Bầu trời thị trấn mây đen giăng kín, mấy chốc cơn mưa lớn đã trút xuống.
Ngồi ở hàng ghế cạnh cửa sổ xe khách, không chỉ nghe thấy tiếngleech_txt_ngu đập vào kính, còn cảm nhận được từng hạt mưa rỉ qua khe hở, nhỏ xuống tay cảm lạnhbot_an_cap lẽo buốt giá.
Cảnh nhếch nhác khi đi lại trongvi_pham_ban_quyen cơn mưa đông tháng ở một thị trấn nhỏleech_txt_ngu miền chính là như vậy. Nhưng một chuyến đivi_pham_ban_quyen thânbot_an_cap vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gần thế này, Phương Phàm đã mười năm chưa trải nghiệm lại.
Kể lên Nam Thị học học, dường nhưbot_an_cap cảm nhận về quê hương trong tôi còn là cái giá rét cuối đông trước Tết và hơi thở đầu xuân năm mới. Sau , những tiếp xúc của tôi với mùa khác ở quêvi_pham_ban_quyen nhà chỉ còn là tiếng sấm, ve vang vọng mơ hồ những cuộc điện thoạileech_txt_ngu của ông bà nội.
Về rồibot_an_cap, cùng cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về lại thị trấn nhỏ này rồi. Bà nội đã mất, bố cũng già, cơn âm u nhưbot_an_cap thế, và chiếc xe khách cứ nước mưa như . tôi, đã không còn trẻ nữa.
Năm bôn ba ở Bắc Kinh, ba năm làm tạileech_txt_ngu tỉnh lỵ.
Lúc trở về không còn là niên, túi quần vẫn rỗng tuếch như xưa.
Bao nhiêu năm qua, thứ nhận được là tuổi tác, cái bụng phệ ra một vòng, những trọc mất ngủ đến hai giờleech_txt_ngu sáng không đếm xuểvi_pham_ban_quyen.
Khi còn trẻbot_an_cap, tôi tay bước ra khỏi thị nàyvi_pham_ban_quyen, lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trung niên lại trắng tay .
Tôi vẫn luôn thuần khiết như vậy, tâm chẳng đổi.
Đúng lúc này, mưa mỗi lúc một , tầm nhìn của tài xế bị nhòe đi. Vì xảy ra , đạp mạnh phanh, cuối cùngvi_pham_ban_quyen tiếng rầm chúa lên, cả chiếc xóc nảy dữ dội, theo sau đó là cơn đau thấu xương thịtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Còn những tiếng la không bên tai, thực sự chẳng còn tâm trí đâu mà để ý nữa.
Phương Phàm từng nếm cái chớt, một cảm giác rất rõ ràng, nên cậuleech_txt_ngu không hãi.
Đó là chuyến dã ngoại của ty hồi cậu mới tốt nghiệp được hai năm và đang lăn lộn ở Kinh. Họ đến một bộ lạc phương Bắc, cậu cưỡi một con ngựa du lịch, nhưng trước về , con ngựa đó phát điên như không được.
Nó chạy đến mức cả móng sắt.
Thật kinh khủng.
Hai mắt của cậu bị cọ xát vào bụng ngựavi_pham_ban_quyen đến mức tróc một mảng lớn, đôi vải cao hiệu Kappa cũng mòn thủng hai lỗ. Đáng sợ đấy, lúc đó Phương Phàm không sợ, bởivi_pham_ban_quyen vì khi ấy, ngay cả cái nghèo cậu còn chẳng sợ.
có điều lần , nữ vận mệnh rốt cuộc cũng mang gã nghèo xác này đi rồi
Nhưng dường như không phải vậy, bởi vì baoleech_txt_ngu lâu sau, cậu tỉnh dậyleech_txt_ngu
Đây là vẫnvi_pham_ban_quyen là trên xe khách, nhưng mà, lại rồi. Đây thời gian lại là ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net 6 tháng 12 năm 2013 Trời ạ thần vận mệnh lại cố mình lần , cho mình xóa acc luyện lại từ đầu Mình nhất định phải nắm bắt hội này, tuyệt đối không để khi nhìn lại chỉ thấy một đời nghèo khổ nực cườibot_an_cap.
Ngày 6 tháng năm , mình mới 18 tuổi! còn là họcbot_an_cap sinh lớp 12!
Sở hữunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cơ tuyệt vời nhất, thể lực sung mãn nhất, sức sốngvi_pham_ban_quyen trí tưởng tượng nhất. Những phần này so với thanh niên 18 của năm sau biết hơnbot_an_cap bao nhiêuleech_txt_ngu, chứ đừng nói là so với bản thân của mười năm sau!
Bản thân mười năm sau vô cùng hoài niệm sức khỏe, trong khi những căn bệnh vặt cắn chịu , bệnh nặng có hay không không , dù sao không có tiền chữa, cứ tâm sống chớt cùng , cộng lý ngủ giấc dậy là ngườibot_an_cap lại khỏe revi_pham_ban_quyen đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sống vật quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày đoạn tháng.
Bác tài, lên chút đi.
Cậu nhóc này, tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây là taxi !
Bác tài, phải có lòng dũng cảm chống lại số phận ! Dù là xe khách, nhưng bác phải có phong thái của người lái xe đua F1.
Nhóc , không thấy mang tính mạng đùa giỡn là hài hướcbot_an_cap lắm sao? Giọng nói phong trần của bác tài cho thấy ông rõ ràng có học, nhưng điều đó có gì lạ, nếu là mười năm sau, những như đầy rẫy ngoàileech_txt_ngu .
Hóa ra từ mấy năm trước, người cởi bỏ trường bào nhiều đến thế.
, hình như bác cả nhà mình là ngườileech_txt_ngu cởi bỏ trường . Sinh viên đại nông nghiệp những sáu, bảy mươi, sau này lại làm nông , cùng ông nội cày cấyvi_pham_ban_quyen trên ruộng. Chuyên mônvi_pham_ban_quyen rất đúng ngành đấy chứ, đó cũng là giá phải trả khi cởi bỏ trường bào, không chỉ có vậy, còn phải đối mặt với sự nhạo báng của những người cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lứa học hành gì nhiều.
Trong xe khách chợtbot_an_cap tràng cười rộn rã. Lưu lượng vận khách 2013 vẫn còn lớn thật. Mười năm , nhàleech_txt_ngu nhau mua bánh, đi xe khách giảm , không chỉ có lượngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khách ngay cả chuyến xe cũng giảm hẳn, khiến những không có xe riêng kêu trời.
Phàm, cậu không mua. Dù cha đã nhắc đi nhắc lại gần nửa đời người, Phàm vẫn không mua, phải không mà là không có tiền. Đó là nỗi đaubot_an_cap âm ỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đời của cha, cũng làvi_pham_ban_quyen nỗivi_pham_ban_quyen buồn thể nhòa trong lòng Phàm.
Ba mươi phút sau, xe trạm chợ vật liệu xây dựngbot_an_cap huyện Phiên.
Sớm lúc trước tám phút.
Hóa ra tài cũng âm thầm chốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạibot_an_cap số một lần, đó là sự tận sâu trong lòng chiếu rọi vào hiện thực, dùng hành động lặng lẽ để nghị yếu ớt.
Cậu nhóc, ráng mà học hành cho tốt nhénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Bác tài nhìn Phàm xe, hạ kínhvi_pham_ban_quyen cửa sổ chỗ ghế lái xuống, ngậm một điếu thuốc, cười toe toét. dặn dò thật giản dị và bình thường.
Phương Phàm giơ taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm động tác chào trọng.
Cậu có thể thấy được sự ngưỡng mộ trong ánh của bác tài.
Đúng vậy, u sầu và cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thương thoảng của nhữngvi_pham_ban_quyen người đàn ông trung niên khi ngồi nơi góc phố nhìn những nam nữ tú mười bảy mười tám tuổi vô vô lo đi qua, trongvi_pham_ban_quyen mắt họ đều là sự ngưỡngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mộ. Ngưỡng mộ sức khỏe, ngưỡng mộ ước , ngưỡngleech_txt_ngu mộ sự tự tựbot_an_cap tại, ngưỡng cả việc họ chưa có vợ
Phương Phàm khôngleech_txt_ngu đi thẳng về cănleech_txt_ngu phòng thuê ngoài mà quanhvi_pham_ban_quyen vật liệu xây vòng, tìmvi_pham_ban_quyen mục tiêu cần. Cậu hỏi xong liền mỉm cười, đắt gấp đôi trên Taobao.
Kiếp trước khi học đại học, nghe cậu em họ này ba kể rằngvi_pham_ban_quyen nó kiếm được bộnbot_an_cap tiền nhờ bán túi sưởi tay trong trường.
Còn tại sao Phương Phàm không bất động sản để kiếm , cậu cũng muốn lắm chứ, nhưng tiền đâuleech_txt_ngu ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Trong sổ tiết kiệm của bố mẹ có khôngleech_txt_ngu ít tiền, nhưng đó là tiền để dành cho hai anh em .
Hiển nhiên số tiền đó này chỉ anh kết hôn, cậu thì không đủ. Còn chuyện lấy tiền của ra nhà ư, thôi dẹp ý nghĩ đó đi. Người nghèobot_an_cap đờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạm đến trần nhà chính là cái nghèo lũi tiếp diễn. Tư tưởng hủ giống như mọivi_pham_ban_quyen thứ trong bóng tối, không nhìn thấy bất kỳbot_an_cap ngóc ngách nào! họ không tinbot_an_cap. Thực , những bóng tối này chỉ cần bước vào là thấy vô vàn hội!
Dĩ đây là sự tự tin có được nhờ Phàm mang theo ký ức trọng sinh và sự chênh lệch thông tin, nhưng còn cha cậu thì sao? Một đời làm thuê thà chất phác, chỉ biết nỗ lực hơn nữa kiếm thêm tiền. họ làm những việc mà họ cho là dụng, thì dù có là xuống khuyênbot_an_cap , là nói đến rách cả việc cũng chỉ nhận được gật đầu và câu nói có lý đấyvi_pham_ban_quyen, thêm một câu nhưng tôi không có tiền.
dối chớp mắt kinh nghiệm quý báu có được khi đã có tuổi. Tấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên nói nói dối khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chớp mắt thì hơi quá, dùng từ cơ ứng biến sẽ sát nghĩanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơnleech_txt_ngu. Nhìn , đó chính sự thâm thúy tiếng Trung, đều là lừa người, nhưng một cái là lừa lọc, cái là kỹ năngleech_txt_ngu ngôn ngữ. Tổ tiên dạy chúng ta rằng, lăn lộn trong hộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải biết thông.
cũng không nghĩ đến việc rút sạch của bố mẹ để mua nhà. sao thân nỗ lực một chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là có thể , gì phải khiến bố mẹ phải trằn lo âu mấy năm ?
trai à, lỗi nhé, anhvi_pham_ban_quyen họ sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, túi sưởi tay này để anh bán thay .
Phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phàm dùng bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trămleech_txt_ngu tệ hoạt phí một tháng mình để mua túi sưởi trên Taobao.
Cầm mười mấy tờ rơi cáo nhà mà năm sáuvi_pham_ban_quyen năm sau có thể tăng giá gấp lần, Phương Phàm ngồi bànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net học suy nghĩ, nên bán ra vào 2019 hay 2020 thì tốt hơn nhỉ?
Đúng này, một bóng hình thướt tha bước tới.
Phương Phàm nhìn khuôn mặt nớt của cô, mấy năm sau, cô đã vợ người ta, không còn nét thanh xuân như bây giờ nhưng mặn mà hơn. Cô chính giấc mộng và nỗi đau thanh xuân của vô số nam trong những buổi họp lớp.
Lúc này, cô mặc chiếc váy hoa nhí quá đầu gối màu xanh đen, ống tay ngắn bèo để đôi cánh trắng ngần nhưvi_pham_ban_quyen ngó sen, trên khuôn mặt tú không tì vết là đôibot_an_cap mắt lạnh lùng, phảng chán ghét. hệt như cảm trong buổi họpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớpleech_txt_ngu mười mấy năm sau vậy sự chán ghét.
Triệu Nhã: Phương Phàm, chúng ta
Ký lại kéo về mười năm trước, mình đã không ít lần bàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tỏ tình cảm vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , vàleech_txt_ngu câu trả nhận được luôn là loleech_txt_ngu học chính, tương lai hãy nói, lênleech_txt_ngu đại học không yêu đương, chúngbot_an_cap cứ như thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này là tốt
Cậu cũng sẽ chẳng bao giờ quên được năm thứ ba đại học, dắt một anh chàng cao ráo trai, ánh mắt tràn đầy tình hỏi cậu: Bạn trai có đẹp trai không?
này , khi cô chia tay, cô tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến cậu khóc lóc kể lể, cậu thức trắng an ủi, cuối cùng chỉ một câu cậu là người tốt, anh ấy cần rộn sự thôi, bận xong sẽ quay lại.
Lần nàyvi_pham_ban_quyen chẳng cần nóileech_txt_ngu cũng biết, bị chối. Nếu trọng sinh mà vẫn đi vào vết xenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đổ, làm kẻ liếm cẩu, thì là quá , không phải, là quá bi . Thế nên, tôi rút lời!
Phương Phàm ngắt : Những lời trước đây là tôi nói quá, nay ra ngoài ăn bữa cơm, tôi phạt một như tạvi_pham_ban_quyen lỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. À, không, tôi , bất trước đây tôi nói gì vớivi_pham_ban_quyen cậu, xinbot_an_cap cậu đừng bụng. chúng ta cần làm hiện giờ là học tập cho tốt.
Phàm, cậu đừng tự dối mình nữa, chúng ta sau này vẫn là . Giọng nói trongleech_txt_ngu của Triệu Nhã ra trả lạnh lùng.
Mẹ kiếp.
Phương Phàm nhịn được thầmleech_txt_ngu rủa một , tuổi thanh của mà chẳng một lần đau đớn?
Cậu từng nghĩ có thể trọng sinh, nhất sẽ bù đắp lại chút gì đó. Phương quả thực có ý nghĩ này, nhưng thỉnh củabot_an_cap cậubot_an_cap lại nhanh và tàn nhẫn từ chối của Triệu Nhã.
Nếu như, nếu như lời từ chối của Triệu bị cậu cắt ngang, vậy thì sau khi tốt nghiệp ba, có sẽ tặng một cuộc tình lãng mạn. Cậu vô tin vào điều đó.
Nhưng cô tàn nhẫn và cứng nhắc đâm xuyên qua ảo tưởng của .
Triệu Nhã, cô vẫn như kiếp trước.
Mấy ngày trước, vì tuổi trẻ chưa hiểu sự đời, Phương Phàm đã bàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tỏ tình cảm ngây ngô của mình Triệu Nhãbot_an_cap, và kết cục chính là lời chối vừabot_an_cap rồi.
Dĩ nhiên, đều là chuyện của kiếp trước, liên quan gì cậu của kiếp chứ? Đã trọng rồi, ai rảnh háng mà suốt ngày nghĩ đến chuyện yêu đương?
emvi_pham_ban_quyen, nay đi thâu đêm tao bao tiền, một giọng nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net an vang lên rất lúc.
Chưa đủ.
Vậy thêm hộp mì tôm!
Vẫn chưa đủ!
Mẹ nó, cùng lắm là thêm cho mày một cái trứng thôi đấy, nhiều hơn là không được đâu. Mày biết rồivi_pham_ban_quyen đấy, của tao đều nạp vào mua trang phục hết rồi.
Nghe Khảibot_an_cap nhắc đến nạp trang , mắt Phương Phàm chợt sáng lên. Chẳng cơ hội kinh doanh lại đến rồi ? Ba cái việc nhặt như bán miếng đệm tản nhiệt lắm chỉ tích lũy được chút vốn ban đầu, mà lại còn chút vốn cỏn con chứ.
Vương Khải là bạn cùng bàn kiêm chí cốt cấp bavi_pham_ban_quyen của cậu, nhà thằng này mở bãi khai thác cát, bản thân nó chẳng phải là hạt giốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net học hành gì, nhưng vì nhà có điều kiện nên đổ tiền cho vào họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trường trung học Bà Dương.
Có những người sinh ra đã ở vạch đích, thế mà vẫn có kẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi với người rằng mọi con đường đều dẫn đến thànhbot_an_cap Rome.
Sau này ngành nào sẽ phát triển nhất?
Chínhvi_pham_ban_quyen ngành thểvi_pham_ban_quyen thao điện tử (Esports).
Lò đào tạo trẻ của PPD kiếm được bộnvi_pham_ban_quyen tiền, bảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lỡ hẹn LPL, khoan hãy bàn luận chuyện bên trong có ám hay không, chỉ riêng việc đi những cái như Đại thúc, Nhị thúc, Goldenleech_txt_ngu Left Hand hay Bàn tay thần UZI đã lãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đậm .
Trong đó, câu chuyện được bàn tán xôn xao nhất vẫn là việc Long Bảo dắt RNG một vố! Trênleech_txt_ngu đời này những có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiếmleech_txt_ngu được tiền từ túi của RNG, ngoài anh chàng đường trên giá 50 tệ ra, thì chỉ có giả điên Chí Xuânleech_txt_ngu Tiểu Long Bảo giá 50 triệu.
Dẫu có thành phần nói quá, nhưng quá đếnbot_an_cap mức nào Phương Phàm ở kiếp trướcbot_an_cap cũng chỉ là một tín đồ, biết ngọn ngành.
Thằng cha Vương Khải này thì có vẻ học hành không ra sao, nhưng tiêu tiền thì giỏi à không, chơi game rất giỏi. , CF cho đến LOL, trò nào cũng là cao thủ.
Anh , tao có ý tưởng tiền , nữa tan tiết tự học tối, tụi mình ra quán net phòng riêng bàn bạc kỹ hơn.
Không hứng thú. Vương Khải mặt xuống bàn chơi iPhone , chat chít với bạn hăng say đến mứcbot_an_cap cái bàn rungbot_an_cap bần bật.
Cái thằng đần này, nửa năm nữa nó tìm đến mình khóc lóc, kể mình một gã đàn ông lừa tình cho xem!
Thật , tao không lừa mày đâu.
Lo màvi_pham_ban_quyen học , chuyện kiếm tiền nghiệp tính.
Phương Phàm cảm thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net câu này quen quen, sau đó sực nhớ ra, chẳng phải đây là lời mình vừa mới nói lúc nãy sao?
Thằng ranh, mày nhại lời tao.
Lo mà đọc mấy cuốn sách nát của mày đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Vương Khải mất kiên nhẫn nói. Kiếm tiền? Tao mà kiếm tiền chắc? kiếm là rồi.
Vương Khải tuy chơi nhưngleech_txt_ngu không bao giờ làm phiền anh embot_an_cap học , cũng lôi kéonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người khác trốn học, tính cách này thật sự rất đáng quý. Không giống một số kẻ, bản thân học ra còn lôi kéo anh học đi thuê!
Đấy mà gọi là em àleech_txt_ngu? Đấy là thù giết cha giết mẹ cóvi_pham_ban_quyen!
Nhưng điều này cũng liên gia cảnh của Vương Khải, cậu ta có .
Phương Phàm nghiêm tập, nhưng quả thựcvi_pham_ban_quyen là khổ lời diễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tả xiết, kiến thứcleech_txt_ngu này quá nhằn. May là nhớ của cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không còn mụ mẫm như kiếp trước nữa.
Học hành khó, đi làm thuê khó, chỉ làm ông chủ là không khó!
Tiết học buổi bắt đầu sáu rưỡi vàvi_pham_ban_quyen thúc lúc mười giờ.
Tiếng chuông tan vừa , Vương đã bật dậy như cá gặp nước: anh em nào đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net net thâu đêm đánh Minh Huyền Thoại không?
, có thì có , nhưng mày Kim rồi, tụi tao theo không kịp.
đấy, hay là đánh mấy trận thường thôi, để tụi tao núp xảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sát thương một tí? sướng cái coi?
Vương Khải nhún vai: bỏ đi, tao đi với Phàm Phàm vậy.
Chơi với gà không chỉ khiến mình gà , mà lại còn dỗ dành bọn nó nữa à?
Chung Thư một : Đối với những kẻ gà mờ, nhìn kỹ cũng là một loại nhẫn.
Phương Phàm ôm ba cuốn sách, hưng phấn lao ra ngoài. Trong cái thời đại mà đâu cũng thấy hội này, chỉ cần đến nơi đông người là cơ!
Làm sao mà không khích cho được?
Hơn lại vào thời trước khi cuộc càn quét văn phẩm đồi trụy diễn , phải thủ thời gian bắt kịp chuyến tàu cuối cùng, ngồi lên con tàu vĩ đại củabot_an_cap thời đại!
Dânbot_an_cap Nhật Báo từng có một bình luận Jack Mavi_pham_ban_quyen: Không Jack Ma tạo ra thời đại, thời đại đã tạo Jack !
Cho , dù thế đi nữa cũng đừng bao giờ coi thường xe bánh của thời đại!
Phương Phàm đang cúi đầu đi hăng háivi_pham_ban_quyen thì bất thìnhbot_an_cap lình đâm sầm vào một người, đồng thời cảm thấy mu bàn mình vào một nơi mềmleech_txt_ngu mại. Cậu giật mình , nhìn thấy Triệu Nhã đang đỏ mặt giận dữ, vội vàng lùi lạileech_txt_ngu mấy bước.
phụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trường vẫn không che giấu được vóc dáng cô, mái tóc cắt ngắn ngang vai gọn gàng không làmvi_pham_ban_quyen giảmbot_an_cap đi nhan sắc. Vẻ đẹp của thời đại vẻ đẹp tự nhiên, tràn chân thực. Những năm chính là khoảng thời gian người đối với chân thật nhất.
Đợi vài năm nữa, mỹ nhân trong KTV không chỉ trang đậm mà còn cần ánh sáng hỗ trợ, mỹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân trên đường phố thì tỉ lệ axit hyaluronic và cao, còn ngườileech_txt_ngu không dùng mấy thứ đó thì lớp phấn trên còn phẳng cả thợ mạ thạch cao chuyên nghiệp. Còn trên ảnh thì thôi đi, chỉ có mấy lão già chánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vợ lên mạng xem ảnh để tự lừa mình dối thôi.
Thật ra mấy lão cũng biết rõ những cô em video không mở làm đẹp thì chưa chắc đã bằng vợ mình, nhưng cái chính là tìm cảm giác mới lạ và giải trí thôi. Dù sao chỉ xemvi_pham_ban_quyen thôi cũng không mất , mà phải tốn tiền thì đều là thanh xuân cả rồi.
Phươngvi_pham_ban_quyen Phàm, không lúc nãy cậu còn nói phải chăm sao? Sao đột nhiên lại muốn đi quán net rồivi_pham_ban_quyen? định lừa tôi đấy à? Triệu đỏ mặt đứng trước Phương Phàm chất vấnleech_txt_ngu. Cô sợ Phương Phàmvi_pham_ban_quyen vì mình từvi_pham_ban_quyen chối mà trở sa đọa, thành tích của Phương Phàm cũng khá, để lương tâm không cắn rứt, cô thấy mình cần phải khuyên một .
Vương Khải thấy tình hình này biết tránh ra xa: Anh em, tao đi trước đây, lát nữa là hếtbot_an_cap đấy.
Phương Phàm chỉ liếc nhìn Triệu Nhã một cái, rồi tiếp đi vòng qua cô đuổi Vương Khải.
Vương Khải sững sờ: , mày không muốn sống nữa ? Trước đây Phàm hạng người gì? Triệu bảo hướng đông là cậu đi hướng đông, mà còn chính đông luônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy chứ!
cơ?
Đấy là Triệu Nhã đấy, đứng trước mặt Nhã mà mày cũng dám ‘cứng’ thế à?
Mẹ nó, nói kiểu gì đấy! này mặt ai tao cũng sẽ ‘cứng’ !
Emvi_pham_ban_quyen chào lão sư ạ, Vương Khải đột nhiên cung kính cất tiếng chàovi_pham_ban_quyen.
Phương Phàmbot_an_cap nhìn trái nhìn , đang mắng thằng Vươngbot_an_cap Khải này dám bày trò dọa mình, thấy cô giáo tiếng với khuôn lạnh lùng lướt qua. Phương Phàm gạo nặn ra một nụ cười: Em chào cô ạ.
, tưởng em cần phải lành mạnh một chút!
Vâng vâng, em biết ạ. Phương Phàm liên tục gật đầu.
Đợi đến khibot_an_cap đôi chân mang tất da chân đôi giày cao gót của giáo tiếng Anh biến mất trong đám đông, Vương Khải không nhịnleech_txt_ngu được nữa mà cười ha hả: Đấy ‘cứng’ thế đấy à? Đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là hạng anh hùng khi gặp chuyện lớn mà.
Bây giờ tao vẫn học sinh, đối với giáo viên bị áp chế là chuyện tự nhiên thôi. Phải nói là kiếp trước khi nghiệp, gặp thầy cô Phương vẫn có thể cười nói vui vẻ lạnh lùng lướt qua nhau, thế mà sinh rồi, vừa thấy mặt đã bị dọa cho sợ thế nào?
Có lẽ là phảnvi_pham_ban_quyen xạ theo .
Nắm giữ cơ thể này, tuy vẫn là mình, nhưng tư vẫn còn tính kéo dài, chắc chắn là vậy rồi. Sau này sẽ thôi, không, tốt nghiệp là cái bệnh này sẽ .
Đây chỉ là một chuyện nhỏ không đáng để .
Triệu cau mày nhìn bóng lưng của , gương xinh đẹp tú hiện rõ vẻ không thể tinbot_an_cap nổi.
Đêm ở quán nét chuileech_txt_ngu luôn ngập ồn ào và khói thuốc mù.
trong cũng có không ít đang , ngón tay cái củaleech_txt_ngu họ vào phím theo nhịp chát, rất có tiết tấu, nhưng chẳng hét một câu kiểu như: Đây là nơi công cộng, vẫn còn bao nhiêu con gái ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây, các anh có thể làm ồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và hút thuốcbot_an_cap được không?
Thật khó có thể tưởng , nhóm thiếu nữ đang phải chịu đựng thuốc thụ động này, mười năm sau lại chính những chiến nữ quyền. Thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gian sẽ thay đổi rất nhiều thứ.
Như là sự tự tin, hay tính cách.
thời gian không thay đổi được thứ, đó lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảnleech_txt_ngu cẩu thượngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hạng.
Dung tỷ, chỗ cũ nhé.
Được thôi, ơ hay, đây chẳng phải là sinh ngoan sao? không hoàng đại nhân nhà cậu đi theo à? tỷ là một người bà cóvi_pham_ban_quyen rất nhiều tâm sự.
Mà đây cũng chẳng phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời suông.
Nếu có tâm sự, liệu một người phụ nữ có xăm kín cánh tay, mặc áo dây cổ trễbot_an_cap, để trên đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gò bồng đảo nở ra mộtvi_pham_ban_quyen hồng đầy gai rực rỡ không?
sơn ngần thể tự mọc hoa sao?
Khôngleech_txt_ngu thể! Nhưng những câu chuyện , nó sẽ nhuốm màu sắc huyền ảo, chuyện gì cũng có xảy ra.
Dung tỷ, nói về Nữbot_an_cap hoàng đại nhân, chị mới là người có tư cách nhất . Phương Phàm không nhịn được mà thốt lên.
Nữ hoàng đại nhân mà Dung tỷ nhắc đến chắn là Nhã không sai vào đâu được. Còn việc tại sao Dung tỷ lại biết cái danh hiệu này, chắn là có liênvi_pham_ban_quyen quan đến Vương Khải rồi.
chuyện của anh em chẳng phải là mồi ngon để tánbot_an_cap phét khi tán gái sao? cha Vương Khảileech_txt_ngu này chắcvi_pham_ban_quyen chắn đã đó ra để trêuleech_txt_ngu chọc Dung .
Vương Khải kinh ngạc nhìn Phương Phàmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dám tin vàobot_an_cap mình. Phương Phàmleech_txt_ngu lạivi_pham_ban_quyen nói chuyện với Dung tỷbot_an_cap bằng giọng điệu đó sao? Đây là Dungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tỷ đấy! Một có lai lịch không hề đơn giản! Ngay cả bố cậu ta cũng dặn phải tôn trọng chị ấy một .
Dung tỷ cũng người chốc lát. Học sinhleech_txt_ngu và thanh xã hội ra vào không ít, nhưng kẻ nói chuyện với chị như thì chẳng có mấy aibot_an_cap. Chị liếcbot_an_cap xéo Phàm một cái, xem như cậu thả một cái rắm.
Phương Phàm cũng chẳng đểbot_an_cap tâm, kho báu lớn nhất quán nét này chính là Dung tỷ. Trong cái thời đại mà phong trào nhận trai emvi_pham_ban_quyen gái, chị nuôi em nuôi đang nở rộ, Phương Phàm đương nhiên là muốn quá giang chuyến xe này.
Dungleech_txt_ngu tỷ, cho hai bát mì tôm, một bát thêm trứng, một bát không. Vương Khải nhận lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phiếu mở máy, gọi lớn.
Vương thiếu mà thêm anh em mình một quả à?
Dung thế nào ấy chứ, anh em tôi thêm trứng, còn tôi thì không cần.
Thằng nhóc này khá khen cho sự tiến đấy. Dung tỷ đầu nhìn Phương Phàm một .
Phương Phàm nhìn mình với ánh mắt rực cháy, Dung tỷ mỉm cười duyên dáng, tiện tay kéo lại dây áo lót. Động tác táo bạo này mắtleech_txt_ngu Phương Phàm không dám nhìn thẳng, nhưng khi cậu lấy bình tĩnh nhìn ngược lại, Dung tỷ bậtvi_pham_ban_quyen cười khanh khách.
Học sinh đúng là thuần khiết thế. Cứ tưởng cậu chàng đẹp trai Phương Phàm này cứng lên rồi, hóa ra cũng chỉ ngườivi_pham_ban_quyen đàn ông thực trong ba giâyleech_txt_ngu. Nhưng khá thú vị.
Đúng , và phụ đều có mộtvi_pham_ban_quyen điểm chungvi_pham_ban_quyen, đó chính là thíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ép nhà lành làm đĩ, khuyên gái lầu xanh hoàn lương. Cóbot_an_cap , ai cũng thích kiểu phản vậy. Đồng thời cũng có căn bệnh nan y, đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là khi đối phương thực sự trở thành mà mongvi_pham_ban_quyen muốn, thì xin lỗi nhé, tạm biệt không hẹn gặp lại.
Bởi vì đã chán rồi.
Vào đến phòng máy.
Vương Khải ló đầu nhìn về phía quầy bar, thấy Dung đang pha mì, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhịn được màleech_txt_ngu nói: Đù, bạn, màyvi_pham_ban_quyen điên , đến Dung mà mày cũng dámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trêu? Mày cứng thật sựvi_pham_ban_quyen!
bảo rồi, rất ! Phương Phàm môi, đăng nhập tài khoản.
Sau , cậu mở một trang web học .
bàn phím lạch cạch vang lên dứt khoátleech_txt_ngu, Khải sau khi nhập tài khoảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì tạch một tiếng châm một điếu thuốc, rồi theo thói quen nhìn sang phía Phương Phàm, ngay lập tức nghệt mặt ra: Không phải chứ, anh bạn, tao bao mày cả đêm để ngồi đây vào web học tập à? Mày tao đấy à?
Tao không phải Katie.
Cái quái gì thế? Tao đang mày có phải đang đùabot_an_cap không. Khó khăn lắm mới lôi ra một câuleech_txt_ngu tiếng , kết quả là chính lại không hiểu câu trả lời của đối phương, thật là đến thối ruột.
Tao trả lời rồi còn gì? Tao khôngbot_an_cap nói đùa, Katie.
Khải lập tức nổi : Mẹ kiếp.
Hóa đây là một kiểu chơi chữ.
Đừng lải nhải nữa, tao phải học đây. Nếu tao học vui vẻ, lúc đó sẽ thưởng mấy cái địa chỉ web toàn làbot_an_cap tài liệu học tập, chắc chắn sẽ khiến mày mở mang mắt.
Mày mới Katie! Thắng thêm ván là có cơ hội lên Đấubot_an_cap rồi! Vương Khải phấn khích nhập vào game, không tranh cãi với Phương Phàm về chuyện Katie , sau thốt ra một câu đầy tự tin trong vực chuyên môn của mình.
Chỉ là mãi vẫn không thấy khen ngợi hay ngưỡng mộ nào từ Phương Phàm, ta chỉ biết chóp chép miệng hút thuốc cuồng. Đời cô quạnh may mà có thuốc lá làm bạn, khôngbot_an_cap chắc cô đơn mà chớt mất thôi.
Phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phàm nhìn mặt đầy ưu tư trong làn thuốc của Vương Khải, biết ta vẫn chưa hiểu tài liệu học tập mà mìnhvi_pham_ban_quyen nói là cái gì.
Tuy nhiên, đăng nhập vào công cụ hỗ trợ, game của cậu vẫnbot_an_cap đang trạng thái chờ chứ bắt đầu, thay đó cậu mở Nhật hạngvi_pham_ban_quyen của Tiểu Tríleech_txt_ngu. Những câu đùa chị dâu, trong đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trúng vào tâm tònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mò của giới trẻ, nổi tiếng mới là lạ.
Kiểu kiếm tiền này, chẳng phải là đánhvi_pham_ban_quyen vào thiếu hụt giá thống ? Mấy chục tệ một cân quần áo, thêm cái logo bán với 169 tệ, tiền này cóbot_an_cap là gió cuốn cũng không nhanh bằng cách ta kiếm!
Dung đẩynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa phòng máy mang mì đến cho hai người: Cậu em, lúc cậu bảo có mấy cái web liệuleech_txt_ngu học tập, có thể cho chị Nữ hoàng nàybot_an_cap vài được khôngleech_txt_ngu?
Chị à, kia là bar đấy, nếu lỡ tay bấm vào loa ngoài kích thích lắmbot_an_cap đấy.
Không sao, chị là cao thủ máy tính màvi_pham_ban_quyen.
phải chứ Dung tỷ, chị cũng đọc sách trên mạng à? Khải tai nghe xuống, ngạc hỏi.
Dung tỷ mỉm cười không nói gì. Sau khi bạn với Dung tỷ, cậu gửi qua đó vài địa chỉ trang web.
Đúng là người đi học cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác, ham tìm tòi thật. Dung tỷvi_pham_ban_quyen nhậnvi_pham_ban_quyen xét.
Đốileech_txt_ngu với Dung tỷ, Phương Phàm thực sự coi chị là một người chị gái thẹn, na. Những cô nàng ăn chơi thời này khoáng nào chứ. Họ thích những kẻleech_txt_ngu rụt rè, và Phương Phàm muốn đóng giảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm một cún con ngây thơ, nhút .
Nói nghe cho hay là cúnleech_txt_ngu con, chẳng qua cũng chỉ là con chó cảnhleech_txt_ngu của nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà thôi!
Vàileech_txt_ngu phút sau, Dung tỷnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gửi cho Phươngbot_an_cap Phàm một tin nhắn QQ: Ngón tay cái/Ngónleech_txt_ngu tay cái/.
Chị thíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là được rồi.
Sau này lên mạng cứ nhắn tin QQ chị, chị bao. Có mấy thứ này, đám chị em của chị lại có cái mà học rồi.
Phương không trả . Hóa ra cuộc là có qualeech_txt_ngu có lại.
Nắm bắt được cơ hội do chênh lệch thời gian lại, chính là dùng ít thời gian hơnleech_txt_ngu, ít tiền hơn, ít công sức hơn mà có thể đạt lợi đa.
Sau khi học được nửa tiếng, chân vào cánh cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tri thức, hóa ra cũng cóbot_an_cap thể rất vẻbot_an_cap. Có đây chính huyết chân thành của con tim, không đam mê không được. Đã từng trải qua cảnh bị loại vì bằng cấpleech_txt_ngu đại không , Phương Phàm thực sự không muốn nếm trải cảm giác đó một lần . Hơn nữa, không nỗ lựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả trường đại ở kiếp trước cậu cũng chẳng đỗ nổi. Nếu không vào đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngôi trường đó, đời còn baovi_pham_ban_quyen nhiêu nuối tiếc đây? Thanh Hoaleech_txt_ngu, Bắc Đại cũng chẳng bằng sự nuối tiếc.
Phương Phàm nhìn Vương Khải tác vị tướng Pháp Cuồng .
Khởi đầu với Hồng Ngọc và hai bình thuốc.
kỹ năng đầu tiênvi_pham_ban_quyen.
Vừa ra là lướtleech_txt_ngu thẳng vào mặt đối thủ để .
Đối người mạnh, khả năng nắm bắt phiên bản của họ bén người chơi bình thường rất .
Ở phiên bản này, Graves khởi đầu bằng Hồng Ngọc, thuốc, nâng E rồi lướtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thẳng vào mặt có thể cân hai.
Nội tạivi_pham_ban_quyen Lì Đòn của gã ông đích này quả thực quá đạo.
Tiếc là Phương Phàm không đánh được như thế. Cậuvi_pham_ban_quyen ấy à, thích chơi, xem thi đấu nhưng kỹ năng thì . Những chiến này là do kiếp sau xem trên diễn đàn mà học .
Thao tác củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Khải rất tế, lâu sauvi_pham_ban_quyen đã lấy được mạng chiến công đầu, tạo ra lợi thế , sau đầu cầu tuyết.
Xem xongvi_pham_ban_quyen ván đấu mãn nhãn, phải thừa nhận Vương Khải thựcvi_pham_ban_quyen sự rất giỏi.
Vậy thì kế càyvi_pham_ban_quyen chẳng phải khả sao?
Chỉ có điều trong mới chỉ có mỗi quân bài Vương , không , phải vẫn còn Dung tỷ đó ư?
nữa, trên mình cũng chưa mở cửaleech_txt_ngu hàng cày thuê, cho dù có người dưới trướng thì cũng chẳng có tác dụng gì lớn. Một người đã trải qua thời đại Internet được tư duy Internet, như nền kinh bong bóngleech_txt_ngu.
Cho nên không được .
Hôm nay coi như bỏ chút thời gian để khảo sát.
Đợi khi thân thiết với Dung tỷ, lúc đó hiến cho chị một kế để thu hút khách hàng, đồng thời còn có thể nhờ chị giúp mình tập một nhóm cao thủ, cửa hàngleech_txt_ngu cày sẽ lập tức thành hình ngay .
Mày tao cười kiểu đó làleech_txt_ngu ý gì ? Vương Khải vươn vai một cái, mặt rạng , thêm ván nữa lên rồi.
có gì, chỉ thấy giỏi quá, tao hâm mộ thôi.
Thật là giả tạo chưởng. Vương Khải nhổ một bãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước .
Trầm ngâm một , nhưvi_pham_ban_quyen thể muốn nói ra những lời đã kìm nén trong bấy lâu: Phàm này, trong lòng mày thực có chuyện gì chứ?
Thì có chuyện gì được?
Triệu Nhã ấy.
Ồleech_txt_ngu, qua cũng chỉ một người phụ nữ thôi mà, không có chuyện gì to tát .
Thật hay giả đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lúc trước
Nếu trọng sinh rồi vẫn còn cần gương.
Thì Phương thực xin kiếu.
Đừng nói nữa, ai rồi cũng trưởng thành thôi, lo mà chơi game của mày đi. Phương ngắt lời Vương Khải cậu ta định kể lại quãng đời họcvi_pham_ban_quyen sinh thảm hại của mình!
Kiếp trước, trongbot_an_cap phần bình luận dưới những viết đau thương về cẩu trên diễn đàn HUPU, có một câu nói mà cả khi đã trọng sinh Phương Phàm nhớ rõ, đó là:
người xem chuyệnvi_pham_ban_quyen, cóleech_txt_ngu người soi gương!
nói nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã đâm trúng tim Phương Phàm.
Cậu từng cười ha hả, cười nhạo kẻ là , khi nhìnvi_pham_ban_quyen câu nói này, người cậu sững lại.
Mẹ kiếp, chẳng lẽ đây là thuật chuyển dờivi_pham_ban_quyen nụ trong truyềnvi_pham_ban_quyen sao!
đến tận hai rưỡi sáng.
Phàm nhìn đồng hồ, cảm thấy mình thật tội lỗi.
Thời đại này, Khôn Khôn vẫn chưa nổi đình nổi đámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Phàm thì vẫn cực kỳ hot. có điều, ở thời đại cậu trải qua, Phàm Phàm đã đạp máy khâu được một gian rồi, còn Khôn Khôn cũng việc Phàm Phàm từng làm, bước lên con đường mà Phàm từng . chăng đỉnhvi_pham_ban_quyen đều có niềm mê mãnh liệt với việc đạpbot_an_cap máy khâu?
Về đây. Phương Phàm chào Vươngbot_an_cap Khải .
Mày về thật à? kiếp, không chỉvi_pham_ban_quyen ngồi quán netnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net học cả đêm, mà đêm còn đòinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về nhà, đúng là đời.
Vào rồi kìa.
nhé, mặt búng ra thế kia, coi chừng bị mấyvi_pham_ban_quyen cô củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày bắt ngõ nhỏ mà ‘chơi’ đấy. Vương Khải không khuyên .
Trận game này đã bắt đầu ! Nếu chơibot_an_cap sẽ bị điểm! Còn huynh đệ chỉ là về thôi, có phải đi chớt đâu. Game quan hơn sao?
Hơn giờ sáng bước ra khỏi quán net, tinh vẫn cùng phấn . Có lẽ là do sự hưng phấn khi vừa sinh vẫn chưa tan hết, cũng lẽ cơ đang độ sung mãn. Nhớ xưa đại học, thức sáng trong túc cày , ngày hôm sau vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là hăng .
Chưa nói đến chuyện đó, chỉ riêng hồi cấp bavi_pham_ban_quyen, để kịp tặngbot_an_cap Triệu Nhã lọ sao giấy suốt nửa tháng trời vào đúng sinhvi_pham_ban_quyen nhật cô nàng, cậu đã thức trắng mấy . Nếu trívi_pham_ban_quyen nhớ không nhầm, cái lọ đó chắc đang nằm trênvi_pham_ban_quyen học của mình.
Mai vứt nó đi thôi.
Không, lát nữa về luôn.
Trọng sinh , ai còn làm liếm cẩu nữa? Chẳng phải quá thương sao?
chỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi, những căn nhà cho học sinh trúleech_txt_ngu thuê gọi là Phú gia. hệ trước đều như vậy, lẽ liên quan đến ký của đời ông bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cho rằng những ông chủ ở huyện lỵ đều là tầng giàu sangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phú quý. Bây giờ lại, nó gợi liên đến cảnh những tá điền làm thuê tạm trú nhà đại hộ thời xưa. Thay tên đổi lịchleech_txt_ngu sử, cuối cùng phát hiện ra chỉ làvi_pham_ban_quyen cái , còn ý nghĩa bản y hệt như cũ.
Dọc đường cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thán vẻ đẹp cuộc đời, quãng chừng tám phút chóng kết thúc. Chỉ là khi đến trước cửa Phú , Phương Phàm ngẩn người vì cửa đã bị khóa trong.
Hỏng !
Phương suýt nữa thì chửi thề. Hăm hở về nhà, cuối cùng thấy cửa bị khóa trái. Chẳng lẽ phải quán ? Lẽ mình cứ phải làm bia đỡ đạn, cungleech_txt_ngu cấp tài đương cho Vương Khải trên con đườngbot_an_cap tán gái của nó sao? Lạc lối ở huyện thành à?
Phương Phàm rút điện thoại ra, lật tìm danh bạ QQ, hy vọng tìm thấyleech_txt_ngu vị cứu tinh trong đống người chớt. Từng cái tên cứ hiện ra, nằm im lìm. Quen thuộc có, xa lạ có, tất đều rất tĩnh lặng. nhiều mà kiếp trước dù tìm thế nào cũng thấy lại , nay vẫn nằm yên ở . sinh là , nó có thể khiến nhiều nỗi nuối tiếc không còn trở thành nuối tiếc trong đờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa.
trân trọng cả nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì ở hiện tại. Ví dụ như cái tên đang đập mắt .
Trần Hy Hy.
Đối cả học sinh trọ trong tòa nhà này, Hy Hy là một người quặc và cô độc. Cậu ấy như mộtvi_pham_ban_quyen đóa bồ anh phiêuleech_txt_ngu bạt trong gió, lại giống như cànhbot_an_cap liễu bên bờ sông, gầy gò đơn bạc, đặt vàovi_pham_ban_quyen biển người sẽ chẳng khiến ai chú ý. đường cúi đầu, ăn cơm cúi đầu, lúc nào cũng cúi mặt, cứ như thể đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gian một chỉ để nhìn xuống đường dưới chân mình. Kiếp trước, đám học sinh cá biệt trong tòa nhà này bảo Trần Hy quái . Vì bọnleech_txt_ngu họ nói, ở trọ nhà chủ một hai năm trời mà chưa từng thấy mặt ấy bao giờ.
Thật ra khôngleech_txt_ngu phải vậy. Hy cùng, vô cùng xinhbot_an_cap đẹp. Chính vì quá xinh đẹp nên cậu mới tự ti cúi đầu. Đúng , chính cái sự xinh đẹp đó lại khiến cậu ấy cảm thấy tự ti. câu chuyện đằng sau ấy quá đỗi .
Vẫn còn nhớ ba ngày trước kỳ thi đại , lúcleech_txt_ngu chụp ảnh tốt , bức ảnh cận cảnh gương mặt trắng trẻo, thanh tú nhưng vẻ mongbot_an_cap manh Trần Hy Hy đã được lan truyền trong tất cả các nhóm . năm , khi cũ ngồi tán dóc, vẫn rất nhiều nhắc đến Trần Hy Hy, gọi ấy là Em gái trà sữa của trung Phiên Trung, nữ thần nọ.
Phàm từng lưu bức đó. Đôi to tròn nhưvi_pham_ban_quyen thể cố ý lớn, nhưng lại vô cùng tự nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và trong trẻo. Đứng trong đám đông, trong một bức ảnh tậpbot_an_cap thểvi_pham_ban_quyen chưabot_an_cap qua chỉnh sửa, cậu ấy nổi bật vô cùng.
Khi cậu búi củ tỏi, vài lọn tóc mai rối bời rủ xuống bên thái dương. Kiểu tóc giản ấy đã lột trọn vẹn sự thanh xuân thuần khiết. Đó mới chính là hình dáng chân thực của những tà áo trắng bay bổng trong sân trường thập niên 90.
trẻo, không vết. Giống như một vầng trăng sáng đến muộn trong quãng đời học sinh, soi xuống nhân gian.
Phương Phàm thử gửivi_pham_ban_quyen cho ấy một nhắn: Trần Hy Hy ngủ ?
Tin nhắn bặt vô âm tín.
Hy vọng được về giường của Phương Phàm hoàn toàn tan biến, nhưng cậu cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không quá tiêu cực. Đây vốn dĩ là phép vu vơ, không nhận hồi âm mới là chuyện bình thường, được mới là bất ngờ.
Thôi, đành quay làm cho thằng bạn vậy.
Ngay khi Phương Phàm quay người Vương Khải, điện bỗng rung lên.
chào bạn, tìm tìm mình có chuyện gì không?
Phương bật cười. Nếu không biết Trần Hy Hy không bị nói lắp, chắc chắn cậu sẽ cậu ấy bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tật lắp nặng. đời nhắn tin mà cũng lắp bắp như vậy?
Do mình ở trường đọc sách say quá, quên mất nhà khóa cửabot_an_cap, thể xuống lầu cửa giúp mình được không? Phương Phàmbot_an_cap gõ chữ.
năng sắp xếp ngôn từleech_txt_ngu của cậu giờ đây vô cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điêu luyện, thậm não bộ chưa kịp xử cả câu đã lên khungbot_an_cap soạn và gửi đi. Cảm giác gõ bàn điện thoại cục gạch so với điện thoại thông minhvi_pham_ban_quyen thật sự rất biệt. cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giác chân thực đó khiến người tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận rõ mình đang gõ chữ, không giống như điện thoại thông minhleech_txt_ngu, khi tắt ứng âm thanh đi thì chẳng khác nào một con mèonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang cào một cách vôbot_an_cap hồn.
Được. Trần Hy Hy trả ngay tức, cứ như thể còn chưa kịp đọc nội dung.
Phương Phàm ghé sátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa sổ nhìn vào . góc cầu thang, một vệt sáng ra trước, sau là bóng của Trần Hy . Cậu vịnh tay vịn, từng bước từng bước đi xuống lầubot_an_cap một cáchvi_pham_ban_quyen trọng. Mái tóc rủ xuốngbot_an_cap, dưới ánh sáng mờ ảo, đổ lên trần nhà trông thật cô độc, tựa như một kẻ lữ hành đơn độc.
Kẹtbot_an_cap .
Cửa mở.
Sau vào cửa, Phương Phàm lên tiếng cảm ơn: Cảm ơn bạn nhé Trần Hy Hy, mai mình mời bạn trà sữa.
Tiền mua trà sữa ở đâu ? Chắc chắn là lấy từ thằng con nuôi rồi. cậu làm gì có .
Trần Hy Hy cẩn thận đóng cửa . Lúc quay người, cậu ấy phát hiện Phương Phàm đã vào nhà mà đứng ngay sau lưng , chút nữabot_an_cap là đâm sầm vàovi_pham_ban_quyen lòngleech_txt_ngu cậu. Việc này khiếnleech_txt_ngu cậu ấy giậtleech_txt_ngu mình kinh hái, đột ngộtvi_pham_ban_quyen ngẩng đầu lên, thấy Phương Phàm đang nhìn mình chằm chằm.
Ánh sáng mờ nhạt từbot_an_cap màn hình điện thoại soi lên mặt trắng bệch của cậu, cùng ánh mắt rực cháy mang theo quái dị, trông giống tốt chút nào.
Trần Hy Hy không tự chủ được lùi vài bước, cuối cùngleech_txt_ngu sầm vào cửa tạovi_pham_ban_quyen nên tiếng rầm. Lúc này Trần Hy Hy mới bừng tỉnh, nhịp thở dồn dập: Bạn Phương Phàm, trên nồng mùi thuốc lá quá.
, cậu ấy ôm điện thoại vội vã chạy về thang.
Phương Phàm mỉm cười.
Cậu mình đã lừa cô.
Cô cũng nhận ra cậu đang lừa mình.
Nhưng nếu không vạch trần thì coi như chưa từng lời dối nào.
Đúng là một người kỳ .
Tiếpbot_an_cap đó, Phàm rút thoại ra nhắn: Đính chính một , tôi không hút thuốc.
Tin nhắnbot_an_cap trôi vào hư không, không có hồi âm.
Phàm cũng chẳng bận tâm.
Khi trời sáng, Phương Phàm mở mắt, hồi hộp cầm điện , màn hình hiển thị: Ngày 7 năm 2013, :06.
nhận đã trùng sinh, không phải là ảo giác khi chớt.
Phàm đặt điện thoại lên bàn, lúc thu mắt lại thì thấy hũ tinh đựng những ngôi sao giấy vẫnvi_pham_ban_quyen còn đó. Thỉnh bị những ức đã chớt tấn công một hai lần mới một cuộc đời bình thường, saobot_an_cap thời niên thiếu mà không có lấy một vàileech_txt_ngu chuyện như vậy cũng thật khó nói.
Vả lại, đây cũng là minh chứng cho cái kiếp kẻ liếm cẩu của mình ở đời trước. Làm liếm cẩu thì cũng có phạm luật, người còn lén xem phim nóng, trộm đào chưa chín nhà hàng xóm, đáng hơn là có còn đi trộm bình ắc quy tốt chán so với bọn họ.
Nhưng , là mặt thật.
Phương đặt hũ thủy tinh cạnh điện , tựbot_an_cap nhủ lát nữa ra sẽ , đến thùng rác ngã tư thì ném vào.
Bảy phút sau.
Tại ngãbot_an_cap tư.
Phương Phàm ném hũ thủy tinh vào thùng rác.
mới nơi mà rác rưởi thuộc về.
Nhã, vừa làbot_an_cap Phương Phàm đấy, cậu không đến quán net. Tớ đãvi_pham_ban_quyen bảo mà, lúc đó Phương Phàm chỉ nói lẫy thôi. Trương Văn Văn đứng bên cạnh kéo tay Nhã.
Chỉ là Triệu Nhã không nói lời nào, đôi bànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ôm sách siết chặt, bìa cuốn Vật lý xuất hiện những vếtleech_txt_ngu , khớp ngón cũng trở nên trắng bệch.
kìa, chẳng lẽ cậu ấy vừa ném hũ sao giấy cậu vào thùng rác sao? Tớ nghe Vương Khải nói, để gấp đầy hũ đó, Phương Phàm đã phải thức đêm liền, cậu ấy thể không tôn trọng thành quả laonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động mình nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy chứ? Thật .
Tôi thấy , cần phải nhắc, tôi có !
ngày sau.
Túi sưởi tay cuối cùng cũng về tới điểm chuyển phát một phòng khám tưbot_an_cap nhân nhỏ trong khu chung .
Nguyên một thùng lớn.
Vương Khải đi theo sau lưng Phương Phàm, khuôn mặt tràn đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ miễn cưỡng: Nếu chuyện này mà để thấy, chắc tưởng tao với ông ấy sắp đoạn tuyệt quan hệ cha luôn rồi quá.
Có khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Không bênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì cút.
Bê, bê mà. Vương Khải oán hận nói.
Cái thứ túi sưởileech_txt_ngu vớ vẩnleech_txt_ngu này mà cũngvi_pham_ban_quyen gọibot_an_cap là đại làm ăn? Thật sựvi_pham_ban_quyen muốn kiếm thì thà công trường nhà cậu ta mà học lái máy xúc, học xong rồi một ngày cũng kiếm được một hai trămbot_an_cap tệ, mualeech_txt_ngu được bao nhiêu trang game.
Sau vận chuyển túi sưởi trường, nhờ tài tiếp thị của Phương , chiếc túi sưởi đều đã sạch.
Phương Phàm rưng rưng nước mắt thu về ròng tệvi_pham_ban_quyen.
Ở chợbot_an_cap vật liệu xây dựng, mộtbot_an_cap cái túi sưởi nước nóng đã giá hai mươi lămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tệ, trong khi trên Taobao chỉ có mười ba tệ, cộng thêm tệ tiềnvi_pham_ban_quyen phíleech_txt_ngu vận chuyển mười chín tệ, tính ra cậu cũng không đen tối. Để lương tâm không cắn rứt và cũng để hàng dễ bán, Phương Phàm chuẩn bị những chiếc bao lông xù xì, nhờ đó mới đẩy giá lên được tệ.
Điều này cũng để việc người nhận ra muộn màng lên mạng thấy hàng rẻ mà thắc mắc tại sao cậu lại bán đắt như vậy.
Khi một mónbot_an_cap lẻ trôngbot_an_cap quá đơn điệu và tầm thường, hãy bán kèm nó đồ khác, đảm bảo có thể làm nhiễu loạn tư của người tiêu dùng.
Sau khi cầm tiền tay, Phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phàm định sẽ hết vốn này vào đợt hàng tiếp .
Nhưng Phương Phàm cảm thấy chưa đủ, phải nghĩ kiếm thêm nhiều tiền hơn .
Khi một cơ hội kinh doanh xuất hiện, phải nhanhvi_pham_ban_quyen chóng vắt kiệt lợi nhuậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên , nếu khôngbot_an_cap chẳng bao lâu sau có những người khác nhảy vào, lúc đó sẽ không thể tạo ra không gian lợi nhuận lồ trong thời gian ngắn được .
Hơn nữa, cái ‘vụ làm ’ bán túi sưởi này toàn không cần bất kỳ sự hỗleech_txt_ngu trợ thuật .
Mày vẫn còn hai không bán à? Tao thấy mấy ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hội Trần Hoa Sương cứ đuổi theo mua mà, không giữ lạivi_pham_ban_quyen để tặng Triệu với Trương Văn Văn? Vương nhìn hai chiếc túi sưởi trên bàn của Phương , loại bao lông sờ vào là thoải mái trong mùa đông, chỉ có điều màu sắc thế này thì đànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông như cậu ta khôngleech_txt_ngu thích nổi. là màu đen chốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bẩn thì tốt, lúc chơibot_an_cap game tay sẽ không bị lạnh, cũng sẽleech_txt_ngu không để lỡ nhịp farm lính.
nói chuyện cũng không cần phải tụcleech_txt_ngu hà hơi xoa tay nữa.
Trươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Văn Văn lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức quay đầu , ánh mắt mang theo sự chờ. Triệu Nhã đang cầm bút vô vạch một đường dài trên vở bài tập, lực tay có mạnh.
Trong lòng cô thầm nghĩ, cậu ấy tặng, mình có nên nhận không? Có nên thứ cho việc cậu ấy némnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net món quà của mình thùng rác không?
thế, cho Dung tỷ đấy.
Đùleech_txt_ngu. Mày gắt thật. Người Vương run bần , cậu giơ ngón tay cái lên đầy thán phục: Giờ mày cứng thật đấy.
Triệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhã siết chặt cây bút mức rách cả giấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Trương Văn Văn cũngvi_pham_ban_quyen hừ một tiếng: Cái tên Phàm này đúng là hạng tra nam, thay lòng đổi nhanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế không biết. Nhãbot_an_cap Nhã cậu biết , chị Dung kia là quản quán net đấy, nghe nói còn hút thuốc, xăm trổ đầy , giữa đông còn hai dây, chẳngleech_txt_ngu biết hổ là gì
Đôi tay cầm bútleech_txt_ngu của Triệu càng dùng sức.
Nhưng cô nghĩ, cho dù tặng một cho Dung tỷ ở netvi_pham_ban_quyen, còn một nữa, cậu ấy định tự dùng ?
Hay là, người khác?
Phương Phàm đẩy đẩy bò bàn ‘yêu đương qua với bạn tính ’: Mày biết tao kiếm được bao nhiêu không?
Tiền đừng có khoe khoang với tao.
được ba đấy, đủ đểvi_pham_ban_quyen mua mấy trang phục cựcvi_pham_ban_quyen phẩm. Phương Phàm khẽ nói.
Mày nói cái cơ? Vương Khải đột ngột ngẩng đầu lên.
Cái thằng này nhỏ tiếng thôi, cả bị cho giật mình rồi kìa.
phải, mày thực sự kiếm được nhiều thế à? trăm tệ đủ tao tiền sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoạt phí cảleech_txt_ngu tuần đấy.
Đang vui vẻ thì nghe câu này, Phương Phàm bỗng thấy hụt hẫng. Vốn là thời gian để mình thể hiện, kết quả là , cậu lại âm thầm thể hiện ngược lại, rồi còn tỏ ra vô cùng kinh ngạc. Cảmleech_txt_ngu như mình bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kẻ giảbot_an_cap nai thịt hổ vậy.
Biết kêu với ai bây giờ, mọi , ai nỗi lòng này, ở đây có một gã người ta thật hứng.
Có muốn cùng kiếm tiềnbot_an_cap không?
, cậubot_an_cap Vương Khải có còn học bài thế, nói chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì mà tiếng vậy? Cácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn còn là học , kiếm tiền cái gì, nói nữa là báo với giáo viên đấy. Triệuvi_pham_ban_quyen Nhã bước tới lúc Vương Khải kêu lên kinhbot_an_cap ngạc.
Chỉ là cô đứng đợi một lâu.
Phương Phàm vẫn thản nhiên nói chuyện với Khảibot_an_cap, như thể hai người họ toàn không nhìn cô vậy.
Điều này khiến Triệu Nhã cảm thấy vô cùng tủi thân, trước Phàm đâu như vậy, trước đây cô ở đâu ánh cậu ở đó.
Chẳng phải chỉ là từ chối tình cảm của cậuvi_pham_ban_quyen thôi ?
Cóbot_an_cap cần thiết phải mối hệ trở nên căng thẳng thế này không?
Không thể làm bạn của nhau sao?
Nhã càng nghĩleech_txt_ngu càng thấy uất ức, là khi nghĩ đến cảnh sáng nay cậu hũ sao vào thùng rác, mắt cô bỗng chốc đỏ hoe.
Phương Phàm nhìn hồ, không sớm không muộn, vừa hay sắp tan học.
thúc một cái vàobot_an_cap chân Vương Khải: Mày không bảo muốn tiểu à?
đúng, lớp , tớ với Phương Phàm ra ngoài sinh một lát. Vương Khải nhìnleech_txt_ngu thời gian trên điện thoại, chẳng phải đã đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ tanbot_an_cap tiết tự học tối rồi sao.
Cậu nói cái gì, bây giờ mới chín giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bốn mươi tám phút.
Đi vệ sinh ở nhà vệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh lớn, đi đi về cũng tám , đi vệ sinh mà không hút điếu thuốc phải là đi không công sao? Hútbot_an_cap thuốc không thêm hai ba phút nữa à?
Cộng lại chẳng phải là đến mườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ sao?
Phàm, cậu đứng lại cho tớ!
Côvi_pham_ban_quyen vừa mới tới mà cậu đã đi?
Vừa quà của cô, vừa không sưởi choleech_txt_ngu cô, rốt này là có ý gì chứ?
Sắp tè ra rồi, có gì mai nói nhé.
Phàm bước ra khỏi cửa lớp, cũng chẳng buồn lại.
Đứng lại?
Ai đứng lại chóleech_txt_ngu!
Ra lớp, xuống tòa nhà giảng đường, đại tâmvi_pham_ban_quyen, Vương Khải dường như vẫn cònleech_txt_ngu đang dư vị: Ban nãy tao bị dọa hú vía! Nói thật, tao chưa từng thấy Triệu Nhã giận dữ như thế bao giờ.
Liên quan quái gì mày? Đi thôi, đến quán .
Lúc nãy cậu hỏi có muốnvi_pham_ban_quyen kiếm tiền không, giờ tôi trả lời có. Con Graves của tôi hai bộ trang phụcbot_an_cap, nhưng tiền sinh của tôi dùng.
Là tiềnvi_pham_ban_quyen sinh hoạt cho qua mạng mày không đủ thì có?
, khụ khụ, mày vu khống tao nhá. ca, cậu nói xem kiếm tiền gì?
Cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc thì gọi ca, không việc thìleech_txt_ngu gọi Phàm?
bao nhiêu tiền, đừng có taovi_pham_ban_quyen là chỉ còn một trăm tệ vừabot_an_cap mượn đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhé.
Vươngleech_txt_ngu Khải , nhất thời không muốn lên tiếng.
Tiền này mày đã không muốn kiếm thì .
Kiếm chứ, chứ, còn hai ngàn tệ tiền xì cuối cùng.
Mẹ kiếp, giờ đã là tháng hai rồi, sắp cuốivi_pham_ban_quyen năm rồi!
Thế mà nó có thể câu hai ngàn lì xì cuối cùng?
Tiền lì xì của một số người lì được một đêm, không cánh mà . Nhưng tiền lìbot_an_cap xì số người thìleech_txt_ngu đúng có thể lì được cả năm trời.
Đưa hết cho tao, lúc đó tao trảbot_an_cap lại mày hai ba.
này, cậu làm thế là không có tâm . Tuyvi_pham_ban_quyen tao là học sinh diện mới vào được trường này, mấy phép cộng trừ nhân đơn giản tao vẫn hiểu. Cậu dùng năm trăm tệ kiếm ba trăm, tao hai ngàn tệ được ba trăm? chúng ta là anh ruột cha khác mẹ, cậu làm thế này thực sự sứt mẻ tình cảm đấy. Vương Khải lập không đồng ý.
Đúng chuẩn kép! Cầu cạnh thì gọi Phàm ca, không cạnh thì gọi thằng Phàm? Đàn ông đúng làleech_txt_ngu không có ai tốt lành gì, dùngleech_txt_ngu xong là vứt!
Năm trăm kiếm được ba trăm.
Hai ngàn cũng chỉ kiếm được ba trăm?
Nếu biếtvi_pham_ban_quyen chỉ kiếm được có ba trăm, nó đã chẳng buồn hỏi. Đây chẳng là bắt nạt người thật thà sao?
mày đểbot_an_cap trong túi cho nó meonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Nói lạ vậy, hai ngàn thì mốcvi_pham_ban_quyen thế nào được, không thể thêm chút nữa à?
trăm thể nhiều hơn, nhưng đếnvi_pham_ban_quyen lúc mày giúp tao bán hàng, tao chia hoa hồng cho . Hơn nữa, chẳng phải lúc trước tao đã nói mày rồi , vẫn còn dự án kiếm tiền khác .
Thế mới là anh em chứ. Nhưng tao nói mày , nếu lại là kiểu dự án hai ngàn kiếm trăm gây sứt mẻ cảm này thìbot_an_cap nhất đừng nói nữa.
Trong quán net.
Vương Khải hô : tỷ, mở hai máyleech_txt_ngu, ghi nợ Phàm ca của tôi.
Dung ngạc nhiên, mắt sángbot_an_cap lên: , có gì thế này, nhặt tiền trên đường à?
Trước ngày nào đến là Vương Khải trả tiền máy cho Phương Phàm, thỉnh thoảng thìvi_pham_ban_quyen tự trả người nấy, nay Phương Phàm lại trả?
gần như được tiền thôi . Vương Khải đắc nói.
Đi , tiền kiếm được màvi_pham_ban_quyen cậu bảo lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhặt, cậu đi nhặt xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Bỏbot_an_cap ravi_pham_ban_quyen năm trăm kiếm được ba trăm, chẳng phải đương với nhặt tiền sao? Chị nói xem, bây giờ còn có khoản lợi nhuận lớn nữa?
Phương Phàm nghe mà cười, khôngleech_txt_ngu biết thằng nhóc này là thực sự không biết tung hứng hay là giả , nhưng nghĩ lại, bản rõ rành đứa trai ngốc nghếch của địa chủ, là không tung hứng thật.
hại vậy sao, thế thì đúng là phải khách rồi. Dung tỷ gật đầu, liếc nhìn Phương Phàmvi_pham_ban_quyen một cái. Đây là học sinhbot_an_cap ? Đây là học hư? Hay đây là sinh viên?
Lúc này, Phươngbot_an_cap Phàm đặtvi_pham_ban_quyen sưởi tay trong tay lên bar: Dung tỷ, tặng .
Cái gì ?
sưởi ạ. Phương Phàm còn kịp sắp xếp câu chữ Vương Khải nhảu nói trước.
Cậu ấy dựa vào cáibot_an_cap này mà kiếm được ba trăm tệ đấy chị. Khải tiếp lời.
Mẹ ! Mày con công đang xòe đuôi đấy à?
Lại còn mượn lông ông đây để xòeleech_txt_ngu, mày đúng là một thiên tài.
Dung tỷ nhìn sang Phương , cậu xoaleech_txt_ngu xoa mũi: Dung tỷ, tặng chị túi sưởi thực ra là em muốn mượn chị ít tiền! Trả trong năm ngày, lãi suất mươi phần trăm.
Không phải chứ, Phương Phàm, tao mới cóleech_txt_ngu 15 Vương Khải lập tức lên, chỉ là vừa nói xong, thấy ánh mắtbot_an_cap Phương Phàmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không đúng lắm, liền lập ngậm miệngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, rũ vào quầybot_an_cap bar. Cái cảm muộn , cộng với mắt u uất, thoảng lại lườm Phương cái.
Đúng là bộ dạng kẻ bị phụ bạcbot_an_cap thâm tình.
Dung nhận lấy túi sưởi, nói .
Phương Phàmleech_txt_ngu nói tiếp: Em Vương Khải ra bảo lãnh, mà lỗ có thể không trả được, nhưng Vương chắc chắn .
Dung tỷ cũng chẳng phải trẻ con, tự nhiên sẽ không tin lời mượn một khách quen quán net.
Hơn nữa còn làleech_txt_ngu một nam sinh trung họcbot_an_cap.
Mọi người chẳng người chẳng họ hàng, cậubot_an_cap bỗng dưng đến mượn tiền, cậu đã cân nhắc xem hệ giữa cậu và tôi là gì ?
Vương Khải tứcvi_pham_ban_quyen mức mắt muốn lồivi_pham_ban_quyen ra ngoài. Mày lừabot_an_cap tình cảmbot_an_cap của tao, còn định bồi một nhát dao nữa ? Mày còn là người không?
Dung tỷ lúc nàyvi_pham_ban_quyen bán tín bán nghi: Vừa mới nhớ , có thể ứng trước tiền lương, lát nữa chị sẽ hỏi ôngleech_txt_ngu chủ chút.
Cảmvi_pham_ban_quyen ơn Dung tỷbot_an_cap, thực ra chủ yếuleech_txt_ngu là em muốn tặng túi sưởi thôi, dù sao mùa đông giá rét, Dung tỷ mặc phong phanh thế , đôi tay thon dài trắngleech_txt_ngu trẻo thế này mà cứ đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị lạnh, sự khiến người ta thấy xót . Sau khi xong, đừng tiếp tục xoáy sâu vào chủ đề tiền , phải chuyển chủ đề, tiếp tục đánh bài tình cảm thắt chặt quan hệ.
Câu đó nói nào nhỉ, không thể vì mượn tiền mà làm sứt mẻ tình cảm.
Dù sao biết đâu lần sau còn phải mượn nữa.
Lần đầu mượn ít cho quen, lầnleech_txt_ngu sau quen rồi thì mượn nhiều.
là đạo lý gì?
Đó gọi tiền đẻ ra tiền.
Dung tỷ giơ tay , lắc trước mặt Phương Phàm.
Phương gật : Thật đẹp, đôi tay đẹp thế này, không kẹp thuốc lánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì phí quá.
Dung tỷ ngẩn , sau đó bật cười: Nhóc con toàn chọc chị cười thôi. Được rồi được , khôngbot_an_cap làm mất thời gian lên mạng của các cậu nữa.
vừa nói vừa tính tiền từ ngăn kéo thu .
Đúng là kiểu ứng lương linh hoạt.
giới của người trưởng thành làm gì có chuyện giao tiếp thuần túy và thẳng thắn vậy?
Hai phút sau, Dung cầm ngàn tệ đưa cho Phương Phàm.
Dưới sựbot_an_cap thúc giục của , Vương Khải đi một vòng quánvi_pham_ban_quyen net người quen, cũng gom góp được haileech_txt_ngu ngàn tệ.
khi có tiền, Phương Phàm lập tứcleech_txt_ngu rời máy, chạy thẳng đến ngân hàng gửi tiền, sau đó ở ngay cửa ngân hàng mở Taobao, tìm người bán và mặc cả suốt nửa tiếng đồng hồ.
Cuối cùng, sảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phẩm được bốn tệ nhuận cho Phương Phàm.
Lợi nhuận làvi_pham_ban_quyen thứ mà bán lẻ thì ăn dày.
Nhưng khi số lượng đơnleech_txt_ngu hàng tăng lên thì sẽbot_an_cap ăn theo số lượng.
Điều này cũng giống như đạo lý mày chạy tao đuổi học hồi nhỏ vậy.
Mày trước năm mét.
Nhưng tốc độ nhanh hơn mày, khi thời , tao vẫn có thể đuổi mày.
đơn hàng lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại giảm giá, chính vì người bán được hàng là đang tiền, xuất càng nhiều thì kiếmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net càng . Nhưng lấy mà bắt người ta lợi thì chắc chắn là đầu có vấn đề.
ràng, khi Phương Phàm muốn mua trà thì cửa hàng trà sữa đã đóng cửa.
Nhưng nghĩ đến việc trong tay vẫn cònleech_txt_ngu túi sưởi tay, Phươngleech_txt_ngu Phàm cũng không thấy gánh nặng tâm lý gì . , cho không cóvi_pham_ban_quyen sưởi tay thì hôm này làm gì cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quán trà sữa nào mở cửa chứ?
Đột nhiên Phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phàm sững lại chút, quán trà sữa ngoài cuộc có mở cửa sau giờ tự học không nhỉ?
Chắc là có mở chứ?
Kệ đi.
Dù có mở thì mìnhvi_pham_ban_quyen cũng chẳng nhìnvi_pham_ban_quyen thấy.
Thứ không nhìn thấy mà cậu bảo là nó mở à? Ông đây giả mùleech_txt_ngu không sao?
Tôi không cần thấyvi_pham_ban_quyen nó mở, tôi cảm thấy thế đượcvi_pham_ban_quyen.
.
gõ cửavi_pham_ban_quyen phòng Hy Hy.
ngủ rồi.
Tớ thấyvi_pham_ban_quyen ánh sáng lọt qua cửa rồi.
chútbot_an_cap.
Cậu tắt đèn đi ngủ .
Tắt đèn đi ngủ sao? Phương Phàm .
Cậu cũng phải kẻ biến thái thích nhìn trộm, dù sao thì tớ là cậu đèn đi ngủ đấy, cậu muốn giảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thích thì cũng phảibot_an_cap ra mặt mà giảibot_an_cap thích rõ ràng chứ? tôn trọng thiểu giữa vớibot_an_cap người, một cô mười bảy tám tuổi như cậu, chắc không đến mức bấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lịch sựvi_pham_ban_quyen đâu nhỉ?
Trần Hynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hy rõ ràng vẫn chưa ngủ, nhưng lại vờ như vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới thức dậy.
Lúc cửa, còn không quên đầu ngáp mộtleech_txt_ngu cái.
Xembot_an_cap kìa, đúng là một cừu non thuần khiết.
Dung thì khác hẳn, ấy có thể thản nhiên rútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền từ ngay trước mặt tôi, làbot_an_cap ứng trước .
Cậu mình việc gìvi_pham_ban_quyen? Hy đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏivi_pham_ban_quyen.
Phương định hơi cúi nhìn mặt cô, nhưng nghĩ lại thôi, dù sao trùngvi_pham_ban_quyen sinh rồi, ai suốt ngày tơ tưởng chuyện yêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đương nữa chứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Tặng cậu túi sưởi này, sợ buổi tối làm bài tập bị taybot_an_cap. Quán trà sữa đóng cửa rồi, khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào họ mở lạibot_an_cap mình sẽ mua cho cậu sau. Phươngvi_pham_ban_quyen Phàm đưa túi sưởi cô.
Trần Hyvi_pham_ban_quyen lộ rõvi_pham_ban_quyen vẻ không muốn nhận.
Phương Phàm bồi một : Coi như là quà tạ vì mình chưa mua được trà sữa cho cậu.
Được rồi.
Nói xong, Trần Hy liền đóng cửa lại.
Cô đợi sau cánh cửa một , nghe thấy tiếng Phương Phàm đã rời đi mới quay lại bàn học. Cô chạm vào cái túi sưởi, cử chỉ nhẹ nhàng và cẩn thận, mắt trong veo cùng hàng dài cứ nhìn chằm vào không rời.
Cô lấy từ trên bàn ra một cuốn sổ tay khóa mật mã, lậtvi_pham_ban_quyen trang cuối .
đó có một dãy ký tự kỳ lạ:
‘Anh ấy: 12.7’
Cô bút lên, viết tiếp: ‘Anh ấy: 12.9’.
Sau đó cô gạch ba đường ngangbot_an_cap phía dưới, viết một chữ không hẳn là chữ, giốngvi_pham_ban_quyen như chữ ‘’ nhưng thiếu mất một nét ngang.
Tiếp đóvi_pham_ban_quyen là phần ghi ): Buổi tối cậu bảo học muộn mới về, thực ra khôngbot_an_cap , cậu ấy ở quán .
Ghi chúvi_pham_ban_quyen 2): Cậu ấy nói quán trà sữa đóng cửa, thực raleech_txt_ngu khôngleech_txt_ngu . Mình nghe Lệ Lệ và mấy bạn khác kể, thỉnh học muộn họ vẫn hay ghébot_an_cap mua cà phê vì buồn ngủ.
xong, cô chống cằm ánh đènnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bàn, biết đang nghĩbot_an_cap đến điều gì mà mỉm cười ngọt ngào. Sau , cô vò rối mái tóc suôn mượt của , sổ lại và bắt đầubot_an_cap làm bài tập.
Ba ngày sau.
Phương Phàm nhận được kiện hàng.
đó, anh tìm đến người mua túi để giao hàng.
Hàng 18 tệ, bán 35 tệ.
Sau hai ngày rưỡinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, 300 đơn đã được bán . Từ 5000 vốn đầu, anh kiếm thêm được 5000 tiền lời. Sau khi trả cho Dung tỷ tệ và chia cho Vương Khải tệ, anh thu 3800vi_pham_ban_quyen tệ tiền lãi, cộng với 800 tệ gốc còn lại, tổng từ 500 tệ ban đã biến 5000 chỉ trong mười ngày. có ai hỏi anh làm thế nào được số tiền đó, Phàm nghĩ lúc này mình nênvi_pham_ban_quyen cầm một cuốn sách bí quyết thành hay Hậu Hắc Họcvi_pham_ban_quyen, được nửa chừngvi_pham_ban_quyen thì buông câu: Muốn biết hồi sau thế , xin mời nạp tiền.
Ban đầu chỉ có 294 đơn, nhưng nhờ tài thuyết củaleech_txt_ngu Phàm mà connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net số đã 300, với cái là anh hứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ còn nhập thêm hàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Phươngleech_txt_ngu Phàm cũng không mình có nhập không, nhưng làm ăn là vậy đấy. tín ư? Bạn bảo thành tín là quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trọng? Trời ạ, gian xảo thì không phải là nhân.
Bạn xem, món vốn nhập 22 , họ có thểbot_an_cap bán chovi_pham_ban_quyen tôi giá 18 tệ, vậy với người thì sao? khi là 16, hay 15 tệ không?
Sợ nhất những làm kinh doanh cứ miệng là nói đạo lý rành rọt, vẻ mặt đầy chính nghĩa, nhưng sau lưng lại mặc áo khoác shipper trà trộn vào văn phòng tổng đốc đối thủ để trộm liệu.
Bạn nói với anh tavi_pham_ban_quyen sự thành tín, anh tabot_an_cap sẽ bảo bạn là anh ta đang tiền.
Người anh em, cậu có biết vinh dự cao của một kế toán ở đâu ? Chính là ở tù Lam tại Hải đấy.
Kiếm được tiền khiến Phương Phàm rất .
Thếvi_pham_ban_quyen nhưng, một việc thay đổi vận mệnh đã xảy ra: kết quả kỳ thinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tháng đã có. Tên của anh nằm chễm chệ ở trí rất sâu dưới đáy bảng xếp hạng.
Giáo viên chủ nhiệmbot_an_cap giận dữ trích anh, nói rằng của anh chẳng khác nào dùng máynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoan đâm thẳng vàobot_an_cap đất! Cô bảovi_pham_ban_quyen nếu anh cứ mê kiếm tiền mà không lo học , saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này chỉ có nước đi làm thuê cả đời.
Phương Phàm rất muốn cãi lại một câu: Kiếp trước em cũng chỉ hành, nghiệp đại học rồi cũng lao đầu đi làm thuê thôi
Đồng thời, giáo viên chủ nhiệm cũng giảng giải cho anhvi_pham_ban_quyen rất nhiều đạo lý, nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đạo mục nát và xa rời thựcvi_pham_ban_quyen tế xã hội. đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi Phương Phàm tự hỏivi_pham_ban_quyen, có phải một số giáo viên ngoài làm thuê rồi mới quay về dỗ học thì tốt hơn không?
sao, chỉ cần mỗi ngày trường danh là có thể làm việc cảvi_pham_ban_quyen đời, về già nghỉ hưu còn nhận được lương hưu cao ngất . Mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghề nghiệp có thể nhìn thấy trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lai từ lúc bắt đầu nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế, làm được vài năm, lẽ thấy mệt mỏi và chường sao?
Trong lúc đó, Triệu là tấm gương tiêuvi_pham_ban_quyen biểu của lớp bên cạnh đưa một đề nghị mang tính xây : cô sẽ dành gian để phụ đạo thêm cho anh.
Phương Phàm lúc đó còn tai mình nghe nhầm.
Nhưngvi_pham_ban_quyen rõ ràng là khôngbot_an_cap phải.
Bởi vì thựcvi_pham_ban_quyen tế hiện tại đãleech_txt_ngu chứng minh điều đó.
Trước cửa quán net.
Triệu túm áo Phương , mắt rưng rưng: Cậu không được vào! Mình đã hứa vớileech_txt_ngu cô giáovi_pham_ban_quyen là sẽ phụ đạo cho cậu rồi.
Cô gái từng tránh mình như tránh tà, giờ đây lại đuổi mình, dù mình có từ chối quyết liệt cô vẫn trì. Kiếpbot_an_cap trước mình không ra chiêu để tiến này nhỉ? Nhưng kiếp trướcvi_pham_ban_quyen làm gì có cái đầu này, là nghiệm lộn ngoài mười mấy năm trời mới đúc kết được.
Chẳng trách các thích loli, vì dễ lừa chứ sao. Phương Phàm cũng lập tức ngộ ra một đạo lý, đó là kinh nghiệm đến muộn màng thường đầy rẫy tiếc nuối vàvi_pham_ban_quyen sự màng không thể cứu vãn.
Trương Văn Văn đứng sau lưng cô dụi dụivi_pham_ban_quyen mắt. Suốt dọc đường , cô nhìn Triệu Nhã đầy hăm , nói thật, không tận mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứng kiến cảnh này, cô không bao giờ tin đâyvi_pham_ban_quyen là sự .
Làm bạn cùng bàn với Triệu Nhã suốt hai năm, đã bao giờ cô thấy Triệu Nhã cho Phương Phàm sắc tốt đâu? Đồng thời trước đây cô cũng khá Phương Phàm, là con , tại có có không có chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự trọng nào như thế? ta đã từ chối rồi vẫn đeo bám dai ?
Chẳng phải một người thầm thươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trộm nhớ nghĩa là người âm thầm lẽ ?
Phàm thực sự thấy nhức đầu, anh cứ ngỡ Nhã chỉ nói suông thôi. Thế nên khileech_txt_ngu giáo viên chủ nhiệm bảo anh người phụ đạo, anh đến Trần Hy Hy. Và Hy Hy lại ý.
Đối với Phươngbot_an_cap Phàm, đó mới làvi_pham_ban_quyen niềm vui bất ngờ.
việc Triệu Nhã đuổi theo đếnbot_an_cap tận đây đúng thật làleech_txt_ngu một sự loạn.
Ngại quá, đã thuê gia sư rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nên không cậu nữa. Cảm ơn ý kiến cậu nhé. là người tốt, cậu quãng đời còn lại sống vui vẻ.
Phụt!
Phụt!
Một tiếng là do Văn Văn nhịn không được mà bật .
Tiếng cònvi_pham_ban_quyen lạileech_txt_ngu là của Vương .
Thật sự lời, làm gì có ai ăn nói kiểu đóleech_txt_ngu chứ.
Cậu định làm chớt hưởng gia tài à?
Nhã đứng người chỗ, Cậu là người , Chúc cậu sống vui vẻ.
đầu hiểu, vì thườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuyên dùng . nhiều người theo đuổi , nhưng không lần nào cũng nóileech_txt_ngu làvi_pham_ban_quyen không , như thế sẽ bị ghét, nên cô chỉ có thể uyển chuyển : Cậu là người tốt.
Nhưng vế sau Chúc hạnh phúcvi_pham_ban_quyen làbot_an_cap có ý gì?
Aibot_an_cap mà ngờ được, hômvi_pham_ban_quyen nay cô lại bị người khác dùng chính chiêu đó để đáp trả.
Triệu Nhã cảm lồng hơi thắt lại, cô cắn môi đứng đó vẻ thương. Phàm kéo tay Vương Khải: là tượng gỗ à? Đứng ngây ra đó làm gì, tối nay có chuyện sắp xảyleech_txt_ngu ra đấy.
Đù, cậu lại định làm gì Dung tỷ nữa à? Bịleech_txt_ngu Phương Phàm đá cho một , Vương Khải vội vàng đuổi theo, miệng lại.
Đứng trước cửa quánleech_txt_ngu net, Triệu nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế, chưa kịp thấy khó chịu trongvi_pham_ban_quyen lòng, cô siết nắm tay, sau một đấu tranh tâm lý liền nghiến răng bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới.
Tiểu Nhã, làm gì vậy? Cậu cũng vào sao? Bên toàn mùi lá, trướcbot_an_cap đây cực ghét này mà.
Nhã cũng ngẩn người ra lúc. Ngay vừa , cô chút đã bước lên phíabot_an_cap trước, cảm giác khiến cô đổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mồ hộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vì kinh ngạc. Tại sao mình lại phải bận tâm đến cậu ta như vậy chứ?
Cậu ta đã không muốn học hành tử tế, lại còn vô cớ đối xử với như thế.
Văn, mình không có ýbot_an_cap định vào trong đó đâu. chỉ muốn hỏi cho ra lẽ, tại sao cậu đột nhiên lại thái độ với mình như vậy, ngoài đó ra mình không có ý gì khác cả.
Trương Văn Văn nửa tin nửa ngờ gật đầu, không nói thêm mà chỉ Nhã, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi về hướng phòng trọ củavi_pham_ban_quyen mình.
Từ ngày mình không xỉaleech_txt_ngu đến . Đi được vài bước, Triệu định nói.
Trươngleech_txt_ngu Văn Văn sững sờ, ấy bỗng dưng này có ý vậy?
Tại lễ tân.
Dung tỷ nhìn Phươngvi_pham_ban_quyen Phàm đang nhìn chằm chằm vào ngực mình, không được mà một cái. này dạo này càng quắt, cái vẻ sệt nhưvi_pham_ban_quyen chuột thấy mèo lúc trước biếnleech_txt_ngu đâu mất , giờ toàn một cách trắng trợn, làmvi_pham_ban_quyen chính chịvi_pham_ban_quyen cũng cảm thấy không nhiên.
Cũng phải, mùa ngày càng lạnh, ngày mai chắc phải mặc thêm áo cho hai chị emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà chúng nó thôi.
Thật kỳ lạ, sao mình lại phải lo vì ánh mắt của một thằng nhóc chứ?
Vương Khải không nhịn được mà đá Phương Phàmbot_an_cap cái, trong lòng sở. đã dặn đi dặn lạileech_txt_ngu vạn lần là đừng có quá trớn với Dung tỷ, sẽ chuốc họa vào thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấy, mà nhóc này nhất quyết không nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Phương Phàm vẫn thản nhiên như không: Dung , có phải cứ đến giờ lên lớp lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quán net lại vắng khách chị?
Nói nhảm, lúc lên lớp bọn mày không đi học thì , nóivi_pham_ban_quyen mấy chuyện vô ích. Dung tỷ khó khăn lắm mới tìm được cơ hội để mắng Phàm, đương nhiên là không bỏ qua, giọng đanh thép, lẽ gay gắt hơn .
Phương Phàm mỉm cười, thấy Dung tỷ cũng có mặt đáng yêu, nhìn cái vẻbot_an_cap mặt đắc ý nho nhỏ của chị ấy .
Chẳng qua là mấy nay cậu có chút cảnh hữu tình của chị vài lần thôi mà, đâu cần phải bừng nổi giận như vậy.
Làmvi_pham_ban_quyen nhưbot_an_cap thể gây ravi_pham_ban_quyen tội ác trời gì chị ấy không bằng.
Chẳng dạo cậu đang luyện tập lòng can đảm, mà ngay trước ngực chị ấy lại có sẵn một tập hoàn đó sao?
Vả lại, chị áo hai dây chẳng phải là để bảo với người rằng: Bà đây có vốn liếng, các việc chiêm ngưỡng đi!
Dung , là này, em biết một trình có thể tăng lưu lượngbot_an_cap khách hàngleech_txt_ngu. Phương ghé sát vào quầy, nhìn cảnh bãi trước Dung tỷ, vừa lớn vừa tròn, lại xăm một bông hoa.
Dung cúi đầu ngực mình, rãnh sâu hun hút, tối tăm mà huyền bí, đầy vẻ gợi. Chị trừng mắt nhìnleech_txt_ngu Phương Phàm, nhóc này ghévi_pham_ban_quyen sát thế này định làm đây?
Dungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tỷ kéo lại dây áo, vơ lấy chiếc khoác đặt lên , rồi cười hì hì nói: Chỉ có mày là trò. Nói chị nghe xem nào, nếu làm chị lòng, chị sẽ thưởng cho mày.
Phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phàm cười hì hì: Đảm bảo chị hài lòng, chỉ thưởng là ạ, chị nói trước được không?
Thằng nhóc hư hỏng , chưa làm đã đòi thù lao à? Có phải chán sốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi không? Dung tỷ nắm đấm, sau đó châm một điếu thuốcbot_an_cap, rít một hơi rồi nheo đôi mắt đã kẻ eyeliner lại, vẻ vô hưởngleech_txt_ngu thụ.
Dung tỷ không mắc , Phương Phàm mới lên tiếng: Tổ chức hoạt động lên Thách Đấu và Pentakill tặng tiền máy. Chủ yếu là Pentakill tặng tiền máy .
Tặng tiền ? Đây là hút khách hay là thuần túybot_an_cap đem tiền cho vậy? nữa, lên Thách Đấu là tặng tiền máy, cái đó có tay là làm được . Còn Pentakill hả, không phải tao chê mày đâu Phàm ạ, với trình độ của anh đây, Bạc vào quẩy nát teamnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net địch, năm trận gì chẳng một trận Pentakill. Khải cười, ngỡ là ý tưởng gì hay ho, ra lại là cái trò ném tiền qua cửa sổ này.
Anh em của mình, giờ cũng tầm thường như bao ngườibot_an_cap .
Vương lúc này đúng kiểu muốn anh em tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lại vừa sợ anh em sống quá tốtleech_txt_ngu. Kiểu như anh em lên thật còn khó chịu hơn cả tình khi mạng.
Sắc mặt Dungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng sanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại, thằng nhóc này định mặtvi_pham_ban_quyen chị à? Mấy ngày nay chị đối xửbot_an_cap tốt vớibot_an_cap mày quá nên quên mất chịbot_an_cap ai rồi phải không?
Đúng đó, chủ quán net giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứngbot_an_cap bên cạnh lắng nghe bước tới, vỗ vai Phương Phàm: Dạovi_pham_ban_quyen này Dungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dung khen cháu thông minh, có đầu ócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền, hôm nay đúng lúc rảnh qua xem thử, nghe xong không nhịn phảivi_pham_ban_quyen khen một câu, đúng là thông minh thật.
Dung tỷ và Khảibot_an_cap nhất thời không phân biệt được là khen hay lời mai. Nhìn thần thái điệu ông chủleech_txt_ngu, có vẻ không giống đang nịnh bợ.
Chẳng lẽ, câu nói này thực sự có ẩn sao? Cái tưởng tặng tiền , lẽ lại là một ý kiến hay thật?
Thấy mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoang mang của Dung tỷ và Vương Khảivi_pham_ban_quyen, ông chủ thích: Cậu cũng nói rồi đó, cậu là mộtbot_an_cap Thách Đấu, đánh ở Bạc thì nămleech_txt_ngu trận mới có một trận Pentakill. Tôi cũng chơi LOL, trận mất tầm ba mươi phút, cho dù Thách Đấu các cậu đánh nhanh thì hai cũng chỉ đánh năm trận. năm đó cậu có một lần Pentakill, tôi tặng cậu thêm hai tiếng máy thì làm sao?
chẳng phải là vốn sao? Khải hiện nguyên hình là một kẻ kinh doanh đen tối.
Cáivi_pham_ban_quyen đem tiền cho mà ông chủ trông cóbot_an_cap vẻ thành thế kia? Không lẽ ông chủ ngốc đến mức này mà cũng mở được quán net saoleech_txt_ngu?
Tôivi_pham_ban_quyen hỏi , hiện giờ cậu đang ở bậc Thách Đấu, cậu có sẵn ngày nào cũng xuống rank Bạc, đánh không?
Vương Khải ngẩn người, đầu: Tuy xuống bậc đó đánh sátbot_an_cap , nhưng đánh chừng hai trận là thấy , hơn em cảm thấy nhiều quá sẽ bị kỹ năng.
đúng là rồi. chỉ lấy cái đó làm thu hút thêm nhiều người đến đây thôi. Ông chủ cười nói.
về những đạo lý kinh doanh sâu xa , ông cũng chẳng buồn giảileech_txt_ngu thích. với hai kẻ không hiểu chuyện nói càng nhiềubot_an_cap họ càng mờ mịtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cứ để họ nghe cho vui tai là được.
Phương Phàm, ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tưởng này lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do cháu đề xuất, chú duyệt rồi. Chú cho một tài khoản quản , từ giờ cháu ra đây lên mạng không tiền.
Phương cười. Thực tế cậu mấy bận tâm đến kiếm được lợi ích gì từ chỗ ông chủ, điều cậu muốn là tất cả những người chơi có kỹ năng như Vương Khải về đây.
Sau đó thu nạp họ dưới để đầu xây dựng studio của riêng mình.
Giấy phép studio trên Taobao đã có, việc cần làm tiếp theo làbot_an_cap tìm thủ.
Cần một nguồn cung cao thủ liên tục không ngừng.
Thằng nhóc mày khá đấy. tỷ lầm . không hiểu rõ đạo lý bên trongbot_an_cap nhưng đại ông chủ đã ý thì còn thắc mắc làm gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa.
Thua lỗ cũng chẳng liên quan gì nhiều chị.
Phương Phàm nhún vai, tựa vào quầy lễ tân, xoa xoa cằm. Chờ hoạtleech_txt_ngu triển khai, chẳng ngày nữa studio của sẽ chính thức đi vào hoạt động.
Số vốn tích lũy được từ việcvi_pham_ban_quyen bán túi sưởi cuối để dùng đến.
Dung tỷ tấm lưng không mấy dày dặn của Phương Phàm ánh đèn mờ ảo của quán , bỗng dưngbot_an_cap cảm thấy một sự cao , vĩ đại kỳ.
Dung tỷ tự nhủ chắc là lúc nãy bị thằng nhóc này ngắm đến mụ mị đầu rồi. Cậu ta vẫn còn làleech_txt_ngu một đứa trẻ, sao mình lại những suy nghĩ quái thế này . , xem ra dạo này mình phimvi_pham_ban_quyen nhiều, kiêng .
Cũng mấy đứa em gái của chị, tụi nó xong có chỗ dùng ngay, chỉ chị là có thể ngồi , nói chuyện phiếm cũng toàn là diễn chay, thật là khổbot_an_cap tâm.
Tối nay chị nghỉ, tối nay đi làm vài ly không?
Phương đầu nhìn lại: Thôi, tối nay phải bổleech_txt_ngu túc. Thành tích học tập giảm sút nhanh quá, hôm nay bị lớp phê tơi tả, còn bảo sẽ phụ huynh đấy.
lau mặt, một cảm giác muốnbot_an_cap khóc nấc lên, cuộc vừabot_an_cap rồi mình còn đang suy nghĩ vẩn vơ cáileech_txt_ngu gì không biết.
Nhưng mà, cũng không trách cô , ta cũng tráchvi_pham_ban_quyen nhiệm! Một học sinh mà cứ tỏ ra chắn như thế để gì?
Cậu nói với Hoàng Dung một , bảo cô ghi lại tên của tất cả những người chơi bậc quán nét, này Hoàng Dung không hề phản gì. Suy cho cùngvi_pham_ban_quyen, ở những lĩnh vực mình không hiểu thì không xen mồm vào mới là cách giao tiếp tốt nhất. Cô không phải kiểu người gâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự, vả cô cũng chẳngvi_pham_ban_quyen mấy thú vớileech_txt_ngu Liên Minh Huyền .
Lúc này Vương Khải liền thể hiệnvi_pham_ban_quyen thân một chút, nói một câu tao cũng Đấuleech_txt_ngu. Phươngleech_txt_ngu Phàm không thèm để ý, Dung lại càng chẳng quan tâm.
Điều này khiến Vương Khải cực kỳ hậm .
Đêm khuya, hơi lạnh tạt vào cửa kính phát ra những tiếng hú vang, Phương xoa xoa chân , những vấn đề trong sách cậu đọc mãi chẳng hiểu.
May màvi_pham_ban_quyen không sao.
Sau nhiều ngày Phương Phàmvi_pham_ban_quyen dày công tiếp cận, giờ đây cậuleech_txt_ngu đã có thể vào phòng của Trần Hy, ngồi bàn học cô để cùng làm bài tập.
Phương Phàm dùng khuỷu tay hích nhẹleech_txt_ngu vào tay Trần Hy , máivi_pham_ban_quyen tóc cô khẽ lay , cô khẽ hỏi: Sao thế?
Không
Phàm, cậu không như thế
Như nào cơ? Phương Phàm khó hiểu, mình hỏi một câu , nghebot_an_cap giọng cậu như kiểu mình vừa làm chuyện gì tày trời với cậu vậy?
Hy Hy mang giọng mũi như sắp khóc: Chính là câu hỏi đó.
này, cậu có ý vậy? Mình có làm gì đâu, cậu lại khóc , chẳng phải mình chỉ hỏi vàibot_an_cap câu thôi sao?
Trần Hy Hy lắc đầu, qua gương có thể thấy mắtvi_pham_ban_quyen cô đã bắt đầu đỏ lên.
cảm thấy vô uất ức. Vàibot_an_cap câu hỏi sao? cách ba phút lại một , cáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ba năm phút lại hỏi một lần, hơn nữa còn có mấy lần đề bài đều giốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hệt nhau, cô không tin Phàm lại không làm được những câu này.
Nhưngbot_an_cap giọng điệu của Phương quả thực quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứng , khôngvi_pham_ban_quyen hiểu mà cứ làm như chuyện đương nhiên vậy.
Giảng lại một lần nữa, Trần Hy Hy thấp nói: Cậu có thể đừng như thế được không?
Như thế ?
Chính là câu đã hỏi rồi mà vẫn còn lại
Ôn cố tri tân mà. Phương Phàmbot_an_cap mặt .
Trần Hy Hy thời không biết nói chovi_pham_ban_quyen phải, cô gục mặt xuống bàn, dáng vẻ kiểu tôi rồi, thế diệtleech_txt_ngu đi cho xong. Phươngbot_an_cap Phàm nhìn khuôn mặt xuống của cô qua gương, thật sự rất đẹp, dưới ánh mắt trong veo chiếcleech_txt_ngu mũi dọc dừabot_an_cap cao thanh , dù chỉ nhìn khuôn mặt cũng đủ được đẹp của cả gương mặt, có lẽbot_an_cap đây chính là khí chất.
Phàm đứng nhanh chóng trở về phòng mình, sau đó mang vào một túi ăn vặt.
Trần Hy Hy quayvi_pham_ban_quyen đi, tỏ thái độ hôm nay không nhận lộc để chối. Phương cứ đặt ở giữa, xébot_an_cap một gói lạtbot_an_cap , thơm cay nồng lập tức tỏa trong không khí.
Biểu cảm trên mặt Trần Hy Hy trong khẽ động đậy, có thể nhận ra đó là thay đổi sau khi nuốt nước miếng.
Cái côbot_an_cap nàng này cực ăn lạt điều, kia là cậu rủ cô cùng ăn, hôm nay cô lại giận dỗi với cậubot_an_cap! Thế thìbot_an_cap chẳng nên trị một trận sao?
Hôm nay cô ấy dám nổi , thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày mai chẳng phải dám khóc ? kia chẳng phải đòi thắt cổ sao?
Ngon quá, mùavi_pham_ban_quyen đông ăn lạt điều đúng là sảng khoái thật, cả ấm sực lên. Suỵt, ngon thậtleech_txt_ngu đấy, lại còn tỉnh táo tinh thần , mỹ vị, lạt điềuvi_pham_ban_quyen quả nhiên là một món cực phẩm,
Phương Phàm không chỉ tự ăn, không không mời Trần Hy Hy, mà còn cố ý ăn toleech_txt_ngu tiếng, đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thời không quên bồi thêm những lời khen ngợi phóng đại.
Sau khi ăn hết nửa , Phương Phàm lau , cầm bút bắt làm bài. Phải thừa nhận , cô miễn phí này thực sự rất giỏi, nhiều vấn đề chỉ cần cô qua lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu hiểu ngay.
Hy nhìn Phương qua gương, thấy cậu đang nghiêm túcleech_txt_ngu bài tập.
Một lần
Hai lần
Chobot_an_cap lần thứ năm, cô thấy Phàm vẫn tập trung làm bài, bấy giờ lén lút thò tay ra, cẩn thận vươn cái hồng hào ra chộp lấy một thanh.
Sau đó cô gối đầu lên cánh tay, quay cảleech_txt_ngu gáy về Phương Phàm.
Trần Hy Hy trongleech_txt_ngu gương trôngvi_pham_ban_quyen một chú sóc nhỏ đáng yêu.
Phương Phàm lặng lẽ quan sátleech_txt_ngu.
Một thanh điều mà ăn rã suốt ba mươi giây, cay đến mức cả đỏ bừng.
đáng yêu làm sao.
Một phút sau, Trần Hy Hy chỉnh lại , ngồi thẳng lưng, cúileech_txt_ngu đầu, nửa khuôn mặt vẻ lùng.
Phương Phàm ý thốt lên kinh ngạc: Ai ăn lạt điều của thế này, thật , Trần Hy, phòng cậu có ma ?
Không có ma, không có ma! Trong phòng làm được.
Thế thì là ai ăn lạt của mình nhỉ?
Làm gì ai ăn lạt điều của cậu đâu.
sao, vậy saobot_an_cap lại thiếu mất mộtleech_txt_ngu thanh?
Sao có thể được chứ. Trần Hy chặt bút, các khớp ngón tay trắng bệch ra.
Chắc chắn làbot_an_cap có người ăn vụng .
Mình không có ăn vụng.
Phương Phàm cười hì, không hỏi thêm nữa.
Trần phào nhẹ nhõm, chắc là không bị phát đâu, chắcleech_txt_ngu chắn là không rồi.
Cậu ta đúng xấu xa thật.
Mười một giờ rưỡi, giờ đi ngủ của Trần Hy Hy.
Phương vươn vaibot_an_cap một , sau đó rút ra một tờ giấy ăn. Trần Hy Hy vẫn vùi đầu cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vươn một cái, đến giờ rồi, một giờ rưỡi , gian trôi nhanhbot_an_cap đấy, vậy mà mình còn chưa . Thật là, nào Phương cũng qua đây mất thời gian đọc sách của mìnhbot_an_cap, lừa đảo, kẻ xa.
Vừa rồi còn hù mình nữa.
Ngay lúc Trần Hy Hy đang lầm bầm oán trách, bàn tay của Phương Phàm đột nhiên xuất hiệnbot_an_cap trước cô, tiếp , bàn tay này cực kỳ khôngleech_txt_ngu đúng lúc nhẹ một cái miệng .
Toànleech_txt_ngu thân Trần Hy Hy run rẩy dữ dội, nắm chặt nắm đấm, cả khuôn cũng trở nên trắng bệch, đồng thời khẽ ngẩng đầu lên. Sự bướng bỉnh ấy lúc này kiên cường cách lùng, nhưng cũng pha chút giậnvi_pham_ban_quyen .
Phương Phàm thực sự khiến cô không vui nào.
Chỉ thấy Phương Phàm lắc lắc tờ giấy ăn trong tay: Cậu còn cậu không ăn vụng lạt điều mình đi, cậu nhìn dầu trên nàybot_an_cap .
đôi mắt to tròn của Trầnbot_an_cap Hy Hy, giận dữ biến mất, thay vào đó là mắt trong trẻo như suối nguồn, chốc hiện vẻ thẹn thùngbot_an_cap, rồi mặt cô đỏ lựngvi_pham_ban_quyen lên, hai tayleech_txt_ngu vò chặt gấu áo.
miệng Phương Phàm nhếch lênbot_an_cap một cách kín đáoleech_txt_ngu, cậu cầm : Về đây nhé, sau này muốn thì cứ bảo một tiếng, việc gì phải thế.
Phương Phàm thừa nhận, nhìn thấy cô hoe mắt lại đỏ bừng mặt, hàngvi_pham_ban_quyen vạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thủ đoạnvi_pham_ban_quyen trong lòng cậu đều tan sạch sành sanh.
Cậu cũng rơi vào sự tự trách sâu sắc, cảm thấy mình đúng là đang tạo nghiệp.
Nhưng phật pháp có câu rất hay: không tạo nghiệp thì tạo nghiệp? Đều phải có người đứng ra tạo nghiệp, vậyleech_txt_ngu thôi để ta tạobot_an_cap cho rồi.
Dù sao tương lai cô ấy cũng sẽ bị người khác , giờ mình giúp cô ấy có khả năng miễn dịch với lừa đảo trước chẳng tốt hơn sao?
Mình lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người tốt mà.
Hy nhìn mình trong gương, thấy khóe miệng vẫn vết , mặtleech_txt_ngu lại đỏ thêm nữa.
Sau đó côbot_an_cap dằn mạnh ngồi ghế, lôi cuốn sổ tay giấuleech_txt_ngu dưới cùng chồng sách ra:
Hắn: 1217
Tiếp đó, hiện một chữ viết dở Mã Hộ.
Ghi chú: Đồ tồi, kẻ đảo.
Rồi cô bút , xóa sạch toàn bộ nội dung sau ngày 1217.
Sau đó cô lại viết vài vào chữ Mãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hộ đang viết dở, nếu nhìn kỹ, chỉ còn một nét là thành chữ Lừa.
Nhưng cuối cùng, cô lại xóa đi lần nữa, đưa nó trở trạng thái chữ viết dở ban đầu.
Ghinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúbot_an_cap: Cậu ta lại giống như hôm qua, rõ ràng mà bảo biết, quá đáng hơn là chuyện mình ăn vụng lạt điều cậu ta đã hiện ra từ lâuvi_pham_ban_quyen mà không nói, còn hại mình phát cáu nữa.
Cậu ta thấy mặt mình rồi, liệu có còn tiếp xúc với mình nữa ?
Hoạt động mới tại quán net cùng hệ thống thông báo tự động đã thu hút không khách quen của quán.
Mọi bàn vô cùng xôn xao, bảo là phải đi ngay cho đám bạn chơi Minh Huyền Thoại cực đỉnh của mình tới đây, để vét sạch tiền chủ quán gian .
Dung tỷ ngồi trong góc nghe vậy thì không nhữngvi_pham_ban_quyen không giận còn thấy rất vui.
Phàmbot_an_cap đương nhiên cũng không .
Ba ngày liên tiếp.
Nhờ vào các mối quan hệ của Dung tỷ, dưới tayvi_pham_ban_quyen Phương Phàm lúc này đã cao thủ bậc Thách Đấu.
Studio Chú Kiếm Sang chínhbot_an_cap thức bắt đầu thực hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc ảo trên .
Đồng thời, điều này cũng đánh dấu nghiệp vụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cày thuê chính thức đi . Phần các đơn hàng đều đến từ đặt ảo, nhưngbot_an_cap cũng đãleech_txt_ngu bắt đầu lượng nhỏ khách thật đặt hàng. Lượng đơn ítnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ỏi bù đắp được chi phí thuê máy và nhân , coi như là đang làm thuê cho Mã Vân một chuyến.
Hy vọng sau này khi ông ta lên đến tríleech_txt_ngu người giàu nhất cả nước, đừng có quên ơn bội nghĩa mà hãy nhớ cảm ơn tôi một tiếng.
Trong ba ngày , nghiệp túi sưởi được Phương toàn quyền giao cho Vương Khải lý. Nhờ vào các mối hệ của Vương Khải, tại hầu hết trường trungvi_pham_ban_quyen học ở huyện Bà, đều đã có người đi bán túi sưởi. Phương Phàm chẳng một xu mà vẫn thu về được tám ngàn tệ. Vương Khải cũng được tám ngàn, nghĩa là tay không bắt giặc. Đương nhiên, trong có rất nhiều tiểu tiết không thể , ví dụ như nguồn hàng giá thấp Phương Phàm, hay như các mối quan hệ cứng cựa của Vương Khải. những điều này, mọi chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là nói suông, là lâu đài cát.
trong tay một vạn ba ngàn , Phàm có thêm tin tìm kiếm những cơ hội kinh doanh mới.
Phương Phàmvi_pham_ban_quyen chống nhìn ra sổ, những hạt mưa nhỏ lất rơi. cần nghĩ cũng bên đang âm u lạnh lẽo đến nhường nào, tiếng gió rít gào quất vào những cành cây khô, tạo nên thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xào xạc của những lá chưa kịp rụng.
Không đọc sách nữa à? Có phải đang óc suy An nên tặng quà gì cho Triệu Nhã với Dung tỷ khôngbot_an_cap?
Phàm đầu Vương Khải đang mải mê nghe Shang Miss, độtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên vỗ mạnh vàoleech_txt_ngu đầu mình. thế, cậu có thể quên bẵng đi chuyện này cơ chứ.
Đêm Bình An phải tặng táo chứ!
Quả nhiên là tư tưởng của người già, dù sao khi bôn ba bên ngoài, những người tầm hai mươi ba tuổi có ai còn quan tâm đến cái thứ này đâu? Nhưng giờ thì khác rồi, tôi mới mười tám tuổi!
Bạn hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi đường ở nơi , tôi nói mười tám !
Bạn hỏi tôi điểm thivi_pham_ban_quyen tháng bao , tôi nói tôi mười tám tuổi!
Bạnleech_txt_ngu hỏi có bạn gái , tôi mười tám tuổi!
Sắp có tiền để rồi. Phương Phàm nói.
Vươngbot_an_cap lập tháo tai nghe xuống. Bây giờ cậu ta đãbot_an_cap chẳng còn dám nghi ngờ năng lực tiền của Phàm nữa, cũng còn ý nghĩ chê bai khoản tiềnleech_txt_ngu lẻ này. Trong ngàyvi_pham_ban_quyen qua, Phương Phàm đã giúp cậu ta tay không kiếm được tận tám ngàn . Tám ngàn đấybot_an_cap, tuy không phải số tiền quá lớn, nhưngvi_pham_ban_quyen nếu không có gì chính đáng mà muốn xin bố mình tám ngàn tệvi_pham_ban_quyen thì chẳng dễ dàngbot_an_cap chút nào.
Thật hả?
Mẹbot_an_cap kiếp, trận của bắt đầu kìa, đừng có lơ là. Đơn này của đáng tiền lắm đấy, tệ. Phàm nhìn tên ID Mưa Mù Mắt Tôi. Tại sao cậu lại nhớ cái này ư? Có lẽ là cùng thì hút nhau, hoặc là cách loẹt, hoặc là kiểu liếm cẩu.
Không phải chứ, đơn 800 tệ mà đưa tao cóbot_an_cap 200? Mày đúng gian thương lang dạ thú àvi_pham_ban_quyen? Khải tức tỏ thái không vui.
Đơn hàng này đánh từ Bạc 1 lên Kim Cương 4, khoảng cách khá , cũng rất tốn thời gian. May mà đánh đôi thể một lúc hai đơn luôn.
Mày hai trăm, Cường hai trăm, thế là bay bốnbot_an_cap . Tao còn phải tốn tiền đặt đơn ảo, tiền duy trì cửa hàng , tiền , mày tưởng tao kiếm được nhiều lắm à? Phương Phàm không nhịn được liếc xéo một cái.
Vương Khải đầu, nghe vậy thì thấy đúng là nhiều chỗ phảileech_txt_ngu chi thật.
Nhìn dáng tinbot_an_cap sái cổ của Vương Khải, Phương tựa lưng vào ghế , khóe nhếch lên. là dễ lừavi_pham_ban_quyen quá đibot_an_cap mất.
Ngậm ngùi nuốt nước mắtvi_pham_ban_quyen kiếm lời bốn trăm tệ, lại còn lừa thêm được một trái tim lương thiện nữa.
Phương Phàm mở Taobao, tìm kiếmvi_pham_ban_quyen táovi_pham_ban_quyen đỏ trên mạng.
bán rẻ hơn cửa hàng một tệ , nhìn qua thấy lời rồi.
Sau đó, cậu so giá giữa các cung cấp, tìm được một nơi có giá thấp nhất. Phàm bắt đầu bàn tiết về việc hợp tác chủ cửa .
Cuối cùng, cậu đơn hàng vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giai .
Nếu chỉ đơn là mua táo, loại táo đỏ . tệ nửa này đương nhiên thể bán được giá 5 tệ mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quả.
Vì vậyleech_txt_ngu, vẫn cần thêm hộp đóng gói.
Sau khi bàn bạc xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuôi mọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thứ, Phương Phàm đá vào Vương Khải một cái: gọi người đi.
Gọi ? Gọi bao nhiêu người? Mang theo bao nhiêu xe đồ? Hẹn ở chỗ nào? Vương đến mắt cũng chẳng thèm ngước lên, hỏi ngược .
Phàm lại đá thêmbot_an_cap một cái nữa: phảibot_an_cap đibot_an_cap đánh nhau, đi kiếmvi_pham_ban_quyen tiền. Đánh nhau, đúng là cái thời 2013 . Chuyện này mà đặt vào năm , e ta nằm ra đất cho mày đánh, chút gia đóvi_pham_ban_quyen của cũng chẳng đủ tiền bù đâu.
À. Vương lập tức trở nên phấn khích. Đánh nhau đã phấn rồi, nhưng kiếmvi_pham_ban_quyen tiền người ta hưng phấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn, nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là kiểu tay không bắt thì là không gì sướng bằng!
Dặn dò Vương xong, Phương Phàm tới trước quầy thu ngân. Hoàng Dung đang mải mê chơi game nhảy ngẩng lên nhìn Phương Phàm: Gì thế?
Thấy Phương Phàm không nói lời nào, Hoàng Dung cúi đầu nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống ngực mình, cũng khá nở đấy chứ, thời liếc nhìn mình gương, lớp trangvi_pham_ban_quyen điểm không bị nhòe, kiểu tóc cũng chẳngbot_an_cap rối, cậu ta cứ nhìn chằm chằm mình gì vậy? Thật là, chẳng lẽ chỉ vì mình mới nhuộm tóc thôi sao?
Hoàng chột dạ lọn tóc mai, trầm xuống quát: Nói.
Không phải , chị tự nghĩ cái gì mà lại làm mình giận thế?
Hoàng Dung tức đến mức mắt tròn xoe, sau đó lại bật cười vì tức, xua tay thúc giục: Đi ra chỗ khác chơi, có việc thì đến phiền chị đây.
Thực việc mà.
rắm thì thả mau. Hoàng Dung ràng vẫn còn để bụngleech_txt_ngu chuyện nãy.
Chẳng sắp đến Giáng sinh với đêm Bìnhvi_pham_ban_quyen An rồi sao.
Ừ, nào, tặng quà đây ànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Hoàng Dung đôi mắt hình bán nguyệt, vui vẻ nói.
Quả nhiên nữ ai cũng giống nhau!
Chỉ giỏi giả vờ đáng để lừa đàn ông.
Chị gọi mấy người hay chơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị ra đây đi, đặc biệt là Từ Quyết ấy.
Khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gọi! Hoàng Dung lập tức từ chối ngay. Mẹleech_txt_ngu kiếp, làm bà đây mừng hụt, cái thằng này là biết sống chớt, suốt đến trước mặt trêu chọc mình.
Người tên là Từ Quyết, cho cậu gọi thân mật như thế? Thích người ta rồi à? Hơn nữa, cậu mới gặp người ta có một lần thôi .
Dung tỷ, thực sự có chuyệnvi_pham_ban_quyen muốn cầu cứu chị và họ, đây là việc kiếm ra đấy.
Cậu không chịu lo học hành, suốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày cứ đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện kiếm tiền làm ? Mà không phải cậu bảo thành tích học tập của cậu bị rồi sao?
Lại lôi chuyện cũ ra nói!
Thật là.
Coi như em sai rồi, lát nữa em mời các đi ăn cơm, lúc đó em sẽ tạ lỗi với chị sau được không? Gọivi_pham_ban_quyen mấy chị ấyleech_txt_ngu đi màvi_pham_ban_quyen. Phương Phàm túc nói.
Hoàng Dung vốnbot_an_cap định trêu thêm chút nữa, nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Phàm, chịvi_pham_ban_quyen kiểu tóc, hừ một tiếng: Thế nghe , để chị giúpvi_pham_ban_quyen cho. Nhưng mà phải có lợi ích đấy.
Chị , em đã bao giờ đểleech_txt_ngu chị chịu thiệt chưa? Phương Phàm nói.
Mọi thứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã chuẩn bị xong xuôi.
Vương Khải và Hoàng Dung đã gọi được mọi người ra, Phương Phàm bao ba bàn tiệc mời mọi người ăn cơm, mục đích chính là để bán .
Trên ăn, Phương Phàm đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói thế này: có một họ hàng xa sáu tuổi, dẫn theo mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô cháu gái chín học đại học, hai cháu tựa vào nhau bằng nghề bán táo sinh sống. Nhưng bây giờ, kênh bán đã bị các thương lái gian ác tăng giá, nghĩbot_an_cap đến việc nguồn thu nhập duy nhất của hai ôngleech_txt_ngu cháu mất trắng, họ rất có thể sẽ không trụ vững qua được mùa đông này, lòng Phương Phàm đau thắt lại. Vì vậy, dẫn theo một nhóm ngườibot_an_cap tốtbot_an_cap bụng giúp ông cụ bán hết táo này. Và nhóm người tốt bụng đó, chính là tất cả mọi người đang ngồi đây.
Đồng thời, Phương Phàm còn lên Weibo tìm ảnh mà cô gái bán trà hay dùng để họ xem. Đám conbot_an_cap trai nhìn thấy thì vô cùng phẫn nộ, căm hận nói: Việc này mà không giúp thì không phải người.
Còn về việc tại sao nói thẳng giúpvi_pham_ban_quyen mình bán, cáibot_an_cap đó không được đâu. Đám anh em này gọi đánh nhau thì còn được, chứleech_txt_ngu ra đường bàyleech_txt_ngu vỉa hè thì họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không chịu đâu.
Đương nhiên bây không chịu là vì da mặt còn mỏng, đợi ba nămbot_an_cap năm nữa, những kẻ tranh giànhbot_an_cap chỗ bày đến sứt đầu mẻ trán cũng chính là họ thôi.
Đâyleech_txt_ngu gọi là gì? Đây gọi là những lời nói dối ý họ quen với trí công việc mình.
Tôivi_pham_ban_quyen ngườileech_txt_ngu tốt.
Còn về chị Quyết, chẳng qua cũng chỉ một phú xinh , lái một xe Beetle nhỏ mà thôi.
Phương Phàmleech_txt_ngu tìm chị với mục đích mượn xevi_pham_ban_quyen để điều phối hàng hóa sau này.
Mọi thứ chuẩn bị cho Giáng sinh hoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tất, Phương Phàm bướcbot_an_cap đi loạng choạng trở về cửavi_pham_ban_quyen nhà trọ. Gió lạnh đông lùa hở cổ áo, khiến thể đang đứng đợi Trần Hy Hy cửa rùng mình một cái. Nghĩ lại từ lúc trọng sinh đến nay, bận rộn túi bụivi_pham_ban_quyen, chưa kiếm được bao nhưng sống chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực, không quá ảo, cũng không đến mức hư , chỉ là không biết tươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lai liệu như thế này khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Những ngày tháng trước mắt trôi rất vững vàng, giấc mơ đang tiếp diễnbot_an_cap, mọi thứ đều đang tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẹp.
Kiếpbot_an_cap nàybot_an_cap, cậu tuyệt sẽ để lòng hiếu thắng cứng nhắc của bố phải chịu thêm bất kỳ sự ấm nào.
Kiếp trước sở dĩ khiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bố không camleech_txt_ngu lòng như vậy, không phải vì bản cậu không nỗ lực, mà vì mọi con đường thăng tiến bị bít kín. Mỗi khi một lĩnh vực kiếm mới mở ra, hoặc đã có người chân chỗvi_pham_ban_quyen, hoặc là khi vừa mới gia nhập thì đã các tập đoàn tưleech_txt_ngu lớn tay thâu tóm. Số phận của kẻ làm thuê dường như đờibot_an_cap nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ có là kẻbot_an_cap làm thuê. Ngoàileech_txt_ngu việc mỗi việc quần như trâu ngựa mà vẫn không để dành nào, điều đáng sợ hơn cả là nỗi lo bị sa thải.
tháinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó thì sao dám mơ tưởng đến tương lai, làm sao dám mua một chiếc , là một chiếc xe che mưa che nắng cũng không dám?
Phương Phàm ngồi xuống bậc thềm ngoài sân, nền đất lạnh lẽo cậu hơn đôi .
Những cảm khái của tuổi lăm, trong trạng tháivi_pham_ban_quyen hơi mennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chếnhvi_pham_ban_quyen choáng, bỗng ùa về trong lòng. Suy nghĩ lại tìm về nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đêm dài thao thức, hận đời bất công, lại hận bản thân mình bất tài.
Có đôi khi cậu oán trách tổ tiên ba đời đều làm nông, hà gì lại phải đặt hết mọi gánh nặngvi_pham_ban_quyen về lòng hiếu thắng và lòng tự tôn của bố lên mình?
Lại lúc cậu cảm thấy ngay cả mình còn không oán trách họ vô dụng, tại sao họ lại đặt áp lực lên người mình?
người bao gồm các sinh viên tốt nghiệp đại học danh tiếng, thạc sĩ, du học sinh, làmvi_pham_ban_quyen sao cậu thể tranh thắng được họ? là một sinh viên tốt nghiệp từvi_pham_ban_quyen một trường đại học loại khábot_an_cap đơn giản, lấy mà tranh giành vị trí với người ta?
Đó thủ đô Kinh rộng lớn dường nàovi_pham_ban_quyen. Mỗi nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có gương mặt mới bước vàoleech_txt_ngu? Mỗi năm có bao nhiêu mặt cũ rời đi? theo mộtbot_an_cap bụng nhiệt huyết xông pha vào, cuối lại thất rời .
Cậu nhớ có ông chủ từngbot_an_cap nói: Không nỗ lực kiếm tiền ở Bắc Kinh, thì định ở đây làm đặc vụ à?
Lúc đó cậu thấy đượcleech_txt_ngu khích lệ, sau mới hiểu ra, chỉ là chiêu vẽ bánhvi_pham_ban_quyen nướngleech_txt_ngu của ông chủ. Mà bánh cậu đã ăn không ít, lương chẳng tăng, coibot_an_cap như là bỏ công sức ra để mua gọi là lý tưởng.
Đúng lúc Phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ càng xa, Hy Hy đẩy cửa ra, sáng màn hìnhleech_txt_ngu chiếc iPhone 4 mặtleech_txt_ngu . nền đất gồ ghềvi_pham_ban_quyen đầy sỏi , nó không chiếu được khuôn mặt tinh tế của cô, nhưng lạibot_an_cap có thể phản chiếu được cuộc đờivi_pham_ban_quyen của vô số người.
Phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phàm quay đầu cô, trong bóng tối không thấy rõ mặt hìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ảnh ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã in đậm trong tâm trí .
Cậu cậu vào đi. Trần Hy Hy giọng nói.
Phương Phàm giật mình bởi tiếng gọi trong trẻo chút lắp , như bừng tỉnh mộtbot_an_cap giấc chiêm bao dài, sau đó cậu tự mắng mình câuleech_txt_ngu: Mẹ kiếp, mình đã trọng sinh rồi, sao vẫn còn nghĩ mấyleech_txt_ngu chuyện vớ này nhỉ?
Trước tiên cứ một mục tiêu nhỏ, đó là cuối năm lái một chiếcleech_txt_ngu xe về nhà! Mua đứt! người thực tế, mình đã trọng sinh rồi, ai còn đi vay trả nữa? Mẹ nó chứ, có những nuối tiếc đã xuyên suốt kiếp trước, kiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này hãy nó biến thành hư vô!
Buổi tối tôi lên mạng học một chút. Phương Phàm nhe răng cười, hơi lạnh nói.
Trầnleech_txt_ngu Hy , bặm môi, không nói lời nào.
Phàm cầm lấy cay que.
Gói cay que này là do cậu đã cố gắng lắm mới giữ lại được, mua mươi gói mà chỉ còn lại đúng một gói, nghĩ lại thấy thật sợ. Hơn lúc ănbot_an_cap ở nhà hàng nhỏ, không ănvi_pham_ban_quyen thức ăn mà toàn ăn cay que, aileech_txt_ngu mà ngờ được chứ?
niên lúc chí cao , coi tiền bạc như phân .
Giống như năm đó rấtleech_txt_ngu đẹp trai, đối mặt với người theo đuổi thì tỏ khinh khỉnh, tâm nghĩbot_an_cap thầm: mình đẹp trai thế này, lấy mặt mũi mà đòi theo đuổi mình? Bạn xứng không? Sau này người ta trở nên xinh đẹp, nghĩ lại mới thấy tràn đầy hối hận! Soi gương tự hỏi bản , mình có xứng theo đuổi ấy không? Thời gian luôn trôi qua một cách bình lặng như thế, có những người đẹp trai từ rất sớm, có những lại xinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẹp hơi muộn màng.
nhiên, cũng có những người coi nhưleech_txt_ngu đãbot_an_cap từng đẹp trainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
có một việc nữa, là cậu đã nhận Hoàng Dung làm chị .
Phương gói cay que trong tay chobot_an_cap : Cảm ơnvi_pham_ban_quyen bạn đã tôi. Cũng cảm ơn bạn đã giúp tôi nhìn rõ hiện thực.
Trần Hy Hy nhận lấy gói cay que, khẽ vâng rồivi_pham_ban_quyen đóng cửa lại. Sau đó nhìn theo bóng lưng loạng choạng Phương Phàm, khóe miệng hơi giãn ra.
Chỉ là trong lòng cô thấy thắc mắc: rõ hiện thực? Nhìn hiện thực cơ? lẽ chỉ mở cái là nhìn rõ được hiện thực ?
Cậu bạn Phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phàm này đúng là người kỳ quặc.
Trở về phòng, Phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phàm ngã đầu giường ngủ thiếp đi.
Trần Hy Hy viết một dòngleech_txt_ngu vào sổ:
Rạng ngày tháng 12, Phương Phàm: Cậu ấy nói đi netvi_pham_ban_quyen để học bài, không phải . Trên cậu có mùi rượu, ấy là đứa trẻ sao? uốngvi_pham_ban_quyen rượu thuốc. Mình có nên này không chơi với cậuvi_pham_ban_quyen ấy nữa không, nhưng mình chỉ có mỗi một bạn, mình cậu là muốn bắt chuyệnleech_txt_ngu mình. Ừm, cậu ấy vẫn còn đểvi_pham_ban_quyen ý đến mình, mình còn cậu ấy không thèm đếm đến mình nữa .
Dùvi_pham_ban_quyen sao thì lần sau khi nhìn thấy mặt mình, đã ba đêm rồibot_an_cap ấy không tìm mình cùng học bàileech_txt_ngu.
và lại cãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhau, vì mẹ xinh đẹp. Họ đều đangbot_an_cap nói về em traibot_an_cap, không ai nói gì về mình cả. Mình là người không ai cần sao?
Trần Hy Hy đóng quyển sổ có khóa lại, đặt cùng với gói que rồi ôm vào lòngleech_txt_ngu, đó vàoleech_txt_ngu .
Tiếng chuôngleech_txt_ngu báo thức sáuvi_pham_ban_quyen giờ vang lên đánh thức mọi người. Sau khi thay bộ đồ khác, Phàm lững thững đi phía sau Hy ra khỏi cửa.
Triệu Nhã và Trương Văn vừa vặn từ sông của trường đi vào, thấy Phương Phàm đang đi phía trước với dáng vẻ thiếu sống, kéo cao cổ áo, rụt cổ lại.
Saobot_an_cap trông Phương Phàm lại già nua thế kia, giống hệt ông nội mình vậy, có mệt đến không? Vănbot_an_cap chỉ taybot_an_cap vềvi_pham_ban_quyen phía Phương Phàm nói.
Triệu Nhã hừ một tiếng, khôngleech_txt_ngu đáp lời.
Trương Văn Văn hạ thấp giọng nói: Sắp Giáng và đêm Bình an rồi, mình hỏi Khải, cậu ấy bảovi_pham_ban_quyen Phương Phàm đã muabot_an_cap sẵn và túi quà rồi, e là lúc đó sẽ đến xin cô đấy.
Cho dù cậu ta có xin lỗi, cũng sẽ không tha . Có bao nhiêu tặng quà đêm Bình cho tôi, gì phải nhận của ta? Triệu đi ngang qua cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rác lần trước, lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn còn thấy hậm hực.
bảo Trươngbot_an_cap Văn Văn Vương Khải xem Phương có mời gialeech_txt_ngu sư khôngvi_pham_ban_quyen, câu trảleech_txt_ngu lời của Vương Khải là không.
Cứ nghĩ đến đây, Triệu Nhã lại nghiến răng lẩm bẩm: Đồ lừa đảo!
Cái gì ?
Không có gì.
Cô đợi mình một chút, mình một cái quẩy bánh . thật nhé, trước đây Phàm tặng cho cô thì cô không ăn, toàn đưa cho mình, thì rồi, không tặng nữa, hại mình phải tự đi mua, vừa tốn thời gian mà cầm tay lại còn bẩn nữa. Trương Văn Văn nhìnvi_pham_ban_quyen tiệm bên đường liền gọi mộtvi_pham_ban_quyen tiếng rồi chạy lại.
Phương vừa vặn đang mua, khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy Trương Văn Văn, cậuleech_txt_ngu miệng hỏi một câu: Mình cũng thích ăn món này à?
Thích chứ, trước có người ngày nào cũng tặng cho người ăn, ngườileech_txt_ngu ta không ăn nên toàn đưavi_pham_ban_quyen choleech_txt_ngu cả.
Thế à? Cái tên đó đúng hèn thật nhỉ? Tặng cho mình thích màleech_txt_ngu ta không ăn vẫn cứ cắm đầu tặng hằng ngày? Không phải não cóbot_an_cap vấn đề thì là gì?
Phàm ba hoa chích chòe một hồi, rồi chợt thấy Trương Văn dán vàovi_pham_ban_quyen nhìn .
Cậu thầm chửi một câu: Mẹ nó, là đồ ngốc. sớm ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự mắng chính mình.
Sau đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cậu nở nụ cười: Bạn học Trương Văn Văn này, tôi hỏi một nhé, nếu có người ngày nào cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tặng đồ ăn cho cậu, cậu sẽ thấy thế ?
Hừm, mình cũng không nữa, chưa cóvi_pham_ban_quyen ai mình bao . Nhưng nếu ngày nào tặng, chắc mình cũngbot_an_cap sẽ cảm độngleech_txt_ngu thôi.
Thấy chưa, lòng người ai cũng bằng xươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bằng thịtleech_txt_ngu cả, cậu cũngleech_txt_ngu giống tôi thôi, vô cùng lương thiện. Hãy cứ tiếp tục giữleech_txt_ngu lươngleech_txt_ngu thiện này đi.
Lương thiện cái con khỉ, trong bao nhiêu người mắng cậu gian thương đấy. Trương Văn khinh bỉ một tiếng.
Ông chủ đang chiên quẩy không kìm được ngẩng lên. Trương Văn Văn nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy ánh mắt trầm của người ông niên thì sợ tới vội vàng giải thích: Chú , cháu đang cậu ta cơbot_an_cap. Cậu ta bán túivi_pham_ban_quyen sưởileech_txt_ngu trường, trên có mấy tệ mà cậu ta cho tụi cháu ba mươivi_pham_ban_quyen lăm tệ, chỉ trong ba ngàyvi_pham_ban_quyen đã kiếmbot_an_cap được năm nghìn tệ đấy.
Ông chủ đang chiên quẩy suýt nữaleech_txt_ngu thì cầm chắc đôi đũanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong tay, ông liếc nhìn Phương Phàmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với ánh mắt vừa tánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thưởng vừa ngưỡng mộ.
Thấy ánh của ông chủ, Phương Phàm sờbot_an_cap sờ mũi: Ấy, chú đừng nghe cậu nói bậy, tổng cộng chỉ kiếm được hơn vạn , còn chẳng bằng số tiền chú được trong một tháng.
Ánh vốn đang tán thưởng bỗng trở nênbot_an_cap hung dữ thường.
Trương Văn trợn tròn mắt: kiếm được một vạn cơ à?
Bữa bánh nếp này tôi mời. Phàm xua tay.
Đương nhiên rồi.
Triệu Nhã mặt mày tối sầm đứng sau lưng Phương Phàm, một bụng lửa giận, cất giọng lạnh lùng: Cậu bảo tôileech_txt_ngu là kẻ sắt đá à?
Phương Phàm đầu nhìn cái: Sao ở đâu cũng có mặt cậu thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ? Đượcleech_txt_ngu rồi, bạn học Trương Văn Văn, tôi trảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền trước, lát nữa cậu giúp tôi vào lớp nhé.
Triệu Nhã tức đến giậm chân, mặt đen nhọ .
Trong lòng cô thầm nghĩ: Cậu có cầu xin tôi không nhận quà của cậu đâu! Vốn dĩ tôi định đợi cậu xin lỗi thì sẽ tha thứ, rồi giúpbot_an_cap cậu bổ túc bài vở. Bây giờ chobot_an_cap cậu cơ hội đó .
Tiểu Nhã, đến lớp , đi.
Đến cũng đến rồi, đểbot_an_cap mình cho cậu ta, cũng đỡ phải làm phiền thêm mộtvi_pham_ban_quyen lần nữa.
Trương Văn Văn, đồ to này, đứng ngẩn người cửa làm gì thế?
Ăn hết gạo nhà mày à Vương ? Trương Văn đang nhìn theo bóng lưng của Triệu Nhã vẻ không thể tin nổi. Triệu Nhã không chỉ giúp Phương Phàm xách đồ ănbot_an_cap sáng, mà còn đích thân mang đến đưa cho cậu ta?
Trước đây chẳng phải cô ấy cứ thấy Phương Phàm làbot_an_cap như tránh tà ? Chuyện này là thế nào?
Đúng này, cô thấy tiếng của thằng cha Vương Khải kia, liền tức mắngleech_txt_ngu trả.
Được rồi được rồi, trêu cậu được, tôi đi là được chứ gì. Vương Khải lách người mộtbot_an_cap cái thật nhanh, qua Văn Văn, đến bênvi_pham_ban_quyen cạnh Phương Phàm.
Vừa vượt qua Trương Văn, Vươngleech_txt_ngu Khải liền thấy lớp trưởng Nhã đang đi trên con đường không phải hướng chỗ ngồi , cậu ta nhịn không đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thúc giục: Lớp trưởng, nhường đường chút.
Nhã dường như không nghe thấy, cô siết chặt túi nilon đựng bánh nếp, lấy hết can đưa cho Phương .
Vương Khải kêu lên đầy kinh ngạc: Không chứ, lớp trưởng, cậuleech_txt_ngu lại đi mua đồ ăn cho người cơ à? Trời đất ơi, lạivi_pham_ban_quyen còn là cho Phương Phàm, đúng chuyện đời chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từng thấy.
Cả lớp lập tức đổ dồn ánh về phía Phương Phàm và Triệu Nhã.
Triệu Nhã chỉ liếc nhẹ quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng thấy nhiêu ánh mắt ngỡ ngàng, mặt cô đỏ bừng lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, miệng kêu lớn: Tôi không có!
Sau đó, cô thẹn quá hóabot_an_cap quay người bỏ đivi_pham_ban_quyen, miệng bầm: Các cậu biết mà, tôi sẽ bao giờ mua đồ sáng cho Phàm đâu.
Phương Phàm nhìn Triệu cuống cuồng giải thích như chuột bị giẫm phải đuôi .
Cậu nghệt mặt ra, đồng thời trong đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên dấu hỏi : Thế đồ ăn sángleech_txt_ngu củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình đâu?
Sau đó cậu nhìn sang kẻ tội Vương Khải, giậtbot_an_cap lấy cái bánh trong tay cậu tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Mày mà ăn phân đi.
Vương Khải ngẩn người, chuyện gì thế ? Chẳng phải mình chỉ đùa một chút cho vui sao, sao tình hình thành ra thế này?
Không phải câuleech_txt_ngu đùa hay sẽ mọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người cười rộ lên à? Sao bây giờ cả đám nhìn mình thằng hề thế?
Khải chép chép miệng, đáng thương ngồi vào mình, dùng ánh mắt tội nhìn Phương Phàm.
Đồ ăn . Nó đã từ nơibot_an_cap này chuyển sang nơi khác.
Không lâu sau, Trương Văn Văn vội vàng mang đồ ăn sáng của Phương Phàm trả lại, nói một tràng những xin lỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vô ích, mục đích làbot_an_cap để cậu lượng thứ cho.
Phương thầm oán hận trongleech_txt_ngu lòng: Phận làm liếm cẩuvi_pham_ban_quyen không có nghiêm và nhân quyền hay sao? Mình có làm gì sai , tại sao lại cứ mình khó chịu thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này? Hơn nữa, bây giờ mình đâu còn là cẩu nữa, sao phải chụp cái mũ đó lên mãi .
Những thứ mấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi rồi tìm lạileech_txt_ngu được luôn khiến ta vô cùng vui vẻ.
như bữa sáng vậy.
khi đưa sáng cho Phương Phàm, Trương Văn Văn nói khẽ Triệu Nhã: Dọc đường đã khuyên cậu đừng đưa rồi màleech_txt_ngu cậu nghe. Giờ thì hay rồi đấy.
Chuyện này có phải lỗi của đâu, phải trách Khải ấy, ta nói to thế làm gì cả lớp đều nghe thấy. Còn Phương Phàm nữa, đều tại cậu , tạibot_an_cap cậu ta cứ làm mình tức giận. Nếu ta không làm giận, mình có thèm tặng đồ cho cậu ta không? Triệu Nhã cũng vô cùng giận, chuyệnbot_an_cap này cả hiểu thì làm bây giờ, phiền đi được, tất cả là tại Phương Phàm.
Văn Văn thêm gìleech_txt_ngu đó, thấy Triệu Nhã đang giận nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy, nghĩ đi nghĩ lại thôi qua.
ngày học tập bậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rộn thúc, chương học cuối cùng đãleech_txt_ngu theo kịp được một phần. Thêm đóleech_txt_ngu, nhữngvi_pham_ban_quyen kiến trong ký ức mơ hồ vẫn còn đọng trong đầu, tiến không dám nói lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt kịp nửa, nhưng chỉ cần tháng nữa là có thể khôivi_pham_ban_quyen phục được bảy tám phần. Đây chính là niềm vui mà sự thu hoạch lại. Bản thân Phương Phàm vốn có thể thi vào một trường đại học trọng điểm, giờ đây sau tư duy nâng tầm, hiểu quy luậtbot_an_cap biến hóa sựbot_an_cap vật nắm bắt các dạng bài , việc họcbot_an_cap đối với cậu không còn khó khăn nữa.
Sắp đến giờ tan học, Khảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã bắt đầu tràn đầy năng lượng. Tối nay đơn hàng 200 tệ hoàn , lại có thể nhận mới rồi. Nghĩ đến việc em đơn cho mình, mình được hai trăm cậu ấy chẳng được đồng nào, Vương Khảileech_txt_ngu thấy rất áy náy. Cậu ta chỉ muốn nỗ lực cày đơn, kiếm thật nhiều tiền cho Phương để bù đắpvi_pham_ban_quyen sự bất an lòng.
Kiếmvi_pham_ban_quyen 200 tệ dễ dàng quá khiến người ngại.
Ngay khi Vương Khải chuẩnbot_an_cap chạy như ngoài với tốc độ chạy nước rút mét thì giáo viên chủ nhiệm đột nhiên bước vào.
Vương Khải, mà, em vội cái gì? Đừng tôi bắt được em trong quán , nếu em ở emvi_pham_ban_quyen cứ đợi đấy. Giáo viên chủ nhiệm quát một tiếng, sau đó gật đầu chào hỏi xã cô giáo tiếng Anh. đó, thầy liếc nhìn bộ đồ mới của cô, lộ rõ chê bai kín đáo, còn vẫy vẫy trước mũi như thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang xua đi mùi gì đó.
Cô giáo Anh cũng có động tác tương tự trước mình.
tìnhvi_pham_ban_quyen mà nói, nếu kiếp trước xem qua mấy đoạn video ngắn mạng, Phương Phàm thật sẽ không chú ý đến nhữngvi_pham_ban_quyen chi tiết nhỏ này.
Ở đâu cũng một xã hội nhỏ cả.
Dịp Giáng sinh đêm Bình anleech_txt_ngu tới đây, khối lớp 12 chúng ta không tổ chức gì cả, còn lịch để xem sau.
Một nói giáo viên chủ nhiệm tiếp cả lớp gào thét thảm thiết. Tất nhiên trong lòng ai cũng đã liệu được điều này, năm nào chẳng thế, năm cũng vậy thôi.
Ở góc , cũng chẳng ai quan tâm xem thiếu niên có vẻ hay không.
Bởi vì người lớn còn vui vẻ, thì trẻ conbot_an_cap các người lấy đâu ra quyền được vui vẻ như thế?
viên chủ nhiệm vừa đi, hét một tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Vương Khải, không phải mày định tặng quà Giángbot_an_cap sinh người muốnleech_txt_ngu sao?
Vương đang trong phấn liền mếu máonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quay đầu nhìn Phương Phàm, gương mặt nhăn nhó bông hoa cúcleech_txt_ngu héo.
Tao nói đóbot_an_cap bao giờ! Vương Khải bừng như đóa cúc.
Phương tiếpbot_an_cap lời: , cậu bảo làbot_an_cap cậu biết phải tặng táo, chỉ là không biết mua loại táo chuyên dùng tặng ở đâu thôi. Tôi nghe người ta , tối trướcleech_txt_ngu cổng trường có bán loại hộp quà đặc biệt, quả táo đỏ rực cực kỳnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẹpvi_pham_ban_quyen mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, khôngvi_pham_ban_quyen chỉ đỏ mà còn to và nữa. quả táo này không những không coi là keo kiệt mà khiến người ta cảm thấy cậu rất huyết và tinh tế, mang hơi hướng phong cách tiểu tư sản nữa. Thật đấy, đi xem rồi, hàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng lắm.
Khải lúc này phản ứng lại, tức mức thì giơ Phương . Có ai đào hốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hại bạn thế này không cơ chứ?
Vương Khải ngượng ngùng gãi đầu, cười hắc hắcbot_an_cap ngô nghê, đồng thời không quên đưa mắt liếc quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài hướng trong đám .
Phương Phàm ánh mắt của Khải. Trong kýleech_txt_ngu ức, từng có chút tình cảm mập mờ với mấy đó, nhưng cũngleech_txt_ngu chỉ kéo dài từ lúc tốt nghiệp cấpleech_txt_ngu ba đến khi vào đại học, sau đó thì còn gì nữa.
Không phải Phương , thật sự thần nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu nói ?
Đúng đấy, nói nghe ghê thế, đến đó mà như quả táo bình thườngleech_txt_ngu đúng làbot_an_cap cười.
Chắc chắn là lừa đảo rồi, thời buổi này cáo phồng nhan nhản.
Cũng chỉ là một quả táo , lừa thì đáng bao tiền đâu.
Để xem đó Phương Phàm định lừa mình thế nào.
Sắc mặt Phương Phàm tối sầm lại, tôi lừa cậu nào? Ý là người kiếm tiền của cậu sẵn đưa, còn bạn bè kiếm tiền thì không cam tâm à?
Nhưng nghĩ lại thấy khánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có lý, người bản là ngụy thiện, thương xót người khổ sở lại không khi thấy người thân sống tốt hơn mình. Sợ đêm quá lạnhbot_an_cap, sợ ngày quá nóngleech_txt_ngu.
nên các ông chủ tâm đenleech_txt_ngu kiếm tiền diều gặp gió.
Triệu Nhã chọc chọc tay Trương Văn Văn, tò mò : Vương có gửi ảnh quả táo cho không?
Trương Văn Văn lắc đầu: Không có. Chẳng phải bảo không thèm quanvi_pham_ban_quyen Phương Phàm , sao còn để ý quả táobot_an_cap của anh ấy gì. Hơn nữa, Phương kiểu gì chẳng tặng cho bạn, cũng chỉ là chuyện tối mai thôi.
Triệu Nhã, lúc tôi tặng cho bạn. Hắc hắc. Lớp phó Lý Lâm đầu nói.
Triệu Nhã lườm một cái, không thèm nói tiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
phản ứng trong lớp khá tốt, hiệuleech_txt_ngu quả tuyên truyền đã đạt được.
hôm sau, sự giúp đỡ đóng gói của đám bạn Vương Khải, táo cuối cùng cũng cóleech_txt_ngu thể tung ra trường.
Cùng lúc đó, năm giờ chiều, trước cổng các trường đều bày bán quả táo đỏ đã được đóng gói kỹ càng.
Năm tệ một quả, người bán táo vừa cầm táo ăn, vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thỉnh thoảng ngẫu nhiên một hộp để người qua đường thấy quảbot_an_cap táo bên chẳng khác hàng trưng bày.
Hàng bán chạy, đầy phút bán năm trăm quả.
Phương Phàm có thể thu khoảng đến 1200 tệ tiền lãi.
Một quả táo nặng khoảng 0,35 cân, cộng thêm hộp đóng gói, giá khoảng chừng tệ.
giá là năm tệ một quả, lãi ba .
Năm trăm quả lãivi_pham_ban_quyen được 1500, trừ đi tiền công nhân, thực thu về 10001200leech_txt_ngu, lợi cực kỳ cao.
Vẫn là nóileech_txt_ngu đó, kết hợp hai thứ không liên với nhau, gắn thêm một cái danh hiệu, lợi gấp đôi sẽ còn là lời nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , chỉ tiếc là cách kiếm này có tính điểmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
hayleech_txt_ngu gọi đây là một loại thuế IQ.
Nhưng phụ nữ lại thích cái này, thế đàn ông buộc phải bỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền bỏ sức.
Nóivi_pham_ban_quyen cách khác, các hoạt động kinh doanh thường là đàn ông vừa bỏ tiền vừa sức, cuối cùng chẳng được tiếng thơm gì.
Mặc dù Phàm bên hưởng lợi, nhưng anh vẫn muốn nói, đàn ông ta nên dậy, đừng làm lốp dự phòng nữa!
Nhưng lời nói chẳngbot_an_cap là bao, cũng khó lòng đổi thế của thời đại.
Số tiền người anh em này xin phép kiếm trước vậy. Sợ các ông chủ khácvi_pham_ban_quyen kiếm mà lòng quá thản nhiên. Tôi nguyện cho các bạn, mong các bạn được như , có được sự ưu ái của nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
tôi thếvi_pham_ban_quyen này, tôi kiếm tiền củaleech_txt_ngu các bạn, lại còn giúp các bạn mơ mộng, các ông chủbot_an_cap khác chỉ biết nóivi_pham_ban_quyen: của lũ ngốc này đúngleech_txt_ngu dễ kiếm thật.
Trong nhóm QQ.
Phương , chỗ Phàm tôi bán được 1125 quả.
Phàm, bên Thực Nghiệm bán được 1214 quả.
Phương Phàm, bên Nhất Trung bán được 1434 quả. yếu là người ngoài xã cũng mua .
Phương , Trung bán được 841 quả. người quá
Phàm
Nhập về khoảng bảy nghìn quả táo, gần như đã bán sạch. Thực ra không gian lợi nhuận đáng lẽ còn rất lớn, nhưng tốc phản ứng của các cửa hàng trái câyvi_pham_ban_quyen cũng nhanh, khi thấy trước trường có người bán táo đóng hộp như vậy, họ lập tức sao chép mô hình kinh này.
giờ rưỡi.
Trongleech_txt_ngu quán net, chia , Phương lãi ròng một vạn tám, ra ba nghìn, dự lưu khoảng hai nghìn tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiệc mừng công, cộng thêm thu ít ỏibot_an_cap trên tài khoản Taobao, trong điện thoại và thẻ của Phương Phàm có tổng cộng ba vạn tệ.
tám tuổi, nắm giữ tệ.
Phương Phàm nhất thời không tiêu cho hết.
Dù sao rất nhiều năm sau khi tốt nghiệp, anh cũng chẳng có mấy lần trong tay nhiều tiềnleech_txt_ngu vậy.
Không khỏi cảm giác xúc động, mới nảy sinh thán: Mườivi_pham_ban_quyen tám tuổi nắm ba tệ tay không biết tiêu thế .
Trong văn phòng quán net.
Cũng chẳng văn phòng, mà nhà củabot_an_cap chủ, chỉ cách quán net một bức tường.
Ông chủ quán net Cảnh Lượngvi_pham_ban_quyen nhìn vào bảng thu nhập: Từ khi chương thông do Phương Phàm cung , tiền nạpvi_pham_ban_quyen thẻ của quán net đã tăng thêm tận mươi phần trăm, mà người đến chơi thường xuyên cũng đông hơn hẳn. Theobot_an_cap lý mà nói, tôibot_an_cap nên trích tiền ra để chia hoa hồng, tôi muốn nhân cơ hội nâng cấp chất lượng máy , cậu biết đấy, việc này cần tư .
Hoàng Dung một điếu thuốc, vắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chéo chân, lật xem bảng sách phức, tâm trí bổngvi_pham_ban_quyen. Hoạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động vốn để tặng tiền này vậy mà lại giúp nạp thẻ tăng mươi phầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trăm, cái đầu của nhóc đó là nhạy bén thật.
Cóvi_pham_ban_quyen điều rất nhiều người bảo cậu ta tâm đenbot_an_cap, ha, tâm thằng nhóc này đúng là đen thật. Cô làmleech_txt_ngu chị nó thì không thể không thừa nhận.
Nâng cấp nâng cấp , anhleech_txt_ngu cứ quyết định là . Hoàng Dung thảnleech_txt_ngu .
Tôi thấy cô Phương Phàm quan hệ khá , hay là, cô kéo cậu taleech_txt_ngu một tay? Trần Cảnh nghe ngóng trong hội nhóm doanh quanh trường Phiên rằng một học sinh bán táo kiếm , một đêm kiếm đượcbot_an_cap một hai vạn.
Cách lần trước túi sưởi tay kiếm được mộtleech_txt_ngu hai vạn cũng mới chỉ qua vài ngày.
Hơn nữa Trần Cảnh Lượng còn biết Phương Phàm đang bày ra cái dự án cày thuê đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Ông ta hỏi mấy người đang cày thuê choleech_txt_ngu Phương Phàm quán net của , tính sơ bộ thì một đơn Phàm lãi hơnbot_an_cap một nửa, đơn càng lãi nhiều.
Mà người này mộtbot_an_cap ngày thể kiếm được chỗ Phương khoảng tám trămbot_an_cap đến hai tệ, nghĩavi_pham_ban_quyen Phương Phàm cũng có thể kiếm được chừng đó.
Đây là trong hợp đơn hàng không quan .
Nếu tình tốt lên, thêm việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phương Phàm vẫn đang tuyển thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người, ông ta cũng biết tương thu nhập ngày Phương Phàm sẽ là bao .
Vì thếleech_txt_ngu, đối với một học sinh cấp ba có đầu ócvi_pham_ban_quyen kinh như vậy, ông ta hợp tác.
Ngành kinh doanh quán net vì mở cạnh trườngbot_an_cap nên không lo thiếu khách. Có nhiêu người góp ông ta đều khôngbot_an_cap ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. quán net là dự án kinh doanh, nhưngvi_pham_ban_quyen vị trí địa lý này như một bất sản ngừng tăng giá, mỗi năm việc ngồi chờ tiền về. Bị người khác góp vốn dĩ nhiên không muốn, nhưng nếu Phàm góp vốn vào chỗ ông ta, ông ta lại sẵn lòng. Đến lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình tạo quan hệ tốt với cậu ta, cấp vốn ta làm dự án cày thuê, lúc đó có thể ngồi không chờ chia tiền, mà còn là chia được tiền hơn.
Vả lại, một học sinh cấp ba, cần được liên lạc, ông ta không tin đã ngoài bốn mươi còn nắm thóp được nó?
Mời cậu ấy vốn? Dung tỷvi_pham_ban_quyen đầy vẻ kinh ngạc.
Loại hình kinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net doanh dựa vào các mối hệ để kiếm tiền như thế này thường là cá nhân, bởi cuối thángvi_pham_ban_quyen còn phải tiêu ngoại giao, đều khoản tốn kémbot_an_cap. Nếu có góp vốn thì phải chia lợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhuận ra, số tiền được mỗi tháng sẽ ít đi, hiếm có ông chủ nào lại sẵn lòng kéobot_an_cap thêm cộng sự.
Đã vậy cònvi_pham_ban_quyen học sinh cấp ba.
Ông chủ này không phải là đầu óc có vấn đề đấy chứ?
Thấy Dung vẻ mặt hiểu, Trần Cảnh Lượng thích: Cậu em trai này của thì cô không đâu, cậu ấy bán túi sưởi kiếmvi_pham_ban_quyen được mười mấy hai mươi ngàn, táo lại kiếm mười mấy hai mươi ngàn nữa, rồi còn làm cày , một ngày lại kiếm một hai ngàn. Chưa kể cậu ấy còn tạo ra chúng ta hai mươi phần trăm lợi nhuận, tôi cho rằng kéo cậu ấy vào chỉ có thể khiếnleech_txt_ngu chúng ta kiếm được nhiều hơn mà thôi.
Dung tỷ trợn tròn mắt nhìn Trần Cảnh . Cô biết dạo này Phương Phàm kiếm được chút tiền, nhưng không ngờ lại kiếm nhiều thế. Đã vượt cảleech_txt_ngu thu nhập của cô rồi, thật làbot_an_cap, đây còn là em trai sao?
Anh hỏivi_pham_ban_quyen tôi cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng đâu, đi mà cậu . Dung tỷ nhún vai, cái quán net không phải cô quản lývi_pham_ban_quyen, cô một nhân viên trông máy mà thôi.
Trần Cảnh Lượng cười khổ, liếc nhìn Dung tỷnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cái cũng không dám ép buộc, thầm muốn thông qua mối quan hệleech_txt_ngu của tỷ quả thực không dàng.
Hết việc rồi chứ? Hết việc thì tôi ra ngoài đâyvi_pham_ban_quyen. Dungbot_an_cap tỷ phủi bụi thuốc lá trên lông vũ, trong lòng thầm nghĩ lát nữa ra ngoài gặp cái tên Phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phàm này phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vặn tai ta một đau; hỏi xem sao cậu ta giỏi thế, không, phải hỏi sao cậu ta đen tối thế! Đến cả mình mà cũng lừa.
, khôngbot_an_cap có . Trần Lượngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng dậy, tươi cười tiễn khách.
Đợi Dung tỷ đi ra ngoài, Trần Cảnh Lượng rút một thuốcvi_pham_ban_quyen lá đắt tiền ra rít một hơi sâu: Tìm cơ nào để mở lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây, vào cuộc càng sớm càng tốt, càng có tiếng nói.
Khu vực máy tính.
Dung thấy Phàm đang ngồi giữa đông vừa lướt mạng vừa đọc sách, bước tới vặn tai cậu.
Phương mải nghĩ xem tối nay ăn gì ngon, tai đột nhiên đau nhói, đầu lại , ồ, chẳng phải là bà chị kết nghĩa sao.
Chị, làm gì thếbot_an_cap? Phương Phàmbot_an_cap hai tay giữ lấy bàn tay vặn tai mình, taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị ấy khá ấm áp nhưng tai thì sự.
Đúng là người phụ nữ thường xuyên va chạm có khác, sức tay lớn .
, có gì vậy? Vương Khảibot_an_cap tháo tai nghe xuống, trầm .
Giọng nói rất có uy lực.
Khiến Dung tỷleech_txt_ngu cũng không kìm được mà ngẩng đầu mộtbot_an_cap cái, nhưng cũng không tâm, chỉ cảm thấy nhóc con nàyvi_pham_ban_quyen sức hút khôngbot_an_cap nhỏ nha, Khải trung như vậy. Đến lão già nhà Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Khải cònleech_txt_ngu chẳng dám đắc tội với cô, thế mà thằng con lạivi_pham_ban_quyen dám vì người khác mà ra mặt trước mặtbot_an_cap cô.
Không có gì, là cái thằng ranh này người.
người? Lừa gì cơ? Phương Phàm lénleech_txt_ngu lút gãi tay bà chị.
Dung tỷ vộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàng rụt lại, đôileech_txt_ngu mắt lườm Phương Phàm mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái cháy mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Thằng nhóc này máu dê hơi bị đậm, côbot_an_cap luôn cảm giác danh xưng chị em kết nghĩa nàyvi_pham_ban_quyen sớm muộn gì cũng biến chất.
Ông chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói bán táobot_an_cap được hơn mươi ngàn.
! Dung tỷ vừa dứt lời, Vương Khải lại một lần nữa tai nghe ra, trong lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm thấy vô cùng chịu.
Vốn mấy ngày nay kiếm được của cậu tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gần một ngàn tệ đã thấy áy náy, ai mà ngờ cái thằng này âm thầm lén lút kiếm được nhiều như thế, vậy mà còn nói mình chỉ kiếm tiền vất thôi.
Đây còn là ?
Tao coi là anh , mày coi tao là đàn em à.
Mẹ nó, uổng công vừa nãy mình ravi_pham_ban_quyen mặt giúp cậu ta. nói đúng, lăn lộn ngoài xãvi_pham_ban_quyen thì đừng lời của cứ ông chủ nhỏ nào, anh em cái gì chứ, đợi làm rồi mới biếtvi_pham_ban_quyen, chỗ nào kiếm được tiền thì chỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó anh em, nào không kiếm tiền ai thèm anh với mày.
Chỉ là, hình như anh em mình kiếm được , mình không kiếm được tiền, cho nên, mình anh em với cậu ta, cậu tabot_an_cap coi mình là đàn em?
là, cóvi_pham_ban_quyen nên kế thừa bãi trước không nhỉ?
từ đó tiếp nối tình anh em?
Nói gì thế, toàn nói bậyvi_pham_ban_quyen thôi, kiếm một chút xíu, chị xem lát nữa còn phải tiền mua táo, này ấy mà, chưa kịp để ấm túi đã bay mấtvi_pham_ban_quyen rồi. Phương Phàm nghiêm túc nói dối không chớp mắt.
Vương Khải gật đầu lia lịa, giải thíchvi_pham_ban_quyen thaybot_an_cap cho Phương Phàm: Đúng thế, cậu nhập táo với mua hộp đóng gói cũng tốnbot_an_cap không ít tiền đâu.
cảm suýt khóc, đúng là người anh em nhất đời này của tôi!
Lát tôi một ngụm, còn cậu thì cạn nhé!
tỷ liếc nhìn Khải , nhưng lại thì mình cũng không hiểu rõ lắm, cũng tại mình nghe hết câu chuyện đã vội vàng xông ra ngoài. Sauvi_pham_ban_quyen đó cô xoa tai cho Phương Phàm: Xin lỗi nhé trai, nữa chị mua cho bịtleech_txt_ngu tai, coi như lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bồi lỗi.
Chị nói thế là quá coi em là người ngoài .
Xì. Dung tỷ đứng xì tiếng, rồi mới eo rời .
Anh em, lỗivi_pham_ban_quyen nhé. Vương Khải nhiên lên xin lỗi.
Sao ? Cậu lén lút ăn vụng lưng tôivi_pham_ban_quyen à? Sao lại nóileech_txt_ngu lời sướt mướt thế.
Mẹ mày. Vương Khải đang uvi_pham_ban_quyen cảm động, liền bị một câubot_an_cap này củavi_pham_ban_quyen Phàm làm cho sặc khói chớt.
Phương Phàmvi_pham_ban_quyen mở một chai nước đưa choleech_txt_ngu Vương Khải, Vương Khải hực lườm một cái, sau đó đầu tập trungbot_an_cap cày đơn.
Vừa nãy Khảivi_pham_ban_quyen ra mặt cho mình, cậu nhìn thấy rõ . Đã là người ba mươi mấy đầu , người để giao tâm thực sự chẳng có mấy, đa phần đều là diễn kịch cho xem. Cho phần lớn thời gian cậu đều phải quan sát nhạy bén, chẳng cách nào khác, thói quen ăn với lãnh đạo luyện ra đấy, chỉ sợ sếp uống rượu mà mình chưa kịp rótvi_pham_ban_quyen, cuối chỉ nghe thấybot_an_cap tiếng ho nhắc nhở.
Kiếp không mốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quan hệ với Vương Khải, sau này đỗ đại học trọng điểm, ấy một trường cao học đại.
Trong sự chuyển biến ngầm ấy, có ảo giác rằng mình là cá chép rồng, còn cậu ấy vẫn là con tôm nhỏvi_pham_ban_quyen, dẫnvi_pham_ban_quyen đến mối quan hệ của hai người theo thời gian , vẫnbot_an_cap là em, có việc lớn gì cũngbot_an_cap thông báo một tiếng, nhưngbot_an_cap cũng chỉ dừng lại ở đó.
Đến khi xã hội, có một về , Vương Khải lái Audi đến đón, mới biết giữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai người thực ra đã có khoảng cách từ lâu.
Cuộc sống sau này của cũng không tệ, sau khi chấn chỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cát mà bố cậu ấy thôn tính một cách dã man đều thu hồi, cũng phải vào tù ngồi ba , nhưng tiền bạc thì vẫn tiêu hết.
Nhưng cũng phải may mắn, cậu vào tù sớm, nếu đợi đến lúc trấn áp mạnh tay thì còn trọng hơn, ba năm tù chắc chắn là không đủ. Nhưng nghĩ lại, ba năm đối với bố cậu ấy có lẽ rồi, chẳng phải sao, có người lỗi, sao thể những điều khoản viết pháp luật để đo lường , ông ấy là người có đóng góp cho hội.
Đánh thêm ván nữa rồi ra ngoài cơmvi_pham_ban_quyen nhé.
Vừa nãy Trương Văn Văn cứvi_pham_ban_quyen nói bóng nói gió hỏi tôi làbot_an_cap tại sao cậu khôngvi_pham_ban_quyen tặng quà Giáng cho Triệu Nhã. Vương Khải tháo nghe hỏi.
Tôi nói tặng quà cô ta bao giờ?
Cậu trướcleech_txt_ngu đây chẳng phải vẫn luôn tặng sao? Quà năm mới, sinh nhật, mùng 8 tháng 3, quà tế thiếu nhi 1 tháng 6, Giáng sinh, Tếtbot_an_cap Dương lịch. Vương Khải bấm ngón tay tínhleech_txt_ngu toán, nói xong nhịn được mà bồi thêm một : Thật là phiền , nếu không phải tính hộ cậu, tôi cũng chẳng biếtvi_pham_ban_quyen có nhiều ngàyvi_pham_ban_quyen lễ cần tặng quà thế, bà là làm người ta bực mình.
Nhiều ngày lễbot_an_cap thế mà tôi tặng hết à? Đúng là tạo nghiệp mà. Bảo côvi_pham_ban_quyen ta trả lại đây! Phương rỉ một tiếng, hèn gì thờibot_an_cap ba sống túng thiếu thế, hóa tiền vào đây hết rồi!
Vương Khảivi_pham_ban_quyen mở khung chat với Trương Văn Văn: Phương bảo ấy chưa từng nói sẽ cho Triệu Nhã.
Cáileech_txt_ngu quái gìbot_an_cap thế? Chẳng phải cậuvi_pham_ban_quyen ấyvi_pham_ban_quyen bảo là hay gì đó sao, trước đây năm nào cũng mà.
không tặng nữa không được ? Phụ nữ đúng là rốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Phương Phàm tặng cô ta bao quà lễ tết, có thấy cô ta tặng lại Phương Phàm lấy một món quà sinh nhật nàobot_an_cap đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Tao còn nhớ đợt sinh nhật Phương Phàm, taobot_an_cap phải năn nỉ Nhã đi một bữa cơmbot_an_cap, cô ta bảo không thời gian. Kết quả lúc tao đang đi đánh nhau, lại thấy mày với Triệu Nhã ngồi ăn bún gạo, hừ, thế mà gọi là không gian à? Vương Khải nhắn của Trương Văn Văn, tức nổi cáu.
Vương Khải, cậu lại đi đánh nhau!
Vương Khải nhìn thấy câu trả lời , gửi thẳng ba dấu chấm than . Mẹ kiếp, phụbot_an_cap thật khiến người ta phát bực, đang nói Triệu Nhã không mặt Phương Phàm đi ăn cơm sinh , mày lại đi nói chuyện đánh nhau.
Chẳng trách mình mồm bảo mẹ mình mộtbot_an_cap bà vợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phiền phức, chẳng biết gì .
Vương Khải không trả lời nữa, chẳng buồn đáp .
Cậu thấy Văn Văn chẳng tình đạt lý như Tiểu Điềm của cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút nào.
Tiểu Điềm Điềm của cậu hiểu lòng và hiểu chuyện bao, nói năng lại logic rõ ràng.
con gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, đó mà là nói chuyện à? nói lý với nó, nó lại nói thái độ với mày, nhiều khi chẳng phân biệt nổi đâu chính là .
Hai phút sau.
Sao không trả lời nữa?
Ba phútbot_an_cap .
Mình mách giáo viên đấy.
Bố tao biết chuyện , mách giáo thì có tác dụng quái ? Vương Khải nhắn lại ngay tức.
Triệu đang xuống dưới lầu.
Triệu Nhã, sao cậu lại ngoài kia đọc sách , mà hình như cậu cũng đọc mấy, cậu đang nhìn cái gì vậy?
đang đọc . Triệu quay đầu trả lời người vừa hỏi, saubot_an_cap đó chămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chú nhìn vào cuốn sách, tỏ vẻ như mình đang nghiêm học bàibot_an_cap.
Nhìn được mười mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giây, Triệu Nhã thấy thểbot_an_cap vào đầu nữa, cô cầm điện thoại lên, thấy tin nhắn cô bạn cùng bàn gửi tới. Cô đầy mong đợi mở máy ra, rồi nhìn thấy những lời Vương Khải do Trương Văn Văn thuậtbot_an_cap .
đi lại mấy .
Nhã nhắn lại một câu: Lừa .
Sau đó cô bóp chặt cuốn sách, từ ban công đi vào phòng mình.
Đóng lại, ngồi trước bàn , Triệu Nhã đọc lạivi_pham_ban_quyen tinleech_txt_ngu nhắn của Văn một lầnbot_an_cap nữa, đó đỏ hoe mắt: Đồ !
Làm hại mình nhận được món quà nào! đã không nhận quà của những người đấy!
Không thèm thèm quan tâm đến cậu nữa!
Triệu Nhã gục xuống học, nghĩ càng tức, càngvi_pham_ban_quyen nghĩ thấy uất ức.
Sau khi uống một trận rượu mừngbot_an_cap theo kiểu anh tùy ýleech_txt_ngu còn cạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sạch, dưới mởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Hy Hy, Phương Phàm vật , ngủ say như chớt.
Những tiếp theo, Phàm đều lớp nghiêm túc, tối đến sang Trần Hy Hy học tập chăm chỉ.
Cậu biết Hy Hy có mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuốn nhật ký rất quý giá, cậubot_an_cap thực sự thấy buồn cười, bởi vìvi_pham_ban_quyen lúc đó trong đầu cậu hiện một câu nói:
Người chính trực ai đi viết nhật ký chứ?
Chỉ là cười xong cậu lại thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có chút bi ai, rõ ràng là một hành vi được khuyến khíchvi_pham_ban_quyen, lại trởvi_pham_ban_quyen thành một câu đùabot_an_cap lỗi thời thế này? Nếu không có nhật ký, làm sao có tìm hiểu được rỡ của mấy ngàn văn nước , chẳng lẽvi_pham_ban_quyen lại như mấy anh bạn láng , nhắcbot_an_cap đến năm trăm năm trước đã thời viễn cổ, cả đềubot_an_cap quy thần thoại sao.
Ashborn
4/7/2026 lúc 11:58 chiềura thêm chương bộ này đi bạn
thuthureview1
7/7/2026 lúc 3:55 chiềutruyện full rùi mà bạn ơi 🥰