NỮ SINH QUỐC PHÒNG, BẠN THÂN XUYÊN VỀ THẬP NIÊN 70 LÀM CHỊ EM DÂU QUẬY NHÀ CHỒNG

NỮ SINH QUỐC PHÒNG, BẠN THÂN XUYÊN VỀ THẬP NIÊN 70 LÀM CHỊ EM DÂU QUẬY NHÀ CHỒNG

Mây Mây Story full 09/08/2026 163 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

🎧 Đôi Bạn Thân Xuyên Không Thành Chị Em Dâu: Quậy Bùng Thập Niên 70 Với Truyện Audio 🔥

“Cung đình ngọc dịch tửu?” – “Một trăm tám mươi một ly!” Lúc mở mắt giữa dòng nước dữ, hai cô gái Gen Z bất ngờ nhận ra mình đã xuyên không về năm 1978 và hóa thành cặp chị em dâu “nước sông không phạm nước giếng” nổi tiếng tại thôn Thạch! Một người là tiểu thư thuộc giới thượng lưu kiếp trước, nay dù vẻ ngoài như tượng búp bê vẫn phải ăn rau cám, còn người kia là sinh viên quốc phòng đầy khí phách nay lại phải đối mặt với thân hình dâu 160 cân vĩ đại.

Hãy đeo tai nghe và cảm nhận tiếng gió thu xào xạc thổi qua vùng nông thôn Đông Bắc, hòa cùng tiếng chửi đổng vô lý của mẹ chồng cực phẩm. Không cam chịu cảnh bị áp bức, hai người bạn thân quyết định thành lập liên minh “bài trừ trà xanh, quậy đục nước nhà chồng”. Bạn sẽ nghe thấy tiếng sọt tre đóng nắp giữa đêm khuya, tiếng “bộp bộp” của những cú phản đòn đầy sắc bén với bà thím ham chơi, và nhịp thở rối loạn của anh chồng giáo viên “hệ cấm dục” khi bị vợ béo mặt dày thả thính… Toàn bộ những âm thanh sống động, hài hước và chân thực nhất của thể loại **xuyên không, điền văn, thập niên** sẽ được tái hiện trọn vẹn, khiến bạn không thể rời tai.

Tại sao bộ truyện audio này lại “bánh cuốn” đến thế?

Song nữ chủ “não to”, tấu hài cực mạnh: Không có drama ngược luyến tàn tâm hại não, chỉ toàn là cặp bài trùng tung hứng, “vả mặt” từ mẹ chồng keo kiệt đến em chồng đanh đá như tia chớp, mang lại cảm giác sảng khoái và xả stress tối đa cho người nghe. 💅
“Thả thính” cực dính, nam chính “mlem” hết nước chấm: Hành trình cô vợ béo quyết tâm giảm cân, “đè bẹp” anh chồng giáo viên trí thức nhút nhát, cùng sự ngóng chờ màn pháo hoa bùm chéo với anh chồng quân nhân chưa lộ diện. ⚔️
Bối cảnh thập niên 70 siêu chân thực qua lăng kính audio: Làn gió cải cách những năm 1978 được tái hiện sống động qua chất giọng đọc truyền cảm, đưa bạn về thời kỳ ăn mỡ lợn trộn cơm, trộm gà nướng ăn vụng mà vẫn cuốn không lối thoát. 🎧

Bạn đã sẵn sàng cùng hai cô nàng phá đảo thời đại cũ chưa? Nhấn nút PLAY ngay trên tfullaudio.net, bật volume hết cỡ để tận hưởng những tràng cười sảng khoái và những màn “vả mặt” cực căng nào! 🚀🔥

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
NỮ SINH QUỐC PHÒNG, BẠN THÂN XUYÊN VỀ THẬP NIÊN 70 LÀM CHỊ EM DÂU QUẬY NHÀ CHỒNG cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Năm 1978, Thạch Thôn.
Đang giữa mùa thu hoạch, đội sản xuất bận rộn từ sáng đến tối mịt.
Lục có trai, cả là giáo trung học, con đi lính, cả năm chẳng về mấy lần, việc đồng ở đội sản xuất đều đổ dồn vai những ngườibot_an_cap phụ nữ trong nhà.
Vợ của con cả Lụcleech_txt_ngu Hướng Nam là người đínhbot_an_cap ước từ , vóc ngườileech_txt_ngu thô kệchvi_pham_ban_quyen nhưng tình lại hướng nội, nhu nhược, ngoài việc chăm chỉ lụng thì hiền lành đến mức cạy răng cũng thốt ra được nửa lờivi_pham_ban_quyen.
Vợ của con thứ Lục Yến Bắc lại là một kẻ ghêbot_an_cap , ngang , giỏi là trò ăn vạ, gây rối. Người khác đi lấy chồng đều đòi sính lễ, cònleech_txt_ngu cô ta vìbot_an_cap để gả cho Lục Yến Bắc mà theo của môn là một chiếc máy may và xe đạp.
Mối quan hệ giữa hai chị em dâu không hề tốt đẹp, chủ yếu là do vợ thứleech_txt_ngu hay bắt nạt cả.
Chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà lúc sẩm tối, khi mọi người đường về , vợ thứ lên tiếng mắng nhiếc vợ cả thậm tệ.
Có lẽ do bị chèn ép quá lâu không thể nhịn nổi nữa, vợ cả mới đáp lại một câu, kếtvi_pham_ban_quyen quả là hai người lao vào đánhvi_pham_ban_quyen nhau, giằng thế nào rơi tòm xuống cầu.
Con sông Hưởng Thủy vừa rộng vừa sâu, chảy xuyên qua mấy ngôi làng.
hai chị em dâu vùng vẫy một hồi rồi chìm nghỉm, dân làng đang đứng xem náo vộileech_txt_ngu vàng quăng cuốc xuống cứu người.
Vừa mới thi đỗ cao học, Hạ Tiểuleech_txt_ngu Thất cùng cô bạn thân từ nhỏ Kiều Nhiên thu xếp hành lý đến đảo Mặt Trời nghỉ dưỡng. Hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người đang bikini gợi cảm bơi thì một con sóng lớn đánh ập xuống biển.
Hạ Thất mấy nước, đến không thể thêm được thì cùng cũng được người ta kéo lên bờ.
Chỉ là
đầy nghi hoặc nhìn đám đông xung quanh, trang thật hoài .
Hơn nữa, đây không phải đảo Trời, không bờ biển, không có gió biển cũng chẳng có bãi cát.
Ngay lúc cô còn đang hoang mangleech_txt_ngu, bỗng nghe thấy tiếng hô hoán: “Mau tránhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , tránh .”
Người vợ cả với thân hình phốp cũng được khiêng từ dưới nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên. Có lẽ vì béo nên chìm nhanh, uống nhiều nước, được khiêng lên vẫn có dấu hiệu tỉnh táo.
nàyvi_pham_ban_quyen là sao? rồi ?” Có người lên .
Thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người xung quanh đều lúng túng không biết làm gì, Hạ Tiểu Thất cũng kịp suy xét hoàn cảnh củaleech_txt_ngu mình, cứu quan trọng nhất.
“Đừngleech_txt_ngu vây quanh đây, cô ấy cần không khí.”
Nói xong, Hạ Tiểu Thấtvi_pham_ban_quyen quỳ trên đất, ép đối phương. Nhưng sau khi nôn ra hai ngụm nước, người không tỉnh lại.
Hạ Tiểu Thất đành cúi xuống hấp nhân tạo.
Đám vừa tản ra một chút nhưng vẫn đứng gần đó đều chấn động.
“Trời đất ơi, hai chị em dâu nhà họ Lục thèmleech_txt_ngu đàn ông đến điên rồi hay , giữa thanhbot_an_cap thiên bạch nhật mà hôn nhau thế kia.”
“Nghe nói vợ cả và chồng nó còn chẳngbot_an_cap ngủ phòng đâuleech_txt_ngu.”
thứ không thế chắc? bảo hai mới giấy đăng ký kếtleech_txt_ngu hôn xong, ngay hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó Lục Bắc về đơn vịleech_txt_ngu, đến tận bây giờ vẫn chưa thấyvi_pham_ban_quyen mặt mũi đâu.”
Những tiếng cười nhạo của đàn bà dưa thôn văng vẳngleech_txt_ngu bên tai, Hạ Thất đã hiểu đôi chút hoàn của mìnhleech_txt_ngu.
Chết tiệt, không, thời đại cũ, lại còn là phận dâu con bị chồng ghẻ lạnh. Chỉ cô không biết là vợ cả hay vợ thứ.
mải nghĩ mông lung, người phụ nữ béo nằm dướivi_pham_ban_quyen đất khẽ ho hai tiếng rồi từ từ mở mắt.
Bốn mắt nhìn nhau, rõ ràng mắt đối phương đều là những khuôn mặt xaleech_txt_ngu lạ, nhưng nảy một cảm giác quen thuộc lạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Hạ Tiểu bọt: “ đình ngọc dịch tửu?”
trăm mươi một .”
Hạ Tiểu Thất: “ lôi.”
Kiều Nhiên: “Trần thông thiênvi_pham_ban_quyen tuleech_txt_ngu vinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiên tạt địa hãm tử kim chùy.”
Người nói gặp người quen ở nơi đất khách quê người niềm vui lớn, còn đây làleech_txt_ngu gặp bạn thân ở thế giới khác.
Hạ Tiểu Thất xúc ôm chầm lấy Kiều Nhiên: “Bảo bối, tôi có này không biết có nên hayvi_pham_ban_quyen không.”
Kiều Nhiên bị cô siết chặt đến mức suýt thở: “Khụ bà cứ thả ra trước đã, ngạt mất.”
“Ồ.” Hạ Thấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net buông tay, gấp gáp hạ thấp giọng nói: “Chúng ta xuyên không , thời xưa, lại còn khôngbot_an_cap được chồng thương, bà bây giờ là một người béo .”
“Béo thì sao? Ăn hết gạo bà chắcvi_pham_ban_quyen? Khoanvi_pham_ban_quyen đã” thói quen đấu mồm , Kiều Nhiên nâng cánh tay nính mỡ của lên nhìn một cái, lậpleech_txt_ngu tức cảm thấy cuộc đời không còn gì luyến tiếc: ” siết chết đi.”
Kiều Nhiên không hề ghét người , nhưng tuyệt đốivi_pham_ban_quyen không chấp nhận bảnleech_txt_ngu thân béo. Bởi vì cô là sinh viên quốc phòng, luôn mơ ướcbot_an_cap thành quân nhân với vóc dáng oai phong, dứt khoát, không cho phép cơ thể mình biến dạng.
Thấy hai chị em dâu đều bình sự, dù hành độngvi_pham_ban_quyen và lời nói có chút kỳ quặc, nhưng làng làm lụngbot_an_cap vất vả cả ngày vừa vừa mệt, ai rảnh hơi mà soileech_txt_ngu . chỉ nghĩ chắc do rơi xuống bị hoảng loạn nên đầu óc hơi bất thường, thế là đám đông dần tản .
Để rõ môi trường tại và thân phận của mình, tóm một đứa trẻ tám tuổi, vừa dỗ dành vừa lừa gạt, cuối cùng cũng nắm bắt được đại khái.
Kiều là vợ cả, nguyên tên Ni, mười tuổi, tính tình nhược nên cũng có thể bắtleech_txt_ngu . Chồng tên Lục Namvi_pham_ban_quyen, là giáo trung học.
Hạ Tiểu Thất là vợ thứ, nguyên tên Hạ Tiểu Phươngbot_an_cap, mười tám tuổi, tính tình đanh đábot_an_cap nên chẳng ai ưa. Chồng tên Lục Yến Bắc, đi lính.
Hai người là anh em .
Trong nhà còn có bà mẹ chồng, một cô chồng, một em chồng và hai đứa của chồng.
Về thì không về được nữa rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đã đến thì cứ yên , đại chết ắt có phúc về sau.
người an ủi lẫn nhau, đứng đi về làng.
Nhà họ Lục nằm phía Đông, ba gianvi_pham_ban_quyen nhà ngói mới xây từ hai trước, ở trong có thể coi là nổi bật nhất, ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả nhà trưởng thôn cũng bằng.
Những năm trước nhà họ Lục vùng, chồng Lưu Xuân Hoaleech_txt_ngu bỏ người đàn bà khácvi_pham_ban_quyen, bà một nuôi nấng bốn đứa . Hồileech_txt_ngu đó dân làng đều nhà , chẳng bao giờ cho vay tiền hay mượn vì sợ không có khả năng trả.
Ai ngờ , hai cậu con trai khôn lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đứa sau giỏi hơn đứa trước. Không cần dầm mưa dãi nắng mặt cho đất bán lưng cho trời mà có tiền của nhà nước .
“Lúc trước tôi đọc tiểu thuyết, mẹ chồng và chị chồng trong truyện thời đại đều là cực phẩm đấy.”
Hạ Tiểu Thất nói, đôi mắt hạnh xinh đẹp dường như còn ẩn vẻ mong chờ.
“Sợ cái .” Kiều Nhiên ngầu bẻ khớp ngónvi_pham_ban_quyen tay: “ một đứa diệt một đứa, đến cặp diệt một đôi.”
Tiểu Thất liếc nhìn : “Thôi đivi_pham_ban_quyen, ngón tay bà béoleech_txt_ngu quá, bẻbot_an_cap chẳng nghe kêu đâu.”
Kiều Nhiên: “”
“Tôi dự định hoàn thành một mục nhỏ trước.”
“Giảm xuống còn năm mươi cân.”
“Không hổ là con chó trong bụng tôi.”
! Người anh , cái gọi là sán xơ mít.”
“Ngại quábot_an_cap, lời.”
Hai người đang rôm rả trò chuyện, Hạ Tiểu Thất chợt nhớ ra Kiều Nhiênbot_an_cap đều là xuyên không linh , cơbot_an_cap vẫnvi_pham_ban_quyen là mượn của nguyên chủ. Cô có thể nhìnvi_pham_ban_quyen thấy diệnleech_txt_ngu của đối phương, nhưng không chính mình.
“Bảo bối, bà tôi xem.” Hạ Tiểu Thất nghiêng đầu, tạo dáng chữvi_pham_ban_quyen V cực dễ thương: “ mấy phần giống xưa?”
Nhiên nhìn chằm chằm Hạ Tiểu một lúc lâu, rồi thở dài: “Ông trời thật sự có thù với tôi mà. Bà là con đẻ, còn tôi chắc là con nuôi.”
Nghe cô nói , Tiểu biết nhanleech_txt_ngu sắc củavi_pham_ban_quyen mình chắc cũng không tệ.
Thật ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiên cũng không xấu, lông mày lá liễu, môi anh đào, đôi mắt đào hoa chứa đựngbot_an_cap bao tình cảm. Chỉ là thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá vẻ bị giảm sút, nếu giảm chắc chắn cũng một đại .
Đang vừa đi tán dóc, phía sau bỗng lên chuông xe đạp “kính coong”.
hai cùng ngoảnh lại nhìn, rồi thời ra vẻ mặt mê trai thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rõ.
Oa! Mỹ .
Người đànvi_pham_ban_quyen ông này trắng trẻo sẽ, cứ một tiểu bạch kiểm.
Anh ta đeo một kính đen, nhưng hoàn toàn không che được đôi mắt phụng cực kỳ mỹ lệ. Sống mũi thẳng, môi mỏng, đường khuôn mặt có phần mềm mại, mang một vẻ đẹp phi giớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tính.
Trong đầu Hạ Tiểu Thất hiện lên hình ảnh: Một đàn ông giống như chú cúnvi_pham_ban_quyen dịu dàng đang nũng, gọi ơi”.
Trong đầu Nhiên lại là: đàn ông dốc nhẹ nhàng, hơibot_an_cap ho máu, bệnh nhược tràn trề, đôivi_pham_ban_quyen mắt đan phụng thâm tình nhìn mình đầy quyến luyến.
Đang mải mê chìm trong kịch bản tự biên tự , đàn đã dừng chiếc xe đạp cà tàng trước mặt hai người, chân chống xuống đất.
“Sao vẫn chưavi_pham_ban_quyen về nhà?” Anh hỏileech_txt_ngu.
Oa! nói cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuốn hútvi_pham_ban_quyen .
“Hỏi ai đấy?”
Hạ Tiểu Thất và Kiều hiếm khi ý như , hỏi vặn lại.
Lục Hướng Nam hơi cau mày, nói với Kiều Nhiên: “ sũng thế kia còn ra thể thống gìvi_pham_ban_quyen? Sao không mau về thay quần áo đileech_txt_ngu.”
Nói xong, đàn thẳng.
“Của tôi đấy nhé.” Kiều ý nhướn mày, “Cấm tranh giành.”
ra rồi, đây chắc là con nhà họ Lục Lục Hướng Nam, chính chồng của Kiều Nhiên.
đáng tiếc, một “tiểu nãi cẩu” trắng trẻo non nớt như vậy lại là của cô bạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân.
Hạ Tiểu Thất chépvi_pham_ban_quyen miệng vẻ tiếc nuối.
Nhưng mà, đã là anh em thì người của mình chắc đến nỗi nào đâu nhỉ. Làm sao đây? Bắt đầuvi_pham_ban_quyen thấy mong chờ rồi, thật muốn gặp mặt một lần quá.
Khi vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà, mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chồng Lưu Xuân Hoa ngồi xổm trước bếp lửa để thêm củi nấu .
Thấy hai người sau bước vào, Lưu Xuân Hoa tỏ vẻ bất mãn: “Sao bây giờ mới về? nhịn đói chờ bay về nấu cơm đấy. Dâu , rửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cải mà hầm ; dâu thứ, mày ít nhóm lửa.”
“Ôi mẹ ơi! Nói chuyện ai đấy?” Kiều Nhiên không kìm chế được, lời này cứ thế tuôn ra khỏi miệng.
Hạ Tiểu Thất bóp nhẹ lòng bàn tay Kiều Nhiên, ra hiệu cho mới ướtvi_pham_ban_quyen ráo đến thì đừng nên cứng cứng ngay, phải biết người biết ta mới trăm trận trăm , đợi nắm rõ tình hình rồi tính sau.
“Cái đó, quần áo con ướt rồi, convi_pham_ban_quyen đi thay .” Hạ Tiểu Thất nói xong liền đi thẳng vào trong .
“À, con cũng ướt rồi, con cũng đi thay.” Kiều Nhiên vội bám đuôi theo sau.
Một lát sau, Hạ Tiểu Thấtvi_pham_ban_quyen gầm mặt nhà phía tây đi ra.
Chết thật! địa hình nên đi nhầm phòng, suýt chút nữa thì đụng trúng cảnh anh chồng cả đang cởi áo.
Mẹ chồng Lưuleech_txt_ngu Xuân Hoa ngẩn đứng bếp.
Bà thật sự vẫn chưa kịp phản ứng gì thì hai cô con dâu đã biến dạng.
Đừng nhìn dâu thứ ngày thường gớm, nhưng đối mặt với mẹleech_txt_ngu chồng đây thì cũng chẳngbot_an_cap dám ho he nửa lời, còn dâu cả thì lại càng không phải nói, bảo nó đi hướng đông nó chẳng bao giờ dám đi hướngbot_an_cap tây.
Hôm nay bị làm sao thế này? bị điếc à? Những lời bà nói hai nó không nghe thấy sao?
Con cả Lục Nam dạy học trên thành phố, thỉnh thoảng mới vềleech_txt_ngu nhà một chuyến, nên bà chia gian phía tây cho vợ chồng anh .
Con thứ Lục Yến Bắc ở trong quân ngũ, có khi cả năm thấy bóng . Thế nên, Hoa sắp cho dâu thứ gian nhà dưới mà ở.
Cái gọi là nhà dưới thực là căn phòng phụ, đa dùng chứa đồ đạc lặt vặt, đúng nghĩa mùa hè dột mưa, mùa đông lùa .
Một chiếc giường gạch vừa thấp vừa , một chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bàn cũ, cái tủ tróc sơn và một chiếc gương in hình sen lớn chính là bộ tài trong phòng của Hạ Tiểu Thất.
Hạ Tiểu soi gương ngắm hồi lâu.
Phải công nhận, chủ tuy con gái nông thôn nhưng ngoài lại vô thanh tú. da ngần như , khuônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt tráinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xoan chuẩn mực cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đôi mắt hạnh, ngũ tinh tế , hai tóc đen nhánhbot_an_cap rủ trước ngực. Từngbot_an_cap nét đều đẹp độ hoàn hảo, trông như một con búpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bê thủ công đượcleech_txt_ngu nhàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nặn tỉ mỉleech_txt_ngu.
Khuôn mặt , mươi chín điểm, bớtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại một điểm chính mình kiêu ngạo.
Thực ra nó giống nhan sắc kiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trướcleech_txt_ngu của đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảy tám phần, nhưng gương mặtleech_txt_ngu này mang lại cảm giácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới mẻ và trung hơn, nên Tiểu Thấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm thấy nó xinh nhiều.
Chiêm ngưỡng xong sắc cực phẩm của mình, Hạ Tiểu Thất bắt đầu lục tung tủ đồ tìmleech_txt_ngu quần .
Thật sự bộ đồ trên người quá khó coi, áo vải xanh còn thêu bông hoa mẫu đơn to tướng, mùa hết chỗ nói. Bộ cánh này hoàn toàn ăn nhập với khuôn mặt cô cả.
Hết chiếc nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếc bị lôi ra khỏi tủ, cuối Hạ Tiểu Thất nản lòng ngồi bệt xuống giường.
quê mùa, sau còn xấu hơn cái trước, tệ hại vô cùng.
Tờ lịch trên tường tháng Mười năm 1978, chưa cải cách mở cửa, phong cách Hồng cũng chưa tới đây.
Hạ Thất rĩ, một cô gái yêu kiềubot_an_cap và yêu cái như cô sự không thể chấp nhận nổi những bộ đồ vải chắp vá này.
Trong bếp, tiếng Lưu Xuân thái thảo nghe như đang băm người vậyleech_txt_ngu, sức lực cực kỳ lớn, vụn cải bay tứ tung.
Vừa bămbot_an_cap bà vừa chửi đổng: “Trời còn chưa tối đã rúc vào với đàn ông, chẳng xấu hổ là gì.”
Lời này rõ ràngvi_pham_ban_quyen là nói cho Kiều Nhiên ở gian phía tây ngheleech_txt_ngu.
Chẳng cònbot_an_cap cách nào khác, bảo phòng cô ở gần đó. Lưu Xuân Hoa cũng muốn chỉvi_pham_ban_quyen dâu mắng hòe với Tiểu Thất lắm, nhưng ngặtbot_an_cap nỗi con bé ở gian nhà dưới thì làm mà nghe thấy được.
Gian nhà phía tâybot_an_cap vốn khá rộng, nhưng ở giữa treo một tấm rèm chia căn phòng làm hai. Vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy, không gianleech_txt_ngu trông có vẻ chật chội.
Lục Hướng Nam ở bên trong, ngoài một chiếcbot_an_cap bàn viết còn đặc biệt đóngvi_pham_ban_quyen thêm giá sách, bên trên bàyleech_txt_ngu biện đủ sách vở.
Thường , anh và vợ sống theo kiểu người trong kẻ như vậy, rõ ràng vợ mà chẳng khácvi_pham_ban_quyen hòa thượng với ni cô hành, ngay trướcvi_pham_ban_quyen mà xa tận chân .
Lục Hướng Nam đọc sáchbot_an_cap thì tấm rèm bị vén lên, khuôn mặtvi_pham_ban_quyen tròn Kiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiên ló .
“Có việc gì?” Lục Hướng Nam rất lạnh lùng.
động củabot_an_cap Kiềubot_an_cap Nhiên khiến không vuileech_txt_ngu, trước đây cả luôn nước sông phạm giếng, nguyên chủ Ni chưa bao giờ dám ngột vượt giới hạn vậy.
“Muốn nhìnbot_an_cap anh một chút.” Đôibot_an_cap mắt hoa của Kiều Nhiên hiện vẻ đa tình quyến rũ, “Lâubot_an_cap rồi gặp, anhleech_txt_ngu lắm.”
Lục Hướng Nam có vẻ đã , giữa lông mày cau lại thành nếp nhăn, anh nghiến nói: “ ngoài.”
Đúng là người có học, cũng dùng từ thô .
“Ồ, được thôi.” Kiều Nhiên thức thời rụt khuôn mặt béo tròn lại.
Cũngbot_an_cap không biết hai vợ nhà này trước đây sống kiểu gì, nhìn bộ dạng này cóvi_pham_ban_quyen vẻ thật sự chẳng có chút tình nào.
Kiều Nhiên tự không được vội vàng thả thính, suyvi_pham_ban_quyen cho cùng đẹp mã mới gọi là thính, còn xấu thì chỉ là quấy rối tình dục mà , nỗ giảm cân trước đã.
Còn về anh chồng trắng trẻo non nớt này, chị đây có tin sẽ phụcvi_pham_ban_quyen được, sớm muộn gì cũng phải nằm gọn vòng tay thôi.
Cánh cửa gian phía tây bỗng nhiên bị phăng ra, làm Kiềubot_an_cap Nhiên đang thay đồ giật thảy mình.
Nhìn thấy khuôn mặt bừng bừng khí của Hoa, Kiều Nhiên bực bội lườm một cái: “Làm gì thế ạ? Con thay áo, phòng không gõ cửa? Thật có chút lịch sự nào cả.”
“Tao chỉ hỏi mày một câu, bot_an_cap ra ngoài cơm được không?” nói oang oang của Lưu Xuân Hoa như muốn màng nhĩ.
“Sao thế ạ? Con không nấu thì bay nhịn đói à?”
“Nhà này từ trước đến nay đều mày Hạ Phương nấu cơm.”
Kiều ” mộtbot_an_cap tiếng: “Chính vì từ trước đến đều là bọn con nấu, nênvi_pham_ban_quyen bây giờ cũngvi_pham_ban_quyen đến lúc phải người rồi. Bọn con mệtbot_an_cap rồi, cũng cầnbot_an_cap phải nghỉ ngơi chứ.”
già hoàn bị làm cho chấn kinh, ánh mắt như nhìn thấy ma để cô con béo trước mặt.
Đây có còn con Ni răng chẳng thốt ra được lời của mình không vậy?
Cái mồm mép lẹ này, chẳng lẽ bị thứ gì dơ bẩn nhập rồi?
Bữa do mình Lưu Xuân Hoa chuẩn bị. , bà tabot_an_cap đã lôibot_an_cap tổ mười đờibot_an_cap hai cô con từ dưới mộ lên để chửi rủa một lượt.
Khi cơm nước được dọn lên , hai cô con gái của bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta dắt con đi dạo về.
Nhiên và Hạ Tiểu Thất từ trong .
Trên bàn đặt một chậu cháo vỡ, bát bắp cải hầm khoai tây và mấy quả trứng vịt đã cắt đôi.
Kiều Nhiên và Hạ Tiểu Thất nhìn một cái.
Hay lắm, Hạ Tiểu Thất không thích ăn bắp , Kiều Nhiên không thích ăn khoai tây. cấp hai, mà hai người ghétleech_txt_ngu nhất là bắp cải hầm tây. Lầnleech_txt_ngu nào sự dạy bảo tận tình “mỗi hạt gạo đều đẫm mồ hôi sức” của giáo viên ngữ văn, hai cô nàng cũng lén lút món này vào rác.
cũng không thể bụng đói được, dù đã xuyên về thời đại thiếu thốn nguyên này thì không nên quá kén chọn.
Thế là, người lúc tay về phía đĩa trứng vịt muối.
“Đừng động vào!” Xuân Hoa hét lên một tiếng, vội kéo đĩa trứng đi. Cứ thể thứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên trong không phảivi_pham_ban_quyen vịt muối mà là vàngvi_pham_ban_quyen quý báu không .
Hạ Tiểu rướn cổvi_pham_ban_quyen đếmbot_an_cap thử, trong có sáu miếng trứng. Tính cả trẻ con thì nhà này có tám người, đúng là không đủ chia.
Lại nhìn Lưu Xuânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoa lượt đặt trứng vào bát của con trai, con gái và cháu ngoại, chỉ bỏ qua Kiều Nhiên Hạ Tiểu Thất.
“Ý gì đây?” Hạ Tiểu Thấtleech_txt_ngu đầy vẻ thắc mắc, “Trứng vịt có à? có tên đứa tôi ?”
Cô em chồng Lục Lệ mắt trắng dã: “Nhà chỉ nuôi có hai vịt, khăn lắm gom được mấy trứng. Cái gì chị cũng đòi ăn, chị tham ăn hả?”
“Ừ, cô .” Hạ Tiểu Thất đưa tay giật trứng trước mặt Lục Hồngleech_txt_ngu Lệ, “Cô không tham thì đừng ăn nữa, để .”
Hành động này sự khiến cả nhà sững sờ.
Kiều bồi thêm: “Cái đó, tôi cũng hơi tham, ở đây ai tham không?”
Nghe vậy, mọi người vội vàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vịt muối của .
Chỉ có Lục Hướng Nam, đôi mắt sâu thẳm như mặt hồ tĩnh lặng, không để lộ chút cảm xúc nào mà nhìn vợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình.
Lục Hồng Lệ chỉ tay vào Hạ Tiểu Thất: “Chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điên rồi phải không?”
nói là cô con dâu thứ này bìnhleech_txt_ngu thường khá đá, nhưng vì là người tự đem sính lễ ép gả đến đây, kiểu “hàng dâng tận miệng” thường không được , nên người nhà họ đều coi thường ta.
chủ ở bênleech_txt_ngu thì giỏi gây gổ, về nhà lại thấp cổ bé họng, sợ bị nhà họbot_an_cap Lục đuổi đi.
Chẳng thèm quan tâm đến ánh mắt của người khác, Hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu Thất tự nhiên múc một bát cháonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi thả miếng trứng , cứ như sợ bị cướp mất.
Kiều Nhiên sờ sờ mũi, quay sang nhìn Lục Hướng Nam: “Chồng ơi, em cũng muốn ăn trứng vịt.”
“Phụt!” Cô chồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lục Hồng Na phun cả ngụmvi_pham_ban_quyen cháo ngoài, suýt chút nữa thì chết.
Connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngươi của Lục Hướng lập tức giãn ra, lộ vẻ chấn kinh, vẻ điềm tĩnh vốn có biến mất sạch sành sanh.
Hạ Tiểu Thất vừa đầu húp cháo vừabot_an_cap cười trộm.
“Vợ thằng cả, mày lại định giở quẻ gì đấy?” Mẹ chồngbot_an_cap Lưu Xuân tức run người, “Mấy lờibot_an_cap đó mà mày cũng ra được, mày biết ngượng à? Để người khác nghe thấy này biết giấu vào đâu?”
“Tôi gọibot_an_cap người đàn ông của tôi, chứ có gọi chồng ngườivi_pham_ban_quyen khác đâu.” Kiều bĩu môi.
“Mày biết liêm sỉ không hảbot_an_cap?” Lưu Xuân Hoa mắng, “Cái đồ lẳng lơ, mày trúng tà gì rồi?”
“Sao tôi là đồ không biết sỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?” Kiều không phục luận, “Tôi gọi là chồng mà lại không biết liêm sỉ à? Tôi cứ gọi , chồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , chồng ơi, chồng ơi.”
nói, cô dang rộng tay định ôm Lục Hướng một cái để tranh kiếm chútbot_an_cap lợi .
Kếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bịleech_txt_ngu Lục Hướng Nam đưaleech_txt_ngu tay chặn lại.
“Mọi bớtleech_txt_ngu nói vài câu .” Lục Hướng Nam đanh mặt lại, “Đang lúc ăn cơm mà ầm ĩleech_txt_ngu này còn thể gì nữa.”
Nói đoạn, đưa trứng vịt muối cho Kiều Nhiên.
Nhiên nhận lấy, đắc nhướng mày mẹ chồng Lưu Xuân Hoa.
Ăn cơm xong, Tiểu Thấtleech_txt_ngu và Kiều Nhiên thảnleech_txt_ngu đứng dậy đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra ngoài.
Hoa vội vàng đuổi theo: “Hai đứavi_pham_ban_quyen mày đi đâu đấy? Quay lại bàn rửa bát mau.”
Hạ Tiểu Thất: “Ai ăn xong trước thì được nghỉ.”
Kiều Nhiên: “Đúng thế, ai ăn xong sau thì rửa bát.”
Lưu Hoa: “”
Sáng lúc đi vẫn còn bình thường, sao hai đứa con dâu này biến người khác thế? Quả thựcbot_an_cap thế giới quan của Lưu Xuân Hoa vỡ vụn.
Đêm xuốngleech_txt_ngu, sáng rực như lụa bạc bao phủ thôn Thạch Hà.
Hướng Namvi_pham_ban_quyen cầm cuốn sách trên tay nhưng chẳng đầu được chữ nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Anhleech_txt_ngu biết vợvi_pham_ban_quyen mình vốnleech_txt_ngu có tính cách ra sao, sự bất thường ngột thực sự khiến anh không sao hiểu nổi.
Nếu không phải là người kiên định theo chủ nghĩa duy vật, có lẽ anh cũngvi_pham_ban_quyen sẽ giống như mẹ , nghi ngờ bị trúng tà.
Chỉ cách nhau một , đột nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh thấy tiếng thở dốc của người nữ bên kia truyền đến. Âm thanh giốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như một con mèo rừng vừa sữa, đứt quãng từngbot_an_cap hồi, chútbot_an_cap một khêu gợi thính giác của Hướng Nam.
Lục Hướng cảm thấy hơi bực bội, người đàn bà này điên sao? Lại phát ra những những âm khó nghe như vậy.
Anh bựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức đứng dậy, tới giật phăng ra: “Cô đang làm gì đấy?”
Kiều Nhiên nằm dưới đất tập chống đẩy bị âm thanh đột ngột phát ra làm giật mình, cánh tay bủn rủn khiến cả ngườileech_txt_ngu đập xuống mặt đấtvi_pham_ban_quyen.
Do thân hình quá khổ, tiếng “bịch” vang kèm theo một làn bụi bay lên nền đất.
Bị mất mặt trai đẹp, Kiều Nhiên ngượng đếnleech_txt_ngu mức ngón quắp cả lại.
này.” Kiều Nhiên thởvi_pham_ban_quyen , “Người người, chết người ta rồi đấy.”
Lục Hướngleech_txt_ngu Nam cũng thấy vô cùng lúng túng, anh còn người phụ nữ này đang chuyện gì đáng hổ thẹn, hóa ra là donội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tư tưởng của mình không mạnh.
Đểleech_txt_ngu che sự bối rốivi_pham_ban_quyen, Lục Hướng Nam giữ vẻ tuấn tú nghiêm nghị quở trách: “ hết cả lên, lúc gọi em trai, lúc thì gọi
Mặt già đỏ bừng, Hướng Nam không nỡ nói ra .
Kiều Nhiên dưới đấtbot_an_cap bò dậy, lấy khăn mồ hôi mặt, nghiêng đầu nhìn Lục Hướng Nam: “Thếbot_an_cap anh thích em gọi anh gì? Em trai? Hay là chồng yêu?”
“Cô im miệng đi.” Lục Nam trầm giọng quát khẽ.
Nhiên đột nhiên nhớ đến một cảnh phim, bèn cười tỉm không thôi.
Thấy còn cười, Hướng Nam vừa thấy giận thấy , chốc látnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vành tai đã bừng.
! Người đàn ông biết thẹn thùng, lại càngvi_pham_ban_quyen thích phải làm sao bây giờ?
Hạ Tiểu Thất vốn là người ngậm thìa vàngbot_an_cap từ khi mớibot_an_cap sinh ra. tiên cô là thần khai quốc, đời đời lũy quyền quý và mối quan hệ. Đến thời , ông đã là một vị vi_pham_ban_quyen bước đi đều có thể khiến giới thượng tầng kinh đô phải rungvi_pham_ban_quyen chuyển.
Cô lại là con út trong nhà, đứa con gái duy nhất, từ nhỏ đã sống như công chúa, tính tình vô cùng nhõng nhẽo.
Đột ngột bị ném về những năm bảy mươi ăn rau cám, ở trongvi_pham_ban_quyen nhà gió lùa phía thế , ngày cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiên ở cạnh thì còn đỡ, đến đêm phải ở một mình trong căn phòng trống trải, không tránh khỏi thấy tủi thânbot_an_cap muốn khóc.
Chiếc gạch cứng , nằm lên thấy thoải mái nào. cả chiếc gối nữa, bên trong toàn vỏ , cứ động là lại kêu soạt, thỉnh còn đâm vào mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Ngoàivi_pham_ban_quyen cửa sổ thì lũ cônbot_an_cap trùng cứ kêu râm mãi không thôi, khiến một người vốn không như Hạ Tiểu Thất toàn không cách nào mắt được.
Cô ngồi nhìn ra cửa sổ, tình cờbot_an_cap ánh trăng hắt bóng cây lên dán sổ trông như những con yêu quái đang múa vuốt giương nanh.
Khịt một cái, Hạ Thất vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đôi mắt hoe đi tìm Kiều Nhiên.
Không , sợ hãi, cần được an ủi.
Lúc nàyleech_txt_ngu, Kiều Nhiên cũng trằn trọc mãi không ngủ .
Không phải vì côleech_txt_ngu chưa quen với môi trường mới, dù sao hồi còn ở , việc ngủ ngoài trời cô quen rồi, điều kiện còn gian khổ hơn thế này nhiều.
Cô không ngủ là vì cách tấm rèm kia có một “em trai” đẹp trai .
Khác với vẻ yểu của Hạ Tiểu Thất, Kiều Nhiên sinh ra trong gia đình quânvi_pham_ban_quyen nên tính hào sảng, tùy hứng như một cậu con trai. Côbot_an_cap đặc biệt thích những chàng nhỏ tuổi hơnbot_an_cap mình, tốt nhất là kiểu chân eo thon, trông có vẻ yếu, da trắng, ngũ quan tuấn tú, ánh mắt thẳm, chút dáng vẻ tật yếu ớt thì càng có cảm giác hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Mà vóc dáng hình của Lục Hướng lại đúng gu của Nhiên. hiện tại trông anh khá khỏe , không cóbot_an_cap điểm ốm yếu, nhưng dáng vẻ đeo kính trí , nho nhã kia rất đáng yêu.
Thật muốn lăn phíaleech_txt_ngu bênvi_pham_ban_quyen kia rèm, đè “em trai” ra quá.
Nhưng với thân hình tại của mình đè chắc em trai chịu nổi, có khi còn bị đè chết mất.
“Cộc, , .” Bên ngoài cửa vang lênvi_pham_ban_quyen ba tiếng gõ kính.
Kiều Nhiên ngồi dậy ra ngoài, thấy Hạ Tiểu Thất đứng thui thủi một mình ngoài sân với vẻ mặt tội nghiệp.
Con này, đôi mắt đỏ hoe như sắp khóc đến nơi, mới đáng thương làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao. Từ nhỏbot_an_cap đến lớn, nó toàn dùng chiêu này để khiến mọi người nuông chiều, dỗvi_pham_ban_quyen dành.
Kiều Nhiên cũng không ngoại lệ, nhìnvi_pham_ban_quyen bộ dạng ấm ức đáng thương của bạn thân, trái tim cô lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mềm nhũn. Còn “em trai” với chả không, cùng côvi_pham_ban_quyen bạn thân là quan trọng nhất.
lấy gối và chăn, Kiều Nhiên không ngoảnh đầu lại “bỏ nhà đi bụi”.
Lục Hướng Nam nằm ngủ ở phòng bên nghe thấy mở cửa, cứ ngỡ Kiều giải quyết nỗi buồn, mãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng thấy cô lại.
Nghĩ lại thì và vợ vốn chẳng có tình cảm gì, thậm kết hôn hơn nửa năm còn có thực chất vợ chồng. Nhưng mỗi tuần anh mới về một lần, lần nào về cô cũng hiền thục bưng nước mặt, nước rửa chânbot_an_cap cho anh. Hômleech_txt_ngu nay không những mất đi sự ngộ đó, màleech_txt_ngu thậm chí cô còn để “phòng không chiếc bóng”
Cái giườngleech_txt_ngu sưởi này cứng , đau lưng.
Lúc nãy mải nghĩ đến trai đẹp, giờ mới cảm thấy thoải mái. Kiều cứ lật quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại để giảm cảm ê ẩm.
“Lật bánh tráng đấy à?” Hạ Tiểu lên , “Cứ lậtleech_txt_ngu trái lại lật bên phải.”
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lương tâm, tôi có tốt đến đây với bà đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.” Kiều lạ, “Bà không thấy đau lưng à? Không đúng nha, bà vốn thư đài các .”
“Tôi lót dày .”
Nghe vậy, Nhiên thò tay sờ thử tấm nệm dưới thân Hạbot_an_cap Tiểu Thất, quả nhiên dày hơn của cô mấy .
“Bà tự lót cho mình mà không lót cho .” Kiều nổi giận, “Sự tin tưởng giữavi_pham_ban_quyen người với người đâu rồi? Tình cảm giữa tôi và bà đâu rồi?”
Hạ Tiểu Thất nhanh chóng nhường chỗ, “Qua đây.”
Hai người chui chung chăn, thủ thỉ tâm sự đêm tối, vẫn thân thiết như ngày nào.
“Bảovi_pham_ban_quyen bối, nói xem còn quay về đượcbot_an_cap không?” Hạ Thất hỏi, giọng nói như hơi nghẹn ngào.
Kiều Nhiên vỗbot_an_cap nhẹ lưng Hạ Tiểu Thất, “Đừng nghĩ nhiều nữa, đúng như bà nói đấy, đã đến thì cứ tâm sốngbot_an_cap, còn đã là may mắn lắm rồi.”
“Bảo , tôi thực sự không chịu nổi cái nhà vệ sinh ở đây, kinh khủng quá, làm tôi nôn nôn tháo luôn.” Hạ Tiểu Thất than vãn.
Kiềuvi_pham_ban_quyen Nhiên an ủi, “Ráng , sau nàybot_an_cap mua thự lớn cho bà.”
“Còn nữa, quần áo trong tủ xấu đau , chẳng có bộ nào mặc được cả.”
“Cứ tạm đi, sau này đổi cho bà, thích kiểu gì đổi kiểu đó.”
“Đồ ăn cũng khó ăn nữa, tôi muốn uống trà , ăn bánh ngọt, ăn thịt nướng và hải sản.”
“Đừng vội, sớm muộn gì tôi cũng thỏa mãn đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái bụng háu ăn của bà.”
Hạ Tiểu Thất lặng một hồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, “Bảo bối, đừng gọi tôi dậy ăn nhé.”
“Tại sao?”
“Bị mấy cái ‘ vẽ’ của làm cho no căng .”
Kiều Nhiên: “”
Hai người trò chuyện đến tận đêm khuya mới ngáp dài rồi chìm vào giấc ngủ. Chỉ là ngủ được bao lâu đã bị tiếng gà trống gáy làm cho tỉnh giấc.
Hạ Tiểu Thất trời ngoài vẫn tối mịt, bịt tai định ngủ tiếp, nhưng gà chết tiệt kia cứ gáy mãileech_txt_ngu dứt.
“A!” Hạ Tiểu Thất đột ngồi dậy, “Chắc tôi chết quách cho xong.”
Kiều Nhiên cũng ngồi dậy theo, mặt đầy bất lực nhìn màn đêmleech_txt_ngu thăm thẳm ngoài cửa sổ.
Hai người ngồi thẩn thờ một lúc, Kiềuvi_pham_ban_quyen hỏi: “Công chúa, muốn gà nướng không?”
Tiểu Thất nuốt nước , “Muốn ăn.”
“Đi, chị đưa emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi khai mặn.”
Hai người mặc áo tử tế, nhân lúc trời tối mò mẫm đi về phía chuồngbot_an_cap
Lúc sáng sớm, trời tờ mờ sáng, phương đông hiện ra vệt như bụng cá.
Lục Hướng mặc chiếc mi Thanh Đảo màu trắng đã đến phai màu, quần dài xanh đôi giày su xanh, chỉnh tề vén rèm bước ra ngoài.
Anh cứ ngỡ Kiều Nhiên đang làm bữa sáng cho mình, trước đâybot_an_cap mỗi lần anh về, dù anh đi sớm thế nào cô cũng sẽ chuẩn bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bữa sáng tươm tất để ăn no rồi đi.
Nhưng vừavi_pham_ban_quyen đẩy cửa , trong bếp , bếp núc ngắt.
Lục Hướng Nam đứng trong bếp ngẩn người vài giây, sau đó lắc đầu bước ravi_pham_ban_quyen .
Anh đạp xe con đường mòn nhỏ hẹp, nhữngleech_txt_ngu cây dương bên đường xào xạc trong gió thu. Lá ngô ngoài đồng đã ngả , đang là mùa hoạch.
Từ xa, anh thấy vợ mình là Kiềuvi_pham_ban_quyen đang chạyvi_pham_ban_quyen bộ tới, phía sau là cô em Tiểu đang gặm đùi gà.
Lục Nam bấm chuông xe, đôi chân dài xuống dừng xe lại.
chà! “Em trai” đẹp trai kìa.
Mắt Kiều sáng rực, cô rảo bước chạy đến trước mặt Lục Hướng .
đi làm à?” Kiều Nhiên hỏi, “Lần sau giờ anh về?”
Lục Hướng mím , đôileech_txt_ngu mắt sâu thẳm nhìn chằm vào vợ mình, không nói lời nào.
Nhiên biết anh nghi ngờ. Không chỉ , mà cả chồng đều đang nghi ngờ về sự thay tính đột ngột của cô và Hạ Thất. Kiều Nhiên không muốn tình che giấu, càng không muốn giả vờ sống kiểu của nguyênvi_pham_ban_quyen chủ. Cô là , tên là Kiều Nhiên, không Kiều Ni.
“Cô đi vậy?” Lục Hướng Nam hỏi.
Anh không chỉ có dáng đẹp, ngoại hình chuẩn mà giọng nói rất hay. Không kiểu trầm thấp gợi , mà là một loại nho hòa, như dòng chảy chậm khiến ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thư thái.
“Chạy bộ thôi.” Kiều Nhiên mồ hôi trên trán, “Giảm cân.”
Hướng Nam lại im lặng, ánh mắt đánh giá nhìn khuôn mặt phúng phínhleech_txt_ngu đầy thịt Kiều Nhiên.
Lúc này Hạvi_pham_ban_quyen Tiểu Thất cũng đi tới, đưa cái đùi gà trong đến bên Kiều Nhiên: “ một miếng đi.”
Kiều Nhiên đưa tay ra: “bot_an_cap cám dỗ tôi.”
Sự nghi trong mắt Lục Hướng Nam càng đậm hơn. Trước đây mỗi lần về nhà, anh đều nghe thấy em dâu ám hoặc mắng nhiếc Kiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ni, đôi khi anh nghe thấy còn cảm thấy tức giận, từng bảo Kiềubot_an_cap Ni phải phản . Nhưng Kiều Ni toàn cười ngây , nói em dâu còn nhỏ nênbot_an_cap chấp nhặtbot_an_cap.
Nhưng bây giờ
Lục Hướng Nam nghi hoặc nhìn Tiểuvi_pham_ban_quyen Thất: “Quan hệ của hai người bây giờ tốt sao? Không cãi nhau nữabot_an_cap à?”
Hạ Tiểu Thất vừa gặm đùi gànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : “Đại soái Trương đã nói rồi, giang hồ không là chém chém giết giết.”
Kiều Nhiên bắt giọng khàn khàn của diễn viên gạo cội: “Đúng, đó là nhân tình thế thái.”
“Trương Tác Lâm?” Lông mày Lục Hướng Nam nhíu chặt hơn, “Hai người nghe được những lời này từ đâu thế? Tôi cả hai người chưa từng đi mà?”
Hạ Tiểu Thất nhanh nhảu: “Xem trên tivi đấy.”
Kiều Nhiên: ” thì chết àleech_txt_ngu?”
Hạ Tiểu Thất: ” Sẽ phát điên mất.”
Sợ muộn giờ, Lục Hướng dámleech_txt_ngu nán lại quá lâu, vội vàng đạpleech_txt_ngu xe hướng về phía thị xã.
Suốt dọc đường, anh cứ mải suy nghĩ về sự thay đổi của Nivi_pham_ban_quyenvi_pham_ban_quyen Hạ Tiểu Phương, rồi sau đó mới chợt nhận ra chuyệnleech_txt_ngu: cáibot_an_cap đùi gà trong dâu Hạ Tiểu ?
Lúc rạng sángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, anh có nghe thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng trống nhà mình gáy, hìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó thì bặt vô âm luôn
Khi Kiều Nhiên và Tiểu Thất về đến nhàbot_an_cap, họ thấy một đám đang vâybot_an_cap quanh trước cổng ràovi_pham_ban_quyen.
Lúc này, chồng Lưunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Xuân Hoa đang ngồivi_pham_ban_quyen bệt dưới đất khóc lóc thảm thiết.
Nhiên hỏi thăm người dân đang xem có gì, họ bảo con gà trống lớn nhà cô bị ai trộm rồi.
Thất đưa mu bàn lên quẹt miệng, vẻ mặt đầy đau xót: “Ai làm cái trò nàyvi_pham_ban_quyen vậy? Đúng là thất đức cùng.”
Kiều “ đức” Nhiên: “”
Lúc cậu ăn có thấy nói đâu.
Lục Hồng Lệ đứng ở cửa gào mắng chửi: “Cái đồ ăn trộm biết xấu hổ bắt mất gà nhàbot_an_cap , ăn vào cho thối ruột thối , cả mồm ra.”
Tiểu Thất: “” Hừ! đòn!
Đợi hai người vào trong , Lưu Xuân Hoa đang khóc lóc lem luốc nước mắt nước mũi liền : “Con trống nhà mình mất rồi, hai đứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bayleech_txt_ngu dậy sớm có thấy ai khảbot_an_cap không?”
Hạ Tiểubot_an_cap Thất Nhiênbot_an_cap đồng thanh lắc đầu: “Không ạ.”
Hai người trả lờivi_pham_ban_quyen nhanh quá khiến Lưu Xuân nảy sinh nghi ngờ, bà nhìn chằm hai: “Sáng sớm hai đứa bay đi đâu đấy?”
“Đi dạo ạ.”
“Ra đồng .”
Đúng là quan trọng thì chẳng có ăn ý nào.
Lưu Xuânleech_txt_ngu Hoa càng nghi hoặc, Tiểu liền giải thích: “Tụi con vừa dạo vừa ra đồng xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoa thế nào, ừm, năm nay thu hoạch chắc là tốt lắm.”
vậy.” Kiều Nhiên gật đầu, “Ngô lớn .”
Xuân Hoa ngẩn người: “Thu tốt hay không là việc của bí thư đội sản xuất phải lo, đứa bay xía vào làm gì?”
Hạ Thất Kiều Nhiên ghé sát đầu nhau, thì thầm to nhỏ.
Hạ : “Hình như nói hớ rồileech_txt_ngu, năm 1978, năm sau mới cải cách mở mà.”
Kiều Nhiên: “Ái , còn biết cả cải cách mở cửa cơ đấy.”
Hạ Tiểu Thất: “Trong bài hát hát mà, một mùa xuân năm một chín bảy , có cụ vẽ một vòng tròn bên biển Nam Hải.”
Nhiên: ” Cũng không sai. Chính xác nói, từ năm 1978 đã bắt khoán sản phẩm từng hộ gia rồi, đếnvi_pham_ban_quyen năm phổ biến toàn diện. Rõ ràng là làn gió xuân cải cách vẫn thổi tới .”
Hạ Tiểubot_an_cap Thất trợn tròn mắt: “Cậu dám lén học lịch sau lưng tôileech_txt_ngu .”
Kiều Nhiên: “Đây có phải là trọng điểm cần luận lúc này không?”
Hạ Tiểu Thất: “Sao lạibot_an_cap không? Cậu vậy khiến tôi trông lắm đấy.”
Kiều Nhiên : “Cái sự đần của cậu bẩm sinh rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không cần làmbot_an_cap nền đâu.”
Thấyleech_txt_ngu hai người cứ thì mãi, Lưu Xuân Hoa chỉ tay quát lớn: “Nói cái gìbot_an_cap lưng đấy? Hai đứa bay nói cho rõ xem nào, sáng ra rốt cuộc là đi đâubot_an_cap?”
Giọng của bà lãobot_an_cap này không quá , nghe thấy khó chịu cách kỳ lạ. Đặc khi bà gào , âm thanh cứ tiếng móng tay cào lên kính, khiến người chỉ muốn xôngleech_txt_ngu tới vả hai cái.
Hạ Tiểu Thất nhún vai: “Thì con chẳngleech_txt_ngu nói với mẹ rồi đó thôi, tụi con ra xem hoa màu. Tuy tụivi_pham_ban_quyen con không phải thư đội sản xuất, nhưng con nghĩ làm người không nên quá kỷleech_txt_ngu, hoa tốt, thì được chia lương thực nhiều, đối với mọi người chẳng phải đều là chuyện tốt sao.”
Kiều Nhiên lập tức họa: “Đúng thế, mọivi_pham_ban_quyen người cùng tốt thì mới thực là tốt.”
Hai người họ nói co làm Lưu Xuân Hoa không kịp phản ứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lại Triệu thôn đứng đó lại bị những lời hào hùng này cho cảm động, cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi đầu vỗ .
Triệubot_an_cap thôn trưởng khen ngợi trước mặt mọi người: “Đừng thấy vợ thằng hai nhà họ Lục có học , bình hay ngang ngược sự mà coi thường, lúc then chốt cô ấy nói năng cũng có lý lắm. Mọi người chúng ta phải học tập cô ấy, trong lòng phải có tình yêu lớn, cùng chung sức đồng lòng, cóleech_txt_ngu thế chúng ta mớivi_pham_ban_quyen được bình chọnleech_txt_ngu là thôn tiên tiến, thôn văn hóa .”
Sao tự dưng lại khen thếleech_txt_ngu này?
Hạ Tiểu Thất được chiều , vẫy vẫy tay với mọi người: “Đây là con nên làm ạ, cái đó, vìleech_txt_ngu nhân dân phục vụ.”
Kiều Nhiên đứng bên cạnh cười muốn nội thương.
thân của , đồ nghếch, tuy có hơi khờ mà đáng yêu thậtvi_pham_ban_quyen sự.
Lưu Xuân cồm dậy túm lấy áo Triệu trưởng: “Thôn , chuyện nhà tôi gà ông không thể bỏ mặc được, ông phải đòi lại công cho tôi chứ.”
yên tâm chị dâu, chuyện này nhất định phải điều tra”
của thôn trưởng Triệu chưa dứt, Hạ Tiểubot_an_cap Thất đứng bên cạnh đã vội vàng tiếng: “Thôi ạvi_pham_ban_quyen, điều gì cho mệt, đều trong thôn , chút thể cho nhau đi.”
Xuân cuống lên: “Con nói cái kiểu thế? Đó con gàvi_pham_ban_quyen của mình mất, là nhà mình tốn nhiêu nước bao nhiêu thóc nuôi nó lớn, có nấu chín thì cũng phải đểleech_txt_ngu mình ăn mới đúng chứ, mắc gì chui bụng đứa khác. đồ đề này, saovi_pham_ban_quyen toàn người ngoài thế hả?”
Dù thời đại này không có camera giám sát, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không chắc được liệu có đôi mắt nào vô tình bắt gặp chút dấu vết gì không.
Mọi tắc vô ưu .
Nghĩ đây, Nhiên liền nói với Lưu : “Thôi bỏ mẹ, mẹ nhìn xem chuyện này ĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên cũng biết, cả thôn đều kéo đến xem trò cười nhàbot_an_cap mình kìabot_an_cap. Chẳng qua cũng chỉ là một con gà trốngleech_txt_ngu thôi màleech_txt_ngu, để con đền mẹ con khác, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hai con luôn, chuyện này cứ thế khép lại .”
Lưu Xuân Hoa đảo mắt: “Được thôi, bao mua?”
“Ba ngày, trong vòng ba con sẽ ôm gà về cho .” Kiều Nhiên khẳng định chắc nịch.
Hạ Thất nhìn cô với đôi mắt lấp lánh, oa! vẻ mặt chém gió của bạn mình trông xỉu luôn ấy.
chủ nhà không truy cứu nữa thôn trưởng Triệu cũng vì rảnh việc, dẫn đám đông giải tán về nhà chuẩn bị nấu cơm sáng.
Khi trong sân chỉ còn lại Kiềubot_an_cap Nhiên và Hạ Tiểu Thất.
Tiểu Thất hỏi: “Cậu lấy cái gì mà mua? Cậu tiền không?”
“Không có.” Nhiên thànhleech_txt_ngu thật trảleech_txt_ngu lời, rồi nhìn chằm chằm Hạ Tiểu Thất không chớp .
“Nhìn tôi làm gì?” Hạ Tiểu Thất hoảng hốt, “Tôi cũng không có tiền, bây giờ tôibot_an_cap không còn là tiểu giàu mấy đời nữa rồi, cũng gái giống cậu thôi.”
Cô nói tiếp: “ cũng thật là, bình vẽ bánh tôi thôi đi, sao còn bị nghiện thế? cũng vẽ bánh cho ta là sao?”
Kiều Nhiên giải thích: “ chẳng phải sợ thôn trưởng đòi điều tra vụ trộm gà sao, vạn nhất bị lộ ra thì mình còn mặt mũi nào nữa.”
“Mất mặt thìvi_pham_ban_quyen mất mặt thôi.” Hạ Tiểu bĩu môi, “Dù cũng có phải mặt của đâu.”
Kiều : “”
Cạn lời luôn.
người đang mải trò chuyện thì một chậu nước lạnh từ trong nhà hắt , những giọt nước bắn tung tóe lên cả mu bàn chân.
Lưu Xuân Hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quắc mắt: “Còn không vào nấu cơm, đấy lảmvi_pham_ban_quyen nhảm cái gì?”
Kiều Nhiên: “Đang nghiênleech_txt_ngu cứu chuyệnvi_pham_ban_quyen mua gà ạ.”
Hạ Thất: “Đúng ạ, đang nên mua gà trống hay gà mái.”
Kiều Nhiên: “Gà mái đi, loại biết đẻ trứng ấy.”
Hạ Tiểu Thất: “Được, mẹ, mẹ cóleech_txt_ngu tiền không?”
Xuân : “Tao có.”
gió thu thổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua cuốn theo bụi đất , ba người đứng nhìn nhau trân trânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không gian bỗng vào tĩnh .
Lưunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Xuân Hoa cảmleech_txt_ngu hình như mình lỡ lời rồi, sơ ý một chút mà để lộ hết vốn liếng chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dâu .
ơi.” Giọng Kiều Nhiên vút cao, ngọt lịmleech_txt_ngu như đường, “Mẹ cho con mượn ít được không?”
Cả đời này Hạ Tiểu chưa bao giờ thấy giọng điệu nũng nịu đến thế, xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà nổi hếtleech_txt_ngu cả da gà.
Lưu Xuân Hoabot_an_cap lập bịt chặt túi áo: “Không có không , tao lấy ra ? Tao chỉ một mụ đàn bà nông thôn không biết kiếm tiền, không có đồng nào hết.”
Nhiên: “Lúc nãy mẹ vừa .”
Hạ Tiểu Thất: “Đúng thế, con cũng nghe thấy rồi.”
vạch trần, Lưu Xuân Hoa chút cáu kỉnh: “Hai đứa bâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ đúng làvi_pham_ban_quyen mặc chung ống quần nhỉ, sức lại định mỏ tiền của tao đấy à? Bớt nói nhảm đi, mau vào nấu cơm!”
Kiều Nhiên rất tự nhiên đưa tay ôm trán: “Ôi ! Con đau đầu quá.”
Thấy vậy, Hạ Tiểu Thất cũng ôm bụng: “Con đau dạ dày.”
“Sa dạ dày hayvi_pham_ban_quyen sao màbot_an_cap ôm chỗbot_an_cap đó.” Kiều Nhiên tay Hạ Tiểu Thất dời trên một chút: “Dạ dày ở này.”
“Mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ơi, bảo hai đứa conleech_txt_ngu nghỉvi_pham_ban_quyen ngơi một lát là đi bác sĩ bốc thuốc đây?” Nhiên hỏi.
Lưu Xuân Hoa tức đến nỗi lồng phập phồng: “ bảo hai đứa nấu cơm là thì , đứa thì đau dạ dày, ai mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết được là thật hay giả.”
Hạ khoác tay Kiều Nhiên: “Đi, mình đi khám bác thôi, cứ ghi nợ đã.”
Thấy hai người định đi ra ngoài thật, Lưu Hoa cuống quýt gọi giật lại: “Ấy ấy, mau vàoleech_txt_ngu trong nhà mộtleech_txt_ngu lát . Khám xét cái , thư đài các thế không biết, nằm nghỉ một lúc là ngay thôi.”
.” Kiều Nhiên gật đầu, nói với Hạ Tiểu Thất: “Nghe lời mẹvi_pham_ban_quyen đi, mẹ bảo nằm thì chúng mình vàovi_pham_ban_quyen nằm thôi.”
, tiết kiệm tiền cho mẹ vậy.”
Trơ mắt nhìn ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi gian dưới, đầu óc Lưu Xuân Hoa lại bắtbot_an_cap đầu quay cuồng, không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.
Lạ thật, rõ ràngleech_txt_ngu là rất lạ, haivi_pham_ban_quyen nó lười biếng khôngbot_an_cap nấu , sao cuối cùng lại khiến trông có vẻ như rất hiểu biết nghĩ cho bà nhỉ?
Vào đến trong , Hạ Tiểu Thấtleech_txt_ngu rất tự nhiên nằm ra giường sưởi, đúng chuẩn phong thái của một con cá mặn.
Kiều Nhiên nằm ở phía bên kia tập gập .
“Bảo , vụ mua gà cậu định tính thế nào?”
Kiều Nhiên nghĩ lát, dừng động tác gập bụng lạibot_an_cap, quay nhìn Tiểu Thất: “Tớnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định tiền.”
“Đất khách quê người, mượn ai được, thời này ai chẳng nghèo.”
“Mượn tớ.” Kiều Nhiên nghĩ anh chồng đẹp trai của mình thì cười hì hì: “Anh ấy chẳng viên sao, có lương hẳn hoi, trong túi chắc chắn phảileech_txt_ngu có tiềnvi_pham_ban_quyen tiết .”
Hạ Tiểu Thất gật đầu: “Chắc chắn có, chỉ không biết anh ta có chịu cho mượn không thôi.”
“Không cho thì tớ ly hôn với anh ấy.”
“Cậu ly hôn cũng ly hônbot_an_cap.”
“Đúng, để hai con trai nhà bà ấy ế hết.”
“Ôi mẹ ơi! Nghĩ đến thôibot_an_cap mà đã thấy hưng phấn đấy.”
Đang lúc tánleech_txt_ngu gẫu vui vẻ, bỗng nghe thấybot_an_cap tiếng xe vang lên ngoài sân.
Kiều Nhiên gập bụng vội vàng giày xuống đất: “Có phải anh chồng đẹp trai của tớ về không ?”
Hạ Tiểu Thất “mắng” một tiếng: “Đồ mê trai.”
Người vào không phải Lục Hướng Nam, mà là một bà thím ngoài bốn mươi tuổi. Bà ta không chỉ xe đạp phượng hoàng đời cũ mà uốn tóc , trông thời .
Vừavi_pham_ban_quyen vào đến nơi, bà ta đã gọi lớn: “Xuân Hoa, Xuân , mau ra tôi một tay với.”
Lưu Xuân Hoa tay cầm muôi múc canh từ bếp ra, rõ vi_pham_ban_quyen ghét vẫn phải cố nặn nụ cười, thành ra biểu cảm trông có chút vặn vẹo, .
“Chị dâu à.” Lưu Xuân cười giả tạo: “Sao lại sang đây?”
“Thì mang cho ít đồ tốt đây.” Dựng chắc chắn xong, Dương Tú nói: “Mau lại đây, cầm hộ tôi cái này.”
Trong lòng Lưu Hoa cực kỳ ghét bà chị dâu này, vừa ham hư vinh thích khoe khoang, nhà chút tiền mọn là đi rêu rao nơi.
Chồng bà ta là chinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của thôn thì đã sao, chẳng phải cũng là anh trai của bà thôi ư.
Chỉ có nể tình họ , Xuân Hoa thể cũng không trở mặt, chỉ đành miễn cưỡng tiến lại gần phụ bê đồ.
Lưu Xuân Hoa nhận lấy cáibot_an_cap bao, không biết bên trong gì màleech_txt_ngu khá .
gì thế ?” Lưu Xuân Hoa hỏi.
áo.” Dương Tú Phấn nói: “Đều Tam Nha nhà tôi không dùng đến , còn tốt lắm. Tôi nghĩ đem cho người ngoài thì phí quá, hai nhà chúng là họ hàng thân thiết, đúng mang sang cho con gái và mặc.”
Nói nhỉ, nhà aileech_txt_ngu cũng chẳng dư dả gì, đồ cũ lại được là dùng. Xuân Hoa cũng , đừng nhìn hai đứa con trai bà đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn lương nhà nước, nhưng nhà chồng con gái lớn không gì, nay vẫn dắt hai đứa về đây ở, con gáileech_txt_ngu út chưa chồng cũng dựa vào gia nuôi, lại thêm hai cô con nữa, cả nhà bảy miệng ăn chờ cơm, nào cũng thấy thiếu tiền.
Nhưng áo cũ củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người khác thì thôi đi, nàyvi_pham_ban_quyen lại nhặt đồ của nhà chị dâu, trong lòng Lưu Xuân Hoa thấy khó chịu, cảm giác như bị lép vế hơn ta một bậc vậy.
Con Tam nhà bà ta tốt, gả lên thành phố, chồng lại là cán bộ nhỏ trongbot_an_cap xí nghiệp nhà nước, thường ăn trắng trơn còn có thể tiếp tế cho nhà ngoại.
Lúc này, Hồng từ trong nhà chạy ra, cười rạng : “Mợ, mợ đến chơi .”
“Ừ.” Dương Tú Phấn vội vàng vẫy tay: “Mau đây xemvi_pham_ban_quyen , mợ mang choleech_txt_ngu cháu và chị cháu bao nhiêu là quần áo, mau lại đây mà chọn.”
So với sự quê mùa của dân làng, Tam Nha hiện đang sống ở phố trông sành điệu hơn hẳn, áo cũng khá .
Điều khiến Lục Hồng Lệ , chạy lại bắt đầu lật tung bao quần áo: “Cái này quá, ôivi_pham_ban_quyen mẹ ơi, cái này đẹp nữa.”
Thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bộ dạng rẻ tiền con gái, Lưu Xuân Hoa bực bộivi_pham_ban_quyen, thầm trong lòng: Cái đồ tích sự, có chút .
Nghe tin có quần áovi_pham_ban_quyen đẹp, Tiểu Thất cũng chạy ra xem náo nhiệtvi_pham_ban_quyen.
Lấy ra một chiếc ghi lê màu đỏ, Hạ Tiểu Thất bĩu môi: “Xấu .”
Lại ra một sơ mi kẻ ô, Hạ Tiểu Thất tiếp tục bĩu môi: “Quê hết chỗ nói.”
Lưunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Xuân Hoa đứng bên cạnh ngẩng cao đầu, trong lòng bỗng thấy sảng khoái lạ lùng.
nhíu mày: “Vợbot_an_cap thằng hai, quần áo này lúc trước cô tranhvi_pham_ban_quyen nhau mà đấy thôi. Như cái váy lần ấy, sau khi Lệ lấy mất, còn tìm tôi mà , quên rồi à?”
“Trước tôi bị mù.” Hạ Tiểu Thất cười ngàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với Dương : “Giờ thì chữa khỏi .”
Dương Tú Phấnvi_pham_ban_quyen: “”
lấy thì thôi.” Dương Tú mạnh Hạ Tiểu Thất ra: “ này đừng hòng lấy quần áo nhà , một cái cũng cho.”
giận rồi, bà ta giận rồi. Lưu Hoa thở phào một cái, thấy trong lòng càng sướng hơn.
Tiểu Thất bĩubot_an_cap môi đầy chê bai: “Tôi thèm đâu, sau này cũng mang đến nhà nữa, là bãileech_txt_ngu rác không .”
Dám ví mình mang đến là rác rưởi, Dương Tú Phấn đến nổ phổi.
“Không lấy thì thôi, không biết điều.” Dương Tú Phấn giật lấy bao quần áo quăng lên xe đạp: “Từ trở một cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giẻ cũng đừng hòng tôi mang đến nhà này.”
Dobot_an_cap tứcvi_pham_ban_quyen dùngvi_pham_ban_quyen lực không đúng chỗ, bà còn bị trẹo cả lưng.
“Trời ơi.” Kiều lắc đầu: “Mợ ơi mợ chúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý một chútleech_txt_ngu, cái thân già này của mợ mà bị trẹo thì tốt đâu.”
“Cô bảo ai ? Tôi còn kém mẹvi_pham_ban_quyen chồng cô hai tuổi đấyvi_pham_ban_quyen.”
Hạ Thấtleech_txt_ngu nhìn Tú Phấn, rồi lại nhìn chồng Xuân Hoa, lên tiếng: “ giống chút nàobot_an_cap, tôi trẻ mợ nhiều. Mợ ơi, có phảileech_txt_ngu mợ sống nhọc lòng quá nên mới già thếbot_an_cap không?”
Mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ơi! Cái quỷ quái này, Dương Túvi_pham_ban_quyen Phấn một phút không muốn lại thêm, kệ lưng đau điếng, bà ta đạp xe phóng đi mấtvi_pham_ban_quyen dạng.
“Mợ ơi, mợ ơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.” Lục Hồng Lệ đuổi theo: “ đi mà, quần áoleech_txt_ngu đó ngườivi_pham_ban_quyen khác không lấy thì con .”
Bữa sángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoàng mễ, cải với hành lá đại bánh. thanh đạm đến mứcbot_an_cap nhìn thôi đã chẳng có chút cảm giác thèm ăn nào.
“Mẹ, luộc choleech_txt_ngu quả trứng đi.” Lục Hồng Lệ bàu, “Conbot_an_cap thích ănbot_an_cap mấy này.”
Lưu Xuân lạnh mặt đáp: “Không , ăn thì ăn, ăn thì thôi.”
Lúc này, Kiều và Hạ Thất lượt bước vào.
Nhìn đồ ăn sáng bàn, Hạ Tiểuleech_txt_ngu Thất liền bảo: “Sáng ra tôi ăn gì cả, thôi không đâu.”
tế là cô đã ăn gà quay căng bụng rồi.
Kiều Nhiên cũng chẳng mặn mà gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận mấybot_an_cap này rất hợp để cân.
Thấy con dâu cả ngồi xuống vẻ miễn cưỡng, còn con dâu thì cănleech_txt_ngu muốn ăn, Xuân lầm bầm: “Càng càngleech_txt_ngu khó chiều, hai đứavi_pham_ban_quyen bay lại giở chứng gì đấy.”
Nói , Lưu Xuân đứng dậy đi vào bếp, lát sau bê ra một chiếc hũ vi_pham_ban_quyen màu sữa.
nắp, mùi mỡ lợn thơm đã tỏa ra ngàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngạt.
“Mỡ lợn kìa.” Linh Linh, gái của chị Lục Hồng Na, thèm đến mức sắp dãi.
Ở nông thôn, cả năm chẳng mấy khi được miếng thịt. Nếu gặp năm mất , đầy bụng cònbot_an_cap cả một đề.
Nhà họ Lục nhờ hai con triển vọng nên cũng được coi là khá giả trong làng. nhưng Lưubot_an_cap Xuân Hoa vốn tính tiết kiệmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nên quanhbot_an_cap năm tháng mấy khi thấy thịt trên bàn.
Hũ mỡ nàyvi_pham_ban_quyen từ dịp , bìnhbot_an_cap thường bà chẳng ăn, chỉ khi lễ Tết hay có khách khứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mớivi_pham_ban_quyen mang ra xào nấu, đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ vẫn còn lại nửa hũ.
Chỉ thấy Xuân Hoa dùng muỗng nhỏ múc một ít mỡ lợn, lượt trộn vào bát cơm cháu ngoại và nội, sau lại múc thêm hai muỗng cho Hạ Tiểu Thất và Kiều Nhiên, rồi mới đậy nắp hũ đem cất đi.
động này khiến mấy người lớn trong ngẩn ngơ.
Lục Hồng Na không kén chọn chuyện ăn mặc, lại luôn áy náy vì mang theo hai con về ở nhà ngoại, nên ít một chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không sao. Nhưng cô sự không hiểu nổi, mìnhleech_txt_ngu lại chủ động mỡ lợn cho hai cô con dâu trộn cơm, trong khi thường có ngon đều nhẹmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi, chỉ sợ họ nhìn thấy.
Lục Hồng Na không dám lên tiếng, nhưng Lục Hồng Lệ chịu , cô ta gào lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Mẹ, mẹ có ý gì ? hai ấy màvi_pham_ban_quyen không cho à?”
Hoa “chát” một , đập mạnh đôi đũa xuống bàn: “Tao hai nó thì sao? nó với là người một nhà, là của họ , đồng với . Còn mày? Sớm gì cũng là bát nước hấtvi_pham_ban_quyen thôi.”
Tối qua lúc ăn cơm chưa phải người một nhàvi_pham_ban_quyen, thế nay sau khi bà một chuyến đã thành “đồng lòng” rồi.
Kiều Nhiên Hạ Tiểu Thất nhìn cười thầm, đúng là nắm thóp rồi.
Mà phải công nhận, trộn cơm thêm chút nước tương nữa là mang lại hương vị khác hẳn, dù sao cũng ngon hơn hẳn củ muối.
Sau bữa , Lưu Xuân Hoa dọn dẹp ghế rồi giục Nhiên và Hạ Tiểu Thất mau chóng ra đội sản xuất làm việc. giờ đang vụ thunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoạch mùa , làm nhiều được nhiều điểm công, cuối mới được chia nhiều tiền.
chồng này, mới ban bảo là người nhà, thế mà lúc làm việc đúng “người nhà” thì bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lôi ra hành tiên, sao không thấy bà bảo con gái mình đồng ?
Kiều Nhiên lại ôm trán: “Đầu như còn đau .”
Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thất vừa địnhleech_txt_ngu thì nghe Lưu Hoaleech_txt_ngu nói: “Trong nhà có Analgin đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mau uống hai viên ra đội đi.”
Bà già này đúng là chẳng khác gì Chu Bì. Tuy bọn tôi giảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bệnh, nhưng bà cũng không cần phải “ nhẫn” thế chứ.
Thấy Lưunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Xuân Hoa thật hai viên thuốc tớibot_an_cap, Hạ Tiểu Thất vội vàng người đi thẳng ra ngoài: “Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không đaubot_an_cap nữaleech_txt_ngu, tôi không uống .”
cô uống thuốc ư? mơ đi, thà bệnh còn hơn.
biệt là mấyvi_pham_ban_quyen loại thuốc đắng, cứ bỏ vào miệng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra ngay. Hồi hễ ốm là phải mời bác sĩ về tận bot_an_cap cô không chịu nổi bệnh viện. Thuốc uống loại có vị ngọt, dù giờ đã hai mươi ba tuổi, hễ cảm sốt cô vẫn đòi uống thuốc trẻ em.
Kiều Nhiên đang giả bệnh tất nhiên không uống, nhưng cô vẫn cầm lấy thuốc, rồi nhân không ai chú ý liền nhét vào túi áo.
Rờibot_an_cap nhà, Kiều Nhiên dắt Hạ Thất đi ra khu rừng làng.
Làm việc đồng ư? Không đời nào, cứ tìm chỗ nào phong cảnh hữu tình mà dạobot_an_cap đã.
Trời thu cao trong xanh không gợn , gió luồn qua kẽ lá. Thi thoảng có vài chiếc lá theo gió rụng xuốngleech_txt_ngu con đường mòn vắng lặng, cảnh bức tranhleech_txt_ngu sơn , còn Nhiên và Hạ Thất tay tay dạo giữa cảnh ấyvi_pham_ban_quyen.
“Bảo nhi, tôi muốn uống trà sữa quá.”
Tản bộ không gian mùa thu tĩnh lặng, hít không khí trong mà có ly tràleech_txt_ngu sữavi_pham_ban_quyen thì đúng là tuyệt nhất trần đời.
Kiều Nhiên dội ngay gáo nước lạnh vào tưởngleech_txt_ngu của Hạ Tiểu Thất: “Cậu nhìn tôi xem có trà sữa không?”
Hạ Tiểu Thất bĩunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net môi: “Thế tối cậu vẽ cho tôi thế , cậu quênleech_txt_ngu à?”
“Vẽ bánh thì dễ chứ làm bánh mới , cũng phải cho tôi thời gian chứ.”
“Tôi thấy quan nhất là phải có tiền.” Tiểu khẳng chắc nịch, tự thấy bản thân có kiến thức.
Kiều bất lực trắng mắt: “Thông minh quá cơ, nói cũng như không.”
Tức thật đấy, lần nào cũng bị chặn .
Nhưng đúngbot_an_cap, ưuleech_txt_ngu tiên hàng đầu là kiếm tiền, mà bằng cách nào ? Thời này kinh doanh bị gọi là trục lợi, sẽ bị lôi ra đấu tố chơi.
“Bảo nhi, thấy chúng ta ru rú ở nông thôn, phải thành phố mới phát triển được.” Hạ Tiểu Thất lại đưa ravi_pham_ban_quyen ý kiến.
Kiều Nhiên gật đầu: “Lên thành phố đi ăn xin ?”
Hạ Tiểu Thất tức mình đấm vào vai cô: “Tôi đang nói chuyện nghiêm túc .”
công chúa của tôi ơi, tôi cũng đang nói túc đây. thành phố quen biết ai, không chỗ ăn khôngvi_pham_ban_quyen chỗ ở, chẳng ăn thì làm gì?”
“Sao lại không quen ai?” Hạ Tiểu Thất nhắcbot_an_cap nhở, “ phải có cậu em trai đẹp trai cậu đó sao.”
Kiều Nhiên sáng lên: “Đúng , phải tìm cậu em đẹp trai mượn tiền mua gà nữa chứ.”
Sống trên đời, nhất định phải có một chuyến xa . người rừng nữa, tức về nhà lục tung hòm xiểng tiền và các phiếu để chuẩn bị lên phố.
Mười mấy phút sau, hai người chạmleech_txt_ngu giữa sân với hai tay trắng.
“Chẳng tìmleech_txt_ngu thấy gì cả.” Tiểu Thất nhún vai.
Kiều Nhiên thởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dài: “Nhà nghèo thật đấy.”
Đứng giữa sân mấy giây, cả hai đồng loạt hướng mắt về phía gian nhà đông bà già ở. này không có ai, cửa gianvi_pham_ban_quyen nhà khóa, nhưng một cánh cửa sổvi_pham_ban_quyen đang mở hé.
bà già chắc chắn có tiền.” Hạ Tiểu Thất nói.
Kiều hơileech_txt_ngu do dựleech_txt_ngu: “Làm vậy không tốt lắm nhỉ?”
“Tiền của bà già từ đâu có?” Hạ Thất hỏi.
“Con trai bà ấy đưa chứ đâu.” Kiều Nhiên đáp.
Hạ Tiểu Thất lời: “Thế con trai bà ấy với hai đứa mình có quan hệ gì?”
Kiều : “Vợ chồng.”
“Thế tụi mình tiêuleech_txt_ngu tiềnbot_an_cap của chồng thì phạm pháp không?”
“Hợp hợp lý hợp phápvi_pham_ban_quyen.”
leech_txt_ngu một vòng lặp hoàn hảo rồi.
Cả hai chẳng còn cảm giác lỗi , thậm chí còn tự bổ sung thêm lý : Nguyên chủ làm vất vả như trâu ngựa đểleech_txt_ngu duy trì cái nhà này, bọn mình tiêu chủ một ít thì có sao đâu.
Nhân lúc trong không cóbot_an_cap ai, một canh chừng, một người trèoleech_txt_ngu cửa sổ.
Nếu là trước kia, mấy việc tường nhảy cửa sổleech_txt_ngu, trèo cây lộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net suối đều Kiều Nhiên nhanh nhẹn đảm nhận, Hạ Tiểu Thất chỉ việc đi theo nhìn.
Nhưng thời thế nay đã khác, cửa sổ ở nông thôn là loại hai cánh trên dưới, với thân hìnhvi_pham_ban_quyen một sáu mươi cân của Kiều mà trèo sổ thì đúng cực .
“Tôi đẩy cậu lênbot_an_cap, không saoleech_txt_ngu đâu, mau vào đi.” Kiều Nhiên đứng dưới chânvi_pham_ban_quyen tường ôm lấy chân Hạ Tiểu Thất nhấcbot_an_cap bổng .
“Tôi sợ lắm.” Hai Hạ Tiểu Thất bám vào khung cửa run bần .
“Không , không được đâu, ngoan nào.” Kiều Nhiên giục , “Nhanh lên, nữa bà già về bây giờ.”
Hành động leo cửa sổ của Tiểu có thể dùng bốn chữ “lóng về” để hình dung, Kiều Nhiên đứng dưới đầu trán, thật lòng không nỡ nhìn tiếp.
Vào thì vào được rồi, nhưng biết tiền để ở đâu.
Hạ Tiểu Thất định lại gần lọi tủ gỗ, Kiều Nhiênbot_an_cap đã ở bên ngoài chỉ đạo: “Đừng tủ, chỉ có kẻ ngốc mới giấu tiền ở nơi lộ liễu như thế.”
“Thế tôi phải tìm ở đâu?”
Ánh Kiều Nhiên đảo quanh căn phòng một lượt, rồi chỉvi_pham_ban_quyen tay vào khung ảnh đặt trên nóc tủ: “Gỡ cái đó xuống xem sao.”
Hạ Tiểu Thất quỳ một gối lên tủ, gỡ khung ảnhbot_an_cap xuống, chẳng may còn bị chiếc đinh phía sau làm xước tay.
Vốn là người sợ máu, Hạ Thất sụt sịt mũi, tự bẩm một mình: “Làm việc đúng là khôngvi_pham_ban_quyen có kết cục mà.”
Khung ảnh làm bằng gỗ, mặt là kính, mặt sau là tấm lót bằng gỗ mỏng.
“Không cóleech_txt_ngu gì cảleech_txt_ngu.” Thất nhìn mặt sau khung ảnh, “Chẳng có gìleech_txt_ngu hết.”
cho tôi.”
Hạ Tiểu thuận tay khung ảnhbot_an_cap qua cửa sổ. cúi đầu nghiên cứu một lát, sau đó mượn Hạ Thất kéo, nhổ hết mấy cái đinh khung ảnh ra.
Phíabot_an_cap khung hóa ra có đến hai lớp gỗ lót, trong khe hở kẹp mấy tờ giấy .
nhiêu tiền thế?” Đôi mắt hạnh của Hạ Tiểu Thất long lanh.
Kiều Nhiên đếm qua lượt: “ mươi lăm tệ.”
Tiểu kêu lên tiếng: “Có bấy thôi ?”
“Bấy nhiêu?” Kiều Nhiên nói, “ chúa của ơi, cậu đừng bây giờ là năm , nhà chúng ta hiện là phú hộ giàu nhất mười dặm tám bản này đấy.”
“Thật hay giả vậy?” Tiểu Thất bán tín bán nghi, lại lẩm chê bai, “Thế thì cái danh phú hộ này cũngvi_pham_ban_quyen thảm , ngày toàn cám nuốt rau.”
Kiều Nhiên rút ra mười , rồi đinh khung ảnh lại như cũ, bảo Hạ treo về chỗ cũ.
Sau xong xuôi, Kiều Nhiên lại chỉ đạo Hạ Tiểu Thất dọn dẹp hiện trường, lau sạch chân trên giường .
Hạ Thất vừa làmbot_an_cap vừa lèm : “Ai không biết còn tưởng cậu tốt nghiệp học viện chứ, hành chuyên nghiệp thật đấy.”
đi ra vẫn là lối cũ cửa sổ, Hạ Tiểu Thất nhấc đôi chân ngắn bước ra ngoài, kết quả làbot_an_cap cả người bị kẹt khung cửa.
“Xong đời rồi báu vật ơi, tôivi_pham_ban_quyen kẹt rồi, cứu tôi .”
“Trời ạ, hèn gì tên nhân vật game ‘mỹ nhân ngốc’, đúng là ngốc thật mà.”
Thành phố Tân An là một huyện lỵ nhỏ Đông Bắc, cách thôn Thạch hơn bảy mươi dặm.
thành phố có trường học số 1, Lục Hướng Nam làm việc ở , là giáo viên chủbot_an_cap lớp 102, dạy môn Toán.
Sonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những vị tiền bối già dặn trong trường, Lục Hướng Nam hai mươi hai tuổi giống nhưvi_pham_ban_quyen mộtbot_an_cap mầm non mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhú giữa mùa xuân, vừa mơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa tràn đầy sức . Anh nhỏ đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thông hiếu học, đó nhờ mối quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hệ của thầy mà được thị tiến cử đi học đại , hai mốtbot_an_cap đã được phân công về trường trung học 1 làm giáo .
Khi thu đến, lá rụng cỏ khô, động thường quy trong tiết thể củaleech_txt_ngu trường chính nhổbot_an_cap cỏ, quét dọn sân trường.
Lớp 102 cũng không ngoại lệ, tiết thể dục vào buổi chiều, Lục Hướng Nam dẫn bốn mươi sinh trong lớp vác cuốc và ra sân sau.
Cô giáo Tiểu Mai phụ trách dạy cầm đi tới: “Thầy Lục, chỉ có anhleech_txt_ngu là lần nào cũng đích thân đưa học sinh đi động. Xem anh kìa, mồ đầm đìa cả rồi, uống miếng nước nhuận giọng đi.”
Trần Mai năm hai mươi tuổi, chưa kết hônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cũng là một trong số ít những giáo viên nữ trẻ tuổi ở nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Cảmvi_pham_ban_quyen ơn.” Lục Hướng Nambot_an_cap đúng là khát nước, nhưng ngại dùng của đồng nghiệp nữ nên xua , “Tôi không khát, cô Trần cứ giữ lấy mà uống.”
“Nước đun sôi để nguộileech_txt_ngu thôi mà, có gì đáng giá đâu mà anh khí thế.” Trần Tiểu Mai không nói haivi_pham_ban_quyen lời, thế nhét ly nước vào tay Hướng Nam, rồi định dùng ống tay áobot_an_cap laubot_an_cap mồ cho anh.
Lục Nam hơi nhíu mày lùi lại một bước néleech_txt_ngu : “Không phiền côbot_an_cap đâu, để tôi tự làm.”
Nói đoạn, anh đưa ống taybot_an_cap lên lau bừa vài cái trên trán.
Mấy sợi tóc mái bị mồ hôi làm bết dính trán, càng làm tôn thanh xuân trẻ trung. Đừng là Trần Tiểu Mai, ngay cả mấy nữleech_txt_ngu sinh trong lớp cũng đỏ mặt tim loạn nhịp không dám nhìn thầy .
Đúng lúc này, bảo vệleech_txt_ngu Lưu đại đi tới, gọi lớn: “Thầy Lục ơi, ngoài cổng có người tìm anh, bảo là vợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh đấy.”
“Bùm” mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , Lục Hướng Nam cảm thấy mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình như đang bốc hỏa.
phụ nữ này đúng là rồi, không nói đến chuyện trở nên khéo mồm khéo miệng, mà những lời côbot_an_cap tavi_pham_ban_quyen nói ra lúc nào khiến ta thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xấu hổ.
Hầu hết mọi người trong trườngbot_an_cap tưởng thầy Lục thân, vì Lục Nam nghĩ chuyện kết hôn hay chưa là riêng, không cần thiết rêu rao với người ngoài, nếu không có ai đặc hỏi đến, anh cũng chẳng có do gì để đi khắp nơi nói rằng đã kết .
Nghe tin vợ anh đến, mấy nam ngợm trongvi_pham_ban_quyen lớpleech_txt_ngu bắt đầu hò reonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chọc, mấy nữ sinh thì nhỏ to bàn tán xem người phụ nữ thế nào mới có phúc lấy được thầy Lục, chắc chắnleech_txt_ngu một đại mỹ nhân.
Trần Tiểu có nghe thoáng thầy Lục đã kết hôn, nhưng cô ta cũng vợ anh trông khó coi, lại còn là phụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữ nông thôn không chữ, căn bản không xứng với thầy Lụcleech_txt_ngu.
vi_pham_ban_quyen ta liếc nhìn biểu cảm của Lục Hướng Nam, anh quả nhiên nhíuleech_txt_ngu mày, dường như chẳng hề muốn gặp mình chút .
“Tôi biết rồi, tôi ra ngay .” Lục Hướng Nam nói rồi đưa dụng cụ làm cho học bên cạnh.
Trần Tiểu Mai vội vàng đi theo: “Tôi cũng đi xem thử, tiện mặt vợ anh, xem ai mà có phúc khí , lấy được cả đấy.”
Tại cổng trườngleech_txt_ngu trung học số 1, Kiều Nhiên và Hạ Tiểu Thất lấm lem bụi đường ngồi trên bệ đáleech_txt_ngu.
thời đại này cầm mười tệ ra đường , nhưng cả hai đã quên thông này thật quá bất tiện.
Hai người cứ men theo con đá lồi lõm mà đi , đi đến khô cả cổleech_txt_ngu, phồng rộp cả lên mà chẳng thấy bóng dáng một chiếc xe nàobot_an_cap đi qua.
Ngay lúc Hạ Tiểu Thất ngồi bệt xuống đất ăn vạ khôngvi_pham_ban_quyen chịu tiếp, cuối cũng có người đánh xe đi ngang qua.
khéo, đó cũng vào thành phố.
Bác tài cũngbot_an_cap tốt bụng, lấy mà chở giúp một đoạn.
Khổ nỗi, dọc đường conbot_an_cap bò già đúng là “mắn” thật, thoảngvi_pham_ban_quyen lại “phụt” một bãi bò, làm Hạ Thất buồn nôn đến hai lần.
Lúc này Hạ Tiểu cảm thấy mình sắp lả đi, tựa vào vai Kiều Nhiên không muốn đậy.
Kiều Nhiên rướn cổ nhìn vào trong sân trường, cuối cùng cũng được bóng dáng “em trai trai” của mình.
“Công chúa, , mau.” Kiều Nhiên nhẹ vào Hạ Tiểu Thất, “! Nhịn chút nữa thôi, nữa tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dẫn cậu đi ăn tiệm để bổ.”
“Không thể đi ăn sao? Cậu vội vàng đến gặp anh làm gì, anh ta còn mọc bay mất chắc?” Đối với thái độ trọng sắc khinh bạnleech_txt_ngu của cô bạn , Hạleech_txt_ngu Tiểu Thất bày tỏ sự bất mãn kịch liệt.
định bụng anh ấy đi ăn cùng luôn mà, ta tiêu tiền của người ta thì cũng phải dành chovi_pham_ban_quyen người ta sự tôn trọng tối thiểu chứ.” Kiều Nhiên cố gắng tìm lý do bào .
Từ xa, Trần đã thấy hai người phụ nữ ngồi ở cổng trường, nhưng cô ta không biết ai mới là vợ Lục Nam.
Cô ta vô thức nhìn về phía Hạ Thất, thấy người phụ tuy ăn mặc quê mùa dung mạo thực sự rất đẹp, mang một vẻ khiết khiến người ta nhìn vào là thấy mủi lòng thương xót.
vậy, Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu vẫn tràn đầy tự tin vào bản thân. cô ta tin chắc Lục Nam sẽ không thích phụ nữ nông thôn không biết chữ, điều anhvi_pham_ban_quyen chú trọng không phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hình, mà là sự đồngleech_txt_ngu điệu về tâm hồnbot_an_cap.
Buổi chiều mùa thu, ánh mặt trờivi_pham_ban_quyen rực rỡbot_an_cap nhưng oi ả, những tia vàngleech_txt_ngu óng đổ xuống nhuộm mái tóc của Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hướng Nam thành những sợi kim lánh.
Kiều Nhiên nhìn anh từng bước về phía mình, tâm trạng cô cũng giống như bầu , ngập tràn nắng .
ra còn học đại học, cô không thiếu đẹp, toàn những anh chàng cao mét , lúc mặc quânvi_pham_ban_quyen phục trông bao đến người tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải thèm thuồng.
Khi ấy, Kiều Nhiên cũng có rất người theo đuổi, nhưng cô chẳng may hứng với ai. Cô không thích những người có thể một ba giống mình, trong thâm tâm cô lại thích kiểu người như Lâm muội muội, nói vài câu là thở dốc, thỉnh thoảng còn có thể ho ra chút máubot_an_cap.
chân cách Kiều Nhiên babot_an_cap mét, Lục Hướng Nam : “ embot_an_cap lạivi_pham_ban_quyen đến đây?”
Thấy Lục Hướng Nam lại chủ động bắt chuyện với người phụ nữ béo như heo này, sựleech_txt_ngu đắc lòng Trần Tiểu Mai lập tức lộ rõ qua miệng. nóivi_pham_ban_quyen lúc nhìn thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hạ Tiểu Thất ta có tám mươi phần trăm thắng , thì bâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ ta có một trăm phần trăm không, là hai trăm trăm thắngleech_txt_ngu lợi.
Cô ta tự mình có thể khiến Lục Hướng Nam ly hôn, rồi sauleech_txt_ngu đó sẽ gả cho anh.
anh mà.” Kiều Nhiên nghiêng đầu cười, đôi mắt đenbot_an_cap lánh như những hạt trân châu đen ngâm trong nước, phản chiếu gương hơi ửng hồng của Hướng Nam.
“Nói nhảm gì đó.” Nam trầm giọng khiểnbot_an_cap , nhưng điệu không quá hung dữ, ít nhất là Kiều Nhiên nghe xong chẳng thấy sợ chút nào.
chàng đẹp traibot_an_cap xấu trông đáng thật , hi hi!
“Lục lão sư, đây là vợ anh sao?” Trần Tiểu dùng ánh mắt khinhvi_pham_ban_quyen miệtbot_an_cap đánh giá Kiều từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên xuống dưới, vẻ mặt đầy vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếc nuối: “Thật là thiệt thòivi_pham_ban_quyen cho anh quá.”
kiếp! Trà xanh ở đâu thế ? Hết vui rồi nha!
Khóe đang cong Kiều Nhiênbot_an_cap lập tức trĩu xuống.
Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mai phía , cố ý chìa cánh mảnh khảnh bàn tay trắng trẻo sạch sẽ mình ra: “Chàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô, tôi nghiệp của Lục lãobot_an_cap sư, tôileech_txt_ngu tên là Trần Tiểu Mai.”
tưởng rằng người phụ nữ nông thôn béo này khi mặt với mình sẽ tự ti, sẽ cuống, sẽ ra vẻ nhút nhát của dân quê.
Chẳng ngờ, Kiều Nhiên lại mỉm cười nắm lấy tay cô ta: “Chào cô, tôi là Kiều Ni, vợ của Hướng Nam.”
hào phóng, tự Kiều Nhiên Tiểu sờ.
Đây không giống như mà một người phụvi_pham_ban_quyen nông .
Đột nhiên, từ tay truyềnleech_txt_ngu một cơn đau nhức, Trần Tiểuvi_pham_ban_quyen Mai thét lên rồi vội vàng hất tay Kiều Nhiên .
“Ôi xin lỗi nhé, làm việc đồng áng lâu ngày nên tay hơi , có phải cô đau không? Thật là ngại quá.” Miệng nóibot_an_cap xin lỗi Nhiên lại cười híp mắt, chẳng hề thấy chút thái độ lỗi nào.
chính là cố ý!” Trầnbot_an_cap Tiểu Mai tức giận lớn.
lập tức bày ra mặt ấm ức, nép người Lục Nam: “ xã, đồng nghiệp của anh hung dữ , em sợ lắm.”
Lục Nam thật sự muốn bịt miệng cô lại đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô đừng có nói năng lung nữa.
Nhưng cũng thật lạ, trước đâyvi_pham_ban_quyen cô vốn trầm ít nói, cả thốt ra được hai câu, Nam đối diện vớivi_pham_ban_quyen cô giống như đối diện với không khí, có thểvi_pham_ban_quyen dùng từ phớt lờ để tảbot_an_cap. mà giờ đây, cô cứ luôn nói năng luyên thuyênvi_pham_ban_quyen khiến anh bực mình, nhưng mỗi khi nghe cô , tim lại đập nhanh và mặt lại đỏ lên.
Cách đó không , Hạ Tiểu suýt chút nữa trợn mắt lên đến tận trờivi_pham_ban_quyen.
Bạn thân của tôi ơi, người từngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt nghiệp trường danh giá, bình thường có thểvi_pham_ban_quyen dùng tay bóp chết , một phát súng bắn đầu phạm, lại ôm ngực nói “sợ lắm”.
“Rốt cuộc em đến đây làm gì?” Lục Hướng Nam hạ thấp giọng hỏi: “Còn đưa cả em theo nữa, hai người thân nhau từ bao giờ thế?”
“Đến mượn tiền.” Kiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiên chìa bàn tay mũm mĩm ra: “Em hai con gà mái cho nhà mình, tiện mời anh đi bữa.”
Lụcbot_an_cap Hướng Nam hỏi: “Tại sao lại ? Có phải vì connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gà trống bị mất rồi đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Em và em dâu đã thịtbot_an_cap nó rồi gì?”
Đối mặt hỏi liên tiếp của Lục Hướng Nam, Kiều tức thay nụ cười nịnh nọt: “Oa! Ông xã của em giỏi quá đi, không danh sinh viên khối tự nhiên, tư duy thậtbot_an_cap nhạy .”
Lần này Hướng Nam thực sự bịt miệng Nhiên lại, giọng cảnh : “Đây làleech_txt_ngu trường học, emvi_pham_ban_quyen chú ý ảnh hưởng một chút.”
Kiều Nhiên ngoan ngoãn đầu.
Ngay khi Lục vừa buông tay, Kiều liền nói nhỏ: “Vậy về nhà rồi gọi tiếp nhé, ông xã?”
Lục Nam: ” Tôi đi tìm chủ nhiệm xin bây giờ, chúng ta ra ngoài.”
Anh không phải muốn đi ănleech_txt_ngu, chỉ là lòng muốn làm rõ xem vợ mình sao tự dưng lại biến thành một người hoàn toàn khác như vậy.
Sau khi Lục Hướng Nam quay người rời đi, Trần Tiểu Mai đi theo, nhưng bị Kiều Nhiên chộp lấy cổ tay.
“Cô làm gì thế?” Tiểu Mai hơi hoảng sợ: “ ra.”
“Tránh xa chồngleech_txt_ngu tôi ra một .” Kiều Nhiên cáo: “Đừng có không phận sự với đàn tôi.”
“Đồ thần kinh.” Trần Tiểu Mai bị trúng tim đen nên chút thẹn quá hóa giận: “ lời nói không xấu hổleech_txt_ngu này mà cũng thốt ra , đúng là mù chữ thô thiển.”
“Tôi? Mù chữ?” Kiều Nhiên hừbot_an_cap lạnh: “Lúc tôi xuất khẩu thành thơ chắc chết khiếp đấy.”
khẩu thành thơ?” Trần Tiểu Mai lộ vẻ khinh miệt: “ biết Lý Bạch không? Cóvi_pham_ban_quyen biết Đỗ không?”
Kiều Nhiên đáp: “Cô biết à? với Đỗ Phủvi_pham_ban_quyen là anh kết nghĩa chắc?”
Hạ Tiểu Thất bên cạnh đến sái cả quainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . thânbot_an_cap của cô lực chiến đầy , kỹ năng châm chọc đạt cấp tối đa, đừng dại màvi_pham_ban_quyen đốibot_an_cap đầu trực diện, cô ấy còn chưa sứt mẻ gì thì đối phương đã mất nửa cái mạng .
Từ cổng đi về phía đôngbot_an_cap, qua hai con phố đến nhà hàng quốcleech_txt_ngu doanh.
Ba ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chọn một vị trí cạnh cửa sổ, Hạ Thất rất biết ý liền đặt mông ngồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống chiếc phía ngoài, buộc Kiều Nhiên vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lục Hướng Nam có thể ngồi sát bên nhau ở phía diện.
“Muốn ăn gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Em bao.” Kiều rất hào phóng.
Lục Hướng Nam ngờ: “ có tiền à? Ở đâu ra?”
cho đấy.” Kiều Nhiên lời vậy.
Lục Hướng Nam không tin, quáleech_txt_ngu hiểu mẹ mình keo kiệt đến mức nào. Nhưng Nhiên năng thép, lại chẳng có vẻ gì dạ, khiến Hướng Nam bắt đầu nghi ngờ phán đoán mình.
Ngồi đối , Hạ Tiểu Thất bồi thêm một câu: “Mẹ nói rồi, chúng ta là người một nhà, đều mang họ Lục, phải biết giúp đỡvi_pham_ban_quyen thương nhau.”
“Đúng vậy.” Kiều Nhiên gật đầu.
Không đúngbot_an_cap, chuyện này quá không đúng. Không chỉ hai người bọn họ không , mà ngay cả mẹ không đúng .
Những thon gõ nhịp vô thức lên mặtleech_txt_ngu bàn, Lục Hướng Nam cảm thấy cần phải viết một bức cho em trai Lục Yến Bắc, bàn bạc xem có nên mời thầy cúng nhà trừ tà hay không.
Nhân viên phục vụ cầm thực đơn đi tới, ân cần gọi món .
Hạ Tiểu Thất: “Thịt kho tàu.”
Nhiên: “Canh cá diếcbot_an_cap.”
Tiểu Thất: “Tôm om dầu.”
Kiều Nhiên: “Sủi cảo hấp thịt lừa.”
Lục Hướng : “Không món nào cả.”
Hai bà vợ phá gia chi tử toàn chọn những món tiền, bữa ăn này xong chắc cả tháng lương anh cũng không đủ. Định không sống tiếp sao?
Cuối cùng, cái nhìn chằm chằm mong của Kiều Nhiên vàbot_an_cap Hạ Tiểu Thất, Lục đãleech_txt_ngu gọi một phần thịt xào, phần chân gà muối và phần cá vàng chiên.
Lục Hướng Nam miếng thịt nạc vào bát của Kiều Nhiên.
Kiều Nhiên lập tức tươi cười rạng rỡ: “ ông xã.”
Lục Hướng Namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt không cảm xúc: “Nói đi, cô là ai?”
Kiều Nhiênvi_pham_ban_quyen lộvi_pham_ban_quyen vẻ thắc mắc, chớp chớp mắt: “Tôi làvi_pham_ban_quyen Kiều Ni mà, là người vợ anh hỏi cưới đàng hoàng, anh mấtvi_pham_ban_quyen trí đấy à?”
không phải.” Lục Hướng Nam khẳng định chắc .
Mặcvi_pham_ban_quyen dù nói lời quả quyết, nhưng trongleech_txt_ngu lòng Hướng Nambot_an_cap vẫn dao động không thôi. cảm thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kiều Ni trước mặt là giả, cách khác một một vực so với trước đây. Nhưng Kiều Ni từ vóc dáng đến diện mạo đều không hề thay đổi, ngay cả mỹ nhân trên chóp mũi cũng vẫn là màu hồng hiếm thấy đó.
Về phần Nhiên và Hạ Thất, họ muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải sống giả tạo dưới lốt người khác, nhưng cũng không có nghĩa sẽ tùy tiện lộ mọi chuyện củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình.
Xuyên không ? Đùa gì thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nói không ai đã đành, vạn nhất bị tống vào phòng thí nghiệm làm chuột bạch thì vui chút nào.
Kiều thở dài: “ thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với anh nhé, tôi thật sự đặc bản thân mình kia. Tôi không muốnbot_an_cap bị người ta bắt nạt, không muốn bị mắng là đứa lầm lì nút, tôi thay đổi, muốn đổi một cách sống khác.”
Đây có là một thích hoàn hảo, nhưng lại giải thích hợp tình hợp . sao đối với Lục Hướng Nam, từ “xuyên ” quá đỗi xa lạ, xa lạ như chuyện nghìn lẻ một vậy.
Hướng im lặng nhìn Kiều Nhiên, ánh mắt như muốn xuyên thấu lớp thịt để thấu thứ bên .
Kiều cũng chẳng hề sợ hãi, đường chính chính đối mắt với anh.
Mãi đến khi đối diện vang lên hai tiếng ho khan giả tạo.
“Nhìn đủ chưa?” Hạ Tiểu Thất khoanh tựa lưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào ghế, “Tôi là cái bóng đèn sáng trưng lù ở đây mà hai người cũng nỡ thâm tình nhìn nhau thế à.”
Vành tai Lục Hướng Nam đỏ , đôi mắt phượng cực đẹp tức khỏi khuôn mặt Kiềubot_an_cap Nhiên.
Bữa cơm này hết tổngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng sáuleech_txt_ngu hào. Khi nhân viên phục vụ đến tính tiền, cả Kiều Nhiên và Hạ Tiểu Thất đều nhìn chằm chằm vào Lục Hướng Nam.
Hướng Nam mím môi , tự bàoleech_txt_ngu cho mìnhleech_txt_ngu: “Lúc chưa đến, phải cô nói lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô mời sao?”
“Tôi nói à?” Kiều Nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ mặt đầy kinh ngạc, “Sao chẳng nhớ gì nhỉ?”
Hạ Tiểu Thất ở bên cạnh phụ họa: “Đúng đấyleech_txt_ngu, cậu chắc chắn là chưa nói, tôi cũng chẳng nghe thấy gì cả.”
Lục Hướng Nam: “”
chị em dâu này bắt đầu đồng lòng khi nào thế? Hai người họ mà đoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kết lại thì anh hoànvi_pham_ban_quyen toàn không đấu được, thực sự không đấu được.
Tiền cơm nhiên là do Lục Hướng Nam trả, tiền mua gà con là anhvi_pham_ban_quyen , tiện anh còn đưa cho họ thêm một ít tem lương thực và tem vải.
Vì buổi chiều còn có tiết học nên Lục Hướng Nam quay lại trường.
Hạ Tiểu Thất dắt theo Kiều , Kiều Nhiên theo , cả đâmleech_txt_ngu đầubot_an_cap vào cửavi_pham_ban_quyen quốcbot_an_cap doanh.
Ánh nhuộm thắm nửa bầu trời, một tranh rực rỡ sắc màu.
Ngôi làng nhỏbot_an_cap yên tĩnh tỏa khói bếp lờ lững, thỉnh thoảng từ cánh xung quanh vang lên tiếng cuốc gọi .
Lúc này họ , Lưu Xuân Hoa đang ngồi trên đất chống nạnh mắng chửi. Bà hàng xóm Vương Thẩm Tử ngoài mặt thì khuyên can nhưng mắt lại lộ rõ vẻ hả hê: “Đám trẻ giờ đứa nào chẳng lười, chúng nó có về thì bà cũng đừng mắng , nóivi_pham_ban_quyen vàivi_pham_ban_quyen câu là được rồi.”
Lục Hồng Lệ đang nấu cơmvi_pham_ban_quyen trong bếp liền chạy tót vào phòng: “, giờ mẹ viết thư cho hai ngay đi, bảo anh ấybot_an_cap bỏ cái con đàn bà gia chi tử kia .”
Lưu Hoa liếc nhìn con gái út một , không bot_an_cap.
Không phải Lưu Xuân Hoa luyến tiếc gì Hạ Tiểu Phương, yếu là gảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới cô ta mang theo không ítnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của hồi môn, nếu giờ đuổi người ta chẳng phải phải trả hết sao.
nghe Vương Thẩm Tử lại nói tiếp: “Để tôi nói , con bé Tiểu Phương đó thực sự chẳng xứng với Yến chút nào. Tuy là mặt mũi xinh xẻo, tìm khắp mười dặm tám cũng không ra người thứ , nhưng đẹp thì có mài ra mà ăn được đâu. Bà xem nó , ngày chửi bới như chua, ai mắng, mấy lời nó nói ra nghe cònvi_pham_ban_quyen thấy xấu hổ . Đã thếbot_an_cap hay bắt nạt vợ thằng cả, làm cho nhà cửa gà chó yên. Giờ thì hay rồi, không thèm đi làm ở đội, nghỉ việc, lười biếng, bà bảo Yến Bắc nhà bà số khổ cỡvi_pham_ban_quyen nào mớibot_an_cap cưới phải cái đó.”
Bị bà đâm chọc vài , Lưu Hoa càng giận, càng thấy công dạy .
“Hồng .” Lưu Xuân Hoa lập tức hạ quyết tâm, “Giờ viết thư cho anh haibot_an_cap ngay, bảo nó về ly hôn.”
Lục Hồngbot_an_cap Lệ không muốn nấu cơm liền vội vàngbot_an_cap nhét cái muôi vào tay chị cả Lục Hồng Na, rồi chạy biến vàovi_pham_ban_quyen phòng lục tìmvi_pham_ban_quyen giấy bút.
Vương Thẩm Tử cười đến mức nếp nhăn nơi khóe mắtvi_pham_ban_quyen kẹp chết được cả ruồibot_an_cap: “Xuân Hoa à, chúng thỏa thuận rồi đấybot_an_cap nhé, nếu Bắc bỏ con vợ phá kia thì phải giới thiệu cho con bé Đông Mai nhà tôi trước đấy.”
“Cái đóleech_txt_ngu là đương rồi, Yến Bắc và Đôngvi_pham_ban_quyen Mai lênleech_txt_ngu bên nhau từ nhỏ, biết rõ gốc .” Xuân Hoa , “Con bé Đông Mai cũng đứa biết thu vén làm ăn, tôi quý nó lắm.”
chúng ta quyết định thế đi nhé.”
“Ừ, quyết định đi.”
bà già tâm đầu hợp, tự ý quyết định lại sự cả đời của Lục Yến .
sân, Kiều Nhiên và Tiểu Thất xách túi lớn nhỏ lênbot_an_cap ánh hôn đẩy cửa bước .
Lục Hồng Na đang nhóm lửa cơm rabot_an_cap cửa, giọng hỏi: “Sao hôm hai đứaleech_txt_ngu không đi làm ? đang giận lắm đấy.”
Thực ra người chị chồng tính tình cũng tệ, tuy xúc chưa lâu nhưng có thể bà không đanh đá như cô Lục Hồng Lệ, ngày thường ăn nói cũng nhẹ .
Nghe bà không làm hoàng, ngoài lăng nhăng, không nổi nên mới dắt theo hai về nhà mẹ đẻ.
Hạ Tiểu Thất từ trong túivi_pham_ban_quyen ra một kẹo ngọt nhét vào tay Lục Hồng : “Chị cầm lấy, cho bọn trẻ .”
Lục Hồng Na người.
dắt con về ở ngoại, bỗngbot_an_cap dưng thêm ba miệng , ngay cả mẹ khi chẳng cho bà sắc mặtvi_pham_ban_quyen tốt, gì đến em gái và hai cô em dâu.
Đột nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận được kẹo từ em dâu, bà có thụ sủngvi_pham_ban_quyen nhượcleech_txt_ngu kinh.
Kiều Nhiên vừa mới bước chân vào cửa, tiếng chửi củavi_pham_ban_quyen Lưu Xuân Hoa đã đập tai.
đứa bay nay chết đi đâu rồi? Nếu không phải Thẩm Vương nói cho tao biết, tao còn không hai đứa dámleech_txt_ngu việc ở . Giỏi cho hai đứa bay, còn dám nghỉ nữa, nếu không muốn sống ở đây nữa thì sớm cút xéo khỏi nhà họ Lục đi.”
gà mà.” Nhiên nói, “Hai con mái tơ, đang ởvi_pham_ban_quyen ngoài sân đấy.”
Lưu Xuân Hoa vội vàng nhìn ra sân, chỉ thấy haivi_pham_ban_quyen con gà mái tơ đang chạy sân tìm đồ ăn.
Tuy gà chưa trưởng , nhưng lớn lên sẽ đẻ , già rồi thì hầm canh, thế nào cũng tốtleech_txt_ngu hơn con gàleech_txt_ngu trống già trước kia.
Sắc Lưu Xuân Hoa hơi dịu lại, nhưng không đi làm ở đội thể dễ dàng bỏ qua như thế được.
Thế làbot_an_cap Lưu Hoa lại trút giận lên đầu Hạ Tiểu Thất.
“Chị dâu mày đi phố mua gà thì liên quan đếnvi_pham_ban_quyen mày? Sao mày cũng không đi ?”
“Con sợ chị dâuleech_txt_ngu lạc đường.” Hạ Tiểu mặt đầy nghiêm túc, “Vả lại cách dâu dễ bị nạt, chẳng phải bảo chị ấy sao.”
Lưu Xuân Hoa: “”
Kiều Nhiên ở bên giải : “Vâng, con nhiều đồ , một mình xách khôngvi_pham_ban_quyen hết nên bảo em xách hộ.”
Đồ đạc thực rất nhiều.
rửa mặt, bàn chải, kem đánh răng, xà phòng, khăn mặt, kem dưỡng da Nghịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, phấn thơm vàleech_txt_ngu cả thỏi son môi.
Ngoài những món đồ lặt vặt nàybot_an_cap còn có bánh quynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ngọt bánh đậu xanh.
“Điên rồi à? muốn sốngvi_pham_ban_quyen nữa sao?” Lưu Xuân Hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau khileech_txt_ngu kinh ngạc là đến nghibot_an_cap ngờ, “Mua mớ này bao nhiêu tiền? Hai đứa lấy đâu ra tiền hả?”
Thấyvi_pham_ban_quyen hai người khôngbot_an_cap ai nói gì, Lưu Xuân Hoa đến mức không kịp xỏ , chạy tót đến bên tủ kiểm tra cái khung ảnh treo trên tường.
Thấy tấm ván gỗ phía sau khung ảnh còn nguyên vẹn, Lưu Hoa mới thở phào nhẹ một hơi dài.
ít đồ cho nhà mà mẹ cầm khung ảnh làm gì thế? Kiều Nhiên cười mắt, Saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hả? Mẹ còn định lồng kính treo lên à?
Lưu Xuân Hoa một cái: phải tìm cái kim khâu miệng mày lại được, ma nhập hay sao màbot_an_cap từ con trê thành con vẹt dẻo thế này.
Rốt cuộc tiền ở đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra? Lưu Xuân Hoa truy hỏi.
Chồng connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho đấy. Nhiên đáp.
Xuân Hoa ờ một tiếng, vẻ không hài lòng lẩm bẩm: Chồng màyvi_pham_ban_quyen đồng tiền dễ dàng gì, mày đừng có lúc nào cũng tiêu xài hoang như thế.
Hạ Tiểu Thất tay Nhiên: Nghe thấyvi_pham_ban_quyen chưa? bảo chồng cậu ở ngoài kiếm tiền dễ lắm, cậu tiêu tiền cứ phải vung tay quá trán vào, ai thì khổ chứ để mình chịu khổ.
Nhậnleech_txt_ngu lệnh. Kiều Nhiên đầu nở một nụ cười ngọt ngào, mẹ, mẹ thật tốt, còn tốt hơn cả mẹ con nữa.
Lưu Xuân Hoavi_pham_ban_quyen: Câu chửi địnhleech_txt_ngu thốt ra đến miệng bỗngvi_pham_ban_quyen nghẹn lại ở cổ họng, không tài nào thốt ra .
Hạ Tiểu Thất và Kiềubot_an_cap Nhiên cũng khôngvi_pham_ban_quyen xỉn, một nửa bánh quy đào ngọt để lại phòng bà cụ, sau đó đống chậu mới, vải vóc, mỹ phẩm vừa mua về phòng mình.
vào bếp, đã nghe thấyvi_pham_ban_quyen Vương đang ngồi trên mép giường đất ở gian phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đông nói: đúng là địa lương thiện quá, bọn nóvi_pham_ban_quyen đã thế này rồi mà bà còn nuông à? Đây mà là dâu tôi, tôi đã bảo con trai đánh chết chúng nó rồi.
Lời vừa dứt, Hạ Tiểu Thất đã bám lấy khung cửa, đầu nhỏleech_txt_ngu vào.
Ối chu choa! thẩm ơi, mấy ngoài kia có cái nào là do con trai bà đánh chết không?
Kiều Nhiên bước tới, tựa vào khung cửa lạnh lùng nhìn Vương thẩm: Bà mà rảnh rỗi không việc gì làm thì ở mà thêu thùa khâu vá, đây bốc phét làm gì. Cái mồmleech_txt_ngu rộng thế đi đâu cũng đâmbot_an_cap chọc, chó trong thôn cũng bị bà kích để cho nó cắn đến mức gia thôi.
Hạ Tiểu Thất: Mà này, bà có dâu à?
Kiều Nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Làm gì có, cái gia cảnh ấy, điều kiện ấy, lại thêm mẹ chồng như thế này, con gái nhà tử nào mà bước chân vào nhà bà ta cơ .
Hạ Tiểu Thất: Vương thẩm , làm người thì đức một chút.
Kiều Nhiên: thận kẻovi_pham_ban_quyen sét đánh đấy .
Hai người kẻ tungbot_an_cap người hứng khiến mặt Vương thẩm xanh tức giận.
hai cô con dâu rời đi, Lưu Xuân Hoa nói với Vương thẩm đang run rẩybot_an_cap vì giận dữ: Bà xem có phải gặp ma không, hai đứa nó bây giờ thân như mặcleech_txt_ngu chung quần . Bà nói một câu, chúng nó mười chờ , bà cũng đừng có nhặt với lũ trẻ .
Loại con dâu này mà bà còn giữ ăn Tết đấy à? Vương thẩm nói, Không phải tôi khoe đâu, con nhà tôi tốt hơn hai đứa con dâu bà gấp vạn lần.
Phải phải . Lưu Xuân Hoa gật đầu, vô tình liếc nhìn bánh quy và bánh đặt trên giường đất, nghĩ: Hai cái phá chi tử này, cũng còn biết nhớ đến mình đấy.
Đến bữa tối, trên bàn ăn chỉ có Xuân Hoa, hai cô con gái, cùng cháu ngoại Hổ và cháu Tiểu Linh.
Linh , đi gọi dâu cả vớibot_an_cap thím dâu hai ra ăn cơm. Lục Hồng Na bảo.
Cô bé Tiểuleech_txt_ngu Linh bốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuổi chạy ra ngoài, một sau lại chạy về.
Bác dâu cả bảo ăn, bác ấy đất ạ. Tiểu Linh dõng dạc nói, Thím dâu hai cũng không ăn, thím ấy bảo ấy bận đi hò với Chu Công rồi.
gì cơ? Hồng Lệ đập bàn đứng phắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , , còn ăn uống gì nữa, đi bắt gian thôi. Con đã sớm thấy Hạvi_pham_ban_quyen Tiểu Phương phải hạng đàn đứng đắn gì rồi, lại còn dám nhân lúc hai con không có nhà mà đi hẹn kẻ khác.
Ăn cơm đi, đừng có bậy bạ. Lưu Xuân Hoa lườm cô gái út một cái, Nếu mày dám ra ngoài nói linh tinh, xem tao có lột da mày .
Lưu Xuân Hoa tin Hạvi_pham_ban_quyen Tiểu Thất ư?
Dĩ nhiên là không, bà cảm thấy bắt thì cũng phải bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net buổi đêm, nữa đây là chuyện xấu hổ làm con trai mình bị cắm sừng, nói thế nào cũng thể truyền ra ngoài làm hỏng danh tiếng của con trai được.
Màn đêm dần xuống, ánh nến đỏ lay lắt trong căn phòng tỏa ra thứ sáng yếu ớt chiếu một trời.
Hạ Tiểu vừabot_an_cap vệ sinh xong, bôi mỡ hươu lên tay, mùi hương thơm ngát khiến cô rất thích , cứ đưa lên mũinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngửi mãi.
à, cậu xem cái cô Hạ Tiểu Phương này ngày làm việc đồng áng, vậy da dẻ lại mịn màng như nước, chẳng thô ráp tí . Hạ Tiểu Thất cực kỳ hài lòng với cơ thể nguyên chủ.
Thiên sinh lệ chất khó bỏ mà.
Kiều đang tập gập bụng, ánh mắt đầy oán hận nhìn gò má trắng nõn của Hạ Tiểu Thất.
Hạ Tiểu Thất lấy kem hoa bôi lên mặt Kiều Nhiên: Thật ra trông lắm, giảm cân thành chắc chắn là một đại mỹ .
Một cái che ba cái xấu, nhưng một cái là hỏng cả đời.
Tuy nhiên Kiều Nhiên cũng quá bận tâmbot_an_cap đến đẹp , cô quan tâm là rèn luyện cơ thể này trở nên nhạy bén và dẻo dai như trước đây của mình.
Hai đang tán gẫu, bỗng nhiên Kiều tay bịt miệng Hạ Tiểu Thất lại.
Đừng nói chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, có người. Kiều Nhiên máy môi phát ra âm rất nhẹ.
Thất lập tức , hai tay nắm chặt chăn, không dám thở .
Kiều Nhiên chỉ tay về phía cửa sổvi_pham_ban_quyen đang lùa gió, ra hiệu mình sẽ ra ngoài từ đó.
Cửa sổ gian nhà là loại dán giấy, có hai cánh đẩy sang haileech_txt_ngu bên, Nhiên muốn ra ngoài cũng khá dàng.
Cậu cẩn đấy. Thất nhỏ giọng dặn dò.
Kiều Nhiênvi_pham_ban_quyen lẻn cửa sổ ra ngoài, cô trông thấy một bóng đen lén lút dán sát vào phòng, không nghe gì.
Vừa hay bên chân có một , Nhiên thuận nhấc lên
Hạ Tiểu Thất ở trong phòng thấy ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa một tiếng uỳnh, sau đó là tiếng ối chao.
Tiếng chửi đầybot_an_cap bá đạo Kiều Nhiên vang lên ngay : đâu cái loại khốn nạn này, dám đứng nghe góc tường mày hả?
Tiểu Thất vội vàng khoác áo chạy ra ngoài.
Mở toang cửa phòng, cô thấy Kiều Nhiên đang hiên ngang đạp một người dưới chân, trông như một vị đại quân thắng trận trở .
Còn người đạp thì đầu đội cái sọt tre, nằm bò dưới đất trông kỳ thảm hại.
Hạ Tiểu Thất tới cái sọt hai , rồi lấy oai của kẻ người chống lưng à không, có cô bạnleech_txt_ngu thân lưng, giọng hỏi: Nói, mày muốn ăn cái gì? Thành thật đượcbot_an_cap khoan hồng, cố thì bị trừng trị.
Từ trong sọt tre truyền ra mắng nghèn nghẹtbot_an_cap: đồbot_an_cap hai đồ lăng loàn kia loạn chỗ nói rồi.
! Còn dám người ? Hạ Tiểu Thất lại tiến lên thêm hai đá, khiến người kia kêu vì đau.
Kiều Nhiênvi_pham_ban_quyen môi, từ rútbot_an_cap chân ra nọ.
Hạ Tiểu lúc này mới sực ravi_pham_ban_quyen, giọng hỏi: à, cậu nghe giọng bàvi_pham_ban_quyen ta nói giống mẹ chồng mình không?
người nhìn lặng trongleech_txt_ngu giây lát, Hạ Tiểu Thất liền quay người rón rén lẻn về phòng, thuậnbot_an_cap tay đóng cửa lại, giả vờ như mình từng bước rabot_an_cap ngoài.
Kiều Nhiên: Con thuyền bạnvi_pham_ban_quyen là lật hả?
Chờ đến khi Lưu Xuân Hoa chật ngồi dậy từ dướibot_an_cap đất, tháo cái sọt tre đầu ra, thì thấy cô con cả Kiều Ni đang ngáp ngắn ngáp dài đi vào nhà.
Mày đứng lại đó cho tao. Lưu Xuân Hoa gầm giận dữ.
Kiều Nhiên bước, vẻ mặt đầy kinh ngạc: Mẹ? Đêm hôm không mẹ ở cửa nhà chú hai làm gì thế?
kinh ngạc thản trên mặt cô thật sự không hạng người bình thường có thể diễn ra được, không phải lúc nãy nghe thấy của cô, Lưu Xuân Hoa cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghi ngờ chuyện mình ăn đòn chẳng liên quan đến cô cả.
bớt vờ . Lưu Xuân Hoa tức đến run cả , Đúngbot_an_cap là đảo lộn thiên rồi, dámbot_an_cap úp sọt lên đầu tao.
Hả? Kiều Nhiên đầy vẻ thắc mắcbot_an_cap, Mẹ nói gì vậy?
Lưu Xuân Hoa một tay hông, một tay vịn tường khó khăn đứng dậy, đau đến mức miệng cứ “ái dà ái dà” không ngớt.
Thấy thế, Kiều Nhiên vội vàng lại gần lấy bàleech_txt_ngu: “Sao thế mẹ? Ngã ạ? Mau, để con đỡ mẹ vào phòng nằm.”
Lưu Xuân Hoa phắt tay Kiều : “Tao nói cho Kiều Ni, đừng có mà chối, mấy lời mày vừa nói tao nghe thấyvi_pham_ban_quyen hết . Chửi taonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là đồ rùa cổ, còn tựvi_pham_ban_quyen xưng là bà thiên hạ nữa, tao hỏi mày mày bà nội của ai?”
Kiềuvi_pham_ban_quyen Nhiên suýt nữa không nhịn được cười, may mà tối, gió cao trăng nên mới không lộ nụ cười quá rạng .
“Mẹ nói gì thế ạ?” Nhiênvi_pham_ban_quyen nói: “Có phải ngủ mê ngủ mẩn rồi không? Con ở nhà vệ sinh ra đã thấy mẹ đứng đây rồi.”
Cánh cửa gian phụ lời “két” một tiếng mở ra.
Hạ Tiểu Thất dụi mắt, giọng nói uểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngáivi_pham_ban_quyen ngủ: “Mẹ, chị dâu, đêm khuya hai người chạy đến phòng con buôn làm gì thế? Làm convi_pham_ban_quyen thức giấc luôn rồi.”
Hai cái đứavi_pham_ban_quyen này, diễn cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sâubot_an_cap hơn cả đào hát trên sân khấu.
Lưu Xuân Hoa run rẩy tay vào Hạ : “Có phải mày vừa đá tao mấy cái, còn nói cái gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà khoan hồng với kháng cự đó không?”
Hạ Tiểu Thất đưa tay sờ tránleech_txt_ngu Lưu Hoa: “Cũng không sốtleech_txt_ngubot_an_cap, sao lại nói sảng thế nhỉ?”
“Cứ đỡ mẹ vào trước , mẹ nhìn xem bị người ta đánh cho bầm hết cả rồi, hốc mắt xanh lèbot_an_cap như trúc kia kìa.”
Kiều Nhiên rất bìnhleech_txt_ngu , còn Hạ Tiểu Thất thì nhịnleech_txt_ngu cười đến mức sắp nội thương.
Hai người một trái mộtvi_pham_ban_quyen phải vừa dìu vừa áp tải Lưu Xuân vào phòng. Hạbot_an_cap Tiểu Thất vì an ủi cơ thể và hồn bị thương của bà già, còn đặc biệt lấy hũ đào ngâm mình giấu ra.
đứa bay định gì? Nào là ngâm rồi bánhbot_an_cap quy, lương tháng của Hướng Nam chắc cũng không đủ cho bây phá đâu nhỉ?” Lưu Xuânleech_txt_ngu Hoa chất vấn.
“Mẹ ơi, mẹ người đánh ra nông nỗileech_txt_ngu này rồi mà còn tâm trí nhớ đến lương của con mẹ à?” Nhiên nhịn được mắt: “ là đồ giữ của.”
Tiểu Thất đổ đào vào chiếc bát tráng men xanh, bưng đến trước mặt Lưu Xuân Hoaleech_txt_ngu: “Mẹ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Mẹ bị ai đánhvi_pham_ban_quyen thế?”
Lưu Xuân Hoa mấp máy môi, không gì.
Bà bắt đầu nghi ngờ bản thân, chẳng lẽ mình nghe nhầm thật? Không phải hai đứa nónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
đi chứ.” giục: “Bị đánh ngay tại nhà thì chuyện này nhất phải tra rõbot_an_cap ràng, không thể tha cho kẻ đánh người được.”
“Tao biết đâu, đang đứng ở cửa nhìn thì một sọt tre úp ngay lên đầu, chẳng biết cái thằng ranh con nào ấn tao xuốngbot_an_cap, còn đá mấy vào đầu tao nữa.” Lưu Xuân Hoa càng nói càng thấy tủi thân, nước mắt bắt đầu rơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Không phải chứ.” Hạ Tiểu Thất mặt bất lựcbot_an_cap nước mắt chovi_pham_ban_quyen bà: “, đêm hôm mẹ không ngủ, mẹ đứng ở cửa phòng làm gì?”
đến này, bà lão càng giận hơn, chỉ tận mũi Hạ Tiểu Thất: “Mày còn hỏi à, không phải cậy mìnhleech_txt_ngu trẻ đẹp định cắm sừng con trai tao đấy chứ?”
Hạ Tiểu hơi ngác: “ này từ đâu ra vậy?”
“Vậy tao hỏi mày, Chu Công là nào?”
Bị khíbot_an_cap thế của bà già này hù dọa, Hạ Tiểu Thất nhất thời não bộ chưa kịp phản , quay sang ngây ngô Kiềuleech_txt_ngu : “ cơ? Chu là aibot_an_cap vậy?”
Cơ tên Đán.” Kiều đáp.
trứng á?”
“Tao thấy bà thèm trứng thì .” Kiều Nhiên bất lực lườm cô bạn nghếch: “Nói tên bố ấy chắc bà không đâu, anh trai ông ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thìleech_txt_ngu quen.”
?”
“Cơ Phát.”
Tiểu Thất chợt nhận ra: “Ồ phải là cái anh chàng con tin trong phim sao, trông đẹp trai phết.”
Kiều Nhiên: “Na vẫn đẹp trai hơn.”
Hạ Tiểu Thất miệng: “Người ta vẫn còn là một đứa trẻ , mê trai già này.”
Kiều Nhiên một : “Nói chuyệnbot_an_cap .”
“À.” Hạ Tiểuleech_txt_ngu Thất ngoãn đáp, rồi nghiêm túc giải thích với Lưu Xuân : “Mẹ ơi, Chu cái ông Chu Công Giải lịch ấy ạ, tụi con đi ngủ thì thường hay đi gặp Chu Công.”
Lưu Xuân Hoa nửa tin nửa ngờ, Kiều Nhiên bồi thêm: “Thật đấy , không tin cứ Hồng Lệbot_an_cap, nó biết chữ, mẹ nó xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên lịch có Chu Công Giải Mộng không.”
Đợi đến khi Lưu Xuân Hoa quay về phòng đông của mình, bà lấy một điếu thuốc lá sợi vào miệng bắt đầu rít.
Mình bắt gian đúng không nhỉ? Saobot_an_cap gian chẳng bắt được mà đòn một trận thế này?
Quan là còn chẳng biết ai đánh, saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó còn bị hai đứa con dâu cho bài học để nhận mặt Chu Công.
Đúng, đều là tại ông Chu Công này gây .
Ai là nhắc đến Chu Công nhỉ?
Lưu Xuân Hoa đưa mắt sang cô conleech_txt_ngu gái Hồng đang như lợn, rồi hai cước đá cô nàng, mắng cho trận xối .
sớm, lất phất mưa thâm. Đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trận mưa thu một lạnh, Hạ Tiểu Thất vẫn cònleech_txt_ngu cuộn tròn trong chăn hắt hơi một .
Thoang thoảng nghe thấy ngoàileech_txt_ngu hìnhbot_an_cap như có tiếng gõ, nhưng đầu óc Hạ quay cuồng, phátleech_txt_ngu lạnh lại mệt , một chút không muốn cử động.
Nhiên chạyvi_pham_ban_quyen bộ về, vì giữa đườngbot_an_cap đổ mưa nên áo khoác bị sũng.
Vừabot_an_cap vào sân, đã thấy Hồng Lệ đang đậpbot_an_cap cửa phòng gian phụ rầmleech_txt_ngu rầm.
“Cô nhẹ tay thôi, hỏng bây giờ.” đi tới: “Đừng gõ nữa, này dậy đâu.”
“Mấy giờ rồi còn chưa dậy.” Lụcleech_txt_ngu Hồng hôm quabot_an_cap nửa đêm bị mẹ đá mắng cho một , lúc này tâm trạng cực kỳ tệ, hét lớn chị dâu: “Hai người bây giờ lắm rồi đấy, cơm không nấu, công điểm cũng làm, thật sự coi nhà tôi là nơi thờ phụng tổ chắc?”
“Hét cái gì mà hét, nuôi hay không nuôi tốn đồng nào của cô ?” Kiều Nhiên đẩy Lục Hồng Lệ ra, bước lên phía trước gõ nhẹ vào phòng: “Công chúa làm ơn thứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi.”
Trong không có phản ứng.
Kiềubot_an_cap Nhiênvi_pham_ban_quyen hai cái: “Dậy thôi đồ lười.”
Vẫn khôngleech_txt_ngu có phản ứng.
Một linh cảm chẳng dậy, Nhiên lùi hai bước, rồi tung chân đạp mạnh vào cánh cửa gỗ.
“Rầm” tiếng, nửa cánh cửa nằm chình ình mặt đất, bay mù mịt.
Lệ đứng hình, người ra mười mấy giâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới hét lên: “Mẹvi_pham_ban_quyen ơi, dâu cả phá nhà rồi!”
Đợi khi Lưu Xuân Hoa cầm muôi xớileech_txt_ngu cơmvi_pham_ban_quyen từ bếp ra, liền con cả Kiều Ni cõng thứ Hạ Tiểuvi_pham_ban_quyen Phương vội vã chạy từ gian nhà .
Tiểu Thất sắc mặt bệch, nhắm nghiền mắt trên vai Kiều Nhiên.
“Ái !” Lưu Hoa giật nảy : “Vợ thằng hai sao thế?”
“Trạm xá.” Kiều Nhiên hét hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Trạm xá ở ?”
“Trong thôn gì có trạm xá, chỉleech_txt_ngu Dương đại phu đầu đôngvi_pham_ban_quyen thôn thường khám mấy bệnh đầu sổ mũi thôi.” Lưu Xuân Hoa cũng quýt, đẩybot_an_cap Lục Hồng Lệ: “Mau, con dâu đi tìm Dương đại phu trước, mẹ đi của đội.”
Dương đại phu là bác sĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân đất ở nông thôn, có chút tay nghề không xem được bệnh gì nặng.
Hạ Tiểu Thất đến, ông ta hết bắt mạch rồi lại lật mắt, mãi mà nói ra được gì.
Kiều Nhiên sốt ruột túm lấy cổ áo ông ta: “ kiếp, ông rốt cuộc có biết xem bệnh không? Không xem được lên tiếng, đừng có làm thời .”
Nguyên chủvi_pham_ban_quyen Kiều Ni trông khá thanh tú nhưng vóc dángvi_pham_ban_quyen lại quá to lớn. Lúc bị túm cổleech_txt_ngu áo, Dương đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phu luôn thấy mình con gà , thể bị nhấc bổng lên ném ra ngoài bấtleech_txt_ngu lúc nào.
“Đừng gấp, đừng .” Dương phu toát mồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khuyên nhủ: “Tôi đoán là có lẽ là viêm ruột cấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tính.”
Đừng nói chứ, Dương đại phu đoán cũng chuẩn thật.
Lưu Xuân Hoa mượn chiếc xe bốn bánh trong đội, nổ máy “pành pành” đưa Hạ Tiểu Thất đến bệnh viện trung thành phố Tân An.
Sau khi bác sĩ chẩn đoán, kết quả đúng là viêm ruột thừa cấp tính.
Hạ Thất vốn tiểu thư, đã không chịu được đau, lúc cơn đau ruột tác, cô đã ngất lịm đi.
Nghe tin phải làmbot_an_cap phẫu , Lưu Xuân Hoa ngừng hỏi: “Bác sĩ ơi, hết vậy? Chúng là người nôngleech_txt_ngu thôn, tay không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy tiền, bác xem có bớt chút nào không?”
Bác sĩvi_pham_ban_quyen vẻ mặt xử: “Bà này, phí phẫu thuật và viện phí ở đây đều cố định rồi, không mặc cả được đâu.”
“Vậy bao nhiêu?”
sáu đồng.”
“Sáu đồng? Mẹ ơi, làm ở đội sản xuất năm trời kiếm chừng tiền.”
Lưu Xuân Hoa lầm bầm xót của, sau đó quay đầu bàn bạc với Kiều Nhiên: “Hay là, chúng ta đổi sang phòng khám khác nhé?”
“Đổi cái gì mà !” Kiều Nhiên lớn tiếng quở trách: “Tiềnbot_an_cap quan hay mạng người quan trọng? Sắp xếp thuật ngay cho em ấy.”
Trước đây Kiều Ni khép nép, nói nhỏ nhẹ, đột nhiên trở nên sắc sảo đã đành, lúc nổi giận cái vẻ hung dữ muốn ăn thịt ta vậy.
Lưu Xuân Hoa trong lòng chợt thấy hơi hoảng, nhỏ giọng nói: “Tao có là không chữa , chẳng qua đi vội quá không mang theo tiền mà.”
Chẳng may tối qua thay quần áo, Kiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiên đã để tiền còn lại trong , sáng nay vã nên cũng cứ thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến bệnh viện.
“Bác sĩ, chúng tôi xin trả trước một , cứ phẫu thuật nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thể cho em ấy, số lạibot_an_cap chiều nay tôi sẽ bổ sung đủ.”
“Thế được, viêm thừa cấpvi_pham_ban_quyen không thể .” Bácbot_an_cap sĩ nói: “Vậy đi đóng tiền thủ tục đi, bên này tôi phẫu thuậtvi_pham_ban_quyen cho nhân.”
sự thúc giục Nhiên, Lưu Xuân Hoa lục hết áo túi , vét ra được hai đồng sáu hào ba xu cô.
Ngồi trên băng ghế ở hành lang bệnh , Kiều vốn trước nay chẳng sợ trời chẳng sợ đất, lúc này đây lại run rẩy. Cô biết phẫu thuật viêm ruột thừa nguy hiểm đến mạng, cô sợ sẽ xảy biến gì đó.
Sợ rằng khi bước ra khỏi phòng phẫu thuật, Hạ Tiểu Thất biến thành nguyên chủ Hạ Phương.
Sự chờ đợi luôn bào mòn lòng người, Kiều Nhiên lúc thì đứng dậy nhìn ngoài cửa sổbot_an_cap, lại tựa vào tường nhìn chằm cửa phòng phẫu thuật, lo lắngbot_an_cap đến mức cả như không có để đặt.
Mãi mới chờ được lúc cửa phòng đẩy mở ra.
Kiều Nhiên vội vàng lao tới, Hạ Thất trên giường với khuôn mặt trắng bệch như giấy, cô lại chẳng dám lên tiếng.
đến khi Hạ Tiểu Thấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rên rỉ yếu : “Bảo nhi, đau quá”
Trái tim đang củavi_pham_ban_quyen Kiều cuối cùng cũng rơi lại đúng chỗ.
“Không rồi.” Kiều Nhiên xoa trán Hạvi_pham_ban_quyen Thất: “Công chúa ngoan, là một cuộc tiểu phẫu , nghỉ ngơi vàileech_txt_ngu ngày là khỏeleech_txt_ngu.”
“Vậy cậu phải ở bên tôi đấy.” Hạ Tiểu Thất đang bệnh nên giọng nói mềm nhũn, dáng vẻ vốn đã mỏng lạivi_pham_ban_quyen thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phần nũng nịu, khiến Kiều Nhiên chỉ muốn ôm chặt cô vào lòng mà thương xót.
“Được, ở bên cậu.” Kiều Nhiênbot_an_cap nựng má cô: “Cậu lo mà cho tốt, không nghe là tôi đánh đòn đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Trời ạ, hai đứa con dâu này bây thân thiết đến mức bất rồi. Lưu Xuân Hoa lúc thì nhìn con dâu cả, lúc lạibot_an_cap nhìn con dâu thứ, một bụng lời nói mà chẳng thốtvi_pham_ban_quyen ra lời nào.
Hai đứa này bây giờ đồng lòng thật đấy, đúng là thật sự đồng lòng.
Thất vừa phẫu thuật xong cơ thể còn rấtbot_an_cap , sau khi đưa phòng bệnh một lúc đã chìm vào giấc ngủ mê mệt.
“Mẹ.” Kiều Nhiên nói vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lưunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Xuân Hoa: “Mẹ trông em ấy trướcleech_txt_ngu, con ra một lát.”
“Ờ, đi đi.”
Đợi lúc Kiều Nhiên sắp đi ra , Lưu Xuân Hoa vội vã gọileech_txt_ngu lại: “Đợi chút Ni nhi, lúc về con mua sữa đậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vớivi_pham_ban_quyen đường đỏ gì đó nhé, nóleech_txt_ngu đang khí huyết, phải bồi bổleech_txt_ngu.”
Cái bà già này, keo kiệt keo kiệt thật, nhưng bản chất cũng không phải hạng người tận cùng.
“Dạ , con nhớ rồi.”
Năm bảy mươi tám, trường cấp ba vẫn chưa có tòa giảng đường hoành , chỉ những dãynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gạch ngói nối tiếp nhau. Gạch đỏ , tườngleech_txt_ngu màu vàng.
Cột cờ xây bằng xi măng đã cũ kỹ bong trócvi_pham_ban_quyen cả gócvi_pham_ban_quyen, cờ đứng sững cũng hằn nhữngbot_an_cap dấuvi_pham_ban_quyen vết lốm đốm của thời gian.
Nhiên lúc mình họcvi_pham_ban_quyen tiểu học đã được ở tầngbot_an_cap, sưởi bằng lò sưởi hơi. Điều kiện tại so với thời thơ ấu của cô còn kém vạn dặm.
Theo bảng tên lớp trên cửa, Kiều Nhiên dễ dàng tìm lớp 10/3.
Đangbot_an_cap trong học, có chăm chú nghe giảng, có đứa gục xuống bàn ngủ ngon lành.
Trên bục giảng, Lục Hướng Nam đang giảng bài. Anh mặc chiếc áo sơ mi đã đến phai màu, quần dài xanh, sống đeo gọng kính đen. Giọngvi_pham_ban_quyen nóibot_an_cap của trầm thấp, ônbot_an_cap hòa, nhịp độ thong thả.
Vẻ đẹp hệ cấm dục.
đầu Kiều Nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lóe lên cụm từ này.
chồngvi_pham_ban_quyen soái ca thế này bài mà chúng nó còn dám ngủ, Nhiên thật sự xông vào tặng cho mấy nhóc con đang ngủ một bài quyền quân đội.
ngước mắt lên, đôi phượng sâu thẳm lướt qua ngườivi_pham_ban_quyen phụ ngoài cửa sổvi_pham_ban_quyen, Lục Hướng Nam sững trong giây lát.
Anh và Kiềuleech_txt_ngu Ni có hôn ước từ nhỏvi_pham_ban_quyen, nhưng người không cùng làng nên không thân thiết. Kiều Ni mồ côi mẹ nhỏ, chabot_an_cap lấy vợ , kế sinh thêm hai con trai nên ngày tháng của cô hề dễ dàng.
Mẹ kế để sớm tống khứ cô đi, thậm chí chẳng thèm đòi sính lễ đã gả cô cho nhà Lưu Xuân Hoa. Lưu Xuân không mấy ưng con dâuvi_pham_ban_quyen cả, thấy cô quá béo không xứng với con trai mình, vì bên kia không đòi sính lễ nên bà đồng ý đểvi_pham_ban_quyen tiền.
Kết hơn nửa năm, sốvi_pham_ban_quyen câu hai người nói với nhau đếm trên đầu ngón tay, tình cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thể nói là con số không. Cứ ngày cứ bình lặng trôi qua, nhưng mấy ngày naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kiều Ni đột nhiênbot_an_cap thaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tính đổi nết, dăm bữa nửa lại chạy trường tìm anh.
Namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nói được điều này là tốt không tốt, nhưng anh không hề cảm thấy phản cảm.
Đứngbot_an_cap ngoài cửa sổ nhìn trộm, Kiều Nhiên thấy anh chồng đẹp nhìn thấy mình, nhưng vì anh ngại nên giả vờ như không thấy.
Bỗng nhiên vai bị ai đó một cái, theo năng Kiều Nhiênbot_an_cap túm cổ taybot_an_cap , xoay tung một cú quét trụ.
Trần Tiểu Mai bị khóa chặt cổ tay, phải quỳbot_an_cap chân xuống đất tư thế vặn , oai oái: “Đau! Đau quá!”
là cô , Kiều Nhiên buông tay rồi vẻ mặt ghét phủi lòng bàn tay: “ cô à, chẳng phải lễ tết gì mà cô hành với tôi làm gì, tôi khôngvi_pham_ban_quyen có tiền mừng tuổi cô đâu.”
Tiểu Mai tức phát khóc, tay Kiều Nhiên mắng: “Cô cái đồ đàn bà nhà quê , cô đúng là chẳng có chút tố chấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dưỡng nào cả.”
“Thì sao nào?”
Tiểu Mai: “”
Hoàn toàn cứng họng, Trần Tiểu Mai ra không cãi không lại đàn đá này, mà là duy không theo kịp.
, Hướng Nam đẩy cửa lớp bước ra.
Trần Tiểu Mai mắt đỏ hoe mách tội: “Lục lão sư, anh có thể quản cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được ? ý xông vào trường chúng ta khôngleech_txt_ngu nói, còn bắtleech_txt_ngu nạt tôi nữa. Anh xem tay tôi nắm tím bầm rồi này.”
Kiều Nhiên không biện minh cho mình, cô chỉ muốn xem Lụcvi_pham_ban_quyen Hướng Nam rốt cuộcleech_txt_ngu sẽ vị ai. Là côbot_an_cap? Hay là trà xanh nhỏ này?
Chỉ thấy Lục Nam khẽ mày: “ cãi nhau đi xa tôi ra một chút, đừng làm ảnh hưởng đến sinh củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi nghe giảng.”
Nói anh quay đi vào lớp, cứ thế đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào
Rất tốtvi_pham_ban_quyen, cũng công bằng đấy, chẳng bênh vực cả.
Kiềubot_an_cap Nhiên hực : Đợi khi anh từ từ yêu tôi rồivi_pham_ban_quyen, tôi sẽ đá anh, nay anh ngó lơ tôi, ngày mai tôi sẽ khiến anh với .
Buổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưa đến giờ tan học, Nhiên ngồi trên bục kéo cờ, hai tay cằm nhìn từng tốp học như đàn ùa ra lớp.
Lục Hướng Nam phủi bụi phấn dính trên áo, người cùng rờivi_pham_ban_quyen đi. Anh đứng trước cửa lớp nhìn quanhbot_an_cap một hồi, cuối cùng ánh mắt dừng ở bục kéo cờ trên sân .
em lại đến đây nữa rồi?” Lục Hướng Nam bước tới hỏi.
Tâm Kiều Nhiên không lắm, có vẻ muốn lời: “Sao vậy? Làmbot_an_cap anh mất mặt à?”
Hai lần gặp trước cô cứ gọi “chồng ơi”, “anh ơi” ngọt xớt, nhiên lạnh nhạt thế nàybot_an_cap khiến Lục Hướng Nam nhất thời quen, cảm giác mình trống trải.
“Anh không có ý đó.” Lục Hướng Nam giải .
!” Kiều Nhiên hừ tiếng kiêu , rồi chìavi_pham_ban_quyen tay : “Cho mượn tiền, năm đồng.”
Lục Nam lục túi: “Ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ký túc xá, em đi lấy với anh.”
Coi như anh còn biết nói tiếng ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Kiều Nhiên đứng dậy đi Lục Hướng Nam, suốt đường thuleech_txt_ngu hút không ít ánh lạ lẫm. Từ ánh và lời bàn tánleech_txt_ngu xôn xao họ, có thể thấy lúc này côvi_pham_ban_quyen và Lục Hướng trông chẳng xứng đôi nào.
Ký túc giáo viên là phòng đôi, nhưngvi_pham_ban_quyen đa số giáo viên người thành phố nên ít người ở lại, phòng này chỉ Nam ở. Đồ đạc trong phòng : bàn học, sách, . Căn phòng gọn gàng, , từ bàn đến tủ hay sàn nhà đều đượcvi_pham_ban_quyen chùi loáng, không một hạt bụi.
Không chỉ ngoại hình đúng gu Kiều Nhiên, tínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cách và sự sạch sẽ này cũng là kiểu cô .
Mở tủ khóa, Lục Hướng Nam lấy ra tờ năm đồng kẹp trong sổ tay cũ đưa cho cô.
“Coi như tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mượnbot_an_cap.” Kiều Nhiên nói: “Sau sẽ .”
“Người một nhà cả, mượn với gì chứ.” Lục Hướng bảo: “Ở nhà em cũng không có thu nhập, cần tiền thì cứ bảo anh.”
Ơ hay, coi ai đấy?
Tính hiếu thắng không chịu thua của Kiều lại trỗi dậy: “Đã bảo trả là nhấtvi_pham_ban_quyen định sẽ , gấp đôi không, mười lần.”
Lục Nam ngẩn , rồivi_pham_ban_quyen hơi mím lại ra một nụ cười khó nhận : “Được, đợi em.”
Nghe tin dâu Hạ Tiểuvi_pham_ban_quyen phẫu thuật thừa cấp tính, Lục Hướng Nam xin nghỉ phép, cùng Kiều Nhiên đến bệnh viện. Trên đường , họ mua đậu , đường đỏ và đồ hộp. Lục Nam còn định mua một hộp bột lúa sữa, nghe nói một hộp những bốn mươi sáu đồng tám , Kiều Nhiên khăng khăng lại không muavi_pham_ban_quyen.
Dù cô bạn thân của mình có đỏng đảnh thật, nhưng tạm thời đúng là không xứng được bổ loại dinh đỏ thế nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Kiều không phải keo kiệt, chẳng phải tiền của cô. Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô có tínhvi_pham_ban_quyen toán , nhỡ sau này làm ăn nhỏ cần mượn Lục Hướng Nam vốn liếng khởi , nên thôi cứ đểbot_an_cap anh tiết kiệm chút hơn.
bệnh viện, Hạleech_txt_ngu nằm trên giường bệnh nghe mẹ chồng Lưu Xuân Hoa lải nhải ngớt vềleech_txt_ngu phẫu thuật, tiền thuốc men, rồi lại thở ngắn than dài cả năm lụng trắng tayvi_pham_ban_quyen. Hạ Tiểu Thất nghe càng bực, gượng tấm thân yếu ớt lại vài câu:
“Thôi , bà xong chưa? ở nhà bà làm trâu làm ngựa cả năm , chút tiền thuốc men này cũng xứng được tiêu à? Nếu tôi chết thật, bà vợ mới cho conbot_an_cap trai bà không tiền chắc? Không cần sính không cần nhà à? Tính toán thiệt hơn kiểu gì mà sổ nợ không thế.”
Con nhỏ chết tiệt nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cãi bướng mình.
Lưu Hoa tức đến phồng cả mang tai cóc bên bờ sông.
“Mày mà làm trâu làm cả năm? Mày đây còn chưa đầy nửa năm đâu.” Lưu Xuân chỉ tay vào Hạ Tiểu Thất: “Con trai tao lấy vợ có tốn không mày không biết à? Hồi đó là đứa vội vàng đòi gả cho con tao cho bằng được? Con trai tao là sĩ quan, con gái muốnvi_pham_ban_quyen gả cho nó xếp hàng dài kìa, hạng mày tao còn chẳng thèm nhìn , sớm muộn gìleech_txt_ngu nó cũng bỏ mày.”
“Bỏbot_an_cap đi, bà bảo anh ta bỏ ngay bây đi, không bỏ anh ta là cháu trai tôi.” Hạ Tiểu Thất không hề yếu thế: “ coi con trai bà nhưleech_txt_ngu bảo bối thôi, mắt tôi chẳng là đinh gì hết. Con gái đòi gả dài à? Thế đám niên muốn cưới tôi còn vòng trái đất được vòng . Tôi mà nhìn trúng trai bà là do tiên tám đời nhà bà tíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấy.”
mày, mày chỉ giỏi cái mồm.” Xuân Hoa đến hồng hộc, nghiến răng nghiến lợi: “Mày đợi Yến Bắc về đi, tao sẽ hôn với mày, cưới connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đông Mai nhà bên .”
“Cái cô Đông Mai đó làm nghề gì? gom đồng nát à? Chuyên đi thu thải đã sử .”
Xuân Hoa bấm vào huyệt nhân trung, ngồi bệt xuống giường lấy hơi, không ổn rồi, cãi tiếp chắc bà tức đến đột tử mất.
Khi Kiều Nhiên và Lục Hướng Nam bước vào, chỉ thấy chồng nàngvi_pham_ban_quyen dâu mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người quay đầu sang đông, một người quay sang , chẳng ai thèm nhìn ai.
“Ôi, lại tới ?” Thấy con trai cả, tâm trạng Xuân Hoa lên một chút, đứng dậy hỏi: “Không ở trường mà đếnbot_an_cap đây làm gì? Chiềuleech_txt_ngu có tiết à?”
“Nghe Kiều Ni nói Tiểu viện nên con qua xem chút, lát nữa con về trường ngay.”
, Hướng vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đặt bồi lên bàn, tiệnbot_an_cap miệng hỏi Hạ Tiểu vết thương cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không.
“Đau.” Hạ Tiểu Thất hằn học đáp: “Để mẹ chọc tức thêm nữa là vết mổ rách toác ra luôn đấy.”
Ánh mắt Lục Hướng thâm trầm Hạ Tiểu Thất, một lát Kiều Nhiên, rồi không lời nào cầm lấy phích nước trên bàn đi ra nước.
Thấy trai cả ra ngoài, Lưu Xuân Hoa cũng vộileech_txt_ngu vàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đibot_an_cap .
Ngoài hành lang, Lưu Xuân bảo: “Con gọi điện cho em con bảo nó về đi.”
“Xa thế , đợi nó chắc Tiểu Thất viện rồi.” Lục Hướng Namleech_txt_ngu thản nhiên nói.
“Ra viện thì đúng lúc, đi làm ly hôn .”
hôn?” Lục Hướng Nam sững sờ: “Yến Bắc bảo muốn ly hôn à?”
“Hồileech_txt_ngu đó kếtbot_an_cap hôn em trai không đồng ý , không phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con không biết sao.” Lưu Hoa tự tinbot_an_cap: “Kết hôn do mẹ quyết, ly hôn mẹ quyết được, cứ để nó bỏ nhau.”
Lục Hướng Namvi_pham_ban_quyen nghĩ về mức độ thân thiết giữa em dâu vợ gầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây
“Chỉ sợ một lần hôn cả cặp, dân lại cười thối mũi.” Lục Hướng Nam nói .
“Cái gì ly cả cặp” Lưu Xuân Hoa chợt imnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bặt.
leech_txt_ngu không biết chữ, chẳng có học vấn gì, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đột nhiên lại thấu ẩn trongbot_an_cap con trai.
Dạo gần đây hệ giữa haibot_an_cap đứa con dâu đúngvi_pham_ban_quyen là tốt đến mức bất thường. Lẽ nào thể cùng nhau đòi ly hôn?
Cái tính nết dạo này củavi_pham_ban_quyen hình như cũng không phải không .
Lưu Xuân Hoa ứcvi_pham_ban_quyen quá, đúng là tạoleech_txt_ngu mà.
“Vậy thì đừng em con về nữa, mẹ nhịn vậy.”
Ngày thứ nằm viện, mẹ chồng Lưu Xuân Hoa đã về nhà, bà bảo phải đi làm công cho , cả nhà chỉ có nước ăn đất.
ngày thứ ba, bác sĩ bảo đã có thểvi_pham_ban_quyen xuống đất đi lại hợp thúc tiện.
Dưới sựleech_txt_ngu épbot_an_cap buộc của Kiều Nhiên, Hạ Tiểu uể oải rời giườngvi_pham_ban_quyen, tay vịn chút như sên bò.
“Oẹ” Hạ Tiểu bịt miệng, phátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rabot_an_cap tiếng nôn khan.
mùi thuốc đáng ghét nàyvi_pham_ban_quyen nồng quá. Chắc lúc trước thuốc tê còn tác dụng nên trong phòng cô không thấy mùivi_pham_ban_quyen gì gắt mũi. Giờ vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra đến hànhleech_txt_ngu lang, cái mùi này.
“Oẹ”
Nhiên nhàng vuốt lưng Hạ Tiểu Thất: “Cái nết này sao mãi khôngbot_an_cap sửa được thế, một tí mùi thuốc cũng không ngửi nổi. Ai biết thì bảo cậu bị viêm ruột thừa, không biết lại tưởng cậu bầu đấy.”
“Thímnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nó mang bầu rồi à?”
Phía bỗng vang lên giọng của Lục Hướng Nam.
Kiều : “”
Tiểu Thất: ” Oẹ”
Một sự hiểu lầm vừa đẹp đẽ vừa đầy ngùng.
Hạ Tiểu Thất còn chưa giải thích, cô bạn thân Kiềuvi_pham_ban_quyen Nhiên đãleech_txt_ngu tiếng: “Phải đấy, mang bầu một thằng mập mạp, về phương nào đó thì chú còn mạnh hơn anh đấy.”
Sắcvi_pham_ban_quyen mặt Lục Nam thoáng nên khó coi, dường như anh đang tức giận. ngại vì tu dưỡng hoặc do xung quanh người, anh im lặng không nói mộtbot_an_cap lời.
Hạ Tiểu Thất nghe cô bạn mình nói chuyện sao mà thấy nồng nặc mùi giấm chua thế nhỉ? Hơn nữa, trước Kiều Nhiên nhìn thấyvi_pham_ban_quyen Lục Hướng Nam chẳng khác nào chó dữ thấy xươngleech_txt_ngu, muốn chảy ròng ròng. Hôm nay sao vậy? Cảm giác có chút lạnh nhạt?
Ánh mắt hóng của Hạ Tiểu Thất cứ đảo qua đảo lại giữa hai bọn họ.
“Anh có mua ít hoa quả và đồ , hai người giữ lại mà ăn.”
Lục Nam vừa nói vừaleech_txt_ngu nhìn chằm chằm Kiều Nhiên, thấy cô không đoái hoài gìbot_an_cap đến mình, anh nhạt giọng nói: “Anh về trường trước đây, khi nào rảnh anh lại ghé .”
Nhìn bóng Lục Hướng Nam rời đi, Hạ Tiểu Thấtvi_pham_ban_quyen lắc đầu: “ ‘tiểu nãi ’ của cậu đau lòng rồi kìa, nhìn cái bóng cô đơn kia xem, giống hệt như chiều tà đầy vẻ tịch liêu.”
thuốc đầy phòng hun ra cảm hứngleech_txt_ngu cho cậu đấy à?” Nhiên đảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt trắng dã, “Hay lúc cậu cũng muốn ngâm một bài thơ luôn đi?”
“Bảo bối à, người sao thế?” Hạ Tiểu bịt nén cơn khó chịu đang cuộn trong dạ dày, tò mò hỏi: “Haibot_an_cap hôm cậu thấy anh còn chảy nước miếng, hôm nay thái độ đổi nhanh cứ như cua gắtvi_pham_ban_quyen mười tám vòng núi vậy.”
“Anh không hướng về tớ.”
Cứ nghĩ đến là thấy tức, Kiều hậm hực kể lại cho Hạ Tiểu Thất nghe chuyện hôm trước đến trường Lục Nam lại đụng Trần Tiểu Mai.
“Thế thì cậu giận gì, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy cũng có bênh Mai đâu.”
“Trần Tiểu Mai.” Kiều Nhiên sửa lại.
“Ồ, hai hôm nay bị bà già kia làm chobot_an_cap tức điên lên, tối nằm mơ cũng thấy Đông Mai chả Tây Mai.”
“Nghe tớ một câu này.” Hạ Tiểu Thất chân thành nói: “Cậu cũng không trách ấy không bênh cậu được, dù sao hai người cũng chẳng có nền tảng tình cảm gìleech_txt_ngu. Theo tớ nhé, nhân lúc tình cảm còn nhạt nhẽo thế này, mau chóng ly hôn đi.”
Kiều Nhiên nhất thời ngây người: “Dân làng các cậu toàn khuyên người ta như thế à?”
“Tớ nổi việc cậu có vừa đẹp trai trẻleech_txt_ngu trung đâu, chỉ cần cậu hơn tớ là tớ chịu không nổi rồi.”
“Cậu mà nói thế thì mỗi ngày tớ sẽ khoe ân ái trước mặt cậu tám lần, tớ thích xây hạnh phúc trên nỗi đau của cậu đấy.”
yêu rồi đúng không?”
“Vốnvi_pham_ban_quyen dĩ là tình chị em nhựa plastic mà.”
Đối ngoại thì đồng lòng, đối nội thìleech_txt_ngu chỉ có thể cười khẩy. Khích bác nhau rồi yêu nhau đời, cứ thế mà tương áivi_pham_ban_quyen tương sát.
Nằm viện năm ngày, Hạ Tiểu Thất được viện.
Từ huyện về Thạch thôn ngày vào lúc một giờ chiều sẽ có một xe . Hạ Tiểubot_an_cap Thất nghiêng người tựa vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vai Kiều Nhiên, nhìn vật bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài cửa sổ xe.
Lá cây dương hai bên đường những con bướm vàng héo, gió thổi qua liền lảleech_txt_ngu tả rụng , phủ đầy con đường đá gập ghềnh. Bầu trời xanh thẳm không một gợn mây, thỉnh thoảng có vài chú chim bay qua.
Tiếc rằng Hạ Thất và Kiều Nhiênvi_pham_ban_quyen đều dân Zleech_txt_ngu, chưa từng trải qua ký ức thơ khó quên của nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm , 80. Thế nên ngoài giác xóc đến ê mông, hai cô nàng chẳng có cảm nhận gì khác.
Suốt dọc đường xóc nảy hơn hai tiếng đồng hồ, cảm giác xương cốt như sắp rời ra đến nơi thì cuối cùng cũngleech_txt_ngu thấy nhân bán vé hô lên: “Có ai xuống Thạch không?”
Kiều Nhiên giơ tay: “Có.”
Xuống xe cũng không phải là làng, cònleech_txt_ngu phải đi men theo con mòn nhỏleech_txt_ngu mườileech_txt_ngu phút nữa.
Đợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến hai người đi với tốc độ rùa bò tới làng, một nhóm các ông bà lãoleech_txt_ngu sau bữa chiều đang ngồi tán dóc dưới gốc cây cổ thụ.
“Hai đứa mìnhleech_txt_ngu đi qua bây giờ chắn điểm đấy.” Kiều Nhiên nói.
Hạ Tiểu Thất gật đầu tánvi_pham_ban_quyen thành: “ nói hai đứa mình, một con chuột chạy qua cũng đủ họ bàn tán đến mức trầm luôn ấy .”
người cúi đầu không chú ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vẫn nhận được từng ánh mắt hóng tới.
“Kia hai cô con dâu lão Lục sao, lên phố về đấy à?”
“Nghe nói là vợ thằng Yến Bắc bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bệnh.”
“Ừ, hình như là bị sảy thai .”
Đúng là thêu dệt trắng trợn, chưa kịp mang bầu bị đồn thành sảy thainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bắt bóng bắt cũng mứcvi_pham_ban_quyen đó chứ.
Hạ Tiểu Thất đầy đen trên mặt, cạn lời toàn tập.
Ngược lại, Kiều Nhiên đứng bên cạnhvi_pham_ban_quyen thì cười đến mức không thẳng nổi lưng.
Lại người nói: “Vợ thằngleech_txt_ngu cả đi theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấyleech_txt_ngu ngày cơ à?”
nói là đi chữa vô đấy.”
đoán béo quá nên khôngbot_an_cap đậu thai được.”
Kiều Nhiên tức màn biến mặt của Xuyên, lật mặtleech_txt_ngu nhanh như chớp.
Lần này đến lượt Hạ Tiểu Thất ôm bụng cười ngặt nghẽo, cười mạnh quá mổ còn hơi đau nhói.
Vừa hay lúc này một con chó cỏ nhỏ màu chạy tới, dáng còn chưa bằng bóngleech_txt_ngu, nó đứngbot_an_cap tại chỗ trân trân Hạ Tiểu Thấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và Kiều Nhiên, giống như sắp tung chiêu đại sát vậy.
“Năm có ‘vượng’ không nào?” Hạ Tiểu Thất hét lên.
“Gâu gâu .” Con đen nhỏbot_an_cap như được lên dây cót, sủa lên không ngừng phía hai người.
“Được rồileech_txt_ngu, đừng sủa nữa.” Kiều Nhiênleech_txt_ngu nói lớnvi_pham_ban_quyen, “Không có việc gì về , đừngvi_pham_ban_quyen có suốt ngày ra ngoài sủa .”
Hạ Tiểu Thấtbot_an_cap cũng bồi thêm: “Sủabot_an_cap cũng được thôi, nhưng đừng có một lũ chó quây lạivi_pham_ban_quyen chỗleech_txt_ngu mà sủa, chẳng raleech_txt_ngu được cái tích sự gì đâu.”
“Cẩn không thối mồm đấy.” Nhiên lại nói.
“Ừ.” Hạ Tiểu Thất gật đầu, “Thối mồm rồi lại phảileech_txt_ngu vào viện, lúc lại bị ta bảo là đi làm giấy chứng tử đấy.”
Chửi mắng người xong xuôi, thật dễ chịu, về nhà thôi.
Để một con đám tám ngơ ngác trong
Đám bà tám: Hình như mình bị mắng, nhưng người ta câu nào cũng con chó, mình mà phản bác chẳng hóa raleech_txt_ngu thừa nhận mình là chó sao.
Linh và Hổ nhà Lục Hồng Naleech_txt_ngu đang ngồi xổm chơi sân, thấy mợ nắm tay nhauvi_pham_ban_quyen đi từ bên ngoài, bé Linh vội vàng đứng lên phía trước.
“Mợ , bà nội bảo mợ bị bệnh phải ạ?”
“Phải rồi.” Hạ Tiểu Thất dịu dàng xoa đầu bé .
“Thế bây giờ mợ đã chưa?”
“Ừ, nhiều rồi.”
“Mợ hai, mợ định phải mau khỏe nhé, nếu không cậu hai cô Đông Mai nhà bà nội Vương đấy.”
Hạ Tiểu Thất: “???” Vẫn chưa xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện này ?
Vì Hạ Tiểu Thất vừa mới phẫu thuật không lâu, việc nhà cửa có thể đường hoàng mà trốn tránh.
Thế là, Xuân dồn toàn bộ sự ý lên người Kiều Nhiên, cứ một cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đuôi ám quẻ bám sát môngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô.
Con dâu , giặt hết đống quần áo đi .
Con dâu cả, ngày mai phải ra đội việc .
Con dâu cả, giờ nấuleech_txt_ngu cơmbot_an_cap tối rồi.
Kiều Nhiên bị bà lải nhải mức chẳng còn chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cá tínhbot_an_cap nào, chỉ biết xuavi_pham_ban_quyen tục: Được được được, tôi làm, làm ngay đây.
Lưu Xuân Hoa nở cười mãn nguyện, trong lòng trào dâng cảm giácvi_pham_ban_quyen đắc thắng của một kẻ vốn bị áp bức bấy lâu nay dưng được vùng lên làm chủ.
Tổ tiên nhà Kiều Nhiên mấy đời đều làm chính trị, tuy không đến lá ngọc cành vàng nhưng cũng là kiểu mười đầu ngón tay chưa từng động việc nặng nhọc.
Xétbot_an_cap theo lý thì, vì đã chiếm thân xác của nguyên , quả thực không nên mặt lại nhà này ăn không ngồi rồi. nhưng nấu nướng việc áng, cô thật sựvi_pham_ban_quyen chẳng biết một tí gì.
Kiều đứng một mình trong bếp, nhìn khoai tây và cây cải thảo thớt mà cảm thấy đầu như cái đấu.
Cửa gian bị Kiều Nhiên đá hỏng sửavi_pham_ban_quyen lại, thángleech_txt_ngu mười lại thấu xương, hai anh em nhà họ cũng về , nên Hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu Thất chủ động dọn sang gian nhà phía Tây ở chung với Kiều Nhiên.
Lúc này, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang vắtleech_txt_ngu vẻo chân chữ ngũ nằm trên giường lò, thong ngâm nga tiểu khúc thì Kiều đẩy cửa bước vào với khuôn mặt đen như nhọ nồi.
Sao cục cưng? Hạ Tiểu Thất cười hì hì, Bà già lại cậu không ànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
ấy bảo nấu cơm, tôi thì không biết.
Có gì đâu, chưa ăn thịt heo thì phải thấy heo chạy chứ. dầu, chobot_an_cap , thêm nước, thế là OK.
Danh hiệu kẻ mạnh mồm chắcleech_txt_ngu chắn thuộc về cậu rồi. Kiều Nhiên dàivi_pham_ban_quyen, Bàn với cậu chẳng thà bàn với con , tôi tự mình đi nghiên cứu còn .
Tiểu Thất bĩu , Tôi đáng yêu hơn heo .
Nhắc đến Hạ Thất chép chép miệng: Thèmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn thịt tàu quá.
! Mắt Kiều Nhiên bỗng rực , mắt đào hoa xinh đẹp lấpvi_pham_ban_quyen lánh, Tôi phòng cậu khẩu súng săn, tôi sẽ lên núi sau săn thỏ, tối nay chúng ta ăn thỏ nướng.
Hạ Tiểu Thất ngồi dậy: Tôi .
Vì ngồi dậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá , cô vô động vếtbot_an_cap , đau đến phải gập người , mồ túa ra trên trán.
cứ ở nhà đợi đi, đường khó đi, nếu vết mổ bục ra phải vào bệnh viện khâu mấy mũi đấy.
Bị Nhiên dọaleech_txt_ngu cho một trận, Hạ Tiểuvi_pham_ban_quyen chùn bước.
Bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô vào viện tiêm thuốc, uốngleech_txt_ngu thuốc thêm lần nữa thì thà cô một đao cho xong .
Nhìn sắc trời bên ngoài, Hạ Tiểu Thất dặn : Vậy về sớm chút nhé, trời sắp tốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấy.
Tôi rồi. Kiều vớ lấyleech_txt_ngu áo dày lên người rồi bước ra ngoài, Chờ tôi về cưng.
Đúng lúc này, Lụcvi_pham_ban_quyen Lệ đang ở trong bếp múc nước uống, nghe thấy đối thoại cuối cùng hai chị , cô nàng rùng mình một cái, thấy da gà nổi đầy người.
Cô nghĩ mình nên viết thư cho anh cả và anh hai lập tức, bảoleech_txt_ngu hai người mau về , dâu và chị dâu hai phảivi_pham_ban_quyen lòng nhau mất rồi.
Sau khi Kiều Nhiên đi, Tiểu Thất rúc vào trong chăn định ngủ mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lát. Đang mơ màng chìm giấcbot_an_cap ngủ thì một trận cười hố ngoài sân làm tỉnh giấc.
Ái chà! Cái con nhỏ chết tiệt này vẫnleech_txt_ngu chưa nấu cơm tối, định cả nhà già trẻ lớn bé nhà này chết đói đấy à.
Tiếng của Lưu Xuân Hoa truyềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến từ phía bếp, Tiểu Thất thầm đếm trong lòngbot_an_cap , haibot_an_cap, chưa đếm đến thì Lưu Xuân Hoa đã đẩy cửa xông vào.
Chị dâu cả mày đâu? Lưu Xuân Hoa .
Lên núi sau săn rồi. Hạ Tiểu Thất biếng .
? Lưu Xuân Hoa sau khi ngạc, liền dùng cực kỳ khinh miệtvi_pham_ban_quyen nói với Thẩm Tử vừa đi vào cùng: Thấy chưa? Giờ giỏi giang rồi, đòi đi săn thỏ. Cái thân hình núc ních vụng về , đừng để nó săn lại mìnhbot_an_cap là may.
Vương Thẩm Tử miệng cười nắc nẻ.
Hạ Tiểu Thất mày: ơi, bà đừng cười nữa, nghe qua cứ con gà mái già đang đòi ấp đấy.
con bé này nói năng kiểu gì đấyvi_pham_ban_quyen. Vương Thẩm Tử vừa nãy còn cười hùa , giờ thì tức đến đỏ mặt tía , Thật là không biết nhỏ, trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi gả sangleech_txt_ngu đây mẹ cô dạy dỗ thế nào hả?
Mẹ tôi tôi là rảnh rỗi thì đừng có nói sau lưng người khác, chuyên mônbot_an_cap gậy bánh xe cho vợ ta ly hôn đểleech_txt_ngu mong tống được con gái vào nhà đó. À đúng rồi, bà ấy còn bảo tôi đặt cho con là Đông nữa.
Vươngleech_txt_ngu Thẩm Tử ôm ngực thở dốc, nữa thì lên cơn đau tim ngay tạivi_pham_ban_quyen chỗ.
Lưu Xuân sợ hãi vội vàng sang gian nhà phíabot_an_cap Đông, miệng không ngừng khuyên can: chị nó ơi, chị chấp với nó, nó nhỏ không hiểu chuyện, để tức giận mà hại thân.
Hạ Tiểu Thất bồivi_pham_ban_quyen thêm vài , nghĩ lỡ bà giàvi_pham_ban_quyen này phát bệnh thì mình lại phải chữa. Thôi, cho bà ta một .
Ngay Hạ Tiểu Thất rúc lại vào chăn để tiếp thì Lục Hồng Na dắt một cô gái chạc tuổi xông vào.
Cô gái này trông hẳn là đẹp nhưng cũng không xấu, mang nét tú của mộtleech_txt_ngu cô em gái nhà .
Dù chưa từngleech_txt_ngu qua, nhưngvi_pham_ban_quyen giác quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thứ sáu bảo Hạleech_txt_ngu Tiểu Thất biếtbot_an_cap nàng này chính là Đông Maileech_txt_ngu.
Chị Thất, nghe nói chị vừa mổ ruột thừa , đã đỡ hơn chút nào chưa?
Cô gái này nói nhỏ nhẹ dàng, Hạ Tiểu Thất thầm nghi ngờ không cô ta có phải con ruột của bà Vương không nữa.
, rồi. Hạ Tiểu Thất lệ.
Đông sang hỏi Lục Hồng Lệ: Chị Thất làm phẫu thuật, anh hai có về không?
Tôi gọi điện cho anh hai rồi, ấy nói anh cũng chẳng phải bácbot_an_cap sĩ, về cũng chẳng giúp được gì nên không về. thể cố tình nói để chọc Hạ Tiểubot_an_cap Thất, Lục Hồng Lệleech_txt_ngu nhấn mạnh ba chữ không có về.
Mai dịu dàng khuyên nhủ Hạ Tiểu Thất: Thất chị đừng buồn, đơn vị anh hai ở xa, có về cũng không thể túc trực lúc chị phẫu thuật được, em nghĩ trongbot_an_cap lòng ấyvi_pham_ban_quyen vẫn luôn lo lắng cho .
Lục Hồng Lệ ởleech_txt_ngu bên cạnh bồi thêm: Năm kia bị ngã gãyleech_txt_ngu , tôi về ngay đấy thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cóleech_txt_ngu thấy anh ấy chê xa .
Mặt Đông Mai ửng hồng: Em đừng nói thế, chị Thất lại hiểu lầm.
Hai người này, đang diễn kịch kép trước mặt mình đấy àbot_an_cap?
Mấy cái tròvi_pham_ban_quyen này, tôi với đám bạn thân chơi đến chán rồi.
Hạvi_pham_ban_quyen Thất phiền phức xua tay: ai tâm anh hai của các cô có về hay không đâuleech_txt_ngu, mau ra ngoài đi, tôi phải ngủ.
Sắc mặt Lục Hồngvi_pham_ban_quyen Lệ và Đông Mai đều thay đổi, dường như không lường trước được quả lại như thế này.
Thất, chị chị rồi à? Đông Mai rụt rè hỏi.
Tiểu Thất mấtleech_txt_ngu kiên nhẫn lườm cô ta một cái: Mã Đông Mai, tôi khuyên nên lương thiện.
Đông Mai ngẩn người: Chị Thất, em họ Lý mà.
Lỡ miệng, lỡ rồi, phim ảnh đầu quá nên vừa mở miệng là nói thuận theo thói quen luôn.
Rừng sau núi sâu , cỏ rậm rạp, những dãy núileech_txt_ngu trùng điệp nhấpvi_pham_ban_quyen nhô kéo tận chân trời.
Nghe trong làng kể rằng trong núi có dã thú hung dữ và rắn rết, ngày thường chỉ dám quanh quẩn ở rìa núi, không ai dám đi sâu trong. Họ bảo có chướng khí, đã vào không thể trở ra.
Kiều Nhiên cũng dám mạo sâu, cô đeobot_an_cap khẩu súng kíp vai, chỉ loanh quanh ở bìa rừng.
Dù vậy, cứ đi được một đoạn cô dùng khắcvi_pham_ban_quyen lên thân cây.
Bỗng nhiên cóbot_an_cap tiếng động sột soạt, một con thỏ xámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vọt ra, leo lên một gò đất nhỏ, dựng hai chân trước nghiêng tứ phía.
“Mẹ không cần đểvi_pham_ban_quyen phần cơm tối mày đâu, mà mẹ tôi cũng chẳng nữa.” Kiều Nhiên lầm bầm một mình hạ khẩu súng kíp trên vai xuống.
súng này nếu truy nguồn gốc có lẽ phảibot_an_cap quay về tận Minh, thânleech_txt_ngu súngbot_an_cap khá nặng, tầm bắn ngắn và hỏa lực . Nhưng đối với Nhiên thì đó chỉ chuyện , từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bé cô nghịch ngợm như con trai, thích tìm tòi súng ống. Cha là người trongleech_txt_ngu quân độivi_pham_ban_quyen và chính giới, tám tuổi cô đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đượcleech_txt_ngu đưa đến trườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Kiều Nhiên giữ súng vững vàng, ngắm chuẩn convi_pham_ban_quyen thỏ. Vài giây sau, “đoàng” vang lên, thỏ xấu số đã nằm trên vũng máu.
Tối nay lại thịt ăn rồi.
Kiều Nhiên hớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hở định thu súng lại tai khẽ động, dường nhưbot_an_cap nghe tiếng động rất nhỏ sau.
“Ai đó?” Kiều đột ngột quay người, súng đen ngóm chĩa vào người đứng phía sau.
Cuốn sổ vẽ và bút chì trên tay người đàn ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bịch xuống , anh ta giơ hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay lên: “Đừng sợ, tôi phải người xấu.”
Nhìn đôi chân đang run rẩy của ta, Kiều Nhiên lạnh lùng cười: “Người sợ là anh đấy chứ.”
“Tôi tênvi_pham_ban_quyen là Trình Phươngleech_txt_ngu Viênvi_pham_ban_quyen, là thanh tri thức trong .” Trình Phương Viên xuống cuốn sổ dưới , “Tôi núi để lấybot_an_cap cảm vẽ tranh, tình phiền cô, không có ý xấu.”
Thấy dáng vẻ anh ta văn nhã, cao gầy, Kiều Nhiên đoán anh ta có là người xấu thì chắcbot_an_cap cũng không đấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình.
Cô thu súng lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhặt con .
Trình Phương Viên phào nhẹ nhõm, lén mồ hôi lạnhvi_pham_ban_quyen , nhặt sổ và bút chì rồi chạy nhỏ bước theo.
“Súng pháp của cô thật đấy.” Trình Phương Viên chân thành ngợi.
“Thường thôi, thiên hạ .” Kiều Nhiên thản tự đắc.
“Có luyện qua ?” Trình Phương lại hỏi.
“Có liênbot_an_cap quan đến anh không?” Kiều hỏi ngược lại.
Trìnhvi_pham_ban_quyen Viên ngượng ngùng xoa mũi, nhận ra người nữ trước mặt dường như không dễ làm quen cho .
Nhặt con thỏ đã chết tươi , Kiều Nhiên định đi sâu vào trong thêm chút nữa bị Viên lấy cánh tay.
“Đi sâu vào dễ lạc lắm, đừng vào .”
Kiều Nhiên rũ mắtleech_txt_ngu bàn tay đặt trên tay mình, trắng trẻo , có lẽ làm việc áng lâu nên ngón tay hơi cong biến dạng, chẳng đẹpbot_an_cap bằng tay “anh chồng” đẹp trai kia.
Ánh mắt cô cờ lướt cuốn sổ trên tay anh ta, đó vẽ hình mộtvi_pham_ban_quyen người phụ nữ cầm súng, chỉ là những họa giản.
“Anh vẽ đấy à?” Kiềuleech_txt_ngu Nhiên .
Bị phát hiện, Trình Phương Viên hơi ngượng ngùngvi_pham_ban_quyen gãi đầu: “Tôi tôi vẽ không được đẹp lắm.”
“Ừ.” đầu, “Đúngleech_txt_ngu là không giống thậtvi_pham_ban_quyen, tôi đâu có gầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thếleech_txt_ngu này.”
Trình Phương đứng hình. Có cần thật thế không? Trò chuyện với ấy đúng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngại ngùng sự.
Ánh cuối cùng bị nuốt chửng, trờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tối hẳn.
Ở nhà, Hạ Tiểu Thất không nằm yên được nữa. chậm chạp xuống giường, rồi lụcvi_pham_ban_quyen lọi khắp phòng tìm thứ gì đó để thắp sáng.
Năm bảy mươi , Thạch vẫn chưa có điện, buổi tốibot_an_cap toàn dùng đèn hỏa hoặc nến.
Hạ Thất tìm được một diêm ngăn , cô định ra một bó đuốc rồi lên núi tìm Kiều Nhiên.
Vừa ra khỏi cổng thì chạm mặt Nhiên đang xáchbot_an_cap thỏ về.
cậu mới về?”
“Saovi_pham_ban_quyen cậu lại ra ngoài?”
Cả hai hỏi đối phương.
Hạ Tiểu Thất nũng nịu: “ ra tìm cậu chứ sao, muộn thế này khôngleech_txt_ngu thấy về cậu có biết tôi lo thế nào không.”
“Cái đồ , biết ngay là cậu nhớ nhấtbot_an_cap mà.” quanbot_an_cap tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Kiều Nhiên vui vẻ khoác Thấtvi_pham_ban_quyen: “, về nhà tôi nướng thịt thỏ cho côngleech_txt_ngu ăn.”
Hai người vừa bước vào sân, Lưu Xuân Hoavi_pham_ban_quyen nghe thấy tiếng động liền nhà đông bước ra.
cả, chẳng bảo màyvi_pham_ban_quyen nấu cơm gì? Mày lại đi chết bờ chết ở đâu rồi?”
Kiều Nhiên đưa con thỏ cho Hạ Tiểu Thất, còn mình đi đến chân tường ôm , miệng đápbot_an_cap lời : “Mẹ à, nói năng cũng là một môn thuật, lúc rảnh mẹ học đi. Mẹ xem, cũng là cái miệng mà sao mẹ chuyện chẳng ai ưa nổi thế.”
“Mày còn dạy đời tao cơ đấy?” Giọng loa phóng thanh của Lưu Xuân Hoa vang giữa đêm tối tĩnh mịchbot_an_cap ở nông thôn.
“Khổng Tử đãvi_pham_ban_quyen rồi, trong người cùng đi ắt có người là thầy tabot_an_cap. Mẹ không đúng thì tôi góp chút có sao đâu.”
“Khổng Tử?” Lưu Xuân Hoa hỏi, “ làng nào thế?”
Hạ Thất đúngleech_txt_ngu nguyên tắc hở lợi, miệng cười nghiêng ngả.
Lưu Xuân Hoa bực bội lườm Hạ : “Mày cười cái gì?”
“Con cười thấy mẹ yêu quá.” hạnh của Tiểu Thất cong lên như vầng trăng khuyết, “ , mẹ đáng thật đấy.”
Trời đất! Lời khen này đối với Lưu Xuân Hoa đúng mới mẻ lạ .
Hồi trẻleech_txt_ngu thỉnhleech_txt_ngu thoảng cũng có người khen đẹp, lấy chồng rồi có người khen bà quán xuyến nhàvi_pham_ban_quyen, saubot_an_cap này bỏ đi, bà mình nuôibot_an_cap bốn lớn, người ta lại khen bà đảm đang.
hơn bốn mươivi_pham_ban_quyen năm, đây lần đầu tiên bà nghe thấy có người khen mình đáng yêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lòng Lưu Xuân vừa vui vừa ngượng, diễn tả thế nào, cuối cùng đành đanhleech_txt_ngu mặt lườm Hạ Tiểu Thất một cái: “Cái con bé này, thật là chẳng lớnvi_pham_ban_quyen nhỏ gì cả.”
Kiều Nhiên cười hìvi_pham_ban_quyen hì chứng kiến cảnh tượng .
Họ có thể cách của chính mình để từ từ hòa nhập vào gia đình , dần được những ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chấp nhận, chứ không cần giả làm nguyên chủbot_an_cap để duy trì hòa thuận giả tạo.
Đây chính là điều mà mong .
Xếp củi giữa sân, Kiều nói với Lưu Xuânbot_an_cap Hoa: “, gọi Hồng Na với ra đây, chúng ta nướng thịt thỏ.”
Hạ Tiểu Thất ở bên cạnh chắp hai tay trước ngực: “Thỏ đáng thế , có thể thêm nhiều hạt thì là với ớtbot_an_cap không?”
Thì thì đừng mơvi_pham_ban_quyen tới, đừng nói trong nhà, dùleech_txt_ngu có lật cả lên cũng chẳng tìm ra được một hạt nào. Nhưng ớt thìbot_an_cap rất , haibot_an_cap hôm trước xâu lẳng phơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong .
Nghe tin có thịt thỏvi_pham_ban_quyen nướng, Lục Hồng Na Lục Hồng vốn đã đi nằm cũngbot_an_cap theo hai đứa nhỏ ra khỏi chăn, mặc tử rồi chạy ra sân.
“Thật sự có thịt ăn ạ?” Tiểu Linh bốn tuổi vẫn chưa tin được.
Thật đáng thương, khác gì những đứa trẻ bị bỏ lại ở những vùng núinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghèoleech_txt_ngu khó.
So với chúng, Hạ Tiểu Thất cảm thấy thời gian qua mình ăn gà , lại theo chân cô bạn thân đibot_an_cap nhà , viện cũng chẳng thiếu thứ , đúng là hạnh phúc hơn nhiềubot_an_cap.
Hạ Tiểu Thất xinh đẹp lại dẻo miệng nhéo má Tiểu Linh: “Lát chia cho con cái đùi thỏ nhé, thịt thơm lắm.”
“Con cảm mợ hai.” Tiểu Linh vui sướng nhảy cẫngbot_an_cap lên.
Tiểubot_an_cap Hổ ba tuổi kéo vạt áo Hạ Tiểu , giọng sữa non nớt: “Mợ hai ơi, Tiểu Hổ muốn ăn đùi.”
“Được.” Hạ Tiểu Thất đồng ý ngay, “ một cái, chịvi_pham_ban_quyen mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái. một , bác dâu cả mộtbot_an_cap cái.”
Phânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chia hợp lý.
Chẳng còn phần của con Lưu Xuân đâu nữaleech_txt_ngu.
Sáng , Kiềuleech_txt_ngu Nhiên vẫn kiênleech_txt_ngu trì dậy sớmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạy mọi khi.
Cành của hàng dương đãbot_an_cap gần như rụng , đám cỏ dại khô vàng một lớp mỏng manh.
Kiều Nhiên kéo lại cổ áo, : Thật là lạnh!
Từ xa, một dáng người đạp chiếc xebot_an_cap đạp ngang qua màn sương mờ ảo của buổi sớm, đang đi về phía cô.
Trông rất mắt.
Kiều chậm bước lại, sau khi nhìn rõ người tớibot_an_cap đứng tại chỗ chạy nhỏ.
Lục Nam bóp phanh, dừng xevi_pham_ban_quyen đạp ngay mặt Kiều Nhiên.
“Ngày nào em cũng chạy bộ sao?” Hướng Nam hỏi.
Kiều Nhiên gật .
Trông có vẻ gầybot_an_cap một chút, cằm đôi không còn lộ rõ như nữa.
“Cùng về nhà không?” Lục Hướng .
Khi anh nói chuyện thực sự chẳng chút biểu nào, điệu cũng không hề dao . Có chút giống những cổ đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cảm xúc bình ổn, không buồn vui cũngleech_txt_ngu giận hờn.
Một người đàn ông như thế đáng lẽ phải là kẻ đần độn không hiểu phong tình, nhưng anh sở hữu gương mặtleech_txt_ngu mỹ chút nét thanh tú, hoàn toàn đúng gu thẩmbot_an_cap mỹ của Nhiên.
Nhìn chiếcvi_pham_ban_quyen xeleech_txt_ngu đạp sườn ngang của anh, Kiều Nhiên nói: “Anh chở em về .”
“Ừ, lên xe đi.”
Kiềubot_an_cap Nhiên ngồi phịch xuống yên sau, cô cảm nhận rõ chiếc xe đạp lún hẳn xuống.
“Không emvi_pham_ban_quyen đến nổ lốp đấy chứ?” Kiều Nhiên có chút lo lắng nho nhỏ.
“Không đâu, sức của nó khá.”
Kiều Nhiên: “” là đồ trai thẳng khô khan.
Tốc độnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xe đạp rất chậm, khiến đoạn đường làng này trở nên thật dài.
Kiều Nhiên một tay ôm lấy eo Lục Hướngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nam, thấy rõ ràng sống lưng anh cứng đờleech_txt_ngu lại.
“Eo thonvi_pham_ban_quyen đấy chứ.” Kiều Nhiênvi_pham_ban_quyen buột miệng.
Lục Hướng Nam dường như muốn gì đó, sau khi hít sâu hai hơi thì lại thôi.
Kiềuvi_pham_ban_quyen Nhiên được đà lấn tới, dứt tựa hẳn đầu lưng Lục Hướng Nam.
Một lát sau, Lục Nam nặn ra câu: “Bị người ta nhìnbot_an_cap không hay.”
“Có gì mà không hay, mình phải lén lút đâuvi_pham_ban_quyen.” Nhiên véo một cái vào vòng eo anh, “Anh sợ nhìn thấy? Tiểu Mai à?”
Chỉ nghe một tiếng “kít” chói tainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Lục Hướng Nam chặt hai phanh, chiếc xe đạp dừngleech_txt_ngu lại.
Đôi chân dài của chống xuống đất để cho xe không bị nghiêng, tránh làm Kiều Nhiên ngồi bị ngã.
Với nguyên tắc “địch động ta không động, địch không mở ta khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên tiếng”, ngồi ở phía sau thin thít.
Cô cũng chẳngleech_txt_ngu thèm hỏi anh lại đột ngột dừng lại.
Hai bên giằng co thế khoảng hơn ba mươi giây, khi Nhiên cảm thấy không khí xung quanh sắp trở nên loãng đi, Hướng mới nhạt nói: “Trần Tiểu Mai chỉ là nghiệp của tôi.”
Anh vậy mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại đang giải thích.
Trong lòng Kiều Nhiên đắc ý, cô hỏi dồn: “Vậy còn em? Emleech_txt_ngu và anh có quan hệ gì?”
Lục Hướng Nam nói gì, yết hầu khẽ trượt lên xuống hai lần.
“Nói đi chứ, em và anh có quan hệ gì ?” Kiều Nhiên véo eo anh.
Eo anh không chút mỡ thừa nào, vừa gầy vừa chắc, khi véo cảm giác tay rất tốt.
chồng.” Lục Hướng Nam đápvi_pham_ban_quyen.
Vì đang ngồi phía sau nên không nhìn mặt anh, nhưng bằng mắt thường cũng có thểbot_an_cap thấy vành tai anh đã bừng một mảng. Ánh nắng ban mai rọi lên thùy tai anh, trông rực rỡ nhưleech_txt_ngu giọt máu đào suốt.
Kiều Nhiên thật sựbot_an_cap thích “em trai” hay thẹn thùng này, cô không kìm được giơ tay sờ vào tai anh, bắt đầu tuyên bốbot_an_cap chủ quyền.
“Đúng thế, , em là vợ anh. Cho nên này anh chỉ được về em, không được hướng về phíaleech_txt_ngu cô ta.”
Lục Hướng Nam chút hoặc: “Tôi hướng phía cô ấy nào?”
“Lúc hai bên ra tranh chấp, anh bênh em thì đồng nghĩa với việc bênh ta .” Kiềuleech_txt_ngu Nhiên đầy lý lẽ.
Lục vốnbot_an_cap dạy toán, tư duy logic tuyệt đối không có vấn đề. Anh mơ hồ thấy lời Kiều Ni khôngbot_an_cap toàn , nhưng lại không tìm ra điểm nào phản bác.
Vì em vợ anh, nên anh phải vị em vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điều kiện.
Đẳng này, hình có lý.
Khi hai người về đến nhà, Lưu Hoa và con gái Lục Na đang bữa sáng bếp.
Có lẽ vì tối qua Kiều Nhiên giảm cân nên nhường đùi thỏ cho Lưu Xuân Hoa, già này hôm nay thay lại không réo gọi Kiều Nhiên vào nấu cơm.
“Saovi_pham_ban_quyen con lại về rồi?” Lưu Xuân Hoa hỏi Hướng Nam, “Hômbot_an_cap nayvi_pham_ban_quyen phải thứ Sáu sao?”
“Mấy ngày này đang bận thu hoạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thu, phần lớn học sinh đều về đội sản xuất việc rồi nên trường cho nghỉ mấy ngày.” Lục Hướng trả lời.
Nhắc đến thu hoạch vụ thu và sản xuất, Lưu Xuânbot_an_cap Hoa thở ngắn thở dài than vãn.
thì mới phẫu thuật không làm được việcvi_pham_ban_quyen nặng, đứa thì cứ bảo ra là đau đầu nhức mông, điểm công năm nay coi nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồibot_an_cap, Tết này cả nhà đi mà hít khí trời nhévi_pham_ban_quyen.”
Lục Hướng Nam không nói gì, nhìn Kiều Nhiên ánh mắt mang chút dò xét.
Kiều Ni từ lớn bên mẹ kế, việc nhà hay việc đồngvi_pham_ban_quyen áng đều thạo . Trước đây làm đồng áng rất hăngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hái, sao đột nhiên lại bắt đầu lười biếng thế này?
Nếu nói cô trở nên khéo khéo miệng là muốn đổi tính cách, vậy việc trở nên lười vì lý do ?
Kiều Nhiên chú ý mắt của Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hướng Nam, nhưng không hỏi tất nhiên cũng chẳng dại gì mà đi giải thích. Dù sao thì binh đến tướng chặn, nước đến đất , cứ lờ đi mắt của anh là được.
Đẩy cửa gian nhà phía Tây ra, Kiều ló đầu vào: “Này! Đồ lười, dậy đi.”
Hạ Tiểuleech_txt_ngu Thất dụi đôi mắt cònvi_pham_ban_quyen ngái ngủ: “Được ăn rồi à?”
biết có ăn thôi, đồ ăn.” Kiều Nhiên nói, “Ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi về rồi, cậu mau dậy đi.”
“Ý gì ? tôi về gian nhà dưới à?” Hạleech_txt_ngu Tiểu tức thì nhó mặt mũi, trông vừa uất ức vừa đáng : “ bối ơi, nhà dưới lạnh lắm, bị đông cảm lạnh mất. Mà cảm lạnh là phảibot_an_cap uống thuốc, uống thuốc vào là tôi nôn”
“Được rồi, được rồi, imvi_pham_ban_quyen miệng.” Kiều Nhiênvi_pham_ban_quyen vẻ mặt đầy bất lực, “Chỉ là dậy ăn sáng thôi, không có bắt cậu dọn về , đừng có mà diễn đáng thương với tôi.”

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (1)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
Cường Nguyễn Viết

Cường Nguyễn Viết

5/7/2026 lúc 11:06 sáng

hay