Thế Giới Ngầm Vùng Đông Bắc: Chặng Tìm Lại Bản Thân Của Chàng Sinh Viên Lầm Lỡ

Thế Giới Ngầm Vùng Đông Bắc: Chặng Tìm Lại Bản Thân Của Chàng Sinh Viên Lầm Lỡ

Thư Thư Review on-going 09/08/2026 389 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

Vừa Mãn Hạn Tù, Ta Quậy Tung Giang Hồ Băng Thành! 🚬🔪

Ba năm tuổi trẻ bị chôn vùi behind bars chỉ vì một lần anh hùng cứu mỹ nhân. Ngày trở về, người thân không đón chào, căn nhà cũ phủ đầy tuyết trắng và ổ khóa xích sắt han gỉ. Chàng trai 21 tuổi Hạ Thiên nắm hai bàn tay trắng bước vào thế giới ngầm đầy mưu mô, nơi máu và tiền quyết định mọi thứ! Liệu phần thiện còn lại có thể giúp anh tồn tại giữa bầy sói đói?

🎧 Sống Sót Giữa Ranh Giới Đen Trắng

Bối cảnh diễn ra trong một ngày tuyết rơi dày đặc tháng 12 năm 2004 tại Băng Thành. Hạ Thiên, một cựu học sinh ưu tú từng đánh mất cánh cửa đại học vì cứu hoa khôi lớp Ngô Tịch Nhiễm, chính thức bước ra khỏi cổng tù. Không chốn dung thân, anh tìm đến “Hổ ca” – một đại ca giang hồ từng chung buồng giam, và nhận chức quản lý tại trung tâm tắm hơi Thánh Hà Vịnh.

Từ một thanh niên ngây thơ, Hạ Thiên bị cuốn vào những cuộc đụng độ đẫm máu: từ nã súng trên đường phố, tát lật mặt thiếu gia con quan chức, đến việc bị kẻ thù bắn trọng thương bằng súng hoa cải ngay trước cửa quán. Không dừng lại ở đó, để có 10 vạn tệ làm vốn nhận chức ông chủ quán hát Huyễn Mộng, anh tìm về vùng quê Hô Lan vay lãi nóng, để rồi bị chính tay chủ nợ gài bẫy cướp tiền giữa chốn đồng không mông quạnh. Từng tiếng lạch cạch lên đạn, từng cú đấm nát xương, từng lời chửi thề sặc mùi giang hồ sẽ đưa bạn bước vào một thế giới ngầm tàn khốc, chân thực đến rợn người!

🔥 Tại Sao Không Thể Bỏ Lỡ Siêu Phẩm Này?

Main cực chiến, không ngán một ai: Hạ Thiên tự nhận mình có ưu điểm lớn nhất là “lì đòn”, ai động đến là vả lật mặt ngay. Từ bọn du côn thôn quê đến con trai Quận trưởng, hễ ngứa mắt là anh đấm không trượt phát nào. Nhịp truyện sảng văn, vả mặt cực căng, giải trí tận óc!

Bức tranh giang hồ 2004 siêu thực: Tái hiện một Băng Thành lạnh giá với những thế lực ngầm đan xen, nơi đầy rẫy các sòng bạc, tiệm game xèng và trung tâm tắm hơi phức tạp. Thế giới xã hội đen mở ra trần trụi vì lợi ích cá nhân, nhưng vẫn tồn tại tình huynh đệ vào sinh ra tử.

Plot twist “quay xe” gãy cổ: Không thiếu những pha lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng, điển hình như việc vừa cắn răng chịu mất 1 vạn rưỡi tiền lãi để mượn 10 vạn cứu mạng, nam chính lập tức bị chính gã chủ nợ họ Triệu phái đàn em vác liềm ra đường chặn cướp. Tình tiết dồn dập, đâm chém kịch tính không thua kém gì phim Người Trong Giang Hồ!

🎙️ Sẵn Sàng Nhập Vai Chưa?

Đeo ngay tai nghe, bật max volume và đắm chìm vào âm thanh của những cuộc thanh trừng đẫm máu. Bấm PLAY ngay trên tfullaudio.org để theo chân Hạ Thiên cày nát giang hồ Băng Thành! ⚔️

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
Thế Giới Ngầm Vùng Đông Bắc: Chặng Tìm Lại Bản Thân Của Chàng Sinh Viên Lầm Lỡ cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

leech_txt_ngu ngườivi_pham_ban_quyen nói: Nơi nào có người, đó có giang hồ.
người nói: Giang hồ là chuyện nhân tình thế thái, chứ không phải chém chém giết !
Có người nói: Con cái giang hồ tận trung báo , nghĩa khí ngất trời.
Nhưng mắt tôi, hồ chỉ là một , và chúng ta đều là những quân cờ đó. Thânbot_an_cap bất dovi_pham_ban_quyen kỷ, lùi không lối thoát, tôi sẽbot_an_cap dùng chính trải mình để các bạn , thế nào mới là giangvi_pham_ban_quyen hồ!
Tháng 12 năm 2004, thành phố Băng, vùng Đông Bắc.
Ngày trời đổ tuyết rơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tầm tã. Đóbot_an_capleech_txt_ngu thángvi_pham_ban_quyen cuối cùng của năm 2004, cũng là lúc đón cái lạnhbot_an_cap kỷ trong vòng hai mươi năm qua Băng .
nhà số 1 Băng Thành, cùng với tiếng mở cửa nặng nề vang lên, có hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người đàn ông bước .
Một mặc cảnh phục, người kia khoác trên chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net áo bông dày cộp, tay một túi vải.
Không cần bàn cãi, họ chính là quản ngục và một phạm nhân vừa mãn hạn tù.
Phạm nhân đó chính là tôi!
Viên quản ngục đi trước mặt tôi, móc từ trongleech_txt_ngu tờ hai mươi tệ, đưa cho tôi rồi thở dài:
Hạ Thiên, sau nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sống cho tốt, đừng tái phạm nữa! Đi đi, nhớ là đừng quay đầu lại, không may đâu!
Tôi nhận lấy tiền, nở nụ cười khổ:
Lưu ca, cảm ơn anh !
Lưunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đối xử với tôi rất tốt trong tù, tính tình cũng khá ôn hòa. So với ngục hung thần ác sát khác, anh ấy có thểleech_txt_ngu là một dòng nước giữa chốn này.
từ biệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lưu ca, một mình đi dưới tuyết rơi trắng xóanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Đôi chân bước bước cao trên đường ngập , tôi đi thẳng tới trạm xe buýt.
Tôi tên là Hạ Thiên, mồ côi cha mẹ từ năm lên năm, lớn lên trong sự nuôi nấng của gia đình côbot_an_cap chú.
Tôi từng cóleech_txt_ngu thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tích tập xuất , luôn là niềm tự hàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của , cũng là hình mẫu nhà người ta trong miệng hàng xóm.
Cho cáileech_txt_ngu mùa rực lửa củaleech_txt_ngu năm , khi vừa kỳ thi đại học căng thẳng, cùng mấy người bạn cùng lớp đến hàng ăn mừng.
Trong những bạn đó có Ngôvi_pham_ban_quyen Tịch Nhiễm, nữ thần trong lòng tôi, cũngbot_an_cap là hoa khôi của lớp.
Nhưng may, chúng tôi đen đụng phải mấy gã côn đồ saybot_an_cap rượu ở bàn bên cạnh. Chúng buông lời cợt nhả, thậm chí còn ra tay sàm sỡ nữ thầnleech_txt_ngu của tôi.
Tuổi ngông , cộng thêm việc nhân lại là ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình thầm thương, tôi đã trận lôi đình đẹpbot_an_cap chai bia đập vỡ đầu gã côn đồ đó. , tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kết án ba năm tù.
Ngồi xe buýt, tôi tựa người vào chiếc ghế lẽo, mắtbot_an_cap nhìn raleech_txt_ngu ngoài cửa sổ, lòng không khỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hối .
Ba thanh vùi lấp chốn lao tù, tôi đánh mất laivi_pham_ban_quyen của mình, cũng đánh mất cả tờ giấy nhập học của Đại học Công Băng !
khiến tôi hoang mang hơn cả là, hôm nay tôi ra tù, tại sao gia đình cô chú lại không đến đón?
không biết tôi ra tù, hay đãvi_pham_ban_quyen toàn vọng về tôi rồi?
Trong ba năm qua, đình cũng chỉ đến thăm tôi một lần duy nhất vào năm đầu . Lúc đó, cô tôi nước ngắn nước mắt dàivi_pham_ban_quyen dặn tôi phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cải tạo cho tốt! Kể từ đó, tôi không còn thấy bóng dáng đâu .
Nghĩ đến đây, tôi mỉmbot_an_cap cười chua chát. Có lẽ mối quan hệ máu này cũng chỉ đến đây là cùng rồi.
Đang mải mê với những suy nghĩ mông lung, tiếng lớn của tài xế đã kéo tríbot_an_cap tôi lại.
Phía trước là làng Thắngleech_txt_ngu Phát rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, có ai xuống không!
Có!
Tôi đáp lời một tiếng, đứng dậy đi phía cửa sau.
Xe dừng hẳn, tôi đẩy cửa bước xuống. Đợi cho chiếc xe buýt để lại làn khóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thải rồi chạy xa dần, nhìn đường làng thuộc trước , bỗng thấy chột dạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đứng chôn chân tại chỗ hồi không dám bước đibot_an_cap.
Về rồi! Về thật !
Tôi giả vờ nhõm để an thân, dẫm lên tuyết, từng bước đi phía ngôi mà ba năm qua chưa một quay lại.
Ngôi làng là ngôi làng ấy, dù ba năm về cũng chẳng có gì thay đổi lớn.
Đi bộ mười phút, cuối cùng tôi đứng trước cửa nhà cô. Lúc này, mặt tôi đã đỏ bừng lên.
Chẳng biếtvi_pham_ban_quyen là do cái lạnh cắt da cắt thịt, hay vì vài phần hổ thẹn trong .
khi định mở cửa, tôi sữngbot_an_cap sờ. Cổngbot_an_cap chính bị quấn bởi xích sắt, khóa phía trên bị tuyết một lớp dày. Hơn , tuyết trong sân ngập đến cá chân, tỏvi_pham_ban_quyen ngôi nhà này đã lâu không có người ở!
Tôi cảm thấy hụt hẫng, đầy thắc mắc:
Chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẽ gia đình cô đã chuyển đi rồi?
Nghĩ , tôi người đi về phía cửa hàng tạp hóa trung tâm thông tin của làng.
Vừa bước vào cửa hàng, bên thuốc mù mịt. Tiếng ồnleech_txt_ngu ào của những người đang chơi mạt chược chốcvi_pham_ban_quyen im bặt vì sự xuất hiện tôi.
Ơ, phải là nhóc nhà họ Hạ đó sao, ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi đấy à!
Chủ hàng hô lên tiếng, cái phệ nảy lên khi ông tiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phía tôi.
Tôivi_pham_ban_quyen ngượng mỉm cười hỏi:
Nhị đại , sao nhà cô cháu không ai thế ạ?
Chủ cửa hàng xua taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net:
Hầy, cháu còn chưa biết sao! Năm thứ cháu vào đó, cháu đi ở công trường bị giật chớt rồi!
Nghe đâuvi_pham_ban_quyen ông chủ bồi thường cho hai vạn, sau đó cô cháu dắt theo embot_an_cap trai chuyểnbot_an_cap đi nơi khác rồi!
xong, ta lấy bao thuốc Mai trên kệ đưa cho tôi:
Tiểu Thiên, cầm lấy đi, Nhị đạivi_pham_ban_quyen gia tặng đấy. Vừa mới ra thì vào thành phố mà tắm rửa cái cho rũ vậnvi_pham_ban_quyen đen!
Năm nay cháu cũng hai mươileech_txt_ngu mốt rồi, tìm công việc gì đóvi_pham_ban_quyen mà làm cho hẳn hoi. óc từ nhỏ đã thông minh, chỉ làm ăn chân chính không sai đâu!
Tôi nhận lấy bao thuốc, lời cảm . Đúng thật, trước đây tôi không hút thuốc, nhưngleech_txt_ngu đã tù ra tội, mấy ai mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không học được thói này?
Nhị đại gia xong, đẩy cửa quay người đi. Lúc ra , tôi nghe rõ mồn một tiếng tán của con lối xóm sau lưng mình.
bao Mai trên , tôi xé vỏ châm một . Suốt dọcbot_an_cap đường vừa hút thuốc vừa đội tuyết, tôi đi ra đầu làng chờ xe.
Tôi nghĩleech_txt_ngu mình nên làm lời Nhị đại , vào thành phố tìm việc làm trước đã, ít nhất phải giải quyết được vấnvi_pham_ban_quyen đề sinh tồn.
Đồng thời nghĩ đến việc cô nhà, lòng tôi không khỏi thấy quạnh và lạcleech_txt_ngu lõng. lẽ từ giây phút , tôi đã không người thân nào nữa.
Hút xong điếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuốc, tôi tùy tiện ném xuống , đầu lên hình bóng của hai người.
Một là nữ thần Ngô Tịch Nhiễm. Ba năm không gặp, chắc hẳn cô đã đại học, bắt đầu một cuộcvi_pham_ban_quyen sống , còn là một vừa ra tù.
Cuộc của hai người giờ là trời vực, chỉ có thể tình cảm từ thời cấp banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biến theo điếu thuốc vừa tàn tuyết.
Còn một người khác trong tâm trí tôi là anh lớn mà tôi trong , xưng là Hổ ca.
Hổbot_an_cap ca rất chiếu tôi ở đóvi_pham_ban_quyen. Anh ấy bị kết án bảy năm vì tội gây gổ đánh người dẫn đến tử vong, mùa năm ngoái đã được hạn tù trước thời hạn!
Hổ ca ấy cũng nhân vật có máu mặt ở Băng Thành, đứng tên một trung tâm xôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơi và một sạn. ấy sau khi ra tù hãy đến anh, anhvi_pham_ban_quyen sẽ chovi_pham_ban_quyen tôi ăn mặc sướng.
Số điện của anh ấy tôi thuộc lòng, nhưng vân không biết có nên tìm hay . Tôi biết anhvi_pham_ban_quyen là dân hộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mà thì không dấn thân vào con đường đó.
Nhưng hiện tại tôi chẳng còn nơi nào để đi, muốn tìm anh ấy làm chỗ dựavi_pham_ban_quyen, lại không biết sau một năm không liên , liệu ấy cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến tôi hay không!
Đợi suốt một đồng hồ, cho tay chân lạnhleech_txt_ngu phát đau, chiếc xe mới lảo đảo tới.
Tôi lên xe tiền, nắm lấy tay chen giữa đông, trong cứ lặp đi lại dãy điện thoại Hổ .
Vào đến thành phố, nhìn mười lăm ít ỏi cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong túi, tôi thở dài đi tới một sạp báonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ông ơi, cháu gọi nhờ điện thoại!
Ông lão trong sạp báo liếc nhìn tôileech_txt_ngu mộtvi_pham_ban_quyen cái:
Nội tỉnh ba hào, ngoại tỉnh hào!
Nói xong ta tiếp tục cúi xuống đọc báo. ném một tệ qua đó, rồi dựa nhớ, bấm dãy số điện thoại sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc tôi!
chuông chờ điện lên vài tiếng, từ đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói trầmbot_an_cap thấp đầy vẻ thiếu kiên nhẫn:
Ai đấy!
Anh Hổ, em làbot_an_cap Tiểu Thiên!
Tôi nói một cách thiếu tự tin, đầu bên điện im vài giây, dường nhưbot_an_cap cố nhớ lạivi_pham_ban_quyen xem tôi là .
A đù! Tiểu Thiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net à! Chú em ra rồi đấy à!
Anh Hổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động thốt lên tiếng, rồi lại cườileech_txt_ngu nói:
Mẹ , bận rộn ngày suýt nữa thì quên mất, đúng là hôm nay là ngày trại!
Nghe thấy anh Hổ vẫn cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , lòng tôi mừng.
Anh Hổ, vừa ra không chỗ ăn cơm rồi!
Anh Hổ hiểu ý nói ăn cơm là gì, lại anh cũng là người sống có tình có nghĩa. nóileech_txt_ngu vậy, anh liền khoái đáp :
Tiểu Thiên, chú nói thếvi_pham_ban_quyen là khách sáo quá rồivi_pham_ban_quyen. Chú là em trai anh, giờ ra , anh Hổ không không lo cho được! Bây giờ chú đến tiệm tắm hơi Thánh Hà Hắc Sơn tìm anh!
Dạ vâng!
Tôi rồi cúp điện thoại, lão ở sạp nhìn một cái, mở miệng :
Không có tiền lẻ thối lại cho cậuvi_pham_ban_quyen đâu, cầm lấy báo đi!
Được ạ!
Tôi vui vẻ đồng ý, tùynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay cầm lấy một tờ nhật báo liếc mắt . một cái liếc ấy thôi đã khiến lòng tôi gợn dữ dội. báo một dòng tiêu đề lớn đập vào mắt:
Băng nhóm xã hội đen củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đại ca Tống mỗ cùng bọn tại Băng đã bị cảnh sát triệt phá toàn!
Dưới tiêu đề là một bứcvi_pham_ban_quyen ảnh trắng cỡ lớn, trong hình là một người đàn ông trungbot_an_cap niên đang bị còng tay, áp giải lên cảnh sát. Nhìn thấy dòng tiêu đề lớn và bức ảnh đó, tôi ngũ vị tạp trần, thậm chí còn nghĩ việc anh Hổ người mà tôi sắp sửa dựa vào cuối cùng có chịu chung số phận này hay không.
Cất tờ đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tôi bụng bấm dạ bắt chiếc , đi đến trung tâm tắm hơi Thánh Hà Vịnh. Tiền xe hết tệ, tuy số tiền trênbot_an_cap chẳng còn nhiêu, nhưng lúc này tôi toàn không bận tâm nữa, bởi biết, ở chỗ anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hổ, ít nhất tôi cũng có nơi ăn chốn ở.
Vừa bước vào đại sảnh Thánh Hà Vịnh, tôi đã bị choáng ngợp bởi lối trang trí xa hoa trước mắt. Không ngờ anh Hổ lại có một cơvi_pham_ban_quyen ngơi lớn đến thế.
Đi đến quầy tiếp tân, nhân viên cười nói:
Chào anh, anh đi một mình ạ? Anh muốn tắm lẻ hay dùng vé trọn gói?
Tôi đánh giá cô nhân một lượt, tuy nụ cười của cô ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất nhiệt tình, nhưng sâu trong đóleech_txt_ngu lộ rõ vẻvi_pham_ban_quyen vô cảm, máy móc của công việc.
Chào em, anh đến tìm anh Hổ!
Tôi vừa cười vừa , cô nhân viên đầu:
Anh vui lòng đợi một chút, để em điện anhvi_pham_ban_quyen Hổ.
Cô ấy dùng chiếc điện thoại bàn trước mặt, quay số rồi nói ríu rít một . Rất , chỉ vàibot_an_cap giây sau khivi_pham_ban_quyen cô ấy cúp , từbot_an_cap phía cầu thangbot_an_cap bên cạnh có một người đàn ông comple giày tây loáng bước xuống, hướng về phía tôi gọi to:
Cậu là Hạ Thiên đúng không! theo tôi, anh Hổ đang đợi cậu!
Tôi nuốtbot_an_cap nước bọt, lặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bước phía người đàn đóleech_txt_ngu, rồi đi theo gã lên ba.
Trong quá lên , gã không lời nào, ánh mắt sâu hoắm. Dù dáng người gã hơi gầy nhưng khí chất lại cực kỳ đảo, biệt là hình xăm con bọ cạp trên mu tay, tỏleech_txt_ngu gã không phải là hạng người dễ nạt!
Tôi theo gã lên đến tầng ba, băng qua đại sảnh ngơi âm u củabot_an_cap khách hàng, đi qua một hành lang dài thì tới văn phòng của anh . Người đàn gõ cửa, sau nghe thấy tiếng cho phép từleech_txt_ngu bên trong cửa dẫn tôi bước .
Vừa vào cửa, tôi đã nhìn thấy anh Hổ người đã một năm không gặp, trông béo lên hẳn một vòng so với hồi ởleech_txt_ngu tù. Anh đang ngồi trên chiếc ghế giám đốc, chéo chân, phì phèo nhả thuốc!
Thấy tôi vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, anh Hổ vui mừng đứng dậy, bước đến vỗ vai tôibot_an_cap thán:
Tiểuvi_pham_ban_quyen Thiên, lâu rồi không gặp nha! khi anh nằm mơ còn thấy những chúng ta cùng ngồi tù với nhau đấy!
nhìn anh Hổ mỉm cười, không biết lời là xuất phát từ tận đáy lòng hay chỉ là xãbot_an_cap giao khách sáo. Hổ đầu mắt hí, sau khi béo lên một vòng thì cái đầu trông chẳng khác nào một quả trứng kho, vết sẹo do chém trên má phải anh thì vẫn y như đầu tôi mới quen biếtbot_an_cap anh.
Anh Hổ, anh béo lên nhiều quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Tôi tìm đại câu chuyện để xã giao.
Anh nhe cười:
Đúng vậy, ra ngoài rồi ăn ngon uống , làm khổ sở như ở trong kia được! Được , vào chuyện chính đi. Bản thân chú mới ra trại, cứ lại chỗ anh mà làm. Chú làm quản bộbot_an_cap phận phòng nghỉ, lươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước mắt tính một nghìn một tháng, làm tốt anh lại thêm, anh không bao giờ để chú thiệt !
Nghe thế, trong lòng tôi vui sướng . Một nghìn một thángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vào bấy giờ đã là một khoản hề rồi!
Cảm ơn anh Hổ! Tôi cảm kích nói.
Anh Hổ vỗ vỗ vai , ân dặn dò:
Tiểu Thiên, ở chỗ anh cứ coi như nhà mình là được! Chú mới tới, phải nhìn nhiều học nhiều, cố đừng để xảy ra đột với khách, chỗ không hiểu cứ hỏi, rõ ?
Anh yên tâm đi anhleech_txt_ngu Hổ! Tôi cười đảm.
Anh Hổleech_txt_ngu gật đầu, quay sang nhìn người đàn ông dẫn tôi vào lúc nãyvi_pham_ban_quyen dặn dò:
A Minh, cậu dắtvi_pham_ban_quyen Tiểu Thiên đi tắm rửa trước đi, sắp xếp dịch vụ trọnbot_an_cap gói từ A đến Z cho nó. Sau Tiểu Thiên là em trai tôibot_an_cap, cậu nhớ dìu dắt vào!
Biết rồi Hổ! A Minh đáp .
Đi đivi_pham_ban_quyen Tiểu Thiên, sau này có chỗ nào không hiểu thì cứ hỏi anh Minh của chú!
Nghe Hổ nói , quay đầu sangbot_an_cap lịch sự chào người đàn ông kia:
Anh Minh, sau này mong anh chỉ nhiều hơn!
A Minh hữngbot_an_cap liếc tôi một , không đáp lời, khuôn mặt vẫn căng cứng, như thể gã chưa từng cười là gì.
Tôi đi theo Anội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Minh ra quầy tiếp tân lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một thẻ đeo tay, A Minhleech_txt_ngu dặn dò viên :
Đây Chủ bộ phận phòng nghỉ mới đến, tên Thiên, là em trai anh Hổ. Lát thông báo một mọi người, sắp xếp cho chu đáo quản nhé!
Nghe hai chữ Chủ quản Hạ, lòng tôi không khỏi rạo rực, sao thì lớn nhỏ gì cũng đã làm một chức lãnh đạo rồi!
Đónvi_pham_ban_quyen lấy chiếc thẻ đeo tay từ chỗ A Minh đưa tới, A Minh mở miệng nói:
Tiểu Thiên, hôm nay chú muốn chơi thế thì chơi thế , anh đã xếp hết cho chú rồi, có việc gì cứ gọi vụ được. Hôm naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ thả đi, ngày mai lên tinh thần mà làm việc!
Cảm ơn anh !
Sau khi thẻ tay, dưới sự hướng dẫn của nhân viên phục vụ, tôi đi khu tắm hơi ở tầng hầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một.
bước vàoleech_txt_ngu khu thay đồ, nhân viên phục vụ đã vội chạy lại nịnh , luôn mồm Anh Thiên, anh Thiên, tự tay mở tủ đồ cho tôi, thậm chí còn giúp tôi cởi áoleech_txt_ngu khoác, thái độ sắng đến suýt chút nữa là tự tay cởi quần cho tôi rồivi_pham_ban_quyen. Sự biệt đãi đột ngột này khiến tôi không khỏi có chút lâng lâng. Dù sao tôi cũng mới hai mươi mốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuổi, lại còn bị giam trong tù năm trời, tâm tính vẫn còn khá ngây thơ đơn thuần.
Sau khi tôi đồ, cậu vụbot_an_cap liềnvi_pham_ban_quyen đem toàn bộ quần áo cũ của tôi thẳng vào thùng rác. Đang lúc tôi ngơ ngác chưa chuyện , cậu ta đã cười giải thích:
Anh Thiên, anhleech_txt_ngu Minh rồi ạ, lát sẽ có quần áo mới mang đến cho anh!
Tôi ấn tượng rất tốt với cậu nhân viên phục vụ trạc tuổi mình .
anh em, tên gì? Tôi cười hỏileech_txt_ngu.
Anh Thiên, em Giang Nhiên, anh cứ gọi em Nhiên là được. vào trong tắm trước ạ, việc anh cứ gọi em!
Tôi mỉm cười, bèn bước vào vực bồn tắm để tắm rửa. Sau khi dội qua một lượt, tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi khu kỳ quất nằm sấp lên giường.
Ông chú kỳ mặc một chiếc quần đùi rộngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thùng thìnhleech_txt_ngu, vừa kỳ cọ vừa trêu chọc:
Chủ quản Hạ, cậu lâu chưa kỳ lưng đúng không, tôi thêm ít giấm nhé!
Cảm ơn chú ạ!
Tôi không ngờ nhân viên ở đây đều đã biết đến mình, này khiến tôi bất . Ông chú này cũng là người thích buôn chuyệnleech_txt_ngu, cứ nói với tôi ba câu ba điều.
Thấy chúleech_txt_ngu ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm việc vất vả như vậy, :
Chú ơi, tháng chú lưng thế kiếm được bao nhiêu tiền ?
Ông chú vỗ mạnh vào lưng tôivi_pham_ban_quyen một cái ra bảo người lại, đồng thờileech_txt_ngu than vãn:
Haiz, kiếm được mấy bạc cắc đâu , thuần túy là bánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sức lao chânleech_txt_ngu tay . Chẳng bù cho mấy đứa con gái trên ba kia kìa, kiếm tiền dễ trở bàn !
Ủa? Tầngbot_an_cap cáivi_pham_ban_quyen hả ?
Sự thơ khiến không hiểu ngụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý tầng ba trong lời ông là gì.
Thấy tôi hỏi vậy, ông chú nở một nụ cười đầy ẩn ý :
Lát nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỳ xong đi lên đó cháu biết ngay thôi, anh đã sắp xếp ổnvi_pham_ban_quyen thỏa choleech_txt_ngu cháu cả rồi! đó chính làbot_an_cap chốn mang lại khoái lạc cho đàn ông đấy!
xong câu này, trong tôi tràn ngập sự tò mò và mong đợibot_an_cap đối với tầng babot_an_cap, ngừng suy xem cái gọi là khoái lạc mà ông chú nói rốt cuộc gì?
Đợi đến khi kì cọ gần xong, chú kì lưng vỗ vỗ vai tôi cười nói:
Được Hạ giám sát, cậu tắm lại đi, rồi tiểu Nhiên Tử lấy cho một bộ đồ xông hơi, lên quầy lễ tân ba là được!
Tôi nói lờibot_an_cap cảm ơn, đi khu sen vòi tắmbot_an_cap rửa sạch sẽ rồi tìm phục vụ Khương Nhiên lấy quần áo.
Vừa đồ, tôi tán với Khương Nhiên. Qua vài câu biết Khương Nhiên bằng tuổi tôi, cậu ta học hết cấp nhưng không đỗ đại học nên ra đời đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm sớm.
Khương Nhiên cao mét tám, dáng mập mạp, trên vết sẹo rỗ do mụn, mái tóc hơi dài, hay cười và rất lắm lời.
giám sát, lên tầng ba rồi cậu sẽ được sướng lên tận mây xanh!
Khương nháynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt với tôi, theo saubot_an_cap đó là nụ cười đầy ẩn ý.
Tôi quần áo , theo thang máy mà Nhiên chỉ để lên tầng ba. Tôi không ngờ , cậu nhân viên phục vụ bình thường không mấy nổi bật này, sau này lại thành người anh em vào sinh ra tử của mình!
Thang máy dừng lại, tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bước quầy bar tầng ba. phụ nữ trung trực quầy nhìn thẻ đeo tay của tôi, sau đonvi_pham_ban_quyen đả cười nói:
Hóa ra Hạ sát mới đến, Minh ca đã sắp xếp rồi, theo tôi!
Tôi đáp lời, lẳng lặng đi sau người phụ nữ ấy, băng qua hành lang tối tăm để đến một khu vực khác.
Ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phụ nữ này tên là Anh tỷ, chị ta dẫn tôi vào một căn phòng mang số hiệu bốn tám.
Vừa bước vào phòng, Anh tỷ bật lên, chiếc giường tròn lớn ngayvi_pham_ban_quyen vào mắt tôi. Cách chiếc giườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chừng một mét có đặt bồn tắm. Ánh đèn trong màu mờ ảo, tỏa ra một bầu không khí ám muội thể diễn tả bằng lời.
Tôi nhìn Anh tỷ với vẻ mặt đầy thắc mắc:
Anh , thế là ý gì?
Anhleech_txt_ngu tỷ cười :
Cậu không lẽ vẫn là hạng gà mờ chưa biết gì đấy chứ?
Cứ lên nằm đi, lát nữa sẽ người hầu hạleech_txt_ngu cậu, hôm nay cứ chơi mái!
Anh tỷ nói xong, chẳng đợi tôi kịp miệng đã quay người rời đi, tiện tay đóng cửa .
Tôi tựa vào đầu châm một điếu thuốc, lòng thầmleech_txt_ngu lô tô, không biết chuyện gì sắp xảy ra tiếpleech_txt_ngu theo?
Đợi khi hút hết điếu thuốc, tôi dụi mạnh nó tànleech_txt_ngu thì gõ cửa vang lênleech_txt_ngu. Tiếp cửa được ra, kèm giày gót lộc cộc, một côbot_an_cap gáivi_pham_ban_quyen mặc váy, tóc xõa ngang vai, tay ômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chiếc hộpvi_pham_ban_quyen bước vào.
Chào tiên sinh, tôi là thuật số năm, rất được phục vụ ngài!
Giọng nói của cô gái rất tai dịu dàng.
Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngay ấy đóng quay người lại, dưới đèn, tôi nhìn rõ khuôn mặtleech_txt_ngu ấy.
Cậu là Mộng Dao?
Tôi nhìn cô ấy với vẻ ngạc tộtvi_pham_ban_quyen độ, đồng thời nhận ra tôi, Vương Mộng cũng lộ rõ vẻ lúng túng
Tiên sinh ngài, ngàileech_txt_ngu nhận nhầm người rồi!
Vương Mộng Dao tỏ vẻ căngbot_an_cap thẳng, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn mặtbot_an_cap rồi :
Mộng , cậu đừng đùa nữa, chúng ta cùng bàn năm lớp 12, sao tớ có thể nhận nhầm được!
Thấy không trốn được nữa, Vương Mộng cũng thèm giả vờ:
Hạvi_pham_ban_quyen Thiên, thậtleech_txt_ngu mịa nó khéo! tỷ nói với tớ là phải làm cho Hạ giám sát hài lòng, hóa ra Hạ giám sát lại chính cậu!
Vương Dao nói xong, đặt chiếc rồivi_pham_ban_quyen phịch xuống cạnh giường, hai đan vào nhau móng , có chút bồn không yên.
Tôi thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại khá vui mừng, dù ba đã qua, lại bạnvi_pham_ban_quyen cũ, lại còn là thân chí cốt thời học sinh. Nhưng tôi ứng , thắc mắc hỏi:
Đúng rồi Mộng Dao, cậuvi_pham_ban_quyen vàoleech_txt_ngu đây làm ?
Vương Mộng Dao nghe thì ngẩn ra, nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc:
Ông à, cậu vẫn cứ thuần như hồi còn đi học nhỉvi_pham_ban_quyen?
Chậc, thôi bỏ , dù sao là người quen cả!
Vươngleech_txt_ngu Mộngbot_an_cap Dao như vừa hạ một quyết lớn lao nào đó, cô ấy rời khỏi , đứng dưới đất ngay trước tôi khi tôi vẫnbot_an_cap còn đang , rồi dứt cởi bỏ chiếc váy liền trên người, đứng hơ trước mặt tôi.
Đã là người quen thì bỏ qua mấy bước đi, cậu làm !
Hả?
Tôi bừng tỉnh khỏi dòngleech_txt_ngu suy nghĩ, tức thu lại ánh mắt tò mò, quay mặt đileech_txt_ngu chỗ :
Mộng , cậu làm cái gìvi_pham_ban_quyen thế, mau quầnleech_txt_ngu áo vào đibot_an_cap, dù cậuleech_txt_ngu có thầm yêu cũng không mức này chứ!
Mộng thản nhiên nóibot_an_cap:
Thầm yêu nỗi gì, đâybot_an_cap là công việc của lão nương, cậubot_an_capnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm không, không làm thì Minh ca cũng vẫn tính tiền công chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net !
Cậu mặc quần áovi_pham_ban_quyen vào !
Tôi nhíu màybot_an_cap giục một tiếng!
đâu ngờ, bạn cũ ba năm không gặp, vừa mới tương phùng đã tặng cho mình một ngờ lớn thế này! Nhưng công nhận, ban nhìn thoáng qua thì dáng người Vương Daobot_an_cap nảy nở rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẹp, chỗ nàoleech_txt_ngu cần tonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì thực sự rấtbot_an_cap to!
Vương Mộng Dao nhặt quần áo vào, ngồi lại xuống cạnh giường, cầm lấybot_an_cap bao thuốc Hồng Mai của tôi trên đầu , điêu luyện châm một điếu.
Sau phảleech_txt_ngu ra làn , cô ấy khẽ cười:
Không cậu còn đứngleech_txt_ngu đắn chán!
Nhìn nụ cườivi_pham_ban_quyen của cô ấy, tôi ngổn ngang trăm mối, không biết nụbot_an_cap cười đó là thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng thấy tôi đứng đắnbot_an_cap, hay là đang chế nhạo vì tôi không làm chuyện mà một người đàn ông làm.
Tôi nhìn cô ấy, dù tôi có ngây đến đâu thì lúc cũng đã hiểu của cô ấyleech_txt_ngu. Cô ấy là mộtbot_an_cap người trẻ tích cực nỗ lực phấn đấu vì , thì, đó là cách tôi tự an ủi mình.
Tôi không hiểu tại sao cô ấy lại sanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân vào con này.
Mộng Dao, cái đó cậu còn liên lạc với Tịch Nhiễm không?
Vương Dao là bạn thân cùng bàn, biết chuyện giữa tôi và Ngô Nhiễm.
Cô ấyleech_txt_ngu nhả khói thuốc, nghĩ một lát:
Không liên mấy, tớ nghe nói cậu ấy đỗ vào Đại học Công nghệ Băng Thành. Tết năm ngoái có gặp cậu ấy một lần, cũng không chuyện !
rồi, sao cậu lại đến làm việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Không học đại học à?
Tôi cười khổ, đem chuyện xảy ra sau đại năm đó kể qua cho cô ấy .
Vương Mộng nghe lắc đầu tặc lưỡi:
Tiếc thật, năm đó nếu cậu không bốc thì giờ đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là sinh Đại học nghiệpleech_txt_ngu Thành rồi, trường hạng nhất đấy, tiền đồ vô lượng!
Trên đời gì cóleech_txt_ngu thuốc hối hận!
Tôi cảm thán một câu rồi tiếp:
cậu? Tuy điểm cậu cao vào một trường hạng hai thì không vấn đề , sao lại
Vương Dao cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười:
Tớ vẫn đang đi họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đây chỉ là làm thêm thôi! học phí tớ lobot_an_cap nổi, đành tự kiếm !
Cáivi_pham_ban_quyen nghề này tuy khôngbot_an_cap vẻ vang gì tiền kiếm nhanh, học phí ra, số tiền còn lại tớ có thể mua nhiều thứ, tiêu xài thoải mái!
Nghe vậy cau mày:
Tiền quan trọng đến thế sao, đến mức khiếnvi_pham_ban_quyen cậu tiếc bán mình chốn phongbot_an_cap trần? Dùng thân xác để làm vui gã đàn ông khác?
Vương Mộng Dao nhìn tôi cười khinh khỉnh:
Hồi mẹ tớbot_an_cap ốm, không cóleech_txt_ngu tiền phẫu thuật, tớ đành trơ mắt nhìn bà bệnh viện về nhà chờ chớt!
Bệnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viện sẽ không từ chối cứu một kẻ , nhưng tuyệt đối sẽ không bao giờ cứu một người nghèo. Cậu bảo tiền cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quan trọng không?
Câu nói này như tiếng sét đánh tai, tôi cảm thấy các giá quan bị chấnvi_pham_ban_quyen động mạnh mẽ. Mặc dù tôi không thừa nhận, nhưng lời Vương Mộng Dao quả thực tế!
Vương Mộng Dao liếc nhìn tôi cái đứng dậy:
Thôi, chị đi đây, cậu đã rồi thì có công việc lo mà làm tốt!
Tớ cậu một câu, thế giới này không sạch sẽ như những gìvi_pham_ban_quyen thấy đâu. Nước ở trung tâm tắm rửa này sâu lắm, tự cẩn thận!
Tôi , đôi mày khẽ nhíu , vẫn chưa hiểu ẩn ý thâm sâu khó trong lời nói của Vương Mộng .
nhưng, lúc này tâm trí tôi rộn ràng không yên, bởi tôi vừa nghe được tin tức về Ngô Tịch Nhiễm từ miệng của Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mộng Dao!
Đại học Công nghệ Thành cách massage Vịnhleech_txt_ngu Thánh không xavi_pham_ban_quyen, chỉ khoảng bảy tám cây số, nhưng tôi lại ngổn ngang trăm mối tơ vò.
Nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ký ức thanh xuân mà tôi vốn định vùi, nay bỗng như cây khô gặp , bắt đầu đâm chồi nảy lộc. Một nghĩ thôi thúc muốn đi Tịch Nhiễm cứ thế trỗi dậy trong tâm tôi.
Ba năm , đivi_pham_ban_quyen thăm cô ấy một chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng tốt!
Tôi tự lẩm bẩm một , quyết tâm vài ngày tới sẽ xếp thời gian đến gặp cô ấy, xem vẽ một dấu chấm hết trọn vẹn cho tuổi chính mình.
Tôi châm mộtvi_pham_ban_quyen điếu thuốc, ngậm môi rồi bước ra khỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng.
Khi ngang quabot_an_cap quầy lễ tân, Anh tỷ nhìn tôi, kìm nén nụ cười:
Giám Hạbot_an_cap cậu lại ra nhanh thế này?
Tôi cười gượng gạo:
Hôm nay em hơi mệt, phong độ không tốt !
Mà này, Minh dò gì công việc tiếp của em không ?
tỷ chỉ về phía hành sau lưng tôi bảo:
Minh ca tối nay cậu cứ chọn tạm một phòng nghỉ ngơi, đợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến mai anh ấy sẽ đưabot_an_cap cậu đileech_txt_ngu tìm phòng trọ.
Vâng, em cảm ơn Anh !
Tôi đáp lời rồi rảo bước dọc theo hành lang, đi thẳng tới phòng cabot_an_cap.
Đứng trước cửa, tôi đưa taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gõ nhẹ, sau khi tiếng trả lời củabot_an_cap Hổ ca mới đẩy cửa bước vào.
Thấy , nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thớ thịt trên mặt Hổ ca xô lại thành nụ rạng rỡ:
Thế nào rồi Tiểu Thiên, dịchvi_pham_ban_quyen vụ trọn gói ở đây cũng khá đấy ?
Tôi gật :
Tốt lắm Hổ ca , cảm ơn đãbot_an_cap thu , cho em này một bát cơm manh áo!
ca tay:
Vớ vẩn, chú mày cái gì vậy, khách sáo với làm gì! thấy tính tình chú mày hợp vớileech_txt_ngu anh, anh cũng rất sẵn lòng nhận chú là em!
Saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó, trong cuộcvi_pham_ban_quyen trò chuyện thân tình, Hổ ca bắt đầu giới thiệu chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi về các hạng mục kinh doanh chính của tâm này.
Loại hình đầu chính là tắm rửa và kỳ lưng túy, này có lẽ không cần phải giới thiệu chi tiếtvi_pham_ban_quyen, ai nấy đều tự rồi.
Dự án thứ chính là bộbot_an_cap phận phòng khách, cũng là thuộc quyền quản của tôi.
Có lẽ người sẽ tò mò, tại sao muốn thuê phòng lại không tìm đến khách sạn hay nhà nghỉ, ngay trong một tâm tắm hơi có cả khách?
Trước hết, bộ phận phòng khách ở Hổ ca có không gian và nội sang trọng hẳnleech_txt_ngu so mặt bằng chung của các nhà thông thường.
cạnh đó, việc thuê phòng trú tại đây không đòi hỏi phải ký thông tin cá nhân. Điều này tạo ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuận tiện tuyệt đối cho những người có thân phận cảm, không tiện lộbot_an_cap tại các khách lớn.
Còn cuối cùng, nó lại có liên quan mật thiết đến dự án thứ ba mà tôi sắp đề cập sau .
Chương: Tiêu đề
Hạng thứ ba, cũng là hái ra tiền nhấtvi_pham_ban_quyen của tiệm hơi: xoa và dịch vụbot_an_cap biệt.
Xoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bóp là kiểu bình thường, còn đặc chính là loại công việcvi_pham_ban_quyen của Vương Mộng Dao. Đa phần khách đặt phòng đều để tìm kỹ thuật bao đêm.
Hạng mục bóp này do A quản lý, tất cả các côbot_an_cap gái nghe theo sự sắp xếp điều phối ta.
Hổ bảo việc của khá nhàn hạ, một giờ chiều đi làm, chín giờ tối làm.
Việc tiếp đón khách mở đã có lễ tân và phục vụ, của tôi là giải quyết những chuyện không , đồng thời phụ trách kiểm tra vệ sinh phòng ốc hàng ngày.
Trò chuyện với Hổ canội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một lúc, anh nhìn tôi cười nói:
Tiểu , chưa ăn gì đúng ? Theo thì hôm cậu trại, phảibot_an_cap tẩy trần cậu, nhưng ngặt nỗi lát nữa anh lại có !
Hổ ca vừa nói vừa kéo ngănvi_pham_ban_quyen kéo, rút một xấp tiền xanh mệnh giá một tệ ném chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi:
Cậu cứ ngoài ăn tạm cái gì đi, rồi mua cái thoại, chỗ tiền còn cứ mình thu xếp!
Tôi đứng đờ người tại chỗ:
ca, em còn chưa đi mà, sao nhận tiền anh được!
Cầm lấy đi, chút tấm lòng của thôi, này cố gắng mà làm! Hổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ca hào sảng nói.
Tôi cũng từ chối nữa, lúc này tôi đúngvi_pham_ban_quyen là đang túng quẫn. Tôi sơ qua tiền, biết ngay là nghìn tệ.
Khá khen ca, ra tay thật hào phóng, chỗ này bằng cả tháng lương của tôi rồi!
Tiểu Thiên, sángleech_txt_ngu maibot_an_cap cậuvi_pham_ban_quyen vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Avi_pham_ban_quyen Minh đi thuê lấy nhà, có khó khăn gì cứ việc nói với anh. Ở khu Lực thành phố Băng này, lời nói của Hổ ca vẫn còn uy lực lắm!
Nhìn vẻ mặt đầy tự của Hổ ca, tay nắm chặt xấp tiền, lòng tôi khôngbot_an_cap xúc . Tôi cảm thấy theo Hổ ca người rồi, sau này chắc chắn sẽ có ngày ngẩng cao đầu.
Cảm ơnbot_an_cap Hổ ca vài câu, tôi rờivi_pham_ban_quyen khỏi văn phòng. Thấy trời còn sớm, tôi bộ đồleech_txt_ngu Minh ca đưa tới rồi bước khỏi tiệm tắmbot_an_cap hơi.
thừa nhận Minh ca rất biết cách sắp xếp, đồ anh chọn tôi vừa khít, nhất là chiếc áo khoác bông, hơn bộ tôi mặc lúc ra tù nhiều.
Hơn , tắm rửaleech_txt_ngu sạch sẽ rồi diện đồ này vào, đừng nói nhé, nhan sắc tăng lên phần ngay, dù không đến mức đẹp trai.
tả thế nào nhỉ? Cứ coinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đại minh tinh Quách Phúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thành ở thời kỳ đỉnh cao nhan , tôi chỉ nhường ba mà thôi!
Rời khỏi tiệm tắm hơi, bắt xe đến một cửaleech_txt_ngu hàng điện thoại. Nghĩ đến tiền lớn trong túi, bước chân trở nên cứng cáp hơn hẳn.
Nhưng vừavi_pham_ban_quyen bước vào cửa hàng, nhìn thấy bảng giá điện thoại trong tủ kính, tôi lập tức hình.
Chẳng vì lý gì khác: không mua nổi!
Đừng nhìn túi cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một nghìn đồng bạc mà lầm, thời này điệnleech_txt_ngu thoại đỏ kinhleech_txt_ngu khủng.
Như chiếc Nokia 7610 kia đã hơn nghìn tệ rồi.
Sau một hồi chọn, tôibot_an_cap ra tám trăm tệ mua một chiếc điện thoại không thương màn hình trắng đen, lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn là đồ cũ nữa chứ.
Có điều nghe gọi nhắn tin thì không vấn đề , còn có cả Rắn săn mồi nữa!
thẻ SIM lắp xong, đầubot_an_cap tiên là tin cho Hổ ca báo số điện thoại mình, dù sao này gọi điệnvi_pham_ban_quyen đắt hơnleech_txt_ngu nhắn tin nhiều.
Nhìn số tiền hơn một trăm tệ còn lại, tôi quyết đi chút thú , dẫu sao ngồi năm , ngày ra trại khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể lầm lũi mãivi_pham_ban_quyen .
Tôi hỏi thăm người đường, cuối tìm một tiệm điện tử xèng.
đó, bao nhiêu bạn học của tôi phát cuồng vì mấy máy thùng trong tiệm này.
Nhưng tôi là ngoại lệ, chưa từng trốn học bao giờ, họa chăng chỉ có kỳ nghỉ hè mới ghé qualeech_txt_ngu một lần.
tiền cô vất vả mới được, tôi không muốn nướng vào đây.
Nhưng thì khác rồi!
Tôi bước vào tiệm điện tên Đại , đi thẳng tới lễ tân đổi mười tệ tiền xu.
Một tệ được tám đồng, tôi mua luônvi_pham_ban_quyen tám mươi , hôm nay phải chơileech_txt_ngu đã đời!
Tôi tìm một máy rồi ngồi xuống, châm điếu , cái giỏ nhỏ tiền xu lên máy. Vừa mới thả một đồng , kịp bắt đầu cảm người vỗ vai mình.
Tôi quay lại, một người đàn ông lạ mặt ngoài ba mươi, đầu , đang nhìn tôi với vẻ mặt tươi cười:
Chú em hào phóng quá nhỉ! Cho anh mượn mấy đồng chơileech_txt_ngu thử xem?
Tôi cau :
Này anh bạn, chúng ta như khôngvi_pham_ban_quyen quen biết nhau?
Ôi chú em, mấy đồng xu chơi quen ngay ấy ! thế này cũng có chơivi_pham_ban_quyen hếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu!
Gã đàn ông nói xong, đợi tôi đồng ý đã đưa về phía đống tiền xu của tôi.
Tôi chộp lấy tayvi_pham_ban_quyen gã, khó chịu nói:
Này anh bạn, quá quá!
Thấy tôi không nể mặt, gã kia lập nổi khùng, trợn mắt lạnh giọng:
Thằng ranh, mượn mày mấy đồng xu là nể mặt mày rồi, đừng có mà không biết điều! Để nổi hậu quả trọng lắm đấy!
Tôi cười :
Đừng có bốc phétleech_txt_ngu, Kiều Tứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giavi_pham_ban_quyen lợi thế nào phải ănvi_pham_ban_quyen kẹo đồng rồi đấy!
Gã đàn ông thấyleech_txt_ngu không hù được tôi thì lập tức lật mặtleech_txt_ngu:
Mẹ kiếp thằng ranh này, cho mặt không cần !
Gã nói xong liền taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tát vào mặt tôi!
Trong cơn giận dữ, gã ông ra tay rất nhanh và nặng nề. Cú đó thẳng xuống tôi, và dĩ nhiên, tôi cũng cố tình không tránhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Một tiếng giòn giã vang lên, thu hút ánh nhìnvi_pham_ban_quyen của người chơi ở dãy ghế bên cạnh.
Khóe miệng đã máu. Thấy không né tránh, gã đắc ý quát lớn:
Thằng , không đánh là không biết . Mày ra ngoài mà nghe ngóng xem, cái phố này ai không biết Lôi Tử tao, đến tao cũng dám đụng vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Tôi máu nơi khóe miệng, giận mà còn nở nụ cười . Thúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật, đấm tôi có thể không bằng những kẻ có nghề, nhưng tôi có điểm tự nhận là rất lợi hại.
Đó lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lì đòn!
Trong tù, trước quen Hổ ca, tôi thường bị mấy băng nhóm tìm cớ đánh đập dã man, lần nào tôi cũng nhẫn nhịn chịu đựng.
So những trong đó, cú của gã Nhị Lôi Tử chẳng thấm tháp vào đâu.
Tôi nhìn rồi cười nói:
Mọi ngườileech_txt_ngu đang nhìn cả đấy nhé, là ông ta ra trước!
Tôi cố tình chính là muốn gã động thủ trước. Dù sao hôm nay cũng mới rabot_an_cap tù, chẳng muốn chỉleech_txt_ngu mới một ngày đã phải quay lại đó.
Gã ra tay trước, tôi liềnbot_an_cap có lý do để phản kích.
Nhị Tử đúng không, biết tao gì không? Tôi nở nụ cười đầy ẩn ý.
Thấy cười, Nhị Lôivi_pham_ban_quyen Tử nhìn tôi với vẻ quái dị:
nhócleech_txt_ngu này cònvi_pham_ban_quyen cười được, không phải bị tao đánh đến ngu rồi chứ!
Tôi vẫn tươi cười đáp :
Nhị Lôi Tửvi_pham_ban_quyen, nhớnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỹ cho tao, tao là Súng Cối!
Dứt lời, tôi giơ tay bốc nắm xèng đập thẳngbot_an_cap vào mặt Lôi Tử. Gã không kịp đềvi_pham_ban_quyen phòng, ôm đau đớn chửi thề mộtbot_an_cap tiếng.
Mọi chuyện vẫn chưa dừng lạibot_an_cap ở đó, một tay túm lấy cổ áo gã, tay kia vung đấm nhắm thẳng mũi mà nện .
Rắcleech_txt_ngu!
Một tiếng động khô khốc vang lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mũi Nhị Lôi Tử máu chảy ròngvi_pham_ban_quyen, tôi đoán chắc chắnbot_an_cap xương mũi của gã đã gãy !
Nhị Lôi ôm mũi, vi_pham_ban_quyen chửi bới:
mày! Tao mày!
Vừa dứt lời, Nhị Lôi Tử liền móc từ trong túi một con dao bấm, định về tôi.
Ngay lúc đó, một tiếngbot_an_cap tháo vang lên:
Nhị Lôi Tử, đừng có gây ở chỗ ! Muốn đánh nhau thì cút xéo ra ngoài mà !
Tôi nhìn theo tiếng nói, một gã đàn ông cao một mét tám, dáng người , để tóc đinh đút tay vào túi bước tới.
Nhị Lôi Tử liếc nhìn người , gầmleech_txt_ngu gừ:
Hâm, thằng ranh này đánh tôi ra thế này, tôi không lại đượcbot_an_cap một hơi này sao?
Có thể thấy, dù Nhị Lôi Tử không sợ người tên Vương Hâm này, nhưng trong lờibot_an_cap nói cũng có chút ý tứ thương lượng!
Vương Hâm khuôn mặt dài nhưng ngũ quan khá ổn, đôi lông mày rậm.
nhíu mày:
Tôi đã nói rồi, có ân oán thì ra ngoài giảivi_pham_ban_quyen . Đây là bãi tôi trông coi, cácvi_pham_ban_quyen muốn làm loạn đừng không khách sáo!
Còn nữa, ôngleech_txt_ngu cũng hơn ba mươi tuổi rồi, không lo làm ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đáng, cònvi_pham_ban_quyen tranh xèng trẻ connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không thấy à!
Nhị Lôi Tử nhìn Hâm, không phản lại quay sang dùng bấm chỉ vào mặt tôi quát:
Thằng ranh con, có giỏi thì ra ngoài với tao!
Ra thì ra, sợ gì màyleech_txt_ngu!
Tôi cũngbot_an_cap nổi hỏa , đi Tử ra khỏi quán .
Vừa ra ngoài, Nhị Lôi Tử khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nóivi_pham_ban_quyen lời, vungbot_an_cap đâm tới.
Mẹ kiếp nhà mày!
Nhị Lôi vừa chửi vừa vung tay rất nhanh. Tôi khẽ mỉm cười, người né tránh đưa tóm lấy tai gã vặn mạnh .
Tiếp đó, tôi luồn tay qua nách gã, nhấc bổng gã lên rồi thực hiện một cú quật vai, thẳng gã xuống .
Sau đóvi_pham_ban_quyen, tôivi_pham_ban_quyen dùng chân đá con dao bấm trong tay gã, rồi giẫm mạnh lên miệng gã, lạnh lùng nói:
Bớt vẻ , không thì lần sau tao còn đánh nữa. Không phục thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến khu tắm hơi Thánh Hà Loan mà tìm tao, tao tên Thiên!
Cút!
Tôi buông chân, bồi thêm cú đá. Tử cồm bò dậy, nhìn tôi với ánh đầy oán độc:
Hôm nay mày giỏi lắm, cứ đợi đấy cho !
Buông lờileech_txt_ngu xong, Nhịleech_txt_ngu Lôi Tử chạy trối chớt. quay người lại thì thấy Hâm đang đứng tựa cửa cười tủm tỉm nhìn mình.
Thấy tôi nhìn, Vương Hâm vẫn đút tay túi quầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lững thững bước lại gần.
Ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh em, thân thủ được , có luyện qua không?
Tôi lắcbot_an_cap đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net:
Không! Bị đánh nhiềubot_an_cap quá thìleech_txt_ngu tự nhiên biết đánh lại thôi!
Hâm khịt cười, rồi đánh sát tôi một lượt:
Hạ Thiên! Tên đấy, cậuleech_txt_ngu làm việc ở chỗ Hổ ca à?
quen Hổvi_pham_ban_quyen ca sao? Tôi tò hỏi.
Vương Hâm không lời mà vỗ vai cười :
Thôi, về đi người anh em. Sau này muốn chơi thì cứ đếnleech_txt_ngu, lần tôi bao, cứ tên tôi ởbot_an_cap quầy tân là đượcvi_pham_ban_quyen!
Cậu khá ! cái gã Nhị Lôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tử đó cậu phải cẩn thậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chút, hắn là loại thân cô thế cô, lưu manh lang thang khunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, không biết chừng sẽ tìm cách báo thù cậu !
Biếtbot_an_cap rồi, cảmleech_txt_ngu ơn anh!
Tôi nói cảm ơn rồi không trò chuyện thêm Vương Hâm nữa, bắt về khu tắm hơi.
Chuyện của Nhị Lôi Tử mất cả hứng . Vềleech_txt_ngu đến nơi, không việc gì làm lại thêm phần mệt mỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tôi một phòng rồi vàoleech_txt_ngu ngủ.
Không biết đãbot_an_cap ngủ bao , tôi bị ai đó gọi tỉnh trong cơn màng. Mở mắt ra thấy A Minh đang đứng bênleech_txt_ngu cạnh giường.
Minh , có chuyện gì ? Tôi dụi mắt hỏi.
Minh vẫn vẻ mặt , đáp:
Hổ ca tìm !
vậy, tôi lập tức bật dậy. Khi đi theo Minh ra ngoài, tôi liếcleech_txt_ngu nhìn đồng hồ treo ở tân tầng ba, đã chín tối rồi!
Đến văn của Hổ ca, vừa bước vào cửa tôi đã thấyvi_pham_ban_quyen trên một gãleech_txt_ngu đàn ông đầu quấn băng gạc trắng xóanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tôi khinh bỉ hừ một tiếng, chỉ tay vào chửi:
Ô kìaleech_txt_ngu, cái đầu quấn như cái bồn cầuleech_txt_ngu cỡ đại ấy nhỉ, Nhị Lôi Tử, mày cũng dám đến đây cơ !
không phải ai khác, chính Nhị Tử bị tôi đánh gãy xương sống mũileech_txt_ngu.
Nhị Lôibot_an_cap Tử không thèm đếm xỉa đến tôi mà nhìn Hổ ca hỏi:
Đại Hổ ca, tôi nể mặt ! Đàn em của anh đánh tôi thành cáivi_pham_ban_quyen dạng này, chuyện này sao, anh nói đi!
Hổ ca chống hai bàn, quay đầu nhìn tôi hỏi:
Tiểu , cậu đánh à?
Tôi thản nhiên thừa nhận, kể lại đầu đuôi sự xảy ra ở quán game, cuối cùng còn bồi thêm một :
ta là loại đáng ăn đòn! xèng game cướp, không nổi nữa rồi!
Hổ cabot_an_cap gãi cái đầu trọc, nhướn nhìn A Minh :
Minh, cậu thấy nên giải quyết thế nào?
A thản nhiên :
người bị thương thì nên bồi thường. Tuy Nhị Lôi Tử ra tay trước, nhưng lại nặng hơn!
Lôi Tử, đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho ông haileech_txt_ngu ngàn, rồi để Tiểu Thiên xin lỗi ông một câu, chuyện coi , ông thấy thế nào?
Nhị Lôi Tử nghe vậy, nhìn tôi cái:
Đuổi khéo tôi này thì hơi mất mặt đấy. Hay là thế nàyvi_pham_ban_quyen, bảo A sắp xếp một con nhỏ nữaleech_txt_ngu!
có mà không biết xấu hổ!
Tôi không nhịn nữa mà thốt lên một câu. Nhưng điều khiến lần này ca không hề đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về phía tôi.
Tiểu , xin lỗi Nhị Tửvi_pham_ban_quyen đi!
Vẻ mặt Hổ ca vô nghiêm nghị. Tuổi khí thịnh, tôi cảm thấy mình không sai, nghiến siết chặt nắm đấm.
Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại Hổ ca đối xử không tệ, có thể nhẫn nhịn:
Nhị Lôi Tử, xin lỗi!
Nhị Lôi Tử cười đắc ý:
ngươi, ravi_pham_ban_quyen đời lănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lộn thì đánh đấm giỏi cũng chẳng để làm gì ! Hổ ca của ngươi còn phải nể ta phần, ngươi làvi_pham_ban_quyen cáibot_an_cap thớ gì chứ!
Thôi đi!
Hổ ca mất kiên nhẫn tiếng, đó ngăn kéo ra, hai nghìn . Minh nhận tiền, đưa cho Nhị Lôi Tử rồi nói:
Đi với tôi, tôi sắp cho!
Lôi Tử đón lấy xấp tiền, ánh mắt lộ rõ vẻbot_an_cap tham lam không chút che giấu, dường như số này đã tức khắc chữa lành trên mũi hắnbot_an_cap.
Hắn hừ lạnh một tiếng nhìn tôi, rồi lững thững đi theo Aleech_txt_ngu Minh ra ngoài. đứng chôn tại chỗ, nắm chặt nắm đấm, lâu không nên lời.
Hổ ca ra từ sau bàn việc, kéoleech_txt_ngu tôi ngồi xuống ghế sofa.
Saoleech_txt_ngu Tiểu Thiên, thấy Hổ ca bênhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vực nên thấy ấm ức à? Hổ ca hỏi.
lắc đầu, trong lòng đúng là nghĩ như vậy nhưng vẫn cứng miệng:
Không có ấm ức ạ! Chỉ thấy mất tiền oan nên chịu thôi. Hổ ca, số tiền này cứ trừ vào lương em đi!
Trong lòng vô cùng bực bội, chưa bắt làm việc kiếm tiền đã mất đứt hai nghìn, coi như tôi phải làm không suốt hai tháng trời!
Hổ ca xua tay bảo:
Nói gì , tiền nàybot_an_cap Hổ ca chi!
Anh mộtvi_pham_ban_quyen , rồi chân thành nói :
Tiểu Thiênvi_pham_ban_quyen, có những chuyện em vẫn nhìn được đâu!
Hôm nay mất tiền, nhưng không phảileech_txt_ngu vì Hổ ca , mà là không đáng chấp nhặt với hạng người như hắn!
Tục ngữ có câu ‘Diêm Vương dễ chọc, tiểu quỷ dây’, nếu Nhị Lôi giống như người lăn lộn trong giới thì chuyện lại dễ giải quyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
hắn chỉ là tên lưu manh , chẳng có tắc gì cả! Nếu không giải quyết dứt điểm chuyện này, hắn cứ ngày canh chừng ởbot_an_cap cửa tắm hơi, rảnh rỗi lại tạt sơn hất chất thải vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa thì làm ăn gì được ?
Tôi nghe vậy thì ngẩn người:
Hổ ca, không đến mức đó chứ? Hắn dám làm loại chuyện ấy sao?
Hổ ca mộtbot_an_cap tiếng, vẻ mặt đầy khinh bỉ:
Hắn cũng chỉ có bấy nhiêu thôileech_txt_ngu, thuộc dạng cóc ghẻ không cắn người nhưng làm người ta ghê tởm!
Nhưng em có thể làm hắn? Ngày nào cũng đánh hắn một trận không đáng, mà chẳngbot_an_cap lẽ lại giết chớt hắn sao?
Lời của Hổ ca khiến tôi chợt hiểu ra. Đối với hạng người như Nhị Lôi Tử, mạnh thực sự không hiệu quả, như là bỏ tiền ra tiêu giải hạn vậy!
Tiểu Thiên, đôi khi nhịn một phải là chuyện xấu! nhiên đây không phải là hèn nhát, chúng là người làm ăn, phải lấy lợi ích làm ! Chấp với hắn chỉ tổ mất mặt!
Nhưngleech_txt_ngu nói đi phải nóibot_an_cap lại, chúng ta cũng không thể để người khác bắt nạt. Nếu hôm nay người đổ máu là em, thì này sẽ là một lẽ khác!
Em biết Hổ cabot_an_cap!
đáp mộtleech_txt_ngu câuleech_txt_ngu, còn việc gì nữa liền rời khỏi văn . Trở về căn phòng lúc trước, nằmbot_an_cap xuống ngủ, trong lòng chờ vào ngày chính thức đibot_an_cap làm vào ngày mai!
đêm trôi qua, sáng sớm hôm sau tôi thức lúc sáu giờ, theo quen gấp chăn màn thànhvi_pham_ban_quyen hình khối vuông vức như đậu phụ!
Nhìn chiếc , tôi không cười . đã ra ngoàivi_pham_ban_quyen rồi màbot_an_cap những thói quen trong chắc phải mất một thời nữa mới được.
Khi kéo rèm cửa, nhìn thấy mặt trời đỏ rực vừa nhô lên từ lớp mây phía chân trời, lòng tôi tràn đầy cảm xúc.
nay làleech_txt_ngu ngày tiên hoàn toàn tự do, cũng giống như mặt trời đang dần lên cao kia, tôi bắt một cuộc sống mới!
Bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra khỏi , tôi Anh đang ngáp ngắn ngáp tiếng, rồi đi xuống khubot_an_cap buffet tầng hai ăn sáng.
hơi của Hổ ca mươi tư giờ, ca làm việc của tỷ luân phiên từ bảy giờ sáng bảy giờ tối.
Đến khu buffet, tôi múc một bát cháo, lấy hai chiếc bánh bao và trứng trà, những món ăn khác tôivi_pham_ban_quyen chẳng chút hứng thúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tôi đưa mắt tìm chỗleech_txt_ngu ngồi, ngờ thấy A Minh đang ngồi ở dãy phía sau nên bước tới.
Thấy tôi đếnleech_txt_ngu, A Minhbot_an_cap có chút ngạc nhiên:
Tiểu Thiên, chiều mới vào , sớm thế làm gì?
Trong tù ở rồi anh ạ!
Tôi cười, húp một ngụm cháo rồi tò mò hỏi:
Minh ca, ở tiệm game Đại Hải có một người tên Vương Hâm, anh có biết khôngvi_pham_ban_quyen?
A Minh nuốt miếng trong miệng, nhìn chằm chằm hỏi:
Em hỏi hắn làm ?
Tôi kể lại giữa mình và Vương Hâm ngày hôm A Minh nghe:
Em thấy mò về Vương Hâm thôi, ấn cũngvi_pham_ban_quyen khôngbot_an_cap !
A Minh nhìn một cái rồi nói:
Tên Vương Hâm đó, tôi thấy hắn là một kẻ lợm!
Nghe nói trước đây hắn đi lính, từng đánh trận ở tuyến. Sau phục viên, vốn dĩ địa phương đã sắp xếp cho hắn một công việcvi_pham_ban_quyen chính thức trong chế!
mẹ của Vương mở một tiệm mì bên phía Quần Lực, bị mấy tên du côn thu tiền bảo kê đập phá . Cậu ta đúng lúc, thấy mẹ bị bắt nạt liền một mình lui năm tên manh!
Trong một bị đánh phế chân. Vì ảnh của chuyện này mà công việc của hắn mất sạch, đó mới đến trông coi tiệm Đại !
Nghe xong, tôi lẩm bẩm:
Vậy người này khôngbot_an_cap xấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, từng đi línhleech_txt_ngu lại còn hiếu thảo. Người hiếu thảo không xấu đi đâu được!
A Minh hừ nhẹ một :
Hắn xấu, nhưng tính tình nóng nảy, nói không hợp tai là ra tay người ngay!
Tôi và Minh vừa ăn vừa trò chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lời kể của anh, tôi cũng nắm bắt được khá nhiều tin.
Ở Băng , các lớn nhất trên hồ có bốn băng nhóm, lần lượt là Vương Bưu ở vùng Quần Lực, anh em Trần Văn, Trần Võ ởvi_pham_ban_quyen Động Lực, Lý Phong ở vùng Đạo Lý Từ Nhị Ma Tửvi_pham_ban_quyen ở vùng Đạo Ngoại.
Mà đại ca đứng chống lưng cho Hổ ca chínhleech_txt_ngu Văn. Còn các băng nhóm khác, hễ có chút thế lực thì đều có liên quan đến bốn phe phái này, nếu không thì cũng chỉ lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hạng riu không đáng nhắc tới.
Minh ca, đêm Nhị Lôibot_an_cap Tử, anh xếp cho hắn xong rồi chứ? Tôi nhướng màyvi_pham_ban_quyen hỏi.
A tự húp :
qua rồi thì cho qua đi, em đừng có dò hỏi, cũng đừng có đụng chạm gì đến hắn! Đừng gây thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phiền phức cho Hổ ca!
Còn cả Vương kia nữa, em cũng bớt qua lại . Trương Bảo Thành, chủ tiệm gameleech_txt_ngu Đại Hải, ưa Hổ ca đâu!
Em biết rồi!
Tôi đáp lại một cách lệ, nhưng trong không tình với của A Minh. Ngược lại, tôi thấy Vương Hâm là người khá ổn, nhất ấn tượng ban đầu của tôi về anh ta không tệvi_pham_ban_quyen.
Ăn sáng xong, A Minh dẫn tôibot_an_cap đi một vòng quanhvi_pham_ban_quyen bộ phận phòng khách, giải thích quy trình làm việc.
Mọi thứ khác đều đơn giản, quan trọng nhất là quynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nếu khách thuê phòng gọi kỹ thuật viên, A tôi phải nhớ .
Điều khiến tôi phấn chấn là Minh nói, nếu tôi thấy khách nam đi thuê phòng một mình thì hãy miệng nhắc một câu, chủ động tiếp thị. được một côbot_an_cap gái, sẽ được nhận hoa hồng ba mươi tệvi_pham_ban_quyen!
Tôi mò hỏibot_an_cap câu bao giá bao nhiêu, khi biết là một nghìn trăm một đêm, không khỏi ngạc.
A Minh lườm tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mộtbot_an_cap cái đầy khinh :
Nhìn cái bộ dạng chưa thấy sự đời của kìa. Nghe nói đến ‘Thiên Thượng Nhân Gian’ ở ? cô gái đóbot_an_cap, một đêm vài vạn chí vài vạn cũng có!
Kinh ngạc kinh , tôi rất vui, thầm mơ mộng một ngày dẫn đượcleech_txt_ngu mộtleech_txt_ngu cô thì có mươi , một cũng chín trăm, gần bằng chính của tôi rồi!
Nhưng sau này tôi biết, số đó dễ kiếm đến vậy.
Sau khi nắm rõvi_pham_ban_quyen quy trình việc, A Minh tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi thuê nhà.
Chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi đi ra cửa khuvi_pham_ban_quyen tắmleech_txt_ngu hơi, đến bãi đỗ xe. A Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dẫn tôi một chiếc Santana màu đen.
ngồi ở phụ, ngưỡng mộ nói:
Giá mà có ngày em cũng lái được xe này thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt quá!
A thèm nhìn tôileech_txt_ngu, đáp:
Cứ làm việc cho tốt đi, rồi sẽ có ngày đó!
A Minh nhấn ga, chở tôi khỏi khubot_an_cap tắm . nhưng vừa chạy trên đường chưa được bao lâu, sắc mặt A Minh chợt trởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên nghiêm trọng:
Ngồi vững vào, chúng bị theo dõi rồi!
Hả?
Tôi ngác, quaybot_an_cap đầu nhìn qua cửa , quả thấy một chiếc xe bánh mì phía sau đang tăng tốc tới
A Minh nghiến răng, liên tục sang số đạp ga, cảm giác lưng bị đẩyleech_txt_ngu mạnh vào ghế tức thì ập đến.
Tôi bám chặt lấy tay vịn phía trên ghế phụ, khuôn mặt đầy hoảng hốt:
Minh , anh đắc tội với ai thế này?
phải tôi, Hổ Bân trướng Từ Nhị Ma Tử, mấy hômleech_txt_ngu trước có xảy ra xíchvi_pham_ban_quyen mích!
A nhanh tay xoay lăng, may mà buổi sáng không có nhiều xe, đường cũng quá trơn .
Một chiếc Santana và một chiếc xe tải nhỏ cứ thế diễn màn đualeech_txt_ngu xe tốc độ ngay đại lộ.
A Minh liếc nhìn gương chiếu hậu, xe phía sau bám đuổi gắt gao, liền cất tiếng chửi bới:
Mẹ kiếp, dai như cao dán chó vậy!
Tiểu , dưới ghế cậu có hàng đấy, cho vài phát!
Nghe xong, tay xuống dưới sờ soạn, chạm phải cục sắt ngắc, lấy thìvi_pham_ban_quyen lập người.
tay tôi là một súng đã bị cưa mất nòng, loại súng cải đã qua độ chế!
tôi đứng hìnhvi_pham_ban_quyen, Aleech_txt_ngu Minh khống chế vô lăng :
Nhìn cái lông gà à! Mau hạ kính xe , nã hai , nếu bị tụi nó ép dừng xe là chúng ta xong đời đấy!
Tôi bị quát của A Minh làm người. hỏa khí này hồi nhỏ ởbot_an_cap dưới quê cũng theo dượng đi chim vài lần, tuy độ chính xác không nhưng để dọa người đủ.
Bản năng sinh tồn khiến tôi hết mọi e dè ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau đầu. Tôi kính cửa sổvi_pham_ban_quyen, rướn thân người ngoài, hướng về phía chiếc xe tải rồi bóp cò loạn , nãvi_pham_ban_quyen liên tiếp hai phát đoàng đoàng.
Quả nhiênbot_an_cap chiếc tải đột ngột loạng choạng hướng, A Minh thừa cơ hội đó lái xe thoát khỏi trung tâm, đi tới gần ngôi làng với những cấp chưa bị phá dỡ.
Sau khi A Minh dừng xe, nòng súng trong tay tôi vẫn cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơi , timbot_an_cap tôi đập xạ vì kinh vía.
tôi chợt nhận ra, nổ súng ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong thành , nếu cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người báo án thì chẳng phải tôi đại lao lần nữa ?
A Minhleech_txt_ngu dường như nhìn thấu lắng của tôi:
Đừng sợ Tiểu Thiên, tụi nó không dám báo ánleech_txt_ngu đâu, phía nha môn đã đại ca của Hổ ca lonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lót cả !
A quẳng cho tôi một điếu thuốc. Bây anh đã lấy lại bình thản, so với lúc đua vừa cứ như là hai ngườileech_txt_ngu khác hẳn!
Tôi ra một làn khói, không chuyện liền hỏi:
ca, anh nói bọn chúng là người của Từ Nhị Ma , vậy tụi nó dám sang khu Động Lực đánh mình, chẳng lẽ không sợ phạm húynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao?
Minh đầu:
Để tôi gọi điện cho Hổ ca đã, hỏi xem ấy tính thế nào!
Nói xong, A Minh rút điện thoại ra gọi cho Hổ ca. Tôi liếcbot_an_cap nhìn một cái, ừmvi_pham_ban_quyen, điện thoại của Minhleech_txt_ngu ca rẻ nhấtvi_pham_ban_quyen phải bốn nghìn tệ!
Đợi tôi xong thuốc thì cuộc gọi của A Minh kết thúc.
Hổ ca bảo chúng chỗ đại ca của anh ấy tập hợp, chuyện này không nhỏ đâu, phải Văn ca nói thế nào đã!
A lời liền lái xe thẳng hướng chỗ Trần Văn.
Nửa tiếng sau, xe của A Minh dừng trước một quán có tênbot_an_cap Văn Laibot_an_cap.
Tôi và A Minh xuốngleech_txt_ngu xe, anh ta quay sang dò tôi:
Lát nữa lúcvi_pham_ban_quyen nào không cho phép cậu nói thì đừng nói bừa, biết chưa!
Tôi gật đầu, đi theo A Minh vào quán hát, men theo thang lên tầng hai.
Nhìn thất bên trong, tôi khỏileech_txt_ngu cảm thán có tiền thật . Quán hát này không phải kiểu sang trọng bình thường, mà là karaoke kinh doanh cao cấp, ai hiểu thì tự hiểu!
Đến văn phòng ở tầng hai, A Minh gõ cửavi_pham_ban_quyen dẫn tôi vào.
phòng có hai đàn ngồi, một ngườileech_txt_ngu là Hổ ca, người chính là Trần Văn trong lời kể của Minh, đại ca của khu Động Lực.
Trần Văn khác với tưởng tượng. cứ nghĩ một đại ca máu như thế ngoại hình phảibot_an_cap hung thầnvi_pham_ban_quyen ác sát, rồng hổ.
Trần Vănvi_pham_ban_quyen này lại mặc bộ đồ Đường, tay vân vê chuỗi hạt, hai bênbot_an_cap thái dương hơi , gươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt chữvi_pham_ban_quyen điền. Dáng vẻ văn nhã ôn này thật khó để liên tưởng tới một đại xã hội đen.
Trầnleech_txt_ngu Văn đưa mắt sâu thẳm nhìn tôi và A Minh, sau đó mỉm cười lên tiếng:
A Minh, nghe Hổ nói các cậu bị bámbot_an_cap đuôi à?
A Minh hơi khom người, mặt nghiêm :
Vâng thưa ca, tôi lái xe của Hổ ca ra là lập có xe nhỏ bám theo, chắcvi_pham_ban_quyen là tụinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vùngleech_txt_ngu ở ngoài tiệm từ rồi! Có lẽ chúng tưởng Hổ ca xe!
Trần Văn nhìn tôi rồi phẩyvi_pham_ban_quyen tay:
Anh em mới tới à, ở chỗ ta không cần gò bó, muốn ngồi thì cứ ngồi!
Cảm ơn Văn ca!
Tôi lịch sự đáp lại mộtbot_an_cap câu, nhưng A Minh vẫn đứng nên tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng ngồi xuống.
Bọn họ bàn công chuyệnvi_pham_ban_quyen chẳng liên quan đến tôi, tôi cũng lười nghe, thế là mình đi tới trước bể cá, trêu đùa mấy con cá bên trong!
Trong chín cá màu vàng kim, kích thước khá lớn, tôi cũng không biết là giống , chỉ cách lớp rồi đặt ngón tayvi_pham_ban_quyen lên đó.
ngờ chín cá vàng kim kia lại kỳ diệu thay, đồng loạt bơi về phía ngón tay .
Ngay khi tôi đang cảm thấy cảnh tượng này thật thần kỳ thì một tiếng quátbot_an_cap vang lên:
Tiểu !
Tôi vội vàng quay người thẳng lại, thấy Hổ ca đang nhíu mày nhìn mình vẻ mặt đầy lo lắng. Còn Trần Văn, ánh nhìn tôi đã mang theo chút hơi lạnh.
Tôi ngơ ngác, chỉ trêu cá thôi mà, có thiết phải nhìn mình thế ?
Hổ ca lo lắng nói:
ca, chuyện Tiểu Thiên chắc chỉ là trùng hợp thôi, anh đừng để bụng nhé!
Gương mặt Văn lộ ra một nụ cười đầy ẩn :
Trẻ con mà, đứa nào chẳng ham chơi. Các về đi, tối nay ta hẹn Từ Nhị Ma Tử đi vài ly, cả ba cũng qua đó luôn!
Vâng!
Hổ ca hôi nhễ nhại đáp lời, rồi nháy mắt ravi_pham_ban_quyen tôi và Avi_pham_ban_quyen Minh ra ngoài theo mình.
Suốt dọc đường lầu, ca không nói lời nào, mãi cho đến khi lên xe, anh mới dài:
Tiểu Thiên
nữa đưa cho một vạn tệ, cậu đi đi, làm ở chỗ nữa!
Tại sao hả Hổ ca? Tôi ngơ toàn, rõ ràng tôi có làm sai chuyện đâu.
Hổ ca chưa kịp lên tiếng A Minh đã cướp :
Bởivi_pham_ban_quyen vì cậu đã vào cá của Văn ca. Nếu cậu không rời chúng tôi, kết cục chỉ có con đường chớt!
đệch!
Tôi ngạc thốt lên, cố gắng phân bua:
Văn ca dù sao cũng đại canội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xã hội, sao mà hẹp vậy chứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tôi chỉ chạm cá một cái thôi mà!
Cậu thì hiểu gì!
Lần đầu Hổ ca nổi giận với :
con cá đó thuộc giống Long Thổ , mà lại là Bối Kim Long trong dòng Long Thổ Châuvi_pham_ban_quyen! Đó là cá phong thủy!
Chín Kim Long đó mang ý nghĩa Cửu Ngũ Chí Tôn, xưa Văn ca đặc mời thầyleech_txt_ngu phong thủy từ bên Hồng Kông sang chỉ nuôi đấy!
Thế thì liên nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến tôi? tò mò hỏivi_pham_ban_quyen.
A Minh thở dài :
ca rất tin phong thủy! Thầy phong rằng, đàn cá phong thủy Cửu Ngũ Chí này, ngoại trừleech_txt_ngu bản thân Văn ca ra thì sẽ không đến bất kỳ ai! Đó là cá phong thủy nuôi đặc biệt để cầu tàibot_an_cap!
phong thủy còn nói, có người khác có thể dẫn dụ được chúng, đặc biệt người dưới trướng, thì kẻ đó chắc chắn sẽ giẫm Văn ca thượng vị!
Nhưng hôm nay cậu lại dẫn dụ được đàn cá đó, cậu nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu rời khỏi đây cậu còn sống ?
Tôi khẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười, một người từng , tôi là người theo chủ nghĩa vật kiên định:
Minh ca, thời đạileech_txt_ngu nào rồi mà mọi người còn mê tín nhưbot_an_cap thế!
Nhưng Hổ ca liếc nhìn tôi mộtleech_txt_ngu cái, trầm giọng nói:
Thiên, ngoại trừ cậu vàbot_an_cap Văn ca ra, tôi chưa từngleech_txt_ngu thấy bất kỳ có thểleech_txt_ngu dẫn dụ mấy con đóvi_pham_ban_quyen!
Khóe miệng tôi giật giật:
Nhất định phải đi sao?
Hổ ca vừa định lời thì điện thoại trong túi vang lên tin . Anh mở ra xem rồi quay sang đưa điện thoại cho tôi:
Thiên, ở, chú tự quyết !
Tôi nhậnbot_an_cap lấy điện , đó lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tin nhắn của Văn tới, nội dung vỏn vẹn:
Tiệc rượu tối nay, nhất định phải đưa Tiểu Thiên theo!
Nói thật, bảo lòng sợ là nói phét, ai mà biết được tối nay tôivi_pham_ban_quyen đileech_txt_ngu rồi mạng mà trở về haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không!
Nhưng tôi nghĩ , Hổ ca đối với mình tệ, vả lại tôi còn chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm được ngày nào đã gây rắc rối cho anh ấy, cứ thế mà bỏ đi thì thật không nể mặt nhau !
Nói cách khác, khỏi chỗ ca, tôi cũng chẳng mình có thể đi đâu. Tuy Hổ có thể cho tôi một vạn tệ tiền mặt, nhưng tôi cầm tiền đó thì làm gì? Dù tôi cũng chỉ mới ướt bướcleech_txt_ngu ra !
Hổ ca, em không đi. Văn ca muốn xử cứ đểvi_pham_ban_quyen lão xử! Cáivi_pham_ban_quyen mạng rách này của em có gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải sợ! dõng dạc .
Hổ nhìn tôi, ánh hiện vẻ lo lắng, nhưng cũng không thêm gật đầu xem nhưleech_txt_ngu mặc .
A Minh lái xe đưa chúng tôi trở khu tắm hơi Thánh Hà Loan. Về văn phòngbot_an_cap, Hổ nhìn A Minh và tôi rồi dặnbot_an_cap dò:
Tối nay ba anh mình qua đó, mỗi mang theo một món hàng. Ngộ nhỡ đàm phánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏng mà đánh nhau thì cũng chịu !
A Minh, hàng họ chú chuẩn bị đi!
Rõ! Hổ ca! lời.
Nghe xong nhữngvi_pham_ban_quyen lời này, tôi không khỏi căng thẳng. đến cảnh tối nay có thể diễn ra những màn chém như trong phim, lòng tôi cứleech_txt_ngu đánh lô tô liên hồileech_txt_ngu.
Hơn nữa, xét riêng về phía tôi, tiệc rượubot_an_cap tối nay ai là là thù vẫn còn là chuyện biếtbot_an_cap . Nhưng có hàng phòng thân cũng , nếu Trầnbot_an_cap sự muốn xử tôi, cùng lắm thì tôi liều mạng, liều phen biết đâu lại tìm thấy sống!
Thấy A Minh rờileech_txt_ngu khỏi vănbot_an_cap phòng, tôi cũng định ra ngoài, nhưng Hổ ca đã gọi giật lại.
Tiểu Thiên, giờ chú hốivi_pham_ban_quyen hận vẫn còn , đến tối lời chú nói không còn giá trị nữa đâu!
Tôi dài, ánh mắt kiên định:
Không sao đâu Hổ ca, đâu hayvi_pham_ban_quyen tới đó!
Hổ ca, sao em cứ thấy Văn không giống hình tượng đạivi_pham_ban_quyen ca xã hội trong tưởng tượng của em ?
Hổ ca nhướng mày:
Gì chứ? mày tưởng ca là ngày nào cũng cầm đao đuổi chém người ta à? Chắc là xem phim Người Trong Giang Hồ nhiều quá chứ gì!
Dân xã hội thiệtbot_an_cap lăn vì cái gì? vì tiền! Ở biệt thự, đi xe sang, mặc vest thắt cà ! Đó mới là dân !
Còn loại màleech_txt_ngu tụi bâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thường nghĩ, xăm rồng vẽ hổ, nhuộm vàng khè, mở miệng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chửi thề, hở đòi giết , hạng toàn một lũ ngu!
Tôi Hổ ca tán gẫu thêm một , trong tôi có hai lần hỏi về Trần Võ emleech_txt_ngu trai Trần Văn, nhưng Hổ ca đều tránh không tới!
Rời khỏi văn phòng, vẫn chưaleech_txt_ngu đến giờ vào làm nên ngồi không cũng . Còn chuyện nhà, Hổ ca bảo đợi tôi sống sótnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua đêmleech_txt_ngu nay rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới tìm nhà cho tôi sau!
Ban ngày quán tắm hơi cũng khôngvi_pham_ban_quyen đông khách, tôi sinh nông nổi, đi tính rời quán, bắt xe đến game Đại Hải.
qua vì lão Nhị Ma Lôi mà tôi chơi được , giờ nghĩ lạileech_txt_ngu thấyvi_pham_ban_quyen ngứa ngáy tay, quyết vào làm vài ván.
Đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quán game Đại Hải, vừa bước vào quầy thu ngân đã thấy Vương Hâm đang tựa lưng vàovi_pham_ban_quyen phì phèo thuốc lá.
Thấy tôi đến, Vương Hâm mỉm cườivi_pham_ban_quyen, quăng tôi một điếu thuốc Hoavi_pham_ban_quyen.
Người anh em, hôm nay sớmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thếleech_txt_ngu!
Tôi nhận lấy điếu thuốc, rít một nhìn Vươngvi_pham_ban_quyen Hâm bảo:
Một giờ tôi mới vào làm, rảnh không có gì nên quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây chơi chút!
Được , đi chọn máy đi!
Vương Hâm hở nói xong, liền lấy từ trong quầy ra rổ xèng đưabot_an_cap cho tôi. Tôi liếc mắt nhìn qua, chắc cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảy tám mươi .
Chưa bàn đến khác, Vương Hâm này đúng là người giữ lời, bảo mời tôi chơi là không hề do dự chút nào.
Tôi lên tiếng cảm ơnbot_an_cap rồi chọn đại chiếc máy ngồibot_an_cap xuống. Buổi sáng game không quá đông, tôi mở trò Quyền Vương (King of Fighters), nghe âm thanh trò chơi ra từ máy, chẳng mấy chốc đãleech_txt_ngu chìm đắm đó.
Chơi chưa được bao lâuleech_txt_ngu, tôi bị thu hút bởi những tiếng thề. Ngẩng đầu nhìn về hướng phát ra âm thanh, phía bên trong quán còn có một căn .
Hai tên tay sai một trái mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một gã mặt mũi bầm dập lôi ra ngoàileech_txt_ngu.
Ba đi tới quầy tân, một tay sai lên tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi:
Anh Hâm, thằngleech_txt_ngu chó này ghi năm trăm rồi, xử nó thế đây?
Vương Hâm bước ra khỏi quầy, vẫn dáng nghênh ngang, hai tay đút túi quần, gã béo:
lão béo, cho ông nợ năm trăm trong một tối rồi, ôngleech_txt_ngu bảo này giải quyết sao ?
cũng nợ như thì quán game của chúng dẹpbot_an_cap tiệm sớm à?
Hâm xin anh rộng lượng chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa, tôi gọi điện thoại, bảo người mang đến ngay! Gã béo run nói.
Vương Hâm suy nghĩ vài giây, giả vờ ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ khó xử:
Thế này đi, ông để lại mónnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ gì có giá trị ởleech_txt_ngu làm tin, rồi về tiền quay lại chuộc!
Nghe Vương Hâm vậy, gã béo ngần ngại một hồi rồi lấy từ trong túi ra một chiếc điện thoại nắp gập. gì thì nói, nó cũng phải đáng giá hai ba ngànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tệ.
Hâm lấy điện , mở ra xem qua rồi cười nói:
, đi. Năm giờvi_pham_ban_quyen chiều không thì cái điệnvi_pham_ban_quyen thoại nàyvi_pham_ban_quyen thuộc về tôi!
Gã béo nghe được đại xá, quẹt vết máu mũi, thề thốt sẽ mang tiền tới rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lủi thủi rời đibot_an_cap.
Tôi bĩu môi, chẳng mảy may thương hại gã béo kia, vì tôi biết căn phòng đó dùngbot_an_cap để làm gì. Trong đặt máy đánh .
Chúng tôi chơi máy thìbot_an_cap xèng, còn máy đánhbot_an_cap bạc kia là chơi bằng tiền tươi thócbot_an_cap thật.
đánh bạc còn gọi là máybot_an_cap hổ, này là công cụ kiếm tiền nhất của quán game. Bởi vì quán đã nhúng tay vào máy móc, ban đầu cho người thắngleech_txt_ngu, cuối cùng đều nôn rabot_an_cap .
Dù máy móc khóe, nhưng những kẻ cờvi_pham_ban_quyen bạc cũng chẳng đáng để thươngleech_txt_ngu xót. Cờ bạc là mười ván thì chínleech_txt_ngu ván thua, đời!
Hạ Thiên tôi thề sống chớt không độibot_an_cap chung cờ bạc và ma túy!
Tôi lại bắt đầu mộtbot_an_cap ván Quyền Vương mới, chưa kịp thì Vương Hâm đã bước tới, vai tôi:
Người anh em, phòng chơi không?
Tôi mỉm cười lắc đầu:
Thôi bỏ đi, tôi nghèo lắm!
Hâm nhìn tôi bằng ánhbot_an_cap mắt sâu thẳmbot_an_cap:
Tôi đồng vào chơi , tôi cảm giác chú thắng, thua chịu!
Tôi nhìn Vương đầy thắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắc, không lão này đang giở trò gì!
Hâm lấy trong túi ra mười đồng tiền xu, nhét vào tay tôi rồi :
Cứ đi chơi đi, không đủ tôi lại lấy cho!
Tôi đắn đo hồi rồi cũng đồng ý, dù người ta cũng tình mời mọc như vậy, tôi không thể không giữ thể diện cho người ta.
Tôi đứng dậy bước vào căn phòng nhỏ. Thật mà nói, bên không có cửa sổ, vừa vàovi_pham_ban_quyen đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngửi thấy một mùivi_pham_ban_quyen hôi hám khó , suýt chút nữa làm nôn cảleech_txt_ngu bữa ra ngoài.
Trong phòngleech_txt_ngunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tám chiếc máy bạc, một chiếc bị hỏng, còn lại chiếc . Tôi ngồi xuốngbot_an_cap trước máy số 2, suy nghĩbot_an_cap vài rồileech_txt_ngu đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra một quyết táo .
Nếu Vương Hâm đã muốn tôi chơi, vậy thì tôibot_an_cap sẽ quét sạch sành sanh.
Tôi nhìn các nút bấm trên máy bạc, không hề bỏ theo luật mà tôi đã nhớ trước, điều chỉnh lại chương trình gian lận .
Thấy tất cả các hìnhvi_pham_ban_quyen ảnh máy cùng nhấp nháy, tôi mỉm đắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý. Từ bây giờ, chỉ cần tôi muốn, tôi thể vét sạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toàn bộ trong cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net máy bạc này!
Người ta thường nói mười lần cượcleech_txt_ngu thì chínleech_txt_ngu lần lừa, máy đánh bạc chung một đạo lý vậy. Chủ tiệm có thể điều chỉnh tỉ lệ ăn thua bất cứ nào.
Giống như gã béo vừa thua đến mức gán nợ điện thoại lúc nãy, giờ hắn vẫn nghĩ là do vận may mình không !
Tôi hít một hơi thật sâu, đem tệ Vương Hâm cho tấtbot_an_cap tay, ném hết trong.
Sau đó thao tác đôi tay , các loại mua điểm được thực hiện. Nhấn nút bắtleech_txt_ngu đầu, dàn đèn màu trên máy xoaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vòng rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trúng ngay tỉ lệ caoleech_txt_ngu .
Tôi nhìn cái đang nhấp nháy ánh đèn, giơ tay nhấn thối . Tiếng lạch cách vang lên, trong máy đánh bạc liên tuôn ra hơn một đồng .
Sau khi thu tiền xu, tôi chơi thêm vài ván nữa, lần nào cũng tỉ lệ lớn nhất.
Không dự đoán, hơn năm xu mà chủ tiệm nạp sẵn vào đã tôi vét sạch sanh.
Hâm ! Lại !
Tôi rướn cổ gọi vọngvi_pham_ban_quyen ngoài cửa.
Một lát sau, bước vào hỏi:
Sao cậu ?
Tôi đắc ý chỉ vào đống tiền xu trước mặt:
Ngại quá Hâm ca, hôm nay tay đỏ, tay vét sạch cái máybot_an_cap này rồi!
Hâm nhìn tiền xu mà sững người, không ngờ tôi lại có bản lĩnh này.
Vương Hâm quăng cho tôi điếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuốc, mình châm một điếu rồi rít một hơi:
Đượcbot_an_cap cậu bạn, tôi thường cậu rồi, cậu đúng là cao nhân!
Tiền thắng không , này như giải trí thôi!
Tôi , dù trong cũng thấy tiếc lắm. Hơn năm tệbot_an_cap đấy, bằng nửa tháng lương tôi ít gì.
Nhưng khi ở trong tù, tôi từngbot_an_cap nghe bạn tù rằng, ở những đen thế này, có mạng chưa chắc mạng mang đi.
Hơn nữa, dù ấn tượng của Vương Hâm khá tốt, nhưng cũng mới là lầnbot_an_cap thứ haileech_txt_ngu gặp , cộng thêm việc A Minhleech_txt_ngu nói ông chủ của game Đại Hải Hổ ca hiềm khích, mà biết được Vương Hâm cóvi_pham_ban_quyen làm tôi không!
Hâm nghe tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói vậy thì bật cười:
nhóc này cũng thú đấy, tôi muốn kết bạn cậu!
này
ngập ngừng:
ca, anh là người tốt, nhưng tôi nghe A Minh nói ông của các và ông chủ của chúng tôi có chút hiềm khíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Vương Hâm bị chọc :
có hiềm khích thì liên quan quái gìleech_txt_ngu hai đứavi_pham_ban_quyen mình! Cậu thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đúng không?
Tôi đầuleech_txt_ngu, Vương Hâm nói cũng có lý, hơn nữa tôi cũng thích tính cách của ta, thật muốn kết giaonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bạn bè.
Làm tí chứ? Vương Hâm nhướn mày hỏi.
Được, đừng uống nhiều quá, chiều tôi còn phải đi làm!
tôi đồng ý, Vương Hâm đi ra ngoài dặn dòleech_txt_ngu tên đàn em vài câunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, rồi dẫn khỏi tiệm game, leo lên Jetta màu đang đỗ ở cửa.
Ngồi vào ghếleech_txt_ngu phụ, hơi lạnh trong xe khiến tôi rùng mình một . Nhìn tác khởi máy và vào số phóng khoáng của Vương , trong lòng tôi lại dângnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên một sự ngưỡng mộ.
Thậm chí tôi còn , nếu một ngày nào đó tôileech_txt_ngu cũng mộtvi_pham_ban_quyen chiếcleech_txt_ngu xe, trong túi rủng rỉnh tiền, có thể bỏ sự tự ti trong lòngvi_pham_ban_quyen để đường chính chính đi gặp Tịch Nhiễm không?
Nghĩ đến đây, ướm lời:
Hâm ca, anh có thể đưa đến học một chuyến trước được không?
Vương nhìn tôi đầy thắcleech_txt_ngu mắc:
Cậu đến đó gì?
Tôi suy một , rồi kể lại chuyện muốn gặp Ngôvi_pham_ban_quyen Tịch Nhiễm cho Vương Hâm .
Vươngleech_txt_ngu nghe xong bĩu môi, nhìn tôi với vẻ khinh :
Cậu bạn à, cậu cũng si gớm ! Tôi nói câu này hơi khó nghe, năm trôi qua rồi, người ta còn nhớ cậu là không mới là vấn đề đấy!
nữa, đại học gì đàn ông ưu tú, phú nhị đại đầyleech_txt_ngu rẫy, biết đâu người ta lại chấm một gã giàu có nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net !
Lời Vương Hâm như một cú búa giáng mạnh vào tim tôi. Dù tôi cũng lắng điều đó, nhưng vẫn bác một :
Cô ấyvi_pham_ban_quyen không phải người ham vật chất!
Vương Hâm :
Cậu bạn, xã hội này không có khái niệm phụ hám của, người ta không bái cậu qua vì cậu nghèo thôi, đợi cậu có tiền, phụ nữ vây quanhbot_an_cap thì khôngbot_an_cap nói họ hám của nữa !
Đi thôi, đã là người anh si tình củabot_an_cap tôi lên tiếng thì gì tôi cũng để người gặp nhau một lần!
Tôi ngẩn người :
Hâm ca, đại học đôngvi_pham_ban_quyen người thế, anh tìm được cô ấy sao? Anh có quenleech_txt_ngu đâu?
Vương cười không đáp nổ máy phóng thẳng về phía Đại học Bách khoa.
Trên đường đi, Vương Hâmbot_an_cap vừa lái xe vừa gọileech_txt_ngu điện thoại:
? Phòng đào tạoleech_txt_ngu Đại phải không?
À, giúp tôi tìm một viên là Ngô Tịch Nhiễm với. Tôi là chú hai của con , từvi_pham_ban_quyen quê lên mang cho ít sản!
Vâng, ạ!
Hâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cúp điện thoại, sang nhìn tôi đang ngơ :
Xong , Ngô Tịch Nhiễm học Công nghệ sinh học, ở ký túc xá tòa số 3!
thậtbot_an_cap, anh giỏi !
Tôi giơ ngón tay cái với Vương Hâm. Phải công nhận cái đầu của này nhảy số nhanh thật, lại có nghĩ chiêuvi_pham_ban_quyen điệnvi_pham_ban_quyen cho phòng đào tạo để tìm người.
Nửa tiếng sau, của Vương Hâm chạy vào khuôn viên trườngleech_txt_ngu, hỏi thăm mãibot_an_cap mới biết vị trí tòa số 3.
Đến dưới lầu ký túc xá, tôi và Vương Hâm cùng tựa vào cửa xe. Dáng vẻ trần, phả khói thuốc mù mịt anh ta thu ít ánh nhìn của các sinh đi ngang qua.
Thấy người ta nhìn mình ánh mắt kỳ quặc, tôi có chút ngại , quay đầu :
Hâm cavi_pham_ban_quyen, chúng ta cứ đứng đâyvi_pham_ban_quyen mãi à?
Hâm cười:
Cậu , việc cỏn con này không biết xử lý thìbot_an_cap yêu ! Cậu cứ chừng kia kìa, lát nữa có viên từ trong tòa nhà đi ra thìvi_pham_ban_quyen túm đại một , nhờ cô ta vào Ngô Nhiễm giúp làbot_an_cap chứ gì!
Cái này người ta có chịu không? Tôi cười .
Vương Hâm hấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hàm, trong ra một tờ một tệ đưa tôi:
Cầm lấy, việc tiền giải quyết được, nếu có, thì đó là chưa đủ tiền!
Khóe tôi giật giật, nhận lấy tờ tiền. nhìn Vương Hâm có vẻ không đàng hoàng, chứ lời nói ra phần đạo lý!
Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cầm tiền đi đến cửa ký túcleech_txt_ngunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nữ sinh mập ra.
Tôi vội vàng chặn trước ấy :
Mỹ nhân chào bạn!
Cô gáibot_an_cap đó liếc nhìn tôi một cái:
Bạn học, có gì không?
À, mình muốn nhờ bạn giúp một việc, bạn có thể tìm giúp mình Ngô Tịch Nhiễm được không?
Cô gái hỏi:
Phòng nào?
Cái này cũngleech_txt_ngu không biết!
Tôi lúng túng nói xong, liền nhétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một trăm tệ vào tay cô ấy:
Giúp mìnhleech_txt_ngu chút đi bạn!
tiền, cô gái lập tức thayleech_txt_ngu đổi sắc mặt, cười đến mứcvi_pham_ban_quyen không thấy mặt mũi đâu:
, mình là người thích giúp đỡbot_an_cap người khác mà, đợi ở đây , mình vào hỏi dì quản lý ký túc xá xem sao!
Nóibot_an_cap xong, cô gái quay người chạy biến vào trong. Tôi đi cạnh Vương Hâm, kích động nói:
Hâm ca, đúng là vi_pham_ban_quyen sức mạnhbot_an_cap thật!
Vương Hâm bĩu môi, vẻ mặt chê bai:
Cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không được tử tế hỏi à, lúc nãy như xe tăng ấy!
Có phải yêu đươngleech_txt_ngu với người ta đâu mà kén chọn! lạivi_pham_ban_quyen câu, sau đó cùng Vương Hâm hút thuốc.
Chỉ có thể nói, tôi đã nghĩ mọi chuyện quá đơn giản. Tôi và Vương Hâm hết nửa bao thuốc, giữa trời đông tuyết phủ suốt một tiếng đồng hồ mà nàng kia vẫn chẳng thấyleech_txt_ngu tăm hơi!
Vương Hâm mẩu thuốc xuống đất :
Mẹ kiếp, sự tin tưởng giữa người với người đâu hết rồi, con mụ đó dám lừa chúng ta!
Thôi xong, người không tìm thấy mà còn mất trắng một trăm tệ. Tôi dài, lòng nguội nói:
Thôi Hâm , không có duyên rồi, mình đi !
Tôi vừa nói vừa quay lại, lập tức sững chỗ. Thật trùng hợp làm sao, Ngô Tịch Nhiễm đi .
Cô ấy nhìn tôi cũng ngẩn người, nhưng ánh mắt tôi hướng, bên cạnh Ngô Tịch Nhiễm có một đàn mặt mũi thanh tú đi
Tôi nhìn Ngô , đôi môi bàn tay đều run rẩy. Chẳng rõ là do cái lạnh căm của thời tiết, vì gặp nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng tôi bồn chồn.
Hạ Thiên! saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại đây?
Gương mặt Nhiễm đầy vẻ không nổi, cô chẳng thể ngờ tôi lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuất dưới chân tòa túcbot_an_cap xá của .
Tịchbot_an_cap Nhiễm, đã lâu gặp
từng tưởng tượngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vô số viễn cảnh khi gặp lại Ngô Tịch , lòng cũng đã soạn sẵn cả lời muốn nói, nhưng đến lúc mặt thật sự, tôi chỉ có thể ra một câu đã lâu gặp.
Tịch Nhiễm, anh ta là ai vậy?
Người đàn ông bên cạnhvi_pham_ban_quyen Ngô Tịch Nhiễm lên tiếng hỏi. Hắn ta cao tầm một mét bảy mươi lăm, thấp hơn tôi nửa cái đầu, nhưng nước da thì trắng bóc, trông ẻo lả chẳng khác đàn bà.
Ánh mắt Ngô Nhiễm né tránh, mấp đôi môi đỏbot_an_cap mọng:
Anh ấy là bạn học cấp ba của em
Nghe đến đó, tôi chát. Nhưng chưa kịp đau lòng, Ngô Tịch Nhiễm đã bồi một câu:
trai của em!
Tôi còn chưa kịp ứng Ngô Nhiễm đã lao tới, sà vào lòng tôi mà khóc nức nở:
Hạ Thiên, cùng cậu cũng ra ! Sau khi cô của cậu nhà, mình nào tìm nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy, càng không biết cậuvi_pham_ban_quyen bị giam ở nhà tù nào!
Mình ngỡ sẽ không bao giờ được gặp lại cậu nữa!
Trong cái lạnh thấu , tôi giơ tay lau đi giọt nước hổi của Ngô Tịch Nhiễm. Xem ra tôi đã lo rồi.
không đổi thay, tôi không đổibot_an_cap thay, và thanh cũng vậy. Cô gái này mà lại thật sự chờ đợi tôi suốt ba năm ròng.
Tôi về rồi, lần này chúng ta sẽ không bao giờ xa nhaubot_an_cap nữa!
ôm chặt con gái đang khóc lóc , miệng ra những lời yếm dịu dàng.
Thế , khoảnh khắc ngọt ngào ngắn ngủi ấy duybot_an_cap trì được bao lâu đã bị gã đàn ông ẻo lả kia cắt .
Mày chính thằng yêu đi của Tịch Nhiễm đấy à?
Hắn liếc xéo , nói tiếp:
Tao cứ mày lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồng là hạng nào, mà khiến Tịch Nhiễm phải chờ đợi suốt !
Nàyvi_pham_ban_quyen anh bạnvi_pham_ban_quyen, có liên quan gì đến anh khôngleech_txt_ngu? Tôi chịu lên một tiếng.
Chính chủ là Tịch Nhiễm còn gì, hắn ta là cái thá gì làm màu!
Ngô Tịch Nhiễm thấy lờibot_an_cap nói của tôi theo mùi thuốc súng, bèn vội vã giảng hòaleech_txt_ngu:
Tiểu Thiên, anh ấy là Hà Trung Hoa, học trưởng của mình!
Trung Hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười , vẻ mặt đầy kiêu :
Tịch Nhiễm à, anh đuổi ba , em chưa từng liếcvi_pham_ban_quyen nhìn anh lấybot_an_cap một . Vậy màleech_txt_ngu em đợi suốtvi_pham_ban_quyen ba năm chỉ để chờ mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thằng tội phạm cải tạo mới ra tù, em mong cầu gì chứ!
Nghe đếnvi_pham_ban_quyen đây tôi đã hiểu, hóa gã này là tình địch đang yêuvi_pham_ban_quyen đơn phương.
Tôi một tay ôm chặt lấy Ngô Tịch Nhiễm, ra dáng như đang bố quyền:
Này anh bạn, cái gì của mìnhbot_an_cap thì cuối sẽ là của mình, cái không phải thì đừng có cưỡng cầu!
vi_pham_ban_quyen Trung Hoa nhíu mày, chẳng buồn để đến tôi mà nhìnvi_pham_ban_quyen Ngô Nhiễm cuống cuồng tranh :
Tịch Nhiễm, về gia thế, xét về cá nhân, anh cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điểm nào không bằng nó?
Năm nào anh cũng nhận học bổng, còn nó thì sao, chẳng chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là một thằng vô lại!
Học trưởng, anh cái gì cũng , nhưng anh không phải là Thiên!
Ánh mắt Ngô Tịch Nhiễm kiên định:
Nếu không chuyện ba năm trước, bây giờ cậu ấy đã là sinh viên của một trường đại học trọng điểm rồi!
Ngô Tịch nói cho mình, lòng tôi không khỏi ấm áp.
Hà Trung Hoa nghe vừa địnhleech_txt_ngu mở thì thấy Vương Hâm đứng bên cạnh quát lên:
Này anh bạn, không có việcbot_an_cap mày thì cút xéo nhanh, còn lải nữa tao vả lệch hàmvi_pham_ban_quyen bây giờ!
Hà Trung cười khẩy:
Dọa ai đấy?
Câu nói khích tướng này lập tức châm ngòinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho tính cách nóng nảy Vương .
Vương Hâm thuộc loại người tàn nhẫn ít lời, chẳng nói một câu, anh bước trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt Hà Trung Hoa rồi vả liên cái bốpleech_txt_ngu bốp!
Dọabot_an_cap mày đấy? Có tác dụng ?
Vương Hâm cười lạnh, đưa ngón tay chỉ vào ngực Trung Hoa:
Không phục thì cứ việc tìm tao, taovi_pham_ban_quyen tên Vương Hâm, ởvi_pham_ban_quyen quán game Hải!
Còn nữa, đừng rầy em dâu tao, lần sau nếu thấy ở bên cô ấy, tao đá nát bi mày đấy!
Hà Trung Hoa răng, thân hình vốn đã nhỏ con hơn Vương Hâm nên cũngvi_pham_ban_quyen không có can đảm ra tay.
Được, mày giỏi, đợi đấy cho tao!
vi_pham_ban_quyen Hoa buông lại một câu đe dọa rồi tức tối quay bỏ đileech_txt_ngu.
Vương Hâm tôi một cái:
Nước bọt là để dànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đếm tiền, không phải để đi giảng đạo lý!
Tôi mỉm , sau đó nắmvi_pham_ban_quyen đôi bàn tay của Ngô Tịch Nhiễm:
Tịch Nhiễm, làm việc ở khu tắm hơi Thánh Hà Loan, sau lúc rỗi tôi sẽ đến tìm cậu !
Tịch Nhiễm bĩu môi:
Vậy cậu phải bùbot_an_cap đắp hết tất cả những gì đã nợ mình trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ba năm qua đấy!
Ngô Tịch Nhiễm hàn huyên một lát rồi trao đổi số điện thoại. Ánh cô đầy vẻ luyến, nhanh chóng hôn nhẹ lên môi tôi một cái rồi thẹn chạy biến vào tòa ký túc xá.
Cảm nhận hơi ấm còn sót lại khóe môi, tôi đứng ngây ra đó ngây ngô tiễn cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rời đi.
Đúng lúc này, giọng nói chua loét của Hâm vang lên:
Ăn phải gấu sao mà cười ngu thế! lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xe đi thôi, đứng đây một lát nữa là chớt đấy!
Tôi bĩu môinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vào ghế phụ. Vương Hâm nhìn tôi với vẻ mặt đầy bỉ:
hôn một cái mà sướng đến mức này, cho chú mày ngủ một đêm, chắcleech_txt_ngu chú mày đileech_txt_ngu mây vềbot_an_cap gió luôn quá!
Anh thì hiểu cáileech_txt_ngu gì, đây gọi là tình yêuvi_pham_ban_quyen chớm nở! Tôi cười đápleech_txt_ngu.
Vương Hâm không thèm tôi nữa mà tự mìnhleech_txt_ngu lái xe. Tôibot_an_cap ngắm cảnh sân , lòng chợt nhói đau. Mười hai năm đèn khổ luyện, đổibot_an_cap là việc hoàn toàn vô duyênbot_an_cap với cánh đại !
Nhưng có xứng đáng, người trưởng thành , ai trả giá cho sự bốc đồng của chính !
Ở một diễn biến khácbot_an_cap, tại văn phòng của tiệm karaoke Văn .
Trần ngồi trên sofa, một tay cầm gà, một tay không ngừng xoay chuỗi hạt bồ đề kim cang trong tay.
Tay đấm số một trước mặt gã, Trươngleech_txt_ngu Thi Vũ, biệt danh Đại Vũ, kính hỏi:
Văn , cuộc nóileech_txt_ngu chuyện tối nayvi_pham_ban_quyen với Từ Nhị Tử, hay là embot_an_cap gọi mấy anh em bí mật mai phục , đề phòng thằng đó lật lọng?
Không !
Trần Văn phả ra một vòng khóibot_an_cap, nheo mắt nóibot_an_cap:
Tênbot_an_cap Từ Nhị Ma Tử nàyleech_txt_ngu tạm thời dám trở mặt vớibot_an_cap chúng ta đâu. Hắn tới vào nay cũng là muốn điều đình Hổ Tử.
Dù sao nếu chúng nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đánh nhaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hai nhà kia sẽ ngồi xem ngay, chẳng ai đâu!
Đúng rồi, Đại Vũ, chú thấy thằng Hạ Thiên dưới trướng Hổ Tử thế nào?
Đại Vũ do dự một lát:
Văn , em đã nghevi_pham_ban_quyen rồi, Hạvi_pham_ban_quyen Thiên này vừa mới ra tù, ở cùng phòng giam với Tử, ra ngoài tìm Tử kiếm bát ăn thôi!
Nó chỉ là thằng nhócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ nông thôn lên, em chuyện nó đánh động được cá phong thủy, biết đâu chỉ là cờ!
mắt Trần Văn sâu thẳm:
tượng tiên của tabot_an_cap về thằng nhóc đó cũng khá, nhưng lời của thầy phong thủy thì không không tin!
Lời tiênbot_an_cap tri nói rằng, kẻ đánh leech_txt_ngu phong sẽ đạp lên đầu ta ngoi lên, trong lòng tavi_pham_ban_quyen thực sự không tâm!
Trương mày:
Hay là để em tìm người xử nó nhé?
Trần Văn xualeech_txt_ngu :
Dù sao cũng chỉ một đứa trẻ, cứ quan sát thêm đã! Cho là rồngvi_pham_ban_quyen, thì cũng phải nằmleech_txt_ngu dưới trướng của ta!
Lại về phía tôi.
Vương Hâm lái xe đưa tôi đến mộtvi_pham_ban_quyen quán thịt hầm, gọi hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net suất thịt, ba món nộp và một két bia.
Khi bia vừa được mangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên, Hâm nhìn bà chủ đang thắt tạp dề rồi bảo:
chủ, bà đem mấy chai bialeech_txt_ngu cắm vào tuyết một lát rồi hãy mang lên, không uống cứ âm ấm lắm!
Bà chủ không nói gì, xách bia đi ra ngoài.
Tôi gắp một miếng khoai tây sợi, nhìn Vương Hâm hỏi:
Hâm, em công của có vẻ khá nhàn nhãvi_pham_ban_quyen nhỉ! Cái thoại của gã kia các anh có trả lại không?
Vương một hạt lạc, hừ lạnh:
Trả cái lông ấy, đã thế ở chỗ bọn thì chính làvi_pham_ban_quyen bọn anh!
Thiên, cậu ngây thơ quá, thật sự tưởng một ngành chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có một loạileech_txt_ngu nghiệp vụ thôi ? Tất cả đều bất chấp thủ đoạn để kiếm tiền đấy!
Chẳng nói đâu xa, cứ nhìn mấy cái cửa hàng chuyên bán thuốcbot_an_cap lá và rượu xem, cậu tưởng kiếm tiền nhờ bán mấy thứ đó à?
Tôi vậy thì ngẩn :
Không dựa vào thuốc lá vàvi_pham_ban_quyen rượu thì vào cái gì?
Dựa vào xoay vòng hàng!
Hâm nhướn mày:
Ví dụ cậu là lãnh đạo nào đó, người khác muốn tặng quà cho cậu nhưng không thể đưa tiền trực tiếp, nên họ sẽ mua thuốc và rượu đắt tiền tặng cậu!
đó lại mang số lá rượu đó bán ngược lại cho cửavi_pham_ban_quyen hàng, chỉ là bán rẻ hơn một chút mà thôi!
tặcleech_txt_ngu lưỡi, xem ra giang hồ thực không đơn giản tôi tưởngleech_txt_ngu.
Tôi suy nghĩ một lát rồi đem chuyện hôm nay Trần Văn, cá phong thủy kể lại cho nghe, nhờ anh ấy cho ý kiến.
, Vương Hâm vẻ bỉ:
chó Trần Văn đó, ngàyleech_txt_ngu việc làm màu ra thì mấy cái trò huyền học hư ảo, làm như mình cao , có học thức lắm vậy!
Chẳng qua cũngbot_an_cap chỉ là thằng rác rưởi phất lên từ công trường thôivi_pham_ban_quyen!
Thế anh Hâm, anh bảo bữa rượu tối nay có nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi không? Tôi hỏi.
Vương Hâm lườm một cái:
Ăn chực sao lại không đi? Nhưng anh dặn một câu, cho dù bọn chúng cóbot_an_cap nhau thì cậuleech_txt_ngu cũng đừng tay !
Đừng có ra oai, trừ khi dao em Từ Nhị Ma Tử chĩa vào cậu, còn không thì kể cả Trần Văn có bị người ta chớt, cũng mặc kệ!
Được!
tôi đồng ý ngay tức mà không hỏi sao. không diễn tả được giác đó, chỉ lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi biệt tin Vương Hâm.
Lúc này chủ mang bia đã ướp lạnh vào, tôi và Vương Hâm mỗi người mởleech_txt_ngu một chai, vừa uống được ngụm.
Đột nhiên tiếng cảnhvi_pham_ban_quyen sát lên rồi dừng ngay trước cửa quán. lớp trên cửa, tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấyvi_pham_ban_quyen rõ bốn viên chấp pháp từ trênleech_txt_ngu xe , vội vã đẩy cửaleech_txt_ngu tiến vào.
Bà chủ giật mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chưavi_pham_ban_quyen kịp lời hỏi người đầu đã chỉ về phía và Vương Hâm, quát lớn:
Chính là hai tên này, mang đi!
Cả đều ngơ ngác, tôi đứng dậy hỏi:
Đồng chí, các anh có bắt nhầm người không? Chúng lỗi gì?
Tên dẫn đầu chỉ tay quát mắng:
Đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhảm, có chuyện gì về rồi nói!
Mang đi!
mệnh lệnh của tên cầm , ba nhân viên phía sau trực tiếp lôi tôi và Vương Hâm ra ngoài, áp xe.
Trong xe, tôi Vương Hâm bị mấy vây quanh, Vương Hâm bình thản hỏi:
bạn, các anh ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào vậy? Chúng rốt cuộcvi_pham_ban_quyen là bị làm sao?
Người dẫn ngồi ở ghế phụ quay đầu nhìn Vương Hâm, hừ :
Phân khu đường Hòa . Hai thằng ranh các người gan lớn thật đấy, ai đụng vào sao?
thấy câu này, phản ứng tiên của có phải béo bị Vương Hâm thoại đã báo cảnh sát vì không chịu thuavi_pham_ban_quyen hay ?
Nhưng khoảnhleech_txt_ngu khắc sau, lời củavi_pham_ban_quyen người dẫn đầu khiến bừng tỉnh:
Hôm nay các người đánh một sinh viên Đại học Bách đúng không?
là một sinh viên, tát hai cái , có cần phải huy động lực lượng lớn thế này không!
Vương Hâm càm ràm một câu rồivi_pham_ban_quyen tiếp tục:
Anh , tôi quen biết với ông Chu bên các anh, chuyện leech_txt_ngu gì to tát, mặt chútleech_txt_ngu đi!
Không có gì tobot_an_cap tát?
Người dẫn đầu cười đầy giễu cợt:
Hai thằng ranh các người đúng là đen thật, thằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh viên mà các người đánh chính là con traivi_pham_ban_quyen của trưởng Hà Xuân Sinh đấy!
Đíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông Hà đã gọi điện cho ông Chu, cậu bảo này có lớn không?
Cả tôi và Vương Hâm đều sững sờ, đến lúc này tôi mới hiểu tại Hà Trung Hoa lại kiêu ngạo . Đúng là hắn vốn liếng để kiêu ngạo thật.
Chỉ có thể nói là xui xẻo, là sinh bình thường thì chuyện này chắc đã qua rồi.
Hai mươi sau, tôi Vương Hâm vào đồn, mỗi người tay, đầu còngleech_txt_ngu vào tay, đầu kia còng vào tản nhiệt, hai chúng tôi chỉ có thể ngồi xổm bên cạnh lò sưởi.
Vương dùng tay còn móc bao thuốc từ trongbot_an_cap túi ra, đưa cho tôi một .
Tôi châm thuốc, bảo:
Anh Hâm, tâmbot_an_cap anh vững thật đấy, vào đây còn hút thuốc được?
Vương Hâm đầy tự tin:
Không sao, trưởng đồn này quen. Với lại, thằng ranh con đó anh tát hai cái, cho dù bố nó có là Khu trưởng thì chẳngleech_txt_ngu lẽ bắn chớt chúng được sao!
là đền ít tiền rồi xinbot_an_cap lỗi là qua thôi, lớn cảbot_an_cap , ai cũng trọng thể diện!
Vương Hâm nói cách nhẹ nhàng, sự việc khôngvi_pham_ban_quyen đơn giản như chúng tôi tưởng. Chỉ có thể nói tôi đã đánh giá thấp hẹp hòi của Hà Trung Hoa, cũng như sự hằn tăng thêm từ thân phận địch của với chuyện này.
Chúng tôi vừa hút xong thuốc cửa bị đẩybot_an_cap ra, người đàn ông ngoài mươi tuổi đồng phục, toát vẻ nghiêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không cần giận dữ vào.
Người đó để tóc húi cua, mắt sâu , dáng người trung bình nhưng đầu khá to. Ông ấy chính là đồn này, danh Chu Đại Đầu.
Vương Hâm thấy Đại Đầu vào thì cười hì nói:
Ông Chu! Lại gặpbot_an_cap nhau , chuyện này sao đây ạ?
Chu Đại Đầu kéo một chiếc ghế ngồi , vẻ nghiêm nghị:
Đại à, tôi nói này, bình thường cậubot_an_cap quậy phá thì thôi đi, sao lại vào tận trường đánh sinh viên?
Lại còn là của trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữabot_an_cap, cậu cũng khéo chọn người quá nhỉ
Vương Hâm vẻ mặt bất lực:
Tôi biết thằng sinh viên đó ai đâu, ông cứ nói thẳng một câubot_an_cap , tính thếleech_txt_ngu , nếu đền cứ ra một con số!
Chu Đại Đầu nhìn tôi một cái, thởbot_an_cap dài:
Cậu sinh viênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kia nói rồi, của cậu thì đưa năm nghìn tệ, chuyện coibot_an_cap như qua.
Nhưng cậu thì không được!
Chu Đại Đầubot_an_cap chỉ tay vào tôi rồi nóileech_txt_ngu tiếp:
Người ta bảo cậuvi_pham_ban_quyen em này của cậu có tiền án tiền sự, nói gì cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phảibot_an_cap tống nó vào ngồi ngày!
Nghe xong tôi không hề ngạc nhiên, sao cũng làbot_an_cap địch của Hà Trung Hoa, hắn ta hận không thể để tôi chớt đi cho !
Vẻ mặt Vương Hâm trở nên nghiêm :
Ông Chu, ông không thể điều đình thêm sao? Tiền tôi nhận đền, chuyện không gì lớn, cứ để nó qua đi thôi!
Đại Hâm, cậubot_an_cap nênleech_txt_ngu rõ, ta có tiền không? ta chỉ muốn giận thôi!
Chu Đại Đầu vừa dứt lời thì điện thoại trong túi đổ .
ấy bắt máy, tức thay đổi thái độ:
Lãnh đạo Hà? Có chỉ thị gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ạ?
Vâng, vâng vâng! Tôi hiểu rồi!
Chu Đại Đầu liền cúp máy, tôi khinh cái điệu bộ khúm núm rồi ấy.
Chu Đại Đầu thoại, nhìn tôi cười nói:
Nhóc con, tôi coi thường cậu rồi, cậu là người của Trần Vănleech_txt_ngu à?
Đại ca Văn của cậu đã liên lạc với Khu trưởng Hà rồi, nói là sẽ thả cậu ra, cậu đánh trai Khu trưởng thế nào thì người ta đánh lại như thế là được!
Nghe thấy này tôi không tiếng, trong lòng , không phải vì bị . Mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là chuyện nhỏ này lại kinh động mức Trầnvi_pham_ban_quyen phảibot_an_cap mặt nói giúpbot_an_cap tôi với Quận trưởng, món nợ ân tình này sự không nào!
và Vương Hâm làm xong thủbot_an_cap , lấyvi_pham_ban_quyen lời khai xong liền bước ra đội chấp pháp. Vừa khỏibot_an_cap cổng , đã thấy A Minh lái chiếc đứng đợi tôi trướcbot_an_cap.
Minh hạ kính xe xuống nói với :
Thiên, lên xevi_pham_ban_quyen!
ái ngại quay đầu Vương Hâm, nhưng Vương Hâmbot_an_cap không để tâm, phẩy tay bảo:
Cậu lên xe đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tôi tự bắt về. Hôm nay uống chưa đã, hôm khác lại tiếp!
, Vương Hâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn Minh hừ nhẹ một tiếng người rời đi.
lên xe ngồi vào ghế phụ, nhìn A Minh có chút ngượng ngùng:
Minh ca
A vặn chìa khóa, mắt nhìn thẳngbot_an_cap phía trước:
Thiên, tôi đã nói , cậu nên tránh xa Vương Hâm ra một , đó của cậu ta chỉ tổ gâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi! Đi , đến hát của Vănvi_pham_ban_quyen ca, Hổ ca và Hà Trung Hoa đều đợi cậu ở đấyvi_pham_ban_quyen!
Tôi gật đầu không nói , A Minh liếc tôi một cái rồi ga phóng thẳng quán hát Vănbot_an_cap .
Nửa tiếng sau, tôi và Minh ca cửa bước vào văn phòng. Khi thấy những người trong phòng, sững sờ, Ngô Tịch Nhiễm cũng ở đó. Thấy tôi đến, Ngô Tịch Nhiễm vội chạy lại lắng hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net:
Hạ , cậu không sao chứ? Họ không làm khó chứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Tôi lắc , ánh thấy Hà Hoa đang ngồi vắt vẻo sofa bên cạnh Trầnbot_an_cap Văn, trong lòng bốc hỏa. Hắn đánh tôibot_an_cap được, nhận. Nhưng thằng khốn này lại Ngô Tịch Nhiễm đếnvi_pham_ban_quyen, chẳng phải là muốn làm nhục tôi trước mặt , thời để cô ấy thấy hắn oai phong nào sao!
Hạ Thiên, qua đây!
Hổ ca lên tiếng. Tôi hít sâu một hơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lạnh mặt bước đến trước mặt mọi người. chẳng thèm nhìn tôi, thong xoay đồ chơi trênbot_an_cap , còn Hà Trung Hoa thì vẻ mặt đắc thắng, lỗ mũi hếch tận lên trời.
Hạ Thiên, xin vi_pham_ban_quyen công tử đi! Hà công tử tát hai cái, chuyện này coi như xong! Hổ ca trầm giọng nói.
Xin lỗi công tử, lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi có mắt tròng!
Tôi nghiến răng, gượng ép thốt ra lời lỗi. Hà Trung Hoa cười khẩy, quay sang nhìn Tịch Nhiễmvi_pham_ban_quyen với vẻ trêu cợt:
Tịch Nhiễm, thấy chưa? Trước mặt tôi, chẳng làvi_pham_ban_quyen cái thá cả!
Ngô Tịch Nhiễm tay quát:
cũng được cái có ông bố tốt thôi, nếu không anh cũng chẳng là cái thá !
Nghe xong, mặt Hà Trung Hoa lạnh hẳn lại, có vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời củaleech_txt_ngu Ngô Tịch Nhiễmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạm vào tự ái của . Hắn đứngvi_pham_ban_quyen bật dậy lườm tôi, tôi biết, hắn định lên đầu mình rồi.
Trung Hoa lạnh một tiếngvi_pham_ban_quyen, mạn nói:
Văn ca, vốn thích độngvi_pham_ban_quyen chân động tay. Thế này đi, anh bảoleech_txt_ngu Hạ Thiên dập đầu xin lỗi tôi ba cái, chuyện này bỏ !
Động tác xoay đồ của Trần Văn dừngleech_txt_ngu lại, gã đầu nhìn Hà Trung cười nhạt:
Hà công tử muốn sao , chuyện giữa hai người các cậu, chúng tôi không can thiệp!
Thiên, quỳ xuống cho tao!
hống quát lớn, còn tôi thì đang người, trong lòng suy nghĩ về câu nói vừa rồi của Văn, sao thấy nó có tầng ý nghĩa khác?
Tôi quay sang nhìn Hổ ca, ấy lại ngoảnh mặt đi không nhìn tôi, nhưng ngón tay trái anh ấy đang cọ xát trên móng tay cái. Ngô Nhiễm nhíu mày chằm chằm nhìn Hà Trung Hoa quát:
Hà Trung Hoabot_an_cap, anh có quá đáng!
Hà Trung Hoa không thèm đếm xỉa đến cô ấy mà khoanh tay nhìn tôi mỉa mai:
Hạ Thiên, biết đánh nhau thì có ích gì? Xã hội này nói chuyện bằng bối cảnh đấy, quỳ xuống dập đi, đừng lãng thời gian của tôi!
Nghe tiếng thúc giụcvi_pham_ban_quyen, tôi hít hơi thật . Thấy mật mã Hổ caleech_txt_ngu vừa phát ra, tôi định liều phenvi_pham_ban_quyen, đánh cược một lầnvi_pham_ban_quyen!
tao quỳ? Quỳ cái con mẹ ấy!
Tôi chửinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thề một tiếng, vung taybot_an_cap đấm thẳng mặt Trung Hoa. Hà Hoa loạng choạng xuống sofa, máu mũi máu mồm chảy ròng ròng, hai mắt đẫn.
Tịch Nhiễm định can tôi ra, đã hăng máu, bồi thêm một đạp ngực hắn, rồi tát thêm cái nữa. Đánhvi_pham_ban_quyen xong, tôi được Ngô Tịchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kéo ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới dần bình tĩnh lại.
Tôi , liếc nhìn sang, quả nhiên Hổ ca Trần Văn không hề tức , thậm Hổ ca còn nháy mắt với tôi. Động tác ngón trỏ cọ xát móng tayvi_pham_ban_quyen cái là mật mã hai tôi hồi còn trong tù, mỗi khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh ấy ra ámvi_pham_ban_quyen hiệu này thì chỉ một ý : Đánh mẹ nó đi!
Thấy Trần Văn vẫn thản nhiên, tôi biết mình đã đúng, nhưng trong lòng lạivi_pham_ban_quyen thắc , tại Trần lại để tôi đánh Hà Trung Hoa, đây trai Quận trưởng mà, lẽ gã không sợ đắc tội bố hắn sao?
Trung máu mũi, hoảng loạn quát:
Trần Văn, có ý gì đây? Nó đánh mà anh không quản à?
Hà công tử, tôi vừa nói rồi, chuyện của hai người tôi không can thiệp. Cậu đánh không lại cậu ta, cũng không trách tôi chứleech_txt_ngu!
Văn hiền lành, cứ như thể Trung Hoa oán trách khiến càng thấy oan ức hơn vậy.
Được! Các người cứ đợivi_pham_ban_quyen đấy!
Hoa mất mặt, còn mặt mũi , đứng dậy lườm tôi một rồi hực bỏ đi. cười khẩyleech_txt_ngu, gã này ngoài việc buông lời hăm ra thì chẳng còn cánbot_an_cap gì khác.
Tiểu Thiên, em , qua đây ngồi!
Hổ ca cười tôi. Tôileech_txt_ngu dắt Ngô Tịch Nhiễm, liếc nhìn Văn ca một cái rồi ngồi xuống cạnh Hổ ca. Thú thực, ngồi đối diện Trần , tôi thấy thoải mái cho .
Trầnvi_pham_ban_quyen Văn nhìn tôi cười:
Thằng nhóc này, nóng tính gớm nhỉ? Cậu có biếtleech_txt_ngu bố Quận trưởng mình khôngvi_pham_ban_quyen, đánh nó rồi sẽ có hậu quả gì?
tôi hoạt động công suất, thoải máibot_an_cap:
Đánh thì cũng đánh rồi, hậu quả gì tôi tự gánh!
Hơn nữa, tôi thấy khu Động Lực này là thiên hạ củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Văn ca, cho bốbot_an_cap nó là Quận trưởng thì chẳng lẽ không phải nể mặt ca sao?
Ha ha ha!
Trần Văn và Hổ ca cùng cười lớn, tôi , nịnh đúng chỗvi_pham_ban_quyen rồi.
Tiểu Thiên, khá lắm!
khen tôi một :
Như nói đấy, đánh cũng đánh rồi, chuyện này cậu cần lo, tôi quyết cho!
Hổ ca cũng phụ họa theo:
Tiểubot_an_cap Thiên, Văn ca vốn ngứa mắt thằng ranh đó từ lâu rồi. Vừa rồi nó ở đây ra vẻ ta , biết bảo bố nó Quận , không biếtvi_pham_ban_quyen cònbot_an_cap bố nó là Bin đấy chứ!
Nhưng mà, chúng tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng khôngbot_an_cap tiện ra tay, dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ, cậu coi như đã trút giận thay cho Văn cavi_pham_ban_quyen rồi!
Tôi mỉa cười đáp lời, biết ca đang tâng bốc mình Văn ca có ấn tượngleech_txt_ngu tốt . Trần Vănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn tôi nói:
Tiểu , sau này đềubot_an_cap là anh một nhà, cứ làm việc cho Hổbot_an_cap tử, có chuyện gì Văn ca sẽvi_pham_ban_quyen liệu cho cậu!
Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định mở lời ơn nhưng Trần đãleech_txt_ngu ngắt lời:
Tiểu Thiên này, con cáleech_txt_ngu phong thủy kia, cậu để tâm quá, không huyền huyễn đến mức đâu!
Lời của mấy gã thầybot_an_cap bói giang hồ không thể tin hếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được! Cứ đi theo Văn , làm việc cho tốt, cái gì cũng có!
Nghe đến đây, tôi không cười nổi nữa. Không thể tin hết nhưng cũng không thể không tin. Văn thực sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không quan tâm đến chuyện đó, hay là gã chỉ đang lời lẽ để đe tôi?
Vả lại, ông ta bảo tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo ông cho tốt, đây là sự công nhận, hay cũng là một sự lôi kéo?
Cảm ơn Văn ca, nhất định sẽ làmleech_txt_ngu việc thật tốt! Tôi giả vờ vịt đáp lời.
Được rồi, cậu cô bạn nhỏ về trước đi, tám giờ tối đây!
Trần Văn thản nhiên . Tôi biết đây là lệnh đuổi khách, tiếp theo, ông có chuyện cần bàn bạc Hổ ca và A Minh.
Tôi biết ý đưa Tịch Nhiễm rời đi, bước rabot_an_cap vũ trường Văn Lai.
bên ngoài, Ngô Tịch Nhiễmbot_an_cap nhìn tôi với vẻ lo lắng:
Hạ Thiên, sao cậu lại dính líu đến mấy người Trần Văn vậy?
Tôi nghe vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì :
Tịch Nhiễm, cậu quen Trần Văn à?
từng thấy ông ta, nhưng ông ta không biết tớ!
Ngô Tịch Nhiễm khựng lại một chút rồi thở dài:
Nămleech_txt_ngu , lúc tớ cùng bạn ăn nhà , đã tận mắt chứng kiến Trần Văn dẫn theo mấy đứa một ông quầy cơm chiên đến mức máu me đầy người!
Hạ Thiên, lăn lộn phải cẩn thận đấy, khó khăn lắm mới rabot_an_cap ngoài được, đừng phải vào đó lần nữa!
Yên tâmbot_an_cap đi, tôi tự biết chừng mực mà!
Tôi cười xòa đáp lệ một câu, sau đó giơ vẫy một chiếc , Ngô Tịch Nhiễm xe để tiễn cô về trường.
, tại mộtbot_an_cap khu tập thể cán .
Hà Trung Hoa sau khi đến bệnh viện lý đơn giản thươngbot_an_cap thì về nhà, mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mũi sưng vù ngồi trên sofa.
Ba, con người ta đánh ra nỗi này mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ba cũng không quản, có còn là ba ruột của con vậy? Hà Trung Hoa ôm mặt oán trách.
Ở phía đối diện, một người đàn áo cán bộ, mặt chữ , tóc mai hơi bạc đang ngồi đó.
đàn ông đeo kính, dáng nho nhã, trên người toát ra khí nồng đậm chốn quan trường.
Người này chính là cha Hà Trung Hoa, cũng là đứng đầu khu Lực, Hà Xuân Sinh!
Hà Xuân Sinh liếc xéo Trung Hoa một cái, vẻ mặt tràn đầy thấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vọng:
Tao thật sự chịu mày . mày đi tìmbot_an_cap Trần Văn giải quyết chuyện , bảo mày làm thếvi_pham_ban_quyen nào thì cứ làm thế nấy, phải là đã cho mày bậc thang để đi xuốngbot_an_cap rồi sao?
Thế mà mày thì rồi, không tốt xấu, ngay trước Trần bắt đàn em của nó quỳ xuống lạy mày, đó chẳng phải là đang vạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàovi_pham_ban_quyen mặt Văn sao?
Hà Trung Hoa xong, mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầy hiểu:
Ba, saoleech_txt_ngu ba lại bênh người ngoài ? Trần Văn chỉ là một tên lưu manh, ba cònvi_pham_ban_quyen ông ta à?
Hà Xuân Sinh nheo mắt, nói một cách tâm huyết:
Con trai à, con còn trẻ con quá, đôi khi con người ta cũng bất thôi! Con tưởng tao có thể dễ dàng động vào Trần Văn sao?
nói đến chuyện khác, đầuvi_pham_ban_quyen tiên là tao muốn có thành tíchvi_pham_ban_quyen để leo lên thì không thể thiếu ủng hộ của Trần Văn.
hai, mạng lưới quan hệ của rộng, ông ta còn có quan hệ với cả cấp trên của tao là Thị trưởng nữa, con !
Trậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đòn này con chịu thì chịu đi, vì một đứa con mà đi ghen tuông vớ vẩn, bị đánh cũng đáng đời!
Trung Hoa vốn dĩ cònbot_an_cap muốn phản bác gì đó, nhưng nghe cha nói vậy, chỉ có thể nuốt ngược những định nói vào trong.
Mày đừng có trêuleech_txt_ngu chọc bọnbot_an_cap họ nữa đấy!
Hà Xuân Sinh dặn dò một câu rồibot_an_cap đứng dậy đi về phòng ngủ.
Thế Hà Trung Hoa chẳng hề để tai lời khuyên của cha. Trong , Hạ Thiên đã trở thành thù không đội , hắn nhất định phải chỉnh cho Hạ Thiên phục phục. Một kế hoạch trảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thù đã bắt đầu nảyvi_pham_ban_quyen mầm trong lòngleech_txt_ngu hắn.
Sau khi tôileech_txt_ngu đưa Ngô Tịch Nhiễm về trường, lúc chuẩn bị chia tay, cô ấy hẹn tôi tuần đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chơi, vui vẻ đồng ý.
Tôi cũng muốn giống như lời Ngô Tịch Nhiễmbot_an_cap , bù đắp lại nămbot_an_cap thanh xuân đã mất của chúng tôi.
Tôi quay tiệm tắm , thay quần rồi bắt đầu làm việc. Chuyện ra chuyện, cũng vẫn phải làm.
Đây là ngày đầu tiên tôi , mặc bộ vest công , trông cựcleech_txt_ngu kỳ tinh anh và chỉnh .
Công việc của thậtleech_txt_ngu rấtleech_txt_ngu nhàn hạ, trước tiên đi đến bộ phận buồng phòng mà tôi phụ , đi tuần một vòng kiểm tra vệ này nọ là , chẳng việc gì nữa!
Tôi chán ngồi trong nhân viên, thuận tay cầm lấy tờ báo không biết củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai mua để trên bàn, đọc tức để giết gian.
Đúng lúc này, cửa đột nhiên bị đẩy ra, nữ phục vụ hớt hảibot_an_cap chạy vào:
giám , xong rồi!
Chuyện gì vậy?
nhà hàng buffet hai, khách hai đánh nhau ! Hổ ca và ca đều không có mặt, em còn cách đến tìm ! Cô phục vụ .
Thật nói, mấy chuyện này chẳng muốn , cũng nằm trong phạm vivi_pham_ban_quyen công của tôi.
Nhưng đây địa bàn của ca, nể mặt Hổ ca, tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắc chắn không thể khoanh tay đứng nhìn.
đi gọi haileech_txt_ngu bảo vệ đến nhà hàng buffet tìm , tôi quabot_an_cap đó trước!
Tôi liền tờ báo xuống, chẳng đi thang máy mà chạy thẳng theo cầu thang bên hông lên tầng .
Vừavi_pham_ban_quyen vàobot_an_cap đến nhà hàng buffet, tôi đã thấy hai gã đàn ông đồ tắm đangbot_an_cap hung hăng xô đẩynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , những khách khác đềuvi_pham_ban_quyen rướn cổ lênleech_txt_ngu xem náovi_pham_ban_quyen .
Dưới vương vãileech_txt_ngu đĩa thức , xem chừng hai gã này gây ra tiếng không nhỏ.
Dừng tayleech_txt_ngu!
Tôi quát lên một tiếng, màybot_an_cap đi tới. Lúc này, hai nhân viên bảo vệ cũng vừa kịp chạy đếnbot_an_cap.
Hai kia thấy tôi là nhân viên thì tạm thời dừng tayvi_pham_ban_quyen, hai đứng nhìn vào tôi.
Hai gã, mộtvi_pham_ban_quyen một gầy. Gã béo trên cánh tay xăm trổ đầy hoa văn, trông khávi_pham_ban_quyen là dọa người.
Tôi người họ mởleech_txt_ngu lời:
Haileech_txt_ngu vị, các anh đến đây là đểleech_txt_ngu tắm rửa thư giãn, có chuyệnleech_txt_ngu gì thìbot_an_cap từ từ nói, động tay chân làm ?
Đồ đạc bị hỏng thìbot_an_cap thường theo giá, nếu hai anh giải được thì hòa giải, không được thì tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net báo , các đến đội thực thi pháp luật mà quyết!
leech_txt_ngu béo nghe xong hừ một tiếng:
Này người anh em, mày mới đến à, không biết tao là ai sao?
Mày khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đủ tư , gọi Đại Hổ chủ của mày ra đâyleech_txt_ngu cho tao!
Tôi chẳng cũng chẳng hèn đápvi_pham_ban_quyen:
Xin lỗi, ông không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , vả lại chuyện nào ra chuyệnbot_an_cap đó!
bot_an_cap béo thấy thái độ này tôi tức nổi cáu, chỉ tay mặt chửi bới:
Thằng , mày mắt nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mù à, không thái sơn sao!
Đừng nói đập vỡ mấy cái bát cái đĩa của mày, dù tao có đập nát cái nhà hàng này, ông chủ của tao cũng ho một tiếng đâu!
Tôi lười đôi với gã, quay đầu nói vệ:
Hai anh quẳng gã này ra ngoài cho tôi!
Hai nhân viên bảo vệ chẳng nhảm, kẹp lấy gã béo lôi xềnh xệch ra ngoài.
Gã béo vùng vẫy vừa chỉ mặt tôi :
Mẹ kiếp, nhớ mặt mày rồi!
Nhưngvi_pham_ban_quyen nhìn bảo vệ béo bằng gã, chứ của ca ai nấy đều khỏe mạnh lực lưỡng. Chẳng mấy bị kéo ngoài, đẩy thẳng ra khỏi cửa, ra ngoài khu tắm .
Gã béo đứng trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa, trên chỉ mặc bộ đồ tắm ngắn tay ngắn , dưới cái trời âm hai mươi độ, gã run cầm cập.
Gã béo chỉ tay vàobot_an_cap hai nhân viên bảo chửi:
nó, đợi đấy cho tao!
Quay lại bên trong, tôi nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gã gầy hỏi:
Anh bạn, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tính sao?
Gã gầy hừbot_an_cap tiếng đầy khinh miệt:
Tao khôngleech_txt_ngu có thích ra như vậy, đồ đập tao nhận, ghi vào thẻ số của tao, không thiếu tiền!
Tôi gật đầu, bảo phục vụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhanh chóng dọn dẹp hiện trường rồi quay người rời đi.
Khi trở lại tầng baleech_txt_ngu, tôi vẫn còn chút đắc ý, ngờ ngày đầu đi làm đã giải quyết êm đẹp một rắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rối.
Thế nhưng điều tôi không ngờ tới là, trong cái thời buổi cạn rùa , đâu đâu cũngvi_pham_ban_quyen thấyvi_pham_ban_quyen , béo bị tôi đuổi ra ngoài suýt chút nữa đã khiến mất mạng!
Vềvi_pham_ban_quyen tới phòng nghỉ, tôi có chút buồn , kéo chiếc ghế lại sát . Nằm trên ghế, một cái rồi nhắm mắt đờ. biết đã ngủ bao lâu, trong lúc mơ màng, tôi nghe thấy có người gọi mình.
lý Hạ, Quản lý , tỉnhvi_pham_ban_quyen dậy đi!
Tôi bật dậy, dụi mắt người phục vụ trước mặt hỏi:
Lại có chuyện gì ?
Không rồi, tên béo quấy rối ở nhà hàngbot_an_cap lúc trước tớileech_txt_ngu, hơn nữa còn đích tìmbot_an_cap anhleech_txt_ngu!
Người đâu?
Ở đại sảnh tầng một!
Sau khi nói chuyệnleech_txt_ngu với , tôileech_txt_ngu bực đứng dậy. Vừa bước ra khỏi phòng nghỉ, tôi chợt nhận ra một đề. Tôi quay đầuleech_txt_ngu hỏi:
Hắn đi người?
Chỉ có một mình hắn thôi, nói nếu không gặp được anh thì sẽ đập nát cái trung tâm tắm hơi này của ta! Phục vụ đáp.
Mẹ , mình mà cũng dám nghênh ngang!
khinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỉ nhổ một bãi nước bọt, trong lòng tự tin. Theo phán đoán, như tên béo đó, chẳng dùng đến hai tay cũng đánh gục được!
Tôi theo phục xuống sảnh một, thấy tên béo vỗvi_pham_ban_quyen bàn lễ tân, thét chửi bới:
gọi thằng ranh con đó ra đây cho tao, không thì tao cho chúng xóa sổ cả !
Ông gào cái mà gào!
Tôi vẻ mặt giễu cợt tới, nhìn béo cười lạnh:
Ồ, mặc quần tế rồi đấy à?
Tên béo chỉ mặt tôi mắng:
kiếpbot_an_cap mày, mày tao ra ngoài khi tao mới mặc mỗi cái áo choàngvi_pham_ban_quyen , nữa làm tao chớt rét đấy!
Chẳng phải ông hỏa khí lớn quá, nên ông ra đó mát hạ hỏa ! cười ha hả.
Thằng ranh con, giỏi thì bước ra ! ngoắc .
Mẹleech_txt_ngu kiếp, ra ra, tôi cũngbot_an_cap chẳng nể ông, tôi không phải hạng cha mẹ hay nuông cái đâu!
chửi một câu, tin đi theo tên ra ngoài.
khoảng trống đỗ xe trước cửa trung tâmleech_txt_ngu tắm hơi, hai chúng tôi đứngbot_an_cap đối mặt cách nhau chỉ tầm một mét. Tôi bĩu môi, vẻ mặt khinh :
Béo ạ, tôi đánh chẳng cần đến tay, tin khôngvi_pham_ban_quyen?
Tên béo hừ lạnh một tiếng:
Tao đánh mày chẳng cần đến hai tay, hôm taovi_pham_ban_quyen sẽ cho mày biếtleech_txt_ngu thế nào Ninh Hạo Nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Dứt , tên béo áo bông lớn, rút từ trong người ra một khẩu súng khí, chĩa thẳng về phía tôi! Nhìn thấy món này, tôi lập tức ngây ngườibot_an_cap. Ai ngờ tên béo này lại thứ này tay. Dù bên ngoài lạnh âm hơn hai mươi độ, tôi vẫn rịn mồ hôi mỏng.
Mẹ kiếp, thằng ranh còn kiêu ngạo nữa không?
Tên béo tiếp tụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net :
Lão tử hôm nay vừa mới ra tù, đến đây tắm rửaleech_txt_ngu để tẩybot_an_cap bụi trần, thế mà lại đụng phải loại ranh con không biết nhìn người như mày!
Mày cứ đi mà nghe ngóng về lão tử Ninhvi_pham_ban_quyen Hạo Nhiên này đi, tuy đã thoái lui giang hồ nhưng giang hồ còn truyền thuyết về !
Tôi nuốt nước bọt, hoảng loạn cựcbot_an_cap độ nhưng ngoài mặt vẫn cố tỏleech_txt_ngu ra trấn tĩnh. không tin thanh thiên bạch nhật mà tên béobot_an_cap này nổ súng.
Cầm thanh củi khô đó định chứ, tôi cứ yên đây nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ông nổ súngleech_txt_ngu thử xem?
Tôi vừa dứt lời ra vẻ ta đây, nhưng cái vẻ phong chẳng duy trì ba .
Đoàng!
Một súng vang lên, tôi lập cảm thấybot_an_cap phần bụng bên trái dại, ngay sau đó tươi thấm chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sơ mi trắngleech_txt_ngu, nhỏ từng giọt xuống nền tuyết. Tôi sững sờ, không ngờ tên béo này thật sự dám nổ .
Mẹ kiếp nhà ông!
Tôi nghiến , cơn giận bốc lên đầu, bướcleech_txt_ngu vọt tới mặt hắn. Tay trái đè lấy khẩu súng hỏa khí, tayvi_pham_ban_quyen phải vung nắm đấm nện thẳng mặt . Thấy thân hắn lảo , cướp lấy khẩu , nhắmleech_txt_ngu thẳng vào cái đầu lớn của mà đập mạnh.
Đầu tên béo bị đập rách một mảng, máu không chảy ra. Thấy vũ khí bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cướp mất, tên béo chẳng còn chí chiến đấu, quay đầu vắt cổ mà chạy. định đuổi theo nhưng bụng trái bắt truyền đến cơn đauvi_pham_ban_quyen thấu . Tôi ôm bụng, tay lămleech_txt_ngu lăm khẩu súng, nghiến răng bướcbot_an_cap vào trung tắm hơi.
Vừa bước vào đại sảnhleech_txt_ngu, mắtleech_txt_ngu tôi sầm lại, mất đi thức rồi đổ rạp đất.
Không biết qua bao lâu, khi tỉnh lại, tôi thấy mình đã nằm trong bệnh việnvi_pham_ban_quyen. Hổ ca và A đều đang bên cạnhbot_an_cap. Thấy tôi tỉnh, Hổ vội đứng nói:
Tỉnh rồi , Tiểu Thiên! Chú làm bọn anh sợ chớt khiếp!
Hổ ca, dậy thì vết thươngleech_txt_ngu truyền đến cơn đau thắt, đau đến run rẩy.
nằm yên đấy!
Hổ ca vẫn còn sợ hãi nói:
Cũng may, vết thương của chú là súng hạt cải, là thương tích da, không trúng nội . Chứ nếu là chìvi_pham_ban_quyen thì có khi đi tong rồi!
Em không sao Hổ ca, còn kia đâu? Tôi hỏibot_an_cap.
A Minh liếc tôi mộtleech_txt_ngu cái:
Tôi cái số cậu đúng là rướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họa vào thân, toàn dây phải hạng chẳng !
Chẳng vừa? Tôi nhướng mày ngẩnvi_pham_ban_quyen người.
Hổ ca giải thích:
Kẻ bắn chú tên Ninh Hạo , trước đây một hỗn ở thành phố này! Hắn khác với chúng ta, có đàn em cũng có sản nghiệp, chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dựa vào bản thân, là một kẻ liều mạng!
cha Ninh Nhiên đó đánh nhau kỳ hãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. đó khi đội hành pháp vây bắt, dồn hắn trong phòng, hắn từ cửa sổ tầng ba nhảy xuống !
Cũng coi mạng hắn lớn, rơi vào một xe tải chở bao xi măng!
Hôm nay hắn vừa mới ra tù thì chú đụng phải!
Tôi méo , vậy thì mình đúng là đen đủi thật. Tôi ngước nhìn đồng hồ trên tường, mười mộtbot_an_cap giờ đêm.
Hổ ca, bên Văn mọi người không đi sao?
canội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười:
cả rồi!
Từ Nhị Ma đưa cho Vănbot_an_cap ca mười vạn, coi xếp ổn chuyện này!
Tiểu Thiên, chú cứ yên tâm dưỡng , Hổ ca khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để chú chịu đâu!
Cảm ơn Hổ ca! Tôi gật đầu.
A Minh thở dài:
Tiếng súng nổ ngay cửa tâm tắm hơi, cóvi_pham_ban_quyen người qua đườngvi_pham_ban_quyen báo cảnh sát rồi. Hiện tại vẫn chưa bắt được Ninh Hạo Nhiên, tôi đoán chắc trốn về nông thôn rồi.
Tiểu Thiên, mai đội hành pháp lấy lời khai, cậu cứ khai thậtleech_txt_nguvi_pham_ban_quyen . Đừng lo lắng, cậu làbot_an_cap ngườivi_pham_ban_quyen bị hại.
Vâng!
Hổ ca nghiêm nghị phân tích:
A Minh, chú phái thêm mấy đàn em ra ngoài đi. Anh nhớ Ninh Hạo Nhiên này ham cờ bạc, bị nhốt trong tù như , ra ngoài chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắn không chịubot_an_cap ngồi yên ! Phái ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đếnvi_pham_ban_quyen những sòng bạc nghe , biết đâu lại có manh mối!
ca dừng một chút, ánh mắt trở nên tànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhẫn bổ sung thêm:
Bắt hắn xong, hắn cho !
Rõ, Hổ ca!
A vừa lời, điện thoại tôi chuông. lên xem, là Ngô Tịch Nhiễm tới. Tôi ra hiệu cho Hổ ca và người im lặng, bắt máy rồi gượng cười:
Sao vậy Tịch Nhiễm?
Giọng nóivi_pham_ban_quyen Ngô Tịch Nhiễm vang lên:
Tiểu Thiên, cả buổi chiều anh làm gì mà giờ mới máy?
Em nghe bạn em nói ở Thánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.netleech_txt_ngu Loanleech_txt_ngu xảy ra nổ súng, mất mấy người, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thương chứ?
Tôi méo mặt, mẹ kiếp, tin đồn phồng kinh dị vậy, còn mấy người nữa ? Đám họcleech_txt_ngu sinh không thể học hành tử tế à?
không sao, nay làmbot_an_cap bận quá nên mang điện thoại! Em sớm đi!
Vậy thì , anh khôngbot_an_cap sao là em yên tâm rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Tắt điện thoại, tôi thở dài một hơi, may mà không lộvi_pham_ban_quyen. Lúc nàyleech_txt_ngu, chuông nhắn trên điện thoại Hổ ca vang lên. Hổ liếc nhìn nội , sang nhìn A Minh trầmbot_an_cap trọng nói:
A Minh, địa của Văn ca bị đánh úp rồileech_txt_ngu!
Nghe đến đây, tôi ngang một câu:
Sao , chỗ của Văn ca bị người ta phóng hỏa à?
A Minh nhìn tôi mắt như nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kẻ ngốc:
Không phải phóng hỏa!
Sản của Văn ca không có mỗi quán mà cậu thấy đâu, còn có hai sòng bạc và một quánvi_pham_ban_quyen bia nữa!
Bị rồi, nghĩa là có kẻ tin cho đội chấp pháp, hiểu chưa?
Tôi sững :
thực của Vănvi_pham_ban_quyen , chẳng lẽ đội chấp pháp khôngvi_pham_ban_quyen đượcvi_pham_ban_quyen lót hết rồi sao?
Gương Hổ ca đầy ngưng trọng:
Tiểu Thiên, sựvi_pham_ban_quyen việc giản như cậu đâu!
Nơibot_an_cap bị chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điểm là sòng bạc Hoàng Quán. Tin tức từ Văn truyền nói rằng, đội chấp sau khi đó đã xông , tóm ba kẻ đang đập !
Dù Văn ca làm ăn ngành nghề nhạy cảm, ma túy lằn ranh đỏ, anh ấy không giờ vào, cũng không cho phép chúng ta đụng !
, đây chắc là có kẻ ý gài , sòng bạc đó ítnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng phải đóng cửa vài !
Tôi nhướng mày, ướm hỏi:
Từ Ma ?
Hổ ca nhìn tôi bằng ánh kinh ngạc:
Thiên, cóleech_txt_ngu tiến bộ đấy!
Thằng khốn Từ Nhị Ma Tử đó quy tắc giang hồ, thích chơi mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bẩn thỉu này!
Trên bàn thì hì hì đưa chobot_an_cap Văn ca vạn để dànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xếp ổn thỏa, lưng lại một dao!
Minh thở dài:
Hổ ca, Văn ca nói sao?
Văn ca bảo ta cứ chờ tin, anh ấy đi hỏi ý kiến Võ ca xem sao!
Cùng lúc đó, Vương Hâm đang chiếc Jetta màu xám mình, đi từ quốc lộ hướng về phía quận A Thành.
A Thành cũng là quận dưới quyền Băng , nhưng cách khu vực nộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành khávi_pham_ban_quyen xa, khoảng hơn ba mươi cây số. Tuy phố không lớn, nhưngleech_txt_ngu đây là huyện thành có bềleech_txt_ngu sử văn hóaleech_txt_ngu lâu đời.
Vương Hâm vừa lái xe lấy điện thoạivi_pham_ban_quyen ra gọi một :
ca, là em, em sắp A Thành rồi, đi trả thù một người bạnleech_txt_ngu!
Đầu dây bên cười nói:
mạnh dạn mà làm, cậu chỉ việc tiến về phía trước, mọi chuyện đã tôi liệu!
Vâng!
Vương Hâm cúp điện thoại, nhấn mạnh chân gavi_pham_ban_quyen, đầy một tiếng đồng hồ đã tới phố karaoke củaleech_txt_ngu A Thành.
Vương Hâm đỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước cửa một quán karaoke tên là Đạt Laivi_pham_ban_quyen, bước xuống xe và sải bước đi thẳng vào trong.
Nam viên phục thấy Vương Hâm đi vào, vội vàng niềm nở:
anh em đi một mình à, muốnleech_txt_ngu chơi thế nào?
Vương Hâmleech_txt_ngu lạnh lùng đáp:
Mở cho tôileech_txt_ngu phòng nhỏ, sẵn tiện gọi ông chủ của các người ra đây! Tôi làbot_an_cap bạn của ông ta!
Nhân viên gật , dẫn Vương Hâmvi_pham_ban_quyen vào một phòng bao nhỏ, sau đó mang vàobot_an_cap hai kétvi_pham_ban_quyen bia.
Hâm vừa mở một chai nhấp một ngụm thì cửa phòng bao bị đẩy ra, một người đàn ông trung niên ngậm thuốcbot_an_cap lá bước vào:
Người bạn thế?
Người đàn ông này chính là ông chủ quán karaoke, sau khi vào phòng, hắn nhìn Vương Hâm bằng ánh mắt nghi hoặc:
Này người anh , ta là chủ ở , chúng ta hình từng gặp ?
Vương Hâm hừ một :
Người anh em, đến đây người, hãy Ninh Hạo Nhiên ra đây. Tôi hắn ra ngoài giải quyết, không ảnh hưởng đếnleech_txt_ngu việcvi_pham_ban_quyen làm ăn của đâu!
Vừa nghe thấy thế, sắc ông chủ hơi biến đổi:
anh em, ta khôngvi_pham_ban_quyen biết Hạo Nhiên cả. Thấy ngươi cũng phải hạng xoàng, coi như bạn đi, cứ chơi thoải mái, hóa đơn hôm naybot_an_cap ta bao!
Ông chủ nói xong định quay người đi ra, ý đồ rất rõ ràng, hắn biết Ninh Hạo Nhiên nhưngleech_txt_ngu muốnvi_pham_ban_quyen bán đứng gã.
Người anh em!
Vương Hâm lên gọi giật lại:
có làm được không? Tôi có lái từ Động Lực tận đây, ngươi tưởng tôi là trẻ con ?
Nếu ngươi muốn uống tửbot_an_cap , vậy tôi chỉ còn cáchvi_pham_ban_quyen người tiếp thôi!
Ông chủ cũng nổi nóng, cửa hét lớn ngoài một tiếng. Ngaybot_an_cap sau đó, tiếng bước chân rầm rập , năm sáu gã đàn ông vạmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hùng xông vàoleech_txt_ngu.
Một tên trongbot_an_cap số đó nhìn Vương Hâm quát lớn:
Gì thế ngườileech_txt_ngu anh em, uống rượu không vui à, để tao tiếp nhé?
Vương Hâm đó thản mỉm cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sau đó vớ lấy chai bia đập thẳng vào đầu tên đó.
Bộp! Xoảng!
Chai bia tan, bia vung vãi khắp sàn.
kia ôm đầu rủa:
Lên cho tao! Một ranh ở Động Lực mà dám A Thành tướng à!
Năm sáu gã đâmvi_pham_ban_quyen thuê chém mướn ùa tới vây Vương Hâm. Vương Hâm chẳng sợ hãi.
cũng là lính xuất ngũ trở về, lại thường xuyên tập thể , tốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chất thân vượt xa người thường. Đối phó với mấy gãvi_pham_ban_quyen to xác nhưng đắm chìm trong tửu sắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, người ngợm rỗng tuếch này thì hoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dư sức.
Vương Hâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhảy vọt lên , tung chân đá thẳng đầu gã.
Á! tiệt!
Gã đó lảo đảo lùi lại, sau đó từ túi ra một con bấm, đâm thẳng về Vương Hâm.
Vương Hâm đang đánh nhau mấy kẻ khác, thấy đâm tới, dù tránh kịp thời nhưng vẫn sượt qua tay.
May áo bông dày che nên không bị thấu, nhưng hành động này khiến Vương Hâm đỏ . Cậu lùi lại một bước, phanh áoleech_txt_ngu ra, rút từ túi khẩu súngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bi sắt tự chế.
Đám đông thấy có nóng xuất hiện, lập tức hãi không dámvi_pham_ban_quyen tiến lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Vương Hâmbot_an_cap bước tới trước mặt ông chủleech_txt_ngu quán , túm lấy cổ áo , tay dí súng vào trán hắn.
Đồ khốn! Ngươi còn cứng nữa không! Vương Hâm gầm lên.
Ông chủ cũng là người từng trải qua sóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gió, bình nói:
Người em, đừng kích động. Thứ này của ngươi vang thìvi_pham_ban_quyen ngươi cũng không bước ra quán karaoke này !
Cút mẹ ngươi đi!
Vương Hâmbot_an_cap tát thẳng vào mặt ông chủ một cái:
Tôi hỏi ngươi một , ngườibot_an_cap đâu, có giao ra không?
Ông chủ nghiến răng, liếc mắt nhìnvi_pham_ban_quyen sang bên phải rồileech_txt_ngu nói:
Đi dẫn người ra đây!
saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Vương Hâmvi_pham_ban_quyen một súng dí vào , mình thì ngồi trên ghế sofa uống rượuleech_txt_ngu.
Cửa bị đẩy ra, Ninh Hạo Nhiên với cái đầu quấn băng gạc, đi đứng khật khưỡng bước vào.
Có chuyện gì thếvi_pham_ban_quyen lão Lý, cái đệch!
Ninh Hạo Nhiên vừa vào đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nơi đãbot_an_cap thấy ông chủ bị Hâm dùng súng khống chế.
Giây tiếp theo, Hâm dậy, lao nhanh tới trước Ninh Hạo Nhiên, báng súng đập mạnh một nhát vào đầu gã.

Ninh Hạo Nhiên ôm đầu định chửi thề, thì họng súng lạnh ngắt sát vào dương gã!
Hạ Thiên ở hơi Hà Loanleech_txt_ngu do ngươi đánh đúng không? Vương lạnh lùng .
Hóa ra là đến trả thù cho ranh !
Ninh Hạo Nhiên cười :
Ninh ca của mày vào đó vài , cái xã hội này để chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy nhãi tụi mày ngoi lên rồi à?
nói nhảmleech_txt_ngu đi, đi theo ta, nếu khôngvi_pham_ban_quyen đầu ngươi sẽ nở đấy!
Vương Hâm lấy từ trongvi_pham_ban_quyen túi ra hai rút , trói chặt tay Ninh Hạo Nhiên lại. Một tay cổ gã, mộtbot_an_cap dùng súng dí vào người dắt ra ngoài .
người vừa bước ra khỏi quán karaoke thấy bên ngoài đã hơn mười gã thanh niên tầm hai mươi tuổi đứng chờvi_pham_ban_quyen sẵn, tay cầm ống thép, chĩa, tấu các loại.
Ông chủ quán karaoke cũng đi theoleech_txt_ngu ra ngoài, cười độc:
Một thằng ranh con trong phố mà cũng dám đến A Thành làm ! Để xem mày kiểu gì!
Vương Hâm nhìn đám trước mặtleech_txt_ngu, trên lộ ra nụ bỉ.
Đúng lúc này, tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còi xe lên, sau chiếc Mercedes mang biển ngũbot_an_cap quý lao tới, đỗ xịch trước mặt mọi người.
Một người đàn ông vest bước xuống xe, ông chủ quán karaoke thấy liền hỏibot_an_cap:
, sao ngươi lại tới đây?
Đại Cẩu chẳng nhìn ông quán, đưa tay chỉ vàobot_an_cap Vương và nói:
Ngươi là Vương đúng , lâu rồi không gặp, còn nhận ra tôi không?
Cẩu ca, phiền anh rồi! Vương Hâm mỉm cười.
Cậu đi đi, chỗ này để tôi lo liệu, không aibot_an_cap cản nổi cậu đâu!
Vương Hâm mỉm cười thản nhiên:
Cảm ơn Đại Cẩu !
Vương Hâm biết ông tên Đại Cẩu này là do mình pháibot_an_cap , trước đây bên cũng từng có giao tình.
Vương Hâm đẩy Ninh Hạo Nhiên , kéo cửa sau chiếc xe Jetta ra, rồi vung tay dùng báng súng nện mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào gáy hắn, khiến hắn ngất lịm ngay tạivi_pham_ban_quyen .
Sau khi ném Ninh lên , Vương Hâm không hề dừng lại, leo lên ghế , nhấn ga phóng đi hút.
Chủ quán karaoke lộ vẻ mãn:
Cẩu, nó đến chỗ cướp người, lại còn đập phá cả phòng bao nữa! Chuyện này truyềnleech_txt_ngu ra tôi còn mặt mũi nào mà làm ăn?
Đại liếc xéo lão chủ :
Lão Lý, thế rồi. Vương Hâm là anh tôi, tổn thất bao nhiêu thì ông ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cái giánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tiền đó ông, được chưa?
Chủ quán bĩu môi:
Thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy, tiền của ông thì chắc chắn tôi không dám rồi.
Một tiếng sau, tôi trênvi_pham_ban_quyen bệnh không sao chợp được. A Minh đã đibot_an_cap một bước để trông coi nhà tắm , còn Hổ ca thì ở lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bầu với tôi.
Trong lúcbot_an_cap đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Hổ ca tán gẫu, thêmleech_txt_ngu đôi về Trần Văn và trai ông ta là Trần .
Phải nói rằng anh nhà họ Trần này cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khôngvi_pham_ban_quyen dạng . Nghe đâu quê của hai anh em ở vùng nông thôn Song Thành, nămbot_an_cap đó lên khu Động Lực mở một cơm.
Người ta thường nói, thànhbot_an_cap bại đôi khi dựa vào vận may, nhưng quan trọng hơn là biết nắm cơ hội.
Ngày hôm đó, đại ca xã Tống Bảo Lâm tình cờ dẫn theo vài đànvi_pham_ban_quyen em đến tiệm cơm hai em dùng bữa. Đen đủi thay, lão hơn hai kẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thù bao vây ngay trong quán, đôi vừa lời qua tiếng lại đã lao vào huyết .
Bảo Lâm cả cũng chỉ có năm , khí lại để hết xe nên phải là đối thủ của hơn hai mươi tên kia.
Trần Võ nhận ra đó là đại ca xã hội Tống Bảo Lâm, bèn Trần Văn, hai vào bếp dao phay , liều chớt chém mở một đường máu cho Tống Lâm, hộ tống lão rời đi.
Sau đó, Tống Bảo Lâm thu nhận anh em Trần Văn, Võ về dưới trướng, giao cho họ công trình nhỏ, từ đó họ dần dầnbot_an_cap gâyleech_txt_ngu dựng cơ nghiệp.
Sau mười mấy năm phát triển, hai em đã đứng vững gót chân khu Động Lực. Hiện nay Trần Võ đang kinh doanh công ty tập đoàn, mỗi năm thu nhập ít nhấtvi_pham_ban_quyen cả chục triệu tệ. Còn Trần thì làm một vài mảng kinh không chínhleech_txt_ngu thống, cuộc đời hưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạc, không màngbot_an_cap thế .
Về kết cục của Tống Bảo Lâm, là mấy ngày trước tôi thấy trên báo tin về một người họ vừa bị sa lưới pháp luật.
Theo lời Hổ ca, việc Bảo Lâm vàobot_an_cap mối quan hệ rờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với Trần Võ. Mà hồn của nhà họ Trần chính là Võ, một kẻ cực kỳ có , nếu thìleech_txt_ngu cũng chẳng làm ra được chuyện ăn cơm đại caleech_txt_ngu, rượu đại ca, rồi quay lại đạp đổ cả bát cơm của đại ca mình như !
Cũng chính vì nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà Hổ ca tìnhvi_pham_ban_quyen nguyện theo Trầnvi_pham_ban_quyen Văn, ít nhất thì Trần Văn làm giữ chút đạo nghĩanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
ca châm hai điếu thuốc, đưa cho tôi một điếuvi_pham_ban_quyen, cả hai chúng tôi cùng phun nhả khói trong phòng .
Một tiếng rầm vang lên, Vương hùng hổ đá cửa phòng bệnh, tay lôi Ninh Hạonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhiên bướcleech_txt_ngu .
Hổbot_an_cap ca bật như lò xo, thếleech_txt_ngu như gặp đại địch.
đánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến Ninh Nhiên quỳ thụp , nhìn tôi nói:
Tiểu Thiên, người tôi bắt về cho cậu rồi đây! Xử lý thế nào tùy cậu!
Cảm ơnvi_pham_ban_quyen Hâm ca!
Tôi cảm động lên một câu. Không ngờ Hổ ca lo lắng không người Hâmbot_an_cap đã đưa hắn về đây rồi!
Ninhbot_an_cap Hạobot_an_cap Nhiên, mẹ kiếp, mày lên mặt với ai đấybot_an_cap hả?
Hổ bồi thêm chovi_pham_ban_quyen Hạo Nhiên một đá, tục chửi rủa:
Gây sựbot_an_cap bàn của tao, lại còn đánh anh em củaleech_txt_ngu tao?
Ninh Nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười lạnh:
Đại , tao mới vào trong đó có vài năm mà loại ranh con như mày cũng không thèm coi tao ra gì rồi sao?
giỏi thì kiếp mày giếtbot_an_cap tao đi! Nếu không giết được tao, đợi tao được cái , xem tao xử mày thế nào!
Hổ ca bật cười đầy mỉa mai:
Ninhvi_pham_ban_quyen Nhiên , nếu là năm nămleech_txt_ngu trước mày, tao còn gọi một tiếng Ninh ca! Nhưng năm năm qua, mày đã lỗi thời với cái xã hội này rồi!
Nóileech_txt_ngu xongvi_pham_ban_quyen, Hổ điện thoạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra gọi cho đội chấp pháp. Chỉ vài phút sau, người của đội chấp pháp đã có mặt.
Người dẫn đầu quen, chính là đã bắt tôi và Vương Hâm hômvi_pham_ban_quyen nọ. Anh ta gật đầu cảm ơn ca một tiếng. Dù sao thì vụ Ninh Nhiên nổ súng giữa ban ngày ban mặt thế này không phải là chuyện , bắt được hắn cũng là một chiến công !
Sau Ninh Nhiên giải đi, ca nhìn tôi cười:
rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu Thiên, có tiền án sự, anhvi_pham_ban_quyen sẽ tìm người vận hành thêm, phán hắn tội mưuvi_pham_ban_quyen sátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thành cái chắc!
Nói đoạn, Hổ ca cầm chiếc cầm tay trên giường, rút ra một xấp tiền mặt mệnh giá tệ, đếm lấy năm ngàn đưa Vương Hâm.
Hâm nhướng mày:
Ý gì đây Đại Hổ?
Tiểu Thiênleech_txt_ngu của nhà Trần chúng tôi, theoleech_txt_ngu lý thì việc này do chúng tôi làm. Hổ ca mỉm cười: Nhưng cậu đã ra thì không thể để cậu chạy vất vả không được!
Mẹ kiếp! Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khịt mũinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Tiểu Thiên là anh của tôi, cậu ấy đánh, tôi làm chútvi_pham_ban_quyen việc là lẽ đương nhiên! Anh đưa này chẳng phải là đang sỉ nhục sao?
Thôi được rồi, Thiên, cậu không là tốt rồi. Tôi đi vội quá cũng kịpbot_an_cap mua giỏ trái cây, đợi cậu khỏe hẳn, Hâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi thú vui!
Tôi đi đây, Đại Hổ!
Vương Hâm nói xong liềnbot_an_cap vẫy tay với chúng tôi rồi đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không lời thãi.
Hổ cầm năm ngàn còn lại đặt đầu giường leech_txt_ngu bảo:
Thiên, anh là anh em, việc nào ra việc đó. Cậu tắm của chúng ta màvi_pham_ban_quyen , chút này tấm lòng của anh!
Tôi vàng từ chối:
Hổ ca, em mới đến chưa được ngày mà làm tốnvi_pham_ban_quyen kém quá nhiều rồi, tiềnleech_txt_ngu viện phí cũng đóng
ca mày:
Cầm lấy đi, nếu không lòng anh không yên được đâu. Tên Ninh Nhiên kia dù có vào tù thì với tình cảnh của hắn, cũng chẳng có tiền bồi thường dân sự cho cậu đâu!
thở dài, không khước từ , nhưngvi_pham_ban_quyen lòng lại cảm thấy phiền muộn khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi.
Không khí im lặng vài , Hổ đột ngột lên tiếng:
Tiểu Thiên, cậu ngoi lên không?
Nghe vậy tôi người, nhìn vào mắt Hổ ca. Thú thật, ban đầu tôi không hề muốn con này.
Tôileech_txt_ngu từng chỉ muốn học hành tử tế, sau khi tốt nghiệp tìm được công việc ổn định để nuôi gia đình. Nhưng tôi lại tù ba năm chỉ vì vỏ chai bia.
Có phải vì cái vỏ chai không? Không, vì tên du côn bị đánhleech_txt_ngu kia có thế lực.
hỏi nơi nào thể hiện rõ nhất một người có bản không, tôi sẽ không ngần ngại mà trả lời : là nhà tù.
ở trong tù, nhưng phạm nhân cũng chia thành năm bảy loại. Những kẻ có tiền có khi vào đó vẫn sống sung sướng hơn cả những ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên ngoài!
Nếu không quenleech_txt_ngu biết Hổ ca và Văn, sau khi đánh Hà Trung Hoa con trai trưởng, liệu tôi thể an vô thế không? Và tôi lấy năng lực để bảo vệ Ngô Tịch Nhiễm ?
Khoảnh khắc này tôi mới thấu hiểu, ở cái xã hội này, nắm đấm ai cứng hơn, của ai nhiềuleech_txt_ngu hơn, thì người đó lý.
Mà tiền bạcvi_pham_ban_quyen và nắm đấm đều phải tự mình liều mạng mới có được. Anh Trần Văn, Trần Võ tuy nắm bắt được hội, nhưngvi_pham_ban_quyen để có được vinh quang trước mặt người đời, chắcbot_an_cap chắn họ cũng đã nếm trải ít khổ cực sau lưng!
Thấy Hổ ca vẫn nhìn mình đămleech_txt_ngu đăm, tôi hítvi_pham_ban_quyen một hơi thật sâu rồi đáp:
Hổ ca, em muốn!
Hổ ca đầu, nghiêm giọng nói:
Tiểu Thiên, cậu suy nghĩ cho kỹ, con đườngleech_txt_ngu này không dễ đi đâu. Cậu cứ ra ngoài nghe ngóng, dân hồ ở băng có hàng ngàn , đạt đến địa vị nhưleech_txt_ngu Trần , Trần Võ thì được người?
Em biết, Hổ ca!
Văn ca bảo anh cất nhắc cậu. Anh mới mở một quán karaokebot_an_cap ở khu Lý, định phái cậu qua đó quản lý. Văn giữ mươi phần trăm cổ phần danh nghĩa, cho cậu tám mươi trăm!
Vốn đầu ban đầu Văn ca đã lo liệu xong xuôi, nếu cậu làmleech_txt_ngu thì tiền nhập hàng cậu tự xoay xởvi_pham_ban_quyen!
Tôi không chút do dự:
Emleech_txt_ngu làmleech_txt_ngu! embot_an_cap có một yêu cầuleech_txt_ngu, em Khương Nhiên cùng làm với em!
Hổ ca đầu:
Chuyệnvi_pham_ban_quyen này không vấn đề ! Tiểu này, có biết ý của anh cậu sang khu Đạo Lý ?
Tôi :
Tôi biếtvi_pham_ban_quyen! Anh Văn muốn tôi sang Đạo thế, cắm một ngọn cờ của họ Trần ở đó!
thở dài:
Nói thật lòng, tôi cậu chút nào. Suy cho cùng, Lýleech_txt_ngu vi_pham_ban_quyen Đạo Lý không phải hạng dễnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chọc, địa hắn cắm cờ gặp muôn vàn khó khăn!
Không vậy, ngoài Lý Phong ra, còn một rắc rối nữa, chính là Đại Vũ!
Tôi nghe vậy thì ra:
ca, anh đangvi_pham_ban_quyen tới Trương Thi Vũ cạnh anh Văn sao?
Chính xác!
Hổ ca nhìn chằm tôi rồi nói:
Cậu không chỉ phải đối với chèn ép của Phong, mà còn phải đề phòng cả Trương Thi Vũ! Dù chúng ta ăn cơm của anh Văn, nhưng bên trong chẳng hề hòa thuận !
sao lại thế?
Tôi ngây ngô hỏi một câu, không nổi tại sao Đại Vũ và Hổ ca một mà lại không hòa ?
Hổ ca cười lạnh một tiếng:
Chúng ta ra ngoài lăn , sở dĩ ănleech_txt_ngu cơm của anh đều là vì kiếm tiền! Mà đã là kiếm tiền thì ắt có tranh chấp lợi ích!
Trước khi cử cậu đi, việc này vốnvi_pham_ban_quyen dĩ thuộc về Nhị Tráng đàn em dưới trướng Đại , nhưng tôi đã tranh giành về đây!
Tiểu Thiên, đại ca cóbot_an_cap đưa bát cho cậu, nhưng không làm rabot_an_cap tích, đại ca sẽ không nuôi cậu mãi đâu! Cậu làm việc , không biết có bao nhiêu đôi đang chực chờ nhìn vào đâu!
Tôibot_an_cap hiểu rồi, Hổ ca! Tôi nghiêm giọng nói.
Cậu có lẽ thắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắc liệu anh tôi và Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vũ bất hay không. Tôi có thể nói luôn, anh giao cho tôi vàileech_txt_ngu sản nghiệp chính là để khắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chế Đại Vũ!
Hổ ca một lát rồi tiếp:
khác giữa đại ca và đi theo. Có những chuyện, đại ca nhắm mắt mở, đạileech_txt_ngu caleech_txt_ngu cũng thuậtleech_txt_ngu dùng người của riêng mình!
Tôi đã tính toán sơ bộ cho rồi, từ khâu nhập rượu, nhập hàng ban đầu cho đến thuê nhân công và hành, ítleech_txt_ngu nhất phải mười vạn!
Tiền này tôi có thể bỏ ra, nhưng không thể giúp không, cậu chứ?
không lên tiếng, trong lòng hiểu ý của Hổ ca. Có những việcvi_pham_ban_quyen thể cứ mãi vàobot_an_cap người khác thúc đẩy.
Mà hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tại Trần Văn cho tôivi_pham_ban_quyen cơ hội nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chính là để thử thách năng lực cá nhân củabot_an_cap tôi!
này tôi buộc phải nắm lấyvi_pham_ban_quyen, nhưngbot_an_cap số tiền mười vạn ban đầu này quả thực khiến tôi lâm vào thế bí.
Phải rằng đây là 2004, mười vạn là một con số trên trờivi_pham_ban_quyen, không nhiều gia đình có thu nhập vượt mười vạnleech_txt_ngu đâu!
Ngày đêm luân , chớpbot_an_cap mắt một ngày đã trôi qua. Sáng hôm , phối hợp với đội thực thi pháp bản trình tại phòng bệnh, đến chiều thì kiên quyết làm thủ tục xuất viện.
một phát súng nhưng cũngleech_txt_ngu chỉ là vết thương ngoài da. Nghĩ đến chuyện vạn kia vẫn đâu vào đâu, tôi cũng thểleech_txt_ngu ngồivi_pham_ban_quyen yênvi_pham_ban_quyen trong bệnh được nữa.
Ninh Hạo Nhiên tạm thời bịvi_pham_ban_quyen giam giữ tội cố ý giết người, còn tôi vì tham gia đánh lộn nên phạtvi_pham_ban_quyen hành chính hai trămvi_pham_ban_quyen tệ.
Khương Nhiên bệnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đón xuất viện, vừa thấy tôi đã hớn hở nói:
Thiên, sau này tôi anh kiếm cơm nhé!
Tôi mỉm cười, cùng Khương Nhiên bắt một chiếc taxi thẳng tiến đến phòng trà Brunei.
Đến văn phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quán hát, anh Văn đang ngồi trên sofa trà, tươi cười nhìn tôi.
bước , theo bản năng liếc nhìn Trương Thi Vũ đang đứng lưng anh ta.
Thi Vũ cũng nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy vẻ khinh bỉ. Tôi vờ như không , sớm muộn gì cũng sẽ khiến ta phải nhìn mìnhvi_pham_ban_quyen mắtvi_pham_ban_quyen khác.
Ngồi xuống cùng anh em của cậu đi! Anh Văn cười nói rồi giơ tay hiệu.
Tôi và Khương Nhiên hơi căng ngồi đối diện Trần Văn. Đây là lần tiên tôi diện kiến vị đại ca xã hội này một mình.
Trần Văn vẫn không hề tỏ trên, rót tràbot_an_cap cho tôi và Khương Nhiên, sau đó nhướng mày hỏi:
Tiểu Thiên, vết thươngbot_an_cap chưa?
Anh Văn, không sao ạ, chỉ là thương ngoài da thôi!
Anh Văn lấy từ cạnh sofa ra một tệp hồ cho và nói:
Xem Tiểu Thiênvi_pham_ban_quyen, anh Văn không baobot_an_cap đối xử tệ anh em! Hy vọng cậu làm chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt!
Tôi nhận lấy tệp nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đó là một thuận chuyển nhượng cổ phần, bên trong ghi tám mươi trăm cổ phần do Bên B nắm giữ. Tất nhiên, Bên B chính là tôi!
Tôi không ngần ngại cầm lấy cây bút trà, ký vào hợp đồngleech_txt_ngu:
Anh Văn, anh tâm, tôi nhất địnhbot_an_cap sẽ làm tốt!
Trần Văn cười như không cười nói:
Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , uống trà . Con người và trà cùng một đạonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lý thôi, trà mà đãbot_an_cap nguội không còn ngon nữa, chỉ có thể đổ đi!
Tôi hy vọng vòng một nămbot_an_cap, khu Đạo Lý sẽ xuất hiệnleech_txt_ngu một nhân vật mang tên anh !
điệu của Trần Văn tuy bình thản, nhưng câu nói ấy lại chấn động tâm can tôi.
Tôi nhất định không kỳ vọng của anh Văn!
khi tôi bày tỏ quyết tâm, Trần Văn chẳng biết lấy đâu một chiếc chìa khóa xe cho tôi nói:
Từ hôm nay, cậu là ông chủ của quán Huyễnleech_txt_ngu ở khu Đạo Lý. Làm ông thì không đượcbot_an_cap , nếu không người mất mặtleech_txt_ngu chính là Trần Văn tôi đây. Đây là xe công ty cho cậu!
Tôi nhận lấy chiếc chìa khóanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Toyota Corolla, lòng dao độngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Thúleech_txt_ngu vẫn chưa biết lái xe, nhưng Khương Nhiên thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết.
Tôileech_txt_ngu do vài giây rồi đẩy chiếc chìa khóa lại cho Văn.
Thấy Trần Văn nhìn mình với vẻ kinh ngạc, tôi giải :
Anh Văn, tấm lòng tôi nhận, nhưng tôi lại muốn chiếc xe tải van ở cửa kia , chởvi_pham_ban_quyen hàng cũng thuận tiện!
Còn về xe sang, tôi tin rằng trong vòng một năm tôi sẽ tự có được! Thể phải tự mình lấy!
Haha!
Trần cười lớn:
Thằng nhóc cậu cũng thú vị đấy! Vậy thì tùy cậu!
Ký xong hợp , tôi Khương xuống lầu, leo lên chiếcbot_an_cap xe tải van bảy chỗ.
Khương Nhiên nổ máy, đưa tôi một điếu , vẻ mặt hơi bực bội xen chút hối tiếc:
Anh , anh nói xem, anh Văn đưa chiếc Corolla thì không lấy, đi lấy cái đồ đồng nát này, điều hòavi_pham_ban_quyen với sưởi đều hỏng cảleech_txt_ngu!
Tôi vỗ vai Khương Nhiên cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói:
Được rồi, đừng than nữa!
Anh em phải hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một điều, thứ người tavi_pham_ban_quyen không phải là củaleech_txt_ngu mình, tự mình làm ra mới dùng an tâm được!
Hơn nữa cậu lấy càng nhiều thì sau phảivi_pham_ban_quyen ra càngvi_pham_ban_quyen ! Vớileech_txt_ngu lại chiếc Corolla đó đâu có chởbot_an_cap hàng được!
Tôi phả ra một làn khói thuốc:
A Nhiên, tôibot_an_cap cũng không trả lương cho cậu nữa, tôi chia cậu mười phần trăm cổ phần, có kiếm được tiềnvi_pham_ban_quyen không chúng ta đều cùngleech_txt_ngu nhau gánh vác, thấy thế nào?
Được, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , dù tôileech_txt_ngu cũng đi theo anh , cái mạng này của anh!
Khương Nhiên hào sảng đáp.
Tôi gậtbot_an_cap đầu, vẻ mặtbot_an_cap đầy lo lắng:
, đào đâuvi_pham_ban_quyen ra mười bây giờ, trên người tôi cũng chỉ có năm nghìn anh Hổ , khó thật đấyleech_txt_ngu!
Khương Nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net im lặng một lát, nảy ra ý hay:
Anh Thiên, tôi có cách này. Hay là quê vay tiền đi, đứng ra bảo lãnh, ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi có thể vay được! Chỉ là chỉ là lãi hơi một chút!
đồng tiền làm khó được anh hùng, nghe Khương nói vậy, tôi cũng hơi dao động. Lãi caoleech_txt_ngu cũng là chuyện dễ hiểu, nếu không người ta cho vay leech_txt_ngu.
Xã hội thực tế lắm, vay tiền còn khó hơnvi_pham_ban_quyen mạng, tôi lại chẳng có người thân nào có giúp đỡ, cách của Khương đúng giải quyết được nhu cầu cấp lúc này.
Chờ quánbot_an_cap hát bắt đầu kinh doanh, vận hành một thời gian là có thể trả hết nợ, dù lợi nhuận của quán hát cũng lớn.
Ánh mắt tôi đanh lại: Được, cứ thế mà làm, không được chậm , chúng ta đi ngay bây giờ!
Dứt lời, tôi lấy điện thoại ra gọi cho Vương Hâm. Đầu dây bên kia lên giọng nói uể oải của anh ta:
Gì đấy Tiểu Thiên?
Anh Hâm, anh có rảnh không, đi với em một chuyến!
Được, qua đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh !
Vương Hâm chẳng hề vòng vo, dứt khoát đồng ý ngay.
Tôi cất thoại, quay sang bảo Khương Nhiên:
Đi thôi, chúng tiệm game Hải trước!
Khương đầu, vào số đạp ga, van màu đenleech_txt_ngu lập tức hướng về phía game Đại Hải mà phóng đi.
Hai phút sau, đón Vương Hâm xong, Khương Nhiên lại lái xe hướng vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phía Hô Lan quê nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của cậu ấy.
Trên xe, tôi kể cho nghe mục đích của chuyến về quê lần này. Vương Hâm mày nhìn nói:
Về nông thôn vay tiền lãi suất phải đến mộtleech_txt_ngu phầnbot_an_cap rưỡi, cậu mười là phải trả thêm tận một vạn rưỡinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền lãi đấy! Hay là anh gọi cho đại ca lấy vạn cho cậu ?
Thôi anh Hâm!
Tôi khéo léo từvi_pham_ban_quyen chối:
Từ trước đến anh đã giúp em không ít rồi. nữa, nếu anh Văn biết em lấy tiền chỗ anh, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy sẽ nhìn em thế nào đây?
tôi nói , Hâm nài épvi_pham_ban_quyen thêm nữa.
Thật ra trong lòng tôi cònleech_txt_ngu có tính toán khác. Thứ nhất, mười vạn không tiền của anh ta mà là của đại anh ta, ngộ nhỡ không trả được, chẳng là làm khó anh ta .
Chương: Tiêu đề
Thứ hai, tôi cảm thấy với mối quan hệ hiện giữa mình và Vương Hâm, vẫn chưa đến để cậu ấy phải gánh vác rủi ro thay tôi.
Vương Hâm tôi rồi nói:
Trong người theo một khẩu ba phát để phòng hờ bất trắc. Dù sao ở nông thôn cũng chẳng dễ dàng gì, chúng ta vẫn thận trọng thì hơn!
Được!
Tôi đồng ý với cách nói của Vương Hâm, cái thời buổi hỗn , còn là đi tiền, thể không cẩn thận. Lỡ như xảy ra sai gì, bị vùi xác ở chốn thônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quê này cũng chẳng ai hay biết.
hai giờ đồng hồ đi đườngbot_an_cap, chúng tôi mới đến của .
Quê của Khương Nhiên nằm ở Thuận, Hô Lan. Đường đất nông cực khó , có những có nhà dân, tuyết đọng mặt đường rất dày.
Chiếc bánhleech_txt_ngu lớp tuyết, phát những tiếng lạo xạo. Khương Nhiên thậnleech_txt_ngu cầm , chỉ sợ sơ sẩy một chút là lốp xe sẽ trượt xuốngvi_pham_ban_quyen cái sâu ven , khi đó đúng là gọi trời không thấu, gọi đất chẳng linh.
Dọc theo đường dẫn vào làng, Khương dừng xevi_pham_ban_quyen trước tiệm tạp hóa xây gạch. Tôi nhìn Khương Nhiênbot_an_cap, ngạc nhiên hỏi:
Nhiên này, cậu không về nhà xem sao ànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Nhà tôi có ai, bố đivi_pham_ban_quyen làm thuê Nam cả rồi!
Khương cười rồi nói tiếp:
Đi thôi, xuống xe nàoleech_txt_ngu!
Ba chúng xuống xe, Khương Nhiên kéo cánh cửa sắt bọcbot_an_cap bôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra, dẫn hai tôi vào trong.
Vừa vào phòngleech_txt_ngu, đã thấy giữa nhà đốt một cái lò , ốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khóibot_an_cap chạy quanh mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vòng, khiến căn phòng ấm áp lên không ít.
Ở vị trí sát cửa sổ, bốn gã đàn đang ngậm thuốc lá đánh mạt chược, trênleech_txt_ngu bàn đặt nhiều tiền mệnh trăm tệ, chừng chơi cũng lớn đấy. Thấy chúng tôi , mấy người bên bàn mạt chược rồi chào :
chà, Tiểu Nhiênbot_an_cap Tử về !
Hì hì, chú , về có chút việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chú Căn nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Nhiên hỏi.
Ở trong phòng ấy!
Dạ!
Sau câu xã đơn giản, dẫn chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi vào phòngbot_an_cap trong. Thấy một người đàn ông bốn mươi tuổi, mặc áo len và quần bông, nằm ở đầu phản thong thảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem tivi.
Người đàn ông chính là Triệu Tam Bảo, biệt danh Lão Căn, cũng là chủ của tiệm tạp này.
Chú Lão Căn!
Khương Nhiên cất giọng một .
Triệu Lão Căn đang đầu ngáp mộtleech_txt_ngu rồi ngồi dậy, nhìn Khương Nhiên, nhàn nhạt cười nói:
Ồ, Tiểu Nhiên Tửbot_an_cap ? Hôm nay rảnh rỗibot_an_cap thế, lại về làng cơ đấy!
Khương Nhiên nghiêng người, giới thiệu sơ qua tôi và Vương Hâm với ông . Sau đó, đóng căn phòng nhỏ lại.
Ba chúng tôi bên mép phản, Khương Nhiên cườivi_pham_ban_quyen hì hìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vẻvi_pham_ban_quyen hớn nói:
Lão Căn , lần này cháu về là muốn chú giúp cho vay ít tiền. Mấy cháu định làm ăn chút đỉnh, nhưng đang thiếu vốn khởi đầu!
Sắc mặt chú Cănbot_an_cap không đổi, chỉ hơi ngước mắt nhìn chúng tôi, rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mở miệng hỏi:
Vay bao nhiêu?
Mười ! làng mình, cũng chỉ có chú Lãovi_pham_ban_quyen Căn gia nghiệp lớn mạnh mới bỏ ra số tiền !
Khương nịnh một câu:
Chú à, chú nhìn cháu lớn lên, con cháu thế nào cháu cũng không cần phải nói, nhà cháu cũng vẫn ở kia! Chú xem có thểvi_pham_ban_quyen đỡ chút được không?
Triệu Lão im lặng một hồi, châm thuốc. Chờ hút xong điếu thuốc, ông ta mới lên tiếng:
Được thôi! Nhưng tôi nói trước, lãi một phân năm, không thiếu một xu!
Được! Tôi nhanh nhảu đáp lời.
Trên đường đi, Khương Nhiên đã nói Triệu Lão Cănvi_pham_ban_quyen cũng là thôn trưởng, ngoài tiệm tạp hóa ra còn có nhiềubot_an_cap nghềleech_txt_ngu phụ, mỗi năm thu nhập cũng hai vạn, đủ tiền nuôi du học vàvi_pham_ban_quyen mua nhà cho con.
Triệu Lão Căn nghe liền xuống phản, đi tới tủ quần áo cũ sát , một bọc báo giấu dưới mấy lớp áonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ông ta lấy giấy bút viết một tờ giấyvi_pham_ban_quyen nợ rồi đưa cho tôi.
Tôi đưa cho Vương Hâm xem qua, Vươngvi_pham_ban_quyen Hâm gật xác nhận không có vấnvi_pham_ban_quyen . Tôi bútvi_pham_ban_quyen, ấn dấu vân tay rồi cho Triệu Lãovi_pham_ban_quyen Căn.
Triệu vừa mở bọc giấy báo ra vừa nói:
Lãi một phân năm là một vạn năm, quynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tắc ở chỗ tôi là trừ tiền lãi trước! Đến giờ sau, các cậu trả tôi mười vạn là được!
Nếu không nổi, Tiểu Nhiên Tử, lúc đó đừng trách chú Lão Căn vô tình với ngôi nhàbot_an_cap của cháu đấy!
Hâm nhíu mày nói:
Chú Lão Căn, thế này không đúng quy tắc ? Làm gì có ai khấu trừ tiền lãi giờ?
Quy tắc của tôi thế đấy, các cậu có vay không? Triệu Lão Căn cứng giọng hỏi.
! Vậy thế đi!
Tôi thở dài , sao tiền cũng là để cứunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cấp!
Triệu Lão mởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net báo rabot_an_cap, tiền rồibot_an_cap đưa tôi. xong, sắc mặt tôi liền biến đổi:
Chú Lão Căn, tiền không !
Chú khấu trừ một năm, đáng lẽ phải đưa cháu tám vạn chứ, sao ở chỉleech_txt_ngu có tám vạn?
Triệu Lão Căn cười khẩynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một tiếng:
Nhóc con, hiểu quy tắc à, người ta cậu tiền, cậu định chút tiền trà nước sao!
Khương Nhiên nghe vậy cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nhìn nổi nữabot_an_cap:
Chú Lão Căn, quá khôngbot_an_cap ạ?
đi, cái thời buổi này, các cậu đi hỏi khắp cái làng này xem có gom nổi cho mười vạn ?
Nhiên, đileech_txt_ngu thôi! Cảm ơn chú Lão !
Tôi nghiến răng nóibot_an_cap , bỏ tiền túi đeo chéo của Khương Nhiên, kéo hai bọn họ ra khỏi tiệm tạp hóa, xe!
Mẹ , đúng là bắt nạt người quá đáng!
Vương Hâm đấm mạnh xe, chửi rủa:
Chưa làm được cái gì đứt hai vạn tệ rồi!
Tôi siết túi tiền trong , sầm nói:
Hết rồi, cứ nhịn đi, buổi này vay không dễ gì.
Khương Nhiên áyleech_txt_ngu náy nhìn tôi, vừa định mở , tôi đã giơ tay ngăn lại:
Nhiên, không cần nói gì đâu, chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này không liên quan cậu.
Lái xenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi, mau về chỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của mình.
Khương Nhiên thở dài, buồn xe quay đầu đi ra khỏi làng.
Còn tiệm tạp hóa, Căn với mặt thâm hiểm, lấy điện thoại ra gọi một cuộc:
Alo! Man Tử àbot_an_cap! Chú mau dậy , lái cái xenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bốn của chú, dẫn thêm mấy ngườileech_txt_ngu , phi vụ phát tài cho chú đây!
Đúng, chú dẫn người tới chặn ở đầu làng cho tôi, tôi nói, làm thế này chuyện thành rồi tôi chia chú một vạn
Tôi ngồi ở ghế phụ, tay ôm cái túibot_an_cap. Dù lão Triệu Căn làm ăn chẳng ra cái leech_txt_ngu, nhưng tôi cũng chẳng còn hơi sức đâuleech_txt_ngu mà nổi nóng.
đi nghĩ lại, mượn được tiền đã là tốt lắm rồi, ít cũng giải quyết được việc gấp mắt!
Thế , dù tâm thế tôi có lạcbot_an_cap quan đếnleech_txt_ngu thì chỉ một lúc sau, thực tế đã dạy cho tôi học, để tôi biết được rằng đường nông thôn trơnbot_an_cap trượt, mà lòng người còn phức tạp hơn nhiều!
Chiếc xe của tôi nghiền tuyết dày, vừa rabot_an_cap khỏi làng thì thấy phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vi_pham_ban_quyen một chiếc xenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bốn bánh có chắn ngang đường.
cạnh xe năm sáu gã đànleech_txt_ngu ôngvi_pham_ban_quyen đang vây quanhleech_txt_ngu bánh bàn tán gì đó.
Khương Nhiênbot_an_cap giảm tốc độ, nheo mắt nhìn kỹ:
Là Tam Man Tử ở làng , trời thế này lái xe bốn bánhvi_pham_ban_quyen ra ngoài làm gì không biết, hay là xe sụt hố tuyết rồi?
Vương nhìn quanh quất, bốn bề chỉ có những cánh đồng đen kịt phủ tuyết trắng, không một bóng nhà dân, trong chợt dấy lên mộtleech_txt_ngu dự bất lành.
Kinh mách bảo Vương Hâm rằng sắp có chuyện chẳng lành, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta khôngleech_txt_ngu tự chủ tay ra sau thắt .
Khương Nhiên dừng xe, cửa bước xuống hét lớn:
Man Tử, thế? Có xê cái xe ? Chúng đang vội đi !
vi_pham_ban_quyen đàn ông tên Man Tử đó một chiếc áo khoác bông lớn, mũi đóng đỏ vì lạnh, mũ lông chó, dáng người vạm vỡleech_txt_ngu. Điểm người tavi_pham_ban_quyen nhất ngayvi_pham_ban_quyen cái nhìn tiên chính hàm răng sún của .
Tam Man Tử liếc nhìn Khương Nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi cười:
Thì nhóc Nhiên bên à. xe này của tôi chẳng biết bị saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà đột nhiên chớt máy. Trên xe các có mấy người, xuống đẩy hộ một tay đi!
Nhiên cũng , quay gọi chúng tôi:
Lại đây, giúpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẩy xe một cái!
vừa định cửa thì Vương Hâm đột ngột lênleech_txt_ngu tiếng:
Tiểu Thiên, tôi thấy này khôngvi_pham_ban_quyen ổn.
Hả?
ngẩn một giây, rồi cười :
đừng có thần hồn nát thần tính nữa, giúp họ đẩybot_an_cap cái xe đi rồi chúng ta còn tranh vềbot_an_cap thành phố!
Nói xong, tôi tiện tay đặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái túi chéo lên . tôi đã xe, Vương Hâm thở dài một tiếng rồi bước xuống theo.
Tôi và Hâm vừa tới cạnh Khương , gã Tam Man Tử kialeech_txt_ngu đột nhiên biến sắc, quát lớn:
Ra tay!
Lệnh vừa ban xuống, gã đi cùngleech_txt_ngu gã đồng loạt rút sau thùng xebot_an_cap bốn bánh ra mỗi một cây liềm, vây chặt lấy người chúng tôi.
Tiếp , Tam Man Tử nháy mắt với một tên trong bọnvi_pham_ban_quyen, tên đó nhanh chạybot_an_cap về phía chiếc xe van của chúng tôi, mở cửa xe, tìm cái túi đen giơ lên hétbot_an_cap:
Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ba, tiền hết !
Đầu óc tôi tê đi, mọi chuyện đã quá rõ ràng, bọn Tamleech_txt_ngu Tử nhắm thẳng vào tiền của chúng mà tới.
Mẹ kiếp, Tam Man Tử, định làm quái gì thế! Khương Nhiên giận dữleech_txt_ngu chửi bới.
Tam Man Tử khẩy:
Còn tháng nữa là rồi, emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ muốn kiếm ít tiền sắm thôi. Nhóc Nhiên, thông cảm cho anh nhé, hôm khác anh Ba mời chú uống rượu!
Chúng tao vìleech_txt_ngu tiền chứ không muốn hại người, tụi bây biết điềuvi_pham_ban_quyen một chút. không, cái nơi đồng không mông quạnh , chôn mấy thằng nhãi tụi cũng chẳng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai thắp hương đâu!
Là Triệu Lão Căn bảo các người đến không?
Một câu hỏi thản nhiên của Vương Hâm làm sắc mặt Tamvi_pham_ban_quyen Man Tử hơi biến đổibot_an_cap. Nhưng gã nhất quyết không thừa nhận:
Lão Căn, Lý Cănvi_pham_ban_quyen gì chứ, tao không quen! Tam Manvi_pham_ban_quyen Tử taovi_pham_ban_quyen chỉ muốn kiếm lộc lá để ăn Tết cho ngon thôi!
Vương Hâm sang nhìn tôi, mỉm nhạt:
Tiểu Thiên, cậu nói một câu đi, sao ?
Lúc này lòng tôi bốc hỏa hừng hực. Tôi ngốc đến đâu cũng hiểu ra Triệu Lão Căn giở trò.
Cho chúng tôi mượn tiền, rồibot_an_cap tìm người cướp lại, lão ta chẳng mất một xu mà vẫn cóvi_pham_ban_quyen tay giấy nợ mười vạn tệ.
Lúc nãy ở trong bị lão làm khó dễ, nể mặt tiền nong nên tôi nhịn, nhưngleech_txt_ngu giờ mạng bị lấy , tôi nổi thì chúng nó coi là hạng người gì khôngvi_pham_ban_quyen biết!
Mẹ nó, đường tiền tài của người tavi_pham_ban_quyen chẳng khác nào cha hại mẹ!
Tôi đỏ mắt chửi rủa:
nó!
Tôi vừa định ra tay, Tam Man đã cầm liềm chỉ vào mặt tôi mắng:
Thằng ranh, muốn sống nữa à!
!
Tiếng mắng của Tam Man vừa dứt thì một tiếng vang lên. Đầu gối chân trái của gã tức xuất hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một lỗvi_pham_ban_quyen máu, cả người đảo rồi đổ xuống đất.
Vương Hâm cầm khẩu súng ba nòng thả đi tới trước mặt Tam Man . Mấybot_an_cap gã đi cùng Tam Man Tử thấy súng thì sợ đến mức không thở mạnh!
Chát!
Vương tát vào Man Tử mộtleech_txt_ngu cái đau , rồi dí họng súng vào đầu , cười nói:
Người anh em, mày chơi lại bọn tao không?
Cănvi_pham_ban_quyen cho bao nhiêu tiền chạy việc mày liều mạng thế này?
Tam Man Tử run rẩybot_an_cap môileech_txt_ngu, hoảng loạn đáp:
một vạn thôi Đại , anh súng cho chắc vào, đừng để cướp cò!
Trả chúng tao, bằng không tao sẽ đích thân đốt cho mày vài ở ngã tư đường !
Vương Hâm dứt lờibot_an_cap, Tam Man Tửleech_txt_ngu vội hét lên với tênleech_txt_ngu đang cầm túibot_an_cap:
Nhìnbot_an_cap cái đếch gì nữa, mau trả cho các đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ca đi!
Tên đó trả lại túi tôi. Vương Hâm nói với Tam Tử:
Mày đivi_pham_ban_quyen theo bọn tao, thằng còn lại xênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái xe bánh nát này ra, không tao cho mỗi đứa ăn một viên kẹo đồng!
Vương Hâm túm cổ áo Tam Tử lôi lên xe van. Sau khi tôi và Khương lên xebot_an_cap, tôi chửibot_an_cap:
đầu , về tiệm tạp hóa, phải tínhvi_pham_ban_quyen sổ với lão già khốn nạn đó!
Khương Nhiên không thêm, dù sao này Triệu Lão Căn làm quá . Cơn giậnbot_an_cap này mà không ra chúng tôi còn thanh niên nữa !
tiệm tạp hóa, Triệu Cănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tựa vào tường, đùi thong dong xem tivi.
dân làng ngồi bên mép giường :
Lão Căn, ông làm thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này liệu có ổn không? Mấy thằng nhóc đó mà biết lừa chúngbot_an_cap nó, chừng chúng nó lồng lộn đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Triệu Căn hừ lạnh một tiếng, đầy miệt:
Mấy đứa con nít thì làm trò trốngvi_pham_ban_quyen gì, Tam Man Tử sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến chúng nó ra khỏi !
Chỉ nói bọn còn quá trẻ!
Triệu Lão Căn vừa dứt lời thì mấy người chúng đạp cửa xông .
Tiếng mạnh khiến Triệu Lão Căn chú ýbot_an_cap, lão vội lồm cồm bò khỏibot_an_cap giường sưởi.
Khi nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy cái ống quần đẫm máu Tamvi_pham_ban_quyen Man , lão sững sờ thấy rõ.
Cơn giận lên đầu, tôi lao vào phòng, nhắm thẳng Triệu Lão Căn mà đấm một cú trời giáng!
Mẹ kiếp, Triệu Lão Căn, lão có còn người không! Dám lừa bọn !

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (2)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
Huy Khanh

Huy Khanh

10/7/2026 lúc 9:54 sáng

Khi nào ra tập mới v add ơi