Song Trọng Sinh Thập Niên 70 Nữ Đầu Bếp Ông Xã Tu Tiên Mang Không Gian Vả Mặt Cực Phẩm

Song Trọng Sinh Thập Niên 70 Nữ Đầu Bếp Ông Xã Tu Tiên Mang Không Gian Vả Mặt Cực Phẩm

Tiểu Mai full 09/08/2026 27 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

🔥 Trọng Sinh Thập Niên 70: Mang Không Gian Tùy Thân Và Đón Chồng Quân Nhân Đầy Drama!🎧

Trong bụng thai bảy tháng, giấy báo tử của chồng quân nhân vừa gửi về khiến gia đình chồng lập tức rải băng trước bậc thềm nhằm hạ gục hai mẹ con để đoạt lấy căn nhà ngói đỏ! Đừng hòng! Phương Kiều sống lại trong một kiếp mới, mang theo không gian tùy thân bí mật, quyết tâm lật ngược thế cờ và lột bỏ mặt nạ giả dối của mụ mẹ chồng cay nghiệt. Cứ ngỡ phải tự mình đối mặt với bầy sói đói, ai ngờ người chồng tưởng đã nằm lại dưới vực sâu lại xuất hiện giữa vòng vây!

Tái sinh về những năm 70 đầy khó khăn vật tư, Phương Kiều phải đối đầu với vũng lầy của đấu đá gia tộc và những uất ức ngắt nghẽn nhất. Hãy nhắm mắt và cảm nhận sự phẫn nộ qua từng cuộc cãi vã chua ngoa của mụ mẹ chồng Hoàng Yến, tiếng đập ổ khóa rầm rì đòi cướp nhà, và cả tiếng gió rít lạnh khi gã em chồng thất đức giơ chân định đạp thẳng vào bụng bầu của cô. Nhưng yên tâm, kiếp này Phương Kiều đã lột xác hoàn toàn! Hãy nghe cho kỹ từng nhát dao chặt gà dứt khoát, từng lời đáp trả đanh thép đập tan mọi mưu hèn kế bẩn bôi nhọ danh dự. Và rồi vỡ òa cảm xúc với tiếng phanh xe Jeep xé toạc màn đêm – Trình Bách Đông, người chồng mang theo bí mật tu tiên đã trở về, gầm lên một tiếng bảo vệ vợ con khiến toàn bộ đám cực phẩm kinh hãi câm nín!

* 🔥 **Nữ cường “mỏ hỗn” vả mặt cực căng:** Tạm biệt kịch bản thánh mẫu cam chịu, mẹ bầu Phương Kiều kiếp này mồm mép tép nhảy, combat 1vs10 với nhà chồng cực phẩm, xé xác tiểu nhân, xem mà sướng rân người!

* ✨ **Buff “Hack game” Không gian tùy thân:** Trọng sinh mang theo không gian tiên cảnh trồng nấm, trữ đồ, giấu tiền bạc an toàn tuyệt đối, một bước nhảy tư duy thoát khỏi nhịp thập niên đói khổ.

* ❤️ **Sủng tận trời, nam chính “bá đạo”:** Chồng quân nhân tưởng đã “bay màu” ai ngờ lại là đại năng tu tiên trùng sinh về. Khúc nam chính xuất hiện đá bay gã em chồng phản diện cứu vợ bao ngầu, bao “đỉnh nóc kịch trần”!

 

🎧 Trùm chăn, đeo tai nghe và chuẩn bị hít hà drama gia đấu siêu cuốn cùng màn bế mâm “cơm tró” cực ngọt này! Bấm **PLAY** ngay để giọng đọc truyền cảm đưa bạn xuyên không về thập niên 70, cày bộ sảng văn điền văn hot nhất đêm nay!

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
Song Trọng Sinh Thập Niên 70 Nữ Đầu Bếp Ông Xã Tu Tiên Mang Không Gian Vả Mặt Cực Phẩm cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Trờibot_an_cap ơi! Con nhà ai mà lại leo ra ngoài công thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiabot_an_cap?
Trong nhà không có ai ? Đứa bénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắp rơi từ cửavi_pham_ban_quyen sổ xuống rồi mà không quản à?
Đây là tầng , ngã xuống thì sao chịu !
Cứu ngườibot_an_cap, mau cứu người !
Những âm thanh hỗn loạnbot_an_cap liên tiếp vang lên bên taivi_pham_ban_quyen, Phương Kiều đang đi ngang qua liền ngác đầu lên, vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vặnleech_txt_ngu nhìn thấy một bé sơ sinh trần truồng rơi xuống từ khe hở của cửa sổ ngay trên .
Aleech_txt_ngu
hét kinh hoàng vang , đàn ông đang leo tầng hai thông qua cửa sổ chống trộm vàng vươn ra đón, nhưng chỉ cách một khoảng tay mà để lỡ mất đứa trẻvi_pham_ban_quyen đang rơi xuống.
Ánh mắt Kiều chấn động, không kịp suy nghĩ nhiều, cô sải thật nhanh tới, bản năng giang rộng hai tay để đón lấy đứa bé đang rơi.
Một tiếng ‘bộpvi_pham_ban_quyen’ vang .
Đứa bé rơi vào lòng Phương , nhưng lực xung kích cực lớn từ vật rơi đôi tay cô tức trật khớp, đồng cảleech_txt_ngu người cô đè ngã đấtleech_txt_ngu.
Cơn đauleech_txt_ngu dữ dội khiến mắt Phương Kiều tối lại, ngay tức đi ý thức.
Không bao lâu qua, Phương cảm thấy có người đang gọi bên taileech_txt_ngu mình.
mắt cô khẽ rung động không mởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra.
Góa bụa khi còn trẻ, động lực duy nhất để cô sốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên đời này chính là tìm lại đứa con gái bịleech_txt_ngu bán đi của mình.
Nhưng cô đã tìm kiếm gần hết cuộc đời, đến tận lúc già mới biết con gái mình đã chết từ .
Phương Kiều như tronội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nguội, thật sự không muốn nữa.
Chị dâu, tỉnh lại ? Tỉnh lại đi?
Hồng Mai cúi người, vừa vừa lay vai Phương Kiều.
Cô ta lay vài cái mà không thấy người tỉnh, mẹ cô ta là Hoàng Yến liền túm lấy kéo cô ta từ trong buồng ra .
Thôi, đừng gọi nữa, chắc chắn là chịu nổi đả kích nênleech_txt_ngu ngất đi , đi, chúng tabot_an_cap ra ngoài nói chuyện.
Hai người lượt đi ra khỏi gian chính, một lát , ngoài sân lên tiếng lầm bầm hạ thấp giọng của hai người.
Mẹ, cái bụng của Phương Kiều trông cũng bảy tháng , sinh ra là sống được rồi, chúng bảo chị ấy bỏ đứa bé này đi, ấy có ?
Bụng?
Bụng gì cơ?
Cô đã gần năm tuổi rồi, làm sao còn có
Không đúng!
Phương Kiều nghe càng thấy không , cô đột mở mắt ra, đập vào mắt là chiếc giường khungvi_pham_ban_quyen gỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và chiếc màn trắng vừa lạ lẫm vừabot_an_cap quen .
cửa sổ dán giấy còn dán chữ Hỷ đã cũ.
Đâyleech_txt_ngu, đây là phòng cưới của cô và Trình Bách Đông ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nông thôn sao?
Chuyện gì thế này?
Chẳng phải cô bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa trẻ rơi từ cao xuống ngất đi rồi sao?
Sao lúc tỉnh lại phải ở bệnh viện mà lại về căn nhà cũ từng ở ?
Bụng nhô cao, chẳng lẽ
Chẳng lẽ chuyện cải lão hoàn đồng, trọng sinh trởleech_txt_ngu quá khứ trong tivileech_txt_ngu lại ly kỳ xảyleech_txt_ngu ra trên người sao?
Kiều có chút ngẩn ngơ, lúc này, ngoài truyền đến mộtbot_an_cap tiếng hừ nhẹ bất mãn.
làm gì, tôi cũng chẳngbot_an_cap phải mẹ chồng ruột nó, nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng bị oán trách, tôi dám đứng ra làm chủ cho nó. Muốn biết thì đi mà hỏi bố cô .
Kiều ra, đây là giọng củabot_an_cap Hoàng Yến, mẹ kế của chồng cô, Bách Đông.
Người đàn bà độc ác này đã cướp đi con gái của cô, còn đứng trước mặt nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net võ dương oai.
Cô đã suýt khócbot_an_cap , lạy xin bà ta cho biết tung tích của con , kết quả ta không những không nói mà còn bỏ đá xuống giếng, bảo con gái cô sinh ra đã là đứa đoản mệnh, tìm về chẳng nuôi .
Phương Kiều hận bà ta thấu xương, dù có chếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành tro cũng không quên được giọng nói bà ta.
Con là phận con cháu, bố sao mà nói chuyện này con được. chồng Hồng Mai .
Cô ta đã ở căn nhà đất rồi, muốn sang ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà gạch ngóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đỏ của anh cả lâu, chỉ làleech_txt_ngu cô ta và anh cả Trình Bách Đông là cùng cha khác mẹvi_pham_ban_quyen, từ nhỏ cảm đã không tốtvi_pham_ban_quyen, lên lại càng không nói chuyện với nhau.
nhà gạch này kể từ khi xây xong, cô ta chưa được đến ngày nào.
nên khi tình nghe lén đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mưu tínhleech_txt_ngu của bố , rồi nghĩleech_txt_ngu đếnvi_pham_ban_quyen tiền và nhà anh cả để lại từ nay đều là của nhà mình, trái tim cô cứleech_txt_ngu vì phấn khích.
Chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là sau khi phấn khích qua đi thì lại là nỗi lo âu.
Trình Hồng thở dài một tiếng, hỏi: Mẹ, anh cả chết rồi, đứa bé trong bụng Phương Kiều là giọt máu duy nhất của anh ấy, mẹ bảo chị cứ nhất quyếtbot_an_cap giữ bé lại để chiếm tiền và nhà thì phải làm sao?
Trưa nay, bên quân đội gửi điện báo , nói Đông trong lúc thực hiện nhiệm vụ, vì cứu đồng đội màbot_an_cap sẩy ngã xuống vực băng mất tích, đã tìm kiếm một tuần rồi không thấy người, hiện tạm thời xử lý theo diện mất , bảo người nhà chuẩn bị tâm lý.
Nói là mấtbot_an_cap nhưng thực chất ai cũng hiểu rõ, tám phần là Trình Bách Đông đã hy rồi, dù sao vực như thế, ngã xuống làm sao còn mạng , qua là không tìm thấy xác, gian xảy ra việc ngắn, chưa xong thủ tục mới định là mất tích.
Ngay khi tin dữ truyền đến, Phương Kiềubot_an_cap đã xỉu .
Trên đưa người nhà trưởngvi_pham_ban_quyen thôn về, Hoàng Yến đã bắt đầu tính toán, đứabot_an_capleech_txt_ngu trong bụng Kiều không thể giữ lại.
Kiều là thanh niên tri thức, tương lai không chừng sẽ về thành .
Nếu sinh ra là gái thì còn đỡ, này dù Phương Kiều về hay tái giá thì đều có thể để cô mang đi, khi đó tiền và nhà Bách Đông để lại nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của nhà họ Trình bọn họ.
Ba gian nhà gạchvi_pham_ban_quyen ngói đỏ tọavi_pham_ban_quyen Bắc hướng Nam, cả làng Đại Trình này có căn nhà nào tươm tất như thế, vừa haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để cho Á Quân vàbot_an_cap Lị ở, đỡ phải đếnbot_an_cap lúc đôi vợ chồng cưới nhau lại phải chen chúc gian nhà phía với em gái.
Nhưng nếu sinh ra là con trainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏng, con trai nối đường, lại là con của liệt sĩ, Phương có tái giá cũng để trai , bấy nhiêu bậc trưởng bối trong dòng họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào, thể chia chút tài sản ra, lúc đó muốn độc chiếm căn nhà này sẽ rất khó.
Hoàng Yến không muốn đánh cược xác suất này.
Cho nên đứa bé này, dù nào cũng không thể để sinh ra.
Hoàng Yến nghĩ nghĩ vậy, trong lòng bà ta hiểuleech_txt_ngu , kế vợ góa liệt sĩ mà để truyền ngoài thì sẽ bị người ta rủa, phải lén thực hiện, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được người ngoài nhận ra.
Yến lườm Hồng Mai một cái cháy mặt, ra cho cô im miệng: Ở sânleech_txt_ngu mà nói năng bạ gì đấy, vào nhà đi.
Mẹ, con chỉ mò thôi mà
Tò mò cái gì, con gái con lứa suốt ngày chỉ biết hóng hớt thiên hạbot_an_cap, đây là việc để cô lo sao? Hoàng túm lấy cánh tay Trình Hồng Mai kéo ra ngoài, giọng cảnh báo: Ra khỏi cửa thì một lời khôngleech_txt_ngu được hé ra, dám xép làm việc của nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chừng bố cô đánh đấy.
Tiếng ồn sân dần rồi lại sự tĩnh lặng.
Trong buồng của gian nhà chính, Phương Kiều nằm trên chiếc giường gỗ, thu hồi ánh mắt ra cửa sổ, cúi đầu, dùng những ngón run rẩy khẽ chạm vào chiếc bụng nhô cao.
Phá thai
ra nhà họ Trình lại tính toán chuyện này.
Vậy thì cú ngã ở kiếp trước e rằng không phải là ngoài ý .
Muốn chiếm đoạt sản của Trình Bách Đông nên cố tình cô ngã để cô bị sảy , chỉ cái thai đã quá lớn, sinh ra vẫn còn sốngleech_txt_ngu. Thế là bọn họ làm tới luôn, lộ bộ nanh vuốt, nhà gạch ngói mà thân Đông xây , không chỉ cướp mất đứa trẻ mà còn bôi nhọ sự trong sạch của cô, đuổi cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra khỏi nhà.
Nhưng bọn họ cướp đi mà lại không muốn nuôi, mớivi_pham_ban_quyen được mười ngày, đứa bé sinh non yếu ớt như con mèo nhỏ đã đem tỉnh khác giữa mùa đông .
Cô tìm ròngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rã mấy chục năm, đến già mới biết được, đứa bé vừa bị đưa đi được vài đã tắt thở trên tàu hỏa, bị bọnbot_an_cap buôn người chôn trong đám cỏ dại ven sông.
Cả cuộc đời côleech_txt_ngu, tìm kiếm , cuốivi_pham_ban_quyen cùng vẫn hoàn tay.
May thay trên đầu ba thước có linh, những nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó cô không tìm thấy mình nhưng giúp vô người tìm thấy những đứa con thất lạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, việc thiện cô làm đã tích được báo!
Trời xanh có đức hiếubot_an_cap sinh, thương xót về lúc , con gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn còn trong bụng, mọi thứ còn kịpbot_an_cap!
khi Kiều xoa bụng thờ, thành bụng đột nhiên nảy lên một cái, vừa vặn chạm vào lòng bàn tay cô.
thaibot_an_cap máy!
Em bé đang đábot_an_cap cô.
Nhận ra điều , Phương Kiều cùng có cảm giác chânleech_txt_ngu thực về được sống một đời.
Cùng đó, ở một nơi xa xôi Phương Kiều không đến, đàn bị dưới lớp băng tuyết của vụ lở tuyết, từ từ mở mắt ra.
Phương Kiều vén chăn bước xuống giường, cái bụng bầu lùm lùm khiến thểleech_txt_ngu trở nên nặng , chỉ một động tác xuống giường thôi cũng đủ làm mệt đến hộc.
Gió từ khevi_pham_ban_quyen cửa khép hờ lùa vào phòng, Phương Kiều lạnh đến rùng , vộileech_txt_ngu khoác mộtvi_pham_ban_quyen chiếc áo khoác dày.
Cô xỏ giày, trong , đã thấy chiếc lò sưởi bằng sắt cánh cửavi_pham_ban_quyen.
Chiếc lò sắt vuông , ống nối với nó vòng một khúcvi_pham_ban_quyen trên đầu rồi vươn ra ngoài cửa sổ.
Nhìnleech_txt_ngu thấy vật dụngbot_an_cap quen thuộc này, ký ức trong Phương Kiều bỗng chốc ùa về.
Mùa sợ lạnh, chân nào cũng giá ngắt, ngủ một mình, thường đến nửa đêm chăn đệm vẫn lên nổi.
Trìnhvi_pham_ban_quyen Bách Đông xót cô, không nỡ để cô chịu rét, rời nhà đã đặc biệt phiếu nghiệp ta, lại nhờ vả hệ từ trên thành phố để sắm bằng được chiếc lò sắt này. Cái thứ này nhìn vừa xấu vừa kệch, nhưng thực chất ngốn hết hai tháng tiền lương trợ cấp của .
Trình Bách Đông một người đàn ông tốt hiếm có, dịu dàng chu đáo, chẳng chút trưởng nào.
Phương Kiều vốn có gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đình nguyên sinh không tốt, nhỏ đã chẳng cảm nhận được hơi ấm, nên dù phận chồng chỉ ngắn ngủi ba năm, mà phần lớnvi_pham_ban_quyen thời gian lại là yêu xa, nhưng dương cách biệt mấy chục năm, Phương Kiều vẫn ghi nhớ tốt đẹp dành cho mình suốt cả một đời.
anh càng tốt baobot_an_cap nhiêu, Phương Kiều lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net càng áy náy và không thể buông bỏ nhiêu.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hận bản thân vô , không giữ được nhà cửa, vệ được tiền bạc, cả giọt máu duy nhất anh để lại cũng chẳng hộ trì nổi, khiếnleech_txt_ngu cả phần đời lạivi_pham_ban_quyen đều sốngvi_pham_ban_quyen trong đau khổ.
đến đây, hốc mắt Phương Kiều dần hoe đỏ.
May mắn thay, đời người lạileech_txt_ngu được làm lại một lần nữa, lần này, cô định bảo vệ của họ thật , để con thuận lợi chào đời, bình an lớn khôn.
Phương lau khô nước mắt, mặc chiếc áo bảo lao động, đi tới trước lò , cúi đầu nhìn, quả nhiên bên trong đã không còn tia nào.
một chiếc ghế đẩu nhỏ, địnhleech_txt_ngu thử nhóm lên.
Đúng lúc này, cửa chính đột nhiên đó từ bên đẩyvi_pham_ban_quyen .
Phương đầu lạivi_pham_ban_quyen, thấy mộtbot_an_cap cô bé áo bông hoa đang đứng trước cửa.
Cô bé chừng ba bốn tuổi, da trắng trẻo nhưngvi_pham_ban_quyen rất gầy, đầu buộc tóc đuôi ngựa bên, nhưng chẳng biết bị ai kéo xõa , mái tóc rối bời trông vô cùngbot_an_cap nhếchleech_txt_ngu .
Trong mắt cô vẫn còn đọng nướcvi_pham_ban_quyen mắt, nhưng khi thấy Phương Kiều thì vui mừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười rạng rỡ.
Mợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ơi, mợ tỉnhvi_pham_ban_quyen rồi.
Đó Tô Đường, cháu ngoại của Trình gia, tên thường gọi là . Con bénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là con gái của chị gái ruột Trình Bách Đông để lại sau khivi_pham_ban_quyen đời vì băng huyết.
Nhìn Điềm Điềm, Phương Kiều ngẩn ngơ chốc lát, cho đếnvi_pham_ban_quyen khi Điềm Điềm tiến lên nắm lấy ngón tay cô, mới bừng tỉnh.
Phải .
đã sinh về năm bảy , lúc này Điềm vẫn chết , vẫn còn là cô bé con.
Phương kéo Điềm vào lòng, dùng ngón tay lau sạch nước mắt trên con bé, dịu dàng : Điềmleech_txt_ngu, sao conleech_txt_ngu lại khóc?
Mợ ngủ , ông ngoại Thôn bảo con trưa sang nhà ông ngoại ăn cơm, bà nội mắngbot_an_cap con là đồ đòinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , còn đuổi ra ngoài không cho cơm hu hu
Điềm Điềm mếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầy ủy khuất, nước mắt lãbot_an_cap chã rơi xuống.
Phương Kiều xong là ngay đây chắc chắn là việc mà Yến có thể ra.
mẹ kế này của cô làbot_an_cap người con dâu nổi tiếng trong thôn, hẹp hòi cay .
Bà ta là kếvi_pham_ban_quyen, sợ đánh đậpbot_an_cap con cái sẽ làm thối thanh danh của mình, nên chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dám lén cho hai con của vợ trước ăn .
Bà ta không biết chữ, chẳng có kiến thức, cứ nghĩ đóng lại chuyệnleech_txt_ngu nhà mình chẳng được ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài, nhưng thời gian dài thì ai mà chẳng tính .
gì thì hai đứa con bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta sinh ra đứa nào đứa nấy trắng mập mạp, còn hai chịleech_txt_ngu em con vợ trước thì xanh xao gầy gò, người ngoài cũng đâu có ngu, gặp tìnhleech_txt_ngu cảnh này chỉ cần động não là biết ngay chuyện gì đang .
nỗi bà ta lại kẻ sĩ diệnbot_an_cap, lúc nào cũng ra vẻ hiền từ nhân hậu, đi khắp nơi khoe khoang mình mẹ kế tốt, người dân mười dặm tám thôn có ai là không xem bà như trò cười.
Kiều xót xa nhìn vào tai củavi_pham_ban_quyen Điềm Điềm, quả nhiên là ửng cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên.
Phương Kiều nắm tay con bé: Đi, mợ đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con đi.
Điềm Điềm rụt rè ôm lấy chân cô, lo lắng hỏi: Bà nộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có đuổi chúng đi không mợ?
Bà ta? Phươngvi_pham_ban_quyen Kiều khẽ hừ một tiếng, xoa tai Điềm Điềm trấn an: tâm, cóvi_pham_ban_quyen mợ ở đây, bà không dám đuổi đâu.
Nhà cửa và tiền bạc Bách Đông để lại chính là cà rốt treovi_pham_ban_quyen trướcleech_txt_ngu mặt con . Để chiếm số tiền và căn nhà một cách chính ngôn thuận, đồng thời không đểleech_txt_ngu dânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làng chỉ trích sau lưng, Hoàng Yến trongleech_txt_ngu lòng cóbot_an_cap chết thì ngoài mặt phảileech_txt_ngu giả vờvi_pham_ban_quyen hòa nhã.
Phương Kiều dắt tay Điềm Điềm ra cửa, xuống bậc thềm cô đặc biệt dừng lại nhìn một chút, xác định bậc sạch sẽ băng mới bước .
Không trách cô thận, chủ yếu là vì kiếp trước cô đã giẫm phải băng ngay trước cửa , ngãvi_pham_ban_quyen cú dẫn đếnbot_an_cap sinh non.
Bây giờ nghĩ lại, những khối băng khiến ngã ở kiếp trước xuất hiện thật rất lạ.
Cô vốn yêu sạch , sân vườn cổng ngày nào quét dọn sạch , chưa bao giờ để đọng chứ đừng nói là băng. Sao đúng vào ngày tin truyềnleech_txt_ngu vềbot_an_cap, trên thềm lớn lại vô duyên cớ xuất hiện một vũng nước rồi đóng băng như vậyleech_txt_ngu?
Chồng gặp chuyện, tâm bất định, đâu còn tâm trí nào mà để ý trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa nhà có gì khác thường, thế là trúng .
Để không vào vếtleech_txt_ngu xe đổ, thà thận còn hơn là cẩu thả.
Phương Kiều cởi áo bảo hộ, cửa lại, tay Điềmbot_an_cap Điềm đi về phía con ngõ sau.
Nền đất củaleech_txt_ngu hai nhà cách nhau không xa, đi xuyên qua sau rồi rẽ một cái là tới.
Trước cửa Trình gia lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thoát nước rộng nửa mét, bờ mương một cây hòe cong vẹo. Hoàng Yến đã thịt mộtvi_pham_ban_quyen con , đang ngồi trên đất dùng nước nóng vặt lông gànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thấy Phương Kiều dắt đứa trẻ đi tới, mặt Hoàng Yến đổi, lông gà cũng không vặt nữa, đứng bật dậy chậu thẳng vào nhà.
Điềmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Điềm vừa Hoàng Yến là sau Phương Kiều, nhỏ giọng nói: Mợ ơi, bà nội giết con nhà mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấy. Con nghe bà nói với ông ngoại trưởng là giết cho mợ ăn thịt, để embot_an_cap bụng nhanh.
Mợvi_pham_ban_quyen biết rồi, lát nữa mợ cùng Điềm Điềmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn thịt nhé. Phươngvi_pham_ban_quyen ngồi xổm xuống đốileech_txt_ngu diện với Điềm Điềm, dịu dàng nói: Điềm sang Thôn trưởng, giúp mợ gọi Đại bà bà nhà Thôn trưởng sang đây được không? Cứ mợ có việc muốn nhờ một tay.
Dạ đượcbot_an_cap .
Điềm Điềm lon ton chạy đi xa, Phương nghe thấy tiếng dao phay băm xương sân gia, đứngbot_an_cap nguyên tại không nhúc .
Cô hiện đang mang thai, làmbot_an_cap người việc đều không thể quá cứng rắn. Có thể mặt tỏ ra thế, sau lưng mượn đao địch, tuyệt đối trực tiếp đối đầuleech_txt_ngu gay gắt. Nếu Hoàng phát điên lên, bất tất cả mà hại thì cuối cùng người chịu thiệt vẫn là cô. Dẫu muộn gì cũng phải trở mặt, thì cũng phải kéo cho đến khi đứa chào đời.
Phương Kiều đứng tại chỗ suy tínhvi_pham_ban_quyen kỹ càng, đúng này, cửa nhà hàng đột nhiên mở ra, một phụ nữ trung niên đã lốm đốm bạc bước ra ngoài.
Thấy Phương Kiều, bà lập tức đặt thùng nước trên tay xuống đất, bước nhanh về phía cô: Tiểu Kiều? Cháu tỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi à.
Gương mặt mơ hồ trong ký ức dần trở nên rõ nét, Phương Kiều gật đầu, một tiếng: Tam Thẩm.
Cha của Trìnhvi_pham_ban_quyen Báchleech_txt_ngu Đông là Quý Hòa có bavi_pham_ban_quyen anhleech_txt_ngu em trai và hai người chị em gái.
người chị em đều gảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến các thôn lân cận, chị cả rất hiếu thảo, sau khi cha thường xuyên bà cụ đang sống một mình sang vài .
Trong bavi_pham_ban_quyen em, Trình Quý Hòa làvi_pham_ban_quyen cảvi_pham_ban_quyen, người hai chưa hôn đã lâm bệnh quabot_an_cap đời, người ba là người cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền đồ nhất, sinh thời làvi_pham_ban_quyen cán trên than của huyện, tiếc gặp phải tai nạnvi_pham_ban_quyen mỏ mà đoản , chỉ để lại Tam Thẩm và một đôi con cái.
Kiếp trước Phương Kiều vừa con ngày đã bị Hoàng Yến vu khống nhân phẩm rồi đuổi đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Sau này cô có lén quay về vài lần, nhưng khi đó gia đìnhvi_pham_ban_quyen Thẩm đã tan cửa nátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Phương Kiều đã từngleech_txt_ngu dò hỏi, nhưng dânleech_txt_ngu làng bao cho nhau, ai nói năng nhiều, cuộc cũng không hỏi ra được đầu đuôi câu chuyện.
Nhìn gương mặt hiền từ của Tam Thẩm, Kiều dâng lên mấy phần thiết, hàngleech_txt_ngu mi khẽ chớp, giọt nước mắt lăn dàileech_txt_ngu trên .
Tam Thẩm vàng đưa tay lau nước mắt cho Kiều, khuyên nhủ: Con ngoan, quá đau lòng, phải lấy khỏe làm trọng. Conleech_txt_ngu đang mang thai, kiêng nhất là tâm trạng thất . bé Bách Đôngbot_an_cap ta nhìn nó lớn lên, từ nhỏ đãvi_pham_ban_quyen lanh lợi, con nghe thím một câu, người hiền ắt thiên tướng, sẽ không sao đâu.
Phương Kiều biết Tam Thẩm ý tốt an ủi mình, liền ngoan đầu: Thímnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, convi_pham_ban_quyen biết rồi, sẽ giữ gìn sức khỏe.
Khuyên nhủ xong, mới hỏi đến mục đích chuyến đi của Kiều.
Con vừa tỉnh, bé Điềm Điềm đã chạy lại nói là mẹ chồng giết gà, bảo cả nhà sang ăn cơm. Nhưng khi con vừa đến, bà ấy thấy con liền đóng sập lại. Con sợ Điềm Điềm nghe nhầm, nên bảo con bé đi tìm bác gái nhà thôn hỏi lại cho kỹ. Thím cũng biết mẹ chồng không phải mẹ ruột Lỡ mà nhầm lẫn thật thì mặtbot_an_cap mũi đôi bên đều không hay.
ẩn ý Phương Kiều, Tam Thẩm lập tức hiểu ngay.
Bà và Hoàng Yến làm dâu hai mươi năm, cũng cãi nhau chừng ấy gian, Hoàng Yến là người gì, đã quá rõ rồi.
Connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đừng lo, Điềm Điềmvi_pham_ban_quyen không nghe nhầm đâu. Chuyện giết gà chính miệng bà nói trước mặt mọi người, đó ai có mặt ở nhà Trưởng thôn cũng nghe thấy . Khối người còn khen bà ta là mẹ kế mà còn thương hơn mẹ ruột đấy, theo ta thấy, bàleech_txt_ngu chỉ giỏi diễn kịch thôi.
Tam xung : Con cứ đó, để ta gõ cửa cho. Kiều, con lùi ra sau chút, kẻo mụ già giở chanh chua lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làmbot_an_cap con bị vạ lây.
Cổng nhà họ Trình đóng bằng những ván , đất cao đầuvi_pham_ban_quyen người, chỉ cần nhón chân là cóvi_pham_ban_quyen nhìn qua đầu tường vào tận trong sân.
Tam Thẩm gõ cửa mấy tiếng không thấy phản hồi, khoát bám lên đầu hét lớn vào : Hoàng Yến, mở đi, connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dâu đến rồileech_txt_ngu này! ở nhà Trưởng thôn bà giết gà cho nó ăn sao? mở ra!
Giọng Tam Thẩm rất lớn, vài tiếng quát tháo đã thu hút không xóm láng tò mò vây xem, ai nấyvi_pham_ban_quyen đều thò ra khỏi nhà ngó nghiêng.
Úinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , chị dâu hai nhà tôi nỡ cho nhàvi_pham_ban_quyen thằng cả ăn cơ à? Mặt trời mọc Tây rồi chắc?
Người ta là Phương còn hai thángbot_an_cap là sinh rồi, cuối cùng cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được mẹ chồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giết cho.
Tam Thẩm hừ một : Ăn gì mà ăn, Hoàng giết gà là thật, nhưng vừa thấy Tiểu Kiều tới là bà ta đóngbot_an_cap sập cửa lại ngay, rõ ràngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là không muốn đây .
Trời đất ơi, là bắt từ chuồng nhà Phương Kiều đấy chứ, giết xong lại không cho ta à?
Sao bà biết là bắt từ Phương Kiều?
Tôi đi làm đồng về chính mắt nhìn thấy mà, Hoàng cùng con bé Hồng Mai nhà nhau bắt. Không chỉ tôi, cả bà ba nhà bên cũng thấy nữa.
Nghe thấy lời đàm tiếu truyền vào từ bên ngoài, Hoàng Yến tức tối ném đồvi_pham_ban_quyen đạc loảng xoảng trongleech_txt_ngu bếp.
Tiếng bát đĩa nồi va vào nhau chát chúa, nhưng những lờibot_an_cap bàn không những không dừng lại mà còn xu hướng ngày càng gay gắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn.
Hoàng Yến dứt khoát cầm con dao từ trong bếp lao ra, mở đuổi người: đi, đi hết đi! Trưa trật rồi không lo về nhà nấu cơm, tụ tập trước cửa nhà làm cái gì!
Hoàng lăm con dao trên tay, dáng vẻ ghê đanh , hàng xóm láng giềng đều nghĩ thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, lũ tìm cớ chuồn về nhà.
thì kêu cháy nồi, kẻ bảo đau bụng, đầy nửa phút, đám đã tản sạch, còn lại mỗi mình Tam Thẩm.
Người khác sợ Hoàng Yến, nhưng Tam Thẩm .
hỏi tôi nhìn cáibot_an_cap? Tam chắn trước mặt Phương Kiều, cười lạnh hỏi lại một tiếng, chống nạnhbot_an_cap nói: Tất nhiên là nhìn bà giết của người ta không cho người ta rồi.
Ai bảo tôi giết gà? thành mưa đi. Hoàng Yến trợn mắt nói dối chớp mắt.
Kiều lực: Bà ơi, lông vẫn còn ra ở ven rãnhvi_pham_ban_quyen nước kìa, cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên phi tang chứng cứ đi hãy nói mấy lời đó chứ
Gương mặt Hoàng có mộtvi_pham_ban_quyen khắc vặn vẹo, sau đóbot_an_cap lập tức giọng: Đóbot_an_cap là lông vịt, không phải lông gà.
nhà người lông trắng muốt, sao chỉ có vịt nhà bà là lông hoa thế?
Phương liếc thấy có người đi tới đầu ngõ, nhẹ nhàng đổ thêm dầu vào : Bà muốn thừavi_pham_ban_quyen nhận cũng chẳng sao, nhưng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cần thiết phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xemvi_pham_ban_quyen như gạt đâu.
Lúc bà đổivi_pham_ban_quyen trắng thay đen thì quan tâm con có ngốc thật hay không, tiếng là hạng người ngang ngược lý sự rồi. Đã ngoài bốn mươi tuổivi_pham_ban_quyen đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà gà hay vịt cũng không phân biệt được.
Tam và Phương Kiều kẻbot_an_cap tung người hứng, ăn như tập dượt từ trước, thành côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chọc giận Hoàng Yến.
Bà ta đột nhiên giơ dao phay lên, chỉ Tam Thẩm: Tôi đang chuyện với con dâu tôi, tôi bảo là lông vịt thì nó là lông vịt, liên quan gì đến cái rắm nhà bà!
Lời còn chưabot_an_cap dứt, trong bỗng lên một giọng nữ nghiêm .
Hoàng Yến, bà cầm chỉvi_pham_ban_quyen vào người ta làm đấy? Mau bỏ dao xuống cho tôi!
Nhìn thấy người mới tới, tay Hoàng run lên, con dao phay tuột khỏi tay rơi xuống, chút nữa thì vào mu bàn chân.
Hoàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sợ đến mức mồ hôi hột, tục lùi về sau.
Lý Lý nhiệm.
Lý Chủbot_an_cap nhiệm là chủ nhiệm hội nữ của thôn, cũng là vợ của Trưởng thôn. Bà là nữ đội trưởng đội du kích, hồi trẻ giỏi đánh đấm hơn cả Trưởng thôn, hiện tại tuy đã gầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sáu mươi tuổi nhưng uy vẫn còn , đám đànvi_pham_ban_quyen bà con gái trong thôn không ai không sợvi_pham_ban_quyen bà.
: Điềm Điềm nói bà lén lút bắt nhà đồng chí Phương Kiều, rốt cuộc là chuyện thế nào?
Không có, làm gì cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện đó. Lý Chủ nhiệm à, nóvi_pham_ban_quyen là trẻ conleech_txt_ngu thì biết cái gì, nói bậy đấy.
Cháu có nói bậy! giáo dạy , trẻ con không nói , cháu đều thật mà! Điềm Điềm buông tay Lý Chủ nhiệm ra, chạy lon ton đến bên nước thải phía trước: Đại bà bà xem kìabot_an_cap, gà vẫn còn trên đất đây này, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải cháu đâu.
Đại bà bà thấy rồi, biết Điềm Điềmbot_an_cap là đứa trẻ ngoan không biết nói dối. Lý Chủ dịu dàng dỗ dành Điềm Điềm, sau khi quay sangleech_txt_ngu nhìn Hoàng , giọngbot_an_cap bà lập tức thay đổi, nghiêm mặt quở trách: Hoàng Yến, bà làm việc này thật không có đạoleech_txt_ngu chút nào. giết là tự bà chủ động nhắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước mặt mọi người, kết quả bà lại gà nhà người ta, rồi không cho người ta ăn?
Hiểu lầm thôileech_txt_ngu, tôi tôi không giết gà nhà nó, đây là là con vịt Đúngvi_pham_ban_quyen rồi, đây làleech_txt_ngu con vịt.
Mồ hôi lạnh trên trán Yến chảy ròngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ròng, bà ta vắtleech_txt_ngu óc cũng không nghĩ ra được lý do nào hợp lý, đành phải đâm lao thì phải theo lao: mang thaibot_an_cap được ăn thịtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vịt, nếu không sau này đứa bé sinh ra đi đứng cứ lạch bạch như con vịt thì xấu lắm. Tôi tôi không cho nó ăn cũng vì tốt cho nó thôi.
Vì tốt cho saoleech_txt_ngu? Trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt lóe lênleech_txt_ngu một tia châm chọc, nhưng ngoàibot_an_cap mặt lại không để lộ ra: Nói vậy, con phảileech_txt_ngu cảm ơn bà đã vì con mà lo nghĩ nhiều như .
Cảm ơn thì không cần đâu. Hoàng Yến dày mặt vớileech_txt_ngu Phương Kiều: Người một nhà đừng nóivi_pham_ban_quyen khách sáonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vợ thằng cả về đi, sau đừng nghe kẻ lắm lời bên ngoài là được.
Hoàng Yến cố ý ám chỉ, Tam Thẩm lập tức không vui: Hoàng Yến, bà bảo ai là kẻ lắmleech_txt_ngu lời hả?
Tôi cóleech_txt_ngu đích danh đâu, ai thì đó thôivi_pham_ban_quyen. Yến đắc ý nhướngvi_pham_ban_quyen mày.
Bà tabot_an_cap thầm tự đắc trong lòng rằng mình thật trí, nếu không để Lý Chủ hiện bà ta lấy trộm gà nhà , thế nào cũng bị phạt đi ở lò gạch.
Tuy , Hoàng Yến sớm nhận ra mình đã vui mừng quá sớm.
Đứa trẻ đáng kia bỗng nhảy ra tố cáo: Đại bà bà nói , vịt màu trắng, đây lông hoa lông , rõ ràng là lông gà.
Hoàngvi_pham_ban_quyen tứcvi_pham_ban_quyen đến nghiến răng nghiếnbot_an_cap , nén giận cố giọng dịu dàng: Đại bà không dối, đây đây là vịt trời, lông vịt trời mới có màu hoa như .
Không không phải! Điềm đến sắp khóc.
Hoàng Yến mặt dàyvi_pham_ban_quyen nói dối: Đúng là như vậyvi_pham_ban_quyen! Cháu còn nhỏ nên không hiểu đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Phương Kiều nắm lấy tay Điềm Điềm, kéo cô bé ra sau lưng .
Cô nhìn vào mắtvi_pham_ban_quyen , ánh mắt lạnh lẽo: à, gà haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vịt thì người lớn chúng ta đều tự hiểu , bắt nạt đứa trẻ thì chẳng có gì hay ho cả.
Đúng là chẳng có gì hay ho, lúc tôi đến cũng nghe thấy các người nhau rồi, mọi chuyện tôi đã nắm rõ, Lý Chủ nhiệm chốt hạ: Hoàng Yến, mang con gà ra đây trả lại cho đồng chí Phương Kiều.
Lý Chủ nhiệm, sự thậtleech_txt_ngu sự không Hoàng không trả lại.
Một con trống lớn, vừa béo , ít nhất phải bốn cân, kiệm đem hầm rau thì cả nhà thể ăn được mấy bữabot_an_cap.
Đừng nhảm, bắt nạt
Lời định nói ra đến miệng, Chủ nhiệm chợt nhớ tới Phương Kiều đang mang thai, buổi trưa ngất xỉu một . Hai chữ thân nhân liệt được bà lại, chuyển sangvi_pham_ban_quyen : Trình này không cho có chuyện bắt nạt phụ và trẻ em.
Mặt Hoàng Yến hết xanh trắng, nhưng dưới ánh mắt nghiêm nghịbot_an_cap của Lý Chủ nhiệm, cùng ta cũng hậm hực đi vàovi_pham_ban_quyen nhà, mang con gà đã bị một nửa ra ngoài.
Bà ta định giấu lại , nào Lý Chủ nhiệm lại đi theo vào tận cửa, dưới sự giám chặt chẽ đó, Hoàng Yến hoàn không có cơ hội giở trò.
Con gà béo đến tận miệng rồi mà phải trả lại, điều này chẳng khác cắt thịt trên người Hoàng Yến, khiến bà ta đau đến mức tức ngực, thở.
Tranh chấp được giải quyết, Lý Chủ cũng ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về, trướcleech_txt_ngu khi đi còn dặn Phương Kiều rằng nếu khó khăn gìbot_an_cap cứ đến trị tìm bất cứ nào.
Phương gật đầu ứng.
Sau khi Lý Chủ nhiệm rời đi, Phương Kiều một xách gà, một tay dắt Điềm Điềm, cười nói với Tam Thẩmleech_txt_ngu: Tamleech_txt_ngu Thẩm, trưa nay nhà cháu ăn cơm đi ạleech_txt_ngu.
Tam xua : không đi đâu, cơm nước ở nhà thím đã làm xong cảvi_pham_ban_quyen rồi, chỉ còn đợi con gái đi làm là ăn thôi.
Vốn chỉ là lời kháchleech_txt_ngu sáoleech_txt_ngu, thấy Thẩm từ , Kiều liền gật đầu: Tam Thẩm, vậy cháubot_an_cap về trước đây ạ.
Về đi, về đi, mau về đi kẻo Điềm Điềm .
Về nhà, Phương Kiều mangbot_an_cap cho Điềm chiếc nhỏ, lại đưa cho cô chiếc bàn tính nhỏ để cô bé ngồi chơi trước cửa bếpleech_txt_ngu, còn cô vào .
Cái bụng bầu bảy nhô cao hơi đáng sợ, nhưng thực tế vẫn còn cách ngày sinh một khoảng thời gian, không ảnh hưởng gì đến nấu nướng.
Hoàngvi_pham_ban_quyen Yến đã chặt con gà gần xong, Phương Kiều chỉvi_pham_ban_quyen cần chặt nốt còn lại theo các khớpleech_txt_ngu . Từ nhỏ côvi_pham_ban_quyen đã học nấu ăn từleech_txt_ngu gia nên rất thành thạo phân tách xương gia . nắm vững kỹ thuật nên việc chặt thịt không tốn quá nhiều lực.
Thịt gàbot_an_cap chặt thành khối, hoa hồi và hạt tiêu rửa để ráo, gừng thái lát, Phương Kiều còn ra vườn nhỏ trong sân hái mấy hành lá rửa sạch rồi cắt đoạn.
Tiếc là vào nhữngvi_pham_ban_quyen 70 thựcvi_pham_ban_quyen hiệnbot_an_cap tế kế hoạch, mua đồ không cần tiền mà cần tem phiếu, gia vịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hầm thịt rất khan hiếm, nhiều thứ có tiền cũng không mua được.
Nếu nấm hương thì tốt biết mấy, thịt hợp là nấu với nấm hươngleech_txt_ngu.
Ngay cả khi không có loại nấm quý như nấm hương, có các loại nấm khácbot_an_cap cũng được.
Nhưng hiện tại đã vào , không nấm phát triển.
Kiều đang thấy tiếcleech_txt_ngu nuối, nào giây theo, trước bỗngvi_pham_ban_quyen xuất hiệnbot_an_cap luồng trắng dày đặc. Đến khi sương mù tan đi, cả cô đột nhiên đứng giữa một vùng rừng xanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỳ ảobot_an_cap ấm áp.
Núi rừng rậm rạp, cây cối xum xuê, những ngọn núi xa xa mây mù bao phủ, thác róc đổ xuống từ . Và ngay dưới chân cô là một trắng khổng lồ.
Phương Kiều chưa bao giờ thấy nấm trắng nào lớn như vậy, một cánh nấm to bằng cả tay người lớn.
Mọi thứ hiện ra quá đỗi kỳ ảo, xa thức hạn hẹp của Phương Kiềubot_an_cap, cô sờ trong giây lát, lòng thầm đặt ra ba câu hỏileech_txt_ngu:
Tôi là ?
Tôi đâu?
Đây cái gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Nhìn quanh quất một hồi, câu hỏi vẫn chưa giải đáp thì đúng này, làn sương mù quen thuộc lại trỗi dậy. Sau một cơn chóng mặt ngắn , Phươngvi_pham_ban_quyen Kiều đã trở bếp.
thể một lần nữa bị bao quanh bởi cái lạnh, trên thớt là gừngvi_pham_ban_quyen đã thái sẵn, mọi chuyện vừa dường là một giấc mơ ảo huyềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Kiều còn đang ngẩn ngơ thì bên ngoài sân vang lên tiếng gõ cửa.
Cô sực tỉnh, gạt bỏ tượng kỳ quái rồi ra sau đầu.
Từ bếp đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra địnhbot_an_cap mở , mới đi đượcvi_pham_ban_quyen vài bước nghe thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng Hoàng Yến nói chuyện với ai đó ngoài cổng.
Giọng bà rấtvi_pham_ban_quyen lớn, hẳn giọng của người kia.
Cô tìm Phương Kiều à?
, bác Trình, có chút việc tìm cô ấy.
Nó nó chưa tỉnh đâu, cô về đi, lúc khác hãy quay .
Chưa tỉnh ạ? để cháu vào đặtvi_pham_ban_quyen đồ xuống rồi đi ngay. Giọng nữ rất dịu , Kiều lập tức nhớ , đó là giọng của Vương Vân.
Vân là thanh niên tri xuống nông cùng đợt với cô, trước khi Phương Kiều gả cho Trình Bách , hai người ở chung một phòng.
Mối quan hệ của hai ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net luôn rất tốt, tình bạn ở kiếp trước đã dài suốt mấy chục năm.
Cô vào làm gì, nó đã tỉnh đâu, cô đặt đồ xuống nó cũng chẳng biết là cô tặng, để lần sau mang sang một thể.
Thôi ạ, xách đi xáchleech_txt_ngu lại nặng lắm, cháubot_an_cap vào đặt rồi về. Vươngvi_pham_ban_quyen Vân tuy nói khẽ nhưng rất trì.
Cách mộtbot_an_cap cánh cửa, Phươngbot_an_cap Kiều nghe thấy tiếng vỗ cửa, ngay sau đó là tiếng Hoàng Yến nổi giận:
Đã bảo là người chưa tỉnh, chưa tỉnh, cô còn đẩy làm gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Loảng xoảng làm người ta thức giấcleech_txt_ngu bây , đúng là người từ thành phố về mà chẳng biết ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tứ gì cả, chỉ giỏi người khác bực mình.
Vương Vân dạy tiểuvi_pham_ban_quyen học trong thôn, đây có mặt mũi hơn Hoàng Yến nhiềubot_an_cap chẳng bà ta.
Bác bực thì cứ bựcleech_txt_ngu, miễn là Phương Kiều không bực cháu là được. Bác là người thế nào mọi người đều cả, gọi bác một tiếng bác vì cháu có lễ , bác đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tưởng mình trọng lắm.
Hoàng Yến nổi giận, Vânvi_pham_ban_quyen cũng bực mình, không khách khí đẩy Hoàng Yến ra: ra, đừng cản đường.
Thấy hai người ngoài cửa sắp cãi nhau to, Kiều eo, vội bước nhanh hai cửavi_pham_ban_quyen từvi_pham_ban_quyen bên .
Tiểu Vân, đến rồi à, mình ở nhà đã nghe thấy tiếng cậu rồi, mau vào đi. Phương Kiều mỉm cười đón Vương vào nhà, cố ý lờ Hoàng Yến đi.
Được thôi. Vương Vânbot_an_cap đắc ý liếc Hoàng Yến một : Bác Trình, cháu vào đây , chào bác.
Mí mắt Hoàng Yến giật giật, cơn giận bốc lên ngùn ngụt.
Bà ta địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bám theo sau Vươngleech_txt_ngu Vân để vào nhà, nhưng Phương Kiều nhanh tay vịn chặn lại, khách sáo nói: Đã đến giờ ngọ rồi, bà mau nhà đi kẻo nhà đang đợi bà về nấu cơm đấy, cháu không bà lại nữa .
Hoàng Yến nhìn Phương Kiềubot_an_cap vác cái bụng bầu đứng ở , thực sự muốn mặc kệ tất cả mà đẩy phăng cô cho rồi.
cứleech_txt_ngu nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến sáng nay vì một con gà không nhịn đượcleech_txt_ngu cãi nhau với Phương Kiềubot_an_cap, suýt chút nữavi_pham_ban_quyen làm hỏng việc của đình, lại còn bị đánh chửi, nếu lần này vẫn không công, về nhà chắc chắn lại . Hoàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Yến lậpbot_an_cap tức tỉnh ngộ, dập tắt những ý đồ xấu xa trong lòng.
Bà ta giận, gượng ép nặn ra một cười: Không sao, ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà Hồng Mai nấu cơm rồi. Còn Phương Kiều, sáng nay cháu vừa mới ngất , trong người còn nào không không? là để dì ở lại đỡ đần một tay nhé?
Đầu tiênleech_txt_ngu là ở đỡ đần một tay, rồi tiếp theo có phải sẽ dọn vào nhà để giúp đỡ luôn không?
Phương Kiều cười lạnh.
Kiếp , cô ngấtleech_txt_ngu xỉu một mạch cả ngày trời, đến khi tỉnh đã là buổi tối, Hoàng Yến Trình Hồng Mai đã tự ý dọn nhà ở từ lúc nào.
Cô không đồng ý, khéo léo bảo hai người tứcleech_txt_ngu đi, nhưng đó cô còn quávi_pham_ban_quyen trẻ, chưa từng trải sự , không hiểu đượcbot_an_cap lòng người phức tạp, cũng đã đánh giá thấp sựvi_pham_ban_quyen tham lam vàbot_an_cap độc ác củavi_pham_ban_quyen người nhà họleech_txt_ngu Trình.
Hai người đó quả thực đã dọn đi, nhưng sáng sớm hôm , thềm trước cửa luôn sạch sẽ của cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên kết băng một cáchleech_txt_ngu kỳ lạ.
Trùng hợpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn nữa là dữ ập đến, vang lên rất nhiều tiếng xôn xao nói rằng Trình Bách đã chết. Tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bàn rất lớn, cô tâm thần hoảng loạn, vội vàng chạy ra ngoài nghe ngóng, vừabot_an_cap hay một chânleech_txt_ngu giẫm phảibot_an_cap bậc đóng , một cú đau điếng.
những âm thanh ngoài cửa kia lập tức giải tán, mặc kệvi_pham_ban_quyen ngã gục vũng máu, mãi đến khi có người đi ngang qua mới đưa cô đến trạm trên thị trấn.
Cô mất rất nhiều , đau đớn suốt một ngày trời mới sinhbot_an_cap hạ được một đứaleech_txt_ngu con gáileech_txt_ngu yếu ớt.
Cô nằm giường khôngbot_an_cap thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cử động, trong nhà lại có hai đứa trẻ sơ đang đợi , Hoàng Yến nhân dọn vào, danh nghĩa là: Mẹ sócvi_pham_ban_quyen con dâu ở cữ.
Chăm sóc qua chăm sóc lại, tất người họ Trìnhvi_pham_ban_quyen đều dọn vào theo. Sau đó, họ nghileech_txt_ngu ngờ ngày của trẻleech_txt_ngu đúng, khống sự sạch của . Cô còn chưa hết thời ở cữ đã bị đến thanh niên tri thức, bị buộc phải lìa tử.
Nghĩ đến chuyện kiếp trước, sắc mặt Phương Kiều tức lạnh hẳn xuống: Không cần, người tôi khỏe lắm, chẳng có gì cả, khôngleech_txt_ngu phiền dì giúp.
Dì về đi.
Phương Kiều lạnh lùng nói xong, rầm một tiếng đóng chặt cửa lạileech_txt_ngu.
Ánh mắtvi_pham_ban_quyen lạnh lẽo cuối cùng kia khiến Yến không khỏi lẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bẩmbot_an_cap trong lòng.
Bà ta thầm nghĩ: Có phải nó biết cái gì rồi không?
đại môn nhà Phương đóngleech_txt_ngu chặt, không vào được, Yến dù có sốt ruột đến mấy cũng vô kế khả thi. Bà ta mang theo bụng nghi hoặc trở về nhà, ngay cửa thì gặp Trìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hồng Mai đi chơi từ đầu thôn về.
Mẹ, không ở nhà gà mà lại từ bên về thế?
cái gì, đừng nhắc tới nữa. Hoàng Yến xua tay: Gà bị Phương Kiều mất rồi.
Trình Hồng Mai ra ngoài chơi với đám em, cả buổi sáng không có nên không biết chuyện xảyleech_txt_ngu ra sau đó, nghe mất con gà là cuống quýtbot_an_cap lên: Mất gà rồi thì nay nhà mình ăn gì? Nhà mình lâu rồi không thấy miếng nào.
Thịt thịt thịt, trong đầu mày chỉ biết có thịt thôileech_txt_ngu. Hoàng Yến nghe Hồng Mai nói mình, đúng là con gái thiếu đầu óc.
, sao gà lại bị mất? Không phải Phương Kiều ngất xỉu à? Trình Hồngbot_an_cap Mai đuổi theo Hoàng Yến hỏi .
từ đời .
Chuyện con gà mất mặt, Hoàng Yến không tiện quá chi tiết trước mặt con gái, bà ta đẩy lưng cô , hai con trướcvi_pham_ban_quyen bước vào .
Vừa vào cửa, Hoàng Yến đã thấy Trình Quýbot_an_cap Hòa đang ngồi mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nhâm nhi chút rượu nhỏ, khuôn mặt đỏ gay rượu nụ cười đầy bí hiểm.
Nghe thấy tiếng cửa, Quý Hòa ngước mắt lên, cười híp mắt nói: Về rồi đấy à?
Hoàng ngập ngừng vâng mộtleech_txt_ngu tiếng.
Trình Hồng Mai thấy Trình Quývi_pham_ban_quyen Hòa uống là sợ, chỉ sợ ông ta say vào lại lên cơn điên đánh , cô ta gọi một tiếngleech_txt_ngu bố rồi thủi cúi trốn vào gian nhà đông.
cảmleech_txt_ngu của Trình Mai đã đúngbot_an_cap, cô ta vừa vào phòng vài phút đã nghe thấy bên ngoài vang lên vật nặng đổ xuống đất, thét ngắn của Hoàng Yến.
Trình Hồng Mai biết mẹ ruột đang bị , nhưng cô ta lên tiếngleech_txt_ngu cũng không ngoài, thu mình trong phòng coi như biết gì.
Cô ta là con gái, sức lực nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bé, chẳng giúp gì được cho mẹ, bâybot_an_cap giờ có ra ngoài thì ngoài việc thêm một người bị đánh ra cũng gì. đến khi bố đánh mệtvi_pham_ban_quyen rồi thì sẽ thôi, mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị đánh quen rồi, chắc không sao đâu.
Trìnhbot_an_cap Hồng Mai lòng mình như vậy, dường như làm thế có thể tan cảm giácleech_txt_ngu tội lỗi khi làm ngơ trước cảnh bạo hành gia đình.
Phía bên kia, Phương Kiều đón Vương Vân vào nhà.
Điềmleech_txt_ngu Điềm nhìn , lập tức đứng khỏi chiếc ghế nhỏ, lễ phép chào: Dì ạ.
Chào Điềm Điềm nhé. Vân cười xoa mặt Điềm Điềm, cúi người đặt chiếc giỏ tre trên tay xuống bệ đá bên ngoài bếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Điềm Điềm thùng ôm chânbot_an_cap Phương trốn ra sau lưng cô.
Phương Kiều kéo một chiếc ghế mời Vương Vânleech_txt_ngu .
Vân nắm tay Phương Kiều ngồi xuống, vẻ mặt đầy lắng: Kiều Kiều, chuyện Bách Đông, mình nghe mấy bà thím trong thôn rồi. Nghe nay cậu còn ngất xỉu, lúc đó đã vào giờ làm rồileech_txt_ngu, mình khôngbot_an_cap về được, ngợm thế rồi? Có chỗ nào không khỏe không?
Phương Kiều lắc đầu: Mình không sao, lúc chỉ là cảm xúc nhất kích động , cậu đừng lo.
Vương Vân im lặng, vô thứcvi_pham_ban_quyen xoa mu bàn tay Phương Kiều.
Những lời tiếp nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút tàn nhẫn, cô ấy hơi do dự, nhưng cùng vẫn quyết định mở lời: Kiều Kiều, cậu nghĩ thoángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra một chút, bây giờ khôngvi_pham_ban_quyen phải có một mình, bụngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn đang mang thai nữa. Dùleech_txt_ngu thế nào đibot_an_cap chăng nữa, cuộc sống vẫn phải tiếp diễn
Phương rủ , khẽ vâng một : biết mà.
đã sống lại một đời, đối với cô, chuyện Trình Bách Đông qua đời đã trôi gần baleech_txt_ngu rồi. lòng thì có, nhưng chủ yếu nuối tiếc tại sao mình trọng sinh vàovi_pham_ban_quyen thời điểm trước khi Trình Bách Đông xảy ra chuyện, nhưvi_pham_ban_quyen vậy cô có thể cảnh báo anh, cố gắng giúp anh tránh kiếp nạn sinh này.
Tuy nhiên, đau lòngvi_pham_ban_quyen thì đau lòng, tâm cảnh hiện tại của cô đã không còn bi thống tuyệtbot_an_cap vọng như kiếp trước nữa.
Cô hiểu rõ sự việc đã xảy ra rồi, bây giờ người sống đứa trẻ chưa trong mới là trọng .
Cô phảileech_txt_ngu bảo vệ gái mình thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , tuyệt đối không được để giẫm vào vết đổ kiếp trước nữa.
Phương Kiều gượng ra cười, chuyển chủ đề: Sao mang nhiều đồ sang thế này?
Có bao nhiêu đâu.
Vân cũng không muốn Phương Kiều cứ chìmvi_pham_ban_quyen trong nỗi đau mãi, buồn không tốt cho sản , nên thuận theo lời cô mà kịp thời chuyển đề.
Cô ấy lật lớp vải xámleech_txt_ngu đậybot_an_cap trên giỏ tre , lấy từng thứ bên trong đặt lên bàn.
nha tinh, chẳng trước đây cậu nói cứ đứng dậy là hay bị chóng mặt sao? Mình chắc cậu thiếu máu, uống chút mạch nha tinh mà bồi bổ.
Hai hộp cá hố đóng hộp, một cân nấm hương khô, nửa cân rong khô, còn có ít tép khô và mứt nữa. Bây ăn nhiều đồ hải một chút, sauvi_pham_ban_quyen này con thông minh.
Phương Kiềubot_an_cap : Thế bảo không bao nhiêu, Tiểu Vân cậu đừng khiêm tốnbot_an_cap quá. Lễ này của cậu dù có rể mới đi thăm họ hàng đủ giữ lắm rồi, mang ra mẹ vợ vào có khi cũng mắt ấy .
Thôn Trình nằm nội , thuộc Bắc tỉnh Y, giáp ranh với hai tỉnhbot_an_cap và S. Cách không xa là hạ lưu một con lớn, đất đai cát sỏi cằn cỗi.
Đồ hộp thứ mà đối người đờibot_an_cap sau vốn dĩ hết sứcbot_an_cap bình thường, thì này lại là vật phẩm quý hiếm . Không cứ có tiền là muabot_an_cap được, mà bắt buộc phải có phiếu và bị giới hạn số lượng. Thế nhưng thời kỳ kinh tế kế hoạch, tem chỉ dành cho những có hộ khẩu thị cán bộ hưởng lương lương thực của nhà . Nông dân tự cung tự cấp, năm tháng chẳng cầm được mấy tấm phiếu trong tay.
Thanh niên tri thức có phần khá khẩm hơn nông dân, tháng đều có mức cung cố định, nhưng cũng chỉ bao gồm những nhunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yếu phẩm thiếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yếu nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phiếu lương thực, phiếu . Hơn nữa, đồ hộp ở hợp tác xã mua bán trên chủ yếu là hoa quả đường, họa hoằn lắmvi_pham_ban_quyen . Ai may mắn mua được đều niu mang về, chẳng nỡ ăn ngay đợi lễ mới đem dùng.
chi đây lại là hai hộp cá biển, cònleech_txt_ngu có cả biển tôm nõn khô. vẻ ngoài xámleech_txt_ngu xịtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có gì bắt mắt, nhưng toàn là những thứ hiếm lạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chẳng biết Vương đã tốn bao nhiêu thời gian và công sức nhờ vả mới có được.
Phương Kiều trong lòng cảm động, nhưng cũngleech_txt_ngu không khách sáo giả tạo bạn mình. cảm giữa hai người là lòng thật dạ, Vương Vân đã đến thì chắc chắn không định mang về. Phương Kiều ghi nhớ lòng tốt này, nhận lấyleech_txt_ngu chân tình của . Bạn bè có qua có lại, tình cảm mới có bền lâu.
Phương Kiều xếp thứ vào trong tủ chạn, chỉ để lại hơn mười bông nấm hương khô, tìm chiếc để .
Tiểu Vân, tôi đang hầm , trưa bà ở lại ăn nhé. Với tôi có việcvi_pham_ban_quyen này muốn bạc vớileech_txt_ngu .
Bà giết gà sao không gọi tôi giúp một ? Nhúng nước sôi vặt lông, ngồi xổm cả nửa tiếng đồng hồ, cái bụng vượt mặt thế mà xoay xở được ? Tôi nhìnbot_an_cap mà lo thay cho bà đấy. Vương Vân lên tiếng tâm sức khỏe của Kiều đầubot_an_cap tiên.
Phương Kiều thấy lòng: Không sao, gà là do bà mẹ chồng sẵn rồi, tôi không phảivi_pham_ban_quyen tay nên không mệt.
vi_pham_ban_quyen ta? Nhắcleech_txt_ngu đến Yến, Vương Vân không mà bĩuleech_txt_ngu môileech_txt_ngu: Bà ta mà tốt thế cơ à?
Bà ta chẳng tốt bụng gì đâuvi_pham_ban_quyen, là lẻnvi_pham_ban_quyen sang nhà tôi bắt gà để giết, bị Điềm phát hiện, tôi phải tìm Hội trưởng Hội nữ mới đòi lại được đấy.
Chẳng , tôi đã bảo không đời nào tốt tính mứcvi_pham_ban_quyen giúp bà làm . Vương Vân bất bình nói: Bà ta có bắt nạt không?
Bà ta chẳng xơ múi được đâu. Phương Kiều đáp.
Thế thì chắc chắn là có ý đồbot_an_cap rồi. Vương Vân : Lúc nãy gặp bà ta ở cổng, bà ta lấy tư cách gì mà ngăn không cho tôi vào bà, lại còn dàyvi_pham_ban_quyen mặt nói lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào giúp một tay.
Bà ta đang tính trong lòng đấy. Khóe Phương Kiều nhếch lên đường cong giễu cợt.
Toan tính gì cơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Phương quay đầu gian nhà ngói ở gian chính. Vương Vân hiểu ra ngay lập tức.
Là bạn giao, mọi chuyện không cần cũng đủ hiểu. Vương Vân trợn mắt, giọng điệu vẻ tin : Bà ta muốn chiếm căn nhà này?
Phương gật đầu.
Thế ông bố chồng của bà sao? Ông ta có biết tính toán của Hoàng ?
Cùng nằm một giường hai hạng người khác , ông ta không nào không biết.
nhà này là do Bách Đông tự tay xây viên gạch để cưới vợ, nhà nội một đồng cắc nào. Vậy mà cũng muốn chiếm cho bằng được, bậc cha chú kiểu biết xấu hổ nhưbot_an_cap vậy?
Vương Vân càng nghĩ giận, nhịn không được mà một câu: đã bảo sao phù thủy Yến kia dưng lại đổi tính nết, vừa nãy còn cười hípvi_pham_ban_quyen mắt hỏi bà có cần bot_an_cap không. Đúng chúc gà, chẳng ý tốt lành gì, cũng may bà không bot_an_cap ta lừa.
nên, Tiểu Vân, chuyển từ khu tập thể thanhleech_txt_ngu tri thức đây ở cùng tôi đi. Phương Kiều : Của cải dễ làm lòng người lay động. cát của dân làng, chỉ vì tranh nhau mười phân rãnh thoátvi_pham_ban_quyen mà có thể đánh nhau đến sứt đầu mẻvi_pham_ban_quyen trán. Căn nhà này của tôi anh Báchvi_pham_ban_quyen Đông xâyleech_txt_ngu đẹp , tôi sợ bọn dùng bài mềm không được sẽ giở trò cứng.
Phương Kiều đã suy nghĩ kỹ rồi, sốleech_txt_ngu tiền và căn nhà mà Bách Đông giống như thỏivi_pham_ban_quyen vàng gợi tham của kẻbot_an_cap . Người nhà họ Trình nếu một ngày chưa chiếm được này thì không giờ yên ổn. Cô thân cô thế , chẳng khác nào đứa trẻ ôm vàng đi giữa , bằng tìm thêm một ngườivi_pham_ban_quyen trợvi_pham_ban_quyen giúp.
Vân cũng quyết đoán, nghe xong liền ngay: Được, tôi sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sang ở với bà, ăn cơmleech_txt_ngu xong dọn luôn.
Phương Kiềuvi_pham_ban_quyen nói: Trongleech_txt_ngu nhà có sẵn chăn đệm rồi, bà về lấybot_an_cap ít quần áo là , không bao nhiêu thời gianleech_txt_ngu đâu.
Bàn bạc chuyện dọn nhà, Vương chủ động giúp Kiều nhóm lửa. nghềbot_an_cap nấu nướng của Phương Kiềubot_an_cap mà cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khu thanh niên tri thức đều côngbot_an_cap nhận, dù ít dầu ít gia vị nhưng món cô làm ra vẫn ngon hơn hẳn những người . Từ khi Phương Kiều kết hôn, Vương Vân đã thèm tay nghề của từ lâu rồi.
Có Vương Vân chủ động nhóm lửa, Phương Kiều đỡ phải phân trôngbot_an_cap chừng bếp núc. Cô tập trung xào nấubot_an_cap, khi chảo nóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liền múc nửa cải đổ . đó, cô cho hành, gừng, hồi, đại vào phi thơm, rồi mới trút thịt gà vào đảo đều.
Ở nôngbot_an_cap thôn không có rượu ăn chuyên dụng, Kiều dùng loại rượu cao lương bán rời sản ngay tại huyện. Rượu trắng bốc mùi thơmbot_an_cap nồng, cô lượt thêm nước tương, muối và thìanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn tương đậu vào xàobot_an_cap . Khi thịt gà đã màu đẹpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt, Phương đổ nước ngập thịt, đậy vung bắt hầm.
Trong lúc hầm thịt, Phương Kiều tranh sạch nấmbot_an_cap hương. Nhìn thấy , không nhịn được mà nhớ lại khóm nấm trắngbot_an_cap caovi_pham_ban_quyen nửa người mà tình trong không gian Lục Tiên Tung đó. Chúng trắng muốt, hơi ngả vàng, cánh nấm dày dặn, nhìn qua đã thấy rất ngon vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mọng . Chỉ có xuất quá lạ, giống như mộtleech_txt_ngu giấc mơ, khiến Phương Kiều luôn cảm thấy là ảo nảy sinh trong mình. Hơn nữa, khóm nấm to như , trên đời thực nấm khổng lồ thế sao?
Phươngbot_an_cap càng nghĩ càng thấy kỳ quái, nghĩ không thông nên cô cũng chẳng buồn nghĩ nữa. lắc lắc đầu, gạt bỏ chuyện ra sau trí nhớ.
Cô cắt đôi nấm hương trong tay, cho vào nồi hầm thịt gà. Phương Kiềubot_an_cap còn áp thêm mấy miếng bánh quanh thành nồi. Sau khi hầm đủ một tiếng đồng hồ, vung ra, hương thơm đã ra .
Thịt gà nhừ, đậm đà vị tương, bánh ngô chấm với nước dùng thịt càng ăn càng thấy đậmvi_pham_ban_quyen đà. Cuối , hai người và một bé Điềm Điềm ba tuổi đều ăn đến căng tròn cả bụng.
Sau bữa ăn, Vương Vân chủ động đi rửa nồi bát. Phương Kiều nước nóng vào chậu để rửa mặt và tay cho Điềm Điềm. Con bé còn nhỏ, đũa chưa thạo nên lúc gặmvi_pham_ban_quyen thịt gà phải dùng đến , mặt mũi và tay chân dính đầy dầu mỡ.
con gà trống lớn ăn một bữa vẫn còn thừa lại một bát to, đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phương cất vào chạn bát. mà bây lạnh, nhiệt xuống dưới âm, dù không tủ lạnh thì để hai ngày cũng không sợ hỏng.
Ăn cơm xong, Điềm Điềm đi ngủ trưa, Vương Vân liền chuẩn bị về khu thể để dọn đồ. Kiều sang nhà Tam Thẩm mượn chiếc kéo chở đồ, phải chạy đi chạy lại nhiều lần. Đồ của Vương Vân không nhiều, dùng một chuyến là .
Xe kéo dừng cửa nhà Phươngbot_an_cap Kiềuleech_txt_ngu, Vương Vân đồ vào nhà. Kiều chia gian phòng phíabot_an_cap trongbot_an_cap dãy ba gian cho Vương Vânvi_pham_ban_quyen ở. Ban đầu gian này định để dành Điềm Điềm, nhưng bé còn nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mùa đông ngủ một mình không đủ ấm, đành ôm bé ngủ cùng, thế căn phòng bị bỏ trống, giờ để Vương Vân ở là vừa đẹp.
Giường vàleech_txt_ngu tủ quần áobot_an_cap có sẵn, chỉ cần mang đồ là ở được ngay. Phương Kiềubot_an_cap cầm khăn ướt lau bàn, Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân đang dọn dẹp giường chiếu thì nghe thấy tiếng cổng gỗ bênvi_pham_ban_quyen ngoài kêu két tiếng.
Phương Kiều nhìn qua cửa sổ ra ngoài, phát Trình Hồng Mai đã lénnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lút cổng cô, lặng lẽ bước vào sân. Phương Kiều cau mày.
Cô ta đến đây gì? Lại địnhleech_txt_ngu giở trò nữa đây?
Vân thấy biểu cảm của Phương Kiều không ổn, động tác trên tay khựng lại, khẽ : Ai thế?
Phương Kiều thấp đáp: Hồng Mai.
Vương Vân nghe vậy cũng ghé sát vào cửa sổ nhìn ra , thấy Trình Hồng Mai đang lén lút lẻn vào nhà bếp, tim lập tức thắt lại: tủ thức ăn cóleech_txt_ngu thịt gà đấyvi_pham_ban_quyen, đừng cô tabot_an_cap vụng mất.
Nói , cô định xắn tay đi ra ngoài.
Phương giữ lại: Đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuống, thức ăn khóa rồi, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta không mở được đâu.
Vương Vân nghe thấy tủ đã khóa không còn hoảng hốt nữa, cô đỡ lấy tay Phương Kiều, cùng cô khỏi phòng phía tây.
Hai thả đi tới cửa bếp, nhìn thấyleech_txt_ngu mười mươi cảnh Hồng Mai đang cố dùng tay không để ổ khóa trên tủ thức ăn.
Phương Kiều không kìm được hừ một tiếng.
Dùng tay không khóa, đúng là vô íchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ngu ngốc.
Khụ
Trình Hồng Mai cúi đầu, chuyên tâm nghiên cứu cách phá khóa bất thình lình thấy tiếng ho nhẹ từ phía sau. Kẻ tật giật như ta sợ tới bủn chân tay, vội vàng buông ổ khóa ra.
Nhưng sự hoảng loạn cũng chỉ diễn ra trong chốc, sau khi định lại, cô ta lập tức không còn sợ hãi nữa.
cũng phải nói , Phương Kiều là chị dâu của ta, không thiết gì nhưng chồngvi_pham_ban_quyen là anh em cùng cha với . nói là giờ còn chưa chobot_an_cap được gì vào , kể cả có ăn của cô ấybot_an_cap một con gà đã saovi_pham_ban_quyen?
Đều là người nhà, chẳng lẽ cô ấy còn dámbot_an_cap đi tố cáo cô tavi_pham_ban_quyen với đại đội chắcleech_txt_ngu?
Trìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hồng Maivi_pham_ban_quyen mặt khôngbot_an_cap đỏ, tim không đập , cười hì hì gọi Phương Kiều: Chị dâu, gà chị hầm thơm , em ngửinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà đói bụng luôn rồi, chị mở tủ em ănbot_an_cap một ít đi.
Vương Vân cạn lời đảo mắt một cái, nhỏ giọng lẩm bẩm: Định ăn vụng bị bắt tang mà miệng đòi ăn, đúng là dày thật.
Nói là nhỏ giọng, nhưng thực chất âm lượng đủ để tất cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mọi người đều thấy.
trên mặt Trình Mai cứng lại, cô ta răng phản bác: Chị dâu còn chưa nói gì, liên quan gì đếnvi_pham_ban_quyen hạng người như cô.
Chị dâu cô là người nể mặt nên mới ngại không nói, đó không lý do để cô được nước tới. Vương Vân bĩu môi: Thèm ăn đến mức mặt dạn dày thế kia, không xấu hổ à.
Hồng Mai thẹn giận, quay sang cầu cứu Phương Kiều: Chị dâu!
Phương Kiều cũng muốn nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta một trận, chẳng qua vì muốn dưỡng thaibot_an_cap yên ổn nên mới không tiếng. Giờ thấy Vân chủ động ra mặt giúp mình, cô kịch còn không kịp, làm sao chuyện giúp Trình Hồng Mai. Cô chỉ cười nước đôi: Vương Vân nói không . Hồng này, cô cũng con gái lớnvi_pham_ban_quyen rồivi_pham_ban_quyen, nên chú một chút, đừng để mang tiếng xấu là háu ăn, nếu sau này được nhà chồng tửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tế.
Bề ngoài Kiều như đang loleech_txt_ngu Trình Mai, nhưng thực chất thâm ý bên trong cũng là ám chỉ cô tham ăn.
Hồng Mai nghe hiểu, tức đỏ cả mắt!
, chị là chịbot_an_cap dâu em cơ mà! Sao ngay cả cũng hùa em thế!
bắt nạt cô khi . Phương Kiều mặt không đổi sắc dọa : Tôi là tốt cho cô thôibot_an_cap, nhưng lời thật thường khó nghe, cô có không lọt .
Hồng Maileech_txt_ngu nghiến , mắng trong lòng: Lời thật cái gì chứ, tham ăn rõ ràng là xấu , sao lại trở thành tốt cho cô ta ?
Đám thanh niên tri từ thành phố vềleech_txt_ngu phiền phức, mình học vài chữ mà dùng lời lẽ khó để chửi người.
Phương Kiều đối phó cô em chồng phiền phức, bèn ra lệnh khách: rồi Mai, không có về nhà , tôi còn có việc phải bận đây.
Trình Hồng mang theo vụ người nhà giao phó nhất quyết không đi: Chị dâu, chị mang bụng bầu không tiện, có việc gì cứ làm cho.
Có Vương giúp tôileech_txt_ngu , cần đến côbot_an_cap . Phương Kiều từ chối.
Hồng Mai chẳng có tinh tế nào, người đi trong nhà.
Em thấy sân có chiếc xe , hình như là chuyển từ thanh niên thức tới. Chị dâu, chị định cho Vương Vân dọn đến nhà mình thật à?
Trình Hồng Mai lên tiếng dò .
Trong chẳng có bí mật gì , xe bò đi từ thanh niên tri thức về phải băng qua cáibot_an_cap làng, biết đã có bao nhiêu người trông thấy, cơ bản là ai biết cũng đều biết hết rồi.
Chẳng gì phải giấubot_an_cap giếm, vậy nên Phương Kiều nhiên ừ tiếng.
Trình Hồng Mai vẻ mặt lo lắng: Chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dâu, Vương Vân là thanh niên tri thức, ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào cô ta ra đồng việc, cô ta đến đây chẳng phải là gây thêm rắc cho chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao.
Phương Kiều ngướcbot_an_cap nhìn cô ta một cái, lẳng lặng xem cô ta đang tính toán điều gì bụng.
Chị dâu, hay là để em cũng dọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở cùng chị đi? Em không đileech_txt_ngu làm , vừa hay thể bầu với chị, còn có giúp chị việc vặt.
Trình Hồng thuồng nhìn ba căn nhà gạch ngói trong sân, vừa đến sắp được dọn vàoleech_txt_ngu đây ở, tim cô ta đã đập thình thịch vì hưng phấn.
Không phải cô ta chưa từng việc đuổi Vương Vân đi, nhưng đàn bà xấu này có quan hệ rất tốtbot_an_cap với Phương Kiều, chắc chắn Phương Kiều sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không đồng ý Vương Vân đi, có vô ích.
Phương sự tham lam trong mắt Hồng , thầm cười lạnh trong lòng.
đây?
Là đến bầu bạn hay hại người?
Phương Kiều một lần nữa từ chối: Không cần đâu, có Vương Vân bầu bạn với là đủ rồi.
Chị , chị cứ để em đến ở đi mà. Trình Hồng Mai đưa định nắm tay Kiều .
Ngón tay Phương Kiều rụt lại, né tránhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Chị dâu Trình Hồng Mai chân, giọng kéo dài vừa mềm mỏng vừa nũng nịu.
Vương Vân đi làm từ đến tối mới về, nhà một mình nhỡ có chuyện gì xảy ra biết làm thế nào.
Phi phi phi, cái quạ nhà cô.
Vân nghe mà bực , đẩy vừa lôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trình Hồng Mai khỏivi_pham_ban_quyen cửa: Cô mau đi cho khuất mắt, đừng ở làm người ghét nữa, nghe cô nói chuyện dông thật đen đủi.
Chị , chị dâu
Phương Kiều đứng nhìn, không lên tiếng.
cùng, một tiếng rầm vang lên, cánh cổng lớn đóng sầm ngay trướcbot_an_cap mặt Trình Hồng Mai, ngăn cách toàn tầm của cô ta.
Trình Hồng tức đến nghiến răng nghiến lợi, ngoài tường hét lớn: Chị dâu! Vương Vân cô đuổi em ra ngoài, côvi_pham_ban_quyen ta xấu xa , chị có được cô ta không hảleech_txt_ngu!
Đáp điềuvi_pham_ban_quyen đó, Phương tuyên bố: Không quản được.
cánh cổng đóng chặt, Trình Hồng nổi trận lôi đình nhưng làm gì được, tức tối đá mạnh một cái vào tảng đá , quả là đế giày quá mỏng khiến bàn chân đau điếng, cô ta nhăn mặt nhăn vì đau.
Trong sânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Phương Kiều và Vương Vân nhìn nhau .
Vương Vân đắc ý nhướn mày, dùng giọng chỉ đủ người nghe thấy hỏi: Thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào? Tôileech_txt_ngu diễn vai ácleech_txt_ngu này cũng tệ chứ?
Phương Kiều gật đầu, giơ ngón tay cái về phía cô.
Trình Hồng Mai như nhọ nồi, khiễng về nhà.
Nghe thấy tiếng động, Hoàng Yến vội vàng buông kim chỉ trên tay xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đón lấy: Chẳng phải con nhà Phương Kiều rồibot_an_cap sao? Sao lại hầm hầm sát khí trở về thế kia? Chân bị sao vậy?
Bà còn nói nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net à! Trình Hồng Mai đá bay chiếc vải bông ra: Bà xem bà khâu cái đế giày kiểu nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỏng dính thế, đá vào đồ vật đau chết đi được.
Đế giày làm sao? Để mẹ xem nào. Yến nhặt giày lên, thấy đế giày vẫn bình thường, theo nàn: Chẳng phảivi_pham_ban_quyen vẫn tốt sao? Cả nhà đều đi đếleech_txt_ngu giày như nhau, sao người không nói gì? Sao chỉ có mỗi mình con đi là đau chân?
đau chân đấy, đá trúng đồ đau muốn , cái chân này của con còn chẳng dám chạm đất đây này. Trình Hồng Mai phát hỏa.
Buổi trưa Hoàng Yến mới bị đánh một trận, khắp người đangleech_txt_ngu ẩm đau nhức, Trình Hồng Mai không chia sẻ gánh nặng với bà tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi, bà ta cũng chẳng oán trách gì, dù sao cũng là con gái ruột, bà ta cũng nỡ để con bị đánh.
Nhưng chồng có khí gì trútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên đầu bà ta thôi đi, ngay cả đứa con mình dứt ruộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẻ ra cũng trút giận lên đầu bà ta như thế?
Sao số bà ta lại rẻ mạt đến thế, để cho bất ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong cái nhà thể đạp được ?
Hoàng đến đây cũng chẳng vui vẻ gì, bàvi_pham_ban_quyen ném chiếc giày vào người Trình Hồng Mai, bộileech_txt_ngu nói: Chuyện tao đang nói không phải làvi_pham_ban_quyen giày, mà là Phương Kiều đấy. Tự con không lấy được nó, còn sangleech_txt_ngu trútleech_txt_ngu giậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên đầu cái gì!
Không có, đang nói đôi vi_pham_ban_quyen. Trình Hồng Mai cãi bướng.
Yến giơ tay ấn mạnh vào trán Trình Hồng một cái: Bớt cãi đi, con là do tao ra, cái của con nghĩbot_an_cap cái , lẽ tao lại không ?
cọ gì, không sợ hàng xóm nghe thấy lại cười cho à. Trình Quý Hòa ngậm một điếu thuốc lào từ trong chính đi , ông ta kéo ghế ngồi dưới nắng: Thay vì tốn công cãi nhau, chi nghĩ xem tiếp theo nên làm nào?
Tôi thua rồi, ông nói xem nên làm thế nào đây. Yến ngồi xuống cạnh Quý Hòa, nghiến răng nói: Con nhỏ Phương đó bướng lắm, tôi đã nói hết lời hay ý đẹp rồi mà mặt nó vẫn cứ lạnh như tiền.
Trình Mai tiếp lời: Con cũng cách, con gọi một tiếng chị dâu, hai tiếng chị dâu, lời nịnh nọt nói cả thúng, nhưng mặt ta cứleech_txt_ngu cười cười, miệng thì kín bưng. Vương Vân lôi con đi, chị ta cũng chẳng ho một .
Trình Quý Hòa cauleech_txt_ngu mày suy nghĩ, miệng rít nhả khói mịt mù, chẳng mấy xung quanh đã nặc mùi thuốc lẹt.
Trình Hồng Mai chê hôi, bịt mũi một bước.
Trình Quý Hòa nhả ngụm khói cuối trong ra, tàn nhẫn nóivi_pham_ban_quyen: Rượu mời không lại rượu phạt! Mềm không được thì dùng biện pháp mạnh.
Dùng biện pháp mạnh thế ? Liệu có tách được nhà mình ra không? Không thể để cả thôn chỉ trỏ vào lưng nhà mình đượcvi_pham_ban_quyen đâu. Hoàng vộibot_an_cap vàng hỏi.
Trình Hồng cũng vểnh tai lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Quý Hòa tàn thuốc xuống đất, cười lạnh một tiếng: Sợ cái gì. Một đứa bụng mang dạ chửa, có thiếu cách khiến nó xảy ra chuyện!
Cả chiều trôi qua êm đềm, tựa như sự yên cuối cùng trước khi bão ập đến.
Đêm đầu tiên sau khi , Phương Kiều nằm trên giườngbot_an_cap, vuốt ve bụng mình mà không ngủ được.
Cô nghĩ về rất chuyện, đời trước, chuyện đời này.
Cô khôngvi_pham_ban_quyen hiểu nổi, tại sao một tốt như Trình Bách Đông không sống thọ, đám tai họa nhà họ kia lại có thể sống đến lúcleech_txt_ngu đầu bạc răng long.
Khôngleech_txt_ngu tiếp đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa, càng nghĩleech_txt_ngu càng thấy uất ức không nguôi.
Phương Kiều sợ mình sẽ bậtvi_pham_ban_quyen khóc, cô bắt đầu phân tánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nghĩ về những chuyện vui vẻ, cuối cùng không kìm được mà nhớ khóm nấm trắng cô thấy trong ‘giấc mơ’ ban ngày.
Trước mắt nhanh chóng xuất hiện làn sương quen thuộc, ngay sau đó, Kiều phátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện mình một lần nữa đứng giữa ‘tiên cảnh’ xanh mướt , dưới chân vẫn làbot_an_cap khóm nấm trắng quen thuộc đó.
luồng khí thơm mát mang theo hương xanh vào mặt, Phương Kiều cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng nhiều, và đó phải là ảo giác.
Bởi vì, cô tiến về phía trước bước, chính cái bước chân đã khiến phát hiện rabot_an_cap điều bất thường!
đây, trọng lực dường như tồn , côvi_pham_ban_quyen giống như đang bay lên, nhẹ nhàng một cái mà chân đã khỏi mặt đất nửa mét, tiến về phíabot_an_cap trước cả mấy !
Thật thật thần !
Kiều nảy ra ý định thử nghiệm, cô tình nhảy về phía trước cái, lần này cô ‘bay’ hơn, đầu nhìn lại, khoảng cách khóm nấm ban đầu đã xa tới vài chục rồi.
Trời , cô chỉ mới cử động hai thôi đấy.
Phương Kiều sững sờ.
Đây rốt cuộc là thần tiên nào ?
Phươngleech_txt_ngu ở trong không gian kỳ diệu này mười phút, sau cùng vì Điềm Điềm thức giấc nửa đêm sẽ quấy khóc, cô mới rời không gian.
Trước khi ra , cô hái một bông nấm thử xem đồ vật trong gian có theo vềbot_an_cap thựcvi_pham_ban_quyen tại hay không.
Làn sương trước mắt biến, Kiều lại giường, trong nắm một bông nấm trắng.
phải ảo giác!
!
Hóa ra sự là thật!
Phương ngồi dậy trên giường, ngạc bông nấm trong tay.
Có lẽ vì động tác cô hơi , Điềm ngủ bên mở mắt ra lẩm bẩm gọi cô .
Mẹ?
Không sao , Điềm Điềm ngủ tiếp đi con. Phương Kiều nhẹ nhàng vai con bé, dỗ vài tiếng. Điềm Điềm lẩm thêm hai câu rồi xoay người ngủ thiếp đi.
Lòng Phương Kiều xao động, dù thế nào cũng không ngủ được nữa.
Cô khoác rồi xuống giường.
Loại nấm trắng này, theo kinh nghiệm nấu từ nhỏ của Phương Kiều, cô khẳng định đây loại nấm khôngbot_an_cap độc có thể ăn được, nhưng sựleech_txt_ngu hiện của không này quá thần kỳ, cũng không rõ đồ vật trong an toàn hay khôngbot_an_cap?
Tự mình thử nghiệm thì quá mạo hiểm, Phươngleech_txt_ngu Kiều quyết định dùng trong để thửleech_txt_ngu trước.
Cô rửa sạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cho vào nồi luộc qua, sau khi nấm chín thì vớt ra nhỏ.
Gà mái giữ lại để đẻ trứng, Phương Kiều đem bộ nấm vào bát sứt trong chuồng gà , sau gạch chặn cửa chuồng lại tránh ban đêm có đến bắt trộm gà.
Làm xong tất , Phương Kiều bụi trên tay, rửa sạch rồi ngủleech_txt_ngu.
Còn thí nghiệm, cứ đợi xem ngày con gà có sao không sẽ rõ.
Phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kiều mang theo hyvi_pham_ban_quyen vọng tốt đẹp chìm vào giấc ngủ, sáng sau khi trời vừa hửng , cô đã bị tiếng gà trống gáy đánh .
Nghe tiếng gáy dõng dạc của con gà trống, Phương Kiều thầm nghĩ: Chắc là không sao rồi.
Mặc áo tử tế, Điềm chưa tỉnh, Phương Kiều lại chăn cho con bé rồi bước ra ngoài.
Vương Vân đã dậy rồi, đang bận rộn trong bếp.
thấy tiếngbot_an_cap động, cô ấy đầu ra khỏi bếp nhắc nhở: Tiểu Kiều, trong phích nước nóng đấybot_an_cap, cậu pha thêm ít mà rửa mặt. Mìnhleech_txt_ngu đang cán mì , cậu rửa xong là có thể ăn cơm.
Phương Kiều đáp một tiếng rồi , ôm vai Vương : Tiểu Vân, cậu thật tốt, mình hạnh phúc đi mất, vừa ngủ dậy đã có cơm bưng tậnvi_pham_ban_quyen miệngbot_an_cap rồi.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nịnh nữa, mau đi đánh rửa mặt đi, xong ngay đây.
Tuân lệnh.
Phương Kiều quay người ra khỏi , rửa mặt .
Mì vẫn chưa , Kiều tranh thủ thời gian này chuồng gà ra cho đám gà bị nhốt cả đêm ra ngoài dạo chơi.
Phương Kiều chuồng gà máileech_txt_ngu trước, bốn gà mái không thiếu con , sau cô mới chuồng gà trống.
Vốn dĩ nuôi hai con gàvi_pham_ban_quyen trống, hôm đã giết một con để ăn, con gà trốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net duy nhất lại ra khỏi chuồng đã nhảy tót chuồng, dẫm lên lớp cỏ tranh gáy ‘ò ’.
Cựcvi_pham_ban_quyen kỳ sung sức, nhanh nhẹnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chẳng có vẻ gì là gặp vấn đề cả.
Phương Kiều nhìn vào trong chuồng, chỗ nấm trong bát sứt đã ănbot_an_cap sạchvi_pham_ban_quyen sành sanh.
Gà ăn nấmvi_pham_ban_quyen không sao, xem ra đồ vật không gian có ăn đượcleech_txt_ngu.
có nhiều loại thực vật trong đó Phương Kiều chưa từng thấy bao giờ, trước khi ăn phải phân biệt kỹ càng, may ngày tháng còn dài, thời gian để hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lúc này Vương Vân gọi cô vào ăn cơmbot_an_cap, Phương Kiều rửa tay một nữa.
Bữa sáng là món mì do chính tay Vương cán, bên trong thêm vài miếng gà, người ăn rất lành.
Cơm ăn một nửa, ngoài bỗng truyền đến tiếng ồn ào náo loạn, mắt Phương Kiều động, đến .
Lúc Vân không , dù sao nông thôn cứ có chút chuyện là mọi người lại rùm beng cho cả làng cùng biết.
Nhưng nghe mãi, ấy lại nghe thấy những từ như ‘nhà ’, ‘chết thật rồi’, ‘đã ’, ‘Phương Kiều’, ‘đứa trẻ’
Vân lập tức không ngồi yên đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa.
Đám đàn bà dàibot_an_cap !
Sao cóbot_an_cap thể saovi_pham_ban_quyen có thể đứng ngay cổng nhàvi_pham_ban_quyen người ta mà nói những lời như vậy chứ!
Đây chẳng phải muối vào vết lòng của người ta !
Thật là quá thất đức!
Phương Kiều giữ tay Vương Vân lại: Bình tĩnh đã.
Họ quá lắm ! Trướcbot_an_cap mặt Phương , Vương Vân nỡ nói ra tàn nhẫn , tức đến đỏ cảvi_pham_ban_quyen vành mắt.
Phương đũa , đứng dậy đi ra sân. Vương cũng vội vàng đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo.
Từ trong sân ra, tiếng bàn tán bên càng lúc càng lớn, trong của Hoàng Yến là dội nhất.
trước Phương Kiều trải qua chuyện tươngbot_an_cap tự, lời này tuy vẫn hưởng đến tâm trạng nhưng có thể gây ra bất kỳvi_pham_ban_quyen tổn thươngleech_txt_ngu nào cho cô nữa. Cô cúi người mấy hòn đất dưới đất, nhắm hướng có tiếng người mà ném thẳng ra ngoài tường. Vương Vân cũng giúpbot_an_cap cùngbot_an_cap.
Mười mấy hòn đất cùng ném , kiểu gì cái trúng đích. nghe bên ngoài tường có người Ái ! một tiếng, ngay sau đó là tiếng mắngleech_txt_ngu chửi giận dữ: Đứa nào mù dámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ném bà đây!
Tiếp đó có người ra làm hòa: Kìa, mau đừng nói nữa, là từ trong sân ra .
Hầyvi_pham_ban_quyen, người ta đang làm dâu, nghe thấy thế đương nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịu rồibot_an_cap. Yến, cũngleech_txt_ngu thật là, cứ phải đứng trước cửa nhà người mà nói, thế này là thất đức quá sao.
Đừng nói nữa, đi mauvi_pham_ban_quyen thôi.
Tiếng động ngoài chẳng mấy đã tan sạch sànhbot_an_cap sanh. Kiềubot_an_cap mở cổng nhìn rabot_an_cap , quả nhiên thấy trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bậc kết một lớp băng dày cộp.
Bổn cũ .
Phương Kiều đảo mắt nhìn , vừa vặn thấy phía một bóng người vội vã vào sau bức tường, cô không nhịn được mà cười lạnhvi_pham_ban_quyen một tiếng. Bận rộn cả đêm, phát hiện cô không trúng kế chắc là thất vọng lắm nhỉ?
Đúngbot_an_cap là lũ bà lẻo mép!
Vương Vân hậm hực ra ngoài, Phươngbot_an_cap Kiều kéo lại phát hiệnbot_an_cap trên bậc băng.
Lạ thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sao trước cửa lại có băng nhỉ? Hôm qua vừa quét sân xong, cũng có tuyết rơi đâu, sao tự lại kết băng thế này?
Nói đến đây, Vương Vân đột nhiên phản ứng . Bậc thềmvi_pham_ban_quyen hôm qua dọn sạch sẽ, đêm qua trời không tuyết mà độtbot_an_cap ngột đóng băng, trừnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người cố ý!
Có kẻ cố ý nước lênleech_txt_ngu bậc thềm!
Nhìn lớp băngvi_pham_ban_quyen dàyvi_pham_ban_quyen này, chắn không chỉ hắt nước một lần! nhà có mangvi_pham_ban_quyen thaileech_txt_ngu nhỏbot_an_cap, vạn nhất lên mà ngã, hậu quả không dám tưởng tượng! Kẻbot_an_cap làm chuyện này rốt cuộc mang tâm địa gì, vừa nhìn đã !
độc ác!
Vương Vân tức đến run cả người: được, tôi phải đi tìm trưởng thôn, tìm Lý nhiệm!
Cẩn thận một chútleech_txt_ngu. Phương Kiều dặn dò.
Tôi biết rồi. Vương Vân cẩn thận lách qua bậc thềm.
Phương tại chỗ đợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ấy quay . Kiếp trướcleech_txt_ngu cô xảy ra chuyện, Lý Chủ nhiệm vừa vặn điều lên trấn làm , trong chỉ có trưởngbot_an_cap thôn làm chủ. Trưởng thôn cũng họ Trình, họ hàng gần với Trình Quý , lúc nào thiên vị nhà họ Trình.
Cô không nuôi hyleech_txt_ngu vọng vào kết quả, nhưng trong lòng vẫn cam tâm, có một vọng mơ hồ nào đó. Quả nhiên, chỉbot_an_cap phút sau, Vương Vânleech_txt_ngu mặt mày thất trở về.
Lý Chủ nhiệmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi họp trên trấn từ sáng sớm rồi, không có nhà. Trưởng thôn không thèm quản, bảo chỉ là mấy miếng băng thôi, trước cửa nhà ai mà chẳng có vài mẩu băng vụn.
Tôi bảo chỗ khác không có, chỉ có trên bậc thềm mới có, lại rất dày, chắc chắn là có người cốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý làm. Ông lại bảo, có khi là con ngợm thôi.
nói thêm mấy câu thì ông ta gắt lên, chẳng phải chưa xảy ra chuyện gìleech_txt_ngu sao? Rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đuổi tôi làm , có mà gây sự vô lýleech_txt_ngu.
Vương Vân ấm trong lòng, không nhịn lầm bầm: Sao ông ta lạivi_pham_ban_quyen như thế chứ.
Bỏ . Phương Kiều nắm lấyleech_txt_ngu tay Vương Vân, lắc đầu với cô : Lý không có nhà, trưởng thôn sẽ không .
Chuyện nhỏ thì hòa giải kiểu ba phảivi_pham_ban_quyen, chuyện lớnvi_pham_ban_quyen thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vị công khai, ai thì bênh vực kẻleech_txt_ngu đó, kiếp trước cô nhìn thấu rồi.
Vào thôi, sau này cẩn thậnleech_txt_ngu hơn là được.
Nhưng mà, chỉ kẻ nghìn ngày, chứ làm gì có ai đề phòng kẻ trộm được nghìn ngày. Vương Vân lo lắng: Tôivi_pham_ban_quyen thật sự sợleech_txt_ngu bọn họ một kế không thành lại liềuleech_txt_ngu.
Khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao đâu, tôi sẽ cẩn thận, có việc gì tôi sẽ không ra khỏi cửa, khôngvi_pham_ban_quyen cho bọn họ có cơ hội tiếp cận. Bách Đông dù sao là liệt sĩ, bọn họ không dám làm gì lộ liễu đâu, bằng khôngbot_an_cap kiện lên trấn, bọn họ gánh không nổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hậu .
Cho nên kiếp trước bọn họ bôi nhọ sự trong cô, tung tin đồn đứa bévi_pham_ban_quyen là giống hoangvi_pham_ban_quyen, như vậy biến thành mâuvi_pham_ban_quyen thuẫn gia đình. Danh thối nát phố phường, hỏi đếnvi_pham_ban_quyen là ai cũng sừngleech_txt_ngu sĩ, càng không có ai đứng về phía cô.
Nghĩ đến đây, Phươngleech_txt_ngu Kiều đột nhiên cảnh giác. Kiếp trước nửa tháng sau đó, bọn dùng chiêu , còn bịa đặt mua chuộc một gã lưu manh ở làng bên ra làm chứng cứ, chứng có gian tình, đóng cô lên trụ sỉ nhục.
Kiếp này đã tránh được tai họa đó, không bịleech_txt_ngu ngã cũng không sinh , nhà họ Trình để đạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được âmvi_pham_ban_quyen mưuvi_pham_ban_quyen, liệu ra tay sớm hơn ? mình khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuẩn đường lui, chẳng phải bị hắt thân bẩn sao?
Suy tính kỹ càng, Phương Kiều cảm thấy mình không thể ngồi yên chịu trận, nếu có cơ hội, tốt nhất ra tay trước để chiếm lợibot_an_cap thế!
Phương Kiều đóng cửa lại, rầm rì bàn bạc với Vương Vânleech_txt_ngu một hồi lâu, cùng mớibot_an_cap tiễn ấy ra cửa. Vương đi thì Điềm Điềm ngủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dậy. Cô bé tự biết mặc quần áo mặt, cơ bản không cần Phương Kiều nhúng vào.
Phươngleech_txt_ngu Kiều pha con bé ít ấm để tự mặt, mình thì vào bếp nấu mì. Chỉ là mì vừa mới chín, còn chưa kịp múc ra bátvi_pham_ban_quyen thì nghe tiếng tai của cô bé từ bên ngoài.
A
A
Cứu cháu với!
rắn!
Rắn? Giữa mùa đông lấy đâu ra rắn?
Giọng của Điềm mang theo tiếng khóc, Phương Kiều không kịp suy nghĩ nhiều, vội vàng trong bếp chạy ra.
Điềm Điềm, cô đây rồileech_txt_ngu, không sợ không sợ.
mặt Điềm đầy mắt vùi vào lòng Kiều, thút thít khóc. Phương dùng lau sạch nước mắt trên mặt con bé, lo lắng hỏi: , không khóc nữa, mauleech_txt_ngu cho cô , cháu thấy rắn ở đâu?
Ở ở dưới cửa sổ phía .
Điềmbot_an_cap Điềm sợ hãi nấp sau lưng Phương Kiềubot_an_cap. Kiều cũng có chút sợ, nhưng trong nhàvi_pham_ban_quyen chỉ có cô là người lớn, cóleech_txt_ngu sợ cũng phải gồng gánh. sao Điềmbot_an_cap Điềm cũng đã dọa khóc rồi, hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô cháu không thểvi_pham_ban_quyen cứ thế mà ôm nhau khóc được.
Phương Kiều lấy thanh cời lửa trong bếp ra, thứ này dài dài, để phòng thânvi_pham_ban_quyen rất tốt. Theo lờivi_pham_ban_quyen chỉ dẫn Điềm, Phương Kiều trọng gần cửa sổ phía đông, nhìn từ xa một con rắn lục đầu hình bầu dục, thân màu xanh cây, lập tức phào nhẹ nhõm.
Rắn lục cỏ là loại không độc, tính tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất hiền lành, thậm chí hơi nhát gan, tấn công người. Kiều xuống nông thôn mấy năm nay đã thấy không ít, thậm chí còn từng ăn . Lúc đầu cô cũng không dám ăn, đầu bếp thì , nhưng thứ nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đáng sợ quá, cô sợ từ nhỏ. Các nữ tri thức khác cũng vậy. thôn nghèo quá, năm thấy mùi thịt cá, này chỉ cần là loại nào có thểvi_pham_ban_quyen ăn , đámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con gáileech_txt_ngu bọn cô cũng khôngbot_an_cap chọn nữa, dù sao cùng hầm ra cũng rất thơm.
Điềm đừng sợ nhé, con rắn nàyvi_pham_ban_quyen không có độc, không cắnleech_txt_ngu người đâu.
Dỗ dành đứa trẻ xong, Phương Kiều cời lửa khều con rắn đất một cáivi_pham_ban_quyen. rắn bị không hề nhúc nhích, cơ thể vô cùng đờ, rõ ràng là bị đông .
Phươngbot_an_cap Kiều nghĩ cũng , là động vật máu lạnh, độ trong cơ thể sẽ đổi theo nhiệt ngoài, cho nên mùa đông bắt buộc ngủ đôngvi_pham_ban_quyen để thích nghi với nhiệtbot_an_cap độ thấp, nếu không sẽ bị chết rét. Con rắnleech_txt_ngu đang trongleech_txt_ngu trạng thái ngủ đông, nghĩ lại thì bình thường không đời nào nó lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình bò ra khỏi ngủ đông , nên cực kỳ có khảleech_txt_ngu là do kẻ thất đức đó làm ra chuyện thất đức này.
Điềm Điềm, cho cô biết, con rắnbot_an_cap này từ đâu bò đến đây?
Phương dịu dàng tóc Điềm, dùng sự nhu để xua tan nỗi sợ hãi trongbot_an_cap lòng con . Điềmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai ôm chân Phương Kiều, cắn môibot_an_cap dưới, lấy hết can đảm nhỏ giọng nói: Cô ơi, không phải bò ra đâu, là là có người từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên ngoài ném vào, từ chỗ kia kìa, suýt chút nữa là ném trúng chậu rửa mặt của cháu rồi.
Kiều nhìn hướng tay Điềm chỉ ra ngoài, trên bờ tường, một cây cỏ khô đang đung trước gió lạnh.
Bên ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tường, Trình Hồng Mai Hoàng Yến đang rụt , đứng sát vào tường. Sự im lặng lúc quá đỗi quái , hai người mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn nhau, Trình Hồngbot_an_cap trong lòng có chút không chắc chắn: Mẹ, sao trong sân chỉ có con bé gọi một tiếng rồi im bặt thếvi_pham_ban_quyen? có rắnleech_txt_ngu, Phương Kiều không sợ sao? Sao không thấy kêu gì cả?
chưa dọa được. Hoàng Yến thức càm ràm: Hồng Mai, lúc nãy đã bảo , con lấy con rắn lục nhỏ không ăn thua, loại không độc này không đượcbot_an_cap người , cóbot_an_cap lấy thì cũng phải lấy có độc ấy.
Trình Mai: Loại độc con nào dám đụng vào, nó cắn một sao, chết người như chơi đấy.
Giữa đông, đều đông cứng không động đậy rồi, nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con là nhát gan.
Trình Hồng Maibot_an_cap bấtbot_an_cap mãn bĩu môi: Bảo con nhátvi_pham_ban_quyen gan, sao mẹ không tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi ra đồng mà rắn, mẹ tưởng tổ rắn dễ tìm , bắt được con rắn lục nhỏ này đã là tốt lắm rồi
Chữ rồi còn kịp thốt ra, Maibot_an_cap đột nhiên cảm trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu mát , ngay sau đó cảm giác lạnh lẽo trượt vào cổ, da da trên người lập tức nổi lên khắp .
Cái gì thế, lạnh này? rơi à?
Cô ta vô thức tay cổ sờ một cái, cảm giácbot_an_cap vảy rắn trơn , lạnh , cô thắc bóp thử cái, sau đó mới nhận ra, cơ thể bỗng chốc cứng đờ. Cô ta vẻ kinh hoàng đứng tại chỗ mạnh người, cố gắng hất con xuống, ngũ quan vẹo, giọng rẩy cầu cứu: Á á á, rắn! Rắn! ! Mẹ giúp con lấy nó xuống, lấy nó !
Yến chẳng mảy may để tâm đến lờileech_txt_ngu cầu cứu củavi_pham_ban_quyen Trình Hồng Mai, giọng vô cùng chê bai: Một con đã đông , lạileech_txt_ngu là tự con bắt về, sợ cái gì chứ.
Bắt rắn dọa người không thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại bị dọa ngược , đúng là có tiền đồ gì . Trìnhleech_txt_ngu Hồng Mai tốn bao sức cuối cùng mới được con rắn khỏi người, nghe mẹbot_an_cap ruộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói vậy, ức tột cùng: Con con chẳng phải sợ nó chui vào trong áo .
Có chui vào trongbot_an_cap thì làm , lại chẳng có độc.
Yến chẳng buồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái dạng tham sống sợ chết kia của Trình Mai, vô tư đảo một cái. Vừa ngẩng đầu lên đã thấy Phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kiều đang đứng cách bức lạnh lùng nhìn bọn họ, trong lòng lập càng thêm tức giận.
Cái con nhỏ chếtbot_an_cap tiệt này, sao vẫn chưa sảy thai cơ chứ?!
Uổng công hôm qua bà ta bậnleech_txt_ngu rộn nửa đêm mới làm ra được lớp kia.
Trình Hồng cũng nhìn thấy Phương Kiều, mắt lập tức trợnvi_pham_ban_quyen ngược lên, giận dữ nói: Phương Kiềuvi_pham_ban_quyen! Tao biết ngay là mà!
Phương Kiều nhiên cô ta mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái: Là tôi thì ?
Mày độc ác! Cố ném vào cổ tao để dọa tao! Trình Hồng Mai nghiến răng nghiến lợi.
Phương Kiều: Rắn là do cô tự bắt về, tôi chỉ là dùng gậy ông đập ông mà thôileech_txt_ngu. làm tự chịu xứng đángvi_pham_ban_quyen.
gì mà đập gì, mày là thành phố thì giỏi lắm chắc, giỏi thì phải cũngbot_an_cap phải xuống nông cuốc đất sao, bớt dùng mấy cái lời lẽ bọnbot_an_cap tao nghebot_an_cap không hiểu để chửi người đi.
Trình Mai ghét nhất cái vẻ thong dong tự tại của Phương Kiều, nóleech_txt_ngu làm cô như một đàn bàleech_txt_ngu chanhleech_txt_ngu chua không trong thôn, lập tức tức đến cả mắt, giơ chân lên nhưleech_txt_ngu để trút mạnh mấy cái lên con rắn.
Phương Kiều chẳng buồn nghe Trình Hồng Mai chửi bới mình thế nào, người bức tường, dắt tay Điềm Điềm quayvi_pham_ban_quyen lại bếp.
Ngoài tường, Hoàng Yến kéo tay Trình Hồng Mai.
Thôi đi, đừng dẫm nữa, người đi rồi. Hoàng Yến cúi người nhặt con đã đông cứng : Thật lãng phí của trời, dùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao cũng là miếng thịt, mangvi_pham_ban_quyen về cũng có thể nấu được một .
Trên về nhà, Hồng Mai bất mãnleech_txt_ngu nói: , sao lúc nãy mẹ không giúp con ! Connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị bắt nạt đi được.
Hoàng Yến bất lựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liếc nhìn Trình Mai mộtbot_an_cap cái, bảo: Mày là em nó, cãi nhau vài câu chẳng ai để ý, tao là mẹ kế, xen vào làm gì? nó lại chỗ Lý kiện tao trận à?
Trình Hồng Mai xụ mặt, đầy hậm hựcbot_an_cap: Thế làvi_pham_ban_quyen mẹ cứ giương mắt nhìn nóvi_pham_ban_quyen mắng conbot_an_cap sao?
Chứ không thì sao? Xen chỉ đổ thêm dầu vào lửa. Cái con này, có thể động não không, không thấy hai ngày nay Phương Kiều đang đối đầu mình à. Hoàng Yến đúng là hậnbot_an_cap sắt không thành thép.
Đứa con gái khờ khạo, chẳng hưởng chút khôn ngoan nào cả.
Có sao? Trình Mai hơi ngẩn người: Chẳng phải nó vẫn à?
Vẫn cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng , nói câu nào xỏbot_an_cap xiên câu đó người taleech_txt_ngu khó chịu.
Khác chứ! Trước đây nó tuy cứng miệng nhưng thực chất là con cừu non, Trình Đông vừa xảy chuyện là nó cuống cuồng lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngay, mày xem bây giờ nó thế ?
Trình Hồng Mai ngẫm lại, hình như đúngvi_pham_ban_quyen là khác thật.
Hôm vừa nghe tin Trình Bách Đông gặp chuyện, mặt mũi nó sợ đến trắng bệch, còn ngất suốt buổi . Kết quả đến sáng nay, người ta nói Trình Bách chết rồi, nó lại thể mặt không mà ném đuổi người.
Thấy Trình Hồng đã thôngleech_txt_ngu suốt, Hoàng Yến vội vàng hạ thấp giọng nói với cô ta: tưởng nó hoàn toàn không gì về mưu tính của nhà mình chắcbot_an_cap? Cứ khờ đợi chúng ta tính kế à? mà thực sự ngốc hômbot_an_cap qua đã bị chúng ta dỗ dành cho dọn vào nhàvi_pham_ban_quyen nó ở rồi, không sáng nay cũng phải hoảng hốt mà trượt băngbot_an_cap rồi. Cả rắn kia nữa, cũng không dọa nó, cái con nhỏ tinh ranh lắm!
Nhà mình nghĩ gì, trong mồnbot_an_cap một. Nếu thực sự làm ầm lên, nóbot_an_cap chẳng màng gì phơi bày thì chúng ta biết làm sao? Căn nhà Trình Bách Đông để lại, chúng ta muốn hay không muốn? Muốn, thì cả làng mỗi người nhổ một bãi nước bọt cũng đủ làm mình chết chìm; không muốnbot_an_cap, căn nhà gạch ngói tốt như thế, mày có cam tâm không?
Trình Hồng Mai là không cam tâm. Căn nhàbot_an_cap ngói của nhà Bách Đông là căn xịn nhất làng, cô ta đã muốn dọn vào ở rồi.
Cô ta lo lắng hỏi: Thế thì phải làm saovi_pham_ban_quyen?
Bố mày chẳng phải đã nói rồi sao? Muốnleech_txt_ngu trị một ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đànbot_an_cap bà thì thiếu gì cách, huống Phương Kiều giờ còn là góa phụ.
Hoàng Yến cười lạnh mộtvi_pham_ban_quyen tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Cửa nhà góa phụ lắm chuyện thị phi, có cũng phải có bản lĩnh mới giữ được. ba mày là ví dụ đấy, công việc của chồng bà ta vốn dĩbot_an_cap để choleech_txt_ngu con , quả thì sao? Cuối cùng chẳng phải bị người khácvi_pham_ban_quyen nẫng tay , trên cũng không ở lại , đành phải thủi làng kiếm sống. Mày cứ chờ mà xem, con nhỏ Kiều này không có kết cục tốt đẹp đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hoàngbot_an_cap Yến nói lắm, nhưng Trình Hồng Mai tin tưởng cho lắm.
Chủ yếu làleech_txt_ngu vì bố cô ta, hạng người chỉ giỏi khôn dại chợ. Ravi_pham_ban_quyen ngoài thì hiền lành nhút nhát, nhà đánh vợ thì phong liệt vô cùng.
thật lòng, Trình Hồng Mai thực có chút coi thường bố như . Chỉ có mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ta là cam , lấy gà theo gà lấy chó theo chó, coi lời của bố thánh chỉ.
Cô ta bĩu : , con miệng thì nói hùng hồn lắm, nhưng từ hôm qua đến giờ toàn là hai mẹ con bận rộn, thấy ông ấy nghĩ ra được cách gì haybot_an_cap ho, ông ấy có làm nên chuyện khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
chuyện thì cứ nói, bĩu môi cái gì. Đó là bố mày, phải tôn trọng ông ấy một chút. Hoàng Yến lườm Hồng Mai một cái.
Trình Hồngleech_txt_ngu miễn cưỡng một tiếngleech_txt_ngu: Con biết rồi.
Được , con gái con lứa đừng có suốt ngày đuôi lớn hóng hớt, biết nhiều quáleech_txt_ngu miệng nói hớ ra thì khốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Hoàng Yến nói rồivi_pham_ban_quyen dài: Cũng không biết anh đi đâu nữa, đêm về nhà, muốn tìm nóleech_txt_ngu bàn bạc cũng thấy người đâu. Nó xưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vốn nhanh trí, chắn có thể bày cho nhà diệu kế.
Đó cũng là do mẹ chiều hư đấy. Trìnhvi_pham_ban_quyen Hồng Mai hừ một , bấtvi_pham_ban_quyen mãn nói: Ngày nào ra ngoài chơi bời, sắp thành kẻ lại rồi, tiền trong nhà sớm muộn gì bị anh ấy phá sạch.
con nàybot_an_cap, cái miệng mày không nói câu tử tế à! Hoàng Yến giơ tay định đánh, Trình Hồng ái chànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một rồi chạy biến.
Cô ta cắm đầu chạy vềleech_txt_ngu nhà, không chú đường, đâm sầm vào Á Quân vừa mới về tới cửa.
Trình Á tốileech_txt_ngu uống rượu, lại còn đánh bài cả đêm, chân đứng không , trượt một cái, ngã ngồi bệt đất cùng Trình Hồng .
Trình Á Quân nằm dưới đất, đau đến mức kêu oai oái, vừa kêu vừa Trình Hồng Mai đi đứng không có mắt.
Trình Hồngvi_pham_ban_quyen Mai cũng không kém, lại bị Trình Á Quân mắng nên trong lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy vô cùng uất ức.
Lúc , Lýbot_an_cap Kim Long cùng Ábot_an_cap Quân tiến tới: Thôi mà Á Quân, em gái cũng phải cố ý đâm vào , cậu bớt lời .
Hắn đưabot_an_cap phía Trình Hồng Mai: Em gái lại , anhbot_an_cap em dậy.
Trình Hồng cảm kích nhìn Kim Long, tay ra nắm lấy tay hắn, mượn lực đứng .
Gương mặt xinh xắn của cô ta hơi ửng , khẽ nói: Cảm ơn anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kim Long.
Lý Kim Long sảng khoái cười lớn: Cảm ơn cái mà cảm ơn, gái của anh cũng như em tôi . Đừngvi_pham_ban_quyen chấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhặt với anh trai em, lúc nào cũng hungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dữ thế đấy, chẳng thương hoa tiếc ngọc cả.
Trình Á Quân thấy cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, lông lập tức nhíu chặt.
Cáibot_an_cap thằngvi_pham_ban_quyen Lý Kim Long này đúng là mặt dày, thấy phụ nữ là muốn sán vào, anh đưa nó về nhà đâu phải để nó làm hại em gáileech_txt_ngu mình!
Anh vội lồm cồm bò dậy, phủi bụi trên mông, chắn giữa hai người, mất kiên Trình Hồng Maivi_pham_ban_quyen: ngày hấp ta tấp, cút về cho tao, đừng có ở này bôi tro trát trấu vào mặt taoleech_txt_ngu.
Trình Hồng Mai còn lóng ngóng muốn nói thêm vài câubot_an_cap , nhưng thấy mắt hung dữ Trình Á nên đành hậm hực đi vào nhà.
Còn Á Quân thì dẫn Lý Kim Long vào nhà chính, người cha Trình Quý đã đợi sẵn ở trong để bàn bạc trai cách chiếm đoạt tài của Phương Kiều.
Nhà họ Trình rộn với những toanvi_pham_ban_quyen tính đêbot_an_cap hèn, Phương Kiều cũng không hề rảnh rỗi.
nghĩ thầm, nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồvi_pham_ban_quyen vật trong không gian có thểleech_txt_ngu mang ra ngoài, vậy vật ở thế giớivi_pham_ban_quyen thực thể mang vào ?
Sau một buổi trưa thử nghiệm, Phương Kiều rốt cuộc cũng nắm bắt hầm hập.
Đồ dùngbot_an_cap sinh hoạt có thể mang vào, thức ăn được, nhưng vật sốngleech_txt_ngu .
Ví dụ, vi_pham_ban_quyen hầm cô làmleech_txt_ngu hôm qua có thể bưng cả lẫn thịt vào trong, gà sống thì vào được. Đồng hồ tay, hồ treo tường cũng thể vào, nhưng sau khi vào trong, kim đồng sẽ đứng yênleech_txt_ngu, nhiên khi ra khỏi không gian sẽvi_pham_ban_quyen động thường lại.
nhiên con người cũng vào , Phương Kiều đã thử nắm Điềm Điềm để cùng vào không nhưng trước không phản ứng gì.
Vì vậy, Phương Kiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quyết định coi không gian như một kho chứa đồ bí , cô bỏbot_an_cap hết tiềnvi_pham_ban_quyen bạc và tem đượcvi_pham_ban_quyen vào một cặpleech_txt_ngu sách, treo lên cây trong không , như vậy chẳng sợ trộm nhà nữa.
Phương còn mang thùng nước vào không gian, lấy nước suối mang ra ngoài.
từ trong đó ra, cô vẫn dám uống ngay, định trước tiên dùng để rau nuôi gà, nếu cải thảo ruộng và trongleech_txt_ngu nhà lớn nhanh, khỏe mạnh, thì sau khi sinh con uống.
Nói cô nhát gan cũng được, nói cô sợ chết cũng chẳng sao, nhưng dù gì cô cũng mang thai, cẩn , việcbot_an_cap gì có rủi ro thì nhất không nên đụng .
Một trưa nhanh chóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trôi trong bận rộn.
Chống chọi với chiếc bụng lớn để dọn dẹp cả , Phương Kiều cảm thấy hơi mệt, bữa trưa muốn bày vẽ cầu kỳ, cô bèn thái một khoai tây, đem hầm chung chỗ thịt gà còn sót lại từ hôm quabot_an_cap. Làm vậy, cô trước bếp lò nhóm lửa xong.
Đến khoai tây chín nhừ, Phương Kiều cũng đã nghỉ ngơi đủ sứcvi_pham_ban_quyen.
Cô tính thời gian nấu nướng rất chuẩn, cơmbot_an_cap vừa chín tớibot_an_cap thì Vân đi làm .
Chỉ là mũi cô đầy vẻ lo âu, bếpleech_txt_ngu nhíu mày nói với Kiều: Tiểu Kiều, lần này sự đúng lời nói , phía nhà họ , có lẽ sắp dùng đến những thủ hèn để đốivi_pham_ban_quyen phó với cậu.
chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng nghe thấy vậy, tim Phương Kiều hẫng đi một nhịp.
làm về, mình thấy tên lưu manh Lý Kim Long ở thôn bên cạnh được Trình Á tiễn ra khỏi nhà. Hai tên đó khoác vai bá cổ, lấm la lấm quẩnleech_txt_ngu sau nhà cậu một vòng, không biết đang tính toán xấu xa gì. bộ mặt tai chuột của bọn họ là trong điềm chẳng rồi.
Vân sốt sắng hỏi: Tiểu Kiều, chúng ta phải làm bây giờ?
Đôi bàn taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơi run rẩy, tim cũng đập thình thịch liên .
Đừng hoảngbot_an_cap, đừng hoảng. Càng là lúc này, càng không được tự loạn trận tuyến.
Lời này cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói với Vương Vân, cũng làbot_an_cap nói với chínhleech_txt_ngu .
Không được hoảng, không được loạn trận tuyến, nếu hoảng là hỏng bét. Phải bình tĩnh, nghĩ cách tự cứu mình!
cắn môi, ngón tay siết thành đấm, móng tay sắc nhọn đâm vào lòng bàn tay đau nhói, nhưng kỳ lạleech_txt_ngu thay, sự đau đớn ấy lại khiến cô bìnhbot_an_cap tĩnh lại.
Tiểu Vân, chiều nay lúc đi làm, cậu chú ý giúp trong thôn có lời ravi_pham_ban_quyen gì về mình không.
Vương Vân đoán ra điều đó, ánh mắt chấn động: Kiềuleech_txt_ngu?
Phương Kiều cảm thản: Muốn hủy hoại một , chẳng phải nhữngleech_txt_ngu đơn giảnleech_txt_ngu hiệu quả nhấtvi_pham_ban_quyen chỉleech_txt_ngu có vài trò thôi sao? Phượng Hà đã gảleech_txt_ngu đi như thế nào à? Mình là góa phụ, trongleech_txt_ngu bụng còn mang thai, so với Phượng Hà càng dễ bị những lời đồn thổi cho nát danh dự .
Phượng Hà họ Vương, cũng là thanh niên nông thôn, hai năm trước đã gả cho một lưu manh ởleech_txt_ngu thôn bên cô ấy năm tuổi.
Vốn dĩ cô ấyvi_pham_ban_quyen một lòng muốn quay về thành phố, hoàn toàn không ở nông thôn, nhưng tên lưu manh kia lại mặt dày vô sỉ, rõ ràng là hắn đơn phương đeo bám, nhưng đâu cũng rêu rao hai mặn nồng với nhau, không chỉ đãleech_txt_ngu môi mà còn chui đống rơm, nói không chừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong bụng cũng đã có con của hắn rồi.
Người dân nông vốn hóng , lại có không ít những bà tám xem náo nhiệt không chuyện lớn, tinbot_an_cap cứ thế truyền đến mức ai cũng biết.
Cuối , ngaybot_an_cap cả cán bộ của Văn phòng niên tri trấn cũng đến cô ấy nói chuyện, bảo cô ấy hãy biết tự trọng một .
Hà mang một uất ức không biết bày tỏ cùng ai, càng không nổi ngày tháng hễ ra khỏi cửa là bị trỏvi_pham_ban_quyen, cô suýt đã nhảy xuống giếng, vùng vẫy suốt nửa cùng vẫn phải khuất phục, cho tên manh chẳng có điểm xứng đôi mình.
Chuyệnbot_an_cap của Phượng Hà vẫn còn rõ mồn mộtleech_txt_ngu trước mắt, Vương Vân không kìm nén được sự căm phẫn lòng: Thật là độc ác! lẽ ta cứ để mặc bọn họ hắtleech_txt_ngu bẩn lên người cậu sao?
Tất là không! Phương Kiều ngẩng cao đầu, lạnh giọng nói: Mìnhvi_pham_ban_quyen là conleech_txt_ngu người, không phải làvi_pham_ban_quyen chiên đợi , tuyệt sẽ không quỳ trên mặt đất đợi bọn đến cắt cổ mình. Cách là do người ra, mình không tin Phương Kiều này lại bị chết kẹt trong cái bẫy này!
Kiếp , vì chết củabot_an_cap Trình Bách Đông mà cô phương hướng, lại vì sinh băng huyết màleech_txt_ngu tổn thương nguyên khí, chỉleech_txt_nguvi_pham_ban_quyen nằm trênvi_pham_ban_quyen giường tĩnh dưỡng, chính vì thếleech_txt_ngu mà bước sai một bước, kéo theo sai lầm nối tiếp , cuốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng trong sự vô tri vô mà chờ lưỡi hái của tử thần hạ xuống.
Cô không tin, được sống lại một lần, cô vẫn sẽ dẫm vào vết xe đổ đó!
Vương Vân không yênbot_an_cap tâm Phương nhà một mình, trước đi làm còn dặn dò kỹ lưỡng: Có gì cứ bảo Điềm Điềm trường gọi mình, mình sẽ về ngay lập tức. Cậu phải lợi một chút, thấyvi_pham_ban_quyen có gì không ổn thì sang trốn ở nhà ba nhà hàng xóm, có người ngoài ở đó, bọn họ ít nhiều kiêng dè.
Phương Kiều nghiêm đáp lời.
Vương Vân lúc này mới lo âu đi làm.
Vì mải lắng cho Phương Kiều, buổi chiều làmbot_an_cap cứ đứng ngồi không yên.
Sau khivi_pham_ban_quyen tan , cô ấy cũng khôngvi_pham_ban_quyen về tai lên, chú ý quan sát khắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nơi xem có nhóm người tụ nói chuyện hay không.
Thực ra buổi chiều Vương Vân đã nhận ánh mắt mọi người mình có chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khácleech_txt_ngu , chỉ ai cũng biết cô ấybot_an_cap và Phương Kiều vốn thân thiếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hôm nay sang ở với Phương Kiềuleech_txt_ngu, nên những chuyện bát liên quan đến Phương , bọn họ mặt cô ấy. Hễ chạm là bọn họ vội vàng dời đi, ánh mắt láo liên, nhìn là biết ngay có quỷ.
Cảm âm thầm gạt ra lề này thật tồi tệ, Vương Vân nhìn mà lòng nóng như lửa đốt.
Cuối cùng, Trương Phương và Trần Thu Vũ, hai người ở cùng phòng với cô ấy điểm thanh niên tri , đã bí mật kéo cô ấy vào góc, kể những lời đồnbot_an_cap đại vừa mới ra lò nóng hổi trong ngày nay.
Vương Vân, bên ngoài đều đang nói Phươngvi_pham_ban_quyen cắm sừng Trình Bách , trẻleech_txt_ngu trong bụng cũng phải của anh .
Nói là Phương Kiều đã tằng tịu với tên lưu Long ở thôn bên cạnh từ , chính tên Lý Long đó còn miệng nói rằng Trình Bách Đông đã chết, nhà cửa và tiền bạc anh ấy để lại sớm muộn gì cũng là của hắn.
Vương Vân xong là cơn thịnh nộ bùng lên: Các cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói cái gì? Tên lưu manh Lý Kim Long đó thậtbot_an_cap sự nói như vậy sao?
Suỵt, Vương Vân cậubot_an_cap nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng thôi! Trương Phương kéo tay Vương Vânvi_pham_ban_quyen, căng thẳng nhìn , thấy không có ai chú ý phía này phào nhẹ nhõm.
Trần Thu Vũ tiếp lời: Mọi người đều truyền tai nhau vậy, nói là trưa nay Lý Kim Long uống saybot_an_cap rồi khoe , bảo là hắn sắpleech_txt_ngu phát tài lớn đến rồi. Người cạnh tò gặng , hắn mới lỡ nói hớ ra.
Hớ cái con khỉ, mình thấy hắn chính là cố tình mượn rượu giả điên, nói năng xằng bậy! Vân giậnleech_txt_ngu dữ: thằng ranh đó, sao không soi gương xem lại cái bản mặt cóc ghẻbot_an_cap của mình đi, mà còn dám nói mìnhleech_txt_ngu có quan hệvi_pham_ban_quyen Phương Kiều? Làm ơn đi, có Trình Bách Đông như ngọc như ngà ở trước, Phương Kiều có mắt cũng thèm để đến xấu xíleech_txt_ngu như hắn ta!
Trần Thu thở dài: Thực ra chúng mình cũng không tinbot_an_cap Phương Kiều có thể nhìn trúngbot_an_cap lưu manh Lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Long đó, cho nên mới chạy ngay đến nói với cậu đây. Cậu về báo cho Phương Kiều tiếng, đừng để cô ấy chẳng biết cuối cùng lại thiệt.
Vương Vân gật đầu: Mình biết rồi, các cậu đã báo cho mình biếtbot_an_cap, mìnhbot_an_cap về sẽ nói với Phương ngay.
Dừng một , Vương Vân lại hỏi: Người biếtleech_txt_ngu chuyện này nhiều không?
Trần Thu Vũ và Phương nhìn nhau, nề gật đầu.
Trương Phương: Cơ là đã nơi rồi, bắt đầu từ trong thôn trước, sau đó mới truyền đến nông trường. Mình và Thu Vũ biết chuyện còn được coi là muộn đấy.
Nghe , lòng Vương Vân như bị một tảng đá lớn nặngbot_an_cap, trĩu xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Chuyện xảy ra trưa, mới qua một buổivi_pham_ban_quyen chiều mà đã đến mức ai ai cũng biết, có aivi_pham_ban_quyen đứng sau cố tìnhvi_pham_ban_quyen phát tán, cô có đánh chết cũng không tin.
Sắc mặt Vân không tốt, Trần Thu trong lòng cũng chẳng dễ chịu gì.
Chuyện Phượng đồn ép gả mới qua đi chưa đầy , giờ chồng Kiều vừa mất, lời đồnbot_an_cap nhắm vào cô ấy đã lập tứcleech_txt_ngu xuất hiện. Vì do gì, các nữ thanh niên thức đều có những suy thầm kín, lòng không khỏi cảm giác mủi lòng chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phận mình.
dự của người phụ nữ quan trọng đến thế, ai biết được người tiếp theo có đến lượt mình không.
Xuống nông thôn làm thanh niên tri , cơm ăn không đủ no, việc làm không hết, vốn đã đủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đắng cay . Những người chưa kết hôn còn phải lo lắng bị kẻ bất lương nhắm trúng, cuối cùngbot_an_cap gả sai người mà hủy hoại cả đời.
Vốn tưởng rằng kếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôn rồi sẽ có người che chở, chẳng may chồngbot_an_cap gặp . Vừa mới làm phụ, ra tiếng vào đã thổi khắp nơi, chẳng quavi_pham_ban_quyen cũng chỉ vì chút tiền và đó.
Đáng sợ hơn là nhiều không coi đây là bắt nạt.
Bởi vì kẻ bắt nạt góa phụ không phải ai khác, mà thân của chồng cô.
Càng vì trongleech_txt_ngu mắt nhà , người cưới vềbot_an_cap chỉ là .
Nước phù sa không chảy ruộng ngoài, nếu không hết những thứ có giá trị đi, chẳng phải đều hời cho người ngoài này ?
Trần Thu xuống nông mấy năm mà đã không ít vụ ức hiếp góa để ăn tuyệt hộ rồi.
Cô thở dài một tiếng, an ủi: Phương Kiều dù sao cũng là người liệt sĩ, nhà họ chắc không đến mức quá đángleech_txt_ngu đâu.
Nói ra lời này, Thu Vũ cũng thấy chột dạ.
Dù sao tin đồn đã truyền khó nghe như vậy, họvi_pham_ban_quyen Trình rõ không hạng người bao dung gì.
Vương Vânvi_pham_ban_quyen cũng biết Trần Thu an ủi mình, lời đó ngay cả bản thân cô ấy còn không thuyết phụcbot_an_cap nổi, gì đến người khác.
Càng nói càng thấy phiền lòng, Vương Vân không còn ý tiếp tục tán gẫu, xua nói: , nói nữa, đây. Trời sắp tối rồileech_txt_ngu, các cậu cũng mau về đi.
Được, cậu đi đi, chúng tôi đây.
Ba người chia tay ngã tư thanh niên tri . Sau , Vương tăng tốc, chạy nhỏ về nhà.
Lúc Vương Vân về đến nơi, Kiều vừa mới nhốt mấy con vào chuồngleech_txt_ngu, Điềm Điềm cạnh , tay cầm hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quả trứng vừa nhặt được.
Phương Kiều sắc mặt Vương Vân khôngleech_txt_ngu tốt, đoán rằng những lời sắp nói khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phù hợp để trẻ con nghe thấy, vỗ nhẹ saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Điềm Điềm, dịu dàng cháu tránh : Điềm Điềm, cháu giúp mợ đem trứng vào bỏ vào giỏ trong bếp khôngleech_txt_ngu?
Dạ . Điềm Điềm ngoan ngoãn gật đầu.
Điềm vừa , Vương Vân kể lại tất cả gì nghe từ miệng Thu Vũ và Trương Phương cho Phương .
Kiều nghe xong lập tức nhậnbot_an_cap ra mức độ nghiêm trọngvi_pham_ban_quyen của vấn đề, côbot_an_cap nghiêm nghị nói: đồn lan như vậy, e có người đứng sau thuyền, tôi sợ nhà họ không đợi nổi sắp tìm tới gây rắc rối rồi.
Vậy vậy phải làm giờ? Giọng Vương Vân hơi run rẩy.
Phương Kiều cắn môi dướivi_pham_ban_quyen, quyết đoán : Chúng ta đi ngay bây ! Tìm lãnh đạo chỉ quân sự nhờ ra chủ.
Nhưng làng mình cách trấn bảy dặm, đường xá lại gập ghềnh, sau xe đạp lắm cô không chịu đâu, mà đi bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì quá, cô đang bụng bầu lớn thế này, liệu ổn khôngvi_pham_ban_quyen? Vương nhìn cái bụng nhô của Kiều, ánh mắt đầy lobot_an_cap lắng.
Chắc làbot_an_cap ổn.
Giai đoạn cuối thai kỳ vận động vừa phảibot_an_cap giúp ích cho việc sinh nở, nhưng vận động quá lại có nguybot_an_cap lệch tử cung, thậm chí vỡ ối hoặc thai.
Bảy dặm thực sự quá xa, hiểu rõ thân thể mình hiện tại không thể chịu đựng nổi dài như .
Hơn nữa, đứa trẻ bụng là báu vật mà cô đã vất vả mới lại được, nếuvi_pham_ban_quyen không đến đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng, cô không muốn mạo hiểm.
Phương Kiều do dự látnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi nói: Vậy tôi không đi nữa, tôi ở chờ tin của .
Tiểu Vân, cô đợi tôi chút. Nói , Phương Kiều trong , lấy chiếc đèn pin trongbot_an_cap ngăn kéo mà cô vốn nỡ dùng đưa cho Vương Vân, dò: Đêmleech_txt_ngu tối mịt, cô đạp xe nhìn cho . Đến trấn rồi, trước tiên đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hội phụ nữ tìm Lý Chủ nhiệm, đó mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ban huynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Những chuyện còn lại cứ theo đúngvi_pham_ban_quyen kế hoạch ta đã bàn nói!
Vân gật đầu.
Phương Kiều cửabot_an_cap ngoài, dặn thêm: Trên đường nhớ thận, chú ý an .
Tôi rồibot_an_cap. Vương tay: Tôi đi đây, cô và nhớ chú toàn, có gì thì trốn đi, bất thế nàoleech_txt_ngu cũng phải đợi tôi về!
Yên tâm, cô đi rồi sẽ đưa Điềm Điềm nhà Tam Thẩm lánh tạm.
Cùng lắm thì cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gửi Điềm Điềm nhờ Tam Thẩm trông hộ, mình thì tìmleech_txt_ngu một nơi không để trốn vào không gian. Nhà họ Trình dù có đông người nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nếu không tìm cô, cũng đến mức làm một đứa trẻbot_an_cap ba tuổi.
Được, vậy tôi đi đây. Nói xong, Vương Vân đạp xe, rẽ ở phía trước rồi rời khỏi làng, hướng thẳng về công xã trấnbot_an_cap!
Vương Vân đi, Phương Kiều không lại nhà lâuleech_txt_ngu dắt tay Điềm Điềm đi ra ngoài.
Cô khóa cửa, vừa đi phía nhà Tam Thẩm vừa tính bước tiếp theo làm gì.
Không thể gửi gắm bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hy vọng vào Lý nhiệm và đạo trên trấn.
Ăn tuyệt hộ, ức hiếp góa phụ là thói quen đã ăn sâu vào máu thịt của người dân nông thôn, hàng trăm hàng năm qua đều như vậy, ai ở vùng này thấy có gì sai trái. Cứ nhìn Tam Thẩm rõ, công việc vốn dĩ để lại cho con cái trấn bị cướp mất, về quê thủ tiết bao nhiêuvi_pham_ban_quyen năm nay vẫn bị Hoàng Yến là chị bắt nạt không ít.
Ai mà biết lãnh đạo trấn nhìn nhận việc này thế nào? Ngộ nhỡ ông ta không quản thì sao?
Kiếp trước chẳng phải trongbot_an_cap làng không ai quản đó sao? Lý Chủ đã bao tâm sức chạy vầy cho cô, cuối cùng cũngbot_an_cap chẳng có nào.
Phương vốn tưởng mình và Vân phản đã nhanhbot_an_cap, ngờ đâu vừa rẽ vào ngõ sau đã thấy người tụ trước cửa nhà họbot_an_cap , trong lòng cô lập tức dấy lên linh cảm lành.
Nhà Tam Thẩm sát vách Quý Hòa, giờ không đến đó được nữa, đi chắc chắn sẽ đám người nhà họ Trình nhìn thấy.
Phương Kiều dắt tay Điềm Điềm dứt khoát người đi ngược lại, nhưng đã muộn.
Trình Hồng tinhvi_pham_ban_quyen thấy bóng lưng , lậpleech_txt_ngu tức hét động: Mẹ, anh, Phương Kiều kìa, Phương Kiều ở đằng kia!
Phương Kiều chấn động cả , không khỏi tăng tốc bước chân. Điềm Điềm chân ngắnvi_pham_ban_quyen, bị dắt tay gần như phảileech_txt_ngu chạy nhỏ, nhưng đứa nhỏ này rất hiểu , tuyệt nhiên kêu lấy một tiếng.
Trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nháy mắt, vô số ý nghĩ lóe lên trong đầu Phương Kiều.
Không gian không được, trên tay cô còn dắt Điềm Điềm, không thể mặc một trẻ nhỏ như vậy ở bên ngoài để đối mặt với bầy sóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dữ Trình.
nhanh, Phương Kiều nghĩ đến một người.
Trình Đại Nương ở chéo cửa nhàbot_an_cap cô!
Chồng củavi_pham_ban_quyen Trình Đại Nương Trình Quý có cùng một ông nội, tuy khỏi năm đời nhưng tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm không còn thân thiết, thường chỉ cư xử như xóm láng giềng.
mẹ đẻ của Trình Nương ở Trangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sát bên, cô cả Trình gả về Kiều Trang, bà nội của Báchvi_pham_ban_quyen Đông hiện đang tạm nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả tại đó.
Kiều lập tức quyết định, nhờ Trình Đại Nương chạy sangvi_pham_ban_quyen Kiều Trang một chuyến, mời bà nộileech_txt_ngu của Trình Bách Đông về cứu nguy!
Bà lão khi biết Bách Đông cưới cô đã khôngbot_an_cap mấy lòng, bởi cô là thanh niên tri xuống nông , luônbot_an_cap cảm thấy phương lòngbot_an_cap dạ không định, không phải người có thể cháu trai bà sống yên ổn qua ngày.
Nhưng bà là người tốt, dù hài lòng với cuộc hôn của cháu trai cũng chưa từng làm khó cô, cùng lắm chỉ là không thấy không phiền.
Phương Kiều thầm nghĩleech_txt_ngu: Bà là người thương Bách Đông nhất trong nhà họ Trình, chắc hẳn sẽ quan tâm đến đứa trẻ trong bụng mình, dù sao đây cũng là huyết mạch duy nhất mà Bách Đông để lại thế gian này.
Cược một ván vậy!
Phương Kiều vừavi_pham_ban_quyen vào nhà Trình Đại Nươngbot_an_cap chưa được bao lâu thì đã nghe thấy tiếng Trình Hồng Mai gào thét cửa từ bên ngoài.
Phương Kiều! đây! Tôi biếtvi_pham_ban_quyen cô đang ở nhà Đại nương!
nói đó nhọn vừa chói tai, khiến Điềm Điềm hãi mắt lưng tròng, cứ thế nép sát vào ngườivi_pham_ban_quyen cô.
Bên ngoài người đông thếvi_pham_ban_quyen mạnh, Kiều đành nhờ Trình Đại Nương trông chừng đứa bé trước: Đại nương, bà để Điềmvi_pham_ban_quyen Điềm lại nhà chơi một nhé.
Không cháu không chịu đâu, cháu muốn ở cùng với cô cơ. Điềm Điềm có chút nỡ, cứ lấy chân cô không .
Trình Đại Nương người Điềm Điềmbot_an_cap lên: Điềmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Điềm ngoan nào, cứ ở lại nhà chơi, đừng làm vướng chân cô cháu.
Điềm Điềm một bé hiểu , biết rằng những Phương Kiều đã quyết định thì sẽ không thay đổi, nên cũng dần nín khócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cái lão Quý chết tiệt , giỏi nạtvi_pham_ban_quyen người nhà, ngoài việcbot_an_cap ức hiếp góa con côinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn biết làm gì nữa? Hết lần này đến lần khác, thật là thất quá chừngvi_pham_ban_quyen, không bịbot_an_cap thiên lôi đánh chết haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao!
Trình Đại Nương bầm chửi một câu, rồi dùng giọng an ủi với Phương Kiều: Đừng hoảngbot_an_cap, cũng đừng ra ngoài, cứ lánh ở ta một . trai ta đã tường sau ra ngoài rồi, nó đi nhanh lắm, đảm trong vòng tiếng sẽ gọi bà nội cháu đến chủ cho cháu.
Cảm ơn đại . Phương Kiều giọng cảm ơn.
Cám ơn gì chứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tavi_pham_ban_quyen nhìnvi_pham_ban_quyen Bách Đông lớn lên từ nhỏ, từ dạo đó đã chướng cái cách vợ chồng Quý Hòa bắt con trẻ rồi. Hoàng Yến là mẹ kế đã đành, đằng này Quý Hòa là cha mà nhìn chẳng khác gì cha dượng, thật là hết lương tâm.
Nương trong lòngbot_an_cap hiểu như , bà nói: Kiều àbot_an_cap, sợ. Mấy lời đồn thổi điên cuồng ngoài kia hôm nayleech_txt_ngu thanh niên trongvi_pham_ban_quyen thôn chưa mới hùa theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói bậy thôi. Còn nhữngbot_an_cap người cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cần đầu lú lẫn thì đều biết đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là lời bịa đặt, ai tin . Cháu cứ đợi mà xem, giả không thể thành thật được, vợ họ bôi nhọ danh dự của cháu vậy, sớm muộn gì bị báo ứng thôi!
lời Trình Đại Nương nói, Phương Kiều đều tin.
Nhưng ngườivi_pham_ban_quyen khác biết là lời bịabot_an_cap đặt là một chuyện, việc có đứng ra nói giúp cô hay không lại chuyện
Chương:
Kiếp trước, chẳng người trong thôn lại biết chuyện đứa con hoang kia chỉleech_txt_ngu lời bịa đặt của họ Trình sao?
Chẳng lẽ họ không việc cô cắm sừng liệt sĩ chỉvi_pham_ban_quyen là vũng nước bẩn mà nhà họ Trình hắt lên người cô?
Họ chứ.
Nhưng cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, người thực sự ra nói giúp cô chỉ có ba người, số còn hoặc là lạnh lùng đứng xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hoặcvi_pham_ban_quyen xem bi kịch đau đớn của như một trò cười, thêu thêm mắm muối kể cho người ở những thôn nghe.
Thế là lời ra tiếng vào cứ thế đồn xa, càng đồn càng lệch lạc, cuối cùng, giả cũng thành thật, danh dự của ngày một thối nát.
Lâu dần, chẳng ai còn quan tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thật sự bị không, người ta chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dùng điệu khinh miệt mà nói: Là ả đó à, cái đồ loàn trơ trẽn.
bao muốn cảm giác bị hắt bẩn lên người thêm một lần nào nữa!
Những ngày tháng nhục nhã ấy, cô vĩnh viễn không quên.
Phương Kiều cụp mắt, dướinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái lắng của Đại , cô bóp chặt đầu tay, quay người bước ra .
vây kín đông xem náo nhiệt, tiếng ồn ào hỗn đột nhiên im bặt ngay khoảnh khắc Phương Kiều xuất .
Phương Kiều đỗi bình tĩnh, tĩnh đếnleech_txt_ngu không giống một người trẻ tuổi vừa trải qua biến cố lớn.
Cô khiến Trình Hồng và Hoàng Yến bị trấn , nhất thời hai người nhìn nhau, cứng họngvi_pham_ban_quyen không biết phải mở lời thế .
Lão già Quý trốn ở phía sau không lộvi_pham_ban_quyen diện, kéo con trai mình Á Quân lại không cho ra mặt, nhưng lại thầm dùng khuỷu tay hích vàovi_pham_ban_quyen , ra cho bà ta đứng .
Nhận được ám hiệu, Hoàng tiến lên một , tích cực xông pha thay nhà họ Trình.
Hừ, lão biết việc này làm chẳng ra gì mà, đàn ông sức dài vai rộng đi bắt nạt góa , ra ngoài thì còn mặt mũi nào nữa.
Tiếng xấu để phụ nữ gánh hết, còn lợi lộc thì hai cha con bọn hưởng, đàn ông gian xảo này đúng là tính toán thật hay.
Tuy , điều này cũng giúp Phương Kiều được một tia hy vọng để vỡ diện.
Biếtvi_pham_ban_quyen giữ tốt.
Chỉ cần bọn họbot_an_cap cònleech_txt_ngu cần mặt thì cô còn đường để đi.
Phương Kiều đứng cổng lớn, thu hết toan tính lén lút qua mắtleech_txt_ngu của bọn họ vào mắt, khóe môi khôngbot_an_cap kìm được mà lênvi_pham_ban_quyen nụ cười giễu cợtleech_txt_ngu.
Hoàng Yến bị nụ ấyvi_pham_ban_quyen làm cho gaibot_an_cap , rằng cô đang mỉa mai mình, lập tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quệt nước , bắt đầu diễnleech_txt_ngu .
Bà tavi_pham_ban_quyen đau đớn thốt lênleech_txt_ngu: Tiểuleech_txt_ngu Kiều à, ta để con phải thủ tiết khi còn trẻ này là thiệtbot_an_cap thòi cho con. Con hơn hai mươi , còn trẻ, không giữ được mình ta cũng chẳng trách, ta và chabot_an_cap chồng con mong này cứ mãi thờ phụng Bách , trong lòng cũngvi_pham_ban_quyen hiểu con tái giá sớm muộn.
Nhưng con nghìn vạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lần không nên, không nên lúc Bách Đông còn sống đã lén lút với đàn ông hoắc bên ngoài, ngay cả đứa con trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bụng cũng chẳng phải của Đông. Giờ rồi, đến đưa tiễn cũng không có, thật đáng thương quá! Dù sao cũng nghĩa vợ chồngbot_an_cap, con làm vậy sao đối xử tệ nó thế!
Hoàng giả vờ diễn rất giống, cùng còn rơi vài nướcvi_pham_ban_quyen mắt.
Trình Hồng Mai lập tức phụ họa: Đúng , trai tôi đối xử với cô tốt như vậy, cô lại cắmbot_an_cap sừng anh ấy! Cái đồ tiện nhân này, thật tiện! Nhàvi_pham_ban_quyen họ Trình chúng tôi cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net loại con dâu như cô, mangbot_an_cap theo đứa con bụng mau cút khỏi nhà họ cho tôi!
Phương Kiều suýt thì cười lạnh tiếng.
Trình Mai, cô bảo tôi cút là tôi phải cút sao? Cô là cái gì chứ? Bảo người lớn nhà cô ra đây nói .
Cô! Hồng Mai tức đến mức mặt mũi lúc xanh lúc .
Hoàng Yến lập tức cướp lời: Tiểu Kiều, ta biết chồng chết con cũng thấy , nhưng đứa trẻ trong con lai lịch bất
Thật là nực cười, cả đời này tôi chỉ mình Trình Bách Đông là đàn ông, sao anh , đứa con trong bụng lại phải của anh nữa rồi?
Phương Kiều không khí cắt ngang lời bàvi_pham_ban_quyen taleech_txt_ngu, còn lườm một cái cháy mắt: Bà im miệng đileech_txt_ngu thì hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Lúc Bách Đông sốngbot_an_cap, mẹ như bà coi như chết rồi, chưa từng tâm đến , giờ anh ấy chếtbot_an_cap rồi, bà cũng đừng có màvi_pham_ban_quyen xác chết vùng dậy nhảy nhót làm người ta buồn nôn nữa.
Hoàng Yến không thể tin nổi nhìn Kiều, không dám tin những cay nghiệt như vậy miệngvi_pham_ban_quyennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cô, cô dám nói chuyệnleech_txt_ngu với sao? Ta là bề trên của cô đấy!
Đáy mắt Phương Kiều lóe lên tia mai: Người già mà không đức thì đừng trách kẻ hèn này nói lời xúc phạm.
Cô thế một người đàn chồng như cô lại còn đi lăng loàn ngoài! Cô biết xấu hổ, ta nói vàileech_txt_ngu sao nào?
lăngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net loàn? Bằng đâu? tên manh nói suông câu mà các người đã muốn hắt nước bẩn lên người tôi à, nằmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mơ đi! Kiềubot_an_cap thép .
Cô hiểu rất rõ, loại vu không thừa nhận! Cũng tuyệt đối không được tỏ ra yếu đuối!
Cô chỉ có thể mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẽ lên, đường chính mắng trả lại, cho bọn họ vuốt mặt không kịp, da mặt, để lộ bản chấtbot_an_cap tham lamvi_pham_ban_quyen xấu xí, khiến tất cả mọi người cùng phỉ nhổ bọn họ, vậy mới có thể thoát khỏi vòng tainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng này.
Nếu không, đợi người này đi, chuyện ngày hôm sẽ được dệt thành vô số phiên bản truyền ra ngoài. không có bất kỳ bằng chứng cho ngoại tình, cô vẫn sẽ rơi vào sâu của những lời đàm .
Hoàng Yến âm thầm dùngleech_txt_ngu ngón tay nhéo mạnh vào Hồng Maileech_txt_ngu một cái.
Hồng đến mức nhăn mặt nhíu mày.
Cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết ý của Hoàng Yến là muốn mình bước ra làm chứng, nhưng cô ta không muốn. Anh Kim trông bảnh baobot_an_cap, nói dễ , anh ta là kẻ lưu manh, nhưng cô ta cảm thấy anh giốngleech_txt_ngu những tên duvi_pham_ban_quyen khác, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta không muốn anh Kim Long và con nhỏ Phương Kiều này có dây dưa với nhauvi_pham_ban_quyen.
Nhưng này lời nói của cô ta chẳng có lượng, chẳng ai thèmvi_pham_ban_quyen nghe côbot_an_cap ta cả.
Trong cô ta còn đang do dự, Yến lại nhéo thêm hai cáibot_an_cap thật đau, ra tay rất nặng.
Trình Hồng Mai không cam lòng nghiến răng, dưới thúc giục của Yến, cô ta chậm chạpvi_pham_ban_quyen giơ tay lên: , tôi thấy ! Tôivi_pham_ban_quyen thấy chị và Kim hônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhau ở bãi sậy sau làngvi_pham_ban_quyen.
Anh Kim Long? Gọi thân quá ? Phương Kiều nhạy bén nắm lấy sơ hở trong cách xưng hô của Trình , lập tức phản : Nếu quan giữa hai ngườivi_pham_ban_quyen tốt như vậy, là tôi nói với mọi người rằng chập tối ba hôm trước, cô vàbot_an_cap anh Long của đã chui vào đống ở nông trường nhévi_pham_ban_quyen? Thời gian, địa điểmvi_pham_ban_quyen, nhân vật đều có đủ, chắcvi_pham_ban_quyen sẽ người tin thôi nhỉ?
Trình Hồngleech_txt_ngu Mai sững sờ, đôi môi runvi_pham_ban_quyen rẩy: Chị! Chị nói bậy bạ, không có!
Ánh mắtvi_pham_ban_quyen sắc của Phương Kiều đâm vào mắt Trình Hồng Mai, cô lớn tiếng chất vấn: bot_an_cap thể nói bậy bạ nước bẩn lên người tôi, sao tôi lại không thể hắt ngược lại?
Tôi, tôi Trình Hồng Mai có một khoảnh khắc chột dạ, bước chân vô thức lùi lại một bước, nhưng lại bị Hoàng chặn sau lưng, không cho phép cô luibot_an_cap.
hôi rịn ra trên , vừa miệng khí của cô đã yếu đi hẳn: Tôi, tôi không nói dối, tôi là đã nhìn thấy.
? Lời cô chẳng đáng một . Kiều hừ lạnh một tiếng: Cả các người đều thông đồng với nhau cả, tôi không nhận.
Vàovi_pham_ban_quyen thời điểm mấu chốt, Trình Hồng Mai thể hiện kém cỏi, Trình Hòa đứng giữa đông, dần trở nên u ám.
Á Quân định bước ra, lại bị Trình Quýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hòa giữ cánh taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Trình Quý Hòa kín đáo lắc đầubot_an_cap với hắn, rồi chỉ tay về phía căn nhà của Phương ngay cạnh.
Trình Quân lập hiểu ý, lặng lẽ lùi ra .
Phương Kiềuleech_txt_ngu ra, đột nhiên cao giọng: Muốn đuổi đi chiếm nhà tôi thì cứ nói thẳng, quang minh chính đại mà làm, trốn ở sau lưng nhọ dự của tôi gì hay ho cả! Trình Bách Đôngbot_an_cap là một đấng nam nhi trời đạp đất, vậy mà cha đẻ và ruột anh ấy lại làm chuyện hạ thế này, truyền ra tôi còn thay!
Thấy Trình Á Quân vẫn tiến về phía cửa nhà mình, Phương Kiều gọi giật lại: Nóibot_an_cap anh đấy Trình Á Quânleech_txt_ngu, lén lút lẻn vào nhà tôi làm gì?
Làm gì? Tất nhiên là bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gian rồi! Trình Quân nở nham hiểm: Bắt trộm phảileech_txt_ngu bắt tận tay, gian phải bắt tại trận! Cô không thừa nhận cũng chẳng sao, đợi tôi bắt được gã nhân trong nhà cô , để xem cái mép của cô còn điêu ngoa được đến !
Nói xong, hắn người nhặt một viên gạch dưới đất, đập vào ổ cửa ngoài nhà Phương Kiều.
leech_txt_ngu khóa cứng cáp bị đập hai phát đã bung ra, trước khi Trìnhbot_an_cap Á Quân xông vào, Phương Kiều hét : Bắt cái gì mà bắt! Cho dù anh có lôi được người từ nhà tôi đã ? chứng minh được gì ? Tường nhà thấp thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, ai mà biết đám hèn hạ cácbot_an_cap người có sắp xếp người trèo tường trốn vào từ trước hay khôngleech_txt_ngu?
Các là một , tôi không nhận!
Phương Kiều giữ vững trậnleech_txt_ngu địa.
Không lùi, lùi là !
Quý cườivi_pham_ban_quyen thâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiểm, nghĩ: Thật đúng là cứng đầu!
Hồngbot_an_cap Mai vân vêleech_txt_ngu ngón tay, nghĩ đến Lý Kim Long mà trong lòng thấy chuanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xót.
Giây tiếp , quảvi_pham_ban_quyen nhiên Trình Á Quân một gã đàn ông vẻ lưuleech_txt_ngu manh trong ra.
Nhìn thấyleech_txt_ngu Long bị Trình Ánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quân túm lấy kéo ra khỏileech_txt_ngu nhàleech_txt_ngu mình, ngọn lửa trong mắt Phương Kiều gần như bùng cháy thành thực thể!
Chính lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net !
Kiếp trước hắn đã cấuvi_pham_ban_quyen với nhà họ Trình, đóngvi_pham_ban_quyen đinh cô lên cột trụ sỉ nhục!
năm qua, gã đàn nghèo túng chỉ lác trên bàn ấy cuối cùngbot_an_cap cũng không nhịn được mà kể về chiến công hiểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hách năm xưa, lúc đó Phương Kiều mới biết hắn nhận năm đồng tiền công từ nhà họ Trình.
Năm mươi đồng năm 1970, đó là hai bavi_pham_ban_quyen tháng lương của công nhân viên chức thị, nhưng ở nông thôn, đó là số tiền mà một gia đình thường phải tích cóp hai năm có được.
Cũng chính năm mươi này đã hủy cả cuộc cô!
Phương Kiều nghiến răng kìm nén cơn thịnh nộ đang trào dâng, nhìn hắn Trình Á Quân đè xuống đấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấm nhát, rồi vội vàng nói những lời đã bàn bạc từ trước.
Tiểu Kiều, tại uống mấy hớp rượu nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không giữ được mồm, để lộ chuyện của tabot_an_cap ra ngoài. Em đừng trách anh, anh cũng thấy uất ức quá, rõ ràng em đang mang thai con của anh, vậy mà không được ra, còn phải để con gọi một chết là cha, lòng anh khổ lắm. Chuyện này là ta có với anhbot_an_cap họvi_pham_ban_quyen Trình, cũng mất rồi, em em cứ thừa nhận đi, đừng cãi nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lý Kim Long vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời, Trình Á Quân tức nổi đóa: Hay cho con đàn bà thối tha, dám cắm sừng anh trai tôi, tôi phải giếtleech_txt_ngu chết cái giống hoang ! Nói đoạn, hắn tung một đá về Kiều.
Đồng tử Phương Kiều co rụt lại, vô thức lùi về phíavi_pham_ban_quyen . Ngay lúc đó, một người gầy gò khó khăn láchbot_an_cap khỏibot_an_cap đámleech_txt_ngu đông, dang hai tay chắn trước mặt Phương Kiều.
Cái đồ nạn này, muốn giết chắt ta bước xác già này trước!
Bà nội!
Bà nộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Tiếng tiên là giọng trách móc Trình Á Quân.
Tiếng gọi thứ hai là giọng nói ngào nước mắt của Phương .
sợ, bàleech_txt_ngu nội đến đây rồi. Vương Xuân Hoa là một người đàn bàleech_txt_ngu nhỏ thon, bà không cao, tóc đã bạc trắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bước chân có phần run rẩy, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khắc này, bà trong mắt Phương Kiều chẳng khác nào vị thần cứu khổ cứu nạn.
Sợi dây thần kinh căng thẳng suốt cả buổi tối của Phương Kiều bỗng chốc chùng xuống, cảm động gọivi_pham_ban_quyen thêm một bà nội.
Ở phía bên , Trình Á Quân lại bừng bừng lửa giận: Bà nội, lúc bà đừng có dầu vào nữa. Cóleech_txt_ngu những chuyện bà không biết đâu, đứaleech_txt_ngu mà con đàn bà này mangleech_txt_ngu căn bản không phải giốngvi_pham_ban_quyen dòng anh trai con.
nhảm nhí! Ta không tin!
Bà cụ khí ngời ngờileech_txt_ngu, chỉ thẳng vào mũinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trình Á Quân mà mắngbot_an_cap: Cha mẹ anh là người gì, này còn không biết sao? Vì tham lam đồ đạc Bách Đông để lại mà cảbot_an_cap nhà các người đến cái mặt cũng không cần nữa. Bách Đông xương cốt chưa lạnh, các người đã nạtleech_txt_ngu vợ nó, còn muốn hại nó, người không sợ Bách Đông hóa thành hồn ma về đòi mạng sao?
Trình Á Quân rùng mình cái: Bà nội bà đừng nói bậy, quỷ gì chứ, đó đều là hủ tục cũ rồi, không được nói đâu.
Bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính mẹ đẻ khẳng nhân phẩm tồivi_pham_ban_quyen tệ, Trình Quý Hòa cũng không thể ngồi yên nữa, ông bước phía trướcbot_an_cap, mắt : Mẹ nói lời này thật sự làm lòng con trai rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Bách Đông là con con, con đương nhiên muốn nó được rabot_an_cap thanh thản, nhưng người đàn bà này ngoại , cái thai trong bụng là của . Mẹ , mẹleech_txt_ngu đừng đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người đàn bà này lừa gạt, chính đã thừa nhận rồi, đây là hoang chứ không phải con Bách Đôngvi_pham_ban_quyen, cứ mập mờ để Bách Đông nhận con người mới là có lỗileech_txt_ngu với nó.
Chắc hẳn Bách Đông ở dưới suối vàng cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không muốn một con hoang tiễn nó. Mẹ nói có đúng ? Trình Quý Hòa nói vừa nắm lấy cánh tay bà cụ, muốn kéo bà đi.
Nhưng bà cụ không hề mắc mưu, vung tay gạtleech_txt_ngu mạnh tay ta ra: Tôi không tin!
Mẹ, già rồi, lú lẫn rồi, con trai không thể giương mắt nhìn mẹ bị kẻ bên ngoài lừa gạt được
Bà cụvi_pham_ban_quyen nghe giọng điệu của Trình Quý Hòa thấy có gì đó không ổn, lại thấy Á Quânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang tiến lại Phương Kiều theo hiệu của ông ta, lập tức lao đến trước mặt Phương Kiều, chắn chặt côbot_an_cap ở phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau, dữ quát lớn: này vẫn giữ nguyên câu đó, muốn hại củaleech_txt_ngu tôi cứ bước qua xác trước! Nếuleech_txt_ngu không, chừng nào tôi còn sống, tôi cấm các người vào một ngón tay củabot_an_cap Phươngleech_txt_ngu .
Trìnhvi_pham_ban_quyen Quýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hòa sa sầm mày, quát: Á Quân, đừng đứng ngẩn ra đó nữa, kéo bà màybot_an_cap ra, bà già rồi nên lú lẫn, nhưng chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì không được phépvi_pham_ban_quyen lú lẫn theo!
Trong khoảnh khắc , trongbot_an_cap đầu Phương lướt qua nhiều suy nghĩbot_an_cap.
Cô nghiến , chậm rãi bước ra sau lưng bà cụ: Bà nội, bà ra! Để cho bọnvi_pham_ban_quyen họ đánh! Tốt nhấtleech_txt_ngu là đánh chết tôi đi! Tôi không tin pháp quốc gia để lũ sát nhân này nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật! Vừa hayleech_txt_ngu, tất cả đều bị đem đi hết đểbot_an_cap chôn tôi!
mắtvi_pham_ban_quyen Phương Kiều nhìn vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt Á Quânvi_pham_ban_quyen, căm hận dângvi_pham_ban_quyen trong mắt khiếnvi_pham_ban_quyen hắnvi_pham_ban_quyen ta phải run rẩy. đấm lên có chút do dự, hắn vô nhìn về phía Trình Quý Hòa.
Trình Quý Hòa mắt hung ác, quát mắng: Đồ ngu, đừng nghe nó hù dọa! Ai bảo mày giết ! Loại đàn bà loàn này, nếu là năm trước đã bị trói lại kéo diễu phố thị rồi. Chúng taleech_txt_ngu không khó nó, chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là đánh bỏ đứa con hoang của nó đã là taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi. Đây là thay hành đạo, là nghĩa! Động thủ ta!
Phương Kiều không ngờ đến này mà lão chó già Trình Quý Hòa có thể đổi trắng thay đen không chớp mắt, tâm địa độc ác nhường nào!
Lúc cô chẳng còn thiết gì nữa, thể diện đó không quan trọng, đứa mới là quan trọng nhất!
Phương Kiều trực tiếp nằm vật xuống đất, khóc lóc thảm thiết: Trời cao có mắt, thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thiên nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi! Đám ngườileech_txt_ngu muốn chiếmleech_txt_ngu đoạt gia sản nàyleech_txt_ngu thật đen tối, hết lương tâm! Tôi bị oan mà! Tôi mình giọt máu của liệt sĩ! người vu khống tôi, các người bịa đặt, tôi không phục! Tôi đi kiện! Tôi sẽ kiện tận đơn vị đội!
Tới đây, đánh tôi đi! Hôm nay chỉ cần các ngườileech_txt_ngu không đánhvi_pham_ban_quyen chết được tôi, tôi bò cũng phải bò đến quân ! Báchvi_pham_ban_quyen chúng tôi hy sinh vì cứu , anh ấy liệt sĩ, là anh ! Các người bắt nạt vợ góa của hùng, đánh bỏ nhụcbot_an_cap nhất của liệt sĩ, tôi khôngleech_txt_ngu chuyện này không có quản!
Các người không để con sống, vậy thì tất cả cùng chết chung đi!
Cứ chờ đấy! Vương đã lênvi_pham_ban_quyen trấn tìm cán Ban Vũnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trang đòi lại rồi, đợi cô ấy quay lại thấy tôi gặp chuyện, các người đều xong đời hết! Tất cả đều phải chôn cùng con tôi!
Phương Kiều gào thét kiệt sức, mấy câu cùng giọng đã lạc hẳn đi.
Trong đám đông xem náovi_pham_ban_quyen nhiệt có rất nhiều phụ nữ, ai có con cái, cảnh tượng thảm thiếtleech_txt_ngu củaleech_txt_ngu Phương Kiều thì bắt đầu mủi lòng.
Tam Thẩm thấy vậy liền vộileech_txt_ngu vàng chenbot_an_cap qua đám đông, cùng bà cụ Vương Xuân Hoa chắn mặt Phương Kiều.
Trình Quý Hòa! Ngày thường bắt mẹbot_an_cap góa bụa chúng tôi thì thôi đi, Tiểu Kiều mang thainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cháu nội của ông đấy, đó là giọt máu duy nhất của Bách Đông! Ông mà cũng nỡ lòng sao? Năm đó khi A Diễm còn chưa , những điều ông hứa với nàng, ông sạch rồivi_pham_ban_quyen saovi_pham_ban_quyen?
A Diễm là mẹ của Bách Đông, khi sinh đứabot_an_cap thứ ba cảvi_pham_ban_quyen mẹ lẫn con đều không qua khỏi.
nói của Tam Trình Quýleech_txt_ngu Hòa sững sờ, hiếm hoi ông ta mới hồi tưởng về người nữ xinh đẹp đã sinh con đẻ cái cho mình thời trẻ.
Nhưng cũng chỉ trong chớp mắt, trướcvi_pham_ban_quyen mặt Phương Kiều có thêm mấy đứng ra.
Đó là những thanh niên tri nghe tin dữ vàng chạy tới.
Các nữ thanh trileech_txt_ngu thức chắn mặt Phương Kiều, các nam thanh niên tri thức thìbot_an_cap chặn lấy Á Quân.
Sau , những phụ trongbot_an_cap làng cũng tự phát đứng ra vệ Phương Kiều.
Người đứng chắn trước mặt Phương ngày một đông, Á Quân các nam thanh tri thức vây chặt.
việc bỗng chốc rơi vào thế giằng co.
Bên kia.
Vương Vân cũng vào bế tắc.
Cô vốn tưởng đến Ban trangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm được cứu tinh, nào ngờ vị cán bộ trực ban ở đây tin cô!
Thậm chí hắn còn rằng nhân của côbot_an_cap không tốt, chỉvi_pham_ban_quyen dựavi_pham_ban_quyen đồn thổi hồ nghi ngờ, hãm hại người thiện!
cô đeo bám đến mức phức, hắn mới lộ vẻvi_pham_ban_quyen mất kiên nhẫn vẫy vẫy tay, ngày mai sẽ xuống làng xem xét, rồi bảo Vương Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi về.
Sau đó, với do phải nghỉ ngơi, hắn đóng cửa để Vương ở bên ngoài.
Nhưng Vương Vân sao có thể cứ thế quay về!
Nếu không mời được cán Ban Vũ trang giúp đỡ thì căn bản cách nào giúp Tiểu Kiều thoát khỏi vòngleech_txt_ngu vây.
Chẳng còn cách nào khác, cô đành đạp lần nữa đến Hội Phụ nữ tìm Lý nhiệm.
Vừa đến trấn cô ghé qua Phụ nữ rồi, nhưngvi_pham_ban_quyen đó Lý nhiệm không có mặt, những người khác lại không biết mới về, thời không chờ đợi ai nên cô mới tự mình đến đây trước, nào ngờ cánleech_txt_ngu bộ Ban Vũ trang là loại người vậy.
Cũng mayleech_txt_ngu, lần Vương Vân đã thành được Lý Chủ nhiệm tại Hội Phụ nữ.
Lý Chủ vừa nghe mục đích của Vương , ngay cả cơm cũng không ăn, lập tức Vương Vân quay Ban Vũ trang.
Vị cán Ban Vũ trang thấyleech_txt_ngu Vương quay lại, trong thầm khổ.
hôm khuya khoắt cứ hết lượt này đến khác, thật phiền phức!
thế đã không nhận của người họ kia đến!
Cũng do Vương Vân đến không đúng lúc, trựcvi_pham_ban_quyen hôm nay bạn học cấp hai của Á Quân, tuy quanvi_pham_ban_quyen hệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không mấy thân thiết nhưng ăn của người thì phải nểbot_an_cap mặt người, không tránh khỏi phải giúp hắn hoãn một chút.
Hắn vốn định qua vài câu, nhưng nghe nói Lý Chủleech_txt_ngu chủ nhiệm phụ nữ mới nhậm chức của Hội Phụ nữ, liền đổi giọng, vẻvi_pham_ban_quyen khó xử: Đồng chíbot_an_cap, thật sự không phải tôi giúp , là mọi đều tan ca về ngủ hết , chỉ có một tôi trực, còn phải trựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở đây, thể bỏ vịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trí mà theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị xuống làng được? Để ngày mai nhé, được không?
Nhưngvi_pham_ban_quyen bạn tôi hôm nay sẽ gặp chuyện mất, đến mai thì ! Lãnh đạo, cầu xinbot_an_cap anh, có thể giúp Vân còn chưa dứt lời, bên ngoài đột nhiên lên tiếng bước chân vội vã.
Một giọng nam hổn hển, người chưa tới tiếngvi_pham_ban_quyen đã trước.
Tiểu Tôn, tôi vừa nhận được điệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ cấpleech_txt_ngu trên, lãnh đạo Quân khu Tây Nam đột nhiên đến thăm, khoảng bảy rư bẩy giờ rưỡi sẽ tới nơi, không còn phút nữa đâu, cậu mau ra ngoài đileech_txt_ngu cùng tôileech_txt_ngu đón .
Vị cán bộ họ Tôn lập tức đáp lời: Đến ngay đây.
Sau hắn bất với Vươngleech_txt_ngu Vân: nghe rồi chứ? thật việcbot_an_cap, để ngày mai đi, mai chắc .
Nói xong, hắn vớ lấy chiếc mũ trênvi_pham_ban_quyen đội đầu rồi vội vã đi.
không thành, Vân như đốt, tâm hồn treo ngược cành nhưng lại không nghĩ ra cách nào khác.
Lý Chủ nhiệm vỗ vai cô, an ủi: lo , Banbot_an_cap Vũ trang không được thìbot_an_cap còn Hội Phụ nữ, tôi lập tức quay về huy động thêm ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tìm vài cán bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng cô về thôn Trình Trangleech_txt_ngu.
Cảm ơn Lý nhiệm. thấy an tâm hơn một chút.
Cô cùng Lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chủ nhiệm đi ra ngoài, vừa ra khỏi cổng Ban Vũ trang thì xa một chiếc xebot_an_cap Jeep đang chậm rãi tới.
Ánh sáng ớt soi rọi trong buồng lái.
Đột nhiên, ánh Vân trệ!
Người ngồi ở ghế phụ đó là
Trình Bách Đông?
ngồileech_txt_ngu ở ghế phụ là Trình Bách Đông?
Anh ấy chưa chết?
Anh vẫn còn sống!
Cũng đúng, bức điện báovi_pham_ban_quyen ngày hômleech_txt_ngu qua chỉ nói Trình Bách Đông rơi xuống vực băng mất tích, chứ không khẳng định anh đã hy sinh. Là do họ đều có địnhbot_an_cap kiến từ , cứ nghĩ rằng rơi xuống vực băng thì tuyệt đối thể sốngvi_pham_ban_quyen sót.
Cơn chấn động đầu quabot_an_cap , Vân nhiên như phát điên lao về phía trước.
Lý Chủ nhiệm giật nảy , vội vàng gọi với theo: Vương Vân? Vương Vân, cô định làm gì thế?!
Mộtleech_txt_ngu tiếng gấpbot_an_cap chói tai vang lên, xebot_an_cap Jeep dừngbot_an_cap lại đầy nguy hiểm trước mặt Vân chỉ chừng một hai mét.
Tài xế sợ tới mức hít một ngụm khí lạnh, đầu ra khỏi cửa sổ quát lớn: cần mạng nữa ?!
Vương Vân không để tâm, lập tức vòng đầu xe, chạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên vị trí ghế phụ, dốc sức đập mạnh vào cửa kính: mạng! Trình Bách cứu mạng!
Tiểu Kiều xảy ra chuyện rồi!
Cửa kính xe nhanh chóng hạ xuống, để lộ khuôn quấn băng gạc vẫn khôngvi_pham_ban_quyen mất đi vẻ anh tuấn củabot_an_cap Trình Bách Đông.
Anh không phí lời lãng phí thời , trực tiếp nói với Vân: Lên xe trước đã.
Được. Vương Vân cũng biết bây giờ không phải để giải thích, cứ lên xe rồi nói gì trên cũng được.
gật đầu, nhanh chóng kéo ghế sauleech_txt_ngu rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chui tọt vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
này Lý Chủ nhiệm cũng đuổi tới, vốn định mắng Vương Vân lỗ mãng, kết quả sau khi nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc của Trình Bách Đông, lời định nói liền bị kinh hãi nuốt ngược vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong.
Cậu, cậu là Bách Bách Đông? Cậu vẫn cònbot_an_cap sao?
Lý Chủ nhiệmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lên xe đi, có chuyện đường rồibot_an_cap nói.
Vương Vân vừa nói vừa đưa tay ra nhiệm.
Được, . Lý Chủ nhiệm gật đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chút bàng hoàng để Vương Vân kéo lên xe.
Chiếc xe nhanh chóng khởi động, bỏ những đường ở sau.
Các cán bộ của Ban Vũ trang ra ngoài , nhưngbot_an_cap vì bận gọi người nên rốt lại tụt lại sau Vương Vân. Đến khi một trong sân Ban Vũ trang chạy , chỉ kịp nhìn thấy bóng dáng chiếc xe Jeep màu xanh quân đội chở đám người Vương Vân đi xa dần.
Những người chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm thấy hụt hẫng vì không thể chuyện đượcvi_pham_ban_quyen lãnh đạo đến từ khu.
trong Tôn sự lại bồn không yên.
từ chối giúp đỡ củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân nhân, đuổi người ta ra , kếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quả ta đầu lại lên xe Jeep của đạo quân khu
Vịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đạo này đến từ Quân khu Nam, anh trai của thằng nhóc Trình Á Quân hình như cũng ở khu Tây ?
Chẳng lẽ đạo quân đích tới để ủi gia đình liệt sĩ sao?
traivi_pham_ban_quyen của Á Quân rốt cuộc giữ chứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vụ gì? Khôngbot_an_cap phảileech_txt_ngu sinh rồi sao? Sao lại khiến đạo đích đến thăm ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà thế này?
Lãnh đạo liệu có truy cứu nhiệm lơ là trách của hắn không?
Thôi xong rồi, xong thật rồi!
Biết thế này đã không giúp Trình Á Quân.
Sự hối trong lòngbot_an_cap Cán sự cần phải nói, còn trái tim thắt chặt suốt đêm của Vương Vân, sau khi nhìn thấy Trình Bách Đôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cùng cũng có thả lỏng đôi chút.
Sau khi cơn chấn động ban đầu dịu đi, Lý Chủ nhiệm không kìm được hỏibot_an_cap: Bách , đã xảy ra chuyện gì ? Nếu cậu vẫn còn sống, tại hôm quân đội lại gửi bức điện báoleech_txt_ngu thế?
Đó là hiểu lầm, chuyện này nói ra thì dài, lát nữa cháu sẽ giải với sau. Bây giờ cháu muốn nghe Vương Vân nói ở nhà trước.
Trong lòng Trình Bách lo lắng nhất vẫn cô vợ Phương Kiều, cùng đứa nhỏ trong bụng cô.
Tu không năm tháng, tay ngàn năm.
thế giới xa lạ lớn nuốt cá bé, tự sụp đổ đó, Bách Đông xuyênleech_txt_ngu không qua với thân xác này, người thân , địa vị thấp , lúc nào cũng phải đối với hiểm họa tử vong.
Mạng người như cỏ rác.
có nhân quyền, không có nghiêm.
Người hiện đạibot_an_cap rất khó thích ứng thế giới vẹo như , cho nên Trình Bách Đôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ đầu đến cuối đều không thể hòa nhập .
Anh gian khổ sống sót, vợ con là sức mạnh duy nhất đỡ anh tiếp tục tồn tại. Anh dấn thân con đường tu tiên đầy nguy, tu luyện, mong mỏi có một ngày có thể phi thăng, phá toái hư không Trái Đất.
Ngờ lần bói toán, kết quả tính ra đều là hung! Hung! !
Quẻ cùng ác, không anh lấy tia hy vọng phánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cục!
Mãi cho đến khi vi viên , không thể tiến thêm bước nào nữa, anh mới thấu tướng của thế đó.
Bởi vì lễ nghi đạo đức suy đồi, xãleech_txt_ngu mất đi trật tự, nhân đều như kiến cỏ, chúng sinh không bình , cho nên Thiên đạo đã ruồng bỏ giới .
Thiên bị đứt, phi thăng chẳng khác nào tìm cái chết.
Bao nhiêu năm chờ đợi, cùng đợi lại lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuyệt vọng, Trình Bách Đông tự nguyện binh giải, chọn cách dùng thân nuôi dưỡng đại .
Trình Đông vốn tưởng rằng chờ đợileech_txt_ngu mình là thân chết đạo tiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không ngờ sau mở mắt ra lại thấy mình đã trở về Trái Đất mà anh hằng ước.
Sông cùng đường tận, tuyệt xứ phùngbot_an_cap sinh, chính như vậy!
Chiếc xe Jeep màu xanh quân đội đi trên con đường lầy lội ở nông , đường đất gồ ghềbot_an_cap đầy ổ , độ xe không giảm trái lại cònvi_pham_ban_quyen tăng lên.
Tâm trạng khao khát được về nhà của Trình Đông nôn nóng y như tốc độ xe vậy.
Bên ngoài cổng nhà Trình Đại , bên vẫn đang giằng co.
họ Trình hổ báo cáo chồn, không ai dám rời đi, mọileech_txt_ngu người vừa đi là nhà Trình gây dễ chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phương Kiều.
Điềm Điềm hai chiếc ghế cho Phươngvi_pham_ban_quyen Kiều bà cụ ngồi nghỉ.
Mùa đông vốn đã lạnh, đêm xuống, những cơn lạnh thấu xương cứ thế luồn tận kẽ , khiến người ta run lẩy bẩy.
Các thanh tri thức dứt khoát mang đốt mọi người sưởi.
Đội sản xuất mỗibot_an_cap trồng một đợt lúa , một đợt bông vải, bông thu hoạch xong thì nộpbot_an_cap cho nhà , phần cành khôvi_pham_ban_quyen còn lại cơ bản đều được dân nhau mang nhà làm củi .
Trong thôn chẳng có gìvi_pham_ban_quyen , chỉ có thứ này là sẵn.
Ngọn nhảy phản chiếu lên gương mỗi người, lại đổ xuống những bóng hình vặn vẹo.
Trình Quý Hòa ngồi xổm ở góc tường cách đó không xa hút thuốc lào, mắt đục ngầu tối tăm khó đoán.
Còn ánh mắt Trình Á Quân nhìn Phương Kiều lại đầy vẻ hung ác trần trụi.
Gã không giống với suy nghĩ Trình Hòa.
Gã chẳng quan tâm đếnbot_an_cap cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net diện gì cả, cũng không thấy cần thiết phải tô để giữ hòa khí giả tạo.
Cướp thì đã cướp rồi, lý do có tìm ho đến thì cũng là , người ngoài dù bề ngoài không nói thì trong lòng cũng khinh bỉ. Cáivi_pham_ban_quyen mặt đã rồi, còn cần gì tấm vải che thân nữa.
Chỉ tổ vẽ chuyện, thêm .
Theo gã, từ đầu cứ trực tiếp ra tay là xong!
Cũng đỡ phải giống như bây giờ, kẹt xong mà chẳng được.
Khó chịu chết đi !
Đợi Kiều đứa con, cô ta nói cũng phải gói xéo . Nhà của họ Trình không đạo nào để cho người dưng hưởng lợi.
Đó ba gianbot_an_cap nhà ngói đỏleech_txt_ngu!
Một viên gạch là một hào năm, viên ngói ba hàoleech_txt_ngu, ba gian nhà riêng tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nguyên liệu cũng phải đến sáu bảy trăm tệ là . Hơnvi_pham_ban_quyen nữa gạch đỏ và ngóileech_txt_ngu đỏ chẳng dễ mua được, lòleech_txt_ngu bán cho đơn vịleech_txt_ngu tập thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứ không bán .
Cá nhân muốn mua phải có giấy phê của thôn, mà chỉ tiêu của một thôn cũng chỉ nhiêu. Người xếp hàng chờ lấy giấy mua gạch ngói xây cướivi_pham_ban_quyen vợ đông vô kể, có người đến khi con chạy tung tăng rồi vẫnbot_an_cap chưa đợi giấy, gã càng có cửa.
Gã đâu có giống Trình Đông, là , quan rộng lại có , tùy tiện có thể xây .
Nghĩ đến đây, Trình Á Quân càng kìm nén được.
Gã vừa mới định hôn sau gieo mạ giữa , ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cưới định vàovi_pham_ban_quyen mười sáu tháng Chạp nay, tính đi tính lại chỉ còn một tháng rưỡi nữa thôi. Gã không phải độngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòngleech_txt_ngu căn nhà đất đầy nhà mình.
Trong ánh mắt như sói đói Trình Á Quân ngập vẻ quyết tâm đạt được đích.
Thời gian từngleech_txt_ngu phút từng giây trôi qua, gió lạnh và cáileech_txt_ngu đói khiến tinh thần mọi người uể oải, tại hiện trường đã bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài.
Điềm Điềm rúc vào lòng Phương Kiều, dùngvi_pham_ban_quyen bàn tay nhỏ bé dụi dụi .
Phương Kiều cúi đầu, dịu dàng chuyện với cô bé.
nhiên, Trìnhleech_txt_ngu lách qua đám đông, hung hãn xông tới.
Bên tai Phương Kiều nghe thấy tiếng gió rít gào, cô cảm thấy có gì đó ổn, chợt ngẩng đầu lên thì thấy Á Quân với gương mặt tợn đang hung hăng , đá về phía bụng mình.
Kèm theo tiếng kêu thảng thốt nhữngbot_an_cap người xung quanh, Phương kinh hoàng mở to mắt.
Quá gần, không thể tránh kịp rồi
Thời dường như ngưng đọng tại khoảnhvi_pham_ban_quyen khắc .
phútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy, tâmbot_an_cap trí Phương Kiều lướt biết bao suy .
Cô tuyệt vọng tự hỏivi_pham_ban_quyen, sao trời hành hạ cô như vậy? Nếu nhất định cô mất đi tất cả, thì sao cho cô cơ hội trọng sinh này gì? Để cô nhen nhóm vọng rồi khiến vọng ấy tanvi_pham_ban_quyen thành khói sao?
Hàng mi cô khẽ run rẩy, những trong suốt lăn dài từ khóe mắt.
Đúngleech_txt_ngu lúc đó, từ xa truyền đến một tiếng xé gió, vật gì lao đi với tốc cực nhanh màleech_txt_ngu không thể thấy rõ, bắn trúng ngay chânbot_an_cap của Á Quân khi hắnbot_an_cap đang hành ác.
Á Quân thét lên một tiếng thảm thiết, người mất thăng , nhào xuống tư thế vặn vẹo.
Cơn đau dự tínhbot_an_cap không ập đến, ngược lại kẻ thủ ác lại chổng vó, Phương Kiều vừaleech_txt_ngu mừng khôn , vừa vộileech_txt_ngu vàng dắt Điềm Điềm lùi lại sau đến nơi an toàn.
Vương Xuân Hoa cũng dangvi_pham_ban_quyen tay che chở chặt chẽ phía trước Phương Kiều.
Ávi_pham_ban_quyen Quân nén đau thấu xương ở cổ chân, bò dậy từ mặt đất, giận nhìn quanh quất, đôi hung như muốn phun ra lửa: Ai?
Thằng đánh sau lưng ? giỏi thì bước đây!
người xung đưa mắt nhìn nhau, loạt lùi .
Giữa lúc đó, từbot_an_cap phía rìa đám truyền một giọng nam thấp.
tôi!
Tuy người tới chỉ nói ngắn gọn hai chữ, nhưng lại lộ rõ vẻ sắc lạnh, xông vào như sấm rềnbot_an_cap, khiến nhĩ của tất nhữngbot_an_cap người có mặt đều ù !
Đây tuyệt không là lời nói quá lời, bởi Trình Bách Đông đã trải qua hai kiếp, tuy linh lực không mang theobot_an_cap được, nhưng tinh lực lại phi thường. cần anh muốn, giọng nói của có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuyên thấu vào biển thức của bất kỳ ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tiếp đối thoại với linh hồn !
Mọi người theo bản nhường đường Trình Bách .
Không đông che chắn, Á lập tức nhìn thấy kẻ chủ mưu khiến mình ngã nhào.
Trình Trình Bách Đông?
phải nó đã chết sao?
Ábot_an_cap Quân lập tức hoảng loạn, đôibot_an_cap môi không tự chủleech_txt_ngu được mà run bần bật.
Hắn lắp bắp một hồi rồi gào lên: Mày là người hay ma!?
Vẻ mặt tợn kiêu ngạo vẫn còn treoleech_txt_ngu trên mặt, trông như hề.
Trìnhleech_txt_ngu Bách Đông thèm ýleech_txt_ngu đến hắn, dù saobot_an_cap cũng có bao nhiêu người nhìn, ngõ còn có xe Jeep chặn , hắn không chạy thoát được.
Vì thế, ngay lập tức, Trình Bách Đôngleech_txt_ngu về phía người con gái mà anh luôn thương nhớ khôn nguôi.
Vợ củavi_pham_ban_quyen anh
Lúc anh đi, bụng cô vẫn còn bằng phẳng, khi về, bụng cô đã nhô cao, bên trong là con củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ.
Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kiều, anh đã rồi.
Anh từng , từng bướcbot_an_cap tiến về phía Phương Kiều.
Kiều cảm như mình đang , nếu , cô có thể thấy Trình Bách Đông sống về?
to mắt, muốn nhìn thật , nhưng tầm nhìn lại càng lúc càng mờ mịt.
Là anh ?
Là anh.
Người đàn ông cao lớn bước đến mặt cô, nhàng ôm lấy côbot_an_cap vào lòng.
Thật là anh sao? Phương Kiều không dámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắn, hỏi dồn.
Thật là anh.
Bàn tay ấm áp lên gáyleech_txt_ngu , đến từng đợt hơi ấm, Phương Kiều cảm nhậnvi_pham_ban_quyen được đôi môi mềm mại của người đàn đặt lên thái dương mình.
Kiều Kiều, xin lỗi, anh về muộn rồi.
Giọngvi_pham_ban_quyen nói quen thuộc vang lênleech_txt_ngu bên , nước mắt trào ra không kìm nén nổi, Phươngbot_an_cap Kiều đấm vào lồng ngựcleech_txt_ngu Trình Đông, cuốileech_txt_ngu cùng không nhịn mà khóc nấc lên.
Sao sao bây giờ anh mới về chứ!
Em và con chút nữa bị bọn hiếp đến chết rồi!
Là anh không tốt. Gương mặtbot_an_cap kiên nghị của Trình Bách thoáng hiện xúc động, anh dõng dạc tuyên bố: Anh sẽ không bao giờ để bất cứ ai bắt nạt em nữa!
Sau cái ôm ngắn , Trình Bách nhẹ buông Phương Kiều ra, sang đối diện với Vương , rồi quỳbot_an_cap sụp trước mặt bà, dập đầu một cái.
Bà nội, đứa bất này khiến bà phải lo lắng rồi.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay