Nữ Thanh Niên Tri Thức Trọng Sinh Năm 60 Có Bàn Tay Vàng Mang Không Gian Về Quê Làm Giàu

Nữ Thanh Niên Tri Thức Trọng Sinh Năm 60 Có Bàn Tay Vàng Mang Không Gian Về Quê Làm Giàu

Tiểu Lăng full 09/08/2026 272 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

🚀 **Trọng Sinh Thập Niên 60: Gom Sạch Gia Sản, Vả Mặt Tiện Nữ!**

Tiếng cửa bị đập thô bạo chát chúa vang lên, gia đình lũ “sói mắt trắng” Giả Lệ Lệ đang ập đến với mục đích vơ vét sạch sành sanh tài sản của nhà Ôn! Ký ức kiếp trước ùa về, Ôn Oản bất ngờ thấy vết máu trên tay bị miếng ngọc bội cổ hút sạch. Lần này, cô quyết không đứng nhìn bất lực; chỉ cần thầm niệm “Thu!” một lần, toàn bộ đồ đạc quý giá của căn biệt thự đã tan biến, bay vào không gian tùy thân của cô một cách triệt để!

Mở mắt vào ngày 7 tháng 8 năm 1968, tiểu thư Ôn Oản bàng hoàng nhận ra mình đã trọng sinh. Quay về đúng đêm mang tính bước ngoặt, cô mở khóa một không gian bí mật chứa dòng linh tuyền trong suốt và mảnh đất đen rộng mênh mông. Bỏ lại vị hôn phu quân nhân mang hàm Đoàn trưởng Tạ Tiêu lạnh nhạt, cô kiên quyết trả lại hôn thú để tự đi trên con đường riêng. Với danh nghĩa trí thức trẻ, cô lên đường đến vùng nông thôn hẻo lánh thuộc huyện Cống để bảo vệ cha và em trai nhỏ đang chịu đựng trong chuồng bò. Trong đêm đen gió rít, Ôn Oản lén mang nước linh tuyền và thịt bò tới chăm lo, cứu cha khỏi những cơn ho sặc sụa như xé phổi. Cạnh đó là tiếng phích nước sôi dội thẳng vào mặt ả tiện nữ Tôn Hồng Mai, và âm thanh xương cốt răng rắc khi cô vặn ngoặt tay gã bác sĩ dê xồm Tiền Quý đầy uy lực!

**Tại sao bạn KHÔNG THỂ BỎ QUA bộ truyện audio này?**

* 🔥 **Nữ cường “não to”, vả mặt cực gắt:** Không có chỗ cho sự yếu đuối, Ôn Oản làm chủ mọi bước đi, từ việc thâu tóm gia sản với tốc độ ánh sáng cho tới chiêu trò “đòn gậy ông đập lưng ông” khiến kẻ vu khống ngã xuống và tự đổ mình vào vũng nước sôi nóng bỏng, nghe thôi đã thấy phấn khích tận óc!

* 💎 **Bàn tay vàng “hack game” siêu ảo:** Không gian tùy thân của cô tích tụ dòng linh tuyền có khả năng chữa bệnh diệu kỳ và xua tan mỏi mệt. Đất đen màu mỡ gieo hạt xuống, chẳng bao lâu đã cho ra những củ nhân sâm khổng lồ, căng tròn và khỏe mạnh.

* ⚔️ **Tuyến tình cảm mập mờ cuốn hút:**Một bên là vị hôn phu Tạ Tiêu oai phong, kiên quyết bảo vệ cô và không đồng ý hủy hôn. Bên kia là con trai trưởng thôn Lâm Đông Dã với vẻ “bad boy” ngạo nghễ, nhưng lại nhanh chóng ra tay cứu mỹ nhân một cách cực kỳ bất ngờ.

🎧 Đeo tai nghe, tăng volume lên để đắm chìm trọn vẹn trong không gian thập niên 60 đầy mưu mô nhưng cũng cực kỳ “đã cái nết”. Bấm **PLAY** ngay để đồng hành cùng Ôn Oản trên tfullaudionet! Dàn voice talent xịn sò đang chờ bạn khám phá đấy!

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
Nữ Thanh Niên Tri Thức Trọng Sinh Năm 60 Có Bàn Tay Vàng Mang Không Gian Về Quê Làm Giàu cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Ôn Oản bị đánh thức tiếngbot_an_cap chim hót.
Không phảivi_pham_ban_quyen chim thật, mà là âm thanhvi_pham_ban_quyen phát ra từ đồng hồ quả lắc mua từ Cảng Thành. Thế nhưng, cái “đồng hồ chim” chẳngbot_an_cap phải bị đập nát tươm lúc nhà bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tịch thuleech_txt_ngu tàibot_an_cap sản rồi sao?!
Ánhbot_an_cap đờ, chằm nhìn vào lịch mặt đồng hồ: Ngày tháng 8 1968.
Cô trọng sinh rồibot_an_cap! Trở lại đúng cái đêm mang tính bước ngoặt ấy.
Lúc này, nhà họ Ôn vừa mới bị thanh trừng. Ba cô ông Ôn Minh Hoa và em trai đã bị đưa đi điều tra. Còn cô, nhờ có danh “vị hôn thê quân nhân” làm bùa hộ mệnh nên tạmbot_an_cap thời được giữ để “chờ thẩm ”.
Thế nhưng, vệ binh chưa thấy , mà Giả Lệ Lệ cô thiên kim giảbot_an_cap mạo kiavi_pham_ban_quyen mò đến trước.
Giả Lệ Lệ vốn là trẻ mồ côi ba Ôn tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bụng nuôi. Ai ngờ nhà họ Ôn vừa xảy , cô ta lập mặt như lật bánh tráng. Chẳng những vội vã phủileech_txt_ngu sạch hệ vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ Ôn giữa thiên bạch nhật, trong đêm, cô còn kéo theo cha mẹ ruột tờbot_an_cap giấy ủy quyền quản sản giả mạo, cuỗm sạch sành những đồ đạc có giá trị của nhà họ Ôn.
Đến khi đội kiểm thực sự ập tới thì nhà họ Ôn đã trống huơ trống hoác. Ba vì thế mà bị đội thêm mũ “ tán tài sản” to tướng.
Nghĩbot_an_cap đến đây, móng tay Ôn Oản bất giác phập vào lòng bàn tay, đầu tay trắng trẻo thon rướm máu lúc nào không hay.
Không được! Lần này cô tuyệt đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thể trơ nhìn con sóileech_txt_ngu mắt đó dọn sạch mình!
Ánh mắt cô xoay chuyển, rơi vào miếng ngọc bội kỹ, khiêm tốnvi_pham_ban_quyen trên bàn trang điểm. Đó là đồ chơi cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tình cờ tìm trong góc nhà bé. Kiếp trước, khi ăn cắp nó, Giả Lệ còn mang khoe khoangleech_txt_ngu trước mặt cô, bảo đó báu vật
Ôn Oản vừa cầm miếng ngọc bội lên, máu trênleech_txt_ngu đầu ngón lạibot_an_cap nó hút trọn vào trong. Giây theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, một sức mạnh bí kéo tuột cô vào một không gian hoàn xa lạ.
Cô đảo nhìn quanh, phát hiện nơi này được chia thành hai tầng. Tầng một có một dòng linh tuyền trong vắt và mảnh đất đen rộngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , rộng đến mức cô cũng chẳng đoán được diện tích, tóm lại là bao la bát ngát. Tầng hai thì giống như một cái kho rộng không nhìn thấy điểm dừng.
Quảbot_an_cap nhiên là báu vật!
trung toàn bộ tinh thần, niệm phíavi_pham_ban_quyen bàn trang điểm trong phòng ngủ. Trong nhủ : “Thu!”
mắt một cái, chiếc bàn điểm mạ vàng lấp lánh, cùng toàn bộ lược, chai lọ lỉnh kỉnh bên trên lập tức bốc hơi khỏi không khí.
Thật thu vào được !
môi Ônleech_txt_ngu Oảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khẽ nhếch, ánh mắt vốn trong trẻo lạnh lùng nay bỗng rực sáng.
Cô chạy thẳng lên kho ở hai. Mườivi_pham_ban_quyen mấy cái rương gỗ não , bên trong ngay ngắn những thỏi “đại hoàng ” (vàng thỏibot_an_cap), tiền “ đoàn kết” (tiền mệnh giá 10 tệ), cùng vôbot_an_cap số dược liệu trân quý.
!
Cô qua tiếp thư phòng, dọn sành sanh những món đồ cổ, , đồng hồ ba cô cất , cả mấy bức thư và sổ sách có khả năng gây rắc rối Mặc kệ có dùng được hay không, gom hết đi đã!
sau đó, cô cànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quét phòng ngủvi_pham_ban_quyen, từ quần bốn mùa trong tủ, vải , chăn , cho đến trangleech_txt_ngu sức, mỹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phẩm trên bàn tất tần tật không chừa một món.
cùng khách vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bếp. Nào là , đồ điện, xoong nồi mâm , gạo mì dầu , thậm chí đến mấyleech_txt_ngu viên than tổleech_txt_ngu ong lăn lóc trong góc cũng bị cô “hốt” .
Căn biệtbot_an_cap thự nhà họ Ôn bị sạch với tốc độ ánh sáng. Giờ đây, nhà chỉ còn lại mấy nội thấtvi_pham_ban_quyen to cồngleech_txt_ngu kềnh, rẻ tiền và một bãi chiến trườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do đích thân Ôn Oản công ngụy tạo. Vài tờ tiền giấy mốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net meo, ghế đẩu ngã lóc, ngăn kéo bị kéo tung, rác rưởi rải rác khắp sàn
Hoàn hảo! Trông y một hiện trường vừa bị trộm cướp quét.
Đúngleech_txt_ngu này, cánh phòng khách bị ai đó bạo tông cửa xông vào.
Ônvi_pham_ban_quyen Oản vội vàng kéo lại vạt áo ngủ, lên mặt hoảng loạn tột độ rồi lật đật chạy xuống lầu.
“Chị ơi! Chị tỉnh rồi àbot_an_cap?”
Mộtleech_txt_ngu giọng nói õng , làm bộ tịch vang lên, mang theo sự “quanleech_txt_ngu tâm” được vắt ra đến mức giả trân.
Chỉ thấy Giả Lệ Lệ xúng xính trong bộ đồ Lênin mới tinh, thắt hai bím đuôi sam bóng nhẫy, trên thấp thoáng nét ưu việt khó giấu. Đứng cạnh ả là một nam trung niên, gã đàn ông thì mặt màyvi_pham_ban_quyen rảo hoạt, mắt la mày ; còn mụ bà thì mắt lamleech_txt_ngu phòng khách.
Hai kẻ này không ai khác chính làleech_txt_ngu mẹ ruộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net củabot_an_cap Lệ Lệ: Tài vàvi_pham_ban_quyen Trương Hoa. Trong Trương Thúy xách hờ một cái túi lưới, bên trong chỏng chơ quả táo héoleech_txt_ngu quắt.
Giả Lệvi_pham_ban_quyen bước đến chân cầu thang, nắm lấy tay Ôn Oản: “Chị, tụi nghe nói nhà mình xảy ra chuyện, ba và em trai Haizzvi_pham_ban_quyen, lo đến mức mất ăn , phải tốcvi_pham_ban_quyen đến thăm chị đây.”
Giọng chân thành thiết vô . không phải Ôn Oản đã từng nếm mùi phảnvi_pham_ban_quyen bội từ ả ở trước, cô cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
“Đúng thế đấy Oản nha đầu, chúng tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một nhà, lúc hoạn nạn thế này thì đỡ lẫn nhau chứ!” Trương Thúy Hoa lên một bước, con ngươi đảo tục nhìn mấy tủ và kệ trống trơn, trên mặt xẹt qualeech_txt_ngu một tia hoangleech_txt_ngu mang.
Giảbot_an_cap Lão Tài cũng xoa tay, khanvi_pham_ban_quyen: “Phải phải, giờ tình hình thẳng, bọn chú nghĩ đồ đạcbot_an_cap trong nhà ngộ nhỡ đám người
“Khụ khụ, bị tịch thu thì phải tội thêm bậc sao? Bọnleech_txt_ngu phải liềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạng đến đây để giúp cháu ‘bảo quản’ đấy! Cháu xem, giấy bịbot_an_cap sẵn cả rồibot_an_cap đây !” vừa nói vừa móc từ trong ngực ra một tờ giấy nhàu , trên vẽ vẽ vượn mấy chữ chẳng ra hàng .
! Bảo quản á? tờ á?
Trong lòng Oản lạnhbot_an_cap, nhưng trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt lại càng tỏ ra trắng , bất lực: “Bảo bảo quản gì cơ?”
“Nhà cháu vừa bị trộm khoắng rồi, cònvi_pham_ban_quyen leech_txt_ngu mà bảobot_an_cap nữa!”
“Bị trộm á?!”
Giả Lệ giật thót, đảo mắt nhìn quanh một vòng, lúc chậm chạp nhận ra Quá sạch sẽ! Sạch đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mức quỷ dị. Đừng nói là đồ quý giá, đến cái bình hoa sứt mẻleech_txt_ngu cũng chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy hơi!
Tim ả thịch mộtbot_an_cap , dự cảm chẳng lành .
“Chị, nói bậy bạ gì thế? Nhà sao lại có được? Lúc bọn em vào cửa vẫn đóng ỉm mà”
“Chínhvi_pham_ban_quyen trộm đấy!” Oản đột nhiên nâng cao giọng, hoảng thẳng tay vào mặt gia đình Giả Lệ Lệ: “Tôi vừa ngủ dậy đã thấy nhà cửa thành ra thế này , bao nhiêu đồ đạc bay sạch! Thế rồi các người xông vào.”
“Có là các người làm không?!”
Cô vừa gào , vừa nhào phía cửa lớn, hướng ra ngoài hẻm hét ruột gan: “Có ai ! Bắt trộm! Có vào tôi dọn sạch đồ rồi!!!”
Tiếng gào thê lương lập tức vang vọng cả phố.
Gương mặt đạo đứcbot_an_cap của Lệ Lệ nháy mắt méo xệch.
“Ôn ! rồi! Chị ngậm máu phun người!” Ả rít , bịt miệngbot_an_cap Ôn Oản.
“Dừng tay!!!”
“Làm cái gì đấy hả?!!”
Đúng lúc này, ánh đèn pin lòa quét , mấy người đeo băng đỏ cực kỳ nhanh nhẹn ập vào trước cửa.
chí! Các đồng chí đúngvi_pham_ban_quyen lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá!” Ôn Oản như vớ được cọc, nước mắt tuôn rơi lã chã: “ chúng là trộm! Mọi người xem nhà tôi , chẳng cònleech_txt_ngu cái gì cả! Chúng nó vơ xong giờ còn định tôi đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này!”
khéo léo để lộ vạt áo ngủ xệchleech_txt_ngunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay bị túm bầm tím của mình.
Đám người có mặt chứng cảnh đó, ánhvi_pham_ban_quyen mắt lập tức trởleech_txt_ngu nên sắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẹm.
“Không! Không đâu!” Giả Lệ Lệ cố nuốt hoảng loạn vào trong, nặnbot_an_cap ra giọng nức : “ đồng đừng nghe chị ta nói bậy! Tôi làvi_pham_ban_quyen Giả Lệ Lệ, con nuôi nhà họ Ôn, đây là ba mẹ ruột của tôi. Chúng tôi sợ tài sản nhà họ Ônleech_txt_ngu bị kẻ ngó nên đặc biệt mang giấy tờ tới giúp bảo quản thôi!”
“Ai ngờ vào cửa chị tavi_pham_ban_quyen đã vu oan cho chúng tôi! Chắc chắn là chị ta tự tài sản đi bù lu loa lên!” Ả móc tờ “giấy quyền” của Giảleech_txt_ngu Lão Tài ra, cuống cuồng muốn chứng minh sự trong sạch.
Thế , chí đỏ chẳngbot_an_cap thèm liếc tờ giấy lộn ấy lấy một cái.
“Tốt bụng đến bảo à?” hừ lạnh, chỉ tay vào căn phòng trống hoác: “ quản đến cái cọng lông cũng không sót lại thế kia? Mà họ Ôn bảo các người là trộm, các người chột dạ gì? Lại định động tayleech_txt_ngu hả?”
“Tôi”
Giả cứng họng. Ả cóbot_an_cap tính rát cũng không nghĩ ra sao nhà họ Ôn lạivi_pham_ban_quyen bị vơ sạch sẽ này? Lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net càng không ngờ Ôn Oản lại tàn nhẫn đến mức tiếp hô hoán bắt trộm.
“Không phải đâu chí ơi! Thật sự không phải bọn làm!”
tình hìnhbot_an_cap không ổn, Trương Thúy Hoa tức lôi bản nanh ra: “Là Ôn đấy! Chắc là con ranh giấu đồ đi rồi muốn hãm hại gia đình tôi, nó”
“Ngậm mồm!” Đồng chí tiểu tướng băngleech_txt_ngu đỏ cạn kiên nhẫn, cau quát : “Ồn ào cái ! Ăn trộm đồ đạc rồi còn dám đập nạn nhân, lôi hết về cho tôi! thẩm cho ra hồn!”
“Không! không được bắt ! Tôi là thanh niênbot_an_cap tiến bộ! Tôi đã vạch rõ giới với nhà này từ lâu ! Tôi là”
Giả Lệ Lệ giãy giụa kịch liệt, nhưng các đồng chí băng đỏ bực mình bẻ ngoặt tay ả ra sau. Giây phút bị lôi xềnh xệch qua bậu cửa, Giả ngoái phắt đầu lại, ánh mắt ghim chặt vào Ôn như muốn ăn tươi nuốt sống.
Ôn Oản, con nhân kiabot_an_cap, mày đợi đấy!
Oản đónvi_pham_ban_quyen lấy ánh mắt của Giả Lệ Lệ, nét mặt thản nhiên như không.
Gia sản nhà họ Ôn, đãleech_txt_ngu giữ rồi! Tiếpleech_txt_ngu theo, phải đi cứu ba embot_an_cap trai thôi.
Còn gã sĩ quan quân đội là vị hôn phu
Đáy Ôn thoảng qua một tia u . Kiếp này cầu cầu, lộ quyleech_txt_ngu lộ, đường ai đi thôi!
Chân trời rạng sáng đằng Đông.
Một người đàn ông lặng lẽ đứng ngoài sân. Anh mặc bộ quânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phục chỉnh tề, vai phiu không một nhăn. mặt chẳng vương chút biểu cảm, nhưng ánh mắtbot_an_cap lại khóa chặt bóng dáng thả trong sân.
Ôn Oản vừa tiễn người hàng cuối cùng về, mắt nhìn quanh xác còn ai mới thở phào nhẹ . khẽ cong khóe môileech_txt_ngu, toát lên một vẻ yêu kiều mà kiêu ngạo, lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẹp đến mức làm nao .
Khuất sau cửa, yết hầu người đàn ông khẽ trượtbot_an_cap lênleech_txt_ngu xuống, nhanh đến mức tưởngvi_pham_ban_quyen ảo giác.
Ôn Oản định xoay người bước vào nhà, nhưng linh tính mách điều gì đó khiến cô khựng lại. Một thứ cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tả thôileech_txt_ngu thúc côbot_an_cap ra cổng.
Quả nhiên, một cái liếcvi_pham_ban_quyen mắtleech_txt_ngu, đã thấy xanh áo lính quen thuộc. Máu trong người phút chốc như .
Tiêu.
Anh vẫn mặc bộ quân phục ấy, lớn, oai phong, ngũ quan góc cạnh xuất chúng. Nhưng ánh mắt vẫn lạnh nhạt và cách như xưa.
Tạ Tiêu nhìn phụ nữ đang ngẩn ngơ trước mặt, sợ cô không nhận ra mình nên giới kỳ gọn: “ là Tạvi_pham_ban_quyen Tiêu.”
Ôn Oản biếtleech_txt_ngu anh là ai chứ. Người đàn , cô dùng thanh xuân để yêu thương
Kiếp trước, Tạ Tiêu vì muốn báo ân nên mới lấy .
Cuộc hôn nhân của bọn họ ngay từ lúc bắt đầu đã là một sai lầm.
Cô là tiểu thư của gia đình có thành phần tư bản, còn hệ đỏ thứ , tuổi còn đã là Đoàn trưởng, tiền rộng mở rực rỡ. Anh giống như vách đá lẽ, cươngvi_pham_ban_quyen nghị, hoàn toàn lạc quẻ với món đồ gốm sứ , tinh xảo nhưng chênh vênh làbot_an_cap cô.
Vậy mà cô lại không biết lượng sức, đâm đầuleech_txt_ngu vào yêu anh. Cô thu cả sự ngạo, lên anhbot_an_cap trọn vẹn nồng nhiệt tuổi .
Nhưng đáp lại cô, thái độ của Tạ Tiêu luôn lạnh kiềm chế.
Cuộc sống ấy chẳng khác nào dùng dao cùn cứa vào thịt, cô ngày càng trở u uất, cho đến mộtvi_pham_ban_quyen ngày cô vô tình phát raleech_txt_ngu bức ảnh Tạ Tiêu cất giấu lưỡngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Trên ảnh một cô gái mặc váy kẻ chấm bi, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.
Mặt sau ảnh là nét mạnh mẽ, cứng cáp của anh: “Ái nhân của tôi.”
Giây ấy, Ôn Oản mới nhận ra mìnhleech_txt_nguleech_txt_ngu một tròbot_an_cap cười không hơn không kém. Hóa ra trong từ lâu đã có một người như thế.
Vậy Ôn Oản cô tính cái thá gì?
là một rắc rối bị trói buộc bằng ân nhiệm, thậm chí một người thay thế cô cũng chẳng đủ cách!
Nghĩ đến đây, khóe môi Ôn Oản nhếch lênleech_txt_ngu nụ cười thản nhiên.
Tạ Tiêu, kiếp này, buông tha cho anhbot_an_cap!
Cô nhanh chóng kéo suy nghĩ về thực tại. trước vào khoảng thời gian nàyleech_txt_ngu, của ông nội mới làleech_txt_ngu người đến đón về kinh thành. Sao này, anh lại đích thân tới đây?
suy xẹt qua đầu cô. Anh đếnvi_pham_ban_quyen tìm cô ư? là muốn đích thân từ hôn? Vì chê bai thành phần giai cấp của cô? Hay vì chút ĩ cô vừa gây ra ?!
Vốn dĩ Ôn định giảivi_pham_ban_quyen quyết êm đám người Giả Lệ Lệ rồi mới liên với nhà họ Tạ bàn chuyện hủy hôn. xuất hiện đườngleech_txt_ngu của anh đã làm trộn mọi kế hoạch.
Tạ Tiêu thấy cô thất thầnvi_pham_ban_quyen, cô đang lo lắngleech_txt_ngu chuyện của ba mình: “ của ba cô, tôi thể cách.”
“Không cần đâu.”
Nếu anh thực sự có cách, ba và em trai cô kiếp trước đã chẳng nỗi kẻ chết người tàn Đàn ông, suy cho cùng vẫn thể dựa dẫm được.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt lại: “Đoàn trưởng Tạ, nếu anh đến rồi, chúng ta nói rõ ràng chuyện hủy hôn đi.”
hai chữ “hủy ”, lông mày Tạ Tiêu bất giác lại. Anh nhìn chằm chằm vào cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, kiếm một chút dấu vếtvi_pham_ban_quyen của sựvi_pham_ban_quyen bốc đồng, giận dỗi. Nhưng trên gương người phụ nữ trước mắt, ngoại trừ sự lặngbot_an_cap như mặt nước hồ thu, chẳng có nửa điểm xao động.
Ôn Oảnleech_txt_ngu nhìn thẳng vào anh. Đôi mắt đẹp nhường ấy, vậy mà ẩn chứa sự băng sâu không thấy đáy. Kiếp trước dùng cả một đời cũng không ủ ấm đượcleech_txt_ngunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nhưng này, cô không muốn cố gắng nữavi_pham_ban_quyen.
Cô nâng giọng: “Đoàn Tạ, anh là anh hùng , còn trẻ mà đã mang hàm Chính đoàn, tương lai mở vô lượng.”
“Không vì chuyện báo ân mà trói buộc đờileech_txt_ngu mình vào một ‘cục nợ’ như tôi.”
“Cục nợ?” mắt Tạ Tiêu tối , chân mày vốn đã cau chặt nhíu sâu hơn: “Tôi chưa nóivi_pham_ban_quyen vậy.”
Anh không nói, nhưng cóleech_txt_ngu người nóivi_pham_ban_quyen thay anh.
Những lời xì to nhỏ ngoài phòng bệnh kiếp trước lại một lần nữa vọng rõ mồn một tai cô.
“Ây dà! Lúc nãy Đoàn Tạ vừa bảo, lấy cô tiểu thư tưvi_pham_ban_quyen bản ấy, ta ruộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đau như cắt, hối xanh cả ruột ! Báo ân cái nỗi ? Cái cụcbot_an_cap nợ ấy làm ta đền mạng cả rồi!”
tư bản, hối hận xanh ruột, cục nợ
Hóa ra đó là suy nghĩ thực sự của anh.
Oản hồn, giọng nhẹ bẫng như một tiếng thở dài: “Đoàn trưởng Tạ, có những chuyện không cần thiết phải tự mình nói ra đâu.”
rất nhiều cách báonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ân, cớ sao anh phải đánh cược cả cuộc đời mình? Tôi sẽ nhờ người mang giấy đính hôn trả về nhàvi_pham_ban_quyen họ Tạ. Từ nay cầu quy cầu, lộ quy lộ, tốt cho cả hai chúng ta.”
Không khí dường đông cứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại.
Môi Tiêuleech_txt_ngu mím thành một đường thẳng, xương quai hàm bạnh ra căng cứng. Anh đứng lặng bóng lưng Ôn Oản khuất dần, tận sâu đáy cuộnleech_txt_ngu trào một sự áp bách như thể mây đen trước cơn bão lớn.
biết từ lúc nào, vàileech_txt_ngu ngày đã qua.
Ôn Oản đã nhờ vả rất nhiều người để dò hỏi tìnhvi_pham_ban_quyen hình ba và em trai, nhưng lần cũng tốn công ích.
Tạ Tiêu không thấy xuất hiện nữa, phía Ủy ban Cách mạng im hơi lặng tiếng. Đáng ra Giả Lệ gây ra chuyện tày đình như , bét nhất cũng phải gọi người nhà họ Ôn lên làm chứng hoặc lấy lời khai chứ. Vậy mà đợi mãi chẳng nghe phong thanh gì.
Hết cách, Ôn phải ngồi chầu chực ở Ủy ban Cách mạng, hy bắt gặp Mã lãnh đạo Ủy .
Nhưng điều khiến cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bất ngờ là đợi được Chủ nhiệm Mã, cô lại trán người kiếp trước của Lệ .
Hỏi bóngbot_an_cap gió vài câu, cô mới tá phátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện ra gã thanh niên gầy như que củi ấy, ra lại là
leech_txt_ngu chính là Mãbot_an_cap Vệ Quốc ruột Chủ nhiệm Mã!
Oản sững sờ mất một lúc, sau đó mọi mắt xích .
Thảo nào, kiếp nhà họ Ôn vừa vơ vét sạch sẽ, ngay ngày hôm sau Chủ nhiệm Mã đã dẫnbot_an_cap người xét nhà. Thảo nào này, dù Lệvi_pham_ban_quyen Lệ bịbot_an_cap bắt quả tang rành rành giấy tờ giả mạo, vụ vẫn không có kết luận xử phạt.
Hóa ra ả đã bám vào cây tùng Mã Vệ từ lâu.
Kiếp trước, chắc chắn hai kẻ đã thông đồng làm phépnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, gia nhàleech_txt_ngu họ , cuối cùngleech_txt_ngu còn úp nồi hất nước đầu gia đình cô.
Nghĩ thông suốt điểm này, Ôn Oản như được sáng, đáyvi_pham_ban_quyen mắt lóe lên tia sáng rỡ.
Đêm khuya thanh vắng, trăng sáng lờ mờ.
Giả Lệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net diện một áo mi Dacron nhí mới . Cổ cố tìnhbot_an_cap cài hững, để lộ bầu trắng nõn nà. Ả vừa đi vừa ngân nga , cảnh giác kém đến mức đáng , hoàn không nhận ra có cái “đuôi” đang bám theo mình.
Ôn Oản nấp bóng tối. Nhìn bộ dạng lả lơi như bướm lượn của ả, cô đã tính toán xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu vào đấy. Kiếp trước, Giả Lệ chưa cưới đã , tính thời gian thì chắn cấn thai vào tầm này đây.
Cơ hội dâng đến tận miệng rồi!
Giảleech_txt_ngu Lệ rẽ cuối con hẻm. Chỗ đó có cáibot_an_cap nhà kho chứa đồ tạp nham, vừa khuất vừa hẻo lánh. Trừ bọ ra thì ban đêm ma chẳng thèm lượn lờ tới.
Ôn lủi sang hông , bám sát chân tường gạch bò tới.
này, Giả Lệ Lệ đã chuibot_an_cap vào trong, cửa khép lại kín bưng. Bên trong tối om nhưbot_an_cap mực chẳng thấy gì, nhưng Ôn Oản vẫn nghe mồn mộtleech_txt_ngu cuộcleech_txt_ngu hội thoại của đôi nam nữ.
“Lệ Lệ, đừng nữaleech_txt_ngu . Cái thằng ranh băng đỏ còngleech_txt_ngu em hôm nọ, ba anhleech_txt_ngu xử đẹp nónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi.”
! Nỗi ức đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em chịu, anhvi_pham_ban_quyen phải lấy lại công bằng cho em! Cả con ranh Ôn Oản nữa, anh nhất định phải bắt , hành hạ nó choleech_txt_ngu tới chết!”
“Được! Được! Đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi bà cố tổ của tôi ơi.”
“Đợi chút nữa đi, ba anh đang cho xét gã sĩ quan vị hôn ở kinh thành của nó, xem đámleech_txt_ngu báu vật họ Ôn bịbot_an_cap giấu đi không. Đợivi_pham_ban_quyen tra , anh giao ngay con Oảnvi_pham_ban_quyen cho em, em muốn sổ thế nào thì tính!”
“Vệ , anh tốt quá!”
Hội thoại dứt lời, theo sau là tiếng cười tà dâm của gã đàn ông và tiếng ư ử cố ép giọng của người đàn bà.
Oản không mảy may hoảng hốtleech_txt_ngu, nhẹ nhàng trượt chốt khóa chặt cửabot_an_cap nhà kho. Tiếpleech_txt_ngu , côvi_pham_ban_quyen châm lửa đốt đống lá tường.
lửa bùngvi_pham_ban_quyen lên, cô rút ngay cái còi đồng bằng đồng thau đã chuẩn bị từ trước ra. Đâyvi_pham_ban_quyen là đồ chuyên dùng để tập hợp khẩn cấp trong xưởng máy, tiếng kêu chói lọi thevi_pham_ban_quyen , xa cả cũng nghe vỡ màng nhĩ.
“Tuýtttt! ! Tuýtttttt!!!”
Tiếng còi xé toạc đêm, thu hút đông rầm chạy về hướng này.
Cô cũng chẳng chạy xa, múc luônbot_an_cap ít nước vã lên tóc cho ướt nhẹp, tiện tay quẹt thêm hai vệt nước lên rồi lẩn vào giữa đông đang nhốn nháo. Trông cô bây giờ hệt như một người đường tắm xongleech_txt_ngu chạy vội rabot_an_cap xemvi_pham_ban_quyen kịch.
Hàng láng xúm lại, lửa nhanh bị dập tắt. Cánh cửa cũng bị đồng chí tốt bụng nào đó dùng sức đạp .
Dưới ánh đèn qua, đôi “uyên ương hoang dã” ôm nhau cứng ngắc, quần áo bị lột sạch sành chẳng chừa mảnh vải che thân phơi bày trướcleech_txt_ngu mắt bàn dân thiên hạ.
người hít ngược một ngụm lạnh.
Ái ! Đây chẳng phải là con trai nhiệm sao!
đông nhìn nhau cười tỉm, ngầm hiểu ý nhau mà tự dạt ra, nhườngbot_an_cap một “vị trí ngắm hay” cho Chủ Mã vừa mới hớt hải chạy tới.
Lão Mã vốn dĩ còn đangleech_txt_ngu phách lối bực bội, chửi xem nhà đứa mà dám phá hỏng mộng xuân của lão. Nhưng ngay giây tiếp theo, sắc mặt lão từ đỏvi_pham_ban_quyen chuyển sang , từ xanh tái mét xác chết.
Mẹ kiếp! Hóa ra là cháy nhà ra mặt nhà !
Mã Vệ Quốc thấy người tới, hồn vía lên mây, chân nhũn như con chi chi quỳ rạp xuống đất: “Ba?!”
Chủ nhiệm Mã nhục ê , hận không tống ngay conleech_txt_ngu trời đánh này vào , cắt đứt quan cha ngay tại trận.
“Mày đừng có gọi tao là ba, tao không phải mày!”
Đợi đến nhìn con hồ tinh lòi đuôi bên cạnh Vệ Quốc, lão càng tức hộc máu. Lão vớ ngay cái nước lăn lóc bên cạnh nện vào đầu .
“Cái đồ đĩ điếm xấu hổ, dám câu dẫn connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trai tao à!”
Cái xôvi_pham_ban_quyen đập trúng phóc trán Lệ Lệ, tươi ròng chảy xuốngvi_pham_ban_quyen, sưng tấy một cục to tổ chảng, bầm tím lịm.
“Lệ !!!” Mã Vệ Quốc thấy máu thì hoảng hồn, lồm bò tới chebot_an_cap chắn ả.
con trai mình unội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhânleech_txt_ngu đó đến này, Chủ nhiệm Mã điên tiết thực sự. Lãobot_an_cap rút phắt thắt ra, quất vun vút người Mã Vệ Quốc.
tử đánh chết cái không quản nổivi_pham_ban_quyen thân nhà mày! Bôi trát trấu vào mặt tao!”
Nghĩ lạibot_an_cap cái kế hoạch dọn sạch nhàvi_pham_ban_quyen họ Ôn Giả Lệ Lệ đầu têu, chẳng những không moi được đồng nào, lãoleech_txt_ngu cònleech_txt_ngu vớ ngay cục thân. Lão đã phải quyền uy đè bẹp cấp dưới mớibot_an_cap vớt cảleech_txt_ngu nhà ả ra. Chobot_an_cap đến tậnbot_an_cap bây giờ, trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ủy ban Cách mạng vẫn còn thanh niên hậm hực đòi lãobot_an_cap phải cho họ một lời giải thíchbot_an_cap.
Thế mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đúng cái thời điểm dầu sôi lửa bỏng này, cẩu nam nữ này lại dám khua chiêng gõ mõ ra vụ bê bối chấn động thế này!
lúc quần chúng nhân hái xem , thì có hai nhóm người hùng hổ rẽ đám đông xông vào.
Trương Thúy Hoa thân núc ních như cối xay, đầu ủi văng mọi người lao tới, phía sau là Giả Lão Tài bám theobot_an_cap thở hồng .
Trươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thúy Hoa vừaleech_txt_ngu liếc mắt đã thấy con rượu bù tócbot_an_cap rối, máu me bét soài trên đất. Mụ sôi máu, lao túm áo Chủ nhiệm Mã cào cấu điên cuồng.
“Họ kia! ông trò manh! Đền trong sạch cho con gái tôi đây! Nếuleech_txt_ngu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôm nay đây liều cái già này cũng phải thằng con tù! Choleech_txt_ngu nó ăn kẹobot_an_cap đồng!”
vừa xé xác, từng câu chữ đâm trúng huyệt.
Chỉ riêng chữ “trònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lưu manh” trong thời buổi nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng đủ để khiến ngườivi_pham_ban_quyen ta xương nát thịt rồi!
Chủ Mã trở đẩy bức tường thịt núc ních đó ra: “Đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rắm! Rõ ràng là cái con ranh đê tiện nhà mụ quyến rũleech_txt_ngu con trai tao, muốn cao đếnbot_an_cap phát điên rồi!”
“Làm thì quyền đạp con gáibot_an_cap nhà người ta à?! Bà đây với ông!!!”
Trương Thúy Hoa hóa điênbot_an_cap như con hổ , vung cả tay cào xé lên mặt lão Mã. Giả Lão Tài thấy cũng mũi âm trầm lao lên. Gã chẳng buồn can vợ, mà vòng ra sau ôm lấy chân Chủ nhiệm , gầm gừ uy :
“Đền tiền! Khôngvi_pham_ban_quyen đền tiềnvi_pham_ban_quyen thì lão kiện cho con trai ông bóc lịch!”
Bị hai vợleech_txt_ngu chồng nhà này kẹp giữaleech_txt_ngu tấn công, cái đầu rẽ ngôi cán bộ chải chuốt thận của Chủ nhiệm Mã chớp mắt đã biến ổ quạ. Lão vừa giãy giụa chửi bới ầm ĩ: “Phản ! Phản hết ! đâu! Lũ ăn chúng chết hết rồi à! Lôi hai đứa xuẩn này ra cho tao!”
khi mớ hỗn độn này đến đỉnh điểm, nhóm người thứ hai cũng đã tới.
Một xe quân sự phanh kít lại, hai lính trẻ nhảy phốc xuống trước tiên. Ngay sau , một người đàn trung niên bậnbot_an_cap quân phục xanh phẳng phiu, sắc mặt trầm như , uy nghiêm bước xuống.
Ông vừa xuất hiện, cả khu vực lập tức bị bao trùm bởi một áp bách đến nghẹt thở.
“Thủ Thủ trưởng?!” Chủvi_pham_ban_quyen nhiệm Mã giật mình tỉnh mộng, mặt cắt .
nhận ra chính là Phó Tư lệnh khu, một sự tồn tại hoàn nghiền nátbot_an_cap lão!
Vợvi_pham_ban_quyen chồng Lão Tài cũngbot_an_cap khôn hồn đánh hơi được thân phận không của người mới tới. Họ nhào đến gục dưới chân người đàn ông, gào khóc thảm thiết: “Thủleech_txt_ngu trưởng, cứu với!”
Thủ trưởng niên nhíu mày, chỉ khẽ liếc mắt ra hiệu, cảnhbot_an_cap vệ theobot_an_cap sau lập tức lôi chồng Giả Lão Tài xệch ra một góc.
thời, một lính gác trẻ từ trên xe bướcbot_an_cap , đứng nghiêm cáo: “Báo cáo Thủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưởng! Chính là hai ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này!”
Anh lính gác chỉ thẳng tay vào Giả Lệbot_an_cap Lệ và Mã Vệ đangvi_pham_ban_quyen ró một đống đất, nhưng ánhbot_an_cap mắt lại như vô tình lướt đám đông dừng lại giây.
Chỉ một cái liếc mắt thôi đã Ôn Oản sững sờ.
nhận tay cảnh vệ này!
Cậu ta người bên cạnh Tạ Tiêu, trước hay chạy tới tìm cô, một cậu nhóc mồm chính .
Thủ trưởng liếc nhìn Giả Lệ Lệ runbot_an_cap rẩy lập cập dưới đất, ánh sầm .
“Cô là Giả Lệ Lệ? Chuyện bậy bạ đêm nay điều tra thêm, nhưng nghiêm trọng hơn cả là tội danh cô cấu kết với Mã Đức làm giả giấy tờ, và nhập ăn tàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sản quốc gia!”
Làm giả giấy tờ? Ăn cắp tài sản gia?!
Hai tội danh khổng lồ đình ập xuống đầu, cho mẹ nhà họ Giảbot_an_cap suýt ngất .
Chuyện ăn cắp này chẳng phải đã lật sang trang, Ủy banvi_pham_ban_quyen Cách mạng đè rồi sao?! bây giờ lại kinh động đến các cán bộ cấp cao thế ?
“Thủ trưởng! trưởng! Oan uổng quá! chẳng lấy được cái gì sất mà!”
Thủ vung tay đầy ghêleech_txt_ngu tởm, cảnh vệ lập tức tiếnbot_an_cap tới áp giải cả gia đình Lệ Lệ .
Sau đó, ông bước đến trước mặt Chủ , ánh mắt không che .
“Mã Đức Phúc! Ông lạm dụng chức quyền, làm giả giấy , tham ôleech_txt_ngu hủ bại, Quân khu đã nhận được thư tố cáo. có xứng với sự tín nhiệm của quốc gia không?!”
“Oan uổng ! Thủ trưởng ơi”
Chủ máo gàobot_an_cap khóc lại giọng nói của mình, nhưng cuối cùng vẫn bị lính gác áp không thương tiếc.
xung bắt đầu nhao nhao lên, nọ tiếp lời người kia, lột trần hết những chuyện xấu xa mà Chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiệm Mã làm ngày thường. Tiện , đám việc bại con sói mắt trắng Giả Lệ Lệ bị mọi người đào xới tung tóe.
Thủvi_pham_ban_quyen trưởng nghe lời phản ánhvi_pham_ban_quyen của quần chúngbot_an_cap, hắng giọng dõng dạc:
của Mã Đức Phúc và Giả Lệ Lệ, chúng tôi xử lý nghiêm ngặt theo đúng pháp luật. Bà cứ yên tâm!”
Một tràng pháo tay giòn giã vang lên, chiếc Jeepbot_an_cap dần khuất bóng màn đêm dưới sự vây quanhvi_pham_ban_quyen, hoan hô của người dân.
Đứng giữa đông, Ôn Oản buông thõng bàn tay giờ vẫn .
Thật tốt!
thứ kiếp trước đều được viếtvi_pham_ban_quyen lại.
Chiếc xe Jeep chui ra khỏi nhỏ rồi đỗ lại vững vàng. Tạ Tiêu bước từ dưới bóng đèn xe của Thủbot_an_cap trưởngleech_txt_ngu. Cửa xe đóng lại, cảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứt mọi sự ồn náo nhiệt ngoài.
“A Tiêu, chuyện giải quyếtvi_pham_ban_quyen . Quả nhiên đúng như lời nói, cái tên Mã Đức Phúc đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là một gã quan , gia đình Giả Lệ cũng phải phường tốt đẹp gì. May mà cháu nhắc nhở chú, mấy chúng ta vẫn cònvi_pham_ban_quyen bị đấy!”
Nét mặt Tạ Tiêu hơi , giọng : “Chú Giang, thật rabot_an_cap cháu cũng có tâm. Cô con gái nhàleech_txt_ngu họbot_an_cap là vị hôn thê của cháu.”
Thủ trưởng Giang nhíu mày. Chuyện tiểu tử nhà họ Tạ hôn từ nhỏ ông cũng có nghe phong , không ngờ lại là con gáileech_txt_ngu nhà tư .
đã là vị hôn thê, sao cháu không tự mình ra mặt giải quyết? Chẳng lẽ cháu đối với hôn
Thủ trưởng Giang có chút ngập ngừng. Tạ Tiêu là đích tôn của nhà họ Tạ, tiền đồ xán lạn biên, nếu lấy như thế, e rằng ảnh hưởng không nhỏ tương lai. Cứ mà xem, Tạ Tiêu không chịu mặt, chắc là cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn rước rắc rối vào thân.
Giang, cháu và cô ấy”
Tạ Tiêu nhìn ra ngoài cửavi_pham_ban_quyen sổ xe ngơ, rồi đột nhiên im bặt. Thủ Giang dù sao là người ngoài, không tiện hỏi thêm, đành vỗ vai anh một bậcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bối an ủi về. Đứa trẻ này cũng coi như ông nhìn từ đến lớn, là thanh niên có chủ kiến, năng lực. Ôngleech_txt_ngu tin anh nhất định sẽ xử lý vẹn toàn chuyện cá nhân này.
Vài ngày trôi , vụ án củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bọn Chủ nhiệm Mã đã gây chấn động dưvi_pham_ban_quyen khắp thành phố.
Nhìn sự việc rùm beng đến thế, Ôn Oản không khỏi sinh nghi.
Chẳng nhẽ vì cô động từ , Tạ Tiêu cảmvi_pham_ban_quyen sự hiểu chuyện đó nên mới ra tay đỡleech_txt_ngu nhà cô một phen?
Cô nghĩ không ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mà cũng đoán không thấu.
Vài hôm sau, định xử nhóm người Chủ dán thành báo chữ , ngay bảng tin nổi bật nhất ở đầu phố. Ôn Oản chẳng chen chúc lên xem, nhưng mới ló mặt ra, vô số ánh của hàng xóm giềng lập tức đổ .
Trong đámvi_pham_ban_quyen , bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thím hàng xóm từng chứng kiếnbot_an_cap toàn bộ vở kịch nhà họ bị khoắng sạch đồ hôm nọ, vừa thấy Ôn Oản đã oang oang mồm kích :
“Ôn Oản à, mau vào này! Cái Lệ Lệ lòng lang dạ thú bị đày đi cải tạo rồi, đày đến cái nông trườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xa xôi hẻo nhất vùng Đôngbot_an_cap Bắc đấy! Ngheleech_txt_ngu nói hôm qua đã bị lôi đi rồi!”
“Còn lão Chủ Mã, lãoleech_txt_ngu bị cách hết mọi chức vụ, ném vào tù bóc chục năm rồi!”
“Cả thằng Mã Vệ Quốc nữa, tộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lưu manh xử đúng luật rồi! con nhà đấy dắt nhau vào lao mà !”
“Chậcvi_pham_ban_quyen chậc đúng làleech_txt_ngu quả báo tiền !”
Oản bị bà thím đẩy lên tuyến đầu, tận đọc bản thông báo xửvi_pham_ban_quyen phạt.
Một viễn cảnh thân quen lại hiện hữu trước mắt cô.
Cái lạnh mùaleech_txt_ngu đông ở Dương Thành và mùa đông ở Bắcbot_an_cap, quả là khác biệt một một vựcvi_pham_ban_quyen. Kiếp trước, ba cô đày đi Đông Bắc lao khổ sai, chết cóng trong bão tuyết; còn trai cũng liệtvi_pham_ban_quyen hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân vì giá .
Thật may, kiếp này phải chịu đựngleech_txt_ngu không phải ba và em , mà là nhà Giả Lệ.
Chỉ và em cô hiện giờ sao, cuộc đã bị đưa đi đâu?!
Cô hít sâu mấy hơi, cố gắngleech_txt_ngu nén sự bất an trong lòng.
Đúng lúc này, ông lão gác cổng thở hồng hộc chạy tới: “Ây ây! Ai là Ôn Oản đấy! Có người tìm cháuvi_pham_ban_quyen ở ngoài này!”
Ôn Oản bước ra cổngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhiên người đợi mình lại chính là anh lính gácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Chính là Trụ, cảnh vệ ruộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Tạ Tiêu.
Chu Trụ gãi đầu, khuôn mặt tròn xoe nhẻm nở nụ cười hởi:
“Chị dâu, à không không, đồng chí Ôn”
Cách xưng quen thuộc nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến Ôn Oản thoáng chốc như ngỡ mình cách một đời. Kiếp trước, Chu Tiểu Trụ là cáivi_pham_ban_quyen loa phát thanh nổi tiếng nhất khu đại viện, lúc nào mở cũng gọi cô là “Chị dâu”.
Cô nhìn dác xung , nhưng thấy bóng dáng Tạ Tiêu . Chu Tiểuleech_txt_ngu Trụ vẫn còn ở , chứng tỏ Tạ Tiêu chắc chắn chưa về kinh thànhbot_an_cap.
thì, trốn chui trốn nhủi cuộc có ý ?
Chu Tiểu Trụ moi từ trong túi ra một , cười hì khoenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hàm răng trắng ởn: “Đồng chí , đây là thư ba để lại trước khi đi đày, chị là biết ngay.”
Thưvi_pham_ban_quyen?
Ôn Oản vội mở thư . Nội ghi trai bị điều xuống thôn Hồng Tinh, huyện Cốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Trong thư, cô còn đặc biệt dặn dò cô hãyleech_txt_ngu ngoan ngoãn gả về kinh thành, sống hạnh phúcleech_txt_ngu với Tạ Tiêu.
Ôn Oản mím môi, nhẩm tính thôn Hồng Tinh ở phía Nam, nay mai lại sắp vào đông, so với vùng Đông Bắc khắcvi_pham_ban_quyen nghiệt ở kiếp trước thì đã tốt hơn ngàn vạn lần.
Thấy cô cầm bức đứng ngẩn người, Chu Tiểu Trụ gãi đầu bứt tai nghĩ kế. Ông Đoàn trưởng nhà mình ở trong quân đội phong hét ra lửa là thế, mà đối với chưa cưới thì lóng ngóng vụng về hết chỗbot_an_cap nói. Rõ là ở sau lưng âm thầm sắp xếp đủ đường, giấu nhẹm đi không cho chí Ôn biết. Cậu phải giúp Đoàn trưởng một tay mới được!
Chu Trụ giả “Ái chà” một tiếng, sức nháy mắt ra hiệu với Ôn Oản:
“Đồng chí Ôn ơi, chị đừng lo lắng. Đoàn trưởng nhà chúng tôi đã cậy nhờ Thủ trưởng Giang người chăm sóc chu ba và embot_an_cap trai chị rồi.”
Nói , cậu hếch , chờvi_pham_ban_quyen đợi Ôn Oảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.netbot_an_cap mò hỏileech_txt_ngu xem Đoàn trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của ai. Lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó, cậu sẽ thuận nước đẩy , tự hào ngực nói Đoàn là Tạ , là hôn phu chị đó!
Nghĩ xem, khi đồng chívi_pham_ban_quyen Ôn biết được tất cả những đều do Đoàn trưởng âm thầm gánh vác, chắc chắn sẽ cảm đến rơi nước mắt, hận thể gả ngay lập tức cho Đoàn trưởng ấy chứ! he he.
Nhưng diễn biến lại trật đường rầy so với những gì cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mơ mộng.
Ôn Oảnleech_txt_ngu nhíubot_an_cap mày, bẩm: “Thủ Giang?”
trưởng Giang này, không lầm thì chính là vị bot_an_cap Quân khu xuất hiện đó, người có giao tình khá vớibot_an_cap nhà Tạ. Kiếp trước, cô chịu sự lạnh ở nhà họ Tạ, Thủ trưởng Giang đã giống một người bề trên cần an ủi cô.
“Ôn nha đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net à, tuy giờ cháu rất buồn, nhưng thế giới này bao la rộng lớn, rồi sẽ có những người những việc khiến cháu vui trở lại”
Nhớ lại đoạn ký ức đó, Ôn Oản lên tiếng nhờ vả: “Đồng chí này, có thể tạo điềubot_an_cap kiện tôi gặp mặt Thủ trưởng Giang không? Tôi muốn đích thân cảm ông ấy.”
Chu Tiểu Trụ: ???
Sao tế phũ phàng xa tưởng tượng thế này?
đến khi dẫn Ôn Oản bước vào Bộ Tư lệnh, Chu Tiểu Trụ đờ đẫn lơ . Tạibot_an_cap sao chị tương lai chẳng thèm mảy may hiếu về Đoànleech_txt_ngu trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình, mà lại cuống cuồng đi cầu kiến Thủ trưởng Giang cơ chứ? mãng dẫn người ngoài vàoleech_txt_ngu nàyvi_pham_ban_quyen, Đoàn trưởng không trách tội đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỉ?!
Đợi Oản vào phòngleech_txt_ngu làm rồi, cậu mới ngác ra ngoài.
Trụ! Cậu về nhanh thếvi_pham_ban_quyen? Đưa thư cho cô ấy ?”
Sự xuất hiện lù của Tạ Tiêu làm Chu Trụ bắn , cậu vội vàng đưa tay lên chào cái kiểu nhà binh chắp vávi_pham_ban_quyen:
“Báo báo cáo Đoàn trưởng, tôi phụng mệnh đồngvi_pham_ban_quyen chí Ônvi_pham_ban_quyen, dẫn ấy đến gặp Thủ trưởng Giang.”
ấyleech_txt_ngu muốn gặp?”
Chu Tiểu Trụ gật như gà mổ thóc: “Vâng Đoàn trưởng!”
Tạ Tiêu nhíu màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ánh mắt vượt qua Tiểu Trụ, đáp thẳng vào cánh cửa đang đóng bên trong.
Chu Tiểu Trụ rụt cổ, lén quan sát mặt Tạ Tiêu. Cậu thầm: trưởng chắc chắn là mê đồng Ôn như điếu đổ rồi! nghe người ta ở bên trong, ánh mắtbot_an_cap thay đổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hẳn!
Cùng lúc đó, Ôn Oản đã gõ cửa phòng Thủ trưởng Giang, thẳng vào vấn đề giới thiệu bản thân.
Thủ Giang hơi bất ngờ, nhưng nể tình cô là vị hôn thê của Tạ Tiêu nên cũng gập lại, kiên nhẫn lắng nghe cô nói.
Ôn Oản gập chào một góc chuẩn , chân nói lời cảm tạ: “Thủ trưởng Giang, vô cùng cảm ơn ông đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quan chiếu cố đếnbot_an_cap ba và trai tôi. Lần này tôi là muốn thỉnh cầu ông giúp đỡ một việc.”
bot_an_cap lấy tờ giấy đính ước Tạ Tiêubot_an_cap , trọng nói: “Đây là hôn thú mà gia đình tôi và nhà họ Tạ đã năm xưa. Tôi muốn phiền ông giao lại cho ôngvi_pham_ban_quyen nội Tạ. Tôi muốn hủy bỏ ước với Tạ Tiêu.”
trưởng Giang sờ, rõ ràng không ngờ cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa ra yêu cầu này.
Bây giờ cô không bị đi đày, hoàn toàn là nhờ vào cái mác hôn thê của Tạ . Có cái che nắng khổng lồ của nhà họ Tạ, lại dám nói bỏ là bỏ ư?
“Đồng Ôn, cháu kỹ chưa? Chuyện hủy hôn không phải trò con đâu.”
đã suy nghĩ rất kỹ rồi. Vớibot_an_cap thân phận hiện tại của cháu, vốn không xứng với Tạ , chẳng có lý do bot_an_cap một tờvi_pham_ban_quyen giấy đính hôn mà ép trói hai người lại với nhau. Cháu tin với năngvi_pham_ban_quyen lực anh ấy, tương lai chắc chắn sẽ gặp được một cô gái tốt hơnvi_pham_ban_quyen cháu nhiều.”
chín chắnvi_pham_ban_quyen, nói năng biết biết lùi như vậy, Thủ trưởng Giang bất đánh cô cao hơn phần.
Đúng là một nha đầu hiểu chuyện!
cháu đã , cháuvi_pham_ban_quyen. Chỉ là phía nhà họ Tạ”
“Phía họ Tạ ông không lo lắng đâu ạ. Cháu đã nói chuyện thẳng thắn với Tạ Tiêu rồi, anh ấy không phản .”
Thủ trưởng Giang đầu. Nếu chính miệng Tạ Tiêu đã phản , thì lão gia nhà họ Tạ bên kia chắn sẽ trên thông cảm, gây khó dễ gì.
“Vậy sau khi hủy hôn nhà họ Tạ, một thân mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con gái tính sống thành phố này?”
Người nhà đều bị đày , nhà cửa thì trống hoác. Không còn tầng Tạ chống lưng, cô nhi cô thế thân cô thế cô muốn sống sót ở chốn thị thành e là vô vàn gian .
Oản ngẩng đầu, ánh mắt ánh lên sự kiên định: “Thủ trưởng Giang, cháu muốn đến huyện Cống, được ở bên cạnh ba cháu, cùng ông vượt qua những tháng ngày khó .”
Thủ trưởng Giang buông tiếng thở dài: “Cháu lòng hiếubot_an_cap thảo thế này, đúng là cô nươngvi_pham_ban_quyen ngoan. Ta sẽ sắp xếp giúpleech_txt_ngu cháu, để cháu lấy danh nghĩa thanh niên trí thức xuống huyện Cống. Như vậy bọn người ở dưới cũng dám làm khó dễ cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá mức.”
Lấy được danh nghĩa thanh niên thức (tri thanh) đi thanh niên xung phong, không còn tuyệt hơn.
Ôn Oản kích động đứng bật dậy, khom cúi chào một lần nữa: “ tạ Thủ trưởng !”
Thủ trưởng xua tayvi_pham_ban_quyen: “Không có gì . Cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điều, cháu thực sự không cân nhắc kỹ tiểu tử Tạ Tiêu đó sao? Ta có cảm giác”
cảm giác tiểu tử nhà họ Tạ đối đãi với cô nha đầu này phần đặc biệt. , cậu ta cất công ôngvi_pham_ban_quyen âm thầm bảobot_an_cap vệ gia đình họ Ôn làmleech_txt_ngu ?
Ôn Oản khẽ lắc đầu, hờ hững trả lời: “Cháu quyết định rồi. Tạ Tiêu là một ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt, anh ấy xứng đáng với những tốt đẹp hơn. Còn cháu, chỉ muốn an ổn cùng gia đình sống ngày bình dị thôi.”
Cứ như thế, Ôn Oản cáo từ Thủ trưởng Giang. Vừaleech_txt_ngu mở cửa bước ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài, đã đụngbot_an_cap phải mắt lạnh lẽo khối băng đóng nghìn .
Không phải Tạ Tiêu thì còn ai đây?!
Oản chẳng anh đã nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được bao nhiêu, không muốn giải thích làmleech_txt_ngu gì. Những gì cần nói, cô đã nói hết cả rồi.
Chu Tiểu Trụ đứng bên cười hềnh hệch giới thiệu: “Đồng chí , đây là Đoàn trưởng của chúng tôi Àbot_an_cap há, hai người nói chuyện nhé!”
Lời còn chưa dứt, Chu Tiểu Trụ đã luồng khí lạnh buốt tỏa ra từ người Đoànleech_txt_ngu dọa cho rùng mình một cái. conội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỏ chạy, hệt như bị ai pháo nổ mông.
Chu Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trụ đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, Ônvi_pham_ban_quyen định qua người anh đi, ai dè đối phương vươn tay ra cản đường, cô đành phải khựng .
Theo bản , cô ngước anh. Đầu khóenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh vẫn thâm thúy sâu thẳm như xưa, ánh nắng vương trên đuôi mắt anh nhưng chẳng thể nhuộmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nổi một tia ấm áp nào.
“Đoàn trưởng , chuyện gì ?”
vi_pham_ban_quyen chuyện gì ư?
Không bỗng chốc ngưng trệ.
Giọng Tạbot_an_cap Tiêu khàn đi: “Ôn , cô thực sự đã nghĩ kỹ rồi sao chuyệnbot_an_cap hủyleech_txt_ngu hôn ấy?”
“Đoàn , nghĩ sớm đã biết chuyện nàybot_an_cap rồi mới phải.”
Chân mày Tạ Tiêu cau chặt. Anh đương hiểu lựa Ôn Oản có ý nghĩa gì. Thứ mà cô vứt bỏ không chỉ sự che chở của nhà họ Tạ, mà còn là cả anh nữa.
Lồng ngực anh bỗng dưng nghèn nghẹn. Câu nói: “Cô suy nghĩ kỹ đi!” nghẹn ứ nơibot_an_cap cổ , thế nào cũngvi_pham_ban_quyen không thốt nên lời.
Ôn Oản nhìn , chậm rãi vuốt vàileech_txt_ngu lọn tóc lòa xòa ra sau tai, vẽ lên một cười trang nhặn:
Tạ, đời vốn dĩ tràn ngập những biến số, ta đều có con đường riêng phải đi. Tương của anh chắc chắn sẽ rực rỡleech_txt_ngu hào quang, còn tôi, tôi cũng muốn dạo bước trên đường của mình.”
Bàn tay buông bên hông của Tạ bất giác siết chặt lại, dường như đang cố gắng kiềm chế một cảm xúcleech_txt_ngu mãnh liệt nào đó.
“Nếu côleech_txt_ngu đã quyết định, tôi không còn gì nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
đằng xa, Chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu Trụ thập thò ló đầu ra, trong xót ruột thay cho Đoàn . Hôm qua Đoàn trưởng còn sai cậu đi mua mấy món đặc sản vùng này, sợ đồng chí Ôn về kinh thành không quen khẩu vị. sao hôm nay hai người lại đường ai nấy đi này?
Thấy Ôn Oản rời đi, Tiểu Trụ lạch bạch tới bên Tiêuvi_pham_ban_quyen, vội vàng hỏi han: “Đoàn trưởng, sao ban nãy anh không nói thêm vài câu?”
“Anh không sao chứ?”
Tạ Tiêu lạnh lùng liếc ta cái: “Tôi có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện gì?”
Anh nhắm mắt lại, dập tắt cơn sóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngầm đang cuộn trào trong lòng. Khi mở mắt ra, khóe môi anh đã nhiễm chút lùng ngạo thấy.
“Canh cửa đi, tôi Thủ trưởng Giang.”
Sau hôm đó, Thủ trưởng Giang giữ lời hứa, cực kỳ nhanh chóng làm xong thủ tục giấy tờ chứng nhận thanhleech_txt_ngu thức xuống thônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho Ôn Oản.
Ngày khởi hành. Khi trời chưa rạng sáng tỏ .
Ôn Oản thức dậy sớm. Cô dự định khi đi sẽ tranh thủ dạovi_pham_ban_quyen chợ một vòng để càn quét mua sắm vật .
Cô vòng qua ngõ hẻm sau nhà, nhân lúc vẻ không bóng người, móc chiếc áo choàng thùng cũ kỹ từ trong gian ra, trang che lấp hoàn toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vóc thon thả. Xong lại độn một cái búi tỏi già khọm của các bà thímbot_an_cap, quấn chiếc khăn hoa chít , chỉ chừa mỗi đôi .
Khi quay lại đầu ngõ, trông cô hệt như biến một người khácleech_txt_ngu.
Cô men theo chân tường, rất nhanh đã tới được chợ đen ở Tây thành . Lúc này trời mớileech_txt_ngu vừa hửng sáng, nhưng chợbot_an_cap đã xúm xít không ít người, phần đều cải kín bưng giống như Oản. Mọi ngườileech_txt_ngu gặp nhau chẳng ai nói vớibot_an_cap ai câu , nhưng trong lòng ai nấy đều ngầm tự hiểu.
Trong một góc kẹt, một ông lão cổ đang thu mình. Dưới ông ta cái bao tải xỉn màu.
Ôn Oản miệng ra coi thử, toàn là bộtvi_pham_ban_quyen mì với hạt loại xịn, mỗi bao nặng loanh quanh một trăm cânleech_txt_ngu. không nói tiếng nào, chỉ xòe năm ngón tay, một vòng quanh mấy cái bao tải trước mặt lão, ý bảo bao trọn gói.
Con ngươi ngầubot_an_cap của lão ngước lên cô, rồi xòe ngược lại năm ngón tay: “Bao , cô năm mươi đồng.”
Ôn Oản gật đầu tắp lự chẳng buồn kỳnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kèo lời, nhờ ông lão khênh đống bao tải tới một hẻm tối. Cô cớ rằng chút nữa người nhà ra vác. Ông lão thấy hàng bay sạch trong chớp mắt, cũng nhanh nhẹn bưng bê đồ đúng trí cô chỉ.
Chờ lão cầm tiền đi khuất dạng, Ôn Oản lẹ nhét đống lương thực ấy vào trong gian.
Khi cô quay lại chợ, một bà thím hàng rong kề bên xán lại, hạ giọng thì thầm: “Cô gái, nãy lương thựcleech_txt_ngu xongbot_an_cap, có thiếu chút béo chất đạm không? Chỗ tôi thịt heo mới mổ, cả trứng nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này!”
Vừa nghe thế, Ôn Oản mừng húm, đây đúng thứ cô đang nhắm tới.
Thế là Ôn Oản lẽo đẽo chân bà tạt vào một góc khácvi_pham_ban_quyen, nơi có một gã đàn ông niên đang ngồi hổm túcbot_an_cap sẵn ở đó
Bên cạnh gã đàn ông một nửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net heo xẻleech_txt_ngu thịt mấy sọt trứng gà.
Cô bước tới xem xét, xác nhận đây đúng là thịt heovi_pham_ban_quyen tươi vừa mới mổ sáng nay.
Gã đàn ông trung niên mặc chiếc áo khoác vải bố rách rưới này chính chồng bà thím nãy. Thấy khách tới, gã xáp lại gần giới thiệu:
“Con heo này là người nhà ở quê nuôi, nửa đêmleech_txt_ngu thức dậy vội vàng chở lên đây. Cả trứng gà cũng là gà nhà đẻ. Nếu khôngvi_pham_ban_quyen phải con tôi đổ bệnh đang cần tiền nhà tôi cũng chẳng nỡ bán đâu”
Nhìn vẻ mặt chất của hai chồng, Ôn Oản linh cảm không nói dối.
Ông chú dè dặt đánh giá bộ đồ tuềnh toàngvi_pham_ban_quyen, tồi tàn củaleech_txt_ngu cô, ánh mắt có chút chần chừ.
“Cô gái à, cô không mua cũng không , hai sọt trứng gà ủng hộ cũng được!”
Ôn Oản mím môi cười tủm tỉm. Thấy bộ dạng nghèo rớt mồng tơi của mình, chắc ông chú hiểu lầm rồi: “Tôi lấy hết thịt và trứng gà này, hai người ra giá đi.”
chú ngớ người, ngạc nhiên chỉ vào đống : “Chỗ heo này tính cô năm mươi, trứng gà chục, tổng cộng bảy mươi đồng.”
Ôn Oản tính đầu, cái giá này tính ra còn hời hơn cả thị .
Cô quay người , lôi từ túi áo ra bảy “đại đoànvi_pham_ban_quyen kết”.
“Tôi lấy tất cả, hai người cứ đây, lát nữa người nhà tôi sẽ xách về. Tiền đây, hai người cất kỹ nhé!”
Thấy Ôn Oản vung tiền sảng khoái như vậy, hai mắt vợ chồng ông chú rỡbot_an_cap lên.
Nhận được tiền, họ đếm đi lại lần, cùng có vẻ lưu luyến nhưng rút ra tờ trảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại Ôn .
gái, cô đưa dưvi_pham_ban_quyen ba mươi đồngleech_txt_ngu rồi.”
Ôn Oản cười xua tay: “Không sao đâu, coi như số tiềnbot_an_cap chút tấm lòng giúp gia đình chú thím giải quyết cấp .”
Hai vợ chồng đưa mắt nhìn nhau, sau đó rối cảm ơn cô rồivi_pham_ban_quyen mới rời đi.
Đợi nhận xung quanh không có ai dòm , Oản yên tâm toàn bộ thịt heo không giannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Dọn dẹp chiến xong xuôibot_an_cap, Ôn Oảnvi_pham_ban_quyen còn qua mua thêm bánh quy, bánh bông lan, muối ăn, đường đỏ Nhìn chung những nhu yếu phẩm cần đều sắm đủ cả.
Khi mặt trời đã lênleech_txt_ngu cao chót vót, cô chuẩn bị rời khỏi chợ đen. Nào ngờ lại phải bà thím nãy đang ngược trở lại.
Bà thím xách theo mấy gà, lật chạy về phía .
“Cô à, con vừa làm lôngleech_txt_ngu xong, tuyleech_txt_ngu chẳng giá đồng nhưng đều là gà nhà tôi tự , cô cầm lấy mang mà ănleech_txt_ngu.”
Nhìn con gà trên tay bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thím, Ôn Oản chút cảm động, nhưng chợt nhớ tới đứa trẻ đang đau ốm ở nhà , cô vội vàng xua tay từ .
ơi, cháu mua đồ chừng đó là đủ dùng rồi, mấy này thím cứbot_an_cap để dành bồi bổ cho em nhé.”
Nhưng bà thím vẫn cố chấp dúi vào tay cô: “Côvi_pham_ban_quyen gái ànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô là người , vợ chồng tôi đều ra cả. Cô cứ nhận lấy mấy con này , coi như chút thành của vợ tôi.”
Oản không có cách nào chốibot_an_cap sự nhiệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tình , đành phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận lấy.
Đưa mắt nhìn theo bóng lưng thím khuất dần, Ôn Oản thầm cảm khái: Sống thời này, dẫu cuộc sống có đến , thì bản chất của con người đây vẫn luôn lương thiện và chất phác vậy.
Rời khỏi chợ , Ôn Oản trở về nhà, nhìn số lương thực đầy trong gianbot_an_cap mà thở phào nhẹbot_an_cap . Lương thực trong sẽ bị hỏng. Có đồ ăn này dạ, những ngày tháng dưới nôngvi_pham_ban_quyen thôn tới sẽ phải canhvi_pham_ban_quyen cánh nỗi lo thiếu cái ăn cái mặc nữa. Mùa đông nay, cô có cùng ba và trainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bình trải qua rồi.
Chuỗi ngày sắp tới cũng đã đầu nhen nhóm tia hybot_an_cap vọng.
Lá vàng rơi rụngvi_pham_ban_quyen, gió mang theo chút tiêu nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xác.
Ôn Oản cõng lưng chiếc túi , bên trong tèo vài bộ quần áoleech_txt_ngu đổi, hòa mình vào dòngvi_pham_ban_quyen thanh niên thức bước đến nhà ga.
Đội phân chia theo khu phố, tổng người: ba nữ, nam, sẽ cùng nhau đáp chuyến tàu đi thẳng tới huyện Cống.
Ôn Oản ngước nhìn vỏ dài lê thê.
Kiếp , điểm đến của cô làvi_pham_ban_quyen kinh thành xa hoa, còn bây giờ sự phải ba lô xuống nông thôn. Cùng là một , nhưng lạibot_an_cap đưa cô đến một ngã rẽ cuộc đời hoàn khác biệt.
Cung đã giương không có đườngleech_txt_ngu , nhà củaleech_txt_ngu cô, cô nhất phải vệ bằng được!
Nghĩ đến , cô không chút chần chừ, sải bước đoàn tàu.
Đoàn tàu xanh rùng mình, xình xịch rời khỏi sânbot_an_cap gabot_an_cap.
Nhóm năm của Ônleech_txt_ngu Oản được phân cho một ghế đôi và một người. Hai nữ đồngbot_an_cap chí cùng đội có rất hằn cô, họ lườm cô một sắc lẹm rồi chễm ngồi luôn vào băng ghế đôi.
Hết cáchvi_pham_ban_quyen, Ôn Oản lủi thủi sang chung ghế ba với hai nam thanh trí thức còn trong đội. thu mình góc cứng sát cửa sổ. Cô diện một bộ áo vải thường đến không thể bình hơn, khuôn mặt ấy giữa toa tàu bụi bặm lại trắng mịn màng quả trứng gà bóc. Khí chất tĩnh mịch toát ra từ cô có vẻ hoàn toàn lạc lõng với cảnhvi_pham_ban_quyen ồn ào xung .
Nữ thanh niên trí thức ngồi đối diện Oản tên là Tôn Hồng Maileech_txt_ngu. Nhìn dáng vẻ khác biệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Ôn , ngọn lửa kỵ bùng lên hừng hựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Bà côleech_txt_ngu họ của Mai việc ở ban quản lý đường phố, nên cô ta thừa biết Ôn Oản là tiểu thư nhà tư bản. , cô ta vắt óc cũng không hiểu nổi, tại sao cái loại như Ôn Oản lại lọt vào đội ngũ trí thức, đã vậy cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chệ cùng một đội với côbot_an_cap ta?
Cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ rằng, chắc chắn phía sau Ôn Oản phải có “người lưng” đó cán lắm, nên không dám hấp tấp bóc phận thật sự của cô.
Tôn Hồng Mai luôn tự vỗ xưng tên là thanh niên cách mạng “gốc gác trong sạch, lý lịch đỏ rực”, nào oang oang cái mồm, ngực thẳng lưng. Thế cứ đứng cạnh Ôn Oản, cô ta lại thấy mình cứ phèn phèn, hụt hẫng nhan kiểu gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
“Hừ, ra vẻ thanh cao cái gì , cuối cùng thì cũng thân phận thanh niên trí thức làng thôi! Nhìn cái tướng da dẻ kia, làm được cái trò trốngbot_an_cap gì? Đừng có đến lúc đó lại lóc gọi mẹ cha!”
Tôn Hồng Mai tình vặn volume lên mức đa, đủ để cho một vòng xung quanh hóng hớt được.
Nghe thấy thế, mấy người khác toabot_an_cap tàu cũng bắt đầu xì tán.
Ôn Oản mắt cũng chẳng thèm chớp, coi như ruồi nhặng vo ve. Mấy này nghe mòn tai rồi, tốn nước bọtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đôi co cũng chẳng giải quyết được gìbot_an_cap.
Tàu cứ “xình xịch xình xịch” đều đều lăn bánh.
Chẳng ai ngờ tới, ở một góc xỉnh, khuất lấp ở đoạn nối giữa hai toa tàu, có một bóng người đàn ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cao lớn mặc thường đang ngồi thu lu ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó.
Chu Tiểu Trụ lấy tay chọcbot_an_cap chọc vào người đang ngồi thẳng tắp như cây tùng bên cạnhbot_an_cap:
trưởng, con kia cứ đá đểu đồng chí kìa, mình có nên ra mặt nó một trận không?”
Tiêu khẽ lắc đầu, ánh mắt xuyên qua lớp kính cửa sổ chiếu, khóa chặt lấy Ôn Oản không .
Ngay từ lúc lên tàu, anh đã đánh được sự thù địch rành rành của Tôn Mai nhắm vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ôn . Con mụ này ở bên Ôn Oản là một mầmbot_an_cap họa. Nhưng nếu ngay cả cái người này mà cô cũng không tự giải quyết , thì anh có thể an tâm cô bám trụ lại ở vùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôn khỉ ho cò gáy kia?
Ngón tay đang đặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hờ trên đầu gối của anh giác siết chặt, các đốt ngónnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay hơi trắng bệch.
Đêm đã về khuya, đèn trong toa tàu vọtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tù mù.
Ôn Oản cũng dựa đầu vàovi_pham_ban_quyen cửa sổ, nhắm mắt dưỡng thần.
Tôn Hồngbot_an_cap Mai chằm chằm nhìn khuônbot_an_cap trắng trẻo, non nớt ấy, lòng tị như bò chảo . Một hoạch độc ác đang dần thành hình trong đầu ả.
Ngồi cạnh ả là một nữ thanh thức khác tên Tôbot_an_cap Đình. Con bé này cái đuôi theo đuôi ả từ bé đến lớn, nhátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gan như đế, biết cắm đầu nghe lời ả rắp.
Ả ghé sát tai Tô Đình xì xầm câu. Tô Đình nghe xong, ánh mắt láo liên, nhưng cuối cùng vẫn gật đầubot_an_cap rụp.
Thấy Tô Đình đã cắn câu, Tôn Hồngbot_an_cap Mai khẽ giọng hai tiếng, cúi người xách cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phích nước sôi dưới chân lên, đầy cốc nước nóng hổi bốc khói nghivi_pham_ban_quyen .
khoảnh khắc nước vừa , ả hét lên một tiếng đầy giả : “ chà!”
Cốc nướcbot_an_cap sôi sùng trên tay hất thẳng vào mặt Ôn Oản.
Tô Đình thấy vội vàng bật dậy đỡ lấy Tôn Hồng Mainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tiện thể che tầm nhìn của quanh.
Trong góc khuất, đồng tử Tạ Tiêu co rụt lại, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gần như bật dậy khỏi ghế!
Hơi nóng bốc ngùn ngụt từ cốc nước sôi, cách xaleech_txt_ngu thế anh vẫn nhìn rõ mồn một.
Ngay khoảnh khắc ngànleech_txt_ngu treo sợi tóc ấy.
Ôn Oản, người nãy giờ vẫn nhắm nghiền mắt, mở trừng mắt, như theo bản năng túi vảivi_pham_ban_quyen hất mạnh đỡ đòn!
“Xoảngvi_pham_ban_quyen
Cả một cốc nước sùng sục hắt trọn vào chiếc túinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vải, sũng một mảng lớnleech_txt_ngu.
Trong loạn, khóe mắt Ôn Oản lia thấy Đình đang lén lút dúi thứ gì đó vào khe củavi_pham_ban_quyen cô.
lửa tay người!
biết ácvi_pham_ban_quyen ý của Hồng Mai, nhưng ngờ ả hắt nước sôi không thành lại còn trò bẩn thỉu phía sau.
Chỉ tiếc là, cáibot_an_cap bàn mấy người Tôn Hồng Mai gõ nhầm chỗ rồi, cô không gian đồ mà!
Thu!
Một mệnh lệnh thanh được phát , thể kẹp khe ghế lập tức bốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơi khỏi thế giới thực.
Trong không gian cô chễm chệ hiện một chiếc đồng hồ đeo tay. món đồ đắt tiền cỡ này ra để gài bẫy, Tôn Hồng đúng là chịu .
“Đồng chí Tôn Hồng Mai!”
Ôn Oản chỉ vào chiếc vải đang bốc nghi ngút của mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net:
hắt là nước sôivi_pham_ban_quyen!”
Vừa nghe chữ “nước sôi”, ánh mắt hai nam thanh niên trí thức ngồi cạnh Ôn Oản tức thay đổileech_txt_ngu.
Đến con nít lên ba còn biết nước sôi nguy hiểm thế nào, cớ sao Tôn Hồng lạileech_txt_ngu vô tình vào mặt Ôn Oản?!
Sự bình tĩnh Ôn Oản khiến Tôn Hồng Mai hơi chột , nhưng nước đã đổ không lấy được, ả đành mặt , vừa cướp vừa labot_an_cap :
“Ôn Oản, côleech_txt_ngu cô vừa cố tình đụng đúng ? Chiếc đồng hồ nhãn hiệu Thượng Hải của đâu rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?!”
“Đó làbot_an_cap cáileech_txt_ngu hồ mẹ tôi chắt bóp hai năm trời mới mua cho tôi, chắc chắn là côleech_txt_ngu cắp !”
Đồng thời buổi này là món xa xỉleech_txt_ngu phẩm. Ả vừa truleech_txt_ngu lên, đám thanh niên trí thức trong toa tàu tức dỏng tai lên hóng hớt, người còn đứngbot_an_cap hẳn dậy nghển cổ nhòm sang.
Đây ứng Tôn Mai muốn đạt được. Ả muốn trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bàn dân thiên hạ lục soát ra “tang vật”, vả thẳng một giáng vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt tiểu thư tư bản .
“Ăn cắp đồngbot_an_cap hồ sao? Đồng chí Hồng Mai, ănleech_txt_ngu nói phải có sách, mách có chứng !”
giọng nambot_an_cap sang sảng vang lên. Người tiếng chính là Trần Trạch, nam thanh niên trí cạnh Oản, đồng thời cũng là đội trưởng của họ.
Trần Trạch cau mày, nghiêm đứng :
“Mọi người đều nhìn rõ ràng, đồng chí Ôn Oản nãy vẫn ngồi yên một chỗ, là tự cô bưng cốc nước lao vào ta! Bây giờ lại đổ điêu người ta ăn cắp đồng hồ? Bằng ?”
Thấy cả đội trưởng rabot_an_cap mặt bênh vực Oản, Tôn Hồng Mai càng cuống .
lên cãi: “Chính là cô ta! Chắc chắn lúc nãy cô đục thả câu, tiện tay nẫng mất đồng hồ của tôi! Ôn , côvi_pham_ban_quyen có giỏibot_an_cap thì đứng dậy tôi khám xét xem!”
Mọi ánh mắt trong toanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhất loạt đổ dồn về phía Oản.
Ôn Oản khẽ rũ , cất trong trẻo rành rọt: “Cây ngay không . Nếu đồng chí Tôn Mai đã khăng soát, cứ việc! Chỉ là”
“Chỉ là nếubot_an_cap không tìm thấy, cô phải công khai xin lỗi tôi trước mặt hành khách trên tàu này!”
Đề nghị của Ôn Oản vô cùngleech_txt_ngu hợp tình hợp , Trạch lập tức tán : “Đồngbot_an_cap chí Ôn Oảnbot_an_cap nói ! Nếu không tìm , nhất định phải lỗi!”
Tôn Hồng Mai đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái rụp không chút do dựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Chỉ chờ moi được chiếc đồng hồbot_an_cap gầm ghế của Ôn Oản ra, xem lúc đó mày lấy đâu ra lỗ nẻ mà chui!
Dướileech_txt_ngu sự giám sát tất cả mọi người, Trần Trạch tung tấm ghếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Oảnbot_an_cap lên, lật đi lật lại kiểm tra cẩn thận từng ngóc , soi luôn cả mấy cáibot_an_cap khe hở, tịnh không thấy bóng dáng cái hồ nào.
“Đồng chí Oản không ăn cắpvi_pham_ban_quyen đồng hồ!” Trần dõng tuyên bố kết quảbot_an_cap.
có thể thế được?!”
Tôn Hồng Mai không dám tin tai mình. Rõ ràng ả tận mắt thấy Tô Đình nhét chiếc đồng cạnh ghế của Ôn Oản ?!
Thấy tình hìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ổn, ả định chuồn .
Ôn Oản bắt thóp ý định của Tôn Mai, lập tức đứng chắn , tung luôn hào quang nữ chính:
Tôn Hồng Mai, lỗi của cô đâubot_an_cap?”
Tôn Hồng Mai đảo mắt nhìn quanh, nhất quyết không dám nhìn vào Oảnvi_pham_ban_quyen.
Ả có nằm cũngleech_txt_ngu không chiếc lại bốc hơi một dấu .
Giờ đâm lao phải theo lao, muốn quỵt cũng khó!
“Tôi tôi còn có việc”
“Có việc gì quan trọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn việc cô xin lỗileech_txt_ngu ?”
Ôn Oản không nhượng bộ nửa bước, cao giọng ép người: “Hay , những lời Hồng Maivi_pham_ban_quyen cô nói , cũng hệt như chiếc đồng hồ không cánh mà bay kia, đều là đồ giả, đều có thể bốc hơi lúc nào ?”
“Đồng chí Tôn Hồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mai! Yêu cầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô xinvi_pham_ban_quyen lỗi!” Trần Trạch cũng lên tiếng phụ họaleech_txt_ngu, khuôn mặtleech_txt_ngu tràn trề thần trượng nghĩa. “Cô vuleech_txt_ngu oan giánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họa cho người tốtleech_txt_ngu, phải lỗi ngay!”
Hành kháchbot_an_cap quanh cũng bắt đầu xì xào bàn tán:
“Đúng đấy, phải xin chứ!”
“Lúc hổ người ta lắm cơ mà, giờ biết đuối định đánh bài chuồn à?”
“Nhìn bộ dạng lấp liếm kia, chột dạ là cái chắc!”
Tô Đình rúmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong góc, cũng không dám thởleech_txt_ngu mạnh, chỉ nơmvi_pham_ban_quyen nớp lo sợ Tôn Hồng Mai khaileech_txt_ngu ra mình là đồng .
Mặt Tôn Hồng Mai nóng ran. Ả muốn cổ lên cãi là do Ôn giấu kỹ quá, màn khám xétleech_txt_ngu của Trần diễn ngay dưới sự chứng kiến của bao nhiêu con mắt, ảbot_an_cap có mọc thêm mười cái miệng cũng không nổi.
Ả trừng mắt nhìn Ôn trân trân, nghiến răng ra mấy chữ: “Xin xin lỗi! Vừa lòng cô chưa!”
Câu xin lỗi này chẳng cóvi_pham_ban_quyen lấy nửa điểm thành ý, nghe sặc mùi hậm hực chỗ xả.
Ônleech_txt_ngu Oản cười gằn, lưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ưỡn thẳng : “ chí Tôn Mai! tưởng ném cho một câu xin lỗi bâng quơ chút thành ý thế nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện à? Đâu dễ ăn thế!”
“Tôi yêu cầu cô phải đứng trước mặt tất cả người, cho rành mạch rõ : ‘, Tôn Hồng Mai, đã sai! Tôi vu oan Ôn Oản ăn cắp! nhọ danh của , tôi xin lỗi!'”
“Nói như thế, mới gọi là xin lỗi! Cô nghe rõ chưa?”
toa tàu im phăng phắc, tất mọi người đều bị màn phản pháo của Ôn Oản áp.
Chẳng ai ngờ, cô gái nhìn có vẻvi_pham_ban_quyen yếu đào này, bên trong lại cứng cỏi, thép đếnvi_pham_ban_quyen !
Trần Trạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứngvi_pham_ban_quyen cạnh cũng không khỏi sinh lòng nể phục. Anh ta quay sang Tôn Hồng Mai lúc này mặt mày đã ngoét: “Đồng chí Tôn Hồng , cô có vu khống người khác, giờ lại có gan nhận lỗi sao?”
Thời tích tắc qua, Tôn Hồngvi_pham_ban_quyen Mai dưới mắt bỉ của đám đông, nghẹn khuất mức không thở nổi.
Ả đang bức bối muốn tìm chỗ xả !
“Á á á!!!”
Một tiếng thét chói tai toạc bầu không khí, Tôn Mai con bò cái phát điên, nanh múa vuốt lao thẳng về phía Ôn Oản.
Ả sống khôngvi_pham_ban_quyen yên thì ranh họ Ôn mất mặt kia cũng đừng hòng sống yên!
“Ôn Oản! Conbot_an_cap khốn nạn! Tất cả tại màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Tao mạng với mày!”
Ôn Oản sớm đã đề phòng. giây phút Tôn Hồng Mai lao sátvi_pham_ban_quyen sạt, cô như vô tình vung nhẹ chân ngáng đường
Mục tiêu nhắm thẳng vàobot_an_cap cái bình thủy đựng đầy sôi chỏng chơ bên cạnh.
“Choang! Xoảng!!!”
Cái bình thủy vỡ nát, còn Tôn Hồng Mai vì quá đà nên hụt chân, ngã , ập nguyên mặt vào vũng nước sôi nóng bỏng.
“Á á á!!!”
Mai cuống cuồng vỗ bôm bốp vào mặt, những bọng nước to nhỏ nổi lên tức thì.
Cả toavi_pham_ban_quyen tàu loạn cào, ai nấy đều trố há mồm màn kịch vừa ra.
Ôn Oản nhìn Tôn Hồng Mai đang gào dưới đất, giọng run ra chiều hoảng hốt: “Trời ơi! Đồng chí Tôn Hồng Mai, cô lảm cái gì này!”
“Cô lao tới định làm gì Đây bình thủy của cô mà! Dù côvi_pham_ban_quyen không muốn lỗi thì cũng đâu cần phải trả thù tôi ác liệt thế!”
Những hành khách xem kịch trong toa tàu đều choáng váng. hất nước gắp lửa bỏ người, lục soát không ra đồng hồ, cho cái kết gậy ông lưng
Tất cả đều chứng Tôn Mai kẻ điên lao tới, rốt cuộc tự làm đổ bình thủy của mình, trọn quả.
Tình tiết này đúng gay cấn hơn cả phim Liên Xô!
Trần Trạch và mấy thanh niên trí thức ngóng múc nước hắt lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người Tôn Hồngvi_pham_ban_quyen Mainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giảm nhiệt, nhưng bỏng trên mặt ả khá nghiêm trọng, về e là nắm chắc phần sẹo.
Tô Đình cũng bị dọa cho nhũnleech_txt_ngu cả chân, bệt xuống sàn, không hó hé nửa lời.
Ôn Oản ngồi xuống giữa những lời an ủi của mọi người, mi rủ xuống lấp một tia sảng khoái đắc .
Không cònleech_txt_ngu ai đả động gì đến chuyện chiếc đồng hồ . Vụ việc kết thúc bằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net màn oan không thành lạibot_an_cap rước họa vào thân của Tôn Hồng Mai.
Còn chiếc hồ kia thì nghiễm nhiên trở thành chiến lợi trong không gian của Ôn Oản, đồng thời là một “kỳ án” không có lời giải của Hồng Mai.
góc đó, Tạ
Trong góc khuất, cơ căngvi_pham_ban_quyen cứng Tạ Tiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dần thả lỏng.
Anh vừa tận mắt chứng kiến sự bình tĩnh ứng Oản. Cô không tự chứng minh được sự trong sạch ngay trận, còn tung đòn “gậy đập lưng ” hoàn hảo.
Cô, mẽ hơn anh tưởng rất nhiều.
Khóe môi đang chặt Tạ Tiêu khẽ nhếch , nhanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đếnvi_pham_ban_quyen khó có thể nhận ra. Bàn đặt đầu gối vẫn cuộn tròn lại, gân xanh nổi lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Sauleech_txt_ngu một dài lắcbot_an_cap lư, đoànvi_pham_ban_quyen cuối cùng cũng xập xình dừng lại ở một ga xập xệleech_txt_ngu.
vừavi_pham_ban_quyen sáng, nơi này không có cái ấm áp của Dương Thành, mà mang theo hơi lạnh đặc trưng của vùng sơn cước phía Nam.
Cách đó khôngleech_txt_ngu xa, Tôn Hồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mai hắt một , tình cảnh thảm hơn rất nhiều. Má ả nổi đầy bọng nướcbot_an_cap, vài cái rộp vỡ tươm, dính bết vào tóc bù xù. khom người, lấy một chiếc khăn tay gượng che đi nửa khuôn mặt bên trái, chỉ chừa lại nửa bên phải còn nguyên vẹn.
Tô Đình nớp lo sợ dìu . Sau sự cố nước sôi hoàng trên tàu, Tô Đình hoàn toàn im thin thít, chẳng dám honội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm nửa lời.
“Suỵt! Đi chậm , đau chết tao
Tô Đình cắn môi, : “Sắp tới rồi, cố chịu chút nữa đibot_an_cap!”
Tônbot_an_cap Hồng Maileech_txt_ngu nghiến răng két, ánh mắt ghim vào bóng lưng Ôn Oản. Nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ánh mắt có thể người, ả hậnleech_txt_ngu không thể vằm Ôn ra làm trăm mảnh.
Sau sự việc tối quabot_an_cap, Trần nhìn Ôn Oản bằng con mắt khác. Anh tabot_an_cap lại Oản, nhỏ hỏi: “Đồng chí , hành lý cóleech_txt_ngu nặng không? Để tôi xách đỡ một đoạn nhé?”
“Không phiềnvi_pham_ban_quyen anh đâu, tôi tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xách được.”
là một chiếc túi nhỏ, cô đâu cần ai phải giúp. Hơn nữa, không muốn nợ ân tình , nhất là với phận nhạy cảm hiện tại.
Thấy côleech_txt_ngu kiên quyếtleech_txt_ngu, Trần Trạch cũng khôngbot_an_cap ép , chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dặn dò: “Vậy cô cẩn thận nhé, đường ở đây khó đi lắm.”
Dưới sự chỉ dẫn dân làng, cả nhóm thanh niên trí thức nhau ra bãi đất trống trên quảng trường. Ở đó có một chiếc máynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cày dính đầy bùn đất đậu chình .
Đứng cạnh máy cày, chờ không phải là một vị cán bộ thônleech_txt_ngu nghiêmleech_txt_ngu nghị như tưởng tượng, mà là một thanh niênvi_pham_ban_quyen với phong tháinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trái ngược hoàn toànvi_pham_ban_quyen.
Người này trạc , hăm ba tuổi, gương mặt sáng sủa, cao ráo, ước chừng cao hơn Trần Trạch nửa đầu. Dù khoác mình bộ áo bảo hộ lấm lem bùn đất, vẫn dễ dàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận ra một vóc dáng săn , vạm bên dưới lớp áo.
Nhan sắc gã đàn ông này thuộc hàng “rất gì và này nọ” , có điều cáileech_txt_ngu tướng đứng của hắn
Lông mày Ôn Oảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơi giật, khó cóbot_an_cap thể phát hiện.
Lâm Đông Dã nghiêng người chiếc máy cày, một bên dài gác hờ lên bánh xe, thế vô cùng nhàn nhã, phóngvi_pham_ban_quyen túng, thậm chí trông có vẻ “ đòn”.
Trần Trạch đi tới trước, cất lờileech_txt_ngu: “ đồng . Chúng tôi là thanh niên trínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thức phân công đến thôn Hồng Tinh, cho đồng chí
Trần Trạchbot_an_cap chưa lời thì Tô Đình bỗng trượt chân, chiếc trong tay văng ra, suýt nữa đập vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân Ôn .
Biến xảy ra nhanh, Trần Trạch chưa kịp phản ứng.
Nhưng cáileech_txt_ngu dáng vẻ lười biếng đang máy cày kialeech_txt_ngu lại laoleech_txt_ngu chộp chính xác vào đáy chiếc rương.
“Bụp!”
Một tiếng nghẹt vang lên, cơ bắp trên cánh tay Đông Dã nháy mắt cuồn cuộn lên.
đặt chiếc rương xuống, tiện tay đỡ lấy Tô Đình còn đang hồn, giọng điệu mang theo chút nhả, nhưng ánhleech_txt_ngu mắt lại không có nhả, phiếm: “Chậc, thận chút đi cô ! nhào thì nhào vào lòng anh đây , nhào xuống đất làm !”
Tim Tô Đình vẫn còn đập thìnhvi_pham_ban_quyen thịch. Cô ngẩng đầu , ngay phải ánh mắt rũ xuống của Lâm Đôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dã. Đôi mắt hắn rất sáng, hoang dã và tàng, một nét cuốn hút cô chưa từng thấy qua.
“Cảm cảm ơn” Tô lúng túng lảng tránh ánh mắt hắn, hai má đỏ bừng.
Đứng bên cạnh, Ôn Oản thu trọn cảnh này vào tầm mắt.
Tên này thoạt nhìn có vẻvi_pham_ban_quyen ngả ngớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bất cần đời, nhưng cái khắc xuất thủ nhanh gọn, dứtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoát , tuyệt phải của một kẻ lêu lổng vô tích .
bắt ngay dạng thiếu nữ mơ củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đình.
Có chút thú đấy.
Lâm Đông Dã phủileech_txt_ngu tay, hất bụi, rồi trở về với dáng vẻ lười biếng đầu.
rồi, đủ người rồi chứ gì? tự giới , tôibot_an_cap là Lâm Đông Dã của thôn Hồng Tinh. Ba tôi là trưởng thôn, ổng sai tôi tới đón các .”
Hắn chỉ tay máy cày. “Lên xe đi, chỗ trống nhiều, hành lý vứt ra đằng saubot_an_cap, người chen chúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhau. Nhanh tay lẹ chân lên!”
Hành lý đã chất xong, cả đámleech_txt_ngu phải rồng rắn nhau leo lên thùng xe. Thùng xe vừa cao vừa sâu, bên trongbot_an_cap vương cỏ khô và rác nhão .
Tôn Hồng bịt mũi, chau mày: “Chỉ chỉ cái này thôi ? Nhìn cứ”
Lâmleech_txt_ngu Dã trợn : “Chê dơ à? Báo cho biết, đây là chiếc xe xịn nhất thônleech_txt_ngu rồi đấy! Không đi thì tự lội bộ, mấy chục dặm đường , có đi tới tối mịt cũng chưa tớivi_pham_ban_quyen nơi đâu!”
Oảnleech_txt_ngu chẳng nàn lời nào, dứt giẫm bánhbot_an_cap , mượn thế đu mình trèo lên xe.
Lâm Đông chứng kiến loạt động tác gàng đó, trong mắt xẹt qua một tia ngạc nhiên. gặp qua vô số nữ thanh trí thức từ thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phố tới, nhưng chưa từng thấy ai như cô gái , thoạt nhìn yếu đuối, nhã nhặn nhưng lại chẳng ẻobot_an_cap lả thậm chí còn rất sảng khoái, lưu !
Lên xebot_an_cap xong, Ôn Oản chui tọt một góc, thu mình tìm chỗ tựa vững chắc.
Ôn đã yên vị, nhóm Trần Trạch cũng lần leonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên. Tô Đình do dự một chút, liếc nhìn Tôn Hồng Mai rồi cuối cùng cũng trèo lên xe. Cô ta kiếm chỗ ngồi gần ghế lái nhất, thỉnh thoảng lại len lén liếc đàn ông đang ngồi trên ghế lái.
Tôn Hồngvi_pham_ban_quyen Mai nhàu trong miệng không ngớt, lề mề nhây nhây tới cuối cùng mới chịu lên xe.
Lâm Đông Dã nhìn mấy “bảo ” thành phố này, khóe môileech_txt_ngu khẽ nhếch , tạo thành một nụ cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bất cần. “Ngồi chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vững , xe chạy đây!”
Chiếc máy cày ra một đám khói đen sì, nổ máy “ xịch” inh ỏi.
Ở một góc khác, Tạ Tiêu đứng lẫn trong bóng râm củaleech_txt_ngu ga. Ánh mắt anh không rời khỏi người nhỏ nhắn đang cuộn trên xe, đến khi ngày một dần và hóa thành một chấm xíu.
Chu Tiểu Trụ hổn hển chạy tới: “Đoàn trưởngleech_txt_ngu! Đoàn trưởng! Tôi được vé về lại kinh thành rồi, một nữa xe chạy.”
“Được.”
Tạ Tiêu quayleech_txt_ngu gót dứt , thân hìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn lặng lẽleech_txt_ngu vào phía sau ga.
Chu Tiểu Trụ gạt mồ hôi trán, gãi đầu gãi tai bám gót Tạ Tiêu.
Rốt cuộc Đoàn trưởng đang cái gì đầu vậybot_an_cap? Chẳng chịu ló mặt ra, cứ âm thầm làm người giấu mặt bảo vệ đồngbot_an_cap chí Ôn. Đứng chầu chực, trông cứ như “hòn đá vọng thê” thế này!
Chu Tiểu Trụ vắt óc suy đoán, giữa Đoàn và đồng chí Ôn chắc có một uẩn khúc thâm sâu nào đó. Bằng không cớ đồng chí Ôn cứ mực nằng nặc đòi hủy hôn cho bằng được?
Sau một quãng đường xóc nảy đếnbot_an_cap rêm mình mẩy, nhóm Ôn Oản cuối cùng cũng đặt chân đến thôn Tinh.
Thôn Hồng Tinh nằm lưng chừng núi, nhà cửa đây đa phần là nhà vách đất lụp xụp. Đang giữa mùa muộn, những thửa ruộng xa xa rực một màubot_an_cap lúa chín.
Dưới gốc cây long não khổng lồ ở đầu làng, lác vài người dân tụ lại xem náo nhiệt. Đa số là người già và trẻ em, thanh niên trai tráng mạnhleech_txt_ngu thì cắm mặt ngoài đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi.
Lâm Đông nhảy phốc từ trên máy cày xuống, hướng về phía đám đông đang tò mò chỉ trỏ, hô : “Có mà nhìn? Đây là niên thức từ tỉnh , từ sẽ là người trong thôn ta!”
Chẳng biết cơn gió quỷ từ đâu thổi thốc tới, cuốn bay khăn tay che Tôn Hồng Mai. Vết bỏng lộ ra dưới ánh nắng trôngbot_an_cap càng thêm dữ tợn.
Mắt ả liên, hốt hoảng che thương. khi chạm trúng bọng , độ rú thảm thiết.
Dânbot_an_cap làng thấy bộ dạng củabot_an_cap ả, bắt đầu xì xào bàn tánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net:
“Trời đất ơi, con bé này mặt mũi sao lại nát bét thế kia?”
“Nhìn mà xót ruột, phá tướng mất
“Gái thành phố gì mà dung nhan đảm này, tsk, quá đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mất”
Tô Đình cúi gằm mặt, có chút hãi. Cuối cùng, hai bàleech_txt_ngu thím tốt đã tiến tớibot_an_cap, dẫn ả đến trạm xá của thôn đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lý vết thương trước.
Hồng Mai đi khỏi, một người ông trung niên vóc dáng đôn hậu, mặt nghiêm nghị bước tới. Từng bước đi vững chãi, toát lên khí chất phong của một người đã từng trải qua nhiều gió.
Ông chính là trưởng thôn Hồngbot_an_cap Tinhvi_pham_ban_quyen, ba của Lâm Dã Lâm Thiết Sơn. Tuổi trẻ ông từngvi_pham_ban_quyen tham gia quân ngũ, sau vì bệnh tình đành giải ngũ vềbot_an_cap quê gánh václeech_txt_ngu chức trưởng .
các đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chí niên trí thức, xá xa , mọi người vấtvi_pham_ban_quyen rồi! Tôi là Lâm Sơn, trưởng thôn Hồngvi_pham_ban_quyen Tinh. Bắt đầu hôm , nơi này sẽ là ngôi nhà thứvi_pham_ban_quyen hai của các đồng chí. Mong rằng mọi người nhanhvi_pham_ban_quyen chóng thích nghi, cùng chung tay góp sức xây thôn Hồng Tinh ngày càng giàu đẹp!”
Phát biểu những lời hùng hồnleech_txt_ngu, Lâm Sơn bắt tay vào bổ chỗ ở.
“Khu nhà tập cho thanh niên trí thức vẫn đang quá xây dựng, tạm mọi người sẽ ở ghép với dân trong thôn. Namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thanh trí thức ở bên nhà lão Triệu ở đầu xóm ; thanh niên tríbot_an_cap thứcleech_txt_ngu
Ông ngập ngừng, đảo mắt lướt qua nhóm Ôn Oản. “Ba nữ thanh niênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trí thức tạm thời tá túc ở căn của quả phụ họ ở đầu Tây. Ơ kìa, sao lại thiếu mất một người rồi?”
Trần vàngvi_pham_ban_quyen trình bày lại sự việc Tôn Hồng Mai bị thương, lúc này Lâm Thiết Sơnbot_an_cap mớivi_pham_ban_quyen hay biếtvi_pham_ban_quyen.
Ông gật , dặn dò Đông Dã tối nay rảnh thì qua trạm xá thăm nom một tiếngleech_txt_ngu.
Lâm Dã gật gật đầu, nhưng mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày vẫn nhơn , cười hì vòi vĩnh ông cụ cái đó: “Ba à, ba con đã áp tải nguyên băng nàybot_an_cap về bình an vô sự , baleech_txt_ngu không có chút “bồi dưỡng” nào cho con sao”
Lâm Thiết Sơn cau mày, rõ ràng chướng mắt vớileech_txt_ngu cái thói hư tật của thằng conleech_txt_ngu. Ông trừng mắt lườm Đông Dã một cái mặt, nhưng lại tỉnh bơ, nháy mắt khiêu khích lại ông lão.
Dân dỏng tai hóng hớt, mày khinh khỉnh.
Vài bà lão đang phơi nắng ngoài tường bắt đầu xầm xì to :
“Chậc, cái Đông Dã này, lại vòi xin xỏ ông trưởngbot_an_cap thôn cái gì rồi!”
“Còn gì nữa, cậy thế là con nuôi trưởng thônleech_txt_ngu nhặt về, tối ngày , chẳng lo làm ăn đàng hoàng, rặt một giuộc xỏ lá ba que!”
“Cái đồ sói mắt trắng nuôi ong tay , mình là cáibot_an_cap thá gì chắc! trưởng thônbot_an_cap cũng vậy, chiều rồi sinh hưleech_txt_ngu!”
“Suỵt khẽ cái miệng , thấy rách việc”
Tiếng xì xào lớn nhỏ vừa vặn lọt vào lỗ tai Oản.
chẳng biết trưởng thôn thì thầm răn đe điều gì, mà một lát sau Lâm Đông Dã hớn hở mất, xem chừng đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đạt đích.
Ôn Oản chẳng hơi mà để mấy chuyện bao đồng nàybot_an_cap. Điều duy nhất ngự trị trong đầu cô lúc này là: ba vàbot_an_cap em trai đang ở ?
Nhân lúc mọi đang mải hóng chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chia nhà ở, Ôn Oản kín đáo quanleech_txt_ngu tĩnh xung quanh. Cô thừa ba và em bị xuống bò, nhưng hiện tại sáng thiên thanh bạch nhật, việc đi sục liễu là quá mạo hiểm.
Đành phải cắn răng đợi đến khi màn đêm buông xuống!
Giữa lúc cô đang nghiêng, Lâm Thiết Sơn vờ vô tình đi lướt qualeech_txt_ngu chỗ Ôn Oản.
Ông hạ giọng, vừa đủ để hai nghe thấy, tốcvi_pham_ban_quyen độ nói cực nhanh: “ phía chuồng sương xuống thấp lắm, lâu bị ho, tôi đã lén gửi thuốc men qua đó rồi.”
Nói đoạn, ông chắp tay sau lưng, đủng đỉnh đi xếp công việc khác, như thể vừa hoàn toàn từng xảy ra.
Ánh mắt Ôn Oản lại.
nói lúc nãy thôn rõ bắn tín cho . Vậy trưởng thôn Lâm tường tận thân phận của ? Hơn nữa, ông ấy còn ngấm ngầm theo dõi và giúp gia đình cô?
Sắc trời màu tối.
Nhóm Ôn Oản được phânbot_an_cap quảleech_txt_ngu phụ họ Lý ở xóm Tây. Khách mà nói, chỗ này khá khẩm bao.
gọi là “căn nhàvi_pham_ban_quyen trống” chất chỉ là mộtleech_txt_ngu góc nhỏ được dựng bợ bằng tấm gỗ mục nát, ép sát vào vách nhà kho củi. Dưới nền đất lót vài lớp rơmbot_an_cap rạ khô, quăng thêm hai miếng ván cửa tàn lên trên, thế là thành “giường”.
Quả họ Lý trạc tuổi tứ tuần, bộ dạng chua , điêubot_an_cap ngoa. Bà ta nạnh đứng án ngữ ngay cửa sổ, bĩu môi the : “Hai đứa tụi bây! Nói trước mất lòng, sau đỡ mếch lòng, điều ăn ở chỉ thế thôi, cơm tự túc, đừng hòng bà hầu hạ!”
Một tràng xỉa xói của bà khiến Tô Đình mặt mét. Nhìn cảnh sống tồi trước mắt, cô ta mếu máo sắp khóc tới nơi. Bình thường cô vốn là đứa a dua, gió chiều nào chebot_an_cap ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, có chút chính kiến, răm rắp nghe Tôn Hồng Mai. Giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tôn Hồng Mai chưa lết về, cô ta ném ánh mắt cầu cứu về phía Ôn , hy vọng côbot_an_cap sẽ lên tiếng đòi quyền lợi.
Nhưng Ôn cứleech_txt_ngu như bị điếc, lẳng lặng đặt chiếc túi vải cũ kỹ tấm vánleech_txt_ngu cửa trông vẻ sạch sẽ nhất. với cái chuồng bò gió lùa bốn phíabot_an_cap của ba và em , chỗ còn che được mưa tránh được , đối với cô thế đủ rồi.
Đêm khuya thanh vắng.
Tôn Hồng Mai vẫn bóng chim tăm cá, Tô Đình đã chìm vào giấc mộng, tiếng ngáy khe khẽ vang lên.
Ôn Oản thì đôi mắt vẫn thao láo, không có chút buồn . Cô lặng lẽ lẩn vào không gian. Hồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước mải nhét đồ lên tầng hai, lần nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô mới để ý quan sát kỹ tầng một. Dòng nước suốibot_an_cap linh trong vắt nhìn thấu đáy, mảnh đất đen xốp và màu mỡ.
Trí tò mò dậy, cô một ngụm nướcvi_pham_ban_quyen suối lên uống. Tức thì, luồng sinh khí ấm áp chảy dọc khắp tứ chi bách hài, tinh thần sảng khoái hẳn ra.
Ôn Oản kinh trước côngvi_pham_ban_quyen dụngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỳ diệu của nước suối linhvi_pham_ban_quyen tuyền, và càng thêm tò không biết mảnh đất đen sẽ trồng ra được cái giống gì. ra trên tầng haibot_an_cap vẫn còn vài loại hạtvi_pham_ban_quyen giống, cô tiện gieo mấy hạt rau cải, củ cải chuột xuống đất.
Xong , ánh mắt cô lại tới chiếc đồng hồ Thượng Hải yên vị trong không gian. Món đồ này hiện giờ chưavi_pham_ban_quyen thể lộ diện, nhưngleech_txt_ngu đâu sau này sẽ có lúc xài ?
trở lại hiện thực, Ôn Oản rón rén chuồn khỏi cái sân nhỏ phụ Lý. Phía bên trái sân là dãy nhà của hộ dân, đuốc đã tắtleech_txt_ngu ngúm từ lâu. phải một con đường đất nhỏ. Cuối đường, địa thế có vẻ dốc xuống, lờ mờ hiện ra vài túp lều lụp xụp.
Đã định được phương hướng, cô rẽ vào lối nhỏ thấp trũng đó. lâu , mùi phân độngvi_pham_ban_quyen vật nồng nặc xộc thẳng vào mũi.
Chuồng bòvi_pham_ban_quyen!
Nửa , trạm xá của thôn lắt ánh đèn dầu, không khí thoang thoảng mùi dược quyện lẫnvi_pham_ban_quyen với thứ mùi gì đóvi_pham_ban_quyen khenvi_pham_ban_quyen khét khó tả.
Tôn Hồng Mai nằm còng queobot_an_cap một mình trên chiếc giường gỗleech_txt_ngu nhắc, đám bọng nước gớm ghiếc trên mặt đã bị lang băm trong thôn chọc thủngvi_pham_ban_quyen, bôi mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớp thuốc đỏ chóe lên. Ông lang băm này tên Tiền Quý, là một gã độc thân ngót nghét tuầnvi_pham_ban_quyen. Nghe kia lão chuyên hành nghề thú y cho súc , sau đi tập huấn dăm ba tháng mới dám hệ sang bốc chữa bệnh chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người.
Nhờ “cái phước” bị thương, Hồng Mai mới được cách lại trạm xá nghỉ ngơi qua . Thế nhưng, cơn xé davi_pham_ban_quyen xé thịt từ vết thương khiến ả thao thức trằn trọc không sao nhắm mắt nổi. Ả mò mẫm tìm đượcleech_txt_ngu tấm gương tay nhỏ xíu, hòngvi_pham_ban_quyen muốn xem bộ dạng “chim sa cá lặn” của mình hiện giờ sao.
Bàn tay ả bắt đầu runleech_txt_ngu lẩy bẩy
Gươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phản trong gương chi những vết lở loét nham , lại thêm lớp thuốc tím nhờm đắp lên trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Ngũ quan vốn cũng coi là mặn mà, nayleech_txt_ngu nhìn chẳng khác nào ma chê quỷ hờn.

Khuôn mặt ngọc của ảleech_txt_ngu, sao lại thành cái bộ dạng quỷ sứ thế này!
Sự oán cuồn trào chỗ xả, ả nghiến răng ken két, rít cái tên thù không độivi_pham_ban_quyen trời chungvi_pham_ban_quyen:
“Ôn Oản!”
tội lỗi đổ lên ranh Ôn Oản! Nếuvi_pham_ban_quyen không tại con tiệnbot_an_cap nhân đó, làm sao bị nước sôi dội vào mặt, làm sao ả lại trở nên tàn ma dại thếbot_an_cap này!
Tôn Hồng Maibot_an_cap nằm rũ rượi trên chiếcleech_txt_ngu giường tàn của trạmvi_pham_ban_quyen , trong đầu ả chỉ nung một ý niệm duy .
Ả phảibot_an_cap trả thù! Phải con Ôn Oản phải chịu đày đọabot_an_cap gấp trămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, gấp ngàn lần ảbot_an_cap!
Ả nắm trong thân phận conleech_txt_ngu gái tư bản Oản, nhưng người khác trong thôn chưa . Đợi vết thương bình phục, ả sẽ tìm mọi cách phanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phui lai lịch thật của con ranh tư sản , để cho tất cả mọi người biết Oản là nghiệt của bọn tư bóc lột, làm cho con ranh đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viễn không ngóc đầu lên nổi ở cái thônleech_txt_ngu Hồng Tinh này.
Màn đêm buông xuống, cả thôn làng vào mịch.
Ôn Oản lần mò tới sát cạnh chuồng bòvi_pham_ban_quyen. Dưới ánh trăng bàng bạc, lờ mờ thấy một lão gầy gò, ốm yếu nằm trên ổ rơm khô.
“Khụ khụ” Ông lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , tiếng ho lên từng hồi, dường như muốnbot_an_cap trút cả phổi ra .
Người đóbot_an_cap ai khác chính là cha cô, Ôn Minh Hoa!
Cha con họ mới xa nhau bao lâu, sao cha cô lại đày đọa tụybot_an_cap, tàn này?!
Ôn Oản chưavi_pham_ban_quyen kịp đau lòng thì phát hiện bên cạnh cha cô một cậu nhóc gầy gò, nhỏ bé hơn nhiều, ước chừng chỉ mới lênvi_pham_ban_quyen .
Đó là em útleech_txt_ngu của cô Ôn Húc. Thằng bé đang sát vào cơ thểbot_an_cap , cố truyền chút ấm ỏi của mình cho ông.
Nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai bóng dáng tiều tụy , sống Ôn Oản xè, nỗi xót xa vô hạn trào dâng trong .
Cô vội vàng lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net góc khuất, lấy từ trong không ra một ít lương khô, vài phèn, quần áo và bình nước chứa linh tuyền. Cô không dám lấy quá nhiều đồ, sợ bị phátbot_an_cap hiện, chỉ ưubot_an_cap tiên những thiết yếubot_an_cap trước.
Ôn Oản tiến tới sát khe hở, khẽ khàng cất tiếng: “Ba, tiểu Húc là con đây, Oản Oản đây”
Chuồng bò bỗng chốc im ắng lạ , tiếng ho cũng ngưng bặt.
sau đóleech_txt_ngu, một nóivi_pham_ban_quyen run rẩy vang lên: “Ai? ở bên ?”
Nước mắt Ôn Oản tuôn lã chã: “Ba, là con Oản Oản đây đến ba và rồi”
“Oản Oản?” Giọng Ôn Minh Hoa ngập tràn sự bàng hoàng, không thể tin vào tai .
“Sao sao con lại ở đây?! Đi ! Bị ngườileech_txt_ngu ta phát chắc đấy!” Ôngbot_an_cap hốt hoảng thúc giục, xen lẫn một tràng khan dữ dội.
“Chị? Là chị thật sao?” Tiếng em Ôn Húc nghẹn ngào cất lên, nhỏ lí nhí.
“Làbot_an_cap chị đây! Tiểu Húc đừng sợ!” Ôn Oản trườn người khe hở, dốc hết thứbot_an_cap giấu trong ngực áo ra.
“Ba, Tiểuvi_pham_ban_quyen Húc, convi_pham_ban_quyen làm thanh niên trí thức mới tới thôn Tinh, vừavi_pham_ban_quyen đến trưa . Ở đây không ai biếtleech_txt_ngu thân phận của chúng ta, ngườibot_an_cap nhớbot_an_cap ngậmbot_an_cap miệng, tuyệt đối được lộ chuyện này nhé!”
bất tuyệt dặn dò, tay thoăn nhét đồ vào tayleech_txt_ngu họ. “Trong này quần áo vàvi_pham_ban_quyen đồ ăn! Quần áo người nhớ mặc lót bên trong, ăn thì cấtvi_pham_ban_quyen đi ăn dần.”
“Đúng rồi, nước trong bình này ba nhớnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net uống nhiều , rất tốt chovi_pham_ban_quyen ho đấy! Nhất phải uống nhé!”
Trong bóng tối tĩnh lặng, một tay nhỏ bé rẩy đón lấy đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vật.
Ông Ôn Minh cố gắng kìm cơn ho, thắc mắc hỏi: “ Oản, sao con không lên kinh thành mà lại dạt tới cái chốn khỉ cò gáy này? Chuyện nhà họ bên saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi?”
“Ba! Tạm thời gác lại chuyện đi, connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ mong và Tiểu được bình vô sự! Ba mau uống ngụm nước !”
Ông Ôn Hoa cònvi_pham_ban_quyen chần chừ, nhưng Ôn Oản đã quả quyết ép ông uống vài ngụm.
Điều kỳ diệu đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ! Nước vừa xuốngleech_txt_ngu họng, ông cảm giác cơn đau rátvi_pham_ban_quyen nơi cổ họngvi_pham_ban_quyen lập tức một cách thần kỳ!
“Cái cái nước nàyvi_pham_ban_quyen” Ông sững sờ nhìnvi_pham_ban_quyen con gái.
“Ba, đừng nhiều, uống thêm đi!”
Ôn Oản ép ông uống thêm vài ngụm, lấy lương khô bẻ vụn ra ngâm nước linh tuyền, tạobot_an_cap một hợp sền sệt, cẩn thận đút từng muỗng cha.
Nhìn con gái bỗng dưng trưởng thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy, đôi mắt đục của ông ứa những giọt lệ già nua.
Thời lặng lẽ trôi qua. Trong chuồng bòleech_txt_ngu chỉ còn tiếng Ôn Minh Hoa nước roạt và tiếng nhóp nhép, ăn ngấu nghiến của Tiểu Húc: “Thơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Ôn Oản cố nuốt nước mắt vào trong, lắng nghe tiếng họ ăn uốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngon mới tâm rời đi.
Cô lần convi_pham_ban_quyen đường cũ, cẩn trọng bước từng bước quay về. Nhiệm vụ quan trọng nhất đã , trí căng như dâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của cô cũng dần buông lỏng.
Cô lơ đãng bước trên bờ ruộng.
“Cạch!”
Ngay sau đó, một giọng điệu cợt nhả, bỡn cất lên:
“Ây dô, đêm khuya khoắt thế này, đồng chí Ôn thanh niên trí thức từ chui ra đây?”
Ôn giật bắn mình, nhìn theo hướng phát ra âm thanh, chỉ thấy một bóng trong bóng đỉnh bước ra.
Chính Lâm Dã!
Trênvi_pham_ban_quyen môi hắn trực nụ cười cợtbot_an_cap nhả quen thuộc, nhưng mắt lại sáng quắc lạ trong đêm.
Hắn đi vòng quanh một vòng, cuối cùng ánh mắt lại ở đôi giày lem đất của cô.
“Chậc chậc chậc, nửa đêm nửa hôm không lo ngủ ngáy, cái hướng này chẳng lẽ là vừa đi dạo chuồng bò về hả? , có hứng thú với bò à?”
Ánh mắt Ôn Oảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạibot_an_cap, đanh thép diện với cái nhìn mói của Đông Dã.
“Tôi khó ngủ nên ra ngoài gió chút thôi. Chẳng đồng chívi_pham_ban_quyen Lâm này cũng thức đó sao?”
“Tôi á?” Lâm Đông Dã bật cườibot_an_cap khanh khách, dáng điệu thêm phần cợt nhả.
“Tôi là con trai trưởng thôn mà, tôi thích đi đâu thì đi, ai .”
“Còn côbot_an_cap, chí Ôn, mới chân ướt chân tới đây, đêm đen nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mực thế này”
“Cô gió kiểu gì mà lạibot_an_cap hóng tận khu chuồng bò? là đang toan tính âm mưu hoại gì đây? Hay là”
Hắn cố tình kéo dài điệu, “Ở đó có ai khiến cô phải bận tâm?”
Ôn Oản siết chặtbot_an_cap nắmleech_txt_ngu đấm, trong xẹt qua một sắc lạnh nguy hiểm.
Lâm hơi nghiêng đầu đánh giá , trăng bàng bạc chiếu vệt mắt vẫn còn ươn trên gò mánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô.
“Khóc rồi à? Xem cái khu chuồng bò kia cất giấu tâm sự gì xa lắm nhỉ?”
Ôn gặp ánh mắt mang theo ý của hắn, lúc này mới bàng hoàng nhận , ẩn sâubot_an_cap trong đôi mắt ấy là một sự thấu tỏ tỏ tường .
Gió đêm rít gào, thổi tung tà áo mangvi_pham_ban_quyen theo chút hơivi_pham_ban_quyen thấu xương.
Bọn họ thế giằng co nhau một lúc .
Nhìn bộ dạng phòng bị củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô, Lâm Đông Dã bỗng “phụt” cười thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng.
“Đượcvi_pham_ban_quyen rồi rồi, dùng cái ánh mắt hình viên đạn lườm , nhìn rợn tóc gáy!”
Hắn thu nụ cợt nhả, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn:
“Yên tâm đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Lâm Đông Dã tôi tuy mang tiếng lêu lổng vô công rỗi nghề, nhưng được cái biết điều: gì không nhìn, mù; cái không nên nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tôi câm.”
Ôn Oản sờ, nửa vẫn chưabot_an_cap hoàn hồn.
Lâm Đông Dã dường như nhìn thấuleech_txt_ngu chừngleech_txt_ngu của côvi_pham_ban_quyen, khẽ :
“Sao? Không tin à? Tôi lừa cô thì được lợi lộcleech_txt_ngu gì? Mê cái dáng vẻ mít ướt cô? Hayleech_txt_ngu là nghiện cái mùi phân bò thủmbot_an_cap lủm kia?”
“Nhưng mà đã lỡ đụng mặt nhau rồi, phí bịt miệng dù sao cũng phải có chút lòng thành chứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ?”
Giọng điệu hắn đột rẽ ngoặt, khóe môi cong lên nụ cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
“Tôi thì chẳng có sở thích gì biệt, hảo đồ ngọt thôi là mấy cục kẹo dân thành phố ấy!”
Hắn xoa hai bàn tay vào nhau chiều mong ngóng, ánh toát lênvi_pham_ban_quyen cái vẻ đắc ý “cô thấy tôi dễ nói chuyện không?”.
Lời nói đến nước này, Oản đành nhắm mắt đưa hùa theo ý hắn:
“Ngày mai sẽ mang kẹo cho anh.”
“Chốt đơn!”
Sáng sau, trời vừa hửng , tiếng còi chói tai đã rít lênvi_pham_ban_quyen ỏi đánh thức cả làng.
! Ra đồng bot_an_cap convi_pham_ban_quyen ơi! Lô lúa cuối cùng rồi, tranh thủ thời gian, tay chân lẹ làng lên nào!”
Đội trưởng sản xuất gân cổ lên gào thét ngoài cửa, giọng ồm như vịt .
Ôn Oản mình choàng tỉnh, ngơ ngác nhìn quanh một vòng rồi mới đưa tay ôm lấy lồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngực đang thịch.
sợ! nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hồng Tinh, ba và trai mọi thứ đều chuyển biến tốt !
Tô Đình chung phòng cũngbot_an_cap làu bàu thức dậy trong tiếng than vãn. Nhìn ngó xung quanh vẫn thấy tăm Tôn Hồng Mai đâu, ta bắt đầu thấy sờ sợ:
“Ôn Oản, Hồng Maibot_an_cap quavi_pham_ban_quyen không vác xác về, có xảy ra chuyện gì không?”
thân cô trước đi.”
Ôn Oản nhạt đáp, vội vã khoác chiếc áo khoác , tạt bừa ca nước lạnh rửa mặt cho tỉnh táo.
Bước khoảng sân nhỏ, cô nhập hội hai nam thanh trí thức còn lại. là độivi_pham_ban_quyen trưởng Trần Trạch, người kia là Phùng Tuấn Kiệt anh chàng đeo kính cận mờ nhạt nhất đội.
Nhiệm vụ hôm nay của đám thanh niên trí thức lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phối hợp với sản số hai, xách liềm phía Đông thu hoạch lúa muộn.
“Ối giời ơi, cái thời tiết ôn dịch gì thế này, sáng sớm lạnh quéo cả !” bác nông dânleech_txt_ngu vừa chà xát hai tay vào nhau vừa cằn nhằn.
là còn may chán, tí nữa mặt trời lên cao, nắng cháy da cháy thịt cho !” bên cạnh chêm .
Tiết trời cuối ở vùng Cống này chính là , chênhbot_an_cap lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm cực kỳ rõ rệt.
Lúc này, Hồng Mai mới lững thững mò tới. Nửa khuôn mặt quấn gạc trắng toát, lấp ló vài vệt thuốc tím nhợm. Ánh chặt lấy Ôn Oảnleech_txt_ngu, răng cắn chặt môi đến bậtvi_pham_ban_quyen máu.
Cả đoàn người rồng rắn kéo nhau ra đồng lúa phía Đông. vào mắt biển lúa vàng ươm bátvi_pham_ban_quyen ngát dài tận chânleech_txt_ngu trời.
Ôngleech_txt_ngu Vương người phụ trách chấm côngleech_txt_ngu gõ gõ cây bút vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuốn sổ:
“Mỗi người nhận khoán hai luống, hôm naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gặt cho xong, gặt sótbot_an_cap gặt dở là trừleech_txt_ngu điểm công đấy !”
luống lúa Ôn Oản được chia nằm tít ngoài rìa, sát sạt một rậm um tùm. điệu bộ củabot_an_cap bác dân làm bên cạnh, lưng, tay trái vơ gọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một nạm lúa, tay liềm sát gốca kéo một .
!”
Động tác của cô còn ngượng nghịuleech_txt_ngu, tay lạivi_pham_ban_quyen yếu. Mớibot_an_cap gặt được mười mấy mét, lòng bàn đã bị thân lúa cọ nổi lênleech_txt_ngu mấy bọng nước rát buốt.
“Xì”
Một tiếng cười mỉa mai chẳng thèmbot_an_cap che giấu vang ngay sát bên. Là Hồng Mai.
Ả ta được chia Ônbot_an_cap Oản, liếc xéobot_an_cap cô, giọng điệu sặc mùi châm chọc:
“Cái đồ tiểu thư các, chân yếu tay mềm như cô thì được trò trống gì? Bớt làm màu đi, liệu mà cútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về thành phố cho rảnh nợ!”
Ôn Oản đứng thẳng lưng, cái tốc độ Hồng cũng chẳng khá khẩm là baovi_pham_ban_quyen. Thật không hiểu ả lấy đâu ra tin đi chê bai khác.
Cô quệt vội mồ hôi trên trán, đốp chát lại không kiêng nể: “Băng gạc kín mặt rồi vẫn chưa bịt nổi cái mồm cô à? sức đi!”
Tôn Hồng Mai anh ách, đau nhức, thấy con tiện nhân Ôn Oản này lại xoáynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào nỗi đau của mình. Ả lầm bầm chửi rủa ngớt.
Ôn Oản mặc kệ, coi như gió thoảng bên tai, hoàn toàn phớt lờ.
Chửi bới chán chê mà chẳng ai thèm thèm đếm , Tôn Hồng Mai tẽn tò cắm mặt xuống tiếp tục gặt.
Lần nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ôn Oản nôn nóng nữa, cô chăm chú quan sát cách đưa liềm củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bác nông bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cạnhleech_txt_ngu. Tranh thủ lúc nghỉvi_pham_ban_quyen tay, cô rút vội bình nhỏ từ ngực áo, vặn nắp ngửa tunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một ngụm.
Dòng nước suối linh tuyền ngọt mát, thanh khiết trôi tuột xuống họng. Sự mệtbot_an_cap mỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong tích tắcbot_an_cap tan biến, những bọng nước phồng rộp bàn tay cũng nhanh chóng xẹp xuống, kéo da non.
xịn có !
Tinh thần Ôn Oản sảng khoái hẳn lên. Sau khi điều chỉnh tư thế , tốc độ của cô ngày càng , vững vàng.
Mặt trời càng lên cao, nắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rát nhưbot_an_cap đổ lửa. Đám niên trí thức khác mồ nhễ nhại, tay chân bắt đầu rệu rã. Tôn Hồng Mai càng thê thảm hơn, lớp băng gạcleech_txt_ngu trên mặt ướt đẫm mồ hôi, dính chặt vào vếtbot_an_cap bỏng, vừa đau vừa ngứa ngáy điên cuồng.
Ngược , Ôn vẫn duy nhịp độ định. Động tác của cô uyển chuyển nhịpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhàng, những hôi lấm tấm trán lấp lánh dưới ánh mặt .
Lúc cô xử lý xongvi_pham_ban_quyen gọn gàng hai lúa mình, Hồng Mai mới lạch cạch gặt đượcleech_txt_ngu mộtbot_an_cap nửa.
“Đồng chí Ôn Oản, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô gặt xong rồi á?”
, xong rồi.”
Lão Vương phụ trách chấm công bước tới, nhìn những bóvi_pham_ban_quyen lúa xếpleech_txt_ngu ngay tăm tắp sau lưng Ôn , vẻ mặt không giấu nổi sựvi_pham_ban_quyen kinh ngạc.
“Ái chà, nhìn cô gái thành phố này xem! Tay chân lẹ làng gớm! Còn hơn đứt mấy thanh trai trong thôn nữavi_pham_ban_quyen!” Bác nông bên cạnh nhịn không được cũng cất lời khen ngợi.
Một bà thím đang húi buộc gần đó cũng ngẩng đầu lên góp lời: “ ! bé nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không những chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tháo vát mà nhìn cái tướng cũng đẹp sáng sủa, cứ như trong tranh ra ấy!”
Chứng kiến tượng này, con mắt duy còn nguyên vẹn củabot_an_cap Tôn Hồng Mai hằn lên tia máu au, tức muốn phun lửa!
Dựa vào cái chứ?! Cái con tiểu thưbot_an_cap chếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiệt này, vàobot_an_cap cái gì mà lại giỏi giangleech_txt_ngu, được lòng người hơn ả?!
Quần quật cả một buổi sáng, cuốivi_pham_ban_quyen cùng cũng đến nghỉ ngắn ngủi. Nhưngbot_an_cap Tôn Hồng Mai vì chưa hoàn thành chỉ , nên đành phải cắn răng đội nắng gắt tiếp tục gặt.
Ôn Oản tìm một bóng cây râm mát vắng vẻ, tựa lưng vàobot_an_cap gốc cây, thả lỏng tâm trí tiến vào khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gian.
Trên mảnh đất đen kỳ diệu, những giốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rau củ côbot_an_cap tiện gieo hôm qua, nhờ có linh khíleech_txt_ngu dồi dào bồi đắp, vậy naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã mơn mởn trưởng !
cải trắng mập mạp, chuột xanh non mơn mởn, tỏa ra mùi hương thanh mát hấp tột cùng.
dùngleech_txt_ngu ý niệm hái một trái, đưaleech_txt_ngu lên miệng cắn một miếng.
tan! Ngọt lịmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Nhiều nước!
Không chỉ ngon tuyệt cú , mà sau khi xong, mệt rệu rãleech_txt_ngu còn sót lại cũng bay biến sạch sành sanh.
Một cảm giác an toàn vững lấp đầy trái tim Ôn Oản.
Nhiệm vụ buổi chiều là vác những bó lúa đã gặt về sân phơi.
Tôn Hồng Mai vừa lết luống sáng, cơm chưa kịpvi_pham_ban_quyen nuốt một miếngbot_an_cap đã hì hục bưng vác. Bụng meo, vừa ráng sức nâng một bó lúa lên thì thấy trời đất quay cuồng, hai mắt tối sầm, ngã vật ra đất đánh “ .
Bụi mù mịt, Tôn Mai mặt xuống đất, nằm bất động, ngất lịm đi.
Lão Vương nhíu , khều khều vàoleech_txt_ngu bắp chân ả. Xác định ngườibot_an_cap đã bất tỉnh nhân sự, mới rút cuốn sổ kẹp nách ra, dùng bút gạch một chữ X đỏ chót, to tướng ngay sau tênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tôn Hồng Maibot_an_cap.
“Khiêng khiêng đi, đưa lên trạm xá nhanh! Chỉ giỏi vướng tay chân!”
Đình nhìn chữ X đỏ chót kia mà víabot_an_cap lên mây, chẳng dám nghỉ tay giây phút nào, vàngvi_pham_ban_quyen lon ton chạy về phía đống lúa của .
Ôn Oản cũng bắt tay vào việc. Nhờ “bữa trưa” đặc bổ sung lượng, giờ đâyleech_txt_ngu cảmvi_pham_ban_quyen thấy cơ thể tràn trề sinh lực, lúc nắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay lại mạnh cuồn cuộn.
Cô khom lưng, thuầnvi_pham_ban_quyen thục xốc bó lúa nặng trịch lên vai, những bước dài vững chãi tiến phía sân phơi.
“Hộc hộc hộc”
Cô điều hòa nhịp thở, giọt mồ hôi lănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dài đường ranh giới hàm xảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nền đất bụi bặm.
Việc mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàn bà con gái trong thôn làm đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Ôn Oản cô đây khôngbot_an_cap làm được, mà còn xuất sắc hơn vạn lần!
Lâm điều phối xong công việc ở khu , thong dong rảo bước về phía sân phơi.
đến nơi, ánh mắt hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lập tức bị thu hút bởi bóng dáng mảnh mai
Động tác của còn ngượngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghịu, nhưng từng bướcvi_pham_ban_quyen đi lại vàng, trầm đến .
Ánh mắt Đông sâu thẳm, biểu lộ chút cảm xúc , chỉ có hàng mày rậm nhíu lại.
, Đông Dã, thấy ?” Lão Vương chấm công tẩu thuốc, hất cằm vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phía bóng lưng Ôn Oản đang khuất . “Cái cô thanh niên trí thức mới đó, là Ôn Oản.”
“Con bé này sáng nay gặt lúa lẹ tay lẹ chân, chiều nay lúa lại càngbot_an_cap hăng, đi đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về về không ngừng nghỉ một nàobot_an_cap. Tốc độ này, khéo tụi trainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tráng làng còn theo không kịp!”
là tà môn, thì trẻo, gầy thế mà” Lão Vươngleech_txt_ngu tấm tắc khen ngợi. Lão làm ghi điểm ở thôn Hồng này ngót nửa đời người, thanh niên thức nào mà từng qua mắt? cái loạivi_pham_ban_quyen gái thành phố mà chịu thương khó cỡ này thì là hiếm có tìm!
Lâm vi_pham_ban_quyen không đáp, ánh mắt vẫn dõi theo bóng lưng thẳng tắp của thiếu , kiên như nhành lau non vươnvi_pham_ban_quyen mình trong .
rồi, Đông , một nữ trí nữa, cái cô bị thương trên mặt ấy, buổi trưa ngất xỉu giữa đồng, lại khiêng vào trạm rồi. Cậu tính xử lý sao đây?”
“Hả?”
Lâm Đông Dã hồi thần, nhớ tới cái thái độ ẹo, xét nét của Tôn Hồng Mai lúc mới đặt chân tới thôn
Xem ra hắn phải lượn qua xem tìnhvi_pham_ban_quyen hình rồi.
Tônvi_pham_ban_quyen Hồng Mai lại một lần bị quẳng lên cái giườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ọp ẹp trong trạm xá.
Tiền Quý làm bộ làm tịch đổ mấy ngụm nước lọcleech_txt_ngu nguội ngắt, tháobot_an_cap cuộn băngbot_an_cap gạc ố vàng trênleech_txt_ngu mặt ra, bôi trét thuốc đỏbot_an_cap qua loa rồi quấn .
Xong xuôi đâu vào đấy, thấy thằng nhãi ranhleech_txt_ngu vắt mũi chưa sạch vẫn thập thò nhòm ngó, Tiền Quýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bực bội xua taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đuổibot_an_cap đi:
cái gì mà nhìn? Có gì hay nhìn? Giảileech_txt_ngu giải tán! Đi chỗ khác chơi! Đànbot_an_cap bà con gái nhà người ta nằm tênh ra , tụi bây ngó nghiêngleech_txt_ngu cái gì!”
Đám ranh bộ mặt thần ác sát dọa cho chạyleech_txt_ngu.
Trong trạm xá giờ còn lại Tiền Quý Tôn Hồng Mai leech_txt_ngu. Đôi mắt ti hí hột tiêu của gã láo liên đảo quanh, chốc chốc lại dán chặt người phụ nữ trên giường.
Tôn Hồng Maivi_pham_ban_quyen chìm cơn , miệng nhữngvi_pham_ban_quyen tiếng ú ớ không rõ ràng.
Tiền mò cúileech_txt_ngu rạp người , tai xem ả mớ cái gì.
“Ônbot_an_cap Ôn Oản”
Giọng Tôn Hồng Mai đứt quãng, nhưng từng chữ rít qua kẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net răngleech_txt_ngu lại sặc căm hận thấu xương tủy.
“Ôn Oản đồ tiện nhân mày chết không được tử tế đâu”
Ôn ?
tên này Tiền gì. Trong ba cô thanh niên trí thức mới , cái cô tên Ôn Oản là nổi bần bật nhất. Thân hình eo ót, ngực nở mông cong, khuôn thì trắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nõn nà, là muốn cho một miếng.
“Ôn Oản tiểu thư tư bản!”
Tiểu thư tư bản?!
Nghe mấy chữ này, Quý giật nảy mình, trongvi_pham_ban_quyen như có đàn ong tổ.
Ôn Oản là tiểu thư tư bản sao?!
cúi lần nữa, lần này thì ghé rạt vào miệng Tôn Hồng :
“Đồngbot_an_cap chí Tôn? Cô nói ai là tiểu tư bản? Cóbot_an_cap phải là cái tên Ôn Oản không”
Tôn Hồng Maibot_an_cap dường bị , trong vô thức vẫn ngoan cốvi_pham_ban_quyen hùa theo:
“Là ta! Ôn Oản chính tiểu thư nhà bản! Chính cô ta đồ đạo đức giả hại tôi bị phỏng Tôi muốnvi_pham_ban_quyen ta chết! Chết không có chôn!”
Lần này Tiền Quý nghebot_an_cap rõ mồn một. Con nhỏ Ôn Oản kia quả nhiên là con gái tư bản?
Hèn chi!
Với cái kinh nghiệm ế chỏng gọng mấy chục năm của gãbot_an_cap, liếc sơ một cái thấy Ôn Oảnvi_pham_ban_quyen khí chất khác hẳn mấy cô khác rồi.
Cái khuôn đó, cái dáng đó Chậc chậc!
Càng nghĩ gã càng hưng , hai tay xoa nhauvi_pham_ban_quyen bồn chồn trong căn phòng hẹp.
vỡ lẽ ra rồi! Bốn chục năm ròng rã gã phòng không gốivi_pham_ban_quyen chiếc, hóa ra là để dànhbot_an_cap dụm chờ đợi khoảnh khắc này!
Thứ gã thèm khát, chính là một đàn bà “đặc ” nhưbot_an_cap thế!
Trong đầu gã hiện lên khuôn mặt thanh tao thoát tục của Ôn Oản, mường tượng cảnh thân hình yêu kiều ấy đang oằn mình rên rỉ dưới thân gã
Đó mới đích thực cái mùi vị “đàn ” mà gã hằng ao ước! Chứ dăm ba con mẹ sềbot_an_cap da dẻ sần sùi trong thôn thì có dép cũng không !
Một lửa tà dâm hừng hực bùng lênbot_an_cap dưới hạ bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thiêu đốt khiếnbot_an_cap người Tiền Quý rạo rựcvi_pham_ban_quyen, bứt rứt không yên.
Gã nhìn Tôn Hồng Mai nằmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên giường, trong đầu tính toán phải mau chóng chữa khỏi ả để ả còn vác xác đi giác!
Tố giác xong, gã sẽ đẩy thuyền Hắc !
Nghĩ là làm, Tiền Quý lục tủ , cùng cũng tìm ra nửa viên Terramycin (thuốc kháng sinh). thuốc quý như vàng này bình thường gã còn khuya mới thèmleech_txt_ngu dùng, toàn giấu giếm để lén mang ra chợ đen bán chui kiếm chác.
Gã bẻ viên thuốc, thô bạo miệng Tôn Hồng Mai ra nhét tọt vào.
“Đồng chí Tôn, đồng chí Tôn, tỉnh dậy đi! Uống thuốcvi_pham_ban_quyen vào! vào là khỏi! Khỏi rồi mới có sức mà đi làm đại sự !”
Tôn Hồng Mai lơ mơ mở mắt. Vừa ra đã đụng ngay cái bản mặt đen nhẻm, nhăn nheo như quả táo tàu khô của Tiền Quý, lại đính nụbot_an_cap cười khả phấn khích tột độ.
“Bác Bác sĩ Tiền?”
“Ơi! Tôi đây!” Tiền Quý cốvi_pham_ban_quyen nặnvi_pham_ban_quyen ra một nụ cười kỳ gượng gạo.
chí Tôn à, cô yên tâm! Căn bệnh này cô tôi hứa danhleech_txt_ngu dự chữa trị dứt điểm! Đợi khỏe lại, tôi sẽ dẫn cô lên trụ sở đội, vạch mặt đứa ‘phần tử xấu xanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net’ mà biết kia!”
“Phầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tử xấu?”
óc Hồng Maileech_txt_ngu lúc vẫn còn đang quay cuồng như một mớleech_txt_ngu bòng bong, nhưng hai chữ “vạch mặt” lại sắc nhọn như một kim, đâm vào tiềm thức của ả.
Ả đúng là đi vạch mặt Ôn Oản, gã bác Tiền này sao mà biết được chuyện đó?!
treo nụvi_pham_ban_quyen cười đạo đức giả trên môi, từ tốn giải thích:
“Hồi nãy nằm mơ mớ, mấy chuyện về cáibot_an_cap cô Ôn Oản đóvi_pham_ban_quyen tôi nghe hết rồi!”
“Cái đồ con gáivi_pham_ban_quyen nhà tư bản ranh ma đó lại dám hại cô hủy mạo. Cô tâm, tôi sẽleech_txt_ngu đứngvi_pham_ban_quyen về phía cô, đòi bằng cho !”
“Hủy dung? Ông nói tôi hủy dungleech_txt_ngu sao?!”
Nghe thấy hai chữ , đầu óc rỗngleech_txt_ngu hoàn toàn.
Khuôn mặt của ! Thứ ả nâng niu trân trọng nhất!
“Gương, đưa gương tôi!”
Quý bịvi_pham_ban_quyen bộ dạng loạn của làm cho , vộileech_txt_ngu vàng quơ lấy chiếc gương đưa sang.
Tôn Hồngleech_txt_ngu Maivi_pham_ban_quyen giật chiếc gương, chĩa vào mặt mình.
Khuôn mặtbot_an_cap này kinh khủng hơnbot_an_cap cả đêm qua! khuôn bên trái coi tan tành mây khói. Lớp thuốc đỏ nhoét không che giấu vùng da sưng tấy, mủ, lại còn loang đủ thứ màu sắc, cuối cùng là một lớp vảy sì gớm ghiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Á á á!!!”
Tôn Hồng Mai rú lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một tiếng thê thảm, gương trượtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏi tay rơi xuống đất vỡ !
tôi sao thànhbot_an_cap ra thế này! Bác sĩ Tiền, rốtleech_txt_ngu cuộc có chữa được không, tôi sẽ bị hủy dung thật sao?!”
Tiền nhìn con mụ điênbot_an_cap từ thành phố tới này mà lạnh sống lưng.
Nhưng để kế hoạch ra suôn sẻ, gã phải nương lời ả mà châm thêm dầu lửa:
“Đồngvi_pham_ban_quyen Tôn, côvi_pham_ban_quyen cứ tĩnh, tôi sẽ hết sức bình sinh đểvi_pham_ban_quyen chữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trị cho cô! Nhưng mà vết thương trên mặt cô sâu quá, tình trạng phục cụ thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra sao e hơi khó nói”
Nghe xong câu này, trái tim Tôn Hồng Mai rơi tõm xuống vực sâu, nguội lạnh một nửa.
Ả nắm chặt lấy mép chăn, haivi_pham_ban_quyen mắt đỏ sọc vằn máu.
“Là Ônbot_an_cap Oản, cả là tại ! Aaaaaa! Tôi phải báo thù, tôi nhất định phải báo thù!!!”
Thấy cá đã cắn câu, Tiền Quý vội thêm củi đun sôi:
“Đồng chí Tôn, mối thù cô nhất định phải báo! Nhưng việc quan nhất bây là cô phải nhanh chóng bồi bổ cơvi_pham_ban_quyen thể! Chờ khi nào vết thương lành lại, ta sẽ lên thẳngbot_an_cap trụ sở đạibot_an_cap đội, lột trần bộ mặt thật của nó trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bàn dân hạ!”
Tiếng khóc lóc của Hồng Mai bặt tiếng. Ả trừng mắt nhìn chòng vào Quý.
Dù choleech_txt_ngu lão bác sĩ nàyvi_pham_ban_quyen được chuyệnleech_txt_ngu của nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ôn Oảnbot_an_cap, nhưng ả không hiểu vì mà một người quen biết lại sẵn đứng về chiến tuyến của mình.
“Ông? Tại saobot_an_cap ông lại tốt với tôi như vậybot_an_cap?”
Tiền Quý hẫngvi_pham_ban_quyen một nhịp. Con đàn bà tuy đã , nhưng cái sự ranh lõi của dân thànhbot_an_cap phố chưa rụng hết.
Gã vắt óc suy nhanh. Nếu nói ra là vì muốn tranh công lập ?
Không được, làm vậy lộ liễu, thực dụng quá. Convi_pham_ban_quyen mụleech_txt_ngu điên này xúc đang không ổn , như ả nghĩ mình bị lợi dụng rồi lại một cái thì phiền toái to.
Con ngươi vẩn đụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của gã đảo một vòng, lập tức bày ra cái vẻ mặt nghĩa sục sôi.
“Ây dà, đồng chí Tônleech_txt_ngu, cô nói gì kỳ vậy!”
“Tôi, Quýbot_an_cap này tuy chỉ là một bác sĩ vườn ở chốn đồng quê, nhưng cũng là đồng chí mạng có giác ngộ cao độ nhé! Mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi tuyệt đối không dung thứ cho hột cát nào sất!”
“Cô thử nghĩ mà , nó là một con tiểu thư tư bản, len lỏi chui lọt vào hàng ngũ cách mạng cao quý của chúng ta, lại còn hãm hại ra nông nỗi này cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này chẳng khác nào ỉa lên đầu lên cổ giai cấp nông chúng ta cơ !”
Vừa nói gã vừa trộm sắc mặtvi_pham_ban_quyen Tôn Hồng Mai. Thấy sự nghi trong ả đã nhạt bớt, gã lại ra rả thêm mấy câuleech_txt_ngu đạo lý mùi mẫn.
“Đồng chí , nghĩ kỹ lại xem, lần này nó ra độc hủy hoại nhan sắc của cô, ai dám chắc lần nó không giở trò đồi bại hãm hại người khác?”
“Tôi ra tay tương trợ , ấy chínhbot_an_cap là đang vì dân trừ hại đấy!”
Nghe lời đầy tính chính nghĩa của Tiền Quý, Tôn Hồng Maivi_pham_ban_quyen triệt để bay sự nghi ngờ.
Quần chúng cách mạng rặt một tốt, mình không nghi Tháo!
hồ, Oản là phần tử phản động, là kẻ thù khôngbot_an_cap đội trời chung! Đánh đổ kẻ thù cần lý do đặc ?
Bác sĩ Tiền là một đồngleech_txt_ngu chí lý tưởng cách mạng ngời ngời, căm ghét tột độ bọn tiểu bản, âu cũng là đương nhiên ráng chiều ắt có !
thông suốt điểm này, tia nghi kỵ cuối cùng đáy mắt Tôn Mai vụt tắt, thay vào đó là sự đồng tình liệt.
“Bác sĩleech_txt_ngu Tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
“Ông lý! Ôn Oảnbot_an_cap chính là kẻ thù chung chúng ta! Cảm ơn ông cảm ơn ông đãvi_pham_ban_quyen dang tay giúp đỡ!”
vi_pham_ban_quyen vươn taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra, chặt lấy tay Tiền Quý, như thể kết giao bằng hữu sinh tử.
Tiền Quý nhìn cái bộ gớm ghiếcleech_txt_ngu rợn người ả, chỉ hận không thể tung một cước đá phăng ra ngoài. Nhưng nghĩ đến việc vẫn còn giá trị lợi dụng, gãleech_txt_ngu bụng tiếp tục vịt hợpbot_an_cap . Gã cố nén sựvi_pham_ban_quyen kinhleech_txt_ngu tởm cổ họng, nở nụ cườibot_an_cap giả tạo nịnh nọt:
“Đồng chí Tôn, cứvi_pham_ban_quyen đợi cô hồi khỏe khoắn, chúng ta sẽ lên ngay đại đội làm cái tố cáo, cho nghĩa tư chết đó vĩnh không ngóc đầu lên nổi!”
Tôn Hồng Mai gật lia lịa, trong đầu đã vẽ ra viễn cảnh Oản đạp thê dưới gót giày.
khi hai kẻ mưu đang mải mê phác họa tương tươi sáng bên trạm xá, họ hoàn toàn khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận ra một dáng đàn cao lớnvi_pham_ban_quyen lướt cửa sổ bên ngoài
Mặt trời chầm chậm ngả Tây.
Kết một ngày lao động vất vả , dân lục tục vác cuốc xẻng trên vai, tốp năm tốp ba kéo nhau về thôn.
Ôn Oản tuốt tít đằng sau đám đông. có nước suối tuyền trợ lực, dẫu vừa trải qua một gặtbot_an_cap lúa cường cao, nhưng so cái đám thanh niên trí chân yếu mềm đang kêu cha mẹ vì đau lưng nhứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỏi, của cô vẫnbot_an_cap vững , thoăn thoắt hơn hẳn.
Cô vừa đi vừa rôm rả trò chuyện cùng thím Lý đi cạnh.
Bà thím này chính là vợ lão Vương chấm công, cũng được coi là vật có số có má trong hội nữ thôn.
Hôm nay vừa chạm Ôn Oản, thím Lý ưng cáivi_pham_ban_quyen bụng vô cùng. Nhìn con bé xem, mặt mũileech_txt_ngu thì sáng sủa bot_an_cap, làm việc lẹ tay chân, cái điệu bộ thoăn thoắt bén ynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chang bà hồi còn xuân sắc!
Nhà bà tình cờ lại đang có cậu con trai lớn tới tuổi cập kê, đang mỏi mắt tìm đối tượng kết hôn! phải đích thân thẩm định kỹ lưỡng dâu tương lai này mới được.
Hai người vừa thả bộ tới gốc cây long não cổ thụ đầu làng, bỗng một đen cao lớn từ đâu ra, chắn ngang .
Lâm Đông Dã hai tay vào quần, dáng điệu ngông nghênh, cần đời.
“Yo, thím Lý, cả nữ đồng chí Ônvi_pham_ban_quyen! Hôm nay con nghe chú nhà thím khen lấy khen để, bảo đồng chí Ôn việc đâu ra đấy, lãnh điểm công cao nhất hội thanh niên trí thức luôn đấy!”
Ôn Oản khựng lại, ngước mắt nhìnleech_txt_ngu Đông Dã.
Lâm quá khen, chỉ cố gắng hoàn thành bổn phận của mình thôibot_an_cap.”
Ôn lịch sự đáp lời, nhưng thím Lý bên cạnh mặt mày sì thấy rõ. Vừa nghe Lâm Đông Dã nhắc tới ông chồng mình, bàvi_pham_ban_quyen thầm trong bụng lão Vương đúng là cái đồ mồmbot_an_cap mép tép nhảy, có tí chuyện công cũng đi bô với cái thằng oắt con này.
Bà ghét cay ghét đắng cái tiểu tử Lâm Đông Dã này. Ỷ thế trưởng thôn mà ngày ngày lêu , chẳng làm nên tròvi_pham_ban_quyen trống gì. Dạo trước bà cất công lặn lội sang làng bên dạm ngõ mộtvi_pham_ban_quyen cô gái thùy na cho con trai, đùng một cái thằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đông Dã phá bĩnh, hại hai nhà chẳng thành sui gia.
Thế lão Vương bà cứ mở ra khen Dã tốt cái này, giỏivi_pham_ban_quyen cái nọ! Chả mắt nhìn lão già bị cái che lấp rồi.
“Đồng chí , tụi mình đi tiếp thôi, mặc kệ nó.”
túm tay Ôn Oản, toan láchbot_an_cap qua người hắn mà đi.
Nào ngờ, Lâm Đông Dã tiến lên một , cố tình đứng đường lui của hai . Ánh mắt hắn hướng về Oản, miệng lại bắt với thím Lý:
“Thím Lý, gấp gáp làm gì? Con chỉvi_pham_ban_quyen muốn trao đổi vài với đồng chí Ôn thôi mà”
Hắn kéo dài giọng ề à, ra vẻ chợt nhớ ra chuyện gì đó hệ trọng lắm:
“À phải rồi thím Lý, nãy con từ xóm Đông đi , thấy chú Vương lục đụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kho kiểm kê nông cụ. như bị lạc món gì ấy, chú ấy đang tá hỏa chạy tìm người tung .”
Thím vừa nghe liên quan tới chuyện công thì bụng dạ đã đánh tô. Bà đâm nghi ngờ nhìn Lâm Đông Dã, nhất thời không đoán được thằng nhãi ranh này đang xạo sựvi_pham_ban_quyen nói thật.
Nhưng như là thật thì sao? Chìa khóa kho bãi xưa nay đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do Vương quản , nhỡ mất mát món đồ nào, trách lơ là quản đổbot_an_cap lên đầu nhà bà còn ai!
Thằng Lâmvi_pham_ban_quyen Đông Dã này có chút lưu manh, nhưng giữa thanh thiên bạch nhật thế này, chắc cũng chẳng dám giở trò đồi bại gì đồng chí Ôn đâu.
Cân nhắc thiệt hơn một hồi, thím Lý quyết định chuyện công của già vẫn là đầu.
“Oản nha đầu à” Thím Lý nhìn Ôn Oản bằng ánh mắt áy náy.
Ôn Oản thông minh để nhìn thấu mưu kế mượnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dao giết người, cố ý gạt thím Lý sang một bên của Lâm Đông Dã. Cô nở một nụ cườibot_an_cap trấn an: “Thím Lý, thím mau đi đi, chú Vương lại sốt .”
Sự tĩnh của Ôn Oản thím Lý an phần nào. khi rời đi, bà không cho Lâm Đông Dã một cái lườm sắc lẹm, cảnh :
“Lâm Đông Dã! Đứng ăn nói đàng hoàng, nếu để thím mày ức đồng Ôn, thím sẽ chú Vương vácbot_an_cap đế giày vả sưng mỏ mày!”
Lâm Đông Dã hề đầu.
Thím Lý bấy mới yên lòng, ba chân bốn cẳngbot_an_cap nhắm hướng nhà kho mà đi.
Dưới cây long não cổ thụ, gió chiều thổi hiu hiu mangleech_txt_ngu theo hơi sương lạnh.
Tốp người làng dẫn đầu đã khuất dạng từ lâu, xungvi_pham_ban_quyen quanh giờ vắng tanh vắng ngắt, chỉ còn lại hai người họ.
Đông Dã nhích lại gần một bước, giọng điệu ngả ngớn, cợt : “ chí , vụ kẹo trái cây tối qua cô hứa cho tôivi_pham_ban_quyen đâu rồi?”
Kẹo trái cây á?
Ôn Oản lúc này mới ra giao kèo đêm qua. Từ buổi trưa cô đã lôi kẹo trong không gian ra, giấu kỹ trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net túi ẩn bênleech_txt_ngu trong áo khoác.
Cô hơi quay lưng , móc túi lục lọi một hồi. Lúc xoayvi_pham_ban_quyen lại, trong lòng tay đã ngự trị hai viên kẹo cứng được bọc trong giấy kiếng veo, đủ màubot_an_cap sỡ.
!”
Viên kẹo giấy kiếng sặc sỡ nằm ngoan trong lòng tay trắng của Ôn Oản. Lâm Dã nhìn , rồi lại chuyển mắt nhìn người.
Một sau, mới cẩn thận bóc viên kẹo, chovi_pham_ban_quyen tọt vào miệng.
Vịleech_txt_ngu ngọt lịm tức thì lan tỏa trong khoang miệng, hắn rơn, đôi mắt híp lại thành một đường chỉ.
“Đồvi_pham_ban_quyen thành phố là hàng , ngọtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lịm!”
Kẹo không ngọt thì gọi gì là kẹo nữa cha !
Ôn Oản thầm bĩu trong bụng, đồng cũng hiếu quan sát đànvi_pham_ban_quyen ông bên cạnh. Nụ cười thỏa mãn trên môi hắn không giống như đang diễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kịch, xembot_an_cap thích đồ ngọt thật!
Có điều, trực giác mách bảo hắn dường giấu điều gì đóbot_an_cap muốn với cô.
Lâm Dã ngậm đến tan chảy, tiện tayvi_pham_ban_quyen đútbot_an_cap nốt viên còn lại vào túi quầnvi_pham_ban_quyen.
Làm xong cáivi_pham_ban_quyen chuỗi hành động hiểu đó, hắn mới hất cằm về phía trạmleech_txt_ngu xá ở xóm Đông.
“Hồi tôi có dạo qua trạmvi_pham_ban_quyen , chừng cái cô nàng đang nằm ẹp trong đó làm ầm ĩ dữleech_txt_ngu .”
“Cứ như rắn độc bị trúng đuôi, thấy ai chực chờ cắn càn cho phát.”
Trạm xá? Rắn độc?
Ôn Oản cúi rũ mi mắt, hàng mi cong vút che giấu tia sáng vụt qua trong đáy mắt.
Đông Dã cố tình liếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt đôi giày toàng Ôn Oản, gằn giọng đầy ẩn ý:
“Dạo đi đứng chịu khó nhìn đường nhìn sá một chút, coi chừng vướngvi_pham_ban_quyen phải con rắn điên đó, dơ giày thì ít mà bẩn chân thìleech_txt_ngu nhiều đấy.”
đến đây, Ôn khạo đến mấy hiểu được ngụ ý sâu hắn.
Lâm Đông Dã đang nhắc nhở cô phải dè Tôn Hồng Mai.
thấp giọngleech_txt_ngu: “Hôm nào , tôi lạileech_txt_ngu mang kẹo cho .”
Vẻ nghiêm nghị hiếm hoi trên mặt Lâm Đôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dã nháy mắt bay biến, lại cái nụ cười lười nhác thường ngày.
“Được ăn hai viên kẹo của cô, hời quá còn gì!”
Nói đoạn, hắn dứt khoát người, bước dài biếnbot_an_cap mất trên con đường mòn thuộc của làng.
Ôn Oản chôn chân tạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỗ, lung nhìn theo hướngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lâmbot_an_cap Đông Dã vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rời đi.
Mặc dù vẫn chưa toàn nhìn thấu con người này, nhưng cô thể nhận rõ rệt thiện ý mà hắn ra.
Về phần Tôn Hồng Mai
Ả đã nằm bẹp dí ở xá hai nay, có phải lén lút bày trò mờvi_pham_ban_quyen gì không?
Ở cái thời loạn lạc này, đòn thỉu đối phónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với những kẻ có lý lịch nhạy cảm như , chẳng phải chụp , tố cáo saovi_pham_ban_quyen?
“Nếu đã vậy, để xem cuối cùng ai phải đội cái mũ oan nghiệt này!”
Trong đầu Ôn Oảnleech_txt_ngu lờ mờ vạch ra một kế hoạch tác chiến
ngày sau đó, Ôn Oản thức dậy từ lúc gà chưa gáyleech_txt_ngu, ngoannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoãn làm việc đồng áng cùng mọi người.
Cô thao tác nhanh nhạy, sạchvi_pham_ban_quyen sẽ, gọn gàngbot_an_cap, đến mức mấy thím lành nghề nhất thônbot_an_cap cũng phải ngoái nhìn thêm mấy .
Còn Tôn Mai thì ỷ vào mối hệ với Tiền Quý, đàng hoàng nghỉ bệnh vài ngày ròng .
Mọi người ngoài thì chẳng nói gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sau lưng thì lời ra tiếng vào, xì xào bàn tán những lời lẽ cay nghiệt, khóleech_txt_ngu nghe vô .
Và trong mớ hỗn độn lời đồn thổi ấy, giọng nói oangbot_an_cap to nhất thuộc về cái “loa phường” của thôn con nhà họ .
Thím luôn vỗ ngực hào đã đẻ cho họ Trương bốn thằng con trai nối tông đường, thành thử cái nết ăn to nói lớn lúc nào cũng .
“Này này! nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói nghe coi, cùng là niên trí như , người ta đồng chí Ôn Oản dãi nắng dầm sương cuốc đến mồ hôi nhễ nhại, thế vào cái cớ gì mà con Tôn Hồng Mai lại được ăn không rồi thế hả?”
nghe phong phanh nó đi cửa sau với lão đấy. Mà lão Tiền Quý ế ếbot_an_cap chơ bao nhiêu năm , mấy nghĩ thử xem, hai tụi nó liệu có”
Thím Trương vạch ra mộtbot_an_cap thiết giật gân, đám ngườileech_txt_ngu xung nghe vậy lập tức lấy tay bụm miệng cười rúc .
“Đúng phócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net luôn! Người ăn không kẻ lần chẳng rabot_an_cap, cái lão Quý đó thói hư tật đầy mình, ai trong thôn nàyvi_pham_ban_quyen mà không rành cơ chứ!”
“Ối giời ơi, theo tôi á trai gái chiếc ở chung một , củibot_an_cap khônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lửa ! Ai biết được”
thôi ! Bớt cáileech_txt_ngu miệng lạibot_an_cap!” Thím Lý tiến lên, dõng dạc dẹp loạn.
“Bà Trương kia, với mấy bà rảnh rỗi nông nữa! Đừng có đứng đây bôi nhọ người ta !”
đến ngày tổng kết điểm công cuối rồibot_an_cap đấybot_an_cap. Lúc đó tôi sẽ bảo lão Vươngleech_txt_ngu nhà tôi bẩm báo cặn kẽ lên trưởng thôn!”
Thím Lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe mấy lời đàm tiếu nhăng đóleech_txt_ngu chói tainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá đỗi.
Càngleech_txt_ngu nói càng nhảm nhí, bậy bạleech_txt_ngu! Chỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này phải toàn mấy bà nái sề có rồi, mà còn nhố mấyleech_txt_ngu gái mới lớn chưa chồng nữa kìa!
Chả biết Ôn Oản kia nghe lọt tai bao nhiêu, nhưng tuyệt đối không để đám bà tám rỗi hơi này tiêm nhiễm thói hư tật cho nó!
Ôn lặng làm nốt công dang dở, thực thì lời bàn tán ong ve lưng, cô đều nghe không sót một chữ .
tính bụng, phải đích thân đi nhận thực hư mới được.
Giờ nghỉ trưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôm , Ôn Oản kiếm cớ vệ sinh, lén đi vòng qua nhỏ, tiến sát lại gần ô cửa sổ sau của trạm xá.
Vừa mới lọt tới nơi, đã nghe thấy bên phát ra một đoạn thoại vô cùng hưng .
gái Hồng , nhớ phải giữ đấy! Đợi đến lúc cổ con Ôn Oản ra ánh cái lợi lộc cô hứa cho tôi”
cau mày. Giọng đàn ông này chắc chắn là cái lão bác sĩ Tiền Quý mà đám người kia vừa rỉ tai nhau.
“Cứ an tâm đi, bác sĩ Tiền! Chẳng phảileech_txt_ngu đã bảo tới cuối tháng thôn tổ chức họp đại hội đó sao?”
“Lựa lúc đông đúc nhất, tôi sẽ đứng giữa bàn dân thiên hạ vạch mặt Oản, bảo đảm cho ả ta sống dở dở, không ngóc đầu lên nổi! Tới đó hì hì!”
Giọng Tôn Mai vang lên the thé, có như vết bỏng trên mặt đã đi phần nào.
Tố cáo? Gâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hấn giữa chốn người?
Quả nhiên không ngoài dự đoán của cô.
Ôn Oản cười lạnh : “Tôn Mai, là cô tự nguyện con dao đao phủ tay đấy nhé.”
sực nhớ tới chiếc đồng hồ cất trong không gian. Cả đámbot_an_cap thanh niên tríleech_txt_ngu thức ai nấy biết Tôn Hồng Mai bị mất một chiếc hồ. Giả sử cô sắp xếp cho nó “tái xuất giang hồ” vào một thời điểm “vàng”, lại còn đính kèm thêm một vài món đồ “thú vị” khác thì sẽ hấpleech_txt_ngu đến thế nào nhỉ?
, cái thời cơ ngànleech_txt_ngu vàng ấy nhanh chóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm đến tận cửa!
Chiều cùng ngày, Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đình động đềbot_an_cap xuất ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiến với Trạch và những người :
“Suynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho thì bọn mình đều là người đồng hương từ trên thành phố xuống. Giờ Hồng Mai đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bệnh ở trạm xá, tụileech_txt_ngu mình có nênbot_an_cap ghé qua thăm nom cô ấy một chút cho phải phép không? Thể hiện quan tâm một ấy mà.”
tính nết Tôn Hồng Mai chẳng mấy tốt , bị ghét cay ghét , nhưng Trần Trạch và kia cũng tặc lưỡi nghĩ nể tình đồng hương, ra mặt thăm tí chút cũng chẳng mất gì.
Khi Trần Trạch dò hỏi ý kiến Ôn Oản, cô cũng thuận nước thuyền, bày ra dạng đồng tình vô cùng hợp tình hợp lý:
“Đồng chí Tô Đình đề xuấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải, chúng ta nên sang thăm cô ấy. Tuy tàu tôi và đồng chí Tôn Hồng có xảy chút hiểu lầm, nhưng cho cùng, chúng vẫnvi_pham_ban_quyen những đồng cách mạng gắn bó nhau.”
vi_pham_ban_quyen cố tìnhleech_txt_ngu nhấn mạnh hai “hiểu ”, cốt để rắc sự hoài nghi trí nhữngbot_an_cap ngườileech_txt_ngu còn lại.
người thống nhất như vậy, và hẹn nhau giờ nghỉ trưa mai sẽ cùng qua trạm xá thăm Tôn Mai.
Trời đã chuyển tối mịt mù.
Mấy hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay, nỗi lo lắng luôn canhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cánh trong lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ônvi_pham_ban_quyen Oản là hình bóng người cha và cậu trai phải chịu mướt nơi xệ. Không biết thức ăn đã hết chưa, nước linhvi_pham_ban_quyen tuyền còn đọng lại giọt nào không, cơn ho của cha đã có dấu hiệu thuyên chưa?
đó, đợi Tô Đình chìm sâu vàoleech_txt_ngu giấc ngủ, Ôn rón rén rời khỏi giường, nhẹ nhàng chuồn ra ngoài như trước.
Gió đêm nay quất vào mặt lạnh buốt hơn, mang theo cái rét thấu xương.
Cô mò theo con đường quen thuộc, tiến về phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khu bò, lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thầm mong saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong ngày gia đình mình gặp phải biến cố gì bất trắc.
Lọt qua hở củavi_pham_ban_quyen chuồng bò, vẫn chỉ là chút ánh sáng yếu le lói.
nhìnbot_an_cap vào, trái tim đang lửng của Ôn Oản mới tạm buông lỏng.
Tuy cha cô, ông Ôn Hoa, vẫn đang co ro góc chuồng, nhưng dáng vẻ đã không còn tiều tụy, thoi thóp như dạo trước.
ông đã phảng phất chút tươivi_pham_ban_quyen mới.
Điều khiến Ôn Oản mừng rỡ hơn cả là tiếng ho khù của cha cô đã nhẹ đi rất nhiều.
“Ba? Húc?” Ôn Oản đè thấp giọng, gọi tên họ hệt như lần trước.
Ôn Hoa giật mình ngẩng đầuleech_txt_ngu dậy, đôi mắt ngầu sốt sắng nhìn ra khe hở:
“Oản Oản? Con đó hả?”
“Vâng ba, con đây!”
Húc cũng bị đánh , cậu bé tay dụi dụi , giọng ngái ngủ nhưng mừng rỡ thì thào: “Chị! Chị lại tới thăm tụi em à!”
“Nhanh, nhanh vào con, cẩn thận kẻo người thấy!”
Ôn Oản bắt chước y hệt thao tác lần trước, luồn lách qua khe hở để vào trong.
Cái mùi khaibot_an_cap nồng, ngai ngái quen thuộc chuồng bò lại ập vào mũi, nhưng lúc này , Ôn Oản lại thấy đó là mùi nhất.
“Ba, sức khỏe dạo này sao rồi? Đỡ xíu nào ?”
“Đỡ nhiều rồi con, nhiều lắm!”
Ông Ôn Hoa run run chộp lấy gái, “Oản Oản à, cái nước đưa bận trước đúng là tiênleech_txt_ngu dược! Uống vô một phát cơn ho dịu hẳn đi !”
“Thậtbot_an_cap hả ba?”
Tảng đá nặng trong lòng Ôn Oản cùng được dỡ . Quả nhiên nước linh tuyền có tác dụng!
Cô vội tháo tay nải xuống, “Bavi_pham_ban_quyen uống thêm đi, lần này con cất công chuẩn bị thêmleech_txt_ngu nhiều thứ lắmbot_an_cap!”
Chuyến này đi cô đã bạo gan hơn, đồ đạc mang theo cũng tươm tất hơn hẳn.
Bên cạnh lương khô với đường , luồn từ trong không gian miếng thịt bò tẩm gia được gói ghém thận trong thấm dầu, dưa leo tựleech_txt_ngu trồng, và cả đôi vớ dày cộp.
“Sao sao con lại kiếm đâu ra món thế ?”
Ông Ôn Hoabot_an_cap trố mắt conbot_an_cap gái lôi đồ ra như làm ảo thuật, đếnleech_txt_ngu mồm.
Oản, nguy hiểm lắm con ơi! Nhỡ bị gặp thì”
“Ba đừng , con việc cẩn thận kín lắm. Có dưa với thịt bò thôi, với em tranh thủ ăn đi!”
vơ vội cái bình nước trống bữa trước nhétvi_pham_ban_quyen lại túi, rồi đặtbot_an_cap cái bình toanh đầy ắp nước vào lòng hai conbot_an_cap.
“Ba, Tiểu Húc, hai người nhớ uống đềubot_an_cap đặn đấy!”
Ông Ôn Minh Hoa đỡ lấy bìnhvi_pham_ban_quyen nước, tu ừng ựcbot_an_cap liền tù tì mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngụm lớn.
lát sau, cái cảm giác tức ngựcvi_pham_ban_quyen khó hành hạ ông mấy bữa nay lập tức tiêu tanbot_an_cap thêm vài phần.
“Chị, cái nước ngọt lịm tim, ngon nhức nách luôn.” Húc ôm khư khư cái bình, nháp ngụm nhỏ, khuôn mặt nhỏ ngời vẻ mãn nguyện.
từ thôi em.”
Ôn Oản âu yếm xoa đầu thằng bé, tay thoăn nhét luôn miếng thịt sốt tương vào tay nó.
“Ăn thêm chút thịt cho mau lớn, có sức mà chạy nhảy!”
Thơm phức lâu ngày mới được nếm lại, Tiểu chóp chép cái miệng nhóp nhép.
Chị hai ngầu bá cháy bọ chét, không những xoay được thịt ở cái làng này mà còn là loại thịt nữa chứ!
Trái với sự vuivi_pham_ban_quyen sướng của Tiểu Húc, Ôn Minh Hoa lại bồn chồn khôngvi_pham_ban_quyen .
“Oản Oản, mấy cái món xa xỉ này con lấy ở đâu ra vậy? Cả cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thứ nước thầnvi_pham_ban_quyen thánh kia nữa Rốt cuộc nó là cái ?”
Oản hơi trân, đáp bừa cho chuyện: “Ba, ba đừng hỏi vặnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con . Chỉ là convi_pham_ban_quyen lén xin được ít nước suối trên núi thôi, chắc do non ở đây trong lành nên uốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào thấy khỏe người.”
“Ba tâm mà uống, thân thể khỏe mới là quan nhất.”
Không ho he lấy về sự tạivi_pham_ban_quyen của không gian bí mật, cô đành đánh trống lảng sang chuyện khác.
“Ba này, có mang đôi , tối ngủ hai người lénnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xỏ lạnh chân.”
Bắt gặp ánh mắt kiên định của con gái, vạn lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn nói trong lòng ông Ôn Hoa cuối cùng chỉ đọng lại thành một tiếngvi_pham_ban_quyen thở dài thượt.
“Con bé , cực cho con quá. Đều tại cái thân già vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dụng này, làm vạ lây đếnbot_an_cap hai
“Ba! Ba đừng gở thế!”
“Nhà là máu mủ ruột rà, có gì mà vạ với ! Ba cứ tin con, những ngày tháng sắp nhất sẽ tươi sáng hơn thôi!”
Giao phó vật tư hai cha conbot_an_cap, Oản vẫn cẩn căn từng li từng tí.
“Ba, Tiểu Húc, mấy bữa tới con chắc không ghébot_an_cap thăm thường , đồ này hai người nhớ cất cho kỹ, đừng ai nhòm ngó .”
“Còn bình nước, chia mỗi ngày một chút, đừng có uống hoang phí, cạn sạch rồi thì lại xoay xởvi_pham_ban_quyen mang tới .”
“Dạ, em biết rồi chị!”
“Oản Oảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , convi_pham_ban_quyen dạo này trên thôn sinh sống ra sao? Làm thanh niênvi_pham_ban_quyen trí có vấtvi_pham_ban_quyen vảbot_an_cap lắm không? ai hiếp con không?”
Tuy Ôn Oản hé môi than vãn lấy nửa , nhưng Ôn Minh Hoabot_an_cap làm sao đoán được, cuộc sống của con gái ở cái làng xa xôi hẻonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lánh này làm sao mà sung cho được.
“Con ổn lắm ba ơi. Làm ruộng vi_pham_ban_quyen hơi mệt xíubot_an_cap, nhưng ít ra khôngleech_txt_ngu phải nhịn , cũng ai rảnh đivi_pham_ban_quyen ức con cả, ba đừng lovi_pham_ban_quyen xa quá.”
Ônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Oản cố tỏ ra tươi tỉnhbot_an_cap, khì . “Khi nào dịp, con lại tạt qua coi hai cha con. Nhớ lời con dặn nha, ra ngoài đụng mặt con tuyệt đối được môi lộbot_an_cap thân phận, coi dưng nước lã thôi!”
“Nhớ rồi, nhớ rồi”
Dõi theo bóng lưng thoăn thoắt đi của con gái, trong tim ông Minh Hoa bỗng nhóm lên tia hy vọng mới cho cuộc đời.
Giữa trưa hôm sau, nắng gắt nhưbot_an_cap .
Ôn Oản nhập hội thanh niên trí thức ở đầu làng, nhóm lục tục nhau tới trạm xá.
Ai nấyleech_txt_ngu đều nhau với ánh mắt ái ngại.
Vừa mới ướt chân ráo , túi đứa nào đứa nấy cũng rỗng , mỏi con mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng bói ra được một cắc lẻ mua nổi món đồ thăm hỏi tử .
Tô Đình lí nhí, ngượngvi_pham_ban_quyen ngùng: “Ây da, tới tay không vầy bộ kỳ cục quá ha?”
Trạch vò đầu bứt tai: “Chứ còn sao nữa, nhưng tụi mình giờ Haizz, hay lát lượn qua cái tiệm bách hóa nhỏ coi món nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rẻ bèo không?”
Ôn giơ tay cản lại, “Tụi mình mới vô, điểm công còn chưa có, lấy tiền đâu sắm lung tung?”
“Nóivi_pham_ban_quyen ra thì dăm ba món đồ quèn ở bách hóabot_an_cap, có cho không chắc gì đồng chí Tôn Hồng Mai đã thèm xài. Mình thân chinh tới đây hỏi thăm là trân quý lắm rồi!”
Nghe cũng lọt tai, cả tình gật gù, cứ thế tự vác mặt không sang trạm xá.
Trạm thực chất chỉ là một căn vách đất lụp xụp, trước cửa là khoảnhbot_an_cap sân nhỏ vương vãi củi khô và thứ đồ lang tang.
Tiền Quý đang chễmvi_pham_ban_quyen chệ ngồi hóng gió mát trước cửa, phe phẩy cái quạt ba tiêu, nghe tiếng bước xàobot_an_cap xạc mới híp mắt dòm ra.
“Chào bác sĩ Tiền!”
cương vịvi_pham_ban_quyen trưởng đội thanh niên trí thức, Trạch hắng chào hỏi trước tiên, “Bác sĩ Tiền, tụi cháu sang thăm đồng Tôn Hồng chút xíu.”
Liếc mắt bóngvi_pham_ban_quyen dáng thướt Ôn Oản, mắt Tiền Quý sáng rực lên, gã giả bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắng giọng hai cái rồi mắt nhìn đám thanh niên còn lại.
“À, tụi bây đó hả, đồng chí Tôn Hồng Mai đang nằm rên hừ hừ trong trỏng kìa!”
Trần Trạchbot_an_cap ậm ừ đáp lời, rồi dắt díu cả xông vô trạm xá.
Nhìn theo bóng lưng bọn , Tiền Quý bĩu môi khinh khỉnh.
ngữ tự thành phố, thăm người bệnh mà xách cái tay không rỗng tuếch tới.
Thấy gớm! Keobot_an_cap kiệt vãi!
Bên xá.
Tôn Hồng Mai đang ngả ngớn nửa nửa ngồi trên giường bệnh. Vừa thấy đám đông ló dạng, ánh mắt ả đảo quanh, chạm phải Ôn Oản thì tức loé lên tia hằn học. Nhưng rất nhanh, lại trưng ra bộ mặt tái nhợt, rũ rượi.
“Anh Trần, Tô Đình mọi người tới
Tô Đìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vọt tới trước giường: “Hồng , bớt mệt xíu nào chưa? Tụi này tới thăm cậu nè.”
Tôn Hồng Mai nặn ra một cười méobot_an_cap xệch: “Đỡ hơn chút rồi, cảm mọi người quan tâm nha.”
thấy bàn tay ai nấy đều trống huơ trống hoác, ngọnleech_txt_ngu lửa giận trong lòng ả bốc cao ngùn ngụt.
Ả bệnh liệt giường mấy ngày ròng rã, cái đám vô tình vô nghĩa mới vác xác tới thăm, đã vậy còn đến tay ! là phường bội bạc!
Nhất là con ranhbot_an_cap con Ôn Oản kia, khéo nó đến đây để cười vào ả chứ tốt nỗi gì!
Đứng lùi phía sau, Ôn Oản đảo mắt quan sát nội thất trạmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xá một vòng.
Quanh quẩn cũng chỉ cái giường bệnh ẹp của Tôn Hồng Mai và mấy tủ thuốc lỉnh kỉnh, chả có cái gì đặc biệt.
Lúc này, Quý cũng đủng đỉnh bước , moi từ gầm tủ ra cái phích nước sôi nóng hổi với mớ tráng men cũ kỹ.
“Chắc mấy đứa đibot_an_cap đường đứt hơi rồi hả? Lại , lại đây, miếng nước cho nó nhuận tràng.”
Gã rót nước liênvi_pham_ban_quyen lụyleech_txt_ngu, ánhvi_pham_ban_quyen dâm đãng cứleech_txt_ngu như keo dánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắt dán chặtvi_pham_ban_quyen vào người Ôn Oảnleech_txt_ngu không rời.
chíleech_txt_ngu Ôn thanh niên trí thức ơi!”
Tayvi_pham_ban_quyen bưng ly nước, mắt liếc ngang cái vòng eo thon gọn của Ôn Oản, gã dở trò mơn trớn,
“Đứng xa tít tắp cái khỉ gì? Mau vô đây, uống miếng ấm cho giãn gân giãn cốt đi em.”
Gã mặt dày xấn tới, ép uổng cái ly nước nóng hổi vô tay .
Dường như bị cái vẻ “nhiệt tình” thái quá của Tiền Quý dọa cho chết khiếp, Ôn Oản luống cuống lùi lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy , xui rủi thế nào lại đụngvi_pham_ban_quyen cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thanh vịn bằng gỗ giường Tôn Hồng Mai.
Cái chỗ hiểm hóc này vô tình tạo một khoảng tam giácleech_txt_ngu kín giữa cơ thể cô và thành , khe hởleech_txt_ngu phía sau bị lưng thanh mảnh của cô che chắn toàn.
Tiền Quý cúi gằm mặt ly , phả ra từng hơi thởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôi đục ngầu.
“Cẩn thận phỏng tay , bé nhỏ”
Chớp lấy thời cơ ngàn , Ôn Oản nhanh nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cắt thò tay vào không gian, lôi ra chiếc đồng hồ và quyển tiểu thuyết tiếng Tây nhét vội vào khe hẹp giữa chân giường và bức tường.
hành động thần sầu quỷ khốc diễn ra trót lọt chỉ trong vòng vài ba giây ngắn ngủi.
Tưởng Ôn Oản bị cứng người không dám nhúc nhích, Tiền Quý càn. Gã vươn cái bàn tay nham nhúa , tính giởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trò sàm sỡ, vuốt ve bờ vai của cô.
“Trốn chui trốn nhủi làm cái gìvi_pham_ban_quyen, đừng có sợ, có anh mà”
Bàn dơ bẩn của gã chỉ cách vai Ôn Oản vài nữa là chạm tới mục tiêu!
Ôn Oản nhanh cắt vung phải lên, tóm gọn lấy cổ tay Tiền , dồn lực vặn ngược cánh tayleech_txt_ngu nham nhúa của gã ra lưng.
“Aaaaa!!!”
Tiềnleech_txt_ngu Quý chỉ kịp rú lên thiết, một cơn đau buốt óc xé thịt từ cổ tay truyền dọc lên cánh tayvi_pham_ban_quyen, cảm như xươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cốt sắp vỡ vụn ra thành trăm mảnh.
có ngờ, cô gái thoạt nhìn chân yếu tay lại sở hữu sức kinh người đến thế.
vi_pham_ban_quyen đau đến nhe răng trợn mắt, bộ dạng đạo mạo giả tạo ban nãy bay sạch sành sanh khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mảnh.
Ôn Oảnleech_txt_ngu phủi phủi hai tay vào nhau, điệu bộ ghét bỏ như thứ vừa chạm vào là người, mà là một cục rác rưởi dơ bẩn.
“Có không, bác Tiền? nhở ông một , thu ngay cái mèo ‘giả đò quan tâm, thật tâm sàm sỡ’ của ông lại đi!”
Bầu không khíleech_txt_ngu trong trạm xá chốcbot_an_cap đông cứng , đám thanh niên thức đứng chết trân tại chỗ, há hốc mồmvi_pham_ban_quyen trước cảnh tượng vừa ra.
Trần Trạch tỉnh, lập tức xông phía , đứng sừngvi_pham_ban_quyen như một bức tườngleech_txt_ngu thành che chắn cho Oản.
“Bác sĩ Tiền, ông quá lắm rồi đấy! Dám giở trò lưu ngay tại trạm luôn sao!”
Tiền Quý thấy hình có nguy cơ vượt khỏi tầm soát, lobot_an_cap sợ làm hỏng “đại kế” của , đành nghiến răng lợi, xuống nước xin lỗi: “Xin xin chí , hiểu lầm, tất cả chỉ là hiểu lầm thôi! Ban nãy chỉ có ý muốn đưa ly nước cô uống!”
“Đưaleech_txt_ngu nước? sĩ Tiền, ông nghĩ người ở đây hết cả ? Với tư là đội đội thanh niên tríbot_an_cap thức, tôi buộc phải báo chuyện tày đình này lên tổ chức!”
Nghe Trạch dọa báo cáo, Tiền Quý giật mình thon thót.
Kế hoạch động trời gã vẫn còn đang ấp ủbot_an_cap, tuyệt đối không thể để loạn trận cước vào lúc này.
“Ấy , đừng mà chí Trầnvi_pham_ban_quyen Trạch! Là tôi hậu đậu, lúc nãy trượt chân một cái, đứng không vững nên mới lảo đảo lao về chí Ôn Oản, thề có bóng đèn là hiểuvi_pham_ban_quyen thôi!”
Tiền cuống cuồng thích, mồ hột vã như . liếc thấy Tôn Hồng Mai đang nằm chình ình trên giường, như vớ cọc, vội vàngleech_txt_ngu lên:
“Đúng rồi! chí Hồng nằm ngay góc bên hông, chắc chắn là thấy rõ một đúng không? Tôi hoàn toàn chưa đụng vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng chí Ôn lấy một cọng tóc, phải khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Cô mau đứng ra nói câu bằng đi chứ!”
Trong lòng Tôn Hồng Mainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhạt, nhìn cảnh Ôn Oản Trần Trạch sau mà gai mắt cùng.
Nói công bằng cho Ôn Oản ? , đạp thêm cho phát thìvi_pham_ban_quyen có!
“Tay bác sĩ Tiềnleech_txt_ngu còn cách đồng chí Ôn cả một khúc cơ mà!”
“Đồng chí Ôn Oản à, cô cảm quá đà đấy? Bác sĩ Tiền người ta có lòng tốt rót nước mời cô, cô không biết thì chớ, lạibot_an_cap còn thượng hạ cẳng tay, cổleech_txt_ngu taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người ta gãy làm kìa!”
Những lời nói của ả rành rành đổi trắng thay đen, biến nạn thành kẻ thủ ác!
Tiền Quý nghe xong thì mừng húm bụng, không con mụ này bình cái cũng dẻo quẹo ra phết. Gã liền nước theo mưa:
“Đúng đúng đúng! Đồng chí Hồng Mai nói quá chuẩn!”
“Đồng chínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ôn Oản à, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem, rõbot_an_cap ràng là cô hiểu ý tốt của tôi phải không? Lại ra tay như vậy , bỏ đi bỏ đi, tôi thân bác sĩ, rộng lượng chấp nhặt với cô nữa. Mọi người giải tán đi, giảivi_pham_ban_quyen tán đi, hiểu lầm cả thôi màleech_txt_ngu!”
Lúc này, Đình nãy giờ vẫn im thin thít cũng rụt rèleech_txt_ngu bước ra đóng vai sứvi_pham_ban_quyen giả bình.
“Đồng chí Ôn Oản, mọi đều ngườivi_pham_ban_quyen cùng một thônbot_an_cap cả, theo thấy này coi nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỏ qua đi, đúng là hiểu lầm thôi mà.”
“Với lại, thương tích của Mai vẫn chưa lành hẳn, này còn phải nhờ vả bác sĩ chăm dài dài! Theo tôi thấy đến rồi, tụi mình nên quay về làm việc tiếp .”
Những lời khuyên của Đình qua thì có vẻ dĩ hòa vi quý, nhưng thực chất lại đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net âm thầm tạo lên Ôn Oản, cô phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngậm đắng nuốt cay mà cho qua chuyện.
Trần Trạch mặt xám ngoét, toan há miệng cự cãi thêm thì bị Ôn Oản kéo ống áo ngănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại.
Mục đích hôm nay của cô đã hoàn thành xuấtleech_txt_ngu sắc, còn được “tặng kèm” cơ hội bẻ gãy tay lão này, thiết nghĩ cũng cần thiết phải đứng đây đôi co làm gì cho phí nước bọt.
“Trần Trạch, tụi mình về trước đi, lần này coi như xong.”
Cô cố tình mạnh hai chữ “lần ”, ánh mắt sắc lẹm đảo qua gương mặt Tiền Quý và Tôn Hồng Mai.
sau, cô tuyệt đối sẽ không nương với bọn chúng nữa!
Tối đến, ý thức của Ôn Oản lại một lần nữa vào không gian.
Lứa củ cải, dưa leo đầu tiên gieo đãleech_txt_ngu thu hoạchbot_an_cap xong xuôi từ lâu, nhưng điềuvi_pham_ban_quyen khiến cô kinh ngạc tột độ là thứ giống gieo trồng bằng tất cả huyết dạo trước nay cũng đã đâm chồi lộc, ra luồng khí tức hoàn toàn khác biệt.
Lần đó, cô không gieonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những loại rau củ lương thực thông thường.
Vài hôm trước, trong lúc lục lọi đống hạt trên nhà kholeech_txt_ngu tầng hai, cô tình phát hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra một nải xíu.
Trên tay nải có thêu một chữ “Sâm” ngay ngắn. Mở ra xem thử, bên trong là vài hạt giống lạ hoắc lạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net huơ.
Nhớ mang máng hồi trước gia cô từng có quan làm ăn với mấy tay buôn giàu sụ trên vùng Đông Bắc
Mang tâm lýleech_txt_ngu “thử cho biết”, Ôn Oản đem số hạt này gieo xuống vực màu mỡ nhất của mảnh đất đen.
Và giờ đây, hình hài của hạt giống ấy đã phát triển xa tưởng tượng của cô!
Vàivi_pham_ban_quyen gốc nhân sâm hiên ngang phá đất lên, thân sâm và dài hơn cả gang tay người , củ nào củ nấy mập mạp, rễ phụ bám chịt, khỏe vô cùng.
đất quỷ ơi”
Mảnh đen này quả thực vi diệu đến mức thiên!
Việc thu hoạch củ cảileech_txt_ngu, dưa leo thầnbot_an_cap ban đầu đã đủ làm cô kinh ngạc.
Nhưng sự xuất hiện củavi_pham_ban_quyen mấy sâm này mới thực sự làm đảo lộn hoàn toàn nhận thức của cô.
Trong thế giới thực, nhân sâm mọc chậm chạp đến mức nào cơ chứ?
Loại chục năm đượcbot_an_cap xếp vào hàng trân quý, loại năm chục năm tuổi thì có tiền chưa chắc .
Còn mấy gốc sâm mặt cô đây, nhìn cái tướng tánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bệ này, gọi “Sâm Vươngbot_an_cap ngàn năm” khéo cũng chẳng ngoa!
đảo mắt nhìn quanh cái không gian nhỏ bé nhưng chứa đựng năng vô hạn này
Cứ đợi đấy, chờ giải êm xuôi mấy cái rối hiện tại .
Kinh thành, Khu đại viện Quân khu.
Chiếc xe Jeep quân chạy xé gió lướt qua, cuốn đám láleech_txt_ngu vàng khô héo cuộn tròn trên mặt đất.
Cửa xe vừa hé, Tạ Tiêu đã bước ra ngoài, lưng thẳng lên vẻ oai phong lẫm liệt của bộleech_txt_ngu quân phục phẳng phiu.
Cái rét khô của kinh thành và cáileech_txt_ngu rét buốt ẩm ướt của vùng Cống khác biệt một một vựcbot_an_cap, cũng hệt như sự khác biệt giữa anh
Vừa đặt chân nhà, cửa lớn đã ai đó từ bên trong ra.
Đứng sừng sững giữa sảnh là ông nộivi_pham_ban_quyen của Tạ , Lão quân Tạ .
Ông trên mình bộ quân phục kiểu cũ, tay cây gậyvi_pham_ban_quyen ba toong, nhưng uy nghi lẫm liệt và ngọnleech_txt_ngu lửa hực tỏa ra từ người ông thì không sao che .
“Về tới thành không lo lết cáivi_pham_ban_quyen xác về nhà ngay, lại còn chui trốn tránh trong quân đoànbot_an_cap! Nếu lão già không đích thân tới trưởng anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, e là đêm nay anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũngleech_txt_ngu chẳng chịu vác mặt về này phải không!”
dữ chỉ thẳng cây gậy vào không hoác sau lưng Tiêu: “ đâu? Người tao bảo đónnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về rồi!”
Bước chân Tạ Tiêu khựng lại, yết hầuvi_pham_ban_quyen khẽ trượt lên : “Cô ấy muốnbot_an_cap từ hôn.”
“Từ hôn?!”
“Ông nội, cháu chưaleech_txt_ngu từng ghét bỏ cô ấy!”
“Anh không ghét bỏ? Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ghétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỏ thì có ích gì? Con gái nhàleech_txt_ngu người ta đòi từleech_txt_ngu hônvi_pham_ban_quyen với anh kia kìa!”
bàn tay Tạ siết chặt nắm đấm, môi mấp : “Chỉ cần cháu chưa gật đầu, thì tờvi_pham_ban_quyen giấy đínhleech_txt_ngu hôn này vẫn còn hiệu lực!”
Tạ Nghị chằm chằm nhìn thẳng vào mắt đứa cháu nội, dường như muốnvi_pham_ban_quyen soi xét xem nói kia là thật hay giả.
Thằng ranh con này, gần đây hành tung bí ẩn, suy khó dò, ông bắt đầu nhìn không thấu nó nữa rồi.
nội, tờ hôn vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang do cháu cất giữ! Trong thâm tâm cháu, Ôn Oản trước sau vẫn là vợ chưa qua cửa của cháu!”
“Ông cho cháuvi_pham_ban_quyen thêm một chút thời gian. Chờ khi xong nhiệm vụ lần này, cháu nhất định sẽ mang ấy trở , và dùng phần đời còn lại chở, bảo vệ ấy!”
Lời hứa chắcleech_txt_ngu nịchbot_an_cap của Tạvi_pham_ban_quyen sảnh chính chìm tĩnh lặngbot_an_cap.
Ngọn lửa giận dữ trên gương mặt Tạ Nghị dần hạ . Ông đủ tinh để nhận , những lời cháu mình vừa nói phải là dối .
Về phần dobot_an_cap khiến Ôn Oản nhất quyết đòi từ , nghĩ cũng không cần phải gặng hỏi thêm nữa.
“Cút về quân đoàn của anh đi Đứng chìnhbot_an_cap ình ở đây chướng mắt tao!”
Ông quay ngoắt người, chậm rãivi_pham_ban_quyen gậy lững bước vào trong.
“Tạ Tiêu, khá ghi nhớ những vừa nói nay. Đừng để tao phải nghe thêm kỳ tin tức tồibot_an_cap tệ nào nữa!”
Tạ cắn chặt , hai tay chống bám chặt vào tường để đứng vững.
Bên dưới lớp quần lính, chỗ bị gậy ba toong phang trúng chắc hẳn đã tím bầm sưng vù, chút đau thể xác cỏn con này, có thấm tháp vào đâu nỗivi_pham_ban_quyen đau trongleech_txt_ngu lòng?
Thôn Hồng Tinh, trờileech_txt_ngu đã lên cao chót vót.
Ôn taybot_an_cap thoăn thoắt cầm lấyvi_pham_ban_quyen cụ đập . Trải qua một thờivi_pham_ban_quyen gian rèn luyện, kỹ năng làm nông của cô đãbot_an_cap tiến bộ vượt bậc, thuần thục chẳng kém gì dân bản địa.
Từng hạt lúa mì vàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dưới sức vung nhịp nhàng, điệu nghệ của tay cô, bật tung ra, xoay tít trongleech_txt_ngu không trung
“Ấy dào, Oản nha à, làm từ từ thôi con, cẩnbot_an_cap thận kẻo lao lực!”
đã làm xong phần mình từ lâu, đang nhàn nhã ngồi hóng mátleech_txt_ngu dưới , tay quạt cái vi_pham_ban_quyen.
Đôi nãy giờ cứ dán vào bóng dáng thon thả, uyển chuyển của Ôn Oản rời.
Càng ngắm lại càng ưng cáileech_txt_ngu bụng, tính toán ấp ủ trong cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo đó mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhảy múa rộn ràng.
cứ nghỉ ngơi ạ, cháu cũng sắp xong rồi!”
Ôn Oản đáp lại một tiếng, đôi tay đang đập lại thoăn thoắt tăng vài nhịp.
như , cô đã sạch sành sanh đống lúa cuốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng. Lúc này vươnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vai đứng thẳng lưng .
Mồ hôi tấm trên trán tuôn , chẳng màng lau chùi, tiện tay vớ bình dưới đất, ngửa cổ tu ừng .
tuyền thanh mát trôi xuống dạ dày, cảm giác mệt mỏi tức thì vơi đi quá nửa.
“Xong rồi hả? Lại đây! đây hóng với xíu nào!”
Ôn Oản ngoan ngoãn tiến về phía bóng râm. Cô vừa hạ mông ngồi , thím Lý lởi nhích người sang, ép sát sạt vào người .
Cái tư thếvi_pham_ban_quyen ấy, cứ như thể thím hận không thể ôm lấy Ônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Oản mà nựng như con gái ruộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy.
Thím Lý dáo dác ngó quanhleech_txt_ngu, xác nhận không có ai chú tới này, mới hạ giọng thầm:
“Phải rồi bận trước cái thằng ôn con Lâm Đông Dã nó kiếm dụ thím đi chỗ khác, sau nó có kiếmbot_an_cap chuyện gây khó dễ gì cho con không?”
“Thím nói cho con nghe, cái thằng đó bản tính nó không đàng hoàng đâu! Nó dám ăn hiếp con, cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mét thím, thím thề sẽ lột da tróc xương nó ra!”
Đông Dã? Ức hiếp cô ư?
Trong đầu Ôn Oản lướt qua mặt nhả của Lâm Đông Dã, mỉm cười lắc đầu.
ta không đâu thímbot_an_cap.”
! Chắc thằng cũng biết thân biết phận!”
Thím Lý hừ lạnh một tiếng rõ to qua lỗ , coi chấpleech_txt_ngu nhận câu trả lời này.
Nhưng ngay theo, thím lại đầu thao thao chuyển sang chủ khác.
“Dù sao thì con ráng giữ khoảng cách với nó ! Cái đó rặt một sao chổi xui xẻo! Con mới nênbot_an_cap mấy vụ thất đức mà từng gây ra đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!”
biết thằng Vươngvi_pham_ban_quyen Cường nhà thím rồi đúng ! Thiệt tình, lành chất phác biết bao nhiêu.”
“Hai năm trước, thím phải vất vả trầy tróc vẩyleech_txt_ngu mới dạm ngõ được cho thằng Cường một mối lương duyên bên bên.”

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay