NỮ THẦN Y TRỌNG SINH THẬP NIÊN 70 CÓ KHÔNG GIAN LINH TUYỀN VÀ CHẶNG NGHỊCH TẬP

NỮ THẦN Y TRỌNG SINH THẬP NIÊN 70 CÓ KHÔNG GIAN LINH TUYỀN VÀ CHẶNG NGHỊCH TẬP

Mây Mây Story full 09/08/2026 180 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

🔥 Trọng Sinh Thập Niên 70: Đối Đầu Tra Nam, Ôm Chặt Đùi To Binh Để Báo Thù!

Mở mắt tỉnh ngộ, Tưởng Mộng Tình kinh hoàng nhận ra kẻ thù đang nhăm nhe nhục nhã mình giữa bãi lau sậy hoang vắng! Tuy vậy kiếp này, cô không còn là cô gái yếu ớt dễ bị bắt nạt nữa. Một cú đá hiểm khiến chuỗi ngày nghịch cảnh và vả mặt đầy kịch tính bắt đầu từ đây.

Ở kiếp trước, Tưởng Mộng Tình chịu sự hãm hại của tra nam, bị ép gả cho nhà Vương để làm công cụ, mất con và bị cướp cả giấy báo thi đại học. Trọng sinh đến đúng thời khắc khắc nghiệt nhất, cô thề sẽ khiến những kẻ nợ cô phải trả giá đắt! Trong lúc liều mạng thoát khỏi vòng vây ép hôn của đám người thôn nghèo và đáng ghét, cô vô tình rơi xuống sông và được một quân nhân kiêm xưởng trưởng – Hoắc Đình – nhặt lên. Giữa lúc bị cả thôn dồn ép, Hoắc Đình xuất hiện như một vị thần, tuyên bố sẽ là chỗ dựa và chịu trách nhiệm cả đời với cô. Từ đây, với y thuật tuyệt đỉnh, bàn tay vàng “không gian tùy thân” và linh tuyền cùng ruộng tiên thảo, Tưởng Mộng Tình bắt đầu hành trình làm giàu, xé nát mặt nạ của trà xanh Tôn Tri Hiểu và tận hưởng những tháng ngày sủng ngọt tận răng bên binh ca của đời mình.

Vì sao bản audio này chắc chắn khiến bạn phải nghe mãi?
✨ Nữ chính mạnh mẽ, quyết đoán đến mức căng thẳng: Tạm bỏ mác “bánh bèo”, cô ấy luôn tỉnh táo và kiên định; ai động vào sẽ nhận hậu quả, thẳng tay tố cáo để tra nam vào tù không sai sót.
🌿 Bàn tay vàng “Buff” tỏa sáng: Trải qua sinh tử, nữ chính không chỉ sở hữu y thuật siêu phàm cứu người nhanh chóng, mà còn vô tình mở khóa “Không gian tùy thân” có linh tuyền và ruộng tiên thảo, giúp cải thiện thể chất và mở ra các khả năng như hồ ly biết nói.
💖 Tình yêu thập niên cực ngọt ngào: Mối quan hệ tiến triển nhanh chóng, nam chính ngoài lạnh lùng bá đạo nhưng bên trong lại là “sủng thê cuồng ma”, luôn đứng về phía nữ chính vô điều kiện.

🎧 Đeo tai nghe, tắt đèn và nhấn PLAY ngay để thưởng thức hành trình nghịch thiên cải mệnh đầy phấn khích này! Giọng kể truyền cảm đang đưa bạn trở về thập niên 70, cùng chị đẹp Tưởng Mộng Tình cày cấp và làm giàu trên tfullaudio.net!

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
NỮ THẦN Y TRỌNG SINH THẬP NIÊN 70 CÓ KHÔNG GIAN LINH TUYỀN VÀ CHẶNG NGHỊCH TẬP cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Đầu óc quay cuồng, váng.
Trong cơn , Tưởng Mộng mởleech_txt_ngu mắt ra, chợt thấy một đôi tay kệch của đàn ông đang tới cổ áo mình, định cởi cúc áo trên của cô.
hiện có muốn xâm mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô không kịp suy nghĩ nhiều, theo xạbot_an_cap tự nhiên dùng hết sức bình đá vào giữa haivi_pham_ban_quyen chân gã đànvi_pham_ban_quyen ông đó
“Á”
Một tiếng thét lương như heo bị tiết vang từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng gã đàn ông.
Tưởng Mộng Tình ngẩn người.
gì thế ?
Sao giọng nói này giống gã chồng Vương Nhị Lại Tửleech_txt_ngu đến vậy?
“Chát”
Một tiếng tát giònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giã vang lên, má của cô sưng vù tốc độ mắt thường cũng thấy rõ.
Gã đàn ông bị cô đá trúng chỗ nên thẹn quá hóaleech_txt_ngu , thẳng vào cô một cái, miệng chửi rủa:
“Conleech_txt_ngu đĩ này, đá đi đâu đấy? Làm lão tửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phế rồi thìbot_an_cap thủ tiết sớm à?”
Lãnh một tát đau điếng, Tưởng Tình cảm mặt nóng rát. Vốn dĩ đầu óc còn chưa tỉnh táo, tầm nhìn còn mờ mịt, nhưng tátvi_pham_ban_quyen này đãbot_an_cap khiến cô hoàn toàn bừng tỉnh.
Sau khi nhìn rõ mặt gã đàn ông, hai mắtleech_txt_ngu cô tức khắc bốc hỏa. Mất đi lý trí, cô gào lên gã:
“Vươngvi_pham_ban_quyen Lại Tửleech_txt_ngu, sao cái đồ âm hồn bất tán nhà anh ám tôi mãi thế!”
đó, tên lưu manh này đã hoại sự trong trắng của , dùng dư luận ép cô phải gả cho hắn.
Sau khi nhà hắn, cô không chỉ phải làm lụng quần sáng sớm đến mịt, mà cầnvi_pham_ban_quyen hắn và mẹ hắn không mắt là sẽ cẳng chân, hạ cẳng taybot_an_cap với cô.
Đứa đầu lòng của cô cũng chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vì bị tên này đá bụng mà mất đi. Khi đó cô bị huyết nghiêm trọng, vì không được cứu kịp thời nên đã viễnbot_an_cap mất đi khả năng sinh nở.
vì sợ xảy ra án mạng, đại đội trưởng đứng ra trấn an cô và mang đến tin tức về phục kỳ thi học. Ông ta hứa chỉ cô đỗ đại học, ông sẽ phê chuẩn cho cô ly hôn với Vương Nhị Lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không để cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị lại trong thôn nữaleech_txt_ngu.
Thế là lại nhen nhóm hy vọng sống, bắt đầu dốc sức ôn tập, chuẩn bị đón chờ một cuộc đời mới. Kết quả tên khốn này lén bán giấy báo nhập học mà cô vất vả thi đỗ được cho người khác!
đã hủy hoại cả đời cô!
Cái đồ súc này
Ngay cả khi chết cũng không để cô yên ổn sao!
Nỗi đau từ tận đáy trào , Tưởng Mộng Tình càng nghĩ càng giận.
Một người vốn dĩ nhátleech_txt_ngu gan nhu nhược như cô không biết lấy đâu ra sức lực, bất tất mà điên cuồng đấm gã đàn ông trước mặt.
Đắm chìm trong cảm xúc của chính mình, cô hoàn toàn không chú ý đến việc có một nhóm người đang lặng lẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đám lau sậy đi tới.
“Chuyện gì nàyvi_pham_ban_quyen?”
“Không phải nói người đang chui vào bãi làm chuyện không biết xấu hổ sao?”
“Saoleech_txt_ngu lại thành Vương Nhị Lại Tử bị thanh niên tri Tưởng đánh kia?”
“Côbot_an_cap này nhìn thì yếu , làm việc cũng không thạo, mà đánh người hung tợn thật đấy, đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong.”
“Hay là Vương Tử không được, nên cô Tưởng mới nổi giận?”
cười bàn tán đột truyền đến khiến Tưởng Mộng Tình sững .
Đây là tình huống gì?
đám đôngbot_an_cap bỗng nhiên hiện xung quanh, cô dừng tay lại.
cảnh trông quen mắt thế nhỉ?
“Đi chếtvi_pham_ban_quyen đi, nói ai được hả? không đượcbot_an_cap! Cả nhàbot_an_cap !”
Ngô Lục Bà mẹ đẻ của Nhị Lại Tử vừa nghe có người nói convi_pham_ban_quyen mìnhbot_an_cap “không được” liền lập mắng trảleech_txt_ngu .
Bà ta lao tới, thấy convi_pham_ban_quyen trai bị đánh bẹp dưới đất không dậy nổi thìbot_an_cap xa khôn xiết.
Bà ta túm chặt cánh tay Tưởng Mộng Tình không , giận dữvi_pham_ban_quyen lên:
“Có ai đối xử với chồng mình như không? Mau đền tiền thuốc thang ngay, đừng hòng bước chân cửa họ Vương tôi!”
Tưởng Mộng Tình dần bình tĩnh lại.
Giờ đây, cô thể khẳng , cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã trọng sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi.
Cô đã quay về thời điểm khi bị Vương Nhị Lại Tử làm nhục và ép gảbot_an_cap vào họ Vương.
Trời xanh có , vậy thì cô sẽ không khách khí nữa.
Kiếp này, cô đối sẽ không nhược như kiếp trước!
Cái gì mà một chút cho êm ?
Tất cả những kẻ muốn hại cô, cô đều sẽ không để bọn chúng sống ổn!
Tưởng Tình cười , hất mạnh bàn tay đang lấy taybot_an_cap mình ra.
“Bà nóivi_pham_ban_quyen tên lưu manh này là chồng của ai cơ?”
“Không phải củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô thì là của ai? Haibot_an_cap người đã lăn với nhau bãi sậy rồi, còn định không thừa nhận?”
Ngô Lục đắc nói, còn không quên đe dọa cô:
“Tôi nói cho cô biết, mười tiền thang không một xu! Nếu không đừng hòng vào cửa nhà họ Vương. Đến lúc đó, loại lăng loàn như sẽ bị dìm lồngbot_an_cap heo đấy!”
Tưởng Mộng Tình chọc cho tức cười.
thèm vào nhà họ của bà? Vừa rồi đã xảy ra gì, mắt mọi người không có mù, đều biết rõleech_txt_ngu cả! Tôi muốn báo công an! Tôi sẽbot_an_cap Vươngvi_pham_ban_quyen Nhị Lại Tử tội lưu !”
hoàn toànleech_txt_ngu không hềvi_pham_ban_quyen sợ hãi những trò của Lục Bà.
Thật nực cười, đã trọng sinh rồi, sao cô có thể để lão yêu bà này túng một .
Vương Nhị Lại Tử nghe Tưởng Mộng Tình báo công thì hoảng , vội kéo ống quần mẹ mình.
phạm phải là tội lưuleech_txt_ngu manh, tội này có thể bị xử bắn nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chơi.
Ngô Bà cũng hoảng, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra tĩnh, mắt ngừng liếc ra ngoài.
đại đội trưởng đám lau sậy vội vàng vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bà ta mới thởleech_txt_ngu phào nhẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhõm.
“Báo công an cái gì? Có chuyện gì không thể ở thôn giải ổnvi_pham_ban_quyen thỏa sao? Chút chuyện nhỏ cũng báo công an, thấy xấu hổ à?”
Đại đội vừaleech_txt_ngu tới đã Tưởng Mộng đòi báo công , tức nổi cáu, vội vàng quát tháo ngăn cản.
Nực cười, nếu mà công an, chưa nói đến cháu ruột có bị xử hay không, thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau này ông còn mặt mũi nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi họp hành bên ngoài nữa?
Chỉ là một con nhóc thôi, ông không tin mình khôngvi_pham_ban_quyen ápleech_txt_ngu chế được cô.
Mộng Tình những đại đội trưởng, lòngvi_pham_ban_quyen không khỏi nguội lạnh.
Quả nhiên vẫn lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái nàyleech_txt_ngu.
Kiếp trước, Vương Nhị Lại Tử cứ lởn vởn cô, danh nghĩa là giúp cô làm việc, nhưng chất là cố ý để người khác nhìn rồi tin đồn nhảm.
Khi đó cô vừa nông chưa lâu, tìm đại đội trưởng nhờ lại công bằng, nhưng ông ta bảobot_an_cap là do nghĩ quá nhiều.
Thế nhưng, khi cô bị Vương Nhị Lại Tử làmvi_pham_ban_quyen nhục, những lời đồn đó lại trởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành bằng chứng cô và hắn đang yêu nhau, trở vũ khí sắc bén ép phải gả cho hắn.
Cô cười lạnh, hỏi ngược lại đại đội trưởngvi_pham_ban_quyen ba câu tiếp:
“Đại trưởng, báovi_pham_ban_quyen công anbot_an_cap có gì mà xấu hổ? Tôi mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô gái trong , đến thôn chưa đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bao lâu đã gặp kẻ lưu manh định giở trò đồi , báo công chẳng bot_an_cap chuyện nên làm ? nghiêm thế nàyleech_txt_ngu cũng muốn xuê xoa cho qua, đếnleech_txt_ngu lúc lời ra tiếng vào đồn thổi khắpvi_pham_ban_quyen nơi, danh dự của tôi còn giữ được không?”
đội trưởng tức đến tái mặt, từng con này nói đều có lý, ông ta biết đáp lại thế nào đây?
Ngô Lục thấy thế liền sốt sắng, vội vàng giở trò quấy rối, đổi trắng thay đen:
“Lưu manh gì chứ? Con nhóc này đang yêu đương với Nhị Lại Tử tôi, là đang dỗi thôi. Thôileech_txt_ngu lớn chúng tôi chẳng chấp trẻ connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mau chóng cưới về là xong chuyện.”
Đại đội trưởng thì mắt sáng lên, vội mượn gióleech_txt_ngu bẻ măng:
“Yêu đương dỗi thì báo công an làm ? Nếu sợ ảnh hưởng tiếng thì chóng làm đám cưới đi, sau này hai đứa có âubot_an_cap yếm đánh nhau thế cũng ảnh hưởng danh tiếng của cô . Chị Lục, về mau bị lễ đi thôi.”
Đại đội trưởng tự biết mình đuối , nhưng ôngvi_pham_ban_quyen không thể trơ mắt Vương Nhị Lại áp lên công .
Ông ta nghĩ nếu thằng cháu này nhân cơ hội này mà lấy được vợ, lập gia đình, lẽ sau này sẽ bông đi.
Còn về nguyện của Tưởng Mộng Tình, ông ta hoàn toàn không thèm xỉa . Cùng lắm thì sau này lúc phân côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động, ông ta sẽ sắp xếp cho việc nhẹ nhàng làvi_pham_ban_quyen được.
Cô gái thì đẹp thật đấy, nhưngleech_txt_ngu làm việc đúng chẳng ra .
hiểu saobot_an_cap? Đây là lần đầu tiên tôi nghe nói một tên manh suốt ngày bám , quanh được gọi là đang tìm đấyleech_txt_ngu.
Tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mộng Tình nhìn kẻ đang tự biên tự diễn trước mặt, mỉa mai :
Đại đội trưởng, ông cũng có con gái mà. Theo cách nói của ông, chẳng sau này có tên nhắm trúng con gái , chỉ cần ngày ngày quấy rối, giở trò manh với cô ta thì ông sẵn lòng gả gái cho hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao?
, hiện tại đang nói chuyện của côleech_txt_ngu, cô đừng có vơ đũa cả nắmleech_txt_ngu thế! Con gái con sao không biết giữ mồm giữ miệng chút nào vậy?
Đại đội trưởng nghe Tưởng Mộng Tình nhắc đến con gái mình thì lập lên tiếng ngănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cản. Ông ta sợ mình ngăn không kịp gái sẽ thật sự tên khốn mắt nào đó lấy mất.
Tưởng Mộng Tình cạn lời.
đàn ông này quả thật là tiêu chuẩn képvi_pham_ban_quyen cực . Con gái người ta thì có thể ý bị bắt nạt, còn nhắc đến con gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình thì lại người ta phải giữ mồm giữ miệng? Dựa vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì chứ?
Giữ mồm giữ miệng? Khi các thừa biết tôi bị Vươngleech_txt_ngu Nhị Lại Tử quấy rối mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn nhắm làm ngơ, vì lương tâm bị chó tha mà thêu dệt tin đồn, lúc đó có biết mồm giữ miệng không? Bây giờ thấyvi_pham_ban_quyen tôi suýt làmvi_pham_ban_quyen nhục, oan giá , các người có biếtleech_txt_ngu giữ mồm giữ miệng không?
Sao nào? muốn ép gả cho manh thối tha à? Nhà họ Vương các người có được một đại đội trưởng là thật sự coi mình là vua một vùng rồi sao? Khuabot_an_cap môi múa một là muốn chỉ hôn cho người khác, các người giỏi thế sao không lên đi!
Thấy cô càng nói càng kíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động, sắc mặt đạibot_an_cap trưởng đen kịt lại, ông ta trực tiếp tháo:
Tưởng tri thức! năng thì biết dùng não! Hôm nay tâm trạng cô động nên tôi nhặt, đi về bị kết hôn cho tốt đi! này còn nói năngbot_an_cap bậy bạ nữa, tôi tuyệt đối sẽ không tha cho cô đâu!
Đúng đúng đúng, mau về chuẩn bị đồ đi. Tiền chúng tôibot_an_cap không cần nữa, sính lễ thì cô cũng mơ tới, nhưng của hồi môn thì cô vẫn phải chuẩn đấy nhé!
Ngô Lục Bà nãy giờ chết, nghe vậy liền vàng phụ thêm vào.
Nắm đấm của Tưởng Mộng Tình lại lại.
Các người tỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngủ sao? Tôi nói lại lần nữa, các người không có quyền quyết định thay tôi! Tôi muốn báo công an!
Báo công an cái gì! Rượu mời không uống lại muốn rượu phạt phải không! Để tôi cho cô tôi có quyền đó hay không! Bắt cái con nhỏ không biết trời cao dày này lại cho tôi, đem về lại, naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tổ chức đám cưới luôn!
đội trưởng thẹn quá hóa giận, ra lệnh mộtleech_txt_ngu tiếng, người nhà họ Vương vâyleech_txt_ngu quanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tưởng Mộng Tình.
Tưởng Mộng Tình lên với ông ta:
đây là luật phạm luật!
Phạm luật cái gìleech_txt_ngu mà phạm luật, hai đứa bay tìm hiểu nhauleech_txt_ngu rồi thì kết hôn sớm cũng phạm luật hết.
Tôi sẽ không để các người được mục đích đâu!
Nóileech_txt_ngu xong, Tình người rẽ lau sậy chạy trốn. Lúc này chắc chắn không thể đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bọn họ bắt được, đình này hoàn toàn không có đạo , cô phải cách chạy thoát để cầu cứu mới được.
Bỗng , dưới hẫng .
Hỏng rồi, hướng rồi, mất bên nàyvi_pham_ban_quyen, lạivi_pham_ban_quyen còn khu nước sâu nữa!
Tõm tiếng.
Tưởng Mộng Tình rơi xuống sông, mà cô lại không bơibot_an_cap! Cô liều mạng vùng vẫy dưới nước đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứu, những trên bờ trơ mắt nhìn, không hề mảy may động lòng.
Tưởng Mộng nở nụ cười khổ, vận may của mình kiểu gì thế này? Cô thấy sức lực để vùng vẫy ngày càng kiệt, khí trong phổi cũng dầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biến mất Chẳng mình mới trọng sinh về đã phải chết đuối ? Có cần phải bi thảm như không? Mà chết cũng tốt, nhất kiếp này mình vẫn trong
Lại một tiếng tõmleech_txt_ngu vang lên, mặt nước bị xé toạc
cơn mê man, Tưởng Tình lờbot_an_cap mờ thấy một bóng dáng màu xanh đội đang tiến gần mình. cảm nhận được một bàn to lớn, mạnh siết lấy eo mình, kéo cô vào một lồng ngực rắn và ấm áp
Lồng ngực bị nhấn liên tục, theo đó là một luồng không khí được truyền vào qua xúc mềm mại cánh . Tưởng Mộng Tình, người vốn tưởng mình đã cầm chắc cái chết, đột nhiên nôn ra đống nước ứ đọng họng, rồileech_txt_ngu ho sặc sụa.
Sau cơn ho, cô ngẩng đầu lên, đập vào gương mặt đẹp đến mức khiến người ta phải nín thở. đàn ông này tuy đẹpleech_txt_ngu trai nhưng hề tính, bộ phục ướt đẫm dán chặt vào cơ thể lực lưỡng, nước vẫn còn tí tách chảy xuống
Cô không tiền đồ mà nuốt bọt một cái.
Thở đi.
Giọng nói trầm thấp từ tính của đàn ông truyền đến, khiến mặt Tưởng Mộng Tình đỏ bừng lên ngay lập tức. xấu hổ quá, cô vậy mà lại quên cả thở!
Cô định cảm ơn nhưng lại phát hiện cả người bủn rủn, còn chút sức lực nào. Không quản được nhiều như vậy nữa, cơ này quá yếu, nếu rơi vàobot_an_cap họ Vương một lần nữa thì bao nhiêu công sức chịu khổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ nãy đến giờ đều sông đổ bể hết.
chính người đàn ông trướcleech_txt_ngu mặt cứu mình, côleech_txt_ngu nắm lấy ống tay áo của anh, khẩn khoản cầu :
Làm ơn, giúp tôi báo .
Thấy người đàn ông đầu đồng ý, Mộng Tình thở phào nhẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhõm, rồi vì sức mà lại ngất đibot_an_cap.
Hoắc Đình ôm cô gái vừa ngất xỉu trong lòng, thoáng hiện một tia kỳ lạ. cũng không rằng mình tranh thủ lúc xưởng không gì, ghé qua thăm người bạn thanh mai trúc xuống nông thôn ở đây, vậy mà lại bắt gặp một vở kịch hay thếbot_an_cap này.
Nhìn đám nhà họ Vương đứng đực ra , trơ nhìn cô kêu dưới sông mà hề lay động, anh kịp cảm thấyleech_txt_ngu lạnh lòng mà vàng lao xuống cứu .
Lúc cô gái đưa lên , hơi thở đã tắt hẳn. Người vốn có khiết tỵ nhẹ như anh, sau thực hiện ép tim ngoài lồng ngực không hiệu quả, mà lại không chút dự tiến hành hô hấp nhân tạo cho !
lẽ là vì mạng người quan trọng, nên tạm thời mình quênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi thói khiết tỵ chăng? tự tìm lý do cho bản thân.
Khi cô gáivi_pham_ban_quyen tỉnh lạibot_an_cap, bộ ngâyvi_pham_ban_quyen ra quên cả thở của cô, anh lạibot_an_cap không thấy cảm nào, ngược lại còn thấy có chút đáng yêu.
Lúc cô gái về phía anhbot_an_cap cứubot_an_cap, nhìn gương mặt tuyệt mỹ mà mong manh ấy, ánh mắt ướt át của cô đã khiến anh người vốnvi_pham_ban_quyen định đưa cô về chỗ ở rồi đi, không muốn chuyện bao đồng lại ma xui quỷ khiến mà gật đầu đồng . hứa giúp rồi cũng chẳng ngại giúp thêm chút nữa.
Hoắc Đình nhẹ nhàng bế , cố định cô trên thanh ngang phía trước đạp, dự định đưa người đếnvi_pham_ban_quyen viện trước.
Người nhà Vươngleech_txt_ngu thấy anh muốn người đi, vội vàng quanh định ngăn cản.
Đình cười lạnh, lúc người ta sông thì không ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên tiếng, giờ thì không giả câm giả điếc nữa à? Anh về phía đại đội trưởng, cô gái vào lòng mìnhbot_an_cap rồi nói:
Vương đại độinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưởng, có cần xem giấy tờ của để xác thân phận không? Buổi họp huyện tháng trước chúng ta mới gặp , chắc nhớ của ông tệ đến mức đó chứ?
xưởng trưởng, đây là của thônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng tôi, cứ để chúng tôi tự giải quyết đi. Anh là ngoài, can thiệp vào không hay .
Đại thầm chửi trong lòng. tên Đình này không đi lúc nào, lại cứ nhằm đúng này mà xuất hiện, lại còn chứng kiến từ đếnbot_an_cap rồi ra tay cứu ngườivi_pham_ban_quyen, phen này chuyện giấu rồi.
Các người tự giải quyết cái ? quyết thế ? Hoắc Đình sa sầm hỏi. Là ép một cô gái nhỏ đến đường cùng phải nhảy sông tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao?
đội trưởng thấy mặtvi_pham_ban_quyen nghị của Hoắcvi_pham_ban_quyen Đình, vội vàng cười xòa nói:
Hiểu lầm, đều là lầm cả. Cô tình cực , cứ thích đâm đầu vào ngõ , chúng tôibot_an_cap khuyên mãi mà được.
Hoắc Đìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười lạnh một tiếng: Hừ, coi tôi kẻ mù hay điếc vậy?
Người làleech_txt_ngu tôi cứu lên, tôibot_an_cap sẽ chịu nhiệm cùng. thấy tôi làmvi_pham_ban_quyen đúng, việc lên xã mà báo cáo tôi.
Hoắc Đình khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn tốn với đại đội thêmbot_an_cap nữa, phớt lờ ánh mắt như muốn giết người Vương Nhịleech_txt_ngu Lại Tử, lách , đẩy xe đưa Tình rời đi.
đó không , Tôn Hiểu nhìn bóng lưng Tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mộng Tình được Đình đưa đi xa, nắm đấm siết chặt, đến mức móng tay rách lòng bàn tay cũngbot_an_cap không cảm thấy đau.
Ả nghiến răng nói:
Tưởng Mộng Tình, sao mày lại không ngoan ngoãn thế hả? Cứ yên gả Vương Nhị Tử không phải sao?
Hoắc Đình sẽ làbot_an_cap của tao. Ôngleech_txt_ngu trời đã cho tao hội trọng sinh một nữa, những thứ tao muốn chắc chắn sẽ thuộc về tao hết!
Mày không đấu lại tao !
Trong giấc mơ, Tưởng Mộng cảm ánh đang tha thiết dõi theo mình.
Cô gắng mắt, phát hiện bản đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nằm trên giường bệnh trong bệnh viện. Trên tay mảnh khảnh vẫn còn kim tiêm, đang đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net truyền dịch.
Cô bé, cháu tỉnh rồi à?
Chủ nhân của mắt đó thấy Tưởng Mộng Tình mở mắt thì tức hớn hở chàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi.
Tưởng Mộng Tìnhbot_an_cap chỉ cảm thấy toàn thân rã rời, không chút lực. Côbot_an_cap nghiêng đầu nhìn về phíaleech_txt_ngu phát ra âm thanh, đó là một bà lão bạc trắng mặc bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ nhân, trông thần còn khábot_an_cap minh mẫn. Bà lão nhìn cô ánh mắt nồng nhiệt khác thường.
Nằm nóivi_pham_ban_quyen chuyện với người lớn tuổi thìvi_pham_ban_quyen bất lịch sự. Tưởng Mộng Tình chậm rãi ngồi dậy, tựa lưng vào đầu giường, có chút không tự nhiên hỏi:
Bà nội, chào bà, cứ mãi thế ?
Đúng vậy, người đàn của cháu ngoài lấy nước nóng cho cháu rồi, cậu nhờ trông chừng cháu một lát. Bà lãobot_an_cap nhìn cô với nụ cười đầy ẩn ý.
Người đàn ông mình?!
Tưởng Mộng Tình chấn động. đàn ông nào cơ?
Mình lấy đâu ra người đàn ông nào chứ? Chẳng lẽ Vương Nhị Lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tử vẫn chưa từ bỏ ý đồ xa sao?
được, mình phải chạy mau!
Quần áo!
Tưởng Mộng Tình cúi đầu nhìn bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồvi_pham_ban_quyen nhân trên người, rồi ánh mắt về phía bà lão đang trò chuyện với mìnhvi_pham_ban_quyen. Cô kim tiêm cánh tay ra, “bộp” một tiếng quỳ sụp xuống trước bà lão.
Bà nộibot_an_cap, cầu xin bà giúp cháu, cháu biết bà người .
Bà lão là người đầy chính , thấy cảnh này lòng trắc trỗi dậy mạnh mẽ, vội vàngleech_txt_ngu đỡ Tưởng Mộng Tình :
, tànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thắng được chính, cháu có khăn gì cứ với bà, bà sẽ làm chủvi_pham_ban_quyen cháu.
Bà ơi, hôm nay cháu suýt chút nữabot_an_cap bị tên lưu manh làm nhục, cháu muốn báo công an. Nhưng đội trưởng lại nói cháubot_an_cap đi báo công an là làm nhụcbot_an_cap thôn , cứ khăng khăng bảo cháu đang đương với tên lưu đó, ép cháu phải lấy hắn. Cháu bị dồn đường cùng, lúc chạy trốn vì quá hoảng loạn nên mới rơi xuống sông. Nếu không gặp được ngườivi_pham_ban_quyen tốt, có lẽ giờ cháu chết rồi.
Tưởng Mộng Tình vừa lau vừabot_an_cap nói với :
Bà ơi, cháu muốn đi báo án ngay bây giờ, nhưng không tìmleech_txt_ngu thấy quần của mình đâu cả.
Quần áo của cháu à, y tá mang đi phơi giúpbot_an_cap cháu . Cháu cứ mặc tạmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ của bà đi, đivi_pham_ban_quyen, bà yểm trợ cho cháu.
Bà lão nhiệtbot_an_cap tình quần áo mình cho Mộng Tình. Tưởng Tình cũngleech_txt_ngu không nề hà, lập tức thay ngay.
Đúng nhìn người không thể nhìn mặt, trông thì mạo, tài là thế, ai ngờ lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hạng lưu manh khốn kiếp Bà lẩm mình.
Nghe lời lẩm bẩm của bà , Tưởng Mộng cảm thấy mình, thầm nghĩ Vương Nhị Lại Tử mà cũng được coi làvi_pham_ban_quyen đạo mạo, tài giỏileech_txt_ngu sao? Bà lão này chắc là mắt người không được tốt lắm rồibot_an_cap.
Tưởng Mộng Tình vừa đồ xong, đang định chàovi_pham_ban_quyen bà lão để ra cửa thì ở lối vào vang lên một giọng nam.
Cô tỉnh rồi à?
Giọng người đàn ông thấp và đầy từ tính. Tưởng Mộng Tình nghe tiếng liền nhìn ra cửa.
Một đàn ông cao lớn vạm vỡ nhưng ngũ quan lại vô cùng tinh xảo đang cầm một bình nước nóng đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó. Bóng hình này trùng khớpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với bóng hình trước khi cô hôn mê, ông này chắc hẳn là người đã cứu cô từ dưới nước lên, là ân nhân cứu của cô.
May quá, không phải Vương Nhị Lại Tử.
Tưởng Mộng Tình còn chưa kịp phàoleech_txt_ngu nhẹ nhõm thì đã thấy lão ở giường bên cạnh lao vút lên, chỉ thẳng vào mũi người đàn ông mắng xối xảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tôi nói chobot_an_cap cậu biết nhé, trông cậu cũng giống người saovi_pham_ban_quyen chẳng học điều gì tốt đẹp, lại đi thói manh, còn muốn chơi trò cưỡngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đoạt nữaleech_txt_ngu hả?
Thôi xong, hiểu lầm lớn rồi. Tưởng Mộng Tình lúng kéo tay lão, nhưng bà đang mắng hái, màng đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô.
Tôi bảo cho cậu biết, đừng có vi_pham_ban_quyen! Thời buổi là xã pháp trị, cháu tôi chính là công an đấy, tôileech_txt_ngu ủng hộ cô bé này báo công an. Việc này tôi quản chắc rồi
Hoắc Đình bị lão mắng đến ngơ ngác, khi nhận ra bà lão hiểu lầm mình, anh biết bất lực nhìn về phía Tưởng Tình.
Cảm nhận được ánh mắt của anh, Tưởng Mộng Tình cúi gầm , dám đối diện với Hoắcvi_pham_ban_quyen . Cô cảm thấy lúc này bản thân xấu hổ đến mức muốn tìm cái lỗ nào chuibot_an_cap xuống . Cô muốn kéo bà lão đầy thần chiến này lại, nhưng lão nắm ngược lấy tay cô, an:
Cô bé đừng , đừng sợ hắn, cháu trai bà an, cứ nó chỗ dựa cho cháu.
An ủi Mộng Tình xong, bà lại sang lườm Hoắc Đình:
tên lưu manh này còn dám dọa người à? To gan thật !
Tưởng Mộng Tình thấy không ngăn cản , đành phải nói lớn:
Bà nội ơi, bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiểu lầm rồi! Anh ấy không phải tên manhvi_pham_ban_quyen đó, anh chính người tốt đã cứu cháu từ dưới sông lên ạ!
bé cháu không phải sợ Hả? nói cái gì? Cháu nói cậu ta không phải tên manh kia?
Bà lão đang mắng hăng say, nghe Tưởng Mộng Tình đính chính làbot_an_cap mình mắng người thì cũng đờ ra. Nhưng bà phản ứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cực , lập tức nụ cười nở với Hoắc :
Bà đã bảo mà, nhìn cậu thanh niên này là lên vẻ trực , sao có thể là hạng lưu manh đó được chứ. Chàng trai à, hai đứa thong thả nói chuyện nhé, bà chợt nhớ ra bà lão phòng bênvi_pham_ban_quyen bảo bàbot_an_cap sang chuyện, bà đi trước đây!
Nói xong, bà lão liền chuồn mất.
Trong chỉ còn lại Tưởng Mộng Tình và Hoắc Đình. có chút gượng , Hoắc Đình là người từng trải nhưng lần đầu gặp phải tình huống này cũng có chút phản chậm .
Tưởng Mộng Tình thấy anhleech_txt_ngu không nói nào, đánh bạo chủ động lên tiếng:
À, tôi tỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại một lúcbot_an_cap rồi. anh đã cứu tôi phải , cảm anh nhé.
Cô chân thành gửi lời cảm ơn anhleech_txt_ngu.
Không có , cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sáo. Cô cứ nghỉ ngơi cho tốt, tôi có mua cháo cho , nếu đói thì ăn một .
Hoắc Đình cũng có chút bối rối, Mộng Tình đã thay xong quần áo, trông như đi ra ngoàibot_an_cap, anhbot_an_cap :
Cô định đi ?
Tưởng Mộngleech_txt_ngu Tình ngoan ngoãn gật đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net:
Vâng, tôi định đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net báo án.
Hoắc Đìnhleech_txt_ngu cau mày:
Cô cứleech_txt_ngu nghỉ ngơibot_an_cap đi, lát đi báo án giúp côvi_pham_ban_quyen là được.
Tưởng Tình nhìn vị ân nhân trước mặt, đỡ mình nhiều vậy mà mình chưa tuổi người ta ra sao, lên tiếng tự giới :
tên là Tưởng Mộng Tình, là thanh niên tri thức từ Thượng Hải. Ân nhân có thể cho tôi biết của anh ?
Tôi là Đình, cô cứ gọi thẳng tôi là được.
Tưởng Mộng Tình nhẩm đi nhẩm lại cái tên Hoắc Đìnhleech_txt_ngu vài , khắc sâu nóbot_an_cap vào trong lòng.
Tôi vẫn gọi là anh Hoắc thì hơn. Anh Hoắcvi_pham_ban_quyen, cảm ơn anh đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giúp đỡ tôi nhiều như .
cười nhẹ nhàng, mộtvi_pham_ban_quyen lần nữa ơnbot_an_cap anh.
Hoắc Đìnhvi_pham_ban_quyen ngượng xoaleech_txt_ngu xoa mũi, trong toàn là hình ảnh cô gái lúc ướt sũng, và cả hương thơm thoang thoảng trên ấy.
Không sáo vậy đâu, cô về giường nằm nghỉ đileech_txt_ngu, bình hết, để tôi đi tìm bác cắm lại kim cho cô.
Anh Hoắc, không cần phiền bác sĩ đâu, tôi tự được.
Tưởng Mộng Tình vừa vừa lấy kim tiêm, động tác thuần tự mình. Cắm xong, cô còn khẽ lắc nhẹ cánh tay vớivi_pham_ban_quyen Hoắc Đình, ra bảo anh cứ yên tâm.
Nhìn dáng đáng yêu , Hoắc Đình không kìm lòng mà đưa tay xoa đầu cô.
xoa đầu, Tưởng Tình ban đầu sững người lại, saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó đôileech_txt_ngu gò má lập tức ửng hồng.
Từng học qua sao?
Vâng, ông ngoại là thầy thuốc Đông , mẹbot_an_cap y, họ đều muốn nối nghiệp. Thế trong những đứa trẻ tuổi khác còn đang cát thì tôi bắt đầu tập khâu trên da lợn rồi.
Giỏi thật đấy!
giácvi_pham_ban_quyen chạm vào tóc cô rất tốt, nhưng khileech_txt_ngu nhận ra mình đang làm gì, Đình chóng rụt tay lại, hiếm khi thấy anh có chút lúng túng.
Tôi đi báo án giúp cô trước, lát sẽ mang cơm tốivi_pham_ban_quyen về cho cô.
Tưởng Mộng Tình vậy, đỏ mặt nhỏ giọng :
Cảm ơn . Hiện giờ tôi không mang theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nào tôi về lại điểm thanh niên tri thức sẽ gửi lại cho anh.
Mộng Tình túc hứa hẹn, trong lòng tính toán xem hai mươi đồng ít ỏi đủ không, nếu không đủ có lẽ phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mượn thêm của các thanh niên tri khác một ít.
Không cần trả.
Thế sao được
Tôi đi trước đây, chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác để tối về chúng ta nói .
Hoắc Đình ngắt lời Tưởng Mộng Tình, thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ngoan ngoãn gật đầu mới xoay , bước chân có chút loạn rời khỏi phòng bệnh.
Tưởng Mộng Tình cảm Hoắc Đình có chút lạ , nhưng chỗ thì cô nói được. Nghĩ đến những tương tác giữa Hoắc Đình trước, cô lại được mà mặt, tim đập thình thịch.
Bênvi_pham_ban_quyen ngoài bệnh vang lên tiếng gõvi_pham_ban_quyen cửa, cô ngẩng đầu ra thấy Tôn Tri Hiểu đang đứng ở cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngó nghiêng vào trong. Ánh mắt hai người vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vặn chạm nhau, Tôn Tri Hiểu nở nụ cười ngọt ngào với cô, cô liền mời người vào.
Hồi cô mới đến điểm thanh niên tri thức, Tri Hiểu rất tâm đến cô, thường xuyên hỏibot_an_cap han ân cần. Cộng thêm việc cả hai đều là thanh niên tri thứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến Thượng Hải, là nên càng có nói chung, vì vậy sự tin tưởng, cô còn có thêm vài phầnvi_pham_ban_quyen ỷ lạivi_pham_ban_quyen vào chị này.
Cô để Tôn Tri Hiểu ngồi chiếc ghế cạnh giường, vẫn chưavi_pham_ban_quyen hồn màleech_txt_ngu nói:
Chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tri , chị biết đâu, em suýt chút nữa là mất mạng rồivi_pham_ban_quyen, đúng là chết khiếp.
Tôn Tri Hiểu nghe vậy liền mỉm cười, vỗ về nói:
Không sao là tốt . Tôileech_txt_ngu nghe nói ngã xuống cũng hoảng lắm, xem này, tôi chẳngvi_pham_ban_quyen phải vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sợ mày ở một lo lắng nênleech_txt_ngu mới đến đây bầu bạn mày sao.
Chịleech_txt_ngu Tri Hiểu, em chị đối với em tốt nhất mà!
Mộng Tình nghe cảm động, hoàn không nhậnvi_pham_ban_quyen ra vẻ mặt lơ , nhìn quanh quất của đối phương, cô tự mình an ủi:
Nhưng chị Tri Hiểu, chị không lo lắng , em không sao. Nhà Vương Nhị Tử tuy có đại đội chống lưng, nhưng tà không thắng nổi , trênleech_txt_ngu đời vẫn nhiều người tốt. Chỉ cần em không thỏa hiệp, âm mưu của chúng sẽ không thể thực hiện được!
Tônbot_an_cap Tri Hiểu nghevi_pham_ban_quyen xong, ngừng hỏi:
Mộng Tình, sự muốn công an sao?
Tưởng Mộng Tình định :
vậy, anh giúp đi báo rồi.
Cái gì?
Tri Hiểu nghe vậy thì tim thót một , cố gắng giữ vẻ mặt bình thường Tưởng Mộng Tình:
Anh Hoắc?
Đúng vậy, chính là người đãleech_txt_ngu cứu em từ dưới sông lên, anh ấy tốt bụng lắm, không đưa em đến bệnh viện mà còn trả giúp em tiền viện phí nữa.
Nhìn thấy miệng Tưởng Mộng Tình bất giác cong lênbot_an_cap khi đến Hoắc Đình, Tôn Tri Hiểu thầm nghĩ không ổn, cô ta mày nói:
Mộng Tình, hại người thì không nên nhưng phòng người thì không thể thiếuvi_pham_ban_quyen, dù sao cũng là lạ, hơn nữa nam nữ biệt, mày đừng quá ỷ lại vào anh ấy, cũng đừng thân thiết quá, phải biết giữ kẽ một chút.
Tưởng Mộngbot_an_cap nghe những lờivi_pham_ban_quyen này cứ ngỡ đối phương đang quan tâm mình nên trongvi_pham_ban_quyen lòng cảm thấy ấm , liền miệng đồngleech_txt_ngu ý:
Chị yên tâm đi, chị Tri Hiểu, em tự biết mực mà.
Tôn Tri Hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dự hồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lâu, rốt cuộc cũng mở miệng:
Mộng Tình, hay là mày đừng báoleech_txt_ngu án được không?
Tưởng Mộng Tình nghe xong như bị dội một gáo nước lạnh, hỏi lại:
sao?
Mày làm thế này là đắc tội với đấy, làm beng một chút là được rồi. Thấy Mộng không nói gì, Tôn lại thích: Mày còn trẻ, chưa hiểu chuyện, họ Vương là gia tộc lớn, mày phải biết rằng thônbot_an_cap Khả Sơn có đến nửa mang . Vì chuyện của mày mà Vươngbot_an_cap đạibot_an_cap đội trưởng bị cách chức, chắc ông ta sẽ . Nếu mày báo án, Vương Nhị Lại Tử bị bắt, lỡ như bị xử bắn thì mối thù này hai bên coi không bao hóa giải được!
Nghe những lời này, Tưởng Mộng Tình thấy ngựcbot_an_cap mình nghẹn lại, cô hỏi ngược lại:
Em báo án thì hiềm khích sẽ không kết lại sao?
Ít nhất vẫn còn đường lùi.
Lùi thế nào? Chẳng em gả cho tênbot_an_cap lưu manh đó?
Rồng mạnh không ép được địa đầuvi_pham_ban_quyen xà, chúng ta phải chấp nhận thôi, vả con gái muộn gì cũng phải lấy chồng
Nghe Tôn Tribot_an_cap Hiểu nói, lòngvi_pham_ban_quyen Tưởng Mộng Tình khỏi lạnh lẽo. trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ban đầu cô cũng kiên quyết khôngvi_pham_ban_quyen chịu gả cho Vương Nhị Lại Tử, chính vì nghe lời khuyên nhủ của cô ta mà mới cưỡng gật đầu đồng ý, kết quả là hủy hoạivi_pham_ban_quyen cả đời .
, cô không hận Tôn Hiểu, vì nhận thức củavi_pham_ban_quyen mỗi người hạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vả người đưa ra quyết định cuối cùng cũng là mình, không cần thiết phải giận lâyleech_txt_ngu sang khác. Nhưng giậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lây không có nghĩa cô sẽ tiếp tục để mặc cô ta khuyên mình nhảy hố lửa, côvi_pham_ban_quyen ngắt Tri Hiểu, thái kiên nói:
Sẽ không có đó đâu. Nếu em , ngậm bồleech_txt_ngu hòn ngọt thì bọn sẽ chỉ nghĩ em yếu dễ bắt nạt, rồi đó sẽ càng lấn tới hơn. Những tên vôleech_txt_ngu lại khácvi_pham_ban_quyen trong thôn có khi cũng sẽleech_txt_ngu học theo như vậy.
Nghĩ đến những trước, Tưởng Mộng Tình biết chọn của mình sai, nhưng cô vẫn cảm thấy cóleech_txt_ngu chút thân, dù saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đối cũng là người mình từng tin và dựa dẫm, cô rưng rưng nước mắt ngược lại:
Cho nên em giết gàleech_txt_ngu dọavi_pham_ban_quyen khỉ để bảo vệ quyền lợi của mình là sai sao?
sai.
Giọng nói Hoắc Đìnhleech_txt_ngu lên từ ngoài cửa.
Anh xách theo một túi táo, nghiêm nghị bước vào, Tôn Tri Hiểu một cái rồi nói:
xưng bạn của thanh niên tri thức Tưởng, xin cô dù không định làmbot_an_cap chỗ dựa cho cô ấy thì cũng đừng làm thuyết khách choleech_txt_ngu kẻ muốn hại ấy, chuyện khác gì đồng cả.
Nói vớibot_an_cap Tônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tri Hiểu, anh dàng bảo Tưởng Mộngvi_pham_ban_quyen Tình:
Vừa nãy ở cổng bệnh thấy có bán táo, tôi nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con gái cô chắc sẽ ăn mấy nên mua .
Tưởng Mộng Tình nghe vậy thì mặt hơi lên, nỗi tủi thân vừa rồi đã tan biếnbot_an_cap sạch sau lời nói Hoắc Đình, đáp:
Cảm anh Hoắc.
Thấy dáng ngoan cô gái , Hoắc vô cùng hài lòng, anh tiếp tục nói như thể xung quanh không còn ai khác:
Để tôi đi rửa để ở đầu cho cô, như vậy ăn cũng tiện.
Thấy cô gái nhỏ gật đầu, người đàn ông mãn nguyện bưng chậu đi rửa táo. cũng không sao lại trẻ con vậy, cố tình những cử động thân mật Tưởng Mộng Tình trước mặt Tôn Tri Hiểu. Có lẽleech_txt_ngubot_an_cap nghe thấy Tôn Tri Hiểu nói với Tưởng Mộng Tình rằng đừng lại gần anh, bảo cô phải phòng .
Anh muốn cô gái nhỏ giữ khoảng cách với mình, muốn bảo vệ cô dưới đôi cánh mình, tuy biết tại sao nhưng anh tin sẽ từ từ tìm ra câu trả lời.
Tôn Tri Hiểu bị Hoắc Đình nói chột dạ, thấy sự dịu dàng chu đáo của dành cho Tưởng Mộng Tình thìleech_txt_ngu ghenleech_txt_ngu tị không thôi. Đợi ra , ta mới sầm với Tưởng Mộng Tình.
Mộng , tao cứ tưởng mày là một đứa gái biết trọng, sao vi_pham_ban_quyen thể thân mật với người đàn ông lạ như ? Mày danh dự nữa àbot_an_cap?
Tưởngleech_txt_ngu Mộng nghe lời này lòng không thoải nhưng cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng Hiểu quá bảo thủ, bèn kiên nhẫn giải thích:
Không đâuleech_txt_ngu, anh Hoắc ânbot_an_cap nhân cứu , đâu phải người ngoài, anh ấy cũng chỉ quan tâm em thôi.
xong lập tức nổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tung, cô ta nói năng không kiêng nể gì với cô:
Mày rằng, Vương Nhị Lại Tử trong thônleech_txt_ngu đang đợi mày đấy, mày thế này thì có vi_pham_ban_quyen loại loàn trắc nết không?
Tưởng Mộng Tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kinhbot_an_cap ngạc nhìn Tôn Tri Hiểu, thể đangbot_an_cap nhìn một người xa . Cô không tài nào hiểu nổi, Tôn Hiểu không phải là chị tốt của mình sao? Tại sao rõ ràng đó là hố lửa mà vẫn muốn đẩy cô vào?
lại nụ trên mặt, lạnh lùng hỏi:
Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lăngleech_txt_ngu loàn chỗ nào? Tôi một cô gái trong , với anh thì chưa vợ gái chưa chồng, đừng nói là không có gì, cho dù có gì đi thì cùng lắm cũng là do đương, không đến mức bị gọi là lăng loàn chứ? Chuyện này liên quan gì đến tên lưu manh Vương Nhịbot_an_cap Lại kia? Chị Hiểu, chị không định giải thích một chút sao?
Tôn Hiểu biết mình lỡ lời, vàng chữa cháy, cười giả lả nói:
Tao biết màybot_an_cap báo sai, nhưng Vương Lại Tửbot_an_cap đó cũng là một mạng người mà, anh ấy thật thích mày, là cách bày tỏ không đúngvi_pham_ban_quyen thôi.
Đìnhvi_pham_ban_quyen xong bước , mai nói:
Thanh niên tri thức Tôn có lòng đồng cảm như , hay cô đi mà gả cho Vương Lại ?
Tôn Tri Hiểu ngẩn ra, phản xạ có điều đáp:
Làm có thể?
Hoắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đình tiếp giễu cợt:
Cô xót hắn ta như thế, tôi còn tưởng cô hắn rồi .
Tình có chút không hiểu nổi mạch não của Tôn Tri , tâm trạng sút. Hoắc Đình thấy vậy liền không khách sáo mà ra lệnh đuổi khách với Tôn Tri Hiểu:
Thanh niên tri thức Tôn, niên tri thức cần nghỉ ngơi rồi, ở đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làmvi_pham_ban_quyen ảnh hưởng đếnbot_an_cap tâmleech_txt_ngu trạngleech_txt_ngu của ấy, khôngvi_pham_ban_quyen có lợi cho việc hồi phục khỏe, choleech_txt_ngu nên cô về đi thôi.
Tôn Tri Hiểubot_an_cap chưa đạt mục đích nhiên không muốn đi, ta hướng ánh mắt cầu cứu về phía Tưởng Mộng Tình.
Tưởng Mộng vì nhữngleech_txt_ngu lời khuyên nhủ cô ta mà vô cùng uất ứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Cô biết với tính của Tôn Tri Hiểu, nếu không khuyên được mình hiệp cô ta tuyệt sẽ bỏ cuộc. Cô không muốn đi vào của kiếp trước, cũngvi_pham_ban_quyen không muốn tiếp chủ đề vô nghĩa đó , nênvi_pham_ban_quyen cố ý nằmleech_txt_ngu nghiêng người trên giường bệnh, vờ như không thấy ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt cứu .
Không có nhân lên tiếng giữ lại, Tôn Tri Hiểu đành hậmbot_an_cap hực đi.
Hoắc Đìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiểm tra bình truyền dịch, dịch đã sắp hết liền nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rút tiêm, lại dém lại góc chăn cho cô rồi mới nóivi_pham_ban_quyen:
lo cho nhà họ Vương, cứ mạnh dạn mà làm, tôi sẽ là chỗ dựa của cô.”
“Cảm ơn anh, anh Hoắc”
“Nhóc con, nhớ kỹ, cô có nghĩa vụ phải tác thành cho những yêu cầu quá đáng của người . Đừngbot_an_cap vì những lời đồn thổi mà để bản thân phải chịu uất ức, hiểu ?”
!”
Tưởng Tình gật đầuleech_txt_ngu thật mạnh. Từ nhỏ đến lớn, điều được nghe nhiều luôn là phải nhịn, phải nhường , Hoắc Đình là đầu tiên bảo đừng để bản thân chịu uất ức, khiến sống cô chợt caynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cay.
“Nhóc con, cô nghỉ ngơi cho tốt đi, sáng mai công an sẽ lấy lời khai. Tôi xưởng trước, mai lại thăm cô.”
, anh Hoắc, ơn anh!”
“Không cần khách , đồ ngốc này.”
Tưởng Mộng Tình đưa mắt nhìnleech_txt_ngu Hoắc Đình rời đi, một cảm giác mệt mỏi ập đếnbot_an_cap. Cơ thể vẫn còn quá yếu, không còn suy nhiều, cô lại chìm giấc ngủ sâu.
“Ơ kìa, bà làm cái gì đấy? Coi bà già này không tồn tại hả? Dám trộm đồ ngay trước mặt tôi.”
“Mau đến đây xem này, có kẻleech_txt_ngu đồ! Bắt kẻ trộm!”
Tưởng Mộng Tìnhbot_an_cap bị bà giường bên tỉnh, vừa mở mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra thấy Lục Bà và Vương Tử đang ở trong bệnh.
Ngô Lục Bà vừa vơ số cho cô bỏ vào túi mình, vừa lớn tiếng tranh cãi với bà cụ.
“Bà nói ai là ? Tôi đi thăm con dâu tôi, giúp con dâu mang đồ về nhà thì sao? Bà quản được chắc?”
“Phi! Bà cứ bịa đi, bịa đibot_an_cap. nhà ngườileech_txt_ngu còn độc thân, dâu cái nỗi gì. Nhìn cái bộ dạng bỉ ổi của con trai xem, bộ ai cũng mù chắc!”
Hoắc Đình và Triệu Hàng cùng người khác từ công an đến bệnh , vừa vặn chứng kiến màn kịch huyên náo này.
“Cái đồ con gái lăng không kia, vừa móc nối được với thằng đàn ông mới là hại chết Nhị Lại Tửbot_an_cap tôi . Nhị Lại nhà tôi có điểm nào tốt với cô, cô và nóleech_txt_ngu yêu đương cả này ai mà không thấy. Giờ cô quen biết thằng đàn ông lạ hoắc lạ huơ nào đó, không chỉ tống con vào tù mà muốn dồn nó vàoleech_txt_ngu đường chết, cô có còn là người không
Ngô Lục Bà ngồi bệt xuống đất trong phòng , vừa la lối khóc lóc vừa đổi trắng thay đen, không ngừng bôi Tưởng Tình.
Vương Nhị Lại thì hoàn toàn với Ngô Lục Bà, hắn đứng bên giường bệnh, nhìn Tưởng Mộngbot_an_cap Tình đầy tình tứ:
“Mộng Tình, đừng giận dỗi nữa. Tôi chê bai chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô bị đàn ông khác hôn , sờ mó đâu. Cô gả cho tôi , chúng ta sẽ sống những ngày tháng tốt đẹp”
Tưởng Mộng trên giường , nắm chặtvi_pham_ban_quyen nắm đấm, cô thựcbot_an_cap sự thấy buồn nôn cực điểm.
Hoắc Đình nhìn thấy Tưởng Mộngbot_an_cap Tình lẻ loi ngồi trên giường, tức giận đến mức cả người run rẩy, hắn xa xiết, vội vào bệnh, giữ lấy cô gái nhỏ đang định đứng đánh .
Hắn sa sầm mặt, nghiêm giọng nói với Bà đang ăn vạ đất:
trái đúng sai thế nào công an tự có phán quyết! Các ngườileech_txt_ngu đây gây rốibot_an_cap cũng vô ích! Đồng chí công an đang ở đây, bà còn dámleech_txt_ngu vô lý gây chuyện, chúng sẽ kiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảleech_txt_ngu bà đấy!”
Triệu Hàng nhìn ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh mình, cảm thấy rất lạ . Cái gỗ lạnh lùng này từ bao giờ lại dễ nổivi_pham_ban_quyen giận như vậy? sang nhìn Tưởng Mộng Tình, anh ta ngộ ra, đây chính là truyền “nổi giận vì hồngvi_pham_ban_quyen nhan” lời sao?
Triệubot_an_cap Hàng dám lấy kinhleech_txt_ngu nghiệmvi_pham_ban_quyen nhiều của mình ra đảm bảo, chuyện này tuyệt đối đơn giản chỉ lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh hùng cứu mỹ nhân, chắc chắn còn có điều gì đó mà ta chưa biết. bây giờ khôngvi_pham_ban_quyen phải , phải giải quyết mụ Ngô Lục Bà đang lăn lộn dưới đất này đã.
Anh ta quát lớn với Ngô Lục Bà:
“Làm cái gì đấy? Gây rối công cộng, bà tưởng là đâu? Là ngoài đồng nhà các bà chắc? là bệnh viện! Cấm làm ồn, không biếtbot_an_cap sao? Lại đây, bà nói tôi nghe xem, một cô gái yếu đuối thế thì làm sao mà con trai bà vào đường chết ?”
Triệu Hàng kéo một chiếc ghế, ngồi xuống nói với chiến sĩ công an Lưu đi cùng:
“Vốn dĩ định ngày mai về thôn người để lấy lời khai, giờ đã tự đây thì đừng mất công, đưa về cục, lấy lời khai rồibot_an_cap tínhbot_an_cap sau.”
Ngô Lục Bà ngây người, không đúng, sao lại muốn bắt bà tabot_an_cap? Chuyện này khôngleech_txt_ngu giống với những gì đội trưởng Thiên nói với bà ta. Chẳng phải nói chỉleech_txt_ngu cần bà ta loạn thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dữ dội, con kia danh dự cũng sẽ gả cho con trai bà ta sao? Như vậy tội lưu manh của con bà tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ thành lập, con trai bà ta đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứu, sao giờ muốn cả bà ?
Bà nhìn cảnh sát định bắt mình hoảng hồn, lập tức quỳ sụp xuống đất nói:
“Đồng chí cảnh sát, tôi sai rồi, tôi không nên làm loạn trong bệnh viện, tôi nhận lỗi, tôi , xin đừng bắt tôi về cục”
ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn Ngô Lục co được giãn được có chút câm nín. Đây chính là kiểu “nhát gan tắc” sao? Tốc độ lật mặt cũng quá nhanh rồi.
Tiểuvi_pham_ban_quyen Lưu làmvi_pham_ban_quyen việc nhiều năm, hạng người quái đản nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng đã gặp qua, đương nhiên không ăn dạng này ta. Anh không đến lời xin của Ngô Lục Bà, trực tiếp đưa cả ta và Vương Nhị Lại đivi_pham_ban_quyen.
Sau khi mẹ con Vương Nhị Lại Tử đưa đi, phòng bệnh tức khắc tĩnh trở lại. cụ bên biết Tưởng còn có chính sự nên đã lẩn sang khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tán gẫunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Trong phòng bệnh không còn người ngoài, Tưởng Tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt đầu phối hợp với an để lấy lời khai.
Cô kể lại toàn bộ những gì đã xảy ra lúc , không thêm mắm dặm muối, không hề che điều gì.
Chiến sĩ an Tiểu Trương giúp lấyvi_pham_ban_quyen lờileech_txt_ngu khai đã nắm bắt điểm nghi sự , liềnvi_pham_ban_quyen lời hỏi:
“Đồng chí Tưởng, ý cô là lúc dậy cô đã ở bãi sậy rồi?”
Tưởng Mộng Tình nhớ lại kỹ càng, gật đầu nói:
“Đúng vậy, vốn dĩ tôi đang nghỉ ngơi ở điểm thanh niên tri thức, lúc tỉnh lại thì đã bãi sậy. Khi đó tôi thấy Vương Lại Tử định cởi quần áo mình, chống mới khôngvi_pham_ban_quyen để hắn đạt được mụcleech_txt_ngu đích. Nếu lúc đó tỉnh , chắc hắn đã thực được vi đó rồivi_pham_ban_quyen. Nếu quả thực như vậy, khi mẹ hắn dẫn dân làng kéo , thật có nhảy xuống sông Hoàng không rửa sạch oan ức.”
“Không phải cô đang ở điểm thanh niên tri thức ? Sao có thể tỉnh dậy ở bãi sậy được?”
“Chuyện này tôi cũng không , lúc đó thể không khỏe, sau khi một viênleech_txt_ngu người cùng phòngleech_txt_ngu đưa cho, nằm trên giường nghỉ ngơi, đến khi tỉnh lại ở bãi tôi còn tưởng mình đang mơ.”
“Aivi_pham_ban_quyen đưa thuốc cho cô?”
“Thanh niên tri thức cùng phòng Tôn Tri Hiểu, tôi hơi phát sốt, cô ta cho tôi thuốc hạ sốt.”
và Tiểu Trương liếc nhìn nhau, trong lòng thầm hiểu, sau khi chào tạm biệt Tưởng Mộng Tình, họ liền đi bác sĩ để lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cáo khám khỏe cô.
Trên đường đưabot_an_cap Tưởng Mộng Tình đến bệnh , Hoắc Đình đã nhận ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trạng thái của cô không ổn, nên khi vào viện đã đặc biệt sĩ lấy máu xét nghiệm xem có dư lượng thuốc nào khác không.
, trong khám sức khỏe Tiểu Trương nhận được kẹp một tờ kết quả nghiệm máu.
Kết quả cho thấyleech_txt_ngu, trong máu của Tưởng Mộng Tình có hàm lượng lớn thành thuốc an thần. Liều lượngleech_txt_ngu một viên thuốc hạ sốt thông thường không thể khiến người hôn mê đến mức đó, tình trạngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này giống như trúng thuốc hơnbot_an_cap.
Triệu Hàngvi_pham_ban_quyen đồng nghiệp về cục để luận vụ án dựa trên lời của những người khác, sau hỏi Đình, họ liền rời đi trước.
Hoắc Đình quay lại , Tưởng Tình đang thu dọn đồ đạc.
Cô dự định đợileech_txt_ngu về tự mình làm thủ tục xuất viện.
Cô đang làm gì vậy?
Hoắc Đình Mộng Tình đang chăn màn, không nhịn được mà lên tiếng hỏi.
Anh Hoắc Đình, anh đã về rồi!
Thấy Hoắc Đình trở lại, Tưởng Mộng Tình nhiệt tình tiến lên chào hỏi.
Tôi thấy mình cũng việc nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, án cũng đã báo rồi nên định xuất viện. Hôm nay thật sự cảm ơn anh rất nhiều, tôi về đến điểmleech_txt_ngu thanh niên tri sẽ gửi trả anh viện phí.
Gương cô nở cười ngọt ngào, trông tâm trạngleech_txt_ngu có vẻ rất tốt.
Giấy giới thiệu tôi đã xin giúpvi_pham_ban_quyen cô rồi, cô có ở thêm vài ngày nữa cũng sao.
Hoắc Đình nghĩ đếnleech_txt_ngu sau khi cô về , bản thân sẽ chẳng còn lý do gì để đến thăm cô nữa. Một bực bội và hụt hẫng vô cớ dâng lên trong lòng, khiến anh không muốn cô xuất viện quá sớm.
Ôi chao, người khỏe mạnh ai lại ở việnvi_pham_ban_quyen mãi thế , xem bàbot_an_cap cụ giường bên cũng đã xuất viện đấy . Hơn nằm viện cũng tốn tiền lắm, khoản đáng tiêu thì vẫn nên tiết kiệm thì hơn.
Tưởng Mộng Tình ở nhà vốn không được sủng ái, những mẹ vàvi_pham_ban_quyen ông ngoại để lại trước khi mất đều bị kế . Lần này bị cha sửa tuổi để đi xuống nông thôn thay chị ta, ông cũng chẳng đưa cô lấy một đồng. May mà có Lưu nãi nãi ở sát vách không đành lòng, lén nhét cô hai mươi đồng, hiện giờ túi tiền củabot_an_cap sự eo hẹp.
Chínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ítnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng phảileech_txt_ngu đợi đến ngày mai mới được xuất , hôm nay muộn quá rồi. Chuyện tiền nong cô không cần lo, tôi đã thanh toán xong, và tôi cũng đã nói là không cần cô trả lại.
Đình nghe thấy lắng viện phí, bất giác thở nhẹ nhõm.
Thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao được, anh Hoắc Đình đã tôi nhiều rồi, sao tôi thể dùng tiền của anhbot_an_cap nữa ? Thế thì tôi thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net loại người gì ? Tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mộngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tình vội vàng từ .
Hoắc Đình ngồi thẳng người dậy, thẳngleech_txt_ngu vào Tưởng Mộng Tình.
Bị Hoắc Đình nhìn chằm chằm, Mộng Tình có chút ngơ ngácbot_an_cap, thầm nghĩ mình đã nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bot_an_cap sao?
Đồng chí Tưởng Mộng Tình, cô đã có người mình thích chưa? Đình nghiêm túcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tưởng Mộng Tình khi bị gọi cả tên lẫn họleech_txt_ngu để đặt câu hỏi chính thức càng thêm ngơ ngác, chuyện gì thế này?
Dù trong lòng đầy thắc mắc, nhưng Tưởng Mộng định nói :
có, tôi chưa có người mình thích. Anh Hoắcleech_txt_ngu Đình, hỏi chuyện này gì?
Nghe gáileech_txt_ngu nhỏ nói chưa có người trong lòng, Hoắc thở nhẹ nhõm, tiếp:
Tôi cũng chưa có người mình . Lúc tôi từ dưới , cô đã ngừng thở rồi. Tình thế lúc vô cùng nguy cấp, tôi chưa được sự đồng ý củavi_pham_ban_quyen cô đã làm hô hấp nhânvi_pham_ban_quyen tạo cho cô. Người trong thôn đều đã nhìn cả , nếu đồng ý, tôi nguyện ý cô và chịu trách nhiệm với cô.
Sau khi nói xong một thoại mà đã nhẩm đi nhẩm lại vô số lần trong đầu, Hoắc Đình lo nhìn vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt cô gái nhỏ, rằng sự đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đột của sẽ làm cô sợ hãi.
Nhìn dáng vẻ linh động của cô, anh thực lòng , cướivi_pham_ban_quyen gái làm vợ có lẽ là một chọn không tồi, sống tươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lai chắc hẳn sẽ rất thú vị.
Anh không phải hạng người dây dưa kéo dài, đánh nhanh vốn là tácbot_an_cap phong xưa nay của . Thế nhưngbot_an_cap, nhìn cô gái nhỏ trước mắt, Hoắc Đình cười khổ, có lẽ anh đã dọa cô sợ thật rồi.
Cái gì cơ!?
Nghe Hoắc Đình nói, gò má vốn đã hơi hồng của Tưởng tức thì như quả chín.
Tim đập liên hồi như đánhvi_pham_ban_quyen trốngvi_pham_ban_quyen, cả người sữngbot_an_cap sờ tại .
Anh Hoắc Đình nói chịu trách nhiệm với mìnhleech_txt_ngu! cướibot_an_cap mình!
Thế nhưng hiện tạibot_an_cap anh vì trách nhiệm mà ở bên cô, nhỡ đâu một ngày nào đó anh gặp được người mình thực thích, liệu anh có hối hận không? Có oán trách cô không?
Tâm trạng Tưởng Mộng Tình như đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tàu lượn siêu tốc, lên xuống thất thường, nhưng rất nhanh cô đã lấy lại bình tĩnh.
Cô thừa có thiện cảm với nhân mạng Hoắc Đình, nhưng côbot_an_cap không nghĩ một người bình thườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thể xứng đôi với anh.
dám mơ tưởng đến anh, định bụng sẽ giấu tình cảm nàyleech_txt_ngu dưới đáy lòng. Nhưng đây anh đãleech_txt_ngu bày muốn ở bên cô, hội đangleech_txt_ngu ngay trước mắt, lẽ nào cô lại nhát lùi mà bỏ cơ hội được ở Hoắc Đình sao?
Tự hỏi lòng mình, bỏ lỡ cơ hội này, bỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lỡ việc đượcvi_pham_ban_quyen , tương vi_pham_ban_quyen hối không? Câu trả lời chắc chắn có.
Đã biết rõ làvi_pham_ban_quyen sẽ hối hận, vậy tại sao bây giờ cô không dũng cảm một ?
Tưởng Mộng Tình thầm hạvi_pham_ban_quyen quyết tâm, kiếp này có thế nào, mình cũng không được làm nhát gan nữa, mình dũng cảm giành lấy hạnh của !
Tưởng Mộng Tình thầm cổ bản thân, đầu lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhìn thẳng mắt Hoắc Đình và nói:
Anh Hoắc Đình, tôi thừa nhận có thiệnbot_an_cap cảm với . sao anh cũng ân nhân cứu mạng của tôi, lại còn đỡ tôi rất nhiều. Đối mặt với một người xuất sắc như anh, tôi rấtleech_txt_ngu khó để không rung động, nhưng tôi chắc đó là yêu hay lòng biết ơn. Khi anh nói muốn ở bên , trong lòng tôi thật sự rất vui sướngbot_an_cap và hạnh phúcbot_an_cap.
Nhưng, anh Hoắc Đình, thậtleech_txt_ngu sự thích sao? Nếu vì muốn chịu trách nhiệm ở bên tôi thì tôi từ chối. Tôi anh đangleech_txt_ngu nghĩ cho tôi, tôi phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịu những lời ra tiếng vào của người thôn, tôi không muốn anhbot_an_cap phải hy sinh vì mình.
Tôi sợ sau này gặp được người mình thật sự , nhưng vì có tôi mà không thể ở bên cô ấy lại oán trách tôi. Nếu vì mà khiến anh bỏ lỡ mình chân thành yêu thương, tôi sẽ vặt bản thân. Anh Hoắc Đình, tôivi_pham_ban_quyen không thể là kẻ lấy oán báo ân được.
nhỏ thú nhận có thiện với mình, lòngleech_txt_ngu Hoắc Đình chợt dâng một rộn ràng, rồi khi những nỗi lo âu của cô, anh lạivi_pham_ban_quyen càng thêm nểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trọng cô hơn.
Hoắc Đình nắm lấyvi_pham_ban_quyen tay Tưởng Mộngleech_txt_ngu Tình, nghiêm túc nói:
là quân , nhân dân là sứ mệnh của chúng tôi, tôi đã từng rất nhiều người. Nếu tôi không có thiện cảm với cô, tôi cũng sẽ không hỏi cô có đồng ý để tôi chịu trách nhiệm hay không. Tôi ít khi tiếp xúc với các chí nữ, nên không biết đây có phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không. Tôileech_txt_ngu chỉ biết rằng lòng muốn bảo vệ cô, vậy nên có muốn thử tìm hiểu nhau với tôi khôngleech_txt_ngu? Để xem xem đây rốt cuộc có phải là tình yêu hay không?
Lời đã nói đến nước này, Tưởng Mộng Tình cảm thấy nếu không gật đầu thì sẽ ra kiêu .
Thế là cô đỏ nhẹ nhàng gật đầu: Được, nhưng anh Đình, chúng ta phải ước điều.
vi_pham_ban_quyen nói đi.
Tôi chưa nghĩ ra, bao giờ nghĩ ra tôi sẽ nói với anhvi_pham_ban_quyen sau!
ngợm thật!
Hoắc Đình không được, đưa tay xoa xoa tóc của Tưởng Mộng Tìnhleech_txt_ngu, khiến mặt cô đỏ hơn.
nhỏ đang , Hoắc Đình càng nhìn càng thấy thú vị. Nghĩ đến lần đầu gặp gỡ của haivi_pham_ban_quyen người, vành tai anhbot_an_cap cũng không khỏi ửng đỏ. Anh hắng giọng nói:
Để tôi cho nhé.
Thấy cô gáileech_txt_ngu nhỏ gật đầu, anh liền một quả táo lên mỉ gọt vỏ.
Tưởng Mộng Tình nhìn Hoắc Đình trước mặt, bất giác nghĩ rằng kiếp này có lẽ đãleech_txt_ngu thựcbot_an_cap sự khác rồi.
Kiếp trước, sau khi bị Vương Lại nhục, cô cô độc không nương tựa, cho người ta xâu . này, cô đã thành thoát mưu Vương Nhị Lại , quen biết kết với một ngườivi_pham_ban_quyen ưu như Hoắc , mọi thứ đều đang phát triển theo tốt , thân cũng sẽ ngày một tốt thôi.
Có lẽ tương lai cô sẽ còn gặp phải nhiều khó khăn, nhưng cô định sẽ nỗ lực vượt qua. Được sống lại lần, cô tuyệt đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ không giờbot_an_cap để mìnhbot_an_cap thành kẻ xui mặc người ta chà đạpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiếp trước nữa.
Sau khi Tưởng Mộng Tình Hoắc Đình định quan hệ, giữa hai người hoàn toàn khác biệt, lúc tỏa ra bầu không khí ngọt ngào đầy bong bóng màu hồng.
Triệu Hàng mang theo vấn vội vã chạy tới, kết quả là kịp bước chân vào cửa bị nhồi cho một họng cẩu lương đầy bất ngờleech_txt_ngu.
anh thầm mắng Hoắc Đình không phải , mình thì vất vả giúp hắn tra án, hắn thì chẳng giúp một tay, cứ ru rú trong bệnh viện để yêu đương.
bot_an_cap khoan, đây là đã đuổileech_txt_ngu được rồi sao?
Hàng sau khi nhận ra thì càng thầm mắng Hoắc Đình quá đáng. phương khác ưu tú thì cũng thôi đi, đến việc theo tượng cũngvi_pham_ban_quyen thần tốc như vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thật không để cho những ngườileech_txt_ngu bình họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con đường sống nào .
thì chửi thế thôi, nhưng sự vẫn phải , anh giơ tay gõ cửa bệnh.
Tưởng Mộng Tìnhvi_pham_ban_quyen nhìn thấy Triệu Hàng ở cửa lập tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mời anh vào phòng, lịchleech_txt_ngu sự hỏi:
anh, Đội trưởng Triệu, anh tôi việc gì không?”
Triệu cũng rề rà, trực tiếp nói thẳng ý định đến đây.
“Chào đồng , vụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net án có mộtbot_an_cap vài điểm nghi vấn, lần này tôi quabot_an_cap đây là muốn nhận một chút. thật sự không nhớ tại mình ở đầm ?”
Tưởng Mộng Tình nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi này cũng ngơbot_an_cap ngác, phải câu hỏi này cô đã trả lời rồi sao? Lúc đang ngủbot_an_cap điểm thanh niên thứcvi_pham_ban_quyen, khi tỉnh dậy đã thấy mình ở đầm sậy rồi, cũng may là nhờ trọng sinh nên côvi_pham_ban_quyen tỉnh lạileech_txt_ngu sớm chút
Hồi tưởng lại nửa ngày trời vẫn không nghĩ ra được lý do vì sao, cô bèn nghiêm túc lờibot_an_cap:
“Chuyện này tôi thật không biếtvi_pham_ban_quyen. Tôi chỉ nhớ lúc cảm thấy hơi mệt đã xinvi_pham_ban_quyen nghỉ để ở lại điểm thanh niên tri thức nghỉ ngơi. Khi đó Tri Hiểu ở cùng phòng còn đưa chovi_pham_ban_quyen tôi một viên Analgin, bảo uống vào rồi ngủ một giấcvi_pham_ban_quyen sẽ khỏe . Chẳng lẽ không phải bị Vương Nhị Lại Tử vác đi sao?”
Triệu Hàng ngheleech_txt_ngu vậy thì nhíu màybot_an_cap nói:
“Nhưng Vương Nhị Lại Tử nói không . Hắn bảo hắn nghe thấy Tôn Liên chuyện biết cô đang trốnbot_an_capnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầm sậy đểbot_an_cap ngủ.”
Tưởng Mộng nghe xong khẳng định chắc chắn:
“Điều đó không thể nàobot_an_cap. Tuy tôi làm việc chậm nhưng chưa bao giờ lười biếngleech_txt_ngu, nữa tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã xin rồi, cứ ở lại điểm thanh niên tri thức nghỉ ngơi là được, không cần thiếtleech_txt_ngu phải chạyvi_pham_ban_quyen ra ngoài kia ngủ.”
Hàng gật đầu, tómleech_txt_ngu lược lại:
“Nói cách khác, việc Vương Tử bám lấy côbot_an_cap hẳn là còn có kẻ đứng sau .”
Tưởng Tình trầm lát rồi lên tiếng:
ra chuyện này Tôn Tri Hiểu và Vương Ái Liên là diện nghi vấn lớn nhất, nhưng cơ của họ là gì chứ?”
Triệu Hàng cười :
“Đây chính là do tôi đến tìm cô, động cơbot_an_cap của họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng tôi cũngleech_txt_ngu chưa nghĩ thông suốt.”
Tưởng hồi tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại chuyện cũ, không rơi trầm tư.
Kiếp trước cô có thể trốn thoát khỏi nhà Vương Lại Tử là nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự giúp đỡ của Ái Liên.
Khi đó Tônbot_an_cap Tri Hiểu đã lấy chồng và rời từleech_txt_ngu lâu, bản thân cô bị giam hãm nhàleech_txt_ngu họ Vương làm trâu làm ngựa không biết nhiều về chuyện ở điểm thanhvi_pham_ban_quyen niên trivi_pham_ban_quyen thức.
nghe nói Tôn Tri Hiểu lấy một quân nhân rồi đi theo quân, mọi người đều ta tốt số, nhưng không tại sao cô ta và Vương Ái Liên trở với nhau.
Chẳng lẽ Vương Ái Liên?
Không giống, Vương Ái Liên đã lấybot_an_cap chồng từ trước khi cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống nông thôn, hơn nữa chồng của Vương Ái Liên rấtleech_txt_ngu chuộng cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy, cuộc sống hai người khá êm đềm.
Hiện tại cô và Vương Ái Liên căn bản còn không quen nhau.
Còn Tôn Tri Hiểu, nghĩ đến những cô ta đã khi đếnbot_an_cap thăm mình ngày hôm trước, tim Tưởng Mộng Tình chợt thắt lại. Chẳng lẽ là cô ?
Tâmleech_txt_ngu trạng cô vô cùng tạp, kiếpleech_txt_ngu trước cô rất tin tưởng Tôn Hiểu, thậm chí để cảm ơn sự chăm sóc của cô ta mà cô giúp đỡ cô ta không ít. lẽ đã nhận giặc làm cha sao?
Dù trongleech_txt_ngu lòng đã nảy sinh nghi ngờ nhưng Tưởng Mộng Tình không đánh tiếng. Khi chưa bằng chứng , cô không thể nói vớivi_pham_ban_quyen công , vì vậy nói với Triệu Hàngvi_pham_ban_quyen:
“Đội trưởng Triệu, cũng không nghĩ ra ai muốn hại mình. không quen Ái , chỉ biết cô ấyvi_pham_ban_quyen thanh niên tri thức nữ đã gảleech_txt_ngu cho trong thôn, ấy kết trước khi tôi đến đây nên không có giao gì. Còn Tôn Tri Hiểu thì chúng tôi ởleech_txt_ngu cùng một phòng, đây cô ấy đối xử với tôi khá tốt, tôi cũng không nghĩ ra được động cơ hại người của cô . Liệu cóbot_an_cap nào là Vương Nhị Lại Tử nói cànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cố ý chuyển hướng chú ý của mọi người để thoát tội không?”
Triệu Hàng nghe xong gật đầu bảo:
“Cũng không trừ khả năng , tôi về sẽ thẩm vấn lại một phen. Nếu không có gì bất ngờ thì có lẽ vụ án được kết như .”
Triệu Hàng biếtvi_pham_ban_quyen từ chỗ Tưởng hỏi thêm được gì nữa, bèn ra hiệu bằng mắt với Hoắc Đình rồi dậy cáo .
Tưởng Mộng Tìnhbot_an_cap đứng cảm ơn:
“Vâng, cảmvi_pham_ban_quyen ơn Đội trưởng Triệu.”
Hoắc Đình thấy Triệu Hàng đi cũng đứng dậy theo, anh nói khẽ với Tưởng Mộng :
“Mộng Tình, em cứ nghỉ ngơi cho tốt, anhbot_an_cap cũng về đây, ngày mai anh lại đến đón xuất viện.”
Tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mộng Tìnhleech_txt_ngu thẹn thùng mỉm cười gật đầu với anh:
“Được, anh Hoắc , cứ đi làm việc đi, công việc quan trọng hơn. đã vì em mà mất bao thời gian rồi, em ở một mìnhbot_an_cap cũngbot_an_cap được mà.”
Hoắc Đình nhìn Tưởng Mộng Tình ngoan ngoãn hiểu chuyện, không được mà đưa tay xoa cô. Thấy cô gái nhỏ lạileech_txt_ngu đỏvi_pham_ban_quyen mặtbot_an_cap vì xấu hổ, dịu dàngvi_pham_ban_quyen :
“Nhưng anh muốn thăm em.”
Tưởng Mộngbot_an_cap Tình nghe lờibot_an_cap Hoắc Đình nói thì mặt đỏ bừng , nghĩ đàn ông này từ khi nàoleech_txt_ngubot_an_cap biết tán tỉnhvi_pham_ban_quyen vậy? Tráibot_an_cap tim nhỏ bévi_pham_ban_quyen cô thậtleech_txt_ngu không chịu nổi .
Triệu Hàng nhìnleech_txt_ngu hai người này mà nổi hết cả da gà, lại bị cưỡng ép nhồi thêm một chậu cẩu , cảm giác hơi “ngấy” .
Tưởng Mộng Tình Triệu Hàng và Hoắc Đình cònvi_pham_ban_quyen có chuyện muốn nói nên đứng tiễn hai người rời đi.
Hoắc Đình và Hàng cùng xuống vườn hoa dưới bệnh , sau khi xác nhận xung quanh không có ai, Triệu Hàng mới mở :
“Chắc chắn có người ở điểm thanh niên tri thức bày , nhưng nếu không có bằng chứng dù biết là ai làm cũngbot_an_cap không cách nào. nhìn biểu cảm của niên thức Tưởng thì thấy trong lòng cô chắc cũng có tượng ngờ rồi, chỉ không biết vì nguyênleech_txt_ngu nhân gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà không nói ra thôi.”
“Chắc là vì khôngleech_txt_ngu có chứng cứ thôi. Không , cứ xử lý Vương Lạivi_pham_ban_quyen Tử để giếtleech_txt_ngu dọa khỉ. Nếu đối phương biết điều mà dừng tay thì thôi, còn nếu ra lần nữa thì chặt đứt móng của .”
Lúc này tâm Hoắc Đình đang tốt, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dưng nói.
“Nhưngvi_pham_ban_quyen thanhbot_an_cap niên tri Tưởng ở điểm thanh niên tri không an toàn đâu.”
“Không , tôi sẽ bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vệ cô .”
“Anh tự tính toán là được. Tôi về cục đây, thẩm vấn xem sao. Ngày mai sẽleech_txt_ngu bảo Trương xuống thôn hỏi chuyện lần nữa, có lừa ra được gì không.”
“Được rồi anh em, vất vả cậu rồi, hôm nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ mời cậu đi ăn. Tôi về xưởng đây.”
Triệu Hàng nhìn bóng dáng Hoắc Đình vội vã đạp xe rời đi không chút luyến tiếc, không nhịn mà rùng mình một .
Hóa ra đànvi_pham_ban_quyen ông tuổi yêu vàovi_pham_ban_quyen lại có bộ dạng , đáng sợ.
Ngàyleech_txt_ngu hôm sau, Tiểu Trương và nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người khác lại xuống thôn một chuyến, kết quả đúng như dự đoán của Triệu Hàng, chẳng thu hoạch được gì.
Nhưng cũng có tin tốt, đó là Đại độibot_an_cap trưởng bị cách chức.
Chuyện của Tưởng Mộng Tình suýt chút nữa đã gây án mạng, lại bị Hoắc Đìnhvi_pham_ban_quyen báo cáo lên công xã, sự nghiêm trọng.
Sau khi bàn , Vương Đức Thuận bị bãi nhiệm chức vụ Đại , trí tạm thời do lão thôn đại diện, đợi đến năm sau sẽ bầu lại.
Vương Nhị Lại bị giam giữ, Ngô Lục Bà sau khi bị phê bình giáoleech_txt_ngu cũngbot_an_cap đã biếtbot_an_cap điều , sự việc như khép . Hoắc cùng cũng tâm để Mộng Tìnhleech_txt_ngu xuất viện thôn.
Tưởng Mộng Tình về thôn vẫn là đạp của Hoắc Đình, chỉ có điều với lúc đi, này đã ngồi ở sau của xe đạp.
Khi lại điểmbot_an_cap thanh tri , mọi người vẫn chưa đi làm về.
Vì xưởng còn việc Hoắc chỉ đưa Tưởng Mộng nơi rời đi ngay, nán lại lâu.
Một mình ở điểm thanh niên tri thức, Tưởng Mộng Tình thấy ngạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nếu cứ ngồi không chờ đợi, bèn đi rửa tay chuẩn bị cơm trước cho cả hội.
Hoắc không về thẳng xưởng rẽvi_pham_ban_quyen qua bờ ruộng tìm Diệp .
Diệp Linhvi_pham_ban_quyen Linh là con trai út nhà họ Diệp ở đại viện Kinh Đônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hai người là nối khố thực thụ. Cậu nhóc này thườngleech_txt_ngu trông có vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lôi thôi lếch thếch nhưng vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc mấu chốt lại rất tin.
Chuyện anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hô hấp nhân tạo cho Tưởngleech_txt_ngu Mộng Tình hôm đó nhiều người nhìn thấy, không cô gái nhỏ phải một mình chịu đựng những lời longvi_pham_ban_quyen trong .
Đình, lại tới đây? nóivi_pham_ban_quyen hôm đó anh anh hùng cứu mỹ ?”
Diệp Linh thấy Hoắc Đình thì mừng rỡ, chạy lại bờ ruộngleech_txt_ngu đầybot_an_cap vẻvi_pham_ban_quyen hóng hớt.
, tôi và đồng chí Tưởng Tình đang tìm hiểu nhau. Tôi không ở trong thôn, cậu tôi để mắt tới cô ấy chút, điểm thanh niên tri thức không an lắm.”
Hoắc thẳng mục đích của mình.
“Chăm Mộng Tình? Anh Đìnhleech_txt_ngu, cuốibot_an_cap cùng cũng biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yêuvi_pham_ban_quyen rồi sao? Mà khoanleech_txt_ngu, em nghe thấy cái gì cơ? Hai người đang tìm hiểu nhau?! Anh Đình, chuyện bao giờ thế? Sao em chẳngleech_txt_ngu biết gì ?”
Diệp Linh Linh gào , khiến các thanh tri thức đang làm việc gần đều ngẩng đầu lên nhìn.
Khổng Khánh Chi nghe tin Hoắc Đình có đối tượng, lập vác cuốc tới với gương mặt hớn hở, thầm nghĩ phen này lạileech_txt_ngu có chuyện để buôn vớivi_pham_ban_quyen mấy bà dì rồi.
“Anh Đình, có đối tượng rồi ạ?”
Khổng Khánh Chibot_an_cap hỏi đầy vẻ tò mò.
Hoắc Đình đầy vạch đen trên mặt. Xong rồi, phenvi_pham_ban_quyen chắc cả đại viện đều chuyện anh cóleech_txt_ngu đối tượng mất. Dù Tưởng Mộng Tình chỉ bảo tìm hiểuvi_pham_ban_quyen sao, nhưng làm tròn lên thì cũng coi như là đangleech_txt_ngu quen nhau rồi, chẳng sai vào đâu được.
Sớm muộn gì phải công khai, truyền ra sớm một chút chẳng sao, thế là anh gậtleech_txt_ngu đầu:
, tôi đang quen thanh niên thức Tưởng Tình ở thôn . Tôibot_an_cap ở xa, có lẽ không chăm sóc chu được, mọi người giúpbot_an_cap tôi để ý cô ấy một chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
“Đượcvi_pham_ban_quyen được, anh cứ yên tâm, nhất định sẽ chăm sóc chị dâu nhỏ tốt. Nhà em vẫn còn trống một phòng, hay là chị dâu nhỏ đến ở em đi.”
Khổng Khánh Chi vàng gật đầu đồng ý, đồng thời đưa ra lời mời, hận khôngbot_an_cap thể bắt ngay Tưởng Mộng Tình về nhà để biến nhà mình thành hiện trường hóng hớt số một.
Diệp Linhbot_an_cap Linh cảm thấy còn gìbot_an_cap để . Trước đó lúc từbot_an_cap chối gópleech_txt_ngu gạo thổi chung Tôn Tri Hiểu thì cô nói thế nào nhỉ? Nhìn cái bộ mặt tại của Khổng Chi, cậu không thở trong lòngvi_pham_ban_quyen: Ôi, đàn bà, .
Hoắc Đình khôngleech_txt_ngu biết toan tínhvi_pham_ban_quyen nhỏ Khổng Khánh , mà dù biết cũng thấy không vấn gì, anh nói:
“Lát nữa em qua hỏi ấy xem, nếu cô ấy ý thì để cô ấy dời qua đó ở đi. Để cô ấy ở lại điểm thanh niên thức anh cũng yênbot_an_cap tâm.”
“Điểm thanh tri chuyện gì ạ?” Khổng Chi bắt được trọng điểm.
“Tình Tình nghỉ ngơi ở điểm thanh niên thức, lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tỉnh lại lại ở đầm lau sậy, nữa đúng lúc đó người nói gần chỗ Vương Nhị Lại Tử, là Tình Tình đang lười ngủ trong đầm lau.” Hoắc thấp giọng .
Khổng Khánh và Diệp hiểu lập tức. Khổng Khánh Chi bảo Diệp Linh Linh:
còn ông làmvi_pham_ban_quyen nốt tôi nhé, tôi đi đón chị dâu nhỏ về nhà đây.”
Hoắcvi_pham_ban_quyen Đình nhìn Khánh Chi hớt hải rời đi, lẩm bẩm:
“Con bé từ khi nào hùng thế nhỉ? Càng lúc càng giống người họ La, biết có làm hư Tình Tình nhà mình không nữavi_pham_ban_quyen.”
Diệp Linh Linh được mà lườm Hoắc Đìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một , thở dài vác đi làmbot_an_cap việc.
Hoắc Đình ngơ ngác theo hành động của Diệp Linh Linhbot_an_cap, chẳng hiểu ra làm sao. Nhưng anh kịp nghĩ nhiều, vội vã đạp xe đi. Xưởng còn một đống việc, khôngleech_txt_ngu trì hoãn.
Tônleech_txt_ngu Tri nhìn theo lưng Hoắc Đình rất lâu, cho đến khi bóng dáng ấy hoàn biến mất mới một nụ cười quái dịbot_an_cap.
“Đúng là duyên số định sẵn, vậy đã một đôi rồi sao? Nếu đi, liệu còn thể tranhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giành với không? Hoắc Đình, kiếp này anh thểvi_pham_ban_quyen là củaleech_txt_ngu tôi!”
Lý Vạn ngẩng đầu lúc thấy nụ dị trên mặt Tri Hiểu, không kìm được rùng mình một cái.
Vương Kiến Quốc bên cạnh quan tâm hỏi: “Cô saobot_an_cap thế?”
“Không có gì.”
Khi cô nhìn lại, Tri Hiểu đã cúi đầu tiếp làm việc, cứbot_an_cap như chuyện vừa rồi là ảo giác, chưa từng xảy raleech_txt_ngu .
Mộng Tình đangbot_an_cap nấu cơm thì Khổngleech_txt_ngu Chi vã chạy điểm thanh niên tri thức, côvi_pham_ban_quyen không khỏileech_txt_ngu lấy làm lạ.
Khổng Khánh Chi thanh niên thức tự xây ra riêng, bình thường ít khi tới đây, hôm nay sao lại ghé quabot_an_cap?
Chưa kịp chào hỏi, cánh tay đã bị Khánh Chi thân mật ôm lấy.
Tưởng Mộng Tình càng ngẩn người, cô và ấybot_an_cap thân đến thế sao?
Chỉ Khổng Khánh Chi nói: “Chào chị dâu nhỏ, em xin tự giới thiệu lạibot_an_cap, em là Khánh , chịleech_txt_ngu gọi em là Chi. Em và Diệpleech_txt_ngu Linh Linh đều là bạn nối khố của .”
Tưởng Mộng Tình hiểu ra ngay. Nghe thấy chữ “chị dâu nhỏ”, mặt cô đỏ bừng nhưng trong lòng lại thấy ngọt ngào.
“Anh Đình nói ở một tại điểm thanh niên tri thức anh ấy không yên tâm. Vừa hay cũng một mình, phòng phía Tây còn trống. Chị dâubot_an_cap nhỏ, để anh yên lòng, chị qua ở cùng ?”
Lời mời lấyleech_txt_ngu Hoắc Đình ra làm do Tưởng Mộng Tình sự lòng từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chối.
Hoắc Đình đã giúp quá nhiều, cô cảm thấy mình không nên vào quan hệ này để chiếm hờibot_an_cap của bạn anh, thếvi_pham_ban_quyen là cô từ chối khéo:
“Chi Chi, tôi và anh Hoắc Đình cũng mới xác quan hệ hôm qua thôi. ý tốt của cô, tôi đây thực sự không sao đâu. là cô tự tiền xây, tôi quavi_pham_ban_quyen đó ở cùng thì không hay .”
Nghe thấy xác định quan hệ hôm qua, mắt Khổng Khánh Chi sáng rực lên. Cô dùng chiêu nũng Tưởng Mộng Tình:
“Chị dâu nhỏ, chị đừng , phòng kia khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng phí. Đều là người cả, tiền nong gì chứ. chị không ở, năm nữaleech_txt_ngu đi theo quân đội thì cũng phải không cho thônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi, đến đó Linh tộileech_txt_ngu nghiệp thậm chí còn chẳng có cơm ăn. Với lại, chị ở đây anh Đình thật sự yên tâm, kẻ giấu mặt đây vẫn chưa được đâu. Chị cứ qua chỗ em ở trước đileech_txt_ngu, nếu không quen thì lại dời về, được không?”
Nói đến nước , Tình thực sự động .
thật, khi nghĩ đến việc điểm thanh niên tri vẫn một giấu mặt muốn hại mình, cô cũng người.
cô hỏi:
“Tôi đó thực không làm phiền cô chứ?”
phiền phiền, em chỉ mong có người chị em ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngàyleech_txt_ngu trò chuyện cùngleech_txt_ngu thôi, chị dâu nhỏ qua nhà emleech_txt_ngu ở đi màbot_an_cap.”
Khổng Chi vốn xinh đẹp, nũng thì ít ai cưỡng .
Mộng Tình không ngoại lệ. Sau nấu cơm xong, cô dập lửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thu dọn hành lý, để lại một mẩu giấy nhắn cho mọi người rồi cùng Khổng Khánh nhà.
Tưởng Tình dưới sự giúp đỡ của Khổng Khánh Chi đã hành lý đến nhà cô ấy. Vừa tới mới, nhìn thấy khung cảnh trước mắt, nàng có chút không dám tin, bèn tự nhéo mình một cái. Cảm đau truyền đến khiến nàng không kinh thán trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng: Chỗ này quả quá !
Đó là căn nhà ba gian xây bằngleech_txt_ngu gạch xanh ngói xám, cửa được khảm kính sáng loáng, tường nhà cũng được quét vôi trắng sạch sẽ. Trong khi cả thôn vẫnvi_pham_ban_quyen còn dùng dán sổ, dùng tường, thì điều của nhà họ Khổng đúng là độc nhấtvi_pham_ban_quyen vô nhịbot_an_cap trong thôn này.
Khổng Khánh Chi tình dẫn nàngvi_pham_ban_quyen vào gianbot_an_cap phía Tây, nói:
“Chị dâu nhỏ, gian phía Tây này vốn em dùng làm thư phòng, bình thường hay ở đây đọc sách, may vá linh tinh. Một lát nữa em sẽ dọn tủ trên giường ra cho chị để đồ, chị xem còn cần gì nữa không, mộc đóng thêm chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Tưởng Mộng nghe vậy vội vàng lắc đầu, nói với Khổng Khánh :
cần đâu, thế này tốt lắm rồi. Lúc ở nhà, còn chưa giờ được ở căn phòngleech_txt_ngu lớn thế . Khánh Chi, cảm ơn em.”
Khổng Khánhbot_an_cap Chi cười đáp:
“Chị dâuvi_pham_ban_quyen nhỏ đừng khách sáo. cứ dọn dẹp chút rồi nghỉ ngơi đi, em đi cơm đây. Ăn xong em sẽ đưa chị chỗ thônleech_txt_ngu trưởng để báo danh đi làm .”
Sau khi Khổng Chi ôm đồ đạc trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tủ rời đibot_an_cap, Tưởng Mộng Tình mới bắt đầu sát kỹ căn phòng này.
Phòngbot_an_cap rất rộng, cửa sổ nên sáng cực kỳ tốt. Sát cửa sổ là giường đất, phía tường mạn Tây kê mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dãy sách nhiều ngăn, bên trên bày đủ các sách. Giữa phòng đặt chiếc bàn dài haibot_an_cap mét, sát tường phía Nam. tường phía Đông đặtbot_an_cap mộtbot_an_cap chiếc máy may và một chiếc máy sổ. Mọi cách bài trí trong phòng cho thấybot_an_cap sự tế trong sống của nhân.
Tưởng Mộng thầm cười khổ, thế này chẳng mình lại nợ anh Hoắc Đình một ân tình lớn sao?
Nếu không có anh Đình, có lẽ mình đã mạng dưới dòng sông kia . Nếu kiếp trước mình có đủvi_pham_ban_quyen can đảm để nhảy , liệu vận mệnh có khác đi không?
Bây giờ nghĩ nhiều chẳng để làm gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, quan nhất là sau này phải thật tốt, không lòng anh Hoắc Đình và những người đã giúp đỡleech_txt_ngu mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nghĩ thông suốt, Tưởng Mộng Tình thở phào cái rồi bắt đầu sắp xếp hành lý. Đã quyết định nhận hảo ý của Khổng Khánh thì không nên câu nệvi_pham_ban_quyen nữa. Được sống lại một lần, kiếp này nàng kiên không bao một kẻvi_pham_ban_quyen nhu nhược như trước kia.
đạcbot_an_cap của Tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mộng Tình không nhiều nên loáng cái đã xong. Nghe thấy tiếng Khổng Khánh Chileech_txt_ngu đang bận rộn ở gian chính, nàng lập tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạy đến trước bếp lò cô ấy nhóm lửa.
Khổng Khánh Chi tính tình hoạt bátvi_pham_ban_quyen, nói cười ngớt, điều nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến Tưởng Mộng Tình nhẹ nhõm hẳn, nàng rất người sẽ khó .
Cơm vừa chuẩn bị xong thì Diệp Linh Linh về tới. Lúc này Tưởng Mộng Tình mới biết hóa ra Diệpleech_txt_ngu Linh ăn ở nhà Khổng Khánh Chi. Đồ ăn của nhà họ Khổng so với điểm thanh niên tri thức thì tốt hơn gấp vạn lần.
Từ khi nàng đến điểm thanh niên thức, ngày nàovi_pham_ban_quyen cũng chỉleech_txt_ngu có bánh ngô lang, thêm một món rau xào bạc. Nhưng ở nhà Khổng thì , có bánh màn thầu bột mì trắngvi_pham_ban_quyen, chua xào trứng, xanh xào tóp mỡ, lại còn thêm một gà kho tàu.
Tưởng Tình không biết có phải vì mình đến bữa cơm mớileech_txt_ngu soạn thế này không, khiến nàng nhất không dám động đũa. Khổng Khánh nhận ra gượng gạo của nàng, vừa gắp thức cho nàng vừa giục ăn nhiều vào. Trong bữa , có Diệp Linh Linh góp chuyện nên bầu không khí cũng sôi nổi hơn hẳn.
Cơm nước xong xuôi, Mộng Tình dưới hộ tống củavi_pham_ban_quyen Khổng Khánh đã đến báo danh. Vợ trưởng chuẩn bị hắt nước, thấy hai đến thìleech_txt_ngu vui vẻ chào hỏi:
“Thanh niên tri thức Tưởng về rồi đấy à? Sức hồi phục hẳn chưa? nay gió nào nhà đón hai đại mỹ cùng lúc thếvi_pham_ban_quyen , ha ha ha.”
“Thím à, cháu đưa Tình Tình sang gặp bác thôn trưởng để báo danhleech_txt_ngu đi làm lại. Tình giờ chuyểnbot_an_cap sangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở cùng cháu rồi nên cũng qua thưa với bác một tiếng. Thím cứ mãi.”
Khổngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Khánh Chi ràngleech_txt_ngu rấtbot_an_cap thiết với vợ thôn trưởng. Mộng Tình đi phía sau, hơi bẽn lẽnbot_an_cap nhìn Khổng Khánh Chi trò chuyện phóng khoángvi_pham_ban_quyen với bà, trong lòng thầm ngưỡng mộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Nghĩ về bản thân mình kiếp , nàng tự sau này nhất định phải học hỏi Khổng Khánh Chi nhiều hơn.
vào đi, nhà tôi đang ở gian đấy.” Vợ thôn trưởng đon đả mời hai người vào .
Thôn trưởng thấy cô gái đi sau vợ mình thì đặt thuốc đang châm .
“Thôn trưởng, Tình xuất viện về thôn , cháu đưa ấy thưa bác . Sau này chị ấy khôngvi_pham_ban_quyen ở điểm niên tri thức nữaleech_txt_ngu mà chuyển ở cùng cháu.”
Khổng Khánh Chi vừa vào nhà thẳng thắn nêu rõbot_an_cap mục đích, chẳng khách sáo. Tưởng Mộng Tình nhìn dạng che chở như “gà mẹ bảo vệ ” của Khổng Khánh Chi mà không khỏi động.
Thôn trưởng quay sang nhìn Tưởng Mộng Tình, hỏi:
Tưởng này, khỏe sao rồi? Có cần ngơi thêm vài không?”
“Cảm ơn bác, cháu không sao nữa rồi ạ, ngày mai cháu có thể đi làm được ngay.” Tưởng Tình hơi đỏleech_txt_ngu mặt đáp.
ôi, cái convi_pham_ban_quyen bé này sao mà dại dột thế, dù có chuyện cũng không được sông , sống dở còn hơn chết vinh. Cháu về ở với Khánh cũng yên tâm. Sau có khó khăn gì tìm bác, tuyệt đừng nghĩ nữa, rõ chưa?”
Tưởng Mộngbot_an_cap Tình thấy thôn trưởng lầm, vội vàng giải thích:
“Thôn trưởng, cháu không cố ý sông đâu ạ. đó cháu bị dồn vào đường cùng, lúc chạy trốn không kịp nhìn nên ngã xuống sông thôi. Vừa rơi xuống cháu đã hối hận rồi, biết đằng đó có sông thì cháu chạy hướngbot_an_cap khác.”
Lời dặn dò của thôn trưởng khiến Tưởng Mộng Tìnhleech_txt_ngu ấm áp hẳn lên. Nàng nghĩ thầm, nếu kiếp trước mình tìm trưởng đỡnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì kết liệu có khác đi không? Nhưng thôi, nghĩ làm gì nữa? Phải hiện tại, giờ đây mọi thứ đã , nàng không phải gả Nhịbot_an_cap Lại Tử, nàng sẽ tham gia thi đại học, lại còn quen biết anh Hoắc Đìnhvi_pham_ban_quyen
Nghĩ đến bản thân sẽ có một cuộc đời mớivi_pham_ban_quyen, trên mặt Tưởng Tình hiện lên nụ rạng rỡ, xinh đẹp đến nao lòng.
“Khụ, con bé này, chắc là sợ hãi nhiều . Cứ nghỉ ngơi đi, ngày mai bác đưa cháu chỗ căn cũ của lão Dư xem thế nào, thiếu cái gì bảo .”
Khổngvi_pham_ban_quyen Khánh tưởng thôn trưởng muốn chia nhà riêng cho Tưởng Mộng , bèn hỏileech_txt_ngu:
“Thôn trưởng, tự dưng đi xemvi_pham_ban_quyen nhà cũ của lão Dư ? mai không đi làmbot_an_cap sao?”
Thôn trưởng thấy bộ dạng sốt sắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Khánh thì không nhịn mà trêu:
“Cái cô ‘ bá vương’ này từ khi nào mà nhiệt thế ? Yên tâm , là chuyện tốt. Thôn sắp lập trạmvi_pham_ban_quyen xá, đơn đăng ký của thanh niên thức Tưởng trước đó đã được duyệt rồi. khi tập huấn về, cô ấy sẽ vệ sinh viên của thôn mình, sau này khôngbot_an_cap cần rabot_an_cap đồng , mỗi ngày hưởng điểm công.”
Khổng Khánh Chi nghe thấy không phải có người tranh chỗ ở với mình phào, nũng nịu nói:
“Thônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưởng, cháu là thục nữ hẳn hoi, saobot_an_cap lại tiểu bá vương chứ? Sau này cháu mà không gả đi được là cháu bắt đền bác đấy. Cái bác già này thật chẳng đáng yêu chút nào, không chấp bác nữa. nhỏ, chúng ta mau thôi.”
Khổng Khánh Chi vừa nói vừa Tưởng Mộng Tình đi ra . trưởng cười ha hả nhìnleech_txt_ngu Khổng Khánh Chibot_an_cap lôi Tưởng Mộng Tình chạyleech_txt_ngu biến ra cửa.
Mộng vẫn còn đang ngơ ngác tiêu hóa lời thôn trưởng nói, vẻ mặtbot_an_cap đầy mờ mịt. Nàng bị kéo đibot_an_cap nhưng kịp đầu chào thôn trưởng một rồibot_an_cap theo Khổng Khánh Chi ra ngoài.
“Mẹ ơi, không xong rồi, Tiểu Bảo bị nghẹn hạt rồi!”
Con dâu thứ của thôn bế trai út lao từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong phòng ra ngoài.
Tưởng Mộng Tình ngoảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu nhìn lại, mặt đứa trẻbot_an_cap tímvi_pham_ban_quyen tái đến mức chuyển sang sắc đen, nếu không kịp thời cứu chữa, e rằng chỉ một lát nữa thôi nó sẽ bị ngạt .
Vợ trưởng vừa thấy vậy hoảng hốt, sốt sắng hỏi:
“Móc ra chưa? Mau móc nó ra đi!”
dâu thứ ôm lấy Tiểu Bảo, hồn siêu phách tán mà khóc:
“Tiểu Bảoleech_txt_ngu mẹ ơi”
Lão thôn trưởng từ trong nhà chạy ra, nhìnleech_txt_ngu đứa cháu nội nhỏ sắc tím tái mà cuồng như kiếnvi_pham_ban_quyen bò trên chảo nóng.
Nhìn mấy người đang loạn một đoàn, Tưởng Mộng không kìm được, bước lên trước nói với vợ thôn trưởng:
“Thímbot_an_cap ơi, có thể để cháu thửbot_an_cap sao ?”
Vợ thôn trưởng mừng rỡ lại:
“Cháu biết cứu người sao?”
Thấyvi_pham_ban_quyen Tưởng Mộng Tình gật đầu, vợ thôn trưởng không suy nghĩ , trực giao nội vào tay cô.
Tưởng bế đứa bé ngồi xuống, để nó sấp lên đầu gối mình, sau đó dùng vỗ mạnh vào lưng đứa trẻ.
“Khụ khụ Oa”
Hạt lạc bị vỗ ra ngoài, đứa bé bắt đầu thở dốc, sắc mặt cũng dần trở nên hồng hào thấy rõ bằng thường. Có lẽ vì khó chịu, khi lại được, đứa trẻ liền “” mộtbot_an_cap tiếng khóc nấc lên. Tiếngbot_an_cap khóc vang dội khắp sân, người có mặt ở đó đều không tự chủ được màleech_txt_ngu thở phào nhẹ nhõm.
Con của thôn trưởng thấy con trai đã bình vô sự, kích động muốnleech_txt_ngu quỳ xuống tạ ơn Tưởng Mộng Tình. Tưởng Mộng Tình sợ tới mức vội vàng chị ta dậy. Vốn là người có chút chứng sợ xã hội, cô thật sự chỉ muốn quayvi_pham_ban_quyen đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỏ chạy ngay tức.
Ý nghĩ đó còn chưa kịp thực hiện thì ngoài sân đã truyền đến tiếng của Vương Đại Trụ.
“Thôn trưởng, vợ cháu sinh con bị băng huyết không cầm được máu, cháu muốnvi_pham_ban_quyen mượn đưa côbot_an_cap đi bệnh có được không ạvi_pham_ban_quyen?”
Tưởng Tình sực lại những chuyện ở kiếp trước. Tại thôn này cóvi_pham_ban_quyen hai “người nổi tiếng” họ Vương. Một Vươngbot_an_cap Nhị Lại Tử, chuyên môn lừa trộm cắp, ai thấy ghét.
Người còn lại là “Vương điên”, nấy đềubot_an_cap phải xót xa. điên tên thật Vương Đại Trụ, vốn là người rất siêng năng, nhưng vì trong nhàvi_pham_ban_quyen có người mẹ già liệt giường phải uống thuốc năm nên cuộc sống vô cùng túng quẫn.
Vợ của Vương Đại Trụ và anh là thanh mainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trúc mã, sau khi vào nhà anh thì làmleech_txt_ngu lụng vất vả, không một lời oán , tình cảm của hai vợ chồng cũng cực sâu đậm.
nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, Vương Đại Trụbot_an_cap sinh con tại nhà, sau sinh đại xuất huyết mà qua đời, đứa trẻ cũng vì suy dinh dưỡng và không được sóc chu đáo mà chết yểu.
Mẹ già của cảm thấy mình đã làm liên lụy con trai và conleech_txt_ngu dâu nên thắt cổ tựleech_txt_ngu tử.
trong một thời gian ngắn mà đi cả vợ, con và , Vương Đại Trụ cuối cùng không chịu cú sốc, tinh thần suy rồi hóa điên.
Nghĩ đến cục của Vương Đại Trụ, Tưởng Mộng Tình không khỏi động lòng trắc ẩn. Bản cô nhờ sự giúp đỡ của Hoắc Đình mà mệnh đã được thay đổi, vậyleech_txt_ngu thì cô có nênbot_an_cap ra tay giúp đỡ Đại Trụ này, giúp khỏi số phận thảm khốc đó không?
Cảm thấy việc này khả , cô liền đi tới mặt Vương Đại Trụ, cất :
“Anh Đại Trụ, đây đạp đến bệnh viện mất hơn một tiếng đồng hồ, không kịp đâu”
Vương Đại Trụ hoàn toàn suy sụp ngắtleech_txt_ngu lời cô, gào lên trong vô vọng:
“Không kịp tôibot_an_cap cũng thử chứleech_txt_ngu! Tôi không khoanh tay đứngvi_pham_ban_quyen nhìn vợ chờ chết được, cô ấy theo tôi chưa được hưởng một ngày phúc nào”
Tưởng Mộng Tình nhìn người đànbot_an_cap ông cứngbot_an_cap rỏi khóc đến tâm, hoàn toàn đắm chìm giới đau khổ riêng mình, chỉ cứng rắn lớn nói với anh:
“Ý tôi là, đã biết không kịp thời , thay vì để chịbot_an_cap ấy chết mất máu quá nhiều trên đường đi bệnh viện, chibot_an_cap bằng hãy đánh cược một lần, để tôi thử xem sao!”
Vương Đại Trụ thấy lời của Tưởng Mộng Tình, trong mắt lại nhen nhóm hy vọng, giống như túm được cọng mạng, anh nhìn cô đầy thiết, vội vã hỏi:
“Cái gì? Cô y thuậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao?”
“Đã từng nhưng không tinh thông, tôi cố gắng hết sức.”
Tưởng Mộng Tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thở dài, quaybot_an_cap đầu nói với Khổng Khánh Chi:
“Chi Chi, xem tình hình trước, trong hành lý của mình có một bộ ngân , phiền cậu lấy mìnhbot_an_cap với.”
“Được, mình thấy kim sẽ mang đến nhà Vương Đại Trụ !”
Khổng Khánh Chivi_pham_ban_quyen cũng là ngườileech_txt_ngu có tính tình lanh lẹ, nói chạy đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngay.
Tưởng Mộng cũng đi cùng Vương Đại chạy về phía nhà anh.
Thôn từ sau đẩy xe đạp lớn:
“Đi xe đạp đi! Cho nhanh!”
Sau một hồi hớtleech_txt_ngu hải đến nhà Vương Đại Trụ, Tưởng Mộng Tình rửa tay sạch sẽ rồi lao thẳngbot_an_cap vào phòng đẻ.
Nói là phòng đẻ, thực chất chínhleech_txt_ngu là căn phòng Đại Trụ và vợ hoạt hằng ngày. Đó là một ngôi vách đất, những chỗ giấy dán sổ không kín còn bị gió lùa vào.
Nhìn kiện khắc nghiệt trước , Tưởng Mộng Tình không nhíu mày.
Cô cẩn thận tra tình trạng của vợ Vương Đại Trụ, không màng đến chuyện khác, vội vàngleech_txt_ngu liên tục ấn vào mấy huyệt vị cầm máu trênleech_txt_ngu người cô ấy.
Tình hình tạibot_an_cap đối với vợ Đại mà nói, máu giữ mạng mới là quan trọng nhất, việc phòngbot_an_cap ngừa nhiễm trùngvi_pham_ban_quyenvi_pham_ban_quyen đó đều là tính sau.
Thôngvi_pham_ban_quyen qua việcvi_pham_ban_quyen liên tục ấn huyệt, trạng chảy máu có chuyển biến , bà đỡ mừng kêu lên:
“Thanh niên tri thứcbot_an_cap Tưởng, máu chảy ít lại rồi!”
Tưởng Mộng Tình quan sát lượng máu chảy ra, tiếp ấn các huyệt cầm máu, không dám lơ là dù chỉ một .
Khổng Khánh xách theo hành lý của Tưởng Tình chạy , ở ngoài cửa gọi với vào: “Kim đây!”
Tưởng Mộng Tình vội vàng ra nhận lấy hành lý, lấy ngân châm ra bắt đầu châm cứu vợ Đại Trụ.
Không ai biết lúc này Tưởng Tình căng thẳng đến nào, đây là lần đầu tiên cô triển pháp lên người khác ngoài chính thân mình.
lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bỏ những tạp niệm trong đầu, nghiêm túc nhớ lại phương pháp châm cứu và các huyệt vị cầm máu mà ông ngoạibot_an_cap từng dạyvi_pham_ban_quyen, sau đó dứtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoát hạ
Một khắc sau, đỡbot_an_cap kích động reo lên: “ cầm được !”
Tất cả mọi thở phào nhẹ nhõm, nhưng Tưởng Mộng lại tinh thần quá căng thẳng mà đến lả ngườileech_txt_ngu. Cô rángvi_pham_ban_quyen gượng dậy bắt lại cho sản nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em bé, thấy tình cả hai đều ổn định mới thực sự yên .
tựa vào Khổng Khánh Chi, dặn dò Vương Đại Trụ một lưu ý cho người lớn và trẻ nhỏ, hẹn có chuyện gì thì nhàleech_txt_ngu Khổng Khánh Chi tìm rồi mới đồ đạc rời đi.
Không phải cô không muốn ở lại tiếp tụcleech_txt_ngu giúp đỡ, mà thực sự là cơ nàybot_an_cap quá yếu, thấy hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ mình có thể ngất đibot_an_cap bất cứ lúc .
Nhờ vào sức lực của Khổng Khánh Chi, sau khi gian nhà phía Tây, Tưởng Tình liền nằm vật ra sưởi mà ngủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiếp đi.
Khổng Chi biết cô đã quá mệt mỏi, lặng lẽ đắpvi_pham_ban_quyen chăn cho cô, lúcvi_pham_ban_quyen đi ra cũng không quên thuận tay cửa lại.
Tưởng Mộng Tình mơ một giấc , cô mơ thấy mình quỳ trong một điện thờvi_pham_ban_quyen kính, một vị Tiên với gương mặt hiền từ đang ngồi ở phíavi_pham_ban_quyen trên.
bé là duệ nhà sao?”
bối Mộng bái kiến tiền bối.”
là một cô bé thú vịleech_txt_ngu, nay ta sẽ truyền thụ lại những gì ta đã cả đời cho . Hy vọng sau khi nhận được truyền thừa ta, con sẽ giữ vững bản tâm, chống lại những cám của thế gian.”
hề họa yleech_txt_ngu, họa hề phúc phục, tái ông mã yên tri phibot_an_cap phúc, giữ vững bản tâm, lòng thiện niệm, vạn vật ắt sẽ sángleech_txt_ngu tươi.”
“Cô bé, tâm nguyện của ta hoàn thành, ta đi đây, con hãy bảo trọng!”
Một luồng tử phát ra mặt dây chuyền gỗ tử đàn trên cổ Tưởng Mộng Tình, vào giữa chân mày cô, cơ thể cô biến mất ngayleech_txt_ngu tại .
Tưởng Mộng Tình cảm một lượng thông tinvi_pham_ban_quyen khổng lồ tung trongvi_pham_ban_quyen não, không đựng nổi nên lập tức đi.
Khi tỉnhvi_pham_ban_quyen lại, cô đang ngâm mình trongbot_an_cap một cái aonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mịt sương khói, bên cạnh có một con hồ ly nhỏ trắng muốt đang bot_an_cap cô.
Thấy tỉnh lại, tiểu hồ ly vui mừng nói: “Chủvi_pham_ban_quyen nhân, người tỉnh rồi sao?”
Hồ biếtbot_an_cap nói ?
Phải bình tĩnh! trọng mình còn trải qua được, thì việc hồ nói chuyện hình như cũng phải là không chấp nhận, vả lại biết đâu đây chỉ là một giấcvi_pham_ban_quyen mơ thôi.
Tưởng Mộng vừa tự trấn an tâm , vừa hỏi tiểu hồ :
“Mày là ai?”
“Chủ nhân, tôi là khí linhvi_pham_ban_quyen không gian, Tuyết Đoàn đây!”
“Khí linh không giannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?”
vậy, sao đến giờ chủbot_an_cap nhânbot_an_cap mới kích hoạt không gian vậy? Mấy trăm năm rồi không có ai nói chuyện tôi, sắp nghẹt thở chết rồi đâyvi_pham_ban_quyen này.”
“Kích hoạt không gian?”
“Đúng thế, lẽ chủ nhân toàn không biết phương pháp kích hoạt mà chỉ là vô tình thôi sao?”
Tưởng Mộngleech_txt_ngu Tình im lặng.
“Không nào? Không lẽ chủ nhân thật sự chỉ dựa vào vận may thôi à? Thế vất vả quá !” Tiểu hồ ly nhảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quanh cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên.
Cô thử hỏi: “Vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phươngvi_pham_ban_quyen pháp kích hoạt không gian là gì?”
“Chỉ nhân qua sinh tử mà tâmbot_an_cap tínhvi_pham_ban_quyen đổi, thi châm cứu người, tích lũy điểm công đức là có hoạt khôngvi_pham_ban_quyen gianvi_pham_ban_quyen , lắm sao?” Tiểu hồ ly lắc đầu nguầy , mặt đầy thắc mắc nhìnvi_pham_ban_quyen Tưởng Mộng .
Lúc , Tưởng Mộng Tình chỉ muốn đáp lại nó hai chữ “hì hì”. Bảo nó bị nhốt suốt mấy trăm năm. Theo cái thiết này, có cả ngàn năm không ai kíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoạt được chẳng có gì lạ.
Tưởng Mộng Tình vừa nghĩ vừa trèo ra khỏi ao, không ngờ tiểu hồ ly ngăn :
“Chủ nhân, người nên ngâmvi_pham_ban_quyen thêm lát đi. Thể chất của người kémbot_an_cap, thường xuyênbot_an_cap ngâm mình trong này có thể cải thiện thể .”
“Còn có công hiệu này ?”
“Tất nhiên rồi, nước linh tuyền này không phải tầm thường , làm thuốc có thể trị bệnh đấy. chủ nhân không được tùy tiện người lạ dùng đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhé. Nghĩ đó, lão chủ nhân cũng vì lòng yếu, dùng nước ao cứu nhiều người, sau khi chuyện ra đã bị người ta dòm ngó, bị kế đến mức u uất mà chết. Vìvi_pham_ban_quyen vậy lão nhân mới đặt nhiều chế mở không gian như thế.”
“Năm đó đã xảy ra chuyện gì?”
“Ôi, tôi nhớ rõ lắm, đại khái là giang hồ đồnbot_an_cap đại người lão nhân có thần thủy chữa bách bệnh, kéo dài tuổi thọ, thế là lũleech_txt_ngu lượt kéo đến cầu xin. Cầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không được thì bắt đầu uy , dùng người thân bạn bè của lão nhân để đe dọa, kẻ còn trực tiếp đến cướp đoạt. Lão chủvi_pham_ban_quyen không chịu nổi phiền nhiễu, nghiến trốn đi biệt tíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Tưởng Mộng Tình , cô có chút hiểu trạng của vị chủ trướcvi_pham_ban_quyen khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đặt ra những hạn chếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này.
Đường tắt có thể cứu người cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người, mang trong mình vật quý giá, nếu tính không vững rất dễ rước họa vào thân, đúng là khổ tâm vất vả.
“Chủ , thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gian đủ , người có thể ravi_pham_ban_quyen khỏi ao rồi đó.”
Tiểu ly vừa lanh chanh nói vừa kéo một chiếc áo trắng về phía Tưởng Mộng Tình, dáng hết sứcvi_pham_ban_quyen buồnbot_an_cap .
Tưởng Mộng Tình bướcvi_pham_ban_quyen ra khỏi ao, cầm lấy choàng đi sau bình phong thay đồ. Tiểu hồ lybot_an_cap quấn quýt quanh chân, Tưởng Mộng Tình không ý nó, phơi quần áo xong đầu quan sát không gian này.
cô vừa một cái ao do suối núi tụ lại, bênbot_an_cap cạnh ao có một mảnh ruộng thuốc, trồng đủ loại dược liệu quý hiếm. Có lẽ vì được nhận thừa nên Tưởng Mộngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tìnhleech_txt_ngu cảm thấy mình mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự gắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân thuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đặc biệt vớibot_an_cap đống dược liệu này.
Tuyết Đoàn nói nước ao có chức năng thanh , dược liệu trong ruộng luôn được tưới bằng nước ấy, nên dược liệu không gian dù màu sắc hay dược đều tốt hơn bên ngoài rất nhiều.
Cạnh ruộng thuốc có một căn nhà nhỏ mang phong cổ xưa, Tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào thì thấy bên lớn hơn vẻ ngoài nhiều. phòng ngủ, phòng khách, nhà bếp, nhà vệ sinh đầy đủ ra, còn có phòng bào chế thuốc và chứaleech_txt_ngu đồ riêng .
Kho chứa đồ là một không gian trữ vô tận, thời gian bên trong là tĩnh , có thể chứabot_an_cap đồ đạc vô hạn vẫnvi_pham_ban_quyen giữ được độ tươivi_pham_ban_quyen . Trong phòng bào chế có ít liệu, nhưng kho đồ lại không.
Tưởng Mộng Tình , xem raleech_txt_ngu saubot_an_cap này mình phải nỗ lực trữ thật kho mới . Quyết xong, hỏi tiểu hồ lyvi_pham_ban_quyen:
“Tuyết , làm sao để ta ra vào không gianbot_an_cap?”
“Sau khi kích hoạt, không gian sẽ theo ý của chủ nhân. cần ‘ra’ hoặc ‘vào’ trong lòng là .”
Nghe xongvi_pham_ban_quyen, Tưởng Mộng Tình niệm thầm “ra”, chỉ thấy trước mắt đi, bản thân đã ngồi lại trên giường đất, chăn lúc trước nằm hơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạnh.
mạnh vào đùi mình một cái, đau đến mức nhíu mày, ràng đây không phải . Côbot_an_cap nén lại cảm xúc tột độ, niệm thầmleech_txt_ngu “vào”, quả nhiên lại thấy mình đứng trong không , :
“Tuyết Đoàn, ta thể mang dược liệu trong không ra ngoài dùng không?”
“Tất nhiên là được rồi nhân, chỉleech_txt_ngu người phải đặc biệt lưu ý, nhất định phải tìm một nguồn gốc vi_pham_ban_quyen cho chúng, đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rước họanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào thân lão chủ nhân.”
Tưởng Mộng đầu với ly, cô đào một củ nhân sâm năm từ ruộng thuốc, sau niệm thầm “ra”, trong nháy mắt đã trở lại trong chăn giường đất.
Khác với trước, trong tay cô giờ đang nắm chặt củ sâm trăm vừa đào.
Lúc , tâm trạng phấnbot_an_cap khích của Tưởng Mộng Tình lời nào , nếu có , chắc cô sẽ bay vòng quanh thôn mất. Bây giờ cô rất muốn lao đến trước Hoắc mà nói:
“Anh ơi, em có tiền đồvi_pham_ban_quyen rồi! Sau này không cần anh nữa, emvi_pham_ban_quyen gian rồi, sau em không chỉ nuôi được bản thân mà cònbot_an_cap nuôi được cả anh nữa!”
từ khi trọng , tâm trạng của Tưởng Mộng Tình tế vẫn rất bất an. Mặc dù cô đã nhủ hết lần này đến lần khác rằng đời này đã khác rồi, cô thoát khỏi tên Vương Nhị Lại kẻ từng hủynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoại cuộcvi_pham_ban_quyen mình. Cô còn có một đối tượng tuyệt vời, bên cạnh có những bạn tốt, cảm giác lo sợ vẫnbot_an_cap không hềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tan biến.
Nhưngbot_an_cap khi cóvi_pham_ban_quyen được không gian, Tưởng Mộng Tình nhận ra áp lực trong lòng đã mất, cả người trở nên hơn nhiều.
Tưởng Mộng Tình quay lại gian, nghiêm túc thực hiện các bước chế nhân sâm theo ức thừa. Tiểu hồ ly cứleech_txt_ngu chạy quanh cô, thấy cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không để mình, cuối cùng nó nhịn mà hỏivi_pham_ban_quyen:
“Chủ nhân, người nhận ra trên người mình có thay đổi gì sao?”
“Thaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đổi gì? Cơ thể khỏe hơn, tinh thần tốt hơn, tính không?” Tưởng Mộng Tình vừa bận rộn làm việc vừa nói, hoàn toàn không tâm đến lời của tiểu hồ ly.
“Không phải, chủ nhân không cảm thấy một luồng áp lựcbot_an_cap đã mất sao?”
“Ápbot_an_cap ? Sự bấtbot_an_cap an trong lòng tính khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?”
“Tất nhiên là tính!”
“Vậy là sao?” Tưởng Mộng Tình dừng độngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay, cúi tiểu hồ ly đầy nghiêmbot_an_cap túc.
Tiểu hồleech_txt_ngu ly chân trước gãi gãi tai nói:
“Tôi cũng không chắc lắm, hình như từng có một sức mạnh thần bí nào đó đang đánh cắp vận của chủ nhân. chủ nhân đừngleech_txt_ngu , sau khi người liên kết với không gianleech_txt_ngu, khí vận chảy ngược về rồi. Tôi đoán không nữa, kẻ trộm khí của ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị phản phệbot_an_cap thôi.”
“Có người trộm của ta? chắc chứ?”
Tưởng Mộng Tình cất tiếng hỏi cáo nhỏ, khi nhận được câu trả lời khẳng định, nàng không khỏi thấy phiền muộn.
Kẻ nào mà lại mù quáng đến mức đi đánh cắp khí vận của nàng chứ? Kiếp trước nàng đã đủ xui xẻo lắm
Khoan đã!
Phảivi_pham_ban_quyen chăng cái thêbot_an_cap trước của nàng có liên quan đến việc bị đánh khí vận?
Càng nghĩ nàng càng thấy rùng !
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai kiếp trước đã âm thầm giở trò với khí vận của nàng?
Nhưng không cần hoảng loạn, Tuyết Đoàn chẳng phải nóibot_an_cap rồi sao, kẻ trộm khí vận của nàng sớm muộn cũng sẽ phản . Kẻ thủ ác nhất sẽ tự sơ hở mà tìm đến tận cửa, việc củaleech_txt_ngu nàng bây giờ là kiên nhẫn chờ đợi.
Sau đã thông suốt , nàng lại tiếp tục tập cao độ vào việc bào chế củ nhân sâm trăm năm kia. muốn tìm bánvi_pham_ban_quyen nó đi để đổi lấy ít .
Thứ nhất lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.netvi_pham_ban_quyen hiện tại nàng chẳng chút tiết kiệm nào, sự quá nghèo. Thứ hai, nàng cũng không muốn nhiều tiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghi của đám Khổng Chi.
Dẫu sao thì anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em thịt cũngbot_an_cap cần sòng phẳng, không dụng lẫnbot_an_cap nhau mới duy trì tình bạn lâu.
Còn về phần Hoắc Đình, dù sao hai người chưa hôn, chưa cưới đã tiêu tiền của anh không hay lắm.
Cuộc hôn nhân không đẳng ở kiếp trước đã khiến nàng nếm cay đắng. lại một đời, nàng không muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi vết đổ, không muốn phụ thuộc vào ông nữa. Nàng muốn được hiên ngang sánh bướcbot_an_cap bên cạnh người mình yêu.
Mải mê suy nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tiếng gà gáy từ sân sau vọng lại, trời đã sắp sáng.
Chẳng biết có nhờ việc ngâm mình trong nước suối không mà sau một đêm vất , Tưởng Mộng Tình khôngbot_an_cap hề cảm thấy mệt mỏi, trái lại tinh thầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vô cùng minh mẫn.
mặt mũi xong xuôi, thấy chưa có việc gì làm, quyết định chuẩn bị sáng cho ba .
Khổng Khánh từng chỉ cho nàng nơi để đồ đạc trong nhà, nên nàng dễ dàng thấy lương thực và trứng gà.
Tưởng Mộng Tình ra sân hái quảbot_an_cap cà chua, rửa sạch rồi thái nhỏ. Sau đó nàng nhào bột làm mì, nhóm lửa, thơm hành rồi thêm , động tác đều vô cùng thành thục và lưu loát.
Khi Khổng Khánh Chi dậy, nồi nước trên bếp đã sôi sùng sục.
Tưởng Mộng Tình thả mì nồi, giục Khổng mau đi mặt, thể gọi luôn Diệp Linhbot_an_cap Linh dậy ăn sáng.
Khi Diệp Linh và Khổng Khánh Chi nếm thửvi_pham_ban_quyen món mì cà chua trứng do Tưởng Mộng Tình , mắt hai người đều sáng rực .
Diệp Linh lên:
tay nghề của Chi Chi đã là lắm rồi, ngờ chị nhỏ ăn còn đỉnh hơn. Ngon đến mức em muốn ‘đập chậu cướp hoa’ củabot_an_cap Đình luôn rồi, phải làm saoleech_txt_ngu đây?”
“Làm gì khoa trương thế, cô lại trêu tôi .”
Mộng Tình ngượng đáp lời, đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng gắp một miếng mì đưa miệngbot_an_cap.
Hửm?
Hình như tay nghề của mình thực sự đã tiến bộ hẳnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, quả thật rất ngon.
Dường như sau khi nhận truyền thừa, cơ thể nàng thức tỉnh một loại năngleech_txt_ngu lực mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Không chỉ với dược liệu, mà đối với các loại thực vật khác, nàng nảy sinh một cảm giác thân thuộc kỳvi_pham_ban_quyen lạ, có thể phán đoán chính xác hỏavi_pham_ban_quyen hầu cũng như cáchbot_an_cap nêm nếmvi_pham_ban_quyen gia vị khi nấu .
“Khoa trương chỗ nào chứ? Nếu em mà đàn thì em bắt đầu hành động rồi. Phải công nhận anh thật rất có người.”
Khổng Khánh Chi một nữaleech_txt_ngu cảm quyết định mời Tưởng Mộng Tình về nhà ở là hoàn toàn đúng đắnbot_an_cap. Vừa được hóng chuyệnleech_txt_ngu ở khoảng gần, lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa ăn ngon, tính thế nào cũng thấy quá hời.
Mộng Tình bị Khổng Khánh Chi nói đến bừng mặt, nàng hờn dỗi:
“Hai người mà còn như thế này nữabot_an_cap là lần sau tôibot_an_cap không nấu cơm nữa đâu .”
“Đừng mà, chị dâu nhỏleech_txt_ngu, tụivi_pham_ban_quyen saibot_an_cap rồi.”
Diệp Linh Linh Khổng Khánh Chi đồng thanh đáp.
Ăn sáng xong, cả ba người cùng nhau ra khỏi cửa. Diệp Linhleech_txt_ngu và Khổng Khánh Chi đi làm việc trên , còn Tưởng Mộng Tình thì đi tìm thôn trưởng để xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xét địa đặt trạm y tế .
Ngôi nhà cũ của Lão Dư mà thôn nhắc tới nàng có biết. Ngôi nhà đó nằm ngay cạnh văn phòng đại đội của thôn, từ sau đầu mất bỏ hoang bây giờ. Tuy không rộng lắm nhưng đó là kiểu nhà gạch ngói hiếm hoi trong thôn.
Kiếp trước, trạm y tế cũng được xây dựng tại đó. Tôn Hiểu trở thành nhân viên y , nàng đã thường xuyên đến đó để dạy y thuật và giúp đỡ cô tavi_pham_ban_quyen.
Tưởng Mộng Tình không khỏi lắc đầu cười khổ. lại trước đây nàng và Tôn Tri Hiểu vốn quan hệ cạnh tranh, vậy khi cô ta đưa ra những lời khuyên cho nàngleech_txt_ngu, liệu chứa nào đó không?
theo chân thôn trưởng quan ngôi nhà cũ một lượt. Đây là kiểu nhà đặc của vùng nông thôn.
Nhà tọa lạc hướng Bắc nhìn về hướng Nam, hai Tây là phòng chính, gian giữa là phòng khách có hai bếp lò, dẫn thẳng giường sưởi của phòngbot_an_cap. Cửa phòng khách thôngleech_txt_ngu ra sau rộng gần diện tích đất.
Tưởng Mộng Tình vô cùng lòng với mảnh sân sau này. Nàng có khai khẩn để trồng một số loại dược liệu thông , như dân làng có đau đầu nhức mỏi gì thì việc dùng thuốc cũng thuận tiện hơn.
Sau khi nghebot_an_cap nàng sẻ ý tưởng, thôn trưởng vô cùng tán thành.
Vốn dĩ việc thôn dànhleech_txt_ngu suất nhân viên y tế này cho Tưởng Mộng Tình là mang tâm lý bù đắp cho nàng, chứ cũng chẳng kỳ nàng có đóng góp đượcvi_pham_ban_quyen tát.
Thế nhưng Mộng Tình quả thật đã mang lại cho ông bất ngờvi_pham_ban_quyen không hềbot_an_cap nhỏ.
Tây y đúngvi_pham_ban_quyen là có hiệu quả nhanh, nhưng phải có thuốc phải có tiền. Thôn của nghèo, nhiều người bị bệnh toànvi_pham_ban_quyen phải cắn chịu đựng, vượt qua được tốt, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì kéo thành bệnh nặngleech_txt_ngu.
Tưởng Mộng Tình đề xuất kết hợp Đông Tây y thì lại là khác. Một số bệnh vặt có thể dùng thảo để chữa, mà thảo dược thì trên đầy rẫy. Như vậy, dân làng sẽ không còn phải lo không có mua thuốc nữa.
Ông cũng không cần vì ít định mức thuốc mà phải tranh cãi đỏ mặt tía tai Lão Lưu ở thôn bên cạnh nữa.
càng thấy viễn cảnh tương tốt đẹp, vị thôn trưởng già toe toét miệng cười với Mộngleech_txt_ngu .
“Tiểu Tưởng tri này, căn nhà cần sửa sangbot_an_cap thế nào bảo , cần thất gì cũng cứ nói, chiềuvi_pham_ban_quyen nay chú sẽ liên hệ thợ nề với thợ mộc đến chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cháu luôn!”
Nhìn dáng vẻ phấn khích của thôn trưởng, Mộng Tình có mờ mịt. Dù sao kiếp trướcbot_an_cap cải tạo trạm ybot_an_cap tế nàng cũng có giúp một tay, nhưng đâu có thấy thôn trưởng tích đến mức này.
Nàng và thôn bàn bạc hồi , cuối cùng quyết : sưởi ở phòng phía giữ nguyên để nàng nghỉ ngơi, nhờ mộc đóng một dãy tủ áp tường để cất loại thuốc giá.
Phòng phía dùng phòng khám bệnh, phá bỏ giường sưởi, thợ mộc sẽ đóng một giường đơn, một bàn làm việc, hai ghế một dãy tủ nhiều ngăn kéo chuyên dụng để đựng Đông y sát .
Thôn trưởng vội vã rời đi, nói là phải đi gọi thợ mộc và thợ nề đến chuẩn công ngay.
Tưởng Mộng Tình nhìn theo mà có chút ngẩn , nhưng cũng là chuyện tốt. y sớm đưa vào sử dụng thì dân làng sớm được lợi, nàng cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không cóleech_txt_ngu ý kiến gì.
Thấyvi_pham_ban_quyen thời gian vẫn còn sớm, nàng tản bộbot_an_cap đến nhà Vương Đại Trụ. Vợ Đại Trụ có hơi sốt nhẹ, còn lại đều ổn, lúc này mới trút bỏ gánh trong lòng.
nói là vợ Đại Trụ rất mắn, sinh con trong kiện như mà khôngleech_txt_ngu nhiễm .
Còn việc sốt nhẹ tạm thời là bình thường, không cần quá lo lắngbot_an_cap, chỉ cần bồi thể sẽ phục rất nhanh.
Vương Đại Trụ đã đibot_an_cap làm, đứa được đặt trong phòng bà nội.
Tưởng Mộng Tình phòng lão kiểm tra cho đứa bé, tình của bé vẫn ổn.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cụ nói nó vẫn chưa có sữa nên đang cho uống nước cơm. trẻ này rất ngoan, không quấy khócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, khá dễ nuôi.
Tưởng Mộng Tình nhân cơ hội này bắt mạch cho bà cụ. Sau hỏi về những loại thuốcleech_txt_ngu bà vẫn uống hằng , phát hiện ra một chuyện rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỳ lạ: Bà cụ không mắc quá nghiêm trọng, tại sao bao nhiêu năm qua vẫn không chữaleech_txt_ngu khỏi?
Hơnleech_txt_ngu nữa, thuốc bà uống suốt mấy năm nay hoàn toàn không đúng bệnh. may tính dượcleech_txt_ngu không mạnh, thì chẳng phải đã sớm bà cụ mất mạng rồi .
Bácleech_txt_ngu gái , bệnh của bác xem ở chỗ vị sĩ đó nhiêu năm rồi mà không thuyên giảm, bác từng nghĩ việc lên bệnh viện lớn khám ?
Tưởng Mộng Tình ướm lời hỏi về nỗi thắc mắc mình.
Bà cụ khổ, lắc đầu nói:
bệnh viện lớn kém lắm, hạng người như nhà chúng ta sao mà đi . thân già này của không muốn làm gánh nặng cho thằng Đại Trụ nữa. Vị đại phu kia cũngbot_an_cap có nhân đức, lấy giá rẻ, bao năm qua rõ bệnh tình tôi, Đại Trụ luôn bốc thuốc chỗ ông ấy.
Tưởng Mộng Tình thầm nghĩ, giá rẻ không cô không biết, nhưng chuyện băm hại người, làm lỡ dở việc điều trị vàbot_an_cap lãng phí bạc thì đã rành rành ngay trước .
Dẫu cũng đã gặp rồi, vậy thì quản .
Nàng cười nói với bàvi_pham_ban_quyen cụ:
thẩm , cháu đã sĩ của thôn mình rồi, sau này bệnh của bác cứ để trị cho, đừng để anh Đại Trụ đi tìm người khác tốn tiền mua nữa .
Vậy thì tốt quá, Tiểu Tưởng niên tri , cháu là ân nhân cứu mạng nhà bác, y thuật của cháu đương nhiên tin rồi.
khi được Vương lão thái thái đầu đồng ý, Mộng Tình rời đi.
không vạch trần chuyện thuốc không đúng bệnh với bà , vì cô chưa hiểu nội tình bên trong nên không thể tùybot_an_cap tiện đánh giá đồng nghiệp khác.
Cô dự tính chiều nay sẽ lên núi hái ít thảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dược về dự phòng, sẵn tiện thu thập một số loại dược liệu thường dùng để trồng vào ruộng thuốc trongvi_pham_ban_quyen không gian.
Mặcvi_pham_ban_quyen dù nước không gian có quả điều trị nhanh và hơn, nhưngleech_txt_ngu nếu chưa mức bất khả kháng, vẫn muốn dùng y thuật của mình để giúp , gắng ít phụ thuộc vào không gian nhất có thể.
Trên đường , cô tình cờ gặp Khổng Khánh Chi và Diệp Linh Linh vừa tan , trên tay Diệp Linh còn xách hai conleech_txt_ngu cá lớn.
Tưởng Mộng Tình nhìn hai con cá mà cười, lúc nãy cô còn chuyện bồi bổ gọi sữa cho vợ Trụ, đây chẳng phải là có giải pháp rồi sao.
vào mấy con cá, hỏi hai người:
người muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn thế nào?
Người ăn lớn nhất, dâu nhỏ, theo chị ! Khổng Khánh Chi ôm lấy cánh tay Tưởng Mộng Tình nũng nịu.
Vậy tôi có thể mang tặng một cái cá cho người khác không?
Tưởng Mộng Tình . Vợ Đại Trụ không có sữa, đầu cá là phù hợp nhất để gọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sữa , nhưng cá không phải mình, cô không thể lấy củavi_pham_ban_quyen người khác làm phúc cho mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
tặng đầu thôi sao? Cóleech_txt_ngu keo kiệt quá không?
Diệp Linh Linh hơi ngẩn người, đây lần đầu tiên anh ngheleech_txt_ngu thấy người keo kiệt đến mức không tặng cả con mà chỉ mỗi cái đầu, nói xong thấy không đúng, liền cẩn thận bổ :
Đồng chí Tưởng Mộng Tình, hay là ta hẳn một con , thứ này sông ra đó, lát nữa em cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể bắt được cả giỏ.
Tưởng Mộng Tình không khỏi vỗ trán, thôi được rồi, là do tầm nhìn của cô hẹp hòi rồi.
Ba người về đến , Mộngleech_txt_ngu Tình bảo người họ đi tắm rửa chovi_pham_ban_quyen , còn mìnhvi_pham_ban_quyen thìvi_pham_ban_quyen bắt đầu chuẩn bị bữa .
thânleech_txt_ngu cô cũng rất nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ở tỉnh Hắc lại có kích lớn, cô dự định làm thực đơn cá để ăn cho đời.
cá kho hồng thiêu thống chắc chắn không thể thiếu, cô dán một bánh ngô quanh miệng nồi.
Món cávi_pham_ban_quyen hình sóc cá nhúng cay là những món đã từ , có nguyên liệu, cô không ngầnbot_an_cap ngại mà bắt tay làm luôn.
Khi bưng bát canh cá cuối cùng như sữa lên bàn, liền thấy Diệp Linh đang nhìn chằm chằm vào mấy đĩa cá bot_an_cap nuốt nước miếng.
Khổng Khánh Chi thì canh chừng Diệp Linh Linh anh ăn vụng, phải đợi Tình đến mới được khai đũa.
Khi ánh mắt lấp lánh saovi_pham_ban_quyen của hai ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dành mình, Mộng thở nhẹ , ra họ không trách cô lãng phí gia vị, liền nhẹ nhàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói:
Còn đợi nữa, hai người không đói ? .
Được rồi!
Diệp Linh Linhleech_txt_ngu vừa nghe Tưởng Mộng Tình bảo là lậpvi_pham_ban_quyen tức động đũa, Khổng Khánhvi_pham_ban_quyen nhìn bộ không tiền của anh tức đến mức trợn trắng mắt, nhưng tốc độ tay của cô cũng chẳng chậm hơn Diệp Linh .
leech_txt_ngu hồng thiêu đậm đà ngấm , cá hìnhleech_txt_ngu sóc ngọt vừa miệng, giòn tan, cávi_pham_ban_quyen nhúng cay thì tê cay mềm mượt, canh đầu cá thì tươi ngon thanh khiết
Sau bữa cơm, cả ba người đều thỏa mãn.
Linh Linh xoa bụng mãn nguyện nói: Quốc yến chắc cũng chỉvi_pham_ban_quyen đến thế này thôi nhỉ.
xong còn nấc lên một rõ to.
Khổng Khánh Chi khánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn Diệp Linh một chút, vẫn có thể kiên trì giúp Tưởng Mộng Tình rửa .
lẽ đã bị chinh phục bởi món ngon, Khổng Khánh đặc biệt thích gầnvi_pham_ban_quyen gũi và trò chuyện vớileech_txt_ngu Tưởng Mộng Tình.
Chị dâu nhỏ, chiều nayleech_txt_ngu chị có dự định không?
Tôi sao? Bên trạm tế cũng không có việc gìvi_pham_ban_quyen nữa, chiều nay tôi muốn lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net núi xem sao.
Lên núivi_pham_ban_quyen?! dâu nhỏ, chịbot_an_cap đi mình không toànbot_an_cap đâu, để em đi cùng chị.
Chiều nay em không phải làm ?
cũng xong hòm hòm rồibot_an_cap, để Diệp Linh Linh thu dọn nốt được. Quyếtvi_pham_ban_quyen định vậy đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, em núi với , biết đâu chúng ta còn bắt được gà rừng hay thỏ rừng về cải thiện bữa ăn.
Diệp Linh Linh vừa bưng nước qua định giúp đỡ thì thấy cuộc đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thoại của hai , anh đau khổ nhận ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bản thân còn chưa kịp xen vào thể hiện thì đã bị sắp xếp đâu ra đấy rồileech_txt_ngu.
Tưởng Tình canh cá còn lại trong nồi , chuẩn bị mang sang Vương Đại Trụ.
Khánhbot_an_cap Chi cô lại, lấy một cân đường đỏ, rồi hét lên với Linh Linh:
Nhanhbot_an_cap lên, phải biết nhìn việc mà chứ.
Diệp Linh Linh rất phối hợp đón lấy túi đường đỏbot_an_cap trong tay cô, đóvi_pham_ban_quyen nói với Mộng Tình:
Tưởng Mộng Tình, giao cho em, bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoàn thành vụ. Chị và Chi cứ yênleech_txt_ngu tâm mà núi, việc ngoài đồng cứ để em thầu hết.
Tưởng Mộng Tình chọc cười, nói: Vất vả Linh rồi, nay tôi sẽ làm món ngon cậu!
Diệp Linh Linh vừa nghe thấy có món ngon, mắt tức sáng rực lên: Không vất vả chút , chỉ cầnbot_an_cap có đồ ăn ngon, bảo em làm gìvi_pham_ban_quyen cũng !
Nói xong, anh vắt chân lên cổ chạy đưa đồ.
Tưởng vẻ ngốc nghếchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Linh Linh mà không khỏi lo lắng, sao cô cứ cảm giác đứa trẻ này cần cho bị lừa đi mất vậy, có vẻ không thông cho lắm?
là mình châm vài kim vào có giúp cậu ta thông được chút nhỉ?
Muốn lên núi thì đương chuẩn bị trướcvi_pham_ban_quyen, cô gái mỗi người đeo một cái , trong gùi có dây thừng, xẻng dao đi rừng.
Nhìnvi_pham_ban_quyen Khổng Khánhleech_txt_ngu Chi soạn ra một bộ dụng cụ săn , Tưởng Mộng Tình mới sực nhớ ra.
Chẳng trách Diệp Linh Linh lại quả quyết rằng họ sẽ được con mồi về, này của Khánh Chi là dân chuyên nghiệp rồi.
Lúc trước cô tưởng cô ấy nói bắt thú rừng là đùa, giờ xem cô nàng này chính vào việc đi săn.
Hai người chuẩn bịleech_txt_ngu xong xuôi, vừa nói vừa đi ra , nào ngờ tại cổng lạibot_an_cap chạm mặt Tôn Tri Hiểu.
Tưởng Mộng Tình còn chưa nghĩ ra nên đối đãi cô ta bằng thế và thái độ nàovi_pham_ban_quyen, nên định chỉ gật đầu chàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một tiếng rồi rời đi.
Nhưng Tôn Tri không chịu, tay níu lấy Tưởng Mộng , hỏi:
Tình Tình, làm sao thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? sao lúc viện vềbot_an_cap đến giờ mày lại không còn thân thiết với tao nữa?
Tưởng Mộng Tình nhẹ nhàng gạt tay cô ta ra, nói:
Không có mà, chị Tri Hiểu, có phảileech_txt_ngu chị nhiều rồi không?
Vậy tại saoleech_txt_ngu chuyện lớn ra khỏi điểmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thanh niên thức mà màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không bàn bạc với tao lấy một lời?
Anh ấy em cùngbot_an_cap em gái , người chúng tôi lượng xong là được rồi, có gì mà phải bàn bạc mày.
Khổngbot_an_cap Khánh không chịu nổi bộ dạng làm tịch của Tônleech_txt_ngu Hiểu, nhịn không được mà trực tiếp lên chặn họng.
Tưởng Mộng Tình giữ Khổng Khánh lại khi cô định tiến lên nói thêm vài câu, rồi cười híp mắt nói với Tôn Tri Hiểu:
Chị Tri Hiểu, chị đừng nghĩ nhiều, chuyện vừa xuất viện chị cũng biết rồi đấy. Anh Đình lo cho khỏe tôi nên mới để tôi dọn đến ở cùng Chi Chi, anh ấy bảo như yên tâm, nên dọn đi . Dù sao sớm muộn gì cũngvi_pham_ban_quyen phải dọn, cũng chẳng phải chuyện gì to .
Vậy tại sao mày lại để mọi người biếtbot_an_cap chuyện mày biết y thuật? Không phải đã nói rồi , hai đứa mình sẽ cùng đứng trên mộtbot_an_cap vạch phát công bằng suất làm nhân y tế ?
Mộng Tình bật cười vì giận, cô cũng chẳng buồn giải thích , thẳng đáp:
Tôi không biết cái gọi là công bằng mà nói là , vì việc che giấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net y thuật vốn dĩ là bất công với tôi rồi. Dù vậy, tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từng cố ý nói với ai chuyện biết y . Nếu phải gặp liên đến tính mạng con người, có lẽ vẫn sẽ giữ lời hứa mà khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra tay, nhưng tôivi_pham_ban_quyen không biết ý nghĩa của lời đó ở đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa. Chị Hiểu, chị có thể nói cho tôivi_pham_ban_quyen biết ?
Tôn Tri Hiểu ngẩn người, có lẽ cô ta cũng không Mộng Tình lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vặn hỏi mình như vậy. Cô ta bỏ lại một câuvi_pham_ban_quyen: Tình , mày thay đổi rồi! rồi khóc lóc chạy đi.
Màn kịch này khiến Tưởng Mộng Tình và Khánh Chibot_an_cap đứng hình vài .
Tưởng Mộng Tình bắt nghi ngờ năng lực nhìn của mình. Chỉ có thế thôivi_pham_ban_quyen sao? nhìn của cô kém đến ? Ôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nghĩleech_txt_ngu đến mà bựcbot_an_cap mình. Cô tự giễu lắc đầu, kéo Khổng Khánh Chi tiếp tục đibot_an_cap lên núi.
Nhà của Khổng Khánh Chi được dưới chân phía sau, nên việc núi vô cùng thuận tiện. Đi đến một ngã ba, Khổngbot_an_cap Khánh Chi bỗng vẻ bí mật hỏi cô:
Chị dâu , chị ănvi_pham_ban_quyen nấm khôngvi_pham_ban_quyen?
Nghe đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , Tưởng Mộng Tình nuốt nước miếng, cô cũng đã lắm được ăn nấm. Cô gật đầu :
Thích chứ! Nếu hôm naybot_an_cap gặp được thì hái mộtbot_an_cap ítbot_an_cap về, tối làm món nấm cho hai em ăn.
Khổng Khánh Chi nghe câu trả lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định đôi mắt rực , lại hỏi tiếp:
Vậyleech_txt_ngu chắc chắn chị biết phân biệt độc và nấm độc đúng không?
Đóleech_txt_ngu là điều nhiên, nấm chị hái chắn không có độc.
Chị dâu nhỏ, ngày mai chúng ta đi hái thuốc, hômbot_an_cap nay đi hái nấm trước đi!
bộ dạng nũng của Khổng Khánh Chi, Tưởng Mộng Tình không kiềmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được gậtvi_pham_ban_quyen đầu. Biết sao đượcleech_txt_ngu, có thể từ chốivi_pham_ban_quyen lời thỉnh cầu của một cô gáileech_txt_ngu xinh đẹp lại còn hay nũng nịu cơ ?
được sự đồng ý của , Khổngleech_txt_ngu Khánh Chi cười mắt, nhiệt tình dẫn đường phía trước. Tưởng Tình cũng không nhớ mình đã đi qua bao nhiêu khúc quanh, cuối cùng khi định bỏ cuộc thì cũng đến được khu rừng mà Chi nói.
Trời đất ơi, đâyvi_pham_ban_quyennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vùng đấtleech_txt_ngu bảo vật gì thế này!
Tưởng Mộng Tình chẳng màng hình tượng mà lao thẳng vào rừng. rừng này đúng là nơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu cũng thấy kho .
Chi Chi, lát ta có việc để làm rồi, hái nhiều một chút mang về. Bao nhiêu đồ tốt thế này mà để thối rữa đất thì đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là phí phạm củabot_an_cap trời.
Được thôi! nữa chị phụvi_pham_ban_quyen trách hái, em phụ vậnbot_an_cap chuyển. Nấm tươi ăn không hết thì phơi khô để dành đông ăn, nếu còn dư thìleech_txt_ngu để tên Diệp Linh Linhvi_pham_ban_quyen kiavi_pham_ban_quyen chợ đen bán lấy tiền. Chị phải hái nhanh lên nhé, chân đi nhanh lắm đấy!
Khổng Chi nói vậy nhưng tay không nghỉ, cô nhặt vài mẫu nấm từ trong gùi của Tưởng Mộng rồi bắt chước hái theo.
Chợ đen? Linh rành chợ đen lắm sao?
vậy, nếu dâu nhỏ nghĩ cuộc sống túc tụi từ đâu ra? hết vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đìnhbot_an_cap sao? sựleech_txt_ngu tiếp tế từ nhà cũng dùng, nhưngbot_an_cap tụi emleech_txt_ngu lớn này rồi, tiền mình tự kiếm mới thơm chứ.
Đúng thật, khi nào bảobot_an_cap Linh Linh dẫn chị đi xem thử.
Cái gì cơ? Khổng Chi kêu lên cường điệu: Chị dâu nhỏ, chị muốn để anh Đình đánhleech_txt_ngu gãy chân Linh Linh ? Chỉ dựa vào gương mặt này của chị thì bỏ ý định đó đi.
Mặt chị làm sao? Không đủ tưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cách đi chợ đen àbot_an_cap? Tưởng Mộng Tình khó hiểu.
Chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dâu nhỏ, phải chị khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đủ cách, mà là cả hai chúng đều không đủ tư . khi quá xinh đẹp cũng là một rắc rốileech_txt_ngu đấy.
Thìvi_pham_ban_quyen ra là vì có gương mặt quá dễ nhận diện. Nghĩ cũng đúng, chợ đen thau lẫn lộn, họvi_pham_ban_quyen quả thực quá nổi . Thôi vậy, cô cũng chẳng muốn rối.
củaleech_txt_ngu Mộng Tình nhanh, thậm chí không cần nhìn cũng biết loại ăn , loại nào ngon. một lát , đã hái đầy một gùi.
Khổng Khánh Chi nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài nấm gùi mình, rồi nhìn gùi đầy ắp vừa chuyển qua, miệng giật. Cô cõng gùi , bắt đầu công chuyển.
Tưởng Mộng Tình cầm một cái gùi khác tiếp tục hái nấm, thủ lúc Khánh Chi vắng mặt, cô bí mật đưa một ítleech_txt_ngu nấm vào gian.
Khổng Khánh Chi không phải người cứng nhắc, lúcvi_pham_ban_quyen lại cô đẩy theo một chiếc xe đạp, xe còn treo hai chiếc lớnvi_pham_ban_quyen. Thế là một người hái, một người xếp lên xe vận chuyển. người bận rộn hai tiếng hồ mớibot_an_cap xếp xong nấm cuối cùng để nhau vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà.
Trên đường về, Khổng Khánhvi_pham_ban_quyen Chi không quên kiểm cái bẫy cô đặt đườngbot_an_cap, ngờ lại bắt được một con thỏ rừng một con gà rừng, vận may quả thực tốt.
Khổng Khánh Chi thuần thụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net buộc con mồi lại, ném vào gùi, dùng những dược liệu Tưởng Mộng Tình tiện tay háileech_txt_ngu ven đường lên, rồi hai người tiếp tục vội vã về nhà.
Thời buổileech_txt_ngu này, nhặt ít nấm hay rau thì người ta bảo là chăm chỉ, nhặt được nhiều thì là maybot_an_cap mắn, có thịt ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì lại là chuyện khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nên vẫn phải tránh ánh mắt của mọi người một chút.
nhà, Tưởngleech_txt_ngu Mộng Tình sững nhìnleech_txt_ngu nấm chấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net caobot_an_cap như núi. Hai ngườivi_pham_ban_quyen họ lại hái về nhiều thế sao?
Trời , thật là cảm giác thành tựu. Chúng ta phơi chỗ nấm nàyleech_txt_ngu đâuvi_pham_ban_quyen giờ?
Sân sau đi chị, nhưng không chắc là đủ chỗ .
Hai lại bận rộn một hồi, sau khi đầy những chỗ có thể phơi ở sân sau, còn phải mang sang sân trước của nhà Diệp Linh Linh và Khổng Khánh phơi thêmbot_an_cap một ítleech_txt_ngu mới thôi.
Nhìn chỗ nấm còn lại, Tưởngbot_an_cap Mộng Tình chia làm hai phần, một phần tối nhà mình ăn, một phần định mang sang biếu nhà trưởng. Chuyện của cô ông ấy không ra, chắn là giúp đỡ.
Chi một tiếng, Tưởng Mộng Tình xách giỏ ra khỏi cửa. Nhà thôn xa, khi đến nơi thì thôn trưởngbot_an_cap đang chuẩn bị đi ra ngoài. Nhìn thấy cô đến, gương mặt già nua của ông cười tươi như hoa cúc.
Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tưởng tri thứcvi_pham_ban_quyen đấy à, cháuleech_txt_ngu đến đúng lúc lắm, ta đang định đi tìm cháu đâybot_an_cap. Cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xembot_an_cap, cháu cũng biết y thuật, hay là đừng đợi đợtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net huấn nhân viên y nữa, tiếp tham gia thi bác sĩ ngày mai đi.
Tưởng Mộng Tình cạn lời trước ý tưởng vông của thôn trưởng, ngaybot_an_cap sau đó lạivi_pham_ban_quyen nghe giọng ông vang :
đăng ký cho cháu rồi đấy! Có bất ngờ không?
Tưởng Mộng cảmvi_pham_ban_quyen mắng người, cố nén cơn bốc hỏa muốn úp sọt nấm lên đầu ông lão này, mỉm cười :
Thôn trưởng, liệu có vội vàng quá không? Đó bác sĩ đấy ạvi_pham_ban_quyen.
Không vội, Tiểu Tưởng , ta có lòng tinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở cháu!
bot_an_cap thì
Ôi , Tiểu Tưởng này, cháu nghe ta nói, ta thế : sao họ cũng bảo kỳ thi bác sĩ nàybot_an_cap không ai đỗ ngay lần đầu cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thi trượt không xấu hổ. cứ đi trước, nhất làm đỗ thì ta bác sĩ chân rồi. Còn nếu không cũng chẳng , còn vị trí nhân viên y tế dự phòng mà, chúng ta tích lũy kinh nghiệm, sang năm đấu tiếp.
Mộng Tình bỗng thấy thôn nói cũng có lý. Kỳ thi bác sĩ mỗi năm chỉ một , lỡ lần này đợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm một năm nữa, bằng cứ đánh cược một phen xem sao.
Được rồi, vậy cháu sẽ ạ.
mai sáu tập trung đầu làng, ta sẽ sắpvi_pham_ban_quyen xếp xenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bò chuyên chở cháu đi thi!
cần long trọng thế ạ.
long trọng đâu, lão già này ngày đích tống cháu đi.
Thôn trưởng, ngài làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy cháu thấy lực lắm ạ
Con đừng nghĩ nhiều, ta là đi tìm lão Lưu ở thôn bên cạnh trò chuyện thôi.
Tình hoàn toàn bỏbot_an_cap việc phản , vì nhận ra ông lão này luôn có đủ do đáp lại mình.
Vâng , thôn trưởng, hôm nay cháu lên núi háibot_an_cap được ít nấm, mang biếu nhà mình một ít ăn thảo.
Thôn trưởng nhìn đống nấm, :
Đây không phải là nấm thông sao? Đồ tốt .
Thế nên cháu mang sang biếu mọi người ạ. Thôn trưởng, mau vào bếp đi. Ngày mai rồi, cháu xem sách một chút, nước đến chân mới nhảy vậy.
Ông giúp trút ra, rồi đặt vào trong giỏ một cuốn “Sổ tay bác sĩ chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đất”, nói:
Lão già này chỉ có thể giúp đến đây thôi.
cuốn sổ taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong giỏ, Tưởng Mộng trịnh trọng cúi người chào thôn trưởng rồi nói:
Thôn , cháu sẽ cố gắng !
Sau khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tưởng Mộng Tình về nhà, bữa tốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không hề bị ảnh hưởng bởi kỳ sắp tới. Cô nấu một nồi gà hầm nấm, sau đó còn thổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm một nồi cơm trắng thơm phứcvi_pham_ban_quyen.
Đợi đến khi mọi người đều uống no nê, cô mới tuyên bố việc mai mình sẽ đi thi.
Khổng Khánh Diệp Linh Linh đều người ra, còn có cái kiểu tác bá đạo này sao?
Thấy phản ứng của hai người bọn họ, Tưởng Tình thấy cân bằng trở lại, đây mới là phản ứng củabot_an_cap ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bình thường chứ.
Dưới sự thúc giục của Khổng Khánh Chinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và Diệp Linh Linh, Tưởngbot_an_cap Mộng Tình đành miễn cưỡngvi_pham_ban_quyen sổ tay thầy thuốcleech_txt_ngu đất về phòng để “nước đến chân mới nhảy”.
Tưởng Mộng Tình tự nhủ thật ra chẳng cần thiết đến đó, không phải vì được nhận truyền thừa hay không mà trí nhớ của côleech_txt_ngu trở đặcvi_pham_ban_quyen biệt tốtleech_txt_ngu.
Lúcvi_pham_ban_quyen nấu cơm chỉ lật sơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua trong tay, vậy mà đã cảm thấy toàn bộ kiến thức trong sách đều đã được nạp vàovi_pham_ban_quyen não bộ, thậmvi_pham_ban_quyen chí còn khơi gợi lại những điểm kiến thức Tây y khô khan, khó hiểu mà cô từng tự học ở kiếp , xâu chuỗi với nhau.
Hiện tại cô đã bắt đầu có chút mong chờ vào kỳ thi ngày .
là trong mọi người nghĩ Tưởng Mộng Tình sẽ thức đêm đọc sáchvi_pham_ban_quyen ôn tập, thì cô lại một giấcbot_an_cap kỳ ngon lành.
Sáng sớm hôm sau, Tưởng Mộng Tình tâm trạng vui vẻ hấp một xửng bánh bao lớn, tự mình cái cho vào giỏ rồi xáchvi_pham_ban_quyen ra khỏi cửa.
Không khí sángvi_pham_ban_quyen sớm đặc biệt trong , khi cô đến đầubot_an_cap làng, thôn trưởng và lão xe đã đợi sẵn ở đó.
trưởng thấy Tưởng Mộng Tình, lập tức vẫy tay gọi: “Nha , đây nàyvi_pham_ban_quyen.”
“Thôn trưởng, mọileech_txt_ngu người đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sớm quá, đã ăn chưa ạ?”
“Chú có mang theo phiếu thực, lát nữa sẽ dẫn ăn mì.”
“Ăn mì gì chứ ạ, sao mà ngon bằng bánh nhà mình tự làm được? Hai người nếm thử tay nghề cháu đi.”
Tình vừa nói vừa lấy bánh bao đưa thôn trưởng và lão xe mỗi một cái, họ không nhận, cô liền ấn thẳng vào tay .
Thời buổi nàyleech_txt_ngu bột mì trắng thứ quý giá, nhưng cô nói , có tiền và phiếubot_an_cap ăn mì ở tiệm thà mua bột mì về nhà làm cũng đủ cho cả ăn no rồi.
Thôn trưởng ngại ngùng đónbot_an_cap lấy chiếcleech_txt_ngu bánh bao, cắn một miếng, đôi mắt lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức sáng rực lên.
“Nha , cái này cháu làm sao? Sao mà ngon thế này, này trộn gì vậy? Chú ăn thấy giống thịt nhưng cảm giác cònbot_an_cap ngon cả thịt.”
“Chỉ với tương thôi ạ, sau cháu hấp bánh bao sẽ gọi thímvi_pham_ban_quyen đi cùng, thím chỉ nhìn qua là biết ngay ấy .”
Lão lái xe thấy thôn trưởng đã ăn, lão cũng không khách sáobot_an_cap nữa, một miếng bánhleech_txt_ngu bao xuống bụng, lão không nhịn được mà thốt lên: “Trời đất , cònvi_pham_ban_quyen thinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thố thầy thuốc chân đất làm gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa, làm đầu còn tốt hơn.”
Tưởng Tình trêu lão láinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xe: “Trương thúc, thúc nghe ta sao?”
“Nói cái gì?”
“Thanh niên tri biết nấu ăn thì không thể trở thành đại phu giỏi được.”
“Thế thì cháu chắn làm được rồi, món cháu thì đầu bếp nhà hàngleech_txt_ngu quốc doanh ăn xong cũng phải khóc lócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đuổi theo cầu xin bái cháu làm thầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mất thôi.”
Thôn trưởng nhìn dáng vẻ Tưởng Mộng Tình túc trêu chọc Lãovi_pham_ban_quyen Trương Đầu, không khỏi thầm nghĩ, nếu đây là con dâu mình thì tốt biết mấy. Nhưng ngay sau đó liềnbot_an_cap muốn tát mình một cái, mình đúng là dám nghĩ thật, mấy thằng con đầu gỗ nhàvi_pham_ban_quyen làm sao mà xứng được với nương nhà người ta chứ.
Suốt dọc đường nói vẻ, cuối cùng cũng đến điểm thi. Lão Trương Đầu đưa họ nơi rồi đánh xe bò quay về. Họ tìm một bóng râm, lấy từ trong giỏ hai quả cà chua , cùng thôn trưởngleech_txt_ngu mỗi người một ngồi xổm đường gặm.
“Ồ, đây là ai thế , đến đây ngoại ?”
Lưu thônvi_pham_ban_quyen trưởng của thôn bên cạnh dắt theo đứa cháu trai đi đến mặtvi_pham_ban_quyen họ, mỉa mai nói.
Thôn trưởng nghe thấy cũng không giận, gặm thêm vài miếng quả cà chua rồi mới lấy tay lau miệng, thong thả lên tiếng:
“Đúng vậy, thôn tôi phải sắp xây trạm y tế sao, tôi đưa nhân viênbot_an_cap y tế của thôn đi mở mang tầm mắt. Sao các ông lại đến nữa rồi? ngoái vẫn chưa thi đỗ à? Đã thi bao nhiêu năm nhỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thực sự không có phú đi cho rồi.”
Tưởng Mộng vừa gặm càbot_an_cap chua xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net náo nhiệt, nghe thôn trưởng nhà đáp trả mà không nhịn được thầm giơ ngón tay cái tán thưởng.
Thôn nhà mình đúng là thâm thật, nhắm hiểm mà đánh, đâm tim ta luôn.
Sắc mặt Lưu thôn trưởng lập tức khó coi hẳn đi, ông ta nói:
thibot_an_cap y sĩ làm gì có chuyện thi một lần là đỗ ngay được, chắc phải vừa làm việc tích lũyvi_pham_ban_quyen nghiệm mới từ từ thi đỗ chứ. Cái đồ võ phu như ông, nói ông cũng chẳng hiểu đâu, hừ!”
Lưu thôn trưởng nói xong liền kéo cháu trai mình đi thẳng.
Tưởngbot_an_cap Mộngbot_an_cap nhìnleech_txt_ngu cái kiểu cãi lại là chạy dĩ rất quen thuộc này, nhịn được hỏi trưởng:
“Chú này, chú có cái ông Lưu thôn trưởng vừa hơi ẻo lả không?”
Lão thôn trưởng xong thì lớn, đáp: “Chẳngbot_an_cap phải là điệu bộ đàn bà sao, còn hẹp hòi chứ.”
nói thì cửa điểm thi mở ra, các thí sinh bắt đầu cầm giấy báo danh và thư giới thiệu để vàoleech_txt_ngu trường thinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thôn trưởng giấy báo danh và thư thiệu từ trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net túi ra đưa cho Mộng Tình, dặn dò:
đầu, đừng căng , chúng ta cứ coi như đến đây tầm mắt, thêm kinh nghiệm thôi, lần này không đỗ thì sang năm chúng ta lại đến!”
“Thôn trưởng, nhỡ cháu không cẩn thận mà thi đỗ saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ạ?”
thì tính sao được? Có thưởng!”
“Được ạ, thế thôn trưởng cứ nghĩbot_an_cap kỹ xem lúc đó thưởng cho cháu cái gì , cháu thi đây. Giỏ đưa chú này, bên trong có dưa chuột, cà chua với bánh bao, đói thì tự lấy mà ăn.”
“Đi , bé này chỉ lo hão, chúvi_pham_ban_quyen già thế này rồi mà còn để mình chịu thiệt .”
Tưởng Mộng Tình làm mặt với thôn quay người chạy vào phòng thi. Vừa chạy vừa vỗvi_pham_ban_quyen vỗ ngực, không vì căng thẳng thi cử, mà là vì cô cũng thấy bất ngờ với bản .
Đã bao nhiêu năm rồi cô không làm mặt quỷ cơ chứ, không biết có phảileech_txt_ngu vì ở cùng Khổng Khánh Chi lâu ngày hay không mà cô tính cách mình bắt đầu dần trở nên hoạt bát và hay nũng hơn, nhưng cảm giác này cũng không tệ.
Thí tập trung đông đủ, cuộcvi_pham_ban_quyen nhanh chóng bắtleech_txt_ngu đầu. Mộng Tình xem qua một lượt các đề bài, trong lòng đã cóvi_pham_ban_quyen thêm sự tự tin.
Đề thi chủ thành hai phần: kiến thức cơ bản phân chứng minh thực hành.
Phần cơleech_txt_ngu bản Tưởng Mộng Tình điền rất nhanh, cô dành lớn thời gian vào phần viết chứng minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cô cẩn thận luận chứng từng khả năng của mỗi loại bệnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trạng như phương án điều , viết mê đến mức thị đứng cạnhvi_pham_ban_quyen bên mà cô cũng không hay .
Giám thị nhìn bản luận cô, càng càng xúc , không phải đang trong giờ thi, đã luận với cô một phen rồi. “Tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mộng Tình”, ông thầmbot_an_cap ghivi_pham_ban_quyen nhớleech_txt_ngu cái tên này, nếu những đều kiến thức y học của mình, thì cô gái nàybot_an_cap tuyệt đối là một thiên tài y học hiếm có.
Kỳ thi nhanh kết thúcleech_txt_ngu, Tưởng Mộng Tình làm bài xong liền thở phào cái. Cô ra đến cổng lớn thôn trưởng nhà mình, thấybot_an_cap ông lão cái giỏ trò chuyện một ông lão khác mà cô không quen.
Vì kết quả sẽ có ngay vào ngày thi, nên mọi người sẽ đợi đây đến khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có điểm mới rời đi. Những thôn giàu cóleech_txt_ngu sẽ vào nhà hàng ăn trưa, thôn không mấy dư dả thì mang theo lương khô tạm.
trưởng thấy Tưởng Mộng Tình đibot_an_cap ra liền vội vàng đón lấy, nói muốn đưa cô vào nhà hàng ăn cơm.
Tưởng Mộng Tình nhìnleech_txt_ngu lão thôn trưởng, nói:
“Chú định đưa cháu vào hàng phá quán người ta à? Cơm nhà hàng sao màvi_pham_ban_quyen ngon bằngbot_an_cap bánh bao cháu được. Đi thôi, chúng ta bóng râm nào ngồi ăn bao .”
Tưởng Mộng lấy từ trong giỏvi_pham_ban_quyen một tấm nilon trải xuống bóng cây, đem bánh bao, dưa chuột, cà chua, bình nước bát đã chuẩn bị sẵn từ ra, bày biện từng thứ một.
Cô vẫy tay gọi lão thôn : “Chú ơi, mau ăn cơm thôi, quán xá thì chẳng phảivi_pham_ban_quyen cháu chuẩn bị uổngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công rồi sao.”
Lão thôn trưởngbot_an_cap nghĩ đến hương vị bánh bao, không được mà nuốt nước miếng. Ông biết cô gái nhỏ tiết tiền cho mình nênbot_an_cap đibot_an_cap tới cạnh nilon, đưa tay lấy một cái bánh bao. Dù ăn đồ cô nhưng miệng vẫn cỏi:
“Cháu xem cháu kìa, đi thi mà mang theo rõ lắm đồ ănbot_an_cap, chú đã nói với cháu rồi, nay sẽ dẫn cháu đi ăn tiệm.”
“Vâng vâng vâng, cháu biết , nhưng chú , cháu đã lỡbot_an_cap mang đi rồi, không ăn phí , hay là lầnbot_an_cap sau chúng ta đi ăn tiệm nhé?”
Tưởng Mộng Tình khéo léo tìm bậc thang cho lão thôn xuống, gương già nua của cười tươi như hoa , miệng đáp:
“Đượcleech_txt_ngu, lần saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhất định sẽ dẫn cháu ra tiệm một bữa lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!”
Những quanh bị chú cháu này làm ngẩn ngơ, ai nấy đều thầm đoán xem dạo này Kháo Sơn có phải vừa phát tài lớn khôngbot_an_cap, nếu sao này lại hào phóng đi ăn tiệm thế kia? Tưởng Mộng không để ý đến những lời suy đoán, cô lấy bát ra rót lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôn trưởng một bát nước đun sôi để nguội.
Lão thôn trưởng một miếng bánh , một miếng dưa chuột, lại một ngụm nước, ăn mới sảngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm sao. Những người xung quanh thấy lão thôn trưởng ăn lành, chốc cảm thấy bánh bao trắng trong chẳng còn thơm nữa, loạt nhìn chằm chằm về phía Tưởng Mộng và lão trưởng. của bánh bao lan , khiến người không nhịn được mà nuốt nước miếng, càng thèmvi_pham_ban_quyen thuồng .
Mộtvi_pham_ban_quyen lão giàleech_txt_ngu thân thiết với lão thôn trưởng mặt dày đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới, với ông:
“Lão Lưu nhà ông thật không ra sao, có đồ vi_pham_ban_quyen không nghĩ đến việc chia tôi một miếng, phí công tôi có chuyện tốt gì cũngbot_an_cap tới ông!”
“Chẳng phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ôngvi_pham_ban_quyen tự ngửi thấy mà mò tới thôi, còn cần tôi ? Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, là chú Từ của , thôn trưởng của cách chúng ta một dải .”
gì mà thôn cáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một ? Thôn Từ Gia của chúng tôi không xứng có tên à?”
Mộng Tình nhìn hai ông đấu , rất tinh ý đưa cho Từ thôn trưởng và thanh niên đi phía sau ông mỗi một cái bánh bao.
“Chú , cũng nếm tay nghề cháu nhé.”
“Cảm ơn cháu, cô bé này trông thật xinh xắn, lại còn .”
Từ thôn trưởng nhận bánh bao vừa khen ngợi Mộng Tình. Cắn miếng bánh bao, mắt Từ thôn trưởng sáng rựcvi_pham_ban_quyen lên.
“Cái này ngon quá, cô bé, là cháu làm sao?”
“Nói , không phải con bé Tưởng làm thì chẳng lẽ là ông làm?”
Lão thôn trưởng vừa điệu Từ trưởng là biết ngay lão ta định làm , chặn luôn.
“Cái lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net già này, nói với bé mấy câu thì ôngleech_txt_ngu cái gì?”
Từ trưởng bị mắng cũng giận, cười híp mắt hỏi Tưởng Mộng Tình:
“Cô bé đã hứa hôn với nhà chưa? Xem cháu trai tôi thế nàoleech_txt_ngu? đứa học ybot_an_cap, chắc chắn sẽ cóbot_an_cap tiếng nói chung.”
Thanh đi bên cạnh thôn thẹn đỏ mặt, nhưng vẫn lén nhìn Tưởng Mộng Tình, rõ ràng anh ta rất hài lòng với mối của chú mình.
Tưởng Mộng Tình ngẩn ra, chuyệnvi_pham_ban_quyen thế này? Chẳng việc làm mai là đặc quyềnvi_pham_ban_quyen của các các thím thôn sao? Từ bao giờ các trưởng cũng bắt đầu nhiệt tình mốivi_pham_ban_quyen thế nàyvi_pham_ban_quyen?
dáng ngơ ngác của cô, trưởng được cười, trực tiếp nói vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Từ thôn trưởng:
“Cho ông ăn bánh còn chưa đủ, lại còn đào người của thôn tôi đi, da mặt lão già ông đúng là ngày càng dày rồi!”
“Nhàvi_pham_ban_quyen có con trămvi_pham_ban_quyen nhà cầu, vừa xinh đẹp, ngon, thức biết y thuật, lão già sống từng này tuổi rồi chưa thấybot_an_cap cô gái nào xuất sắc như vậy, còn cần mặt gì nữa.”
Tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mộng Tình thấy thôn trưởng cổ nói một cách đầy lý lẽ, không khỏi cảm buồn cười.
“Chú , cảm ơn ý tốt của chú, cháu đã có đối tượng rồi ạ.”
trưởng bồi thêm một câu thiệu:
“Đối tượng của con bévi_pham_ban_quyen Tưởng ông cũng từng rồi , Hoắc Đình, xưởng trưởng của trường Tinh.”
Từvi_pham_ban_quyen thôn trưởng nghe cũng không bực, hỏileech_txt_ngu:
“Có phải là chàng thanh niên khôi ngô mà lần trước chúng tavi_pham_ban_quyen họp trên huyện thấy không?”
khi nhận được câu trả lời khẳng định, Từ thôn trưởng đùi nói:
gái sắc, xứng lắm, thanh niên rất ưu tú.”
Tưởng Mộng Tình nhìn Từ thôn trưởng với vẻleech_txt_ngu mặt mãn , có chút không nổi, lẽ ra ông không vui mới đúng chứ? Đây là tình huống gì ?
ông lão trò chuyện vui vẻ, nhận của Mộng Tình lại một lần nữa bị đảo lộn, hóa ra đàn cũng thích buôn chuyện nhưleech_txt_ngu vậy.
Có lẽ nhân viên điểm thi cũng biết mọi người đều đang kết quảleech_txt_ngu ngoài cửa nên tốc độ chấm bài nhanh. Không lâu sau bữa trưa, nhân viên cầm tờ giấy hồng lớn đi tới bảng thông báo trước cổng điểm thi dán.
“Có kết quả rồi!” Từ thôn trưởng nói.
Hai ông lão bước chân nhanh nhẹn lao về phía bảng thông báo, chen vào hàng đầuvi_pham_ban_quyen tiên của đám đông. Nhìn hai “lão già trẻ con”, Tưởng Mộng Tình bất lựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lắc đầu, dọn dẹp đồ đạc cho giỏ rồi cũng đi về phía đám đông.
Mộng Tình hạng nhất! Con bé Tưởng của chúng ta được nhất !”
Giọng phấn khích của lão trưởng truyền trong đám .
“Chúc mừng ông nhé, thôn ông lần này có sĩ rồi.”
“Kiến Quân cũng đỗ rồi, thôn các ông cũng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bácbot_an_cap sĩ, cùng cùng vui.”
Tưởng Mộng Tình vàleech_txt_ngu Từ Kiến Quân đi bên cạnh nhìn nhau, nhịn đều cười.
“Chúc mừng côbot_an_cap đạt hạng nhất.” Kiến Quân chúc Mộng Tình.
“Cảm ơn , cũng mừng anhvi_pham_ban_quyen đã vượt qua kỳ thi bác sĩ.”
“Cô có muốn tự mình lại bảng điểm không?”
“Vâng, xem một cái cho chắc ăn, nhỡ đâu hai lão già nhìn nhầm thì sao.”
Tình vừa nói chen vào đám đông, Từ Kiến Quân ở bên bảo vệ cô, vai người hộ hoa sứ .
Nhìn cái tên mình tờ giấy hồng, dù quả đã nằm trong tính Tưởng Mộng Tình vẫn không nén được niềm vui, từ hôm nay đivi_pham_ban_quyen, cô đã có trở thành bácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sĩ.
Các thủ tụcvi_pham_ban_quyen tiếp theo diễn lợi hơn nhiều, ngày thi đỗ có thể nhậnleech_txt_ngu ngay chứng chỉ hànhbot_an_cap nghề y. Đây cũng là do các nhân viên cân nhắc đường xá đến các thôn quá xa, để tránh mọi người phải đi lại vất vả nên đặc sắp xếp như vậy, rất nhân văn.
Cầm chứng chỉ hành vừa ra lò, Tưởng Mộngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tình cảm lão thôn trưởng còn hơn cả mình, khuôn mặt thường khá nghiêm nghị giờ cứ cười toét mãi.
Tưởng Mộng Tình thấy xe bò của vẫn tới, bèn đề nghị với lão trưởng là mình muốn đi quanh huyện một chút. Lão thônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưởng lập tức đầu ý, bảo cô cứ dạo xong rồibot_an_cap quay lại tập hợp là được, ông sẽ đợi ở chỗ cũ.
Tưởng Mộng Tình chủ yếu muốn xem cácleech_txt_ngu tiệm thuốc Bắc huyện, tuy nhiều loại thảo dược có thể lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net núi hái nhưng một số liệu miền Nam mà miền Bắc không , nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuối cùng phải mua một ít ở tiệm thuốc. Côleech_txt_ngu muốn đi khảo sát , dò hỏi con đường bán nhân sâm cũng như tiêu thụ dược liệu.
Qua tìm hiểu, trong huyện chỉ nhất một tiệm tên là Hòanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đường, nghebot_an_cap nói uy tín rất tốt.
Vị tiệm rất tìm, nằm ngay xéo đối diệnvi_pham_ban_quyen cửa hàng bách hóa tổng hợp.
Tưởng Mộng Tình vừa bước vào cửa đã thấy một tiểu nhị trẻ tuổi đang lauvi_pham_ban_quyen bàn. Thấy cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào, anh ta liền đon đả đón .
vi_pham_ban_quyen, khôngbot_an_cap biết cô đến khám bệnh hay bốc thuốc ạ?”
Tiểu nhị vừa cười hì hì Tưởng Mộng Tình, vừa ngoái gọi vào : “Ông nội, có khách đến !”
Một tóc trắng xóaleech_txt_ngu nhưng thần vẫn rất minh mẫn từ phòng trong bước ra. Ông cụ cười hiền từ, hỏi Tưởng Mộng Tình: “Tiểu cô nương khí hồng hào, trông không giống đến khám bệnh, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết cô cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì?”
“Thưa , chuyện là thế này, thôn chúng cháu sắp xây y tế, nênvi_pham_ban_quyen sau có lẽ cần thu mua một số dược liệu phương Nam. Cháu đến hỏi trước xem cần chuẩn bị những thủ tục gì.”
“À, cái này thìbot_an_cap đó cô cứ mang theo thư giới thiệu của và tiền đến là được. Bây giờ các trạmleech_txt_ngu y tế chẳng phải dùng Tây sao? Thôn có người biết Đông y à?”
“Vâng, cháu có biết một . Nguồn thuốc Tây vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khá khan hiếm, dân cũng không dư dả, loại thảo dược trên , tự mình lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hái thì không tiền. Những trênleech_txt_ngu núi không có cháu đến tiệm mìnhbot_an_cap mua, vậy sẽ tiết kiệm cho bà con hơnleech_txt_ngu.”
Tưởng Mộng Tìnhbot_an_cap nói sẽ lên núibot_an_cap hái , ông cụ hơi dự một chút rồi bảo: “Nếu cô nương háivi_pham_ban_quyen thuốc, thể giúp lão phu việc không?”
“Thưa , ông cứ nói ạ, giúp được gì cháu nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net địnhbot_an_cap sẽ giúp.”
“Cô có thể lưu ý giúp lão có cây sâm hoang dã nào lâu năm không?”
“Nhân sâm hoang leech_txt_ngu?”
“Đúng vậy, cũng là nhận lời nhờ vả người khác tìm hộ. Vềleech_txt_ngu giá cả thì cứ yên , bên kia thiếu , tuyệt công bằngbot_an_cap.”
Tưởng Tình khỏi vận may của mình thật tốt, vừa bán sâmbot_an_cap thì đã người mua.
ngâm một lát rồi nói: “Sâm tươi cháu hái , nhưng cháu có một củ trăm năm tổ tiên truyền lại, biết bên kia có không? Hôm nay cháu vừa khéo mang theo, ông có thể xem qua trước.”
đoạn, cô chiếc giỏ làm vật chắn, lấy từ trong ra củ sâm năm định bán rồi đưa cho cụ.
Ông cụ nghe thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sâm trăm , đón lấy tấm vải đỏ bọc sâm, cùng cẩn mở ra xem.
“Bảo vật đây rồi! Hồng Quân không phải hạng chưa từng thấy qua đồ tốt, nhưng củ sâm trăm năm có phẩm chất thế này đúng làvi_pham_ban_quyen lần đầu tiên . Tiểu cô nương, sâm này định bán ?” Ông cụ kích động nói.
“Cháu cũng không rành giá cả hiện nay, ôngvi_pham_ban_quyen định giá giúp ạ.”
Tưởng Mộng Tình thực sự không biết giá sâm bây giờ là bao nhiêu. Thấy ông Dương hiền hậu, dễ mến, cô dứt khoát để ông báo giá. Cô thấy hợp thì bán, không thì thôi, dù sao quyền địnhleech_txt_ngu vẫn nằm trong mình nên không sợ.
Ông cụ thấy cô trẻ tin tưởng mình như , bèn thành thật nói: “Cô nươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net à, giá sâm bây giờ không thấp, so với đây cũng không caoleech_txt_ngu bằng. Nhân sâm ít tuổi thông thường khoảng tệ một củ. Loại bốn mươi năm thì phẩm chất, có thể bán từ 800 đến 1200 tệ. Sâm trăm năm có thể bánvi_pham_ban_quyen đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ 2000 đến 3000 tệ. Nhưng củ sâm này của rất , dù hình dáng hay kỹ thuật sơ vô cùng xảo, bảo tồn và phát huy hảo dược tính của nó, nên lão có thể bánvi_pham_ban_quyen 5000 tệ. Cô thấy thế ?”
Tưởng Mộng Tình gật đầu, quả nhiên cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nhìn lầm người, ông cụ thà và đưa giá rất công bằng.
Nhớ kiếp , thợ săn Lý Đạileech_txt_ngu Đảm trong thôn được một củnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sâm trăm mang ra đen cũng được 800 tệ, lúc đó đã gây chấn động cả thôn rồi.
bot_an_cap nghĩ củ sâm nàyvi_pham_ban_quyen bán được một hai ngàn tệ đã lắm rồi, dù sao giábot_an_cap và tiền lương thời này chỉ cóleech_txt_ngu vậy. Thịt lợn chưa đến tám hào một cân, dân làng làm lụng cả đủ công điểm cũng chỉleech_txt_ngu đượcleech_txt_ngu vài chục tệ, công nhân chính thức lương tháng cao lắm cũng chỉ 36 tệ.
Thế nên cái ông cụ đưa ra sự rất hời.
Tưởng Mộng Tình nói với ông cụ: “Thưa ông, cháuvi_pham_ban_quyen thấy giá này công , có thể bán .”
cô sảng khoái, ông cụ cũngbot_an_cap rất vui .
mai chúng ta giao dịch có được không?”
nay không được sao ?”
nương , cô cũng phải cho gian chuẩn bị tiềnleech_txt_ngu ?”
Á, hớ rồi, Tưởng Tình mới sực nhớ ra, năm có phải nămvi_pham_ban_quyen mươi tệ đâu, aivi_pham_ban_quyen lại để sẵn nhiều tiền như vậy .
“Ha ha, ông nói đúng , sáng lại .”
, tên là Dương Hồng Quânleech_txt_ngu, tiểuvi_pham_ban_quyen nhị là cháu nội lão, Dương Khả Ký. mai bảo nó vào hậu viện tìm lão.”
, vậy chào ông Dương, hẹn gặp lại ông ngày mai !”
“Hẹn gặp lại!”
Xong , Tưởng Mộng Tình rời tiệm thuốc, thẳng vào cửa hàng bách hóa đối diện. Quầy đã hết sạch thịtvi_pham_ban_quyen nạc, chỉ còn lại một đống nội tạng và xương đại đã lọc sạch thịt.
Tưởng Mộng Tình hỏi viên bán hàng: “Đồng chí, chỗ xương này bán thế nào ạ?”
“Hai một cân, không cần phiếu. Cô lấy bao nhiêu?”
“Gói cho đi.” Tưởng Mộng Tình ước chừng chỗvi_pham_ban_quyen này ba bốn mươi cân, trong tay cô có hai tệ, chắc là .
“Lấy hết ư?”
Nghe gái trẻ thản nhiên , nhânbot_an_cap viên bán hàng sửng sốt, tốt bụng khuyên nhủ: “Cô ơi, không phải thịt nào ngon đâu. Hay cô cứ mua một ít về thử ? Không phải tôi tiếc bán, tôi còn bán hết sớm tan làm đây, nhưng thật tạng này ăn lắm.”
Tưởng Mộng Tình thấy người bán hàng nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thà đến yêu, bèn nởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nụ cười ngọt ngào anh ta.
ơn đồng chí nhắc nhở, nhưng đồng chí đừng lo, tôi có cách chế rất ngonvi_pham_ban_quyen. Nếu không tin, mai tôi lên huyện làm việc sẽ mang cho đồng chí bát ăn thử.”
Nhân viên bán hàng vốn đã thiện với cô gái xinh đẹpvi_pham_ban_quyen này, nụ anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lóa mắtleech_txt_ngu. Nghe có cách ngon, anh taleech_txt_ngu không khuyên nữa mà ngoan ngoãn cân hàng.
“Tổng cânbot_an_cap, cô hếtvi_pham_ban_quyen tôi 40 cân thôi, tất cả hết tám tệ.”
“Vâng, cảm ơn .”
Tưởng Mộng lấy từ khăn tay ra một mườivi_pham_ban_quyen tệ đưa cho anh ta. Anh ta đưa lạileech_txt_ngu hai tệ tiền lẻ vừa hỏi: “Cô không? Có cần dùng của tôi không?”
“Được ạ?”
Đang phân không biếtvi_pham_ban_quyen thế nào cho hết đống này vào giỏ, nghe vậy mắt Tưởng Mộng Tình sáng lên, nhìn anh .
Nhân viên bán hàng cười nói: “Chẳng mang thịt cho tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thử sao? Lúc đó trả túi cho tôibot_an_cap là được.”
quá, cảm ơn đồngvi_pham_ban_quyen chí!”
Khi Tưởng Tình xách đồ quay về điểm tập kết, xe bò của lão Trương Đầu đã đến. Trưởng thôn đang ngồi trên xe, vừa thuốc vừa tán với lão Trương Đầu, trông tâm trạng vô tốt.
“Chú, cháu về rồi đây! Chắc mọi người đợi lâu rồi ạ?”
Tưởng Mộng Tình chân chạy đến trước xe , đồ đạc lên trước rồi leo lên xe.
“Đợi gì mà đợi, lão Trương Đầu cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa mới tới thôi. để con trâu nó thở dốc một , đừng vội, chậm thôi cháu!”
Trưởng thôn thấy Tưởng Mộng Tình chạy hồng hộc, vội vàng nhắc nhở, chỉ sợ cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vấp ngã ở đâu đó. Đây hiện là viên ngọc của thôn bọn họ, hôm quả đã giúp được nở mày nở mặt một phenleech_txt_ngu.
Lão Trương Đầubot_an_cap Tưởng Mộng Tình cũng cười hớn hở, nói: “Con này thật đấy, thivi_pham_ban_quyen bác sĩ mà hạng nhất luônleech_txt_ngu, sau này thôn mình có bác sĩ rồi.”
“Hì hì, chẳng phảivi_pham_ban_quyen là nhờ chú trưởng thôn chỉ dạy tốt sao ạ.”
Tưởng Tình vui vẻ nịnh nọt một câu. Tuy lời nịnh bợ này rõ ràng, nhưng nụ cười trên mặt thôn vẫn không hề giảm bớt, dạng như thể cô có đều đúng cả.
Lãoleech_txt_ngu Đầu cũng lây, Tưởng đã về liền thúc đầu quay về thôn.
Tưởng Tình quay sang hỏi trưởng thôn: “Chú ơi, sau này cháu chính là sĩ chân đất của thôn mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi phải không ạ? Vậy thôn còn suất cho viên y tế không chú?”
? muốnvi_pham_ban_quyen đề Tôn Tri Hiểu viên y àleech_txt_ngu?”
Tưởng Mộng Tình thầm đảo một cái trong lòng. Đời trước bị mắt nên cô không nhận ra, còn giờ đã biết rõ Tôn Tri Hiểu chẳng phải hạng người tốt lành gì. Đề Tôn Tri Hiểu ? Trừ phi bịbot_an_cap điênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
bot_an_cap muốn đề cử là người phụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữ có số phận cực đãbot_an_cap từng cô một mạng ở đời trước. Tính toán thời gian thì có chị ấy cũng vừa mớivi_pham_ban_quyen đuổivi_pham_ban_quyen ra khỏi không lâu.
Tưởng Mộng Tình sắp xếp lại suy nghĩ, mỉm cười nói với trưởng thôn:
“Không phải ạ, muốn nói làvi_pham_ban_quyen, nhân viên y thôn mình liệu có thể chọn người trong ? tri sớm muộn gì cũng quay về phố, nên đề cử Ngô Tử.”
“Ngô phụ ?”
“Vâng ạ. Cháu nghe nói chồng chị Tử vì vệvi_pham_ban_quyen tài sản tập thể của thôn gặp chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Giờ mẹ chồng chị lại túng em chồng chiếm nhà, đuổi mẹ chị ấy ra căn nhà nát sau núi ở. mẹleech_txt_ngu con côi cút ở đó nguy hiểm, bâyleech_txt_ngu giờ mùa hè thì đỡ, chứ đợi đến mùa đông, căn nhà dột nát gió tứ phía chắn chết rét . Chuyện lớn như vậy, ban quản lý thôn mình không thể không quản được không ạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Nhưng tục ngữ câu ‘quan thanhbot_an_cap liêmvi_pham_ban_quyen cũng khó phân xử việc ’, thay vì cứ để chúbot_an_cap phải làm công tácleech_txt_ngu tưởng cho nhà chồng chị ấy hết lần này đến lần khác, chẳng tách hẳn mẹ chị ấy ra.”
“Nếu chị làm viên y tế thì sẽ công để kiếm sống, tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình nuôi được con gái. Hơn , để chị ấy dẫn theo con gái ở tại trạm y tế giải quyết được vấn đề chỗ ở, lo buổibot_an_cap tối trạm y tế có người trực, đúng là một công đôi việc. Hoàn cảnh nhàbot_an_cap chị người trong thôn ai cũng biết, để mọi người thấy thôn sóc mẹ con chịvi_pham_ban_quyen ấy nào, cũng để dân làng thôn ghi nhớ sự hy sinh của họ. Cháu chắc ai phản đối đâu ạ.”
“Ngônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quả phụ thì đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.netbot_an_cap tốt, không chỉ chăm chỉ còn gan dạ, cẩn thận, tính tình cũng hiền lànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Thế nhưng cô ấy chưa từng đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , biết chữ mà.”
thôn bị Tưởng Mộng nói cho xiêu lòng, nhưng vẫn lý trí nêu ra vấn đề thực tế nhất.
Vị trí nhân viên y tế tốt như vậy, tại sao lại để hời cho thanh niên tri ? Chẳng phải vì dânvi_pham_ban_quyen mình không có học thức, bẻ đôi không biếtleech_txt_ngu, chỉ biết bán cho đất bán lưng cho trời sao.
“Chú, chẳng phải còn cóvi_pham_ban_quyen sao ạ? Cháu có thể dạy chị Ngô Tử học chữ mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. cả có tìm người biết chữ đến thì y thuật cũng phải dạy lại từ đầubot_an_cap . Đằng nào cũng phải dạy, dạy mặt cũng đáng là bao.”
Nghe Tưởng Mộng Tình nói vậy, tư trưởng thôn bắt đầu lay động. Con bé nói không sai, thanh tri thức tuy có học nhưng hễ có cơ là bọn họ sẽ về thành phố, lúc đó mình cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thể giữ người ta lại được. Dân thôn mình kém gì chứ? Chẳng qua là không biết chữ thôi. Trừ điểm đó ra thì dân mình hơn hẳn đám thanh tri kia, vừa thạo việc lại vừa trách nhiệm hơn. Cóbot_an_cap sao không tiên cho người trong nhà trước? Đợi đến lúc bọn họ học xong bản sự, có cơ hội về phố liền phủi mông bỏ đi, chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải thôn mình xôi hỏng bỏng không sao?
Thật đúng là kiểu “lá khuất ”, vấn mà một cô như này còn nhìn thấu, mình lại không , đúngvi_pham_ban_quyen là càng già càng lú lẫn.
Nghĩ thông suốt , trưởng thôn hở bảo:
nhabot_an_cap , chú thấy chuyện nói khả thi đấy. Lát nữa về chú sẽ triệu tập cán bộ thôn họpvi_pham_ban_quyen biểu quyết chuyện này.”
thônbot_an_cap, cháu cũng biết chú là muốn giúp đỡ đám thanh niên tri thức chúng . Phầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn bọn làm việc còn không bằng một đứa , chú không giúp đỡ thì là từng đã sớm nhịn đói rồi. nhiên, dù họ làm việc đồng áng không giỏi, nhưng lại có ưu thế đã qua trường lớp, biết chữ, hay là chúng ta tận dụngleech_txt_ngu triệt điểm này đi ạ.”
Trưởng tuy bình thườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ít tiếp xúc với Tưởng Mộng Tình, qua một ngày hôm nay coi cũng đã khá thân thiết, biết ngay này lại có chủ ý quái quỷ gì rồi.
cao kiến gì thì nói mau đi, đừng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net úp úp mở mở nữa!”
“Chú, mình mở xóa mù chữ đi ạ.”
gì?”
“Lớp xóa mù chữ!”
“Chú biết rồi, tai lãovi_pham_ban_quyen già này chưa điếc, chú bảoleech_txt_ngu cháu nói chi tiết hơn xem nào!”
“Chú nói rồi đó, dân mình không chữ, còn thanh niên thì biếtvi_pham_ban_quyen. Thônvi_pham_ban_quyen mình nên lập lớp xóa mù chữbot_an_cap, để đám thanh tri thức dạy dân làng học chữ. Dân làng tự đăng ký, sau này thôn có công việc gì cần đến người chữ thì cứ chọn người học qualeech_txt_ngu lớp này.”
“Thế đám thanh niên tri thức có chịu ?”
niên tri thức nào muốn làm giáo viên dạy thay cũng có thể tự nguyện đăng , sẽbot_an_cap thưởng điểm công. Điểm công không cần quá , chỉ cần đủ bù vào số điểm họ còn nợ thôn hàng năm là được. Ai thành giảng dạy ưu tú, này khivi_pham_ban_quyen trường tiểu học của thôn được dựng thì sẽ ưu tiên dụng làm giáo viên chính thức.”
“Trường ? Đào đâu ra trường học?”
Trưởng thôn lạivi_pham_ban_quyen mờ mịt, thôn định khởi côngbot_an_cap xây trường từ bao giờ? Tiền đâu mà xây? Sao ông lạivi_pham_ban_quyen biết gì nhỉ?
Tưởng Mộng Tình nhìn vẻ mặt thật của trưởng thôn, cười hì hì nói:
“Phải có ước mơ chứ ạ, biết đâu mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày nào đó lại thành hiện thực thì sao.”
Trưởng thôn lúc này mới phản ứng , hóa bé này đang dạyvi_pham_ban_quyen ông cách “vẽ bánh” để khích lệ mọi người đây mà. Ông thở dài bất lực, nói:
“Thực ra thôn cũng đã xây trường tiểu học từ lâu rồi, ngay cả địa điểm xây trường chú cũng chọn xuôi , nhưng thôn mình , thực sự tiền mà .”
“Chúbot_an_cap ơi, chuyện tiền cứ gác lại một bên, thủ tục lập trường cóleech_txt_ngu dễ làm không ạ?”
“Tất nhiên là được, các lãnh đạoleech_txt_ngu trên huyện coi trọngleech_txt_ngu giáo dục lắm, tục đã được phê duyệt từ lâu rồi.”
“Chú thấy đấy, biện luôn nhiều hơn mà. Chú xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, giờ thôn mình chẳng phải đã có trạm y tế rồi sao, cứ này thì ngày có tiểu học cũng không đâu.”
“Cái connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này chỉ được cái miệngleech_txt_ngu, mà lão già này thích !”
“Chú , mình cứ mở cuộc động trước đã để xem ý kiến của mọi người thế . Không ép buộc cả phải tham gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng cứ nói trước cho họ rõ, ai tự mình từ bỏ thì sau nàybot_an_cap mất đi cơ hội đừng có trách người khác.”
“Hanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ha, sao trước đây chú không nhận ra con bé khôn như ranh thế nhỉbot_an_cap. cháu nói đúng, chuyện sau mà biết ? Giờ mình không lực, sau nàyvi_pham_ban_quyen lỡ mất hội cũng đáng đời thôi. Lát nữa chú sẽ với bọn họ để thông báo chuyện .”
Trưởng thôn cười không được miệng, cảmleech_txt_ngu thấy ngày hôm nay toàn là chuyện tốt lành.
Chiếc xe bò lộc cộc lăn thôn, lão thôn trưởng vội vã hô hào mọi ngườileech_txt_ngu đi họpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lúc đi cũng không quên quay đầu dặn dò Tưởng Mộng Tình mấy ngày tới hãy nghỉ ngơi tốt, đợi khi trạm y tế sửa sang xong sẽ báo cho cô sau.
Tưởng ngoan ngoãn tiễn thôn trưởng đi khuất, sau đó mới chào tạm biệt lão Đầu đang đánh , một mình địu mấy chục cân đồ đạc đi nhà.
Lúc cô về đếnbot_an_cap nhà, Khổng Khánh Chi và Diệp Linh chưa làm. Tiện món phá lấu xương hầm đều cần thời gian, bắt tay vào làm việc ngay.
gian chính có hai chiếc nồi lớn, một nồi đang xương, nồi còn lạileech_txt_ngu thì đang kho phá lấu.
Xem lạivi_pham_ban_quyen gian, cô ước chừng nửa tiếng nữa là Diệp Linh Linh và Khổng Khánh Chi sẽ đi về.
Cô đi qua sân sau nhà Diệpleech_txt_ngu Linh Linh, dùng bếp nhà cô để nấu một nồi cơm lớn, cònvi_pham_ban_quyen bên cạnh một nồi nước nóng.
Bố cụcvi_pham_ban_quyen nhà Linh và Khổng Chi giống hệt nhau. Trước đó Khổng Khánh Chi đã nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với cô rằng, hai bếpleech_txt_ngu bên đềuleech_txt_ngu bậnbot_an_cap đủ dùng thì cứ việc trưng dụng bếp bên nhà Diệp Linh.
Mộng Tình rửa sạch gan lợn và tim , lại ra sau vườn hái thêm ít rau phụ trợ, đợi hai người kiavi_pham_ban_quyen tan làm làbot_an_cap có thể xào .
“Thơm quá, chắc chắn là chị dâu nhỏ đã rồi!”
Người chưa thấy đâu nhưng giọng của Diệp Linhbot_an_cap Linh truyền vào trước: “Chị dâu nhỏ , chị làm món gì mà ngon thế!”
Linh Linh vừa từ ngoài chạy vào gian chính đã vội hỏi Tưởngvi_pham_ban_quyen Mộng , vừa hỏi vừa hít không khí.
“Chị dâu nhỏ, em ngửivi_pham_ban_quyen mùi !”
Khổng Khánh Chi đi theo phía sau, thật sự không nhịnbot_an_cap được nữa, bèn gõ vào sau gáy Diệp Linh Linh một cái.
ăn ăn! Diệp Lão Lục, cậu là manội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đói đầu thai à? không tâm xem chị dâu nhỏ thi cử thế nào trước đã?”
“Àbot_an_cap rồi, chị dâu ơi, chị thi thế nào rồi?”
Tưởng Mộng Tình nhìn hai cô nàng tinh nghịch , không được mà miệng cười.
cũng ổn, được hạng nhất. Đợi trạm y tế xâyvi_pham_ban_quyen , sẽ là bác sĩ đất của thôn tavi_pham_ban_quyen.”
“Em chị dâu nhỏ của chắc chắn không vấn đề gì mà, cậu cứ suốt ngày lo vớ vẩn.”
Nghe tin Tưởng đỗ hạng nhất, Diệp Linh Linh lập tứcbot_an_cap lại Khổng Khánh Chi, kết quả lại Khánh Chi không nương tay vỗ cho một nữa.
“Tớ biết chị dâu nhỏ chắcleech_txt_ngu chắn sẽ được, nhưng cũng phải hỏi thăm một chút chứ, đồ ham ăn như thì biết cái gì!”
“Phải phải phảibot_an_cap, côbot_an_cap nãi nãi, cô nói gì cũng , nhưng tay nhẹ chút được không? Tôi sắpvi_pham_ban_quyen bị cô đánh xác rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này!”
“Cậu tannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xác thử cho tớ xem nào!”
Khổng Khánh Chi làm bộ định đánh tiếp, dọa Diệp Linh Linh vàng trốn sau lưng Tưởng Mộng Tình. Tưởng Mộng Tình hết cách, đành đứng ra làm người hòa .
“Được rồi rồi, đừngleech_txt_ngu , hai đứa lụng cả rồi, không thấy mệt sao?”
“Chị , bánh bao nhân chayvi_pham_ban_quyen sáng chị làm ngon quá mất, ăn xong là hếtbot_an_cap đau lưng mỏi gối, làm việc hăng hái, chẳng mệtbot_an_cap chút nào.”
Nghe Linh Linh lẻo mép, Tưởng Tình cười nói:
“Bánh bao nhân chay mà tác dụng lớn vậy sao? Thế thì tối em tiếp tụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn chay , kẻo ăn thịt vào lại hăng quá hóa rồ thìbot_an_cap rắc rối lắm.”
Nhìn bộ dạng tiếc nuối của Diệp Linh, Tưởng Tình và Khổng Khánh Chi được một phen cười nghiêng ngả.
“Được rồi, bên nhà Linh Linh cóbot_an_cap nước nóng đấy, đứa đi lấy nước tắm rửa đi, để chị xào thức .”
lệnh!”
Hai ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng thanh lời rồi xách xô đi lấy nước tắm.
Tưởng Mộng nhìn theo người, khóe không tự chủ được mà cong lên. Cô cảm thấy từ khi sống chung hai người họ, tính cáchvi_pham_ban_quyen của mình cũng trở bát và hay đùa giỡn hơn.
món tim lợn xào tái gannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lợn xào. Đây đều là món ăn gia cô thường ở kiếp trước, trong hoàn tại, chúng coi là những món mỹ vị hiếm có.
Thức ăn dọn ra bàn, Diệp Linh Linh sướng rơn: “Xa xỉ quá đi mất, em không phải đang mơ đấy chứ?”
Tưởng Tình hơileech_txt_ngu ngại ngùng nói:
“Vốn dĩ chịbot_an_cap định mua ít thịt ngonleech_txt_ngu về , nhưng đợi kết quả ra thì quá, cửa hàng ứng chỉ còn lại mấy khúc xương và lòng này thôi. Hai đứa nếm thử xem, chị thấy cũng ngon hơn thịt đấy.”
Diệp Linh Linhvi_pham_ban_quyen và Khổng Khánh cũng chẳng khách . Đũa của Diệp Linh Linh nhắm thẳng vào đĩa đại tràng phá lấu đã cắt đoạn, còn Khổngleech_txt_ngu Khánh Chi thì gắp một miếng gan xào.
Tưởng Mộng nhìn người ăn đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thèm ngẩngbot_an_cap đầu lên, liền hỏi:
“Thế nào?”
“Ừm, ngon lắm!” Hai người đồng thanh đáp.
dâuleech_txt_ngu nhỏ, đây là tràngbot_an_cap thật ? mà không ngấy, thơm quá đi mất.”
Diệp Linh Linhleech_txt_ngu vừa hỏi vừa thêm miếng đại tràng bỏ vào , vẻ mặt đầyvi_pham_ban_quyen tận .
“Đúng vậy, nhưng hai đứa yên tâm, năm sáu lần rồi, sạch sẽ lắm.”
“Thật luôn ?! Chị dâu nhỏ, tay nghề của chị đúng là tuyệt đỉnh. Sau này nếu có cơ hội về thành phố, chúng ta cùng mở tiệm ăn , chắc chắn sẽ to!”
“Đúngleech_txt_ngu đúng, chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dâu nhỏ, Lão Lục nói đúng đấy, lúc chúng ta sẽ mở quán ăn , không đặt trước là không thèm luôn!”
“Xem đứa giỏi kìa, ăn đi. Đúng rồi, ngày mai hai xe không?”
“Chị dâu cần dùng thì cứ lấy mà đi, với Diệp Lão Lục đi làm suốt, chẳng dùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến bao giờ đâu.”
“Đúng đó chị dâu, chị cứ dùng tự nhiên, lúc nào em em sẽ báo chị .”
“Đượcvi_pham_ban_quyen, ngày mai chị còn lên huyện một chuyến. Nghĩ xe bò chậm quá muốn mượn xe đạp của .”
“Chị dâuvi_pham_ban_quyen, chúng là người một nhà cả, mượn với chả hỏi gì chứ. Đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của tụi em cũng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của chị, cứ dùng thoải mái.”
“Được, ơn hai đứa.”
cơm cả người đều vô cùng thỏa .
Diệp Linhleech_txt_ngu cầmleech_txt_ngu một khúc xương ống đã gặm sạch thịt, dùng ống hút làm cọng hút nốt miếng tủy cuối cùng rồi thở dài luyến tiếc.
“Tại sao vậy chứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Cái bụng bảo em là nó no rồi, nhưng cái lại bảo em làvi_pham_ban_quyen nó vẫn muốn ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếp?”
Khánh Chi đang dọn bàn nghe không nhịn được mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắng:
“Còn vì sao nữa? là vì cậu tham ăn rồi.”
“Không thể là vì chị nhỏbot_an_cap làm quávi_pham_ban_quyen ngon ?”
“Thế thì vẫn là vì cậu tham ănleech_txt_ngu thôibot_an_cap.”
Nghe người bắt đầuvi_pham_ban_quyen đấu kiểu trẻ con, trong lòng Tưởng Mộng Tình dâng lên một nỗi niềm mãn nguyện khó tả. Có lẽ đây chính là cảm giác của gia đình. Kể khi mẹ và ông ngoại lầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua đời, cô bao giờ cảm thấy nhẹ nhõm thế này.
không chủ nghĩ Hoắc Đình, người đàn ông đã cứu cô và nói sẽ chịu trách nhiệm với cô.
Nếu không có anh, lẽ cô đã chết chìm dòng sông lạnh lẽo đó rồi. Anh đã cứu mạng , và theo cách của riêng mình, âm chăm sóc cho cô.
vi_pham_ban_quyen thích anh không? cũngvi_pham_ban_quyen không biết. Tuy kiếp trước từng trải qua hai cuộc hôn nhân, nhưng cuộc nào là cô tự nguyện, nên cô cũng chẳng thế nào mới thực sự là thích.
biết rằng thỉnh mình nghĩ anh. Khi chuyện vui, người cô muốn chia sẻ cùng nhất anh. Nghĩ đến tươngbot_an_cap lai sẽ kết hôn với anh, côleech_txt_ngu cảm thấy rất vui vẻ.
dâu nhỏ, chị đang nhớ anh Đình của em đấy ?”
Giọng nói Diệp Linh vang lên từ phía khiến cô mình.
“Làm gì có? Sao em biết?”
Tưởng Mộng Tình chỉ muốn tự vả vào miệng mình, lại lỡ lời nói ra thế không biết, khuôn mặt cô đỏ bừng lên trông thấy.
, mỗi lần Chi Chi nhớ anh Túc nhà cậu ấy cũng đều có vẻ mặt tươngvi_pham_ban_quyen tư thế này đây”
“Cậu nói vi_pham_ban_quyen hả?!”
Giọng nghiến răng nghiến lợi của Khổng Khánh Chi vang lên phía , ngắt lời Diệp Linh Linh.
Diệp Linh Linh cảm thấy đại sự không ổn, lập tức đánh lảng.
“Hôm nay thời đẹp , em ăn no quá rồi, phải ra ngoài đi đây. Chi Chi, chị dâu nhỏ, hai người nghỉ ngơi sớm đi nhé, mai gặp lại!”
Nói xong, cô chạy biến đi mất. Tưởng Tình biết nên thẹn thùng hay nên bội , thầm nghĩ lần khi Diệp Linhleech_txt_ngu bị Khổng Khánh Chi đập, mình có nhảy giúp một tay không nhỉ.
bỏ lại giữa sân, Tưởng Mộng Tình và Khánh ngơ nhìn nhau hồi lâu, rồi không nhịn được mà cùngvi_pham_ban_quyen bật cười.
Tưởng Mộng Tình thầm nghĩ, có lẽleech_txt_ngu mình cũng có tình với Hoắc Đình thật. Chẳng phải Diệp Linh Linh đã rồi sao, dángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàng khi nhớ đến Hoắc Đình hoàn giống hệt biểu cảm của Chi Chivi_pham_ban_quyen khi nghĩ về người . Còn những chuyện khác, nàng tự động bỏ , coi như không nghe thấy, chẳng hề hay .
Khổng Chi đưa một chiếc bọc nhỏ quấn trong khănvi_pham_ban_quyen taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến mặt Tưởng Mộngbot_an_cap Tình. Thấyvi_pham_ban_quyen nhìn mình vớileech_txt_ngu ánh mắt nghi hoặc, Khổng Khánh Chi mỉm cười giải thích:
“Trong này là ít phiếu tiền. dâubot_an_cap nhỏ, chẳng phải mai chị định lên huyệnbot_an_cap sao? Nếu có đi qua cửa hàng bách hóa tiện thể mua ítbot_an_cap thịt về nhé, cái ham Linh Linh kia vẫn đang mong ngóng lắm .”
Nghe Khánh Chi giảibot_an_cap xong, Tưởng Tình vàng xua tay:
“Thôi, không cần đâu, tôi có tiền mà. Sáng maivi_pham_ban_quyen tôi sẽ ghé hàng bách hóa xem sao, nếu có đầu thì mua một , chúng tavi_pham_ban_quyen làm món thịt đầu heo kho. Đầu heo không cần dùng phiếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mà ăn còn ngon hơn thịt những chỗ khác nữa.”
dâu nhỏ, chị cứ cầm lấy đi, em với Linh Linh không thể cứ để chị tiền mãi được.”
“Mãi chỗ nào chứ, tôi mới chỉ mua có một thôi mà, có cần phải tính toán rạch ròi thế không? Sao hai người không tính chuyện tôi còn đang ởleech_txt_ngu nhờ các , lại còn ăn gạo nữa?”
dâu, chị chuyển đến đây ở chúng em được thơm rồi. Với , sức ăn của chị nhỏ thế thì tốn bao nhiêu đâu. Em Diệp Linh Linh trước đây đi buôn bán ở chợ đenbot_an_cap cũng kiếm được khá, thật sự đừng khách với em.”
Thấy Khổng Khánh vô cùng kiên trìleech_txt_ngu, Tưởng Mộng Tình đành bàn bạc cô:
“Thế này đi, lần thì thôi, sẽ cùng người tiền, đến đó chúng ta không cần khách sáo nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chi phí sinh hoạt cứ khấu trực tiếp từ tiền kiếm được, có được không?”
Khánh Chi suy nghĩ một lát về nghị của Tưởng Mộng Tình rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy cũng khả thi. hái nấm là một công việc kỹ thuật, không thể thiếubot_an_cap sự sức của Mộng Tình, thế nên cô gật đồng ý.
Hai cô gái tròvi_pham_ban_quyen chuyệnleech_txt_ngu thêm một lát ngoài sân rồi nấy về phòng nghỉ ngơi. Ở vùng nông thôn thời này chưa có điện, nên sau khibot_an_cap trời cũng có hoạt động giải trí nào, cơ bản ai không có gì đều về phòng đi .
Một đêm không mộng mị, Tưởng Mộng Tình dậy từ rất sớm, nước hầm xương nấu ba mì. Khổng Khánh Chi và Diệp Linh ăn sáng xong liền đi làm ngay.
Tưởng Mộng Tình xếp một hộp cơm đựngleech_txt_ngu đại tràng và phổi heo kho sẵn vào gùi, sau đó đặt gùi lên giá thồ sau xe đạp. Khóa cửa xong xuôi, nàng đạp xe hướng thẳng về phía lỵ.
Ngồi trên xe , tâm trạng của Tưởng Mộng Tình vô cùng tốt, nàng vô thức ngâm nga điệu nhạc nhỏ.
giao dịch ngày hôm nay thành côngvi_pham_ban_quyen, nàng sẽ trở thành mộtleech_txt_ngu tiểu phú bà. Không phải quá yêu tiền, mà chủ yếu có rất việc nếu thìleech_txt_ngu không thể làm được.
Với năm nghìn tệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân sâm này, nàng sẽ không cần phải lo về tiền bạc trong vài năm tới. có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm sinh sống, học tập khởi , hoàn toàn thoát cái gia đình hút máu kia. Chỉ cần nghĩ đến thôi là nàng thấy vui vẻ rồi.
Tốc độ của xe đạp nhanh hơn nàng tưởng. Khi đếnvi_pham_ban_quyen huyện, cửa hàng bách chưa mở cửa, nhưng thuốcleech_txt_ngu thì mở khá sớm. vậy, nàng khóa xe ngay trước cửa tiệm , đeo bước vào trong.
Dươngvi_pham_ban_quyen Khả Ký thấy nàng đến thìbot_an_cap nhiệt tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đón vào hậu viện.
Dương gia tử đang luyện Thái Cực Quyền sân sau. Tưởng Mộng Tình ngăn Dương Khả Ký định gọi ông lại, nàngbot_an_cap tự tìm một chiếcleech_txt_ngu ghế đẩu nhỏ, ngồi một bên lặng lẽ nhìn gia tử đi quyền.
Nhìn ông cụ, không kìm được nhớ tới ông ngoại của mình. Năm đó khi ông ngoại luyện quyền ở , cũng ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ bên cạnh như thế này xem. Nghĩ đến đây, đôi mắt nàng bỗng đỏ hoe.
gia tử luyện quyền, nhìn thấy cô nương ngồi trên ghế đẩu với đôi mắt đỏ hoe thì giật mình kinh hãi. cứ ngỡ đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra chuyện gì, vội vàng lên hỏi han:
“Cô nương, sao thế này? Có chuyện gì xảyvi_pham_ban_quyen sao? rồi?”

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (1)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
Yến Nhi

Yến Nhi

4/5/2026 lúc 3:57 chiều

Ngủm 1 lần rồi mà vẫn ngu vậy