NỮ QUÂN Y XUYÊN VỀ THẬP NIÊN 70 MANG KHÔNG GIAN TÙY THÂN, CHỒNG THÔ HÁN LÀM GIÀU

NỮ QUÂN Y XUYÊN VỀ THẬP NIÊN 70 MANG KHÔNG GIAN TÙY THÂN, CHỒNG THÔ HÁN LÀM GIÀU

Mây Mây Story full 09/08/2026 141 views lượt nghe 5 (4)

Giới thiệu truyện

🔥 Xuyên Không Về Thập Niên 70: Nữ Quân Y Mang Không Gian Bệnh Viện Quân Khu Và Mặt Cứng Như Đá!

Vừa mở mắt, tôi bị đẩy xuống sông giữa cảnh suýt chết đuối và còn bị người mẹ cực phẩm ép gả cho lão chồng vũ phu đáng tuổi cha chú để lấy 200 tệ tiền sính lễ? Đừng nghĩ đây là trò đùa, tôi đây là bác sĩ quân y xuất sắc mang theo cả bệnh viện quân khu và 5 triệu tệ tiết kiệm trong người! Trò chơi sinh tồn ở nông thôn thập niên 70 chính thức bắt đầu!

Tô Cửu, một bác sĩ ngoại khoa hàng đầu, bất ngờ xuyên không về mùa xuân năm 1975, nhập vào thân xác một cô thôn nữ 16 tuổi nghèo khổ, bị gia đình hắt hủi. Không cam chịu làm “bảo mẫu miễn phí” và bị bán để lấy tiền xây nhà cho em trai, Tô Cửu quyết tâm vùng lên. Với không gian tùy thân chứa đầy vật tư và thiết bị y tế hiện đại, cô bắt đầu hành trình hái thuốc kiếm tiền, phẫu thuật cứu người và từng bước nắm quyền làm chủ cuộc đời. Đáng chú ý, ở đây cô quyết tâm đền đáp cho Tần Dũng – ân nhân hiến tạng cho kiếp trước, nay là một quân nhân tàn tật mang đầy tâm sự. Vừa vả mặt đám thân thích cực phẩm, vừa cưa cẩm và tự tay khâu lại vết thương cho ân nhân, Tô Cửu sẽ khuấy đảo đại đội Hồng Kỳ như thế nào? Từng tiếng dao phẫu thuật sắc lẹm, từng đồng tiền leng keng rơi vào túi, tất cả sẽ được tái hiện sống động qua thính giác của bạn!

🔥 Motif Nữ Cường Vả Mặt Cực Căng: Nữ chính trí tuệ sắc bén, lời nói sắc sảo, ra tay quyết đoán. Cô đối đầu với mẹ ruột trọng nam khinh nữ một cách cực kỳ quyết liệt. Thậm chí, cô đảo ngược thế cờ, biến gia đình cực phẩm thành người làm thuê cho chính mình!
🎒 Bàn Tay Vàng “Khủng” Nhất Lịch Sử: Cô sở hữu không gian chứa đựng hẳn một Bệnh viện Tổng hợp Quân khu. Cùng với đó là khả năng thanh toán mua sắm online bằng 5 triệu tệ tiền tiết kiệm giữa thời bao cấp đói kém!
💕 Tuyến Tình Cảm Mưa Dầm Thấm Lâu: Nam chính Tần Dũng là quân nhân tổ đặc nhiệm kiên cường, ngoài lạnh trong ấm. Phân cảnh nữ chính xắn tay phẫu thuật nối xương cho chàng vô cùng chân thực và kịch tính. Cùng những màn đút kẹo “thả thính” tinh tế chắc chắn sẽ khiến hội FA gào thét xin thêm cơm tró!

🎧 Đeo ngay tai nghe vào, tìm một góc thật chill và để giọng đọc truyền cảm của tfullaudio.net đưa bạn xuyên không về chuyến tàu thập niên 70 siêu lôi cuốn này! Bấm PLAY ngay để cày rank, lật bàn cùng chị đẹp Tô Cửu nhé!

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
NỮ QUÂN Y XUYÊN VỀ THẬP NIÊN 70 MANG KHÔNG GIAN TÙY THÂN, CHỒNG THÔ HÁN LÀM GIÀU cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

“Kia không phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bé thứ chín nhà Tô sao? nó lại dính dấp gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với thằng Tần thế kia?”
“Thật tạo nghiệt mà, thế này này còn gả cho ai được ?”
“Ôi mẹ ơi, mau đi gọi Vương Thúy Hoa đi, sao hai đứa nó lại hôn thế kia.”
Những tiếng bàn xôn xao tai khiến đầu óc Tô ong, cảm ngạt thởbot_an_cap càng làm cô thêm choáng váng.
Một bànleech_txt_ngu tay to lớn đang ấn tục lên ngực cô, bờ môi lẽo chạmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào
“Ưm”
Tô Cửu độtvi_pham_ban_quyen ngột mở mắt, gặp một đôi lạnh lùng, sắc sảo.
Gương mặt nghị, tuấn tú trước mắt dần trùng với một khuôn mặt quen thuộc khácleech_txt_ngu.
lại anh?”
Tần Dũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngẩn ngườileech_txt_ngu, đôi mày hơi nhíu lại, nhưng vẫn đưa tay đỡ Tô dậy.
“Tỉnh rồi thì về nhà đi.” Giọng thanh lãnhbot_an_cap, dễ nghe.
Tô Cửu sững sờ tại chỗ, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.
Cô đã xuyên không mùa xuân 1975, nhập vào thân xác một thôn nữ cùng tên họ ở đại đội Hồng Kỳ, và được Tần khi anh còn .
Nhìn Tần Dũng leech_txt_ngu chân phải bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thương rời đi, Cửu cảm thấy đây tuyệt đối không phải là ngẫu .
Việc cô xuyên không vượt qua mấybot_an_cap mươi đến đây, chắn là hội ơn đã được định sẵn trong bóng tối.
Có thể nói, nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có Tần Dũng thì đã không có cô.
leech_txt_ngu Cửu vốn lớn lên và mắc bệnh tim bẩm sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chính Tần Dũng đã tạng để cô có thể tiếp tục sống sót.
Vì Tần Dũng là quân nhân nên Tô Cửu không chỉ thi vào trường quân y mà còn trở thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sĩ quân y ưu tú nhất.
Chỉ là, việc không báo đáp Tần Dũng luônvi_pham_ban_quyen điều hối tiếc lớn đời cô.
Tô Cửu không phải chưa từng tìm kiếm thân của , chỉ tiếc là Tần Dũng đời không , cũng không có con cái, sau mất anh hiến tặng toàn bộ và di thể chobot_an_cap quốc .
Giờ đây, cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô cũng cóvi_pham_ban_quyen cơ hội rồivi_pham_ban_quyen.
Tô Cửu thầm hạ , nhất phải đối xử thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt anh, đemleech_txt_ngu những gì tốt đẹpleech_txt_ngu nhất trên đời này traoleech_txt_ngu cho anh.
“Cứ bắt đầu từ việc chữa khỏi chân cho anh .”
“Cái ranh kia, vềbot_an_cap làm việc lại ra đây lười , xem tao cóleech_txt_ngu đánh chết mày không.”
Nghe tin dữ chạy đến, Vương Thúy Hoa chính là mẹ đẻvi_pham_ban_quyen của chủ chỉ tay vào mặt Tô Cửu chửi bới xối , vừa tới nơi đã định ra tay đánh người.
bừng tỉnh, lách người sangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên cạnh nửa bước, vừa vặn tránh cái tát của bà ta.
chủ là mộtleech_txt_ngu đứa con “lỗ vốn” khôngbot_an_cap được cha thương mẹ , ngay cả cái tên cũng vì xếp thứ chín trong nhà nên mới được qua loa như vậy.
Vừa nãybot_an_cap khi giặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quần áo bên bờ sông, không biết cô đã bị aibot_an_cap đẩy xuống sông suýt chết đuối.
Cửu tới đây đương nhiên không muốnleech_txt_ngu quaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái nhà đóleech_txt_ngu để làm bảo miễn phí.
Trước bốn người chị gái đi lấy , còn có sẻ việc . Giờ đây trong nhà chỉ cònbot_an_cap mình cô là con gáileech_txt_ngu vừa tròn mười sáu , mọi việc giặt giũ, nấu , gánh nước đến củi đều đổ hết lên đầu, cô còn xuống đồng công điểm.
Ngày nào khôngleech_txt_ngu đủ côngvi_pham_ban_quyen điểm là đó bị đánh, lại cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không có cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn.
Chưa dừng lại ở đó, cả nhà chưa bao giờ cho một sắc mặt tốt, không đánh thì chửi, từ lúc biết ghi nhớnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến giờ cô chưa được ăn bữa nào no nê.
Muốn sau nàyleech_txt_ngu được sống thảnh , trước tiên thu xếp ổn thỏa cái gia đình này đã.
Đáy mắt Tôleech_txt_ngu Cửu xẹt qua một tia âm u: “Mẹ, có người đẩy con xuống muốn giết con, mau báo công đibot_an_cap.”
Ánh mắt Vương Thúy Hoa rõ trốn tránh: “Báo công an cái gì? Chẳng phải mày chưa chếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao? sự gọi công đến thì danh hiệu đại đội tiên tiến năm nay của nhà mình còn giữ được không?”
Nghe , đó phải lời của một mẹ không?
Nhưngvi_pham_ban_quyen điều này cũng bình thường, mạng sống một đứa con gái vốn sao có thể quan trọngvi_pham_ban_quyen bằng việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bình xét đại đội tiên tiến được?
Dĩ nhiên Tô Cửu cũng biết, không không chứng, cho dùvi_pham_ban_quyen có báo côngleech_txt_ngu an cũng chẳng bắt được hung thủ. Thời này làm gì có camera đường sau này. Chi bằng cô tự mình âm thầm điều tra.
“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau đi đến họ Tần, cha mày đã qua trước rồi.”
Vương Thúy Hoa nhặt đống quầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net áo vãi bên bờ sông lên, vừa đi phía trước lầm bầm chửi rủa.
“Nhà họ Tần?”
Suybot_an_cap nghĩ Tô Cửuleech_txt_ngu bị cắt , sợ Tần Dũng gặp rắc rối, cô cũng chẳng màng đến giác khó chịu vì áo ướt nhẹp dính dấp trên người, vội vàng nhấc chân theo.
Khi hai đến Tần Dũng, trong sân đã người qua lạibot_an_cap, vô cùng ồn ào.
Người cha hờ Tô Trường Quân đangbot_an_cap dẫn theo một đám thanh niên trong tộc đối đầu với Tần Dũng.
Trên tay mỗi người đều cầm theobot_an_cap hung khí, nào là gậy gộc, đòn , cây cán bột, ước chừng vớ cái gì là cái đó.
Vẻ mặt ai đều vô hăng.
“Thằng què Tần, hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nayvi_pham_ban_quyen mày cho một lời thích, nếu đừng yên chuyện.”
Tần Dũng tuy sắc mặt không tốt nhưng vẫn kiên nhẫnbot_an_cap giải thíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Tôi là cứu người, không có ứcleech_txt_ngu hiếp con gái ông.”
“Nóivi_pham_ban_quyen láo! ai người như mày? Vừa sờ hôn thế ? Danh tiết con gái tao bị hủy hoại hết rồi, sau này còn gả cho ai được nữa? Hôm nay nhất định phải cưới nó, rồi đưaleech_txt_ngu thêm hai trăm tiền sính lễ.”
Tô Trường Quân sựleech_txt_ngu dám mởbot_an_cap , ở cái thời đại này, nông dân làm lụng vất vả cả năm cũng chẳngbot_an_cap nhìn thấy nổi hai trăm tệ.
Gương Tần Dũng sầm lại, giọng nói cũng thêm vài phần: “Đó là hô hấp nhân tạo, tôi
Tô Trường Quân chẳngbot_an_cap nghe anh thích: “Không nghe tiếng người đúng không? Tin tao đi tố cáonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày manh, mày ăn kẹo đồng luôn?”
dâu của Tầnbot_an_cap Dũng Đại Ninội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe vậy thì mặt cắt không giọt máu. này tội lưu manh là tội trọng, phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giá bằng mạng .
“Đại Dũng , hay là đồng ý đi. Nhà họ Tô chúng ta trêu vào không nổi đâu.”
Cha mẹ Dũng đã mất sớm đuối nước khi đi xâyvi_pham_ban_quyen đập lợi từ nhiều năm trước, vẫn luôn sống cùng chú bác.
làm chuyện gì với lương tâm, saoleech_txt_ngu phải sợ?”
“Sợ cái gì? Hôm nay lão tử sẽ mày biết thế nào là sợ. , ravi_pham_ban_quyen tay cho tao!”
Tô Trường vừa hô một tiếng, đám người phía đã giơ gậy gộc lên định giáng xuống Dũng.
“Dừng tay!” Tô Cửu xông tới chắn trước mặt Tần Dũng, “Anh ấy là thương binh, các người dám đánh anh ấy là phải đi ngồi tù đấy.”
Ở thời đại , người đều dành sự trọng chân thành từ tận đáy lòng với quân nhân. Bất kểbot_an_cap nhà ai có đi lính, cả đại đội đều phải nể trọng vài phầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Quân cũng sững lại, gã chỉ mải nghĩ đến việc tống tiền mà quên mất chuyện này.
“Ầm ĩ cái gì đấyleech_txt_ngu? Giải tán, giải tán đi.”
Đại đội Tô Trường Hà xuất hiện đúng , phá không khí khó xử.
“Hì hì, , em chỉ giỡnvi_pham_ban_quyen chơi nó tí thôi .”
Tô Trường Quân mượn bậc thang leo xuống, dẫn theo đám người lủi thủi rời đi.
khi đi, ôngleech_txt_ngu còn trừng mắt nhìn Cửunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầy hằn học: “Cái loại cây táo rào cây sung, về nhà rồi tao trịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày sau.”
Tô Cửu khôngbot_an_cap quan tâm đến thái độ của Tô Trường Quân mà quay nhìn Tần Dũng.
“Anh Tần, xinleech_txt_ngu lỗi anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Anh cứu tôi mà cha tôi lại đốibot_an_cap xử với anh vậy, thay mặt ôngleech_txt_ngu ấy xin lỗi anh.”
“Không cần.”
Nhìn lưng lạnh lùng Tần , Cửu nói rồi lại thôi.
Nếu đột ngột nghị chữabot_an_cap chân cho anh chắc chắn sẽ ra nghi ngờ. Dù sao nguyên chủ cũng chỉ là một côvi_pham_ban_quyen thôn nữ không biết chữ.
Cửubot_an_cap đành nén chuyện vào lòng, lần theo ký ức của nguyên để đi về nhà.
Nhưng chưa vào , cô đã tiếng nói trong.
“Danh tiếng Chín hỏng rồi, sau này nhà họ Tô mìnhleech_txt_ngu chẳng phải sẽ người chửi rủabot_an_cap đến thối đầu sao? Cái con đó còn hướng về ngoài, xem nó về đâybot_an_cap tôivi_pham_ban_quyen có đánh .”
Tô Trường Quân gõ tẩu thuốc xuống bàn “côm cốp”, có vẻ là đang giận dữ khôngvi_pham_ban_quyen hề nhẹ.
“Thế thìvi_pham_ban_quyen gả nó cho Tứ ở đại đội Hồng Tinh đi, còn có đòi thêm ít tiền sính lễ.”
Giọng nói của Vương Thúy Hoa lạnh lùng đến mức đáng sợ.
“Triệu Lão Tứ? Hắn ta năm rồi còn gì. Đã chếtvi_pham_ban_quyen ba đời vợ, nghe đều là bị hắn đánh chết cả. Còn có ba đứa con trai, thằng út còn lớn tuổi hơn con Chín nữa. Với lại, cái hắn ta cứ mập mờ với bà góa trong đội, bảo trời cứ tối là lại lẻn vào buồng nhà người ta.”
Tô Trường Quân đang giận nhưng cũng chưa từng nghĩ đến việc đẩy con gái mình vào hố lửa.
, ông định để nó ế trong nhà chắc? Cái loại nó, có người rước đi may lắm rồi, còn kén chọn gì nữa?”
“Nhưng mà, Triệu Tứ
“Thằng Đại nhà mình haivi_pham_ban_quyen năm là phải tìm đốileech_txt_ngu rồileech_txt_ngu, nhà cửa thì chật chội không có chỗ ở. Xây nhà cần tiền chắc? Sính lễ cho dâu, ba bánh một vangbot_an_cap, cái không tốn tiền?”
Tô Trường Quân im lặng.
Cửu nheo mắt lại, lạnh mặt đẩy cửa bướcleech_txt_ngu vào.
Tôi cóleech_txt_ngu phải con ruột của hai người không?
Tô Cửu đột nhiên vào khiến Tô Trường Quân và Vương Thúy Hoa đềubot_an_cap ngẩn người.
Mày không phải do tao đẻ ra thì chui từ đâu tới? Từ kẽ đá nẻ ra chắc? Vương Thúybot_an_cap gắt gỏng.
Nếu tôi là con ruột, saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà không cho tôi ? Sao ngày đánh đập tôi? Lại gả tôi cho lão già?
Cái thứ mất này, muốn tạo phản đấy ? Thời này nhà ai đủ ? Đứa trẻ nhà ai bị ăn ? Mày không gả lấy đâu ra cưới vợ cho em trai mày?
Vương Thúy Hoa nói hồn, hoàn toàn không cảm thấy lờibot_an_cap mình gì sai trái.
Tô Trường im lặng không lên tiếng, cũng tình cách nói của ta.
nhận ra rằng có lý luận vớileech_txt_ngu họ cũng bằng thừa, rằng lần cho rõ ràng.
gái của hai người đã rơi xuống sông chết đuối rồi, tôi là từ cửa tử bò về, đừng có mà tính kế lên đầu . Nếubot_an_cap không, sẽ châm một mồi lửa đốt cái nhà này, ai cũngvi_pham_ban_quyen đừngbot_an_cap hòng sống yên ổn.
Con ranh này, màyleech_txt_ngu làm phản rồi hả? Xem tao có đánh chết mày không.
Vương Thúy Hoa không là người quanh năm làm việc áng, thân thủvi_pham_ban_quyenleech_txt_ngu cùng linh hoạt, bà nhảy dựng lên vớ lấy chổi rơm cách mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bước chân, quất thẳng vào người Tô Cửunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đại Ngưu là em trai , mày làm chút cho nó thì đã sao? Có hạng làm chị như mày à?
Tô Cửu nhẹ nhàng né tránh: Tôi là chịbot_an_cap đấy? Vậy nó đã gì đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho tôi chưa?
Phi! Mày cũng xứng ? Đại tương lai là trụ nhà họ Tô chúng ta, mày là cáivi_pham_ban_quyen thá gì? Mà cũng dám so với nó? Sao mày lên trời ?
Tô Cửu thực bị bà già thôn tức nghẹn, cô giật phắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy cái chổileech_txt_ngu trong tayleech_txt_ngu ném xuống .
Bà thiên vị Tô Ngưu tôi không quản, nhưng đừng mà tính lên đầu tôi. không, tôi sẽ đi tố cáo chuyện Tô Đại đẩy Sáuleech_txt_ngu nhà họ Triệu xuống sông đuối, chuyện vẫn chưa trôi qua đâu. là kẻ giết người, phải ăn kẹo đồng .
Nghe thấy lời nàyleech_txt_ngu, không chỉ Vương Thúy Hoa mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngay cả Tô Trường cũng rùngbot_an_cap mình một cái.
Vương Thúy Hoa cố cứng cỏi nhưng trong lòng đã hoảng loạn: con chết này, mày nói bậy bạ gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó, thằng Sáu rõ ràng là mình rơi xuống sông đuối, liên quan gì đến Đại Ngưu?
Tô Cửu cười : Không liên quan thì chột dạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái gì? Tóm lại đừng có chọc vào tôi, nếu không ai cũng đừng hòng yên ổn.
Nói xong, cô xoay về phòng, cửa rầm.
Vương Thúy Hoa ngẩn người, đứa con gái vốn nhược như quả hồng mềm hằng , sao nayleech_txt_ngu lại dám cãi lại bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta?
Bà ta ngồi bệt xuống đất gào : Tội nợ mà, sao tôi lại đẻ ra cái thứ gia chi tử này chứ? Thật là bất hiếu, nó định tố cáo cả emvi_pham_ban_quyen trai ruột, đó còn là người nữabot_an_cap không?
Tô Trường Quân hậm hực giậm chân, bịt Vương Thúy Hoa lại rồi lôi tuột bà ta phòng.
, ông ta vẫnbot_an_cap không ló đầu ra gào lên với cửa phòngvi_pham_ban_quyen câu:
Con ranh mày nghe kỹ đây, tốt nhất là nghĩ cách để Dũng cưới , khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì cũng phải tìm khác mà gả đi. Mày mà làm hư hỏng danh tiếng, sau này ảnh hưởng đến việc cưới vợ của em trai mày tao không cho mày đâu.
Cửu tức đến đau cả gan, muốn liều một phen cho chuyện.
Nhưng cô vừa mới xuyên không tới đây, một ngày tốt lành còn chưa được hưởng, vì mấy kẻ rác rưởi này mà mất mạng thì .
Huống , cô còn chưa báo ơn, ơn nghĩa của Tần Dũng định trả.
Tô Cửu ép bản thân bình tĩnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại, tính kỹ xem những ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này phải thế nào.
Ở thời đại này, phụ nữ khôngvi_pham_ban_quyen kết hôn là chuyện thể nào, điều tiếng của người đời cũng đủ để dìm một người.
Đã vậy còn không có cơ hội việc làm, muốn có ăn thì phải xuống ruộng việc để kiếm điểm công.
nữabot_an_cap, việc quản đibot_an_cap nghiêm ngặt, không có thư giới thiệu thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngay cả huyện không đi nổi, nói gì đến chuyện mua vé hỏa hay ở nhà khách.
Cửu không hề muốn đờivi_pham_ban_quyen đại đội làmbot_an_cap ruộng, hai năm nữa sẽleech_txt_ngu phục kỳvi_pham_ban_quyen thi đại học, đóbot_an_cap là cơ hội duy nhất để thay đổi thân phận.
Cô vẫn học y, ngoài này ra cô cũng chẳng biết làm gì khác.
Còn về việc doanh hay làm giàu, Tô căn bản không nghĩ tới, cô cũng phải hạng đầu óc buôn .
Nhưng ở thời đại , làm gì cũng phải thẩm trị, ngộ nhỡ trong nhà có kẻ giết người, Tô Cửu thậmvi_pham_ban_quyen chí còn chẳng có tư cách tham thi đại học.
Cho nên, Ngưu phải sống, phải sống một cách trong sạch.
Tô Cửu muốn sống tốt, thì họ Tô này không được phép có bấtvi_pham_ban_quyen kỳ nhơ nào.
Thật là đau đầu quá đivi_pham_ban_quyen mất.
Gừ!
Cái lên rất không đúng lúc, thể này đã nửa ngày trời vào bụng, lại còn bị ngấm lạnh khi rơi xuống sông, Tô Cửu thấy đầu nặng trịch, chắc là phát sốt rồi.
Cô thèm được ngâm mình trong bồn nước nóng, rồi ăn một nóng , nhất là
Tô Cửu hoaleech_txt_ngu mắtvi_pham_ban_quyen một cái, vậy màleech_txt_ngu lại xuất hiện trongvi_pham_ban_quyen một phòng tắm trang trí tinh xảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, y nhà trước khi cô xuyên không.
Cái này mình lại về sao?
không kịp tắm , vội vàng xem xét xung quanh.
nhiên, đây chính nhà cũ của cô. Chỉ có điều, đứng trước cửa sổ sát đất, cô lại nhìn thấy viện Tổng hợp Quân khu nơi mình từng làm việc.
nàyleech_txt_ngu quá kỳ , căn hộ là cô tự mua, dĩ không nằm trong quân khu.
Rốtbot_an_cap cuộc là chuyện gì thế này?
Tô Cửu phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định sang viện đối diện xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao, nhưng vừa động tâm niệm, người đã đứng trước tòa nhà khám bệnh.
Cô hơi lo lắng đẩy lớn vào, trong bệnh viện vắng vẻ, một bóng người.
Chỉ có hiệu thuốc Đôngvi_pham_ban_quyen y ở tầng một, phòng chụp cộng từ và phòng phẫu thuật là có thể mở ra. nơi đều là một khoảng không hư vô.
Hóa ra cô không hềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trở về trước xuyên không, đây là một không tùy thânvi_pham_ban_quyen.
Tâm trạng Tô Cửu có chút tạp.
Cô động tâmbot_an_cap niệm, quay trở lại phòng tắm.
Cô ném bộ quần áo đầy những mảnh vá trên người vào máy giặt, nguyên chỉ duy bộ đồ này, nếu đột ngột thay đồ mới sẽ gây ngờ.
Tô Cửu không muốn bị bắt đi thí nghiệm, chỉ đành giặt sạch mặc tạm .
đại này không phải chuyện đùa, nhất định phải cẩn trọng, không được để bất kỳ ai phát ra điều bất thường.
Nếu không, chỉ cần lá đơn tố cáo, chuyện kinh khủng gì cũng có thể ra.
Tô Cửu tắm rửa mái, lại tự nấu cho mình một bát mì hải sản, ăn lành.
Sau mồ hôi, cơ nhẹ nhõm hẳn, đầu không còn trước.
Lúc này cô mới vào bếpbot_an_cap kiểm tra lại số nhu yếu phẩm cònleech_txt_ngu lại, thức ăn trong tủ lạnh dùng tuần.
ngày đi theo nhà họ Tô húp cháo đenvi_pham_ban_quyen loãng đến soi thấy bóng người thì chắc chắn không ổn.
Không trên núinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có rau dại gì , nếu săn thú nhỏ tốt.
Muốn ăn no, ngon, thì phải lên núi.
Chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này Tô Cửu không sợ, tuy cô là quân nhưng đã nhiều lần theo đơn vị đặc công làm nhiệm vụ, kinh nghiệm sinh tồn nơi hoang dã vôvi_pham_ban_quyen phongbot_an_cap phú.
thời đại cái gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng của chung, săn bắn phải cẩn thận một chút, không được để người nhìn thấy.
phòng phẫu thuật rồi, việc trị cho Tần Dũng thể đưa vào kế hoạch.
Nhưng phải làm sao thuyết phục anh chấp nhận phẫu ?
Tần Dũng là quân nhân ưu , sau này còn trởleech_txt_ngu thành soái tối cao của quân khu.
Sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhạy bén anh vượt người , mặt anh chỉ cần sơ sảy một là sẽ lộ sơ .
lại đầu.
Dâu nhà Đại , con bé Cửu có nhà không đấy? Tôi được người nhờ đến làm mối cho nó đây.
Mau này, tiền lễ hỏi tận hai trăm đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Con bé Cửu đúng có phúc, đã này rồi người ta vẫn còn hào phóng đưa nhiều tiền lễ nhưleech_txt_ngu .
Thím Lý ởvi_pham_ban_quyen đại đội Tinh, ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưabot_an_cap vào mà tiếng đã vang lên rồi.
Tô Cửu vội vàng ra khỏi gian, muốn xem ta rốt cuộc định tìm cho đám .
Vươngleech_txt_ngu Thúy Hoa lạch bạch chạy ra mở cổng, gương mặt nua cười nhăn như hoa cúc: “Bà Lý , đi.”
Lý Thẩmbot_an_cap Tử cũng chẳng khách , vừa vào sân đã ngồi phịch xuống ghế đá, vênh ngón tay hoa , cao nóivi_pham_ban_quyen:
“Này mẹ thằng Đại Ngưu, nhà họ cácleech_txt_ngu người đúng là gặp vận may lớn rồi. Danh tiếng con bé Cửu thối nát đến mức ấy mà vẫn có người chịu bỏ sính lễ cao để hỏi cưới. nói , chuyệnleech_txt_ngu này đúng chẳng biết đâu mà lần.”
Tô Cửubot_an_cap nấp trong phòng nghe lén khôngbot_an_cap khỏi bĩunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net môi, cô thực sự phục tốc độ lan truyền tin đồn của thời đại này.
Chuyện vừa mới xảy ra đã đồn đến tận đại đội bên cạnh rồi. Đúng là tiếng đồn gần, tiếng dữ đồn xa.
“Rốt cuộc là nhà thế? Bà đừng úp úp mở trêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngươileech_txt_ngu nữa.”
Thúy Hoa nhìn chằm chằm vào xấp tệ đen dày cộp trong tay Lý Thẩm Tử, mắt sáng rực lênvi_pham_ban_quyen.
“Còn vào đâyleech_txt_ngu nữa? Là Triệuleech_txt_ngu Lãobot_an_cap Tứ của đại độibot_an_cap Hồng Tinh chúng tôi ai. Hắn thật thà, lại có nghề mổ lợn, con bé Cửu gả qua đó chẳng phải bữa nào cũng có ăn sao? tôi mà có con gái, tôi cũng chỉ mong gảleech_txt_ngu được vào chỗ .”
Đúng là mồm bà mối, ma lừa người.
Loại đàn như Triệu Lão Tứ, vừa phu, háo sắc lại còn đèo bòng một đàn con riêng, vậy mà qua lời bà lại biến thành báu trên đời không bằng.
Vương Thúy Hoa khó khăn lắm mới tầm mắt khỏi xấp tiền trênbot_an_cap tay Lý Thẩm Tử: “Bà Lý này, chuyện này chúng tôi còn phải bạc lại đã.”
Bà ta không khôngbot_an_cap đồng ý, mà trái , bà không thể gật đầu ngay lập tức để vơ lấy xấp tiềnleech_txt_ngu kia. Thế nhưng lúc trong phòng, Tô Trường Quânbot_an_cap đã cáo ta rồi.
Không thể dồn Tô vào đường cùng, ngộ nổi điên lên mà đi tốvi_pham_ban_quyen cáo Tôbot_an_cap Đại Ngưu thật thì lúc đó hối cũng không kịp. Họ chỉ có duy nhất một đứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con trai này, không thể mạo dù chỉ một chút.
đụng đến Tô Đại Ngưu là Vương Thúy Hoa bớt bốc hẳn. Bà ta phải sinh tới chín đứa gái, liều mạng già mới có được cục vàng cụcvi_pham_ban_quyen bạc này, tuyệt đối không để xảy ra sơ suất .
Lý Thẩm Tửvi_pham_ban_quyen Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ý ngay tại , sắc liền trở nên khó coi.
“Mẹ thằng Đại Ngưu, bà đừng trách tôi nói lời khó . cảnh của con bé Cửu bâyleech_txt_ngu , có ngườibot_an_cap rước là phải đẩy đi ngay. Đừng đểbot_an_cap đến lúc thiên hạ trỏ, nó quẩn lại nhảy xuống sông thì đúng người mất của .”
“Được rồi, sẽ lại với cha nó, bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ về chờbot_an_cap tin đi.”
“Thành giao.” Thẩm uốn éo đứng dậy đi ra ngoàileech_txt_ngu, cái miệng vẫn không ngừng nghỉ: “Thế thì các người phải nhanh lên, lỡ mất cơ này không còn lần sau đâu đấy.”
“Được được được, bà Lý đi thả nhé.”
Thẩm Tử xong, Vương Thúy Hoa liền chạy đập cửa phòng Tô Cửu. Do dùngleech_txt_ngu sức quá mạnh, vôi trên khung cửa cứ rơi lả tả.
“Con ranh kia, mày nghe cho rõ đây, maunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người ta gả đi choleech_txt_ngu rảnh nợ. không thì cho Tứ, đó đừng có trách lòng dạ tao độc ácleech_txt_ngu.”
Tô Cửu có cảm giác như mình đang nướng lửa. Nếu muốn sốngvi_pham_ban_quyen yên ổn, có lẽvi_pham_ban_quyen cô thực sự phải nhắc đến việc tìm một người đàn ông. đâu phảibot_an_cap là củ trắng, ra ruộng một cái là được đâuleech_txt_ngu.
Lục lọi kỹ càng trong ức của nguyên chủ một lượt, đàn ông trongbot_an_cap cả đại độivi_pham_ban_quyen này có lấy một lọt được vào mắt xanh cô, chỉ có Tần Dũng là phù hợp nhất.
Hay là, đi tìm anh ta nói xem sao?
Hạvi_pham_ban_quyen quyết tâmleech_txt_ngu xong, Tô Cửu mởleech_txt_ngu cửa phòng: “Gả gả, có gì tát .”
“Được, cho mày một tháng, lập tìm người gả đi, sính hai trăm tệbot_an_cap được thiếu xu.”
tựa lưng vào khung cửa, trợn mắt: “Nhà người ta gả con gái đàng hoàng cùng lắm cũng chỉ hai mươi tệ sính lễ, đây là bán con hay gả con đấy?”
“Bất kể nào mày cũngbot_an_cap đem về cho tao hai trăm tệ đểbot_an_cap làm nhà cưới cho em trai mày.”
“Bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tham tiền như vậy, chẳngbot_an_cap nhà lành dám gả cho con trai bà nữa.”
Vương Thúy Hoa giận đến giậm chân: “Con kia, mày im miệng cho tao! mang về hai trăm tệ mày cứ chuẩn bị cho Triệu Lão đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chuyện này lượng gì hết.”
Tô Cửu buồn cãi với bà ta, trực tiếp đi ravi_pham_ban_quyen tìm Tầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dũng.
Người ra mởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa là Lý Đại Ni, bên cạnh bà ấy còn có một cô gái khoảng mười tám mười chín , là cháu họ xa leech_txt_ngu ấy tên Lý Hồng Mai. Ánh cô tavi_pham_ban_quyen đầy thù một cách khó hiểu.
“Cô đến đây làm gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Anh Đại của tôi sẽ không cưới cô đâu.”
Tô Cửu tặc lưỡi, đây đóa hoa đàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ của Tần Dũng ? Cảm giác muốnleech_txt_ngu chiến thắng trong cô lập tức trỗivi_pham_ban_quyen dậy.
“Tôi tìm anh Tần, phiền cô gọi anh ra đây.”
“Anh Đại Dũng có nhà.”
Lý Hồng hơn Tô Cửu nửa cái đầu, khi nói chuyện cứ hếchleech_txt_ngu cằmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên, trông khác nào con gàbot_an_cap chọi sẵn sàng xung trậnbot_an_cap.
Tô Cửu thấy buồn cười: “Tôi tìm nói vài câu rồi đi ngay. Nếu cứ cản trở, tôi sẽ gọi cha tôi đến đấy.”
“Cô đợi đấy, tôi đi gọi ngườivi_pham_ban_quyen cho cô ngay.”
Lý Đại Ni không giờ muốn Tô Trường Quân đến nhà mình rối nữa. Vạn nhất Tần Dũng bịvi_pham_ban_quyen gán tội manh thật thì cháu bà biết gảbot_an_cap cho ?
Lý Hồng đứng chôn chân chỗ, trừng mắt nhìn Tô Cửubot_an_cap, không thể nuốt cô ngay tức .
Tầnbot_an_cap Dũng nhìn thấy Tô Cửu thìbot_an_cap có chút ngạc nhiên: “Tìm tôi việc gì?”
“Anh , tôi muốn nói vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài , phiền anh ra ngoài một chútvi_pham_ban_quyen.”
“Được.”
Hai người đứng trên con đường trước cổng sân, dùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữ riêngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với nhau nhưng giữa thanh bạch cũng chẳng aileech_txt_ngu nói ra nói vào gì.
Tần Dũng lạnh lùng nhìn Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cửu, chờ lên tiếng.
Trên đường đây Tô Cửu đã tínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỹ rồi, gả cho Tần Dũng xong cô sẽ theo anh ta đi ngũ, rời cái nơi quỷ quái nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Dũng mặt nghị, đường nét rõ ràng, có khí chất nam nhi, mọi thứ đều đúng với gu thẩm mỹ của cô.
“Tôi muốn thực hiện một cuộc giao dịch với anh.”
“Đầu cơ trục lợi là phạm pháp.”
Tô Cửu thầm trợn mắt trong lòng. đàn ông này, xác chẩn rồi, là kẻ thẳng thắn đến mức vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chữa.
“Tôi muốn nói là, tôi có thểbot_an_cap giúp anh chữa chân, đổi lại hãy cưới . Chúng
“Xin lỗi, có đối tượng rồivi_pham_ban_quyen, không thể đồng ý với cô.”
Lời của Tô còn chưa nói hết đã bị ngắt quãng, bản năng về phía nhà .
“Đối tượng của tôi đoàn văn công quânvi_pham_ban_quyen .”
“Ờ”
Người đàn ông cũng đắt khách thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Trongvi_pham_ban_quyenbot_an_cap ức của Tô Cửuleech_txt_ngu, Tần Dũng cả đời không kết hôn nên cô mới đến tìm anh ta. Nào ngờ hiện anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta lại đã có đối tượng, chia rẽ uyên ương để thành toàn cho bản thân này, Tô Cửu thực làmvi_pham_ban_quyen nổi.
“Cái đó, ngại quá anh Tần, anh cứ coi như nay chưa từng đến đây đi.”
.”
“Tuy nhiên, tôi vẫn sẽ giúp anh chân. Lúc nào tiện anh tìm , nhất kéo dài quá lâuleech_txt_ngu, càng lâu chữa trị càng rắc .”
Đáybot_an_cap mắt Tần Dũng thoáng qua tia sáng nhưng mất lập tức: “Đượcleech_txt_ngu, cảm ơn!”
Lòng Tô Cửu chùng xuống, cô có thể cảm nhận rõ ràng anh ta chỉ đang trả lời lấy lệ. chuyện này cũng không phải ngàyleech_txt_ngu một ngày hai là xong được, cứ từ từ .
Trước mắt vẫn phải giải quyết vấn đề của thân đã, nhưng biết tìm đâubot_an_cap ra một giờ? Đúng là sầu chết mất.
Tô Cửu nhớ , thời đại này có thể lên thành phố mua việc. Nếu có thể được việc, cô sẽ rời đại đội, rời khỏi cái nhà kia, chẳng phải chuyện đều giải quyết ?
Muốn lên muanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc làm thì đầu tiên phải có tiền, nhưng Vương Thúy Hoa nắm tiền nong trong nhà rất chặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trên người nguyên chủ chẳng có lấy một xu.
Nhưng Tô lo, cô Đông cơ mà.
Bán dược đã bào chế hiệu thuốc quốc doanh, chẳng phải tiền mua việc làmbot_an_cap sẽ được giải quyết ?
Tô Cửu xưa nay là người nói là làm, cô về lấy một cái gùi rồi đi thẳng về phía trấn.
Từ đạibot_an_cap đội Kỳ đến trấn mấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoảng bảy tám cây số, đi bộ bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thường phải mất hơn hai tiếng.
đối một người từng chạy năm cây số mang nặng mỗi ngày và thường xuyên hành quân cấp tốc như Tô Cửu thì chẳng thấm tháp gì.
Tuy cơ hiện tại còn kém xa trước kia, nhưngbot_an_cap chủ ngày nào cũngleech_txt_ngu làm việc nặng nênbot_an_cap nền tảng cũng khá tốt.
Khoảng hơn một tiếng , Tô Cửu đã đến trấn.
Nơi này tuy đông người hơnbot_an_cap đội nhưng nhìn đâu cũngvi_pham_ban_quyen thấy một màu xám , hiệu dán khắp .
Đây chính là đặc trưng thờileech_txt_ngu đại này, từ kiến trúc phục của người dân cơ bản đềuleech_txt_ngu màu xám.
Thỉnh thoảng mới thấy một chiếc sơ mi trắng nổi bậtleech_txt_ngu.
Tô Cửu hỏibot_an_cap thăm hiệu thuốcvi_pham_ban_quyen quốc doanh, nhân viên bán hàng nhướn mắt: “Mua thuốc gìleech_txt_ngu?”
“Thảo dược tôi hái trên núibot_an_cap, đây có thu mua không?”
“Có thu, nhưng còn phải xem là thuốc gì, chất lượng thế .” độbot_an_cap của nhân viên chẳng chút nhiệt tình.
Tô Cửu cũng không tâm, dù sao đây cũng chẳng phải thời đại dịch vụ là trên .
Thời này mà được làm nhânbot_an_cap đơn vị quốc doanh cơm sắt, ăn lương nước, cao quý hơn hẳn kẻ lấm tay bùn như bọn cô.
Cửu cúi đặt xuống, chưa kịp lấy thảo dược ra thì ngoài đột nhiên có xông vào.
Hai thanh niên dìu một người đàn ôngvi_pham_ban_quyen trungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net niênbot_an_cap bộ đại cán, ánh mắt cực kỳ cảnh giác.
“Ở đây bác sĩ không? Mau giúpbot_an_cap Thủ chí nàyvi_pham_ban_quyen .”
“Khám bệnh thì đi bệnh viện, ở đây không có bác sĩ.”
viên vẫn hờ hững cũ, như thể khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hề thấy người đànvi_pham_ban_quyen ông trung niên kia không xong rồi.
Ánh mắt Tô Cửu nheo lại, thân phận của mấy người nàyleech_txt_ngu tuyệt đối không giản.
Nhưng hiện tại không lúcleech_txt_ngu để phân vân, người đàn ông này sống nổi mười phút .
Với tấm lòng lương y, Tô Cửu đứng dậy: “Ông ấy bị trúng độc, tôi có thể giúp giải độc.”
“Đừng động đậy!”
trong hai đột nhiên trướcbot_an_cap mặt Tô Cửu, họng súng đen ngòm dí thẳng vào trán cô.
!”
Nhân viên bán hàng hét lênvi_pham_ban_quyen một tiếng, lập đầu sau quầy.
Tô Cửu nhìn thẳngvi_pham_ban_quyen mắt thanh niên kia, bình tĩnh nói: “Ông ấy độc rồi, không giải ngay sẽ chết.”
thanh niên vẫn không nhường bước: “ là ai?”
“Tôi là xã viên đội Hồng Kỳleech_txt_ngu, đến đây bán dược.”
Ánhbot_an_cap mắt mấy người tậpbot_an_cap trung cáivi_pham_ban_quyen gùi dưới chân Tô Cửubot_an_cap, ai có chút kiến thức đều thấy rõ bên trong đúng là dược.
Nhưng anh ta vẫn nới lỏng: “Gần đây có bệnh viện không?”
Tô Cửu bất lực dài: “Ông ấyvi_pham_ban_quyen chỉ còn sống tốivi_pham_ban_quyen đa mười phút nữa thôi, đibot_an_cap bệnh viện không kịp đâu.”
Sắc mặt mọi người đều đanhbot_an_cap , mười phút, họ không dám cược.
cô gái nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt này, họleech_txt_ngu cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không dám tin.
thanh còn giơ tayvi_pham_ban_quyen lên, ấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net súng đội xuống: “Để cô thử đi, có chuyện gì tôi chịu trách nhiệm.”
Người cầm súngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn cản thôi, anh ta hạ súng xuống lại mộtbot_an_cap bước.
Tô Cửu lục tìm trong gùi, thực lấy từ trong không gian một bộ bạc, nhanh chóng châm vào mấy huyệt đạo trọng của ngườivi_pham_ban_quyen đàn .
Chỉ thấy từ khóe và mũi người ông chảy dòng đen, trông rất giống “thất khiếu chảy ” trong truyền thuyết.
Thanh cầm súng lúc lại giơ súng lên, mắt muốn rách ra: “Cô tìm cái chết!”
Trong nói, ngón tay đã đặt lên cò súng.
lúc mấu chốt để giải độc, Tô Cửu không dám phânleech_txt_ngu tâm, chỉ có thể tăng tốc tay, từng cây kim bạc đâm vào huyệt đạo.
Không thể nhìn rõ động tácvi_pham_ban_quyen cô, chỉ thấy một vệt .
“Khụ khụ!”
Người ông niênvi_pham_ban_quyen cuối cùng cũng tỉnh lại, còn ho ra một .
Hai thanh niên vội vàng vây lại: “Thủ”
Người đànbot_an_cap quét ánh mắt lạnh lùng , cả hai lập tức im lặng.
Tô Cửu ông ấy không sao nữa thì bắt đầu thu kim.
Lúc nãy tập trung cứu người không cảm thấy , giờ phát hiện mồ lạnh đã thấm lưng.
Cô đúng dùng tính cứu mà.
“Độc đã giải, nhưng cơ thể ông còn rất yếu. Tôi viết thuốcvi_pham_ban_quyen, ông về uống vài thang để điều dưỡng lại.”
Tô Cửu cũng chẳng chào hỏi nhân đang sợ ngây người kialeech_txt_ngu, tiếp cầm lấy giấy bút quầy, xoẹt xoẹt viếtvi_pham_ban_quyen xong đơn thuốc giao tận tay người đàn ông.
“Cảm ơn cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô bé.” Người đàn ông cười trông rất hiền từ.
Thanh niên vừa súng vào đầu Tô Cửu tức bước ra: “Đồng chí, xin lỗi, vừa rồi tôi quá nóng nảy, mong tha thứ. Cảm ơn đã Thủ lãnh đạo của chúng tôi.”
Tô Cửu bĩu môi, không tha thứ thì làm được gì? Cũng chẳng vào các người.
“Tiện tay mà thôi, cần khách .”
Thấy Tô Cửu từ đầu cuối luônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thái khôngleech_txt_ngu kiêu ngạo không siểmbot_an_cap nịnh, trong mắt đàn ông lóe tán thưởng: “ bé, cháu tên gì?”
“Tô .”
Còn về việcvi_pham_ban_quyen việc tốt không lại tên, Tô không có ngộ cao thếvi_pham_ban_quyen.
bây giờ chỉ mong có người tặng mình cái cờbot_an_cap thi đua đểbot_an_cap xóa bỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng xấu ở đại độivi_pham_ban_quyen thôi.
“Đồng chí Tô, cảmleech_txt_ngu ơn cô cứu ! Có yêu cầu gì cô cứ nói, tôi sẽvi_pham_ban_quyen cố đáp ứng.”
Tô Cửu muốn nói cần một công việc, trước khi chưa thân phận đối phương, cô không muội mở miệng.
“Tôi không có yêu cầu gì, đổi lại bất kỳ cũng sẽ không thấy chết mà không cứu.”
Người đàn ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gật , đưa ra hiệu cho thanh niênleech_txt_ngu thành việc để Tô Cửubot_an_cap chữa trị lúc nãy.
Người niên phản ứng rấtvi_pham_ban_quyen nhanh, bước lên một bước.
“Chào đồng chí Tô, tôi nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lục Vân Châu, năm nay hai mươi tuổibot_an_cap. Cảm ơn đã cha tôi, số tiền này xin cô nhất định phải nhận cho.”
Lục Vân Châu thật đúng là thành , lấy hếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền và phiếu trong vào tay Tô Cửu.
Tô Cửu vội vàng lại: “Tiền này tôi không thể nhận.”
“Ơn cứu mạng không gì đáp nổi, xin đồng Tô nhất phải nhận.” Lục Vânleech_txt_ngu kiên .
Tô Cửu định chối, người đàn trung niên đã đứng dậy.
“Đồng Tô, đại không lời xiết hết. Chúng tôi còn có việc quan trọng phải đi, xin cáo từ trước.”
Tô Cửu hiểu những này hẳn là đang hiện nhiệm vụ quan trọng, cô cũng dám mất thời gian của họ, chào biệt.
khỏi cửa, Lục Vân Châuvi_pham_ban_quyen còn lưu quay đầu nhìn Tô Cửu một cái, đôi đào hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiavi_pham_ban_quyen đầy cảm xúcvi_pham_ban_quyen .
Tô Cửu hơi sững sờ, nếu nhất định phải tìm một người đàn ông thì Lục Vân Châu có vẻ là một lựa chọn không .
Gialeech_txt_ngu thế tốt, người lại đẹpleech_txt_ngu trai, đặc biệt là đôi mắt đào hoa kia, lúc nhìn ngườileech_txt_ngu khác câu vậybot_an_cap.
Tô Cửu lắc mạnh đầu, gạt phăngvi_pham_ban_quyen ý nghĩ ấy đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Chỉ mới gặp một lần mà đã có ý đồ với người ta, mình từ bao giờ lại dễ bị này?
Tiễn ba người đi xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Cửu mới bắt đầu kiểm kê số và phiếu trong tay.
tất cả hai ba hai hào năm xu, cộng thêmleech_txt_ngu mườileech_txt_ngu cân phiếu thực toàn quốc, hai cân phiếu đường và một tờ phiếu xe đạp.
Trong thời đại mà hơn một trăm là có thể xây được một căn đại đội, đây đúng là mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoản tiền khổng lồ.
Chỉ là không biết có đủ để mua một suất việc hay không.
Tô Cửubot_an_cap hớn hở kỹ tiền và phiếu rồi mới quaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sang nhân viên phục vụ, lấy Thiên trong gùi ra.
Đồng , phiền anh xem giúp tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net loại thuốc này thu mua nào?
Nhân viên nọ người mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc mới định thần lại: Cô chờ chút, tôi đi gọi chủ nhiệm.
Chẳng mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chốc, một cụ ông râu tóc bạc phơ từ phía sau bước .
Chào đồng chíbot_an_cap, tôi là Bạch chủ nhiệm của tiệm thuốc quốc doanh, nghe nói cô có dược muốn bán?
Chào Bạch chủbot_an_cap nhiệm, tôi Tô Cửu ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đội Hồng . Tôi hái được ít Thiên đông, ông xem giá cả thu mua thế nào ạ?
Bạch chủ vừa thấy số Thiên đông Tô ra, đôi mắt sáng rực lên: Đồng , số Thiên đông này của cô được sơ chế rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyên nghiệp, tôi tính cho cô giánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một đồng rưỡibot_an_cap một cân.
Ở hậu thế, Thiên đông có giá bảy mươivi_pham_ban_quyen tệ một cân, nên cái giá một rưỡi này nghe qua ít ỏi. nhưng hiện tại, thịt lợn cũng chỉvi_pham_ban_quyen có bảy một cân, một đồng thể mua hai cân thịt, tính ra cũng không đến nào.
ạ, ông cân .
Tổng mươi cân, không thiếu một lạng, gửi ba mươi đồng. Bạch chủ nhiệm cân xong liền đưa tiền tận tay Tô Cửu.
Ba mươi đồng bằng cả tháng lương một công nhân bìnhbot_an_cap thường, thực sự là một số tiền nhỏ.
Cảm ơnleech_txt_ngu Bạch chủ nhiệm. Tô vẻbot_an_cap nhận tiền.
Đồng Tô này, cô có thườngbot_an_cap xuyên lên núileech_txt_ngu hái thuốc không? Sauvi_pham_ban_quyen nàyleech_txt_ngu nếu có liệu tốt thế này mang qua đây, định sẽ công cho cô.
Vâng thưa Bạch chủ nhiệm, ông có cho tôi danh sách dược liệu không? Nếu gặp được tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ hái mang về.
Được .
Bạch chủ nhiệm lấybot_an_cap dưới quầy ra một danh viết tay, trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó còn ghi chú rõ giá thu mua. Tất nhiên, giá cả chia thành ba cấp thượngvi_pham_ban_quyen, trung, hạ. Số Thiên Tô Cửu mang đến được tính theo giá cấp cao nhất.
Cẩn cất tờvi_pham_ban_quyen danh sách đi, Tô Cửu chào tạm Bạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ nhiệm rồi rời khỏi tiệm quốc doanh. Kết nối được với Bạch chủvi_pham_ban_quyen nhiệm, cuộc sống này của cô đã có bảobot_an_cap đảm. Dù không việc chính thức, Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cửu vẫn có thể dựa vào việc bánbot_an_cap dược liệu để sống tốt.
Tuy nhiên, cô sẽbot_an_cap không tùy tiện dược liệu từ trong không gian ra nữa. Cô phải về ngọn núi của đội đi dạo một vòng xem nơi đó thường có loại câyleech_txt_ngu gì. Nếu không, một khi người truy cứuvi_pham_ban_quyen sẽ rất khó giải thích. Hôm nay cô chọn mang Thiên đông cũngleech_txt_ngu là saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi đã suy tính kỹ càng. là loại dược liệu biến, phùbot_an_cap hợp với khí hậu vùng này, hơn nữavi_pham_ban_quyen số lượng không quá nhiều, sẽ không sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý đặc biệt.
Tô Cửu không quên mục đích của mình khi lên trấn, vừa đi vừa hỏi đường để đến khu công . Trên trấn chỉ có hai nhà máy, một nhà máy thép và mộtvi_pham_ban_quyen nhà máy dệt bông. Bảo vệ ở đây làm việc rất trách nhiệm, không có công nhân hay giấy giới thiệuleech_txt_ngu thì tuyệt đối không được vào.
Về phần thông tin tuyển dụng thì càng không . Trong các nhà máy, mỗi vị trí đã có ngườileech_txt_ngu, hễ cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỗ là người thân của nhân viên nội bộ trám vào ngay, người ngoài căn bản khôngvi_pham_ban_quyen có cơ hội. Hơn nữa, hiện tại thực hiện chế độ ban, cha nghỉ hưu thì con cái lên thay. Trừ phi nhà máy mở rộng quy mô, nếu không thìleech_txt_ngu nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng chẳng tuyển người mới một lần.
Còn về chuyện muanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc làm thì càng không thể. Công vào xưởng phải trải qua nhiều tầng thẩm tra trị, có chữ ký dấu của nhiều bộ , có người lãnh, còn kỳ sát hạch mới được nhận việc. Hoàn toàn không có chuyện trao là có thể biến một người lạ hoắc thành công nhân được. Vạn nhất có đặc vụ trà trộn vào, cả nhà máy từ trên xuống dưới đều sẽ gặp họanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dámbot_an_cap làm ăn mờ ám.
Chẳng trách việc được vào máy làmleech_txt_ngu công lại khiến nhiều người ngưỡng mộ đến thế, chỉ đãi ngộleech_txt_ngu tốt mà chuyện tìm đối tượng kết hôn cũng chẳng phải lo. Thời nàyvi_pham_ban_quyen còn lưu truyền một : gái em gái mau nhanh, lớn lên gả cho nhà máy thép, ba ngày con gà, hai ngày một đùi chính thực trạng của công nhân ở các nhà máy quốc doanh lớn.
không mua được làm nhưng Tô Cửu cũng không thất vọng. Thị trấn nhỏ giữ chân cô, tươngvi_pham_ban_quyen lai củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô là ở Tứ Cửu Thành, thi mới lối thoát lý tưởng nhất.
Thế Cửu đến trạm thu mua phế . Trên trấn có hiệu sách Tân Hoa, muốn tham gia cao khảo mà không có tài liệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tập thì không được, cô đành đến đây cầu may.
Ngườivi_pham_ban_quyen cổng là một ông cụ lưng còng, bịbot_an_cap cụt một chân. Nhìn bộ trên người cụ, cô đây là một quân tàn phục viên, khiến Tô không khỏi nảyvi_pham_ban_quyen sinh lòng kính .
Ông ơi, con có thể vào trong tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ít cũ không ạ? Tườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà con bị bong nên muốn tìm về dán lại.
Vào đibot_an_cap, đừng có lấy những thứ không lấy là được.
Dạ ạ.
Tô Cửu thầm phấn khích, thánh địa săn bảo vật trong truyền thuyết, ta tới đây!
Nhưng vào nơi mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đời không như mơ, liệu đúng nghĩa là trạm , chẳng có vật bị chôn vùi, càng không có vàng thỏi. Ở đây chỉ có ít đồng nát sắt vụn, nhiều nhất là báo cũ.
Tô Cửu tốn bao công sức gom một giáo khoa cấp ba, mặt lấmvi_pham_ban_quyen lem đầy bụi bặm. tay cầm một xấp cổng nhờvi_pham_ban_quyen ông cụ cân: Ông , chỗvi_pham_ban_quyen này hết nhiêu tiền ạ?
Ông nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm việc trách nhiệm, cân kỹbot_an_cap càng rồi mới tiếngbot_an_cap: Trả hai hào đi.
sòng phẳng trả tiền, trước còn nhét vào túi áo ôngbot_an_cap cụleech_txt_ngu mấybot_an_cap kẹo hoa quả.
ơi, ông ăn cho ngọt giọng ạvi_pham_ban_quyen.
Nói xong cô liền chạy biến đi. Ông cụ chân tay không linh hoạt, đương không kịp: Ơ cái connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bé này.
về đến đại đội, trời sẩm tối, hiếm khi thấy Vương Thúy Hoa khôngvi_pham_ban_quyen ra tìm chuyện với cô. Tất nhiên, bà cũng chẳng để phần cơm cho cô.
Tô Cửu cửa , lách người vào không gian, trước tiên tắm rửa sạch sẽ rồi một bát . Ăn no uống đủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong, mình xuống chiếc lớn êm ái.
Nghĩvi_pham_ban_quyen những xảy ra trong , cô lại thấy đau đầu. Đầu tiên là nhất định phải lấy chồng, điều này khiến cô không thể chấp nhận nổi. Tương lai cô sẽ thi đại học, nếu sự gả cho xã viên địa phương, lúc thi đậu chưa chắc nhà chồng đã để đi. Huống ở nơi này, kết hôn xong là sinh . Đừng nói là hai năm không sinh, chỉ cần hônleech_txt_ngu nửa năm mà bụng chưa động tĩnh gì là đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người ta chỉ trỏ, nói những lời khó nghe rồi.
Nhưng lấy thì cửa ải trước này không qua nổi. Nghĩ đi nghĩ lại, Tô Cửu vẫn thấy mình nên một người sẵn sàng kết hôn giả, này đường ai cũng ai làm ai. Dù sao chuyện lyvi_pham_ban_quyen hôn đối với phụ vẫn có ảnh hưởng hơn, sao?
Nhưng biết tìm người như vậy ở đâu bây giờ? Trong đầu Tô Cửu chợt thoáng qua đôi mắt đào hoa của Vân Châu. Nói thật lòng là côbot_an_cap hơi có chút xaovi_pham_ban_quyen động. tiếc là thời đại này không điện , càng không có WeChatnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, phương thức liên cũngbot_an_cap chẳng để lại, biết tìmleech_txt_ngu anh ta ở ?
Nghĩ ngợi vẩn vơ một hồi, Tô Cửu nhanhleech_txt_ngu chóng chìm vào ngủ. Những năm tháng trong quân khiến đồng hồ sinh học cô chuẩn xác đến đáng sợ. Năm giờ dậy, ba vệ sinh cá nhân, mười phút giải quyết bữa . Sau khi xuôi mọi việc, Tô Cửu ra khỏi không gian, đeo gùi lên núi.
Ở đại đội xong đợt gieo cấy vụ mùa, toàn thể xã viên được nghỉ hai ngày, hôm nay là ngày hai. Tô Cửu lên núi hai đích: xem có loại thảo nào không, bot_an_cap việc cứ ăn cơm trong không mãi cũng không ổn, ăn trong tủ lạnh không dùng được ngày, phải tìm cách ít rau dại săn vài thúleech_txt_ngu mới được.
Nhưng vào thời đại này nhà nhà ăn không no, rau dại trên núi gần như bị sạch rồibot_an_cap. Mùa trên núi cũng không tìm thấyvi_pham_ban_quyen quả dại. Tuy nhiên, các loại thảo thông thường thì lại có nhiều, nhiều nhất chính Thiên đông.
Tô Cửu lấy dụng cụ hái thuốc từ không gian ra, đầu tiên cắt bỏ phần dây , đào toàn phần củ, rũ bỏvi_pham_ban_quyen bùn đất rồi bỏ phần cổ . Sau đó, cô bỏvi_pham_ban_quyen những củleech_txt_ngu Thiên đông đã xử vào gùi rồi tiếp đào gốc khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tốc độ của Tô Cửu nhanh, mấy chốc đã đào được đầy một . Vì mải mê việc nên côleech_txt_ngu vô tình đi sâu vào trong già lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào không hay. phần vật nhỏ thì thấybot_an_cap con cả. Tô Cửu cũng khôngvi_pham_ban_quyen tham lam, hoạch là cô chuẩnleech_txt_ngu bị .
Thế nhưng, cô đột nhiên thấy tiếng bước chân sột soạt, phán đoán sơ bộ có khoảng sáu người. Tuy rất khẽ nhưng không thoát khỏi Tô Cửu. Hơn nữa, cô thấy một mùi máu nồng nặc.
Tô Cửu không muốn lonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện đồng, muốnleech_txt_ngu rước lấy phiền phức, cô bước đi nhanh xuống núi.
mới đi được vài bước, phía sau đuổi kịp.
“Ai đó? Đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại!”
Xoạt một tiếng, một nhóm người vây quanh, mỗi người cầm một khẩu súng chĩa thẳng vào .
Tô Cửu thật lòng muốn chửileech_txt_ngu thề, cái ngày quái quỷ gì thế này, hết này đến bị súng gí vào .
“Sao cô lại ở ?”
Tần từ phíaleech_txt_ngu đám bước ra, mắt đầy cảnh giác.
Quả thực, gái nhỏ chạy lên tận thâm sơn cùng cốc này là chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá , là ai cũng sẽ nảy sinh nghi ngờ.
đileech_txt_ngu hái thuốc.”
ném chiếc gùi xuống đất, bên chứa đông.
Lúc này mọi người mới hạ xuốngvi_pham_ban_quyen.
nằm trên cáng cũng lộ ra, trước ngực máu thịt be bét, trông như bị trúng đạn.
Tô Cửu địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiến xem tình hình ngườileech_txt_ngu bị thương nhưng bị Tần Dũng ngăn lại: “Cô định làm gìbot_an_cap?”
“Tôi dược, giúp ta cầm .”
biết tính mạng con người là trên hết, tuy không tin tưởng Tô Cửu nhưng cũng đành đểbot_an_cap cô thử xem sao.
Cậu chiến sĩ trẻ nhẹ nhàng đặt cáng xuống nhưng rờibot_an_cap đi mà đứng ngay tại .
leech_txt_ngu cũng chẳng để tâm, cô quan sát kỹ vết thương, quả nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là trúng đạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Vếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thương kiểuleech_txt_ngu này, thuốc cầm máu thông thường hoàn toàn vô dụng. Cô lục lọi trong gùi, thực chất là lấy kim châm từ trong không ra, đôi tay nhanh thoăn thoắt châm mấy mũi.
“Máu cầm được rồi, tốt , Trụ Tử cứu được rồi.”
Mắt cậu chiến sĩ trẻ ửng đỏ, giọng nghẹn ngào như sắpleech_txt_ngu khóc.
Ánh mắt Tần Dũng sâu thẳm: “ ơn cô, chúng tôi phải khẩn đến viện, cô mau về đi, trênvi_pham_ban_quyen núi an toàn đâu.”
Tô Cửu đứng , bình thản nhìn Tầnbot_an_cap : “Anh ta không cầm cự được bệnh viện đâu, lấy viên đạn ra ngay lập tức.”
Đôi lông mày Tần Dũng nhíu chặt lạileech_txt_ngu: “Cô biết lấy đạn?”
“Có thể thử , chắc là không vấn đề gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.” Tô Cửu không chắc .
Mấy người đưa mắt nhìn , rõ ràngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là cảm thấy không thể nổi.
Thế nhưng thủ châm cứu Tô Cửu nãy, cả ngoài nhìn cũng biết rất lợi .
Họ đều là tay súng xạ, nhãn đương nhiên không tồi, chỉ kịp thấy một vệt dư ảnh.
Đây không là điều người bình thường thể làm được, nên họ đã tin vài phần.
Tô Cửu liếc nhìn Trụ Tử, cậu ấy đã rơi vào mê. Cô vội thúc :
“Các anh maubot_an_cap quyếtleech_txt_ngu định đi, nếu đồng ý thì khênh anh ta đến căn chòi của thợ sănbot_an_cap phía trước.”
“Đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Trong lòng Tần vô cùng đấu tranh, nhưng Trụ Tử thể chờleech_txt_ngu đợi thêm , đành phải cược một phen.
Mấy người lại Tử lên, chạy nhỏ căn chòi thợ săn.
Căn chòi này tuy không nhưng độ kín đáo lại rất tốt.
Bảo họ đặt Trụ Tử nằm thẳng giường sưởi, Tô Cửu bắt đầu người: “Tất cả ra ngoài , đừngvi_pham_ban_quyen vướng chân vướng tay.”
Lúc này cậu chiến sĩ trẻ không chịu: “Không được, tôi ở lại trông , ngộ nhỡ”
Dù vế sau không nói rabot_an_cap nhưng Cửu cũng đoán được, ta cô sẽ gì đó lợi.
nhưng, vị trí Trụ Tử quá tim, trên Tô Cửu không có gì cả, cô bắt buộc phải đưa vào không mới cóleech_txt_ngu thể làm phẫu thuật.
Cửu thà không cứu chứleech_txt_ngu tuyệt đối không lộ bí mật của gian.
lạnh lùng nói: “Cậu trông chừng thì có thể giúp anh ta khỏi được à? Vậy thì cậu trông đi, đi đây.”
“Ơ, tính tình cô nóng nảy thế?”
Cậu chiến sĩ trẻ hốt hoảng, vội nhìn sang Tần Dũng.
Ánh mắt Tần Dũng nhìn Tôbot_an_cap Cửu cực kỳ phức tạp. Tại xuất hiện ở đây? Tại sao biết lấy ? Tại không cho người khác xem? Cô đang che giấu bíleech_txt_ngu ?
Hàng loạt câu hỏi quẩn quanh trong anh, nhất thời khôngbot_an_cap thể tháo gỡ.
Tô Cửu không biết anh đang gì, nhưng cứu như cứu hỏa, nếu cònbot_an_cap trễ thì ngay cô cũngbot_an_cap vô phương cứu chữa.
“Ngay cả đến bệnh , phòng phẫu thuật chovi_pham_ban_quyen anh vào không? Vị anh trúng đạn các anh không phải khôngleech_txt_ngu thấy, chỉ cần sơ sẩy một chút là mất mạng như chơi. Đạo đơn giản thế này mà anh không hiểu sao?”
Mấy người cô mắng mức không dám ngẩng , cả đều nhìnbot_an_cap chờ anh quyết .
Tần Dũng nghiến răng: “Tất cả ra ngoài, đứng canh ở cửa.”
Câubot_an_cap này anh cũng nói Cửu nghebot_an_cap, họleech_txt_ngu đứng ngay ngoài cửa, cô muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giở trò gì thì tốt nhất nên cẩn .
Tô Cửu thầm đảo mắt: “Vậy thì raleech_txt_ngu ngoài đi, tôi gọi thì không được vào.”
Tần Dũng ngoái đầu nhìn Trụ Tử lần nữa rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới dẫn mọi người rabot_an_cap ngoài.
Tô Cửu chốt cửa lại, đưa Trụ Tử vào phòng chụp cộng hưởng từ, sau khi kiểm tra mớileech_txt_ngu hiện viên đạn chỉ cách ba centimet.
Xem xong kết , Cửuvi_pham_ban_quyen đã phương ánleech_txt_ngu phẫu thuật trong đầu.
Tâm niệm một cái, hai người đồng thời xuất hiện trong phòng phẫu thuật.
người Tô Cửu tự mặc sẵn bộ đồ phẫu thuật, cácvi_pham_ban_quyen dụng cụ y tế và thuốc men thiết đều đã được đặt trên bàn làm việc.
“Hóa ra lại tiện lợi như vậy.”
Tô Cửu trước đó lo lắng thuốc men không đủ sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xảy ra vấn đề giữa chừng, giờbot_an_cap thì hoàn toàn yên rồi.
thuốc gây mê choleech_txt_ngu Trụ Tử, sau đó làm sạch và sát trùng.
Thông qua thiết thấu , cô các dây thần kinh xung quanh viên , cố gắng giảm thiểu tổn thương đến mứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấp để lấy viên đạn ra ngoài.
Loại phẫu thuật vi phẫu này Tô Cửu không biết đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện nhiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , động tác của cô trôi chảy trôi nước , chỉ trong lần.
Lấy viênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đạnleech_txt_ngu ra không phải khó nhất, khó nhất là công đoạn khâu nối sau .
Tuy vết thương rất nhỏ nhưng hệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thống kinh quanh tim cùng dày đặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cần sơ suất một chút sẽ gây ra tổn thương thứ cấp.
Ngay cả Tô Cửu không dám lơ , khâu từng sợi thần kinh bị tổn , sau đó khâu mạch máu, cuối cùng mới đến cơ bắp và lớp da bên ngoài.
Ca phẫu thuật kết thúcleech_txt_ngu, dài nửa thốn được khâu lại tỉ mỉ một tácvi_pham_ban_quyen phẩm nghệ thuật, ngay cảleech_txt_ngu Tô Cửu cũng thấyleech_txt_ngu hài .
Chờ mê tan hết cần khoảng một tiếng đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồ, Cửubot_an_cap ở bên cạnh canh cho đến khileech_txt_ngu truyền xong chai thuốc mới rời khỏivi_pham_ban_quyen không , quay lại căn thợ săn.
Bên ngoài truyền đến tiếng bước chân đi qua không ngừng và tiếng xì bàn tán.
“Tổ trưởng, chúng thật sự giao Trụ Tử cho cô bé đó sao?”
Tần Dũng lạnh lùng đáp lại: “Cậu có cách nào tốt không?”
“”
“Tôi chỉ lo lắng thôi, trông cô ấy thế, chắc chưa haibot_an_cap mươi đâu ? Liệu có ổn không?”
phápbot_an_cap châmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứu của cô ấy tốt như , chắc là không vấn đề gì đâu?”
“Thật là , một cô nhỏ mà cũng đạn, tôi thậtleech_txt_ngu sự muốn xem ấy làm thế nào.”
“Tất nói ítbot_an_cap thôi, ảnh hưởng đến việc phẫu thuậtvi_pham_ban_quyen thì ai trách nhiệm?”
Dũng có uy tín rất lớnvi_pham_ban_quyen trong nhóm người này, chỉ mộtbot_an_cap câu nói đã tất cả im lặng.
“Nước”
Trụ Tử tỉnh lại khá nhanh, Tô Cửu lấy tăm bông thấm chút nước làm môi cậu ấy.
“Cậu phẫu xong, bâybot_an_cap giờ chưa đượcvi_pham_ban_quyen uống nước, rángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhịn chút.”
Trụ Tử ngơ ngácleech_txt_ngu mắt, nhìn thấy gương mặt rạng rỡ và đôi mắt như mèo của Tô Cửu.
“Cô là tiên nữ sao?”
Cửu không trả , quay người đi mở cửa.
Cửa vừa mở ra, “xoạt” một tiếng, tất cả ngườibot_an_cap đều vây quanh .
Tô Cửu hơibot_an_cap bất đắc dĩ bĩu môibot_an_cap: “ ta tỉnh rồi, các anh vào đi. Trong vòngbot_an_cap tiếng không được uống nước, được di chuyển, chỉ được nằm .”
Một nhóm tranh chen vào căn chòi, đứng thành một hàng bên giườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , vậy mà khôngbot_an_cap mộtvi_pham_ban_quyen ai lên tiếng.
Cuối vẫn là Trụ Tử nhe răng : “Tôibot_an_cap chưa chết à? Cứ tưởng là gặp tiên nữ rồi chứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Mấy người đàn ông thôleech_txt_ngu kệch mắt ai nấy đều đỏ hoe, nhưng đều mặt lên trời để nước mắt rơi .
Tần Dũng bước đến trước đang lưng vào cửa: “Cảm ơn cô đã cứu Trụ Tử, cô có điều kiện gì cứ việc nêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra.”
Tô Cửu lạnh lùng liếc nhìn anh cái: “ có điều gì hếtbot_an_cap, anh từng cứu tôi một mạng, bâybot_an_cap giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net coi như được nửa ơn cứu mạng .”
“Một nửa?”
“Đúngvi_pham_ban_quyen vậy, dù sao người tôi cũng là đồng đội của anh.” chống cằm suy nghĩ một chút, “Hay là, để tôi chữa khỏi chân cho anh nhé, như vậy sẽ sòng phẳng.”
Cảm ơn. Chân của tôi không chữa khỏi được đâu.
Chân củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tần bị thươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do trúngvi_pham_ban_quyen bom, chỉ là gãy xương tạp bên trong còn găm lại rất nhiều mảnh đạn. Các chuyên của Bệnh viện Quân y đã nhiều lần hội chẩn, nhưng với trình độ y học hiện tại nước, cănvi_pham_ban_quyen bản là không có cách nào cứu chữa.
Thế nhưng, Tô Cửu người từ mấy chục năm tới, khi chính là sĩ ngoại khoa giỏi nhất. Không những có thể trị, mà còn cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể khỏi hoàn toàn.
Tôi nói này, chỉ cần anh phối hợp, tôi có thể chân của anh phục lại y như lúc ban đầu, anh có tinbot_an_cap không?
Ánh sáng trong mắt Tần Dũng chợt lóe lên rồi tắt.
Thân phận của anh làvi_pham_ban_quyen tổ trưởng Tổvi_pham_ban_quyen đặc nhiệm Thần Ưng, đây tổ chức bảo mật cấp một củaleech_txt_ngu quốc , chỉ tiếp nhận những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, là tấm gương của quân nhân cả nước. Từ ngày nhập ngũ, anh quyết dâng hiến bảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân Tổ .
Vậy mà anh chỉ hai mươi tư tuổi, đã phải vì thương tật mà giải . Thật không !
Tần Dũng nhắm mắt lại: Cảm ơn ý tốt của cô, nhưng vẫn nên
Anh đang tránh điều gì? Tô Cửu nhìn vào mắt anhvi_pham_ban_quyen, Đến chết còn không , anh đang sợ cáibot_an_cap gì?
Tôi không có.
Mặt Tần Dũng đỏ , lạnh lùng nhìnbot_an_cap chằm Cửu. Nếu phải vừavi_pham_ban_quyen mới Tử, Dũng không mình thể giữleech_txt_ngu được sự bình như lúc này hay .
lại không sợ chết mà nói tiếp: Anh chính là tránh, sợ hy vọng càng lớn thì thất càng nhiều. nên cả dũng thử lần anhleech_txt_ngu cũng không có.
Tần :
Không phải tôi đang hù dọa , nếu anh cứ tiếp tục lung tung này, đến cuối cái chân này sẽ phế hoàn toàn, nửa đời lại cứ ngồi xe đi.
Tiếng nóibot_an_cap chuyện của người không lớn, nhưng vì nội dung cảm, mấy chiến sĩ đều vây gần.
Đồng nữ , cô cứu Trụ Tử, chúng tôi đều rất cảm kích cô. Nhưng cũng không thể rủa Tổ trưởng của chúng tôi như chứ?
bot_an_cap Cửu khẽ nhướng mày: Tôi nói sự thật, chân ta nếu không phẫu thuật hỏngleech_txt_ngu .
Cái ? Ý cô là chân của Tổ trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thể chữa được?
tự tin gật đầu.
Vốn cô có tự tin đến đâu không có sức thuyếtbot_an_cap phục, nhưng Trụ Tử rồi còn thoi nay đã . Tuy cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất , nhưng trông sắc mặt đã khá hơn nhiều, máu đã được, đạn cũng được lấy ra.
Tổ trưởng, chân của anh có thể được, tốt quá rồi.
Cậu chiến nhỏleech_txt_ngu phản ứng mới gào lên một tiếng.
Mọi người còn vui mừng cả Tần Dũng, vây quanh Tô Cửu đông hỏi , quan tâm nhất là khi nào có thể phẫu thuật và bao lâu thì khỏi. Nếuleech_txt_ngu củavi_pham_ban_quyen Tần Dũng có chữa khỏi, anh sẽ không phải giải ngũ, mọi người lại có thể kề vai sát cánh chiến đấu, nghĩ thôi đã thấy .
Tô Cửu tuy không quen với sự nhiệt tình củavi_pham_ban_quyen họ, nhưng vẫn nhẫn lời.
Phẫu thuật có làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ lúc nào, nghỉ ba tháng, tập vật lý trị liệu nửa năm có thể khỏi hẳn.
Khỏi hẳn, thật sự thể khỏi hẳn sao? Đồng chí, cô nhất địnhleech_txt_ngu phải Tổ trưởng của chúng tôi, anh ấy là người tốt.
Câu này Cửu không biếtleech_txt_ngu phải đáp thế . Cô đương nhiên biết Tầnbot_an_cap Dũng là người tốt, không cô đã chẳng tốn công sức đòi chữa chân cho .
cần anh ta phối hợp, tôi không thành vấnbot_an_cap .
Các chiến nhỏ tức chuyển mũi dùi, mồm năm miệng mười khuyên nhủ Tần Dũng tiếpbot_an_cap nhận điều trị.
dựa vào khung cửa, thầm cảm thán trong lòng, người thời này thật là chất phác, chẳng lẽ không nghi ngờ cô có xấu sao?
y thuật ai?
Câu hỏi của Tần Dũng làm hỏng sạch bầu không khí đẹp. Tô Cửu thầm mắt, biết là sẽ thuận lợi như vậy mà.
đây một chuyên gia y học bị đưa xuống đội Hồng , sống ở chuồng bò tám năm.
Chuyện này hễ là người của Hồng đều biết, Tầnbot_an_cap Dũng chắc cũng phải biếtbot_an_cap đúng. Tám nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thời gian học được thuật cao siêu là quávi_pham_ban_quyen đủ rồi, đại học Nông học có năm đã cóleech_txt_ngu làm bác sĩ.
Tần Dũng lặng lát: Cảm ơn cô, chuyện này tôi suy nghĩ .
Cửu không nói gì thêm, dục tốc bất đạt, gùi chuẩn bị xuống núi. Tần người khác ở lại chăm sóc Trụ Tử.
Vừa bước chân cửa nhà, cô đã nghe thấy tiếng Vươngvi_pham_ban_quyen Thúy Hoa đang đổng: con ranh chết tiệt này, ngày thấy mặt mũinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu, không biết chết bờ chết bụi phương nào rồi.
Thấy Tô Cửu đẩy cửa vào, bà ta vớ lấy cái chổi ném xa tớibot_an_cap.
Mày còn biết đường vác mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về à? không chết luôn ở kia đi?
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đãleech_txt_ngu chẳngvi_pham_ban_quyen còn lạ lẫm gì với kiểu chào đón này của Vương Thúy Hoa, cô nhàng tránh được. Miệng cô cũng không để yên: Tôi lên núi thuốc, tiền bà đừng mà thèm.
Hái thuốc? Mày mà cũng biết thảo dược à? Lừa ai đấy?
con không ai bằng mẹ, Vương Thúy Hoa từng nghe nói Tô Cửu biết về thảo dược bao giờ, bà tabot_an_cap chạy lại, nghi ngờ nhìn chằm chằm vào cái gùi cô đặt dưới đất.
Tô Cửu cũng chẳng bận tâm, cô đem thiên môn đôngvi_pham_ban_quyen bỏ vào cái chậu cạnh giếng, chuẩn bị rửa .
bà làm gì, tôibot_an_cap đến tiệm thuốc nhà nước hỏi rồi, một đồng rưỡi cân.
Cái gì? Một rưỡi? Vương Thúy lập tức chạy đóng cửa viện, còn nhìn quanh một mới quay lại bên cạnh Tô Cửu, Mày nói thật à? sự một đồng rưỡi một ?
Không tin bà cứ đến tiệm nhà nước màbot_an_cap hỏi.
Rầm .
Cửa viện đột ngột bị vang, làm Vương Thúy Hoa giật nảy mình: Aileech_txt_ngu đấy?
Ban ngày ban mặt đóng cửa làm gì? Tiếng của Tô Trường Quân vào từ ngoài .
Vương Thúy Hoa vội kéo ông ta , thuận tay đóng chặt cửa lại: Ông nó này, con Cửu nói đống thảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này bán được đồng rưỡi một cân đấy.
Tô Trường Quân liếc nhìnleech_txt_ngu Tô Cửu một cái: chứ? Mấy cái cây nát này mà được tiền á? Thế thì người ta chẳng to từleech_txt_ngu lâu sao?
Bị Tô Trường Quân nói vậy, Vương Thúy Hoa lại hết tin: Suốt chỉ toàn làm mấy không đâu, áo còn chưa giặt, cơm cũng không nấuleech_txt_ngu à?
hất nước trên tay: Đây do hai người không muốn kiếm nhé, lúc đó có mà hối hận.
Cô đã kỹ rồi, ít nhất còn phải ở cái nhà này thêm hai năm nữa, muốn sống yên ổn thì phải nâng cao địa vị trong gia đình. Cách tốt nhất là để gia đình thấy được giá trị của cô. Vương Thúy Hoa luôn canh cánh trong lòng việcbot_an_cap xây nhà cho Tô Đại Ngưu, hái thảo dược đổi có thể giúp bà ta thực hiện tâm nguyện. Nể mặt số tiền đó, bà cũng sẽ không Tô Cửu nữa.
Thấy Tô Cửu nói có vẻ chắc chắn, tâm Thúy Hoa lại rịch.
Ông nó này, hay là mình cứ thử xem? Cũng chẳng mất mát .
Nghe thật sự kiếm tiền, Tô Trường cũngvi_pham_ban_quyen lòng. Dù sao thì xuống ruộng làm lụng, cả năm trời cũng chẳng thấy được mấy đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền . thảo dược này cân đã được một đồng rưỡi, nhìn cái gùi của Tô Cửu thế nào cũng phải đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai mươibot_an_cap cân. Tô Trường Quân không dám nghĩ tiếp nữa, đó là ba mươi đồng bạc đấy, bằng tháng lương của công nhân thành phố rồi. Chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ trên trời rơi này có thể rơi trúng nhà họ Tô sao? ông ta cứ không tinvi_pham_ban_quyen nổi thế nhỉ?
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cửu chẳng buồn để ý đến họ, đem phần củ thiên môn đông ra rửa đất, nhặt sạch rễ con. Sau lấy 250 gram vôi và 100 gram phèn chua đã chuẩn bị sẵn cho vào nước đun sôi.
Cô chovi_pham_ban_quyen thiên môn đông đã sơ vào nước sôi, đun ba đợt (ở giữa lật hai lần), rồi đun thêm phút nữa. Thấy phần lõi đã trong và lớp nứt ra thì vớt ra, vào nước sạch, vỏ, để ráo nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi thành phiến, saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó dùng lửa khô.
Thiên môn đông sau khi bào chế xong có miếng và mậpvi_pham_ban_quyen, màu vàng trắng, có chất đường, bóng mượt và bán trong suốt, chất cứng nhưng hơi giòn, phẩm chất cực tốt. Nhìn qua là biết có bán được giá hời.
Thúy Hoa tuy miệng nói không tin, nhưng từ đầu đến cuối cứ lén đứng đằng quan , cái nghề này nếu thật sự kiếm được tiền, bà nhất định phải học cho bằng được.
Tô Cửu cất kỹ Thiên môn đông đã sơbot_an_cap chế , rồi bắc nồi nấu một vũng lớn cháo ngô.
Vươngvi_pham_ban_quyen Thúy Hoa thấy cô bỏ một bát bột ngô vàoleech_txt_ngu, theo thói định mở miệng mắng, nhưng há mồm đã phải nén xuống.
Con bé này rất cóleech_txt_ngu thể là một cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cây rụng tiền, không được , không được mắng, phải nhịn đã. Đợi đến nó không kiếm được tiền thì mới sổ sau.
Bữabot_an_cap tối , bốn người mỗi người một bát cháo ngô, chút dưa muối là xong.
Tô Trường Quân thấy bát cháo ngô đặc gấp đôi ngày thường, nhìn Tô Cửu một cái, muốn nói lại thôi.
Chỉ có Tô Đại Ngưu là ăn uống vui , nó là kiểu người dù bữabot_an_cap sau không có gạo cũng chẳng biếtbot_an_cap là gì.
sớm sau, ngoại trừ Tôleech_txt_ngu Đại Ngưu còn đang ngủ nướng, nhà phải đi làm.
Dù hoa màu dưới ruộng đã trồng xong, công việc đồng áng tiếp theo cũng không hề ít. nước tưới tiêu, bắt , nhổ cỏ, bónvi_pham_ban_quyen phân, việc gì cũngbot_an_cap thể thiếu.
Tô Cửu tuyvi_pham_ban_quyen không vả, cũngleech_txt_ngu không muốn làm trâu làm ngựa cho Tô nữa. Cô vừa đi về phía trụ sở đại độinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vừabot_an_cap tính toán látbot_an_cap nữa tìm đại trưởng nói một tiếng để xin gì nhẹ nhàng hơn.
Nhưng còn chưa đến nơi, đã thấy một chiếc xe quânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự dừng trướcbot_an_cap cửa trụ đại đội. Màu quân đội quen ấy đến tận bây giờ vẫn khiến trái tim cô nóng rực, không kìm được mà nhìn vài cái.
Người xuốngleech_txt_ngu xe sao trôngvi_pham_ban_quyen quen thế nhỉ? Một bộ quân phục chỉnh tề không một nếp nhăn, giàyleech_txt_ngu da cũng được lau sáng bóng, ai không biết tưởng anh ta đến xem mắt đấy.
mắt đào hoa kia Lục Vânvi_pham_ban_quyen Châu? lại đây?
Trên xe quânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lần lượt bước xuống mấy người, nhiệm Ủy ban Cách mạng, Xã trưởng công xã, còn có trung niên mà Tô Cửubot_an_cap từng cứu cha của Lục Vân Châu, ông cũng đangbot_an_cap mặc quân phục.
Do thời đại chưa có chế độ quân hàm, dáng quânleech_txt_ngu phục đều giống , trên mũ có một ngôi sao , phối với hai phù hiệu trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Quân của cán bộ có bốn túi, củabot_an_cap binh lính có hai túi.
Tô Cửu chỉ nhận ra ông ấy là lãnh đạo, cấp bậc gì thì không thể nào phân biệtvi_pham_ban_quyen được.
trưởng Tô bot_an_cap vội vàng đón tiếp, căng thẳng xoa hai tay vào nhau. Ông làm đại đội trưởng baovi_pham_ban_quyen nhiêu năm qua, chưa từng nhiều lãnh đạo thế này cùng một lúc.
“Các vị đạo, là đại đội đại đội Hồng Kỳ, Tô Hà. Xin hỏi các vị lãnh đạo có chỉ gì ạ?”
Các vị đạonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn nhau một cái rồi ha .
Vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là Lụcbot_an_cap Thủ trưởng mở lời trước: “Trận thế của chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta làm người ta .”
Xã trưởng công xã vội vàng vây: “Đồng Tô Trường Hà, chúng tôi đến tặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cờ thi đua cho đồng chí Tô Cửu của đội các anh, đi gọi cô ấy đây .”
Chủ nhiệm Ủy ban Cáchbot_an_cap mạng cũngleech_txt_ngu nặn một hiền từ: “Đúng đúng đúng, chúng ta cònleech_txt_ngu tổbot_an_cap đại hội tuyên dương, toàn thể xã viên tập đồng chí Tô Cửu.”
Hà ngơ , con bé Cửubot_an_cap rốt cuộc làm gì lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mời được cả dàn nhân vậtbot_an_cap lớn thế này đến?
Nhưngbot_an_cap tặng cờ thi đua là mà, danh hiệu đại đội ưu tú nay coi như chắcleech_txt_ngu rồi. Ông ấy cũng kịp nghĩ nhiều, vắt chân lên cổ chạy về nhàvi_pham_ban_quyen Tô Cửu.
Lúc này Tô cũng vừa vặn đi đến trụ sở đạileech_txt_ngu , hai người suýt chút nữa đâm sầm vào nhau.
Tô Trường Hà theo thói định mắng: “Cáileech_txt_ngu con bé chết sao giờ mày đến? Các vị đợi kia .”
Xã trưởng công xã thấy Cửu là một cô bé thì hơi nhiên, nhưng thấy Lục Thủ trưởng đứng đây chắc không sai được.
“Nếu người đã đến rồi thì bắt đầu .”
Tô Cửu cũng ngơ ngác, bắt ? Bắt đầu cáibot_an_cap ?
Chủ nhiệm Ủy ban Cách mạng tìm một cao đứng lên, hắng giọng.
“Chào thể viênleech_txt_ngu.”
Nếuvi_pham_ban_quyen nói mà các xã viên sợ nhất là ai, thì Chủ Ủy ban Cách này mà nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net số hai thì không nhận số một. Nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy giọng ông ta, người một im như thóc, không dám thở mạnh, sợ chuyện xuivi_pham_ban_quyen vướng vào người mình.
“Hôm nay chúng đại đội Hồng Kỳ là để tuyên dương đồng chí Tô hành động dũng cứu người, cứu quần nhân dân thoát khỏi hiểm , làm tốt không để lại danh tính”
Không hổ là người công tác tư tưởng, cái miệng này đúng làbot_an_cap không phải có thể so bìvi_pham_ban_quyen được. Vừaleech_txt_ngu miệng đã liến nửa tiếng đồng hồ, thế mà chẳng có lấy một từ nào lặp lạileech_txt_ngu.
Tô Cửu cực nghi ngờleech_txt_ngu, người trong ông ta nói có đúng là mình không đấy?
bot_an_cap viên thấy là tuyên dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứ không đại hội đấu tố thì trái tim đang treo ngược cuối cùng cũng được . Nghe đến đoạnleech_txt_ngu gay , họ còn rất phối hợp vỗ tay, không khíleech_txt_ngu lập tức trở nên nhiệt liệt.
“Sau đây, mời đồng chí Tô Cửu lên phát biểu vài câu, người tay.”
hào phóng thayleech_txt_ngu thế vị trí của nhiệm Ủy Cách mạng, mỉm diện với mọileech_txt_ngu người.
“Chủ nói đúng, là viên của nhân dân, chúng tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải đặtbot_an_cap việc phục vụ nhân dân lên hàng đầu, luônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ghi nhớ tư tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của vĩ nhân, đoàn kết quanh Trung Đảng, cống hiến vì quốc gia. Tôi xã viên làm, sau nàybot_an_cap tiếp tục nỗvi_pham_ban_quyen lực làm rạng danh đại đội Hồng Kỳ chúng ta.”
Hô khẩu thì ai mà biếtbot_an_cap, Tô Cửunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net diễn vai một xãleech_txt_ngu viên ra dưới lá cờ đỏ, lớn lên gió xuân một cách xuấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Ngay cả Tô Trường nghe xongleech_txt_ngu cũng không nhịn được mà tay nhiệt liệt, con Cửu này thật sự làm mát mặtleech_txt_ngu đội quá.
Ủy Cách mạng vốnvi_pham_ban_quyen lo Tô Cửu bị khớp nói lời, chí đã chuẩn bị sẵn phương án dự phòng. Giờ thấy Tô Cửu chỉ xinh đẹp tài ăn nói cũng thuộc hàng nhất lưu, thầmleech_txt_ngu đánh giá đây là một đồng chí cóleech_txt_ngu tiền đồ.
“Sau đây, mời đích thân Lục Thủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trao tặng cờleech_txt_ngu thi đua cho chí Tô Cửu.”
Thủ híp mắt giao lá cờ vào tay Tô Cửu: “Đồng chí Tô, ơn ơn cứu mạng của cháu. Có khó khăn nhất định phải đề đạt với tổ chức, chúng ta là vì quầnleech_txt_ngu chúng làm việc tốt, việc tế.”
“Cảm ơn Thủ .”
Có lời này của Lục Thủ trưởng, ánh mắt mọi người nhìn Tô Cửu đã hẳn. Ơn nhân của Thủ trưởngleech_txt_ngu quân khu, sau này chẳng phải muốn gìbot_an_cap được nấy sao?
Những người trước từng nói xấu Tô Cửu đều lùi vào đám đông.
Sau khi Lục Thủ trưởng đi xuống, trưởng công xã lại traonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho Tô Cửu một trăm đồng tiền thưởng dũng cảmleech_txt_ngu cứu người.
Mắt Vương Hoa trợn lên, con bé này thật là một cái cây rụng tiền mà, một trăm đồng cứ thế mà vào tay rồi. Trời ơivi_pham_ban_quyen, đó là tận trăm đấybot_an_cap!
Hà cũng mừng phát , tay cái cho Tô Cửu một ngày, sau đó mới hớnbot_an_cap hởleech_txt_ngu tiễn các vị lãnh đạo rời đi.
Lục Vân Châu mãi tìm đượcleech_txt_nguvi_pham_ban_quyen hội chuyện với Tô Cửunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thấy đại hội tuyênvi_pham_ban_quyen cuối cùng cũng kết thúc, không đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo quân sự mà chạy đến trước mặt Tô Cửu, thực một cái chào quân lễ chuẩn rồi nhét một cái bọc vàobot_an_cap tay cô.
“Đồng chí Tôbot_an_cap, đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhờ tôi chuyển cho cô, xin cô nhận lấy.”
Tô Cửu nhận lấy cái bọcvi_pham_ban_quyen nặng trịch, có chút ngại ngùng. Nhưng bao người đang nhìn này, đẩy qua đẩy lại trái lại trông khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cô dứt khoát hào phóng nhận lấybot_an_cap, tình sau này tìm cơ hội trả là được.
tôi cảm ơn dì nhé.”
Lục Vân Châu nhìn chằm chằm vào Tô Cửu, tai đỏ , nhưng không biết nói gì chobot_an_cap phải.
“Vân Châu.”
Tần Dũng đứng một bên tới cho anh.
“Đại , Thư Nhã nhờ tôi cho anh một bức .”
Thư Nhã là đối của Tần Dũng ở quân đội. Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ lấy ra bức cho Tần Dũng, rồi quay đầu tiếp tục nhìn chằm Tô Cửu, ánh mắt nóng rực ấy như muốn nung người tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Trong lòng Tần Dũng vô cùng phứcleech_txt_ngu : “Conbot_an_cap người ta mới mười sáu tuổi, vẫn còn chưa niên đâuleech_txt_ngu, cậu tém tém lại chút đi.”
Vân Châu ngượng ngùng gãi đầu: “Đồng chí Tô, tôi tên lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Châu, năm nay hai mươi hai tuổi, hiện là quân nhânleech_txt_ngu tại ngũ, cấp bậc phó tiểu đoàn. Tôi nhất nỗvi_pham_ban_quyen lực lập công, tranh thủ trong vòng hai năm tới thăng lên tiểu trưởng để được đưa người nhà đi theo đội. Hy vọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô có thểleech_txt_ngu choleech_txt_ngu tôi một hội, đồng ý tìm hiểu với tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Tôi nhất định sẽ trung thành với cô giống như trung thành Tổ quốc, vĩnh viễn không phản bộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Màn này khiến Tô Cửu nhất thời không phải phản ứng cho phải. Cô quảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực đang cần gấp một người đànvi_pham_ban_quyen ông, và Lục Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Châu cũng là một chọn không . Thế nhưng, mới gặp nhau có hai lần, lời còn chưa nói được mấy câu đãbot_an_cap bàn đến chuyện cưới xin?
chỉ cóbot_an_cap thể nói, thứ lỗi cho cô không thể tiếp nhận nổi.
“Đồng chí Lục Vân Châu, chúng mới chỉ vừa quen biết, vẫn chưa hiểu rõ”
lỗi đồng chí , tôi quên mất chưa tự giới thiệu bản thânbot_an_cap. Tôi là người ở Tứ Cửu Thành, cha mẹ đều làvi_pham_ban_quyen quân nhân. chị , đều là nhân công tácbot_an_cap văn thư trong quân đội và đều đã kết hôn. Tuy tôi là con trai độc nhất trong nhà, nhưng thân gia đình quân ngũ nên từ nhỏ đã nghiêm khắc với thân, không có thói xấu nào. Trước đây tôi tìm hiểuleech_txt_ngu ai, không có kinh nghiệm Từ lần đầu cô, đã ăn không ngon, ngủ không yên, tôileech_txt_ngu
Giọng Vân Châu vốn dĩ rất hàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sảng, nhưng càng tiếng càng nhỏ dần, cùng ngay cả anh cũng không rõ mình đang nói gì.
Từ nhỏ đến lớn, anh luôn là “con nhà người ta” trong mắt người lớn, chưa rơi vào cảnh lúng túng thế này. Trongbot_an_cap lúc bất đắc , đành phải Tần Dũng với ánh mắt cầu cứu, vọng có đối tượng anh thể giúp mình một tay.
Tần Dũng cũng ra cậu đang nghiêm thật sự, nhưng con bé Tô này dườngbot_an_cap như hoàn toàn không có ýleech_txt_ngu đó, hoặc là không mắt cậu . Hơn , thân của Tô Cửu vẫn đang trong quá trình điều tra, nếuleech_txt_ngu lúc này xác định quan , lỡ như
“Vân Châu, cậu tĩnh lại chútvi_pham_ban_quyen đi, đừng cô bé người ta .”
Mặt Vân Châu đỏ bừng, anh đứngvi_pham_ban_quyen nghiêm quân lễ một cái: “Đồng chí Tô, xin , là tôi quá xung động, xin cô tha lỗi cho!”
Tô Cửu câm nín đỡ tránleech_txt_ngu, người thời đại thậtvi_pham_ban_quyen tình như , cô quả thực chống đỡ không nổi.
đúng là muốn kết hôn sớm, nhưng cái cô cầnbot_an_cap một cuộc hôn nhân hợp đồng, đôi bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không can thiệp vào nhau. Đợi sau này thi đậu đạileech_txt_ngu tách ra, ai sống đời nấy. Lục Vân rõ ràng là muốn tiến tới thật sự, hoàn toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chệch khỏi ý muốn cô.
Vả , trên người Tô có bí mật, nếu đờileech_txt_ngu vợ với nhau thì khó tránh khỏi bị bại lộ. Người thời này dù chất phác thật đấy, nhưng cũng rất nhạyleech_txt_ngu cảm, Tô Cửu không dámvi_pham_ban_quyen đánh vào tính.
Quan trọng hơn hết, thời này coi trọng nhất là môn đăng hộ , bối cảnh gia của hai người là một trời một vực. Khôngleech_txt_ngu biết cha mẹ Lục Vân Châu đồng hay , cho dù họ đồng ý, cũng không muốnleech_txt_ngu sau khi gả đi lại bị thân bạn bèleech_txt_ngu nhà anh chỉ trỏ bàn tán.
Sau khi suy nghĩ bình , Tô Cửu nhìn anh nghiêm túcleech_txt_ngu và nói:
“Đồng chí Lục Vânbot_an_cap Châu, rất ơn anh đã coi trọng tôi. Nhưng chúngvi_pham_ban_quyen ta không cùng một thế giới, cũngvi_pham_ban_quyen không hiểu rõ về nhau. Kết cả , không thể dựa vào cảm mến thời để duy trì hạnh phúc suốt . nữa, hiện đời còn , chưa có ý định cân nhắc chuyệnbot_an_cap này.”
Tần Dũng nhướng màyleech_txt_ngu, là ai hai hôm trước vừa chạy đến đòi anh cưới cô nhỉ? Con bé này nói mà không cần bảnvi_pham_ban_quyen thảo luôn sao? cũng không đỏ, cũng đậpbot_an_cap nhanh chút nàoleech_txt_ngu?
Vành mắt Lục Châu đỏ hoe: “Đồngleech_txt_ngu chí , tôi địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ép phải đồng ý gả cho tôi này, cũng định xác định quan hệ ngay bây giờ. Tôi chiều nay tôi phải về đơn vị rồi, tôi có thể thư cô không?”
phải thừa nhận rằng, ít nhất làbot_an_cap cho đến tại, Vân Châu là một người đàn ông tốt. dụng một ngườibot_an_cap tốt, cô không nỡbot_an_cap. Thay vì cho hy vọng huyền, thà rằng chặt đứt từ để anh từ bỏ ý định .
“Đồng chí Lục, xin lỗi, việc thư lại nam và nữ là một chuyện rất nghiêm túc.”
Nói xong, cô trả lại bọc trên tay cho rồi quay người rời . ở lại thêm chút , chắc cô phát điên mất.
Lục Vân Châu chốc hụt hẫng, một lúc lâu sau mớileech_txt_ngu phản ứng lại, nhìn theo bóng lưng đã đi xa của Tô Cửu lẩm bẩm: “Đây mẹ tôi đưa cho cô mà.”
Tần Dũng vỗ anh: “Duyên là chuyện thể cầu, thoáng ra .”
Vân Châu xụ mặt tím gặp sương muối, hoàn toàn suy sụpvi_pham_ban_quyen: “Anh nói xem, tại sao cô ấy không thích tôi chứ?”
“Tại cậu lại thích cô ấy?”
“Thích một người cần lý do sao?”
Dũng một lâu mới tiếp tục nóileech_txt_ngu: “Cậu có thấy cô ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá mức bình tĩnh, chẳng giống một cô bé mười sáu tuổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút nào không?”
“Đó làleech_txt_ngu vì cô ấy ưu tú, khác biệt với mọi người”
Tần Dũng lắc đầu: “Đúng là mắt người tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tây Thi.”
“Cái ? Anh anh không phải đang nghi ngờ ấy là đặc vụ đấy chứ?” Lục Châu nhiên hoảng hốt, “Cha tôileech_txt_ngu qua rồi. Cô ấy nhỏ đã lớn lên ở đội Hồng Kỳ, ngay trên thị trấn cũng hiếm khi đi. Tổ nhà cô ấy đời đời đều là nông dân, không thể là đặc vụ .”
“Vậy y thuật của cô ấy thích thế nào?”
chuồng bò của đại đội Hồng quảvi_pham_ban_quyen thực từngbot_an_cap có một vị chuyên gia sinh sống, là không trụ nổi qua mấy năm thôi. Đồng chí Tôleech_txt_ngu lén lút học y với ôngleech_txt_ngu ấy cũng không phải .”
“Tôi biết, chính quá hoàn nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi mới thấy có vấn đề.”
“Anh đúngbot_an_cap ai giống người xấu. Tôi không quan tâm, tôi nhất định phải cô ấy.” Lục Vân Châu thoắt lại ý chí, “Tôi đi đây, thứ này cho anh cả .”
Tần Dũng cũng không từ chối.
Tiễn Lục Vân Châuleech_txt_ngu xong, anh sốt sắng trở về nhà, mở bức thư của Thư Nhã ra, nhưngvi_pham_ban_quyen rồibot_an_cap cả người sững sờ.
Nội bức thư rất giản: Tần Dũng, bị thương tàn phải giải ngũ thì chúng ta không thể cùng nhau tiến bộ được nữa, chia tay đi.
Chỉ ngắn ngủi nhưng lại giống lưỡi dao sắc lẹm đâm thẳng vào tim Tần , đau đến mức khiến anh suýt thở.
Màn tỏ tình vừabot_an_cap rồi không gây ảnh hưởng gì lớn đến Cửu, chuyện này đối đã lật sang mới. Vì nay không phải đi làm quyết định tiếp tục lên núi hái thuốc.
Nhưng vừa đi chân núi thì đã Lý Hồng Mai , ả đầy vẻ oán độc như muốn ngưng tụ thành thể.
“Cho dù mày có giở trò gìleech_txt_ngu đi nữa anh Đại Dũngbot_an_cap cũng không bao giờ đâuvi_pham_ban_quyen.”
Người đàn bà này bị bệnh à?
Tô Cửu có chút kiên nhẫn: “Nói như thểleech_txt_ngu sẽ mày không .”
Dũng đương nhiên sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cưới tao.”
Hừ, tự tin ở đâu ra vậy? Người ta đến cả trụ cột đoàn văn còn cầnbot_an_cap, đi cần đứa nữ quê mùa cục mịch mày chắc?
không biết là anh ấy có đối đơn vị rồi sao?”
“Thì đã sao? Cô bảo , hạng hồ tinh chỉ hát hò nhảy múa đó làm biết lo toan cuộc sống bằng tao. Anh Đại Dũng cưới cưới vợ, chứ không phải cái bình di động về ngắm.”
Tô Cửu thực sự bởi giớibot_an_cap quan ả: “, cô mày nói đúngvi_pham_ban_quyen thật đấy.”
“Chứ còn gì nữa? Tao với anh Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dũng muộn gì cũng kết hôn, mày bớt lấy anh ấy đi.”
Tô Cửu suýt nữa thì trắngvi_pham_ban_quyen mắt lên trời, người này đúng là không phânvi_pham_ban_quyen biệt được đâu là lời nói mỉa mai.
“Yên tâm, taobot_an_cap hứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thú với anh Đại Dũng của mày.”
xong, đi vòng qua ả, trực tiếp hướng lên núi. Đi kiếm khôngleech_txt_ngu sướng hơn sao? Tranh giành đànleech_txt_ngu với một trí não thấp thế này thậtleech_txt_ngu đúng là tự hạ giávi_pham_ban_quyen trị bản thân.
Nhưngvi_pham_ban_quyen không yên tâm, chạy nhanh vài bước theo.
“Tao nói cho mày biết, tiền lương nhữngbot_an_cap năm qua của anh Đại Dũng đều nằm trong tay cô tao hết. Cô tao bảo anh ấy cưới aivi_pham_ban_quyen thì ấy phải cưới đó. Căn nhà cha mẹ anh ấy để lại và tiền trợ cấp thươngvi_pham_ban_quyen cũng chỉ có thể là của tao thôi, đừng có mà đánh ý đồ xấu.”
trầm xuống. Ban đầu còn hiểu nổi trong cái thời đại ănbot_an_cap không no mặc không ấm này, nhà lão Tần sao lại nuôi không một đứa con như thế.
Hóa ra là đang đánh bàn tính này.
Hai cô cháu Lý Đại Ni này tâm thật độc ác, tham cấp bao năm qua Tần còn đủ, ngay cả căn nhà mẹ hắn để lại và tiền trợ cấp thương tật cũng muốn đoạt, chẳng sợ bị ứngbot_an_cap.
Tô Cửu không muốn đợi thêm nữa, cô hận không thể lập tức chữa khỏileech_txt_ngu chân cho Tần Dũng.
Như anhvi_pham_ban_quyen có thể trở về bộ đội, cùng với ngôibot_an_cap sao sáng giá đoàn văn công bênvi_pham_ban_quyen nhau trọn đờivi_pham_ban_quyen, chẳng tốt hơn nhiều việc đây để cái gia đình kia ?
Ngoài ra, còn phải tìm cơ hội để Tần Dũng nhìn tính của gia đình này , dù saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng là người thân ruột , cô chỉ là một người ngoài không liên can.
Nếuvi_pham_ban_quyen anh vẫn không đồngleech_txt_ngu ý điều trị vậy thì ngất rồi ném vào không gian luôn cho xong.
Sau khi quyết định, Tô Cửu cũng chẳng thèm đếm xỉa đến Lý Hồng Maileech_txt_ngu nữa mà trựcleech_txt_ngu tiếp lên háileech_txt_ngu .
Thấy cây Thiên Đông là đào lên bỏ vào gùi, các loại thảo dược khác thì thu thẳng vào không , chờ nào rảnh mới xử lý.
Chỉ là hôm nay khí không tốt lắm, Tô Cửu đang làm hăng say thì trời đổ mưa.
Mưa trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoặc là không , còn hễ mưa thì chắc chắn mưa lớn.
Tô Cửu vào không gian lánh tạm, nhưng ngẩng đầu lên lại thấy căn nhà nhỏ của thợ , bèn chạy nhanh vài bước vào trong.
Không ngờ bên trong lại có người.
Tần tựa vào giường, một co lại, duỗi dài ra, lạnh , thấy Tô Cửuleech_txt_ngu vàovi_pham_ban_quyen cũng chẳng phản ứng gì.
bot_an_cap Cửu hơi lúng túngleech_txt_ngu: “ đó, trời mưa tôi trú một lát.”
Nơi rừng sâu núi thẳm, traileech_txt_ngu gái chiếc, vạn nhất bị người nhìn thấy thì có mười cái miệng cũng không giải thích rõ được.
Cửu đứng ở cửa, tiến không được mà cũng không xong.
Ánh mắt Dũng khẽ động: “Cô thật có thể chữa khỏi chân tôi sao?”
“Có .”
“Vậy thì chữa đi.”
“Ờ.”
Ngườivi_pham_ban_quyen này rốt đồng ý rồi, Tô Cửu rấtleech_txt_ngu , đang định với anh một vài chi tiết điều .
nhưng thấy đầu ngoẹo một bên, ngủ thiếp đi.
Tô Cửu: “”
Vừa rồi chỉ lo lúng túng nên cô ývi_pham_ban_quyen căn phòng nồng nặc mùi rượu, sáu vỏ chai nằm lăn lóc trên đất.
Quan trọng là trạng thái của Tần Dũng không xỉn, dường nhưleech_txt_ngu còn bình tĩnh hơn ngày thường.
Tô Cửu bĩu môi: “ giở trò gì đây? Chẳng phải mới được thư của người yêu sao? Vui quá à?”
Tuy nhiên, lại một cơvi_pham_ban_quyen hội tốt. Nhân , cô có thể trựcleech_txt_ngu tiếp đưa vào không gian. Chẳng phải tốt hơn việc đánh ngất sao?
Nghĩleech_txt_ngu làm, Tôvi_pham_ban_quyen Cửu lập tức đóng cửa , ý động, hai người xuất hiện trong phòng chụp cộng hưởng từ.
Sau khi có phim chụp, Tô Cửu thở phào nhẹ nhõm.
Bác sĩ phẫunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuật cho Tần Dũng trước có trình độ cao, tổn thương gân và thần kinh phục rất tốt.
Chẳng qua thời đại này có thiết bị soivi_pham_ban_quyen chiếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, việc nắn chỉnh xương gãy không đạt đến độ chính xác tuyệt đối.
tríbot_an_cap mảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đạn còn sót lại gần thần kinh vận động, không dám tiện đụng dao.
Cộng thêm việc tập phục hồi chức năng không khoa học gây thương thứ cấp, mới dẫn đến việc anh đi khập khiễng nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bây .
Nhưng đề này đối với Tô Cửu thì không phải là đề.
Ý niệm vừa động, cả hai đồng thời xuất hiện trong phòng thuật.
Tiêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuốc , sau đó làm sạch và khử trùng.
qua thiết bị soi , cô rạch một đường khoảng centimet.
Đầu tiên cưa đứt phần xương lệch, sau đó dây dẫn, nắn chỉnh kín, đinh tủy vào khoang tủy, cố hai đầu.
Cuối cùng, khâu và băng lại.
“Hoànleech_txt_ngu hảo.”
Chỉ là Tôbot_an_cap Cửu hiện ra, tuy Tần Dũng trong trạng thái rượu nhưng khả năng chịu thuốc tê vẫn rất mạnh.
Vì sự an của anhvi_pham_ban_quyen, Tô Cửu không dám tăng liều lượng quá nhiều, có thể đẩy nhanh tiến độ thuật rồi chóng rời khỏi không gian.
Khi Dũngvi_pham_ban_quyen lại, sự chấn kinh trong mắt thoáng qua biến , đó anh nhìn chằm chằmleech_txt_ngu vào Tô Cửu: “Nhanh như vậy đã xong rồi sao? Cảm ơn cô!”
“Không cảm ơn, anh lại thì chúng ta phẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Tầnvi_pham_ban_quyen Dũngbot_an_cap khựngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại: “Lúc đó tôi chỉ lo cứu , không nhiều. Gây ảnh hưởng xấu như vậy cho cô, tôi rất lỗi.”
“Anh có lòng tốt, so với tiếng, thấy sống sót quan trọng hơn.”
Đôi mắt Tần Dũng khẽ chớp, quả là một cô gái khác biệt.
Đổi lại là người khác, bị ngườibot_an_cap ta chỉ trỏ như vậy chắc hẳn phải khóc lóc suốt ngày, nghĩ quẩnbot_an_cap chừng còn làm chuyện dại .
cả bản Tần Dũng cũng không nhận ra đã bắt đầu nảy sinh sự tán thưởng đối vớibot_an_cap Tô Cửu từ lúc nào không .
tại có hai lựavi_pham_ban_quyen , một là ở lại đây, tôi sẽ đưa cơm đúng giờ. Hai là tôi đi thông báo cho ngườileech_txt_ngu nhà họ anh đến bệnh viện.”
Giọng nói của Tô Cửu kéo mạch suy nghĩ củavi_pham_ban_quyen Tần Dũng trở lại: “Cần bao ?”
“Ít một tuần, không cóbot_an_cap đề gì là có thể về nhà dưỡng thương rồi.”
“Cô chăm sóc tôi liệu có bất tiện không?”
“Không.”
làm phiền cô.”
Tô Cửu cũng không tạo, nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chợt nghĩ đến một chuyện rất lúng túng: “Cái đó, anh muốn đi vệ sinh thì thế nào? Hay là tôi tiểu cho anh nhé?”
Trong mắt bác sĩ như Cửu có bệnh nhân, không phân biệt giới tính.
cô cũng không nhận ra mình vừavi_pham_ban_quyen thốt những lời gây sốc mức nào.
“Không cần.”
Mặt Tần Dũng sầm lại, suýt nữa nhảy dựng lên.
Tô Cửu bĩu môivi_pham_ban_quyen: “Làm như tôi hamnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hố giúp anh lắm ấy.”
Tần giả vờ khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe thấy, quay đầu sang một bên.
Lúc này bên đã tạnh, Tô ra ngoài một đoạn tre thật dày, cưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành đoạn ngắn, khoét rỗng bên trong, vậy là một cái tiểu đơn giản đãbot_an_cap hoàn thành.
Để sử dụng, cô còn hai cái lỗ ở cạnh, một dây cỏ làm quai xách, vuinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ về phòng đặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên cạnh tay Tần .
“Này, dùng cái đi.”
“Ừ.” Tần Dũng nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cái, hai gò má nóng bừngbot_an_cap.
Trong làm bô tiểu, Tô tranh vào khôngvi_pham_ban_quyen gian hâm nóng mấy cái bánh bao ngũ cốc, dùng giấy dầu bọc lại đưa cho .
“Bữa tối của anh đấy, ăn tạm đi. Ngày tôi sẽ nghĩ cách kiếm món gì hơn cho anh.”
ơn!”
“Anh thật sự không cần khách sáo như , chỉ là muốn trả ơn anh thôi.”
“Cô cứu cha của Vân Châu là để trả ơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao?”
“Tôi thấy Lục Vân Châu đẹp , được chưaleech_txt_ngu?”
Tần Dũng: “”
Tô Cửu không thèm nóivi_pham_ban_quyen nhảm với anh nữa, xách lên đileech_txt_ngu.
Tuy nhiên, cô quên đóng cửa thật kỹ.
Dù sao Tần Dũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện hành động không tiệnvi_pham_ban_quyen, rừng núi thẳm, vạn nhất thú dữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẻn vào thì rắc rối to.
Cửu vừa xuống vừa tục đào Đông, mấy chốc đã đầy một gùi.
Chỉ là hiện tạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô đang rất lo lắng.
Đồ ăn trong không gian không có nhiều, muốn nuôi một bệnh nhân như Tần Dũng thì chỉ riêng việc ăn no đã khó khăn rồi, chưa nói đến việc bổ dinh dưỡng.
có thể bắt được một conbot_an_cap rừng thìvi_pham_ban_quyen tốt biết mấy.”
Tô Cửunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như vậy, rồi cô thực sự phát hiện ra dấu vết hoạt động của động vậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ.
không rõ ràng không thể thoát mắt cô.
Đuổi theo mét, cô thực sự nhìn hai con thỏ rừng vừa béo to đangleech_txt_ngu tìm trong bụi .
Tô Cửu lấy trong không gian ra một chiếc cao su, không phải là súngvi_pham_ban_quyen cao su bình thường mà là loại quân dụng trị giá nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , còn đắt hơn cả trường.
Cầm ngangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net súng, kéo căngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, , hai conleech_txt_ngu thỏ rừng ngã xuống không một tiếng động.
Tô Cửu thu hồi nhữngleech_txt_ngu viên bi thép ra, ném hai con thỏ vào không gian, xóa sạch máu hiện trường.
Đây là thói cô hình thành khi làm nhiệm vụ, trong hoàn cảnh nàobot_an_cap cũng không để hành tung, thói quen này khắc sâu vào xương tủy.
Tiếp cô còn sống được một con gà rừng, lại tìm thấy một ổ trứng gà rừng, có tới tận hai mươi mốt quả.
“Tần Dũng, cái tên nhà anh mạng lớn đấy.”
lách người vào khôngleech_txt_ngu gian, hầm một nồi canh gà, lại hấp một xửng bánh nhân thịt.
Khi về đến nhà, Vương Hoa đang nấu cơm trưavi_pham_ban_quyen, thấy Tô Cửu lại hái gùi đầy thảo , bà ta nuốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại những lời khó nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định nói.
Sau buổi lễ tuyên dương, cả đại đội nấy đều biết Cửu biết chữa bệnh, lại còn cứu đượcleech_txt_ngu thủbot_an_cap quân khu. Vương Thúy Hoa dĩ nhiên không còn ngờ lời côvi_pham_ban_quyen nói , bà ta tin chắc đống thảo dược nàyleech_txt_ngu thểvi_pham_ban_quyen ra tiền.
Tô Cửu nhanh nhẹn rửa sạch Thiên môn đông, sang một cho ráo nước.
Lúc cơm cũng đã chín, là món hồ ngô, chỉleech_txt_ngu điều không đặcvi_pham_ban_quyen như hôm qua, trông loãng tuếch loãng tang, chẳng có chút cảm giác thèm ăn nào.
miễn cưỡng uống một rồi đi chế môn đông.
Vương Hoa đuổi : “Chỗ thuốcleech_txt_ngu này baobot_an_cap giờ mày bán?”
“Chiều nay đi luônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
“Để cha đạp xe chở mày đi, không thì đợi mày lững thững đi về chắc trời tối mịt mất.”
Cửu thừa biết bà ta muốn theo để cuộcvi_pham_ban_quyen cô kiếm được bao nhiêu tiền. Tuy nhiên, cô cũng từbot_an_cap chối. Có xe để ngồi, ai lại muốn đi bộ? Dù đạp, nhưng thời đạibot_an_cap này cũng được coi là món đồ xa xỉ rồi.
Thấy Tô Cửu đồng ý, Vương Thúy lập tức nháy mắt với Tô Quân.
Hôm nay ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta phản khá nhanh, gõ tẩu , chắp tay sau lưng đi ra ngoài.
Tô Cửu bận tay, biết ông đi sang nhà đội trưởng xe đạp cũng không lên tiếng. Nghĩ đến việc sau phải xuyên lênvi_pham_ban_quyen trấn, đúngleech_txt_ngubot_an_cap cần phải mua một chiếc xe đạp thật. Vừa khéo, trong cô đang có phiếu mua xe đạp.
Thế nhưngleech_txt_ngu việc này vội. Bây giờ có mua thì xe cũng chẳng lọt được vào tay cô. Cửu phảivi_pham_ban_quyen đợi đến khi địaleech_txt_ngu vị của mình trong cái nhà này vững vàng đã rồi sắm đồ .
Quân quay lại rất nhanh, lúc Tô Cửu sơ chế xong Thiên mônbot_an_cap đông. xếp chúng gùi cùng với số thuốc hôm quavi_pham_ban_quyen, ngồi lên yên sau xe đạp Tô Trường Quân, cả hai hướng phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trấn mà đi.
Suốt dọc đường hai ngườivi_pham_ban_quyen không lời nào, Trường xe bay gió, chưa đầy bốn mươi đã đến tiệm thuốc quốc doanh.
“Ôbot_an_cap kìa, đồng Tô đến đấy à?”
Lần , cô viên bán hàng nhiệtvi_pham_ban_quyen tình hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hẳn.
Bạch chủ nhiệm hay đang ở quầy, Cửu hỏi cô nhân viên xong liền đi thẳng đến trước mặt ông.
“Bạch chủ , cháu lại hái đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ít Thiên đông, bác xem giúp cháu với.”
“Được thôi.”
Dù đã giao dịch với Cửu một lần, Bạch chủ nhiệm vẫn xét rất kỹ .
“Tốt lắmvi_pham_ban_quyen, vẫn tính giá đồng một nhé.”
Tim Tô Trường nảy một , đầu ù đi, thật sựleech_txt_ngu đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một đồng năm một cân sao?
“Cháu cảm Bạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ nhiệmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.” Tô Cửu híp mắt, trông cực kỳ mến.
Sauleech_txt_ngu khi cân xong, lần này được cả mươi lăm cân, tức là sáuvi_pham_ban_quyen mươi đồng năm hào.
cất tiền cẩn , khách sáo : “Bạch chủ nhiệm, lần sau cháu có thể xinbot_an_cap thêm ít tem phiếu được không ạ?”
“Tất nhiên là được.”
Bạch chủ nhiệm rất thích Tô , con bé thật thàleech_txt_ngu, việc nhanh nhẹn, miệng lưỡi lại ngọt ngào, người cũng xinhleech_txt_ngu , nhìn kiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì cũng thấy mắt. Nếu không phải cháu trai lớn của ông đã kết sớm thì ôngvi_pham_ban_quyen thật sự bắt này về làm cháu dâu.
“Cháu cảm ơn Bạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ nhiệm.”
Rời khỏi tiệm thuốcbot_an_cap quốc doanh, Tô Cửu thẳng đến cung xã.
Trường Quân vẫn thoát khỏi cơn chấn , đó là sáu mươi bảy đồng năm đấy! Cả nhà Tô bán mặt đất bán cho trời, vất vả làm lụng ngoài đồng cả năm trời cũngvi_pham_ban_quyen chẳng thấy được ngần ấy tiền. bé Cửu mới lênleech_txt_ngu có hai chuyến mà đã kiếm được rồi, sao cứ như đang mơ vậy?
dù con đượcvi_pham_ban_quyen món tiền lớn, nhưng Tô Trường Quân vẫn không nỡ bỏ ra xu trả phí trông xe cho ông cụ ở . Sợ mất xe đạp, ông ta đành đứngvi_pham_ban_quyen bên ngoài trông chừng, đểleech_txt_ngu mình Tô đi vào trong.
Tô Cửu cũng không quan tâm đến một Tô Trường đang hồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xiêubot_an_cap phách lạc, cô đi đến quầy quần may sẵn.
Ở thời đại , quần áo thựcbot_an_cap chẳng có dáng gì, màu chủ yếu là đen, xanh lam và xanh quân đội. Hơn nữa, phần lớn mọi đềuleech_txt_ngu mua vải về tựbot_an_cap may, quần sẵn lại càng ít. Hiện ở đây chỉ có một kiểu dáng phổ biến nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net màu đen và xanh.
Quần áo trên người Tô Cửu vá vá đụp, thật sự không thể mặc nữa, giày vải cũng đãbot_an_cap lòi cả ngón chân ra ngoài. Dùvi_pham_ban_quyen người thời này luôn đề cao lối sống gian khổ mộc mạc, mặc vậy cũng chẳng cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhạo, nhưng thiếu thì ai chẳng cái ? Dù không có kiểu dáng gì bắt mắt thì có mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bộ quần áo mới tốt hơn.
Thế là, Tô Cửu một tiếng cô nhân viên đang vừa đan áoleech_txt_ngu len vừa tán gẫu: “Đồngbot_an_cap chí ơi, lấy cho tôi hai bộ áo.”
“Ai mặc?” Cô viên cả mí mắt cũng thèm lên, tay vẫn đan thoăn thoắt.
“Tôi mặc, nhiêu tiền ?”
đồng một bộ, không cần .”
“Lấy hai bộ.”
Tô Cửu cũng không lôi thôi, đếm ra mười hai đồng quầy.
nhân viên thấy cô thực sự lấy tiền ra mới áo len đan dở xuống để viết hóa đơn.
Tô Cửu lấy quần áo xong cũng chưa vội đi ngay, lại hỏi thêm một câu: “ vải bán thế nào ạ?”
“Có phiếubot_an_cap thì một đồng, không phiếu thì một đồng năm.”
“Lấy chobot_an_cap tôi hai đôi, tôi không có phiếu.”
Cô nhân viên lại cầm bút viết đơn, trong mắt lộ mất kiên nhẫn, ýleech_txt_ngu trách Cửu sao không nói ta phải viết thêm tờ .
Tô Cửu cũng chẳng để tâm, đếm ba đồng đưa qua, nhận hai đôi giày vải đen.
Vốn cô còn muốn mua cho Tần một cái phích nước và cốc uống nước, tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhất là có thêm lò than. Nhưng một phần vì không có phiếu thì cănvi_pham_ban_quyen bản không mua được, phần khác là nếu mang ra ngoài như vậy thì cũng không giải thíchvi_pham_ban_quyen được Tô Trường , đành thôi.
Cô đi thẳng ra ngoài tìm Tô Trường Quân.
gì thế?”
“Quần áo và ạ.”
Dù sao cũng là đồ để mặc, chẳng thiết phải giấu giếm.
Tô Trường Quân định mắng cô phá gia chi tử, nhưng nghĩ lại cô vừa kiếm được hơn sáu đồng nên đành nuốt ngược lời mắng mỏ trong.
Về , Vương Thúy Hoa đang ngóng trông ở cổng viện. Thấy họleech_txt_ngu về, bà ta lập tức đóng chặt cửa lớn, hạ thấp giọngbot_an_cap : “Thế nào rồi? Bán được bao nhiêu ?”
“Sáu bảy đồng hào.”
“Cái gì?”
Tiếng kêu của Vương Hoa làm Tô Cửu giậtbot_an_cap nảyleech_txt_ngu mình: “Mẹ, làm gì mà động tĩnh lớn ? Hết hồn hà.”
“Hả? Thật bán được hơn sáu mươi đồng sao?”
“Vâng.”
Thấy Tô Trường Quân gật đầu, Vươngbot_an_cap Thúy Hoa mới tin thật, mắt bà tabot_an_cap sáng rực lên: “Tiền đâu? Còn cả một trăm thưởng hôm nay nữa?”
“Để làm gì?”
Tô Cửu cảnh giác ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt tinh ranh của Vương Thúy Hoa.
Thúy Hoa vốn định kiếm đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền thì dĩ nhiên phải nộp lên, đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lo cưới vợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho trai mày. nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta không , chọc Tô vui cô núi hái nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nên mớileech_txt_ngu tồn :
“Làm gì đâuvi_pham_ban_quyen, giữvi_pham_ban_quyen mày thôi. Con con lứa cầm nhiều tiền an toàn đâubot_an_cap.”
xin cảm ơn nhé.” Tô Cửu thầm bĩu môi, “ , con tự giữ để sau này làm của hồi môn. Chẳng lẽ mẹ định chuẩn bị hồi môn cho con chắc?”
Thúy Hoa chột dạ chỗ khác, bà ta chưa bao nghĩ đến việc của hồi môn cho convi_pham_ban_quyen gái, từng xuleech_txt_ngu từngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hào nhà này đều lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của con trai, không ai được phép lấy đi.
“Mày mớileech_txt_ngu bao lớn ? Giấy kết hôn còn chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm được, không cần vội.”
Bà ta Tô Cửu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết sao? Chẳng qua thấy cô khả năng kiếm tiền nên không nỡ để người nhà hưởng lợi thôibot_an_cap. Bàn tính này gõ đến kêu lách cách .
Tô Cửu không phải là chủ để mặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta nặn.
“Mẹ, có một chuyện nói rõ với mẹ.”
“Chuyện gì? Nói đi.”
Vương Hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiếm khi có tâm trạng tốt như vậybot_an_cap, Cửu khỏi cảm thán, đúng là sức mạnh của đồng thật lớn.
“Mẹ, mẹ có muốn xây nhà gạch xanh mái ngói chobot_an_cap Tô Đại Ngưu không?”
“Thế mà cũng phải hỏi àleech_txt_ngu?” Nụ cười trên mặt Vươngvi_pham_ban_quyen Thúy Hoa vừa giãn ra đã cứng đờ , “Nằm mơ đấy à, còn gạch mái ngói , xây được đất là tốt lắm rồi.”
“Mẹ, sao mẹ chíbot_an_cap tiến thủ gì thế?”
“Chí tiến thủ là cái ?”
Tô Cửu cũngleech_txt_ngu không giải , tiếp: “Mẹ đi gọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bốn gái của con về đây, bảo các chị ấy giúp đào Thiên Đông, một cân con các chị mộtleech_txt_ngu hào.”
Vừa thấy đưa tiền, Thúy Hoa lập tức lông, “Cái gì? Tiền nhà mình sao lại để người khác kiếm?”
hiểu đượcleech_txt_ngu sự thiển cận của những người đàn bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cũng là con ruột mình sinh ra mà bà ta xem con gái như người ngoài, cô thật sự không cách nào chấp nhận nổi.
Nhưng thời đại này nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như vậy, đặc biệt là ở nông thôn, trong nhà thêm mấy đứa con trai làvi_pham_ban_quyenbot_an_cap thêm mấy sức lao động, điểm công kiếm nhiều, cuối năm lương thực cũng nhiều hơn.
Con gái giỏi giang mấy cũng bằng thanh niên trai tráng, đây cũng là lý donội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà nào cũng trọng nam khinh nữ.
“Mẹ mà xem, nhà mình ai phảivi_pham_ban_quyen đi làm, tan làm mệt muốn chết, lấy đâu ra lên núi hái thuốc nữa. Cho dù có được chút gian đó hái được baovi_pham_ban_quyen ? giờ gạch xanh mái ngói của con trai mẹ mới xây xong?”
Nói đây, Thúy Hoa đã hiểu ra .
tiền cầm trong tay mà phải ra ngoài, ta cảm đau xót như cắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , thế nào nỡ.
“Cho mấy chị của mày về cũng , nhưngleech_txt_ngu không cần tiền.”
“Mấy chị đều đã có gia đình riêng, giúp hai lần thì , chứ lâu dần nhà chồng người ta khôngbot_an_cap ý kiến à?”
“Nhưng mà”
Vương Thúy Hoa nói không lại Tô Cửu, nhưng trong lòng vẫn thấyvi_pham_ban_quyen khó chịu.
“Mày bán một cân được một đồng , mà chỉ cho một hào, để tụi nó được chẳng phải sẽ oán trách mày sao.”
Tô Trường Quân xembot_an_cap ra người chuyện, chỉ tiếc không biết tính toán.
kiên nhẫn giảileech_txt_ngu thích: “ cân Đông tươi được một cân khô, tính ra một cân tươi chỉ có giá ba hào. Chúng ta phải chế biến nữa, này cũng thấy rồi đó. Phải rửa sạch, , luộc, tháivi_pham_ban_quyen lát, sấy khô. Gánh nước, chẻ củibot_an_cap đều cần sức lao . Ngoài ra, ta phải gùi tận thị trấn để bánvi_pham_ban_quyen, về về cũng chẳng dễ dàng gì. Làm hết đống việc đáng giá một hào rồi. Cứbot_an_cap giải thích rõ ràng nợ này với chị, các chị chỉ phụ trách lên núi đào, những việc khác không cần , chắc chắnvi_pham_ban_quyen các chị ấy sẽ đồng ý thôi.”
“Thànhbot_an_cap giao, chuyện này cứ quyết định thế đi. Thúynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoa, bà báo cho mấy con một tiếng .”
Vương Thúy Hoa định nói gì đó nhưng rồi lại thôi, bà ta xoay người đi ra ngoài.
bình bà ta la lối om sòm, trong nhà này Tô Quân vẫn người làm chủ.
Bốn cô con gái đều gả vào đại độileech_txt_ngu Hồng Kỳ, ở cũng khôngvi_pham_ban_quyen xa, bà ta chạy là xong.
Tô Cửu Tô Trường đứng dậy định đi thì vội vàngbot_an_cap gọi lại: “, chúng ta phải sắm một xe kéo phẳng. háinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuốc nhiều rồi, không thể lần nào cũng mượn xe đạp của bác cả đượcleech_txt_ngu. Cứ hở tí làleech_txt_ngu lên thị trấn, bác mà hỏi thì cha định trả thế nào?”
“Ừ.”
Quân đáp , trong lòng đã có tính toán riêng. Ông tiếp tục đi ngoài để trả lại xe đạp.
Mùa vụ bậnbot_an_cap rộnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã , nhà nào chỉ ăn hai bữa, buổi tối cơ bản là không ăn gì.
Dũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là người bị thương, nhất định phải đảm bảo dinh dưỡng.
Tô Cửu lách người vào không gian, đổ bát canh gà đã hầm kỹvi_pham_ban_quyen vào một hũ gốm cũ, rồi dùng giấy dầu gói bánh bao thịt lại, xếp gọn gàng vào giỏ.
Sau đó cô lại vào hiệu thuốc tìm một đôivi_pham_ban_quyen nạng gỗ, nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy cô không có ở đó, Tần có thể tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vận động, tốt hơn là cứ lỳ trên giường.
Tô Cửu lại tìm trong kho ra một cái bàn trà gỗ thật, chỉ mới sơn , trông khôngleech_txt_ngu mấy so với đồ dùngbot_an_cap này, có thể dùng làm bàn trên giường.
Cuối cùng cô lấy ra một bộ chăn bằng bông, lồngbot_an_cap cái vỏ đã vá víu của mình, ngụy trang vô cùng hoàn hảo.
Thời tiết bây giờ chưa lạnh, nhưng về đêmleech_txt_ngu vẫn rất mát, Dũng vừa mới phẫu thuật xong, phải chú ý giữ ấm.
xong thứ, Tô Cửu đeo gùi hướng phía căn nhà gỗ nhỏ.
Khi Tô Cửu bày bát phức và bánh bao thịt ra trước mặt, dù định lực của Tần Dũng có tốt mấy cũng không kìm được mà nuốt nước miếng.
“Ở ra thế này?”
Có lẽ do thói quenbot_an_cap nghề nghiệp, luôn sự giác. Tô Cửu cạn lời đỡ trán, chỉ đành kiên nhẫn giải thích.
“Gà rừng là săn trên núi, bánh baobot_an_cap mua tiệmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơm quốc doanh.”
“Cô còn biết săn bắn nữa sao?”
Trong mắt Tần Dũng thoáng qua vẻ kinh ngạc, cô gái nhỏ này trông tay chân gầy guộc, làm sao làm được?
“Con người khi đến cực thì gì cũng học được hết.”
Tình cảnh của Cửu ở nhà Tô cả đại đội này ai cũng biết, Tần Dũng vẫn luôn điều tra cô, chắc cũng biết cô quanh năm chịu đói.
“Tiền mua bánh bao tiền bán thảo , anh yên mà ăn.”
Từng đồng tiền Tô Cửu tiêu đều có gốc rõ ràng, khôngbot_an_cap sợ bị tra hỏileech_txt_ngu.
“Tôi không thể nhận khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ của được.”
Tầnbot_an_cap vừa nói vừa sờ khắp người một hồi lâu, kết quả là không tìm thấy nổi mộtbot_an_cap xu nào, khiến mặt hắn đỏ bừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vì lúng túng.
“Tiền của anh đều bị thím hai lấy hết rồivi_pham_ban_quyen phải không?”
“Ừ, bà ấy bảo giữ hộ để sau này cưới vợ.”
Tô Cửu thầm bĩu : “Thế thì còn phải xem anh cưới ai, nếu cưới Lý Hồng Mai, biết đâu ấy chịu bỏ ra ít đấy.”
“Tôi và Lý Hồng Mai không cóvi_pham_ban_quyen quan gì cả.”
Tần theo bản năng muốnvi_pham_ban_quyen giải cho .
dưới một mái nhà, trai chưa vợ gái chưa chồng, anh bảo không có hệ là xong sao?”
“Tôi”
Tần Dũng lúc này nhận thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc.
Tô Cửu cũng không dầu vào lửa: “Trừ Hồng Mai không muốn lấy chồng nữa, không côleech_txt_ngu ta chính người nữ của anh. đại đội này đang đợi ăn kẹo mừng của hai người .”
“Hai đứa gái của hai đã đi lấy chồng, bà ở một mình cô đơn, muốn tìm người bầu bạn”
Tần Dũng nói đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một nửa thì dừng lại, hắn nhạy bén như vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, có thể không nhìn ra toan tínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đóvi_pham_ban_quyen? Chỉ là trước đây hắn chưa nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo hướng mà thôi.
Tô Cửu thấy mứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã vừa , liền chuyển chủ đề: “Anh mau ăn đi, canh gà không ngon đâu.”
Trong lòng Tần Dũng đang vướngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bận chuyện cũng không nghĩ ngợi nhiều, hắn cúi đầu ăn con lẫn nước canh, lại ăn thêm sáu cái baobot_an_cap thịt mới thấy no bụng.
quabot_an_cap ở trong quân đội không lo ăn , nhưng hắn chưa bao giờ được ăn một bữa thỏa mãn đến thế. Đặc là hương vị của món canh gà, nó tươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngon đến mức suýt chút nữa khiến hắn nuốt luôn cả .
Nhìn Tô Cửunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thu bát , Tần Dũng cảm thấy một nơi mềm mại nào đó trong thâm tâm bị chạm khẽ, thầm nghĩ sau nàyleech_txt_ngu ai cưới gái nhỏ này chắc chắn sẽ rất có phúc.
“Cái đó, cô đã ăn chưa?”
“Tôi ăn rồi mới .”
Mặt Tần Dũng thoáng chút lúng , vừa rồi rõ ràng đã ăn hết cả gà, thiếu một cái cánh nào, rõ ràng là cô gái nhỏ chưa ăn gì cả. Vậy mà mình ăn xong xuôibot_an_cap rồi mới nhớ ra để hỏi
Tô Cửu không biết hắn đang đấu tranh tưởng, cô bưng một thuốc đông y đen sìvi_pham_ban_quyen đến trước mặt hắn: “Uống đi, rồi thử đôi nạng kia có dùng được không.”
.”
Tần bưng bátvi_pham_ban_quyen uống cạn một hơi, dù là một nam tử hán cứng rắn như hắn cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhịn được mà nhíu mày, đắng quá.
Tô Cửu nhân cơ hội nhét một viên kẹo hoa vào miệng hắn.
Cả Dũngvi_pham_ban_quyen cứng đờ tại , một luồng thanh ngọt từ miệngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lan tỏa vào tận đáy lòng.
Tô Cửu sống hai kiếp cũng từng đương, thế nên hoàn toàn nhận ra sự lạ của Tần .
Anhvi_pham_ban_quyen đứng thử xem nạng có dễ dùng không, chân tuyệt đối đừng dùng đấy.
Đượcvi_pham_ban_quyen.
Tần Dũng vội dậy để che giấu sự lúng túng. Hơn nữa, nằm trên giường cả ngày rồi, người khó chịu, cũng đang muốn đứng lên vận động một chút.
Tô Cửu đỡ lấy hắn, đưa hai chiếc vào dưới nách, thấy hắnvi_pham_ban_quyen đã đứng buông tay.
Chậm một chút, chân phải nghìn vạn dùng sức.
Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết rồileech_txt_ngu.
Tần Dũng danh là xuất vương, khả năng phối hợp của cơ thể cực kỳ mạnh, chỉ cần thử một chút làleech_txt_ngu đã có thể thuần chống bước đi.
Tô Cửu dọn hếtvi_pham_ban_quyen những mang vào trong giỏ, định bụngvi_pham_ban_quyen về nhà rửa.
Tần Dũng lúc này đã ra khỏi cửa, Tô Cửu thấy cái bô bằng tre chưa được dùng đến thì biết ngayleech_txt_ngu là hắn đi giải vấn đề sinh cá nhân nên cũng không đi theo. Cô giúp hắn lại đệm, còn để lại cho hắn mộtleech_txt_ngu bình nước .
bình tông quân đội này món cũ cô từng dùng, trông rất giống loại đang bán ở cửa hàng bách hóa dưới xuôi.
Thấy Dũng quay lại, Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cửu đeo gùi lên chuẩn bị xuống núi.
Trước khi ngủ anh nhớ đóng cửaleech_txt_ngu cẩn , sáng lại đến.
Ừm. Tần Dũng gật đầu, một hồi lại thêm một câubot_an_cap: Chú ý an toàn.
Biết rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Để tránh tai mắt củavi_pham_ban_quyen mọi người, Tô Cửu thu hết bát đũa Tần Dũng đãvi_pham_ban_quyen dùng vào không gianleech_txt_ngu, đóbot_an_cap lấy sốbot_an_cap thảo dược đã hái từ trước ra bỏ vào gùi.
này người nhà họ Tô muốn đào môn đông, Tô Cửu không muốn dính dáng vào với bọn họ, tránh tiền nong không rõ ràng. Dùng mộtleech_txt_ngu cái kiếm tiền để lấy hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm yên trong cái nhà kia, chắc là không cóvi_pham_ban_quyen vấn đề gì.
Tô Cửu nhanh chóng núi, thẳng đến nhà Đại đội trưởng.
Vừa cửa đã thấy chị dâu họ Tôn Hải đang chuẩn bị cài . Người ở nông thôn để tiết kiệm dầu đèn thường đi ngủ rất sớm.
Tô Cửu vội vàng gọi lại: Chị dâu, bác cả ngủ chưa ạ?
Cửu đầu lại đến đây? Trong gùi này của cô đựng cái gì thế?
Rau dại em mới hái trên núi .
Tôn Hải Hà còn định đưa tay bới xem, Tô Trường Hà đã xỏ giày đi ra: Đêm hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ngủ, có chuyệnbot_an_cap gì thế?
Tô Cửu lập tức nụ cười cực kỳ ngọt : Bác , hai trước cháu sông, giờ cứ thấy đầuvi_pham_ban_quyen váng mắt hoa, không xuống ruộng làm việc đượcbot_an_cap. Hay là này bác cháu cắt cỏbot_an_cap lợn nhé.
Cắt cỏ lợn một ngày được hai điểm công, đủ làm gì chứ?
Hai điểm hai , cháu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chê ít đâu.
Tô Trường Hà lườm cô một cái: Cha cô có biết không?
Cháu tự đi làm việc quanvi_pham_ban_quyen gì đến ông ta? Bác cả mới là Đại đội trưởng cơ mà? Phân công công còn phải nhìn mặt cha cháu sao?
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, nói năng kiểu gì đấy? Tô Trường Hà cảm thấy của mình bị khiêu khích, sắc mặt lập khó coi hẳn lên, Muốn cắt cỏ lợn thì cứ đi cắt, lúc lương thực lại kêu không đủ ăn.
chắn cháu không ca , ơn bác cả, vềleech_txt_ngu .
Ừ, về đi.
Giải quyết xong một việc lớn, Tô Cửu vui vẻ trở về nhà. Không ngờ, cả chị đều có mặtbot_an_cap.
Thấy Tô Cửu đẩy cửa , tức đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dậy, tiến lại lấy tay cô.
Cửu muội về rồi ? muộn thế còn lên ?
Em phải muốn thêm ít thảo dược sao?
hai Tô Niệm tới: Sao hảbot_an_cap? Mẹ nói thảobot_an_cap dược đổi tiền là thật ànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Sao em lại nhận biết được thảo dược thế? kể kỹvi_pham_ban_quyen cho tụibot_an_cap chị nghe với.
Chị ba Tô Đệ và chị tư Tô Lai Đệbot_an_cap cũng nhìn sang với ánh mắt .
Thật sự phải họ tham tiền, chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yếu lúc họ lấy chồng, Vương Thúy Hoa đều đòi nhà một trăm tệ tiền sính lễ, nhưng của hồi môn lại chẳng cho một xu. Dù đều đã gả đi nhưng Thúy Hoa vẫn thường xuyên tìm họ đòi cái này cái nọ, khiến cuộc của họ ở nhà chồngleech_txt_ngu đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không dễ dàng gì. Nếu thật sựvi_pham_ban_quyenvi_pham_ban_quyen thể kiếm được chút bù đắp cho gia đìnhvi_pham_ban_quyen, ít nhất cũng giữ được thể diện ở nhà chồng.
Là thậtvi_pham_ban_quyen ạ, hôm nay em vừa cùng cha đến thuốc quốc doanh về. Chỉ cần lượng thảo dược tốt, người ta chồng tiền tươi thóc ngay, sòng phẳng lắm.
Thế tốt quá, ngày mai tụi lênleech_txt_ngu núi cùng .
Được , mai em các chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở chân núibot_an_cap.
Thành giao, vậy chị về trước đây.
Khoan đã, em còn có chuyện muốn nói.
Cửu ngăn họ lại, mấy chị em cùng ngồi xuống đối diện với Tô Trường Quân và Thúy Hoa.
Mẹ, con muốn mẹ cách bào chế .
Thế thì còn gì bằng. Vương thầm mừng rỡ trong lòng, thật được cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghềbot_an_cap này không còn sợ bị nhóc này nắm thópbot_an_cap nữa.
Tô Cửu kệ bà nghĩ gì, tục : Chuyện giữa mẹ và bốn chị con không xen vào, nhưng tiền con tự kiếm được con sẽ tự giữ lấy.
Mày có ý gì? Đây muốn phân gia sao? Làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa con gái nào đòi phân gia?
Cái tính nóngbot_an_cap Vương Thúy Hoa thật đúngbot_an_cap là vừa chạm đã nổ. nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nể mặt còn biết tiềnvi_pham_ban_quyen, nếu không bà ta đãbot_an_cap sớm động thủ rồi.
Đệ cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không đồng tình với lời Cửu: Cửu muội, sao em lại có ý nghĩvi_pham_ban_quyen đó?
Mấy người chị khác tuy không nói gì nhưng nhìn biểu cảm là biết, tất cả đều cảm thấy lời là đại nghịch đạo.
Con không định phân gia, chỉbot_an_capleech_txt_ngu phải tính cho lai của mình .
Sớm muộn gì chẳng phải lấy chồng, tính toán cái ? Còn định mang tiền sang chồng ? Sao tao lại đẻ ra cái loại không phân được trong ngoài mày thế này?
Vương Thúy Hoa phun ra lửa giận, nếu không phải đang kiềm chế thì tavi_pham_ban_quyen đã xông lên xé xác Tô Cửu rồi. Con nhóc chết tiệt này sao dám chứ? Tính toán cảleech_txt_ngu tiền của Ngưu? Còn chưa gả đi đã muốn vơ vét về nhà chồng, thế mà coi ?
là chị , thấy Tô đối đầu với Vương Thúy Hoa, Tô Đệ vội vàng lên tiếng: Cửu muội, nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cãi mẹ, mẹ đều là vì tốt cho ta thôi.
Tô Niệm Đệ cũng phụ họa theo: Cửu , phụ nữ cũng phải lấy chồng, nghe lời mẹ không sai đâu.
cười, không vì gì khác, chỉ vì họ bị Vương Thúy tẩy quá , càng giận vì họ không chịu vươn lên.
Chị cả, chị hai, nhìn xem cuộc hiện của cácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế nào? Bị nhà đẻ hút máu, bị nhà chồng hành , từng người gầy rộc đi xương khô ấy
Vương Hoa bật dậy, ngắt lời Tô Cửu: Hừ, nhà ai mà sống như ? Mày tưởngbot_an_cap ai? Còn lên trời chắc?
Tô Cửu cũng không yếu thế: Người thế nào con không quản được, con chỉ muốnleech_txt_ngu sống cho thoải mái. Sau này có lấy chồng con cũng phải tìm người vừa ý, không tìm được con cũng tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nuôi sống được mình, chẳng dẫm vào aibot_an_cap.
người chị ngây người lời của Tô Cửu, nữ có thể sống như vậy saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Vương Thúy Hoa tức run rẩy: Mày mày muốn chọc tức chết tao đúng không?
Tô Cửu lạnh lùng bà ta: không mọi người nghĩ gì, hôm nay nói cho rõ ràng. Anh ruột còn tiền bạc phân minh, làm nhiêu, hưởng bấybot_an_cap nhiêuvi_pham_ban_quyen đều phải nói rõ từ đầu. Thuận mua vừa bán, sau này ai cũng oán trách. Nếu mọi người không đồng ý thì nghề này cũng đừng làm , để cả nhà vìleech_txt_ngu tiền mà náo loạn đến gà không yênbot_an_cap.
Vương Thúy Hoa nghe Cửu bảo không hái thuốc nữa thì lại cuống quýt: Thế sao được? Không háibot_an_cap thì lấy để cho em trai mày?
Tô Cửu chướngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt nhất làleech_txt_ngu cái kiểu một lòng chỉ nghĩ con trainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, còn con gáibot_an_cap thì đày chết của bà ta.
Mẹbot_an_cap, mẹleech_txt_ngu chỉ biết nghĩ em trai, mấy chị em con người chết hết rồi chắc?
nói cái lời gì thế hả? Đại Ngưu là em trai
Lại nữa rồi, vì nó mà mẹ đã bán bốn đứa gái, cònbot_an_cap chưa sao? Nhất địnhbot_an_cap hành hạ chết hết mấy đứa con này mẹ mới cam tâm à?
Vương Thúyvi_pham_ban_quyen Hoa ghét nhất là nói Tô Đại Ngưu không tốtvi_pham_ban_quyen, bà ta nhảy như đỉa phải .
“Màyleech_txt_ngu nhìn Đại Ngưu bằng ánh mắt ghen đó, sau này nónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ làm nên chuyện lớn, là trụ cột của nhà họ Tô chúng tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! nó hưởng chút đã sao?”
Tô Cửu chẳng nể nang gì bà ta, cô hừ lạnhleech_txt_ngu một tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Tô Đại Ngưu cũng mười sáu tuổi rồi, vậy mà chưa đi làm công mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày nào. Tứ chi lười nhác, ngũ chẳng , lại còn suốt ngày raleech_txt_ngu ngoài gây họa. Bà nhìn nào là nó sẽ làm nên chuyện ? Lại còn chuyện lớn cơ ? Đến nó còn chẳng nuôi nổi, bà còn mong nó dưỡng già các người sao?”
Vương Thúy Hoa tức đến tím tái cả môi nhưng không thốt ra lời , những lời đã đâm trúng tim đen của ta.
Tô Trường Quân theo thóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quen gõ gõ tẩu thuốc vào ống chân: “Thôi đi, cả hai bớt nói vài câu. Bâyvi_pham_ban_quyen giờ kiếm tiền là trọng nhất, cứ làm theo lời con Cửu đi.”
“Cái gì? , ông nghĩ cái gìvi_pham_ban_quyen vậy?” Vương hét to một tiếng, lập tức quay chĩa mũibot_an_cap dùi vào Trường Quân.
Không chỉ Vương Thúy Hoa, mấy người kinh ngạc nhìn ông ta.
Đây chẳng lẽ là “chim biết kêu thì có sâu ăn” sao? Vậy thì năm qua sự nhẫn nhịn và hy sinh của bọn tính là gì?
“Chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này quyết vậy đi, hếtvi_pham_ban_quyen đi.”
Tô Trường Quân giắt thuốc vào thắt lưng, đứng dậy đi vào trong nhàvi_pham_ban_quyen.
Kểleech_txt_ngu khi Tô Cửu đượcleech_txt_ngu cứu từ dưới lên, chỉ tính tình trở đanh mà còn có bản lĩnh kiếm tiền.
Con gái mình sinh như thế nàobot_an_cap, ông còn lạ gì nữa? Người trước mắt này chắc không phải con gái ông ta.
Tô Trường Quân cho rằng, đây làvi_pham_ban_quyen ông trời tài lộcbot_an_cap cho nhà họ Tô.
Nhưng những lời nàyleech_txt_ngu ta không thể nói ra, ngộ bị người có đồ báo cáo, vào lớp học tập là chuyện nhỏ, không khéo còn bị đấu tố diễu , rồi phảileech_txt_ngu bóc lịch trong tù.
Nếu Tô Cửu sự bị đi, phật ý ông , chẳng phải nhà họ Tôleech_txt_ngu sẽ gặp vận sao?
Chuyện này ông ta không nói cho Thúy biếtbot_an_cap, bà ta vốn dĩleech_txt_ngu là người ruột để da, ngộ nhỡ lỡ lời thì phiền phức to lớn.
May mà ông ta là chủ gia đình, lời nói vẫn còn trọng lượng, không ai dám không nghe, ông ta trực tiếp quyết định luôn.
“Ông nó ” Vương Hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vội vàng đuổi theo.
Thấy hai người lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã đi, mấy chị cũng đứng dậy chuẩn bị về.
“Chị Cửu, trưa mai chúng ta gặp nhau ở chân núi .”
“Được.”
Tiễn mấy người chị với những nét mặt khác nhau về, Tô Cửu không màng đến trời đã sẩm tối, cô ngồi xổm bên giếng đầu chỗ nhẫn đông, hay còn là kim hoa mà hômbot_an_cap mang .
Để đảm chất lượng, cô đềubot_an_cap hái những hoa chưa nở.
Cách bào chế nhẫn đông đơn giản hơn môn đông, nhưng lại cao gấp mấy lần.
Trong đơn thuốc Bạch chủ nhiệm đưa ghi rất rõ, nhẫn đông loại thượng hạng có giá bốnbot_an_cap rưỡi một cânvi_pham_ban_quyen.
để Vương Hoa biết được, bà chắc chắn sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phát bệnh đỏ mắt ngay lập tức.
cũng là một trongbot_an_cap những lý Tô Cửu muốn đến bà .
leech_txt_ngu rửa nhẫn đông, để sang một bên cho ráo nước.
nhóm bếp, dùng lửa vừa sao chậm cho đến bề mặt chuyển sang màu nâu cháy, vẩy chút nước sạch để dậpvi_pham_ban_quyen tắtbot_an_cap tàn lửabot_an_cap, thế là có bắc ra khỏi chảo.
Sau đó, Tô lại rải nhẫn đông sao lên phiến đá xanh trong sân, để khôbot_an_capvi_pham_ban_quyen nguộivi_pham_ban_quyen hẳn.
Thực tế, sấy giữ được dược tính tốt hơn và sản lượng cũng cao hơn là phơi.
Chỉ là làm vậy rất tốn công , hơn tay cô cũng không có máy nên đành thôi.
Làm xong mọi việc thì trời đã tối hẳn, Tô Cửu tức về phòng chốt cửa rồi vào không gian.
bot_an_cap tùy tiện làm chút gì đó để ăn, tắm một cái, ném bộ quần áo mua vào máy giặt, bộ đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầybot_an_cap những mảnh vá cuối cùng cũng có nghỉ hưu rồi.
Điều cô lo lắng hiện giờ thức ăn, vốn dĩ lương dự trữ trong không chỉ đủ cho cô ăn trong mộtbot_an_cap tuần.
Giờ có thêm một Tầnleech_txt_ngu với sức ăn gấp ba lần mình, e là ba ngày cũng không đủ.
Cũng may hiện giờ cô khôngleech_txt_ngu thiếu tiền, Bạch còn hứa thể dùng thảo dược để đổi lấy tem phiếu.
Ngày mai lên trấn, cô phải mua lương mang về mới được.
vừa nghĩ vừa lấy tiền và tem phiếu ra kiểm kê.
Lục Châu đưa cho trămvi_pham_ban_quyen mươi đồngbot_an_cap hai hào năm xu, mườivi_pham_ban_quyen cân tem lương thực toàn quốc, hai tem đường và mộtleech_txt_ngu phiếuleech_txt_ngu mua xe đạp.
Chủ tịch công xã thưởng một trăm đồng, lần đầu bán thuốc được ba mươi đồng, tiêu hết hai hào, còn lại hai mươi chín đồng tám hào.
thứ hai bán thuốc được sáu mươi bảy đồng năm hào, mua quần áo và giày hết mười đồng, còn lại năm hai đồng năm hào.
Tổng tài sản hiện tại của là ba trăm mười hai đồng năm hào , mười tem lương thực, hai cân tem đường và một phiếu xe .
Số tiền này tính ra là ít, gạo trắng giá bốn, bột một hào tám, lợn hào tám mộtbot_an_cap cân.
Dù có cho Tần ăn cơm trắng thịt kho tàu mỗi bữa, hắn ngày nửa tháng cũngvi_pham_ban_quyen thành vấn đề.
Chỉ là một khileech_txt_ngu cô ra ngoài mua , khó tránh khỏi bị người khác thấy.
Mà nguồn gốc củavi_pham_ban_quyen những này lại không thể giải thích rõ ràng, chắc chắn sẽ là một rắc rối.
Cô vốnbot_an_cap không sợ người ta biết mìnhbot_an_cap đang chăm sóc Dũng, dù sao danh tiếng của cô cũng đã nátbot_an_cap không thể nát hơn được nữa rồi.
Nhưng Tần Dũng là người đã có đốileech_txt_ngu tượng, sau này kết hôn chắc chắn dẫn vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không làm hỏng danh dự của anh được.
Cô là đang trả ơn, chứvi_pham_ban_quyen phải hại người.
Đangvi_pham_ban_quyen lúc ngợi vẩn vơ, phòng khách đột nhiên xuất hiện hai thùng , chiếc điện thoại đã lâu không dùng trên bàn nhảy ra một dòng tin nhắn:
“Đơn hàng của bạn đã được ký nhận.”
Tô Cửu sững hồi lâu mới lại kiểm travi_pham_ban_quyen, đó là những suất ăn giảm cân mua trước khi xuyên không.
Có mì kiều , gà, tôm nõn, cá tuyết, hương, mộc nhĩ
“Thậm chí được cả chuyển nhanh sao?” Tô Cửu vừa ngạc nhiên vừa vui mừng.
Nhưng cô nhanh lấy lại bình tĩnh.
Cô quyết định kiểm chứng xem tínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năng hiện tạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này có thể tiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tục sử hay không.
Dù sao những thứ này là mua từ trước khi xuyên .
Thế là cô điện thoại lên, nhanh chóng mở ứng dụng muabot_an_cap sắm.
Tô Cửu kiếp trước một người cuồng công việc chính hiệu, thuần túy là người có thời gian kiếmbot_an_cap tiền nhưngbot_an_cap không có thời gian tiêu tiền.
Vì vậy, trước khi xuyên không, tài khoản ngân hàng củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô có gần năm triệu tệ tiền kiệm.
Số tiền này ngoài tiền , leech_txt_ngu phụ cấp làm nhiệm biệt, tiền tăng ca đủ loại thưởng.
Với nguyên tắc không được lãng một nào, Cửu đầu tích những vật tư cấp thiết ở thập niên 70.
Đầu tiên gạo, trắng, các loại ngũ cốc thô, mỗi thứ mua một trăm . Lương thực không hỏng, thể mua nhiều một chút.
Tiếp đến là gia : nước tương nhạt, nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đậm, rượu nấu ăn, , dầu mè, nước tương hấp , các nước hay mỗi thứ một chai.
Muối, đường trắng, đường đỏvi_pham_ban_quyen dùng nhất thì mua mỗi loại mười cân.
lợn, thịt bò, thịt dê, gà, vịt, ngan mỗi thứ năm cân.
Trứng gà, trứng vịt , trứng bách thảo, trứng cút cũng mua mỗi loại năm cân.
Những thứ này mà ravi_pham_ban_quyen cung xã mualeech_txt_ngu đều cần tem phiếu cả, nông thôn không giống thành phố, muốn đổi chút phiếu là cực kỳ khó khăn.
Huống hồ thời đại này vật tư thiếu thốnvi_pham_ban_quyen, chovi_pham_ban_quyen dù có cũng chưaleech_txt_ngu chắc đã được mình muốn ăn.
ra, bắp cải, cải thìa, xà lách, khoai tây, ớt sừng, đậu phụ, cà rốt, củ cải trắng, ngô mỗi mua hai cân.
Mặc dù Tô Cửu có chiếc tủvi_pham_ban_quyen lạnh lớn cánh, nhưng dùvi_pham_ban_quyen sao đồ tươi sống để lâu cũng sẽ hỏng, không nên quá nhiều.
khi xong, Tô Cửu quyết đoán nútleech_txt_ngu “Gửi đơn hàng”, thuận lợi tiến vào giao diện thanh toán, nhập mật khẩu, thanh thành công.
“Người bán đang khẩn chuẩn bị hàng, vui lòng kiên nhẫn chờ đợi.”
Trong lòng Tô Cửu dâng một nhiệt huyết, đã mua được chắc là sẽ nhận được thôi nhỉ?
“Kiện hàng của bạn đã đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Tô Cửu bị tiếng chuông thông báo của điện thoại làm cho thức , cô bật dậy như lò xo, lao thẳng ra khách.
Trước mắt cô là những thùng hàng được xếp đầy ắp, chậtvi_pham_ban_quyen ních cảbot_an_cap căn phòng.
sờ một chút, chạm cái kia một tẹo, cảm cứ như đang mơ.
Mấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài phútbot_an_cap định thần cô mới bình tĩnhbot_an_cap lại được, cô đầu thu : lươngbot_an_cap thực kho trữ, vị cho vào nhà bếp, củ vàbot_an_cap thịt thà tống vào lạnh.
Tất nhiên, côvi_pham_ban_quyen không phải tự tay làm những việc này, chỉ cần ý niệm khẽ động, mọi thứ sẽ tự quay về đúng vị trí. cả vỏ giấy còn sót cũng gom gọn rồi đặt ra cửa.
Từ nay không cònvi_pham_ban_quyen phải lo ăn uống nữa, tâm trạng của Tô Cửu tốt đến mức muốn bay bổng.
nấu một nồi cháo kê, còn thả thêm quả táo đỏ và kỷ tử vào trong. Sau đó, cô bánh bao ngũ cốc ra hâm .
Sức ăn của Cửu cần một bát cái bao là đủ. Nhưng nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến tích tối của Tầnleech_txt_ngu Dũng khi đánh hết con gà và cái bánh bao thịt , cô dứt khoát cho anh mười .
Saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ănleech_txt_ngu no uống đủ, Tô Cửu thay bộ áo mới mua, khoác lên vai chiếc rồi đi ra ngoài.
Lúc này không phải mùa vụ bận rộnvi_pham_ban_quyen, nhà nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng chỉ haivi_pham_ban_quyen bữa mộtbot_an_cap ngày. Buổi họ thường đi làm sớmleech_txt_ngu, bận đến khoảng mười giờ thì về nhà ăn một bữa, bữa sẽ rơi tầm bốn giờ. Thế nên, sángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tô chẳng có ai .
Tô Trường và Vương Hoa cũng đã đi làm, Tô Đại Ngưu lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn đang nằm ngủ trên giường tầng.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cửu đến banbot_an_cap quản lý đội sảnbot_an_cap xuất danh, liềm xong liền chạy thẳng tới căn nhà nhỏ của thợ săn.
Nhìnleech_txt_ngu thấy nồi cháo kê thơm phức và những chiếc bánh bao ngũ cốc to bằng nắm đấm, yết hầu của Tần Dũng không tự chủ được màvi_pham_ban_quyen chuyển động vài cái. Nhưngvi_pham_ban_quyen anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói lời nào, chỉ lẳng cúi .
qua, đắp chiếc chăn của Tôleech_txt_ngu Cửu, anh cứ trằn trọc mãi không ngủ được. Chiếc ấy mềmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mại như những mây, lại thoang thoảngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mùi hương tế. Đó là một mùi anhbot_an_cap chưa từng được ngửi baonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ, có chút thanh ngọt dịu nhẹ.
Sáng nay khi Tô Cửu , anh cuối cùng cũng tìm ra nguồn gốcbot_an_cap của mùi hương đó, nó phát ra từ chính cô gái nhỏ này, là mùi hương trưng của cô. Mùi hương này khiến anh chế được, tâm trí đầu bay xa. Vì vậy, anh chẳng dám nói nhiều với Cửu, thậm chí không dám nhìn thẳngvi_pham_ban_quyen vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô.
Nếu Tô Cửu tâm anh diễn biến phong như vậy, chắc chắn cô sẽ anhbot_an_cap một cái lườm mắt. Mùi hương đặc trưng gì chứ? Chẳng qua là do thói quen dùng nước xả vải khi đồ cô mà thôi. Mà thôi thời đại vẫn chưa có nước xảvi_pham_ban_quyen vải, coi đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là mùi trưng cô vậy.
Cửu đặt cơm xuống rồi đi ngay, cô Dũng cứ bát đũa đó, cô sẽ quay lại lấy. Cô còn phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cắt cỏ lợn, tiếp tục hái thảovi_pham_ban_quyen , lại còn phải thủ thời gian học tập, phútbot_an_cap cũng không thể lãng phí.
Hơn nữa, lúc sắp xếp kiện hàng sáng nay, phát hiện mấy con thỏvi_pham_ban_quyen vứt kho lưu trữ qua vẫn còn ấm nóng, y hệt như lúc vừa mới chết. Để kiểm chứng suy của mình, Tô Cửu rót ly nước nóng và chuẩn bát đá lạnh bỏ vào . Sau một thời dài, nước nóng vẫn giữ nguyên nhiệt độ ban đầu, đá lạnh cũng không cóvi_pham_ban_quyen dấu hiệu tan ra.
Cửu lại một phen mừng rỡ, thời gian trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kho trữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này là tĩnhleech_txt_ngu lặng. Bất kể gì cho đều không bịvi_pham_ban_quyen hỏng, nữaleech_txt_ngu giữleech_txt_ngu được trạng thái tươi . khiến nảyvi_pham_ban_quyen sinh ý định cấp thiết phải đổi hết của mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành vật tư, bởi cô luôn cảm thấy mọi thứ mắt không chân thực, nhỡ đâu cáibot_an_cap chức năng sắm kia đó không nữa thì ?
Thế nhưng, diện tích kho trữ chỉ hai mươi mét vuông, căn bản thể chứa hết lượng vật tư trị giá tận năm triệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
cố nén tiếng đập thình thịch trong lồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngực, tập sức lựcleech_txt_ngu vào cắt cỏbot_an_cap lợn. Chưa mười giờ, cô đã cắtleech_txt_ngu xong hai sọt đầy.
Tô Cửu quay về đội sản xuất giao cỏ, ghi điểm công nhật rồi vội vàng chạy về nhà. Cô lại kim ngân hoa phơi ở sân từ tối , đến chiều có thể khô .
Lúc này Vương Hoa cũng đã về, thấy Tô Cửu rộn cũng không cô, bà ta tự mìnhbot_an_cap bếp nấu . Tôleech_txt_ngu Trường Quân thì đi gọi Tô Đại Ngưu dậy, vào trong đó một hồi lâu, mãi đến bà ta nấu xong cơm, nó mớibot_an_cap mang mặt ngái ngủ cau có ravi_pham_ban_quyen mặt mũi.
Tô Cửu một chút cũng chẳng muốn thấy nó, cô bưng bát cháo rau loãng húp một hơi cạn sạch, rồi đeoleech_txt_ngu gùi lên chânleech_txt_ngu núi hộibot_an_cap với mấy người chị gái.
Thấy Tô Cửu thay mới từ đầu đến chân, ánh mắt mấy người nhìn ngoài sự ngưỡng mộ còn có chút phức tạp.
“Đi , em các chị đi nhận mặt thảo dược trước.”
rồi.”
Dù sao đi nữa, theo Tô Cửu là có tiền để kiếm, mấy thu lạileech_txt_ngu cảm xúc phức tạp, vui vẻ đi theo cô lên .
Thiên môn đông thường bìa rừng, bụivi_pham_ban_quyen cỏ hoặc bụi cây rậm rạp ẩm ướt núi. Vì vậy, họ không cần đi quá xa.
“Các chị nhìn nhé, là loại này, mọc thành bụi, dây leo bên trên lấy, chỉ lấy phần rễ màu vàng xám, hình bầu dục hoặc hình thoi ở bên dưới thôi.”
“Thì là đàoleech_txt_ngu lấy cái rễ dưới đất nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chuyện này dễ.” Chị hai Tô Niệmleech_txt_ngu Đệ nhanh nhảunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói.
Tô Cửu cũng chẳng muốn giải thích sự khác biệt giữa rễ và rễ làm gì, giải thích thì chị ấy cũng không hiểu được.
“Các cứ kỹbot_an_cap phải đào cái gì , bỏ những rễ con , chỉ giữ lại phần lớn thôi.”
“Thứ này chẳng phải sao? Sao trước tụi mình không biết nó được tiền nhỉ?” Tô Đệ chậc lưỡibot_an_cap mấy cái, cảm giác như mình đánh cả một gia tàivi_pham_ban_quyen.
Trong lúc họ đang nói chuyện, Tô Trường Quân Vương Thúy Hoaleech_txt_ngu cũngvi_pham_ban_quyen đeo gùi tìm tới, vẫn không thấy bóng dáng của Tô Đại Ngưu đâu. Tô kiên nhẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giải lại một lần , đợi đến khi mọi người đều nhận diện đúng rồi, mới vùi đầu làm việc của mình.
Tô Lai Đệ thấy Tô Cửu không mônleech_txt_ngu đông cùng họvi_pham_ban_quyen, bèn thắc mắc hỏi:
“Em chín, em đang làm gì thế?”
cũng khôngbot_an_cap ngẩng đầu lên: “Em cũng đang hái thảo .”
“Ồ, có cùng giá với cái bọn chị đang đào không?”
Tô Trường Quân gắt lườm cô một cái: “Cái loại này còn đào xong tưởng đến cái khác rồi.”
Mấy chị em nàyvi_pham_ban_quyen từ nhỏ đã bị ăn lớn , Trường Quân vừaleech_txt_ngu trừng mắt là họ đã sợ đến runvi_pham_ban_quyen người. Tô Lai Đệ rụt cổ lại, lập đầu làm việc, không dám nghĩ ngợi vơ nữa.
người này năm suốt tháng làm việc ngoài đồng, tay nhanh , năng suấtvi_pham_ban_quyen cực kỳleech_txt_ngu cao, chẳng mấy chốc đã đào được một lớn. Gùi mang theo khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đủ dùng, họ đốngvi_pham_ban_quyen thảo dượcvi_pham_ban_quyen đã đào xong xuống đất, mỗi người một , dù saoleech_txt_ngu cũng là người nhà cả, chẳng ai chiếm phần của ai.
Thấy mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã đứng bóng, Tô Cửu mượn cớ hái thuốc để từ tách đám đông rồi lẻnbot_an_cap vào không gian.
Cô làm mónbot_an_cap thỏ kho tàu, thêm một bát canhvi_pham_ban_quyen trứng cà chua, hấp một xửng bánh bao trắng phồng xốp. Tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình ăn nê xong, cô phần còn lại cho Dũng, đồng thời thu bát đũa đã dùng sáng.
Tầnvi_pham_ban_quyen Dũng thấy lần nào cô đến cũng đeobot_an_cap gùi, không kìm được : “Ngày nào cô cũng đi hái thuốc à?”
“Vâng.”
“Trên núivi_pham_ban_quyen không an toàn đâu, cô là con gái, chuyện gì không cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm đừng làm nữa.”
“Tôi không làm thì nuôi chắc?”
Tô Cửu chỉ thuận miệngleech_txt_ngu nói đùa, nhưng Tần Dũng rõ người lại, đột cảm thấy nếu thật sự nuôivi_pham_ban_quyen cũng chẳng có vấn đề . Tần Dũng ý nghĩ của chính mình làm cho giật mình, vội vàngbot_an_cap cúi đầu ra sức ăn cơm.
bot_an_cap Cửu đã chạy cănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà gỗ để đi hái thuốc, hoàn toàn không nhận ra chút tâm tư nhỏ mọn anh.
Mãi đến hơn giờ chiều, Vương Thúy Hoa phải nấu cho Tô Đại . Cửu còn bận chuyện tích trữ vật cũng theo bà ta xuống núi.
Tô Trường Quân mấy cô con gái không nỡ , nơi đều là tiền, chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỏ chút sức lực là nhặt đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, aileech_txt_ngu cũng muốn một chút nữa.
Việc đầu Tô Cửu làm khi nhà là kiểm tra mớ nhẫn đang phơi, thấy vẫn chưa khô hẳn, cô liền đổ số dược liệu vừa hái được ra để rửa sạch.
Vương Thúy bếp nấu cơm, cứ chốc chốc lại liếc nhìn về phía Tô .
Đợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến khi Vương Thúy Hoa nấu cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong, công việc của Tô Cửu cũng vừa lúc tạm dừng.
Chỉ là Tô Đại Ngưu và Tô Quân đều chưa về, nên vẫn chưa khai cơm.
Tô Cửu không muốn không đợi, dứt khoát dạy Vương Thúybot_an_cap cách bào thiên đông.
Bước tiên, cắt bỏ rễ phụ rồibot_an_cap rửa cho thật sạch.
Cái này thì đơn .
Vương Thúy hở đổbot_an_cap hết số thiênbot_an_cap đông mình đào được chậu lớn, bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu cọ .
Đúng như bà ta nói, làm những không động não này, bà làm vừavi_pham_ban_quyen nhanh vừa tốt.
theo, chúng ta pha trộn vôi và phèn chuanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Tô Cửu cố ý lấy từ trong thuốc trung ra một chiếc cân ly: kỹ, 250 gram vôi, gram chua, cho thêm nước vào đun sôi được.
Vương Hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bừng mặt lúng túng: Tôi tôi không biết cân.
Ở đại đội chỉleech_txt_ngu có loại bàn để cân lương , loạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cân nhỏ xíu thế này làbot_an_cap đầu tiên Vương Thúy nhìn thấy, bà ta chỉ sợ tay chân vụng về làm mất cânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tô Cửu kiên nhẫn dạy mặt cân, dạy nửa bà ta không nhớ nổi.
Thôi bỏ đi, việc này để cha tôi làm.
Vương Thúy Hoa rõ ràng là thở phào nhẹ nhõm: Phải đấy, mấy việc cần sự khéo này cứvi_pham_ban_quyen để đàn ông làm.
leech_txt_ngu Cửu không nói gì, đợi ta đun rồibot_an_cap mới tiếp tục: Lúc bỏvi_pham_ban_quyen thiên đông vào, luộc ba lầnbot_an_cap , đó đảo haivi_pham_ban_quyen .
, việc này tôi làm được.
khi luộcleech_txt_ngu xong còn hai mươi phút, nhưngvi_pham_ban_quyen trong nhà không có đồng hồ, nói Vươngleech_txt_ngu Thúy Hoa là hai mươi phút thì chắn bà biết bao lâu.
Tô Cửu chỉ có dạy bà ta nhìn trạng thái củavi_pham_ban_quyen liệu: Khi nào lõi mờ đi, lớp vỏ nứt ra thì vớt ngay ra, đổ vào nước sạch cho nguội rồivi_pham_ban_quyen lột vỏ. Nhấtleech_txt_ngu định phải nắm vững thời vớt, luộc chưa tới khó lột , luộc quá tay thì đông không còn giòn nữa.
Biết rồi.
Vương Thúy căng thẳng đếnvi_pham_ban_quyen mức tay hơi run rẩy, mắt nhìn chằm chằm vào nồi thiên đông.
Đây toàn là cả đấy, khôngvi_pham_ban_quyen thể làm được.
, bà ta vẫn không nắm vững được độ lửa, lần nào cũng phải để Tô Cửu nhở.
Vì là đang thử nghiệm nên mỗi lần họ luộc nhiều, mục đích là để Vương Thúy Hoa tìm cảm giácleech_txt_ngu tay.
là cho đến khi luộc hết sạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả gùi thiên đông mang , bà ta vẫnbot_an_cap chưa ngộbot_an_cap ra được nào thì vớtbot_an_cap.
Bước tiếp theo, lột vỏ trước. lột cả hai lớpbot_an_cap trong và ngoài, sau đóleech_txt_ngu rửa sạch chất nhầy. Để ráo nước cắt thành lát.
Đây vốn là việc Vương Thúy Hoa trường, vì những bước trước làm mãi không xongvi_pham_ban_quyen nên nôn nóng, dẫn đến làm việc nàyvi_pham_ban_quyen trở nên túng.
Tô Cửu không nhắc nhở bà ta: Cố gắng cắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lát cho đều một chút, nếuleech_txt_ngu không sẽ đến hình thức, giá bán sẽ bị xuống.
Tay Vương Thúy Hoa run lên một cái, lưỡi dao cứa thẳng vào ngón .
cạn lời đỡ trán, tay quen làm việc đồng áng mà làm những việc tỉ mỉ này đúng là có chút miễn .
Nhưng Vương Thúynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoa lại là người chịu khóleech_txt_ngu, bà ta rửa sạch máu trên tay tiếp tục làm, Tô Cửu nhìn mà cũng thấy đau thay.
Khó khăn lắm mới cắt xong một gùi thiên đông.
Bước cuối cùng, cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bước quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trọng , sấy khô bằng lửavi_pham_ban_quyen nhỏ.
Thấy phải nhóm bếp, Vương Thúy Hoa liền muốn rútbot_an_cap lui: Bắt buộc phải cho nồi sao? Không còn cách nào khác ?
Một cách khác phải nhóm bếp, sấy lửa nhỏ khi khô phần, cái này không khó nắm bắt, lệch một chút cũngbot_an_cap khôngbot_an_cap vấn đề gì lớn.
Vẻ căng thẳng của Vương Thúy Hoa cuối cùng cũng giãn ra đôi chút.
Sau đó dùngleech_txt_ngu lưu huỳnh xông mười tiếng đồng hồ, cuối cùng đem phơi trực tiếp cho đến khô hẳn là . Tuyvi_pham_ban_quyen nhiên
Nghe thấy “tuy nhiên”, tim Vương Thúy lại ngược cành cây.
tránh bị màu, khi phơi phải dùng giấy trắng đậy lên.
Lúc này Vương Thúy Hoa lại thầm tính toán, bào chế dược liệu mà cần lắm đồ thế không biết.
Vôi thì dễ tìm, phèn chua cóbot_an_cap thể ở tiệm thuốcvi_pham_ban_quyen quốc doanh, lưu huỳnh mua ở đâu tuy bà ta không biết nhưng thể đi hỏi thăm.
nhấtvi_pham_ban_quyen là giấyleech_txt_ngu trắng, học đã nghỉ học rồi, vở bài tập các đã không bánvi_pham_ban_quyen nữa.
Giấy dùng ở ban trị sự đại đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phảivi_pham_ban_quyen có phiếu công xã mới lĩnh được một ít định mức, lấy đâu ra giấy trắng dư thừabot_an_cap cho bà ta phơi thảo ?
không quan tâm Vương Thúy Hoa đang nhó như khổ qua nghĩ điều gì, cô tự nói :
Thiên đông chất lượng tốt phải có màu vàng trắng, có chất , bóng dầu, trong suốt, cứng nhưng hơi giòn. đạt được tiêu chuẩn thì bán được một rưỡi đâu.
Vương Hoa há miệng hồi lâu mới thốt được một câu: Cửu đầu, việcleech_txt_ngu con làm mới tỉ , là cứ để con đi.
Tô Cửu bà ta rất nghiêm túc: Tôi có thể chồng bất cứ nào, nếu tôi đi , khoản tiền này mọi người vẫn không kiếm . Cầu người không bằng cầu mình.
Vương Hoavi_pham_ban_quyen sốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ruột đến đỏ mắt, hận không thể chặt phăng đôi bàn vụng về này cho xong.
Bà ta rất muốn thử thêmleech_txt_ngu vài lầnvi_pham_ban_quyen, nhưng đóbot_an_cap đều là tiền , làm hỏng tiếc lắm.
Tô Cửuleech_txt_ngu để Vương Thúy Hoa đang đấu tranh tư tưởng nữa, cô bắt đầu tự tay bào chế nhẫn đôngleech_txt_ngu của mình.
Trời sập tối, Tô Đại Ngưunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới thững trở về, vừa vàobot_an_cap cửa kêu đói.
Vương Thúy Hoa vội vàng đi hâm nóng cơm nó.
Lúc này, Tô Trường Quân cũng đã , trên xe kéo chởbot_an_cap đầy bao tải đông.
Mắt Vương Thúy Hoa rựcbot_an_cap lên: Cha nóvi_pham_ban_quyen , đây đềuvi_pham_ban_quyen là của nhà mình à?
Của bốn đứa con gái cũng ở trong đó. Dỡ xe xong tôi ban sự đại mượn cái cân, tính sổ sách cho tụi nó xong thì tụi nó về ngay.
Tiềnbot_an_cap còn chưa thấyleech_txt_ngu đâu đã phải móc túi ra trước, mặt Vương Thúy Hoa sa sầm lại ngay lập tức.
Gấp cái gì? bán rồi luôn một thể không được sao? Bộ mình của tụi chắcvi_pham_ban_quyen?
Tô Trường Quân không thèm chấp ta, dỡleech_txt_ngu tải xuống rồi đẩy xe kéo ra cửa luôn.
Mấy cô con đang hở, vẻ mặt bỗng chốc cứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đờ. Gì đây, định đưa tiền saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Thế là, tất cả đồng loạt nhìn về phía Tô Cửu, chuyện này là do đề xuất, giờ không lấy được tiền thì phải tìm cô đòi lời giải .
Tô Cửu thầm đảo mắt, đúng là không dám đụng tới Vương Thúy Hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên nhắm vào .
cái gì, cha không phải đi cân rồi sao? Có của các chị đâu sợ? Không yên tâm thì ngàybot_an_cap đi đào , việc công mà chẳng được gì thì ai làm ?
nhìn nhau, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai nói gì thêm.
Họ ra ngoài dưới danh là đi kiếm tiền, bên nhà chồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vốn dĩ đã tin tưởng, nếu thật sự không mang được tiền thì ngàyleech_txt_ngu mai muốn đi ra ngoài cũng khó.
Tô Trường Quân rất nhanh đã quay lại: Đệ cân, tổng tám đồng.
, lấy tiền đi.
Vươngvi_pham_ban_quyen Thúy Hoa đứng yên không nhúc nhích: Bán xong rồi đưa không được à? Cứ phải đưa bây giờ ?
Quân bựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình lườm ta cái: sớm đưa muộn đưa? Bà còn định nuốt riêng chắc? Mau đi lấy .
Vương Thúy Hoa miễn cưỡng vào nhà lấy tiền, chia cho mấy con gái.
Số cân nặng của mấy chị em không chênh lệch , Thúy Hoa một lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải chi ra hơn mươi đồng, lòng đau như cắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Mấy cô con gái cầm tiền trong tay mà timleech_txt_ngu run lên vì sung sướng, chẳng ai thèm quan tâm đến sắc mặt Vương Thúy Hoa ra sao, từng người một vui vẻ ra về.
Tô Trường Quân đầy phấn hô hào: , mau việc thôi, ngày mai này đều đổi tiền cả .
Vương Thúy Hoa lí nhí nửa ngày: Cha ơi, tôi có chuyện muốn nói với ông.
Tô Trường Quân nghi hoặc nhìn Tô Cửu bận rộn, đi theo Vương Thúy vào trongleech_txt_ngu nhà.
Sao? Con béleech_txt_ngu Cửunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nó làm kiêu, chịu dạy bà à?
Dạy rồi.
Thế còn mề gì ? Làm việc thôi, trời rồi.
Tôi tôi không vào.
Cái ?
Tô Trường Quân trợn nhìn Vương Thúy đầy không nổi: “Tôi thấy cái Cửu làm đơn giản lắm mà, sao bà học mãi không được thế?”
, tôi”
Thúy Hoa ấp úng kể lại toàn tình hình, bà ta cũng chẳng màng tới vết lớn trên tay, vò nát cả .
Tô Trường Quân ngẫm nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một hồi lâu lên tiếng: “Việcvi_pham_ban_quyen , tôi chắc cũng chỉ trông được cái cânbot_an_cap thôi.”
Vương Thúy Hoa nghe liền lên: “Thế thì tínhbot_an_cap sao giờ? Đống thiên đông trong sân đềuleech_txt_ngu là bỏ ra mua cả đấy, không làm được thì lỗ nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Để đi tìm mấy đứa con đòi lại tiền.”
Nói xong, bà ta định nhấc chân chạy ra ngoài.
“Quay lại.”
Tô Trường Quân quát một tiếng, Vương Thúy Hoa liền đứngvi_pham_ban_quyen khựng lại: “Gì thế, ông cách khác à?”
“Để Ngưu họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, còn trẻ, đầu óc linh hoạt. Có bản lĩnh kiếm tiền này, sau nàyleech_txt_ngu đibot_an_cap hỏi vợ cũng khiến người ta phải nể mặt vài phần.”
Vương Hoaleech_txt_ngu vỗleech_txt_ngu đùi đét, miệng cười toe toét: “Chứ còn gì nữa, thằng Đại Ngưu nhàvi_pham_ban_quyen mình minhleech_txt_ngu thế, chắc chắn họcbot_an_cap một là biết ngay, tôi gọi nó.”
Đại Ngưu vừa xongbot_an_cap, đang định nằm khểnh.
gọi ra, nó tỏ vẻ hài lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút : “Cha, gọi con có việc gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế?”
ôn tồn : “ Ngưu này, này nhà mình làm nghề thu mua dược liệu, kỹ thuật quanbot_an_cap trọng phải nắm trong tay con. Từ hôm nay, con hãy theo cái Cửu học cách bào chế dược
“Cái gì?” Đại vừa nghevi_pham_ban_quyen thấy phải làm việc, chưa đợi Tô Trường Quân nói nhảy dựngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên, “Cha ? Con biếtvi_pham_ban_quyen nhóm lửa hay thái rau chắc? Mẹ suốt ngày quanh trong bếp còn học nổi, sao học được?”
Tô Trường Quân cũng không giận, tiếp tục : “Chưa thử sao biết không học được?”
“Từ nhỏ mẹ đã bảo con rồibot_an_cap, bếp núc là của mấy lỗ vốn, con không đượcleech_txt_ngu đụng vào, mất giá lắm.”
Tô Trường Quân bị chặnvi_pham_ban_quyen họng đến mức không nói được câu nào, học lườm Vương Thúy Hoa mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái.
Thúy Hoa tuy cảm thấy ấm ứcleech_txt_ngu nhưng dành Tô Ngưu giọngvi_pham_ban_quyen ngọt xớt.
“Đại Ngưu à, đây là cái nghề dắt lưng đấy. Con mà học được, nhà mình có thểvi_pham_ban_quyen xây nhà gạchvi_pham_ban_quyen, cưới vợ đẹp cho con”
“Cái Cửu phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết làm rồi sao? Cứ để nó làm là được leech_txt_ngu?” Tô Đại Ngưu chợtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ điều gì đó, to lên: “Hay thật, con ranh này tay nghề mà lại giấu như mèo giấu cứt, ra từ mấy thì phải nhàvi_pham_ban_quyen mình đã ở nhà gạch lâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi ?”
Tô Trường Quân sợ nó nói năng xằng bậy làm phật ý ông Trời, vội vàng ngắt : “Nghề phải cầm trong mới là của mình, cái Cửu gì cũng phải gả đi.”
Trong mắt Đại Ngưu lóe lên một tia : “ đâu màbot_an_cap gả? Đem nó bán theo cân cũng chỉ đángvi_pham_ban_quyen hai tệ là cùng. để nó ở làm thuốc, chẳng phảileech_txt_ngu cả nhà đềuleech_txt_ngu được ăn sung mặc sướng, ở xe hơileech_txt_ngu sao? Cha cũng thông minh thế mà sao lú lẫn vậy? Chútleech_txt_ngu tính toán bot_an_cap cũng không biết .”
Tô Trường Quân suýt chút nữa thì nghẹt thở, mãivi_pham_ban_quyen mới thốt ra được một câu: “Mày mày cũng phải làm cái gì chứ? Suốt ngày lông này thì ra thể thống gì?”
“Con làm thì cũng làm Đại đội trưởng bác cả ấy. Chứ như các người, cả đời bánleech_txt_ngu mặt đất bán lưng cho trời, chân tay bùn.”
Tô Trườngleech_txt_ngu Quân tức đến run rẩy: “Cỡ mày à? Dựa vào cái gì mà đòi làm Đại đội ?”
Đại Ngưu hừ lạnh một tiếng: “Không làm Đại đội trưởng cũng được, hai mau kiếm con mộtvi_pham_ban_quyen nghìn tệ, lên công xã mua một suất công việc. Đến lúc đó con thành người thành ăn cơm nhà nước, hai người cũng thơm lây còn ?”
Nói xongbot_an_cap, liền quay về ngủ, chẳng mảy việc Tô Trường Quân đồng ý. Từ nhỏ đến lớn, mà chẳng có được, không việc phải vội.
Vương Thúy Hoa ngẩn người: “Ông nó ơi, giờ tính sao?”
Trường mất một mới thở đều lại : “Còn ? Chỉ có thể trông cậy vào cái Cửu thôi.”
“Phải, con bé đó chẳng phải vẫn chưa gả đi sao? lắm thì gả nữa, nuôi ở trong nhà cũng chỉ là thêm miệng thôi.”
Tô Trường Quânbot_an_cap vọng tay vào bà hồi lâu: “Thằng Đại Ngưu không hiểu chuyện, bà cũng không hiểu luôn à? Nghe xem bà vừa cái gì đấy?”
“Sao chứ?” Vương Thúynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoa chẳng thấy mình sainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào, “ có bản lĩnh thì việc cho cái nhà nhiềuvi_pham_ban_quyen , chị gái giúp em trai chẳng là lẽ đương nhiên sao?”
Trường Quân hít hơi thậtleech_txt_ngu : “ đi gọi Cửunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại đây, tôi có nói.”
Vương Thúy Hoa ngơ ngác nhìn ta, miệng vẫnvi_pham_ban_quyen lẩm bẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Làm saovi_pham_ban_quyen cơ chứ? Tôi nói sai câu nào à?”
Quân xua tay: “Thôi bỏ , để tôi tự nói với nó.”
Tô Cửu vừa làm xongbot_an_cap việc trong tay thì Tô Trường Quân tiến về mình.
“Cái Cửu lại đây, cha con bàn bạc xem chuyện này thế nào.”
Tô Cửu lau rồi ngồi : “Cha nói đi, con đang nghe đây.”
“Con xem, đông chúng ta cũng đào về rồi, tiền của chị cũng trả rồi. Tổng không thể cứ để không thế được, đúng không?”
“Cha có gì cứ thẳng ạ.”
“Ý của cha là, việc bào chế vẫn giao cho con làm. Con có yêubot_an_cap cầu cứ nói, chúng cùng bàn bạc.”
Tô Cửu biết ông ta sẽ đến không hề ngạc .
“Cha muốn con giúp một lầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, hay là muốn nàyvi_pham_ban_quyen làm ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ?”
“Làm lâu dài được thì đươngvi_pham_ban_quyen nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là tốt rồi.”
đã định làm dài thì chúng ta phải chia công việc ra. Nhiều đông thế này, một con làm xuể.”
“Con cứ nói đi.”
“Ngày mai nói với chịbot_an_cap , đào vẫn như , một hào một cân. Nếu sẽ rồi mang đến một rưỡi.”
“Cái gì? Sao lại còn tăng tiền? Một ngày bọn nó được bảy tám tệ, phải nhờ nhà đẻ chiếu cốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì làmvi_pham_ban_quyen gì có tốt thếvi_pham_ban_quyen này?”
Chưa đợi Tô Cửu nói xong, Vương Thúy Hoa đã nhảy dựng .
Cửu cũng giận, nhìn về phía Trường Quân.
“Cứ nghe cái Cửu nói đã.” Tô Trường xuabot_an_cap tay với Vương Thúy Hoa, rabot_an_cap hiệuleech_txt_ngu Tô Cửu tiếp tục.
vỏ, thái là việc nhọc, nếu trong đội có muốn làm thì trả năm xu một cân.”
“Sao lại lôi cả người đại đội vào? Nhà mình”
lườm mình, Vương Thúy Hoa lậpvi_pham_ban_quyen tức miệng.
kiếm tiền lớn thì dựa vào mấy nhà là không đủ đâu. Hơn nữa, chúng ta cũng lên núi, chuyện này không giấu được mãi. Cha mẹ sợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người khác đỏleech_txt_ngu mắt ghen ghét sao?”
Vương Thúy Hoa một cái, ta chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mải nghĩvi_pham_ban_quyen đến việc kiếm tiềnleech_txt_ngu, ngộ nhỡ có kẻ nào mặt dày đi tố thì cả nhà này coi như xong đời sao?
Trường Quân gật đầu: “Được, theo ý con mà làmvi_pham_ban_quyen.”
“Cuối cùng là việcbot_an_cap phân chia tiền kiếm được.”
“Tiền này là dành xây nhà cưới vợ em trai con, sao, con còn định tưởng đến à?”
Nếu phải Tô Trường Quân áp, Vương Thúy Hoa sớm lao vào rồi. Tô Cửu trong mắt bà ta ngày càng quá quắt, đúng là do bị ăn đòn ít mà.
“Mẹ, mẹ nói gì thế, hóa con phải làm không công à? Phải làm làm ngựa cho Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đại Ngưu sao?”
“Mày chị nó”
chỉ trước nó có hai phút thôi, chỉ vì con con gái mà ngay cả cái tên cũng không , cam chịu hầuvi_pham_ban_quyen hạ nó cả đời à? Mẹ ơi, mẹ còn nhà đẻ, có cam tâm tình nguyện bị anh bóc lột ? Mẹ chưa từng oánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hận sao?”
” Vương Thúy Hoa bị nói cho đỏ bừng mặtvi_pham_ban_quyen, “Đừng có lôi mấy chuyện vớ vẩn ra, lại này ai cũng không được động vào, tất cả để dành cho Đại Ngưu.”
Tô Cửu : “Mẹ, tiền ở đâu thếbot_an_cap?”
Bà sao còn Thúy Hoa toàn ngây người, đúng rồi, này còn chưa cầm được vào tay mà.
mấy bao tải đông chất trênvi_pham_ban_quyen đất, da đầu bà tavi_pham_ban_quyen tê rần, hoảng loạn không biết làm nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn về phía Tô Trường Quânvi_pham_ban_quyen.
Làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc của mình đi! Xen vào làm gì? Không ăn cơm à? Không tối rồi ?
Vương Thúy Hoa bị quát cho giật mình, vội vàng chạy vào bếp. Cả mới có mình Đại Ngưu được ăn cơm, những người khác đều đang đói bụng.
Lỗ tai Tô Cửu cuối cùng được yênbot_an_cap tĩnh, côleech_txt_ngu tục bàn chính sự.
Chanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, phụ trách thu mua thiên , cânbot_an_cap ký, trả tiền, mang lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trấn bán. Tiềnvi_pham_ban_quyen bánvi_pham_ban_quyen được chia đôi.
Dựa vào cái gì? Việc đều để người khác làm, sao mày lại đòi lấy một tiền? Vương Hoa vừa bưngleech_txt_ngu cơm ra nghe thấy thế liền gào lên một .
mỉm cười nhìn bà ta: Cứ dựa vàobot_an_cap việc không có tôi thì ông bà chẳng kiếmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sốleech_txt_ngu tiền này đâu.
Vương Thúy Hoa lập tức .
Chỉ là đứa con gái mình ra đột nhiên không thóp được , trongvi_pham_ban_quyen bà ta vô cùng chịu, cứ muốn mắng câunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho bõ tức.
Nhưng khi thấy ánh mắt như muốn giết người của Tô Trường Quân, bà ta đành nuốt ngược vào trong.
Ông , cơm thôi.
Bữa tối vẫn là cháo bột loãng, chỉ có bát của Tô Trường Quân làvi_pham_ban_quyen đặc, bát củabot_an_cap Vương Thúy mặc dù nhiều nước nhưng trông vẫn thường.
Chỉ có bát của Tô là nửa bát, nói là nước rửa cũng có người tin.
Tô Trường Quân lại lườm Vương Thúy Hoa một mặt, sớt phân nửa của mình sang cho Tô Cửu.
Vương Thúy Hoa há hốc mồm, cuối cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn nuốt lạibot_an_cap những lời nói.
Tô Cửu cũng không khách sáo, ba hớp hai hớp đã uống sạch bát , rồi nóileech_txt_ngu tiếp với Tô Trường Quân:
Cha, nhà mình có mỗi bếp chắc chắn không đủbot_an_cap dùng, đắp thêm cáileech_txt_ngu nữabot_an_cap ở ngoài sân đi.
. Trường Quân không thèmbot_an_cap nghĩ đã đồngvi_pham_ban_quyen , nhưng đột nhiên nhớ ra thời buổi sắt không dễ mua: Có bếp , biết đào đâu ra nồi sắt giờ?
Con liệu.
Thế thì tốt quá. Tô lập tức hớn hở ra mặt.
Đúngleech_txt_ngu thế, con bé này chính là ngôi sao may mắnleech_txt_ngu của nhà này, đến cả nồi sắt mà cũng mua được.
thể mua sắm trực tuyến, Cửu muốn muanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì cũng có.
Chỉ là cô không để Tô Quân hưởng thụ thoảivi_pham_ban_quyen mái quá: Đến lúc đó cha trảbot_an_cap tiền là được.
trên mặt Tô Quân lập tức cứng đờ, ông ta cười gượng rồi cúi đầu húp cháo.
này chúng ta phảileech_txt_ngu chạy lên trấn nhiều, chuẩn bị sẵn một cái xe kéo, cứ đi mượn không tiện.
Khung cha tự đóng , nhưng mà
xe con lo.
Được.
Lần này Tô Trường Quân cười nữa, ông ta biết, khoản tiền này vẫn do ông ta bỏ ra.
Nhìn bộ dạng ấm ức của Tô Trường Quân, Tô Cửu phải cố nhịn lắm mới bật cười thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng.
xong cha sang chuyến đi, bàn chuyện bán thuốc.
Tô Trường Quân vẻ mặt do dự: ta nhất phải dính dáng đến đội sao?
Cha cứ chờ xem, mấy chị của con hôm nay kiếm được tiền thật rồi, chắc đều sẽvi_pham_ban_quyen không làm công nữa. Cha cũng định lên núi đúng không? Bác cả hỏi thì cha định trả lời thế ?
Lợi thế nào cô đã phân tích , Tô Cửu cũng chẳng muốn phí lời .
Trong lòng còn đang vương vấn Tần , trời đã rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơm tối vẫn đưa qua.
Tô Trườngbot_an_cap Quân hạ quyếtleech_txt_ngu tâm rất lớn, húp nốt miếng cuối cùng trong bát đứng dậy đi ra ngoài.
Tô Cửu cũng xách gùi ra cửa.
Vương Thúy nhìn theo bóng lưng hai ngườivi_pham_ban_quyen, rồi lại nhìn bát đũa trên bàn, cam chịu dọn dẹp.
ra khỏi nhà liền sải bước chạy lên , cô rất may mắn khi không gian của có thể thao tác thông minh.
Cơm đã nấu xong, cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hầm một nồi canh hoài sơn, một cà tím băm thịt và mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đĩa khoai tây bào sợi xào .
Tần nhìn bát cơm trắng bóng màng, lại thêm mấy mónvi_pham_ban_quyen đi kèm.
Bữa ăn , nhà anh có khi đến Tết cũng được ăn như thế.
Đồng chíbot_an_cap , thật không cần ăn ngon thế này đâu.
Khách sáo cái gì, tôi cũng phải ăn mà.
xong, Tô Cửu cũng xới cho mình một bát cơmleech_txt_ngu, ngồi đối diện Tần Dũng ăn lành.
Cả ngày hôm nay toàn chuyện bực mình, nhất định phải ăn chút đóbot_an_cap ngon lành để bồi bổ.
vi_pham_ban_quyen Cửuleech_txt_ngu ăn nhanh không mất đi thanh nhã, đây là thói quen hình thành từ thời ở trong ngũ.
luôn cảm thấy người có điều gì đó rất quen thuộc với mình, nhưng cụ thể là gì anh vẫn chưa nghĩ thông suốt.
Nhìn tôi làm gì? Nhìn mà no được à?
Tần Dũng định nói cô đẹpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến mức thôi cũng đủ no rồivi_pham_ban_quyen.
Nhưng lời lẽ lả lơi như vậy anh thốt ra được, thế là đành bưng bát cơmbot_an_cap lên ra sức .
Một cùng món thức ăn bị hai người đánh chén sạch sành sanh, đến cả nước cũng không cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một .
Tầnbot_an_cap Dũng xoa bụng, thoảibot_an_cap mái nheo mắt lại, thấy cuộc sống này thật sựleech_txt_ngu càng lúc càng có vọng.
Cửu đưa một bát thuốc lúc nào: Uống lúc còn nóng đi, nguộileech_txt_ngu lại đắng.
Đôi môi của Dũngbot_an_cap thành mộtvi_pham_ban_quyen đường thẳng, với vẻ mặt như sắpvi_pham_ban_quyen ra trường, bát thuốc sì lên uốngvi_pham_ban_quyen một hơi.
Tô Cửu theo thói quen một viên kẹo hoa quả vào miệng anh, rồi dọn dẹp đồ đạc rời đi.
Thật sự chẳng có chút lưu luyến nào.
cửa lại, Dũng bẩm một mình: đi thế sao?
Khi Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cửu về nhà, Vươngbot_an_cap Thúy Hoa đang nỗ lực rửa thiên môn đông, Tô Trường Quân vẫn chưa về.
Ước chừng cái tin nàyvi_pham_ban_quyen đã mang cú sốc không nhỏ cho Tô Trườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hà, lúc này ông ấy chắc đang vội mấy người có tiếng nói trong đội lại để bạc.
Tô Cửu cũng không nhàn rỗi, cô pha nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vôi và phèn chua, nhóm lửa nước.
Nước vừa sôi, cô liềnbot_an_cap cho thiên môn đã Vương Thúy sạch vào nồi luộc. người phối hợp nhịp , độ rất nhanh, chẳng chốc bao tải môn đông đã được xong.
vỏ rồi lát, làm xong gọi tôi.
Cửu quẳng phần việc tiếp theo cho Vương Thúy Hoa tự về phòng.
Vương Hoa trừng mắt nhìn cánh cửa phòng đóng chặt của Tô Cửu, hận thể cái lỗ trênleech_txt_ngu đó.
Bây con này thật sựleech_txt_ngu lợi , đánh không được , còn dámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sai bảo bà làm việc.
Vương Thúy Hoa tức đến mức lỗ mũi bốc khói, băm thớt kêu pầmvi_pham_ban_quyen pầm.
Tô Cửu chẳng đoái hoài đến bà ta, này cô đang điện thoại điên cuồng mua sắm.
Đầu tiên là đặt làm một dãy kệ cho phòng kho, phân đồ xếp đó, trông sạch sẽ vừa dễ lấy khi cần dùng.
Sau đó cô đặt một cái nồi sắt loại lớn và bánh xe kéonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đây là những thứ ngày mai cần dùng đến ngay.
Số tiền còn lại cô dùngbot_an_cap mua lương thực, đủ gạo dầu muối, quan trọng cây và thịt thà, thứ ở hợp tác không tài mua nổi, nhất định phải tích trữ thật .
đến khi mọi đều biết nhà Tô kiếm được tiền, cô sẽ đường mang ra ăn, nghĩ thấy tuyệt.
Các loại gia vị kho, nước xốt các thứ cũng phải trữ một mẻ, dù để trong phòng kho cũng không sợ hỏngleech_txt_ngu.
Tất , Cửu cũng không quên mua mónbot_an_cap nước ngọt có ga yêu thích của , sữa tươi, sữa chua các loại chếbot_an_cap phẩm từ sữa khác.
Rượu vang đỏvi_pham_ban_quyen cũng không thể thiếu, rảnh nhâm nhi mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ly vừa làm đẹp lại vừa dưỡng .
Đồ ăn vặt các loại cũng phải làm mẻ, những thứ này cần để trong , cứ ăn hết trong dụng là .
Tô Cửu còn hiện trong trung tâm mua sắm có những thứ mang đậm dấu ấn thời đại, víleech_txt_ngu dụ : bộtbot_an_cap mạch nha, kẹo sữa Thỏ Trắng, và các loại thuốc , rượu đangbot_an_cap thịnh hành hiện nayleech_txt_ngu.
Còn cả xươngbot_an_cap bánh , vòng , con quay và những loại chơi mà con yêu thích.
Tô Cửu mua thứ một ít, biết đâu lúc nàoleech_txt_ngu đó lại cần dùng tới.
Thấy phòng kho sắpvi_pham_ban_quyen không còn chỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứa, cô mới tiếc nuối nhấn nhận đơn hàng, thanh và chờ hàng.
Vừa ra khỏi không gian, Vương Thúy Hoa đã tới gõ cửa: Cửu à, xong rồi , ravi_pham_ban_quyen xem đi.
Tới đây.
Tô Cửuvi_pham_ban_quyen lửa, bắt đầu từ từ sấy sốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiên môn đông đã thái lát.
Thúy lại đứng ngay cửa bếp nhìn chằm chằmvi_pham_ban_quyen vào cô, nhìn thế nào cũng giốngvi_pham_ban_quyen như một giám công giám sát.
Mẹ, bận cả buổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, nghỉ đi.
Tao không mệt.
Cửu cũng chẳng buồn bà ta nữa, thích nhìn thì cứ nhìn thôi, nhìn mà hoa chắc?
Cô bận rộn đến nửa , tải thiên đông tươi cuối cùng cũng biến thành một bao khô, là cóvi_pham_ban_quyen thể mang lên thị trấn rồi.
Thúy Hoavi_pham_ban_quyen không yên tâm, cứ nhất quyết phải kéo bao tải vào phòng mình mới chịu.
Tô Cửuvi_pham_ban_quyen cũng không cản, tùy bà ta .
Tô Trường Quân cũng đã vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mặt ông ta có chút phức tạp, nhưng không nói gì nhiều.
Tô Cửu bận rộn ngày nên thực sự đãbot_an_cap , cô trở vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khôngvi_pham_ban_quyen gian tắm nước nóng một cái rồi lăn ra thiếpbot_an_cap đi.
Sáng sớm hôm sau, vừa mới đến trụ sở đại đội, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị Tô Trường Hà kéo sang một bên nói chuyện.
Con bé Cửu , cha mày nói có không? Nhà mày định thu môn đông với giá một hào cân à?
Vâng, nếu rửa sạch sẽ thì là năm xu.
đội chúng ta có hơn ngàn người đấy, nhàleech_txt_ngu mày có ôm nổi ngần ấy ?
Bácvi_pham_ban_quyen Đại, hơn một ngàn người cũng không cùng lên hết được. , thiên môn đông trên cũng chẳng phải là đào mãi không .
Thế đào hết rồi thì tính sao?
Thì hái loại thảo dược . Chúng ta chẳng vẫn phải lấy việc áng làm chính sao? Đây chẳng qua là thu nhập thêm cho các gia đình vàoleech_txt_ngu lúc nông nhàn thôi, thể dồn hết tâm vào việc này được.
Nói đúng đấy. Tô Trường Hà lần đầu tiên thấy Tô thuận mắt đến vậy, Chuyện này lát tôi sẽ thông .
Dạ .
Tất cả im lặngleech_txt_ngu, tôi có chuyện muốn nói.
Tô Trường Hà đứng lên tảng đá lớn trước trụ sở đại , dùng sứcleech_txt_ngu hét một tiếng, cảnh tượng náo nhiệt ồn ào bên dưới lập imvi_pham_ban_quyen bặt.
E hèmbot_an_cap, lão Tô từ nay bắt đầu thu mua môn đông, về mang đến thẳng chỗ đó là hào một cân, sạch rồi là một hào năm xu.
Bên dưới bỗng chốc bùngvi_pham_ban_quyen nổ như tổ.
Thiên là cái thế? thật đấy?
Sao tôi chưa ngheleech_txt_ngu nói bao giờ nhỉ? Đó là cái thứ vậy?
Đại đội trưởng, nói cho rõ đi, cái gì gì đó rốt thứ ?
Im lặng! Trường gào cổ mới đè được tiếng của mọi người xuống, Thiên môn đông là một thảo dược trung y, nói khôngvi_pham_ban_quyen rõ được, để con bé Cửubot_an_cap nói.
Mọi người rào rào chuyển tầm mắt, tập trung hết lên người Cửu.
Tô Cửu cũng không hề rụt rèvi_pham_ban_quyen, cô hào phóng từ trong gùi ra một cây môn còn nguyên dây .
Mọi người nhìn cho nhé, đây chính là môn đông, trong rừng nhỏ dưới chân núi là .
Chính là cái nàyvi_pham_ban_quyen sao, chẳng phải đầy ra đó ? Con bénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cửu, mày không lừa người đấy, thật sự trả hàoleech_txt_ngu năm xu cân chứ?
Tất rồi, phần dây leo bên trên thì lấy, phần củ dưới đấtvi_pham_ban_quyen thôi, cắt sạch rễ con, rửa sạch bùn đất trên thì là một hào năm xu một . đến mang sang nhàleech_txt_ngu cháu, cân xong là giao tiền ngay.
màyvi_pham_ban_quyen bao nhiêu? Tôi đi đào ngay đây.
đấy, đại đội mình đông người thế này, liệu thu hết được không?
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bao thu nhiêuvi_pham_ban_quyen. Tuy nhiên, cháu cũng nói là phải kiểm tra đạtvi_pham_ban_quyen yêu , ai làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn gian dối là cháu không trảleech_txt_ngu tiền đâu.
Sao có thể chứ, đều là người cùng làng cùng xómnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ai lại làm ra cái trò đó?
Phải đấy, cô cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện tốt thế này mà còn nhớ đếnvi_pham_ban_quyen bà con, chúng tôi biết ơn còn hết, sao có thể làm chuyện thất đức được?
Biết ơn thì không cần đâu , mọi người đều vào sức lao của mình để kiếm tiền thôi.
Con bé Cửu mày mau nói đi, nào thì bắt đầu thu?
Hôm nay thu luônleech_txt_ngu, cứ mang trực tiếp sang nhà cháu là được, cân xong đưa , tuyệt đối nợ nần.
Tốt quá, chúng ta lên núi thôi, còn lề mề gì nữa.
Mọi người chờ chút đã. Tô Cửu buồn cười chặn mọi người lại, Mỗi nhà hoàn thành xong nhiệm vụ của đại đội rồi mới được đến nhé, không, trưởng cầm gậy đánhbot_an_cap cháu mất.
ha , con bé Cửu cứ yên tâm, tuyệt đối không làm lỡ chính đâu.
Đúng thế, cứ để tim bụng đi.
Còn nữa
Còn gì nữa? Cô không thể nói hết một lượt đượcvi_pham_ban_quyen à? Tim tôi nhảy lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống theo lời cô đấy.
Tô Cửu lực dang tay ra: Mọi người cũng phải cháu nói chứ.
, đi. Cả nhà đừng có ồn ào nữa.
Chuyện cuối cùng, cháu cần người giúp xử lý dược liệu, mỗi ngày trả . Các bà, các mẹ lên núi được, làm việc nhanh nhẹn thì có thể cân nhắc làm việc này.
được, để bàbot_an_cap già nhà tôi đi.
muốn làm thì đếnbot_an_cap tìm mẹ cháu, còn giao hàng thì tìm cha cháu.
Mọi người nghe xong lại được trận cười hả hê: bé Cửu mày gì?
Cháu cũng núi hái thuốcleech_txt_ngu ạ.
Con bé Cửu đúng là đảm đang thật.
còn , vừa đẹp lại vừa chăm chỉ.
Nếu không phải vì chuyện vớivi_pham_ban_quyen Tần què kia, đã hỏi cưới nó cho con trai mình rồi.
Hazzz, thôi đừng nhắc đến nữa.
Những gì cần nói nói , Tô Cửu lĩnh liềm, đeo gùi lên núileech_txt_ngu cắt rau lợn.
Dù là mùa vụbot_an_cap hayleech_txt_ngu lúc nông nhàn thì lợn vẫn phải , bữa khôngbot_an_cap ăn sụt cân ngay.
Để cuối mọivi_pham_ban_quyen người có thêm , Tô Cửu toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lựa chỗ non nhất mà cắt.
Nhưng vừa mới núi, Tô Cửuvi_pham_ban_quyen nhớ ra một việc lớn, Tần vẫn đang ở trong căn chòi của thợ săn.
Giờ mọi đều lên núi đào thiên môn , khó tránh khỏi sẽ chạmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt, cô sau này đi đưa cơm phải cẩn thận hơn một chút.
Vạnbot_an_cap nhất để người ta nhìn thấybot_an_cap, không biết lời ra tiếng vào sẽ đồnvi_pham_ban_quyen đại thành cái dạng gì.
Tất nhiên, chuyện vi_pham_ban_quyen Cửu cũng không giấu Dũng: Nếu tôi có đến muộn anh cứ đợi thêm một lát, tóm lại là cơm chắn sẽ được đưa tới.
Thật tôi khá tốt rồi, nhà cũng không sao.
Cũng , dù sao đó có Lý Mai chăm sóc anh.
Tần Dũng chút cuốngvi_pham_ban_quyen quýt: Tôi đã nói rồi, tôi với cô ta không cóleech_txt_ngu hệ gì.
Tô Cửu hắc hắc: giảivi_pham_ban_quyen thích với tôi cũng vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ích, lời này phải đểbot_an_cap đối ở đoàn công của anh tin mới được.
Tần Dũng ngẩn người: Không còn đối tượng nữa, chúng tôi chia tay rồi.
Tô Cửu nhướng mày: Cô ấyleech_txt_ngu không phải vì anh què rồileech_txt_ngu nên mớibot_an_cap bỏ anh đấyvi_pham_ban_quyen ?
Tần Dũng , gái này cái gì cũng , sao mọc ra cái miệng thếleech_txt_ngu nhỉ? Nói câu nào là đâm trúng tim đen câu đó.
Tô Cửu lại hoàn toàn không nhìn mặt Tần Dũngvi_pham_ban_quyen đã đen như thanvi_pham_ban_quyen, vẫn tiếp tục luyên thuyên.
Thật ra chuyện này cũng chẳng có gì, ai mà chẳng có lúc thất tình . Nếu anh thực sự không buông bỏbot_an_cap cô ấyvi_pham_ban_quyen, đợi chân lành rồi thì đi tìm ấy thôi.
Tầnleech_txt_ngu Dũng bằng giọng ồm: không rẻ mạt đến thế.
Cái này có là , sĩ diện có quan trọng bằng vợ không? Nếu anh thấy không bỏbot_an_cap được diện, điều đó chứng tỏbot_an_cap anh chẳng yêu cô ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế. Chẳng qua bịvi_pham_ban_quyen người ta đá nên lòng thấy khó chịu , nếu chuyện đề nghị trước, có khi anh lại chẳng thấy buồn rồi.
Tần Dũng hơi sững lại, cảm thấy Tô Cửu sự lý.
Chỉ là, lần sau nói nữa. Thật sự không muốn nghe chút nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
ăn sáng với Tần Dũng xong thì chuẩn bị đi cắt rau lợn.
Tần Dũng lại gọi cô lại: Lát nữa sẽ về nhà, cô tranh thủ nào mang đồ đây đi. Ngoài ra, cảm ơnbot_an_cap cô!
Anh về cũng , tuyệt đối ý chân phải không được dùng lực, nghỉ ngơi nhiều vào. Bốn ngày sau đến đây, giúp tháo thạch cao.
Được.
Tần đi xa, Tô thu toàn bộ đồ đạc chòi vào không gian rồi mới cắt rau lợn.
Thế nhưngleech_txt_ngu, khi cô cắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong rau lợn về nhà ăn , Đại lại nói bằng giọng khí:
Sáng sớm cô lên hò vớivi_pham_ban_quyen Tần què à?
Trong lòng Tô Cửu thót lên một cái, sao lại để thằng nhóc thối này nhìn thấy rồi?
Nhưngbot_an_cap chóng trấn tĩnh lại, bắt trộm phải bắt tận , bắt gian phải tại giường, ăn không nói có như thế, cô đời thừa .
nói bạ gì đó? Lại là đứa nào ở sau lưng đặt điều cho ta? ta mà biết được thì đừng ta thu mua thiên môn đông của nhà nó.
Tô Đại đảo mắt : Tự mắtleech_txt_ngu nhìn thấy.
Ngươi thấy cái gì?
thấy Dũng từ trên đi xuống.
Liên quan gì đến ta?
Chị cũng lên núi còn .
Ta ngày nào chẳng lên núibot_an_cap, chẳng lẽ ngày nào ta cũng đibot_an_cap hò? Đống thảo dược là do ngươi hái chắc?
Tô Đại Ngưu bướng bỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại: Dù sao tôi cũng thấy chị chẳng làmleech_txt_ngu chuyện gì tốt lành.
Tô Cửu hừbot_an_cap lạnh tiếng: Bản thân tâm địa u ám thì nhìn ai cũng giống người xấu.
rồi, ăn cơmleech_txt_ngu cũng nổi tụibot_an_cap bây ?
Tô Trường dùng đũa gõ gõ xuống , cả hai người lập tức im bặt.
khiển trách không biệt đối xử là lần đầu tiên xảy ra.
Trước đây, toàn nói kiểu: Con nhỏ Cửu kia, không thể nhường mày một chút à, làm chị kiểu gì vậy? hoặc là: Không ăn thìleech_txt_ngu , trên bàn cơm mà cứ tía lia với cái ?
Sự thay đổi của Tô Trường không chỉ Tô Cửu nhận ra, mà Tô Đại lạibot_an_cap càng cảm mất cân bằng hơn.
Cha, sao cha lại mắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi?
Sao, tao còn không được mắng mày chắc?
bot_an_cap Đại học lườm Tô Cửu một , bát rồi chạy biến ra khỏi sân.
Từ nhỏ đến lớn, đây là lần tiên Tô Quân mắng nó.
Hơn nữa, người thương nó là Vương Thúy mà lại chẳng nói tiếng nào.
cảm thấy cả nhà này đều đầy rẫy ác ý mình, nhà nát này chẳng muốn ở lạivi_pham_ban_quyen thêm một phút nào nữa.
Không ai thèm đoái hoài đến nó, mọi người nhanh chóng ăn xong bữa cơm. Tô Trường Quân lên núi gỗ để đóng xe kéo, nữa về đắp lò, thu mua thiên môn đông, việc trong ngày nay không hề ít.
Tô Cửu tiếp tục lên hái thuốc, Vương Thúy Hoa nhanh dọn dẹp bát đũa rồi cũng theo núi.
đại đội hễ được đều đãvi_pham_ban_quyen lên núi hết. Đại đội trưởng đi mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vòng quanh đội vắng hoe, tâm trạng có chút tạp.
Nếu không vướng cái danh Đại đội trưởng này, ông ấy cũng muốn lên núi.
May mà ba đứa con trai và con dâu của ôngleech_txt_ngu ấy không ai rảnh rỗi, vợ già nếu không phải bận trông cháu thì cũng đã đi theo rồi.
Con nhỏ Cửu bấy lâu nay bị hắt hủi, thế mà lại đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho đại Hồng Kỳ một cơ hội đời lớn như thế, đến tận ông ấy vẫn không chân thực chút nàovi_pham_ban_quyen.
Không cần phải cơm cho Tần Dũng nữa, Tô Cửuleech_txt_ngu không loanhvi_pham_ban_quyen quanh cùng mọibot_an_cap người ở gần đó mà một mình đi vào rừng .
Ở bên ngoài chỉ có thể hái được những loại dượcleech_txt_ngu thôngvi_pham_ban_quyen thường, mà những loại này để xã viênleech_txt_ngu hái là đang giúp cô kiếm tiềnvi_pham_ban_quyen, cô không cần tốn sức.
Cô muốn xem ngọn núi này có nhân hay linh chi, loại dược liệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quý hiếm hay không.
Phải rằng, người thời sự rất quý mạng sống, trong sâubot_an_cap toàn không có dấu hoạt củaleech_txt_ngu con .
phải thôi, đều là một lũ nông dân chân tay bùn, chẳng có chút kỹ năngbot_an_cap săn bắn nào.
lỡ đụng phải lợn hay bầy sói thì chỉvi_pham_ban_quyen có nước chờ chết.
Mấy năm trước vào mùavi_pham_ban_quyen đông còn chuyện bầy sói xuống núivi_pham_ban_quyen vồ , thế nên càng không ai dám bén mảng vào rừng .
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cửuleech_txt_ngu không sợ, trước leech_txt_ngu vì sức chiến đấu của cô không tầmleech_txt_ngu , một mình đối phó với mộtleech_txt_ngu con lợn rừng không thành vấn .
Nếu thực sự đennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đủi gặp phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bầy , cô có thể trốn vào không gian.
Vì vậy, cảm thấy ở thời đại này cũng khá tốt.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (4)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
phungthquynh1104

phungthquynh1104

3/5/2026 lúc 2:26 chiều

Ghét TD vãi . LVC thấy ổn hơn ý

phungthquynh1104

phungthquynh1104

3/5/2026 lúc 2:38 chiều

Ghét TD vãi vừa có bạch nguyệt quang vừa ngu hiếu vừa ko có tiền , gia đinh rắc rối , còn k biết ng ta có chia tay thật hay ko mà đã kết hôn với ngta . Vậy mà nu9 cũng kh, k hiểu nu9

Trần Quỳnh

Trần Quỳnh

14/5/2026 lúc 6:31 chiều

Nam 9 đáng ghét nhất trong tất cả những bộ truyện dã nghe, chưa khi nào thấy ní bảo vệ nư9

Trần Quỳnh

Trần Quỳnh

14/5/2026 lúc 8:33 chiều

Nam 9 hãm lol nhất mà t từng thấy, thở ra câu nài làm hãm lol câu đó