chặng đường xóc , cuối họ cũng xuống tàu vào buổi chập choạng tối ngày thứ ba.
Vừa khỏi tàu, gia đình họ Hoắc đãvi_pham_ban_quyen nhìnvi_pham_ban_quyen thấy rất nhiềubot_an_cap người đang đón người ở cửa.
Miêu Miêu liếc mắtleech_txt_ngu một cái liền thấyleech_txt_ngu một thanh niên da nhẻmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, gò má cao, vóc dáng gầyleech_txt_ngu gò cao mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tấm biển.
Trên đó viết ba Kiến Quốc xiêu xiêu vẹo vẹo.
Ba, hình kia là người đến đón chúng ta. Hoắc Văn Bác cũng nhìn thấy.
Hoắc Kiến Quốc lập tức dẫn cả nhà đileech_txt_ngu về phía trai .
Chào cậu, cậu có phải người của thôn Thạch Mã Đầu đến người không? Hoắc Kiến Quốc hỏi.
Đúng đúng đúng, tôi là người thôn Thạchvi_pham_ban_quyen Mãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mọi người là nhà họ phải ? Chàng trai liên tục gật đầu.
. Hoắc Kiến Quốc đáp lời.
Cuối cùng mọi người cũng tới rồi, tôileech_txt_ngu đợi nửa ngày trời, cứ ngỡ hôm nay mọi người đến được chứ. Mau đi thôi, nếu không trước khi tối chúng ta không về kịp thônbot_an_cap . trai vàng giục giã.
Ánh mắt vô tìnhvi_pham_ban_quyen lướt Tô Miêu Miêu, đồngbot_an_cap tử lập chấnbot_an_cap động, khuôn mặt đen nhẻm bỗng chốcbot_an_cap ửng đỏ, vệt đỏbot_an_cap nhanh chóng lan tận ra tai.
Dáng vẻ đỏ rần trên nền da đen khiến cậu ta trông giống hệt như một mận đen chín mọng.
Hoắc Văn Bác chú tới ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt của cậu tavi_pham_ban_quyen, theoleech_txt_ngu bản năng đứng mặt Tô Miêu Miêu.
Anh em mình xinh đẹp, ở Bắc Kinh, đương không ai dám động vào người nhà họ Hoắc. giờ đã về thôn, anh phải canh chừng cẩn mật mới .
Cái đó chúng ta đi thôi Chàng trai lẽ cũng nhận phản ứng của mình thất , liền vội thu hồi mắt, lắp bắp dẫn đường phíaleech_txt_ngu trước.
May bên phía cả họ Hoắc đã tìm được người đến đón. Hai gia cứ chia tại đây.
Chàng trai đến nhà họ Hoắc tên là Sơn Nha Tử, là người dân bản địa lớn ở thôn Thạch Mã Đầu.
quảng trường bên ngoài gavi_pham_ban_quyen có một cỗ đang buộc sẵn. Sau khi trấn lại khỏi bối rối lúc nãybot_an_cap, Sơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nha Tử trở nên rất nhiệt tình, anh giúp nhà họ Hoắc lên xe lừa rồi xe về thôn.
Trên đường đi, ta giới thiệu vớibot_an_cap gia đình họ Hoắc về tình của thôn Thạch Mãleech_txt_ngu Đầu.
Thôn chúng thuộc đội An Dươngleech_txt_ngu, trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cóleech_txt_ngu tổngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cộngvi_pham_ban_quyen mười hai thôn như .
Hiệnleech_txt_ngu đang là thu hoạch thu bận rộn nhất, mọi lúc này cũng coi đúng . ngàyleech_txt_ngu nữa qua vụ hoạch thì càng khó kiếm công phân, đếnvi_pham_ban_quyen lúc đó được chia lương , mùa đông sẽ phải nhịn đói đấy.
Mọi người cũng đừng lo , người trong thôn tôi rất tốt. Nhữngvi_pham_ban_quyen năm qua cũng tiếp nhận không ít người xuống cải tạo như gia đình mọi người rồi, chỉ cần người túc cải tạo, người trong thôn đều sẵn lòng đón nhận.
Sơn Nha Tử là người lắm lời, dọc đi gần như đã giải thích hết một lượt tìnhleech_txt_ngu hình thôn Thạch Đầu nhà họ nghe.
Nhưng Hoắcbot_an_cap Kiến Quốc mọi người nghe thì chân mày càng nhíu chặt.
Chưa nói chuyện khác, chỉ nhìn thân Sơn Nhabot_an_cap Tử là biết tìnhbot_an_cap hình thôn chắc chắn không ổn. Có lẽ cả cái ăn cái mặc cơ bản cũng giải quyết , nếu không chàngleech_txt_ngu trai trẻ tuổi sao có thể gầy gò đến mức này.
đàn ông họvi_pham_ban_quyen thì không sao, trongbot_an_cap nhà còn có hai cụ già. Vợ ông vốnleech_txt_ngu lá cành vàng, dù là ở nhà mẹvi_pham_ban_quyen đẻ hay nhà đều chưa từng phải làm việc . Con gái thì càng miễn bàn, vốn đã yếu, nếu giờ lại có cơm ăn, phải sẽ gầy hơn ?
Hoắc Quốc đã thầm tính toán trong lòng, sau khileech_txt_ngu tới đội nhất định phải nhanh chóng làm quen , cố gắng kiếm thêm nhiều công phân để cha mẹ, vợ con đều được ăn .
chuyện suốt dọc đường, cùng họ cũng tới thôn Thạch Mã Đầu khileech_txt_ngu đã tối hẳn.
Dưới gốc cây hòenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net già ở đầu , một đàn ông trung niên khoảng ngoài năm mươi tuổibot_an_cap đứng đó, cầm một thuốcleech_txt_ngu sợi, khói phì phèo. Thấy Sơn Nha Tử xenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lừa về, ông mới thở nhẹ nhõm.
Thôn trưởng. Sơn Nha Tử lập tứcvi_pham_ban_quyen kìm xe lừa lại rồi thoắt xuống.
Ừ. Thônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vương Hồng Kiệt gật đầu.
thôn trưởng. Hoắc Kiến và mọi người cũng nhảy xuống xe lừa, phép chào ông.
Mọi người là nhà họ nhỉ. Thái của Vương Kiệt coi là ôn hòa.
Vâng. Hoắc Kiến Quốc gật .
Vương mắt nhìn qua một lượt tám người nhà họ Hoắc. Ngoại hai ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net già đã mất sức lao động, những còn lại đều là thanh niên trai tráng. Điều này thêm không ít sức lao cho , vừabot_an_cap có thể giảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bớt phần nào tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trạng thiếu nhân lực vụ thu mùa thu .
Mọi người đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo tôi, tôi dẫn mọi người đến chỗ ở . Vương Hồng Kiệt dẫn đường phía trước.
Người nhà họ Hoắcleech_txt_ngu theo phía . Sơn Nha buộc xe vàobot_an_cap gốc cây hòe , nhiệt tình xách hành lý giúp họ: đưa mọivi_pham_ban_quyen người qua đó.
Hoắc Quốc đươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên không nỡ từ chối sự tình đối .
Vương dẫn mọi người đi hơn mườivi_pham_ban_quyen phút, cuối cùng dừngleech_txt_ngu lại trước một chuồng bò cũ nát. Bên trong bò nhốt một con trâu nước gầy trơ xương, còn bên cạnh chuồng là haibot_an_cap gian nhà nát được dựng bợ bằng gỗ.
Xung bóng người.
Đường Xuânbot_an_cap Lan vừa nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, chỉ cảm thấy hai mắt tốileech_txt_ngu sầmleech_txt_ngu lại. Dù khi tới bà đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi tận mắt chứng kiến, bà vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nảy sinh nỗi tuyệt vọng sâu sắc. Nơi này rõbot_an_cap ràng là chỗ nhốt gia súc, sao có thể ở được chứ.
Vương Kiệt như biết người nhà họ Hoắc gì, ông rítleech_txt_ngu thêm một hơi thuốc rồi mới nói: Trong thôn xây khu nhà chobot_an_cap thanh niên trí thức, đó là để cho thanh niên trí thức ở. Mọi đượcleech_txt_ngu đưa xuống đây để cải tạo, theo quy định chỉ có thể ở lại chỗ .
Tuy nhiên gian nhà này quả thực có hơi cũ , may mà dạo này tiếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không lạnh . Đợi qua đợt thu hoạch mùa thu, tôi gọi người qua giúp mọi người sửa sang . ngày gần đây, mọi cứ chịu khó tạm vậy đi.
Đường Xuân Lan há miệng định gì đó, nhưng Kiến Quốc bên cạnh đã giữ bà lại, chỉleech_txt_ngu cười gật đầu với Vương Hồng Kiệt: Vậy thì thôn trưởng quá.
Đừng khách sáo, lát nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi sẽ bảo người mang ít lương thựcbot_an_cap qua cho mọi người. Tối nay hãy nghỉ ngơi cho , ngày mai phải theo chúng tôi ra đồng việc rồi.
Vương Hồng rất hài lòng với thái độ của Hoắc Kiến Quốc. Thạch không phải lần đầu tiếp nhận những thành phần xuống tạo thế . Người trước đó làmbot_an_cap ầm làm ĩ không chịu ở đây, thậm chí còn thân phận cũ ra épleech_txt_ngu người, giờ trên mộ đã cao bằng đầu người rồi. vọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn nhất ông là thôn làng được hòa bình, êm ấm, nhóm người mới đến này biếtbot_an_cap lời tốt nhất, ông không muốn rước lấy rắc rối.
là ông lại tốt bụng dò thêm vài câu mới quay người rời đivi_pham_ban_quyen.
Hành lý tôi để ở đây cho người, tôi cũng vềbot_an_cap đây. Sơn Nha Tử thấy trưởng đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi, cũng tức đặt xuống rồi vội vàng rời khỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Chỉ là trước khi đi, ta vẫn không nhịn được liếc Tô Miêu Miêu phía sau mọi người.
Thật sự không thểleech_txt_ngu cậu , từ nhỏ đến lớn cậu ta chưa từng thấy cô nào đẹp đến vậy. Làn da trắng tựa tuyết, đôi mắt sáng như sao trời. Trước đây cậu ta chỉ mấyvi_pham_ban_quyen cô thanh niên trí thức trong khu ở đã giống nữ rồi, nhưng cho đến khi nhìn Tô Miêu Miêuleech_txt_ngu, cậu ta hiểu thế nào là tiên nữ thật sự.
Chỉ là tiên nữ này khí khôngbot_an_cap được , lại là thành phần cải tạo. Hy họ đừng giống như những người trước đây, suốt ngày gây chuyện trong thôn. Dù sao thì đối với một người xinh như vậy, ta mong rằng mỗi ngày đều có thể nhìn thấybot_an_cap để tâm trạng tốt hơn đôi chút.
khi trưởng thôn và Thạch Nha Tử rời đi, trong căn bò đơn còn lại đình họ Hoắc.
Vào trong xem thửleech_txt_ngu đã. Hoắc Quốc trướcvi_pham_ban_quyen, vào những lúc này, ông càng cần phải là trụ của gia đình.
Đúng , xem chút đi, biết đâu bên trong cũngvi_pham_ban_quyen không đến nỗi tệ như vậy. Hoắc Tâm Viễn vẫn giữ tâm thái quan.
Thế nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khivi_pham_ban_quyen họ đẩy hai cánh cửa gỗ mục nát ra, chút vọng cuối cùng cũng tanbot_an_cap thành mây khói.
phòng chỉleech_txt_ngu thể dùng chữ để , đó là nhàbot_an_cap trống bề.
Bên trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thậm chí đến một chiếc giường cũng không có, chỉ có góc được rảivi_pham_ban_quyen rơm rạ để làm chỗ nghỉ ngơi.
Ngoài , không còn gì khác.
Lúcleech_txt_ngu này, ngay cả Hoắc Kiến Quốcbot_an_cap cũngleech_txt_ngu không khỏi thắt lòng.
Tô Miêu nhìn dáng vẻ như vừa rơi xuống địa ngục của người nhà họ Hoắc, cô điềm nhiên tiến lên xốc đốngvi_pham_ban_quyen rơm rạ đó lên.
Sau khi xua đuổi con vật nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong đi, cô lại trải phẳng .
đó, cô thấy một bộ chăn đệm từ trong hành lý mà nhà họ mang theobot_an_cap, trải lên trên đống rơm.
Như vậy là cũng tạm chống chọi được qua đêm .
Ông bà nội, tối nay hai người ngủ ở đây đi. Miêu Miêu xử xongleech_txt_ngu xuôi thì quay đầu ông cụ và bà cụ Hoắc.
ngây ra đóbot_an_cap làm gì? Đivi_pham_ban_quyen dọn dẹpbot_an_cap đống rơm rạ đi, nhất phải chuẩn bịleech_txt_ngu được một chỗ để ngủ chứ. Cuối cùng ông cụ Hoắc là người lên tiếng phá vỡ bầu khôngvi_pham_ban_quyen khí.
Miêu Miêu Xuân Lan bấy giờ phản ứng lại, bà lập tức tiến lên nắm lấy tay Tô Miêu Miêu, lạibot_an_cap đỏ hoe, con lại biết làm những việc này?
Lại còn làm thuần thục đến , trước đây chắc chắn con bé đã phải chịu không ít cực.
Đứa connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái đáng thương bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Việc này cũng chẳng cần kỹleech_txt_ngu thuật gì cao siêu. Tô Miêu Miêuvi_pham_ban_quyen vẫn chưa quen lắm với sự thân này Đường Xuân Lan, cô hơi mất tự mà rút ra, Con sang phòng bên cạnh xem thế nào.
Tô Miêu nói xong đi về phía gian phòngbot_an_cap bên cạnh. Hai bên phòng gần như chẳng gì khác biệt, đều trống huếch hoácbot_an_cap và chỉ có rơm rạ.
Tô Miêu Miêu định tiến lênvi_pham_ban_quyen dọn dẹp thì đã có vài bóng người nhanh .
gái, nghỉ đi, mấy việc nàyleech_txt_ngu để bọn anh làm. Là ba anh em Hoắc Bác.
Tô Miêu không tranh giành với họ, cô đi đến bên cửavi_pham_ban_quyen sổ, quan sát môi xung quanh.
tối đen mực, chỉ có phía xa xa thấp thoáng vài ánh đèn thưa thớt.
Phía đó chắc là làng xóm, cách đây khá xa, này thực lại rất tiện cho cuộc sống này .
Dù nhà cửa rách nát thì có thể sửa, nhưng nếu sống trong thôn thì sẽbot_an_cap có nhiều đôi mắt soi mói.
Em , giường đãbot_an_cap trải xong cho các em rồi, em mẹ ngủ ở gian này. Tô Miêu còn suy tính thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phía sau vang lên giọng của Hoắc Văn Bác.
Tô Miêu Miêu đầu , thấybot_an_cap đống rơm rạ lúc nãy đã được lại gàng, bên trên cũng đã trải một chăn.
Để ba mẹ ở đi ạ. Tô Miêuleech_txt_ngu Miêu nói.
Không đâu, ba cùng mấy anh con raleech_txt_ngu ngoài xem thử. Hoắcleech_txt_ngu Kiếnleech_txt_ngu Quốc dứt từ chối.
Tô Miêu còn định thêm gì đóvi_pham_ban_quyen nhưng ông đã dẫn ba đứa con trai ra khỏi phòng.
Miêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Miêu, đivi_pham_ban_quyen, đi đường lâu như vậy chắc chắn con đã mệt rồi, con mau nghỉ ngơi . Đường Xuân Lan dắt Tô Miêuvi_pham_ban_quyen đến ngồi xuống đống rơm.
Mắt bà vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đỏ nhưng cố gắng không mình bật khóc trước mặt Tô Miêu Miêu.
Ở thủ đô, chỗ ở củaleech_txt_ngu con chó nhà họ còn hơn chỗ này.
Vậy mà bây giờ, bà lại để gái mình phải cùng chịu khổ như thế .
Tất cảbot_an_cap đều là lỗi của họ.
Vâng. Tô Miêu Miêu vừa chạm phải mắt củaleech_txt_ngu Đường Xuân Lan liền cảm thấy trong lòng có cảm giác kỳ lạ khó tả.
Để tránh cho bà khóc tiếp, Tô Miêu Miêu đành phải nằmbot_an_cap xuống đống rơm, nhắmvi_pham_ban_quyen mắt lại.
Đường Xuân thấy bộ dạng này của Tô Miêu Miêu thì tưởng cô đãbot_an_cap mệt rồi, đến mức có thể đặt xuống ngủ ngay ở như thế .
Sống mũi bà lại cay xè, chỉ biết ngồi bên cạnh Tô Miêu Miêu lặng lẽ lau nước mắt.
Sau khi xác định Tô Miêu Miêu đã ngủ say, bà mới rén bước ra phòngbot_an_cap.
Nhưng bà không hề biết rằng, ngay khi bà vừa quay lưng, Tô Miêu nằmbot_an_cap rơm đã mở mắt ra.
Bị ánh mắt nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy nhìn chằm chằm, sao cô có thể ngủ được chứ.
Bên nhà.
Đường Xuân Lan vừa ra ngoài, Hoắc Kiến Quốc đã tiến lại gần.
Miêu ngủ rồi à? Hoắc Kiến Quốc hạ thấp hỏi.
Vâng, chắc là trênvi_pham_ban_quyen đường đi mệtbot_an_cap quá nên vừa nằm xuống đã ngủ thiếp rồi. Giọng Đường Xuân nghẹn ngào.
Là chúng ta đã liên lụy đến con bé. Hoắc Quốc nhìn gian phòng phía với ánh mắt đầy lỗi.
Giờ nói những lờileech_txt_ngu này thì còn ích gì nữa, cũng đâu thể đưa con bé quay về được. Lan nói đoạn lại chực rơi .
Đúng rồi, đây là vừa cho tới. Hoắc Kiến Quốc sợ nhất là nhìn thấy vợ mình khóc. Hồi mới , ông đã mặt phụ rằng tuyệt đối không để bà phải rơi lệleech_txt_ngu.
Kết là dạo gần đây vợ ông khócbot_an_cap đến mức sắp hỏng mắt, ông đành phảileech_txt_ngu vội vàng lảng chuyện khác.
đưa những lươngleech_txt_ngu thực tới? Đường Xuânleech_txt_ngu Lan nghe thấy có đồvi_pham_ban_quyen ăn thì cũng không khóc nữa, vội vàng hỏi han.
sao người hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày ở trên xevi_pham_ban_quyen, hầu như chẳng được bữa nào tử tế.
Trưởng thôn đưaleech_txt_ngu cho chúng ta hai mươi ngô xay, ba cây cải nửa quả bí đao. Quốc nói.
Chỉ có thế thôi sao? Đường Xuân Lanleech_txt_ngu ngỡ như nhầm.
. Hoắc Kiến Quốc nhíu mày.
Đường Lan không tinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tự mình kiểm tra lại một lượt.
Kếtleech_txt_ngu quả như lời Kiến Quốc nói, không sai .
Cái này chỗ ngô xay thì ăn thế nào đây? Giọng Xuân Lanleech_txt_ngu lại nghẹn lạibot_an_cap.
Bà là người phương chính gốc, từ nhỏ đến lớn đều cơm trắng gạo dẻo, loại ngô thô này trong ấn tượng của bà dườngbot_an_cap như chỉ dùng để nuôi gia .
Thì nấu cháo ngô, ít cải thảo, ăn cho no bụng là được. Hoắc Kiến Quốc đã chấp nhận thực tại.
Chúngvi_pham_ban_quyen ta khôngvi_pham_ban_quyen sao, nhưng ông bà nội đã tuổi, sức khỏe lại tốt, ănbot_an_cap những thứ này thì làm gì có dinh dưỡng.
Còn nữa, con bé gầy thế, lại tuổi ăn tuổi lớnbot_an_cap, mấy thứ này làmleech_txt_ngu sao mà đủ chất được. Đường Xuân Lan nhìn yếu ít ỏivi_pham_ban_quyen trước mắtbot_an_cap, cuối cùng nhịn được mà nước mắt rơi xuống.
Ngày đầu mình mới đến, chưa quen trường, đợi ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mai tôi sẽ đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi thăm người trong thôn có thể kiếm thêm đồ ăn về không. Kiến biết vợvi_pham_ban_quyen mình cả đời này chưa từng phải khổ như thế .
Emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không lo cho bảnvi_pham_ban_quyen mình, em chỉ lo cho Miêu Cứ nhắc đến đứa con gái mệnh khổ nhất của mình là Đường Xuân Lan lại không cầm nước mắt.
Mẹ, mẹ đừng khóc nữa, em gái vừa ngủ, đừng để em ấy thức giấc. Hoắc Văn Bác an ủi.
Xuân Lan nghe vậy liền vội vàng nén nước mắt vào trong.
Văn Bác thở nhẹ nhõm, giờ đây cũng chỉ có em gái mới có thể dỗ được mẹ anh.
Nhưng điều họ không biết là Tô Miêu có thính lực cực tốt, lời họ nói bên ngoài cô đều không sót một chữ nào.
Lonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho cô sao?
Tầm này lo cho bản thân mình trước đi thì hơn.
Miêu thở trong nhưng vẫn vờ như không gì, nhắm mắt ngủ tiếp.
Dù saoleech_txt_ngu chỉ khi ngủ đủ giấc mới có một khỏe mạnhleech_txt_ngu để phó nhữngbot_an_cap ngày sắp tới.
Một mộng mị.
sau khi Tô Miêu Miêu tỉnh dậy, bên cạnh cóbot_an_cap ai khác.
đứng đẩy cửa bước ra ngoài, Xuân Lan đang ngồi xổm dưới . bà là một cái bếp tạm bợ được bằng vài viên gạch kỹ. Trên bếp đặt một chiếc nồi sứt sẹo, thứ gì đó bên đang sôi sục, tỏa ra màu vàng kim, hìnhvi_pham_ban_quyen như là ngô.
Miêu Miêu, con tỉnh rồi à? Nghỉ ngơi một látleech_txt_ngu đi, lát nữa là có thểbot_an_cap sáng rồi.
Đường Xuân Lan nhận ra có ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt , ngoảnh lại nhìn thấy là Tô Miêu Miêu, trên lập tức hiện lênleech_txt_ngu nụ cười dịu dàng.
Vâng. Tô Miêu Miêu gật đầu, lại nhìn quanh một lượt: Mọi đâu rồi ạ?
Ông bà nội đang nghỉ trong phòng, ba con dẫnbot_an_cap anh của con đi củi rồi. Xuânleech_txt_ngu giải thích.
Vâng. Tô Miêu Miêu đáp lời, sau lại quan xung quanh.
Cảnh tượng cũng tương tự như những gì cô sát tối . bò này nằm ở vùng , cách làngleech_txt_ngu khoảng hai trăm mét. Lúc này đang là buổi sáng, phía làng xa xa khói bếp lượn , nếu bỏ qualeech_txt_ngu sự hoang vu xung thì nơi này thực cũng không tệ.
gái, tỉnh rồi à? Ngay suy nghĩ của Tô Miêu Miêu đang xa, một giọng nói quen thuộc vang lên tai.
Tô Miêu quay đầu lại, thấy nhóm người Hoắc Văn Bác đã về. Mỗi người đều ôm một bó củi nhỏ, chỉ là sắc mặt cả trông đều có chút tiều tụy. Đêm qua chỉ có Đường Xuân Lan vào , bốn người họ không biết đã ngủ ở đâu, xem chừng là ngủ không giấc.
Tô Miêu Miêu ừ một tiếng xem như đáp lại.
Được rồi, có thể ăn sáng rồi . Đường Xuân Lan gạt bớt củi trong bếp ra ngoài, cầm lấyvi_pham_ban_quyen bát bên cạnh múc trước hai bát.
Bưng hai bát này vào cho ông bà nộileech_txt_ngu trước đi. Xuân Lan dặn dò Hoắc Văn Bác.
Vâng. Hoắc Văn Bác đón lấy bát rồi xoay người đi vào căn phòng phía sau.
Miêu Miêu, đâyleech_txt_ngu là con. Đường Xuân Lannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại múc một bát khác đưa cho Tô Miêu Miêu.
Cảm . Tô Miêu Miêu tay đón .
Khách sáo làm gì, mẹ mẹ của con mà. Đường Xuân Lan chực trào mắt. Con gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ruột củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà lại nói lời cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ơn với , Hoắc Linh Tú chưa giờ nói nhữngbot_an_cap lời như vậy.
Miêu bưng chút lúng túng, cô lại nói gì sao? Tại sao nước của Đường Xuân Lan lại nhiều như , dường như khóc mãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khôngbot_an_cap giờ hết.
Đừngleech_txt_ngu để con cái chê cười. Hoắc Kiến Quốc đón lấy chiếc muôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong tay Lan, múc cho bà một bát.
Là tôi vô . Đường Lan cố gắng kìm mắt vào trong.
Hoắc Kiến Quốc khôngvi_pham_ban_quyen nói thêm gì, phần cònleech_txt_ngu lại chia làm bốn phần cho mình và cậu con trai. Miêu Miêu có thể nhận ra, cháo của ba anh em họ loãng hơn của cô rất nhiều. Đặc biệtvi_pham_ban_quyen là Hoắc Quốc, trong bát của ông hầu như chỉ có nước. Nhưng mặt ông không lộbot_an_cap gì, cứ thế bưng bát uống như thường.
Nhìn cháo đầy ắp những hạt ngô củaleech_txt_ngu mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lòng Tô Miêu Miêu dâng lên một cảm xúc khó . Nhưng cũng không nói gì, cúi đầuleech_txt_ngu húp sạch sẽ.
Vừa ăn xong bữa sáng, họ thấybot_an_cap mộtbot_an_cap tiếng còi chói tai. Một lát , một bóng người quen thuộc ở đằng xa hétleech_txt_ngu lớn phíavi_pham_ban_quyen họ: Đi làm thôi!
Là Sơn Nha Tử.
Được, chúng ngay đây. Hoắc Kiến vội vàng đặt bát xuống, đứng dậy bảo ba con trai bị làm.
Tô Miêu Miêu dĩ nhiên cũng chuẩnleech_txt_ngu bị .
Con cứ ở nhà nghỉ ngơi đi. Không ngờ Hoắc Kiến Quốc trực ngăn cô lại.
Đúng , con cứ ở nhà nghỉ cho khỏe, đồng áng đã có mẹ, ba và lo. Đường Xuân cũng tiếng theo.
ở nhà đi. Hoắc Kiến Quốc nhìn Đường Xuân Lan.
Không được, đến lúc chia lương thực đều tính theoleech_txt_ngu công điểm, nếu không đi, sau này lương thực sẽ thiếu một suất, mùa đông sẽ không cơm ăn. Đường Xuân qua đã nghĩ thông rồi. Đã đến nước này thì phải chấp nhận, khóc lóc bao nhiêu cũng vô ích, chỉ có xốc lại tinh thần màleech_txt_ngu việcleech_txt_ngu.
gả cho tôi bao nhiêu năm , tôi từng để bà phải động việc bao giờ, bây giờ cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy. tôi kiếm được nổi mẹ bàvi_pham_ban_quyen. Giọng Hoắc Kiến Quốc vô kiên .
Xuânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lan định nói thêm gì đó, Hoắc Văn Bác cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mở : Phải đó mẹ, mẹ cứ với em gái, tiện chăm sóc ông bà , để chúng con lo.
Đúng vậy, một người con chấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ba luôn! Hoắc Viễn lớn tiếng.
Nhưng Đường Xuân Lan vẫn muốn nói gì đóleech_txt_ngu, nhưng Hoắc Kiến Quốc đã dẫn người rời đi.
Đường Xuân Lan đứng tại chỗ, nỗ lực kiềm chế cảm xúc. Thật tốt, này cuối cùng cũng không có giọt nước mắt nào rơi xuống.
Miêu , con nghỉ lát đileech_txt_ngu, mẹ rửa mấy cái bát này. Sau khi ổn lại tâmbot_an_cap trạng, Đường Xuân Lan mới nhìn sang Tô Miêu Miêu bên cạnh.
Vâng. Tô Miêu Miêu một .
Đường Xuân Lan ôm bát đũa ra một bên lau . Ở có một nước, nước rất trong, chắc là ba anh em nhà họ Hoắc đã đi gánh về trướcbot_an_cap khi cô ngủ dậy.
Tô Miêu Miêu về phía làng đối diện, ánh mắt thoáng dao động, cô nhìn Đường Xuân bận rộn: Con đi dạo quanh một chút.
Dù cũng một cái cớ lý để lấy tư trong không gian , nếu không nào húp nước ngô thì người tavi_pham_ban_quyen sẽ trầm cảm mất.
Con cẩn thận nhé, đừng đi quá xa, trưa sớm. Đường Xuânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định chối, nghĩ lại để Tô Miêu Miêu đi một chút cho cũng tốt, tránh con bé uleech_txt_ngu trong lòng.
Vâng. Tô Miêu đáp lời, rảo bước đi phía giữa .
Sau khi Tô Miêu Miêu rời đileech_txt_ngu, Xuân Lan cũng đã rửa xong bát. Bà lại bắt lo lắng cho bữa trưa, bấy lương thực làm sao cầm đến chia lương tiếp theo. Chỉ có thể thắt lưng buộc mà sống qua ngày thôi.
này, Tô Miêu đã vào đến trongbot_an_cap làng. Giờ này mọi người đều đã đi làm đồng, trong làngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vô cùng vắng lặng. Chỉ cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại một vài người già yếu đi lại được và trẻ nhỏ.
Tô Miêu Miêu quan sát xung quanh, nhà trong làng bản đều là nhàleech_txt_ngu một tầng, trước cửa sân nhỏ, tường bao quanh. Ở góc tường trồng vài rau xanh, tuy nói bây giờ mọi thứ đều , việc trồng chút rau trước cửa nhà được cho phép.
Những cụ già ốm yếu, hốc mắt trũng sâu, ngồi chết lặng trước cửa nhà, không biết đang sống hay chết. con thì càng khỏi phải , đứa nào đứa nấy gầy như con ngựa, trênvi_pham_ban_quyen người có lấy một lạng thịt, thậm chí đứa còn chẳng có quần áo mặc, thế để mông trần lung tung.
Tô Miêu Miêu khẽ thở dài, nơi này nghèo. tráchvi_pham_ban_quyen Hoắc Linh Túleech_txt_ngu nói chuyến đi này của là địa ngục. với đô, nơi này đúng là ngục .
Tô Miêu Miêu còn muốn thính thêm, nhiên có tiếng khóc thét truyền đến. Đó là giọngvi_pham_ban_quyen của một đứa trẻ, sắc lẹm và chói , vang tận trời xanh.
Tô Miêuvi_pham_ban_quyen Miêu lập tức chạy theo hướng tiếng thanh âm phát ra. Chỉ ở sườn núi có nhóm trẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con đang vây cái gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó.
Khi Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Miêu Miêu đến gần mới hiện, đất có một bé trai khoảngleech_txt_ngu sáu, bảy tuổi đang nằm lăn lộn đớn, hai tay chặt mắt . Giữa kẽ ngón tay của cậu bé, máu tươi đang chảy ra ròng ròng.
Có gì thế này? Giọng Tô Miêu Miêu lập tức trở nên nghiêm .
Đám trẻ hoảng loạn tột độ bỗng thấy tiếng người lớn, lập tức ngẩng đầu nhìnleech_txt_ngu lên.
Đó là một chị gái xinh đẹp đến thoát tục, tất cả ngẩn người ra, cả phản ứng.
chăng nữ phàm tới cứu bọn họ?
“Chị hỏi các em đã xảy ra gì?!” ai trả lời, Tô Miêu Miêu lại lần nữa.
“Cẩu Đản bị viên bi bắn trúng rồi” Đến này, đứa lớn đám mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rẩy lên tiếng.
viên bi bắn trúng ?
Miêu Miêu vội vàng thụp xuống, đỡ cậu bé lăn lộn dưới đất dậy.
“Em buông ra, để chị xem vết thương thế nào?”
Nhưng cậu bé có lẽ vì quá đau màleech_txt_ngu đẫn, chẳng có phản ứng gì, chỉ biết gào khóc nứcleech_txt_ngu nở.
Miêu Miêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đành phải tiến tới, bàn tay đang chevi_pham_ban_quyen cậu bé ra. Ngay lập tức, tất cả mọi người hít một hơi lạnh.
Chỉ thấy mắtleech_txt_ngu phải của đứa trẻ có mộtvi_pham_ban_quyen hốc sâu, máu tươi không ngừng tuônleech_txt_ngu ra.
Mấy đứa nhỏleech_txt_ngu gan đến mức cũngbot_an_cap oà khóc .
Thấy vết thương quá nặngbot_an_cap, Tô Miêu biết không chậm trễ, cô liền bế đứa trẻ lênbot_an_cap.
“Bệnh viện ở đâu?” Cô cúi đầu hỏi đám trẻ.
“Bệnh ? Trong không bệnh viện ạbot_an_cap.” Đứa nhất lắc đầu.
“Thế có bác không?” Miêu Miêu hỏi.
“Có mộtleech_txt_ngu bác sĩ chân , người trong có bệnh tìm ôngleech_txt_ngu ấy.”
“ đi.”
“Vâng.”
Cậu bé đó dẫn đường chạy phía trước, Miêu Miêu bế đứa trẻ nhanh chóng đuổileech_txt_ngu theo. Nhưbot_an_cap sực nhớ ra điều , côvi_pham_ban_quyen dặn những đứa trẻ đang chạy sau: “Các em cử một đi gọi nhà của ấy về đây.”
Lúc này đám trẻ như tỉnhbot_an_cap, lập tức quay đầu người lớn.
đó.
Tại ruộng ngô.
Bốn cha connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà họ đang dưới sự sắp xếp của đội trưởng mà bẻ ngô.
Có lẽ vì phần gia đình, những người xung quanh chẳng ai thèm bắtleech_txt_ngu chuyện với họleech_txt_ngu. Bốn cha con nhà Hoắc cũng lầm lũi, chỉ biết cúi đầu làm việc.
Lúc đầu còn hơi lóng ngóng, nhưng sau đó độngbot_an_cap tác ngày càng nhanh thoănbot_an_cap , người sau nhanh hơn người . Dù sao họ làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều chút thì người nhà sẽ cóvi_pham_ban_quyen thêm cái ăn.
Giữa lúc mọileech_txt_ngu người đang làm hăng say, một nhóm trẻ con lóc chạy đến đồng.
“Hổ Tử? Có chuyện gì thế ? Sao lại khóc như ? Có ai bắt con không?” Một người phụ nữ đang làm việc nhận ra con mình, vàng chạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại.
Bà tra kỹ người con, thấy chân nguyên mới tạm thời thở .
“Không con là Cẩu Đản” Hổ Tử khóc đến mức nước mắt mũi giàn giụa.
“Cẩu Đản? Cẩu Đản làm sao?” phụ nữ nghe vậy, giọng cao vút hẳn lên.
Cẩu Đản là conbot_an_cap trai đội trưởng, mà đội trưởng lại là con rể của trưởng thôn, không thể để xảy chuyện được.
“Nóleech_txt_ngu chảy nhiều lắm, nhiều máu lắm” Hổ Tử vừa khóc .
“? Đang yên đang saoleech_txt_ngu lại chảy máu?” Người phụ nữ vội truy hỏi.
Hổ Tử lại không trả lời được, chỉ biết đứng .
“Cái thằng này.” Người phụ thấy không hỏi thêm gì, liềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạnhvi_pham_ban_quyen vào người một cái rồi vội vàng đi mẹ của Đản.
phía Tô Miêu Miêu, cô đã theo đứa trẻ đến nhà bác sĩ đất trong thôn.
“Ông Triệu ơi, ông Triệu ơi mau ra , Cẩu Đản sắp chảyvi_pham_ban_quyen máu chết mất rồi!” Đứa trẻ vừa vào sân đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gào tonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Làm cái gì mà cứ rối rít lên thếbot_an_cap?” Một lát sau, giọng nói già nua vọng rabot_an_cap từ trong nhà, kèm theo tiếng bước chân thongleech_txt_ngu thả.
Đám trong thôn nghịch ngợm, hay leo cây bắt chim, sông bắt cá, dăm ba bữa lại chảy máu trầy là chuyện thường. Triệu lão đầu đã quávi_pham_ban_quyen quen thuộcleech_txt_ngu.
Ôngbot_an_cap cứ ngỡvi_pham_ban_quyen lần này cũng chỉ là vết thương nhỏ, nhưng khi ra khỏi cửa, ông một cô gái xinh đẹp lạ lùng đang bế Đản.
Mà tay của Cẩu Đản đã buông thõngvi_pham_ban_quyen, có vẻ như đã hôn mê.
Triệu lão đầu thấy cảnh , bước chân chậm rãibot_an_cap lập tứcbot_an_cap nhanh lên, lao đến trướcvi_pham_ban_quyen Tô Miêu Miêu.
“Nó bị sao thế này?” Triệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu vội vàng hỏi.
“Hình như lúc chúng cao su bị bắn trúng mắt, bây giờ đau đến mức ngất đi rồi.” Tô Miêu nhìn trẻ lòng.
Triệu lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu vội kiểm tra mắt Cẩu Đản, vết thươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến đầu ngón tay run rẩy.
“Vết thương nặng , tôi chỉ là bác sĩ chân đất, cái này phải lên bệnh viện huyện.” Triệu đầu mày.
“Cháu đã cho người đi gọi mẹ ấy rồi.” Tô Miêu Miêu nóileech_txt_ngu.
“Hôm nay họvi_pham_ban_quyen đi bẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngô ở núi rồivi_pham_ban_quyen, đi về hơn nửa tiếng đấy, vết thương của Cẩu chờ , không sẽ hiểm đến tính mạng.” Triệu lão đầu gấp .
“Nhưng cháu không biết đường .” Tô Miêu Miêu cau mày.
“Cô đi theo tôi.” Tính mạng con ngườileech_txt_ngu làvi_pham_ban_quyen trên hết, Triệu lão đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng chẳng nhiềubot_an_cap hơn, vào nhà thu dọn đồ đạc đơn giản.
Ông một miếng vải sạch băng bó sơ qua Cẩu Đản rồi dẫn Tô Miêu Miêu ra cửa. Tuy vậy, ông vẫn không quên dặn trẻ đứng chờ ở , bố mẹ Cẩu Đảnleech_txt_ngu tìm đến thì bảo họ theo tiền lên ngay bệnh viện huyện.
Tô Miêu Miêu raleech_txt_ngu ngoài vốn chỉ muốn làm quen với môi trường xung quanh, gặp chuyệnbot_an_cap này. Nhưng đã thì giúp cho trót, cô không thể mặc , bế đứa trẻ chạy theo sau Triệu lão đầu.
đầu thôn, Miêu Miêu nhìn thấy chiếcvi_pham_ban_quyen xe lừa qua chở họ về đang buộc dưới gốc cây hòe già trăm tuổi.
“Bế đứa bé lênvi_pham_ban_quyen xe.” lão đầu nói với Tô Miêu một câu rồi vội dây thừng.
Chiếc xe lừa này là của công, nhân muốn dùng báo với thônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng tình thế cấp bách, không kịp làm theo thủ tục nữa.
Sau Triệu lão đầu dây xong, Miêu Miêu bế trẻ ngồi lên xe. Triệu đầu chỉ ngoái lại nhìn cô một cái lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức thúc lừavi_pham_ban_quyen lên đường.
Suốt dọc đường, Triệu lão đầu roi liên hồi, chạy nhanh như giónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Gia súc quý giá sao quý bằng tính mạng connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người.
Tô Miêu Miêuleech_txt_ngu tóc tai rối bời trong gió cô chẳngbot_an_cap màng tới bản thân, chỉ cẩn thận ôm chặtvi_pham_ban_quyen đứa trong lòng.
Khó khăn lắm mới đến bệnh viện , Triệu lão vừa xe, Tô Miêu đã lập tức nhảy , nhìn phía ông.
“Cháu đưa đứa bé vào trước.” Dù sao phải tìm chỗ gửi xebot_an_cap .
“Đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.” Triệu lão đầu đáp lời.
Miêu Miêu bước chân bếvi_pham_ban_quyen đứavi_pham_ban_quyen trẻ vào bệnh , vừa vào cửa đã hét lớn.
“Mau người với, đây có người bị thươngleech_txt_ngu nặng!” Tiếng nói của cô thanh , vang vọng.
viênleech_txt_ngu y tếleech_txt_ngu trong sảnh lập tức chú ý, nhanh chóng lại gần. Sau khi kiểm tra tình trạng đứa bé trong lòng Tô Miêu Miêu, họbot_an_cap liền gọi người tới.
“Nhanh lên, bệnh nhân bị thương nặng, đưa vào phòng phẫu thuật ngay!”
Nhân viên y đẩy cáng thương đến, Miêu Miêu đặt Cẩu Đản lên giường.
y bác sĩ đẩy giường về phòng phẫu thuật, Tô Miêu cũng bám sát theo sau cho đến khi cánh cửa phẫu đóng lại.
Tô Miêu đứng đợi phòng phẫu thuật một lát thì thấy Triệu hớt chạy tới.
“Tình hìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao ?”
“Đã vào phòng phẫu rồi, hiện tại vẫn chưa biết kết quả thế nào.” Tô Miêu Miêu đáp.
“Hy vọng là không sao.” lão đầu lo lắng nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng thuật đang đóng chặt trước mặt.
Thời gian từng phút từng giây , chưa thấy bác sĩ bước ra, nhưng lạivi_pham_ban_quyen thấy Vương Hồng dẫn theo sáu đi phía họ.
“Bác , Cẩu Đản nhà chúng sao rồi?” Một người phụ nữ trung niênleech_txt_ngu sạm nắng, Triệu lão đầu liền lao tới, giọng nói nghẹn ngào.
“Đừng cuống, đừng cuống, bác sĩbot_an_cap vẫn đang ở trong .” Triệu lão đầu an ủinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Cấp cứu?” phụ nữ vừa nghe thấy chữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, lậpleech_txt_ngu tức nhũn ravi_pham_ban_quyen.
May sao người ông sau đã kịp đỡ lấy bà: “Bà đừng tự dọa mình, Cẩu Đản chắc chắn sẽ saoleech_txt_ngu đâu.”
Vương Hồng Kiệt nhìn thấy Tô Miêu Miêu đang đứng một , lông mày khẽbot_an_cap nhíu lại: “Sao cũng ởbot_an_cap đây?”
Triệu lão đầu vội vàng lên tiếng: “Chính lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con bé này Cẩu Đản đi tôi đấy.”
“Là cô cứu Đản sao?” Vương Hồng Kiệt lộ vẻ ngạcleech_txt_ngu nhiên.
“Cũng hẳn cứu, chỉ bế thằng bé núi xuống thôi.” Miêu Miêu lắc đầu.
“Như thế là cứu rồi, ơn huệ này tôi xin ghi nhớ.” Hồng có thể đảm đương chức trưởng, tầm nhìn nhiên không thấp.
những quen thuộc khác trong thôn, chắc chắn không ngại tay đỡ. Nhưng Tô Miêu là phầnvi_pham_ban_quyen tử cải mới bị điều về đây ngày hômvi_pham_ban_quyen qua, cô có không giúp cũng chẳng ai nóibot_an_cap được gì.
Tô Miêu Miêu nghe vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ánhbot_an_cap mắt nhìn Vương Hồng Kiệt vài phần khác lạ. Vị thôn trưởng này xem ra cũng không tệ.
Trong lúc trò chuyện, cửa phòng phẫu thuật cuối cùng cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mở ra từ bên trong, một bác mặc áo blouse trắng bước ra.
“Bác sĩ, con trai tôi nào rồi?” Ngườileech_txt_ngu phụ nữ trung tức lao .
“ trạng của bệnh nhân hiệnvi_pham_ban_quyen rất nguy kịch, viên đạn bi đã bắnvi_pham_ban_quyen nát mắt phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của bệnh , chúng tôi cần phải khoét bỏ nhãn cầu và lấy viên bi ra. Nhưngvi_pham_ban_quyen hiện tại cầu đã bỏ xong, vị trí của viên bi lại cực kỳ nguy hiểm. Chúng đã dồn hết nhân lực toàn bệnh viện, nhưng không ai có đủ khả năng thành ca phẫu này, gia đình có thể đưa đứa về nhà được rồi.” cuối, vị bác sĩ trầm hẳn .
Dù ông nói thẳng , nhưng những người có mặt đều hiểu rấtleech_txt_ngu rõ. Vết thương nặng như vậy, đưa về nhà nghĩa việc chờ chết.
Mẹ Cẩu lấy cánh tay bác sĩ, sụp xuống: “Tôi ông, cầu xin ông cứu lấy con trai tôi, tôi có mỗi mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôibot_an_cap, nếu nó không , tôi cũngbot_an_cap !”
Vị bác sĩ vội đỡ mẹ Cẩubot_an_cap Đản dậy: “Chị đứng lên đi, chúng tôi đương nhiên không từ bỏ bất kỳ bệnh nhân nào, nơi nàyleech_txt_ngu của chúng tôi nhỏ bé quá, ca phẫu thuật này thực sự không có đủ khả năng thực hiện.”
Mẹ Cẩu Đản nghe thấy vậy liền ngất lịm đi.
“Mẹ Đản?” Cha Cẩu vội vàng lấy vợ vào lòng.
“Thực sự không cách nào sao?” Vương Hồng Kiệt rãi tiến lên, ông là người nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong đám đông, nhưng khi lời, vẫn run rẩy dữ dội.
“Thực sự xin lỗi, thương thế này nếu ở Bắc Kinh, có lẽ vẫn còn cơ hội.” Vị bác sĩ lắcvi_pham_ban_quyen đầu.
Thân hình Vương Hồng lảo đảo mấy cái, sau khi đứng vững lại, ông sâu vài hơi, cắn răng nói: “ Đản nhà!”
Mẹ Cẩu Đảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa tỉnh lại, ngheleech_txt_ngu thấy lời này của cha mình thì nữa lại ngất lần nữa. Bà trước mặt Vương Hồng , túm lấy ống quần ông.
“Cha, con xin chanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cha cứubot_an_cap Cẩu Đản , nó là mạng của con mà.” mắt mẹ Cẩu Đản rơi lã chãbot_an_cap.
“Không phải không cứuvi_pham_ban_quyen, mà là bác sĩ cũng không còn cách . Đây là mệnh của Cẩu Đản, đưa thằng bé về nhà đi, ít nhất phải đểleech_txt_ngu nó ở nhà mình.” Vương không dám nhìn con gái, chỉ có thể quayleech_txt_ngu mặt đi chỗ .
“Con không , không ai mang con của con đi!” Mẹ Cẩu Đản buông ống quần Kiệt ra, bò phòngvi_pham_ban_quyen phẫu thuật.
Nhưng mới được hai bước, bà đã lại ngất .
“Mẹ Cẩu Đản!” Cha Cẩu vội vàng đỡ lấy bàleech_txt_ngu.
Những người khác chạy đềuleech_txt_ngu người Vương, ai nấy đều lau nước mắtleech_txt_ngu.
“Mẹ Cẩu Đảnvi_pham_ban_quyen trước đây bị ngã xuống nước, thể bị nhiễm hàn, kết hôn ba năm không có con, uống bao nhiêu thuốc mới cầu được Cẩu Đản, thế mà giờ lại ra chuyện này, đúng là lấy mẹ nó mà.”
“Một đứa trẻ đang khỏe mạnh, sáng tôi còn thấy nó, sao bây giờ đã”
“”
Tô Miêu Miêu đứng một bên, vẻ khóc đỏleech_txt_ngu cả mắt của mọi người, ánh cô khẽbot_an_cap lay động. Cô lách quabot_an_cap đám đông, đi đến mặt vị bác sĩ.
“Có thể để tôi thử không?”
Câu nói này của Tô Miêu vừa thốt ra, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía cô.
“?” Vị bác sĩ nhìn Tô Miêu, đầy vẻ kinh ngạc: “Cô bácbot_an_cap sĩ sao?”
“Tôi từng học y.” Tô Miêu Miêu mở lời.
Nhưng đó lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện của kiếp trước, kiếp này cô mới từng giếtbot_an_cap lợn.
“Từngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net học nghĩa không bácbot_an_cap sĩ. là chuyện liên quan đến mạng ngườibot_an_cap, cô bé đừng có xen vào.” Vị sĩ thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Miêu Miêu còn trẻ như vậy, lại là con gái, tưởng cô đang đùa giỡn nên giọng điệu trở nghiêm túc.
“Tôi không đùa ông. Vừa rồi ông đã nói, bệnh của ông không có bác sĩ nào khả năng thực hiện ca phẫu này, đưabot_an_cap trẻ về cũng chỉ là chết. Nếu kết cục đã sẵn, tôi thử một lần thì có đâu? Dẫu thì cũng thể có quả nào tồi tệ hơn hiệnvi_pham_ban_quyen tại nữa, đúng ?” Tô Miêu Miêu hoàn không vì thái độ coi thường của bác sĩ mà bất mãn, cô dùng giọng điệu thản để phân trạng.
“Nhưng chuyện này không đúngvi_pham_ban_quyen quy định.” Vị bác sĩ nhíu chặt mày.
“ cần người đồng ý chắc không là vi phạm quy chứ?” Miêu hỏi lại.
“Chuyện nàyvi_pham_ban_quyen” Vị bác sĩ do dự.
“ cô thửleech_txt_ngu đi! Bất kể kết quả thế nào, chúng tôi tuyệt đối sẽ không cứu kỳ trách nào của bệnh viện!” Ngay này, Vương Hồng Kiệt ngột lên tiếng.
“Cha, này chẳng phảileech_txt_ngu trẻ sao?” Những quanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe vậy liềnbot_an_cap vội vàng can ngăn.
“Lời bác nói các người nghe thấy sao? Đưa Đản về cũng chỉ có con đường chết, chi bằng để tôi tranh cho nó một tia hyleech_txt_ngu vọng cuối cùng.” Khi nóibot_an_cap lời này, ánh Vương Hồngbot_an_cap vẫn luôn đặt trên người Tô Miêu Miêu.
Những người khác cóvi_pham_ban_quyen lẽ chưa rõ về cô, ôngleech_txt_ngu là thôn trưởng, ông đã sớm nắm được lịch nhà . Họ vốn là nhân vật lớn từ Bắc Kinh chuyển xuống, biết Miêu Miêu sự có thể được cháu ngoại của ông.
“Thôn trưởng quả có bản lĩnhbot_an_cap.” môi Tô Miêu Miêu hiện lên một nụ nhạt.
Chính vìvi_pham_ban_quyen biết Vương Hồng Kiệt là người nhìn rõleech_txt_ngu sự nên khi nãy mới chủ động lên tiếng.
“Bác sĩ, ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ để cô ấy thửbot_an_cap sao, ấy đến từ Kinh đấy.” Vương Kiệt nhìn vị bác sĩ, hé lộ chút thân phận của Tô Miêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Miêu.
“Cô đến từ Bắc Kinh sao?” Quả nhiên, khi thấy điều này, thái độ của vị bác sĩ rõ ràng đã thay đổi hẳn.
“Đúng vậy.” Miêu gật .
Vị bác sĩ nhìn Tô Miêu Miêu, rồi lại nhìn Vương Hồng Kiệt, cuối cùng nghiến răng đồng ý.
“Vậy cô đi theo tôi.”
Thời đại nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con người tương đối thuần hậu, mối hệ giữa bác sĩ và bệnh nhân cũng quá phức tạp, nếu cóbot_an_cap thể cứu được một người, nấy đều sẵn lòng phen.
Tô Miêu Miêu sải bước chuẩn bị theo bác sĩ vào phòng phẫubot_an_cap .
Triệu lão đầu không được mà hỏi một câu: “Con này, cháu thực sự chắc chắn chứ?”
Miêu Miêu nghĩ một chút: “ mươi năm ạ.”
Dứt lời, bóng dáng đã sau cửa phẫu thuật. Cửa phòng cũng một lần đóngvi_pham_ban_quyen chặt.
Vương Hồng nhìn chằm chằm vào cửa phẫu thuật không rời mắt, đôi bàn buông thõng bên sườn không tự chủ được mà nắm thành quyền.
Hy vọng quyết định lần này của ông là đúng đắn.
Sau khi vào trong, Tô Miêu Miêu đồ thuật rồi mới vào phòng mổ.
Cẩu Đản nằm trên bàn mổ với gương mặt nhợt nhạt, một trợ lý đang xử lý vết thươngbot_an_cap cho cậu bé.
“Tônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bác sĩ? Đây là” Ngườivi_pham_ban_quyen trợ lý nhìn thấy Miêu đi bên Tôn bác sĩ thì thắc mắc.
“ phẫu thuật tiếp theo cô ấy làm.” Tôn bác sĩ lên tiếng.
“Cô ấy?” Trợ lý nhìn Miêu Miêu, “ ấy hình như phải bác sĩ của bệnhleech_txt_ngu viện chúng ta?”
“Ừm. bác người nhà bệnh nhân mời từ ngoài tớibot_an_cap.” Tôn bác sĩ không muốn lôi thôi thêm những vấn đề vào lúc này, chỉ trả lời qua loanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Trợ lý dù thấy lạ lùng, trẻ này nhìn là biết được tới từ thôn quê, người trong thôn sao thể mời được bác sĩ ? Nhưng vì Tôn bác sĩ đã nói vậy, cô cũngleech_txt_ngu chỉ đành nhường sang một .
“Tiếp giao cho cô đấy, hy vọng cô không làm vọng.” bác liếc nhìn Tô Miêu Miêubot_an_cap.
Tô Miêuvi_pham_ban_quyen Miêu nói gì, đi thẳng tới trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bàn mổ.
cẩn thận kiểm tra vếtbot_an_cap thương của Cẩu Đản. Thực khi phát ra cậu bé ở sau núi, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đãvi_pham_ban_quyen có những hiểuvi_pham_ban_quyen biết sơvi_pham_ban_quyen về thương nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Bây giờ xem lại, tình hình quả thực có chút gai góc.
Vị trí của viên bi nằm khá sâu về , không chỉ quá trình thuật khó khăn, mà quan trọng hơn là chỉ cần một chút sơ sẩybot_an_cap cũng có khả năng làm tổnbot_an_cap thương thần kinh não . Đến đó, dù cóleech_txt_ngu lấy viên bi ra thành công cũng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể dẫn đến hàng di chứng khác nhau. dụ như nhiễm trùng sau phẫu thuậtbot_an_cap, liệt , hay là mất trí.
Dù sao cấu tạo não bộ cũng quávi_pham_ban_quyen mức tinh vi.
Tôn thấy thủ pháp kiểm tra Tô Miêu Miêu vô cùng thuần thục, vẻ mặt hết sức thản, đã quávi_pham_ban_quyen quen thuộc với tượngleech_txt_ngu như thế này. Ông đã hoàn toàn tin vào lời cô nói rằng mình từng học ynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đồng thời cũng cảm thán đô quả thực là nơi nhân tài .
Một người học y mà đã có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bàn mổ một cách ungvi_pham_ban_quyen dung tự như vậy, trong khi những bác sĩ mới được phân bổ về đây đều phải mất rất lâu mới nghi được.
“Dao phẫu thuật.” Sauleech_txt_ngu khi xác xong tình trạngvi_pham_ban_quyen của Cẩu Đản, Miêu bình tĩnh đưa tay ra.
Người trợ lý cạnh còn chưa phản ứng, Tôn bác sĩ đã nhanh hơn bước thuật đặt vào tay Tô Miêu Miêu.
Làm hànhbot_an_cap động đó, chính ông cũng hơi ngẩn người. Phải biết rằng ông đã làm việc bệnh viện này mười mấy năm, hiện giờ cũng đang chức vụ phó chủ nhiệm. Thế nhưng không hiểu sao, khi Tô Miêu Miêu tiếng, ông nhiên có cảm giác như quay mới theo mình lên bàn mổ trước.
Con bé đúng là không đơn giản.
Tô Miêu Miêubot_an_cap không hề biết suyleech_txt_ngu nghĩ của Tôn bác sĩ lúc này, cô đang tập caobot_an_cap độ vào ca phẫu thuật.
đầu, Tôn bác sĩ và người trợ lý không kỳ vọng quá nhiều. Bởi đứa trẻ bị thương quá nặng, nhưng theo từng động của Tô , trên mặt cả hai bắtvi_pham_ban_quyen đầu trở nên nghiêm trọng, thậm chínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không chủ được mà tiến lại gầnvi_pham_ban_quyen để quan sát.
Bàn tay cầm dao phẫu thuật của Tô Miêu Miêu vữngvi_pham_ban_quyen vàng đến lạ lùng, cô lách qua tất cả các dây thần một cách chuẩn xác, trựcvi_pham_ban_quyen tiếp tìm thấy viên bi tất cả bọn họ đều bó kia.
“Kẹp.” Tô Miêu lại tiếng.
Lần này không cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến Tôn bác sĩ, người trợ lý bên cạnh lập tức đưa tới ngay.
“”
gian chầm chậm trôi qua, trái tim của mọi nhà họ Vương đangbot_an_cap chờ đợi bên cũng dần chìm xuốngvi_pham_ban_quyen.
“Chavi_pham_ban_quyen, sao lâu thế vẫn chưa thấy ra? Hay gặp phải gì rồi?” Người nói là con trainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Vương Hồng Kiệt, Vương Thanh Sơnbot_an_cap.
“Không có tin tức chính là tin tốt.” Vương Hồng Kiệt vẻ mặt kiên định.
“ con bé đóleech_txt_ngu còn trẻ quáleech_txt_ngu, sĩ cả bệnh viện huyện không có cách, cô ta làm được gì? Đừng để đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc Cẩu Đản phải nhắm mắt xuôi ở bệnh viện” Vương Thanh Sơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói đến thì không thốt nên nữa.
Dù sao Cẩu Đản cũng là cháu ngoại ruột của anh , anh ta hy vọng cậu có thể ra đibot_an_cap nhà. Người dưới quê có phong tục, chết ở bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài vì không tìm được đường về quê hương cứbot_an_cap vất vưởng chốn nhân gian, khôngvi_pham_ban_quyen thể đầu thai . Anh ta không muốn cháu chết rồi còn phải trở thànhbot_an_cap côvi_pham_ban_quyen hồn quỷ.
“Anh gấp cái gì? Kiên nhẫn đợi đi!” Vương Hồng Kiệt ở luôn là người nói một không dám cãi hai, lời này vừa thốt ra, Vương Thanh Sơn không dám nói thêm nữa.
Lại trôi qua hơn nửa , cửa phòng phẫu thuật cuối cùng cũng ra lần nữa.
Lần này, không ai dám xông trước, mỗi người giương mắt nhìn Tôn bác sĩ và Tô Miêu Miêu từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên trongvi_pham_ban_quyen bước ra.
Tôn kích động tháo khẩu trang: “Phẫu thuật rất thànhvi_pham_ban_quyen công, bệnh nhân đã tạm thời qua cơn .”
Vương Hồng Kiệt nghe thấy câu này, sống lưng vốn đang đứng tắp tức thì khom .
“ ơn, cảm ơn bác sĩ!” Vương Hồng Kiệt liên tục lời cảm ơn.
“Việc này liên quan gì đến tôi cả, các người muốn cảm ơn hãy cảm ơn tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thư này đi, y thuật của cô ấy là Hoa Đà tái thế.” Tônleech_txt_ngu nhìn Tô Miêu Miêu với ánh mắt rực, trong chứa đựng sự mộ cuồng nhiệt.
Vương Hồng Kiệt nhìn sang Tô Miêu Miêu, trịnh cúi người cô: “Cảm !”
Tôbot_an_cap Miêu Miêu vội vàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa tay đỡ Vương Hồng Kiệt dậy: “ trưởng không cần khách sáo như vậy, cũng là do Cẩu Đản mạng lớn thôi.”
“Cô gái này, có muốn đến bệnh viện chúng tôi làm việc không? Với yvi_pham_ban_quyen thuật này của cô, cho dù khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có bằng hànhbot_an_cap nghề, tôi cũng có thểbot_an_cap thuyết phục viện trưởng giữ cô lạileech_txt_ngu!” Tôn bác sĩ lúc này chẳng quản được nhiều, chỉ muốn giữ Tô Miêu ởleech_txt_ngu lại bệnh viện.
Một nhân tài thế này, đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thể để vuột .
“Thật xin lỗi, tôi là vừa điều xuống thôn Thạch Mã Đầu, mọi sự điều động đều phải nghe theo sự xếp chức, có lẽ tôi phải phụ tốt của Tôn bác sĩ rồi.” Tô Miêu Miêu chậm rãi lên tiếng.
“Cô là người diện cải tạo sao? Cũng đúng, nếu không hạng người tài năng như sao lại đến nơi nhỏ bé của chúng tôi chứ, thật là quá tiếc.” Tôn bác sĩ nghe Tô Miêu Miêu người thuộc diện cải tạo, mắt đầy vẻ tiếc nuối.
Nhưng ông biết, này dù là viện trưởng của họ cũng bất tòng tâm. Nếu một thanh niên tri thức thì họ còn có thể xoay xở được, cứvi_pham_ban_quyen phải là phần tử cải tạo cơ chứ.
Vương Hồng Kiệt nhìn vẻ luyến tiếc tiếc tràn trong mắt Tôn sĩ, trong lòng thầm đánh lại thế của Tô Miêu Miêu một lần nữa.
Y thuật của này ngay cả bác sĩ chủ nhiệm huyệnvi_pham_ban_quyen cũng khen không ngớtbot_an_cap lời, chắc chắn là vô cùng xuất sắc. Mà thời đại này thứ thiếu nhất chính là bác sĩbot_an_cap, người mỗi khi đau đầu nhức óc rất ít lặn lội đườngleech_txt_ngu xa huyện, đaleech_txt_ngu phần tìm đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bác chân đất hốt vài thuốc loa.
Nghĩ đến đây, trong đầu Vương Hồng Kiệt lập tức nảy ra một ý định.
Tam Nha, cô vớivi_pham_ban_quyen A ở bệnh viện chămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sóc Cẩu Đảnleech_txt_ngu, chúng tôi về trước đây, sáng mai bảo mẹ cô qua thay ca cho hai người. Vương Hồng Kiệt kìm nén cảm xúcvi_pham_ban_quyen trong mắtleech_txt_ngu, bắt sắp xếp công việc.
Tam Nha là mẹvi_pham_ban_quyen Cẩu Đản, còn A Lực là cha đứa trẻ.
Vâng ạ! Hai biết Cẩu Đản qua cơn nguy kịch, đồng thanh đáp lời.
Những người còn đi theo Vương Kiệt chuẩn bị quay về thôn.
Chỉ là trước khi xe , Tô Miêu Miêu nhiên lên :
Thôn trưởng, mọi cứ về trước , tôi còn muốn ghé qua cửa hàng tiêu mua đồ, đũa ở nhà đều sứt mẻvi_pham_ban_quyen rồi.
Vương Hồng Kiệt gật đầuleech_txt_ngu, ông biết rõ điều kiện ở lán bên kia như thế nào.
Vậyvi_pham_ban_quyen lát cô về bằng cách nào? Vương Hồng Kiệt hỏi.
Tôi tự đi bộ về là đượcbot_an_cap.
biết đường không? Vương Hồng Kiệt nhíu .
Lúc nãyleech_txt_ngu tới đây tôi đã ghi nhớ rồi. Tô Miêu gật .
Vương Hồng Kiệt cau mày, suy nghĩ một lát rồi nói: Hay là để chúngbot_an_cap cô đếnvi_pham_ban_quyen cửa hàng cung tiêu, lát nữa cùng về luôn. Cô là gái, là lần đầu tiên lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nếu chẳng may lạcleech_txt_ngu đường thì tôi phải tìm.
Vậy thì cảm trưởng . Tô Miêu Miêu biết Vương Hồng Kiệt đang tạo thuận lợi cho mình nên vẻ chấp .
Thế là cả nhóm đánh xe lừa đếnvi_pham_ban_quyen cửa hàng cung tiêu của huyện .
Tầm này cửa tiêu không khách, chỉ có một cô gái thắt bím tócbot_an_cap đuôi tôm đang ngồi gục xuống quầy ngủ gật.
Chào chị, tôi muốn mua đồbot_an_cap. Tô Miêu Miêu gọi.
Hả? gái mơ màngleech_txt_ngu mắt, thấy có khách liền , Cô muốn mua gì?
Tôi muốn mua mấy cái , thêm một cânvi_pham_ban_quyen thịt năm cân gạo . Tô Miêu Miêuleech_txt_ngu đưa mắt lướt qua kệ hàngbot_an_cap.
Thờibot_an_cap này vật tư tương đối khan hiếm, chủng loại cũng rất ít ỏi.
Có phiếu không? Thái độ cô gái bán khá .
Không có ạ. Tô Miêu lắc đầu.
Tất đồ đạc của gia cô đã bị người của đội thanh tra tịch thu sạch sẽ .
Không có phiếu thì giá sẽvi_pham_ban_quyen đắt hơn đấy.
Không sao ạ. Miêu đáp.
Thấy Tô Miêu đồng ý dứtbot_an_cap khoát, gái kia liền bê thứ cần đặt lên .
cộng hết 2 đồng 5 hào.
Tô Miêu Miêu nhìn đống và gạo trước mặt, suyleech_txt_ngu nghĩ một chút rồi hỏi : Ở đây có bán túi vải không?
Có, hai hào một cái, có lấy không?
Lấy ạ. Người nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ Vương đi cùng cô về thôn, cầm thế này thì không lắm.
Côleech_txt_ngu xoay người lấy từ trong ra chiếc vải.
chỉ làleech_txt_ngu hai mảnh vải ghép lại với nhau, chẳng có thiết kế gì được cái chắc chắn và bền.
Tuy nhiên, loại này rất ít người mua, bởi vào cái thời đại cơm chẳng ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì ai muốn bỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền ra mua này chứ.
Tô Miêu tâm, cô tiền rồi nhét cảleech_txt_ngu đồ đạc vào túi vải, lên vai đi vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phía chiếc xe lừa đang đợi bên đường.
Đi . Vươngbot_an_cap Hồng Kiệt thấy Tô Miêu Miêu đã lên dặn dò Vương Thanh Sơn cầm lái một câu, ngoài ra nói lời nào khác.
Tô Miêu cũng imvi_pham_ban_quyen lặng ngồi một bên, mắt của những người khác thỉnh thoảng lại liếc nhìn chiếc túi cô.
Vào thời này, người tiền vào cửa hàng cung tiêu mua đều không phải hạng tầm thườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Dân trong thôn cả năm chẳng mấyvi_pham_ban_quyen vàovi_pham_ban_quyen cửa hàng cung tiêu, vải của lại căng phồng, không là đã mua thứ đồ tốt gì.
Nhưng ngay cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôn trưởng như Vương Hồng còn không chất vấn, bọn họ nhiên cũng chẳngleech_txt_ngu dám nhiều lời.
Mọi người cứ thế im lặng suốt dọc đường về thôn Thạchvi_pham_ban_quyen Mã Đầu.
Lán bò Tô Miêu Miêu đang ở nằm ở đầu , xe bò vừa tới gốc cây hòe già ởvi_pham_ban_quyen lối vàoleech_txt_ngu thôn, cô đã nhảy xuống xe.
Thôn trưởng, cảm ơn ông đãleech_txt_ngu đưa về. Miêu cảm ơn.
Cô Cẩu Đản nhà tôi, là tôi nên cảm ơn cô mới đúng. Vương Kiệt ngày hàivi_pham_ban_quyen với Tô .
Một người trẻ có năng lực vừa khiêm tốn thì ai mà không thích cho được.
tôi xin phép trước, tôi đi như vậy chưa về, chắc người nhà đang lo lắng rồi. Tô Miêu Miêu chào từ biệt bọn họ.
Được, về đi. Vương Hồng Kiệt gật đầu.
Tô Miêu Miêu giờ mới ôm chiếc túi đi về phía lán nhà mình.
Vương Hồng Kiệtvi_pham_ban_quyen gọi người nhà chuẩn về.
đường vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Vương Thanh Sơn không nhịn được mà cha mình:
Banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó bị đưa xuống đây để cải tạo , sao trong tay vẫn còn tiền để đi hàng cung tiêu nhỉvi_pham_ban_quyen? Cái túi của cô ta căng phồng thế kiabot_an_cap, chắn lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mua không ítnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ đâu. Vương Thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sơn vừa nói vừa không kìm được mà nuốt nước .
Năm nay mất mùa, anh ta lớn ngầnvi_pham_ban_quyen rồi mà chưa bao giờ một bữa nê.
Lúc nãy ngồi cạnh Tô Miêu Miêu, ta cảm giác như mình ngửi thấy gạo và mùi thịt tỏa ra từ trong túi của .
đừng có đánh chủ lên họ, nếu không có cô ấy thì Cẩu đã mất mạng rồi. Vương Hồng Kiệt làm sao không biết tâm tư của con trai .
Con đâu có muốn chủ ý gì, con chỉ nếubot_an_cap trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay họ có nhiều đồ nhưbot_an_cap vậy, liệu có thể chia cho thôn một ít không, này tháng của mọi người chẳng dễ dàngvi_pham_ban_quyen . Vương Thanh Sơn .
Họ thì có thể bao nhiêu đồ chứ? Những bị đưa xuốngvi_pham_ban_quyen đều đã qua kiểm tra tầng tầng lớp lớp, thứ phép mang theo có thể có bao ? Vương Hồng Kiệt hừ lạnh mộtbot_an_cap tiếng.
Ánh sáng trong mắt Vương Thanh Sơn vụt tắtvi_pham_ban_quyen: Cũng đúng ạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Được rồibot_an_cap, sau này con hãy để họ một chút, cũng dò mọi ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong thôn một , đừng có đến nạt người ta. Hồng Kiệt dặn .
Vương Thanh Sơn gật đầu: Con biết rồi ba.
Nói xong, anhvi_pham_ban_quyen thắt chặt dây lưng thêm chút, như vậy giác đói bụng bớtleech_txt_ngu rõ rệt hơn.
Bên này, Tô Miêu Miêu đã túi vải vội vã về nhà.
được nửa đường, nhận thấy xung không ngườivi_pham_ban_quyen, cô mới lénleech_txt_ngu lấy thêm một ít đồ từ không gian bỏ túi vải.
Những thứ mua cửa hàng cung tiêu chẳng qua chỉ là để che mắt thiên hạ, thứ thực sự muốnvi_pham_ban_quyen lấy ra đều nằm trong không gian của mình.
Vừavi_pham_ban_quyen đi vừa nhét, chiếc túi vải đã không chỗ thêm nữa.
Tô Miêu Miêu đành thôi, định bụng lần saubot_an_cap tìm cơ hội khác.
Lúc này.
Người nhà họ Hoắc đều đã làm về đến nhà.
Trưa nay Đường Xuân Lan vẫn nấu cháo ngô vỡ, nhưng đặc hơn một so với lúc sáng, bên trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn cho thêm một ít rau xanh và đôngQua, cuối cũng gọi là có chút cái.
Bốn cha nhà họ Hoắc đã làm việc cảleech_txt_ngu một buổi sáng, nước loãng uống lúc sáng sớm chẳng thấm vào đâu, giờleech_txt_ngu phút này chỉ cơ mệt mỏi mà ngay cả dạ dày cũng bắt đầu đau âm ỉ.
Nhưng ai nấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều nhẫn nhịn, chưa có ai động đũa.
Sao em gái vẫnvi_pham_ban_quyen chưa về nhỉ? Chắc không phải đi dạo rồi quên giờ giấc đấy chứ? Giọng của Hoắc Mẫn Họcleech_txt_ngu có chút lo lắng.
xảy ra chuyệnleech_txt_ngu gì, hay là để anh đi tìm thử . Tâm Viễn nghe liền đứng ngồi không yên.
Hoắc Quốc cũng lo lắng, vừa định bảo ba đứavi_pham_ban_quyen con trai đi người thấy một bóngvi_pham_ban_quyen dáng mảnh khảnh đang chậm đi về phía nhà mình.
Đó là Miêu Miêu phải không! Đường Xuân Lan cũng đã phát ra.
đi đón em gái! Thấy Tô Miêu Miêu đã về, Hoắc Tâm Viễn lập tức lên nghênh đón.
Em gáivi_pham_ban_quyen Nụ cười trên mặt Viễn khựng lại khi nhìnvi_pham_ban_quyen thấy chiếc túi vải lớnvi_pham_ban_quyen mà Tô Miêu Miêu đang ôm trong lòng, anh kinh ngạc , Em , em ôm cái trong người thế?
nhà rồi nói. Tôleech_txt_ngu Miêu Miêuvi_pham_ban_quyen hạ thấp giọng.
Hoắc Viễn vội vàng nhìn quanh một lượt, thấy không có ai bám theo em mình nhanh đi trở lại.
Khi Miêu ôm túi vải lớn xuất hiện trước mặt nhà họ Hoắc, ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc.
Miêu , con mang theo gì thế này? Đường Xuân Lan bước tới định đỡ lấy, quả là lúc cầm suýt chút nữa thì rơi, may mà Tô Miêu Miêu nhanh tay mắt giữ kịp.
Trong này đựng mà nặngleech_txt_ngu thế? Đường Xuân Lan sửng .
Tô đặt túi vải xuống trước mặt mọi người, cẩn mở ra.
Vừa nhìn thấy bên trong túi, mắt ai đều trợn tròn.
Hoắc Kiến Quốc người tỉnh táo lại tiên, ông lập tức nhìn quanh tứ , nhanh chóng lại rồi căng thẳng nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Miêu Miêu.
Miêu , nhữngvi_pham_ban_quyen này con kiếm đâu vậy?
Tô Miêu đem xảy ra sáng nay giải thích một lượt cho cả nhà nghe.
xong, mọi người lặng đi hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.
Em gái, em còn cả y thuật ? Hoắc Văn Bác ngẩn người nhìn Tô Miêu Miêu.
Lúc cha nuôi cònbot_an_cap sống em có họcleech_txt_ngu quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sau ấy mất thì không học nữa. Lờivi_pham_ban_quyen này của Tô Miêu Miêu cũng không hẳnbot_an_cap là , chỉ có điều nhữngvi_pham_ban_quyen gì cô học được đây chỉ là kiến thức lông gà vỏ tỏi, mà vị sưleech_txt_ngu phụ dạy cô cũng đã qua đờibot_an_cap từbot_an_cap lâu, y thuật của rốt ra sao, trên đời này còn ai biết rõ .
Hóa ra là vậy, cha nuôi đối xử với con cũng rất . Hoắc Văn Bác không hề nghi ngờ.
Tô Miêu Miêu gật đầu: Ông ấy luôn đối xử với như conleech_txt_ngu ruột, cho nên mọi không cần phải cảm thấy con, sống không tệ đâu.
Thế nhưng người nhà họ Hoắc ai lọt taibot_an_cap lời này, có tốt đến mấy thì sao bằng thân phận thiên kim Thủ trưởng chứ.
Tô Miêu Miêu ngồi xổm xuốngvi_pham_ban_quyen, từ túi vải ra mấy cái bánh bao nhân thịt nóng hổi, cho Hoắc Văn Bác.
Anh cả, anh mấy bánh bao này cho ông bà nội với ba mẹ đi.
Hoắc Văn Bác nhậnleech_txt_ngu lấy những chiếc bánh nóng hổi, mùi thịt tỏa ra khiến không kìm được mà nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miếng.
Anh quay người chia bánh cho Hoắc gia gia và nãi nãi, sauvi_pham_ban_quyen đó đưa hai cái còn lạivi_pham_ban_quyen Hoắc Kiến Quốc và Đườngvi_pham_ban_quyen Xuân Lan.
ba lại cho Miêu. Kiến Quốc không chịu .
Của mẹ cũng lại cho Miêu Miêu. Xuân Lan cũngleech_txt_ngu lập tức tiếng.
Hoắc Văn Bác định quay lại trả Tô Miêu Miêu thì cô đã lấy thêm mấy bao lớn nhét vào lòng anhleech_txt_ngu.
Ai cũng không cần nhường, mỗi người đều phầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Miêu Miêu xong liền lấy mộtvi_pham_ban_quyen chiếc bánh bao thịt từ trong túi ra cắn một miếng thật lớn.
Nhìn chiếcleech_txt_ngu bánh bao thơm phức, mọng nước, Hoắc Văn bụng mình đang sôi sục cả lên.
Mọi người mau đi, nguội không ngon đâu. nay mọi người đã làm việc cả buổileech_txt_ngu rồi, nay không ăn gì ngon thìvi_pham_ban_quyen chiều không có sức làm .
Tô Miêu Miêu vừa nói vừa gặm bánh bao.
Hoắc Văn nghe vậy thì trầm tư giây , rồi chia bánh cho mọi người.
Em gái đúng đấy, chúng phải ăn thì mới kiếm được điểm công. Nóivi_pham_ban_quyen xong, anh một miếng lớn.
Chỉ một miếng thôi mà Hoắc Văn Bác cảm thấy bao nhiêu mệt mỏi buổi sáng đã tan biến hết sạch.
Bát cháo ngô loãng lúc sáng chưa đầy tiếng đã tiêu hóa hết. Thời gian còn lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều dựa vào ý chí gượng dậy, nên về sau động của đều đi rất nhiềuvi_pham_ban_quyen.
Hoắc Mẫn Học Hoắc Viễnbot_an_cap thấy anh cả đã nên lần lượt theo.
Ông nội, bàbot_an_cap nội, ba, , bánh bao thịt này ngon quá, mọi người mau nếm đi. Hoắc vừa nhồm nhoàm nhai bánh vừa xúc nhìn chồng Hoắc Kiến .
Dẫu Hoắc Kiến Quốc đã từng lănbot_an_cap lộn trên chiến trường nửa đời người, này cũng không kìm nén nổi cảm xúc đang trào trong lòngleech_txt_ngu.
đầu cắn một miếng, cổ họng nghẹn đắng.
Ông bôn ba cả đời vốn làvi_pham_ban_quyen để cho vợ con một gia ổn định, sung túcbot_an_cap, cục cuối cùng lại phải dựa dẫm vào đứa thất lạc bên ngoài nhiều .
Ôngleech_txt_ngu thật vô dụng!
Hoắc Kiến Quốc âm thầm dùng đầu ngón tay quệt đi nước mắt khóe mắt.
Đường Xuân Lan rabot_an_cap hành của ông, lặng nắm lấy tay chồng.
phút , cả nhà họ Hoắc không aibot_an_cap nói lời nào, ai nấy đều lẳng lặng ăn bánh bao thịt.
Nồi cháo ngô loãng mà Đường Xuân Lan cũngleech_txt_ngu không bị lãng phí, người mộtvi_pham_ban_quyen bát, ăn kèm với bánh bao thịt trong tay, sạch sànhvi_pham_ban_quyen sanh.
thứ khác Tô Miêu mang về đều được thận vào trong nhà.
Sau khileech_txt_ngu ănleech_txt_ngu cơm trưa xong, cha con Hoắc Quốc nghỉ ngơi một rồi nghe tiếng còi đi tiếp.
Lần này Đường Xuân Lan nói thế nào cũng theo, Hoắc Kiến Quốc khuyên được đành phải đưa bà cùng.
gia gia và Hoắc nãi nãi cũng định ra gần nhà cắtleech_txt_ngu ít cỏ về ăn.
Việc tương đối nhẹ nhàng nên người khácleech_txt_ngu nhà không đối.
Cuối cùng, chỉ lại mình Miêu ở nhà.
Cô cũng không vội làm, thật thìbot_an_cap những công việc đồng áng đó cô quả thực không thạo. Quan trọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn , công sức bỏ ra và thunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhập thu lại hoàn toàn không tương xứng.
Điều đi ngược nguyên tắc sống làm bao nhiêu hưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bấy của cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nhân lúc rảnh rỗi, Miêu dọn dẹp nhà cửa một chút. Nhưng trong nhà vốn chẳngbot_an_cap có đạc nên dẹp rất nhanh.
có gì làm, Miêubot_an_cap Miêu ngồi trước cửa nhà ngắm mây trôi, hoa nở.
Mãileech_txt_ngu chậpvi_pham_ban_quyen choạng tối, lúc sắp tan làm, Miêu Miêu đợi được người mình đợi.
Vương Hồng Kiệt vẫn cầm tẩu thuốc, từng bước một đi về phía cô.
Tô Miêu lập tức đứng dậyleech_txt_ngu đón tiếp.
Thôn , sao đây? Có việcbot_an_cap gì không ạbot_an_cap?
Vương Hồng Kiệt nhìn quanh bò mộtvi_pham_ban_quyen lượt, môibot_an_cap trường bẩn thỉu nhếch nhác trước kia giờ đã được thu dọn rất sạch sẽ. rằng không có đồ đạc gì nhưng nhìn vào thấy dễ nhiều.
Vương Hồng Kiệt thầm gật , nhà họ Hoắc này quả tồi.
Lúc đi buổi chiều, ông đãvi_pham_ban_quyen đặc biệt chúvi_pham_ban_quyen ý đến họ, phát hiện ai nấy đều vô cùng chăm chỉ, không lười biếng. Hơn nữa Kiến Quốc rất yêu vợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mấy cậu con trai cũng rất hiếu thảo với mẹ.
đình như vậy thường khôngvi_pham_ban_quyen thểvi_pham_ban_quyen nuôi dạy ra những hậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bối tồi tệ được.
Cháu Tô Miêu Miêu đúng không? Hồng Kiệt lên tiếng.
. Tô Miêu Miêu gật đầu.
Chuyện của nhà cháu ta cũng đã tìm hiểu qua, cháu coi cũng gặp phải tai bay vạ gió, nếu đã đến đây thì cứ yên mà ở , họa haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phúc sau mới biết được. Giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vương Kiệt chậm rãi.
Thôn trưởng nói đúng , ít nhất thì cháu cũng đã tìm lại được người của mình. Tô Miêu Miêu thuận theo lời ông đáp.
Ta thấy cha mẹ anh em cháu thương cháu, không nỡ để cháu đi làm đồng, có điều một người làmleech_txt_ngu là thêm một phần thực. Ta ở đây có một công việc rất phù hợp với cháu, biết cháu lòng không? Thấy màn dạo đầu hòm hòm, Vương Hồng Kiệtvi_pham_ban_quyen không vòng vo nữa mà hỏi thẳng.
Thôn trưởng cứ nói ạ, chỉ cần cháu làm được, nhất định sẽ khôngvi_pham_ban_quyen nan. Tô Miêu Miêu khẳng định nịch.
Chắc cháu cũng biết rồi đấy, trong thôn chỉ có mỗi Triệu lão đầu là sĩ chân đất, y thuật của ông ấy đều là tự học, bình thường chỉ chữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được mấy bệnh đau đầu sổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mũi, lúc còn có dụng, làm chậm trễbot_an_cap tiến công việc của thônleech_txt_ngu .
Mà y thuật cháu đã được bác sĩ huyện chứng nhận rồi, có thể tới chỗ Triệu lão đầu giúp một tay, chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vấn đề khám chữa bệnh cho dân làng sẽ được giải quyết ổn thỏa.
cứ tâm, cần cháu đồng ý, mỗi ngày ta có thể cháu đủvi_pham_ban_quyen điểm công. Vương Hồng nhấn mạnh từngvi_pham_ban_quyen chữ.
Có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giúp được choleech_txt_ngu thôn, tất nhiên sẽ từ . Miêu sảng khoái đồngbot_an_cap ý.
Vương Hồng Kiệt thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô đáp ứng dứt như , gương mặt sạm đen ông lập rỡ hẳn lên.
Cô đồng ý là rồi. Cuối cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng giải quyết được một vấn đề giải cho thôn.
Nhưng trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi có qua nhà Triệu đầu, bên trongleech_txt_ngu gần như có thiết bịleech_txt_ngu hayvi_pham_ban_quyen thuốc gì cả. Ánh mắt Tô Miêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Miêu động.
Nhắc đến chuyện này, Vương Kiệt cũng thở dài một tiếng.
kiện thôn khó khăn, thuốc men lại quá đắt đỏ, ta căn không mua nổi. Bình thường bệnh chỗ lão đầu, thuốc dùng là thứ thảo dược ấy tự hái trên núi về thôi.
Nghe Vươngbot_an_cap Hồng Kiệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuối cùng cũng nhắc tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thảo dược, Tô Miêu Miêu mới lờileech_txt_ngu.
Trên núi quả thựcbot_an_cap không dược , biết cách sử dụng thì hiệu chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kém gìvi_pham_ban_quyen Tây trong bệnhleech_txt_ngu viện đâu.
Cô cũng nhận biết được dược ? Hồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kiệt ngẩn người.
Ông cứ ngỡleech_txt_ngu Tôleech_txt_ngu Miêu Miêu học Tây , chuyên giúp người ta làm phẫu mổ xẻ cơ.
Kiến Đông y tôi biết một chút. Tô Miêu Miêu gật đầu.
Thế thì tốt quá ! Vương Kiệt mừng rỡ khôn xiết.
Vậy sau tôi có thể lên núi háinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuốc ? Tô Miêu Miêu hỏi ra điều mà cô muốn nhất.
Dù sao ở thời đại này, ngay cả một ngọn cỏ trên núileech_txt_ngu cũng là của công.
Tất nhiên là được chứ, cô vậy là đang hiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho quần chúng mà! Vương Hồng Kiệt sảng khoái ý .
khi tôi bắt đầu đi làm? Trên mặt Tô Miêuleech_txt_ngu Miêu rỡ mộtleech_txt_ngu nụ cười tươi tắn.
Ngày mai có được không? Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hồng Kiệt .
Không phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông quá nôn nóng, mà thực sự là người đổ bệnh nhiều, một mình lãovi_pham_ban_quyen đầu xoay xở xuể.
Được. Tô Miêu Miêu đầu.
Vậy tôi thay mọi người cảm ơn cô. Ánh mắt Vươngbot_an_cap Kiệt nhìn Tô Miêu Miêu đã thêm phần kính trọng.
Thời này mọi người đều rấtleech_txt_ngu nể trọng những người có kỹ thuật chuyên môn. Chỉ cần có thực sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bất kể là nam hay nữ, trẻ, đều nhận được sự ngưỡng người đời.
Không cần khách sáo, tôi cũng là thân mình thôi. Tôbot_an_cap Miêu Miêu mỉm cười tiễn Vương Hồng Kiệt ra về.
Cả cô bỗng trở nên sảng khoái thường.
Xem lại thời gian, cô quay đi vào nhà, lấy ra thịt và mới muavi_pham_ban_quyen trên huyện sáng. Cô nấu cơm cho tám người ăn, bắt đầu thái .
Cô chọn miếng thịt ba loại ngon nhất, cực kỳ thích để món thịt ớt. nghề dao của Tô Miêu Miêu vốn rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cừ, tảng thịt ba chỉ thượng hạng qua tay được thái thành những miếng đều chằn chặn, độ dày mỏng vặn như .
Côbot_an_cap lại lấy từ trong không ra mấy quả ớt xanh, thái sẵn để qua một bên chờleech_txt_ngu dùng. ănleech_txt_ngu mà chỉ có món chắc chắnvi_pham_ban_quyen đủ, mắt cô dừng lại trên đống bắp cải và bí đao cạnh, dự địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nấu một bát xương bí đao, bắp cải xé xào, thêm một đĩa dưa chuột đập dập trộn ngọt.
Làm phân lượng nhiềubot_an_cap chút, chắc là cũngleech_txt_ngu tạm đủ.
Kiếp trước Tô vốn luôn đơn độc một mình, khibot_an_cap không có nhiệm vụ cô lại thích nghiên cứu nấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nướng. Cô còn từng khi giải nghệ sẽ mộtleech_txt_ngu nhà hàng nào đó việc, khôngbot_an_cap ngờ lại xuyên không đến . Sau đó Tô đồ tể giết lợn suốt mười tám năm, kỹ năng nấu nướng rèn luyện mức thục.
trừ đao cần hầm lâu một chút, ba món còn lại chưa đầy nửa tiếng đồng hồ đã hoàn thành. có điều nhà Hoắc cái cũng không có, Tô Miêu Miêu đành lấy một tấm vải trải xuống nền đất trong phòng rồi bày ăn .
Tô Miêuvi_pham_ban_quyen Miêu bưngbot_an_cap bátbot_an_cap canh , ngoài đã vangvi_pham_ban_quyen lên tiếng cha con Hoắc Kiến Quốc.
Anh, anh có ngửi thấy mùi gì không Một mùi thịt thơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nồng ? Hoắc Tâm Viễn đi đến cửa hít hà một hơi thật mạnh.
Có đến hoa mắt rồi đấy, mẹ cùng chúng ta đi làm đồng, nhà làm gì có nấu cơm. Hoắc Mẫn Học lúc này ngay cả sức để mở miệng cũng chẳngbot_an_cap .
Tuy bọn họ là nambot_an_cap giới, nhưng bao nhiêu năm qua ở họ Hoắc cũng đều trong lụa. Đặc biệt Hoắc Mẫn Học, anh thích văn chương, trong Hoắc Vănleech_txt_ngu Bác và Hoắc Viễn phải vào quân ngũ rèn luyện thì anh lại chưa từng đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua. Quan niệm giáo dục của nhà họ Hoắc vốn cởi mở, cũng chưa bao giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ép buộc anh điều gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Thành ra thể của hiện giờ kém xa Hoắc Bác và Tâm Viễn. Sau một ngày lao động cường độ cao, hai chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh như kéo lê trên mặt đất.
Hình như anh thấy rồi. Hoắc Văn Bác nhíu mày.
Các con về rồi à, vừa haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta cũng cắt rất nhiều cỏ. Trong lúc nói chuyện, Hoắc gia gia và Hoắc nãi nãi cũng khiêng sọt cỏ trở .
Sao mọi người lại đứng hết ở thế này? Hoắc gia nhìn mấy người Kiến Quốc, lênbot_an_cap tiếng hỏi.
Không có gì đâu, Tâm Viễnbot_an_cap đói quá nên bảovi_pham_ban_quyen là ngửi thấy mùi thịt thơm. Giờ đi nấu cơm đây. Đường Lan gắng thần bị nấu bữa tối cho cả nhà.
Đúng này, Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Miêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Miêu từ trong ra, thấy mọi người đềuleech_txt_ngu đã có mặt, cô liền lộ vẻ mừng .
Mọi ngườivi_pham_ban_quyen về rồi à, đúng lúc , rửa tay rồi vào ăn cơm thôi.
Ăn ? Convi_pham_ban_quyen làm cơm xong rồi sao? Đường Xuân Lan sờbot_an_cap.
Tô Miêuleech_txt_ngu Miêu đầu: Con ở nhà không có việc gì làm nên đã chuẩnleech_txt_ngu bị cơm nướcleech_txt_ngu xong cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi.
Khi cửa phòng mở ra, mùi thơm càng thêm nồng . Hoắc Tâm Viễn đoan chắc mình không hề mức sinh ra ảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giác, lao thẳng vào nhà. Khibot_an_cap nhìn thấy những món ăn bày trên mặt đất, anh suýt chút nữa thì lồi ra.
Sau khi hoàn hồn, anh lập tức gọi với ra ngoài cửa.
người mau xem này, thịt đấy!
Mấy người còn lại nhìnleech_txt_ngu Tô Miêu Miêu một cái, mới dìu dắt nhau phòng. Khi nhìn thấy những món bày trên nền đất, mặt họ cũng chẳng khá hơn Hoắc Tâm Viễn làvi_pham_ban_quyen bao.
Miêu Miêu thầm cảm thấy mắn họ không trong thôn, nếu với kiểu la ầm ĩ này Tâm Viễn, chắc chắn sẽ người khác nghe thấy mất.
Được rồi, ăn cơm trước đi đã. Tô Miêu Miêu mở nắp nồi cơm bên cạnh ra.
Bên trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là cơm trắng thơm .
Lại có cả cơm trắng nữa! Hoắc Tâmleech_txt_ngu Viễnleech_txt_ngu lập tức vây quanh, tham lam hít hà hương thơm thanh tỏa ra từ nồi cơm.
tế bọn họ đưa xuống đây tính ra mới được một , cộng thêm hai ngày ngồi tàu nữa làvi_pham_ban_quyen cộngvi_pham_ban_quyen ngày. Thế nhưng Hoắc Tâm Viễn cảm thấyvi_pham_ban_quyen trắng, bánh bao thịtbot_an_cap, xương hầm thịt lợn cứ như là những thứ từ kiếp trước mới được vậy.
Cònleech_txt_ngu ngây người ra làm gì? Mau ăn cơm thôi nào. Tô Miêu Miêu nhìn gia đình họ Hoắc đang im lặng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói câu nào, chủ độngbot_an_cap xới một bát cơm trắng đưa cho Hoắc Tâm .
Hoắc Tâm Viễn nhìn bát cơm trắng nóng trong tay, cố kìm nước miếng đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ngừng tiết ra, quay người đưa cho Hoắc nãi nãi.
Nãi nãi, ăn trướcbot_an_cap đi.
ăn , các việc nặng nhọc hơn. Hoắc nãi nãi xua tay.
cũng có phầnleech_txt_ngu cả, mọi người đừng từ nữa. Tô Miêu lại xới thêm bát .
Hoắc nãi nãi thấy lượng cơm trắng ít, này mới nhận lấy.
Hôm nay mọi người hao thể lực lớn, bụng dạ đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sớm đói mức cồn cào. cũng chẳng màng đến việc có bàn ghế không, từng người một ngồi bệt , vứt bỏ hết những nghi được dạy bảo từ nhỏ, ăn lấy để.
Tiểu , món thịt xào ớt này ngonvi_pham_ban_quyen , cả dưa chuột này nữa, vừa thơm thanh đạm, nghề của em còn giỏi cả đầu bếp đại khách trên Kinh Thành từng ăn nữa đấy!
Hoắc Tâm Viễn lùa cơm vào miệng, vừa lúng búng khen Tô Miêu Miêu.
Đúng vậy, Miêuleech_txt_ngu Miêu, tay nghềvi_pham_ban_quyen của con tốt quá. Đường Xuân Lan cũng gạt bỏ sự tao nhã thường ngày, ăn đến khóe miệng dính đầy dầu mỡ.
Mọi người thích là rồi. Tô Miêu Miêu mỉm .
Từ khi đồ tể qua đời, cô toàn phải ăn cơmvi_pham_ban_quyen một mình. Nhìn gia đình Hoắc trước , cô cảm thấy đông một chút cũng không đến nỗi khó như vậy.
Miêu Miêu, sauvi_pham_ban_quyen này con làm thế này nữa. Hoắc Kiến nhìn bát cơm trắng trong , đột nhiên lên tiếng.
Vừa dứt , mọi ánh mắtvi_pham_ban_quyen mọi người đổ vào Hoắcleech_txt_ngu Kiến .
Đường Xuân Lan là người đầu tiên bừng , bà kéo ông: “Ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm cáileech_txt_ngu gì vậy? Miêu vất ởvi_pham_ban_quyen nhà chuẩn bao nhiêu món ngon cho chúng ta, saoleech_txt_ngu ông lại còn trách con ?!”
“Đúng đó , có phải ba già lú lẫn không?” Hoắc Tâm Viễn họa theo.
“Anh có ý gì?” Ngay cả Hoắcvi_pham_ban_quyen Lão Gia Tử cũng đặt bát xuống, nhìn chằm chằm vào Hoắc Kiến Quốc.
Dáng vẻ đó cứ như thể nếu ông không đưa ra được một lý do chính đáng sẽ bị gia pháp xử lý ngay tức.
Hoắc Kiến nhìn bộ dạng như hỏi tội của người, vội vàng thích: “Tôi không ývi_pham_ban_quyen trách Miêu, ý tôivi_pham_ban_quyen giờ gạo trắng và thịt đều là giá, nên để dành cho con bé và ba mẹ ăn, chúng tôi ăn ngô là được rồi.”
“Hóa là vậy, làm giật cả , tưởng ôngbot_an_cap lại nghiêm trọng hóa vấn .” Đường Xuân Lan phào nhõm.
Kiến Quốc dở khóc dở cười: “Chúng ta kếtvi_pham_ban_quyen hôn bao nhiêu năm rồi, tôi là người thế nào bàbot_an_cap còn không rõ sao?”
“Thì cũng tại tôi lo lắng ông cú sốc ngột nàyleech_txt_ngu làm thay đổi tính nết thôi mà.” nói về , Xuân Lan càng có chút thiếu tự tin.
Hoắc Kiến lắc đầu, lại nhìn sang Tô Miêu Miêu, dịu dàng nói: “Miêu Miêu, chúng ta không biết còn ở lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây lâu nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sau thịt vàleech_txt_ngu gạo trắng cứ để dành cho con và ông bà nội.”
“Không sao đâu, thôn trưởng đã tìm cho con một công việc nhẹ nhàng rồi, này con cũng có thể kiếm công điểm.” Tô Miêu Miêu lên tiếng.
“Chẳng ba đã bảo ở nhà nghỉ ngơi saoleech_txt_ngu? Sao con lại đồng ý với thôn trưởng đi làm ? Ở những nơi thế này làm gì có việc nào nhẹ ? là lừa con cả đấy, đi, bây đưa con đi chối.” Hoắc Kiến Quốc vừa vậy đã đứng bật dậy, định kéo Tô Miêu Miêu đi tìm Vương Hồng .
“Thật sự nhẹ nhàng ạ, ông ấy bảo đến bác sĩ chân đất duy nhất trong thônbot_an_cap để phụ giúp, không ra mà vẫn được tính đủ công điểm.” Tôleech_txt_ngu Miêu Miêu vội giải thíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Bác sĩ chân đất?” Hoắc Kiến Quốc ngẩn người.
“Vâng.” Miêu Miêu gật đầu, “Nơi này lánh lại lạc , dân làng bị bệnh có tiền đi chữa trị, phần lớn đều tìm sĩ chân đất để bốc thuốc. Trướcvi_pham_ban_quyen đó đãbot_an_cap cứu cháu ngoại của thôn trưởng, ông thấy y thuật của con khá tốt nên mới mời con chỗ Triệu lãovi_pham_ban_quyen đầu phụ giúp. Bất kể có bệnh nhân không, chỉ cần con cóvi_pham_ban_quyen mặt ở đó thì mỗi ngày đều được đủ công điểm.”
“Nếu đúng như vậy thì thật nhàng hơn ra đồng nhiều.” Hoắc Tâm Viễn gật đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng tình.
“Nhưng việc khám bệnh can hệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất , người thôn cơ bảnvi_pham_ban_quyen đều là người một nhàvi_pham_ban_quyen, một khi xảy ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vấn đề gì có thể khiến cả thôn .” Đường Xuân Lan suy nghĩ thấu đáo hơn, bà chưa từng thấy cảnh Tô Miêu người ở bệnh viện, nghĩ rằng cô chắc chỉ hiểu biết đôi về yvi_pham_ban_quyen thuật.
“Đúng , ở đây không giống như ở Kinh thành, con không cần phải ép buộc bản thân, ba và anh trai thể nuôi con.” Hoắc Kiến Quốc cũng tiếng.
Tô Miêu sự cảm thấy bất lựcleech_txt_ngu. Cô rất muốn trong mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người nhà họ Hoắc, mìnhleech_txt_ngu rốt cuộc mỏng manh đến mức nào. Tuy nhiên, họ đều có tốt nên Tô Miêu vẫn kiênleech_txt_ngu tiếp .
“ sao đâu ạ, con chỉ xử lý những bệnh đơn giản thôi, trường hợp không giải được con sẽ bảo họleech_txt_ngu lên bệnh viện huyện. Hơn nữa, cứ ở mãi trong nhà cũng , tìm việc gì đó làm mau hết thời .”
đã nói đến nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, người nhà họ Hoắc cũng tiện ngăn cản thêm.
“ nhất phải chú ý, nếu chắc chắn thì cứ để họ bệnh .” Đườngbot_an_cap Xuân Lan dặn dò.
“Con biết rồi ạ.” Tô Miêu Miêu gật đầu, “Mọi người mau ăn đi, nếu thức nguội khôngbot_an_cap ngon đâu.”
Lúc này mọi mới tiếp tục dùng bữa. Sau bữa ăn, Tâm Viễn động đi rửa bát. Hoắc Bác thì dọn dẹp lại chuồng bò còn . Anh cùng Hoắc Kiến Quốc sẽ ngủ ở bên đó.
Mái của chuồng bò hỏng mất nửa, quanhvi_pham_ban_quyen chỉ tạm vài tấm vánvi_pham_ban_quyen gỗ, lọt gió lại vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mưa. Quan trọng hơn con bò gầy trơ xương ngay bên cạnh, mùi hôi sự rất nồng nặc.
Tô Miêu Miêu suy nghĩ một chút rồi quay sang tìm Đường Xuân Lan.
“Miêu Miêu, nay nấu cơmvi_pham_ban_quyen rồi phải không? Mẹ đã trải giường xong cho rồi, mau đi nghỉ ngơi đi.” Đườngbot_an_cap Lan vừabot_an_cap thấy Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Miêu Miêu vào phòng vỗ vỗ nằm bên cạnh.
“Mẹ, và các anh cứvi_pham_ban_quyen ở mãi bên chuồngleech_txt_ngu kialeech_txt_ngu cũng không tiện, ban làm việc nặng nhọc như thếleech_txt_ngu, buổi tối chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắn được nghỉ ngơi tử tếvi_pham_ban_quyen.” Miêu Miêu mở lời.
Đáy mắt Đường Xuân cũngvi_pham_ban_quyen thoáng hiện vẻ lo âu: “ ở đây đâu còn phòng trống nào nữa.” Bà không nỡ để chồng và con trai mình chịu khổ.
“Chúng ta có thể chialeech_txt_ngu , nữ ở một phòng, nam ở phòng .” Tô đề nghị.
Đường Xuân Lan ngẩn ra, sau đó phản ứng lại: “Phải rồi, sao lúc trước mẹ không nghĩ rabot_an_cap nhỉ? đợi mẹ, mẹ đi tìmvi_pham_ban_quyen ba con ngayleech_txt_ngu đây.”
Đường Xuân Lan hớn hở ra ngoài. Tô Miêu Miêu mỉm cười, Xuân Lanleech_txt_ngu từ nhỏ đã sốngvi_pham_ban_quyen trong nhung lụa, quen ở phòng riêngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên nhất thời không nghĩ ra kiểu túc xá nam cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là chuyện thường tình. Nhưng Hoắc Kiến Quốc và Hoắc Lão Gia chắn nghĩ tới, sởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dĩ họ không đề xuất có lẽ là vì lo lắng cho , sợ cô không quen.
Quả nhiên, sau khi Đường Xuân Lan đi tìm Hoắc Quốc, ông đến tìm cô.
“Miêu Miêu, con thật sự đồng ý sao? nội con khỏe không tốt, đêmvi_pham_ban_quyen hay thức dậy, e là làm phiền đến con.”
“Không sao đâu ạ, conleech_txt_ngu , khi đã sấm đánh cũng không tỉnh.” Tô Miêu cốvi_pham_ban_quyen ý nói vậy để an Hoắc Kiến Quốc.
Sự huấn luyện từ nhỏ đến lớnbot_an_cap luôn khiến cô giữ tinh thần giác mọi lúc mọi nơi, đừng nói là sấm đánh, ngay tiếng bước nhẹ ngoài cửa cũng đủvi_pham_ban_quyen để lập tức tỉnh giấc.
“Con” Nhìn Tô Miêu hiểubot_an_cap chuyện vậy, Hoắc Kiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quốc không biết nói gì choleech_txt_ngu phải, chỉ thầm hạ tâm, dù trường có cũng phải cho con gáivi_pham_ban_quyen những tốt nhất!
Cuối , nhà họ vẫn chấp nhận nghị của Tô Miêu Miêu, chia hai căn phòng thành ký túc xá nam và ký túc xá nữ. Tuy có hơi chật chội nhưngvi_pham_ban_quyen dùleech_txt_ngu sao trên đầu cũng có mái che tử tế.
tối khi đi ngủ, Hoắc Lão Phu Nhân đúng như lời Kiến Quốc nói, lại ho khan, nhưng bà luôn cố ý nén tiếng rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấp, rõ là sợ làm ồn đến Tô Miêu và những khác. Tô Miêu Miêu , nương theo tiếngbot_an_cap ho thỉnh thoảng ấybot_an_cap mà chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, bên cạnh đã không còn aivi_pham_ban_quyen. Bước ra khỏi cửa, Đường Xuân Lan đã chuẩn bị bữa sáng. Vẫn là cháo ngô xay, nhưng Xuân Lan có cho thêm một ít gạo trắng vào, cháo đặc chút, ăn vào khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn cảmleech_txt_ngu xótnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cổ nữa.
Nhà họ Hoắc vừa ăn xongbot_an_cap thì tiếng còi báo đi làm vang . Đường Lanleech_txt_ngu nhìnvi_pham_ban_quyen Tô Miêu Miêu: “Miêu Miêu, con đến chỗ đầu cẩn thận một chút, bữa trưa mẹ sẽ nấu.”
“Vâng ạ.” Tô Miêu Miêu gật đầu.
mọi người nhà họ khỏi, Miêu Miêu dọn dẹp đồ đạc rồi đi nhà Triệu lão đầu. Vương Kiệt đã bàn bạc trước với Triệu lão đầu, ông lão đã đứng ở từ sớm, thấyvi_pham_ban_quyen Tô Miêu Miêu đi tới liền phào nhẹ nhõm.
“Cái con bé này, rốt cuộc cháu cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới , già đã đợi cả buổileech_txt_ngu sáng đấy.” Triệu lão đầu nhìn Tô Miêu vô hiền từ. Dẫu saobot_an_cap thì cũng là người đã sống được người mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngay cả bác bệnh viện huyện cũng bó tay cơ .
Ngại , hôm nay cháu hơi muộn. Tô Miêu Miêu tiếng xin .
Không muộn, không , là già này khó ngủ nên mới dậy sớm thôi. Cháu mau đi, ta giới thiệu tình hìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở trạm thuốc này cho cháu nắm rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Triệu Tô Miêu Miêu vào trong nhà.
Năm xưa Triệu lão đầu từng xôngvi_pham_ban_quyen pha trậnbot_an_cap mạc, sau khi hòa bình lập lại mới trở về quê hương. Thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưng lúc này cha mẹ ông đã qua đời từ lâu, ngay cả người cưới cũng vì bịvi_pham_ban_quyen kẻ bức hại mà gieoleech_txt_ngu mình xuống sông tự vẫn.
Ngày trở về, Triệu lão đầu cũng đã ngấp nghé tuần, cứ thế ông sống thủi một mình cho đến giờ.
May mắn thay, những năm tháng chinhvi_pham_ban_quyen chiếnvi_pham_ban_quyen đã giúp ông học được mặt , từ đó ông bắt đầu tự mày mò học Trungbot_an_cap y. Qua baonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm ròng rã, cuối cũng gọi là có chút hiểu biết về nghềbot_an_cap y .
Sau này, Vương Kiệt bảo ông sửa sang lại mình thành thuốc, chịu nhiệm khám chữa cho dân làngleech_txt_ngu, mỗi ngày đều được tính đủ công tựa như đi làm đồng.
Gọi là thuốc cho oai, thực chất đây chỉ là một căn nhà cũ nát.
Trong sân, trên những chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹt tre là các loại thảo dượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà đích thân Triệu lão đầu lên núi về đang phơi dở.
Tô Miêu Miêu liếc nhìn qua, đều là vị thuốc rấtvi_pham_ban_quyen bình dân, hơn chất lượng cũng không được tốt cho lắm.
Thuốc này đều tự hái, điềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuổi tác một cao, nhiều ngọn núi không cònleech_txt_ngu sức mà leo nữa, chỉ có thể tìm quanh quẩnbot_an_cap chân núi xem gì dùng đượcbot_an_cap thì lấy thôi. Triệu lão đầu nhận thấy vẻ mặt Tô Miêu nên lên tiếng thích.
Hiệnbot_an_cap tại trong trạmleech_txt_ngu còn bao nhiêu thuốc ạ? Tô Miêu Miêu .
Chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn bấy nhiêu trước mặt cháu . Nămvi_pham_ban_quyen nay hạn hán, thảo dược trên cũng khan hiếmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi nhiều. Triệu lão đầu thở dàileech_txt_ngu.
Tô Miêu Miêu nhìn ba mẹt trước mắt, mày thanh tú khẽ nhíu lại. này thậm chí còn không đủ để bốc nổi ba thang thuốc.
Ông Triệu ạ, thảo dượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong trạm ít quá. Cho dù tavi_pham_ban_quyen có chẩn đoán đúng bệnh mà không phối phương thì cũng vô . cháu lên xem sao. Tô Miêu Miêu đềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghị.
Ta cũng đang định thế. Cóvi_pham_ban_quyen điều đường núi trở, đi một phải đấy, có sâu quá vàoleech_txt_ngu rừng già, sợ cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thú dữ. Triệu lão đầu dặn .
Cháu biếtvi_pham_ban_quyen ạ. Tô Miêu Miêu gật đầuvi_pham_ban_quyen.
Cô đeo chiếc gùi mà Triệu lão đầu đưa cho rồi đi thẳng ra phía sau núi.
Rừng núi thực ra khá trống . Ở thời đại này không đốt hay gas, dân cũng chẳng có tiềnbot_an_cap mua than tổ ong, việc đun nước nấu cơm đều trông chờ vào củi .
Vì vậyvi_pham_ban_quyen, những khu vực gần đều bị người dân quét dọn sạch sẽ, đường xá tuy dễ đi nhưng cũngleech_txt_ngu chẳng tìm thấy được loại thuốc nào ra hồn.
Tô Miêu Miêu buộc phải đi sâu hơn vào trong rừng.
Nơi đây bụi rậm gai góc mọc đầy, chuyển rất khó khăn, bù càng dễ tìm thấy những món đồ tốt.
Tô Miêuvi_pham_ban_quyen Miêuleech_txt_ngu vừa đi vừa tìm, cuối cùng trong gùi cũng bắt đầu thu . là quá mải mê hái thuốc, cô hoàn toàn không ý rằng mình đã vào sâu trong tự lúc nào.
Đến khi đào mỏi nhừ cả lưng, cô mới ngẩng đầuvi_pham_ban_quyen lên thì thấy tán caoleech_txt_ngu vút đã che kín cả .
Miêu Miêu nhíu , sực nhớ tới dặn của Triệu lão đầu rằng trong rừng có thể có thú dữ. Nhìn gùi đã đầy được bảy phần, cô quyếtbot_an_cap định không đi tiếp nữa quay chuẩn bị rời khỏi.
Thế nhưng mới đi được vài bước, phía sau bỗng vang lên một tiếng động lạ.
Tô Miêu Miêu đột ngột quay đầu lại, trong ánh mắt thoáng hiện lên một tia sát khí.
Chẳng lẽ cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đen đủi gặp phải dữ thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao?
Tô Miêu Miêu siết chặt chiếc liềm trong , khẽ khàng tiến lại gần. không phảng phất một mùi máu tanh nồng.
Cô vốn kỳ nhạy cảm với , đôi mắt sáng rựcvi_pham_ban_quyen lên. Nếu mà bắt được một con thú lớn, tối naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về lạileech_txt_ngu có thêm món ngon để cải thiện bữa ăn rồi.
Bước chân của Miêu nhanh hơn một chút, đúng lúc , một bóng đen đột nhiênleech_txt_ngu từ phía trên sườn dốc lăn xuống.
Tô Miêu Miêu không chút do dự tung ra một đá, tiếp đá thứ đó ra xa.
Hự
Một rên rỉ nghẹn ngàoleech_txt_ngu vang lên.
Biểu cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên mặt Tô Miêu Miêu sững lại. Cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net âmvi_pham_ban_quyen thanhvi_pham_ban_quyen này nghe không giống tiếng vật, mà giống như tiếng của con người ?
Tô Miêu thận trọng tiến về phía bóng đen kia, rồi cả người cô sững sờvi_pham_ban_quyen tại chỗ.
Chết tiệt, đúng là người thật!
nọ toàn thân đầy máu, khuôn mặt lấm lem bùn đất, này đang dướivi_pham_ban_quyen gốcvi_pham_ban_quyen cây, không rõ còn sống hayleech_txt_ngu chết.
Miêu Miêu nhíu mày, không lẽ cúbot_an_cap đá vừa củaleech_txt_ngu cô đã khiến người này mất mạng luôn rồi? Hay lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ thế bỏ chạy nhỉ?
Khụvi_pham_ban_quyen khụ
nhiên, từ kẽ môi người nọ tiếng ho khẽ.
Bước chân địnhvi_pham_ban_quyen rời đi của Tô Miêu Miêu khựng .
Thôi được rồi, như số anh chưa tận. Tô Miêu Miêu tiến lên ngồi xổm xuống, định kiểm tra thương thế của đối phương.
Thế nhưng tay côleech_txt_ngu vừa mới vươn , một bàn lớn đã trực lấy cổ tay .
mắt sắc lẹm như chim ưng nhìn chằmvi_pham_ban_quyen chằmleech_txt_ngu vào Tô Miêu Miêu.
Khoảnh khắc đó, có cảm giác nhưvi_pham_ban_quyen đang đối mặt một người đồng . Cô có thể khẳng định chắn một trăm phầnvi_pham_ban_quyen trăm rằng, người ông này đối từng giết .
Cô là ai? Giọng người đàn ông khàn đặc đáng .
Tô Miêu Miêu vừa định lênbot_an_cap thì ánh mắt chợt liếc phù hiệubot_an_cap trên vai anh ta.
Anh quân nhân? Tô Miêu hỏi.
Quần áo trên người anh đã bị bùn đất và máu đến mức không còn ra hình dạng ban đầu, nhưng trên vẫn thấp thoáng thấy được quân hàm.
Cô là dân làng dưới sao? Tu Viễn cố duy trì chút lý trí cuối cùng.
Đúng vậy. Tô Miêu Miêu đầu, thái độ cũng dịu đi nhiều sobot_an_cap với lúcbot_an_cap nãy.
Trước đó cô không muốn cứu sợ lầm người, dù sao đàn ông bị thương dọc không thể tùy về được. Nhẹ lừa tiền sắc, nặng thì tan cửa nát nhà, đã có quá bài học đẫm máu về chuyện này rồibot_an_cap.
Nhưngbot_an_cap nếu này là quân nhân thì lại làvi_pham_ban_quyen chuyện khác.
Anh thương rất nặng, tôi đưa anh xuống núi trước. Tô Miêu Miêu nói đoạn anh .
Lụcvi_pham_ban_quyen Tu lại ngăn cô lạivi_pham_ban_quyen: Tôi Lục Tu , Thượng tá thuộcleech_txt_ngu Trung đoàn 123 Lục quânleech_txt_ngu. Tôi đang thực hiện một nhiệm vụ bí mật. Trong đội có kẻ phản bội chúng bị truy sát, hiện tại cả chỉ còn lại tôi thôi.
Những kẻ đó vẫn đang đuổi theo anh àbot_an_cap? Tô Miêu Miêu bắt đượcbot_an_cap điểm mấu .
Lục Tu Viễn gật đầu: Bọn chúng có khí, số lượng lại đông. Nếu tôileech_txt_ngu đi cùng cô, rằng cả làng của cũng sẽleech_txt_ngu bị tôi liên lụy.
Vậy anh nói tôi thế này để gì? Tô Miêu Miêu từ bỏ ý định đưa Lục Tu Viễn rời đi.
Dân làng đều là những người chân yếu tay mềm, cô không thể dẫn đám ác ôn đó về làng được.
Lục Tu Viễnleech_txt_ngu khăn lấy từ trong ngực áo ra một bức thư.
Đây tài liệu mật mà chúng tôi đã phảibot_an_cap trả giá đắt mới giành lại được, cần côbot_an_cap giúp tôi chuyển nó .
Anh yên tâm giao nhiệm vụ quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trọngleech_txt_ngu như vậy tôi sao? Tô Miêu Miêu nhìn phong thư trước mặt.
Người đàn ông này nào cũng đầy máu, nhưng riêng lại được bảo vô cùng sạch sẽ.
Lục Tu Viễn nặn ra một nụ cười gượng gạo: Chỉ dựa vàoleech_txt_ngu lựcvi_pham_ban_quyen của cú lúc nãy, chắc hẳn cô cũng là người có võ.
Tô Miêu Miêu nghẹn lời, tên này cố ý nhắc lại chuyện đó đấy à?
Đồng chí, thứ bên trong này cùng quan trọng. Vì nó mà rất nhiều người đã sinh rồi. Tôi có chết, nhưng thứ này đối không được mất. Chỉvi_pham_ban_quyen cần cô giúp tôi hoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành vụ nàyvi_pham_ban_quyen, tổ chức nhất định có phần thưởng. Thấy Miêu Miêu imnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lặng, Tu tưởng cô từ chối nên càng chặt tay hơn.
Anh muốn tôi gửi thư này đâubot_an_cap? Tô Miêu Lục Tu Viễn lúc này đã hơi thở thóp, trầm giọng hỏi.
Ngày 18 tháng 6, thờ Sơn Mặc Thị, cô hãy tìm một người đàn ông trung niên đội mũ đen, trước ngực cài một đóa hoa trắng.
Cô hỏi ông ấy bây giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là mấy giờ rồivi_pham_ban_quyen? Nếu ông đáp lại rằng trời sắp sáng rồi, hãy giao bức này cho ông ấy. Tu Viễn cố phát âm từng chữ một cách rõ ràng nhất có thể.
18leech_txt_ngu 6.
Hôm nay là ngày 10 rồi, vậybot_an_cap là còn tám ngày nữa.
Tô Miêu Miêu đưa taybot_an_cap nhận lấy phong thư từ Lục Tu Viễn.
Tôi đồng ý với anh, nhưng nếu tôi đến mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không gặp được người anh nói thì phải làm ? Tô Miêu Miêu hỏi thêm một câu.
Nếu không đợi được người đó vào ngàyleech_txt_ngu này của một tháng sau, đến đó lần nhất định sẽ có người ở đó
Được. Tô Miêu Miêu nhét phong thư vào trong ngực .
Sau dò xong mọi chuyện, Lục Tu Viễn nhưvi_pham_ban_quyen vừa rút cạn chút sứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lực cuối chống , cả người toát vẻ rệu rã, mấtvi_pham_ban_quyen sứcvi_pham_ban_quyen sống.
Vậy anh định tính thế ? Miêu Miêu nhịn được một câu.
Tôi nghỉ một lát, rồi phải dẫn đám người đó đi xanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn nữa
Tô Miêu Miêu anh làm vậy là để bảo vệ cô, như bảo ngôi làng dưới chân núi. Bởi nếu ở đây, đám người kia chắc chắn sẽ xuống núi lùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sục.
Tô Miêu Miêu nhíuvi_pham_ban_quyen mày, trong gùi sau .
Coi như anh số đỏ vì hôm nay gặp đấy. Tô Miêu Miêu tìm được mấy loại thảo dược cầm máu.
Cô lại tìm hai hòn đá, đặt dượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liệu đó lên trên rồi giã nát lấy nước cốt.
áo . Tô Miêu Miêu ra lệnh.
Nhưng Tu vẫn không có động tĩnh .
Anh làm gì thế? Sợ tôi sàm sỡ anhvi_pham_ban_quyen à? Tô Miêu Miêu cau màyvi_pham_ban_quyen.
Không hiện giờ tôi không còn chút sức lực nào cả. Lục Tu Viễn yếu ớt.
Cô đãleech_txt_ngu đề này.
Tô Miêu Miêu tiến , dứt khoát cởi phăng lớpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net áo trên người Lục Tu Viễn ra. Trên ngực vạm vỡ ấy chằng chịt những vết sẹo. Ở bụng bên trái dường như cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có một do súng .
Tô Miêu Miêu chặt mày, bị thương mà vẫn còn chạy , anh ta làm bằng sắt hay sao?
Tô Miêu Miêuleech_txt_ngu không nói hai lời, đem phần nước cốt dược liệu kia ấn mạnh lên vết thương của Lục Tu Viễn.
Tu Viễn đau đến mức hít ngược một hơi lạnh.
Tô Miêuvi_pham_ban_quyen chẳng hề có ý định thương hoa tiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngọcvi_pham_ban_quyen, cô xéleech_txt_ngu chiếc sơ mi bênleech_txt_ngu trong của Lục Tu Viễnvi_pham_ban_quyen thành những , giúp anh băngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bó vết thương cách giản.
Ở đâyleech_txt_ngu cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dụng cụ, tôi không cách nào gắp đầu ra cho anh được, nhưng số dược này có thểvi_pham_ban_quyen anh cầm máu tạmleech_txt_ngu thời. Tô Miêu băng vừa giải thích.
đau khiến ý thức của Lục Viễn tỉnh táo hơn đôi chút. Anh rũleech_txt_ngu mắtleech_txt_ngu nhìn cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gáibot_an_cap trướcleech_txt_ngu mặt, trong ánh mắt thoángleech_txt_ngu qua một tia khác .
Cô gái nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không lớn, nhưng sự lại vô cùng trầm ổn tĩnh. Nếu những cô gái khác nhìn thấy vẻ nàybot_an_cap của anh, e là đã sớm chạy mất dạng từ lâu rồi, vậy cô vẫn cóbot_an_cap thể điềm nhiên xử lý thương thếleech_txt_ngu cho anh.
Một vùng núi hẻo lánh này có thể nuôi ra một cô gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỳ lạ đến vậy ?
Tô Miêu đương nhiên biết đối phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang quan sát mình, cô cũng không giải thích gì thêm. Sau khi băng bó xong, cô xoay người, vờ như lấy thứ gì đó từ ngực áoleech_txt_ngu . Thực , côleech_txt_ngu đã vài lát nhân từ trong không gian của .
nhân sâm này là thứ mà Tô đồ tể tình có được, niên chừng hơn sáu trăm . Lại cònleech_txt_ngu là sâm chính hiệu, chỉ cầnleech_txt_ngu một lát có thể được một hơi tàn.
Trên người cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng chẳng cònleech_txt_ngu nhiêu, nhưng vì những người đang chiến đấu lợi ích quốc gia, không tiếc hết vốn liếng mình.
Miêu Miêu nhét ba lát nhân sâm vào Lục Tu Viễn.
Đây là nhân sâm gần sáu trăm năm, thấy không vững được nữa thì ngậmvi_pham_ban_quyen một lát trong miệng.
Lục Tunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Viễn nhìn lát sâm trong , màuleech_txt_ngu sắc tươi sáng, nhìn qua đã biết hàng cực .
Cảm ơn cô. Lục Tu khàn giọng nói.
Được rồi, những gì có làm tôi đều đã làm, còn anh có sống sót đượcbot_an_cap hay không thì phải xem vận may của anh thôi. Tô Miêu Miêu làm xong mọi việc liền đeo lên , chuẩn bị rời đi.
Cô là gìbot_an_cap? Lục Tu Viễn nhìn theo bóng lưng cô, vô hỏi.
Tô Miêu quay đầu lại, mặt kiềubot_an_cap diễm của cô trong rừng tối như đang tỏa , rạng rỡ đến mứcbot_an_cap khiến Lục Tu Viễn ngỡnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rằng tất cả những gì vừa trải qua chỉ là ảo do anh tưởng tượng trước khi chết.
Nếubot_an_cap anh có sống sót, tôi sẽ nói cho anh biết. Tô Miêu Miêu mỉm cười, rồi người đi.
Lục Viễn ngẩn một hồi lâu mới hoàn hồn lại, xung quanh vắng lặng không một tiếng động. không phải lòng bàn tay vẫn còn ba nhân sâm kia, anh thực sự đã mình gặp ảo giác.
Lục Tu Viễn ngậm một lát sâm vào miệng, hương thơmbot_an_cap thanh khiết pha chút vị đắng nhẹ tức khắc tràn ngập khoang miệng.
Cơ thể vốn đã kiệt quệ đến cực , vào lúc này bỗng kỳ khôi phục được đôi chútvi_pham_ban_quyen sức lực.
Lục Tu Viễn giấu hai lát sâm cònvi_pham_ban_quyen lại vào túi áo sát người, chống tay vào cái bên cạnh, choạng đứng dậy.
Anh phải đi xa hơn nữa
Tô Miêu Miêu từ trên núi đi , tìm con suối nhỏ tẩy sạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dấu máu trên người. Sau khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xác định không có gì bất thường, cô mới đeo gùi trở nhà Triệu lão đầu.
Con bé này rốt cũng chịu về rồi, nhưleech_txt_ngu vậy ta cứ bị lạc đường rồi chứ. Triệu vốn đang lên núi Tô Miêu Miêu. Không ngờ vừa chuẩn bị raleech_txt_ngu cửa thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô về.
Hôm nay được hơi nhiều dược nên quá , mất chút thời gian ạ. Tô Miêuleech_txt_ngu Miêu đặt chiếc gùi xuống.
Vừa nhìn thấy chiếc đã đầy , mắt lão đầu lập tức trợn tròn.
Cháu đào được nhiều thế này sao? Có phải đã vào rừng ?
núi và ven đều bị quét sạch rồi, muốn đào được dược liệu tốt thì cóvi_pham_ban_quyen cách rừng sâu thôi ạ. Tô Miêu Miêu không hề giấu giếm.
Cái con bé này, mình chạy vào thế ng nhỡ gặp nguy hiểm thì làm sao? Lần sau Triệu lão đầu vốn nói sau không cho đi nữa, nhưng nhìn đống dược đầy ắp trong gùi, lời cửa miệng lại đổi : Lần sau ta sẽ tìm người đi cùng cháuleech_txt_ngu.
Đây toàn là những thứ có thể cứu mạng, khôngvi_pham_ban_quyen thể không tìm cho được.
Vốn dĩ ông chỉ muốn thử thách bản lĩnh Đông y của Tô Miêu Miêu nênvi_pham_ban_quyen mới không tìm đi cùng. Không con bé này lại giỏi cả y lẫn Tây y. biết thế nàyleech_txt_ngu thì nên tìm vài người đi theo hỗ trợ, biết đâu còn mang được dược liệuleech_txt_ngu hơn .
Nhưng đã có Tô Miêu Miêu ở đây , chuyện này cũng cần vội .
Miêu, cháu bên cạnh nghỉ ngơi đi, để chỗ dược liệu ta xử lý cho. Triệu lão đầu hípnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt đổ thảo dược ra.
Càngvi_pham_ban_quyen nhìn ông càng , trong này những loại dược liệu thường thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn rất nhiều loại vô cùng quý hiếm.
Con bé đến Kinh Thị này đúng là không phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hạng người thường ở vùng núi này có thể so sánh được.
bàn kỹ với thôn trưởng mới được, bảo họ chăm tốt nhà họ Hoắc.
Không thể để con bé chạy mất .
Đúng rồileech_txt_ngu, ông nội Triệu, Mặc Thị cách chỗ chúng ta bao xa ạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Tô Miêuvi_pham_ban_quyen Miêu ngồi trên bậcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thềm bên , Triệu lão đầu đang mải mê xếp dược , giả bâng quơvi_pham_ban_quyen hỏi.
Mặc Thị? Chỗ đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xa lắm, cháu hỏi chuyện này làmvi_pham_ban_quyen gì? Triệu lão đầu cũng không đầu lên.
Dạ không ạ, chỉ là lần huyện, cháu thấy hợp tác xã cung tiêu trên đó có mấy thứ , nên cháu định bụng lúc nào đó lên thành phố xem thửvi_pham_ban_quyen. Tô Miêu Miêu tùy tiện tìm một cái cớ.
Cái con bé này, cũng cao thật đấy, hàng cung ứng trên huyện còn làm hài sao? Cháu định mua món tốt gì vậy? đầu bật cười thành tiếng.
không hẳn là nhất định phải mualeech_txt_ngu gì, chỉ là cháu muốn đi xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , có gì hợp thì mua thôi ạ. Tô Miêu Miêu đáp lời.
Muốn lên thành phố thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng ta phải trước, sau đó mới bắt xe khách đường dài mới nơi được. Đi đi về về cũng hai ngày rồi, chỉ dạo cửa hàng cung một chuyến thì không đáng hành xác như thế. lão đầu không tâm đến lời của Tô Miêu Miêu, chỉ nghĩ là cô bé này vừa từ phố như Kinhbot_an_cap Thị về cái sơn thônvi_pham_ban_quyen nhỏ bé chưa kịp thích nghi.
Cũng đúng ạ. Tô Miêu Miêu gật đầu.
Sau đó hai cũng không luận về chuyện nữa mà chỉ trò chuyện về loại dược liệu.
Đến trưa, không có nhân nào ghé , lão đầu cũng đã xử lý nửa số liệu, ông quay đầu nhìnleech_txt_ngu Tô Miêu.
Cháu ăn trước đi, chiều hãy .
Vâng. Tô Miêuleech_txt_ngu Miêu đứng dậy rời .
Vừa về đến nhà, cô đã thấy Lan đang bưng thức bị vào trong.
Miêu Miêu, con về đúng lúc lắm, chuẩn ănbot_an_cap cơm thôi, mau rửa đi. Xuân Lan niềm nở gọi.
Vâng . Tô Miêu Miêu rửa tay liền vào .
Xuân Lan học cách làm của Tô Miêu Miêu ngày qua, trải tấm vải ở giữa phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đặt các xào lên .
Lan xào nấu rất đơn giản, một đĩa bắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cải hầm lớn, ngay một chútbot_an_cap thịtleech_txt_ngu băm không có.
Tâm một miếng, vừa chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào mày đã nhíu chặt .
Sao thế? Khó đến thế sao? Đường Xuân Lan nhìn anh.
Hoắc Tâm Viễn cố gắng nuốt xuốngvi_pham_ban_quyen, ra một nụ cười: Cũng không đến nỗi khó ăn, chỉ là hơi kém tay nghề của tiểu muội chút thôi.
Thế sao? Mẹ đã rất tâm đấy. Đường Xuân Lan tự nếm thử một miếng, chút nữavi_pham_ban_quyen thì ra.
Bà khó khăn lắm mới trôi, sau đó vội vàng ngụm nước .
Mẹ àleech_txt_ngu, xem về nấu nướng mẹ thực sự không có thiên phú bằng em gái rồi. Hoắc Tâm Viễn trêuvi_pham_ban_quyen chọc.
Trước đây bao giờ vào bếp , biết có nạn này, lẽ ra mẹ nên để dì giúp việc dạy cho vài chiêu mới . Đường Xuân Lan đầy vẻ áy náy.
Tô Miêu Miêuleech_txt_ngu gắp một miếng bỏ miệng, đổi sắc nuốt , rồi lại gắp thêm một miếng nữa.
Miêu Miêu, con ủng hộ mẹ thế đâu. Đường Lan sợ Tô Miêu Miêu ăn vào hỏng bụng nên vội ngăn lại.
Con thấy cũng ổn , là hơi dầu một , nhiều muối chút, ăn cùng với cơm vẫn . Miêu Miêu xong, để tăng thêm độvi_pham_ban_quyen tin cậy cho lời nói của mình, cô lại tống thêm một miếng lớn miệngleech_txt_ngu.
Miêu Xuân Lan nhìn cô đầy cảm động.
Nhữngbot_an_cap khác trong nhà Hoắc thấy Tô Miêu Miêu vậy cũng lần lượt bưng bát bắt đầuvi_pham_ban_quyen dùng bữa.
Chỉbot_an_cap là món bắp cải hầm nước trắng nhẽo, mọi càngbot_an_cap ăn thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng.
Nhưng cũng không ai lãng lương thực, tất cả đều ăn sạch sẽ.
Dù sao buổi trưa ăn thì chiều đâu sức lực để làmbot_an_cap .
Hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay đến lượt Hoắc Mẫn Học bát, mọi người lần lượt vào phòng nghỉ trưa.
Đợi đến tiếng còi hiệu việc vang lên, mọi người mới đứng dậy ra ngoàivi_pham_ban_quyen.
Tô Miêu vẫn đi đến Triệu lão đầu.
Buổi chiều có hai bệnh nhân đến khám, một người hơi sốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, một ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị tiêu chảy.
Miêu Miêu kê cho mỗi người một đơn thuốc, dặn ngày mai quay lại lấy.
Không cô không muốn bốc thuốc một lần, mà thực sự trong kho dược liệu không cònvi_pham_ban_quyen thuốc để đưa nữa.
thuốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có Miêu Miêu nên Triệu lão đầu cũng nhàn hạ hơn nhiều, ông đã xử lý xong những loại dược liệu mà cô hái về nay.
Miêu Miêu nghĩ ngày đầu tiên đi làm lẽ sẽ trôi qua cách thong thả như vậy, nhưng nào ngờ khi sắp đến giờ tan làm, một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi vội vội vàng vàng chạy xộc vào phòng thuốc.
Bác sĩ Tô? Ai là bác sĩ ? Người đàn ôngvi_pham_ban_quyen vừa vào đã gào lên.
Anh tìm tôi sao? Tô Miêu Miêu từ trong bước ra.
Cô đi ! Người đàn đó vừa nhìn Tô Miêu liền nắm lấy tay cô kéo ra ngoài.
Ơ, Đại Ngưu, anh làm gì vậy? chưa nói rõ ràng mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã kéo con bé Miêu đi đâu thế? Triệu lão đầu thấy tình thế như vậy lập tức đuổi theo phía sau.
Vương Đại Ngưu chạy , cũng may Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Miêu Miêu người có võ, nếu không e làvi_pham_ban_quyen thực sự kịp.
Hai người chừng năm sáu thì cuối cùng tới nhà Vương Đại Ngưu.
Bên ngoài sân đã vây kín người.
ra, tất cả tránh ra cho tôi! Vương Đại Ngưubot_an_cap chẳng cần biết là ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cứ thế mọi người ra, Tô Miêu Miêu xôngbot_an_cap vào trong .
Những người hàng xóm bị đẩy không ai tức giận, bởi vì lúc này liên quan đến mạng sống của haivi_pham_ban_quyen con người một gia .
Nhưng cũng có người lo lắng.
Bà nói xem bác sĩ Tô này có tin không? Tôivi_pham_ban_quyen thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ấy còn trẻ quá, bản còn sinh con thì có đẻ khôngvi_pham_ban_quyen?
Tôi thấy treo sợi tóc rồi, vợ Đại lần này chắc không qua khỏi đâu.
Tôi lại hy vọng, tôi nghe nói đứa bé Cẩu nhàleech_txt_ngu trưởngvi_pham_ban_quyen thôn bị bác sĩ viện trả rồi, vậy mà chính sĩ Tôleech_txt_ngu này cứu sống đấy.
đứa con gái mà có bản lĩnh lớn sao? Không phải là lời đồn chứ?
Nếu là lời thì trưởng thôn có xếp người vào phòng thuốc không? Tính khí của Triệu lãovi_pham_ban_quyen còn không biết , trước đây bao nhiêu người muốn theo ấy học y đều bịvi_pham_ban_quyen ông ấy chêleech_txt_ngu rồi đuổivi_pham_ban_quyen đi đấy.
Cũng , mong là cô ấy cáchbot_an_cap.
Trên giường đất trong nhà, một phụ nữ ngoài ba mươi tuổi đang nằm ngửabot_an_cap, hai mắt nhắm nghiền, hơi thở thoi thóp, vào thì mà ra thìleech_txt_ngu nhiều.
Bụng chị ta tròn , chắc đang trong cơn chuyển .
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay