Nữ Quân Y Xinh Xuyên Về Năm 70 Bị Ép Cưới Tra Nam Cô Quay Xe Gả Cho Thủ Trưởng Mặt Lạnh

Nữ Quân Y Xinh Xuyên Về Năm 70 Bị Ép Cưới Tra Nam Cô Quay Xe Gả Cho Thủ Trưởng Mặt Lạnh

Mây Mây Story full 09/08/2026 1.631 views lượt nghe 5 (2)

Giới thiệu truyện

Xuyên Không Về Thập Niên 70: Đá Bay Tra Nam, Chốt Đơn Thủ Trưởng Mặt Lạnh! 🔥

Vừa mở mắt ra đã thấy mình bị trói gả cho một tên tra nam cặn bã đào mỏ? Chuyện nực cười gì thế này! Đệ nhất quân y tinh anh của thế kỷ 21 sao có thể để đám người đó giẫm đạp? Quay xe gấp! Cô nhắm thẳng vị thủ trưởng mặt lạnh khét tiếng nhất quân khu mà chốt đơn: “Anh cưới tôi, tôi trị bệnh cho anh, dám không?”.

Bộ truyện “Nữ Quân Y Xinh Xuyên Về Năm 70 Bị Ép Cưới Tra Nam Cô Quay Xe Gả Cho Thủ Trưởng Mặt Lạnh” sẽ đưa bạn xuyên không về thời bao cấp đầy rẫy những mưu mô gia đấu và thiếu thốn. Hãy nhắm mắt lại và để giọng đọc truyền cảm dẫn lối. Bạn sẽ nghe rõ mồn một tiếng chửi bới chát chúa của đám họ hàng cực phẩm, tiếng lật mặt nực cười của tên người yêu cũ, và rồi phải rùng mình quéo quéo trước chất giọng trầm khàn, lạnh lùng nhưng rực lửa chiếm hữu của vị thủ trưởng bí ẩn. Từ một cô gái bị gia đình bóc lột, nữ chính dùng bàn tay y thuật thần sầu để lật ngược thế cờ. Một cuộc hôn nhân hợp đồng ngập mùi thuốc súng dần biến thành những đêm điền văn ngọt ngào đến nghẹt thở.

🔥 Lý do khiến bạn phải cắm tai nghe cày bộ này thâu đêm:
• Vả mặt cực căng, combat liên tục: Nữ chính EQ lẫn IQ đỉnh chóp, không thánh mẫu, chướng mắt là đấm, dọn sạch cặn bã trong một nốt nhạc! 💥
• Ngọt sâu răng, chemistry bùng nổ: Quá trình biến “thủ trưởng ác ma” thành “thê nô cuồng vợ” được lột tả qua từng âm thở, giọng nói đảm bảo nghe là đỏ mặt tim đập nhanh. 🥰
• Làm giàu hệ sảng văn: Setup thập niên 70 sống động qua thính giác làm nền cho hành trình kiếm tiền, leo rank bá đạo cực cuốn. 🌾

🎧 Đeo tai nghe, trùm chăn kín mít và vặn to volume để tận hưởng trọn vẹn từng cung bậc cảm xúc sảng khoái nhất! Bấm PLAY ngay và cày cuốc bộ audio siêu hot này tại https://tfullaudio.net. Cẩn thận nhé, vì một khi đã nghe là không thể tìm thấy nút Pause đâu! 🚀

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
Nữ Quân Y Xinh Xuyên Về Năm 70 Bị Ép Cưới Tra Nam Cô Quay Xe Gả Cho Thủ Trưởng Mặt Lạnh cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Mùa xuân năm 1976.
Trên chuyến hỏa Khai Dương đi Đài Thạch, tại số 4.
Một tên tội phạm đangvi_pham_ban_quyen súng khống một nữ đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chí, giằng co căng thẳng với công an đường sắt.
“Xình xịch Xình xịch”
tàu vỏ lắc lư chầm chậm tiến về phía trước, trong toa xe nồng nặc mùi hôi chân chưa hết hòa quyện mùi dưa muối chua . Nữ chí đang bị bắt giữ nhiên cựa quậy.
Tráng! Mày thả cô gái đó ra, tao tin cho mày!”
Con tinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Đầu Tần Thư đau bổ, cô khó khăn mở mắt ra. Đập vào mắt là những hàng ngồi màu xanh lục, phía chỗ nối toaleech_txt_ngu đối diện mấy người đang giơ súng
Và họng súngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đen ngòm chĩa thẳng về phía cô!
Tần Thư còn chưa kịp phản ứng, một luồng ký xa lạ bất ngờ ùa vào não bộ.
khi xong ức, Tần Thư mím môi, lòng bình tĩnh lại.
Cô vốn lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một quân y của thời đại mới. Trong một lần làm nhiệm vụ cùng bộ độibot_an_cap, cô bị tập ma túy vây hãm. Vào giây sinh tử, cô đãleech_txt_ngu kíchleech_txt_ngu nổ bom, đồng quy vu tận cùng lũ tội phạm.
Có lẽ ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trời thương tình cô cứu người vô số công lao nên đã ban cho cô một hội xuyên .
đã quay về quá khứ, năm 1976.
Nguyên tên là Thư, cùng tên cùng họ với cô, ngồi tàu đến vị bộ đội để tìm hôn phu.
Nói chính là “thay mận ”, đi lấy chồngbot_an_cap cho người chị gái không cùng huyết tên Tần Mộ Dao.
Tần Mộ Dao con trai trưởngvi_pham_ban_quyen nhàvi_pham_ban_quyen họ Minh là Minh Trường Viễn có hôn ước từ bé. Minh Viễn sau khi tốt nghiệp không cấp ba nên được gia đình sắp xếp vào quân đội, từ đó đến nay vẫn luôn ở trong .
Năm , Tần Mộ thi xong tốt nghiệp, giành được suất đề cử đại họcleech_txt_ngu Công Nông Binh, thành sinhvi_pham_ban_quyen viên đại học.
Nhàleech_txt_ngu họ Minh biết con dâu tương lai thành sinh , sợ nuôi ongleech_txt_ngu tay áo bao nhiêu năm rồi con dâu chạy mất, bèn yêu cầu nhà họ Tần thực hôn .
Tần Dao nhấtbot_an_cap quyết không cưới, nhà họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại trả nổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net số tiền nhà họ Minh chu cấpbot_an_cap hàng năm, nên cha mẹ đã đánh chủ ý lên đầu nguyên chủ, bắt cô đi chồng thay.
Nguyên chủ đứa trẻ được ông cụ Tần nhặt nuôi, không có chút máu mủ nào với nhà họ Tần. Cha mẹ lấy lýbot_an_cap ơn dưỡng dục bao năm qua vừa đấm vừa xoa. Thấy nói ngọt không xong, nhốtleech_txt_ngu nguyên chủ lại, bỏ đói.
chủ đói ngày, không chịu nổi đành đầu đồng ý chuyện thay chị lấy . Cô vừa , cha mẹ nuôi lập tức mang đồleech_txt_ngu ngonbot_an_cap ra thếtbot_an_cap đãibot_an_cap, ăn xongleech_txt_ngu liền dúi cho tấm véleech_txt_ngu tàu đãvi_pham_ban_quyen mua sẵn, đóng gói cô tống thẳng ra ga.
Trên đường ga lại gặp mưa , nguyên chủ như chuộtvi_pham_ban_quyen lột. Dù lên tàu đã thay quần áonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khô nhưng vẫn bị nhiễm lạnh, cao haileech_txt_ngu ngày rồi ngất lịm đi.
Mở mắt ra nữa thì đã là tình tại, cô Tần Thư hiện đại đã đến rồi.
Phía sau cô vang tiếng hét: “Đội trưởng Lý, ông đây đếch phải thằng ngu, có sẵn tin không dùng lại đi đổi chác với mày à?”
đối diện hét : “Tống Đại Tráng! Trên tàu toàn là người của chúng tôi, anh chạy đằngvi_pham_ban_quyen trời! Bâyvi_pham_ban_quyen giờ anh bỏ súng xuống coi như tự thú, nước khoan hồng độ lượng, biết còn mở chovi_pham_ban_quyen anh một con đường sống!”
Tốngbot_an_cap Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tráng lên: “Chạy? Ông đây đếch thèm chạy! chết thì ông cũng theo đứa đệm lưng!”
Thư mím môi, hạ thấp giọng nói chỉ đủbot_an_cap haileech_txt_ngu người nghe: “Làm một cuộc giao thế nào?”
Tống Đại Tráng sững người: “ gì?”
Tần Thư nói nhanh: “Tôi giúp anh trốn, anh tha cho tôi mộtbot_an_cap mạng.”
Tống Tráng mờ cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng bản năng cầu sinhbot_an_cap khiến hắn vẫn muốn thoát .
Thấy không lên , Tần Thư bồi thêm: “Lát nữa tàu sẽ đến ga cuối Thạch, galeech_txt_ngu cuối họ buộc phải cửa. Anh cứ kẹp cổ tôi dần toa, cửa vừa mở thì anhbot_an_cap khống chế tôi nhảy xuống.”
“Xuống tàu xong anh chạy ngay, sân ga đông nghịt người, bọn họ muốn đuổi theo anh cũng khó.”
Đại khẩy: “Màybot_an_cap giúp tao không sợ bọn họ quy chụp là đồng ?”
“Nói là nói dối.” Tần Thư cười khổ. “Nhưng cái mạng quan trọngbot_an_cap hơn hay bị ngờ quan trọng ? Tôi chỉ muốn sống, tôi muốn .”
Tống Đại răng: “, ông tin mày một lần.”
Tần Thư mắt, đáy mắt xẹt một tia giảo hoạt. Cuối cùng cábot_an_cap cũng cắn câu.
Tống Tráng khống chế cô lùi dần phía cửa nối toa phía .
Tàu đã vào ga, cửa ngay trong gang tấc. Thời này cửa tàu hỏa chưa cửa tự động, cần viên tàu mở bằng tay.
Tống Đại Tráng gân cổ lên: “Nhân viên tàu! Thằng nhân viên tàu đâu, lăn ra đâybot_an_cap! Lăn ra đây đứngleech_txt_ngu chỗ này!”
Tần Thư liếc nhìn nhân viên tàu đang trốn ở toa bên kia: “Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta sợ chết rồi, chắc không dám qua , anh bảo anh ta ném chìa khóa sang đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Tống Đại Tráng ngẩn ra một chút rồibot_an_cap hét: “Ném chìa khóanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây!”
“Ném chìa khóa cho anh cũng vô dụng, anh biết mở không?” Đội Lý lên tiếng. “Để tôi mở , tôi sẽ súng xuống đất.”
Nói xong, đội trưởngleech_txt_ngu xổm xuống, đặt súng trong tay xuống sàn.
mặt mấy người bên cạnh biến đổi: “Đội !”
Tống Đại Tráng cườibot_an_cap nham hiểm: “Được! Mày qua đây, đội trưởng Lý.”
Đội trưởng Lý lấy chìa khóa từ chỗ nhân viênbot_an_cap , bước .
Tàu hỏa cập bến, từ từ dừngleech_txt_ngu lại.
Đội trưởng mở cửa , chậm rãi sang một bên.
Đại Trángvi_pham_ban_quyen cổ Tần Thư, thận trọng lùi ra cửa toa. xuống xe sợvi_pham_ban_quyen bước hụt, hắn mắt dưới chân cảnh .
Tần Thư bắt đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt của đội Lý, tay cô bất ngờ chộp lấy cổ tay cầm hắn, đẩy cao, súng chỉ thẳng lên trời.
Đồng thời, cô một cú đấm mócvi_pham_ban_quyen thẳng vào mắt Tống Đại .
“Bốp!”
“Á!”
!!!”
Tiếng súng nổ, tiếng thảm thiết của Đại Tráng và tiếng la của đám đông cùng lúc vang lên.
Thư nhanh như cắtvi_pham_ban_quyen bẻ ngược cổ tay súngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của , dùng lựcvi_pham_ban_quyen vặn mạnhleech_txt_ngu.
“Rắc!”
!”
Lại thêm một tiếng hét thảm thiết. súng văng ra, rơi đường ray.
Cùng lúc đó, Tần Thư Tống Đại Tráng cùng ngã cửa toa xuống sân ga.
Thư ngã mày chóng mặt, trước mắt tối sầm, bên tai văng vẳng tiếng rên rỉ đaubot_an_cap đớn cùng tiếng chửi của Tống : “A! Con khốn! Chết tiệt”
Tần Thư mở mắt, nhìn thấy tên “thằngvi_pham_ban_quyen rùa” vừa dùng súng dí vào đầu mình nằm cạnh, cơn giận bùng lên. Cô túm lấy tóc Đại Tráng, sức đầu hắn đất, liên mấy .
định tiếp thì phía sau truyền đến giọng nói: “Đồng chí, hắn ngất rồi, đừng đánh nữa, giao chovi_pham_ban_quyen chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lý là được.”
Tần Thưleech_txt_ngu đầu, vừa định thu tay thì tiếng hô vang lên: “Nữ đồngvi_pham_ban_quyen chí! Cẩn thận phía sauleech_txt_ngu!”
Tần Thư cảm nhận được gió mạnh phía gáy, cô quay phắt lại, một connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dao găm đang tới.
Cô nhanh tay chộp lấy cổ tay kẻ đánh lén. Cùngvi_pham_ban_quyen lúc đó, đội trưởng Lý và mấy nữa nhảy xuống tàu, lao vào khống chế .
Thấy đó bị đè nghiến xuống đất, Thư mới thở phào nhõm.
Hai bóng mặc quân màu xanh nghe súng chạy vội tới phía sau Tần Thư.
Một người lên tiếng: “Đồng chí, xin hỏi”
Tần nghe tiếng gọi, chậm rãi quay đầu lại. chỉ kịp nhìn thấy hai đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân dài miên man quân phục, rồi mắt tối sầm, cả người đổ ập vềvi_pham_ban_quyen phía trước.
Mục Dã nhìn thấy một gương mặt đỏ bừng, còn chưa kịp nhìn rõ dung mạo thì người nọ đã ngãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhào phía .
ra anh nên lùi tránh né, nhưng ma xui khiến thế nào lại người xuống đỡ, khiến cô gái ngã vào lòng anh.
“Ái chà!” Cố Trường Chinh đứng bên cạnh sợ hồn: “Đồng chí!”
Khi Tần Thư tỉnh lần nữa, cô đã nằm trong bệnh viện.
Bức tường ố vàng, chai truyềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dịch có vạch độ và sợi su màu vàng to như ngón tay út trẻ con cắm trên bàn tay tất cảvi_pham_ban_quyen đều nhắc nhở cô rằng mình đã quay về năm .
Cô trân trân nhìn chai nước biển trên đầu, lúc thì nghĩ sau khi mình ngất đi Tống Đại Tráng kia có bị bắtbot_an_cap không, lúc lại nghĩbot_an_cap đến chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Minh Trường Viễn.
Nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ Tần nói đã lấy tên nguyên chủ đăng ký hôn với Minh Trường Viễn, chắc phải gặp anh ta một lần. được, nghĩ cách ly .
Tiếng cửa phòng bệnh được đẩy ra.
Tần quay đầu nhìn.
Bước vào là một cô tầmvi_pham_ban_quyen hai mươi tuổi, ngũ quan ưa nhìn nhưng da hơi ngăm đen, mặc cảnh phục công annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tóc tết hai bím, phải cái , tay trái xách phích nước vỏ tre.
Đan vừa vào phòng đã người trên giường đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn chằm chằm, đôi mắt sáng lanh, làn da trắng đậu phụ non.
lúc đưa vào đây sao cô không nhận ra nữ chí này xinh thế nhỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Nhất là da kia, cứ như búng ra nước vậy. Nhìn lại da đen nhẻm của mình, thầm thở dài.
Mà khoanbot_an_cap! Cô có ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yêu rồi, nghĩ linh tinh cái gì thế biết? Nghĩ vậy, lòng Chu Thanh lại phơi phới lại.
Cô bước nhanh vào, cười toe toét: “Đồng chí, cô tỉnh rồi à. Muốn uống nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không? Để tôi rót cho.”
Chu Đan Thanh đặt phích nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống đất, nước.
Tần Thư chống tay trái định dậy: “Để tôi làm.”
Sắc mặt Chu Thanh đổi, giọngleech_txt_ngu cao vút: “Đồng chí, đừng cử động!”
Tần Thư khựng , ngơ ngác nhìn Đan .
Đanleech_txt_ngu Thanh căngbot_an_cap thẳng: “Cô đang truyềnleech_txt_ngu nước đấy! Muốn uống nước tôi rót là được mà.”
Vừa nói, Chu Đan vừa mở nắp phíchvi_pham_ban_quyen.
Tần Thư thấy vậy không kiên trì nữa, cười: “Vậy làm phiền .”
Chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đan Thanh phích nước xuống: “Rót cốc nước phiền , nói ra tôi còn phải cảmbot_an_cap ơn đồng đấy chứ. Nếu không nhờ thân của cô thì chúng tôi tóm được tên tội phạm kia.”
“Mà nói đi cũngbot_an_cap phải nóivi_pham_ban_quyen lại, đồng chí võ ở đâu thế?”
Đan Thanh đưabot_an_cap bát đã rót xong tới. Nằm thì đượcleech_txt_ngu, vẫn phải dậy.
Thư nhỏm dậy, Chu Đan Thanh một tay bưng bát, một tay đỡ cô.
Tần Thư ngồi vững, đáp: “Ôngvi_pham_ban_quyen nội tôi trước kia dân quân tự vệ, có chút võvi_pham_ban_quyen nghệ, rảnh rỗi thì lôi tôileech_txt_ngu ra luyện cùng, luyện nhiều thành quen .”
Ông cụ Tầnbot_an_cap lúc còn sống đúng là đội trưởng dân quân, cũng biết võ, và quả thực có dạy nguyên chủ . Chỉ vi_pham_ban_quyen nguyênbot_an_cap chủ không học được, chứ nếu học được thì đã chẳng bị ép đi lấy chồng thay, hai đủ cho bố mẹ nuôi đo ván rồi.
Chu Đan Thanh gật gù ra đãleech_txt_ngu hiểu: “Ra là thế”
nhớ ra gì đó, cô chủ đề: “À đúng rồi, đồng chí Tần, tôi nghe mọi nói đến đâybot_an_cap để theo à?”
Tần Thư đáp: “Ừ.”
Chubot_an_cap Đan Thanh sáng rực, định hỏi tiếp cửa phòng bệnh lại bị đẩy ra.
Cảleech_txt_ngu Tần Thư và Chu Đan Thanh cùng quay ra nhìnbot_an_cap.
Người vào Đội trưởng Lý mà Tần Thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã gặp trên tàu.
“Tiểu Chu, Tần” Đội trưởng Lý định Tần chưa, nhưng lời chưa dứt đã thấy Thư đang mở to mắt mình.
Ông đổi giọng: “Đồng chí Tần tỉnh rồi à?”
Tần Thư: “Vâng.”
Đội trưởng Lý tươi: “Đồng chí Tần, cảm thấy thế nào rồi? khó chịu không? Đã hạ sốt chưa?”
Tần Thư chưa kịp trả thì Chu Đan đã nhanh : “ Lý”
Vừa thốt ra, Chu Đan Thanh biết mình lỡ lời, sửa ngay: “À không, Đội trưởng Lý! Đồng chí Tần đã sốt rồi.”
Cô chỉ tay lên chaileech_txt_ngu truyền dịch: “Y tá bảo truyền hết này là có thể xuất viện.”
“Tốt.” Đội trưởng nhìn chai nước biển, lại Tần Thư: “ chí Tần, không đối tượng của cô tên gì? Có cần chúng tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giúp thông báo một tiếng để anh ấy đến đón cô không?”
Tần Thư theo phản xạ định từ .
Chu Đan xen vào: “Đội trưởng Lý, thay vì thông báo, chi chú sắp xếp một chiếc xe thẳng chí Tần qua đó luôn, đỡ mất công người yêu cô ấy chạy đi chạy lại.”
Đội trưởng Lý: “”
Đan thao bấtbot_an_cap tuyệt: “Người trong quân đội đâu rảnh rỗi như chúng ta? lại giờ đã hơn 5 giờ chiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, chaivi_pham_ban_quyen nước đồng chí mới cắm vào, ít nhất phải hơn tiếng nữa xong. Từ việnbot_an_cap đến trại đi xe mất cả tiếng, cả đi cả về là hai tiếng, lúc nơi thì tối nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mực. yêu đồng Tần lại phảibot_an_cap đưa cô ấy về? Có thì đỡ, không cóleech_txt_ngu xe mà bộ đường đêm thì không ổn .”
Tần : “”
Cô gái này nói hộ lòng cô hết rồi, cô chẳng cần nói nữa nhỉ?
trưởng Lý: “”
Ông hít sâu một hơi, nén sự hỗn trong lòng xuống, bất lực nói: “Tiểu Chu, tôi đang hỏi đồng chí mà.”
Chu Đan Thanh quay sang nhìnleech_txt_ngu Thư: “Đồng chí Tần, cô thấy tôi nói đúng ?”
Tần vốn dĩ cũng không muốn báo choleech_txt_ngu Minh Trường Viễnbot_an_cap biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đương nhiên sẽ phụbot_an_cap tốt của Chu Đan Thanh.
“Ừm, cũngleech_txt_ngu có lý.” Cô gật đầu, nhìn Đội trưởng Lý. “Đội trưởng Lý, không sao rồi, cần cho anh ấy đâu, sợbot_an_cap anh ấy đang làm nhiệm làm . Với lại người tôi vẫnleech_txt_ngu còn hơi khó , bệnh viện nghỉ ngơi đêm xem ngày mai có đỡ không. Nếu đỡ rồi tôi tự đơn vị.”
“Được.” Đội trưởng Lý không tiện nói thêm, . “Vậy đồng chí nghỉ ngơi cho khỏe, tôi không làm phiền nữabot_an_cap.”
Trước khi ngoài, Đội trưởng Lý liếc nhìn Chu Đan Thanh: “Tiểu Chu, cô ra đây với tôi một lát.”
Chu Đan Thanh “dạ” một tiếng rồi lẽo theo .
Cửa phòng bệnh đóng lại. Tần Thư thở dàibot_an_cap, không ngoài dự thì cô cảnh sát nhiệt tình kia sắp bị mắngvi_pham_ban_quyen vốn rồibot_an_cap.
Phòngvi_pham_ban_quyen bệnh yên tĩnh trở lại, Tần Thư uống nước xong, đặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bát sang một nhắm mắt dưỡng thần.
Đang lúc màng ngủ thì giọngbot_an_cap nói vang lên: “Đồng chí Tần!”
Tần Thư mở choàng mắt, thấy làbot_an_cap Chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đan Thanh, ánh mắt sắc bén tức thu lại: “ chí Chu, cô”
Chu Đan Thanh híp mắt cười: “Tưởng tôi về rồi hả?”
giơ cái túi trên tay lên, bên có hai hộp cơm nhôm: “Tôi chưa vềleech_txt_ngu, tôi đi mua cơm cô đấy, chắc cô đói rồi. Nào, để mở .”
Chu Thanh đặt túi lưới lên đầu giường, lấy hộp cơm bên trên ra, mở nắp cho : “Nghĩ là cô ốmbot_an_cap nên tôi mua món thanh đạm thôi. Nhưng sợ cô nhạt miệng nên tôi thêm ít củ cải cay.”
Tần Thư đón lấy, thấy có cải xào, củ cải sợi xào và củ cải khô muối. “Đồng chí Chu, cô chu đáo quá.”
Chu Thanh cầm hộp cơm còn lại, xuống bên cạnh bắt đầuleech_txt_ngu ăn: “Khôngleech_txt_ngu phải tôi chuvi_pham_ban_quyen đáo đâu, là chú Đội trưởng của chu đáo đấy, ổng dặn sao tôi làmvi_pham_ban_quyen , tiền cũng ổng chi. Nhưng đồng chí Tần cứ yên tâm ăn, là phần cô xứng đáng hưởng. Mấy đồng chí trong cục bảo bị Tống Đạivi_pham_ban_quyen Tráng bắt làm con tin coi như là sơ suất của chúng tôi. Lẽ ra toa xe đó đã được sơ tán , công bao vây hai đầu để bắt hắn, chẳng hiểu cô vẫn còn ở trong đó.”
Thư lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Có sơ à?”
vừa hỏi nhanh chóng hồi tưởng lại huống lúc đó.
Đúngbot_an_cap là khi ấy toa xe cô ngồi vắng tanh không một người.
Nguyên chủ không đi, e lúc sơ tán thì đã “đi” rồi (qua đời sốt cao).
“Đương nhiên !” Chu Đan Thanhvi_pham_ban_quyen nói. “Đồng chí Tần, cô không để là toa mình chẳng có ai ?”
Thư đáp: “ đó tôi đau nên ngủ thiếp đi, mở ra nằm trong tay hắn rồi, sau đó thì thấy Đội Lý”
Chu Đan Thanhvi_pham_ban_quyen nhìn Tần Thư gật gù: “.”
Hai người tán thêm vài chuyện linh tinh, ăn xong cơm thì truyền dịch cũng cạn.
Chu Thanh gọi y tá rútbot_an_cap kim, dặn dònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thư vài rồi mới ra về.
Ra đến cửa, cô sực nhớ mình nói chuyện giờ mà chưa giới thiệu tên.
Cô quay đầu : “À quên, tên là Chu Thanh. Đan thanh trong thủy mặc đan thanh ấy.”
Thư ngẩn người mộtbot_an_cap chút rồi cười: “Tầnbot_an_cap Thư. Tần nhà Tầnvi_pham_ban_quyen, Thư trong thư .”
“Được, tôi về đâyleech_txt_ngu, mai lại ghé thăm cô.” Đan Thanh dừng lại một chút rồileech_txt_ngu nháy mắt với Thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Tần Thư.”
Tần Thưleech_txt_ngu gật đầu: “Được.”
Sáng sớm hôm , Tần Thư bị đánh thức bởi cô y tá đẩy cửa bước vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Y cũng giật mìnhbot_an_cap khi thấy cô bật dậy như lò , đó hỏi thăm tình xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net truyền dịch tiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không.
Tần Thư lắc đầu bảo không cần, y tá cũng khôngbot_an_cap , quay người đi ra.
Y đi khỏi, Tần Thư dậy rửa mặt bằng nước , vuốtleech_txt_ngu lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mái tócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rối rồi đại thành bím, chào hỏi y ban rồi xuống căng tin.
người có 5 phiếu lương thực toàn quốc và đồng.
Định mua cháo nhưng không có cà đựng nên đành thôi.
Mất 2 hào và một phiếu lương thực, cô mua hai cái bao rau mang vềleech_txt_ngu phòng bệnh, ăn cùng nước trong phích.
Ăn sáng , cô ngồi đợi Chu Đan Thanh. Nhưng đợi mãi, khi trờivi_pham_ban_quyen lên cao vẫn không thấy bóng dáng cô ấy đâu.
Thư đoán Chu Đan Thanh có việc bận, không biết khileech_txt_ngu nào mới đến, mà thì cần xuất phát đến đơn vị bộ đội rồi.
Tần Thư cầm bát và phích nước ra quầy y tá, hỏileech_txt_ngu toánleech_txt_ngu viện phí.
quả đúngvi_pham_ban_quyen Chu Đan Thanh nói hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua, Đội Lý đã thanh toán rồi, chí .
Thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy tiền đã trả đưa y , nhờ chuyển lại cho Đội Lý hoặc Chu Đan Thanh.
Y tá nhất quyết không nhận, Tần Thư cứ đợi ở đây chờ hai người họ đến rồi tự đưa, hoặc mang thẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đếnbot_an_cap đồn công an.
Thư chưa kịp nói gì, cô y tá đã nhanh xé tờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từvi_pham_ban_quyen cuốn sổ tay, viết nguệch ngoạc địa chỉ rồi vào tay cô.
Vừa đưa xong thì có ngườivi_pham_ban_quyen bệnh nhân gọi, cô y tá chạy biến .
Tần nhìn chỉ trên tay, quyết định xuống , đi thẳng đếnleech_txt_ngu đồn công an.
Trong lúc y tá viết địa chỉ, cô chợt nhớ một việc: Hành lý của cô vẫn cònvi_pham_ban_quyen trên tàu hỏa. Phải đi hỏileech_txt_ngu xem Đội trưởng Lý có để ý thấy không, hoặc nhân viên tàu dọn dẹp có thu giữ giúp không.
Rời viện, Tần Thư đi vừa hỏi đường tìm đến đồn công an nơi Đội trưởng Lý làmbot_an_cap .
Khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi ngang qua một con hẻm nhỏ dânbot_an_cap cư, bên trong bỗng vang lên tiếng hét thất thanh.
“Á!”
Tần Thư lại, quay đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn vào hẻm.
Tiếng người nữ hét lên lần : “Mày làm cái gì thế!”
“Á!”
“Người ! Cứu với!”
Tần Thư trầm xuống, cô tức lao trong hẻm.
Chạy được vài bước, cô chạm mặt một gã đàn ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cao trai đang chạy ngượcbot_an_cap chiều ra, trên tay hắn cầm một chiếc túi vải quân đội màu xanh.
Bốn mắt nhìn .
Từ sâu trong hẻm, bà thím lảo chạy ra hét : “Cướp túi!”
“Cô gái ơi! Chặn lại giúp tôi, nó cướp túi của tôi!”
Gã đàn ông nhìn chằm chằm vào mặt Tần Thư, trái thò vào trongvi_pham_ban_quyen ngực .
Cùng lúc đó, phíaleech_txt_ngu sau Tần Thư vang lên tiếng bước dồn dập một nói: “Cô , nghe anh khuyên một câu, đừng lo chuyện bao . chuyện bao đồng mất mạng chơi đấy.”
“Thế à?” Tần Thư không quay đầu , mỉm cười nhìn gã cao đang rút dao ra trước mặt. “Nếu tôi cứleech_txt_ngu thích lo thì sao?”
Sắc gã caoleech_txt_ngu gầy trở hungleech_txt_ngu tợn, rútvi_pham_ban_quyen con dao loáng lao thẳng về phía Thư: “Thế chết đileech_txt_ngu!”
Nụ mặt Tần Thư vụt tắt, chân cô di chuyển, lao thẳng tới đầu, tay chộpvi_pham_ban_quyen lấy cổ dao của , dùng thế qua vaivi_pham_ban_quyen.
Gã cao bị ngã mặt xuống đất, hự lên một tiếng đau đớn.
Tần Thư thêmleech_txt_ngu một cú đạp thẳng vào ngực .
!”
Tần đang định luôn tay tên này thì phía sau đã áp sát, kèm tiếng gầm: “Chán sống à!”
Cô nghiêng người sang bên, tránh được của gã đồng bọn vừa tới.
kia cảnh hai đánh một có cả dao thì tái mặt.
gái, cẩn thận nhé!” Bà vừa lùi vừa hét với Tần . “Để tôi đi người! Người đâu! Có cướp! Cướp tiền!”
Tên cao gầy bị quật ngã lồm cồm bò dậy, nhìn thím nghiến răng ken két: “Còn dám kêu nữa à, ông giết chết mày không!”
Nói rồi hắn vọtbot_an_cap chạy về phía bà .
“Á!!!” Bà thím sợ quá quay đầu chạy thục , vừa chạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa gào: “Cứu với!”
“Cướp ! người !”
“Giết người rồi bà con ơi!!!”
Nghe tiếng động phíabot_an_cap sau, Tần Thư vung tay đấm mạnh vào mặtbot_an_cap trước .
“Á!” lùn thảm, phản xạ ôm mặt lùi : “Con”
Tần Thư túm lấy cánh hắn, quật hắn xuống cái rầm.
Gã lùn đau đến mức cong người như con tôm, chưa kịp kêu lên thì Tần Thư đãbot_an_cap mạnh cánh tay hắn.
“Rắc!”
!”
Tiếng xương khớp trật khỏi vị trí vang liên tiếp.
Tiếng hét xé lòng gã lùn vọng khắp con : “Ááááá!!!!”
Hai tay lùn rũ rượi vô lực, người đau đớn lăn lộn mặt đất.
Tiếng hô hoảng hốt vang lên: “Đồng chí, cẩnleech_txt_ngu lưng!”
Tần Thư đã nghe thấy tiếng chân, cô canh cơ, xoay người tung cước đạp trúng giữa cao gầy đang định đánhbot_an_cap lén.
Hắn bị đá bay ra ngoài, ngã đập lưng xuống đấtvi_pham_ban_quyen.
Tần Thư sải tới.
Tên cao gầy mặt cắt không cònvi_pham_ban_quyen giọt máu, kinh hoàng Thư, vừa lê lết lùi lại vừa lắp bắp: “ không !”
“Hiểu lầm! Hiểu lầm! chí ơi, hiểu lầm thôi”
“Lần đầu làm, lần đầu thôi, tha mạng tha”
Hắn chợtvi_pham_ban_quyen thấy dao rơi dưới đất, mắt lóe lên tia hung ác, chồm ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vồ lấy.
Nhưng tay còn chưaleech_txt_ngu vào cán dao thì hắn đã nhói, cả người lại bay lên không trung nện xuống lần nữa.
“Hự!”
Chưa hoàn hồn, Tần Thư đã đứng sữngbot_an_cap trước mặt hắn, túm lấy cánh tay hắn, mạnh.
“Rắc!”
xương gãy giòn tanbot_an_cap hòa hét thảm thiết.
“Áááá!”
Vẫn còn một tay .
Tên gầy sợ đến vỡ mật, thân run bần bật: “Em rồi, saileech_txt_ngu
Tầnvi_pham_ban_quyen Thư mặt lạnh như tiền, túm nốt cánh tay còn lại, mạnh một cái. “Áááá!!!!”
lùn bị tháovi_pham_ban_quyen tay nằm kia nhìn cảnh này mà sợ người, thằng chúng nó rốt cuộc đãvi_pham_ban_quyen chọc phải dữ dằn gì thế này!
thím núp ở góc tường cũng rùng mình ớn . Cô gái này nhìn thì liễu yếu đàoleech_txt_ngu tơ mà sao ra tàn bạo thế?
Tần Thư xác định hai tên này chạy, đứng dậy, định ngườileech_txt_ngu bị hại đi công gần nhất tới hốt .
Vừa đứng thẳng người tiếng chân dồn dập lên, kèm tiếng quát: “ cái gì đấy!”
Tần Thư đầu, ba đồng chí công an trẻ tuổi đang lao vào.
Thấyvi_pham_ban_quyen hai người la liệt dưới đất, ba công an nhận ra sự bất thường, mắt dán chặt vào Thư, tayvi_pham_ban_quyen đặt lên bao súng: “Côvi_pham_ban_quyen làm gì?”
Một người rút súng chĩa vào Tần Thư: “Không được cử động!”
Tần : “”
nấpvi_pham_ban_quyen bên cạnh thấy công an đến vội vàng chạy ra: “Đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chí công an! chíbot_an_cap công ! Hiểu lầm, hiểu lầm!”
“Nghe tôi , việc là thế này”
Một công an bước lại gần, càng nhìn Tầnbot_an_cap càng thấy quen, giốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữ chí bị cóc trên tàu hôm qua.
“Đồng đồng Tầnvi_pham_ban_quyen?” Anh ta thăm dò: “Cô là Tần Thư?”
Hai côngbot_an_cap an kia ngơ ngác: “?”
Mộtleech_txt_ngu người hỏi: “Đại , cậu biết cô à?”
Tần Thư nhìn người tên Vi: “Tôivi_pham_ban_quyen là Tần , còn anh là?”
Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vi thấy mình không nhận nhầm người thởbot_an_cap phào: “Hôm qua trên , cô bị tên Tống Đại Tráng bắt giữ, tôi đứng ngay ở toanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau cô.”
Anh ta thu súng lại, bảo kia: “ súngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đibot_an_cap, cô chính là đồng chí Tần Thư, hôm qua đấm Tống Đại Tráng u đầu chảy máu mũi .”
đồng sững sờ, dám tin gái mảnh xinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước mặt lại “nữ đội trưởng nức nở.
Đội trưởng cònvi_pham_ban_quyen bảo đám đàn ông anh không bằng một góc của nữ chí này.
em trong cục thế thì không phục lắm, nhưng tình tại e là đội trưởng đúng thật.
Tần Thư nhiên liếc nhìn hai tên nằm đất: “Các chí an đến đúng lúc lắm, hai tên này dùng daovi_pham_ban_quyen cướp của.”
Dùngvi_pham_ban_quyen dao cướp ?
Sắc mặt ba người Đại Vi tức , trở nên nghiêm túc.
Tần Thư chỉ taybot_an_cap vào túi dưới đất: “Tang vật cái túi kia.”
Ánh mắt ba người đổ dồnvi_pham_ban_quyen về phía cái túi.
Tần Thư nhìn sang bà thím đang tới: “Cái đó là của bà ấy.”
“Đúng đúng!” Bà thím gật đầu lia lịa, định túi lên. “Túi của tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
“Khoan đã.” Đại Vi lại. “Mang đồn đã rồi tính.”
sắc, vẻ mặt lo lắng: “Không được đồng chí công an, tôi có việc gấp! Trong túi là tiền sính lễ cưới vợ trai tôi, tôi phải mang nhà gái nộp sính lễ, có thể cho tôi”
Một công an ngắt lời: “ đượcvi_pham_ban_quyen.”
Bà thím ngẩn người.
Đồng chí công an nghiêm mặt nói: “Bác à, tựbot_an_cap nghĩ xem, nếu không nhờ chí Tần đây ra tay giúp đỡ thì tiền bác còn giữ được không? Con dâu lai của bác nếu là người hiểu chuyện, biết bác gặp nạn thế này chắc chắn sẽ thông cảm thôi.”
bot_an_cap thím nhìn Tần Thư, mấp môi nói gì đó nhưng lại .
Dù sao công an nói cũng đúngbot_an_cap, không có cô gái này nay bà e là
Đại Vi lấy còng tay định còng gã lùn lại, ai vừa vào tay .
Hắn đã hét toáng lên: “Á đauvi_pham_ban_quyen đau đau đừngleech_txt_ngu động vào, gãy rồi, gãy rồi.”
Đại Vi nhíu mày.
Đồng chí công an khác tưởng hắn giả vờ, quát lớnleech_txt_ngu rồi túm lấy áo xốc hắn dậy: “Gãy cũng phải đứng lên!”
Gã lùn lại hét thảm: “Á!”
Tần Thư lên tiếng: “Đồng chí, chờ chút.”
Dưới ánh mắt mọi người, Tần tới: “ tôibot_an_cap nắn lại cho hắn rồi các anh hẵng còng.”
Ba người Đại Vi ngác, chưa hiểu ý Tần Thư.
Tần Thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giải thích: “Vừa nãy không xử lý kịp hai tên nên tôi bẻ trật khớp hắn rồi.”
Ba trố nhìn nhau: “Bẻ trật ?”
Tần Thư tỉnh bơ: “Ừ, nắn ấy mà.”
Dứt lời, Tần Thư nắm lấy hai cánh tay gã lùn, đẩy mạnh một cáibot_an_cap.
Gã lùnleech_txt_ngu sợ lại hét lên: “Á!”
Nhóm Đại Vi: “”
Bà thím: “”
Cô gái này may mà không phải con dâu mình.
Tần nắn xong tay cho gã lùn, lại đi sang chỗ tên cao gầy, nắn lại khớpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay cho hắn.
Tay chân lặn trở lạileech_txt_ngu, an lập tứcbot_an_cap còng tay, áp giải cả hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về đồn.
Tần Thư chân trước vừa bước đồn công an, chân sau đã gặp ngay Đội trưởng Lý.
Đội trưởng thấy Thư thì ngạc nhiên, sao không ở bệnh viện mà lại chạy ra đây, Chu Đan Thanh vừa đi tìm cô .
Tần Thư kể lại ngắn gọn sự việc.
Đội trưởng Lý nghe tin Thư tiện tay tóm , hỏi ra địa chỉ nơi bắt được, sắc mặt ông thay đổi hẳn. Ông dặn dò Đại Vi thẩm vấn nghiêm rồi tìnhleech_txt_ngu mời Tần Thư vào văn phòng.
, Đội trưởng Lý hành lý của cô đâu, sao xuống xe không lấy?
Hỏi xong ông mới nhận mình hỏivi_pham_ban_quyen thừa, bèn đặc điểm hành lý của cô.
Tần Thư miêu tả lại màu sắc, hình cái và quần áo trong.
Cô vừa dứt lời, Đội trưởng Lý lôi ngay một cái ba lô to từ trong lớn ra đặt trước mặt .
Ông định nói gì đó thì có , Độivi_pham_ban_quyen trưởngleech_txt_ngu Lý phải ra ngoài giải .
Tần Thư ngồi một mình trong văn phòng, lát sau Đại vào rót nước mời cô, bảo Đội trưởng Lý bận chút việc, nhờ cô đợi một látbot_an_cap.
Tần gật đầu.
Khoảng nửa tiếng sau, trưởng quay lại, nhìn cô cười tủm tỉmbot_an_cap rồi buông một câu rờn:
“Đồng Tần này, thân thủ cô giỏi như vậy, có bao giờ nghĩ đến chuyệnvi_pham_ban_quyen làmleech_txt_ngu an không?”
Tần lắc đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Chưa từng tới.”
bot_an_cap cũng khá, nhưng sở trường của cô là bệnh, cô là mà.
Đội trưởng Lý cười: “Hay là đồng chí Tần suy nghĩleech_txt_ngu chút ? Cân nhắc thử ?”
“Hôm quabot_an_cap cô giúp tôi bắt ma túy, hôm nay lại giúp phá một vụ lớn.”
Tần Thư mắc: “Án lớn?”
“Đúng, hai tên đó không phải lần đầu đi cướp”
Tần Thư được biết con hẻm đó ra cướp , thậm chíbot_an_cap từng án mạng, nhưng công annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mãi chưa bắt được thủleech_txt_ngu phạm.
Lần xui cho chúng đụng phải Tần Thư, mà không biết có bị cô đánh sợ quá hay khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vấn sơ qua lùn sạch sành sanh.
Hai tên này chính là đầu !
Tần Thư bắt được chúng là lập đại công, sẽ được khen thưởng, và cô hoàn toàn thể nhờ đó mà được tuyển vào công .
Đội trưởng Lý từ nên bồi thêm, bảo cô đừng định, cứ về bàn bạc với yêu, thời buổi này đồng chí làmleech_txt_ngu công an oách lắm chứ bộ
Tần ngẫm nghĩ. biết chữa bệnh nhưng thời đại này không có bằng cấp, không chỉ hành nghề không bệnh viện được.
Bây giờ muốnbot_an_cap học đại học phải có giấy giới thiệu xét Công Nông Binh, phải sang năm khôi phục thi đại học.
Cô và Trường không có tình cảm, ly hôn xong cô chắcvi_pham_ban_quyen chắn sẽ về nhà Tần.
Làm việc ởvi_pham_ban_quyen đồn an, chờ đến khôi phục thi đại học thì thi vào trường Y để quay lại nghề cũ cũng là một án hayvi_pham_ban_quyen.
định xong, Tần Thư nhìn Đội trưởng Lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, định mai sẽ trả lời.
Nhưng lời chưa thốt cửa văn phòng bị đẩy mạnhbot_an_cap.
Tần Thư và Đội Lý cùng nhìn.
Là Chu Đan Thanh.
Cô chống tay lên khung cửa, khuôn mặt ngăm đen đỏ bừng, thở hồng hộc không ra hơibot_an_cap.
Cô nhìn Tần Thư đang , vẻ mặt đầy tráchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Tần Thư! Đã bảo sángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay tôi đến đón mà? Sao cô đợi tôi lại chạy đến đây? Cô có biết tôi từ phi ra bệnh viện, rồi nghe y tá cô đến đây, tâm trạng tôi nó như thế không hảleech_txt_ngu?”
Tần định giải thích: “Tôi”
Chu Thanh ngắt lời: “Đi , tôibot_an_cap cô đến đơn vị, tranh thủ giờ nàyvi_pham_ban_quyen nắng chưa gắt, lát nữa là vỡ đầu đấy.”
Tần Thư từ chối: “ cần phiền đâu, tôi tự bắtbot_an_cap xe đi là được.”
“Cô vào uống miếng nước đi đã, thế chắc khát rồi.”
Chu Đanbot_an_cap Thanh liếc nhìn trưởng Lý đang đứng bên cạnh: “Không phiền, là chú Lý Độinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưởng dặn đấy.”
Tầnvi_pham_ban_quyen Thư nói: “Đi hai người, một mình con gái đạp xe chở tôi không an toàn.”
“Tôi sẽ sắp xếp thêm người đi được chứ gì.” Đội tiếng. “Quyết định vậy đi, Tiểuvi_pham_ban_quyen đưa đồng chí Tần đến đơn vị.”
“Đồng chí Tần cứ cân nhắc lời tôi nói nhé, đi làm việc đây.”
Đội trưởng Lý nói xong liền rời đi.
Chu Đan Thanh bước tới, kéo tay Tần lôi đi.
Tần Thư đành đeo ba lên vai, Chu Đan Thanh ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏi văn phòng.
Xe đạp là xe Phượng Hoàng sườn ngang (xe ).
Đồng chí côngleech_txt_ngu an đi cùng đi xe đạp loại , tiện thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chở giúp cái babot_an_cap lô của Tần Thư.
Chu Đan trèo lên xe, đạp lấy vài cái rồi bảo Tần Thư chạy theo nhảy lên.
Tần Thư nhảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phóc lên yên thành công.
Chu Đan Thanh hô: “Ngồi vững .”
Tần Thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đáp: “Ừnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Ra đồn , xe đạp lăn ra khỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành phố.
Cảnh vật xung quanh dần trở nên hoang vu, ngoài lớn ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì xung quanhleech_txt_ngu là ruộng nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cây cối.
Trênbot_an_cap đấtbot_an_cap hằn rõ những bánh xe tải hạng nặng.
Tần Thư âm thầm ghi nhớ đường đi.
Chu Đan Thanh vang lên trong gió: “Sắp đến rồi.”
Thư ra điều gì đó: “Đan Thanh, cô rành đường ở đây nhỉ? Hayvi_pham_ban_quyen đến lắm à?”
Chuleech_txt_ngu Đan Thanh đỏ lên: “Khôngvi_pham_ban_quyen rành, không hay đến.”
Tần Thư biết cô nàng nói nhưng khôngvi_pham_ban_quyen vạch , tiếp tục nhớ đường.
Phía sau có tiếng động cơ ô .
Tần Thưvi_pham_ban_quyen ngoái lại nhìn, một chiếc xe tải quân sự đang tới từ xa. Cô thu lại mắt.
Xe tải ngày càng đến gần.
Tài xe nhìn thấy Chu Đan Thanh đang đạp xe phía trước, bèn nói đang nhắmvi_pham_ban_quyen mắt dưỡng thần ở ghế phụ: “ Chinh, cậu nhìn người đạp xe đằng trước có phải đối tượng của Toàn An không?”
Cố Trường Chinh mởleech_txt_ngu mắt: “Không phải tôi nói chứ, Đặng Phong Niên cậu cứ nhìn chằm chằm người yêu của Trương Toàn An làm cái gì?”
Đặng Phong Niên bóngvi_pham_ban_quyen lưng yểu điệu ngồi sau cười hề: “Người yêu Trương An đang chở thêm một nữ chí nữa kìa.”
“Nữ đồng chí?” Cố Trường Chinh mở bừng mắt, ngồi thẳng dậy: “Để nào!”
Đặng Phongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Niên cười: “Trường Chinh, từ từleech_txt_ngu, để tôi bấm còi đã.”
“Bim!”
“Bim bim!”
Tần Thư và Đan Thanhbot_an_cap đồng loạt quay đầu lại.
Chu Đan Thanh tấp vào lề dừng lại, định chờ xe quân sự rồi tiếp.
nhìn thấy gươngleech_txt_ngu Tần Thư, nhận ra ngay tức khắc, tim đập thịch một cái.
Xe quân sự lướt qua.
Tần Thư đề nghị đổi lái, đạp xevi_pham_ban_quyen còn Chu Đan Thanh ngồi sau chỉbot_an_cap .
Chu Thanh từ chối, bảo chỉ còn mười mấy phút nữa là tới nơi rồi. Thư cũngvi_pham_ban_quyen không trì nữavi_pham_ban_quyen.
Hai người đợi một lúc cho tải đi xa rồi mới tiếp tục lên đường.
xe tải, Đặng Phong Niên vừa lái xe vừa tấm tắc: “Nữ đồng đó xinh thật đấy! Lát nữabot_an_cap phải hỏi xem cô ấy là gì của người yêu Trương Toàn An được”
“Đừng hỏi .” Cố Trường nói. “Côbot_an_cap ấy có yêu rồi.”
Đặng Phong Niên liếc nhanhbot_an_cap sang Cố Trường Chinh: “Sao cậu biết?”
Cố mặt nghiêm nghị: “Hômleech_txt_ngu qua đi cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thủ trưởng có gặp ga tàu.”
Đặng Phong Niên dài thườn , mặt thất không giấu diếm: “Tiếc , tôi còn tưởng mình có cơ hội .”
Cố Trường Chinh liếc bạn: “Cậu đừngbot_an_cap có mơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, kể cảvi_pham_ban_quyen cô ấy có người yêu thì cậu cũng không có cửa đâu.”
Phong không phục: “Sao thế! Ngườibot_an_cap ta chưa người yêu thì tôi không được quyền”
Cố Trường Chinh phũ phàng ngắt lời: “Cậuvi_pham_ban_quyen chịu đòn nổi đâu.”
: “Hả?”
“Tôi không chịu đòn nổi?” Phản ứng lại, anh ta bật cười, lườm Cố Trườngbot_an_cap : “Trường Chinh, nghe xem cậu đang nói cái tiếng gì thế hả?”
Phản ứng của Đặng Phong Niên cũng hiểu, Cố Trường Chinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nhiên. Ai mà ngờ được một cô gái nhìn yếu đào tơ thế lại có đánhbot_an_cap cho tênleech_txt_ngu tội phạmleech_txt_ngu một trận sống thiếu chứ.
Thời gian còn dài, không có gì bất ngờ thì đồng chí Tần hình nhưbot_an_cap Tần nhỉ? Chắc chắn sẽ nổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng khắp quân khu. Chỉ không biết đối tượng của ấy có chịu đòn giỏi thôi.
Cố Trường Chinhleech_txt_ngu nói: “Tôi không thích xấu sau lưng người khác, yêu của cô ấy cũng ở trong đơn vịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình, sau này cậu sẽ biết.”
Đặng Niên đảo mắt: “”
Chu Thanh đạp thêm hơn mười phút nữa thì đến cổng doanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trại.
Một chiến sĩ trẻ mặc quân phục từ trong đivi_pham_ban_quyen ra, vừa khéo Thanh tới.
Cậu ta lên tiếng chào: “Đồng , lại nữa , tìm đồng chí phải ? cô đến không lúc rồi, đồng chínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trương vừa ra ngoài xong.”
Tần Thư ngồi sau nghe vậy liềnleech_txt_ngu hiểu ra. Người yêu của Chu Đan cũng là bộ đội ở đâyvi_pham_ban_quyen, hèn rành đường thế.
Chu Thanh hơi ngượng, lúc nãy Tần Thư hỏi cô còn chối, lộ tẩybot_an_cap rồi.
dừng xevi_pham_ban_quyen, quay bảoleech_txt_ngu Tần Thư xuốngvi_pham_ban_quyen xe rồi nói với cậu lính gác: “Vương Kiến , hôm nay tôi không tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trương Toàn An, là ấy tìm.”
Vương Quân nhìn thấy , hai mắt sáng rực như đèn pha, nhiệt tình hỏi: “ đồng chí này là?”
Tần Thưbot_an_cap mỉm cười: “Chào chí Vương, tôi tên , tôi đến tìm Minh Trường .”
tên Minh Trường Viễn, Vương Kiến Quân sững lạibot_an_cap: “Đồng chí Minh?”
Tần Thư gật đầu.
Vương nhìn Tần Thư lại nhìn Chu Thanh: “Không khéo rồi, đồng chí Minh vừa ra ngoài cùng đồng chíleech_txt_ngu Trươngleech_txt_ngu. Côleech_txt_ngu hàng của Minh Trường Viễn à? Có giấy thư chứng không, tôi có thể đưa cô qua khu gia đình gặp chị dâu Minh.”
Tầnleech_txt_ngu Thư bắt trọng điểm: “Chị dâu Minh?”
Trong quân đội, gọi “chị dâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là vợ của đồng độileech_txt_ngu. Tức là vợ của Minh Trường Viễn?
Minh Viễn hôn rồi?
Tần Thư thấy Vương Quân nhìn chằm chằm, cô không hiểu ý nghĩa của từ “chị dâu ”, bèn tìnhleech_txt_ngu giải thích lại: “Chính lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vợ của đồngvi_pham_ban_quyen chí Minh ấy.”
Tần Thư: “”
Minh Trường Viễn kết hôn rồi, thế cái kết hôn của nguyên chủ và anh ở quê đào đâu ra?
Thư thấy có gì đó sai sai, cố vẻleech_txt_ngu bình tĩnh, đồng quyết định tạm thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không tiết lộ mối quan hệ giữa mình và Minh Viễn, cứ tìm hiểu sự tình đã.
Cô vừa định mở miệng hỏi thì một chiếc xe tải chạy tới, dừng ngay cổng doanh trại.
Chu Đan Thanh lờ mờ nhận ra bất , định lên tiếng thì bị chiếc xe tải thu hút sự chú ý.
Vương Kiến Quân cũng quay đầu nhìn theo.
Cửa xe mở ra.
Đầu tiên làleech_txt_ngu một bé chừng ba bốn tuổi nhảy , sau là thai phụ bụng bầu vượt mặt.
Thai phụ hai mươi ba , trọng bước xuống xe.
mắt Tần Thư vô rơi vào chiếc bụng tướngvi_pham_ban_quyen của người phụ nữ, thai nhi đãleech_txt_ngu tụt xuống thấp, sắp sinh .
Đồng chí lái xe nhoài người qua cửa, dặn dò: “Chị dâu, đi vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cẩn thận nhé.”
“Được rồi.” Lữ dắt tay con , lùi lại vài , nhìn chiếcleech_txt_ngu xe chở nhu yếu phẩm rời đi.
Vương Kiếnleech_txt_ngu Quân nhìn thấy Lữ Tố Hoan, chỉ tay giới thiệu: “Đó chính là chị dâu Minh!”
Tần Thư: “??????”
Vương Kiến Quân vẫy tay gọi lớn: “Chị dâu Minh!”
“Ơi!” Lữ Tố Hoan nghe tiếng gọi thì quay lại. “Có chuyện gì không đồng chí Vương?”
Tần Thư nhìn người phụ nữ bụng mang dạ chửa đang dắt tay con về phía này, khóe môi khẽ nhếch lên mộtbot_an_cap nụ cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầyvi_pham_ban_quyen ẩn ý.
Thú thật. Một bên thì lật lọng tìm người gả thay, một bên thì đã vợ con đề huề trong độivi_pham_ban_quyen, lại còn sắp đẻ đứa thứ hai nữa chứ.
Vương Kiến cười nói: “Chịleech_txt_ngu Minh, đây có đồng chí họ Tần muốn tìm Trung đội .”
Họ Tần?
Bước Lữ Tố khựng lại, bàn tay đang nắm tay bấtbot_an_cap siết .
“À, tìm Trường Viễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà chúng tôi hả.”
lần lượt nhìn Chu Đan Thanh rồi đến Tần Thư. Khi nhìn rõ dung Tần , trong lòng cô ấy “thịch” mộtbot_an_cap , mặt lộ rõ sự hoặc: “Hai người ai người tìm?”
Thư lên tiếng: “Chào chị, Tần Thư.”
“Ồ!” Lữ Tố Hoan cười rạng rỡ. “ ra cô Tần Thư à! Tôi từng nghe Trường Viễn nhắc đến cô.”
Tần Thư: “?”
Minh Viễnleech_txt_ngu từng nhắc đến cô? nhắc thì cũng phải đến Tần Mộ Dao chứ? Khoannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã! Chẳng lẽ Lữ Tố Hoan biết chuyện của nhà họ Tầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Lữ Tố Hoan đánh giá Tần Thư từ đầu đến : “Chà, cô gái xắn thật đấy.”
“Cô tìm Trường Viễn chắc là có việc nhỉ?”
Tần Thư chưa kịp nói gì, Lữ Tố Hoan đã nhiệt kéo tay cô: “Đi đi đi, chúng ta về gia đình rồi nói chuyện.”
Lữleech_txt_ngu Tố Hoan một tay dắt con, một tay kéo Tần Thư đi về phía đình.
Tần không từ chối. Ở đông người không chuyện, hơn nữa Chu Đan Thanh biết cô đến để tìm đốivi_pham_ban_quyen tượng kếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôn, lỡ như nói toạc trước mặt mọi người thì không hay.
Người ở đây chẳng ai ngốc, nghe qua làvi_pham_ban_quyen được ngay sự tình.
Cô không Lữ Tố Hoan có biết về hônbot_an_cap nhà họ Minh và nhà họ Tần hay không. Nhưng nhìn bụng bầu vượt mặt sắp sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kia, nào dám để Lữ Tố biết sự thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phũ phàng này?
Nhỡ đâu cô ấy không biết tình, nghe xong kích động làm động thai, xảy ra chuyện thì rắc rối to.
Thế nên về khu gia đình cũng . Đợi Trường Viễn về, cửa bảo nhau quyết thấm là được. Không cần phải làm ầm ĩ để thiên hạ chê cười.
vi_pham_ban_quyen Dịch mò ngước nhìn người chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xinh đẹp trước mặt: “Mẹ ơi, chị này là ai thế ạ?”
Lữ Tố Hoan dịu dàng đáp: “Đây là chị Tần con ạ.”
Đồng chí công an trẻ đi cùng hành lý của Thư tới: “Đồng chí Tần, hành lý của cô đây.”
“Vâng, cảm ơn anh.” Tần Thư lại suy nghĩ, nhận lấy hành lý, cười cảm ơn.
Nhìn gương mặt trắng hồng rạng rỡnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Tầnleech_txt_ngu Thư, tai chàng công an trẻ đỏ : “Không không có gì.”
Tần Thư cười cười, mắt nhìn Chu Thanh: “Đan Thanh, chuyện hômleech_txt_ngu làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phiền cô quá, khi nào rảnh chúng nói chuyện nhé.”
Chu Đan Thanh cười khoái: “Bạn bè tốt khách sáo cái gì, cô cứ lo việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của cô đi, rảnh gặp lại sau.”
Tần Thư gật đầu: “Được.”
xong, Tần Thư xách hành lý theo Lữ Tố Hoan.
Chu Đan Thanh đứng chôn chân tại chỗ, nhìn bóng lưng Tần Thư, mày nhíu chặt: “Sao cứ cảm thấy chỗ nào sai sai ấy nhỉ”
Đồng chí công an trẻ đi : “Đan Thanh, đồng chí Tần đưa đến nơi , chúng ta cũng nên về đồn thôi.”
Chu Đan Thanh bị ngang suy nghĩ cũng không nghĩ ngợi nhiều nữa, ừ một tiếng, quay sang chào Vương Kiến Quân rồi leo xe về đồn.
Trên đường vào khu gia đình.
Lữ Tố Hoan nghiêng nhìn Tần Thư: “ chí Tần mới đến hôm naybot_an_cap à?”
Tầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thư đáp: “Vâng.”
có một phụ nữ trung niên giỏ rau đi tới.
Lưu nhìn : “Tố Hoan, đi bệnh viện về rồi đấy à? Bác bảo saoleech_txt_ngu? Có nói khi nào sinh không?”
Lữ Tố cười đáp: “Chị Lưu, bác sĩ khám bảo sao, chắc chỉ trong hai ba ngày tới làbot_an_cap sinh thôi.”
“Haivi_pham_ban_quyen ba ngày nữa à! thì em phải chú Minh Trường Viễn xin phép ở nhà mà túc trực, đẻ đứa thứ nhanh hơn đứa đầu nhiều đấy”
Chị Lưu đi tới gần mới chú ý đến Tần Thư. Nhìn dung mạo cô gái lạ, ta sững người một chút rồi hoặc hỏi: “Ủa? Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng chí này ai thế?”
Bé Minhvi_pham_ban_quyen Dịch nhanh nhảu: “Chị này đến tìm bố cháu .”
Chị Lưu chằm chằmleech_txt_ngu , nhíu lại: “Tìm Trường Viễn á?”
này xinh đẹp mơn mởn thế kia, lại đến tìm Minh Viễn, trong khi Lữ Tố Hoan lại đang bụng mang dạ chửa.
Tục ngữ có , chửa đẻ là lúc đàn ông dễ lỗi nhất.
Đừng bảo là Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Viễnbot_an_cap “ăn vụng” bên ngoàileech_txt_ngu rồi người ta tìm đến cửa nhé? Thế thì chuyệnbot_an_cap lớn rồi!
Tầnvi_pham_ban_quyen Thư đôi mắt chị Lưu như cái radar cứ lờ trên người mình, hận không thể soi một lỗ. Nhìn biểu cảm thay liên tục của bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị nàybot_an_cap là cô đoán được ngay đầu chị đang diễn gì.
Thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang định lên giải thích.
Lữ Tố Hoan đã nhanh nói đỡ: “À, cô ấy là họ hàng phía nhà Trườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Viễnvi_pham_ban_quyen, có việc đi ngang qua đây nên tiện thể ghénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng em.”
nhìnleech_txt_ngu Tần Thư, vẻ vẫn còn chútvi_pham_ban_quyen nghi : “Ra là thế”
Lữ Hoan gật : “Vâng, thôi khôngbot_an_cap buôn nữa, em về trước đây. Cô ấy đi đường xa cũng mệt và khát rồi, phải về nghỉ ngơi uống chút nước đã.”
“Được rồi, đi.”
Tách khỏi chị Lưu, bộ thêm gần hai mươi phút nữa vào đến khu gia đình.
Vừa nơi, Tần Thư đã nghe tiếng cười rôm . Nhìn về phía râm mát, thấy sáu người đang ngồi túm , người rau, đan , có người còn đang bế con.
bot_an_cap nhìn họ, cũng , ánhvi_pham_ban_quyen mắt đồng loạt đổ dồn người lạ.
Người phụ nữ đang đan len cười hỏi: “Tố Hoan, con gái nhà mà xinh thế em!”
Lữ Tố Hoan chưa trả lời, người ngồileech_txt_ngu nhặt rau bên cạnh vào: “Chị hỏi thừa thế, đi cùng Tố chắn là họ hàng nhà Tố Hoan hoặc chú Trường Viễn rồibot_an_cap.”
“Phải không Tố Hoan?”
Lữ Tốleech_txt_ngu Hoan cười: “Vâng, là họ hàng đằng nhà anh Viễn, đường ghé thăm ạ.”
Nghe là họ hàng, người kia không hỏi thêm nữa mà chuyển chủ đề: “Tố Hoan, thế chồng em bao giờ lên? Bụngbot_an_cap kia chắc sắp đẻ rồibot_an_cap nhỉ?”
“Đừng để đến lúc con chui ra rồi màvi_pham_ban_quyen bà nội nó vẫn , lúc ấy không ai hầu cữ đâu đấy.”
Lữ Tố đáp: “Anhvi_pham_ban_quyen Trường Viễn gửi thư về rồi, chắc một hai nữa bà lên tới nơi.”
“Các chị ngồi , em nhà trước đây.”
Mấy người kia đồng thanh: “Ừ về đi.”
Tần Thư đi theo Lữ Tốleech_txt_ngu Hoan vào sâu trong khu gia .
Mấy bà đằng vẫn nhìn chằm chằm theo bóng lưng Tần .
“Chà!” Người đan len lưỡi. “Con bé đó xinh thật đấy.”
Người nhặt rau bĩu môivi_pham_ban_quyen: “Xinh thì mài mà ăn được à, chẳng biết xử sự gì cả. Mấy chị em mình ngồi đây nói chuyện với Tố Hoan cả buổi mà nó im thin thít hến, chẳng thèm nhả lấy câu.”
Mấy người khác ngẩn , không nói .
Người nhặt rau bồi thêm: “Ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thường ít nhất cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải chào hỏi mộtbot_an_cap tiếng chứbot_an_cap?”
Chị đan len cười xòanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Người tabot_an_cap lạbot_an_cap lạ cái, không chào hỏi cũng bìnhleech_txt_ngu thường. Cơ mà tôi thấy xách túi to tướng, khéo là đến ăn nhờ ở nhà Tố Hoan đấy?”
Thư và Lữ Tốvi_pham_ban_quyen Hoan đã đi xa, không nghe thấy cuộc bàn tán lưng.
Cô theo Lữ Tố đến căn nhà đầu tiên của dãybot_an_cap cuối cùng.
Lữ Hoan lấy khóa mở cửavi_pham_ban_quyen, quay bảo Tần Thư: “Đồng chí Tần, nhà .”
Tần Thư đầu bước vào.
Căn nhà bài trí đơn sơ nhưng dọn dẹp rất sạchvi_pham_ban_quyen sẽ, gọn gàng.
Cô đặt lý xuống đất.
Lữ Tố Hoan kéo một chiếc ghế đẩu mặt cô: “Ngồi .”
Tần Thư chưa kịp , Lữ Tố Hoan đã nói tiếp: “Cô ngồi nghỉ lát, tôi đi rót nước.”
Thư chối: “Để tự rót là , chị bụng mang dạ chửa thế kia, ngồi đi ạ.”
Nghe hai tiếng “chị dâu” (trong của Tần Thư là gọi vợ anh), Lữ Tố Hoan sững sờ, như nghĩ ra điều gì đó, cô ấy xòa: “Rót cốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước thôivi_pham_ban_quyen mà, có gì đâu.”
Dịch chạy lon ton lại: “Mẹ ơi, mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghỉ đi, để con rót nước cho chị Tần.”
Ánh mắt Tần Thư dừng lại người bé hiểu chuyện.
Lữ Tố Hoan xoa đầu con : “Minh Dịch ngoan, con ra ngồi chơi đi. phích lắm, để mẹ kẻo con bỏng.”
Tố cười bảo: “Con ra với chị đi.”
“Vâng ạ.”
Minh vâng liền quay sang nhìn Tần Thư với đôi mắt lấp lánh: “Chị Tần ơi, xinh thật đấybot_an_cap. Chị tên ạ?”
mắt Tần Thưbot_an_cap dịu lại nhìnvi_pham_ban_quyen đứa trẻ: “Chị là Tần Thư.”
Minh Dịch nghiêngvi_pham_ban_quyen đầu: “Thư thì em , là quyển sách để đọc. Thế còn Tần nào ?”
Tần Thư tay kéo bàn tay nhỏ xíu của Minh Dịch lại, tay viết chữ “Tần” vào lòng bàn tay bé: “Làleech_txt_ngu chữ Tần này nàyvi_pham_ban_quyen.”
Dịch ngơ ngác lắc đầu: “Em không nhìn .”
Tần Thư đang định giải thích Minh reo lên: “A đúng rồi, có bút với vở, chị Tần viết vào vở giúpvi_pham_ban_quyen em được không?”
Đối diện với đôi mắt hức của đứa trẻ, Tần thực không nỡ từ chối: “Đương nhiên là được rồi.”
Được , Minh Dịch quay người chạy biến đi lấy vởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Để em đi lấy bút !”
nhìn theo bóng lưng bé của Minh Dịch, bật cười bất lực rồi quay lại ngồi xuống ghế.
Vừa xuống, Lữ Tố Hoan đã bát nước đến trước mặt: “Đồng chí , mời uống nước.”
Tần Thư đứng dậy đón lấy: “ chị, làm phiền chị quá.”
Lữ Tố Hoannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười lắc đầu: “ gì chứ.”
Minh Dịch bút và cuốn nhỏ chạyleech_txt_ngu : “Chịvi_pham_ban_quyen Tần , bút vở đếnleech_txt_ngu rồi đây!”
Cậu bé chìa bút và vở ra mặt Tần Thư: “Đây ạ, chị Tầnbot_an_cap.”
rồivi_pham_ban_quyen.”
Tần Thư đành đặtbot_an_cap bát nước xuống tủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cạnh, nhận lấy bút vở.
mở vở ra, cầmleech_txt_ngu bút nắn nót viết từng nét chữ “Tần”. “Đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là chữ .”
Lữ Tố đứng cạnh ngẩn người nhìn cảnh tượng ấm áp này.
“Thư.”
“Hả?” Minh Dịch nhìn chữ “” vừavi_pham_ban_quyen được viết ra, không chữ “Thư” (sách) cậu bé biết, mày nhíu lại: “Hóa ra không phải là sách để đọc ạ?”
Tần Thư thích: “, sách để đọc khác, còn chữ Thư củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là trong từ ‘thư thái’, nghĩa lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thoải mái, dễ chịu”
Lữ Tố Hoan ngửi thấy mùi thơm bay vào từ nhà hàng xóm, sực nhớ đã giờ cơm trưavi_pham_ban_quyen: “Đồng chí Tần, nay cô thích ăn hay ăn mì?”
Tayvi_pham_ban_quyen viết chữvi_pham_ban_quyen của Tần lại, cô lên nhìn Lữ Hoan: “Chị ơi, đồng chí Minh mới vềleech_txt_ngu ?”
Lữ Hoan ngẫm nghĩ: “Hôm anh ấy đi làm nhiệm rồi, nhanh thì chiều nay về, còn chậmleech_txt_ngu thì chắc phải mất ngày.”
Tầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thư nhíu .
Tố Hoan cười : “Hay là đồng Tần cứ đợi đến chiều xem sao, nếuleech_txt_ngu chiều nay Trường chưa về thì tính tiếp.”
Thư đang định từ chối thì Minh lại chìa cuốn lịch ra trước mặt cô, ngón nhỏ chữ “”: “Chị Tần , chữ này đọc là ạ?”
Tầnleech_txt_ngu Thư liếc qua, buột miệng: “Nhật.” (Ngày/Mặt )
Minh Dịch chỉ vào “Lịch”: “Thế còn chữ này?”
Tố Hoan nhân cơ hội nói: “Minh Dịch, con chơi với chị Tần , để mẹ đi nấu .”
Tần Thư đứng : “ à, không cần phiền phứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế đâu. Đã không chắc chắn khi nào chí Minh về thìleech_txt_ngu tôi xin phép về huyện trước. Tôi sẽ để lại địa chị, nào”
Tiếng gọi thất thanh từ bên cắt ngang lời : “Tố Hoan!”
“Tố Hoan! Hoan!”
Lữ Tốbot_an_cap Hoan vội nói: “Đồng chí Tần, đợi tôi mộtbot_an_cap lát .”
“Ơi!” Cô ấy nói vọng ra ngoài. “Ra đây.”
Nói rồi, Lữ Tố Hoan vội vàng đi ra ngoài.
Thư nhìn ra , mày nhíu .
Giọng Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dịch lên: “Chị Tần , chị giỏi quá . Chị đừng đi vội được không? Chơivi_pham_ban_quyen với em lúc nữa đi?”
Thư thu lại tầm mắt, nhìn Minh dịu dàng: “Chị cũng vớivi_pham_ban_quyen , nhưng chị có việc phải đi rồi. Sau này có hội sẽ chơi với em, không?”
Cô xé một trang giấy từ cuốn vở vừa viết, ghi lại địa chỉ đồn công an rồi đưa cho Minh Dịch: “Đây là chỉ nơivi_pham_ban_quyen đang ở, có thể tìm thấy chị ở đó. Lát nữavi_pham_ban_quyen mẹ vào, nhớ đưa cái này cho mẹbot_an_cap nhé. Minh cũng cóvi_pham_ban_quyen thể đến đó tìm chị.”
Minh Dịch ngơ ngác cầm tờ giấy, gật đầu: “Vâng ạ.”
Tần Thư xoa cậu bé: “Ngoanleech_txt_ngu lắm, chị đivi_pham_ban_quyen .”
Cô xách lý bước ra ngoài.
“Ơ?” Minh Dịchbot_an_cap vội đuổi theo. “Chị không đợi mẹ em ạ?”
Thư lắc đầu: “Không.”
Tần Thư vừa bước ra khỏileech_txt_ngu cửa thấybot_an_cap Lữ Tố Hoan bụng bầu mặt đang đi , hai tay xách hai túi vải nặng trịch.
Bên Tố Hoan là bà lão, đeo mộtvi_pham_ban_quyen cái ba lô to đùng, miệng càm ràm: “Đã bot_an_cap tao tự tìm đườngleech_txt_ngu, không cần mày ra đón, tao đã bảo bụng đi lại bất rồi, thế chúng cứ bắt mày phải ra”
Tần Thư bà lão kia, phảnvi_pham_ban_quyen đầu tiên là đoán đây chắc là mẹ của Trường , tức là mẹ chồng của Lữ Tố Hoan.
Cô lưỡngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lự xem có nên hỏi bà cụ này chuyện Minh Trường , nhưng lại sợ bà già này thuộc dạng gớm không nói lý lẽ, lúc hỏi được gì đã làm ầm lên thì khổ.
Lưu Kế Xuân ràm dở thì ngẩng lên, thấyvi_pham_ban_quyen Tần Thư trong nhà mình đi .
“?” Bà ta dừng , trừng mắt nhìn Tần Thư. “Conbot_an_cap cái nhà ai đấy? Sao đi từ nhà mình rabot_an_cap? Đây là nhà mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đúng không?”
Lữ Hoan ngẩng Tần Thư xách hành lý đi ra, rõ là định đi.
Cô ấy sững lại rồi gật đầu: “Vâng, đúng làvi_pham_ban_quyen nhà mình.”
Lưunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kế trợnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt: “Thế thì là ăn ! Tay nó cái túi to thế kia, chắc chắn là đồ ăn cắp từ nhà mình ra.”
Không đợivi_pham_ban_quyen Lữ Tố Hoan giải thích, bà ta đã lao thẳng về phía .
Lữ Tố Hoan lên: “Kìa !”
“Mày mày mày!” Lưu Kế Xuân chỉ thẳng mặt . “Con ranh ăn cắp kia, đứng lại cho bà!”
Bước chân Tần Thưbot_an_cap khựng lại: “?”
?
Nói cô á?
Kế Xuân : “! yên đấy đừng nhúc nhích!”
Bà ta lao mặt Tần Thư, đưa tay giật lấy túi hànhvi_pham_ban_quyen lý: “Cái ranh này, đầu không học cáileech_txt_ngu tốt, lại làm trộm cắp hả!”
Tố Hoan vội can: “Mẹ, cô ấy là đồng chí , không phải trộm .”
Minh Dịch chạy ra bênh vực: “Bà nội ơi, chị Tần có việc đến bố, không phải ăn trộm đâu ạ.”
“Tần?” Lưu Kế Xuân nghe thấy chữ , lập tức nhớ đến thư mình nhận được, ánh mắt găm chặt vào người Thư: “ là Tần Dao? Tần Cương là bố mày hả?”
Tần mở miệng định nói.
Nào Lưu Kế Xuân đã cổ lên hét: “ đến tìm thằng Trường Viễn là có ý gì hảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Chẳng năm nhà tao cũng gửi tiền về rồi sao? Bây mày đến đây tìm nó là muốn cái gì? Nhà họ Tần chúng mày muốn ép chết nhà tao ?”
Thư nhìn bà già đang phừng phừng lửa mặt, nhanh chóng nắm bắt trọng điểm trong lời nói của bà ta.
Ý nhà họ Tần biết Minh Trường Viễn đã kết hôn, nên dùngbot_an_cap chuyện này đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiếp nhà họ Minh, bắt họ Minh phải cống nạp hàng năm?
nhìn bộ dạng cụ này, nói chuyện tử tế chắc chắn là không xong rồi.
Bên cạnh có xóm vọng sang: “Tố Hoan , chuyện gì thế?”
Là người trongvi_pham_ban_quyen cùng khu đại .
Lữ sợ chuyện to, vội bước lên kéo tay Lưu Kế , hạ giọng: “Mẹ, chúng vào nhà rồi nói.”
Tầnvi_pham_ban_quyen Thư thu lại suy nghĩ, nhìn thẳng vào Kế Xuân: “Cháu tên là Thư, không phải Tần Mộ Daobot_an_cap
Lời còn chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dứt đã bị Lưu Kế Xuân gay gắt cắt : “Tao đếch cần mày Tần gì, cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tần là chẳng phải thứ tốt đẹp gì rồi, toàn lòng dạ thú, đồ không biết xấu hổ, liều mạng mày!”
Lưu Kế Xuân càng nói hăng, vung ném phịch ba lô trên xuốngvi_pham_ban_quyen đất, lao vào định Tần .
Lữ Tố Hoan luôn túi đồ trên tay, tớileech_txt_ngu : “Mẹ! Mẹ! bình tĩnh! Có gì từ từ nói, đừng động !”
Lưu Kế Xuân mặt đỏ gay vì : “Tố Hoan! Con có biết cái thứ không biết xấu hổ này đến đây làm gì không”
Tần Thưbot_an_cap cao giọng quát: “Bà thímbot_an_cap kia!”
Cả Lưu Kế Xuân và Lữ Tố Hoan đều sững lại, ánh mắt đổ dồn về phía .
Tần Thư nhìn thẳng vào hai người: “Nói với các người, tôi cũng là nhà họ Tần lừa đến đây thôi.”
Lưu Kế Xuân không tin, vung tay thẳng vào mặt Tần Thư: “Bị lừa á? Mày bà già này là trẻ lên ba chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Lữ Hoan sợ hãi hét lên: “Mẹ!”
Tần nhanh tay chộp lấy cổ tay đang vung tới của Lưu .
Lưubot_an_cap Kế Xuân không đánh được người lại còn bị chặt tay, giằng mãi không ra, bà ta tối chửi đổng: “Đồ mất , !”
Tần Thư siết nhẹ tay, giọng đanh lại: “Vào nhà nói chuyện, người trong đại viện ra xem hết rồi kìa. Chuyện này mà làm ầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên thì chỉ có bất lợi con trai , Minh Trường Viễn thôi.”
Mắt Lưu Kế Xuân trợn trừng như chuông đồng: “Mày”
Thư nhếch mépleech_txt_ngu cười lạnh: “Bà là mẹ, chắc không muốn con trai mình sau này mấtleech_txt_ngu thăng tiến chứ?”
Con ranh con khốn này lại còn dám uy hiếpbot_an_cap bà!!!
Lưu Xuân tức đến nổ phổi, hận không thể vào cào nát cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt kia ra.
“Mẹ” Lữ Tố Hoan vàng khuyên cannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. “Mẹ như tốt cho anh Trường Viễn , vào nhà rồi .”
Lưu Xuân cũngbot_an_cap sợ ảnh hưởng đến tiền đồ của con trai, hằn học lườm Tần Thư một cái, rít qua kẽ : “Được!”
Thư buông tay bà ta ra.
Lưu Kế Xuân lườm nguýt Tần Thư thêm cái nữa, khónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khăn xuống cái ba lônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vai, loạng đi vào nhà.
Minh Dịch đứng ở cửa tránh sang một cho bà vào.
Tần Thư xách hành lýbot_an_cap lên, chuẩn bị vào nhà banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt một lời bà cụ này cho ra ngô ra khoai.
Vụ ầm ĩ ban nãy không nhỏ, ngườivi_pham_ban_quyen đại viện nghe động đều tò ló đầu ra xem có gì.
Lữ Hoan gượng cười, nói với người đang hóng chuyện: “Các chị, các thím à, chuyện hiểu lầm trong thôileech_txt_nguleech_txt_ngu, người ta bảo việc xấu trongbot_an_cap nhà”
Đang nói dở, Lữ Tố Hoan bỗng cảm thấy một dòng nước ấm nóng ồ ạt xuống .
Người cô cứng đờ, ánh mắt hoảng loạn nhìn xuống dưới. Quần ướt sũngleech_txt_ngu rồi.
bà thímleech_txt_ngu tinh mắt nhận ra sự bất thường của Lữ Tố Hoan, hỏi: “Tố làm sao thế?”
“Tố Hoan ơi quần em sao thế kia?”
“Đừng bảo là sắp đẻ rồi nhé?”
Tần Thư khựng lại, quay đầu nhìn thấy quần Tố Hoan ướt đẫm, sắc lập tức trở nên nghiêm trọng.
Cô vứt phịch lý xuống đất, lao như tên bắn cạnhvi_pham_ban_quyen Lữ Tố Hoan: “ ối rồi, chị vào nhà
Vừa nói, cô vừa đưa tay đỡ Tố Hoan vào nhà.
Nào ngờ, tay còn chưa kịp chạm vào người Lữvi_pham_ban_quyen Tố Hoan.
Lưu Kế Xuân từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu tới, đẩy mạnh Thư một cái: “Cút ra”
Mấyleech_txt_ngu bà thím đang tới xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảnh này dọa cho hét toáng lên: “!”
Lữ Hoan cũng sợ đến thót tim: “Đồng chí Tần!”
Minh hét lên: “Chị Tần!”
Tần Thư phản ứng nhanh, chân lại bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới giữ được thăng bằng, suýt chút nữa ngã sóng soài.
Cô mím chặt môinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Bỗng bàn taybot_an_cap nhỏ xíu lấy tay cô, giọng nói nớt đầy giận vang lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “ bà nội đánh ! Tần là người tốt mà!”
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì giận dữ của Minh Dịch, đôi môi đang chặt của Thư khẽ giãn .
Lưu Kế nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không ngờ đứa đíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tônvi_pham_ban_quyen bà cưng như trứng lại đi vực người ngoàibot_an_cap, mà lại còn là cái con hồ ly tinh Tần kia nữa chứ!
Bà ta tức đến trố mắt: “
Mấy chị em trong đại viện cũng chạy ùa tới, khuyên Xuân: “Bác ơi, có từ nói, động thủ người là không được đâu.”
“Đúng đấy .”
Lưu Xuânbot_an_cap mở miệng định giải thích: “Các không”
Tố Hoan quay sang nhìn Tần vẻ lo lắng: “Đồng chívi_pham_ban_quyen , cô”
Tần Thư Lữ Tốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoan trấn an: “Tôi sao, chị lo cho tôi. Bây giờ chị đừng hoảng, nhà ngửa xuốngbot_an_cap giường, lấy gối kê cao mông .”
Thấy mọi người quanh đang mình, bình tĩnh bịa thêm một câu: “Hồi trước tôi ở quê, bà nội tôi biết y thuật, trẻ con trong gặp tình huống này bà tôi toàn xử lý cả.”
Lữ Tố Hoan bắt gặp ánh mắt kiên định của Tần , gật đầu: “, tôi tin cô.”
Tần Thư quay sang đám : “Các chị ơi, ở sĩ không? Phải gọi bác sĩ ngay lập tức.”
Mọi nhao nhao: “Có có cóbot_an_cap!”
tôi đi gọi bác sĩ.”
Có người ba chân cẳng chạy đi bác sĩleech_txt_ngu.
khácvi_pham_ban_quyen thì chóng dìu Lữ Tốbot_an_cap vào nhà: “Tố Hoan, để chị dìu em .”
Lữ Tố Hoan cảm động hoe mắt: “Làm phiền các chị quá.”
Hai chị hàng cười: “Cùng mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viện cả, có gì đâu mà khách sáo.”
Lưu Kế Xuân thấy con dâu được dìu vào nhà, lại quay ngoắt trừng mắt nhìn Tần chằm chằm.
Tầnvi_pham_ban_quyen Thư cạn lời bà già này. Con dâu đẻ đến nơi rồi không lo vào giúpleech_txt_ngu, lại cứ đứng đây nguýtleech_txt_ngu .
Người bên cạnh thấy thế cũng ngán ngẩm lên tiếng: “ à, bác đừng nhìn người ta nữa, Tố Hoan trọng nhất, có chuyện gì đểvi_pham_ban_quyen mẹ tròn con vuông rồi tính, mau vào đun nước nóng .”
Lúc này Lưu Xuân mới hồn, ừ một rồi luống cuống chạy vào nhà.
Ánh mắt mọi người trong đại việnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đổ về phía Tần Thư.
Có ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên tiếng: “Đồng chí, cô với”
Tiếng gọi thất thanh vang : “ Thư!”
Thư!”
Tần Thư mọi người trong sân đều quay ra nhìn.
Bốn người đang chạy hộc tới.
Dẫn đầu là Chu Đan Thanh, theo sau là Đội trưởng Lý, anh công an trẻ và đồng chí bộ đội quân phục.
Tần khó nhìn Chu Thanh: “Đan Thanh?”
Chu Đan Thanh soi Tần Thư từ đầu đến chân, thấy không sứt miếng nào mới thở phào nhõm: “Tần saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứ? người đánh đấy chứ? Minh Trường Viễn có phải cái
Thấy Chubot_an_cap Đan Thanh lỡ miệng nói ra.
Tần Thư lập tức quát: “Chu Đan Thanh!”
Chu Đan Thanh ngớ .
Tần Thư nhân cơ hội ghé taivi_pham_ban_quyen Chu Đan , hạ thì thầm: “Chuyện có hiểu lầm, tôi muốn giải quyếtleech_txt_ngu riêngleech_txt_ngu.”
Chu Đan Thanh nhìn Tần với ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt ngàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa khó .
Tần đành thêm một câu: “Chị dâu Minh bị động thaileech_txt_ngu, sắp sinh rồi.”
Chu Đan Thanh: “!”
Tần Thư liếc về phía ngôi : “Người đang ở trong .”
Chu Đan Thanh nhìn theo, gật gù ra hiểu, rồi sang nhìn Tần , cũng hạ giọng thì thầm:
“Được rồi, thế cô nói cho tôi biết, tượng kết hôn của cô có phải Minhvi_pham_ban_quyen Trường không? cho tôi thôi, tôi kể với ai đâu.”
Tần Thư gật đầu: “Phải.”
Chu Đan Thanhvi_pham_ban_quyen lộ vẻ “tôi biết ngay mà”, nhưng tiếp theo của Tần Thưbot_an_cap cô nàng chết lặng: “Nhưng tôi là người gả thay.”
“Người thực sự có hôn ước với Minh Trườngvi_pham_ban_quyen Viễn là gái của cha mẹ nuôi tôi, tức là chị gái Tần Mộ Daoleech_txt_ngu
“!??” Mắt Chu Đanleech_txt_ngu Thanh trợn tròn, Tần như nhìn người ngoài hành tinh.
Tần Thư coi như không thấy biểu cảm của bạn, tiếp thì thầm thích.
Chu hoàn toàn “ hình”: “????”
trưởng Lý thu biểu cảm của Chu Đan Thanh vào mắt, trong lòng nóng như lửa đốt, tòbot_an_capvi_pham_ban_quyen không biết Tần Thư đã nói cái quái gì mà làm Chu Đan Thanh sốc đến thế
Một giọng trầm thấp, lạnh lùng vang lên: “Có chuyện gì vậy?”
Đội trưởng Lýbot_an_cap nghe thấy giọng nói quen này thì tim thót lại, vội vàng đầu nhìn ngườivi_pham_ban_quyen tớileech_txt_ngu: “Thủ trưởng .”
đồng chí bộ đội vội vàng chào: “Thủ trưởng.”
Người dân đại viện cũng nhao nhaobot_an_cap: “ trưởng Mục.”
Chu Đan nghe hai “Thủ trưởng”, mặt cắt khôngvi_pham_ban_quyen còn giọtvi_pham_ban_quyen máu, lén liếc nhìn cái. Xác định vị “Sát thần” kialeech_txt_ngu, côleech_txt_ngu vội quaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lưng , sợ bị Mục Dã .
trưởng?
Thư tò mò quay đầu lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Ấn tượng đầu tiên: Đẹp trai.
Ấn tượng thứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : Chân dài miên man!
Ấn thứ ba: Cao mét , soái ca quân nhân chân dài cực phẩm.
Ấn tượng thứ tư: Vị lãnhvi_pham_ban_quyen đạo sát khí nặng quá, tay chắc chắn ít .
Nhưng cũng thôi, trước mặt này trông chỉ tầm hai hai sáu tuổi mà đãbot_an_cap leo lên chức Trung đoàn trưởng, chắn là lên từ bom bão , lấy mạng ra mà đổi quân .
Mục bước tới, lạnhbot_an_cap nhạt lướt qua gương trắng hồng của Tần Thư. Dáng người mảnh khảnh, trông có vẻ yếu mong manh
Bốn chữ “yếu đuối mong manhleech_txt_ngu” vừa hiện lên trong đầu thì hình ảnh cô gái hômbot_an_cap qua tay không đấm tội phạm hộc máu mồm lại ùa về.
Mục Dã: “”
Cố Chinh đi cùng nhận ra ngay Thư: “Cô! Sao cô lại ở ?”
Nghe Cố Trường , Tần Thưleech_txt_ngu sang nhìn.
Cô nhìn chằm chằm Cố Trường Chinh hai giây, chắc chắn chưa gặp người này bao giờ.
Cố Trường Chinh nhìn Tần Thư: “Không phải đi tìm”
Giọng lạnh lùng của Mục Dã vang lên: “Cố Trường Chinh!”
Cố Trường Chinh lập tức đứng nghiêm: “Có!”
Mục liếc Cố Trường Chinh cái lẹm: “Ngậm miệng lại.”
Sống lưng Cố Trường Chinh lạnh toát: “Rõ!”
Ánh mắt thanh của Mục Dã dừng lại trên mặt Tần Thư: “Cô đến tìm Trường Viễnvi_pham_ban_quyen?”
Trường Chinh ngẩn người, như ra gì, ánh mắt lộ vẻ khôngbot_an_cap thể tinvi_pham_ban_quyen nổi.
Tần Thư diện với ánh mắt của Mục : “Phải.”
Mục Dã trầm xuống: “Minh Trường Viễn ?”
Không ai lời.
Mục Dã nghiêngbot_an_cap đầu nhìn Cố Trường Chinhleech_txt_ngu: “Tôi cậu Minh Trường Viễnleech_txt_ngu đâu?”
Cố Trường mếuvi_pham_ban_quyen máo: “Tôi được nóileech_txt_ngu rồi Thủ trưởng?”
Mục Dã: “Nóivi_pham_ban_quyen.”
Cố Trường Chinh vội đáp: “ Viễnleech_txt_ngu đi làm nhiệm rồi ạ.”
Mục Dã hỏi: “Bao giờ về?”
Cố Trường Chinh ngẫm nghĩbot_an_cap: “Chắcbot_an_cap tối nay.”
Mục Dã không nói gì thêm.
Anh mím môi, liếc hành lý đất, định bảo Cố Trường đồ, đưa Tần Thư đi theo mình.
Lời chưa kịp nói ra thìbot_an_cap tiếng hô hoảng hốt vang lên: “bot_an_cap Lưu đến ! Bác sĩleech_txt_ngu Lưunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến !”
Thư ngước , thấy một nữ bác sĩ tầm hơn mươi tuổi xách thuốc chạy theo mấy bà thím trong đại viện tới.
Thế nhưng cô sĩ này đến nơi không lo vào nhà xem bệnh nhân ngay mà lại dừng lại trước mặt Mục Dã, giọng nói dịu chảy nước: “Thủ trưởng.”
“Thủ , ạ”
Mục Dã đáp một tiếng không mặn không nhạtbot_an_cap: “Ừ.”
Tần Thư thấy cô bác sĩ này dán mắt Thủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mục kia như keo dính chuột, mày cô cau lại.
Người mất mình đang có việc quan trọng à?
Thấy độ hờ của Mục Dã, nữ bác sĩ thoáng thất vọng, mở miệng thêm: “Thủ”
Bà thím trong đại viện cắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngang, kéo tay Lưu Linh lôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào nhà: “Bác sĩ Lưu, đừng nhìn Thủ trưởng , bên trong vỡ ối , sắp đẻ rồi kìa.”
“À .” Lưu Linh hoàn hồn. “Cứu người trước, người trước.”
Lưu Linh hòm thuốcbot_an_cap chạy biến vào trong.
Mục Dã sải bước đến trước mặt Tần Thư.
Tần Thư nhìn người đàn ông cao hơn mình cả cái đầu, nói chuyện phải ngửa cổ lên mới thấy mặt. Ánh mắt anh ta lạnh nhạt xa cách, áp lực ra ngùn ngụtbot_an_cap.
Tần Thư: “Anh”
Dã: “Mục”
Hai người đồngvi_pham_ban_quyen thanhbot_an_cap lên tiếng rồi lúc im .
“Áaaaa!”
Trong nhà hét thất thanh Lưu Linh.
Sắc mặtleech_txt_ngu Tần Thư đổi, cô ngay vào trong.
Mục Dã theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xạ định theo, chân được một bước lại nhớ ra trong phòng có sản phụ, đành chân lại.
Tần Thư vừa vào đến nơi thấy bác sĩ Lưu xách hòm định : “Tôi không đỡ , ca nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịu, bụng cô ấy không ổn.”
Mấy bà thím hỏi dồn: “ không là sao?”
Lưu Xuân ngồi mép giường: “Bụng nó vẫn bình thường này cơvi_pham_ban_quyen mà? Sao đỡ được?”
bác Lưu tái mét: “Là là ngôi thai ngược! Thai ngược!”
Ngôi thai ngược?
Tần Thư nhìn Lữbot_an_cap Tố Hoan đang nằm trên giường. Sáng cô ấy mới đibot_an_cap khám thai ở bệnh việnvi_pham_ban_quyen huyện, nếu thai bác sĩ ởvi_pham_ban_quyen đó chắc chắn phải nói chứ.
Là bác sĩ huyện khám không ra? Hay sĩ nói rồi mà Lữ Tố Hoan không tin?
Dù làvi_pham_ban_quyen kết quả nào thì Lữ Tố Hoan không xảy ra chuyện!
Nếu sự mệnh hệ gì, chuyện giữa và Minh Trường Viễn sẽ nảy sinh cố lớn!
Thư thu lại nghĩ, định bước lên kiểm tra tình trạng của Lữleech_txt_ngu Tố Hoan.
Đúng lúc này, có người hét lên: “Thai ngược không đẻbot_an_cap thường được đâubot_an_cap, đẻ khó là người đấy! đưa lên bệnh viện !”
“Đi đi đi!” Lưu Kế mặt cắt không còn giọt máu. “Mau lên bệnh viện huyện!”
Thấy mọi người đưa Lữvi_pham_ban_quyen Tố Hoan lên tuyến trên, Tần Thư dừng lại định can thiệp.
Xe quân sự chạy nhanh thì đến bệnh viện huyện chỉ mất nửa tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Từ lúc Lữ Tố Hoan vỡ ối giờ chưa nửa tiếng, vẫn còn kịp.
Mấy bà thím biết kiếm ra , cẩn thận khiêng Tố Hoannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên.
Tần Thư nhìn này, lặng lẽ ra .
Ra đến sân, thấy Mục , Đội trưởng Lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Chu vẫn còn đứng đóvi_pham_ban_quyen.
Chu Đan Thanh sán lại gần: “Tần Thư, tình hình bên trong thế nào rồi? Có nguy không?”
Tần chưabot_an_cap kịp trả thì Lữ Tố Hoannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã được khiêng ra, Kế Xuânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạy theo sau, miệng gào : “Tố Hoan! Tố ơi! Con không được có mệnh hệ đâu đấy!”
Nhìn thấy Tần Thư, sắc mặt Lưu Kế Xuân thay đổi cái rụp: “Cái con ranh không biết xấu hổ kia, tại mày tất, tại mày mà con Tố Hoan tao mới ra nông nỗi này, tao”
Vừa nói, bà ta vừa laovi_pham_ban_quyen vào đánh Tầnbot_an_cap Thư tiếp.
Tần Thư đang định đòn thì một cánh tay rắn chắc đã chắn ngang, tóm chặt lấy cánh tay Lưu Xuân, giọngleech_txt_ngu nói lạnh băng vang : “Có gì từ nói.”
Tần Thư người đàn ông vừa ra tay giúp mình, trong mắt hiện lên tia hoặc. Không hiểu sao anh ta giúp cô.
Lưu Xuân bị Mục Dã liếc một cái, lông tóc toàn thân dựng đứng: “Tôi”
Người trong đại thấy vậy vội lên : “Thủ trưởng”
trưởng?” Lưu Kế Xuân sáng lên, lại gào mồm ăn vạ. “ đạovi_pham_ban_quyen ơi, ngài không biết đâu! Con tôi bị thế nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là tại con ranh này hết”
Mục Dã lạnh lùng cắt ngang: “ thật nào, quân sẽ tự điều .”
“Việc quan trọng nhất bây là bà đi theo chăm đồng chí .”
Mọi người cũng hùa vàoleech_txt_ngu: “Đúng đấy! Mau đi xem Tốbot_an_cap Hoan thế nào đi.”
nàyvi_pham_ban_quyen Lưu Kế Xuân mới nhớ ra con dâu đã khiêng đi rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vộibot_an_cap vàng đuổi theo, miệng vẫn gào: “Tố Hoan! Tố Hoan của mẹbot_an_cap! Con đừng làm sao nhé!”
Đan Thanh trợn mắt: “Bà giàleech_txt_ngu này, không chuyện gìvi_pham_ban_quyen cũng bị bà ấy gào cho thành có chuyện.”
Đội trưởng Lý sợ hếtvi_pham_ban_quyen hồn nhắc nhở: “Tiểu Chubot_an_cap! được nói linh tinh!”
Tần Thư nhìn theo bóng lưng Lưu Kế Xuânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lưỡng lự xem có nên đi theo không.
“Chị ” Giọng Minh Dịch vang . “Mẹ em có bị làm sao ạ?”
Lúc nàybot_an_cap Tần mới ý Minh Dịch không theo xe đến bệnh viện.
Cô đưa đầu thằng bé: “Yên tâm, mẹ không sao đâu.”
Minh Dịch ngước nhìnbot_an_cap Thư: “Chị Tần ơi, em muốn đi thăm , chị đưa em đi được không?”
Mấy người hàng chen vào: “Minh ngoan, mẹ đi sinh em cho con đấy, đẻ là về ngay , con sang với thằng Hổ đi.”
“Không!” Dịch ôm chặt chân Tần . “Cháu muốn mẹ!”
Thằng bé òa nức nởvi_pham_ban_quyen: “ muốn cơ!”
Tần Thư không đànhbot_an_cap lòng: “Được, chị embot_an_cap đi.”
Thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Minh Dịch khóc, Mục Dã cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên tiếngleech_txt_ngu: “ cháu đi.”
Hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói vang lên cùng lúc.
Tần : “?”
Mục Dã: “?”
Hai nhìn nhau.
Chu Đan Thanh liếc qua hai người, như nghĩ điều gì đó, khóe miệng tủm tỉm cười.
Tần tốt quá!” Được đồng ý, Minh nínvi_pham_ban_quyen khóc toe toét. “Chú Thủ trưởng cũng nữa.”
Tần dắt tay Dịch đi ra ngoài, Chu Đan Thanh bám sát bên cạnh.
Nhóm Mục , Đội trưởng Lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi sau.
“Thủ !” Cố Chinh chạy bước nhỏ quay lại. “Xe chở chí Lữ đã ạ.”
.” Mục Dã bìnhleech_txt_ngu thản. “Cậu chạy thêm nữa, lái qua , tôi đưa đồng chí Tần và Minh Dịch đến bệnh viện huyện.”
“” Nụ trên mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trường Chinh cứng đờ, nhưng hô to: “!”
phúc của Dã, Tần Thư và Minh Dịch đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngồi quân sự.
Còn Chu Đan Thanh bằng thì bằngvi_pham_ban_quyen nấy.
Nửa tiếng sau, xe đến bệnh viện.
Vừa bước cổng đã nghe tiếng Xuân chửivi_pham_ban_quyen om sòm: “Các người có phải là bệnh không đấy hả! Đến một bác sĩ đỡ đẻ cũng không có!”
“Các người muốn giết chết con dâu à!”
“Tôi nói cho người biết”
Lưu Kế Xuân nhảy dựngvi_pham_ban_quyen lên trước mặt bác tá mà khóc lóc ĩ, xung quanh có rất đông ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , mấy người hàng xóm đi cùng đang cố khuyên can nhưng bà ta bỏ ngoài tai hết.
Dã liếc Cố Chinh, Trường Chinh hiểu ý, tiến lên gọi một người hàng ra.
Mục Dã hỏi: “Tình hình thế nào?”
Ngườibot_an_cap kia Mục Dã ngạc: “Thủ trưởng? Sao ngàivi_pham_ban_quyen lại”
Mục Dã ngắt lời: “Nói vàobot_an_cap việc chính.”
nọ vội vàng lại đầu đuôi: “Thủ , chuyện thế này”
Hóa ra cả cái viện huyện này chỉ có một sĩ cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khả năng đỡ ngôi ngược.
Xui thay, bác sĩ này ăn trưa thì bị gọibot_an_cap khám ngoại viện , không biết bao mới về.
Các bác sĩ trong viện không dám nhận ca khó thế này, đang tìm cách gọi sĩ kia về thì Lưu Kế bắt đầu làm loạnbot_an_cap.
Nghe xong, Tần Thư thầm thấy mắn vì mình đi theo.
hình cô bắt buộc phải rabot_an_cap rồi.
hàng xóm: “ ơi, Lữ Hoan đang ởleech_txt_ngu đâu?”
Chị hàng xóm đáp: “Trong phòng .”
Tần Thư quay nhìn Mục Dã: “Thủ trưởng Mục, có thể tôi việc được không?”
Dã nhìn vào đôi sáng ngời của cô: “Việc gì?”
Tần Thư nói chắc nịch: “Tôi sẽ vàoleech_txt_ngu đỡ đẻ cho Lữ Tố Hoan, cần mượn danh nghĩa và thiết bị của bệnh viện.”
Chị xóm nhíu mày, ngơ ngác Tần Thư: “Cô gái, cô”
Tần Thư ngắt : “Bà nội tôi ở leech_txt_ngu thầy thuốc đất, chuyên chữa cho ngườivi_pham_ban_quyen ta. Trẻ làng và mấy làng bên cạnh đều do bà tôi đỡ đẻ cả. Tôi đi theo bà từ bé nên được chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lĩnh.”
Chị hàng xóm thắc mắc: “Thế lúc ở cô không nóivi_pham_ban_quyen ?”
Thư giải : “Lúc bác bảo đỡvi_pham_ban_quyen tôi đãleech_txt_ngu định ra tay rồi, nhưng nghe các bảo đưa lên bệnh viện huyện, tôi nghĩ bác trên này chắc chắn có nên mới im lặng.”
“Giờ tình thế nguy cấp, tôi mới phải lên tiếng.”
Chị hàng xóm nhìn Tần , không .
Mục Dã mím môi nhìn chằm chằm Thư.
Tần Thư quay đầu, đối diện với đôi mắt sâu thẳm sắc bén của anh: “Lữ Tố Hoan ra chuyện thìleech_txt_ngu lợi lộc gì tôi .”
nói này nhắc nhở Mục Dã về mối hệ giữa cô Minh Trường Viễn.
vậy, nếu Tố có mệnh hệ gì, với thân phận của Thư, có thiệt chứ không có lợi.
bot_an_cap lời cô nói
Tần Thư nhìnvi_pham_ban_quyen thẳng vào vị Thủ trưởng tuổi với ánh mắt kiên định, chỉ thiếu nước viết hai chữ “Tin tôi” lên mặt. Cô vọng anh đồng ý, như vậy đỡ dùng biện mạnh.
Nếu anh từ chối, chỉ còn liều mạng xông vào bệnh để đỡbot_an_cap đẻ cho Lữ Hoan.
Dù sao thì Lữ Tố cũng không được phép xảy ra chuyện, cô nhất định !
Bốnvi_pham_ban_quyen mắt nhìnbot_an_cap nhaubot_an_cap.
Vẻ mặt Dã vẫn lạnh không cảm xúc.
Tần Thư thì tràn đầy quyết tâm.
Cố Trường Chinhbot_an_cap dắt Minh Dịch đứng nhìn này, cứ thấy bầu không khí sai sai nào ấy mà không dám ho he.
Đúng lúc cục diện đang rơileech_txt_ngu vào tắc kỳ lạ thì bên cạnh vang lên tiếng hét thất thanh: “Quân Quân! Quân Quân! Con làm thế này?”
Nghe tiếng hét, theo quay lại.
Mục Dã cũng nhìn .
Giữa sảnh bệnh viện, người phụ nữ đang ôm đứa trẻ chừng hai tuổi trong lòng.
Bà ta quay lưng về phía này Tần Thư chỉ thấy bà mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàovi_pham_ban_quyen lưng đứa bé, rồi lại thò tay vào họng nó: “Quân Quân há mồm ra! Há to ra !”
Dường như không móc ra, bà tavi_pham_ban_quyen ngẩng đầu gào lênvi_pham_ban_quyen: “Bác sĩ! Bác đâu!”
“Bácleech_txt_ngu sĩ mau lại đây! tôileech_txt_ngu bị hóc cái rồi!”
Tần Thư thấy , chân chạy vọt tới.
Nhưng một bác sĩ nam còn nhanh chânleech_txt_ngu hơn, đến trước bà taleech_txt_ngu một bước. sắc mặt đứa không , anh vội đón lấy đứa trẻ, vừa mạnh vào lưng vừa hỏi: “Vừa nãy cháu cái gì?”
Người phụ loạn: “Chả ăn cái gìleech_txt_ngu cả.”
Nam bác sĩleech_txt_ngu không nói gìvi_pham_ban_quyen nữa, tiếp tục vỗ mạnh vào đứa nhưng chẳng có dụng gì, mặt đứa bé chuyển sangbot_an_cap màu tím tái.
“Quân Quân! Quân ơi! Con dọa bà sợ!” Người phụ nữleech_txt_ngu khóc nấc lênbot_an_cap, quay quát bác sĩbot_an_cap : “Anh có làm không đấy, mặt nó tím ngắt rồi kìa!”
Tần Thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạy nơi, động của nam bác thì lên tiếng: “Anh làm thế không đượcvi_pham_ban_quyen đâu, đưa đứa bé cho tôi.”
Nam bác nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghi ngờ mìnhleech_txt_ngu thì khó chịu, bật lại : “
Mạng người quan trọngleech_txt_ngu.
Tần Thư chẳng thèm co, giật phắt đứa bé từ tay anh ta.
“Này!” Nam bác sĩ biến sắc. “Cái này!”
Tần Thư ôm lấy bé, hai tay từ phía sau ôm ngang bụng, một taybot_an_cap nắm thành nắmbot_an_cap đấm, tay kia bao lấy nắm đấm, đặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào vùng thượng rốn và xương ứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của trẻ, dùng sức siết mạnh, ấn khoát vào bụng đứa bé hướng lên trên.
Nam bác sĩ chưa từng thấy động này bao giờ, định mởleech_txt_ngu ngăn cản nhưng ngừng.
Mụcbot_an_capbot_an_cap bước dài tới, khéo chứng kiến cảnh Tần Thư cấp cứu cho trẻ.
Rất nhiều người viện cũng xúm lại xem.
!”
tiếngbot_an_cap động lanh lảnh lên, có gì đó rơi xuống nhà.
Mọi ánh mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều đổ xuống đất: kẹo cứng đang lăn lóc.
Nam sĩ nhìn chằm kẹo, mắt sáng lên: Dị ra rồibot_an_cap?
khóc của đứa trẻ vang lên: “Oa! Oa!”
Nghe tiếng khóc, tảng đá đè nặng lòng Tầnvi_pham_ban_quyen mới được trút bỏ.
trả bà nội nó: “ ra rồi, không sao nữa đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ạ.”
Khương Phúc Nguyệt đỏ hoe , gật đầu lia lịa lấy cháu trai cưng, nghẹn ngào dỗ dành: “Ôi ôi ôi Quân Quân đừng khóc, Quânbot_an_cap Quân ngoan nào.”
Dỗ cháu được vài câu, sang Tần Thư: “Cảm cô, cảm ơn cô nhiều lắm.”
Tầnbot_an_cap Thư mỉm cười: “ nên làm mà, bác đừng khách sáo.”
Khương Phúc Nguyệt Thư, đang định thêm gì đó: “Đồng chí”
Mới thốt được chữ thì đứa cháu lại ré lên gọi bà: “Bà ơi”
Hết cách, bà đành quay sang dỗ cháu trước, lời cảm ơn đành lát nữabot_an_cap nói sau.
Tần Thư thấy đứa bé đã an vô sự, đang định quay lại hỏi Mục Dã xem anh đã suy nghĩ xong chưa.
Cô vừa người được một nửa thì giọng nói quen từ trên đỉnh đầu xuống: “Nắm chắc bao nhiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phần?”
Mắt Tần Thưbot_an_cap sáng , quay phắt . Nhưngvi_pham_ban_quyen vì đối phương quá cao nênvi_pham_ban_quyen cô chỉ nhìn thấy cái cổ của anh . ngẩn ra một giây rồi vội ngửa cổ lên : “Không dám nói chắn phần trămvi_pham_ban_quyen, nhưng chín phần thì .”
Mục nhìn vào đôi mắt tự tin sáng ngời ấy, tim như hẫng đi một nhịp.
thản nhiên thu lại ánh mắt: “Đi theo tôi.”
Nói xong.
Mục Dã quay người bước đi.
“Rõ!” Tần Thư mừng rỡ, biết cá đã cắn câu, cô vội vàng theo.
Lúc chạy qua, cô thấy Minh Dịch đang nắm tay Cố Trường Chinh.
Cô dặnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dò: “Minh Dịch, emleech_txt_ngu chơileech_txt_ngu với chú Cố lát nhé, chị vào mẹ em thế nào.”
Minh ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng ạ.”
Nhận được câunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trả lời, Tần Thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỉm cười cậu bénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi bước đuổi theo Mục Dãbot_an_cap.
băng qua bệnh viện, rẽ góc hành lang rồi đi lên lầu.
Tại sảnh bệnh viện.
Khương Phúc Nguyệt vừa bế cháu đi đileech_txt_ngu lại lại vừa dỗ dành. Không biết có dọa quá không mà thằng cứ khóc ngằn ngặt nín.
Nhìn cháu trai khóc đỏ , Khương Phúc Nguyệt xót xa, mắt lại đỏ lên. đến ông chồng già đi xếp hàng lấy số mãi chưa thấy mặtvi_pham_ban_quyen mũi đâu, trong bà lại hỏa.
Định bụng lát nữa lão già kia về, bàbot_an_cap phải mắng một trận tơi bời khói lửa mới hả dạ.
Vừa nghĩ đến Tào Tháo Tào Tháo đến, càm ràm của ông chồngleech_txt_ngu vangbot_an_cap lên: “Tôi mới đi một tí, nó lại khóc rồi?”
“Chẳng phải nó ăn kẹo rồi ?”
“Kẹo?” Khương Phúc Nguyệt phản , sang nhìn ông chồng đang đi tới, chỉ muốnvi_pham_ban_quyen tát cho một cái: “Hóa ra cái lão già chết tiệt cho thằng Quân ăn kẹo! Ông có biết ông suýt hại thằng bé không!”
Quân Quân mếu máo nhìn ông : “
Giang Quân thấy cháu cưng khóc thiết thế kia xót ruột: “Ôileech_txt_ngu ơi! Đừng khóc! khóc nào”
Khương Phúc Nguyệt trừng mắt nhìn chồng: “ đích tôn ông nữa thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi chầu ôngleech_txt_ngu vải rồi đấy, tại cái viên ông cho mà nó bị hóc, mặt tím tái, trợn ngược mắt lên rồi kìa!”
“Nếu không có cô gái lúcbot_an_cap nãy”
Khương Phúc Nguyệt lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng chẳng thấy bóng dáng đâu nữa.
Bà ngẩn người: “Ủa?”
Bà nhìnbot_an_cap quanh một vòng, người qua kẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại đông đúc nhưng tuyệtbot_an_cap không thấy bóng dáng ân nhân đâu: “Cô gái lúc nãy đâu rồi?”
Không thấy Tần Thư, Khương càng tức điên người, quay sang mắng chồng xả: “Ông thấy chưa! Tại ông tất! Tại ông về muộn! ân đi mất rồi, tôibot_an_cap còn chưa kịp hỏi tên tuổibot_an_cap người ta”
“Người ta cứu mạng Quân nhàleech_txt_ngu mình, thế mà lời ơn cũng không có, chắn người ta sẽ nghĩvi_pham_ban_quyen chúng ta là người vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ơnvi_pham_ban_quyen bạcbot_an_cap Tại ông cả đấy, tất cả là tạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ôngvi_pham_ban_quyen!”
Khương Phúc tức đến đỏ tía tai.
Giang Hướng Quân thấy vợ giận thật, vội vàngbot_an_cap cúi đầu nhận lỗi: “Rồi rồi rồi, lỗi của tôi, lỗi của tôi hết. Bà nóng, tôi nhất định tìm bằng cô bé đó.”
mặt Khương Phúc này mới dịu đi đôi chút: “Là ông nói đấyvi_pham_ban_quyen nhé.”
Giang Hướng Quân gật lia lịa: “Tôi nói, tôi nói mà.”
Khương Phúc Nguyệt hừ một tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Không tìm được thì liệu hồn với tôi.”
“Ừ .” Giang Hướng Quân gật đầu vừa đi khoác vai vợ. “ ký khám rồi, Quân Quân đi khám đã.”
“Được.” Khươngleech_txt_ngu Phúc Nguyệt đáp lời, lúc này mới để ý thấy Quân Quân nín khóc, đôi mắt tròn xoe đang nhìn ôngleech_txt_ngu bà nội.
Bà bật cười: “Thằng bé này, thấy ông bà cãi nhau nín khóc ngay.”
Hướngbot_an_cap cũng cười theo: “Nín làleech_txt_ngu tốt rồi. Nào Quân Quân, ông bếvi_pham_ban_quyen.”
Quân Quân ngoắt : “Không!”
Giang Hướng Quân sợ cháubot_an_cap lại khóc, vội rụt tay vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Rồi rồi rồi, không bếbot_an_cap, không bế nữa, cháu đừng nhé!”
Phúc Nguyệt cười: “Quân Quân ngoan, không cho ông bế, chúng ta đi.”
Tần Thưleech_txt_ngu không Khươngleech_txt_ngu Phúc Nguyệt tìm , cô Mục Dã lên tầng .
Mụcleech_txt_ngu Dã dẫn cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến trước văn phòng, bảo cô đợi bên ngoài một rồi gõ cửa, đợi bên trong trả lời đã đẩy bước vào.
Cánh cửa đóng lại ngay trước Tần Thư.
Lát sau, mởbot_an_cap ra. Tần Thư Mục Dã đi ra, đang định miệng nói thì người bước ra không phải Mục Dã mà một người khoảng ba mươi tuổi.
Ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàn ông nhìnbot_an_cap thấyleech_txt_ngu sững lại mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi cười: “Tần Thưvi_pham_ban_quyen, đồng chí Tần phải không?”
Tần đầu: “Vâng, là .”
Người đàn ông nói: “ chíbot_an_cap Mục đã nói rõ tình hình với rồi, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo .”
Nói xong, ông ta ngườibot_an_cap đi luônvi_pham_ban_quyen.
Tần Thư rảo bước sauleech_txt_ngu: “Vâng.”
Người đàn ông dẫnvi_pham_ban_quyen thẳng khoa sản, tìm một y tá đỡ đẻ trẻ tên Triệu, nói với cô ấy rằng Tần Thư thể giải quyếtleech_txt_ngu ca của Lữ Tố Hoan và sẽ trựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếp đỡ đẻ.
Dặn dò xong, kệ vẻ mặt ngơ ngác của tá Triệu, ta bảo cô ấy lập đưa Tần Thư đi thay đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vô trùng và vào phòng sinh.
Y Triệu nhìn chằm chằm gương mặt non choẹt của Tần Thư, thầm nghĩ người này còn trẻ hơn cả mình Nhưng ý nghĩ vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lóe lênleech_txt_ngu thì nhớ người do chủ nhiệm Hứa thân đưa tới, chắc là không có vấn đề gì.
Cô ấy cũng hỏi nhiều, dẫn Tần Thư đi ngay.
Tố Hoan là con rạ (sinh con thứ hai), tìnhvi_pham_ban_quyen huốngleech_txt_ngu khẩn cấp.
Y tá Triệu đưa Tần Thư vào thẳng phòng thay đồ cạnh phòng sinh, bảo cô thay quần áovi_pham_ban_quyen.
Còn thì chạy sang phòng bệnh đẩy Lữ Tố Hoan vào phòng sinh.
Tốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoan được đẩy phòng , đập vào mắt là Thư đã mặc áo blouse trắng chỉnh tề.
ngẩn người, đi nhìn lại, càng nhìn càng vị bác sĩ này quen quen.
Đặc là đôi mắt kia.
Đôi mắt!
Trong đầu Lữ Tố Hoan hiện lên chữ “Tần Thưleech_txt_ngu”, cô buộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng thốtvi_pham_ban_quyen lên: “Đồng chí Tần?”
Tần Thư không ngờ mình đeo kín mít thế này mà Lữ Tố Hoan vẫn nhận ra, cô gật đầu.
Lữ Tố Hoan định hỏi sao Tần Thư lại thành bác sĩ: “Cô”
Thư ngắt lời, giọng kiên định: “Yên tâm, có tôi ở đây, tôi bảo chị vàleech_txt_ngu con sẽ mẹ tròn con vuông.”
Trấn an Tố , Tần Thưleech_txt_ngu bắt đầu thăm khám.
Quả nhiên là ngôi ngược.
Là ngôi mông.
chỉ số đều bình thường.
Tần Thư đứngvi_pham_ban_quyen thẳng người, nhìn khuôn mặt nhợt của Lữ Tố Hoan: “Bây tôi sẽ xoay ngôi thai, thể sẽ hơi , đau thìleech_txt_ngu chị cứ hét lên.”
Y tá Triệu đứng bên hỗ trợ nghe thấy thế thì giật mình, nhìn Tần Thư.
Cô gái nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết thai ?
cô biết, cả cái huyện Đài này chỉ có mỗi bác sĩ Dương Quyên là biết kỹ thuật này. Mà bác sĩ Dương đang ăn trưa thì bị gọi đi mất nên
Thảo nào chủ nhiệm Hứa gái trẻ nàyleech_txt_ngu có thể đẻ.
Lữ Hoan hoặc: “Xoay thai?”
“Ừ.” Tần Thư đáp. “Tôi bắt đầu đây.”
Bàn tayvi_pham_ban_quyen Tần Thư đặt lên bụng Lữ Tố , từ từ di chuyển, dùng lực ấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và xoay.
đau dữ dội ập đếnvi_pham_ban_quyen, tử Lữ Tố Hoanbot_an_cap co rút lại, hai tay túm lấy ga trải giường.
!”
“Áaaaa!”
Tiếng hét đau đớn vang vọng khắp phòng sinh.
Bên ngoài phòng cũng nghe rõ mồn .
Lưubot_an_cap Xuân vừa chạy đến hành lang thì thấy tiếng con hét thảm thiết.
Bà ta gào lên: “Chẳng phải bảo không đỡ đẻ ? Sao lại đưa con Tố nhà tôi vào phòng sinh rồibot_an_cap!”
Lưu Kế lao đến cửa sinh, đập cửa ầm ầmvi_pham_ban_quyen: “Ai đang đỡ đẻ ở trong đó hả!”
“Định giết hay sao!”
Chị Trầnvi_pham_ban_quyen hàng xóm đi cùng vội can ngăn: “Bác ơi đừng nóng, là chí Tần, đồng chí Tần đang ở đó, côleech_txt_ngu ấy lúcbot_an_cap
“Tần?” Kế Xuân quay ngoắt lại, túm lấy áo chị Trần. “Là con ranh ởleech_txt_ngu đại viện đó hả?”
Trần bị phản ứng Lưu Kế dọa sợ, theovi_pham_ban_quyen năngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu: “Vâng.”
Lưu Kế Xuân rú lên: “Sao cô lại để nó vào trong đó? Nó có thù với nhà , nó muốn giết chết Hoan tôi đấy!”
Chị Trần ngơ .
Lưu Kế Xuân vừa tức vừa vội, nắm tay đấm thụp vào cửa sinh: “Rầm! Rầmvi_pham_ban_quyen!”
“Ra đâybot_an_cap!”
“Ra ngay!”
“Mở cửa ra cho tao!”
Trong phòng sinh, Thư, Lữ Hoan và đều nghe thấy tiếng đập cửa rầm rầm.
Xoay ngôileech_txt_ngu thai đang đến lúc quan trọng, Tần Thư không dám .
Lữ Tố đau đến mức nghiền , hai tay bấu ga giường, gân xanh trên bàn tay nổi lên cuồn cuộn.
mặt y Triệu trầm xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Để ra xembot_an_cap sao.”
ngoài, Trần thấy Lưu Xuân cơn điên thì hối hận lúc nãy không vềbot_an_cap cùng mọi người rồi.
Thấy nhiều người đang nhìn phía này, vội giữ tay Kế Xuân lại, gắng thích: “Bác ơi, đồng chí Tần bảo bà nội cô trước làm nghề đỡ đẻ”
Lưu Kế hất mạnh chị Trần ra: “Nói láo toét! con ranh họ Tần đó chết năm sáu năm , ấy nó cònbot_an_cap mũi chưa sạch, biết cái đếch gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà đỡ đẻ!”
Bà ta chỉ tay vào mặt Trần: “Là cô cho nó vào chứ gì! Tôi nói cho cô , Tố Hoan nhà tôi mà có mệnh hệ gì”
Cửa bất ngờ mở toang.
Y tá Triệu quát vào mặt Kế Xuân: “ cái gì đấy! Làmvi_pham_ban_quyen cái đấy hả!”
“Không biết bên trong đang sinh nở à?”
“Khu vực sinh cầnleech_txt_ngu yên tĩnh, mà còn la lối om sòm nữa thì đừng trách tôi bảo vệ lôi bà ra ngoài!”
Kế Xuân quát cho người: “Ơ”
Nhìn đôi mắt trừng trừng như mắt trâu của y tá Triệu, bà ta nuốt nước bọt cái ực, rụt rè hỏi: “Bác , tôi muốn hỏi chút”
hết câu.
Y tá Triệu đóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sầm cửa lại trước mũi bà ta. “Rầm!”
Lưu Kế Xuân giật mình run bắn người.
Trần thấy bộ dạng của Lưu Kế Xuân thì môi, thèm nói gì nữa, quay người đi ra ngồi .
Lưu Kế Xuân bị y tá Triệu cho một trận nên không dám làmleech_txt_ngu loạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , chỉ dám đi đi lại trướcleech_txt_ngu cửa phòng sinh. Điều khiến bà ta yên phần là khôngleech_txt_ngu còn nghe thấyleech_txt_ngu tiếng Lữ Tố Hoan hét thảm lúc nữa.
Trong phòng , ngôi thai đã thuận.
Vừa xoay xong thai, đứa nóng lòng muốn chui .
Sinhvi_pham_ban_quyen con vừa đau vừa phải dùng sức
Tiếng kêu đau đớn Tố Hoan lại vang lên: “Á!”
“Á hự”
Bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài, Lưuleech_txt_ngu Kế nhìn chằm vào cửa đóng kín, bẩm: “Tốleech_txt_ngu Hoanleech_txt_ngu
Lữ Tố Hoan dùng hết sức sinh rặn một hơi dài: “Áaaaa!”
Tần Thư hô: “Tốt lắm, đầu ra rồi.”
thấy con ra rồi, Lữ Tố Hoan thả toànleech_txt_ngu , trong chỉ còn một ý duy : nữa, đến già! Đau chết mất thôi!
Xoay ngôi cũng đau, cũng đau!
“Bép!” Tần Thư vỗ nhẹ vào mông đứa bé.
Đứa trẻleech_txt_ngu cong người khóc ré lên, khóc vang phòng sinh.
Y tá Triệu nhanh tay cầm dụng cụ tế đãbot_an_cap chuẩn bị sẵn, lên cắt dây .
Lưu Kế Xuân vàbot_an_cap chị Trần bên ngoài nghe tiếng trẻ con khóc thì mắt sáng rực lên.
“Đẻ rồi!” Lưu Kế Xuân rỡ reo lên. “Đẻ rồi đẻ rồibot_an_cap đẻ rồi!”
“Đẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , may quá.”
Tần Thư đặt đứa bé đã được quấn khăn cẩn thận nằm cạnh Lữ Tố : “Chúc mừng chị, tẻ đủ cả, một bé gái, nặng 2 cân 9 ( cân lạng TQ).”
Lữ Tố Hoan con gái nằm trong tay, ánh mắt tràn yêu thương.
Cô ngướcbot_an_cap Tần Thư: “Cảm ơn cô, Tần Thư.”
Tần Thư đáp: “Không gì, chị bình an làbot_an_cap tốt rồi.”
Lữ Tố nhìn sang y Triệu: “Cảm ơn cả bác sĩ Triệu nữa.”
Động tác thu dọn tá Triệu khựng lại, liếc nhìn Lữ Tố Hoan: “Tôi ngoài báo cho mẹ chồng chị một tiếng đã, rồi lại với chị. Phải tròn con ngay kẻo bà ấy sốt lại đập cửa.”
Lữ Tố Hoan ngượng ngùng xin lỗi: “ quá bác sĩ, tính tình chồng tôi hơi nóngbot_an_cap nảy”
“Ừ.”
Y tá Triệu ừ một tiếng rồi quay sang Tần Thư: “Đồng chí Tần, phiền cô trông chừng ở đâybot_an_cap một lát.”
Tần Thư: “Được.”
Y quay người đi ra, mở phòng sinh. “Két”
“Cửa mở rồi!” Lưu Kế Xuân thấy cửa mởvi_pham_ban_quyen thì sấn sổ lao tới. “Cửa mở rồi!”
Y tá Triệu chỉ tay vào Lưu Kế Xuân: “ đứng yên đấy, cấm động.”
Lưu Kế khựng lạivi_pham_ban_quyen ngay khắc.
Y tá Triệu nhìn bà ta với vẻ mặt mấy thiện cảm: “Mẹ tròn con vuông, nhưng bây sản phụ chưa ra được, cần theo trong phòng sinh 30 phút. Bên trong bác sĩ trông , nửa tiếng nữa tôi sẽ quay lại đẩy phụ về . Thế nhé.”
Nói xong, y táleech_txt_ngu Triệu quay người bỏ .
“Ơ kìa!” Xuân lúc này mới phản ứng , chỉ tay theo bóng lưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net y tá Triệu: “Cô”
Y tá Triệu đi đến cầu thang, định lên tầng chủ nhiệm Hứa báo cáo tình hình.
Bỗng dưới tầng hai có tiếng động, như tiếng ai đó đangbot_an_cap chạy lên: “Người đâu? Bệnh nhân đâubot_an_cap rồi?”
Y tá nghe giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quen , hình như là sĩ Dương .
bướcleech_txt_ngu, xuốngvi_pham_ban_quyen .
Vừa khéo bác sĩ Dương ở ngước .
Bốn nhìnbot_an_cap nhau.
Bác sĩ Dương vẫyleech_txt_ngu tay gọi: “Này! Triệu, Tiểuvi_pham_ban_quyen Triệu!”
Y tá Triệu : “Bác sĩbot_an_cap Dương, chị àvi_pham_ban_quyen.”
Bác sĩ vừa leo cầu thang hỏi : “ Triệu, có phải bệnh viện vừa tiếp nhận một phụ ngôi thai ngược không? Tên là Lữ Tố Hoan phải không? Giờ đang ở đâu? Tình hình nào rồi?”
Bác sĩ Dương bắn thanh bốn câu hỏi.
Y tá Triệu bắt được trọng điểm: bác sĩ đi ngoại về lại biết bệnh nhânvi_pham_ban_quyen tên là Lữ ?
Cô đem thắc mắc hỏi : “Bác sĩ Dương, chị vừa về sao biết cô ấy tên là Lữ Tốleech_txt_ngu Hoan?”
“Haizz!” Bác sĩ Dương lên đến hai, chống tay vào hông thở hổhel: “Sáng nay cô ấy đến một lần rồi, lúc đó tôileech_txt_ngu đã nghi là thaileech_txt_ngu ngược, cô ấybot_an_cap đi làmbot_an_cap xong lại tôi. Kết quả ở phòng khám đợi dài chẳng thấy mặt mũivi_pham_ban_quyen đâu”
Trong phòngleech_txt_ngu sinh.
Cả Tần và Lữ Hoan đều im lặng, không gian yên tĩnh đến mức nghe thấy kimleech_txt_ngu rơi.
Lữ Tố Hoan nhìn Thư, miệng mấp nói rồi lại thôi, cuối cùng hít một hơileech_txt_ngu sâu: “Đồngleech_txt_ngu chí Tần.”
Tần Thư thu lại suy nghĩvi_pham_ban_quyen: “Sao thế?”
Tố nóileech_txt_ngu: “Thực ra tôi biết lý do cô đến tìm Trường Viễn.”
Tần Thư nhìn Lữ Tố Hoan không . Thực rabot_an_cap từ đầu cô nghivi_pham_ban_quyen ngờ rồi, cho đến lúc Kế Xuân định đánh cô mà Lữ Tố Hoan cứleech_txt_ngu raleech_txt_ngu sức can ngăn, rồi bảo vàobot_an_cap nhà nói chuyện, cô chắc chắn là Lữ Hoan biết chuyện này.
Lữ Tố Hoanbot_an_cap cười buồn: “Cô đến vì hôn ước không?”
Tần Thư cũng thắn: “Là Minh Trường kể với chị trướcbot_an_cap đâyleech_txt_ngu à?”
Lữ Tố Hoan gật đầu: “Ừ, không chỉ Trường , mà bố mẹ tôi, cả nhà ngồi lại nói chuyện tôi vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. đó mọi bảo giải quyết êm đẹp, Trường bảo cứ để anh ấy lo.”
“Saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đóbot_an_cap không họ dùng , nhưng rồi tôi và Trường Viễn nộp kết hôn, đi đăng ký, rồi sinh Dịch.”
“Tôi cứ tưởng đã xong xuôi rồi, cho đến hôm cô xuất hiện. thấy côleech_txt_ngu họ , phản ứng đầubot_an_cap tiên của là nghĩ ngay đến chuyện đó. Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm ầm ở cổng trại ảnh hưởng không tốt, nên muốn đưa cô về nhà. Đợi Trường về, ta mặt một lời nói chuyện cho rõ ràng. Không ngờ mẹ chồng
nói dở Tần nghe thấybot_an_cap tiếng chânleech_txt_ngu, bướcleech_txt_ngu chân ngày càng gần, dường có người đi sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nghe tiếng bước chân này thì không phải y tá Triệu lại, mà người khác.
Cô quay nhìn, phụ nữ trung niênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bước nhanh vào, gọi ngay tên sản phụ: “ chí Lữ Tố Hoan.”
Lữ Tố Hoan thấy Dương bước , vẻ mặt thoáng chút mất tự nhiên: “Bác bác Dương, tôi”
Tần Thư nhận thấyleech_txt_ngu sự lúng túng Lữ Tố Hoan, trong lòng dấy lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghi hoặc.
Giọng bác sĩ Dương có chút trách móc bất lực: “Cô xem cô này, sáng nay đến khám tôi đã bảo ngờ ngôi thai ngược, bảoleech_txt_ngu cô đi kiểm tra kỹ lạivi_pham_ban_quyen, cô thì hay rồi, chẳng kiểm tra gìvi_pham_ban_quyen sất đã chạy mất tăm.”
Nghe vậy Tần Thư hiểu ra, vị bác sĩ trước mặt chính khám thai cho Lữ Tố Hoan sáng nay.
Quyên Tần : “Maynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà cô được đồng chí Tần đây, nếu không hậu quả thật không dám tưởng tượng.”
Lữ Tố Hoan xấu hổ: “Bác sĩbot_an_cap Dương nói phải, là do tôi chủ quan.”
Dương Quyênvi_pham_ban_quyen nói: “ cô vừa sinh xong, tôi không nói nhiều nữa.”
Bà ta quay sang nhìn Tần Thư: “Cô là đồng chí Tầnleech_txt_ngu?”
Tần Thư đáp: “Vâng, Tần .”
Dương Quyên cười với Tần Thư: “Tôi là Dương Quyênleech_txt_ngu.”
Thư cười xã : “Hóa ra là sĩ Dương.”
Quyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi dò: “Đồng chí Tần tốt nghiệp trường nào vậy?”
Tần Thư đáp gọn lỏn: “Trong nhà người làm nghềvi_pham_ban_quyen y.”
“Ồleech_txt_ngu” Dương Quyên nhìn Tần Thư đăm chiêu: “Ra là thế.”
Tần : “Vângnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Dương Quyên quay lại nhìn Lữvi_pham_ban_quyen Hoan: “ giờ rồi, có thể ra ngoài được rồi.”
“Vâng.”
Tần tưởng bác sĩ Dương nói xong sẽ đi luôn, ai ngờ bà không những không đi mà còn cùng cô Lữ Tố Hoan về phòngbot_an_cap bệnh.
Lữ Tố Hoan về phòng đã có Lưuvi_pham_ban_quyen Kế chăm sóc.
Thư nghĩ xong việc rồi, giờ phải đi tìm anh chàng chân dài thôi.
Vừa quay người định ra khỏi phòng , bên cạnh vang gọi: “Đồng chí Tần, có rảnh không?”
Tần Thư quaybot_an_cap đầu lại, thấy bác sĩ Dương đang cười tươi roi rói nhìn mình.
Cô hơi ngạc nhiên: “Bác sĩ Dương?”
Dương Quyên cười: “ chút không?”
Tầnbot_an_cap Thư hỏi: “Bác sĩ Dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn chuyện gì?”
Dương Quyên híp cười: “Ở đây đông không tiện, sang phòngleech_txt_ngu nhé?”
Tần Thư gật đầu: “Được.”
đồng ý, Dương Quyên quay người dẫn đường về văn phòng, Tần Thư đi theo sau.
Đến cửa văn , Dương Quyên chìa khóa mở cửa, bước .
Tần Thư vào theo, Dương Quyênleech_txt_ngu đã ngồi vào làm , bắt đầu sắp xếp lại đồ đạc trên bàn.
Tầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thư chưa kịp lời, Dương Quyên đãleech_txt_ngu nói: “Đóng cửa lại giúp tôi.”
Tần Thư nhìn Dương , ta cắm cúi dọn bàn, nhìn côbot_an_cap.
Cô cũng không nói gì, thuận tay đẩy cửa đóng lại.
Cửa vừavi_pham_ban_quyen đóng.
Tần Thư lên tiếng trước: “Bác Dương cóleech_txt_ngu gì cứ nói .”
Động tác của Dương lại, ngẩng đầu nhìnbot_an_cap chằm chằm Tần Thư vài giây rồi mới ngồi thẳng dậy, trên nở nụ cười như : “Xem đồng chí Tần lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngườileech_txt_ngu thẳng thắn, vậy tôi cũng đi thẳng vấn đề.”
“Không biết hiện giờ đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chí Tần đang công tác ở đơn vị nào?”
Tầnvi_pham_ban_quyen Thư đáp nhạt: “Không giấu gì bác sĩ Dương, có việc làm.”
Nụ cười trên mặt Dương Quyên cứng lại trong giây lát, rồi chuyển sang vẻ nghi hoặc: “Không có việc làm?”
Tần Thư: “Đúng vậy.”
Quyên không : “Cô có bản lĩnh xoay ngôi thai đỡ đẻ như vậy mà thất sao? là vẫn đi học?”
Tần Thư: “Trước kia cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi học, giờ thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi rồi.”
Dương im lặng, ánh mắt dò xét Tần đầu đến .
Thư không thích kiểu nhìn soileech_txt_ngu mói này, bènbot_an_cap hỏi ngược lại: “ sĩ Dương, bà không nhận ra giọng nói của tôi sao?”
Dương Quyên ngớ , nhất thờibot_an_cap chưabot_an_cap hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý Tần Thư.
Mười mấy giây sau, bà ta mới ứng lại.
“À!” Bà ta cười rạng nhìn Tần Thư. “ không phải người địa phương, cô việc nên mới đây đúng không?”
Tần Thư: “Vâng, đại loại thế.”
” Nụ trên mặt Dương Quyên vụt , vào đó là vẻ thất tràn trềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bà ta thở dài thượt. “Thì ra là vậy, tôi còn tính xem cô hứng thú về làmvi_pham_ban_quyen trướng không.”
Lông Tần Thư khẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giật.
Dương Quyên ngừng một chútleech_txt_ngu bồi thêm: “ cô chỉ có việc ghé qua đây thì chắc chắn không ở được rồi.”
Dứt lời, lại là một tiếng thở dài não nề: “Haizz”
Tần Thư nhìn Quyên không đáp.
Dương Quyên dường như lại ra gì, : “ rồi, đồng chí Tầnleech_txt_ngu trước giờ chưa đào y khoa quy à? Chỉ học theo nội thôi sao?”
Thư : “, chỉ học lỏm của bà nội thôi.”
Dương Quyên làm vẻ mặt nghiêm túc: “Đồng Tần này, tôi thấy rất có khiếu đấy. Cô bảo cô không việc làmbot_an_cap. Tôi nghĩ sau khi về , cô đến bệnh viện địa xemvi_pham_ban_quyen lớp đào tạo bác sĩ chân đất . Nếuvi_pham_ban_quyenvi_pham_ban_quyen thì tìm cách xin học, lấy được chứng chỉ xong thì về xin làm y tế phườngvi_pham_ban_quyen hoặc làm bác sĩ trạm xá nhà máy cũng được.”
“Thế chẳng phải là có công ăn việc làm ổn định rồi sao?”
Tần Thư cười nhạt: “Cảm ơn Dương đã chỉ dẫn tình.”
“Không có gì.” Dương Quyênbot_an_cap lắc đầu. “Vốn dĩ tôi muốn mời cô về làm cùng tôi cơ.”
Cửa phòng đột nhiên vang lên tiếng : “Cốc
Tiếng bên ngoài vọng vào: “Bác sĩ Dương có trong không?”
.” Quyên đáp. “Vào đi.”
Cửa mở, mộtbot_an_cap y tá bước vào.
Thấy Tần Thư, cô y tá khựngbot_an_cap lạileech_txt_ngu, ánh mắt thắc mắc: “Đây
Thư thức thời tiếng: “ Dương cứ làm , xin phép đi trước.”
Lần này Dương Quyên đến liếc cũng thèm liếc Thư lấy , thái độ cũng chẳng còn nhiệt tình như trước, chỉbot_an_cap đáp lạnh lùng: “Ừ.”
Thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mở cửa đi , định lên tầng ba tìm Mục Dãleech_txt_ngu.
Vừa đến cầu thang, đã thấy một bóng quen thuộc đứng sừng ở đó.
Nhìn kỹ lại, đây chẳng là anh chàng chân dài cô đang tìm sao?
Sao lại đứng đây nhỉ?
Tần ngạc : “Thủ trưởng?”
Mục Dã đôi mắt đen láybot_an_cap sâu thẳm, nhạtvi_pham_ban_quyen liếc cô cái, nhả ra hai chữ: “Mục Dã.”
Rồi bồi thêm: “Mục trong mục đồng, Dã trong hoangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dã.”
Tần Thư cười: “Hóa ra Thủ trưởng Mục, tên Tần Thư.”
trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà Tần, Thư trong thái.”
Cô hỏi luôn thắc mắc trong lòng: “Sao Thủ trưởng Mục lại đây?”
Giọng Mục Dã vẫn : “Y tá Triệu chủ nhiệm báo cáo Lữ Tố Hoan đã sinh, tròn con vuông. Tôi xuống tìm cô hỏi tình thìbot_an_cap nghe nóibot_an_cap cô bị bác sĩ Dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gọi rồi.”
liếc mắt về phía văn cuối lang: “Bác Dương có khó cô không?”
Thư lắc đầu: “Không có.”
hỏi : “Ừ, có là tốt, bà ta tìm cô làm gì?”
trả lời loa: “Cũng không có , chỉ hỏibot_an_cap tôi hứng thú làm việc dưới trướng bà ấy không thôi.”
Mục Dã mày: “Cô đồng ý ?”
Tần Thư lắc đầu: “Không.”
Lông Mục Dã ra tức khắc: “Ừ.”
Tần Thư bén bắt được biểu cảm vi mô trên mặt Mục Dã, từ đóbot_an_cap suy đoán ra vị bácvi_pham_ban_quyenvi_pham_ban_quyen Dương kia chắc cũng đẹp như bề ngoài.
Mục Dã liếc cô: “Xuống lầu thôi.”
Tần Thư gật đầuvi_pham_ban_quyen, vừa quay người đi theo Mục Dã xuống lầu.
Nào ngờ, vừa quay người lại thì thấy một người đàn ông mặc quân phục tốc chạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên cầu thang, hai bước một bậc.
Nhìn động tác cầu thang của người , ánh mắt Tần Thư thức dán vào đôi chân dài .
Cô thầm đánh : Chân này sải ba bậc một lúc chắc thừa sức nhỉ.
Minh Trường đang phi lên lầu, thấy Mục Dã thì phanh , đứng nghiêm chào ngay tại thang dưới: “Thủ !”
Tần Thư thấy thế thì thắc : Lính của anhleech_txt_ngu à?
Mục Dã nhìn Minh Trường Viễn, ánh mắtbot_an_cap trầm xuống vài phần, nhưng cũng nói gì : “Cậu vàoleech_txt_ngu thăm đồng Lữ trước đi, thăm thì qua tìm tôi, tôi đợi.”
Minh Viễn : “Rõ!”
Nghĩ đến vợ , Minh Trường Viễn lại ba chân cẳng phi lên lầu.
Lên đếnleech_txt_ngu nơi, anh liếc thấy Tần Thư sau lưng Mục Dã. Nhìn rõvi_pham_ban_quyen mặt Thư, mắt anh ta sáng lên.
Thủ trưởng được đấy chứ! Kiếmvi_pham_ban_quyen đâu được cô bạn gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xinh như mộng thế ! Xem ra sắp được uống rượu mừng của rồi.
Tần thấy anh này cứ nhìn cười cười, rồi quaybot_an_cap đi .
Cô khó hiểu: Cha nội này cười cái gì nhỉ?
Mục thu mọi chuyện vào tầm mắt, thấy Minh Trường Viễn chào Tần (theo cách hiểu của anh).
Tần Thư dường như cũng chẳng nhận ra Minh Trường Viễn.
Anh lên tiếng hỏi: “Cô và Minh Trường Viễn chưa gặp nhau bao giờ à?”
Tần Thư ngơ ngác, sao tự nhiên lại nhắc đến Minh Trường Viễn.
mắc thì thắc mắc nhưng vẫn lời: “Chưa.”
Cố Trường Chinh không chui từ đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra xen vào: “Hai người chưa từng gặp mặt, quái nào mà Minh Trường Viễnvi_pham_ban_quyen lại thành đối tượng kết hôn của cô được?”
Tần Thư ngước mắt nhìn Cốleech_txt_ngu Trường Chinh.
Cố Trường Chinhvi_pham_ban_quyen nhìn Tần Thư đầyvi_pham_ban_quyen thù địch: “Hơn nữa đồng chí Minh đã kết hôn nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước rồi, cả vị ai cũng biết.”
Giọng Mục lạnh băng: “Cố Chinh.”
Cố Trường Chinh mếu máo nhìn Mụcbot_an_cap : “Thủ trưởng, tôi nóibot_an_cap thật mà. Với lại Minh Trường Viễn là lính của , phải”
Mục Dã lùng ngắt lời: “Cậu ta lỗivi_pham_ban_quyen thì phải xử lý theo quân pháp.”
cầu thang vọng lên một giọng nói: “Trung trưởngvi_pham_ban_quyen Mục miệng thì nói lý theo quân pháp, nhưng đến lúc liệu có thực sự công tâmvi_pham_ban_quyen không đây?”
Tần Thư nhìn xuống, hai người mặc quânbot_an_cap phục đang đi lên. Đi trước là một người đàn ông trung niên tầm hơn ba mươi tuổi, theo sau là một cậu lính trẻ.
Mục nhìn Thànhvi_pham_ban_quyen đang đi lên với vẻ dửng dưng.
Cố Chinh nhìn thấy người đànbot_an_cap ông đó thì mặt mày sầm lại. Sao cái lão Trungvi_pham_ban_quyen đoàn trưởng này lại mò đây?
Lão Lý này vốn đã không Thủ trưởng nhà mình, nếu lão biết của Minh Trườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Viễn thì chắc chắn sẽvi_pham_ban_quyen tìm cách chết Thủ trưởng !
Trung đoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lý bước , cười nhìn Mục Dã: “Dù sao thì Minh Trường cũng là một trong những người lính cậu coi trọng nhất mà nhỉ?”
Mục lạnh : “Trung đoàn trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lý có việc gìleech_txt_ngu ?”
Trung đoàn trưởng?
Tần Thư hơi ngạc nhiên, người đàn ông trung niên trước mặt này cũng là Trung đoàn trưởng.
Nhưng xétvi_pham_ban_quyen vềleech_txt_ngu tuổi tác thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mục Dã hơn đứt, vì anh còn , giannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phát triểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau này còn rộng mở hơn nhiều.
“Đương nhiên là có.” Trung đoàn trưởng Lý ưỡn . “Tôi đặc biệt đến để thông báo cho đoàn trưởng Mục biết, Lữ đoàn Giang, ủy Trần và các lãnh đạo khác đang đợi cậu và Minh Trường Viễn ở đơn vị đấy.”
Tim Tần Thư thót lại một cái. , Chính ủy đều biết chuyện rồi ư? Rắc rối to rồi đây.
Mục Dã nhíu mày, anh không ngờ tin tức lại truyền đến Lữ trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và Chính ủy nhanh như vậy.
Trường Chinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thầm kêu khổ, chuyện này lạivi_pham_ban_quyen kinh tận Lữleech_txt_ngu đoàn trưởng Giangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Chuyện mới xảyvi_pham_ban_quyen ra lúc , thế mà giờ đến tai các sếp lớn, chắc chắn có kẻvi_pham_ban_quyen cố tình châmbot_an_cap ngòi thổi !
Và kẻ đó ràng là cái lão đang đứng lù lù trước ! Lý Thành Quân!!!
Trung đoàn trưởng Lý liếc nhìn Tần Thư, thấy nhan sắc của thì nghĩ thầmbot_an_cap bảo sao ranh Minh Trường Viễn dám bắt cá hai tay, quan nam bất chính!
Hóa là kiếm được một em ngonleech_txt_ngu nghẻ thế này! Nhưng mà Minh Trường Viễn dám làm chuyện đồi bại này thì đời nó coi như xong phim rồi.
Hừ!
Tên Mục chẳng phải rất coi thằng Minh Trường Viễn này sao? Còn đề nó để cấp trên xét duyệt thăng chức!
Giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòi ra cái đùng , thằng Minh Trường Viễnbot_an_cap thăng tiến kiểu gì, có giữ được cái ghế trong đội không cònvi_pham_ban_quyen là vấn đề !
Trung đoàn trưởng Lý nhìn Thư: “Cô là đồng chí Tần Thư phải không?”
Tần Thư đápbot_an_cap: “Vâng.”
Mặt đoàn trưởng lại: “Đồng chí Tần, của cô và Minh Trường Viễn đơn vị đã nắm . Cô yên tâm, đơn vị nhất định sẽvi_pham_ban_quyen xử lý nghiêm minh việc này. Tuy nhiên, mời đồng Tần đi cùng tôi về đơn vị để tườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trình rõ ràng tình hình giữa và Minh Viễn, có vậyleech_txt_ngu đơn vị mới có căn cứ để đưa ra hình thức kỷ luật thích đáng đối đồng chí Minh.”
vậy, phiền đồng Tần theo tôi.”
Tần Thư nhìn ông ta: “Chuyện này có chút hiểu lầm, tôivi_pham_ban_quyen giải quyết riêng, không cần”
Trung đoàn trưởng Lý cắt ngang cô: “Có lầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thìleech_txt_ngu càng tốt, đến trước mặt Thủ trưởng trình thôi.”
Tần Thư: “”
trình cái khỉ khô , ravi_pham_ban_quyen thì cô cũng là bên sai, cô là gả thay cơ màvi_pham_ban_quyen! Phá hoại hôn nhân quân nhân đấy!
Cô chỉ cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo nhau giải quyết êm đẹp, sao tự nhiên lại thành tày đình thế ?
muốn làm ầm ĩ thì lúc thấy cái bụng bầu của Lữ Tố Hoan cô đã làm rồi.
Cô muốn giải quyết riêngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tư, giờ lại lôi đến trước mặt các sếpleech_txt_ngu .
kia côleech_txt_ngu là quân y, đương nhiên rõ chuyện này mà đến tai cấp hậu quả nghiêm trọng nào
Tần Thư nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bí bách, ma xui quỷ khiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế nào lại ngước mắt nhìn Mục Dã.
Khoảnh khắc nhìn thấy Dã, mắt cô sáng lên.
Đúng rồi!
Minh Trường Viễn là lính của anh , chắc anh ta sẽ bảo vệ mình chứ nhỉ?
Nào ngờ, hành động cầu cứu củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô lọt vào mắt Trung đoànleech_txt_ngu leech_txt_ngu lại thành ra cô đang sợ hãi Dã, dám đi.
Trung đoàn trưởng Lý lập tức nói: “Đồng chí , không cầnleech_txt_ngu Trung đoàn trưởng Mục, chuyện này Lữ đoàn trưởng Giang đã biết rồi, chắc chắn sẽ xử lý nghiêmleech_txt_ngu minh.”
Tần Thư: “”
Cô mở miệng định giải thích thì giọng nóileech_txt_ngu vừa quen lạ lên: “Thủ trưởng.”
Tần Thư quay đầu , là người ông lúc nãy chạy lên lầu.
Tiếng Trung trưởng Lý lên từ phía sau cô: “Minh Viễn, cậu đến đúng lắm, đi theo tôi về đơn vị luôn.”
Tần Thưbot_an_cap chấn động: “??????”
Minh Trường Viễn?
Anh tabot_an_capnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Minh Trường Viễn áleech_txt_ngu????
Tần Minh Trườngbot_an_cap chằm chằm. Tướng mạo bình thường, chiều cao bình thường, một người đàn ông nhạt không gì nổi bật.
Thế này là thế nào
Trường Viễn thấy Thư cứ nhìn mình, nghĩ đến quan hệ giữaleech_txt_ngu Thủ trưởng (như anh taleech_txt_ngu lầm ), nghĩ cô tò mò nên không để bụng.
Nhìn thấy Lý Thành Quân, anh ta rõ ràng không , nhưng vì bậc nên chào: “Trung đoàn Lý.”
Trung đoàn trưởng Lý hừbot_an_cap lạnh: “Khỏi , đi thôi, đến giải trình với các Thủ trưởng về những việcbot_an_cap tốt đẹp cậu làm đibot_an_cap.”
“?” Minh ngơ ngác: “Tôi làm việc gì cơ?”
Trung đoàn trưởng Lý cười , định nói gì đó thì tiếng gọi thất thanh vang lên: “ Viễn!”
“Trường Viễn ơi!”
Tần Thư nghe giọng là ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai đến, của Minh Trường Viễn, Xuân.
Lưu Kế Xuân chạy tới: “Còn mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc nữa, mẹ quên vớileech_txt_ngu con”
Nói đượcbot_an_cap nửa, bà ta nhìn Mục Dã, lập tức đổi giọng, cười nọt: “Lãnh đạo cũng ở đây ạ.”
Mục Dã không đáp.
ta lại nhìn thấy Tần Thưbot_an_cap, mặt tức xầm xuống. Bà ta định chửi, nhưngleech_txt_ngu nhớ ra cháu mình là do Tần Thư đỡ đẻ, đành nuốt cục tức vào trong.
Bà ta quay sang cười cầu tài với Dã: “Lãnh đạo, tôi muốn nói riêng với thằng Trường Viễn hai câu.”
Trung đoàn trưởng Lý ngắt : “Không nói được, bây giờ cậu ta phải về đơnleech_txt_ngu vị ngay lập tức.”
Lưunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kế Xuân khó hiểu: “Tại sao ạ?”
Trung trưởng Lý nghiêm mặt: “ con trai bà phạm lỗi! về đơn vị chịu thẩmbot_an_cap tra!”
Minh Trường bất mãn nhìn Trung đoàn trưởng Lý: “Trung đoàn trưởngvi_pham_ban_quyen Lý, tôi phạm lỗibot_an_cap gì?”
“Diễn, diễn tiếp !” trưởng Lý lạnh. “Người tìm đếnleech_txt_ngu tận rồi, Minh Trường Viễn còn giả vờ ?”
Lưunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kế Xuân nghe tin con trai cưng phạmvi_pham_ban_quyen , lại còn bị thẩm tra, nhất thời hoảng loạn: “Lãnh , cơm có ăn nhưng lờileech_txt_ngu không thể nói bừa ạ, con vừa đi làm nhiệm vụ về, sao có thể phạm được!”
Trung đoàn trưởng Lý nói toạc móng heo: “Con trai bà quan hệ nam nữ , ảnh hưởng rất xấu đến quân đội”
Giọng Mục Dã lạnhbot_an_cap lùng vang lên: “Trung đoàn trưởng Lý, sự việc còn chưa điều tra, anh đã vội định tội rồi sao?”
Trung đoàn trưởng Lý ngẩng nhìn Mục Dã, vừa chạm phải ánh mắt của anh, không hiểu sao ông ta thấy rợn tóc , sống lưng lạnh toát.
Ôngleech_txt_ngu ta cứng cổ: “ đoàn trưởng Mục, còn điều gì nữa? Nữ đồng kia đã đến tận cửa rồi.”
Minh Trường Viễn vẫn ngơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngác bò đội nón, chẳng hiểu gì.
Kế Xuân nghe đến thì quay phắt sang Tần Thư, nhe múa vuốt lao vào : “Hóa ra là mày, cái đồ không biết xấu hổ! Mày muốn hại Trường Viễn nhà tao hả!”
Trường Viễn ứng nhanh, túm chặtleech_txt_ngu mẹ: “Mẹ, mẹ làm bot_an_cap thế!”
Lưu Xuân chỉ tay vào mặt Tần Thư, gào lên: “Trường Viễn, nónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là người nhà họ Tần đấy!”
Minh Trường Viễn sững sờ nhìn Tần Thư. Vậy ra cô không phải bạn gái của trưởng mà là người nhà họ Tầnbot_an_cap?
Nghĩ đến những chuyện nhà họ Tần đã , sắc mặt Minh Viễn sa sầm : “Cô là Mộ Dao?”
“Không phải cô đi học đại học rồi sao?”
Tần Thư vừa định phủ nhận.
Trung đoàn trưởng Lý lại nhảy vào họng: “ người ta đi học hay không .”
Ông ta quay Mục Dã: “Trung đoàn trưởng Mục, lính của cậuleech_txt_ngu biết rõ chuyện này là nào đấy.”
Tần Thư mở miệng định giải thích: “
Mới thốt ra được một chữ, giọng nói lạnh lùng của Mục Dãbot_an_cap đã vang lên cắt ngang: “ rồi, có gì đơn vị nói.”
Cùng lúc , Tần Thư thấy tay áo mình bị ai đó giật nhẹ.
Mục Dã đang ngay cạnh cô, nên
Mục Dãvi_pham_ban_quyen lệnh: “Minh Viễn, về đơn vị.”
Minh Trường Viễn đáp: “Rõ!”
Trung đoàn Lý đi về phía Tần Thư: “Đồng chí Tần, đi theo tôi.”
Tần Thư mắt nhìn .
đoàn trưởng Lý nói: “Đồng chí Tần, cô không cần Trung đoàn Mục, không phải sợ cậu ta.”
Lưu Kế Xuân cuống quýt: “Lãnh đạo lãnh đạo! tôi không có lỗi, không có quanvi_pham_ban_quyen hệ bất gì cả, con tôi với nó”
Trung đoàn trưởng Lý gạt đi: “Bác gái à, đơn vị sẽ tra.”
.” Minh Trường Viễn kéonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay Lưu Kế Xuânvi_pham_ban_quyen . “Mẹleech_txt_ngu đừng nói nữavi_pham_ban_quyen, mẹ về với Tố đi, cô ấy vừa sinh xong, đừng nói chuyện này cho cô ấy biết, để cô ấy lo lắng.”
Kế Xuân đỏ mắt nhìn con trai, sợ con mình xảy ra chuyện, bà ta nắmleech_txt_ngu chặt tay con .
Minh Trường Viễn vỗ vỗ tay mẹ, gượng cười trấn an: “Mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yên , con sẽ giải rõ ràng, các Thủ trưởng đều rất công minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không có bot_an_cap đâu.”
“Mẹ về chăm Tố Hoan đi, ấy cần ngườibot_an_cap túc trực bên cạnh.”
Kế Xuân rớm mắt đầu, buông tay ra: “Được rồi.”
Trung trưởng Lý liếcbot_an_cap Minh Trường Viễn, : “Đi thôi.”
Tần Thư đi theo đám người xuống lầubot_an_cap.
Trung đoàn trưởng Lý cô bị nhóm Mục Dã, Cố Trường Chinh, Minh Trường Viễn uyleech_txt_ngu ép Thư phải cùng xe với ông ta.
Tần Thư suy tính đến việc lát có thể phải đối chất, nếu cô ngồi cùng xe với Mục Dã, lỡ sau nàyleech_txt_ngu Lý này khăng bảo bị nhómbot_an_cap Mục Dã dọa mua chuộc thì cô cũng hết đường chối cãi.
Cuối cùng cô chọn ngồi xe của đoàn Lý.
Mục ngồi ở ghếvi_pham_ban_quyen phụ xe mình, nhìn bóng dáng mảnhleech_txt_ngu mai leo lên xe của Lý Thành Quân, môi mỏng mím chặt.
Xe lăn bánh, hướng doanh trại.
Cố Trường Chinh xe vừa chửi thề: “Minh Trường Viễn, đừng bảo với tôi cậu bắt cá hai tayleech_txt_ngu thật đấy nhé mẹ kiếp?”
Minh Trường Viễn cười : “ đạo Cố, tôi cũng phải có thời bắt cá tayleech_txt_ngu chứ.”
Mắt Cố Chinh sáng lên: “Nghĩa là không có?”
“Nghĩa là con bévi_pham_ban_quyen nói ?”
“Quả nhiên đàn bà càng xinh đẹp thì càng”
Mục sang, lùng liếc Cố Trường Chinh: “Lái thì đừng nói chuyện, nói chuyện thì lái xe.”
“Có gì về đơn vị hẵng nói.”
Cố Trường Chinh im thin thít.
Trên xe đoàn trưởng Lý.
Tầnleech_txt_ngu ngồi một mình ở ghế sau.
Trung Lý ngồi ghế phụ, một chiến sĩ khác lái xe.
Tần cụpvi_pham_ban_quyen mắt, rà soát lại toàn bộ những lời Lữ Tố Hoan và Lưu Kế Xuân đã nóivi_pham_ban_quyen trong đầu, lọc ra những thông tin quan trọng.
phảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ứng của Lưu Kế Xuân kể Lữ Tố Hoanvi_pham_ban_quyen, có khả năng rất cao là trước khi Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trường Viễn kết hôn với Tố Hoan, nhà họ Minhvi_pham_ban_quyen đã từng tìm gặp nhà họ Tần để bàn bạc hoặc quyết chuyện hôn ước.
Nhưng nếu hôn ướcvi_pham_ban_quyen đã được giảibot_an_cap quyết trước, tại họ Tần bắt côbot_an_cap đến đây?
Mục đích của họ là gì?
Theo tình tại, vấn đề cóbot_an_cap lẽ nằm ở họ .
Nhà Minh đã chủ động nói này Lữ Tố Hoan và hứa sẽ giải quyết ổn thỏa.
Chắcbot_an_cap chắnleech_txt_nguleech_txt_ngu phải giải quyết xuôi rồi Minh Trường mới dám kết hôn với Lữ Tố Hoan. Anh ta là bộ đội, sống cái thời đại này, hôn người khác sẽ bị kỷ nặng nề thế nào.
Bây giờbot_an_cap thể chắc chắn, vấn nằm ở họ Tần.
Nhưng cô không , tại sao nhà họ Tần phải làm ? Mạo hiểm phạm tội phá hoại quân nhân để ép cô lấy chồng thay.
Tộibot_an_cap này chỉ cô chịu phạt, cả Tần cũng bị liên lụy.
Trong đầu Tần Thư bỗng lên mộtleech_txt_ngu tia sáng.
ích!
Đúng rồi! ích!
Nhà họ Tần dámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạo hiểm lớnvi_pham_ban_quyen vậy, trừ phi họ nhận được một lợi còn tovi_pham_ban_quyen cái giá phải trả.
Nghĩ thông suốt điểm , nhưng một câu hỏi khác lại đặt mặt Tần Thư: Lợi ích đó là cái gì?
Giọng nói của Trung đoàn đột ngột vang lên: “Đồng chí Tần, lát nữa cô cần sợ hãi, cứ nói hết những gì cô biết là được.”
Thư ngước lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thấy ông ta đang quay đầu lạibot_an_cap mình.
Cô gật đầu: “Vâng.”
Trung đoàn trưởng Lýleech_txt_ngu dặn dò: “Nhớ không cần sợ tên Mục Dã , các Thủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưởng ở đó, Mục Dã có ghê gớm đến cũng vô dụng thôi, biết chưa đồng chí Tần?”
Ngay từ Tần Thư đã nhận ra lão Lý nàyleech_txt_ngu không ưa Dã, lại còn mong Viễn hạn.
Cô gật đầu: “Tôivi_pham_ban_quyen biết .”
Sợ ông ta lải nhải mãi, cô bồi : “Cảm ơn Trung đoàn trưởng Lý, tôivi_pham_ban_quyen biết phải làm gì, ông yên tâm.”
Nghe vậy, Trungvi_pham_ban_quyen đoàn trưởng Lý cũng không tiện nói thêm gì nữa, gật gù: “Ừ, biết là .”
ta quay ngườivi_pham_ban_quyen lên.
sau, dừng lại.
Trung đoàn trưởng Lý mở cửa xuống xe: “Đồng chí Tần, đến nơi rồi, xuống xe thôi.”
“Vâng.”
Tần Thư mở cửa xuống.
Vừa xe, cô thấy Mục Dã cũng vừa xuống.
Tuyệt vời hơn xe của người đỗ ngay cạnh nhau.
Bốn mắt nhìn nhau, cảbot_an_cap hai cùng thu lại ánh nhìn.
Tần Thư thấy cả Cố Trường và Minhbot_an_cap Viễn.
Mặt Cố Trường Chinh khó coi hơn cả Viễn, nhìn Tần Thư với vẻ mặtbot_an_cap chẳng mấy thiện cảm.
Tần Thư im lặng.
Tóm lại là ai nói ai câu nàovi_pham_ban_quyen, cả đoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi thẳng vào trong doanh trại, rẽ ngang rẽ một hồi thì đến trước một tòa nhà lớn.
Trừ Cố Trường Chinh và lính của Trung đoàn trưởng Lý ở ngoài, những người còn lại đều đi vào trong.
Vừa bước phòng, Tần Thư thấy một chiếc dài đặt giữa phòng.
Bên trong đã năm người ông ngồi sẵn.
Người ngồi đầu bàn lớn nhất, khoảng bốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm mươi , bốn người còn lại tầm hơn ba mươi.
Tần Thư cảm vừa bước , ánh mắt của cả năm tức găm vào người cô, những nhìn sắc bén nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn nhìn thấuvi_pham_ban_quyen tâm can ngườibot_an_cap đối diện.
Quả nhiên thế những người từng trải qua chiến trường khác biệt.
Trung trưởng Lý lên tiếng: “Báo cáo trưởng, báo cáo Chính ủy, Minh Trườngbot_an_cap Viễn và đồng chí Tần đã đến.”
người đầu đáp .
Trung đoàn trưởng sang Mục Dã, cười khẩy: “Trung đoàn trưởng không yên tâm nênleech_txt_ngu cũng đến .”
Mục Dã không thèm chấp cái giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điệu mỉa mai của Lý Thành Quân.
Anh quét mắt nhìn năm vị lãnh đạo, giọng nghiêm nghịleech_txt_ngu: “Báo cáo Lữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đoàn trưởng, báo cáo Chính , đi lính quan nhất kỷ , bất Minh Viễn có lính của tôi hay không thì cũng phải công sự công bạn. Tôi xin phép ngồi thính, không phát biểu, cácleech_txt_ngu đồng cứ vấn.”
Giang Hướng Quân ngồi ở trí chủ tọa nhìn Mục , một tiếng coi như đồng ý.
Mục Dã đến một góc phòng, kéo ngồi xuống.
Trungvi_pham_ban_quyen đoàn Lý cũng tìm chỗ ngồi.
Chỉ Trường Viễn và Tần Thư vẫn đứng.
nói: “Minh Trường Viễn, ngồi đi.”
“Rõ!”
Minhleech_txt_ngu Trường Viễn ngồi xuống.
Chỉ còn trơ trọi mình Thư.
Giang Hướng Quânvi_pham_ban_quyen nhìnleech_txt_ngu Tần Thư cười hiềnbot_an_cap hậu: “ chí nhỏ này tên Tần gì nhỉ?”
Tần Thư đápbot_an_cap: “Tần Thư.”
Minh Trường Viễn: “?”
Không phải Mộ Dao?
Giang Quân gật đầu: “Được rồi, đồng chí Tần cũng ngồi đi.”
Tần Thư ghế ngồi xuống.
hỏi ngay: “Đồng chí Tần, nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói cô đến đây để theo quân kết hôn, Trường Viễn vi_pham_ban_quyen đốibot_an_cap tượng kết hôn của cô, phải ?”
Lời vừa thốt , thư đã bắt đầu ghi chép.
Thấy vậy, Tầnvi_pham_ban_quyen biết cuộc vấn đã chính thức bắt đầu.
Dưới mắt chămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chú của mọi người, cô lắc đầu: “, người hôn với Viễn là Tần Mộ , không phải .”
vị lãnh đạo loạt ngơ : “?”
Lông màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mục Dã nhếch lênbot_an_cap.
Sự nghi hoặc trong mắt Minh Trường Viễn tan biến. Anh ta đã bảo mà, người đính ước vớileech_txt_ngu mình tên là Mộ Dao, không phải Tần Thư. Vừa nãy ta còn tưởng cô đổi tên chứ.
Trung đoàn trưởng Lý lúc hoang mangleech_txt_ngu tột độ: “?”
Ôngleech_txt_ngu ta nhạy bén nhận ra điều gì đó không ổn, vội vàng hỏi dồn: “Không phải ? Sao không phải cô? Nếu hônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ước với Minh Viễn thì tại cô lại đến đây để kết hôn theo quân, Minh Trường Viễn?”
Ông caunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày: “Đồng chí Tầnbot_an_cap, cô đừng vì sợ Trung đoàn trưởng Mục
Thư ngắt lời ông ta: “ không sợ anhbot_an_cap ấy.”
Trung đoàn trưởng sốc toàn tập: “?”
Lúc nãy trên xe cô này!
nhìn ông ta với ánh mắt khó : “Tại sao tôi sợ Trung đoàn trưởng Mục?”
Trung đoàn trưởng định rằng thái độ trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó của cô Mục .
lời thốt ra thìbot_an_cap Tần đã tiếp: “Trung đoàn trưởng Lý, tôi biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ôngvi_pham_ban_quyen đang rất sốt , xin ông đừng vội, hãy để tôi nói đã.”
Nói xong, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hướng nhìn sang vị lãnh : “Thưa các Thủ trưởng, chuyện này có chút phức tạp, thể cho phép tôi từ từ trình bày rõ được không ạ?”
Lữ đoànleech_txt_ngu trưởng Giang mỉm hiền từ: “Đương nhiênleech_txt_ngu là được.”
Lữ đoàn trưởng đãleech_txt_ngu lên , những người còn lại cũng gật đầu: “.”
dặnleech_txt_ngu dò thêm: “Đồngvi_pham_ban_quyen chí Tần cứ từ từ nóileech_txt_ngu, không cần vội.”
Tầnbot_an_cap Thư gật đầu: “Vâng, vậy tôi xin phép trình tiếp.”
“Tầnvi_pham_ban_quyen Dao là con gái ruột mẹ nuôi , năm ngoái chị ấy nhận được suất đề , đã đi học đại học rồi.”
“Cách đây không lâu, gia đình họ gửi thư cầu Tần Mộ Dao thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện ước xưa. Mộ Dao không chịu, nhà họ Tần đẩy tôi ra thế thân, bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi thay Tần Dao cho Minh Trường Viễn, còn là đã tên tôi để hôn anh ấyvi_pham_ban_quyen .”
không chịu gả, nhà họ Tần tôi trong nhà, bỏ đói tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Sau đó tôi đói quá không chịu nổi đành phải đồng ý chuyện thay mận đổi đào, rồi lênleech_txt_ngu tàu đến đây.”
mắt lạnh lùng Mục Dã thoáng qua một tia phức , môi mỏng mím lại.
Minh Trường Viễn người Tần Thư, không ngờ nhà họ Tần lạileech_txt_ngu làm chuyện thất đức đến thế, thật đáng!
Sắc các vị lãnh đạo cũng trở nghiêm trọng, nhìn Tần với ánh mắt xót hơn. Cô gái nhỏ này vì chuyện này mà chịu khổ sở nhưleech_txt_ngu vậy, gia đình cha nuôi kia thật tànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhẫn.
Chính nhìn Minh Trường Viễn: “ Trường Viễn, cậu có viết thư cho nhà Tần không?”
Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trường Viễn hồn, phủ ngay: “ có.”
Lữvi_pham_ban_quyen đoàn trưởng Giang tồn hỏi Tầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thư: “Đồng chí Tần, đã bao giờ nhìn thấy lá thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ Minh gửi chưa? Còn giấy kết hôn mà cô nói nữa, có không?”
Tần Thư lắc đầu: “Thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi chưa thấy, giấy kết hôn cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa bao .”
Thư và kết đều chưa từng Chuyện này
Thực tế thì lá thư nhà họ Minh gửi, nguyên chủ đúng là chưa từng nhìn thấy. Còn cái gọi là giấy kết hôn kia, chủ cũng chỉbot_an_cap người nhà họ Tần nói chứ chưa tận mắt chứng kiến.
Các vịvi_pham_ban_quyen lãnh đạo nhìn , ai nấy đều lộ vẻ hoang mang và bất lực.
Chính ủy Trần hỏivi_pham_ban_quyen: “ cô có bằng chứng gì?”
Tần đáp: “Giấy chứng minh thân phận, và giấy chứng hôn ướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giữa Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trường Viễn và Mộ Dao năm xưa.”
vậy, sắc mặt Minh Trường biến , nhìn Tần Thư đầy vẻ không nổi.
Hôn ước năm xưa đã xé bỏ , chính anh ta nhìn thấy!
Chẳng lẽ nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ Tần còn giữ lại một bản sao, cái anh ta xé chỉ là đồ giảvi_pham_ban_quyen?
chứng hôn ước?” Chính Trần hỏi lại. “Đồng Tần, cô chắc chắn trên người cô có giấy chứng nhận hôn ước chứ?”
Tần Thư nhìn thẳng vào mắt Chính ủy Trần, gật đầu chắc nịch: “Chắc chắn.”
Cô vỗ vỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net túi áo: “Đang ở trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngườivi_pham_ban_quyen tôi đây.”
Chính ủy Trần nghiêm mặt nhìn Minh Trường Viễn: “Minh Trường Viễn, sự việcvi_pham_ban_quyen đã đến nước này, cậu còn gì muốn nói không?”
Minh Trường Viễn liếc nhìn Tần Thư, rồi nhìn thẳng vào Chính ủy : “Tôi thừa nhận tôi nhà Tần từng có hônvi_pham_ban_quyen .”
Sắcvi_pham_ban_quyen mặt các vị lãnh đạo lập tức trở nên coi.
Đáy mắt Trung đoàn trưởng Lý lênvi_pham_ban_quyen tia vui sướng.
Mục Dã nhắm mắt ngồi đóleech_txt_ngu, vẻ mặt lạnh cũ, không có bất kỳ phản ứng nào.
Minh Trường Viễn nói tiếp: “Nhưngbot_an_cap
Anh ta ngừngvi_pham_ban_quyen lại một chút, nhìnvi_pham_ban_quyen mọi người, rồivi_pham_ban_quyen bắt đầu kể đầuleech_txt_ngu đuôi câu chuyện cách rành mạch:
“Trước khi tôi và chí Lữ Tố Hoan kếtleech_txt_ngu , tôi đã đến nhà họ Tần để hủy bỏ hôn . Lúcvi_pham_ban_quyen đó nhà họ Tần đòi tám trăm đồng, nói là hôn sẽ bịvi_pham_ban_quyen hủy bỏ. Việc hủy bỏ này thỏa thuận miệng, không xé bỏ tờ giấy ước kia vì phía nhà họ Tần nói giấy bị thất lạc. Phía chúng tôi cũng nghĩ nhiều, hơn nhà họ Tần cũng viết giấy làm chứng, nên nghĩ là sau sẽ không có chuyện gì nữa.”
“Tờ làm đó hiện đang ở nhà tôi, trên đó có chữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ký và dấu tay của cha mẹ hai bên.”
Trong mắt Tần thoáng qua tia khácleech_txt_ngu nhưng biến mất rất nhanh.
nhiên đúng như dự đoán, vấn đề nằm ởvi_pham_ban_quyen phía họ Tần.
Nhà họ Minh đã tìm đến nhà họ Tầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, và đã đạt được thỏa thuận hủy bỏ hôn ước.
Tần Thư đang suy thì giọng Minh Trường Viễn lại vang lên: “Sau đó”
Nghe giọng điệuleech_txt_ngu này là vẫn còn chuyện phía sau, vội thu lại dòng suy nghĩ, vểnh tai lên nghe.
Quả nhiên, Minh Trường Viễn nói tiếp: “Sau khoản tám trăm đồng đó, là sau khi tôi và Lữ Tố Hoan kết hôn, lúc Tố Hoan mang thai, Tần lạivi_pham_ban_quyen gửi đến, nói là đã tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy tờleech_txt_ngu giấy hôn ước năm , còn đã biết chuyện hôn trong đội. Nếu không muốn họ lênbot_an_cap đơn vị làm ầmleech_txt_ngu ĩ thì phải cho họ thêm một ngàn .”
“Chúng tôi lại đưa cho họ một ngàn đồng nữa, lầnbot_an_cap này chính tay tôi xé bỏbot_an_cap tờ giấy hôn ước kia. chứng họbot_an_cap nhận tiền, tôi đang .”
Tần : “”
hủy bỏ hôn ước trướcleech_txt_ngu, Minh Trường Viễn đã kết hôn và có con.
Nhà họ cái gì cũngvi_pham_ban_quyen biết, chỉ có chủ là ngu ngơ biết cả.
cuộc nhà họ Tần muốn làm gì? Cứ thế đẩy chủ vào hố lửa sao?
Khoan đã!
Nếu nhà họ Tần Lữ Tốbot_an_cap Hoan mang thai đứavi_pham_ban_quyen , vậy có phải họ cũng biết cô ấy mang thai đứa thứ hai không?
Vậy thì nhà họ Tần không chỉleech_txt_ngu đẩy nguyên chủ vào hố , mà là muốn nguyên phảivi_pham_ban_quyen chết!
Không bắt nguyên chủ đi theo quân sớm hơn, chọn đúng Lữ Hoan sinh để đi.
chủ vốn đã ấm trong lòng, đơn mà biếtleech_txt_ngu Trườngvi_pham_ban_quyen đã con đềbot_an_cap huềvi_pham_ban_quyen thì chắc chắn sẽ loạn lên, điều không cần bàn cãi.
Lữ Tố Hoan đang sắp sinh, lại chịu cú sốc này mà động thai, cộng thêm thai ngôi ngược bác bệnh viện huyện lại vắng mặt, Lữ Tố Hoan chắc chắn gặp nguy hiểm.
Một khi Lữ Tố xảy ra chuyện, đóbot_an_cap là hai mạng người, nguyên chủ còn có tốt đẹp được sao?
Rốt nguyên chủ đã đắc vợ chồng Tần Cương vàbot_an_cap Thu Liên? Đến mức họ muốn dồn cô chỗ chết?
Nhưng trong ký ức nguyên
Giọng Minh Viễn cắt ngang suy nghĩ của cô: “Đồng chí Tần, tôi và Tố Hoan đã đăng ký kết hôn từ baleech_txt_ngu nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước, không thể đăng ký kết với cô được nữa.”
nữa, chuyện ước là tôileech_txt_ngu vi phạm trước, nhưng khi tôi tìm đến họ Tần, tôi và Tố Hoan hoàn trong sáng, đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến bước thổ lộ tình . Tôi sợ mình quyết ổn thỏa chuyện , Tần không đồng ý hủy hôn thì hôn ước vẫn phải tục.”
“Tôi đã nghĩ nhà họ Tần hủy hôn, thì chuyện giữa tôi và Tố Hoan như xong, xem như có gì xảy ra.”
“Kết quả họ Tần ýleech_txt_ngu, đồng nhận thường và hủy bỏbot_an_cap hônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ước.”
“Hai bên đã thống nhất hủy hôn, tôi đã đưa tiềnleech_txt_ngu bồi thường, sau khi trở về đơn vị mới chính đến với Tố Hoan.”
Thư bịleech_txt_ngu cắt dòng suy , đành tạm gác lại, đợi giải quyết xong chuyện trước mắt rồi từ từ tính .
Đột nhiên Minh Trường bồi thêm câu: “Còn nữa, ba năm tôi đến nhà Tần, tôi hoàn toàn không thấy cô, cũng không nhà họbot_an_cap Tần có con nuôi.”
Tần Thư: “”
Thếleech_txt_ngu ý là anh ta đang nghi ngờ thân phận của cô à?
Tần Thư nhìn thẳng vào Minh Trường Viễn, dõng dạc nói: “Ngày 19 tháng 8 1974, tôi mới chuyển lên thành phố sống cùng gia đình Tần Mộvi_pham_ban_quyen . Trước , tôibot_an_cap luôn sống cùng bà nội Tần ở thôn Thủy Ngư. Ông bà lần lượt qua đời, không còn ai sóc, Tần Cương mới đón tôileech_txt_ngu lên phố.”
“Sau thi đỗvi_pham_ban_quyen ba, cũng ở nội trú trong trường, ít khi về nhà.”
“Điều này các anh hoàn có thể đi điều tra.”
Tần Thư tin rằng năng lựcbot_an_cap của những người ngồi , việc xác minh tin dễ như tay.
Trường Viễn cẩn thận đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếubot_an_cap mốc thời gian Tần Thư nói, anh nhớ lại ngày mình nhà họ Tần, quả thực điểm Tần Thư nói là giai đoạn sau đó.
Tần Thư ngừng một chút rồi nói tiếp:
“Chuyện anh và Tần Mộ Dao có hôn ướcbot_an_cap, hoàn toàn không hay biết gì, mãi đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi họ bắt tôi thay Mộ chồng tôi mới biết. Còn nói đưa cho nhà họ Tần để hủy , nếu biết chuyện đó thì tôi còn lặn lội đến đây làm gì?”
Minh Trường Viễn cứng họng.
Các vịvi_pham_ban_quyen đạo nhìn nhau, dường thăm dò ý kiến của đối phương.
cũng không ngờ việc lại rắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rối và phức tạp đến thế này.
bên làbot_an_cap gảleech_txt_ngu , một bên khẳng định đã hủy hôn.
Trung đoàn trưởng Lý nhiên lênbot_an_cap tiếng: “ Trường Viễn, cậu đang nói dối!”
Lờivi_pham_ban_quyen vừa , mọi mắt đổ dồn về phía Lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thành Quân.
Ông ta trừng mắt nhìn Minh Trường Viễn: “Nếu nhà họ Tần hủy hôn với cậu từ , tại sao họ còn bắt đồng chí lặn lội đường xa đến ?”
Minh Trường Viễn nhìn Thư: “Câu hỏi nàybot_an_cap, trưởng Lý nên hỏi chí Tần, nhà họ Tần mới .”
“Tôi đã nói là ở nhà tôi có giấy làm chứng, có cả biên nhận tiền lúc đó, nếu Trung trưởng Lý không tin có thể cùng tôi lấy.”
Lý Thành đáp ngay tắp lự: “Đi lấy đi.”
Minh Trường Viễn không nói gì, quay sang nhìn Lữvi_pham_ban_quyen Giang.
đoàn trưởng Giang gật đầu, ý Minh Trườngvi_pham_ban_quyen đi lấy bằng chứng.
Lý Thành Quân không yên tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sợ Minh Trường Viễn giởvi_pham_ban_quyen trò, cùng để giám sát.
Lữ trưởngleech_txt_ngu cũng đồng .
Vậy Lý Thành Quân và Minh Trường Viễn rời đivi_pham_ban_quyen để lấy bằng .
hai phútbot_an_cap sau, quaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại.
Sắc mặt Lý Thành Quân khá khó coi, bởi ông ta tận thấy Minh Trường Viễn lôi từ đáy mấy giấy, thêm thái nịch của Minh Trường Viễn, ông ta đoán những gì Minh Trường Viễn nói sự thật, không nói dối.
Tần Thư quay Minh Trường vừa trở lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Minh Trường cũng không vòng vo, đặt hết giấy tờleech_txt_ngu chứng minh, biên lai lên bàn, đẩy về phía các vị lãnh đạo: “Báo cáo Thủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưởng, báo cáo Chính ủy, đây là giấy tờ chứng và biên lai.”
Các vị lãnh đổi ánh mắt rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cầm giấy lên xem.
Lữ đoàn trưởng cầm lên xem một lúc, đặt xuống rồi nhìn Tần Thư:
chí , cô nói cô có thư hôn ước vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giấy chứng minh thânvi_pham_ban_quyen phận, có thểvi_pham_ban_quyen ravi_pham_ban_quyen được không?”
Tần Thư đáp: “Đương nhiên là được ạ.”
Nói , cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy từ lớp áo lót ra tờ giấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ước và giấy chứng minh thân phận của mình, đặt bàn rồi về phía trước.
đoàn trưởng Giang cầmleech_txt_ngu hai tờ giấy Tần vừa .
Xem , ông mày.
Không nói gì, ông đẩynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai tờ giấy sang cho Chính Trần.
ủy cầm lên xem, sắc cũng y hệt Lữ đoàn trưởng Giang.
Cácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vịvi_pham_ban_quyen lãnhleech_txt_ngu đạo còn lại qua cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có biểu tương tự.
Một vị lãnh đạo cười lạnh, đập mạnh giấy xuống bàn: “ họ Tần tính toán giỏi thật đấyleech_txt_ngu!”
Chính Trần thở dài: “Cả hai bên đều cóleech_txt_ngu bằng chứng.”
Lữ đoàn trưởng Giang nhìn Tần Thư rồi nhìn Minh Trường Viễn: “Theo tình tại, vấn đề ở phía họvi_pham_ban_quyen Tần. Tức nhà họ Tần đã lừa cả đồng chí nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng Minh.”
đoàn trưởng xen vào: “Thủ trưởng, lỡ bằng chứng của Minh Viễn là giả thì sao? Cậu ta đoán trước nhà họ Tần sẽ gây rắc nên tình làm giả mấy cái bằngleech_txt_ngu chứng này trước?”
nói các vị lãnh đạo sững lại, đây là năng họ nghĩ tới.
đúng làbot_an_cap cũng có khả năng này, phảivi_pham_ban_quyen khôngbot_an_cap?
Minh Trường Viễn thấy sắcvi_pham_ban_quyen mặt các vị lãnh thay , trong lòng lo lắng, địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mởvi_pham_ban_quyen miệng biện minh.
Thì giọng nói củavi_pham_ban_quyen Tầnbot_an_cap Thư vang lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “ nghĩ những không đâu, bởi vì lúc Tần bắt tôi đi lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , ông ta có nói họ đã nhận nhà rấtbot_an_cap tiền mà không trả được.”
Minh Trường Viễn quayvi_pham_ban_quyen đầu, ngàng nhìn Thư. Cô ấy đang nói đỡ cho ?
Trung đoàn trưởng Lý cũng há hốc mồm, sao đồng chí Tần này lại sang bênhleech_txt_ngu Minh Trườngvi_pham_ban_quyen Viễn ?
Rõ ràng ta đangvi_pham_ban_quyen giúp cô ta cơ mà? Sao cô ta lại chạy phe Minh Trường Viễn!!!
Các vị lãnh đạo cũngleech_txt_ngu ngờ Tần Thư sẽ nói Minh Trường Viễn.
Một vị đạo nhíu : “Đồng chí Tần, sao lúc nãy cô không nói chi tiết này?”
Tần Thư tỉnh bơ: “Vừa mới ra .”
Vị lãnh đạo há miệng gì đó nhưng thôi.
Các vị lãnh đạoleech_txt_ngu không thêm Tần Thư và Minh Trường nữa. Họ đầu vào đoàn trưởng Giang, hạ giọng bàn bạc, như thảo luận kết quả xửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lý cuốibot_an_cap cùng.
Trongvi_pham_ban_quyen lúc chờ đợi, Tần Thư dường như nghĩ ra gì, ánh mắt về phía góc phòng.
Mục Dã vẫn ngồi vững thạch ở đó, nhắm mắt, không là đang dưỡng thần hay ngủ gật rồileech_txt_ngu.
Tần Thư ngắm nhìn mặt đẹp trai hoàn hảo kiabot_an_cap, thầm cảm : Anh chàng dài nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giữ lời thật đấy, không tiếng là im thin thít luôn.
Ngồi trong nói lời, cứ như ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vô hình vậy.
Giọng Chính vang lên: “Minh Trường Viễn.”
bot_an_cap kết quả rồi.
Tần Thư vội thu lại mắt, nhìn về phía các vị lãnh đạo.
Các vịbot_an_cap lãnh đạo ngồivi_pham_ban_quyen lạileech_txt_ngu ngay ngắn vào vịleech_txt_ngu trí.
Tần , Minh Trườngleech_txt_ngu Viễn và Lý Thành Quân đều nhìn Chính ủy Trần.
Chính ủy Trần nghiêm giọng: “Chuyện này dù sao cậu cũng là người có lỗi trước, hơn nữa việc này đã truyền trong đơn vị, ảnh tốt. Trước phạt cậu giam lỏng 5
Giam lỏng!
Từng là quân y, Tầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thư hiểu rất rõ bị lỏng (cấm túc) trong quân đội nghĩa là .
Không đợi Chính nói hết câu, cô ngắt lời ngayleech_txt_ngu: “Lãnh đạo, có ý kiến.”
Chính ủy Trần bị ngắt thì ngớ ra một chút, nhưng không tức giận mà ônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo: “Đồng chí Tần cứ nói.”
Tần Thư nhìn thẳng vào Chính ủy Trần: “Đồng chí đúng là đã vi phạm hôn , nhưng anh ấy đã chịu phạt rồi, hình phạt chính là khoản tiền một ngàn tám trămbot_an_cap đồng bồi thường cho họ Tần.”
“Còn về việc ảnh hưởng không tốt mà đạo nói, ý việc đồng chí quan hệ nam nữ chính. Vậy định nghĩa của quan nam nữ bất chính là gì? Trong chuyện này đồng Minh có quan bất chính không?”
Các lãnhbot_an_cap cứng họng.
Trong lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ cũng rõ Minh Trường Viễn không hề quanleech_txt_ngu hệ nam nữ bất .
Minh Trường Viễn ở trong quân đội, ngoàileech_txt_ngu lúc đi làm nhiệm vụ ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì chỉ quanh quẩn trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net doanh trại khu , cuộc sốngvi_pham_ban_quyen ba , chưa từng đi .
Những điều nàybot_an_cap họ đều nắm rõ, chỉ bây giờ chuyện này đã đại khắp vị rồi.
Thư ngừng một , rồi thay họ: “Không có.”
Tần tục: “Vậy nếuleech_txt_ngu các lãnh đạo phạt giamvi_pham_ban_quyen lỏng đồng chí , khác nào mặc thừa nhậnvi_pham_ban_quyen chuyện đồng chí Minh hệ nam bất chính là ? Như thế phải làleech_txt_ngu oan uổng cho đồngvi_pham_ban_quyen chí Minh sao? Hơn nữa vợ của Minh là đồng chí Lữ vừa sinh xong, nếu biết chuyện chồng mình bị vu oan quan hệ bất chính, động quẩn, thì lúc đó không chỉ là oan nữa, mà chuyện liên quan đến mạng người đấy ạ.”
“Chưa kể trong chuyện này, tôi cũng có . Giả mạo khác để kết với quân nhân, cũng được tính có lỗi chứ ạ?”
Trungbot_an_cap đoàn Lý: “!”
câu cuối cùng của Tần Thư, Lý Thành Quân chỉ thấy người phụ nữ rồi!
Cô ta nói đỡ cho Minh Trường Viễn thì thôi đi, này còn tựbot_an_cap nhận lỗi về mình!
Người bình thường gặp chuyện này phủi sạch quan hệ còn không kịp, cô tabot_an_cap lại vơ vào người?
Mục Dã đangbot_an_cap ngồivi_pham_ban_quyen trong góc, mí mắt khẽ đậy.
Trường Viễn ngẩn ngơ nhìn Thư.
Ánh mắt Lữ đoàn trưởng Giang nhìn Tần Thư thêm vài phần tán thưởng.
Ông ôn tồn : “Ý của đồng chí Tần là không muốn đồng chí Minh bị phạt?”
Tần Thư đáp dứt : “Đúng .”
Lữ đoàn trưởng Giang cau mày, vẻ mặt khó xử: “ , bên ngoài đã đồn ầm lên chuyện cô và Trường Viễn, ai cũng biết đối tượng của cô là Trường Viễn”
Tần Thưleech_txt_ngu thẳng vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt đoàn trưởng: “Thủ , hôm nay đến đại , số người gặp tôi chỉ đếm trên đầu ngón taybot_an_cap, hơn nữa chị dâu Tố Hoan cũng đã giới thiệu với mọi tôi làbot_an_cap họ hàng Minh Trường Viễn.”
Chính ủy Trần nghiêm nóileech_txt_ngu: “Đồng chí , lúc đó mọi người có thể không để ý lời nói ấyleech_txt_ngu, nhưng giờ bên ngoài tin đồn đã lan rộng thế. Quân đội là nơi kỷ luật nghiêm , chuyện này ảnh hưởng rất lớn, nên chí Minh”
Tần Thư lại lời: “Đã là đồn, thì dập tin đồn là xong.”
Dập tắt tin đồn?
vị lãnh đạo nhìn nhau.
Quân đội đông người thế , một đồn , mười đồn trăm, tiếng lành đồn gần tiếng dữ đồn , chẳng mấy chốc aibot_an_cap cũng biết, tam thất bản nữavi_pham_ban_quyen chứ.
Nếu dập tin mà dễ thế thì họ đã chẳng quyết định Minh Trường Viễn tính tiếp.
Lữ đoàn trưởng dường như nảy ra ý gì đó, nói ngay: “ chí Tần, tôi một cách vừa giúp đồngleech_txt_ngu chí Minh không bị phạt, vừa dập tắt được tin đồn, chỉ không biết đồng có đồng ý không thôi.”
Tần Thư hỏi: “Cách ạ?”
Lữvi_pham_ban_quyen đoàn Giang cười tủm tỉm: “Đồng Tần, trong vị chúng tôi còn rất nhiều thanh niên thân ưu túleech_txt_ngu, có thể đểvi_pham_ban_quyen đồng chí Tần ý lựa chọn.”
Tần : “?”
Lữleech_txt_ngu đoàn Giang vừa dứt lời, những khác lập hiểu ra ý của ông.
Đúngleech_txt_ngu là gừng càng già càng cay, Lữ trưởng nghĩ ra cách thật!
Bên ngoài đồn Minh Trường Viễn là tượng của Tần Thư, vậy đổi cho Tần Thư một đốileech_txt_ngu tượng khác là xong chuyện chứ gì?
Chỉ cần người đó không phải Minh Trường Viễn thì tin đồn tự khắc !
Một vị lãnh đạo hùa theo: “Đúng đấy, đồng chí Tần. Bên Minh Trường Viễn là tượng kết hôn của cô, giờ đối tượng của cô là người khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tin đồn kia sẽ tự khắc phá thôi.”
Tần Thư: “”
rồi, này chính tìm cho cô người đàn ông khác.
Chính ủy Trần sáng rực. đó Lữ đoàn trưởng còn bảo trong đơn vị nhiều ế quá, bảo ông tìm cách giải quyết vấn đề cá nhân anh em.
Cơ hội đến rồi chứ đâu! Giải quyết được một cũng tốt!
Hơn đồng lại xinh xắn thế , chắn sẽ tìmleech_txt_ngu được phù !
Chính ủy Trần vội nói: “Đồng Tần, côbot_an_cap xem, cô đến đây vốnleech_txt_ngu dĩ là để kết hôn đúng không? Bây giờ đổi cũng thế cả mà.”
Sợ Tần Thư từ , ông bồi thêm: “Chỉbot_an_cap cần chí Tần ý, các đồng chí trong đơn vị tôi cô cứ việc chọn, đảm bảo tốt Minh Viễn nhiều.”
Tần Thư: “”
Tùy chọn ? Nói thì hay lắm đến lúc đó biết lại giới thiệu cho cô ông nào nữa.
Cô phải tự mình , phải tìm nào vừa đẹp trai, chân lại dài, còn cơ bụng thứ thì ai chẳng có.
Đẹp trai, chân dài
Khoan đã!
Trong phòng này chẳng phải đang sẵn cực phẩm sao?
Tần Thư mắt nhìn về “anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chàng chân dàivi_pham_ban_quyen góc.
Càng càng ưng, lại còn là sếp sòng của Viễn nữa .
Hay là chọn ta thử xem?
Nhỡ người ta người yêu rồi thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao? kể cả chưa có, nhỡ bị từ chối thì sao?
từ chối trước mặt bao nhiêu người thế này cũng quê lắm
Mục Dã bén cảmleech_txt_ngu nhận ánh mắt đang dán vào mình, mi tâm khẽ giật, khóe môi nhếch lên nụleech_txt_ngu cười khó phát hiện.
Lữ đoànleech_txt_ngu trưởng Giang bắt được ánh mắt của Tần Thư, đáy mắt hiện lên ý cười.
Cô béleech_txt_ngu tinh mắt thật, nhìn phát trúng “món ngon nhất”.
Cũng phải, đúng mọi người lo sốt vó về đề nhân của thằng nhóc Mục Dã, nếu giải quyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được vẹn cả đôi .
Nhưng mà chỉ sợ thằng nhóc Mục Dã từ . Trước đây giới thiệu bao nhiêu cô mà nó có thèm gặp mặtleech_txt_ngu .
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bé này nhan sắc thuộc cực phẩm, xinh đẹp hiếm có.
Xứng đôi vừa lứa với Mục Dã quá còn .
Nếu thằng nhóc này không đồng ý, ông sẽ giới con bé cho thằng cháu ngoại .
Cháu ông ở trong quân đội, kém Dã một tí tẹovi_pham_ban_quyen, nhưng chung cũng tệ.
Trung đoàn trưởng Lý đang ngơ toàn tập. Chẳng phải đang phê bình Minhbot_an_cap Trường Viễn sao? Sao tự nhiên lại tiết mục mai ?
Từ từ! Giới thiệu đối tượng?
Ông nhớ con trai nhà ông bên đang tìm người giới thiệu đối tượng mà nhỉleech_txt_ngu?
Đồng chí Tầnleech_txt_ngu này trông cũng mơn mởnbot_an_cap!
Mắt Lý sáng lên, tranh lời: “Đồng chí Tần, tôi”
Vừa mở miệng đã bị Lữ đoàn trưởng Giangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : “Tiểu Lý này, đồng chí Tần dung mạo xuất , đáng vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người tốt hơn.”
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thành Quân đành ngậm miệng.
Chính ủy Trần nhiệt tình lôi cả danh sách lính độc thân đã chuẩn bị trước ra: “Đồng chí Tần, tay tôivi_pham_ban_quyen đang cóbot_an_cap sách đồng chí độc thân đây, tôi có thể”
Thư quyết định chơi lớn, “chấm” anh chàng chânleech_txt_ngu dài kia.
Biết đâu mèo mù vớ rán, anhvi_pham_ban_quyen ta đồng ýleech_txt_ngu thì sao?
Tần Thư ngắt lời Chính ủybot_an_cap Trần: “ cần đâu đạo.”
Chính sững lại. lại không cần? Chẳng lẽ đồng chí Tần không chịu dùng cách nàyvi_pham_ban_quyen?
thì gay go to.
Chính Trần nhìn đoàn trưởng Giang cầu cứu.
Lữ đoàn trưởng Giang ra hiệu ông cứ bình tĩnh.
Đúng lúc , giọng Tần Thư vang lên: “Trong lòng tôi đã có người được chọn rồi.”
Nghe Thưleech_txt_ngu nói đã có người chọn, mấy người đều ra.
Một vị lãnh đạo hỏi ngayvi_pham_ban_quyen: “Có rồi á?”
Chính ủy Trần mắt sáng : “Là aileech_txt_ngu?”
Thư đáp: “Đang ngay phòng này.”
Ngay trong phòng này?
Ai cơ?
Mấy người nhìn nhau ngơ ngác, họ đều đuề huềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả rồi.
Đồng chí Tần mà chấm họ là hỏng bét!
Ánh mắt Tần Thư từ từ di chuyển về phía góc phòng, vô tình lướt một vị lãnh đạo.
lãnh đạo đó tưởng mình bị “ danhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net”, hốt: “Đồng chí , tôi không”
Chưa kịp thanh minh , Tần Thư đã chỉ tay thẳng vào Mục Dã ngồi trong góc: “Tôi muốn .”
Mọi người nhìn theo hướng tay Thư, thấy Mục Dã.
Lữ đoàn trưởng Giang đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sớmvi_pham_ban_quyen đoán được đồ Tần Thư nên vẻ mặt không thay đổi nhiều.
Còn những người khác thì sắc mặt thay đổi đặc vô cùng.
Chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : “!”
Mấy vị lãnh đạo khác trợn tròn mắt: “!”
Trung đoàn trưởng Lý là người phản ứng dữ dội nhất, mắt trợn trừng chuông đồng, suýt chút nữa thì nhảy dựng lên: “!!!!!”
Minh Viễn thì hoàn toàn hóa đá, anh nằm mơ cũng không ngờ Tần lại dám chỉ thẳng mặt Thủleech_txt_ngu của mình!
Tầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thư đã lường phản ứng mọi người, vẻ mặt bình thản, ngồi đợi câu trả .
vị lãnh đạo lại đổi ánh , giao lưu bằng mắt, aibot_an_cap lên tiếng, căn phòng sự im lặng ngắn ngủi.
Tần Thư kiên nhẫn chờ đợi, không vội lên tiếng.
Sau một hồi “ mắt đưa ”, Chính ủy Trần nhìn Tần Thư với ánh mắt phức tạpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, định mở miệng thuyết phục cô đổi người khác: “Hay là”
Nào ngờ mới thốt ra được hai chữ.
Một giọng nói lạnh lùng, trầm thấp vang lên: “Được.”
nói này?
Trung Mục?
cả mọi người trong phòng đồng loạt quay đầu nhìn Mục Dã.
Lúc này Tần Thư mới phát hiện Mục nhắm từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào đã mở mắt ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đang nhìn chằm chằm.
phải ánh mắt anh, gương mặt anhvi_pham_ban_quyen lạnh như cũ, Tần không đoán được anh đangbot_an_cap gì, thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không chắc chữ “được” kia là đồng hay chỉ buột trùng hợp.
ủy Trần: “?”
“được” nghĩa là đồng ý ?
Mục Dã bắt được sự nghi hoặcleech_txt_ngu trong mắt cô , bồi thêm baleech_txt_ngu chữ chắc nịch: “Tôi đồng ý.”
Tần Thư nãy giờ lo bị từ chối, tim treo lơ lửng.
Nghe được câu khẳng định của Mục Dã, tảng đá trong lòng cô rơi xuống đất, khóe môi cong lên một nụ cười.
Lữ đoàn Giang nghe xong mắt sáng rỡ. nhóc đồng ý dứt khoát thế, đừng bảo làvi_pham_ban_quyen đã tăm con bé Tần này trước rồi ?
Trung đoàn trưởng Lý: “???”
Cái quái gì thế này? Tình gì đây? Tên Mục Dã kia tốt lành cái nỗi gì? ýbot_an_cap cái gì?
Đồng ý đến với cô Tần Thư á?
Thế chẳng ông ta không những không ngáng chân được nó, mà còn vô se duyên cho nó ànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net???
Tần Thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sang nhìn các vị đạo: “Anh đồng ý rồi, vậy anh ấy là tượng của tôi, vấn đề đã được giải quyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
đoàn trưởng Giang là người đầu tiên tay: “Tốt!”
Ông đứng dậy, cười híp mắt nhìn Mục : “Tiểu Mục à Trong này tôi muốn nhìn thấy đơn hôn nhé ”
“Thủ trưởng, không cần trong tuầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lát nữa về tôi viết , mai nộp.” Mục Dã ngừng một chút, nhìn sang Tần Thư. “ nhiên, nếu đồng chívi_pham_ban_quyen Tần ngại.”
Lữ đoàn trưởng Giang cười lớnleech_txt_ngu: “Đồng chí Tần đã chọn cậu thì chắc chắn là không rồi, đúng không đồng chí Tần?”
đang thất , tự nhiênleech_txt_ngu bị hỏi , cô ngơ ngác: “Dạ?”
Chính Trần vỗ tay cái bốp: “Thấy chưavi_pham_ban_quyen! Đồng chí Tần đồng rồi.”
Tần Thưleech_txt_ngu: “?”
ý cái gì cơ? Họ đang nói gì vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Cô chỉ lơ đễnh một tẹo thôi mà sao cảm tình hình đi xa vậy?
Tần Thư mở miệng định hỏi.
!” Lữ đoàn trưởng Giang đứng dậy. “Ngày mai tôivi_pham_ban_quyen muốn thấy đơn xin kết hôn trên bàn, tôi Chínhbot_an_cap ủy Trần sẽ đích phê duyệt cho cậu.”
mắt Mục Dãbot_an_cap thoáng hiện lên ý cười: “Rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!”
Lữ đoàn trưởng Giang thấy việc đã quyết xong xuôi, ông phải tranh thủ bế cháu đích tôn.
Về tí nữa làleech_txt_ngu thằng Quân Quân lại khóc, nó khóc làm bà xã ông bực mình, ông về lại bị ăn mắng.
đến đây, Lữ đoàn trưởng Giang vội nói: “Được , việc đãbot_an_cap giải quyết xong, giải tánbot_an_cap giải tán, ai làm việc nấy đi.”
“Tôi đi trước đây.”
Không đợi người kịp phản ứng, đoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưởng Giang co giò chạy biến.
Chính ủy Trần và mấy vị lãnh đạo nhìn bộleech_txt_ngu dạng Lữ trưởng là biết ngay ông lại vội về bế cháu, sợ về muộn bị vợ mắng.
Cả cái đơn vị này ai mà chẳng biết Lữ đoàn trưởng Giang à nhầm, chiều vợ nhất quả .
Chính Trần đang nghĩleech_txt_ngu thầm thấy trưởng Giangbot_an_cap đi lại quay lại.
Lữ đoàn Giang nhìn Thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Đồng chí Tần, cô có mắt nhìn lắm, Tiểuleech_txt_ngu Mục nhân tốt, trách nhiệm , là một đồng chí tốt. Đã chọn cậu ấy rồi thì cố gắng sống với nhau nhé.”
Tần Thư gật đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái rụp: “Rõ! Thưa Thủ trưởng!”
Lữ đoàn trưởng Giang nhìn Tần Thư đầy hài lòng, rồi lại co giò tiếpbot_an_cap.
Nhóm Chính ủynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trần: “”
Thế là Thủ quay chỉ để nói câu đấy Tần á?
Sự việc đã giải quyết xong, các vị đạo lục tục đứng dậy ravi_pham_ban_quyen về.
cùng trong phòng chỉ còn lại Tần Thư, Mục Dã, Minh Trường và Trung đoàn trưởng Lý.
Mục đứng dậy khỏi góc phòngleech_txt_ngu, sải chân dài bướcbot_an_cap về phía Tần Thưvi_pham_ban_quyen.
Anh đi đến trước mặt , Tần Thư vẫn ngồi yên tại .
Cô ngẩng đầu lên, ngước Mục Dãleech_txt_ngu đang đứng sừng sững trên cao nhìn xuống mình
Bốn nhìn nhau.
Tần Thư cảm thán: Ngước lên nhìn anh ta thế này mỏi thật đấy
Lý Thành Quân đang đibot_an_cap ra ngoàileech_txt_ngu cảnh này, trong đầu tự nhiên nảy ra bốn : Trai tài gái sắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Dù ông ta ghét cay ghétleech_txt_ngu đắng Mục Dãbot_an_cap, nhưng phủ nhận Mục này đẹp trai thật, cô Tần Thư kia cũng xinh đẹp, hai người cạnh nhau đúng là xứng đôivi_pham_ban_quyen vừa lứa.
Nhưng mà! Rõ ràng là vấn Minhvi_pham_ban_quyen Trường Viễn! Sao biến buổi mai mối cho Mục Dã, để nó vớ bở được côvi_pham_ban_quyen vợ xinh mộng thế này!
Bảo ông ta tức là nói .
Nhưng nói đi cũng phảibot_an_cap nói , chuyện của Minh Trường Viễn tuybot_an_cap được miễn phạt giam lỏng, nhưngvi_pham_ban_quyen cũng hòngleech_txt_ngu mơ tưởng đến chuyện thăngvi_pham_ban_quyen chức nữa, đời nghiệp coi như dậm chân chỗ, Mục Dã có nâng đỡ gì cũng vô dụng.
Hừ!
Lý Thànhleech_txt_ngu hừ lạnh một tiếng, quay đầu định đi.
Bất ngờ Dã lên tiếng: “Trung đoàn Lý, cảm ơn nhé.”
Nghe này, Thành Quân tứcleech_txt_ngu điên người, phổi như sắp nổ tung.
Ông ta quay phắt lại, trừng nhìn Mục Dã, nghiến răng ken két rít qua răngbot_an_cap: “Khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dám!”
lời.
Lý Thành hậm hực bỏ đi.
Lý Thành Quân đi rồi.
Thư cũng dậy, cùng Mục Dã ra khỏi phòng.
Minh Viễn sauvi_pham_ban_quyen .
Dã vừa bước ra, Cố Trường đã chạy tới: “Thủ trưởng, tình hình thế nào rồi?”
Vừa nơi, Cố Chinh nhìn thấy ngay Tần Thư đi sau lưng Mục Dã.
Thấy Tần Thư, Cố Trườngbot_an_cap Chinh lạnh tanh, tiếng: “Hừ.”
Tần Thư thèm chấp Cố Trường , vì bây giờ anh ta càng “hổ báovi_pham_ban_quyen” bao nhiêu thì lát nữa sẽ càng “ngáo ngơ” và hối bấy nhiêu.
Cố Trườngbot_an_cap Chinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại thấyvi_pham_ban_quyen Minh Trường đi ra, hỏi: “Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trường Viễn, sao rồi?”
Minh Trường Viễn liếc nhìn Tần Thư, rồi mới : “Lãnh đạo Cố, chị dâu đỡ cho tôi, bình an vô sự rồi.”
Cố Chinh bị hai “chịbot_an_cap dâu” đánh cho ngu người: “???”
Anhvi_pham_ban_quyen ta chỉ tay vào Tần Thư: “ gọi cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì?”
Minh Viễn nghiêm túc: “Chị dâu.”
Cố Trường Chinh hét lên thanh: “Chị dâu ????!!!!!”
Anh ta vào Tần Thư, lùi lại bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “ tavi_pham_ban_quyen
Ánh mắt Mục Dãvi_pham_ban_quyen trầm xuống, Cố Chinh một cái sắc lẹm: “ Trường Chinh, chỉnh đốn lại thái độ của cậu.”
Sống lưngbot_an_cap Cố Trường Chinh lạnh toát, lẳng lặng rụt tay về, cúi gằm .
Mụcbot_an_cap Dã quay sang nhìn Tần Thư, giọng đi đôi chút: “ đưa cô ra ngoài.”
Tần Thư đồng ý ngay: “Được.”
Mục Dãvi_pham_ban_quyen và Tần Thư rời đi.
Cố Trường Chinh đứng chôn chân tạibot_an_cap chỗ, ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng hai người.
Đầu óc ta cuồng: “?????”
Rốt chuyện quái quỷ gì vừa ra vậy?
“Cái này cái này” Trường Chinh quay sang Minh Viễnvi_pham_ban_quyen. “Đừng bảo với tôi là ta thànhbot_an_cap đôi với trưởng rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhé?”
Minh Trường Viễn đầu: “Ừ.”
“Thật á?” Cố Trường bị sét đánh ngang tai, nhưng vẫn không muốn tin sự thật phũ phàngbot_an_cap . “Minh Trường ! Tôi là cấp trên của cậu, cậu không được lừa tôi đâu đấy!!!”
Minh Trường Viễn mặtbot_an_cap nghiêm túc: “Lãnh đạo Cố, tôi không lừa .”
Cố Trường Chinh bắt đầu hoảng loạn: “Rốt cuộc là nào? Chẳng phải là leech_txt_ngu vụ của ? Sao lại thành ra duyên thế này?”
Minh Trường Viễn nhìn theo bóng trưởng đã đi xa, nói: “Lãnh đạo Cố, hay là vừa đi vừa nói?”
Cốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trường Chinh gật đầuleech_txt_ngu cái rụp: “Được!”
Đi được vài bước, Minh Trường Viễn : “Chuyện thế này”
Minh kể lại đầu đuôi chuyện.
xong, mặt Cố Trường Chinh xám ngoét như tro , trong đầu lại hai chữ: Toang rồi.
“Toang rồi” Mắt anh ta vô hồn, lẩm bẩm. “ rồi”
Minhleech_txt_ngu Trường nhìn Cố Trường Chinh.
Cố Trường Chinh mếu máo: “ trước tôi thái độ lõm với cô ấy nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế, người ta bảo dạ đàn như kim dưới đáy biển, giờ cô ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành với Thủ trưởng rồi, chắc chắn sẽ tìmvi_pham_ban_quyen cách thù tôi cho xem.”
Minh Trường Viễn bênh vực Tần Thư: “Lãnh đạo Cố, chị không phải người như thế đâu.”
Cố Trường Chinh địnhleech_txt_ngu chửi Minh Trường Viễn: “Cậu”
Mới thốt ra một chữ, nhớ ra chính Tần Thưbot_an_cap đã đứng ra nói cho Minh Trường Viễn, giúp cậu ta thoát tội, coi như cũng giúp họ việc lớn.
Lời đến miệng lại nuốt xuống.
Cuối cùng anh thở dài, : “Thôi bỏ đi, sau này cố gắng mặt cô được. sao tốt rồi.”
đến viện bình an đi.”
Minh Trường Viễn gật đầu.
Minh Trường Viễn đi bệnh viện, Cố Trường Chinh về ký túc , hai người đi hai hướng khác nhau.
Tầnbot_an_cap Thư và Mục Dã đi song .
Mục Dã nhìn về phía trước: “Trong đơn vị không có chỗ ở, tôi lái xe đưa lên huyện, chỗ trước đã.”
Tần Thưvi_pham_ban_quyen ý ngayleech_txt_ngu: “Được.”
, hơi ngước lên nhìn Mục Dãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “À đúng rồi, cái đơn xin gì đó mà vị lãnh đạo lúc nãy nói là gì thế? Lúc đó tôi đang mải nghĩ nên không ý.”
Mục Dã nhận được ánh mắt cô, cũng sang nhìn.
khắc bốn mắt chạm nhau, giọng nói trầm ấm của Mục Dã lên: “Đơn xin kết hôn.”
Bướcbot_an_cap chân Tần Thư khựng lại mộtleech_txt_ngu nhịp, rồi lạileech_txt_ngu tiếp bước đi: “Đơn xin kết hôn?”
Mục Dã đáp: “Ừ.”
cô nhớ không nhầm Thủleech_txt_ngu bảo Dã ngàyleech_txt_ngu mai nộp luônvi_pham_ban_quyen?
Tốc độ có phải là nhanh quá rồi không?
Khoan đã, thời đại này chắc là nhanh như vậy nhỉ? Nhưngleech_txt_ngu nào côbot_an_cap và Mục Dã sẽ cưới, chậm cũng chẳng .
Mục Dã thấy Tần Thư im lặng, tưởng cô không muốn đăng ký hôn mình.
Môivi_pham_ban_quyen anh mím lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, giải thích: “Không nộp xinbot_an_cap hôn không được cửa của Lữ đoàn trưởng và Chính ủy, chuyện của Trường Viễn sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không giải được.”
Điều này Tần biết.
“Ừmvi_pham_ban_quyen” Cô ừ một tiếng, định nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi: “
Chưa kịp nói hết câu, Mục Dã đã tiếpleech_txt_ngu lời: “ hiểu ý cô, tôi vì không muốn Minh Trường Viễn bị phạt, đợi chuyện này qua
Tầnleech_txt_ngu Thư ngước nhìnvi_pham_ban_quyen Mục , cười ngắt anh: “Sao anh không nghĩ do chấm anh rồi ? trưởng Mục?”
Mục Dã nhìn vào đôi mắt cười lấp của côvi_pham_ban_quyen, bên văng vẳng câu nói của cô, đáy đen láy cũng hiện lên ý cười: “Thế ?”
Tần nhướn mày: “ trưởng không có lòng tin bản thân mình sao?”
Khóe Mục Dã cong lên một nụ cười : “Vậy ý của đồng chí Tần làleech_txt_ngu không ngại việc tối nay tôi viết xin kết hôn luôn chứ?”
Thư trả lời khoát: “Đương nhiên là ngại.”
Vừa nói chuyện, người đã đi đến xe.
Mục Dã cửa ghế phụvi_pham_ban_quyen: “Được, lên trước đi.”
Tần Thư leo xe.
Mục Dã đóng cửa xe cho cô, rồi vòng sang lái, mở cửa bước .
Khởi động xe, chiếc lăn bánh hướng về phía thị .
đến trấn, Mục Dã không thẳng nhà khách mà dừng xe trước hàng ăn uống quốcvi_pham_ban_quyen .
Anh tìm xe.
người xuống xe.
Tần Thư nhìn quanh một không thấy nhà khách đâu, thắc mắc Mục Dã nói: “Ăn cơm trước , ăn xong rồi đến nhà khách.”
Nhắc ăn cơm, Thư mới nhớ ra mình mới ăn bữa sáng, bữa trưa còn chưa ăn, màleech_txt_ngu nhìn mặt trời thì giờ tầm bốn năm giờ chiềubot_an_cap rồi.
Cũng đến giờ ăn tối rồi.
“Được.”
Cô đồng ngay, theo chân Mục Dã vào quán cơm quốc doanh.
Vừa vào quán, giọng Mục Dã vang lên: “ ăn ?”
Tần Thư nhìn thực đơn treo trên tường, chọn món hoành thánh: “ muốn bát hoành to.”
“Được.”
, đứngvi_pham_ban_quyen vào hàng xếp hàng.
Tần Thư đứng sau lưng Mục Dã, lén lút móc tiền và phiếu lương thực rabot_an_cap, chuẩn bị lát nữa trả tiền.
Xếp hàng một lúc cũng lượt.
Mục Dãleech_txt_ngu nói với nhân viên phụcleech_txt_ngu vụ: “Hai bát hoành .”
Nhân lúc Mục Dã gọi đồ, Tần chồmleech_txt_ngu lên định đưa .
Kết quảleech_txt_ngu tay chìa ra đã bị Dã tóm gọn.
Tốc độ nhanh chớp, ràng là đã đề cô từ trước.
Mục Dã liếc cô: “Sau này cô có khối cơ trả tiền, không cần vội lúc này.”
Giây tiếp theo.
đưa tiền và phiếu đã chuẩn bị ra: “Thu của tôi.”
Nhân viên phục vụ hai người, cuối cùng nhận tiền của Mục Dã.
Sau khi viên thu tiền và phiếu xong, Mục Dã buông tay Tần Thư ra.
Sự đã rồi, Tần Thư đành cất tiền phiếu đi: “ , lần này anh trả, lần sau để tôi.”
Mục Dã bảo: “Cô đi tìm chỗ ngồi đi, lát nữa tôivi_pham_ban_quyen bưng thánh ra.”
Tần Thư không khách sáo với Mục Dãleech_txt_ngu, gật đầu: “Được.”
quay người tìm một bàn tường, ngồi đợi Mục Dã ăn tới.
Khoảng mười sau.
Mục Dã bưng hai bát hoành thánh nghi ngút khói đi tới.
Khi anh gần, Tần Thư vội đứng dậy đỡ một bát.
bot_an_cap ngồi xuống: “Ăn đi.”
Tần Thư đầu, nhìn bát hoành thánh mặt, cầm lên bắt đầu .
Phải công nhận hoành thời này nhân dày, liệu đầy đặn, cũngleech_txt_ngu tuyệt vời.
Ăn xong hoành thánh, hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quay lại xe.
Mục Dã lái xe đến nhà khách.
Đi mười phút, xe tấp vào .
Tần Thư nhìnleech_txt_ngu ra ngoài tìm hiệu khách.
Thấy vẻ mặt của , : “Nhà khách ở ngay phía
Tần nhìn về phía trước, nhiên banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chữ “Nhàvi_pham_ban_quyen khách”.
Cô mở cửa định xuống xe.
Mục Dãvi_pham_ban_quyen không ngờ cô nhanh thế, vội nói: “Tần Thư, tôi còn chuyện muốn nói với .”
Động tác mở cửa của Tần Thư lại: “Nói ở đây à?”
“Ừ.” Mục đáp. “Vào nhà khách nói ảnh không tốt đến danh tiếngvi_pham_ban_quyen cô.”
Tần Thư đóng lại, Mục Dãvi_pham_ban_quyen: “Vậy cứ nói .”
Trong xe im một lúc.
Mục chậm rãi mở lời: “Hoàn cảnh của cô tôi biết, nhưng cô vẫn chưa hoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảnh gia đình tôi.”
“Đã quyết định hôn, tôi nghĩ vẫn nên nói rõ cho cô biết vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tình hình gia đình tôi.”
Tần Thư gật đầu: “Được, anh đi.”
mở lời: “Tôi tên Mục Dã, hai mươi sáu tuổi, người Bắc Kinh, con một. Bố mẹ tôi làm việc trong , từ lúc sinh ra giờ, số lần gặp mặt chưa đếm hết mườivi_pham_ban_quyen đầu ngón tay. Đám cưới của ta, năng rất họ sẽ không có mặtleech_txt_ngu.”
sẽ cốleech_txt_ngu gắng lạc với xem sao, nhưng liên được rồi cũng xem có ra ngoài được không. Nếu không liên lạc được hoặc không thể đến dự đám cưới, mong thông cảm.”
Hai mươi sáu năm gặp chưa đếnleech_txt_ngu mười lần, cái “cơ quan nước” này chắc là viện nghiên cứu khoa học mật rồi.
Tần Thư thầm nghĩ, ngước mắt lên định nói gì thì trên gương mặt vốn lùng của Mục Dã thoáng hiện vẻ náy.
Tim cô đập thịch một cái, cảm thấy hài lòng thêm chút. Người đàn ông được đấy.
Cô lên tiếngleech_txt_ngu: “Chuyện không sao đâu, dù gì thì bố mẹ nuôi tôi chắc cũng chẳng thèm đến dự đám cưới của ta. Nếu bố mẹ anh không đến được thì huềbot_an_cap nhauleech_txt_ngu, không?”
Mụcleech_txt_ngu Dã nhìn Tần Thư, không nói gì.
Tần Thư hỏi tiếp: “Ngoài ra còn gì nữa không?”
“Ừ.” Mục Dãleech_txt_ngu đáp. “Sau khibot_an_cap giấy đăng ký kếtleech_txt_ngu hôn, sẽleech_txt_ngu đưa về Bắc Kinh một chuyến ra mắt ông bà nộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
“Tôi có thế thôi, hết .”
Tần ý ngay tắp : “Được.”
Đã kết hôn rồi thì đương nhiên phải gia đình.
Thư ý gọn, Mục Dã cũng không nói thêm.
Anh : “Cô có muốn hỏi hay muốn nói ? Cứ tự nhiên.”
Tần Thư trả lời không chút do dự: “Không.”
thẳng mắt Mục Dã, mỉm : “Tôi rấtbot_an_cap lòng về anh.”
Lời nói thẳng thắn khiến đầu óc Mụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ong một tiếng, vành tai hơi đỏ.
giả nhìn ngoài sổ, mắt trongleech_txt_ngu như nước thu , cũng lảng sang chuyện khác: “Về chức tiệc cưới, cô có ý tưởng gì không?”
Tần Thư lắc đầu: “Không, anh cứ tùy ý sắpbot_an_cap xếp là được.”
Không phải cô không cóvi_pham_ban_quyen ý , mà là côleech_txt_ngu chưa cưới nên chẳng biết phải làm thế nào.
Đừng nói là kết hôn, cô còn chưa từng yêu đương. Một là quáleech_txt_ngu bận, hai coi đồng đội trong quânleech_txt_ngu như anh , thân quá nên khó “xuống tay”.
người ngoài đội lại xa nhau biền biệt, người ông cho thìvi_pham_ban_quyen không sao, không hiểu thì cuối cùng cũng đường ai nấy .
Vốn dĩ cấp trên bảo cô hoàn thành nhiệm lần này sẽ thiệu một anh chàng khóa cực , nghe đâu cháu trai hay gì đó của ông ấy, hình như sao lớn.
Theo một khía cạnh nào đó, nhiệm vụ của đã hoàn , chỉ tiếc cô đã “bay màu” ( khôngvi_pham_ban_quyen).
Nhưng mà nói đi phảileech_txt_ngu nói , hiện tại cô tự mình kiếm được một anh chàng cực phẩm, không chỉ đẹp trai ngời ngời, chân dài miên man mà tiền đồ còn vô cùng xán lạn!
Quay lạileech_txt_ngu vấn đề đám tạileech_txt_ngu, nếu ở hiện đại cô có thể làm theo ý mình. cô khôngbot_an_cap tục cưới hỏi thời này thế nào, Mục Dã chắc chắn rành hơn cô, nên cứ anh lo liệu là nhất.
Hơn nữaleech_txt_ngu thời đại này, cộng thân phận hiện tại củabot_an_cap Dã, mọi thứ càng đơn giản càng tốt.
Mục Dã nghe Tần nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy, lại nhìn , thấy cô thực sự có vẻ không bận tâm.
Lông mày anh khẽ nhíu lạibot_an_cap, trong đầu bắt đầu nảy sinh một vài ý tưởng.
Giọng nói trong trẻo cắt ngangvi_pham_ban_quyen dòng suy nghĩ của anh: “ tin .”
Tim Mục Dã rung lên, ngước mắt nhìn vào lấp ấy, trong lòng dâng một cảm khác lạ, đáp: “Được.”
Thư cười tít : “Xong chưaleech_txt_ngu? Xuống xeleech_txt_ngu đượcleech_txt_ngu ?”
Mục Dã gật đầu: “Được.”
“Thế tôi mở cửa xuống xe đây.”
Nói xong, không đợi Mục Dã trả lời, cô đã mở cửa .
mở, Tần Thư đứng dậy định xuống.
Thấy Tần Thư xuống xebot_an_cap, Mục Dã cũng đứng dậy theo.
Thư vừa đứng lên chợt ra một chuyện, động tác khựng , quay ngoắt lại.
Thấy Mục Dãvi_pham_ban_quyen sắp xuống xe, cô vội gọi: “Đợileech_txt_ngu đã!”
Dã dừng , nhìn cô.
Thư nói nhanhvi_pham_ban_quyen: “Tôi chợt nhớ ra một việc.”
“Ừ.” Mục Dã ngồi lại vào ghế. “Cô nói đi.”
Tần Thư bảo: “Tôivi_pham_ban_quyen phải về nhà họ Tầnbot_an_cap một chuyến.”
Mục Dã cô: “Vậy tôi cùng cô nhà Tần trước, rồi mớileech_txt_ngu về Bắc Kinh.”
“Không .” Tần Thư chối. “Tôi muốn trước, mình giải quyết này.”
Người đàn ông này đi cùng thì cô khó mà hành động.
Bởi vì đếnleech_txt_ngu lúc đó nếu vợ chồng Tần Cương, Trần Thu Liên không chịu nói thật, cô e là phải đến số biện pháp mạnh tay.
Những biện pháp này tạm khôngvi_pham_ban_quyen thể để Mục Dã nhìn thấy, lỡ anh biết cô hung dữ như thế rồi hối thì ?
Tóm lại anh khôngbot_an_cap được đi.
Tần Thư nói nhanh: “Mai tôi về luôn, chúng ta hẹn thời gianleech_txt_ngu , để địa chỉ nhà Tần cho anh, đến đó gặp ở nhà họ Tần là được.”
Mục Dã nói gì, Thư lại hỏi: “Trên xe có giấy bút không?”
Mục Dã đáp ngay: “ có.”
Tần định gì đó thì Dã đã chặn trước: “Muộn , tối ngơi cho khỏe, có gì nóileech_txt_ngu tiếp.”
Tần Thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gật gù ra chiều nghĩ: “Cũng được.”
Hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống xebot_an_cap, đi nhà khách.
Lễ tân nhà kháchleech_txt_ngu là một gái khoảng hai chín tuổi.
Vương nhìn thấy Dã bước , hai sáng lên như đèn ô . ý đến Tần Thư đi theo sau, ánh mắt cô ta tối sầm lại.
Làm lễ tânbot_an_cap đâybot_an_cap năm , sao cô ta không nhìn ra quan hệ giữavi_pham_ban_quyen hai người này chứ.
Vươngbot_an_cap Phương mặt lạnh tanh: “Hai đồng chí ở chung một phòng xuất trình giấy chứng nhận kết .”
Mục giải thích: “ không ở, nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở thôi.”
Vương Phương nhìn sang Tần Thư: “Vậy mời đồngvi_pham_ban_quyen chí này trình giấy chứng minh thân .”
Thư minhvi_pham_ban_quyen của mình ra.
Vương Phương nhận lấy, bắt đăng ký.
Vừa đăng ký vừa báo giá các loại phòng đơn cho Tần Thư.
rẻ nhất là đồng một đêm, đắt nhất là năm đồng một đêm.
Tần Thư chưa chọn, Mục Dã đã chọn luôn phòng đơn đắt nhất cho cô và toán tiền.
Tần Thư vốn định tranh trảbot_an_cap tiền, nhưng ra trong túi mình chỉ còn hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mươi đồng nên đành thôi, không giãy giụa nữa.
chưa bao giờ tiền của đàn ông nên trong lòng cô cũng hơi lấn cấn. Cô nghĩ lại, người cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là của rồi, sắp đi hôn rồi, tiêu chútleech_txt_ngu tiền của anh chắc không quá đáng đâu nhỉ?
cô đi nhận lời Đội trưởng Lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, làmbot_an_cap đồn công an, phục vụ nhân dân, có lương rồi, lúc đó tiêuleech_txt_ngu anh cũng thế thôi.
suốt, chút lấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong Tần Thư lập tức tan biến không còn dấu vết.
Mục Dã cầm lấy biên lai và khóa, đưa cho Tần Thư: “ lên nữa đâu.”
Tần Thư nhận lấy: “Được, đi chú ý toàn, lái xe chậm thôi nhé.”
Mục Dã dặn : “, cô cũng ngủ sớm đi, sángbot_an_cap tôibot_an_cap đón.”
Tần Thư : “Vâng.”
“Lên đi, nhìn cô lên rồi đi.”
Thư đầu, xem số phòng trên biên lai, số 2 3bot_an_cap, rồileech_txt_ngu đi thẳng lên lầu.
Mục Dã theo lưng Tần Thư lên lầu, cứ cảm thấy có chỗ nào sai sai Cho đến khi anh nhận Tần Thư đi , mới biết ở đâu.
Anh lập quay người, rời khỏi nhà khách.
Tần Thư lên đến tầng 3, tìm đến phòng số 2, mở khóanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào .
Phòng rất gọn gàngleech_txt_ngu, có một giường, dưới gầm giường đểvi_pham_ban_quyen hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đôi dép nam nữ, một bộ bàn .
Trên bàn có uống nước, phích nước nóng.
Bên cạnh còn có một cái giá mặt cũ, trên đặt một cái chậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tráng menleech_txt_ngu, và treo một tấm gương.
Chăn gối trên giường đềubot_an_cap in hình mẫu đơn đùng đỏ chót, được gấp vuông vứcvi_pham_ban_quyen gọn .
Nói chung là .
Tần Thưbot_an_cap quan sát căn phòng mới phát hiện ra một vấn nghiêm trọng: Cô chẳng mang theo cái gìvi_pham_ban_quyen cả, hành lýbot_an_cap vẫn để nhà Minh Trường .
Thế là kế hoạch lau người, quần áo coi nhưleech_txt_ngu đi tong.
thì xỏ dép lê đi tắm loavi_pham_ban_quyen rồi vậy, mai sangbot_an_cap đơn vị lấy hành lý về tính sau.
Nghĩ vậy, Thư lôi đôi dép lê dưới gầm giường ra, xỏbot_an_cap , cầm cái chậu men định đi tìm phòng tắm nữvi_pham_ban_quyen ở tầng 3.
Mỗi tầng đều có một vệ nam nữ một phòng tắm riêng biệt.
Tần Thư vừa đến cửa, kịp mở có tiếng gõ cửa.
“Cốc.”
Tần Thư vọng ra: “ đấy?”
Bên vangbot_an_cap lên tiếng của lễ tân Vương Phương: “Là tôi, người thu tiền dưới lầu đây. Đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tượng của cô mua chậu với mặt cho cô đấy, anh ấy không tiện lên nên tôi mang lên.”
Tần Thư mở .
Vương Phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng cửa, tay bê một cái chậu men in hoa tovi_pham_ban_quyen đùng, trong chậu còn có lỉnh kỉnh. Thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa kịp nhìn kỹ thìbot_an_cap Vương Phương đã dúi cả cái chậu vào lòng cô quay ngoắt đi luôn.
Tần hoàn hồn, nói với theo bóng lưng Vương Phương: “Cảm ơn chị, phiền chị quá.”
Vương không quay đầu lại, đáp : “Không có gì.”
Nhìn dáng Vương Phương khuất sau cầu thang, Tần Thư mới chậu phòng.
Đóng cửa lại, Tần Thư nhìn vào trong : Có cốc nước, khăn mặt, kem đánh răngbot_an_cap, bàn chải, lược, dây buộcleech_txt_ngu tóc và dép lê mới.
Nhìn chiếc và sợi dâyleech_txt_ngu buộc tóc màu , khóe Thư không tự chủ cong lên. Không ngờ đàn ông này lại tinh tế đến vậy.
Có dép mới thì tội không đi.
Tần Thư thay dép mới, cầm chậu, bàn chải, kem đánh , khăn đi ra phòng tắm.
Vệ sinh cá nhân xong xuôi, Tần Thư cầm cái cốc mới lầu tìm Phương xin ít nước nóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ phích ở quầy lễ tân, rồi mới phòng khóa cửa, cởi bỏ quần áo ngoài, leo lên giường đi ngủ.
Lúc Tần Thư chìm giấc mơbot_an_cap đẹp Mục đang ngồi ngay ngắn trước bàn làmbot_an_cap việc, chong đèn viết đơn xin kết hôn. Viết đượcleech_txt_ngu một lúc, trước mắt anh lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện lên khuôn mặt trắng xắn của cô, rồi lại nhớ đến cảnh tay không gục tên phạmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, khóe miệngbot_an_cap không kìm mà nhếch lên.
Tờ giấy dần lấp đầy bởi dòng chữbot_an_cap nắn nót, ánhbot_an_cap lạnh lùng thường ngày của Dã giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây cũng trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết.
Đêm đã về khuya, đơn xin kết hôn đã .
Mục Dã cầm lên đọc lại một lượt, chắc chắn không có sai sót gì mới kẹp vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một sách, cất kỹ rồi lên giường đi ngủ.
Thời gian trôi nhanh, trời đã sángleech_txt_ngu.
“Tần Thưvi_pham_ban_quyen, mày đáng chết!”
Tần nhìn Tầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mộ Dao cầm lao về phía mình, miệng nhếch lên nụ cười . Cô đang định cho Tần Mộ Dao biết thế nào lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lễ độ
chưa kịp ra , bên tai đã vang lên tiếng đập cửa rầm rầm.
Thư giật mình tỉnh giấc, mở choàng nhìn đèn trên trần nhà, ngẩn một .
rầm !”
Cửa phòng bị đập rung bần .
Tần Thư định lên tiếng thì bên ngoài vọng vào tiếng gọi: “Đồng Tần! Đồng chí Tần!”
tượngleech_txt_ngu của cô bữa sáng đến này.”
“Ra ngay đây.” Tần Thư vọng ra, vơ vội cái áo khoác khoác người, chạy ra mở cửa.
Cửa mở.
Vương Phương đứng bên , dạng đầu bù rối của Tần cười: “Chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dậy àvi_pham_ban_quyen?”
“Ừmbot_an_cap Thư ừ, hỏi: “Chị ơi, anh ấy có ở dưới lầu không?”
“Không, đi rồi.” Vương Phương nói. “Anh ấy bảo giờ có việc phải xử lý gấp, trưa qua cô ăn cơm.”
Vương Phương đưa cái túi lưới trên tay cho Tần Thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “ là bữa sáng anh mua choleech_txt_ngu cô đấy, bảo cô tranh thủ ăn cho .”
Tần Thư nhận lấy, cảm ơn: “Làm phiền chị quá.”
Vương Phương cười xòa: “Phiền đâu, cô ở trọ chỗ chúng tôi, chútbot_an_cap là chuyện mà.”
“Thôi tôi xuống đây, nhỡ khách phòng không người lại rắc rối.”
Cô ta dò thêm: “Nhanh lên, tranh đi nóng.”
Tầnleech_txt_ngu Thư nhìn cái túi lưới, bên trong có hai hộp cơm nhôm.
Cô gật đầu: “Vâng.”
Vương Phương người đi, Tần xách túi lưới định vào phòng.
Giọng Vương Phương lại vọng lại: “Mà nói thật nhé, em được đối tượng tốt thật , vừa đẹp trai lại vừaleech_txt_ngu chu đáo, đàn tinh tế thế này hiếm lắm, em phải giữ cho chặt vào.”
Tần Thư gật đầu: “Em biết rồi chị.”
Vương Phương với cô rồi đi xuốngvi_pham_ban_quyen lầuvi_pham_ban_quyen.
Tần Thư đặt túi lưới bàn, chải đầu tết tóc gọn gàng, cầm chậu vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ dùng cá nhân ra phòng mũi cho tỉnh táo rồi quaybot_an_cap lại ăn .
Mở hai hộp cơm ra mới thấy bên dưới có một quả trứng luộc.
Một hộp đựng hai cái bánh bao và dưa , hộp kia đựng cháo loãng.
Hai cái bánh bao, một cái nhân thịt thường, một cáivi_pham_ban_quyen nhân sốt tương, vỏ mỏng nhân , ngon tuyệt cú mèo!
Loáng cái Tần đã giải quyết xong cháo, bánh bao và cả quả trứng.
Ăn no xong, chỉ số hạnh phúc của con người ta tăng vọt, càng nghĩ thấy Mục Dã cũng được đấyleech_txt_ngu
nghĩ linh tinh, Thư chợt đến Mộ Dao trong giấc mơ, nụ cười môi vụt tắt.
Tần Dao trong muốn giết cô, chỉ tiếc là cô chưa kịpvi_pham_ban_quyen tay thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã tỉnh.
Nhưng mà cô sẽ giấc mơ thành hiện thựcvi_pham_ban_quyen, sẽ quay lại nhà họ Tần! Để cho cả nhà Tần biết thế nào lễ độ!!!
Tuy nhiên tiên cô phải đến đồn công an một , trả lời Đội trưởng , chốt xong công việc rồi mới mua vé tàunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Quyết định xong, Tần Thư , rửa sạch hộp cơm, cất vào phòng, khóa cửa thận rồi nhanh chóng xuống lầuleech_txt_ngu.
đến tầng 1, thấy Vương Phương đang đứng ở quầy lễ tân nhìn phía .
Tần Thư định chào thì Vương Phương đã nhanh nhảu: “Cô em định ra ngoài à?”
Tần Thư đáp: “Vâng, em cóvi_pham_ban_quyen việc ra ngoài một chút. có giấy bút không cho em , em viếtvi_pham_ban_quyen địa chỉ, nữa ấy đến sớm không em thì chị địa chỉ cho anhvi_pham_ban_quyen ấy giúp em, bảo ấy đến đóbot_an_cap tìm em, được ạ?”
“Đương nhiên là được rồi.” Vương Phương cười, lấy giấy bút đặt quầy. “Nào, em viếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây.”
Tần Thư cầm , cảm ơn rồi nhanh tay viết địa chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồn công an, thuận miệng nói mình đi tìm Đội trưởng .
Viết xong, cô trả lạibot_an_cap bút và giấy cho Vương Phương.
“Chà.” Vương Phương liếc nhìn địa chỉ đồn an, sững lại một chút rồi càng hơn. “Cô em giấu nghề ghê nha, người đã xinh chữ viết cũng đẹp .”
Tần Thư cười: “Cảm khen.”
Vương Phương cất tờ giấyleech_txt_ngu : “Khen gì đâu, sự thật nó thế mà.”
“Thôi cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em lo đi, lát nữa đối tượng cô đến tôi sẽ nhắn lại.”
Tần Thư cảm ơn: “Vâng, cảm ơn chị nhé.”
Vương Phương giả nghiêm mặt: “Đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo đừng khách sáovi_pham_ban_quyen mà.”
Tần vẫybot_an_cap tay: “Vâng, em đi đây ạ, chào chị.”
Vương Phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũngvi_pham_ban_quyen vẫy tay lại: “Ừ đi đi, đi lo .”
Tần Thư khỏi nhà khách, hỏi đường tìm đến an.
nơi, Thư địnhleech_txt_ngu đi thẳng đến phòng Đội trưởng Lý, nhưng mớileech_txt_ngu đi được vài .
Phía sau vang lênbot_an_cap tiếng quen thuộc: “Tần ?”
Tần dừng , quay lại nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thấy Đanbot_an_cap Thanh đang dắt xe đạp vào sân đồn công an.
“Đan ?”
Thấy mình không nhầm người, Chu Đan Thanh toebot_an_cap toét: “Đúng thật à, tôi còn tưởng mình nhìn nhầm. Thư đợi tôi chútbot_an_cap, dựng xeleech_txt_ngu đã.”
Tần đáp: “Được.”
Đan Thanh vào chỗ để xe, khóa thậnbot_an_cap rồi vội đến trước mặt Tần : “Chuyện giải xong ? Lãnh đạo đơn vị xử tên tra nam kia thế nào?”
Tần Thư liếcvi_pham_ban_quyen nhanh quanh, thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có người qua lại.
nhìn Chuleech_txt_ngu Đan Thanh: “Hay tìm gócleech_txt_ngu nào đóvi_pham_ban_quyen nói chuyện đi.”
Thanh ngẩn ra rồi hiểu ý Tần ngay, gật đầu chỉ tayvi_pham_ban_quyen về một góc : “Được, đằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kia đi, đó không ai.”
Nói xong, Thanh khoác tay Tần Thư kéo đi.
Nhưng hai người mới đivi_pham_ban_quyen đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài bước thì cóvi_pham_ban_quyen tiếng gọi: “Chu Thanh! Chu Đan Thanh!”
hai lại, quay đầu nhìn.
Một nam công an đứng chínhleech_txt_ngu đang nhìn về phía họ.
Chu Đan kịpleech_txt_ngu hỏi người đó đã nói: “Đội Lý đang tìm đấy, mauleech_txt_ngu đến văn phòng gặp Độinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưởng đi.”
Nói xong, không Chu Đan trả lời, ta quay vào trong luôn.
Chu Đan Thanh quay sang nhìn Tần Thư với vẻ áy náy: “Tần Thư, là để trưa lúc ăn rồi nhé, giờ tôi phải vào làmbot_an_cap việc đã. Trưa nay tôi mời cô đi ăn.”
Tần bảo: “Tôi cùng cô luôn, tiện thể tôi cũng cần tìm Đội trưởng Lý.”
Mắt Chu Đan Thanh sáng : “ quá, đi thôi.”
vi_pham_ban_quyen khoác tay Tần Thư đi vào trong: “Tôi dẫn đường cho.”
Chu Đan Thanh dẫn Tần Thư vào trong đồn, rẽ trái rẽ phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một hồi rồi đến trước cửa văn phòng Đội trưởng Lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Cốc cốc.”
Chu Đan Thanh gõleech_txt_ngu cửa, miệng nói: “Đội trưởng, Chu Đan Thanh đây, có cả đồng Tần Thưbot_an_cap nữa ạ.”
trongvi_pham_ban_quyen không có tiếng lời.
Tần Thư nhìn chằm cánh cửa, tai giật, cô thấy tiếng bước chân đang đi tới từ bên trongvi_pham_ban_quyen.
Tiếng ngày càng gần, đã đến sát cửa.
“Đội ?” Không thấy trả , Chu Thanh gõ cửa mạnh hơn, địnhleech_txt_ngu mở cửa vào luôn. “Độivi_pham_ban_quyen trưởng có trong đó không? Tôi vào nhé”
Tần Thư thấy Chu Đan Thanh đẩynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa, đang định là Đội trưởng ra đến nơi rồi.
Lời chưa kịp thốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra thì cửabot_an_cap đã mở từ bên trong.
Đội trưởng Lý nhìn thấybot_an_cap Tần , nụ cười trên mặt không được.
“Vào đi, vào đi, đồng Tần mau .”
Đội lùi lại hai bước nhường đường cho Tần Thư vào .
Tầnleech_txt_ngu Thư đi vào trước.
Chu Đan Thanh thấy Đội trưởng Lý nhiệt tình với Tần như vậy thì ngơ ngác.
Đội Lý hỏi: “Đồng Tần, chuyện hôm qua tôi nói cô suy nghĩ nào rồi?”
Chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đan Thanh hồn thấy câu nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, biết hai có chuyện cần bàn.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi: “Đội trưởng, tôi vào luôn hay chú nói chuyện xong với Thư vào?”
Đội trưởng Lý quay đầu lại, lúc này mới để ý Chuleech_txt_ngu Đan vẫn đứng ở cửa.
“Ừm” ngập ngừng một lát rồi nói: “Đợi một lát đi, về vị làm , tôi nói chí Tần xong sẽ qua tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô.”
.” Chu Đan Thanh đồng ý ngay, còn cẩn đóng cửa văn phòng lại mới đi.
Cửa đóng.
Đội Lý quay lại nhìn Tần Thư: “Đồng chí Tần, vậy cô suy nghĩ thế rồi?”
Tần Thư hỏi thẳng: “ trưởng Lý, nếu tôi đồng thì giờ có đi làm? lâu được chuyển chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thức? Lương nào?”
hỏi này, Đội trưởng Lý biết cánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã cắn câu.
vội đáp: “Cô đồng ý thì hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay đi luôn cũng . Chuyển chính thức thì bình thường xem xét tùy người, nhưng cô do đích thân tôi tuyển, có thể đặc cách.”
Ông giơ ba ngón tay lên: “Trong vòng ba tháng.”
“Lương thì việc là mười đồng một , chính thức là ba mươi đồng.”
Tần Thư hỏi lại chắc: “Nếu tôibot_an_cap đến làm, Đội trưởng Lý chắc chắn trong banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ lo được cho tôi chuyển chính thức chứ?”
Đội trưởng Lý gật đầu cái rụp: “Tôi đảm bảo.”
cười cười bồi thêm một câu: “Nhưng đồng chí Tần đừng để tôi mất quá nhé, cô hiểu ý tôi chứ?”
Tần Thư là người thông minh, đương ý .
cười: “Điều nàyvi_pham_ban_quyen Đội trưởng Lý cứ yên tâm.”
Đội trưởng Lý mừng thầm trong bụng, cẩn thận lại: “Vậybot_an_cap chívi_pham_ban_quyen Tần rồi?”
Tần Thư gậtbot_an_cap : “ ý.”
được cáivi_pham_ban_quyen chắcvi_pham_ban_quyen nịch, Đội trưởng Lý nở , nóng muốn Tần Thư bắt tay vào việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : “Tốtvi_pham_ban_quyen quá, vậybot_an_cap giờ đưa cô quen một chút”
Tần Thư lời: “Đội trưởng, đã, tôi còn muốn nói.”
Độivi_pham_ban_quyen trưởng Lý vội vàng: “Được, cô nói đi, đi.”
Thư giải thích: “Hôm nay tôi qua đây yếu là để trả lời Đội trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lý thôi, tạm thời chưa đi ngay được, tôi xin nghỉ mấy ngày để giải quyết việc riêng.”
“À!” Đội trưởng Lý nghĩ đến ở đơn bộ đội. “ chuyện bên quân đội phảileech_txt_ngu không?”
Tần Thư đáp: “Vâng.”
Đội trưởng Lý : “ mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày?”
Tần Thư tính toán: “Ít nhất cũng phải một tuần ạ.”
Một tuần? Đội trưởng Lý ngẩn , nghi hoặcbot_an_cap. Quân xử lý mấy vụ đâu cần đến một tuần nhỉ?
Tần nói tiếp: “Tại vì tôi phải về quê chuyến, rồi còn phải cùng đối tượng về Bắc Kinh ra mắt gia đình, tổ chức cưới mới .”
hôn?
Đội trưởng Lýleech_txt_ngu tưởng mình nghe nhầm. Ôngbot_an_cap nhớ rõleech_txt_ngu ràng Đannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh là Minh Trường Viễn đã có con rồi mà?
Chẳng Thanh nhầm?
Đội trưởng Lý dè dặtvi_pham_ban_quyen hỏi: “Chẳng phải Minh Trường Viễn kết hôn rồi sao?”
Tần Thư giải thíchvi_pham_ban_quyen: “Vâng, Minh đã rồi, chuyện này là hiểu lầm thôi. giờ hiểu đã được tỏa, bên quân đã để tôi chọn một tượng kếtvi_pham_ban_quyen hôn mớileech_txt_ngu.”
Đội trưởng vỡbot_an_cap lẽ: “ ra là vậy.”
Ông ngẫm một rồi nói: “Kết hôn đúng là chuyện sự, một tuần e là không đủ, tôi cho cô nửa tháng nhé.”
Sợ tháng không đủ, ông hỏi lại: “ thángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắc rồi nhỉbot_an_cap?”
Tần Thư chỉ tính xin một tuần, giờ cho tám ngày nữa, đương nhiên là quá đủ.
“Đủ rồi ạbot_an_cap.”
Đội trưởngvi_pham_ban_quyen gật đầu: “Vậy đồng Tần thắc mắc gì nữa không? Không có thì chúng ta chốt thế nhé, hôm nay là mùng 8, nửa tháng nữa tức là ngày 23 tháng này cô đến nhận việcvi_pham_ban_quyen.”
Tần Thư : “Vâng, không còn gì nữa ạ.”
Chợt nhớnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra gì, trưởng Lý lạileech_txt_ngu hỏi: “Thế giờ đồng chí không vội chứ? Nếu không vội thì tôi đưa côvi_pham_ban_quyen tham quan làmleech_txt_ngu quen với vị chút, rồi đi đo cao cân nặng để may đồng phục trước, đến lúc đi làm chính thức là có đồ mặc luôn.”
Tần Thư nghĩ ngợi: “Vâng cũng được, làm quen sau này vào việc cho nhanh.”
thêm: “Đội trưởng cứ tôi là Thư rồi.”
“Được.” Đội trưởng Lý quay người đi ra. “ đi theo tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Tần Thư rảo theo sau.
Đội Lý đi trước đường, vừa đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giới thiệu: “Tôi nói qua cho cô biết vềbot_an_cap tổ chức của chúng ta nhé.”
Thư gậtleech_txt_ngu đầu.
Đội trưởngvi_pham_ban_quyen Lý nói: “Chúng ta chủ phụ trách cácvi_pham_ban_quyen vụ án hình sự. Khi có người đến báo án, ví trộm cắp, cướp giật, hiếp , án mạng thì chúng ta sẽ xuất xử lývi_pham_ban_quyen.”
Tần Thư gù, hiểu nôm là giống sát hình thời hiện đại.
trưởng Lý dẫn cô ra khỏi tòa nhà, đến một khoảng rộng.
Ông chỉ tay về phía trái: “Bộ phậnbot_an_cap công an bên kialeech_txt_ngu thì trách trị an, hòa giải, quản lý nhân khẩu, ví như thuẫn xóm láng giềng, mâu thuẫn gia , hộ khẩu”
Tần Thư theo hướng tay ông chỉ, bên đó như cảnh sát khu vực hiện đại, không phá án lớn, có án hình sự xảy ra trong vực quản thì sẽ chuyển sang cho đội của trưởng Lý xử .
Giới thiệu xong hai bên, Đội trưởng Lý bảo: “Tần Thư, theo tôi.”
Thư đáp: “Vâng.”
Đội trưởngvi_pham_ban_quyen dẫn cô băng qua sảnh chính, đến một căn phòng lớn.
Trong phòng hai dãy bàn dài, mỗi bàn chia thành vị trí ngồi, hai bên mỗi vị trí chất đầy sổ sách giấy tờ cao ngất ngưởng.
Một dãy bàn có bốn chỗ ngồi, tổng cộng có tám chỗ.
Hiện có nămvi_pham_ban_quyen người đang ngồi việc, nữ ba nam.
Trong hai nữ an cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người quen của Tần Thư lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chu Đan Thanh.
Có vẻ chính là phòng làm việc đội Đội trưởng Lý.
Tần Thư và Đội trưởng Lý xuất ở cửa, cả năm người đều ngẩng đầu lên nhìn. Trừ Chu Đan Thanh ra, bốn người còn lại đều lộ vẻ tò mò.
Chu Đan Thanh thấy trưởng Lý thì ngay: “Đội trưởng, chú nói chuyện với Tần Thư xong rồi ạ?”
Độivi_pham_ban_quyen trưởng Lý nhìn Chu Đan Thanh: “Chưa xong, cô một lát, tôi giới thiệu qua tình hình của chúng ta cho Tần Thư đã.”
Lúc này Chu Đan Thanh mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý Tần Thư đang đứng ngaybot_an_cap sau Đội trưởng .
“Hả?” Cô ngơ ngác hỏi lại: “Giới thiệu tình hình của chúng ta? Nghĩa là sao ạ?”
Hỏi xong đợi trưởng trả lời, cô quay sang hỏi Tần Thư: “Tần Thư, là sao?”
Bốn người cònleech_txt_ngu lại cũng đổ dồn về phía Tần .
Trần Đại Vi nhìn thấy Tần Thư thì mắt sáng .
Nữ công an cònbot_an_cap lại và hai namvi_pham_ban_quyen công an thì mày tỏ vẻ không .
Thư đi mắt của người kia, với Chu Đan Thanh: “Ý là sau này chúng tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là đồng nghiệp rồi, cô phải chỉ tôi nhiều nhé.”
Cả năm người sững sờ.
“Avi_pham_ban_quyen! á?” Chu Đan Thanh người phản ứng , reo lên sướng: “Cô làm ở chỗ bọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi thật á? Thế thì tuyệt !!!”
Cô nàng nhảy cẫng lên, lao đến ôm chầm lấy Tần Thư: “Gì mà chỉ bảo cô, cô chỉ tôi thì có! Cô dạy tôi mấy võ đi, cái chiêu hôm cô đập tên Tráng mấy phát , tôi chiêu đó nhé.”
Tần gật đầu đồng : “Được thôi.”
Chu Đan Thanh ôm Thư, nhảy tưng tưng: “ biết cô là tốt nhất mà.”
Đội trưởng Lý nhìn mắt quá, đằng hắng nhắc nhở: “Tiểu , chú ý hình tượng, ở cơ quan đấy.”
Chu Đan Thanh giật mình buông Tần Thư ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đứng nghiêm chỉnh lại.
Chu Đan Thanh và Trần Đại Vi biết tin Tần Thư đến làm thìvi_pham_ban_quyen rất vui.
Nhưng ba người còn lại sắc mặt lại chẳng đẹp gì.
Bởi vì trong đội đã có một “con cháu cha” (ám chỉbot_an_cap Chu Đan Thanh) vô tích sự rồi, lại thêm một ngườileech_txt_ngu nữa, trong lòng họ nhiên không thoải mái.
Phạm nhìn chằm chằm mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tần Thư một lúc, rồi quay sang hỏi Đội : “Đội trưởng, đồng chí này là đồng nghiệp mới ạ?”
Đội trưởng Lý liếc Phạm Bình Bình, dõng dạc tuyên bố: “Đã nói đến đây rồi thì tôi cũng thông báo luôn.”
“Giới thiệu với người, đây đồng chí Tần Thư, sắp tới sẽ về công tác tại đội chúng ta, mọi người vỗ tay chào mừng .”
Nhómnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bình Bình: “”
Quả nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là một đứa đi cửa sau, vào đểbot_an_cap ăn hại!
Chu Đan Thanh và Trần Đại Vi vỗ tay nhiệt liệt: “Hoan nghênh !”
Phạm Bình Bình hai người Trần Vibot_an_cap cũng vỗ tay thì sang nhìn anhvi_pham_ban_quyen ta mắt không thể tin nổi.
Thế nhưng Trần Đại Vi thèm quan tâm đến họ, mắt cứ dán vào Tần Thư.
Nhóm Phạm Bình Bình: “”
Đội trưởng đang đứng sờ ra đó, người cũng là do Đội trưởng dẫnbot_an_cap đến, dù cũng phải sếpleech_txt_ngu.
Ba đành miễn cưỡng vỗ tay .
Đội trưởng Lý nhận thấy vẻ mặt miễn cưỡng của Phạmbot_an_cap Bìnhbot_an_cap Bình, Lý Tùng và Quách Hoa Bình, ông cũng họ đang nghĩ gìbot_an_cap.
Cũng không trách họ được, chủ yếu làleech_txt_ngu do con Đan Thanh này năng lực kém quá, làm ảnh tín của ông.
Nhưng không sao, Tần Thư sẽ giúpbot_an_cap ông lại hết thể diện đã mất!
Rồi họ sẽ lác mắtvi_pham_ban_quyen nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem.
Chu Đan lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hô hàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vỗ tay càng to hơn: “ mừng!”
Trần Vi cũng hùa theo.
Nhóm Bình vừa vỗ tay vừa cốvi_pham_ban_quyen nặnleech_txt_ngu ra một nụ cười gượng gạo.
Tần Thư nhận ra Trần Đại Vi, chính là anh công an lý vụ cướp hôm nọ.
Còn ba người mặt như đưa đám kia cô chưa gặp giờ, nhưng qua sát cảm họ, cô cũng được tại sao có thái độ như vậy.
Tần Thư mỉm cười: “Cảm mọi người, sau này mong mọi giúp đỡ nhiều.”
Đội Lý nhân cơ hội : “Được rồi, mọi người tiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm việc , tôi Tần Thư đi tham tiếp.”
Đại Vi và Chu Đan Thanh đồng thanh: “Vângleech_txt_ngu!”
Tần Thư người theo Đội Lý để đo chiều cao cân nặng maynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng phục.
Hai ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa đi khỏi.
Phạm Bình Bình bắt đầu càm ràm: “Cái cô Tần này nhìn thế kiabot_an_cap thìvi_pham_ban_quyen phá ánbot_an_cap nỗi gì?”
Quách Hoa Bình xéo Chu Đanvi_pham_ban_quyen Thanh rồi cười khẩy: “ mà biết , lại là đứa sau nữa chứ gì.”
Lý Tùng bồi : “Không phá án được thì ngồivi_pham_ban_quyen ghi chép hồ cũngvi_pham_ban_quyen được mà.”
Chu Đan Thanh quay phắt lại định bênh vực Tần , nhưng Trần Đại Vi đã miệng hơn: “Các cậu đừng nói đồng Tần như thế, cô ấy không như các cậu nghĩ , cô ấy đánh đấm lắmbot_an_cap .”
Quách Hoa Bình cười khinh bỉ: “Cái người mảnh khảnh kia mà đánh đấm nỗi gì? Đánh gió à?”
Chu Đan Thanh hừ mộtvi_pham_ban_quyen tiếng: “Ít nhất cũng đấm cậu ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đất được đấy.”
Hoa trừng mắt nhìnbot_an_cap Chu Đan Thanh: “Cô”
Hắn địnhvi_pham_ban_quyen Đan Thanh đồ con ông cháu cha, nhưng sợ đắc tội Đội trưởng nên đànhvi_pham_ban_quyen nuốt cục tức vào trong.
Trần Đại giải thích: “Hôm qua với Kiến Quốc bắt về hai tên cướp , đúng ra không phải chúng tôi bắt đâu, là một đồng tóm gọn đấy.”
Phạm Bìnhleech_txt_ngu Bình, Quách Hoa Bình, Lý Tùng: “???”
Ba cặp đổ dồn vào Trần Đại .
Đại Vi nhìn ba người: “Cái bộ dạng thê thảm của hai thằng đó là dovi_pham_ban_quyen bị chí Tần cho đấy.”
Phạm Bình Bình rõ ràng không tin. đã nhìn thấy hai tên cướp đó, bị đánh cho tơi tả hoa lá.
Tần Thư nhìn yếu đào tơ, gió thổi làbot_an_cap , làm sao có thể người ta ra nỗi ấy đượcbot_an_cap?
Chắc là Trần Đại Vi mẩn nhan sắc người ta nên cố tình nói để lấy lòng thôi.
Chu Đan Thanh đế thêm vào: “Nhắc mới nhớ, cái tên Tống nọ cũng là do Thư bắt đấy.”
Quách Hoa Bình tức bácleech_txt_ngu: “Cái gì mà cô ta bắt, cô ta chỉ là người hỗ trợ cuối cùng
Tần Thư vừa đăng ký xongvi_pham_ban_quyen thông tin đi ra thì một nam công an hộcleech_txt_ngu đến trước mặtleech_txt_ngu Đội trưởng Lý: “Đội trưởng, Trung đoàn trưởng đến tìm chú.”
Mắt Tần Thư sáng lên, Mục Dã đến tìm cô?
Đội Lý nghe thấy ba chữ “Trung đoàn trưởng ” thì tim đập thình thịch, phải mau ra nghênh đón thôi.
Ông quay sang Thư: “ chí Tần, vậy chốt nhé, ngày 23 cô đến nhận việc.”
Tần Thư: “Vâng.”
Nhận được câu trả lời, trưởng Lý quay người địnhbot_an_cap đi tìm Mục Dãvi_pham_ban_quyen.
Nào quay lại đã thấy Mục Dã đang sải bước đi .
Đội trưởng Lý thót , vội chạy ra đón: “Trung trưởng Mục, gió ngài đến thế này?”
Tần Thư nhìn mặt lạnh lùng điển trai , thầm cảm thán: Không hổ là người đàn ông mình chọn, đẹp trai thật.
Dã nhìn lướt Đội trưởng Lý, ánh mắt dừng lại trên người Tần Thư: “Giónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm vợ.”
“Hả?” Đội trưởng Lý tưởng nghe nhầm tai. “Trung trưởng Mục, tôi nghe khôngleech_txt_ngu rõ, ngài nói lại lần nữa không?”
Tần Thư : “Đội trưởng Lý, anh ấy đến tìm tôi.”
Đội Lý: “?”
Ông quay lại nhìn Thư với vẻleech_txt_ngu ngác.
Dưới ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắtvi_pham_ban_quyen củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đội , Tần Thư đi đến cạnh Mục Dã, khoác tay anh: “Anhbot_an_cap ấy chính là đối tượng kết của tôi.”
Mục Dã ngờ Tần Thư lại chủ động khoác tayvi_pham_ban_quyen mình, ngườibot_an_cap anh cứng lạivi_pham_ban_quyen một chút rồi thả lỏng, cúi xuống nhìn cô, khóe môi dần lên nụ .
Tần ngẩng lên nhìn anh: “Đúng không, Thủ Mục?”
Bất ngờ chạm phải đôi mắt cườivi_pham_ban_quyen lấp lánh của cô, tim Mụcleech_txt_ngu Dã đập loạn nhịp.
giữ vẻ mặt bình thản đáp: “Ừ.”
Nghe câu trả lời, trong đầu Đội trưởng Lý như quả bom phát nổvi_pham_ban_quyen cái “”!!!
Đốivi_pham_ban_quyen tượng kết hôn củabot_an_cap Tần Thư là đoàn trưởng Mục! Chuyện này chuyện này
hồn xong, trưởng Lýleech_txt_ngu không quên chúc mừng: “Trung trưởng , đồng chí Tần, chúc mừng hai người, mừng chúc mừng, trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử.”
ơn.” Giọng Mục Dã vẫn lạnh nhạt. “ tôi trước.”
Đội trưởng vội : “Vâng vâng, hai người .”
Mục Dã và rời đi.
Độivi_pham_ban_quyen trưởng đứng chôn chỗ nhìn theo bóng lưng người, trong rối nhưbot_an_cap vò.
tượng của Tần Thư là Trung đoàn trưởng Mục, Trung đoàn trưởng quân đội đấy!
Lại còn trẻ như , tươngleech_txt_ngu lai chắn không chỉ dừng lại ở chức Trung đoàn trưởng
ra mình rước được một vị đại về rồi.
Khoan đã!
Chuyện Tần Thư làm việc ở đồn công an, Trung đoàn trưởng không?
Tần Thư đã nói anh chưa?
Mình có nên hỏi cho chắc nhỉ?
trưởng vừa ngợi vừa raleech_txt_ngu .
Tần Thư và Mục Dã đi ra đến chínhleech_txt_ngu đồn an.
Nhóm Chu Đan Thanh, Bình Bình đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cầm hộp cơm đi ra, chuẩn đếnbot_an_cap nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn.
Năm người thấy Tần Thư Mục Dã.
Đan Thanh nhận ra ngay Mục Dã, thót lại.
Trần Đại Vi thấy Mục Dã quen quen: “Người đi cùng đồng chí Tần kia chẳng phải là là cái anh đoàn trưởng gìleech_txt_ngu đó sao?”
Quách Hoa Bình nói: “Trung đoàn trưởng Mục.”
“Đúng đúng!” Trần Đại Vi gật đầu lia lịa. “ ở ga tàu hình như chính là anh ấy.”
Lý Tùng nhìn chằm bóng lưng hai : “Tần Thư đi cùng anh ta, chẳng
Tiếng Đội Lý vang lên: “Ừvi_pham_ban_quyen, đoàn trưởng Mục chínhvi_pham_ban_quyen đối tượng của đồng chí Tần đấy.”
Năm người quay ngoắt lạivi_pham_ban_quyen nhìn Đội trưởng Lý chằm.
trưởng Lý nhún vai: “Đừng nhìn tôi, tôi cũng chỉ biết trước cô cậu phút thôi.”
Nhóm Chubot_an_cap Đan Thanh: “”
Tần Thư nghiêng đầu nhìnvi_pham_ban_quyen Mục Dã: “Chị Vương bảo anh có việc bận mà? rồi à?”
rồibot_an_cap.” Mục xuống nhìn . “ đưa cô đi cơm.”
Tần Thưvi_pham_ban_quyen đáp: “Được.”
Dã bảo: “Cô đứng đây đợi, tôibot_an_cap đi lấy xevi_pham_ban_quyen đạp.”
Tần Thư dừngleech_txt_ngu , đứng đợi.
Cô nhìn Mục Dã đi đếnleech_txt_ngu chỗ để xe , mở khóa, dắt xe ra rồi đạp vềbot_an_cap .
mặt cô, hai chân dài chống xuống đất, dừng lại vững vàng.
Mục Dã Tần : “Lên xe đi.”
Thư gật đầu, ngồi lên yên sau.
Tiếng Dã vọng lại từ phía trước: “Ngồi xong chưa?”
Tần Thư đáp: “Xong , đi thôi.”
Mục dặn: “Được, đi đây, ngồi cho vững nhé.”
“Vâng.”
Chiếc đạp bánh ra khỏi đồn công an, hướng vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phía Cửa hàng ăn uốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quốc doanh.
Gió nhẹ thổi qua mang theo se lạnh.
Tần Thư hai tay vào yên sau, ngắm nhìn kiến trúc thời đại này.
Mục hỏi: “Lát muốn ăn gì? Nói trước với tôi, lát nữa tôi đi gọi , cô đi tìm chỗ ngồi.”
Tần Thưbot_an_cap hiểu ý, giờ đang là giờ cao điểm ăn trưa, phải đi chiếm chỗ trước.
Cô nghĩ một chút: “Tôi muốn ăn đậu phụ.”
“Với thịt kho tàu.”
“Thế , còn lại tùy anh .”
Nghe sảng khoái củaleech_txt_ngu Thư, trong mắtbot_an_cap Mục Dã hiện lên ý cười.
Anh thích tính cách thẳng thắn này.
“Được.”
Đến Cửa hàng ăn uống quốc doanh.
Mục Dã đibot_an_cap gửi xe, Tần Thư báo vớileech_txt_ngu anh một tiếng rồi vào trước đểbot_an_cap chiếm chỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
trong quán đã khá đông, nhiều người đang hàng.
Tần mắt một vòng, nhanh chóngbot_an_cap xác định được hai chỗ trống, đi tới xuống xí chỗ.
ngồileech_txt_ngu thì Mục Dã vào, anh vừa đi xếpvi_pham_ban_quyen hàngbot_an_cap vừa đảoleech_txt_ngu mắt tìm Tần Thư.
Thấy Mục Dã mình, Thư giơ tay vẫy vẫy.
Dã nhìnbot_an_cap thấy, ý cười trong càng , anh giơ vẫy lại đã thấy.
Tần Thư thấy thì bỏ tay xuống.
Lát , Mục bưng khay cơm lại, ngồi đối diện Tần Thư.
Ngoài phụ và thịt kho tàu, có mộtbot_an_cap đĩa thảo xào và bát canh viên.
Tần Thư vừa định cầm đũa thì Mục Dã lôi từ trong áo ra thứ, đưa cho cô: “ này cô cầm lấy.”

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (6)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
Pttn

Pttn

5/3/2026 lúc 1:06 chiều

P6 bị lỗi ko nghe đc

linhchivu

linhchivu

7/3/2026 lúc 9:00 chiều

p18 bị lỗi ko nghe đc