Á”
cành lánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gãy rụng rào rào, tiếng hét thảm thiết của cô gái vang vọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khắp khu rừng vắng lặng, khiến số chimnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chóc xung quanh giật mình tung cánh bay đi.
Một tiếng uỵch nề vangvi_pham_ban_quyen lên khi vật thể lạ chạm đất, chấn động đến lớp lá khô dưới gốc cây cũng phải rinh vài lượt.
Hồi lâu sau, bóng người ngã trên mặt đất mới chạp cử động.
Ôi trời ơi, chết Giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô gái xen lẫnbot_an_cap tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thở dốc và những nhịp hít hà vì đau đớn.
Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lộn một lúc mớileech_txt_ngu nửa trên ngồi , khẽ xoa ngực đau nhói để dịu từng cơn động.
Phải một lúc lâu sau, mặt tái nhợtleech_txt_ngu vì đau dần lại chút khí. Cô dùng mu bàn tay quệtleech_txt_ngu đi những giọt nước mắt vừa rơi vì đau.
Mẹ , mạng Tiết Tiểu Nhiễm lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến nào vậy, ngã từ trên núi cao kia xuống mà lại chếtbot_an_cap sao?
khi hoànbot_an_cap hồn, Tiết Tiểu ngẩng nhìn trời. Những tánleech_txt_ngu cây cổ thụ cao vút chọc trời che chắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trời kín mít, chỉ qua những khe hở của xanh mướt mới miễnbot_an_cap cưỡng thấy được một mảnh trời nhỏvi_pham_ban_quyen nhoinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ánh sángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xung quanh rất mờ tối, với độ cận thị hai trăm độ của mình, cô hoàn toàn không nhìn rõbot_an_cap được vật ở phía xa.
Quanh đây có khu rừng nguyên sinh rậm thế này sao?
Tiết Tiểu Nhiễm cảm thấy bất , quanh quá đỗi yên tĩnh, thỉnh thoảng mới có tiếng chim kêu xa, còn lại chỉ là tiếng thở cóleech_txt_ngu phần nặng nề của chính cô.
Cô nuốt nước miếng, cảm giác đaubot_an_cap đớnbot_an_cap ở ngực dường cũng không còn rõ rệt như trước: Khôngleech_txt_ngu sao, không saovi_pham_ban_quyen đâu, đội cứu sẽ sớm tìm thôi.
Cô, Tiết Tiểu Nhiễm, vừa mới thi xong đại học, cùng một nhóm học du lịch leo núi.
Vìvi_pham_ban_quyen thi cử không được như ý, lại anhbot_an_cap chàng lớp trưởng cao ráo đẹp trai cùng cô hoa khôibot_an_cap của lớp suốt cứ mắt đưa tình, mập với nhau, Tiếtvi_pham_ban_quyen Tiểu Nhiễm vốn chút tình cảm thầm kín cảm thấy buồn phiền trong lòng.
Trong cái mà nhanbot_an_cap sắc lên , một cô nàng hơi mũm mĩm như cô dườngvi_pham_ban_quyen như chỉ có thể làm cái phông nền bị mọi người lơ.
Tiết Nhiễm không đuổi bước của đoàn biểu mà lững thững đi tụt lại sau với vẻ mặt u uất. Mọi người đã hẹn giờ tập trung chân núi, thời gian vẫn còn khá .
Khi sắp lên đến đỉnh núi, trời bỗng tối sầm , mâyvi_pham_ban_quyen đen từ xa kéonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến, đámleech_txt_ngu đông có người hét : Sắp mưa rồi!
Cơn mưa tháng Sáu đến nhanh mà đi nhanh.
Tiết Tiểu hề vội , dù sao cũng không thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bay ngay xuống chân núi được, mưa ở đâu thôi. Cô bước vào vọng lâu chênh vênh trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đá, xung là mây mù xóa, phong vô cùng mê hoặc. Cô lấy điện thoại ra, tạo dáng chữ V chuyên để , tách tách rồi mới ra khỏi vọng lâu.
Vừa mới ravi_pham_ban_quyen tới cửa vọng lâu, trời bỗng nổileech_txt_ngu gióleech_txt_ngu , cây cối xungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quanh bị gió thổi kêu xàobot_an_cap xạc, những người đang trú chân trong đó chạy ùa ra ngoài.
Gió lớn cuốn cátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bụi khiến Tiết Tiểu Nhiễm tức khắc bị lóa mắt. Cô mặt, chạy lùi lại bước, định đưa tay gỡ kính để dụi mắt. Kết quả, mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net luồng gió mạnh lạileech_txt_ngu vù vù thổi qua, Tiết Tiểu Nhiễm đang nheo mắt thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vai bị ai đó va một cái. Cô theo bản năngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lùi , bất thình lình hụt chân, cả người lộn nhào một tám mươi độ, rơi thẳng xuống dưới.
Xung gió cuốn mây , mây mù biến ảo khôn lường, Tiết Tiểu Nhiễm còn chưa thốt tiếngbot_an_cap kêu hãi thì người đã rơi vào biểnbot_an_cap mây, mất hút tăm tíchleech_txt_ngu.
cô mở mắt nữa, trước mắt đã là một cảnh tượng .
Chết tiệt, lại xui xẻo thế này, là tên khốn nào đãleech_txt_ngu đâm sầm vào mình vậy? Vừa nãy còn gió thổi rền trời, lại yên tĩnh này?
Tiết Tiểu Nhiễm ngẩng nhìn trời, gương ngác. Cô nheo mắt lại, kính chẳng biết đãbot_an_cap rơi mất ở đâu rồibot_an_cap, cận thị hai trăm độ mù không mù, mà bảo không mù thì cũng chẳng nhìn đượcvi_pham_ban_quyen gì.
Bầuvi_pham_ban_quyen trời tuy hơi ám nhưng có gió cũng chẳng có mưa.
Tiết Nhiễmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đột hét , điện thoại của cô biến mất rồi.
Nhìn đôi bàn tay trống không, Tiết Tiểu khóc mà ra nước mắt. Chiếc điện thoại đó cô mới Tết, nửa năm, lúc mualeech_txt_ngu tốn nghìn tệ, lại là dòng điện thoại địa thần tượng của cô diện nữa chứ.
Vấnleech_txt_ngu đề quan trọng nhất là, khôngleech_txt_ngu có điệnbot_an_cap thoại thì cô lấy gì để cứu hộ đây?
Tiếtbot_an_cap Tiểu Nhiễm có giác muốn đấm giậm chân, nhưng vừa chạm vào ngực đã đụng trúng bầm tím cú ngã lúc .
Cơn đau cô nhe răng trợn mắt. Tiết Tiểu Nhiễm xoa xoa ngực, kéo cổ áo phông trắng nhìn vào bên trong, làn trắng trẻo giờ đã tím tái một mảng . Cô hít một lạnh, nén đau bò dậy khỏivi_pham_ban_quyen mặt đất.
Cô vung động chân, tứvi_pham_ban_quyen chi vẫn còn nguyên vẹn, không bị gãy xương hay bong . Cổ tayleech_txt_ngu và bắp chân có vài chỗ trầy xước, trên cổ cũng cóleech_txt_ngu cảm giác rát , cần soi biết là cành lá quẹtbot_an_cap trúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. May thay, đây đều là vết thương .
Trong cái rủi có cái may, rơi từ núi như mà không bị gãyleech_txt_ngu tay gãy chân đãleech_txt_ngu là phước đức lắm rồi.
Cô kiểm lại một lượt, kính mất rồi, điện thoại mất rồi, mũ che cũng mất luôn, chỉ còn chiếc ba lô lưng vẫn còn đó. Trong ba lô có bánh mì và nửa chai , chắc là đủ để cựleech_txt_ngu khi đội cứubot_an_cap hộ tới.
Tiết Tiểu tạm thời trấn tĩnh lại.
Có điềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tại sao cô lại cảm thấy hơi lạnh?
Côleech_txt_ngu đang mặc áo chống nắng màu dài tay và quần chín tấc đen, mà tiết trời tháng này lại thấy lạnh sống lưng.
Lúc leo , nóng đến vã mồ hôi, không sợ bị cháy nắng thì cô đã vứt cái áo nắngleech_txt_ngu từ lâu rồi.
Vậyleech_txt_ngu mà giờ đây lạileech_txt_ngu lạnh sao?
Côvi_pham_ban_quyen căng thẳngbot_an_cap nhìn quất, xung quanh ngoài cây ra thì vẫn là , những cây dương xỉ cao lớn, tán lá sum suê, đặc biệtbot_an_cap là câybot_an_cap trên đầu cô, thân cây to lớnbot_an_cap phải sáu người ôm xuể.
Tán cây xanh mướt gần như che lấp cả bầu trời.
Dưới chân rải rác vài cành cây tươi vừa mới gãy, bật hẳnbot_an_cap lên trên lớp rụng úa vàng bẩn thỉu.
Tiết Tiểu Nhiễm nhìn tán láleech_txt_ngu dày đặc trên đầu, thầm nghĩ chắc hẳn cái cây lớn nàyvi_pham_ban_quyen đã cứu mạng mình, những tán lá đã tạo ra lực đệm rấtvi_pham_ban_quyen lớn.
Cô chắp tay trước ngực, cúi thật trước câybot_an_cap cao lớn sừng sững .
Cây thụ ơi đại thụ, cảm ơn mạng của . không có ngài, chắc Tiểu Nhiễm giờ này đã đangleech_txt_ngu trên đường xuống suối vàng rồi.
Cô tâm cảm . Tuy cô là người vô thần, nhưng điều đó không ngăn cản cô khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thắpvi_pham_ban_quyen bái lạy thần Phật.
sáng trong càng tối đi, hơi lạnh cũng ngày càng đậm đặc, cổ trần của Tiết Tiểu Nhiễm đã nổi da gà.
Lúc côbot_an_cap ngã xuống rõ ràng là khoảng mười giờ sáng, sao giờ có giác như trời sắp này?
Không gian lặng khiến người ta run , Tiết Nhiễm bước chân về phía có ánh sáng hơn, nơi trống trải chắc chắn dễ để người ra cô .
Sột soạt, dẫm lên lớp lá khô vàleech_txt_ngu cành gãy dày cộp, Tiết Tiểu Nhiễm càng đi càng nhanhleech_txt_ngu, rồi dần dần đầu chạy.
Khu rừng này dường như vô tận, rõ ràng nhìn thấy phía ánh sáng, nhưng khi cô chạy cánh rừng đầy lá khô, bước qua những thân cây chắn ngang đường, nhảy qua những hố lớn đầy bụi gai, thì nơi mắt tới chỉ những cái câyleech_txt_ngu nhỏ đủ loại.
giờ sau, Tiết Tiểu Nhiễm thở hển dừng bước.
Khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đúng! đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút nào!
Mồ chảy ròng ròng từ xuống, cô cảm thấy một nỗi bất an sâu sắc.
Vàileech_txt_ngu phút sau, Tiết Tiểu Nhiễm lên một thân cây to, ôm chặtvi_pham_ban_quyen cành cây rung , phóng tầm mắt nhìn qua những khe lá thớt.
Cô không nhìn nhầm đấy chứ?
Cho mắt trái một trăm , mắt phải hai trăm độ thì cũng không đến mức xuất một mảng bóng chồng lên nhau như vậy chứ?
Cái màu xanh bạt ngànbot_an_cap không thấy điểm dừng kia là ?
Cô cứng đờ cổ nhìn sang hướng khác, vẫn là một màu ngút ngàn, cùng với những dãy núi nhấp nhô trùng điệp.
Nhắm chặt mắt lại rồi mở ra, vẫn không hề thay đổi.
mà cô ngã xuống hoàn toàn không thấy bóng dáng đâu.
Cả người Tiết Tiểu run rẩy dội.
Thôi xong rồi, cô đã rơi đến cái nơi nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế ? Từ váchvi_pham_ban_quyen núi rơi xuống, trực tiếp vượt qua chiều không giannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rậm giới khác sao? Hay , xuyên không tận nguyên sinh Amazon rồi?
Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ôm lấybot_an_cap thân , ngồi phịch cành cây, sức nặng cơ thể cành cây rung lên bần bật.
Lúc này Tiết Tiểu chẳng trí đâu mà lo sợ điều gì khác, hai mắt cô đờleech_txt_ngu đẫn, đầu óc hoàn toàn.
Mặt trời về tây chỉ còn lại quầng sáng nhạt, nhưng cánh rừng gần đóleech_txt_ngu đã dần chìm vào bóng tối.
“Mình làm sao bây giờ?”
Tiết Tiểu Nhiễm cảmleech_txt_ngu thấy đắng chát trong , nuốt nước bọtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cử độngbot_an_cap cánh tê cứngleech_txt_ngu rồi giẫm lên những cành cây bên cạnh, đứng dậyleech_txt_ngu.
Vừa rồi cô thấy dưới chân núileech_txt_ngu phía bên trái có một khoảng đất khá , ít nhất đó không toàn là cây cối. Nhân lúcbot_an_cap chưa tối hẳn, cô muốn đến đó thử.
xuống đến đất, bàn tay côbot_an_cap có nóng rát. Vỏ của cái cây này rấtbot_an_cap sắc, lúc leo lên xuống lòng bàn tay cô đỏ ửng một . Cô thở hắt ra, không quản được như vậy, lập tức nhấc chân chạy về hướng nhắm sẵn.
sáng trong rừng đã đầu mờ tối, ai cũng biết rằng rừng rậm ban đêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nguy hiểm hơn ngày rất nhiều.
Việc quan trọng nhất hiện là phải tìm được một nơi thích hợp trước khi hẳn để an toàn đêm, sau đó mới tính tiếp chuyệnbot_an_cap ngày maibot_an_cap.
Khoảng đất trống đó không lắm, Tiết Nhiễm lảo đảo chạy ra khỏi rừng thì phát ở đó có một conleech_txt_ngu sông khá rộng. Sau khi đi vòng qua một bụi cỏ dại, đã nghe thấy tiếng nướcvi_pham_ban_quyen chảy rào .
Gương mặt Tiểu Nhiễm lộ vẻ vui . Ông nội , nếu bị lạc phương hướng trong sâu núi thẳm, cần tìmvi_pham_ban_quyen sông rồi đi theo hướng thì sớm gì tìm thấy dấu vết của con người. Dù ở bất kỳ thời , nhân loạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều có tập tính sống dựavi_pham_ban_quyen vào nguồn .
càng lúc tối, Tiết Nhiễmvi_pham_ban_quyen chí còn nghe thấy tiếng cú kêu “ gù”, âm ấy vọng giữa núi hoang vunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net u tối nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật người. Cô lập tức thu lại chút niềmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vui sướng vừa .
Cách con sông xa có một núi không cao lắm, hình dáng ngọn núi trôngvi_pham_ban_quyen vẻ chập chờn ẩn hiện. Tiết Tiểu Nhiễm suy một chút quyết định đến bên sườn núi tìm một hang độngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoặc gió để trốn tạm một đêm.
Đã liệu , cô nhấc chân đi . Đường bờ sông rất không bằngleech_txt_ngu phẳng, đá vụn và bụi gai lô nhô chiếm khoảng lớn. Tiết Nhiễmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net buộc phải rẽ sát vào bờ sông để đi, cô cẩn thận tránh những vũng nước và bãi cỏ ướt, vừa đi vừa nhảy băng qua.
“?”
Sau khi bước qua vũng , Tiết Nhiễm nhìn thấyvi_pham_ban_quyen bên bờ sông dườngleech_txt_ngu như một vật màu khảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghi, một nửa nằm trên bờ, một nửa vẫn còn nước.
như là mộtbot_an_cap người?!
Mắt Tiểuleech_txt_ngu lập tức trợn như mắt , nhưng sau đó lại mắt nhìn .
Đúng rồi, là một !
thân trên nằm trên bờleech_txt_ngu, nửa thân dưới ngâm trong nước, vạt áo màu trắng đang dập dềnh theo dòng nước.
Nhưng đó là người chết hay người sống?
Tiết Tiểu cảm thấyvi_pham_ban_quyen da đầu tê , căng thẳng nuốt nước bọt.
Lúcleech_txt_ngu này, ánh sáng xung quanh đã mờ mịt, cây cốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xung đung đưa theo gió đêm.
“Này?”
không dám , trướcleech_txt_ngu tiên gọi một tiếng.
Khôngbot_an_cap có ai trả lời.
“Này? Cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn sống không?”
tăng âm lượng, nhưng cảm xung quanh như có vọngvi_pham_ban_quyen lại. Gió đêm mang theo lạnh thổi qua người, Tiểu run rẩy một cái.
Vẫn có ai trả lời.
Tiết Tiểu Nhiễm thận trọng quan sát vài lần, lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm babot_an_cap lấy ra một chiếcleech_txt_ngu lọ nhỏ đựng chất màu đỏ, đó là bình cay tự chế của cô.
Dù là người hay ma, gặp phải loại thuốc xịt cay này thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng phải nước mắt nước mũi chảy ròng ròng thôi.
Tiết Tiểu Nhiễm trấn tĩnh lại, nắp , cẩn thận đề bước tới.
Người đó mặc một bộ bào dài màu trắngleech_txt_ngu, trên áo vài vết máu mờ , khuôn mặt bị tóc dài ướtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẫm che khuất.
sao?
Tiết Nhiễm hơi yên tâm hơn, tiến gần thêm hai bước, tiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay nhặt cành cây khô khẽ chọc chọc vào nằm trên đất.
Không phản ứng, không lẽ thật rồi chứ?
Tiết Tiểu bắt đầu thấy sợ hãi.
Tuy nhiên, cô quan sát kỹ một lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì thấy lưng người đó vẫn hơi phồng, lập tức phào nhẹ . Giữa rừng sâu mịch này, nếubot_an_cap có một làm bạn thì dù saobot_an_cap cũng thấy an tâm hơn đôi chút.
Vứt cành cây trong tay đileech_txt_ngu, bình xịt cayvi_pham_ban_quyen vào chỗ cũ, cô ngồi xổm xuống, đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vén mái tóc dàileech_txt_ngu đang che phủ gương mặt ra.
“Mẹ ơi”
Mộtvi_pham_ban_quyen gươngvi_pham_ban_quyen mặt máu thịt be bét khiến Tiết Tiểu Nhiễm sợ hãi ngã ra đất, cảm giácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ẩm lạnh lẽo ở mông lại khiến lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức nhảy dựng lên.
Liên tục lùi lại mấy bước, cô mới vỗ ngực dừng lại với tâm trạng chưa hồn.
Đùa chứ, nếu mình mà bị bệnh tim thì lúc này đã luôn rồi.
Đó là một người đàn ông, râu ria lởm chởm, gương mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những vết thương, trông giống như roi quất lên, vệt từng vệt xanh tím sưng đỏ một mảng, có những vết thương vẫn còn đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rỉ máu.
Trời đấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ơi, kẻ nào mà độc , lại đi roi mặt người ta. Tiết Tiểu xoa xoa lớp da nổi đầy trên hai cánh tay.
Mông lạnh buốt, vừa rồi ngồi trúng một vũngbot_an_cap nước, Tiểu Nhiễm chửi thề một câu.
Sau tĩnh lại, cô một nữa tiến lại đó, ngồi xổm xuống rồi đưa tay nhàngvi_pham_ban_quyen vỗ vào vai anh ta: “Này, anh tỉnh đi, tỉnhleech_txt_ngu lại đi, có nghe tôi nói gì khôngvi_pham_ban_quyen?”
Toàn anh ta ướt , người dường như còn hơi ấm, gọi một lúc vẫn không động tĩnh gìbot_an_cap.
Tiết Tiểu Nhiễmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do một lát, nếu cứ để anh ta ngâm dưới nước thếvi_pham_ban_quyen này, là sẽ không thấy được trời ngày mai mất.
Cô nghiến răng, cúi người nắm hai vai anh ta, dùng hết sức lực anh ta lại.
Cũng may dáng cô đầy đặn nên cũngbot_an_cap có sức khỏe, nếu không thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự chẳng thể nâng nổi mộtvi_pham_ban_quyen người đàn ông lớn thế , dù người đàn ông này trông vẻ gầy.
Đúng vậy, người đàn ông này rất gầy, xương vai cứngvi_pham_ban_quyen ngắc chạm vào tay cô.
Sau khi lật anh ta lại, Tiết Tiểu Nhiễm phát hiện trong lòng anh ôm một khúc gỗ tròn dài to bằng miệng bát.
là nhờ khúc gỗ này anh ta mới dạt được đến đây.
Gương mặt người đànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xanh , vếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net roi chằng chịt, cổ dưới hở ra một khoảng lớn, lộ ra mảng da thịt đầy những vết thương. Dưới xương quai xanh nhô cao, những dẻ xương sườn hiệnleech_txt_ngu rõ mồn một, gầy đếnleech_txt_ngu mức chỉ còn một lớp da bọc xương, chỉ lồngbot_an_cap ngực hơi phập phồng chứng người này sống.
Thật tưởng tượng người đàn ông này đã phải trải qua những sự hành hạ đáng sợ như thế nào mới nên kinh khủng thế này.
Tim Tiết Tiểu Nhiễm đập thình thịch, ngồi xổm trên đất có ngẩn ngơ. Khắp người roi thế này, anh ta không phải là kẻ xấu đấy ? Vạn nhất cứu nhầm một kẻ xấu, chẳng phải làleech_txt_ngu tự rước họa vào thân sao?
Nhưngvi_pham_ban_quyen mà, thấy chết cứu thì dường như cũng không đúng.
Đầu Tiết Tiểu Nhiễm rối bờileech_txt_ngu, có chút quyết định được.
“Gù ”, tiếng chimbot_an_cap kêu trong rừng vọng ra Tiết Tiểu Nhiễm đang do dự phải giật mình tỉnh lại.
Cô tự mắng mình một tiếng, gầy gò ốm yếu lại bị thương hôn mê thế thì cô sợ cái gì chứ, người này có tỉnh lại hay không vẫn còn .
Lập tức không còn do dự nữa, trước tiên cô tốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút sức lực rút khúc gỗ ra khỏi anh ta. đàn ông nắm rất chặt, có lẽ bản năng tồn quá mạnh mẽ nên dù đã ngất lịm đi theo tiềm thức nắm chặt lấy nó.
Điều lại tư thế, cô cõng người đàn ông đẫm lên lưng. Lúc này Tiết Tiểu Nhiễm mớileech_txt_ngu kinh ngạc nhận ra người đàn ông này rất cao, khi cõng anh ta, chân anh ta gần kéo lê trên mặt đất.
Ánh sáng mờ ảo, Tiết Tiểu Nhiễm nheo mắt nhìn đường, bước đibot_an_cap lảo đảo, mấy lần suýt nữa làm ngườileech_txt_ngu đàn ông trên lưng ngãleech_txt_ngu xuống.
khăn lắm mới đi chân núi, cô thở hồng hộc, mệt đến mức không nhấc nổi chân.
Tiết Tiểu Nhiễm ngẩng nhìn quanh, núi đen kịt nhìn rõ chỗ nào có thể chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bọn nghỉ ngơi.
Hết cách, cô phía mấy tảng đá lớn nhô ra dưới chân núi, được một mặt bằng phẳng gió, rồi cẩn thận đặt người đàn xuống.
thân ta lạnh ngắt, tứ chi rượibot_an_cap, như chỉ còn lại hơi thở thoi thóp. Tiết Tiểu Nhiễm cóbot_an_cap chút , vạn nhất ta chết đi, có phải cả khu rừng này chỉ còn mình cô người sốngbot_an_cap không?
Tiết Tiểu vội vàng tháo ba lô xuống, đó cởi chiếc áo khoác nắng ra đắp lên người ta.
Một cơn lạnh ùa tới, da gà trên người Tiếtvi_pham_ban_quyen Tiểu Nhiễm lập nổi lên, nhưng cô không quản được nhiều như vậy.
Mở kéo lục , trong cô có một túi thuốcvi_pham_ban_quyen dubot_an_cap nhỏ, bên trong có thuốc kháng sinh, thuốc dạ dày, thuốc giảm đau và thuốc , cònleech_txt_ngu có một lọleech_txt_ngu cồn iốt đã mở nắp, tất cả đềuleech_txt_ngu những loại thuốc cô thường bị sẵn ở trường, khi đi ra thì tiện tay mang theo luôn.
Thỉnh thoảng cô ăn nhiều quá sẽ dạ dày, đôi khôngbot_an_cap chú bị nhiễm lạnh sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đau bụng kinh, nên dạ dày và thuốc giảm đau đều chuẩn bị . hạ sốt và kháng sinh là do có một lần bị sốt, phòng y tế trường kê đơn, sau khi hạ sốt cô không uống hếtbot_an_cap nên cứ giữ lại. Còn cồn iốt vì cô bị trầy xước đầu gối nên tự mua, cũng chưa mấy lần.
“ vết thương thì phảileech_txt_ngu uốngleech_txt_ngu thuốc tiêu giảmbot_an_cap đau .”
Tiết Tiểu nhanh chóng tìm ra một túi vải hoabot_an_cap nhỏ, đó là túi thuốc của cô. Cô thuốc kháng và giảm đau ra, bóc viên nhộng, rồi lấy chai nước khoáng còn lại trongbot_an_cap túi.
Cô ba lô kê đầu người đàn ông , saubot_an_cap đó thử mớm chút nước anh .
“Này, có nghe tôi nói không? Anh tỉnh lại đi, tỉnh đi.”
Tiết Tiểu Nhiễm nhẹ nhàng vỗ vào vai anh ta, nhưng không có tĩnh gì.
“Anh uống chút nước xemleech_txt_ngu sao.”
Cô đổ một ít nước vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nắp chai, vạn nhất anh ta không uống được vào miệng thì côvi_pham_ban_quyen cũngvi_pham_ban_quyen không muốn lãngleech_txt_ngu phí nước. Trời mới biết ngày nước lã ở hay không.
Muốn tránh vết thương trên mặtbot_an_cap anh ta, nhưng những vết roi chằng chịt gần như đã phủ kín mặt, chẳng có chỗ nào để tayleech_txt_ngu. Hết cách, cô đành đánh liều bóp miệng anh ra, đổ nước vào.
“”
Đợi một lúc không thấy động tĩnh , lại cầm chai nước đổ ít vào miệng anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta.
sát mộtbot_an_cap , đang định xem nên nhétleech_txt_ngu trực tiếp thuốc vào không, thì mí mắt người đàn ôngvi_pham_ban_quyen dường như khẽ động .
Tiết Tiểu Nhiễm lập tức rỡ ra mặt: “Này Anh tỉnh lại , mau tỉnh lại ”
cô không kìm được mà thêm .
núi rừng trống trải như đều vang lên tiếngleech_txt_ngu hồi âm, làm chính cô cũng thấy mình.
Cô đang lo lắng nhìn quanh bốn phía đen kịt, không chú ýleech_txt_ngu người đàn ông đang nằm đã mở mí mắt, đôi đồng tử kỳleech_txt_ngu dị khẽ chuyển động.
“ chết được Á!”
kêu ngột dừng lại.
Cổ của Tiết Nhiễm bị ai đó bóp chặt, lực đạo lớn mứcleech_txt_ngu khiến mặt cô đỏ bừng, không thốt nên .
Truyện mang tính chất giả tưởng, hoàn toàn hư cấu, xin đừng quá khắt khe.
Các bạn thích truyện hãy nhấn và lại bình luận nhé, nếu không thích cũngvi_pham_ban_quyen không sao, các bạn thể chọn thích đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , đừng giá một haileech_txt_ngu sao nhé, tác giả mỗi ngày viết cũngvi_pham_ban_quyen dễ dàng gì đâu. Truyện mới còn hơi ngắn, mọi người có thể cho dài rồi đọc sau cũng được, yêu cả nhà.
Tiết Tiểu kinh hoàng nhìn người ông đáng sợbot_an_cap trước mặt. Khuôn mặt hắn đầy những vếtvi_pham_ban_quyen thương xanh tím đan xennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sưng húp thảm hại. Bộ râu dài chừng nửa đốt bết lại rối rắm. mắtbot_an_cap mở ra, con dườngleech_txt_ngu như không có tiêu cự, khiến người đàn trong đêm tối trông đáng như một bóng ma.
Theo bản năng, cô định gạt tay hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra, nhưng lại hiện bàn tay ấy cứng như bàn thạch.
Gương mặt Tiết Tiểuleech_txt_ngu Nhiễm đỏ vì khó thở, cô dùng cả hai tay ghì bàn tay củaleech_txt_ngu người đàn ông, khó khăn ra mấy chữ.
Người đàn ông đối diện bóp nghẹt cổ cô không hề nhúcvi_pham_ban_quyen nhíchvi_pham_ban_quyen, chỉ đôi mắt vô hồn kia chuyểnleech_txt_ngu động.
“Tôi cứu anh anh không thể đối xử vớibot_an_cap tôi như thế”
gượng thốt ra được câu, gương mặt tròn trịa của Tiết Nhiễm chuyển sang tím , cô sự cảm nhận được hơi thở chết đang cận kề.
Có lẽ lời nói của đã tác dụng, lực tay trên cổ nới lỏng đôi chút, Tiết Nhiễm vộivi_pham_ban_quyen hít lấy hít không khí trong lànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Hộc hộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net”
Tiết Tiểu Nhiễm thở dốc kịch , cuối cùng cũng lấy lại được , tay lớnvi_pham_ban_quyen trên cổ cô vẫn chưa chịu ra.
“Này, tôi cõng anh từ sông lên , coi như là cứu mạng anh rồi, sao anh lạibot_an_cap lấy oán báo ân, chẳng phân biệt trắng gì thế?”
đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác thường của hắn Tiết Tiểu có hãi hùng, nhưng cô vẫn răng nói trước để phủ đầu, đem công lao bày ra trước, tránh đểvi_pham_ban_quyen hắn chết một cáchvi_pham_ban_quyen uổng.
Người đàn không lên tiếng, khuônbot_an_cap mặt xấu xí mức không nỡ thẳng tỏavi_pham_ban_quyen ra luồng khí lạnh lẽo. Nhãn cầu của hắn hơi chuyển động, là đã ý cô .
Hiểu được là rồi, Tiết Tiểu mừng thầm.
“ anh cứbot_an_cap ngâm mình sông suốt, nếu không nhờ tôibot_an_cap anh lên bờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì ngâm dưới đó một đêm chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh không giữ nổi mạng đâu. Anh nhìn vết thương đầy mình xem, nhiều chỗ ngâm nước đến trắng bệchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra rồi, không xử lý là nhiễm trùng đấyvi_pham_ban_quyen. Coibot_an_cap như anh mạng lớn, tôi có mang theo thuốc, uốngleech_txt_ngu tạmvi_pham_ban_quyen thuốc kháng viêm với giảm đau đi, rồi tôi dùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cồn iod xử lý vết thương cho.”
Cô nói liến thoắng , đồ thuyếtleech_txt_ngu phục người đàn ông buông bàn tay đang bóp cổ ra.
Người đàn ông im đáp, bầu không khí tĩnh mịch đếnvi_pham_ban_quyen kỳ .
Tiết Tiểu Nhiễm nuốt nước bọt, thầm đoán lẽ hắn không nhìn thấy gì.
“Tôi nói cho anh biết, đây là một khu rừng nguyên sinh rộng lớn, mãi không dừng đâu. Anh bóp chết tôi thì anh cũng chẳng sống nổi mà ra khỏi đây đâu. Tôi có thuốc, chữa thương thế cho anh rồi đâu chúng còn cơ thoát khỏi . Hơn nữa, dù anh thểbot_an_cap tự lành thương đi chăng nữa, nhưng một mình ở trong rừng nguyên sinh chắc cũng lắm chứ, bầubot_an_cap bạn vẫn hơn là đơn độc một mình, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy đúng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net”
Cô chưa nói hếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net câu, bàn tay trên cổ đã hoàn toàn nới lỏng. Tiết Tiểu Nhiễm mừng , vừa định gì đó thì đàn ông đã “bịch” một tiếng ngã nhàovi_pham_ban_quyen xuống. Ôi trời đấtleech_txt_ngu ơi, nếu cô không nhanh lấy cáivi_pham_ban_quyen ba lô dưới thì hắn đã đập xuống đấtvi_pham_ban_quyen chảy máubot_an_cap rồi.
“”
Thôi xong, cái sức lực vừa rồi chắc là chút tàn hơi cuối cùng của hắn hả? Tiết Tiểu Nhiễm xoa xoa cáibot_an_cap cổ đau , thầm mắng một câunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Biết thế đã chẳng tốn với hắn làm gì, cứ trực tiếp gạt tay cho xong, vớivi_pham_ban_quyen cái thân hình rệu rã hiện của hắn, chắc chắn chẳng khỏe bằng cô.
Tiết Tiểu Nhiễm bĩu môi, lườm người đàn ông đang bất tỉnh sự đất.
như hắnbot_an_cap biết điều, biết buông cô ra, hừ hừ, nếu không thì cô cứu hắn. Tiết Tiểu Nhiễm hậmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hực lời dằn mặt.
Tuy nhiên, cô cũng chỉ nghĩ thế , người thì vẫn cứu. Nếu không, một mình chắc đủ cannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đảm bước ra khỏi rừng nguyênvi_pham_ban_quyen sinh này đâu. Tiết Tiểu Nhiễm nhìn khu rừngbot_an_cap đen kịt, lòng bỗng run rẩy.
Thật lòng mà nói, cô sợ bóng tối, bạn đồng hành thì còn đỡ, chứ để một mình ở rừng núi tối om này, Tiết Tiểu Nhiễm thấy mình sẽ bịvi_pham_ban_quyen dọa cho mật mất.
“Nàyleech_txt_ngu, anh cònvi_pham_ban_quyen ổn không? Có tôi nói gì không? Nào, uống thuốc , cái này kháng giảm đau, anh nghe thấy ?”
“ miệngleech_txt_ngu ra, uống nước đi, đừng nhả ra nhé. Cái chốn ho cò gáy này có mua đâu.”
“Chịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khó đi, tôibot_an_cap không hại anh đâu, mau nuốt , hại anh tôi cũng chẳng có lợi gì, đúng không? lại, nhìn anh bây xem, muốn lấy mạng anh tôi việc gì phải thuốc của chứ, phảivi_pham_ban_quyen không nào?”
“Xong rồi, xuống . Ôi trời, chai của mình cũng sắpleech_txt_ngu hết rồi, chết tiệt thật, mai phải uống nước suối rồi, không có bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đau bụng không đây?”
Tiếng nhải của Tiết Nhiễm vang vọngleech_txt_ngu dưới chân núi.
Hơi thở của người đàn yếu, trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng càm ràm của cô, hắn gượngbot_an_cap gạo phối hợp uống thuốc.
Tiết Tiểu Nhiễm lấy lại cái ba lô đang kê dưới đầu hắn. Cô đã đói đến mức bụng dán vào lưng rồi, không tìm gì bỏ bụng thì cô cũng ngất xỉu mất.
Ai biết đồbot_an_cap trong khu du bánvi_pham_ban_quyen rấtvi_pham_ban_quyen đắt, nên mọileech_txt_ngu người đều mua sẵnleech_txt_ngu không ít đồ ăn vặt dễ mang theo lên núi.
Ba lô của Tiết Tiểu Nhiễm không lớn, là loại nhỏbot_an_cap màu đen thông thường. Bên trong có một cái bánh sữa, một cái bánh rừngvi_pham_ban_quyen đen, một cái bánh vòng và hai thanh socola.
Toàn làleech_txt_ngu những món ăn vặt giàu năng lượng vàbot_an_cap nhiều . Cũng phải thôi, không phải vì mê những này thì làm sao cô đầy đặn thế này được?
Nếu không phải vì đámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bạnvi_pham_ban_quyen học đã hẹn xuống núi sẽ đi ăn KFC, cô đời mua có ngần này thứ, tất cả cộng lại cònleech_txt_ngu chẳng đủ cho cô ăn một bữa no.
Tiết Tiểu Nhiễmvi_pham_ban_quyen hối hận vô cùng, biết thế cô đã nhét đầy ba lô phải. Giờ cô đói mức có thể ăn thịt cả một con bò, nhưng chọn tới chọn lui, cuối cô chỉ cầm lấy cái bánh rừng có kích thước khá lớn.
“Xoạt” một tiếng xé vỏ, Tiết Tiểu Nhiễm lạnh đói không đợi nổi mà cắn một miếng thật lớn.
vị mại, ngọt ngào khiến cô nướcbot_an_cap miếng, vị kem thơm nồng công phá vịbot_an_cap giác, cô ăn hết miếng này đến miếng khác, bánh rừng đen to bằng bàn chớp mắt đã mất nửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tiết Nhiễm nốc thêm hai ngụm nước khoáng lớn, thấy chai nước sắp mới luyến tiếc buông ra.
Dĩ nhiên, chút đồleech_txt_ngu này chẳng thấm thápvi_pham_ban_quyen vào đâu, đặc biệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là vớivi_pham_ban_quyen cô nàng thuộc hội mũm mĩm như cô, lượng thức ăn ngày thường còn chưa đủ răng.
Nhưng đâu ănbot_an_cap nhiều, ngày mai ngày kia tính sao? Chẳng lẽ cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế chết đói trong rừng?
Huống hồ, hiện tại chỉ có mình , trước mắt còn nhân trọng thương nửa sống nửa chết cần ăn để cửa tử.
Bốn tối đen như , trong bụi rậm gần đó vang lên côn trùng kêu ran, sâu cánh rừng xa xa thi thoảng vọng lại tiếng hót không của loài chimleech_txt_ngu nào đó, một luồng lạnhvi_pham_ban_quyen ám không ngừng bao trùm lấy khôngleech_txt_ngu gian.
lẽ vì vừa uống lạnh nên Tiết Nhiễm cảm thấy toàn thân bắt đầu rẩy lạnh.
Mây che khuấtvi_pham_ban_quyen vầng trăng, cộng thêm việc vốn bị cận thị nên nhìn của cô mờ mịt hẳn . Môi trường tối tăm lạ lẫm, thứ đều khiến cô cảm thấy sợ .
liếc nhanh ngườileech_txt_ngu đàn ông đang nằm thópleech_txt_ngu dưới đất.
“Này ăn gì đi.”
Giọngbot_an_cap cô run lên vì lạnh, dù đành lòngleech_txt_ngu chút , cô vẫn nhường ra nửa bánh rừng đen.
Cô dùng tayleech_txt_ngu bẻ một mẩuvi_pham_ban_quyen, đưa đến bên môi hắn, chẳng còn hơi sức đâu mà lo tay bẩn hay nữa.
Người đàn ông không nhúc nhích.
“Cứ yên tâm , bánh rừng đấy, tôi ăn một nửa, phải nghiến răng mới nhịn được một nửa dành anh .”
Miếng bánh cứ bên môi hắn, lẽ hương đà khơi gợi đói, một lâu , đàn ông bướng bỉnh cuối cùngvi_pham_ban_quyen khẽ mở miệng.
Tiểu Nhiễm đút cho hắn từng miếng một, cho đến khi miếng cuối cùng được nhétbot_an_cap miệng , cô lại đút thêm cho hắn hai nước, trong lúcleech_txt_ngu đó cô vẫn không ngừngleech_txt_ngu lẩm bẩm một mình.
“Thôi tiêu , càng lúc càng lạnh mà tôi lại không mang theo lửa.”
“Trời ơi, tại sao mình lại bật lửa chứ?”
“Không có bật lửa thì nhóm kiểu gì? Không có thìvi_pham_ban_quyen làm sao sống sótnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rừng đây?”
“Chẳng lẽ khoan gỗ lấy sao? Nhưng mình đâu có biết làm.”
Tiếng nhải của không đượcvi_pham_ban_quyen sự phản nào từ người . Cô cũng taybot_an_cap, chỉ biết xoa đôi cánh tay lạnh . Trong cánh rừng mịt mù, độ chắc chỉ khoảng mười ba, mườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bốn , cô mặc tay, dù không chết rét nhưng cũng lạnh thấu xương.
Khôngvi_pham_ban_quyen bậtbot_an_cap lửa nghĩa là không thể đốt , mà không có nguồn lửa thì làm sao sinh trong rừng sâu?
Tiết Tiểu Nhiễm vò đầu bứt tai, mặt khổleech_txt_ngu sởvi_pham_ban_quyen vô .
núi lúc sáng sớm, trong làn sương mỏng manh xen lẫn cái lạnh thấu . Tiếng chim hót líu lo vang khắp bốn phía, hơi thở nồng đậm của núi rừngbot_an_cap quanh giữa chốn đại ngàn.
chân núi dựng đứng mấy tảng đá lớn cao thấpvi_pham_ban_quyen không đều, xung đa phần là bụibot_an_cap rậm cỏ dại. Cạnh đá lớn có một khoảng đất tương bằng , lúc này đang có hai ngườileech_txt_ngu nằm đè lên nhau.
Tiết Tiểu bị tiếng chim hót thức , trong cơn mơ , cô vẫn đang ở túc xá trường học.
“Báo thức của ai , maubot_an_cap đi.”
Cô lầm bầm câu, định trở mình không ngờ cơ thể lại đờ, động mộtleech_txt_ngu chút cũng thấy khó khănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Khắp người đau nhức cộng thêmvi_pham_ban_quyen tứ lạnh buốt, Tiết Tiểu Nhiễm cố gắng mởbot_an_cap ra.
“Á”
Đập vào mắtbot_an_cap là một mặt sưng khiếp người, chằng chịt những vết roi, Tiết Tiểu sợ hãi thét lên thất thanh.
“Bịch” một cái, cô lăn từ trên người đàn ông , đập vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ít sỏi đávi_pham_ban_quyen , đau đến mức kêu oai .
“Uibot_an_cap da ui da đau chết mất thôi”
Theo phản , cô ngồi bật dậy, tay ra sau xoa bóp bị va đập. tay và đùileech_txt_ngu đau nhức mặt trịa của Tiết Tiểu nhăn nhó hết lại. Chết tiệt, chuyện xảy ra hôm hóa không phải làbot_an_cap mơ, thật sự đã rơi từ vách núi xuống một khu rừng nguyên sinh rồi. Tiết Tiểu vừavi_pham_ban_quyen xoa vừa gào khóc.
Tiếngbot_an_cap khóc thảm thiết củavi_pham_ban_quyen cô vang vọng gần chân núi, khiến những chú vốn đang hót vang cũngbot_an_cap kinh hãi bay đi .
Người ông nằm dưới đấtleech_txt_ngu khẽ động mắt không ra.
Tiểu Nhiễm lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy tiếng dần bình lại, nhớ tới đànleech_txt_ngu ông bên cạnh, cô vội vàng cúi xuống kiểm tra. Mặc kệ những sẹo sợ trên , cô tay thăm dò hơi thở, sau khi xác định hắn vẫnleech_txt_ngu cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thở, cô áp tay lên trán hắn.
” May quá, may quá, hạ sốt rồi, không sao rồi, không sao rồi”
Nửa đêm qua, nhiệtbot_an_cap liên tục giảm khiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả hai run rẩyleech_txt_ngu vì lạnh. Tiểu Nhiễm bannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ nằmleech_txt_ngu cạnh người ông, định bụng cứbot_an_cap thế đựng cho qua đêm, ngờleech_txt_ngu đêm khuya, người nằm bên cạnh có vẻ ổn, cô đưa tay sờ trán thấyleech_txt_ngu đã phát sốt.
Thế là cô lần mò lấy thuốc hạ sốt cho hắn uống, nhưng nhiệt độ đêm càng lúc càngleech_txt_ngu thấp, người đàn ông thuốc xongleech_txt_ngu lạnh mức răng kènnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kẹt.
Tiết Tiểubot_an_cap tình không ổn, cứ đà thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net e chưa sáng hắn đã cóng , mà chính cô lạnh đến mức không . Nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn chết cóng, nhiêu sức cô bỏ trước đóvi_pham_ban_quyen đều sông đổbot_an_cap biểnleech_txt_ngu .
Tiết Nhiễm nghiến răng, lấy đàn ôngleech_txt_ngu, nằm lên người hắn rồi chiếc áo khoác nắng đắp lên cả , cuối cùng cũng giữ lại được chút hơi . Dù trên hắn tỏa ra một mấy dễ , cũng đành nhẫn nhịn.
” Tôi nói cho anh hay, anh phải trụ cho vững đấy, đừngbot_an_cap có uổng phí tấm tâm của tôi. Tôi đã phải nhẫn nhục chịu đựng này, ơ đúng, từ này không dùng được, phải là ủyleech_txt_ngu khuất cầu toàn ừm, hình như cũng khôngbot_an_cap lắm. Thôi kệ đi, tóm lại anh đừng cóbot_an_cap chếtbot_an_cap đấy nhé. Nhỡ đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sáng mai tỉnh dậy phát hiện mình đang xác mà ôi mẹ ơi, thiên địa ơi đời còn dám đi ngủ nữa không đây? Anh ngàn vạn lần đừng trở thành ác mộng cả đời nhé, ơnbot_an_cap, làm ơn đấy cố lên, cố lên”
Tiết Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiễm tự lẩm bẩm lải hồi lâu mới chìm giấc ngủ sâu.
gì ra trong ngày qua quá đỗi thăng khiến cô kiệt sức cả về thể xác lẫn tinh thần. Thế nên dù phải ngủ giữa nơi hoang dãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với điều kiện tồi tệ, cô cũng chẳng gì nữa, trời có thì phải ngủ no mắt rồi tính sau.
“Hắt xì! Hắt xì!”
gió lạnh buổi sớm khiến Tiểu Nhiễm hắt hơi liên .
Cô dùng lực xoa hai cánh tay đã lạnh mất cảm giác. May mắn , khi tỉnh dậy hắn vẫn chưa chết, đến thảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới nỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngủ xác chết.
” Mô Phật, Chúa phù hộ, Quan Thế Âm Bồ Tát từ đại bi, mạng lớn phúc dày, cuối cũng qua được đêm.” Tiết Tiểu Nhiễm tiếp tục chiếc áo chống nắng lên người hắn, liếc mặt đáng sợ kia một rồi vội vàng mắt đi.
“Tôi đi tìm nước đây, anhvi_pham_ban_quyen cứ yên đó có cử động nhé.” Tiết Tiểu Nhiễm lấyleech_txt_ngu chiếc ba lô từ dưới hắn ra đeo lên vai. Đây là bộ gia sản của cô, phải luôn mangbot_an_cap theo bên mình mới thấy an toàn.
rãi đứng dậy, cơ bắp và xương cốt toàn thân như đang biểu tình, đau nhức mức cô chỉ muốn chửi thề. Cô khónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khăn nhấc đôi chân, lảo đảo đi vềbot_an_cap phía bờ sông.
Tiếng bước chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của dần xa, người đàn ông vốn im lìm lâu mới từ mắt.
Ánh mắt hắn vẫn chưa thể tập trung, đôi mắt hơi híp lại, lộ sắc bén và kỳbot_an_cap quái.
Hắn đã sống sót!
cơn rung chuyển trờibot_an_cap đất và sụp kinh hoàng, hắn đã thoát khỏi cái sắt cố như bàn thạch ấy qua sông dưới nhà lao nước.
Địa long lật mình hóa ra trởleech_txt_ngu thành cơbot_an_cap hội thoát thân cho hắn.
Khóe mím chặt của đàn ông vẽ lên một đường cong châm biếm.
Dẫuvi_pham_ban_quyen khi thoát khỏileech_txt_ngu ngục , hắn suýt nữa đã mất mạng, cũng may trời không đường sống của ai, hắn vẫn còn sống.
Tay người ông khẽ cử động, ngón chạm vào áo đắp trên người, trơn trượt, mát lạnh, lay động còn có tiếng sột , hắn không thể tưởng tượng ra vải nào lại có như vậy.
Phía xa có tiếng nước sông chảy xiết, cô gái hắn đã đi về phía bờvi_pham_ban_quyen sông.
Chắc hẳn một cô gái, hắn không chắc lắm. Giọng nói không mấy trong trẻo, nói năng lặp lặp lại, lải nhải không thôi, nhưng ngữ khí và tâm thế dường vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là một cô nương chưa hiểu sự đời.
Thế mà lại dám to gan nằm đè một người ông mặt suốt đêm
Dĩ nhiên, hắn biết cô có ý tốt.
Thật là một cô gái kỳ và đặc . Không biết đêm đã cho hắn uống loại thuốc gì mà vết thương trên hắn suốt cả đêm không thấy đauleech_txt_ngu đớn.
cùng đàn ông không từ chối những thuốc nhét vào miệng, vì hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không còn sức lực để phản kháng, phần vì qua những lời lải nhải và hơi thở từ người cô, hắn không cảm nhận được ác ý.
Có lẽ dovi_pham_ban_quyen bị ngâm nước quá nên hắn bắt đầu sốt, lúc nóng lạnh. Cô gái đó lại hắnleech_txt_ngu một viên thuốc gọi là thuốc hạ sốt, sau đó nằm lên ngườivi_pham_ban_quyen hắn, biến mìnhbot_an_cap thành tấm chăn thịt người. Những từ ngữ kỳ lạ nhưng súc tích này đều được tiết lộ qua những lời lẩm bẩm của .
Cô lạnh đến run lẩy bẩy, nhưng cơ thể sát vào hắn mềm và ấm áp. Hắn sốt đến mê man, hiếm hoi lắm cảm nhận được một an tâm từ ấm đó.
Cô gái cứ nói luôn miệng bên tai, sự ồn ào ấy hắn dù đangbot_an_cap mê cũng không nhịn được mà nổi gân xanh.
Nghĩ lại thì, sự run ngừng của cô không chỉ vì lạnh chắc còn vì sợ hãi, giống như lời cô nói, sợ sáng tỉnh dậy sẽbot_an_cap ôm một cái xác, trở thành cơn mộng cả , rồi chỉ còn lại mình cô giữa biển rừng mênh mông .
Nghĩ vậy, nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời lải nhải kia dường cũng không còn khó chấp nhận nữa.
Lúc tỉnh dậy, người đã tê rần vì bị cô đènội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên, vậy mà cô vẫn ôm lấy ngủ rất say, không một phòng bị. Người đàn chỉ nhấc tay, bóp nhẹ cổ có thể đoạtleech_txt_ngu mạng.
Đây là một cô gái có tâm cơ, chưa trải sự đời và thích càm ràm, hắn thầm đưa nhận xét về cô.
Tiếng nước sôngvi_pham_ban_quyen phía xa chảy rách, con ngươi ngườivi_pham_ban_quyen đàn ông chuyển động về phía tiếng nước, nhưng trong mắt là một màu xám xịt, chỉvi_pham_ban_quyen có nhữngleech_txt_ngu bóng mờ ảo nhòa.
Đôi mắt của !!
Gương mặt người đàn ông trở nên ám, ngươi tản mác lộ ra vẻvi_pham_ban_quyen hung lệ đau đớn.
Đàn , đúng là sinh vật tâm địabot_an_cap độc .
đời hắn thông minh, vậy lại chịu thiệt thòileech_txt_ngu lớn trong họ. Người đàn ông nhắm nghiền mắt, che giấu thống khổ và phẫn hận ngàn trong mắt.
Tiết Tiểu Nhiễm tìm một kín đáo để giải quyết nhu cầu , sau đó chạy ravi_pham_ban_quyen bờ sông rửa mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net súcvi_pham_ban_quyen miệng.
Làn nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sông mát lạnh lên Tiết rùng một cái. Cô ngướcbot_an_cap mắt nhìn , bốn bề sông nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều là một màu xanh mướt nhấp , cỏ cây rậm rạpleech_txt_ngu, những cây thụ cao vút chọc trời.
Nhìn biển rừng xanh ngắt không thấy điểm dừng, Tiểu Nhiễm nởleech_txt_ngu nụbot_an_cap cười khổ. chưa từng mơ tới, cũng chẳng thể tưởng nổi có ngày lại kẹt sâu giữaleech_txt_ngu rừng giànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bát ngát, không tìm thấy lối ra thế .
Cô lấy từ trong ba lô ra một chiếc túi nhỏ màuleech_txt_ngu , bên trong món cá nhân của gái: một chiếc lược nhỏ, gương nhỏ, dây buộc tóc màu đen, son dưỡng môi màu cam, chì kẻ mày, một tuýp kem chống nắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ, bấm móng taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, khăn giấy, hai miếng băng vệ sinh cùng một ít tiền lẻ.
Đồ mang theo người toàn là những thứ lặt vặt. Nhìn mấy tờ tiền lẻ đó, Tiết Tiểu Nhiễm lại thấy xót xa. điện thoại của cô còn có mấy nghìn tệbot_an_cap , là tiền lìbot_an_cap xì cô đã dành bao nhiêu năm nay, tất cả đều tan thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mây khói rồi.
Cô thở dài, cầm gương lên soileech_txt_ngu. Trong gương phản chiếuvi_pham_ban_quyen một khuôn mặt bầu bĩnh trắng trẻo. Tiểu Nhiễm hơi tròn trịa, nước davi_pham_ban_quyen lại trắng trông có vẻ trắng mập mạp.
Tiết Tiểu Nhiễm để kiểu tóc mái bằng phổ biến của sinh, lông mày không đậm không nhạt, mắt hai mí rất sâu, đáng tiếc vì cận thị hơi lờ đờ. Cộng thêm việc thức học bài nên quầng thâm mắt khá , sống mũi tẹt nhưng may là vẫn nhỏ nhắn, môi hơi dày, răng đều đặn. Nếu xét riêng từng ngũ thì cũng là một cô gái khá thanh túvi_pham_ban_quyen, có điều, khi chúng nằm trên một khuôn mặt tròn trịa có nọng cằm thì ngũ quan có đẹp đến mấy cũngleech_txt_ngu bằng thừa.
Tiết Tiểu Nhiễmvi_pham_ban_quyen theo thói quen chu môi về phía trước, làm vậy sẽ khiến đôi má trông gầy hơn một chút, nhưng ngay sau đó cô lại nản lòng bĩunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net môi tự giễu:
“Dào ôi, mình màleech_txt_ngu có tâmbot_an_cap trí chê mặtvi_pham_ban_quyen , chỉleech_txt_ngu vài ngày nữa thôi là trên người rụng sạchleech_txt_ngu sành sanh cho xem.”
Cô cất gương, cầm lược, tháo sợi dây chun sau gáy ra rồi nhanh nhẹnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chải tóc. Tóc cô qua vai nên rất chải, chỉ vài đường cơ bản đã suôn mượt buộc lên.
Cất lượcvi_pham_ban_quyen vào ba lô, đồ được chẳng còn bao nhiêu, mất nào là coi không bao mua lại được nữa.
Chải đầu xongbot_an_cap, cô rửa lại tay. Cảm giác mát lạnh đầu ngón tay khiến cô cúi đầu xuống. Dòng trong chậm rãi trôi, điều này Tiết Tiểu Nhiễm ủ rũ xốc lại tinh thần.
Có nước là cá, cô bơi, dù không hẳn là tinh thông.
cá có hơi khó, nhưng cứ tìmleech_txt_ngu tòi học hỏi thì kiểu gì cũngvi_pham_ban_quyen có thu hoạch. Chỉ có thực phẩm và lửa, họ sẽ không chết đâu. Tiểu Nhiễm bắt đầu lạc quan trở lại.
Cha mẹ Tiết Tiểu Nhiễm ly hôn từ nhỏ. Sau chaleech_txt_ngu tái , cô cùng ông nội ở . Tuy tuổi đời còn nhưng cô có khả năng tự chăm bản thân rất tốt.
Ông nội cô thời trẻ từng làm bếp trưởng trong khách , từng mở nhà hàng, dựngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được không ít sản. Sau mua cho và chú cô mỗibot_an_cap người một căn trên thành phố, ông cùng bà nội về quêvi_pham_ban_quyen, trở thành đầu chuyên nấu cỗ cưới cho những gia đình trong các làng lân cận.
Tay nghề của ông nội rất giỏi, người mời ông làm đầu bếp tiệc hỷleech_txt_ngu nườm nượp khôngleech_txt_ngu ngớt. Nhờ tay nghề đó nhà cũng thuộc diện có ở quênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Nhiễm lớn trong sự noleech_txt_ngu ấm, dùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không có mẹ bênbot_an_cap cạnh, cô không cảm quá hụt hẫng.
Sau khi Tiết Nhiễm lên cấp hai, nội bắt đầu chỉ dạy và giám sát cô học nấu ăn. Bản Tiểu Nhiễm cũng là một kẻ tâm hồn ăn uống, thích ăn tất sẽ thích bếp. , nghề nấuvi_pham_ban_quyen nướng của cô cũng khá ra trò.
Về sau lên cấp ba, cô vào thành phố ở trú nên thời gian nấu ăn ít đi nhiều. Tuy , cứ mỗi nghỉ đông hè về nhà, cô vẫn thoảng đảm nhận nấu nướng nên nghề không hề bị một.
Trong rừng vốn dĩ mọc đầy đủ các loại liệu phong phú. Gần làng cũng có núi rừng, ông nội thoảng vẫn đưa cô lên bìa rừng hái nấm và tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ rừng, nên Tiết Tiểu Nhiễm không xa lạ gì với chốn này. tin rằng, chỉ cần chobot_an_cap nồi vàvi_pham_ban_quyen lửa, họ sẽ không đói.
Có điều, giữa rừng nguyên sinhvi_pham_ban_quyen thế này, cô đào ra và lửa đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Khuôn mặt đầy chí khí củavi_pham_ban_quyen Tiết Tiểu Nhiễm lập tức xị xuống.
Thôi thì cứ nghĩ làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao để nhóm , cảm giácleech_txt_ngu cóng đêm qua cô chẳng qua thêm lầnleech_txt_ngu nào nữa đâuleech_txt_ngu.
chai nước khoángleech_txt_ngu chỉ còn lại , Tiết Tiểu Nhiễm mím môi, cố nhịn không . Nước sông trước tuy trông rất trong nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dù sao cũng nước lã, vạnbot_an_cap nhất bị tào tháo thì không phảivi_pham_ban_quyen chuyện . nữa tìm xem có suối hay mạch nước ngầm nào khôngleech_txt_ngu, nguồn nước đó sẽbot_an_cap sạch hơn.
Cô cử động đôi chân đau nhức, chậm chạp ngược về phía vách .
Người đàn ông kia vẫnleech_txt_ngu nằm đó, không hề nhúc nhích. Ánh nắng ban mai rọi lên khuôn mặt loang lổ vết bầm tím, những vết sẹo đángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sợ hiện lênvi_pham_ban_quyen rõvi_pham_ban_quyen ràng và kinh hãi.
Tiết Tiểu Nhiễm nuốt nước bọt mới dámleech_txt_ngu lại gần anh ta. Những đau trên người khiến chẳng còn bận tâm nhiều nữa, ngồi xuống bên cạnh anh .
“Cái đóleech_txt_ngu, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tỉnh rồi chứ?”
đưa tay ra chọc chọc vào ngườibot_an_cap anh ta. đàn ông hé nửa mắt, hơi cử động đầu như một cách đáp lại.
“Để tôi đỡ anh ngồi dậy nhé.”
Nằm một trong cảnh vừa đóivi_pham_ban_quyen vừa rét, là người thì ai đờ cả . Tiết Tiểu Nhiễm một tay đỡ vai, một tay đỡ khuỷu ta.
Người đàn ông theo bản năng muốn tránh , anh vốn không quenvi_pham_ban_quyen người lạ chạm vào mìnhleech_txt_ngu. Thế nhưng, tư thế hai người chồng lên nhau suốt cảvi_pham_ban_quyen đêm qua đột nhiên hiện lên , khiến động tác né tránh của anh khựng lại.
Tiết Nhiễm đã dùng sức đỡ anh dậy, để anh tựa vàobot_an_cap vách cạnh.
“Tôi tên là Tiết Tiểu Nhiễm, năm nay mười tám tuổileech_txt_ngu. Anh tên là ? Từ đâu trôi đến đây vậy?”
Khi nói đến tuổi, hơi ngập ngừng một chút, vì tháng sau là tròn mười chín rồi, thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gian còn được xưng mười tám tuổi chẳng cònbot_an_cap mấy ngày .
Người đàn ông không gì, có nhãn cầu là hơi cử động một chút.
Tiết Tiểu Nhiễm nghi hoặc anh ta. lúc nhặt được anh ta hôm qua giờ, cô chưa thấy lấy một câu, lẽ
“Anh không nói được sao?” trợn tròn mắt, không kìm được mà hỏi thẳng ra.
Đôi mắt anh tavi_pham_ban_quyen đã có vấn đề rồi, đồngbot_an_cap tử không có tiêu cự kia nhìn kiểu gì cũng không giống người bình thường, nếu đến lời cũngvi_pham_ban_quyen không nói được, chẳngvi_pham_ban_quyen phải vừa vừa câm sao?
Tiết Tiểu Nhiễm không muốn tin vào suy đoán củavi_pham_ban_quyen mình. Vốn dĩ rơi xuống cái nguyên sinh không bóng người này cô đã thảm lắm rồi, giờleech_txt_ngu lại nhặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm một tàn phế vừa mù vừa câm, đây đang mở ra chế độ sinh tồn cấp ?
Đầu người ông khẽ gật một cái đến mức khó nhận ra. Tiết Tiểu Nhiễm khắc như bị sét đánh ngang tai.
Ông trời trêu đùa côleech_txt_ngu quá đáng rồi đấy!
vốn còn nghĩ rằng, đợivi_pham_ban_quyen người ông thương xong sẽ để anh dẫn mình ra khỏi rừng già, nhưng anh ta vừa mù câm, thế này thì
“Gừ gừ”
Tiếng bụng réo vang đã kéo lý trí đang sắp phátleech_txt_ngu điên của Tiết Tiểu Nhiễm trở lại.
Phải rồivi_pham_ban_quyen, giờ có xoắn mấy thứ nàybot_an_cap vô , chi bằng thực tế một , mau chóng giải vấn đềbot_an_cap no bụng quan trọng nhất thì hơn.
Cô tháo lô xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, rabot_an_cap một chiếc bánh mì sữa, xé bao . Mùi thơm ngậy của kem sữa tỏabot_an_cap đầy gọi.
Tiết Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiễm nuốt nước miếng, liếc người đàn ông dưới , xé chiếc bánh làm hai nửa. Sau khi so sánh, cô cắn miếng thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net to vào nửa lớn một chút.
nữa cô phải làm baobot_an_cap nhiêu việc, ăn nhiều hơn một mới có mà làm chứ. Tiểu Nhiễm ăn một vô thản nhiên.
Chiếc mì to bàn tay chia làm haileech_txt_ngu phần, chỉ hai ba làleech_txt_ngu xong. Tiết Tiểu Nhiễm nuốt bánh trong xuống, nén nỗi đau lòngleech_txt_ngu đưa nửa còn cho người đàn ông. Anh ta dù có tàn phế đến đâu thì cũng là con ngườivi_pham_ban_quyen bằng xương bằng thịt, cứu người thìleech_txt_ngu cứu cho trót, không thể trơ mắt nhìn anh chết đói được.
“Cho anh , đây nửa cái bánh mì. Bánh tôi theo không còn nhiều nữa, phải tiết kiệm mà ăn. Nếu không, ngộ không tìm khác để ăn thì hai ba ngày nữa hai ta đều chết đói trong rừng nàyleech_txt_ngu mất.”
Đêm qua lúc người đàn ông này bóp cổ cô, sức lực hề nhỏ, chứng tay chân anh ta vẫn còn cử độngleech_txt_ngu đượcvi_pham_ban_quyen.
đàn ông hồi vẫn nhúc nhích. Tiết Tiểu Nhiễm này mới sực nhớ ra, anh ta miệng không thể nóivi_pham_ban_quyen, mắt khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể nhìn.
“”
Tiết Tiểu Nhiễm chỉ cảm thấybot_an_cap lồng ngực một nghẹn ứ.
Dĩ , chẳng ai muốn mình vừa vừa câm cả. rơi vào chốn rừng sâu núi thẳm, nhưng cảnhleech_txt_ngu ngộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net củaleech_txt_ngu anh ta so với cô cònvi_pham_ban_quyen thê thảm hơn nhiều.
Tiết Tiểu Nhiễm mềm lòng, cảm thấy áy náy sự của mình, bèn đặt mẩu bánh vào lòng tay .
“Anh cứ thong thả mà ăn, tôi đi quanh đây có tìm gì ăn không.”
Tiết Tiểu đứng dậy nhìn quanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một lượt, tạm thời không thấy có gì nguy hiểm, để ta lại một mình chắc cũng không sao.
“Tôi sẽ sớm .”
Để lại câu, cô liền rảo bước đi phía .
Mãi đến khi cô đã đi xa, bàn tay đang nửa mẩu bánh mì của người đàn ông mới . Động tác của anh rất chậm, dường như chỉ việc nâng tay lên đã tốn sức lực toàn thân.
Khó khăn lắm mới đưa được bánh mì miệng, mùi sữa nồng cổ anh khẽ chuyển động. Mùi hương này chưa từng ngửi ở bất kỳ loại đồ ăn nào trước đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tối qua, Tiết Tiểu Nhiễm đút anh thứ gọi là mìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng mang mùi thơm tự.
Cái bụng xẹp lép gần như đã mất đi cảm , sự khát đến mức tê liệt khiến anh không suy quá nhiều, khẽ cắn miếng.
Mềm mại ngọt ngào, đậmbot_an_cap đà vị sữa. Đây là thứ thức ăn mềm nhất anh từng đượcbot_an_cap . gọi là “ mì” này được như thế nào? từng nếm qua bao , trong lòng thoángleech_txt_ngu chút nghi hoặc.
“Khụ khụ khụbot_an_cap”
Động tác nhai khiến cổ họng khó chịu, người bắt đầu ho dữ dội. Tiếng ho khàn đặc tiếng bễ rèn rách nát, theo tia đau đớn kìm .
Anh dốc vài , tiếng khan mới dừng lại. Những đường gân xanh mu bàn tay gầy xương nổi lên cuộn, mì trong tay cũng bị bóp đến biến dạng.
Cơ thể tàn tạ như một chiếc sàng thủng trăm ngàn lỗ, trong người chỉ có thể gượng tụ lại một thành nội lực. nội lực này cũng chẳng trì được mấy hơi thở. Kỳ độc bí truyền Tây Kỳ nhiên danh bất hư truyền.
Ánh mắtleech_txt_ngu xám xịt của anhbot_an_cap sầm lại, khóe miệng nhếch lên một nụ lạnh , mặt chằng chịt roi trông cực kỳ đáng sợvi_pham_ban_quyen.
Tiết Nhiễm thở dốc, bước chân lảo leo lên lưng chừng núi.
khí buổi sớm rất trong và se lạnh. Cô chỉ mặc mỗi chiếc nên phải liên tục vận mới giữ cho cơ thể đủleech_txt_ngu ấm.
Phóng tầm mắt ra xa, đâu cũng là những sắc xanh nhạt nhau. Trong rừng thỉnh thoảng tiếng chim hót, trong bụi cỏ thấp bóng dáng hoang vụt qua. Cô còn chưa kịp phản ứng thìleech_txt_ngu con thỏ đã biến mất dạng.
Cô thầm thở dài, côvi_pham_ban_quyen làm gì bản lĩnh tay không chứ.
Ánh sáng mai rất đủ, thị lực của Tiết Nhiễm rõ ràng hẳn.
“Chà, nếu mìnhleech_txt_ngu cứ ở trong trường xanh mướt thế vài tháng, chắc thị lực sẽ phục năm trênvi_pham_ban_quyen năm mất thôi.” Cô giễu để quên đi nỗi khổ.
ra độ cận thị cô không sâu, tất cả do năm mười hai bài quá , bài tập làm không xuể, thơ học thuộc lòng không hết, mới khiến đôi mắt tinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh biến thành cận nhẹ. Lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi , bác sĩ nói là cận thị giả, chỉ cần chú ý điều chỉnh thói dùng mắt là thể hồi phục. Đáng tiếc lúc đó đoạn nước rút của kỳ đại học, cô lấy đâu ra thời gian mà điều chỉnh.
ngày chiến đấu với đống đề thi, cô lại than vãn rằng quãng đời khổ cực của năm cuối cấp đã tạo ra biết bao nhiêu “cú vọ đeo kính”. Tình cảnh hiện , chẳng lẽvi_pham_ban_quyen là ông trời nghe côbot_an_cap than phiềnleech_txt_ngu nhiều quá đặc biệt đưa cô đến đây mắt sao?
Tiết Tiểu Nhiễm bị ý nghĩ hài chính mình làm cho vui vẻ, vừa thở dài vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lắc đầu tiếp tục leo lên.
một vách đá lớn, cô phát hiện phía có một hang động khổng lồ. Cô trước cửa hang, luồng gió lạnh rít qua khiến cô rùng mình mấy cái.
Tiết Tiểu Nhiễm vàng rời đi. Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn tìm một nơi thích hợp hai người trú, kiểu động âm thế này thì chắc chắn là không ổn.
Người rẫy vết thương, bảo cô đưa một trọng bệnh nhân ra khỏi khu rừng nguyên sinh nàybot_an_cap là chuyện vông. Dĩ nhiên, bảo bỏ anh ta để mình thì Tiết Tiểubot_an_cap Nhiễm tự hỏi mình không làm chuyện .
Vả lại, nguyên nhân quan trọng nhất là: cô đi một thì sợ lắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
nguyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì? Hổ, đen, báo, sói, rắn độc, lợn
Gặp bất cứ con nào cũngvi_pham_ban_quyen đủ ngườivi_pham_ban_quyen ta bay hồn bạtbot_an_cap vía. Cô người xác không có nghĩa là gan dạ. Một con gái đêm đi cònvi_pham_ban_quyen phải tìm người đi cùng dám băng qua khu rừng không thấyleech_txt_ngu điểm dừng này không?
Việc cần làm hiện tại tìmvi_pham_ban_quyen nơi dừng trước, đợi anh dưỡng thương xong rồi cả hai cùng tìm hướng đi ra khỏi rừng. Những chuyện khác, cứ ra được khỏi rồi saubot_an_cap.
khóbot_an_cap đi, bắt đầu đi xuống dưới. kia mộtvi_pham_ban_quyen thung lũng nhỏ, cỏ dại bụi rậm dường như không nhiều bằng, cô định tới đó có trái cây dại hay thứ gì khác ănleech_txt_ngu đượcbot_an_cap không.
Săn gì đừng có mơ, ngoài sức lực hơi một chútleech_txt_ngu thì về cơ bản cô làm gì cả.
“Ôi!” Tiểu Nhiễmleech_txt_ngu vừa dốc đá bị vật dưới chân làm đau.
Cô cúi đầu kiểm tra xem là thứ gì.
Vừa nhìn thấy, Tiết Nhiễm hớn hở.
Những vỏbot_an_cap đầy gai nhọn nằm rải rác trên trông thật quen mắt, không phải hạt thì là gì?
Những lớp vỏ gaileech_txt_ngu màu xanh và nâu rụng đầy đất. Tiết Tiểu Nhiễm ngẩng đầu nhìn lên, một hạt dẻ nghiêng trên sườn dốc.
“Cây hạt ! Ha ha, tốt quá rồi, không chết đói .”
Tiết Tiểu Nhiễm phấn khíchbot_an_cap nhảyleech_txt_ngu dựng . Nào là hạt dẻ hấp, hạt dẻ nướng, xào hạt , sườn hầm dẻ, cơm hấp hạt dẻ
nháy mắt, cô thể nghĩ ra một loạt món ăn liên quan đến hạt dẻ. “Ục” Cái lên một tiếng phản ứng tự nhiên.
Tiếc là không có lửa, chẳng có nồi, giờ chỉbot_an_cap có thể ăn hạt dẻ sống thôi. Mà dẻ cũng không được ăn nhiều, ăn nhiều sẽ tiêu.
Thực Tiết Nhiễm hơi nản lòng.
nhiên, khó còn hơn chết đói, hạtleech_txt_ngu sống cũng là lương thực. Giờ phải nghĩ cách mang đống hạt dẻ này về thôi.
Tiết Tiểu nhìn quanh, ngoài chiếc lô chỉ đựng một ít, cô có gì để chứa thêm.
Trên mặtvi_pham_ban_quyen đất có ít hạt dẻ đã tự tách vỏ, cô nhặt chỗ đó trước. Cô tìm trong ba lô gọt hoa quả gấp lại được.
Tiết Tiểu trái cây nên luôn thủ sẵn trong túi. Con dao này là nội mua choleech_txt_ngu cô trướcleech_txt_ngu khi lên cấp ba, cán và lưỡi đều màu bạc, cán không , không đa năng dao Thụy Sĩ mà thuần túy là dao gọt trái , dùng ba năm rồileech_txt_ngu vẫn sắc bén.
Ông cô là đầu bếp nên rất kén chọn dao kéo, dù là thìbot_an_cap cũng phải mua loại chất lượng cực tốtbot_an_cap. Thật may mắnbot_an_cap là cô luôn mang theo mình.
Trong hoàn cảnh này, có một con dao trong tay đúng là điều may mắn, dù nó chỉ dài hơn bànbot_an_cap tay một chút.
đến Tiểu Nhiễm quay lại chân núi, trời đã lên cao, nhiệt độ cũng ấm áp hơn nhiều.
“Tôi về rồileech_txt_ngu đây”
Cùng với tiếng bước chân nề, Tiết Tiểu Nhiễm thở hổn đi tới mấy tảng đá.
Cô đặt chiếcleech_txt_ngu ba nặng trĩu hạt dẻ xuống đất, trố mắt nhìn vào đấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trống không.
Người đâu ?
Trên mặtbot_an_cap đất chỉ còn lại chiếc áo chống nắng màu của cô nằm trơ trọileech_txt_ngu góc.
Tiết hốt hoảng nhìn dáo dác xung quanh. Gần đó không thấy bóng , nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra xa cũng không thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rõ ràng.
Chẳng lẽ anh ta bỏ cô lại mà chạy sao?
Vừa đến năng này, mặt Tiết táibot_an_cap mét, tim đậpbot_an_cap nhịp.
lúc trước cô còn chê bai người đàn ông kẻ tàn phế vừa mù vừa câm, nhưng dù sao đó cũng là con người bằng xương thịt. Cô nói chuyện với anh ta, có một người luôn ở đó, trái tim cũng cảm thấy được an ủi phần nào.
giờ, ngay cả chút cũng không còn nữa sao?
Tay chân Tiết Tiểuvi_pham_ban_quyen Nhiễm lạnh toátleech_txt_ngu, niềm vui thu hoạchvi_pham_ban_quyen được hạt dẻ lập tức tan biến còn dấu vết.
“Rắc.”
Tiếngleech_txt_ngu khô bị giẫm gãy truyền đến từ phía núi, Tiết Tiểu Nhiễm giật mình một cái, theo bản năng đầu nhìn lại.
Sau cỏ dại chân núi, người đàn mặc trường bàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay chống cây gậy gỗ dài, đang di chuyển một cách chạp và khó khăn.
Mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu Nhiễm sáng lên, gương mặt rõvi_pham_ban_quyen vẻ vừa mừngvi_pham_ban_quyen vừa sợ: “Anh anh đi đâu thế? Làm tôi sợ muốn chết.”
Cô kích chạy về phía anh ta.
Động tác của người đàn ông khựngleech_txt_ngu lại một chút, con ngươi chuyển về hướng ra âm thanh. Anh đã đi đâu ư? nhiên là lúc cô khôngleech_txt_ngu có mặt để tìm chỗ giải quyết nỗi buồn rồi. Miễnvi_pham_ban_quyen thánh , ai mà thoát khỏi quy luật ngũleech_txt_ngu cốcvi_pham_ban_quyen luân hồi chứ.
“Sao cứ chạy lung tung thế? Đây rừng nguyên sinh đấy, cầm hung dữ, kiến độc sâu bọ, cũng có. Anh lại không nhìn đường, lỡ không cẩn thận bị sói tha đi thì sao? Muốn làm đợi rồivi_pham_ban_quyen nói, chẳng phải tôi bảo là một lát về sao? Tôi nói cho anhbot_an_cap hay, tôi tìm thấy câynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dẻ rồi, dưới gốc toàn là hạt dẻ thôi, chúng tạm thời không đói nữaleech_txt_ngu.”
Tiết Tiểuvi_pham_ban_quyen Nhiễm lảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhải không ngừngvi_pham_ban_quyen để giải cảm giác căng thẳngvi_pham_ban_quyen vừa rồi, tay tự nhiên đỡ lấy khuỷu tay ta.
“”
Ngườivi_pham_ban_quyen ôngleech_txt_ngu dù mặt đầy vết thương không ngănbot_an_cap được mí giật giật. Đúng cô nói.
Tiết vẫn chưa dừng lại, trong lòng cô bồn chồn, dường chỉ có nói liên tục mới có thể tỏa nỗivi_pham_ban_quyen sợ hãi .
“ nhặt được một ba lôleech_txt_ngu hạt dẻ rồi, nhưng chúng ta không có . Vấn đề chính hiện giờ là làm để nhóm được lửa, sau đó tìm một chỗ dừng chân. Anh bịleech_txt_ngu thương nặng như , căn bản không ra khỏi được đâu. Lúc nãy tôi leo lên lưng chừngleech_txt_ngu núi xemvi_pham_ban_quyen rồi, bốn phương tám hướng là rừng với núi non, nhìn không thấy điểm dừng luôn. Chỉ dựa vào hai chân này, có khi đi cả năm cũng chẳng ra được.”
Cô dùng sức đỡ lấy anh , chân người đàn ông vẻ rất yếu, di chuyển cực kỳ tốn sức, gần như là nhích chút một. Không biết vừa rồi anh ta đã vất vả thế nào mới lết được đến chân núi.
Cuối , Tiết Tiểu Nhiễm khoát xốc nách anh ta, ôm lấy , nửa kéo nửa dìu đưa anh tavi_pham_ban_quyen chỗ cũ.
Đỡvi_pham_ban_quyen anh ngồi xuống xong, Tiết Tiểu Nhiễm mới xem như thở nhẹ nhõmbot_an_cap.
họng khô , cô lôi chai nước khoáng ra. nước thừa từ qua cô đã uống hết lúc ở trên núi rồi.
Tiết Tiểu Nhiễm lưỡng lự mặt đằng xa, lầm bầm: “Chúng ta không có lửa, xem ra chỉ có thể uống nước lã thôi, hy vọng sẽ không bị đau bụng.”
Cô sải bước chạy ra sông, tìm một chỗ trông có vẻ sạch sẽ, đầy một chai. Sau đó, đưa chai lên soi dưới ánh mặt trời, xác định không có trứng côn trùng haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đỉa linh tinh gì đó mới “ực ” hết nửa .
Không phải quá cẩn thận, mà là trước , trong làng từng có trẻ uống nước lã ở bờ sông xong nôn mửa tiêu suýt thì đi chầu , lại có đứa trẻ uống phải côn trùng mà trong bụng mọc đầy ký trùng. Nghĩ đến khảvi_pham_ban_quyen năng đó thôi đã thấy da đầu tê dại, có không thận trọng .
Hứng đầy một chai nước quay lại bờ, đàn ông kiabot_an_cap vẫn nguyên tư thế cũ, dựa vào vách đá ngồi đó với gươngvi_pham_ban_quyen mặt không cảm xúc.
Trên bộ bào trắng dínhvi_pham_ban_quyen đầy vệt máu và bùn đất. Anh ta không đi giàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bàn chân lộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra vừa vừa gầy, lòng bàn chân rất bẩn, móng chân mấp mô bằng phẳng, cái rất dài, cái thì rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngắn, có cáileech_txt_ngu còn dính cả máu.
Người đàn ông cao. Tiết Tiểu Nhiễm cao một mét sáu mươi hai, mà anh ta cao hơn cô hẳn một cái đầu, ước chừng ít nhất cũng phải mét támleech_txt_ngu trở lên.
Caonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì cao thật, nhưng vì gầy đến bộ xương khô nên bộ trường bào trên người trông bùng.
Tóc anh ta cũng rất dài, xõa tung rối bời trênleech_txt_ngu vai, đuôi tóc chạm cả xuống .
người đàn ông to xác mà trường trắng, để dài Nhiễm mím môi, không muốn tục đoán mò .
“ chút nước , cả buổi sáng chưa uống giọt nào . Đây là nước sông đấy, không có lửa nên thời chỉ có nước thôivi_pham_ban_quyen, hy anh không bị tào tháo đuổi.” Tiểu Nhiễm nắp chai, nhét vào tay người đàn ông.
Bàn tay cầm chai nước bị xuống, Tiết Tiểu Nhiễm vội đỡ , lẩm bẩm trongleech_txt_ngu lòng: khỏe kém đến mức cái chai cũngleech_txt_ngu cầm không nổi, thế mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc nãy còn có sức đibot_an_cap lung .
Cô ngó nghiêng xungleech_txt_ngu quanh, lấy chiếcleech_txt_ngu bát nhựa vuông nhỏ trong suốt đựng bánh rừng đenbot_an_cap tối qua ra, đổ nước vào sơ , đó rót nửa bát nước đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến bên anh ta.
Người đàn ông ngoan ngoãn hết nửa bát . Gương sưng vù bê dưới mặt trời trông vô cùng đáng sợleech_txt_ngu.
Tay Tiết Tiểu Nhiễm không kìm mà run . Tối qua vì quá tối, lúc cô bôi cồn iốt cho anh cũng quệt đại, giờ nhìn lại, khuôn mặt vốn dĩ đã khó nay bị nhuộm màu trông càng xấu xí hơn.
ạ, đúng không nỡ nhìn mà.
Tiết Tiểu Nhiễmbot_an_cap vội vàng cầm lấy ba lô bênvi_pham_ban_quyen , hết mọi thứ bên trong .
Tiếngbot_an_cap “loảng xoảng” vang lên, hạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dẻ lớn nhỏ lóc đầy đất. Những món đồ khác trong túi đều được cô nhét hết vàoleech_txt_ngu ngăn khóa trước của ba lô.
“Hạt dẻ dễ tiêu hóa, phải nhóm trước đã. Hạt dẻ nướng mới ngon, vả lại đừng nhìn giờ có nắng, nửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đêm là chết người .” Cô nhìn quất, bắt đầu tìm kiếm củi khô thích hợp để nhóm lửa.
Tiết Tiểu Nhiễm chưa từng khoan gỗ lấy . Thời này, việc gì mộtleech_txt_ngu cái bật lửa thể giải quyếtleech_txt_ngu rảnh đi cái tốn côngbot_an_cap tốn sức này.
Dĩbot_an_cap nhiên, nguyên khoan gỗ lửa thì cô biết. Cô đã xemleech_txt_ngu qua về này trên TV và Douyin, trình phức , đối người mới mà nói, độ khó chắc chắn không hề .
Cô đi một vòng xung , nhặt ít củi khô và .
dao nhỏ gọt một phẳng cành cây , lại dùng mũi dao một lỗ nhỏ, đó vót nhọnbot_an_cap một thanh gỗvi_pham_ban_quyen khác. Tiếp đó, cô cỏ khôbot_an_cap thành tổ chim, ép dưới ván khoan đã chuẩn bị sẵnleech_txt_ngu.
Mọi thứ đãleech_txt_ngu sẵn sàng, Tiết Tiểu Nhiễmbot_an_cap xoa xoa hai bàn tay, bắt giẫm lên ván, xoay đi lại thanh gỗ trong .
Lúc đầu, độ tốt, hai xoay nhanh thoăn thoắt, Tiếtleech_txt_ngu Tiểu thậm chí thấy khói bốc lên từ chỗ ma sát, cô cảm thấy hơi phấn khích.
Tiếcleech_txt_ngu rằng chẳng được bao , lòng bànvi_pham_ban_quyen tay xoay thanh qua bắt đầu rát. Vừa đau cái lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốc độ chậm lại, chút khói kia cũng biến mất luôn.
Tiết Tiểu Nhiễm nheleech_txt_ngu răng trợn mắt nhìn bàn tay đã ửng một , cam lòng lặp lần nữa.
tiếng sau, Tiết Tiểu Nhiễm rã rời ngồi bệt xuống đất.
” Á, xong rồi, lòng bàn đau quá, tay tôi hỏng mất .”
Cô tháo đôi tất hài màu đang ở tay ra. Để bảo vệ lòng bàn tay, cô đã biệt tất ra lót vào, kết quả không chỉ tốc độ nhanh lên được mà lòng bàn tay vẫn cọ đến đau rát.
” Xong rồi, khôngleech_txt_ngu nhómbot_an_cap được lửa rồi.”
Tiết Tiểu Nhiễm khóc không ra nước mắt. Nhìn mấy người Douyin gỗ lấyvi_pham_ban_quyen cứleech_txt_ngu như đang chơi đùa, loáng là có , vậy cô hì nửa ngày, ngoài việc bốc chút khói ra thì cháy lên được tí nào, bàn tay với cánh tay thì đau muốn chết.
Cô dài đi tấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại, nhìn chằm chằm cỏ với không cam tâm.
Người ông đang tựa vào vách đá bỗngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên động một chút, như muốn thu hút sự chú ý của cô.
Tiết Tiểu Nhiễm quay đầu nhìn , uể oải : “Anh làm sao thế? Chỗ nào không khỏe à? Hay là rồi? Thật ra tôi cũng đói lắm rồi.”
Nói rồi cô lồm cồm bò dậy, chậm rãi tiến lại gần người đàn ông.
Bàn của anh đặt bênbot_an_cap hông chậm rãi lên, kẹp giữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những đốt tay gầy guộc dài là hai viên đá nhỏ không đều cạnh.
“Đá sao? Chovi_pham_ban_quyen ?” Tiết Tiểu Nhiễm chớp chớp mắt, đá làm gì chứ?
Dù nghi hoặc nhưng cô vẫn tay đón lấy, hai viên đá màu xám trắng.
Đá? Đá!
chợt lóe lên một ý , cô bật dậy, kích động nhìn anh hỏi: “Đây, đây là đá lửa sao?”
Người đàn ông không cảm gì, khẽ đầu. Cô không nhận lửa sao?
“” Tiết Tiểu Nhiễmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên phấn khích. Thảo nào nãy cứ thấy anh sờvi_pham_ban_quyen soạng tìm kiếm gìvi_pham_ban_quyen đó quanh người, hóa ra là tìm đá lửa.
“Chát chát”, cô cầm hai viên đávi_pham_ban_quyen mạnhvi_pham_ban_quyen nhau, quả nhiên lửa bắn tứ tung, khiến cô vui đến mức cười không khép được .
“Anhleech_txt_ngu nhận ra đá lửa không nói sớm, làm tôi hì hục khoan gỗ lấy lửa nửa trời, tayleech_txt_ngu sắp xước cả da rồi đây này.”
Đôi mày đen rậm của đàn ông khẽ động. Đábot_an_cap lửa là thứ dễ tìm nhất ở ven bờ sông, cô biết cách khoan gỗ lửa này lại không đạo lý đó sao?
Tiết Tiểu Nhiễm hết sức phấn khởi, lậpleech_txt_ngu tức chạy đến bên đốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cỏ vừa gom lúc nãy, ra sức đánh đá lửa.
“ chát”, thử vài lần nhưng vẫn không thểvi_pham_ban_quyen đốt được cỏ khô như ý muốn.
“Sao lại không ?” Tiết Tiểu Nhiễm vò đầu bứt tai, gương mặt trắng tròn trịa đã lấm lem từng vệt đen.
Người ông ngồi bên cạnh nheo mắt nhìn cái bóng mờ mờ ảo phíavi_pham_ban_quyen . Cô gái này rõ ràng không có kinh nghiệmleech_txt_ngu nhómleech_txt_ngu lửa ngoài hoang , dùng lửa cũng không đánhvi_pham_ban_quyen đượcbot_an_cap, muốn giúp nhưng bất tòng tâm.
Tiết Tiểu Nhiễm lại tìm thêm một đống cỏ khô thật , áp sát vào đốngbot_an_cap cỏ rồileech_txt_ngu đánh đá lửa “chát” thật kêu, tàn lửa ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưng đốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn chẳng chịu bén.
Sau một hồi phủ phục dưới đất, Tiết Tiểu Nhiễm tức đến phát hỏa.
“”
Mí mắt đàn ông giật giật, cuối cùng không nhịn được nữa, từ cổ họng khàn đặc phát một âm thanh thô đục.
“Sao vậy?” Tiết Tiểu Nhiễm lập chạy lại, mặt đầy vọng nhìn anh, “ lửa dùng thế này đúng không, đánh cho tàn lửa rơi vào ? Nhưng sao tôi mãi không đốt được?”
Chỉ dùng haileech_txt_ngu viên đá lửa gõ vào thì rất khó đốt cháy cỏ khô. Người đàn ôngbot_an_cap vươn ngón tayvi_pham_ban_quyen, chậm rãi viết xuống khoảngbot_an_cap đất trống bên cạnh hai chữ: Đao kích.
không chắc cô có biết không, chỉ là ôm tâm xem . lời nói cử chỉ cô hơi thônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lỗ, nhưng qua những thông tin côvi_pham_ban_quyen tiết lộ, chắc hẳnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là một gái biết chữ. Cô có dao, dùng sắt đánh vào đá lửa sẽ dễ lửa hơn.
“Dao gì cơ? chữ ‘kích’ không? Chữ phồn thể àvi_pham_ban_quyen?” Tiết Tiểu Nhiễm ghé sát vào tỉ mỉ nhận diện nét chữ mờ nhạt trên mặt đất.
Quảleech_txt_ngu nhiên biết chữ, đuôi mày người đàn ông khẽ động, nhẹ gật đầu.
Dùng dao đánh vào đá lửa sao? Tiết Tiểu nhíu .
“Tôi thử xem đã, đá cứng này, đừng để mẻ dao nhé.”
Cô lẩm bẩm lấy con daonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gọt hoa quả , thử dùng sống dao gõ vào đá lửa.
“Xoảng” một tiếng, tàn lửa bắn tung tóe.
Tiết Tiểu Nhiễm lộ vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kinh ngạcbot_an_cap xen vui mừng, tàn lửa bắnvi_pham_ban_quyen rõ ràng hẳn nãy.
Cô lập tức chạy đến đống cỏ khô, sau vàivi_pham_ban_quyen tiếng “xoảng xoảng”, đốngbot_an_cap cỏ khô cuối bốc lên khói nhẹ. Tiết Tiểu Nhiễm cười ha hả đầy đắc , vừa cho cỏ khô và cành cây nhỏ vàoleech_txt_ngu ngọnleech_txt_ngu lửa.
“Được rồi, được rồi, chúng ta có lửa , quá, lát nữa sẽ có hạt dẻ nướng ăn.”
Thêm vào mấy cành cây khô, Tiết Tiểu Nhiễm vội vãbot_an_cap chạy ra chân núi nhặt về đống củi lớn, đến khi xác định lửa sẽ không tắt mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thở phào nhẹ nhõmvi_pham_ban_quyen.
“Cũng may có anh, nếu không chắc đến tối tôi nhóm được lửa .”
Tiết Tiểu Nhiễm vác mấy hòn đá , xây một cái bếp nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cạnh người đàn ông, rồi chuyển vào trong đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Sau khi xếp đầy hạt dẻ quanhvi_pham_ban_quyen rìa đá, cô bệt xuốngleech_txt_ngu bên đống lửa.
“Đúng rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vẫn chưa biết tên anh là gì? Anh viết ra không?”
Người đàn ông lặng một lúc, ngón tay chậmleech_txt_ngu rãi xuống đất .
Tiểu Nhiễm hái nhìn sang, “Liên Huyễn, ờbot_an_cap đọc Huyễn đúng , XUAN”
Liên Huyễn gật đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Tuy khôngleech_txt_ngu hiểu mấy cái âm kỳ quái phía sau của cô là gì, nhưng phát âm thì đúng rồi.
Tiết cười hìleech_txt_ngu hì, hỏi tiếp: “ anh bao rồi? Tôi nên gọi anh là đại ca là chú đây?”
Thông cảm , vì thật sự không thể ra tuổi thật từ khuôn mặt sưngvi_pham_ban_quyen húp và râu riabot_an_cap lởm chởm kia.
Liên Huyễn khựng lại, tử tán loạn u uẩn như đầm nước cổ, một lúc anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới viết đáp án xuống đấtbot_an_cap.
“Hai mươi mốt tuổi, phải chú nhé.” Tiết Tiểu Nhiễm hơivi_pham_ban_quyen nghileech_txt_ngu hoặc nhìnvi_pham_ban_quyen anh. Dù không nhìn rõ mặt với bộ râu rậm rạp và dáng vẻ thâm trầm kia, trông anh chẳng giống thanhbot_an_cap niên chút .
“”
Chú? Khóe mắt Liên Huyễn giật, cảm giácbot_an_cap một gái lớn gọi là chú thật chẳng dễ chịu gì.
“Này Liên Huyễn, nếu chúng ta xấp xỉ tuổi nhau thì tôi không gọi anh là đại ca nữa nhé. Anh từ đâu trôi dạt đến đây? có biết đây là nơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không?” Tiểu Nhiễm vấn đềvi_pham_ban_quyen đang thắc trong lòng.
xỉ tuổi ? Khoảng ba tuổi mà bị phớt lờ dàng sao? Thái dương Liên Huyễn giật liên .
Ánh mắt anh về phía ra giọng nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lặng lúc chậm rãi viết đáp án.
“Khải Quốc, dãy Việt .”
Nét chữ trên nền đất cát không mấy rõ còn là chữ phồn thể, Tiểu Nhiễm nhận mặt chữ rất vất vả.
“Khụ khụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net” Liên Huyễn ho mấy tiếng.
Nếu đoán sai, sau khi thoát thân anh đã bị dòng nước xiết núi Việt Lĩnh. Dãy núi này phíaleech_txt_ngu nam Trung Nguyên, dài qua ba nước Khải, Lêleech_txt_ngu và Tây Kỳ, là một vùng rừng nguyên sinh lớn bao la, tại họ chắc đang ở một nào đóleech_txt_ngu trong rừng.
Khải Quốc? Dãy Việt ? Cái nơi quái gì thế này? Tiếtbot_an_cap Tiểu Nhiễm người.
Dù đã chuẩnleech_txt_ngu bị tâm lý nhưng khi thật , cô vẫn không muốn tin mình đã một thế giới xa .
Tiểu Nhiễm lặng hồivi_pham_ban_quyen lâu, Liên Huyễn nhìn cái bóng mờ ảo trước mắt, trầm tư suy nghĩ.
Trong phút chốc, không gian vàoleech_txt_ngu tĩnh , đôi nam nữ ngồi gần nhưng mỗi tâm tư.
“Tách” một tiếng, nổ của củi cháy hai ngườivi_pham_ban_quyen giật mình.
“ chà, hạt dẻ cháy rồi.”
Tiểu Nhiễm quay đầu lại, vội vàng dùng cành cây khều những dẻ rơi vào đống lửa , lớp vỏvi_pham_ban_quyen màu nâu sậm đã bị nướng đen thui.
“Kệ nó đi, cứ lấp đầy bụng cái rồi tính sau.” Tiểu Nhiễm thầm thở nhưng tay không ngừng nghỉleech_txt_ngu. Dùbot_an_cap ở cứ đâu thì việc không để bụng vẫn là đại sự hàng .
Cô nhanh tay một hạt dẻ lên, mặc kệ nhiệt độ nóng tay, cô thổi bớt tro bụi rồi dùng dao bắt đầu bóc vỏ.
Vỏ hạt dẻ nóng khá dễ , bên lộ ra phần nhân vàng khiến cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thèm đến ứa miếng. Sau bóc sạch vỏ và lớp màng bên trong, cô tống ngay miệng.
Vị bùi béo ấm nóng xoa dịu vị giác cô, cô hơi tám chín hạt nhét mồm, lại uống thêm nửa chai nước, bấy giờ mới thoải mái thở hắt ra, dạ dày cuối cùng cũng không còn rỗng nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Liên imnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lặng ngồi đó, tuy anh rất nhưng dạo gần đây anh đã quenbot_an_cap với việc đó rồi.
Cho anh nàyvi_pham_ban_quyen. Tiết Tiểu Nhiễm có chút ngượng ngùng, cô mải ăn quá mà mất ở đây có một người ăn hơn mình.
những hạt hạt dẻ bóc vỏ lòng bàn tay anhbot_an_cap, Tiết Tiểu Nhiễm không dừng , tiếp tục bóc thêm bảy hạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa. Hạt dẻ rừng kích cỡ không đều, thực số lượng cũng chẳng có bao nhiêu.
Cô đặt hết số hạt dẻ đã xong vào tay anh, rồi lồm cồm bò dậyvi_pham_ban_quyen.
Tôi phải đi tìm một chỗ đó thích hợp để trúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân, này không ở được đâu, buổibot_an_cap tối sẽ chết rét mất. Này, đưa cho anh, hạt dẻ nướng xong tôi ở bên tay trái , anh có tựleech_txt_ngu bóc được không?
Lúc đặt tay anh, Tiết Tiểu hơi ngập ngừng: Anh cẩn thận gọt vào tay đấy nhé.
Liên Huyễn khuôn mặt không cảm xúcvi_pham_ban_quyen khẽ nhướn mi, dường như liếc nhìn cô một cái, rồi chậm rãi mò mẫm lấy một hạt hạt . Độngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tác gọt vỏ tuy chậm nhưng vô cùng chuẩn xác. Vỏ hạt vốnleech_txt_ngu không dễ bóc, kích thước nhỏ lại còn , không phải đã dày dạn kinh nghiệm đao kiếm nhiều , biết mượn lực mẹo, thì với sức tay hiện anh, khi chưabot_an_cap tụ được nội lực, căn bảnvi_pham_ban_quyen không thể nào bóc nổi.
Hạt dẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ phải bóc lớp vỏ cứng bên , bên mộtbot_an_cap lớp màng mỏng nữa, cũngvi_pham_ban_quyen phải bóc sạchbot_an_cap .
Thấy anh chậm chạp xongbot_an_cap lớp ngoài của một hạt hạt dẻ mà dường như không có định bóc tiếp lớp màngvi_pham_ban_quyen đó, Tiết Tiểu Nhiễm vàng ngồi xuống, vào hạtvi_pham_ban_quyen dẻ trên tay anh mà nhắc nhởvi_pham_ban_quyen.
Động tác của Huyễn lại. Anhbot_an_cap từng ăn dẻ, nhưng chưa bao giờ tay bóc, bên trong còn màng nữa, anh thật sự không biết.
Lớpleech_txt_ngu màng đó rất mỏngbot_an_cap, chỉ cần khều một góc là có thểbot_an_cap lột ra được. Thịt hạt dẻ , còn lớp màng thì nhám, anh dùng tay cảm thử xem. Tiết Tiểu Nhiễm cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút lo lắng, nếu mắt cô mà không nhìn thấy gì, chắc chắn côbot_an_cap cũng chẳng thể sạch được lớp màng bên trong. Hay là, anh đừng nữa, đợi tôi quay lại bóc chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Huyễn khẽ lắc , đôi mắt nửa nhắm nửa mở hướng về phíavi_pham_ban_quyen đầu ngón tay. Động tác anh rất chậm, đôi tay dường như mềm nhũn không chút sức lực, nhưng thao tác lột màng lại cực kỳ chuẩn xác.
Tiết Nhiễm chớp mắt nhìn anh rãi lột xong một hạtbot_an_cap dẻ, bề mặt hạt dẻ láng bằng phẳng, anh bóc còn đẹp cả cô. Tiết Tiểubot_an_cap Nhiễm cảm thấy có chút hổ thẹn.
Đốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lửa ở ngay trước anh xa đâu, anh có nhào tới đó bị bỏng đấy. Tôi đã cho rất nhiều củi , bị tắt không sao, đốt được mộtbot_an_cap lần thì sẽ lần thứ hai, đợi tìm được chỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trú chân sẽ nhóm lại.
Thấy anh có thể tự mình xoay xở là nhất, Tiết Nhiễm hơn, lải nhảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dò một hồi mớivi_pham_ban_quyen men theo bờ sông đi tìm kiếmleech_txt_ngu.
Bà nội của Tiết Tiểu Nhiễm là bà cụ rất hay lải nhải. Từ nhỏ Tiết Tiểu Nhiễm đã lớn lên bên cạnh ông bà, mọi phương diện đều chịu ảnh thế hệ trước, theo ông nội nấu cơm đánh , theo nội tán chuyện trồng rau, vô hìnhvi_pham_ban_quyen trung cũng hình thành thói quen hay nói và thích lo chuyệnvi_pham_ban_quyen bao .
Tiếng bước chân dần, Liên Huyễn làm chậm lại động bóc hạt dẻ. Anh khẽ vuốt ve thanh đoản kiếm trong tay, thân kiếm không nặng nhưng nhẵn, lưỡi kiếm bén, cho dù anh không có mấy phần sức lựcvi_pham_ban_quyen vẫn có thể bóc vỏ hạt dẻ, quả thanh kiếm .
Cô gái tên Tiết Nhiễm này xuất hiện ở dãy Lĩnh thật rất kỳ lạ. Cách nói năng của cô luôn một âm điệu lạ lùng, một số từ ngữ nhảy ra từ miệng cô tuy Liên Huyễn có thể hiểu được ý nghĩa, nhưng dùng lại khiến anh nghe thấy rất gạo.
Có vẻbot_an_cap như cô cũng mới hiện trong dãy núi gần đâyvi_pham_ban_quyen. Một cô mười tám tuổi bình thường làm sao có thể chạy đến tận trong dãy núi Việtvi_pham_ban_quyen Lĩnh này được?
Chẳng lẽ cũng giống như anh, bị nước xiết cuốn trôi vào sâu trong núi?
Đôi mắt mờ đục chiếu ngọnvi_pham_ban_quyen lửa đang cháy, Liên Huyễn cảm nhận ấm từ đống lửa mang lại. áo trên người anh vẫn đang trong tình trạng khô nửa ướtvi_pham_ban_quyen, lớp vải ướt dính chặt vào người lạnh nhớp nháp, khiến Liên Huyễn nhíu chặt mày.
Anh nhích người về phía đống . Động tác của anh rất , hai tay chống xuống đất dùng được sức, chỉ có thể di chuyển từng chút một.
Đột nhiên, anh di chuyển.
Bên tai đến tiếng “sột soạt” rất khẽ. Tuy công lực của anh đã tiêu tán phần lớn, thính vẫn cònleech_txt_ngu rất nhạy bén. chậm rãi giơ bàn tay dao lên, tử có tiêu cự hướng về phía phát ra thanh.
Ở phía kia, Tiết Tiểu khôngleech_txt_ngu hề biết tình hình bên bờ sông, lúc này đang cầm một cành , rũ đi dọc bờ sông xuống phía dưới.
Đúng là đen đủi đến cùng cực, đivi_pham_ban_quyen du cũng có thểbot_an_cap vượt thời gian rơi xuống cái chốn rừng rú chim không thèm đậu này, thảm hơn cô nữa không?
Kỳ Quốc? Là nướcvi_pham_ban_quyen nàovi_pham_ban_quyen? Dãy núi Lĩnh núi nào? Cô rơi đến cái nơi quỷ quái nàobot_an_cap thế này?
Tiết Tiểu Nhiễm đầy mặt oán , khuôn mặt tròn trịa xị xuống, bước chân nặng nề như đeo chì.
Chuyệnvi_pham_ban_quyen quay về gì chắc là vô . Cô ngẩng đầu nhìn rừng núi bạt ngàn xanh mà lệvi_pham_ban_quyen chảy hàng.
Nếuvi_pham_ban_quyen dựa theobot_an_cap suy nghĩ về đường cũ, cô rơi từ vách núi xuống rừng rậm, lẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào cô còn có bay ngược lên trên sao?
Chát , cành cây trong tay cô quật lực vào cỏ ven sông.
Cha mẹ Tiết Tiểu Nhiễm ly hôn từ khi cô còn rất nhỏ, tình cảm củabot_an_cap cô với cha mẹ không sâu đậm. Cả hai đều đãbot_an_cap đìnhleech_txt_ngu , sự tồn tại của cô trở nên rất khó xử, đặc biệt là sau em cùng chanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác mẹ và cùngleech_txt_ngu mẹ khác lần lượt ra đờileech_txt_ngu.
Cũng may, cô vẫn luôn sống cùng bà nội, mỗi năm cũngbot_an_cap chỉ gặp cha mẹ được vài . Đặcleech_txt_ngu là mẹ cô, bà lấy chồng xa ở phố , lần gặp gần nhất đã là chuyện của haibot_an_cap năm . Tất nhiên, ngày thường vẫn có liên lạc, lễ tết có lì xì này nọ.
Việc cha mẹ ly hôn không mang lại quá nhiều nặng lý cho Tiết Tiểu Nhiễm. Trong lớp cô, họcbot_an_cap có cha mẹ ly hôn không phải , người đều đã quen với việc đó, không vì chuyện này cô lập.
cách Tiết Tiểu Nhiễm quan cởi mở, cũng quá để họ. Nguyên đối nhân xử thế của cô rất đơn giản: ai tốt với cô, cô tốt lại; ai không tốt cô, cô tránh .
những người không để đến mình, việc gì phải bận lòng.
dụ và em trai của , gần như chưa bao giờ chủ động quan tâm đến cô. Mỗi lần về quê ăn tết, họ đều coi cô như người vô hình, ngoàivi_pham_ban_quyen chàobot_an_cap hỏi xã giao ra riêng tưleech_txt_ngu chẳng giờ với nhau quá vài câubot_an_cap.
Mọi chi phí sinh hoạt của Tiết Tiểubot_an_cap đều ông bà nội chi trả, phía bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kia chưa từng đưa một nào. Ồ, cũng không hẳn, tết nhất tiền lì xì lấy lệ vẫnvi_pham_ban_quyen phải có.
Hồi cô cũng từng để tâm, này dầnbot_an_cap dần cũng thông suốt. coi cô là người vô hình, vậy cô coi họ như cái rắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, một là tan biến .
Nghĩ như vậy, Tiếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu Nhiễm thấy nhõm , việc gì đến thì làm, sao cho thoải mái tự tại là được.
Có lẽ ông trời thấy cô sống dễ chịu nên mới thổi trận cuồngvi_pham_ban_quyen phong quăng cô đến cái mênh mông này.
Haiz, ông bà nội chắc sẽ đau lòng lắm. Lòng Tiết Tiểu Nhiễm nặng trĩu. Tuy hai cụ có chút nam khinh nữ, nhưng bình thường đối xử với cô vẫn rất . Cô mà mất, người lắng đau lòng chắn ông bà.
cô chẳng cóvi_pham_ban_quyen nào cảvi_pham_ban_quyen. Nếu có thể chọn , sau khi thi đại xong, cô nhất định sẽ ngoan ngoãn về làng ở với hai cụ, đi đâu hết. Tiết Tiểu Nhiễm hết tiếng thở dài này đến thở dài khác.
Cuối cùng nước mắt không kìm được mà rơi xuống lã chãvi_pham_ban_quyen. Cô đi vừa khóc, mãi cho đến khi giẫm phải một hòn đá suýt chút nữa trẹo mới dừng lại cơn xúc động muốn khóc.
Ngồi bệt xuống đất lau sạch nước mắt, cô lại xoa xoa chân rồi đứng dậy.
Dù sao đi nữa, cuộc sống phải tiếp tục. Cô có thể sống sót mà ra cái rừng lớn này hay không còn chưa biết nữa, lấy đâu ra thời gianvi_pham_ban_quyen mà muộn. Cứ giải những khó trước mắt đã rồi hãy chuyện khác.
Tiết Tiểu tiếp tục đi về phía trước. Vừa nức nở khóc nửa ngày, tốc đi chẳng khác gì rùabot_an_cap bò, cộng thêm chỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào cũng là cỏ dại đá lởm chởm, đến tận bây cũng chưa đi đượcvi_pham_ban_quyen mấy trăm mét.
Haiz vừa thở dài vừa . Số lần cô thở dài trong hai ngày qua chắc bằng cả cộng rồi.
Tiện tay bóp mềm quanh eo, không biết có phải là ảo giác hay không, mới rơi xuống đây chưa đầy mươi bốn giờ mà cô đã cảm thấy mình gầy đi hẳn vòng.
Gừ Cái bụng lại hát bài caleech_txt_ngu không người, Tiểu Nhiễm nước miếng. Mấy hạt hạt dẻ lúc nãy dường như đi vài bước là đã tiêu hóa sành sanh.
giác bụng cồn cào thật dễ chịuleech_txt_ngu chút nàovi_pham_ban_quyen, nhất là với một người tâm hồn ăn uống như cô, để bụng đói là một cực hình.
thời lấy gầy làm chuẩn như hiện nay, cô mét sáu mươi hai nhưng cân nặng lại lên tới sáu mươi ba ký, cả người trông tròn trịa và chắc nịch, là người nặng nhất trong số hơn mười mấy sinh lớp.
Dù chưa mức bị gọi con , nhưng thỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thoảng vẫn có những lời chế giễu lọt vào tai cô.
Tiết Tiểu Nhiễm thử giảm , nhịn ăn suốt nửa tháng, tay chân rời không chút sức lực, vậy mà leo lênvi_pham_ban_quyen cân chỉ giảm được có một rưỡi, khiếnvi_pham_ban_quyen cô tức muốn hộc máu, quay đầu ăn uống bù lại của nửa tháng qua.
về , cô bao giờ nhen nhóm định giảm nữa.
Giờ thì haybot_an_cap rồi, Tiếtleech_txt_ngu Tiểu Nhiễm đã có thể liệu được dáng người mình sắp sửa phát triển theo hướng gầy trơ xương Liên Huyễn, chẳng cần tốn công giảm cân cũng có thể gầy nhom như một tia chớp.
Tiểu bước đi một cách uể oải.
nước chảyvi_pham_ban_quyen róc bên cạnh, bờ sông cây mọc um tùm, đá sỏi lởm chởm, cô cố gắngbot_an_cap lách qua những đoạn gồ ghề để đi vào chỗ bằng phẳng hơn.
“Ơ? Cái gì kia?”
Tiết Tiểu Nhiễm nheo mắt nhìn kỹ, dưới chân núi một cánh rừng hoang xanh mướt, rìa rừng có những tán lá to và rộng xòe , trông rất quen mắt.
“Làleech_txt_ngu chuối tây chuối ta nhỉ?” Tiểu Nhiễm phấn chấn hẳn lên, bất là loại nào thì cũngbot_an_cap đều là đồ tốt cả.
Mang theo tâm mừngvi_pham_ban_quyen rỡbot_an_cap, cô rảo bước nhanh về phía cánhvi_pham_ban_quyen rừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tiến gần những tán lá , thân lá to, đó là rừng chuối tây mọc xen kẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giữa những lùm dại. Ở làng cô cũng có nhà trồng chuối tây, cô từng theo ông nội đi chặt buồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuối.
“Oa Tuyệtleech_txt_ngu quá, không phải nhịn đói rồi.” Tiết Nhiễm toét cười rồi lao tới. Chuối tây vị không ngon bằng tiêu, có dùng để lấp đầy bụng đói.
Đáng tiếc, cô vui mừng hơi sớm.
Một tiếngleech_txt_ngu “bộp” vang , đầu cô vật gìleech_txt_ngu trúng, đau mức choáng váng. Dưới đất rơi ra một quả chuối tây đã hơi biến dạng.
“”
ai ném cô? Chẳng trong khu rừng nguyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh này còn có người rừng sao? Tiết Tiểu Nhiễm kinh hãi.
Ngẩng đầu nhìn về phía rừng chuối, một bóng đen lại ập tới, Tiết Tiểu theo bản năng nghiêng người tránh né, một tiếngbot_an_cap “bạch”, đất lại xuất hiện thêm một chuối bẹp dúm.
Mẹ nó , thứ đồ ăn quý giá mà mong lại ném văng tóenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Tiết bực mình quayleech_txt_ngu đầu lườm , biểu cảm trên mặt lập tức biến đổi.
Cái quái gì vậy?! Nhiều khỉ quá!
Trên một cây đại thụ bênvi_pham_ban_quyen cạnh rừng , một bầy xám xịt đang chiếm những cành cao.
Tuy chỗ chỗ , nhưng trong cánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rừng đó cũng phải hai ba mươi con khỉ.
Xem ra rừng chuối này là bàn của bọn chúng, Tiểu Nhiễm cảm thấy ê cả răng.
Tranh giành thức với khỉ, có bị ném chết đây?
“Chí chíleech_txt_ngu”, tiếngleech_txt_ngu khỉ kêu vang lên phía trước, Tiểu Nhiễm nhìn theo hướng âm thanhvi_pham_ban_quyen, thấybot_an_cap một con khỉ mẹbot_an_cap cõng một con khỉ choai choai đang nhàn trên một cành cây dài.
Lông trênleech_txt_ngu người conleech_txt_ngu con có màu xám pha vàng, đặc biệt là chỏm lông trên trán trông rất nổi bật, tay nó cầm hai vàng ươm, khuôn mặt nhăn nhở cười.
“”
Chắc chắn vừa chính là conleech_txt_ngu khỉ lông vàng này ném côvi_pham_ban_quyen. Tiết Tiểu Nhiễm nheo mắt quan sát lũ khỉ xung , mẹ này là gần cô nhất, nhữngvi_pham_ban_quyen con đều ở hơn hoặc tay không cầm gì.
đang quan sát con khỉ tay cái, một quả chuối bay thẳng về phía cô.
“Ấy” Tiết Tiểu người sang , suýt soát tránh được.
“Cục cục”, con khỉ vàng bắt đầubot_an_cap kêu la loạn xạ, nó bònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ xuống đầu cành , vừa lắc cành lá vừa tiện tay ném một quả chuối nữa.
“Chết tiệt!” Tiết Tiểu Nhiễm vội né tránh, tức muốn .
Cô còn chạmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được rìa rừng chuối mà con khỉ này đã quá hống hách rồi. Tiết Tiểu Nhiễm nảy sinh ác niệm, nhặtbot_an_cap một viên đất, dùng sức ném về phía con khỉ lôngbot_an_cap vàng.
Ngờ đâu, hòn không con khỉ, ngược lại còn làm hỏng chuyệnleech_txt_ngu.
Những bóng đen lớn nhỏ từ trên cao trút xuống mưa, rơi lộp bộp đầy đất. khỉ có lẽ tưởng rằng địch tấn công nên bắt đầu đồng kháng .
Tiết Tiểu Nhiễm hétleech_txt_ngu lên một tiếng, ôm đầu thục mạng, nhanh chóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lùi phía sau.
Nhưng chân tay cô đang nhức , động tác không đủ linh hoạt, trên người ném trúng mấy phát.
Đợi đếnbot_an_cap khi lùi được một cách an toàn, Tiểu Nhiễm vừa thở dốc vừa ngoái lại, trừng mắt nhìn lũ khỉ một cách dữ tợn.
Cả khỉ bắt một người, các có xấu hổ hả?
Nhiều như vậy, chia cho một ít không được sao?
Tiết Tiểu Nhiễm vốn đã đóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến bủnbot_an_cap rủn chân tay, vừa rồi lại chạy loạn xạ nên thấy hoaleech_txt_ngu mắt chóng mặt, chắc chắn là do đóibot_an_cap quá lâu nênleech_txt_ngu bị hạ đường rồi.
đưa lên , nơi đó đau âm ỉ, vừa bị một vật cứng ném trúng đã lên một cục u.
“Suýt quávi_pham_ban_quyen đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mất.”
Côleech_txt_ngu nhăn mặt xoa cục u trênbot_an_cap trán.
“Chí chí”, con khỉ lôngvi_pham_ban_quyen vàng như đang báng côbot_an_cap, phấn rung cành câyleech_txt_ngu xuống liên hồi.
“Trời ạ, chị đây vẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vòng nguyền rủa mày, đồ khỉ thối tha, đáng yêu chútleech_txt_ngu nào hết.”
Cô ngồi bệt xuống đất, lầm bầm chửi rủa bầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Tiếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu Nhiễm thời chưa muốn rời đi, khó khăn lắm mới tìm được thứ lấp bụngvi_pham_ban_quyen, sao có thể từ bỏ dễ dàng như được.
Khỉ thì chắc cũng lúc ngủ gật nhỉ? nhìn quanh , cẩn thận xem xét địa hình.
Đàn khỉ thấy cô không động đậy không thèm để ý đến cô nữa, chỉ có lông kia vẫn nhảy nhót, nhìn côbot_an_cap chí chóebot_an_cap, còn khỉ mẹ thì leo sang một cành cây khác, mặc kệ con mình ngợm.
Tiết Tiểu Nhiễm lườm con khỉ lông vàng một cái cháy mắt, nếu không phải tại ra tay trước thì đến nỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rơi vào cảnh thế này.
Biết đâu cô còn có thểbot_an_cap lén hái một nải chuối mang về. Tiết Nhiễm hậm hực lườm con khỉ lông vàng mạn, cô xoa bóp bắp đùi nhức mỏi, trong lòng tính.
trước trong khe đá có gì đó màu xanh vàng, Tiết Tiểu Nhiễm nhìn kỹ, mắt sáng , cô dùng cả tay lẫn chân bò tới nhặt lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
” Ha ha, lê này.”
Quả nhỏ xíu, lớp lấm tấm những nhỏ, lúc rơi xuống đất dập mất một bên.
Tiết Tiểu Nhiễm tiệnleech_txt_ngu tay chùi quảleech_txt_ngu lê vào chiếc thun trắngvi_pham_ban_quyen, sau đó cắn một miếng thật toleech_txt_ngu.
” Ôi trời đất ơibot_an_cap, chua xá.”
Vị chua chát khiến khuôn mặt tròn trịa của cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhúmbot_an_cap lại như bánh xếp nếp.
Cố nhịn rồivi_pham_ban_quyen lại nhịn, cuối cùngleech_txt_ngu cô cũng khôngvi_pham_ban_quyen nhổ ra, nghẹn nuốt xuống.
“Chẳng trách lũ khỉ kialeech_txt_ngu lê để người, vị chua loét nàyleech_txt_ngu chắc chắn chúng cũng thích ăn.”
Tiết Tiểu Nhiễm nhìn quả lênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã bị cắn một miếng , không đủ đảm để cắn miếng thứ hai, hai bên quai hàm của đã tê dại vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chua, vị chua còn khiến bụng cô cảm thấy đói hơn phầnbot_an_cap.
Cô chép miệng, mặt vẫn nhăn nhó.
“Lê rừng thì chua chát, chắc chuối tây sẽ khôngvi_pham_ban_quyen chua thế này đâu.”
Tiếtleech_txt_ngu Tiểu Nhiễm đã thấy những quả chuối vàng không xa trướcvi_pham_ban_quyen, côvi_pham_ban_quyen liếc nhanh qua, trên đất phía rơi vãi không ítvi_pham_ban_quyen chuối vàleech_txt_ngu các loại quả khác.
Hì hì, Tiết Tiểu cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thầm một , tháo lô sau lưng xuống, kéo ra, ngồi nhích về phía trước hai bướcvi_pham_ban_quyen, tay nhặt chuối cho vào ba lô.
Phía trái cách mấy mét còn một quả chuối, trong bụi cỏ phải nhỏ màu xanh, phía trước lệch có một quả màu đen pha xanh
Tiếtleech_txt_ngu Tiểubot_an_cap Nhiễm không kịp nhìn kỹ, hết mọi vào ba .
Đàn trên cây lúc đầu chỉ thong dong nhìn, sau đó, khỉ nhỏ lông vàng dường như phát hiện điều gìbot_an_cap, tức “ chínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net” kêu to, rồi chẳng biết móc từ đâu ra một nải chuốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rừngbot_an_cap, bắt một đợt némbot_an_cap mới.
Ối trờivi_pham_ban_quyen ơi Vai Tiểu Nhiễm bị trúng một cú, đau đến mức cô kêu thành , nhưng ngay sau đó cô liềnvi_pham_ban_quyen cúi xuống nhặt chuối đó bỏvi_pham_ban_quyen .
Con khỉ lông vàng càng thêm tức giận, hò đám bạn nhau ném.
Tiếc thay, nó vẫn là một con khỉ con, tầm rõ không lớn, thế nên trong đàn chẳng mấy con hưởng ứng. Trái rơi xuốngleech_txt_ngu lưa thưa, Tiết Tiểu Nhiễm cẩn thận né tránh, sau đóvi_pham_ban_quyen lập tức nhặt lấy.
Chẳng mấy chốc, ba lô trong lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô đã nặng trĩu.
Thật không còn chỗ chứa nữa, Tiếtvi_pham_ban_quyen Tiểu Nhiễm lùi lại vài mét, bấy giờ đàn khỉ mới dừng hành vi tấnleech_txt_ngu công.
Hì hì, nhỏ, cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày nhé Tiết Tiểu Nhiễm toe toét cười với con khỉ lông vàng.
Con khỉ lông vàng dường như hiểu được ý cô, nó nhe gầm gừ, trong lúc giận còn rung cành cây dội.
Con khỉ lôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàng hung dữ quá, chẳng đáng chút nào.
Tiết Tiểu Nhiễmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếp tục lùi , trêu chọc nó nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vạnbot_an_cap nhất chọc nó nổi lao xuống cào cấu thìbot_an_cap khốn.
Cô chưa chắc đã thắng được nó, đóleech_txt_ngu chỉ là con khỉ nhỏ, bằng chuồn trước cho lành.
Ôm chiếc ba nặng trĩu, rút lui theo đường với niềm vui thu hoạch.
Đàn khỉ không thèm để ý cô, chỉ có con khỉleech_txt_ngu lôngleech_txt_ngu vàng nhảy nhảybot_an_cap xuống, Tiết Tiểu Nhiễm thuận lợi rời khỏi chân núi đó.
Đeo lô ra phía trước, dùng tay đỡ lấy đáy, cùngvi_pham_ban_quyen cũng đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng bớt vảbot_an_cap , Tiết Tiểu Nhiễmvi_pham_ban_quyen thời gian bắt sát kỹ xung quanh.
Mục đích ra ngoài là để tìm một tạm trú hợp, nhìn mặt đã treo ngay trênleech_txt_ngu đầu, qua giờ Ngọ làvi_pham_ban_quyen sẽ lặnbot_an_cap về phía , nếu còn không tìm thấy chỗ, chẳng lẽ họ lại phải ngủvi_pham_ban_quyen ngoài trời lần nữa?
Nghĩ đến chuyện ngủ ngoài , Tiết Tiểu Nhiễm đang mặc chiếc áo phông trắng ngắn tay không khỏi rùng mình, cảnh tượng nửa đêm quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn còn hiện rõvi_pham_ban_quyen mồn .
Không được, phải nhanh chóng tìm ổ qua thôi.
Đi mộtbot_an_cap lúc, Tiểu Nhiễm mệt bở hơi tai, côvi_pham_ban_quyen tìm một tảng đá lớn xuống, lôivi_pham_ban_quyen ra quả chuối rừng, thoăn thoắt vỏ, cũng chẳng màng đến việc chuối mềm một góc, cứ thế ngoạm một lớn.
Ừm, cũng được.
Nhai vài cái, vị chua chua ngọt ngọt, hươngbot_an_cap vị cũng tạm ổnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ngon hơn mấy quả lê chua lúc nhiều.
Ăn liền mộtvi_pham_ban_quyen hơi ba quả chuối, cô mới thấy dễ chịu hơn một .
dậy tiếp đi về, cô nhìn chằm nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net núi xa gần, mặt trời buổi trưa rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , ánh sáng đầy đủ, thị lực của cô cũng tốt hơn nhiều.
Huyễn kia đầy mình thương tíchleech_txt_ngu, không đi được xa, cô cũng không đủ sức cõng anh ta đi quá xa, cho nên chỉ có thể tìmleech_txt_ngu tạm trú gần đây.
đó là một cái hang động sao? Tiểu Nhiễm nheo mắt, rướn cổ nhìn thật kỹ.
sườn dốc thoai thoải mọc lưa thưa không cây , sau một cái cây có một miệng hang đen ngòm, sườn dốc cách chân núi không , địa hình trước bằng phẳng, lên sẽ không quá khó khăn.
Ánh mặt trời buổi trưa chiếu thẳng vào trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cô thấp thoáng thể nhìnbot_an_cap thấy hình bên trong, mắt Tiết Nhiễm sáng , phía hang độngvi_pham_ban_quyen.
Đúng là một cái hang động này.
Đến cửa hang, Tiếtvi_pham_ban_quyen Tiểu Nhiễm một mừng rỡ.
Cửa hang khá rộng, tầm khoảng bốn mét, chiều caoleech_txt_ngu cũng được, cao bằng một người cô, là hơn hai mét, ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hang đầy cỏ và bụi rậm thấp bé, nhìn quanh một lượt, dường như không có dấu vết động vật quabot_an_cap lại.
Cô vào cửa hang vài bước, đầu vào thăm dò, không có luồng gió lạnh nào thổi , tốtleech_txt_ngu lắm, không loại hang thông tứ phía.
Nhờ ánh nắng ban trưa quan sát kỹ, vách khô không rêu xanh, chứng tỏ ẩm bên trong lớn, rất tốt, như vậy ban đêm sẽ không ẩm lạnh.
Cả hang động to chừng một lớp , nhưng bên trong có tảng đá lớn nằm rải rác, váchvi_pham_ban_quyen đá còn có khối nhô ra, khiến diện tích bị thu hẹp hơn phân , chỗ có thể sử dụng không .
Tuy nhiên, đó không phải vấn đề lớn, chỉ cần trong không có rắn rết hay thú dữ thì đây là một nơi trú ẩn cùng tưởng.
Bộpleech_txt_ngu bộp. Nhiễm nấp bên cửa hangleech_txt_ngu, mấyvi_pham_ban_quyen hòn đá vào .
Đợi một lúc lâu, có động tĩnh gì.
Tiết Tiểu Nhiễm thở phào nhẹ nhõm, xoay cổ tay, tay cô nãy giờleech_txt_ngu vẫn cầm xịt nước , tinh thần căng thẳng khiến cơ bắp cũng đau nhức.
Trong bình xịt nước hoabot_an_cap hồng nhỏ bằng bàn tay chứa támleech_txt_ngu mươivi_pham_ban_quyen mililít chất màu đỏ, bên trong rực mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mảng, đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính là bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xịt chống sói tự chế của cô.
Kể từ học , khi Tiết Tiểu Nhiễmleech_txt_ngu trở về trường vào buổileech_txt_ngu tối và bị một tên say rượu hù dọa, cô đãbot_an_cap kiếm cách chế bình chốngvi_pham_ban_quyen sói trên mạng, khi ra ngoài đều thuận tay bỏ vào túi để phòng hờ.
Loạivi_pham_ban_quyen nước ớt xịt này cô đã làm hai lần, cô để nửa , thấy có vẻ sắp hết hạn nên lại lần nữa, tính đến nay được một hai tháng rồi, nhưng chắc vẫn còn hiệu quảleech_txt_ngu.
Tuy chưa từng dùng để đối phó với người, nhưng dùng để đối phó với động vậtleech_txt_ngu, Tiết Tiểu cảm thấy hiệu quả chắc chắn không tệ, dù sao giác của loài độngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vật rất nhạy bén, ngửi thấy mùi hăng nồng cay xè này đừng hòng rút lui êm đẹp.
Cô lắc lắc chai chất còn lại bình, bên trong là hỗn bột ớt cay nhất mua được ngoài chợ với cồn, còn cho thêm dầu mù tạt. Cô từng liều mạng tự mình kiểm tra uy lựcvi_pham_ban_quyen, xịt không khí rồi ghé sát ngửi nhẹ một cái, lập tức mắt nước mũi giàn dụa, sở rửa mặt ngày trời mà mắtbot_an_cap vẫn sưng vù như quả đào, vô cùng hiệu quả.
này ở rừng sâu cũngbot_an_cap coi như một tấm bùa hộ mệnh của cô, cất cẩn thậnvi_pham_ban_quyen.
Thận trọng cầmleech_txt_ngu bình xịt, Tiết Tiểu Nhiễm chậm rãi bước vào trong .
Bên trong cỏ dại, đá , đất cát nằm rải rácbot_an_cap thành đống, phía có một phiến đá khá phẳng hơi lõm xuống, rộng tầm hai chiếc giường một mét năm.
Ừm, này có thể dùng trải , dù hơi cộm lưng.
Cô chân nhìn bênbot_an_cap trong, bên cạnh phiến đá lớn còn có mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tảng đá hìnhvi_pham_ban_quyen tam cao hơn cả cô, đi tiếp là tảng nhỏ hơn một chút, chắn ở đoạn giữa, phía sau một khoảng trống, phải qua đống đá qua được.
Tiểu Nhiễm đi vào vài bước, ánh sáng bên trong hơi tối, cô nheo mắt nhìn quanh, không phát hiện điều gì kỳ quái.
Xong rồi, chính là chỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này!
Tiết Tiểu Nhiễm toe toét bước ravi_pham_ban_quyen khỏi hang, ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chói chang phải nheo mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại.
Lúc nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm trạng đã còn chán nản như mới phát, Tiết Nhiễmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có tính tình lạc quan cởi mở, nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm xúcvi_pham_ban_quyen tiêu cực buồn phiền qua sẽ không giữ mãibot_an_cap trong .
Con người sống tiếp thì ngày tháng vẫn nhìn về phía trước, chẳng sao.
Liên Huyễn
Với bước nhẹ nhàng, Tiểu Nhiễmbot_an_cap bộ dọc đường trở bờ sông.
xa nhìn thấy Huyễn ngồi tựa vào vách đá, cô cười gọi anh một tiếng, chạy về phía anh.
nói cho anh , may của tôi luôn, vừa nãy, ơ?! Á
Một hét chói toạc không gian tĩnh của khu rừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tiểu Nhiễm trợn , kinh hãi loạng choạng lùi sau, gót chân vấp phải đá cô ngã ngửa ra sau.
A
Tiếng thét thê thảm còn sắc nhọn hơnvi_pham_ban_quyen cả tiếng lúc trước.
Ui da, của tôi
Vì mải vệ chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ba lô trong nên cú ngã này của Tiết vô chắc chắn. Cả mông cô ngồi bộp lên đống đá vụn, kịch liệtbot_an_cap tức ập đến.
kiếp, đây cóvi_pham_ban_quyen phải là cái gọi là lạc cựcvi_pham_ban_quyen bi không? Tiết Tiểu Nhiễm đến nước mắt giàn giụa.
Liên Huyễn đang tựa vào tảng đá kia, thấy một chuỗi sự cố bất ngờ của cô, đột nhiên có giác muốn đưa tay day trán.
Cô ấy bị sợ rồi ?
Tiết Tiểu Nhiễm đặt ba lô sang một bên, nằm vật ra đất, khó nghiêng người đểbot_an_cap giảmbot_an_cap bớt cơnbot_an_cap đau nơi mông.
Ui da, đau , xương mình có bị gãy không nhỉ?
Cô rênvi_pham_ban_quyen rỉ, tay sờ soạng xương cụt của mình. Cả một vùng dại, đau không quá lớn, chỉ có phần thịt ở mông là đến xé lòng.
Tiết Tiểu Nhiễm sờ mông một lượt, trong lòng mới hạ xuống. Xương cụt không sao, là mông bị bầm tím một mảng rồi.
Một vang lên, Liên Huyễn bên kia đang cố chống đỡ cơ , muốn lần mò đứng dậy. Thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưng thái của anh dường như tệ, hai tay chống đấtbot_an_cap, đầu gối quỳ mặt đất đầy đá, trong lúc vật lộn đã phải một khúc gỗ khô, phát ra tiếng động.
Tiết Tiểu Nhiễm nén đau nhìn qua. Những vết thương dữ tợn trên anh dưới ánh mặt trời trông vô nhức , nhưng dáng vẻ răng vật lộn đứng dậy khiến lòng cô có động. Anh nghe thấy côbot_an_cap thảm thiết như vậy nên mới muốn qua một tay sao?
Bản bị thương đến nửa sống nửa chết mà còn nghĩ đến việc giúp đỡ người khác. Tiết Tiểubot_an_cap Nhiễm cảm thấy sống mũi hơi cay cay, trong thâm sơn cùng cốc này, ít nhất vẫn còn có người quan đến mình.
Lập tức, cô gắng gượng bò dậy, màng đến cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mông vẫn còn đau nhói từng , loạng choạng chạy đến bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cạnh Liên Huyễnbot_an_cap, cẩn thận đỡ lấy tay anh.
Anh đừng cử , tôi không sao cả, làleech_txt_ngu bị ngã dập mông thôi, va phải đá đau một chút là hết ngay ấy mà.
Cô vừa , giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điệu vẫn còn tiếng hít hà vì đau.
Hét thảm thiết như thế, chắc chắn là ngã không nhẹ đâu. Liên Huyễn thầm dài trong lòng, thuận thế ngồi xuống, đầu ngón tay chạp viết vài chữ trên đất.
Đừng , chết rồi.
Tiết Tiểu Nhiễm nhìn thoáng qua, ngẩn một lát mới hồn, đột ngột quay đầu nhìn về phía khiến cô sợ hãi phát khóc.
Một convi_pham_ban_quyen lớn màu nâu đen với hình dài ngoằng nằm cuộn vẹo cách đó không xa.
Xungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con rắn vương vãi không ít máu đỏ. Nhìn kỹ lại, thì ra nó đang cắm con dao bạc củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô, máu rắn chính là chảy ra từ đầu be máunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó.
Là anh đánh chết nó sao?
Tiết Tiểu trợn tròn mắtvi_pham_ban_quyen dám tin. Tay chân anh không còn sức lực, mắt lại không nhìn thấy, sao có thểleech_txt_ngu con dao chuẩn xác vào đầu con rắn như vậy đượcleech_txt_ngu?
Liên Huyễn không xúc gật đầu.
Tiết Tiểu há hốc mồm, nhìn anh từ đến một lượt.
làm cách nào vậy?
Cánh môi Huyễn dưới lớp riabot_an_cap lún phún khẽ động đậy, không biết nên trả lời thế nàovi_pham_ban_quyen. Chẳng lẽ lại nói, để tụleech_txt_ngu lại một thành công lực ít ỏi đóbot_an_cap, anh đã phải nằm vật đất hồi lâu mới hồi phục lại được sao?
Trạng thái hiện của anh lẽ là , tồi tệ nhất cuộc này rồi.
anh im lặng không trả lời, Tiết Tiểu Nhiễm đột linh tínhbot_an_cap mách bảo, cảm thấy đã đoán được .
Cô cười hì hì. Đã là thế giới khác, Liên Huyễn ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặc cổ nhân, cộng thêm vết thương đầy mình, chắc chắn là đang diễn một mànvi_pham_ban_quyen kịch ân oán giang hồ rồi.
Cáileech_txt_ngu mông vẫn còn đau nhói, cô vừa hít hànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đoán: Trước kia anh phải là hồ ? , phải thù hãm hoặc hạ độcbot_an_cap nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trở nên như thế này không? Tuy thường tay chân không có lực, nhưng lúc cấp vẫn có thể tụ lại mấy phần côngbot_an_cap lực để cứu mạng mình đúng không?
ảnh và bao qua cô đâu có xem không công, cộng thêm việc nhớ lại sức mạnh phát khivi_pham_ban_quyen anh độtbot_an_cap ngột bóp cổ mình tốileech_txt_ngu qua, Tiết Tiểu cảm thấy mình đúng tám phần rồi.
Mí Liên giật. Thiếu này nhìn có vẻ vô tưbot_an_cap lự, nhưng tâm tư lại khá nhạy bén.
Thấy khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trả lời, Tiết Tiểu Nhiễm với vẻ mặt hiểu mà. Cô chắc chắn mình đã đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, anh không đầu cũng nghĩa lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không phủ nhận.
Ui da, rắn này chết hẳn rồi chứ? Nó không đột ngột chồm cắn tôi đấy chứ?
Không làm khó Liên Huyễn nữa, nhìn con rắn nằm bất động, Tiết Tiểu Nhiễm vẫn còn thấy sợ .
Lầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Huyễn có phản ứng, anh lắc đầu, ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiệu con rắn đã chết thật rồi.
Tiết Nhiễm thấy vậy cũng tin theo.
Nhưng dù , cô vẫn tìm cành cây , thận trọng tiến lại gần vài bước, dùng cành cây chọc chọc vào con rắn. Con rắn nàyvi_pham_ban_quyen không nhỏ, dài khoảng gần hai mét, thân rắn to bằng nắm tay người lớn, nhìn thôi đã thấy davi_pham_ban_quyen gà danội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vịt nổi đầyvi_pham_ban_quyen người.
Nếu phải vậy thì lúc nãy sao lại bị dọa đến lùi lại liên tiếp rồi dập mông cơ chứ, giờ cái môngbot_an_cap đau đến mức không còn là của mình nữa rồi.
Thế nhưng, con rắn màu nâu đen nàyleech_txt_ngu có quen mắt nhỉ.
Tiết Tiểu quan sát kỹ, nhìn thấy phần cổ toleech_txt_ngu của nó, lòng cô chợt lạnh toát.
Trời ơi, đây hổ mang chúa, rắn hổ mang chúa đấy! Cực độc, bị cắn mộtvi_pham_ban_quyen phát tiêu đời .
Tiết Tiểu tuy chưa từng thấy hổ mang chúa thật, nhưng chương giới độngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vật cô xem không ít.
làng của cô cũng có , đa số là nước, rắn không độc. điều giờ rắn đã rất hiếm rồi, từ nhỏ đến lớn cô cũng chỉ mới thấy hai ba lần, gặp cũng tránh thật . mấy cậu con nghịch ngợm bạo dạn mới dám dùng gậy khều rắn đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dọa người khắp nơi, và cô luôn là người bị dọa.
Dù có độc hay không thì trong mắt cô, rắn vẫn là động vật máu lạnh đáng sợbot_an_cap.
cảm nhậnleech_txt_ngu được sự kinh hãi trong tiếngleech_txt_ngu kêu của cô. Rắn mang chúa? Sao anh chưa từng qua tên loại rắnleech_txt_ngu này, nhưng hổ chúa thì nghe hơi quen tai. Trong các loại cực độc mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net loại tên là đại biển đầu phong, không biết có phải loại rắn cô đang nói tới khôngvi_pham_ban_quyen.
Oa chúng ta đúng là lớn, may rắn này tối qua không ra ngoài kiếm ăn, nếu không thì, chậc chậc
tặc lưỡi không thôi, không nói tiếp nữa, dùng trong tay đâm tiếp vào rắn.
Thế nhưng đã xác định con rắn chết hẳnvi_pham_ban_quyen, cô vẫn khôngvi_pham_ban_quyen dám rútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con dao bạc nhỏ kia ra.
Ui da, con cắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong đầu rắn, liệu có bị nọc độc không ? Tiết Tiểu Nhiễm ngồi xổm cách rắn hai mét đầy lo lắng, Đó là dao gọt hoa quả của tôi mà, sau này còn dùng để gọt vỏ cây đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa không đây?
Cô lầm bầm lẩm gần mười phút đồng hồ không nhích một bước nào.
Khóe miệng Liênvi_pham_ban_quyen Huyễn giật giật, không từ nào để mô tả tâm trạng của mìnhleech_txt_ngu lúc này.
Anh quờ quạng xung , chạm một khúc củi, dứt khoát gõ mạnh đất một cái.
cùng thu hút được sự chú ý của cô kia.
Sao vậy? Đói bụng rồi hả? Ồ, đúng , tôi béng mất đồ . Tiểu Nhiễm nhớ đến cái bao tải thu hoạch lớn của mình, đóbot_an_cap khó khăn đứng dậybot_an_cap mặt đất.
Mẹ nó, toàn thân cô đang một chữvi_pham_ban_quyen đau.
Tiểu Nhiễm nghiến răngvi_pham_ban_quyen di chuyển bên cạnh ba .
Xách ba lô lên, cô lại đi với dáng vẻ cua bò tới bên Liên Huyễn.
cô còn không dám ngồi xuốngleech_txt_ngu, chỉ khom lưng lấy chuối rừng từ trong ba ra, lột vỏ một nửa rồi đặt vào .
Này, đây là chuối, thức cướp được từ miệng bọn khỉ .
Cướp từ miệng khỉ ? Liên Huyễn hơi ngẩn người.
Tiết Tiểu Nhiễm cũng tự bóc một quả, thẳng người dậy ăn. Thấy anh hồi lâu không cử động, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chợt nhận ra: “ ha ha Không phải là khỉ ănvi_pham_ban_quyen đâu.”
Cô cười , cười đến răng trợn mắt, người mẹ đau quá đi mất.
Cô vừa cười vừa hà, kể chovi_pham_ban_quyen anh nghe chuyện tìm chuối .
“Lầnbot_an_cap sau tôi sẽ mang tấm ván che chắn, chẳng sợ bị chúng ném trúng nữa. Làm vậy đỡ đượcbot_an_cap hái chuối, hì”
Tiết Tiểu Nhiễm chút đắc ý, nhưng tiếng cười đã nhỏ đi rất nhiều đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tránh chấn động đếnbot_an_cap cơ bắp. Dẫu sao, cái đau này chỉ người trong mới thấu.
Liên Huyễn cầm quả chuối, mắt sâu thẳm khó đoán. Cô gái này vì tìm miếng ăn mà quả thậtbot_an_cap quá liều mạng.
Cuối cùng, Tiết Tiểu cũng rút được con dao nhỏ ra. Cô dùngleech_txt_ngu đầu rắn giẫm lên, lưỡi kẹt trong sọ rắn, dùng hết sức bình sinh rút được nó ra.
Liên Huyễn cũng chẳng giúp gì. Tình trạng hiện giờ của anh, chỉ cần tụ nội một lần phải mất nửa ngày trời phục được.
Tiết Tiểu Nhiễm ra bờ sông dùng cát xátvi_pham_ban_quyen mạnh vào con dao, rửaleech_txt_ngu đibot_an_cap lại rồi quay về .
“Lửa tắtleech_txt_ngu mất .” Tiết Tiểu Nhiễm nhìn đống tàn, cất con vào ba , “Thôi bỏ đi, vào hang đá rồi vậy.”
Lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nãy cô đã kể chuyện tìm hang động Liên nghe. Giờ đây, sau khivi_pham_ban_quyen thu dọn đồ , họ cần phải di chuyển về phía đóleech_txt_ngu.
Nhưng vấn đề nảy .
Vốn dĩ cô định cõng anh đi, nhưng giờ chính mình cũngbot_an_cap thành thương binh, sao cõng anh đây? Mông vàbot_an_cap lưng của cô cứ chạm vào là đau . rồi chạy ra sôngbot_an_cap, đãleech_txt_ngu đặc biệtleech_txt_ngu cởi quầnvi_pham_ban_quyen ra xem thử, chao , một mảng lớn tím xanh bầm dập. Tiết Tiểu ngần này rồi mà chưa bao giờ bị thương nặng đến thế.
“Anh có đi nổi không?” Cô lo lắng hỏi.
” dậy” Mấy chữ được viết ngoạc trên đất cát.
Taybot_an_cap Liên chặt khúc gỗ dài anh dùng để chống người divi_pham_ban_quyen sáng.
Tiết Nhiễm vất vả mới anh dậybot_an_cap.
Cả hai “thương binh” đều nghiến răng chịu cơn đau. Điểm khác biệt là Tiểu đaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến nhe răng trợn mắt, khuôn mặt méo mó, còn Liênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Huyễn thìbot_an_cap mày nhíu chặt, khuôn mặt đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vếtbot_an_cap thương căng cứng.
Đeo ba lô , lại áo nắng quanh eoleech_txt_ngu, Tiết Tiểu Nhiễm dìubot_an_cap Liên Huyễn, hai người di chuyển chậm chạp như bò.
Khoảngvi_pham_ban_quyen cách ba bốn trăm mét mà họ phải nhích đibot_an_cap mất hơn nửa tiếng đồng hồ.
Đến được cửa hang, mặt mày cả đều mét.
” Đến cửa hang , nghỉ một lát đã.” Tiết Tiểu Nhiễm nén hơi thở cuối cùng, dìu anh ngồi xuống trước gốc cây đại thụ bên trái hang động.
Sau , cô không trụ vững được nữa, một bên mông đổ rầm xuống đất, nằm vật ra như cá , nghiêng người thởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dốcvi_pham_ban_quyen hồi .
“”
Nếu không nhờ ýbot_an_cap chí kiên cường chống đỡ, Huyễn cảm lúcbot_an_cap nàyleech_txt_ngu mình cũng đã ngã gục rồi.
Mười sau, Tiết Tiểu Nhiễm dần lại nhịp thở, chậm dậy. Tất nhiên, tư thế ngồi không mấy nhã nhặn, chân lại, mông ngồi lệch sang một bên, tay còn phải chống xuống đất.
” Còn mệt hơn chạy mét.” Cô đưa tay ngang , quả là lớp mồ .
Liên Huyễn mím môivi_pham_ban_quyen, trong lòng dâng lên vài phần áy náy. Là anh đã kéo lụy cô.
“Trời ạ, loay hoay một hồi mà mặt trời sắp xuống núi rồivi_pham_ban_quyen.”
Mặt lơ lửng trên ngọn cây , ánh sáng trở nên vàng , chiếu lên người họ đã không còn cái nóng nực của buổi trưa. Không lâu nữa, khivi_pham_ban_quyen sau rặng cây, trời sẽ tối hẳnleech_txt_ngu.
Tiểu Nhiễm thốt một kinh ngạc, chẳng còn tâm trí đâu mà nghỉ ngơi nữa. Cô xuống rồi nhanh nhẹn bò dậy.
“Tôi đi ít củi khô.”
Nghĩ đến cái lạnh giá buổi đêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cơn đau ở mông như không còn quá khó chịu .
Tiết Tiểuvi_pham_ban_quyen Nhiễm chui vào cánh tạp gần đó, bắt đầu khệ bê củi và cỏ úa đi đi lại lại.
khi đủ một , cô đổ hết số quả còn lại trongleech_txt_ngu lô ra.
Sốbot_an_cap chuối rừng bên trong đã bị người ăn hết, số quả còn lại trông giống như lê, , lựu dại có loại Tiết Tiểu Nhiễmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn chẳng nhận ra , nằm vương vãi lộn xộn trên mặt đất, khẩu phần của lũ khỉ quảleech_txt_ngu là tạp nham.
Tiết Tiểu Nhiễm tiện tay nhặt một quả dại to quả trứng gà lên, nhìn quanh thấy vẫnbot_an_cap vẹn, liền nhét tay Liên Huyễn.
“Đây lựu dại, ăn được đấy, hạt hơi cứng một chút không sao, anh ăn trước đi.”
Loại lựu dại này ở vùng rừng núi Nam không hề hiếm thấy, quả hơn ổi một chút, lúc xanh hơi chát, khi bắt đầu chuyển vàng thì vị sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngọt hơn.
“Tranh thủ lúc trời tối, tôi phải đivi_pham_ban_quyen nhặt ít hạt đã.”
Nói đoạn, cô xách ba lô chạy biến đi.
Nơi có cây hạt không hang động quá xa, nhưng phải leo một đoạn. Đã có kinh nghiệmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net leoleech_txt_ngu một lần, thứ hai này thuận lợi nhiều.
Khi Tiết Tiểu Nhiễm thở hển xách một ba lô đầy hạt dẻ quay về, cô thấy Liên Huyễn vẫn cầm lựu dại đó trong tay.
“ anh không ăn?” ngạc nhiên.
Liên Huyễn lắc đầu, chậm rãi đưa dại . Cô chạy đôn đáo tiêu hao rất nhiều lực, cô cần đồ hơn anh.
Tiết Tiểu Nhiễm lập tức hiểu ý anh, trên khuôn mặt lấm lembot_an_cap bụi đất vàbot_an_cap mồ hôi nở một cười: “ còn đồ ăn , anhvi_pham_ban_quyen yên tâm đi. Đợi tôi lấy đầy bình nước, nữa quay về sẽ làm đồ ăn.”
Bàn tay Huyễnvi_pham_ban_quyen ra vẫn thu lại, quả dại bé gọn trong bànbot_an_cap tay lớn của anhvi_pham_ban_quyen. Tiết Tiểubot_an_cap Nhiễm chợt nhậnleech_txt_ngu ra tay anh trông thật đẹp, tuy hơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gầy guộc nhưng thon dài cân đối, các khớp xương rõ ràng, chỉ là móng tay có chỗ nhấp và dính không ít bùn đất.
“Anh cứ đi, tôi đi lấy nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, về sẽ nhóm lửa nướngvi_pham_ban_quyen hạt dẻ.”
Cô đổ “ào ào” số hạt dẻ ra, lại xách ba lô không chạy đi mất.
“”
Liên đành thunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay lại.
Tiếtbot_an_cap Nhiễm uống nửa bình bên sông rồi hứng đầybot_an_cap chai, sau đó rửa , khó nhọc đứng dậy. Mông cô đau rát, cô răng chịu đựngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đứng dậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, cô không lập tức quay về ngay mà lại đi vềvi_pham_ban_quyen .
là hướngbot_an_cap mà họ đã đi tới lúc trước.
Con rắn hổ chúa nằm tại chỗ, máu của thu hút không ít kiến đen bò ngổm.
Tiết Tiểu Nhiễm đứng cách đóleech_txt_ngu không xa, nhìn chằm chằm vào con rắn lớn, lưỡng lự không quyết.
Rắn, có ăn được.
Ông nội cô là đầu bếp, việcbot_an_cap biến những nguyên liệu lạ này đối vớibot_an_cap ông chuyện như trở bàn tay. Ông nội cô bắt rắn, chuột , ếch, châu , bọ cạp Tuy không thường xuyên ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng hồi nhỏ Tiểu Nhiễm ngây ngô chưa biết gì, đúngleech_txt_ngu là đã dụ dỗ ăn hết rồi. Chỉ là lên, tâm có chút khángleech_txt_ngu nên cô không ăn nữa.
Rắn độc, chỉvi_pham_ban_quyen cần bỏ đầu thì thịt rắn không hề có độc.
Tiết Tiểu nuốt nước miếng. Hiện cô đã cảmvi_pham_ban_quyen giác một ngày không ăn thịt làvi_pham_ban_quyen như ba ngày có hạt cơm vào bụng vậy.
Đây quả là một thịt . Ở cái nơi khỉ cò này, bỏ lỡ bữa thịt này thì chẳng biết bữa thịt tiếp theo đang ở đâu nữa.
Dọc đường đi, dù trong bụi cỏ hay rừng cô đã thấy không ít động vật nhỏ, nhưng thứ nhất là không có công cụ, thứ là không có thể , sao có thểvi_pham_ban_quyen được chúng? Cô cũng biết đào bẫy, hồi nhỏbot_an_cap từng ông nội làm nhưng qua bao nhiêu năm rồi, còn nhớ quy trình ra sao.
Nghĩ vậy, cô nghiến răng tiến lên một bước, cứ nghĩ đến phải chặt đầu rắn, cô lại vô thức lùi lại bước.
, hay không ăn? Đúng là một bài toán khó mà.
Mặt trời khuất bóng, ánh sáng trong rừng bắtvi_pham_ban_quyen đầu mờ mịt.
Huyễn vào thân đó, đôi đồng không chút tiêu cự hướng về phía bờ sông trốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trải ngoài hang độngleech_txt_ngu. Gương không biểu lộ xúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng lòng lại chẳng hề bình .
Cô gáileech_txt_ngu kia đi hơi lâu, anh đã chậm rãileech_txt_ngu tìm tòi một lượt quanh đây mà vẫn chưa cô quay lại. Một cô gái đi langbot_an_cap thang trong rừng là vô cùng nguy hiểm.
Anh muốn siết chặt nắm đấm nhưng lại chẳng còn sức lực, nội lựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong đan điền rỗng. Vớibot_an_cap trạng thể hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tại, ngày tụ được một lần công lực đã là giới hạn rồi. Liên Huyễn nhắm mắt lại, che đi vẻ bất lực và oánbot_an_cap mắt.
“ bịch bịch”, tiếng bước chân dồn dập từ lại gần, hướng về hang . Ngheleech_txt_ngu tiếng bước chân nặng nề, vụng về ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là biết ngay gái đó.
Liên Huyễn thở phào nhẹ nhõm.
“, mất , lửa chưa nhóm, chưa quét, cỏ chưa nhổbot_an_cap, trời ạ, đúng muốn mạng màleech_txt_ngu.”
Nhìn thấy Liên Huyễn đang cạnh câyleech_txt_ngu, Tiết Tiểu Nhiễmvi_pham_ban_quyen thể nhìn thấy một người bạn cũ đã quen biết lâu, chẳng màng hình tượng mà bắt đầu kêu ca om sòm. Cô cảmleech_txt_ngu giác dù có mười tay cũngleech_txt_ngu làm không hết , nhưng vẫn cẩn thận đặt mớ đồ trĩu trong lên tảng lớn cách xa hang một .
“”
Liên Huyễnbot_an_cap nghiêng taileech_txt_ngu lắng nghe tiếng bước chân xộn của côvi_pham_ban_quyen, có chútvi_pham_ban_quyen câm nín. cách cô gái này lúc nào cũng hấp tấp như sao?
Tiết Tiểu không nghỉ lấy hơi, cô chào Liên Huyễn một tiếng rồi đặt ba lô , chạy đến đống củi, vặn mấy cành cây nhỏ cỏ thành một bó, miễn cưỡng tạobot_an_cap ravi_pham_ban_quyen hình dáng mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cây chổi, rồi chạy vào trong hang, bắt đầu quét từ tảng đá lớn lõm xuống. Đất đá, cỏ khô từvi_pham_ban_quyen tảng đá “bộp bộpvi_pham_ban_quyen” rơi xuống.
hang tối tăm, tầm nhìn đã rất mờ ảo, Tiết Tiểu như gió cuốn lá rụng, múa may cây chổi thô sơ, cố gắng dọnvi_pham_ban_quyen ra một chỗ chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai người nghỉ . Trong hangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vang lên tiếng “loảng ”, bụi bay mù mịt, thỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn truyền ra tiếng ho “khụ khụ” do sặc bụi.
Khóe miệng Liên Huyễn khẽ giật giật. Cô gái này một mặt “đóileech_txt_ngu chết mất”, “đau chết mất”, “mệt chết mất”, “ chếtvi_pham_ban_quyen ”, nhưng mặt khác động lại cùng xông xáo, sức hành động cực cao, dùng tư thế như quét sạch quân thù mà dọn cả hang động.
“ , bụi quá đibot_an_cap mất!”
Tiết Tiểu Nhiễm chạy ra khỏi hang, khuôn mặt vừa rửa xong dính đầy bặm. Cô ôm một củi vào hang, lấy đá lửa và dao nhỏvi_pham_ban_quyen . Có kinh nghiệm từ lần trước, lần này cô thuậnbot_an_cap lợi châm lửa vào chính “cây chổi” vừa dùngleech_txt_ngu để quét dọn. Sau đó cô bếp lò xếp bằng đánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thêm củi và cây, ngọn lửa nhanh chóng bùng lên, hangvi_pham_ban_quyen động sáng sủa hơn hẳn.
“Phù, cuối nhóm được lửa trời tối, đêm nay không lo rồi.”
Tiết Tiểu Nhiễm ngồi bên bếp lò nụ cười tươi . Hạnh gì? Hạnh phúcbot_an_cap chính là khi bị rét run cầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào đêm , đêm nay đã có đống lửa ấm cho họ. Tiết Tiểu Nhiễmvi_pham_ban_quyen cười hắc một tiếng, rồi răng chống cái lưng già mà đứng . Cô đi vài , chuyểnvi_pham_ban_quyen củi và thực phẩmbot_an_cap vào trong.
Khi cô bận rộn, Liên Huyễn lắng nghe tiếng định , tự mình chống gậy gỗ dàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rãi di chuyển về phía hang động.
“Liên , anh đợi chút, đồ này rồi qua đỡ .”
Tay cô cầm mấy lá lớn dày, bên dường bọc thứ gìbot_an_cap . Cẩn thận đặt lá cây xuống lửa, Tiểu Nhiễm qua đỡ Huyễn vào hang.
“Đêm nay cuối cùngbot_an_cap chúng ta không phải chịu nữa rồi.”
Đỡ anh ngồi xuống cạnh lửa, Tiết Tiểu Nhiễm quẹt mồ hôi trán. Tóc mái bết lại lọn bẩn, nhưng cô mảy may để , cười lộ ra hàm răng trắng . Liên Huyễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảmleech_txt_ngu nhận hơi ấm lửa, nghĩ sự bận rộn không nghỉ của cô cả ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay, anh ý định chữ “Cảm ơn”. Bèo nước gặp nhau, cô có thể làm đến mức này cho anh, trong lòng anh vô cùng cảm . Anh đưa tay chạm vào bên , hơi gồ nhưng là phiến đánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Liên Huyễn im lặng thu tay lại.
Tiết Tiểu Nhiễm không ý, cô ngồileech_txt_ngu xổm bên đống lửa, bận rộn nướng hạt dẻ.
“Ôi, mấy cái vỏ đầy gai này còn phải bóc , phiền phức quá, cứ ném trực tiếp vào cạnh lửa nướng .”
Những dẻleech_txt_ngu đã nứt vỏ vụn, cô lại đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dứt khoát bẻ hai cành cây nhỏ, gắpvi_pham_ban_quyen hết đống vỏ gai trên đất vào ba lô. Đống vỏ gai này khó bóc, có cụ đâm tay, để gai nướng bên đống lửa, một lát sẽ tự nổ tung ra.
Chuyện ngày bạnbot_an_cap làng thường xuyên làm. Cứ đến cuối thu, những trẻ rỗileech_txt_ngu lại vào rừng hoang lưng chừng núi nhặt hạt dẻ về nướng. Tiết Tiểu Nhiễm hồi nhỏ cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từng chơi đùavi_pham_ban_quyen cuồng với họ. Có đứa còn đi dép lê lên , kết quả vỏ gai đâmleech_txt_ngu trúng, tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kêu khóc mới thảm làm .
Một lúc sau, trong lửa thỉnh thoảng vang lên tiếng nổ “lộp ”. Tiết Tiểu Nhiễm hớn hở dùng hai cànhleech_txt_ngu cây gẩy những hạt dẻ đã nổ vỏ ra ngoài.
“Để nguội lát rồi bóc.”
Cô gắp dẻ ra một khoảng đất trống cạnh, lấy conleech_txt_ngu daoleech_txt_ngu nhỏ bạc đặt vào tay Liên Huyễn.
“Này, anh bóc ăn trước đi.”
lại bốc một nắm hạt dẻ đã hơi nguội đặt cạnh tay anh, lúc này mới quay đầu nhìn tàu lá xanh lớn trên mặt đất. Loại xanh lớn này là lá môn dại, Tiếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểubot_an_cap Nhiễm thấy ở nơi không xaleech_txt_ngu bờ . Phần rễ đào lên củ nhỏ và lộn xộn, không chắc có không. một loại dại trông giống lá khoai môn nhưng có độc không ăn được, để cho chắc chắn, Tiết Tiểubot_an_cap Nhiễm không đào lấy mà chỉ lá để đồ.
Lật tấm lá môn bên , dưới rắn đã được sạchbot_an_cap, cắtvi_pham_ban_quyen từng đoạn cùng một bộ da rắn nguyên vẹn. Đúng vậy, Tiểu Nhiễm cuối cùng không nỡ từ một bữa thịt thịnh soạn. trì hoãn bên ngoài lâu như vậy là chạy ra bờ sông đểbot_an_cap xử lý con .
Nhớ quá trình mổ bụng, lột da rắn, da đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiết Tiểu Nhiễm vẫn còn thấy tê rần. Cô từng thấy ông nội xửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rắn như nào. Khi đó cô còn nhỏ, trong lòng vừa sợ vừa mò, cứ trốn ngoài cửaleech_txt_ngu sổ nhà bếp lén vào trong. Ông nội thấy liền cười cô nhát như thỏ đế. Nhưng giờ đây, đứa cháuvi_pham_ban_quyen gái như thỏ đã có thể nghiếnbot_an_cap răng theo dáng vẻ ông nội, không chỉ chặt đầu rắn bắt chước lột sạchleech_txt_ngu cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net da. Có lẽ cô thực sự có năng khiếu nấu nướng, chỉ nhìn qua cảnh lột da một lầnbot_an_cap màleech_txt_ngu đã có thể vận dụng thạonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Tiểu Nhiễm mếu máo.
Nghịch cảnh khiến con người ta trưởng thành, có những đạo lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ khi sự trải qua mớibot_an_cap có thể thấm thía sắc ý củavi_pham_ban_quyen nó. Nếu không phải rơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái nơi quỷ quái này, Tiết Tiểu Nhiễm cảm thấy cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đời này cũng sẽ không dao xoèn xoẹt hướng rắnvi_pham_ban_quyen độc chỉ để được một bữa thịt.
Tiết Tiểu Nhiễm lệ chảy hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , trong lên một dòngleech_txt_ngu chữ phù hợp với tâm trạng hiện : Cuộc đời cuối cùng cũng ra tay với kẻ đáng yêu này rồi. Cô nhìn chằm chằm vào đống thịt rắn hơi lâu, không khí trong hang bỗng chốc trở nên yên tĩnh.
Động tác bóc hạt dẻ của Liên Huyễn khựng lại, ánh mắt không tiêu cự rơi chính xác lên người Tiết Tiểu Nhiễm. Cô như cảm nhậnvi_pham_ban_quyen được, quay đầu nhìn anh.
“Khụ Liên Huyễn này, anh cóleech_txt_ngu ăn cái không?”
Cái gì gọi là cái ? Liên Huyễn nghe mà mờ mịt.
Tiết Tiểu Nhiễm vén lọn tóc dính trên trán, liếm đôi hơi khô : ” Ừm, là cái thứ hôm nay anh đánh chết ấy.”
không dám nói thẳng là rắn, theo nhận thức của cô, vẫn có nhiều người không thể chấp nhận việcbot_an_cap thịt rắn trở thành một món ăn trên bàn.
Rắn? Liên lập tức hiểu ý , anh khẽ gật đầu.
ở Vương bao nhiêu năm, thịt anh từng ăn, không có một trăm con thì cũng phải mươi con rồi.
Lúc rời bờ sông chiều nay, anh đã định một câu có muốn mang con rắn kia không, chỉ là nhớvi_pham_ban_quyen lại dáng vẻ hồnleech_txt_ngu siêu phách lạc vì sợ hãi của trước con rắn đãbot_an_cap chết, anh thức thời imbot_an_cap .
Nữ tử sợ rắn, có lẽ là thiên .
Không ngờ sau đó cô lại tự mình chạy quay lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mang con rắn về, xem bảnbot_an_cap năng đói đã chiến thắng thiên sợ rắn của , khóe Liên Huyễnleech_txt_ngu hơi nhếch lên.
Thấyvi_pham_ban_quyen anh gật , Tiết Tiểu Nhiễm thởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phào nhẹ nhõm: “Hô, anh được thì tốt quá. Nơi này tuy có không ít động vật có thể ăn được, tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là không biết sănvi_pham_ban_quyen bắn, hai là không biết đặt bẫy, muốn kiếm con là viển vông. Anh lại đang thương đầy mìnhvi_pham_ban_quyen, không tiện cử động, cho nên chỗ thịt rắn này trở nên cùng quý giá.”
nói, Tiết Tiểu Nhiễm vừa dời mắt sang mấy đoạn rắn, đầu không ngừng nghĩ cách làmleech_txt_ngu để giữ thịt được vài ngày, để bọn họ có lương thực cho hôm .
Ướp muối, phơi gió, hun khói, phơi nắng
Trong đầu nhanh hiện lên vài thức thông dụng nhất, ướp muối thì không có điều , phơi nắng cũng không đủ điều kiện vì ánh sáng ràng không đủ, phơi gió và hun khói thì có thể xem. Tuy nhiên, hun khói và phơi gió cần qua công đoạn muối trước rồivi_pham_ban_quyen mới , nếu không dùng , không biết có thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công hay .
Tiếtbot_an_cap Tiểu Nhiễm nhìn chằm chằm vào đống thịt rắn suy nghĩ óc, đến xổm đến mứcleech_txt_ngu hai chân tê rần mới sực lại.
“Ái chà” Mông đau, chân lại tê, cô dùng chống , mông nhăn mặt ngồileech_txt_ngu bệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Liênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Huyễn nghe tiếng hà vì đau của côbot_an_cap, nghĩ đến những gì cô gái này đã trải qua suốt cả ngày nay, khóe mắt vốn dĩ luôn đạm của anh vô dịu lại đôi chút.
Dù tiếp xúc ngủi trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai ngày, Liên Huyễn đã có cái nhìn khái quát về tính cách của Tiết Tiểu Nhiễm này. Đây là một cô gái vô tư lự, hay lải nhải, lại còn thích quá mọi , nhưng cũng là một cô lương thiện, hoạt bát, hòa nhã và rộng rãi.
Nếu anh đoán không lầm, vị hiện tại của họ có nằm thổ Lê Quốc, cuốn thẳng lưu, rồi từ một nhánh sông trôi vào tận sâu trong núi Việt Lĩnh.
bình an ra vùng lõi của dãy núi này, ngay cả khi anh chưa bị trúng độc và bị thương, cũng phải ít thời gianleech_txt_ngu. Màbot_an_cap với trạng thái sống dở chết dở hiện tại, đi nửa năm cũng chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắc đã ra nổi. Kế sách hiện giờ chỉ có thể thời ở lại trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hang núi dưỡng thương.
Có điều còn dễ nói, đa đều là vết roi, thìbot_an_cap nghiêm trọng nhưng thực tế lại là vết thương dễ lành nhất trên người . Khó khăn chính là loạivi_pham_ban_quyen độc trong cơ , phương thuốc của mỗi độc đều không dễ dàng hợp đủ. Nếu sư phụ anh còn sống, hoặc sư huynh ở đây, việc giải độcbot_an_cap không , đáng sư phụ đã tiên thệ, sư huynh lại cưbot_an_cap ngụ không cố định, hành tung tìm.
Năm đó anh say mê học võ, không có hứng thú với y thuật, sư phụ cũng không quá cưỡng cầu anh về phương này.
Nếu năm đó anh có bỏ thêm chút công vào y thuật, sao đến nông nỗi rơi vào tình hiện tại. Huyễn tự , anh đã nhìn thấy nụ cười mỉa mai trên khóe miệng sư huynh.
Khóe miệng co giật của Huyễn vết trên mặt, cảm giác nhói khiến anh nhớ đến sự oán vàvi_pham_ban_quyen ác trong chửi bới của người đàn bàleech_txt_ngu vung roi kia.
mắt bán hạ của anh lạnh như sương kiếmvi_pham_ban_quyen.
Phía bên kia, Tiết Tiểu Nhiễm bình nước đổ ra, rửa một dùng bếp. Phiến đáleech_txt_ngu đó nhỏ, bằng phẳng vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấp, hơi nghiêng mộtleech_txt_ngu chút.
Dùng dao cắt thịt rắn thành từng miếng nhỏ, đó đặt lên phiến đá dùng lửa quây xung quanh nướng chín từ từ, bữa tối nay coi như đã có chỗ trông cậy.
Tiết Tiểu Nhiễmbot_an_cap nuốt nước , vun đống củileech_txt_ngu đang cháy lại gần đá.
Rất nhanh, thịt rắn trên đá bắt đầu kêu “xèo ” chảy mỡ, mùi thịt thơm tỏavi_pham_ban_quyen trong hang núi trống .
“Không có , không có gia vị, vị thịt trắng chắc không lắm .” Tiết Tiểu Nhiễm dùng hai cành rắn, miệng thì lẩm không ngon, nhưng ánh mắt lại dán miếng thịt không rờileech_txt_ngu, “Đợivi_pham_ban_quyen ngày mai có thời gian, tôi ra bờ sông tìm kỹ xem sao, nơi nước thực vật phong phú, chắc chắn sẽ được thứ gì đó được.”
“Lại qua phía đàn khỉ xem thử, thấy trái chúng ném xuống rất nhiều loại, những cây quả đó chắc chắn cũng ở gần đây.”
“ thương củavi_pham_ban_quyen anh khôngleech_txt_ngu biết dưỡng bao lâu, thời tiết ở đây có cảm giác như vào thu rồi, nếu cứ thế này, chúng tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ thảm lắm đâybot_an_cap”
Lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lải nhải của Tiểu Nhiễm dừng lại, phát hiện ra một vấn bách trước mắt.
Mùa đông có lẽ sắp đến rồi.
Mà cô và Liên Huyễn đều chỉ một quần áo trênbot_an_cap người.
không có quần đông, dù bọn họ có canh bếp lửaleech_txt_ngu mỗileech_txt_ngu ngày, cũng rất khó cảleech_txt_ngu mùa đôngvi_pham_ban_quyen dài.
Không phải giống như vào thuvi_pham_ban_quyen, sự đã vào thu rồi. Liên Huyễn im lặng, không biết cô gái này rốt cuộc là thế nàovi_pham_ban_quyen, một số chuyệnleech_txt_ngu thốt ra từ miệng cô luôn vẻ rất lạ, đến cả màng cũng không nhớ rõ sao?
Anh tuy không nhớ rõ ngàyvi_pham_ban_quyen xác, nhưng mùa đông thực sự không còn nữa.
Bọn họ có lẽ thực sẽ rất thảm
Liên Huyễn đầu nhìn về phía Tiết Tiểu Nhiễm, trong mắt chỉ có một vùng mờ mịt. Có một đồng, anh muốn bảo cô đừng quản anhvi_pham_ban_quyen nữa, hãy tự tìm đường thoát rừng này đi.
Nhưng nghĩ lại, thể lực không chút võ kỹ của cô gái , cộng khả năng về nơi hoang dã, khỏi rừng trước mùa đông là chuyện tuyệt đối không thể.
Đến cuối cùng, không khéo cả đều phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hận vùi xác dưới lớp lá khôleech_txt_ngu mục nát này.
Kếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quả đó, chẳng thànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai cùng đi như hiện tại còn có hơn.
Độc trongvi_pham_ban_quyen người anh tuybot_an_cap nhất thời không giải được, nhưng một dược liệu phù hợp vẫn có thể cóleech_txt_ngu tác dụng giảm nhẹ và ức chế, dược liệu này e là cũng tìm
Liên Huyễn thở dài, anhvi_pham_ban_quyen sống haivi_pham_ban_quyen mươi mốt , chưa từngvi_pham_ban_quyen trải qua tình cảnh chật vật bất lực thế này.
hang núivi_pham_ban_quyen tĩnh có chút khói mù bao quanh, hai người quanh đống lửa tuy cơ thể áp nhưng lòng có chút lẽo.
Tiếng nướng thịt “xèo ” kéo tinh thần Tiết Tiểuvi_pham_ban_quyen Nhiễm trở lại, nhìn thấy thịt sắp bị nướng cháy, cô vàng lật miếng .
“Tạm thời đừng quản nhiều thế nữa, cứ ăn một bữa no rồi tính, chết cũng phải con no đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Tiết Tiểu Nhiễm nhanh nhẹn lật những miếng thịt rắn ươm thơm phức, nước miếng sắp chảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra .
Cô nuốt miếng, tâm trí chuyển sang vấn đề quần áo mùa đông.
Quần áo nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thời cổ đại được làm từ đay hoặc sắn dây, đay dại và sắn dây cô đều biết, ở chân núi gầnvi_pham_ban_quyen làng cô có nhiều cây ma mọc dại, còn sắn dây thì chắc là dây leo của phấn cát, cạnh ruộng nhà có trồng phấn cát.
cát tuy khôngbot_an_cap ngon lắmleech_txt_ngu nhưng hàm lượng tinh bột , số lượng nhiều có thể ăn no, hơn nữa cònleech_txt_ngu rất chắc dạ.
Quan trọng nhất là cô có thể nhận ra , ngày mai cô sẽ đi dọcbot_an_cap bờ sôngleech_txt_ngu tìm thửbot_an_cap xem sao.
Bà nội cô từng nói, sắn dây mọc ở những sườnleech_txt_ngu ẩmbot_an_cap hoặc ven mương rãnh. Nếu tìm đượcleech_txt_ngu sắn dây, cô vừa giải quyết một phần đề lươngvi_pham_ban_quyen thực, vừa có nguyên liệu làm quầnbot_an_cap áo. Một công đôi việc! Nghĩ đến đây, Tiết Tiểu Nhiễm không khỏi hở.
Thuyềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến đầu cầu tự , cứ tìmbot_an_cap được đay hoặc sắn dây tính sau.
người phải quan khoáng đạt thìvi_pham_ban_quyen khi gặp mới có thể ung dung tại, phương châm sống của Tiết Tiểu Nhiễm luôn cực thế.
Cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về việc sau khi tìm được đay hoặc dâyvi_pham_ban_quyen làm nào để chế thành quần áo, bước đầu chắc chắnbot_an_cap là tách sợi. Phươngvi_pham_ban_quyen pháp chẳng qua chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là ngâm nước, đun nấu, nắng, rửa, vòbot_an_cap xát Cô từng xem qua các bộ phim tài liệuleech_txt_ngu tương tự, nhưng không nhớ rõ lắm.
Phương pháp là một chuyện, nhưng tốn sức mới là khiến Tiết Tiểu Nhiễm đau đầu. Hai ngày nay thể lực của côvi_pham_ban_quyen bị tiêuleech_txt_ngu quá mức, trên người lại vết bầmvi_pham_ban_quyen , chỉ cần dùng sức một chút là đau.
Trời ạ, cảm giác cô sắp đến giới thân nhẹ như yến đến nơi rồi.
Tiểu Nhiễm khôngvi_pham_ban_quyen biết dệt , nhưng côleech_txt_ngu đan len, móc giày , mũ len, len, còn cả chữ thập trên đế giày vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy món đồ lặt vặt khácleech_txt_ngu. trẻ đượcleech_txt_ngu bà nội nuôi nấng tất nhiên chịu ảnhleech_txt_ngu hưởngleech_txt_ngu sâu sắc từ .
Từ nhỏ nhìn bà loay hoay với những thứ này, cô cũng tự mà biết làm, lúc rảnh rỗi thường cầm những món đồ bà đang làmleech_txt_ngu dở thùa vài mũi.
Những năm , nhà cô chưa lắp mạng, thói quen sinh hoạt đơn giản. Thú vui giải trí lớn nhất của Tiết Tiểu Nhiễm là làm xong bài tập rồi ăn , xem tivi. Bà sẽ ngồi bên cạnh côvi_pham_ban_quyen, hếtvi_pham_ban_quyen đan áo len cho con cháu lại đến móc giày, hoặc thêu chữ thập.
Vài năm gần đây trong nhà mới lắp băng thông rộng, đó là vì cậu trai vàbot_an_cap mấy ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em họ củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô phàn nàn rằng về không có mạng chơi được , lần nào về chưa được bao lâu cũng đòi đi.
Ông nội vì muốn ở lại lâu hơn mộtvi_pham_ban_quyen chút nên đã đặc biệt đi ký dịch vụ internet.
Tiết Tiểu Nhiễm cũng nhờ thế mà hưởng sái. Trong cóvi_pham_ban_quyen tính, lại điện thoại minh, thú vui lúc rảnhleech_txt_ngu rỗi của cô bắt đầu chuyển sang máy tínhbot_an_cap và điệnleech_txt_ngu thoại, lại rất ít khi xem.
Vì vậy, những ấn tượng về các phim tàibot_an_cap liệubot_an_cap xemleech_txt_ngu nhiều năm trước giờ đãbot_an_cap mờ nhạt.
Tuy nhiên, điều đó không quan trọngbot_an_cap, cứ vừaleech_txt_ngu mẫm vừa . Tâm của Tiết Tiểu Nhiễm vốn lạc quan đã hửng nắng trở lại. Dù sao tình hình đã thế này rồi, ủ rũ cũng chẳng gì, chi bằng cứ nghĩ theo hướng tích cực.
Cô gắp một miếng thịt rắn nướng vàng ươm, xác nó đã không thể chín hơn, “phù phù” thổi vài rồi cắn một miếng.
Thịtvi_pham_ban_quyen rắn tươi ngon mịn màng, nạc và chắc, lại mang một chút vị ngọt. Không thêm bất kỳ loại gia vị nào mà hương vị lại không hề .
Tiết Tiểu ăn với vẻ mặtvi_pham_ban_quyen đầy hạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phúc: “ rắn này hóa ra lại ngon vậy.”
Cắn thêm mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miếng, cô đặt phần thịt rắn trong tay sang một bên, dùng dao nhỏ cắt một mảnh lá khoai môn dạibot_an_cap, gắp một miếng thịt chín , để nguội một lát rồi vào lá đưa choleech_txt_ngu Liên Huyễn.
“Anh nếm xem, vị lắm, không có mùi mà lại rất .”
Liên Huyễn cầm lấy thịt đã được gói kỹleech_txt_ngu, gật đầu cảm ơn .
Tiết Tiểu Nhiễm còn trí mà để ý đến , cô quay người lấy miếng thịt đang ăn dở lúc nãy, thích gặm tiếp.
Liên Huyễn đưa miếng thịt gần miệng, mùi thơm của thịt rắn này thuộc. Lôi Lật thích nhất là nướng thịt ăn, mười con rắn ởvi_pham_ban_quyen Vương Lĩnh thì hết tám chín con bị hắn xử lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi.
Không biết Lôi Lật có phát hiện ra điểm khác thường của ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữ đó ?
Anh trầm mặc.
“Liên Huyễn, mau ăn đi, là không ngon .”
Tiết Nhiễm gặm thịt vừa thúc giục người đang thờ kia. Một người gầy trơ , trong tay cầm miếng thịt nướng thơm phức mà còn thể ngẩn người được, cô cũng thậtleech_txt_ngu khâm .
Liên Huyễn nhếch , chậm rãi bắt đầu . Sau cắn miếng thịt, khép miệng lại và lặng lẽ nhai.
“” Tiểu Nhiễm tặc lưỡi, lúc này mà ăn uống kỹ tính như vậy, này không lẽleech_txt_ngu là lão gia hay công tử của giabot_an_cap đìnhvi_pham_ban_quyen quyền quý nào ?
Cô liếc nhìn khuôn mặt xanh tím sưng đáng sợ kia, bĩu môi rồi quay đầu tự đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chén ngon lành.
Một đoạn thịtbot_an_cap được sáu phần nhỏ, chia mỗi người ba phần, trên lá khoai môn vẫn còn bốn đoạn thịt nữa.
Tiết Tiểu Nhiễm xoa xoa cái bụng ấm , nở nụ cười lòng.
“Chỗ còn lại treo lên phơi khô, thời tiết này chắc không dễ hỏng đâu.”
Cô nhăn mặt đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dậy. Trên vách đá bên cạnh có một hốc đá lõm xuốngvi_pham_ban_quyen, vị vừa đúng tầm vai cô. Cô dọn sạch hốc đá, lót lá khoai môn rồi đặt thịtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rắn lên.
“Cứ ở đây , ngày tìm loại cỏ nào dai dai rồi chúng .”
một cành cây khô dài, chân giẫm lên đầu , tay dùng sức, một tiếng “” vang lên, cành khô gãy đôi. Nhưng lực phản chấn ngay sau đó khiến Tiết Nhiễm đến mức nhe răng .
“Ái chà chà, đến cái cành cây hỏng bắt nạt tôi.” Cô vừa càu nhàu vừa ném cành cây vào đống lửa, tiếp dùng cách cũ để bẻ cànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cây, miệng không ngừngleech_txt_ngu lẩm : “Xì dám bắt nạt à, cho các người cháy thành tro hết, hóa phân bón để tiếpvi_pham_ban_quyen tục nhiệt . Hừ, nay chắc là đủ dùng rồi.”
Cho đến khi bẻ xong đống cànhleech_txt_ngu cây đó, cô mới hừ hừ hai rồi ngồi phịch xuống.
“”
Liên Huyễn vẫnbot_an_cap im lặng lắng nghe động tĩnh của cô, vẻ tỏ ra bình tĩnh nhưng trong lòng lại một cảm giác không thể diễn tả lời. là lần đầu anh gặp một người phụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữ có tính cách như vậy.
Rất kỳ lạ, hoặc có thể là kỳ diệu, nói là kỳ quặc.
Một mặt thì nhải kêu đau, mặt khác lại hùng hục bẻ , sau một hồi rầm rầm rắc rắc thì phủi bụi hít hà ngồi .
hiểu sao, Liên Huyễn cảm thấy hơi buồn cười. Ừm, tất nhiên không tiện cười thật sự, nên khóe cứ hơi giật, khiến bộ xồm xoàm run lên.
“A, có phải anh bị đau vết thương không?” Tiết Tiểu Nhiễm vừa xuống đã mặt hơi run lênbot_an_cap, vội vàng lấy túi xách mình ra. “ giảm đau chỉ còn một viên thôi, kháng cũng còn một , thuốc hạbot_an_cap sốt tối qua uống rồi, cho nên không sốt nữa đâu đấy. Giờ chỉ còn thuốc đau dày thôi, thuốc dạbot_an_cap dày thì còn khá nhiều. Ôi, nản , thế mình mua nhiều hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dự trữ rồi.”
Thứ có thể mua để dự sao? Liên Huyễn nhìn cái bóng ảo trước mắt, đầu óc nhanh chóng xoay chuyển. Viên thuốc cô anh uống hôm qua rấtbot_an_cap nhỏ nhưng hiệu quả cựcvi_pham_ban_quyen kỳ .
kể là giảm hayleech_txt_ngu hạ sốt, gầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như đều có tác dụng lập tức. Còn có loại thuốc kháng viêm , nghe tên dùngleech_txt_ngu để tiêu viêm, những sưng đỏ trên thương của anh dường như đã bớt sưng .
Loại thuốc kỳ vậy được sản xuấtvi_pham_ban_quyen ở đâu? Anh chưa từng nghe tới.
Cô gái này mua được nó ở đâu chứ? Trong đầu Liên Huyễn đầy rẫy dấu hỏi, nhưng lại khổ nỗi biết từ đâu.
“ thương của anh đau lắm ? Cóvi_pham_ban_quyen cần uống thuốc giảm đau không?” Tiết Tiểu Nhiễm nhìn viên thuốc cuối cùng trong lòng bàn tay, thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vô cùng luyến tiếc.
Mỗi bị đau bụng đến đi sống , cô đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dựa vào thứ này để cứu . Tuy lần nào cũng đaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng một khi đã đau thì đúng là cực hình.
cho Liên Huyễn ăn là hết sạch.
Đến lúcvi_pham_ban_quyen “ dì” thăm, cô phải làm sao đây? Đêm qua lại chịu lạnh cả đêm, có thể dự đoán được tháng này cô đau đến mức hồn xiêu phách lạc cho mà .
Liên Huyễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thính nhạy nhận chút không nỡ giọng nói của nàng. Dù không biếtleech_txt_ngu vì sao nàng lại tiếc, nhưng vẫn dứt khoát lắc đầu.
thương trên người đau, nhưng hắn có thể chịu được. Nếu nàng đã tiếc thì hẳn đó có công dụng riêng, hắn chưa đau đến mức bắt buộc phải dùng giảm đau.
Tiết Tiểu Nhiễm sáng lên: “Vậy thuốc giảm đau cứ giữ lại hờ, huynh uống một viên kháng viêm đivi_pham_ban_quyen. Chỉ cần vết thương không bị viêm, dần đóng vảy là sẽ khỏi thôi.”
Nói xong, cô cẩn viên thuốc giảm đau vào túibot_an_cap nhỏ, lấy viêm đặt vào tay hắn, rồi nước vào bát nhựa.
“Nước đây, huynhvi_pham_ban_quyen uống thuốc đi, lát nữa còn phải bôi thuốc nữa.”
Cồn iốt qua đãbot_an_cap dùng hết nửa chai, chỉ mới bôi được mặt và cổ cho hắn, những thương trên người vẫn chưa kịp lý.
Liên Huyễn khẽ sờ nắn viên thuốc trong , hình , nhẵn hơi , trong dường như chứa thứ gì đó.
“Ăn mau, ăn mau đi.”
Bên kia Nhiễmbot_an_cap đang hối thúc.
Liên Huyễn không tiện chần thêm, bỏ thuốc vào miệng. đặc biệt dùng đầu lưỡi cảmbot_an_cap nhận một chút, trơn , dần dần lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có chút dính dính.
“Nước đây, mau uống đi, nuốt xuống.”
Tiết Tiểu Nhiễm đã bưng bát nhựa kề sát miệngbot_an_cap .
“”
Liên Huyễn đắc dĩ, đành phải nước mà nuốt xuống.
“Xong rồi, xong rồi, giờ bôi thuốc cho huynh nhé.”
Tiết Nhiễm nhanh nhẹn lấy cồn iốt ra. Không có tăm bông, cô rút một tờ giấy, xé lấy mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phần tư rồi cuốn thành dải dài. Kết quả, vừa nhúng vào chainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thuốc đã vơi đi gần nửa.
“”
Khăn hút nước mạnh quá, Tiểu thè .
“Mau, mau nàovi_pham_ban_quyen, vết thương ở đâu, tôi bôi thuốc cho.”
Cô rướn người lại gần Liên Huyễn, quét mắt một lượt đầu đến chân. Hôm qua bôi thuốc khi trời quá tối, vết thương trên mặt bôi chẳng trúng chỗ nào, cô vội vàng cầm cuộn giấy chùi lên mặt hắn.
Liên Huyễn hơi ngả ra sau, mí mắt giật giật. Vị cô nương , cô có thể lại chút không?
“Đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tránh, đừng tránh mà, đau đâu. Lát nữa thuốc bị khăn giấy hút mất, còn có bấy nhiêu thôi, đừng phí.” Tiết Tiểu bám sát . Thị lực côvi_pham_ban_quyen không tốt lắm, ánh sáng trong , nên cô thường xuyênbot_an_cap xích lại gần theo thói quen.
Gần đến mức Liên Huyễn có thể cảm nhận được hơi thở của cô trên mặt mình. Hắn đơ mặt, hơi khó chịu dịch người đi một chútleech_txt_ngu.
“Đừng động, đừng động mà.”
Cô nàng kia cứ từng bước sátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Liên Huyễn đành cứng đờ người dám nhích.
“ rồi.”
Tiết Nhiễmvi_pham_ban_quyen lùi lại một bước, nhìn gương mặt xanh xanh tím tímleech_txt_ngu mắtvi_pham_ban_quyen, chính cô cũng phải hít một ngụm khí lạnh. Mẹ ơi, thuốc xong trông cái mặt còn xấu hơn.
Liên Huyễn thở phào nhõm khi lùi ra. Hắn thực sự không quen xúc gần với người lạ như vậy.
“ vết thương trên người thì sao?”
Hơi hắn mới thả lỏng lại thắt chặt vì câu của . Liên vội vàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lắc , ra hiệu thương trên người khôngvi_pham_ban_quyen đáng , không bôi thuốcbot_an_cap cũng chẳng sao.
Nhưng mắt Tiết Tiểu Nhiễm rất tinh, cô thấybot_an_cap sau lớp cổ áo trễ nải là vết thương tím bầm. Cô cẩn đặt đồ trong tay sang một bên.
“Nào, cởi áo ra, tôivi_pham_ban_quyen thuốc người cho huynh.”
Tiết Tiểu cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nghĩ ngợi nhiều, chỉ muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bôi thuốc nhanh để còn hạt dẻ ăn. Cô mới noleech_txt_ngu được ba bốn phần thôi.
“”
Liên Huyễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại cứng đờ người, vừa lắc đầu vừa xua tay, hết sức biểu thị không cần.
“Ơ kìa, huynh lắc đầu chứ. Nhìn xem, máu thấm ra cả rồibot_an_cap, chắc chắn là có vết thươngleech_txt_ngu. Có vết thương thì lý, nếu không sẽ dễ nhiễmvi_pham_ban_quyen trùng đấy.” áo trắng hắn loang lổ không ít vết máu đỏ, vết thương chắc chắn rất nhiều, mà thuốc thì chẳng còn bao . Tiết Tiểu Nhiễm nhíu mày:
“Đừng lề mề nữa, nhanhbot_an_cap nhẹn lên . Xử lý xong còn phảileech_txt_ngu nướng hạt dẻ lót dạ, rồi còn ngủ , ngày mai còn bao nhiêu việc phải làmbot_an_cap. Đàn ông cởi trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng chẳng phải chưa thấy bao giờ, cái thân gầy nhom huynh gì nhìn.”
lề mề? Thân gầy nhom? Chẳng gì để nhìn? Liên bị của cô làm cho nghẹn họng, suýt nữa thì không thở , ngay cả động tác kháng cự cũng khựng lại.
Nhưng sau đó, hắn nhíu mày. Cái gì mà “đàn trần chẳng phải chưaleech_txt_ngu thấy bao giờ”?
Một đại cô nương như nàng, nhìn nam nhân khác trần trongleech_txt_ngu hoàn cảnh nào chứ?
Liên Huyễn vô thức mím chặt môi.
Tiểu Nhiễm có chút hối hận. Lời nói ra rồi mới tỉnh, ở thời đại này, có những lời thể nóivi_pham_ban_quyen bừa.
“Ờ thì, ở chỗ chúng tôi ấy mà, khi thời cực kỳ nóng, thỉnh thoảng có người cởi trần đi lung tung, đôi vô tình liếc thấy thôi, hì hì.” Cô cười gượng giảileech_txt_ngu thích.
Thực tế thì vào mùa hè nóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhất ở làng cô, người cởi đi lại thực sự không , cứ vắt áo lên là ra đường.
Nơi nào lại xuất hiện bại hoại phongleech_txt_ngu tục như vậy? Đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt không tiêu cự của Liên Huyễn liếc phía cô một .
“Thôi, không nói chuyện khác nữa, xử lý vết thương huynh trước đã. Để tôi huynh cởi ngoại bàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, huynh mặc thế có khác gì không mặc đâu.”
Tiểu Nhiễmleech_txt_ngu vội chuyển chủ đề. Kiểu áo vắt chéo này của hắn căn bản không được buộc chặt, áoleech_txt_ngu quần bùng, bên trong lại không mặc gì khác, chỉ cần động đậy là lộ ra một mảng bọc xươngbot_an_cap.
Cô tay kéo một cái vàobot_an_cap nútvi_pham_ban_quyen hình nơ, quả nhiênvi_pham_ban_quyen y phục tản ra.
Thân hình Huyễn cứng đờ, đường hàmvi_pham_ban_quyen căng .
Trường bào trượt xuống, để lộleech_txt_ngu thân trên gầy gòvi_pham_ban_quyen, trên đó những vếtvi_pham_ban_quyen chằng chịt, dài đủ cả, vết roi đan , đỏ, tímbot_an_cap, tấy
Thật rợn .
Tiết Tiểu Nhiễm há hốc mồm, hồi lâu không lời.
Liên Huyễn bất động, cụp đôi lạnh lùng xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Tệ quá, đám người này là ai mà ác tâm thế, đánh huynh thành ra nông nỗi .” Tiết Tiểuvi_pham_ban_quyen Nhiễm hoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồn, quay cầm lấy lọ cồn và cuộn giấy, “ người không quá cái gật đầu, sao phải hành ta thế này? Mà thôi, nói thế cũng không đúng, hành thì ít nhất người vẫn còn sống, trực giết thì mạng , còn bàn thù với oán, sống được mới là quan trọng .”
Cô nén đau quỳ xuống , bắt nghiêm túc bôi cho hắn. Tay không ngừng làmbot_an_cap, miệng cũngbot_an_cap không ngừng nghỉ.
Mặc dù Liên Huyễn vừa bị thương vừa trúng độc, nhưng Tiết Tiểu Nhiễm tin rằng hắn không phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người xấuvi_pham_ban_quyen. Hắn không nhìn thấy, cũng không thể nói , độc lại có lạnh lùng, dù thương tích đầy vẫn khôngvi_pham_ban_quyen nôn nóng, ung dung thản.
Người vậy chắc không phải kẻ xấubot_an_cap đâu. cũng không chắc chắn, nhưng điều đó không ngăn cảnbot_an_cap cô tin vàoleech_txt_ngu trực giác của mình.
Khí thế cứng nhắc, lạnh lùng, u ám của Liên , sự củavi_pham_ban_quyen côleech_txt_ngu, dườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như dầnvi_pham_ban_quyen dần tan .
“Liên Huyễn, huynh có phải người trong giangvi_pham_ban_quyen hồ không? Cái nghề giang này khó làm lắm phải không? Đi mây về gió, mỗi ngày đều đao quang , quanh năm phiêu bạt trời. Chẳng phải người ta hay nói người ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giang hồ saovi_pham_ban_quyen tránh được đao , huynh đây chẳng bị kẻ xấu ra tay đó sao?”
Càngbot_an_cap nghe tiếp, khóe Liên không nhịn được mà giậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giật. Một cô nương như nàng, từ đâu mà nghe lời lung tung này chứ?
“ dâng, người tựa , than giang hồ mấy kẻ . chà, bài thơleech_txt_ngu vậy mà tôi vẫn còn nhớ, ha ha, trí nhớ tốtbot_an_cap thật. Còn gìbot_an_cap nữa , ừm, thiên hạ anh hùng từ ta mà , một giang năm tháng sẽ giục giã Câu nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của ai viết ấy nhỉ? Kim Dungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiên sinh hay là Cổ Long đại gia, chẳng rõ nữa, dù sao đều là một thế hệ thủ viết về giang hồ cả, tiếc là đều đãleech_txt_ngu quá rồi.”
Tiểu Nhiễm ngồi xổm quanh , lẩm bẩm không ngớt, còn vén tóc hắn ra phíavi_pham_ban_quyen trước.
Người cổ đại này, tự nhiên để tóc dài thế này làm gì không biết? Dàibot_an_cap hơn tóc cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến hơn hai lần ấy , chăm sóc mệtvi_pham_ban_quyen chết đi được, lại chẳng có dầu gội, cũng chẳng biết họ dùng thứ để gội đầu . Tiết Tiểu Nhiễm vê tóc vừa dài vừa đen lại cònbot_an_cap rối tung của hắn, trong lòng thầm thì.
Liên Huyễn lạivi_pham_ban_quyen kinh hãi lòng, hai câu này quả thực túy và khí thế, phóngvi_pham_ban_quyen khoáng khamvi_pham_ban_quyen, một vần thơ hay vậy mà không được lưu truyền thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net saobot_an_cap? Ý trong lời củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô này là, người viết thơ đã đời rồi? thì đáng tiếc.
“Xong rồi, hết thuốc rồi, muốnbot_an_cap bôi cũng chẳng đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thôi thì cứ đại khái này đi.”
Tiểu Nhiễm nhìn một lượtleech_txt_ngu, có vài vết thương vẫn chưa bôi được thuốc, nhưng vì thuốc đã nên thời chỉbot_an_cap có như .
“Chân anh có bị thương không?”
Ánh Tiết Tiểu Nhiễm dừng lại trên chiếc quần dài màu trắng của hắn, chiếc quần đãleech_txt_ngu bẩn đến mức không nhìn hình thù gì, đầu gối và đầy bùn đấtbot_an_cap, nhưng không nhiều dấu .
Liên Huyễn vội vàng lắc đầu, vết thương phần lớn tập trung ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phần trên, thương tích dưới chân không có bao nhiêu. Mà cho dù có, cũng sẽ không thừa nhận, hắn sự có chút sợ cô nươngvi_pham_ban_quyen bạo này sẽ trực tiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lột quần mình mất.
Dù có bị thương thì chẳng cònleech_txt_ngu thuốc để bôi, Tiết Tiểu Nhiễm nhún vai, choàng áo lên cho , vòng ra phía trước rồi thắt áo lại.
“Đại công cáo thành!” Tiết Nhiễm khẽ reo .
Liênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Huyễn cuối cùng cũng phào nhẹ nhõm, cô nương không bao giờ theo thường này thực sự khiến hắn phải mồ hột.
“Nướng hạt dẻ ăn thôi.”
Tiểu Nhiễm ngồi vẹo đống lửa, cầm hai cây làm đũavi_pham_ban_quyen tạm thời, gắp những quả cầu gai đặt vào bên cạnh đống lửa.
Đợi khi quả cầu gai đã xếp đầy một vòngvi_pham_ban_quyen, cô bắt lục tìm trongbot_an_cap đống trái cây bầy khỉ ném cho.
“Đây là quả lê, vừa nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừavi_pham_ban_quyen chua chát, chê.”
“Đây là thạch lựu dại, bị dập mất một rồi, đáng tiếc.”
“Đây là quả thông, không ăn được, ném người thì đau phải biết.”
“ này là cái ? Vừa vừa đen, xấu xí không biết.”
Liên Huyễn nhích về đống lửa, nghe côvi_pham_ban_quyen tự lẩm bẩmvi_pham_ban_quyen một mình, cảm giác có không còn lời nào để nóivi_pham_ban_quyen.
“Hả? Ha ha, hóa ra là óc chó rừng!”
Tiểu Nhiễm quả óc chó đã bóc lớp vỏ ngoài ra cười lớnleech_txt_ngu.
Bộ dạng lúc vui lúc của cô khiến Liên ngồi bên cạnh không nhịn được thở dài hết lần này lần khác.
“ óc chó đấy, tốt đấy, có điều vỏ cứng quá, có kẹp thì khó bóc vỏ lắm.” Tiết cầm quả óc chó đập xuống phiến đá trên mặt đất, quả nhiên, cứng như đávi_pham_ban_quyen.
“Bên phía bầy khỉ đúng là nhiều đồ tốt, hì hì, ngày mai tôi sẽ gần tìm thử xem, vỏ quả óc chó này vừa dày vừa cứng, lũ khỉ chắn không ăn được.”
Đôi mắt Tiết Tiểu Nhiễm sáng lấp lánh, khỉ không ăn thì tất là để họ rồi, hì hì, vỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có cứng đâu thì cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng cứng đá được đâu.
Bảo Huyền
30/6/2026 lúc 8:38 chiềuTruyện hay, lại được full chớ. Đọc quá đã lun