Các vị lão đivi_pham_ban_quyen , lại đây xem con gái nhà tôi này. Ngực lớn thế này, nhìn là biết chắc chắn sinh được traivi_pham_ban_quyen, tướng mạo đứng hàng đầu, chỉ cần hai mươi lượng thôi!
Giữa trưa nắng gắt, chợ không có mấy người.
thấy một bà già ăn mặc rưới, dáng vẻ lam lũ đangvi_pham_ban_quyen ra sức rao bán.
Bên cạnh chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tường, một cô gái tóc tai bù xùbot_an_cap đang ngồi bệt dưới đất.
Diệp Loan đầu óc choáng , cái nắng gắtbot_an_cap trên đỉnh đầu khiến cô không sao mở mắt nổi.
Đôi môi mấp máy, cổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỏng rát như lửa đốt, khó khăn ra âm thanh:
Giây theo, bị túm chặt lấy. Cơn đau khiến cô định mở miệng mắng nhiếc, nhưng hé môi, bà già gầy gònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã thô bạo đổ nướcleech_txt_ngu .
Đồ lỗ , uống đi! Nếu mày dámleech_txt_ngu tìm , tao sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đem màyleech_txt_ngu đi phối minh hônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Một lẫn lộn mùi phânvi_pham_ban_quyen bò xộc thẳng vào cổbot_an_cap họng, Diệp Loan sặc sụa ho liên hồi.
Mẹ, con thấy mấy nhà quyền quý chắc chẳng thèm hàng lỗ vốn này đâu, hay là bán phắt vào xanh cho rồi!
Lầu xanh ép giá ác lắm, một lượng bạc cũng không cho. Trong ba đứa con gái thì con này có tướng nổi bật nhất, chờvi_pham_ban_quyen thêm chút nữa!
Nghe đối thoại của hai người, tâm Loan dần khôi được chút tỉnh táo, trong đột nhiên xuất hiện thêm một đoạn ký ức.
Cô chết rồi sao?
Không đúng cô không .
Nhà họ Diệp mồng tơi, sinh được ba đứa con gái mới có được mụn con trai là Diệp Diệu Tổ.
gom đủbot_an_cap sính lễ cưới vợ cho Tổ, hai người của nguyên chủ đã bị bán đi, hôm nay đến lượt cô.
Đêm qua nguyên chủ thời nghĩ quẩn đã tự sát, thế nên cô mới xuyên qua đây.
Hai người trước chính là mẹ ruột của nguyên chủ Tiền lão bà tử, và em trai ruột Diệp Diệuvi_pham_ban_quyen Tổ.
Đứng dậy, lỗ vốn! Mày cứvi_pham_ban_quyen nằm đó chết thì lão gia nào chịu mua, đứng thẳng người lên cho lão !
Tóc bị kéo đau điếng, Loan bị cưỡng épbot_an_cap kéo đứng dậy. Ánh mắt cô bỗng nên sắc lạnh, ngẩng lên đã chạm ngay ánh mắt của một người ông lạ.
Ngườibot_an_cap đàn ông dáng người cao gầy, lông mày sắc sảo, đôi mắt đen thẳm, tóc dài buộc tùy ý. Anh mặc một trườngvi_pham_ban_quyen bào vải thô, lại toát ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khí chất thanh cao thoát lạ thường.
Tiền lão bà thấy người này mặc trường bào của hạng ngườileech_txt_ngu có tiền, lập tứcbot_an_cap túm tóc Diệp Loan, cười nịnh :
lão gia này, ngài này, hai ! về giặt giũ nấu hầu hạ ngài, bảo sinh con trai!
đàn ông nhìn khí chất phi phàm, nhưng lời lại khiến người ta ngã ngửa.
Ngực to thế , có cho sờ không?
Diệp Loan cố hít một hơi, tử kinh ngạc giãn to.
Tiền lão bà tử sững sờ lát rồi buông tay ra, khiếnvi_pham_ban_quyen cơ thể Diệp Loan kiểm soát ngã về phía trước.
Ưmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Ngay Diệp mình ngãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sấp xuống đất, người đàn ông đãleech_txt_ngu nhanh đỡ lấy , khiến cô theo bản năng khẽ rên lên tiếng.
Tay anh ta đặt ở đâu vậy?!
Y phục hè mỏng manh, Diệp chỉ cảm bàn tay đang giữ lấy mình đến đáng sợ.
Những ngón tay có vết chai mỏngvi_pham_ban_quyen còn khẽ bóp một
Khuôn mặt vốn đang sốt đến đỏ bừng của Diệp Loan lại càngbot_an_cap đỏ hơn.
Khốn nỗi cơ thể cô mềm nhũn, chẳng chút sức lựcbot_an_cap nào.
Lâm An Viễn, không có tiền thì cút xa ra! Cái loại bất lực như mày mà cũng đòi lấy vợ sao? Diệp Diệu dùng giọng khinh bỉ lên.
mắt An một tia quang, mắt lập trở u ám.
Mày nói lại lần xem!
Diệu Tổ, con quen hắn à? lão bàvi_pham_ban_quyen tử dọa giật mình. Bà vội vàng Diệp Loan lại, loại nghèovi_pham_ban_quyen kiết xác không chịubot_an_cap bỏ không chobot_an_cap , làm hỏng giá.
chứ, hắn nổi đâubot_an_cap. Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Diệu Tổ rụt cổ, nhỏ giọng nói.
Đám người lăn lộn ở vùng này ai không biết Lâm Viễn. Năm mười hai tuổi đãvi_pham_ban_quyen bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là làm nhục giết cha, ngồi tù ba năm, ba trước nhân dịp xá thiên hạ mới được thả .
Nghe nói ở trong tù hắn đã bị người phế mất cái thứ đó, sau khi ra tù còn không ít người, ngay đàn bà đánh.
tiếng của hắn còn hôi cả lũ chuột cống, ai thấy cũng cay ghét đắng.
Bộ trường bào này cũng chẳng mượn ai làm bộ tịch.
Diệp bị kéo ra, gò má đỏ bừng, đôi mắt phượng phủ một lớp sương nước nhìn An Viễnbot_an_cap. Cô khản giọng, thấpleech_txt_ngu giọng cầu khẩn:
Cầu xin , cứu tôi với.
Toàn thân không còn chút lực nào. Người này nhìn có vẻ nho nhã, cái tiếng vô dụng kia chẳng lẽ là ám chỉ anh ta không cóvi_pham_ban_quyen khả ?
Cũng , trướcleech_txt_ngu hết phải nghĩ cách mượn người này đã, đối thể để bị bán vào lầubot_an_cap .
An Viễn nhớ lại lời đồn thổi của đám người kia, ngực lớn thì sữaleech_txt_ngu.
Anh chạm vào của mình: Một lượngvi_pham_ban_quyen, tôi mua.
Tiền lão bà tử ngẩn , làm gì cóleech_txt_ngu kiểu trả giá như thế.
Bà phản ứng lại, nhăn nhó khuôn mặt già nua nói: Ngài có thành tâm mua thì mua, hai lượng không thiếu một !
Lâm An Viễn lạnh lùng hừvi_pham_ban_quyen mộtbot_an_cap tiếng: Sốt đến mức chỉ còn thoi thóp thế kia, lát nữa lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tắt thở rồi, tưởng tôi là kẻ ngốc chắc! Chỉ một lượng! Nếu bà cứ lại mà hậu sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi!
mặt Tiền lão bà tử giật giật, răng: Không bán! Một lượng quá ít! Anhvi_pham_ban_quyen đi đi!
Loan thầm nghĩ trong , người này trông rõ trai, sao lại mang miệng địa như uống phải thạch tín vậy chứ?
Khóe mắt cô thoáng thấy từ xa một lão phú gia béo như heo tinh đang đi về phía nàyvi_pham_ban_quyen, giácvi_pham_ban_quyen mách điềm chẳng lành.
Đầu ócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô nảy số, dốc hết sức lực thoát khỏi tay Tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lãobot_an_cap bà tử, nhào ôm chặt lấybot_an_cap Lâm Viễn địnhbot_an_cap bỏ đi, rồi chụt cái hônbot_an_cap mặt anh.
ghé sát tai anh, khản thì thầm: Anh mua tôi về , tôi cho anh sờ mỗi ngày, giặt nấu cơm làm được hết, anh lỗ đâu, cầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xin anh đó.
Lâm Viễn thoáng ngẩn người, vành tai bị tóc che khuấtbot_an_cap lập tức nóng bừngvi_pham_ban_quyen như lửa đốt.
lăng loàn! Màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiếu đàn ông đến sao, mất đi sự trong rồi thì lão gia nào thèm muavi_pham_ban_quyen . Lão sẽ vào lầu xanh, cho mày chân tiếp khách ngày!
Tiềnleech_txt_ngu lão bà tử thấy cảnh đó thì tức nổ đóm mắt, giơleech_txt_ngu tay định tát vào mặtbot_an_cap Diệp .
Diệp Loan không có sức phản kháng, nhắm mắt lại.
Cơn đau dự đoán không hề tới.
Mở mắt ra, thấy Lâm An Viễn đã nắm cổ tay Tiền lão bà tử.
Ánh anh lạnh xương: Chỉ thôi. Mụ già nhà bà còn dám không biết điều, bà con trai bà này đi ngủ mở một mắt ra mà canh đấy!
lão bàleech_txt_ngu tử bị hành độngbot_an_cap vô liêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sỉ của ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này chọc cho tức đến run rẩy mặt.
Bên cạnh, Diệp Tổ vốn danhleech_txt_ngu tiếng của Lâm An Viễn, ta là kẻ nói được làm được, đã rẩy đưa tayleech_txt_ngu ra tiền.
Một lượng cũng , vào xanh sự chẳng đượcleech_txt_ngu đồng nào! Đem đi phối hôn cũng được vài văn .
đệ!
Đúng lúc này, lão phú gia như heo tinh đi tới, xoaleech_txt_ngu cái bụng phệ, nhìnbot_an_cap thấy An Viễn thì sáng rực lên.
Lâm đệ, tìm cậu nửa ngày trời, ra cậu ở đây ?
Trương gialeech_txt_ngu!
An Viễn buông tay Tiềnvi_pham_ban_quyen lão bà , chắp tay hành lễ, đáy xẹt qua một chán ghét khó nhận ra.
Tiền lão bà và Diệu Tổ thấy lão gia thì vô cùng , đây chính là hộ giàu có tiếng vùngleech_txt_ngu .
Trương lão giavi_pham_ban_quyen, ngài xem con tôi này
Lời chưa hết, túi tiền của Lâm An Viễn đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ném thẳng vào tay Diệp Diệu Tổ: Người tôi đãbot_an_cap mua , các người dám lật lọng vớileech_txt_ngu tôi sao?!
Trương lão gia nghe vậy, đưa mắt nhìn tới lui giữa Loan và Lâm Viễn, mắt mỗi lúc một hơn.
Lão ta dùng giọng trêu đùa: Lâm đệ, hóa ra cậu vội vàng chạy để mua đàn bà về à? Cô nàng nàyvi_pham_ban_quyen nhìn như sắp chết nơi , hay là nhường cho bảnleech_txt_ngu lão đi, lãovi_pham_ban_quyen gia sẽ tìm cho cậu người khác tốt hơn.
Diệp tối sầm mặt mũi, trựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giác nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho biết, rơi vào lão này thì cô chắc chắn không sống nổi qua đêm nay. chỉ biết bám chặtbot_an_cap lấy ống tay áo của Lâm An Viễn.
đối đừng nhường.
Lâm An Viễn này lại tỏ vẻ cung : dámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đòinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người quý giá bên Trương lão gia. Nhà tôi còn , xinvi_pham_ban_quyen phép đi trước.
Nói xongleech_txt_ngu, anh một tay xách Diệp Loan đi thẳng, chẳng hềbot_an_cap có thương hoa ngọc nào.
được vài bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Lâmbot_an_cap An đột quay đầu lại, nhìn chằm Tiền bà với ánh mắt lạnhvi_pham_ban_quyen lẽo.
Văn tự bán đâu?
Diệp Diệu Tổ thò tay vào ngực áo lấy ra thì đã bị anh phắt mấtvi_pham_ban_quyen.
Trương lão gia vuốt cằm nhìn theo bóng lưng hai người rời đi, tặc lưỡi tiếc .
là tiếc, tiểu nươngleech_txt_ngu tử xinh đẹp thế kia, bán lão gia này năm mươi lượng cũng đượcbot_an_cap ấy chứ! Tướng mạo vóc đó, dù có ngủ đêm rồi chết cũng không lỗ.
Năm mươi lượng?!
Tiền lão bà tử và Diệp Diệu Tổ nghe mà như trời sập xuống.
Bạc trắng của bọn họ bay mất rồi!
9083 người điểm danh
Bấm điểm danh ngay
Nắng trưa gay gắt khiếnvi_pham_ban_quyen người ta hoa mắt chóng .
Dạ dày Diệp Loan cuộn trào từng , cô không nhịn được ngồi xổm xuống con đường nhỏ nôn thốc nôn tháo.
Cô có thể lên được khôngvi_pham_ban_quyen, kiến bên đường cũng xui xẻo bị cô làm chết đuối rồi kìa! Lâm An ngẩng đầu sắc trời, mất kiên nhẫn giục giã.
Diệp Loan ngồi xổm trên mặt đất, giọng khản đặc, yếu ớt nói: Tôi khó chịu.
Côvi_pham_ban_quyen còn xui xẻo cả lũ kiếnleech_txt_ngu chứ! Vừa nãy bị hắn kẹp nách lôi đi một đoạn, suýt chút khiến cô chầu ông bà ngay tại chỗ.
Giọng mềm mỏng, nũng nịu bé như tiếng muỗi kêu, hệt tơ bay trong gió, nghe mà khiến lòng người ngứa ngáy.
Lâm Viễn rũ nhìn cô, đột nhiênleech_txt_ngu tới chó nhỏ đáng thương ven , hắn hừ một tiếng rồi chìaleech_txt_ngu tay ra.
Khoảnh khắc Diệp Loan nắm lấy, một cảm giác mát lạnh truyền từ ngón tay tới, khiến cô lập thấy dễnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịu đôi chút.
Lên đây!
tấm lưng gầy gò của hắn, Diệp không nhịn được nói: Cái dángbot_an_cap vẻ ớt thổi là bay này củabot_an_cap anh, có được không đấy?
Có được hay không, tối nay cô thử phải sẽ biết sao? Lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net An , ánh mắt sắc lẹm lườm .
Diệpleech_txt_ngu giật mình, phịch mông đất.
Chưa kịp phản ứng, hai tay cô đã lấy, xốc một cái cõng lên lưng. Cú nảy khiến cô suýt nôn rabot_an_cap lần .
Cô mồm lanhleech_txt_ngu miệng làm cái gì không biết! Đànvi_pham_ban_quyen ông càng cỏi thìleech_txt_ngu càngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỵ người khác nói anh ta không được!
Ngực dán sát vào lưng hắn, Lâm An Viễn xốc xốc mông cô lên đánh : là khá to, cô có sữa ?
Sữa?
Sữa gì cơ?
Sắc Diệp Loan thoắt cái nên vô cùng đặc sắc. Cô mắng người, nhưng vừa há miệng ọc ra toàn nước.
Cảm nhận được sự ướt át lưng, động tác Lâm Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Viễn lại: là có không ít, cô témleech_txt_ngu tém lại đi, đừng chảy ra ngoài lãng phí.
Diệp Loan chỉ cảm thấy sét ầm ầm bên tai, ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như bị sét đánh .
Một gái tân chưa chồngleech_txt_ngu như cô đâu ra sữa? này không miệng độc mà não còn có bệnh ànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Đúng là uổng phí cái nhan sắc này!
Anh
Vừa há miệng trào ra một ngụm nước nữa.
Chảy ra thật đấy, ra một lạng bạc này tiêu cũngleech_txt_ngu không quá lỗ.
Diệp nghe mà vừa xấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hổ tức giận, lửa giận bốc lên ngùn , đầu ngoẹo một bên, hoàn mất đi thức.
Chị hai, khivi_pham_ban_quyen nào mới ạ? Em sữa.
Nương mà , đây là người hầu chaleech_txt_ngu mua về hầu hạ chúng ta. Tam Nha, đừng có vơ, cha nói cô ta đang ốm, em gấp cái gì!
Nghe tiếng trẻ rầm bên tai, Diệp Loan khó nhọc mở ra, một lớn một hai đứaleech_txt_ngu bé đang ghé sát bên giường.
Hai đứa một một thấp.
Đứa lớn tầm tuổi, gầybot_an_cap gò đen nhẻm, trên cài một bông hoa rừngleech_txt_ngu màu đỏ, trông vô cùng buồn cười.
Đứa nhỏ tầm ba bốn tuổi, tóc vàng xơ xác, mặt nhỏ nhắn nhọn , đôi mắt tròn, khóe miệng không biết thứ nước cốt màu xanh gì, thỉu nhếch nhác.
Cha, nương rồi!
bé thấy Diệp Loan mở mắt, vẻ hét vọng ra .
Trẻ con ở thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này?
Diệp Loan đang thắc , giây tiếp theo liền thấy Lâm An Viễn mặc bộ ngắn bằng vải thô chắp chịt, đi dép cỏ, bưng một cái bát sứt mẻ bước vào.
Cởibot_an_cap trường bào lúc trước ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, người đàn ông này giống như biến thành một người . Nếu không phải hắn cất tiếng nói, Diệp Loan còn tưởng đâybot_an_cap là anh em đôi của hắn.
Tỉnh rồi thì canh gừng . Trong nhà không cóvi_pham_ban_quyen tiền mời đại phu cho cô đâu. Cô mà chết, trước khi cô thở sẽvi_pham_ban_quyen ném cô lên núi cho sói ăn!
Lâmleech_txt_ngu An Viễn nói liền đặt bát xuống bàn, lớn tiếng gọi đứa con gái đen nhẻm.
Nhị Nha, qua đỡ nương dậy!
Nhị Nhabot_an_cap bĩu môi, lườm Diệp trên giường đất: mới không thèm hầu hạ người . , cha bảo Tam Nha đỡ đi.
Nói xong chạy tót ra ngoài.
Con ranh , bệnh tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thư lại tái phát rồi! Lâm An Viễn bẩm một câu rồi bước đỡ Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Loan ngồi dậybot_an_cap.
Diệp bị kéo , tựa vào cái sau đã cũ đến không rõ màu sắc gốc.
Nhìn conbot_an_cap bé đang mút ngón tay bên cạnh, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giọng hỏi: có ba đứa con sao? Mẹ của trẻ đâu?
Không phải bảo được sao, con ở đâu ra?
Nhị Nha, Tam , thế bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên còn có một Đại Nha à?
Tên háo sắc này trông tuổi cũng không lớn, con cái ngần này rồi, khai trai từ tuổi , hay là do mặt trẻ hơn tuổi?
Chê nhà nghèo nên bỏ đi rồi. Sau cô là nương của chúng, mau đi! Nhanh khỏi rồi cho con gái bú sữa!
Lâm An Viễn vừa nói vừa bưng ép tớivi_pham_ban_quyen.
Diệp Loan định nói mình làm có sữa, nhưng bát đã bịleech_txt_ngu ấn đến tậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng.
Tôi tự uống.
Diệp Loan vừa cựa mìnhleech_txt_ngu đã thấy hoa mắt chóng .
Lâm Viễn nhíu màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Tôi đút cho, nếu không côvi_pham_ban_quyen run lên đánh , không có gừng bát hai cho cô đâu!
Khụ khụ
Kết bát vừa kề vào, Diệp đã bị sặc ho sụ sụ.
Tam đứng cạnh lên : Cha, phảileech_txt_ngu mồmleech_txt_ngu mồm cơ. Con nương của Đản toàn đút thuốc cho cha nó như thế.
Phiền phức vậy sao? Lâm An Viễn cau mày, hớpleech_txt_ngu một sấn tới.
Bị một ngụm lúc không bị, cả Diệp Loan nóng rực như lửa .
hôn đầu của cô a a a!
Ngay khi tên định mớm ngụm theo, Loan sốt ruột, bùng nổ sứcvi_pham_ban_quyen hồng hoang phắt lấy cái , một hơi uống cạn sạch.
Tôi uống rồi.
Cô mới thèm mớm mồm qua mồm, buồn nôn chếtbot_an_cap đi được.
Cũng được, khá có sức, xem không chết được. Lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Viễn thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy hài lòng gậtbot_an_cap đầu.
Sau đó, mặc kệ ánh mắt Diệp Loan, hắn ấm trên bàn rót nửa bát , tráng qua tráng lại cái bát không rồi đưa cho Tam Nhanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tam Nha ừng ực uống cạn, liếm khóe miệng bẩn thỉu, vẫn thòm thèm nhìn quanh mép bát, liếm một vòng nữa.
Diệp Loanbot_an_cap nhìn mà ngẩn người.
Nằmleech_txt_ngu yên nghỉ ngơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , buồn đái thì tiếng! Tam Nha con ngoài chơi, đừng quấy rầy nương nghỉ ngơi!
Hai cha con đều ra ngoài, Diệp Loanbot_an_cap lúc này mớivi_pham_ban_quyen chống lên, nhìn căn nhà mà mặt nhăn lại như đắng.
Tường đất nứt mấy lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trênbot_an_cap đóng đinh treo mấy tấmleech_txt_ngu động vật không rõ . Trong nhà chỉ có một cái bànvi_pham_ban_quyen thô kệch và cái ghế dài đặt chiếc ấm trà, trên giường đất là một cái đệm xỉn màu bám đầy bụi.
Ngoài ra chẳng có thứ gì khác.
Nhà này nghèo đến mứcbot_an_cap này sao? Đến mời đại phu cũng có, không phải sẽ chết yểu ở đây chứ?
Có lẽ do tác dụng canh gừng, người toát mồ hôi, Loan lại đầu mơ màng, toàn đau nhức xương cốt.
Mẹ kiếp, cái lần không chết tiệt này, còn thảm cả mạt thếbot_an_cap!
Nếu không gian ở đây thì tốt biết mấy, cô nhớ trong không gian vẫn hai thuốc hạ sốt.
chết ngay lúc mạt thế vừa bùng nổbot_an_cap. So với ta cóvi_pham_ban_quyen năng kim mộc thủybot_an_cap hỏa thổ xò ngút trời, cô chỉ thức tỉnh cái năng không gian chẳng có mấy dụng. Đã mạt rồi, đào đâu ra vật tư trữ, thậm chí dị không còn chưa kịp dùng mấy lần đã xui xẻonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị Tang thi giết chết.
Trong chẳng mấy chốc tối sầm . Diệp Loan thấy trước mắt hoa , chớp mắt một cái, vậy mà cô lại xuất hiệnbot_an_cap bên trong không gian!
Không gian của cô vẫn ?
Diệp mừng rỡ tột độ. Dựa vào trí nhớ, cô nhanh chóng tìm hai viên thuốc hạ sốt duynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhất sót lại một cái bàn hỏng rồi nuốt xuống.
Lúc này, toàn cảnh trong không gian hiện trước mắt. Vốn dĩ trước kia không gian của cô chỉ một bãi đất trốngbot_an_cap chìm trong mù dày đặc.
Bây giờ lại xuất hiện thêm một dòng suối, xung quanh còn có đất đai. đầu lên nhìn, trờivi_pham_ban_quyen cũng ra rồi?
Diệp Loan vốc suối lên uốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đầu óc lập tức tỉnh táo hơn không ít.
Đây là rồi sao?
Có nước, , mặt trời vậy cô có thể trồng trọt ? này không đói khát !
Nhìn thấy trong cỏ khô lót dưới đuôi giường ban nãy có lẫn một cành cây nhỏ xíu bằng gỗ theo một chút rễ, cô tiện tay cầmvi_pham_ban_quyen vào, mang trồng xuống đấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong không gian, sau đó tưới một chút nước .
Trồng xong cô mới nhớ ra: Cành này khô queo hếtleech_txt_ngu rồi, có sống nổi không đây?
Nhưng ngay giây tiếp theo, cành gỗ liền nhú một non bé .
Ông trời đối xử không , lần này được cứu rồi!
Loan kích động xoay mấy vòng chỗ.
Chợt có tiếng bước chân bên , côbot_an_cap mới vội vàng khỏi không gian.
Cô đang làm cái gì đấy?
Màn vén lên, bóng mảnh khảnh xuất nơi lối .
Đó là một cô gái chừng tuổi, đường tinh xảoleech_txt_ngu, làn da trắng ngần, trên người mặc bộ váy áo vá đã bạc màu.
Loan giật mình, cố gắng trấn tĩnh lại.
Đại đứng cửa, Diệp Loan bằng ánh mắt nghiêm nghị: Nếu cô định bỏ trốn thì ta khuyên cô nên dẹp bỏ ý định đó đi. Nơi nàyleech_txt_ngu núi non quanh, một nữ tử yếu như cô mà ra ngoài thì chỉ có con đường .
bảo tôi muốn chạy, tôi chỉ là đói thôi. Diệp nói xong liền uể oải ngồi xuống cạnh giường đất. Vừa rồi nhảy nhót hăng hái quá, giờ cô chỉ thấy đói đến người.
Trong thầm nghĩ con bénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này tuy nhỏ mà tâm tư thật nhạy bén, lại có thể nhìnvi_pham_ban_quyen thấu suy nghĩ của cô trong nháy mắt.
cả, ăn cơm ! Bên ngoài vang lên tiếng vui vẻ của Tam Nha.
Đại Nha nhìn Diệp Loan: Tôi cơm cho cô.
Không cần, tôi ra ngoài ăn cùng mọi người.
Diệp Loan đã uống hạ sốt, lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nãy còn thủ uống suối linh không giờ phút này cảm thấy óc tỉnh táo hơn nhiều. Cô muốn ra ngoài thăm dònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hình để tínhleech_txt_ngu toán bước tiếp theo.
Trong sân trời vẫn chưa tối hẳn.
Trước cửa gian nhà đất thứ ba có một chiếc bàn và hai chiếc ghế .
Lâm An Viễn cùng và Tam Nha ngồi sẵn, trước mặtleech_txt_ngu mỗi người đặt một chiếc bát.
Thấy Diệp Loanbot_an_cap đi ra, Lâm An Viễn nhướng nói: Bát canh gừng hiệu , cô đã có thể xuống đất đi lại được rồi, đúng là không lỗ chút .
Diệp Loan không đápnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời, dưới ánh nhìn của mấy cha con, cô ngồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống. Vừa cúi đầu nhìn thấy bát canh lè bát, mắtbot_an_cap cô liền đờ ra.
là cơm sao?
Trờivi_pham_ban_quyen ạ, hồi ở tận thế cô ăn uống đâu có đến mức .
Viễn bưng bát lên uống cạn một hơi, rồi tiếng: Các ở nhà khóa kỹ cửa, ta ra ngoài một chuyến.
Đại nhíu mày, thấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giọng hỏi: Cha, cha định đi trộm gà nhà Lưu ngoại sao? bị làm nhà họ Lưu bắt được là sẽ bị đánh chết đấyleech_txt_ngu.
Phụt khục khục.
Diệp Loanvi_pham_ban_quyen suýt thì sặc, ánh xung quanh đổ dồn về phía mình, cô vội vàng cúi đầu hớp ngụm canh, đắng chát lan tỏa trong miệng.
Người đàn ông này trông cũng dáng, vậy mà lại đi làm chuyện trộm gà bắt chó saoleech_txt_ngu?!
Sắc mặt Lâm An Viễn đen : Nói bậy bạ gì đó, ta săn gà rừng tẩm cho nương , người khỏe lại là có thể cho Tam Nha . Đại phu nói Tam Nha từng được bú sữa, lại cộng thêm bị suy nhược từ bụng mẹ nên mới dễ sinh bệnh.
Ở bên , Nhị Nha bĩu môi, đôi mắt sắc sảo liếc xéo Diệp Loan: Thì cũng được coibot_an_cap là vú nuôi thôi, nuôi cũng là kẻ hạbot_an_cap nhân.
Diệp Loan:
nuôi cái đầu ngươi ấy.
Lâmbot_an_cap An Viễn dặn dò ba đứa gái trông chừng Diệp Loanleech_txt_ngu cho kỹ, rồi lấy nón lá tường đội lên đầu đi ra khỏi cửa.
Diệp Loan nhìn theo bóng hắn biến mất, trong nảy ra ý . nay người ông này không có nhà, chính là cơ hội tốt để cô đi.
xong, cô mặt trở về phòng .
Giữa chừng Tam có chạy vào, nhưng bị Nhị dắt đi mất.
Diệp trùm chăn nằm một lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ăn bát cháo nhưng bụng vẫn đói cồn cào.
Ước chừng khoảng hai ba sau, ngoài không còn độngvi_pham_ban_quyen tĩnh , Diệp Loan lách mình vào không gian.
đến nơi, cô đã kinh ngạc há hốcvi_pham_ban_quyen mồm. Cây non trồng lúc trước giờ đây mới chỉ một lát đã cao hơn một mét, thậm nở hoa.
Hóa ra lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cây lê, nhanh lớn chút đi, mau quả đi, ta sắp chết đói rồi.
Một cháo rau dại căn bản không thấm tháp gì, Diệp Loan đói đến lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải uống nước suối, sẵn tiện luôn lê.
Dứt lời, chỉ trong mắt, cây đã trái nhanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chóng .
Diệp chớp chớp mắt, dở khóc dở cười: Ông trời , ông đang trêu con đấy à!
Nếu hồi tận thế mà không cũng lợi hại như vậy thì là bảo vật quốc gia rồi! Chẳng biết có nhiêu người năng vệ cô, cô làm sao mà chết được chứ?
Cô đưa tay hái một quả lê một miếng, vị ngọt lịm, mọng nước, ngon cô phải nheo lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tận .
Rầm rầm rầm!
Các người là ?!
Vừa ăn no nê xong thì bên ngoài lên tiếng cửa và của Đại Nha.
Ngoài cửa, bà già họ và Diệp Tổ ngườivi_pham_ban_quyen đầy bụi bặm, vất vả lắm mới tìm đến đây.
Bà già họ nặn ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một nụ : Đây lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà An Viễn phải không? hắn mua hôm nay làleech_txt_ngu con gái ta, giờ ta không bán nữa, bạc lại cho cácleech_txt_ngu người, người ta phải đibot_an_cap.
Chà, người đã bánbot_an_cap rồi thì chính làvi_pham_ban_quyen người hầu chúng ta, sao giờ lại lật lọng? Nhị Nha dài đi ra, giọng điệu chua ngoa.
Bà già khi đây đã chuẩn bịleech_txt_ngu sẵn lời lẽ, giả vờ đưa tay nước mắt: Lúc đó ta nhất thời hồ đồ, dùleech_txt_ngu cũng là con ruột, taleech_txt_ngu không nỡ. Bạc ta trả, con ta phải mang đi, cả văn tự bán thân nữaleech_txt_ngu.
Năm mươi lượng đó, dù thế nào họ cũng phải đưa con khốn này nhà phúvi_pham_ban_quyen hộ!
Nha nhíu mày, nghiêm mặt nói: Cha ta đi nghỉvi_pham_ban_quyen , có chuyện gì thì đợi ngày cha ta thức dậy rồi nói.
gìbot_an_cap? Đã ngủ cùng nhau rồi?!
Bà già họ Tiền xong thì tức phát điên.
Connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khốn này nếu bị mất ngàn vàng thì Trươngbot_an_cap phú hộ còn chịu bỏbot_an_cap ra năm mươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa không?
Con ranh này cũng khéo người thật, Lâm Viễn có nhà phải ? Diệp Diệu đảo mắt, vẻ mặt đãng định xông vào sânvi_pham_ban_quyen.
Tên Lâm An Viễn này lại nuôi ba con gái lỗ , trông cũng xinh xắn, chắc là nuôi lớn để bán lấy tiền đây màvi_pham_ban_quyen.
Sắc mặtbot_an_cap Đại Nha lạnhbot_an_cap lùng hẳn đi: Ta nói rồi, cha đã ngủ, các người nếubot_an_cap làm ông ấy thức giấc thìvi_pham_ban_quyen cha ta không tốt .
Diệp Diệu cũng không kẻ ngốc, nếu người có ở nhà thì sớm ra mặt rồi, hắn liền mạnh Nha sang một xông .
Cút ra khỏi tao, đồ mắt chuột tai , nhìn đã thấy chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải hạng tốt lành gì. Nói một dắt người đi , tao đã một lượng bạc đấyvi_pham_ban_quyen
Nhị Nha cầm lấy cây dao bổ sau cánh cửa, chặn trước Diệp Tổbot_an_cap mà chửi bới.
Bà già họ Tiền sợ Lâm An Viễn về trả , liềnleech_txt_ngu kéo đứa con đang định xông : Thôi được , lão bà này bấm bụng chịuvi_pham_ban_quyen thiệt, trả các ngươi một lượng rưỡi, người ta mang đi, gì thì không bán nữa.
Nhị nghe vậy mắt sáng lên.
Con vội thấp giọng nói: Chị cả, nửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lượng bạc là đủ choleech_txt_ngu cả nhà mình ăn thịt đó.
Chỉ sang một cái mà lời được nửa lượng! Quá hời!
Diệpleech_txt_ngu Diệu Tổ nghĩ đến mươi lượng nên cũng không nửabot_an_cap lượng bạc kia nữa, hắn hướng vào trong phòng gào lên: Diệp Loannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, con tì tiện kia, ra đây cho tao Ánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Lời chưa dứt đã hóa thành một tiếng thét thiết.
Một cục nện trúng ngay miệng không lệch li.
đêm nửa hôm, chó cái thế!
Diệp Loan bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong phòngleech_txt_ngu, phủi bụivi_pham_ban_quyen đất trên tay, khen ngợi sự chuẩn của mình.
Con tiện tì này, mày muốn phản rồi à, dám đánh cả em mày. Thôi, lão bà tử này không thèm chấp mày, tao đưa mày nhà phú hộ hưởng vinh hoa phú quý, ở cái nhà nghèo kiết xác này mày chỉ có nước chết thôi!
họ Tiền nổi trận lôi đình, nhưng vì năm mươi lượng bạc nên đành nhẫn nhịn, lậpbot_an_cap tức xông tới lôi Diệp Loan.
phải sợ làm hỏng nhan sắc củavi_pham_ban_quyen con khốn này, bàbot_an_cap ta nhất định phải đánh nó một trậnleech_txt_ngu tơi bời.
Đại lên tiếng: Không được, giờ cô ấy là người của cha ta, bà không được mang đi!
Tam trần chạy từ trong phòng ra, chắn trước Diệp Diệu : Các người không được mang mẹ tôi đi! mẹ !
Bà già họ Tiền đẩy Nha một cái: con, ra, ta mang con gái ta đi lẽ đất!
Bà già thối tha kia, tưởng bà thương con gái lòng, hóa ra làleech_txt_ngu định bán thêm lần nữavi_pham_ban_quyen. Tôi chưa thấy người mẹ nào độc ác như bà, nhổ vào! cút khỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà !
Nhị Nha cũng đẩy mạnh bà già Tiền một cái, không ngừng chửi.
Loan nhìn đứa chắn mặt mình, trong lòng không ngạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đúng lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mắt Diệp Diệu Tổ lóe lên tia hung ác, hắn bất tungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân đá mạnh về phía Tam , đứa trẻ đang đứng gần hắn nhất.
Tam Nha!
Loannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net co rụt đồng tửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tam Nha bé bỏng bị một cước đá trúng , văng ra xa, oànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một tiếng phun ra ngụm máu, nằm trên mặt đất giật một hồi rồi lịm đi, không động tĩnh.
Ngươi là súc sinh à? Đứa nhỏ thế này đắc gì đến ngươi! Diệpvi_pham_ban_quyen Loan đầy giận dữ nhìn chằm chằm Diệp Diệu Tổ.
Kể cả ở tận thế, em vẫn luôn được bảo vệ theobot_an_cap bản năng, có hạng súc sinh mới táng tận tâm tay với một đứa .
Con khốn, mau thôi! Diệp Diệu Tổ cũng giật mình kinh hãi, sợ Lâm An Viễn quay về thù, gã túm lấy Diệp Loan định lôi đi.
Nói gì thì nói, năm lượng bạc kia gã nhất định lấy cho bằng được.
Diệp lửa giận ngút trờibot_an_cap, nện thẳng vào mắt Diệp Diệu Tổ.
Mày mới là đồ khốn! Đồ súc sinh!
Cái thứ lỗ vốn nàyvi_pham_ban_quyen, dámleech_txt_ngu em trai mày à! Tao đánh chết mày!
Tiền lão bà thấy , phía sau túm chặtvi_pham_ban_quyen lấyvi_pham_ban_quyen tóc Diệp .
Diệp nhất thời bị khống , bị mẹ con gã lôi sống dở .
Cha, cha về rồibot_an_cap!
Trong tình thế bách, Đại raleech_txt_ngu phía cửa hét một tiếng.
Tiền lão bà và Diệp Diệu Tổ giật nảy , Diệp Loan thời cơ vùng ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đoạt lấy cái liềm trong tay , thẳng Tổ mà chém.
A ——
Một tiếng thét thê lương xé lòng, Diệp Diệuleech_txt_ngu Tổ ôm lấy cánh đang chảy máu, đau khóc.
Tiền lão bà tử cũng bị thương ở tay, nhìnleech_txt_ngu Diệpleech_txt_ngu Loan như bị quỷ nhập thân, bà ta sợ hãivi_pham_ban_quyen run rẩy khắpbot_an_cap người: Con ranh chết tiệt, mày điên rồi, điên thật rồi!
Hoặcleech_txt_ngu là lập cút, hoặc là cùngleech_txt_ngu chết! Diệp Loan chặt liềm, ánh lạnh lẽo nhìn hai người.
Đến tang thi cô cònbot_an_cap giết được, lẽ nào lại sợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giết người! không phải ở nơi này giết người sẽ gặp rắc rối, đêm nay cô đã băm vằn hai kẻ này thành thịt vụn rồileech_txt_ngu.
Diệp Diệu Tổ đau đến mức nước mắt nước mũi chảy ròng : Nương, con đau quá, cánhbot_an_cap tay con đứtbot_an_cap rồi, cánh tay của con!
đồ tiểu tiện bị đánh, mày cứ đợi đấy cho tao!
Tiền lão bà tử cuối cùng cũng biết sợ, bà ta sợ con ranh này liều mạng, cũng cánh tay conbot_an_cap trai bị hỏng, liền dìu Diệp Diệu Tổ bỏ .
Tam Nha, Tam Nha.
Đợi người đi khuất, Loan vội vàng bế Tam Nhanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào lòng, khẽ gọi.
Thân hình nhỏ bévi_pham_ban_quyen của Tam Nha mềm nhũn, không có chút phản ứng nào, khiến mũi cô chợt cay .
Đều tại cô, nếu phải côvi_pham_ban_quyen dẫn trai cô đây, em gái tôi cũng không bị . Cô đúng là cái đồ sao chổi, đợi tôi về sẽ bán cho lão thân !
khôngleech_txt_ngu dám chạm vào Tam Nha, vừa mắng Diệp Loan vừabot_an_cap quệtleech_txt_ngu nước mắtvi_pham_ban_quyen.
Nhị Nha. Đại Nha run rẩy quát lên một tiếng, rồi nói với Diệp Loan: Tôi đi mời thầy thuốc, cầu xin côvi_pham_ban_quyen hãy chăm sóc em gái tôi.
Nhị Nha còn nhỏ, không nào mới về, trong nhà giờ người duy nhất có trông cậy chỉ có Diệp Loan.
Loan gật đầu.
Nửa đêm này đi mời thầy thuốcleech_txt_ngu, lại chúng ta làm gì tiền, thầy có chịu đến không? Nhị Nha không ngừng lau nước .
Em đừng quản, khóanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỹ cửa . Đại Nha nói xong chạy biến ra ngoài.
Diệp Loan không kịp suy nghĩ nhiều, bế Tam Nha vào trong giường đất, thừa lúc Nhị chưa , vội vàng choleech_txt_ngu Tam Nha uống nước suối từ gian.
May mà nước suối theo ý niệm của cô mà chảy ra đầu tay.
Nha xuống một cách vô thức, mặt nhỏ nhắn đen sạmbot_an_cap vẫn vệt máu chưa khô.
Nương
Trong cơnleech_txt_ngu hôn mênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Tam Nha mình thành một nhỏ, từngleech_txt_ngu tiếng gọi nương.
Diệp Loan cầm lòng được, nhẹ nhàng vỗ về Tam : Đừng sợ, có nương ở đây.
Tam Nha nhưbot_an_cap nghe thấy được, bàn tay bé nắm vạt áo Diệp Loan không buông.
Nhị bưng chậu nước đi vào, định Diệp Loan, nhưng mở miệng, nước mắt đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rơi lã .
Suốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả , Diệp Loanvi_pham_ban_quyen và Nhị Nha ngồi bên cạnh giường đất, canh giữ Tam Nha.
Chẳng biết qua bao , trời cuốibot_an_cap cùng cũng sáng.
Cổng két tiếng mở ra.
Cha, cha về rồileech_txt_ngu ạ?
Nhị Nha đang ngủ gật bỗng bật , chạy ngay ra ngoài .
Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Loan cũng giật mình tỉnh táo lại, cô kiểmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy sắc mặt Tam Nha đã bình thường, hơi định, lúc nàyleech_txt_ngu mới thở phào nhẹ nhõm.
Lâm Viễn có nhà không? Đạileech_txt_ngu nhà ông có chuyện rồi!
Diệp Loanleech_txt_ngu vừa ra tới nơi, liền thấy một nữvi_pham_ban_quyen tầm bốn mươi tuổi đứng ở cửa.
Có chuyện? Chuyện gì thế?
Saoleech_txt_ngu Tam Nha đỡ hơn một chút, Đại Nha lại xảy ra chuyện rồi?
? Nhị Nha, nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cháu có người đàn bà này từ bao thế? Người phụ nữ nghi hoặc đánh Diệp Loan.
Diệp Loan mấp máy môi, liếc nhìn Nhị Nha rồi trầm giọng : Tôi là nương của banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa , hôm cửa.
Cô cần phải có một phận hợp lý, khế ước thân vẫn còn nằm trong tay Lâm An Viễn.
Đêm lúc Nhị Nha ngủ cô tìm thử nhưng không thấy, chắc là đã bị Lâm Anleech_txt_ngu Viễn giấu đi mang theo bên người .
Nhị đang lo lắng cho Đại Nha nên phản Diệp Loan: nương, bà mau nói đi, đại tỷ của cháu rốt cuộc làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao vậy!
Vương đại nương mởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời: Đại Nha nhà cháu chẳng ngã xuống mương từ lúc , Nhị Ngưu sáng sớm đi lên trấn thì phát hiện ra, đã đưa con bé đến y rồi. Cậu bảo bà báo với cháu một tiếng, người mau mang tiền đến quán mà xem.
Thôn cách nhà Lâm An Viễn đoạn khá xa, danh Lâm An Viễn lại không tốt. Chẳng qua là vì đứa ngoan ngoãn, lại đángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thương, từng giúp bà giặt đồ nên bà mới sẵn chuyến nàyleech_txt_ngu.
Cái gì, đại của cháu có bị thương khôngbot_an_cap? Đôi mắt sưngvi_pham_ban_quyen húp nhưleech_txt_ngu hạt của Nhị Nha lại đỏ .
Cái này bà cũng không rõ, cháu đi tìm chabot_an_cap cháu đi. Còn nương cháu để bà canh cho, bảo đảm không để cô thoátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Vương đại nương vừa nói vừa giác nhìn Diệp Loan.
Diệp Loan:
Đại nương, phiền bà chăm sóc Tam Nha ở trong nhà khôngleech_txt_ngu? và Nhị Nha lên trấn xem Đại . Bà yên tâm, chạy , Lâm An Viễnleech_txt_ngu là ân nhân cứu mạng của tôi, đi theo anh ấy là để báo . Loan tìm đại một cái .
Thật không? Ánh mắt Vương đại nươngvi_pham_ban_quyen nhìn Diệp Loan rõ ràng là không tin.
Diệp hít một : ước bán thân của tôi còn ở trong tay Lâm An Viễn, tôi chạy không thoát được.
Khế ước thân ở trong tay Lâm An Viễn, nếu cô chạy, chỉ cầnvi_pham_ban_quyen hắn báo quan, cô sẽ trở thành tỳ bỏ .
Phụ nữ có chútleech_txt_ngu nhanleech_txt_ngu sắc mà bị bắt lại kếtleech_txt_ngu cục còn thảm hơn cả cái chết. Đây cũngbot_an_cap là một trong do Diệp Loan không rời đi vào đêm qua.
Vương đại nương lúc này mới gật đầu, lẩm bẩm một câu: , hoá ra là người đàn bà được mua về.
Diệp Loan nhìn Nhị Nha đang ngây người: Biết đường lên , dẫn đường đi.
Hôm lúc Lâm An Viễnleech_txt_ngu đưa về cô đang hôn mê nên không nhớ .
Khóe mắt sưng húp của Nhị Nha nhếch lên:
Diệp Loan lời cô bé: Dừng lại, Tam Nha đã khôngleech_txt_ngu sao rồi, mau đi xem đại tỷ của em .
vết thương không quá nặng, nước tuyền cô địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có tác .
Nghĩ đến bóng nhỏ chắn trước mình đêm qua, Diệp thở dài mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng.
Thôi , coi như này làm vì thấy ba đứa nhỏ này đáng thương.
Đường lên trấn xa, Diệp Loan chạy đến mỏi nhừ cả chân. Mặt trời đã lên, nắng gắt khiến ngườileech_txt_ngu ta ngừng đổ hôi.
Nhị Nha thở hổn hển, khuôn mặt đen sạm vì cháy trở nên đỏ gay, giọng nói run : Phía trướcleech_txt_ngu là y quán, trên trấn có duy nhất y này thôi, nhưng mà không có tiền, sao bây giờ.
Em cứ vào Đại trước đi, tiền bạc để tôi nghĩ .
Diệp Loan nói xong, không Nha kịp đã bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi.
Đợi khi tới một góc khuất không người, cô vận dụngvi_pham_ban_quyen ý niệm, ra mấy quả lê từ trong không gian.
Những quả lê vàng óng, vừa to vừa .
Bốn lê, mỗi quả to bằngvi_pham_ban_quyen trái bưởi chùm, Diệpbot_an_cap dùng cả hai tay cũng không cầm xuể, dùng vạtbot_an_cap áo túm lấy.
lê đây, lê vừa to ngọtbot_an_cap! Mọi người xem thử đi!
Tìm được một chỗ râm mát, Diệp bắt đầu rao bán.
Người qua đường tò mò nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàng vài cái nhưng chẳng ai có ý định . Ngược lại, vài người đàn ông lạ nhìn với ánh mắt không mấy thiện cảm.
Diệp nhận xung quanh có mình nàng hàng, liền nảy ra ý định đến trước tửu lầu khách sạn — nơi những có tiềnbot_an_cap thường xuyên lui tới.
Chợ hôm qua nàngbot_an_cap vẫnbot_an_cap còn tượng, nhưng thôibot_an_cap bỏ đi, chỗ đó vừa bẩn vừa lộn xộn.
thăm đường, một cỗ xe ngựa hai ngựa kéonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ phía không xa thong thả đi tới.
Loan chút do dự đón đầu: Quý nhân, mua lê không ạ? Đảm bảo là lê to nhất này.
Phuvi_pham_ban_quyen xe là một thiếu niênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chừng sáu mười bảy tuổi, chạy chậm nên cậu ta dừng hẳn lại, tò mò nhìn một cái.
Lê to thật đấy, nhưng sao lại dùng vạt đựng, thế này thì không trang cho lắm.
Diệp Loan thấy có hy , lậpvi_pham_ban_quyen tức nở cười nhiệt tình: chẳng cầnbot_an_cap lá xanh, cây già nhà tôi năm nay kết đượcbot_an_cap vài , định dành người trong nhà ăn. Nhưng vì nhà gấp nên tôi mới mang đi bán, đi vộibot_an_cap quá nên quên mất chuyện đựng vào rổ.
nào?
Trời nóng nực, thiếu niên cúi đầu , dường như ngửi thấy hương vị thanh ngọt của tráibot_an_cap lê. Nghĩ bụng nếu công tử không ăn thì cậu ta tự .
Diệp Loan vừa rồi đã quan sát kỹ cỗ ngựa này, cả quầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net áo thiếu đang mặc, sau khi suy tính lưỡng mớivi_pham_ban_quyen đưa ra một con số.
Cáivi_pham_ban_quyen ? lạng!
Lê này của cô dành chobot_an_cap tiên ăn à! Đắt sao không đi luôn đi!
Thiếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe xong cả lông , giơ roi ngựa định đánh .
Nghiên , lê gì màleech_txt_ngu đáng giá mười lạng, để xem thử.
Đúng lúc này, rèm được vén lên.
Người trong cũng một thiếu niên mặt thanh , mười tám mười chín tuổi, mặc một bộ y phụcleech_txt_ngu màu xanh thẫm, nói lười nhác như mới ngủ .
Côngbot_an_cap tử, ngài tỉnh rồi ?
xe Nghiên Đài bấyleech_txt_ngu giờ mới ra mình nói quá to làm thức giấc công tử, bèn lườm Diệp Loan mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái.
Diệp vờ không thấy, ôm vạt áo xíchbot_an_cap lại gần hơn: Công tử, ngài xem này, tuyệt không phảibot_an_cap tôi khoác lác, lê này ăn vào sinh khát, vị lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngọt mềmvi_pham_ban_quyen. Đặc biệt là trong nhà cóbot_an_cap bậc trưởng bối ngày thường hay ho hen chán ăn, giữa tiết trờibot_an_cap nóng nựcleech_txt_ngu thế này mà được ăn một dễvi_pham_ban_quyen chịu biết .
Nàng nói hoàn là thật, chẳngleech_txt_ngu phải kiểu mèo khen mèo dàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đuôi.
Bản nàng cũng không ngờ chỉ tình cờ cắm một cành trên đầu mà lạileech_txt_ngu trồng ra được loại ngon đến thế.
Đây là những quả to nhấtbot_an_cap trên cây, nàng bán chính là cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự ngon và hiếm lạ này.
Mười lạng bạc đắt sao? Không hề!
Ôn Thư nhìn người thiếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữ mặt, má nàng đỏ bừng vì nắng, ướt đẫm vào mặt, nụ cười rạngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rỡvi_pham_ban_quyen. Dù mặc bộ mảnh nhưng không khiến người ta cảmleech_txt_ngu nhem nhuốc.
chí đứng cách một khoảng vẫn thểleech_txt_ngu ngửi thấy mùi thơm thanh khiết lê.
Mua.
Công tử, này, cái này
Nghiên Đài định nói đắt quá, sao mặc cả; mười lạng bạc đủ mua một người hầu rồi, rõ ràng là bị lừa mà.
Nhưng nhìn ánh mắt của công tử, cậu ta không dám nói thêm, từ trong xe ra một ăn rồi xếpleech_txt_ngu lê vào.
Sau đó, với vẻ mặt đau xót, cậu ta lấy mườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạng bạc túi tiền ra.
Xong rồi, lại làm kẻ ngốc bị hớ, về nhà cậu tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và công tử chuẩn bị ăn mắng đi là vừa.
Diệp Loannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vui đến phát điên, lờileech_txt_ngu hayvi_pham_ban_quyen ý đẹp tuôn ra: Đa tạ công tử, công tử đại một sớm cưỡi phong vân, vút tận chín tầng mây.
Lưu Ôn ngồi trong , nghe thấy giọng ấy, địnhleech_txt_ngu cầm quả lê bỗng khựng . hắn vén rèmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xe lần nữa, người đã biến mất.
Người ?
Công tử, nào cơvi_pham_ban_quyen ạ?
Nghiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đài phản lại: À, người lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ạ, chạy rồi.
Lưu Ôn Thư thấy nàng chạy đi hướng nào, bènvi_pham_ban_quyen lườm Nghiên Đài một cái.
Vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đúng lúc khát, hắn cầm quả trong hộp lên cắn một miếng.
Chỉ ấy thôileech_txt_ngu, cả người hắnvi_pham_ban_quyen sững
Diệp Loan thấy xung quanh có dòm ngóleech_txt_ngu, để tránh rắc rối nảy sinh, nhận được bạc nàng liền rời đi .
đường có người bán mì nước hầm , mùi hương len lỏi vào , đã lâu không được ăn mì, Diệp Loan không kìm được mà nuốt nướcbot_an_cap miếng.
Trên lầu cao.
Trương phú hộ đang thưởng , nhìn xuống cửa sổ liền thấy mỹ xinh đẹp hôm .
đầu lão lập hiện lên gương mặt thoátvi_pham_ban_quyen tục của Lâmvi_pham_ban_quyen An Viễn.
Trong lòng khôleech_txt_ngu nóng, nhấp một ngụm trànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Đúng là trà , nếu có thêm món nhắm tuyệtleech_txt_ngu hảo đi kèm thì càng mỹ mãn.
Những thứ chưa ăn được vào miệng, Trương lão giabot_an_cap lúc nào cũng cảm thấy ngứa trong lòng.
Vốn hôm qua nói năm mươi lạng, hôm nay tiểu mỹ nhân này sẽ xuất hiện trên giường , mà haivi_pham_ban_quyen tên nghèo kiết xác lại không đưa người .
Tên tayvi_pham_ban_quyen sai đi theo bên cạnh hướng mắt Trương lão gia, lập tức nặn nụ cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nịnh nọt: Trương lão gia, ngài chút, nhân sẽ mang mónbot_an_cap ngon cho ngàileech_txt_ngu ngay.
Trương lão gia không , thong dong uống từng ngụm trà.
Phía đối diện đường, Diệp Loan quánvi_pham_ban_quyen mì, do dự hồi, cuối cùngbot_an_cap vẫn quyết đi y quán , đưa người ra trước rồi sau.
định quay đi, trên đường đột nhiên có kẻ nhảy ra chặn lại.
Tiểu mỹ nhân, đi đâu đấy?
Tránh ra! Diệp nhíu mày nhìnvi_pham_ban_quyen kẻ trước mặt.
Giữa thanh thiên bạch nhật mà cũng ngang nhiên trêu phụ nữ nhà lành sao?
Tên tay sai toe toétvi_pham_ban_quyen miệng: Mỹ nhân, lão gia ta cô lên uống trà, đi với ta một chuyến đi.
Diệp ngẩng đầu lênvi_pham_ban_quyen, nhìn thấy dáng người béo phệ trên lầu , sắc mặt sầm xuống. Sao lại đen đủi thế này, lại là lão lợn đen nàyvi_pham_ban_quyen.
Ta không quen lão gia nhà ngươi, tránh ra!
Diệp vừa nói vừa lách người , nhưng mới đi được vài bước bị lấy cánh .
tay sai lại bộ mặt nhả, giọngbot_an_cap điệu đầy vẻ đe dọa: Tiểu nhân, đừng để rượu mời không lại muốn uống rượu phạt. Lão gia nhà ta nhìn trúng ngươi phúc của ngươi, cha mẹleech_txt_ngu già ở nhà cũngbot_an_cap hưởng phúc theo đấy.
phận này cho ngươi, ngươi có lấy không? Cút!
Diệp Loan một cú đá, lúc kẻ đó đau đớn buông tay, nàng quay đầu biến.
Con khốn! sai bị đá đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net méo xệchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt, gàobot_an_cap về phía trà lâu: Người đâu, trói nó lạibot_an_cap cho ta!
Trong lâu tứcbot_an_cap thìvi_pham_ban_quyen gã đại hán xông ra.
Diệp Loan thấy hình bất ổn, liền chạy về đông người.
Vừa chạy được một đoạn, nàng vào một người.
Chỉ thấy đối phương nhẹ , bị lùi lại hai , vừa định xin lỗi.
Ngẩng lên, bắt gặp một đôi mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đen thẳm.
Lâm Viễn?!
Diệp không ngờ lại gặp hắnleech_txt_ngu ở đây, cô còn kịp kinh ngạc thì đã bị bàn tay chộp chặt.
Cô chạy đi đâu, có ta đánh gãy chân cô không!
Sắc mặt An Viễn u ám, trong đôi đen láy cơn giận dữleech_txt_ngu.
Tôi
Diệp Loan vừa định bảo đài chắc anh hiểu lầm rồi, nhưng thấy đám người phía sau đã đuổi kịp, cô kịp giải thích nhiều, vội nép sau lưng Lâm An Viễn.
Viễn, mấy tên này tôi xinh đẹp nên muốn bắt tôi đem bán, tôi dù saoleech_txt_ngu cũng là ngườibot_an_cap anh, cứu tôi với.
Đại trượng phu co được giãn , bốn gã đàn lực lưỡng thế kia cô đánh không .
Nghe lời cô, Lâm An Viễn không nhịn đượcleech_txt_ngu mà nhướng mày, nhưng khi nhìn thấy đám đang đi tới, thần sắc hắn lập tức lạnh xuốngleech_txt_ngu.
Tên tay saivi_pham_ban_quyen định dạy cho gã mặt trắng thích xen vào chuyện người khác một bài , không ngờ lại gặp người quen, hắn nặn ra nụ cười: Ồ, Lâm Viễn sao? lão còn hỏi ngươi đấy, vừa hay dẫn theo mỹ này đi lão gia luôn đibot_an_cap, lão gia chắc chắn lắm.
Dứt lời, thấy Lâm An Viễn định bỏ đi, hắn vội sai người chặn lại: Ngươi mang người đi vậy? Lão gia đang đợi trên trà lâu kia .
Lâmleech_txt_ngu An Viễn theo Loan, vẻ mất kiên nhẫn: nay ta không , đang vội về nhà sinh con trai đây, ngươi báo lại vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trương gia một !
Tên tay sai ngẩn , nụ trên mặt biến mất ngay lập tức. Hắn giá Diệp Loan với giọng điệu đầy nghi hoặc: Đây là người đàn bà của ngươi? Viễn, ngươi đừng có lừa người, người đàn bà xinh đẹp thế này mà chịu theo ngươi sống cảnh nghèo khổ sao? Sớm muộn gì cũng bỏ thôi.
Hắnvi_pham_ban_quyen vốn rõ, đànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà trước kia của Lâm An Viễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính không chịu nổi nghèo khóleech_txt_ngu nênbot_an_cap mới bỏ chạy.
thật cho biết, Trương lão gia
Lâm Viễn hừbot_an_cap lạnhleech_txt_ngu tiếng, không đợi tên tay sai nói trựcvi_pham_ban_quyen tiếp ngắt lời: cô ta sống chết mêleech_txt_ngu mẩn ta, cứ thích cùng chịu khổ đấy, ngươi đừng có cản đường!
Diệp Loan cúi đầuleech_txt_ngu mỉa mai, chỉ có kẻ thích sống khổ. Đàn ông gì mà mồm mép thật là đáng.
Vừa đi được hai bị chặn lại.
Sắc mặt An trầm xuống: Ngươi cản đường ta là cướp người đàn bà của ta sao? Ngươi dù gì cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là người bên cạnh Trương lão gia, làm thếleech_txt_ngu này chẳng là bôi nhọ danhbot_an_cap của ngài saobot_an_cap!
Chuyện nàyleech_txt_ngu ngươi không thể nhưleech_txt_ngu vậy được, ta không biết ăn nói thế nào với lão gia cảbot_an_cap.
tay sự cướp người, nhưng không phải cướpbot_an_cap cho . lão gia vốn không kén chọn, chỉ cần nhìn trúng thì vợ nhà người ta ngài ấy cũng chẳng tha. Nhưng tên Lâm An này thực sự rất , gia dường như lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khá trọng hắn, biết làm thế nào choleech_txt_ngu phải đây.
An Viễn cười lạnh một tiếng: Dùng mồm mà nói, chẳng lẽ định cái lỗ đít ngươi để ăn nói chắc?
xong, không đợi tên tay phản ứng, hắn đãvi_pham_ban_quyen kéonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Diệp Loan đi mất.
Tên sai nhổ một nước bọt về hướng Lâm An Viễn đi. Đợi khi gặp lão gia, hắn nhất định phải Lâm An Viễn một trận mới được.
Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net buông , đaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi rồi.
được một đoạn, thấy không đuổi theo, Diệp Loan bị kéo đau cổ tay nên mới không nhịn được mà lên tiếng.
Lâm An Viễn cúi đầu nhìn cô, hừ lạnh: Có bấy nhiêu bản cũng dám bỏ trốn?
Cha, cha về rồi!
vừa định lại đã đến trước cửa y quán, Nhịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nha từ bên chạy ra. Thấy Loan, bé khựng lại, rồi lộ vẻvi_pham_ban_quyen : Không phải bà đã bỏ trốn rồi , sao lại quay về ?
, cha còn đưa bà ta về làm gì nữa, cứ bán cho tay buôn người lấy tiền là .
Diệp nghebot_an_cap là biết ngay Nhị Nha hiểu mình muốn chạy, còn mách lẻo với Lâm Viễnbot_an_cap, cô liền lên tiếng: chẳng đã bảo con vào trước, tôi đi nghĩleech_txt_ngu cách kiếm tiền sao, tôi bỏ trốn khi nào .
Tiền bà được đâu, đưa ra đây xem! Nhị xòe taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra.
Diệp định lấy mười lượng bạc , nhưng nghĩ lại thì thôi. Mười lượng phải là sốleech_txt_ngu tiền nhỏ, cô không thể giải thích gốc của , lẽ lại nói là được.
Biết ngay là bà ra được mà! Đồ dối trá. Nhị hừ một tiếng, giọng điệu : Cha, cha xem bà ta đầyleech_txt_ngu lời gian dối! Bán bà ta đi!
Diệp Loan nghiến , khốnbot_an_cap kiếp, cái con bé đen nhẻm này chẳng đáng yêu chút nào.
Về nhà.
An Viễn trước đó đã trả tiền cho y quánbot_an_cap, hắn xách cái túivi_pham_ban_quyen đặt ở cửa lên.
Cha.
Đạibot_an_cap Nha từ trong y bước ra, vết thươngbot_an_cap trênbot_an_cap trông không quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghiêm , đã đượcleech_txt_ngu băng bó kỹ càng. Sắc connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bé tái nhợt, nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Diệp Loannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cái rồi gì.
Đi qua chợ, Lâm An Viễn lấy tiền từ trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngựcvi_pham_ban_quyen ra: , con đi mua bốn cái bánh bao đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nha tiền, nhanh chóng mua bốnbot_an_cap cáivi_pham_ban_quyen bánh bao quay lại.
Mỗi người một nửa, để lại một nửa cho Tam Nha. An Viễnbot_an_cap ra lệnh.
Nhị Nha bĩu môi, liếc xéo Diệp : Bà ta là người thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bánh bao làm gì, ta có xứng không?
Lâm An Viễn quát tiếng: Con cha hay ta là chavi_pham_ban_quyen? Ta gì thì cứ nghe theo, lải nhải cái gì.
Nhị Nha không phục bĩu môi, cuối cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chia cho Diệp Loan một nửa cái bánh bao. , nửa cái đưa cho Diệp Loan rõ ràng là nhỏ hơn .
, con không đói, cha đi. Đại Nha đưa phần bao mình Lâm An Viễn.
Lúc tới ta đã ăn rồibot_an_cap. Lâm Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Viễn mất kiên lên tiếng: Đầu con đangbot_an_cap bị thương, không được nhường cho khác, ăn đi. Không nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta, có tinvi_pham_ban_quyen ta đánh con không.
Định đưa bánh bao chobot_an_cap Nhị , Đại Nha khựng lại, nhét một miếng nhỏ vào miệng.
Đúng đồ đàn lực! Diệp Loan giá Lâm Viễn khi thấy hắn hung dữ với hai đứa nhỏ. Hình như trong ức của chủ, đàn thời này chẳng có là không đánhbot_an_cap vợ mắng . Có đẹp trai thì cũng đánh như thường, không thể vì vẻ ngoài mà mù quáng .
Cô ăn nửabot_an_cap cái bao nhưng vẫn muốn ăn mì xương hầm. Thấy sắc mặt cha con đều không tốt nên cô không tiếng. Tiền cứ lấy, để xem từ chỗ Lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net An Viễn văn tự bánbot_an_cap thân không, coi như là đáp nghĩa của hắn.
Trên đường về, Lâm An Viễn đi rất nhanh, Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Loan cùng Đại Nha, Nhị Nha phải chạy bộ mới theo kịp. Đại Nha thươngleech_txt_ngu, sắc mặt trắng bệch khó coi, thực sự không theo kịp nữa.
Diệp Loan ởbot_an_cap phía sau định gọi Lâm An thấy hắn đã đứng đợi sẵn dưới bóng cây. Diệp Loan cùng Đại cũng đứngbot_an_cap vào một bóng râm, cô từ trong ra một ống tre nhỏ đựng nước linh tuyền đưa cho Nhabot_an_cap.
Uống miếng nước đi, tôi xin của một cụ tốt trên đấy.
Thực tế là cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã tranh thủ lúc đi trên đường lấy từ trong không gian ra, giờ mới có dịp tới.
Nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ống tre nhỏ chỉ hơn ngón tay một chút, Đại Nha do dự một lát vẫnbot_an_cap lấy và nói lời cảm ơn.
Nhị nhướng mày lẩm bẩm: Giả nhân giảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩa, biết không chạy thoát được lại muốn cả tôi chứ gì?
Loan : Con đừng có uống, dù sao tôi lấy lòng con. Con bé đen nhẻm, lêu.
Bà Nhaleech_txt_ngu đến giậm , nhìn An Viễn đứng cách đó không xa, cuối cùng cũng không nói gì thêm.
Uống nước xong, sắc mặt Đại Nha rõ ràng tốt hơn nhiều, không biết có phải do quá khát không mà con bé cảm thấy nước thanh lạ thường. Còn một định cho Nhị Nha nếm thử, Nhị Nha quay ngoắt đi nhất quyết không uống.
Cha, nương, chị cả, chị hai, mọi người vềleech_txt_ngu rồi!
Vất vả mới về đến cổng sân nhỏ, vừa mở cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Tam Nhanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã lao nhanh tới.
Nương, con nhớ người quá.
Diệp Loan bị conbot_an_cap ômvi_pham_ban_quyen chân, có không , nhưng cùng vẫn xuống hỏi: Tam , bụng còn đau không?
Bị đá đến mức hộc máu, không biết có để di chứng gì không. đến y rồi, sao Lâm Anvi_pham_ban_quyen Viễn không biết mời thầy thuốc vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem con . Dù nước linh tuyền có tác dụngleech_txt_ngu, để thầy thuốc xem qua an tâm hơn.
đau nữa nương ạbot_an_cap, con khỏe rồi. Mọi người vừa thì cha đã về, mời thầy thuốc đến khám cho con nữa.
Trên khuôn mặt đen gầy của Tam Nha, đôi mắt to tròn chớp chớp Diệp .
Vương thẩm Lâm An vừa sân vộibot_an_cap vàng rời đi, không nói một lời, cứ phía sau có đuổi vậy. Diệp Loan đều thu hết vào mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
lấy bánh bao từ Nhị Nha địnhvi_pham_ban_quyen đưa cho Diệp Loan: Nương, cho người ăn này.
Nhị thấy liền phắt bánhvi_pham_ban_quyen bao lại: Tam Nha khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được gọi là , tối qua nếuleech_txt_ngu không vì ta thìbot_an_cap em cũng không bị thương, hôm nay bà ta định thừa cơ trốn nữa.
Tam Nha nhìn Loanbot_an_cap, nước mắt lã chã rơi: Nương, người cầnvi_pham_ban_quyen Tam Nha nữa sao?
Diệp Loan cứ thấy trẻ con khóc là đầu, liền lên tiếng: Không có, ta lên trấn thăm chị thôi, là chị hai con hiểu lầm rồi.
Con ăn trước đi, ta hơi chóng mặt, vàoleech_txt_ngu phòng nằm một lát. Diệp nước mắtleech_txt_ngu dỗ dành Nhaleech_txt_ngu, rồi lấy cớ đi về phía phòng.
Vừa bước vàovi_pham_ban_quyen cửa, thấy Lâm An Viễn đang ngồi trên giường đất. hắn hơi phanh ra, để quai ẩn hiện, mái tóc dài buộc hững hờ, toát lên vẻ phong lưu đẽ khó tả.
Diệp Loan thoáng ngẩn người, nãy cô không để ý hắn đã vào phòng, giờ tiến được lùi cũngleech_txt_ngu chẳng xong. Chỉ đành cứng nhắc giải thích: Chuyện của Tam Nha, tôi xin lỗi, còn nữa tôi hôm nayleech_txt_ngu
Biết hôm nay cô muốn cùng ta động phòng, nhưng còn chưa tối, đã nôn nóng khôngbot_an_cap chờ rồi ?
Diệp Loan:
Này anh, có thể nói lời nào dễ chút được không? Đó mà là tiếng người àvi_pham_ban_quyen? nôn nóng đến không đợi nổi từ khi nào chứ?
Anh nghĩ rồi, tôi khôngbot_an_cap có nôn nóng, đến hỏi xem liệu mình có chuộc lại văn tự bán thân hay không. Diệp Loan nhấn giọng điệuvi_pham_ban_quyen.
Phản vừa của Vương đại nương củng cố thêm suy nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của , Lâm An Viễn này chắc có vấn đề, cô nhất định rời khỏi đây.
, sắcleech_txt_ngu mặt Lâm An Viễn lập tức lạnh xuống, đôi mắt khẽ nheo lại: Cô còn muốn chạy?
Diệp Loan vội vàng lắc đầu: Không phải, tôi đang tử tế thương lượng với anh. Anh cứu tôi, là có ơn với tôi, tôi sẵn lòng báo đáp ân tình này, cho nên dùng gấp ba, không, gấp mười lầnbot_an_cap giá tiền đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuộc , được ?
Đáy mắt Lâm An Viễn thoáng qua mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tia sáng lạ, hắn ngáp cái.
Cô nói gì tôi không rõ, văn tự bán thân à đang ởvi_pham_ban_quyen chỗ ta đây.
tưởng hắn đã đồng ý, vội vàng bước tới. Kết quả vừa đến gần, chân cô đã bị chân Lâm Viễn một cái, cả theo ngã nhào về phía trước.
Chẳng hiểu hợp thế , cô lại đè nghiến người ngồi lên phản, bàn tayleech_txt_ngu còn thẳng lên lồng ngực đang hở của hắnleech_txt_ngu
Tư thế này thật là quá đi!
Thế nhưng này, người dưới lại thong dong lên tiếng: Ta biết là cô muốnvi_pham_ban_quyen thân ta mà, cái đồ nữ tham lam này.
?!
Diệp Loan tức đếnbot_an_cap bốc hỏa, cô ngồi phắt lên Lâm Viễn, nhìn xuống từ cao, dứt nói cho rõ ràng.
Lâm An Viễn, tôi nói thật vớileech_txt_ngu anh, không có ý định ở lại mẹ kế cho ba gái của anh. Nhưng tôi cũng khôngleech_txt_ngu phải hạng bội nghĩa, có giúp anh nuôi nấng Nha cho cứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cáp rồi mới đivi_pham_ban_quyen. Sốleech_txt_ngu tiền anh ra mua , tôi cũng có hoàn lạibot_an_cap gấp ba. Trước đó, ta ước phápvi_pham_ban_quyen tam chương, thấy thế nào?
Lâm An Viễn mua cô về , chẳng là để Tam Nha được khỏe mạnh sao?
Cô không sữa, nhưng cô có nước Linh Tuyền. Đảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo chẳng cần mấy ngày, Nha sẽ khỏe như con nghé con, lúc đó cô rời đi cũng chưa muộn.
Tiên lễleech_txt_ngu hậu binh, nếu hắn đồng ý thì đừng trách cô không khách sáo.
Cảm nhận sự mềm mại lên mình, ánh mắt Lâm An Viễn dao động. Hắn nhướng mày nhìn Diệp đang trên mình: Giữa thanh thiên bạch nhật, cô ngồi trên người ta đến bao giờleech_txt_ngu? Dù gấp gáp thì cũng phải đợi đến buổi tối chứ, Tam Nha đang đứng nhìn cửa kìa.
Loan quay đầu lại , nhiênbot_an_cap Tam Nha to đôi mắt tròn xoe ở cửa, mò nhìn chằm hai người.
già đỏ bừng, cô vàng lồm bò người Lâmvi_pham_ban_quyen An Viễn, trong lúc hoảng còn vô tình ấn mạnh một cái lên lồng ngực ra hắn.
Mẹ ơi, đang sinh em trai cho con ạbot_an_cap?
Câu nói Tam Nha khiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Diệp Loan suýt chút nữa phun ra một máu cũ.
Nha, mẹleech_txt_ngu đang bắt rận cho con thôi!
Nói đoạn, cô quay đầu lườm Lâm An Viễn một cái, bảo mau giải !
Kẻ kia thìbot_an_cap chậm rãi mặc lại chiếc áo đầy miếng vábot_an_cap, chẳng hề cóleech_txt_ngu ý định giải thích lấy một câu.
Diệp Loan cau mày: An Viễn, đề nghị vừa rồi của tôi anh thấy thếleech_txt_ngu ?
Lâm Anbot_an_cap Viễn chỉ ồ một tiếng, chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thèm liếc Diệp Loan lấy một cái đã đứng dậy đi ra ngoài.
Đồng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý, không đồng ý là không đồng ý, cái kiểu này là ý gì đây?
chưabot_an_cap kịp hỏibot_an_cap cho , cô đã Lâm An Viễn bước ra cổng viện.
Cho đến khi trời tối mịt, Lâm An vẫn chưa quay về.
Diệp Loanvi_pham_ban_quyen nhận được câunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trả lời, trạngleech_txt_ngu lơ cùng nhỏ ăn tối trong sân.
Bữa hôm nay cuối cùng cũng không phải là cháo rau dại , mà là cháo lứt, nhưng vẫn khónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nuốt như cũ.
Diệp Loan dùng đũa chọc chọc bát, thầm nghĩ ngày này thật gian nan !
vốn là đại lá ngọc cành vàng được nuông từ nhỏ, ngay cả mạt thế nổ chưa từng phảivi_pham_ban_quyen chịu khổ thế .
Không muốn ăn thì đừng có , cứ tưởng mình vẫn làleech_txt_ngu đại thư chắc, mình là nhân quan trọng lắm không .
ăn, Nhị Nha buông lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỉa mai, Đại Nha khẽ lên tiếng cản, ánh mắt nhìn Diệp Loan có chút phức tạp.
Tam Nha định gọi , nhưng bị Nhị lườm một cái nên chỉ dám Diệp chằm chằm.
Diệp Loan tâm trạng không tốtvi_pham_ban_quyen, cũng chẳng buồn nhặt với con bé nhẻm , ăn xong liền về phòng sớm.
Đêm đã khuya, An Viễn vẫn , Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Loan thầm nhủ tốtvi_pham_ban_quyen nhất là tối hắn đừngbot_an_cap có vác mặt .
Mặc người đàn ông này khôngvi_pham_ban_quyen có giống, không nhất định làm gì được cô, nhưng phải nằm một phản với đàn ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạ, cũng thấy rất không nhiên.
Diệp Loan nằm trên phản trằn trọc mãi, Lâm An Viễn nhất khôngvi_pham_ban_quyen đưa văn tự bán thân cho cô, vậy thì
Á! Đau đau đau!
Nửa đêm canh ba, từ một ngôi nhà thấp họ Diệp phát ra một tiếng thét thảm thiết.
Cái đồ conbot_an_cap khốn đó, bằng rồi hayleech_txt_ngu sao mà dám đánh con! Để rồi xem tao lột da nó ra . Diệu à, cục vàng của mẹ! Đểleech_txt_ngu mẹ thổi cho là hết đauvi_pham_ban_quyen ngay! Tiền bà bôi thuốc vừa xót xa thổi hơi cho trai.
Diệubot_an_cap Tổ thương ở cánh tay, đau đến nhăn răng trợn mắt, gạtleech_txt_ngu phắt Tiền lão bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tử đang bôi thuốc ra.
Hắn nghiến răng nói: Mẹ, hôm nay Hương Lan sai đến hỏi rồi, mình bao giờ mớileech_txt_ngu gom đủ tiền sính lễbot_an_cap, nếu không cha ấy sẽleech_txt_ngu ấyleech_txt_ngu cho khác ! Mẹ mau nghĩ cách đi!
Bán cả lẫnleech_txt_ngu chị hai gom mười lạng, sính lễ vẫn còn thiếu mười lạng nữavi_pham_ban_quyen, đó là còn chưa tính làm cỗ, đã hứavi_pham_ban_quyen với Hương Lan là tuyệt đối để ấy phải thiệt thòi rồi.
Đều tại cái đồ vốn đó! Tiền bà tử tức đến nghiến răng.
Vốn tưởng bán cái đồ lỗ vốn Diệp Loan kia đi thì kiểu cũngbot_an_cap dả, aileech_txt_ngu ngờ con khốn đó lại tìm cái , thế mới bị bán rẻ cho.
Con nhỏ Hương kia cũng hạng hồ ly tinh, mê hoặc Diệu Tổ đến thần hồn điên đảo, mở miệng đã hai lạng bạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sính lễ, sao không đi ăn cướp luôn . Đợi bước chân cửa họ Diệp này, bụng mang dạ chửa rồi, lão bà tử này hành hạ con khốn ra sao.
Tiền lão bà suy nghĩ một lát, hạ thấpbot_an_cap giọng: Ngày mai taoleech_txt_ngu kiểu gì cũng đưa con khốn đến nhà Trương hộ, dù có đời connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái thì cũng đáng giá
! Ma kìa!
Lời mới nói được một , Diệp Diệu nhiên kinh hãi hét .
Chỉ thấy bên cửa sổ, có một cái đầu người đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net treo ngược, tóc dài rũ xuống, không nhìn rõ mặt mũi.
Ma ma sao?
Tiền lão bà tử quay đầu lại, sợvi_pham_ban_quyen đến mức trợn ngượcbot_an_cap mắt.
Đúng lúc này, con ma kia cất tiếng , khuônvi_pham_ban_quyen miệng đỏ tươi mấp máy.
Lão tử nói rồi phải không, bà và con trai bà khi ngủ cũng phải mở một con ra. Dám đến nhà ta người, chán rồi sao.
Tiền lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà tử thấy đũng quần nóng lên, mắt đảo qua cái rồi ngất xỉu tại chỗ.
Dưới ánh ngoài cửa sổ, Diệp Diệu Tổbot_an_cap run cầm cập cuốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng cũng nhìn rõ bộ dạng của con ma.
Lâm Lâm An Viễn!
Lâm An Viễn, ngươi có qua đây, ta báo quan bắt ngươi đi ngồi tù bây giờ!
Tổ thấy có người nhảy từ cửa sổ, liền lộn bò dậy khỏi giường, kết quả lại ngã sấp lên người Tiền lão bà .
Tiền bà tử đang nằm dưới , mí mắt khẽ run lên.
Lâm An Viễn tung một cước đá tới, tay tháo khớp cánh tay còn lại chưa bị thương Diệp Diệu Tổ, Ngươi nói cái gì? Ta không .
Ngươi
Á
lát sau, Diệp Diệu Tổ bị một đoạnbot_an_cap chân ghế nhét chặtbot_an_cap vào miệng, nằm bệt dưới đất như một vũngvi_pham_ban_quyen bùn, ánh mắt kinh hãi nhìn ông trên ghế.
Cánh tay hắn bị tháo lại được nối , rồi lại bị tháo ra, cái cảmleech_txt_ngu đau đớn thấu đó khiến hắnleech_txt_ngu hoàn toàn khiếp sợ.
Ác quỷ, người đàn ông này đúng là .
Lâm An Viễn thắp đèn trong phòng lên, tìm một miếng vải sạch thong thả lau tay, nhìn kẻ đang nằm dưới đất với nụ cười lạnh lẽo.
Hối hận ? Còn muốn đến nhà ta cướp người nữa không? Còn dám đánh con gái ta không?
Dưới ánh đèn mờbot_an_cap ảo, gương sắc kia trông vừa nhưvi_pham_ban_quyen yêu , vừa như tiên tử.
Diệp Diệu Tổ thở hổnleech_txt_ngu hển, điên lắc đầu, Không, ưm, không
Đây không người, quỷ, là con quỷ khoácbot_an_cap người.
Lâm Viễn nheovi_pham_ban_quyen mắt, Không hối hận? Vẫn còn muốnbot_an_cap đi?
lời, lại thêm một cú đá, cánh tay vừa nối lại của Diệp Diệu Tổ lại gãy , gỗleech_txt_ngu trong cũng bị ra ngoài.
Không không phải, hối hận rồi, hối hận rồi, tôi không dám nữa đâu! Lâm , xin ngài tha cho tôi, này tôi sẽ thật xa, tuyệt đối không dám nữa!
Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Diệu Tổ khóc thảm thiết, bò dậy lạy sát đất, mũi hòa lẫn mắt ròng ròng, chỉ sợ nói một giây thì ác này sẽ tháonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nốt đôi của hắn, lúc đó hắn tàn phế .
, đồ . Lâm Viễn nhìn với vẻ chán ghét.
Tổ gật đầu lia lịa, Phải phải phải, Lâm gia nói đúng, tôi là hèn, đồ hèn! không bao giờ dám nữa!
Trong phòng sụa mùi xú uế, nôn, Lâm An Viễn thấy hạ thế cũng đã , bèn đứng nhảy ra ngoài cửa sổ.
Diệp Tổ mặt mũi , thấy tên ác quỷ kiavi_pham_ban_quyen đã đi rồi mới thở phào , cứ thế nằm trong vũngleech_txt_ngu nước tiểu mà ngất lịm đi.
thêm một lúcbot_an_cap, trong phòng hoàn im , lão bà tửbot_an_cap mới rẩy bò dậy.
đồ súc đáng đâm kia, Diệu của mẹ!
còn chưa dứt, từ ngoài cửa sổ bay vào một viên , đập thẳng vào miệng lão .
Diệp Loan đang nằm mơ, cô mơ thấy mình đãvi_pham_ban_quyen trở lại thời mạt thế, đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tất cả nhữngleech_txt_ngu người thức tỉnh coi là hy vọng của nhân loại, hô phong hoán vũ, muốn gì nấy.
Trong cơn mê màng, cô hình như nghe thấy có người vào phòng, tiếng bước chân gần.
Cánh mũi đột nhiên tràn ngập mùi của một người đàn ông lạ.
Loan lập tức mở choàng mắt, phản xạ chụm hai chân lại rồi tung cú đá, kếtbot_an_cap bị một bàn tayleech_txt_ngu tómbot_an_cap chặt lấy chân.
Nhịp thở dồn dập của người đàn ông phả lên bắp chân trầnleech_txt_ngu của cô.
Diệp Loanleech_txt_ngu vẫy không ra, toàn thân nổi da gà. Nhờ ánh sáng yếu ớt, côleech_txt_ngu nhìn rõbot_an_cap đó là An Viễn, bèn siết chặt tấm chăn .
Anh làm gì vậy? của vẫn chưa khỏibot_an_cap, không thể viên với anh được!
Nếu người đàn ông này dùng vũ lực, với sức lực như thếleech_txt_ngu, cô chưa chắc chống , chỉ có thể trốn không gian.
Không được, cô tuyệt đối không thể để tồn tại của không gian.
Lâm An Viễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sững người trongvi_pham_ban_quyen , mắt trongvi_pham_ban_quyen bóng lộ vẻ ngạc nhiên xen lẫn chút trêu chọc cô.
Diệp Loan thấy hắn buông tay thì lòng càng vó, cái độc mồm miệng , không lẽ lại nổibot_an_cap thú tính rồi chứ?
Cô vội vàng thêm: Lâm An Viễn, anh mau buông tay ra, ba đứa con anh đang ở phòng cạnh, bọn trẻ nghe thấy khôngbot_an_cap hay đâu.
đêm nửa hôm cô gào thét cái gìleech_txt_ngu! Tránh ra một , lão tử còn ngủ!
Lâm An hừ một tiếng, mạnh chân Diệp Loan vào phía trong.
Thấy cởi giày rồi bắt đầu áo, Diệp Loan lập tức ôm chăn lùi lại phía sau.
Đang định vật đóleech_txt_ngu để đập vào gáy hắn một cái, thì người này như có mắt sau lưng, đột ngột người lại, Diệp Loan với vẻvi_pham_ban_quyen đầy chế giễunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cô tưởng ta muốn gìbot_an_cap? Lão tử đây chưa thấy đàn bà baovi_pham_ban_quyen giờ chắc?
Hừ, xấu vừa vụng, suốt chỉ giỏi mơ mộng huyền.
Diệp Loan ngẩn người, phản ứngbot_an_cap lại Lâm Viễn đã nằm chễm chệ trên giườngleech_txt_ngu, cô cảm thấy cả người không ổn chútleech_txt_ngu nào.
Chết tiệt, cái tên độc miệngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này! Bảo ai xấu cơ, anh đẹp mã thìbot_an_cap lắm chắc!
Anh xuống dưới mà ngủ! Diệp Loan nghiến răng.
Lâm Viễn mắt lại, Đã xấu lại còn không biết điều, đây là ta! Cóleech_txt_ngu xuống thì cũng là cô xuống!
Loan tứcvi_pham_ban_quyen đến mặt, không hề dự, ném sang một bên định rời đi.
Nhưng đường xuống bị Lâm Viễn chặn , muốn đi còn cách hắn.
Tất nhiên cô sẽ không bò qua, tránhvi_pham_ban_quyen để tên ông tự luyếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này tưởng cô muốn làm gì.
Làm phiền anh nhường đường cho. Diệp Loan răngleech_txt_ngu nghiến lợi lên tiếng.
Quân tử không chấp , cô nhịn.
Lâm An Viễn mở mắt Diệp Loan, ngẩn ra một , nếu nhìn kỹ sẽ thấy trong đáy mắt hắn không nhiên.
Diệp cảm thấy có đó sai sai, đầu nhìn xuống, cổ áo không biết đã mở lúc nào
đất ơi! Mau giáng đạo sét đánh chết cô cho rồi!
Diệp Loan quýnh quáng kéo tấm chăn bên cạnh che lại, hận thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm một cái lỗ nào để xuống.
Đúng lúc nàybot_an_cap, người trên giường trở mình, lầm bầm một câu: Gầy như bộ khô mà cũng phổng phao thật.
Lâm Viễn, anh đi đi!
Chưa kịp chiêu nào, Diệp Loanleech_txt_ngu đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một thế nã ấn chặt chăn, cả người đến phát run.
A a a!
Giá mà có dị năng khác, cô đã biểu diễnvi_pham_ban_quyen ngay màn tung đầu hắn , thật là quá đáng!
ơi, con muốn mẹ, cha ơi, cha đừng đánh mẹ, hu hu hu
Phòng bên cạnh đột vang lênbot_an_cap của Tam Nha.
Sau là tiếng Đại Nha thấp giọng dỗ dành: Tam Nha ngoan, đừng qua đó, cha không có đánh mẹ đâu!
Tam Nha: Hu hu hu, vậy họ đangleech_txt_ngu làm gì? Con nghe thấyvi_pham_ban_quyen tiếng mẹvi_pham_ban_quyen kêu, mẹ đang bị đánh mà.
Ngay đó, Nhị Nha gắt lên: Thôi đừng khóc , ồn chết đi được, họ đang sinh đệ đệ cho em đấy!
Diệpvi_pham_ban_quyen Loan:
Lâm Viễn, anh mau buông tay ! Mặt Diệpleech_txt_ngu Loanbot_an_cap đỏ bừng lên.
trước chồng cô chỉ là nhân vật trong truyện, tuy bình hay nói năng phóng khoáng nhưng chưa giờ trải qua cảnh tượng này.
Ngoan ngoãn , lão tử ngủleech_txt_ngu rồi, còn gào lên là ta miệng trói cô lại đấy!
Lâm An Viễn nói xong tay, ngáp một cái rồi lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nằm xuống giường.
Diệp Loan ở phíabot_an_cap trong giường, cửleech_txt_ngu động cánh tay mỏi nhừ, trongvi_pham_ban_quyen đã đem tổ mười đời nhà Lâm Viễn ra hỏi thăm một .
Hay là đêm nay thừaleech_txt_ngu lúc Lâm Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngủ say, chặtleech_txt_ngu hắn ra từng khúc rồi ném vào không gian phân bón nhỉ?
Diệp Loan chỉbot_an_cap dám nghĩ thế thôi, theo sức lực của An Viễn vừa , ai giết còn biết .
Huơ tay múa chân vào khôngleech_txt_ngu vài , Diệp Loan dứt khoát nằm xuống ngủvi_pham_ban_quyen.
Cô đã nhận rõ thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tế rồi, nếu Lâm An Viễn sự muốn làm gì, côbot_an_cap căn bản không phản kháng nổi.
Có thểvi_pham_ban_quyen thù với bất kỳ ai, nhưng không thể thù hằn việc ăn và ngủ.
Trong bóng đêm, Lâm An Viễnvi_pham_ban_quyen đang quay lưng đi, khóe miệng khẽ nhếch lên.
biết qua , Diệp Loan bị chim hót bên ngoài làm cho giấc.
mắt ra, trời đã sángbot_an_cap bạch.
Vừa quay đầu đã thấy An Viễn nằm ngủ bên , ánh sáng rực rỡ chiếu lên tuấn mỹ thoát tục của hắn.
Trước khi bùng nổ, cô cũng đã không ít trai , bạn bènội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thậm chí còn mời cả nhóm nhạcleech_txt_ngu nam đang nổi tiếng đến trong ngàyvi_pham_ban_quyen sinh nhật của cô, nhưng bao giờ thấy ai có dung như tiên tử nàyvi_pham_ban_quyen.
mặc áo rách rưới cũng làm giảm đi vẻ đẹp của hắn nào, nhìn một cái lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến người ta nhớ mãi không .
Trong lúc Diệp Loan đang thẩn , người trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giường bỗng mở mắt ravi_pham_ban_quyen: Nhìn đủ ? Nước miếng chảy cả rồi kìa!
Diệpvi_pham_ban_quyen Loan:
Đang địnhvi_pham_ban_quyen cãi lại thì ngoài vang lên tiếng chửi bới ĩ.
Đồ hồ ly tinh, biết ngươi nhà, mở cửa, mở cửa , đừng có trốn trong mà hơi lặng !
Ngươi là hả? Nếu gõ hỏng cửavi_pham_ban_quyen nhà ta, ngươi phải đấy!
Nhị Nha raleech_txt_ngu mở cổng, đứng bên ngoài là một đàn bà béo.
Lão nương đền cái rắm cho mày ấy! nhà mày đâu, bảo cút đây!
Người đàn bà béo vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vặn nhìn thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Diệp Loan từ trong nhà ra, sắc mặt mụ lập tức trở nên vô cùng khó coi: Được lắm, đồ hồ ly tinh không biết xấu hổ, chính ngươivi_pham_ban_quyen đã quyến con rể ta!
Diệp Loan nhíu mày: Sáng sớm ra đã phân à mà mồm thế? Ai quyến rũ con rể bà?
Người đàn bà béobot_an_cap tay áobot_an_cap lên: Con đĩ lăng loàn nàyvi_pham_ban_quyen, dámbot_an_cap làm không nhận, xem hôm nay lão nương có xé nát câu dẫn đàn ông củavi_pham_ban_quyen ngươivi_pham_ban_quyen ra không!
lúc đó, một thiếu niên khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, dáng người vỡ, vẻ mặt chất phác đang chạy tới, mồ hôi đầm đìa, theo sau là một đám nam thanh .
Thiếu niên vạm lo lắng kéo người bà béo lại: Mợ, cháu đã nói là không liên quan đến Đại Nha , mợ làm cái gì vậyvi_pham_ban_quyen? Saobot_an_cap lại chạy đến tận cửa nhà ta gây sự thế này, ấy không dễ chọc !
Anh Nhị Ngưu? Nha từ trong bếp ra hỏi: gì vậy?
Người đàn béo đẩy mạnh Trương Nhị Ngưu , chỉbot_an_cap thẳng vào mũi hắn mà mắng: Đượcleech_txt_ngu lắm Trương Nhịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngưu, ngươi định chở cho con hồvi_pham_ban_quyen ly này có phải không? Con bé Lạp Mai nhà ta ngươi đã đính hôn ước từ , vậy hôm qua ngươi cứu người xong về là đòi hủy hôn, còn nói phải vì hồ ly tinhbot_an_cap nhà này mê người sao!
Nói đoạn, người đàn béo vừa vỗ đùi vừa gào khóc ầm ĩ, còn dùng ánh như dao găm lườm nguýtbot_an_cap Diệp Loan. Cái loại lăng loàn thế này, trông đẹpbot_an_cap thì ích gì, chắc chắn chẳng hạng tử tế.
Diệp Loan đã nghe rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mười , mụbot_an_cap nhắm Đại Nha lại nhận cô Đại Nha.
chuyện này cũng thật nực cười, Đại Nha nhìn qua mới khoảng mười tuổi thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà? Trong thôn kết hôn sớm vậy sao? Cái anh chàng Trương Nhị Ngưu này muốn hủy hôn cũ để cưới Đại Nha?
Nhị Ngưu bị mắng đến đỏ bừng mặtbot_an_cap, ấp úng nói: Ta ta chỉvi_pham_ban_quyen là, đã cứu Đại Nha thế nào cũng phải chịu trách nhiệm,
Sắc Đại Nha sa sầm , lên tiếng: Không cần đâu, Trương Ngưu. Anh đến quán, trongvi_pham_ban_quyen lòngvi_pham_ban_quyen tôi rất cảm kích, nhưng không cần anh phải trách nhiệmbot_an_cap.
Trương Nhị Ngưu nhìn Đại Nhanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vẻ mặt vừa ngượng ngùng vừa vọng. Hắn thấy Đại Nha minh hiểu chuyện, hơn nhiều, nên đánh tiếng cha mẹ, không ngờ lại mợ vừa vào cửa nghe .
không nhìn hắn, nghiêm mặt nói với người bà béo: Xin lỗi thím, này tôi toàn không biết gì cả! Đâybot_an_cap chỉ là một sự hiểu lầm!
Người nhìn Diệp Loan rồi lại nhìn Đạibot_an_cap Nha, vẫn không buông tha: Ngươi nói hiểu lầm là hiểu lầm chắc? Ta thấy ngươi tuổi còn nhỏ đã biết quyến rũ đàn Á!
Nhị Nha cầm chổi quét thẳng tới: đồ béo chết tiệt này, mồm sao mà thối thếvi_pham_ban_quyen! Bà tưởng Trương Nhị Ngưu là thá gì, chị cả ta thèm vào ! Ai mà , , maubot_an_cap cho !
Diệp Loan cũng nhíu mày, dùng những lẽ dơ bẩn như vậy để mắng nhiếc mộtbot_an_cap trẻ không chấp nhận được.
đàn bà béo bị quét trúng phải lùi lại: Con ranh kia, mắng ai đóbot_an_cap? Tin ta đánh mày ? Nhà mày hôm nay kiểu gì cũng phảileech_txt_ngu cho ta lời giải thích!
Bà muốn giải thích thế nàobot_an_cap?
Diệp Loan lên , đồng thời liếc nhìn đám người đang tò mò đứng ngoài cổng, trong đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có cả bà thím họ Vương hôm qua. chính là thời điểm tốt để xây dựng hình tượng.
Lạp Mai nhà ta chuyện này xong đang ở nhà khóc lóc đòi sống đòi chết
Loan ngắt lời mụ: Thì đã chết đâu. Bà không phân biệt trắng đen đã mắng chửi Đại Nha nhà ta như , Nha nhà ta cũng không sống nữa rồi đây. đi!
gì? Ngươi còn bắt ta đền tiền? Người bà béobot_an_cap sữngvi_pham_ban_quyen sờ.
Diệp Loan lạnh lùng nói: Đại Nhaleech_txt_ngu nhà ta một cô nương , bị bà hắt nước bẩn như thế, lỡ sau này con nghĩ quẩn thì bà tính sao? đền tiền ngay!
Đúng, đền tiền! Nhị Nha cũng chống nạnh, ra vẻ hung dữ phụ họa .
Đúng lúc này, cha mẹ của Trương Nhịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngưu mồ nhễ nhại chạy đến.
Xin lỗi, xin lỗibot_an_cap! Tất cả đều là thôi!
Mau đileech_txt_ngu thôi, ai mượn bà đến đây làm loạn chứ, cẩn thận kẻo Lâm An Viễn đánh bây giờ!
đàn bà béo bị cha mẹ Nhị lôi đi, đứngbot_an_cap xem náo nhiệt bắt đầubot_an_cap xì xào bàn tán. Trương Nhị Ngưu Diệp , định nói gì đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhị Nhavi_pham_ban_quyen đãleech_txt_ngu rầm tiếng đóng chặt cổng viện lại.
Thật đen đủi!
Mọi đã hết, Loan quay đầu lại thì thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net An mới từ trong nhà . đến ức vừa , cơn giận sáng sớm cô bốc lên ngùn ngụt.
Lâm An Viễn, anh điếc vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Không nghe thấybot_an_cap người ngoài bắt nạtbot_an_cap con gái anh sao?
Lâm An liếc nhìn Đại Nha: Việc có thểleech_txt_ngu tự giải quyết được thì tại sao ta ra mặt? ta có nhà thì sao, chẳng lẽ cứ để mặc người ta bắt nạt àleech_txt_ngu?
Đại Nha đầu.
Diệp Loan nhíu mày: nói thế mà được à? Conleech_txt_ngu gái không phải do sinh ra chắc? Người ta chỉ tận mũi mắng chửi khó nghe thế
Ừ.
Bất ngờ nghe hắn đáp một tiếng, Diệp Loan ngẩn người trong giây , nhìn Đại Nha rồi lại nhìn Nhị Nha: Thật sự không phải ruột của ?
đúng, chẳng có nét nhau cả. Lâm Viễn tuổi không lớn, trông cùng lắm là hai mươi, sao có thể sinh hai đứa con gái lớn thế .
Đại Nha không phải, vậy Tam Nha chắc chắn là phải rồi chứ. Diệp hắn: Lúc nãy tôi nghe người trong thôn nói Nha là do người đàn bà đầu tiên của anh , sinh xong thì bỏ trốn, anh
miệng!
Lâm An Viễn thiếu kiên nhẫn lời cô, cầm chiếc mũ rơm trên tường rồi đi ra ngoàivi_pham_ban_quyen.
Cái loại gì biết!
Diệp Loan nhìnleech_txt_ngu theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bóng , đá một cái vào đống lá khô dưới đất. Trôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì ra dáng ngườileech_txt_ngu mà chẳng làm việc gì hồn người!
Bàn tay bị chạm nhẹ, Diệp Loan cúi đầu xuống thấyleech_txt_ngu Tam đang rụt rè nắm tay mình: , mẹ đừng giận được không?
Đại Nha tiếng: Nhị , em dẫn Tam Nha vào bếp ăn khoai đi.
Nhị Nha lườm Diệp Loan một cái rồi dắt Tam Nha đi.
Đạibot_an_cap Nha Diệp Loan, sau cúi đầu nói khẽ: Thật ra tôi Nha đều khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải con ruột của cha, chắc dì cũng đoán ravi_pham_ban_quyen rồi.
Diệp Loan đã hiểu, Đại và Nhị Nhaleech_txt_ngu không phải con ruột, vậy là con riêng của đàn bà trước mang đến. Cha dượng à, chi thái lại như vậy.
Ừm, chẳng dễ dàng gì.
Thấy sắc mặt Diệp Loan bình thường, Đại Nha thởleech_txt_ngu nhõm: Hôm nay tôi phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làmbot_an_cap thuê, Nhị cũng ra ngoài làm việc, làm phiền trông nom Tam Nha chút.
Cô bé nhận thấy Diệp Loan không còn ý định bỏ nữa nên yên tâm giao Tam Nha chobot_an_cap cô, nhưng tiếng mẹ kia bé vẫn sao gọi ra khỏi miệng được.
Đại Nha và Nhị Nha đều đi rồi, trong nhà chỉ còn lại Diệp Loan và Tam Nha.
ăn cháo gạo lứt, nay chỉ cóleech_txt_ngu nửa củ khoai, chẳng chút dầu mỡ , Diệp Loan lại thấy đóivi_pham_ban_quyen. Nhân lúc con bé không ý, cô lấy một quả lê trong không gian ra, nghĩ ngợi một lát lấy thêm một quả nhỏ cho con béleech_txt_ngu.
Tam , lạivi_pham_ban_quyen đây. Loan vẫy tay.
Con bé đang ngồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gặm cây liền chạy tót lại như một chú cún nhỏ. Nhìn thấy quả lê, mắt Tam Nha sáng rực , nước miếng chực trào ra, khóe miệng thì bẩn .
mày chiếc từ con bé ra, đứa nhỏ này cái cũng ăn . Thấy trong nước đang phơi, cô kéo Tam Nha lại rửa sẽ rồi mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa quả lê cho conleech_txt_ngu .
Tam Nha ănleech_txt_ngu ngấu nghiến, chỉ hai ba đã hết sạch, đôi mắt long lanh nhìn Diệp Loan.
Diệp Loan mái vàng xơ xácbot_an_cap của con : Ngon không? Mẹ hái trên cây đấy, nếu con muốn ăn nữa, mẹ dẫn con đi hái.
Mắt Tam Nha híp lại hình trăng , chặt tay Diệp không buôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: , mẹbot_an_cap tốt , chúng tavi_pham_ban_quyen đi thôi.
Diệp Loan thầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ, đứa này thật dễ dỗ, cứ có cái gìvi_pham_ban_quyen bỏ vào mồm gọi mẹvi_pham_ban_quyen ngay.
Diệp Loan tìm cho Tam Nha đôi giày thảo mộc, lại dùng vải rách chân cho connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bé, sau đó mới khóa , cõng Tam Nha vào núi.
Vừa mới trong đã phát ra nấm và rau có thể ăn được, không xa có mậnvi_pham_ban_quyen rừng quả dại. Loan chút thắc , người ởvi_pham_ban_quyen nghèo đến thế ? Chẳng lẽ họvi_pham_ban_quyen không biết những thứ này?
Nhân Nha không chúleech_txt_ngu ý, Diệp Loanvi_pham_ban_quyen chúngleech_txt_ngu vào không , đợi lúc về sẽ trồng xuống, khi đó ăn lúc nào cũng có. Tốt nhất kiếm được chút thịt, ngày nào cũng không có mỡ đói chết .
Đang suy nghĩ thì nghe thấy Tam Nha reo lênvi_pham_ban_quyen.
Mẹ, thỏ !
Diệp Loan nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo hướng Tamvi_pham_ban_quyen Nha chỉbot_an_cap, quả nhiên một con thỏ đang ở đó. Trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ, cô một ít nước linh lênvi_pham_ban_quyen đám cỏ dại ven đường.
Con thỏ trúng bùa , ngửi thấy mùi làbot_an_cap tìm đến ngay. Diệp đưa ra tóm gọn, con thỏ nghếch đến mức bị bắt rồi mới đường chạy, nhưng đã muộn.
, giỏi quá! Tam Nha Diệp Loan đầy ngưỡng mộ, nước miếng lại chảy ra.
Quả nhiên linh tuyền nàybot_an_cap là thứ . Loan buộc chặt con thỏvi_pham_ban_quyen lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, rồi lại phát hiện ra một đào, tiếc là trên cây không cònleech_txt_ngu nào. Côleech_txt_ngu một cành câyvi_pham_ban_quyen, lúc Tam không để ý liền không gian để về .
Diệp Loan sợ hiểm nên đặt Tam Nha ngồi trên một chạc cây to, rồi bắt chước cách lúc nãy để thập thêm nhiều thứ thể ăn được xung quanh, tiếc làleech_txt_ngu chỉ bắt được mỗi một con thỏ .
Mẹ, bên dưới nướcleech_txt_ngu có cá kìa!
Diệp Loan nghe vậy mắt sáng , thỏ còn bắt được thì cá chắc chắn cũng xong. Vừa bước tới trước, Tam kêu :
Mẹ, có người!
ngườivi_pham_ban_quyen?
Ở đâu ra người thế này?
Diệp nhìn theo hướng Tam Nha chỉ, liền thấy một người đàn ông lạ đang nằm bên bờ suối, chẳng rõ còn sống hay đã .
Tam Nha, ta mau đi thôi.
Nơi hoang vu hẻo lánh thế , phản ứng đầu tiênbot_an_cap của Loan là rời ngaybot_an_cap lập tức.
Cô chẳng phải hạng người nhiệt tình cứu khốn phòvi_pham_ban_quyen nguy, ngộ nhỡ kẻ kia còn mà nảy sinh tâm thì cô và Tam Nha sẽ gặp nguy hiểm.
Diệp Loanvi_pham_ban_quyen đang định tiến tới bế Tam Nha xuống thì đôileech_txt_ngu mắt con bé chợt rực lên: Nương, người kia có tiền!
Diệp Loan lạibot_an_cap lần , quả nhiên thấy bên hông người đang nằm sấp túi tiền, đang ngâm dưới làn nước suối, cạnh đó còn mấy con cá nhỏ, nếu không nhìn thì thật sự khó mà phát hiện ra.
Do dự lát, Diệp Loan bèn rén đi .
Cô dùng cành cây khều , thấy người này không hề phản mới tâm, túi tiền của hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống, nước linh tuyền dẫn dụ con cá rồi ném vào không gian.
Định đứng dậy rời đi, nhưng sức nặng của túi tiền lúc nãy, cô vẫn quyết định lật người hắn .
Đó là một người đàn ông ria, mặc y phục sẫm màu, không bị thương ở đâu nhưng vẫn còn hơi thởleech_txt_ngu.
Diệp tốn không ít sức mới kéo được hắn đến chỗ khô ráo, rồi múc chút nước linh tuyền không gian cho .
Lấy tiền của anh, cứu anhleech_txt_ngu một mạng, coi như huề .
đầu thấy thời gian không còn sớm, cô vội vàng dắt Tam Nha xuống núi.
Vừabot_an_cap đến chân núi đã thấy một nhóm người đông đúc đangleech_txt_ngu đi về phía này.
Dẫn đầu toàn là đàn ông, Diệp Loan nhanh lẹ mắt ném hết đồ đạc gian, sau nắm tay Nha tiếp tục bước đi.
Tam Nha!
Nhị Nha cũng ở trong đám đông, con vội vàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới, chỉ tay mặt Diệp mà mắng: Bà điên rồi sao? Ngọn núi này là của Trương lão gia, tự ýbot_an_cap vào núi lấy đồ mà để Trương lão gia phát là đánh chết đấy! cho phép bà đưa Nha đi theo hả!
Lần trước gã lưu manh ở bên vào núi trộm đồ người ta tố giác, lão gia dẫn người đến đánh chết ngay trước mặt bao nhiêu người.
Diệp nhìn đám đông, thoáng dao động: Chúng tôi có vào núi, chỉ đi loanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quanh chân núi , ai với cô là chúng tôi vào núi?
Tam Nha ngẩng đầuvi_pham_ban_quyen nhìn , ơ, đồ đâu hết rồi?
Thỏ đâu rồi?
Diệp Loan bóp nhẹ tay Tam Nha.
Thônvi_pham_ban_quyen trưởng dẫn đầu nghe vậy thở phào nhẹ nhõm: Ta đã mà, dânleech_txt_ngu mười dặm tám thôn quanh đây ai mà chẳng biết ngọn núi này là Trương lão gia, phải có cho phép ông ấy mới được . Vả lại trong nguy hiểm biết chừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào! Xảy ra án mạng thì tính saobot_an_cap!
Nói xong, ông sangleech_txt_ngu đám đông: Vợ lão Lý, lần sauleech_txt_ngu nhìn cho kỹ vào! mất công mất việc mọi người!
Trong đám đông, một bà cao giọng gào lên: Ơ kìa, mắt tôi thấy hai mẹ con nó đibot_an_cap vào mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ai biết chúng nó không đi chứ. Tôi cũng là vì lo cho nó , lỡ như gặp phải lợn rừng thìvi_pham_ban_quyen sao, chồng conleech_txt_ngu mụ góa họ Điền phải bị lợn rừng ăn thịt đó à!
được rồi, về nấy làm việc đi!
vừa lên , đám đông thấy trò hay để xem nữa mới tản đi.
Phía xa trên con đường nhỏ, một người phụ nữ đeo đangbot_an_cap đứng nhìn chăm .
Người ông phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước giục: đi thôi, không còn sớm , tối mà không hái được dược liệuleech_txt_ngu thì ngàybot_an_cap mai phải bồi thường tiền đấy.
Ngườivi_pham_ban_quyen phụvi_pham_ban_quyen lúc thu hồi mắt, đầu đi theo đàn ông kia.
Loan giác như có ai đó mình, ngẩng đầu lên lại chẳng thấy ai, chỉ thấy Nhị Nha đang xáchvi_pham_ban_quyen trợn cô.
Diệp Loan cũng trợn mắt nhìn .
Về đến nhà, Diệp Loan bảo Tam trước, còn đi đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỗ không người đồ từ không gian ra, sau đó mới xách vào nhà, Tam Nha là vừa mìnhvi_pham_ban_quyen giấu .
Trẻ vốn dễ lừa, nói nghe vậy.
Nhị vốn đang chột dạ vì lúc nãy lỡ mắng người, nhìn thấyvi_pham_ban_quyen đống đồ dưới đấtbot_an_cap, giọng con bé lậpbot_an_cap tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn hơn: Bà còn là không ? Tựleech_txt_ngu mình vào thì , dựa vào cái mà dắt cả Tam vào ? Cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thứ hạ nhân nhưvi_pham_ban_quyen chẳng có chútbot_an_cap dáng vẻ hạ nhân nào cả!
Ai nói tôi là hạbot_an_cap nhân? Cha cô chắc là chưa từng nói thế đâu nhỉ? Anh ta bảo tôi là nương của các cô màleech_txt_ngu. Diệp Loan liếc nhìnbot_an_cap con cáibot_an_cap, đen nhẻm đen , chẳng đáng yêu chút nàoleech_txt_ngu.
Nhị Nha cứng cổ: Nươngvi_pham_ban_quyen cáibot_an_cap con khỉ, bà chỉ là hạng hạ nhân nhà tôi bỏ tiền ra mua về thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Lười chấp nhặt với cô. Diệp Loan phớtvi_pham_ban_quyen lờ Nhị Nha, dắt Tam Nha vào bếp.
Tam Nha, đi , taleech_txt_ngu làm món ngon cho con ăn.
Nhị Nha tức giậm , tót vào trong buồng.
Mặt trời ngả bóng về tây, Lâmleech_txt_ngu An Viễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới trở về, vào sân đã thấy thơm ngào ngạt.
Về rồi à, rửa tay vào ăn cơm đi.
Diệp Loan bưng rau dại trộn bày lên bàn.
cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có một đĩa thịt , thêm cả nấm rừng và khoai lang, trông vô cùng hấp dẫn.
Tay nghề củaleech_txt_ngu cô rất khá, nhưng cái bếp lò đất nàybot_an_cap cô lửavi_pham_ban_quyen không quen, nên phải đợi Đại Nha về nhóm lửa giúp.
Tam đã cầm miếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thịt mức miệng đầy dầu mỡ, Đại Nha ngồi bên cạnh trông con béleech_txt_ngu, thấy Lâm An Viễn thì gọileech_txt_ngu một tiếng .
Hôm cơm cô nấu à? Thịt đâu ra thế? Lâm An mày nhìn Diệp Loan.
, conbot_an_cap nói nhỏ với cha cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này. Tam Nha Lâm An Viễn lại kể chuyện hôm nay, hết lời khen nương lợi .
Tam Nha diễnleech_txt_ngu không rõ ràng lắm nhưng Lâm An Viễn vẫnvi_pham_ban_quyen hiểu, haivi_pham_ban_quyen người họ đã lén vào núi, mayleech_txt_ngu mắn bắtbot_an_cap một con ngốc.
Gan cô cũng lớn , sau này không được đi nữaleech_txt_ngu. Lâm An Viễn rồi rửa tay ngồi bàn.
Chuyện phía Trương lão gia thìleech_txt_ngu hắn không sợ, gia hiện giờ còn cần dùng đến , sẽ không vì chút nhỏbot_an_cap này trở mặt, là để người khác nhìn thấy, khó khỏi việc họ sẽ bắt nạt mấy mẹ con.
Diệp Loan nhân cơ hộibot_an_cap lên tiếng: tôibot_an_cap với anh lúc trướcleech_txt_ngu, anh không tiếng thì tôi coi anh đã đồng ý. Tôi thể chămleech_txt_ngu con gái anh ba năm, đến lúc đó Tam Nha cũng đã bảy tuổi rồi.
Chuyện hôm nay khiến Diệp Loan cảnh giácbot_an_cap. Nguyên chủ vì có nhan sắc nênbot_an_cap bà già họ Tiền nhốt, ít khi ra ngoài nên hiểu biết về thế giới này thật sự không nhiều. Lúc nấu , cô đã han Đại Nha để rõ về trật tự của xã hội .
Thếvi_pham_ban_quyen đạo này ăn thịt ngườileech_txt_ngu, đặc biệt là với nữ giới.
Vì vậy cô đã thay đổi ý , ba năm là đủ để cô có đủ năng lực tự bảo mình.
kỳ hạn ba năm, đường nấy .
Tất còn một điểm nữa, cô nhận ra An có lẽ sự không có giống, sẽ không làm gì được . Mà có gì thật, với diện mạo này của hắn, chưaleech_txt_ngu chắc ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịu thiệt.
Lâm Viễn không hề ngẩng , đôi đũa đang gắp ăn khựng lại một chút: Được.
Nghe hắn đồng ý, tâm trạng Diệp Loan cực kỳ tốt: Ngày mai anh đưa tôi một chuyến.
Từ lúc không đến , trên người cô có mỗi bộ y phục này, không thay ra thì bốc mùi . muốnvi_pham_ban_quyen đi mua ít đồ, sẵn tiện xem cóvi_pham_ban_quyen cách kiếm tiền đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đường chính chính không.
Còn bạc ở đâu ra lúc nãy Tam Nha cũng nói rồi, nhặt được thôi, chỉ không ngờvi_pham_ban_quyen Lâm An Viễn lại không hỏi lấy .
Bữa cơm hôm nay ngon đến mức không ai nói câu nào.
Cha các con đi đâu thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Thấy Lâm Anvi_pham_ban_quyen Viễn xong lại đi ra , Diệp Loan hỏi Đại Nha.
Người sớm khuya, hình như bận rộn lắm.
Đạibot_an_cap Nha cũng biết, cúi đầu không rõ đang nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì.
Tam Nha ăn căng bụng, nhìn Nha đang ăn như hổ đói hỏi: Chị Hai, chẳng phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị nói là không ăn cơm nấu sao?
Mày câm miệng, ăn cây rào cây . Người mụ ta là của nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình, tao ăn thì đã sao, taobot_an_cap ăn đấy!
Nha vừaleech_txt_ngu vừa hậm hực tống ăn vào miệng, từ Tết đến giờ con bé chưa được miếng vào .
Ăn xong thì rửa đi, nếu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau không có phần của cô đâu.
Rửa thì rửa! Nha hằn học nhét thêm miếng thịt thỏ, đôi mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đỏ hoe.
Đại thấy vậy liền vỗ vỗ lưng Nhị , khẽ khàng nói: Đừng khóc, dì ấy tốt hơn người , không phải sao?
Diệp Loan không nghe thấy cuộc đối thoại của hai đứa trẻ, cô đã về phòng cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại.
Cô đem toàn bộ những thứ thu hoạch trong núi vào không gian, mấy con cá được suối cũng thả vào một cái nhỏ vừa đào.
Không gian vốn dĩ trống trơn, nay đãleech_txt_ngu bắt đầu có màu xanh sức sống.
Diệp Loan bận thì mệt , cô lau rửavi_pham_ban_quyen loa trong .
Nằm trên giườngleech_txt_ngu lò, đầu óc cô đột nhiên hiện lên gương mặt của Lâm An Viễn, thật là kỳ quặc.
Bực bội, trở trùm chăn kín đầu.
Cùng lúc đó, Lâm An Viễn đội chiếc băng qua rừng cây, bóng che khuất tầm nhìnvi_pham_ban_quyen một cách hoàn hảo.
Con vào núi này hắn đã đi vôleech_txt_ngu số lần trong năm qua, vừa nghe nói đến bờ suối là hắn biết ngay vị trí.
Lâm An Viễn theo những lùm cỏ bị giẫm , quả nhiên phát người đàn ông nằm bên suối.
Hắn tiến tới dùng chân đá đábot_an_cap, người kia không hề có phản ứng.
Chết rồi ?
Y phục trông cũng khá, bán đi chắc cũng được vài đồng.
một lát, Lâm An Viễn cằm, hơi nâng giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ngay lúc hắn định ra người đànvi_pham_ban_quyen ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vốn đang hôn mê đột nhiên bừng mắt.
Đôi bàn tay tựa vuốt, chớp mắt đã vồ tới mặt Lâm An .
An người né tránh, chiếc mũ rơm trên đầu rơi xuống đất. Dưới ánh trăng mờ ảo, tóc dài xõanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tung, khuôn kia đẹp đến mức tựa quỷ mị thành tinh.
Gã đàn ria xồm xoàm đột nhiên lớn hai mắt.
aaaa!
Gã hét toáng lên, chân lên màleech_txt_ngu chạy.
Lâm Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Viễn:
Trầm mặc một lâu, nhìn phản ứng củavi_pham_ban_quyen gã này, hắn đoán không phải là người của đám kia.
Đứng bên bờ suối mộtbot_an_cap lát, mượn ánh trăng lúc ẩn lúc hiện trong núi, Lâm An Viễn tiếp tục sâubot_an_cap vào trong.
Tối ngủ sớm, sau trời vừa sáng Diệpleech_txt_ngu Loan đã tỉnhleech_txt_ngu. Cô vươn vai mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái rồi thức dậyvi_pham_ban_quyen bước ra ngoài sân.
Không buổi sáng thật trong lành dễ , ngọn núi phía xa xanh một màu. Phải nói là ngôi nhà này tuy rách nát vị tốt, không có đủ loạileech_txt_ngu mùi phân gia súc xộc lên mũi. Sân bãi biệt lập, cũng chẳng cần giao du với hàng xóm quanh.
Thấy Nhị Nha ngáp ngắn ngáp dài từ trong bước , Diệpvi_pham_ban_quyen Loanbot_an_cap thuận hỏi: Cha nhócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu?
qua Lâm An Viễn không về, người này như cơ chẳng khi nhà, để ba đứa trẻ bơleech_txt_ngu vơleech_txt_ngu trong nhà mà không ra chuyện ngoài muốn .
Nhị Nha Diệp Loan một cái rõ dài, chẳng thèm nói năng gì đã thẳng ra ngoài.
Chẳng lâu sau, Đại Nha cũng bế Tam Nha từ trong nhà ra, xuống đất.
Hôm nay tôi phải đi làm, phiềnleech_txt_ngu cô trông chừng Tam một chút.
Đạileech_txt_ngu Nha quả không biết nên xưng hô với Diệp Loan thếvi_pham_ban_quyen nào, dứt khoát bước đi thật .
, đi hết cả rồi, không ăn sáng à? Diệp Loan vừa dứt , người đã đi xa tắp.
Diệp Loan cho Tam Nha ngồi ở cửa, còn mình thì chuibot_an_cap .
Trong bếp vẫn còn nấm và rau rừng hôm qua mang về, trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hũ đất lại chút lứt, ngoài thì chẳng có gì sất.
Cái món nhão nấu gạo lứt và rau kia, đời cô không muốn ăn lại lần thứ hai đâu.
Xuyên qua cửa sổ thấy Tam Nha đang ngồi ngoan ngoãn, cô nhanh chóng lách chui không gian.
Không gian sau một đã thay đổi nhiều, banvi_pham_ban_quyen đầu chẳng có gì, giờ đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xanhbot_an_cap um tùm tràn đầy sức sống.
Cô còn biệt đào một cái ao nhỏ để nuôi cá, cá một đêm đã lớn phổng phao.
thật, hôm bắt được mỗi một con thỏ, nếu không đem nuôi sau này có ăn mệt nghỉ.
Tam Nha, vào canh .
Diệp bắt cá nấu nồi súp. Vừa gọi Tam một tiếng đã thấy trong tay con bé lại đang lá câybot_an_cap mà .
Cô nhíu mày kéo Tamnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nha qua, ánh con bé lộ vẻ hoảng sợ.
Nhìn cái dáng suy dinh dưỡng của đứa này, Diệp Loan mềm lòng, dịu dàng cất giọng: Không được ăn lá nữa, sau sẽ cho con cơm no.
Nương, thật tốt, người là tốt nhất. Tamnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nha đưa đôi mắt sáng lấp nhìn Diệp Loan.
Hai bát cánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Diệp Loannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và Tam Nha mỗi người uốngbot_an_cap một bátleech_txt_ngu. Diệp Loan còn cẩn thận gỡ sạch phần thịt đã nhừ rồi đút cho Tam Nha ăn.
Một conbot_an_cap cá không lớnbot_an_cap lắm, Tambot_an_cap Nha vẫn còn thòm thèm mép.
Ănleech_txt_ngu nữa là đầy bụng ốm đấy. Hôm qua chúng ta nhặt được tiền rồi, sẽ dẫn con lênvi_pham_ban_quyen trấn đồ .
Diệp Loan vừa vừa tắm rửa sạch sẽ cho Tam Nha, rồi lại tóc cho conleech_txt_ngu bé.
Tóc của cô thì tết thành hai bím. Phụ nữbot_an_cap ở nơi này đều búi một búi tròn sau gáy, trời thì nóngbot_an_cap , nhìn đã nặngvi_pham_ban_quyen đầu, cô sự quen.
Diệp Loan thu dọn xong xuôi, đang địnhbot_an_cap dắt cửa thì thấy An từ bênvi_pham_ban_quyen ngoài trở về, trên tay xách theo một chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giỏ mây.
Diệp Loan rướn cổ nhìn vào, phát bên trong lại là một ít thảo và gia vị, hai mắt cô tức thì sáng rực.
Lâm An Viễn vào nhà một lát, ra đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại bộ bào giống lúcleech_txt_ngu mới . mỗi bộ đồ để ra ngoài là không có miếng , thường nếu không lên trấnleech_txt_ngu thìvi_pham_ban_quyen toàn mặc rách.
Đi thôi.
Loan đang lén lút cất bớtbot_an_cap đồ vào không gian, nghe vậy liền giật thót mình, theobot_an_cap bản năng hỏi: Đi đâu cơ?
An Viễn xoa xoa cằm, nhướng mày nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Diệp Loan: phải cô lên trấn sao? Tôi biết cô nói chuyện với tôi, nhưng cũng khôngleech_txt_ngu cần phải làm ra vẻ ngốc nghếch này để thu hút sự chúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý tôi .
Diệp Loan:
Quỷ mới thèm thu hút chú ý anh!
Người anh em , nói chuyện kiểu này thực sự rất dễ bị ăn đòn .
Nương. Tam Nha nắm lấy tay Diệp Loan.
Loan lườm Lâm An Viễn trắng , rồi bế bổng Tam Nha lên.
Đứa trẻ tay chân teo tóp mà đầu thì to, ăn cơm đàng được hai ngày, sắc có vẻleech_txt_ngu không còn vàng vọtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như trước . ôm lòng vẫn khiến cảm thấy vô không quen.
Cô quay ngoắt sang luôn Tam Nha vào lòng An Viễn: Tôi bế không , bế đi. Đi mau lên, nếu khôngleech_txt_ngu lát nữa nóngvi_pham_ban_quyen chết mấtbot_an_cap.
Diệp Loan vốn tưởng hôm nay lại phải cuốc bộ gãy chân để lên trấn, ai dè An Viễn lại dẫn cô ra đầu làng ngồi xe .
Từ xa đã thấy xe bò ở đầu làng bốn năm người đang ngồi, nam cóleech_txt_ngu nữ, đangvi_pham_ban_quyen buôn chuyện nước bay tứ tung.
Mọi người chưa biết à, Lâm An Viễn lại mua thêm người đàn bà nữa. Người lần trông khá xinh xắn, dáng vẻleech_txt_ngu cực kỳ mơn mởn tươi tắn.
Người lần trước cũng được đấy chứ, chẳng sinh con xong bỏ chạy mất hút sao? đoán chừng cô này rồi chạy thôi, cái ngữ người như hắn ta
Suỵt, Lâm An Viễn đến rồi!
xenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bò dĩ đang ồn ào bỗng chốc im phăng phắc như thóc, từng người một đều đảoleech_txt_ngu nhìn quanh, tóm không dám nhìn Lâm An Viễn.
Ngươi đây là
Lãobot_an_cap Tôn đánh xe liếc nhìnbot_an_cap Tam và Diệp Loan một cái.
chính là người đàn bà mà An Viễn mới mua sao? Trông cô nàng này chẳng giống người thể chịu được khổ cực, khéo dăm nửa tháng lạibot_an_cap bỏ chạy choleech_txt_ngu xem.
Lâm An bốn văn tiền lên xe, Lão Tôn lập im bặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nói lời nào nữa.
Cứ đưa tiền là .
Diệp Loan nhìn tấm ván gỗ rách nát, trên còn có những vệt không rõ của con gì, nén khó chịu trong mà ngồi xuống.
Vương Nhị Cẩu, cònleech_txt_ngu nhìn nữa là móc mắt chó của ngươi ra đấy!
Lâm Viễn đột nhiên lộ ra ánh mắt hung dữ, một gã ông có khuôn mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gầy gò, lấm lét đứng bên cạnh.
Nhị Cẩu run bắn người, khôngvi_pham_ban_quyen thốt nào.
Suốt dọc đường, trên xe bò yênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tĩnh đến lạ thường, chẳng có ai miệngleech_txt_ngu nói chuyện.
Mãi mới trấn, thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net An Viễn dẫn theo Diệp Loan và Nha xuống xe, những trên xe mới bắt đầu nàn.
Cẩu lầm bầm chửi rủa: Lão Tôn, sao ông có cho loại đóvi_pham_ban_quyen ngồi xe ông chứ? Sau này nếu ông còn chở Lâm An Viễn thì tôi không ngồi đâu, ngồi cùng với loại người đó là ám chết đi được.
Người ta cũng trả tiền , sao lúc nãy ngươi khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi mà nói? Tôn thầm nghĩ, ngươi thì cũng tốt lành gì cho cam.
Nhị Cẩu lấy tay quẹt một cái: Tôi sợ bị ăn đòn.
đang thì thầm nghĩ, khôngvi_pham_ban_quyen biết Lâm An đã làm những gì mà một người có diện mạo tuấn tú thế này lại mang tiếng xấu vang xa, khiến người ta vừa sợ hãi vừa chán đến vậybot_an_cap.
Lâm Viễn đột lên tiếng: Đi đâubot_an_cap trước?
Loan sực tỉnh, liếc nhìn gương mặt đẹp đẽ quá mức của người này, nén lại sự nghi hoặc trong lòng.
ít vócvi_pham_ban_quyen , trong nhà cóleech_txt_ngu ai biếtleech_txt_ngu may quần áo không?
Cô biết, chủ như cũng không, trình độ chỉ lại ở mức kim vá víu. chủ từ nhỏ đến lớn chưa từng vải mới để may đồ, trên người toàn làvi_pham_ban_quyen đồ cũ của hai người chị lớn lại.
Tam Nhaleech_txt_ngu nói: Nương, đại tỷ biết làm ạ.
Diệp Loan nghe vậy yên tâm, mua nhiều vải một mangbot_an_cap về cho Đại Nha làmleech_txt_ngu, cô chẳng hề chút cảm giác tội lỗi nào khi bóc lột sức lao trẻ em.
Diệp Loan không đường trên , Lâm An Viễn dẫn cô đến một cửa tiệm nhỏ có mặt tiền thấp lụpleech_txt_ngu xụp.
Diệp Loan chọn cho ba đứa trẻ mỗi đứa bộ, lại cho mình và Lâm An Viễn người hai , đều là loại thô. cùng cô chọnbot_an_cap nửa xấp chất liệu tốt hơn chút để làm đồ lót mặc bênvi_pham_ban_quyen trong.
Màu sắc của những loại vải này đều khá , trông rất sẽ bền màu.
tiền tay cô có thể mua được loại tốt nhất tiệm này, vẫn là không nên để lộ sự giàu .
Tổng cộng là sáu trăm vănvi_pham_ban_quyen.
Lời của chưởng vừa dứt, đã nghe Lâm An Viễn nóileech_txt_ngu: Ba trăm văn.
Diệp Loan nhìn về phía Lâm Viễn, ôi, đây là chiêu mặc cả chém một truyền thuyết saovi_pham_ban_quyen?
Làm kiểu trả giá như thếleech_txt_ngu này chứ, thấy các người nhiều, ta tính giá là năm trăm tám mươi .
Chưởng quầy liếc nhìn Lâm An Viễn mấy lần, một người đàn ông tuấn túleech_txt_ngu thế này, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết còn tưởng vị quý côngbot_an_cap tử nhà nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới, không ngờ theo thói đàn bà đi mặc cả từng .
Ba trăm văn, xấp vải này của đã ngả vàng rồi, chỗ này còn có vết bẩn, chắc là chuột đái vào rồi chứ . Nếu còn để lâu thêm chút nữa, chuộtleech_txt_ngu gặm hết thì ai thèm mua của ông nữa.
Lâm An Viễn chỉ vào vết , giọng điệu vô cùng nghiêmbot_an_cap túc.
Mặt chưởng quầy mét: Thấp nhất cũng phải trăm năm mươi văn, không thể thấp hơn nữa, thì không bán.
Nếu không phải mở cửa làm ăn coi trọng dĩ vi quý để sinh , ông ta đã sớm đuổi người ra rồi.
Bán bao nhiêu ông ta chỉ lời được có mười tiền, buôn với bán cái gì nữa.
Đa tạ chưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quầy, sau lại tớivi_pham_ban_quyen ủng hộ . Lâm An Viễn nói xong cầm lấy vải vóc.
đừng nữa, ngươi tới thêm vài lần nữa chắc ta lỗ vốn tới mứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không có cơm ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . xuanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuavi_pham_ban_quyen ruồi.
Một ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông anh màleech_txt_ngu cũngbot_an_cap biết mặc giỏi vậy ? Thật không ngờbot_an_cap đấybot_an_cap.
khỏi cửa , Diệp Loan có chút vui mừng Lâmbot_an_cap An Viễn.
Nếu là cô lúc nãy, chắc đã bỏ sáu trăm văn để mua , thế thì thiệt hại bao nhiêu tiền chứ. Bâybot_an_cap giờ cô nghèo rớt tơi, không bẻ đôi một xu ra mà tiêu.
Lâm An Viễn nghe vậy, ánh mắt lạnh đi trong thoáng chốc, lời mỉa mai đã chực nơi đầu môi.
Nhưng giây sau đã nghe thấy Loan phấn khíchleech_txt_ngu nói: Dẫn anh đi đúngbot_an_cap là sángvi_pham_ban_quyen suốt mà, tôi sự khâm phục anh quá đi mất. Đi thôi đi thôileech_txt_ngu, chúng ta sangbot_an_cap tiệm tiếp theo, tiền tiết kiệm đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ anh ăn món gìleech_txt_ngu ngon ngon.
Ánh lạnh lùng của Lâm An Viễn thu lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài phần, nhìn người nữ đang đắc ý nói với Tam Nha bên cạnh.
Cô thực sự vui mừng được tiền sao?
Diệp Loan dắt Tam Nha đivi_pham_ban_quyen được mấy mới nhận ra Lâm An Viễn động đậy, cô quayvi_pham_ban_quyen lại gọi anh: Đi thôi, sao anh còn đứng đó?
rồi. Lâm An Viễn lười biếng đáp, đứng chẳng , nhưng lại ra vẻ phong lưuleech_txt_ngu đẹp đẽ khó tả.
Diệp thu hồibot_an_cap ánh mắt, nuốt nướcbot_an_cap miếng một cái: Đói rồi sao? Tôi cũng đói rồi, chúng ta đi ăn mì trước đã.
Bát mì nước xương hômvi_pham_ban_quyen ngửi thôi đã thấy thơm rồi.
Là ngươi à, vẫn làleech_txt_ngu một bát nước dùng ?
Đến cửa quán mì, tiểu vừa thấy Lâm Viễn liền .
Diệp nhướng mày, Lâm An Viễn là khách ở saobot_an_cap?
Cho hai bát mì, nhiều nước dùng một chút. Lâm An Viễn rồi chỉ vềleech_txt_ngu phía Diệp Loan, Cô ấy trả tiền.
Tiểu nhìn Diệp Loan cái, khóe miệng giật . Cái thằng nhóc này, bát mì mười lăm văn mộtvi_pham_ban_quyen bát, lần nào tới chỉ uốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước , đang định xem nay sao hắn phóng thế.
quảleech_txt_ngu là đi làm mặt trắng, bám váy bà rồi sao?
Nước này được hầm từ xương nguyên , sợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mì được kéo dai, bên trên rắc thêm hành hoa, thơm lừng.
Đã lâu ăn sợi, Loan thỏa mãn đến mắtbot_an_cap nheo cả lại.
Côvi_pham_ban_quyen sang nhìn Tam Nha: Tam Nha, con ănbot_an_cap có đủ không? Không đủ thì ta gọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm cho con.
Cô đã chia cho Tam Nha một bát của mình.
, mì ngon . Tam Nha cắm cúi ăn, đầu không thèm ngẩng lên.
Diệp Loan thầm nghĩ convi_pham_ban_quyen bé này chắc là bị bỏ đói lâu rồi, một đứa trẻ nhỏ thế mà sức ăn lại lớn, đuổi kịp rồi.
Hai người ăn trước , ta đi một látbot_an_cap rồi về.
Lâm Anbot_an_cap Viễnvi_pham_ban_quyen đột nhiên đặt bát xuống rồi đứng dậy.
Cha con sao bận rộn thế ? Mới ăn đượcvi_pham_ban_quyen hai miếng đã
Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Loan nói dở , nhìn cái bát sạch bách mà cạn lời trong chốc lát, ăn nhanh như khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sợ bỏng thực quản sao.
Diệp Loan uống hết chỗ nước dùng bát, mồ vã ra cả người Viễn vẫn chưa thấy quay lại.
Hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vị có gì ạ? Tiểu nhị lại gần dọn .
Khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm nữa đâu, cảm ơn .
Diệp Loan Tam Nha ra khỏi cửa, chờ ở mộtbot_an_cap chút, Lâm An Viễn quay lại thấy ngay.
Tam Nha, nương mualeech_txt_ngu hoa cài tóc cho con đeo nhé.
Diệp Loan nghe thấyvi_pham_ban_quyen tiếng rao của bán hàng rong, cài tóc chỉ có mấy tiền, gái nhỏ thì nên được nuôi xinh đẹp chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tam lắc đầu: Nương, convi_pham_ban_quyen không lấy hoa đâu, mua thịt đi ạ.
Hoa cài tóc có ăn đâu, thịt là ngon nhất.
Cái đồ ăn này, được , chúng ta đi mua thịt.
Loan đứng tại chỗ một lúc lâu thấy Lâm An Viễn về, dò tiểu nhịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một tiếng, nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lâm An Viễn hỏibot_an_cap bảo anh tavi_pham_ban_quyen ra chợ tìm họ.
Tầm này trời đã rất nóng, ngoài chợ ào náo nhiệt, thứ gì cũng được ra .
Diệp Loan nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mua hai loại cá , thầm nghĩ này sẽ cá ăn không hết. lại đi hỏi thăm những xung quanh xem đâu bán , chỉ cần thứ gì ăn được cô đều muốn nuôi.
Tối qua cô chợt nghĩ ra một đề, không gian của cô thời thế chỉleech_txt_ngu chức lưu trữ làleech_txt_ngu vì vốn dĩ không có thứ cho cô trồng trọt cả.
Bây đến nơi sơn thủy hữu tình này, nó mới đầu phát huybot_an_cap tác .
Nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậybot_an_cap, việc xuyênbot_an_cap không hình như cũng không đến nỗi bi thảm , nhất đồ đều là phẩm xanh khiết tự .
Loan dẫn Tam Nha đi mua , An Viễn đang bám theo dáng một gã ôngvi_pham_ban_quyen cao lớn vạm vỡ đi vào một con hẻm vắng vẻ.
Đếnvi_pham_ban_quyen trước cửa mộtleech_txt_ngu ngôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà nhỏ, gã ông cao lớn nhảy qua tường biến .
Lâm An Viễn mày, anh nhìn không lầm thì nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dường như chính là kẻ ở trên núi tối qua?
Trong sân nhỏ có một du.
Lão đại, taleech_txt_ngu cùng cũng ngài rồi, ngài không biết đâu, ta suýt chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã tưởng chẳng còn mạng mà gặp lại ngàibot_an_cap! đại ơi!
Người đàn ôngbot_an_cap lạ thân hình thô kệch bướcleech_txt_ngu vào cửa đã gào thảm thiết.
Hai người khác trong phòngbot_an_cap đang định rút đao, ngheleech_txt_ngu vậy khóe miệng không giật giật.
cạnh bàn còn có nam tử tuổi đồ ngắn, trông giống như một tiểu thương, nhìn người vừa xông vào với ánhvi_pham_ban_quyen cực kỳ bai.
Im miệng! Khẽ thôi!
Người ông lạ kia khôngleech_txt_ngu im miệng, vẫn tiếp tục , nhưng âm lượng hạ : Lão đại, ngài không biết đêm qua gặp phải thứ gì trong núi đâu, quỷ đấy, không đúng, là yêu tinh, thật sự quá đáng sợbot_an_cap! suýt chút nữa là mấtleech_txt_ngu mạngvi_pham_ban_quyen rồi
Chẳng phải vẫn chưa sao, gào khóc cái gì? Sao ngươi khôngleech_txt_ngu bảo trong núi có nữ muốn hút tinh khí ngươi đi? Một đại nam nhân không ghê tởm à!
Mí mắt Sở liên hồi, hắn cố nén cơn giận muốn đánh ngườivi_pham_ban_quyen. Cái tên ngu ngốc này.
Hồi đó sao hắn chỉ nhìn trúng sức khỏe của tên này không đểvi_pham_ban_quyen ý đếnvi_pham_ban_quyen việc gã chẳng có đầu nào thế nhỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong phòng : Vương Đại Cương, đại đã đến đâyleech_txt_ngu rồi, màbot_an_cap ngươi lại ba ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Họ đã ẩn náu ởvi_pham_ban_quyen cái trấn nhỏ rách này ba ngày rồi.
Họ đều huynh sinh tử với , duy chỉ cóvi_pham_ban_quyen Vương Đại này là lão đại cứu được từ bên ngoài vài năm trước.
Gãbot_an_cap cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sức tốt, cũng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút bản lĩnh, trung thì khỏi bàn; là một đại nam nhân màleech_txt_ngu lại hay mènội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nheo, lần nào cũng khiến lộ ra vẻ mặt chê bai đến tận .
Đại dưới đất càng thấy uất ức hơn: Lão đại, chuyện này không trách ta được, ta là cửu tử sinh từ Kinh chạy đến đây đấyvi_pham_ban_quyen.
đường đi biết bao nhiêubot_an_cap cuộc truy sát, gã còn sống thấy lão đại đã là ôngbot_an_cap trờibot_an_cap phù hộ rồi.
Câmleech_txt_ngu miệng, đồ vật đâu? Sở Tu Kiệt nhìn gã mà đau mắt, sao lại lắm lời đến thế.
Đồ , dạ?
Vương Đại thọc tay vào túi vải, đồ không còn .
Thật sự mất rồi?
Lão đại, đồ mất rồi.
Vương Cương tìm khắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một lượt vẫn không thấy, lần này gã khôngleech_txt_ngu dám khóc nữa, quỳ dưới đất ấm ức như một nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dâu .
Gã để đồ đó cùng chỗ với số bạc mình tích góp được. Giờ thì đồleech_txt_ngu mất, bạc cũng mất sạch.
Tu Kiệt dậy khỏi ghế, mặt tức đến xanh : Mất? Một mónleech_txt_ngu đồ quan trọng như thế, ngươi nói mất là mất sao? Sao ngươi không tự đánhvi_pham_ban_quyen mất mình luôn đi! Mất ở đâu?
Ta bị người truy sát núi, lúc vào núi vẫn còn Không đúng, là tên nam yêubot_an_cap đó! đại, đồ nhấtleech_txt_ngu định là bị nam yêu đó lấy mất , giấu lắm, trừ lúc bị ngất trong núi ra thì lúc nào ta cũng tỉnh táo.
Vương Đại Cương trợn tròn mắtvi_pham_ban_quyen, đột nhiênbot_an_cap nhớ lại đêm qua, gã nghe tên yêu kia đòi quần gã.
Đồ chắc chắn là mất lúc đó rồi.
Vương Đạivi_pham_ban_quyen Cương, ngươi Sở Kiệt tức đến mức suýt chútvi_pham_ban_quyen đã ra tay đánh .
Đã lúc nào rồi mà mở miệng ra là nam yêu, bộ yêu tinh rảnh rỗi đi ănleech_txt_ngu trộm đồ của người ta chắc!
Mất món đồ đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , làm khiến Phương nho tâm tình nguyện đi chúng ta, cái đồ ngu ngốc này!
Sởleech_txt_ngu Tu Kiệt giận đến phát , nhìn Vương Đại Cương trông như người rừng, y phục trước ngựcleech_txt_ngu rách nát, ràng là bị thương, nhẫn mãi mới không cước.
Sở Cửu đứng cạnh đúng lúc tiếng: Lão đại, tin tức liệu có chuẩn xác không, Phương đại nho sự ở nơi hẻo lánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này sao?
Tunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kiệtvi_pham_ban_quyen ngồivi_pham_ban_quyen xuống lại: Tin tức chắc chắn không sai, Phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đại nho năm xưa từng chịu cảnh tù đày ở huyện Mân, hẳn là chưa khỏi đây. Giờ thì haybot_an_cap rồi, tín vật cũng mất, ta quaybot_an_cap về biết nào với cấp trên!
Vương Đạivi_pham_ban_quyen Cương dưới đất bật dậy, sắc mặtleech_txt_ngu bệch trong lát: Lão đại ngài yên tâm, dù có lên núi biển lửa, thuộc hạ nhất định sẽ tìm món về, thuộc hạ đi ngay đâyleech_txt_ngu!
Sở Thập, đưa cái tên ngu ngốc này đi trị thương đi.
Sở Tu Kiệt đau đầu ray ray thái dương, thôi bỏ đi, cứ tìm người trước đãvi_pham_ban_quyen.
Dù cóleech_txt_ngu tín mà không tìm thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người thì cũng thừa.
Bên ngoài , An Viễn không hề tiến lại gần, nhìn cây mọc cao quá tường rào.
du trồng trong sân, quả là hiếm thấy.
Lâm An Viễn ghi trí này xoay người rời đi.
Vừa đi đến gần quán mì lúc trướcvi_pham_ban_quyen, nhìn thấy người đứng ở cửa, đáy mắt y qua một tia chán ghét.
Lâm đệ, ta cuối cũng đợi đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngươi rồi. Hai ngày nay ngươi thật khiến ta tìmleech_txt_ngu khổ, chẳng lẽ có mỹ trong lòng nên quên lão gia rồi sao?
Trương lão gia bụng phệ, bên cạnh có hai tên sai đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng. Giữa ngày hè nóng nực, lão đứng râm quán mì thở hổn , vừa thấy Lâm An Viễn, mắt lão liền sáng rực lên.
Trương lão gia, vốn là tôi tìm ngài. Trong lúc nói chuyện, Lâm An Viễn che giấu rất tốt cảm xúc nơi đáy mắt.
Trương lão gia nở nụ cười, liếc nhìn xungleech_txt_ngu quanh rồi tiến sát lại gần Lâm Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Viễn, nhìn chằmvi_pham_ban_quyen chằm vào cái cổ trắng ngần của y: Triều đình thật cho phép tham gia khoa cử ?
Đẹp, thật sựbot_an_cap quávi_pham_ban_quyen đẹp, sao lại có người đàn đẹp đến nhường này.
Đặc biệtbot_an_cap là khí toàn thân, so với người trước mắtvi_pham_ban_quyen, mấyvi_pham_ban_quyen kẻ đứng đầu lầu xanh được mua về với giá cao cũng thế mà thôi.
Lâm Viễn bất động thanh sắc lùi xa một : Thươngbot_an_cap nhân thì không thể, nhưngleech_txt_ngu Trương lão lại không phải thương nhân, tự nhiên là có thể tham gia khoa .
Sắc mặt vốn đang khó chịu của Trương lão gia ngay lập tức được thế bằng sự phấn : , tốt lắm! Nếu sau này ta có thi đỗ cử nhân, rồi lại nhờ vả quan để làm phụ mẫu dân của huyện Mân , nhấtvi_pham_ban_quyen sẽ phần tốt cho ngươivi_pham_ban_quyen. Đến đó ngươi cứ đi theo bên cạnh ta, hưởng vinh hoa phúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quý, bảo không để ngươi phải chịu ấm ức chút nào
Trương lão gia quá , ngày mai tham gia thibot_an_cap , thứ ngài cần tôi chuẩn bị xong. Lâm An từ áo lấy một tờ giấy nhỏ.
Lão gia, trong tôi còn có việc, phép về trước.
An đưa tờ giấyvi_pham_ban_quyen cho Trương gia, nói liền rời đi.
Tên tay sai đứng bên cạnh nhân cơ hội châm chọc: Lão gia, Lâm Viễn này là rượu mời không uống thích uống rượu phạt, lại dám tranh người với lão ngài! Năm ngoái nếu không phải ngài từleech_txt_ngu bi xả, không chấp nhất chuyện vào núi thì hắn đã bị chết từ lâu .
Trương lão giabot_an_cap vừa xem xong bài thơ trên giấy, vô cùng lòng, sự bực bội hai ngày qua cũng vơi đi ít nhiều. nheo mắt nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hướng Lâm Viễn đi, trên khuôn béoleech_txt_ngu phệ nụ cười.
Thứ vừa đẹpbot_an_cap lại có ích, chiều chuộng một chút thì đã sao.
Thơ , đúng thơleech_txt_ngu hay. Các ngươi , thằng nhóc nghèo xác như hắn sao lại biết thơ nhỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chẳng có người sinh ra biết rồibot_an_cap sao?
Đúng là mộtvi_pham_ban_quyen cực phẩm .
Tên tay sai nọt: Dùbot_an_cap có là nhân tài chăng nữa thì cũngvi_pham_ban_quyen phải nhìn sắc lão gia mà sống . Nếu không, đứavi_pham_ban_quyen nợ đời hắn trong nhà đã sớm bị người ta lôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi bán từ rồi!
lão gia nghe vậy lòng nheoleech_txt_ngu mắt lại.
Phải rồi, đừng nói cả huyện Mân, ngay tại cái trấn nhỏ này, chính là trời.
khác dù có tài giỏi đến đâu cũng không thể lậtleech_txt_ngu ngược thế cờ được.
Nghe nói mai Phương đại nho sẽ thu nhận đệ tử ở khách sạn Thanh Phongbot_an_cap, đợi lão thành đệ tử của đại nho, lúc đó việc thi đỗ cử nhân chẳng phải là như trở bànbot_an_cap tay sao.
Ở phía bên kia, Diệp dắt theo Tam Nha đi càn quét hết thứ có thể mua được trên chợ, nhân lúc con bé không chú ý, cô đã lén phần lớn đồ đạc vào trong không .
Tam Nhanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết có phải do từ nhỏ đã bị suy dinh dưỡngbot_an_cap hay không mà ứng có chút chậm chạp, conleech_txt_ngu bé cũng không biết tính toán nên chẳng phát hiện bí mật của Diệp Loan.
đồ đạc mua đã tương đối, Diệp Loan chợt nhớ tới thứ mình tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy trong túi tiền tối qua.
Trong túi có cộng mườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lượng và một chiếc ban chỉ màu đen, không rõ làm bằng liệu gì trông không giống vàng hay bạc.
Mười bạc tiêu đến cũng gần hết rồi, cất công đây, là tiện mang cái nhẫn này đi cầm luôn ?
Chẳng biết nóleech_txt_ngu có đáng tiền hay không.
hình hơi thiếu đạo đức, nhưng Diệpleech_txt_ngu Loan vốn chẳng bận tâm đến chuyện đó. Cô tay xách chiếc giỏ đựng con gà con, tay Tam Nha đi tìm cầm .
Tao đánh chết cái đồ dụng mày, chẳng đượcbot_an_cap tích sự gì cả, đào dược liệu tiền, hai lượng bạc lão tử coi như vứt rồi!
Muốn chỗ khác đánh, đừng có đứng trước cửa tiệm làm ảnh hưởngleech_txt_ngu đến kinhvi_pham_ban_quyen doanh của người ta!
Cách đó không xa, trước cửa một đang người tụ tập, một gã đàn ông đang thượng cẳng chân hạ cẳng tay một người nữ, tiểu nhị y phải chạy ra mắng .
, cái đồ ngu này, ngu như lợnleech_txt_ngu vậy, về rồi lão tử sẽ dạy dỗ mày saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
ông vừa rủa vừabot_an_cap xệch người phụ nữ đibot_an_cap.
Diệp Loan không có ý xem náo nhiệt, đang tính dắt Tam Nha đi vòng qua thì phụ nữ lôi kéobot_an_cap kia bỗng nhìn cô.
Tiểu !
Diệp Loan quay đầu lại, người vừa gọi cô chính là phụ nữ đang bị đánh kia.
Trong đầu cô đột nhiên thoáng qua ký ức của nguyên chủ. Diệp ? Chị cả của cô sao?
Embot_an_cap gái.
Diệp Hoaleech_txt_ngu thấy đúng là cô thì trong lòng mừng rỡ, vội vàng giằng khỏi tay gã đàn ôngbot_an_cap, vuốt lại mái tóc rối bước tới.
Em gái, không là em, em đây là
Diệp Hoa nhìn đứa mà Diệp Loan đang dắt tay.
Diệp Loan nói gì. Cô sực nhớ Diệp Hoa đối xử với hai em gái rất tốt, khoảng hai thángvi_pham_ban_quyen trước chị ấy bị bán cho một gã góa vợ ở làng .
Vương Hổ nhìn với ánh mắt có phần dâmleech_txt_ngu : Đây là đứa gái đáng giá hai mươi lượng bạc của cô ànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Tiếc là lão không có tiền, nếu không mua gái cô về . Đây là bị bán gã nào này? Ồleech_txt_ngu, còn làm mẹ kế nữa cơ à, con cũng lớn thế này .
Tamleech_txt_ngu có chút hãi nắm chặt lấy tay Diệp Loan, khẽ gọi một tiếngbot_an_cap: .
Sắc mặt Diệp Hoa rất khó coi: Anhleech_txt_ngu nói bậy bạ gì đó!
Vương Hổ nhìn chằm chằmleech_txt_ngu vào vóc dáng của Diệp Loan một cách lưu: Lão bậy chứ? mẹ ruột của chẳng gì con cả, nói nghe thì hay là tiền sính lễ, chứ thực chất có khác gì bán con , đứa thứ hai của cô chẳng phải cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bánvi_pham_ban_quyen cho bọn buôn người rồi sao!
Ba chị nhà họ Diệp đềubot_an_cap bị viết văn tự thân để đi.
Mẹ ruột nhận sính lễ gả conbot_an_cap gái là chuyện bình thường, nhưng khibot_an_cap viếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net văn tự bán thân thì lại là chuyện hoànvi_pham_ban_quyen toàn khác.
Em gái, em đi mau đi. Hoa quệt đi dòng máu mũi đang chảy ra, chị thầm hận vì lúc nãy đã gọi em mình. Vương không phải người lành gì.
Đi đâu mà , lão tử không cần cái loại vô dụng rẻ tiền như mày nữa. Đồ mắt mù nhận dượcleech_txt_ngu liệu làm lão tử lỗ , để Tiền lão bà tử đem đứa xinh đẹp này gán cho tao!
Hắn đã phải hai lượng bạc mới mua được suất vào núi, kết quả đào toàn là dược liệu khôngleech_txt_ngu đáng tiền, Vương Hổ càng nói càng tức.
Thấy cái giỏ trênleech_txt_ngu tay Diệp Loan, định vươn tới: Mualeech_txt_ngu được nhiều đồ này cơ à, để tao xem nào!
Ávi_pham_ban_quyen!
Tay hắn chưa kịp chạm vào một hòn đá đã ném trúng đầu hắn.
Loan Lâm An Viễn mắt sáng lênbot_an_cap: Anh đi đâu mà lâu thế?
Lâm An Viễn liếc nhìn Diệp Loan một cái, lại nhìn xuống đôi giày mới chân cô Tam Nha.
Gặp người quen, vài câu chuyện.
Vương Hổ bị đánh đầubot_an_cap, ôm vừa nhìn Lâm Anvi_pham_ban_quyen Viễn, khí thế lập yếu hẳn đi: là ai hả!
Mày muốn cướp đồ của nhà tao à? Lâm An Viễn nhìn Vươngbot_an_cap Hổ ánhbot_an_cap mắt dữ.
Vương lập lùivi_pham_ban_quyen lại một bước: Không có, không .
Đừng nhìn vợ hung hăng như , thực ra ra ngoài gã rất hèn nhát. Gã vàng Diệp Hoa cái: đi thôi.
Đi đâu? Lúc nãy cái tay này của mày làm gà của sợ rồi, dám đánh phụ nữa! Lâm An Viễnleech_txt_ngu chặn đường Vương Hổleech_txt_ngu.
Diệp Loan nhìn mấy con trongbot_an_cap giỏ:
Vương Hổ lí nhí : Tôi đánh vợ của , liên quan gìleech_txt_ngu đến chứ!
Lâm An Loan một cái: Đây là người củavi_pham_ban_quyen , chuyện của cả cô ấy ta đương nhiên quản được.
Hóa ra em rể, đều người nhà cả! Người nhà mà. Vương Hổ lập tức nở nụ , trôngvi_pham_ban_quyen có thật thà chất phác, toàn hẳn với bộ dạng lúc .
Là ngườibot_an_cap nhà. An Viễn gật đầu.
Vương Hổ thấy anh gật đầu, bèn ghé lại Lâm An Viễn nói nhỏ: rể này, con mụ vợ này của có phải mua hai mươi lượng bạc không?
mắt Lâm An Viễn lộ vẻ chán ghét: Ngậm cái miệng thối của mày lại đi, ám mùi sang ta rồi .
Sắc mặt Vương rất khónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net coi, nhưng cuộc cũng không dám tiếng.
Ở cạnh, Diệp Hoa lấy tay Diệp Loan, cố nén nướcvi_pham_ban_quyen mắt: Em gái, vẫn ổn ? Mẹ gả gả em cho người sao?
Người này chị có biết, tuy trông mũivi_pham_ban_quyen tuấn túbot_an_cap nhưng là một súc sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Sao em gái chị có đi theo hạng người vậy được.
Diệp Loanvi_pham_ban_quyen gật đầu, nhìn vết thương trên mặt : Chị cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, em đưa vào y xem sao.
Diệp Hoa vàng lắc : Không cần, cần đâu, chị
nói dứt , Vương Hổ lầm bầm: Ăn vàileech_txt_ngu đấm có gìbot_an_cap phải vào y quán cho kém, nhàbot_an_cap ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà chẳng bị ăn đòn chứ? không phải tại nó mắt hái thứ dược liệu đáng tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tao cũng mất trắng.
Vừa dứt lời, Diệp đặt xuống, vung bọc đồ trong quất mạnh vào người Vương Hổ, ánh mắt lạnh lùng.
Mày còn dám chị cả tao nữa xem!
Diệp xử tốt với , Diệp Loan ngại ra mặt đòi công cho chị.
Diệp Hoa vội vàng ngăn cản: Em gái, đừng
Chịleech_txt_ngu định cản tôi sao? Loan nhìn Diệpbot_an_cap Hoa.
Chẳng lẽ chị ấy không phân biệt được tốt xấuvi_pham_ban_quyen sao?
Diệp Hoa sững ngườivi_pham_ban_quyen, cảm thấy em gái mình như thay đổi. Trước đây em vốn là người nhát nhất, thấy mặt vì mình, lòng chị vừa kinh ngạc vừa thấy ấm áp.
Khôngleech_txt_ngu đáng đâu. Diệp Hoa cúi đầu, nénnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại chua xót trong mắt. Chị cảmvi_pham_ban_quyen động, nhưng em gái sẽ gặp .
Vương Hổ bà đánh nên sắc mặt rất khó coi, gã chọc Lâm An Viễn, bèn lôi Diệp đi, vừa vừa chửi rủa: Cái đồ làm mất mặt này, mau theo nhà.
Diệp Hoa lưu luyến buông tay Diệp Loan ra: Em gái, việc nhà còn bận, chị không phiền em , hôm chị sẽ thăm em.
Chị thực đi y quán sao? Loan hỏi lại lầnleech_txt_ngu nữaleech_txt_ngu.
Không cần đâu, chị không sao. Diệp vén mái tóc, vừa đi vừa ngoái đầu nhìn gái.
Diệp Loan nhìn theo bóng lưng của Diệp Hoa mà cau .
Cha, mẹ mua cho con này, còn mua thịt nữa.
Tam Nha thấy người đã đi khỏi, vui mừng khoe hoaleech_txt_ngu cài đầu An Viễn.
Đẹp lắm, còn gì muốn mua nữa không? Lâm Viễn đón lấy đạc từvi_pham_ban_quyen tay Diệp Loan.
Diệp Loan thầm nghĩ anh ta cũng khá biết điều.
Nhà mình chưa từng nuôi thứ này, liệu có nuôi sống được không?
Có lẽ do thời tiết nóng bức, mấy con gà con này không được khỏe lắm, Lâm An Viễn nhìn thấy trong số đóleech_txt_ngu hình không mấy cử động.
Được .
tự nhủ cô có nước linh tuyền, gì mà chẳng nuôi sống được. Đám gà con trong không gian đã lớn một vòng, con nào con nấy đều hoạt bát, mấy con này chỉ là nuôi ởvi_pham_ban_quyen bên ngoài che mắt thôi.
Cha, sẽ đi sâuvi_pham_ban_quyen cho ăn.
Được.
Cũng đã đến lúc, Lâm An Viễn lấy xấp vải đã gửi ở cửa hàng trướcbot_an_cap , rồi cả nhà cùng ra xenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để .
Trên về, một người đàn bạo hỏi Lâm An Viễn: An Viễn, nhàvi_pham_ban_quyen anh phát tài rồi à mà mua nhiều đồ thế?
đều rớt mồng tơi sao, đột nhiên mua nhiều đồ thế này chắc phải tốn khôngvi_pham_ban_quyen tiền, làm saovi_pham_ban_quyen người ta không mò được.
Lâm An Viễn cười khẽ: Sắp phát đạt , lúc đó Vương đại đừng có mà đỏ mắt ganh tị đấy nhé.
Vương nương lập tức im bặt, hứ một tiếng, hạng người hắn mà được mới là lạ, ông trời cũng chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thèm ngó ngàng tớileech_txt_ngu đâu.
Cha, cha vềvi_pham_ban_quyen rồi ?
Vừaleech_txt_ngu vào cửa, Nhị Nhaleech_txt_ngu chạy ngay tới, đồ đạc liền vàng hỏi: Mọi người đều lên trấn sao? Cả Tam Nha cũng được đi theo à?
. An Viễn vừa đáp vừa khuân vào trong.
Loan xách mấy con gà con vào sân trướcbot_an_cap, muốn tìm thứ gì đó để cho chúng uống nước ngay, nếu không thì chết .
Nhị Nha liếc nhìn cô một cái, bĩu môi: Lúc đi sao chẳng bảo con tiếng, không thấy Tam Nha con sợ muốn chết, còn tưởng người bà này đem bán con bé .
Có những hạng đàn bà lòng dạ đen tối, rất thích bán trẻ con.
Mọi người lên trấn mua nhiều đồ này sao? Còn cảbot_an_cap hoa cài đầu chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nha nữa? Sao không dẫn đi ? Con bé như thì biết cài hoa là gì chứ?
Nhị Nha nhìn thấy hoa nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net màu xanh cùng mấy hạt châu trên đầu Tam Nha, lập tức đóa, đưa tay địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giật lấy.
Tam Nha đầu: Không cho, nương con xinh .
là nươngleech_txt_ngu cho con bébot_an_cap, ai cũng không được đụng vào.
Nha giận giậm chân, gào lên với Lâm An Viễn: Cha, của con đâu? Sao chỉ mua cho Tam Nha không mua con, cha thiên .
Nương con mua đấy, con và Nha đềuleech_txt_ngu có vải vóc, có thể may quần mới. Lâm An Viễn ôm vải bước .
cái gì chứ, người cô ta đãvi_pham_ban_quyen nhà mình, tiền cũng thế, sao lại không mua cho con? Tam Nha, đưa hoa kia cho chị!
Tam quyết không đưa.
Nhị Nha kéo lấy Tam , dỗ dànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Ngoan nào, đưa cho cài, tóc bao nhiêu đâu, càinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên đầu đẹp đâu.
Diệpbot_an_cap Loan ngướcvi_pham_ban_quyen mắt nhìn Nhị Nhavi_pham_ban_quyen cái: Ngươi đen vậy, hoa cũng chẳng .
Ngươi mớivi_pham_ban_quyen đennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy, ngươi Nhị Nha tứcbot_an_cap đến nhảy dựng lên, suýt chútbot_an_cap nữa thì phát .
Cô bé chỉ tay vào Diệp Loan lâu, nhận ra côleech_txt_ngu hề đen, thế là càng tức hơn.
Gà?
Sao lại còn mua , người trong nhà còn đủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , lấy ra đồ dư mà nuôi gà. Nhị Nha nhìn Diệp Loan đang loay lũ gà con, chạy sang một bên bầm.
Nói chung làbot_an_cap bévi_pham_ban_quyen Diệp Loanleech_txt_ngu kiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì cũng thấy ngứavi_pham_ban_quyen mắt.
Diệp Loan coi như không nghe thấy, cất tiếng: Lâm An Viễnvi_pham_ban_quyen, anh dựng cho tôi cáivi_pham_ban_quyen chuồng gà nhé. Tam Nha, con trông chừng mấy con gà , ta đi cơm. Đúng rồi, Đại Nha đâu?
Cha, con về rồi.
Vừa dứtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời, Nha đã bước cửa.
Diệp Loan cũng chẳng khách sáovi_pham_ban_quyen: Về lúc lắm, không biết maybot_an_cap vá, nghe Tam Nha nói con biết , ta hai bộ, chỗ còn lại con cứ tự sắp xếp đi.
Nhị Nha chen ngang: Dựa vào gì màbot_an_cap ngươi đòi hai , ngươi có biết xấu hổ không hả? Chị cả làm cho em ba bộ, con muốn ba bộ.
Diệp Loan nhướng mày nhìn cô bé đen nhẻm này: Rốt cuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là ai không biết xấu hổ? Chỉ dựa vào đồ là do tôi mua, tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói sao thì là vậy, ngươi không thích thì đừng mặc.
Đứa nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này mà đáng yêu chút thế nhỉ.
cứ , ngươi chỉleech_txt_ngu ngườileech_txt_ngu hầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của nhà này thôi, ngươi có tư cách gì
Lâm An Viễnvi_pham_ban_quyen lên tiếng ngắt lời Nhị Nha: Nhị Nha, ta rồi, ấyleech_txt_ngu là của các con, sau này không được nói năng thế nữa.
Cha, cũng bênh cô ta. Mắt Nhị Nha đỏ : Đúng là kế thì cha dượng, con đi đượcvi_pham_ban_quyen chứ gì!
Nói xong, cô bé liềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạy thẳng ra khỏi .
Nhị Nha! Đại Nha thấy vậy vội vàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định đuổi theo.
Lâm An Viễn nhíuvi_pham_ban_quyen mày: Đừng theo, nó tự thông thì sẽ biết đường mà về, lấy đâu ra cái thói đảnh thếbot_an_cap không biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
từ trong bếp bưng một cái đĩa đựng nước linh tuyền ra, đầu không ngẩng lên: Vẫn đi xem thử đi, dù cũng là con , ở nhà dạy bảo thế cũng được, đừng để con bé chạy ra ngoài gặpbot_an_cap nguy .
Đại Nha cảm kích nói với Diệp : Con xem Nhị Nha thế nàovi_pham_ban_quyen đã, về sẽ maynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quần áo .
Tamvi_pham_ban_quyen Nha trông chừng con nhé, ta nấu .
Loan đặt đĩa xuống rồi vào , mấy chốc trong đã tỏa ra mùi thơm ngào ngạt.
Bữa hôm naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phong phú, cả cá lẫn thịt.
Mặt trời ngả bóngleech_txt_ngu về tây, Lâm An Viễn đangbot_an_cap đóng chuồng gà ngẩng đầu lên, nhìnbot_an_cap thấy Tam sạch sẽ, trên đầu cài đang bắt kiến chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gà , hắn im lặng một lát rồi lại cúi đầu đẽo gỗ từng nhát một.
Nhị Nha chạy rabot_an_cap bờ sông, vừa khóc vừa ném xuống nước.
Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nha theo tới gọi cô bé về nhà.
Không về! Hồ ly tinh! Đồ đàn bà xấu xa! vừa khóc vừa mắng.
mắng cô bé đen, đenleech_txt_ngu đã sao, phải là do phơi nắng sao.
Diệp Loan chẳng chỉ làleech_txt_ngu cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chútbot_an_cap nhan sắc thôi ? Có gì hay ho đâu, chẳng phải bị mẹ đẻ bán đi đó sao.
Đại Nha thở dài: Đừng mắng nữa, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy cũng có làm đâu, thật ra ấy cũng tốt mà, ít là xử với Tam Nha rất , sao muội lại nóng thế.
Nhị quẹt nước mắt: Em là không ưa cô ta, dù cô ta có gì em thấy ngứa mắt, sao thế, chị cả muốn nói giúp ta ?
Nha bất lực: đó, hai năm nay tính khí càng lúc lớn. Không nói chuyện , chỉ việc muội đối đầu cô ấy thì ích gì?
Côleech_txt_ngu ấy vào cửa hai ngày , ngày tháng trong nhà chẳng phải đã tốtvi_pham_ban_quyen lên rồi sao? Ít nhất bàn cũng miếng rồi, muội còn muốn ăn thịt nữa không? Huống hồ còn có quần áo để mặc, muội nói vài câu lọt tai thì đã làm sao?
Đại Diệp Loan khá tốt, chỉ có Nhị Nha làleech_txt_ngu cứ như con lông.
Nhị Nha bĩu : Chẳng qua làleech_txt_ngu phải ruồi , đáng lẽ cô ta phải lấy lòng em mới đúngleech_txt_ngu, em việc gì phải lấyvi_pham_ban_quyen côleech_txt_ngu , em thèm!
Dù sao cô bévi_pham_ban_quyen phải khép nép nhận mẹ, cô bé không làm được.
Chỉ có cái đứa không có tiền đồ như Tam Nha mới mở miệng là gọi .
Đại dành: nào, về đi, chịvi_pham_ban_quyen thấy nay có thịt ăn đấy, muội mà về muộn là khôngbot_an_cap đượcvi_pham_ban_quyen miếng nào đâu.
Cô ta không để phần cho em!
Diệp Loan thật sự dám, và cô khôngbot_an_cap để lại.
Cũng chẳngbot_an_cap phải con mình đẻ ra, cô không rảnhvi_pham_ban_quyen mà chiều chuộng, đến bữa mà còn bỏ chạy thì coi như không định ăn.
Lúc đĩa thịt chỉ lại một miếng cuốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , Đại Nha mới dẫn Nhị Nha về tới nơi.
Vừa thấy thịt trên bàn đã hết , Nhịvi_pham_ban_quyen Nhabot_an_cap tức giận lườm Loan mấy cái, thấy Viễn nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới nghiến răng không nói gì.
Diệp Loan gắp miếng thịt kho tàu cuối cùng vào Nhavi_pham_ban_quyen: Tam Nha ăn nhiều vào lớn, xinh ra.
Mắt Nhị Nha đỏ ửng.
Đại Nha vội kéo Nhị ngồi , gắp cho bé một miếng cá.
Thịt hết rồi nhưngleech_txt_ngu còn cá.
Tay củabot_an_cap Diệp Loan, cộng thêm nguyên liệu từ gian, làm gìbot_an_cap có món không ngon, ngay cả Lâm An Viễn cũng thấy hương vị này gìleech_txt_ngu bếp thực thụ.
Nhị Nha bới lông tìm vết, kết quả cá vừa vào miệng đã im bặt.
Diệp Loan nhướng mày, cô đã ăn no nên đi thẳng về phòng.
Cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô đã nấu thì cô sẽ không rửa bát.
Nha muốn tranh thủ lúc còn sáng trời may quần áo, thế là việc rửa bát lại xuống đầu Nhị Nha.
không muốn làm, định dỗ dành Tam Nha rửa thay.
Diệp Loan ở phòng nghe thấyvi_pham_ban_quyen nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không quản, vừa nhìn không gian, nghi ngờ mắt mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn nhầm.
Đang định vào xem kỹ hơn Viễn bước vào.
Chuồng đóng xong rồi, xem có được không.
Tự anh không đượcbot_an_cap sao? Anhbot_an_cap chưa thấy qua bao giờ ?
Diệp Loan liếc nhìn Lâm Viễn, thầm nghĩ lẽ tối nay này lại định ngủ chung một giường với mình nữa saobot_an_cap?
Chưa thấy qua. Lâm Viễn Loan một lượt từ trên xuống dưới.
Diệp Loan cúi đầu nhìn vị trí hắn đang nhìn, lập tức ôm lấy ngực: Ngươi đang nhìnbot_an_cap bậy bạ gì đó?
Lâm An Viễn hừ một tiếng: Cô không nhìn ta, biết đang nhìn cô?
Loan:
Chẳng buồn nói thêm lời nào, nàng người đi ra ngoài xem gà.
Đừng nói, nghề An Viễn thật không tồi, bên ngoài lồng gà còn làm thêm cả máng ăn. Nhờ uống nước tuyền nên mấy con gà này rấtvi_pham_ban_quyen hoạt bátvi_pham_ban_quyen.
Diệp Loan vào lấy mớ cuộng rau dại đã nhặt riêngvi_pham_ban_quyen ra rồi ném vào , loại rau này có một phần là từ trong không gian, gà rấtleech_txt_ngu thích ăn.
Sau đó, nàng đibot_an_cap căn phòng bên cạnh.
Đại Nha lúc đã đo qua vócbot_an_cap dáng của , loáng cô đã cắt xong đang bắt đầu may áo. Thấy Diệp Loan đi , tay kim của cô bé vẫn không hề dừng lạibot_an_cap.
Đừng thức đêm làm, hại mắt . Diệp Loan thấy sáng trongbot_an_cap không tốt bènleech_txt_ngu tiếng.
Không sao đâu , trời tối hẳn không thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đường thì con sẽ ngủ. áo dì có yêu cầu gì khác không? Đại Nha nói năng dịuvi_pham_ban_quyen , trông đúng là một cô nương vô cùng điềm đạm.
Yêu cầu ?
Mặc được là được , nhưng phần áo lótvi_pham_ban_quyen ta muốn thêm chút thứ . Bên trong không nội , nàng cảm thấybot_an_cap cứ lẻo khó thế nào ấy.
Diệp thấp giọng mô tả cho Đại Nha một chút, vải quá mềm, làm một yếm quây được.
Chuyệnbot_an_cap này Nha liếc nhìn vòng một của Diệp , mặt ửngbot_an_cap hồng.
Loan nói khẽ: Con đừng thẹn, cũng sẽ lớn thôi, đều là nữ nhi nhau , không có gì phải ngại.
Theo lý nói, đáng lẽ nàng cũng phải suy dưỡng, phẳng như màn hình phẳng mới đúng, nhưng trớ thay vóc dáng này lại chuẩn, chỉ có thể là do gen di truyền .
Đại Nha mím môi: Vângvi_pham_ban_quyen, để con làm thử xem, có muốn thêu hoa không?
Không cần đâu, phí mắt lắm, loại vải này thêu hoa cũng lãng phí. Ban con làm ở đâu?
Diệp Loan vẫn chưa hỏibot_an_cap qua chuyện , cả nhà trừ Tam Nha ra, hình ai nấy đều bận rộn.
Dạ, ở tiệm thêuleech_txt_ngu ngay sát trên. Đại Nha vừa nói, kimbot_an_cap chỉ dưới tay vẫn không ngừng nghỉ.
Đi bộ đi sao?
Đại Nha gật .
Loan vừa nghĩ đến việc lên trấn mất những hai canh giờ là đã thấy nhức đầu: Bảo mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gầy thế , sau này ăn vào.
Đại Nha mặt cúi đầu.
Vừa địnhleech_txt_ngu ra thì Nhị Nha đi vào, trên đầu đang cài hoa nàng cho Tam Nha hôm nay. Thấy ở đó, bé hơi chột một nhưng rồi tức vểnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cổbot_an_cap lên.
Dì đến phòng bọn con làm gì?
Loanleech_txt_ngu nhìn dáng vẻ của cô bé, không nói nên lời: Cướp đồ của em gái, con cũng thật là biết giữ thể diện quá .
Nhị gắt lên: gọi là cướp? Là con lấy đồ đổi với Tam Nha đấy chứ, dì nói năng sao mà đángbot_an_cap ghét thế.
Câu này trả lại cho con . Diệp bước cửa, thấy Tam Nha đang ởbot_an_cap trong sân bắt kiến cho gà ăn thì gọi tiếng: Tam Nha, mau đi rửa tay vào nhà thôi.
Tam Nha rất nghe lời đivi_pham_ban_quyen rửa tay rồi vào phòng.
Đứa trẻ không có mẹ đúng là hiểu chuyện đến đau lòng. Diệp Loan cũng đi vào phòng, vừa bước chân qua cửa đã ngây người ra.
Lâm An Viễn thấy nàng đi vào vẫn thong thả lau rửa thân của mình.
anh chẳng tiếng gì hết vậy? Diệp Loan miệng thì nói thế nhưng mắtbot_an_cap lại không chớp lấy một cái.
Lâm An Viễn : Nhìn chưa? Ra ngoài đi.
Diệp Loan cố lên tiếng: Chẳng có gì đẹp cả, gầy thế nàyleech_txt_ngu, nhìn còn sợ bị lẹo mắt đây này.
Lâm An Viễn nhướng mày: hãy nước miếng bên khóe miệng rồi hãyleech_txt_ngu câu . có tắm không? Vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hay đang có sẵn nướcvi_pham_ban_quyen.
Khóe miệng Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Loan giật: Tôi không tắm.
Nàng điên rồileech_txt_ngu mới đi thoát y tắm rửa trước mặt mộtvi_pham_ban_quyen người đàn ông, lại còn là dùng nước ta dùng quavi_pham_ban_quyen.
Lâm An Viễn nghe vậy nhìn sang: Trời nóng thế , cô chứ? Trênbot_an_cap bốc mùi hết rồi đúng ?
Đôi mày đẹpbot_an_cap đẽ kia thật người ta chú , nhưng lời thốt ra lại khiến người khác muốn đánh cho hắn câm luôn.
Diệp Loan nghiến : Lâm An Viễn, cái miệng anh có thể bớt độc địa đi được không? Lúc anh có nhà tôi đã tắm rửa sạch rồi, mới là người bốc mùi ấy!
Nàng đã sớm rửa trong không gian rồi, nếu không thì sao mà chịu đựng .
Đúng là thần kinh.
Màvi_pham_ban_quyen thôibot_an_cap, nhìn cũng nhìn rồi, mà bỏ ra ngoài thành ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá kiêu kỳ. Diệp ngồi ghế: Lâm An Viễn, thấy tôi làm chút việc buôn bán nhỏ thế nào?
nghèo thế , thiếuvi_pham_ban_quyen ăn thiếu mặc, hôm nay trấn chỉ mua được một bao bột mì, đến gạo cũng không mua nổi. Ở vùng này trồng lúa gạonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, gạo phải vận chuyển từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phương Nam tới, giá đắt gấpbot_an_cap đôi bột mì. Đáng thươngleech_txt_ngu chobot_an_cap nàng giờ vẫn chưa được ăn miếng cơm trắng nào.
Cô định ? Lâm đãvi_pham_ban_quyen mặc vào trung y cũng đầy mảnh vá.
Diệp bỗng thấy đồ vá chằng vá đụp này có chút chướng mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Thì bán đồ ăn đi? Những thứ khácvi_pham_ban_quyen chắc không dễ .
Dân dĩ thực vi , trong tình cảnh bụng còn chưa no thì chẳng ai nghĩ đến chuyện khác được, người ta đóibot_an_cap thì chỉvi_pham_ban_quyen có một niệm duy nhất là cho .
có tiền ? Bán cái gì? Ngón tay thon dài của Lâm An thắt dây áonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Diệp Loan dán mắt đôi bàn tay hắn, sờ tràvi_pham_ban_quyen sứt sẹo bàn: Số bạc nhặt vẫn còn dư một ít, tôi thấy tay nghề mộc của anh cũng được, quay lại anh cho tôi cái xevi_pham_ban_quyen , còn bán cái gì tôi vẫn chưa nghĩ ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thấy Lâm Viễn nhìn qua, Diệp lại một chút: Anh đừng nhìn tôi , tôi không muốn ăn gạo nữa, tôi muốn sống sung sướng, tôi muốn ngày nào cũng được ăn cơm gạo trắng.
Lâmvi_pham_ban_quyen An Viễn nàng một lúc, ngay khi Diệp Loan hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ không đồng ý thì hắn mới thong thả tiếng.
Cần loại xe thế nào?
Anh ý đóng à? Diệp Loan hơi bất ngờ, ngỡ hắn sẽ không đồng ý.
Lâm An Viễn người, lười biếng nằm xuống kháng: Thì đang đợi cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiếm nuôi ta đây.
Đúng là nói chuyện.
Loan cườivi_pham_ban_quyen không cười: thôi, ai bảo anh có gươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt đẹp thế chứleech_txt_ngu. đã định tiền anh rồi, vậy anh có thể nhường giường cho tôi ngủ được ?
Nàngvi_pham_ban_quyen không thích nằm chung với người khác.
Được. Lâm An Viễn người, nằm nghiêng Diệp Loan.
Con người thể đẹp mức nhỉ? Thậm chí chỉ mặc một bộ trung trắngleech_txt_ngu toát đầy vá mà trông thanh phong nguyệt, khiến căn phòng rách nát như được phủ thêm lớpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hào quang.
anh đứng dậy đibot_an_cap chứ. Diệp Loan liếc nhìn một cái, không nhịn nhìn thêm cái nữa.
Quả nàng chính là kẻ nông cạn, chỉ biết nhìn mặt. Nếu đổi lại là một già rụng hết răng mua nàng về, nàng đã bỏ trốn ngay trong đêm rồi.
Lâm An hề nhúc nhích: Thứ ta đồng ý nhường cô là cái , còn ta là kháng.
Diệp Loan:
Căn phòng này gì cái nào, chỉ là quen ngủvi_pham_ban_quyen giường nên lỡnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời nhất thời thôi. Diệp Loan đến phát cười.
Sựleech_txt_ngu thật chứng minh, khi con người ta cạn lời cực điểm thì thật sẽ cười.
Diệpleech_txt_ngu Loanvi_pham_ban_quyen ngồi xổm đất, vẽ một cái xe đẩy bản trừu tượng: đẩy đại khái làleech_txt_ngu thế này, hai tầng trên dưới, lắp thêm bánh xe.
Nàng phảileech_txt_ngu kiếmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền, đợi đến lúc có tiền rồi sẽ ở nhà lầu xe hơi, sống thế này uất ức quá.
An Viễn nhìn một : có ý tưởng đấy. Bệnh của cô khỏi rồi chứ gì, đến lúc phải cho Tam búbot_an_cap rồi.
Mặt Diệp Loan đen lại, cái chuyện này bộ không bỏ qua hay sao?
Tôi sinh convi_pham_ban_quyen, không có sữa. Câu này gần như là nàng nghiến răng thốt ra.
Nhà có hoàng hoa lại có sữa chứ, có chút kiến thức cơ bản nào không vậy?
Phải sinh con mới có ? Lâm An Viễn ngồi dậy, nhìn chằm chằm Diệp Loanleech_txt_ngu.
Diệpvi_pham_ban_quyen Loan trợn trắng mắt: còn gì ? Anh là cha của ba đứa , chút kiến thức này cũng không biết ?
Lâm Viễn nhíu mày: Vậy sinh một đứa, chẳng phải là thể cho Nhaleech_txt_ngu bú được rồi sao?
Diệp Loan bật dậy lùi lại phía , vội vàng lên tiếng: Anh nghĩ cái gì ? Nha đã lớn chừng rồi, vọt gầy yếu do bình thường ăn không đủ chất. Tôi ăn nào anh cũng thấy rồi , bảo đảm trong vòng một tháng sẽ nuôi Tam Nha trẻo mập mạp ngay. Hơn nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, anh đừng quên chúng ta đã ước pháp tam chương rồi, Lâm An Viễn, anhleech_txt_ngu không được nuốt lời đâu đấy.
Nàng sẽ không sinh con đâu, đừng có hòng.
Ta nuốt lời nhiều lần lắm rồi. Có điều, nhan sắc của ngươi ấy mà tốt nhất là đừng có mơ tưởng quá đẹp .
An Viễn xoa cằmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nghiêm túc nhìn Diệp Loan mấy lượt, ánh kia thoáng chê bai.
Loan:
Đồ đàn ông độc miệng, đi chếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi!
Diệp Loan rốt cuộc vẫn không lênleech_txt_ngu ngủvi_pham_ban_quyen, cô mượn Đại may đồ để chen chúc một đêm trong của ba đứa .
mừngvi_pham_ban_quyen rỡ khôn , cứ ômbot_an_cap Diệp Loan gọi nương.
Nha thì thốt raleech_txt_ngu lời mai, quái gở.
Duy chỉ có Đại Nha là không nói lời nào, chỉ lẳng lặng nhìn Diệp mấy bận.
Một cứ thế trôi qua, cũng may ba đứa trẻ đều gầy gò, nếu không giường đấtbot_an_cap kia chẳng chen chúc nổi.
Lúc trời vừa sáng, Diệp đã dậy bị bữa sáng. Hôm qua bột mì nên sáng nay cô tráng , lúc Đại Nhaleech_txt_ngu bị ra cửa thì bánhvi_pham_ban_quyen chín tới, cô gói cho con hai cái mang theo.
Đại Nha, hôm nay ta cùng con lên trấn, con có biết chỗ nào bán khoai không? Diệp Loan vừa nói vừa cởi tạp dềbot_an_cap trên người ra.
Khoai ạbot_an_cap?
Loan giải thích: Chính là món địa qua ta sáng hôm đó đấy.
Có ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vùng này người ta không gọibot_an_cap là khoai .
Đạibot_an_cap Nha mở lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Trong thôn có ạ, nhà nào cũng trồng.
Nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình có đất nào sao? trồng trọt gì ànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Loan thầm nghĩ, nếu có đất thể vài thứ, đến đó lấy không cũng danh thuận hơn.
Dù kiếp trước cô chưa làm nông, nhưng chẳng sao cả cô có lận , đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gỗ mục tayvi_pham_ban_quyen cô còn có thể đâm chồi nảy lộcvi_pham_ban_quyen được nữa là.
Đại Nha đầuleech_txt_ngu.
Đất đều phải bỏ tiền , đình không cho phép tự ý khai .
Sau sân nhà mình là nhỉ? Diệp Loan tínhleech_txt_ngu toán, nếu không được thì rào một ở sân sau để trồng rau chắc .
Đại Nha nhỏ giọng nói: thì được ạleech_txt_ngu, có điều chúng con trồng gì không sống
Chúng biết trồng rau, cha cũng không biết.
Đại Nha và Nhị thực ra đã từng thử , có chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em thật sự không có thiên phú, trồng bao nhiêu hạt giống màleech_txt_ngu chỉ nảyvi_pham_ban_quyen mầm được đúng một cây, coi như lãng phí cả túi hạt.
Lâm An Viễn lại không biết gì hơn, chẳng có lấy một hạt nào mầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ta muốn mua ít khoai lang và hạt giống rau, nên nhà ai mualeech_txt_ngu ?
Để Nha cô đi. Đại Nha nói đoạn gọileech_txt_ngu Nhị Nha một tiếng.
Làm gì chứ, lúc mua cài tóc thì không tôi, giờ cóleech_txt_ngu việc cần làm lại đến tôi . Tại sao tôi phảileech_txt_ngu đi, tôi có phải nha hoàn đâu, tôi không đi. Nhịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nha lộ rõ vẻ không .
Trừ khi Loan mua cho con bé hoa tóc, phải đẹp của Tam Nha mớibot_an_cap được.
Diệp Loan hừ một tiếng: Khôngleech_txt_ngu cần sai bảo conbot_an_cap, Tam Nha ta đi, thay quầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net áo mới nào.
Diệp Loan đã bảo Nha ưu tiên may xong đồ cho Tam trước.
Xì, ai thèm . Nhị Nhabot_an_cap nói xong giận dỗi nhìn Đại Nha, Chị cả, chẳng phải chị đã hứa sẽ làm đồ cho em trước sao? Tại sao đồ Tam Nhaleech_txt_ngu xong rồi mà của chưa có, đều là em gái mà chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiên vị .
Đại Nha dịu dàng đáp: Tối nay chị sẽ làm xong cho em.
Chị cứ lừa đi, tối nay còn phải làm đồ cho người đànvi_pham_ban_quyen bà kia nữa, chắc chắn em phải xếp sau cùng rồi. Nhưng em muốn thêu hoa lên đó, chị phải làm cho thật đẹp đấy. Nhị Nha điệu đà dùng ngón tay hoa lan vuốt bông hoa trên đầu.
Diệp Loan thay áo Tam Nha, dùng dây buộc mới đính hạt châu búi cho con bé kiểu tỏi, cô nhận ra con bé này trông khá đáng yêu, mỗi tội là gầy quá.
Cô xoa đầu con : Lần sau chị hai cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy đồ của con thì đừng đưa nhé.
Nương, châu nương đeo mới đẹp. Tamleech_txt_ngu cười híp mắt nhìn Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Loan, trong mắt tràn đầy sự yêu mến.
Con bévi_pham_ban_quyen nươngleech_txt_ngu rồi, nương là tốt nhất.
Diệp cười: Cái miệngbot_an_cap của con thật đấy, tabot_an_cap không cần đâu, này có tiềnbot_an_cap ta sẽ vàng.
Tam đầu: nương.
Thấy Diệp Loan dắt Tam Nha ra cửa, Nhị Nha lẩm bẩm một câu aileech_txt_ngu mà thèm, rồi chạy đivi_pham_ban_quyen mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô nươngbot_an_cap trong thôn hay cùng đi rau để khoe khoang.
Còn chưa Tết mà bé đã có hoa cài tóc mới, lại sắp có cả quần mới nữa rồi.
Ơ, vợ họ Lâm, ngươi vào thôn làm gì đấy?
Cũngbot_an_cap thật khéo, Diệp vừa vào đầu tiên bắt gặp lại là Vương thẩm, người từng ghé nhà cô.
thẩm, thẩm định đi ? Diệp Loan cười bắt chuyện.
Ravi_pham_ban_quyen đồng hái ít rau, còn ngươi làm gì ? Vương thẩm tò mò nhìn Loan, rồi lại nhìnbot_an_cap thấy Tamvi_pham_ban_quyen Nha ăn mặcvi_pham_ban_quyen xinh , lập tức thái độ với Loannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên tình hơn .
Tôi muốn mua lang, trong nhà hết cái rồi ạ.
Vương thẩm nghe thấy lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mua, vội : Nhà ta có đây, muốn mua bao ? Đi, qua nhà ta.
Phải nói là nhờ có thứ này mấyleech_txt_ngu nay mới không đến mức chết đóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, có điều ăn nhiềuleech_txt_ngu quá thìleech_txt_ngu bụng dạ cồn cào, lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hay trung . Trong nhà ta đều là khoai năm ngoái, năm nay vẫn chưa thu hoạch, ngươi lấy thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta tính rẻ cho.
Trong lúc trò chuyện, họ đã đến nhà Vương thẩm.
Sân nhà Vương thẩm cũng nhà đất, nhưng tường chắc chắn, bên trong sân dọn dẹp rất sạch sẽbot_an_cap.
Có lẽ mọi người đều đã đồng nên lúcbot_an_cap này trong nhà không có ai.
thẩm dẫn thẳng Diệp Loan đến chỗleech_txt_ngu hầm chứa lương thực.
lấyleech_txt_ngu nhiều một chút, trướcleech_txt_ngu tiên cho tôi hai baobot_an_cap đi. Diệp thầm nghĩ, cứ lấy hai bao ăn xem sao.
Khoai lang nhà nào cũng , giá cả rất rẻ, hai bao chỉ mất hai mươi văn tiền.
Vương thẩm thấy mua nhiều như vậy thì thắcleech_txt_ngu mắc: ăn cơm sao, chỉ ăn mỗi thứ này à?
Tôi thích ăn . Diệp Loan mỉmbot_an_cap cười không nói gì thêmvi_pham_ban_quyen.
Trong thoáng chốc, thẩm đã tự não ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ít chuyện, thầm nghĩ đứa nhỏvi_pham_ban_quyen này thật đáng thương, trông xinh này Haiz.
, Thạch Đầu, mau lại đây khuân lang đến nhà cho thẩm tử của con.
Hiền Nguyễn
12/5/2026 lúc 9:09 chiềunghe tức con nhị nha ghê