Thương Trường Khốc Liệt Vùng Đông Bắc Từ Kẻ Trắng Tay Đến Ông Trùm Phân Phối

Thương Trường Khốc Liệt Vùng Đông Bắc Từ Kẻ Trắng Tay Đến Ông Trùm Phân Phối

Thư Thư Review on-going 09/08/2026 117 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

Thương Trường Khốc Liệt Vùng Đông Bắc Từ Kẻ Trắng Tay Đến Ông Trùm Phân Phối

Mới ra tù 5 năm, chiếc taxi – kỷ vật duy nhất của người cha quá cố – lại bị bọn giang hồ đập nát. Nhẫn nhịn để sống thì dễ mất mạng, phản kháng có thể đưa anh vào tù; Cố Dã đứng trước ngã rẽ giữa thế giới ngầm đầy máu này?

Câu chuyện mở màn với Cố Dã – một thanh niên 26 tuổi vừa mãn hạn tù, mang theo di nguyện “quay đầu là bờ” của người cha quá cố, chỉ muốn yên ổn chạy taxi nuôi mẹ. Tuy nhiên, số phận trêu đùa: lần ra tay nghĩa hiệp cứu mỹ nhân khỏi tay gã giang hồ Đại Chủy đã đẩy anh vào vòng xoáy tranh giành quyền lực của giới hắc đạo Băng Thành.

Từ một tài xế nghèo kiết rớt mồng tơi bị anh rể khinh rẻ, Cố Dã quyết tâm làm lại cuộc đời, bước vào con đường buôn bán rượu bia phân phối cho các tụ điểm giải trí. Anh thu nạp đàn em, đối đầu trực diện với những ông trùm máu mặt như Quảng Quân, Bùi Kiêu. Hãy đeo tai nghe để cảm nhận từng tiếng vỏ chai vỡ chát chúa, tiếng mã tấu va chạm lạnh gáy và nhịp thở dốc trong những trận hỗn chiến kinh hoàng. Hành trình thăng cấp, tự tay giành lại tôn nghiêm của Cố Dã chính thức bắt đầu!

Lý do bạn không thể bỏ lỡ bộ siêu phẩm Đô Thị – Hắc Đạo này:

🔥 Vả mặt cực căng, main “nói ít làm nhiều”: Cố Dã thuộc hệ không ngán ai, sẵn sàng dằn mặt từ lưu manh tép riu đến ông trùm sừng sỏ để dạy bài học cho kẻ thù.
⚔️ Thế giới ngầm chân thực, plot twist khét lẹt: Những màn tranh giành địa bàn, mánh khóe cho vay nặng lời và luật rừng đẫm máu được miêu tả vô cùng trần trụi, mang đậm hơi thở của giang hồ phương Bắc.
🤝 Anh em chí cốt, tình nghĩa đỉnh cao: Dàn nhân vật phụ được xây dựng cực kỳ sắc nét. Từ Trần Mặc ngông cuồng, một mình một súng cân cả thế giới, đến những người anh em như Tiểu Bắc, A Sấm sẵn sàng vào sinh ra tử không màng lợi danh.
🎧 Đeo tai nghe vào, tắt đèn đi và bật max volume để bước chân vào thế giới ngầm Băng Thành tàn khốc. Bấm PLAY ngay trên tfullaudio.org để cày cấp, xưng bá cùng Cố Dã! 💥

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
Thương Trường Khốc Liệt Vùng Đông Bắc Từ Kẻ Trắng Tay Đến Ông Trùm Phân Phối cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Tôi tên Cố Dã, năm naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai mươi sáu tuổi. Năm năm trước, tôi bị kết án tù vì một vụ gây thương tích.
Một tháng trước tôi vừa mới tù, đang là một tài xế taxi.
Chiếc xe này là do mẹ tôi bánleech_txt_ngu căn nhà của đình, cộng thêm tiền viếng đám tang của cha để mua cho tôi.
Hiện mẹ đang ở nhà gái, nên nhiệm vụ của tôi lúc là dồn sức kiếm đểvi_pham_ban_quyen giải quyết vấn đề chỗ cho mẹ.
Đó cũng là lý tại sao người khác chạy xe thường chia hai ca, còn tôi thì một mình gồng gánh.
vì thuê thêm người đồng nghĩa với việc tiền kiếmleech_txt_ngu được ít đi.
Ít tiền đi, đối với tôi lúc , là điều tuyệt không thể chấp nhận được.
Tháng Băng trời nóng , mặt trời giống như cái lửa, nướng đến mức người ta chẳng còn tinh thần nào.
chẳngbot_an_cap khách khứa được bao nhiêu, nên buổi tối dự sẽ lại làm thêm một lúc.
chín giờ tối, tôi bắt đầubot_an_cap rộn dần, khách hầu như khôngbot_an_cap ngớt.
ca đâu ạ?
Tôi hỏi mấy người khách vừa từ khu thương mại đi ra, trông ai nấy hơi ngà ngà .
nào nhiều em út thì chỗ đó, đạp ga cho tao, anh em tao hừng đây này.
Tôi ngẫmleech_txt_ngu một lát rồi cười nói: mấy anh đều là gia, thế chắc chắn đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẳngbot_an_cap cấp. Hay là mình đến khách sạnvi_pham_ban_quyen Thế kỷvi_pham_ban_quyen 21vi_pham_ban_quyen nhé, khách sạn mới mở, dịch vụ tốt, đào mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về.
Gã khách cầm đầu liếc mắt tôi: Chở bọn tao đến đó cóvi_pham_ban_quyen hoa đúng không?
Tôi nhe răng cười, không trả lời, coi như ngầm thừa nhận.
Ngay lúc đơn này sắp thành, cô gái đang ngồi ở ghế phụ xe tôi thò , bất hét lên: Đi cũng xa xôi gì, thế mà anh định khách à? Có không thì bảo, không tôi xe khác!
Đi chứ, mỹ nữ, chúng ta đi đây.
Sau khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net haileech_txt_ngu nhómvi_pham_ban_quyen người lên xe, tôi nhấn mạnh ga, tính toán nay may không tệ, không những nhận đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai cuốc liên mà cả đều có tiềnvi_pham_ban_quyen chiết khấubot_an_cap. Cứ đà này, hôm nay cần phải thức đến nửa rồi!
Mười lămbot_an_cap , cửa khách Thế kỷ 21.
gái ở ghế sòng thanh toán tiền cho . Lúc lấy tiền từ trong túi ra, cô ấy một tấm nhân viên lên , bên trên ghi dòng chữ: Quản lý marketing Thế kỷ 21.
Thấy vậy tôi thầm nghĩ đúng là đạo đức xuống cấp, một cô xinh đẹp thế làm gì chẳng , trẻ măng đã ra làm cái nghề này.
Quản cái nỗi , cũng là mami thôi!
Tiểu huynh đệ, tổng mườibot_an_cap hai đồng, anh đưa mười là được rồi, thấy sao?
Tại sao một kẻ coi tiền mạng sống như tôi lạibot_an_cap chủ độngleech_txt_ngu giảm giá? vì mấy người này nhìn qua đã không phải hạng ngườivi_pham_ban_quyen đàng hoàng, nấy đều xăm trổ đầy mình, ăn nóivi_pham_ban_quyen văng tục chửi thề liên tục.
Tiền nong cái gì? Mày chẳng phải dắtbot_an_cap mối khách Thế sao? Bảo bọn họ tiền cho mày !
Tôi xoa xoa bàn tay, bày mặt cầuleech_txt_ngu khẩnleech_txt_ngu: Đại ca, tiền bot_an_cap tiền xe, hoa hồng là hoa hồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Anh là đại gia, đừng làm một thằng lái quèn như tôi chứ!
Đại Chủy tao ngồi xe mày là nể mặt mày . Mày không phải thích dắt khách cho Thế kỷ 21 sao, thế thì xe cứbot_an_cap tìmvi_pham_ban_quyen bọn họ mà đòi!
Dứt lời, chưa đợi tôi kịp , gã tựbot_an_cap xưng là Đại Chủy sải bước nhanh tới, chộp lấy cô gái xuống xe. Hắn nghẹo , trưng ra bộ mặt cười cợt bỉ ổi: Ồ, lại còn là quản lývi_pham_ban_quyen đối ngoại đấy, mồi cũ hả? Đi, ta vắng vẻ, để thử tay nghề xem sao, thực sự ổn, anh sẽ giới thiệu cho!
Đừng có uống chút rượuvi_pham_ban_quyen vào là hóa điên, muốn gây sự thì cút xa ra!
Cô gái rõ ràng cũng không phải hạngleech_txt_ngu dễ bắt nạt, nhíu mày mắng một câu rồi hất mạnh tay . Thừa lúc Đại Chủy chưa đứng vững, còn dùng đẩy hắnleech_txt_ngu một cái.
Lúc nàyleech_txt_ngu tôi buộc phải đứng ra. Không phải vì muốn anh hùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứu mỹ nhân, chưa vĩ thế.
Tất nhiên không phải vì tiếc mười mấy đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , mà là tôi không dám để hai bên đánh . Bởi vì khi đánh nhauvi_pham_ban_quyen rồi báo cảnh sát, việc tôi ghép trái định khôngvi_pham_ban_quyen cách nào giải thích được.
Cục quản lý xe đối với những xe taxi khôngvi_pham_ban_quyen có quan hệ như chúng , nhất cũng là trăm , treo tập nửa tháng.
Số tiền này tôi không , gianleech_txt_ngu càng không thể lãng .
Đại ca đại ca, tiền tôi khôngleech_txt_ngu lấy nữa, anh đừng làm khó khách của tôi
Vừa nói, tôi vừa chắn trước mặt cô gái, không ngừng nháy mắt ra hiệu bảo cô mau đi đi.
Thế nhưng cô gái ấy như bị điểm huyệt, tại chỗ không nhúc nhíchleech_txt_ngu, lại còn thản nhiên bắt đầu gọi người.
Hai bên tranh chấp không thôi, sau khi chửivi_pham_ban_quyen bới nhau vài câu thì trực tiếp động thủ.
Lúc đó tôi nghĩ , chỉ đành tự nhận xui xẻo, về nhà thắp cầu nguyện bên đánh đến mức kinh độngleech_txt_ngu đến chính quyền.
ý nghĩ này tức bị đi, bởi vì Đại Chủy rút từ trong người ra một con dao bấm, gần như không chút do dự đâm thẳng ngực cô gái.
Đây không phải một cuộc xung ngẫu nhiên, đây tuyệt đối là có sự chuẩn bị từ trước, nếu không làm sao có thể chỉ vì vài câu cãi vãvi_pham_ban_quyen dao đâm ngay được
Ngay kẻ tâm thần hay thằng điên cũng chẳng làm ra chuyện này!
Theo bản năngleech_txt_ngu, chộp lấy cổ tay Chủy, dùng sức bẻ xuống, lấy con dao của .
Đại đớn cúi người, tôi thuận đà thẳng cước vào mặt hắn, đồng thời quay người nắm lấy tay cô gái hét lớn: Chạy !
Chạy bước, tôi lại quay trở lại.
Tại ư?
Bởi vì kiếp đó bắt đầu đập xe !
chúng mày, có gì thì nhắm vào tao, đừng đụng đến xe!
Tôi gầm một tiếng xé lòngvi_pham_ban_quyen, dứtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoát thắt lưng ra, đỏ mắt xông lên vào cuộc ẩu đả với nhóm ba của Đại Chủy.
Cũng không rõ đã đánh bao lâu, tóm lại khi tôi sắp kiệt sức thì lực lượng an ninh của Thế kỷ 21 cuối cũng đến.
Nhóm Đại Chủy chuẩn bị kỹ càng, không hề ham chiến, lập tức quay người vô cùng dứt khoát.
Thanh Thanh, không sao chứ? Lũ ranhleech_txt_ngu con này chán sống rồi, bữa nửa tháng lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới gây sự.
Người nói câu này là Lục Minh Xuyên, cũng ông chủ giữ nhiều cổ phần nhất của khách sạn Thế 21.
Người này một gia thụ, ở Băngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thành mệnh danh là Thần Tài.
năm trước tôi gặp ta một lần, khi đó là giúp ông ta đòi một món nợ.
Tôi không sao thưa ông chủ, may mà anh tài xế taxi nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nếu chắc chắn tôi đâm rồi. Đám ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàyleech_txt_ngu do Quảngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quân sắp xếp, tôivi_pham_ban_quyen thấy hayvi_pham_ban_quyen là tiệm mình cứ dùng rượu của nhà đi, nếu không rắc rối này chẳng giờ đâuvi_pham_ban_quyen.
Lục Minh Xuyên nhíuvi_pham_ban_quyen mày gật đầu, đóleech_txt_ngu đánhleech_txt_ngu giá tôi một lượt búng bên cạnh: Sắp một chiếc xe, đưa đệvi_pham_ban_quyen đi bệnh viện tra, ngoài ra thanh toán luôn tiền sửa xe cho người ta.
Về việc tôi cũng chẳng khách sáo, liên tục gật đầu đồng : Cảm ơn ông chủ, chủ thật hào phóng.
Ngay khi tôi nhận tiền, Lục Minh Xuyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại quan sát tôi thêm lần nữa ướm hỏi: Dã?
Thấy đối phươngbot_an_cap nhận ra mình, tôi cũng không giả vờ, gật đầu đáp: Là đây, Xuyên , hì hì, công kinh doanh của anh ngày càng phát quá.
Xuyên ngẩn người một lát, sau đó hỏi lại với điệu không thể tin nổi: Sao chú lại đi lái thế này? Mấy năm nay không chú đâu, anh cứ tưởng chú vào rồi chứ! Đi đi đi, theo anh trong ngồi một lát, anh em mình uống chén trà, trò chuyện chút!
Hì hì, ra thì dàivi_pham_ban_quyen lắm. Xuyên ca, anh việc anh đi, hạng chạy xe như tôi cũng quen uống trà cho lắm!
Lục Minh Xuyênbot_an_cap có thể sự nghiệp đến quy mô này, đương nhiên là khéo léo tám mặt linh, taleech_txt_ngu lập tức nghe ẩn ý trong lời nói của tôi.
Thấy tôi từ chối, dù là đám an của Thế kỷ hay quản lý Thanh Thanh đều tỏ ra cùng kinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngạc!
Cũng đúng thôi, ở mảnh đất Băng Thànhleech_txt_ngu này, Lục Xuyên chắn là mộtleech_txt_ngu nhân vật có máu mặt, không phải ai cũng có vinh dự anh ta đích thân mời mọc.
Được, để lại thoại đi, có dịp chúng ta lại chuyện trò.
Lục Minh Xuyên khách sáo một câu đơn giản, đó quay sang đám an: Lãobot_an_cap Thất, anh em tán đi, trông coi địa bànvi_pham_ban_quyen. ra, tung tin ra ngoài cho tôi, đứa nào được thằng Quảng Quân, tôi hai mươi vạn. Tôi không tin nổi một thằng buôn rượuleech_txt_ngu mà cũng muốn đảobot_an_cap lộn trời đấtvi_pham_ban_quyen.
Nghe đến con số hai vạn, chân tôi vô thức khựng lại nhịp, nhưng rồi khôi phục vẻ bình thường.
Trở lại trong , nhìn bức cả nhà dán trên bảng điều khiển, cơn đau nhói từ cánh dường nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng dịu đi đôi .
ảnh này được chụp lúc cha tôi đi, địa điểm là ở bệnh viện.
Trong ảnh có mẹ, có gái, có anh rể, duy chỉ thiếu mất tôi.
Trên ảnh có một dòng chữ nhỏ: Quay đầu là bờ. Đó thủbot_an_cap bút cha trước lúc lâm chung, ông dặn chị gái nhất phải tận tay tôi.
Thực ra lúc mới vào trại, người hận nhất là ông , vì chính ông đã trói tự .
Ông luôn nói cái oai phong và tiền như rác của tôi bên ngoài toàn là thứ chớt tiệt, tôi vác nổi việc .
Đối điều đó tôi khinh khỉnh, cho rằng ông già đã lú lẫn rồi.
Nhưng khi ra tòa , nghe những trang lời khai toàn là tên , tôi mới cha đã đúng.
Những thứ gọi anh em, gọi ông chủ cùng tiến cùng lui, thực chỉ xem tôi như một công cụ màbot_an_cap thôi.
chẳng gánh vác được gì cả, bấy lâu nay vẫn là gia đình gánh vácbot_an_cap thay tôi.
Cha, con quay đầu rồi, tiếc là cha không còn thấy được nữa. Con sẽ chăm sóc tốt mẹ và .
Tôi khẽ vuốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ve bức ảnh, vànhbot_an_cap mắt vô thức đỏbot_an_cap hoe.
Ngay tôivi_pham_ban_quyen để mặc cho cảm tuôn trào, lặng lẽ khócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một lúc thì Thanh Thanh gõ cửa kính .
, nhìn cậubot_an_cap cao lực lưỡng thế này mà không lại là kẻ sibot_an_cap tình cơ đấy, bị cô nương làm tổn thương à?
quay mặt , vội vàng lau nước mắt nhíu mày hỏi ngược lại: Cô chưa đi sao?
Hô hô, chị đây là người trượng nghĩa lắm đấy nhé. nãy làleech_txt_ngu của ông cho , cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái này là phần riêng của chị. Cám ơn cậu nhé, hôm nay không có cậu, chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây chắn rồi. Khi nào rảnh đi một bữa nhé.
Vừa nói, Thanh Thanh vừa luồn qua cửa kính xe đưa cho tôi tầm một nghìnbot_an_cap tiền mặt.
Nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo bóng lưng rời đi và bờ vai của Thanh Thanh, tôi vô thức nuốt nước miếngbot_an_cap, đồng vỗ nhẹ vào chú em của mình, dịu dàng trấn anbot_an_cap: Chú em à, nhịn thêm chút nữa đi, anh sắp kiếm đủ tiền thuêbot_an_cap nhà rồi.
khỏi Thế kỷ , đầu tiên tìm phòng khám nhỏ hai mươi lăm để xử đơn giản vết thương trên cánh taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sau đó về phòng trọ thể ngủ.
Phòng trọnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tập thể là gì?
Chính là loại nhàleech_txt_ngu nghỉ tư nhân không giấy cải tạo từ nhà ở.
Một căn phòng rộng chừng hai mươi mét tới tám cái tầng.
Môinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trường vô cùng tồi tệ, dù anh có bị viêm xoangleech_txt_ngu mãn tính, chỉ cần một đêm là mũi cũng thông thống thoáng ngay.
Người nằm giường trên của tôi cũng là dân chạy xe, cóvi_pham_ban_quyen điều anh ta không có giấy tờ, cũng chẳng mua nổi xe, chỉ có thể lái thuê cho người khác.
Anh ta Tiểu Bắc, có coi là người bạn duy nhất tại tôi.
Hoànleech_txt_ngu cảnh Tiểu Bắc còn tệ hơn tôi, từbot_an_cap nhỏ đã sống với kế.
Tốt nghiệp tiểu học ta nghỉ học, từng vào nhà máy, bánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hộp, bày sạp hàng, khổ cực gì cũng đều qua.
Ngheleech_txt_ngu anh ta nói, mẹ kế thực ra đối xử với anh ta khá tốt, hay khuyên anh ta về nhà, nhưng anh ta luôn cảm thấy cha mình không còn nữabot_an_cap, về đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở thì có chút không lẽ.
Hôm nay sao chú em lại ngoan thế, về sớm vậy, khôngbot_an_cap giống tính cách của chú nào nha!
hỏng rồi nên về sớm thôi. Không nói với anh nữa, tôi ngủ đây, lễ tết, tôi phải mua đồ về thăm mẹ.
Đáp lệ một câu cho có , tôi lật ngườileech_txt_ngu rồi ngủ thiếp đi.
Ngủ đi ngủ , cũngbot_an_cap phải về nhà thăm thằngbot_an_cap em trai.
Sáng hôm sau.
khi vệ sinh đơn giản, thay một bộ áo tương đốileech_txt_ngu sạch sẽ, tôi xuất phát.
Đầu tôi đưa xe tiệm sửa, sau một hồi cả thì ghé phố chợ, ít trái cây và thực phẩm chức năng dành cho người già vội vã đến nhà chị gái.
Nhà tôi không lớn, là căn cơ quan anh rể phân cho, diện tích khoảng hơn sáu mươi mét vuông.
Nếu gia đìnhbot_an_cap ba người ở thì thừa sức, nhưng giờ có thêm mẹ thì đúngbot_an_cap là hơi chội.
Gần mười haileech_txt_ngu giờ, anh rể về đến nhà, thấy sofa, nụ cười trênleech_txt_ngu mặt ta biến mất.
Yêu, đại xã hội đến đấy à? Nay sao lại rỗi thế nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Mẹ tôi nghe vậy cười gạo, không gì, còn chị gái thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đừng chuyện, rửa rồi vào ăn cơm đi!
xem em kìa, sao nóng thế, anh nào cãi nhau với em. Đại caleech_txt_ngu xã hội đến , mà gây gổ với chị cậu ta, cậu ta lên lại chém anh một trận thì .
im không đáp, trong lòng không ngừng nhủ hôm nay là , hòa nhã, phải nhẫn nhịn.
Vài phút sau, cả nhà vào bàn.
Tôi lời tâng bốc anh rể vài , nét mặt ta mới dịu đi nhiều, còn gay gắt như trước.
lúc tôi bóc tôm cho thằng cháu ngoại, vô thức xắn tay áo lên, để lộ vết thương bị Đại Chủy rạch đêm qua.
Tiểu Dã, tay em bị sao thế này?
Tôi sực tỉnh, lập tức kéo taybot_an_cap áo xuốngbot_an_cap, đáp: Không sao, không cẩn thận quẹt trúng thôi, là vết xước nhỏ.
Chưa kịp để gái tiến lại kiểm tra vết thương, anh rể hừvi_pham_ban_quyen một tiếng rồi đặt đũa xuống, bưng chén rượu lên, mày sầm mở miệng.
Tiểu , không phải rể lên mặt với cậu, nhưng cậu bao tuổi rồi? không biết nghĩ một chút sao!
Lúc cha bệnh nặng như , chẳng giúp được gì, toàn tiền chạy đều là tiền của chị bỏ ra.
rồi, lúc ở trong trại, anh rể không trách cậu, nhưng cậu cũng vừa mới ravi_pham_ban_quyen thôi mà! Sao lại đi gây chuyện nữa?
Trước ông già đi đã bán nhà đó, cậu không hào xu, đều để lại cho cậu hết.
Tiền phúng điếu mẹ cũng giữ cho cậu, chỉ chờ cậu ra để làm ăn chân , không đến mức lại đi vào con nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đạo!
Nhưng cậu đáp gia đình thế nào? nào, cậu nói cho anhleech_txt_ngu vết thương trên tay là thế nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lái xe kiểu gì mà tạo ra được vết rạchbot_an_cap dài như thế trên tay hả?
Lời khiển trách như súng liên thanh vừa dứt, chị gái tôi tức đập bàn đứng phắt dậy: Cườngvi_pham_ban_quyen, anh nói thế mà nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được ? Sao , chi tiền chữa bệnh cha tôi làm anh xót rồi chứ gì? Cố Vi Vi tôi gả cho anh bao nhiêu năm nay, chẳng lẽ không đáng giá mấy đồng bạc đó sao? Năm kia mẹ anh bệnh, không chăm sóc bà sao? Cả anh cả và hai anh đềubot_an_cap bỏ mặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cuối cùng tay tôi hầubot_an_cap hạ bà cụ đến lúc đi đấy thôi! trong số các anhbot_an_cap thò tay đâu!
Em trai tôi bình thường cũng không đến, chỉ có ngày lễ hôm nay mới tới bữa cơm màbot_an_cap anh lải nhải không thôi. anh không muốn sốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì nói một tiếng, chúng ta ly hôn lập tức.
Kìa, đừng cãi nhau, Vi Vi không được Cường thế, nào nào ăn cơm đi.
Đúng đấy, xem con gái mẹ , con làm anh rể nói em vợ vàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net câu cũng không đượcbot_an_cap sao? Cô ấy có cần phải thế không, nào cũng lôi chuyện ly nói. Nếu thật sự , một mình tôi thì sao cũng được, nhưng cảleech_txt_ngu nhà cô ấy tính sao đây? Cho nên ấy mà, đừng có thách
Nhụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạ tôi cũng được, vì tôi bâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ không tư cách nói chuyện lòng trọng đàn ông.
Nhưng nhục mạ chị gái và mẹ tôi thì không , đó làvi_pham_ban_quyen giới hạn cuối cùng, là lời hẹn ước vàbot_an_cap cam mà tôi và cha tuyvi_pham_ban_quyen nói ra nhưng trong lòng đều hiểu rõ.
Anh rể, con mẹ nó anh imvi_pham_ban_quyen miệng đi!
Theo tiếng gầm của tôi, cuộc tranh cãi hỗn chấm dứt, đều sờ nhìn tôi trân trân.
Tiếp đó, tôi lấy xấp tiền tích cóp được từ trong túi ra, bao năm tệ tiền bồi Minh Xuyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa qua.
Chỗ này anh cầm lấy, coi như tiền thuê tôi ở đây.
Ngoài ra, cứ thống kê lạileech_txt_ngu toàn bộ chi phí chữa bệnh cho bố tôi. tôi ba năm, nhất định sẽ cho .
Có lẽ do khí thế của đáng sợ, anh rể ngây người tại , khẽ môi rồi tự tìm lời thích: Tiểu Dã, anh rể không phải đòi tiền chú, anh rể thấy bị thương nên lo lắng cho chú thôi
Anh quan tâm tôi hay là mai tôi, tôi lớn này rồi, tự tai nghe ra được. Tiền tôi sẽ trả anh thiếu một xubot_an_cap, nhưng không được mẹ và chị tôi phải chịu ức. Nếu hai người họbot_an_cap chịu ở chỗ anh, tôi không ngại quay lại đó ngồi thêm vài năm đâu.
định mở miệng giải thích thêmleech_txt_ngu, nhưng tôi đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay ngănbot_an_cap lại.
Anh rể này, kẻ khất còn có lúc lên, anh cứ sống chobot_an_cap tốt vào. Tôi, Cố Dã, dù có lái taxi thì chắcbot_an_cap chắn cũng là giỏi nhất cái đất Băng Thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
, mọi ăn đi. Hôm nay lễ Tết, người xe nhiều, con đi trước đây.
Nói đoạn, tôi vớ lấy chiếc áo khoác, lặng rời đi.
Vừa ra khỏi khu tập thể, điện đã reo liên hồi, đều mẹ và gọi đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng tôi không bắt máy, cùng dứt khoátleech_txt_ngu tắt nguồn luôn.
Khôngbot_an_cap phải tôi giận hai người họ, mà nghe máy tôivi_pham_ban_quyen cũng biết nói gì. Quay ăn tiếp sao chứ?
Dĩ nhiên, tôi cũngleech_txt_ngu không thực sự trách anh rể. Từ lúc ông cụ đổ bệnh khivi_pham_ban_quyen qua , đều là anh ấy và chị chăm sóc. Hơn nữa, toàn bộ viện đều do vợ chồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gánh vác, về điểm này, tôi luôn thầm cảm kích.
Lời nói của rể hôm nay tuy chói tai, chíleech_txt_ngu có thể coi là sỉ nhục, nhưngbot_an_cap không cách nào khác, đó chính là thực tế!
Nếu lúc này tôi là giám đốc công nào đó, hay là ông chủ doanh cá thể, dù tôi không đưa tiền choleech_txt_ngu anh rể, tôi tin anh ấy cũng sẽ chẳng nói những lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe như vậy!
sao anh ấy nói? Bởi tôi lănbot_an_cap lộn không tốt, vì tôi có tiềnbot_an_cap án, vì là gánh nặng củabot_an_cap đình.
Nếu khác, lúc này có sẽ mượn rượu giải sầu, hoặc nằm ườn ra vài ngày để xoa dịu cảm xúc. Nhưngvi_pham_ban_quyen tôi thì không, tôi không có thời để kiêu kỳ hay đa sầu đa cảmleech_txt_ngu. Tôi cần nhanh chóng lũy liếng, đón mẹ về nhà, để chị tôi thể ngẩng cao ở nhà chồng.
Nghĩ đến đây, tôi tức điện thoại liênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạc với tiệm sửa xe. Biết chắn gió đã thay xong, tôi liền bắt xe thẳng qua đó.
Mười hai giờ rưỡi trưa, khi muôn nhà đangbot_an_cap viên.
Tôi một mình tựa vào cửa xe, gặm bánh mì, ngừng cất tiếng chào mời khách bộbot_an_cap qua .
Đứng chốt ởleech_txt_ngu địa điểm cũ là Trung tâm Thương gần một tiếng hồ mà chẳng có một mống khách. Ngay tôi do dự xem có nên chạy qua bến xe khách hay ga một chuyến , thì một hùngbot_an_cap hổ về phía tôibot_an_cap.
Tôi mắt nhìn, kẻ cầm đầu chính Đại Chủy đêm qua.
Tôi vứt mẩu bánhbot_an_cap mì, lập định nhảy xe chuồn trước. Nhưng phảnleech_txt_ngu ứng đối phương rõ ràng hơn tôi, khibot_an_cap vừa lên xe, nhóm Đại Chủy đã ập đến trước .
Chẳng nói chẳng rằng, tấm kính chắn gió vừa thay xong lập tức vỡ toác thành hình mạng nhện.
Thằng ranh con, hành hiệp trượngleech_txt_ngu nghĩa phỏng? Hôm không diễn trò hùng cứu mỹ nữa à? Sau này tao còn thấy chở khách cho Thế , tao lần nào lần đó. Hôm nay như dạy cho mày một bài học. Anh em, đập cho tao!
Tôi cũng chẳng đếm xuể có nhiêu người, nhưng ít nhấtleech_txt_ngu cũng phải bảy tám , đứa nào cũng lăm ống tuýp sắt gậy bóng chày.
Tôi dựa lưng vào cửa xe, răng đánh liều mạng. Tôi vung nắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấm điên cuồng, phávi_pham_ban_quyen vòng đểleech_txt_ngu trực tiếp đối mặt với Đại Chủy.
Đù mạ, cứng ? Mày tưởng là võ ? mãivi_pham_ban_quyen không thôi à?
Đại Chủy thề mộtvi_pham_ban_quyen tiếng rồi ra convi_pham_ban_quyen dao bấm qua.
Ngay trong khoảnhleech_txt_ngu khắc ngàn cân sợi ấy, tiếng còi cảnh vang lên. Một bóng người quen thuộc tay giơ cao tấm thẻ gì đó lao về phía tôi, chạy vừa hét: Cảnh sát đây, tất cả đứng yên tại chỗ đượcvi_pham_ban_quyen cử động!
Đám Đại thấy thế lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức tản ra chạy biến, còn tôi thìleech_txt_ngu gục đầu xe, há miệng thở dốc.
, đại ca, anh trêu vào hạng ma quỷ quái nào thế?
Nhanh, anh mau lauleech_txt_ngu ‘vòi ’ trên đầu đi, đừng lấy bịt, tôi đánh lòi não ra không!
Tôi trấn tĩnh lại một lát, rít mạnh hai hơi thuốc rồi nhíu nhìn Bắc: nói với tôi cậuvi_pham_ban_quyen ra là cảnh sát nằm vùng, lái taxi đểvi_pham_ban_quyen che giấu thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phận nhé.
Tôi muốn cảnh lắm chứ, nhưng số không được ! Lũ ngu đứng xa nhìn khôngbot_an_cap , cái tôi giơ chứng chỉ hành taxi, còi cảnh là tôi tự chế, để dùng lúc tắc đường thôi.
Nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong câu lời của Bắcbot_an_cap, tôi dở khócbot_an_cap dở cười, đồng thời cũng thấy mình may mắn. Nếu hôm nay thực bị Chủy đâm mấy , thì coi xong đời.
Anh chưa nói, anh chọc aibot_an_cap ? Sao lại người đến đánh anh vậy, tôi thấy có đứa còn cầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả dao!
Tôi bịt vết thương đầu, khẽ : Một thằng côn tênvi_pham_ban_quyen Đại , nguyên nhân thì đừng hỏi nữa, ra dài lắm. Tóm lại không phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lỗi tôi, thuần túy là bọn chúng cậy thế ép , coi tôi làbot_an_cap kẻ thếleech_txt_ngu thân đen đủi thôi!
Tiểu Bắcvi_pham_ban_quyen nghe tên Đại Chủy thì người, liền xoaleech_txt_ngu lòng nói: Tiểu Dã, haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là báo cảnh đi!
Tôi quay nhìn Tiểu Bắc, rồi vỗ chiếc xe taxi gần như bét của mình, hỏi ngược lại: Tôi báo cảnh sát thì mấy ngày mới bắt được người? Trong gian đó xe sao? Bị đập thế này tôi không thể ra đường, không ra đường thì không kiếm được tiền, không có tiền thì tôi gì uống gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
anh không báobot_an_cap cảnhbot_an_cap sát thìbot_an_cap định nào? Đại Chủy đại ca tiếng ở khu Trung tâm Thương mại này đấy, dưới trướng nuôi mấy đàn em, dựa vào một mình anh đòi lại được thất sao?
Nó mà là đại ? Hừ! Tôi lạnh giọng khinh bỉ, hớp một hơi rồi thuận miệng hỏi tiếp: Trên đầu Đại Chủy là aibot_an_cap?
Hình như là một người tên Quảng Quân, người này tôi chưa bao giờvi_pham_ban_quyen, nghe nói thế mạnh lắm, chuyên kinh doanh rượu bia.
Ai cơ? Quảng Quân?
Tiểu Bắc thấy phản ứng của mạnhvi_pham_ban_quyen như vậy, chút lắp đáp: thế, có chuyện gì sao?
Khi Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thốt ra cái tên Quảng Quân, tôi tức hiểu ra mọi chuyệnbot_an_cap.
động đêm qua của Chủy chắc chắn là Quảng chỉ thị, đích khôngleech_txt_ngu là nhắm cô quản lý tên Thanh , mà là nhắm vào Minhleech_txt_ngu chủ sạn Thế kỷ . chắc chắn đã không thương được việc cung cấp rượu, nên Quảng Quân này mới liên tục ra tay phá rối doanh của 21.
Tiểu , tôi muốn đi tìm Quảng Quân, cần một tài xế. còn một nghìnleech_txt_ngu , cậuleech_txt_ngu muốn đi cùng thì cầm , muốn thì thôi.
Bắc ngạc hỏi lại: Anh định trả thù Quảng Quân thật đấy à?
bật dậy, chỉ taxi như bị đập hỏngbot_an_cap toàn, dõng dạc nói: Tôi đã ngồi năm, lúc bố tôi , còn chẳng đưa. này là thứ duy nhất bố để lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho tôi, là niềm vọng đểbot_an_cap tiếpvi_pham_ban_quyen tục sống.
Chuyện gì tôi cũng có thể nhịn, vì gia đình hoàn cảnhvi_pham_ban_quyen hiện tại không phép phản kháng. Nhưng bây , niềm hy vọng cuối cùng trong đời tôi cũng mất , tôi còn kìm nén cái quái gì nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Hôm nay tôi thực sự muốn kiến xem Quảng Quân của đất Băng này là nhân vật phương .
Tiểu Bắc đứng lặng tại chỗ khoảngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một , trong gian đó tôi cũng không giục cậu ta.
Dã, hoàn đình tôi cũng biết rồi đấy. Tôi giúp anhbot_an_cap xe thôi, những việc khác những khác anh phải tựvi_pham_ban_quyen giải quyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tôi thực sự không giúp gì được.
Được, không đề , cậu cứ phụ láileech_txt_ngu xe, việc còn lại tôi lo.
Dứt lời, và Tiểu đi thẳng về phía chiếc mà cậu dùng để hành nghềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tìm Quảngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quân dễ, bởi tiếng lãobot_an_cap ở khu này quá lớn, những làm ăn phi pháp dưới nhiều không đếm xuể. Hiện tại dù tuổi tác đã cao, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hổ già thì uy vẫn còn .
Một tiếng sau, xe lại trước cửa một sòngbot_an_cap mạt chược có là Hội Phát Tài.
Đây được coi là bản doanh củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quảng Quânvi_pham_ban_quyen. Tôi ngóng được rằng hầu như tối nào đến đâyvi_pham_ban_quyen ngồi để kiểm tra sổ sáchbot_an_cap bắt tình hình tiến độ của các mảng doanh.
Tôi quấn bình gas mới mua vào tay, kiểm tra lại cái bật lửa chống , thấy không có vấn đề gì trực bước xe.
Nửa thân vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới , Tiểu Bắc đã chộp lấy tôi.
Vẻ mặt anh rất mất tự nhiên, cứ như táo bón kinh niên nhiều ngày .
Dã, cậu có thảm thì cũng khôngvi_pham_ban_quyen thảm bằng tôi đâu. Nói trắng ra thì cũng chỉ là chuyện một cái xe thôi mà, mìnhleech_txt_ngu không có này thì không nổi ?
Tôi xoay cổ một chút rồi thản nhiên đáp: Anh thấy lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chiếc xe, nhưng tôi thấy đó hy vọng sống cùng. Anh tôi ở đây mười lăm phútvi_pham_ban_quyen, nếu tôi không ra anh cứ đi đi, tiền tôi để trên ghế rồi.
Dứt lời, tôi chẳng màng đến tiếng Tiểu Bắc nữavi_pham_ban_quyen, thẳng về phía cửa hội .
Vào trong, tôi theo cầu thang lênbot_an_cap tầng hai. nàyvi_pham_ban_quyen khói mù mịt, người khá đông, toàn là những kẻ đánh mạt chược và bài cửu.
Phía trong cùng có mộtleech_txt_ngu tấm vách ngăn nhỏ, tôi đoán đó là văn phòng của Quảng Quân.
Tôi liếm môi, lôi từ trong ngực một cái dây xe đạp, khóa chặt cửa tầng hai lại.
Lúc mới có người chú ý đến tôi.
Này này, cậu làm cái gì đấy? Có phải đưa chỗ rồi không?
Tôi vô cảm nhìnvi_pham_ban_quyen hắn, bình tĩnh hỏi: ca có ở không?
Tên vừa hỏi thoáng ngẩn ra, sau đó nhíu mày tiến lại gần giá tôi rồi hỏi ngược lại: Mày mà quen Quân ca à?
, tôi tìm Quân có chút việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, phiền gọi một .
Lúc này, gãvi_pham_ban_quyen thanh niên kia có lẽ đoán ra tôi địnhbot_an_cap làm gì, gãbot_an_cap liên , ra bảo biến cho khuất mắt.
Xì!
Tôi vặn trựcvi_pham_ban_quyen van gas, ngay tung một cước tên thanh niên, lửa lóe lên trong tay .
Tôivi_pham_ban_quyen dùng sức bình sinh, hét lớn một tiếng đầy uy lực: Quảng Quânbot_an_cap có ở đây không? Tao tên Cố Dã, là một thằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lái taxileech_txt_ngu nhãi ranh thôibot_an_cap, có giỏi thì đây đối mặt với tao nàobot_an_cap, để tao mang tầm mắt xem thế nào mới là đại ca xã hội.
lời, đám đang đánh mạt chược và bài cửu loạt dừng tácbot_an_cap, bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu tiền trên tay với tốc độ cực nhanh, rồi lao về phía cửa sổ.
Tất cả những con đều tỏ ra cùng hoảng loạn, nhưng duy chỉ có một thanh niên là khác biệt hoàn toàn.
Cậu thản nhiên ăn táo, thế nhìn tôi, còn mang theo một chút thân .
Rầm!
Cánh cửa váchvi_pham_ban_quyen ngăn bị , đàn ông đi đầu tầm bốn mươi tuổi, tay đồng hồ Rolex lánh, sợi dây chuyền vàng lớn trên cổ bằng ngón tay .
mặc bộ vest đen rộng , mỗi cử chỉ hành động đều rất ra dáng đại ca. Trong tình cảnh này màbot_an_cap lão hềleech_txt_ngu nao núng, trái lại còn nhàn nhã đạo đàn sổ cho thoáng khí.
Tiểu huynh đệ, là Quảng Quân . Xem ra là cậu chịu uất ức , cậu cứ tắt cái bỏ đi kia trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , chẳng qua cũng tiền , đừng làm khách của tôi sợ.
xách bình gas tiến lênvi_pham_ban_quyen vài bước, sau đó kéo một chiếc ghế ngồivi_pham_ban_quyen đối diện Quảng Quân.
ca, ngài lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền bốivi_pham_ban_quyen giang hồ, hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nayleech_txt_ngu tôi đây thực sự cũng là bất đắc dĩ thôileech_txt_ngu!
Tôi làleech_txt_ngu một thằng chạy taxi, không so được với ngài. Một đàn em của ngài tên là Đại Chủy đã đập xe tôi vô cớ, còn đánh tôi một trận. nayleech_txt_ngu tôi đến là muốn đòi một lời giải thích, mà yêu nàyleech_txt_ngu cũng đơn , ngài đưa tiền xe cho tôi, tôi sẽ quay đibot_an_cap lập tức. Sau này nếu ngàileech_txt_ngu cảm không xuôi tai mà muốn tìm tôi, tôi quỳ xuống cũng được.
này, một tên thanh có tham gia đánh tôi lúc ban ngày xuất , ghé tai Quảng Quân thìvi_pham_ban_quyen thầm vài , Quảng Quân gật tỏ vẻ trầm tư.
sau, Quảng Quân vê những hạt tràng trong tay, mỉm cười điềm : Tiền nong cậu cứ hỏi tử tế, tôi chắc chắn sẽ đưa. Nhưngleech_txt_ngu cậu làm này, nếu tôi mà đưa tiềnbot_an_cap thì người ngoài lại nghĩ Quảng Quân tôi sợ rồi.
Cậu trai trẻ à, Quảng Quân tôi lăn lộn ngoài xã hội từ mười mấy tuổi, có bản lĩnh lănleech_txt_ngu lộn được đến bây giờ thì chắc chắn phải chỉ một cái bìnhvi_pham_ban_quyen gas của cậu là được đâu.
Tôi không tin một cái bình gas thế này mà chớt được hết em của tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Mà chỉ cần một người số họ còn sống, cứ thử nghĩ xem mẹ và chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái liệu được yên ổn ?
không biết làm sao Quảng Quân nắm thông tinvi_pham_ban_quyen gia đình mình, nhưng lão đã nói ra được thì tự nhiên là đã kiểm chứng rồi!
Lúc tôi cũng hơi ngẩn người, thầm nghĩ ông trời thật biết đùa, đập khiếnvi_pham_ban_quyen tôi không sống nổi, giờ tôi muốn chớt, ông lại không cho tôi chớt yên ổn.
Lớn tuổi thế rồi mà chẳng biết giữ mặt mũivi_pham_ban_quyen nhỉ? Ông con chắc, bắt nạtvi_pham_ban_quyen mộtleech_txt_ngu người lái mà cũng thấy cảm giác ưu việt ?
nói vậy?
Chính là niênvi_pham_ban_quyen vừa thản nhiên ăn táo lúcbot_an_cap . Lúc này cậu ta đứng , cái táo sạch bách vào thùng , sau đó lại cái túi nhỏ đeo sau lưng, bước chân vững chãi tiến đến ngồi cạnh tôi.
Tôi ngớ , và Quảng Quân cũng vậy.
Huynh đệ, tắt cái thứ này đi, tôibot_an_cap muốn hút điếu thuốc!
Thanh niên lại nhe cười tôi, sau đó trực tiếp đưa tay vặn van bình gas.
Lúcleech_txt_ngu tôi mới nhìn rõ chính khuôn mặt cậu ta. Da cậu ta rất trắng, đôi mắt sáng, là mắt hai mí.
biệt nhất là đôi mày, rậm , điểm thêm vài phần bá đạo cho vẻ ngoài thanh tú.
Mày là thằng ? Dám nói chuyện với đại ca tao à!
Thanh trả lời ngayleech_txt_ngu mà rút một điếu thuốc từ bao ra ngậm trên miệng, mò mẫm một hồi rồi lại ngẩng đầu nhìn tôi: Huynh đệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mượn cái lửa!
Tạch!
Sau khi châm thuốc, rít một hơi sâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với vẻ thụ, sau đó nghiêng đầu nhìn gã ông vừa chửi mắng mình, đáp: Tôi tên Trần Mặc.
Dứt lời, lửa súng lóe lên.
Đoàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Một tiếng nổ lớn, con rồng lửa phun ra.
ông vừa chửileech_txt_ngu mắng ngã vật xuống đất, nửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân trên tuôn như suối.
Giang hồ có tôn ti, người như mày khi đối với tao chỉ có duy này .
Tiếp đó, Trần Mặc rút ra khỏi túinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đeo, họng súng chĩa thẳng vào Quảng Quân.
Tiền sửa , năm vạn, ông đưa cho người anh em này trước, đó tôi với nói chuyện vềleech_txt_ngu lão Cửu họ Lưu.
Khi thấy cái tên Trầnvi_pham_ban_quyen Mặc, vẻ mặt Quảng Quân không còn giữ được sự tĩnh như trước nữa, nụ cười trên cũng trở nên gượng gạo.
Mặc này, chuyện nào ra chuyện đó, cậu cứ hẹn tôi là được, cần phải bài này không?
Trần Mặc cười, nụ cười đầy miệt.
Ý ông là tôi đang giở trò với ông đấy phỏng?
Cạch!
Trần Mặc ném chiếc điện thoại của mình lên bàn, bổ một cách ngông cuồng: Ông báo cảnh sátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng được, gọi người cũng , một mình một súng Mặc tôi tiếpvi_pham_ban_quyen hết. Đến đi, ca xã hội, ông cứ tài đi, hôm nay tôi xem ông giải quyết chuyện này ra !
Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mặc chúng ta không oán, có mức đó không!
Quảng Quân đến cái điện trên bàn chẳng dám nhìn, giọng đã có phần nhún nhường.
Mẹ kiếpbot_an_cap, ông cũng chỉ nhiêu thôi sao. Trần Mặc lại cười đầy thường: Giải quyết của ngườivi_pham_ban_quyen anh em này trước đã, hai ta mới nói chuyện. Hôm nay tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đụng đến ông thì thôi, còn nếu đụng sẽ đập nát luôn.
mấy chốc, tôi đã nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được năm vạn tiền mặt, tôi khôngleech_txt_ngu rời tức.
Cái tên Trần đã từng nghe qua.
Không, chính xác hơn, phàm là nhữngvi_pham_ban_quyen kẻ lăn lộn từng lăn ở Băng Thành thì không ai không biết .
Bởi vì quá khứ của anh ta thực sự quá đỗi ly kỳ, trong giới giangvi_pham_ban_quyen hồ Thành hiện đạivi_pham_ban_quyen, anh ta là nhân mang biểu tượng.
Khi Chính ca trải qua những trận chiến bắc, đao ở Long Thành.
Khi Nam Ca rồng lội nước cạn, quy mệnh thiên.
Mặc tay cầm đao súng, dẫm lên vô số đại , kiếmvi_pham_ban_quyen chỉ hạvi_pham_ban_quyen, mở ra những năm hào hùng của riêng mình.
Câu nói khắc của các đại ca không phải là lời tângvi_pham_ban_quyen bốc, mà làvi_pham_ban_quyen sự thật hiển nhiên.
Trần Mặc có bản lĩnh đó, mặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kệ anh là ca nào, mặt với tôi, đều phải quỳ xuống cho tử tế.
Cùng đi đi, bọn họ đông .
Tôi cất kỹ năm vạn tiền mặt, rồi khẽ lắc lắc khóa tay nói nhỏ.
Trần Mặc lại cười, cười đầy cuồng dại, ngay cả bàn tay cầm súng cũng không siết chặt như , cứ như vừa nghe thấy chuyện hài hước nhất thế kỷ vậy.
Tôi không thấy lời nói của mình có vấn đề gì, theo suy của tôi, nếu mở cửa tầng hai, biến số . Trong phòngleech_txt_ngu đông người như vậy, ai dám đảmleech_txt_ngu bảo không có kẻ lén lút gọi người ?
Trần Mặc dù có dữ dằn đâu, anh ta cũng chỉ có một mình một bot_an_cap thôi.
Hì hì, không sao đâu huynh đệ, cậu cứ việc đi đi. Muốn giữ tôi thì phải gọi cảnh hoặc nhiệm, còn hạng như bọn chúng thì chắc chắn là không đủ trình.
Tôi im lặng không đáp, không tôi muốn tỏ ra anhleech_txt_ngu hùng hay cố ý nịnh bợ Trần Mặcbot_an_cap.
Làm người bình thường có thể hơi tính toán một chút, nhưng chuyện sinh tử, ít ra đạo tối thiểu phải có.
Không có Trần Mặc, đừng nóibot_an_cap năm vạn, cả năm trăm tệ Quảng Quân cũng chẳng đời nào đưa cho tôivi_pham_ban_quyen.
Số tiền Trần Mặc đòi hộ tôi, tôi ở lạibot_an_cap tuy không giúp được gì nhiều, nhưng nếu quay đầu đi ngay thì thật không đúng khí chất giang hồ.
Thấy tôi chưa nhúc nhích, Trần Mặc giục: Không một người lái taxi cậu lại khá trọng tình đấy. Vậy thế này đi, cậu xuống lầu chờ , trông chừng hộ tôi, nếu cóleech_txt_ngu ‘cớm’ tới thì hét to mộtbot_an_cap tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Trần Mặc đã nói vậy, nếu tôi không đi không biết điều.
mở khóa định rẽ xuống lầu, tôivi_pham_ban_quyen thấy một thanh niên đeo khẩu trang trắng, tay lăm hai convi_pham_ban_quyen dao phay còn nguyên nhãn mác, đang vội lao lên.
Lúc đầu cứ tưởng Quảng Quân gọi người tới, nhưng nhìnleech_txt_ngu kỹ lại mới nhận ra đó là Tiểu Bắc.
Mẹ kiếp, mày tao hú hồn, làm vậy hả!
Tiểu Bắc thấy áo tôi phồng lên, tháo khẩu trang rabot_an_cap, vẻ mặt đầy khó tin hỏi ngược lại: Quảng Quân đi tu rồivi_pham_ban_quyen à? Hắn cho anh sao? Đùa !
Đừng lảm nhảm nữa, đi, xuống rồi nói.
Cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xúc của Tiểu Bắc rõ kích độngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả tôi, cầu thang có nhất hai ba bậc, nó nhảy vọt hai lần đã xuống tới nơi, rẽ một cái ra thẳng cửa.
Trong .
Đi thôi đi thôi, mẹ , anh làm em sợvi_pham_ban_quyen khiếp, em muốn ra ngoài luôn rồibot_an_cap, mau rút thôi.
Tay nổ máy Tiểuleech_txt_ngu run rẩy kịch liệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nó ngẩng đầu nhìnleech_txt_ngu chằm cửa hội sở Phát Tài, có người đuổi .
Tôi không cười Tiểu Bắc, ngược lại lòng dâng lên một luồng xúc động.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hội bây giờ, đừng tìm bạn đánh nhau, ngay mượn thử xem đượcbot_an_cap mấy người hoài?
Tình cảnh của Bắc tôi hiểu rõ hơn ai hết, nhưng khi đến thời gian chúng tôi hẹn trước, nó đã không chọn cách chạy trốn mình.
là mạo hiểm cực lớn, cầm hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con dao phay xông vào.
Người bạn nhưleech_txt_ngu , đáng để kết giao, vàng không đổi!
Không đi được, đợi ngườivi_pham_ban_quyen bạn.
Cái gì? Không đi? Anh trai, anh lại diễn gì thế?
Tiểu Bắcvi_pham_ban_quyen kích động đến mức nói nên lời, nước miếng văng tóe đầy mặt tôileech_txt_ngu.
đợi đi, số tiền này đến đúng lúc lắm, nhờ một người bạn giúp đỡ, chúng ta đợi anh ấy một chút.
Phíabot_an_cap bên kia, trong phòng.
Một mình Mặc đối mặt với đám người Quảng Quân, khí thế không hề yếu vế, thậm chí có thể nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net áp đảo hoàn toàn.
Lưu Lão Cửu chắc anh quen nhỉ? Mấy năm nayleech_txt_ngu ấy không còn lăn lộn bên ngoài nữaleech_txt_ngu, chỉ muốn yên ổn làm cái trang trại bò, tiền dưỡng , vậy mà các người đã đòi tiền bao lần rồi?
Cửubot_an_cap là hàng xóm của , ôngbot_an_cap ấy đã mở lời tôi không thể kệ. Các người sau đã lấy ông ấy mười hai vạn, giờ anh đưa ra mươi vạn, sẽ đi , sau này cũng không tìm gâybot_an_cap phiền phức nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Quảng Quân lau mồ hôi trên trán, nghiến răng đáp: Mặc ca, chuyện tôi và Lưu Lão Cửu khá phức , anh nghe tôi giải thích
Trần để Quân nói hết câu mà dí nòng súng tới , nụ cười mặtvi_pham_ban_quyen biến mất hoàn toàn.
Tôi không đến để xửvi_pham_ban_quyen đúng sai cho người. Tiền, anh có đưa hay không, đây là cơ hộileech_txt_ngu cuối cùng của anh.
Vừa nói, ngón tay Trần Mặc đã đặt lên còvi_pham_ban_quyen súng.
Con số lớnleech_txt_ngu quábot_an_cap, tôi cũng không chuẩn trước, đêm hôm khuya khoắt này anh mươi bây giờ
Quảng Quân kiên nhẫn giải thích, nhưng Trần rõ ràng không có kiên nhẫn như thế.
Tiếngvi_pham_ban_quyen súng lại lần .
Phản ứng của Quảng Quân cũng khábot_an_cap nhanh, lách ngườileech_txt_ngu né một cái, viên đạn găm vào vai hắn, không trúng hiểm.
Ngay Trầnvi_pham_ban_quyen Mặc nheo mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vô cảm định bồi thêm thứ hai, Quảng phản còn nhanhbot_an_cap hơn.
Đưa, tôi đưa ngay! ca, tôi phục rồi, tôi đưa tiền.
Sau đó Quảng Quân thậtleech_txt_ngu nhanh với gã thanh niên gần đó đang ôm đầu ngồi : Tiểu Bính, đi két sắt lấy , mật khẩu con số một. Sau đó nói với mấy người khách một tiếngleech_txt_ngu, họ đang có nhiều tiền mặt đấy, lấy tiền rồi viết giấy nợ cho họ, ngàyvi_pham_ban_quyen mai trả ngay, kèm cả lãi.
Trần Mặcleech_txt_ngu thấy vậy bèn thu súng lại, người xoa trán Quảng Quânbot_an_cap bằng giọng điệu như trêu con trẻ.
Anh nói xembot_an_cap, anh đúng là cái loại thấp hèn, cứ ăn một phát đạn mới chịu, hà tất gì chứbot_an_cap?
Nhớ rồi, emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự nhớ kỹ rồi.
Khi Quảng Quân nói, vẻ đầy nghiêm túc, cũng đúng thôi, trước cái chớtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ai mà dám nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứ
Chưa đầy năm phút, mươi tiền mặt đã gom đủ.
Quảng Quân còn rất chu đáo cho Trần Mặc một chiếc túi du lịch cỡ lớn, suýt nữa là cúileech_txt_ngu đầu biệt, lịch sự vô .
dưới , khi nghe súng, tôi đã nghĩ Trần Mặc chắc chắn tiêu đời rồi.
ngay lúcbot_an_cap tôi đấu tranh xem lên , thì ngậm thuốc lá, du lịch nhàn nhã bước ra.
Tôi lập tức đẩy xe gọi với theo:
Trần Mặc, ở đây!
Trần Mặc thấy tôi vẫn , rõ ràng là rất ngạc nhiên, mắt tròn, giọng điệu hơi phấnbot_an_cap khích nói: Cậu thật thànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá nhỉ, thậtbot_an_cap sự tôi đấy à!
Đã nói mà, sao tôi có thể đi ! Anh đileech_txt_ngu đâu, chúng tôi anh đi.
phốbot_an_cap bên cạnh thả tôi xuống là được.
Trần Mặc không phải người giỏi giao tiếp, có vẻ là người kiệm lời, tính cách này của anh ta đúng là rất hợp với cái tên.
Hôm nay cảm ơn anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nếu không có anh, này chắc chắn tôi không đòi lại được. Tôi anh không thiếu tiềnvi_pham_ban_quyen, số này nếu tôi đưa không yên. Tôi xe mất ba vạn là đủ rồi, hai vạn này anh cầm lấy.
xót xa rút xấp tiền mặt trong ngực ra đưa cho Mặc.
Trần Mặc chằm chằm vào tôi gầnvi_pham_ban_quyen nửa phút, sau hì hì cười một tiếng, cất hai vạn vào .
Dừng đi!
Sau khi xe dừng hẳn, Trần đẩy bước xuống, đi được vài bước anh ta lại quay ngược trở lại.
Khóe miệng anh ta nở một nụleech_txt_ngu cười, người vào cửa xe: cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thú vị đấy, lưu số điện thoại của tôi đi, ở Băng Thành tôibot_an_cap cũng chẳng có mấy ngườibot_an_cap bạn, lúc nào rảnh thì gọi tôi đi uống rượu.
Tôi cũng mỉmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , lấy điện thoại ra bật nguồn, số của Trần Mặc.
khi Trần Mặc đi, tôi vừa mới thở phào một cái, định điếu thuốc cho thư thì điệnvi_pham_ban_quyen thoại của Lục Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Xuyên gọi đến.
Tôi bắt máy, chưa kịp lời, Minh Xuyên đã nói phủ đầu: Cậu em được đấy, máu lửa vẫn như thế, mauleech_txt_ngu Thế kỷ 21 tìm tôi.
đườngvi_pham_ban_quyen đến Thế kỷ 21, kể lại ngọn sự việc Tiểu Bắc nghe.
Tiểuvi_pham_ban_quyen Bắc vừa lái xe vừa khoa tay múa , tỏ vẻ vô cùng hưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phấn.
Bởi vì theo thế giới quan của cậu ta, bâyvi_pham_ban_quyen giờ đã đắc tội với Quảng Quân chắc chắn khôngleech_txt_ngu thể ở lại địa phương này nữa. Lục Minh Xuyên gọi tôi đến chắc để hiện lời hứa, như vậy thì lộ trốn chẳng sẽ hậu hĩnh hơn !
Nhưng tôi lại có suy nghĩ , chạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nắng.
Quảng Quân muốn thù tôi, thì dù tôi có mặt, hắn tìm đến mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái tôi cũng vậy .
Vì vậy, chi bằng tôi lấy cơ hội ngày hôm nay, nếu thành công, ít nhất cũng thể tiếp tụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh tồn.
Còn nếu thất bại thì cùng lắm lại vác bình gas một lần , xem có thể ôm Quảng Quân cùng bay không.
Tiểu Bắc, anhleech_txt_ngu em mình trước đây chưa từng nhau gì, nhưng hành động hôm nay chúleech_txt_ngu anh thực sự rất cảm độngvi_pham_ban_quyen.
cơ hội nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh em mình cũng thật lòng chút, chú dự định thế nào cho tương lai? Cứ muốn đi thuê mãi thế sao?
Nghe tôi nói xong, nụ cười trên mặt Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bắc vụt tắt, thay đó một vẻ sầu muộn, cái kiểu sầu đến kỳ mà bà mãi không tới vậy.
cả mọi người coi thường Lục Tiểu Bắc tôi, mà đúng làvi_pham_ban_quyen cũng chẳng ra làm sao !
Tiểu Dã, tôi cũng muốn lên là mình không cam chịu số phận, nhưng tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì còn làm được nữa?
Người , nghiệp, đi làm, còn tôi thì sao Từ biết nhận đã là một khởi đầu bétvi_pham_ban_quyen rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lúc cũng có người hỏi, rốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuộc nỗ lực trọng hay lựa chọnbot_an_cap trọng!
Nói đến đây, Tiểu Bắc với vẻ mặtbot_an_cap phức tạp quay sang nhìn tôi một cái, giọng nói mang theo sự uất ức vô sung thêm: Nhưng với hạng người tôi, tôi có lựa ?
Đối với hỏi này, im lặng rất lâu, cho đến khi tới cửa khách sạn Thế kỷ 21, tôi vẫn không với Bắc câu nào.
Nhưng trong lòng tôi đã định kiến, nguy nan Bắc không bỏ rơi tôi.
Vậy giờ đâyleech_txt_ngu khi có cơ hội, tôivi_pham_ban_quyen phải chia sẻ cùng cậu ta.
Còn chọn lựa thế thì bản thân cậu ta thôi.
Sauleech_txt_ngu khi đỗ , tôi gọi cho Lục Minh Xuyên, rất nhanh sau đó đã người ra đón tôi và Bắc.
Người tôileech_txt_ngu đã gặp qua, là tài xế riêng Lục Minh Xuyên.
Thất !
Tôi sự chào Lão Thất một tiếng.
Lãoleech_txt_ngu nhìn vết thương trên người tôi rồi cười khà , sau đó giơ ngón tay cái về phía tôi.
Ngựa nhanh đao bén, vận đỏ mệnh cứng, tiểuleech_txt_ngu , này chắc chắn sẽ làm chuyện lớn.
Thất ca anh đừng trêu em nữa.
Tôi không hề cậu đâu, đileech_txt_ngu , Lục tổng đợi cậu !
Khách sạn Thế kỷ 21 mười tầng, đầu Lục Minhbot_an_cap Xuyên lại nơi này là nhắm đến tiêu sao.
Bênbot_an_cap trong khách bao nhiều hạng mục như ăn uống, tắm , giải tríbot_an_cap, lưu trú.
thành phố Băng cóvi_pham_ban_quyen nói đây là Trạm thu nhân tệ, đúng là một chậu tụ bảo.
Và đây chưa phải là toàn thực lực của Lục Minh Xuyênbot_an_cap, ông ta còn nắm trong tay rất nhiều kinh doanh vặt khác, xét về tài lực, thực lực của ông ta đúng rất đáng gờm.
Đi thang máy chuyên lên tầng thượng, trongvi_pham_ban_quyen hộ cấp, Lục Xuyên đã khui rượu sẵnvi_pham_ban_quyen, đang chămvi_pham_ban_quyen chú theo dõi trận bóng đá.
rồi à, Dã, mau ngồi xuống. Ái chà, bị thương rồi sao, Lão , cậu đi mời Bạch yleech_txt_ngu sinh qua đây.
Vị anh em này nhìn lạ quá! Tiểu sao không giới thiệu cho tôi .
Tiểu Bắc không ngờ mình lại được Lục Minh Xuyên nhắc , có chút luống cuống.
Đây là anh em của em, họ với Lục tổng, tên là Tiểu Bắc.
Cũngvi_pham_ban_quyen là một nhân tàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấy! , đều ngồi đi.
Sau khi xuống, Thất rất hiểu chuyệnbot_an_cap mà rời đi, còn Lục Minh Xuyên thì trực tiếp đặtleech_txt_ngu túi dưới chân lên bàn trà.
Dã, chúng ta bàn chuyện trước, lát nữa hẵng huyên.
Lục Xuyên tôi tuy là người , nhưng tính tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại là dân giangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồ. Tôi đã tuyên bố ngoài rồi, ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giúpleech_txt_ngu tôi giải quyết Quảng Quân, tôi sẽ bỏ ra hai mươi làm tiền lao.
Quảngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quân thù hay không, điều đó không liên quan đến tôi, tôi hiện lời hứa của mình thôi.
Đâybot_an_cap là hai vạn, cậu kiểm tra đi!
Thời điểm đó, nhà ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành phốvi_pham_ban_quyen rơi vào khoảng hai nghìn một vuôngleech_txt_ngu, hai mươi vạn này đủ để tôi mua một căn , thực sự rất lòng.
Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi còn tham lam hơn, hai mươi vạn là không đủ, hai mươi vạn chưaleech_txt_ngu đủ để tôi có ngẩng cao đầu làm người, cho nên tôi phải từ Lục Xuyên.
Xuyên ca, ân oán giữa em và Quân nói ra đơn , kể cho ràng thì cũng khá phức .
Anh ưu áibot_an_cap em, em xin cạn trước một ly kính .
Nửa vang đỏ trôi xuống cổ họngvi_pham_ban_quyen, cơ thể cảm thấy chịu hơn nhiều, cảm xúc cũng không ít.
Xuyên ca, mạo muội hỏi anh một , thứ anh thiếu nhất là gì?
Lục Minh Xuyên imvi_pham_ban_quyen lặng rồi cười đáp: Chắc là nhỉ!
Vậy anh thấy em thiếu cái gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhất?
Lục Minh Xuyên thu lại nụ cười, chống cằm suy nghĩ nghiêm túc một chút rồi ướm : ?
, cái em thiếu nhất là cơ hội.
chồm người về trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dùng giọng điệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trầm ổn bổ sung thêm: Hai mươi vạn anh đưa em, cũng sẽ có ngày tiêu hếtleech_txt_ngu. Nếu anhbot_an_cap sự muốnvi_pham_ban_quyen giúp em, hãy cho em mộtvi_pham_ban_quyennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hội.
Lục không chút do dự đápnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại.
Vậy cậu muốn cơ hộibot_an_cap gì? Tôi muốn cậu đến đây làm quảnleech_txt_ngu bảoleech_txt_ngu an, đãi cũng không tệ, nhưng cậu nhóc này cũng đâu có nể mặt tôi!
Dưới trướng anh nhiều cơ sở doanh, có khách sạn, cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net KTV, có hàng, có công ty du lịch, nhiều việcleech_txt_ngu làm như vậy không thể tự quán xuyến hết mọi sự được. Những gì Quảng làm , em cũng làm được, và đảm bảo sẽ làm tốt hơn hắn.
Lục Minh Xuyên nhìn tôi có chút ngoài ý , nheo mắt im lặng mười mấy rồi thản nhiên nói.
Cậu cũng muốnvi_pham_ban_quyen làm đại lý phân ?
hì, đó phải xem Lụcvi_pham_ban_quyen tổng có sẵn lòng banleech_txt_ngu cho em cơm này không đã. Nếu sẵn , thì chúng ta bàn lại chuyện hai mươi vạn này cũng chưa muộn.
Lục Minh Xuyên rít mạnh hai hơi thuốc, sau toàn sang giọng điệu của thương nhân:
Có lợi nhuậnbot_an_cap thì sẽ có người , làm tốt rồi thìleech_txt_ngu kẻ đỏ mắtvi_pham_ban_quyen tị, từ đó mâu thuẫn và tranh sinh.
Tiểu Dã, cậu có tự tin yên được những thuẫn và tranhvi_pham_ban_quyen chấp đó không?
Khách sạn Thế kỷ 21 là ông chủ, đông lớn nhất, nhưngbot_an_cap bắt đầu kinh doanh cũng có sựbot_an_cap góp vốn của không ít cổ đông .
Lời của Lục Minh khó hiểu, của ông tavi_pham_ban_quyen thực chất làbot_an_cap muốn nói, sau Quảng Quân là một trong các cổ đông củavi_pham_ban_quyen khách , đó cũng là lý do tại sao ông tavi_pham_ban_quyen lại bó chân.
tôi tiếpleech_txt_ngu mảng kinh doanh này, coi như là người của ôngvi_pham_ban_quyen . gặp rối nhỏ, ông ta sẽ lo chovi_pham_ban_quyen tôi, nhưng nếu xảy ra tranh chấp lớn, ông ta cũng lực bất tòng tâm.
Nói một cách đơn giản, tôi tiếp nhận việc này đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giảm rắc rối cho ông , tuyệt đối không được gây thêm phiền phứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nếu không tôi chắc sẽ bịleech_txt_ngu sang một bên.
Lục tổng, em nghĩ chuyện đây là chúng ta thể nói câu hợp tác vui vẻ rồi!
Lục Xuyên cười khoái, bưng ly lên, hai tôi cùng uống cạn.
Nhữngleech_txt_ngu lời xã giao sau đó không có đáng nói. Trước lúc về, Lục Minh Xuyên bảo tôi rằng, ta tôi một tuần để chuẩn bị, chỉ cần bên phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi không có vấn đề gì, hợp đồng qua đây là thể ký bất cứ .
Đêm đó tôi và Tiểu Bắc không rời đi mà ở lại luôn khách sạnbot_an_cap Thế Kỷ 21. Đây là yêu khẩn thiết của Minh Xuyên, lại vết thương trênbot_an_cap người tôi cũng thực sự cần xử lý, nên tôi không từ chối.
Từ lúc bước vào phòngbot_an_cap suite của Lục Minh Xuyên, Tiểu cứ ngẩn ngơ suốt. Từ mắt cậu ta, tôi đủ loại cảm đang mãnh liệt.
Sau khi lý xongbot_an_cap việc, gọi mấy chai bia, ngồi xếp bằng sofa, bắt đầu lẩm bẩm như thể nói với chính mình.
Năm năm đó, tôi đã lỡ rất thứ. Trong lúc , chỉ sao để tự tay lấy lại nhữngbot_an_cap gì đã mấtleech_txt_ngu.
vì có trải nghiệmvi_pham_ban_quyen này nên nhiều việc tôi nhìn nhận thản nhiên hơn người bình thường rất nhiều.
Mối làm ăn này lấy được rồi, làm tốt thì anh em tạo danh tiếng, làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt thìvi_pham_ban_quyen cậu lại đi làm thuê, tôi lại về lái xe.
Tiểu Bắc, anh em mình thân thiết nhưng tiền bạc phải sòng phẳng. Bất kể kiếm được bao nhiêu, chúng ta chia haitám, chi phí ban đầu tôi lo, cậu trách nhiệm .
Tiểu Bắc run rẩy nhìn tôi, ánh mắt đó hơi giống Nhiếp Phong lúc nhập ma, trông đáng vô cùng.
Anh Dã, em chắc sẽ làm tốt, chắc chắn sẽ làm tốt. Em nhất sẽ trân trọng hội .
Tôi đầu đồng ý rồi : Mai tìm cái , thuê thêm người nữa là bắt đầu làm. Ngủ đibot_an_cap, ngàyleech_txt_ngu hôm nay suýt nữa là hành tôi tan xác rồi.
Tiểu Bắc thấy tôi xoay người định ngủ liền vội kéo tôi lại.
Đừng mà, tuyệt đối xứng để kỷ niệm. Người ta đều bảo Thế Kỷ 21 Bàn Tơ, anh em mình đi trừ yêu diệt ma tí ?
Trong tôi hiện giờ quả thực có hơn vạn tiền mặt, muốn chơi bời một chút chắc chắn là điều kiện. cứ đến việc phải thuê kho, thuê người và các chi phí khác, tôi đành cố gắng kiềm chế ham muốn mình.
Đàn ông cảbot_an_cap chút vọng cũng chế còn nói đến chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phất tay là cao trời xanh?
Mười sau, tại lạcbot_an_cap bộ giảivi_pham_ban_quyen trí Thế Kỷ 21.
Khụ khụ, thực không phải do lực của tôi kém, mà là Tiểu Bắc vì muốn cảm ơn tôi nên cứ quyết đòi mời khách. Nếu tôi không đi, ngộ nhỡ Tiểu Bắc lại hiểu lầm là khách sáonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với ấy không chút nào!
Thế , tôi đến đây hoàn toàn là vì tình anh em, chẳng liênvi_pham_ban_quyen quan đến những chuyện khác.
cả ở Thế Kỷ 21 tôi cũng rõ, phòng bao là hai trăm tám mươi , tặng hai két đĩa trái cây. Các cô gái một trăm tệ giờ, nếu có ý định khác thì tự thương lượng, giá biến từ sáuleech_txt_ngu trăm đến tám trăm tệ.
Thời hiện tại nhìn giá cả khá bình dân, nhưng phải rằng lúc đó lương bình quân mới chỉ khoảng một ngàn năm trăm tệ. Thế tiêu chuẩn tiêu dùngbot_an_cap ở Băng Thành tuyệt đối là hàng cao cấp !
chào quý khách, chào mừng đến với Thế Kỷ , thiên đường của đàn ông!
Không hề khoa trương khi nói rằng chỉ một câu hiệu đã lập tức sáng niềmvi_pham_ban_quyen hăng hái tôi, Tiểu Bắc cũng đã rục muốn thử rồi.
Hai vị đại ca, có ai vừa ý không ạ? Gái nhà nào Ơ sao anh?
sáng khá mờ nên tôi không chú ý đến Thanh Thanh, đến khi mới nhận ra là cô ấy. dây kinhleech_txt_ngu nào chập , núi lửa trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắp phun trào dưng bị đạp gấp.
tổng qua tìm tôi bàn chuyện làm ăn, giờ bàn rồi, bạn tôi muốn qua đây dạo dạo nên tôi dẫn cậu ấy tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem sao. Nói đây, tôi còn cố một cái, làm ra vẻ mặt bịbot_an_cap bạn bè cưỡng ép kéo tới rồi bổ sungvi_pham_ban_quyen: Bắc, cậu đi, chọnleech_txt_ngu xong ngồi uống với cậuleech_txt_ngu hai rồi ngủ, tôi buồn ngủ chớt đi được.
Tiểu Bắc đương nhiên không đoạn trải nghiệm giữa tôi và Thanh Thanh, cậu ngạc nhìn tôi nói: ? phải chúng tavi_pham_ban_quyen đã rồi sao, đêm nay cùng nhau trừ yêu diệt , saobot_an_cap đột nhiên lại thế này!
Cút đi!
Vì tôileech_txt_ngu và Tiểuleech_txt_ngu Bắc đứng khá gần nhau, cộng thêm trường nên Thanhleech_txt_ngu Thanh không nghe đối thoại của tôi.
Lục tổng tìm bàn chuyện làm ăn gì thế?
nói, Thanh Thanh vừa ngồi xuống cạnh tôi.
Trường hợp nàybot_an_cap tôi cũng có chút kinh nghiệm, ngần ngại diễn màn.
Sau này những việc kinh doanh củabot_an_cap Lục tổngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hễ liên quan mảng rượu bia thì đều do tôibot_an_cap lo. Thăng tôi cũng chẳng muốn đụng mấy việc này, lái taxi cũng tốt mà, thích thì chạy lâu một chút, không thích thì nhà, nhàn nhã biết bao!
Thanh Thanh nhìn tôi như nhìn một kẻ dở , đó miệng mỉa mai: Coi nhẹ danh lợi, tông sư nhỉ?
Cái thì tôi không dám nhận, tôi ấy mà,
Chưa đợi tôi nói hết câu, Thanh đã đứng dậy: Bạn anh chọn xong rồi, còn anh? không muốnbot_an_cap , hay là không ưng ai, không ưng thì tôi đổi nhóm khácvi_pham_ban_quyen cho anh.
Tôi xualeech_txt_ngu tay liên tục đáp: Tôi không thích kiểu , không có tình cảm thì có gì vị đâu.
Được rồi, vậy các cứ chơibot_an_cap đi, phí phòng tôi miễn cho. Chơi vui vẻ nhé ông chủ!
Sau khi Thanh Thanh đi, Tiểu Bắc đầu bời thỏa , còn tôi thì hơi lơ đãng. Cũng đúng , gã đàn ông như tôi tự mình ngồi uống rượu có vị gì chứ?
Lúc này mà bảo không hối hận thì đúng là nói dối, nhưng hình tượng đã dựng lên rồi, không tiện đổi nữa!
Ngay khi tôi sắp khôngleech_txt_ngu gồng nổi nữa, Thanh Thanh cầm một chai ngoại bước , khiến tôi sáng lên. là có diễnvi_pham_ban_quyen tiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo rồi!
Thấy anh cũng buồn chán, hôm nay tôi cũng không có việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì, ngồi uống với anh mộtvi_pham_ban_quyen lát vậy. Chuyện lần trướcbot_an_cap vẫn chưa kịpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm anh tử tế.
Được chứ, cầu còn không được, triển luôn!
Những gặp Thanh Thanh trước đó tôi cũng chẳng dám nhìn kỹ, chỉ thoáng đường . Lần này có cơ hội, sao tôi có thể bỏ qua được?
chất phong trần trên người Thanh rất ítvi_pham_ban_quyen. Nếu đi đường, dù cô ấy có mặc hở hangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chút, ước chừng cũng aibot_an_cap có thể tưởng cô ấy với nghề hiện tại. Thân hình cô ấy rất cao ráo, cử chỉ không có vẻ làm bộ làm tịch của những cô gáileech_txt_ngu nhỏ, ngược lại còn rất mạnh mẽ, nói ngữ hiện chính là ngự tỷ hiệu. Trên mặt cũng không trang điểm quá đậm, trông khávi_pham_ban_quyen thanh tú.
Ừm, hơi khóvi_pham_ban_quyen tả, cứ thế này đi, Lê Tư thờibot_an_cap trẻ trông nào ấy trông thế nấy!
Cố Dã, ta bảo bavi_pham_ban_quyen ngày xa cách phải nhìn bằng con mắt khác, câu này quả không sai.
Tôi giả điềm nhìn Thanh Thanh: Sao lại nói thế?
Thanh trợn mắt, biểu cảm có khoa đáp: Bây giờ bên ngoài đồn rầm lên rồi, bảo anh đơn độc mã vác bình gas xử đẹp Quảng Quân, giờ Quảng Quân vẫn đang ở trong bệnh viện gắp đầu đạn ra đấyvi_pham_ban_quyen!
Suy nghĩ đầu tiên của là: Tam nhân thành hổ, tin đồn đúng là hại người ta mà!
nghĩ , tin đồn truyền ra như vậy cũng hợp .
Quảng Quân có thể chấp nhận việc mình ngã ngựa trong tay một kẻ vô tiểu tốt tôi, vì ra ngoài hắn có thể giải mình ý, hoặc là vì lo ngại cho những con bạc khác, vân vân và mây mây. Mọi người không những không khinh bỉ hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà còn cảm thấy hắn có phần nghĩa khí ngất như Quan Vũ, biết nhìn rộng.
Nhưng nếu nói thật là mình bại dưới tayvi_pham_ban_quyen Trần Mặcbot_an_cap, hắn sẽ không còn đường nào để bào chữa nữa. Mọi thừa nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trần Mặc lợi hại, thời cũng sẽ nghĩ Quân đã hèn nhát, không còn bản lĩnhbot_an_cap của một đại ca, ngay cảbot_an_cap mình cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nổi.
phòng bao, hình tượng chính nhân quân tử mà tôi xây dựng nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , uống với Thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng rất đỗi vui vẻ.
Tửu lượng của cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng bìnhleech_txt_ngu thường, chúng tôi uống hết nửaleech_txt_ngu rượu ngoại mà cô ấy đã bắt say đếnvi_pham_ban_quyen mức biết trăngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì nữa rồi.
Tôi thầm đây chính cơ hội, cơ hội để trừvi_pham_ban_quyen yêu diệt ma.
Thế là tôi rất hàobot_an_cap mở phòng cho Thanh , tự nguyện đóng vai sứ giả hộ hoa.
Còn Tiểu Bắc ư?
Nó đã về phòng khách sạn để đạileech_txt_ngu chiến trăm hiệp với yêu tinh rồi, tầm này dù có bảo nhà nó đang cháy thì nó cũng buồn về đâu.
Thanh Thanhvi_pham_ban_quyen không , trông cũng chỉ tầm hơn năm mươi .
Khi cô tựabot_an_cap vào vai tôi, ngửi thấy mùi hương phụleech_txt_ngu nữvi_pham_ban_quyen thoangbot_an_cap thoảng trên người cô ấy, tôi chỉ người tê dại, một luồng sức mạnh khó hiểu dâng trào toàn thân.
Tôi rảo bước thật nhanh, với tốc như chạy nước rút mộtleech_txt_ngu trăm để mở xong phòng.
Lúc này ý thức của Thanh Thanh hơi màng, đôi má ửng hồng, rất ngây thơ đáng yêu.
Dù sao tôi cũng từng có nghiệm học hỏi , nên mấy cái quy trình này đều hiểu, biết làm thế nào đượcleech_txt_ngu tình hợp lý .
tiên, tôi thử thăm dò cởi giày cao gót cho Thanh Thanh, rồi dịu dàng nói: Nào, Thanh Thanh, chúng ta cởi giày ra trước đã.
Thanh Thanh không có nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tiến triển thuận lợi.
Tôi dự cùng lắm ba giây, bàn tay run rẩy vươn về phía áo vest của cô ấy, địnhvi_pham_ban_quyen hiện bước then chốt.
Nhưng ngay tay tôi vào áo của Thanh Thanh, cô ấy bỗng nhiên mở bừng mắt.
Anh cái gì đấy?
thế của này có hơi khó , đang trong trạng thái nửa nằm đè lên.
Cái đóbot_an_cap tôi là cô quần áo ngủbot_an_cap không thoải mái, nên định giúp
Lời còn chưa dứt, đón chờ tôi là một cú thẳng vàobot_an_cap chuẩn xác.
Theo bảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năng, tôi ôm lấy mắt, cơ thể mất thăng bằngleech_txt_ngu.
Thanh không hề hét lên như gái thường, mà một chiêu thỏ đá đá giường.
Người đàn bà này chắc chắn là dân có nghề, khôngbot_an_cap chừng đây tu hành trên Nga Mi, đánh còn chơi chuỗi chiêu thức.
Đừng , đánh, chắc chắn có hiểubot_an_cap lầm, cô nghe giải thích đã.
Tôi hoảng loạnbot_an_cap xua tay, đại não bắt đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vận hành điên cuồng, nghĩ xem nên nói dối thế nào cho hợp lý một chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tình cảnh này mà anh còn giải cái nỗi gì, dám lợi dụng tôi à!
Chỉ nhiêu định lực mà đòi tán tỉnh chị đây sao!
Ba sau, tôi tháo thục mạng, chẳng những mũinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vi_pham_ban_quyen vết thương vừa mới bó xong dường lại nứt ra, đau đến tận xương tủy!
Sau khi rời đi, tôi tìm Tiểu Bắc, nhưng thằng nhóc nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quyết chịu cửa, điện thoại cũng không nghe. Hết cách, đành phải tự tiền túi ra mở một phòng khác.
Sự nhục nhã này khiến tôi mất ngủ, cứ trằn trọc mãi sao chợp mắt được.
Bi kịch, đúng là bi kịchvi_pham_ban_quyen.
một giờ rưỡivi_pham_ban_quyen trưa sau, nhân kháchbot_an_cap sạn gọi tôi trả phòng, lúc này tôi mới nhanh chóng thu đi xuống lầu.
Chẳng còn gì nói, vừa gặp mặt, tôi đã cho Tiểuleech_txt_ngu Bắc trận hả giận.
Tai màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhét lông lợn à? Tao cửa kia, hàng xóm xung quanh đều ra xem cả, mà mày cứ im thít!
Tiểu Bắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ức dang tay : Em mấtvi_pham_ban_quyen tiền rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thể rảnh rỗi được. Sauvi_pham_ban_quyen khi trận chiến thứ kết thúc, em ra mở cửa thì chẳng thấy ai nữa, tưởng anh đi rồi chứ!
Thôi, đừng nói nữa, đúng là ra quân không lợi mà!
Tiểu Bắc nhìn vết thương mặt tôi, nhevi_pham_ban_quyen răng cười ngớ : Xem ra phi vụ hàng yêu phục ma của anh bại nhỉ!
Đừng có lảm nhảm nữa, hai đứa mình tìm kho bãi trước, nếu kịp thời gianbot_an_cap thì đi tìm nhà cung cấp luôn. Phải làm cho xong việc nhanh lên, nếu không tôi cũng chẳng yên .
Cả buổi hôm đó, hai chúng tôi chạy đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạy lạileech_txt_ngu, nhưng may có kinh chạy xebot_an_cap nên chẳngleech_txt_ngu chốc đã tìm được kholeech_txt_ngu bãi hợp.
Vị trí tuy hơi hẻo lánh chút nhưng giá rất rẻ, một năm chỉ tám nghìn tệ, diện tích cũng tạm ổnleech_txt_ngu.
khi ký đồng xong đã là hai giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiềuvi_pham_ban_quyen, tôi và Tiểu lại không nghỉ bắt đầu đi chạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thị trường.
Nói là chạy trường, nhưng thực chất là làm việc củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy gã buôn đi bán lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nhà cung cấp sẽ giao hàng cho chúng với giá sỉ cực thấpleech_txt_ngu, sau đó chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi phân phối lạivi_pham_ban_quyen để ăn chênh .
Có lẽ sẽ cóvi_pham_ban_quyen người mắc, các sạn tự tìm nhàleech_txt_ngu cung cấp không được sao? Tại sao lại để anh kiếm số tiền ?
Điều này rất dễ giải thích, dù là việc làm ăn cá nhânleech_txt_ngu lớn đâu thì khi đặt riêng lẻ ở chỗ nhà cung cũng không coi là hàng lớn!
ta thểbot_an_cap phínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm phí sức riêng một người ra để đối với bạnbot_an_cap được.
nữa, cơ hội Lục Minh đâu chỉ khách sạn, mà còn cả các cơ sở , nhà hàng, siêu thị lớn dưới trướngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của anh ấy nữa!
Mà những mảng doanh đó cơ bản đều có các khác, Lục Minh Xuyên làm sao có thể tự mình quyết định hết chuyện được.
Làm vậy, bên trong khuất tất gì thì các cổ đông khác chắc chắn cũng thấy thoải .
Thay vào đó, cứ thầu hếtvi_pham_ban_quyen cho tôi, việc kiểm trabot_an_cap đối chiếu các ty nhau như thế này sẽ khiến các cổ đông khác tâmleech_txt_ngu hợp tác hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Còn về phương diện giá cả cũng giải thích thôi.
như bạn muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai mươi kétvi_pham_ban_quyen bia, cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẽ giá mỗi chai một tệ tám.
nếu bạn lấy hai nghìn két thì sao? Nhà cung cấp chắc chắn phải để giáleech_txt_ngu rẻ cho rồi!
trắng ra, khoản tiền này kiếm tuy nhờ sự khéo, nhưng cũng làbot_an_cap mộtleech_txt_ngu công việc khá tốnbot_an_cap tâm trí.
Nhưng tôi có lòng tin sẽ làm tốt, vì bước khó khăn nhất Lục Xuyên đã trải sẵn chobot_an_cap rồi, lượng hàngbot_an_cap anh ấy cần là cực kỳ lớn!
Có số lớn, tôi mới dám tự tin thương lượng giá cả. Có ưu về giá, tôi không chỉ làm mỗi Minh .
Dần dần, chỉ cần thị trường ra thì tiền sẽ đổ về như thôi!
Gần sáu tốileech_txt_ngu, tôi Tiểu đã chạy các cơ bản, thu thập được hàng chục tấm danhleech_txt_ngu thiếp. Việc cần làm tiếp theo là đàm phán cả , việc không khó, tầm hai ba ngày là có thể chốt xong.
đề bày trước hai chúng tôi hiện giờ có người để .
Bởi vì nhà cung sẽ không giao hàng lẻ cho , việc xuất hàng và toán như vậy rất rắc rối, nên chúng tôi cần người, xe.
Xe thì dễ nói, giai đoạn đầuleech_txt_ngu đi thuê, nhưng con người thì hơi khó quyết!
Trong thời gian ngắn như , đâu ra nhiều người đáng tin đây?
À, em có cách này, thằng em em giờ chẳng phải đang học trường nghề sao, quanh nó có không mấy đứabot_an_cap choai choai bỏbot_an_cap , việc của mình cũng đơn giản, chỉ là bốc vác thôi, xevi_pham_ban_quyen thì em rồivi_pham_ban_quyen, không cần bọn phải lái.
Nghe xong tôi sáng lên, thấy ý tưởng rất khả thi. Mấy trẻ con dễ dụ mà, đưa một nghìn tệ là xong chuyện. Nếu thuê công nhân bốc chuyên nghiệp, ước chừng người tavi_pham_ban_quyen sẽ hét giá từ hai nghìnleech_txt_ngu lên, vì thuần túyleech_txt_ngu là việc chân tay nặng nhọc.
Vậy màyvi_pham_ban_quyen mau liên lạc với em trai đi, nếu nó có thời gian, tối nay hai anh mìnhleech_txt_ngu đi với nó, bàn bạc chuyện luôn.
Nó cũng chẳngleech_txt_ngu điện thoại, hay thế này , hai mình đến tìm nó, rồi ăn ở đằng đó.
Bàn xong xuôi, tôi Tiểu Bắc tức chạy đến nghề nơi em trai nó đang theo học.
Ban đầu, tôi cứ ngỡ là học sinh chắc cũngbot_an_cap hiền lành chất phác thôi, thỉnh thoảng có đứa nghịch ngợm thì lắm cũng đương, nhau vớ vẩn.
Nhưng tình hình thực tếvi_pham_ban_quyen lại khiến tôi trợn mắt há mồm.
Trước cổng trường là những thanh niên tập thành nhóm nhóm ba, mở miệng ra là văng chửi thề, tóc tai thì đủ các loại sắc xanh đỏ tím vàng.
Trên thắt lưng không những giắt dao , mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thậm chí có đứa xăm trổ đầy mình.
Đừng nhìn nữa, nữa người ta hiểu lầm lại tới tẩn cho đứa mình trận . Em nói trước nhé, nếu có là em chạy chắc luôn, em chẳng dây vào đám trẻ con này đâu.
Tiểu Bắc đang tìm kiếm bóng dáng em mình trong đám đông, không nhịn được mà nhắc nhở nó.
sự không phải tôi nhát , mà là cảnh tượng này có dọa người.
này, tôi bắt đầu thấy hối hận rồi Cái nơi thế này tìm đâubot_an_cap ra người đángbot_an_cap được đây?
Thật sai !
Mười phút sau, Tiểu gặp được em mình, rồileech_txt_ngu cả ba chúng tôi cùng kéo nhau đến một quán đồ nướng nằm cạnh trường kỹ thuật.
Nghe tình hìnhbot_an_cap bên tôi, em Bắc rất sốt sắng, vỗ ngực đảm bảo cứ để cậu ấy lo. bảo có bạn bè cùng khóanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không mặn mà chuyện học hành, giờ rảnh rỗi chạy đôn chạy đáo tìm việc khắp nơi.
Thấy vậy, tôi tức phảivi_pham_ban_quyen hãm phanh ngay, người ta hiểu lầm. Dù sao cáibot_an_cap việc của tôi cũng chẳng vẻ gì, nói toạc ra là lao động thuần túy.
Này Tiểu Nam, với anh trai cậu mới ởvi_pham_ban_quyen giai đoạn khởi nghiệp, chưa cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến nhân tài gì đâu, chủ yếu là phải khó chịu khổ. Về lương thì bênbot_an_cap tôi tối đa chỉ trả một nghìn, được cái ăn.
Nghe xong độ tôi ra, Tiểu Nam thoáng do dự đáp: Anh Dã, để em xem sao. Hai anh cho em xin số điện thoại với địa chỉ, tối về trường sẽ hô hào một vòng. Cóbot_an_cap aileech_txt_ngu muốn làm, em bảo họ liên lạc với anh.
rồi, ăn !
Ăn uống xong xuôi, tôi và Tiểu Bắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quay về trại tập trung khí độc. chai bia vào bụng, giấc cũng vìleech_txt_ngu thế màvi_pham_ban_quyen sâu hơn.
Sáng hôm sau, chưabot_an_cap đầy tám giờ, điện thoại tôi đã liênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồi.
Dậy thôi Tiểu Bắc, em traibot_an_cap cậu làm năng thật đấy. ấy đượcvi_pham_ban_quyen mấy rồi, giờ họ đang đứng đợi ở kho. Đi thôi, hai đứa thu dọn nhanhvi_pham_ban_quyen rồi qua đó.
Bắc dụi mắt, bật nhanh như . Chúng tôi mấtvi_pham_ban_quyen năm phút chuẩn bịleech_txt_ngu rồi phibot_an_cap thẳng đến nhàleech_txt_ngu kho.
tới nơi, cửa cuốn vừa kéo lên, tôi đã thấy bốn thanh niên với ánh mắt đẫn đang tiếnleech_txt_ngu về phía mình.
Phản ứng đầu tiên của tôi Quảng phái người đến trả thù. Bởi lẽ đám này trông đứa nào đứa nấy cũng vẻ ngoài bặm trợn, bên hông còn dắt gấp, đúng chuẩn phong của mấy tay anhleech_txt_ngu đầu đường xó chợ.
Tôi và Tiểu Bắc liếc nhau một cái, rất ăn ý cầmvi_pham_ban_quyen lấy mấy cái xẻng dùng để dọn sinh kho lần lên.
Lại đây, mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thằng ranh, xembot_an_cap daobot_an_cap gấp màyvi_pham_ban_quyen lợileech_txt_ngu hại, hay xẻng của tao lợi hại hơn.
Tôi gầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một tiếng lấy khí , lăm lăm cái định xông vào chiếnbot_an_cap.
Nhưng đúng lúcvi_pham_ban_quyen này, tượng dở khóc dở cười diễn ra.
Tênbot_an_cap thanh niên đi đầu lùi lại nửa bước, ngạc nhiên hỏi: Phỏng vấn bốc xếp còn kiểm tra thuật nữa anh?
Cái gì? vấn?
Cậu ta điện thoại ra, chỉ vào nhật ký gọi: không phải Cố Dã sao?
Tôi là Cố đây Huynh đệ, tôi đùa chút thôileech_txt_ngu, vào đi, vào trong rồi nói.
Bốn đứa yênleech_txt_ngu không nhúc nhíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, xì xào bàn tán với nhau, chắc cũng chẳng nói gì tốt đẹp tôi. Vụ đúng là tôi xử sự hơi ngớleech_txt_ngu ngẩn. Những chuyện xảy ra gần đây khiến dây thần kinh của tôi lúc nào cũng căng như dây đàn.
kho vẫnleech_txt_ngu chưavi_pham_ban_quyen dọn dẹp gì, chỉvi_pham_ban_quyen mấy cái ghế hỏng chủ nhàleech_txt_ngu cũ để lại. Nhưng mấy đứa nhóc cũng chẳng nề hà, không quản bẩn mà ngồi bệt xuống luôn.
một hồi giới thiệu, tôi biết cả bốn đều là dân trường kỹ , tuổi loanh quanh đôi mươi, đều đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghỉ học. Tình trạng chung là ở nhà thì chán, mà ravi_pham_ban_quyen đường chẳng biết làm gì.
Cậubot_an_cap thanh niên cầm đầu tên A Sấm, là bạn thanh , hàng xóm lángvi_pham_ban_quyen giềng với Tiểu và Tống Lục, quan hệ rất gắn bó.
Còn Tương Trạch là ngườibot_an_cap bọn họ khi đi đêm ở quán net, cũng đang muốn tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một công việc ổn định, nghe tin đi thử vận may.
Chế thì chắc Tiểu Nam qua với các rồi. Nói thật lòng, tôi không mặn lắm với việc thuê mấyleech_txt_ngu trẻ ranh như các . Việc này tốn sức lắm, sợ các cậu làm hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày rồi bỏ chạy, lúc đó khó mà tìm người thay thế được.
Tôi vậy cốt là để ép giá, dùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút chiêu trònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của người đi trước.
Ngờ , điều này lại gây ra một hiểu lầm khác.
A Sấm nhìn với ánh mắtleech_txt_ngu sâuleech_txt_ngu, chủ động đưa cho tôi một thuốc Lợi Quầnvi_pham_ban_quyen rồi nói: Nam ở quận Xiển Bắc, nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở quận Xiển Nambot_an_cap. Em có nghe anh rồi. ‘mãn ’ về định gầy dựng lại cơ đúng không?
Tiểu Bắc đứng bên cạnh ngác nhìn tôi, trong mắt đầy dấu hỏi chấm.
Tôi ngượng ngùng ho nhẹ một tiếng, không đáp .
Anh Dã, những cáileech_txt_ngu khác không nói, nhưng riêng khoản ‘nhiệt’ thì bọn em cóvi_pham_ban_quyen thừa. Chỉ tiếc là anh em mình biết nhau hơi muộn, chứ nếu biết sớm hơn, anh gì phải đơn độc mã đấu với Quảng ? Chỉ anh hiệu một cái, emvi_pham_ban_quyen đã dẫn anh em đến ‘ thịt’ nó rồi!
Nghe , tôi không thể ngồi yên được , đứng dậy giải thích. Nhưng A Sấm không cho tôi cơ hội, cậu ta oangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếp lời:
Anh Dãbot_an_cap, embot_an_cap mới chân ướt chân ráo tới đây, có những quy tắc quả em chưa hiểuvi_pham_ban_quyen rõ. Thế đi, nếu anh sợ không trụ nổi, giờ hợp luôn. Nếu làm không đủ một năm, em bồivi_pham_ban_quyen vi phạm hợp đồng chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh. Số tiền anhleech_txt_ngu cứ đại một con số khổng lồ , em quan , chủ yếu là emvi_pham_ban_quyen muốn đến kiến đại ca thôi.
Lời giải thích của tôi này trở vô cùng yếu ớt. nhấn mạnh không biết nhiêu mình làm đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lý bán buôn rượuleech_txt_ngu, giải khát chính quy, nhưng bốn đứa tụi nó tuyệt nhiên không tinbot_an_cap, cứ tôi bằng mắt cười cợt đầy ẩn ý, khiến tôi rợn cả tóc .
Cuối cùng, dưới sự thúc ép quyết liệt của A Sấm, tôi và bốn đứa đã ký hợp đồng lao . Vốn dĩ tôi không định đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoản tiền bồibot_an_cap thường vào, nhưng A Sấm không đồng ý, tự ý viết thêm con vào đó.
Chẳng biết óc thằng này có vấn đề gì không mà số tiền bồi thường nóleech_txt_ngu dám viết tận mộtvi_pham_ban_quyen triệu tệ.
Cũng may tôi là lương thiện, phải mấy gian thương thì chắn mấy đứa này xong đời rồi.
Ký xong hợp đồng, coi mấy đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính thức đi làm. Tôi giữ đúng phong thái ông chủ, không để ngồi . Tuy hiện tại chưa cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hàng để bốc dỡ, nhưng cái kho quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bẩn, nên tôi đi mua ít chổi và giẻ lau về, dự định dẹp này trước.
Bốn đứa làm việc rất hăng hái, không lười . Trong hoạt bát nhất Sấm, cứ thỉnh thoảng lại sáp tới bắt chuyện với tôi.
Anh Dã, giờ nhà rồi, anh thuê cái kho này là để làm hàng lậu đúng không? nói thật, làm là đúng . Giờ ra đường lăn , có danh tiếng cũng chẳng để làm gì, quan trọng làbot_an_cap .
Thấy thằng này có vẻ sắp tẩu hỏa nhập ma đếnbot_an_cap nơi, Tiểu liền lên tiếng: vị trí địa của thành Băng này thìbot_an_cap chú mày định buôn lậu cái gì? Cái đầu chú mày chẳng được việc gì ra hồn à, toàn nghĩ đến mấy tà đạo!
Anh Bắc, anh thế là ý gì? Không tin anh em à? Hay là anh cứ chỉ đích danh đứa nào đó đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hôm naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em ‘nộp đầu’ nó làm lễ ra cho anh thấy thực lực bọn em.
Bắc đảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trắng dã, cạn lời quay sang bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi: Cậu giải thích ràng với nó đi, tôi nói chuyện không nổi nó nữa, đau hết cả .
khụ, A Sấm, cậu cứ lo làm việc cho tốt đi, khi nào có cơleech_txt_ngu thích hợp tôi sẽ bảo cậu.
Anh nói chuẩn nhé anh Dã! Thấy tôi đưa ra lời hứa, Sấm tỏ vô cùng khích, chân tay múaleech_txt_ngu may quay cuồng, liên gật đầu: Dã, tắc em hiểu mà. Ai mới vào nghề chẳng phải trải qua thử , không có quy củ sao được đại sự!
Tôivi_pham_ban_quyen lập sa sầm mặt lại: Đã biết quy tắc saoleech_txt_ngu nhiều thế? Có muốn thăng tiến nữa không?
Em hỏi nữa, emleech_txt_ngu đileech_txt_ngu làm việc , làm .
A Sấm hú hét một tiếng, cầm giẻ và chổi quét lấy quét để, làm việc hăng say đến tôi nhìn thấy có chút đành lòng.
Bận rộn liênbot_an_cap tục thêm mấy ngày, vấn đề hóa cơ bản đã được giải quyết xong xuôi.
Tôi và Bắc chọn ngày lành đến Thế kỷ . Về phía pháp lý, Lục Minh Xuyên sớm sắp xếp ổn thỏa, mọi hợp đồng đều được ký kết vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng thuận lợi.
Giaileech_txt_ngu đoạn đầu, phía Lục sẽ toán cho tôi theo đợt, mục đích là để chúng tôi có đồng ra đồng vào để ổn bộ máy. Còn sau tháng, phương thức thanh toán sẽ chuyển sang theo tháng.
Bên bộ phận tàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính còn trí một nhân viên chuyên trách đối soát hóa với chúng tôi, có thể nói là tâm hết mức.
Ở thời này, kẻ đề bạn chưa chắc đã là người tốt, nhưng có thể giúp bạn kiếm ra tiền thì chắc phải gọi một tiếng nhân. Thế nên bất kể Lục Minh Xuyên toan tính điều gì, tôi vẫn ghi cái ân tình này của anh ta.
Sau khi ký hợp đồng, chúng tôi bắt đầu lục tục hàng. Giai đoạn đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưavi_pham_ban_quyen kinhbot_an_cap nghiệm nên quả thực xảy ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ít rối, chuyện giao hàng diễn như cơm bữa. Nhưng theo thờileech_txt_ngu giannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sự phối hợp giữa mọi người nhàng hơn, tay nghề cũng thạo lên thấy. Cáivi_pham_ban_quyen tên Rượu bia Hằng Viễn ngành cũng bắt đầu có tiếng vangbot_an_cap.
giá cả của tôi thực sự rẻ hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net so với các nghiệp khác, lại dịch vụ giao hàng tận , bao luôn bốc xếp, với những thế này, chúng tôi liên tiếp nhận được thêm không ít đơn hàng nhỏ, thế ngày một đi lên.
Bốn vị tiểu đại ca làm cũng rất nhanh nhẹn, một hàng chỉ cần đầyvi_pham_ban_quyen hai mươi phút là đã bốc dỡ bách.
, vì cảleech_txt_ngu người đều không biếtleech_txt_ngu lái xe nên bất dĩ, chúng tôi phải thuêleech_txt_ngu thêm một tài xếbot_an_cap. này là hàng xóm của Tiểu Bắc, là Giản Kiệt.
Bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thường rất ít nói, chỉvi_pham_ban_quyen lũi làm việc, đến bữa cũng không ăn chung với chúng tôi, tỏ ra khá lạc lõng với tập thểvi_pham_ban_quyen. Chúng tôi đặt cho hắn cáibot_an_cap biệt là hũ .
thế bươn chải suốt nửa tháng, dòng tiền trong tôi bắt đầu luân chuyển mạnh mẽbot_an_cap. Sau khi trừ đi chibot_an_cap phí vốn và nhân công, tôi còn ra năm mươi nghìnvi_pham_ban_quyen . Mà đây còn chưa phải là mùa cao , nếu vào mùa tiêu thụ mạnh, ước một tháng ít cũng kiếm được một trăm hai mươi đến mộtbot_an_cap trăm ba mươi nghìn tệ.
này mới hiểu tại sao một người đã danh tiếng Quảng mà vẫnvi_pham_ban_quyen nhất quyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không buông mảng kinh doanh bia này, ngànhleech_txt_ngu này ra tiền.
Con ta hễbot_an_cap có tiền thì khí thế nhiên cũng vữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàng hơn. Thấy lịch hàng của ngày và ngàyvi_pham_ban_quyen không nhiều, tôi đưa anh em ra ngoài xa xỉ một bữa, cũng nhân tiện ủi nhị ca đã lâu không ra trận của .
Sau khi kết toánbot_an_cap xong khoảnleech_txt_ngu sổ sách cuối cùng tại kho hàng, mấy em mặt lấm ngồi lại họp ngắn với nhau.
Thời gian mọi người làm việc tốtbot_an_cap. Tiểu Bắc, anh duyệt cho chú nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghìn tệ, đi thuê lấy hai căn phòng, tốt nhất là vị trí gần đây một chút. Anh em mình đi sớm về khuya, cứ về nhà mãi không tiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, riêng việc giặt giũ thôi đã mệt .
Tuân lệnh!
Tiểu Bắc oải đáp lời, phẩy tay với tôi một cái, còn tôi thì đặt năm nghìn đã đếm sẵn lên ghế.
A Sấm, đứa sau này nếu không muốn về nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì cứ về ký túcvi_pham_ban_quyen xá mà ở. Nhưng anh nói trước, đừng có dẫn bạn bè bên ngoài về ở cùng, đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được là anh trừ lương đấy.
Xong, cũng không còn gì để nói , cảm thì vẫn là cảm ơn thôi. Anh em đã nể mặt tôi, tôi hiểu rõ trong lòng. Tối nay tôi bao, chúng ta đi nhậu nhẹt một .
Trừ Giản Kiệt ra, bốn tiểu ca cùng gã sắc Tiểu Bắc đều giơ cả hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tán thành.
Anh Dã, mọi người đi đi, em không đi đâu. không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc nữa thì em xin phép đi .
Giản Kiệt người này ấy mà, không thể nói nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phẩm hắn có vấn đề, nhưng đôi khi quả thực rất làm người ta mấtvi_pham_ban_quyen hứng. Mọi người làm cùng nhau nửa rồi, cũng đã quen thuộc nhau cả, nay không có việc , tụ tập lại gắn kết tình cảm chả tốt , lại cứ thích đi ngược lại số đông
Đi đi Kiệt, anh em bao lâu rồi chưa ngồi uống với nhau!
Tiểu Bắc sắc mặt tôi có chút không liềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khuyên Giản Kiệt một . Kiệt cúi đầu không nói gì, tạo cho người giác hắn vẫn thực không đi.
Thấy vậybot_an_cap tôi không uổng gì thêm, có lẽ hắn thực sự có việc bận, hoặc giả hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay làm sớm, hắnleech_txt_ngu muốn nhà sớm với gia .
Được rồi, Kiệt không muốnbot_an_cap đi thì thôi vậy. Ba trăm tệ này chú , dạo gần đây tan chẳng mấy khi đúng giờ, coi như là tăng ca của chú.
Giản Kiệt nhìn số tiền mặt tôi rút ra, mặt phức tạpbot_an_cap đờ ra tại chỗ.
Chê ít àvi_pham_ban_quyen? Tôi dùng điệu đùa giỡn thúc giục một câu.
Giản Kiệt gượng, tiến nhậnvi_pham_ban_quyen ba trăm tệ.
Vốn dĩ định phát lương một thể cho mọi người, nhưng giờ mà thì này khó tính toán sổ sách, nên cứ thế này đã. giờ tan làm ngày mùng một tháng sau, lương chắc chắn sẽ về tay. Đi thôi, các đại ca bến Đồng La, bắt đầu thôivi_pham_ban_quyen nàobot_an_cap!
Năm phút sau, chúng tôi dọn dẹp sơ qua kho hàngvi_pham_ban_quyen, thay bộ quần áo khác rồi thẳng tiến đến một quán đồ nướng quen .
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành phố Băng này một câu nói: Không có nỗi phiền muộn nào mà một bữa đồ nướng không giảivi_pham_ban_quyen quyết được, nếu có, thì chắc chắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bạn chưa ăn món cật nướng.
Sáu chúng tôi bình thường ăn uốngvi_pham_ban_quyen kham khổ, toàn ăn cơm , giờ vừa thấy thịt là ai nấy biến khác, sức đánh chén. Rượu cũng uống khôngleech_txt_ngu ítleech_txt_ngu, còn chưa tới tăng hai đã hết hai két rồi.
Tôi không nhiều, mình là người cóbot_an_cap chính sự, sức lực phải dùng vào việc quanbot_an_cap trọng. Lát nữa mà mức mắt hoa đầu váng thì nhìn người làm sao rõ được?
Ngay khi tôi đầu chìm vào những huyễn xa xăm, chuẩn bị pha trận , yêubot_an_cap diệt ma, thì điện thoại báo có tin nhắn. Tôi nheo mắt nhìn, hóa ra là Thanh . Nội dung nhắn vỏn vẹn một câu: Có đó không?, điều này càng khiến tôi thêm phần mộng.
Cốleech_txt_ngu nén cơn khô trong cổ họng, tôi tu ngụm nước khoángvi_pham_ban_quyen rồi không thể chờ đợi thêm mà gọi ngay cho Thanh Thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
, Ái phi gọi có việc ?
, làm ăn khấm khá có khác, giọng điệu cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác hẳn nhỉ. Ái của anh giờvi_pham_ban_quyen đang thiếu một vị đại đặt bàn đây, không biết Hoàng đế bệ hạ có đápnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nổi khôngbot_an_cap?
Đặt thì không vấn đề , vấn đề là sau bàn xong thì có ‘diễn biến’ gì ?
Xì, có bấy nhiêu mà cũng đem ra mặc cả, thôi bỏ đi, chị đi người .
Thấy cơ hội cuối cùng sắp vuột mất, tức đổi giọng: Đùa chút thôi, chuyện nhỏ này với tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thìbot_an_cap đáng gì? Lát nữa tôi mấy người bạn qua đó, nhớ sắp xếp cho tôi mấy em như Tiểu Long Nữ ấy nhé, mấy như Cừu Thiên Xích thì tuyệt đối đừng dẫn tới chỗ .
Anh không đùa chứ? Tối chỗ chúng tôi có sự kiện, ai cũng chỉ tiêuvi_pham_ban_quyen đặt bàn, anh đừng cho tôi cây đấy, không là tôi mất luôn tiền chuyên tháng này.
Nói điêu làm con .
Được, chốt thế nhéleech_txt_ngu, sắp đến nơi thì liên lạc với tôi, tôi ra đón.
Cúpbot_an_cap điện thoại xong, tôi lập tức nhe răng cười nói: Lát nữa đến Thế kỷvi_pham_ban_quyen 21 quẩybot_an_cap tiếp, người anh đãvi_pham_ban_quyen thu xếp xong cả rồi, hôm anhleech_txt_ngu cứvi_pham_ban_quyen chơi cho đời .
Dứt lời, Tiểu Bắc lập tức sáp gần, mặt nhó vì xót : Tìm đại quán đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net uốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêmvi_pham_ban_quyen chút rồi đi tẩm quất mà, vào Thế kỷ 21 đắt đỏleech_txt_ngu lắm, mới có chút tiền đãbot_an_cap biết cách chi tiêu.
À, đi hả, vậy chú đi thì thôi!
Tiểu Bắc lập tức lật mặt: Không được, tôi nhất định phải đi, tôi phải đi trông chừng anh, đề phòng anh tiêu tiền tung.
Sau một hồibot_an_cap đùa, chúng tôi cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết giữ chừng mực không uống thêm nữa, ra cửa gọi hai chiếc xe thẳng tiến đến 21.
Ngoại trừ Tương Trạchleech_txt_ngu có vẻ trầm tính hơn một chút, thì những ngườibot_an_cap còn lại ai nấy đều hăng máu như đi chinh phạt đến , phấn không thôi. Ngay trên xenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, họ đã bắt bàn về những chiến oai hùng nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xưa mình, đã phục được bao nhiêu em gái.
Trước những lời đó, chỉ biết tỏ sự khinh bỉ. Đám người này đúng không biết ngày trẻ tôi dũng mãnh nào mà! Lại còn dám múa rìu qua mắt thợ!
Nào đâu, lần đi Thế kỷ 21 này múa đao thật, nhưng không phải Thanh Long Yển Nguyệt của Quan Vũ, mà mã tấu. Điểm chungbot_an_cap của là chém người ra máu.
Đúng thế, không sai đâu, tôi lại đổ máu rồi
Thanh Thanh quả thực có tiếng nói, không giảm giá kịch sàn tiền rượu cho chúng tôi theo diện kháchvi_pham_ban_quyen mà vị trí sắp xếp đẹp.
Lần nàyleech_txt_ngu chúng tôi ngồi phòng bao ngồi ngay tại sảnh chính của quán bar.
Qua lời Thanh Thanh, tôi được quán này hạng mục mới của khách sạn họ. Trước đây tầng này là gym, nhưng do kinh doanhleech_txt_ngu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiệu quả nên đã cải lại.
Phía khách kịp huy đủ nhânvi_pham_ban_quyen viên , nên những người phụ trách vũ trườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như họ đều bị giaobot_an_cap chỉ tiêu, mỗivi_pham_ban_quyen người phải đặt trước được bàn.
Có lẽ vì hôm nay có sự kiện nên khi chúng đến mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa đầy tám , lẽ ra phảivi_pham_ban_quyen lúc đông khách, cả quán bar đã chật kín người.
DJ mở màn đang nhữngbot_an_cap nhạc sôi độngvi_pham_ban_quyen, những nhóm mỹ nữ tụ tập, độ cồn đậm đặc khiến tất niên rơi vàobot_an_cap trạngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thái cuồng nhiệt.
Thanh Thanh ngồi xuống uống vớivi_pham_ban_quyen chúng tôi vài ly rồi . Tối nay có hoạtleech_txt_ngu động, cô chắc chắn không thể rỗi .
Nhưng tôi khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vội, đêm còn , lầnvi_pham_ban_quyen trước tôi đã nắm thóp tính của cô ấy rồi. Cô nàng này kiểu lừa bướng, mình phải thuận theo lôngvi_pham_ban_quyen mà vuốt.
Đúng thế, cơm ngon chẳng sợ muộn, tôi có thừa thời gian, cứ kiên nhẫn mà đợileech_txt_ngu thôi!
Thờivi_pham_ban_quyen gian thấm thoát trôi đến mười một giờ, này càng đông hơn, sàn chật , chẳng nào cảnh quỷ khóc thần gào.
Ngoại trừ tôi, mấyleech_txt_ngu người kia đều đã dắt bạn nhảy lao vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sàn đấu.
phát huy tinh thần mặt dày đến mức cực hạn, đặc biệt lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểu Bắc, rõ ràng không biết nhảy vẫn cứ khăng khăng diễn vũ đạo của vũ vương châu Á. Nhảy đến cuối cùng, trong vòng bán hai mét quanh nóleech_txt_ngu chẳng còn bóng người nào.
Cùng lúc đó, ở phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên kia sàn nhảy.
Đại Chủy đã uống đếnleech_txt_ngu mức lẫn thì bị đồng bọn gọi dậy: Anh Chủy, đừng ngủ nữa, trời mọcvi_pham_ban_quyen mông rồi kìa.
? Ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chủy mơ màng, tức đáp lại: Có đâu, đang tỉnh rượu , nào nào nào, uống tiếp!
Gã đồng bọnbot_an_cap sụp đổ đápleech_txt_ngu: Không tìm uống , nhìn xem người ngồi ở sofa số 3 kia có phải là thằng không?
Chủy đã hoàn toàn say , ngơ ngác nhìn về tôi ít nhất mười giây, cuối cùng đầu.
Cố Dã? Cố là thằng nào? nghe baobot_an_cap giờ. Sao, bạnbot_an_cap chú à? là bạn chú thì gọi đây uống cùng chovi_pham_ban_quyen !
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng bọn ôm mặt, càng thêm bất lực, liền dùng cáchvi_pham_ban_quyen gợi ý: trước xảy ra chuyện, anh Quân anh hai cái, anh còn nhớ là vì cái gìbot_an_cap ?
Đại Chủy ngẩn người một lát, lập tức phản ứng lại, vớ lấy bia định ra ngoài.
Đệch, hóa ra là thằng ranh này, đi đi, xử nó.
Đại Chủy vừa đứng dậy bị gã đồngleech_txt_ngu bọn giữ lại: Đánh công khai thế này chắc chắn không ổn. Lát nữa bảo Tiểu Bản qua đó kiếm chuyệnbot_an_cap, như thế sau này có bị truyleech_txt_ngu cứu thì cũng chỉ là say rượu gâyleech_txt_ngu hấn thôi.
Chủy suy nghĩ một hồi, thấy chiêu này của khá đángleech_txt_ngu nên gật đầu đồng ý.
Nhưng gã vẫn vôvi_pham_ban_quyen cùng mắc, vì trong tư duy gã, hiện chỉ là một tay xế , nhập không đủ để vàoleech_txt_ngu kỷ 21 xài. Bởi vì một bàn rượu ở đây cơ bằng cả nửa tháng chạy xe tôivi_pham_ban_quyen rồi.
Thằng dạo phất nhỉ, mấy ngày không gặp mà súng ngắn đổi thành đại bác .
Gã đồng bọn bĩu môi đáp: Nó mà không là cái đinh thèm cản anh chắc? Bây Lục Minh Xuyên cho không ít việc rượu, nghe nói thằng dạo này cũng khá lắm.
Nói đến đâyvi_pham_ban_quyen, sắc mặt Đại Chủy càng thêmbot_an_cap âm trầm.
Vì mối làm ăn này trước đó Quảng Quân tranh , không có tôi thìbot_an_cap Quảng chắc chắn là người thắng . Nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quảng Quân nắm được mối này, bọn chắc chắn cũng có phần.
Chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là anh Quân có tuổi rồi, không còn khí như xưa nữa, nếu không thì cái loại ranh này tuổi gì mà đòi tranh bát cơm với anh em mình?
Gã đồng bọn thậnvi_pham_ban_quyen trọng quan sát xung quanh lượt, sau đó đáp: Thằng này cũngbot_an_cap thuộc giả heo ăn thịt hổ đấy, ngheleech_txt_ngu hệ của nó Trầnvi_pham_ban_quyen Mặc khá tốt. Anh anhleech_txt_ngu sợ nó chắc? Quân là thằng điên Trần kia !
Mặc kệ là ai, hôm nay không nể mặt mũi gì hếtbot_an_cap. Trần Mặc mà ở đây, lão cũng xử luôn một thể. Tao thà về bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ca tát hai cái nữa chứ hôm nay tao phải trút bằng được cơn giận này.
Người bình thường uống rượu xong đúng là sẽ trở nên ngông , bốc đồng và dễ cáu gắt.
Còn Đại Chủy sau khi uống thì trực tiếp biếnbot_an_cap thân.
Lúc chưa , gã người Băng Thành.
Uống xong rồi, Băng Thành là của gã.
Tầm mười hai giờ, mấy anh em chúng cũng uống ngà ngàbot_an_cap, chơi bời đã hăng.
Ngay định dẫn mấy cô gái lên lầu , một gã đàn ông cao lực dẫn theo ba năm người lừng lững về sofavi_pham_ban_quyen của chúng tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Này em trai, số điện thoại của bạn gái chú là bao nhiêu?
Tiểu Bắc ngẩn người, sau đó nhíu mày đáp: Anh muốn làm gì!
cao cười một cách bỉ ổi, rồi đưa vào mặt cô gái bên Tiểu Bắc: Anh thể chú cũng thôi, không chăm tốt được chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em đâu, để anh nghiên cứuvi_pham_ban_quyen chuyện ‘hợp thể’ với em ấy xem sao nhé!
Đàn ai chẳng coi sĩ diệnvi_pham_ban_quyen trước mặt phụ nữ, huống hồ là hoàn này.
Cho dù Tiểuleech_txt_ngu Bắc có khí tốtleech_txt_ngu đến đâu cũng không nhịnvi_pham_ban_quyen được mà gã thanh một cái: Mày có ý ? Kiếm chuyện à!
Đúng lúc này, bọn Đại Chủy thấy thếleech_txt_ngu liền lập tức quây lại, khoảng mườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy người gì đó!
Nhìn thấy Đại Chủy, tôi liền hiểu ra tất cả, lập tức bước lên đứng chắn trước.
Ý gì đây anh Chủy? Một hơi không đểbot_an_cap tôi thở, cứ nhất định phải bóp dìm tôi chỗ chớt mới chịu à?
Kểbot_an_cap từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau lần ra ngoàivi_pham_ban_quyen , tôibot_an_cap tuyệt đối đã ra bài học xương , sâu sắc rằng tiền bạc là nắm đấm lớn nhất, còn thói hung hăng hiếu thực sự chẳng có tác dụng gì.
Nhưng điều không có nghĩa là khi gặp chuyệnleech_txt_ngu, tôi phải nhẫn nhịn đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người bắt nạt.
quan bất công, dân đen còn dám hô một câu: Vương hầu tướng há có sẵn sao!
Đại Chủy là một thằng côn đồ quèn, lấy tư gì mà làm việc bá đạo như thế?
nói lòng, nếu là trước gặp Trầnleech_txt_ngu mà vấp phải chuyện nàyleech_txt_ngu, lựa chọn đầu tiênbot_an_cap của tôi chắc chắn là báo cảnh sát.
Nhưng từ khi gặp Mặc, duy của tôi cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã những chuyển biếnleech_txt_ngu. Chẳng biết sự chuyển biến đó nguồn từ , tôi cũng nói rõ được trong chốc lát, lại chính bản thân tôi cảm nhận được mình đã khác xưa.
Đại Chủy ngửaleech_txt_ngu đầu, hơi rượu nồng nặc phả ra, gã chậm rãi cổ áo tôi, giằng co qua lại.
Đi theo Lục tổng ăn no được mấy , mày lại mất cái tát anh Chủy rồi hả?
Ở địa bàn của Lục tổng, tao cũng không khó mày. Mày thanh toán hóa đơn của bên cho tao, sau đó xuống dập đầu với tao ba cái, hômleech_txt_ngu nay anh Chủy sẽ tha cho một , thấy thế hả?
Tôi không chớp mắt nhìn chằm chằm Đại Chủy vài giây, sauleech_txt_ngu toét miệng cười:
Chủy, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lùi lại mấy bước đi, xuống cho anh ngay .
ranhvi_pham_ban_quyen mày cũng biết điều đấy, riêng ở cái quận này, Đại Chủy chỉ cần nói câu
Tụ , chuẩn, nắm đấm.
Hai giây sau, tôi lên người Đại Chủy, nhặt chiếc tàn rơi xuốngvi_pham_ban_quyen do lúc hai bên ẩu đảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhằm vàovi_pham_ban_quyen mồm gã mà nện túi bụi, hoàn toàn không thèm quan tâm đám người xung quanh đang đánh mình thế nào.
Lúc tôivi_pham_ban_quyen chỉ có một ý nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net duy : Cái mồm thối quá, tôi phải trị dứt điểm cái bệnh này cho gã.
Anh Chủy, anh đứng đivi_pham_ban_quyen chứ, tôi còn phảileech_txt_ngu dập cho anh mà!
Cái loại rác rưởi, mày một anh, màyleech_txt_ngu tưởng mình ngon thật đấy à!
Mày chẳng phải dân xã hội sao, tính nóng nảy của mày đâu rồi? Nào, bày cái vẻ mặt e thẹn ra đây để tao kiểm tra xem nào.
Mỗi khi hỏi một câu, tôi nện mộtleech_txt_ngu phát gạt tàn xuống. Mấy nhát Đại còn chửi , nhưng về sau, gãbot_an_cap đã tiếp ôm đầubot_an_cap giả chớt.
Thấy cảnh đó, tôi thấu hiểu lý: Đối phó với hạng người như Đại Chủy, đạo lý một trăm lần cũng .
Cách tốt nhất là trực tiếp đánh cho gã quỳ xuống, để biết rõ trên mảnh đất rộng lớn này, bản thân rốtbot_an_cap cuộc cái gì.
Giải quyếtleech_txt_ngu Đại , tôi xoay người lao vào chiến trường mới.
A Sấm lúc nào cũng vỗ ngực bảo mình dũng mãnh thế nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hăng ra sao, đầu tôi cứ ngỡ thằng nhóc này phét. Nhưng nay mắt chứng thấy mấy này đúngvi_pham_ban_quyen là có bản lĩnh thật.
Ngoại trừ Tương Trạch thểvi_pham_ban_quyen hiện , nãy giờ chỉ toàn ăn , thì ba gã vật còn lại đánh quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đánh lại với tám chín tên đối phương không hề nao núng. Tôi nhận ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ba người họ rất đoàn kết, không bao giờ đánh lẻ, phối hợp cực kỳ ý. Hễ ra tay là cả ba cùng xông lên, tóm lấy một đứa rồi nện mộtleech_txt_ngu trận tơi bời, đánh gục rồi mới mục tiêu tiếp theo.
Cònvi_pham_ban_quyen phía Tiểu Bắc cậu tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã bị đánh xuống dưới gầm làm bạn Tương từ đời nào rồi.
Trận hỗn chiếnleech_txt_ngu từ lúc bắt đầu đến khi bị bảo an ra tínhleech_txt_ngu ra chưa đầy ba phút, nhưng tình trạngbot_an_cap vô cùng thảm khốc.
Đại Chủy mặt mũivi_pham_ban_quyen đầy máu, thảm nhất. Kế đến là Bắc, đùi bị đâm nhát, mayvi_pham_ban_quyen mà đối phương ra tay có chừng mực, nếu không động mạch chủ thì phiền phức .
Cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi thì bị chém hai nhát, vếtleech_txt_ngu thương đều ở sau lưng. cũng dùng hàng xịn gì, là mấy mảnh sắtleech_txt_ngu rẻ tiền vài chục tệ bán đầy ngoài chợ.
Đội bảo an ràng biết Đại Chủybot_an_cap, lúc nãy trong quá trình ngăn đã sóc kia ít, nếu không thìvi_pham_ban_quyen nhát chém kia tôi chắn không bị ăn đòn đến thế.
Cũngbot_an_cap Thanh Thanh khávi_pham_ban_quyen thông minh, lậpbot_an_cap tức liên lạc với Lục Minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Xuyên, nhờ vậy sự việc mới không tiếp tụcvi_pham_ban_quyen tồibot_an_cap tệ hơn.
Tại văn phòng nằm sâu nhất bên trong quán bar cùng tầng.
Tôi, Đại Chủy cùng Thanh và đội trưởng bảo an bị gọi vào phòng, có vẻ như là để lượng vấn đề thường. Còn Tiểu đám A Sấm ở lại ngoài cửa, riêng mấy anh em của Đại Chủy biết đã chuồn đi đâu mất dạng.
Khi chúng tôi vào phòng, Lục Minh Xuyên đang uống trà với một người đàn ôngleech_txt_ngu trung niên. Diện mạo này khá đặc biệt, không có dái tai, ngũ quan conội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cụm lại một chỗ, khiến ngườivi_pham_ban_quyen ta nhìn vào đã thấy khó chịu. Nóileech_txt_ngu khó nghe một chút thì đây đúngleech_txt_ngu là khuôn mặt của khắc khổ, mệnh. Nhưng nhìn cách ăn mặc cũng như việc ta cóleech_txt_ngu thể ngồi cùng hàng ngũ với nhân vật như Minh Xuyên, không khó để nhận raleech_txt_ngu người này chắn là một ông chủ.
Hừ, đúng là tôi mày nở mặt đấy. Buổi hoạt động đầu tiên sau khi quán bắt chạy thử, không có ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài đến gây , mà toàn là nhà đánh nhau. Chuyện này truyền ra ngoài chắc nghiệp cười đếnleech_txt_ngu đứt hơi mất.
Lục Xuyên sa sầm mặt mày liếc tôi một cáivi_pham_ban_quyen, rồi lại cauleech_txt_ngu mày nhìn sang Đại Chủy.
Lúc này, người đàn ôngleech_txt_ngu bênvi_pham_ban_quyen cạnh lên tiếng âm lượng không lớn: hiểu gì trong việc phân côngvi_pham_ban_quyen việc chăng? Người mình sao lại đánh nhau được?
thấy một tia hài lòng thoáng qua mắt Xuyên, nhưng nó biến mất rất . Lúc lòng hiểu rõ, người này chắn không cùngleech_txt_ngu hội cùng thuyền với Lục Minh Xuyênbot_an_cap, thậm chí rất có khả năng chính là vị cổ đông có bất đồng mà lần trước ông ấy từng nhắc tới.
Tiểu Dã, chúng ta đang hợp tốt đẹp, nâng đỡ cậu như thếbot_an_cap, mà cậu báo đáp vậy sao? Quán của tôi mà sập cậu không sợbot_an_cap chớtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đói à!
Lục Minh Xuyên lần hạt trong tay, lời ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kia mà quay sang chất vấn tôi.
Tôi tiến lên một , tiếp ngồivi_pham_ban_quyen xuống ghế sofa, nhiên cầm trà của Lục Minh Xuyên nhấp một ngụm.
Lục tổng, như ngài nói đấy, ngài thần tài của , tôivi_pham_ban_quyen tội với cũng không dám đắc tộibot_an_cap với thầnbot_an_cap tài!
Tôi cũng mới tình biết hôm nay bar nhà mình trương có hoạt động. ngài không thông báo cho tôi, tôi phải biết chứleech_txt_ngu, nên mớibot_an_cap rủ người bạn đếnleech_txt_ngu ủngbot_an_cap hộ.
Nhưng không ngờ Chủy cũng ở đây, ồ, chính là vị đài đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiếm mà không biết lượngleech_txt_ngu sức, tôi đánh cho máu me mặt đây này.
tôi đang định thì anh ta lại gầnbot_an_cap bảo muốn ‘hợp thể’ với bạnbot_an_cap gái của bạn tôi. Đại , tôi biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiểu từ đó thế , nhưng theo tôi , đó rõ ràngleech_txt_ngu là kiếm chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Dù tôi không tiếp thì trận nàybot_an_cap vẫn cứ phải đánh thôi!
Lục Xuyên mỉm cười không , ông trung niên bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cạnhleech_txt_ngu ngẩng đầu nhìn tôileech_txt_ngu, lạnh lùng hỏi vặn lại: Ý cậu lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu còn thấy oan ức ?
Tôi cũngvi_pham_ban_quyen có bị đòn mà oan ức? chỉ để trình bàybot_an_cap sự thật thôi!
Tôi đáp lại câu đối đầu.
Người giận quá hóa cười, đứngleech_txt_ngu dậy định tiến về phía tôi. Nhưng lúc Lục Minh Xuyên đã động đậy, một tay giữ người đàn trung niên lại, mặt nói với tôi: Tiểu Dãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đây là Bùi tổng, Bùi Kiêu. Nếu tính ra thìleech_txt_ngu đây cũng làleech_txt_ngu cha mẹ cơm áo của cậu, khách sạn người ta cũng phần đấy.
Tôi thản nhiên xua tay: Tôi không quen, ở kỷ 21 chỉ biết mỗi Lục tổng ngài thôi.
cười trên khóe môi Minh Xuyên càng đậm hơn, nhưng điệu lại cực kỳ nghiêm nghị: Cậu không nể mặt như vậy, thìbot_an_cap việc cung rượu sau này, đợi hết hợp rồi tính tiếp. Phía quán barvi_pham_ban_quyen các cậu cũng đánh hỏng không ít đồ đạc, bồi thườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một vạn, tôi muốnbot_an_cap có ngay bây giờ.
Tôi không chút do dự một xấp tiền từ túi đeo hông ném lên .
Lục , số tiền này không phải bồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thường cho quán bar, mà là đưa cho ngàibot_an_cap. Việc phối rượu ngài cho tôi làm thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi làm, không cho làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì cùng quay vềvi_pham_ban_quyen chạy taxi!
Nhưng nhất ngài nên bảo Đại Chủy một tiếng, lần sau có kiếm chuyện thì chuyên nghiệp một chút, tốt nhất lái tăng đến tìm tôi, không lần tới tư thế của anh ta chắcvi_pham_ban_quyen chắn vẫn thảm hại như thế này thôi.
Nói xong, tôi người định .
Bùi vẫn khôngleech_txt_ngu đứng dậy, ông chân, dùng điệu đầy khinh miệt hỏi: Cố Dã, ý mày làleech_txt_ngu mày không à? Quen biết Trần Mặc bắtbot_an_cap ảo tưởng, tưởng mình là vật máu mặt rồi sao? Hay là tao với mày chơibot_an_cap chút, để tìm vị trí nhé?
Bùi tổng, giấy phép giết người à? Hay thợ chuyên căn chỉnh bốn bánh mà đòileech_txt_ngu vị trí cho tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Bùi Kiêu giận quá hóa , dứt khoát định rút điện thoại ra.
Lão Bùi, để người cười cho , chấp con làm ? Minhvi_pham_ban_quyen Xuyên trước trấn an Bùi Kiêu, sau đó mắng tôi: Cút mau đi, không còn việc của cậu ở đây .
Tôi đáp lời, đi thẳng ra khỏi văn phòng quán bar.
Ngoại trừ tôi ra, mấy người lại đều sụp, đặcleech_txt_ngu biệt là Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bắc.
Mẹ kiếp, biết rõ kiếm thì mình không dây vào. thì hay rồi, làm ăn mới sắc một chút, đời tao mới chuẩn thì vì cái thằng đó mà phải hạ cánh khẩn cấp.
A Sấm chớp đôi mắt ngơ ngác bổ : Hay là người ta rồi, mình quay lại thương với Lục tổng nữa?
Tôi tiếp lời: Thương lượngbot_an_cap cái gì?
Sấm cúi đầu lẩm bẩm: Thì xin cho mình làm tiếp chứ còn gì nữa. nói anh nghe này Dã , biếtvi_pham_ban_quyen co biết mới là đại trượng phu. năm ông tổ nghề Đỗ Nguyệt Sênh của chúng tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn từng đi bán cây mà
sao ông ấy lại không cho chúng ta tiếp?
ngườibot_an_cap bọn họ ngơ ngác nhìn , nhất không nói nênbot_an_cap lời.
Thấy , nhẫn thích: Những lời ông ấy không tiện nói tôi đã rồi, những việc ông không tiện làm tôi cũng làm . Ông ấy khen thưởng tôi còn không kịp, sao có thể trừng phạt chúng ta được?
Tiểu Bắc tức phản bác: nãy tôi đứng ởbot_an_cap cửa hết rồi, phải ông ấy nói đợi hết hợp đồng rồi tính saovi_pham_ban_quyen? Với lại còn bắt anh nộp vạn tiền thường, rõ ràng là mặt rồi còn gì!
Hì hì, chúng ta cứ đợi ở cửa mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lát đi. Tôi thấy không phải trở mặt đâu, mà ngược lại, quan hệ còn thân thiết hơn trước đấy!
Quả , lời vừa , Lão Thất anh em thân của Lục Minh Xuyên, cầm haileech_txt_ngu chiếc khóa xe, đi từ phía bãi xe ngầm về chúng tôi. Đằng sau anh ta là hai chiếc xe tải nhỏ hiệu Kim Bôi còn mới đến bảy tám phần.
Cậu làm tôi ghen tị quáleech_txt_ngu đấy, hayvi_pham_ban_quyen là hai ta đổi chỗ nhau đi!
Lão Thất némbot_an_cap chìa khóa xe cho tôi, cười một câu.
Tôi giả vờ bất ngờ hỏi lại: Ývi_pham_ban_quyen Thất ca?
Lão Thất khoanh tay cười nhe răng: Sếp nói rồi, mười ngàn tệvi_pham_ban_quyen cậu ông ấy không lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không . Hai xe này dùng để chở đồ khi sửa sang khách sạn, bán cũng chẳng được giá bao nhiêu, nên đưa thẳng cho cậu luôn, chắc giờ cậu đang cần dùng đến.
Tôi xoavi_pham_ban_quyen xoa lòng bàn tay, mặt vẻ ngại , nhưng chất lòng đã sướng rơn.
Hiện tại, hàng chúng tôi ăn không chỉ còn là những việc Lụcbot_an_cap Xuyên sang nữavi_pham_ban_quyen. Tôi đã liên hệ được với nhiều siêu lớn, giá cả chốt chính thức nhưng đã có mối tốt.
Hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa, có một số siêu thị yêu cầu giao hàng gấp với số không nhiều, nếu không giao thì người ta khôngvi_pham_ban_quyen hài lòng, mà nếu chạy đi giao tiền xăng cũng đủ xót ruột.
Thế nên lúc tôi thật sự đang thiếu loại phương tiện .
Ái chà, làm tôi ngại quá, vậy anh thay tôi cảm ơn Lục nhé.
Lãovi_pham_ban_quyen Thấtvi_pham_ban_quyen cười gật đầubot_an_cap, sau đó người đi.
Mấy em nhìn tôi, ánh mắtleech_txt_ngu đầy vẻ chấnvi_pham_ban_quyen độngleech_txt_ngu, đặc biệt là Tiểu Bắc, miệng cười toác đến mang tai.
ngờ tới, thật sự không ngờ tới. tôileech_txt_ngu chẳng mong gì khác, chỉ muốn hôn lên bàn chân ngọc ngà 42 sếp Lục cái bày tỏ lòng thành kính. Quá chất luôn, hai chiếc xe này dù có giấy tờ, mình sang tay bán đi cũng kiếm được năm sáu chục .
Tiền đồ chút đi, xe không được bán.
Bắc nhe răng đau ra cũng không kêu nữa: Thì chắn , tôi chỉ ví dụ .
Nửa , mấy anh em chúng lái hai xe bánh mì về nhà.
Trong băng bó vết thương, người đềuvi_pham_ban_quyen tán thể anh dũng lúc nãy của mình, nổ đến trên trời dưới đất không bằng.
Tiểu Phong, cậu thấy hai cú đấm tôi tung ra cho đối thủ ở Thế kỷ thế nào? Có phong của Mike Tyson không? Cú móc hàm đó mới sướng làm sao!
Tiểu Phong vừa bôi thuốc đỏ vừa nghiêm túc đáp lạivi_pham_ban_quyen: Mấy cái tôibot_an_cap không chú ý , nhưng hai phát cậu cắn tai phương thì quả thực rất giống Tyson.
Sấm nghe xong cảm thấy mất mặt, kích động đứng bậtleech_txt_ngu dậy hét lớn: Chẳng lẽ tôi mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao? nói cho các biết, chẳng qua chỗ đó hẹp thôi, chứ không mình tôi chấp mười đứa bọn chúng.
Thấy , tôi không nhịn vào một câu: Đúng, là Diệp Vấn của Băng Thành, là mạnh nhất, Bin Laden đến đây cũng phải mộtleech_txt_ngu tiếng ca.
Sấm thấy tôi cũng mỉa mai mình thì có chút bất mãn: Dã ca, đừng vội mỉa mai tôi, có vàileech_txt_ngu chuyện tôi thấy anh em mình cần nói chuyện nghiêm túc rồi đấy.
Nói chuyện gì? Nói về pháp chuyên nghiệp cậu à? Vậyvi_pham_ban_quyen thì lỗi, anh đây chưa đấm bao giờ, thật sự không hiểu.
A Sấm xua tay, ghé sát người lại, vẻ mặt có thỏm : Sao tôi cứ cảm thấy chúng ta không dân buôn lậu nhỉ, có phải anh đangvi_pham_ban_quyen lừa tôi không?
Tôi hỏi ngược lại: Vậy cậu thấy chúng giống làm gì?
A Sấm mày, nghiêng cổ nghiến răng đáp: Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy chúng ta giống như đang làm lý phân phối rượu bia chính quy hơn.
Cậu thông minh lắm chàng trai, đoán rồi đấy.
A Sấm ngẩn người, sau đó ngã vật ra sàn nhà. Kết hợp với mắt tủi của cậu ta, quả thực thương, khiến tôileech_txt_ngu thấy lòng.
Lăn lộn xã hội thì có gì tốt hả A Sấm? Cậu tuổi còn nhỏ, con đường cậu đang hiện tôi đều từng đi qua. Tôi có thể chịu trách với rằng, con đường đó sai lầm, là đường chớt.
A Sấm khôngvi_pham_ban_quyen đáp lại: Nói không đúng, anh nhìn Hạ Nam xem, cũng chẳng lớn tôi mấy , giờ người ta lái Audi, túi tay lúcvi_pham_ban_quyen nào cũng không dưới hai mươi ngàn tệ, đi đâu cũng có mũi, ai cũng phải nhìn bằngleech_txt_ngu con mắt khác.
Cao hơn nữa thìbot_an_cap Chấn Sơn, Phong, Gia , mà chẳng có tài hàng chục triệu, thậm chí cả trăm triệu
Tôi thở dài bất lực, nhìn Aleech_txt_ngu mà cứ như thấy lại hình của chính mình ngày xưa.
Lúc đó tôi hình như cũng có suy nghĩ này, luôn muốn vangvi_pham_ban_quyen danh thiên hạ trong xã hội, rồi từ đó phất lên, cứ một , trở thành bá chủ.
Nhưng lý tưởng thì đầy đặn tếleech_txt_ngu thì lại gầy mòn.
Đại ca đâu cóvi_pham_ban_quyen dễ làm như vậy?
A Sấm, cậu đã nói thế tôi cũng không . Công việc của chúng ta hiện tại đúng là như vậy, nhưng nếu cậu có thể kiên trì, tôi có thể với , anh sẽ không để cậu làm công bốc xếp cả đời đâu.
Tất nhiên, muốn ngay tức lái Audi thì tuyệt không tế, nhưng ít nhất anh thể khiến túi tiền của cậu rủng rỉnh, không đến mua bộ áo phải nhà xin tiền.
A Sấm bò dậy từ sàn nhà, răng cười: Tôi cũng chỉ nói đùa với anhleech_txt_ngu thôi, tôi đâu có bảo không làm. ra đến đây bốn ngày là tôi đã phản ứng rồi, chắn là tôi bị anh lừa. Có nhà ai đi lậu mà ngày nàobot_an_cap cũng ăn cơm hộp sáu tệ bao !
Sau một trận cười lớn, lời nói của cậu cũng khiến tôi hơi đỏ mặt.
Trước do phải toán theo trình, tay tôi không có nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền, đối với mấy anh này quả thực cóvi_pham_ban_quyen hơi keo kiệt một chút.
Cho tôi thời gian ba thángbot_an_cap, chúng ta sẽvi_pham_ban_quyen ngày tốt đẹp hơn.
Câu này tôi nói nhóm Tiểu Bắc, nhưngleech_txt_ngu đồng thời cũng là nói với chính mình.
Cùng đóleech_txt_ngu, tại Bắc, trong mộtvi_pham_ban_quyen quán bar rất yên tĩnh.
Ông chủvi_pham_ban_quyen Hạ một vest, góc, lặng lẽ xem sổ của quán.
Lúc này, một anh em bên cạnh bước nhỏ chân sáo đi , vẻ mặt khám ra lục mới.
Nam ca, anh nghe tin gì chưa? Cố Dã cờleech_txt_ngu trở rồi, hôm nay vừavi_pham_ban_quyen mớibot_an_cap nện cho Đại Chủy mộtbot_an_cap ở quán bar kỷ 21nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nam nhíu mày, lên tiếng khiển : Lâm Tử, ngày nào cậu cũng không nghĩ được việc gì khác à? Cố Dã làbot_an_cap ai? Chưa ngheleech_txt_ngu bao !
Cảm xúc Lâm Tử vẫn rất kích động, giọng nói không giảm tông: anh lại quên được Cố Dã chứ, trướcleech_txt_ngu đây chúng quen biếtbot_an_cap mà, còn từng giao thiệp nhau. này anh ta đi tù mới không lại nữavi_pham_ban_quyen. em mình nói anh ta giờ lái taxi, lúc còn bảo hạng ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như anh ta không đời nào đi lái , chắn nhìn rồi.
Nói đến đây, Hạ Nam mới sực nhớ , sau đó với vẻ mặt thắc hỏi lại: Anh ta vì chuyện gì mà đánh nhau với Chủy?
là vì làm ănbot_an_cap phân rượu bia. Trước đó mối là Quảngbot_an_cap Quân trấn lột từ lão Lục, không sao giờ Cố Dã lại nhảy vào làm, nghe làm cũngvi_pham_ban_quyen lắm!
Hạ Namvi_pham_ban_quyen im lặng một lúc rồi sổ sách lại, sau đó châm một điếu thuốc, thong thả nói: Hồi trước quan hệ cũng tốt, anh ta mới ra tù, vậy thì hộ anh ta một chútvi_pham_ban_quyen, đi nghe ngóng xem giờ hàng của anh ta ở đâu.
Mắt Lâm Tử sáng lên: Đại ca, chúng ta định rút đao ra rồi sao? Em nói anh, anh thế là đúng đấy, phân phối rượu bia màu mỡ lắm, nếuvi_pham_ban_quyen chúng ta vào làm, một năm ít nhất cũng kiếmvi_pham_ban_quyen được hai con Mercedes.
Hạ Nam trợnleech_txt_ngu mắt nghiến răng: Cậu ăn gan báo rồi à, rút cái gì? Tôi là muốn đỡ làm ăn của người ta, bia của quán mình không được thì lấybot_an_cap từ chỗ ta, rồi xem lúc nào người ta tiện thì hẹn gặp nhau ăn bữa cơm. Thời buổi này, có bạn bè lấy đâu đường đi!
Lâm Tử tỏ đại ngộ: Vậy thì , ngày mai em sẽ phái người đi nghe ngóng.
Trong phòng, Tiểu Bắc đã ngủ sưa, nhưng thì trằn trọc mãi không saovi_pham_ban_quyen chợp nổi.
Trong đầu cứ quanh mãi nhữngvi_pham_ban_quyen chuyện xảy ra gần đâyleech_txt_ngu.
nhẩm lại số tiền trong tay, cảnh hiện tại thực sự xử.
Có lẽ người ngoài nghĩ, giờ tôi đang kiếm tiền, cuộc sống so hồi lái taxi hơn biết bao lần, thế này chẳngleech_txt_ngu là lúc không tiền thì muốn tiền, có tiền rồi lại chê tiền sao?
Thật sự không phải vậy, nhìn thì thấy làm ăn lên, nhưng phí bỏ ra ngày .
Đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiên là lực thiếu trầm trọng, lúc bận rộn, Tiểu Bắc và Giản Kiệt đến gian ăn cơm không có.
Bốn đại kia lại càng không có lúc nào rảnh , cứ phải bám theo xe , hết bốc hàng lại dỡ hàng.
tiếp tục này, làm ăn có tốt đến mấy cũng vô dụng, sức người rồi cũng tàn .
Vậy có người sẽ hỏibot_an_cap, thế tôi đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu rồi? Làm ông chủ màbot_an_cap lại lười biếng với việc kinh doanhvi_pham_ban_quyen của chính mình à?
Nghĩ vậy là trách lầm tôi rồi, tôi phải đi chạyvi_pham_ban_quyen trường nữa chứ!
Rất nhiều hàng muốn đặt hàng chỗ chúng tôi, tôi phải liênbot_an_cap lạc với họ, đeo họ không ngừng nghỉ!
Thậm những lúc cần thiết, việc đi tiếp khách, tháp tùng họ cũng làleech_txt_ngu điều không thể thiếu.
Hơnbot_an_cap nữa, cái kho đang dùng hiện tại cũng không còn chứa, nhập xuất hàng cứ phải xoay tới lui thời gian.
Tìm kho bãi mới đồng với phải có khoản tư mới.
Bây giờ Lục Minh Xuyên đang đỡ tôi, tôi có để chi trả, nhưng một ngày đó anh tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nâng đỡ nữa thì sao?
Đó đều là vấn đề rất thực tế, cho phép tôi giảbot_an_cap vờ đồ.
giữa đang mang những nỗivi_pham_ban_quyen lo âu này mơ màng sắp , điện thoại chợt tin nhắn.
Là Thanh gửi , là hai chữ quen thuộc.
Có đó khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Tôi do dự một chút lẻn vào nhà vệ sinh, gọi điện lại.
, đêm hôm khuyanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoắt thấy cô đơn rồi à?
Chưa ngủ thì rabot_an_cap ngoài uống với vài lybot_an_cap.
chỉ qua đây, tiếngvi_pham_ban_quyen nữa tôi tới.
Tôi cúp điện thoại với giọng nói hơi run , sau đó lén lút lẻn phòng Tiểu Bắc, trước tiênleech_txt_ngu lấy cái bao nhét vào , rồileech_txt_ngu sau khi cân kỹ lưỡng lấy thêm cái nữa, lúc này mới vội vàng ra khỏi cửa.
Thanh Thanh trông vẻ như vừa tan làm, trên người có hơi men nhưng không nặng .
Cô ấy không mặc bộ đồ việc ở hộp đêm nữa, trông tuy không bằng nhưng lại thêm vài phần sức sống thanh xuân.
Một bộ đồ thể thao, buộcbot_an_cap đuôi ngựa, chân đi đôi vải, mang cảm giác giống như một đàn chị ở trường đại học.
làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đêm, uống rượu cònbot_an_cap cần phải ngoài uống ?
Cònvi_pham_ban_quyen nữa, tôi thật phải phê cô đấy. Vì cái khoản thưởng chuyên của cô mà anh đã phải ăn dao, cô không nói chuyện lấy thân đền đáp cũng phải điều một chút chứ, nếu không lần sau có chuyện tương tự, đừng có mà tìm .
Thanh Thanh cúi mũinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân, bĩu , giọng điệu khá bất lực đáp :
Tôi cũng thê thảm lắm được chưa!
thế? Lục tổng trách à? Không nên chứ!
Thanh Thanh chớp chớp mắt trả lời: Haiz, cũng chẳng ai , là tại tôi lam, muốnvi_pham_ban_quyen kiếm thêm một lương bản.
quán bar nhẹ ở kháchvi_pham_ban_quyen là hạng mục mới triển khai gần đây, cầm đầu là Bùi tổng, Lục tổng là có cổ phần nhưngleech_txt_ngu không nhiều lắm.
Hôm nayleech_txt_ngu các đánh nhau ở địa bàn đó, mà các anh lại là , tôi chắc chắn phải chịu trách nhiệm liên đớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, thế nên họ thưởng chuyên cần của , còn phạt thêm hai nghìn tệ nữa.
Nghe tin này, lòng tôi cảm thấy khá chịu, nhưng không phải vì chê Thanh Thanh nhải oán trách, mà là cảm thấy Bùi Kiêu có chút quá hẹp hòi.
có thể nhắm vào , hoặc nhắm vào Lục , chứ làm một người đi làm thuê như Thanh Thanh thì có gì là bản lĩnh?
Thế này tầm vóc quá kémnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi!
Cáibot_an_cap tên Bùi Kiêu này, làm ôngbot_an_cap chủ lớn mà chẳng có chút phong nào cả!
Tôi đệm một câu, thử thăm dò bổ sung thêm: Thấy côvi_pham_ban_quyen thươngbot_an_cap như vậy, hay là để tôi một cái như bù nhé?
Thanh Thanh dừng bước, người , gần như áp sát mặtleech_txt_ngu tôi.
Anh muốn tán tỉnh tôi à?
Tôi cố tỏ ra tĩnh, chặt mấy bao cao su trong túi quần, giả vờ thoải mái hỏi lại: Cô là Tiểu Long chắc mà không tán?
Thanh Thanh nhìn chằm chằm vào mắt tôi, cười khinh miệt: Cố Dã, nếu tôi nói không chấp nhận quan hệ tình dục hôn , anh còn muốn tôi nữa không?
Cô nghĩ tôi ổi quá rồi đấy, cái tôi theo đuổi là một tình cảm hoàn mỹ không tì vết, vả lại trước đó tôi đã nói cô rồi, chuyện đó phải tình đắp đã, cô sự coi tôi là kẻ háo sắc , tôi không thấp hèn đến thế đâu.
Ngay khi tôi hơi chột dạ dời mắt , Thanh Thanh đã nhanh thoăn thoắt thò tay vào túi tôi.
Anh không thấp hèn, vậy anh nói cho tôi biết cái nàyleech_txt_ngu là cái gì!
Khóe miệng Thanh Thanhvi_pham_ban_quyen hiện lên nụ cười lạnh lùng.
này là lúc thử thách kỹ năng diễn xuất. trận đánh ở Thế kỷ 21 đó khá thảm khốc nên nhà tôi đã thay chiếc quần khác, mà chiếc quần chắc chắn Thanh Thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa thấy bao .
Cái có gì đâu, cũng chẳng phải của tôi. Cô gọi tôi muộn thế này, quần tôi toàn là máu, lại chưa kịp giặt, nênleech_txt_ngu lấy đạivi_pham_ban_quyen một cái quần Tiểu Bắc mà mặc. Cô đấy , tâm bẩn thỉu quá, suy nghĩ đen , phải giữ kẽbot_an_cap một chút, hiểu không.
Thanh Thanh cũng khôngleech_txt_ngu nói nhảm nữa, đầu dứt bảo:
Được, coi như tôi sai. Đi, chúng ta đibot_an_cap uống rượu, nay nếu anh có thể chuốc say được , thì muốn thế nào cũng được.
Nghe thấy lời này, tôi lập phấn khích đến mức mạch máu như muốn nổ tung, tửu cô ấy tôi biết rõ, hạ cô ấy đối với tôi dễ trở bànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay.
Nói giữ lời?
Nói dối làm con cún.
đi đi, nhanh lên , thời gian không đợi ai , xuân đẹp thế này lại lãng phí trên đường đi saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Bắt chiếc xe, Thanh Thanh một bar nhỏ, không khí tốt, đang phát nhạc cổ điển, giá cả cũng quá đắt, tầm một trăm là có thể uốngleech_txt_ngu khá ổn rồi.
tiếng đầu tôi khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để tâm, nhưng tôi bắt đầu nhận có gì đó sai .
Đại tỷ này đangvi_pham_ban_quyen nai ăn hổ với đây mà, lần trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuyệt đối là cô ấy giả vờ say để thử lòng tôi.
Một chaileech_txt_ngu vang đã cạn , hai đứavi_pham_ban_quyen lại mỗi người uống ba chaivi_pham_ban_quyen bia, gần nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nghỉ hơi nào, vậyleech_txt_ngu mà cô ấy chẳng hề hấn gì, ngược lại là tôibot_an_cap đã bắt đầuvi_pham_ban_quyen thấy hơi mơ màng.
đừng có rũ nữa, chẳng phải chỉ hai nghìn tệ tiền phạt thôi sao? Làm như sắp chớt đến nơi không bằng, vả lại chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền đó, cô đi làmvi_pham_ban_quyen hai ba ngày là lại rồi cònvi_pham_ban_quyen gì!
Thanh Thanh cau mày ngẩn người, sau đó hỏi lại: Anh thấy tôi kiếm tiền dàngbot_an_cap sao?
gần như không cần suy nghĩ thốt ra: Chẳng lẽ không phải sao?
Thanh im lặng hồi lâu rồi lắc đầu: Chúng tôi ăn chia hoa hồng tiền rượuleech_txt_ngu thì thực ra không kiếm được bao nhiêu hơn so vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy khác đâu, vả lạibot_an_cap dưới tay tôi cũng không cóleech_txt_ngu nhiều người, có bảy támleech_txt_ngu thôi, giờ ngànhleech_txt_ngu giải trí tranh khốc liệt thế này, sau này thật sự khó nóibot_an_cap lắmleech_txt_ngu.
Đại , cô có kiêu ngạo quá được không, cô kiếm thế này là nhiều lắm rồi, bao nhiêu một tháng lương chỉ hai tệ thôi ! Người ta cũng vẫn sống bình đấy thôi.
Tôi giống bọn họ.
Vì cái gì mà không giống chứ!
Em trai tôi bị suyleech_txt_ngu thận, mỗi tháng đều cần tiền điều trị, bố tôi làm công trình nợ người tavi_pham_ban_quyen, tôi chỉ cần trả một ngày nợ lại kéo tận cửa.
Bốn mắt nhìn nhau, bầu không dần trở nên mập .
khoảnhleech_txt_ngu khắc, tôi chợt cảm thấy Thanh, người vốn luôn tỏ ra mạnh , dường cũng thật yếu đuối.
cảnh gia đình của Thanh Thanh khá kịch tính, dường vô sốbot_an_cap gái sinh ở chốn ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chơi này đều có một kịch bản .
Nhưng tôi tin lời Thanh Thanh nói, bởi vìbot_an_cap trong ánh mắt cô ấy, tôi nhìn thấy hình bóng của chính mìnhvi_pham_ban_quyen năm xưa.
Bấtbot_an_cap lực, hãi, luống cuống, muốnvi_pham_ban_quyen dốc lòng lực nhưng chẳng biết phải phát tiết lực đóvi_pham_ban_quyen vào đâu.
Thanh Thanh, tuổi tác hai ta cũng xỉ nhau, nói mấy lời quan tâm ủi cô cũng chỉ là chữa ngọn không chữa gốc.
Cô cảm thấy cuộc đời bất công? Cảm thấy bản thân quá vất nên muốn sớm giải thoát? thấy khoản tiền phạt hai nghìn tệ này là cọng rơm cuối cùng làm gãy lưng lạc đà?
Những câu dập tôi khiến ánh mắt Thanh Thanh hiện lên mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tia bướng .
Tôi cũng là con , tôi không được phép có cảm xúc sao?
Tôi lại bằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giọng điệu cực kỳ khẳng định: Không được, vì cô chưa xứng, vì bệnh của em trai cô vẫn khỏi, nợ nần của cô vẫn chưa trả , thế nên cô không có tư cách đó.
, Thanh Thanh tức thì khẩu.
chúng tôi im lặng nhìn chừng một phút, sau đó tôi chậm rãi lần .
Tôi kể cho cô một câu chuyện nhé. Lúc tôi ở trong đó có quen người bạn, anh ta từng lăn lộn khá tốtvi_pham_ban_quyen. Cách đây năm sáu năm đã có xe riêng để lái, trong tay ngày nào cũng cầm cả tiền mặt mấy nghìn tệ, theo một đám anh em, vung tiền như rác, đêm đêm cavi_pham_ban_quyen hátvi_pham_ban_quyen.
Ở bênleech_txt_ngu ngoài anh ta làm gì? Bảo kê, đòinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nợ, tranh giành bànleech_txt_ngu, tóm lại chỉ cần không trái lương tâm, việc gì ra tiềnleech_txt_ngu anh ta làm.
Chuyện anh ta làm bên sau nàybot_an_cap bị người nhà được, anh ta và cha mình cãi nhau một trận nảy lửavi_pham_ban_quyen, miệng còn thét đòi đoạn tuyệt quan hệ , từ nay về sau đến không nhìn mặt nhau.
Sau , bạn này của tôi vì một lần sẩy chân mà ngã ngựaleech_txt_ngu, phiên thẩm bị tuyên án hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm, gần như là mức án cao nhất.
Tại sao lại nặng vậy? Bởi vì những người em tốt mà anh ta từng hào đã đầy tên ta trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bản, có rất nhiều không phải anh ta làm cũng bị đổ lênleech_txt_ngu anh ta.
Anh ta nộ, tìm mọi cách liên lạc với bạn bè ngoài hoặcvi_pham_ban_quyen những ông chủ từng vả , vọng nhữngvi_pham_ban_quyen người đó có thể chìa ra kéo anhleech_txt_ngu ta một bước.
Nhưng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một ai , một người cũng .
Thế đến phiên , án được thay đổi, giảm còn năm năm.
Tại sao đột lại được án? Đó vì người cha mà anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta từng ghét ghét đắng nhất đem bộ tiết kiệm trong nhà ra, thậm bán đứt thâm côngvi_pham_ban_quyen tác cho quan.
đủ tiền đền bù cho hại, ngườivi_pham_ban_quyen ta mới viết đơn bãi nại, lót cho phía kiểm sát một khoản đủ để khuynh gia bại sản.
Đến khi người bạn này của tôi biết chuyện ngăn cản không kịp nữa rồi.
Lúc anh ta sắp ra tù anh ta qua vì bạo bệnh. Anh ta về nhìn mặt lần cuối, nhưng vì cha đi quá đột ngột, đến khibot_an_cap thủ tục xong xuôi ngườileech_txt_ngu đã mất rồi.
Lúc bạn tôi đớn vô cùng, thậm chí đã nghĩ đến chuyện sát.
Cuối cùng anh ta vẫn không chớt, không vì không dámbot_an_cap, mà là vì anh gia đình quá nhiều, anh ta không quyềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chớtbot_an_cap.
Đã không thể chớt thìbot_an_cap phải chobot_an_cap tử tế!
Ngày anh ta ra tù, mẹ già nhà đã bán đi căn nhà duy nhất, gomvi_pham_ban_quyen góp khắp nơi anh ta một chiếc xe, bà nói đó là di nguyện của già khi đi, hy vọng tavi_pham_ban_quyen lãng tửleech_txt_ngu đầu.
Nói đến đây, mắt đã hơi ướt. Tôi kể những điều này vớileech_txt_ngu Thanh Thanh không để tỏ vẻ đáng thương.
tôi bảo cô ấy rằng, người sống thì gì cũng phải là chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn.
nếu người không còn nữa, món nợ cô gánh trên định trả đây?
Thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , trưởng vốn dĩ vừa là sự tước đoạt, vừa sự ân tứ. Nó giống như những cuộc giao dịch nối nhau, dùng những thứ ta đang có đổi lấy những thứ chúng ta muốn.
Chúng tavi_pham_ban_quyen không có tư cách để kêu , nghiến răng mà kiên trìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi, rồi sẽ ngày xuân nở.
Thanh Thanh uống cạn ly bialeech_txt_ngu lớn, khóe miệng cuối cùng nở nụ cười: Đúng, ta đều không có cách kêu mệt. Kiên trì thôi, gồng thêm chút nữa, mọi chuyện rồi sẽ .
Thôibot_an_cap, tôi không uống nữa đâu, chút chuyện đóbot_an_cap mà bỏ mạng thì thật không đáng chútbot_an_cap nào. Tôi phải chuồn đây, mắt mở không lên nữa rồi.
Tôi và Thanh Thanh vai kề vai bước ra khỏi quán bar nhỏ, trời bắt đầu phất . Tại ngã đường, hai chúng tôivi_pham_ban_quyen rẽ theo hai hướng khác nhau.
Đột nhiênvi_pham_ban_quyen, Thanh Thanh , đứng yên tại chỗ lớn phía tôi.
bạn đó chính là anh khôngbot_an_cap? Cốbot_an_cap !
ngậm điếu thuốc quay đầu nhìn Thanh Thanh, mỉm không nóileech_txt_ngu gì.
Tiếp đó, thấy Thanhbot_an_cap sải về phía mình, tôi còn kịp phản ứng thì điếu thuốc bên khóe miệng đã bị cô lấy đi.
ấy tôi cảm thấy môi mình hơi lành lạnh, còn vương lại hương thơm.
khi định thần lại thì Thanh Thanh đã cách xa tôi bảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tám bước .
Đợi khi nào đây trả hết nợ cho nhà, chữa khỏi bệnh trai, cao gì cũng phải yêu trận. Bye bye nhé, anh Dã đại ca, sayonara!
Tôi nhấm nháp chút hương nhạt nơi đầu môi, tiếng đáp lại: Có phải cô đang coi tôi là khách hàng để dắt mũi không đấy? Nói có giữ lời ?
Thanh hét lên trong mưa: Nói dối làm cún!
Số:
Sáng hôm sau dậy, vừa mở tôi đã thấy Tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bắc cùng bốn Hào Nam đang trố nhìn mình chằm chằm.
Canh xác đấy à? Đậu , sáng sớm ra định hù người tavi_pham_ban_quyen !
Tôi ngáp dài một cái, mắng một câu rồi châm .
Tối đi đâu đấy?
Tôi chẳng cần : Có đi đâu đâu, về cái làbot_an_cap luônbot_an_cap, sao thế?
Đù, Cố , tôi thật không ngờ lại hạng ngườileech_txt_ngu ăn mảnh đấy.
Ngay sau , đám A cũng lập tức phụ họa theo: Đúng đấy, anh Dã, anh làm thế là khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nể tình anh em rồi, sao lại lén lút đi chơi một mình thế, không bọn một !
Mấy nói gì thế?
Tiểu Bắc đưa chiếc gương đến trước , vẻ mặt như thể tôi vừa sát hại cha mẹ cậu ta không bằng, gằn giọng nói: Nào, ông giải thích xem vếtbot_an_cap son môi là thế nào, chứng chứng rành rành , mà chốibot_an_cap.
lúc tôi đang vô lúng túng, chẳngvi_pham_ban_quyen biếtbot_an_cap giải thích thế thì điệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thoại reo, làbot_an_cap một số lạ.
Cái đó tí nói sau nhéleech_txt_ngu, tôi điện thoại đãvi_pham_ban_quyen. Tôi nhấc máy, trong lòng không cầubot_an_cap nguyện, tốt nhất khách hàng để tôileech_txt_ngu có cớ chuồn lẹ, nếu không năm vị đại ca này chẳngvi_pham_ban_quyen dễ gì mà qua mặt được.
Alo, xin chào, đại lý phân phối rượu Hằng Viễn, tôi là Cố , xin hỏi ai đầu đấy ạ?
Đầu dây bên kia khá hống hách, thậm chí còn mang theo đe dọa: Đại ca Hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nam của tao hẹn mày năm giờ rưỡi chiều nay cơm ở bến tàuleech_txt_ngu Hải Sản, không đến thì tự chịu hậu quảvi_pham_ban_quyen!
Nói xong, hắn cúpbot_an_cap máy cái rụp, chẳng tôi lấy một cơ để đáp lời.
Mấy em nhìn điện thoại đã ngắt kết nối, ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nấy thức cau mày.
Hạ Nambot_an_cap khác hẳn vớivi_pham_ban_quyen Quânbot_an_cap, tuy lực không bằng nhưng gã đang là một đại ca có số có má, trong thời kỳ phất lên, làm việc không kiêngleech_txt_ngu nhiều như Quân, đối là hạngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người ra tay độc.
Nhưng tình hình thực tế đúng ?
Thật ra không.
Hạ Nam Lâm Tử , nhưng Lâm Tử chẳng người bạn nào làm kinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net doanh rượu cả, bèn liên hệ người .
Cùng lời nhắn đó truyền qua taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảy tám người.
việcvi_pham_ban_quyen xem lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào người ta tiện thìbot_an_cap mời đi ăn bữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơm.
cơm ở bến tàu Hải Sản, không đến thì tự chịu hậu !
bot_an_cap đúng là tam nhânbot_an_cap hổ cơ chứ?
Nhưng lúc đó nàobot_an_capvi_pham_ban_quyen biết gì, nên trong lòng vẫn thấp yên.
Hôm để Giản Kiệt khó một chút đi, cần giao cũng không nhiều, tối tôi vẫn nên qua đó một chuyến!
Tiểu Bắc xoa xoa bàn tay, khẽleech_txt_ngu nói: Hay là mình không đi?
Xem chừng làleech_txt_ngu Quảngbot_an_cap Quân Bùi Kiêu tìm Hạ Nam rồi, không đi thì chuyện làm cũng chẳng ổn được. Chi bằng có chuyện gì thì nói thẳng ra một xong, là phúc thì không phải họa, là họavi_pham_ban_quyen thì tránh khỏi.
Giờ đây tôi nhận mọi chuyện thản nhiênvi_pham_ban_quyen hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , tôi từng thử nhẫn nhịn cầu hòa, nhưng chẳng có tác dụng gì, khiến đối lấn tớileech_txt_ngu, càng lúc quá đáng hơn.
ngẫm nghĩ một lúc rồi gậtbot_an_cap đầu, đầy ý hỏileech_txt_ngu lại: Có cần chuẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ?
đề phòng trắc, cứ chuẩn bị một chút đi. Tôi đi gọi điện cho Mặc xem tối nay cậuleech_txt_ngu có rảnh không, bảo cậu ấy đi tôi. Cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu đó, nhiều việc vốn dĩ nan giải với chúng chẳng còn là vấn đề gì to tát nữa.
Hạ Nam hẹn tôi, giọng điệu lại sặc đe dọabot_an_cap, thế nên người cũng chẳng còn tâm trạngvi_pham_ban_quyen mà tán dóc nữa.
Đặc biệt là Đỗ Phong, còn gửi tin nhắn cho bạn gái hờ, bảo rằng nếu tối nay mình về thìvi_pham_ban_quyen hãy tìm người tốt mà gả đi! Vẻ mặt trọng mức ai không biết còn tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phim Thiên Nhược Hữu Tình đang quay tiếp theo không chừng.
qua loa một rồi tìm một chỗ yên tĩnh gọi điện cho Trần .
Trần là một người khá kỳ quặc, kể lần trước chúng cũng không gặp nhau thường . khoảng đó, cậu ấy mượn xe tôi hai , tôi đều cho mượn không hỏi han gì nhiều, nhưng nhìn vẻ mặt gã thì chắc chắn là lại có nào sắp xui xẻo rồi.
Điện thoại nhanh chóng được kết nối, giọng Trần Mặc vang lênvi_pham_ban_quyen.
Tiểu Dã, có chuyện gì vậy?
Cậu cóvi_pham_ban_quyen ở Băng ?
!
Tối nay có một bữa tiệc, cùng tôi nhé?
Tôi cũng khôngvi_pham_ban_quyen vòng vo mà trực tiếp ra lời mời.
Trần Mặc rồi : là đivi_pham_ban_quyen uống ăn cơm thì không đi đâu, có việc gì thìvi_pham_ban_quyen cậu cứ nói thẳng.
Tôi do dự một chút rồi hỏi ngược lại: Cậu có biết Hạ không?
Trần Mặc không cần nghĩ trả : Tên ở quận Hiện ?
Đúng, hắn hẹn tôi đi ăn, còn nói nếu không đến thì hậu quả tự lấy. Hiện giờ chuyện làm ăn củaleech_txt_ngu tôi đang tiến tốt, bắt đầu thấy tiền rồi, tôi nghĩ cậu có tiếng nói, muốn cậu tôi. Nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàm phán được thì tôi muốn nói chuyện với hắn.
Mặc xong thở dài một tiếng thật dài, khiến tôi tưởng là cậu ấy tiệnvi_pham_ban_quyen ra mặt, liền vội vàng nói.
Không sao đâu , chỉ hỏi vậy thôi, nếu cậu thấy khó xử thì cứ coi như tôi chưa nói gì.
Không phải khó xử, mà là tôi biết đàm phán làm ăn. Nếu cậu muốn xử hắn thì tối nay cậu không nữa, chỉ cần đưa thời và địa cho tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là được.
Đó chính Trần Mặc, gặp bất cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện gì, phản đầu tiên luôn là dùng súng đạn để đối thoại.
Nếu bạn muốn cậu ấy nói nhân tình thế thái, thì thứ đón chờ bạn chắc chắn sẽ là cái tát nảy lửa.
Đúng vậy, chính là bất chấp lý lẽleech_txt_ngu và bá đạo như .
Đừng đừng đừng, dù sao người ta bây giờ cũng là đại ca có tiếng ở quận Hiện Bắc, làm thếvi_pham_ban_quyen không , vả lại cũng chưa đến mức đóvi_pham_ban_quyen.
Tiểuleech_txt_ngu , đại ca ở Băngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thành nhiềuvi_pham_ban_quyen , nếu gặp ai cũng quỳ thì bao hết? Làm người phải như thế.
Đối diện với câu hỏi của Trần Mặc, lòng tôi cũng có không phục. Dù tôi tán thành một số quan điểm của cậu ấy, nhưng phong cách vừa ra tay đã nhắm đến mạng người tôi kiên quyết phản đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Vậy nói xem làm phải làm thế ?
không biếtbot_an_cap những đạibot_an_cap ca ở Băng Thành này là ai, nhưng tôi họ biết tôi họ Trần.
Tôi im lặng mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồi rồi thayvi_pham_ban_quyen đổi suy .
Cảm thấy nàybot_an_cap để Trần Mặc tham gia vào thì e rằng sẽ càng thêm phức tạp. Hiện giờ cuộc sốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang có chiều hướng tốt đẹp, nếu không phải chịu thiệt quá lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì lắm nhường một bước, còn nếu Trần Mặc tay vàoleech_txt_ngu súng nhất định nổbot_an_cap! Đến lúc đó chuyện sẽ xé ra to, lực hiện tại của tôi chắc chắn không nổi.
bỏ Mặc, đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi lại đã!
Trần Mặc đáp lại với vẻ chẳng mấy bận tâm: Nghĩ thôngleech_txt_ngu rồi thì gọi cho tôi, hôm nay tôi không đivi_pham_ban_quyen đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả.
Cúp thoại, tôi hít một hơi thật sâu, không điều chỉnh tâm trạng để chuẩn bị ứng phó với bữa tiệc .
Chẳng chốc đã rưỡi.
Chúng tôileech_txt_ngu đangbot_an_cap ở quận Hiệnvi_pham_ban_quyen Nam, sang Hiện Bắc nếu không tắc cũng mất khoảng tiếng, nên dự địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuất phát sớm để quan sát địa hình, nếu thực đánh lại thì cũng dễ đường chạy.
Ban đầu Tiểu Bắc muốn mượn một chiếc xe xịn đi để phô trương thanh thế, nhưng tôi không đồng .
tôi cho rằng làm màu chẳng cóleech_txt_ngu ích gì, ta dám hẹn mình thì tự trong đã có tính toán. hồ tôivi_pham_ban_quyen thấy Hạ Nam không phải loại người bắtvi_pham_ban_quyen nạt kẻ yếu sợ mạnh, nếu hắn thực sự muốn động vàobot_an_cap tôi thì hôm tôi cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lái đếnbot_an_cap cũng vô dụngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nóivi_pham_ban_quyen Hạ Nam này, tôi và cũng từng cóvi_pham_ban_quyen vài qua lại.
Chỉ có điều lúc đó tuổi còn nhỏ, lại thêm hai đứa ở hai quận khác nhau nên không chơi cùng nhau.
Thế nhưng nhắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến Hạ , vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phục. Điều kiệnbot_an_cap gia đìnhvi_pham_ban_quyen hắn cũng thường, nhưng nhờ vào và sự gan dạ hắn đãbot_an_cap mình ngoi lên .
Khi tôi còn dựa vào việc đòi nợ thuê, giúp đại ca giành bàn mỗi ngày, thì người ta dựa danh tiếngvi_pham_ban_quyen tích lũy để bắt đầu kinh doanh.
Hình như lúc đó hắn mở một quán net, quy mô không lớn lắm.
Hồi ấy không ít cười nhạo hắn, hắn đang yên đang lành không đao súng lại đâmbot_an_cap đầu vào thị trường vốn liếng.
Giờ đây, những nói câu đó đa phần đều không nữa, thì bỏ trốn, kẻ thì tù, kẻ thì tàn tật, còn Hạ Nam lại làm ăn một cách vững .
Nghe nói hiện giờ việc kinh của người ta khá khía, mở được haileech_txt_ngu quán KTV mô vừa, còn một bar nhỏvi_pham_ban_quyen và mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà hàng, tómleech_txt_ngu lại vào danh của mình, mỗi năm kiếm được ít chân chính.
Thế nên đừngleech_txt_ngu nhìn việc đám du thủ du lúc đóleech_txt_ngu tôi và hắn cùng cấp, tế người ta sống hơn tôi nhiều.
Năm giờ năm phút, chúng tôi đến bến hải sản đúng giờ.
Đây là lần đầu tiên tôi đến nhà hàng này, ngoài trông rất tráng, nhìn biết không hề rẻ.
, xe mình đỗ bên cạnh đi, xe ở đây mình mà quẹt phải cái nào cũng đềnvi_pham_ban_quyen không nổi đâu!
Tiểu Bắc bĩu đầy hằn học: Mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiếp, toàn bọn giàu xổi, đang khoe mẽ đấy!
khi cẩn thận đỗ xe , tôi ra sắp xếp ngay trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xe.
Lát nữa nhìn ánh mắt của anh, chuyện đàm phánvi_pham_ban_quyen để , cácvi_pham_ban_quyen chú đừng xen vào.
Nếu phía Hạbot_an_cap Nam có ai gâyvi_pham_ban_quyen hấn, chúng ta cũng đừng ra tay trước, tất nhiênbot_an_cap, nếu thực sự đánh nhau mà không thoát được thì cứ nhắm vào một mình hắn mà .
có vẻ không hài lòngleech_txt_ngu đáp: Anh ơi, anh có thể bớt hèn mộtbot_an_cap chút không? Có đến mức đó đâu, dù gì hai cũng là nhân vật cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẳng cấp, sợ làm gì, lát nữa hắn mà làm màu thì đểvi_pham_ban_quyen em xử.
trừng mắt nhìn A Sấm: Người đi Audi, anh mày taxi, đẳng cái gì? Chúleech_txt_ngu đừng có suốt ngày nói quái gở đó, loại như chú anh thấy trong trại rồi, nhốt vàoleech_txt_ngu buồng biệt giamleech_txt_ngu một cái là nằm ngay.
A Sấm bị tôi mắng cho một trận cúi đầu, cãivi_pham_ban_quyen lại, nhưng tôi cóvi_pham_ban_quyen thể thấy thằng nhóc này vẫn chưa lắm.
Đivi_pham_ban_quyen , trước .
Lúc này tôi cũng không cóvi_pham_ban_quyen thời để A Sấm, đẩy cửa xe bước thẳng về phía cổngbot_an_cap của tàu hải sản.
Chào , phiền cô chobot_an_cap hỏi phòng Quý Khách Lâm Môn đi lối nào.
Cô nhân viên phục vụ hỏi thì sững lại một , ngay sau đó nụ trên hơi cứng lại đáp: Chào anh, anh là Cố Dã, anh phải ạ?
Ừ, là .
, phía Hạ tổng dò trướcleech_txt_ngu rồi, mờivi_pham_ban_quyen anh theo tôivi_pham_ban_quyen.
vẻbot_an_cap mặt thẳng cô phục vụ, tôi lập tức thấy điềm lành, đoán chừng định bỏvi_pham_ban_quyen qua cả quá trình đàm phán mà trực tiếp ra .
Phòng bao rất lớn, lại có cả nhà vệ sinh , trang trí rất tinh xảo theo phong cách cổ điển.
Phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hạ Nam có năm người, độ tuổi cũng tầm tầm tôi. Cách ăn mặc cũng rất tươmleech_txt_ngu tất, nhìn dáng vẻ không giống ngườileech_txt_ngu làm việc ám muội.
Phen tôi hơi lú rồi lẽ định dùng lễ binh sau với tôi?
Cố Dã, ha ha, rồi gặp, không ra tôi đúng không, tôi là Hạ Nam đây, hai mình trước đây còn từng cùng đến thôn Lão Loan giúp Lý Đại Nha nợ đấy, còn nhớ chút gì không?
Sớm tin cậu ra rồi nhưng lại không phương thức lạc, những trước đây cũng lạc nữa mới chậm trễ thế này, cậu vạn lần đừng trách tôi !
Tôi vừa bước vào cửaleech_txt_ngu phòng bao, Hạ Nam đã rất nể mặt mà niềm nở tiếp, đồng thời mấy người bên cạnh hắn cũng đều đứng dậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cảnh tượng này khiến tôi có chút thụ sủng kinh, nhưng đồng thời lại càng thêm mờ mịt, rốt đây là diễn vở kịch nào đây?
Hồng Môn Yến cũng đâu có cốt truyện thế này!
Tôi quan hệ giữa mìnhvi_pham_ban_quyen và Hạ Nam chưa thiết đến mức ấy, thế nên lúc này tôi ra vô cùng trọng.
móc đâuleech_txt_ngu, tôi ra trại xong cũng chưa liên lạc với bạn bè , khách sáo quá rồi.
Sau khi đáp lại câu lấy lệ, tôi kéo chiếc ghế gần cửa vào nhất rồi xuống. Hạ Nam mấy lần mời tôi vào ghế chủ tọa nhưng tôi từ chối.
Tiểu Dã, tục ngữ có câu khách tùy tiện, tôi cứ phép gọi sản của quán này, cậu muốn ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm gì thì cứ gọi tự nhiên.
Lòng tôi đang bồn chồn, dẫu là sơn hào hải vị nuốt không trôi, nên tôi xua tay từ chối. Nam chẳng để tâm, tự ý thêm mấy món nhắm và món chính.
Đều là đàn ông con trai cả, chẳng lẽ trừng mắt nhìn nhau . Trước đây hai bên vốn không qua lại nhiều, thực sự chẳng có gì để nói, nên chủ đề tự Quảng Quân. Điều này cũng nằm dự tính của tôi.
Tiểuleech_txt_ngu Dã, tôi cũng cóbot_an_cap chút hiểubot_an_cap biết về Quảng . Giờvi_pham_ban_quyen ta đã có tuổi, không còn hung hãn như thời , nhưng tính khí thì còn đó.
Hơn nữa mấy nay việc làm ăn của ông ta khá , vơ vét được không ít. Những kẻ lăn lộn ngoài xã hội đềuvi_pham_ban_quyen hiểu, đạn trong chắc chắn sẽ dụng hơn đạn trong súng. Thế nên tôi thấy nếu cậu lùi được một bước thì cứ đivi_pham_ban_quyen.
Tôi nheo mắt nhìn Hạ Nam, thầm nghĩ cuối cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng vào vấn đề chính rồi.
Vậy anhbot_an_cap thấy tôi phải lùi đến mức nào thì mới gọi là biết điều?
Vừa nghe tôi nói vậy, Hạ Nam rõ ràng lại, có vẻ khá bất ngờ. Anhvi_pham_ban_quyen tabot_an_cap nhìn tôi hồi lâu gì, sau đó một đàn ông bên cạnh ta hai tay lên bàn, cười hì hì đáp: Anh Dã, đại ca tôileech_txt_ngu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì khác . Mùi của anh nồng nặc , làm tôi cũng thấy sợ đấy.
Tôi đáp lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngay không cần suy nghĩbot_an_cap: Người phải nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi mới đúng chứ? Anh thấy đấy, anh bảo mời tôi cơm, tôi chẳng phải rồi sao.
Các anh diện cho Quân thì chúng ta cứ thẳng thắn với nhau đi. Tôi đã đến thì chắn là có thành ý, nênvi_pham_ban_quyen đừng vòng vo .
Lâmvi_pham_ban_quyen Tử, chú khoan hãy nói. Hạ đứng bật dậy, xoa xoa đầu, sắc mặt cũng sa xuống: Dã, cậu đang chuyện cổ tích hay nói nhảm với tôi đấy? Sao tôi chẳngbot_an_cap hiểu câu nào thế này!
Tôi ngả người ravi_pham_ban_quyen , tay đã đút vào quần. trong là chiếc tuabot_an_cap vít đầu mà tôivi_pham_ban_quyen đã mài suốt buổi , có thể thứ vũ khí đâm người thần thánh.
Trưa nay không biết anh em nào của anh gọi điện cho tôi, nguyên văn thếvi_pham_ban_quyen này: Đại Hạ Nam của tao hẹn màyvi_pham_ban_quyen năm giờ rưỡi đến bến hải ăn , nếu không đếnbot_an_cap thì hậu quả tự gánh lấy.
Hạ Nam lại ngẩn người, rồi bất ngờ giơ . Tôi cứ ngỡ anh ta định lật bàn nên lập tức rút chiếc tua vít ra. Nhóm Tiểu Bắc rất nhanh, tất cả đều vào tư thế sẵnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sàng.
Nào ngờ, cái tát Hạ Nam giáng thẳng vàoleech_txt_ngu gáy Tử.
Tao bảo mày làm việc kiểu gì thế hả? Tao nói nguyên văn như thế ?
Lâmleech_txt_ngu Tử nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng tôi, sau đó vội vàng xua tay đáp: Hiểu lầm, tuyệt lầm! Để em gọi điện rõ ngay.
Tiếp đó, Lâm Tử cho bạn mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, rồi lại chuyển máy qua vàibot_an_cap người nữa. Cuối cùng, kẻ ở dây bên kia đối diện chất vấn Lâm Tử cũng tỏ vẻ oan ức đáp:
, lần có việc gì anh cứ dặn dò cho kỹ. Em có biết chuyện bên trong của các anh . Em cứ tưởng anh muốn dàn với Cố Dã nên mới tựbot_an_cap suyleech_txt_ngu luận như thế.
Chắc chắn là mày uống phải rượu giả rồi, biến khuất mắt tao!
Tử mặt bất , một tiếng rồi .
Lúc này, bầu không khí trở nên vô cùng gượngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gạo. Trong phòng chỉ còn tiếng nặng nề của ông chúng tôi, đối lập hoàn toàn với tiếng cười nói vẻ ở bàn bên cạnh.
Tiểu Dã, cất mấy cái thứ hoại tình hữu nghị này đi không? Tôi mời cậu ăn , không thể duyênbot_an_cap vô cớ tôi trận chứ?
Hạbot_an_cap Nam dở khóc cười nhìn tôi.
Mặt tôileech_txt_ngu đỏ bừng lên ngượng, nghiến răng Lâm Tử: Chúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em, lần làm việc thì đáng tin nhé. Chú xem chuyện này anh ngại quá
Lâm Tử hốibot_an_cap hận gật đầu: của em, lỗi của , lát nữa em xin tự phạt ly.
Sau khi hiểu được hóa giải, Hạ Nam không nhắc đến chuyện Quảng Quân nữa, và tôi cũng không hỏi sâu xem quan hệ giữa anh ta Quảng Quân thân thiết mức nào. Bầu không khí dần trở nên hòa hợp, chén thù chén tạc mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồi, chúng tôi đã bắt đầu xưng hô anh em với nhau.
Tiểu Dã, hôm nay gọileech_txt_ngu cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến ăn cơm cũng chẳng vì việc gì khác. Tranh thủ lúc chưa say, anh em chuyện ?
Hạ Nam ghếvi_pham_ban_quyen ngồi sát lại bên tôi.
Tôi đang vui vẻ gặm cua lông, đáp lại: Chỉ cần không mượn tiền thì chuyện gì cũng dễ nói.
, tôi không tiền cậu, là hy vọng nếu cậu có bạn bè cần tiền thì thiệubot_an_cap cho tôi. Tôi lập một công ty cho vay, vừa khai trương nên đang thiếu khách. cậu giới thiệu được nguồn khách sang đây, tôi sẽ chi hoa hồng cho cậu đàng .
Tôi đặt con cua xuống, tò mò hỏi : Anh lấy bao nhiêu?
Tùy việc có thế chấp hay không, khoản lớn .
Tôi tức thì nhíuleech_txt_ngu mày, hạ giọng nói: Đại ca, người cho vay nặng lãi toàn lén lút, anh thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hay rồi, hẳn công ty, làm rầm rộleech_txt_ngu thế nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Nhà anh có họ hàng làm Toàn quyền Thành đấy à?
Hạ Nam nghe thì phá cười, khiến tôi cũng ngẩn người ra khó hiểu.
Tiểu , cái này thì cậu không biết rồi. Bây giờbot_an_cap vay lãi không giống như thời củabot_an_cap chúng ta ngày trước, không cứ viết cái giấy nợ là xong !
Phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hợp đồng, phải thế chấp, nữa phải qua phòng công chứng. Tất cả đều hợp tình hợp . Tất nhiên, nếu phải loại chí phèo định quỵt thì tính sau, vì đó dù saobot_an_cap là trường hợp cực kỳ hiếm.
Hạ Nam tôi đây nói một câu hơi ngông cuồng thế này, quỵt nợ tôi thì cũng phải xem lại bản thân mình đã chứ?
Hạ Nam sau đó nói thêm về một phươngleech_txt_ngu thức kiếm lời trong ngành cho vay, khiến tôi vô cùngleech_txt_ngu kinh ngạcvi_pham_ban_quyen.
hạn, có người muốn vay thế chấp xe, thì xe đó sẽ bị giữ lại trong tay Hạ Nam. Trong thời gian này, xebot_an_cap thuộc quyền hữu của Hạ Nam, anh ta có thể dùng những xe để kiếm lời thêmleech_txt_ngu lần nữa.
Lại ví dụ, có người làm thầu công trình, trong có dự án nhưng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền ứng trước, thì có thể cầm hợp đồng đến Nam. Còn ta thì có thương lượng kiện với người phụ trách công trình, chẳng hạn như: cho anh vay , tính lãi thấp một chút, nhưng anh phải giao lại mục thi công cho tôi, vân vân.
lại, con kiếm tiền rất nhiều, hơn nữa trần lại cực cao. Nếu làm tốt thì một thực sự kiếm được ít.
Giờ vị thế của anh đã đạt đến mức này rồi saovi_pham_ban_quyen?
Dù lúc này tôi chẳng khác một gã nhà quê mới lênbot_an_cap tỉnh, nhưng tưbot_an_cap duy cơ bản thì vẫn còn. Để vận hành được công việc kinh doanh như Hạ Nam nói, không phải chỉ vài đồng bạc tay là làm được.
Mà anh hiện giờ tuy lăn lộn khá , thuộc tiêu chuẩn của giang hồ thời đạileech_txt_ngu mới ở Băng Thành, nhưng tôi luôn cảm anhleech_txt_ngu ta vẫn chưa đạt đẳng cấp đó. Ngay cả Quảng Quân, tôi cũng thấy kém một bậc.
Một mình tôi làm chắc chắn rồi, tôi có mấy đồng bạc đâu. Đại Phong của tôi đã rót choleech_txt_ngu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ít tiền đấy.
Namvi_pham_ban_quyen vừa nói thế là tôileech_txt_ngu ngay.
Trầm ngâm một lát, tôi cũngbot_an_cap không từ mà trực tiếp lời. Bởi vì trong lúc xúcvi_pham_ban_quyen vớibot_an_cap khách hàng trước đây, quả thực có vài người than với tôi rằng muốnbot_an_cap mở nỗi trong không có vốn.
Nam này, chuyện nàyvi_pham_ban_quyen tôi ghi nhận rồi, mai nhé, tôi dẫn người qua tìm anh. Anh cũng đừng tính hoa hồng gì cho tôi, lấy thấp chút là được, là bạn bè tôi .
sáng mắt lên, lập tức chainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên cạnh rót đầy một ly cho tôi.
Cậu đã Hạ Nam tôi là bạn, chắc chắn sẽ coi cậu là anh em. Hiện giờ tôi cũng đang rầu thối ruột đây, tiền để trong tay mà không vòng được thì cũng chỉ giấy lộn . Vì chuyện này mà ca mắng tôi mấy bận rồi, bảo tôi cứ khăng khăng đòi làm cái tòa nhà này, vất vả lắm mới dựng mối ăn lại chẳng có thành tích gì.
Mấy người nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi vay chắc không nhiều đâu, nếu anh muốn làm giàu từ việc này thì vẫn phải tự mình nỗ lực thôi.
Ôileech_txt_ngu dào, giờ có đơn hàng là tốt rồi, nào, anh em làm một ly.
Uống cạn một rượu, Nam búng tay mộtbot_an_cap cái, ngay lập tức một xấp giấy A4 xuấtvi_pham_ban_quyen hiện trước mặt tôi.
Tiểu Dã, tayvi_pham_ban_quyen tôi có vài , lượng hàng dùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không quá lớn nhưng dùbot_an_cap là việc làm ăn nhà mình, mìnhvi_pham_ban_quyen tự quyết . Tôi đã nói với Lâm Tử rồi, từ tháng này đi không dùng nhà khác nữa, tất cả rượu và đồ uống đều lấy từ chỗ cậu. Cậu cầm về xem đileech_txt_ngu, rồi lưu số điện thoại của lại, hai người mau ký kết .
Hôm tôi đây với tâm thế sẵn sàng liều một phen vớivi_pham_ban_quyen Hạ , không ngờ có được niềm vui ngờvi_pham_ban_quyen thế này.
Thế thì tôi phải cảm ơn ông chủ Hạ trước rồi!
Dạo tôi nhiều việc quá, cho tôi ngày để phào đã, rồi thị trường bên Bắc tôi sẽ chạy giúp anh một vòng. dám là sẽ ngay lập tức, nhưng chắc chắnbot_an_cap bạn bè sẽ nể tôi thôi.
Ngay tôi vừa ly rượu lên, nở nụ cười đầyvi_pham_ban_quyen ý tứ để nói lời cảm thì cửa phòng bao bị đá văng ra. ngơ ngác quay nhìn lại.
Chỉ Trần Mặc mặt không cảm xúc vào, mỗi cầmbot_an_cap một khẩu súng ngắn mô phỏng Type 64 góc cạnhvi_pham_ban_quyen, phản chiếu ánh đèn lấp lánh.
Quảng Quân, Nam sang một bênbot_an_cap, tôi là Trần Mặc, hôm nay chúng ta bản lĩnhvi_pham_ban_quyen xem ai là chiến sĩ, ai lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tép riu!
Thời gian như trôi, Trần tay cầm súng, đứng sững ở cửa vớivi_pham_ban_quyen sát khí đằng đằng.
Tôi và mỗi người một rượu, mặt vẫn đang tươi cười cụng ly.
Tiểu Bắc và Tử thì mặt đỏ gay, cổ nổi gân đang mải mê oẳn tù tì uống rượu.
Những còn lại, kẻ thì rượunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, người thì trò chuyện to, bầu không vốn vô cùng hài hòa.
Đừng , Mặc, tuyệt đối đừng nổ ! chớt tiệt, cất đibot_an_cap, mau cất đi, đều làvi_pham_ban_quyen bạn cả, chúng ta ra ngoài , ra ngoài nói. Tôi luống cuống đặt ly rượu , rồi nhìn Nam với vẻ mặt đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hối lỗi: Nam này, lát nữa tôi lại thích với anh sau !
Nói đoạn, tôi kéo Trần Mặc ra khỏi .
Hai đứa đứng ở hành lang, rít một hơi thuốc, vẻ hoàn toàn sụpbot_an_cap đổ, không biết phải giải thích thế .
Trần Mặc nhíu chặt mày, giậtbot_an_cap lấy điếuvi_pham_ban_quyen thuốc trên môi tôi rồi tự mình , sauvi_pham_ban_quyen đó hỏi: Cậu diễn tròleech_txt_ngu gì thế? Không phải cậu bảo Quảngbot_an_cap Quân liên thủ với Hạ Nam định xử cậu sao?
Tôi thở hắt ra một hơi, sắp xếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngôn từ rồi kể rõ đầu đuôi câu chuyện.
Trần Mặcbot_an_cap xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì câm lâu, sau đó nghiến răng : Cậuleech_txt_ngu bảo tôi phải nói cậu thế nào cho ?
Tôi dang hai tay vẻvi_pham_ban_quyen: phải tôi đã bảo cậu không cần đến rồi sao? Ai mà lại diễn thêm màn này nữa!
Trần Mặc dụibot_an_cap tắt điếu thuốc, vẻ mặt vô cùng phức tạp.
Lúc gần năm giờ , định hỏi xem tình thế nào, có cần tôi đến không, kết quả là cậu không nghe , gọileech_txt_ngu chobot_an_cap Tiểu Bắc nó cũng không , tôi cứ là có rồi. Thế là tôi liên với mấy người bạn trong giới, nghe ngóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chút.
Bạn tôi bảo Nam hôm đúng đang ăn cơm ở bến Sản, xe đỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dưới lầu, là tôi vội vàng chạy qua luôn.
Tôi lấy điện , chỉ vào hình rồi áy náy giải thích: Lúc đầu cũng khi phải đánh nhau thật, nên đến nơi là tôibot_an_cap đểleech_txt_ngu điệnbot_an_cap thoại ở độ im lặng hết.
Trần Mặc tự giễu lắc đầu: Được , , vậy tôi đi đây.
Đừng đi chứ, vào ăn chút gì đi! Nói chuyện phiếm .
Tôi với bọn họ chẳng vi_pham_ban_quyen để nói , cứ bận của cậu đi. Chờ một thời gian nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tôi sẽ hẹn cậu và Tiểu Bắc, anh em tụ tập sau.
Thú là tôi cũng chỉ khách sáo với Trần Mặc thôi, chứ cái tính khí này cậuvi_pham_ban_quyen ta, trong mà nói không rõ ràng vài câu rồi lại đánh nhau thì phiền phức lắm.
Sau khi tiễn Mặc đi, tôi dày mặt quay lại phòngbot_an_cap .
Hạ Nam cũng không để , trái lại còn trêu chọc: Ai cũng bảo quan hệ giữa cậu Trần , tôi còn tưởng đó lời đồn đại , xem ra không phải đồn rồi! Ha ha, tên đúng dằn thật, không một câu đối thoại, vừa vàoleech_txt_ngu phòng là đòi nổ súng, gì danh tiếng lẫy lừng vậy, đúng có vốn liếng để ngông cuồng.
Tôi đỏ mặt, đành cứng đầu thích thay Trần Mặc: Tính cậu ta vốn vậy, mọi người đừng chấp nhặt nhé, nào nào nào, tiếp tục thôi.
Tiểu Dã, ca tôi lúc rảnh haybot_an_cap nhắc đến, bảo rằng thế trẻ chúng ta, chỉ Trần là đủ bản lĩnh để đứng vững, những người còn lại đều phải đứng sang một bên .
Phong nói thế là cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỗ chưa đúng rồi, giờ đứng ra mà chẳng lẽ không đứng vững sao?
Tôi mỉm đáp lại một câu, không phải để tâng bốc Hạ Nam mà toàn muốn giữ thể diện anh ta, dù sao thì lúc nãy khi Trần Mặc vào phòng, lời lẽ đúng không được lọt tai cho lắm.
Tôi thì đứng sao nổi, giờ đi vệ sinh tôi toàn phải ngồi thôi, ha ha!
Hạ Nam không trả lời thẳng câu hỏi của tôi chỉ cười cho qua chuyện.
Bữa cơm này kéo dài gần ba tiếng hồ, Hạ Nam cứ khăng đòi tăng hai. Ban đầu tôi định từ chối, nhưng nghĩ lại chuyện ngày qua đúng là có chút đối xử không tốt với mấy em Tiểu Bắc, nên cuối tôi cũng đồng ý.
Anh mời tôi ăn cơm, tôi mờileech_txt_ngu anh uống rượu. Nếu anh không đồng thì bọn tôi rút đây.
làm vậy không phải ra vẻ gia hay khoe khoang, mà bởi vì trong công việc có thể hà tiện, nhưngvi_pham_ban_quyen hànhleech_txt_ngu xử thì không thể, số tiền tiêu nhất định phải tiêu.
Hạ Nam liên xua tay khước từ: Đã đến rồi mà còn để cậuleech_txt_ngu tốn tiền ? Cứ đi tôi là , vả lại nhà mình làm nghề , cậu muốn mời thì đợi lúc nào tôi sang Hiện Nam, cậu sắp xếp sau nhé.
Tiếp , người chúng tôi bị Hạ Nam và đám đàn em cưỡng chế đưa ra nhà hàng, tiến đến quán karaoke Blue Sky dưới trướng ta.
Quy mô quán này không cũng chẳng hề nhỏ.
Mười lăm bao, nhân viên nữ cố định có hơn ba mươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người, còn những người chạyvi_pham_ban_quyen bàn linh động cũng phải đến hơn mườivi_pham_ban_quyen người.
Lần này mấy đứa Tiểuvi_pham_ban_quyen Bắc hồ mà phá, bời đến mức bệ rạcbot_an_cap. Thực ra cũng có chút xao lòng, nhưng cuối lý trí vẫn chiếm ưu thế, giành quyền kiểm soát bản .
Lý do có hai.
Thứ nhất: Chuyện Hạ bànvi_pham_ban_quyen tôi đều là chính sự, là chuyện ăn, lúc mà tôi gọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân viên nữ thì e là trông quá thiếu bản lĩnh.
Thứ hai: Mối quan hệ giữa Thanh Thanh thực sựbot_an_cap rất khó . Tôi thìleech_txt_ngu chẳng ngại việc cắm sừng ấy trước hay gì, nhưng hễ cứ nghĩvi_pham_ban_quyen đến dáng vẻ thất của cô ấy ở quán bar là thằng của tôi lại chẳng còn chút sức nào nữa.
Tổng kết lại, tối nay tôi lại làm nhà sư một lần nữa.
Nhưng lần làm sư này cũng rất đáng giá, nhiều quan điểm của Hạ Nam gợi mởvi_pham_ban_quyen cho tôi rất nhiều điều, theobot_an_cap đó sự mơbot_an_cap hồ trong lòng cũng dần tan biến, mục tiêu cuộc đời càng thêm rõ rệt.
Trong khoảng thời gian tiếp theo, tôi và Hạ qua lại thân thiết.
Những rảnh rỗi, tôi thường sang quận Hiện Bắc tìm cậuleech_txt_ngu ấy uống rượu, trò chuyện. Khi nào việc, cậu ấyleech_txt_ngu sangbot_an_cap Hiện tìm tôi tán gẫu ba hoa.
quan hệ của hai bên càng lúc gần gũi, những việc hỗ trợ lẫn nhau cũng ngày một nhiều hơn.
nhiên, phần lớn vẫn là phía bên kia giúp đỡ tôi.
Chẳng hạn như ba thị lớn ở quận Bắc hiện giờ đều nhập hàng từ chỗ tôivi_pham_ban_quyen, còn những quán hay nhà hàng nhỏ lẻ nhiều không đếm xuể.
Để đápleech_txt_ngu , tôi rất tâm đến chuyện của Hạ Nam, giớibot_an_cap cho cậu ấy không khách hàng.
Tiền kiếm được quả thực không ít, nhưng cũng thực , thậm chí còn mệt hơn hồi tôileech_txt_ngu taxi.
Giao hàng liên quận rất tốn thờibot_an_cap gian, đến chúng tôi bây giờ thiếu xe lẫn người.
Cũng may là A Sấm hồ có chút quan hệ, chẳng biết khuabot_an_cap môi múa thế nào mà lại thêm được thanh niên khỏe mạnh đến, coi như giải quyết được nỗi lobot_an_cap mắt.
vềbot_an_cap phía tài xế thì không có cách nào khác, chỉ có tuyển dụng ngoài xãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hội. Muốn tìm người phù hợp thì phải từ từ, nên hiện tại hễ tay là tôi phải vội vàng về kho để đóng tài xế.
Sáu giờleech_txt_ngu tối, tôi giao xong chuyến hàng, chưa kịp uống ngụm nào thì điện thoại của đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gọi tới.
Alo, Hạ Nam, hômvi_pham_ban_quyen không uống đâu, còn mấy đơn giao , toàn đơn gấp thôi, để mai hẹn .
Hai tới tôi cũng không có gian, tìm ông là để nói chuyện khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Công ty của tôi sắp khai trương, ngày kia, nếu rảnh thì ông qua nhé, tôi giới thiệu đại ca của tôi cho ôngbot_an_cap biết.
, đây là ép phải đi mừng lễ chứ gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Ông mà không , tôi đốt cái nát của ông đấy.
Hạ Nam cười đùa một câunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thật ra dù dạo Hạ Nam không , tôi cũng định tìmleech_txt_ngu . Hiện tại kho bãi này quá nhỏ, vị trí lại hơi hẻobot_an_cap lánh, lúc bắt đầu thì không saoleech_txt_ngu, nhưng giờ rõ ràng là không còn phù hợp .
Hạleech_txt_ngu Nam lăn lộn ngoài lâu nhưbot_an_cap vậy, đường bướcleech_txt_ngu chắc rộng hơn tôi, nên tôi định nhờ cậu ấy nghe ngóng có chỗ rẻ mà không.
Được, tôi chắc chắn sẽ đến, vừa có việc ông giúp đây. Thôivi_pham_ban_quyen không nữa nhé, tôi phải hàng rồi, thời gian địa điểm ông cứ tin , ngày kia tôi nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định có .
Sau khi cúp máy, tôi lại lao vào công việc bận . Tuy mệt rã rời nhưng lòng lại vui .
Mười sáng ngày kia.
Tôi vàleech_txt_ngu Tiểu biệt thay bộ quần áo mới mua, cố gắng không mất mặt người anh em .
Mày lo mà đi, đivi_pham_ban_quyen theo làm cái gì?
mặt với A mặt dày đòi đi , tôi cũng khá cạn lời. Mấy hôm thằng nhóc này vừa được tôi bạtleech_txt_ngu lên làm quản lýleech_txt_ngu khu vực, nghe danhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì oai đấybot_an_cap, tế chẳng lãnh đạo được , qua là công việc, từ đi theo giaobot_an_cap hàng chuyển sang đối ứng khách .
Công tài chính của Hạ Nam khai , Diêm chắc chắn cũng đến, đóleech_txt_ngu hẳn là cảnh tượng cácbot_an_cap ca giang hồbot_an_cap tụ hội. A Sấm mặt đầy phấn khích, vung tay nói tiếp: Cảnh đó mà A Sấm này thì thật ra thống gì. Anh Dã, cầu anh đấyleech_txt_ngu, anh cho đi cùng đi. Việc em làm xong , anh mà không dắt em theo, chớt ngay trước mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh cho xem.
Nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bụng dù sao cũng chỉ là đibot_an_cap mừng , không để xảyvi_pham_ban_quyen ra án mạng, tôi đành .
tôi taxi, địa điểm tổ chức tiệc từ sớm, đó là kháchvi_pham_ban_quyen Minh Châu.
Tuy một tiếng nữa mới khai tiệc nhưng người tụ tập khá , mừng tiền phải xếp hàng.
Giữa đám đông, tôi tìm thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lâm Tử đang mồ nhễ nhại.
Đại ca màyleech_txt_ngu đâu, gọi điện không nghe máy, ấy đi rồi?
Anh đang ở trên lầu tiếp cùng anh , chắc lát nữa mới xuống. Đúng anh , đại em có để chỗ cho các anhbot_an_cap ở bàn số hai, đừng đứng ngoài cửa nữa, vào trong uống trà trước đi.
Thấy Lâm Tử đang bù đầu tiếp , tôi không phiền nữa, dẫn Tiểu Bắc và A Sấm thong thảleech_txt_ngu đi về bàn số hai.
Sau khi ngồi vào , tôi được vài người quen, ngồi trò chuyện một lát. Đến còn khoảng nửa nữa là khai tiệc, tôi Quảng Quân một đámvi_pham_ban_quyen người hùng hổ đi .
Tôi cũng chẳngleech_txt_ngu để , chưa nói đếnleech_txt_ngu việc sau chuyện lần trước Quảng Quân vẫn imvi_pham_ban_quyen hơi lặng . dù hắn thực sự muốn làm gì, tôi cũng tin hắn hấn với tôi trongvi_pham_ban_quyen hoàn cảnh này.
Vào tiệc, vì những xung quanh không biết, bắt đầu cúi đầu lấyvi_pham_ban_quyen để.
Đang lúc tôi tay chén hăngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net say, một thanh niên khiến tôi chú .
Hắn chừng hai mươileech_txt_ngu lăm, hai mươi sáuleech_txt_ngu , nhưng cách ăn mặc rất đáng gờm, chỉ riêng chiếc trên tay hắnbot_an_cap không dưới mộtbot_an_cap trăm .
Chúng tôi đang ăn, thì , một tay cầm điện thoại nhắnvi_pham_ban_quyen tin, taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kia mân chiếc chìa khóa xe Mercedes.
Dù thằng nhóc này có hơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thích thể hiện, nhưng phải nhận là vẻ ngoài khá bảnh .
Diên Khánh, cậu giờ phất lên , sau có côngvi_pham_ban_quyen nào thì nhớ đến mấy với nhé.
Thanh niên ngẩng đầu, điệnvi_pham_ban_quyen thoại xuống toe toét: Ây chà, chỉ là kẻvi_pham_ban_quyen đi chút anh rể thôi, sao so được với các ông chủ đây! Được , chuyện tôi nhớ rồi, khi nào có trìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới, chúng tavi_pham_ban_quyen tụ tập một bữa, mỗi một ít.
Phải thế chứ, nào Diên Khánh, chúng ta uống một đi, cũng lâu rồi không gặp.
Tôibot_an_cap để ý thấy mấyleech_txt_ngu người cùng bàn dường như rất coi trọng gã thanh niên này, dù đều lớn tuổi hơn nhưng lờibot_an_cap nói đều mang vẻ tâng bốcvi_pham_ban_quyen hắn.
Nào nào nào, cùng một ly.
đất chứng giám, khôngbot_an_cap phải tôi nể mặt, mà là ăn tiệc tôi phải về giaobot_an_cap hàng. Hiện tại xế đủ, tôi và Tiểu Bắc bắt buộcleech_txt_ngu phảibot_an_cap trận, nếubot_an_cap dựabot_an_cap một mình Giản Khiết thì phải giaoleech_txt_ngu đến sáng mai mất.
lỗi nhé, chiều tôi còn xe nên xin dùng nước thay .
Lúc này, một khách thânleech_txt_ngu thiết lắm tỏ vẻ thông cảm, gật đầu với tôi: Tiểu Dã, ăn thế rồi đừng có keo kiệt thế chứ, thuê vài tài xế đi, cònleech_txt_ngu tự mình đi giao hàng làm gì.
Thuê người đâu có dễ thế, ây, nói ra toàn là nước mắt thôi, mọi cứ uống đi, mặc kệ tôi.
đó mọivi_pham_ban_quyen người nâng ly, đều cầm chai lên.
Đúng này, gã tên Khánh lên tiếng, giọng có phần quái gở: Làm ăn lớn cỡ nào chứ? Hay là đi, đưa ông khoản lợi nhuận chiều , với chúng tôi mấy ly. Chỉ cần ông ra một con số, tôi không mặc cả.
Xin lỗi nhé người em, sự khôngleech_txt_ngu uống được, chiều nay tôi
Chưa đợivi_pham_ban_quyen nói xong, A Sấm ngồi bên cạnh đã bất bình lại: Được , nhuậnbot_an_cap một buổi tính cả vốn lẫn lãi tầm ba triệu tệ đi, anh đưa đây. Tiền trao cháo múc, em uống với đến tận thế .
Diên Khánh nheoleech_txt_ngu mắt, làm bộ như định về phía A Sấmbot_an_cap nhưng đã bị khách bên kéo .
ra gã thanh niên Diên Khánh đó liếc tôi một cái, lẩm bẩm điều gì đó trong miệng, chừng cũngvi_pham_ban_quyen phải lời hay ý đẹp gì.
Tôi cũng không để tâm, chỉbot_an_cap rằng gã Diên Khánh này nhắm vào mình vì từ chối mời rượu làm mất mặt.
Nhưng khi mấy người kia trò chuyện một látbot_an_cap, mới vỡ lẽ ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Diên Khánh này hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân phận.
Thứ nhất: Hắn làbot_an_cap em vợleech_txt_ngu ruột Kiêu.
Thứ hai: Hắn anh họ ruộtvi_pham_ban_quyen của Đại Chủy thuộc hạ số một của Quảng Quân.
Do buổi chiều có việc, lại chúng tôi cũng không uống rượu nên ăn khá nhanh.
Bên này liên Hạ , ấybot_an_cap vẫn đang bận, nên ba người chúng tôi chỉ đành ngồi không ở đó đám người cùng bàn bốc phét.
Cũng chẳng ai cười ai, cánh đàn ông vùng Đông Bắc khi làm vài ly quả thực nói năng có hơi khoa trương, thích gió . Đừng người khác, bản thân cũng cái đức hạnh đóvi_pham_ban_quyen, nên tôi hoàn toàn có thấu hiểuvi_pham_ban_quyen.
Nhưng gió đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như Diên Khánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì đúng là xưa nay thấy. ta bốc phét cũng dựa thực tế , có thể thêm mắm dặm muối, nếuvi_pham_ban_quyen không soi kỹ tuyệt đối chẳng nhận sơ hở. Còn Diên Khánh thì hễ mở miệng là người ta biếtvi_pham_ban_quyen ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn nói năng khôngvi_pham_ban_quyen có giới hạn.
chi tiết này có thể thấy, gã chẳng nghiệm xã hội nào, thuần túyleech_txt_ngu là một đứa trẻ to xác được nuông chiều quá mứcleech_txt_ngu.
Diên Khánh, lát nữa mấy anh em mình tìm nào chơi bời tí không?
Người vừa lên tiếng có dạng lấmbot_an_cap lét như chuột, vóc dáng chỉ tầmvi_pham_ban_quyen học sinh cấp , gầy nhom, cực kỳ bỉ ổi.
Mấy người còn lại liếc nhìn gã trung niên lấm kia xong xua tay liên tục, vẻ mặt đầy cự.
Khánh nhếchleech_txt_ngu cười, người vào ghế một cách tự nhiên rồi đáp: Hạo Tử, hút nữa là mày khô đấy, chơi bờivi_pham_ban_quyen gì?
Hạo Tử cúi đầu cười đầy vẻ ngượng ngùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Cũng chẳng có gì, giờ em không chích , không nghiện đến thế đâu. Nói nghiêm , bảo trong tay anhvi_pham_ban_quyen có hàng , cho em thử tí đi, cùng lắm em trả tiền, cần anh mời đâu.
Nhìn bộ dạng của Hạo Tử và cuộc đối thoại giữa gã với Diên Khánh, tôi cơleech_txt_ngu bản có thể khẳng định gã này là một con nghiện đá chính hiệu. Đối với loại người , ghét từ tận đáy lòng.
Hì hì, sao màyvi_pham_ban_quyen biết trong tay tao có hàng ngon? Diên Khánh giả vờ ngạc nhiên hỏi một câu, rồibot_an_cap lại dùng giọng điệu cao thâm khó lường sung thêm: Tao bảo mày nghe Hạo Tửvi_pham_ban_quyen, chẳngleech_txt_ngu quavi_pham_ban_quyen ông rể cứ kéo tao đi làm công trình, chứ nếu để rảnh tay mà , bảovi_pham_ban_quyen hai năm thành người nhất Băng Thành hơi quá, mộtleech_txt_ngu năm kiếm cái khách sạn như Minh nàyleech_txt_ngu thì dễ như trở bàn tay, tin khôngleech_txt_ngu?
Hạo Tử đúng là một con nghiện thứ thiệtvi_pham_ban_quyen, đừng nói là tâng bốcbot_an_cap Diên Khánh , chỉ hàng, bảo gã nhận cha cũng đồng ý.
bot_an_cap khôngbot_an_cap tin, thực lực của anh Khánh thì cả Băng Thành nàybot_an_cap ai chẳng !
Diên Khánh được nịnh hót thìbot_an_cap vô cùng sướng rơn, hài lòng gật đầu: Phải chứ, Tam Giác Vàng có bạnbot_an_cap, tuy mấy năm không liên lạc nhưng chỉ cần gọi một cuộc điện thoại, bên đó không cần tiền cũng sẵn gửi trước cho tao tấn . ngoài xã hội mà không cái mặt mũi này lăn làmvi_pham_ban_quyen gì nữa!
Tử xoa bàn tay, lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này mắt gã đã sáng rực lên, sợ Diên Khánh đổi ý nên vội vàng tiếp lời.
Được, vậybot_an_cap em đặt khách sạn, gọi hai em gái, látleech_txt_ngu nữa anh em mình qua đó chiến luôn.
Diên Khánh xua tay : mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm nghề nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, còn đi ra ngoài khách sạn làm gì. nữa ăn xong sang Thế Kỷ 21, đúng dạo này tao đang nhắm một con nhỏ, nay kiểu gì phải bắt dạng chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra.
Hạo Tử cũng thuộc loại rảnh rỗi sinh nông nổi, bình thường nói đến đây là mục đíchleech_txt_ngu đã đạt đượcbot_an_cap, lại chẳng tốn tiền mời khách, cứ thế mà im lặng là xong, nhưng gã lại không chịu.
Aivi_pham_ban_quyen thế? Mấy convi_pham_ban_quyen ở Thế Kỷ 21 em đều nhẵn mặt cả rồi, thực chưa thấy con nào là liệt nữ trung đâu.
miệng Diên Khánh hiện lên nụ cười xấubot_an_cap xa người nhìn vào thấy cực kỳ khóbot_an_cap chịu, gã lẩm bẩm: Có con nhỏ tên Thanh Thanh, mày nghe qua chưa? cứ muốn nó mãi mà con mụ kẽleech_txt_ngu nào.
Ồ ồ, Thanh Thanh hảleech_txt_ngu, em biết, cô làm bên sự. Nhưng nói đibot_an_cap cũng phải nói , dáng dấp đúng là nuột thật, riêng đôi đó thôi cũng đủ để anh em mình nghiên cứu chán chê .
Dứt , cả bàn cười rộ , nhưng sắc mặt tôi thì hoàn toàn đanh .
Tiểu Bắc quay sang tôi, ánh mắt hỏi xem có nên ra tay . Còn A Sấm thìvi_pham_ban_quyen trực tiếp hơn, đã cầm sẵn bia gần nhất trong .
Này anh bạn, đều là ông đại trượng phunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nói chuyện dâm ô thì nhà mà nói, sau bàn tán gái nhà ngườivi_pham_ban_quyen ta như thế là không hay đâu.
Mắt Hạo Tử vốn dĩ đã nhỏ, lúc này nheo lại chẳng khác gì đường chỉbot_an_cap.
là thằng nào? Bọn tao nói liên quan gì đến mày? Mày định giả thánh nhân đức ở đây đấy à?
Tôi phắt dậy, mày nhìn Hạo Tử: chẳng là thằng nàobot_an_cap cả, nhưngbot_an_cap Thanh Thanh lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bạn tao.
Bạn mày thì sao, nếu cô ta sự có bản đừng có đi quản lý ở đó!
Lời Hạo Tử thực sự khiến tôi không thể phản bác, nhưng đã không nói lý được thì dùng tay chân vậy!
Tôi giật phắt chai trong taybot_an_cap Sấm, lướt qua đám đông, vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tư thế như úp rổ đập thẳng vào đầu Hạo Tử. Ngay sau , tôibot_an_cap lại đâm mạnh vào gã.
Tao cũng chẳng biết Băng Thành dạo này thế nào, mà cái loại giẻ rách cũng có quyền lên cơ đấy? Từ khai tiệcvi_pham_ban_quyen đến giờ cứ lải không ngừng, mày là cái amidan à mà hay biểu thế? đây, đứng dậy, tao với khô máu xem nào.
Sau đâm liên mấy phátvi_pham_ban_quyen, tôi cảm thấy gáy tê rần, cả người đảo không còn sức.
Đợi vài giây sau, tôi ôm gáy ngẩng đầu lên, thấy tên Diên Khánh chuyên bốc phétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kia đang dẫn theo ba , cầm ghế đẩu đập nhau Tiểu Bắc và A Sấm!
Bị một kẻ giả danh giang hồ như Diên Khánh đập một ghế đầu, giận trong lòng tôibot_an_cap lập tức bốc ngùn ngụt.
Hôm nay tao thực muốn mang tầm mắt xem trình độ của kẻ vận chuyển hai tấn là như thế nào.
Tôibot_an_cap mảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chai bia vỡ nát dưới đất, lao lên như một mũi tên, một tay chenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắn trước người, dùng sức bình sinh đâm xạ.
Qua vô số trận ác chiến trên phố trước , tôi cũng đúc kết được chút kinh . Đó là mày càng sợ bị thì chắc chắn sẽ càng bị đánh nhiều hơn.
Giang hồ đánh nhau cũng chẳng thần thánh như người ta thổi, quan trọng chính là bản lĩnh tâm lý. cần tâm mày vững bot_an_cap vóc dáng mày cóvi_pham_ban_quyen mỏng manh đến đâubot_an_cap cũng cơbot_an_cap bản không phải chịu thiệt. Tấtleech_txt_ngu nhiên, ngoại lệ là cái loại quái vật như Trần Mặc.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay