Chương 1: Tử vụ phá thành
Khi Giang trượt người ngồi bệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống đất theo cánh cửa chống trộm, sau anh còn dính những sợi sương tím lành lạnh, cảm giácbot_an_cap bết khiến da tê dại.
Vếtleech_txt_ngu thương trên vai bỏng rát như lửa đốt, những máu đẫm chiếc áo sơ mi vốn lổ vết cà phê đá, dính dớp hòa cùng đau khiến anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nhịn mà rít lên một hơi qua kẽ răng.
Cái cảm giác kinh hoàng khi kề cái chớt nãy vẫn chưa biến, chân bủn rủn không chút sức lực, đến mức chẳng dám giơ tay chạm vào thương.
Đừng vào! Tay bẩn lắm, dễ nhiễm trùng đấy!
Giọng Tô Hiểu run vì lo lắngvi_pham_ban_quyen, và túi bánh quy nén trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng cô rơi xuống kêu loảng xoảng, nhưng cô cũng chẳng buồn .
Cô ngồi thụp , ngón tay lơ lửng phía trên vết thương của Giang như muốn chạm vào lại thôi, cuối cùng dám nhàng đỡ lấy tay không thương của anh, sức kéo anh dậy.
Vào nhà trước đã, ngoài hành lang toàn cái sương tím quái quỷ này, ở không lại mọc gì khác đâu.
Giang Thần thở dốc gậtbot_an_cap đầu, đầu óc rối như tơ vò.
một giây trước còn đang thầm vui sướng vì sắp được chính thức nhận việc sau thực tập, giây tiếp theo đã bị một con mèo biến đè nghiến cửa xé, sự thay mặt này khiến anh chỉ muốn thề.
Điều vô lý hơn nữa làleech_txt_ngu âm thanh đột vang lên trong , và người phụ nữ lạ mặt xuất hiện từ hư không .
Anh ngước mắtleech_txt_ngu nhìn Tần Liệt đang phía trước mình.
Cô giữ tư thế cảnh giới, tay cơ khí buông thõng sườn, lớp vỏ thép màu bạc lạnhleech_txt_ngu lẽo dính vài nước dãi mèo, phản chiếu đanh thép dưới lànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sương tím ảo.
Cô không quay đầu lại, ánh mắt khóa chặt vào bóng tối nơi góc cầu , hơi thở nhẹ đến mức gần khôngvi_pham_ban_quyen thể nghe .
Cái vẻ sạch sẽ khi phủi lông mèo lúc nãy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảnh giác đã ăn sâu vào xương tủy.
Chìa .
Tầnbot_an_cap Liệt đột ngột lên , giọng nói lạnh lùng, ngắn gọn, không một từ thừa thãi.
hơibot_an_cap nghiêng khuôn mặt, đôi mày vẫn lạnh lùng như cũ, ánh mắt quét qua chùm chìa khóa trong tay Giang , nhở một cách dứt khoát.
Giang Thần lúc này mới sực tỉnh, nhận mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn đang đờ người cầm chìa khóa.
Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giơ tay định cắm vào ổ, nhưng bả vai vừa cử động đã kéo theobot_an_cap cơn đau thấu xương, tay run lên, chùm chìa khóa rơi loảng xoảng xuống bậc thang rồi lăn ra xa.
Mẹ kiếp
chửi một tiếng, chống tay xuống đất định cúi người nhặt, nhưng vừa động, mồ hôi lạnh lấm trên trán .
Tôbot_an_cap Hiểu vội giữ anh : Anh cử động, emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
gái nhỏvi_pham_ban_quyen nhanh nhẹn bò tới nhặt chìa khóa, mái tóc đuôi ngựa quét qua lớp bụi trên , ống quần lại dính thêm một tầng đất cát.
cầm chìa , ngón tay hoạt tìm đúng chìa cửa sắt, tra vào ổ khóa.
khóa chớt tiệt này bình hay lắm, hôm nay xin đừng có giở quẻ.
Cô lẩm bẩm lầmvi_pham_ban_quyen rầm, cổ tay dùng lựcvi_pham_ban_quyen vặn mạnh, một tiếng cạch lên, ổleech_txt_ngu khóa cuối cùng bật mở.
Liệtvi_pham_ban_quyen đẩy cửa vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước, cánh tay cơ khí đưa lên , cô lách nửa người vào quét mắt một lượt.
Xác nhận trong thời không có gì bất , cô mới nghiêng người lối, dùng ánh ra hiệu hai người nhanh chóng vào trong.
Tô Hiểu dìu Giang dậy, lôi anh nhà, bước chân đầy vẻ hoảng loạn.
Giang Thần vừa bước qua ngưỡng cửa, hươngbot_an_cap quen thuộc căn phòng thuê hòa lẫn mùi tanh nồngbot_an_cap của sương tím vào mũi, kỳ quái đến mức khiến ta buồn nôn.
định quay tayvi_pham_ban_quyen đóng cửa lại, nhưng Tần Liệt đã tay chặn cửa, tay nhẹ không nặng, vừa độngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tác của anh.
Khép không kín.
Cô nói ngắn gọn, đầu ngón tay gõ gõ vào khevi_pham_ban_quyen hở giữa cửa sắt vàvi_pham_ban_quyen cửa, những sợi sương tím nhạt đang men khevi_pham_ban_quyen hở đó chui vào trong nhà.
Tim thắt lại, ý từng hằn sâu trong lại hiện lên lần nữa: Nếu không phong tỏa cánh cửa này, nay tránh mèo, ngày mai chưavi_pham_ban_quyen chắcleech_txt_ngu đã tránh thứ khác.
Hiểu cũng nhìn thấy làn sương tím đang len lỏi vào, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức tái đi vài phần.
Cô quẳng đống nhu yếu phẩm trong lòng lên tủ giày ở lối , xoaybot_an_cap người chạy biến vào phòng khách:
Nhà anhvi_pham_ban_quyen mấy tấm ván thừa hồi trước không? Cả băng dính với búa nữa?
Ở thùng đồ trên ban công ấy! Giang Thần hô một , đi theo nhưng vết thương ở vai lại khiến anh khựng lại tại .
Anh tựa vào tường lối vào, nhìn vai rỉ máu của mình, trong vừa bực bội vừa nôn nóng.
Tăng ca mức thân tàn ma dại, giờ thành kẻ phế vật kéo chân người khác, đến cả việc nhặt chìa hay đóng cửa cũng làm không .
Liệt đã đi ra ban côngleech_txt_ngu, một tay lật nắp thùng chứa đồ.
Bên chất đầy những gỗ cũ còn sót lại khi sửa sang nhà cửa, băng dính chống thấm bản rộng, cùng một hộp đinh và chiếc búa nhổ đinh.
Cô một tấm ván vặn kínvi_pham_ban_quyen khe cửa, xách nó quay lại lối vào, độngleech_txt_ngu tác dứt khoát không một dư thừa.
Tô Hiểu theo , ôm băng dính và búa, cái miệng nhỏ nhắn không ngừng lải nhải:
Cái sươngleech_txt_ngu tím này tà môn quá, chó lầu sủa cũng không bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thường, chắc chắn là biến rồi.
Cũng may nhanh, vơ đượcleech_txt_ngu đồ ăn ở siêu thị, chậm một bước thôi là bị nhốt ở ngoài rồi.
Tần Liệt đáp , cô tấm ván vào khe cửa sắt, căn chỉnh vị trí.
Cô nhận lấy đinh vít từ tay Tô , cầm búa đóng thẳng điểm tiếp giáp giữa tấm và khung cửa.
Tiếng kim loại va trầm đục vang lên cực rõ trong , mỗi nhát đều chắc nịch, không hề qua .
Tô Hiểuleech_txt_ngu ngồi xổm bên cạnh giữ tấm ván, thỉnh ngước mắt liếc vết thương của Giang Thần, ánh mắt đầy vẻ lo lắng.
Giang Thần tựa tường nhìn hai người bận rộnleech_txt_ngu, lòng anh ấm áp một chút, nhưng cũng bao bởi cảm áy đậmvi_pham_ban_quyen.
Anh thử nhấc cánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay bị thương định giúp đưa đinh vít, nhưng vừa mới động đậy đã bị liếc nhìn một cái.
Ánh mắt đó không hungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dữ, nhưng viết rõ ràng dòng đừng phức.
Giang Thần rụt tayleech_txt_ngu lại, đành tựa vào tường thở dốc, tầm mắt vàobot_an_cap xác con mèo biến dị ngoài hành lang.
Con mèo mướp béo múpbot_an_cap vốn thường vẫn cọ vào chân anh đòi xúc xích, lúc này đang nằm vắt vẻo trên tay vịn cầu thang, cơ thể vặn vẹo biến , vừa đáng tởm vừa khiến người ta xótnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xa.
Sương vẫnbot_an_cap lan tỏa lang, bao phủ mọi thứ trong màn ảo.
Xa xa thấp thoáng tiếng la củabot_an_cap hàng xóm và tiếng gầm rú của vật, vọng lại qua các tầng , mơ chói tai.
Lòng Giang chùng xuống, đây không phải là con quái vật ngẫu nhiên, mà là cả giới đã thay đổi rồi.
xong rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tần Liệt cất búa, nửa bước, nhìn khe đã được kín bằng ván gỗ, tím hoàn bị chặn đứng ở bên ngoài.
Cô lại cầm cuộn băng chống thấm, quấn từng vòng quanh các nối giữa ván gỗ và khung cửa, bịt kín không kẽ hở.
Tô Hiểu đứngleech_txt_ngu dậy phủi trên tay, thở phào nhẹ nhõm: này thì sương không vào , vật cũng tông cửa vào được nữa.
Thần cuối cũngbot_an_cap hồi sức, chống tường chậm rãi di đến cạnh ghế sofa ngồi xuống.
Cơn đau ở vai vẫn rõ mồn một, anh cúi đầu nhìn vết máu thấm sơ mi, không nhịn được than vãn: là đen đủi, ngày đầu tiên chính thức việc lạibot_an_cap phải chuyện quái quỷ , tiền nhà còn chưa đóng mà suýt nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì mất .
Tô Hiểu vội vàng chạy lại, lục hộp y tế trong ngăn kéo ở lối vào: Đừng nghĩ vẩn nữa, xử lý vếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước đã, nhiễm trùng mới phiền phức .
Cô ra cồn và gạc, quỳ xuống trước mặt Giang Thần, nhàng rửa vết thương cho anh, miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm.
Sau đừng ca muộn thế nữa, thời này đổi thay rồi, an toàn là trên .
Lúc nãy chị giỏi thật đấy, một đánh bay mèo quái luôn, chị ấy là ai thế? Anhleech_txt_ngu có quen không?
Giang Thần ngẩn người, nhìn về Tần Liệt cảnh giới bên cửa sổ.
Cô đang nhìn ngoài khu chung cư bị bao phủ bởi màn tím, tay cơleech_txt_ngu khí nhẹ nhàng tì lên cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, quanh thân vẫn toát ra lạnh lùng khó gần.
Anh cũng không Tần Liệt là ai, chỉ biết cô là người được triệu hồi từ giọng nói trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm , để anh.
Không biết. Thần nói thật, giọng nói mang theo vài phầnleech_txt_ngu mờ, Lúc nãy khi sắp chớt, cô ấy nhiên hiện.
Tần nghe vậy hơi nghiêng đầu, ánh mắtleech_txt_ngu quét qua hai người, giải thích thêm, chỉ nhàn nhạt lại một : Lo dưỡng thương đi.
xong cô lại quay đầu đi, tục nhìn chằm chằm vào màn sương tím ngoài cửa sổ, canh giữbot_an_cap chặt chẽ mảnh không gian nhỏ bébot_an_cap căn phòng thuê nàyleech_txt_ngu.
Ánh đèn trong phòng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nguồn duy nhất lúc này, ngăn cách làn sương tím và tiếng gầm rú ngoài cửa, nơivi_pham_ban_quyen trú ẩn an ổn nhất trong thời loạn lạc.
Giang Thần nhìn cửa đã bị bịt kín, nhìn Tô Hiểu đang bận bên cạnh, và Tần đang cảnh giới bên cửa sổ, sự hoảng loạn trong dần bình phục.
Bất kể thế giới biến thành bộ dạng gì, ítleech_txt_ngu nhất hiện tại, anh cóleech_txt_ngu cánh cửaleech_txt_ngu bịt kín này, và có hai người để dựa .
sâu trong ý thức, bóng hình thẻ mờ ảo kia vẫn im lìm ẩn nấp, lặng lẽ chờ đợi cuộc khủng tiếp theo giáng .
Chương 2: Nhặt rác giữ cửa, nửa không rời
ngón tay Giang Thần bấuvi_pham_ban_quyen chặt vào cánh tay Tô Hiểu, lực đạo vô thức .
Tiếng cào khẽ như có như không phát ra sâu trong hành lang giống như những cây kim nhỏ đâm vàovi_pham_ban_quyen màng , khiến dây thần kinh vừa thả lỏng đôi chút của lại lập tức căng ra như dây đàn.
Tô anh mức loạng choạng, tấm bìa cáctông trên tay rơi bộp xuống đất.
khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dám ra tiếng động, chỉ bám sát vào mạn sườn phải không bị thương của Giang Thầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bàn nhỏ túmvi_pham_ban_quyen chặt lấy vạt áo anh, đến cả nhịp thở cố tình nén nhẹ lại.
Làn sương tím lờ lững quanh chân, cảm giác lạnhleech_txt_ngu lẽo khiến lưng cô gai lạnh. Sự nhẹ nhõm khivi_pham_ban_quyen nhặt được đồ ban tan sạch sành , chỉ còn nỗi hoảng lấp đầy lồng .
Bóng dáng Tầnleech_txt_ngu Liệt đứng nơi góc rẽ lại trầm thêm vài phần.
Cánh tay cơ khí hoàn toàn nâng lên trước , vỏ màu xám bạc ánh lên tia lạnh bóng tối. Tiếng khớp xoay nhẹ truyền đi rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch hành lang.
Cô không quay đầu lại, nhưng đã chắn chính xácbot_an_cap giữa hai người họbot_an_cap và bóng tối. Tư thế đứng của chuyển sang kiểu tấn cung vững , sàng nghênh chiến với bất thứ lao tới.
Giang Thầnleech_txt_ngu chằm chằm nhìn khoảng không tối đặc phía dướivi_pham_ban_quyen cầu thang, cổ khẽ chuyển động.
không đánh cượcvi_pham_ban_quyen là thứ gì, chỉ biết rằng lúcleech_txt_ngu này tuyệt đối không thể chần chừ thêm nữaleech_txt_ngu, đóng chặt cửa con đường sống duy nhất.
nó tới, Liệt nếu giải quyết được thì hãybot_an_cap đánh nhanh nhanh. Anh hạ thấp giọng, nói , Giải quyết lập tứcvi_pham_ban_quyen đóng , một giây cũng không được .
Dứtbot_an_cap lời, một cái bóng nhỏ xám từ góc cầu thang vụt lao ra.
Đó là một con chuột dị, kích thước to hơn hẳn chuột thường, lông rụng lởm chởm, răng nanh . vuốt của nó cào lên bậc thang xi măng tạo ra những âm thanh chói taileech_txt_ngu, thẳng phía cửa phòng.
Tim Giang Thần lên tận cổ họng, anh theo bản năng kéo Tô Hiểu ra sau cánh cửa.
Vết thương ở vai vừa cử động đã đau điếngbot_an_cap, mồ hôi hột tức rịn trên trán, nhưng anh vẫn nghiến răng chịu đựng, che chở cô ở phía sau.
Tần Liệt cử động.
Không một động thừa, cơ vung ngang với lực đạo khoát, nện chínhleech_txt_ngu xác vào người con chuột biến dị.
Sinh vậtvi_pham_ban_quyen nhỏ còn chưa kịp ra tiếng kêu thảm đã như một viên bị bắn bay đi, đập mạnh vàovi_pham_ban_quyen tường rồi đổ ập thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một đống, hoàn thở.
chuỗi động tác nhanh đến mức chỉ còn lại một tàn ảnh. Khi thu hồi cánh tay cơ khí, đôi lông của khẽ nhíu .
Lớpleech_txt_ngu vỏ thép dính chút dịch nhầy của chuột khỏi nhẫn, căn sạch lại bắtbot_an_cap đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tái phát.
Giải quyết xong rồi.
Cô lạnh lùng nói, giọng điệu không chút gợn sóng, nhưng chân vẫn không nhúc nhích, tiếp tục canh giữ tại chỗ để xácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận lang không còn động tĩnh nào khác.
Giang Thần thở phàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhẹ , lưng áo đã đẫm mồ hôi lạnh.
Anh bám vào khung cửa, đến mức nghiến răng, cũng buồn để tâm đến hình tượng, quay đầu vẫy taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với Hiểu: Nhanh, đưa miếng và keo cho anh.
Tô Hiểu này mới thở mạnh, vội vàng cúi xuống nhặt miếng nhựa, rồi quờ lấy nửa chai kính vừa rơi mất.
Miệng chai bị keo khô đóng cứng, cô vặn vài cái khôngbot_an_cap ra, ruột : này tắc rồi, dùng sao bây giờ?
Đưa anh.
Giang Thần đưa đón lấy, dùng tay phải không bị thương cầm chìa khóa, đâm mạnh miệng chai keo.
Khoảnh khắc lớp cứng bị chọc thủng, keo nửa đông đặc chảy ra một ít, nháp trên đầu ngón tay. vẻ mặt ghét quệt mạnh vào cửa.
Tô Hiểu lập tức ép miếng nhựa vào khe cửa nhất, đôi tay nhỏ nhắn ấn chặt không dám buôngleech_txt_ngu.
này được ? Có bị lọt vào ? ngẩng đầu hỏi, mắt vẫn thỉnh thoảng liếc phía hành , sợ sẽ thứ gì đó lại nhảy ra.
Ấn đừng cử động.
Giangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thần cầm chai keo, men theo kẽ hở giữa miếng nhựa và cánh cửa từ vào.
Vết làm cánh tay anh run rẩy, đường keo đi vọ, cũng chẳng màng đến chuyện đẹp xấu, chỉ cầu sương bị chặn đứng hoàn toàn bênbot_an_cap ngoài.
Sau khileech_txt_ngu nhận an toàn, Tần Liệt chậm rãi bước tới.
liếc nhìn bàn tay phảivi_pham_ban_quyen đang run bần bật của Giang Thần, không lời nào mà chỉ đưa tay đón chainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net keo. Đầu cô phát lực, đều đặn vào hở còn sót lại.
Động tác của cô vôvi_pham_ban_quyen cùng chãi, chẳng mấy chốc đã phong tỏa miếng nhựa kín mít, sương tím không còn cách nào len lỏi vào dù chỉ một chút.
Giang Thần nhìn cánh tay mỏi của mình, lòng có chút tự áibot_an_cap.
Vốnbot_an_cap định tự mình ra tay, quả trở thành người cần được chăm sóc. mím môi, nuốt ngược lời định phàn nàn vào trong, chỉ lý nhí một tiếng cảm ơn.
Tần Liệt đáp lại, cô lấy khăn giấyleech_txt_ngu từ trong túi , cúinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu tỉ mỉ lau sạch vết bẩn tay cơ khí, từng chút một, vô nghiêm túcleech_txt_ngu.
Đến lớp vỏ thépleech_txt_ngu khôi phụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net độ bóng, cô mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vò nát tờ giấy, ném đống đồ đạc lộnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên cạnh.
Còn cáctông .
Giang Thần chỉleech_txt_ngu mấy cái thùng chuyển nhanh dưới chân, Tô Hiểuleech_txt_ngu hiểu ý ngay lập tức, người mở từng tấm bìa đã ép ra, chồng thành một xấp dày.
Sức cô không lớn, xấpbot_an_cap bìa có chútbot_an_cap vất vả, khuôn mặt đỏ bừng lên.
Tần Liệt tiện tay đónnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , đem cả xấp bìa chắn sau cửa, vừa vặn chặn ngay vị trí tay nắm.
Lớpbot_an_cap bìa dày chặt vào cánh cửa, dù có quái vậtbot_an_cap lao vào húc cũng có thể chống đỡbot_an_cap thêm được .
Làm xong cả, ba người mới thực sự thở nhẹ nhõm.
Sươngbot_an_cap tím đã bị ngăn cách , trong phòng chỉ còn lại mùi chát nhạt nhẽo. Mùibot_an_cap tanh và bóng tối ngoài hành lang đều đãleech_txt_ngu bị gia cố tạm thời ngăn cách ở thế giới .
Giang Thần vào cánh cửa ngồi bệt xuốngbot_an_cap đất, cơn đau ở vai trái lại ập tới, mãnh liệt hơn cả lúc nãy.
nghiến phát ra tiếng, phần trước trán mồ làm ướt sũng, bết trán, cùng nhếch nhác và mệt mỏi.
Hiểuvi_pham_ban_quyen ngồi xổm cạnh, cuối cùng cũng dám nhìn kỹ vết của anh.
Máu đã thấmbot_an_cap đẫm chiếc sơ mi, ra một mảng lớn màu đỏ thẫm. Viền mắt cô hơi đỏ lên, chạm vào nhưng lại không dám, giọngbot_an_cap nói nghẹn ngào: Chảy nhiều thế này, phải lý ngay thôi, không là bị viêm đấy.
Trong nhà có hộp y tế, ở ngăn tủ tivi ấy. Giang uể oải lên tiếng. Cơn buồnvi_pham_ban_quyen ngủleech_txt_ngu sauleech_txt_ngu giờ việc trộn lẫn đau đớn ập đến, anh chẳng sức càm nữa.
Tô Hiểu lập tức đứng dậy vào trong phòng, chiếc đuôi ngựa vẫy vẩy đầuvi_pham_ban_quyen, cái miệng nhỏ lại bắt đầu lẩm bẩm: Đều tại cái tím chớt tiệt , tối hômvi_pham_ban_quyen nay đang lành lại thành ra thế này, biết thế tôi đã ngoài
Tần Liệt tựa cạnh , taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơ khí buông thõng bên sườn, trở về tư thế thả lỏng.
Ánh mắt cô lướt qua khe đã bị bịt kín, lại nhìn ra hành . Sau xác tạm thời an toàn, cô dời mắt sang vết Giang Thần, nhạt lên tiếng: Đừng gồng, thì cứ nói.
Giang Thần ngẩn người, không người phụ nữ lạnh lùng lại chủ động quan tâm mình.
Anh nhếch môi, định giả vờ như không sao, nhưng vết thương chợt nhói lên anh không nhịn được mà hít một lạnh: chớt không nổi đâu, chỉ là hơi đau chút thôi.
Tần Liệt nói thêm gì nữa, dịch bước gần anh hơn bước, vẫn giữ tư thế cảnh giác nhưng vô hình trung lại mang đến cho anh cảm giác an toàn hơnleech_txt_ngu.
Tô Hiểu rất nhanh đã hộp y tế chạy lại, ngồi bệt xuống đất tìm kiếmvi_pham_ban_quyen cồn đỏ và gạc y tế.
Động tác của cô nhẹ nhàng hết mức thể, giúp Thần xắn ống đẫm máu lên. Khi bông tẩmbot_an_cap cồn chạmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào vếtleech_txt_ngu thương, ngườivi_pham_ban_quyen cứng đờ lại, nhưng anh vẫnleech_txt_ngu cắn răng không phát ra tiếng động nào.
Nhịn một chút nhé, sắp xong rồi. Tô Hiểu khẽ an ủi, đầu tay hơi rẩy.
Cô gấp lại, nhẹ nhàng đắp lên vết thương rồi dùng băng thun quấn lại từng vòng. Kỹ thuật chuyên nghiệp lắm nhưng lại vô cùng tâm huyết.
Thần cúi đầu nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô gái nhỏ đang bận rộn trước mặt, lại nhìn Tần Liệt đứng gácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên cạnh, nỗi hoảng loạn ngày tận thế trong lòng dần bị một tia ấm áp tan.
Căn thuê chỉ có một mình anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, giờ đây lại trở thành điểm tựa duy nhất của trong thời loạn lạc.
Sâu thức, hìnhleech_txt_ngu bóng mờ ảovi_pham_ban_quyen tấm thẻ bài khẽ lóe lên mộtbot_an_cap cái. Không có âm thanh, không có nhắc nhở, nhưng lại khiến Giang cảm rất rõ .
Tấm thẻ bài xuất hiện hư không , bảo vệ bất ngờ giáng này, cùng với cô gái chu đáo bên cạnh, sẽ là toàn bộ chỗ dựa để anh sống sót trong thờibot_an_cap thếbot_an_cap.
Bên sương tím vẫn bao , hành lang vẫn tàng hiểm nguy.
Nhưng phía sau cánh cửa phòng 302 này, lớpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng thủ đầu tiênbot_an_cap đã dựng lên.
Tấc đất nhỏ bé này là trúleech_txt_ngu ẩn tạm thời, là cửa ải tiên để họ lấy mạng sốngbot_an_cap trongvi_pham_ban_quyen ngày tận thế.
Giang Thần tựa lưng vào cửa, từ mắt lại, bình ổn lại những đang cuộn tràovi_pham_ban_quyen.
Anh biết, mới chỉ là bắt . Những ngày tháng nàyvi_pham_ban_quyen, anh dựa vào cánh cửa này, vào những người bên cạnh để từng bước đi tiếp.
Chương 3leech_txt_ngu: Sau khi đóng cửavi_pham_ban_quyen, hơi dốc vàbot_an_cap hiểm họa ngầm
Sương tím bồng bềnh nơi hành lang, nhìn chẳng quá ba mét, bên ngoài còn lạileech_txt_ngu một mảnh màu thẫm mờ ảo.
Cánh cửa chống trộm được bịt kín bằngleech_txt_ngu nhữngvi_pham_ban_quyen miếng nhựa và keo dán, mùileech_txt_ngu tanh nồng trong đã nhạtleech_txt_ngu ít nhiều, nhưng khiến lồng ngực người bách.
Giang tựa lưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa, vết thương nơi vai vẫn âm ỉ đau. bịvi_pham_ban_quyen máu thấm đẫm trở nên bết dính, chặt da , mỗi khi cử động đều theo cơn đaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến thái dương anh nhẹ. Anh không lên tiếng, chỉ cau mày đầy phiền muộn, ánh rà soát từng tấc một khắp căn phòng.
Khe hở cửa sổ lớn đến mứcleech_txt_ngu có thể nhét vừa đầu ngón tay, từng sương tím nhạt len lỏi vào trong, đổ những bóng vụn xuống góc tường. Những vết nứt li trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tường, lưới tản nhiệt gió bị , và lỗ nhỏ chưa được bịt kín quanh khung cửa, tất cả đều là những hiểm họa khôn lườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
nãy chỉ một khe cửa nhỏ thu hútbot_an_cap đàn chuột biến dị, nếu cứ để mặc những lỗ hổng này, sớm muộn gì chúng cũng dẫn dắt một đám thứ còn phiền hơn tới .
Cửa sổ cũng bịleech_txt_ngu rỉ sương. Anh khàn giọng lên tiếng, ngữ khí không nổi sự nôn nóng.
Tô lập tức ngẩng , đôi mắt lên. Cô luôn để tâmleech_txt_ngu đến việc sửa sang này, lại còn thích mày mò thủ công, thế nên nhanh nhẹn tìm trong đống đồ đạc lộn xộn.
Tôi báo cũ với băng keo bản rộng đây, đểleech_txt_ngu dán tạm một lớp ngăn sương đã! Ván gỗ thì để hãy tìm, giờ cứ dùng tạm thế này.
Tay chân cô thoăn thoắt, xếp báo thành những lớp dày rồi áp khe cửa, quấn băng keo chặt chừng mấy vòng. Độngbot_an_cap tácvi_pham_ban_quyen của cô không quá chỉn chu, các gócleech_txt_ngu vẫn còn hơi vênh, nhưng quả thực đã ngăn được làn sương tím đang rò rỉleech_txt_ngu vào trong.
Thế này chắc trụ một látnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đợi khi nào tìm đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ván gỗ đinh vào thì sẽ an toàn hơn.
Giangbot_an_cap Thần ừm một tiếng, khôngleech_txt_ngu nóileech_txt_ngu gì thêm. Hiện tại ngay cả việc nhấc cũng thấy khó khăn, có người giúp một tay đã tốt hơn nhiều so với việc đơn độc chống chọi trong giới mạt này.
Tần Liệt đứng ở trí hơn một chút, cánh tay cơ khí buông thõngbot_an_cap tự nhiênleech_txt_ngu, quanh thân vẫn còn vương lại hơi lạnh sau trận chiến vừa . Cô nhìn Tô Hiểu cửa sổleech_txt_ngu, chân mày khẽ nhíu lại, ràng là không hài lòng với cách thức thô sơ này nhưng cũng không tiếng ngắt lời. Cô chỉ lẳng lặng đến bên cửa , dùng ngón cơ nhấn nhẹ phần băng keonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị vênh để đảm bảo đã dính chắc, sau đó mới lui vị cảnh giới.
Cô ít nói, nhưng luôn âm thầm canh giữ hướng nguy hiểm cho đồng đội.
phòng vào yên tĩnh, chỉ lại tiếng thởbot_an_cap dốc của ba người vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng sương tím chuyển nhè nhẹ ngoài cửa sổ.
Giang Thần nhắm mắt lại, cơn đau vết thương ở vai từng đợtbot_an_cap tới, cảm giác mệt mỏi đè nặng khiến anh khôngvi_pham_ban_quyen nổi mắt. Anh hiểu rõ đây chỉ làbot_an_cap sự yên bình tạm thời. Lỗ chưa lấp hết, vậtvi_pham_ban_quyen tư ổn định, ngay vết thương cũng chưa được xử lý tử tế, nơi trú ẩn này mới gọi là an .
Tô Hiểu thu dọn cuộn băngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net keo dưới đất rồi lại ngồi xổm xuống góc , mónnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ lặt vặt cho gàng.
Tôi dọn đống đồ nát một chút, tránh để đến bị vấp chân, lúc tìm nguyên liệu cũngbot_an_cap dễ hơn.
Vừa , lại liếc nhìn về phía vai Giang Thần, đôi lông mày nhỏ khẽ nhíu lại đầy vẻ lắng.
Tần Liệt tựa người tường, ánh mắt luôn khóa chặt vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phía hành lang, các khớp nối của cánh tay cơ khí thả lỏng nhưng vẫn trì thái thể kích bất cứ nào. Căn bệnh sạch sẽ khiếnleech_txt_ngu cô cảm thấy khó chịu vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mùi máu tươi thoang thoảng trong phòng, nhưng lúc này không có sẵn khăn giấy, cô chỉ đành thời nhẫn .
Trong sâu thẳm ý thức, bàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trú Ẩn khẽ lóe lên, đường vân đã nét hơn chút nhưng vẫn chưa thăng cấp. Nó thầm công nhận tuyến phòng thủ thô sơ nhưng hiệu quả vừa mới hình thành này.
Thần chậm rãi ra một hơi, lực vaileech_txt_ngu phải để điều chỉnh tư ngồi. Cơn đau vẫn cònleech_txt_ngu đó, nhưng Tô Hiểu đangleech_txt_ngu bận rộnvi_pham_ban_quyen trước mắt và một Tần lặng giới, cảm hoảng loạn khi phải đơn độc giữa thời mạt thế trong lòng anh bỗng đivi_pham_ban_quyen vài .
Ít nhất là ngay lúc này, không phải gồng mình chống chọi một mình.
Chương 4: Phong tỏa khe cửa, đầu tiên của căn 302
Mùi tanh của lũ chuột ngoài cửa vẫn chưa tan hết, nương khe hở của tấm mà lẩn khuất phòng, khiến lòng người không khỏi hoảng loạn. Thần nhìn chằmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chằm vào vệt keo ở cạnh dưới cửa chống , ánh mắt trầm xuống đầy nặngvi_pham_ban_quyen nềbot_an_cap. một khe hở nhỏ bằng chiều rộng móng tay lúc nãy thôi, đã kéo cảvi_pham_ban_quyen người vào chỗ chớt.
Không thể để lại lỗ thông khí nữa. Anh giọng lên tiếng, khí kiên định không chút do dự.
Một may mắn không là lần cũng có rút lui an toàn.
Tô Hiểu gật đầu lia lịa, gương mặt vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn vương nét sợleech_txt_ngu hãi, đôi nhỏ nhắn siết chặt lấy áo. Lúc nãy sựleech_txt_ngu dọa chớt rồi, cứ phong hết đi anh, một cònleech_txt_ngu hơn là bị lũ lao .
Giang Thần chống tay vào bức phía saubot_an_cap định đứng dậy, nhưng vai trái vừa mới phát , một cơn đau xévi_pham_ban_quyen lòng đột ngột ập tới khiến anh một ngụm khívi_pham_ban_quyen lạnh, thân hình lảo đảo.
Tô nhanh tay mắt đỡ lấy cánh anh, nói rõ vẻ sốt ruột: đừng cử ! Tuyệt đối đừng dùng sức, để tôi đưa đồ cho, anh cứ đạo được.
Cô chạy đi bê nốt số keo silicon và những nhựa còn lại đến bên cửa, còn cẩn thận đầu chìa khóa đâm thủng vòi rồi đưa đến phải củaleech_txt_ngu Thần.
Giang Thần lấy chai keo, chỉ thể thao tác bằng một tay. Động tác của vì vết thươngleech_txt_ngu mà có phần vẹovi_pham_ban_quyen, nhưng mỗi một lần ra tay đều biệt dùng lực, tỉ mỉ dặm thêm keo dọc theo khe cửa, bịt kínvi_pham_ban_quyen kẽ hở cố tình để trước đó, không chừa ra một chút dư nào.
Liệt thủy vẫn đứng một , tayleech_txt_ngu cơ khí buông thõng tự nhiên, các khớp hơi căng cứng, duy trì trạng sẵn sàng xuất kích bất cứ lúc nào.
Cô không thiệp vào việc dán , chỉ canh giữleech_txt_ngu chẽ mặt chính diện củabot_an_cap cánh cửa, ánh mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuyên qua khe cửa cảnh giác khả năng đàn chuột trong lang trở lại.
Trên lớp vỏ thép vẫn còn sót lại những máu từ lần tiêu diệt chuột biến dị trước đó. Chứng sạch sẽ khiến chân mày cô không ngừng giật giật, rõ ràng cực kỳ khó chịu, nhưngvi_pham_ban_quyen vẫn cắn răng nhẫn cho đến khi việc phong tỏa cửa hoàn toàn thúc, không hề di chuyển nửa .
Sau khi dán xong cuối cùng, Thần buông tayvi_pham_ban_quyen, mùibot_an_cap hóa chất nồng nặc keo silicon lập tức lấn át mùi tanh hôi bên ngoài.
Tạm thời an toàn rồi. Anh , lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, sắc mặt vẫn trắng bệch khôngleech_txt_ngu chút huyết sắc.
Tô Hiểu ngồi xổm bên anh, bàn tay nhỏ nhắn khẽ chạm vào cánh phải không bị của anh, ánh mắt đầy vẻvi_pham_ban_quyen xót xa. Anh chảy nhiều máu , thật sự cần băng bóleech_txt_ngu đơn ? Cứ tiếp tục này, vết sẽ bị viêm mất.
Vết thương , không chớt được. Giang Thần quay mặt đi, buông một câu cứng cỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cố ý né ánh mắt lo lắng cô.
Nhưng chính anh là người rõ hơn ai hết, vết thương liên tục bị tác động, cứ kéo dài thế này thì loét viêm nhiễm chỉ là vấn đề thời gian.
Cho đến khi xác nhận khe đã được bịt kín hoàn toànvi_pham_ban_quyen, Tần Liệt mới bước sang một , rút từ trong túi raleech_txt_ngu mấy tờ khăn giấy nhăn nhúm, cúi đầu tỉ mỉ lau chùi cánh tay cơ khí.
Cô lau sạch chút những vết máu và bụi bẩn bám trên đó. Sự kỹ tính đãleech_txt_ngu xương , không cho phép cô tạmbot_an_cap bợ dù chỉ một .
Khóa lỏng rồi. Cô đột ngột lên tiếng, giọng nhàn nhạt nhưng lại chỉ ra chính ẩnvi_pham_ban_quyen khác trước mắt.
Giang Thần ngước mắt nhìn lên, bản lề cửa chống trộm quả thực vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net va chạm lúc nãy mà rinh, bị tông thêmleech_txt_ngu vài lần nữa, rất có khả năng sẽ bị tuột ra .
Tìm quấn lại, quấn chặt vào.
Tô Hiểu lập tức bới đống đồ tạp nham ra một đoạn vải cũ, nhanh chạy đến bên cửa, quấn chặt nhiều vòng quanh nắm cửa và khung cửa, cuốibot_an_cap cùng sức thắt một nút .
phòng cho thuê nhỏ hẹp, nhờ những lớpvi_pham_ban_quyen gia cố thô nhưng thực này mà dần dần cóvi_pham_ban_quyen được dáng vẻ của một nơi trúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ẩn thụ, không còn là một cái rỗng bịleech_txt_ngu xuyên nữa.
Giang Thần tựa lưng vào tường, chậmvi_pham_ban_quyen rãi mắt lại.
Cơn đau ở vai trái vẫn ngừngleech_txt_ngu lan tỏa, trái tim đang lơvi_pham_ban_quyen của anh rốt cuộc cũng đã phần nào buông đượcleech_txt_ngu một .
Chương 5: Chỉleech_txt_ngu từbot_an_cap thẻ (1), bít kín khe hở cùng
Bên trong căn phòng đã hoàn toàn kín mít, không có một tia không lọt vào hay thoát ra. Nhịp dần trở nên ngột ngạt, Tô Hiểu thi thoảngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại hổn hển, trên chóp lấm tấm những mồ hôi mịn, ngay lồng ngựcleech_txt_ngu phập phồng theo từng nhịp hơi.
Thần tựa lưng vào góc tường, sâu trong ý thức, tấm thẻ Hầm trú ẩn khẽ lóe lần nữa. Không có , cũng không có chỉ dẫnvi_pham_ban_quyen bằng viết, nhưng nó giống như lời nhắc nhởbot_an_cap vô hình đang vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh rằng trong căn phòng này vẫn còn lỗ chưa được lấp kín.
cố nénvi_pham_ban_quyen sự chịu từ thương ở vai, ánh mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rãi rà soát khắp phòng, không bỏ sót một tấc nào.
Từ cửa, cửa sổ, góc tường cho đếnleech_txt_ngu sàn nhà, cuối cùng ánh mắtleech_txt_ngu dừng lại trên một vết nứt dài và hẹp nơi góc kháchleech_txt_ngu.
Lúc trước mải mê phong tỏa chính vàvi_pham_ban_quyen sổ nên vết nứt không mấy bắt mắt nhưng lại thông thẳngleech_txt_ngu ra bức tường bên ngoài này đã toàn bị bỏ lọtbot_an_cap.
nứt đằng , bít nó lại. giơ tay chỉ về hướngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , giọng nói vẫn khàn , nhuốm vài phần mệt mỏi.
Hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe tiếng chạy tới, cô đưa tay khẽ sờ lênleech_txt_ngu mặt tường, đầu tay có thể cảm rõ sự trống trải, chí còn chạm một gió mát lạnh len lỏi qua.
Nó bị ! Liệu mấy con mọtvi_pham_ban_quyen ẩm hay lũ vật có chui vào đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không? Giọng cô hơi run rẩy, bóng ma tâm lý từ chuột vừa rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn chưa toàn tan .
Có. Giang Thần khẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định chắc , không mập mờ.
Trong cái thế giới tận thế đầy rẫy những sinh vật biến dị này, bất kỳ khe hở có gió lọt qua đều có thể trởbot_an_cap thành kẽ chớt người, dù chỉvi_pham_ban_quyen rộng bằng móng đủ để những thực thể biến dị nhỏ chui quấy phá.
Anh ra hiệu cho lấy những miếng nhựa nhỏ chút keobot_an_cap dán kính còn lại. Vì vai trái hoànleech_txt_ngu toàn không thể dùng lực, chỉ cần cử nhẹ là vết thương lại đau nhói nên anh chỉ cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể thao tác bằng phải, động tác chậmleech_txt_ngu chạp có phần vụng .
Tô muốn tiến lên giúp nhưng lại mình dán không chắc chắn sẽ để mầm họa, đành ngoan ngoãn đứng bên cạnh giữ chặt vật liệu, phụ tá cho anh.
Tần Liệt im lặng bước , không có động tác thừa thãi nào, ngón tay cơ khí khẽ ấn một của miếng .
Lực tay của rất vững, chuẩn xác và không hề , vị đặt tay cũngleech_txt_ngu tránh khỏi vai trái đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thương của Giang Thần, nhường chobot_an_cap anh đủvi_pham_ban_quyen không gian để quấn băng keo.
không nào, thậm ánh mắt cũngvi_pham_ban_quyen chẳng dừng lại quá lâu, nhưngleech_txt_ngu lại dùng hành động trực tiếp nhất để nói với anh rằng tôi giúp anh.
Tim Giang Thần lại, một luồng áp xa lạ lặng lẽ dâng lên.
Giữa thế tận thế lạnhleech_txt_ngu lẽo tàn , aibot_an_cap nấy chỉ thânbot_an_cap , có người được nỗi lo âu của anh, có người âm thầm chống cho , cảm giác vững chãi hơn nhiều sonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc phải một mình gồng gánh.
hít sâu một hơi, tay phải bình keo, chút một bópbot_an_cap keovi_pham_ban_quyen dọc theo miếng . Động tác tuy chậm được dán vô cùng kỹ lưỡng, không để sót lại kỳ kẽvi_pham_ban_quyen hở nào.
Mùi hắc nồngbot_an_cap nặc dán kính lan tỏa khắp phòng, lấn át cả mùi máu tanh thoangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thoảng, đồng thời cũng cách biệt toàn sương tím mờ nhạt đang thấu vách .
Chẳng bao lâu sau, vết nứt nơi góc tường đã bị bít kín hoàn toàn, hòa làm một với mặt tường, tìm thấyleech_txt_ngu lỗ hổng nào để những vật biến dị nhỏ có thể chui lọt.
sương tím nhạt chặn đứng hoàn toàn ở bên , chỉ còn chút không khí tù đọng đang lưu chuyển trong không chật hẹp.
Tô Hiểu thở phào một hơi dài, phủi đi lớp bụi trên taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cười cong cả mắt, nét mặt căng thẳng cuối cùng được giãn ra.
cùng cũng bít xong hết rồi! Thế này chắc sẽ không còn con quái vật chui vào được nữa đâu. sợ hãi khi triều chuột lúc nãy đã đi lớn.
Giang không cười, mặt vẫn căng thẳng như cũ.
Việc phong tỏa hoàn đồng nghĩa với việc lượng oxy trong sẽ ngày càng ít đi, chẳng bao lâu nữa, nguy ngạt thở sẽ vượt qua cả sự đe dọa từ lũ quái vật dị.
anh không nói điều này ra, không muốn làm Tô Hiểu vốn đã gan phải thêm, tránh gây ra hoảng không đáng có.
Đi bước tính bước nấy, trước mắt sốngleech_txt_ngu qua đêm nay rồileech_txt_ngu hãy tính cách khác.
Tần Liệtvi_pham_ban_quyen tựa lưng vào cạnh cửa, trở lại tư thếvi_pham_ban_quyen lặng cảnhleech_txt_ngu giới, khóa chặt về phía trộm.
Cô cảm rõ không trong phòng đang dần tệ đi, cũng nhận thấy sự lo âu ẩn sâu trong mắt Giang Thần, nhưngbot_an_cap cô hề đưa ra bất kỳleech_txt_ngu thắc mắc nào.
Trách nhiệm của cô lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trấn giữ phòng tuyến này, bảo vệ hai người phía , chứ không can thiệp vào ra quyết định.
Giang Thần chậmvi_pham_ban_quyen rãi nhắm mắt, tựa vào bức tường lạnh lẽo, cơn đau ở vai vẫn khôngbot_an_cap ngừng lan rộng, cảm giác mệt mỏi đến bao vâybot_an_cap lấy anh như thủy triều.
Sâu trong ý thức, tấm thẻ Hầm trú lại sáng lên trong thoáng chốc, những đường vân trên đóbot_an_cap hiện hơn trước, tuy vẫnleech_txt_ngu chưa thăng cấp nhưng dường như nó đang âm thầm công nhận không gian anbot_an_cap được tỏa kỹ lưỡng này.
Chương 6: nguy hiểm rộng ngón tay, phòng tuyến thầm lặng
Không gian kín mít khiến người phát hoảng, không khí ngày càng đục ngầu, thở củavi_pham_ban_quyen Tô Hiểu dần trở nên dập, mũi một lớp mồ hôi mỏng, cả khi nói cũng mang thở dốc .
Giang Thần hiểu ai hết, cứ tục phong tỏa này, chưa cần vật dị biến tìm đến cửa, ba người bọn họ sẽ vì thiếu oxy mà hôn trước, cuối chớt ngạt trong căn phòng này.
Anh chống tayvi_pham_ban_quyen vào tường từ đứng , cơn đau nhói ở vai trái vẫn , mỗi di chuyển đềuleech_txt_ngu phải chặt răng.
Ánh dánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chặt vào vị trí keo dán kính bịt kínnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dưới chân cửavi_pham_ban_quyen , lặp đi lặp lại cân nhắc tàn khốc nhất giữa nguy cơ ngạt thở và rủi dẫn dụ quái vật.
Sau một thoáng im lặng ngắn ngủi, anh rút đầu chìa trong túi ra, cẩn thận khều một keo nhỏleech_txt_ngu, khống chế lực tay, đểleech_txt_ngu lại một khe nhỏ bằng ngang ngón tay, nhỏ mức nếu không ghé sát nhìn kỹ thì gần như thể nhận ra.
Anh sao lại khều khe ra thế? Tô nhìnvi_pham_ban_quyen thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảnh này, dây thần kinh lập căng thẳng, trái tim vừa mới buông xuống treonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngược tận , gươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt lộ rõ vẻ bất .
Bịt hết, chúng ta không trụ nổi đêm nay đâu. Giọng Giang Thần bình thản mang theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khẳng định thể nghi ngờ, anh không nhìn cô mà vẫn nhìn chằmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chằm vào khe hở .
Khe hở này chỉ để luồng khí đi vào, không làm hương tán ra ngoài, kích thước của lũ chuột không lọt được, rủi ro nhỏ hơn nhiều so với việc bị ngạt thở.
Tô Hiểu gậtleech_txt_ngu đầu như hiểu không, đôi tay nhỏ nắm áo, nỗi lo trong đáy mắt không hề giảm bớt. Thật sự sẽ dẫn đàn chuột tới nữa chứ? Đám sinh vật nãybot_an_cap, tôi thật không muốn gặp lại lần thứ hai .
Xác suất rất nhỏ. Thần không khẳng tuyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , anh cũng hiểu rõ, đây một cuộc mạo hiểm cượcleech_txt_ngu bằng cả mạng sốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nhưng trong thờivi_pham_ban_quyen mạt thế, nhiều khi bản không có chọnvi_pham_ban_quyen nào vẹn cả đôi , chỉ có thể chọn cái ít hại hơn trong hai hại.
Ánh mắt Tần Liệt lập tức chặt vào khe hở mới mở kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chỉvi_pham_ban_quyen liếc qua một cái, cô đã hoàn hiểu cân và bất đắc của Giang Thần.
Cô không vạch trần lo của , không chỉleech_txt_ngu trích, không mở miệng , chỉleech_txt_ngu im lặng bước lên nửa bước, đứng ngayvi_pham_ban_quyen trước cửa.
Vị trí đứng vừa vặn bảo vệ chắc chắn khe hở ở phía trước, cả người tạo thành một rào chắn sống.
Bất cứ thứ muốn theo khebot_an_cap hở này chui vào đều phải bước cửa ải cô trước.
Một tia ấm áp không dễbot_an_cap nhận ra lướt qua lòng Giang Thần, nhưng ngoài miệng anh vẫn giữ thái độ cứng rắn mọi khi. Cô ở đây, có thứ gì thò vào thì cứ trực tiếp đập chớt, không cần nương .
Ừ. Tần Liệt đáp khẽ, chỉ chữ giản trầm ổn đanh thép, mang theo sức khiến người ta an lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cánh tay cơ nâng lên tự , song songvi_pham_ban_quyen với mặt đất, duy tư thế có xuất kích bất cứ nào, khí tức toàn thân hơi căng ra, tiến vào trạng bán cảnh giác.
Tô Hiểu cũng không còn chỉ biết sợ hãi và lắng, cô chủ quay người đi sắp xếp thùng carton phế liệu đất.
Cô theo thứ tự lớn , xếp từng sau cánh , tì sát vào cửa lạnh , tạo thành lớp đỡ đơn giản thứ hai. sẽleech_txt_ngu chất chỗ thật chắc chắn, như thật sự động tĩnh gì thìvi_pham_ban_quyen cũng có trụ thêmvi_pham_ban_quyen một lát, cho chúng ta thời gian phản ứng.
Ba người mỗi người việc, không lời sáo hay chào hỏi thừa thãi, lại một sự ăn ý ngầm cần nói ra.
Giang Thần chậm rãi tựa lại vàobot_an_cap tường, cơn đau ở trái vẫn không ngừng rộng, nhưng lần đầu tiên anh thực sự cảmbot_an_cap thấy căn phòng trọ cũ nát này cóbot_an_cap được khiến người trụ vững.
Trong sâu thẳm ý thứcbot_an_cap, lá bài Lãnh địanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trú ẩn khẽ lóe lên, đường vân dịu lại đôi chút, vẫn chưa thăng cấp, giống như đang ngầm phép cân bằng nguy bên lề sinh tử này.
Màn sương ngoài vẫn trôi, nhưng người trong phòng bị sẵn sàng để đón nhận mọi điều biết.
Chương 7: Bầy chuột sát cửa, tử thủ trước khe hở
Tiếng móng chuột cào sột soạt tai đột xé toạc sự tĩnh lặng trong hànhbot_an_cap lang, va đập kịch vào cánh cửa chống đang được kín bằng tấm nhựa.
cửa lên bần bật, lực xung cực lớn truyền dọc theo thân cửa loại bênvi_pham_ban_quyen trongvi_pham_ban_quyen. Cơ thể Thần lập tức căngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứng, tráivi_pham_ban_quyen tim anh thẳng xuống đáy vực.
anh lovi_pham_ban_quyen sợ rốt cuộc cũngbot_an_cap đến.
Khe hở nhỏ vốn để thông giữ mạng cùng lại trở thành mục tiêu bị bầy chuột biến nhắm vào. Tiếngleech_txt_ngu dày nối thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một dải, đây tuyệt đối không phải là vài con tẻ, mà là cả đàn dị đang điên ùa tới.
Tô sợ đến mức cả người cứng đờ, khuôn mặt nhỏ nhắn cắt không giọt máu, thở cũng bạt .
cô khôngvi_pham_ban_quyen trốn sau lưng hai người những cô gái thường khác, trái lại còn loạng choạng lao đến phía sau cửa, vòng ôm chặt lấy thùng giấy đã được chấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , dùng thân hình mai của mình liềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạng lại.
Chặn lại chúng nhất định phải chặn lại! Giọng cô run rẩy không giếm, nỗi hãibot_an_cap trào dâng trong ánh mắt, nhưng đôi cánh tay càng ôm chặt hơn, chịu buông lỏng dù chỉ nửa phânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Giang Thần dùng vai phải tì thật mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào tấm cửa kim đang nóng dần lên, cầnbot_an_cap vai khẽ động đậy, một cơn đau thấu xương đã lập tức quét cơ thể.
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng từ thái , qua cằm rồi rơi xuống sàn nhà. chặt hàmbot_an_cap, trong lòng vừa nôn nóng vừa hối hận, tràn sự .
Chính đã khăng khe hở này, chính sự cân nhắc anh đã kéo cả người bên cạnh vào tình cảnh nghèo này.
Bớt lời đi, giữ chặt lấyvi_pham_ban_quyen mấy cái thùng của cô, đừng để đổ! Anh gầm lên bằng khàn đặc, ngữ khí vô cùng gắt thâm tâm lại thắt chặt, sợi dây thầnvi_pham_ban_quyen kinh căng hết mức.
Tần đãvi_pham_ban_quyen ra tay ngay khoảnh khắc âm thanh lạ vang lên.
Cô tiến lên một bước, đứng vững ngay trước khe hở, tấm lưng vừa vặn chắn hoàn toàn cho Giang Thần và Tô Hiểu ở phía sau mà không chút do dự.
tay cơ khí màu bạc lạnh lẽo chậm nâng , các khớp khẽ gồng , vững thước đo, không có một chút rung dư thừa nào.
Cái đầu xám đen của chuột dị đầu qua khe hở, nhe nanh múa vuốt, mang theo luồng mùi hôi thối nồng nặc của sương tímleech_txt_ngu ập vàobot_an_cap mặt.
Tần Liệt khẽ nhấn cổ , đạo khoát, chần chừ.
Một tiếng xương gãy trầm vang lênvi_pham_ban_quyen, đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con xuống ngay tại chỗ, xác của nó kẹt cứng ngay khe hở, chặn đứng conleech_txt_ngu đồng đang điên cuồng ùa tới phía sau.
Đám biến dịvi_pham_ban_quyen phía sau như điên, lên xác đồng bọn chen lên, từng con một thò đầu vào khe hởvi_pham_ban_quyen.
tác Tần Liệt vẫn luôn ổn định. Giữa những lên của cánhleech_txt_ngu tay cơ khí là sự luân chuyển nhịpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giữa , nhấn và ; không hoảngbot_an_cap loạn, không rối loạn, cũngbot_an_cap không lãng phí sức lực nào, mỗivi_pham_ban_quyen đòn đánh đều rơi xác vào yếu đầu lũ chuột.
Lớp vỏ thépleech_txt_ngu của cánh tay cơ nhanh chóng dính máu bẩn và vụnleech_txt_ngu. Thói sạch sẽ khiến đôi mày cô nhíu chặt, giác khónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịu dâng mãnh liệt trong lòng, nhưng đôi chân cô vẫn như đóng đinh tại chỗ, không lùi lại nửa .
chuột bên ngoài cửa ngày càng chất cao, dần dần kín khe hở chỉ rộng bằng móng tay kia, khiến bầy chuột phía sau không còn tìm được hở nào để vào nữa.
Chúng chỉ còn cách cuồng vào và cào tấm cửa, lực tác động lớn mức cửa rung lên bần bậtbot_an_cap, nhưng lại chẳng thể chân vào căn phòng 302 thêm nửa bước.
Giang Thần liều mạng tì vào cánh cửa, vai phải đã rần, cơn đau ở vai trái chất từng lớp khiến tầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của anh bắt đầu nhòevi_pham_ban_quyen đi.
Anh có thể cảm nhận được sự điênbot_an_cap cuồng của bầy ngoài, cũng cảm nhận được cơ đang run rẩy của Tô Hiểu bên cạnh, và càng nhìn rõ lưng lùi bước của Liệt.
Không biết đã bao lâu trôi qua, tiếng tông cửa bên ngoài yếu dần, tiếng móng vuốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cào sột chói tai thưa thớt cuối cùng cũng xa dần.
Bầy chuột đãleech_txt_ngu rút .
Giang không trụ vững được nữa, anh kiệt sứcleech_txt_ngu trượt người dọc theo cánh cửa ngồi bệt xuống đấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từng hồi. Cơn đau vai trái cả người anh cứng , đếnbot_an_cap sức lực để nhấc tay cũng chẳng cònleech_txt_ngu.
Tô Hiểu vội vàng buông thùng giấy , ngồi thụp xuống bên , vành mắt đỏ hoe. Đôi bàn tayleech_txt_ngu nhỏ của lơ lửng giữa không trung không dám chạmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào vết thương, chỉ đành khẽ đỡ lấy cánh tay anh.
thương của anh lại nứt ra rồi đều tại tôi, chẳng giúp được gì còn khiến anh phải gồng mình đỡ.
chớt không được đâu, đừng lải nữa. Giang Thần quay mặt đi, tính cách cứng vẫn đổi, nhưng khóe miệng vốn đang căng chặt lại thầm lỏng đôi .
Tần Liệt chậm rãi thu cánh tay cơ khí, lấy từ trong túi một tờ khăn giấy nhúm, cúi tỉ mỉ lau sạch vết máu và lông vụn bám trên đó.
Cô lau chùi một cách tỉ mỉ, dọn cả vết bẩn trong kẽ ngón taybot_an_cap, cho khi lớp vỏ thép màu khôi phục lại độ bóng mờ ban đầu, cô mới tựa lại vào , duy giác đểleech_txt_ngu phòng chuột quay trở lại.
Trong phòng khôi phục lại sự lặng, chỉ lạibot_an_cap tiếng thở dốc của ba .
đã thắng ván này, dùng một khe hở nguy để đổi lấy không giannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hít , và cũng nhờ vào sự phối nhịp mà giữ vữngvi_pham_ban_quyen được ẩn này.
Sâu trong tâm thức, thẻ Nơi trú khẽ lóe sáng, những đường càng lúc càng rõ nét. Tuy vẫnvi_pham_ban_quyen nhưng nó đã thầm chứng kiến trậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thủ liều mạng này.
Chương : Sự bình yênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tấc đất chật hẹp
Sau khi đàn chuột rútvi_pham_ban_quyen hoànbot_an_cap toàn, căn phòng chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề của người. Cuộc thủleech_txt_ngu thót tim vừa rồi đã vắt kiệt sức lực của tất cả.
Giang Thần lưng vào tường rồi trượt xuống ngồi trên đất, tấm lưng dán chặt vào lớp gạch men lạnh . Vết thương nơi vainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trái từng cơn đau ỉ, nóng rát như bị lửa thiêu. Băng gạc thấm máu đã sớm dính chặt thịt, mỗi nhịp thở nhẹ đều kéo căng thần kinh, khiến không nén nổi mà nhíu chặt lông mày, gương mặt tái nhợt không còn lấy một tia máu.
Tôvi_pham_ban_quyen Hiểu ngồi xổm trước anh, trên khuôn mặt nhỏ vẫn vẻ bàng hoàng tai nạn, nhưng nhiều hơn cả là sự xót xa. Cô dám chạm mạnh vào vai , chỉ cẩn vén một góc băngvi_pham_ban_quyen lên. Khi nhìn thấy vết thương đỏ hửng và rỉ bên dưới, hốc mắt cô lập tứcbot_an_cap đỏ hoe.
Sưng tấy lên thế này mà vẫn cứ mình chịu đựng. Cứ tiếp tục thế , vết thương chắc chắn bị nhiễm trùng mấtleech_txt_ngu.
Giọng cô hơi nghẹn lạibot_an_cap, nhưng chân vẫn rất nhanh nhẹn. Cô xoay người y tế trong góc ra, bên trong là cồn iốt, tăm bông và gạc vô trùng còn sót từ trước khi mạt thế phát một trong số ít vật tư tếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn lại.
Giang Thần ngoảnh mặt , không cô thấy vẻ chật vật mình, cứng miệngleech_txt_ngu trầm nói: Đừng , vết thương nhỏ thôi, không sao đâu.
Thế nhưng lời vừa dứt, cơn đau nhói buốt truyền đến, anhvi_pham_ban_quyen vẫn khôngvi_pham_ban_quyen nhịn được mà một ngụm khí lạnh, các khớp ngón tay bấu chặt xuống sàn nhà đến mức trắng bệch.
không nghe lời anh, bông tẩm cồn iốt nhẹ nhàng chạm lên vết thương. Động của côbot_an_cap nhẹ tựa lông vũ, chỉ sợ anh .
Bây giờ cứng miệng cũngbot_an_cap vô dụng. Đợi đến lúc thương mưng mủ, ngay cả sức lực giữ nơi trú ẩn cũng còn, lúc đóleech_txt_ngu thực sự rắc .
Cô vừa xửvi_pham_ban_quyen lý vết thương nhỏ nhẹ, lợi giờ đều biến thành nỗi lo dành chobot_an_cap anh.
Tần Liệt đứng phòng, tiến lại gần khu vực thay thuốcleech_txt_ngu, ánh mắt bình thản quét qua toàn bộ căn phòng 302. Những báo màleech_txt_ngu Tô Hiểu dùng để dán cửavi_pham_ban_quyen sổ trước đó bị bong nhẹ ởleech_txt_ngu mép sau đợt chấn vừa rồi. sợi sương mù màu tím đang men theovi_pham_ban_quyen khe hở len lỏi vào trong phòng, để những tím mờ sàn nhà.
sổ hở rồi. Hắn nhạt lên tiếng, giọng nói lạnh , chỉ rabot_an_cap chính xác lỗ hổng bị bỏ .
Tô Hiểu lập tức ngẩng đầu, động tác trên tay khựng lạivi_pham_ban_quyen một chút, rồi đôi mắt cô sáng lên: Tôi vẫn còn băng dính bảnvi_pham_ban_quyen tobot_an_cap và bìa cáctông dày đây. Lần này tôi nhất định dán kỹ, không để một chút sương tím nào lọt vào được!
Cô hứng thú với việc gialeech_txt_ngu cố thủleech_txt_ngu công và các thiết bị đơn giản, lập tức quên đi nỗi sợ hãi lúc nãy, nhanh dọn hộp y tế rồi chạy đi tìm vật liệu.
Giang Thần muốn chống tay vào đứng dậyvi_pham_ban_quyen giúp tay, nhưng vainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa phátvi_pham_ban_quyen lực, cơn dữ dội đã càn quét khắp cơ thể, khiến anh lại ngã phịch . Anh bực bội chửi thề một tiếng, ghét sự bất lực của bản thân lúc này, có thể mắt nhìn mình Tô Hiểuleech_txt_ngu bận rộn.
Tần Liệt nhìn thấu sự lúng túng của anh, im lặng bên cửavi_pham_ban_quyen sổ, cánh tay chặt tấm cáctông mà Tô Hiểu đưa qua. Lực hắn đều và ổn định, không lắc dù một chút. Hắn không nói lời , chỉ dùng hành độngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thựcbot_an_cap tếvi_pham_ban_quyen giúp sức, để Tô Hiểu có thể yên quấn băng .
Lớp vỏ màu lạnh lẽo áp sát vào bìa giấy, ép mép congvi_pham_ban_quyen cách chuẩn xác. Sự phối hợp không lời này còn lại cảm giác an hơn bất kỳ từ nào.
Chẳng bao lâu sau, cả khung cửavi_pham_ban_quyen sổ đã được dán kín mít một kẽ hở. tím bị ngăn cách hoàn bên ngoài, tanh nồng trong phòng dần tan đi, chỉ còn lại mùi nhạt keo và bìa giấy.
Tô vỗ tay, hài lòng nhìn thành quả của , khóe miệng khẽ nởleech_txt_ngu nụ cười. Sợi thần kinh căng thẳng bấy lâu cuối cùng cũng được thả hoàn .
Thế nhưng sự nhõm không kéo dài đượcvi_pham_ban_quyen bao lâu. ánh mắt cô chạm túi tưbot_an_cap trong góc, khuônbot_an_cap mặt lập xìu . Cô ngồi thụp xuống mở túi ra, bên trong chỉleech_txt_ngu còn lại mộtbot_an_cap gói mì tôm , khoáng cũng chỉ cònvi_pham_ban_quyen chưa đầy nửa chai, dư ra lấy một .
Chỉ còn lại ngần này thôi tiết kiệm thì cũng không cầm cự được quá trưa mai, đó phải làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây?
Lòng Giang cũng xuống theo. Họ đã dốc sức đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo vệ nơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trú ẩn, lấp kín mọi kẽ người, nhưng trướcvi_pham_ban_quyen sự thiếu hụt tư, mọi tuyến phòng kiên cố trở nên mong manh và yếu ớt.
Màn sương tím bên ngoài vẫn mịt mù dày đặc, trong hànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lang lại rình rập những hiểm họa lường, nếu liều lĩnh ra ngoài tìm nhu yếu phẩm lúc này thì chẳng khác nào tự mình tìm cái chớt.
tím bên vẫnleech_txt_ngu dày đặc, lang còn ẩn chứa những nguy biết, liều lĩnh ra ngoài tìm vật tư chẳng nào tựbot_an_cap sát.
Liệt tựa vào góc tường, cánh tay cơ khí buông thõngleech_txt_ngu tự nhiên, trở lại tưvi_pham_ban_quyen thế im lặng cảnh giới. Hắn không thamnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gia thảo luận vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vật tư, nhưng luôn canh giữ ở vị trí trọng yếu giữa cửa ra vào và cửa sổ, vệ tấc đất này theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cách của riêng mình.
Tô xử lý xongleech_txt_ngu vết cho Giang Thần, dùngbot_an_cap gạc mới cẩn thận bó , còn đặc biệt nút vừa chắc chắn vừabot_an_cap không làm anh đau.
Hai ngày tới anh tuyệt đối không được dùng sức nữa, nếuleech_txt_ngu không vết thương sẽ thực không lành nổi đâu. Cô túc dặn dò, vô cùng trịnh trọng.
Giang Thần khẽ gật đầu, lần này không cự tuyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa.
Trong sâu thẳm ý thức, thẻ bài Nơileech_txt_ngu trú khẽ nháy, những đường vân trở nên nétleech_txt_ngu hơn trước gấp lần. Tuy vẫn chưa thăngvi_pham_ban_quyen cấp, nhưng nó giống như âmvi_pham_ban_quyen thầm công nơi trú ẩn cuối cùng cũng đã ổn định này.
Trong phòng tuy vẫn hơi ngột ngạt nhưng sạch sẽ an toàn. Có con người đang bảo vệ lẫn nhau, đã trở thành bến đỗ khiến người ta bình tâm nhất giữa thời mạt thế này.
Chương 9: Cảnh giới, đêm canh gác nơi trú ẩn
xác chuột ngoài cửa chất chồng dướibot_an_cap cửa chống trộm, mùi thối rữa hòa lẫn vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mùi chuột hôi hám men theo những khe hở của nhựa từ từ thấm vào trong nhà, nồng nặc và , khiến không khí cũng nên đục ngầu.
Giang Thầnvi_pham_ban_quyen nhìn chằm chằm vào đống xác chuột, đôi lông mày nhíu chặt. Anh hiểu rất rõvi_pham_ban_quyen, để cái xác trước cửa, sau khi màn đêm buông xuống chỉ càng hút thêm những sinh vật biến dị hung dữ hơn, chẳngleech_txt_ngu khác nào một bom hẹn giờ đặt ngay cạnh mình.
Phải dọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sạchvi_pham_ban_quyen xác chuột đi. Anh khản giọng lên tiếng, mang theo sự cứng rắn không thương lượng.
chống tay vào tường định dậy, nhưng vai trái vừa chịu lực, một đau xé ráchbot_an_cap lập tức lan khắp toàn , anh rên rỉ một tiếng rồi ngã xuống sàn, phải bóp chặt thươngvi_pham_ban_quyen, các đốt ngón tay trắng bệch.
Hiểu thấy lập tức lao đến đỡ lấy cánh tay , khuôn mặt nhỏ nhắn đầy lo lắng: Anh cửbot_an_cap nữa! Vết vốn đã nứt ra rồi, cố quá là được đâu. Việc dọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dẹp cứ giao cho chị Liệt, chị ấy nhanh nhẹn lại không lo .
Giangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thần mím môi khôngvi_pham_ban_quyen phảnbot_an_cap đối nữa. Anh biết rõ tình trạng của mình lúc này, ngay cả việc đứngvi_pham_ban_quyen vững cũng khó khăn, nếu gượng ép hành động sẽ làm vướng chân mọi người. Sự bực bội và cảm giác bất lực dâng trào trong lòng, nhưng anh có thể nén lại.
Tần Liệt chậm rãi bước đến bên , tay cơ khí lách vàobot_an_cap khe cửa, chỉ đẩy ra khe hở nhỏ vừa đủ đểvi_pham_ban_quyen thò cánh tay ra ngoài.
Mùi nồng thẳng vào , đôi lông mày của cô tức , cô chán ghét nghiêng đầu sang bên. Bản năng của một người ưa sạch sẽ khiến vô cùng khó , nhưng đôivi_pham_ban_quyen chân vẫn không lùi bước nửa phân.
tay cơ vươn ra ổn định, nhẹleech_txt_ngu quét cái, bộ xác chuột đều bị gạt xuốngleech_txt_ngu dưới , xa cửa phòng 302, triệt tiêu năngleech_txt_ngu dẫn quái vật từ gốc rễ. tác dứt khoát, gọn gàng, không một giọt máu bẩn nào dính vào vạt áo.
Xác nhận đã dọn xác , côbot_an_cap rãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa, khóa chặt lại, rồi travi_pham_ban_quyen thêm một lần nữa dải vải trên nắm cửa, sau chắc chắn đã ổn lùi sang bên.
Tô Hiểu đỡ Giang dinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyển đếnbot_an_cap góc tường, chu đáo ôm một chiếc thùng carton rỗng sạch lót lưng anh để anh có thể dựa thoải mái hơn, tránh ápvi_pham_ban_quyen tiếp vào bức lạnh lẽo làm vết thương thêm trọng.
cứ ở đây nghỉ ngơi cho tốt, đừng đi đâu cả, để làm đồ .
xổm lục trong đống tạp vật, nhanh chóng tìm thấy ba chiếc lonvi_pham_ban_quyen và một đoạn dây sắt mảnh, đôi mắt lập tức sáng rực lên. Cô vốn luôn hứng thú với loại cơ quan cảnh báo đơn giản này, hoàn toàn quên sạch sự nguy hiểm vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , tay chân lanh lẹ cong dây sắt, đục lỗ cố .
Đầu tiên cô treo lon lên tay nắm cửa, cần bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài có va chạm nhẹ là sẽ phát ra động giòn giã; cô treo một cái ở bậu cửa sổ đã , cái cuối cùng treo trên miếng kim loại ở lỗ thông gió, tạo thành một mạng lưới cảnh đơn giản toàn .
Như bất kể là quái húc cửa, cạy cửa sổ chạm vàovi_pham_ban_quyen lỗ thông gió, chúng ta sẽ nghe thấy tiếng động tức, dù có ngủ say cũng tỉnh dậy! Tô Hiểu khuôn mặt nhỏ lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưbot_an_cap muốn tranh công, giọng điệu vẻ đắc ý.
Liệt tiến gảy nhẹ chiếc lon, kiểm độ , sau xác lực kích hoạt đủ nhỏ và âm thanh đủ thanh thúy mới khẽ gật đầu, coi như công thiết bị sơ nhưng thực này.
Trong nhà hoàn toàn yên tĩnh trởbot_an_cap lại, còn lại tiếng rung nhẹ của vỏ lon và tiếng thở đều của ba .
Tô Hiểu ngồi xổm đất kiểm kê xong số nhu phẩm còn lại, khuôn nhỏ nhắn lập tức xịu xuống, cô tựa vào bên Giang Thần, nói mang theo vẻ nản lòng: Chỉ còn một gói mì tôm với nửa chai nước thôi, có ăn sẻn cũng không trụ nổi qua trưa mai. mù tím vẫn chưa , chúng ta toàn không thể ra tìm đồ ănvi_pham_ban_quyen được.
Giang Thần cũng trầm lòng xuống. dốc hết sức bình để giữ trú ẩnbot_an_cap, lấp kín khe hở, nhưng bài toán thiếu hụt nhu yếu phẩm lại khiến người ta tuyệt vọng hơn cả những sinh vật biến . Anh há định lên tiếng an ủi, nhưng xưa vốn khôngleech_txt_ngu nói dịu dàng, cuối cùng giọng bảo: Cứ gắng gượng qua đêm nay đã, chờ trời sáng rồi xem hình thế nàoleech_txt_ngu.
Đúng này, từ phía ngăn với nhà bên cạnh truyền đến tiếng gõ nhẹ nhàng, nhịp điệu bình ổn, là tín an toàn của Trương Mãnh người trước đó đã nhắc nhở về hiểmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở thông gió. Trong thời mạt thế ai nấy đều tự lo thân mình, một sự cáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như vậy đã là tốt hiếm có.
Giang Thần giơ tay gõ haivi_pham_ban_quyen cái vào tường đáp lại, ánh mắt quay những thiếtvi_pham_ban_quyen bị cảnhvi_pham_ban_quyen giới trong phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trái tim đang treo lơ lửng cũng hơi dịu lại.
Tần tựa vào góc tường cạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa, cánh tay cơ buông tự nhiên, sự đề phòng quanh thân hơi thả lỏng nhưng vẫn giữ tư thế sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào. Cô ngước mắt nhìn qua khuôn mặt tái nhợt của Thần, giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói bình thản phân chia ca trực: Tôi gác nửa đêm đầu, anhvi_pham_ban_quyen cứ nằm ngơi đi, đừng gượng ép ca.
Không chất vấn, không trách móc, chỉ là sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắp xếp thắn, đánh trúng vào tình trạng hiện tại thể gượng dậy của .
Giang Thần nhìn khuôn mặt kiên định , cuối cùng không cố chấp nữa mà khẽ ừ một tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đây là lần phục hiếm củavi_pham_ban_quyen anh.
Hiểu ôm gối ngồi Giang Thần, cái đầu nhỏ gật gù vì buồn , sự thẳng và bận rộnbot_an_cap vừa rồi đã vắt sức lựcleech_txt_ngu cô. Miệng cô vẫn còn lẩm bẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Em thức cùng chị Liệt, lời vừa , mí mắt nặng khép lại, cô tựa vào cánh tay của Giangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thần thiếp đi.
Giang Thần nhẹ nhàng chỉnh tư thế để cô tựa được vững hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, động tácvi_pham_ban_quyen khẽ khàng như sợ làm cô giấc.
Sâu trong ý thức, tấm thẻ Nơi Trú Ẩn khẽ sáng, đường vân đã rõ nét hơn trước gấp nhiều lần. Tuy vẫn cấp, nhưng một sự công nhận thầm lặng dành nơi trú có cảnh giới, có sự bảo vệ và không hiểm họa .
Sương mù tím ngoài cửa sổ vẫn dày đặc mực, trong bóng tối nơi hành lang vẫn chứa nguy hiểm chưa biết, nhưng trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net căn phòng 302 nhỏ bé này, có sự cảnh giác giản, vết thương lànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, có người đang nương vào nhau.
Đêm mạt nàyvi_pham_ban_quyen cuối cùng cũng xua tanbot_an_cap mọi nỗi kinh hoàng, tăng thêm vài phầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bình yên và ấm áp hiếm hoi.
Chươngvi_pham_ban_quyen : kín thôngleech_txt_ngu gió, lo cuối cùng
Những khe trong lầnleech_txt_ngu lượt được bịt kín, nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sợi tím nhạt bị chặn đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoàn toàn bên ngoài. Bầu khínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuy có phầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngột ngạtbot_an_cap mang đến cảm giác bao lấy người.
Thần tựa vào tường, nén lại cảm giác khó chịu nơi lồng ngực, ánh mắt chậm rãi đảo quanhleech_txt_ngu căn phòng, cùngvi_pham_ban_quyen dừng lại ở lỗ gió nơi huyền quan.
Trước đó, giữ lại chút không khí, anh chỉ dùng bìa cáctông che tạm lỗ thông , ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dán thêm một miếng kim loại sơ. Lúc tiến lại gần nhìn kỹ, ở nơi miếng kim với mặt tường vẫn còn sót lại khe hở nhỏ như sợi tóc.
Lần cũng vì tâm cầu may mà lại kẽ , mới đến việc hút đàn chuột đông nghịt kéo tới. Lỗ thông này kết nối ống dẫn khí của cả tòa nhàbot_an_cap, bên toàn là sâu bọ triều tịch cấp F luồn láchleech_txt_ngu hở. Nếu bây giờ bịt kín hổng cuối cùng này, lâu , rắcleech_txt_ngu rối sẽ lại tìm tậnleech_txt_ngu cửa.
Giang Thần khẽ nhíu , vết thương ở vai còn đau âm ỉ, cảm giác vảileech_txt_ngu áo dính chặt vàobot_an_cap da khiến anh có bựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bội. Không nghỉ ngơi thêm, anhvi_pham_ban_quyen giơ tay chỉ vào đống đồ chất ở góc huyền quan.
Đó là những mảnh kim loạibot_an_cap thừa sau khi tháo dỡ xe điện ở hành lang, các miếng sắt kim loại được gom lại từ dọn dẹp trước, hoàn toàn không có món nào mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng vừa đủ đểleech_txt_ngu dùng bịt khe hở ở lỗ thôngbot_an_cap gió.
Tô Hiểu đang ngồi xổm dưới đất sắp xếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại những tấm bìa cáctông thừa, thoáng thấy tác của Giang Thần, cô lập tứcleech_txt_ngu đi . Cô liếc mắt qua đã vết máu thấm ra Giang Thầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bước chân thức nhẹ hơnbot_an_cap, không lại gần quá vì sợ chạm vào vết thươngleech_txt_ngu anh.
Anh địnhbot_an_cap xửleech_txt_ngu lý thông sao? Để tôi chuyển mấy miếng sắt cho, toànleech_txt_ngu đồ nhẹ thôi, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đừng cúi .
Tô Hiểu vừa nói vừa đưa tay những vụn dưới đất, cô chuyênvi_pham_ban_quyen chọn những miếng sạch sẽ, không sắcleech_txt_ngu nhọn, còn những miếng nặng và bám đầy bụi bẩn thì lại chỗ cũ. Trong suốt quá trình, cô luôn để ý đến tình trạng của Giang Thần, sợ anh cố sứcvi_pham_ban_quyen quá đà.
Tần vốn canhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giữ bên cửa trong tư thế cảnh giác, nhận thấy ý định của Giangvi_pham_ban_quyen , cô lặng bước đến trước lỗ thông gió.
Côvi_pham_ban_quyen cúi đầu sát kỹ những khe hở trên miếng loại, rồi liếc qua vật liệu dưới đất, lông mày thanh tú khẽ cử , dường đã rõ cần làm .
Cô không đứng yên tại chỗ mà chắn giữa lỗ gió Giang Thần, một bản năng bảo vệ người phía sau vào khu vực an toànbot_an_cap. Cánh tay cơ khí khẽ nâng lên, kẹp một miếng sắt hẹp có kích thước phù hợpleech_txt_ngu đưa ra trước mặt.
Giang Thần chậm di đến bên cạnh lỗ thông gió, giơvi_pham_ban_quyen tay đón lấy miếng sắt, nhưng mới cánh tay trái lên, vết đãvi_pham_ban_quyen đếnleech_txt_ngu một cơn đau xé ra khiến anhleech_txt_ngu đột ngột khựng lại. Đôi mày nhíu chặt hơnleech_txt_ngu, anh khoát thu tay về, chỉ dùng ngón tay phải vào vị trí cần dán miếng sắt.
Kíchleech_txt_ngu thước của những mảnh vụn này vặn khớp vào các khe hở, không cần phải cắt gọt thêm, giúp tiếtbot_an_cap kiệm không ít sức lực. không, với tình trạngleech_txt_ngu bả vai hiện tại, e rằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh phải loay hoay cả buổi.
Liệt hiểu ý anh, cánh tay cơ khí ấn giữ miếng sắt ổn định lên khe nhỏ xíu, lực đạo được kiểm soát vừa phải, vừa không làm hỏngvi_pham_ban_quyen mặt tường, vừa giúp miếng sắt áp chặt đó, suốt quá trình không hề phát ra động dư thừa nào.
Đúng lúc này, ngoài hành lang vang lên mộtleech_txt_ngu tiếng gọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trầm đục, là Trương Mãnh ở nhà cạnh. Tiếng nói vọng qua cánh cửa chống trộm, nhưng thì vẫn hề tiến lại gần cửa dù chỉ nửa bước.
Lỗ thông gió thông với đườngvi_pham_ban_quyen ống chung đấy, toàn bọ thôi, bịt cho kỹ , hở khe nào!
Sau tiếng gọi đó, hành lang lại trở nên lặng. Trong thời mạt , ai nấy đều lo chovi_pham_ban_quyen , có thể nhắc nhở một qua cửaleech_txt_ngu đã là lòng tốt lớn nhất, ai dám mạo hiểm tiến lại gần nơi trú ẩn người khác.
Giangleech_txt_ngu Thần gật đầu coi như đáp , ánh vẫn dán chặt vào khe hở của lỗ thông gió, không hề xao nhãng.
Tô đã tìm được cuộn băng chống thấm còn , nhẹ nhàng đặt vào cạnh tay Thần, còn cẩn thận bóc sẵn một đầu băng .
Băng tôi chuẩn rồi, anh dánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ từ thôi, phải vội đâu.
Giang Thần ừm một tiếng, tay phải băng keo, quấn từng chỗ giáp giữa sắtvi_pham_ban_quyen và mặt tường. Động tác của vết thương ở vai, nhưng mỗi vòng quấn vô chặt chẽ, che kín mọi kẽ hở mà sâu bọ triều tịch có thể chui vào.
Tần giữ tư ép chặt miếng sắt cho đến khi Giang Thần quấn xong băng mới từ từ thu lại cánh tay cơ .
đó, cô lấy khăn giấy trong túi ra, cẩn thận lau sạch vết keonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và bụi bẩnleech_txt_ngu bám trên lớp vỏ thép, quen sạch sẽ vẫn không hề đổi.
Có Tần Liệt hỗ trợ rất nhẹ , cô nói nhưng làm việc cực kỳ đáng tin cậy, hữu dụng hơn nhiều với những kẻ chỉ quan tâm bằng miệng.
Tô Hiểu ngồi xổm bên cạnh, nhặt nhạnh từng mảnh vụn kim loại rơi vãi trên mặtleech_txt_ngu đất cho vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hộp giấy, sợ những mảnh vụn nhỏ đâm trúng người khác.
Thỉnh cô ngẩng nhìn Giang Thần, thấy sắc vẫnvi_pham_ban_quyen trắng bệch, cô không kìm được khẽ tiếng:
Nếu đau quá thì anh nghỉ lát đi, phần còn lại cứ để tôi dán cho, tôi sẽ cẩn thận, dán lệch đâu.
Giang Thần lắc đầu, ánh mắt dừng lại ở một khe hở khác, hiệu cho Tần Liệt đưa kim loại tiếp theo.
Không , để anh. Em đi kiểm lại mấy tường cạnh đi.
Tô Hiểu ngoãn gật đầu, dậy đi dọc theo chân tường kiểm tỉ mỉ, dùng những dán lại khe li ti được bịt kín lúc , động tác nhanh nhẹn và kỹ .
Tần phối hợp Giang kín tất cả các khe hở quanh lỗ thông gió bằng những mảnh kim loại vụn, chỉ để lại một lỗ nhỏ cỡ đầu kim như tính toán trước đó, vừa không khí lưu thông yếu ớt trong phòng, vừa không làm hơi người ra ngoài để thu hút sinh vật biếnleech_txt_ngu dị.
Toàn bộ quá trình gia cố diễn ra trong im lặngbot_an_cap, có quái vật quấy nhiễu, không có khủng hoảng bất ngờ, giống như việc dọn nhà cửa bình thường, rãi mà chắc chắn.
Đợi đến khi hở cuối cùng được bịt kín, Giang Thần đứng người, lùi lại hai bước, cẩn thận quan sát lỗ thôngvi_pham_ban_quyen gió.
Miếngbot_an_cap kim loạivi_pham_ban_quyen áp vào mặt tường không kẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hở, chẳng còn cho sâu bọ chuivi_pham_ban_quyen vàovi_pham_ban_quyen nữa, tảng đè trong lòng anh cuối cùng cũng được trút bỏ.
Cơn đau ở vai trái ngày càng rõ rệt, anh nhịn được đưa tay xoa nhẹ bả vai, tựa lưng vàoleech_txt_ngu bức tường phía sau, ngay cả sức để nói chuyện cũng đi vài phần, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Tô Hiểu tức rảo bướcvi_pham_ban_quyen tới, đứng bên cạnh anh, không dám chạm vào chỉ nhìn anh ánh mắt đầy xót .
Thật sự không cần xử lý vết thương ? Cứ để chảy máuleech_txt_ngu này dễ nhiễm trùng lắm.
một lát . Giọng Giangbot_an_cap Thần khàn , sự bội trong lời nói tiêu , thay đó là mệt khi thoát khỏi hiểmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảnh.
khi lauleech_txt_ngu sạch tay cơ khí, Tầnvi_pham_ban_quyen Liệtleech_txt_ngu đi xa mà tựa ngay vào bức cạnh lỗ thông gió. Tư thế cô từ giác căng thẳng chuyển sang trạng thái thả lỏng nửa tựaleech_txt_ngu vào tường, ánh vẫn khóa chặt về hướng lỗ thông gió, đề phòng mọi biến động có xảy ra đường dẫn khí.
Cô vẫn luônleech_txt_ngu dùng cách của riêng bảo vệ trú khăn lắm mới gialeech_txt_ngu cố xong , không nói nhiều, cũng chẳng hề lơ .
Sau lâu loay hoay, nơi trú cuối cùng cũng không còn một kẽ nào. Họ không còn phải lo quái vật nữa, theo cần quản lý tốt vật tư, thay phiên nhau cảnh giới là có thể ổn định chọi được một thời gian.
Không khí trong nhà vẫn có chút ngột ngạt, nhưng so với lúc trước thì tràn đầy cảm giác toàn. người cứ thế yên lặng đứng ở huyền quan, không có lời nói thừa thãi, lại có sự thấu chẳng cần ngôn từ.
Sương bên ngoài vẫn rãi trôi, nhưng gian nhỏ bévi_pham_ban_quyen này đã trở thành bến đỗ kiên cố nhấtvi_pham_ban_quyen của họ giữa thời mạt thế.
Trong sâu thẳm ý thức, thẻ bài Chỗ trú ẩn lóe sáng, các đường vân trở rõ nét hơn trước, tuy vẫn chưa thăng cấp, nhưng nó đã lặng lẽ xác nhận rằng gian toàn này giờ đãvi_pham_ban_quyen hoàn không còn ngại.
Chương 11: Luân thủ và ánh sáng le lói, đầu tiên nơi trú ẩn
Giang tựa tường, đau ỉvi_pham_ban_quyen nơi vai trái khiến người nặng trĩu. Chiếc sơ mi thấm máu dínhleech_txt_ngu chặt vào da thịt, mỗi cửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động đều kéo dây thần kinh.
Tô Hiểu lảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên đến thứ ba, anh khẽ nhíu mày phiền muộn, nhưng cùng cũng không gượng ép thêm nữa.
qua đây, đừng tựa vào bức tường lạnh lẽo đó. Tô đưa tay khẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kéo anh, lực nhẹ nhàng như sợ phải vết thương.
Cô đã bày sẵn hộp y tế trên sàn: cồn đỏ, gạc và băng quấn mới được xếp ngay , ngay cả tăm bông cũng đã bóc vỏ sẵn.
Giang chậm chạp chuyển rồi ngồi thẳng trên sàn, vai phảileech_txt_ngu tựa vào tường, cố gắng chừa hẳn bên trái ra.
Anh nghiêng đầu không nhìn vết , cứng miệng buông một câu: Làm nhanh đi, đừng lề mề.
Hiểu mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng, đôi bàn tay nhỏ nhẹ nhàng nhấc mép băngvi_pham_ban_quyen gạc thấm máu, động khẽ lông .
Gạc cũ dính chặt vào vết , nước muối sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lý thấm ướt từngbot_an_cap mộtvi_pham_ban_quyen mới dám từ từ gỡ , nhưng vành mắt đã đỏ hoe từ lúc nào.
Sưng hết cả rồi Cứ cố chịu thế này, vết thương sẽ viêm loét mất.
Khoảnh khắc đỏ chạm vào vết , người Giang Thần bỗng cứng đờ, các khớp ngón tay bấu chặt lấy mặt sàn đến trắng .
đau xộc thẳng khiến thái giật liên hồi, anh nghiến răng không phát ra tiếng động, ngay cả thở cũng ý nén sâu.
Tần Liệt không ghé xem, ánh cô quét cửa thông đã bị bịt kínvi_pham_ban_quyen, quay người đi về phía đống vật.
Cô chọn lấy thanh kim loại mảnh một bi nhỏ, những ngón tay cơ khí linh hoạt uốnbot_an_cap cong, kẹp viên vào tấm loại của cửa thông gió.
Chỉ cần có thứ gì đó vào đường ống từ bên , viên bi va vào thanh kim loại, phát ra âmvi_pham_ban_quyen thanh lanh lảnh, đáo và nhạy hơn hẳn lon thiếc.
Xong việc cảnh giới thô sơ , cánh tay cơ khí của cô vướng chút rỉ sét, chân mày cô lập tức nhướng lên.
Rút mấy tờ giấy ăn cùng trong túi ra, cô đầu lau chùi tỉ , đến cả nhữngleech_txt_ngu mẩu trong kẽ cũng không bỏ , thói quen sạch sẽ mức vẫn chẳngbot_an_cap hề đổi.
Cuối cùng Tô cũng quấn xong băng mới cho Giang Thần, thắt một nút vặn, còn đặc biệt lót một lớp gạc vô trùng để ngăn cách quần áo.
Như vậy sẽ dínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào thịt nữa, tối anh cốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gắng đừng tì vào trái, khi ngủ cũng chỉ được nằm thôi.
Cô ngồi trên sàn dọn y tế, ánh mắt lướt phẩm ở góc phòng, khuôn mặt nhỏ nhắn tức xị xuống.
Nước còn chưa nửa chai, mì tôm cũng chỉbot_an_cap cònbot_an_cap một gói, có tiết kiệm cầm cự đến trưa mai.
Lòng Giang Thần xuống, anh chưa từng nghĩ đến chuyện thiếu hụt nhu phẩm, chỉ hiện cả cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không ra được, nghĩ nhiều cũng vô ích.
Cứ lo trước mắt đã, sương chưa tan, ra ngoài là nạp mạng. khàn giọngleech_txt_ngu lên , giọng điệu mangbot_an_cap vẻ lạnh lùng đầy thực tế.
lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, từ bức bên cạnh truyền đến ba tiếng gõ nhẹ với nhịp điệu chậm rãi, đó là tín an toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ Mãnh, người vừa nhắc nhở về cửa thông gió khi .
thời mạtbot_an_cap thế, ai nấy đều tự lovi_pham_ban_quyen thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình, tín hiệu xuyên thế này đã là thiện chí có, bởi chẳng ai dám dàng bước ra khỏi nơi trú ẩn của chính .
tay gõ nhẹ hai tiếng lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tường để đápvi_pham_ban_quyen , ánh mắt rơi về phía thiết bị giới ở gió.
Tần Liệt tựa bức tường bên cạnhbot_an_cap, cánh tay cơ buông thõng tự nhiên, tư thế đứngbot_an_cap từ cảnh giác cao độ chuyển sang trạng thái thả , nhưng vẫn canh giữ chặtleech_txt_ngu chẽ tuyến phòng cuối cùng này.
Trong sâu thẳmleech_txt_ngu ý thức, lá bài Nơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trú ẩn khẽ nháy, những đường vân rõ nét hơn trước gấp nhiều lần. Tuy vẫn chưa thăng cấpvi_pham_ban_quyen nhưng nó như đang nhận không gian nhỏ hoàn toàn an toàn này.
Không khí trong phòng hơi ngột ngạt, những thông gió li ti đưa vào luồng khí yếu ớt, vừa đủ cho ba người hô hấpleech_txt_ngu mà để lộ chút hơi nào ravi_pham_ban_quyen ngoài.
Giang Thần xoa xoavi_pham_ban_quyen thái dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang sưng nhức, giác mệt mỏi ậpvi_pham_ban_quyen đến như vũ bão. Sau một đêm vật lộn, tinh thần anh đã sớm cạn kiệt.
Nửa đêm sau tôi canh, cô nghỉ trước đi. Giangleech_txt_ngu Thần nhìn Tần Liệt, đây là nhất anh thể làm lúc này.
Liệt liếc nhìn khuôn mặt bệch của anh, khẽ lắc đầu: Tôi gác nửavi_pham_ban_quyen đêm đầu, ba giờ anh thay tôi.
Giọng bình thảnbot_an_cap nhưng mang theo vẻ đoánbot_an_cap không thể phản bác. hiểu rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thương thế của Giang Thần, hiện giờ anh đứng lâu còn khó khăn đừng nói đến việc thức trắng đêm.
Hiểu lập tức sáp , ôm gối ngồi cạnh Giang Thần: Vậy em sẽ thức cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Liệt, em không buồn ngủ đâu, có động tĩnh em sẽ gọi người ngay!
Miệng thì bảo không buồn ngủ, nhưng mắt cô đã bắt đầu đánh nhau, cái đầu nhỏ thỉnh lại cánh tay Giang Thần.
Giang Thần không vạch cô, chỉ nhàng xoa đầu cô: Buồn ngủ thì cứ đi, ở đây có tôi rồi.
vâng một tiếng, rúc vào bên cạnh anh, cuộn tròn người lại như một quảvi_pham_ban_quyen cầu nhỏ, chẳng mấy chốc đãleech_txt_ngu tiếng đều.
đã sợ hãi căng cả đêm, lúc này mới hoàn toàn thảleech_txt_ngu lỏng, ngủ rất ngon lành.
Ánh mắt Liệt liên tục đảo qua lại giữa cửa chính, cửa sổ và lỗ gió, cánh cơ khí sẵn sàng phản ứng bất cứ lúc nào.
Cô ítnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói, nhưng dùng thế im lặng nhất để chống đỡ lấybot_an_cap sự yên trong đêm đông lạnh giá này.
Giang Thần tựa vào nhắm mắt dưỡng , cơn nơi vai vẫn rệt, nhưng lòng lại bình thản chưa có.
Khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn những kẽ hở gió, không còn quái vật náo loạn, bên cạnh có Tô Hiểu ngủ , có Tần canh gác, căn phòng 302 cũ nátvi_pham_ban_quyen này cuối cũng thành một nơi có thực sự an tâm dừng chân.
Bên ngoài cửavi_pham_ban_quyen, màn sương vẫn lữngbot_an_cap lờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trôi trong hành lang, trongvi_pham_ban_quyen tối vẫn chứa những hiểm nguy chưaleech_txt_ngu biết.
Nhưng trong nơi chật hẹp này, có bảo lẫn nhau, có thiết bị cảnhleech_txt_ngu giới thô sơ, mọi nguy cơ tiềm ẩn đều đã được chặn đứng.
Đêm mạt lạnh lẽo này cuối không chỉ còn nỗi kinh hoàng và sự đấu tranhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mà đã thêm vài phần bình yên và ấm áp hiếm hoi.
Chương 12: Trùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net triều khe đất, lớp phong cuối cùng
Sự yên tĩnh nơi quan chẳngbot_an_cap dài nổi nửa phút, một mùi kỳ quái lẫn giữa bặm và ẩmvi_pham_ban_quyen mốc đã len lỏi vào từ dưới lỗbot_an_cap thông hơi.
Thần nhắm mắt dưỡng thần, cánh mũi khẽ động, lập tức mở mắt. Ánh mắt anh đóng đinh vào kẽ gạch dưới thông hơi, sắc mặt sa sầm xuống ngay khắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Mấy con sâu nhỏ màu đen to bằng hạt gạo men kẽ gạch lừbot_an_cap đừ bò ra , thân hìnhbot_an_cap từng một éo. Đó là loại mọt ẩm thường thấy trong đườngleech_txt_ngu ống gió, không sứcleech_txt_ngu tấn công, nhưng một khi đã thành đàn thì có thể bò kín cả cănleech_txt_ngu nhà.
Rốt cuộc vẫn bị hở.
Anh chửi thề một tiếng. Trước đó anh chỉ lo bịt kín các cạnh củaleech_txt_ngu kim loại không ý đến kẽ hở mảnh đến mức gầnvi_pham_ban_quyen như không thấy dưới mặt đất.
Vai dùng lực, vết thương đã đau nhói như giật mạnh, nhưng chẳng hề bận tâm, chỉ thấy một cơn bực bội dâng.
Tô Hiểu tinh mắt, sâu trên đất trước tiên, bản lùi lại nửa bước. Cô khôngleech_txt_ngu dựa vào người Giang Thần mà cố ývi_pham_ban_quyen né tránh vai trái đang bị thương củabot_an_cap anh, khẽ giọng :
Chúng bò ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ dưới lỗ thông hơi đấy, nhiều sâu nhỏ quá.
Sợ thì có sợ, cô không hét, cũng không chạy , chỉ ở trí annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toàn, lặng lẽ chờ đợi chỉ thị.
Tần Liệt vốn đang tựa người tường, nghe tiếng động, tư thế lập tức thẳng tắp. Cô bước bước dài đến giữa lỗ thông hơi phòng khách, khéo ngăn cách đàn sâu với khu vực sinh hoạt. Không tácleech_txt_ngu thừa , cô bản năng bảo vệ hai ngườibot_an_cap phía , đến việc thay đổi tư thế cũng cực kỳ nhanh .
Giang Thần mím môi, chằmvi_pham_ban_quyen chằm nhìn sâu nhỏ đang không ngừng lan ra. Không phải là không đánh được, mà là chướng mắt, là mầm mống họa hại. Hôm nay bò ra vàivi_pham_ban_quyen con, ngày mai có thể bò ra cả mảng, đến khi chúng bò đầy chiếu thì dọn dẹp không kịp nữa.
Lấy miếng bìa cáctôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở lại đây. Anh nghiêng đầu nói với Tô Hiểu, giọng đèvi_pham_ban_quyen nén sự cáu kỉnh.
Tôbot_an_cap Hiểu nhanh bước tới, chắc miếng . Cô đi đứng rất thận, vội không , vừa không va vào đồ , vừa không chạm gần bả vai bị thương của anh.
Tần Liệt rũ mắt liếc nhìn đám mọt dưới , cánh tay khí hơi nâng lên. Cô không tiếp nghiền nát, chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dùng cạnh của lớp vỏ thépnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gạt, lùa sâu thành một đốngleech_txt_ngu . Sự khiết phích khiến cô hoàn toàn không muốn xác sâu dính lên đó, động tácvi_pham_ban_quyen vừa sạch sẽ vừa tiết chế.
Giang Thần đưa tay đón miếng , vừa cúi người , trái lại một cơn đau nhói. anh khựng chút, dứt khoát đứng thẳng , dùng mũi chân đẩy miếng bìa chặn cứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kẽ gạchvi_pham_ban_quyen.
thế này không động đến vết thương mà vẫn có thể bịt kín lối .
Tô Hiểu lập tức đưa dính chống thấm đếnbot_an_cap tay phải của anh, đầu băng dính đã xé sẵn từ trước.
Dùng cái này quấn một , sâu sẽ không đẩy ra được đâu.
Ánh mắt cô dừng gương mặt trắng bệch của , sự xanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kín nơi đáy mắt, ngoàivi_pham_ban_quyen chỉ nói chính sự, rườm ràbot_an_cap.
Giang Thần tay cầm băng dính, quấnleech_txt_ngu từng vòng giữa miếng bìa mặt đất. không tính làvi_pham_ban_quyen nhẹn, nhưng vòng nào cũng được chặt, không một hở nào.
Tần Liệt canh giữ tại chỗ, xử lý hết đám mọt đã gomleech_txt_ngu lại. Lưng cô luôn căng cứng, không thả lỏng nửa phần, phòng hờ trong ống gió đột ngột tràn ra hơn.
Đám sâuleech_txt_ngu trênbot_an_cap mặt đất bòvi_pham_ban_quyen ra ngày càng nhiều, nhưng đều bịleech_txt_ngu chặn lại trong một nhỏ ở huyền quan, không thể tiến vào phòng khách dù nửa bước. chỉleech_txt_ngu bò , không cắn người, không va chạm, nhưng cảnhbot_an_cap tượngleech_txt_ngu dày khiến người ta cảm thấy ngột ngạt.
Giang Thần tựa vào tường, khẽ thở hắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra. Cảm giác đau âm nơi vết thương từng đợt kéo đến, đưa taybot_an_cap xoavi_pham_ban_quyen bópnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vai, chân giãn ra.
Tô Hiểu ngồi xổmbot_an_cap cách đó không xa, cầm mấy tờ giấy ăn sạch sẽ, chờ đợi ở một bên. Cô không lên tiếng giúp đỡ, chỉ chuẩn bị sẵn những thứ cần sau đó, lặng lẽ làm hậu phương.
Liệt dọn dẹpvi_pham_ban_quyen con sâu cuối cùng xong, cúi đầu nhìn cánh tay cơ khí. Một chút xác sâu mờ dính ở góc, cô lập tức rút giấy ăn ra lau đi lauvi_pham_ban_quyen lại hai lần, cho đến khi lớp vỏ thép khôi độ bóng mờ sạch sẽ mới hơi nớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lỏng tư thếvi_pham_ban_quyen.
Giang Thần đi bộ lại lỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thông hơi, ngồi xổm xuống vào mép bìa . Đầu ngón tay vẫnvi_pham_ban_quyen có cảm nhận đượcleech_txt_ngu một luồng khí yếu ớt thấm ra từ kẽ gạch. Miếng chỉ có tạm thời, thời dài vẫn sẽ bị thủng.
Cáileech_txt_ngu khe này không phong kín thì sau này có. Anh thấp giọng nói một câu, giống như đang tự lẩm bẩm hơn.
Tô nghe thấyvi_pham_ban_quyen, đưa tay chỉ vào đống mảnh vụnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kim loại ra từ xe điện tường:
Tôi còn mấy vụn, nhét vào rồi bơm keo, chắc là sẽ bịt kín được hoàn .
Cô đặc chú tâm đến loại chữaleech_txt_ngu cải tạo này, đôi mắt sáng một chút, sựbot_an_cap căng thẳng vì sợ sâu cũng nhạt đi không ít.
Thần ngước mắtbot_an_cap nhìn đống phế , gật đầu. phong tỏa tạm thời đã vô dụng, này phải một bước xong luôn.
Tần Liệt cũng bước lại gần, ngón tay cơ khí gõ vào kẽ gạch dưới đất. Cô không nói , chỉ dùng động tác hiệu: dùng thanh kim loại lấpbot_an_cap khe sẽ đáng cậy hơn bìavi_pham_ban_quyen giấy.
Giang Thần cúi người chọn những thanhbot_an_cap kim loại nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vai trái không dám dùng sức, có thể dùng tay phải bới từng chút mộtleech_txt_ngu. Anh chọn được một thanh có độ rộng , nhét vào kẽ gạch, vừa vặn kẹt chặt.
Tần Liệtleech_txt_ngu bước lên một bước, cánh tay cơ khí khẽleech_txt_ngu đè lên thanh loại để cố định vị , nhường tay quấn băng keo. dán kính được bơm một vào hở giữa thanh kim loại và gạchvi_pham_ban_quyen lát, lấp mọi góc chớt. Lần này, anh khôngvi_pham_ban_quyen lại bất kỳ sự may rủi nào, ngay cảleech_txt_ngu những lỗ nhỏ ở rìa được phong kín toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tô Hiểu xổm bên cạnh, lau sạch những mẩu vàleech_txt_ngu vết keo rơi trên mặt đất. Cô vừa thu dọn, vừa thỉnh thoảngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liếc bả vai Giangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để xácvi_pham_ban_quyen không dùng quá đà.
Sau khi phong tỏa đoạn cuối , Giang đứng thẳng dậy, lại hai bước quan sát. Phần lỗ thông đã bị kim và keo dán kính phong tử hoàn , đến một luồng khí ra . tanh hôi khó chịu lúc trước cũng theo đó mà biến mất không dấu vết.
Chắc sẽ không bò vào nữa đâu. Tô Hiểu thở phàobot_an_cap nhẹ nhõm, nhỏ giọng nói.
Giangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thần đáp, chỉ nhìn chằm xuống mặt đất vài giây. Sự bực bội dần tan biến, thay vào đó là một cảm giác anbot_an_cap thực sự. Từ khe cửa, khe sổ, khe tường cho lỗ thông hơi, gạch, căn nhà này cuối cùng đã không còn một hở hiểm họa nào.
Liệt tựa lại vào tường, tư thế từ căng thẳng cảnh giác dần thả lỏng. vẫn canh giữ gần lỗ thông hơi, chỉ là không còn sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa, cả người dịu lại chút.
Tô Hiểu gom tất cả lại, phủivi_pham_ban_quyen phủi tay:
này thực sự đã phong kín hết rồi, sâu bọ, sương , quái đều khôngbot_an_cap vào được nữa.
Giang Thần ừ một , mệt mỏi ập đến. Anh chậm rãi ngồi xuống thùng cáctông, vai trái tựa vào tường, muốn cử động thêm nữa. Vật suốt cả đêm, từ triều đến triều trùng, cuối cùng cũng được cái lỗ hổng cuốileech_txt_ngu cùng.
trong tâm tríbot_an_cap, tấmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thẻ Nơi Trú khẽ lóe sáng, những đường vân trên đó trở nên rõ nét hơn bội dù chưa hề thăng cấp. Nó như đang công nhận rằng, nơi được che chắnleech_txt_ngu kín kẽ từng tấc, chẳng còn một kẽ hở này chính là một chốn trú thực thụ.
Không khí trongvi_pham_ban_quyen vẫn hơi ngột ngạt sạch sẽ, ổn định, không còn mùi tanh, không tiếng sâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bò, cònleech_txt_ngu tiếng đập cửa.
Tô Hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cái, cơn buồn tức thì kéo đến. Tần Liệt vẫn giữ trạng cảnh giác nửa thả lỏng, canh giữ ở trí yếu nhất.
Giang Thần nhắm mắt lại, lần đầu tiên anh thực sự cảm thấy căn phòng 302 nhỏ bé này có thể người ta yên tâm ngủ một .
Màn sương ngoài kia dày đặc đến đâu, hành lang tăm thế nào, không còn liên quan đến họ nữa.
Chương : Vôi sống bịt kínnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lỗ gió, tấc cuối cùng của hiểmvi_pham_ban_quyen họa
Giang dán mắt vào tấm kim loại cũ kỹ che miệng thông gió, đầu ngón tay lướt qua những vết sắcbot_an_cap , giác hối vì trước đó bít lỗ hổng này một cách qua loa dângbot_an_cap lên trong lồng ngực.
Cảm giác dại nơi vai trái không nhắc nhở anh , lần này khôngbot_an_cap phép để lại bất kỳ kẽ hở nào.
Anh cúi người kéo miếng loại từ góc tường, một thanh dài có chiều rộng vừa khít với dưới của lỗ thông gió. Anh dùng một chống đấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để đứng dậy, động tác cực kỳ chậm vì chạm đến thương vẫn còn đau nhứcvi_pham_ban_quyen.
Tô Hiểu nhanh nhanhleech_txt_ngu mắt, keo thủy tinh còn sót lại cùng gói vôi sốngleech_txt_ngu mà hàng xóm đến bên chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh, còn thận cắt lại đầu vòi keo cho dễ sửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dụngvi_pham_ban_quyen.
Em sắp xếp đồ đạc xong cả rồi, anh cần cúi xuống lấy đâu, cứ với là tớivi_pham_ban_quyen.
Cô luôn phía phải Giang Thần, không hề lại gần vai trái đang bị thương của anh dù chỉ nửa bước. lo lắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong ánh mắt cô kín đáo nhưng thể hiện sự quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm đáo dành cho anh trong từng tiểu tiết.
Giang Thần ừ một tiếng, thanh kim loại tì vào đáy lỗ thông gió. định dùng lực ấn chặt, bả vai trái đãleech_txt_ngu truyền đến một cơn âm ỉ.
mày anh khẽvi_pham_ban_quyen nhíu lại, khựng lại nửa giây, dứt đầu gối nhẹ tì vào để định thanh loại, phóng tay phải để nặn .
Tần Liệt tiến một bước, ngón tay cơ khí ấn vững hai đầu thanh kim loại, lực đạo vừa đủ ép miếng sắt vào tường và mặt đất.
Cô không nói lời nào, chỉ dùng hành động để bù đắp cho phần sức lực mà cánh tay bị thương của không thể phát ra. trí đứng của cô khéo léo ngăn cách thông gió và hai người còn lại, vẫn là tư thế bảo vệvi_pham_ban_quyen theoleech_txt_ngu bản năng.
Keo thủy tinh được nặn đều theobot_an_cap kẽ của thanh loại, Giang Thần ý đi đường keo thật dày, lấp kín hoàn toàn hở gạch lát sàn nơi lũ bọ đã bò vào trước đó.
Sau khi phủleech_txt_ngu xong lớp keo, anh xé vôi sống, bột trắng lên bề mặt rồi dùng cạnhvi_pham_ban_quyen kim loại gạt phẳng.
Hút ẩm, kín, chống trùng, tầng bảo hiểm. Đây là ánvi_pham_ban_quyen tạm thời lâu dài vững chãi nhất mà anh có nghĩ .
Vôileech_txt_ngu sống hút hết hơi ẩm, lũ bọ sẽ không muốn chui vào đây nữa. Thần thấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giọng nói một câu, vừa như giải thích, vừa như đang tự trấn an mình.
đầu vì ham tiện nên chỉ dán một lớp cáctông, giờ đây lòng vòng một hồi, cuối cùngleech_txt_ngu vẫn gia cố lại những gì cần làm.
Tần Liệt cúi xuống nhìn cánh cơ khí dính một chút bột vôi, mày khẽ nhướn lên, cô khăn từ túi ra lau lượt.
Sựleech_txt_ngu ưa sạch sẽ khiến cô chịu nổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỳ vật lạ nào dính trên lớp , nhưngleech_txt_ngu quá trình cô than vãn lời, chỉ lẳng lặng hoànbot_an_cap thànhvi_pham_ban_quyen việc cần làm.
Tô Hiểu ngồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xổm bên cạnh, nhặt mảnh kim loại vụn và vỏ vào túi rác, ánh thỉnh thoảng dừng trên khuôn mặt căng củaleech_txt_ngu Giang Thần.
Nếuleech_txt_ngu còn khe , em sẽ tìm thêm vải vụn quấn quanhvi_pham_ban_quyen vòng, chắn sẽ bịt kín được.
Cô nhỏ giọng đề nghị, đặc biệt để tâm những công việc sửa chữa nàyvi_pham_ban_quyen. Sự hoảng loạn vì sợ bọ đã được thay thế bằng nghiêm túc.
Giangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thần lắc đầu, đưa tay ấn thanh kim loại đã được cố định, nó hề lay chuyển.
Không cần đâu, thế này là đủ rồi.
Mùi tanh hôi trong đường ống thông gió tan biến hoàn toàn, ngay cả một khí ớt cũng không cảm nhận thấy. Nguồn cơn của cuộc xâm nhập từ lũ ẩm cuối cùng đã bị cắt đứt để.
Anh đứng thẳng dậy, tựa lưng vào bức tường phía sau, thở phào hơi .
việc lũ chuột đâm sầm vào cửa cho đến lúc trùng ẩm qua kẽ hở, những lỗ hổng của căn phòng 302 này đã lần lượt lấp đầy. Trái tim lơ suốt nửa đêm cuối cùng thể tạm thời buông xuống.
Tần Liệt thu lại cánh tay khí, tư thế đứng từ cảnh bảo vệ dầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thả lỏng sang trạng nửa tựa vào tườngbot_an_cap.
Cô lướt qua mặtleech_txt_ngu sàn sạch sẽ và lỗ thông gió đã bị bịt kín, sau khi xác nhận không còn bất kỳ hiểm họa nàovi_pham_ban_quyen hoàn toàn dỡ bỏ phòng bị. Tuy , theo thói quen, ánh mắt cô dừng lại ở ba trí then chốt: cửa chính, cửa sổ vàleech_txt_ngu lỗ thông gió.
Tô Hiểu xách túi xác bọ để saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cánh , dùng khăn giấybot_an_cap ướtbot_an_cap lau mặt thêm một lần nữa. đến khi sàn nhàvi_pham_ban_quyen không còn chút dấu vết nào, cô mới vỗ tayvi_pham_ban_quyen nở nụ cười.
Cuối cùng sạch sẽ hoàn toàn rồi, từ nay về saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không phải sợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bọ bò nữa.
Thần nhìn cô gái nhỏ bận rộn trước mặt, rồi nhìn sang Tần Liệt lẳng lặng cảnh giới bên cạnh, nỗi độc một mình sinh tồn trong mạt thế đã vơi đi không ít.
Anh vốn nghĩ sẽ một mình cố thủ trong căn phòng này, khôngleech_txt_ngu ngờ lại có thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai bạn đồng hành, cùng anh từng bước sửabot_an_cap không gian đầy rẫy sơ hở này thành một nơi trú ẩn thểleech_txt_ngu tâm dừng .
Sâu trong ý thức, tấm thẻ Nơi Trú Ẩn khẽ lóe lên, những đường vân trên trở nên rõ nét hơn trước. Tuy vẫn chưa thăng cấp, nó đã lặng lẽ ghi lại việc phong tỏa hiểm cuốivi_pham_ban_quyen này.
Không khí trong lối vào vẫn hơi bí bách, nhưng không còn mùinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , ẩm mốc hay cảm giác ghê rợn khi lũ bọ bò qua, chỉ còn nhàn nhạt keo thủy và vôivi_pham_ban_quyen .
Tô Hiểu ngáp một , đôi mắt hằn lên những máu . Sự căng thẳng và bận rộn liên tục khiến cơn buồn ngủ ập mạnh mẽ.
Cho em chợp mắt mười phút nhé, có động tĩnh gì anh em ngay. Cô ôm đầu gối, ngồi trên chiếc thùng giấy cách Giang Thần không xa, giọng nói mềm yếu.
Giang gật đầu, hạ thấp giọng: Ngủ đileech_txt_ngu, bên này có anh Tần Liệt.
Tô Hiểu ừ một tiếng, đầu tựa vào thùng giấy, chỉ vài giây sau đã thở đều đặn, chìm vào giấc ngủ nông.
Giang Thần chậm bước đếnbot_an_cap bên cửa, nhìn quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt mèo ra phía hành lang. Sương mù tím đặc, không thấy một ánh sáng nào.
Lý đại gia ở phòng bên cạnh không còn gây động tĩnh gì nữa. Chút thiện đúng mực trongbot_an_cap thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế giống như tia sáng nhỏ nhoi rơi vào lối hành lạnh này.
Tần Liệt bước đến bên anh, cánh tayvi_pham_ban_quyen cơ khí buông thõng tự nhiên, giọng nói bìnhvi_pham_ban_quyen thản: Nửa sau tôi gác, dưỡng thương đi.
Cô nhìn thấu sựbot_an_cap mệt mỏi mà anh đang cố gồngvi_pham_ban_quyen gánh, cũng biết vết thương vai anhbot_an_cap không đủ lựcbot_an_cap canh . Không có chỗ cho sự thương lượng, đó là mộtbot_an_cap lời sắp thẳng thừng.
không cố chấp, khẽ gật đầu.
sức chỉ khiến thân trở thành gánh nặng, hiểu điều đó hơn bất kỳ .
Cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tình huống gì thì gọi tôi. Anh giọng nói.
Tần Liệt ừbot_an_cap một tiếng, người trở lại vị cạnhleech_txt_ngu lỗ thông gió, đứng vững lần , trở thành chiến tuyến im lặng và tâm nhất trong nơi trú ẩn nhỏ nàyleech_txt_ngu.
Giang Thần ngồi xuống chiếc thùng giấy bên cạnh Tô Hiểu, ánh mắt lỗleech_txt_ngu thông gió đã bịt kín, cửa sổ dán và yếu phẩm đã được phân loại. đầu tiên anh sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm thấy căn phòng này có thể khiến người ta anvi_pham_ban_quyen tâm đợi đến khi .
Nguy hiểm ngoài cửavi_pham_ban_quyen vẫn cònbot_an_cap đó, nhưng ba người trong phòng đã dùng chính đôi tay để nên hàng rào kiên cốvi_pham_ban_quyen đầu tiên về họ.
14: Van một bịt , nơi trú ẩn khép kín
Mặt sàn được lau sáng bóng, mùi đất ẩm sót lại dần bị mùi keo silicone lấn átnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Giang Thần tựa vào tường, đầubot_an_cap ngón tay vẫn đặt trên vải đang bónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chặt ở , sơ đồ cấu trúc trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm trí vẫn hiện lênleech_txt_ngu rõ rệt.
Không hề có điềm báo , thẻ bài Nơi chỉ truyền đạt ý tưởng thi công, ngay cả một tia sángbot_an_cap cũng không lóe lên, chứ đừng việc thăng .
hiểu rất rõ, đây là chỉ dẫn chứ không phải phần thưởng, cũng giống như nhữngbot_an_cap đó, nó vẫn luôn dậmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tại chỗ.
Tần Liệt thấy thần sắc kiên định, đã lẳng lặng di chuyển hai tấm kim loại xuống phía dưới cửa thông gió.
Cánh tay cơ khínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhẹ nhàng gạt đi bụi bề mặt, đôi lông mày cô nhướn một cách khóbot_an_cap nhận ra, rồi xoay người lấy khăn lau sạch ngón tayvi_pham_ban_quyen.
Thói ở sạch đã ăn sâu vào quen của cô, dù chuẩn bịbot_an_cap thi công, cũng cam lòngvi_pham_ban_quyen để bất kỳ vết bẩn nào lên lớp vỏ thép.
Để lỗ hở ở lớp trong, phong tỏa hoàn toàn lớp ngoài. Giang Thần lên nhắc nhở, giọng nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mang theo phầnbot_an_cap trầm ổn sau cơn mỏi.
trái không dám dùng , anh có thểbot_an_cap đứng một bên huy, cốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gắng làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xáo nhịp độnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Tần .
Tô Hiểu ngồi xổm bên đống vật liệu, xé cuộn băng keo chống thấm vừa mới mang đến thành từng đoạn ngắn, xếp ngay ngắn thành một hàng.
Cô gầnvi_pham_ban_quyen quá, chỉ nhanh chóng đưa cụ khi Tần Liệt , mắt thỉnh thoảng lại liếc về vai của Giang Thần, sợ anh kìm được mà lên giúp rồi làm đến vết thương.
Băng keo tôi đều , khi nào cần mọivi_pham_ban_quyen người dùng luôn .
Giọng nói cô gái nhỏ mềm mại, mang theo một chút . vớileech_txt_ngu sự hoảng loạnbot_an_cap sợ bọ lúc trước, lúc này tràn đầy vẻ tâm được tham vào việc gia cố.
Tần Liệt ừ một tiếng, cánh tay cơ khí kẹp chặt tấm kim loại lớp trong một cách vững chãi, khớp chuẩn xác vào mặt trong cửa thông gió.
Cô lực ép mà dán theoleech_txt_ngu độ cong của bức tường, lực được kiểm soát vừa , vừa làm nứt tường vừa có định chắc .
Thần nhìn chằm chằm vào vị trí lỗ thông hơi dự chừa, mắt hơi nheo lạileech_txt_ngu.
Cái lỗleech_txt_ngu nhỏ này là mấu , chỉ cho khí ra mà không cho , giải được vấnleech_txt_ngu đề thiếu oxy kín, vừa chặn đứng hoàn toàn lũ mọt ẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong đường ống gió.
So với cách làm vụng về là bịtvi_pham_ban_quyen lại đây, ý tưởng mà bài đưa ra mới thực sự giải được tận đề.
Bôi thôi, đừng làm lỗ thông hơi. Anh bổ sung thêm một câu, giọng điệu đãvi_pham_ban_quyen bớt đi vẻ nóng nảy, thêm phần tin cậy.
Tần Liệt làm theo lời anh, keo silicone được trải đều dọc theo bốn cạnh của loại, duy chỉ chừa cái lỗ nhỏ ở giữa.
Tô Hiểu lập tức tiến lên, dùng đầu ngón tay nhẹ miết phẳng những keo thừa tràn ra, động tác vừa cẩn thận vừa nhẹn.
Cô sợ bẩn taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đầu tay dính một chút xíu đã vội vàng rút tay về lau sạch khăn giấy, vẻ khá đáng yêu.
Ngay khi tấm kim loại lớp trong sắp sửa được định xong, ngoài hành lang lại vang lên tiếng chân cực nhẹ rồi dừng lại trước cửa.
Không phải tiếng gõ , chỉ là sự ngưng trệ ngắn ngủi, mang theo dò xét đầy cẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trọng.
Giang Thần đi đến bên cửa, vẫn chỉ mở ra một khe hở hẹpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lý đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gia ở nhà bênvi_pham_ban_quyen cạnh đang chống gậy, dưới chân đặt chiếc van một chiều nhựa nhỏ, chắc là được tháo ra từ đồ cũ.
Vừa hay có cái này, lắp vào sẽ hơn là để lỗbot_an_cap . Tôi không dùng đến, đưa cho các cậu nàyleech_txt_ngu.
Ông lão đặt xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi người , không để cho Giang có cơ hội nói lờivi_pham_ban_quyen .
giúp đỡ trong thờibot_an_cap mạt thếleech_txt_ngu luôn là như vậy, không mưuvi_pham_ban_quyen cầu thâmbot_an_cap giao, không gây thêm hà, chút áp chừng mực ấy để sưởi ấm lòng người.
Giang Thần nhặt chiếc van một chiều lên, cầm trong tay ước lượng, cỡ vừa vặn để nhét vào cái lỗ nhỏ đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chừa.
Lần này, thiết kế ban đầu càng trở nên hoàn thiện hơn, triệt tiêu hoàn toàn khả năng khí bị trào ngược vào trong.
Có van một chiều rồi, lắpbot_an_cap trực tiếp luôn. Anh quay đầubot_an_cap nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với hai người , giọng nói thoáng hiện một chút vui bất ngờ.
Tần Liệt dừng động tác, cánh tay cơ khí lùi lại để nhường không gian lắp đặt.
Tô Hiểu tức ghé sát , tò mòbot_an_cap ngắm linh kiện nhỏ này, ánh mắtbot_an_cap vẻ tân kỳ.
Cô vốn hứng với những trúc cơ khí nhỏ như thế , hận không thể tự tayvi_pham_ban_quyen vào mộtbot_an_cap phen.
Giang một cầm van một chiều, cẩn thận lắp vào lỗ thông hơi.
tráinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơi lực là cơn đau âm ỉ lại đến, anh nghiến răng, nhanh chóng hoàn thành việc cố định, sau lùi lại nửa bước, giao công dán hậu kỳ cho Tần Liệt.
Tần Liệt tiến lênbot_an_cap một bước, tay cơ khí ấn chặt tấm kim loại ngoài, che phủ hoàn toàn toàn bộ cửa thông gió.
Lần này, cô không để bất kỳ kẽ hở nào, keo silicone được bôi trên đỉnh xuốngvi_pham_ban_quyen đất, dùng băng chống thấm mới mang tới để bịt các cạnh.
Cấu trúc kim kết hợp van một chiềubot_an_cap hoànleech_txt_ngu toàn thànhbot_an_cap hình.
Tô Hiểu đi vòng quanh cửa thông gióleech_txt_ngu lượt, đưa tay sờ những mép dán mít, gương mặt lộ ra rạng rỡ.
Lần thật sự kínvi_pham_ban_quyen bưng rồi, không bách mà bọ cũng chẳng chui vào được, lợi hại quá đi mất!
Thần tựavi_pham_ban_quyen lại vào tường, thở một hơi .
Từ những ngày đầu dùng cáctông dán cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sổ, đến việc hoay khe , rồi việc khắc sau khivi_pham_ban_quyen mọt xâm nhập, cho đến tận lúc này, vòng lặpbot_an_cap van mộtbot_an_cap chiều mớibot_an_cap thực sự khép kín.
Căn phòng 302 này, cuối cùng đã trở thành một trúleech_txt_ngu ẩn bất khả xâm phạm theo đúng nghĩa đen.
Tần Liệt lauvi_pham_ban_quyen vết trên cánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay cơ khí, tư thế đứng từvi_pham_ban_quyen trạng thái thileech_txt_ngu công căng dần lỏngbot_an_cap thành thế cảnh giới, nửa tựa vào tường.
Ánhvi_pham_ban_quyen mắt cô quét qua cửa gió, cửa chính, cửa sổ và các góc , sau khi xác nhận mọi ẩn họa đã được loại bỏ, lạnh lùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân mới đi chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tô thu dọn toàn bộ liệu thừa vàbot_an_cap giấy vụn vào rác, sau đó lau sạch sàn một lần nữa.
Sau khi làm xong cả nhữngbot_an_cap việcbot_an_cap , cơn buồn ngủ đột ập , ngápleech_txt_ngu một cái thật dài, khóe đã đỏ .
Tôi thật sự không chịuleech_txt_ngu nổi nữaleech_txt_ngu rồi, phải chợp mắt một lát thôi
Cô ôm đầu gối ngồi trên thùng cáctông, lời vừa dứt, đầu gục , nhịp thở nhanh chóng trở nên đều đặn.
Giang Thần nhìn Tô đang ngủ say, rồi nhìn sang Tầnbot_an_cap Liệt đang im lặng canh giữ bên cạnh, giác trong lòng được lấp đầy từng chút một.
Anh vốn tưởng rằng mình sẽ phải đơn vật lộn trong thời mạt thế, giờ đây có những người đồng hành sát bên nhau, có nơi trú an toàn thực .
ý thức, thẻ bài Nơi Trú nhấp nháybot_an_cap một , những đường vân càng lúc càngleech_txt_ngu rõ nét nhưng vẫn không thăng cấp.
Nó chỉ lặng lẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ghi lại tất cả những điều này, ghi lại toàn bộ quá trình người chung tay tuvi_pham_ban_quyen sửa một căn phòng nát thành bến đỗ toàn.
Bên , sương tím vẫn dàyvi_pham_ban_quyen đặc, sâu trong vẫn chứa những nguy hiểm chưa biết tên.
trong phòng, cửa thông gió đã bịt kín, cửa chính và cửa sổ vững chãi thể phá . con người dù bị thương nhưng vẫn kiên cường, có người bảobot_an_cap vệ thầm lặng đáng cậy, và có một cô gái ngủ ngon lành.
Tấc đất nhỏ đã trở thành một đảo ấm áp bình yên nhất giữa thời mạt thế.
Chương 15: Cơn ngứa buổi sớm, vết hở chưa vá xong
ban mai xịt len qua khe mắt mèo, lànleech_txt_ngu sương ngoài lang nhạtvi_pham_ban_quyen bớt, không còn nồng nặc như ban .
Giang Thần đau ở vai trái làm cho tỉnh . Anh tựa vào carton ngủ nghiêng cả đêm, cổ nhừ, vết thương vừa sưng vừa xót, chỉleech_txt_ngu cần động nhẹ cũng thấy đau điếng, mồ hôi lạnh ròng ròng trên .
Vừa , liềnvi_pham_ban_quyen nhìn chằm vào lỗ thông gióvi_pham_ban_quyen. Hai tấm kim được niêm phong trông có vẻ chắc , nhưng chiếc van chiều chưa kịp lắp tối qua cứ như một cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gai trong mắt, khiến lòng anh bồn chồn không yên.
Tần Liệt dựa bức tường cạnh, đứng suốt đêm nên có chút tê cứng, cô khẽ xoaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân, không gây ra một động nào.
tay cơ gácbot_an_cap bên cạnh lỗ gió, không phải đang gồng sức mà chỉ là thói quen canh gác. Thấyvi_pham_ban_quyen anh tỉnh dậy, cô chỉ khẽ nhướng mắt nhìn rồi lại xuống.
chống vào tường chậm ngồi thẳng dậy, tay phải lấy vai tráinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đau đến mức hít vào ngụm khíleech_txt_ngu lạnh, khẽ chửi thề một tiếng.
Có nói đi nữa thì cái này là thật, đừng nói việc lỗ lắp van, ngay cả việc cúi xuống nhặt thôi cũng đã quá sức với anh này.
cạnh, Tô Hiểu khẽ rên rỉ một tiếng, lăn khỏi thùng , va vàobot_an_cap lờ mờ dậy. Cô dụi mắt ngáp , nước mắt chực tràobot_an_cap ra.
sáng rồi ạ?
cô vẫn còn ngủ. Thấy dạng cau mày của Giang , cô lập sáp lại gần, nhưng không dám chạm vào tay anh, chỉ biết đứng cạnh cuống quýtleech_txt_ngu: Vai anh lại đau hơn rồi sao? thế tôi không bắt anh làm việc lâu vậy.
xua , khàn đặc: Không saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chớt không đâu.
Anh liếc chiếc van một chiều trên sàn, tâm lý may lại trỗi dậy. Dù lũ sâu cũng bò chậm, nếu thực sự biến thì Tần Liệt cũng chặn được, cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để sang ngày tính tiếp.
Tần Liệt như tận tâm can anh, cô dùng mũi chân cơ khí khẽ đá vàovi_pham_ban_quyen linh kiện nhỏ ấy, tạo một tiếng keng lảnh.
Cô không nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, liếc nhìn bả vai anh, ánh hiện rõ : ăn xôi cũng vô thôi.
Giang Thần nhìn đến mấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự nhiên, anh ngoảnh đi: Đợi tay tôi cử động rồi sẽ lắp ngay, thiếu một ngày nàyvi_pham_ban_quyen đâu.
Tần Liệt không đáp lời, chỉ tới lỗ thông gió nửa bước, đầu ngón tay chạm nhẹ vàovi_pham_ban_quyen mép tấm kim loại. Cô ghi nhớ những khe hở ti đó, một chút động tĩnh cũng không thể lọt qua.
Lúc này Tô Hiểu đã hoàn toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tỉnh táo, bụng cô bỗng kêu mộtvi_pham_ban_quyen tiếng. Đỏ mặt, cô vội chạy tới lục lọi túi phẩm góc phòng. Lục lọi hồi lâu, cô chỉ tìm thấy gói mì vụn, buồn bã quay lại.
Chỉ còn lại đồ ăn , ngay cả nước nóng cũng chẳngleech_txt_ngu có
Thần thêm , hiểm họa chưa giải quyết xong mà lương thực cũng sắp cạn, đúng là họa vô đơn chí.
Anh xoa xoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dương đang đau nhức, ánh mắt lại dừng chânvi_pham_ban_quyen nơi lỗ thông gió. Cái khe hở chưa vá kia giống như một rối có thể bùng phát bất cứ lúc nào.
Đúng lúc này, Tần Liệt bỗng thẳng dậy, cánh tay cơ khí xích gần lỗ thông gió, đôi lông mày khẽ nhíu lại. Không phải có sâu bọ, mà là từ đường ống dẫn khí ra mùi đất tanh nồng hơn, đậm đặc cả tối qua.
Cô khôngbot_an_cap tiếng, đứng thẳng người hơn, toàn lỗ thông gió trước thân mình.
Giang Thần thấy vậy, sự chủ quan lòng vơi đi đôi chút, nhưng cơn đau ở vai thật, anh chỉ đành nghiến răng, cố cầm qua buổi sáng này đã.
Tô Hiểu nắm chặt mẩu trong tay, không dám nhắc đến chuyện ăn uống, lẽ ngồi xổm xuống gomleech_txt_ngu dụng cụ từ tối qua lại một chỗ, sợ làm Giang thêm bực bội.
Trong phòng chỉ còn lại tiếng thở của ba ngườibot_an_cap. ban mai yếu đến thảm hại, làn sương tím vẫn chưa chịu tan đi.
Chiếc van một nằm trơ trọi trên sàn, không ai nhắc đến nó nữa, nhưng ai nấyvi_pham_ban_quyen đều hiểu rõ rằng mối nguy hiểm được khắc phục này vẫn luôn hiện hữu.
Chươngleech_txt_ngu 16: Trùng quầng vây lối, họaleech_txt_ngu khó tránh
Sự yên tĩnh chưa trì mười phút, bên ngoài lỗ thông đã vang lên những tiếng soạt nhỏ vụn.
thanh nhẹ đến mức gần như hòa tan vào không khí, chỉ áp sát vàobot_an_cap tường mới có thể bắt gặp, nếu thận sẽ chẳng tài nào hay biết.
Thần đang nhắm mắt xoa bóp bả vai tê cứng, đôi khẽ động, lập tức mở bừng mắt.
Ánh mắt anh nhìn về phía lỗ thông gió ở quan, chân nhíu , tim thắt lại một nhịp. Một mùi tanh nồng của đất theo những lỗ nhỏ chui vào, gắt hơn bấtvi_pham_ban_quyen kỳ lần trước đó.
Không cần nhìn cũng biết, lần này không phải vàivi_pham_ban_quyen con lẻ tẻ mà là cả đàn trùng triều bị hơi trong phòng tới.
Chút tâm lý may mắn bợ cũng được trước đó đã bịleech_txt_ngu đập tan ngay tạileech_txt_ngu . Anh thầm mắng bản thân một câu, cái giá của việc sợ đaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà bớt xén công cuối cùng cũng đến tận cửa.
Tần Liệt cũng căng thẳng người ngay giây phútvi_pham_ban_quyen tiếng động vang lên.
Cô vốn đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tựa tường nghỉ ngơi, giờ đứng thẳng, chắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vững lỗ thông gió, bảo vệ hoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toàn Giang Thần và Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hiểu ở phía sau. Cánh tay cơ khí khẽ nâng , khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có tư thế thừa , chỉ giữ trạng thái sẵnvi_pham_ban_quyen sàng ngăn chặn bấtleech_txt_ngu cứ lúc nào, hơi thở đivi_pham_ban_quyen.
Hiểu cũng nghe thấy những động tĩnh vụn đó, gương mặt nhỏ nhắn lập tức tái đi vài phần, bản năng xích lại gần Giang .
Cô nhớ vai trái anh có vết thương nên cố ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vòng sang bên phải, bàn nhỏ túm nhẹ lấy vạt anh, không dám kéo mạnh.
Có phải có rấtleech_txt_ngu nhiều sâu bọ bò tới không?
cô nén xuốngleech_txt_ngu thật , mang theo nỗi sợ hãi bản năng con gái với bầy trùng, nhiên không hề hoảng loạn hay hét lên.
Giang Thần chống tay vào tường chậm rãi đứng dậy, động tác kéo căng vết vai trái khiến anhbot_an_cap đau nhói. Anh mím môi khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phát ra tiếng, sắc mặt trầm xuống sợ.
Phiền muộn, hối hận, đủ loại cảm xúc đan xen, nhưng cũngleech_txt_ngu rõ đây không phải lúc tự trách.
Là trùng triều trong ống gió, chúng lần theovi_pham_ban_quyen hơi người thoát từ lỗ nhỏ mà .
Giọng anh thản nhưng ẩn chứa sự bựcleech_txt_ngu bội khôngvi_pham_ban_quyen thể kìm nén. Nếu tốibot_an_cap qua cắn răng lắp van một chiều vào thìbot_an_cap đã chẳng có này.
Cả ba không tiến lên trước, chỉ đứngleech_txt_ngu ở ranh giớivi_pham_ban_quyen giữa phòng khách và quan quan sát.
Đàn trùng không tấm kim loại, không leo tườngleech_txt_ngu, cũng không có bất hành vi công nào, chúng chỉ bòleech_txt_ngu chen chúc trên đấtleech_txt_ngu ngay dưới thông gió, lớp này chồng lên lớp kia. cảnh tượng người , nhưng oái oăm là chúng chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gây ra được mối đe dọa thực tế nào.
Trùng triều cấp F chỉ biết tập theo mùi, ngay cả sức mạnh để qua khe hở nhỏ cũng không có, có thể đứng đợi bên .
Giang Thần chằm chằm vào cái lỗ nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đáng kể , đầy bất lực.
Tác dụng của van một chiều là chỉ cho khí ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không cho vào, chặt hơi ngườileech_txt_ngu phòng, cắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứt sự định của lũ sâu bọ nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Giờ rồi, cái lỗ thông hơi nhỏ xíu trực tiếp trở hải đăng tín hiệu cho đàn trùng.
Tần Liệt vẫn luôn canh giữ ở phía trước, ánh mắt khóa chặt đàn trùng lỗ thông .
Cô không chủ động ra tay dọn dẹp mà chỉ giữ vững phòng tuyến, chỉ cầnbot_an_cap có một con sâu nào chui khe hở, sẽ ngăn chặn ngay lập tức. Tư thế đứng của cô càng lúc càng căng hơn khi trùng đôngvi_pham_ban_quyen lên, là bản bảo vệ đã khắc sâu vàobot_an_cap tủy.
Bàn tay đang níu vạt áo của Tô Hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khẽ dùng lực, cô cốbot_an_cap nhịn không nhìn vào đám trùng xám kia. Thấy sắc mặt Giang Thần khó coi, nhỏ giọng lên tiếng, muốn giúp nghĩ .
là chúng ta lấy băng dán kín lỗ lại? Lũ sâu không ngửi mùi chắcleech_txt_ngu sẽ đi thôi.
Giang Thần khẽ đầu, ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt không rời khỏi lỗ thông gió.
Dán kín thì phòng không có không , chẳng bao lâu sau chúng ta ngột ngạt không chịu nổi tiên. Chúng không vào được, là nhìn gai mắt thôi, nhịn trước đã.
Tô Hiểu gật đầu, không thêm gì , chỉ xích lại gần anh thêm chútvi_pham_ban_quyen nữa, muốn dùngleech_txt_ngu hành động nhỏ này để thêm can anh.
Giang Thần hít sâu hơi, nén lại sự bực bội và hối hận trong lòng.
Vết thương ở vai đau là , mệt mỏi cũng là , nhưng hố do sự lườivi_pham_ban_quyen biếng đào ra chỉ có thể tựleech_txt_ngu mình gánh vác.
Tầnvi_pham_ban_quyen Liệt bỗngvi_pham_ban_quyen nhiên đầu nhìn anh một cái. Ánh mắt không hề chút trách , chỉ khẽ cằm, ra hiệu cho anh lùi lại sau một chútleech_txt_ngu, cách xa đàn trùng ra.
hiểu ý, dắt Tô Hiểu lùi lại nửa bước, nhường lại toàn bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền tuyến Tần Liệt.
Cô đầu, quay đầu lại tiếp canh trước tấm kim loại mỏng .
Tiếng sột soạt bên ngoài vẫn tiếp diễn, đàn tập ngày càng nhiều, gần phủ kín mặt đất bên dưới lỗbot_an_cap thông gió. Chúng không vào được, cũng tản đi, cứ thế giằng co người trongleech_txt_ngu .
Giang Thầnleech_txt_ngu nhìn cảnh , sự cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giác trong lòng đã hoàn toàn lấn át mệt mỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lần này chỉvi_pham_ban_quyen là loạileech_txt_ngu trùng triều không có tính đe dọa, nhưng lỡ như sau này thứ dẫn tới là sinh vật biến có tính công kích thì quả thật tưởng tượng.
Tô Hiểu ngước nhìn góc nghiêng căng thẳng của anh, khẽ khuyên: Đợi đi, có đau hay không, chúng ta cũng lắp chiều nhé?
Lần , Thần không chút do dự, gật đầu ngay lập .
Lắp, chỉ đàn trùng rút đi là làm ngay.
Anh hoàn toàn vứt bỏ tâm , sự an toàn của hầm trú ẩn chưa bao giờ cho phépvi_pham_ban_quyen sự tạm hay lười biếng.
Tần Liệt vẫn canh giữbot_an_cap phía trước như một bức tường ngăn lặng lẽvi_pham_ban_quyen. Cô biết đàn trùng tạm không hại được người, nhưng vẫn không chịu nới lỏng nửa phânleech_txt_ngu, ngay cả tư thế đứng cũng chưa thay .
Không khí trong phòng tĩnh mà căng thẳng, không có đánh nhau, không có thét, chỉ có sựbot_an_cap đối đầu đằng đẵng.
Lỗ nhỏ vẫn chậm rãi thoát , trùng vẫn tụ tập bênleech_txt_ngu ngoài, cảnh tượng này giống như một cái tát trời làm Giang tỉnh ngộ.
Trong sâu thẳm , thẻ bài Hầm Trú Ẩn sáng, đường vân vẫn rõ nét, không có dấu hiệu cấpleech_txt_ngu nào. Nóbot_an_cap chỉ lặng lẽ đối đầuleech_txt_ngu doleech_txt_ngu lười gây ra nàyvi_pham_ban_quyen, nhìn ba ngườibot_an_cap cuối cũng hiểu ra , mỗi mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kẽ hở trong tận thế đều được canh giữ thật kẽ.
Chương 17: Tủ thấpvi_pham_ban_quyen ngăn , sự yênbot_an_cap tạm bợ
Tiếng sột soạt đàn trùng vẫn lẩn khuất nơi quan, nhưng đã bị chiếc tủ thấpbot_an_cap chặn đứng bên ngoài, chẳng thể lan vào khách dù chỉ một chút.
Giang Thần tựa vào mặt tủ lạnh lẽo, thở hổn hển. Cơn đau âm ỉ ở vai trái từng đợt kéo đến, khiến việc nhấc tay lênbot_an_cap xoa trở nên khó khăn.
di chuyển chiếc tủ vừa rồileech_txt_ngu đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vắt kiệt chút sứcleech_txt_ngu lực cuối cùng của anh, nửa người bên phải mỏi nhừ. Nếu không nhờ Tô Hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ động gánh vác bên phía nặng hơn, e rằng chẳng thể nhích nổi vài bước chân này.
Anh liếc nhìn không gian nhỏ nơi huyền quan đã bị ngăn cách, dây thầnvi_pham_ban_quyen kinh căng thẳng trongleech_txt_ngu lòng giãn ra được phân nửa, nhưng anh cũng rõ, đây qua chỉ là tạm thời.
Tô Hiểu ngồi dưới đất, nhét thêm những dải nhựa vừa mang tới vào dưới đáy tủ, bảo không để lại hở nào dù là nhỏ nhất.
Cô ngồi xổm đến chân hơi tê rần, lúc đứng dậyvi_pham_ban_quyen loạng choạng một , vàng vịn vào cạnh . Cô cũng không tựa về phía Giang Thần, sợ va phải bả vai đangleech_txt_ngu thương anh.
Lần này thì bịt kín thậtleech_txt_ngu rồi, lũ trùng dù có bò ra được cũngbot_an_cap loanh quanh huyền quan thôi, không sang đây được .
Giọng cô lộ vẻvi_pham_ban_quyen nhẹ , tảng đè nặng lòng bấy lâubot_an_cap cùng cũng được trút , không còn nhìn chằm vào đàn côn trùng đen xám kia mà rợn gáy nữa.
Giang Thần khẽ ừ tiếng, ánh vượt qua chiếc thấp, dừng lạibot_an_cap trên bóng của Tần Liệt.
Cô vẫn đang canh ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước cửa thông gió, từng rời bướcvi_pham_ban_quyen nửa phân, chỉ có cánh tay cơ khí thỉnh thoảng động, dùng khăn giấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bọc lấy những mọtvi_pham_ban_quyen ẩmbot_an_cap lẻ chui vào rồi nghiềnbot_an_cap nát.
Suốt quá trình đó, cô không trùngvi_pham_ban_quyen, không để dính bẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chí chân cũng chẳng hề lại. Sự sẽ và chừng mực một bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vệ được cô nắm bắt chuẩn xác hơn cứ .
Tần Liệt nhận ra ánh mắt của anh, cô chỉ hơi nghiêng mặt, liếc nhìn chiếc tủ và dải chắn như để xác nhận việc ly không có vấn đề .
Cô khôngbot_an_cap nói gì, lại quay đầu nhìn vào cửa thông gió, tai vẫn chúvi_pham_ban_quyen ý đến động hai người phía sau, sợvi_pham_ban_quyen ai đó vô tình chạm làm hở hàng rào ngăn cách.
Lòng Giang dâng lên chút đắng chát. Rõ ràng là do anh lười biếng mà bỏ qua công đoạn lắp van một , rồi cùng Tần Liệt phải thức đêm hiểm họa, còn Tô Hiểu thì phải tất bật phụ .
Anh thầm bản thân vô dụng, đau đớn này mà cũng khôngbot_an_cap chịu nổi, phải gây ra bao nhiêu rắc rối thế .
đừng đứng mãi thế, xuống thùng giấy nghỉ một đi, vai anh chắc là đau lắm. Tô nhận ra sắc mặt anh không ổn, khẽ khuyên nhủ, tiện đẩy thùng giấy sạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên cạnh đến sát chânbot_an_cap anh.
Giang Thần không từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chối, chậm rãi ngồi xuống, lưng vào tường, cuối cùngleech_txt_ngu cũng có thả lỏng một chút.
Tiếng sột soạtvi_pham_ban_quyen nơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net huyền quan vẫn còn đó, một tủ, giác không còn đáng nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa. Songnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết rõ, sự yên tĩnh này giả tạo, hiểm họa vẫn nằm chình ình đó.
Chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cần lỗ vẫn cònleech_txt_ngu, trùng sẽ không tan đi. Hôm nay là mọt ẩm, biết ngày mai sẽ thu hút thêm khác.
Van chiều, nhất định lắp. Cho dù vai đau đến mức không nhấc nổi cánh tay, cũng tìm cách cho xong.
Tần Liệt bỗng gõ nhẹ vào tấm kim loại, tiếng động lớnvi_pham_ban_quyen, vừa đủ để Thần thấy.
Cô đang nhắc nhở anhbot_an_cap rằng đàn vẫn đang tụ tập, vấnbot_an_cap đề ở hổng không thể kéo dài thêm.
Giang Thần ngước mắt bắt gặp ánhleech_txt_ngu nhìn của côbot_an_cap, gật , dùng mắt đáp lại: Tôi biết rồi.
Hiểu không nhận ra sự giao lưu không lời giữa hai người, cô đang ngồi bệt dưới thu dọn những món đồ lặt bịbot_an_cap trộn khi tủ, gom băng dính và khăn giấy thành một đống đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiện sử dụng sau này.
Cô thao tác nhanh nhẹn, miệng còn lầm bầm nhẹ: lũ trùng đi rồi, chúngleech_txt_ngu sẽ lắp vanvi_pham_ban_quyen một chiều vào, này không bao phải sợ chúng bò vào nữa.
Giang Thần không đáp lời, nhưng đã ghi tạc câu nói đó.
Sự chủ quan và lười biếng trước đây là lầm ngu đầu tiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắc phải trong thời mạt thế, và cũng sẽ là sai lầm cuối cùng.
Mọi kẽ hởbot_an_cap trong nơi trú ẩn đều được phép lơ là, đây học lấy từ việc bị đàn trùng bao vâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hành lang chợt vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng rồi xa dần, chắc hẳn là hàng xóm Trần Mặc ở đối diệnvi_pham_ban_quyen sau khi xác nhận họ đã an toàn thì trở về phòng mình.
Tình nghĩa láng giềng trong thời mạt thế chính như vậy, giúp một tay đi, hỏi han, không làm , ai nấy tự giữ lấy mảnh đất riêng mình.
Giang Thần nhìn kẽ cửa đóng chặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lại nhìn chiếc tủ thấp mặt, bỗng thấy căn phòng 302 rách nát này dường như thực sự đã có dáng vẻ của một mái nhà.
Có một cô gái nhỏ chu đáo hay giúp đỡ, có một người bảo vệ thầm gánh vác mọi , cho dù bên ngoài lũ trùng vây quanhvi_pham_ban_quyen, vẫn giữ đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net góc bình nhỏ nhoi .
Tần dọn dẹp xong con mọt ẩm cuối cùng chui vào, rút khăn giấy lau tỉ mỉ tay cơ khí hai lần mới hơi lỏng tư thế , từ trạng thái bảo căng thẳng tư thế cảnh giác nửa tựa tường.
Cô vẫn canh giữ ở huyền , trở tuyến phòng thủ thứ hai kiên cố trước hàng rào ngăn cách này.
Tô Hiểu dẹp xong đống đồ lặt cũng ngồi cạnh Giang Thần, chỉ là không dám ngồi gần, ngoan ngoãn ôm lấy đầu .
Thật ra thế này cũng tốt rồi, ít nhất chúng ta cũng an toànbot_an_cap. Cô khẽ nói, giọng nói đầy mãn nguyện.
Giang Thần đưa tay xoa dương đang nhức, cảm giác đau ở vai trái còn đó nhưng không đến mức không thể chịu đựng nổi nữa.
Anh biết, việc cách ly này chỉ trì hoãn được thời, thể giải quyết tận gốc vấn .
Đợi lực hồi phục một chút, dù có phải nghiến răng, anh cũng phải lắp thật chặt cái một chiều kia cửa thông gió.
Tiếng sột soạt nơi huyền quan vẫn tiếp diễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đã bị chiếc tủ dải chắn nhựa đứng hoàn toàn.
Trong không có hoảng loạn, không có tranh cãi, chỉ có tiếngleech_txt_ngu thở đều đặn của ba người vàvi_pham_ban_quyen thỉnh thoảng là tiếng động khivi_pham_ban_quyen Tần Liệt xử lý côn trùng.
Sự an thoángleech_txt_ngu qua này là kế tạm thời lấy từ việc cách ly vật , nhưng nó cũng khiến Giang Thần toàn tỉnh ngộ.
Ở thời mạt thế, muốn được sự an toàn thựcvi_pham_ban_quyen sự, chưa bao có hai chữ tạm bợ, có sự kiên trì giữ gìn không một kẽ .
Sâu trong ý thứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bài Nơi Trú Ẩn khẽ lóe sáng một chút, đường vânbot_an_cap rõ nét cũ, không có chútbot_an_cap dấu hiệu thăng cấp .
Nó chỉ lẳng lặng ghi lại cảnh tượng này, ghi lại cách ba người dùng phương thức sơ nhất để giữ vững nơi trú ẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuộc về họ.
Chương 18: bổ sung van chiều, bịt kín tia ẩn họa cuối cùng
Tiếng sột soạt của đàn côn đã hoàn toàn biến mất, nhà ở lối vào được dẹp sạch sành sanh, cả một chút đất tanh nồng cũng nhạt đến gần như còn ngửi thấy.
Giang đứng trước lỗ thông hơi, ngónnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay nhẹ qua cái lỗ nhỏ đãleech_txt_ngu sẵn, sự may mắn trong hoàn toàn tan biến. Cơn âm ỉ ở vai trái vẫn đang hành hạ, nhưng hễ nghĩ đến cảnh tượng bị đàn côn trùng baonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vây lúc nãy, anh không muốn chờ đợi một khắc nào . Sự an tạm bợ rốt cuộcleech_txt_ngu chỉ là hư ảo, lấp kín lỗ hổng này, nơi trú ẩn này mới thực sự kiên .
Đưa van chiều và dụng cụ cho tôi.
Anh quaybot_an_cap đầu lên tiếng, giọng nói khôngleech_txt_ngu quá mẽ nhưng lại mang theo sự kiên không thể lay chuyển, ngay cả đôi lông mày cũng nhíu lại.
đang ngồi xổm trên mặt đấtvi_pham_ban_quyen thu dọn dụng cụ, vậy liền lập tức dừng , sáng lên.
Tôibot_an_cap đi lấy ngay đây! Anh chờ chút, sẽ cầm nhẹ tay thôi, khôngbot_an_cap phiềnleech_txt_ngu đâu.
Cô sợ Giang Thần cốvi_pham_ban_quyen quá mà tự mình cúi xuống, nên vội vàng chạyvi_pham_ban_quyen ba bước thành hai đến góc tường, ôm van một chiều bằng nhựa và lọ keo silicon .
Tần vốn đang tựa vào tường nghỉ , nghe thấy vậy liền đứngbot_an_cap người, chậm rãi đến bên lỗ thông hơi. không hỏi câu nào, chỉ dùng cánh tay cơ khí nhẹ nhàng gạt lớp bụi bề mặt, đôi lông mày khẽvi_pham_ban_quyen nhíu lại, rút giấy lau sạch đầu ngón tay, thói sạch sẽ quá mức không hề đổi.
Giang Thần quỳ một gối xuống, vừa mới dùng sức, bả vai trái đã đến một nhói khiến anh hít một hơi lạnh, lảo đảo. Tô hoảng hốt vội lên đỡ lấy anh, không dám chạm vết thương, có thể hờ hững đỡ lấy cánh taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh.
Anh thôi! Nếu thì để tôi giữ cho, anh chỉ cần động tay thôi là được.
Không sao, tôi làm được.
Giang Thần răng, dồnbot_an_cap toàn bộ trọng tâm vào chân phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tay phải cầm một chiều, căn chỉnh lỗ nhỏ đã chừa sẵn trên lỗ . Vị trí này phải được khớp thật thì mới thựcvi_pham_ban_quyen sự đạt được hiệu quả cho khí ra không cho khí vào, triệt tiêu khả năng lũ sâu định vị được nơi này.
Liệt nhận ra anh không sức, cánh tay liền nhẹ nhàng lấy mép van chiều, lực đạo vững vàng vừa nhẹ nhàng, vừa giúp anh cố định vị trí mà không làm ảnh hưởng đến vết thương. Hai người không giao tiếp bằng lời, phối hợp vô cùngvi_pham_ban_quyen ăn , người định vị, một người cố định, nhịp nhàng như đãvi_pham_ban_quyen luyện tập qua rấtbot_an_cap lần.
Đưa keo cho tôi. Giang Thần quay đầu lại, nói mang theo vài phần đau đớn đang kìm nén.
Tô vội vàng đưa keo vào tay phải chobot_an_cap anhvi_pham_ban_quyen, còn chu đáo mở vòi keo để anh khỏi tốn sức. Giang Thần chậm rãi bơm keo theo khe hở giữa van một chiều và tấm kim loại, mỗi vòng đều được miết thật dày, không để lại kỳ kẽ hở . Động tác của anh rất chậm, vai trái không rung động dù chỉ một , vầng trán dần mồ hôi lạnh, chảy dài gò má.
Tôvi_pham_ban_quyen nhìn mà xótbot_an_cap xa nhưng không dám lên tiếng làm phiềnvi_pham_ban_quyen, chỉ lặng lẽ một bên, sẵn đưa khăn giấy cứ lúc . Tần Liệt thì ở phíavi_pham_ban_quyen bên lỗ thông hơi, ánh mắt quét qua xung quanh để đề phòng có côn chui ra từ đường ống, đồng thời cũng lưu ý đến trạng thái củaleech_txt_ngu Giang Thần, cần cóbot_an_cap dấu hiệu trụ vững, cô sẽ lập tiếp quản ngay.
Lớp keo dần đông cứng, van một chiều được gắn chặt vào lỗ thông hơi, khít khao không mộtbot_an_cap kẽ hở. Lúc Giang Thần chậm đứng dậy, tay phải vào tường thở , cơn đau ở vai trái như kim châm, dày đặc.
Lắp lắp xong rồileech_txt_ngu.
Anh vừa thở dốc vừa , giọng điệu mang theo vẻ trút được nặng, sự bực bội và hối trước đó rốt cuộc tan biến khoảnh khắc này.
Hiểu lập tức sánvi_pham_ban_quyen lại gần, tò mò quan sát kiện nhỏ bé này, đưa chạm nhẹ, phát có đẩy mở từ trong nhà ra ngoài, bên ngoài hoàn toàn không thể vào được.
quá! Như vậy khôngbot_an_cap khí có thể thoát ra ngoài, mà trùng và sương mù đều không vào , sẽ không còn đàn trùng nào vây quanh đây !
Giọng cô tràn đầyleech_txt_ngu niềm vui, sự sợ hãi và căng thẳng lúc trước đều bị cảm giác toàn tuyệt đối này .
Tần Liệt tiến lên một bước, cúi đầu kiểm tình trạng củaleech_txt_ngu van một chiều, lại sờ lớp keo niêm phong, sau khi xác không có kẽbot_an_cap hở nào mới khẽ gật đầu. Cô không nói gì, chỉ rút khăn giấy lau sạch dính trên cánh tay cơ khí, sau lùi về phía tường, thả lỏng tư thế đứng vốn luôn căng .
Giang Thần dựa vào , nhàng bả vai trái tê cứng, cảm giác mỏi bủa vây toàn thân nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh lại cảm thấy vô cùng thanh thảnleech_txt_ngu. Anh cúileech_txt_ngu nhìn lỗ thông hơi đã đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kín, lòngbot_an_cap hiểu rõ, này anhvi_pham_ban_quyen đã không còn làm đối phó, không mang tâmbot_an_cap lý cầu nữa.
Trong đường ống không còn một chút hơi nàovi_pham_ban_quyen lọt ra, bên ngoài cũng toàn khôi phục sự yênvi_pham_ban_quyen tĩnh, ngay cả tiếng trùng bòbot_an_cap cũng không nghe thấyvi_pham_ban_quyen. Tia ẩn họa để lại lười biếng cuối cùng đã chặn đứng hoàn toàn, căn phòng rốt cuộc hoàn thành vòng khép thực sự.
Tô Hiểu thu dọnleech_txt_ngu bộ dụng cụ và băng trên mặt đất, lại dùng khăn giấy ướt lau sạchleech_txt_ngu sàn nhà ở lối vào, sạch hoàn toànbot_an_cap dấu vết để lại khi dọn dẹpleech_txt_ngu côn trùng lúc nãy. Động tác của cô nhẹn, trên nở nụ cườileech_txt_ngu nhạt, nhìn căn phòng nhưleech_txt_ngu được thay mới, trong lòng tràn ngập sự .
Lần này chúng ta thực sự an toàn , vừa thoáng khí vừa được côn trùng, từ nay về sau không phải thấpleech_txt_ngu thỏm lo âu nữa.
Giang Thần khẽ một tiếng, mắt quét qua lốivi_pham_ban_quyen vào sạch , chiếc tủ thấp vững và lỗ thông hơi đã được bịt kín, sự lòng cũng hoàn toàn tan biến. Anh nhìn sang Tần Liệt đang nhắm mắt nghỉ ngơi, lại nhìn Hiểu đang bận rộn, khóebot_an_cap miệng thức hơi nhếch lên.
ngày tận thế lạnh lẽo này, họ cách vụng về nhưng chân thành nhất để sửavi_pham_ban_quyen từngleech_txt_ngu chút mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net căn phòng nhỏvi_pham_ban_quyen , cũngvi_pham_ban_quyen là để bảo vệ sự nhau.
Sâu trong ý thức, thẻ bài Nơi trú khẽ sáng, những đường trên đó trở nên rõ nét hơn trước nhưng vẫn chưa cóbot_an_cap dấu thăng cấp nàoleech_txt_ngu. Nó lặng lẽ ghi lại cảnh tượng này, ghi lại việc Giang Thần cuộc đãleech_txt_ngu từ bỏ sựleech_txt_ngu may, dùng hành động hoàn thiện tuyếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thủ cuối cùng.
Không trong phòng chậm rãi lưubot_an_cap thông, mang theobot_an_cap mùi keo silicon nhàn , nhưng lại khiến người ta an tâm hơn giờ . Không có côn trùng, có nguy hiểm, chỉ có tiếng đều đặn của ba và sự ổn thực , khó lắm giành lại được.
Giang Thần rãi nhắm mắt lại, tựa lưng . Đây là lần tiên anh không còn phải cảnh giác với bấtbot_an_cap kỳ mối nguy tiềm ẩn nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không cần phải canh chừng rào cách ly thời, mà thể tâm thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Chương : Toàn phòng khép kín, giây an ổn
tanh nồng của lũ côn trùng tan biến sạch sẽ, chiếc vanvi_pham_ban_quyen một chiều ở lỗ thông gió được gắn chặt trên tấm kim loại, ngay cả một khí nhỏ nhất rò rỉ ra ngoài cũng bị khóavi_pham_ban_quyen chặt.
Giang tựanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào tườngvi_pham_ban_quyen, phải nhẹ nhàng vai trái, vai vốn căng cứng trước đó cuối cùng cũng thả lỏng đôi chút, anh khẽ xuýt xoa vì đau nhưng chẳng cảm thấy chịu.
Sau bao nhiêu nỗ lực, từ việc dán bìa cáctông cho đến lúcbot_an_cap mang tâm lývi_pham_ban_quyen cầu may mà bớt xén công đoạn, rồi đến nay bộ khe trong đều được bịt kín hai lớp, đá đè nặng trong lòng bấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lâu nay cuối cùng hoàn toàn rơi xuống.
Tô Hiểu ngồi xổm dưới đất, nhétbot_an_cap những mảnh vụn kim loại và băng dính cùng vào rác, bụi trên tay, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ nhẹ nhõm.
Cuối không cần canh chừng tủ thấp để trùng nữa rồi, dời nó về chỗ cũ nhéleech_txt_ngu?
ngẩng đầu nhìn Giang Thần, giọng điệu nhẹ nhàng, còn chút hãi nào như lúc đối mặt với đàn trùng trước đó.
Giang Thần gật , vịn tường chậm rãi đứng thẳng dậy: Anh cùng em, cẩn thận đừng để vào .
Anh vẫn chỉbot_an_cap dùng sức ở bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải cơ thể, trái buông thõng bên sườn không cửleech_txt_ngu động mạnh, Tô cũng rất , chủ đỡ lấy đầu của cái , người từ đẩy nó về lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net góc tường.
Không đe dọa từ lũ côn trùng, lối nhà lại về trạng bình thường, không bị coi là khu vực cách ly nữa.
Tần Liệt đứng bên lỗ thông gió, một lần nữa tỉ mỉ quan sát điểm niêmleech_txt_ngu phong trong nhà khung cửa, khung cửa sổ, khe sàn, mỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều được kín kẽ bằng thanh loại và băngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dính bản rộng.
Sau khi xác nhận không có sai sót, mới lấy khăn giấybot_an_cap từ trong ra, tốn sạch vết keo lại trên cánh tay cơ khí, lau sạch bong đến từng đường vân nhỏ trên đầu ngón tay, quen sạch sẽ vẫn hề thay đổivi_pham_ban_quyen.
xong, cô khẽ động cổ chân cứng đờ, đứng ở góc tường, vẫn giữ tư thế nửa cảnh giác nhưng bớt thẳng hơn .
Giang Thần đi cửa sổ, đầu ngón tay miết vòng theo mép niêm phong khung cửa, trơn láng và chắc chắn, không tìm một kẽ hở nào dù chỉ bằng sợi tóc.
Sương tím bên vẫn xám một màu, nhưng khôngbot_an_cap còn thấm vào được nửa phân , khôngbot_an_cap khí trong phòng nhờ có van một chiều mà lưu chậm rãi, hơi bí nhưng không ngột ngạt, là một mức nhiệt độnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net an .
Đều phongleech_txt_ngu tỏa cả rồi, không vào được, côn trùng cũng không định vị chỗ này.
Anh thấp giọng nói một câu, giống như đang khẳng định với chính , sự hối vì thói biếng trướcvi_pham_ban_quyen đó đây đều thành sự an tâm thực .
Tô ghénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sát lại, học theo dáng vẻ anh mà sờ vào khung cửa sổ, mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cong congvi_pham_ban_quyen: Phen này căn nhà chúng ta đúng là kiên cố thùng sắtleech_txt_ngu rồi.
Cô chạy ra cửa, kiểm tra lại dảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net niêm phong ở khe cửa một lần nữa, rồi chân sáo quay lại, giống như một chim nhỏ đã buông lo.
Cửa cũng rất kín, cả âm thanh cũng không lọt ngoài được bao nhiêu, người bên ngoài căn bản không biết chúng đang làm gì.
Thần nhìn dáng vẻleech_txt_ngu sốngleech_txt_ngu động của cô, khóe bất giác nở một nụ cười nhạt.
Saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi tận thế ập đến, anh luôn phải một căng thẳng tồn, cho đến khi có hai người đội , anh lần đầu có cảm giác đang giữ gìn một mái nhà.
Tầnbot_an_cap Liệt lúc khẽ hất cằm, về phía yếu phẩm ở góc tường, nhắc nhở hai người vẫn còn vấn đề thực tế hơn.
Giang nhìnvi_pham_ban_quyen theo ánh mắt của , lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơi xuống mìbot_an_cap trong túi chỉ chưa bao, đến một ngụm nước cũng không có, chút lương thực này chẳng cầm bao lâu.
Nhưng không nói toạc ra, lúc vừa quyết xong mối nguy tiềm ẩn, mọi người ngơileech_txt_ngu một chút đã.
ngơi tí đi, lăn lộn nãy cũng lâu .
ngồi xuống một chiếc thùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cáctông sạch , cơn đau âm ỉ ở vai trái vẫn còn , đã dịu đi so với trước.
Hiểu cũng ngồi xuống cạnh , nhưng cố ý tránh bên vai bị thươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của anh, ôm đầu gối nhỏ giọng lẩm bẩm: Đợi sương nhạt đi chút , chúng ta có thể ra hành tìm cái gì ăn không?
Giang Thần ừ một tiếng, không lại, ánh mắt rơi trên cánh cửa đang đóng chặt.
Hành lang im phăng , Lý đại gia ở sát vách và Trương Mãnh ở đối diện đều không ra động tĩnh gì nữa. Hàng xóm trong thời tận thế, người tự giữ lấy căn phòng an toàn của mình, khôngbot_an_cap làm phiền nhau chính cáchleech_txt_ngu đối xử tốt nhất.
Tần Liệt tựa vào bức tường đối diện, nhắm mắt nghỉ ngơi ngắn ngủi, cánh tay cơ khí buông thõng tự nhiên, cả nhưng vẫn duynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trì trạng có tỉnh táo bất lúc nào.
Cô ít nói, luôn cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỗ trợ vào những lúc chốt nhất, sự bảo vệ thầm này còn người ta yên hơn bất kỳ lời nói nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
phòng yên tĩnh lạ , chỉ có thởleech_txt_ngu đều đặn ba người, không có tiếng côn trùng kêu, không có tiếng động , không có những mốivi_pham_ban_quyen nguy tiềmleech_txt_ngu cần phảileech_txt_ngu đề phòng mọi lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đây là lần đầu tiên kể từvi_pham_ban_quyen khi tận giáng xuống, phòng 302 mới cóvi_pham_ban_quyen sự an ổn đúng nghĩa, không có sự cách ly thời, không có sự đối phó , chỉ có sự an toàn thực sự.
tâm trí, tấm thẻ Nơi Trú Ẩn khẽ lóe sáng, những đường hoa vănbot_an_cap hiện lên rõ hơn trước, nhưng vẫn chưa dấu hiệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào.
Nó chỉ âm thầm ghi lại cảnh này, lạivi_pham_ban_quyen toàn bộ quá ba người tự tay biến căn phòng sơ hở thành căn nhà an khép .
Tô Hiểu ngáp một cái nhỏ, cơn buồnleech_txt_ngu ngủ dần ậpbot_an_cap , nhưng cô không dám ngủ quá sâu, chỉ tựa vào cáctông.
Giang Thần cũng nhắm mắt lại, vai tựa vào bức lạnh lẽo, lần đầu tiên không cần phải nhìn chằm chằmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào lỗ thông gió, không cần đề phòng đàn côn trùng, yên tâm để tâm trí trống rỗng.
mù tím vẫn bao phủ, sâu trong hành vẫn ẩn chứa những điều chưa biết, sự an không gian hẹp này đã đủ để ba người thời bỏ mọi mỏi.
Giang Thần hiểuleech_txt_ngu , an ổnvi_pham_ban_quyen chỉ là tạm thời, vấn đề lương sớm muộn gì cũng phải đối mặt, nhưng lúc , anh chỉ muốn giữ lấy khoảnh khắc bình yên khó có .
Chương 20: Tranh vật tư siêu thị, lòng ngườileech_txt_ngu hiểm hơn sâu bọ
Gió bên ngoài hành lang mang theo cái lẽo của sương tím lướt mặt, Giang Thần siết chặt thanh châm kim loại trong , vết thương nơi vai bắt đầu nhói lên vì cơ thể căng thẳng.
Anh không dám tiến thêm bước nào, ánh mắt Lâm Thẩm đang nhe răng trợn mắt thị, lại liếc sang Triệuleech_txt_ngu Khôn với nhìn bất định nơi góc tường. Sự cảnh giác đã lấn át mọi nỗi nôn nóng.
Những con sâu thủy triều cấp F dưới đất vẫn đang chậm chạp bò lổm ngổm, những đốm đen xámleech_txt_ngu cọnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua đếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giày. Giang Thần khẽ gạt lách sang bên, chẳng buồn mắt tới chúng thêm một giây nào. Lũ sâu bọ này thậm chí còn chẳng chạm tới được tuyến thủ, kẻ thực sự cần đề là hai con người trước mặtnhững kẻ vật tư quý hơn cả mạng .
Tô Hiểu nép sát sau lưng Giang , bàn tay bé lấy vạt áo anh, đầu cúi thấp, nhìn vào ánh mắt của Lâm Thẩm. Cô nhận được nửa chai nước và túi bánh còn sót lại trong chiếc túi trước ngực, đó số lương thực cuối cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net căn hầm trú , cũng lý do buộc họ phải rời khỏi nhà.
Tần bướcbot_an_cap lên nửa bước, chắn hoàn cho người phía sau. tay cơ khí của cô hơi cong lại, dù không bày tưleech_txt_ngu tấn công nhưng khóa chặt mọi góc chính . Ánh mắt cô không hề đặt lên lũbot_an_cap sâu, mà suốt quáleech_txt_ngu trình đều găm chặt vào từng cửleech_txt_ngu động của Khôn. Gã này cứ qua đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại, rõ ràng đang tìm hội để đục nướcleech_txt_ngu béo cò.
Tao đã bảo đừng có qua đây! Đồ siêu đều là của tao hếtleech_txt_ngu! Lâm Thẩm ôm mấy gói mì tôm, chắn cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính, giọng rít lên : cướp, tao với kẻ đó!
Triệu Khôn nghe vậy thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười khẩy một tiếng, ánh đảo quanh ba Thần, cuốileech_txt_ngu cùng dừng lại ở cánh cơ khí Tần Liệt, ánh mắt tối sầm lại. Gã không nói gì, nhưng lặng lẽ nhích hai bước về phía cửa bên siêu thị, rõ ràng muốn vòng qua Lâm Thẩm để vào vơ trước.
Giangleech_txt_ngu Thần nhíu mày. thương ở vai khiến anh không thể xung đột trực . Cướp đoạt không chỉ gây thương tích mà còn làm náo động hành lang, nhỡ thứ gì đó tới cả căn hầm cũng có nguy cơ bại lộ. Anh nhanh chóng quét mắt một vòng quanh siêu thị, phát hiện một ô cửa thông gió nhỏ đang mở hờ bên hông. Ônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa , vừa đủ cho mộtvi_pham_ban_quyen người khom chui vàoleech_txt_ngu, lạileech_txt_ngu tránh được tầm mắt từ cửa .
Tô Hiểu, em sau Tần Liệtleech_txt_ngu, dưới cửa sổ đừng cử . Giang Thần hạ thấp giọng, bình tĩnh dò. Tần Liệt, giúp tôi để mắt tới Triệu Khônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đừng để gã lại gần cửa sổ.
Cả đồng thời gậtleech_txt_ngu đầu. Tần Liệt di chuyển cửa sổ , đứng tựa lưng vào tường, khéo che chắn ô cửa sau lưngleech_txt_ngu. Triệu Khôn vừa định tới, chạm phải ánh mắt lạnh lùng của liền lập tức khựng lại.
Tô Hiểu ngoan ngoãn ngồi nơi góc tường, đôi tay nhỏ ôm chặt chiếc túi, mắt không rời Giang Thần một giây vì sợ anh xảy ra bất trắc. Giang Thần hít sâu một hơi, cúi người tránh lũ sâu trên , nhanh chân tới dưới cửa sổ. Vai trái dám dùng sức, anh có dùng phải bệ cửa, từ từ vào trong.
Trong thị nồng nặc mùi tanh sâu thủy triều, kệ hàng rạp quá nửa. Giang Thần nhẹ nhàng dẫm qua lũ sâu đang bò rải rác, phát ra tiếng động nào. Anh xác định rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mục tiêu, lao thẳng đến khu bánh kẹo nước , chọn những loại nhẹ, bảo quản được lâu như bánh quybot_an_cap nén và nước đóng chai nhét đầy ba lô. Đây là chìa khóa để duy trì sự sống trong hầm trú ẩn.
Lâm Thẩm ở cửa chính vẫn đang chửi bới vào không trung, hoànbot_an_cap toàn phát hiện có người đột từ cửa hông. Triệu Khôn bị Tần Liệt chặn , sốt ruột vò bứt nhưng dám thực sự ra tay.
Động tác Thầnleech_txt_ngu rấtleech_txt_ngu nhanh, cơn đau từ vai truyền tới, anh cắn răng phớt . Chiếc ba lô sớm đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net căng phồng, đủ cho ba người cầm cự trong nhiều ngày. Anh không tham lam lấy thêm, trong thời mạt thế phải để lại một đường lui cho người khác, không cần thiết làm tuyệt để rồi khiến Lâm Thẩm phátvi_pham_ban_quyen điên bámbot_an_cap riết không buông.
Ngay khi bị trèo cửa trở ra, bất ngờleech_txt_ngu lao mạnh về phía Hiểu, muốn bắt lấy để uy Giang Thần nộp vật tư. Tần Liệt ứng nhanhleech_txt_ngu, cánh tay cơ khí ra tức khắc, một cú gạt nhẹ đã đánh bật gã trở lại. Lực tay không lớn nhưng khiến Triệu ngã quỵ xuống đất, khiến Lâm Thẩm phải ngoáileech_txt_ngu đầu lại mắng đồ điên.
Đừngbot_an_cap giở trò. Tần Liệt cùng lên tiếng, giọng lạnh như băng, chútleech_txt_ngu cảm xúc nhưngleech_txt_ngu mang áp.
Giang Thần cơ hội nhảy khỏi cửa sổ, đưa ba lô chobot_an_cap Tô Hiểu: Cầm lấy, chúng đi.
Anh không nhìn Triệu Khôn , cũng chẳng màng tới Lâm Thẩm đang tức giận lồng lộn, cả ba quay đi nhanh về phía tòa nhàleech_txt_ngu, không dây , ham chiến.
Mãileech_txt_ngu đến khi vào hành langbot_an_cap, đóng chặt căn hộ, ngăn cách tiếng tranhvi_pham_ban_quyen cãi ngoài, Tô Hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới thở phào nhẹ nhõm. Khuônleech_txt_ngu mặt nhỏ nhắn tái nhợt hãi nhưng vẫn chiếc ba lô.
Lấy rồi ta cuối cũng có cái ăn rồi.
Giang Thần vào tường, xoa vai trái nhức, bực dọc lưỡi tiếng. Vừa rồi nếu chậm một hoặc xung đột trực tiếp, vết thương này chắc chắn sẽ trầm trọng , lúc đó e rằng ngay cả cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net căn hầm cũng không giữ nổi.
đi cùng, xác nhận không có conleech_txt_ngu sâu bám theo mới từ từ thả lỏng cánh tay cơ khínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Cô rút khăn giấy lau sạch vừa chạm vào Triệu Khôn, quen sạchbot_an_cap sẽ chẳng đổi.
Cả ba leo lên tầng ba, Giang Thần mở hầmvi_pham_ban_quyen ẩn, một luồng không khí sạch sẽ, kín đáo phả mặt, đối lập hoàn toàn với mùi tanh tưởi bênbot_an_cap ngoài. Sau khi khóa và kiểm tra lại khe hở, đảm bảo không có sương tím hay sâu bọ lọt vào, anh hoàn toàn yên tâm.
Tô Hiểu đổ vật tư ra chứabot_an_cap, nhìn đống và bánh quy đầy ắp, đôi mắt cô sáng rực lên, nỗi hãi lúc trước tan , thay vào đó giác tâm thực sự.
Đủ choleech_txt_ngu chúng ta ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lâu , không phải nhịnvi_pham_ban_quyen .
Thần phân loại vật tư, dùng thanh kim loại niêm các hở của thùng để chốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ẩm. ẩn dù kiên cốleech_txt_ngu đến cũng cần đủ vật tư mới trụ vững được. đi mạo hiểmvi_pham_ban_quyen này cùng không uổngbot_an_cap công.
Tần Liệt tựa góc tường nhắm mắt nghỉ ngơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Cuộc đối đầu ngắn vừa rồi tiêu không ít tinh thần của cô, cô duy trì trạng thái cảnh giác. Căn phòng yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng đều của ba người. Những giây phút kinh ngoài siêuvi_pham_ban_quyen thị tựa như một khúc nhạcvi_pham_ban_quyen đệm ngắn ngủi.
sâu ý thức, thẻ bài Ẩn khẽ lóe lên, đường vân rõ nét hơn trước nhưng vẫn chưa có thăng cấp. Nó chỉ thầm lặng ghi lại trải nghiệm lần đầu ra này, ghi khoảnh khắc họ phảileech_txt_ngu đối mặt với sự hiểm độc của lòng người đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giữ lấyleech_txt_ngu phương trời bình .
Giang Thần nhìn quanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net căn phòng kín kẽ, rồi nhìn hai người bên cạnh, lòng thầm hiểu rõ: Sự bình không bao giờ có được chỉ bằng cách đóng cửa thủ. giữ vững tuyến thủ, phải tranh đấuvi_pham_ban_quyen vì vật sinh tồn, đó mới đạo lý để sống sót thời mạt thế.
Chương : Lỗ nhỏ trên cửa sổ, hơi thở dẫn lối quấy nhiễu
Cảm giác ngạt trong phòng dần dâng lên. Ba vừa mới nghỉ ngơi chưa được mấy phút, Giang Thầnbot_an_cap đã khẽ nhíu mày vì bí bách.
lỗ thông bị khoan quá ấyvi_pham_ban_quyen đã trởvi_pham_ban_quyen thành kheleech_txt_ngu hở duy để không khí thông, nhưng đồng thời cũng khiến hơi thở yếubot_an_cap ớt trong phòng nương kẽ hở đó mà len lỏi ra bên ngoài.
Anh tựa vào mặt tủ, đưa tay xoa bóp vai trái. Cảm giác đau nhức chẳng hề thuyên giảm, ngay cả khi nhấc tay phải lên cũng thấybot_an_cap rã rời. Anh muốn lập bịt kín lỗ hổng kia lại, nhưng cơ thực sự đã quá sức, chỉ thể thầm mắng bản thân lúc nãy thao tác bằng một tay quá đỗi nôn .
Hiểu đang ngồi xổm hòm lưu trữ để kiểm kê tưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng vẫn luôn chú ý đến động bên cửa sổ, thỉnh lại ngẩng nhìn cái lỗ nhỏ kia cái.
Anh Thần, hay lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để tôivi_pham_ban_quyen dùng băng keo dán lại một nửa ? Chừa lại khe để khí, cũng không làm hơi thoát ra quá nhiều.
Cô vừa lầm bầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đã rút ra cuộn băng bản rộng, chỉ chờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Giang Thần gật đầu.
Thần vừa định đáp lời thì Tần bất chợt khẽ nghiêng , ánh mắt dừng lại ở chânleech_txt_ngu tường phía ngoài cửa sổ. Cô vẫn ở vị trí giữa sổ và phòng khách, tư thế đứng khôngbot_an_cap quá căng thẳng nhưngleech_txt_ngu đã tăng thêm vài phầnbot_an_cap cảnh giác.
Có đang đến.
Giọng cô rất , nhưng khiến Tô ngay tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mọi độngvi_pham_ban_quyen tác, nhỏ nhắn hơi căng lên, vô thức xích lại phía Giang Thần. Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dám đến gần sổ, chỉ nắm lấy áo của Giang , ánh mắt vẻ lắng.
Giang Thần vực dậy tinhbot_an_cap , chậm di chuyển đến bênvi_pham_ban_quyen cửa sổbot_an_cap, nhìn xuống theo hướng mắt của Tần Liệt.
Dưới chân có ba sâu triều cấp F đang bò, chúng nương theo hướng phát ra mùi hơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người mà lững thững di chuyển về phía dưới cửa sổvi_pham_ban_quyen. cái thân hình nhỏ bé màu xám đen trông cực kỳ nổi bật trên mặt đất.
Đó khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải sinh vật nguy hiểm gì, chỉ là những con sâu triều thông thường mà đã từng dọn dẹp trước đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng nhìn chúng bò về phía hầm trú ẩn vẫn khiến người ta cảm thấy khó chịu trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng.
Thần thở , cảnh giác đáy lòng hạ xuốngbot_an_cap, nhưng đồng thời cũng càng định vớileech_txt_ngu ý định bịt kín lỗ .
Chỉ là mấy con sâu nhỏ thôi, không sao đâu. Anh thấp giọng an một , rồi quay sang Tô Hiểu: Lấy chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi thanh nẹp kim và keo silicon lại đây, tôi sẽ bịt lỗ này lại ngay.
Tô Hiểu vội vã gật đầu, đến góc để cụ lục tìm, vẫn không ngừng lẩm bẩm: Tất cả là tại cái lỗ lúc khoan to quá, biết thế tôi đã giúp giữ mũi rồi, thì hay rồi, cảbot_an_cap sâu bọvi_pham_ban_quyen đến.
Cô nhanh tay lẹ mắt, chẳng mấy chốc đã đưa súng bắn keo và nẹp đến trước mặt Giang , lại còn chu đáo anh cắt đầu vòi keo.
Giang Thần đón lấy súng bắn keo, vừa định dùng lực thì bả vai truyền đến một cơn đau , tay không kìm được mà run rẩy chút.
Tần Liệt tiến lênvi_pham_ban_quyen mộtvi_pham_ban_quyen bước, cánh tay cơ khí nhàng tựa vàovi_pham_ban_quyen khung cửa sổ, giữ cố cách vững chãi. Không cần Giang Thần phải mở lời, cô đãleech_txt_ngu giúp anh gánh vác bớt lực đạo. Động cô dứt khoát, gọn gàng, được mọi vết và bụi , quen sạch sẽ chẳng hề nào.
Tôi giữ, . Tần Liệt nhàn nhạt lên tiếng, đây là một trong ít những lần cô chủ động nói chuyện kểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi vào phòng.
Giang Thần ừ , tay phải nắm chắc bắn keo, men theo xung quanh lỗ nhỏ từ từ bơm keo, che phủ hoàn toàn vết nứt khoan hỏngvi_pham_ban_quyen lúc trước. Hiểu cũng ghé lại gần, dùng thanh nhỏ gạt phẳng lớp keo, đảm bảo kín kẽ đến không một chút hơi người nào thoát ra.
Chỉ trong thoáng , cửa sổ đã khôi phục lại trạng thái hoàn bịt kín. sâu triều bên mất đi sự dẫn dắt của mùi hơi người, lượnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lờ vài vòng dưới chân tường lững bònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngược về phíavi_pham_ban_quyen lùm cỏ.
Tần bên ngoài không động tĩnh mới chậm rãi thu lại cánh tay cơ khí, khăn giấy ra lau chùi kỹ lưỡng hai lần, cho đến khi đầu ngón tay không còn một chút vết keo mới lùi về góc tường, thả lỏng tư thế .
Tô Hiểu sát cửa , qua lớp kính được bịt kín ra bên . sâu đã đi , cô lập nụ cười nhẹbot_an_cap .
Cuối cùng cũngvi_pham_ban_quyen bịt kín rồi, lũ sâu không tìm được đườngleech_txt_ngu đến đây nữa, trong cũng không còn thấy nữa.
Giang Thần ném súng bắn keobot_an_cap lại dụng cụ, hoàn toàn buông lỏng sức lực, bệt xuống một chiếc thùng giấy. Cảmvi_pham_ban_quyen đau nhứcvi_pham_ban_quyen bảbot_an_cap vai trái lan tỏa khắp toàn thân. Anh đưa tay xoa gáy, mệt đến không muốn nói một lời nào. Sự bực bội lúc nãy cũng tan biến khi hiểm được bỏ.
Biết thế thì chẳng tham chút không khí làm gì, đúng là phí công một chuyến. Anh thấp giọng càm ràm, mangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo chút hối hận muộn màng.
Tô nghe vậy xổm xuống trước mặt , đưa cốc nước vừa rót lúc nãy qua, gương mặt nhắn đầy vẻ xót xa.
Ai bảo anh cứ cố làm bằng một tay chứ, vết thương ở vai còn chưaleech_txt_ngu lành mà đã làm lung tung rồi. Lần sau mấy kiểu này cứ cho chị Tần Liệt là được rồi.
cô nói có lải nhải, nhưng câu nào cũng chứa đựng sự quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm. Cô cố ý tránh bả vai trái của Giang Thần, cả khi đưa nước cũng chỉ đưa về tay phải của .
Tần Liệt tựa vào góc tường nhắm mắt dưỡng , nhưngvi_pham_ban_quyen thínhbot_an_cap giác vẫn luôn ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động tĩnhleech_txt_ngu bênbot_an_cap ngoài. Cô không gia vàobot_an_cap cuộc đối thoại của hai người, nhưng lại dùng cách riêng mình canh căn trú ẩn khó khăn lắm mới gia cố hoàn chỉnh này, không để bất kỳ một biến động nhỏ nào.
Trong phòng khôi phục lại sự yên ổn. Không khí trong nhờ van một chiều của lỗ thôngvi_pham_ban_quyen hơi mà luânvi_pham_ban_quyen chuyển chậm rãi, không còn cảm giác bí bách, cũng không có chút hơi người nào rò rỉ ra ngoài.
Giang Thần quan sát xung quanh, cửa lớn, sổ, tường nhà, lỗ thông hơi, tất cả các khe hở đều được bịt kínbot_an_cap , không có một sơ nào. Chuyến đi ra ngoài thu thập vật tư này không chỉvi_pham_ban_quyen làm đầy các hòm lưu trữ, mà còn sửa chữa hoàn thiện lỗ hổng cuối cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do người tạo ra. Cănleech_txt_ngu nhà an toàn này cuối cùng đã thực sự đạt đến mức không thể công phá.
Tô Hiểu lại ngồi bên hòm lưu trữ, loại nước uống và thực phẩm ăn liền một cách ngăn nắp, còn đặc biệtleech_txt_ngu dùng túi nilon bọc thêm hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớp để chống ẩm. Vừa dọn, cô vừa lẩm bẩm hoạch gia cố tiếp theo, muốn bịt thêm một lớp thanh kim loại cho lỗ thoát sàn và các đầu ống nước để hầm trú an toàn hơn.
Giang Thần nghe cô lầm bầm, khóe bất giác nở một nụ cười nhàn nhạt.
Giữa tận thế lạnh lẽo này, có hai người đồng đội , cùng nhau canh giữ căn nhà an toàn nhỏ bé này, dù mệt đến đâu cũng thấy vững .
Sâu trong ý thức, bài Hầm trú ẩn khẽ lên một cái, các đường trở nên rõ nét hơn trước, vẫnvi_pham_ban_quyen chưa có dấu hiệu nâng nào. Nó chỉ lặng lẽ ghi lại cảnh tượng , ghi lại khoảnh ba người sửa chữa lỗ hổng cuối cùngleech_txt_ngu, khiến hầm trú ẩn hoàn kín.
Bên ngoài sương tímvi_pham_ban_quyen vẫn bao phủ, thoảng cóvi_pham_ban_quyen vài con sâu triều tẻ bò qua chân tường, nhưng bao giờ tìm thấy bất kỳ manh mối để tiếp cận nữa.
Trong ảo ấm áp và yên bình. Không nguy hiểmvi_pham_ban_quyen, không có tranh chấp, chỉ có thời gian tĩnhleech_txt_ngu khi ba người ở bên .
Giang Thần nhắm mắt , tựa vào thùng giấy, cuối cùng cũng có thể gạt bỏ mọi loleech_txt_ngu âu để nghỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật tốt một .
Chương 22: Bịt kín lỗ hổng, đêm dài bình yên
Dấu chuột hoàn toàn biến trong màn , gian dưới khung cửa sổ khôi phục lại vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tĩnh lặng, chỉ còn lànleech_txt_ngu sương lờ trôi ngoài tòa nhà.
Thần tựa vào đầu , cơn âm ỉleech_txt_ngu ở vai trái vẫn đeo bám xuống tận cánh , đến sức nhấc lên anh cũng không , trong chỉ còn lại sự hối hận khôn nguôi.
Vốn dĩ muốn làm một lỗ thông tạm , ai ngờ lại trở thành cái khe dẫn dụ quái vật. Anh nhắm mắt xoa xoa thái , thầm mắng bản thân lần này thật quá suất. Cẩn thận đêm, cuối cùng lại ngã gục chỉ một phút lười biếng, khiến cả Tô Hiểu và Tần Liệt cũng phải thót theo.
Tô Hiểu vẫn đang cửa sổ, bàn tay nhỏ nhắn ấn chặt miếng bìa carton chắn lỗ hổng, không dám dịch chuyển dù một .
miệng nhỏ của không ngừng lẩm bẩm: mà lũnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuột không đánh hơi nênleech_txt_ngu mới đi, nếu đêm đừngleech_txt_ngu hòng ngủ .
ám ảnh về sự kẽ của hầm trú ẩn khiếnbot_an_cap cô dùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có chớp mắt cũng phải nhìn chằm chằm vào trí cái lỗ đang được che lại kia.
Tần chậm lùi nửa khỏi sổ, bả vai đang căng cứng hơi thả lỏng, nhưng cô vẫn rời khỏi vị trí trung tâm phòng kháchleech_txt_ngu.
Cánh tay cơ của côbot_an_cap buông thõng bên hông, đầu ngón tay khẽ lướt qua đường chỉ quần. sạch sẽ khiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô không muốn dính chút bụi bặm nào. Suốt cả quá cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nóivi_pham_ban_quyen lời nào, nhưng vị đứng của cô đã bảo hai người kia một cách vững chãi.
Giang Thầnbot_an_cap thử chống vào cạnh giường để ngồi dậy, vai trái đột ngột lên mộtvi_pham_ban_quyen cái, anh cau , khẽ lên một tiếng đau đớn. Định tự tay lỗ hổng kia lại, nhưng cơ thể thực sự chịu không nổi, anh đành bất lực cuộc.
Anh Thần, anh đừng gượng ép! Vếtvi_pham_ban_quyen thương ở vai chưa thì cứ nằm đó đileech_txt_ngu, để em và chị Liệt lo!
Tô Hiểu lập tức chạy lại, hờ hững đỡ lấy cánh tay phải của anh, cố ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tránh né bả vai đang bị thương, ánh mắt đầy vẻ xót xa: cụ đều góc tườngleech_txt_ngu cả, tay Tần Liệt vững , nhất định sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bịt kín mít cho .
Liệt không Giang trảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , bước thẳng góc để cụ, cúi người nhặt keo và miếng kim loại mỏng.
Động của cô nhẹ đến mức phát ra tiếng động, dường như sợ làm kinh động đến những thứ đang nấp hành langleech_txt_ngu, ngay cả lúc cúi cô cũng tránh né đống đồ đạc lộn xộn trên sàn.
Lỗ ở góc dưới trái cửa, miếngleech_txt_ngu dán bịt chặt, rồi bắn keo kín cácleech_txt_ngu mép. Giangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tựa vào đầu giườngleech_txt_ngu, chỉ có thể khàn giọng chỉ huy, nói thêm mấy cũng tốn sứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hiểu nhanh chóng dời miếng bìa , để lộ cái lỗ nhỏ đã khoan hơi quá tay, côbot_an_cap đưa tay chỉ vị trí: Ở đây ! Chị Tần Liệt, chỉ cần dán chặt là được!
Đôi mắt cô sáng rực lên, với việc gia cố hầm trú ẩn như thế này, hơn bất cứ điều gì khác.
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay