THẦN Y XUYÊN VỀ THẬP NIÊN 70 BỊ MẮNG CHỬA HOANG CHỒNG QUÂN NHÂN VỀ LÀNG VẢ MẶT NHÀ MẸ ĐẺ

THẦN Y XUYÊN VỀ THẬP NIÊN 70 BỊ MẮNG CHỬA HOANG CHỒNG QUÂN NHÂN VỀ LÀNG VẢ MẶT NHÀ MẸ ĐẺ

Tống Uyển Story full 09/08/2026 265 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

THẦN Y XUYÊN VỀ THẬP NIÊN 70 BỊ MẮNG CHỬA HOANG CHỒNG QUÂN NHÂN VỀ LÀNG VẢ MẶT NHÀ MẸ ĐẺ

Vừa đang hưởng nhàn nhã làm người thừa kế một gia tộc y học thế kỷ 21, tôi bỗng tỉnh dậy và nhận ra mình xuyên không về năm 1977! Người đồng hành trong đêm định mệnh ấy lại là một thanh niên tri thức điên khùng bị cả làng ghét bỏ và hắt hủi. Nhưng khoan đã… tiếng máy của chiếc Jeep quân sự vừa vòng vào đại đội Hòa Bình hôm nay bắt nguồn từ đâu?

Tiếng đập cửa “Rầm rầm rầm!” dồn dập, đi kèm với giọng chửi bới choáng tai của người mẹ ruột trọng nam khinh nữ xé toạc màn sương sớm. Những lời xì xào của đời đời miệng lưỡi rát như muối xát khi Thẩm Dư Hoan phải gánh chịu danh hiệu “chưa cưới đã chửa”, một mình nuôi con suốt bốn năm trời.

Thế nhưng, mọi âm thanh ồn ào đột ngột im bặt bởi tiếng gầm rú của chiếc xe hơi tiến vào thôn quê nghèo. Người xuống xe không phải tên “Tạ Phong Tử” lôi thôi lếch thếch ngày ấy, mà là Đoàn trưởng Tạ Đình Xuyên rạng rỡ trong bộ quân phục sắc sảo! Hóa ra, lớp vỏ bọc kẻ điên dại năm xưa chỉ là cách để anh nằm vùng truy bắt đặc vụ địch. Nay sóng gió qua đi, vị thủ trưởng mang theo khí thế áp bức tung cú chốt bằng giọng trầm thấp, bá đạo: “Tôi đến là muốn kết hôn với cô, hy vọng cô có thể cho tôi một cơ hội để bù đắp.”

Tại sao bạn tuyệt đối không thể bỏ qua bộ Audio này?

⚔️ Vật lộn căng thẳng, plot twist gãy cổ: Dàn dân làng hóng hớt và những bà thím lắm lời “quay xe” khét lẹt khi thân phận anh hùng quân đội của nam chính được hé lộ. Đặc biệt, màn bảo vệ em gái cực gắt của gia đình anh hai Thẩm Dư Minh – vung cuốc đòi liều mạng với cả thủ trưởng – chắc chắn sẽ khiến bạn vừa ấm lòng vừa cười bò.

👶 Manh bảo não to, cưng xỉu up xỉu down: Bé Tiểu Dương tuy còn ít tuổi nhưng cực kỳ hiểu chuyện, sẵn sàng “combat” bảo vệ mẹ, thẳng thừng mắng bố ruột là “người xấu”. Đỉnh điểm là pha rủ rê đồng chí công an đi cùng nam chính làm… cha dượng, khiến vị Đoàn trưởng lạnh lùng cũng phải “đứng hình”!

✨ Combo Xuyên không + Y thuật siêu bánh cuốn: Nữ chính không hề bánh bèo vô dụng; cô là truyền nhân y học hiện đại nắm giữ “Thần y bí thuật”. Một tay tự lập nuôi con chuẩn mẫu phụ nữ hiện đại giữa bối cảnh thập niên 70. Kết hợp cùng nam chính quân nhân cường tráng, cam kết mang đến những màn rải “cơm tró” ngọt sâu răng!

🎧 Đeo tai nghe vào, vặn mức âm lượng hoàn hảo nhất để đắm chìm vào chất giọng truyền cảm đầy nội lực. Bấm PLAY ngay bộ truyện audio ngôn tình thập niên bùng nổ này trên tfullaudio.org để hóng xem vị Thủ trưởng bá đạo sẽ xài chiêu gì để “cưa” lại cô vợ xinh đẹp và thu phục cậu con trai “trời đánh” nhé! 👇

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
THẦN Y XUYÊN VỀ THẬP NIÊN 70 BỊ MẮNG CHỬA HOANG CHỒNG QUÂN NHÂN VỀ LÀNG VẢ MẶT NHÀ MẸ ĐẺ cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

“Rầm rầm rầm!”
“Thẩm Dư Hoan, dậy ngay cho tao! Giữa ngày ban mà còn ngủ nghê, sao lại có đứa lười chảy thây thế này? Con gái nhà ai làng lười như mày khôngbot_an_cap? Thật chẳng biết hổ! Dậy! Dậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngay!”
“Rầm rầm rầm!”
Thẩm Dư Hoan ngủ mơ màng tiếng đập cửa dồn và giọng nói chói tai làm cho bừng tỉnh.
Cô mất ngủ hai ngày nay, chiều vừa làm xongbot_an_cap nhà, khó khăn mới chợp mắtbot_an_cap một lúc để bù giấc, ai mà thù oán lớn thế? Cứ nhất quyếtbot_an_cap phải gọi cô dậy cho bằng được?
Thẩm Dư Hoan ôm đầu ngồi dậy, bộleech_txt_ngu não đang cuối cùng cũng nhận ra giọng nói ngoài cửa là của .
Mẹ cô.
Chính xác mà nói, mẹ của cơ này!
Thẩm Dư Hoan sa sầm , đột ngột giật phắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa ra.
Mã Chiêuvi_pham_ban_quyen Đệ đứng ngoài không đề phòng cô bỗng nhiên mở cửa, bàn đang đập hụtbot_an_cap hẫng khiến người đổ nhào về phía trước, may mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phụ đứng phía sau kịp thời đỡ lấy bà.
Sau vững, Mã Chiêu Đệ sợ hãi mắng mỏ: “Con ranh kia, mày cố ý đúng khôngbot_an_cap? muốn làm tao ngã chết hả?”
“Chẳng phải mẹ con mở cửa ?” Hoan ngáp một cái, đánh đôi vợ chồng ngoài cửa: “Lạ thật đấy, hôm nay hai người lại rảnh từ thành phố về đây à?”
“Hoan Hoanvi_pham_ban_quyen” Thẩm phụ nhíu mày, không hài lòng với thái độleech_txt_ngu củavi_pham_ban_quyen cô.
“Cái điệubot_an_cap bộ của mày cứ thể tao nên ấy,” Mã Chiêu Đệ đầy vẻ chịu: “ đừng quên, đâybot_an_cap của tao! Không phải nhà của mày! Loại con con lứa như mày mà còn dám quản chuyện mẹ có về hay không à!”
bot_an_cap Chiêu tên gốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là Mã Chiêu Đệ, tênvi_pham_ban_quyen thôi cũng biết sinh ra gia đình trọngbot_an_cap namvi_pham_ban_quyen khinh nữ, và sau khi hôn sinh con, taleech_txt_ngu cũng trở một người mẹ trọng khinh nữ hình.
mắt bà ta, đứa con gái Thẩm Dưleech_txt_ngu Hoan này không là người nhà, mà là nước sớm muộn gì cũng phải hắt đi.
Thẩm Dư Hoan: “Đây là của nội! Trước mất ông đã rõ ràng rồi, căn nhà này để cho con và anh ! Đây đương nhiênbot_an_cap là nhà của con.”
Đệbot_an_cap tức điên. Sớm loại hàng lỗ vốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này có làm bà ta tức đến thế này, lúcleech_txt_ngu nó mới đẻ ra bà đã chết xong!
“Mày lão già đó thực muốn để nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại cho mày chắc?” Mã Chiêu Đệ chán nói:
“Nếu không phải tại mày không giữ thân, chưa cưới đã chửa, làmbot_an_cap mất mặt môn, lại còn làm bộ thanhvi_pham_ban_quyen , aibot_an_cap cũngleech_txt_ngu không trúng, lão già thấy mày đáng thương mày tưởng ông ấy cho mày ở ?”
“Căn nhà này vốn dĩbot_an_cap ông ấy định để lại cho cả mày, liên quan gì đến hàng vốnvi_pham_ban_quyen như mày? Sao mày mặt dày thế hảvi_pham_ban_quyen?”
Mỗi lần Mã Đệ về là lại lôi chuyện Thẩm Dưbot_an_cap Hoan không chồng mà ra đay nghiến. Trong chuyệnvi_pham_ban_quyen này, độc hơn thế bà ta cũng đã nói qua, Thẩm Dư Hoan nghe đến mức chai lì rồi.
vốn người đại , cô vốn người kế của mộtleech_txt_ngu gia tộc học ở kỷleech_txt_ngu , trong lúcleech_txt_ngu cứu thì gặp nạn qua đời.
Vì say mê nghiên cứu y , lại thêm việc nổi tiếng từ sớm, lâu sống dưới ánh đèn nên cô chưa từng yêu đương. Nuối tiếc lớn nhất khi chết là chưa được tậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hưởng niềm vui nguyên thủy của con người.
Kết quả là, khi mở mắt nữa, thấyvi_pham_ban_quyen người đàn ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có diện mạo vóc dáng kỳ đúng mình đang trên giường mình.
Cô còn ông trời nể tình cô cứu người, trướcvi_pham_ban_quyen ban cho một tâm vẹn tròn.
Sáng hôm sau tỉnh , cô mới phát đó không phải là phần thưởng của ông trời, mà là côleech_txt_ngu đã xuyên không rồi! Xuyên không về một không gian song song vào 1977.
bỏ chạy. Hai tháng sau, cô mang thai. tháng sau, sinh con trai chưa kết hônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Dù khi đóleech_txt_ngu mười năm biến động sắp trôi qua, nhưngleech_txt_ngu việc đã chửa vẫn là một vết lớn, lời lăng mạ sỉ vả gần như dìm chết cô.
Trong hoàn cảnh đóleech_txt_ngu, những kẻ sẵn sàng cưới Thẩm Dư Hoan là hạng người gì thì có thể đoánleech_txt_ngu , tất nhiên là cô không chịu gả rồi.
Thẩm gia thương yêu Thẩm Dư Hoan, trước khi lâm chung đã giaobot_an_cap nửa quyền sử dụng căn nhà này cho cô.
Nhưng trong mắt Mã Chiêu Đệ, căn nhà này là của con traivi_pham_ban_quyen lớn! Tệ cũng là cả với thứ , chẳng có phầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì cho đứa con gái như Thẩm Dư Hoan cả.
Thẩm Dư Hoan thấy nực : “Dù sao thì nội cũng đã cho con nhà rồi, mẹbot_an_cap không , anh cả lại . Sao ? Mẹ không đồng ý à? Hay là xuống kia tranh luận với ông nộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một phen?”
Đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là đang rủa sả bà ta sao? Mã Chiêu Đệ tức run người.
Bà chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từng thấy đứavi_pham_ban_quyen hàng vốn nào trong làng dám ăn mẹ ruột như thế, bà
“Thôi được rồi, A Đệ,” phụ kéo tay áo Mã Chiêu Đệ: “Bà đừng quên mục đích chúng ta về đây nay.”
Dư Hoan liếc nhìn một cái. Đôi vợ chồng này sinh đượcvi_pham_ban_quyen hai một gái, cô làvi_pham_ban_quyen út, trên có hai anhleech_txt_ngu , cả là Dư Tài, anh hai là Thẩm Dư Minhbot_an_cap.
Trong đứa trẻ, cô là đứa bị ghét bỏ nhất, anh hai Thẩm Dư Minh bị phớt lờ nhất, chỉ có anh cảvi_pham_ban_quyen Thẩm Tài mới bối trong lòng tay cha mẹ.
Tất nhiên, Dư Tài cũng không phụ sựbot_an_cap kỳ vọng, đẹp vừa thông minh, học xong cấp ba còn được tiến cử đi học đại học Công Nông Binh.
Saubot_an_cap khi tốt nghiệp về, anh ta làm giáo viên tại trường ba trên huyện, lấy cô vợ phố, được một cậu con trainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Đơn vị phân nhàbot_an_cap, anh ta còn đón cả cha lên thành phố hưởng phúc.
Thẩm phụ, Thẩm mẫu lấy Dư Tài làm niềm kiêu , lại vì ở đứa con bôi tro trát trấu vào mặt cô nên họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất ít khivi_pham_ban_quyen quay về.
Hôm nay hiếm trở về này, không thể nào không mục đích.
Thẩm Dư Hoan tựa vào cửa, chờ họ nói ra ý định của mình.
“Mày lại cóleech_txt_ngu độ gì thế hả?” Mã Chiêu Đệ vừa dịu mặt lại, nhìn thấy thái độ đáng ăn đòn của cô, cơn giận vừa nén xuống lại bùng lên.
“Có chuyện gì thì nói nhanh đi,” Thẩm Dư Hoan có chút thiếu kiên nhẫn: “Không nói thì con không đâu.” Buồn ngủ chết đi đượcleech_txt_ngu.
“Được rồi, được rồi,” Thẩm đóng vai người hòaleech_txt_ngu giải: “Hoan , lần này chúng ta về muốn hỏi , cha của Tiểuleech_txt_ngu là tay thanh niên tri năm đó làng mình, Tạ Tửbot_an_cap không?”
Thẩm Hoan .
Đêm đó khi tỉnh dậy, nhân người đàn ông kiavi_pham_ban_quyen chưa tỉnh đã bỏ chạy, đó mới nhớ ra đó là mộtleech_txt_ngu thanh niên trivi_pham_ban_quyen thức trong làng, ngườibot_an_cap ta thường gọi làbot_an_cap “Tạbot_an_cap Phong Tử”.
Tạ Phong Tử không phải là kẻ điên thật, chỉ là vang xa nên gọi là kẻ điên. tính tình hắn cô độc, thônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , lại vừa tự ti vừaleech_txt_ngu khiếp nhược, ngoài lúc làm ra thì trốn trong phòng mình.
Nhưng đừng tính cách mà tưởng dễ bắt nạt, thực tế hắn hung dữ cùng. Kẻ nào dám không điều mà chọc vào hắn, hắn có thể nói mà đánh cho trận nhừ tử sống chết mặc bay.
đêm đó, hắnvi_pham_ban_quyen nhanh chóng quay về thành phố. Thanh niên tri thức đến từ mọi miền nước, cô cứ ngỡ mình và Tạ Phong Tử sẽ không bao giờ gặp lại .
Sao hai người già này đột nhiênbot_an_cap nhắc đến hắn? Còn trực tiếp hỏi cô Tạ Phong có phải là cha đẻ của Tiểu Dương khônghọ rồi sao?
“Khôngleech_txt_ngu” Thẩm Dư Hoan định phủ nhận.
“Không cái gìbot_an_cap mà không? còn muốn dối à!” Mã Chiêu cắt ngang lời cô: “Cái thằng”
Thẩm mẫu địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thốt raleech_txt_ngu hai chữ con hoang, nhưng chợt nhớ mỗi lần bà gọi Thẩm Tiểu Dương như Thẩm Dư đều sẽ phát điên, nên vội đổi miệng: Tiểu với tên điên đó cứ đúc từ một ra, con con còn có thể giấu lòi đuôi được ?
Ta nói cho con biết, ta đã lạc được với Tạ Phong , nói cho nó về sự tồn tại của Tiểu Dương rồi. Hiện giờ đang trên đường tới đây, chắc ngày nữa là đến thôi. Con sinh traivi_pham_ban_quyen cho nó, sống là của nó, chết làbot_an_cap ma nhà nóleech_txt_ngu, chờ nó tới rồi con cuốn theo nó ! Đừng có ở đây mà trát trấu mặt gia này nữa!
Thẩm Hoan như bị sét đánh ngang tai: Mẹ nói cáileech_txt_ngu gì?
họ không chỉvi_pham_ban_quyen biết cha Tiểu Dương là ai, mà còn gọi ta đến ?
Thẩm tưởngbot_an_cap cô không muốn theo Tạ Phong Tử, liền lớn tiếng nhiếc:
Thẩm Dư Hoan, sao ích kỷ vậy? Mấy năm nay, việc chưa cưới đã chửa đã khiến cái nhà này mất mặtbot_an_cap nhường nào? Bị người ta đàm tiếu bao lời ra tiếng vào? Anh cả dâu của con cũng vì con mà không còn mũi nào về làng, nói xem con có biết xấu hổ ? không đi theo ông đó, chẳng lẽ còn liên lụy chúng tavi_pham_ban_quyen cả đời sao?
Anh hai con là đồ ngốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bị người ta nói nói vào bao lần không con đi, vợ con mình còn nuôi không nổi mà vẫn nuôi con và đứa con trai đó của con!
Nếu con còn thì mặt dày bám lấy cái nhà !
Trong đầu Thẩm Dư Hoan lúc này chỉ quẩn quanh câu tên đó sắp tới rồi, tâm trí rối bời, căn bản không nghe lọt tai những Thẩm mẫu đang .
Lúcleech_txt_ngu này, từ ngoài truyền vào giọng nói của anh : Mẹ, mẹ lại nhăng nói cuội với Hoan Hoan thế?
Thẩm Dư Minh chạy vào kéo Thẩm mẫu ra, giận dữ nói: là mẹ củabot_an_cap Hoan Hoan, mẹ có thểvi_pham_ban_quyen nói với em ấy những lời như vậy? Những chuyện xảy ra em ấy, bộ em ấy muốn chắc? Mẹ khôngbot_an_cap xót ấy thôi, cònvi_pham_ban_quyen xát muối vào vết thương của em ấy nữa! Có ai làm mẹleech_txt_ngu như bà không? Cha, cha cũng chẳng thèm cản mẹ lại!
Tôi, tôi Thẩm phụ tỏ vẻ lúng túng: Mẹ nói hơi khó nghe thật, nhưng cũng là vì tốt cho Hoan Hoan
Thẩm mẫu nhìn đứavi_pham_ban_quyen con trai út hận sắtvi_pham_ban_quyen không thành .
Bà làm vậy là ai? phải là vì nó sao! Vậy mà nó lại quaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngược chất bà! là đồ ngốc!
A Minh, con bớt bảo vệ nó đi. Con bảo vệ , có nghĩ cho con không? Không hề! mẹ khuyên một , cái đồ vô ơn này không đáng đâu! Tạ Phongvi_pham_ban_quyen Tử đến, con mau chóng bảo nó đibot_an_cap theo Tạ Phong Tử đi! Đừng để nó kéo chân con thêm nữa!
Thẩm mẫu lại nhìn phía Lâm Trân Trân vừa vác cuốc trở về: Vợ Hai, con thấy có đúng không?
Anh Hai là anh ruột của Thẩm Dư Hoan nên không nỡnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đuổi cô đi, nhưng vợ anh Hai chỉ là chị , lẽ nào lại chịuleech_txt_ngu đựng được việc cô em chồng dắt theo một riêng ở nhà ăn bám?
Lâm Trân Trân đặt cuốc xuống, cười hì tiếng: Mẹ, con không phải làleech_txt_ngu người nhẫn tâm như vậy đâu. Tuy Hoan Hoan không có quan hệ huyết với , nhưng cô là em gái của chồng con, cũng là em gái của con, là của các con , là người nhà của ! Nhà mãi mãi là nhà của cô ấy, ấy muốn ở bao lâu thìleech_txt_ngu ở bấy nhiêu!
Lời này ràngbot_an_capvi_pham_ban_quyen đang châm chọcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thẩm mẫu tâm, ngay cả con gái của mình cũng đuổi đi.
Thẩm mẫu tức runvi_pham_ban_quyen .
Lâm Trân Trân này đầu óc bị vào nước rồi sao? Bàleech_txt_ngu nhẫn tâm chẳng cũng là nhà này của bọn họ sao? Thẩm Hoan là cái đồ lỗ vốn, sao bọn lại không hiểu ?
Thẩm Dưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Minh lúc này mới phản ứng lại: Mẹ? Mẹ nói Tạ Phong Tử là ý gì? Tại sao Hoan Hoan lại phải đi Tử?
Còn có thể là ai nữa? Chính là cái thằng đã dan díu với nó bốn năm trước đấy! tức tối nói:
Các connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫnleech_txt_ngu chưa biết đâu nhỉ? Người đàn ông mà mấy năm trước nó không biếtleech_txt_ngu xấu hổ dan díu khôngvi_pham_ban_quyen phải ai khác, mà chính là Phong Tử, thanh niên tri thức đến đại chúng ta mấy nămvi_pham_ban_quyen trước!
Minh và Trân Trân sững sờ nhìn Thẩm Dư Hoan.
sao thì người ta cũng đã gọi tới rồi, đến lúc đó nó có muốn hay , Thẩm mẫu buông lời cay nghiệt: phải đivi_pham_ban_quyen theo ngườileech_txt_ngu cho khuất mắt tôi, đừng có ởbot_an_cap lại nhà này trobot_an_cap trát trấu nữa! Đây không phải là của nóleech_txt_ngu! Không nổi nó !
Kể từ lúc Thẩm nói người ông dan díu với Thẩm Dư Hoan mấy năm trước làvi_pham_ban_quyen Tạ , sắc Thẩm Dư Minh đã trở nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net unội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ám, nhưng anh vẫn kìm nén không chất vấn em gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước mặt cha .
Ngay khi Thẩm Thẩm mẫu vừa rời đi, anh đã không được nữabot_an_cap, vỗ mạnh một xuống bàn ăn: Là cưỡng ép em đúng ?
Thẩm Dư Hoan khôngleech_txt_ngu ngờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại kích động như vậy, nảy mình.
Thôileech_txt_ngu nào, anh đừng động , bình tĩnh đã, để Hoan Hoan nói cho rõ. Lâm Trân Trân vội vàngbot_an_cap tiếng, nắm lấy tay Thẩm Hoan, trách móc Thẩm Minh.
Năm đó khi Thẩm Dư Hoan mang lúc chưaleech_txt_ngu cưới, cô vẫn luôn kín tiếng về cha , chỉ thích rằng mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không bị cưỡng ép, nhưng anh haivi_pham_ban_quyen và chị đều không tinbot_an_cap.
Cô là một cô , cũng hạng ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lăng nhăng , đó lại không yêu đương với ai, nếu không bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cưỡngleech_txt_ngu ép thì làm sao có thể độtleech_txt_ngu nhiên mang thaivi_pham_ban_quyen được? Chẳng lẽ cô lại tự nguyện sao?
Thẩm Dư Hoan bất lực, nhưng cũng không thể làm trái sự thật mà đổ oan cho người khác: Tạ Phong Tử đúng là cha của Tiểu Dương, nhưng anh thực sự cưỡngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net embot_an_cap, lúc đó đúng làvi_pham_ban_quyen tự nguyện.
Đêm đó Phong Tử rõ ràng là thần trí không táo, như bị thuốc, cô động thì anh cũng thuận theo, có thể là khôngvi_pham_ban_quyen ép buộc ai, đều là tự nguyện .
Thẩmvi_pham_ban_quyen Dư Minh Lâm Trân Trân vẫn không tin.
Cái đồ súc sinh này! Thẩm Dưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net siết chặt đấmbot_an_cap, gân xanh nổi đầy trên mu . Không ai ngờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nếu Phong Tử đang trước anh lúc này, anh sẽleech_txt_ngu đánh chết ta mất.
Lâm Trân Trân cũng vậy, tức giận nói: , em đừng nóivi_pham_ban_quyen đỡ hắn nữa. Có phải cưỡng ép hay không, chúng chị tự có mắt nhìn! Emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đừng sợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và anh hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều đứng về phía !
Tính Trân tuy đanh đá nhưng hệ với Thẩm Dư Hoan rất tốt.
Những nămleech_txt_ngu qua, Thẩm Dư Hoan cũng phải là loại bám ở nhà nuôi con. Ngược lại, tuy cô ra ngoài làm việc đồng , nhưngleech_txt_ngu trước kia từng theo cụ thầy thuốcvi_pham_ban_quyen đất trong làng được y thuật. năm nay cô vẫn thường khám chữa bệnh cho mọi người, thu nhập tuy nhiều nhưng ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc nuôi bản thân và con traivi_pham_ban_quyen thì vẫn còn dư dả , phần cô cơ bản đều dùng để đỡ đần vợ chồng anh hai.
ra, cô nhà con, bên cạnh việc chăm sóc Tiểu , cô còn chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trông đứa của họ.
Nên thay nói Dư Hoan ăn bám vợ chồng Dư Minh và Lâm Trân , chi bằng là hai chồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ đang hưởng sáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ cô.
Lâm Trân Trân là biết ơn, Thẩm Dư Hoan tốt với chị, coi cô như người nhà.
Không biết khi nào Tạ Tử mới tới, sợ chỉ một mình Thẩm Dưbot_an_cap Hoan ở , nên ngày hôm Thẩm Dư Minh và Lâm Trân Trân đã rủ cô cùng ra đồng làm việc.
Trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đường đi, làng gặp bản đều phải mấy , ai đi cùng bạn còn quay sang thì to nhỏ.
Mới Thẩm Dư Hoan cùng Thẩm Dư Minh và Lâm Trân Trânbot_an_cap không thấy có gì bất thường. Kể từ khi sinh con mà khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có chồng, chỉ cô xuất trước mọi người là sẽ luôn gặp phải cảnh tượng như thế này.
Hoan Hoan!
Một giọng hiền từ từ tới. Thẩm Dư Hoan đầu nhìn, là gia đình chú thímbot_an_cap Nhị của cô. họ đều đang cầm nông cụ trên taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cũng đang chuẩn bị ra đồng làm việc.
Người tiếng là Thẩm Nhịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bà rảo bướcbot_an_cap tiến gần, cô với vẻvi_pham_ban_quyen mặt đầy lo lắng.
Thẩm Dư Hoan lên tiếng: Có chuyệnbot_an_cap gì vậy Thẩm Nhị Thẩm?
Nhị Thúc và Nhị Thẩm đều là người lương . Hiện tại họ chỉ có một mụn con trai, năm xưa có một người convi_pham_ban_quyen gái nhưng chẳng may chết yểu. Thẩm Dư Hoan vốn xỉ tuổi người chị họ , nên họ đã dồn hết dành cho gái quá cố người cô, đối đãi vô cùng tốt.
Ngày chưa cưới đã có mang, Thẩm phụ và Thẩm mẫu mắng là đồ rẻ mạt, chủ động quyến đàn ông. lại, Nhị Thúc và Thẩm chính là những ngườibot_an_cap hiếm hoi, cạnh vợ anh hai, thực lòng bot_an_cap tốt cô. Lúc cô ở cữ, Nhị Thúc Nhị Thẩm còn giết gà canh mang đến cho cô tẩm bổ. Sau khi Tiểu Dương chào , họ cũngleech_txt_ngu đối xử với thằngleech_txt_ngu bé rất mực yêu thương.
Tạ Phong Tử thực sự là cha ruột của Tiểu Dương sao? Hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắp tìm tới đây thậtvi_pham_ban_quyen à? Thẩm Thẩmleech_txt_ngu lo lắng hỏi.
Đến này Thẩm mới tại sao ánh mắt thôn mình nay lại phức tạp hơn hẳn kia. Hóa là Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phụ Thẩmbot_an_cap sợ cô chịu theo Tạ Tử, nên sau khileech_txt_ngu khỏi Thẩm gia vào ngày hôm qua, họ đã đi khắp thôn rêu rao tin tứcleech_txt_ngu Tạ Phong Tử tìm đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dư Hoan sẽ dẫn con theo hắn, dùngbot_an_cap dư luận gây ép với cô.
Đúng là một cặp cha mẹ tốtvi_pham_ban_quyen!
Thẩm cười lạnh trong lòng, đáp lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thẩm Nhị Thẩm: Vâng ạ.
Thẩm Nhị Thúc và Thẩm Nhị sờ, nói gì đó nhưng cuối cùngbot_an_cap lại thôi.
Đúng lúc này, một giọng đầyleech_txt_ngu vẻ hớt vang lên: Con bébot_an_cap Hoan, chabot_an_cap của Tiểu Phongvi_pham_ban_quyen Tử sao? Hắn sắp tìm tới đây thật à?
Có lẽ ở ngôi làng nào cũng sẽ hạng đàn bà dài lưỡi, chuyên rình mò chuyện hạvi_pham_ban_quyen. Ngườivi_pham_ban_quyen vừa chạy tới chính là mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong nhữngvi_pham_ban_quyen kẻ điều tiếng có hạngvi_pham_ban_quyen của đại đội Hòa Bình .
Tạ Phong Tử cũng sắp tìm tới rồi, chẳng còn gì phải giếmvi_pham_ban_quyen nữa.
Phải ạ. Thẩm Hoan gật .
Dân làng kinh ngạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bắt đầu thì thầm bàn tánbot_an_cap:
Hóa ra đúngleech_txt_ngu là con Tạleech_txt_ngu Phong Tử? Tôi đã bảo , nhìn kỹ thì ngũ quan thằng bé trông cũng giống Tạ Phong Tử đấy chứ!
Là con của Tạ Phong Tử thì mọi chuyện đều có thể thích được rồi. gì cô chịu nói, là tôi tôivi_pham_ban_quyen cũng chẳng dám nhận, cái tên Tạ Phong Tử đó đángvi_pham_ban_quyen sợ chết đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Mà nói đi phải nói lại, Thẩm Dư Hoan có từng yêu đương gì với Tạ Tử đâu nhỉ? Theo tôi nhớ thìbot_an_cap họ làm có qua lại đâu? Thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điểm chẳng ai dám lại Tạ Phong Tử cả.
Lời vừa , trường chìm vào im lặng mất ba giây. Vậy tại sao Thẩmbot_an_cap Dư Hoan lại mang con củaleech_txt_ngu Tạ Phong Tử được?
đây lời đồn đoán về việc Thẩm Dư Hoan cưới . đó, giả thuyết được nhiều người tin : Một đứa trẻ là con của bạn cũ của Thẩm Dư Hoan; haibot_an_cap là Thẩm Dư đã bị người ta cưỡng ép.
Hiện tại, thuyết đứa trẻ con bạn trai cũ đã bị bác bỏ, vậy thì chỉ còn lại năng thứ .
Thẩm Dư Hoan bị Tạ Phong Tử cưỡng ép sao?!
Trong thoángvi_pham_ban_quyen chốc, ánh mắt mọi người nhìn Thẩm Dưleech_txt_ngu Hoan đều theo vài phần đồng cảm. Ngay cả Bát Thẩm, kẻ hăng hái hóng chuyện nhất, cũng không còn vây quanh nữa mà lẳng lặng ra.
Người lớn ra đồng việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trẻ con nhiên cũngbot_an_cap được mang theo. Người vác đào khoai lang, lũ trẻ thì lăng đằng nhặt khoai vào sọt.
Con lớn của Thẩm Dư Minh và Trân Trân là Đào Tử nhân lúc chaleech_txt_ngu mẹbot_an_cap không chú ý, lén lút tiếp cận trai của Thẩm Dư Hoan là Tiểu Dương: Em Tiểu Dương, bắt ve chơi đi?
Trong nhà có đứa trẻ thì Đào là nghịch ngợm nhất, thường bị ăn đòn, mỗi khi định làm việc xấu gì , nó đều lôi kéo em gái ruột là hoặc là Tiểu Dương đi . Tiểu Hoa và Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dương đều rất ngoan , biệt là Thẩm Dương, bé nhỏ tuổi nhất lại có vẻ ngoài đáng yêu , được người lớn mực cưng chiều. Đào Tử cần đi cùng hai đứa nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, tuy không chắc sẽ thoát khỏi bị nhưng ít ra cũng không bị quá đau.
Cậu trắng trẻo như tạc bằng phấn cứ lầm lũi đi sau lưng Thẩm Dư Hoan nhặt khoai lang, đầu cũng không ngẩng lên, dứt khoát lắc chối anh họ: Em không đi đâu. Mẹbot_an_cap đang đào khoai, em phải giúp mẹ đào khoaivi_pham_ban_quyen!
Khoai có gì mà ? Đào Tử không kìm được đảo một cái, chẳng hiểu nổi đứa em họ xinh trai mà lạnh này sao lại bám mẹ đến thế. Nó không biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên ngoài có nhiêu bạn nhỏ nhạo nó là đứa trẻ chưa cai sữa ?
Thì em cứ muốn đào khoai đấy. Dương bĩu môi, có vẻ hơi giận vì bị anh làm .
Xì! Đào bĩu môileech_txt_ngu, ngay giây sau bị mẹ nónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tát một cái vào đầu.
Thằng ranhleech_txt_ngu này, mày cònbot_an_cap dám xì àvi_pham_ban_quyen? Tiểu Dương nhỏ hơn mày bao nhiêu mà người hiểu chuyện thếleech_txt_ngu kia, biết giúp mẹ làm việc, còn cái thằng ranh lười nhà , còn lôi kéo các em làm xấu theo, tin mẹ đánh chovi_pham_ban_quyen mày trậnvi_pham_ban_quyen không?
Lâm Trân ra tay rất nặng, chẳng hề nương nhẹ tí nào.
Da đầu Đào Tử đaubot_an_cap rát, nước mắt chực trào ra, liền vì xấu hổ: Con biết rồi!
Nói xong, cũng chẳng thèmvi_pham_ban_quyen quay vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giúp mẹ nhặt khoai màbot_an_cap bướng bỉnhvi_pham_ban_quyen bám đuôi Thẩm Dư Hoan để nhặt.
Thẩm Dư Hoan:
Đợi chị dâu đi , cô mới buồn nhìn Đào Tửleech_txt_ngu: Lại bị mẹ đánh rồi ?
Mẹ đúngvi_pham_ban_quyen là sư tử hà đông! Tử hậm hực nói.
Đào Tử? Giọng nói đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Trân Trân lại lên.
Đào Tửleech_txt_ngu lập ngậm miệng, ánh mắt đầy vẻ không phục.
vừa buồn cười vừa bất lực, cô lấy trong túi ra ba viên kẹo sữa Đại Bạch Thỏ, đưa Đào Tử một viên: Đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có suốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày chọc mẹ cháu giận nữa, không cô cũng chẳng cứu cháu đâu.
Đào Tử vốn là đứa ham ăn, tức nín khóc hớn : Cháuvi_pham_ban_quyen cảm ơn cô út!
út tốt nhất, vừa đẹp lại vừa dàng. Thẩm Tiểu Dương có thể ngoan ngoãn hiểu chuyện như thế, chắc chắn là di truyền từ út ! Sao nó không phải là con của cô út nhỉ? Ông trời thật là, lại bắt nó làm con của một người mẹ hở là đánh như thế!
Thẩm Hoan đưa thêm một viên sữa cho Tiểu Hoa, viên cuối cùng cô quay nhìn con trai mình. Nhìn đôi tay chân ngắn con trai chăm chỉ việc, dáng vẻ túc ấy sự khiến tráinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tim người mẹ tanleech_txt_ngu chảy. Cô nựng nịu nói: cưng nhà mìnhleech_txt_ngu quá đi mất, đã biết mẹ làm rồi, giỏivi_pham_ban_quyen quá, thưởng cho con một viên kẹo sữa Đại Bạch Thỏ nè
Dương đầu, đôi mắt to đen như hạt nho cô nhưng không nhận lấy, còn đẩy viên kẹo vềvi_pham_ban_quyen phía : Mẹ ăn trước ạ!
Dư Hoan ngẩn người.
Tiểu Dương là kết quả của một đêm tình sai lầm. Bản thân vốn là người học y, muốn bỏ đứa bé ra rất dễ dàng. Nhưng côbot_an_cap không thể làm .
Kiếp trước, ngay từ khi trở thành người kế thừa một gia tộc y học cổ . Ngoài việc làleech_txt_ngu dòng chính và có thiên phú hơn người, còn lý do quan trọng khác cô thể triệu hồi một cuốn Thần y bí thuật mà chỉ mình côbot_an_cap nhìn thấy. là thiên phú tổ truyền của gia tộc, không phải ai cũngbot_an_cap có được. Người cùng sở hữu thiên này là cụ tổ cách cô đời, có thể cô may mắn đến nhường .
Sự lợi hại của cuốn Thần y bí thuật này lời nào xiết. Nó bao mọi thức y họcbot_an_cap từ cổ chí kim, từ Đông sang Tây, bao gồm châm , xoa bóp, thảo dược, các phương cổ phương đến những tinh hoa của Tây y. Đương nhiên, điểm lợi nhất của cuốnbot_an_cap sáchleech_txt_ngu này là trínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuệ học của tương có thể thấy giải nhiều cănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bệnh nan y mà hiện y học vẫn đang bó .
nói, sở hữu cuốn này chỉ cần cử động ngón tay là có thể giết người dấu vết, hay thậm chí biến toàn nhân thành bằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cách can thiệp , hủyvi_pham_ban_quyen diệt thế giới cũng khôngleech_txt_ngu là chuyện không thể. Vì vậy, để tránh hợp đó xảy ra, người nắm giữ cuốn sách cũng chịu nhiều chế, trong đó có một điều được chủ động tước đoạt sinh mạng.
đại ở không gian này năm bảy mươi, tám mươi, mang thaileech_txt_ngu khi chưa kết hôn phải chịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bao nhiêu ánh mắt có thể hình dung được. Nhưng nếu hỏi điều khiến côbot_an_cap tự hào nhất trong cả hai kiếp người, đó chắc chắn là việc sinh ra đứa con trai này.
Bởi vì, thằng bé quá ngoan!
Những người mẹ khác khi mang thai thường rấtvi_pham_ban_quyen vất vả với ốm nghén, không ngon ngủ yên, tăng cân phù nhưng thìbot_an_cap không. Suốt thai kỳ cô ăn ngủ kỹ, lúc sinh nở cũng vô thuận , cơ bản không cảm thấy đau đớn gì thì thằng bé đã chào đời.
khi sinh ra cũng rất nhàn, bé hiếm khi quấy khóc, chỉ khi đói hay cần thay tã mới vài tiếng. thời gian, thằng bé hiểu và càng thêm ngoan ngoãn. Mọi người đều bảo, đứa trẻ này đến để báo ân! Chẳng biết có nhiêu người phải ghen với cô.
này cho Tiểu Dương mà, mẹ vẫn . Thẩm Dư Hoanleech_txt_ngu dàng nói, ăn đi!
Thấy tay hơibot_an_cap vì nhặt khoai, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vỏ kẹo rồi đưa tận miệng con: Ăn đi nào.
Con trai ngoan thìleech_txt_ngu ngoan thậtbot_an_cap, nhưng ngoan đến khiến người ta phải xót xa.
Đào Tử vẫn không ý địnhleech_txt_ngu ra ngoài chơi. Sauvi_pham_ban_quyen khi ăn xong viên kẹo sữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thỏ Trắng, nhóc sáp đến cạnh , thì thầm:
“Tiểu Dương, chẳngbot_an_cap phải người điên kia em sắp đến rồi ? Em không muốn đi xem thử ông ta trông thế nào à?”
Cứ ngỡ lầnleech_txt_ngu Thẩm Tiểu Dương cũng sẽ không đếm xỉa mình, nào cậu lại ngẩng lên, giọng nói non nớt nhưng vẻ mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vô cùng nghiêm túc: “Muốn! Phải xem thế nào?”
Đào Tử thấy có hy , lập tức nói: “Chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta có thể làng mà. Nếu ông ta tới, chắc chắn phải đi qua đầu làng thôi. Biết đâu chúng tabot_an_cap vừabot_an_cap ra đến đó ngay.”
Tiểu Dương ngừng động tác nhặt khoai lang, khoát bảo: “Đi!”
Thấy cậu sảng khoáibot_an_cap như vậy, Đào Tử rỡ quá đỗi, kéo tay cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.netvi_pham_ban_quyen đi luôn: “Đi đi đi, tiếng thôi, đừng để cọp cái nghe .”
“Anh ơi, anh , chờ em với!” Tiểu Hoa thấy anh trai và em trai đều đi mất, vội vàng đuổi theo.
Đào Tử: “Suỵt! Muốn đi đi, nhưng nhỏ tiếngbot_an_cap thôi, bị cọp thấy là anh đánh đòn đấy!”
Tửbot_an_cap chỉ vì muốn rủ Tiểu Dương ra ngoài chơi cùng nên mới nhanh trí bịa ra cái cớ này. Cậu không hề biết rằng, họ sắp sửa gặp đượcleech_txt_ngu Tạ Tử thật.
Một chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xe Jeep đang chuyển trên con đường núi gập ghềnh, địa hình hiểm khiến người ngồivi_pham_ban_quyen trong không ngừng bị xóc nảy, ngả. Người lái phải tập cao , chỉ sợ một chút sơ sẩy sẽ lao xuống sườn núi.
“Hay là để tôi lái cho?” đànbot_an_cap ông ở ghế phụ nhíu mày nói.
Triệu Húc Vĩ nghe vậy bật cười vì tức: “Sợ tôi láinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống vực à? Tay của tôi thế sao? Khiến cậu không yên tâm đến vậy à? Cậu nghĩ tay nghề mình giỏi là oai lắm chắc? Tôi nói cho cậu biết, cái con đường nát này thì dù của cậu có tốt đâu cũng chẳng thể nào lái được.”
Người đàn ông ghế phụ nghe vậy cũng không miễn cưỡng nữa: “Vậy thì trung láinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xe đivi_pham_ban_quyen!”
rồi! Tóm lại vẫn tin tưởng anh ta chứ gì.
“Mà , chỗvi_pham_ban_quyen này hẻo lánh quá đấybot_an_cap. Tôi được điều về một năm rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà còn không biết có nơi như thế này.” Triệu Húc Vĩ nói, “Hồi đó cậu làm thanh niên tri thức, sao lại phân đến đây ồ, phải.”
Anh ta chợt phản ứng lại: “Không bị phânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến đây nào, mà là đám vụ địch kia lại nơi hẻo lánh như thế này chứ?”
Người đàn ông ngồi ghế phụ đáp: “Chúng những chuyện mờ ám, không tìm nơi hẻo lánh saobot_an_cap được?”
“Cũng đúng.” Triệu Húc Vĩ gật , liếc mắt nhìn người đàn ông bên cạnh một cái rồi ngập ngừng: “Chỉ là khổ cho cậu, để bắt tên đặc vụ đó mà phải thâm nhập vào đội Bình làm thanh niên tri . Cửu tử nhất mới hoàn thành nhiệm , ai ngờ lại bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lũ giặc đó thuốcvi_pham_ban_quyen, rồi một cô gái Cô gái đó còn sinh hạ một đứa con”
Tạ Phong Tử, hay chínhleech_txt_ngu là Tạ Đình Xuyên, , không lên tiếng.
“Anh Xuyên, giờ tính nào?” Triệu Húc Vĩ không cam lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi tiếp.
Anh là đồng độinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũ của Tạ Đình Xuyên, sau phụcleech_txt_ngu viên vào một thì được phân về cục công an thành phố. Hôm nay đi cùng Tạ Đìnhvi_pham_ban_quyen , một là vì Tạ Đìnhbot_an_cap nhờ anh ta đưa đi; hai là do trên giao vụ, nhờ anh ta trợ hòa giải giữa Đình Xuyên cô gái kia.
Tạ ngước mắt: “Đã có con rồi, còn có thể tính thế nào nữa?”
“Cậu định gái đó àvi_pham_ban_quyen?” Triệu Húc Vĩ lên, “Hai người không xứng đôi chútleech_txt_ngu nào!”
Chưa đến gia tộc họ Tạ hiển háchleech_txt_ngu đứng sau lưng Tạ Đình Xuyên, riêng bản thânbot_an_cap anh, mới mươi tám tuổi đã một trung đoàn trưởng, tiền đồ vô cùng lạnvi_pham_ban_quyen. Với tư cách là vợ của anh, nếu không phải xuất thân từ gia đình danh giá thì ít nhất cũng thư khuêbot_an_cap các, nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , biết điều, giỏi nước đảm việc nhà chứ?
Cô gái tên Thẩm Dư Hoanbot_an_cap kia xuất thân nông , nghe nói tổ tiênleech_txt_ngu mấy đời đều là bần nông, sốngvi_pham_ban_quyen bằng nghề làm ruộng. Gia đình như vậy, e là đến việc học cũng chẳng lo nổi Hai người như , làm sao mà ?
Thần sắc Tạ Đình Xuyên không đổi: “Chuyện đóvi_pham_ban_quyen có mộtleech_txt_ngu phần trách nhiệm . Cô sinh con, một mình nuôi nấng trẻ khônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , giờ mẹ cô ấy gửi yêu cầu tôi phải chịu trách nhiệm, chẳng lẽ cậuleech_txt_ngu muốn làm kẻleech_txt_ngu lòng dạ thú sao?”
“Cậu” Triệu Húc Vĩ muốn nói chuyện này phải lỗi Tạ Đìnhleech_txt_ngu Xuyên, cũng chỉ là nạn nhân bị ép buộc. Nếu anh không muốn, tổ chức chắc chắn sẽ không cưỡng ép.
Hơn nữa, với thân phận, địa vị và bối gia đình của anh, từ chối hôn này không phải là gì. Với tư đồng đội kiêm bạn tốt, anh không hy vọng bạn mình cưới một vợ không tương xứng như vậy.
Thế nhưng, là một người có lương , ta không thể thốt ra bảo bạn mình đừng chịu trách nhiệm.
Tạ Đình Xuyên vôleech_txt_ngu tội, nhưng cô gái nông thôn kiavi_pham_ban_quyen lại càng tội hơnvi_pham_ban_quyen. Bị hủy hoại danh tiết rồi lại sinhvi_pham_ban_quyen con, những năm qualeech_txt_ngu chắc hẳn cô đãleech_txt_ngu sống vô cùng gian khổ. Dẫu có thể đền bằng những cách khác, nhưng sao có thể tốt bằng việc Tạ Đình Xuyên trực tiếp cưới côbot_an_cap ấy?
“Mà sao đi lâu thế nhỉ?” Triệubot_an_cap Vĩ chuyển chủ đề.
Tạ Xuyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhắm mắt: “ .”
nhớ của tốt như vậy, lại còn ở đây nửa nămbot_an_cap, sao có thể quên nhanh thế ? Mau nói đi!”
Lúc này Tạ Đình Xuyên mới mở mắt nhìn ra ngoài: “Rẽ ở phía trước là tới.”
Chiếc quẹo qua mộtleech_txt_ngu khúc quanh, tầmvi_pham_ban_quyen nhìn lập tức mởbot_an_cap rộng, vườn làng mạc hiện ra xanh mướt. Triệu Húc Vĩvi_pham_ban_quyen nhìn Tạ Đình với vẻ thưởng, trí nhớ của cậu nhóc này vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt như ngày nào bao nhiêu năm trôi qua.
Nghĩ đếnvi_pham_ban_quyen đây, anh ta lại càng thấy tiếc . Với bộ não và can đảm của Đình Xuyên, lai bot_an_cap là một con đường bằng phẳng. Kết đúng tạo hóa trêu . cô gái kia đừngleech_txt_ngu quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khó coi.
“Đến đại đội Hòa Bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cậu nhớ nhà cô gái đó đi nào ?”
“Không biết.”
Lần Húc không hỏi tại saovi_pham_ban_quyen anh lại không biết đườngleech_txt_ngu đến nhà cô gái đóvi_pham_ban_quyen nữa. Trước khi mẹbot_an_cap củabot_an_cap cô gái ấy gửi thư đến, anh hoàn không biết cô này ai, làm được nhà ấy ở đâu.
ta vô lăng: “Lát nữa tìm dân đó mà hỏileech_txt_ngu.”
Tạ Đìnhvi_pham_ban_quyen đầu, ngước mắt lên đúng lúc thấy phía trước có mấy trẻleech_txt_ngu đang nô đùabot_an_cap: “Phía trước có mấy đứa bé, hỏi chúng đi.”
“Được!”
Thẩm Tiểu Hoa, mau lại cho anh! Bên cạnh thửa ruộng ven , Đào Tử vừa tìm kiếm trong bụi cỏ vừa bực bội nói.
Rõ ràng là cậu bé thấy trước, kết quả em gái nhanh nướp mất.
Hoa đương nhiênleech_txt_ngu không trả, con ôm chặt chiếcbot_an_cap tre nhỏbot_an_cap để đề phòng bị anh trai cướp lại: Của ! Của em! Tiểu Dương, cậu nói xem có đúng không?
Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dương mới không thèm nói là của đâu! Cậu ấy công nhất, Dương, cậu bảo ?
em chí chóe ầm ĩ, nhưng Tiểu Dương lại chẳng thèm đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm đến . Đôi mắt cậu bé thỉnh thoảng lại nhìn về phía làng, như đang mong đợi điều gì đó.
Đào Tử thấy thì chột dạ gãi đầu: Tiểu Dươngleech_txt_ngu, tụi mình lâubot_an_cap lắm rồi, tớnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy kẻ điên đó hôm nay chắc không tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu, cậu đừngvi_pham_ban_quyen nhìn nữa, đểbot_an_cap mai đi, mai có lẽ ông ta mới đến.
, như vậy thì ngày mai lại có thể rủ Dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ravi_pham_ban_quyen ngoài chơi .
lúc , Tiểu Hoa nhìn về mộtleech_txt_ngu hướng, đôi mắt càng lúc càng to, cuối cùng nhảy : Anh, Tiểu Dương, hai mau nhìn kìa, cái gìbot_an_cap thế kia?
Tiểu Dương và Đào Tử vô thức nhìn theo hướng tay connội dung ăn cắp từ tfullaudio.netnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Đào Tử sáng mắt lên: Là ! Là ô tô!
Anh , ô tô là cái gì ạ? Tiểu Hoa vộivi_pham_ban_quyen vàng hỏi.
Thì làvi_pham_ban_quyen ô tô ! Tử phấn khích nói, Là cái ô tô cô hayvi_pham_ban_quyen .
Cả ba đứa trẻ đều do tay Thẩm Dư Hoanbot_an_cap nuôi lớn. Dư Hoan thường thích ra vựa phế liệu tìm mấybot_an_cap cuốn truyện tranh cũ mang cho chúng xem. Lũ trẻleech_txt_ngu còn nhỏ, không biết chữ nhưng biết nhìnleech_txt_ngu hình, nào hiểu hỏi Thẩm Dư Hoan.
Cuối cùng cũng thấy được ôbot_an_cap tô trong truyềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuyết, mấy đứa trẻ cùng phấn khích, bao gồm Tiểu Dương vốn đang lơ nãy giờ.
Lũ trẻ chạy ra giữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đường, vừa kích động hào nhìn chiếc xe vô trongbot_an_cap mắt đang tiến lại gần.
Đào Tử vốn là đứa trẻ bạobot_an_cap dạn, cậu bé vừa nhảy vừa vẫy tay, cố gắng thu hút sự chú ý của chiếc xe.
Dưới ánh mắt mong chờ của banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa , chiếc xe nhanh chóng lao tới và dừng lại trước mặt chúng.
Cửa ghế láibot_an_cap mở ra trước, Triệu Húc bướcleech_txt_ngu xuống , mỉm cười hỏi: Chào mấyleech_txt_ngu nhóc, các cháu có chuyện cần giúp ?
Chú ơi! Ba đứa trẻ tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hớn hởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi: Đây là các ạ? Các chú lái đến đây sao? Đây là gì thế chú?
Triệu Húc bật cười, trẻ con đúng là ngây thơ và thẳng thắn.
Đây xe của , xe của vị chú, gọi là xe Jeep. Hôm nay đến đây giải quyết công việc.
Xe ạ, ! Ngầu quá đi! Mắt lũbot_an_cap sáng lấp lánh, vây quanh chiếc ngắm .
Vĩ tưởng chúng sẽ không nhịn mà đưa tay sờ, quả mấy đứavi_pham_ban_quyen nhỏ chỉ đibot_an_cap vòng quanh sát, cùng lắmvi_pham_ban_quyen sát lại để chovi_pham_ban_quyennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứ tuyệt nhiên hề chạmbot_an_cap tayleech_txt_ngu vào.
Anh không khỏi cảm kinh ngạcvi_pham_ban_quyen.
Mấy đứa được dạy bảo , mấy đứa cháu nhà anh bao giờ ngoan ngoãn được như thế này.
Này các cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, các cháu có muốn lên xe ngồi thử không? Triệu nảybot_an_cap ra một ý.
Muốnvi_pham_ban_quyen ! Lũ trẻ đồng thanh đáp lời.
Vậy các cháu đây, chú muốn hỏi thăm một người, nếu được chú sẽ có phần thưởng thêm Đậu xanh! Triệu Húc Vĩ đang nói nửa chừng bỗng buột miệng chửi thề một câubot_an_cap.
Tạ Xuyên ghếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phụ này cũng mở cửa bướcvi_pham_ban_quyen xuống. Vừabot_an_cap đóng cửa xe lại, nhìn thấy bóng lũ trẻ đang giật mình tiếng chửi của Triệu Húc Vĩ, anh nhíu mày: Có chuyện gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy?
Cái này cái nàyvi_pham_ban_quyen Triệu Húc Vĩ tròn mắt, nhìn Thẩm Tiểu Dương rồi nhìn Tạ Đình Xuyên, cứ thế qua nhìn lại, không tin nổi mà : Đứa bé cậu quá vậy!
Đình Xuyên vô thức cúi mắt, cùngbot_an_cap lúc đó mấy trẻ cũng ngướcleech_txt_ngu lên.
Tạ Đình và Thẩm Tiểu Dương bốn mắt nhau. Khoảnh khắc nhìn rõ mặt đối phương, đồng tử của hai cha con đều co rụt lại.
Tiểu Hoa lớn hơn Thẩm Tiểu Dương một tháng tuổi nên hề nhận ra bầu không khí đang ngưng đọng này. Con béleech_txt_ngu ngác Thẩm Tiểu Dương rồi lại Tạ Đình Xuyên, nói: Chú ơi, chú giống Tiểu Dương nhà cháu quá.
Đồ ngốc, em im miệng đi. Đào Tử vàng ngăn em gái lại.
Cậu bé vốn rất lanh lợi, tức phản ứng được mối quan hệ Tạ Đình Xuyên và Thẩm Tiểu Dương. Cậu bé tự cho là mình nói rất nhỏ em gái: Ông chú chắc chắn người chanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điên củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu Dương rồi!
Ba chữ người cha điên phá bầu khí tĩnh lặng, ánh mắt Tạ Đình Xuyên khẽ biến động.
Anh tiến lên phía trước, ngồi xổm xuống trước mặt Thẩm Tiểu Dương, trầm giọng : Cháu tên gì?
Thẩm Dương đột lùi một bước, ánh mắt vẻ giác và đề .
Những còn lại của Tạ Đình Xuyên nghẹn lại trong cổ .
Khụ khụ! Húc Vĩ vàng giải vây: nhỏ, bọn chú phải người xấu, bọn chú đến đây để tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngườivi_pham_ban_quyen. Chú muốn hỏi một chút, các cháu có biết đồng chí Thẩm Dư Hoan không? Cô ấy có quan hệ gì với cháu?
Tiểu còn chưa kịp lên tiếng, Tiểu Hoa nghe tên cô mình lập tức nói: là cô của cháu, Tiểu Dương là của cô ấy, các
Em im miệng ngay! Đào Tử vội vàng quát, em gái cậu sao mà ngốc thế không biết?
Hoa:
Xuyên, Húc Vĩ: Đứa trẻ trước mặt này quả nhiên là con trai của anh Xuyên.
Chú ! Thẩm Tiểu Dương cuối cùng cũng lên tiếng.
Tạ Đình Xuyênvi_pham_ban_quyen và Triệu Vĩ lập tức nhìn sang. Xuyên có chút thất vọng, vì tiếng gọi đó không dành cho .
Triệu Húc lập rạng rỡ như hoa: Hóa rabot_an_cap cháu tên làvi_pham_ban_quyen Tiểu Dương à. Tiểu Dương, cháu gọi có việc gì không?
Chú ơibot_an_cap, chú trai quá. Thẩm Tiểu Dương đột ngột thốt một câu đầu không .
Triệu Húc Vĩ cảm thấy thụ sủng nhược kinh. Dù anh cũngleech_txt_ngu biết mình khá trai, nhưng chưa bao giờ có ai khen anh khi mặt Tạ Xuyên cả!
Dù không muốn thừa nhận nhưng của Tạ Xuyên đúng là cực phẩm.
Cậu nhócleech_txt_ngu có khả năng cao là con trai ruột của Tạ Đình Xuyên lại khen anh sao?
Ha ha havi_pham_ban_quyen!
Triệu Húcvi_pham_ban_quyen Vĩ nhiệt nắm tay Thẩm Tiểu Dương rồi xổm xuống: Cậu nhóc, cháu đúng là có mắt nhìn quá đi!
Vậy chú đã có tượng ạ? Thẩm Dương nghiêng đầu hỏi.
Triệu Húcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vĩ bị cái nghiêngbot_an_cap đầu đáng yêu ấy làm tanvi_pham_ban_quyen chảy, cũng chẳng buồn suyleech_txt_ngu nghĩ tại sao Tiểu Dương hỏibot_an_cap như vậy: có, chưa có!
Vậy ! Thẩm Tiểu Dương vui mừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói: Vậy chú có muốnleech_txt_ngu cha dượng của cháu không?
Triệu Húc Vĩ khựng lại: Hả?
Cha dượng? Chẳng phải là muốnbot_an_cap giới mẹ cho anh sao?
Đứa trẻ trông giống hệt này có thể là conbot_an_cap trai lão Tạ, mẹ của đứa trẻvi_pham_ban_quyen này
thức quay nhìn Tạ , chỉ thấy đôi mắt đen láy của Tạ Đình đang chằm chằm mình
Anh rùng một , vội vàng nói: Không
Chú ơi, không cần vội vàng từ chối . Mẹ cháu xinh đẹp lắm, có rất nhiều người đàn ông nhau muốn cưới mẹ cháu, chỉ mẹ chẳng ưng ai thôi. Thẩm Tiểu Dương kiêu hãnhvi_pham_ban_quyen nói, Nếu chúvi_pham_ban_quyen thấy mẹ , chắc chắn chú cũng sẽ mẹ cháu thôi, nhưng mà
Triệu Húc Vĩ vô : Nhưng cái gì?
Thẩm Tiểu Dương : “Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ đãvi_pham_ban_quyen để mắt đến chú. Cháu chỉ thấy chú trôngleech_txt_ngu có khí chất hơn cái bên cạnhbot_an_cap này, có tư cách để thiệu cho mẹ cháu hơn”
Hóa ra trong mắt , mẹ nhóc là tiên chắc?
Húc Vĩ cuối cùng cũng nhìn ra rồi!
Thằng bé này khen anh là giả, muốn tức Tạ Đình Xuyên mới là thật!
Hừ! Đúng là con trai ruột của anh Xuyên, nhỏ cơ thật không ít!
Anh lập tức hai tay ôm hông Thẩm Tiểu Dương, nhấc bổng cậu bé lên trước mặt Tạ Đình Xuyên:
“Hì hìvi_pham_ban_quyen, nhóc con, chú thấy không với mẹ cháu . Vị cạnh chú đây đẹp trai vừa giỏi giang chú nhiều, hay là cháu giới thiệu mẹleech_txt_ngu cho chúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy đi?”
Tạ Đình Xuyên và Thẩm Tiểu Dương lình lại mặt đối mặt: “”
Tiểu Dương lập tức cho Tạ Xuyên một cái lườmleech_txt_ngu , ra sức thoát khỏi đôi tay củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Triệu Húc Vĩ, hực nói: “Cháu không thèm, chú ấy xấu quá, cáchvi_pham_ban_quyen dượng của cháu.”
Hai dượng”, cậu bé nghiến răng ra.
Tạ Đình Xuyên thấy hơi buồn cười, nhưng vẫnleech_txt_ngu nói gì giọng nóileech_txt_ngu đầy chí và niềm nở truyền đến: “ vị chí quân bot_an_cap công an? Đồng chívi_pham_ban_quyen ơi? Cho hỏileech_txt_ngu các chú tới đây có việc gì không?”
Tạ Xuyên và Triệu Húc Vĩ xe Jeep tới, tiếng động cơ không . Ngay khi họ vừa tiếp cận lối vào thôn, những người dân đang làm việc gần đã chú ý .
Ở cái thời đại mà xe đạp còn được coi là xe , việc một chiếc ô tô xuất hiệnbot_an_cap ngôi hẻo lánhbot_an_cap này ra một sự chấn động nhỏ.
Dân làng ngay cả công cũng làm, kéo nhau chạy lại náo nhiệt. Dẫn đầu đương Thẩm, người vốn hóng hớt. Bà từ xa đã thấy mấy nhỏ đang nói chuyện với hai người đàn ông quân phục, tay lớn.
Đến khivi_pham_ban_quyen lại gần, phải ánhvi_pham_ban_quyen mắt của Tạ Đình Xuyênbot_an_cap, bỗng hẫng một nhịp, thức né tránh.
Ánh mắt của người quân nhân này sao mà sắc bén thế? Khí thế quá mạnh mẽ!
nhiên, vì Tạ Đình Xuyên quân phục, Bátbot_an_cap Thẩm không nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh là người xấu, thái độ trái lại càng thêm phần vồn vã: “Đồng chí quân , cho hỏi các chú có chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Có cứbot_an_cap hỏi tôi đây này, mấy đứa nhỏleech_txt_ngu này còn bébot_an_cap, chẳng gì đâu”
Bát Thẩm một lần nữa nhìn vào mắt Đình Xuyên, bỗng cảm anh quen , nhỉ?
Dư quang của bà ta Thẩm Tiểu Dương dưới chân, trong lòng bỗng chốc bừng sáng.
Đúng rồileech_txt_ngu, sĩ quan này và bé Tiểu Dương giống nhau quá trời ạleech_txt_ngu!
Bát Thẩm sực nhớ tới tin đồn ngày nay việcvi_pham_ban_quyen cha ruột của Thẩm Tiểu Dương sắp tìm đến đây.
Chẳng ?
Bát Thẩm kinh nghi nhìn Tạ Xuyên.
Tạbot_an_cap Đình Xuyên cóleech_txt_ngu vẻ không nhiên trước biểu cảm vi_pham_ban_quyen , anhvi_pham_ban_quyen khẽ gật đầu với Bát : “Bát Thẩm, đã lâu không gặp.”
Anh từng ở đây nửa năm, ngườileech_txt_ngu để lại ấn tượng sâuvi_pham_ban_quyen sắc không nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Bát Thẩm thích đưa chínhbot_an_cap là một trong số .
Nghĩ khi xưa, không ít tin đồn thiệt vềvi_pham_ban_quyen anh cũng miệng bà ta mà .
“Cậu cậu ” Bát Thẩm lảo đảo lùi lại bước, không được mà dụinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt.
chắn là mắt bà ta có vấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đề rồi!
Người đàn ông khí ngờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngời, phong thái tuấn lãng này sao có Tạ Phong Tử vừa hung dữ vừa lôi thôi của mấyleech_txt_ngu năm trước đượcvi_pham_ban_quyen? “Cậu cậu thật sự là Tạ Phong , cậu thật sự là Tạ Tạ”
Cậu ta tên là Tạ gì ấy ?
Tạ Đình Xuyênleech_txt_ngu: “Tạ Đình Xuyên.”
“Đúng đúngbot_an_cap đúng, Đình Xuyên, Tạ Đình !!!” Bát Thẩm vội vàng nói, chạm phải ánh mắt của anh, bà cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gượng gạo hai tiếngvi_pham_ban_quyen, rồi nhanh chóng kéo Thẩm Tiểu đang đứng dưới chân lại để chữa : “ Dương, bố đến rồi này! bố !”
Thẩm Tiểu Dương vùng vẫy kịch , lớn: “Ông ta không phải bố cháu, không phải! không cóbot_an_cap bố, bố chết lâu rồi!”
“Kìa, đứa nhỏ này nói năng kiểu gì thế, đây chính là bố con, đúng là bố con mà.” Thẩm lúng túng nhấn mạnh, thấy bảo được Tiểu Dương, bà ta sực nhớ tới Thẩm Dư Hoan, liền nói:
“Phải rồi, để tôi đi gọi mẹ cậu tới, để mẹ cậu nói , thật là!”
Nói , không Tạ Đình Xuyên phản ứng, bà ta ba chân bốn cẳng đi.
Giữaleech_txt_ngu , bà ta nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dân làng biết chuyện chặn lại:
“Bát , bà chạy cáileech_txt_nguvi_pham_ban_quyen thế? Hai người lái ô tô kia là đồng quân nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net an phải không? Họ đến làm gì vậy?”
là Tạ Phong Tử!” Không người nọ nói hết câu, Bát Thẩm đã nóng lòng thốt ra, rồi lẩm bẩmleech_txt_ngu lặp lại: “Đó Tạ Phong ! Chính là người thanh niên tri thức đến làng năm trước, người đã khiến Thẩm Dư Hoan mang , cũng chính là chanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net củabot_an_cap Thẩm Tiểu Dương!”
Mọi kinhbot_an_cap hãi, vàng đuổi theoleech_txt_ngu bước chân của Thẩm: “Thật sự là Tạ Phong Tử sao? Anh ta tìm đến thật à? Mà không đúng, sao anh ta lại mặc quân phục? Chẳng lẽ bây giờ Tạ Phong Tử đã là nhân rồi?”
“Tôi làm sao biết đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu giờ là quân nhân thậtleech_txt_ngu chỉ lên bộ quân ?” Bát Thẩm bước đi thoăn thoắt: “Nhưng rồi chính miệng cậu mình làvi_pham_ban_quyen Tạ Phong , không , là ! Các người đừng quên, tên cậu Tạ Đình Xuyên, đứng trước mặt cậu ta thì đừng có là Tạ Phong nữa!”
Dân : “Thật thế saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?”
“Chẳng lẽ tôi các người à? Nếu khôngvi_pham_ban_quyen tin thì cứ tự mình ra hỏi.” Bát Thẩm mất kiên nhẫn những người cản mình : “Tránh , tránh ra, đừng cản đường tôi đi con bé nhà họ Thẩm!”
và Lâm Trân Trân đang nghỉ giữa giờ đểbot_an_cap uống nước. Trân Trân thấy mấy đứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trẻ biến mất, đang phàn nàn với Thẩm Dư Hoan rằng Đào Tử thật sự quá nghịch ngợm, còn bảo lát nữa bắt được phải cho nó trận.
“Dư Hoan!” tiếng gọivi_pham_ban_quyen gấp vang bên tai họ: “Dư Hoan !”
Thẩm và Lâm Trân đồng thời quay đầu lại nhìn.
Thẩm Dư : “Đó Bát Thẩm phải không? Sao bà ta lại dịu dàng thế nhỉ?”
Lâm Trân cũng vẻ mang: “Có phải cửa kẹp đầu rồi không?”
“Dư , hai đứa nói gì thế? Thẩm đâybot_an_cap đâu có bị kẹp đầu.” Chạy lại gần nghe thấy cuộc trò chuyện của họ, Bát Thẩm lườm hai người một cái: “Tôi qua đây là để tin vui cho hai đứa đây.”
Cái giọng điệu điệu đà giả tạonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này
Thẩm Hoan và chị dâu nhìn nhau: “Quả nhiên bị cửa kẹp đầu rồi!”
Bát Thẩm: “” Ai bị cửa kẹp đầu chứ? Đầu người mới bị cửa kẹp, cả nhà người bị cửa kẹp!
Thẩm Minh bước tới: “Bát , rốt cuộc là có ?” Mà làm bà trông như người thần kinh , khiến họ chẳng quen nào.
“Đúng rồi!” Bát Thẩm nói: “Cái đó, bố ruột của Tiểu Dương đến rồi, chính là Phong Tử, hiện giờ đầu ! Tôi đến để báo cho cô một tiếng, cô mau mau qua đó !”
gì?” Nhà họ Thẩm kinh thất sắc: “Hắn ta sự dám đến sao?” Lại cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến nhanh như , chẳng cho chút thời chuẩn bị nào.
“Hắn ta còn thật sự dám vác đến!” Thẩm Dư nghiến răng nghiến lợi, nắm chặt cán cuốc trongleech_txt_ngu tay, định xông đi ngay lập tức.
“Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai! Anh bình tĩnh đã!”
“Đúng đấy, chú hai, chú đừng nóng nảy, nghe xem chuyện là thế nào !”
Thẩm Lâmbot_an_cap Trân vội vàng Dư Minhbot_an_cap lại.
“Đúng đúng đúng! được nóng nảy! Hơn nữa sự việc không giống như người nghĩbot_an_cap đâu!” Bát Thẩmleech_txt_ngu vội vàng phụ họa:
“Tên Tạ Phong Tử đó không không khôngvi_pham_ban_quyen, phảileech_txt_ngu là Tạ Đình Xuyên, cậu ta một bộ quân phục mà , cùng công , lái ô tô nữa, trông có vẻ không dễ chọc đâu, các người tuyệt đối không được bốc đồng!”
Thẩm Dư : “Anh mặc quân phục sao?”
Lâm Trân Trân: “Lại còn lái chiếc xe hơi nhỏ?”
Thẩm: “Đúng thếleech_txt_ngu, đúng thế!”
Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dư Minh: “Mẹ kiếpleech_txt_ngu, hắn tưởng hắn mặc bộ quân phục vào là dọa được chắc? Chúng ta thèm sợ hắn sao? Phi! tử đâyleech_txt_ngu chưa từng ai bao giờ! Hoan Hoannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, em đừng đi, cứ về nhà đi, để anh hai tìm hắn Đúng rồi, Tiểu Dương đâu?”
Lúc này Thẩm Dư Minh mới phát mấy đứa nhỏ không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây.
“Thằngleech_txt_ngu chơibot_an_cap Đào Tử rồi”
Bát Thẩm vội nói: “Ở đầuvi_pham_ban_quyen thôn ấy, đã chạm cha ruột nó rồi”
“Cái gì? Tiểu Dương đã gặp tên điên đó rồi?” Thẩm Dư Minh vừa nghevi_pham_ban_quyen xong đãleech_txt_ngu nổ tung.
Thẩm Hoan cảm thấyleech_txt_ngu lo lắng: “Em đi xem saovi_pham_ban_quyen!”
Thẩm Dư Hoan nhấc chân chạy thẳng về phía đầu thôn, Thẩm Dư gọi cũng không ngăn được , Lâm Trân vội vàng đuổi theo sauvi_pham_ban_quyen.
kìa kìa, các người vác cuốc làm gì thế? Chẳng phải đã nói cácleech_txt_ngu người rồi sao? Anh ta mặc quân phục, xe đến, chắc là người không dễ chọc vào đâu.” Bát Thẩm đuổi sau , “Các người định làm chuyện này ầm lên sao? trời đất ơi!”
Trong lúc Bát Thẩm đi Thẩm Dư Hoan, Tạ Đình Xuyên và Triệu Húc Vĩ đang Thẩm Tiểu Dương, anh Đào Tử mắt lớn trừng mắt .
Tạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đình Xuyên xoay người lấy từ trong xe ra ít bánh kẹo, dự chia cho mấy đứa trẻ.
Triệu Húc Vĩ anh: “Lại đây nào, ăn chút kẹo đi, chú nói cho các cháu , chỗbot_an_cap kẹo đều mualeech_txt_ngu từ Bắc Kinh vềbot_an_cap , cha của các cháu”
Thấy Thẩm Tiểu Dương mình, vội đổi giọng:
“Khụ khụ, đây là chú Tạ mua cho, cácvi_pham_ban_quyen cháu nếm thử .” Đứa con traivi_pham_ban_quyen hờ này của lãovi_pham_ban_quyen Tạ trôngbot_an_cap thật sự rất xắn, nhưng hung thì cũng thật sựvi_pham_ban_quyen hung , kiểu hung dữ trẻ con ấy! Hìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hì, yêu thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
“Nhóc con, ăn kẹo đi!” Tạ Đình Xuyên ngồi xổm xuống, đưa cho Thẩm Dương trước.
“Không thèm!” Thẩm Tiểu Dương quay đầu từ chối!
Tạ Đình Xuyên: “”
thấy cậu bé và cô bé đứng Thẩm Tiểu Dương nhìn chằm vào bánh kẹo trên tay mình với thèm thuồng, anhleech_txt_ngu liền quay họ: “ cháu ăn đi.”
Hương vị ngọt ngào của kẹoleech_txt_ngu và mùi thơm lừng của quy xộc vào mũi, Đào Tử và Tiểu Hoa lập tức chảy nước miếng, đang đưa tay ra nhận thì Thẩm Tiểu Dương bỗng quay lườm họ một cái.
Đào Tiểu Hoa lập tức ngượng ngùng, vội vàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rụt lại.
! Hai người này là ngườileech_txt_ngu xấu, họ được nhận đồ của họ, nếu không có lỗi với cô út và Tiểu Dương!
“Chao ôi, cái này lấy được mà, chúng chú có phải xấu đâu, cho các cháu này, ăn thì cứ lấy! đến là để cho các cháu !” Triệu Húc Vĩ nói , nhận đồ ăn vặt và kẹovi_pham_ban_quyen từleech_txt_ngu tay Tạ Đình Xuyên, định ấn vào tay Thẩm Tiểu Dương, và Tiểu Hoa.
Mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa nhỏ dứt khoát không nhận.
Vĩ: “” Mấy đứa nhỏ nàybot_an_cap nhằn quá!
Đang lúc mấy giằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net co, dư quang của Tạ Đình Xuyênleech_txt_ngu thoáng thấy đó, liền quay đầu nhìn .
Triệu Húc Vĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng nhìn theo ánh mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của anh.
Người tới là một người phụ nữbot_an_cap buộc tóc đuôi ngựa , ăn mặc giảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , vócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dáng mảnh mai, trang phục tổng thể không có chất lại rất tốt, khiến ta có thể ývi_pham_ban_quyen ngay lập tức đám đông, côvi_pham_ban_quyen đang chạy đến từ phía không xa.
Khi khoảng cách càng gầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, khuôn mặt cô dần nên rõ ràng: Tuy mặt mộc tự nhiên nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thần tháivi_pham_ban_quyen tú, quan cực kỳ xuất sắc, làn da trắng trẻo lại mịn màng là một đại mỹ nhân hiếm thấy!
Đây không phải là cô gái nông thôn bị lão Tạ “làm hại” năm trước, rồi sinhbot_an_cap con trai cho lão Tạ đấy chứ?
Chuyện này, hoàn khác xa với nữ quê mùa mà anh tưởng tượng?
“Mẹ ơi!” Như để chứng thực cho suy nghĩ của anhbot_an_cap, Thẩm Tiểu Dương dưới chân nhào về phía đại mỹ nhân.
“Tiểu Dương?” Thẩm Dư Hoan ôm lấy Thẩm Tiểu Dương lao tới, “Sao rồi? Con có không?”
Hoàn toàn khác với bộ dạng như con nhím nhỏ lúc nãy, Thẩm Tiểu ngoan ngoãn lắc : “ ơi, con không sao.”
Không sao lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt rồi. Dư Hoan thở phào nhẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhõm.
“Cô nghĩ tôi làm hại nó?” Một giọng nói trầm thấp đầy từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tính vang lên bên tai Dư Hoan.
Thẩm Dư Hoan bản năng ngẩng đầu.
Ánh mắt hai người va trong không trung.
Tạ Đình Xuyên nheo mắt, đánh giá Thẩm Dư .
đó anh bị trúng thuốc, đầu óc choángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net váng, hôm sau tỉnh dậy chỉ còn lại ấn tượng hồ về những chuyện đã xảy ra.
Nhìn Thẩm Dư Hoan lúc này, mặc dù không thể hoàn khớp với người ký ức, cảm thấy chút quen thuộc.
Người đêm đúng là ấy!
lúc Tạ Đình giá Dư Hoan, Thẩm Dư cũng đang đánh Tạ Đình Xuyên.
Người đàn ông rất cao, rộng eo hẹp, quân phục bọc lấy cơ thể cao lớn săn chắcleech_txt_ngu của , dưới ống taybot_an_cap ra mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đoạn cánh màu ong, đường nét cơ bắp rắn rỏi, khung xương mặt ưu tú, đường sắc sảo, mũi thẳng, ánh mắt sắc bén, trông ngoài vẻ chính trực còn mang lại một cảm giácbot_an_cap áp mạnh mẽ.
Chẳng trách Bát Thẩm lúc lại sợ anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta đến vậy.
Rõ ràng ngũ quan giống hệt nhau, nhưng lại khiến người cảm anh tavi_pham_ban_quyen và Tạ Phong Tửvi_pham_ban_quyen năm trước là hai người hoàn toàn khácbot_an_cap biệt.
Khác Tạ Đình Xuyên, Thẩm Dư Hoanleech_txt_ngu vừa nhìn thấy Đình Xuyên đã nhận ra anh ngay.
Bàn tay cô buông hơi siết .
Xem ra thân phận của anh ta hề đơn giản, nếu anh ta muốn tranh giành Tiểu
tĩnh cười nói: “Không , anh mặc quânleech_txt_ngu phục, chính khí lẫm liệt, saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi phải lo lắng anh làm con tôi chứ?”
Tạ Đình Xuyên nhìn cô sâu sắc.
Tạ Đình Xuyên và Thẩm Dư Hoan đứng cạnh nhau, đẹpvi_pham_ban_quyen đến lạ kỳ.
Triệu Vĩ nhìn thấy vậy thì cảm an lòng không ít, kết quả là ánh mắt vô tình nhìn gì đó, hãi thốt lên: “Cái cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái này là làm gì ?”
Mọi người nhìn , liền thấy một nhóm người khí thế bừng bừng vácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuốc và dao lớn tiến phía họ.
Dư Minh, Trân Trân cùng đi với Thẩm Dư Hoan, nhưng đi nửa đường họ cảm thấy thế của hai người không đủ lớn, nên đã vộibot_an_cap vàng đi gọi thêmvi_pham_ban_quyen Thẩm Nhị Thúc, Thẩm Nhị và con trai họ là Thẩm Dự Lương, ngoài ra còn có một số dân làng nhiệt tình cũng vácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạyleech_txt_ngu đến.
xa, Dư Minh đã hét lớnvi_pham_ban_quyen: “ điên họ Tạ kia, mấy năm trước ngươi ức hiếp em gái tavi_pham_ban_quyen rồi bỏ trốn, bây giờ ngươi dám vác mặt đến đây! tử nói cho ngươivi_pham_ban_quyen biết, hôm nay lão tử sẽ khiến đi không có về!”
Lâm Trân Trân: “ điên là bọn này sợ anh chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Bà chẳng sợ đâu! Đừng quên đây là đại đội Hòa Bình! Hôm naybot_an_cap không chết thì cũng phải tóm anh lên đồn an!”
Nhị Thúc, Thẩm Nhị Thẩm: “Không ai được phép người nhà họ Thẩm chúng tôi!”
Thẩm Lươngleech_txt_ngu: “Chị, chị đừng sợ, có em bảo vệ !”
Dân nhiệt tình: “Người của đại đội Bình không dễ bị bắt nạt đâu! Dám bắt nạt lên đầu người của đại đội Bình, thực sự đại đội chúng tôi có người ?”
Mỗi ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hét , rất ồnvi_pham_ban_quyen ào cũng rất con, nhưng khí thế lại vô hừng hực.
Hoan kinhvi_pham_ban_quyen hãi, vội gọi họ lại: “Anh hai, dâu, thúc, Thẩm Nhịbot_an_cap, còn có em nữavi_pham_ban_quyen, người đừng kích động! Chuyện không phải như mọi người nghĩ đâu, mọi người bỏ cuốc trongbot_an_cap tay đã, đừng để làm ai bị thương.”
“Đúng đúng đúngvi_pham_ban_quyen, gì thì nói, có gì từ nói!” Triệu Húc Vĩ cũng vội vàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng ra trấn an: “Chúngvi_pham_ban_quyen không phải người xấu, chuyện năm cũng không giống nhưvi_pham_ban_quyen mọi tưởng tượng . Mọi người bình tĩnh lại, để chúng tôi giải thích cho mọi nghe được không?”
“Phi! Các người còn có nữa? Chẳng lẽ còn muốn hắt nước bẩn lên em gái ? Định nói làbot_an_cap em gái chủ động , hay là muốn nói em tôi ép buộc anh? Anh tưởng chúng tôi sẽ tin chắc?”
“Hoan Hoan, em đừng , phía đi. Còn Tiểu Dương nữa, theo ra sau đi con, có cậu ở rồi, cậubot_an_cap sẽ không để hắn bắt nạt hai mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .”
Thẩm Dư Minh chẳng thèm nghe Thẩm Dư Hoan phân trần, trực tiếp kéo cô Thẩm Dương lưng. Lâm Trân Trân và Thẩmvi_pham_ban_quyen Nhị đứng sau cũng lập tức kéo hai mẹ con rời xanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nơi thị phi.
nghe thấy nói non nhưng đầy phấn khích của Tiểu Dương: “Dạ! Cậu út, cậu nhất định dạy cho hắn bài học nhớ !”
Dư Minh: “Yên tâm đi, cậu út nhất định sẽ không dễ dàng tha cho hắn đâu!”
Tạ Đình Xuyên, Triệu Húc Vĩ: “”
“Tạ Phong Tử!” Thẩm Dư Minh đột ngột túm lấy cổ áo Đình Xuyên, kéo mạnh về phía trước.
“Anhleech_txt_ngu Xuyên!!!” Triệu Húc Vĩ kinh hãi. Xuyên sinh ra trong đại viện, lên trong quân ngũ, giờ là tinh anh trong nhữngleech_txt_ngu tinhleech_txt_ngu anh của quân đội, mười Thẩm Dư cũng chưa chắc đã lại anh, sao anh không trả?
Chẳng lẽ vì cảm thấy mình có với cô gái kia, nên không đánh không mắng, cứ thếbot_an_cap đứng yên cho người ta xử lý sao?
Triệu Vĩ vội vàng trấn anbot_an_cap Thẩm Dư Minh: “Đồng này, tôi nói choleech_txt_ngu anh biếtbot_an_cap, anh thực sự phải bình tĩnh lại đã, chuyện trước kia đúng là có hiểu , anh”
“Chuyện trước kia là tôi lỗi em gái anh,” Tạ ngắt Triệu Húcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vĩ, nhìn Dư Minh. bị túm cổ trông rất vật, nhưng sắc anh vẫn thản nhiên: “Anh muốn đánh thì cứ đánh, đánh hy vọng anh cho thời gian đểbot_an_cap giải thích!”
Hóa ra là thật sao? Triệu Húc Vĩ lo đến phát điên rồi!
“Anh tưởng tôi không dámbot_an_cap đánh anh thật sao?” Dư Minh bị thái độ của anhbot_an_cap chọc . Hắn dựa vào cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà lạivi_pham_ban_quyen ung dung tự tại như vậy? Hắn có biết vì hắn mà em gái những năm đã trải những gì ?
Phảivi_pham_ban_quyen rồi, hắn không , màvi_pham_ban_quyen hắn cũng chẳng thèmvi_pham_ban_quyen tâm!
Thẩm Dư Minhleech_txt_ngu vungbot_an_cap cú đấmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật mạnh, hết sức bình sinh.
Đám đông vây xem lên một tiếng kinh hãi, có nhát gannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn nhắm tịt mắt lại không nỡ nhìn.
Mặt Đình Xuyên bị đánh lệch sang một bên, anh khựng lại một chút ngẩng đầu lên, miệng đã rỉ máu.
Anh dùng ngón tay cái lau đi, bình nói: “ xong rồi, có cho tôi một cơ giảileech_txt_ngu thích được chưa?”
“Nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhảm, anhvi_pham_ban_quyen tưởng là xong à? Mơ đi!” Dư Minh lại tiến lên phíabot_an_cap trước, túm chặt cổ Tạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đình Xuyên, dường như muốn bồi thêm một nữa.
Giây sau, tay anh đã bị một bàn lớn sức mạnh tóm chặt. Thẩm Dư Minh còn chưa kịp cả người đã cảm thấy trời đất quay cuồng, ngay sau đó liền ngã xuống đất. Đầu gối của Tạ Đình Xuyên chặt anh, khiến anh muốn cũng đứng lên nổi, toàn không có sức phản kháng.
Thẩm Dư tức tối quát: “Đồ súc sinh, buông tôi ra!”
vi_pham_ban_quyen lỗi với em gái anh, cú đấm của anh tôi đã nhận. Nhưng bâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ,” Tạ Đình Xuyên gằn chữ: “Nghe tôi giải thích!”
“Tạ Phong Tửbot_an_cap, buông chồng tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra!” Lâm Trân cùng Thẩm Nhị Thúc, Thẩm thấy Thẩm Dư Minh bị Đình Xuyên khống chế thì nổi trận lôi đình, vung cuốc định xông lên đánh Tạ Đình Xuyên.
Tạ Xuyên thân thủ có tốt đến đâu cũng khó ngăn cản được bấy người xẻng. Triệu Vĩ hốt hét lớn: “Dừng tay! Các ngườivi_pham_ban_quyen mau dừng tay lại! Công an! Tôi là công an cục công thành phố, đội trưởngvi_pham_ban_quyen đội hành động số một! Đâyvi_pham_ban_quyen là chứng thư của tôi!”
Trong quýt, anh cuối cùng cũng ra thân phận mình, vội vàng rút chứng thư ra: “Cậu ấy là nhân, người đánh cậu ấy là phạm pháp đấy! Dừng taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net !”
Triệu Húc Vĩ mặc phục, giọng nói vang dộivi_pham_ban_quyen như , lại còn đưa ra chứng minh thư, cuốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng cũng khiến những dân vừa nãy cố ý phớt lờ thân phận của phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bừngleech_txt_ngu tỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vung cuốc ra nữa.
“Côngvi_pham_ban_quyen an thì sao? Công an thì cóbot_an_cap thể tùy tiện ức hiếp dân lành à?” Lâm Trân giận dữ quát, nhìn Tạ Đình Xuyên đang đè chồng mình, mỉa mai: “Còn hắn ta mà là quân nhân ? Từ bao quân nhânbot_an_cap có thể tùy ý bắt nạt nữ vậy? Tổ chức có biết không?”
đấy!” Dânleech_txt_ngu cũng phụ họa: “Tạ Phongleech_txt_ngu Tử mấy năm hắn đến đại đội chúng ta làm thanh niên tri mà, sao thể là quân nhân được? Các người không phải làmleech_txt_ngu giả giấy tờ để lừa đấy chứ?”
“Tôi nhậpbot_an_cap ngũ từ năm mười sáu , vốn luôn là nhân. Mấy năm trước đến đại đội Hòa Bình làm thanh tri thứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net,” Tạ Xuyên buông Thẩm Dưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Minh , đứng dậy. Giọngleech_txt_ngu nói nghiêm nghị của anh vang lên bên tai mọi một quả bom: “Là bởi vì lúc đó đại đội Hòa Bình có tên đặc vụ trà trộn vào, tôi đến đây để làm nhiệm vụ vùng điều !”
“Chính xác!” Húc Vĩ sợ mọi không tin, vội vàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bổ sung: “Chuyện này là thật, mọi không tinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thể nhờ ban quản lý đại đội gọi điện lên lãnh đạoleech_txt_ngu trên để hỏi! Đồng Tạ cũng không phải cố nhắm vào đồng chí Thẩm Dư Hoan, lúc đó cậu bị đặc vụ hạ thuốc!”
“Cái gì?” Đám đông lập tức xôn xao, nhìn nhau ngơ ngác, thậm chí người còn chưa kịp phảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Lời này có là gì?
Tạ Phong Tửleech_txt_ngu không phải kẻ điên, anh là quân nhân, đến đội thanh niên tri thức là vùng điều tranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vụ?
Vì bị đặc vụ hạ thuốcbot_an_cap nên mới
“Là là đấy!” Giữa lúc mọi người còn đang ngơ biết có tin không, một hổn vang lên. đồng loạt quay đầu lại nhìn.
Thìleech_txt_ngu thấy đại đội trưởngvi_pham_ban_quyen của đang vừa chạy vừa thởleech_txt_ngu khôngleech_txt_ngu ra : “Những gì những gì hai vị đồng này nói đều là thật! , vừa nãy đạo gọi điện tới, giải thích tình hình tôi, bảo tôi đứng làm chứng cho hai vị đồng chí này!”
Nhà họvi_pham_ban_quyen Thẩm.
“Được rồi, đây là chuyện riêng của nhà chúng tôi, kết quả thế nào mọi người rồi sẽ biết , đừng có đứng đây xem náo nhiệt nữa, mauleech_txt_ngu đi làm việc đi!” Thẩm Dư Minh chặn ở cửa, ngăn cho vào trong.
Đám dân làng vốn tínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hóng hớt, dẫn đầu là bà Thẩm Nhị, lên tiếng: “Kìa Dư Minh, cháu thế mà nghe được à? lại gọi xem náo nhiệt chứ? Chúng tôi cũng là vì quan tâm đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bé Hoan nhà cháu mà!”
Minh nhướng mày: “Ồ? Vậy sao? Đã quan tâm đến em gái tôi thế, được thôi, mọivi_pham_ban_quyen người cứ ở lại đi. Dù sao tôi cũng đang mắt thằng cha Tạ kia lắm rồi, lát nếu tôi với có đánh nhau, mọi người nhớ vào giúpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi tay !”
Dân làng nghe vậy liền rụt cổ lại. Vừa rồi không phải ai cũng sẵn nhà dạy dỗ Tạ Đình và Triệu Húc Vĩ, đa số chỉ đến để xem kịch hay thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nghe Thẩm Minh nói , ai mà dám?
Thân phận của Tạ Xuyênvi_pham_ban_quyen và Triệu Húc Vĩ đã được xác thựcvi_pham_ban_quyen , họbot_an_cap giúp Thẩm Dư Minh người, là phạm pháp sao? Có khi ngồi như chơi!
Thẩm Dư Minh cười lạnh một tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, xua tay đuổi : “Thôi được rồi, không làm khó mọi người nữa, đibot_an_cap đi, đi làm việc đi! Đừng có ngày nào cũng tụ tập xem náo nhiệt, chuyện gì cần thì định sẽ cho mọi người biết.”
Dân làng cuốivi_pham_ban_quyen cùng cũng chen nhau rời , chỉ còn bà Thẩm Nhị là vẫn chưa chịu bước. cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với vẻ mặt hiền từ, nói:
“Cái đó, Dư Minh nàybot_an_cap, bà có lời này nói thật lòng với . Tuy chí Tạ quả thực đã tổn thương con Hoan, nhưng nói đi cũng phải nói , cậu ấy là người bị hại, chuyện này là quốc , không còn cáchbot_an_cap nào khác!”
“Cháu cũng nên cảm cho người ta một chút! mà cậu ấy là quân nhân, nhìn cấp bậc chắc cũng cao đấy, nếu không sao mà được cái xe hơi nhỏ kia chứ Con bé nhàvi_pham_ban_quyen cháu đúng là gặp vận cứt chóleech_txt_ngu rồi, sau này có khi còn được phu nhân
Rầm!
Thẩm Dưleech_txt_ngu Minh khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đợi bà ta nóibot_an_cap hết câu, lạnh mặt sậpleech_txt_ngu cửa lại, đi thẳngbot_an_cap vào gian nhà chính.
Trong gian nhà chính, mọi người chia làm phe ngồi diện nhau.
Nhà Thẩm một bên, Đình Xuyên, Triệu Húc Vĩ đại đội trưởng mộtleech_txt_ngu .
Vừa thấy anh vào, ánh mắt của mọi người loạt đổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về phía anh.
“Nhìn gì mà ? Nhìn nữa tôi móc mắt ra bây giờ!” Rõ ràng tất mọi đều đang nhìn mình, nhưng chỉ chĩa mũi dùi vào Tạ Đìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Xuyên mà quát lớn một câu. , anh một chiếc ghế, ngay trước mặt Thẩm Dư Minh đangbot_an_cap Thẩm Tiểu Dương rồi ngồi phịch xuống!
Anh che chắn Thẩmvi_pham_ban_quyen, ánh mắt đầy vẻ khiêu khích nhìn Tạ Xuyên.
Tạ Đình Xuyên khôngbot_an_cap tức giận, cổ họng chỉ phát tiếng động nhỏ, sau đó mắtvi_pham_ban_quyen , như đangbot_an_cap nhạo sự trẻ con Thẩm Dư Minh.
Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy cú đấm của mình lại bông gònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tức đến mức muốn tung tại !
Hắn ta kiêu ngạobot_an_cap cái gì chứ?!
Thẩm Dư Hoan vừa buồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười vừa bất lực, anh hai cô sao vào quan trọng lại biểu hiện trẻ con thế này?
“Anh đủ rồi đấy!” Lâm Trân Trân đá cho chồng đang làm mất mặt mình một cái, nhìn về phía Tạ Đình Xuyên, vô nói:
“Đồng chí này, chovi_pham_ban_quyen dù lúc đầu anh có bất đắc dĩ, nhưng việc em chồng tôi vì anh mà chịu tổn thương , cô ấy cho anh một đứa trai là thật, người ta chỉ trỏ bàn tán là thật, và bị lỡvi_pham_ban_quyen dở nhiêu năm nay cũng là thật! Những điều này anh khôngvi_pham_ban_quyen thể phủ nhận chứ? Vậy nói xem, anh định đắp nào?”
“Ừm, Dư Minh này, cháu cứ bình tĩnh ,” Đại đội trưởng vội vàng can : “Chuyện xảy ra như vậy là điều không mong muốn, hiện giờ đồng chí Tạ đã đến đây, chắc chắn là muốn giải vấn đề, phải không đồng chí Tạ?”
“Phải!” Tạ Đình không hềvi_pham_ban_quyen dự, gật đầu khẳng định.
chắc là chưa kết hôn chứ?” Lâm Trân lập tức hỏi tiếpbot_an_cap.
Dư Hoan ngay lập tức hiểu ý định của chị dâu, vội vàng gọi một tiếng: “Chịvi_pham_ban_quyen dâu”
Lâm Trân Trân quay đầu quát khẽ: “Em im đi!” Đừng có lúc quan trọng lại làm hỏng chuyện.
Thẩmvi_pham_ban_quyen Hoan: “”
Tạ Đình Xuyên liếc nhìn Thẩm Dư Hoan một cái.
“Có hay là không?” Lâmbot_an_cap Trân lại nữa. Ánh mắt tất cả mọibot_an_cap đều đổ dồn vào Tạ Đình .
!” Câu của Tạ Xuyên vẫn rất dứt khoát.
Thẩm Dư Hoan hơi ngạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn anh.
Chị dâu thứ không phải bỗng dưng lại hỏi câu này. Ý nghĩa trong lời của chị là mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cáchleech_txt_ngu hỏi khéo xem anh có cô hay không.
Chỉ cần anh nói là chưa hôn, đồng nghĩa với việc anh có ý muốn cưới cô.
lẽ anh không được ẩn ý trong lời của dâu sao?
của Thẩm Dư Hoan mới lóe lên thì thấy Tạ Đình Xuyên đứng dậy, vẻ mặt nghiêmbot_an_cap túc nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Tôi vẫn chưa chính thức giới thiệu về mình, tôi tên Tạ Xuyên, năm hai mươi , hiện đang giữ Đoàn trưởng tại quân khu Kinh Thị! Chuyện trước kia tôi có lỗi với cô, lần này đến là muốn kết với cô, hy vọng cô thể chobot_an_cap tôi một cơ hội để đắp.”
Vừa rồi đạileech_txt_ngu đội trưởng cũng chỉ mới xác nhận anh là quân nhân, mọi người đều không ngờ cấp bậc của anh lại đến thế.
28 tuổi, trưởng
Ánh người từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tạ Đình Xuyên lại chuyển sang Thẩm Dư Hoan.
Thẩm Dưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoan thu lại vẻ kinh ngạc, không trả lời Tạ Đình Xuyên ngay lập tức mà nhìn mọi nói: “Tôibot_an_cap muốnbot_an_cap chuyện riêng với trưởng Tạ mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .”
Thẩm Nhị vậy liền đứng dậy, chào mời mọi người: “Vậy chúng ta ra ngoài đi? Tiểu Dương, mau lại đây, theo Nhị ra ngoài chơi có được không?”
bé Tiểu Dương không tình lắm, nhưng dưới sự hiệu của mẹ, cậu vẫn đi .
Một người khác cũng không muốn ra ngoài Thẩm Dư Minh, nhưng anh Lâm Trân Trân lôi đi.
lại, trước ra , đại đội trưởng sát tai Thẩm Dư Hoan dặn dòleech_txt_ngu một câu: “Con bé này, đừng có thân, hãy cho mình đứabot_an_cap trẻ nhiều hơn.”
Thẩm Dưleech_txt_ngu Hoan xúc động, khẽ gật đầu.
nhanh sau đó, trong phòng chỉ còn lại Thẩm Dư Hoan và Tạ Đình Xuyên.
Hai người im lặng chốc lát.
Thẩm Dư Hoan nghĩ xem nên mở lời thế thì Tạ Đình Xuyên đã lên tiếng trước, anh lặp lại một lần nữa: “Chuyện đêm đó, sự xin !”
Thẩm Dư ngẩn , đây là thứ hai anh xin lỗi rồi.
Vừa rồi cô đoán được, Tạ Đình Xuyên chắc hẳn nhớ đêm đó đã xảyleech_txt_ngu ra chuyện , càngvi_pham_ban_quyen không nhớ rằng cô cũng có phầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ động, anh chỉ nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là do mình bị trúng thuốc đã cưỡng ép cô.
Nghĩ đoạn, cô : “Anh không cầnvi_pham_ban_quyen cảmbot_an_cap thấy có lỗi, đêm đó thực ra tôi đã say rượu, là nguyện.” Say là giả, nhưng tự nguyện là thật.
Tạ Đình Xuyên không rõ mình có tin hay không, lại tiếp tục: “Sau đêm đó, tôileech_txt_ngu đã từng cô.”
“Tôi biết,” Thẩm Hoan bản năng thốt , nói xongvi_pham_ban_quyen cô mới nhận ra có không hợp thời điểm nên im lặng.
Tạ Đình cũng rất chuyệnleech_txt_ngu, không hỏi nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao biết anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang tìm mà lại không xuất hiện.
Cô tỉnh dậy sớm hơn anh, anhleech_txt_ngu là ai, kết là cô đã bỏvi_pham_ban_quyen chạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Lúc đó tiếngvi_pham_ban_quyen của anh trong không tốt, chắc chắn không muốn anh phải chịuvi_pham_ban_quyen trách nhiệm.
anh cũngleech_txt_ngu không nhiều thời để tìm người giải thích, cấp trên có nhiệm vụ khẩn cấp gọi anh , anh bot_an_cap rờileech_txt_ngu đi trước.
Tạ Đình Xuyên: “Dù sao nữa, nói đều là thật lòng, hy vọng có thể cho tôi.”
Thẩm Hoan ngẩng đầu nhìn Xuyên: “Nếu tôi không gả , anh có định tranh giành Tiểu Dương với tôi không?”
“Có,” Ngay khi lời Dư Hoan vừa , Tạ Đình Xuyên đã trả ngay lập tức, không một do dự.
Rõ ràngbot_an_cap, anh chuyến này là nhất địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mang Tiểu Dương đi.
Thẩm Dư không bất trước câu trả lời anh.
Cho đến hiện tại, thái độ của người đàn này rất khiêm nhường, nhưng chất của anh đã nói lên rằng anh không phải là một ngườibot_an_cap dễ thương lượng.
Chỉ nghĩ mình đã cưỡngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ép cô nên đối mặt với cô anh mới chút áy và chột dạ.
Một người đàn như thế này, nếu cô tranh chấp quyền nuôi con anhvi_pham_ban_quyen, liệu cô có nổi không?
ràng làbot_an_cap không thể.
Tôi sẽ không để trai mình phải lạc ngoài. Tạ Đình vừa quan sát căn nhà.
Thẩm Dưvi_pham_ban_quyen Hoan dõi theo tầm mắt của anh.
Đây là nhà từ đời ông nội để lại, xây bằng gạch , nhẩm tính đã mười mấy mươi năm rồi. Mái ngói trên đầu cứ hỏng vá, vá lại hỏng, hễnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mưa là dột, ánhvi_pham_ban_quyen sáng thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lờ mờ, vừa bước vào đã ngửi thấy mùi ẩm nặc.
Kiếp trước kiện của Thẩm Dư Hoan rất tốt, nếu không nhờ xuyên , cô chẳng tượng nổileech_txt_ngu một căn nhà nhưbot_an_cap thế này mà được.
dự liệu được Đình Xuyênleech_txt_ngu sẽ nói gì, quả nhiên
Tạ Xuyênbot_an_cap: Cô cũng hy vọng Tiểu Dương thể có một cuộc sống tốt hơn đúng không?
Thẩm Dư Hoan còn có thể nói gì đây? Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đương nhiên cũng mong con trai mình điều kiện tốtleech_txt_ngu nhất.
Cô còn chưa kịp lên tiếngbot_an_cap, cửa phòng đã rầm một tiếng đẩy , Thẩm như một bánhvi_pham_ban_quyen pháo nhỏ lao sầm vào:
Con mới không đi với ông đâu, đồ tồi! Tôi đánh chết cái đồ nhà ông này, đánh chết ông! Đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xấu xa!
đấm nhỏ liênleech_txt_ngu tiếp xuống người Tạ Đình , chỉ biết đứng lặng:
Tiểu ! Thẩm Hoan giật mình, vội vàng kéo Thẩm Tiểu Dương lại.
Mẹ, mẹ đừng sợ, convi_pham_ban_quyen sẽ không với tên xấu xa này đâu, cũng để ông ta bắtvi_pham_ban_quyen nạt ! Cậu bénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xoay ngườivi_pham_ban_quyen che chắn cho mẹ ở phía sau, vừa giận dữ cảnh giác nhìn Xuyên.
Tạ Đình Xuyên, Thẩm Dư Hoan:
Có chuyện gì vậy? bên ngoài nghe thấy động tĩnh cũng chạy vào, Sao Tiểu Dương lại vào đây?
ơi, mợ ơi, tên xấu xa muốn chia rẽ con với mẹ! Tiểu lập tức máchleech_txt_ngu tội.
Cái ? Thẩm Dư Minh xong liền nổi trận lôi đình.
Khôngleech_txt_ngu phải như thế đâu, Dư Hoan vàng Thẩm Dư Minh, tránh để anh trai lại Tạ Đình Xuyên một trận nữa thì thu được. Hiện giờ trên mặt Tạ Đình Xuyên còn vết bầm đấy thôi.
Cô nói với Thẩm Tiểu Dương: mẹ nói riêng với con nhé.
Đoạn, cô quay nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với Tạ Đình Xuyên: Còn vềvi_pham_ban_quyen chuyện chúng ta, cóleech_txt_ngu để tôi suy nghĩ mộtbot_an_cap chút được không?
Tạ Đình Xuyên gật đầu, sực nhớ điều gì nói: Có điều chỉ xin nghỉ , đi đường hai ngày, lúc về cũng mất hai ngày, vì vậy chỉ còn lạivi_pham_ban_quyen ba thôi
Được! Thẩm Dư Hoan gật , dắt Thẩm Dương về phòng.
Tôi nói cho anh biết, cho dù em gái không định kết hôn với anh, anh hòng mang Tiểu đi! Nếu không lão tử sẽ liềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạng với anh! Thẩm Dư Minh buông lời đe dọa, nói liền hầm đi, nếu không anh sợ mình sẽ kìm được mà ra tay đấm anh ta.
Nói vậy là định ở lạibot_an_cap vài ngày ? Lâm Trân Trân vô hỏi.
Vângbot_an_cap, Tạ Đình Xuyên gật đầu, Làm mọi người rồi!
Anh khôngvi_pham_ban_quyen cần thấy có lỗi, nếu không phải vì chồng tôi, thì dù thân phận anh có cao đâu, tôi nhất sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đuổi anh ra ngoài! Lâm Trân Trân nói xong không xúc, người đi dọn cho Tạ Đìnhleech_txt_ngu Xuyên và Húc Vĩ.
Tạ Đìnhleech_txt_ngu Xuyên theo bóng lưng hai vợvi_pham_ban_quyen chồng họ. Thẩm Dư Hoan thật có hai người anh chị đối xử với cô rất tốt.
Thẩm Nhị Thúc và nhà Thẩm Nhị thấy vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng nói gì thêm, ai về nhà nấy.
Đại đội trưởng không đi ngay, ông thở dài nói với Tạ : Tạ Đoàn , đừng tâm lời con trẻ, bé Dư Hoan sinh ra nó không hề dàng, đã phải gánh chịu rất điều. Tiểu Dương một đứa trẻ ngoan, từ nhỏ đãleech_txt_ngu hiểuvi_pham_ban_quyen chuyện, rất bámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ. khỏi mẹ , chắc chắn nó không camnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm đâu.
Đây là đang ám chỉ Tạ Đình Xuyên, hoặc là mang cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai đi, là không mang .
Tạ Đình Xuyên nhìn phía căn phòng Thẩmvi_pham_ban_quyen Dư Hoan vừa dắt Thẩm Tiểu Dương , ánh mắt sâu : Tôi vọng ấy có thể đi cùngbot_an_cap tôi.
Đạibot_an_cap đội trưởng gật đầu, không nói thêm gì nữa, thở dài một tiếng rồi về nhà.
Lão Tạ, ý cậu không muốn cùng cậu saoleech_txt_ngu? Hiện trường chỉ còn lại Tạ Đình Xuyên và Triệu Vĩ, Triệu Húc Vĩ nhíu mày .
Thẩm Dư Hoan vậy mà lại không muốn đi cùng anh?
Không phải không muốn, cô ấy nói cần cân nhắc. Thật ra nói đây, Tạ Xuyên cũng có chút nghi hoặc.
Bởi lẽ đã tìm đủ mọi cách lấy số liên lạc của anh, viết thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh biếtleech_txt_ngu anh có một đứa con chính là mẹ của Thẩm Dư Hoan.
Trong thư, mẹ Thẩm còn tỏ rằng anh phải đón con trai , không chỉ lấyvi_pham_ban_quyen mỗi đứavi_pham_ban_quyen . Thẩm Dư Hoan đã bị anh hủy hoại danh tiết còn sinh anh, anhvi_pham_ban_quyen chịu trách nhiệm, phải cưới cô.
Anh vốn tưởng đó cũng là ý Thẩm Dư Hoan.
Kết quả, Thẩm Hoannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại nói cần cân nhắc Nhưng ngẫmvi_pham_ban_quyen lại, anh đến đây đã vài tiếng đồng , ngayleech_txt_ngu cả chú thím của cô đều đã gặp, nhưng lại chưa thấy cha mẹ cô đâu.
Chuyện này chắc hẳn có khúc gì rồi.
Trong phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Thẩm Tiểu dỗbot_an_cap dành Thẩm Dư Hoan rất lâu.
Đúng , Thẩm Tiểu Dương Thẩm Dư Hoan: , thật đấy, mẹ đừng sợ ông tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, con sẽ bảoleech_txt_ngu vệ mẹ!
Thẩm Dư Hoan rũ mắt, cười con trai, giảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vờ chêvi_pham_ban_quyen bai: Con vệ ? Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con nhỏ thế này, bình thường vẫn còn hay nịu đòi mẹ bế mà, làm sao bảo mẹ đây?
Con con rồi lớn mà! Thẩm Tiểu Dương tức cuốngvi_pham_ban_quyen quýt, ngồi bật khỏi lòng mẹ, tay múa chân ra bộ dáng lớn: Con sẽ nhanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chóng , cao chừng này! Như vậy là có thể vệ mẹ rồi!
Được rồi, được rồi, con sẽ caoleech_txt_ngu lớn thật cao, rồi sẽ bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vệ được mẹ, Thẩm Dư Hoan bật cười, kéo cậubot_an_cap nằm xuống lại.
Đúng thế! Dù sao con cũng không đi với ông ta , con muốn mãi mãi ở bên mẹ! Thẩm Tiểu Dương quả quyết.
Vậy nếu mẹ dẫn con đi ông ấy thì ? Thẩm Dư Hoan xoa đầu con trai, ôn hỏi.
thì, Thẩm cắn môi nhỏvi_pham_ban_quyen: Thế thì cũng không đi!
Thẩm Dư Hoan nhận ra rõ ràng cậu bé có một thoáng do dự, cô nhìn xuống hỏi: Tại sao không đi?
Thấy ánh mắt của mẹ, Thẩm Tiểubot_an_cap lập tức rúc vào lòng cô, bướng nói: Dù sao thì cũng không đi.
Thẩm Dư Hoan im , biết đang trầm tư điều gì.
nghe thấy tiếng mẹ, Thẩm Tiểu Dương ngước nhìn cô một cái rồi mới nhí nói một câu: Ông ta là người xấu.
Thẩm Dư Hoan cúi đầu: Ai nói ông ấy là xấu? nayvi_pham_ban_quyen có rất nhiều nói ông ấy là người tốt, là anh đấy.
Saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi thân phận của Tạ Đình được hé lộ, mọi người đều biết chuyện mấy trước làmleech_txt_ngu thanh niên thức, giả điên giả dại là để làm nhiệm vụ nằm , danh tiếng anh lập tức đổi. Những dân làng trước đây từng anh điên giờ đều tung hô anh anh hùng!
Thẩm là một đứa trẻ thông minh, cậu bé cũng sự thayvi_pham_ban_quyen nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, liền hậm hực nói: Ông ta đối xử tệ vớibot_an_cap mẹ, thìvi_pham_ban_quyen chính là người xấu!
Thẩm Dư Hoan lộ vẻ suy nghĩ.
Sau khi Tiểubot_an_cap Dương ngủ say, Thẩm Dư bước ra . Vừa mở cửa, cô đã thấy Tạ Đình Xuyên đang đứng tựa bên cửa.
cô ra , Tạvi_pham_ban_quyen Đình Xuyên đứng thẳng dậy, nói gì .
Thẩm Dư Hoan ra lặng, khép hờ cửa , ra hiệu anh ra ngoài nói chuyện.
Tiểu Dương ngủ à? Tạ Đình Xuyên hỏivi_pham_ban_quyen.
Ngủ rồi, Thẩm Dư Hoan gật .
gật đầu, đưa túi trong tay Thẩm Dư Hoan: Một ít đồ ăn.
Thẩm Dư Hoan nhận lấy xem qua, trong là sữa, sôcôla cùng ít kẹo bánh, có hàng nội , có hàng nhập khẩu, tóm lạivi_pham_ban_quyen đều rất đắt .
Tôi vừa dọn nhữngvi_pham_ban_quyen thứ mang theo trên xe ra, đây là phần định đưa và Tiểu , sốbot_an_cap còn lại đều ở ngoài chính, chị dâuvi_pham_ban_quyen bảovi_pham_ban_quyen giao cho xử , Đình Xuyên nói.
, Thẩm Dư Hoan gật đầu.
Cuộc gặp gỡ hôm nay đối với cả hai nói đềuvi_pham_ban_quyen quá ngột, vì vậy khi riêng tư, khó khỏi có chút ngượng ngùng.
Thẩm Dư Hoan bước vào gianvi_pham_ban_quyen nhà chính, nhìn thấy hết thùng này đến quà vặt khác, ngoài ra còn có một loại , rượu và các loại thực phẩm có vẻ đắt : “”
“Oa, cô nhỏ!” Phía sau bàn thờ vọng lại tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Tử, cô ngẩng đầu qua thì thấy Đào Tử Tiểu Hoa đangleech_txt_ngu ngồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bệt dưới đất, sôcôla và tay. Hai đứa nhỏ vừa liếm mép vừa nhỏ giọng xuýt xoa: “Ngon quá! Sôcôla chú Tạ đến ngon tuyệt vời luôn!”
bộ dạng khôi hài của chúng, Hoan buồn cười muốn : “Xemvi_pham_ban_quyen hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa ăn uống kìa? Trông chẳngleech_txt_ngu khác gì hai con mèo mướp! Mau ngoài lấy rửa sạch đileech_txt_ngu!”
“Hì hì, tại ngon quá mà cô!”
“Thẩm Đào Tử, Thẩm Hoa, hai đứa đang làm cái gì thế hả?” Một gầm của Lâm Trân Trân truyền đến. Chị ta hùng bước vào, một tay nhéo tai Đào Tử, kia nhéo tai Tiểu Hoa, tức giận lôi hai anh em đứng dậy:
“Mẹ đã dặn thế nào, không được ăn cơ mà? Lại còn dám saoleech_txt_ngu? Hai đứa thèm thuồng đến mức này rồi hả? Có biết đống đồ nàybot_an_cap là nợ ân tình cô nhỏ không? Hả?”
“Oan cho con, tụi không có ăn vụng, cái này là chú Tạ ! á, đau quá! Mẹ ơi đau! Cô ơi! ơi cứu con với, hu hu!” Đào gào khóc thiết.
“Chú Tạ? Chú Tạ cái gì, mới đó mà đã gọi Tạ rồi, ai dạy thế?”
“Thì đúngleech_txt_ngu là chú mà! Chú ấy quân nhân, mọi người đều bảo ấy là anh , là tốt, không được gọi là Tạ Phong Tử nữa!”
Trân Trân nghẹn lời: “Màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!”
“Chị , thôi , Đào Tử và Tiểu Hoa đúng đấy, hai đứa không ăn vụng đâu. Chị buông chúng ra đi, ngoài nhìn thấy lại cười cho thì không hay,” Thẩm Dư vội vàng can .
Lâm Trân Trân cũng Tạ Đình Xuyên và Triệu Húcbot_an_cap vẫn còn ở bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài, cuối cùng cũng chịu hai nhỏ ra.
Được thoátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Đào Tử lập tức dắt tay em gái tháo chạy nhưleech_txt_ngu bay.
“Lũ trẻ ranh!” Lâm Trân bội mắng một câu.
rồi, chị dâu bớt , bớt giận đi ,” kéo tay Lâm Trân Trân, mỉm cười an ủi.
“Em rồi, chẳng biết lo lắng cả, đống đồ này nhìn làbot_an_cap biếtbot_an_cap đắt tiền rồi,” Lâm Trân Trân lườm cô một cái:
“Giờ em vẫn chưa quyết định có đi theo Tạ Đình Xuyên hay không . Nếu em không đi, đồ lại bị bọn trẻ ăn sạch , để xem lúc đó em lấy gì mà trả!”
“Thì khỏi trả,” Thẩm Dư kịp lên tiếngbot_an_cap, Thẩm Dư Minh đã bước vào, anh hừ lạnh một : “Em gái tôi vì chịu nhiêu thương, lấy chút đồ này của nó thì thấm thía vào đâu?”
“Ngẫm lại cũng đúng nhỉ?” Lâm lập tức phản ứng lạileech_txt_ngu.
“Nhưng dù có là chuyện đương nhiên thì cũng phải để Hoan Hoan xử lýbot_an_cap ,” Lâm Trân Trân Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dư Minh: “Anh mau đi cảnh cáo trai và con gái anh đi, đừng có ra là lẻn vào ăn vụng, đây là đồ của cô chúng nó.”
“Được rồi, được rồi!” Thẩm Dư Minh lực đáp.
Thẩm Hoan dở dở cười: “Anh hai, chị dâu, hai người đừng nói trẻ những lời như vậy, kẻo sinh ra xa cáchleech_txt_ngu. Chúng khôngbot_an_cap conbot_an_cap em nhưng ruột, lại do một tayleech_txt_ngu em nuôi lớn, em tình nguyện cho chúng ăn mà. Nếu sợ hưởngleech_txt_ngu đến sức khỏe thì chúng muốn ăn em cũng chiều.”
Lâm Trân nghe vậy, cườibot_an_cap càng thêm sâu.
Chị ta thật lòng đối tốt với Dư Hoan, mà cô cũng thật yêu thương con cái chị, nàybot_an_cap nhiên khiến chị thấy lòng.
rượu với trà gì đó, em cứ cất đi.”
“Cứ để đi, anh chị muốn uống thì lấy!”
“Thật là” Lâm Trân Trânvi_pham_ban_quyen cãi không lại Thẩm Dư : “Thôi được , tùy vậy. Đến giờ cơm rồi, chị đi chuẩn bị đây. Đúng rồi, Thẩm Dưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , anh đi làm thịt con gà .”
“Cái gì? Còn phải giết ?” Thẩm Dư lập tức nhảy dựng : “Bình lễ tết nhà mình mới giết , dựa vào cái gì mà vừa đến chúng ta lại phải làm gà đãi khách? Kẻ thù cứ làm ân nhân không bằng, vì cái gì ? Không giết!”
“Anh có đi ?”
“Không !”
hay không?” Trân Trân giơ chân đá vào mông Thẩm Dư Minh một cái.
“” Thẩm Dư Minh ôm mông ra vẻ ấm ức, nhưng cuối cùng vẫn phải làm.
Thẩm Dư Hoanvi_pham_ban_quyen nhìn đó buồn cười. Chị dâu cô tính tình mạnh mẽ, anh hai thì lại đồng, chịu thua ai, hai người này ở cạnh chẳng khác nào vào đất.
Nhưng thực tế, anhbot_an_cap hai cô lại làvi_pham_ban_quyen kẻleech_txt_ngu vợ” chính hiệu, gì cũng lời chị dâu.
Tất , cũngbot_an_cap bởi dâu cô xứng đáng được như vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
mẹ cô thiên vị cả, bao tiền bạc đều đem đi hỗ trợ hết cho nhà đó. Đếnvi_pham_ban_quyen khi anh hai đến tuổi lấy vợ, ngay cảvi_pham_ban_quyen tiền sính lễ cũng không đào đâu ra, chẳng mấy gáileech_txt_ngu chịu gả cho anh.
Chỉ chị dâu là khôngleech_txt_ngu chê anh nghèo, gả cho rồi cùng anh chịu khổ bao nhiêu năm trời.
Thẩm Dư Hoan vào bếp tay nhưng Lâm Trân Trân cho: “ ra kia ngồi đi!”
“Sao thế chị?” Thẩm Dư Hoannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngạc nhiên hỏi. Vì cô ít khi phải làm việc áng nên nhà cô đều ôm hết, nấu nướng đương nhiên cũng vậy.
Mấy năm nay, cô đã rèn luyện được nghề ăn rất khá, có thể nói cô là người nấu ăn ngon nhà, sao không ?
Lâm Trân Trân: “Tóm lại mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày này em không cần động tay động chân vào việc gì hết!”
Dư Hoan: “” Thôi được, vậy thì cô đi ngồi nghỉ vậy.
Đến giờ cơm, Thẩm Hoan đi gọi Thẩm Dương .
Tiểu Dương vẫn còn rất bài Tạ Đìnhleech_txt_ngu . Khi Tạ Đình Xuyên định ngồi xuống cạnh cậu , nó lập tứcvi_pham_ban_quyen hét lên: “Chú không được ngồi đây! Anh ơivi_pham_ban_quyen, anh lại đâyvi_pham_ban_quyen .”
“Đến đây, đây!” Đào ôm bát cơm lăng xăng lại.
Tạ Xuyênbot_an_cap giận, lẳngleech_txt_ngu lặngbot_an_cap ngồi xuống Đào Tử.
Thẩm Minh nhìn thấy cảnh này thìvi_pham_ban_quyen cảm thấy vô cùng hả dạ, thầm khenleech_txt_ngu Thẩm Tiểu đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa cháu ngoan!
Tạ Xuyên rõ ràng không phải người hoạt ngôn, trong cơm nếu ai hỏi đến , cơ bản chỉ lời ngắn .
Ngược lại, Triệu Húc Vĩ lại là ngườibot_an_cap khéo léovi_pham_ban_quyen, xoay giữa Thẩm Dư và Lâm Trân Trân vô cùng trơn .
Lúc đầu ta gọi Lâm Trân Trân là chị dâu, bị Lâm Trân cố ý làm : “Xem chừng tuổi tác cậu không nhỏ, đâu tôi còn ít hơnbot_an_cap cậu, cậu lại gọi tôi là chị dâu?”
“Thì đấy, tôi nhìn chị vừa trẻ vừa đẹp thế này, chắc chắn là nhỏ tuổi hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi , ha ha ha, hóa ra đúng là ít tuổi hơn thật,” Triệu Húc Vĩ cười vang:
“Chỉ là thấy ở chị có mộtvi_pham_ban_quyen luồng chất rất mạnh mẽ, bụng chị hẳn là một nữ đồng chí vô cùng ưu tú!! Cho nên tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị là chị dâu, đó là cách gọi tôn xưng thôi! Tôi là đang trọng chị đấy!”
Chẳng có người phụ nữ nào lại không thíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được khen trẻ , lại còn được khen ưu tú. Triệu Húc Vĩ dỗ dành khiến Lâm Trân Trân cười không được miệng.
về phần Thẩm Dư Minh thì càng giản hơn, chỉ cần uống rượu cùngbot_an_cap anh là xong!
Vậy nên suốt cơm, Tạ Đình Xuyên Thẩm Dư Hoan chẳng nói với nhau được mấy , toàn tiếng của Thẩm Dư Minh, Lâm Trân Trân và Triệu Húc .
Sau khi ăn uống no nê, Tạ Xuyênleech_txt_ngu xắn áo . Thẩm Dư Hoan cứ ngỡ anh thấy , bây giờ đang làleech_txt_ngu tháng sáu tháng bảy, anh mặc quânleech_txt_ngu phục nóng cũng là chuyện thường, không ngờ anh lại bắtleech_txt_ngu đầu dọn dẹp đĩa.
Thẩm Dư Hoan địnhvi_pham_ban_quyen bảo để cô làm, nhưng đã bị Lâm Trân Trân cản : “Cậu biết điều chứ, em đừng động vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cứ để cậuvi_pham_ban_quyen ta rửavi_pham_ban_quyen!”
Đợi Tạ Đình Xuyên bát xong, Lâm Trân Trân chạyvi_pham_ban_quyen đến bên cạnh Thẩm Hoan thầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net :
Chị cứ tưởng thân phận cậu ta, lạileech_txt_ngu còn kiêu ngạo thếbot_an_cap kia sẽ biết làm việc nhà chứ, chẳng ngờ rửa cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sạch sẽ đấy.
Thẩm Dư Hoan đápbot_an_cap: Chắc là được trong mấy năm đi thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ạ. , để đặc vụ địch mà anh ta dám giả điên giả dại nằm vùng ở đại đội mình mấybot_an_cap thángbot_an_cap trời, chẳng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết tự chăm sóc bản thân? Ba cái việc rửa chắcvi_pham_ban_quyen chắn là biết làm rồi.
Lâm Trân Trân lẽ: Cũng đúng thôi.
Thời này sau bữa tối chẳng có hoạt giải trí gì, cơm hóng mát, tắm rửa là coi như đến giờ đi ngủ.
Đêm nay, Đình Xuyênleech_txt_ngu và Triệu Húc Vĩ nghỉ lại trong phòng của Thẩmleech_txt_ngu gia gia đã quá cố, sát vách phòng của Thẩm Dư Hoan và Thẩmvi_pham_ban_quyen Tiểu Dương.
Ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôm sau.
Năm giờ sáng Dư Hoan đã thức , đây là quen thường ngày của cô. Cô không ruộng làm , nhưng phải dậy sớm sáng cho Thẩm Dư Minh Lâm Trân Trân, để họ có thể ngủ thêm một lát.
làm con trai thức , cô rón rénleech_txt_ngu mở cửa phòng, vừa ngáp một cái thì đột nhiên nhìn thấy bóng đen ở cửa. Cô giật bắn mình, hơi thở nghẹn lại, suýt chút nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì .
Đến khi bóng đen kialeech_txt_ngu quay đầu lại, cô mới nhìn rõ đường nét quen thuộc của anh, là Tạ Đình Xuyên.
Dư Hoan hỏibot_an_cap: Saoleech_txt_ngu anh sớm thế? Lạ chỗ không ngủ à?
Không phải, ở đơnleech_txt_ngu vị tôi quen dậy sớm rồi, Đình . Đồng sinh học , không ngủ được nữa nênleech_txt_ngu anh dậy , vốn định tập thể dục một chút, không ngờ cô cũng dậy như : Cô cũng dậy sớm thế này sao?
Tôi dậy nấu bữa sáng.
Sớm vậy ư? Trời chưa kịp sáng .
Thẩm : nhà đều thế cả, ăn sớm làm sớm, nếu không đến trưa nắng lắmleech_txt_ngu không nổi.
Ra làbot_an_cap vậy, Tạ Đình Xuyên gật đầu, Có cần tôi gì không?
Cũng không đâu, Thẩm Hoan vừa nói vừa quay đi: Tôi đi rửa mặt trước đã. rồi, anh cóleech_txt_ngu đồ dùng sinh nhân không?
Có, tôi có mang theo. Họ thường xuyên đi làm nhiệm vụ nên các yếu phẩm cơ bản luôn theo đầy , anh đã quen rồi.
Thẩm Dư nói đi nấu bữa sáng, kết quả lại không làm thành. Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa rửa mặt xong Lâm Trân Trân ngủ dậy, không cho côbot_an_cap mà nhất quyết đòi tự mình xuống bếp.
Thẩm Dư mặt đầy vẻ khó hiểu bước ra , thấy Tạ Đình Xuyên đứng bên cạnh đống củi sát tường nhà. đặt lên đo kích cỡ, thấy cô đi tới liền hỏi: Mấyvi_pham_ban_quyen khúc gỗ này đều dùng làm củi không? To thế này, có cần bổ nhỏ ra không?
Dư Hoan không hiểu sao anh lại một câu hiển như , nhưng vẫn đầu: Đúng vậy, đều là cả, phải bổ nhỏ ra chứ không thì không nhét lò. Chỉ dạo này việc nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá, thời chưa có thời gian , ít nữa rảnh mới làm được.
?
Thẩm Dư Hoan cuối cùng hiểu anh muốn làm gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Anh định giúpleech_txt_ngu nhà tôi củi à?
Dù sao cũng đang rảnh, Tạ Đình Xuyên xắnleech_txt_ngu tay áo : Coi như là tập thể dục .
Thẩm Dư Hoan vôleech_txt_ngu thức bị thu hút bởi cánh tay đang xắn áo của anh. Cánh tay màu đồng cổ trông rắn rỏi, đường nét cơ bắp mượt mà, nhìn là biết thường xuyên luyện tập.
Đúng là quân nhân, một ngày cũng không lơi lỏng, không động là khó chịu ngay mà! Thẩm Dư Hoan lầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bầm trong lòng, quay người vào gian chính lấy ra một cây rìu.
Tạ Đình Xuyên đã dọn sẵn một củi xuống, vần cả cái thớt gỗ chuyên dùng để bổ củi ở trongleech_txt_ngu sân gần.
Anhvi_pham_ban_quyen đón lấy cây rìu tay cô, chắc cán rìu, hơi cúi người, cơ bắp hơi rung lên gồng lực. Theo nhịp vung của anh, khúc gỗ phát ra phập rồi nứt làm đôi.
Anh nhặt một lên, lại chém thêm một nhát, một khúc được chia làm phần, bấy giờ cầm khúc mới lên
Động tác của anh rất dứt khoát, chẳng mấy chốc bên cạnh thớt gỗ đã đầy củi đã xong.
Thấy anh bổ xong phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cúi người nhặt củi xếp gọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào rồi lấy khúc mới, Thẩm Dư Hoan đang rảnh rỗi bảo: Hay là đểbot_an_cap tôi cho? Nhặt xong tôi xếp vào luôn.
Cũng được, Xuyên đồng ý.
Thế là Thẩm Dư Minh vừa ngáp vừa bước ra sân, nhìn thấy một cảnh tượng thế này:
Trong sân nhỏ ngập hơi sương sớm trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lành, người đàn ông cao vạm vỡ cầm rìu, đường nét cơ ẩn trong sương mỏng. Ốngbot_an_cap tay áo tùy ý xắn lên, lộ ra cánhbot_an_cap tay màu cổ khoắn, vung rìu dứt khoát bổ đôi từng khúc củi.
Bên cạnh , một người phụ nữ bạc màu có vài mảnh vánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại có gương mặt tinhleech_txt_ngu xảo, mái tóc tùy ý búi tròn đang cúi người nhặt củi. Vài lọn tóc mây rủ xuống bên má, tăng thêm vài phần dịu dàng.
Trai tài gáibot_an_cap sắc, cực kỳ xứng , mà sự phối hợp ăn ýbot_an_cap người bổ củileech_txt_ngu kẻ nhặt củi lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến khung cảnh đẹp như tranh vẽ có thêm vài phầnvi_pham_ban_quyen hơi thở của nếp sống thường nhật, khiến người ta không tự chủ nhìn.
mày Thẩm Dư Minh tức khắc nhíu chặt lại, chỉ cảm này vô cùng chướngbot_an_cap mắt. Phía sau anh truyền tới một nói bằng giọngleech_txt_ngu khàn khàn vì mớibot_an_cap ngủ dậybot_an_cap không đúng lúc nào: bàn chuyện khác, hai người họ đúng là thật đấy!
này là Triệu Húcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vĩ.
Xứng cái con khỉ! Thẩm Dư Minh văng một câu.
Tiếng của anh đã hút sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý Tạ Đình Xuyên vàvi_pham_ban_quyen Thẩm Dư đằng kia, hai đồng loạt nhìn lạileech_txt_ngu.
như ý Thẩm Minh, anh lớn giọng gọi: Thẩmvi_pham_ban_quyen Dư Hoan, cô qua tôi!
Thẩm Dư Hoan đầy dấuleech_txt_ngu chấm hỏi. Anh hai cô nay ănvi_pham_ban_quyen phải ?
Bữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sáng hôm nay không phong phú nhưvi_pham_ban_quyen trướcleech_txt_ngu, chỉ có cháo loãng với dưa , là một bữa sáng rất đỗi bình thường.
Sau khi ăn xong, mọi người phải xuống ruộng việc.
Dư Minh muốn để Thẩm Hoan ở một với Tạ Xuyên, bắt cô phải làm cùng.
Thẩm Dư vuinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ ý .
Lâm Trân Trân lườm chồng mình một cái, vừa định gọi Tạ Đình Xuyên thì anh đã tự mình lên tiếng: Vậy tôi cũng ruộngbot_an_cap giúp một .
Đình Xuyên đã thì Triệu Húc Vĩ đương nhiên cũng đi theo. Thế là cả nhà mang theo cụ, theo mấy đứa nhỏ, rầm rộ kéo nhau ra .
Ơ, nhà Minh đấy à, mọi người định đi đâu thế? Vừa ra khỏi cửa, đãbot_an_cap người trong , người nọ lập tức chào Lâm Trân Trân.
Kể từ hôm qua khi Tạ Đình Xuyên đến và công khai thân phận, anhvi_pham_ban_quyen và nhà Thẩm điểm của cả đại đội Hòa . Từ hôm qua đến giờ không biết bao nhiêu người đang dòm ngó .
Hôm nay cuối cũng thấy họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuất hiện, chẳng lẽ lại không nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi sao?
Bà không có à? Nhìn trang phục này của chúng tôi thì còn đi đâu đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữabot_an_cap? Đương nhiên là đi làm rồi! Lâm Trân Trân bực bội đápleech_txt_ngu.
Ái chà, tôi là đang hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mọi người đi làm việc gì mà? cũngbot_an_cap không giận, cười hì hì nói.
Đi đào khoai lang.
Ồ ồ, ra là đi đào khoai ! Đoàn trưởng Tạ với Đội Triệu đi cùng cơ đấy! Bát Thẩm vo mãi cuối cùng cũng kéo được chuyện sang ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tạ Đìnhbot_an_cap Xuyên.
Trước ngày hôm qua, ai cũngvi_pham_ban_quyen nghĩ Tạ Đình Xuyên là một kẻ điên, dù có thành phố vớibot_an_cap tính đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lai chắc chắn cũng chẳng ra sao.
Ai ngờleech_txt_ngu hôm đột nghe tin anh lại là quân nhân, còn một Đoàn trưởng?
Đoàn trưởng đấy
Người trong làng trước tới nay thấy lớnleech_txt_ngu nhất cũng là Bí thư xã, vậy mà giờ cạnh xuất hiện hẳn một Trung
Tuy rằng họ cũng chẳng rõ hai chức vị này cái nào lớn , nhưng dù sao đó cấp bậcleech_txt_ngu mà họ thểbot_an_cap nào tớileech_txt_ngu được.
Thêm , đây nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ vì chuyện của Thẩm Dư Hoan bị mọi người nhiếc, hắt hủi, mà giờvi_pham_ban_quyen bỗng đổi đời, một Trung đoàn trưởng vậy mà lạileech_txt_ngu giúp nhà họ áng
Cảm giác thật diệu.
Lâm Trân Trân vén lại mái tóc, vẻ mặt đắc ý ra mặtbot_an_cap như kẻ tiểu nhân vừa gặp vận may:
“Ôi dào, chúng tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng chẳng để Tạ Trung đoàn trưởng tới đâu, nhưng anh ấy quyết đòi đi bằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . ấy nói thếleech_txt_ngu rồi, cũng chẳng nỡ từ chối.”
Tạ Đìnhvi_pham_ban_quyen Xuyên, Thẩm Hoan, Dư Minh: “”
Ngược lại, Húc Vĩ khẽ cau , nhìn Lâm Trân một cái.
Cô chị dâu này của nhà họ Thẩm, liệu hơi quá phô trương rồi không?
“Ha ha ha,” dân gượng vài tiếng, “Tạ Trung trưởng đúng là thật đấy nhỉ!”
“Không” Tạ Đình Xuyên định nói đó, nhưng Lâm Trân Trân chẳng cho cơ hội mở lờivi_pham_ban_quyen, tiếp :
“Phải , Tạ Trung đoàn trưởng thật sự rất được. Chẳng nói đâu xa, qua ăn cơm xong anh ấy còn chủ độngvi_pham_ban_quyen rửa bát, sáng sớm nay khi chúng tôi còn chưa ngủ dậy, anh ấyleech_txt_ngu đã thức giấc giúp chúng tôivi_pham_ban_quyen bổ củi rồi! Ôi trời, đàn tốt như , mọi bảo xem, người có một sao?”
Trân Trân bóp giọng, cái miệng cứ liến thoắng không ngừng:
“Trước đây ấy à, đều là chúng taleech_txt_ngu hiểu lầm anh ấy, còn tưởng anh ấy là kẻ điên cơ chứ. Ai ngờ chuyện trước kia đều có nguyên do cả, anh ấy là một người tốt đến thế này mà!”
“Tất nhiên rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tôi yếu là thấy thay nhà mìnhbot_an_cap. Tạ Trung đoàn trưởng tốtbot_an_cap như vậy, con bé cuối cùng cũng xem như khổ tận cam lai !”
“Ngày xưa con bé chưa cưới đã thai bị mắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chửi, bị chỉ trỏ đến mức nào chứ? Ai con bébot_an_cap là sao chổi, có kẻ đức còn némbot_an_cap lá rau, trứng thốivi_pham_ban_quyen người . Ôi trời, xa hết ruột !”
“Giờ Tạ Trung đoàn trưởng đã xuất hiện, thân phận cũng đã giải thích ràng, cùng cũngvi_pham_ban_quyen chứng minh được sự trong của Dư Hoan tôi rồi!”
Trân nhắcleech_txt_ngu đến những Thẩm Dư Hoan đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải gánh chịu, khóe cô taleech_txt_ngu còn rặn ra được một giọt nước mắt. Bất kể ngườibot_an_cap bên hay dân làng, tất cả đềubot_an_cap im .
Tạ Đình Xuyên nhìn về phíabot_an_cap Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dư Hoan. Dẫu biết rằng những năm qua cô một mình con chắc chắn phải chịu rất nhiều, nhưng khi nghe Lâm Trân Trân nói ra lòng anh không khỏi dâng lên một nỗi xót xa, nghẹn lại.
Sắc mặt Triệu Húc Vĩ cũng dần đanh lại, trong ánh mắt lên mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lỗi.
Cậu tưởng Lâm Trân Trân mượn oai của Đình để khoevi_pham_ban_quyen khoang dân , không ngờ cô ta chỉ đang đòi lại công bằng cho cô chồng của mình
Cậu thật đáng chết mà!
lại càng thêm ngượng áy náy.
Chẳng phải chính những người trong sốbot_an_cap họ ngày trước mắng nhiếc Thẩm Dư Hoan, ném lá rau, trứng , và miệng xa cô sao?
Hồi đó cứ nghĩ là Thẩm Hoan đoan chính, nghĩ lại, thân họ có ngàn đao băm vằn cũng không quá đáng chút nào!!!
Dân làng mang theo tâmvi_pham_ban_quyen trạng hối lỗi tản rabot_an_cap đi làm việc của mình. Người họ Thẩm cùng Tạ Đình Xuyên, Triệu Húc Vĩ đi đến ruộng.
Trung đoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưởng, chú Triệu, hai người biết đào khoai lang chứ?” Trân Trân hỏi.
Tạ Đình Xuyên: “Thời còn làm thanh niên tri thức tôi có đào qua rồi.”
Triệu Húc Vĩ chưa đào bao giờ, nhưng cậu cười bảo: “Đào lang thôi mà, có gì khó ? Chẳng phải là củ khoai dưới đất lên sao? giản!”
“Thế thì tốt,” Lâm Trân Trân nói, “Đừng như Dư nhà tôi, con bé làm việc đồng áng chẳng ra làm cả. Hôm qua đi đàobot_an_cap khoai với chúng tôi mà làm hết bao nhiêu củ của tôi rồi.”
Thẩm Dư Hoan có chút chột dạ
Lâm Trân Trân: “ tôi với anh nó đều hiểu cho connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Nó vốn khôngbot_an_cap quen làm mấy việc nặng nhọcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, đào khoai có làm đứt cũngleech_txt_ngu là chuyện tình. Dù sao cũng khoaibot_an_cap, nhà tôi nghèo nhưng lẽ lại để nó lãng phí vài củ được sao!”
Thẩm Dư Hoan: “” Chị dâu cô hai ngày nay thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự là lúc nào cũng tìm cách phô diễn cho Tạ Đình thấy cô không làmleech_txt_ngu nhà nông
cũng phải nói thật, động tác đào của Tạ Đình Xuyên nhanh nhẹn, hiếm đứt củ, còn khéo hơn cả Thẩm Hoan nhiều.
Triệu Húc Vĩ lúc nãy mạnh miệng là thế, kết quả chẳng biết độ nông sâu khoai, cứ đào xuống lại làm đứt.
Mấy người Lâm Trân Trân cũng không nói gì, nhưng chính cậu chột , đành lôi đứa nhỏ chơi.
Ban đầuleech_txt_ngu Thẩm Tiểuleech_txt_ngu Dương cùng nhưng bé không chịu, cậu chỉ đành quay sangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm Đào Tử và Tiểu Hoa.
Đào Tử và Hoa dĩ tâmleech_txt_ngu trívi_pham_ban_quyen chẳng đặt vào làm, nhanh chóng bị Triệu Húcvi_pham_ban_quyen thu hút, tụm lại chơi với cậu.
Húc Vĩ nghĩ có hai đứa trẻ kia ởbot_an_cap đó, Tiểu Dương chắc sẽ qua chơi cùng ?
, qua đây đivi_pham_ban_quyen cháu. nhìn xem anh trai chị cháu đều qua đây rồi này, đông mới vui chứ!”
Thẩm Tiểu Dương lẳng lặng đi sau mẹ nhặt khoai lang. Đối Húc Vĩ người đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng Tạ Đình Xuyên, từ hôm quavi_pham_ban_quyen đến giờ bé đều ngó lơ. Đối mặt với nỗ lực thu hút sự chú ý liên tục của cậu, bé chỉ thấy phiền .
Húc Vĩ cũng không bỏ cuộc. Nhiệm vụ của cậu đây là để giúp đỡ Tạ Đình Xuyên, ngặt nỗi Tạ Đình Xuyên đúng là cái khúc gỗ, Thẩm Tiểu Dương màng tới mình mà anh cũng chẳng động tiến gần.
Cứ thế này ai cũng chẳng thèm đoái hoài đến ai, thì làm bồi tìnhbot_an_cap cảm cha con được đây?
Triệu Húc Vĩ sốt ruột thay cho Tạ Đình Xuyên. Tiểu không thèmvi_pham_ban_quyen để ý đến cậu, cậu liền tung hết các chiêu trò, bắt một con cào gọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “ Dương, qua , xem chú bắt được cái gì này?”
“”
“Tiểu Dương, Tiểu Dương ?” Triệu Húc Vĩ lại gọi.
Dương cuối cùng cũng quay đầu lại, chỉ là đôi mắt đen kia đầy vẻ cạn lời: “Cháu không muốn biết!”
Húc Vĩ: “”
Cậu đưa con cào chobot_an_cap Đào Tử và Tiểu Hoa chơi, rồi lân la đến bên cạnh Tạ Đình Xuyên than thở: “Thằng bé nàybot_an_cap tính khínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũngbot_an_cap gớm thật đấy, thích là thích mà ghét là ghét! Gọi thế nào cũng không chịu qua, đúng là trông giống cậu mà tính nết giống, đều là cái loại bướngbot_an_cap như trâu”
Tạ Đình Xuyên liếc xéo một cái.
Triệu Húc Vĩ tức cười hì hì: “Tất nhiên rồi, ý tôi là ýleech_txt_ngu chí thằng bébot_an_cap kiên định, là định đấyvi_pham_ban_quyen! Tính này tốt mà, chẳng phảivi_pham_ban_quyen cậu cũng nhờ thế mớileech_txt_ngu leo lên được vị trí này sao! Con trai cậu sau này chắc chắn cũng sẽ giống cậu thôi!”
Xuyên hừ một tiếng, nhưng ánh mắt lại khôngleech_txt_ngu tự chủ đượcbot_an_cap mà dời sang phía vật nhỏ bévi_pham_ban_quyen đang đi sau lưng Dư Hoan, nhặt khoai chăm chỉ như một con ong nhỏ.
Triệu Húc Vĩ nói tuy thô thật, đầu ócvi_pham_ban_quyen và tâm trí của thằng bé này quả thực chín hơn hẳn trẻ cùng trang lứa.
Ví dụ như ngày hôm qua, sau nhận ra anh là ruột của nó, nó mà lại cố tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để lão Triệu làm cha dượngleech_txt_ngu mặt anh đểleech_txt_ngu khích bác anh
cũng vậy, vì mẹ nó mặc định anh là , dù anh nói chuyện thếleech_txt_ngu nào hay dùng đồ ăn vặt dụ dỗ, cũng chẳng hề , ánh mắt chạm phải anh là tặng cho anh một cái lườm Hai đứa cháu nhỏ của anh đều có được định lực như nó.
Nhưng Tạ Đình Xuyên có thể hiểu được. Người cha như anh đã vắngbot_an_cap mặt trong những năm tháng đầu đời của Tiểu Dương, thằng bé muốn đểvi_pham_ban_quyen tâm đến anh cũng là lẽ thường tình, phải cho nó thời gian để thích nghibot_an_cap chứ.
Anh có đủ kiên nhẫn, từ từ bù đắp là được.
Tạ mang theo khí thế áp bức bẩm sinh, trông giống kiểu người chỉ huy kẻ khác làm việc hơn là tự mình taybot_an_cap vào.
Thẩmleech_txt_ngu Dư Hoan vốn nghĩ anh làm một lát sẽ mất kiên nhẫnvi_pham_ban_quyen, chẳng ngờ anh làm rất nghiêm túc.
dùng lật tung đất dây khoai, những củ khoai lang trònleech_txt_ngu trịa theo dây được lên, anh nhặt khoai ra khỏi đất, đặt một bên, rồi tiếp tục đào gốc tiếp theo
Đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc sau, Thẩm Dư Minh còn cố ý làm khó, bảo anh gánh khoai lang về , anh cũng không nói gì mà làm theo.
Mặt dần lên cao, anh đổ không mồ hôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, những sợi tóc lòa xòa bết vào trán, nhưng dáng vẻ tập trung và , không mộtbot_an_cap than vãn hay kêu mệt thêm phần trưởng và quyến rũ.
Dân làng thấy vậy, xì xào tán thưởng.
Bát Thẩm là người được chuyện, sau Tạ Đình Xuyên thêm một gánh khoai về nhà họ Thẩm, bà ta liền tót đến tìm Thẩm Hoan: “Con bé Hoan à, để nói cho nghe, lần này cháu đúng là cái rủi cái mayleech_txt_ngu. Đoàn trưởng Tạ chăm chỉ thế kia, gả được cho đàn ông như vậy, cháu đúng là nhặt được bảo vật rồivi_pham_ban_quyen!”
“Bát , bà nói vậy, nếu của cháu xảy ra trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người con gái , kết hôn đã sinh con, bị người tabot_an_cap chỉbot_an_cap trỏ suốt bao nhiêu , cuối cùng mới có được người đànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông như Đoàn trưởng Tạ, bà có sẵn không?” Thẩm Dư Hoannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi lại.
Tất nhiên cô chẳng có tư cách gì nói những lời này, vì khi đó cô thực sự tự nguyện, chịu đựng bao nhiêu lời đàm tiếu suốt ấy năm giá cô trả.
Thế nhưng nếu chuyện đặt vi_pham_ban_quyen gái khác, chưa chắc họ đã nổi qua ngần ấy năm, e là chưa đợi được Tạ Đình Xuyên đến thì đã sớm hương tanbot_an_cap ngọc nát rồi.
Nhưng Bát Thẩmvi_pham_ban_quyen rõ ràng không nghĩ sâu xa đến thế, bà ta hùng nói: “Tất nhiên sẵn lòng ! quavi_pham_ban_quyen là chịu khổ mấy năm đầu thôi, cũng đâu có mất miếng thịt nào, cuối cùng lại được người như Đoàn trưởng Tạ, vụ mua này chắc chắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là lời to chứ lỗ vào đâu! không sẵn lòng cơ ?”
“Nếu không thì xuất như ta, làm sao trèo cao nổi tới người như Đoàn trưởng Tạ?”
cạn lời.
Triệu Húc Vĩ đang việc, loáng thoáng nghe thấy họ tán về Tạ Đình Xuyên, liền lững thững tới: “ tán chuyện về anh Xuyên đấy à?”
đấy, đúng .” Bát Thẩm thấy Triệu Húc lậpvi_pham_ban_quyen tức trở nên vồn vã.
Triệu nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm nhận được, so với sự lạnh nhạt nhà họ Thẩm, dân làng đối xử với họ nhiệt tình hơn nhiều.
Cậu cũng tinh ranh, sốt sắng hỏi: “Muốn hiểu về anh Xuyên cứ hỏi tôi đây nàyvi_pham_ban_quyen. Tuy bây giờ tôi đã giải ngũ, Xuyên từng công tác , tôi hiểu anh ấy nhất.”
sao?” Bát Thẩmvi_pham_ban_quyen tức hóng hớt hỏi, “Vậy Đoàn trưởng Tạ thế nào?”
“Anh Xuyên thì đúng là đàn ông rồi. Chưa nói đến gia bối , chỉ riêngbot_an_cap thân ấy cũng đã rất liều mạng. Nhập ngũ bao nhiêu , đã bao lần vào sinh ra tử!”
“Chẳng đâu xa, chuyện mấy năm trước anh ấy đến đội các người làm trong vai thanh niên tri thức ấy, là một nhiệm vụ vô cùng . Bọn đặc vụvi_pham_ban_quyen địch đều leech_txt_ngu liều chếtvi_pham_ban_quyen, chỉvi_pham_ban_quyen cần bị phát hiện là chín phần chết một sống, vậy màbot_an_cap anh ấy lại mình xin . Giả điên giả dại suốt lâu, người xem có ai làm được thế?”
Trong lúc họ đang trò , dân làng đang làm gần đó thấy Triệu Húc cũng nhập thì đoán chắc sẽ nghe được không ítvi_pham_ban_quyen thông tin xác thực. vi_pham_ban_quyen họ việc, nghevi_pham_ban_quyen ngóng. Vừa hay nghe được đoạn này củaleech_txt_ngu Triệu Vĩ.
Dân làng lập tức nhớ lại hình ảnh Tạ Phong Tử âmleech_txt_ngu trầm, cô độcbot_an_cap lại hung dữ năm nào. Hắn mặcvi_pham_ban_quyen quần áo rách rưới, tai dài không buồn chải chuốt, gần một chút ngửi mùi hôi hám, người lại thường xuyên cóvi_pham_ban_quyen vết thương đều bảo hắn hành mình.
Giờ nghĩ , hắn giả dạng vậy chỉ để che mắt thiên hạ, kẻ địch mất cảnh giác, còn những vếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thương người có lẽ do thực hiện vụ nằm vùng mà có.
Một đang yên đang lành lại có thể đến mức này Mọi người bỗng chạnhvi_pham_ban_quyen lòng.
Bát Thẩm gật đầu nói: “Đúng không mấy aivi_pham_ban_quyen làm được như !”
làng loạt gật đầu.
đây họ còn thấy chịu quân được hưởng nhiều đãi ngộ tốt, Triệu Húc Vĩ kểvi_pham_ban_quyen mới biết, đó đều là dùng mạng đổi ! Họ xứng đáng được .
“Trước đây tôi không biết, nếu thì chắc chắn đã đối tốtleech_txt_ngu hơn với Đoàn rồi”
“Đúng vuốt đuôileech_txt_ngu, giờ nói mấy này thì có ích ? Nếu tôi mà biết thì tôi cũng chẳng đối xử với Đoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tạ thế, phải anh ấyvi_pham_ban_quyen lên như mới đúng”
“Được rồi rồi, đừng cãi nữa! các ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết thì còn ra thể gì? Người ta để làm nhiệm vụ bí mật !”
Ngay Thẩm Dư Minh, người liên tục nhắm Tạ Đình Xuyên, cũng khẽ tránh ánh mắt.
Trân cũngbot_an_cap im lặng một lúc, rồi nhìn phía Triệu Húc Vĩ hỏi: “Đội trưởng thân vớivi_pham_ban_quyen Đoàn trưởng Tạ như vậy, liệu cậu cóbot_an_cap biết tình trạng hôn nhân của Đoàn trưởng Tạ không?”
Húc Vĩ thắc mắc: “Tình trạng hôn nhân? Chẳng phải hôm anh Xuyên tự nói rồi ? Anh ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo mìnhvi_pham_ban_quyen chưa kết hôn !” lẽ nhà họ Thẩm không tin?
Lâm Trân Trân: “Ý tôi là, trưởng Tạ đã ở tuổi này rồi, trước khi đến sự của Hoan Hoan và Tiểu Dương tôi, anh ấy chưa từng xemleech_txt_ngu mắt tượngbot_an_cap sao?”
Hôm qua Đình Xuyên cũng nói , anh 28 tuổi. Ở thời đại này, 28 tuổi chưa cũng chưa từng thì phải ngờ uẩn khúc gì bên trong không!
Húc Vĩ, cũng 28 tuổi và chưa hôn, bỗng cảm thấy như bị đâm nhátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “”
Nhưng cậu có thể thấu hiểu: “ hiểu ý chị rồi. Sau khi tôi giải ngũ thì anh Xuyên có mắt không tôi rõ, nhưng trước khi tôi ngũ thì chắc chắn là không!”
“Mọi không cần nghi ngờ anh ấy có vấn đề gì, chắc chắn là không đâu! Nếu không thì đồng chíleech_txt_ngu Thẩm cũng thể mang thai được” Câu sau cậu ta nói cực nhỏbot_an_cap, còn nhìn Thẩm Hoan và Thẩmleech_txt_ngu Tiểu Dương đang ở cách đó không xa.
Mọi người hiểu ngay trong nháy mắt, cũng liếc nhìn hai mẹ con Thẩm Dư Hoan cái.
“” Thẩm Dư Hoan nhìn Triệu Vĩ với nụ không mấyleech_txt_ngu thân thiện.
Cảm nhận ánh mắt “tử ” của cô, Triệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Húc Vĩ chột dạ chuyển chủ đề: “Hơn nữa, với năngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lựcvi_pham_ban_quyen và ngoại hình của anh Xuyên, khối cô gái thíchbot_an_cap anh . Chỉ là anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy không thôi.”
Lâm Trân Trân nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liền sắc.
Dân làng nghe xong cũng cau .
Ở thời này, tư tưởng đa số mọi người đều rất giản dị. Đốileech_txt_ngu họ, người đàn ông để lấy làm chồng có thể bình một chút, dù sao kết hôn là để sống qua , không có tiền thì hai người có thể cùngleech_txt_ngu nhau lực kiếm tiền.
Nhưng nếu quanhleech_txt_ngu anh taleech_txt_ngu nào cũng có những bóng , trêu hoa ghẹoleech_txt_ngu nguyệt, thì có tiền địa vị, đẹp trai thì có tác dụng gìbot_an_cap?
Liệu còn có thể sống yên ổn được khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Đừng hiểu lầm, đừng hiểu lầm nhé, mọivi_pham_ban_quyen nghe tôi nói hếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời !
Triệu Húc Vĩ thấy hiểu lầm, vàng giải thích: gái thích anh Xuyên, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh ấy chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bao giờ mảy may động lòng . Tôi thấy anh ấy thân thiết với chí nữ nào cả!
Thật không? Lâm Trân Trân nghibot_an_cap ngờ hỏi lại.
mà! Triệu Húc Vĩvi_pham_ban_quyen lập tứcvi_pham_ban_quyen giơ tay thề thốt: Tôi khôngbot_an_cap lừa mọi người đâu, nếu lừa mọi người cứ đểleech_txt_ngu thiên lôi đánh tôi, đời này tôi không lấy được vợ luôn!
tin anh đi, bằng Hoan vì lời này mà gả anh Xuyên anhbot_an_cap nhất định sẽ đánh chết anh ta mất.
Triệu Húc đã nhìn ra rồi, anh Xuyên nhà mình rất muốn cưới Thẩm Dư Hoan, nếu tính cách của anh , không nào anh lại chịu thương chịuvi_pham_ban_quyen khó giúp làm như thế, ngay cả Thẩm Dư Minhbot_an_cap mỉa mai, anh cũng chẳng tính toán.
Thời này hầu như không có ai theo chủvi_pham_ban_quyen nghĩa không kết hôn, nên thấy Triệu Húc Vĩ độc đến không lấy được , mọi người tin lời anh ta. Dân bắt đầu bàn tán xôn :
Xem ra Đoàn trưởng đúng là người đàn ông tốt đấy !
khó, chăm , lại có lực, vẻ ngoài tuấnbot_an_cap tú, không hoa nguyệt lăng nhăng, đàn ông như đúng là mười phân vẹn mười rồi vi_pham_ban_quyen?
Đúng đấy, con bé nhàbot_an_cap Thẩm, đúng là nhặt được báu vật rồivi_pham_ban_quyen! Đừng chần , cứ theo cậu ấy đi!
Người đàn ông tốt thế này, cháubot_an_cap mà không theo thì đúng là ngốc!
Cháu cũngleech_txt_ngu sinh con trai cho cậu ấy , gả cho cậu ấy thì còn gả ai được nữa? Có ai mà điều kiệnbot_an_cap tốt được như Đoàn trưởng Tạ?
Cậu ấy là cha ruột của Tiểu Dương, cháu gả cho cậu Tiểu Dương máivi_pham_ban_quyen ấm trọn vẹn, cha ruột dù sao tốt hơn cha dượng nhiều! Huống hồ cha ruột này còn tiền có thế
Hì hìbot_an_cap, vả thểvi_pham_ban_quyen chấtleech_txt_ngu cậu ấy tốt thật đấy, mười mấy chuyến khoai lang rồi nhỉbot_an_cap? Chẳngvi_pham_ban_quyen thấy dốc tí , Hoannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net à, cháu có phúc
Khụ khụ khụ! Húc Vĩ nghe dân làng khen ngợi Đình cách saynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì bất bị sặc nước miếngleech_txt_ngu, ho sặc sụanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
ha ha! Dân làng dáng khôi hài của anh ta liền cười rộ lên: Đội trưởng Triệu mà cũng biết xấu hổ à?
Phải đấy, chúng đang nói với mà, còn chưa thẹn, chú em đã thẹn ?
Ôi dào, mọi người chẳng hiểu . bé Hoan dù sao cũng người đã trải qua sự rồi, Đội trưởng Triệu trông có vẻ lớn tuổi hơn nó nhưng chắc chưa kết hôn đâu, khéo còn chưa mùi đời là gì, chưa được nếm qua hương vị ấy xấu hổleech_txt_ngu đấy!
Khụ khụ! Triệu Húc Vĩ ho dữ dội hơn.
bà thím nôngleech_txt_ngu thôn này thật đáng sợ, nói năng gì mà lộ liễu thế không biết?
Anh ta vềvi_pham_ban_quyen thành tức!
Thẩm Hoan cũng trungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm của cuộc tán, trong lòngbot_an_cap có chútvi_pham_ban_quyen ngượng ngùng nhưng thấy cảnh đó liền chặt môi để không bật thành tiếng.
đến mứcleech_txt_ngu xấu như Triệu Húc Vĩ.
cô cũng chỉvi_pham_ban_quyen có một lần duy nhất đó, nhưng cô là bácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Học nhiều, nhiều, nhìn nhiều, điều trị cũng nhiều, mấy chuyện nàyleech_txt_ngu sớm trở bình rồi.
Ngay lúc Triệu Húc Vĩ bị trêu chọc đến mức mặt đỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như sắp nhỏ máu, người anh em tốt Tạ Đình Xuyên của anh ta cuối cùng cũng xuất hiện với chiếc đòn gánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên .
Có người tinh nhìn thấy, vội vàng : Đoàn trưởngvi_pham_ban_quyen đến rồi, ta mau giảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi!
Tạvi_pham_ban_quyen Đìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Xuyên trông mạnh mẽ và sắc bén hơn . Dù anh biểu hiện khá bìnhvi_pham_ban_quyen dị gần gũi nhưng dân làng vẫn không dám trêu chọc anh, cả nhóm lập tản ra.
Chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điều cảnh tượng tụ tập một qua được mắt Tạ Đình Xuyên. Anh bước tới, thấy Thẩm Dư Hoanleech_txt_ngu đang nín cười bỏ chạy, nhìn sang Triệu Húcvi_pham_ban_quyen mặt đỏ tía tai: Mọi người vừa nói chuyện thế?
bẩm: sợ quá!
Tạ Đình Xuyên nhíu mày: ?
Triệu Húc tiếp tục lầmvi_pham_ban_quyen bầm: Mấy bà thím thôn này đáng sợ đibot_an_cap mất.
Đình Xuyên:
Anh trực tiếp đá cho cậu ta một cái: Nói năng không đầu đuôi, mau đi làm việcvi_pham_ban_quyen !
Triệu Húc Vĩ đau quá sựcvi_pham_ban_quyen tỉnh, văng tục một : tiệt! vừa mới anh kiếm vợ, mà anh đối xử với tôi thế đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hả?
Nói xong, biết nghĩ đến chuyện , anh ta lại nguôi giận, nhìn Tạ Đình Xuyên đầy trêu chọc: Hừ, không phải anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang xót vợ tương lai đấy chứ? Tôi nhiều việc một chút để cô ấy được nghỉ ngơi, đúng không?
Đáp lại ta một cú đá Tạ Xuyên: Cút!
Nhờ có Tạ Đình và Triệu Húc Vĩ giúp đỡ nên hiệu suất cao, ruộng lang nhà họ Thẩm trong một sáng đào xong.
trưa ăn cơm nghỉ một lúc, khi đã dịu, họvi_pham_ban_quyen ra cuốc thêm mấy đất, đến hơn sáu giờ tối mớibot_an_cap làm.
Khi kết thúc việc, ai đều mệt lả, ngay cả Thẩm Dư vốn hayleech_txt_ngu mỉavi_pham_ban_quyen mai Tạ Đình Xuyên cũng thời im hơi lặng tiếng.
Ngược lại, cậu thamnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn Đào Tử vẫn dào năng lượng. Hôm qua được ăn thịt gà làm cậu thèm thuồng, hôm nay vẫn cứ cánh trong , kéo tay mẹ hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Mẹ ơi, tối ăn không mẹ?
Cút đi con! Nhà mình điềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiệnvi_pham_ban_quyen nào mà mày dám mơ tưởng ngày nào cũng có ăn hảbot_an_cap? Lâm Trân mở miệng .
Con gàleech_txt_ngu hôm qua vốn để dành ăn Tết, nó đãleech_txt_ngu khiến xa rồi, hôm nay còn muốn giếtbot_an_cap sao? cô trước hơn!
Đào Tử vẻ vọng. Cậuleech_txt_ngu cứ tưởng trong nhà khách thì mẹleech_txt_ngu thế nào cũng phải làm món thịt đãi người ta chứ.
Triệu Húc Vĩ làm việc đồng áng cả ngày, đến dán cả bụng vào lưng, ta cũng rất muốn thịt. Nghe vậy liền cảm thấy vọng, não bộ bắt đầu vận hành thần tốc xem làm cách nào để được ăn thịt.
bot_an_cap trong thôn, muốn ăn thịt chỉ hai cách: hoặc là giết gia súc nuôi trong nhà, hoặc là lên thành phố mua. Cách thứ nhất đã bị Lâm Trân chặn đứng, cách thứ thì trời muộn thế này rồi, cũng lười đi.
Còn cách khác để có thịt ăn không nhỉ?
Mắt Triệu chợt lên: Ở khúc sông này có cá không?
Thẩm Dư Minh nghe vậy bật : dưới sông có cá thì còn đợi nói , chúng đã bắt từ lâu rồi!
Ba nói dối, dưới có cá mà! Đào Tử lập tức bóc mẽbot_an_cap: Mấy con còn thấy ông nội Đại đội bắt một con !
Sông có cá đúng làbot_an_cap không sai, nhưngvi_pham_ban_quyen có cũng như không thôi. Số lượng ít, mà cábot_an_cap dưới đó khôn như thành tinhleech_txt_ngu vậy, không câu được đâu. Không có bản lĩnh thì sự bắt nổi đâu, ông nội Đại đội trưởng của con bắt được là dovi_pham_ban_quyen gặp may thôi!
mắt Triệu Húc Vĩ sáng rực, anh taleech_txt_ngu kéobot_an_cap Tạ Đình Xuyên: Ở một người bản lĩnh thực sự này! Tay bắt cá, câu cá của anh Xuyên đỉnh lắm! Anh , đi thử không?
Tạ Đình Xuyên lảo đảo một cái, tặng cho Triệu Húc Vĩbot_an_cap một ánh mắt kiểu chết à, nhưng không nói là không đi.
Triệu Húc Vĩ lập tức bảo Đào Tử dẫn họ ra bờ sông.
Thẩm Dư Minh cảm thấybot_an_cap biết tự lượng sức mìnhbot_an_cap, định bụng chờ xem nên cũng háileech_txt_ngu đi theo.
Hoan nói: không , tôi nghỉ đây.
Lâm Trân cũng mệt chếtbot_an_cap đi được, hai chị em dâu dắt hai đứa nhà .
Về đến nhà, họ rửa mặt uống nước, vừa ngồivi_pham_ban_quyen xuống nghỉ ngơi thì ngoài cửa vang lên tiếng của Đào Tử, nghe vô cùng phấn khích.
“Chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẽ bọn họ bắt được cá thật à?” Lâm Trân Trân nghi hoặc lẩm bẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Ra thử đi.” Thẩm Dư Hoan nói.
Vừa ra cửa, đã thấy cổng sânbot_an_cap bị Đào Tử mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đá , bé ôm một con cá vẫn còn dính máu chạy xồng xộc vào, miệng gào to: “Mẹ! Mẹ ! Cô ơi! Cô ! Bắt đượcbot_an_cap cá rồi!!! Chú Tạ bắt được cá rồivi_pham_ban_quyen, ấy cừ thật đấy, mọi mau ra xem đi!!!”
Theo sau cậu là Tạ Đình Xuyên, Triệu Húc và Thẩm Dư Minh. đó Húc Vĩ vẻ mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầy đắc , còn Thẩm Dư Minh thì mặt xám xịt tàu lá.
Thẩm Hoan cùng Lâm Trân Trân đưa mắt nhìn nhau, không giấu nổi vẻ nhiên: “Thế mà bắt được thật à?”
Triệu Húc Vĩ hừ tiếng, vẻ mặt đầy tự hào: “Tôi đã nói rồi mà, anh Xuyên là tay săn cá, câu cá cừ khôi, chỉ trong sông có cá, ấy nhất định sẽ bắt được.”
“Đúng vậy, đúng !” Đào Tử hưng phấn phụ họa với vẻ sùng bái: “Chú Tạ thực sự quá lợi hại, chú ấy chỉ một cái biết cá trốn ở đâu, cuốc gõ thẳng xuống, độ cựcleech_txt_ngu , chỉ mấy phát là cá đã choáng rồi!”
Nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói qua Đào Tử buộc phải có độ tốt với Tạ Đình Xuyên vì “ăn của người ta thì phải ”, thì hiệnvi_pham_ban_quyen tại, cậu thực sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sùng bái Đình Xuyên từ tận đáy lòng.
Thẩm Dư Hoan và Lâm Trân Trân kinh nhìn về phía Tạ Đình Xuyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không anh còn bản lĩnh này.
“Mẹ, đừng ra đó , tối nay chúngvi_pham_ban_quyen ta lại thịt ăn rồi, mau con cá đi làm thịt rồi nấu cơm thôi!” Đào Tử giục giã, nó thèm đến nhỏ dãi rồi.
“Thẩm Dư Minh, anhbot_an_cap mau xử lý con cá đi rồi lên.” Lâmbot_an_cap Trân Trân trực tiếp bảo Thẩm Dư Minh, sau đó nói với Thẩm Dư Hoan: “Hoan Hoan, em vàobot_an_cap một lát, chị có chuyện muốn nói với em.”
Tử lập lonbot_an_cap đưaleech_txt_ngu connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cá vào tay mìnhvi_pham_ban_quyen: “Ba, con cá này ba phải cẩn đấyleech_txt_ngu nhé, nấu cho ngonnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào! Đây là món thịt duy nhất của chúng ta tối nay đấy!”
Thẩm Dư Minh vừa “vả mặt” bôm bốp, lúc này biết điều , im nhận lấy con cá rồi đi vào bếp.
Đào Tử thấy Tạ Đình Xuyên đang rửa , liền chạy lại nịnh nọt: “Chú Tạ, chú đang rửa tay ? Cháu nói nghe, cháu cóbot_an_cap xà phòng đấy, xà phòngleech_txt_ngu đó lắm, chú thì để cháu đi trộm về cho chú, rồi chú dạy cháu cách bắt cá đượcvi_pham_ban_quyen ?”
Thẩm Dư Minh: “” Hắn không thể đánh chết con bất hiếu không biết nhìn mặt này, nó không biết cha ruột có thù tên điên kia à?
Thế nhưng Tạ Đình Xuyên không để Đào Tử đi xà phòng, càng không dạy cậu cách bắt : “Cháu còn nhỏ quá, không dạy được, đợi cháu lớn thêm nữa rồi nói. chú có thể dạy ba cháu nếu ba cháu muốn học.”
Đào Tử thất vọng vìvi_pham_ban_quyen mình không học, nhưng nghe thấy ba mình học mắt lên, đầu định ba.
Ba cậu bé đã thẹn quábot_an_cap hóa giận hét lên: “Học cái con khỉ, lão thèm vào! Tạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đình Xuyên, anh cố ý nhục mạ tôi đúng không?”
Giọng điệu Tạ Đình Xuyên bình thản khá chân thành: “Không .” trông chờ cưới em gái người ta, sao thể nhục hắn vào này?
Cuộc đối thoại của họvi_pham_ban_quyen lọt vào Thẩm Dưvi_pham_ban_quyen Hoan và Lâm Trân nhà, Lâm Trân Trân hận sắt khôngvi_pham_ban_quyen thành : “ trai em vi_pham_ban_quyen ngu không biết?”
“Anh trai embot_an_cap phải , chỉ là anh ấy đơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giản, lại phân biệt yêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ghét rõ thôi.” Thẩm Dư Hoan cười nói: “Quan trọng hơn là, anh ấy đang muốn đòi lại công bằng cho .”
Trân Trân liếc cô một cái: “Em chỉ giỏi nói đỡnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho nónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!”
Thẩm Dư Hoan mỉm cười, thắc mắc hỏi: “Nhưng mà chị , chị có chuyện gì muốn nói vớileech_txt_ngu em vậy?”
Lâmleech_txt_ngu Trân Trân nghe vậy liền thu nụ cười, thần sắc thêm vài , kéo Dư Hoan ngồi xuống giường.
“” Thẩm Dưbot_an_cap Hoannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy vẻ mặt ấp úng của dâu thì càng thêm thắc mắc: “Chị , có chuyện chị cứ thẳng đi, quanbot_an_cap hệ giữa chúng ta mà chị còn khó mở sao?”
muốn hỏi em,” Lâm Trân Trân ngừng: “Không em bảo với Tạ Đoàn sẽ cân nhắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài ngày sao?”
“Vâng, babot_an_cap .” Thẩm Dư Hoan đembot_an_cap chuyện Đình Xuyên chỉ có bảy ngày phép và thời gianbot_an_cap đileech_txt_ngu đường nói cho Lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trân Trân nghe.
Lâm Trân Trânleech_txt_ngu liền hỏi: “Vậy em cân thế nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi?”
“Chị dâu, mới có ngày đầu thôi ?”
“Không phải chị giục ,” Lâm Trânbot_an_cap Trân vội nói: “Nhưng em không thể thực sự đợi đến ngày thứ ba mới trả cậu ta được. Nếu lúc đóvi_pham_ban_quyen em quyết định đi theo cậu ta, chẳng lẽ không cần đãi sao? Đến lúc đó em sẽ không còn thời gian chuẩn bị nữa.”
“” Thẩm Dư Hoan đúng là chưa chuyện phải đãi tiệc .
Lâm Trân Trân thấy vậy thì tức giận dí tay vào trán Dư Hoan: “Emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế chưa nghĩ đến nướcvi_pham_ban_quyen này! Chị cho em biết, nếu em đi theo cậuvi_pham_ban_quyen ta, không nói phảileech_txt_ngu làm tiệcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net linh đình, nhưng kiểu gì phảileech_txt_ngu mời các bậc tiền bối họ và những người già có tín trong thôn ăn một cơm để làm chứng! cho mọivi_pham_ban_quyen người biết con gái nhà họ chúng ta không phảibot_an_cap là hạng không minh mà bỏ trốn trai, là được tổ tiệc đàng hoàng, có lớn chứng giám!”
Trong mắt nhiều người hiện nay, hình thức lễ nghĩaleech_txt_ngu cònbot_an_cap trọng hơn tờ giấy đăngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ký kết hôn nhiều.
có giấy hôn cũng đãi tiệc mà đã theo người đàn ông khác, như tương đươngleech_txt_ngu với việc tư bôn, sẽ bị người ta đàm tiếu saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Lòngvi_pham_ban_quyen Dư Hoan ấm , biết Lâm Trân Trân quyết cô đãi tiệc còn có một nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác, là những năm chưa chồng mà có con đã phải chịu quá nhiều lời mỉa mai rồi.
muốn cô được nở mặt lần.
Kiếp này côbot_an_cap thật may mắn được một chị dâu đối đãi chân thành với mìnhbot_an_cap như vậy.
” Giọng Dư Hoan hơi nghẹn .
Lâm Trân Trân xoa xoa cô, nói: “Sao lại muốn khóc rồi? Thực ra theo cậu ta không, không cần , em cũng cần cân nhắc ba , trong lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em đã có đáp án rồi không?”
“” Thẩm Dư Hoan khẽ ừ một tiếng: “Em quả thực nghiêng về việc đi anh ấyvi_pham_ban_quyen.”
Xét theo cục diện hiện tại, Tạ Đình Xuyên đã bày tỏ rõ thái độ, lần này dù thế nào anh cũng nhất định phải đưa Tiểu Dương đi.
Nếu cô không muốn cách Tiểu Dương, chọn nhất thểvi_pham_ban_quyen đi Tạ Đình Xuyên.
ra, khi xuyên không đến đây, cô cũng chưa nghĩ sẽ ở lại nơi này mãi mãi.
Sở dĩ nánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại bao nhiêu năm làleech_txt_ngu vì vấn đề cảnhvi_pham_ban_quyen, vì ra ngoài cần có giấy giới thiệu, Tiểu Dương lại còn nhỏ, cô muốn đi cũng không có cách nào đi được.
Lần này có thể mượn củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tạ Xuyên để bướcvi_pham_ban_quyen , cơ hội .
Lâm Trân biết ngay !
nhìn cô chồng vẻ ngoài có vẻ văn tĩnh yếu , thựcbot_an_cap chất cô ấy rất kiên định và có chính kiến, vô cùng biết rõ mình gì. Chỉ cần là chuyện ấy đã quyết định thì mười con trâu cũng kéo lại được.
Ví như năm đó sau khi mang thai cô ấy nhất quyết đòi sinh đứa ra, ai khuyên cũng không nghe, bịvi_pham_ban_quyen tavi_pham_ban_quyen trỏ ném trứng thối, đến cửa không dám . Cô và Thẩm Dư Minh đều sợ nghĩ quẩn, thế mà tâm thái cô ấy lại cực tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ở trong nhà hằng ngày vẫn vui vẻ hớn hở.
Lâm Trân không thức hay tầm nhìn rộng, nhưng trựcvi_pham_ban_quyen giác mách bảo cô rằng Thẩm Dư Hoan là một người rất lợi hại mặc dù Dư Hoan lợi hại thế nào thì cô cũng không nói rõ .
“Nếu em đã có đáp án rồi, em còn do dự điều gì?” Lâm Trân Trân thắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắc.
Thẩm Dư cười khổ: “Em do dự là bởi vì cảm thấy em và Tạ Đình Xuyên tuy một đứa con, nhưng thực chấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn hai người xa , thếbot_an_cap mà kết hôn, tổng cảm thấy kỳ kỳ thếbot_an_cap nào ấy”
Bộp!
Thẩm Dư Hoan đã bị Lâm Trân vỗ một phát vào vai.
Lâm Trân Trân vừa vừa thương nói: “Cô em này, thấy em vốn thông minhvi_pham_ban_quyen mà, giờ lại ngây thơ thế? Đã trải qua nhiêu chuyện như vậy rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sao em vẫn đặt tình cảm lên đầu vậy?”
“Dựa vàoleech_txt_ngu kinh nghiệm bao năm của chị, nhân của phụ nữ không nhất thiết phải có tình yêu, nhưng nhất địnhvi_pham_ban_quyen phải có tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!”
“Chẳng nói xa, em nhìn cuộc hôn của chị với anh trai em , cái đó là có tình yêubot_an_cap đúng không? Anh ấy đốileech_txt_ngu xử chị , không nói quá chứ khắp cái thôn này, hầu như chẳng có người ông nào thương vợ được như anh ấy đâu!”
“Nhưng em chị xem, trên đầu tấm tóc bạc, nhìn bàn tay này đi, thô ráp đến nhường nào rồi? Còn cả cái mặt này nữa, chị mới hơn em có vài thôi mà sao lại tiều tụy thế này? Đây là nhờ có em giúp nên chị mới còn được như thế này đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chứ nếu , chị chẳng biết ngày tháng sau này phải sao !”
“Tất nhiên, chị không hề hối hận vì đã gả anh em, dù sao ấy cũng thật lòng chị, đã hết sức để chị bớt vất vả rồi!”
“Nhưng nếu cho chị chọn lại, chị sẽ khôngvi_pham_ban_quyen gả cho anh em nữa. Bởi chị chỉ cần chuyện ăn no mặc ấm, mà còn phải nghĩ các con, để chúng có được sống tốt đẹp. Phải cóbot_an_cap những nền tảng rồi mới tính đến chuyện yêu đương được.”
Thẩm Dư Hoan: “”
“Huan Huan, em hiểu rằng, dù em không chọn tiền thì cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa chắc em may mắn chị, được gả cho một người tâm đầu .” Lâm Trân Trân nói tiếp:
“Thay vì thế, chi bằng chọn Đoàn trưởng!”
“Tạ Đoàn trưởng có cả thế lẫn địa vị, em gả cho anh ta sẽ không phải chịu . Hơn nữa hai ngày nay tin rằng em cũng đã thấy rồibot_an_cap, anh ta chắc đãbot_an_cap người đàn quá hoàn mỹ, nhưng chắc chắn là một người có trách nhiệm, em gả cho anh ta không thiệt đâu! Vả lại anh ta là cha ruột của Dương, chắc chắn sẽ đối xử với nó tốt hơn cha dượng!”
Thực ra lời Trân Trân nói Thẩm Dư Hoan đều và cảm thông được, nhưng điều Lâm Trân Trân không biết chính là, đối Thẩm Dư Hoan, vật chất không phải là điều quanvi_pham_ban_quyen trọng nhất.
Kiếp trước gialeech_txt_ngu cảnh của cô rất tốt, dù kiếp này xuyên không tới đây, phải sống những năm tháng khốn khó, với côbot_an_cap đóvi_pham_ban_quyen cũng chỉ là tạm thời.
Cô biết mình cóvi_pham_ban_quyen y thuật cao , dựa vào tài năng này, sớm muộn gì cô cũng danh toại lợi thành. Thế nên việc kia có tiền không vốn dĩ nằm phạmvi_pham_ban_quyen vi cân nhắcbot_an_cap của .
Tuy nhiên lúc này cô không hề bác Lâm Trân Trân, mà ra vẻ như đãbot_an_cap bị thuyết phục, gật đầu : “Chị dâu, hiểu rồi, lát nữaleech_txt_ngu em sẽ nói chuyện với anh ấy.”
Lâm Trân Trân nở nụ cười: “Tốt lắm! Sau khi em bàn bạc với anh ta, ta sẽ tính đến chuyện tổ chức rượu.”
Nhưng trước khi đi tìm Tạ Đình Xuyên, Dư Hoan cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói trước với Tiểu Dương một tiếng.
Cái thằng bévi_pham_ban_quyen này vốn cảm, rõ là rất muốn có cha, nhưng vì thương cô nên mới cứng miệng bảovi_pham_ban_quyen ghét cha.
Thẩm Tiểu Dương lúc này đang bị Đàoleech_txt_ngu Tử lôi kéo để nghe về thế bắt cá Đình Xuyên. Cậu bé chẳng muốn nghe chút nào, nhưng khổ nỗi không bịt lại được, vừa thấy mẹ ra là tức chạy tới: “Mẹvi_pham_ban_quyen ơi?”
“Tiểu Dương, vào đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút, mẹ có chuyện muốn với con.”
ạ!” Tiểu Dương lon ton chạy vào phòng: “Mẹ ơi, tìm con có việcbot_an_cap thế ạ?”
“Xem , là gì nào?” Thẩm Dư Hoan vào đồ ănvi_pham_ban_quyen vặtleech_txt_ngu trên bàn.
“Oaleech_txt_ngu!” Tiểu Dương thấy nhiều đồ ngon như , đôi mắt sáng rực lên: “Mẹ ơi, mẹ lại lên huyện mua đồ ăn ngon cho con ạ?”
“Không phải, đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bố mua cho con đấy. Tối qua lúc chú ấy đưa cho mẹ thì con đã ngủvi_pham_ban_quyen rồileech_txt_ngu, nên giờ mẹ mới đưa cho con.” Thẩm Dư Hoannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỉm cười đầu cậu bé:
lắm nhé, đống đều chia cho con hết, leech_txt_ngu thể chia cácvi_pham_ban_quyen anh chị, hoặc mang cho những nhỏ mà con thích trong thôn”
Khuôn mặt bánh bao phúng của Thẩm Tiểu Dương chốc xị xuống.
Thẩm Dư Hoan nhận ra ngay, : “Sao thế? Sao tự nhiên lại hầm hầm thế kia? Ai chọc giận cục cưng của mẹ rồi?”
“Mẹ , chú ấy không là bố con!” Cậu bé phồng mánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không vui nhìn mẹ: “Con không thích chú , con khôngleech_txt_ngu nhận chú đâu.”
Dư Hoan nghe vậy thoáng khựng lại, cô ngồi xổm xuống để nhìn thẳng con, nghiêm túc : “Tiểu Dương, chúleech_txt_ngu ấy chính là cha ruột của con.”
“Con không nhận đâu!” Thẩm Tiểu Dươngbot_an_cap đầu đi, hờn dỗi nói.
“Tại thế?” Thẩm Dư Hoan bế cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bé lên giường, để cậu ngồi đùi , rũ mắt dàng : “Có phải vì mẹ không? thấy ấy có lỗi vớivi_pham_ban_quyen mẹ nên nhận chú ấy không?”
“” Thẩm Tiểu Dương imvi_pham_ban_quyen không nói.
Thẩm Dư Hoan hơi khó , những của ngườileech_txt_ngu lớn côvi_pham_ban_quyen cũng biết phải giải thích thế nào, chỉ đành nghiêm túc : “Vậy mẹ phải với con , chú ấy không hề cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lỗi với mẹ.”
“Chú ấy !” Thẩm Tiểu Dương đột ngột quaybot_an_cap đầu lại, hét lớnvi_pham_ban_quyen. Trong đôi mắt đã ngấn đầy những giọt mắt veo.
Dư Hoan đau lòng lau nước cho con, giọng càng thêm nhẹ : “Chuyện giữa mẹ và chú ấy đúng là phức tạp, nhưng chúvi_pham_ban_quyen ấy thực sự không lỗileech_txt_ngu với mẹ. Tiểu Dương, con có được không?”
Tiểu Dương nhào vào lòng mẹ, vừa lắc đầu vừa thút thít: “Dùbot_an_cap saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con cũng thích chú ấy”
“Được được được, con không thích .” Thẩm Dư Hoan vội vàng dỗ dành, không ép buộc thêm nữa. Tạ Đình Xuyên đột ngột hiện, ngay cả còn chưa kịp thích nghi, huốngleech_txt_ngu chi là Tiểu .
Sự thì cần nói rõ, nhưng thằng bé cũng cần trình để tiếp nhận.
“Nhưng mẹ chuyện này muốn thương với con, đó là mẹ đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định sẽ đi cùng bố, con đi cùng mẹ nhé?”
Cậu lập ngẩng đầu, chớp chớp lông mi ướt nước, vẻ mặtleech_txt_ngu không thể tin nổileech_txt_ngu: “Mẹ muốn đi theo ấy sao?”
“Đúng vậy!”
“Nhưng nhưng mà!” Cậu bé liền ngồi bật dậy, cuống : “Nhưng chú ấy là người xấu mà!”
“Chú không phải xấu.”
“Chú ấy đúng là người xấuvi_pham_ban_quyen!”
“Không phải!”
Thẩm Tiểu Dương: “Không được! Mẹ không được đi!”
“Mẹ cứ đi ! con không đi thì không , con cứ ở lại nhà
, không được đâu!” Cậu bénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net càng cuống hơn, lao tới chặt cổ Thẩm Dư Hoan: “Mẹ được bỏ rơi cục cưng! Không được đâu mà!”
Đến cả từ “cục ” cũng thốtvi_pham_ban_quyen ra luôn ! Thẩm Dư Hoan thườngbot_an_cap gọi cậu là cục cưng, nhưng bé vốn rất hay thẹn với cách gọi này, chưa giờ tự xưng như thếvi_pham_ban_quyen.
Thẩm Dư vừa buồnvi_pham_ban_quyen cười, giọng mềm lại: “ cục cưng đi cùng mẹ nhé, nàobot_an_cap?”
Thẩm Tiểu Dương biết mìnhleech_txt_ngu đã bị mẹ gài , có chút dỗi, mẹ hồi lâu không nói tiếng nàobot_an_cap, một lúc sau miễn cưỡng : “Vâng ạ.”
“Ngoan lắm con trai!” Dư Hoan xoa xoa khuôn phúng phính của bé.
Ngoài cửa, Đình Xuyên hạ bàn tay định gõ cửa , ánh mắt lùng sâu thẳm dịu đi đôi chút.
Thẩm Tiểu Dương vẫn chưa biết chevi_pham_ban_quyen giấu cảm xúc, tuy bịleech_txt_ngu ép phải đồng ý theo Tạ Đình Xuyên, khi raleech_txt_ngu khỏi phòng, cái miệng nhỏ của bé cóleech_txt_ngu thể treo được cả bình dầu, má thì phồng rộp lên.
Trên bàn ăn, cậu bé vừa ăn vừa lườm kẻ họa Tạ Đình Xuyên.
Lâm Trân Trân không đầu , gắp một miếng thịt bụng cá mềm nhất bỏ vào bé, cười nói: “Tiểu Dương Dương, làm sao thế con? Mau ăn , là anh con sắp ăn con cá bây giờ!”
Lâm Trân nóivi_pham_ban_quyen lườm Đào Tử, bot_an_cap cứ lợn vậy!
Tiểu lập tức thay đổi sắc mặt, ngọt ngào nói: “Convi_pham_ban_quyen cảm ơn mợ ạ!”
Nói quayleech_txt_ngu sangleech_txt_ngu Đình Xuyên .
Tạ Đình Xuyên: “”
Ăn cơm , Tạ Đình Xuyên lại một lần nữa nhận lấy nhiệm vụ rửa bát. Đợi anh rửaleech_txt_ngu xong bước rabot_an_cap, thấy Thẩm Dư đang đileech_txt_ngu về phía này, những người khácleech_txt_ngu đang ngồi hóng mát đã đi đâu .
Thẩm Dư Hoan vốn định tới anh, thấy vậybot_an_cap liền hỏi: “Anh rửa rồi à?”
xong rồi.” Tạ Đình Xuyên đáp. Tay anh vẫn cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ướt, ở đây không khăn lau tay riêng của anh nênbot_an_cap không lau , cứ thế để trần haivi_pham_ban_quyen bàn : “ người đâu rồi?”
ra ngoài đi dạo cho xuôi bụng rồi.” nói, xoay người đi tới bên giá phơi đồ trong sân, một chiếc khăn mặt ra đưa cho Đình Xuyên.
Tạ Đình Xuyên lướt qua chiếc khăn đó.
Thẩm Dư Hoan còn anh chê bẩn, liền giải thích: “ khăn này là tôi thường dùng đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lau tay, hôm mới giặt sạch, tôi chưa dùng tới.”
Tạ Đình cũng chẳng buồn giải thích không hề chê cô, anh lấy chiếc khăn lau khô tay rồi : “Cảm ơn. Sao cô không đi cùng?” Ý anh hỏi sao côleech_txt_ngu đivi_pham_ban_quyen dạo cùng họ.
Thẩm Dư Hoan cũng không vòngbot_an_cap vo, Thẩm Dư Minh và Lâm Trân Trân ý để lại không gian riêng cho Đình Xuyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên mới mọi người đi chỗvi_pham_ban_quyen khác: “Tôi có chuyện muốn với anh, chúng ta ra sânbot_an_cap chuyện nhé?”
Trong sân, lúc Thẩm Dư Minh và Trân Trân ngồi mát đã kê sẵn mấy chiếc ghế, Tạ Đình và Thẩm Dư Hoan trực tiếp đi tới ngồi xuống.
“Cô muốn nói ?” Tạ Đình Xuyên hỏi. Vừa rồi ngoài anh đã nghe thấy đối thoại giữa Thẩm Hoan và Thẩm Tiểu Dương, linh cảm cô muốn nói gì với mình.
“Chuyện anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi nghĩ, tôivi_pham_ban_quyen đã kỹ rồi.” Giọng Thẩm Dư Hoan mang theo ngập ngừng, phải vì cô còn do dự, mà bởi và Tạ Đình Xuyên thực sự quen thân, đột nhiên nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện cho anh khiến cô cảm thấy hơi khó lời. Cứ thể cô đang cầuvi_pham_ban_quyen hônvi_pham_ban_quyen anh vậy.
Đình Xuyên “ừ” tiếng, dường cảm nhậnleech_txt_ngu được sự căng thẳng của cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Ánh mắt vốn uy nghiêm sắc của anh dừng trên người cô, mang theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài phần khuyến khích và dẫn dắt: “Quyết cô là gì?”
Dư Hoan bỗng tâm , cảm thấy nói ra cũngleech_txt_ngu chẳng saobot_an_cap: “Tôi muốn đi cùng anh.” Cuối cùng cô vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có chút thùng, khôngvi_pham_ban_quyen nói thẳng ba chữ “Tôi gả cho anh” mà chọn cách uyểnleech_txt_ngu chuyểnvi_pham_ban_quyen “Tôi muốn đi cùng anh”.
Khóe môi người đàn ông khẽ cong lên một độ cong nhỏ: “Được.”
Chưa đợi Thẩm Dư nói thêm gì, anh tiếp: “Nếu chúng hôn, trước khi có phải nên mời người thân trưởng của cô ăn một bữa cơm mọi người làm quen một chút không?”
Thẩm Dư Hoan định bàn với anh chuyện , ngờ anh lại tự mình đề cập tới.
Xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra người đàn ông này đối nhân xử thế chu toàn: “ làm vậyvi_pham_ban_quyen, điều thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gian gấp gáp, chúng ta cứ làm đơn giản được.”
Theo lời Tạ Đình Xuyên, sáng ngày kia đã phải lên hỏa rồi, vậy là chỉ còn hai ngày để chuẩn bị.
“Đợi một chút.” Tạ Đình Xuyên nghe vậy liền đứng dậy, nói xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh quay người trở về phòng.
Khoảng một phút sau anh đã quay ra, trên tay cầm một xấp đó được bọc ngay giấy . Anh đi tới trước mặt Thẩm Dư Hoan rồibot_an_cap đưa cô:
“Vì lý do của tôi mà gian gấpbot_an_cap rút, không thể tổ một hônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lễ tử tế tại quê nhà, tôi xin . Ở đây có nghìn tệ và một số phiếu tem được trên toàn , đây là sính lễ cho . Những thứ còn thiếuvi_pham_ban_quyen, khi về đến Kinh đô, chúng ta sẽ tổ chức nghi lễ một lần nữa, lúc đó tôi sẽ bù đắp cho cô sau!”
“Ba nghìn tệ?” Thẩm Hoan kinh ngạc tột độ.
Cô khôngvi_pham_ban_quyen Tạ Đình Xuyên lại đưavi_pham_ban_quyen tiền, ngờ anh lạileech_txt_ngu đưa nhiều đến thế.
ở thời hậu thế thì chẳng là gì, nhưng cái thờileech_txt_ngu đại mà lươngvi_pham_ban_quyen bình chỉ chục tệ thế này, ba nghìn là một khoản tiền khổng lồ.
lấy đi.” Tạ Đình Xuyên nhét toànbot_an_cap bộ số vào tay cô.
Ba tệ xếp từleech_txt_ngu ba trăm tờ Đại Đoàn Kết vẫn nặng tay, Thẩm Dư Hoanvi_pham_ban_quyen cầm mà cảm thấy như phải bỏng. Cô địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói gì đó thì lại nghe Tạ Đình Xuyên bồi một câunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net:
tiềnvi_pham_ban_quyen dù cô không gả cho , tôi cũng vẫn sẽ đưa cho cô!”
Thẩmvi_pham_ban_quyen đã hiểu, là khoản bồi thườngbot_an_cap , anh nhất định muốn cô nhận lấyleech_txt_ngu.
Nghe vậy, cô , chủ yếu là vì hiện thực sự rất thiếu tiền: “Được, vậy tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xin nhận.”
Hai người trò chuyện khôngleech_txt_ngu được , ngay lúc bầu không khí rơi vào im lặng vì chuyện để nói đám Minh, Lâm Trân Trân cuối cùng đã về.
Nhân lúc Triệu Húc Vĩ lại đang trêuleech_txt_ngu chọc Tiểu Dương, Tạ Xuyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên cạnh bầu bạn, Thẩm Dư và Lâm Trân Trân gọi Hoan vào trongvi_pham_ban_quyen nhà: “Hoan Hoanleech_txt_ngu, nào rồi? Em đã nói ấy chưa?”
“Nói rồi .” Thẩm Dư , lấy ra ba nghìn tệ Tạ Đình Xuyên vừa đưa: “Anh còn đưa cho em ba nghìn tệ nữa này. ra còn nhiều phiếu tem, loại gì .”
“Cái cái gì cơ?” Thẩm Dư Minhvi_pham_ban_quyen và Lâm Trân Trân suýt chút nữa tưởng mình nghe .
“Em nói , anhvi_pham_ban_quyen ấy đưa sính lễ em là ba nghìn tệ, cộngbot_an_cap rất phiếu tem dùng được trên toàn quốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.” Thẩm Dư Hoan lặp lại .
Thẩm Dư Minh, Lâm Trân: “” Ra tay hào phóngbot_an_cap đến vậy sao?
Thẩm Dư đoán đượcleech_txt_ngu họ sẽ kinh , nhưngleech_txt_ngu không họ lại sốc đến mức đứng hình suốt nửa phút đồng hồ.
gỡ lớp giấy báo bên ngoài ra, đếm một tệ rồi đưa cho Lâm Trân Trân, nói: “Anh, chị dâu, tiền này hai người cầm . Tiền làm tiệc rượubot_an_cap cứ dùng chỗ này, cònleech_txt_ngu thừa bao nhiêu hai người giữ lại.”
Thẩm Lâm Trân Trân đều sống dựa vào đồng ruộng, trongvi_pham_ban_quyen tay bao tiền. Dư Hoan đoán họ đề làm tiệc rượu chắc chắn là định đi vay để lo cho cô.
Những năm nay cô chữa bệnh cho người ta cũng kiếm được một ít, trừ những khoản đã , trong tay còn dưbot_an_cap khoảng ba bốn chục tệ. Cô vốn định số tiền tích góp này ra đưa cho chị, tổ chức đơn giản khoảng hai ba mâmvi_pham_ban_quyen thì kiểu gì cũngbot_an_cap đủ.
Giờ số tiền này của Tạbot_an_cap Đình , mọi thứ đã dư dả hơn .
Lâm Trân Trân không từ chối tiềnleech_txt_ngu làm tiệc, nhưng vẫn nói: “Nhiều quá, làm tiệc dùng hết bao nhiêu ? Chắc cũng chỉ vài chục là cùng, hay thế này, embot_an_cap đưa chị trăm tệ thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!”
“Em biết là dùng không hết nhiều như vậy, nhưng chẳng em đã nóivi_pham_ban_quyen rồi sao? Chỗ còn lại là dành anh .” Thẩm Dư Hoan nóileech_txt_ngu, “Hai ngày nữa em đã đi Kinh , đường xá xanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xôi, anh chị có chuyện gì em cũng không ngay, sốvi_pham_ban_quyen tiền này lại cho anh phòng .”
đợi họ kịpvi_pham_ban_quyen phản ứng tiền vào tay Lâm Trân Trân, tinh nghịch nói: “ này đừng tiết kiệm quábot_an_cap nữa, lên huyện mua thêm đồ ăn cho Đào Tiểu Hoa. Lúc emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn ở nhà chúng nó còn được chút , không thể đợi em đi Kinh đô rồi là nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhịn đâu đấy!”
Thẩmbot_an_cap, Lâm Trân Trân: “”
“Quyết định thế đi .” Thẩm Dư không cho họ cơ hội từ chối, đứng đileech_txt_ngu ra ngoài, không quên dặn : “Tiệc rượu nọ em chẳng gì cả, chỉbot_an_cap đành phiền anh chị lo liệu giúp em, cảm ơn chị lắm, yêu người nhất!”
Thẩm Dư , Lâm Trân Trân: “”
cô em gái của ông là, vô tư quá thể!” Lâm Trân Trân không mắng được Thẩm Hoan, liềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quay Thẩm Dư Minh.
Dư Minh đầy vẻ vô tội: “” Tính cách của em gái ông đâu phải do ông soát được, mắng làm cái gì ?
Vậy còn số tiền lớn nàyvi_pham_ban_quyen thì tính ? Lâm Trân Trân lại hỏi.
Dù cô ta đang rất tiền, nhưng thật chưa từng nghĩ việc chiếm tiền của Thẩm Dư .
Cứ cầm lấyleech_txt_ngu đibot_an_cap, Thẩm Dư Minh suynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ một chút rồi nóibot_an_cap, Cất giữ ấy, này khi nào em ấy cần, chúng ta sẽ trả lại!
Lâm Trân Trân ngẫm nghĩ, thấy cũng cóbot_an_cap lý.
Tạ Đìnhleech_txt_ngu Xuyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kia nhìn tổng thể điều kiện có vẻ tốt, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa gả qua đó, ai biết sauleech_txt_ngu này sẽ thế nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Số nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thay vì cứng nhắc lại choleech_txt_ngu Thẩm Dư Hoan, chi bằng họ cứ giữ hộ cô, biết đâu sau này Dư Hoan thật có lúc cần dùngleech_txt_ngu .
Được, vậy em cất đi trước, Lâm Trân Trân thu dọn tiền xong, lại sực nhớ ra điều gì, đau đầu nói: Nhưng còn tiệcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rượu thì tính thế nào?
và Thẩm Dư tuy đã gia lập thất, có con cái, nhưng lúc đó họ nghèo, Thẩm phụ Thẩm mẫu lại khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giúp đỡ, đámvi_pham_ban_quyen cưới của họ đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một thức cũng chẳng .
Ngày kết hônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Thẩm Dư Minh đánh bò đi vi_pham_ban_quyen ta, côvi_pham_ban_quyen ta thế đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo anh về, mua một ít kẹo mừng chia cho hàng xóm láng giềng, như thông báo về gắn kết của hai người.
Thẩm Dư Minh suy nghĩ một hồi rồi nói: Hay là chúng ta đi tìm Nhịleech_txt_ngu Thúc, Nhị Thẩm bàn bạc saobot_an_cap?
Lâm Trân Trân thấy được: Được đấy, vậy chúng ta đi thôi.
Thời gian gấp , Thẩm Dư Minh và Lâm Trân Trân không trìvi_pham_ban_quyen hoãn thêm, lập tức ra ngoàivi_pham_ban_quyen tìm Thẩm Nhị Thúc và Thẩm Nhị.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay