Thành
Lê sống trên đời mười bảy năm mới biết mình không trẻ côi.
ruột cô không những không bị xe tông , mà là bậc quyền quýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở kinh thành. Lúc này, chiếc xe đón cô trở về hào môn đã đậu ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước viện.
Hàng láng giềng đều chạy ra xem náo nhiệt.
Ôn đã nợ đứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ này bao nhiêu năm nay, nếu còn chút lương thì sau nàybot_an_cap đối xử tốt nó.
Trong , Phương thái và một quý phu nhân đứng đối nhau.
phu túibot_an_cap xách trên tay, một bàn tay che trước thi thoảng lại quạt , gương mặt bảo dưỡng không giấu nổileech_txt_ngu vẻ chê bai, căn bản chẳng coi Phương lão thái gì.
định phải bảo cha nó đưa con bé đếnvi_pham_ban_quyen bệnh viện lớn chữa trị cho hẳn.
Nghe vậy, phu nhân mất kiên nhìn về phía góc một gái đang bưng chiếc chậu nhựa sứt mẻ, đứng trước chuồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gà vây nan tre.
Từ lúc bà ta bước vào cửa, cô gái mải mê bậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rộn với mấy con kia, hoàn chẳng thèm để ý đến bà ta, cứ như thể sự diện của bà ta chẳng liên quan gì đến nhân vật chính cô vậy.
Mặc dù bà ta cũng chỉ mới vàovi_pham_ban_quyen đượcleech_txt_ngu hai phút.
Nhưng chẳng phải cô gái nàyleech_txt_ngu nên đứng đợi sẵn ở cổng từ sớm, chờ đợi trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự cảm kích nghẹn ngào, ngay khi xe bà taleech_txt_ngu dừngvi_pham_ban_quyen lại là đã không kịp đợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được muốnleech_txt_ngu theo bà ta đi ngay ?
Dù saobot_an_cap thì bao nhiêu qua, trôngleech_txt_ngu sao trăng, cuối cùng cũng được cha giàu có đến đón nơi quỷ quáileech_txt_ngu này để về hưởngbot_an_cap vinh hoa phú quý.
Sao hoàn toàn không giống như ta dự .
Ôn Lê bốc nắm cám gà cuối cùng, độngleech_txt_ngu tác thuần thục rải vào chuồng, rồi tay ném cái chậu xuống đất.
tiếng cạch thanh thúy vang lên, cái vốn đã nát nay càng nát hơn.
Cái chậu đó chính là bị cô ném cho hỏng như thế.
Phủi sạch tay, lười biếng đútvi_pham_ban_quyen vào túi quần, cô gái cuối cùng rảnh rang quay đầu .
Trênvi_pham_ban_quyen gương mặt không chút biểu cảm hiệnbot_an_cap vẻ bệnh tật.
Làn da vốn trắng lạnh lại càng lộ sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhợtleech_txt_ngu nhạt không khỏe .
lão thái vẫn đang lải nhải.
Ônvi_pham_ban_quyen phunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân mất đáp: Được rồi, được , tôi biết rồi.
Vừa , bà ta vừa đánh mắt đánh giá gái.
thừa hưởng trọn nhan sắc tuyệt trần mình, nhưng khí chất toàn khác biệt, nhiên tính cách cũng cách biệt một trời một vực, vào ánh mắt bình thản đến coi nhẹ mọibot_an_cap thứ kia là đủ hiểu.
Chiếc áo trắng đơn giảnvi_pham_ban_quyen cùng quần ống rộng, ngựa cao gọn gàng, cơleech_txt_ngu thể từng bị bệnh tật hành hạ lộ ra vẻ gầy gò ốm yếu lớp quần áo rộng thùng .
Đúngbot_an_cap có một mặtleech_txt_ngu rất ra hồn.
Trông cũng có dấp học sinh, hình ảnh lắm với những gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chồng bà ta điều tra việc cô ba nửa tháng lại trốn học, mất tích không dấu .
Nhưng lớn chắc là giả tạo thôi.
Cứ nhìn cái bộ đút tay túi quần, ngông cuồng bất tuân, không coi ai ra gì của lúc là biết, đây chắc chẳng phải hạng người lành.
Lê Lêleech_txt_ngu, đi rửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay , rồi theo… theo Ôn phu nhân nhà. Phương lão thái kìm nén nước mắt, kéo tay cô đi rửa.
Ôn Lê: Bà chắc chắn không đi cùng cháu chứ?
Giọng rất , nhưng nghe ra được sự quan tâm.
lão thái đầu, nụ hiền : Ngoại rờivi_pham_ban_quyen khỏi đây được. tâm đivi_pham_ban_quyen, ngoại tự chăm sóc được mà.
Dù Ôn Lê khẳng định chắc chắn rằng cô có khả năng sắp xếp chỗ ở riêng cho bà tại kinh thành, Phương lão thái vẫn không muốn trở thành gánh nặng cô.
Hơn nữa, bà cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn mặt cha của Ôn Lê.
Bà già rồi, không thể đi cùng Lê cả đời, mà Ôn Lê thì phải bước ra khỏi đây, quan trọng nhất là Ôn Lê cần đến thành phố điều trịvi_pham_ban_quyen tốt hơn.
Về rồi, trước hãy bảo cha cháu đưa đi bệnh viện lớn bệnh cho . Phương lão thái chặt tay Ôn Lê dò, Sống họ cho hòa thuận, cũng đừng đểleech_txt_ngu bản thân chịu thiệt thòi quáleech_txt_ngu, cố mà học hành, không được tiện như ở đây, suốtleech_txt_ngu ngày biến mất tăm người ta lo lắng…
Vâng. Ôn Lê không ép buộc bà ngoại đi cùng mình.
Có việc thì điện cho cháu, lúc nào rảnh cháu sẽ .
Giây phút chiabot_an_cap ly cận kềleech_txt_ngu, chẳng thấy cô có chút gì là quyến luyến, giọng vẫn nhiên cũ.
Khoác chiếcleech_txt_ngu ba lô đen trên bàn gỗ lên vai, Ôn Lê gọi vọng vào trongbot_an_cap nhà một tiếng: Hắc tướng quân
Gâu
Một chúleech_txt_ngu chóleech_txt_ngu con đen thui nghe tiếng chạy ra, cái bụng vo gần như xuống đấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà bò, mông nhỏ ngoáy như gắn mô tơ chạy đến bên chân Lê.
Chiếc chuông vàng rỡ trên cổ nó leng suốt dọc đường.
Ôn Lê rũ mắt nhìn chó nhỏ: Chào bà ngoại đi, đi .
Gâu Hắc tướng lập tức sủa với Phương lão một tiếng.
Thấy Phương lão thái không ý định đi cùngbot_an_cap, phu nhân vừa mới thở một thì thấy cảnh này, liền hỏi ngay: Ý đây? Cô định mang theo con chó này theo? Còn nữa… Bà ta quan sát con cỏ nhỏ đen thui không sắc màu kia, chỉ tay hỏi: Đây là chó là gấu?
Hỏi xong này, chính Ôn phu nhân cũngvi_pham_ban_quyen cảm thấy đầu óc mình có vấn đề.
Nhà ai đi gấu bao ?!
Nhưngbot_an_cap con chó nhỏ này thực sự có nét giống .
Cảm giácleech_txt_ngu như có thể đi trộm cà sa vậy…
Ôn Lê lười quay sang nhìn bà tavi_pham_ban_quyen, không vui buồn, từng chữ: Chó gấu
Chẳng buồn bận tâm đến sự thần kinh của Ôn Lê, Ôn phu nhân nói mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cách không khoan : Là cái gì cũng không mang theo.
Lê khẽ nhướng mi: Bà quyết định sao?
Ôn phu nổi giận, định phát tác nhưng biết nghĩ đến điều gì lại thôi.
tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không để ý đến Ôn Lê , xoay người rút từ trong túi xách ra một tấm thẻ, không nói hai lời nhét tay Phương lão thái: Đâybot_an_cap Ôn Bách Tườngvi_pham_ban_quyen đưa cho bà, mật khẩu bên trên. Đưa thìbot_an_cap bà cứ cầm lấy, đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi về còn dễ ăn .
Xong việc, bà quay người đi ra khỏi sân.
Ôn Lêleech_txt_ngu ôm con chó lên xe, ánh mắt tĩnh như đặt lên bóng dáng Phương lão lưu luyến đứngbot_an_cap cửa, cô giơ ra hiệu bảo bà quay vào sân.
Cái xe này chẳng rẻ chút nào, sự là người cha giàu có ở thành con bé đến đón nó về sao? Phương thái đúng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nói điêu mà. Gà rừng phượng hoàngbot_an_cap rồi ? được ở thự đời sung sướng rồi.
Khó lắm, người đàn bà đến đónvi_pham_ban_quyen con bévi_pham_ban_quyen tám phần là kế, nhìn qua là không phải dạng vừa rồi. Ônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lê là đứa nhỏ thật như thế, liệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị bắt nạt không?
bữa nửa tháng lại chẳng biết chạy đi đâuvi_pham_ban_quyen hoang dã, học hành thì chẳng ra sao, về đó cũng chưa chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã được ta trọng, coi chừngbot_an_cap lại bị về.
sự quanleech_txt_ngu tâm của hàng , Ôn Lêbot_an_cap người đã bị thả rông suốt bảy đang trên chiếc xe sang trọng, hướng vềvi_pham_ban_quyen phía hào môn cha ruột mình.
Ôn Lê lặng lẽ nhìnbot_an_cap ra cửa xe, nhìn nơi mình lớn lên.
Cô mãi không rời nơi này, ngoài việc bà ngoại không nỡvi_pham_ban_quyen đi ra thì phong cảnhvi_pham_ban_quyen ở đây đúng là không .
Chỉ là lúc nào cũng phải kìm nén tính, che giấu bản thân, vai một người thườngbot_an_cap đúngleech_txt_ngu với lứa tuổi và phận trước mặt bà ngoại và hàng xóm, thật là mệt mỏi.
Dù vậy, họ vẫn không hài .
Vẫn thấy , Lê, chẳngbot_an_cap phảivi_pham_ban_quyen hạngbot_an_cap tốt lành .
Mặc dù đúng là cô không phải thật
Lấy điện thoại ra, tai nghe, mở trò chơi lên.
Hữu Bính: Đại thần! Tôi tiền! có rất nhiều tiền! Cầu xin động động ngón tay caonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yêu cầu của tôi đi mà!!!
Vừa nhập, phía dưới đã nhảy một tin nhắn.
Chẳng cần nhìn tên chơi cũng là ai.
Cái gã này là trì đến mức mặt dày tâm tối.
Bất là game máy tính hay game điện thoại, chỉ cần cô vừa lên mạng là này luôn có hơi thấy mà tìm đến ngay lập tức.
Hắn rảnh rỗi đến mứcvi_pham_ban_quyen nào ?!
Kinhvi_pham_ban_quyen thành
Chiếc xe tiến vào cánh cổng sắt đen nặng nề, vòng qua đài phun nước xaleech_txt_ngu hoa, dừng lại trước căn thự họ Ôn đèn đuốcleech_txt_ngu trưng.
Mau mang xe đi rửa sạch rồi khử trùng thật kỹ tôi.
Người phụ với mặt mỏi bước xuống xe trước, ném lại câu tài xế rồi đi thẳng vào biệt . Vừa vào cửa, bà ta nói với chồng mình là Ôn Bách Tường đang từ trên lầu xuống:
Đón người rồi đây.
Ôn Tường vừa công ty về nhà, thay một bộ đồleech_txt_ngu nhưng uy nghiêm một vị chủ tịch vẫn khôngvi_pham_ban_quyen hềbot_an_cap giảm bớt.
Không xảy ra chuyện gì ngoài muốn chứ? Ánh mắt ông rơi trên Lê đang sau vợ mình bước vàovi_pham_ban_quyen.
Khi nhìn thấy gương mặt Ôn Lê, ánh mắt ông cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự thay đổi rõ rệt.
Đứa trẻ này trông thật giống mẹ nó.
Ở nơi hẻo như Minh mà có thể trổ mã ra dáng thế này, quả hiếm có. Người nhìn có vẻ điều, không đến mức không thể ra mắt thiên hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cũng coi như lợi. ngoại nó nói sức khỏe có đề, dặn đi dặn lại bảo chúng ta đưa nó đến viện lớn kiểm travi_pham_ban_quyen.
Khoan , đứng yên đó. Ôn Bách Tường không đáp lời vợ mà gọi Ôn Lê lại cô vừa tới cửa.
Ôn theo bản năng dừng bước, nhìn về Ôn Bách Tường.
Giây tiếp , hai nữ hầu đã chờ sẵn hai bên lập tức hành động. Một người lấy ra cành liễu dài quất quanh chân Ôn Lê, người kia bưng đến một bát cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậtbot_an_cap thể lạ lềnh bềnh.
Đây là nước bùa trừ tà, làbot_an_cap bùa mà chủ tịch thỉnh từ đại sư về. Tiểu thư uống xong là cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể vàovi_pham_ban_quyen .
Hành động quái đản khiến Ôn lúc đầu chưa kịp phản ứng, nghe nữ nói côbot_an_cap mới bọn họ đang diễn trò .
Bản ràng là thiên kimleech_txt_ngu tiểu thư nhưng lại sống như trẻ mồ côileech_txt_ngu ở một ngôi làng lạc , tất cả đều tại tên đần Ôn Bách Tường này!
Ôn Bách Tường, Chủ tịchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tập đoàn Ôn thị, liên hôn thương mại với vợ đầu , kết hôn không lâu thì vợ qua đời vì tai nạn giao thông, để lại một đứa con trai. Vài năm , ông ta cưới cấp dưới mình làm người thứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai, chính là mẹ của Ônleech_txt_ngu Lê. Đáng là mẹ Ôn Lê bị tắc ối khi sinh, không thể cứu vãn được.
Người làm kinh doanh đều mê tín, đặc biệt là kẻ liên tiếp chết hai đời vợ như Bách Tường. ta mờileech_txt_ngu đại sư đến xem, người đó nói bát tự của Ôn Lê khắcleech_txt_ngu cha mẹ, bên cạnh sẽvi_pham_ban_quyen taileech_txt_ngu ương.
Cứ thế, Ôn Lê vừa chào đời bị ném cho bà ngoại già nua vừa mất con chăm sóc. Suốt mười bảy nămbot_an_cap qua, Ôn Bách Tườngleech_txt_ngu một lời han. trách ngoại toàn nói cha cô bị xe tông , với hành vi súc này, ngoại coi như đã tích lắm mới không chửi rủa nặng lờileech_txt_ngu hơnleech_txt_ngu.
Ôn Lê người được gọi là cha đứng trước mặt, khẽ chân giẫm cành , vung hất đổ bát nước bùa trước mặt.
Hành động này tất cả những người có đều kinh ngạc. Sắc mặtleech_txt_ngu Ôn Tường lập tức biến đổi.
Ônvi_pham_ban_quyen thong thả ném cho ông ta : Tôi không lành? Chẳng lẽ không phải do ông vợ sao?
Lão đại sư không làbot_an_cap cóbot_an_cap bản lĩnh thật haybot_an_cap chỉ là mèo mù vớ phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cá rán, từ khi Ôn Lê bị gửi đi, sự nghiệp của Ôn Bách Tường lên như diều gặp gió. Những chuyện đều do Ôn Lê phái người điềubot_an_cap tra sau khi biết mình còn một ông bố đại gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàoleech_txt_ngu hai ngày trước.
Thực ra năm đó đại còn nói, đợi Ônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lê đủ mười bảy tuổi sáu tháng sáu ngày thì có thể vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nuôi bên . Thật hợp, một tuần trước ngày đó, Ôn Tường nhận được điện thoại của bà ngoại Ôn Lê tin bị bệnh. Nhưng ông ta khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đón người về ngay mà cố tìnhleech_txt_ngu hoãn đến tận hôm nay, bảo đảm đã qua thời kỳ hiểmvi_pham_ban_quyen mới đi đón, lại còn chỉ sắp xếp cho vợ đi.
Dùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỳ hạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Ôn Bách Tường ra dè. Nào lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cành liễu, là bùa, vừa vào cửa câu đầu tiên đã hỏileech_txt_ngu vợ có xảy chuyện gì ngoàileech_txt_ngu muốnleech_txt_ngu không.
chữ khắc vợ khiến chân mày Ôn Bách nhíu chặt.
Chưa đợi ông ta lên tiếng, người phụ nữ quý phái đã bước một bước: Mày ăn nói bậy gì đó?
phụ nữ này là Lâm Vân, vợ ba của Ôn Bách .
Ôn nhếch môi, cười không mắt: Kích động thế làm gì? Có hai tấm gương phía trước, bà sợ rồi sao?
Mày… Lâm Vân tức đếnleech_txt_ngu nghẹn lời.
Ôn Bách Tường quátvi_pham_ban_quyen vợ mộtvi_pham_ban_quyen tiếng: Được .
Lâm Vân cứ ngỡ người chồngvi_pham_ban_quyen mê tín của mình sẽ đìnhleech_txt_ngu mà tống con Lê này ra nhà một lần nữa, không ngờ ông ta lại túng cô. Là vì cảm thấy thời kỳ nguy hiểm, thêm chút áy náy với Ôn Lê, hay vẫn chưa quênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tình cũ mẹ của cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Ôn nhìn gương mặt lạnh lùng đầy vẻ bệnh tật của con gái, dường như mới nhớ ra trong mười năm qua, con chưa từng thử liên lạc vớileech_txt_ngu người cha giàu có như ta để quay về hưởng vinh hoa phú quý.
Ông ta làm saobot_an_cap biết được, Ôn Lê bấy lâu nay luôn nghĩ ông ta đã chết rồi.
Ôn Bách giọng: Sức khỏe bị bệnh gì? Có nghiêm không?
Ông dường như muốn thể hiện chút quan tâm, nhưng thực quá gượng gạo, giọng điệu chuyện chẳng khác gì đốibot_an_cap xử cấp dưới. Cũng bình , sao mức độ thiết giữa họ còn không Bách và của mìnhbot_an_cap.
Ônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lê: Đầu óc có chút vấn đề.
Cảm như cô đang chửi người .
Ôn Lê bằng lòng quay về họ Ônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khôngleech_txt_ngu chỉ để bà ngoại yên , mà còn là để gây chuyệnÔn Bách Tườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sống quá tốt, quá rồi.
Ônbot_an_cap Bách Tường nhìn cái đầu tròn trịa của Ôn Lê. Bà cụ không nói rõ là vấn đề ở đầu, chắc sợ ông ta thấy bệnh nặng ngại phiền phức mà thoái .
Ông dặn vợ: Đặtvi_pham_ban_quyen lịch khám chuyên gia đi, ngày mai đưa con bé bệnhbot_an_cap viện khám khoa , hai ngày thì đưa nó đến trường.
óc có vấn đề? Không phải là tâm thần đấy chứ? Đây phải nhỏ .
Ôn Nhan từ lầu đi xuống, tinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ đầu đến , toàn toát lên vẻ tựleech_txt_ngu tin thong dong của một thiên kim tiểu thư. So với một Ôn Lê mang đậm vẻ học sinh, phong cáchvi_pham_ban_quyen của hai người hoànbot_an_cap toàn khácleech_txt_ngu biệt.
Năm đó sau khi gửi Ôn Lê đi, Ôn Báchleech_txt_ngu Tường đãbot_an_cap nhận nuôi một bé gái từ cô nhi viện cóvi_pham_ban_quyen bát tự vượng cho ông ta, tên là Ônvi_pham_ban_quyen Nhan. thể hiểu được đứa con gái mang lại phúc khí được ông ta yêu chiều đếnbot_an_cap mức nào.
Nhờ vị đại sưbot_an_cap kia, Ôn Nhan từ một đứa mồ côi nổi bộ váy hoa đã nhảy vọt trở thành thiên họ Ôn, danhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viện kinhbot_an_cap thành. Cô ta sở cuộc đời và tình cha vốn dĩ thuộc về Ôn . Dù người biết Ôn không phảibot_an_cap con ruột thì họ cũng chỉ biết đến Ôn Nhan chứ chẳng ai hay biết đến thật thiên kim là Lê. ta hoàn toàn thay thế vị trí của Ôn Lê.
Ôn Nhan đi đến bên mình, diện với Ôn Lê, mỉm cười nhàng: Chị tên Ôn Nhan, em muốnleech_txt_ngu thì có thể gọi chị là chị.
, ngày mai con cũng đi cùng đến bệnh viện .
Dù đang bày thiện chí nhưngvi_pham_ban_quyen lời nói lại vô hình trung tiết lộ phong thái của người bề trên chủ nhân thực sự. Ánh mắt cô ta thầm lặng đảo qua gương mặt Ôn Lê, rồi dặn dò người hầu: Bảo nhà bếp hầm thêm canh cho nhị thư, cho nhiều hồng sâm một chút.
Cái dáng vẻ làm chủ này khiến Ôn Lê trông giống như vị khách.
Vângvi_pham_ban_quyen, đại tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thư.
Nhan lớn hơn Ôn Lê vài tuổi, thật thiên kim như Ônbot_an_cap Lê cứ thế bị khuất trở thành nhị tiểu thưbot_an_cap trong miệng đám người hầu.
Ôn Lê ngồi xe mệt mỏi suốt cả quãng đường, không có tâm trạng để ý đến người chị đã chiếm đoạt mọi thứ của mìnhleech_txt_ngu, cô hỏi Bách : Phòng tôibot_an_cap đâu?
Cô chỉ nhắm vào Ôn Tường, những người khác chỉ cần tự tìm chết mà đưa đến trước mặt cô, côleech_txt_ngu cũng rảnh rỗi mà vả vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt họ.
Ônbot_an_cap Bách Tường: trên . Nhan Nhan, con đưa nó… đưa Tiểu Trạch lên .
Ôn Lê từ thẳng : Không cần. Ngoài , tên Ôn Lê, không Ôn Trạch.
Ôn Bách Tường năm đó nghe lời đại sư, đặt cho Ôn Lê vừa mớivi_pham_ban_quyen một cái tên có thể chuyển vận mình là Ônvi_pham_ban_quyen Trạch. Bà ngoại Ôn Lê đã khoát cái tên mang đầy hơi hướm trai này đi. Ôn Bách Tường trong lòng có chút hổ đổi tên cũng không nói thêm.
Nhanbot_an_cap Nhan bị dị ứng với lông chó, con chó này ba để người hầu chăm sóc con. Ông vừa vẫy tay .
Ôn Lêbot_an_cap cúi người, con Tướng chưa từng sủa mộtbot_an_cap tiếng dưới lên: Tôi ngủ đâu ngủ đó.
đường là Chủbot_an_cap tịch đoàn Ôn thị, chưa có mấy dám năm lần bảy lượt trái ý người luôn ở vị trí cao như ông ta.
Ôn Lê một tay ôm chó, một tay đút quần, toàn sợ uy nghiêm của ông ta, trong còn mang theo khinh thường và khiêu khích. giác như chỉ cần Ôn Bách Tường nói thêm một câu, Ôn Lê có thể ném con chó vào mặt ông ta lập tức.
Vân sớm liệu trướcleech_txt_ngu , bà ta nhếch môi, bày ra tư thế sẵn sàng xemvi_pham_ban_quyen hay. Bà ta đồngbot_an_cap ý để Lê mang theovi_pham_ban_quyen con chó là chờ đợi màn nàyleech_txt_ngu, hybot_an_cap vọng Ôn sẽ không làm bàvi_pham_ban_quyen thất vọng.
Thế nhưng Ôn Nhan không để Lâm Vân toại nguyện, cô ta khoác lấy cánh tay cha mình, tỏ vẻ vô hiểu chuyện mà nói giúp Ôn Lê: Con không sao cha, em mới về, nơi ăn chốn lạ lẫm, cứ để con chónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này ở bên cạnh bầu bạn với em ấy.
Ôn Bách Tường rất hài lòng với sự hiếu thảobot_an_cap hiểu chuyện của Ôn Nhan.
A Tĩnh, thay tôi đưa Nhịvi_pham_ban_quyen tiểu thư lên lầu, tiện dẫn Nhị thư làm quen với môi trường nhà một chút. Ôn Nhan người tới.
thánh chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Ôn Nhan, cô hầu gái trẻ tuổi suốt cả quãng đường đều tận tâm tận lực giới thiệu Ôn Lê.
Đây là phòng của Đại tiểu thư.
Phòng của Tam thư ở phải.
Đại thiếu gia ở ba, hiện giờ đang ở nước ngoài. Đại gia ghét người chạm đồvi_pham_ban_quyen đạc của mình, nên nếu có việcvi_pham_ban_quyen Nhị tiểu thư tốt nhấtbot_an_cap đừng tầng ba.
Cúp trên tường đều là Tam tiểubot_an_cap thư, Tam lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiên tài toán học, từ đã đạt giải thưởng lớn mức khôngleech_txt_ngu đếm xuể, không chỉ học nhảy lớp ở cấp ba mà còn được tuyển thẳng vào Đại học Kinh đônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Những chiếc cúp nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô đừng có chạm lung tung, tính tình Tam tiểu thư đâu.
Bình hoa này cũng đắt đỏ lắm đấy, là do tịch đấu giá về, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cẩn thận một chútvi_pham_ban_quyen.
tiểubot_an_cap thư lớn lênbot_an_cap nông thôn, chắc là Đại tiểu nhà chúng ta là một nhà thiết kế trang sức tú, chẳng bao lâu nữabot_an_cap sẽ vào tập Lục thị, trở thành người tập đoàn Lục thị…
Câm miệng đi. Lê sự cảm thấy phiềnleech_txt_ngu phức.
Cô gái sữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người, về phía Ôn Lê: Cô gì cơ?
Ảleech_txt_ngu nghe rõ rồi, nhưng Ôn Lê không lớn, ả lầm tưởng Ôn Lê sauleech_txt_ngu khi nhận ra khoảng cách giữa mình và Ôn gia thì cảm hổ thẹn, tự đến chỉ dám lầm bầmleech_txt_ngu nhỏ tiếng. Vì vậy, cô gái cốbot_an_cap tình hỏi lại một lần nữa để xem Ôn Lê có dám nói to hay không.
Chỉ thấy Ôn Lê chậm rãi bước, đầu nhìn ả, trong mắt thoáng hiện vẻ lạnh lẽovi_pham_ban_quyen, nhả chữ ràng: bảo câm miệng.
mặt cô hầubot_an_cap gái tức thay đổi, lúc đỏ trắng.
nào?
đang làm việc tiểu thư đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cưng chiều, nhưng ngoài mặt ả không dámbot_an_cap quá càn , thế là cô hầu gái không phục mà chỉ tay vào trong: Cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net …
Trong lòng ả thầm hận món nợ này.
Giọng điệu Lêbot_an_cap thong thả, nhưng lời nói ra lạileech_txt_ngu đâmvi_pham_ban_quyen trúng timnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đen: Dù cô có hầu hạ hoàng thì cũng là kẻ hạ nhân, huống chi kẻ đang hầu còn là một tiểu thư giả, tôi mới chủ nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực sựvi_pham_ban_quyen. Lúc rảnh rỗi thì ăn thêm chút hạt óc chó cho não vào. Cút đi.
lại cô hầu đang đứng chôn chân tại chỗ, trợnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắtbot_an_cap giận dữ.
Ôn Lê một tay ôm lấy Quân, lòng bàn tayleech_txt_ngu áp vào cái bụng của nó, nhẹ xoa xoa đi đến trước phòngvi_pham_ban_quyen.
Sau khi vào phòng, cô lướt quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài cái rồi đặt Hắc Tướng Quân sofa, tựbot_an_cap mình mở ba lô lụcbot_an_cap tìm đồ đạc. Cô lấy một chiếc điện thoại cục mịch, sau khi khởi , xem xong hai bức điện tử có cuộc đến.
tổ của tôi ơi! Cuối cùng cậu cũng chịubot_an_cap mở máy ! làng cuối cùng cũng có hả? Thật là tạ ơn trời đất! Tôi còn cậuleech_txt_ngu chết xác rồi chứ!
Giang Ứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bạch ở đầu dây bên kia nghiến răng nghiến lợi, thể tung một đấm xuyên thủng màn hình hiển thị trước mặt để xả giậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ôn Lê: Không có việc gì thì tôi máy đây.
Giang Ứng Bạch vội vàng nói: Có !
Vừa nhận được tin, thằngbot_an_cap khốn nổ bom cậu ở Dương vẫn chưa , nhưng bị thương nhẹ, tình trạng chắc cũng chẳng khá khẩm hơn cậu làvi_pham_ban_quyen bao. Hiện giờ hắn đang lùng khắp thế giới tìm thánh thủleech_txt_ngu ngoại khoa để giữ mạng . Hắn phong tỏa tin tức chặt chẽ, không Nam Dương nhấtleech_txt_ngu định sẽleech_txt_ngu loạn cào , lúc đó chúng ta có thể tận mắt chứng kiến một cuộc cải cáchbot_an_cap lịch sử của Nam Dươngbot_an_cap rồi.
Sát ý trong mắtbot_an_cap Ôn Lê thấp thoáng: Mạng cũng lớn thật.
lấy ra một lọ thuốcbot_an_cap, đổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài viên ném vào miệng, đi đến chỗ cây nước nóng lạnh âm tường ở góc phòng, lấy một ly nước rồi nuốt .
Cô nhìn ra khu vườnvi_pham_ban_quyen sau nhà qualeech_txt_ngu sổbot_an_cap, cảm nhận được cơn đau âm ỉ đại não, không tự chủ được mà nát chiếc cốc nhựa dùng một lần cạn nước trong tay. Trên khuôn mặt bệnh hoạn không giấubot_an_cap nổi vẻ bạo.
Giang Ứng Bạch gác hai chân lên bàn: Giết thì có gì khó, chẳng phải hắn đang tìm để cứu mạng sao? Thánhbot_an_cap thủ à, hay là cậu lộ diện đi, trên bàn mổ tặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn một nhát cho xong .
Giang Ứng làm tác cắt .
Ôn Lê: Vì một kẻ như thế màleech_txt_ngu đập vỡ bảng hiệu của chính mình sao? Huống hồ mạng hắn, bây giờ tôi chưa rảnh để thu.
Cũng chẳng cần tốn sức thế, lâu như vậy rồi mà vẫn đang tìm người cứu mạng khắp nơi, chứng tỏ viên đạn đó chưa được lấy . Chính mà nói là không ai có khả lấy raleech_txt_ngu được. Chỉ cậu không dở chứng tay cứu hắn, hắn cũng dám mạo thay tim, thì chuyện hắn đi chầu ông bà chỉ là sớm muộn thôi, cứ đợi mà hắn chết.
Ai trước cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa đâu. Ôn nói một câu.
Giang Ứng Bạch nghe xong, vẻ mặt lo vô nghĩ dần được thế bằng sự ngưng trọng. Giây tiếp theo, anh ta lại cười hìvi_pham_ban_quyen : Mạng lớn lắm, Vương tới cũng phải đi đường vòngvi_pham_ban_quyen, muốn cũng khó.
So với sự lo lắng của Giang Ứng Bạch, Ôn Lê lại bình tĩnh hơn nhiều, cô hỏibot_an_cap anh : Lộ Chử luyện tập phẫu thuật thế nào rồileech_txt_ngu?
Cậu ấy luyện ngày đêm, mấy bác sĩvi_pham_ban_quyen tập diễn tập lại các tình có thể xảy ra vàvi_pham_ban_quyen đối sách ứng phó. Tôi thực sự sợ rằng chưa kịp làm phẫu thuật cho cậu, cậu ấy đã kiệt sức mà chết trước rồi, hay là cậu nói cậu ấy một tiếng đi.
thuốc không thể tựvi_pham_ban_quyen chữa cho mình, đường làbot_an_cap thánh thủ ngoại nhưng không có cách nào tự phẫu thuật cứu mạng, chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào người khác.
khi ngắt điện thoại của Bạch, Lê lấy chiếc thoại thường dùngvi_pham_ban_quyen trong túi ra gọi cho bà để báo bình an. nói mai Bách Tường sẽ đưa cô đến bệnh viện lớn bệnh, bà cụ phần nào.
Đúng rồi Lê , Tống giáo và cháu trai của ông là Tiểu Tống lại đến tìm cháu đấy, không được cháu là họ không chịu đi…
Đừng quan tâm đến họ.
nóileech_txt_ngu chuyện xong với , cô lại được một cuộc gọileech_txt_ngu WeChat. Ôn Lê tùy ý máy, đối phương lại không nói nào.
nói gì thì tôi cúp đây.
Không đợi lấy một giây, Ôn Lê cúp cúp, chẳng nể nang chút . Đối phương ngay sau đó gửi tin nhắn văn bản: [ đến Thành rồivi_pham_ban_quyen à?]
Ôn Lê miễn cưỡng trả lời: [Ừm]
Vừa cô đã đến Thành, đối phương liền gửi liền tù tì mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tấm kèm theo một định vị. Cuối cùng nói một câu: [Tôi đợi cậu.]
Lêvi_pham_ban_quyen lướt qua các bức ảnh, lẩm chêbot_an_cap bai: Hẹn người ta mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng thèm hỏi xem người ta có rảnh không, có không, thờivi_pham_ban_quyen gian cũng không thèm định .
Tuy nhiên đúng tayleech_txt_ngu cô đang ngứa ngáy, ở phòng cũng có việc gì làm. Cầm theobot_an_cap khôbot_an_cap, Lê bế Hắc Tướngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quân ra .
Ôn Bách Tường ở ghế tọa, bát đũa trước mặt vẫn chưa động vào. này côvi_pham_ban_quyen hầu gái vào báoleech_txt_ngu với ta rằng Ôn Lê đã khỏi nhàvi_pham_ban_quyen.
Lâm Vân: Đúng là loại lớn lên ở nông thôn, chẳng có quy củ cả, trên đang đợi nó ăn mà dám không chào hỏi một tiếng đã đi rồi.
Ôn Nhan quan tâm hỏi: tối rồi, Tiểu Lê là lần đầu đến Kinh Thành, đường xá quen, liệu cóvi_pham_ban_quyen chuyện gì ạ?
Trong đầu cô ta lại đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ đến đoạn đối thoại cô hầu gái A Tĩnh thuật lại: [Huống chi kẻ đang hầuvi_pham_ban_quyen hạ còn là một tiểu giả, tôi mới là chủ nhân sự].
khẩy mộtvi_pham_ban_quyen tiếng: Thì chuyện gì được chứ? Ở hoang dãbot_an_cap quen rồi, ba ngày bữa trốn mất tích, một năm thì đến năm không thấy mặtbot_an_cap mũi đâu. Cứ yên tâm đi, lạc được đâuleech_txt_ngu.
Bách Tường vô cảm : cơm .
Lê xe một trung tâm thương . Từ xa đã thấy một đang đứng đợi ở cửa, ăn mặc vô cùng chỉnh tề. Đối phương nhấc định tiến lên đón, nhưng yên tại chỗ, nhìn quanh chờ đợi.
Đợi Ôn Lêvi_pham_ban_quyen đi đến gần, người đó lập hộpbot_an_cap quà được đóng góibot_an_cap tinh xảo trong tay .
Ôn Lê nhận lấy, hơi nhướng mày: Tặng tôi à?
.
Người đó gật đầu, ánh mắt vềvi_pham_ban_quyen con chó trong lòng Ôn Lê. Ôn Lê nhét con chó vào lòng người đóvi_pham_ban_quyen: Nó không cắn người .
Cáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xa một chiếc Bentley màu trắng, Lục Võ ở ghế lái dán vào họ. cảnh này, anh ta định xuống mangbot_an_cap con chó kia đi, nhưng lại sợ làm thiếu gia vui nên lại.
khi rảnh , Ôn Lê bèn bóc quà ngay trước mặt người . Là một hộp .
Cô cầm lấy một miếng nếm thử: Nứt mắt ra mà đã biết điều .
Đứa trẻvi_pham_ban_quyen ôm con chó, nghe thấy Ôn Lê nói mím nhỏ, có vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như đang ngượng . Ôn Lê đánh giá cậu nhóc trên xuống dưới, sơbot_an_cap mi nhỏ, thắt nhỏ, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhịn được mà chêleech_txt_ngu: Mặc đồ trông như một ông cụ non .
Ông cụ non đôi mắt ngây thơ nhìn cô. Ôn Lê nhét một miếng socola vào miệng cậu nhóc: Đi một mìnhvi_pham_ban_quyen ?
Cậu nhóc liếc về phía chiếc đỗ cách đó không xa. nhìn theo hướng mắt , thấy đó là một chiếc xeleech_txt_ngu sang nhưng cũng không để ý lắm, đầy rẫy quyềnbot_an_cap quý Kinh Thành này thì có gì là .
Có người lớn đi là được rồibot_an_cap. Đã khảo sát địa điểm ởleech_txt_ngu đâybot_an_cap chưa?
nhócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gật đầu, đã không đợi đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa: Ừm.
Vậy vào .
Ôn Lê sải bước vàobot_an_cap trong, cậu nhóc ôm Hắc Tướng Quân, đôi chân ngắn chậm đuổi theo.
Tầngleech_txt_ngu ba trung tâm thương mại, khu trò chơi tử.
Một một nhỏ khi đổi xong xu trò chơi thì đầu cuộc càn . Ôn Lê đứng máy gắp thú, tay cầm cần lắc càng gắp, nhắm chuẩn khoảng cách, dự đoán vị trí rồi dứt hạvi_pham_ban_quyen .
Máy gắp cài đặt sẵn thì chỉ có thể chờ đến lượt trúng theo trình, còn loại gắp bằngleech_txt_ngu kỹ thuật lắc càng thì hoàn toàn dựa vào bản lĩnh. Càng gắp nghiêng góc khéo léo, chuẩn kẹp lấy búp , hồi lại khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoàibot_an_cap đoán mà đưa được món đồ chơi vào lỗ.
Lại thêm một con nữa.
Gấu áo bị kéo kéo. Ôn Lê đầu nhìn con. bé chỉ tay vào chiếc máy bên cạnh. Nhóc đã bỏ vào đó mười đồngleech_txt_ngu xu mà vẫn chưa gắp ra được.
Ôn Lêvi_pham_ban_quyen bước hai bước đến trước máy, thong thả nhét đồng vào, nắm cần gạt: màu xanh?
Vâng.
Sở của Lê nhưng khá rộng, hơn nữa phần đều chẳng liên quan gì đến nhau, có thể nói vọt theo những phong cách hoàn toàn khác biệt. Đứng trước máy gắp để gắp là một trong số đó. Trò khá gây nghiện, bất kể để giải hay cô cần tập trungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm kiếm linh cảm. nên cho đếnleech_txt_ngu bây giờ cô vẫn chán.
Một hạ càng, phi hành gia màu xanh đãvi_pham_ban_quyen công tới tay. Nhóc con lấy búp bê, ánh mắt nhìn Ôn Lê đầy vẻ sùngvi_pham_ban_quyen bái.
Ôn Lê: Còn muốn con nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa?
Cậuleech_txt_ngu bé tên là Lục Cảnh Nguyên, một củ cải mới hai tuổi, muốn thú còn phải tự mang theo ghế xếp mới với máy. Nửa tháng , Ôn Lê đến Kinh Thành làm việc đã tình cờ ở hàng gắp thú. Cậu bé bị kỹ thuậtvi_pham_ban_quyen của cô chinh phục, sau cô chơi hết xu đã chủ động đưa xu của mình cho cô.
Ôn Lê khá thíchbot_an_cap chơi đứa trẻ đángleech_txt_ngu yêu, đẹp trai, nói lại lễ có sở thích mình như thế này. Tiếp xúc những người phàm mưunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mô rồi, cạnh một thiên thần để thanh lọc tâm hồn một lựa chọn rất tốt.
người đi đến đâu thu hoạch đến .
Cái tên ngốc cầm ống dòm thò trên kia là anh trai, bố hay là nhà cháu thế? Ôn Lê lười nhác thốt ravi_pham_ban_quyen một , mắt nhìn chằm vào trong máy, tay không ngừng nghỉleech_txt_ngu.
Nhóc con đang trong giờ nghỉ Hắc tướngvi_pham_ban_quyen quân, chớp chớp đôi mắt to tròn trong , sau đó nhìn theo hướng cô nói. Cái tên ngốc đang bí mật quan nào lập tức rụt người ra sau cột trụ.
Nhóc con không tìm thấy người, quay nhìn Ôn Lê.
Vẫn là tay tài câm lần trước sao? Không muốn để hắn theo à?
Nhóc đầuleech_txt_ngu. Ôn Lê cũng không để tâm thêm nữa.
Cuối cùng, hai người thuvi_pham_ban_quyen hoạch mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xebot_an_cap búp bê, mang đến đổi viên lấy hai connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thú nhồi cỡ lớn. Bước ra khỏi trung thương , Lê cậu bé: Hơi đói rồi, tôi đi ăn gì đó, cháu có đi không? bao.
Nhóc con cần suy nghĩ mà gật đầu ngay.
Vừa quán đã rồi không , cũng hơi nhớ hương vị đó. Lê mỗi tay xách mộtvi_pham_ban_quyen con thú nhồi bôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn: Đi , không xa đâu.
Lục ống dòm từ trung tâm mại đuổi theo, liền thấyvi_pham_ban_quyen tiểu thiếu gia nhà mình không thèm ngoảnh đầu lại theo người ta. vội vàng đi lái xe đuổi theo. Bám theo mộtleech_txt_ngu phố, thấy một một một quán ăn vỉa hèleech_txt_ngu, hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới thở nhõm, nhưng ngay saubot_an_cap vẻ mặt lại trởvi_pham_ban_quyen nên khó xử.
Mấybot_an_cap đồ này vệ sinh đáng , nếu ăn vào có vấn đề … nghĩ gương mặt nghiêm nghị không nụ của vị kia nhà mình, Lục Võ không khỏi mình. Nhưng hắn lại không dám xuống ngănbot_an_cap cản, nếu chọcbot_an_cap vị tông nhỏ này vui, hắn cũng coi như xong đời.
Ôn Lê gọi đồ ăn xong, lấy chai đậu nành lắc lắc, cắm ống hút rồi đưa cho nhóc . Cô lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra chiếc điện thoại nắp gập màu đen nặng nề, lật tìm điện của Lộ Dữ, đang do dự không biết có gọi hay không thì chiếc điện thoại hàng ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác lại vang lên tiếng chuông.
Điện thoại dùng hàng ngày cô có thẻ simnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, gọi này đến từ thẻ sim dự phòng ít khi dùng tới.
Quách Tư Minh.
Ôn Lê nhìn cái hiển thị một lúc, cũng không nhớ trong bạ của mìnhbot_an_cap từbot_an_cap baovi_pham_ban_quyen giờ lại có người này. Thế là cô phớt lờ. nhiên, đối phương gọi hết một lại tiếp gọi lượt thứ hai. Ôn Lê khẽ nhíu đôi lông mày thanh tú, miễn cưỡng bắt máy.
Đầu dây bên kia dùng điệu gần như là khép nép, cẩn thận : hỏi, có phải là bác sĩ Dawn không ạ?
Xác định là không , Ônleech_txt_ngu Lêvi_pham_ban_quyen không thèm đáp lại mà trực tiếp cúp máy.
Viện trưởng Quách điện thoại, nuốt nước bọtleech_txt_ngu một cái, thẳng và đầy vẻ vô tội người đàn ông mặc âu phục tề đang ngồi trên ghế sofa.
Tút Tút Tút
Tiếngbot_an_cap bận ra điện thoại vang vọng từng hồi trong phòng rộng lớn, trưởng Quáchbot_an_cap mồ hôi đìa.
Lục tiên sinh, cáibot_an_cap này… Có thể bác sĩ Dawn đang bận, cũng có thể là đổi , hay là để ngài liên lạc lại với bác sĩ nhé?
Trên sofa, người đànbot_an_cap ông vắt chéo đôi chân dài, mười ngón tay đan vào nhau, sắc mặt lạnh lùng, đáp lại một rất có hàm súc: Làmbot_an_cap Viện trưởng Quách rồi.
Giọng nóibot_an_cap nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sương giá trên núi tuyết, thấu ra mộtbot_an_cap sự lạnh lẽo thấu xương, khiến người ta cảm nhận rõ ràng rằng sự hàm súc này hoàn toàn là những lời xã giao mang tính thương .
Lục Tây Kiêu, người nắm quyền hiện tạibot_an_cap của Lục gia tộc một tay che ở Thành, cũng là tịch đồng quản trị nắm giữ quyền kiểm soát tuyệt đối của đoàn Lụcleech_txt_ngu Thị. Đồng thời còn chủ tịch Thương hội Hoa Quốc.
Nên làm mà. Thấy người đàn ông không làm khó mình, hơi thở của Quách thông thuận hơn nhiều, cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net can đảm nhìn phương vài .
Người đàn ông ngồi tư thếvi_pham_ban_quyen thả , hàng mi dài , không thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rõ thần sắc nơi đáy mắt, bộ cao cấp màu đen vân chìm, ống thẳng tắp sảo, càng tăngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm cảm giác xa cách, giữa lông mày ẩn một luồng sát khí không thuộc thành phố minh . Chỉ ngồi đó không nói một lời cũng đủ khiến người ta cảm thấy áp cực lớn.
Viện trưởng Quách sắp xếp ngôn từ: Bác sĩ Dawn không thuộc về bất kỳ bệnh viện hay học y khoa nào trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , hơn nữa thôngleech_txt_ngu tin của cô ấy là tài liệu mật trên toàn thế giới, tôi cũng chỉ mới sát một phẫu thuật của cô ấy một năm trước, đó cô ấy khẩu trang, chỉ biết một quý cô trẻ tuổi, phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thức liên lạc là khi đó tôi mặt dày mới xin được, tôi không có cách nào cung cấp thông tin ích hơn cho ngàibot_an_cap…
Vị thủleech_txt_ngu ngoại khoa mệnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net danh là huyền thoại trong giới y học quả thực rất bínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ẩn, ông tra tận bây giờ cũng tìmbot_an_cap thấy vài sĩ từng tác với cô, nhưng đều không được bất kỳ thông tin hữu ích từ những vị bác sĩ đó…
Việnbot_an_cap trưởng còn đang nói, Lục Kỳ ở bên đang gõ bàn phím nhanh mức bắn ra tia lửa đột nhiên ngẩng đầu, trong mắt loé lên sự ngạc và phấn khích cuồng nhiệt: gia, tìm thấy rồi! Người ở Thành, gần đây.
Viện trưởngvi_pham_ban_quyen Quáchleech_txt_ngu: Tìm thấy cái gì?
Lục đứng dậy, ném lại chovi_pham_ban_quyen sĩ sau một : Viện trưởng Quách về.
Dứt lời liền sải bước rời đileech_txt_ngu, để lại Viện trưởng Quách với ngơ .
Món cơm chiên thơm phức bưng lên.
Nhócbot_an_cap con đang cho Hắc tướng quân khô chằm đĩa cơm chiên vài giây, nhậnvi_pham_ban_quyen lấy chiếc thìa mà Ôn Lê đưa tới, nhấp thử . Thấy nhóc con có vẻ hương vị này, Ôn Lê cho nhóc thịt bò : Hơi cay .
Ôn còn chưa kịp ăn, Giang Ứng Bạch đã gọi điện tới.
Vừa nãy có thông qua số điện thoại cô để định địa chỉ IP, may mà thời gian cuộc gọi ngắn, tôi đã chặn giúp .
Người này cũng có chút bản , trong số những người cách xâm nhập điện thoại của thì hắn ta có trong đấy, đủ cho hắn huênh hoangvi_pham_ban_quyen cả đời rồibot_an_cap.
Nhưng tôi thủ pháp của hơi lạ mắt, chắc không phải người trong Liên minh Hacker, để lát nữa tôi điều sao.
từ sau khi bị thương tháng trước, hệ thống an củabot_an_cap chiếc điện thoại đó vẫn chưa được cậpvi_pham_ban_quyen nhật, tôi đã gia cố lại rồi.
Ôn Lê: Còn có việc nữa không?
Thực sự là có đấy. Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gia ởvi_pham_ban_quyen Kinh Thành vung tiền lớn mời cô phẫu thuật, đơn hàng rải khắp giới hắc bạch.
Cô đừng có thấy tiền mà mờ mắt nhé, tình trạng hiện tại của cô không những ca phẫu thuật cường cao được đâu.
Ôn Lê đưa miếng mì xàoleech_txt_ngu miệng. và Lục gia tạm thời chưa có giao thiệp gì, Lục gia gia thế hiển hách, ấn một cái tên duy nhất Lục Tây Kiêu.
Rất nhanh sauleech_txt_ngu đó, một chiếc màu đen mang biểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net số ngũnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuất hiện ở gầnvi_pham_ban_quyen quán ăn vỉa hè.
Lục nhìn trí định vị đã biến mất từ lâu trên hình máy tính, không còn chút dấu vết nào để lại, anh ta cảm thấy cả người như sắp suy sụp.
…Ngũ gia, tôibot_an_cap đã cố hết sức rồi.
Đối phương sử dụng điện hải , không tra được bất kỳ thông tin nào, mà số máy này hiệnbot_an_cap tại cũng không thể liên lạc được nữa…
Người của chúng sắp đến rồi, chờ họ tới, dù có phải đào sâu babot_an_cap thước đấtleech_txt_ngu cũng phải tìm người. Lục nhen nhóm lại hy vọng, nhưng phần lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự an ủi . Nơi này người kẻ lại , muốn tìm một đâu dễ dàng gì.
Về đi.
Người ông lên tiếng, giọng nói nghe cảm xúc gì.
Vậy để tôi đưa ngài về nghỉ ngơi trước.
Lục Kỳ đánhbot_an_cap lái rẽ ngang, đôi tinh ta chợtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy một nhóc con đang ngồi ở quán vỉa ven đườngleech_txt_ngu, ăn uống ngon lành đến mức miệng đầy dầu .
Lục Kỳleech_txt_ngu dụi mắt hai , nhìn chằm chằm hồi lâu, càng nhìn càng thấy giống, lúc này dámbot_an_cap lên : …Ngũ gia, ngài xem kìa, kia có giống gia Cảnh Nguyên không?
Lục Tây Kiêu đang nhắm dưỡng thần ở ghế sau nghe vậy liền mở mắt nhìn ra cửa sổ. Khi thấy bóng dáng nhỏ bé kia, thầnvi_pham_ban_quyen sắc anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơivi_pham_ban_quyen trầm .
Lục Kỳ: Đúngbot_an_cap thiếu gia Cảnhleech_txt_ngu Nguyên rồi. Sao thằng ăn ở đây? Lục Võnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu? Cô kia là ?
Lục Tây Kiêu định xuống xe, nhưng khi nhóc con liên tục gật đầu vớileech_txt_ngu cô gái , lại cònbot_an_cap cầm sữa đậu nành cụng ly người ta, động tác cửa xe của anh khựng lại.
Xiên được bưng lên bàn.
Ôn Lê lấy một xiên xúc không đưa cho nhóc con: Cẩn thận .
Nhóc con cái gì cũng , vẻ mặt đầy vẻ mẻ, cay đến mức khẽ hít hà, mặt nhỏ đỏ bừng, một miếng thức lại uống ba ngụm sữa.
Ôn Lê nhìn mà buồn cười: Tối nay cháu chưa ăn cơm à?
Nhóc con gật đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Rốt cuộc là đã ăn hay ăn?
Nhóc con lại đầu.
… Ôn Lê nhịn được mà nói mộtleech_txt_ngu câu: là không thích nói , hay là phát muộn ?
Mới tuổi đã biết gửi tin nhắn bảnleech_txt_ngu, minh hơn hẳn trẻ cùng lứa, vậy mà cô chưa từng nghevi_pham_ban_quyen cậu bé nói từ nào ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ vâng.
Nhóc con thìa, dường đang nghĩ cách trả lời, đôi mắt to tròn cay mà đẫm Ôn Lê.
Hồi lâu sauleech_txt_ngu, cậu bé bặm môi một cái, nhưng nói gì.
Lúc này, điện của Ôn Lênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại vang lên.
Nhìn gọi đến, suynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ một lát rồi mới bắtleech_txt_ngu máy.
Emleech_txt_ngu đã ổn định ở Kinh Thành chưa?
Trong điện truyền đến giọngleech_txt_ngu nói dàng nhưng không giấu nổi vẻ mỏi của Lộ .
: Vâng.
Lộ Dữ cười khẽ, lòngleech_txt_ngu nhẹ nhõm hơn nhiều: Vậy thì .
Minh Thành địa thế hẻo lánh, ngôi Ôn Lê ở giao thông lại không tiện. Tình nguy hiểm có thể báo động đỏ bất cứ lúc nào của cô mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sống ở Minh Thànhleech_txt_ngu thì thật khiến người ta lo lắng.
Dữ lần nữa khuyên nhủ: Thật sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nhập sao?
Ôn Lê: Tình trạng của tôi tôi tự biết rõ, tôi sẽ chú ý nhiều hơn. Yên tâm , Giang Ứng đang nhìn chằm chằm tôi qua đường mạng kìanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Mới xuất được nửa tháng, Ôn Lê không muốn quay lại đó như vậy.
Được rồi. Lộ Dữ hiểu tính tìnhbot_an_cap của cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chỉ có thể hứa với cô: Em anh, anh nhất định không để cuộc phẫu thuật xảy ra bất kỳ sơ suất nào.
Nghe giọng nói mệt mỏi của anh, Ôn Lê nói đó, nhưng giỏi ăn nói, cuối cùng cô cũng chỉ đáp tiếng: Vâng.
Dù cô gì đi , lúc này Lộ Dữ sẽ không nghe tai đâu.
Lục Kỳ cầm điện : gia, đã hỏi Lục Võ rồi. Cô gái đó người mà tiểu thiếu gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cảnh Nguyên quen tại một cửa hàng đồ chơi nửa tháng trước. thiếu gia đã chủ động xin thức liên lạc người ta, hôm nayleech_txt_ngu cũng tiểu thiếu gia chủ động hẹn người ta ra ngoài. Có điều danh tính của cô gái kia Lục Võ vẫn chưa kỹ, cậu ta sẽ khôngleech_txt_ngu có … Tôi sẽ xếp người đi tra ngay.
Lục tiếp tục gọi , mắt vẫn không rời khỏi vỉa hè kia.
Tình cờ quen biết sao?
Anh ta không tin.
lại tìnhleech_txt_ngu nguyện buổi tối ra ngoài với một đứa bé hai tuổibot_an_cap lì cơ chứ? vậy còn là một cô xinh đẹp như thế này.
Vừa chơi cùng vừa mời ăn.
Những năm qua, số phụ nữ tìm mọi cách tiếp cận Ngũ anh ta nhiềuvi_pham_ban_quyen không đếm , thủ đoạn cũng thiên biến vạn hóa. Ra từ phía tiểu thiếu gia Cảnh Nguyên cũng không là con đường vòng lạ lẫm gì… Cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điều dắt đi ăn quán vỉa hè thì đúng là độc nhất vô nhị.
Cô là đầu tiên thànhvi_pham_ban_quyen công đấy.
có chút bản lĩnh đấy chứ.
Ngũ gia, có cần tôi đón tiểu thiếu gia về nhà không?
Thấy Tây Kiêu chỉ im quan sát không trả lời, Lụcbot_an_cap Kỳ điều ngậm miệng.
Đang ăn, nhóc con bỗng rút điện thoại ra, hoay một hồi rồi hai tay đưa về phía Ôn Lê.
Ôn nhìn lướt qua màn hình, là ảnh chụp màn hình mã QR của WeChat.
Ý gì đây? Bảo tôi kết bạn ?
Nhóc con đầu.
vậy? Người lớn nhà cháu à?
gật đầu.
Ôn Lê vừa ănvi_pham_ban_quyen vừa nói, giọng điệu lười khá kiên : Bố mẹ? Anh chị em?
Nhóc conleech_txt_ngu lắc đầu.
Lê: Ông nội?
Nhóc con trầm tư hai giâyleech_txt_ngu rồi gật đầu.
Không kết.
Bị từ phũ phàng, thấy tủi thân nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không hề bỏ cuộc, cố gắng vươn cánh nhỏ ngắn củn đưa thoại đến mặt Ôn Lê , đôi đen láy đầy vẻvi_pham_ban_quyen mong chờ.
Ôn Lê: Kếtvi_pham_ban_quyen bạn làm ? Điện thoại cháu bị tịch thu rồi à?
Nhóc con không nói lời nào, cứ thế điện thoại lên.
Ôn Lêvi_pham_ban_quyen khuôn mặt nhỏ nhắn mềmvi_pham_ban_quyen , điển đáng yêu kia, cùng đành miễn cưỡng cầm điện quét mã.
Vốn định làm chiếu xong chuyện, kết quả nhóc kia gian xảo vô cùng, cứ nhìn chằm chằm vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thao tác của cô, khiến cô buộc phải gửi đi mời kết bạn.
Nhìn cái ảnh đại diện không màu sắc và cái tên WeChat đơn giản chỉ một Lục của đối phương, chắc hẳn là ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhóc con rồi.
Trong danh sách bạn bè của cô cũng có khá nhiều , sợ nhầm lẫn, trước khi lời mời, cô thuận đặt luôn biệt danh: [Lão bản].
Lục Kỳ không nhịn được thầm thì: Đang làm thế nhỉ?
Giây tiếp theo, điện thoại của Lục Tây rung lênbot_an_cap một cái.
Như có cảm ứng, anh lấy xem, mục danh bạ WeChat hiện chấm đỏ thông báo: [Ôn Lê yêu cầu kết bạn với ].
Lục Tâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tắt điện thoại, nhìn nhóc con, một lúc sau ánh mắt tự nhiên dời sang người Ôn .
Cô gái đuôi ngựa cao, cổ thanh mảnh, đường nét rõ ràngvi_pham_ban_quyen. Trong bộ giản dị, mỗi cử của đều toát lênvi_pham_ban_quyen vẻ lười , ung dung. da cô rất trắng, trắng đến mức có chút giácleech_txt_ngu ốm yếu không khỏe , góc nghiêng mang lạibot_an_cap một vẻ đẹp dịu dàng không hấn, tấm lưng gầy mỏng càng làm xương quai xanh rõ hơn.
Đúng là một cô gái có hình thu hút từvi_pham_ban_quyen đầu đến .
Cái nhìn soi này quá tính xâm lược, Ôn Lê cầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ly lên đưa tới miệng che đậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt thản nhiên quét nhìnbot_an_cap xung quanh.
Nhờ vậy, Lục Tây Kiêu mới khuôn chính diện của cô.
Mặt nhỏ nhưng ngũ lớn, đây là kiểu đẹp và trương dương, khí chất có sắc sảo, cô mangbot_an_cap lại giác có sức sát thương, khiến cho dịu dàngbot_an_cap lúc ở nghiêng trởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành một sự dối.
Ôn Lê nhận ra chiếc Bentley trắng của tài xế nhóc con đã biến mất, thay vào đó một Maybach màu đen đóng kínvi_pham_ban_quyen cửa sổ.
Nhóc con đã no, đang cầm thịt Hắc Tướng ăn.
Ôn Lê cũng vài miếng nữa là xong.
Chưa kịp hết, mấy tên lưu manh bộbot_an_cap dạng cợt nhả đã xách ghế nghênh ngang : Không phiền nếu chúng tôi ngồi ghép bàn ?
Vài tiếng sáo lên, mùi thuốc lá theo đó lan tỏa ra.
Mỹ nhân, dẫn trai đi ăn khuya à? Em trai trông đáng yêu thật đấy, áo mặc trên người cũng xịn xò ghê, đẹpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trai quá.
Tên cầm đầu nhe hàm răng vàng khè, ra quen thân: Ăn có chút xíu vậy thôi saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Thời gian còn sớm, , đại ca mời em.
Hắn cầm lấy thựcleech_txt_ngu đơn, hào phóng nói: Cứ gọi máivi_pham_ban_quyen.
Ôn Lê không thèm ngẩng đầu, buông một câu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhẹ không nặng: Cútleech_txt_ngu.
Câu nóivi_pham_ban_quyen đó không những không dụng răn , ngược lại còn khiến chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phấn khích hơn, cả hì hì ha ha: Mỹ nhân có cá tính đấy.
Hào của chúng tôi không có ý khác, chỉ là thích bạn vớibot_an_cap mỹ nhân thôi, nhất là đại mỹ như .
Tên lưu ngứa tay vỗ vỗ vào con bê ghế.
Đúng thế, bạn với Hào củaleech_txt_ngu chúng tôi không thiệt đi được đâu.
Giọng của mấy tên manh đứa sau đứa trước, không ít người bao gồm chủ quán đều nhận ra tình ở bàn này, nhưng họ đều đủ can đảm để đứng ra can thiệp, vì tên này trôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quả thực không dễ dây vào.
Ôn Lê chậm rãi buông đũa, sắc mặt lạnh đi vài phần. Dạo gần đây cô không được động mạnh, vả lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đối diện còn có đứa trẻ.
Nhóc con ôm lấy Tướng Quân, khuônvi_pham_ban_quyen mặt nhỏ nhắn căng thẳng.
Ôn Lê đang nghĩ cáchleech_txt_ngu đuổi mấy con ruồi này đi, không ngờ tên cầm đầu kia lại chán sống, phả một hơi về phía cô.
Ôn Lê đột nhiên không nhịn nổi nữa, gần như theo phản xạ tự nhiên, cô siết chặt đôi đũa trong tay, một chiêu đaoleech_txt_ngu xuống tay , xuyên qua tên cầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu đang đặt trên mặtvi_pham_ban_quyen bàn.
Lực đạo kinh hoàng suýt chút nữa đâm thủngvi_pham_ban_quyen cả mặt bàn gỗ.
Abot_an_cap a a!!!
Tiếng gào thét lòng khiến người tê cả da đầu.
Máu chảy tràn trên mặt bàn.
Cảnh tượng tànleech_txt_ngu nhẫn này đã không ít người kinh hãi, nấy đều không cô gái nhỏ có vô hạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này ra tay ác đến vậy.
Lục Kỳ đang định đến cứu cũng một phen khiếp vía: Cái gì thế …
Người anh tabot_an_cap khựngbot_an_cap lại ngay chừng.
Tên du côn vừa nãy máy tay chân chạm gấu bông, sau cơn kinh liền phản ứng cực nhanh, đứng dậy chộp chai sữa đậu nành bằng thủy .
Chưa kịp chạm tới, cổ tay hắn đã bị ai đó tóm chặt, nhúcbot_an_cap nhíchleech_txt_ngu.
Ôn Lê khẽ dùng , vặn tay tên du ép hắn phải xoay người lại, ngay sau đó cú đá thẳng vào khoeo chân, khiến hắn quỳ rạp xuống đất.
Gầnbot_an_cap như cùng đó, Ôn Lê chộp lấy chai sữa đậu nành bàn, hất lên, mạnh vào cằm một đang xông tới từ bên .
Như dựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đoán trước, tốc độ cực nhanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, rabot_an_cap tay cũng vô cùng dứtbot_an_cap khoát, mảnh thủybot_an_cap tinh văng tung tóe.
Ba tên du côn trong mắt kẻ ngã người bị thương.
Lục Kỳ thốt kinh ngạc: Tốc độ nhanh thật.
cũng đủ độc, cú đá đó coi như phế luôn đôi chân của tên kia rồi.
Tên cầm đầu ngã bệtleech_txt_ngu xuống đấtvi_pham_ban_quyen, mấy đàn cũng hãi lùi ra xaleech_txt_ngu, mặt nào đứa nấy trắng bệch như gặp .
Hắc Tướng Quân sủabot_an_cap loạn xạ, nếu không do nhóc ôm chặt nó đã ra ngoài rồi. Có điều tiếng nghe thậtbot_an_cap sự có chút nớt.
Ôn Lêvi_pham_ban_quyen liếc bọn chúng, lạnh giọng : Còn không cút.
Mấy tên du côn run rẩy, dìu đồng bọn chạy trối .
diễn quá nhanh, kết thúc cũng quá mau, nhóc còn chưa kịp gọi cứu viện đã ngơ nhìn Ôn Lê trân trân.
Mọibot_an_cap người xung quanh cũng đang dồn ánh mắt về này.
Lê không tâm trạng ăn uốngleech_txt_ngu, nhìnbot_an_cap nhócleech_txt_ngu đang mình chằm chằm, tưởng rằng cậu bé đã bị dọa sợ.
Đi thôi, nhà.
Vừavi_pham_ban_quyen lờivi_pham_ban_quyen, đại não bỗng nhiên truyền đến một cơn đau dữ dội.
Không một dấu hiệu trước, Ôn Lê ngã nhào cùng chiếc ghếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuốngvi_pham_ban_quyen đất, động tĩnh gì.
Nguy hiểm qua, Lục Kỳ đứngleech_txt_ngu chừng đành phải quay , kết là anh ta vừa xe thì người ở ghế sau lại bước xuống.
Lục hiểu nhìn Tây Kiêu đang sải bước về phía ven đường, đó mới phát hiện ra tình hình đó.
Cậu nhóc sợ , quỳ dưới đất dùngvi_pham_ban_quyen đôi tay nhỏ nhắn không ngừng đẩy vai Ôn Lê, cố gắng thức côvi_pham_ban_quyen.
Mọi người xung quanh dần vây lại, giúp gọi xe cấp cứu.
Ánh mắt nhóc con lo lắng tìm Bentley màu trắng nơi Lục Võ đang ở đó, nhưng lại ngạc thấy Tây Kiêu đang .
Thấy cứu tinh, cậu bé tức chạy lại kéo người đàn ông đến bên Ôn Lê.
Lục Tây Kiêu đứng từ trên cao, không cảm xúc nhìn Ôn ngất lịm trên mặt đấtvi_pham_ban_quyen, thấy nhóc con lo đến phát khóc, gạt chiếc ghế vướng víu ra, ngangvi_pham_ban_quyen cô lên.
Lục Kỳ đi theo sau nhìn vẻ mặt lạ lẫm, sau khi phản ứng liền vội vàng ôm lấy gấu đuổi theo.
Trước khi , anh ta nhìn vũng trên bàn, thầm lo lắng biết tiểu thiếu gia nhà mình bị dọa sợ không…
Chiếc xe nhanh chóng lao về bệnh viện gần nhấtvi_pham_ban_quyen.
Ở ghế sau, nhóc convi_pham_ban_quyen đang ngồi trên đùi Tây Kiêu cùng Hắc Tướng Quân trong lòng đều đang chớp mắt nhìn chằm chằm Ôn Lê hôn mê ở ghế bên cạnh.
Cậu bé ngước đôi mắt to mọng nhìn người đàn ông.
Tây Kiêu trấn an: Yên tâm, sẽ không sao đâu.
phòngleech_txt_ngu bệnh, Ônbot_an_cap Lê lại từ cơn đau chưa tan hẳn, thuốc sát trùng quen cho cô mình đang ở bệnh viện.
Bóng lớn bên cửa sổ ngay lập tức lọt tầm mắt.
Đầu Ôn Lê lập tỉnh táo.
Gâu gâu
khi phát hiện nhócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con và Hắc Tướng Quân lo lắng bên , mới thả lỏng chút.
Tầm nhìn dần rõ nét, Ôn Lê nhìn rõ người đứng cửa .
Người đàn ông dáng vẻ cao ráovi_pham_ban_quyen, nghiêngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người, toát lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ quý tộc lãm, cảm giác xa trên người anh lại nhắc cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rằng vẻ khiêm quân tửvi_pham_ban_quyen kia chỉ là ảo giác, khí thế sát gần nhưleech_txt_ngu không che giấu trên người anhbot_an_cap khiến ngườileech_txt_ngu ta không thể phớt lờ.
ra ánh mắt của cô, anh xoayvi_pham_ban_quyen người lại.
Người đàn ông sở hữu gương mặt đủ sức hạ gục bất kỳ trên tình trườngleech_txt_ngu mà không cần tốn một giọtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net máu, cộng thêm cấm dục từ bộ vest đen vân tuyệt một vũ khí sắc bén.
Đôi mắt thẳm không thấyleech_txt_ngu đáy khiến người ta tò , đồng thời sắc sảo trong anh cũng cắt đứt mọileech_txt_ngu muốn tìm hiểu của ngoài.
Người nàybot_an_cap trong mắt Ôn Lê, từ đến chân đều toát vẻ nguyvi_pham_ban_quyen hiểm.
tư cách là một bác sĩ, Lê cũng nhận ra cơ người có vấn đề, khôngbot_an_cap giống bị bệnh mà giống như thương cũ khó lành gây ra.
Ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt hai chạmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhau ngắn ngủi.
Ôn Lê là người dời mắt trước, đó nhìn sang Lục Kỳ ở phíavi_pham_ban_quyen bên kia.
Phát người sau đang nhìn chằm chằm.
Lục Kỳ lắc đầu, vẻ mặt như đã thấu thị: tỉnh dậy đã nhìn Ngũ gia trân trân, quả nhiên cô ta vì gia .
Ánh mắt này nhìn qua là biết không được thông cho lắm, sau khi xác định người này có nguy hiểm, Ôn Lê thu hồi tầm mắt.
Cô ngồi liếc nhìn nhãn ghi trên bình truyền dịchleech_txt_ngu, sau đó rút kim ra, kéo theo một những giọt máu nhỏ.
Nhóc con định ngăn cản.
Ôn nói với cậu : Cô phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiếu máu.
Cậu bé không hiểu nên quay sangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn Kiêu.
Bác sĩ khuyên khibot_an_cap tỉnh lại nhất nên xét và tra tổng quát toàn thân. Kỳ nhở. Trong lòng lẩm bẩm: Bệnh giả đây?
Trong mắt Lục Kỳ, so với những người phụ nữ có ý đồ tiếp cận Lục Tây Kiêubot_an_cap, Ôn Lê quả thật có thủ đoạn thông minh hơn.
dựngvi_pham_ban_quyen hình cũng coi như mới mẻ.
Quả nhiên, thấy Ôn lờ anh đi, liếc nhìn Lục Tây Kiêu một cái rồi hờ hững hỏi nhóc một câu: Bố cháu à?
Lục Kỳ thầm khẳng định: Giọng điệu hờ hững này, diễn tốt lắm. Tuy nhiên vẫn phải phê , thế mà lại không điều trabot_an_cap rõ quan hệ giữa Ngũ gia và tiểu thiếu gia Lục Cảnh . Hay vẫn đang diễn?
Chỉ nhìn nhóc con là biết cha mẹ cậu bé vẻ ngoài sẽ không , nhưngvi_pham_ban_quyen không ngờ lại đến mức này… Gạt bỏ những thứ khác qua một bên, gương mặtleech_txt_ngu của cậu bé thật sự rất cựcleech_txt_ngu phẩmbot_an_cap.
Nhóc con lắc đầu: Không bố.
Lê đang cúi đầu ấn lỗ kim trên munội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bàn tay nên nhìn thấy.
Sau khi lỗ kim không cònleech_txt_ngu máu, Lê bóc băng keo cố định mu bàn tay ra, từ người ra hai viên thuốc rồi uống luôn, ánh mắt tìm kiếm cây nước lạnh.
Cây nước lạnh ở góc tường lưng Lục Tây Kiêu, hơi xa.
Ôn Lê ném thuốc vào miệng, nuốt khan, không hề suy nghĩ thêm lấy một giây.
Nhóc con đang Hắc Tướng địnhvi_pham_ban_quyen nhảy ghế định làm gì đó.
Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tây Kiêu xoay người lấy cho cô một lynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước thay cậu bé.
Viên thuốc vào lưỡi, vẫn chưa trôi xuống.
Ôn Lê nhận lấy nước, sự nói cảm .
Lúc này cô mới phát hiện, dường như mình đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gặp gương mặt này ở đâu đó, nhưng lại thật sự không có ấn tượng gì.
Không có ấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , làvi_pham_ban_quyen không quen, vậybot_an_cap thì không quan trọng.
Uống thuốc xong Lê cũng không tiếp tục nán lại.
Mấy nhanh chóng rờivi_pham_ban_quyen bệnh viện.
Ôn Lê định bắt xe rời đi, nhưngbot_an_cap nhóc cứ nắm lấybot_an_cap góc áo cô không buông, chó cũng chưa trả cho cô, đôi mắt thì nhìn về phía Lục Tây Kiêu.
Hiểuleech_txt_ngu bé, cũng hiểu tính của cậu, Lục Tây nói: Nếu không phiền, tôi tiễn Ôn tiểu thư một đoạn.
Giọng hoàn là làm việc công.
Làm sao anhvi_pham_ban_quyen biết cô họ Ôn? Lục Nguyên nói à?
Mặc dù ngườivi_pham_ban_quyen này là cha của con, nhưng Ôn Lê không tiếp xúc quá với anh, vì người này quá khiến người ta đề phòng, hiện tại cô lại không được thoải máibot_an_cap cho lắm.
Lục Kỳ đã láivi_pham_ban_quyen xe tới, nhóc con cũng kiên , Kinh Thành tháng Tư vẫn còn hơi se lạnh, thế nên Ôn Lê đã lên xe.
Vừa rồi tiền viện phí bao nhiêu, tôi khoản cho anh. Ôn Lê nén sự khó chịu, điện thoạibot_an_cap ra.
Chưa đợi người đàn ông tiếng, nhóc con đầu trước.
Lục Tây Kiêu: Ôn tiểu thư không cần sáo.
Ôn Lê cũngbot_an_cap dây với anh, cấtbot_an_cap điện thoại rồi nhắm thần.
Nhóc con ôm Hắc Tướngbot_an_cap Quân ngồi trên đùi Lục Tây Kiêu, bắt đầu buồn .
Lục Tây Kiêu trầmbot_an_cap nói: Buồn thì ngủ trước đi.
Nhóc con vẫn lo Ôn Lê, cậu lắc cái đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ ngáp một cái tựa vào lòng Lục Kiêu, mắt nhìn Ôn Lê chằm chằm.
chạy đến gần Ôn gia, Ôn liền bảo dừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại.
Nhócleech_txt_ngu con khôngleech_txt_ngu trụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vững được nữa, đã ngủ thiếp đi rồi.
Lê nhẹ Hắc Tướng Quân từ trong lòng cậu bé ra, nói với Lục Tây Kiêu một câu: Đêm Lục tiên sinh.
Giọng điệu này với vẻ công làm đó của Lục Tây cũng chẳng khác là bao.
Người sau không nói , chỉ khẽ đầu đáp lại.
Ôn Lê để lại con búpleech_txt_ngu bê trên ghế phụ con, sau đó mở cửa xuống xe.
Lục Kỳ thấy suốt quãng đường Ôn Lê không hề cóleech_txt_ngu hành động gì khác lạ, trong lòng không nhịn được mà khen ngợi một : Cũng khá là trầm ổn đấy chứ.
Vừa bước vào biệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , Ôn Lê Ôn Bách Tườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang mặc ngủ thuốc trên ởleech_txt_ngu phòng kháchleech_txt_ngu, không rõ có phải đang đợi cô hay .
Bất kể phải hay không, Ôn Lê đều phớt lờ, đileech_txt_ngu thẳng lên lầu.
Tường dụi nửa điếubot_an_cap thuốc còn lại vào gạt tàn, nhìn bóng lưng Ôn lên lầu, mấy lờibot_an_cap định nói nghẹn lạivi_pham_ban_quyen trong bụng.
Trong tắm.
Lê xõa mái tóc đuôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngựa caobot_an_cap xuống, khi chải tóc, cô không tránh khỏi chạm vào da đầu không mọcleech_txt_ngu tóc ở sau gáyleech_txt_ngu do cuộc phẫu thuật mở hộp để lại. Đầu vẫn còn đau, lúcbot_an_cap này tâm trạng muốn lao Nam Dương giết chết tên khốn kiếp kia của Ônbot_an_cap Lê đã lên đỉnh điểm.
Ôn Lê không phải bệnh, mà là bị thương.
Bốn tháng ở Nambot_an_cap Dương, của cô vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xảy ra xung đột với thế lực mạnh vùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà chuốc lấy rắc rối.
Để người, cô đãleech_txt_ngu trực tiếp nổ súng tỉa thủ lĩnh đối phương.
có thể trở Nam Dương, thủ đoạn tàn tuyệt đối không phải hư danh, đã điều động trực vũ điên cuồng oanh cô.
Mảnh đạn trong đầu cô vẫn được lấy ra hết.
Hôm nay cô biết được tên khốn mạng lớn đó vẫn chưa .
Sau khi Ôn Lê xuống xe, Lục Kỳ nhận được tin từ cấp . Anhbot_an_cap ta vừabot_an_cap xe, vừa dùng âm thanh nhỏ không làm ảnh hưởng đếnbot_an_cap giấc ngủ của nhóc con để báo cáo với Lục Tây Kiêu: Ngũ gia, đã tra rồi.
gái đóleech_txt_ngu là con của Chủ tịch tập đoàn Ôn thị Ôn Bách Tường và người vợ thứ hai đã khuất. nói bát tự xungvi_pham_ban_quyen khắc cha mẹ nên vừa sinh ra đã được gửi đến Minh cho bà ngoại nuôi , hôm nay mới về.
Đối với số phận đa đoan nàyvi_pham_ban_quyen của Ôn Lê, Lục Kỳ không khỏi lắc đầu.
Mấy chuyện mê tín dị đoan thật chẳngbot_an_cap làm sao.
Lục Kỳ vốn biết đại tiểu thư Ôn gia Nhan con nuôi của Ôn Bách Tường, không con ruột, nhưng lại không biết còn có cô con gái ruộtleech_txt_ngu bị rơi ở vùng nông thôn Minh Thành.
Những năm qua cô ấy luôn sống ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Minh Thành nương tựaleech_txt_ngu vào bà ngoại. Ngoại việc hay ra thì cũng không làmleech_txt_ngu gì quá , thành tích học tập rất tốt.
Nhưng rõ ràng những gìvi_pham_ban_quyen họ tra được hề toàn diện.
Lục Tây Kiêu cũng câu hỏi: Một học sinh giỏi sao?
Lục Kỳvi_pham_ban_quyen chột dạ: Thân thủ của cô ấy quả thực không đơn giản.
Dù tốc độ, sức mạnh khả năng phản , đềuvi_pham_ban_quyen không phảileech_txt_ngu hạng võ biền múa quay cuồng mà những người bình thường luyện có bì .
Tuy chưa bộc nhiều, nhưng thực lực tuyệt đối không chỉ dừng lại ở đó.
Có thể thấy tiểu thiếu gia Nguyên thực sự rất thích côvi_pham_ban_quyen ấy. Lục Kỳ nhắc nhở Lục Tây Kiêu, mức độ yêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thích này rằng không thể dùng biện pháp cưỡng ép để ngăn cản.
Tôi sẽ kiểm kỹ .
Hiểu rõ tầm trọng của nhóc con với Lục Tây Kiêu, Lục Kỳvi_pham_ban_quyen không dám lơ .
Thực tế đã có quá nhiều ví dụ về những kẻ có ý đồ bất , cố tình tiếp cận.
Mà một như Lê, bịleech_txt_ngu bỏ rơi ở nông thôn đến tận hôm naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới đượcleech_txt_ngu đón hào môn, quyềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thế, lại còn bị chính cha ruột dán mác không lành, muốn đứng vững ở Ôn gia, thậm chí là ở Kinh Thành này, cô có quábot_an_cap nhiều động để vậy.
Nếu sự tâm thuật chính, với thủ như thế, nhất định phải phòng.
Lụcleech_txt_ngu Tây không nói gì, xem như nhận.
Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm thấy chiếcbot_an_cap điện thoại trên người nhóc con, lật xem lịch sử trò cậu bé và Ôn Lê…
Chiếc Maybach màu đen chạy vào trang họ Lục, vòngvi_pham_ban_quyen một hồ nhân tạo khổng lồ, cuối cùng dừng lại trước một thự.
Lục Tây Kiêu xuống xe.
Động tác của anh rất nhẹ, nhưng nhóc con luôn nhớ mong Ôn Lê vẫn giật mình tỉnh giấc. Cậu béleech_txt_ngu mơ màng, cảm nhận Hắc Tướng Quân trong lòng đã biến mất, mới nhận là đã về nhà.
Nhóc con ngẩng đầu, mắt nhập nhèm ngủ, ủ rũ một hồi, trong miệng thốt ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ mới mẻ: … Chị ơi.
Giọng nói trẻ connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nồng nặc ngái ngủ.
Đã về nhà rồi. Kiêu nói với cậu béleech_txt_ngu.
Nhóc con im lặng, nhìn chằm chằm vào anh. Không hỏi, cậu bé bỗng nhiên tháo lá bùa hộ mệnh luôn đeo trên cổ xuống, giơ tay nhỏ xíu định đeo lá bùa lên đầu anh.
Ông không cần, cháu đeobot_an_cap chovi_pham_ban_quyen , sau này không được tự ý tháo ra.
Lục Tây Kiêu định lấy xuống đeo lại cho cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bé.
Nhưng hai bàn tay nhỏ xíu lại dùng sức ấn , không cho anh tháo ra.
Lục Tây Kiêu nhìn bé, thấy hốc mắt cậu ngânleech_txt_ngu , nhỏ mếu máo sắpvi_pham_ban_quyen , giọng nói hơi nghẹn ngào: … Ông trẻ đeo .
Lục Kiêu chợt hiểu ra, con chắc là thấy Ôn Lê đột ngột ngất xỉu nên sợ anhbot_an_cap cũngvi_pham_ban_quyen sẽ bịvi_pham_ban_quyen như vậy, mới muốn đưa bùa hộ cho anh.
còn nào khác, Lục Kiêu đành phải đeo nó.
Ông không sao, không cần lo lắng. bế người lên lầu.
con kìm lại nước mắt, yên tâm tựa vào Lục Tây Kiêu, cái đầu cọ cọ vào khuôn mặt lạnh lùng cứng nhắc của người đànleech_txt_ngu ông.
Sáng ngày hôm .
Bầu khí trên ăn có chút diệu.
Ôn Bách Tường bảo người hầu mang món hầm chưa đến trước mặt cho Ôn Lê, nói: Không đủ thì vẫn cònleech_txt_ngu, này mẹ con ngày rất thích ăn.
Ôn Lê coi như không nghe thấy, mình ăn mình.
Trong nhà tài xế, lần muốn đi đâu cứleech_txt_ngu họ đưa đi.
Thiếu thứ thì cứ nói với dì Vân, ấy sẽ sắm sửa cho con, bảo Nhan đi cùng . Con gái với nhau dễ nói chuyện, em cũng có thể tìm hiểu, tăng tiến tình cảm.
tabot_an_cap lấy ra một tấm thẻ: Không đủ thì cứ bảobot_an_cap tabot_an_cap.
Lát nữa ăn xong ta sẽ đích thân đưa con bệnh .
Ôn Bách Tường xong, cuối cùng lại một : định khi nào mới ta một tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cha?
Lê rãi đũa, thânbot_an_cap hình lười nhác dựa vào lưng ghế, dùng giọng điệu hờ hững hỏi lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Ông cũng xứng sao?
Sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giễu cợt mắt Ôn Lê khiến Ôn Bách Tường vốn đang đuối nhất thời á khẩu, nhưng sắc mặt vẫn vì sự không nể mặt của cô mà trở nênleech_txt_ngu khó coi.
Ôn khó chịu nói: Saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịleech_txt_ngu nói chuyện ba như thế?
Ôn Tâm làbot_an_cap con gái của Ôn Bách Tường và Lâm Vân, chính là thiên tàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đượcleech_txt_ngu tuyển vào Đại học Kinh Thành, từ nhỏ đã nhận giải thưởng đến mỏi tay trong lời kể củaleech_txt_ngu nữ hầu Abot_an_cap Tĩnh.
Tối qua ta không xuất hiện, giờ mới thấy mặt.
gầm bàn, Lâm Vân khẽ đá nhẹ vào chân con gái một cái, ra hiệu choleech_txt_ngu cô đừng nói nữa, bản thân bà ta tục đóngvi_pham_ban_quyen vaileech_txt_ngu người hòa giải: Tiểu Lê, dù ông ấy là con, conleech_txt_ngu…
Không ngờ còn chưa dứt, Ôn Lê đã thảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên nói với bà ta một câu: Ăn phần bà .
Giọng điệu còn khá tốt, thậm chí tốt đến mức giống như đang dànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trẻ con… Không, phải là đang thú cưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới .
Lâm Vân: Cô…
Ôn Tâm cảm thấy mẹ mình không được tôn trọng, thậm chí bị sỉ nhục, bực bội nói: Chị cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý gì hả?
Ôn Bách Tường lên tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngăn cản: Được rồi Tâm Tâm, mau nhanh rồi đi học.
Sau đó ông ta nói với Ôn Lê: Thủ tục chuyển trườngleech_txt_ngu đã xong rồi, Trường Trung số 6, hai ngày nữa là có thể nhập học.
: Tại sao không là Trường số ?
Chị muốnvi_pham_ban_quyen vào Trường số 1 sao? Ôn Tâm mai: Cứ thành tích hồ sơ trốn học của chị đi, đừng vào đó làm mất mặt Ôn nữa.
Lâm làm bộ làm tiếng: .
Ôn Lê không thích đấu khẩu, vì vừa vô dụng vừa miệng, nhưng dùng trên người mẹ con Vân lại mang hiệu quả tốt.
Bọn họ rất dễ nổi khùng, giống như đồ chơi nhỏ được cót, chỉ cái là sẽ điên.
Thế là lại câuleech_txt_ngu: Mặt mũi của gia bị ba côleech_txt_ngu làm mất từ rồi, còn dư lại chút cho làm mất sao?
Cô…
Khác với những gì Ôn Tâm tưởng , cô vốn nghĩ rằng người chị từ nông thôn được đón về này, nếu người khépvi_pham_ban_quyen nép nhút nhát, cũng là kiểu miệng hận cha nhưng thực chất lại dựa vào sự áy náy của ông mà diễu võbot_an_cap dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net oai, tệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn nữa thì là loạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gà rừng hóa phượngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , tâm lý giàuleech_txt_ngu xổileech_txt_ngu lên nổi mặt bàn của một kẻ nhà quê.
Kết đều không .
Nhưng ngoại trừ cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng hại ra, thì cũng chẳng khác là bao.
Mặc cô là sự không hay sự không thèm khát thân phậnvi_pham_ban_quyen kim nhà họ Ôn, để xem thể chịu đựng được cô đến .
Ba, baleech_txt_ngu không mắng chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net taleech_txt_ngu?
Ôn Bách trên thương trường luôn nói một là một, ở nhà lại người cha nghiêm khắc, Ôn Tâm dù có cậy mình học giỏi thì cũng dám quá mức kiêu ngạo.
Ôn Bách Tường đen mặt, nhưng nói gì thêm.
Ông ta bảo Ôn : Thànhbot_an_cap tích con tốt, nhưng hồ sơ bỏ tiết quá nhiều. xếp cho con vào Nhất Trung cần tốn chút thời gianvi_pham_ban_quyen, mà giờleech_txt_ngu cũng đến kỳ thi đại học rồi, không cần thiết phải trì hoãn việc học của con, Lục Trung cũng không thua kém Nhất Trung là bao .
Con quyền quý ở Kinh đều tụ ở Nhấtbot_an_cap Trung, là ông tiếc tiền khôngleech_txt_ngu làm được, hay là không muốn tôi vào họ nhận ra tôi mangbot_an_cap Ôn?
Hồ sơbot_an_cap bỏ tiết của Ôn Lê đúng rất nhiều.
năm có ít nhất nửa nămleech_txt_ngu cô không ở trong nước, mà trong năm đó thờivi_pham_ban_quyen gian lại càng ít ỏi vô . Nếuleech_txt_ngu cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỏ tiềnleech_txt_ngu túi ra nộp trường giữ lại danh , thì đã sớm bị học .
Nhưng với năng lực của Tường, đừng nói chỉ là bỏleech_txt_ngu tiết, cho dù cô là một kẻ ngốc, ông ta có thể tống vào đó được.
Thực sự coi cô là đứa con gái từ thôn lên nên dễ lừa gạt sao?
Không đợi Ôn Bách nói thêm, Ôn Lê cầm lấy ngân hàng trên bàn.
Được , việc đi học của tôi không phiền ông lo lắng, Nhất Trung tôi sẽ tự mình vàobot_an_cap. Còn trường Lục Trung đó, ông cứ giữ lại mà tự đi học , bồi dưỡngbot_an_cap thêm chút kiến thức hiện đạivi_pham_ban_quyen.
Đây là đang châm chọc việc Ôn Bách Tường tin vào mấy chuyện phongvi_pham_ban_quyen kiến mê tín.
: Nhất Trung phải cô muốn vào là vào được đâu.
Cha không ta vào Nhất Trung, chị ta còn muốn vào? Còn bảo tự mình vào? cả Trung quay về hướng nào chắc ta chẳngvi_pham_ban_quyen biết.
Chẳng lẽ định cầm chút tiền lẻ trong thẻ đó để mua suất vào ? Đúng là hạng người ở nông chưa từng thấy qua sự đời.
Bàn tay cầm đũa của Ôn Bách Tường siết chặt lại buông lỏng, ông ta giọng: Ra phòng khách đợi đi, lát nữa Vân sẽ đưa đến bệnh viện.
Vừa rồi còn đích thân đưabot_an_cap Ôn đi bệnh viện, lại đổi ý đi nữa, rõ ràng là Ôn Bách Tường đã bị chọc giận đến mức chịu nổi.
Ôn Lê đút tay túi quần, không quay đầu lại: Bệnh của tôi tự đi khám, tiền thuốc men đưa đủ là được.
Cô không thiếu tiền, chútvi_pham_ban_quyen tài sản của Ôn còn không đủ để mắt tới, nhưngbot_an_cap những gì về côleech_txt_ngu thì gia phải !
Bữa sáng khiến mấy người đều muốn lật bàn.
Ôn Bách Tường đến công ty, Ôn đi họcleech_txt_ngu, Lâm Vân buông đũa cũng chuẩn bị rời đi. Trước khi đi, bà liếc nhìn Ôn Nhan người từ đầuleech_txt_ngu đến cuối chỉ lặng ăn cơm, nói lấy lời.
Lê lên lầu tìm Hắc Tướng Quân, chỉbot_an_cap trong quãng đường từ cầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thang đếnleech_txt_ngu hành lang, cô đã lấy điện thoạibot_an_cap ra giải quyết xong việc vào Nhất Trung.
Vào trường nào đối với Lê nói đều nhau, nhưngbot_an_cap cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầubot_an_cap với Ôn Bách Tường, làm cho ông ta khó chịu mới thôi.
Lật tìm số điện hồi lâu, cô mới tìm thấy giữa đống của các ông .
Đối phương máyvi_pham_ban_quyen ngay lậpvi_pham_ban_quyen tức, một người hơn sáu mươi tuổi vui mừng như trẻ con, chẳng màng đến tượng: Bạn học Ôn!
Em vậy lại gọi điện cho lão già này, lão già này nghiên cứu đềleech_txt_ngu quá mắt mờ sinh ra ảo giác rồi sao?
khi gọi điện xong, Lê thuận tay mở WeChat ra xem, có thêmvi_pham_ban_quyen một khung chat của bạn mới đặt là Lão Cổ Hủ.
Là ông nội của con .
Đối phương không chào hỏi, cô cũng đỡ phải ứng phó. Cô khá thích nhóc con đó, nhưng chẳng làm quen phụ huynh của chút nào.
biệt là kiểu phụ huynh như ba của nhócvi_pham_ban_quyen con đó.
Tại trang viênbot_an_cap Lục gia, Lục Kiêu đưa tay đòibot_an_cap điện thoại từ nhóc con: Cóleech_txt_ngu thể trả điện thoại cho được chưa?
Nhóc đã làm việc, ngoan ngoãn trả lại điện thoại.
Lục Tâybot_an_cap Kiêu nhìn, quả nhiên đúng như anh nghĩ, nhóc con anh thông qua yêu cầu kết bạn của từ tối qua.
Anh cấtvi_pham_ban_quyen điện thoại đi: Sắp trễ giờ đến lớp mẫu giáo rồi đấy.
Ôn Lê dắt Hắcvi_pham_ban_quyen Quân đivi_pham_ban_quyen ra ngoài.
Một tiếng sau, một người một chó xuất tại một căn cứ nghiên cứu.
Căn cứ Nghiên cứu Sinh học Kinh
Mấy chữ lớn vàng lấp lánh dưới ánh mặtleech_txt_ngu trời.
Người lính đứng thẳng ở cửa ngăn Lê lại, sau khi xác nhận dấu vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay mới chào theo quân lễ với cô, rồi mới cho đi qua.
Căn cứ rất lớn, nghiên cứu đượcleech_txt_ngu dán đủ loại tên gọi nhau gọn những tường bao quanh, tách hoàn toàn thế bên ngoài.
Bên trong, lính tuần tra cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt ở mọi nơi.
Ôn Lê ôm Hắc Tướng Quân, đi nước bước đều vô cùng quen thuộc, mục rất rõ ràng.
mấy , một một chó đã trước một tòa nhà có dòng chữ Căn cứ Nghiên cứu Trọng .
Thôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua quétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mống mắt, Ôn Lê đượcleech_txt_ngu cho vào trong, đi thẳng thang lên tầng .
Tại một phòng thí nghiệm ở tầng ba, có người lên : Ôn rồi, mang theo vật thí nghiệm X0109nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới.
Lời vừa dứt, mọi đều dừng việc đang làm lại.
Ôn Lê xuất hiện giữa bầuvi_pham_ban_quyen không khí yên tĩnh quái dị này.
Cô phớt những ánh mắt đó, thẳng đến trước mặt một người, Hắcleech_txt_ngu Tướng Quân cho đối phương, rồi lấy một túi tài liệu.
Đây là toàn bộ dữ liệu của X0109 nửa tháng , trong khoảng thời gian này không hiện bất kỳ tình trạng bất thường nào.
Được rồibot_an_cap, hiểu rồi.
phương định mang Quân và liệu sang phòng thí nghiệm bên cạnh.
này Ôn bước một bước, chặnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh ta lại: Đừng làm những việcbot_an_cap không nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm.
mặt ánh mắt mang đầy tính cảnh cáo của Lê, người nọ vội vàng hứa hẹn: Yên tâm đi.
Hắc Tướng vừa bị mang đi, một ông lão đồvi_pham_ban_quyen nghiên cứu và đàn ông trung niên vàng vào, thẳng tới chỗ Ôn Lê.
Ý nguyện xin đi của cô không được lãnh đạo cấp chuẩn, nên cô xem có phải nên rút khôngvi_pham_ban_quyen?
Ôn bảo họ: Phê chuẩn? Các ông nhầm rồi, đó không phải đơn , mà là thông báo.
Ông lão đeo kính không hiểu nổi: Chỉ vì không nỡ lại mấy vật đó sao? Cô cóvi_pham_ban_quyen biết nếu công nghệ này thành …
Ôn Lê ngắt lời ông ta: Không liên quan , vốn dĩ tôi cũng không phải ‘nhân viên chính ’, nhiệm vụ của tôi đã hoàn thành rồi.
Vậybot_an_cap rốt cuộc là tại sao? Cô có nơi này có bao nhiêu người dành cả đời cũng không chân vào nổi một bước không? Nếu bằng lòng ở lại, tương laibot_an_cap cô sẽ đạt được baobot_an_cap thành tựu cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có biết không? trên ra những điều kiện rấtbot_an_cap hậu hĩnh cho cô, cũng đã sắp xếp ngườileech_txt_ngu tới để trao đổi trực vớileech_txt_ngu cô, cô…
Ôn không muốn nghe ông ta nói nhảm: không một danh việnleech_txt_ngu sĩ.
Thấy Ôn Lê đã quyết tâm rời , ông trung niên chỉ dùng chiêu hiểm: Cô muốn cũng được, nhưng thí không có mang đi, nó thuộc thí nghiệm, thuộc về cănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ nghiên cứu.
Ôn Lê căn bản để tâm lời ông ta nói, bình : Hôm nay tôi bằng lòng mang nó và dữbot_an_cap liệu đến đây một chuyến là vì nể mặt . dùng cách đểbot_an_cap ép giữ lạivi_pham_ban_quyen, không sợ tôi chỉleech_txt_ngu cần một câu nói là thể đávi_pham_ban_quyen ông khỏi cuộc chơi ?
Cô khẽ nhếch môi, cười nhẹ một tiếng: rằng chỉ cần bằng lòng ởvi_pham_ban_quyen lạivi_pham_ban_quyen, lãnh đạo ý mọi yêu vô lý củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi thôi.
Đe dọa không thành lại bị đe ngược lại, hai người đều gì thêm.
Còn , bây tên là Hắc Tướng Quân, phần thưởng cho việc hoàn nhiệm vụ của , sau sẽ không còn vật thí nghiệm X0109 nào nữa.
Một đám cuồng nghiên cứu học, cô vì lòng nước để thực nghiệm lý thuyết củaleech_txt_ngu nên mới đến đâyvi_pham_ban_quyen giúp một tay, vậy mà lại cưỡngvi_pham_ban_quyen ép biên chế cô sao?
Nửa giờ sau, Ôn Lê mang theo Hắc Tướng Quân ra khỏi căn cứ nghiên cứu.
Hắc Tướngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quân vừa bị bắt đi dùng đủ loại máy móc kiểm tra một lượt nên có chút hoảng , ấm ứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rên rỉ tục.
Ôn Lê xoa đầu nó: Sau này khôngvi_pham_ban_quyen cần phảibot_an_cap chịu khổ thế này nữa rồi.
Gâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gâu
Hắc Tướng Quân dường như được, lập sủa vang đáp lại tiếng.
Sáng sớm hôm sau, Ôn Lê khoác ba lô xuống lầu.
Tâm nhìn , nhớ chuyện sáng qua Ôn Lê chẳng biếtvi_pham_ban_quyen trời cao đất dày là gì, cứ đòi đi Nhất Trung, còn mạnh tuyên bố mình có cách để vào, mở miệng mỉa mai: Chà, đấy à?
Vừa ngẩng đầu cha hiện, ta vàng thu liễm tính tình, quay người đi vào phòng ăn.
Trên bànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ănbot_an_cap, Ôn Bách Tường hỏi: Hôm đi bệnh viện chưa? Bác sĩ nói thế nào? Có nghiêm trọng khôngvi_pham_ban_quyen?
Lê vừa ăn vừa ngẩng đầu: phí điều trị giai đầu một triệu, giai đoạn sau tính tiếp.
Vân nghe xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liền cười: Con rốt cuộc lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị bệnh gì ? Mới điều trị đoạn đầu thôi mà đã tốn tới một , đừng mấy tay bác sĩ lương tâm lừa gạt nhé.
thấy khôngleech_txt_ngu phải bị bác sĩ lừa đâu. Ôn Tâm tiếp lời: Thật ra chị cần giả bệnh, cũng đón chị về mà.
Vân ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt bừng tỉnh, sau đó đầy vẻ tâm nóibot_an_cap: Dì Vân biếtleech_txt_ngu trong lòng con không dễ chịu, là mệnh. Bây giờ con đã về rồi, bệnh này theo dìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy… là rồi nhỉ? Muốn thì cứ nói , chị em có gì thì con cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ có cái đó.
mẹ con kẻ xướng người họa, định sẵn cho Ôn Lêbot_an_cap cái giả để về Ôn gia, lại còn cớ để lừa .
Bách Tường cầm , không một lời nhìn về phía Lê, giống như đang chờ cô giải thích.
Bất kể có tin chuyện Ôn Lê có bệnh haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không, nhưng cái giá một triệu cho giaileech_txt_ngu đoạn đầu chắn là hợp lý.
Nào ngờ Ôn Lê căn bản chẳng buồn tâm đến ông ta, mà chỉ nhìn mẹ con Lâm Vân bằng ánh mắt giễu cợt. vừa thốt làvi_pham_ban_quyen một đòn chí mạng: Nếu không phải Ôn Bách Tường khắc chết mẹ tôi, làm gìleech_txt_ngu có cơ người bước chân vào .
Một câu nói dường như đã đắc tội với tất cả đang ngồi trên bàn, bao gồm Ôn Nhan đang tỏ vẻ đứng ngoài cuộc.
Lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân: Mày, …
Ôn Lê thẳng thừng: Các người không chào đón tôi như vậy, chẳng là vì không tâm để tôi chia tài sản của Ôn gia sao? Yên tâm, của Ôn gia, cái tôi tôi không nhịn lấy một phân.
Nói xong, cô đứng dậy rời .
Ôn Tâmvi_pham_ban_quyen nhìn sắc mặt của cha, được giọng lên án: Chị ta thừa nhận rồi, chị ta chính làbot_an_cap giả bệnh, mục đích là để tranh giành tài sản.
lời vẫn không thấy cha có phản ứng gì.
Đang cự thêm thì thấy Ôn Báchleech_txt_ngu Tường rãi nhìn về phía mình, mặt không cảm xúc, giọng điệu không cho phép phản khángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà nói: Nó là .
Giọng điệu bình , nhưngbot_an_cap nặng nề đến mức Ôn Tâm không nghe.
Bị ấm ức, Ôn Tâm cũng chẳng màngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn sáng nữavi_pham_ban_quyen, lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cặp sách hầm hầm đi học. Ra đến cửa không thấy tài xế chờ sẵn, hỏi người làm mới biết Ôn Lê đã điều động tài xế cô ta đi rồi.
Ôn Tâm tức mức muốn ném luôn cả cặp sách.
thấy động tĩnh, Lâm Vân đi ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khuyên giải: Cứ để quậy đi, quậy càng càng . Chờ khi nó tiêu hao hết sạch kiên nhẫn và sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net áy náy cha con, nó sẽ biết thế nào .
Yên tâm đi, cha nóleech_txt_ngu vào Nhất Trung, rõ ràng là không muốn để nó xuất hiện trước mặt công chúng. Lâm Vân ôm vai con gái an .
Bà ta nhỏ giọng nhắc nhở: Ôn Nhan rất biết nhẫn nhịn, con đừng cuối cùng lại đứa người ngoài thực thụ đó hưởng .
Ôn Tâm hiểu rõ lợi hại, nhưng cô ta vốn được tâng bốc là thiên từ nhỏ, kiêu ngạo đã thành thóivi_pham_ban_quyen, chưa từngleech_txt_ngu phải chịu giận này. Tuy nhiên, lời nói chung vẫn có chút tác dụngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cô ta đè nén giận: Chị ta tốt nhất là biến về nơi mình đã tới !
Chẳng ngờ tiếtleech_txt_ngu học đầu tiên bắt đầu, giáo viên chủ đã dẫn theo một mới vào lớp và tuyên : em, lớp chúng ta có bạn học chuyển , mọi ngườibot_an_cap chào mừng .
Bạn học mới buộc tóc ngựa cao, không mặc đồng phục hàng , là áo thun quần dài đơn giản nhưngleech_txt_ngu vẫn cực kỳ nổileech_txt_ngu bật.
Gương mặt nhỏ nhắn tế có chút xanh xao vì bệnh tật, càng làm nổi bật quanh mắt dovi_pham_ban_quyen bệnh , trông như trang vậy.
Lớpleech_txt_ngu học im phắc, ai nấy đều nhìn chằm chằm học mới này.
Ôn Tâm đang cúi làm bài tập có dự cảm không lành, cô ta ngẩng đầu lên, nhìnleech_txt_ngu thấy mới đến liền thốt lên kinh ngạc: là chị?
Học mới đó không ai khác chính Ôn Lê.
bạn học vốn đangvi_pham_ban_quyen xì bàn tán cũng phía Ôn Tâm.
Một nam sinh nhanh nhảu, thay mọi người tò mò hỏi một câu: Đại , cậuleech_txt_ngu quen bạn mớivi_pham_ban_quyen à?
Nhận ra mình bị lỡ lời, Ôn Tâm mất nhiên: … Từng gặp, không thân.
Chẳng chị ta đến Lục Trungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao? Sao lại đến Trung? chungbot_an_cap một lớp với mình?
Chẳngbot_an_cap lẽbot_an_cap chaleech_txt_ngu?
Không nào, cha rõ không muốn cho mọi người biết ông một đứa con gái xui xẻo như Ôn Lê mà!
Làm theo đúng quy trình, Ôn Lê đơn giới thiệu bản : Tôi tên Ôn Lênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trong Lê Minh.
Họ Ôn? Không phải là người thân của Tâm đấy chứ?
Gia đình này nhan sắcbot_an_cap cao thật đấy? Trước đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở bữavi_pham_ban_quyen tôi từng thấy của Tâm, cũng rất xinh đẹp.
Ônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tâm chẳng nói không thân sao? Tôi hiểuleech_txt_ngu rồibot_an_cap, nếuvi_pham_ban_quyen người thân nghèo hèn gì đó thì không thân cũng là bình thường.
Nghèo hèn? Cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt này trông liên đến chữvi_pham_ban_quyen nghèo .
Gương mặt này đỉnh thật đấy, bỏ xa Ôn Tâm và Đàm Thi Nhân bậc luônbot_an_cap. Nếu bầu chọn hoa khôi học đường chắc cô đạt phiếu tuyệt đối .
Nói nhỏ thôi, Đàm Thi đangvi_pham_ban_quyen lườm kìa.
Trắng thế kia, không biết trét nhiêu phấn rồi?
Yên lặng này họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tiết sau chữa đề. Ônleech_txt_ngu Lê, em ngồi ở cuối cùngvi_pham_ban_quyen dãy cuối. Đề thinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này cầm lấy đi, hết giờ ra văn phòng cô nhậnleech_txt_ngu sách vở, nhớ theo đề thibot_an_cap để cô tra. Giáo viên chủ nhiệm xong chỗ liền rời khỏi lớp.
Chỗ ngồi của Ôn Lê là bàn mới kê , không có bạn cùng , một một chỗ cũng tự tại, chiều cao một bảy cũng chẳng lo bị che mất bảng đen.
ngồi xuống, nam sinh bàn trên đã quay xuống, rất nhiệt : Tôi là Văn Sâm, có không hiểu cứ hỏi tôi lúc nào cũng được. Trước đây cậuleech_txt_ngu học trường nào vậy? Sắp thi đại nơi rồi, sao chuyểnleech_txt_ngu trường lúc này?
Nữ bàn trên thì vừa lên tiếng đã khen câu: Bạn học Ônbot_an_cap, bạn xinh thật , tớ có hóng hớt mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút về quan của bạn với Ôn Tâm được ? Cảm giác cậu ấy đối với bạn có chút… không mấy thân thiện.
chỉ bàn trước, mà không ít bạn học đều đang quay đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về phía này, rõ ràng đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất kỳ về bạn học xinh đẹp này.
Hai người trước đầy mắt mong chờ đợi phản .
Lại thấy bạn học dùng hai tay cầm bên tờbot_an_cap đề, từ từ nâng lênleech_txt_ngu, chậm rãi che khuất mặt mình chối tiếp chuyện.
đến khi hai kia biết ý quay đi, Ôn Lê mới bút ra thong thả làm bài.
Một trôi qua nhanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Ôn Lê cầm đề rời khỏi cửa sauleech_txt_ngu để đi nhận vở.
văn phòng, giáo chủ nhiệm lật xem đề Ôn Lê đã hoàn thành: Tại sao những câu tự luận phía saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá trình giải?
viên chủ Toánleech_txt_ngu, đề đưa cho Ôn Lê cũngbot_an_cap là đề Toán.
Ôn Lê: Không thời gian.
Thật ra là lười viết.
Sổ nháp đâu? Không tới à?
Không.
Không phải không mang, mà là không có.
này thì cần gì sổ nháp?
Chẳng phải qua cái là ra đáp án rồi ?
Quá không viết, sổ nháp cũng không mang, giáo viên nhiệmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn mặt giấy trống , rõ ràng là khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hài lòng. Đang định nhắc nhở cô vài câu thì liếc mắt nhìn qua án, không câu nào sai.
Côleech_txt_ngu giáo bắt đầu xem lại từ đầu.
Xác định đáp án đúng , cô liềnbot_an_cap nở cười: sau nhớ viết quá . Sách đằng kia, hơibot_an_cap nặng đấy, em ra lấy đi.
Chỉ còn hai tháng nữa là thileech_txt_ngu đại học, hiệu trưởng đột nhiên nhét người vào lớp củavi_pham_ban_quyen cô, cả cơ hội thương lượngvi_pham_ban_quyen cũng không .
Mặc dù hiệu trưởng cam đoan với cô là một hạt giống , nhưng chuyển trường vào mấu chốt này chắc chắn có khuất tất.
Vốn dĩ cô còn lắngvi_pham_ban_quyen năm nayvi_pham_ban_quyen cuộc bình chọn giáo viên tú cấp thành phố củavi_pham_ban_quyen mìnhvi_pham_ban_quyen sẽ bị hoại trong tay Ôn Lê, giờ xemleech_txt_ngu ra, chưa chắc.
Lê sách đi về lớp, nửa đường nhiên bị Tâm từ đâu vọt ra chặn lại.
Sao chị lại ở đây? Sao chị vàoleech_txt_ngu đây? Rõ ràng ba đã sắp xếp cho vàovi_pham_ban_quyen số 6 mà.
Tại rẽ, Ôn Tâm hỏi dồn dập, thỉnh thoảng lại nhìn có ai đi qua đến họ không.
Ôn Lê khôngbot_an_cap lộ vẻ gì: Dĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên vì cô rồi, còn vào bằng cáchleech_txt_ngu nào… Nàng khẽ mướn mi mắt: Cô đoán xem?
Lời thật sự chọc giận khác, Ôn lập tức phát hỏa: Lát nữa sẽ gọi điện báovi_pham_ban_quyen cho ba, chị đợi .
Nó đi, lại ngoảnh đầu chỉ vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mũi Ôn Lê đe dọa: Nếu chị dám để khác biết chị là nhà họ Ôn, dám làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mất mặt gia và , thì chị tiêu đời rồi!
Ôn Lê nhìn chằm chằm vào ngón tay trước mặt, thần sắc hờ hững.
Tâm vội vàng rời đi, thu tay cũng , không hề hay biết vừa lướt qua hiểm, cũng chẳng biết cuộc đối thoại của cả hai bị người khác nghe lén.
tài à, làm vậy hơi quá rồi đấy. Dù cô ta là con riêng của cậu, nhưng sinh ra thế nào đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải do cô .
Ba cậu đã cô về nhà, tổ quy tông rồi, tôi khuyên cậu nên nghĩ thoáng ra một chút, kẻo lại khiến ba không vui.
Ôn Lê vừa đếnbot_an_cap cửa lớp đã nghe thấy hai câu nàyvi_pham_ban_quyen.
Nhưng mà cậu đúng là hình mẫu đàn ông thời nay đấy, ba bà vợ vẫn chưa đủ, bên hóa ra vẫn còn. Thật lòng khuyên cậu nên đi điều tra thử đi, tôibot_an_cap chắc cậu vẫn còn anh chị em rơi rớt ở đấy.
Ôn Tâm ngồi tại chỗ, đỏ bừng nhìn chằm Đàm Thi Nhân. Nó không ngờ lời vừa nói lại bị Đàm Thi Nhân nghe , còn bị phơi bày trước mặt cả lớpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cậu câm miệng cho tôi! Ôn Tâm nghiến răng hạ giọng.
Đàm Thi Nhân lắm mới nắm được thóp của này, sao có thể dễ dàng qua: Cậuleech_txt_ngu nổi giận gìbot_an_cap? Cái kiêu ngạo tự phụ này mà không thu vén lại, coi sau ba cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thương cậu nữa đâu, ha .
Ôn Tâm học nhảy lớp nên nhỏ hơn Thi Nhân ba tuổi, Đàm Thi Nhân ác ý trêu chọc nó như đang hù một đứa trẻ.
ra con riêng, gì phản ứng của Tâm lại nhưleech_txt_ngu thế.
Cũng chẳng trách ba Ôn được, nhìn Ôn Lê là biết mẹvi_pham_ban_quyen cô ta sắc nước hương , đàn ôngbot_an_cap nào mà chịu nổi cám dỗ đó chứ. Ba cô ta chịu connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net riêng này vào Trường sốbot_an_cap 1, ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là chân ái với bà mẹ rồi.
riêng àvi_pham_ban_quyen, nghe mà thấy mất .
Đám học sinh này phần là con em gia đình quyền quý, lớn lên trong trường cạnh tranh lợi ích khốc liệt nên sự chánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ghétbot_an_cap và bài xích đối với con riêng mạnh hơn người bình thường rất nhiều.
Suỵt, đến rồi…
trong phút, ánh mắt họ nhìnvi_pham_ban_quyen Ôn đã đổi.
Đàm Thi Nhân khoanh tay trước ngực, thong dong nhìn Ôn Lê, miệng còn bồi thêm một câubot_an_cap với Ôn Tâm: Ơ kìa, chị về rồi kìavi_pham_ban_quyen.
Ôn Lê hiểu ra ngay, kẻ vừa nghe lén góc chính người này.
Đàm Thi Nhân đắc ý nhìn thẳng vào mắt Ôn Lê, cứvi_pham_ban_quyen ngỡ nàng sẽ tức giận đến phát điên hoặc xấu hổ mà chạy chỗ ngồi khóc nức .
Cô ta muốn thấy nhất là Ôn Lê và cãi một trận kịchleech_txt_ngu liệt, tốt nhất là động tay động chân, như vậybot_an_cap khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ mộtvi_pham_ban_quyen tên hai mà khiến Ôn mất .
ngờ đối phương lại bình thản đến lạ, thậm chí dùng phong thái củaleech_txt_ngu con dòng thống màleech_txt_ngu chính: Nói cho rõ nhé, tôi không phải con riêng. Vịleech_txt_ngu đại tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thư tên Ôn Nhan ở nhà kia là con nuôi, còn tôi mới là . Nàng liếc nhìn Ôn Tâm: mới đến sau. tin thì cứ hỏi ta.
Tin sốt dẻo này nổ ra khiến ai nấy đều không kịp trở .
Thi ngẩn người, ràng không ngờ sự việc lại vậy, liền khoa trương bịt miệng hỏi Tâm: Đến sau sao? Chị cậu nói có đúng ?
Ôn Tâm lúc này đã tức đến nổ .
Nó trừng mắt nhìn Ônvi_pham_ban_quyen , hận không xé nát của nàng.
Ôn Lê thản nhiên chỗ ngồi số ánh mắt kinhvi_pham_ban_quyen vì hóng biến .
Đại tiểu thư nhà Ôn là con ? Thật hay vậy?
Hình như tớ nghe ba tớ nhắc qua chuyện rồi.
Vậyleech_txt_ngu ý cô ta là cô ta mới là tiểu thư nhà họ thực sự? Thế sao từ trước đếnvi_pham_ban_quyen chưa từngbot_an_cap thấy cô ta? Nếu không phải con riêng, lại còn xinh đẹpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả Nhanbot_an_cap và Ôn Tâm, lý ra phải được gia đình bồi dưỡng kỹ mới đúng chứ.
Nhìn dạng thin thít của Ônbot_an_cap Tâm là biết Ôn Lê nói thật rồi.
Mọi người bàn tán xôn xao.
Chuông tan học buổi trưa vừa reo, Ôn Tâm là người đầu tiên laobot_an_cap ra khỏi lớp.
sau tiết học đầu tiên, cô đã gọi điện chobot_an_cap cha mình nhưng không có bắt . Suốt ba giờ giải lao, cô liên tiếp hơn mười cuộc, mãi đến tận bây giờ rốt cuộc nối .
Ôn Lê vào Nhất Trung? Lại cùng lớp với ? Ôn Bách , người họp suốt cả buổi sáng, ngừng động tác day thái dương.
Ông ta không thắc mắc, bản thân chưa hề tiếng, làm vào được Nhất ?
Ôn Tâm nghe thấy này của cha, trong lòng lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức phào nhẹ nhõm: Hóa không ba đưa nó vào ạ? Vậy nó vào bằng cáchvi_pham_ban_quyen nào? mau chóng nó sangbot_an_cap trường Lục Trung đi, nó chị là nói toẹt ra rồi, giờ cả lớp đang bàn tán về nhà mình kìa, mất mặt chết đi được.
Ôn Tâmbot_an_cap chẳngvi_pham_ban_quyen phải đang vực Ôn , trong lòng cô, Ôn Nhan là người , còn chẳng bằng . Cô làm vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuần đuổi Ôn Lê khỏi Nhất Trung, tống khứ họ Ôn.
Ba biết rồi, con đi ăn cơm trước đi.
An con gái vài , Ôn Bách Tường cúp .
mãi không ra Ôn Lê dùng cách được Nhất Trung, lại còn vào được lớp chọn, Ôn Bách Tường gọi trợ lý tới, lấy số điện của hiệu trưởng Nhất Trung rồi gọi đi.
Chào Lưu hiệu trưởng, tôi là Ôn Bách Tường, Chủ tịch Tập Ôn thịleech_txt_ngu, cũng là cha của em Ôn Tâm lớp 12A1.
Nghe thấy là Ôn Bách Tường, vị hiệu trưởng vô cùng nhiệt tình.
Chuyện là thế này Lưu hiệu trưởng, tôi muốn hỏi chút, hôm nayvi_pham_ban_quyen Trung phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có một học sinh mới chuyển đến tên Ôn Lê vào lớp không?
Có chứ, sáng nayleech_txt_ngu em mới đến danh xong, có chuyện vậy?
Ôn Bách Tường từ ngữ một lát, chẳngbot_an_cap biết hỏi nào cho phải: Tôi muốn biết, cô bé ấy vào bằng cách nào.
Lưu trưởng sững người, rõ ràng câu hỏi mà Ôn Bách đắn vẫn không mấyleech_txt_ngu đáng, khiến ông không khỏi thắc mắc về mối quan hệ của hai người.
Em Lê thành tích học tập xuấtbot_an_cap sắc, chuyển tới Nhất Trung cũng chuyện hợp tình hợp lý, Chủ tịch thấy có gì không ổn ?
Ôn Bách Tường thấy hiệu trưởng không chịu nói thật, đành phảivi_pham_ban_quyen thú nhận: Tôi là của Ôn Lê.
Lưu hiệu trưởng: Hóa ra là cha của à.
Trong lòng ông nghĩ: Con mà lại đibot_an_cap hỏi tôi làm sao con bé vào được ? Cách làm đúng đắn chẳngvi_pham_ban_quyen là ông nên đích thân đưa con đến sao? Sao hỏibot_an_cap như con mình nên Nhất Trung vậy.
Ôn Tường: Cho nên…
Lưu hiệu trưởng: Là một người bạn của tôi vào.
Ôn Bách Tường chửi thầm trong lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Nói năng chẳng khácleech_txt_ngu gì đánh đố! ông? Có trời mới biết bạn ông là ai?
Lưu hiệu trưởng cũng nhận ra mình nói hơi kín kẽ quá, bèn bổ sung: Là một giáo của Kinh .
Ôn Bách Tường kinh : Giáo Kinh Đại? Khôngbot_an_cap biết là vị giáo sư nào?
Ôn Lê lần đầu tiên đến Kinh Thành, sao cóbot_an_cap thể quen biết giáo sư Kinh Đạivi_pham_ban_quyen nào được? giúp nàng việc như vậybot_an_cap.
hiệu áy náynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đáp: Chuyện này… Ôn Chủ tịch, thật xin lỗi, tôi tiện tiết .
Nhận sự việc có chút bất , Lưu trưởng không dám nói . So với nhà họ Ôn, rõ ràng nhà họ Tống còn khó tội hơn.
Chỉ trong một , cái tên Ôn Lê đã lan khối hai.
Ngoài gương mặt gây chú ý , của Ôn và Ôn gia cũng trở thành đề tài tán xao, việc Ôn là nuôi đã nhanh chóng.
Ngay cả sinh dưới cũng nghe chút.
Hoàn toàn không cần Lê phải nhúng tay đưa vài cái tiêu đề mạng, tốc truyền miệng này đạt hiệu quả khá tốt.
Tin rằng chẳng mấy nữa, một nửa giới quyền thượng lưu ở Kinhleech_txt_ngu thành đều có thể nghe thấy về Ônbot_an_cap gia từ con cái .
về đến Ônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gia chậm bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vừa vào cửa đã thấy mấy đợi sẵn sofa.
Ôn Nhan, người tổnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thương, vẫn tỏ ra hiểu chuyện: Ba, con không sao đâu ạ.
Lâm Vân giả vờ an ủi: buồn nữa Nhan , trong lòng ba và dì, con tuy con nhưng cònleech_txt_ngu thân hơn cả ruột thịt.
Lời nàyleech_txt_ngu chẳngvi_pham_ban_quyen biết đang an ủi hay là đang đâm vào tim người tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Nhìn kiểu gì cũng thấy đây tư thế bị hỏi tội.
Ôn Lê coi như không thấy, đi thẳngvi_pham_ban_quyen về thang.
Đợi một . Ôn Tường lên tiếng.
Thấybot_an_cap bước chân Lê không dừng lại, ông tavi_pham_ban_quyen vội vàngvi_pham_ban_quyen nói: Ta đã hỏi hiệu trưởng Nhất , hiệu trưởng nói một giáo sưleech_txt_ngu của Đại đã bảo lãnh con, là giáo sưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào vậy? Sao con quen được người ta?
Lê: Là ai không quan trọng, quan là ông ấy dụng hơn ông không? đường là Chủ tịch Ôn tập đoàn không có năng đưa tôi vào , vậy mà một học bình thường lại có.
Ôn Bách Tường bị nghẹn họng đến mức nhất thờivi_pham_ban_quyen không nói nên lời.
Ôn Tâm không tin nổi: Chỉ dựa vào nó màbot_an_cap cũng quen được giáo sưvi_pham_ban_quyen Kinh Đại sao? Còn được nó vào Nhất Trung? cuộc mày đã dùng thủ đoạnvi_pham_ban_quyen gì?
Ôn lạnh lùngleech_txt_ngu nhìn nó: Côbot_an_cap không phục cái gì?
Cái trường Nhất này connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói là vào, sao còn đem chuyện Nhan Nhan là con nuôi nói ra ngoài? Cho dù conbot_an_cap không nể mặt Nhan Nhan, cũng nghĩ đến diện của Ônleech_txt_ngu gia chứ? Đây chẳng phải là để mọi người xem trò cười của nhà chúng ta sao? Lâm Vân nói một cách đầy đườngvi_pham_ban_quyen hoàng.
Nhìn thì có vẻ đang dạy bảoleech_txt_ngu, lo nghĩ cho Ôn gia và bảo vệ Ôn Nhan, là đang trách móc, ngầm làm sâu sắc thêm mâu thuẫn, thêm dầu lửa.
Ôn Lê nhạo: ra người cũng biết chuyện này là trò cười à?
Lâmbot_an_cap Vân bị vặc đến mức không thể phản bác.
Bà nhận ra Ôn này trông có vẻ lầm , ít nói, nhưng thực chấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng lưỡi độc địabot_an_cap sắc sảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài câu thật lòngleech_txt_ngu mà thôi, vả lại… Ôn liếc Ôn Tâm, nói: Là nó tin tôi là con riêng trước.
đó, nàng về phía Ôn Bách Tường, cười nhưvi_pham_ban_quyen cười: Tôi là đang đính chínhleech_txt_ngu giúp ông .
Ôn Tâm bật dậy, trừng lớn mắt: Tôi nói câunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó baoleech_txt_ngu giờleech_txt_ngu? Mày đừng có ngậm máuvi_pham_ban_quyen phun người, rõ là Đàm Thi Nhân nói.
Lê khoác túileech_txt_ngu bên vai đứng đó, hai tay đút túi quần, thanh mảnh, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt, cười mà không nói.
Rõ ràng là nàng cố ý.
Lúc ban ngày chặn đường nàng trường chẳng phải oai phong sao.
Nụ cười kham nơi khóe miệng Ôn Lê phô bày sự cố , cái bộbot_an_cap dạng đắc sau khi vu oan cho người khác này đã làm Ôn Tâm tức điên lên được.
Lâm Vân nén ham muốn mắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : Tâm Tâm xưa nay ngoan , sao thể nói ra đó được, con đừng có vu oan cho người tốt.
Thấy đang mặt lại, Ôn sốt lên hai bước: Ba, không có, là nó vu khống con, không tin có thể đi hỏi… Ôn Lê, màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói cho rõ ràng cho tao!
Nó giận dữ chỉ tay về Ôn Lê.
rồi!
Ôn Bách Tườngleech_txt_ngu quát lên tiếng, dứt màn này.
Sắc mặt ta xanh mét, nhưng khi nhìn về phía Ôn thì vẫn giữ được bình : Một triệu tiền men ta chuyển vào thẻ củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con, không đủ thì nói sau. Đã vào Trung rồi thì lo mà hành, không việc gì khác thì lên lầu nghỉ ngơi .
… Nghe thấy cha mình lại để Lê ở lại Trung, Ôn Tâm cuống cuồng.
Nhưng khi chạm phải ánh mắt khắc của cha, nó chỉ dám âm ghi nợ hôm nay lên đầu Ôn Lê.
Ta nói lại cuối, là chị con. Ba hy vọng ba em con chung sống hòa thuận. Ôn Tường nghị nói.
người họ không ai dám nói gì thêmbot_an_cap.
Lâm Vânleech_txt_ngu đưa con gái về phòng, an ủinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Đừng giận nữa, nếu muốn đếnleech_txt_ngu trường thì không đi nữa, dù sao cũng được tuyển thẳng rồi.
Lúc trước mẹ đã xem nhẹ con nhỏ , mẹ thấy chúng ta nên tạm thời mặt nó, để mặc nó tự sinh tự diệt, ba con có thể nhẫn nhịn nó đến bao giờ.
Ôn Tâmbot_an_cap: Tại ? Người không nên Nhất Trung là nó chứ không phải con! đâu cóvi_pham_ban_quyen gì tất, sao con phải trốn? Con là đứa con gái ba coi trọng nhất, nếu con không đến trường, ba sẽ nhìn con thế nào?
Được rồi, được rồi, vậy ở trường con cứ coi nó như khí đi. Nhẫn nhịn qua hai tháng này, đợi sau kỳ đại học con Kinh Đại, tự nhiên sẽ không phải học cùng trường với nó nữa.
Lâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân sau đó trởleech_txt_ngu về phòng, chồng đang ngồi trên sofa day chân , đi bóp vai cho ông ta.
Đợi đến khi thời cơ chín muồi, bà ta mới ướm lời, nhỏ giọng nói: Cái bệnh đó của Tiểu Lê tám phần là giả thôi, không có bệnh đương nhiên là chuyện tốt, em tâm trạng muốn bù đắp của anh, nhưng một triệu nói nhiều không , nói ít cũng khôngvi_pham_ban_quyen ít, Tiểu Lê chưavi_pham_ban_quyen bao giờ thấy nhiều tiền như vậy, vạn nhất ảnh hưởng tâm tính củabot_an_cap nó, hoặc là nó nhìn người không rõ, cầm số tiền này làm chuyện gì vi phạm phápbot_an_cap thì…
Nói thìbot_an_cap hợp tình hợp lý, nhưng thực chất là không chịu nổi việc Ôn Bách Tường đưa cho Ôn Lê.
chồng không nói gì, Lâm Vân tiếp tục: Còn chuyện giáo sư Kinh gì đó, vẫn nên hỏi cho rõ ràng thì , Lê chưa sự , không biết hiểm , lại người ta .
Ý em là sao? Ôn Bách Tường mắt ra.
Tiểu Lê này lần đầu đến Kinh thành, đường còn chưa nhận rõ, lấy đâu ra biết vị sư Kinh Đại nào sẵnbot_an_cap lòng tiến cử nó vào Nhất Trung?
Lời ta không phải là , trong lòng Ôn Bách Tường cũng hiểu rõ điều đó.
Tờ anh đưa cho nó sáng qua chỉvi_pham_ban_quyen mười vạn nhỉ? Nhất Trung đâu phải cứ có mười vạn là vàovi_pham_ban_quyen được.
Nếu nó lấy danh nghĩa của anh để nhờ vả, đối phương hà tất phải che giấu? Đối phương rõ ràng không phải nể mặt anh, là bản Tiểu Lê.
hồ sơ bỏ tiết Tiểu Lê, nếu không có lộc gì, ai lại tốn công đưa một đứa không tiền không thế như nó vào Trung chứ?
người khó đoán, ngay cả khi thực sự là giáo sư Kinhleech_txt_ngu Đại, cũng khó bảo đảm không phải là cầmvi_pham_ban_quyen thú đội lốt người, Tiểuvi_pham_ban_quyen Lê lại xinh đẹp như thế… Em lo nó bị sự phồn hoa đô hội của Kinh thành làm mờ mắt.
Nói đến nước này, ý tứ đã quá ràng.
Ám chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ôn Lê đã dùngvi_pham_ban_quyen đổi lấy suất vào Nhất Trung, thậm chíleech_txt_ngu có thể được đại gia nào đó nuôi.
Sắc mặt Ôn Bách quả trở nên vô cùng nặng nề.
Đúng Lê đoán, chuyện của họ Ôn đã trởvi_pham_ban_quyen thành đề tài trà dư tửu trong thượng lưu.
Ôn Bách Tường cưới liênbot_an_cap tiếp ba đời vợ.
Đại tiểu thư nhà họ – Ôn Nhan thực chất là con nuôi.
Đại tiểu thư thật sự của nhà họ Ôn lạivi_pham_ban_quyen là mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người khác.
Chỉ ba tin tức này đã đủ đểvi_pham_ban_quyen các quý bà trong những tiệc trà đem chuyệnvi_pham_ban_quyen đời tư của Ôn Tường mổ xẻ khôngvi_pham_ban_quyen ít lần.
Mọi người đối với Ôn Lê – vị tiểu thư thật sự đột nhiên xuất hiện này – đều là chưa mặt đã nghe , nấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều nhiều nảy sinh lòng hiếu kỳ. Họ đã nghe thanh rằng Ôn Lê khôngbot_an_cap được lòng ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà họ Ôn, thậm còn tranh sủng với đứa nuôi như Nhan…
Khi sự việc dần rộngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ngoại trừ Ôn Nhan chịu tổnbot_an_cap trong vòng kết giaoleech_txt_ngu của mình, Tâm ở trường cũng chẳng dễ dàng gì.
Đàm Thi ngày đem chuyện nhà họ Ôn ra làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trò cười để kể.
Ôn Tâm vốn dĩ cao , nay tức đến siết chặt nắm đấm, chỉbot_an_cap hận khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thểvi_pham_ban_quyen băm Ôn Lê – kẻ gieo rắc tai họa – làm mảnh.
Đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có một xấp đề, cho cả lớp làmbot_an_cap trong hai tiết.
lão sư cầm xấp đề thi toán bước vào lớp.
Về xấp đề này qua một chút, đề này chỉ có trường Trung học số 1 chúng ta, và cũng chỉ có lớp 1 chúng tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới có. đềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một câu phụ, do Giáo sư Tống Nghiêm của trường Đại đích thân thêm vào. Đề này đã xem qua, nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao …
Tống Bách Nghiêm?
Lê đang viết xấp đề vật lý ở , nghevi_pham_ban_quyen thấy lời Trần lão thì có chút cạnbot_an_cap lời đề nàyleech_txt_ngu rõ là nhắm thẳng vào nàng.
Cái gì chứ nợ ân tình là khó trảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Nàng mới vào trường Trung học số 1 được mấy ngày? Vậy mà ông đã chóng mang đề tới tận , lại còn tinhleech_txt_ngu quái lồng ghép đề thi của lớp.
Đúng không từ một thủ đoạn nào…
Mặc dù Tống giáo thụ đặt kỳvi_pham_ban_quyen cao vào chúng ta, nhưng nóileech_txt_ngu thật thì câu này… tôi cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không biết giải. xem xem như một cách rèn luyện tư . Ôn Tâm, có giải khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
lão sư danh Ôn Tâm.
Rõ ràng trong lòng Trần lão , duy trong lớp có khả năng giải được câubot_an_cap này chỉ có là Ônbot_an_cap Tâm.
Ôn Tâm vốn dĩ đang ủ rũ, thoáng chốc gương mặt đã hiện lên kiêu ngạo, cô thẳng đáp: ạ.
Cô tràn đầy tự tin, lập tức lật xem câu cuối cùng đề thi.
Trong số các em, nếubot_an_cap có ai viết ra được cái gì đó, tin rằng sẽ để lại ấn tượng rất sâu sắc với giáo thụ.
Các học sinh nghe vậy nhìn câu .
Tống Bách Nghiêm không thuần chỉ một giáo sư bình thường ở Kinh Đại, gia thế Tống hách hơnvi_pham_ban_quyen cả họ Đàm và họ Ôn.
Nhà họ Tống còn là thông gia Hiệu trưởng Kinhvi_pham_ban_quyen Đại, lực hai bên xứng, bối cảnh đương nhiên cũng chẳng kém cạnh gì nhau.
Vốn là dòng dõi thư hương, thái sơn bắc đấu trong giới học , họ Tống có tiếng nói trong cả chính trị lẫn thương , còn có quan hệ rất nhà họ Lục.
Nếu có thể khiến Tống giáo thụ bằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con mắt khác, kếtbot_an_cap nối được với mối quan hệ của họ , thì nói là một bước lên mây cũng không ngoa.
Đây làvi_pham_ban_quyen đềleech_txt_ngu toán? Chắc không đấy?
Sao cái này giống môn toán mình từng học gì cả.
Biết ngay là loại chuyện tốt này không tớivi_pham_ban_quyen lượt cái não như mình mà.
Đề này cho tớ chép chưa chắc đã chép đúng, không phải là vượt cấp, cái này mẹ vốn dĩ cùng một đẳng cấp!
Thi Nhân xem xong đề, cả người đều thấy không ổn. Thấy Ôn Tâm đang vùi đầu viết lia lịabot_an_cap, Đàm Thi Nhân siết cây bút trong tay.
Đáng ghét!
Lạivi_pham_ban_quyen chuẩn để con nhỏ này chiếm hết hào quang rồi!
Điều Đàm Nhân khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết là, chân mày Ôn Tâm đang nhíu chặt chẳng kém gì cô . Sau khi viết một chữvi_pham_ban_quyen Giải, nửa ngày trời vẫn không hạ được thứ .
Ôn thong thả viết xong đề vật lý, lúc mới lấy xấp toán bên cạnh, lật đến câu cuối .
Nhẩm qua các bước trong đầu, nàng định đặt bút viết thẳng đáp án lên, nhưng cuối cùng vẫn kiềm lại, viếtleech_txt_ngu đủ quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trình giải …
Trước đây nàng từng không ít lần khiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tống Bách Nghiêm phải ăn bế môn canh. Nghĩ lạivi_pham_ban_quyen chắc ông cũng hết cách rồi, không tiện vì chút ân tình đưa vào trường Trung 1bot_an_cap mà cầm đề chạy đến tìm , nên mới dùng đến hạ sáchvi_pham_ban_quyen này.
Ôn Tâm dùng hết tờ giấy này đếnleech_txt_ngu tờ giấy nháp khácbot_an_cap, cô căn bản không màng các câu hỏi khác, chỉ tập chết với câu này.
lão sư rồi đặc điểm danh cô, nếu không ra được , danh xưng tài toán học của cô này e rằng sẽ thànhbot_an_cap trò cười.
trọng hơn hết, cô phải khiến Tống giáo thụ ghi nhớ mình.
Không chỉ Tống giáo thụ, mà còn cóbot_an_cap… Trong đầu Ôn Tâm hiệnleech_txt_ngu lên một gương trai lùng, thiên tài toán học thực thụ Tống Tri Nhàn.
Đang không có chút manh mối nào để bút, Ôn Tâm vốn đã ruột, Trầnleech_txt_ngu lão sư còn ngừng đi lại quanh chỗ côleech_txt_ngu, khiến cô càng thêm phiền lòng.
Sau hai tiết học, đề thi đượcbot_an_cap lên.
Tiết sau là học, giáo viên hóa bảo các emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự tập, tất cả trật tự.
lão sư truyền đạt xong, theo cuốn nháp của Ôn Tâm rồi ra khỏi lớp.
Về đến văn , Trần lão sư lập tìm ra thi của Ôn Tâm.
Tuy nhiên, ở cuối cùng, Tâm rồi lại gạch xóa, chẳng lại được gì có ích, trên giấy nháp cũng không viết ra được ngô gì.
lão sư còn cách nào, đành phải chụp lại mặt giấy thi vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Ôn Tâm, gửi cho Tống Bách Nghiêm.
Dù saobot_an_cap cũng cho Tốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bách Nghiêm một câu trả lời.
Bài thi của những người khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bản không thèm xem qua.
Bởi vì không cần thiết, đến cả thiên tài học vượt cấp như Ôn Tâm còn không làm được, những người khác càng khỏi phải .
rồi.
Bên này Tốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bách Nghiêm gần ôm khư điện thoại đợi tin tức.
Khi nhìn thấy thành quả mà giáo viên chủ nhiệm của Ônbot_an_cap Lê gửi tới, Tống Bách Nghiêm nghi hoặcleech_txt_ngu thốt lên: Hửm?
Tống Tri lập tức ghé sát lại: Ông nội, đây không phải nét chữ của bạn Ôn.
Ta biết, giáo chủ nhiệm của nàng sót? Hay là bạn Ôn lại lười ?
Chưa đợi Trần sưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thông báo đây là bài thi của Ôn Tâm, Báchbot_an_cap Nghiêm đã gửi một tinbot_an_cap nhắn thoại sang: Trần lão , phiền cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chụpleech_txt_ngu bài của bạnvi_pham_ban_quyen Ôn cho tôi xem .
Tống giáo thụ, chính là bài thi của bạn Ôn ạ.
cháu nhìn nhau ngơ ngác, sau đó lập tức ứng lại, trong lớp không chỉ có người họ Ôn.
Tống Nghiêm: Tôi đang nói bạn Ôn Lê.
Ôn ? Trần sư trong lòng thấy lạ vì sao Tống giáo biết Ôn Lê, nhanh chóng tìm thi của Ôn Lê.
Mặc dù thànhvi_pham_ban_quyen tích của Ôn Lê cũng khá, nhưng toán chắn không thể so được với thiên tài như Ôn Tâm, cả Ôn còn…
Giâybot_an_cap tiếp theo, cô nhìn thấy câu của Ôn Lê được kín mít, tức thì kinh ngạc khôn cùng.
nhanh, hai ông cháu họ Tống đã nhận đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thứ mình muốn xemleech_txt_ngu.
Habot_an_cap ha ha, thấy chưa, một già tụi ta cộng đại thiênvi_pham_ban_quyen là cháu mà giảileech_txt_ngu cả tuần không , người ta giải xong một cách nhẹ nhàng. Tốngvi_pham_ban_quyen Bách Nghiêmvi_pham_ban_quyen cầm điện thoại cười lớn.
Tống Tri Nhànbot_an_cap phân tích từng bước xong, như thể vừa được sáng: Hóa ra là như .
Trần lão sư không dám tin, nàyleech_txt_ngu đến cả cô và Ôn không biết bắt đầu từ đâu, vậy mà Ôn Lêbot_an_cap lại giải được.
Côvi_pham_ban_quyen không nhịn được hỏi Tống Bách Nghiêm xem giải đúng hay sai.
Ônleech_txt_ngu đã lược bỏ không ít bước trung gian, cho nênleech_txt_ngu quá trình và đáp án bày trước mắt, sư không dám chắc chắn nó có đúng hay không.
Tống giáonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thụ khẳngleech_txt_ngu địnhleech_txt_ngu chắc nịch: Đương là đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồivi_pham_ban_quyen.
Ôn Tâm vì câu lúc nãy mà óc vẫn còn mụ mị, tâm trạng tệ đến cực điểm, tứcleech_txt_ngu vừa uất ức.
Bỏ lỡ một cơ hội thể hiện tốt như vậy không nói, ông Tốngleech_txt_ngu chắc chắn nhớ cô học ở 1, nếu biết cô không giải được đề, chắc chắn thất vọng về cô.
đâu Tri Nhàn cũng sẽ biết chuyện này.
khó như vậy, cô không giải cũng là lẽ thường tình, ông nội và mọi người chắc cảm thôi chứ?
Ôn Tâmleech_txt_ngu tựbot_an_cap an ủi như vậy.
Nhưng lúc , Trần lão sư cầmleech_txt_ngu đề bước vào lớp, nói với cả lớp: Câu rồi, lớp chúng tavi_pham_ban_quyen có bạn đã giải được.
Gì cơ? Có giải sao? mà đáng sợ thếleech_txt_ngu?
ai vào đây nữa? Chắc chắnbot_an_cap là thiên tài lớn của chúng ta rồivi_pham_ban_quyen.
Địa vịvi_pham_ban_quyen của cô ta Ôn gia chắc chỉ đứng sau anh trai thôi nhỉ? Chị cả Ôn Nhan làleech_txt_ngu con nuôi, thì bị Ôn lạnh, ngoại trừ raleech_txt_ngu, hai ngườivi_pham_ban_quyen còn lại không đủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sức với ta.
Chẳng thế thì sao, lần coi như đã ghi điểm trướcvi_pham_ban_quyen mặt Tống giáo thụ rồi, vốn đã phú quý lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net càng thêm rực rỡ.
Sau cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta không nảy sinh chút tình nào với cháu traibot_an_cap Tống Tri Nhàn của Tống giáo thụleech_txt_ngu đấyleech_txt_ngu chứ?
Tống Tri ? đại thần toán học lạnh đó ? Tôi từngleech_txt_ngu vinh dựleech_txt_ngu gặp người thật rồi, vừa cao đẹp trai, kiểu người mà thôi đã thấy rõ hai chữ IQ cao.
Đàm Thi Nhân không ngờ Ôn Tâm thể giải được đề này.
Mọi người bàn xôn xao, đồng loạt hướng ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt mộ về phía Ôn Tâm. Tuy nhiên, điều này không những không Ôn Tâmleech_txt_ngu cảmleech_txt_ngu hãnh diện, mà ngược lại còn khiến tâm trạng vốn đang phiền muộn của cô trở nên hoảng loạn.
vì hỏi đó, cô ta bản không giải đượcleech_txt_ngu.
có người giải ? Điều đó là không thể nào!
Chắc chắn có sự nhầm lẫn rồi.
mắt sắc của Ônleech_txt_ngu Tâm dán chặt vào đềleech_txt_ngu trên tay giáo viên chủ nhiệm.
tự. chủ nhiệm gõ gõ bàn giáo viên.
Tôi đã xem qua câu cuối cùng của tất cả các bài làm, lớp chúng ta chỉ có duybot_an_cap nhất Lê giải đượcleech_txt_ngu. Giáo chủ nhiệm giơ cao tờ bài làm Lê, Hơn , cả bước giải và đáp án hoàn toàn chính xác.
Ai cơ? Lê?
Sao có thể Ôn Lê được?
nhầm không vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chẳng là Ôn Tâm ?
Hơn bốn mươi học sinh trong lớp đồng loạt quayleech_txt_ngu đầu nhìn về góc lớp.
thể nào! Tâmvi_pham_ban_quyen đột ngộtbot_an_cap đứng phắt dậy, cảm xúc vô cùng kích động, thầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắc khẳng định chắc nịch: Làm chị ta có thể giải được chứ!
Tôi cũng thấy khó tin thật, ngayleech_txt_ngu cảbot_an_cap Ôn Tâm và còn không , cô ta mà làm được sao?
Màn chuyển bất này khiến Đàm Thi Nhân cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy thích thú. Không bàn đến việc Ôn Tâmleech_txt_ngu không giải được, mà luôn đối đầu với Ôn Ôn Lê lại giải được, phen này có hay để xem .
Trật tự. viên chủ nhiệm lại gõleech_txt_ngu bàn một lần nữa, giơ ra hiệu: Ôn Tâm, em ngồi xuống trước đã.
Tâm không mảy may lay chuyển, cô ta quay đầu về phía Ôn Lê đang ngồi góc lớp, bướng bỉnh : Em tin chị ta có thể !
Giáo viên chủ nhiệm hơi mày.
Thầy hiểu cảm giác hụt hẫng của em, nhưngleech_txt_ngu Ôn Lê thực sự đã làm được, đây là sự . Nói , viên chủ nhiệm chiếu phần bài làm cuốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Ôn Lê điện tử.
Trời ạ, đỉnh đấy!
quái gì thếbot_an_cap , cho dù có đưa cảbot_an_cap các bước giải và đáp án đập vào thì tôi cũng hiểu gì cả.
Kẻ ra cái này đúng biến thái .
Kẻ giải cái đề này còn biến thái .
Câu mà Tâm giải được mà cũng có người giải được ?! Nhà họ Ôn này chuyên sản xuất thiên toán học biến thái à.
Thiên tài nhỏbot_an_cap ơi, danh hiệu thiên tài học của cậu xem ra có chútvi_pham_ban_quyen danh vô thực rồi nhỉleech_txt_ngu
Ôn Tâm lườm Đàm Thi Nhân một cái đầy mỉa mai, không để ý đến cô ta, lại tiếp tụcbot_an_cap nói: Chị không đời nào làm được!
khi tận mắt nhìn thấy bài làm, Ôn vẫn không tin.
Từ nhỏ đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn trong ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hào quang thiên tài, cô ta có sự tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tin đối vào môn Toán. Đề mà ta làm thì không thể có sinh nàobot_an_cap làm được, huống hồ lại là một Lê thường xuyênvi_pham_ban_quyen và vi phạm kỷ luật.
Giáo viên chủbot_an_cap nhiệm có chút bất : Tống giáo thụ đã đích thân xem qua làm, nó toàn đúng.
Gian ! Chắc chắn là gian lận! Với nguồn lực giáo dục ở cái nơi hẻoleech_txt_ngu như Thành đóbot_an_cap, cộng thêm việc chị tabot_an_cap suốt ngày bỏ tiết trốn học, em có chết cũng tin chị giảibot_an_cap đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đề !
Minh ? Cái nơibot_an_cap quái quỷ nào vậy? Chưa nghe bao giờ.
Trước đâybot_an_cap Ôn Lê học sao? cô ấy là thư Ôn gia ànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Tôi cứ ngỡ trước đây cô ở nước ngoài chứ.
Dù không cùng ra nhưng dùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao là chị emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tháileech_txt_ngu độ này của cô ta với chị mình… ra cuộc sống của Ôn ở Ôn gia thật chẳng dàng gì.
Giáo viên chủ nhiệmleech_txt_ngu cạn lời. Nghĩ việc Ôn Lênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là tiểu thưvi_pham_ban_quyen nhà Ôn, nay lại nhận được sự đánh giá cao Tống giáo thụ, ông liền có thêm dũng khí bảo vệ cô.
Ông thực sự không thể chịu đựng nổi hành gây rối lý của Tâm thêm nữa.
Ôn Tâm, nói năng phải có trách nhiệmbot_an_cap. Em có bằng nào chứng Lêbot_an_cap gian lận không?
Chắc chắn là chị ta tra điện thoại, hoặc làvi_pham_ban_quyen tìm người giúp từ ngoài. Nếu là người khác thì em còn nhận được, nhưng thành trước đây của Ôn Lê… Gương mặt Ôn Tâm lộ rõ vẻ miệt đến cực độleech_txt_ngu.
Đề này là do Tống giáo thụ ra, nếu tra cho rõ ràng mà chuyệnleech_txt_ngu xé ra , người bị ảnh sẽbot_an_cap lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net danh tiếng của cả trường Trung học số .
Thấy cô ta nâng quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điểm, giáo viên chủ nhiệm chỉ muốn mắng ngườivi_pham_ban_quyen.
Ôn Lê, thầy tin em, em lên đây giảng chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net các bạn về tư duy giải bài của đi.
Ôn Lê từ chối.
Ôn Tâm hừ lạnh tiếng, mặt căng đến trắng bệch giờ đã lộ ra nụ cười đắcbot_an_cap thắng, lắng ít ỏileech_txt_ngu cuối cùng cũng tanleech_txt_ngu biến.
không dám , vì chị ta căn bản không làm. Còn nói không phải gian lận ! Để giờ chị còn gì để nói.
Giáovi_pham_ban_quyen viên chủ nhiệm hỏi: Có gì không tiện sao em?
Ôn Lê nói thật: Giảng rồi các bạn cũngbot_an_cap không đâu.
Tức chết mất! Nhưng mà người nói đúng sự ! tức !
Chếtleech_txt_ngu , cô ta đang mắng ai đấy? Nhưng sao mình không phản bác được nhỉ?
Ôn Tâm tiếpvi_pham_ban_quyen lời: Cứ giả vờ tiếp ! Muốn dựa việc gian lận để quen với Tống giáo thụ sao, cũng không nhìn lại xem mình bộ não đó khôngvi_pham_ban_quyen, để xem chị định kết chuyện này thế nào.
Ôn Lê đón nhận ánh mắt tabot_an_cap, thần thản nhiên: Cô nói gian lận tôi phảibot_an_cap tự chứng minh trong sao? Tôi nói cô là đồ ngốc, phải cũng định đi bệnh viện khám khoa não không?
Lời ra, mấy trong lớp không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Ôn Tâm tức tối: Chị không chứng minh được không gian lận thì nói gì cũng vôvi_pham_ban_quyen ích! Chuyện chị gian lận, em nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định báo với Tống giáo !
Ôn Lê xoay cây bút trong tay, cảm thấy người này nực cười.
Cô đâu ra tin đề không giải được thì người chắc chắn không giảileech_txt_ngu đượcvi_pham_ban_quyen? Đến duy logic thông thường còn không có, người nhưleech_txt_ngu cô, chữa khỏi rồi cũng chỉ chảy miếng , thiên tài gì chứ?
Phụt, ha ha ha, xin lỗi nhé, tôi thực sự không nổi nữa rồi.
Làm sao cô ấy có vừa hài hước vừa nói trúng tim đen như được nhỉ.
Không nhận luôn, nữ thần của có gương mặt lạnh lùng kia mà năng thật, phải saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , tôi thích cô rồi.
Vậy là có nên cô ấy không? Đó là hỏi mà ngay cả Ôn Tâm và giáovi_pham_ban_quyen viên còn không làm được mà.
Cậu cũng giống Tâm , chữa khỏi rồi cũng chỉ biết chảy nước miếng thôivi_pham_ban_quyen.
Ôn Lê, chị… Ôn Tâm dù sao tuổi đời còn nhỏ, lại chưa từng vấp , thêm bản tính kiêu ngạo.
Trong lúc tức giận, cô ta lấy hộp trên bàn.
nhiên, trước khi cô ta hành động tiếp theo, cửa lớp học vang lên tiếng gõ, một giọng nam trầm ấm nhưng mang theo cảm giác xa cách đã cắt ngang lời cô ta.
Làm phiền một chút.
Mọivi_pham_ban_quyen quay đầu nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại, thấy một chàng trai khoảng tầm hai mươi tuổi, người thanh mảnh. Tay cửa của trai vẫn chưa hạ xuống, tay kia đút vào túi .
Lớp học ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lập tức im phăng phắc.
Ôn sững sờ, lẩm bẩm đầy thắc : Tri Nhàn…
Tống Tri Nhàn lịch sự nhắc nhở giáo viên chủ nhiệm: thầy, đã tan học rồi ạ.
chủ nhiệm chàng thấy rất quen mặt, cái tên đã ngay đầubot_an_cap nhưng mãi không ra: Em là học sinh lớp nào…???
Tống Tri Nhànvi_pham_ban_quyen chỉ nói câu: Em đến tìmbot_an_cap Ôn Lê.
Ánh mắt anh đã dừng trên người Ôn Lêvi_pham_ban_quyen đang ngồi ở góc lớp.
Khi Ôn về phía , mặt lãnh đạm Tri Nhàn rõ ràng đã nênvi_pham_ban_quyen ấm áp hơn, ngay cả giọng nói cũng trở nên dàng: Bạn học Ôn, ăn trưa chứbot_an_cap?
Đù!! Tri Nhàn!!
Tiếng kêu đó vang , cả lớp ngay lập bùng .
Đúng làleech_txt_ngu Tốngvi_pham_ban_quyen đại thần rồi!!
Mở mang tầm mắt thật rồi, được gặp ca khétleech_txt_ngu tiếng Kinh Đại rồi!
Chuyện gì thế này? Tống Tri Nhàn biết nữ thần của tôi sao?
Nhìn thế này thì không chỉ đơnbot_an_cap giản là biết .
Sáng nay Ôn Lê ngủ nên chưa kịp ăn , nãy giờ đã thấy đói bụng rồi, khi nghe tiếng chuông tan cô đã muốn nhắc giáo viên chủleech_txt_ngu nhiệm.
Cô đứng dậy, đi thẳng khỏi lớp không có ai xung quanh, lướt qua Tống Tri Nhàn rồi tự bước đi.
Tống Nhàn không vộivi_pham_ban_quyen rời đi .
Anh nhìn lướt qua bài làm của Ôn Lê trên bảngleech_txt_ngu đen, với lớp: Câu hỏi này, tôi và giáo sư Tống Nghiêm đều đã thửbot_an_cap nhưngleech_txt_ngu vẫn chưa tìm mối, mới dùng cách này để nhờ Lê giúp đỡ câu hỏi này, là in riêng cho bạn học Ôn.
nói Tống Tri giống như một quả nước ném xuống mặt hồ, trong chốc làm dậy lên những sóng lớn. Sau mộtbot_an_cap hồi tĩnhvi_pham_ban_quyen lặng ngủi, cả lớp học bắt đầu xôn xao dữ dội hơn bao giờ .
Tôi không nghe lầm chứvi_pham_ban_quyen? Câu hỏi đó đến cả Tống đại thần và Tống giáo thụ còn không làm được, rồi phải đem in cho Ôn Lê làm sao?!
điên rồi hay Tống đại thần điên rồi? Nói thật đấy à?
Ý anh ấy là Lê giỏi hơn cả anh ấy và giáo sao?
Lê mới là vị thực sự? Ôn Tâm chỉ là hề thôi sao?
Tôi biết ngay mà, sốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi đúng là kiếp lót đường!
Ôn Tâm chết lặng chỗ.
Tống Tri Nhàn đuổi Ôn Lê: Chưa chào gì đã chạy trường tìm cô, hy vọng không làm phiền đến cô.
Khác hẳn vẻ sắc khi bảo Ôn Lê lúc nãy, này lời của anh đều mangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo ý cười, cả người toát ra vẻ ôn hòa.
Kỳ thi đại học sắp tới rồi, sao cô lại đột ngột Kinh Thành? Mấy ngày trước tôi cóvi_pham_ban_quyen đến Minh Thành tìm cô, ngoại cũng không nhắc chuyện này.
Trong Tống Tri đầy vẻ vui mừng, từ lúc biết Ôn Lê đến Thành đi học, nào anh cũng muốn đến tìm cô, hôm nay cuối cùng cũng tìm được một cái cớ vụng .
Lêleech_txt_ngu liếc mắt lấy cái, vừa đi thẳng về phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước vừa nhạt giọng: Đề chẳng phải đã giảileech_txt_ngu xong rồi sao? Tìm tôi còn có việc gì?
Đề đó hẳn cô vẫn còn giải khác đúngvi_pham_ban_quyen không?
Ôn Lê liếc nhìn anh một cái, có chút khó chịu trước sựbot_an_cap tham lam của .
Tống Tri Nhàn vàng giải thích: Tôi không đểvi_pham_ban_quyen đòi cô cách giải khác đâu. Anh thầmvi_pham_ban_quyen ảo não vì sự về .
Cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì nói thẳng.
Trong mắt Ôn , hai người chẳng tính là quen thân. Tống Bách Nghiêm giúp cô trường Nhất , hôm nay giải xong đề này như đã trả ân củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông.
Hơnvi_pham_ban_quyen nữa trước đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô cũng đã giúp bọn họ giải ít , gỡ bỏ không ít khúc mắc, những món mà nào bọn họ cũng cố mang đến tận nhà ra, cô chưa từng nhậnvi_pham_ban_quyen thêm kỳ lợi lộc khác.
Sớm biết hai ông cháu nhà phiền phức như vậy, trước cô đã không tay mà lên diễn đàn Đại giải mấy cái đề chết đó, đúng là dẫn sói vào nhà.
Tôi… có thể ăn cùng cô không? Trướcleech_txt_ngu đây tôi cũng cấp hai và cấp ba ở Nhất Trung, tôi khá nhớ hương nhà ăn của trường.
Không còn sự vàleech_txt_ngu hoạt khi làm toán, đối mặt Ôn , anh thậm chí chút luốngbot_an_cap cuống và về.
Ôn Lênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đáp lời.
Dù cô không nói có được hay không, Tốngbot_an_cap Tri Nhàn vẫn mặt đi theo cô khỏi tòa nhà đường, hướng về nhà ăn.
Suốt dọc đường, hai người liên hút ánh nhìn mói những lời bàn tán.
Tống Tri Nhàn lấy phần cơm hệt Ôn , ngồi đối diện cô, ăn một rồi hoài niệm nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: vị .
Ôn Lê không bắt lời.
Bị ngó lơ, Tri Nhàn nhìn Ôn Lê, nhất thời tìm được chuyện để nói, thấy Ôn Lê xem điện thoạileech_txt_ngu, im lặng ăn cơm.
Cậu Lục Cảnh Nguyên gửi qua WeChat một bức ảnh, là bữa ở lớp mẫu .
Ôn Lê mới biết cậu nhóc hai tuổi đãbot_an_cap đi nhà trẻ.
tiện tay chụp lại phần cơm trước mặt, gửi cho cậu bé.
Cậu nhóc chậm chạp gửi tin nhắn hỏi cô: Đã khỏi chưa
Ôn Lê vừa ănvi_pham_ban_quyen vừa gõ chữ bằng một : Khỏi rồi
ngày nay, gần như ngày nào cậu nhóc cũng hỏi cô một lần xembot_an_cap bệnh đã khỏi chưa, còn gọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho cô, dù nóivi_pham_ban_quyen gì nhưng quan tâm trẻ con rất thuần .
Một lát sau, Ôn Lê đặt điện thoại xuống.
Tống Tri Nhàn thời cơ: ngoại cô ở dưới quê một mình có tự sóc bản thân không? Nếu cần, tôi thể đón bà đến Kinh Thành để tiệnbot_an_cap chăm sóc.
một căn sân vườn vẫn bỏ trống, rất hợp để dưỡng lão, lại khá gần Kinh Đại, cô đã giúp tôi nhiều như vậy, coi như quà đáp lễ được không?
Ôn Lê: anh tôi xin nhận, nhưng không cần đâu.
Tống thần trong truyền thuyết kia sao? Sao trường mình ăn ? Cô gái ngồi đối diện anh ấy là ai vậy? Đẹp quá.
Bạn không ? Họcleech_txt_ngu sinh mới chuyển đến khối đấy, tênvi_pham_ban_quyen Ôn Lê, nghe nói là riêng bên của tổng giám Ôn thị.
cái bạn ấy, người là thiên , người tên Ôn Nhan ở Ôn gia con .
Đẹp trai quá! Nói đi cũng phải nói lại, đại thần làbot_an_cap đànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh của chúng ta đấy, không ngờ anh ấy tốt nghiệp rồi mà chúng ta vẫn có cơ hội gặp mặt.
Không phảivi_pham_ban_quyen nói Tống thần là đóa hoa trên tuyết sao? Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từng xem video thi đấu của ấy mạng, thực sự lạnh , mà nhìn thế này chẳng giống chút nào?
Mẹ kiếp, đặt một người xinh đẹp ngồi đối diện bạn, mặt bạn chắc chắn cũng cười đến nở hoa, lạnh lùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nỗi gì.
Chuyện đề toán ởvi_pham_ban_quyen lớpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net 1 nghe chưa? Tôi đứng hình …
Ôn Lê ăn nhanh, của Tống Tri Nhàn trong miệng, anh vội buông đũa đi theo.
Lêleech_txt_ngu phải về lớp, không thể nán lại thêm, Tống Tri Nhàn chỉ đành đi.
Lê, đợi cô ở Kinh Đại.
Tống Tri Nhàn đứng chân , cho đến khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ôn Lê khuất bóng luyến tiếc thu ánh , cũng nỡ rời đi, nụ cười trên mặt vẫn đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Anh Tri Nhàn.
Đột ngột mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cắt dòng suyleech_txt_ngu nghĩ của Tống Tri Nhàn, anh quay nhìn Ônvi_pham_ban_quyen Tâm đứng phía sau, nụ cười trên mặt biếnleech_txt_ngu mất không còn .
Hoàn toàn không có ấn tượng gì về người này, Tốngleech_txt_ngu Nhàn cách phớt lờ, nhấc chân lách qua người cô ta định rời đi.
độ đối xử nàyvi_pham_ban_quyen đúng là mộtbot_an_cap trời một vực.
Anh Tri Nhàn? Ôn Tâmvi_pham_ban_quyen gọi lại một lần nữa.
Bạn học, cô có chuyện gì sao?
Ôn Tâmbot_an_cap nhìn Tống Tri Nhàn vớibot_an_cap vẻ mặt lạnh xa , trong một trận tủi thân và chịu. Anh dường như chẳng nhớ gì cô.
Tôi là Ôn đây anh Nhàn, chúng ta đã từng gặp nhau mà, tôi còn đến nhà anh , dì Tống rất thích tôi, ôngvi_pham_ban_quyen nội Tống còn nói khả toán học của tôi rất tốt, sau có cơ hội sẽ cùng anh thảo luận học thuật.
Tôi còn cóbot_an_cap việc.
Tống Tri Nhàn rõ ràng không hứng thú với những lời cô ta nói.
người sắp đi mất, trong lúc cấpleech_txt_ngu bách, Ôn buộc phải lôi ra: Ôn Lê là chị tôi!
Nếu không phải vì Nhàn, những lời này Ôn Tâm đời cũng muốn , chỉ nói dối một lần này ta đã thấy ghê .
Nhưng may là câu nói này đã công giữ Tốngleech_txt_ngu Tri Nhàn.
Song điều này lại khiến Ôn Tâm càng lòng hơn.
Anh Tri , sao anh lại biết Ôn Lê? đối xử chị ta như thế… Chị rõ luôn sống Minh Thành. Anh nói trình độ toán học của chị ta lợi hại hơn cả anh và ông Tống, có anh bị chị lừa rồi ? Chị ta trường còn hiếm khi…
Bạn học !
Không đợi cô ta hết , Tống Tri Nhàn đã lạnh giọng ngắt lời.
Ôn Tâm giật bắn mình.
Ánh mắt không mấy thiện cảm và cái nhìn lạnh lẽo Tống Tri Nhàn cô ta nghẹn lời.
Chuyện của tôi và cô ấy không lượt ở vấn đâu nhỉ? Nếu tôi không nhìnvi_pham_ban_quyen thì vừa rồi lớp chính cô là người vu khống Lê gian .
Tôi… tôi là… Vành mắt Ônbot_an_cap Tâm đỏ , trông như thể bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịu uất ức hay bị ai bắt nạt.
Tống Tri Nhàn chỉ cảm thấy nực cười.
Tôi chưa từng Ôn Lê nói cô ấy còn có mộtvi_pham_ban_quyen đứa em , nếu Ôn Lê không thích cô thì nhất cô nênbot_an_cap tránh xa cô ấy ra một chút.
Lời mang tính cáovi_pham_ban_quyen này khiến Ôn Tâm vừa tức vừa kinh hãi.
Sự xuất hiện đột ngột Tốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tri Nhàn khiếnleech_txt_ngu Ôn Lê vốn đã nhận được quá nhiềuleech_txt_ngu sự chú ý nay nhân vật đangvi_pham_ban_quyen bị bàn tán vọt lên thành nhân vật điểmbot_an_cap.
Chuyện hai vị đại thầnleech_txt_ngu làvi_pham_ban_quyen Tống thụ Tri Nhàn sức dùng cách in đề thibot_an_cap để nhờ Ôn Lê giải hộ lại càng khiến toàn giáo viên và học sinh động.
Cả buổi , bên tai Ôn toàn cái tên Tống Tri Nhàn Ôn Lê, cô ta mấy không đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm sắp phátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khócleech_txt_ngu.
Khó khăn mới cầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cự đến lúc tan học, cô đi theo vào nhà .
Cô ta động chất vấn: Tại sao chị lại quen biết anh Tri Nhàn? Rốt cuộc chị đã đoạn gì để lừa bọn họ? Vị giáo Kinh Đại đưa chị vào trường Nhất là nội Tống đúng không? Chị mồivi_pham_ban_quyen chài anh bằng nào?
Liên tiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải chịu kích , này toàn thân Ôn Tâm đều đang run rẩy.
Ôn đứng trước bồn rửa tay, thai rửa sạch tay mình.
vẩy vẩy nước trên tay, sau đó nhìn về phíabot_an_cap Tâm.
Muốn biết ? Lại đây tôi nói cho nghe.
Tâm chẳng suy nghĩ gì, hùng hổ phía trước.
Không ngờ vừa mới lại , trên đã ănleech_txt_ngu một cái cực mạnhvi_pham_ban_quyen, đánh cho ta lảo đảo lùi lại hai bước.
Ngây người mấtbot_an_cap giây, Ôn phản ứng lại rồi giơ tay lao về Ônbot_an_cap Lê, nhưng lại bị Lê chặt cổ tay bẻ ngược ra sau, rồi ghì chặt gáy nhấn đầu cô ta vào bồn nước.
Cơn đau kích dây thần kinh, mặt Tâm đau rát, máu tươi lan tỏa trong khoang .
chừng , đây làbot_an_cap lần đầu bị tát, Ôn Tâm phát điên.
Ôn Lê, tôi! dámleech_txt_ngu đánh tôi! Ba còn chưa bao giờ đánh tôi! Tôi giết chị! sẽ đánh gãy tay chị!
Cô ta vẫy điên cuồng, muốn đứng dậy nhưng thế nào cũng không ra được.
Ôn vặn vòinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước, xả xuống khiến Ôn Tâmvi_pham_ban_quyen hét lên kinh hãi.
Nước dội từ sau gáy tràn lên mặt, chảy vào khoang mũi, Tâm bị sặc nước chửi bới ầm ĩ, nhưng nhanh sau đã không thể kêu lên được nữa.
Nước trong bồn càng lúc càng đầy, Ôn Tâm bị sặc đến khó chịu cùngleech_txt_ngu, cô không ngừng cánh tay còn lại hòng tóm lấy Ôn Lê nhưng đều không thành công.
Ôn Lê dửng dưng nhìn cô ta vùng vẫy.
Ngay khi Ôn sắpvi_pham_ban_quyen ngạtleech_txt_ngu thở, Ôn Lê mới xách người lên, ném đất, rồi thong lại lần nữa, khóa vòi nước rồi rời đi.
Đợi đếnbot_an_cap khi Ôn Tâm lấy lại hơi sức thì Ôn Lê đã sớm chẳng thấy bóng đâu.
Ôn Lê còn chưa bước vào cửa nhàleech_txt_ngu họ Ôn đã nghe thấy tiếng khóc thảm thiết của Ôn vọng ra từ bên , xen lẫnbot_an_cap tiếng tố cáovi_pham_ban_quyen Lâm Vân.
Nó giả bệnh lừa tiền, không coi ai , ăn nóivi_pham_ban_quyen bừa bãi tôi đều không , nhưng đánh Tâm thì tôi không nào nhịn được!
nó là chuyện của ông, Lâm Vân tôi khôngleech_txt_ngu có lỗi với nó, dựa vào cái gì mà với tôi như vậy, đánh con gái tôi như thế?!
Tôi gả cho ông nhiêu năm nay, thay ông quán xuyến nhà họ , cuối cùng một đứa hậu bốivi_pham_ban_quyen cưỡi đầu cưỡi cổ nhục mạ.
Ôn Bách , hôm nay nếu ông dám thiênvi_pham_ban_quyen vị, tôi sẽ đưa Tâm Tâm về nhà ngay lập tức.
Lâm Vânvi_pham_ban_quyen vừa nói vừa ôm con gái cùng khóc nức nở.
Ôn Tường mặt mày xanh mét nhìn Ôn đang bước vào.
Ôn Tâm tóc tainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn còn ướt sũng, quấn chiếc chăn điều hòa đến hụt hơi, chưaleech_txt_ngu định nên vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy Ôn Lê đã nảy sinh sợ hãi.
Mày còn dám vác mặt về! Ánh mắt Lâm Vân đầy oán độc nhìnbot_an_cap Ôn Lê, hận không thể lột da rút xương cô.
Bà cố nénnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xúc động muốn xông lên tát Ôn cái trả cho con gái, ôm chặt lấy Tâm an ủi: Tâm .
là cho Ôn Bách Tường nghe.
vẻ mặt Ôn Lênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dửng dưng, không hề có chút biểu cảm nhận lỗi , dường nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn định đivi_pham_ban_quyen thẳng lên .
Tường nén nói: Con có gì muốn giải thích sao?
Ôn Lê chẳng chút tâm: Ôngbot_an_cap muốn đánh lại cho nó à?
Lâm Vân nghe vậy không thể nhịn được , bậtvi_pham_ban_quyen dậy như xo.
Mày đánh Tâm Tâm ra thế này mà còn dám thái độ đó, mày đúng là vô pháp thiên rồi! Một đứa con gái ít tuổi học điều tốt, sao có thể ra tay nặng như vậy?! Nó là em gái ruột mày, nó chọc gì mà định dìm chết nó? ở ngay trong trường, định người đấy à? Mày có rời trường bằng cách nào không? Mày định để sau nhìn mặt ai ở trường nữa? Mặt nhà họ Ôn phảibot_an_cap để vàoleech_txt_ngu đâu?
Ôn đáp nhẹ tênh một câu: Cũng may là ở trường, nếu không tôi chết nó .
Ôn Lê! Ôn Bách đập bàn đứng dậy, lớn.
Ông ta nhìnbot_an_cap chằm chằm , đầy uy quyền: Xin lỗi Tâm Tâm ngay.
Xin lỗi? Chuyệnvi_pham_ban_quyen hôm nay ông định xin lỗi là sao? Lâm Vânleech_txt_ngu với vẻ không thể tin nổi, rồi quay lại Ôn Lê: nói cho mày , không đời nào! Hôm nay hoặc là mày dọn đồ cút khỏi nhà Ôn, hoặc là tôibot_an_cap báo cảnh sát bắt mày vào ngồi tù một năm nửa năm!
Cứ báo đi. Nóleech_txt_ngu vu khống tôi gian lận thi cử trước cả lớp, buông nhục mạ, đó tức tối mà tới nhà vệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chặn tôi, tôi chỉ phản kích. Ônvi_pham_ban_quyen dungleech_txt_ngu , Nó phỉ báng nhục mạ trước, mưu toan cố ý gây thương tích cho tôi sau, cả đều làm được.
Ôn Tâm tấn côngbot_an_cap bằng nói, cô tay đáp trả, hề nói saileech_txt_ngu.
Ôn Lê, mày còn ăn nói xằng nữa tao xé mày ra, tao định cố ý gây thương tích cho mày nào? Rõ ràng là mày đánh .
Ôn tức tối dựng lên, chỉ tay mắng Ôn Lê, ngờ Ôn Lê lại dám đổi trắng thay đen như vậy.
Ôn Lê: Tôi chẳng có động cơ gì để đánh chị, độngbot_an_cap cơ của chị thì ai cũng rõ như ban ngày.
Lâm Vân: còn dám đổ ngược lại cho nónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Tâm từ nhỏ đã đứa trẻ ngoan, chuyện còn chẳng dám lớn tiếng, mày bảo định đánh mày? Ôn Lênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chuyện gì mày cũng dám thêu dệt ra được.
Báchvi_pham_ban_quyen sắp mất hết kiên nhẫn: Rốt cuộc chuyện thế nào?
Lâm Vân giận: Tâm Tâm lớn lên bên cạnh ông, tínhbot_an_cap tình nó thế nào người làm cha như ông không rõvi_pham_ban_quyen saovi_pham_ban_quyen? Ôngbot_an_cap không tin Tâm Tâm, lại tin một đứa dưới quê , chuyên học giả bệnh lừa ?
Lâmvi_pham_ban_quyen Vân nói thì thôi, bà vừa nói ra, Ôn Báchleech_txt_ngu lại có tin lời Ôn Lê. Ôn Tâm bình thường trước mặt ông quả rất ngoan ngoãn, nhưng sự nhạy của một doanh nhân giúp ông nhìn vẻ kiêu căng ngạo mạn xương tủy của nó, huốngvi_pham_ban_quyen ông còn cha nó.
Ôn Tâm che mặt khóc: Ba, con định làm gì ấy cả, baleech_txt_ngu tin , con chỉ muốn hỏi làm sao mà quen biếtbot_an_cap anh Nhàn thôi.
Ôn Bách Tường: Tri ? Tống Tri Nhàn?
Chuyện này sao lại quan đến Tống Trivi_pham_ban_quyen Nhàn?
Ôn ức: Chịbot_an_cap ấy không biết dùng đoạn lừa anh Nhàn và ông nội giúp chị ấy trường Nhất Trung.
Cứ đến thái độ của Tống Nhàn đối với Ôn Lê, trong lòng Ôn Tâm còn căm hận tột cùng.
Ôn Bách hỏi Ôn Lê: Con vào Nhất Trung là do giáo thụ đứng ra sao?
mặt Lâm Vân biến đổivi_pham_ban_quyen: Tống Nghiêm?
Con nhỏ chết tiệt này sao có thể quen người nhà được?!
Ôn Lê thèm đoái hoài đến ông , lạibot_an_cap câu: ông chỉ biết đẻ mà không biết dạy, tôi không ngại quản giáoleech_txt_ngu thay ông .
Nói xong, cô thản nhiên đi lên lầu.
Mày đứng đó cho tao, vẫn chưa giảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quyết xong, màyvi_pham_ban_quyen đừng hòng trốn lên lầu. Lâm Vân định xông đến tóm lấy Ôn Lê.
Ôn Bách Tường bà ta lại: Đủ rồi.
gì mà đủ rồi? Chuyện này cứ thế là xong ? Ông thật sự tin lời ma quỷ củabot_an_cap nó à? Tâm Tâmvi_pham_ban_quyen thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đánh oanbot_an_cap ư?
Chuyện tôi sẽ hỏi kỹ giáo viên chủ nhiệm của chúng nó.
Hỏivi_pham_ban_quyen? Vếtbot_an_cap thương trên mặt Tâm Tâm không nhìn thấy sao?
Ôn Lê nghe gà chó sủa dưới lầu, tâm trạngbot_an_cap tốt cúi xuống bế chú Tướng Quân đang chạy tới mình lên xoa nịnh.
Lâm Vân vẫnbot_an_cap không chịu thôi, muốn cơ hội này đuổi Ôn Lê khỏi nhà họ Ôn để trừ khử một thủ tranh cho , nhưng sau khi ánh mắt quyết đoán Ôn Tường, bà ta chỉ dám ôm lấy Ôn Tâm khóc ra vẻ đáng thương.
Ôn Bách Tường một cuộc điện thoạibot_an_cap, từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng giáo viên chủ được Ôn Tâm vu khống Lê gian lận lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự thật.
Thầy nói bài toán đó cả Tống thụ Tốngvi_pham_ban_quyen Nhàn cũng không giải ? Cho nên mới đưa vào thi để nhờ Lê giải giúpleech_txt_ngu? Ôn Bách Tường cảm thấy thật không tưởng nổi.
Giáo viên chủ nhiệm: , Tống Tri Nhàn trưa nay đã đích thân đến trường để minh trong cho em Ôn Lê.
Ôn tiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh, thiên toán của em Ôn Lê rất có thể còn cao hơn Ôn , thậm chí cao hơnbot_an_cap Tống Tri , ông nhất định phảibot_an_cap bồi dưỡng em ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt.
Ngoài ra nào ông nên khuyên nhủ em Ôn Tâm thêm, làm công tác tư tưởngleech_txt_ngu cho em … Giáo viên chủ nhiệm vẫn còn đang nói.
Nhưng Ôn Bách Tường không còn nghe lọtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tai nữa.
Ôn Tâm vốn mệnh danh thiên tài toán , luôn khiến Ôn Bách Tường cảm thấy nở mày mặt, ông không ngờ rằng, đứa con gái nuôi thả ở dưới quê, quanh trốn nghỉ học của mình cóbot_an_cap thiên toán vượt xa Ôn .
Đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả bậc đại thụ trong giới học thuật giáo thụ và thiên tài học Tống Tri Nhàn còn phải tìm giúp , Tri thậm chí chạy đến trường để làm chứng cho .
Thiên phú của Ôn Lê rất có cao Ôn , thậm có thểleech_txt_ngu cao hơn cả Tống Tri Nhàn…
Thưa ông, có điện thoại của Tống lão tiên sinh ạ.
Người giúp lúc cầm điện bàn đi tới.
Ôn Tâm ngay lập tức ngừngleech_txt_ngu khóc: Ông nội Tống ?
Ôn Bách Tường thần lại, nhận lấy điện thoại: … Là lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiên sinh sao?
Trong lòng ông thầm nghĩ không biết Tống Báchbot_an_cap Nghiêm gọi cuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điện này là có chuyện gì.
Lâm Vân cũng lặng, vểnh tai lên nghe.
Đầu dây bên kia, Bách Nghiêm hò hò nói: Là , Tống Bách Nghiêm đây, Ôn đổng này vẫnvi_pham_ban_quyen khỏe chứleech_txt_ngu?
Tôi vẫn khỏe, cảm ơn Tống lão tiên sinh đã tâm.
thì tốt. Bạn nhỏ Lê có ở nhà không?
Con bé đang lầu, để tôi người xuống.
ở lầu thì thôi không làm phiền nữa, hôm nay tôi mới biết Ôn Lê là con ông. Ôn đổng sự à, ông sinh được cô con gái giỏi đấyleech_txt_ngu.
Tống Bách Nghiêm chỉ nói đúng một như , sau đó khách sáo vài lời bâng quơ cúp máyleech_txt_ngu.
Ôn Bách Tường có chútleech_txt_ngu mịt.
Tống Bách Nghiêmbot_an_cap trông thếleech_txt_ngu này cũng không như thực sự muốn Ôn Lê.
Hơn nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nếu muốn tìm Ôn Lê, không thẳng vào động cô cho nhanh?
Rất ông ta đã phản ứng lại được.
Cuộc gọi nàyleech_txt_ngu của Tống Bách Nghiêm tìm Ôn Lê , thầm dựaleech_txt_ngu cho Ôn Lê mới là . Đâybot_an_cap là sợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ôn Tâm bắt nạt Ôn Lê sao?
Cái nhà họ Ôn , đến cả châu ngọc và mắt cá cũng không phân biệt được, làm cái chuyện không biết, connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái có phúc lại rơi vào cái nhà vô phúcleech_txt_ngu. Tống Bách Nghiêm lắc .
Sau khi gọi xong thoại, Tống Nhàn mới yênleech_txt_ngu phần .
Đúng như Ônvi_pham_ban_quyen Tường phán đoán, Tống Tri Nhàn vốnbot_an_cap dĩ giờ quan tâm đến chuyện bên , sau khi rời khỏi Nhất Trung nghe ngóng của nhà họ Ôn. Chứng kiến sự ngang ngượcvi_pham_ban_quyen Ôn Tâm, anh lắng Ônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lê sẽ phải chịu ấm ức khi ở nhà.
Vì vậy nhờ ông nội gọi cuộc .
Bạn học Ôn đã đến Kinh Thành rồi, sau khi thi đại học sẽ vào Kinh Đại, sau cơ hội gặp mặt sẽ thôi. Tống Nghiêm vỗ vai cháu trai: Cháu phải cố gắng lên, nếu thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theobot_an_cap đuổi được Ôn Lê về làm dâu cho , sau này ông gọi cháu là nội cũng được.
hễ đến Ôn Lê Tống Tri Nhàn lại đánh mất vẻ điềm tĩnh thường ngày, mặt anh không tự chủ được mà hơi nóng lên.
Anh vừa vừa đáp: Cháu sẽ dốc lực. Nhưng làmbot_an_cap ông nội thì không cần , sợ đánh cháu lắm.
Tống Bách Nghiêm tâm cực tốt: Vậy thì ông chờ tin tốt của cháu đấy.
Sau khi kết thúc hai cuộc điện thoại, Lâm Vân thấy tình hình không , liền hỏi gái: Lúc trước con nói Ôn Lê biết đã dùng thủ đoạn gì để lừa Tống Tri Nhàn và những người khác, có con biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điều gì không?
Ôn Bách Tường không lên , mà im lặng chờ xem Ôn Tâm có thể đưa ra bằng chứng gì.
Câu đó cănvi_pham_ban_quyen bản không phải do nó làm. Nó cứ ba bữa lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trốn học, cộng thêm nguồn lực giáo ở Minh Thành nát đóleech_txt_ngu, sao nó thể giải bài toán mà ngay anh Tri Nhàn cũng không làm được chứ.
Ôn Tâm nhất quyết không tinleech_txt_ngu Lê có thể giỏi mình, thậmbot_an_cap chí là giỏi hơn cả Tống Tri Nhàn.
Ôn Bách Tường lạnh : Đây chính bằng chứng của con ? Vì vậy nên con mới vuleech_txt_ngu khống nó trong lớp, rồi còn chặn đường nó ở vệ ?
Đối mặt với người cha khắc, Ôn Tâm không dám càn quấy: Ba, con không có… Nó chắc chắnleech_txt_ngu không thể nào giỏi hơn anh Tribot_an_cap Nhàn được.
Lâm Vân bênh vực: Tâm Tâm đã nói rồi, nó chỉ là đi tìm Ôn Lê để hỏi cho rõ ràng thôi, căn bản không định làm nó cả, là do Ôn tâm địa độc ác ra tay nặng nề với Tâm Tâm.
Bách Tườngleech_txt_ngu gắt giọng: không nghe giáo viên chủ nhiệm của nó vừa nói gì sao? Cho dù nó không định làm Lê, thì ngày hôm nay nó cũng có lỗi.
Cho dù Tâm Tâm nên nó lận, thì nó không được đánh Tâm Tâm thành thế . Ông rõ là đang vị nó, Tâm cũng là con gái của ông mà. Nước mắt Vân cứ thế trào ra, Nó từ nhỏ bên cạnh , chưa từng có ai đụng đến một sợi tóc của , ông nhìn nó bây giờ xem…
Ôn Báchbot_an_cap nhìn gương mặt sưng vù cùngleech_txt_ngu đôi khóc đỏ hoe của , bất lực nói: Lê ra tay là sai, sau này ta sẽ tìm cơ hội bảo nó xin lỗi con.
Lâmbot_an_cap Vân không thể nổi: lỗi? giản thế thôi sao…
Chuyện này đến đây chấm dứt! Bách Tường thái độ cứng .
Lâm thể gả vào nhà họ Ôn hoàn nhờ tự của bà ta vượng cho Ôn Bách Tường. Gia thế nhà ngoại bà ta kém xa gia, bao nhiêu năm bà ta luôn vai hiền thê lương mẫu để Ôn Bách Tường có thể giúp đỡ nhà đẻ mình nhiều hơn.
vậy, trước giờ bà ta chưa từng, cũng không dám làm trái ý Bách .
Mỗi khi Ôn Bách Tường sa mặt, Lâm Vân liền không holeech_txt_ngu hen thêm tiếng nào.
Thấy vợ đã yên tĩnh lại, Ôn Bách Tườngvi_pham_ban_quyen mới dịu giọng: Gọi điện bảo bác sĩ qua kiểm tra cho Tâm đi.
Ông ta ngẩng đầu nhìn lên tầng haibot_an_cap.
Lúc trước vợ ông ta phỏng đoán Ôn Lênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thể được trường Nhất Trungleech_txt_ngu là nhờ đi đường tà đạo, ban đầu ông còn lắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, giờ được là do thân Tốngleech_txt_ngu Bách Nghiêm mặt, Ôn Bách Tường cũng phần nào trút bỏ được gánh nặngbot_an_cap.
Chỉ không biết Ônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sống ở Minh Thành sao lại quen biết với ông nhà họ Tống, mà quan hệ dường như còn hề tầmvi_pham_ban_quyen thường.
Ôn Bách Tường nhìn tầng hai, không biết đang suy tính điều gì.
Trong biệt thự cuối cùng cũng thanh tịnhvi_pham_ban_quyen.
Ngoài cửa, Ôn chẳng biết đã về từ lúc nào, lặng lẽ rõ mồn một mọi chuyện vừavi_pham_ban_quyen xảy ra bên …
Thứ ,
Lúc hoàng hôn buông xuống,
Tại trangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viên Lụcleech_txt_ngu, nơi ở của Lục Tây Kiêu
Cậu bé Lục Cảnh Nguyên đang ngồi trước dài, dùng thìa chọc chọc vàobot_an_cap thứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ănbot_an_cap trong đĩa.
một bàn thức tinh tế lànhbot_an_cap nhưng cậu chẳng buồn lấy miếng.
Lục Võ cạnhbot_an_cap thấy vậy liền tiến lên, cầm lấy đồ ăn và thìa: Để chú đút cho cháu nhé, tiểu gia.
Thức ăn đưa đến bên miệng, cậu bébot_an_cap chỉ im lặng, nhất chịu mở .
Ngũ đang bận, lát nữa ngài ấy về.
Võ kẻ thô , bình thường chẳng nói được mấy câu, huống chi là dỗ dành con, công việc này thật sự làm khó hắn.
Dù chỉ cần chịu nhiệm vấn đề toàn của cậu bé, nhưng gặp tình huống này hắn cũng không thể làm ngơ.
Lục đang định gọi nữleech_txt_ngu hầu vào.
Lúc này, một cái đầu vào từ cửa, lén lútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn quanh: thúc không có nhà à?
Lục Võ: Cậu Tửbot_an_cap Dần, Ngũleech_txt_ngu gia vẫn còn ở công ty.
Nghe thấy Lục Tây Kiêu không có nhà, Lục Tử Dần tức bung xõa, lách mình lao thẳng vào trong, chạy về phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu bé.
Cảnhbot_an_cap Nguyên của chú ơi
Mau để chú nhỏ hônleech_txt_ngu một cái nào.
Lục bế cậu bé xị mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên rồi hôn lấy hôn để. Cậu bé căn bảnleech_txt_ngu không thể phảnleech_txt_ngu kháng, khuôn mặt nhỏ bị hôn đến biến dạng.
Cậu bé dùng đôi tay nhỏ gắng đẩy Lục Dần ra nhưng vô ích, Lục Dần giống như nghiện, hoàn toàn khôngbot_an_cap lại được.
chán chê rồi, Lục Dần mới buông người , một taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ôm cậu , một tay cầm đũa tự gắp thức .
Anh đút chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu , cậu bébot_an_cap quay mặt đi, đưa nước mặt. Vốn tâm trạng đang sa sút, lại bị quấy rầy thế này, cậu bé đã sắp phát đến nơi.
Thấy cậu , Lục Tử Dần tiện tay bỏ luôn miệng mình.
Nó ăn no rồi à?
Võ: Chưa ăn một miếng .
Lục Dần nhìn đĩa ăn nát trong tay Lục Võ, lại cậu bé đang buồn bã không vui.
Anh hỏi: Võ ca, Ngũ thúc tôi vềvi_pham_ban_quyen?
Lục lão gialeech_txt_ngu tử có năm người trai, có thể nói là connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cháu đầy .
Lục Tây Kiêu là con út, được sinh ra khi gia tử đã tuổi.
Lục Tử Dầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cháu nhỏ nhất của Lục Tây Kiêu.
cậu bé Lục Cảnh Nguyên là cháu nội của anh cả Tây Kiêu. Tính theo vai vế, cậu bé phải gọi Lục Tây là Ngũ gia .
người bọn họ, ai nấy đều cách nhau một bậcbot_an_cap vai .
Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Võ: Ngũ gia đang họp, chắc phải sau mười .
Mắt Lục Tử , anh bế cậu bé nhún nhảy nhẹ nhàng: Chú nhỏ đưa cháu ngoài ăn nhé?
xong chúvi_pham_ban_quyen đưa đi gắp thú bông, phải cháu rất thíchvi_pham_ban_quyen trò đó ? Chúng ta gắp cả một đống. Cháu còn nhớnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trai ‘Cá Diếc’ lần không? Chúng ta tìm anh ấy cùng.
Võ ca, bàn thức ăn cho anh đấy, đừng lãng phí, tôi Cảnh Nguyên ra ngoài ăn.
Lục Võ: đi theo.
Ôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm đi, không sao đâu, chỉ là ra ngoài ăn cơm, chơi một chút thôibot_an_cap, không chạy lung tung đâu.
Lục Tử Dần bế cậu bé chạy biến ra ngoài.
Rất nhanh sau đó, anh lái xe đưa cậu bé rời khỏi trang viên.
Màn đêm dần buông xuống.
Lục Tử Dần bật nhạc trên xebot_an_cap: Để chú nhỏ mở cho nghe một bài chú xanhbot_an_cap cực hay nhé
Giai điệu dạo đầu vui đầy hồn nhiên vangvi_pham_ban_quyen .
Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tử Dần lái xe vừa hát theo: Trongvi_pham_ban_quyen nước vuivi_pham_ban_quyen vẻvi_pham_ban_quyen, mộng ước hóa đại dương. Mắt tròn xoe mồm rộng, hát vang rộn ràng. Cho tôi đôi cánh nhỏ, bay phíavi_pham_ban_quyen thái dương. rằng kỳ tích, luôn ở quanh chúng ta. La la lanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net la la… La la la la la…
đến lúc hưng phấn, cơ thể anh còn khẽ đưa nhịp.
Cậu bé ở ghế sau mắt nhìn thẳng , vẻ mặt không còn gì luyến .
Ghếbot_an_cap trước ca tưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , huyên náo cả vùng; ghế sau chết lặngvi_pham_ban_quyen lìm, tĩnh mịch như tờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Trông như hai không gian toàn tách biệt.
Một cuộc điện thoại màn tự biên diễn của Lục Tử Dần.
phungthquynh1104
8/5/2026 lúc 6:15 chiềuHaha suối nước nóng nguội mất, xem nhiều câu hề vc
phungthquynh1104
9/5/2026 lúc 12:49 chiềuNhà 3 người lớn thất tình kkk, thê thê thảm thảm
truyen5728
7/7/2026 lúc 12:25 chiềuKo bt chừng nào có chương mới
Uyển Mộc
6/8/2026 lúc 9:59 sángtgia drop rùi ạ