Thanh tri thức Diệp rơivi_pham_ban_quyen xuống nước rồi!
Tiếng thét chói xé sự yên tĩnh, cả thôn Thanh Sơn bắt đầu động.
Diệp Vi Vi thấy đầu đau như búa bổ, người chịu khôn . tai ong ong rất ồn ào, giống như có năm vạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con ruồi đang tụ tập lại. bực bội muốn vung tay xua đuổi, nhưng toàn nhũn ra, sứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lựcvi_pham_ban_quyen để mở mắt cũng không có.
Trong cơn mê muội, cảm nhận được có một đôi bàn tay đang động chạm trên người mình, bản năng tôi luyện từ vô số lần cận kề cái chết thời thế Diệp Vi Vi bừng tỉnh.
Tiểu , dám chiếm tiện bà cô , xem tôi xử anh thế nào!
Thế nhưng khi đối diện với đôi mắt trànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầy lo lắng của đối phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Diệp Vi Vi bỗng người.
Người đàn ôngleech_txt_ngu trướcbot_an_cap mắt có lông mày sắc lẹm như đao, sáng như sao, sốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mũi cao thẳng, môi bạc . Tuy má hơi gầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trên cằm còn lún phún râu trông khánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phong trần, nhưng mỹ nhân bất tại bì, Diệp Vi Vi vào đôi mắt đã nhìnvi_pham_ban_quyen số trai đẹp mình khẳng định rằng, người đàn ông cần chăm chút lại một chút thôi chắc sẽ là cực mỹvi_pham_ban_quyen nam.
nữa, lại chuẩn gu mà cô thích nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Diệpvi_pham_ban_quyen Vi Vi! Diệp Vi ! thấy thế nào rồi?
Chết tiệt, đến giọng nói cũng hợp khẩu vị của cô như vậy, trầm khàn lại đầy từ tính, một nôn nóng kia khiến cô không kìm được mà run rẩy cả người.
Chỉ một ánh mắt này, Diệp Vi Vi biếtbot_an_cap người mà chờ đợi suốt 30 năm độc thân cuối cùng cũng hiện rồi. Cô yên nhắm mắt lại, khóe miệng khẽ nở một nụ cười nhạt.
Đến đi, nể mặt đẹpvi_pham_ban_quyen như vậy, tôileech_txt_ngu tiếp nằm im không đậy.
Tâm trí vừa , Diệp Vi lại một lần nữa đau đớn mà ngất đi.
Đến tri giác trở lại, Vileech_txt_ngu cảm thấy cơ thể lúc lạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc , quần áo ướt bết vào người cô rất khó chịu. Theo thói quen, cô định lấyleech_txt_ngu một bộ quần áo từ trong không gianbot_an_cap ra để thay, bất chợt cả người rùng mình một cái.
Chẳng phải cô đã chết rồi ? Lại là kiểu chết khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toàn thâybot_an_cap.
sao cơ thể vẫn còn cảm giác?
Hơnbot_an_cap nữa, không gian vẫn còn đó!
Diệp Vi Vi lập tức đè nén ý định quần áo ra khỏi không gian. Cô chưa mình bị dồn đếnbot_an_cap mức phải tự bạonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để chung với người kia chính là vì cái không gian này.
Cô lặng lẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quan sát xung .
Mái nhàvi_pham_ban_quyen xịt, trên bức tường dán đầy báo có dán một tấm ảnh chân dung vĩ nhân, bên dưới “Phụcvi_pham_ban_quyen vụ nhânbot_an_cap dân” vô cùng nổi bật. Căn phòng rộng đầy hai mươi mét vuông đặt một chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũ đã bong tróc sơn, trên bàn có vài ca tráng men, một bình tông đựng nước của quân đội, tất cả đều thuộc loại cổ. Bên cạnh bàn, trên mặt đất là mấy chiếc rươngvi_pham_ban_quyen gỗ
Cảm được cứng nhắc thân, Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vi Vi mới phát hiện đang nằm trên một chiếc giường đất. Một gái mặt có tàn đang ngồi ở phía đầu giường bên kialeech_txt_ngu ngô khô, thỉnhvi_pham_ban_quyen thoảng lạileech_txt_ngu ca tráng men uống một ngụm lớn.
Vừa nhìn thấy cô ta, trong Diệp Vi Vi liền hiện ra một cái tên: Lý Tĩnh.
Ngoài cửa có tiếng nói chuyện.
Anh Minh Triết, đừng giận nữa, Vi chắc chắn không phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý đâu, anh hãy tha thứ cho em ấy lần này đi.
Một giọng nói nũng nịu truyền vào tai Diệp Vi Vi. Tuy thấy người, nhưng cần giọng nói này, trong lòng Diệp Vi Vi đã nảy sinh mấy phần chán ghét không rõ lý do.
Tôi đã côleech_txt_ngu ta quá nhiềuvi_pham_ban_quyen cơ rồi! Uyển Uyển, em đừng khuyên tôi nữa. Chuyện lần này căn phải là vấn đề tôi có tha thứ cô hay không. Vi Vi đã người ông khác chạm vào thể, sao tôi có thể cưới một người không biết giữ mình như vậy! Hôm nay, định phải hủynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôn!
Triệu Triết đến những lời dân làng bàn tán ngoài liền vẻ giận dữ, thấy trên đầu mình như bị đội một chiếc mũ xanh thật lớn!
Diệp Uyển mắt xuống, che giấu sự đắc ý trong lòng, nhưng miệng vẫn tiếng cầu xin, chỉ là giọng điệu vô cùng yếu ớt: Vi Vi em ấy cũng không cố xuống nước, chỉ một nạn thôi
Thái độ của Triệu Minh Triết lại cùng kiênleech_txt_ngu quyết: là taivi_pham_ban_quyen nạn hay cố ý, việc cô người đàn ông khác chạmvi_pham_ban_quyen vào người là sự thật! Nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ tôi tuyệt đối không cho phép một người phụ như vậy bước qua cửa làm bại hoại gia phong!
ta đã sớm muốn rũ bỏ cục nợ Diệpleech_txt_ngu Vi Vi này , nay khó khăn lắm mới có cơ hội dâng đến tận , anh ta có mới khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nắm !
Anh Minh Triếtvi_pham_ban_quyen Diệpbot_an_cap Uyển Uyển thấy Minh Triết rõ ràng đãleech_txt_ngu sắt đávi_pham_ban_quyen không nghe lời khuyên, mặtbot_an_cap lộ bất lựcbot_an_cap, trách nói: Tất cả là tại em! Tại embot_an_cap ! Nếu không phải hôm nay lên núi nhặt làm lỡ giờ nấu cơm, thì đã không để Vi Vibot_an_cap phải ra bờ sông giặt đồ một mình, em ấy cũng sẽ không rơi nước, mọi chuyện cũng sẽ không ra, hu Đều tại !
Uyển Uyển vừa nói, giọt nước bằng hạt châu từ mắt lăn dài, như sương gió thổi .
Triệu Minh Triết khôngleech_txt_ngu hề độngleech_txt_ngu lòng, lạnh lùng nói: là do ta làm chịu, không liên gì đến em.
Uyển Uyển, em khóc nữa, đây phải lỗi của , tựbot_an_cap trách mìnhvi_pham_ban_quyen. Đổng Kiến Hoa thấy Diệp Uyển khóc thì đau lòng không thôi, vàng đưa tay của mình cho , tiếc là Uyển Uyển đã né tránh khôngvi_pham_ban_quyen nhận.
Triệu Minh Triết và Đổng Kiến Hoa nói đúng đấy. Diệp Uyển , không lỗi của côvi_pham_ban_quyen. Mọi người đều là tri thức nông thôn, ai cũng không phải là bảo mẫu của ai, không có trách nhiệm phải nào cũng chăm sóc người khác!
Đúng đúng! là nạn, không quan gì đến cô!
Trong bếp, không ít an ủileech_txt_ngu Diệp Uyển.
Hứa Mỹ lười nhìn đám đàn này nịnh bợ Diệp Uyển, ăn xong liền về phòng, vừa vào cửa đãvi_pham_ban_quyen thấy Diệp Vi Vi đangbot_an_cap mở , liền cố ý cao giọng: Ôi chao, Diệp Vi Vi, cùng cô cũng tỉnhleech_txt_ngu rồi! Lần này cô lại nổi danh khắp vùng rồi đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Diệp Vi Vi ho một tiếng, phớt lờ mỉa mai trong Hứa Mỹ Quân, chậm rãi ngồi dậy từ trên giườngbot_an_cap .
Ngay lúc nãy, trong đầu bỗng nhiên xuất hiện thêm một số ký thuộc mình. bấy giờleech_txt_ngu mới biết sau khi đã xuyên vào một cuốn sách.
Xuyên vào một cuốn thuyết đại mà cô , của này trùng tên trùng họ với , cũng gọi là Diệp Vi Vi. Cô nhớ khi đó vì rảnh rỗi giết thời gian nên tiện tay một cuốn sách từ hiệu sách cũ , trùng hợp sao trong đó lại có người tên mình, nên cô mới đọc kỹ hơn vài trang.
Chỉ là Diệp Vi Vi trong sách thực sự khiến người ta cạn lời.
Người phụ nữ này là hình của kẻ lụy tình, hễ liênbot_an_cap quan đếnbot_an_cap hôn Triệu Triếtbot_an_cap là y như trúng tà, việc hoàn toàn không dùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net não. Nhưng Triệu Minh Triết không hề thích , thậm chí có thể nói là ghét. Từ đầu đến cuốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh ta chưa cho nguyên chủ sắc mặt , vậy mà nguyên chủ vẫn cứ bám lấy anh tavi_pham_ban_quyen, làm “ cẩu” đến mức không còn chút tôn nghiêm, thậmleech_txt_ngu chí cuối cùng còn ngốc đến nỗibot_an_cap dâng hiến bản thân mà vẫn một lòng một với anh tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
đọc sách, Diệp Vi thực sự hận thể lôi nguyên chủ ra để rút bớt nước trong não cô ta đi, cuối vì quá tức giận mà chưa đọc hết đã đem cuốn sáchbot_an_cap đi đốt.
Còn phụ bên ngoài vừa nghe giọng đã thấy khó chịu là Diệp Uyển Uyểnvi_pham_ban_quyen, chị họ của cô, cũng chính là nữ chính trong sách. Trongvi_pham_ban_quyen truyện, cô ta dịu dàng lương thiện, đoan trang rộng , hiểu chuyện cầu tiến, chịu chịu khó, gần như toàn thân đều là ưu điểm, ngoại trừ nhan sắc đẹp bằng nguyên chủ Diệp Vileech_txt_ngu Vi thì gần như lấn át hoàn .
Đối với chuyện này, Diệp Vi chỉ muốn nói: Toàn làleech_txt_ngu lờivi_pham_ban_quyen lẽ rác rưởi!
nghe mấy lời lẽ đậm mùi “trà xanhbot_an_cap” vừa rồi mà xem!
có kẻ ngốc như chủ mới bị vài câu nói ta dỗ đến mức không biết trời đất là gì, người bán đi còn giúp ta đếm tiền.
Diệp Uyển nghe thấy Diệp Vi Vi tỉnh liền lập lao vào.
Diệp Vi vừa mới gượng dậy ngồi lên thì đã Diệp Uyển va vào một , lại ngã xuống giường, đầu óc nổ đom đóm mắt.
Diệpleech_txt_ngu Vi Vi: Ôi mẹ !
Cái thân hình yếu đàoleech_txt_ngu tơ của nguyên chủ đúng hết chỗ nói!
Diệp Uyển đỏ hoe mắt, nắm chặt lấy Diệp Vi Vi: Vileech_txt_ngu Vi, rốt cuộc em cũngleech_txt_ngu rồi! rồi! Tốt quá rồi! Em biết không, lần này em thực làm chị sợ chết khiếp!
Diệp Vi choáng váng một hồi mới lấy lại tinh thần, nghe thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời này liền cười lạnh trong , đúng là ghê tởm!
không phải ngốc như nguyên chủ!
Nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực sự lo lắng cho , để cô mặc bộ quần áo ướt sũng nằm trên giường như cái khô mà thay , sốt caonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không ngó ngàng tới không?
Cô giật đang bị đauvi_pham_ban_quyen nhưng giật ra được, thế là cô cũng chẳng khách sáo, vươn đầu ngoài, hướng thẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về phía Diệp Uyển Uyển há miệng: Oẹ
Uyển Uyển vốn còn định kéo Vi Vi để tục diễn màn kịch chị em tình thâm, nhưng nhìn thấy vết bẩn trên người cô, sắc mặt ả thoáng chốc vặn vẹovi_pham_ban_quyen. Ả phải hết sức bìnhbot_an_cap mới nhịn được thôi thúc muốn một tát vào mặt Diệp Vi .
cổ Diệp Uyển Uyển đến đau nhức ravi_pham_ban_quyen, lại còn nôn một thân ả, Diệp Vi Vi cảm thấy cơ thể dễ chịu hơn nhiều, đặc là khi nhìn dáng vẻ ức Diệpbot_an_cap Uyển, trong lòng cô vô cùng khoái trávi_pham_ban_quyen.
“Xin lỗi nhé chị họ, em thực sựvi_pham_ban_quyen không cố đâu, chỉ tại chị tự nhiên ghé sát vàobot_an_cap người em quá, cái mùi trên người chị làm em hơi choáng .”
“Phụt!” Hứa Mỹ Quân nhìn dáng nhác của Diệp Uyển Uyển, không nhịn được cười thành tiếng, “Diệp Uyển Uyển, không phải cô bị nách đấy chứ?”
Nói xong, cô còn cố ý lùi hai bước, khoảng cách với Diệp Uyển Uyểnbot_an_cap.
Cô đã sớm ngứa mắt với chị em này rồi. kẻ diễn kịch, một kẻ kiêu căng vô lễ, từ ngày đến chưa có nào là ổn, hàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quang của cả điểm thanh tri thức đều hai này chiếm hết.
Côbot_an_cap liếc mắt một cái đã nhậnleech_txt_ngu ra Diệp Uyểnbot_an_cap chẳng phải hạng tốt lành gì, cũng từng mấy lần ngầm nhắc nhở Diệp Vi Vi, đáng tiếc kẻ đại ngốc kia không coi tốt của cô như đồ bỏ đi mà còn đembot_an_cap chuyện kể lại cho Diệp Uyển Uyển, khiến lâm vào cảnh khó xử trong lẫn ngoài.
Bây giờ thấy bọn họ xui xẻo, trong lòng côbot_an_cap biết thoải mái đến nhường nào.
Mặt Diệp Uyển Uyểnleech_txt_ngu tái mét, có cô gái chịu nổi việc bịvi_pham_ban_quyen nói có mùi cơ thể trước mặt bao nhiêu người như vậy?
Hơn nữa, Diệp Vi Vi còn làm bẩn bộ quần áo củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ả, bộ này ả mới , nay là lần đầu mặc!
sao thì này Triệu Minh Triết cũng đã hạ quyết tâm muốn hủy hôn Diệp Vi Vi, vậy thì ả cũng chẳng cần phải tiếp tục bốc con khốn này nữa!
“Vi Vi, hôm nay chị thật sự có việc nên mới bị trì hoãn, chị không biết sẽ xảy ra tai như Chị biết em trách chị không chăm sóc tốt cho em, nhưng cũng không nên làm nhục chị như thế chứbot_an_cap”
Nhìn thấy Uyển Uyển ức rơi lệ, Triết đứng bên cạnh càng thêm nóng nảy, lập tứcbot_an_cap chĩa cơn thịnh nộ bừng bừng vào Diệp Vi .
“Diệp Vi Vi, cô đáng lắm rồi! chuyện đều là do cô tự làm chịu, dựa vào gì trút giận lên người Uyển? Tôi ra cô ngay lập tức xin lỗibot_an_cap Uyển !”
“Ra lệnh?” Diệp Vi Vi cười lạnh một tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhướng mày Triệu Minh Triếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, “Anh là thứ gì mà dám ra lệnh cho tôi? Anh cũng xứng chắc!”
“Cô nói cái gì?” Triệu Minh Triết không ngờ Vi Vi dùng thái nàybot_an_cap đối đãi với mình, nhất không phản kịp, một lúc sau mới tức giận đùng đùng nói: “Diệp Vi , cô dám nói chuyện với tôi như thế à! Có giỏi thì cô nói lại lần nữa xem!”
“Tôi nói anh cái thứ gì dám ra lệnh choleech_txt_ngu tôi?” Diệp Vi Vinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lặp lại lờileech_txt_ngu vừa rồi một lần , mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khinh bỉ quét qua Triệu Minh Triết, “Trẻ thế này đã điếc rồi sao, hay là không ngheleech_txt_ngu tiếng ?”
“Cô cô” Triệu Triết chỉ tay vào Diệp Vi Vivi_pham_ban_quyen, tức mức không nói nên lời, hồi lâu sau mới gằn giọng: “Diệp Vi Vi, tôi muốn hủy hôn với cô! Từ nay về sau, hai chúng tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn bất kỳ quan hệ nữa!”
“Anh Minhvi_pham_ban_quyen Triết, đừng mà!” Không đợi Diệp lên tiếng, Diệp đã chóng ngăn , “Vi vừa rồibot_an_cap không ý đâu, em chỉ đồngvi_pham_ban_quyen nhấtleech_txt_ngu thời thôi, xin anh đừng hủy hôn với em ấy. ấy như vậy, đã vì anh làm bao nhiêu , anh không thể đối với emleech_txt_ngu ấy như thếleech_txt_ngu!”
Nói xong, ả lại quay Diệp Vi Vi, thiết : “ Vi, đừng có giở tính trẻ con , mau xin lỗi anh Minh Triết đi! Mau lên!”
Diệp Vi Vi vẻ mặt giả khuyên can nhưng thực đang đổ thêm dầu vào lửa của Diệp Uyển Uyển, ánh cô nhìn thẳng vào ả, “ xin lỗi? Các đã làm rõ nhân chưa mà miệng ra là bắt xin lỗi?”
Vừa nói, Diệp Vibot_an_cap Vi vừa đưa cổ bị Diệp Uyển nắm nãy ra, kéo tay áo , để lộ một đoạn cổ tay ngần như ngọc, có mấy vết móng tay tím tái vô cùng dữ tợnvi_pham_ban_quyen.
Nhữngleech_txt_ngu người xung quanhvi_pham_ban_quyen đứng xem không khỏi một ngụm khí lạnh.
Đây là có thù hằn lớn đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhường nào chứ!
“Chị , cầu xin chị đừng có lần nào gây thương tích đầy mình cho em như thế, tuy miệng em nói nhưng vẫn biết đau đấyvi_pham_ban_quyen.”
“Chị không có, cái này không phải do chị làm” Diệp Uyển Uyển lắc đầu phủ nhận.
Vẻ mặt Diệp Vi Vi lộ rõ sựvi_pham_ban_quyen bất : “Chị họ, không lẽ chị định nói là do em tự bấm mình để hại chịvi_pham_ban_quyen sao?”
“Chị” Uyển có miệng cũng giải thích , rồi là có dùng sức mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chútvi_pham_ban_quyen, nhưng tuyệt đối không đến mức thành ra thế này, thế nhưng nhìn biểu hiện người xung quanh, rõ họ đã định là do làm.
Ả cầu nhìn phía Triệu Minh Triếtleech_txt_ngu, vẻ vạn phần uất ức: “Anh Minh Triết, anh tin em đi, thật sự không phải em.”
Triệu Minh đương nhiên đứng về Uyển , sự lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người phụvi_pham_ban_quyen nữ Diệp Vi Vi này phiền phức, để tiếp cận hắn mà cô ta đã dùng không ít đoạn.
hắn cũng chẳng hơi mà dây dưa với chút chuyện nhỏ nhặt này, mục đích tại là hủy hôn!
“ Vi Vi, cô đừng giở trò đánh trống lảng, tôi nói cho cô biết, hômvi_pham_ban_quyen dù thế đi nữa, cuộc hôn nhân này tôi nhất định phải hủy! Triệu Minh Triết tôi sẽ không lấy một người phụ nữ không sạch sẽ về làm” Vợ!
“Chát!”
Minh Triết chưa kịp nói hết câu, trên mặt đã ăn trọn một tát , đầu lệch sang một bên.
động giòn giã vang lên khiến người xung quanh đều sững sờvi_pham_ban_quyen, như thể vừa kiến một chuyện gìleech_txt_ngu đó không tưởng.
Vi Vi thế mà tát Triệu Minh Triếtvi_pham_ban_quyen một bạt tai!
Đây còn làleech_txt_ngu Diệp Vi Vi luôn lẽo đẽo theo sau Triệu Minh Triết, bảo gì nghe nấy ?
Minh Triết chạm nửa khuôn mặt nóng rát, không thểvi_pham_ban_quyen nhìn Diệp Vi Vi: “Diệp Vi, cô dám đánh tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?”
“Đánh chính lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net loại súc sinh vong bội anh đấy!” Diệp Vi Vi rẩy cổ tay, tựa lưng vào mép giường lò để chống đỡnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơ thể rệu rã, chỉ hận bản thânbot_an_cap tại quá yếu, cái tát này vẫn chưa đủ ép phê, không đánh rụng đượcbot_an_cap mấy cái răng chó của Triệu Triết.
Cô khinh bỉ nhìn hắn: “Năm đóvi_pham_ban_quyen hôn sự của hai ta là cha mẹ anh đến tận cửa, quỳ ba lạy xin bốn cha mẹ mới đồng , nhà anh chỉ tậnvi_pham_ban_quyen trời mà thề thốt nhất định phải ra mối gia này để báo đáp ơn cứuleech_txt_ngu mạngvi_pham_ban_quyen của ông ngoại tôi đối với anh. Bây giờ anh có thể sống sót đứng trước mặt tôi, nhà anh được những ngàyvi_pham_ban_quyen tháng tốt đẹp hiện tại làvi_pham_ban_quyen nhờ ánh hào của nhà tôi, anh lấy tư cách gì màbot_an_cap dám đòi hủy trước mặt tôibot_an_cap?”
Bị Diệpvi_pham_ban_quyen Vinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vạch trần ẩn tình chuyện đính hôn năm , sắc mặt Triệu Minh Triết có chút giữ được, là cảm được những ánh nhìn dị từ xung quanh khiến hắn thêm chột dạ.
Nhưngleech_txt_ngu nghĩ đến việc Vi Vi bị người đàn ông khác sờbot_an_cap khắp người, lập tức cứng giọng trở lại: “Thì đã sao? Năm đó tôi cũng chỉ là một đứa trẻ khôngleech_txt_ngu chuyện, bây giờ là thời đại mới , khuyến tự do đương, không cho phép cha mẹ bao biện hôn nhân, huống hồ gì thân thể cô đã người đàn ông sờ sạch rồi, côvi_pham_ban_quyen không còn sạch sẽ nữa”
“Chát!”
Diệp Vi Vi giáng thêm một cái tátbot_an_cap kịch nữa vào mặt Triệu Minh Triết!
“Diệp Vi Vi!” Triệu Minh Triết phát điên, bị người ta liên hai cái giữa bàn dân thiên hạ, điều này đối với một kẻ coi trọng thể diện như chẳng khác nào bị người ta dẫm mặt xuống đất mà chà , làm sao hắn thể nhịn nổi!
“Cô đừng tưởng tôi không đánh cô mà được nước lấn tới!”
“!” Vi Vi cằm, thức nhìnbot_an_cap Triệu Minhleech_txt_ngu , “Có giỏi thì anh động vào một đầu ngón của tôi xem?”
“” Triệu Minh Triết giơ tay lên, nhưng khi chạm phải đôi mắt lạnh thâm trầm của Diệp Vinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vi, bànvi_pham_ban_quyen tay hắnvi_pham_ban_quyen cứ thế khựng , không dám hạ xuống.
nhìn thấy sát ý trong mắt của Diệp Vi Vi!
Cái lạnh xương ấy vào tận tủy, khiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn không manh động.
Vi Vibot_an_cap trước nay đã baoleech_txt_ngu dùng ánh mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này nhìn hắn?
Trực giác mách hắn rằng Diệp Vi trước mặt lúc này nguy hiểm! Nếu thật , hậu quả sẽ lường.
Cánh tay đang lên vô thức hạ xuống.
Diệp Vi nhìn kẻ ngoài mạnh trong yếu như Triệu Triết, cười bỉ.
Triệu Minhbot_an_cap Triết quáleech_txt_ngu hóa giận, hạ giọngleech_txt_ngu cảnh : “Diệp Vi Vi, đừng có quá đáng!”
“Là tôi quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đáng hay là muội?” Vi Vi cười lạnh, “Tôi rơi xuống nước được cứu lên, người ta chẳng là thấy nghĩa háibot_an_cap làm, sơ nhấn cho tôi vài cái, vả lại còn cách mấy lớp quần áo. Không ngờ trong mắt , đó lại thành hạng hạ lưu, thànhbot_an_cap không biết giữ mình, không sạchbot_an_cap sẽ? Theo lời anh nói, sĩ ở bệnh viện có thể nam khám cho nam, nữ khám cho ? Nam khám cho nữ là giở trò bại, nữ khám cho nam là hạ cấp quyến rũ ta sao? Đại Thanh vong từ rồi, ngờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một sống xã hội mới, học hành đến trung học như anh đầu vẫn còn sót lại thứ cặn bã phongbot_an_cap kiến như vậy. Quả nhiên là kẻ lòng đầy nhìn đâu cũng dâm ô!”
Lời vừa thốt ra, sắc mặt của tất cả những người có mặt đều thay đổi. Mấy đứng cạnh Triệu Minh Triết còn vô thức lại vài bước để giữ khoảng cách với hắnvi_pham_ban_quyen.
vì gì khác, chỉ vì hiện tại là năm 73, vào thời đại nhạy cảm , một khi dính dáng đến những thứ đó thì kết cục sẽ rất thảm khốc, hậu quả không thể trước được.
“Không phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu! Vi Vi, anh Minh Triết không phải như chị nói đâu. Anh ấy chỉ là quá quan chị nên mới nhất thời không nhận được, lỡ lờileech_txt_ngu thôi.” Diệp Uyển Uyển Diệp Vi nói một tràng Triệu Minh Triết cứng họng, vội vàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiến lên đỡ lời.
Lúc , trong cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta hận đến nghiến răng.
Dù hoạch chút sai lệch, nhưng Diệp Vi đã có đụng chạm thânvi_pham_ban_quyen xác với người đàn ông khác. Cô không thể ngờ con khốn Diệp Vi Vi này sau rơi xuống nước tỉnh lại lại trở nên mồm mép như thế.
Côbot_an_cap ta mơ hồ cảm thấy Diệp Vi Vi đang thoát khỏileech_txt_ngu kiểm soát.
Chẳng lẽ nhân này rơi xuốngleech_txt_ngu xongbot_an_cap lại thông minh ra? Hay là việc Minhleech_txt_ngu Triết kiên quyết từ hôn đã kích độngbot_an_cap nó quá mức?
“Anh Minh Triết, anh nói đi, anh thật lòng muốn từ hôn với Vi Vi mà.”
Dù biết đây là bậc thang Diệp Uyển Uyển dựng sẵn cho mình, nhưngleech_txt_ngu trong lòng Triệubot_an_cap Minh Triết vẫn thấy uất ức vô cùng. thật sự muốn bị ràng buộc hôn ước với Diệp Vi Vi thêm một khắc nào .
Nhưng khi nhìn thấy ánh mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầy vẻ van nàibot_an_cap của Uyển Uyển, hít một hơi: “Uyển Uyển nói , tôi chỉ là nói lời giận thời chứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thật lòng muốn từ hôn cô.”
Thời buổi mà bị chụpvi_pham_ban_quyen cái mũ “cặn bã phong kiến” là mất mạng chơi. So với mạng củabot_an_cap , chịu nhịn mộtleech_txt_ngu chút thì hắn biết chọn nào.
Lần này cứ tạm tha cô ta!
Dù sao bọn họ cũng vừa mới xuống nông thôn lâu, hắn có khối thời gian và cơ hội để thu phục người đàn này!
Tiếc thay, Diệp Vi Vi không định bỏ qualeech_txt_ngu dễ dàng như vậy.
Nhìn đôi cẩu nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa đưa tình, cô chỉ thấy bẩn mắt. Thật không nãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của nguyên chủ bị làm sao mà lại đi thích hạng gà mờ Minh Triết!
Trong sách miêu tả Triệu thanh cao quý phái, ôn như ngọc, nhưng trong mắt cô, hắn căn bản làbot_an_cap một kẻleech_txt_ngu bại hoại trínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thức, một tên ngụy quân đạo .
Một mặt hắn luônleech_txt_ngu miệng nói không hài với cuộc hôn nhân sắp đặt của bề trên, không thích nguyên chủ, ở bên nguyên chủ là vì áp lực vàvi_pham_ban_quyen tình hảo giữa hai nhà, nhưng khi nhận lợi lộc từ chủ thì hắn chẳng hề do dự hay mủi lòng chút nào.
biệt là mỗi khi gặp chuyện khó giải , đầu tiênleech_txt_ngu hắn đến lợi nguyên . này khiến nguyên lầm tưởng hắn tình cảm thật sự với mình, nên mới càng càng sâu.
Bây giờ gia đình nguyên chủ gặp nạn, bản thân phải xuống nông thôn, chút tài sản trong tay cũng bị hắn và Diệp Uyển Uyển dỗ dành gạt gần , hắn thấy nguyên chủ không giá trị lợi dụng nên đá !
Hừ! Mơ đẹp quá nhỉ!
Có đá thì cũng để Diệp Vi cô đá tên cặnvi_pham_ban_quyen bãbot_an_cap này!
“Nhìn cái vẻ không cam tâm tình nguyện kia củaleech_txt_ngu anh kìa, thật không cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiết! Bây giờ tôi tuyên : Tôi, Diệp Vi, chính thức hủy bỏ hôn vớivi_pham_ban_quyen anh, Triệu Triết. Từ nay về sau đôi bên tự do cưới gả, không đến ai!”
“Diệp Vi Vi!”
“Vi Vi!”
Minh Triết Diệp Uyển Uyển đồng thanh , kinh nhìn Diệp Vi Vi.
“Diệp Vi Vi, cô có ý gì?” Minh Triết tức giận trừng mắt chất vấn.
Người đàn bà hủy hôn hắn, làm hắn mất mặt đám đông sao? Ai cho cô ta cái lá gan đó!
“ Vi, chị đừng có dở tính tiểu thư nữa, đừng động theo cảm !” Diệp Uyển Uyển nhìn Diệp Vi Vi vẻ không tán đồng, nhưng thực chất trong lòng lại đang sướng râm ran.
Cô ta vốn việc khiến Diệp Vi Vi Triệu Minh Triết hủy hôn sẽ tốn thêm nhiều công sức, ai Minh Triết đã định cuộc mà con Diệp Vi Vi lại chủ độngleech_txt_ngu đề ra.
Cứ tưởng con khốn này rơi xuống nước đầuleech_txt_ngu óc sáng láng hơn, hóa là bị ngấm nước nên càng ngu ngốc .
Diệp Vi Vi hề nao núng thẳng vào Triệu Minh , lạnh một : “Ý gì à? nhiên là tôi, Diệp Vi Vi, nhìn anh không thuận mắt nữa! Tôi không cần ! Và hôn ước này, cũng chỉ có Diệp Vi Vi tôi mới tư cách chủvi_pham_ban_quyen động hủy bỏ!”
“Cô” Triệu Triết bị độ cao cao tại thượng của Diệp Vi Vi kích động đến thẹnbot_an_cap hóa giận, “Tốt! Tốt lắm! Diệp Vi, cô đừngbot_an_cap có mà hối hận!”
Nói xong, Triệu Minh Triết xoay người định bỏ đi.
“Đứng lại!” Diệp Vi Vi làm sao có thể để đi dễbot_an_cap dàng như vậy.
Triệu Minh Triết tưởng Diệp Vi Vi hối hận, lại nhìn đầy mỉaleech_txt_ngu mai: “Cô đừng quên những gì mình vừa !”
Diệp cười : “ tâm, những gì tôi đã nói thì tuyệt đối không hối hậnbot_an_cap! Tất cả mọi người đâyleech_txt_ngu làm chứng!”
“Vậy bây giờ cô làm gì? Tôivi_pham_ban_quyen cảnh cáo cô, chúng ta bây giờ đã không còn quan hệ gì nữa, cô mà còn mặt đeo tôi là hành vi lưu manh đấy!”
“Anh tâm, không có quen thu gomnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rác thải!” Diệp Vi Vi chút nhịn được mà mắt khinh bỉ, họ Triệu này đúng là được nguyên chủ chiều hư rồi. “Đã hủy hôn ước, vậy tín vật đính đó gia đình tôi đưa cho , anh có phải nên trảvi_pham_ban_quyen lại cho tôi không? Đã muốn dứt thì phải dứt cho sạch sẽ, tránh để này nảy sinhbot_an_cap hiểu không đáng có.”
Nghe Diệp Vibot_an_cap nhắc đến vật đính hôn, sắc mặt Triệu Minh Triết cứng đờ, sau đó đápnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Thứ đó tôi làm mất lâu rồi.”
“Mất rồi?” Diệp Vi Vivi_pham_ban_quyen nhìn Minh Triết đầy , “Anh chắc chứ?”
Ánhleech_txt_ngu mắt Triệu Minh Triết liên hồi: “Đã mất rồi, dù tôi cũng nói từ lâu là thích cô, sao thể giữ lại đồ củaleech_txt_ngu cô được!”
“Ra là . Thế thì thú vị rồi đây.” Diệp Vi Vi đột nhiên đưa tay túm lấy Diệp Uyển Uyển, không để cô ta kịp ứng, cô chớp giật sợi dây đỏ trên cổ Diệp Uyển Uyển . Bên dưới sợi dây đỏ một miếng ngọc Bình An Khấu xanh lộ ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người.
Diệp Vi Vi mân mê miếng ngọc bình trong tay, nhìn Triệu Minh Triết và Diệp Uyển Uyển bằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ánh mắt nửa nửabot_an_cap không, trong khi sắc mặt hai kẻ đó đã đại biến: “ chẳng lẽ anh cũng không biết vì sao vật đính ước lại đeo trên cổ chị họ tốt sao?”
“Anh”
Triệuvi_pham_ban_quyen Minh Triếtbot_an_cap nhất thời cứng họng, xanh lúc trắng.
Nếu trước sẽ xảy ra chuyện như ngày hôm , tốibot_an_cap qua hắn đã không nhất thờibot_an_cap bốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng mà đưa miếng ngọc cho Uyển Uyểnleech_txt_ngu.
cả đều tại Diệp Uyển Uyển, đòi gì không đòileech_txt_ngu, rõ đây là vật đính ước giữa hắn và Diệp Vi Vi mà cứ nhất quyết đòi cho bằng được!
Diệp Vi Vi nhìn sang Diệp Uyển Uyển đang rụt cổ rùa: “Chị họ, đừng nói tôi làleech_txt_ngu chị không biết miếng ngọc là vật đính ướcvi_pham_ban_quyen của tôi anh nhé?”
“Chị chị không phải” Diệp Uyển Uyển hoảng loạn tột độ.
Sao Diệp Vi Vi lại biết chuyện Triệu Minh Triết ngọc nàyvi_pham_ban_quyen cho cô ta? Cô phátleech_txt_ngu hiện từ lúc nào? Rõ cô ta đã giấu ngọc này rất kỹ mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cô đương nhiên không muốn thừa nhận mình biết lai lịch của miếng ngọc, lên nhận thì nghe thấy giọng nói u uẩn Diệp Vi Vi: “Chị họ à, nói không phải đồng chí tốt đâu nhé. Hơn nữa, nhóm thanh niên tri thức từ Kinh Thành xuống đây cùng đợt với ta , lời nói dối này dễ dàng bị bóc trần lắm đấy.”
Sắc mặt Diệp Uyển Uyển lập trắng bệch, ta run mở miệng: “Vi Vi, nghe thích, phải như em nghĩ đâu”
Vi Vi mất kiên nhẫn vẫy tay ngắt lời Diệp Uyển Uyển: “Giải thích chính là che giấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mà chính làleech_txt_ngu sự thật. Chị không nghĩ rằng tôi còn tin lời hoa mỹ chị đấy chứ?”
“Chị không có!” Diệp Uyển Uyển thấy mọi người ở điểm thanh niên thức đều nhìn mình bằng ánh mắt khinh , ngay cả Đổng Kiến Hoa người vốnleech_txt_ngu săn cô ta giờ cũng mím môi, sắc mặt khóvi_pham_ban_quyen . đầu khóc nức nở, dáng vẻ đuối đó như thể vừa phải chịu nỗi oan ức tày trời!
Triệu Minh Triết khó chịu nhìn Diệp Vi Vi: “Diệp Vi Vi, miếng ngọc đúng là anh làm , vì đối anh nó chỉ là một món trang sức vô mà thôi. Nhưng em đối xử với Uyển Uyển vậy không thấy quá đáng sao? Cô ấy là chị họ của , nếu không nhờ cô ấy sóc emleech_txt_ngu suốt thời gian qua, em mình thể yên ổn ở đây đến tận bây giờ không?”
Diệp Uyển trấn tĩnh lại, đầu nảy ra một cớ: “Vi Vi, miếng ngọc này làbot_an_cap hôm qua nhặt được ở bờ sông. Vì sợleech_txt_ngu người khác nhìn thấy rồi hiểu nên đành giấu trong người, định tìm hội trả cho anh Minh Triết. Em thật sự hiểu lầm chị rồi. Cũng tại chị không chăm sóc tốt cho em, em cũng là lẽ đương nhiên, chị khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu.”
Diệp Vi Vinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật sựleech_txt_ngu sự trơ trẽn của hai người này làm cho cườivi_pham_ban_quyen.
“ vậy là tôibot_an_cap còn phải cảm ơn chị họ những năm qua đã chăm sóc tận tình cho tôi và cả ‘vị hôn phu cũ’ củabot_an_cap tôi nữa sao? Chị , chị chăm sóc tôi ‘’ đến nào rồi này.”
Diệp Uyển giả vờ như không nghe ra mỉa mai trong lời nói của Diệp Vi: “Chị chị họ của em, đây đều là việc làm.”
Đúng người đê thì vôleech_txt_ngu địch thiên hạ!
Diệp Vi Vi lại .
Vốn dĩ cô đã có dung mạo cực kỳ xinh đẹp, mỉm cười trông rực lộng lẫy như ngọc quý. Chỉ có , nụ cười của cô khôngbot_an_cap có lấy một chút hơi ấm, khiến Uyển cảm thấy bất an lạ lùng.
“ Vi”
“ họ, tôi xuống nông thôn là đểbot_an_cap ứng lời kêu gọi xây nông thôn, để rèn luyện bản thân mình. Vì , tôileech_txt_ngu không cần cái gọi là chăm sóc của chị. Bây giờvi_pham_ban_quyen, phiền chị trả lại toàn bộ tiền phiếu về tôi. nay về sau, đồ của tôi tôi tự quản , không làm phiền phải nhọc lòng nữa.”
“Vi Vi, em em có ý gì? muốn tách ra ở riêng với chị sao?” Diệp Uyển Uyểnbot_an_cap lộ vẻ như bị đả kích nề.
Vi Vi nói một cách đầy chính nghĩa: “Tôi đây là hưởng ứng lời kêu gọi của vĩ nhân, độc tự chủ, tự cánh sinh! có như vậy tôi mới có thể tiến bộ và trưởng thành nhanh hơn. Chị họ, chẳng lẽ chị định ngăn cản sự tiến bộ tôi sao?”
“Chị không cóleech_txt_ngu!” Diệp Uyển Uyển vàng lắc đầu, “Chị chỉ lo em có tính , tiêu hết sạch tiền phiếu đến cần dùng không có.”
Vẻ mặt Diệp Vivi_pham_ban_quyen nghiêm : “Chỉ cần này ít nói trước mặt tôi những câu loại như: Thôn Đại Thanh Sơn hẻo lánh quá, rabot_an_cap cửabot_an_cap cung tiêu trên trấn tận hai đồng hồ, nếu có một chiếc xe đạp tốt quá, anh Minh sẽ phải đi lại vất như vậy nữa; hay là áo anh Minh Triết bị cành cây quẹt rách rồi, không thể để anhleech_txt_ngu ấy áo cho người , sinh viên ưu tú như anh Triết phải bộ đồ Tôn Trung Sơn, đi giày da nhỏ mới xứng với chất của anh ấy thì tiền phiếu của tôi sạch đâu.”
Dứt lời, ánh mắt mọi người đều giác nhìn phía Triệu Minh Triết. Những người ở điểm thanh tri thức đều biết, bộ đồ Tôn Trung Sơn hắn đang mặc hômleech_txt_ngu nay dùng tiền của Diệpbot_an_cap Vi Vi mua?
Còn cả đôi giày da này nữa, nhìn xem, được đánh bóng loáng!
Nhìn lại bọn màvi_pham_ban_quyen xemvi_pham_ban_quyen, quầnbot_an_cap áo vá chằng vá , giày cũng vá, lại dính đầy bùn đất, sự không thể so bì nổi.
trách dù là người ở điểm thanh niên tri thức hay cô gái, bà thím trong thôn Đại Sơn thỉnh thoảng lại cứ nhìn chằm chằmvi_pham_ban_quyen vào Triệu Triết, là nổi bật như giữa bầy gà.
Minh Triết bị Diệp Vi Vibot_an_cap nói cho bẽ mặt, sa sầm mặt nói: “Những thứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này trả lại hếtleech_txt_ngu chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net côbot_an_cap!”
Nói xong, hắn đẩy đám đông đi ra . Còn ở lại đây thêm nữa, không biết hôm nay Diệp Vi Vi còn phát điên nói những chuyện mất mặt .
khi Triệu Triết đi khỏi, Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vi nhìn về phía Uyển Uyển: “Chị họ, đồ .”
“Được.” Diệp Uyểnleech_txt_ngu Uyển biết hôm nay không xuất huyết là không xong rồi, cô cắn răng đồng ý đi hòm.
Diệp Vi Vi nhìn bóng lưng Diệp Uyển Uyển, thong nói: “Mua xe đạp tiêu mấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của tôi một xe và một trăm tám mươi đồng. Mua quần áo giày tấtbot_an_cap cho Triệu Minh Triết hết mười ba vải, cộng với thời gian qua cải thiện cuộc sống ba cânleech_txt_ngu phiếu , hai phiếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đường. Tiền và phiếu của còn lại hai đồng trợ cấp xuống nông thôn và ba mươi cân phiếu lương toàn ; cả tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mang theo còn dư lại năm trăm hai mươi , một trămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phiếu lương thực toàn quốc, mươi phiếu vải, mười ba phiếu công nghiệp, cân phiếu , năm cân phiếu đường”
Diệpbot_an_cap Vi rõ mồn một số tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phiếu trong tay , không sai một li. Đừng hỏi vì sao cô nhớ rõleech_txt_ngu nhưleech_txt_ngu , giản là vìbot_an_cap cô có trí nhớ siêu phàm.
Những này của Diệp Vileech_txt_ngu đã thu hút không ít ánhleech_txt_ngu ngưỡng mộ và ghen của mọi người điểm thanh niên tri thức. Họ biết Diệp Vi Vi có tiền, nhưng không ngờ lại có nhiều tiền đến thế.
Vi Vi cố tình của. Cô muốn cho những người này biết mình có tiền có phiếu, để sau này cô lấy từ gian ra sẽ không gây chú ý, dù sao họ đềubot_an_cap đã biết gia thế cô dả.
Diệp Uyển Uyển tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến suýt nát hàm răng bạc, nắm chặt chìa khóa hòm không muốn mở.
Kế hoạch bannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu là đưa cho Diệp Vi một ít tiền phiếu để lấp liếm qua chuyện đổ bểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Cái con nhỏ Diệp Vi Vi lại có thể nhớ từng chút một sốvi_pham_ban_quyen tiền phiếu mình, ta định vơ vét sạch túi của mình đây mà!
“Chị họ? Chẳng lẽ chị định quỵt tiền phiếu của tôi không sao? Trước đây chị đã nói rất rõ ràng rồi, số tiền phiếu làbot_an_cap nhờvi_pham_ban_quyen chị giữ hộ tôi tạm thời thôi mà.”
“Chị không có.” Diệp Uyển đành phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cắn răng nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Dù trong lòng có tức giận đến mấy, cô ta cũng không dám không đưa. Bởi vì bao nhiêu cặp mắt ở điểm thanh niên tri thức đang nhìn chằm chằm vào .
Ai đây cũng biết cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sợ Diệp Vi Vi xài hoang nên mớileech_txt_ngu thu hết tiền phiếuleech_txt_ngu của Diệp Vi Vi về tay mình quản lý. Có điều, số tiền phiếu đó rõ ràng đã vào cô , đã là đồ của cô ta rồi, giờ bắt cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra chẳng khác nào đang cắt từng khúc ruột của cô ta vậy!
Diệp Uyển Uyển chậm chạp lôi túi vải nhỏ đựng tiền và tem phiếu ra, định bụng sẽ cố gắng vùng vẫy lần . Thế nhưng chẳng đợi cô ta kịp miệng, túi vải tay đã bị Diệp Vi Vi giật phắt lấy.
Diệp Uyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyển xót đến rỉ , nhưng mặt vẫn bày ra dáng vẻ của một người chị lớn, cần dặn dò: “Số này giao cho em quản lý đấy, này phải tiết một chút, sao chúng ta cũng chưa biết phải ở lại đây bao lâu đâu.”
Nói xong cô ta định bỏ đi, nhưng lại bị Diệpvi_pham_ban_quyen Vi Vi tóm chặt lấy, lắc vải nhỏ trong tay.
“Chị , đi chứ, tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nong cứ đếm rõ ràng ngay đã, tránh sau này thừa nói không thông, chị thấy có đúng không?”
Diệp Uyển Uyển:
Con khốn này định chưa xong chưa thôi sao!
Dù trong lòng tức đếnvi_pham_ban_quyen mức muốn xé Diệpbot_an_cap Vi , nhưng nhớ lại những việc đã làm, cô ta không dạ, phải lời tiếng dỗ Diệp Vi Vi loạn .
“Vi Vi, chúng ta là chị họ, người một nhà, có nhất thiếtleech_txt_ngu phải toánbot_an_cap rạchleech_txt_ngu ròi ? Tiền tem bên trong đều đưa chovi_pham_ban_quyen em cả rồi, này cứ để em quản là được.”
Diệp Vi Vi cười lạnh trong lòng, đến này mà còn muốn hố chôn sao!
Thật sự tưởng tôi không biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắc? Lúc xuống nông thôn, Uyển Uyển trong tay chẳng có lấy một xu hay một phiếu nào, ngay cả tiền và tem phiếu cấp của văn tri thức cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị nhà cô ta giữ lại để dành vợ cho em rồi.
Từ lúc xuống nông thônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến nayleech_txt_ngu, cô toàn tiêu xài tiền của nguyên chủ. Tôi không phải chủ, có ngu để cô mặc sức tính toán!
Tôi thề là nếu hôm nay không đếm rõ ràng trước mặt mọi người, sau này nhất địnhvi_pham_ban_quyen sẽ bị Diệp Uyển cắn ngược một cái. Tôi thể chovi_pham_ban_quyen cô ta hội đó!
“Chịleech_txt_ngu họ nói thế sai rồi, tục ngữ câu ‘anh em ruột phảibot_an_cap sòng ’, huống chi chị chỉ là chị họ củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em. ghét nhất là hạng người thích chiếm của kẻ khácbot_an_cap, họ à, chịbot_an_cap không muốn để ta hiểu lầm tôi là hạng đó chứ?”
Lý Tĩnh đứng bên cái túi vải căng phồng, đôi mắt nhỏ lấp lánh tianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sáng tính: “Đồng Diệp Vi Vi nói đúng đấy, tem phiếu cứ đếm rõ mặt, đỡ cho sau này lời ra tiếng vào.”
Cô ta lớn bằngleech_txt_ngu này rồi mà chưa từng thấy nhiều tiền đến thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tuy phải của mình nhưng được nhìn cho đã mắt cũng tốt.
“Đúng đúng đúng, cứ rõ trước mặt là tốt nhất.”
Những người khác cũng phụbot_an_cap họa theo. Có người Diệp Vi Vi nói đúng, có đơn là muốn náo nhiệt.
Uyển tức mức biểubot_an_cap cảm trên mặt thì không giữ nổi, nhưng lại chẳng rời , đành phải cắn răng đứng đó.
Thấy Uyển Uyển ngoan ngoãn, Diệp Vi Vi trút sạch tem phiếu trong túi giường.
Đống và tem phiếu xanh đỏ tím vàng rải khắp giường.
quanh vang lên vài tiếng hít khí lạnh.
“Nhiều tiền quá! Lại còn nhiều phiếu thịt này nữa!”
Lý không kìm được nuốt nước miếng. Những người khác cũng nhìn chằm chằm vào đống tiền phiếu trên giường không mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Ngay cả Hứa Mỹ Quân vốn ngạo cũng không nhịn được liếc mắt nhìnbot_an_cap vài cái.
Diệp Vi Vi bắt đầu đếm từng tờ một trước mặt mọi .
đếm mộtbot_an_cap lượt, cô mày, đếm lại thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi nhìn về phía Diệp Uyển .
“Tổng cộng có sáu trăm bốn mươi hai đồng ba tám xu, trăm mười cân lương quốc, mười hai tấm phiếuvi_pham_ban_quyen vải, ba tấm phiếu các loại phiếu khác thì không thiếu. Chị họ, chịleech_txt_ngu chắc đây là túi vải lương phiếu chị giữ hộ chứ, nhầm đấy ?”
Diệp Uyển chặt môi không nói lời nào.
Trần Giai Lệ lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng: “Chắc làvi_pham_ban_quyen không nhầm đâu, thấy lần nào ấy lấy tiền cũng lấy từ cái túi này mà.”
Uyển Uyển lườm Trần Giai một cái, im lặng.
Diệp Vi nghiêm mặt: “Vậy sao có thể thiếu nhiều như thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được? Không lẽ bị ai lấy trộm rồi?”
nóivi_pham_ban_quyen này vừa thốt tức vấp phải sự phản đối kịch liệt người cùng phòng!
Trần Giaileech_txt_ngu : “Diệp Vi Vi, cô đừng nói bừavi_pham_ban_quyen! Rương Uyển Uyển có khóa, chìa khóa lúc nào cũng mang theo bên người, mà trộm được?”
Lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : “ thế! Với lại có tên trộm nào tiền mà không vơ sạch, lại còn lại lẻ tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẵn thế không?”
Trộm cắp không phải chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ. Lưu Hướng Tiền, ngườibot_an_cap phụ trách điểm thanh tri thức, sợ xảyvi_pham_ban_quyen ra chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nênvi_pham_ban_quyen vội vàng nói: “Đồng chí Vi Vi, cô nói phải có bằng chứng, không được suy đoán lung tung nghi ngờ .”
Diệp Vi Vi vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi, là tôi lỡ , tôi xin lỗi mọi người. Chẳng qua tôi mới đây gian ngắn bỗng dưng mất tiền tem phiếu quá nên nhất thời lòng .”
Hứa Quân khinh bỉ nói: “Đâybot_an_cap chẳng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện rõ rành như chấy trên đầu trọc sao, cóbot_an_cap người tự ăn cắp của mìnhbot_an_cap còn ai nữa! Có những kẻ, bề ngoài thì giả vờ thanh lương thiệnbot_an_cap, thực chất tâm địa đen tối cùng, không biết sau lưng còn ủ bao nhiêu ý đồ xấu xa.”
Diệp Uyển Mỹ Quân chọc tức bốc hỏa: “Hứa Mỹ Quân! Đây là chuyện giữa chị em tôi, liên quan gì !”
Hứa Quân cười lạnh: “Sao hả, dám mà không cho nói à? Uyển Uyển, bộ áo cô đang mặc mua ở cửa hàng cung lần trước đúng không, nhớ riêng tiền vải mất mười lăm đồng rồi !”
Nói xong, Hứa Mỹ lại nhìnbot_an_cap sang Diệp Vi : “Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không phải muốn tiền tem phiếu của mình biến đâu mất sao? Cứ đi xem cái của người chị họ tốt bụng là rõ, từ lúc đến đây ta mua không ít đồ đâu.”
Quăng xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quả bom, Hứa Mỹ Quân cao đầu như gà trống nhỏ vừa thắng trận, xoay người rời khỏi hiện trườngbot_an_cap.
Diệp Vi Vi: “Vậy nên, họ, những thứ đó đều là dùng tiền phiếu của tôi để mua ? Chị nói giúp tôi quản lý tiền temvi_pham_ban_quyen , lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lý ?”
Diệpbot_an_cap Uyển Uyển vội vàngleech_txt_ngu thíchbot_an_cap: “Vi , không như em nghĩ đâu”
“Không phải như nghĩ thì là nào? Chị họ, chị nói chị sợvi_pham_ban_quyen tôi tiêuleech_txt_ngu phung phí nên giữ tiền tem phiếu giúp tôi, tôi vì tin tưởng mới đồngbot_an_cap ý, kết quả là xuống thôn chưa đầy hai tháng mà tiền của tôi đã hụt đi nhiều thế ! Nên là từ khi đến đây, tôi chưa từng mua bộ quần áobot_an_cap mới , chưa mua lấy mộtleech_txt_ngu tấm vải, ngoài ba lầnleech_txt_ngu mualeech_txt_ngu thịt mà chị bảo làvi_pham_ban_quyen để tẩm bổ cho anh Minh Triết của chị ra, tôi ở cùng mọi người, từng cho bản thân lấy một xu! Chịbot_an_cap xử với tin tưởng của tôi như vậy sao?”
“ tôi”
Diệpbot_an_cap Uyển Uyển cuống cuồng, mắt lã chã rơi xuống, dáng vẻ thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như người vợ nhỏ bịleech_txt_ngu ác bá bắt nạt.
“Diệp Vi, cô đừng có đáng! Chẳng phải chỉ là mấy chục đồng với mấy phiếu thôi ! Thời gian qua Uyển Uyển đối với cô tốt như thế, sóc côleech_txt_ngu đủ đường, chẳng lẽ đáng chút tiền tem này?”
Đổng Kiến Hoa thấy Diệp Uyển Uyển đau lòng, không nhịn được mà đứng ra bênh vực.
Diệp Vi Vi liếc trắng mắt: “Tôi không ngờ đồng chívi_pham_ban_quyen Đổng lạibot_an_cap phóng như vậy, nếu anh đã quan tâm đến chút tiềnleech_txt_ngu này anh trả Uyển đi. Tổngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cộng là 77 đồng 6 2 xu cùng lươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phiếu quốc, 8 tấm phiếu và 2 tấm phiếu đường.”
Nhìn bàn tay nhỏbot_an_cap của Diệp Vi Vi đưa ra trước mặt, Đổng Kiến Hoa lùi lại mộtbot_an_cap bước, định bụng từ , nhưng khi nhìn thấy ánh cầu cứu của Diệp Uyển Uyển, anh hùng người lập tức sôi, lớn giọng nói: “Trả ! đợi đấy!”
Hơn bảy mươi đồng gần bằng bốnvi_pham_ban_quyen tháng lương của một công nhân bình thường, Kiến Hoa lấy tiền ra cũng thấy xót xa vô , tiền tem phiếu trong tay anh ta lập tức vơi đi hơn nửa. Phiếu anh ta không , còn đi mượn của khác.
, anh ta cũng thể trơ mắtbot_an_cap nhìn người phụ Diệp Vi kia bắt Diệp Uyển Uyển. Diệp Uyển Uyển sự quá đáng thương, có đứa em họ vô lý và chi li tính như Diệp Vi Vi!
Đổng Kiến Hoa ném tiền tem phiếu xuống giường: “Tiền và phiếubot_an_cap không một xu, đưa cô !”
Diệp Vi Vi liếc mắt biết bao nhiêu, thu tiền tem phiếu rồi nhìn Diệp Uyển Uyển: “Chị họ, tem phiếu chúng ta đã tính rõ ràng, còn những thứ khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi cũng lười truy , sau này cứ thân ai nấy lo .”
Sự thâm độc trong mắt Diệp lóe lên rồi biến , nhưng biểuvi_pham_ban_quyen cảm trên mặt lại nhưleech_txt_ngu chịubot_an_cap uất ức tột cùng: “Vileech_txt_ngu Vi, chị là chị họ ruột mà, em định phải tuyệt tình nhưbot_an_cap thế sao?”
Vi Vi cứ yên xem cô ta diễn trò, gương mặt hiện rõ dòng “đừng có chọc tôivi_pham_ban_quyen, biến đi khuấtvi_pham_ban_quyen ”.
Thấy Diệp Vi Vi như vậy, Diệp Uyển thầm nghiến răng, nheo mắt nói: “Nếuleech_txt_ngu đã thế, em tự giải quyết tốt đi.”
Diệp Vi Vi: “Chị cũng vậy !”
Diệp hậmleech_txt_ngu hực bước ra khỏi điểm niên tri thức. Convi_pham_ban_quyen khốn Diệp Vi Vi này rốt cuộc phát điên gì, lại dám sự với ! Hừ! Có thì đời đừng có đến cầu cô ta! Nếu không thì
Đổng Kiến Hoabot_an_cap thấy sắc mặt Diệpvi_pham_ban_quyen Uyển không , cứ ngỡ cô đau lòng sự “ tình vô ” của Diệp Vi Vi, bèn vội vàng an ủi: “Diệp Uyển Uyển, cô đừng , tôi sẽ bảo cô, tuyệt đối để em họ bắt nạt cô !”
Diệp Uyển Uyển sụt , ngẩng đầu lên, vành hoe, đôi mắt ngấn nướcbot_an_cap nhìn Đổng Kiến Hoa: “Đồng chí Đổng, chuyện hôm nay cảm ơnvi_pham_ban_quyen , nếu không tôi thật sự phải làm sao nữabot_an_cap!”
Đổng Kiến Hoa bị ánh mắt này của Diệp Uyển làm cho hồn xiêu phách lạcbot_an_cap, đầu óc choáng váng: “Uyển Uyển, cô không cần khách sáo như vậy, đây đều là việc tôi nên làm.”
Diệp Uyển Uyển đầu, âm thầm đảo mắt một cái, bụng bảo dạ cũng may cònbot_an_cap có tên ngốc này , nếu không naybot_an_cap thật chẳng phải kết thúcvi_pham_ban_quyen thế nào.
Thấy không còn hay xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, người tản ra đi , chẳng mấy chốc điểm thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net niên trinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thứcbot_an_cap chỉ còn lại Lý Tĩnh và Diệp Vi Vi.
Tĩnh sánbot_an_cap lại gần Diệp Vi, hỏi nhỏbot_an_cap: “Diệp Vi Vi, phải cô đã biết chuyện Diệp Uyển Uyển và Triệu Minh Triết lút qua lạibot_an_cap sau lưng từ lâu rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không?”
Diệp Vi nhàn nhạt một cái, không đáp lời, chỉ tùy ý lấy một bộ quần áo trong rương ra chuẩn bị thay.
Lý là người mặt dày, lại có tính thích chiếm hời và chuyên đi hóng hớt, biệt là “cái loanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phát thanh”.
Trong sách, cũng vì Diệp Vi Vi ăn thịt mà cho ta hưởng sái nên cô ta luôn ôm hận trong , không ít lần nói xấu nguyên chủ sau lưng. Nguyên chủ có thể mang tiếng xấu xa thôn Đại Thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sơn thời gian ngắn như vậy, cô ta đóng khôngleech_txt_ngu ít công laoleech_txt_ngu.
Vi Vi không thèm đếm xỉa đến mình, Lý Tĩnh không được lén lườm một , khinh hừ lạnh.
Kiêu ngạo cái gì chứ!
từ đô thì đã sao? Chẳng phải cũng bị một lấm bùn ở thônbot_an_cap chạmbot_an_cap vào người rồi đấy thôi!
Giờ lại còn hủy hôn Triệu Minh , lại còn trở mặt với Diệp Uyển Uyển, sau này còn ai nuông chiều cái tính thư này của cô ta nữa!
Lý đảo mắtbot_an_cap, nghĩ thầm phải mau chóng đem chuyện này đi vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy bà thím trong thôn mới , thế là cô ta cầm bình nước, vội vã rời đi.
khi thanh niên tri chỉ còn lại một mình, Diệp Vi Vi đóng chặt cửa, nắm chặt miếng ngọc bình an, nóng lòng tiến vào không gian.
Đây không phải là một miếng ngọc an bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thường. Trong sáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nữ Diệp Uyển Uyển trong một lần lênleech_txt_ngu núi hái rau bị thương, vô tình nhỏ miếng ngọc này, từ đó có được “bàn ” là dị năng hệ mộc.
bàn tay vàng này, Diệp Uyển Uyển thuận xuôi gió, leo lên đỉnh cao cuộc đời.
Hiện giờ cô đã xuyên sách, lại trởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt với Uyển Uyển, lẽ nào lại để ả nhận được lợi ích to lớn này!
Hơn nữa, miếng ngọc bình an vốn là ông ngoại truyền cho mẹ cô, sau là để truyền lại cô. Đãbot_an_cap là đồ của mình, cô lấy lại là chuyện đương nhiên.
Nhỏ một giọt máu tươileech_txt_ngu lên miếng ngọc, trên bề ngọc hiện lên một đốm sáng lục, trực tiếp chui vào cơ thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi biến .
Diệp Vi Vi chỉ thể như được bao trong dòng suối nước nóng, ấm áp vô cùng. Nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơn đau do tinh thần lựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự sự khó chịu do sốt gây ra trong đầu đều quét sạch sành sanh. Cô thoải nhắm lại, vào giấc ngủ sâu.
Cùng lúc đó, Diệp Uyển Uyển đang nhổ ngoài đồng cảm thấybot_an_cap lồng thắtleech_txt_ngu lại, trong mơ hồ nhưvi_pham_ban_quyen cảm thấy mình vừa mất thứ gì , tinh thần hoảngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hốt ngã ngồi xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đất.
Đổng Hoa đứng cách đó không thấy vậy vội vàng chạy lạileech_txt_ngu ân cần hỏi: “Uyển Uyển, em thế? Thấy không khỏe ở đâu à?”
Diệp Uyển tay ôm ngực, sắc mặt tái nhợt lắc đầu: “Em không sao, vừa rồi chỉ hơi chóng mặt chút .”
Đổng Kiến Hoabot_an_cap nghe vậy liền nói: “ gắt thếvi_pham_ban_quyen này, Uyển Uyển, em mau vàoleech_txt_ngu bóngleech_txt_ngu nghỉ ngơi đi.”
Diệp Uyển mảnh ruộng mình mớibot_an_cap được một ít cỏ, lắc đầu: “Không cần đâu anh Đổngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, em vẫn làm tiếp được.”
Đổng nhìn dáng vẻ kiên cường chịu đựng Diệp Uyển Uyển mà không xót xa, vỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngực đoan: “Uyển Uyển, em đừng lo, việc của em cứ anh lo, mỗi người làm thêm một chút là xong ngay ấy mà. Cơ thể không thì phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho tốt, mau đi nghỉ .”
Trong lòng Diệp Uyển vui sướng, nhưng ngoài mặt vẫn vẻ khó , nói rụt : “Như vậy khôngvi_pham_ban_quyen hay đâu ạ?”
“Tất nhiên là không hay rồi!” Không đợi Đổng Kiến Hoa trả lời, Mỹ ở phía bênleech_txt_ngu kia đã khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng ý: “Đổng Kiến Hoa, anh muốn nịnh bợ Diệp Uyển Uyển thì mình mà làm thay cô , đừng có kéo tôi vào! Nhiệm vụ của tôi còn làm chưa xong, mắc mớ phải làm cho ngườileech_txt_ngu khác?”
Trần Giai Lệ cũng bình với hành động này của Đổng Kiến Hoa, lầm bầm: “Thấy người không khỏe xin nghỉ đi, chúng tôi đâu phải là Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vi, nhiệm vụ của mình không xong còn đi giúp người khác kiếm công điểm.”
Đổng Kiến Hoa cảm thấy Hứa Quân và Trần Giai Lệ thật chẳng biết đoàn kết tương trợ gì cảvi_pham_ban_quyen. Diệp Uyển Uyển không khỏe, mọi người một tay thì có làm sao? Đâu mức phản ứng gay gắt như thế?
Diệp Uyển thấy mọi đều đổ dồn ánh mắt về phía , bèn nghiến răng đứng dậy, nở nụ cười yếu ớt với Đổng Kiến Hoa: “Anh Đổng, không cần ai giúp đâu, em tự mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cố được. Em xuống nông thônvi_pham_ban_quyen là để hỗ trợ xây dựng quênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hương, chút khó em vượt qua được.”
, ả lại tiếp tục nhổ .
Thực ra ả chỉ thấy khó chịu trong khoảnh khắc đó thôi, giờ đã không sao nữa .
Đổng Kiến Hoa Diệp Uyển Uyển như vậy lại thêm xót xa, vung cuốc càng hăng hái hơn: “Uyển Uyển, em đợi đấy, làmbot_an_cap xong sẽ sang giúp em.”
Diệp Uyển Uyểnbot_an_cap cúi đầu che đibot_an_cap oán hận trong . Đáng ghét thật, Hứa Mỹ Quân Trần Giai Lệ, hai người này ả ghi nợvi_pham_ban_quyen rồi!
Cách đó không xa, Trương Đại đang nhổ cỏ cùng thanh niên thức, kéo Lý Tĩnh lại hỏi chuyện gì đang xảy ra. Lý Tĩnh vốn đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn để kể, thế lập thêm mắm dặm muối chuyện xảy ra ở điểm thanhleech_txt_ngu niên thức, nào hai chị tranh giành một người ông, Diệp Vi hủy hôn với Triệu Triết, rồi em bất hòa chia hành lý, kể vô cùng sinh .
“ bé Diệp Vi đó sự hủy hôn với thanh niên thức Triệu rồi sao?” Trươngbot_an_cap : “Ngày thường tôi thấy nó bám cậu ta kia mà, giữ như giữ của ấy.”
Lý bĩu môi: “ này còn giả sao? Chắc là chính nó cũng tự hiểu Triệu Minhleech_txt_ngu Triết không thể nó nữa, dù sao nó cũng người đàn ông khác vào còn gì.”
Trương Đại thấyleech_txt_ngu cũng có lývi_pham_ban_quyen, trong lòng không khỏi mừng thầm. Diệp Vi Vi và Minh hủy hôn, vậy chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đại nhà bà ta có cơ sao?
Nghĩ đến bộ đồ Tôn Trung Sơn phiu, đôi giày da nhỏ và chiếc xe đạp mới tinh của Triệu Minh Triết, lòng bà ta chợt nóng bừng. Một tốt như vậy, Diệp Vi Vi khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giữ đừng trách họ tay!
Vi Vinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa biết, buổi chiều mình không đi làm mà vẫn có người nhớ thương.
Sau khi đánh mộtleech_txt_ngu giấc ngon lành thức dậy, cô phát hiện tố cơ thể mình đãvi_pham_ban_quyen tăng lênvi_pham_ban_quyen không ít, dị năng hệ tinh thần cũngvi_pham_ban_quyen đã hồileech_txt_ngu phục đến đỉnh phong bậc một, thể nhìn thấy mọi thứ trong phạm vi mười mét xung quanh.
Dị năng hệ mộc thậm chíleech_txt_ngu còn trực tiếp phá lênbot_an_cap bậc hai!
Cô chưa vội những chất bẩn bài ra sau khi tẩy kinh phạt tủy, mà nóng lòng đưa mộtvi_pham_ban_quyen ngónnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạmleech_txt_ngu một táo trong không gian. đến khi dùng hết lượng mộc trong cơ thể cô mới dừng lại, màbot_an_cap cái câynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vốn chỉ đến mắt cá chân đã cao hơn một mét, còn nở mười mấy bôngbot_an_cap hoa trắng nhỏ lốm đốm giữa những tán lá xanh biếc, trôngbot_an_cap vô cùngvi_pham_ban_quyen đẹp mắt.
Với dị hiện tại, cần lần là có thể thúc chín , được ăn trồng bằng dị năng rồi.
Loại quả này tốtbot_an_cap hơn nhiều so với mọc tự nhiên trong , vừa ngon vừa có giá trị dưỡng cao.
Hồi còn ở mạt thế, cô vô cùng ngưỡng mộvi_pham_ban_quyen những người tỉnh hệ mộc. Tuy dị năng hệ mộc ở cấp thấp khá yếu, chỉ có thể thúc thực vật phát , không mạnh bằng hệ tinh thần của côbot_an_cap, dị năng này ít nhất sẽ khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị đói, không ăn phải phẩm bẩn bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net virus thây ma.
Phải biết rằng ởvi_pham_ban_quyen mạt thế, thứ quý giá nhất chính là thực, nếu không những người mang dị năng mộc đã chẳng được các cứ cung phụng như báu vật.
dù trong khôngbot_an_cap của cô không thiếu vật tư, nhưng có thêm kỹ thì càng tốt, ai từ chối một bàn tay vàng hữu dụng như thế chứ? Đặcvi_pham_ban_quyen có dị hệ này, thực vậtvi_pham_ban_quyen trong hơn mười mẫu ruộng không gian của cô bao giờ chín chẳng do cô quyết định hay sao?
Diệp Vi Vi vui vẻ rửa trong biệt không gian thay quần áo, đứng trước .
Côleech_txt_ngu gái trong gương mái tóc đen như mực, khuôn mặt trắng hồng hào, đôi lôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày lá tú, đôi hạnh linh động rạngleech_txt_ngu rỡ, cánh mũi như ngọc, đôi môi đỏ mọng cánh hoa sương sớm ướt
mấy bà già trong thôn toàn chửibot_an_cap saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lưng cô là đồ hồ lybot_an_cap tinh, sắc chốn thôn quê đúng là quá sức nổi bật. Ngay cả một người vốn tự về nhan sắc và đã từng qua vô số nhân cô cũng không kìm được mà muốn ngắm nhìn người trong gương thêm vài lần.
Đang lúc mải say đắm trước vẻ đẹp của mình, Diệp Vi bỗngleech_txt_ngu nghe thấy ngoài có người gọi, cô vội vàng rời khỏi không gian, đáp lại rồi người vào .
Người đến là một người thím, gương mặt trôngleech_txt_ngu khá hậu. Tuy quần áo đầy những mảnh vá lại được giặt giũ sẽ, những chỗ khâu có kim mũi chỉ cùng tinh , gàng, nhìn biết một người tháo vát, chỉn .
Lưu Quế Lanbot_an_cap nhìnbot_an_cap cô gái mặt, đôi môi hồng răng trắng, làn da mịn màng mỡ đôngvi_pham_ban_quyen, khoác trên mình bộ quần áo màu xanh lục quân đội trông mởn như một nhành hành non, bà lại lúng túng. Những lời đã chuẩn sẵn đầu, này chẳng hiểu sao không thốt ra .
vốn biết niên trí thức Diệpleech_txt_ngu này xinh đẹp, trước kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng chỉ đứng từ xa nhìn qua vài lần, nào ngờ nhìn lại còn đẹp hơn, đẹp hơn cả tiên nữ trong tranh.
Diệp Vi Vi xinh đẹp nhường này, còn đến từ nơi lớn như thủ đô, một gái tốt như thế, liệu có thực sự bằng gả cho đứa con thứ ba nhà làm vợ không?
Bà bắt đầu hối nghe lời mấy bà già trong thôn xúi giục mà đến đây hôm nay, nhưng nghĩ đến con trai thứ ba của mình, vẫn không nỡleech_txt_ngu rời đi như vậy.
Lão tam nhà bà là đứa trẻ như thế, phải có một cô gái xinh đẹp như vậy mới xứng đôi.
Ban đầu Diệp Vi còn thấy lạ vì sao người này lại tìm mình, cô vốn dĩ chẳng hề quen biết bà.
Nhưng sau khi nhớ lại tình tiết trong sách, côvi_pham_ban_quyen liền hiểu ravi_pham_ban_quyen ngay.
Người này chắc chính là Lưu Quế Lannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mẹ Hoắc .
Hôm nay cô bịbot_an_cap rơi xuốngleech_txt_ngu nước và được Hoắc Kiêu cứu lên, sự kích động của những kẻ tâm xấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong thôn, đầu xuất hiện những lời đồn thổi rằng lúc Kiêu cứu cô ở dưới ôm ấp, hít, sờbot_an_cap mó, làm đủ mọi chuyện rồi.
Lời đồn truyền đi quá quắt đến mứcbot_an_cap chỉ thiếu điều nóibot_an_cap hai người đã dưới nước luôn .
Mẹ của Hoắc Kiêu nghe thấy những lời này nên mới đến để hỏi xem Diệp Vi Vi có đồng ý gả cho trai bà hay .
Diệp Vi Vinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rõ nguyên chủ lúc đó đối với thím này vô cùng tệ bạc, vừa nghe Lưu Quếvi_pham_ban_quyen Lan nói rõbot_an_cap mục đích đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây tức giậnleech_txt_ngu gàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thét, sỉ nhục bà một thậm tệ. Nào là cả nhà họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là ghẻ đòi ăn thịt thiênvi_pham_ban_quyen nga, một tên què tha mà cũngvi_pham_ban_quyen dám cưới cô, rồi thì mắng bà giữa ban màvi_pham_ban_quyen nằm mơ ban ngày, sau đó đuổi người ta ra ngoài. Trận náo loạn đó đã thu hútbot_an_cap rất người tới xemleech_txt_ngu kịch hay.
Khiếnbot_an_cap Lưu Lan uất ức về là ra đổ bệnh .
Đặc biệt là nguyên chủ còn sợ người nhà họ Hoắc bám lấy mình, chẳng những không biết ơn cứu mạng của người ta, mà để chứng minh lòng trungvi_pham_ban_quyen thành với Minhbot_an_cap Triết, tabot_an_cap còn chạy nhà họ Hoắc cảnh cáo Hoắc một phen, ép Hoắc Kiêu phải thề sau này phải tránh xa cô ra, khôngbot_an_cap được có ý đồ với cô chịu thôi.
Nghĩ lại nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hành động kỳ quặc đó của nguyên chủ, Diệp Vi không nhịn đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà rùng mình.
Người bình thường chẳng ai có lối suy kiểu .
Cũng chẳng trách sau vụ rơi xuống nước, ấn tượng của người trong thôn về nguyênvi_pham_ban_quyen chủ ngày càng đi.
Diệp Vi Vi thản nhiên đón nhận cái nhìn dò xét của Quế Lannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thấy Lưu Quế Lan khô đến bong cả da, pha cho bà một ly đường, sau đó cười hỏi: “Thím ơi, thím tìm cháu có chuyện gì không ạ?”
Có lẽ vì Vileech_txt_ngu Vi khinh thường kẻ chân lấm tay bùn như người trong đồn đại, cũng có lẽ vì ly nước đường trong tay nụ cười của cô đã tiếp thêm can đảm, Lưu Quế lắp ra mục đích của mình.
Nóivi_pham_ban_quyen , bà thấp thỏm nhìn Diệp Vibot_an_cap , chuẩn sẵn tinh thần bị đuổi ra ngoài.
Vi Vi nhìn Lưu Quếvi_pham_ban_quyen Lan: “Thím ơi, thím đây tìm cháu, là vì cũng tin những bên ngoài sao?”
Lưu Quế Lan vội vàng đầu: “Lão nhà thím phải hạng người đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nó hiền lành lắm, đối không mấy chuyện tiện đồng chí đâu, chắn đều là người nói bậy.”
Diệp Vi Vi gật đầu, nhớ lại khuôn mặt mình vừa nhìn thấy khi vừa không đến vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mở mắt ra, lòng không có chút rục rịch.
Chỉ riêngleech_txt_ngu khuôn mặt đó , cô toàn không ngại cùng người đàn ông bắt đầu một đoạn tình cảm. Ai bảo cô sống nhiêu như vậy, lần đầubot_an_cap tiên mới gặp được một người đàn ông hợp ý mình đến thế, cả giọng nói quyến rũ khôn .
thân Vi Vi vốn là có năng lực hành động mẽ, lại chịu ảnh hưởng của môi trường “có nay chẳng biết có ngày mai”, muốnvi_pham_ban_quyen gì là giành lấy cho bằng , tuyệt đối sẽ khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giả vờ dè dặt đểvi_pham_ban_quyen rồi phải để lại hối tiếc.
Thế là, thăm dò tình hình của Kiêu, hỏi: “Thím , con thím có chuyện thím đến đây ? Anh có gì ạ?”
Lưu Quế Lan vừa nghe Diệp Vi Vi nhắc con trai thứ ba thì lập tức chột dạ: “ tam thím không biết đâu. Thímbot_an_cap lén lút lúc mọi người đi làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẻn đến đây đấy.”
Thực ngay từ lúc mới nghe lời đồn, bà đãvi_pham_ban_quyen hỏi tam nghĩ thế nào về thanh niên trí thức Diệp này, quả là hắn lặng hồi lâu rồi ném câu Diệp thức vị hôn thê rồi, bà đừng đến làm phiền cô nhà người .
Hiểu con ai bằng mẹ, trai đã nói vậy thì bà làm mẹ còn gì mà không rõ nữa?
Rõ ràng là có ý ngườileech_txt_ngu ta !
Lúc đầu bà còn thấy tiếc cho con trai, con trai bà mắt nhìn cao, khó khăn lắm mới nhìn trúng một cô gái ta lại đã có nơi có chốn.
Ai ngờ buổi đi làm lại nghe người ta Vi Vi đã chủ động hủy hôn với thê rồi, tâm tư nhỏ của bà lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức sống lại, thêm bị người xung quanh xúileech_txt_ngu giục, bà đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net óc nóng lên liền chạy thẳng điểm thanh niên trí thức.
Nhưng lời đã nói đến nước này, dù thế nào tranh thủ choleech_txt_ngu lão tam nhà một phen.
“Diệp thức, tôi, tôi chỉ là nghevi_pham_ban_quyen người ta nói cô hủy hôn vớivi_pham_ban_quyen cậu trí thức họ Triệu kia, nên mới hay là cô với lão nhà tôi thử tìm hiểu nhau sao”
“Lão tam nhàvi_pham_ban_quyen tôi từ nhỏ đã nổi hơn những đứa trẻ , nó từng học cấp ba, từng đi lính, còn lập công lao, người lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tháo vát, thành thật, nhất định là người biết thương vợ và có thể chung sống định.”
“Nếu sau khi cô về cửa mà nó dámleech_txt_ngu không nghe cô, cô với tôi, sẽ giúp dạy dỗ nóvi_pham_ban_quyen.”
Nghe Lưubot_an_cap Quế Lan ra sức tiếp thị con như vậy, Diệp Vi Vi thấy buồn cười vô cùng, không ngờ Kiêu này không chỉ đẹpleech_txt_ngu trai, giọng còn là người ưu tú như thế. Hơn nữa nhìn tính cách của Lưu Quế , sau quan hệ chồngvi_pham_ban_quyen nàng dâu chắc chắn sẽ bớt được khối rắc rối. Cô vừa định bụngbot_an_cap hay cứ thuận đẩy thuyền đồng ý tìm hiểu xem, thì nghe thấy ngoài lại có người gọi mình.
thôn trưởng Lục Minh , đi cùng là vài nữa, có cả lẫnvi_pham_ban_quyen nữ, trong đó có một người vóc dáng cao ráo, khí chất trác tuyệt, chính là Hoắc Kiêu.
Ký túc xá thức nữ, đàn con không tiện vào , nên Diệp Vi Vi và Lưu Quế cùng đi ra họ.
Ánh mắt cô như vô lướt qua người Hoắc Kiêu, kếtbot_an_cap quả bị đối phương ngay tại trận. Diệp Vi Vi không né tránh, còn nhướng mày một , lại Hoắc Kiêu vội vàng nhìn đi chỗ khác, vẻ mặt vô cùng lúng túng.
Diệp Vi Vi nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dáng vẻ không tự của hắn, khóe môi nhếch lên.
Người đàn ông này, trông thật .
Lục Phát trước hỏi khỏe của Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vi Vi một chút, sau đó mới đi vào vấn đề chính để giải thíchleech_txt_ngu mụcbot_an_cap đích đến đây.
“Mấy bà trong mồmleech_txt_ngu mép không có cửa, suốt ngày chỉ biết khua môi mép, cậu Hoắc đã giảivi_pham_ban_quyen rõ tình với chúng rồi, tôi cũngbot_an_cap đã cảnh cáo người trong thôn không cho nói bậy nữa. Diệp trí thức, cô cứ yên tâm đi, nếu sau này còn có ai dám nói bậy, cô cứ bảo tôi, tôi nhất định sẽ không tha họ.”
“Cảm ơn thôn .” Diệp Vi Vi hơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cúi người với Lục Minh Phát, “ một lãnh đạo minh, hiểu lý lẽ như bác dẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dắt chúng cháu học tập và bộ, đó là dự của niên trí cháu. Có thể được đến thôn Đại Thanh Sơn này, cháu thấy mình rất mắn.”
Lời hay thì aibot_an_cap cũng thích nghe, nhất lời này lại thốt ra từ của Diệp Vi Vi vốn cao ngạo, Lục Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phát cảm thấy cùng mát lòng mát dạ, vui vẻleech_txt_ngu nói: “Diệp trí thứcvi_pham_ban_quyen cô cứ yên tâm, tôi đối với thanh niên trí các cô và dân làng đều nhất mực công bằng như nhau.”
Nói xong, ông lại nhìn sang Lưu Quế : “Người nhà này, bà không được nghe mấy lời nhảm trong thôn mà gây chuyện vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Diệp thức. Không thể vì cậu Hoắc nhà bàbot_an_cap cứu gái nhà người ta mà bắt ép người ta phải gả nhà bà được, như vậy không đúng, mau xin lỗi Diệp trí đi.”
Thực ra ban đầu Lục Minh Phát cũng nghĩ rằng Hoắc Kiêu cứu Vi Vi, đã chạm vào cô rồi thì cô gả cho anh cũng là lẽ đương nhiên. đây khôngvi_pham_ban_quyen phải từng xảy những chuyện tương tự.
Nhưngvi_pham_ban_quyen sau khi nghe Diệp Vi nói Triệu Minh Triết rằng là hủ phong kiến, đám thanh niên tri thức cũng đồng tình với điểm đó, cộng thêm việc Kiêuvi_pham_ban_quyen tìm đến giải thích rõ quá trình cứu người, có hiện trường làm chứng rằng làmvi_pham_ban_quyen việc đường đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính chính, không hề có hành vi mờ ám nào chỉ đơn thuần thấy gặp nạn thì ra tay cứu giúp. Hơn nữa, Kiêu cũng tán cách nhìn nhận tụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phong kiến của Diệp Vivi_pham_ban_quyen Vi.
Người khác nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì khôngbot_an_cap sao, nhưng Hoắc Kiêu vốn là người nhất nhì trong thôn, lạibot_an_cap lính nhiều năm, tư tưởng tiến bộ, kiến thức uyên bác, anh đã nói vậy thì chắc chắn là đúng rồi.
Lục Minh Phát lập tức nhận mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Nếu đây thực sự làvi_pham_ban_quyen hủ tục kiến, chẳng phải những tin đồn trong thôn tuyên truyền hủ tục hay sao?
Chuyện này khôngbot_an_cap thểbot_an_cap xem nhẹ được! Luồng gió độc này nhất định phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị dập tắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Lưu Quế Lan bị thôn mắng cho một trận với nghiêm nghị, hãi định xin Vi Vi ngay lập tứcbot_an_cap. Thế , bà chưa mở lời, bàn tayleech_txt_ngu bà đã được một bàn taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ nhắn, mềm mại lấy, bên taivi_pham_ban_quyen lên giọng nói trong trẻobot_an_cap, êm ái của .
“Thôn trưởng, ông hiểu lầm rồi. Thím không hề ép buộc cháu phải gả cho chí Hoắc Kiêu. Đây là do cháu cảm thấy đồng chí Kiêu tài mạo song toàn, lại là người thật thà, đáng tin cậy. Cháu muốn lấy tiền đề kết hôn để tìmvi_pham_ban_quyen hiểu, đối tượng với đồng chí Hoắc , sau này hai người sẽ nhau lực, cùng nhau tiến bộ.”
“Cái gì?”
“Gì cơ?”
“Cô muốn đối tượng với Kiêu?!”
Lụcleech_txt_ngu Minh Phát và mọi người đều ngẩn , không hiểu Diệp Vi toan tính điều !
Lục Minh hỏivi_pham_ban_quyen: “Nhưng chẳng phải trước cô nói đây là tục phong kiến, là màvi_pham_ban_quyen gian dâm gì đó sao? Sao bây muốn làm đối tượng với thằng Kiêu rồi?” Chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải là tự vả vào mặt mình ? Đúng là mấy cô gái thành phố tính khí thất thườngbot_an_cap, thay đổi như chong chóng.
Gương mặt nhỏ nhắn của Diệp Vi Vi lộ vẻ : “Thôn trưởng, những lời nói lúc và việc cháu làm đối tượng với đồng chí Hoắcbot_an_cap là hai chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác nhau.”
Cô rằng mình mang danh phận thanh tri thức xuống , thì ngoài việc tham gia lao động , cô cũng nên phátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một vai trò khác của thanh niên tri thức, đó là đem kiến nông thônvi_pham_ban_quyen. thì hôm , cô sẽ tuyênbot_an_cap truyền phổ biến pháp luậtbot_an_cap cho mọi người một chút! nhất để mọi người phân biệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được thế nào tiếp xúc bình thường và nào là giở trò lưu manh.
Cô suy nghĩ một chút rồi dùng cách nói mà dân trong thôn dễ nhận : “Đồng chí Hoắc Kiêu cứu cháu là hưởng ứng lời kêu gọi học tấm làm việc . anh ấy vô tình vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơ cháu trong lúc cứu người là điều bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thường, không hề có hành hạ lưu nào để lợi dụng cháu cả. Chuyện này cũng giống bác sĩ ở bệnh viện cứu người , không làvi_pham_ban_quyen giở trò lưu manhleech_txt_ngu.”
“Chúng không thể vì bác sĩ là nam mà sợ chạm vào cơ thể không chữa bệnh hay phẫu thuật đúng không ạ? vậy, giữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và đồng chí Hoắc Kiêu hoàn toàn trong sạch. Đồng chí Kiêu không những không phải chịu trách nhiệm với cháu, mà ngược lại, cháu còn nợ anh ấy ơn cứu .”
“Nếu chỉ vì anh ấy làm việc tốt cứu người mà ép buộc cưới cháu, đánh đổi cả cuộc đời hôn nhân của mình, thì chẳng phải cháu đã trở thành kẻ bám đuôi, lấy oán ânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao? nữa, nếu lần này cháu và đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chí Hoắc Kiêu thật sự những đồnbot_an_cap thất thiệt ngoài mà gượng ép kết hôn, saubot_an_cap này nếu xảy ra tìnhbot_an_cap huống tương tự, còn ai dám cứu người nữa?”
người đi cùng thôn trưởng vẫn chưa hiểu ra vấn đề, họ nhìn Diệp Vi Vi rồi nghĩ: Nếu cứu một người mà có được một vợ xinh đẹp như thanh tri đây, chắc chắn ai tranh đi cứu. Đàn nông thônleech_txt_ngu lấy vợ vốn đã khó, huống chi là lấy được thanhleech_txt_ngu niên tri thức xinh đẹp từ thành phố về, đại đa số họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dám mơ tới. Nếu Hoắc Kiêu cứu người mà thành Diệp thức, biết sẽ khiến bao nhiêu ghen đến chết .
nhiên, thôn trưởng Lục Phát là ngườibot_an_cap từng trải, ông suy nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sâu hơnvi_pham_ban_quyen họvi_pham_ban_quyen nhiều.
Năm ngoái khi đi họp, ôngleech_txt_ngu nghe kể ở một thôn trong công xã có lưu manhbot_an_cap lợi dụng lúc cứu người sờ tay một côbot_an_cap thanh niên tri thức. Kết là mấybot_an_cap bà tám trong thôn thổi chuyện đến mức không ra làm sao cả. cùng, nhà gã lưu manh lấy côvi_pham_ban_quyen gái bị con traileech_txt_ngu họ chạm vào người thì chính lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người của tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô phải gảbot_an_cap đó. Chuyện này đã khiến hôn ước của cô bị hủy , cuối cô ấy bị dồn đường cùng, treo tự tử ngay trước cửa nhà gã manh kia.
Vụ việc đó đã gây chấn động toànbot_an_cap xã, để lại ảnh hưởng rất xấu. Gã lưu kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị kếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net án hai mươi năm tù, còn thôn của họ vìvi_pham_ban_quyen chuyện đó mất luôn tư cách bình thôn tiến.
Tình cảnh củabot_an_cap Diệp tri có chút giống với cô gái đã tự tử kia, vì vậy ông mới coi trọng như vậy, sợ rằng tư cách bình của thôn mình cũng mất. Và kỹ lại thì thấy thật sợ, nếu hôm nay tiền được mở ra, người trong cứ bắt chước , nghĩ rằng chỉ cần va chạm hay tiếp xúc với các thanh niên tri thứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là có thể họ làm vợ, thì phải loạn hết cả lênvi_pham_ban_quyen sao!
“Diệp tri thức, cô nói đúng!”
Diệp Vi Vi thấy trưởng , nhưng mấy người đi cùng ông vẫn lơ mơ, bèn nói tiếp: “Lần này vì người cứu cháu là đồng chí Hoắcvi_pham_ban_quyen còn thân mọileech_txt_ngu người mới muốnleech_txt_ngu gánvi_pham_ban_quyen chúng cháu với nhau. Vậybot_an_cap nếu người cứu cháu làvi_pham_ban_quyen người đã có gia đình thìbot_an_cap sao? Chẳng lẽ cũng ép đồng chí nam đó phải ly hôn với để lấy cháu àvi_pham_ban_quyen?”
Chủ nhiệm phụ nữ Nguyệt Mai làvi_pham_ban_quyen người đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiên biến sắc: “ sao mà được! Cứu người kiểu mà làm nát gia đình nhà người ta thế kia!”
người khác cũng phản ứng lại, đồng thanh phụ họanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Đúng vậy, làm thế thì thất đức quá.”
“Kiểu này sau này chẳng ai cứu người nữa! Việc lại ra việc xấu mất rồi.”
“Vạn nhất mà rước phải một mụ vợ ghê gớm thìvi_pham_ban_quyen khổ cả nhà!”
Mấy chàng trai trẻ đến làm Hoắc phản đặc biệt dữ . Nếu nay không được giải quyết thỏa đáng, vạn nhất có mấy cô nàng xấu xí khôngvi_pham_ban_quyen gả đi được bắt chước theo để ăn thì chẳng phải cũng gặp họa sao!
Lục Minh Phát thấy mọi người kíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động ho khan một tiếng hiệu imnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Chờ mọi ổn địnhvi_pham_ban_quyen, ông Diệp Vi Vi hỏi: “Cô nói thể vì Hoắc Kiêu cứubot_an_cap mà cô gả cho ấy, tại saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bây giờ cô lại đối tượng với cậu ấy?”
cuối vẫn là gả cho thằng Kiêu saobot_an_cap?
Diệp Vi nở nụbot_an_cap cười rạng rỡ: “Bởi vìvi_pham_ban_quyen cháu nghe thím Lưu nói đồng chí Kiêu làbot_an_cap một chí tốt, ưuvi_pham_ban_quyen tú về , lòng cháu đã mến mộ anh ấy! Hơn nữa tại cháu cũng đã hủy hôn ước rồi, hai cháu là nam chưa vợ, nữ chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chồng, muốn làmvi_pham_ban_quyen đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tượng với anh ấy chẳng phải là chuyện rất bình thường sao?”
Nói , cô ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn Hoắc , nghiêm túc hỏi: “ chí Hoắc Kiêu, có nguyện ý làm với tôi không?”
Mặt Hoắc Kiêu đỏ như cà chua , ngay cả cổ và tai cũng đỏ lên, nóng hừng hực. Anh cúi đầu nhìn cô nhỏ trước mặt, đôi mắt sáng ngời khuôn mặt trắng như phát ra ánh hào quang, khiến đầu óc anh choáng váng. Trong anh lúc này chỉ toàn là vẻ tự tin nói chuyện vừaleech_txt_ngu rồi của Diệp Vi và nói “lòng cháu đã mến mộ anhvi_pham_ban_quyen ấy”.
vui sướng đến quá bất ngờ khiến anh nhất thời không biết phải ứng thế nào, chân tay cứng đờ không biết để vào . nói là Hoắc Kiêu, ngay cả thôn cũng sờ! Ông sống gần nửa người rồi mà chưa từng thấy cảnh tượng nào thế . Cô gái thành phố là bạo dạn, giữa thanh thiên , trước mặt bao nhiêu người mà dám nói muốn làm đối tượng với đàn ông, nhìn mà còn thấy thẹn đỏ mặt.
Vinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vi thấy Hoắc Kiêu mặt không nói nên lời, liền giả vờ thất vọng cúi : “Xem ra đồngbot_an_cap Hoắc Kiêu không nguyện ý. Vậy thì bỏ , tôi chưa nói gì.”
“ ý! Nó nguyện ý chứ! Nguyện ý cảleech_txt_ngu lần, !” Lưu Quế Lan thấy đứa con trai vốn thông minh tháo vát của mình lại như người mất hồn không biết trảleech_txt_ngu lời, bàvi_pham_ban_quyen sốt ruột đến muốn xông đá cho anh hai phát.
Diệp Vi Vi mỉmleech_txt_ngu cườileech_txt_ngu khổ sở lắc Lưu Quế Lan: “ Lưu, bây giờ là thời đại mới rồi, không khuyến khích cha biện việc hôn nhân. Hơn nữa chuyện này vốnleech_txt_ngu dĩ phải dựa trên tựbot_an_cap nguyện hai bên, không thể ép buộc đồng chí Hoắc được.”
Dáng vẻ ngây ngốc của chàng to xác này thật , khiến cô không kìm muốn trêu chọc một chút!
“Thằng Babot_an_cap!” Lưu Quế Lan hài lòng lườm con trai mình. Thằng ranh này không phải là hóa dại chứ? Nhìn cái điệu bộ không tiềnvi_pham_ban_quyen đồ kia kìa, hồn bay phách rồi!
Hoắc Kiêubot_an_cap hoàn hồn, lúng túngbot_an_cap tằng hắng tiếng, nhìn Diệpbot_an_cap Vi Vi rồi trịnh trọngvi_pham_ban_quyen đáp: “Tôi nguyện ý.”
Giọng nói trầm thấp và đầy từ tính, như xuân lướtbot_an_cap qua dây đàn. Diệp Vi Vi thấy như có một móc câu đang móc vào lòng mình! Câu nói đầy vẻ thề sao nghebot_an_cap giống trong lễ cưới vậy? Sau khi nói “Tôi nguyện ý” , chẳng lẽ chú rể nên hôn dâu sao?
Diệp Vi nhìn chằmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chằm vào môi của Hoắc Kiêu, cũng nóngbot_an_cap bừng lên, đột nhiên cảmvi_pham_ban_quyen thấybot_an_cap khát nước. Phảileech_txt_ngu giữ vững bình ! Diệp Vi Vi là đã qua vô số sóng gió, lúc này sao có thể lộ vẻ nhút nhát được! Thế là cô nở nụ cười ngọt ngàovi_pham_ban_quyen, đưa tay về Hoắc Kiêu: “Đồng chí Hoắc Kiêu, từleech_txt_ngu giờ trở đi anh là đối tượng của , saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này mong anh chỉ giáo thêm.”
Hoắc Kiêu nhìn bàn tay trắng nõn như búp măng của Diệp Vi Vi, do dự một chút rồi cẩn thận nắm lấy: “Không dám chỉ giáo, tôi đều theo cả.”
Diệp Vi Vi đứng hình Hỏng rồi! giật rồi, xương tê dạibot_an_cap cả rồi! Người đàn ông này nhìn rõ là nghiêm túc, sao nói ra nào cũng đầy vẻ phong tìnhvi_pham_ban_quyen thế nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? mà xem, giác ngộ cao đấy, đúng là càngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc càngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hợp khẩu vị của cô.
“ quá rồi! Từ về sau Vi Vi chính là đối tượng của Ba nhà !”
Người vui mừng nhất hiện trường chính là Lưu Quế Lan. Bà vốn định mang tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thử vận may mà đến, không ngờ chuyện này lại thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật. Hơn nữa Diệp tri thức không chỉ xinh đẹp mà vừaleech_txt_ngu rồi khi nói chuyện với thôn trưởng cũng rất phóng khoáng, phép, toàn không giống lời đồn là kẻ ngang ngược, tính tình xấu xa. Chắc chắn những kẻ ghen vì Vi nhà bà xinh đẹp, không ăn được nho nho xanh, tình tin đồn bôi nhọ con bé.
Nghĩ đến một tiên nữ xinh đẹp như thế này đãleech_txt_ngu thành tượng của con trai mình, Lưu Quế Lan chỉ muốn lập tức thông báo tin vui này cho tất cả ngườivi_pham_ban_quyen, liền hào sảngleech_txt_ngu nói: “Thôn trưởng, kế toán Ngônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chủ nhiệm Tôn và mọi người ở đây hôm nay coi như là người làm chứng cho thằng Ba và nhà tôi. mời mọi đến nhà tôi cơm, ly mừng.”
“Được !” Thôn trưởng và mọi người cũng không ngờ sự việc diễn ra hướng này. dù thấy Diệp tri thức này thật không biết xấu hổ khi ở trước mọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người màleech_txt_ngu nói chuyện yêubot_an_cap đương, lôi lôi kéo kéo với thằng nhà họ Hoắc, thật không nỡ nhìn! Nhưng thấy hai người này, một người tuấn , một người xinh , đứng cạnh nhau chẳng kim ngọc nữ, vô cùng xứng . Trong lòng họ tuy cóbot_an_cap chútvi_pham_ban_quyen kỳvi_pham_ban_quyen quặc nhưng cũng không tiện nói ra. thấy tối nay còn có rượu mừng để , họ lập tức thấy hai ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này mắt hơn hẳn, thi nhau nóivi_pham_ban_quyen vài câu chúc rồi mới vềbot_an_cap.
Lưu Quế Lan dặn dò Diệp Vi Vi nghỉ ngơi cho tốt, tối qua nhà bà ăn cơm rồi cũng vội vã rời đi. còn phải làm, buổi cũng cần nghỉ sớm một để về nhàvi_pham_ban_quyen lo liệu cơm nước, bận rộn vô cùng.
Trong sân giờ chỉ còn lại Diệp Vi và Hoắc Kiêu.
Diệp Vi Vi nhìn ngườivi_pham_ban_quyen ông đứng thẳng tắp như một ngọn thương, gương mặt nghiêm nghị như thể đang chờ đạo tra, trong lòng không khỏi buồn . đâu thú dữ, có cần phải căng đến mức này không?
giờ không còn người , có hai người bọn họ, cô có thể đường hoàng ngắm nhìn người đàn ông này thật . Ánh mắt Diệp Vi Vi chậm rãi qua từng phân trên người Hoắc Kiêu.
Gương mặt thì không cần bàn tới, đó là thứ cô đã chấm ngay cái nhìn đầu tiên. Ánh mắt dừng lại trên đôi một lát rồi tiếp tục dời xuống .
Vai thon, trông thì gầy không hề mỏng manh, hẳn thuộc kiểu người mặc đồvi_pham_ban_quyen gầy nhưng cởi ra thì chắc. Với thân hìnhvi_pham_ban_quyen này, cơ bụng tập luyện đượcleech_txt_ngu chắc cũng rất hoàn , chạm chắc thích lắm
Hoắc Kiêu bị ánh mắt táo bạo nóng bỏng của Diệp Vi Vi đến mức toàn thân như bốc hỏa. Ánh mắt cô lướt đến đâu, cơ bắp nơi đó của anh lại thức căng cứng.
Ngay khi ánh Diệp Vi Vinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dừng lại ở vùng , Hoắc Kiêu cuộc nhịn được mà lên tiếng cắt ngang. Không ngắt lời không được, nếu cứ để cô gái này nhìnbot_an_cap tiếp, một vài mật trên cơ thểvi_pham_ban_quyen anh sẽ giấu nổi mất.
“Cô cô nhìn tôi làm gì?”
Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vi Vi nghiêng đầuvi_pham_ban_quyen đối diện với mắt sâu thẳm củavi_pham_ban_quyen Hoắc , tinh nghịch nói: “Không có gì, em chỉ làm quen với đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tượng của mình một chút .”
Nhịp của Hoắc Kiêu mất khống chế mà loạn nhịp. hít sâu một hơi, nhìn vào Diệp Vi Vi: “ thật sự muốn làm đối tượng của tôibot_an_cap sao?”
Diệp Vi Vi cạn lời, chẳng lẽ cô đã công bày tỏ đến mức này rồi mà anh chàng nàyvi_pham_ban_quyen vẫn còn nghi ngờ cô? Cô bực mình anh một : “Lừa anh thì em cũng được miếng kẹo nào đâu!”
Tim Hoắc Kiêu đập thình thịch. Anh cảm thấy mỗi động tác của côleech_txt_ngu gái trước mắt đều đẹp lạ kỳ, khiến người ta kìm được muốn ôm vào lòng mà yêu chiều.
Chính anh cũng bị những ý nghĩ đáng trong đầu làm mình!
Nếu trước ngày hôm có ai nói với anhbot_an_cap rằng anh sẽ gái từ nhìn tiên, anh chắc chắn sẽ khịt mũi coi thường, cho rằng đối phương nói nhảm. Nhưng cứu Diệp Vileech_txt_ngu Vi nước, khoảnh khắc cô mở mắt nhìnleech_txt_ngu anh, anh đãvi_pham_ban_quyen không tự chủ được mà bị cô hútbot_an_cap, cứ thế sâu vào.
Tình cảm đến vừa nhanh vừa mãnh liệt, chẳng theo một lẽ thường nào cả!
Nhưng biết Vi Vi đã có người trong mộng, lại có hôn phu, anh căn bản không có cơ . Hơn nữa anh cũng chẳng thèm hạng người hèn hạ ép buộc người khác, nên khi nghe thấy những lời đồn , loleech_txt_ngu lắng danh dự của cô bị hại, anh lập tức đi tìm trưởng .
Cứ đoạn tình này kết thúc trong lặng lẽleech_txt_ngu vậy, nào ngờ chuyện lại chuyển, Diệp Vi Vi đã hôn với hôn phu, còn chủ động muốn làm đối tượng của anh!
Kiêu cảm thấy mình như nằm mơ, giờ vẫn thấy lâng . cuối cùng anh vẫn giữ được trí: “Tại sao? Người cô chẳng là Triệu Minh Triết ?”
Tuy anh làng chưa được mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày, nhưng cũng không chuyện giữa cô và Triệu Minh Triết. Ngay cả đứa tuổi trong làng cũng biết cô trí thức họ Diệp trần này kỳ thích Triệu Minh Triết, hận không ngày ngày bám .
Diệp Vi Vi không ngạc nhiên khi nghe anh hỏi vậy. ông này có khả năng tự chế rấtbot_an_cap mạnh và rất lý trí, không phải kiểu người dễ dàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị tình cảm chi .
“Có lẽ là chết đi sống lại một lần, đầu óc nhiên ra. Hạng người như Triệu Minh Triết không xứng với em, em xứng đáng với người tốt hơn.”
Nói xong, Diệp Vi nhìn thẳng vào mắt Hoắc Kiêu, ánh mắt thẳng thắn và thản nhiên.
Trong đầu Kiêu như có thứbot_an_cap đó nổ tung. Anh tiến lên bước, ánh mắt khóa chặt lấy Diệp Vi Vi: “Cô chắc chắn mình nghiêm túc chứ? Nên biết rằng này không đem ra đùa giỡn!”
Diệp Vi Vi nghiêm mặtleech_txt_ngu: “Em chắc chắn, không hề giỡn!”
Hoắc Kiêu hít sâu một hơi, hơi thở tràn ngập mùi hương thanhleech_txt_ngu khiết ngọt ngào, là hương trên cô gái nhỏ, khiến người say đắm. Anh nhìn cô lâu, sau mới như đang thệ: “Tôi sẽ không thất vọng đâu!”
Nói xong, anh người chạy biến mấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tích!
Diệp Vi nhìn theo bóng lưng đàn mà ngơ ngác. Cứ tưởng nãy anh định ôm mình chứ! Cô còn đang phân vân xem nên giả vờ chối là đón luôn đây? Kết quả, chỉ có sao?
Nhìn tốc độ đó của anh, đâu có giống người bị thọt một cơ chứ!
Vốn dĩ cô định xembot_an_cap vết ở của anh, giờ hừ! Đợi hôm nào tâm trạng bổn cô nương tốt rồi tínhleech_txt_ngu sau.
Nghĩ đến việc buổi tối phải nhà họ Hoắc ăn cơm, lần tiên đến cửa chắc chắn phải mang theo chút quà cáp, thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là Diệp Vi đầu tìmleech_txt_ngu kiếm trong không gian xembot_an_cap có thứ phù hợp.
Không gian này là báu vật gia truyềnbot_an_cap mấy đời gia tộc cô. Bên trong ngoài mười mấy đất và biệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thự lớn ra, còn có một kho chứa khổng lồ có khả tĩnh lại thời gian. Một trong số những kho hàng rộng một vuông chứa vàng thỏi và vàng miếng. Còn có mấy chục kho hàng khác chứa đồ cổ, châu , ngọc thạch như núi, nhiều không đếm xuể.
Những thứ này ở mạt thế thì không một xu, nhưng đây lại cóvi_pham_ban_quyen thể như . Có tiền như , cô dù chẳng làm gì, cả làm một con cáleech_txt_ngu mặn ăn chơi cũng thể sống thoải mái rồi. Tuy nhiên, tổ huấn gia tộc cũng nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự giáo dục từ nhỏ khiến cô không thể một cuộc đời vô nghĩa như được.
Ngoài rabot_an_cap, trong không còn thập một lượng vật tư sinh hoạt, gạo mì dầu muối, loại quảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, gà vịt thịt, thịt lợn bò dê, quần áo giày dép, các loại dụng cụ móc, vũleech_txt_ngu khí bị và men, thiếu thứ gì.
Chỉ là báu vật này vừa truyền đến tay lâu thì mạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế ập đến. Vào năm thứ bảy của mạt thế, căn cứ nơi cô ở gặpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nạn chuột và nạn cào cào nghiêmleech_txt_ngu trọng, thức ăn trong cănbot_an_cap cứ gần nhưleech_txt_ngu bị sạch. tuân theo tổ huấn lòng nhân của thầy thuốc, lớnleech_txt_ngu thực và thuốc men trong không gian ra để cứu giúp những ngườileech_txt_ngu sống sót qua khó khăn, nhưng lại bị chính những kẻ từng được mình cứu bội. kẻleech_txt_ngu đó giữ vàbot_an_cap giam cầm , đoạt không gian của cô, cuối cùng ép cô phảivi_pham_ban_quyen tự bạo để chết với chúng.
Nghĩ đến chuyện đó, Diệp Vi Vi lại cất những thứ tìm được vào không gian. Hiện tại trong tay nguyên chủ có những gì, ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điểm thanh niên trí thức không phải là bí mật. Cho nênleech_txt_ngu cứ khiêm tốn một chút hơn, tránh lộ bí mật trên người chuốc rắc rối đáng có.
Bây mà chạy đến hàng ứng mua đồ thìleech_txt_ngu cũng không nữa. Diệp Vi Vi nghĩ ngợi, gần núi thì hưởng lộc , hay cô lên núi chuyến, săn chút rừng sang làm món thịt góp vuibot_an_cap vậy.
có thể được một con lợn rừngbot_an_cap thì càng tốt, như thế họ buổi tối sẽ không thiếu thịt khách, số thịt cònvi_pham_ban_quyen lại chia cho mỗibot_an_cap nhà làng một ít có thể giúp cô tạo cảm, cứu vãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hình tượng vốn chạm đáy mà nguyên chủ để .
Thôn Đại Thanh Sơn được đặt theo ngọn núi phía sau, chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là núi Đại Thanh.
Ngày thường, dân làng lúc rỗi cũng haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quanhbot_an_cap quẩn chân núi để hái rau dại, nấm, quả rừng nhặt củi. Mỗi dịp giao mùa thu và đông, trongleech_txt_ngu còn tổbot_an_cap chức niên trai tráng đi cùng đội dân quân sâuleech_txt_ngu trong núi để tuần tra và săn . Một mặt là kiếm chút thịt rừng bữa ănleech_txt_ngu cho dân , mặt khác cũng là uy đám thúbot_an_cap dữ trong núinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không cho chúng xuống núi gây họa cho người .
Dù vậy, chuyện thúleech_txt_ngu dữ trong rừng xuống cắn chết hoặc làm bị thương người vẫn thỉnh thoảngleech_txt_ngu xảy ra. Vì thế, ngay cả đứa trẻ trongvi_pham_ban_quyen thôn biết rừng sâu nguynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiểm, tuyệt đối không bén mảng tới.
chút hiểm đó đối Diệp Vi Vi hiện mà nói thì chẳng đáng tới.
năng hiện giờleech_txt_ngu của cô tuy kém xa so với trước khi không, nhưng từ nhỏ cô đã được gia tộc dốc lòng , ngoài y thuật học được rất nhiều năng, thủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vốn đã tệ. Sau tiếp nhận cơbot_an_cap thể này, cô lại còn tẩy kinh phạt tủy để cải thiện thể chất, hiện tại trạng thái của cô đến thể một đấm đánh chếtleech_txt_ngu một conleech_txt_ngu lợn rừng.
thế, cô nóng lòng muốn vào núi để thử sức mình.
Rừng sâu hiểm trở đối với người khác, nhưng cô lại kho báu tự nhiên.
Trong núi cây rậm rạp, xanh mướt màu. Diệp Vi đi sâu vào , tinh thần càng sảng khoái. Dị năng hệ Mộc đã tiêu hao sạch sẽ cô đang nhanh chóng hồi phục.
Dùng tinh thần lực kiểm tra xung quanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy không hiểm, cô thong ngồi xuốngvi_pham_ban_quyen dưới một gốc cây lớn, trung tu luyện.
Năng Mộc đây thực vô cùng nồng đậmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Mỗi nhịp hít thở, đốm sáng lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong không khí tranh nhau trànleech_txt_ngu vào cơ , khiến Diệp Vi Vi dễ chịu mức muốn thét .
Trong khi Vi Vi đang tu luyện quên mình, ở thôn Đại lại vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà một lần nữa náo loạn.
Nguyên nhân là có người nhìn thấy Diệp Vi một mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào núi. Nghĩ đến những lời đồn đại trong , người này hiểu lầm Diệpleech_txt_ngu Vi Vi vì nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quẩn mà muốn tìm đến cái chết, nên tức báo choleech_txt_ngu Thôn trưởng Lục Minh Phát.
Lục Minh Phát người!
thầm nghĩ Diệp Vivi_pham_ban_quyen trước đó vẫn lành, còn đòi tìm hiểu đối với thằng nhócleech_txt_ngu nhà họ Hoắc, sao mắt cái đã đổi ý rồi?
Chẳng lẽ những việc làm trước đó là lừa bọn họ ?
Cô gái thành này sao tính tình nắng mưa thất thường thế , thật là rắc rối!
Lục Minh Phát dọcvi_pham_ban_quyen muốn mắng người!
Nhưng dùbot_an_cap sao ông cũng không để xảy ra chết người, vội vàngleech_txt_ngu sai người mấy thanh niên khỏe mạnh trong thôn, còn ông thì thân nhà họ Hoắc báo cho Hoắc .
núi không phải ai cũng vào được. Đừng nhìn Hoắc Kiêu què một chân, nhưng nếu muốn vào tìm người thì không có anh dẫn đầu không xong.
Vừa đến nhà họ , Lục Minh Phát đãbot_an_cap thấy Hoắc Kiêu một tay bịt mũibot_an_cap, một tay múc nước chuẩn bị rửa mặt.
“Thằng nhóc này, cháu làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao thế? Ai đánh cháu chảy vậy?”
Lục Minhbot_an_cap thầm kinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngạc, Kiêu mới về thôn được mấy ngày, cũng nghe gây thù chuốc oán với ai, lại bị người ta đánh này?
Hoắc Kiêu không ngờ Minh Phát lại đến nhà vào này, bắt gặp vẻ lúng túngbot_an_cap, anh cóbot_an_cap chút tựleech_txt_ngu nhiên. Anh có thể nói là tách khỏi Diệp Vi Vi, anh cứ liên tục chảy máu mũi đến bây giờ mới cầm được không?
“Chú Lục, chú tìm cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có việc gì ?”
Lục Minh Phát bấy giờ nhớvi_pham_ban_quyen ra mục đích của , cũng chẳng buồn quan tâm chuyện Hoắc Kiêu bị ai đánh nữa, vội chuyệnvi_pham_ban_quyen Diệp Vi Vi một chạy vào núi cho anh nghe.
sau đó, ông cảm thấy một cơn gió mạnh lướt qua bên người, nhìn lạibot_an_cap thì cònleech_txt_ngu thấy bóng dáng Hoắc Kiêu nữa?
Lục Minh : “”
Cái thằng nhóc này sao cũngvi_pham_ban_quyen trở nên hấp tấp thế chứ?
Bực thì , Lục Minh Phát vẫn lập tức dẫn đám niên thôn đuổi Hoắc Kiêu vào núi.
Lại nói về Diệp Vivi_pham_ban_quyen Vi, tuy cô môi trường tu luyện ở đây nhưng cũng không quên chính sự hôm nay. Dù sao thìleech_txt_ngu núi này cũng chạy đileech_txt_ngu đâu mấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sau này muốn đếnbot_an_cap lúc nào được.
này cô đến là để săn rừng.
một chu thiên vận chuyển, cô đứng dậy nghe thấy tiếng động đến từ bụi cỏ đó không xa. Sau đó, cô đối mặt trực diện với một con lợn rừng .
Diệp Vi Vi mừng rỡ!
Đúng là muốn gìvi_pham_ban_quyen được nấy, đỡ công cô đi tìm!
Con lợn rừng đóvi_pham_ban_quyen không biết bị kích , sau khileech_txt_ngu nhìn thấy Diệp Vi thì hung hãn lao về phía , dạng như muốn húc cô thành nát.
Khi Kiêu lần dấu vết tìmvi_pham_ban_quyen được Diệp Vi, anh vừa vặn chứng kiến cảnh tượng khiến tim gan như muốn vỡ vụn.
Một con lợn rừngleech_txt_ngu lớn nặng chừng ba bốn đang laonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhanh phía Diệp Vi Vi, còn cô gái của anh lạivi_pham_ban_quyen đứng sững dưới gốc cây không nhúc nhích, trông như đã bị dọa đến ngây người
“Vi Vi! tránh !”
Hoắcbot_an_cap Kiêu vừa gàobot_an_cap lên vừa lao tới với độ nhanh đời, thời tay phải vung lên, mấy viên đá nhỏ bắn phía con lợn nhằm lạc hướng sự chú ý của nó.
Diệp Vi không ngờ Hoắc Kiêu lại xuất hiện đúng lúc này. Cô chỉ ra trong giây látleech_txt_ngu rồi nhanh chóng né sangvi_pham_ban_quyen một . Ngay sau đó, con rừng đâm sầm đầu vào gốc cây thụ phía sau cô.
Một tiếng “” vang lên.
Cây cổ thụ rung chuyển, lợn rừng ngã lănbot_an_cap ra đất không động đậyleech_txt_ngu .
“Diệp Vi Vi!” Hoắc Kiêu mắt đỏ ngầu lao đến mặt cô, siết lấy cô vào .
Nghĩ đến cảnh tượng vừa , Hoắc Kiêu chút nữa đã nhảy ra khỏi lồng ngực!
Chỉ một chút nữa thôi!
Chỉ chút nữa thôi là anh đã mất cô !
Diệp Vi Vi không bị lợn rừng dọa sợ, lại bị bộ dạng của Hoắcleech_txt_ngu Kiêu làm cho giậtbot_an_cap mình. đạo ởbot_an_cap mức như muốn gãy cô, tiếng tim kịch liệt bên tai nhanh đáng . Diệp Vi thật sự sợ người yêu mới nhậm chức của mình vì lên đau tim màbot_an_cap tiêu đời.
Nghĩ đến dáng vẻ anh bất chấp tính mạng lao tới vừa rồi, tâm trạng Diệp Vi Vi trở vô cùng vui vẻ.
ra, anhvi_pham_ban_quyen để đến cô nhiều như vậy rồi.
Cái đầu nhỏ cọ vào lòng , bàn tay nhỏ của Diệp Vi Vi vỗ vỗ anh trấn an: “Hoắc Kiêu, em không sao.”
Hoắc Kiêu phải bình tâm lại một lâu mới buông Vi Vi . Sau đó, ánh mắt dò xét kỹ lưỡngvi_pham_ban_quyen khắp người cô một lượt. chắc chắn Diệp Vi thậtvi_pham_ban_quyen không sao, anh mới sa sầm mặt, lẳng lặng đi đến cạnh lợn rừng đang choáng váng, giáng một đấm đầu nó. Con lợn đạp chân mấy cái rồi chết hẳn.
Diệp Vi Vi nhìn vết lớn trên đầu con lợn , hiểu sao thấy hơi chột dạ.
Cô đi đến bên cạnh Hoắc Kiêu ngồi xổm xuống, ngẩng khuôn mặt lên nhìn người đàn ông đang tỏa ra sát âm trầm: “Hoắc Kiêu, anhvi_pham_ban_quyen giận à?”
Thân hình Hoắc hơi khựng lại, anh quay mặt đi, giọng nói trầm đục: “Không .”
Xì!
Diệp Vi Vi thầm lè lưỡi, đồ nói dối!
“Em thật sự không sao mà. Em chỉ nghĩ tối nay sang nhà anh ăn cơm, đi tay không thì không tiện lắm, nên mới lênbot_an_cap núi xem cóbot_an_cap được chút gì vềbot_an_cap thêm món khôngvi_pham_ban_quyen thôi.”
Hoắc Kiêu quay đầu nhìn Diệp Vi Vi. đến lời dân làng nói trước khi vào , tâm trạng anh vô cùng sa sút: “Trong núi rất hiểm, em nên đến đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Diệp Vi Vi khôngleech_txt_ngu phục: “Anh đừng có coi thường em. Em dám một mình núi thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự nhiênleech_txt_ngu là không sợ những thứ này rồi.”
Nói , cô huơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net huơ nắm đấm nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net củavi_pham_ban_quyen mình: “ của em lớn lắm đấy.”
Hoắc Kiêu nhìn nắm đấmleech_txt_ngu trắng như đậuleech_txt_ngu phụ kia, hoàn toàn không tin cô. Nghĩ đến Diệp Vileech_txt_ngu Vi vì người đàn ông khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà nghĩ quẩn chạy lên núi, ánhvi_pham_ban_quyen mắt anh lại sầm .
Nghĩ đến việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói muốn tìm hiểu đối tượng với anh trước đó là lừa , lòng anh đau thắt lại không thở nổi.
Diệp Vi Vi thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rõ ràng là không tin mình, liền tức giậnbot_an_cap chu môi: “Nếu mà có thêm một con lợn rừng nữa thì tốtleech_txt_ngu, sẽ đánh chết cho anh xem!”
Lời vừa dứt, bụi cỏ truyền đến tiếng động. Một lợn rừng kích thước tương đương con nằm trên đất đang thẳng về phía hai ngườileech_txt_ngu.
Mắt Vi sáng lên, hội để chứng minh bản thân đến rồi!
Hoắc kéo phắt Diệp Vibot_an_cap Vi sang một , cảnh giác , tìm kiếmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thờivi_pham_ban_quyen ra tay tốt nhất để hạ đối thủ chỉ bằng một đòn. Anh không muốn làm cảnh tượng máu me khiến cô gái nhỏ cạnh .
Nào ngờ cònleech_txt_ngu chưa kịp ra tay, Diệp Vi Vi đã về phía con lợn rừng, tốc độ nhanhbot_an_cap đến mức anh không kịp giữ lại. Sau đó, anh tận mắt chứng kiến Diệp Vi Vi nắm chặt nắm đấm nhỏ trắng trẻo, đấm thẳng vào con lợn rừng.
Con lợn rừng đổ rầm xuống đất!
Vi Vi vung vẩy nắm đấm nhỏ, quay người lại cằm đắc với Hoắc Kiêu. , tôi không nói dối nhé!
Hoắc Kiêu hoàn ngây !
Anh tiến lên nắm lấy tay nhỏ của Diệp Vi Vi kiểm tra lưỡng, ngoại trừ hơi ửng đỏ thì không hề trầy xước, xương cốt cũng . ra lời cô gái nhỏ nói có sức lực lớn là thật. Vậyleech_txt_ngu nên, thật sự vào núi để săn bắn sao? Chứ không phải
Thấy Kiêu thất thần, bàn tay nhỏ còn của Diệp Vi Vi khua trước mắtbot_an_cap anh: “Giờ thì anh tin tôi chứ?”
“Ừ.” Hoắc Kiêu ngượng ngùng buông tay, chân thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khen ngợi: “Em rất giỏi!”
Nghĩ đến cảm giác mềm từ bàn tay cô, phải tận mắt chứng kiến, anhvi_pham_ban_quyen thật sự lòng tượngleech_txt_ngu được đôi bàn tay trông yếu ớt không xương này lại chứaleech_txt_ngu sức mạnh đấm chết cả lợn rừng.
Diệp Vi Vi: “Cũng tàm tạm thôi, nãyvi_pham_ban_quyen tôi có dùng chút kỹ thuật.”
Hoắc Kiêu nghiêm túc nhấn mạnh: “ rất giỏi.”
Anh đương nhiên nhìn ra cú đấm vừa rồi của Diệp Vi Vi vận dụng xảo, nhưngbot_an_cap điều này còn đòi hỏi thời cơ, góc độ vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khả năng phán chuẩn xác hơn cả việc sức đơn thuần.
Diệp Vileech_txt_ngu thấy dáng vẻ túc của Hoắc Kiêu đáng yêu, lại nãynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của : “Anh vừa nãy rất giỏi.”
Hoắc Kiêu chỉ thấy mặt nóng , cú đấm của anh căn bản là để xả giận.
Ngay khi Hoắc Kiêu đang lúng túng không biết làm sao, từ phía xa vang lên tiếng gọi dồn dập: “Diệp thanh niên ơiHoắc Kiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ơiHai người ở ?”
Diệp Vibot_an_cap Vi hiểu nhìn Hoắc Kiêu: “Thôn trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao họ cũng lên núivi_pham_ban_quyen vậy?”
Ánhvi_pham_ban_quyen mắt Hoắc lóe lên: “Có thấy em lên núi mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình, lonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gặp chuyện nên tôi đi tìm.”
Diệp mặt mày ủ rũ: “ tôi suy nghĩ thấu đáo, làm phiền mọi người rồi!”
Lúc núibot_an_cap cô đã ý chọn đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mònbot_an_cap ít người, không ngờ vẫn bị phát hiện.
Hoắc không nhìn dáng vẻ tự trách của Vi, nói: “ lợnbot_an_cap rừng lớn này, họ sẽ không thấy đâu.”
Trong thôn không dân làng lên săn bắn, những thứ nhỏ như gà , thỏ rừng thì ai bản lĩnh người đó hưởng, nhưng nếu là vật lớn như lợn thuộc về tài sản tậpvi_pham_ban_quyen củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , không được chiếm làm riêng. Cùng thì người sẽ được chia hơn chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Sự thật đúng lời Hoắc Kiêu nói, khi Thôn trưởng dẫn người tìm đếnleech_txt_ngu, mọi người vừa nhìn thấy hai con lợn rừng lớn là đã mừng rỡ khôn xiết!
Ngay cả trưởng cũng quên giáo huấn Diệp Vi , ông đi một vòng quanh hai con lợn rừng, ánh nhìn Hoắc Kiêu rực: “Cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoắc, khá lắm! Một săn đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai con thú lớnvi_pham_ban_quyen thế này!”
chỉ Thôn trưởng, ngay cả những đi cùng cũng mặc địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho hai con lợn rừng nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là do Hoắc Kiêu đánh chết. Còn về Diệp Vi Vi với cái vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình hạc xương mai của cô thanh niên này, không bị lợn rừng dọa mất vía đã là tốt lắm rồibot_an_cap!
Vi Hoắc Kiêu lên tiếng giải thích thìleech_txt_ngu lắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu với anh, sau nói với Lục Minh Phát: “Thôn trưởng, chúng ta mauvi_pham_ban_quyen đưa rừng núi chia thịtvi_pham_ban_quyen thôi, muộn chút nữa đường đi lắm.”
“Đúng đúng đúng! Xuống trước đã! Có gì núi rồi nói.”
Thế là, những người Thôn mang tới hớn hở hai con lợn rừng xuống núi.
Diệp Vi đi cạnh Kiêu, hết nhìn đôngleech_txt_ngu lạivi_pham_ban_quyen ngó tây, cứ đang đi dã .
Thônleech_txt_ngu trưởng thấy cô như vậyleech_txt_ngu, nhớ tới việc cô một mình lên núi, không nhịn được cằn nhằn vài câu: “Diệp thanh à, trong rừng sâu này nguy hiểm lắm, không có lợn còn có sói nữa, sau này cháu đừng vào đây một mình. Hôm nay nghe cháu vàovi_pham_ban_quyen , cậu Hoắc đây lo sốt lên đấy.”
Diệp mỉm cười đón nhận sự quan tâm: “ chỉ nghĩ tối nay sang nhà tượng dùng cơm, đi không không tiện, nên mới muốn vào núi kiếm chút đồ ăn. Khiến mọi người lo lắng, quả thực là cháu không đúng.”
Thấy thái độ nhận của Diệp Vi Vi rất tốt, Lục Minh Phát cũng nỡ nói nặng lời: “ rừng đâu có dễ săn như vậy, hôm nay cháuleech_txt_ngu may mắnvi_pham_ban_quyen có cậu Hoắc ở đây, chứ không một cô nhỏ gặp phải lợn rừng thì nguy hiểm biết .”
Diệp Vi Vi cười : “Cháu cũng không ngờ lại gặp thứ lớn thế này, banbot_an_cap đầuleech_txt_ngu chỉ bắt con thỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hay con gà rừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì đó .”
Lời nói của khiến mọi người bật cười lớn.
Đa số những người núi lần này là những người từng đến thanh làm chứng cho Hoắc Kiêu, họ không có ác cảm với Diệp Vi, chỉ cảm thấy nghĩ của cô gái này có chút ngây ngô.
Một người đàn ông đen nói: “ gà rừng không dễbot_an_cap bắt đâu, người thường xuyên đi săn còn không dám chắc nào cũng bắt .”
Diệpvi_pham_ban_quyen Vi Vi cười mà khôngbot_an_cap nói, mắt nhìn về phía bụileech_txt_ngu cỏleech_txt_ngu bên .
Một con thỏ vọtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra khỏi bụi cỏ, “cộp” tiếng đâm sầm vào gốc cây to cạnh Diệp Vi Vileech_txt_ngu, ngất xỉu!
Diệp Vi Vi cúi người xách con thỏ dưới lên, ước lượng nặngbot_an_cap, rồi cười nói với người ông : “Chẳng phải bắtbot_an_cap được rồi ?”
Người ông con thỏ béovi_pham_ban_quyen tốt trong tay Diệp Vi mà ngây người, thế này cũng được à?!
Thật để cô bắt được một con thỏ! Sao con thỏ đó lại chọn đúng cái cây bên cạnh Diệp Vi Vi mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâm chứ? Chẳng lẽ thờivi_pham_ban_quyen buổi đến thỏ cũng biết nhìn mà chọn sao?
Thôn trưởng cũng chút ghen tị, vừa rồi con thỏ qua chân ông rồi mới đâm vào cây phía Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vi Vi.
“Diệp niên vận thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!”
Diệp Vi Vileech_txt_ngu cười khiêm tốn: “Cũng tàm tạm ạ.”
Hoắc Kiêu đứng bên cạnh lẳng lặng lấy con xách hộ.
Mọi người đều nghĩ đây chỉ là trùng hợp, Thôn trưởng sợ Diệp vì cái may mắn lần này mà cứ muốn núi của : “Vận may thế này không ngày nào có, cháu đừng”
Lời còn chưa dứt, chỉ nghe một “cộp”, lại thêm một con thỏ béo mầm đâm vào gốc cạnh Diệp Vi Vibot_an_cap rồi ngất .
Thôn trưởng:
Mọi người:
Trùng hợp! chắn là trùng !
Diệp Vi như không nhận ra vẻ bất thường của người, con lên nhìn Thôn trưởng: “Thôn trưởng ơi, vừaleech_txt_ngu nãy chú nói cháu nghe không rõ, chú nóivi_pham_ban_quyen tiếp , lần này cháu định sẽ nghe thật kỹ.”
Lục Minh Phát:
còn gì nói nữa.
“Maunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống núi chia thịt cho bà !”
đi phía , đáy mắt Diệp Vi thoáng hiện nụ cười.
Hoắc Kiêu nhìn cô gái nhỏ ranh mãnh như cáo nhỏ, khóe cũng cong lên. Nhưng nhìn con này, anh luôn cảm có gì đó không ổn. Chẳng thật sự là trùng hợpbot_an_cap?
nhiên, hai con thỏ đó mới chỉ là bắt đầu.
Trên suốt quãng đường xuống núi, Diệp Vi Vi cứ như được thần mắn độ trì, đến khi họ khiêng đượcvi_pham_ban_quyen lợn rừng chân núi, taybot_an_cap Hoắc Kiêu đã có thêm bavi_pham_ban_quyen con gà rừng và một thỏ, túi cònvi_pham_ban_quyen đựng hơn quả trứng gà rừng. Những người lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người một món đồ rừng, Thônleech_txt_ngu trưởng tay trái một con , tay phải một con thỏ rừng, tất cả là dovi_pham_ban_quyen tình cờ đâm sầm vào trước mặt cô bắt được.
“Vận may của Diệp thanh niên đúngleech_txt_ngu là ai bằngleech_txt_ngu! Ngay chúng tôi cũng được hưởng lây!”
Những người cùng lúc đầu không Diệp Vi vào núi để săn bắn, giờ thì tin sái cổ! Đống thỏ rừng với gà rừng đó cứ như nhận định Diệp thanh niên là chủ nhân mà lao về phía cô.
Nhưng Diệp thanh niên này hào lắm, mảnh, ai tìm người được chia phần. Thôn trưởng còn nói lát nữa chia lợn rừng, mỗi người đi lên hôm sẽ được thêmleech_txt_ngu hai cânvi_pham_ban_quyen thịt, mọi người càng thêm phấn khởi.
Chuyến này đúng là không uổng côngleech_txt_ngu!
Banvi_pham_ban_quyen đầu bị Thôn trưởng kéovi_pham_ban_quyen vào người, trong họ cũng chút oán trách, cảm thấy Diệp thanh niên này thật biết gây chuyện. Giờ họ chỉ thấy mình thật may , chí ước gì được cùng Diệp thanh vào núivi_pham_ban_quyen vài , gặp chuyện tốt thế này thêm vài nữa!
Diệp Vi Vi cười nhìn Hoắcvi_pham_ban_quyen Kiêu: “Đều là nhờ tìm được người tượng tốt như Hoắc Kiêu cháu mới có vận may lớn như vậy!”
Hoắcbot_an_cap Kiêu suýt chút nữa thì sẩy chân, cũng may phản ứng nhanh mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng vững được.
Côleech_txt_ngu gái nhà miệng thật ngọtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Suýt nữa đã làm anh ngây ngất đến mức ngã nhào!
người bất thình lình bị nhồi một miệng “cơm chó”, ánh mắt nhìn Hoắc cũng có chút làleech_txt_ngu lạ.
Thôn trưởng thìleech_txt_ngu rất tán thành, ông cảm thấy Diệp Vi Vi ở bên Hoắc xong thì tính tình tốt lên, đầu óc cũng nhạy bén hơn, có lẽ thật sự là tìm đúng người rồi.
“Cậubot_an_cap là chàng trai tốt, sau này cháu phải xử tốt người ta, kết hônleech_txt_ngu rồi thìbot_an_cap bảo nhau làm ăn.”
Diệp Vi Vi nghịch chào đội: “Tuân lệnh chú Thôn trưởng!”
Thôn trưởng bị Diệp Vi Vi chọc cười, ha hả thành tiếng. Mọi người cũng cười theo. Ấn tượng của mọi người về Diệp Vi Vi cũng tốt hơn hẳn.
Ai bảo Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thanh niên này kiêu căng ngạo mạn, thườngbot_an_cap quê, hận không thể dùng lỗ mũi nhìn người ? Quả lời đồnbot_an_cap không tin được!
Diệpvi_pham_ban_quyen thanh niên rõ ràng là một cô gái rất dễ , lại hiểu chuyện! Quan trọng là còn kỳ khoáng! Baobot_an_cap nhiêu gà rừng rừng nói cho là cho luôn! Những kẻ nói xấu thanhvi_pham_ban_quyen niên chắc là ghen tị với cô ấy rồi!
trưởng Lục Minh Phát dẫn người con lợn rừng từ trênleech_txt_ngu núi xuống chia thịt, nhanh chóngvi_pham_ban_quyen gây xônleech_txt_ngu xao khắp thôn.
Những vốn đang chờ xem trò cười của Diệp Vi Vi và Hoắc Kiêu giờ đâu còn tâm nữaleech_txt_ngu, ai nấy vây quanh xem lợn , rồi kéo nhau nhỏ của thôn đợi chia thịt.
Nghebot_an_cap nói hai con lợn này đều do một mình Hoắc Kiêu đánh chết, lúc này còn aibot_an_cap dại gì mà đến trước mặt Hoắc Kiêu và Diệp Vi để phiền phứcleech_txt_ngu!
Thịt lợn rừng không thơm ? Ăn thịt còn đủ bịt miệng bọn họ à?
Nhưng luôn có những không muốn thấy người khácvi_pham_ban_quyen sống tốtvi_pham_ban_quyen.
Cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net buổi chiều nay Diệp Uyển Uyển luôn thấy lòng dạ trống rỗng. Nghĩ đến việc Diệp Vi Vi dám đòi chia hành lý với mình, đòi lại tiền , lại còn làm mất mặt mình trước bao nhiêu người, liền bội trong lòng.
người ta nói Diệp Vi Vi nghĩ quẩn một mình chạy lên núi, cô còn thầm vui mừng, chỉ mong Diệp Vi Vi bị thú dữ cắn chết trên , như vậy mọi thứ của Vi sẽ lại là của cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cô đợi ở là muốn xem kết cục thảm của Diệp Vi. chí trong đầu cô còn tưởng tượng ra cảnh thi thể không toàn vẹn của Diệp Vi người tìm mang từ trên núi, nghĩ đến thôi là đã kìm nén được sự hưng phấn.
!
Con khốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Diệp Vi đó lại không sao!
Không những không sao, ta còn cùng thôn trưởng những người trò chuyện vui vẻ trên núivi_pham_ban_quyen đi !
Làm sao có thể như vậy được?!
Hơn nữa, đàn ông cao lớn tú đứng cạnh Diệpvi_pham_ban_quyen Vi ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Vì muốn tạo chứng ngoại phạm lúc Diệp Vi Vi rơi xuống nước, Diệp Uyển chỉ biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Diệp Vi Vi được một thọt tên Hoắc trong thôn cứu, chứ hoàn toàn biết Hoắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kiêu trông như thế nào.
Trong nhận thức của côbot_an_cap ta, kẻ thọt trong thôn là hạng lôi lếch thếch, thỉuvi_pham_ban_quyen, hèn hạ và xấu xí, tuyệt khôngleech_txt_ngu thể giốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưvi_pham_ban_quyen Hoắc Kiêu.
Dù trên Hoắc nhiều ria, người mặc bộ quần cũ, nhưng ngũ quan người đàn ông này sảo, lông mày kiếm sáng, dáng thẳng tắp như tùng, khí chất phi thườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhìn qua biết không phảileech_txt_ngu là dân làng bình thường thể sánh được.
“ Vi! không rồi!” Mắt Diệpbot_an_cap Uyển đảo , lao đến trước mặt Diệp Vi Vi, nắm chặt lấy cô, làm vẻ lo lắng khôn cùng, “Dù em có hủy hôn với anh thì em cũng không nên quẩn mà chạy lên núibot_an_cap tìm chết nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứ! Nếu em có chuyện gì, chị biết ăn nói thế nào với bác trai và bácvi_pham_ban_quyen gái đây?”
Diệpleech_txt_ngu Vi Vi rút lại, nhíu mày nhìn Uyển Uyển.
Người đàn bà này ngoài mặt giả vờ quan tâm cô, nhưng lời ra vào lại muốn khẳng địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô vẫn còn tình với Triệu Triết, vì Triệu Minh Triết mà sống chết không màng!
Hơn nữa, khi Diệp Uyển nói nhữngvi_pham_ban_quyen lời này, ánh mắt cứ về phía Hoắc Kiêu bênleech_txt_ngu cạnh cô. Rõ ràng, những lời cố tình Kiêuleech_txt_ngu nghe!
Hừ!
Vi Vinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa tay chọc chọc Hoắc Kiêu bên cạnh, “Nhìn ra chưa?”
Hoắcleech_txt_ngu Kiêu gật đầu: “Nhìn ra rồi.”
Diệp Uyển Uyển trong khó chịu, haivi_pham_ban_quyen người nàybot_an_cap đang nói gì ? Tại sao cô ta không hiểu gì cả?
Con Diệp Vi Vi này rốt cuộc là bị làm sao? Sao lại có ứng nàyleech_txt_ngu? phải cô ta nên lớn tiếng phản mình, hoặc là mắng mình một trận, hay là cảnh cáo mình sao?
Cô ta đã nghĩ sẵn những phản cóleech_txt_ngu thể có của Diệp Vi , cũng nghĩ cách đối phó để khiến người đàn ông này chán ghét Diệp Vi Vi.
Nhưng tại sao Diệpvi_pham_ban_quyen Vi Vi không làm theo ý nghĩ củavi_pham_ban_quyen ta?
“Vileech_txt_ngu Vi, em làm sao vậy?” Uyển Uyển tiếp tục diễn vaileech_txt_ngu người chị gái lươngleech_txt_ngu thiện, muốn tới nắm tay Diệp Vi Vi, kết quả Diệp Vivi_pham_ban_quyen Vi lại được Hoắc Kiêu kéo ra lưng, né tránh cô ta.
Uyển Uyển: “”
Diễn này là đây?
Cô ta mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn Hoắc Kiêu, dịu dàng nói: “Đồng này, là anh đã cứu em tôi phải không? Thật sự cảm ơn anh! Em họ tôi tuổi còn nhỏ, tính tình vẫn còn trẻ con, đã rắc rối cho anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi.”
Hoắc Kiêu nhíu mày lạnh lùng Diệp Uyển Uyển. Người đànbot_an_cap bà này rõ ràng không thích cô gái nhỏ anh, nhưng lại cứ giả vờ quan tâm, ra câu nào chia rẽ mối quan hệ giữa anh và cô nhỏ, tâm địa thật xấu xa!
“Vivi_pham_ban_quyen rất tốt, tôi sẽ sóc cô ấy chu đáo, phiền cô lo !”
Uyển Uyển: “”
đàn này có phải bị con hồ ly tinh Diệp Vi Vivi_pham_ban_quyen kia hoặc đến lú lẫn rồi không! Lẽ nào anh tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nghe rõ những cô ta vừa sao?
Diệp Vi Vibot_an_cap từ sau bước ra: “Diệp Uyển Uyển, đừng cóvi_pham_ban_quyen dùng những chiêu trò đó lên người tôi nữa. không, tôi không dễ nói chuyện như trưa nay đâu.”
“Vi Vi, chịleech_txt_ngu chỉ làleech_txt_ngu quan tâm ! Emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con gái, sao có thể đi gần với đồng chí vậy, ta sẽ dị nghị đấy! Hơn nữa, trưa nay em vừa mới hủy hônleech_txt_ngu vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh Triệu, bây giờ đã”
Vi Vi đảo mắt dã, đưa tay khoác lấy cánh tay Hoắc Kiêu: “Quên chưa thiệu với chị, đây là đối tượng của , Kiêu.”
“Hoắc anh chính là Hoắc Kiêu!” Diệp trợnbot_an_cap tròn mắt không tin nổi, “Làm sao có thể!”
Chẳng phải Hoắc Kiêu là một kẻ thọt sao? Sao có thể đẹp trai đến mức ?
Vi Vi liếc mắt một cái đã thấu suy trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòngbot_an_cap Diệp Uyển Uyển, cười nóileech_txt_ngu: “ lỗi nhé, Hoắc Kiêu tôi ưu như vậy, thất vọng rồi.”
Uyển Uyển vội vàng phủ nhận: “Không phải, em đừng hiểu , chị không có chị chỉ là thấy khá ngạc nhiên, khôngvi_pham_ban_quyen ngờ vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hủy hôn đã tìm được đối tượng rồi”
“ ông tốt không có nhiều, gặp được tất nhiên phải sớmleech_txt_ngu.” Diệp Vi Vi chẳng kiêng nể gì, nói xong liền Hoắc rời đi. Khi đi qua cạnh Diệp Uyển Uyển, cô như chợtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhớnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra gì đó, bèn : “Suýt nữa thì quên, vẫnleech_txt_ngu chưa chúc mừng chị cuối cùng cũng đợi được đến ngày tan trăng sáng, rốt cuộcvi_pham_ban_quyen đã có thể ‘đường đường chính ’ ở bên cạnh Triệu Minh Triết rồi nhỉ. Nói đi cũng phải nói lại, chị họ những năm qua cũng thậtbot_an_cap chẳng dễ dàng gì, cứ luôn thích theo sau để những rác mà tôi cần nữa.”
“Cô”
Uyểnleech_txt_ngu Uyển tức đến méo xệch , còn giữ nổi lớp mặt tạo nữa. Nhưng cô vừa định lao lên dỗ Diệp Vivi_pham_ban_quyen Vivi_pham_ban_quyen thì đã bị ánh mắt của Hoắc Kiêu làm cho khiếp sợ, lùi lại một .
Ánh mắt của người này quá đáng sợ, khiến người ta lạnh toát cả sống lưng, giống như một loài hung ăn thịtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Mãi cho đến khi Diệp Vi Vi và Hoắc Kiêu đi , Triệu tìm tới, Diệp Uyển mới hoàn hồn lại, buồn nói với anh ta: “Anh , hình như con bé Vi oán hận em rồi, hu Nó thế mà đi tìm hiểu với cái gã thọt đã cứu nó. Cho dù nó có em trách em đi cũng không thể làm bừa vậy, không biết quý danh dự của sao! Hu hu Em phải làm đây?”
Triệu Minh Triết cũng chưa từng gặp Hoắc Kiêu, vừa nghe Diệp Vi Vi qua lại gãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thọt cứuvi_pham_ban_quyen mạng, nghĩ đến sự nhục mà cô dành cho anh ta ở điểm thanh niên thức lúc trưa, liền lạnh giọng nói: “Cô ta đã trưởng thành rồi, không là trẻ con nữa. Đã là hạng người không biết tốt xấu em quản ta , em làm vì côleech_txt_ngu như vậy là quá đủ rồi!”
Diệp Uyển Uyển vẻ mặt lo lắng: “Em chỉ sợ em ấyleech_txt_ngu vì chọc tứcbot_an_cap anh mà hành động bồng bột, làm ra những chuyện không thể cứu vãn được.”
Triệubot_an_cap Minhleech_txt_ngu Triết hừ lạnh: “ và cô ta đã hủy , còn bất quan nào , cả đời này tôi cũng bao giờ ở bên cô ta!”
Diệpleech_txt_ngu Uyển Uyển nghe được những lời muốn nghe, trong lòng thầm mừng rỡ. Minh Triết khuyên nhủ thêm vài câu, cô ta cũng thuận nước thuyền cùng anhleech_txt_ngu ta quay về điểm niên tri thức.
Cái tên Hoắc Kiêu dù có vẻ ngoài bảnh bao thì đã sao? Chẳng phải cũngbot_an_cap một gã chân lấm tay bùn ở thôn, còn là một kẻ thọt!
Cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đời nàyvi_pham_ban_quyen anh ta cũng bao giờ kịp Triệu Minh !
Khi Diệp Vi Vi đến quảngvi_pham_ban_quyen trường , hai con lợn rừng lớn đã được làm thịt . Thôn trưởngvi_pham_ban_quyen, đội trưởng cùng Ngô kế toán đang việc chialeech_txt_ngu thịt. quảng trường, tiếng cười nói của ngườibot_an_cap lớn, tiếng nônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đùa của trẻ con vang lên không ngớt, chẳng khác gì ngày Tết.
“Vi Vi! Thằng Ba!” Lưu Quế Lan tinh mắt nhìn thấy haileech_txt_ngu người, từ xa vẫy gọi họ.
Diệp Vi Vibot_an_cap đi Hoắc Kiêu , chào Lưu Quế Lan một “”, khiến bà rỡ xiết. Bà nắm lấy tay Diệp Vi Vi, nhìn ngắm mãi thôi, dường nhìn bao nhiêuleech_txt_ngu cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đủ.
“Lần sau có mình chạy lên núi nữa nhé. Nếu đi thì cứ bảo Ba đi cùng, những nămbot_an_cap nay nó lănvi_pham_ban_quyen quân đội cũng không uổng côngbot_an_cap, đủ bảo vệ con.”
Bà mới biết chuyện Vi Vi vào núi khi Hổ mang gà rừng và thỏ hoang đến nhà, lúc đó bà đã bị một phen hú vía. Sau lại nghe Đại Hổ kể Diệp Vi không sao cả, lại còn may mắnvi_pham_ban_quyen cùng, lúc xuống núi còn nhặt được bao nhiêu là gà rừng hoang, ngay cả những theo thôn trưởng lên núi tìm người được hưởng sái chút , bà lại càng hài lòng về cô con này hơnvi_pham_ban_quyen.
Người vừa xinh đẹp như tiênvi_pham_ban_quyen nữ, lại gặp vận may, biết cách đối xử thế, đúng là chê .
Diệp Vi Vi ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng, nghe lời thím ạ.”
“Cô Diệp này, cô sự đang tìm hiểu thằng Ba họ Hoắc đấy à?” Mấy thím xung quanh tò mò hỏi.
Diệp Vivi_pham_ban_quyen phóng thừa nhận: “Vâng, là ạ.”
Một người khác không hiểu nổi tại sao Diệp Vi lại bỏ mặc tượngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người thành như Minh Triết để nhìn trúng một gã trai quê như Hoắc , hơn nữa Hoắc còn bị thọt một chân, liền hỏi: “Vậy cô thật sự sẽ gả cho thằng Hoắc sao? Không phải là cố ý chọcvi_pham_ban_quyen tức thanh niên tri thức Triệu, trêu đùa người ta đấy chứ?”
Sắc mặt Vi trở nên nghiêm nghị: “Thím , tìm hiểu đối tượngvi_pham_ban_quyen mà không hướng tới hôn nhân thì chính lưu , thím không được nói như vậy.”
đàn nọ bị vẻ mặt nghiêm túc ngột của Diệpleech_txt_ngu làm cho giật mình, không bĩu môibot_an_cap : “Tôi chả tin một người thành như mà lại cam tâm nguyện gả một chân tay !”
Nói xong, bà ta quay sang nhìn Lưu Quếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : “Bà Hoắc này, bà nên để tâm một chút, đừng suốt ngày chỉ mơ tưởngleech_txt_ngu để thằng Baleech_txt_ngu nhà bà trèo , cẩn thận kẻoleech_txt_ngu bị người ta lừa đấy. lúc người ta có được chỉ tiêu về thành phố rồi phủileech_txt_ngu đi thẳng, thì thằng Ba biết tính sao?”
“Đúng đấy bà Hoắc ạ, tôi con gái quê mình cũng mà, thật thà giang. Chứbot_an_cap như cô Diệp đây, vai không gánh, tay xách nổi túi thì làm được việc gì?” người khác cũng theo.
Trongbot_an_cap thôn vốn dĩ có không ít nhà nhắm đến Hoắc Kiêu, gả con gái cho anh. Tuy nói hiện giờ anh bị chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải xuất ngũ, nhưng nghe tiền trợ cấp ngũ hề ít, lại còn giỏi giang, cóbot_an_cap thể lên núibot_an_cap săn lợn rừng, một lần hạ hai con, người rể tốt như vậy sao có thể để cho người ngoài hưởng !
Chưa đợi Lưu Quế Lan lên tiếng, Trần Đại Nữu vốn luôn bấtleech_txt_ngu hòa với bà đã giọng mai: “Cái này thì các bà không biết rồi. Các tưởng nhà họ Hoắc chắc? Cô Diệpleech_txt_ngu tuy không làm được việc đồng áng kiếmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điểm công nhưng ta có tiền! Tôi nghe người ở điểm thanh niên tri nói rồi, tay cô có đến bảy trăm tệ, lạileech_txt_ngu còn rất nhiềubot_an_cap phiếu các loại nữa, nhà họ Hoắc chắc chắn là nhìn trúng tiền bạc và phiếu của bé .”
Lưu Quế tức đến xanhbot_an_cap mặt: “Trầnbot_an_cap Đại Nữu, bảnvi_pham_ban_quyen thân bà lòngvi_pham_ban_quyen dạ đen tối thì đừng có nghĩ cũng giống mình. Bà nuôi con trai thành hạng lưu manh vô lại, con gái dạy thành quân trộm cắp, gả đi rồi ngày ngày vẫn chăm dòm ngó đồ đạc chồng mang về cho nhà đẻ, làm cho nhà người ta gà khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ? Chẳng qua bà ghen tức ở thằng Ba nhà tôi có tiền đồ, tìm được đối tượng tốt nên mới phát bệnh đỏ mắt chứ gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Có giỏi thì bà để trai bàvi_pham_ban_quyen giỏi giang như thằng Ba nhà tôi đi? Con không ra gì thì còn được ?”
Trần Đại là kẻ đanh đá có tiếng trong thôn, lại cưng chiều đứa trai như bảo bối, ai nói bà ta một câubot_an_cap không thì chẳng khácbot_an_cap chạm vào vảyvi_pham_ban_quyen ngược của bà . Bà ta làm sao nhịn nổi, tức giận chỉ mặt Lưubot_an_cap Quế mà mắng chửi: “Làm sao, bị nói trúng tim đen nên thẹn quá hóa giận à? Phi! mà biết chứ! không lúc cô Diệp xuống nước, sao Ba nhà bà chạy nhanh thế? Không chừng đã sớm nhắm vào thịtvi_pham_ban_quyen béo này rồi cũng nên!”
Nhắc chuyện cứu người là ta lại bực mình!
Rõ ràngvi_pham_ban_quyen người cứu phải là Kim Bảo ta, thế mà thằng Ba nhà họ Hoắc nhảy ra phá ngang cướpbot_an_cap mất cơ hội!
Nếu Diệp Vi giờ đã tượng của Kim Bảo nhà bà ta, tiền bạc và phiếu trong tay cô đều sẽ thuộc về con trai bà ta hết!
Trần nghĩ càng giận, rằng nhà họ Hoắcvi_pham_ban_quyen đã tìnhvi_pham_ban_quyen cướp đi duyên tốt đẹp của con trai mìnhbot_an_cap!
“Cô Diệp , cô phải mở to mắt mà nhìn cho , thấy nhà họ Hoắc vẻ ngoài đạo mạo tốt, lòngvi_pham_ban_quyen dạ họ đen tốibot_an_cap lắm! Cô đừng để người lừa! Hôm nay trước mặt mọi người, côvi_pham_ban_quyen cứ nói đi, phải cô bị nhà họ Hoắc đe dọa không? Cô đừng sợ, chỉ cần cô đầu, người trong thôn chúng tôi sẽ làm chủ cho cô, tuyệt đối ai nạt cô đâu!”
Cứ nhìn cái bộ giữ khư khư lấy Triệu Minhvi_pham_ban_quyen của Diệp Vi trước đây, bà ta tuyệt đối không tin Diệp Vi Vi lại bỏ rơi một vị hôn như anh ta để nhìnvi_pham_ban_quyen trúng một gã thọt quê! Chắc chắn bên trong có ẩn tình gì đó!
Chỉbot_an_cap cần bà ta phá hỏng được cuộc hôn nhân này, con trai bà ta sẽ có hội.
Nghĩ đến Diệp Vi Vinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có nhiều và phiếu vậy sắp thuộc về Kim nhà mình, Trầnleech_txt_ngu Nữu không khỏi kích động.
Diệp Vi Vi nhìn chính nghĩa lẫm liệt Trần Đại Nữu mà cười lạnh trong lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Cô nhớ ra rồi, đâyvi_pham_ban_quyen chẳng phải là mẹ vô lại Sân Kim Bảo, kẻ đã bắt nguyên chủ trong sách sao?
Sau nguyên chủ bị ép gả vào Sân, đã bị bà mẹ chồng độc ác này hành hạ không ít. Không ngờ giờ bà ta còn dám đổi trắng thay đen, chia rẽ ly gián ngay trước cô?
chẳng phải là chủ động mạng sao?
Diệp Vi Vi lạnh Trần Đại Nữuvi_pham_ban_quyen: “Thím Trần, thím đúng là chồn chúc gà, chẳng có ývi_pham_ban_quyen tốt gì cả! Thím tưởng không biết chính là người đứng tung đồn , nhọ trong sạch của Hoắc Kiêu hay sao?”
Lưu Quế Lan nghe thấy lời này Diệp Vi , tức không kìm nén được nữa, tới túm chặt lấy tóc Đại Nữu, kia vung lên tát liên tiếp ba cái thật mạnh mặt ta.
“ cho mày cái tội mở phun , tung tin đồn về Vi Vi và thằng Ba nhà tao này! không biết xấu hổ, mất hết lương tâm! Nghe xem mấy lời nhảm nhí mày trong có phải người không? Cái lòng lang dạ thú, ép hai đứa nhỏ mới vừa lòng hả! Cái loại mởvi_pham_ban_quyen miệng ra là muốn hại người như phải tống đi ngồi tù, chovi_pham_ban_quyen ăn kẹo đồng! Hôm nay mày tung tin đồn muốn ép Vibot_an_cap Vivi_pham_ban_quyen và Ba nhà tao, chẳng biết còn định chết ai nữa! Tao đánh chết cái này”
Diệp Vi không Lưu Quế Lan lại mẽ đến , đánh cho Trần Đại không kịp trở tay. Quan trọng là vừa đánh vừa lý luận rõ ràng, khiến những người xung quanh vốn định vào can cũng phải từ bỏ ý .
Bà Hoắc đúng, Trần Đại quả thật nên được cho một học nhớ đời, nếu không với cái miệng thối của bà ta, không biết còn nhiêu người bị hại nữa!
Đợi đến khi thôn trưởng biết chạy can ngăn, Trần Đại Nữu đã đánh chovi_pham_ban_quyen mặtleech_txt_ngu sưng như đầu heo.
không nể ta chút nào, cái tát cứ thế thẳng xuống mặt. Dù sao cái mụ già này chẳng biết xấu hổ từ lâu rồi, giữ lại cái mặt đó cũng vô dụng.
bôi nhọ Vi và thằng Ba nhà bà, đối không nương tay!
Sau khi rõ đầu đuôi sự việc, biết được những lời đồn đại trong thôn trưa nay đều cái miệng thốileech_txt_ngu củaleech_txt_ngu Trần Đại mà ra, trưởng thôn mặt mắng cho bà ta một trận nên thân. tuyên bố ngay chỗ rằng Trần Đại Nữu hoại đoàn kết trong thôn, tung thất thiệt hủy hoại sự sạch của khác, tình tiết nghiêm trọng, phạt bà phải đi gánh phân một tháng, và lần chia thịt nhà bàbot_an_cap ta sẽ có phần.
Trần Đại Nữu lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không đồngleech_txt_ngu ý. Cho dù bà ta cố ý tung tin đồn thì đã saobot_an_cap? Hoắc Kiêu mất đứa con dâu mà bà ta đã nhắm trúng chứ?
Hơn , bà ta đã Lưu Quế Lan đến mức rồi, bọn họ cũng đã báo được thù, dựa vào cái gì mà không chia cho nhà bà ta? Không thịt thì làm sao bà ta bồi bổ thân cho Kim Bảo mình ?
“Dựa vào cái gì? lợn là tập thể, dựavi_pham_ban_quyen vào cái gì mà không chia cho tôi?”
Trần Đại Nữu nói xong liền thẳng phía nơi chia thịt định cướp, kết quả không hiểu sao bỗng nhiên vấp một cái, cắm thẳng vào lợn. lúc bà bò dậy, trên không dính đầy máu me nhầy nhụa mà trong miệng còn dính phân lợn. Vừa mở là phun ra toàn mùi xú uế nồng nặc, khiếnleech_txt_ngu những người quanh sợ hãi tránh , chỉ bị phân lợn bắn vào người.
Vi Vi bộ dạng thảm hại của Đại Nữu, trong vô sảng .
Cô liếc nhìn tay của Hoắc , khóe môi hơi lên, ghé sát tai anh thì thầm: “Nhắm .”
Bị bắt quả tang, Hoắc Kiêuvi_pham_ban_quyen thoáng lên vẻ mất tự nhiên. Nhưng việc Trần Nữu sỉ nhỏ mình như vậy, cảm thấy mình thế chẳng có gìleech_txt_ngu sai: “Bà ta đáng đời.”
Dám bắt nạt cô gái của phải trả !
Diệp Vi Vi vô cùng tán thành, không tiếc lời khen ngợi: “Làmbot_an_cap tốt !”
Hoắcleech_txt_ngu Kiêuleech_txt_ngu âm thở , anh thực sự sợ cô gái nhỏ mình là không đúng khi tay phóleech_txt_ngu vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người bà như Trần Đại Nữu.
Thực tế là Hoắc Kiêu đã nghĩ quá nhiều rồi.
Diệp Vi là từng trải qualeech_txt_ngu thời mạt thế, quá quen với lòng ngườileech_txt_ngu hiểm độc, làm sao cô có đi dung một cách mù quáng với hạng người như Trần Đại Nữu.
Kiêu có thể bảo vệleech_txt_ngu cô như vậy, cô trái lại càngvi_pham_ban_quyen hơn.
Trần Đại Nữu lần mất mặt lớn, cũng không dám làm nữa, ôm mặt chạy mất.
“Hừ! Hai con lợn rừng này đều donội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoắc Kiêu săn được, đã muốn hại Hoắc Kiêu với thanh niên tri thức Diệp mà còn đòi ăn lợn rừng à, cho phân là đúng rồi!”
Đại Hữu, gã đàn ông mặt đen theoleech_txt_ngu trưởng thôn lên núivi_pham_ban_quyen tìm người nayleech_txt_ngu, khinh bỉ nhổ nước bọt nói.
“Đại Hữu, cái cú mụ Trần không phải do cậu làm đấy chứ?” Một người cạnh Ngô Đại Hữu cười hỏi.
Ngô Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hữu vội vàng xua tay: “Anh đừng có mà ngậm máu phun người, tôi đứng lúc nãy bà ta cả tám sào gậy! Đó hoàn toàn là do bà ta tự chuốc lấy thôi. Cácleech_txt_ngu người cũng không xem xem thịt rừngbot_an_cap này đâu mà có, loại người họ Trần đó mà muốn ăn là được chắc?”
“Vậy cậu kể cho chúng tôibot_an_cap xem thịt lợn này từ đâu mà cóvi_pham_ban_quyen ?” Mọi quanh tònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mò, nhao nhao nhìn về phía Ngô Đại Hữu.
Ngô vốn đã muốnvi_pham_ban_quyen khoang về chuyến lên núi lần này, cuối cùng cũng được cơ hội.
là hắn văng cả nước miếng kể lạileech_txt_ngu chuyện Hoắc đánh chết hai con lợn rừng, bọn họ khiêng lợn xuống núi, và cả chuyện suốt dọc đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Diệp Vi thỏ rừng, gà rừng cùng trứng gà đến mỏi cả tay.
người không tin: “Đại Hữu, cậu vừa thôi chứ!”
Cho muốn nịnh bợ Hoắc Kiêu thì lời nói dối cũng quá giả tạobot_an_cap rồi!
Cái gì mà gà rừng, rừng tự dâng tận cửa cho Vibot_an_cap Vi bắt, bốc phét cũng phải não một chút chứ!
Ngô Đại Hữu ngheleech_txt_ngu thấy đối phương không tin lập tức không chịu nổi, chỉ mấy người cùng lên núi nói: “Mấy người không tin thì hỏi mấy này xem tôi nói điêu không!”
Nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người cũng lên tiếng chứng thực Ngô Đại Hữu nói là sự thật.
Nhưng mọi người vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bán tín bán nghi, yếu là vì chuyện này quá kỳ .
rừng trên làm gì mà dễ bắt thế, nói cứ như là nhặt được khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bằng.
Ngô Đạileech_txt_ngu : “Không tin mọi người đi mà hỏi trưởng thôn, ông ấy chắc chắnbot_an_cap không nói dối đâu nhỉ?”
khi nhận được xác nhận từ Lục Minh Phát rằng tấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là sự thật, ánh mắt mọi người nhìnleech_txt_ngu Diệp Vi bắt đầu thay .
“Vận khí của thanh niên tri thức Diệp này cũng tốt quá rồi!”
“Đúng ! Đây chẳng khác gì một Phúc Oa cả!”
“Chả trách Trần Đại lại ngã vô cớ như vậy, đây là đến ông trời nhìn không nổi nữa rồi”
“Phỉ phỉ phỉ, ông trời gì chứ! Đừng có bậy!”
“Đúng đúng đúngbot_an_cap, lời này không nói ! Thanh niên tri Diệp này là người cóbot_an_cap phúc khí, ta cũng được lây. Trần Đại Nữu muốn hại ấy đi ăn phân đáng!”
“”
Diệp Vi nghe thấy những này, khóe môi không được mà giật giật.
cô chỉ định lấy lòng mấy người cùng lên hôm nay để xoay chuyển hình tượng, không ngờ sơ suất một lại chơi hơi quá tay.
Ngay cả danh “ ” cũng hiện luôn rồi!
Nhưng nghĩ lại danh tiếng xấu trước đây của mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thôi Phúc Oa cũng được. danh hiệu này, sau nàybot_an_cap cô làm gì thì dân làng cũng sẽ không thấy kinh ngạc nữa.
Mấy người ở điểmvi_pham_ban_quyen thanh niên tri thức đứng cuối hàng, nghe dân làng bàn tán thì đều vô độngvi_pham_ban_quyen.
Dân làng đang nói về Diệp saoleech_txt_ngu?
Diệp Vi từ baoleech_txt_ngu giờ mà vậnbot_an_cap khí tốt như , còn thành Oa nữa?
Lý Tĩnh bất mãn lầm bầm: “Đám này đúng là thiếu biết, chẳng qua lên núi được vài gà rừng, thỏ rừng mà đã tâng bốc Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vi Vi tận trời xanh, ai chẳng biết ai ! Diệp Vi Vi là Phúc Oa? tai tinh thì !”
Hầubot_an_cap Chính đứng trước mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lý Tĩnh quay đầu lại nhìn cô ta.
Lý Tĩnh bị nhìn mức chột dạ, nghênh cổ hỏi: “Anh nhìn tôi làm gì? Chẳng tôi nói sai sao?”
Hầu Chính nghiêmleech_txt_ngu nghị nói: “ cô đã thấy côbot_an_cap ấyleech_txt_ngu là tai tinh, thì tốt nhất đừng nhận lợnleech_txt_ngu rừng nữa, ăn lại xui .”
Lý Tĩnh suýt nữa nghẹn , giậnvi_pham_ban_quyen lườm Hầu Chính. Cái gã này thường lầm lì ít nói, sao lần này lạibot_an_cap quay sang giúp Vi nói chuyện vậy?
Diệp Uyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyển đứng cùng lên tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hòa giải: “Hầu Chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, anh đừng giận, Lý Tĩnh chỉ là lỡ miệng thôi, không có xấu đâu, mọi người đừng vì chút chuyện này màvi_pham_ban_quyen cãi nhau.”
Hầu Chính nhìn Diệp Uyển Uyển, đôi mắt của anh dường như có thấu sự xấu xa trong lòng người. Uyển bị anh nhìn đến mức chột dạ, có chút hối hận vì mình vừa nhanh nhảu .
Hầu Chính nhớ lại lúcvi_pham_ban_quyen chiều khi đang củi chân núi, anh vô nghe thấy nhữngvi_pham_ban_quyen lời Diệp Uyển đâm chọc, khích bác trước mặt Hoắc và Triệu Minh Triết. Ấn tượng anh về Diệp Uyển Uyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sớm tụt dốc không phanh. Anh là người chính trực, ghét nhất loại người trước một kiểu sau lưng một kiểu, chuyên đâmleech_txt_ngu sau lưng khác, đặc biệt Diệp Uyển Uyển còn là chị họ của Diệp Vi .
Vì thế, bây giờbot_an_cap anh nói với Diệp Uyển Uyển cũng không còn khách sáo nữa: “Tôi , đang sự thật thôi. Chẳng lẽ đồng chí Diệp Uyển Uyển cũng tán thành lời của đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chí Lý Tĩnh, rằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chí Diệp Vinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vi là tai tinh? Chẳng tự xưng là người chị lòng chăm sóc Diệp Vi Vi ? Tại sao cô lại đểleech_txt_ngu người khác hủy hoại em mình không cô ấy chính?”
Diệp Uyển Uyển không ngờ Hầu Chính lại chẳng mặt mình như thế, cô tức đến phát điên, lập tức đỏ hoe, nghẹn nói: “Tôi không ! thanh , anh hiểu lầm tôi rồi. Tôi chỉ không thấy anh và Lý Tĩnh nảy sinh mâu thuẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để dân làng chê cười, dù sao niên tri thức ta cũngvi_pham_ban_quyen là một tập thể”
Đổng Kiến thấy Diệp Uyển Uyển buồn bã, lập tức bất mãn lườm Hầu Chính: “Hầu Chính, cậu bịbot_an_cap sao vậy? Một thằng đànleech_txt_ngu ông trượng phunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại nói một đồng chí nữ Uyển thế à, cậu có còn biết xấuleech_txt_ngu hổ không?”
Hầu nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đổngleech_txt_ngu Hoa giống nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn một kẻ ngốc phân biệt được đúng sai, lạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lùng hừ một tiếng: “Tôi đươngvi_pham_ban_quyen nhiên biết xấu hổvi_pham_ban_quyen, loại người bề mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đằng sau lưng một mới là kẻ không xấu hổ.”
Nói xong, quay người tiếp xếp hàng, lườileech_txt_ngu phải để ý đến đám người này.
“Cậu” Đổng Hoa không đành lòng thấy Diệp Uyển chịu ủy khuất, định tiến lên lý luận với Hầu bị Diệp Uyển Uyển vội lại.
Hầu Chính xưa không thích vào thuẫn ở điểm thanh trileech_txt_ngu thức, chẳng biết hôm nayleech_txt_ngu anh ta uống nhầm thuốc gì mà lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giúp Diệp Vi Vi nói chuyện, chuyện này nếuleech_txt_ngu tiếp tục làm ầm lên thì quả thực không lợi cho cô ta.
Đổng Kiến thấy dáng vẻ nhẫn nhịnbot_an_cap đựng của Diệp Uyển Uyển thì càng thêm xót xa: “Uyển Uyển, cô đúng là tính quá , quávi_pham_ban_quyen hiền rồi.”
Uyển Uyển dịu giọng: “Thanh niên tri thức chúng ta từ bốn phương tụ hội về đây thật không dàng gì, ngườileech_txt_ngu nên đoàn kết, trân trọng duyên phận này mớileech_txt_ngu phảileech_txt_ngu.”
Kiến Hoa gật đầu lia lịa: “Uyển Uyển nói đúng lắm!”
Chẳng phải là duyên phận sao? Để anh gặp được Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyển Uyển ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nơi này!
Hầu Chính thấy lời hai người, mắt hiện lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ giễu cợt.
Đồ !
Lần chia thịt này họ nhận nhiều nhất, tổngbot_an_cap cộng đượcleech_txt_ngu bốn mươi cân thịt, hai cái móng giò, một bộ gan lợn và hai xương ống.
Lúc Lưu Quế Lan dẫn Diệp Vi Vivi_pham_ban_quyen về nhà, bà ưỡn ngực ngẩng cao đầu, đường không biết đã nhận bao ánhvi_pham_ban_quyen mắt mộ, khỏi phải nói là đắc đến nào.
Về đến nhà họ Hoắc, con dâu cả Sô Tuyết Mai vàleech_txt_ngu con dâu thứ Tôn Anh đã làmvi_pham_ban_quyen sạch vàvi_pham_ban_quyen cho vào nồi hầm chỗ thỏ rừng gà rừng được gửi về từ trước. Thấy ba người Lưu Quế Lan mang về nhiềuleech_txt_ngu như vậyvi_pham_ban_quyen, người nhà họ Hoắc ai nấy đều hớn hở.
Tiểubot_an_cap Sơn, cháu trai cả nhà họ Hoắc, phấn khích reo lên: “Bà nội, cháu muốn ăn thịt tàu, ăn móng giò hầmvi_pham_ban_quyen, cả xương ống kho nữa”
Lưu Quế Lanvi_pham_ban_quyen vừa cười vừa mắng, đẩy đứa cháu phiền ra: “Chỉ cóbot_an_cap cháu là giỏi ăn thôi, đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà đem cháu đi kho tàu luôn cho rồi.”
Tiểu Sơn vốn dạn dĩ, bị bà nội ghét bỏ cũng chẳng giận, như cái đuôi nhỏ bám theovi_pham_ban_quyen sau lưng bà lảivi_pham_ban_quyen nhải không thôi. Nó biết rõ nhà này chuyện ăn uống gì đều donội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quyếtvi_pham_ban_quyen định.
Đứa trai thứvi_pham_ban_quyen hai Tiểu Xuyên tuy không nóileech_txt_ngu nhiều như anh trai, lúc nào cũng bám sátbot_an_cap sau mông , anh đi đâu theo đó.
Ba cháu gái còn lại nhà thì ngoan ngoãn hơn nhiều. Tiểu Xuân bảy tuổi ngồi trước bếp giúp người lớn lửa, Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm tuổi bế Thu hai tuổi, chơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đểleech_txt_ngu không gây vướng chân vướng tay cho người lớn. nhìn thấy thịt lợnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rừng, mắt đứa nào cũng lênleech_txt_ngu, lộ vẻ thèm thuồng.
Con trai cả nhà họ Hoắc là Hoắc Hải gánh thùng nước về, thấy Lưu Quế mang về nhiều thịt như cũng rất vui . Nhưng vìleech_txt_ngu cóvi_pham_ban_quyen người ngoài ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , ta nhanhbot_an_cap chóng kiềm chế lại, ngượng chào Diệp Vi Vi một tiếng lại quẩy đôi thùng đi gánh nước tiếp, bước đi nhanh như gió.
Quế Lan giới thiệu nhà cho Diệp Vi một lượt, phát hiện ông nhà và con trainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thứ không có , liền không hài lòng hỏi: “Cha các con với thằng đâu ?”
Bà đã dặn trước vớivi_pham_ban_quyen người nhà là hôm nay của lão Tam đến ăn cơm, cả trưởng cũng tới, sao hai người này còn chạy đi đâu không biết.
“Chẳng vì dâu mới đầu đến cửa nên chuẩn bị cá thịt sao mẹ, chỉ cóvi_pham_ban_quyen mà không có cá ra thống gì, nên họ ra sông bắt cá ạ.” Con thứ Tôn Hồng nói.
Lưu Lan hài lòng đầu: “Thế còn nghe được.”
Diệp Vi Vi biếtleech_txt_ngu thời buổi này ở nhà ai thắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lưng buộc , liền khách sáo nói: “Thím ơi, cứleech_txt_ngu uốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đơn giản là được , cần tốn kém quá ạleech_txt_ngu.”
Tôn Anh nói: “ được! Lão Tam là cục cưng, là tim gan của tôi, sao có thể để cô uống sơ sài được?”
Diệp Vi Vileech_txt_ngu nhướn mày, sao lời của cô dâu thứ nhà họ Hoắc này cứ có gai có thế nhỉ?
Lưuvi_pham_ban_quyen Quế cũng nghe ra giọng điệu đúng, Tôn Hồng một , thấp giọng quở trách: “ nói năng kiểu âm dương quái đấy là định đâm chọc ai? Không biết nói chuyện ngậm miệng lại!”
Tôn Anh thấy mẹ chồng không nể mặt mình trước người ngoài thìvi_pham_ban_quyen trong lòng càng tức tối, nhưngvi_pham_ban_quyen rốt cuộc không lại, chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liếc xéo Diệp Vi Vi một cái rồi không gì nữa.
Diệp Vi Vi vờ như không thấy không nghe, mỉm cười hỏi Lưu Quế Lan: “Thím xem cháu cóleech_txt_ngu thể giúp gì được ạ?”
Lưu Quế Lan đâu Diệp Vi Vi động tay động chân, vả lại gái người ta ngày đầu đến nhà, chẳng có lý nào lạibot_an_cap để khách vào , bà vội vàng bảo không , cứ để cô nghỉ ngơi là đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hoắcvi_pham_ban_quyen Kiêu bưng một chậu nước đến cho Diệp Vi Vi, lại khăn mặt của mình ra để cô rửa lau mặt.
Tôn Hồng Anh thấy bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dạng Hoắc Kiêu cần với Vi Vi, lại nhịn khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chua chát nói: “Mẹ xem lão Tam biết thương vợ chưa kìa, nhìn xem hầu hạ chu đáo quá”
Lưu Quế Lan thật chỉ khâu cái miệng của con dâu thứ lại: “Lão vợ thì sao? Ảnh gìleech_txt_ngu đến chị à? giỏileech_txt_ngu thì chị bảo thằng Hai hầu hạ như thếvi_pham_ban_quyen , nó cóvi_pham_ban_quyen hằng rửa cho chị cũng chẳng quản!”
Tôn Hồng Anh bị mẹ chồng chọc chỗ đau, nghĩ người đàn ông ở nhà cạy miệng ra nửa củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình, bèn kéo kéonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị dâu cả Sô Tuyết Mai đang im bên cạnh: “Chị cứ đứng nhìn à? Vợ lão Tam còn chưa về cửa mà đã đè cưỡi cổ chúng tabot_an_cap rồi, sau này mà về thật thì nhà này làm cònbot_an_cap chỗ cho em mình nữavi_pham_ban_quyen?”
Sô Tuyết Mai chút khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhịn được mà trợnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trắng , cái cô Tôn Anh này chắc đầu óc có vấn đề rồi!
Đối tượng củavi_pham_ban_quyen lão lần đầu đến nhà, gia đìnhvi_pham_ban_quyen chuẩn bị thêm mấy món thì có làm sao? Hơn nữa, tất cả thịt cá trong đều do đôi trẻ lão Tam kiếm về, có tiêu đến tiền của họ đâu. Đã hưởng ăn người ta mà còn gây , định làm gì đây? Nếu làm hỏng hôn sự của lão , xem mẹ chồng sẽ trị cô ta nào!
Thấy Sô Tuyết Mai không lên tiếng, Tôn Anh lườmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cái. Sô Tuyết Mai quay người đi làm việc khác, lười chẳng để ý đến .
Hồng Anh tức giận thầm rủa trong , toàn một lũ nịnh , chẳng phải chỉ là một thanh niênvi_pham_ban_quyen trí thức từ thành phố xuống thôi sao? Có gì ghê gớm đâu màbot_an_cap cả nhà phải xúm lại bợ đỡ như vậy!
Hoắc lão hán và con trai thứ Hoắc Giang chẳng mấy chốc đã xách theo hai con cá vội vãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trở về. Diệp Vi Vi nhanh chóng đứng dậy chào hỏi, Hoắc lão hán hớn hở tươi đáp lời, còn Hoắc Giang gãi gãi đầu rồi đibot_an_cap dọn bàn ghế sânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thôn trưởng và Ngô kế toán chia thịt trực tiếp đến nhà họ . hai chiếc bàn đã biện xuôi sân, mỗi bàn đều thỏ hầm cải, gà hầm khoai , trứng hẹ, thịt kho tàu, cà tím kho, canh trứng cà và màn thầu bộtvi_pham_ban_quyen hỗn hợp, mọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người nhìn mà đói cồn .
“Từ xa đã ngửi thấy mùi thơm thức bác rồi, hôm nay chúng tôi thật có lộc ăn.” Thôn trưởng Lục vui vẻ nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lưu Quế Lan chào mời mọi người ngồi xuống, sau đó cười : “Trong nồi cá kho , nay mọi người cứ ăn thoải mái, thức ăn đủ cả.”
Sau khi mọi người yên vịbot_an_cap, Lưu Quế liên tục gắp ăn cho Diệp Vi Vi, còn nhở Hoắc Kiêu đừng chăm sóc cô. Sựvi_pham_ban_quyen nhiệt tình này khiến Diệp Vi Vi có chút không đỡ .
Nhóm người Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phát ăn bữa cơm này vô cùng mãn nguyện. Trong bữa ăn, lời hay ý đẹp khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dứt, hận không thể tâng bốcbot_an_cap Hoắc Kiêu trời, đồng không quên dặn dò Diệp Vi Vi phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chung sống tốt với anhleech_txt_ngu.
Suốt Vi chỉ gật đầu, cùng ngoan ngoãn.
Tôn Hồng Anh thấy ngay cả thôn trưởng cũng vây quanh nịnh bợ “ hồ ly tinh” Diệp Vi Vi, tức mức suýt đánh rơi đũa bỏ đi, cô giọng không mặnleech_txt_ngu khôngbot_an_cap nhạt: “ Tam cũng lớn tuổi rồi, nếu Diệp tri đã Tam, chi bằng sớm chọn ngày lànhleech_txt_ngu tháng tốt mà gả về đây.”
Nói xong, ta nhìn chằm vào mặt Diệp Vi , chờ xem cô biến sắc trần lời nói dối. Cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không tin Diệpvi_pham_ban_quyen Vi Vi thật sự cam lòng gảleech_txt_ngu cho lão Tam!
Lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa , mọi người trên bàn đều lặng, tất cảbot_an_cap đổ dồn mắt về phía Diệpbot_an_cap Vi Vi.
Thấy mọi người nhìn mình, Diệp Vi Vi đặt đũa xuống, nhìn sang Hoắc Kiêu: “Anh thấy sao?”
Không Hoắc Kiêu lên tiếng, Tôn Hồng Anh đã tranh lời: “ Tam nhiên là thấy tốt rồi, chú ấy đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mươi lăm tuổileech_txt_ngu, trai trong thôn tầm chú ấy cái đã giúp việc nhà ”
Hoắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kiêu không vui liếc nhìn Tôn Hồng Anh một cáivi_pham_ban_quyen, sau đó nhìn Diệp Vi Vi: “Tôi đều nghe theo emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, em muốn khi nào kết đó kết hôn.”
Diệp Vileech_txt_ngu Vi nghiêng đầubot_an_cap suy nghĩ một : “Vậy ngày mai tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viết thưvi_pham_ban_quyen báo cho gia đình tiếng, chọn ngày lành trước Tết đi đăng ký kết hôn !”
Hoắc Kiêu gật .
Lưu Quế Lan mừng rỡ khôn : “Kết hôn là việc đại sự, đúng là nên để gia đình biết. Vi Vi cháu yên , những thứ sắm sửa thím đềuvi_pham_ban_quyen đã chuẩn sẵn cháu , tuyệt đối không để cháu phải chịu thiệt thòi đâu.”
Diệp Vi Vi không có yêu cầu biệt về sính lễ, dù sao thìvi_pham_ban_quyen cô cũng mấy bận tâm đến đạc đó.
Với điều kiện của nhà họ Hoắc hiện giờ, mấyleech_txt_ngu miệng ăn chen chúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong bốn gian phòng, cũng không muốn vì chuyện hôn mà khiến cả nhàleech_txt_ngu phải thắt buộc bụngleech_txt_ngu qua . Có số đó, rằng xây thêm hai gian phòng ở cho thoải còn hơn.
Thế nhưng Lưu Lan thấy cô không không giành như vậy thì lại càng muốn đối xử tốt với cô, cảm thấy không thể để chịu thiệt thòi.
Tôn Hồng Anh vừa nghe Lưu Quế Lan nói định sắm sửa “ba chuyển một hưởngbot_an_cap” thì tới mức không ngồi yên nổi nữa, bà quăng đũa xuống đi thẳng về phòng, cửa đóng sầm một tiếngleech_txt_ngu chói tai.
Lưu Quế giậnvi_pham_ban_quyen đến tím mặt, hận không thể lôi kẻ thiếu hiểu biết kia ra đánh cho một trận.
Giang hứng trọn ánh mắt sắc lẹm của mẹ , bèn cổ lại, đến cả ăn cũng dám gắp nữa.
Cơm nướcleech_txt_ngu xong xuôi, Hoắcleech_txt_ngu Kiêu đưa Diệp Vi Vi về lại điểm thanh . Khi đến cổng, Hoắc Kiêu lấy từ trong túi ra một món đưa cho .
“Đây là cái gì?”
Diệp Vi Vi mò nhận lấy, nhìn qua thì hóa là cuốn sổ tiết kiệm.
Hoắc Kiêu lên, cũng may tối nên không nhìn rõ.
“Đây là tiền những năm qua anh làm nhiệmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vụ tích cóp , tất cả đều ở đây cả, em thíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái gì thì cứ mua.”
Diệp Vi trêu chọc: “Hai chúng ta còn chưa kết hôn mà đã đưa tiền cho tôi rồi, không sợ tôi chạy mất sao?”
“Em sẽ không làm vậy.”
Diệp Vi Vi : “Mới ngày đầu tìm hiểu mà đã tưởng tôi thếvi_pham_ban_quyen sao?”
Giọng Hoắc Kiêu rất : “Ừ.”
Diệp Vi Vi thấy rấtleech_txt_ngu hài lòng: “Thể hiện đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cứ thế mà phát huy.”
Thấy tâm cô tốt hơn, Hoắc Kiêu mới hỏi: “Vậy bây giờ em đã giận chưa?”
Diệp Vi Vinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net buồn cười: “Giận? Anh nói chị dâu thứ hai củavi_pham_ban_quyen anh sao?”
Hoắc trầm giọng ừbot_an_cap tiếng: “Chị ta không tốt.”
Diệp Vi Vi khó hiểuleech_txt_ngu: “Tôi cũng chẳng biết mình đã đắc tội gì với bà ta nữavi_pham_ban_quyen? Nhưng tôi cũng chẳng rảnh mà đi giậnbot_an_cap dỗi loại người đó, . Nếu sự chọc giận tôi, tôi sẽ chobot_an_cap bà ta một trận, dỗ lầnbot_an_cap là sẽ ngoan ngay thôi.”
Nói xong, cô nhìn Hoắc Kiêu: “Anh có ngăn cản trị bà ta không?”
Hoắc Kiêu lắc đầu: “Khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, em muốn gì thì cứbot_an_cap làm.”
Diệp Vi Vi ý hù dọa hắn: “Anh không sợ tôi sẽ rầyvi_pham_ban_quyen khiến gia đình anh gà bay chạy sao?”
Hoắc Kiêu tự : “Em không phảileech_txt_ngu loại .”
Diệp Vi Vi: “”
Cảm giác như Hoắc Kiêu đang bốc cô vậy, nhưng trong lòng thấy chịu.
“Vậy hôm nay khi nghe người ta nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi lên núi tìm chết, anh có giận không?”
Lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ trên núi xuống trường nhỏ chia thịtbot_an_cap, họ đã nghe không ítleech_txt_ngu lời tiếng vào, cô không tin Kiêu lại không giận.
Hoắc Kiêu thành thật đáp: “Em không nên làm hại bản thân .”
Diệp Vi cảm động, người đàn ông này khi thấy nhữngleech_txt_ngu đồn đại đó, điều đầu tiên hắn nghĩ đến phảibot_an_cap mình lừa dối mà là sự an toàn của cô!
Sao hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thể tốt đến thế ?
“Hoắc Kiêu”
“Ưm”
Hoắc Kiêu cảm nhận được sự mềm , kinh ngạc trợn to mắtleech_txt_ngu. Trong bóng , đôi mắt ấy đến lạ thường.
Diệp Vi Vi cũng chẳng biết vì sao, đầu óc nhất thời nóng liền muốn hôn Kiêu một cái. khi nhận động có đường đột, muốn lùi thì đã muộn.
Cả cơ bị một đôi cánh rắn chắc như kìm siết chặt, thở nóngbot_an_cap bỏng đè nặng cô. chạm nhau, độ trên Hoắc Kiêu đáng sợ, như muốn thiêu đốt cô
Diệp Vi vùng vẫy một chút nhưng không thoát được, mặt bừng lên vì xấu hổ, đầu óc vángleech_txt_ngu.
đầu cảbot_an_cap hai kiếp cứ thế mà chủ động trao đi
Khôngbot_an_cap biết bao , Diệp Vi dần ra có gì đóvi_pham_ban_quyen không đúng.
tên này
Chẳng lẽ hắn căn bản không biết hôn sao, thế mà áp chặt môi vào nhau
Đây là loại sinh vật quý hiếm gì thế ?
Đã haileech_txt_ngu mươi lăm tuổi rồi mà vẫn còn thuần tình như vậy!
Diệp Vi Vivi_pham_ban_quyen cảmbot_an_cap mình như nhặt được báu vật, người đàn ông nàyleech_txt_ngu sao lại có thể đáng yêu đến chứ!
Mãi đến khi bên trong điểm thanh niên tri thức có động phátbot_an_cap , người mới tách ra. Diệp Vi Vi để lại một câu “mai gặp” rồi chạy thẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào trong.
“ Vi Vi, cô chạy gấp thế làm gì? Đằng saubot_an_cap có ma đuổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net à!”
Lý Tĩnh dậy đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vệleech_txt_ngu sinh, suýt chút nữa thì bị tông trúng, không đượcleech_txt_ngu mà phàn nàn.
Diệp Vi Vi lườm một cái, thấy mọi người đã ngủleech_txt_ngu say, cô liền tìm chỗ của rồi nằm xuống.
Thấy Diệp Vi Vi không thèm để ý đến , Lý Tĩnh khinh bỉ tiếng, lầm : “Nửa đêm nửa hôm mới về, chắc chắn là ra ngoài lăng với đàn ông rồi!”
Ngày sau, khi mọi người thức dậy thì Diệp Vi Vi cũng dậy theo. khi húp một bát cháo ngô, cô cùng ra làm việc.
Hôm nayleech_txt_ngu cô được phânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi cỏ heo. Đến lượt cô nhận nông cụ, Lục Tiểu Lan người phụ trách đăng ký và phát nông cụ ngay cả mí mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tuôn ra câu: “Hết rồi!”
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay