Đã băng bó xong rồi, mở mắt được rồi đấy.
Nhìn người phụ nữ tóc đang nhắm chặt mắt trên giường , gương mặt hiệnvi_pham_ban_quyen rõ vẻ ngang chịu , Thanh Nguyệt khẽ cườileech_txt_ngu trêu chọc: Trên trường bị kẻ địch chém một cũng không rên một , còn phản sát được đối phương, nữ chiến sĩ dũng cảmleech_txt_ngu như sao lại sợ khâu vết thương thế này?
Đó là hai chuyệnleech_txt_ngu khác nhau! bảo tôi vung dao bắn súng thế nào cũng được, nhưng cứ mỗi lần nhìn thấy tia sáng lạnh trên đầu mũi kim là lòng tôi run cậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Người nữ tóc ngắn hé mở một mắt, lén bờ vai , thấy đã được quấn băng gạc kỹ càng thở phào nhẹ nhõm mở hai ra. Vô tìnhbot_an_cap liếc nhìn đồng treo tường, cô kinh ngạc thốt : Vếtbot_an_cap lớn như mà cô chỉ năm phút đã khâu rồi sao?
Diệp Thanh Nguyệt thản nhiên đáp: Nếu không thì sao?
Người phụvi_pham_ban_quyen nữ tóc ngắnvi_pham_ban_quyen nhịn được cảm thán: Chẳng trách cha chồng tôi cứ khen ngợi y thuật của cô không ngớt , nước ngoài kia cô ‘ thù của Tử ’, ‘ tay của ’, ngày nào cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cớ giao lưu học thuật để chạy đến trong nước muốn đào góc rước cô đi
đùng!
cô còn chưaleech_txt_ngu dứt, bên ngoài vang lên một tiếng rung trời đấtbot_an_cap, trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng chuyển khiến bụi bặm vụnvi_pham_ban_quyen nhỏ rơivi_pham_ban_quyen tả.
Ngay saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó, tiếng còileech_txt_ngu báo động của viện dã chiến vang lên dồn dập, loa phát thanh đi thông báo khẩn cấp: Địch công! Địch công! Yêu cầu toàn bộvi_pham_ban_quyen nhân viên và bệnh nhân trong bệnh viện lập tức di chuyển đến trú ẩn! Nhắc lại một lần , địch tấn công! Địch tấn công! Yêuleech_txt_ngu cầu
Mau đi thôi!
Sắc mặt Diệp Thanh Nguyệt thay đổi, cô kéo tay người phụ nữ tóc ngắn chạy nhanh ra ngoài phòng y tế.
Hòa vào dòng ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cả chuẩn bịbot_an_cap tiếnbot_an_cap cửa trú ẩn của bệnh viện.
đùng!
Phía sau lại vang lên một tiếng nổ khác, kèm theo một tiếng thảm thiết.
Tim Diệp Thanhleech_txt_ngu Nguyệtleech_txt_ngu thắt lại, cô ngoảnh đầu nhìnleech_txt_ngu lại, thấy trong khói bụi đang tản ra, một thiếu niên mấy đang nằm rạp dưới đất, ôm lấy cánh tay đẫm máu gào khóc thảm thiết.
Gương mặt của thiếu niên khiến Thanh Nguyệt ngay lập nhớ đến người em trai qua đời năm .
Em trai khi mất cũng tầm tuổi này, đó là nỗi đau luôn âm ỉ lòng Diệp Nguyệt, đến tận ngày vẫn chưa thể nguôi ngoai.
Cô vào trước đi, tôi tới ngaybot_an_cap.
Diệp Thanhvi_pham_ban_quyen Nguyệt nói với người tóc ngắn mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net câu rồivi_pham_ban_quyen quay người chạy lại.
Cô điên sao?!
Người phụ nữ tóc ngắn chộp lấy cô, chỉ tay lên những chiếc địch đang vòng trên trời: Đợt mới sẽ ập xuống bất cứ lúc nào, nếubot_an_cap không vào hầm ngay, cô không những không cứu cậu ta mà còn mất mạngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấy!
Cô là đối tượng bảo vệ trọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của quốc gia, là hyvi_pham_ban_quyen vọng tương lai ngành y học nướcvi_pham_ban_quyen nhà! Tuyệt không được xảy ra chuyệnbot_an_cap gì! đi thìvi_pham_ban_quyen cũng để tôi đi cứu!
Nói đoạn, người phụ nữ tóc ngắn đẩy Diệp Thanh Nguyệtbot_an_cap vào trong hầm, cònbot_an_cap mình định lao ra ngoài.
khi chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kịp bước chân ra, cô chợt tê rần, cả cơ thể đờ. Cô nhìn Diệp với vẻ không thể tin nổi: Cô
Chưa kịp nói hết câu, mắt người phụ nữ tóc ngắn tối lại.
Thanhbot_an_cap Nguyệt đỡ lấy cô, vào lòng một y tá cũng đang chuẩn bị lao hầm: Đưa cô ấy vào trong!
lại nói đó, giữa tiếng kêu kinh hãileech_txt_ngu nữbot_an_cap y tá, Diệp Thanh Nguyệt lao về thiếu niên đang ngã gục phía xa.
Có lẽ vìbot_an_cap biết mình sắp chết, tiếng khóc của cậu thiếu niên mang theo vẻ vọng cùng cực.
Nuốt xuống .
Diệp Thanh quỳ xuống bên cạnh thiếu niên, lấy từ trong ngực áo ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, viên thuốc cuốivi_pham_ban_quyen cùng bên trong vào miệng cậu ta. nói lời thừa thãi, cô vực cậu đứng dậy rồi chạy về phía hầm trú ẩn.
Thiếuvi_pham_ban_quyen niên vô nuốt viênbot_an_cap thuốc đắng vào bụng. Không biết là do tác dụng của thuốc haybot_an_cap tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lý, mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vết thương vốn đang đớn kịch nhiên dịu hẳn đi, cậu cũng lại được sức lực để chạy Diệp Thanh .
Khi người chỉ còn cách hầm trú ẩn hơn hai mươi mét—
Ầm đùng!
Một luồng nóng từ sau ập tới, hất cả hai !
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Diệp Thanh ôm chặt lấy thiếu niên lòng để bảo vệ.
Khi mở mắt ra nữa, Thanh Nguyệt không còn nghe thấy âm thanh gì, chỉ có tiếng ù ù nhức óc. thủ thế ra hiệu cho thiếu niên trong : Mau vào hầm đi!
Thiếu niên ngoan ngoãn nghe lời, dậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạy thục mạng.
Nhưng khi vừa chạy cửa hầm, dường như nhận ra điều gì đó, cậu đột ngột quay đầu lại thì thấy Diệp Thanh Nguyệt vẫn đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nằm bấtbot_an_cap động tại chỗ!
Lúc này, thiếu niên mớivi_pham_ban_quyen bàng hoàng nhận ra, một chân của Diệp Thanh Nguyệt đã không còn nữa!
Khi thiếu định chạy ngược phía Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh Nguyệt, cậu đã bị những người bên cạnh ép vào sâu trong hầm.
Bởi vì trong tầm mắt của họ, một quả từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên cao đang thẳng xuống vị trí của cô!
cậu thiếu niên nước giàn giụa, gào thét vật vã khi bịvi_pham_ban_quyen kéo đi, Diệp Thanh Nguyệt khẽ nở một nụ cười, gương mặt không hề có sợ hãi trướcvi_pham_ban_quyen cái chết.
Hơn hai mươi năm trước, em trai cô vì cô mà chết, đó luôn là nỗi khắc cốt ghi tâmleech_txt_ngu.
Cô thể quay quá khứ để cứu em trai mình, nhưng ngày hôm nay, cô không muốn để lại thêm bất kỳ điều tiếc nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa.
sao, đời nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã có quá , quávi_pham_ban_quyen nhiều điều tiếc nuối không thể vãn hồi rồi!
Thanh Nguyệt!
Trong tiếng ù tai nhức óc, nhiên cóvi_pham_ban_quyen một giọng nói hồ lênbot_an_cap, như ai đó đang gào gọi tên cô.
Diệp Thanh Nguyệt bừng khỏi kývi_pham_ban_quyen ức, cô kinh ngạc nhìn về phía phát âm . Giữa trời khói bụi mù, một bóng dáng cao lớn, hiên ngang về cô!
Đóleech_txt_ngu là một người đàn trạc tuổi cô. Thời gian như biệt ưu ái , không nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không tàn gương mặt tú ấy còn để lại nét chắn, thâm trầm như rượu ủ năm.
Chỉ cần một ánh nhìn cũng đủ để ấn tượng khó phai .
Hoắc Thanh Trì!
Ấn tượng của Thanh Nguyệt về Hoắc Thanh Trì không thể không sâu đậm. Người đàn ông được mệnh danh chàng thân kim số một thủ đô này, gần đây luôn xuất hiện trướcbot_an_cap mặt cô đủ loại tình huống ngẫuvi_pham_ban_quyen nhiên, không có việc gì cũng tìm cô trò .
Lần này, cô mặc kệ phản đối của cấp trên để viện dã chiến cứu chữa các binh sĩ bị thương nặng.
Còn Hoắc Thanh Trì, người lẽ đang đàm phán kinh doanh ở nước ngoài, cũngbot_an_cap xuất hiện tại nơi này. ta nói rằng thânbot_an_cap nhìn trúng tiềm năng phát triển laivi_pham_ban_quyen ở đây nên muốn đầu tư, vì vậy đích thân đến khảo thực tếvi_pham_ban_quyen.
Diệp Thanh Nguyệt không kinh doanh, hiểu nổi vùng biên giới hẻo lánh chim buồn đậu này thì có triển phát triển gì.
Cũng giống như lúc này, Diệp Thanh Nguyệt thể hiểu nổi Hoắc Thanhvi_pham_ban_quyen , ngườibot_an_cap đang đỏ rực đôi , chấp mưa bom bão đạn phía mình, rốt cuộc trong đầu đang nghĩ cái gì.
Nhưng cô hiểu —
Đồ ngốc!
Diệp Thanh Nguyệt hét lớn: Anh chạy ngược hướng !
Hầm trú ẩn nằm phía bên kia cơ mà!
Lời cô dứt, cô Hoắc Thanh Trì cũng hét lên điều gì đó vớivi_pham_ban_quyen mình.
Nhưng vì thính giác đã bị tổnvi_pham_ban_quyen thương tiếng nổ, bên taileech_txt_ngu cô chỉ còn tiếng ù, hoàn toàn không nghe Hoắc Trì đang gì.
Ngay sau đó, Thanh Nguyệt nhìn thấy quả bom đang từ trên xuống—
đùng!
khoảnhvi_pham_ban_quyen khắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuối cùng của ý thức, điều Diệp Thanh Nguyệt cảm nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được không phải nỗi đau đớn khi cơ thể bị nát bởi đạn.
Mà là hơi từ lồng ngực rộng lớn của người đàn ông.
Giữa chiến khói mịt mù, không còn ai sót.
Một giọng điện tử yếu ớt mà không ai có thể nghe thấy vang lên tại trung tâm :
Hệ thống đã nâng cấp hoàn tất, kýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ có thể kích hoạt chức năng mới Ơ? Ký đâu ? Ký chủ biến mất rồi sao?!
Phát hiện linh ký chủ — Kích chế độ bảo vệ
Đang tính toán án giải quyết tối ưu
Lựa chọn phương án ba.
Khởi quay thời gian.
Điểm neo thời gian: ngày 7 8 năm 1978.
Cùng với âm điện vang lên, mộtvi_pham_ban_quyen trắng cực nhỏ lóe lênvi_pham_ban_quyen rồi biến mất trong khói đạn, không để lại dấu vết.
Ba ngày sau.
Trên đổ nát bệnh viện dã chiến.
người phụ tóc ngắn quấnleech_txt_ngu băng bó vai đang trên mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đất, điên cuồng lật từng đá.
có ở đây, không có ở đây Rốt cuộc ởbot_an_cap đâu Ở đâu chứ?!
Vành mắt Lục Tuyết đỏ hoe.
Ở cách đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không xa, thiếu bị treo cánh cũng đang lẳng lặng trong đống .
Tuyết Nhi!
Phía xa đột ngột vang giọng một người đàn ông.
Lục Tuyết ngơ ngác nhìn lại, thấybot_an_cap người đàn ông trung niên mặc vest đang hớtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hải chạybot_an_cap về phía mình.
Ông ?! Sao lại tới ?!
Tuyết trợn tròn mắt, chính là chồng cô, , người đáng lẽ phải thủbot_an_cap đô kinh doanh. Đây chiến trường đấyvi_pham_ban_quyen! Anh
Đừng nói chuyện vội!
Khương Thiệu thở dốc hỏi: Diệp Thanh đâu? Cô ấy đâu rồi?
Nghe anh nhắc đến Diệp Thanh Nguyệt, nước Lục không ngừng rơi xuống: Cô ấy hy sinh rồi!
Khương Thiệu khựng lại: Em nói cái gì?
Cô ấy cứu người mà không kịp trú ẩn, đã chếtleech_txt_ngu trong đợt oanhvi_pham_ban_quyen tạc quân địch.
Lục lệ : Anh đến đây là để tìm bácvi_pham_ban_quyen sĩ Diệpvi_pham_ban_quyen sao?
Khương Thiệu Ngôn không trả , chỉ rút từ ngực ra một tờ giấy in, đưa cho Lục .
Lục đón , chỉ thấy trên giấy có mấy chữ lớn đập mắt—
Giám định DNA!
Tim cô đập thịch, nhanh chóng đọc lướt qua toàn văn rồi thất thanh kêu lên: Bác sĩ Diệp hóa ra lại là—
vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Khương Thiệubot_an_cap Ngôn đỏvi_pham_ban_quyen hoe mắtvi_pham_ban_quyen: Mẹ của cô ấybot_an_cap chính là Khương , người em gái thất lạc nhiều năm của cha anhbot_an_cap! Còn cô ấy chính là em ruột của anh!
Nhà họ Khương bọn họ đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiếm mẹ của Diệp Thanh Nguyệt suốt mấy chục năm qua!
Ngay cả công ty donội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cha anh sáng lập cũng được tên theo Khương Duyệt.
Nhưng không ngờ nỗ lực suốt mấy chục cũng sự trêu ngươi của số phận.
Đến khi gặp lại, hóa ra đã là âm dương cách biệt!
!
Diệp Nguyệt còn chưa hoàn hồn từ cơnbot_an_cap đau xé toác cơ thể do quả bom gây ra, giây tiếp theo cô đã cảm thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bản thân như rơi vào nước.
Đây ảo giác sau khi chết sao?
Không đúng!
sặc vào mũi, cơn rát khiến Diệp Thanh Nguyệt lập tức nhậnvi_pham_ban_quyen , đây thực!
Không kịp nghĩ nhiều, Diệp Thanh Nguyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay loạn xạ, cảm nhận được đầu đã nhô lên khỏi mặtvi_pham_ban_quyen nước, cô dốc sức hét lớn: Cứu mạng khụ khụ khụ! Ùm ục
Vừa thốt ra hai cứu mạng, Diệp Nguyệt đãbot_an_cap sặc nước, sauleech_txt_ngu vài tiếng ho khan, đầu cô lại chìm xuống lần nữa.
Là một bác sĩ, Thanh Nguyệt phương tự cứu khi rơi xuống nước.
Sau khi xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước, tuyệt không được tay múa chân xạ, làm vậy khiến bản thân mất bằng, thậm là chuột , cuối cùng chìm nghỉm mà chết đuối!
Điều đầu tiên cần làm là tĩnh lại, nín thở, lỏng cơ thể, như vậy mới có thể cảm được lực đẩy của nước, nó sẽ tự nhiên người ta lênbot_an_cap mặt nước.
Đây cũng là mộtleech_txt_ngu trong những lý do tại sao thi thể thường nổi lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau khi chết, bởi chết sẽ được trạng thái thảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lỏngbot_an_cap tự nhiên.
Trong quá trình lên, phải cố gắng bảo mặt hướng lên trên, như nổi lên mặt có thể để lộ mũi và miệng để hít thở, thậm chí là kêu cứu.
Việc hít thở cũng có kỹ thuật, nhất là hít vào bằng mũi và thở ra bằng miệng.
Những đạo lý Diệp Thanh Nguyệt đều .
Nhưng cô khôngleech_txt_ngu đượcvi_pham_ban_quyen!
Năm mười bảy tuổi, cô từng bị người xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sông, chút đã mất mạng!
Sau đó, Thanh Nguyệt để bóng tâm lý nặng nề, ngay cảvi_pham_ban_quyen việc tắm bồn cũng không làm được.
Rất lâu sau đó vượt qua được sợ tắm bồn.
Nhưng đối những việc nhưbot_an_cap , côbot_an_cap vẫn tràn đầy hãi.
Mỗi khi thử nghiệm, chỉ cần người chìm xuống , cô sẽ không kìm được mà run rẩy, cả người cứngbot_an_cap đờ, thậm chívi_pham_ban_quyen là chuột rút chân !
Cảnh tượng hệt như trở lại năm mười bảy tuổi .
Bóng quá khứvi_pham_ban_quyen như một núi lớn, nghiền nát lý củabot_an_cap cô, khiến không thể bình động, cơ thể có thể chìm xuống.
Lượng oxy trong não ngày càng thưa thớt, mắt Diệp Thanh Nguyệt sầm lại.
Vừa mới nếm trải nỗi đau bị chết, giờvi_pham_ban_quyen phải chết ngạt, cô đen đủi quá
Bõm!
Chẳngleech_txt_ngu biết có phải là giác hay không, Diệpvi_pham_ban_quyen Thanh Nguyệt thấp thoáng nghe thấy nướcbot_an_cap truyền đến từ phía trên.
Trong tầm mắt mờ ảo, bóng người nhanh chóng tiếp cận cô.
So với cô đang như một tảng đá rơileech_txt_ngu xuống nước, ngườileech_txt_ngu kia lại như cá bơi trong nước, linh hoạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự do, tiếp cận cô với độ kinh ngạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
mấy chốc, một cánh tay mạnh đã lấy eo Thanh Nguyệt.
Dướibot_an_cap làn lạnh lẽo, ngăn cách qua lớp mỏng manh, Thanh Nguyệt cảm thấy nhiệt trên người đối phươngleech_txt_ngu thật nóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Diệp Thanh Nguyệt một lần nữa khẳngvi_pham_ban_quyen định, cả đều khôngbot_an_cap phải ảobot_an_cap giác, côbot_an_cap còn sống!
cảm giác nghẹt thở càng lúc càng mãnh liệt, ý thức của Diệp Thanh bắt đầu rơi vào hỗn loạn, khó lòng suyvi_pham_ban_quyen .
Ào!
Trong lúc ý mơ màng, Thanh Nguyệt cảm nhận mình được đối phương bế lên, thoátbot_an_cap mặt nước, đi về phía bờ.
Buồng phổi sắp nghẹt thở cuối cùngbot_an_cap cũng được hít vào không khí trong lành.
Diệp Thanh vừa vừa dập thở, cả người kìm được mà run rẩy.
Đừng sợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
lúc , đỉnh đầu truyền đến một giọng thấp, tai.
Có nhận nỗi sợ hãi cô đối với rơi xuống nước, phươngbot_an_cap dùng giọng điệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất dịu dàng an : Không sao rồi.
Vừa nói, Diệp Nguyệt vừa thấy đối phương dùng động tác rất không nhiên, nhẹ vỗ vỗ lưng , hệt như đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiên làm việc dỗ trẻ con này không quen tay.
Là ai đã cứu cô?
Diệp Thanh Nguyệt theo bản năng ngẩng đầu người đàn ông đang mình.
vừa mới trải qua cảm nghẹt thở, tầm nhìn của cô còn tối sầm, khôngvi_pham_ban_quyen nhìn rõ xung .
Cộng thêm ánh mặt trời chói chang trên đỉnh đầu, Diệp Thanh Nguyệt cố gắng mấy lần cũng chỉ miễn cưỡng nhìn thấy, ở vị trí hơi sang phải dưới cằm đàn ôngbot_an_cap có một nốt đen rất nhỏ.
Ép thân phải vực dậy tinh thần, kết quả đổi là sự khó cơ thể trầm trọng hơn.
Sau khi nhìn rõ nốt nhỏ kia, Diệp Thanh Nguyệt chỉ cảmleech_txt_ngu sắp ngất xỉu đến nơi.
Tiếp đó, cô cảm thấy mình được đặt xuống cỏ.
Rời khỏi vòng tay ấm áp của người đàn , Diệp Thanh theo bản năng cuộn tròn ngườibot_an_cap lại, lẩm bẩm: Lạnh
Nghe thấy lời cô, người đàn ông liền cởi chiếcleech_txt_ngu sơ mi ngắn taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên người ra đắp lên người Diệp Thanh Nguyệt, định tay về.
Chát.
Nhưng không ngờ, một bàn tay nhỏbot_an_cap hơi lẽo nắm chặt lấy cổ tay anh ta!
Người ông ngẩn ra, tưởngbot_an_cap Diệp Thanh Nguyệt đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tỉnh.
nhìn mặt Diệp Thanh Nguyệt, đôi cô vẫn nghiền, dường như rơi vào thái mê, tất cả hành động theo bản năng của cô.
Người đàn ông định gỡ tay Diệp Nguyệt .
Nhưngleech_txt_ngu chưa đợi anh ta cử động, ngón tay Diệpleech_txt_ngu Nguyệt đã di chuyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dường như đang lần tìm.
Chỉ trong vòng một giây, ngón giữa của Diệp Thanh Nguyệt đã ấn định tại vị châm quay phía sau lòng bàn tay người đàn ông, đó trỏ và ngón áp xuống.
Nếu có trong ngành y ở sẽ nhận ra, động tácvi_pham_ban_quyen Diệp Thanh Nguyệt trong Đông y được gọi là Định Tamnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quan, hay gọi là bắt mạch ba ngón tay.
Đông y truyền thống khám bệnh người ta trọng Vọng, Văn, Vấnleech_txt_ngu, Thiết.
Trong đó Thiết là bắtbot_an_cap mạch.
Nói một cách dễ hiểu là chạm vào mạchbot_an_cap tượng, đó phân biệt được sự thịnh suybot_an_cap của chức các phủ tạng trong thể nhân.
Ưm
Diệp Thanhbot_an_cap Nguyệt mơ thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình đang chẩn mạch cho khác.
Mạchbot_an_cap của vị bệnh nhân này rất , thận cũng tốt.
Nhưng
Tối qua đã ăn cái gì?
không nhịn được mà nhíuvi_pham_ban_quyen mày, , bị trúng độc rồi
.
Cô chưa kịp nóivi_pham_ban_quyen hết câu đã thấy bệnh nhân rút tay lại.
bệnh nhân này Diệp Thanh Nguyệt gặp không ít.
bệnh chữa, cho rằng không kiểm tra thì mình không có bệnh.
là mạng củavi_pham_ban_quyen mình ra làm trò đùabot_an_cap mà!
Làleech_txt_ngu một sĩ, Diệpbot_an_cap Nguyệt tuyệt đối khôngleech_txt_ngu cho phépvi_pham_ban_quyen chuyện này xảy ra, cô đưa tay ra bắt nhân quay lạivi_pham_ban_quyen.
Hôm nay không giải được độc này anh đừng hòng bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra khỏi phòngleech_txt_ngu khám tôi!
Nhìn Diệp Thanh Nguyệt rõ ràng đã rơi vào trạng thái nửa hôn mê mà vẫn còn khua tay chân, lẩm bẩm gì đó ở kia, người đàn ông lại vài bước, giãn ra khoảng cách giữa hai người.
Mộng du sao?
Người đàn chằm nhìn Diệp Thanh Nguyệt, mang theo phần nghi hoặc.
Nhưng nếu chỉ là mộng du, tác Định Tam vừa rồi của Diệp Thanh cũng quá chuẩn xác.
Người đàn ông nhớ lại lúc trước khi người lớn trong nhà bị bệnh, đã tìm một vị lão Đông y đức cao trọngleech_txt_ngu đến khám.
Anh nhớ rất rõ, vị lão Đông y đó mạch người lớn nhà mình, tác giống hệt với cách Diệp Thanh Nguyệt vừa chẩn mạch cho anh!
Nếu Diệp Thanh Nguyệt thực sự hiểu y thuật, vậy lời cô vừa mình trúng độc là
Người ông đangleech_txt_ngu dự có nên gọi Thanh Nguyệt dậy để hỏibot_an_cap cho rõ ràng hay không.
Chịbot_an_cap! Chị ơi chị ở đâu? Khụ khụ
Đúng lúc này, từ truyền đến tiếng gọi dồn dập cùng bước chân loạng choạng.
Người ông nhìn phần trên không che thân , nấp vào bụi cây không xa.
Chị!
Diệp Thanh Nguyệt đang theo vị nhân không lời trong mơ, đột nhiên thấy một giọng nói thuộc, động tác của cô khựng lại.
Đã bao nhiêu năm rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Bao nhiêu năm rồi cô đượcvi_pham_ban_quyen nghe giọng nói này?
A Phong?
Sống Diệp Thanh Nguyệt cay cay, lẩm bẩm tên vừa khiến niệm, vừabot_an_cap khiến cô đau lòng này.
Là em! Là em đây!
Bên tai, giọng đó càng gần hơn, hệt như đang hét lớn vào tai cô: Chị, chị mauleech_txt_ngu tỉnh lại đi!
Giọng nói xuyên thấu qua bóng tối, kéo ý thức của Diệp Thanh Nguyệt quay về thực!
Diệp Thanh Nguyệt đột ngột mở mắt, một tiếng, nônvi_pham_ban_quyen ra vài ngụm nước.
Hơi thở cuối cùng cũngbot_an_cap hơn.
Hù, hù
Diệp Nguyệt thởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dốc, trước mắt vẫn còn tối sầm, nhưng tốt hơn lúc trước nhiều, có thểbot_an_cap nhìn khung cảnh xung quanh.
Phía trước cách bảy tám có một con sông .
Cô đang trên thảm cỏ sông, người lẽo nhớp , ánh nắng trênleech_txt_ngu đỉnh đầu gay gắt.
Cảm giác chịu liệt đang nhắc nhở cô đây hiện thực, không phải ảo giác!
Chị?
Đúng lúc này, bên tai truyền đến nói quen thuộc.
Diệp Thanh Nguyệt chấn động thân, không tin mà quay đầu lại, liền nhìn thấy bên cạnh đang có thiếu niên quỳ mộtbot_an_cap chânleech_txt_ngu.
Ngũ quan tuấn tú, làn da lộ ra vẻ trắng bệch bệnh , trong mắt viết đầy sự lo lắng cho cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
A Phong?
Giọng nói của Diệp Thanh run rẩybot_an_cap, thiếu niênleech_txt_ngu trước mắt khớp với khuôn mặt em trai Phong trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ký ức của cô.
Nhưng Diệp đã qua đời hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai rồi mà!
Rốt cuộc chuyện là thế nào?
Giữa lúc dòng nghĩ của Diệp Thanh Nguyệt đang loạn, trong đầu đột nhiên vang lên một giọng điện cảm , lúc nối
án ba thành công, đưa hồn ký quay về ngày 7 tháng 8 nămbot_an_cap 1978.
Tiêu tốn 86.579.349vi_pham_ban_quyen điểm công đức.
Hệ thống tiêu hao năng lượng quá mức, buộc vào trạng thái ngủ đông, chờ khởi động lại.
Dự kiến tiêu tốn 72 giờ.
Đếm ngược ngủ đông, , hai
Một.
Nghe giọng nói điệnleech_txt_ngu tử, tử của Diệp Thanhvi_pham_ban_quyen Nguyệt rụt lạivi_pham_ban_quyen, lập tức hiểu ra tất cả. Cô thực sự đã chết, chết trong bom của quân địch. Nhưng hệ thống đã giữ lại linh hồn của cô, đưa cô trở quá khứ, năm 1978.
Nói cách khác, cô đã sinh!
Nhìn Diệp Phong đang ở ngay mắt, Diệp Thanh Nguyệt hoe mắt, ôm chầm cậu.
Ngày này hơn hai mươi năm trước, con gái thôn trưởng nghe đồn rồi đẩy xuống sông. Sau khi được cứu lên và đặt bên bờ sông, Diệp là người đầu tiên phát hiện ra cô. Chỉ là ở kiếp trước, sau khi xuống côleech_txt_ngu rơi vào hôn , đến ngày thứ sau đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa về nhà lạivi_pham_ban_quyen.
Lúc cô tỉnh lại, trong thôn lan truyền khắp nơi những lời đồn thổi về cô. dân làng nói rằng, cô cướp đàn ông của chị họ không thành, vì không chịu nổi đơn ngay trong ngày cưới chị họ đã chạy ra sông mây mưa với đàn ông khác. Vìleech_txt_ngu quá mãnh liệt mình nên mới sơ ý ngã xuống sông.
Lại còn có ít nhân chứng nhảy ra, nói họ nhìn thấyleech_txt_ngu Diệp Thanh áo không chỉnh tề, một người ông lạ mặt cõng về nhà. ngoài của Diệp Thanh vốn thiên vềleech_txt_ngu nét quyến rũ, nốt ruồi son nơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đuôi càng khiến lũ lưu già thôn nảy sinh nghĩbot_an_cap xấu xa. Bình thường không lần thêu lời dâm ô sau cô, từ sớm đã bị biệt danh là hồ ly tinh.
Cộng thêm chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, người trong thôn càng tin chắc cô làleech_txt_ngu một người bà đạo đức bại hoại! Nhưng tình hình thực tế lại hoàn toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngược . Diệp Thanh Nguyệt quần không chỉnh tề chỉ vì bị rơi xuốngleech_txt_ngu nước, không vì chuyện đó. đàn ông lạ mặt cô về thực chất anh khóa trên của Diệp Phong.
Diệp vốn sinh non, cơbot_an_cap thể đã yếu ớt. Khi cậu phát hiện chị mê nằm bên bờ sông, muốn cõng chị về không làm nổi, đành chạy đi gọi người giúp đỡ, giữa đường thì gặp người đàn anh vốn có quan hệ khá tốt. đàn anh này lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một người nhiệt tình, nghe xong lo lắng một cô gái đang hônleech_txt_ngu mê nằm ở hoang vắng sẽ bị kẻ xấu ức hiếp, lập tức cùng Diệp Phong đi tìm Diệp Thanh Nguyệt.
Tìm thấy cô , dưới sự giúp đỡbot_an_cap của Diệpbot_an_cap Phong, người anh cõng Diệp Thanh Nguyệt về nhàbot_an_cap. Trên đường đi bị mấy lưu manh nhàn rỗi nhìn thấy, thế là tin đồn cứ thế ra. Đợi đến lúc họ giải thích thì cũng chỉleech_txt_ngu là càng tô càng , trở thành câu làm quà lúc trà dư tửu hậu thiên hạ.
Diệp Phong cảmbot_an_cap thấy chính đã gái bị người thêu dệtbot_an_cap vô cùng áyleech_txt_ngu náy. Để sạch cái ly tinh cho chị, Diệp Phong đã người nhà, thầm điều tra ngày đó rốt cuộc là ai đã đẩy chị xuống sông. Diệp Phongleech_txt_ngu nghĩ rằng, chỉ cần chứng minh được Diệpvi_pham_ban_quyen Nguyệt ngã xuống sông là do có hại chứ không phải làm chuyện xấu hổ kia thì lời đồn sẽ tự lắng xuống.
Nhưng kết quả là, cậu chết. Trong lúc tranh luận vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con gái thôn trưởng, bị đối phương đẩy ngã xuống đất, đầu va vào đá nên trở nên ngâyleech_txt_ngu dại. Cơ thể vốn đã yếu ớt nay lại thêm bệnh tật triền miên, cùng đã trút hơi thở cuối cùng mùa đôngvi_pham_ban_quyen năm đó.
Diệp Thanh Nguyệt này cũng đã khiến con gái thôn trưởng phải trả giá máu. Nhưng chuyện này vẫnleech_txt_ngu luôn là nỗi đau viễn trong lòng cô. Vì , khi ở trên chiến trường, nhìn thấy cậu thiếu niên có tuổi xấp xỉ em trai mình, cô mới bất chấp tất cả để cứu lấy đối phương. Bởi vì khi đó cô cảm thấy, tuybot_an_cap mình không cứu sống người em đã khuất, nhưng ít có cứu được còn trước mắt.
Mà bây giờ Diệp Phong vẫn còn !
Còn có gặp lại em, thật tốt quá
Ôm chặt lấy cậu thiếu niên gầy trongleech_txt_ngu lòng, cảm nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được ấmvi_pham_ban_quyen củabot_an_cap đối , nước mắt Thanh Nguyệt trào ra : Chị cứ ngỡ kiếp này không bao giờ gặp lại nữa!
Diệp Phong có chút luống , khi nhìn thấy bộ quần ướt sũng Diệp Thanh , nhận ra điều gì đó: Chị, chị bị ngã nước à? Cậu biết chị mình không biết bơi, ngỡ chị rơi xuống nước nên mới nói ra những lời như vậy.
Tim Diệp Phong thắt lại, cậu cũng ôm lấy Diệp Nguyệt an ủinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Không saoleech_txt_ngu rồi Chị ơi, không sao rồi.
Phải rồi, không sao rồi. Diệp Thanhvi_pham_ban_quyen Nguyệt ôm Phong, mắt không ngừng rơi, không chỉ vì niềm vui được gặp lại em trai, mà còn vì cô đã có được cơ để bắt đầu lại từ đầu, trở về năm 1978 khi những người thân yêu vẫn còn sống. Lần này, cô nhất phải xoay những kịch của kiếp trước, đưa đình cô hướngvi_pham_ban_quyen tới tương lai đẹp hơn!
Đợi Diệp Thanh ngừng khóc, Diệp Phong mớibot_an_cap lên : Chị, về thôi, chị bị lạnh.
Diệp Thanh Nguyệt nhìn bộ quầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net áo ướt đẫm người mình, ánh mắt dừngleech_txt_ngu lại trên chiếc áo sơ ngắn tay lạ lẫm, đáy mắt khẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : Không, bây giờ chúng ta chưa về. lắc đầu. trước, chính bộbot_an_cap dạngleech_txt_ngu này mà bị người trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôn thêu dệt bậy bạ, gián tiếp dẫn đến cái chết Diệp Phong. Sống lại một nữa, sao cô có thể phạm phải sai lầm tự?
Không về ạ? Diệpvi_pham_ban_quyen nghe vậy như đến gì, vẻ mặt không tự nhiên: Chị, chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định chỗ Thanh trí thức Hứa đấy chứ? Hôm anh tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và họ hôn, người trong thôn đều ở đó, chị đếnleech_txt_ngu quấy rầy thì người chịu thiệt cùng là chị thôi, mình vẫn nênvi_pham_ban_quyen đi Cậu nói càng nhỏ giọng vì sợ Nguyệt nổi giận.
Kể từvi_pham_ban_quyen khi Thanh niên trí thức Hứa chị tabot_an_cap nhìn hôn ở núi sau, rồi chóng đính hôn vàbot_an_cap kếtbot_an_cap hôn, tâm trạng của Diệp Nguyệt rất bất ổn. Cứ hễ nhắc Thanh niên trí , chị vốn tính tình dịu dàng sẽ trở nên nóng nảy, dễ cáu gắt. Sáng sớm hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay, Ngọc đến phòngbot_an_cap họbot_an_cap, tươi cười giả lảleech_txt_ngu nói gì mà:
Hôm nay Thanh niên thức Hứabot_an_cap con Phương nhà thím kết hôn, Thanh Nguyệtvi_pham_ban_quyen cháu thể ra tránh mặt chút không?
Người thôn đều biết cháu thích anh Hứa, còn làm những chuyện đó.
Con bé Phương nhàleech_txt_ngu thím coi cháu như em gái ruột nên , cháu cũng thông cảmbot_an_cap cho một chút chứ?
Nếu cháu có mặt ở đó, mọi người chắc chắn sẽ xem là trò cười cho mà xem
Giọng điệu Trần Ngọc Lan rất khép nép. đại kính lão đắc thọ này, khi thấy người bề trên cầu xin kẻ bề dưới vậy. Người ngoài nhìn đều thấy nếu Nguyệt không đồng ý thì thật quá vô lý. Thế nhưng, Thanh Nguyệt nghe xong liền nổi trận lôivi_pham_ban_quyen đình, bảo thím ta cút đi, rồi đẩy thím ta ra khỏi phòng.
Trần Lan không đứng vững, cả người ngã lăn ra . Chẳngleech_txt_ngu may thay, cảnh tượng này nội Diệp Vi nhìn thấy. Tính ông cụ hủbot_an_cap, là kiểu gia trưởng phong kiến điển hình, tuyệt đối không cho phép chuyện ngỗbot_an_cap nghịch, bất kính bề trên xảy ra. Ông lập tức bắt Diệp Thanh Nguyệt phải xin lỗi Trần Ngọc Lan, nếu không thì cút , đợi cưới củaleech_txt_ngu Diệp Phương và niên trí thức Hứa kết mớivi_pham_ban_quyen được về nhà.
Diệpbot_an_cap Nguyệt cũng là kẻ cứngleech_txt_ngu đầu, nhất không xin lỗi, quay đầuleech_txt_ngu bỏ luôn. Đến khi Diệp Phong đuổi theo thì không bóng dáng cô đâu nữa. Cho đến lúc nãy, nhìn thấy Diệp Thanh Nguyệt nằm hôn mê bên bờ sông, Diệp Phong cứ chị mình nghĩ quẩn đi tự tử vô cùng sợ . Bây giờ nghe cô nói không muốn về nhà, Diệp lo cô sẽ đi vào con đường đoan, cùng chưa làm hại đã làm tổn thương chính mình.
Nhìn bộ mặt rõ dòng chữ phải khuyên chị thế nào đây của Diệp Phong, trong mắtleech_txt_ngu Diệp Thanh Nguyệt tràn đầy vẻ dịu dàng. Đứa em ngốc của cô, lúc nào cũng quan tâm cô vậybot_an_cap. Diệp Thanh Nguyệt mỉm cườivi_pham_ban_quyen, đầu Diệp Phong: tâm , chị định đến Hứa Văn Thư đâu. Loại đàn ông cặn bã hoại đạo đức đó, chị không !
Kiếp trước, lúc cô vẫn còn là một thiếubot_an_cap nữ chưa đời, mới gã đàn ông cơ Hứa Văn Thư lừa gạt cảm, chịuvi_pham_ban_quyen đủ mọi tủi hờn. Nhưng bây giờ, Văn Thư á? Cho cô còn thấy bẩn! Ai thích nhặt rác thì cứ mang đi!
Diệp Phong đột ngột ngẩng đầu nhìn : Thật ạ? Niềm vui đến quá bất ngờ.
Tất nhiên là thật rồi. Diệpleech_txt_ngu Thanh Nguyệt nói, kéo Diệp Phong đứng dậy, chỉ vào bộ quần áo ướtvi_pham_ban_quyen sũng của mình: Chị thế cũng không tiện đi về, người trong thôn thấy chắcleech_txt_ngu lại bàn ra tán vào. Vả lại ông cũng không về, đợi áo khô, trời tối rồi hãy về nhà.
Diệp Phong nghe vậy liền thành: Chị nóileech_txt_ngu đúng , người trong cứ thích thêu những chuyện không đâu.
Ừm, trước tiên tìm chỗ nào cho chị phơi quần áo . Diệp Thanh Nguyệt dẫnbot_an_cap Diệp Phong rời đi.
Hai chịleech_txt_ngu vừa , từ sau cái cây bước ra một người ông đang để trần thân trên. ta nhìn chằm chằm theo bóng lưng sắp biến của Diệp Thanh Nguyệt, ánh mắt lộ vẻ suy tưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Mặc dù Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh Nguyệt trông mới mười bảy mười tám tuổi, gương mặt còn non nớt, chẳng giống vị y ẩn dậtvi_pham_ban_quyen nào cả. Nhưng chẳng hiểu sao, trực giác của người đàn ông mách bảo anh ta rằng, đừng nên phớt lờ lờivi_pham_ban_quyen của cô!
Vừa hay lô hàng kia vẫn chưa chuyển , đi bệnh viện một chuyến trước đã. Người đàn ông suy một hồi, cuối cùng quyếtbot_an_cap định đến bệnh viện kiểm tra một chút tính tiếp.
Diệp Thanh Nguyệt dẫnbot_an_cap Phong vào rừng gần , tìm đấtleech_txt_ngu trốngleech_txt_ngu có nắng, rồi nấp sau bụi cây cởi chiếc áo vải của mình , bằng áo sơ tay kia.
Cô bước ra khỏi bụi rậm, treo áo vảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và giày tất lên những cây nắng. Cái nắng tháng Tám rất gay gắt, quần áo treo chẳng bao lâu là sẽ khô.
Thanh Nguyệt đi bộ từ bờ đếnvi_pham_ban_quyen , thấy quần cũng đã khô được nửa. Cô thẳng chân, bảo Diệp Phong kéo giúp ống quần chobot_an_cap phẳng lại một chút. Như vậy, đến khi quần khô hẳn sẽ không để lại nhiều nếp nhăn khiến người khác nảy nghi ngờ.
Chị, chiếc áo sơ này ở ra vậy?
Diệp Phong kéo xong ống quần cho chị thì đứng dậy, tò mò ngắm chiếc sơ mibot_an_cap ngắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên người . áo ràng là rộng hẳn một cỡ, vốn là kích thước của trưởng thành.
Thanh đáp: là người cứu chị sợ chị lạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đắp lên người chị đấy.
Diệp Phong nghe vậy, đôi mắt hoe. Cậu lấy tay Diệp Thanh Nguyệt, nghẹn ngào: , lần sau nếu có uất ức gì, chị đừng nhảy sông tự hành hạ mình nữa được không? Chị chị cứ học theo cha , không vui là đánh người!
Nhưng đừng đánh mẹ như cha, chị cứ em nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chị đánh em để trút giận, như thế sẽ không thấy uất ức nữabot_an_cap!
Diệp Phongbot_an_cap nắmvi_pham_ban_quyen chặt lấy tay Diệp Thanh Nguyệt, như thể sợ rằng người chị trước mắtvi_pham_ban_quyen sẽ mất vào tiếp theovi_pham_ban_quyen.
Nhìn vẻ nghiêm của Diệp Phong khi nói cứ đánh em để trút , Thanhleech_txt_ngu Nguyệt bỗng chốc cay xè.
Nói ngốc nghếch gì thế không biết!
Thanh Nguyệt vỗ nhẹ vàovi_pham_ban_quyen đầu Diệp Phong, che nấc nghẹn sắp trào ra cổ họng.
sau đó, nghiêm mặt nói: A Phong, chuyện này tạm thời nói cho một mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em biết, em nghe đừng rêu rao ra ngoài, cũng đừng hành động cảm tính.
Diệp Phong vốn luôn nghe lời chị gái, nghe vậy tức gật đầu: , chị nói đi!
khôngleech_txt_ngu sát nhảy sông, mà bị người ta đẩy xuống. Diệp Thanh Nguyệt trầm giọng nói.
Diệp Phong người trong giây lát.
Khoảnh khắc tiếp theo, gương mặt tú vốn thường ngày có chút tật của Diệp Phong bỗng trở nên lạnh lùngvi_pham_ban_quyen sắc bén!
Là ai?! Giọng Diệpleech_txt_ngu Phong mang theo vài lạnh lẽo.
Đây là lần đầu tiên Diệp Thanh Nguyệt em như , cô ngạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên rồi : Trịnh Yến Yến.
gái thôn trưởng sao?
Diệp Phong cau mày, lập tức điều đó: Chị, em nghe Cẩu Đản nói Trịnh Yến Yếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước đây muốn yêu đương với thanh niên tri thức Lý Cường, nhưngvi_pham_ban_quyen bị ta từ chối. Cô đẩy chị xuống sông, có phải vì Lý Cường đang theo chị nên cô ta tị không?
Nói đến đây, Diệp Phong có chút tức giận: Lý Cường không thích cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là chuyện của ta, gì lại chém thớt lên chị? Thật là quá vô lý!
Diệp Thanh Nguyệt vậy không khỏi nhướng mày. Em trai cô biết nhiều thật đấy, đầu óc cũng nhạy bén, thoắt cái đã đoán ra nhân Trịnh Yến Yến đẩy cô xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sông, hèn gìleech_txt_ngu kiếp trước cậu lại tra ra đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân tướngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nhưng khi đến bi kịch sau Diệp Phong, Diệp Thanh Nguyệt đanh mặt : Phong, chị với em chuyện này là vì em hành riêng lẻ, lút đi điều tra rồi tìm phương tính sổ.
Sức khỏe em không , với người ngoài rất dễ chịu thiệt. Nếu em vì chuyện này mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị thương, đời chịleech_txt_ngu sẽ không tha thứ cho mình đâu.
Diệp Thanh Nguyệt không hề . Kiếp trước, sau khi biết được khiến Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phong trở nên ngây dại, cô đã rơi vào trầm , uống suốt hai năm mới kháleech_txt_ngu lên được.
Nghĩ đến tâm trạng như trời sập lúc đó, Diệp Thanh đỏ mắtvi_pham_ban_quyen, thinh .
thấybot_an_cap Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nguyệtvi_pham_ban_quyen khóc thì cuống cuồng, suýt nữa là giơ tay vớivi_pham_ban_quyen trời: Chị, em lời chị, sẽ không làm chuyện đó đâu, chị đừng khóc mà
Em nghe lời là tốt rồi, này cứ để lo, chị sẽ khiến Yến Yến phải giá !
Diệpvi_pham_ban_quyen Thanh Nguyệt lập tức khóc, khi nhắc đến Trịnh Yến, cô nởleech_txt_ngu một nụ cười lạnh lùng.
Phong:
Chị cậu học được tuyệt kỹleech_txt_ngu biến của kịch Tứ Xuyên từ khi nào vậy? Rõ giây trước còn nước ngắn nước mắt dài, thế mà giờ thật đáng !
Cũng may là có người cứu chị.
Diệp Phong biết Diệp Nguyệt không biết bơi, có người tốt bụng đó, cậu chẳng dám tưởng tượngleech_txt_ngu đến hậu quả!
rồi, người đó là ai vậy ạ? , Chúng ta nhất phải cảm ơn người ta thật tử tế!
vậy, Diệp Thanh Nguyệt cười khổ: Chị không biết.
Kiếp trước, người đàn ông đã cứu cô khi đặt cô lên bờleech_txt_ngu sông thìbot_an_cap rời đivi_pham_ban_quyen ngay, không bao giờvi_pham_ban_quyen hiện nữa. Kiếp này có lẽ vậy.
Diệp Nguyệt nghĩ đây, có chút tiếc nuối nói: Nếubot_an_cap thể, chịvi_pham_ban_quyen thực sự muốn tìm thấy ấy để nói một lời cảm ơn chân thành.
cứu mạng của cả kiếp, Diệp Thanh Nguyệt muốn dành những điều tốt đẹp nhất cho người đó báo đáp.
Thì tìm thôi!
Giữa Diệp Thanh Nguyệt có chút tiêu cực, giọng của Diệp Phong vang .
Chị, chiếcbot_an_cap áo sơ mi này của chị dường như là vải dacron, không rẻ đâu! Nhà bình thường đều chẳng muavi_pham_ban_quyen, vậy màbot_an_cap ấy lại tốt tặngleech_txt_ngu chị. Những gia đình nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế này, đừng nói là trong thôn, ngay cả trên thị trấn chẳng có mấy đâu nhỉ?
Diệp Phong nghĩ đến điều gì đó, lại nói tiếp: Đúng rồi, lúc được lên, có nhìn rõ mặt anh không? Hay có đặc điểm gì không?
Thanh Nguyệt đáp: Ở phía dưới cằm bên phải của anh ấy có một nốt ruồi rất nhỏ.
Điều kiện đình tốt, dưới cằm có nốt ruồi, chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta cứ dựa theo đặc điểm này mà tìm.
Diệp Phong mỉm cười với Diệp Thanh Nguyệt: Chị, năm tám chị mang sách khoa, một nam bên cạnh cho chị mượn sách. Vì chuyện đó ngay ngày hôm sau chị đã lén mang quả trứng mẹ để dành cho đến trường tặng người ta, kết quả còn khiến các bạn khácleech_txt_ngu lầm, tưởng hai người đang yêu nhau đấy.
Lúc đó nhà chẳng dư , lại đông con, bình thường được ăn miếngbot_an_cap trứng cũng chuyện hiếm . Diệp Thanh Nguyệt cũng phải một hai tháng mới được chia cho một quả trứng, vậy mà cô chút do dự tặng bạn nam mượn sách.
Diệp Phong khẽ nói: Chuyện như mượn sách mà chị còn lấy cả quả trứng gà làm đáp lễ, lần ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạng chị, nếu không tìm được đốileech_txt_ngu để báo đáp tử tế, chắc chắn chị cũng sẽ không yên đâu nhỉ?
Tínhleech_txt_ngu cách củabot_an_cap chị cậu là , có ơn tất báo, không thích nợ ân tình củavi_pham_ban_quyen ai.
Ừ.
Thanh Nguyệt vốn cảm thấy hy vọng tìm được đối phương rất mong , nhưng nhờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khích lệ của , cô lại nhen nhóm hy vọng: Đợi về nhà, chị dò hỏi có ai phù hợp với các đặc điểm đóleech_txt_ngu .
Em cũng giúp chị một tay! Diệp vỗ ngực cam đoan.
Chỉ là sức khỏe cậu không tốtleech_txt_ngu, trong oi bức khó chịu, vừa vỗ một cái đã bắt đầu khan.
A Phong, emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không sao ?
Diệp Thanh Nguyệt đỡ Diệp Phong ngồi xuốngbot_an_cap, kéo tay cậu rồibot_an_cap nhàng xoa bópbot_an_cap các huyệt đạo.
Chẳng mấy chốc, Diệp Phong ngừng ho, cậu có chút kinhbot_an_cap ngạc: Chị, chị vừa làm gì thế?
Bình thường mỗi khi ho, có cảm giác như muốn văng cả phổi ra ngoài. Vậy mà Thanh chỉ cho cậu một chút, cậu đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy chịu hơn hẳn, lập hết ho luôn.
Một chút mẹo nhỏ thôi, chị emvi_pham_ban_quyen nhé, như vậy sau này nếu có , em cũng có thểvi_pham_ban_quyen tự mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giảm holeech_txt_ngu được.
Diệp Thanhbot_an_cap Nguyệt vừa định nói tiếp thì
gừ
Kèm theo một tràng âmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thanh lạ lùngvi_pham_ban_quyen, Diệp Phong đỏbot_an_cap mặt, lấy bụng mình.
A Phong, sáng nay em đi tìm đến bây vẫn chưa ăn sao?
Diệp Thanh Nguyệt vừa trọng sinh trở về, tuy nhớ được một số sự kiện then chốt nhưng chinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ nhặt trôi bao nhiêu năm đã sớm quên .
.
Diệp đầuvi_pham_ban_quyen, chút ngùng: , em không saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , đợi về ăn cũng được.
Thế sao , sức khỏe vốn đã kém, nếu không ăn uống tử tế thì sẽ càng nghiêmleech_txt_ngu trọng hơn.
Lúc nãy khi xoa bóp huyệt đạo cho Diệp , Thanhvi_pham_ban_quyen Nguyệt đã tranh thủ kiểm tra tình trạngleech_txt_ngu cơ thể cậu, kết quả vô cùngvi_pham_ban_quyen tồi tệ.
Em ở đây đợi chị, đi tìm quanh đây xem có gì ăn được không.
Diệp Thanh Nguyệt dò Diệp Phong vài câu đivi_pham_ban_quyen sâu vào trong rừng.
Quả thực đã tìm thấy một cây dại, cây còn sót lại hơn mườileech_txt_ngu quả đào xanh , ước chừng là dân làng lên núi chê nhỏ nên mới không hái.
Diệp Nguyệt không chê, trời oi bức thếbot_an_cap này, đi bước trong rừng là đã sắp hụt hơi. Ngay cả hoa quả dạivi_pham_ban_quyen thì hầu hết cũng đã thối rữa không ăn nổi, tìm được thứ có thể ăn được đã may mắn rồibot_an_cap.
Cởi giày ra, Diệp Thanh Nguyệt nhặt một cành cây rồi leo lên cây, ôm lấy một cành to, cô vươnleech_txt_ngu cành dài ra đánh rơi những đào trên những xa xuống. Chẳng chốc, bảy tám đào đã rơi xuống .
Diệp Thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nguyệt đang định nhặt thì tầm mắt vô tình quét qua một sắc tươi rói.
Gìvi_pham_ban_quyen thế kia?
Phía trước cây đào, gió thổi qua những tán lá xanh um tùm, thấp thoáng hiện ra một sắc đỏ rực rỡ ẩn sâu bên trong.
Từ nhỏleech_txt_ngu, thị lực của Thanhbot_an_cap đã tốt hơn người thường nên cô mới có phát hiện ra điều . Nếu là khác, dù có nhìn thấy cũng sẽ chỉ coi đó đóa hoa bỏ qua.
Diệp Thanh Nguyệt ôm lấy thân cây, nhìn chằm chằm vào sắc thoắt ẩn thoắt hiện kia, cảm nhận được nhịp tim mình đang tăng nhanh. Ngay sau đó, cô ném chiếc gậyleech_txt_ngu dài trongbot_an_cap tay đi, nhanh chóng tụt xuống cây đào rồi leo lên cái cây đại đang che giấu đỏ kia.
Sau một hồi loay hoay, Diệp Thanh đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net leo đến .
Đóbot_an_cap là một hoa có vài phần giống với hoa sen, nhưng cánh hoa lại đỏ tươi diễm như thể nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra . Phần cuống đỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thẫm đâm sâu vào thân cây. cây bị nó ký sinh trông hơn hẳn những cành khác, nhưng bên trên lại chằng chịt những vết nứt bất thường, có vẻ như sắp gãy. Sự kết hợp giữa haivi_pham_ban_quyen toát lên một vẻ đẹp quáibot_an_cap, vừa rực rỡ vừa tàn lụi.
Quả nhiên không nhìn là Ký Huyết Hoa!
Diệp khó lòng kìm sự động trong lòng.
Ký Mộc Sinh Huyết Hoabot_an_cap là một dược liệu cực kỳ quý hiếm, có hiệu quả bồi bổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với những nhân bị tiênleech_txt_ngu thiên túc, cơ thể nhược, vốn chỉ được tìm thấy một lượng nhỏ tại Hoa Quốc. Do điều kiện sinh trưởng khắc nghiệt và không thể nuôi nhân tạo, nên đến đầu nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tám mươi, Kýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sinh Huyết Hoa hoàn tuyệt chủngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Diệp Thanh Nguyệt cũng chỉ thấy qua sách giáo khoa các ca bệnh ghi chép dược tính kỳ của loài hoa này. Không ngờ hôm nay có thể được ở đây!
Tiếc là vẫn chưa , chưa hái được.
Diệp Thanh Nguyệt quan sát thấy những cánh hoa cùng của không đỏ tươi bên ngoài mà vẫn còn màu hồng nhạt. Nếu hái xuống lúc , dược tính sẽ giảm đi rất nhiều, là phí phạm của trời! Phải đợi đến tất cả cánh hoa đều sang màu đỏ tươi, hoàn toàn chín muồi thì có được dược tính thần kỳ ghi chépbot_an_cap.
Quan trọng hơn là
thống Thần y của vẫn đang ở trạng thái ngủ đông, đợi khi hệ khởi động lại, có lẽbot_an_cap mình có thể đưa Ký Sinh Huyết vào không gian để nuôi dưỡng, thậm chí là sản xuất hàng loạt!
Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanhleech_txt_ngu Nguyệt bẩm, tay cũng khôngvi_pham_ban_quyen ngừng nghỉ. Cô bẻ vài cành gỗ mềm cạnh, cắm vào những khe nứtvi_pham_ban_quyen xung quanh đóa hoa, dùng lá cây chắn thật kín . Như vậy, trừ khi có người lên cây, nếu không thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đối khôngbot_an_cap thể phát hiện ra từ bên ngoài.
Làm những việc nàybot_an_cap, Diệp Thanh Nguyệtbot_an_cap lại leo xuống, lấy chiếc gậy dài, kẹp hai miếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phân thú hoang đặt dướivi_pham_ban_quyen cây. Rất tốt, như vậy ngay cả người muốn leo cây cũng sẽ còn .
Diệp Thanh chỉnh lại đống lá rụng xung cho tự nhiên hơn. Sau khi xác nhận không gì bất thường, cô ghi nhớ vị trí của cái rồi mới trở lại gốc cây đào để tìm những đã đánhvi_pham_ban_quyen rơi trước.
Cô chọn vài quả trông ngon lành nhất, đem ra con suối đó rửa sạch rồi về Diệp Phong.
Ăn tạm cho đỡ đói đi.
Thanh Nguyệt nhét hai quả đào xanh vào tay Diệp Phongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bản thân cũng cầm quả cắn một miếng. chát cùng cảm giác khô khốc khiến cô không khỏivi_pham_ban_quyen mặt. Tuy nhiên, cô vẫn nhanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chóng ăn hếtleech_txt_ngu cả quả đào.
Diệp Phong ở bên cạnh cũng từ tốn hai quả đào đó. Nhà không giả, ăn đủ no là chuyện thường tình. So với đồ ăn khó nuốt thì việc để bụng đói còn đáng sợ .
Thời gian chiều Diệp Thanh Nguyệt cũng để bản thân , Diệp Phong phương pháp xoa bóp huyệt để giảm .
A , khép ngón cáivi_pham_ban_quyen và ngón trỏ của em lại.
Diệp Thanh Nguyệt dẫn Diệp Phong: Em thấy phầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhôvi_pham_ban_quyen cao ở đây không? Chỗ gọi là .
Lầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net saubot_an_cap em lại ho, hãyvi_pham_ban_quyen dùng ngón cái tay kia ấn vào huyệt Hổ Khẩu taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, xoa theo hướng phía ngón út. Thể chất yếu, đừng dùng lực quábot_an_cap mạnh, nhẹ nhàng thôi Thông thường, xoa bóp khoảng mười phút là cơn ho của em dịu đi.
Thanh Nguyệt vừa nói vừa cầmvi_pham_ban_quyen Diệp Phong mẫu cho cậu xem.
Thực , xoa bóp huyệt vị để trị ho cũng có những quy tắc riêng. Xoa bóp Hổ Khẩu là để điều cho những người bị hovi_pham_ban_quyen lâu ngày không khỏi. Không cứvi_pham_ban_quyen hễvi_pham_ban_quyen ho là ấn huyệt Hổ Khẩu sẽ khỏi . Tùy vào nguyên nhân gây khác nhau mà cần xoa bóp những vị trí khác nhau. Ấn bừa bãi sẽ không tác dụng, chỉ làm lãng sức lực.
biết rồi.
Phong ngoan ngoãnvi_pham_ban_quyen gật đầu, lại mò hỏi: Chị, khi nào mà chị biết những thứ này vậy?
Diệp Nguyệt đã sớm liệu Diệp Phong sẽ chuyện này. Không chỉ Diệp Phong, nếu sau này cô tiếpvi_pham_ban_quyen tục bộc lộ y thuật thì sẽ có thêm nhiều thắc mắc. Về điểm này, cô đã sẵn lý do thoái thác.
Cô nói: Em còn nhớ Bà Bà từng sống ở làng không?
Đương nhiên là chứ, Chung Bà Bà tội nghiệp quá haiz.
Diệp Phong nghĩ đến bà lão những lý do đặc biệt mà bị côbot_an_cap lập, cùng chịu nổi đã thắt cổ tự tử, thở dài một tiếng.
Tổ tiên của Chung Bà Bà nhiều đời đều làm việc trong cung. Khi nhữngvi_pham_ban_quyen người trong làngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dọa trẻ con, họ thường nói Chung Bà Bà thích bắt những đứa trẻ không nghe lời vào căn phòng tối kín mít ở cuối làng ăn thịt! Vì vậy, lũ trẻ trong làng đều rất ghét bà, thường dùng đá phân gà ném vào người . Những con trai thậm chí còn đi tiện, tiểu tiện ngay trước cửa nhà bà! Theo lời chúng bà, vì tốt cho .
Nhưng Diệp Phong, Bà là một tốt, hoàn toàn không phải phù ăn thịt trẻ con nào cả.
Tám năm trước, cậu ham , bất chấp cơ thể đaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ốm mà lẻn ra khỏi , đi lạc vào rừng sâu làng. Diệp Thanh Nguyệt tìm cậu, cậu đã mệt , ngồi bệt xuống khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể cửbot_an_cap động , đành phải cõngleech_txt_ngu cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống . Nhưngbot_an_cap lúc đó Diệp Thanh Nguyệt mới chín tuổi, dáng thó vì suy dinh dưỡng, được bao xa đã bị trật khớp .
Hai trẻ ngã ngồi bệt nhìn nhaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vài giây sau đã òa lên khóc nức . Chung Bà Bà đã phát hiện ra rồi nhân đưa chị em về nhà. Diệp Phong luôn ghi nhớ ân này, tiếc kịp báo đáp thì Chung Bà Bà đã thắt cổ vào hai năm trước.
Ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong làng chỉ biết tổ tiên Bà làm việc trong cung, họ không rõ bà ấy đời đời đều là Thái y, con gái bà ấy cònbot_an_cap từng du họcvi_pham_ban_quyen nước .
Diệp Thanh Nguyệt nói tiếp: Támnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm trước, sau khi Chung Bà Bà cứu chúng ta, thường lén đến tìm bà ấy để đồ ăn. chính vào lúc đó, bà ấy đã dạy chịbot_an_cap y thuật.
này cô không hẳn nói , là có phần phóng đại. Năm đó Chung Bà Bà quả thực có dạy cô y thuật, bà là người thầy vỡ lòng củavi_pham_ban_quyen cô trên con đường y học. Nếu không có bà, sau này cô cũng khôngbot_an_cap thi vào đại học y. Chỉvi_pham_ban_quyen có điều, người chỉ được sáu năm, về sau tinh thần củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chung Bà Bà sụp, ngay thoại bình thường cũng không làm được, nói gì đến việc dạy học.
Vìvi_pham_ban_quyen , Diệp Thanh Nguyệt chỉ được một chút da lông từ chỗ Bà Bà. Nhưng người khác đâu có biết, chẳng lẽ họ lại hỏi một người đã khuất sao? Diệp Thanh Nguyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net địnhleech_txt_ngu dùng điểm này làm bình cho việc cô biết y thuật.
Hóa rabot_an_cap là .
Diệp hoàn toàn tưởng lời chị gái nói. Cậu cũngvi_pham_ban_quyen không hỏi tại sao đây Diệp Nguyệt không nói ra. Dù sao mấy qua là thời kỳ biệt, nếu ai đó mình biết Đông thì rất dễ rước họa vào thân.
Hai chị em chuyện, trời cũng dần tối. Diệp Thanh Nguyệt thay lại bộ quần áo của mình. Chiếc áo sơ mi ngắn tay vải pôli không tiện mang về, cô liền giấu một nơi kín , khi có dịp sau.
Làm xong mọi việc, Diệp Thanh Nguyệt Diệp Phong về nhà. Vừa mới vào phòng, cô định khép cửa lại thì một luồng sức mạnh bên ngoài vào.
thấy một người ông vạm lao vào phòng, đỏ mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tai hét : Diệp Thanh Nguyệt! Cô còn dám lại sao?!
khi có người bên tông cửa, Diệp Thanh nghe thấy tiếng chân rầm rập.
Nhận thấy ngườileech_txt_ngu ngoài cửa đang dồn lực, Diệp Thanh Nguyệt không hề chống cự mà lập tức buông tay, lách né sang vị trí an toàn.
Rầm!
Đối phương tông cửa xông vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, giọng ồm vang lên: Diệpleech_txt_ngu Thanh Nguyệt! Mày còn dám vác mặt về mẹ kiếp!
Vừa buông hung ác, hắn đã không kịpvi_pham_ban_quyen lực, mắt nhìn bản lao thẳng vào bức , không kìm được mà văng ra một câu chửi .
Bộpvi_pham_ban_quyen!
Theo một tiếng động trầm đục, căn nhà đất như cũng rung chuyển theo, bụi rơi xuống lả tả.
Một giây trước gã hùngbot_an_cap hổ đến tìm người tính sổ, giây tiếp theo đã đâm đến choáng váng mặt mày, đứng không vững.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Diệp Thanh Nguyệt không nhịn mà bật thành tiếng.
Diệp Thanh Nguyệt! Mày cười cái rắm gì?!
Sau gã ông đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu, nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chằm chằm Diệp Thanh Nguyệt.
đầy mặt thịt ngang, râu ria lởm chởm, thoạt nhìn như mộtleech_txt_ngu lợn rừng, đôi mắt ngược như muốn ăn tươi nuốt sống Diệp Thanh Nguyệt.
biệt nhiều năm không gặp, Diệp Thanh Nguyệt vẫn nhận ra gã đàn như dữvi_pham_ban_quyen này ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Diệp Vệ Tinh, con trai của Ngọc Lan, anh họ của cô, cũng là anh trai của Diệp Phương.
Tính tình lỗ mãng, gặp chuyện không giảng lý, thích dùng nắm đấm để nói chuyện nhất.
Lúc này, Diệp Vệbot_an_cap Tinh đang siết chặt nắm đấm, như giâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau sẽ tới đánh người.
Diệp Thanh Nguyệt không hề thu lại nụ cườileech_txt_ngu, giọng điệu thản nhiên: nói ta rắm, vậy thì cứ như đang rắm đi.
Diệp Vệ Tinh hừ lạnh , rằng Diệp Nguyệt sợ mình, nhưng rất nhanh đã phảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ứng lại có gìbot_an_cap đó sai sai, tức giận quát: Mày dám mắng tao là cái rắm?!
Hắn giận dữ đình, phía Diệp Thanh Nguyệt, bàn tay to cái nanvi_pham_ban_quyen định giáng xuống mặt cô.
Diệp Nguyệt có thểvi_pham_ban_quyen để hắn đắc , linh tránh cái tát này, đồng thời cất giọng hét lớn: ! Vệ Tinh ca, anh đánh em!
Diệp Vệ Tinh vì cái tátbot_an_cap mà đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơn nóng giận, nghe thấy này lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên đắc ý.
Vừa nãy chẳng phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lắm sao, mắng rất vui cơ ?
Bây giờ biết sợ rồi ?
Muộn !
Diệp Vệ Tinh quát: Lão tử hôm nay phải chết mày! khốn không biết xấu !
Dám quyến em rể tương lai của hắn, còn hắn, loại đàn bàvi_pham_ban_quyen này chính lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiếu dạy dỗ, đáng ănbot_an_cap đòn!
Phải đánh cho một trận tơi bời biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sợ, biếtbot_an_cap !
Diệp Vệ Tinh hạ quyết , hôm nay phải Diệp Nguyệt một nhừ .
Thế là lại đuổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo Diệp Thanh Nguyệt, nắm đấm và vung loạn xạ.
Diệp Thanh Nguyệt thấy vậy liền kêu liên hồi: Á! Vệ Tinh ca, đừng đánh nữa, anh đừng đánh em nữa! Đau quá, hu hu!
Chỉ tiếng kêu thét vàleech_txt_ngu khóc lóc thảm thiết của Diệp Thanh , ai cũng có tượng ra cảnh tượng một gái ớt đang đánh đập tàn đầybot_an_cap máu me.
Diệp Phong vốn là bảo vệ chị gáibot_an_cap nhất, lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng , không những không có ý địnhvi_pham_ban_quyen ra tay giúp đỡ mà còn ngây ra phỗng
Nếu hắn không lầmleech_txt_ngu, Diệp Vệ Tinh hục vung mấy chục nắm đấm, nhưng không có cái nào chạm được vào người chị mình cả?
Ngược lại, đập vào tủ , đập tường biết bao nhiêu lần, nắm đấm sưng lên rồi.
Hai bên kẻ đánh người né, khibot_an_cap Thanh Nguyệt né đến Diệp Phong, cậu vạ , nàng tay đẩy Diệp Phong vào góc nhà, đồng thời thấp nhắc : Đừng ngẩn ra đó nữa, kêu lên !
Hả?
Diệp ngã ngồi trong góc, sững sờ một lát nhưng nhanh chóng lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại tinh thần, lập tức gào khóc thiếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Vệ ca! Đừng đánh nữa! Em xin đừng đánh chị em nữa! Cầu xin anh đó! Vệ Tinh ca! Hu huvi_pham_ban_quyen
Tiếng khóc lòng như thể Diệp Vệ Tinh sắp đánh Diệp Nguyệt đến nơi.
Hàng xóm láng gần nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy rõ mồn , vội vàng mởleech_txt_ngu cửa sổ, thậm chí chạy đến bên sân nhà họ Diệpleech_txt_ngu ló đầu vào nhìn.
chỉ thấy căn phòng của Diệp Thanh Nguyệt đang hé mở cửa.
Trong gian tối tăm, thân hình đồ sộ của Diệp Tinh chạy , đến tiếng thở dốc và tiếng va chạm bình bịch.
Đileech_txt_ngu kèm đó là tiếng la hét khóc lóc của Diệp Thanh .
Nhìn thôi đã thấy đáng sợ!
Khôngvi_pham_ban_quyen lẽ sự đánh chết saobot_an_cap?
trong .
Diệp Vệ mãi không đánh Diệp Thanh Nguyệt, có quá hóa giận.
Hắn đảo mắt nhìn quanh, lấy cây chổi gỗ ở góc , nhắm thẳng đầu Diệp Thanh Nguyệt mà đánh xuống: Câm ! Con đĩ thối! Khóc khóc khóc, cái bà nội mày mà khóc! chết lão tử rồi!
Diệp Thanh Nguyệtvi_pham_ban_quyen lại một lần nữa né tránh, đồng thời lên một tiếng, đưa đứtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dâyvi_pham_ban_quyen buộc tóc, đánh mái tóc dài.
Miệng nàng gào lên mạng! Tinhleech_txt_ngu ca muốn đánh chết người rồi!, đó ra khỏi cửa.
Bên ngoài, hàng chục người hàng xóm nghe thấy động tĩnh đã tập lại xem náo .
Vừa thấy Diệp Thanh Nguyệt đầu tóc bù xù, khóc lóc chạy ra từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng, đám đông lập xôn xaoleech_txt_ngu.
Diệp Vệ Tinh ra đấy!
Dù sao cũng là một nhà, đến mứcbot_an_cap đóvi_pham_ban_quyen ?
Mấy người bớt nói lời mỉa mai đi, quên hết những chuyện tốt đẹpbot_an_cap con ly tinh đó đã làm rồi à?
Diệp Phương vừa mới hônbot_an_cap với thanh, nó đã chạy đi quyến Hứa tri thanh, còn viết thư tình người ta, đây là việc mà hạng đàn bà hoàng làm được chắc?
Vệ Tinh tuyvi_pham_ban_quyen có lỗ mãng, nhưng nó là một người anh thương em gái, anh trai mặt cho em gái làvi_pham_ban_quyen thiên kinh địa nghĩa!
nó là mộtvi_pham_ban_quyen thằng đàn ông đại thụ, bắt nạt phụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữvi_pham_ban_quyen thì ra thể thống gì?
Đámbot_an_cap đông vây xem chia thành hai phe, một phe cho rằng đàn ông không nên đánh phụ nữ, một phe cho rằng Thanh Nguyệt đáng bị đánh, Diệp Vệ Tinh làm rất đúng.
Trong chốc , bên ngoài nhà họ Diệp vô ồn ào.
Mấy ngườivi_pham_ban_quyen Diệp lão đầu ở trong nhà chính cũng không tiện giả không thấy nữa, lần lượt đẩy cửa đi ra.
Vệ Tinh, dừng tay!
Diệp lão đầu đi đầu quát dừng Vệ Tinh cầm chổi đuổi người.
Đã bảo , muốn đánh thìleech_txt_ngu đóng cửa lại mà đánh.
Đuổi tận ra ngoài này, chỉ cho người ngoài xem trò cười của nhà họ Diệp lão tử!
Diệp lão đầu ngoài mặt thì vị cháu trai đến tận .
Nhưng trước mặt mọi người, lão sẽ giả vờ làm người ông công , tận hưởng sự khen ngợi của hàng xómleech_txt_ngu giềng.
lão liền đanh mặt lại: Ngươi là một đàn ông, còn họ của Thanh Nguyệt, sao cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể ra taybot_an_cap đánh ? Thật khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể thống gì!
Ông nội!
Diệp Tinh miễn cưỡng dừng lại, vẻ mặt bất bình: Lúc ở trong phòng, chẳng phải ông nói Diệp Thanh thiếu dạy dỗ sao? Sao giờ lại đổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giọng rồi?
Vẻ uy mặt Diệp lão đầu xuất hiện một vết nứt, khóe miệng giật giật mấy cái.
Ha ha ha!
Khôngvi_pham_ban_quyen ít làng đứng xem bên ngoài bật cườileech_txt_ngu tiếng.
Đúng là đồng heo mà!
Diệp Thanh Nguyệt chặt môi, bây giờ còn giả vờ đáng thương, khôngvi_pham_ban_quyen được cười.
Vệ Tinh, đừng nói bậy, hiểu lầm ý của nội rồi.
Lúc , từ phía Diệp lão đầu bước ra người phụ nữ trung niên mặc áo vải sẫmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, búi cao.
quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà ta bình thường, nước hơi đen, lông mày toát lên vẻ ngoan ngoãn, trong thì không gì nổi bật nhưng lại cóleech_txt_ngu một sựbot_an_cap thân thiện, gây thiện cảm.
Diệp Thanh nhìn thấy bà ta, nheo mắt lại, Trần Ngọc Lanvi_pham_ban_quyen!
Nếu nói nhà họ Diệp cóleech_txt_ngu ai khó đối phó nhất, thì không phải là chủ gia đình Diệp lão đầu, cũng không phải chỉ có sức như Diệp Vệ Tinhbot_an_cap, mà chính Trần Lan!
Ngườileech_txt_ngu đàn bàleech_txt_ngu độc ác này giảvi_pham_ban_quyen vờ làm tốt trước mặt người ngoài, nhưng lại rút xương hút tủy, vắt kiệt sức lao động củaleech_txt_ngu người khác, cùng với đứa con Diệp Phương như đúc từ một khuôn bà ta!
Trần Ngọc Lan vừa đến bên cạnh Diệp Vệ Tinh liền lấy cây chổi trong tay hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi, vứt sang một bên, giả vờ như không có chuyện xảy ra, rồi lộ vẻ hiền hậu nói: Vệ Tinh, nội con không bảo đánh Thanh Nguyệt, là
Bà ta vừa nói vừa nhìn Diệp Nguyệt với vẻ quan tâm: Chỉ là những chuyệnbot_an_cap Thanh làm gần đây có hơi quá đáng, ông con nói con bé màleech_txt_ngu không , làm loạn bỏ nhà đi, đêm muộn mới về.
Ông nội con nghĩ con là anh họ của nó, hai cùng lớn lên từ nhỏ, con giảng đạo lý cho nó, chắc chắn nó sẽ nghe lọt tai, không đến mức đối đầu với con chứ?
vài bavi_pham_ban_quyen câu, đã bậc thang cho Diệp đầu xuốngvi_pham_ban_quyen, lại còn nhẹ nhàngvi_pham_ban_quyen quabot_an_cap chuyện Diệp Vệ Tinh người.
Bà ta đem toàn bộ nhiệm của trò cười ngày hôm nay đổ hết lên đầuvi_pham_ban_quyen mộtleech_txt_ngu mình Diệp Thanh Nguyệt—
Chínhvi_pham_ban_quyen là vì Diệp Thanh Nguyệt quyến rũ , lại không phục sự quản giáo của ông nội, nên Diệp Vệ mới đến giảngvi_pham_ban_quyen đạo lý với nàng.
Náo này, chắc chắn là Diệp Nguyệt đã làm gì đó giận Diệp Vệ Tinh nên mới bị !
Diệp Vệ Tinh nghe vậy liền hừ một tiếng: Mẹ, mẹ bớt bênh vực con hồ ly tinh đi!
Nó viết thưvi_pham_ban_quyen tình Hứa Tri , lại còn ta tang, làm con Phương mất mặt đếnleech_txt_ngu thế.
Mẹ tốt khuyên nó đừng dự đám cưới của Phương bị người ta chê cười, nó đã không biết ơn thì thôi, lại còn dám ra tay đánh mẹ!
Ông mới mắng vài câu, đã bỏ nhà đi, đủ lông cánh rồi!
Nói , Diệp Tinh nhổ toẹt một xuống : Đúng là không biết điều!
Hôm nay hắn từ trên huyện về chung vui trong ngày cưới của em gái Diệp Phương.
Thế nhưng vừa về tới nơi, hắn đã thấy Trần Ngọc Lan trốn trong phòng lau mắt, ngay cả nội cũng sa sầm mặt mày.
Gặng hỏi mãi mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết là do Diệp Nguyệt gây chuyện, cả nhà chẳng được yên ổnleech_txt_ngu!
Diệp Vệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tinh lườm Diệp Thanh Nguyệt, nắm đấm siết chặtvi_pham_ban_quyen như chỉ trực chờ ra.
làng đứng xem nghe xong, ánh nhìn Diệp Thanh Nguyệt cũng chán ghét.
Tiếng tăm của Thanh Nguyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong thôn đã , chẳng ai may nghi ngờ lời Diệp Vệ Tinh nói là thật hay .
Thấy vậy, khóe môi Trần Ngọc Lan khẽ cong lên một cách khó nhận ra, rồi bà ta lập tức bày bộ mặtbot_an_cap hiền hậu, kéo tay Vệ Tinh, tiếp nói lẽ.
Đại là những như: Dù Nguyệt có làm gì saileech_txt_ngu, nó vẫn là em con, Mẹ biết muốn cho nó, nhưng con là đàn ông dài vai rộng, sao có thể ra tay vớileech_txt_ngu nữleech_txt_ngu?
Từng lời nói đều chỉ sai là Diệp Thanh , còn con trai bà vốn có lòng tốt, chỉ là dùng sai cách mà thôi.
Diệp Phong đứng ở cửa phòng, thấy tình hình bất lợi cho gái thì sốt ruột, định bước ra nóivi_pham_ban_quyen giúp.
Nhưng cậu vừa mới bước một bước, Diệp Thanh Nguyệtbot_an_cap đã từ xa đưa mắtvi_pham_ban_quyen ra hiệu, đừng hành thiếu suy nghĩ.
Phong tuynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không hiểu ý nhưng vẫn ngoan ngoãn thuleech_txt_ngu chân lại, đứng bên cạnh quan sát tình hình.
Sau khi ra cho Diệp xong, Diệp Thanh Nguyệt nhìn sang Trần Ngọc Lan vẫn đang lải nhải vai người tốt bằng ánh mắt châm biếm.
Kiếp trước, Trần Ngọc Lan dùng cách đổi trắng thay đen hoại dự của cô.
Khi ấy, Thanh Nguyệt chỉ một thiếu nữ mấy tuổi đầu, tính tình hướng nội, làm nói lại hạng đàn bà ba bốn mươi tuổi mépvi_pham_ban_quyen tépnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhảy?
cô minh cho mình đều bị Ngọc Lan bẻ lái, xuyên tạc ý nghĩa, khiến người ngoài càng thêmleech_txt_ngu hiểu lầmleech_txt_ngu cô sâu sắc.
Nhị , chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thư tình, thẩm không giải thích với anh Vệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tinh sao?
Diệp Thanh đột nhiên lên tiếng, giọng nói ngào như sắp khóc: công tôi chị mà sinh danhvi_pham_ban_quyen dự của mình, thẩm lại đâm nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net àleech_txt_ngu?
Trần Ngọcbot_an_cap Lan nghe vậy thì ngẩn ra: Mày đang nói cái gì thế?
Bà hoàn toàn không hiểu Diệp Thanh Nguyệt điều gì.
Nhưng dân làng xung quanh thì đã đánh hơi thấy mùi kịch hayvi_pham_ban_quyen.
Nghe lời Diệp Thanh nói, lẽ nào cô và Trần Ngọc Lan đã có thỏa thuận ngầm gì ?
còn liên quan đến ?
Nhị thẩm, tôi nể thẩm thím của tôi, Phương là chị họ tôi, nên mới một mình gánh chịu mọi danh!
Chỉ cần gia đình thẩm sống tốt, tôileech_txt_ngu bị người ta mắng câu cũng chẳng .
Nhưng thẩm thẩm ràng đã hứa rồi mà, dù người ngoài có mắng tôi thì người nhà cũng bảo tôi thật tốt!
Giờ thẩmleech_txt_ngu lại đâm sau lưng tôi, anh Vệ Tinh còn muốn đánh chết tôi, có phải là muốn giết ngườivi_pham_ban_quyen diệt khẩu để che giấu sựleech_txt_ngu ?
Nhị , thẩm thật ác quá đi!
Nói xong, Diệp Thanh Nguyệt khóc nức rồi biến vào trong nhà.
Để lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trần Lan với khuôn mặt ngơ ngác giữa , tâm trạng rối bời trong gióvi_pham_ban_quyen.
Trong lòng bà ta bỗng dấy lên một dự cảm không .
Con nhóc chết tiệt bình vốn lầm lì ít nói, vụng về đường ăn tiếng .
Thế mà vừa nó phun ra một tràng những lời bà không hiểu nổi, rốt nó đang định giở trò quỷ ?
Bên ngoài , đám đông dân làng rướn cổbot_an_cap , dán mắt vào căn phòng Diệp Thanh Nguyệt chạy vào.
Cô ơi, nói cho rõ hãy đi chứ!
Đang hóng hớt đến đoạnleech_txt_ngu cao trào mà bị ngắt quãng thế nàyvi_pham_ban_quyen, thật lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịu chết đi đượcvi_pham_ban_quyen!
Giữa lúc người mòn mỏi ngóng , chưa đầy nửa phút sau, Diệp Thanh Nguyệt đã quay trở rabot_an_cap, trên tay cầm một xấp thư, ước hơn mười bức.
Diệp đi thẳng bờ rào cao ngang , hướng về phía đám đông nói: Đồng Vương, phiền chị qua đây một .
Dân làng nghe vậy liền tức nhìn về phía mộtbot_an_cap thanh niên tri thứcvi_pham_ban_quyen tết sam trong đám đông.
Vị thanhbot_an_cap niên thức này tênleech_txt_ngu là Vương Tuyên, xuống thôn đã bảy tám năm, là có thâmleech_txt_ngu niênleech_txt_ngu nhất ở Hướng Dương, hiện cũng làvi_pham_ban_quyen đội trưởng thanh tri thức.
Vương Tuyên rấtleech_txt_ngu ngạc , cô và Diệp Thanh Nguyệt không thân thiết, kiểu gặp mặt chào hỏi xã giao.
Tuy nhiên bị bao nhiêu con mắt đổ vào, cô ta đành cứng đầu bước tới: Đồng chí Diệp, côvi_pham_ban_quyen có vậy?
Diệp Thanh Nguyệt rút vài thư trong xấp thư taybot_an_cap nhét vào tay Vương : Đồng chí , chị đã tốt nghiệp cấp ba, chắc hẳn có thể đọc hiểu nội dung trong mấy bức thư này ?
Người trong thôn đi học đàng hoàng, chẳng biết mấy chữ.
Nếu để cô đọc, Trần Ngọc Lan có thể sẽ đổi trắng thay đen, cô bịa rồi nhânbot_an_cap hội cướp lấy xấp thư để tiêu hủy chứng .
Cân nhắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỹ lưỡng, Diệp Thanh Nguyệt mới tìm đến vị đội trưởng niên thứcvi_pham_ban_quyen này.
Đọc thì chắn đọc được
Dù Vương Tuyên không muốn dính dáng vào chuyện nhà người , ánh mắt hớt của dân làng xung quanh mãnh liệt.
Cô ta không thể từ chối, mở bức thư Diệpbot_an_cap Thanh Nguyệt đưa ra, vừavi_pham_ban_quyen xem vô thành :
Thanh Nguyệt, em là vầng trăng sáng trên cao, xưa có Quái Phụ đuổi mặt trờibot_an_cap, nay Hứa Vănleech_txt_ngu Thư tôi đuổi theo vầng trăng, tôi làm Quái Phụ, vì đuổi tâm nguyện trong lòng mà hy sinh tất cả
Mới đọc được hai dòng, Vương Tuyên đãbot_an_cap cảm thấy nổi da gà đầy mìnhvi_pham_ban_quyen, theoleech_txt_ngu bản ném tờ giấy viết thư đi.
Thư từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì mà quá lộ liễu, quá súa thế này!
Hả?
Khoan ?
Nay có Hứa Văn Thư tôi đuổi vầngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trăng? Hứa Văn Thư?
Vương Tuyên trợn tròn mắt, kinh ngạc thốt lên: Đây là thư tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hứa Văn viết cho cô sao?!
Vì quá kinh , hoàn toàn không kiềm được âm , giọngleech_txt_ngu cô ta như một chiếc loa phóng thanh di động.
Mọileech_txt_ngu có mặt đều nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mồn một câu nói chấn động ấy:
Đây là thư tình Hứa Văn Thư cho cô sao?!
thì, bên ngoài sân nhà họ Diệp xao hẳn lên.
Hứa Tri Thanh từng tình cho Diệp Thanh Nguyệt sao?!
Chuyện từ lúc nào thế?
Chắc chắn làbot_an_cap viết khi đính với Diệp Phương rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, các bà nhìn xấp thư trong Diệp Thanh Nguyệt kìa, phải hơnleech_txt_ngu mười bức đấy!
Nhiều thư thế kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, phải ngày một ngày hai mà viết xong đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Hóa rabot_an_cap Hứabot_an_cap Tri Thanh và Diệp Thanh đã nảy sinh tình cảm từ lâu rồi?
Thế sao Thanh lại hít Diệp Phương ở núi?
Nói đến đâybot_an_cap, đám bỗng im bặt.
thế được nữa?
Tra nam cá hai tay chứ saovi_pham_ban_quyen!
Thì không phải Diệp Thanh Nguyệt quyến rũ rể , mà anh rểvi_pham_ban_quyen họ muốn ăn cả hai em!
Khoan đã.
Rất nhanh sau đó, người phát hiện ra thường.
Này Thanh Nguyệt, vừa rồi cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói nhị thẩm của cháuleech_txt_ngu và con Phương đều biết chuyện thư tình này?
Giữa đám , một người phụ nữ mặt tròn bỗng lên : Có phải bắt cháuleech_txt_ngu giấu nhẹm chuyệnleech_txt_ngu này đi ?
Diệp Thanh Nguyệt nghe vậy liềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mím .
Lời chưa kịp thốt ra, nước mắt đã từ mắt rơi xuống.
Cô vốn có vẻ ngoài mong manh diễm, lúc khóc thế này lại càng người ta thương xótbot_an_cap.
Trông thấybot_an_cap giọt nước mắt ấy, lòng dạ dân làng đều mềm nhũn , vô thức nghiêng về phía cô.
Nhị thẩm nóibot_an_cap, dù tình cảm có người đến trướcbot_an_cap đến sau, nhưng vì Hứa Tri Thanh mà danh dự chị Phương bịbot_an_cap hoại, nếu tôi không tác thành chị , chị Phương cả đời nàyvi_pham_ban_quyen sẽ chẳng gả đi đâu được
Diệp Thanh Nguyệt vừa lau nướcleech_txt_ngu mắt, vừa tuôn ra vài câu mang theo lượng thông lồleech_txt_ngu.
Câu tình cảm người đến trước kẻ đến sauvi_pham_ban_quyen kia có là Diệp Phương là kẻ thứ ba chân vào!
Câuvi_pham_ban_quyen nói đó lại càng khiến người ta liên tưởng xa xôi—
Thế nào gọi vì Hứa Tri Thanh màbot_an_cap danh dự đã bịleech_txt_ngu hoại?
Ngườileech_txt_ngu trong thôn đều , sở dĩ Diệpbot_an_cap Phương và Hứa Văn Thư đính hôn như vậyleech_txt_ngu vì hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người hôn nhau bắt , chuyệnbot_an_cap cònleech_txt_ngu bị rêu rao nơi.
lẽ chuyện đó không phải tìnhvi_pham_ban_quyen cờ, mà là do Diệp Phương kế?
Cố tình để người ta nhìn rêu rao ra ngoài, mượn đó ép Hứa Văn Thư phải cưới mình?
Nên biết rằng, Văn Thư là thanh niên tri thức đầu tiên trong đỗ học năm nay, tương lai vô xán lạn.
Ngay cả con thôn trưởng muốn Hứa Văn Thư cơ !
Diệp Phương đỏ mắt muốnvi_pham_ban_quyen gả đi cũng chẳng gì lạ.
Nói như vậybot_an_cap, con hồ ly tinh thật sự không Diệp Thanh Nguyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mà chính là Diệpleech_txt_ngu Phương!
Trần Ngọc cũng phản ứng lại Diệp Nguyệt mưu tính chuyện gì.
Đây là muốn hủy danh của bà ta và Diệp Phương mà!
Đúng vậy, bà ta biết quan giữavi_pham_ban_quyen Diệp Thanh Nguyệt và Văn Thư không bình thường. Nhưng Trần Ngọc Lan đâu có như lời Diệp Thanh Nguyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói, lén lút tìm gặp riêng cô để cầu xin nàng thành toàn cho con mình và Hứa Văn Thư.
Dù sao với cái cách lầm lì như hũ nút của Diệp Nguyệt, có chịu thiệt cũng chẳng biết đường mà mách . Cho có , cũng chẳng nói lại được ta, cướp đàn ông của nó thì đã sao?
Văn Thư là người thành , lại đỗ đại học, điềuvi_pham_ban_quyen kiện này ở đâu cũng là ưuvi_pham_ban_quyen . Một người đàn tốt như vậy, loạibot_an_cap như Diệp Thanh Nguyệt mà nổi chắc? Chẳng bằng nhường Phương bà ta!
Thế nhưng lời này Trần Ngọc Lan nghĩbot_an_cap trong lòng, sao có thể đem ra ngoài ánh sáng mà nói? Diệpleech_txt_ngu Nguyệt vạch trần chuyện này, là hoại danh tiếng của Tiểu Phương, cũng hoại luôn hình tượng tốt đẹpvi_pham_ban_quyen mà bà ta đã dày công gây lâuvi_pham_ban_quyen nay.
Thanh Nguyệt, con bậy bạ gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net !
Trần Ngọc không chịu để mình chịubot_an_cap thiệt, ta lập tức phản bác: Ta nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những lời đó khi nào? Sao con thể cho thím mình như vậy? Lương con thấy cắn rứt sao?
Bị bà ta quát tháo, Diệp Thanh Nguyệt chỉ mím chặt môi, đôi rưng rưng: Nhị thẩm, thím nói thím không nói, thì cứ coi thím chưa từng nói đi.
Nói xong, Diệp Thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nguyệt cũng không nói thêmbot_an_cap lờivi_pham_ban_quyen nào nữa, lặng lau nước mắt.
Dáng vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ bé yếu ớtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thương này, bất cứ ai nhìn cũng sẽ không nghĩ nhữngleech_txt_ngu lờibot_an_cap vừa nói là giả. Họ chỉ rằng cô đang bị Ngọc Lan đe dọa, bất đắc dĩ mới phải như thế.
Trần Ngọc Lan nhìn Diệp Thanh khóc sướt mướt, một ngụm khí nghẹn ứ nơi cổ họngleech_txt_ngu, thật sự nuốt không trôi.
Con nhóc bình đánh một gậy cũng không ra một tiếng hơi, hôm nay lạivi_pham_ban_quyen đào thế cho bà ta nhảyvi_pham_ban_quyen, là thuyền trong mương mà!
Thấy mẹ mình chịu thiệt, Diệp Vệ Tinh tức bốc hỏa: Diệp Nguyệt, ngươi phun phân đại ca nhà ngươi đibot_an_cap! thônvi_pham_ban_quyen nàybot_an_cap mà chẳng biết em ta ngoanbot_an_cap ngoãn hiểu chuyệnleech_txt_ngu, nó thèm vào mà cướp người đànvi_pham_ban_quyen ông của loại hồ như ngươi? Ta thấy mấy bức đều là do ngụy , đưa đây cho ta!
sải bước tới, đưabot_an_cap tay định lấy nhữngbot_an_cap bức thư trong tay Diệp Thanh .
A!
Thế nhưng khi tay Diệp Tinh còn chưa kịp chạm vào người Diệp Nguyệt, cô đã thét lên một đau đớnbot_an_cap, cả ngã rạp đất. Giống như bị cú giángbot_an_cap cực mạnhvi_pham_ban_quyen, tay không còn sức để nắm những bức thư kia, khiến chúng vãi vào giữa đám đông.
Dân làng lập tức nhặt lấy những bức thư đang lơ lửng, vội vàng xem. Mặc dù dân không biết nhiều chữ, cũng có người chút ít.
Vài kẻ thích hóng hớt trực tiếp đọc toleech_txt_ngu những lời tình tứ sướt mướt trong thư, vừa cười hìbot_an_cap hì vừa cho người bên cạnh xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Các người nhìnleech_txt_ngu , ở đây còn có ký tên của Hứa Trinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh !
Hắc, tôi nhận rồi, Hứa Trileech_txt_ngu Thanh đi làm chấm , nét chữ viết cứ bay như phượng múa thế này này! Đúng nét chữ nàybot_an_cap rồi!
ra đây đúng là thư tình của Tri Thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viết!
, Diệp Thanh Nguyệt thật đáng thương, bị họ cướp người đàn ông, lạileech_txt_ngu còn bị anh họ đánh ra nỗi này
phút chốc, dân vây xem dành cho Diệp Thanh Nguyệt sự đồng vô hạn.
Ta không có đánhleech_txt_ngu nó!
Tinh lớn tiếng phản bác, mắt nhìn Diệp Thanh Nguyệt đang ngã trên mặt đất, hung tợn nói: còn chạm vào nó, nó đã tự ngã rồi! Nó là giả vờ !
Phụt!
Lời Diệp Vệ vừa dứt, Diệp Thanh Nguyệt liền phunbot_an_cap một máu , không ngừng ho ra máu.
Chị!
Diệp Phong không thể đứng yên được nữa, cậu loạng choạng chạy , ôm lấy Diệp Thanh Nguyệt mà : Chị, có sao không? đừng em sợ! Chị chị ơi!
Lần , một số ít dân nãy còn nghe lời Diệp Vệ Tinh mà nghi Diệp Thanh Nguyệt đang diễn kịch, đây đã hoàn toàn khôngleech_txt_ngu tin nổi gia đình này nữa!
Trước đâybot_an_cap không raleech_txt_ngu, nhà Trần Lan này thật ác độc quá.
Vì con gái lấy được chồngvi_pham_ban_quyen tốt mà muốn ép chếtbot_an_cap cháu gái ruột của mình tâmbot_an_cap địa thật đen tối!
Con bé Thanh Nguyệt cũng thật khổ mệnh, nương đầu vấn đề, người chavi_pham_ban_quyen đây chởvi_pham_ban_quyen cho chúng nó đi rồi,
Dân làng bàn tán xôn xao, ánhleech_txt_ngu mắt nhìn Ngọc Lan vàbot_an_cap Diệp Tinh đều trở khinh bỉ. Ngay cả Diệp lão và Lý bà bà vốnbot_an_cap vẫn luôn nép sau lưng lão cũng bị dân làng án.
Diệp lão ngườileech_txt_ngu trọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sĩ diện , thấybot_an_cap tình hình bất lợi choleech_txt_ngu phía mình, lão cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể im lặng được nữa.
Vệ Tinh! Cút qua đây cho tử!
Diệp đầu Diệp Vệ Tinh tới, vỗ một cái vào gáy hắnbot_an_cap, quát: Đúng là gan to bằng trời, ngay cả em gái mình mà ngươi cũng dám ! Bình thường như thế hả?
Diệp Vệ vốn tính tình nóng nảy, ngoài hai mươi tuổi rồi còn bị đánh vào đầu, định bụng nổi khùng lên. Trần Ngọc Lan ra con trai mình sắp chuyện, vộileech_txt_ngu vàngbot_an_cap tiến giữ lấy hắn, thấp giọng nói: Vệ Tinh, nói gì cả, nghe ông nội đi.
Vệ Tinh tuy lỗ mãng nhưng rất nghe Ngọc Lan, chỉ có thể thở hồng hộc, cúi đầu không nói lời nào.
Đừng tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra ở riêng rồivi_pham_ban_quyen thì lão tử quản ngươi!
Diệp lão đầu lại giả giả vịt đánhvi_pham_ban_quyen Diệp Vệ Tinh thêm cái, chất căn bản dùng , chỉ là làm bộ làm tịch cho người khác xem màbot_an_cap thôi.
xong, lão đầu hừ lạnh: Được rồi, đi xin lỗi con bé Thanh Nguyệt, rồi dìu nó vào , mời bác sĩ ở trạm y tế đầubot_an_cap xem cho nó.
Dân làngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy Diệp lão đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Diệp Vệ Tinh dữ dộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ấn tượng về có phần tốt lên. Dù cũng một người ông biết thương cháu gái, có lão bảo vệ, hẳn này Diệp Thanh Nguyệt ở nhà quá khổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Nhưng có những người tinh mắt nhận ra Diệp lão đầu đánh giả vờ, trongleech_txt_ngu lòng không khỏi khinh , cái già tiệt nàyleech_txt_ngu thật đúng là biết xử thiên lệch! Nhà nhị phòng suýt chút nữa ép chết con gái nhàleech_txt_ngu đại phòng, lão giả bộ đánh vài cái đã muốn bỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua chuyện sao?
Thanh Nguyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong lòng cũng cười lạnh, cô ngay mà, người ông nội này của cho cũng sẽ không đứng chủ trì công cô, mà chỉ thiên vị đình nhị thúc. Ai nhị thúc mới là con trai ruột củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông taleech_txt_ngu cơ chứbot_an_cap?
Thanhvi_pham_ban_quyen Nguyệt không định để Diệp lão đầu biến chuyện lớn hóa , địnhbot_an_cap lên tiếng thì từ phía sau đám đông đột nhiên lên một tiếng hét thê lương đến xé lòngleech_txt_ngu.
Thanh Nguyệt!
Tiếp đó, một thân hình gầy chen qua đám đông người như tườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành, lao đến bên cạnh Diệp Thanh Nguyệt.
Nhìn thấy bà, sốngbot_an_cap mũi Thanh Nguyệt chốc cay xè.
Nương!
Người phụ nữ vừa xông tới có vóc khá cao. Trong cái thời đại nữ cao mét sáu được cao lớn, bà trôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhất cũngbot_an_cap phải mét sáu lăm. Nhưng bà quá gầy, gầy đến mức dường như chỉ còn danội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bọc xương, cổ tay và cổ chân lộ ngoài thể nhìn rõ dạng của xương và máu.
Thế nhưng người phụ nữleech_txt_ngu mỏng manh như cành củi khô, gió thổi là gãy ấy, lại xô dạt đám đông để lấy Diệp Thanh Nguyệt.
Nương ở đây, nương ở đây rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Diệp Hồng hai mắt ngầu, thân run rẩy, nói : Thanh Nguyệt, Thanh Nguyệt con sao thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này? Có chuyện gì vậy? Máu tại sao lại cóvi_pham_ban_quyen máu? Chuyện gì này? thế này hả?!
Bên cạnhvi_pham_ban_quyen, Diệp Phong khóc đỏleech_txt_ngu cả mắt, căm hận chằm chằm nhìn Diệp Tinh: Nương! Là Diệp Vệvi_pham_ban_quyen Tinh làm !
Lời cậu vừa dứt, Diệpleech_txt_ngu Thanh Nguyệt vội vàng gọi: Nương! Đợi một chút
Thanh Nguyệt vừa mới mở lời, Hồng đã lao về phía Diệp Vệ .
dám đánh Nguyệt nhà ! Ta đánhbot_an_cap chếtbot_an_cap ngươi! Ta đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chết !
Diệp Hướng Hồng trông gầy yếu là vậy, nhưng cơ thể dường như lại ẩn chứa sức mạnh vô biên, mà lại húc ngã nhào Diệpleech_txt_ngu Vệvi_pham_ban_quyen Tinh xuống đất!
A!
Diệpleech_txt_ngu Vệ Tinh thét lên thiết.
Hướng đôi mắt đỏ rực, vừa hét Ta đánh chết ngươi! vừa hếtvi_pham_ban_quyen chân này đến chân kia đá bụi vào ngườivi_pham_ban_quyen Diệp Vệ Tinh!
Diệp Vệ Tinh đớn lăn lộn trên , lúc Diệp Hướng Hồng không chú , hắn chộp lấy chân , quật ngã bà , ôm đầu đứng bật dậy.
Cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy tay mình ướt át, Diệp Vệ Tinh đưa tay xuống nhìn, là máu!
Đồ đàn bàbot_an_cap điên! dám đánh ta?!
mũi Diệp Vệbot_an_cap Tinh trở nên dữ , hắn sải bước tiến về phía Diệp Hướng Hồng, nhấc cái chân hộ pháp lên, nhắm Diệp Hồng hung hãn đạp !
Cú đạp này mà giáng , Diệp Hướng Hồng không chết cũng tàn !
Diệp Vệ Tinh! Ngươi dám!
Thanh Nguyệt không biết đã gượng dậyleech_txt_ngu , vớ lấy cây chổi mà Diệp Vệ Tinh vừa vứt dưới đất, dùng sức quét mạnh một khiến hắn lảo đảo suýt ngã, cũng trẹo đi.
Cô không để Diệp Vệ Tinh có cơ hội phản đòn, vung quậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liên tiếp vào những chỗ hiểm và đau nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên người hắn.
Vệ Tinh giơ tay định đỡ, nhưng chổi đó lại đánh tê ởbot_an_cap khuỷu tay, khiến tiếng thétleech_txt_ngu thảmvi_pham_ban_quyen thiết của hắn biến dạng.
Tất cả dừng taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho lão tử!
Lúc này, Diệp lão đầu gầm lên một tiếng, chẳng biết từ đâu vác ra mộtvi_pham_ban_quyen chiếc xẻng sắt, vung về phía cây chổi trong tay Diệp .
Sắc mặt Diệp Nguyệt biến đổi, cô vội vàng lùi lại mấy bước.
!
xẻng sắt tiếp chém gãy cán gỗ của chổi!
Nếu cô lui một chút, nhátbot_an_cap xẻng này có lẽ trúngvi_pham_ban_quyen tay, nhất cũng phải mất một miếng thịt!
Thanh nhìn Diệp đầu, lòng tràn cămbot_an_cap phẫn và lạnh lẽo.
Đám dân vây xem ngoài sân cảnh này cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không khỏi kinh lên.
lão đầu! Ông rabot_an_cap tay tàn độc quá đấy!
Nếu chém cháu nội ông sao?
Cháu ? Hừ… có phải thịt đâu, lão sao mà xót!
Cha củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Diệp Thanh Nguyệt là Diệp Dũng, vốn con riêng của Lý bà bà với người chồng .
Sau khi chồng qua đời vì , Lý bà bà mang theo trai gả cho gã đàn ông thân Diệp lão đầu.
Diệp lão đầu luôn ghét bỏ Diệp Dũng, ông lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa con riêng ănvi_pham_ban_quyen bám.
khi ra Chính Hoa, tức là Diệp Vệ , lão lại càng thiên vị đến tận tủy, đối gia Diệp Thanhvi_pham_ban_quyen Nguyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì chẳng may quan tâm.
Lýleech_txt_ngu bà bàleech_txt_ngu dựa vào lão đầu để lấy lão, bà ta cũng đối xử lạnh lùng, tàn nhẫn với chính cả của mình.
Bớt ở đóleech_txt_ngu mà chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay năm ngón tabot_an_cap!
lão đầu đang xótleech_txt_ngu xabot_an_cap cháu đích tônleech_txt_ngu đánh chảy máu đầu, nghe thấy lời bàn tán bên ngoài thẹn quá hóa giận.
Lão tự cho mình là một người cha dượng tốt, một ông tốt!
Đám người ngoài này chắc chắn là đang đỏ mắt nhà lão vừa được một khoản tiền lớn, vì ghen tị nên mới nóibot_an_cap lờibot_an_cap xằng bậyleech_txt_ngu.
Hai kẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện nàyleech_txt_ngu, tavi_pham_ban_quyen muốn dạy thế nào là quyền củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta!
Diệp lão đầu vết máu trên đầu Diệp Vệ Tinh, trừng mắt dữ tợn với Thanh Nguyệt và Diệp Hồng đang được cô che chắn phía sau.
Đây là việc riêng của nhà ta!
Dứtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời, dânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làng ngoài cũng không gì để nói.
Thời đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, chuyện đánh vợ đánh con nhà mà chẳng có? Người ngoàivi_pham_ban_quyen mà xen vào, khéovi_pham_ban_quyen bị đánh cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại tráchvi_pham_ban_quyen bạn lo chuyện bao đồngleech_txt_ngu!
Bây giờ thì không phải nữa rồi.
Trong sân viện đang yên tĩnh, đột nhiên một giọng lãnh .
Mọi người loạt nhìn về phía dáng gầy gò ấy.
Mày cái gì?
Diệp ngơ ngác nhìn Diệp Thanh .
Ông vừa nói, đây làbot_an_cap riêng.
Diệp Thanh Nguyệt lên tiếng, lặp lại lời lúc nãy: Bây giờ thì không phải nữa rồi.
Tôi phân gia các !
Diệpbot_an_cap Thanh Nguyệt gây náo ngày hômbot_an_cap nay chính là vì mục đích này.
Phân gia!
Nếu khôngvi_pham_ban_quyen vạch rõ giới hạnbot_an_cap với gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đình hút máu này, cô cùng mẹbot_an_cap vàvi_pham_ban_quyen em sẽ chỉ giống như kiếp trước, sau khi bị vắt kiệt sức lao động sẽ bị ném ra ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trời tuyết một cách tình, đứng giữa ranh sinh tử!
Lời cô vừa dứt khiến cả trường sững sờ.
Mày, mày muốn phân gia chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta?
Diệp lão đầu như vừa thấy chuyện nực cười nhất thiên hạ, cười phá lên rồi ngay đó chế : Mấy đứa ăn người, nếu không có lão tử nuôi nấng thì còn nổi không?
Dân làng đứng xem cũng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng nghĩ đó.
Diệp Thanh Nguyệt, một cô gái yếu ớt xinh đẹp, lại đèo bòng thêm bà mẹ bị kinh và cậu em trai bệnh tật không nâng nổivi_pham_ban_quyen xẻng, thì làm sống ?
Chẳngleech_txt_ngu mấy ngàyleech_txt_ngu làvi_pham_ban_quyen chết đói đúng không?
Đó không chuyện ông cần lo.
Diệp Thanh Nguyệt quay đầu, nói với Vương Tuyên: Đồng chí Vương, phiền cô đi mời Đại đội trưởng và Tiền chủ đến đây, cứleech_txt_ngu nói là tôi muốn phân gia.
Vươngvi_pham_ban_quyen Tuyên lại bị gọi tên, trong thầm , cái cô Diệp Thanh Nguyệt này lần nào nhắm trúng côbot_an_cap thế nhỉ?
Bọn họ cũng đâu có thân thiết gì!
Tuyleech_txt_ngu , Vương vẫn ngoan ngoãn chạy đileech_txt_ngu, rất nhanh sau đó đã mời được Đại đội trưởng và chủ nhiệm .
Thấy Diệp Thanh Nguyệt tức đón tiếp họ, sắc mặt Diệp lão đầu thay hẳn.
Diệpleech_txt_ngu Thanh Nguyệt thật sự muốn phân gia!
Đúng là đủ lông đủ cánh rồi!
Diệp đầu cảm thấy uy quyền của bậc bối trong đình bị thách thức, mặt mũi còn chỗ nào để giấu.
Bên cạnh đó, Trần Ngọc Lan cũng cùng sốt .
Cha chồng Diệp lão đầu khôngleech_txt_ngu phải hạng người dễ phục vụ, dùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là việc hay việcbot_an_cap đồng áng, đều soi mói đủ đường.
Trước đây, Ngọc Lan đều đẩy hết những việc đó cho Diệp Hướng để bản thân được thơi.
Nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Diệp lão đầu có trách gì, bà ta liền Diệp Hướng Hồng ra chịu trận. Còn nếuleech_txt_ngu được khen ngợi, Lan đứng ra nhận vơ làleech_txt_ngu do mình làm.
nếu phân gia, những ngày tháng tốt đẹp của bà ta sẽ chấm dứt.
Không được, cho dù Diệp Thanh Nguyệt muốn phân gia thì cũng phải để Diệp Hướng lại!
Sự việc là vậy ạ.
Diệp Thanh Nguyệt nhanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chóng trình bàyvi_pham_ban_quyen đầu đuôi câu chuyện với Đại độibot_an_cap trưởng và Tiền chủ nhiệm.
Đại đội trưởng, Tiền chủ nhiệm, cháu không cầu sống sang, chỉ mong cả nhà cháu được sống người. phân ra riêng, cháu không còn lựa nào khác.
Diệp Thanh Nguyệt nói liền đi vệt máu nơi khóe miệng.
Cô lại xót xa lau vết trên trán Diệp Hướng Hồng. Đóbot_an_cap vết thương do bà bị Diệp Vệ Tinh ngã lúc nãy.
Thấy dángleech_txt_ngu vẻ nhếch , trên người đầy vết máu của hai con, Đạibot_an_cap đội trưởng Tiền chủ nhìn nhau, trong lòng đã có câuvi_pham_ban_quyen trả lời.
Đồng chí Diệp Vi Dân.
Đại đội trưởng tới chỗ , định lên tiếng thì đã lão ngắt lời.
Diệp lão đầu nói: Phân giavi_pham_ban_quyen cũng được.
Đại đội trưởng không Diệp lão đầu lại khoát như , ông cứ ngỡ ít nhất cũngleech_txt_ngu phải cãi vã một hồi lâu cơ .
Nhưng trước khi phân gia, mẹ con Diệpleech_txt_ngu Thanh Nguyệt phải trả hết số tiền nợ tôi!
Diệp lão đầu lạnh mặt nói: không thì đừng hòng rời đi!
Nhà chúng nợ tiền ông từ khi ? Diệp Phong kìm lên tiếng.
Saobot_an_cap lại nợ?
Diệp đầu lườm một cái: Cả nhà chúng mày ăn uống tiêu xài hằng ngày chẳng phải đều dùng tiền của tử saovi_pham_ban_quyen? Hơn hai mươi năm , tính sơ sơ cũng phải vài trăm đến cả nghìn chứ?
Dân làng đứng : Vài trăm đến cả nghìn tệ?
Cái lão già không biết hổ này cũng thật mở miệng!
Diệp Thanh Nguyệt cũng bị lời này của lão làm chovi_pham_ban_quyen bật cười: Vài trăm đến cả nghìn tệ? Ông nội, mẹ tôi là những kẻ chỉ ăn không ngồi rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao? trong thôn này ai mà không biết, mỗi khi xuống đồng, chabot_an_cap mẹ tôi đều đủ mười công phân?
Lúc nông , mẹ tôi lại được huyện mượn việc nhà máy. Tiền lương, phiếu thực phẩm, lương thực , họ chưa từng giữ lại một xu, tất cả đều vào tay ông!
Ngoại trừ Diệp Phong sức khỏe không làm được việc nặng.
Chị cả và tôi vừa lên năm tuổi đã bị dẫn ra đồng mót lúa!
Ông đã tính xemleech_txt_ngu hơn hai mươi năm qua, gia đình tôi đã cho nhiêu công phânvi_pham_ban_quyen, baoleech_txt_ngu , bao nhiêu phiếu và lương chưa?
Diệp Thanhvi_pham_ban_quyen Nguyệt dùng chính lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Diệp đầu để vặn lại, mỉabot_an_cap mai nói: Chắcvi_pham_ban_quyen cũng phải đến vài đến cả nghìn tệ ấy nhỉ?
Diệp lão đầu nghẹn họng, con ranh này từ khi nào lại trở mồm mép như thếvi_pham_ban_quyen?
Đồng Diệp Vi Dân, cha mẹ con Thanh giỏi giangleech_txt_ngu thế nào, người trong thôn nhìn thấy cả.
Tiền chủ nhiệm cũng bước tới: Côngvi_pham_ban_quyen phân củavi_pham_ban_quyen họ ở thôn và những thứ họ kiếm được trên đủ để nuôi sống gia đình mình, còn dư dả nữa là khác, không cần ông phải bù vào đâu!
Chuyện nợ nần này coi như bỏ qua đi.
Đại đội trưởng lên , cùng Tiền chủ nhiệm người tung kẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hứng: Trời cũng rồi, ngày mai mọi người còn phải đi làm, chúng ta vào thẳng vấn đềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính thôi.
Đồng chí Diệp Vi Dân, căn nhà ông định chia thế nào?
Diệp lão một cọng gàvi_pham_ban_quyen cũng chẳng muốn cho nhà Diệp Nguyệt. Lão không thể để bọn tay trắng khỏi nhà!
Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bao nhiêu đang nhìn vào, Diệp lão đầu không dám làmleech_txt_ngu việc quá tuyệt tình, sợ ảnh hưởng đến danh tiếng mình trong thôn.
Thế nhưngbot_an_cap, để Diệp Thanh Nguyệt mang đồ đạc của lão đi hưởngleech_txt_ngu lạc ngoài sao? tư cách chủ gia đình, lão không thể dung thứ cho mọi chuyện vượt tầm kiểmbot_an_cap soát như vậy.
cạnh, Trần Ngọcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lan nhận ra đắn đo của cha chồng, lập đứng ra: Đại trưởng, gia đìnhvi_pham_ban_quyen này không thể phân được! Nếu thậtvi_pham_ban_quyen sự phân gia, ông bảo con bé Thanh Nguyệt sống làm sao?
Bà ta dùng chân thành, như một người dì hết lòng thương yêu cháu : dâu cảleech_txt_ngu đầu có đề, đừng nói là chămbot_an_cap sóc con cái, lũnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trẻ không phải chăm lại bà đã là tốt lắm rồi.
Cháu trai bẩm sinh yếu , không làm nặng, không kiếm được điểm, người trongvi_pham_ban_quyen nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phân tán sứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lực để sóc nó.
Trần Ngọc Lan thởvi_pham_ban_quyen dài: Nếu ở trong , tôi và mẹ chồng còn đần đôi .
Nhưng nếu phân gia, một mình Thanh Nguyệt đầu mặt tối, chẳngbot_an_cap phải sẽ mệt chết nó sao?
Đại đội trưởng nghe vậy, nhà Diệp Thanh Nguyệt, lòng bắt đầu do dự. Mặc dùbot_an_cap đìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trần Ngọc Lan cách không lâu chút đã chết Diệp Thanh Nguyệt, nhưng không ai có thể phủ nhận rằng lời bà ta nói là đúng.
Nếu Diệp Thanh Nguyệt dẫn theo người mẹ điênbot_an_cap khùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa emleech_txt_ngu bệnh ra ở , e rằng chưa đầy một , cô bị sống đến chết!
Quan niệm của dân làng giản. cảm thấy nhóm người Diệp lão dù đối xử với chị em Thanh Nguyệt tốt, nhưng dù sao vẫnbot_an_cap là người một nhà. Bình thường dù đánh mắng thế nào, khi thật sự gặp khó khăn, là người nhà vẫn sẽ giúp một tay. phân gia rồi rất khóbot_an_cap .
Diệp Thanh Nguyệt nghe xì xào của đám đông, thoáng thấy đắc ý trong mắt Trần Ngọc , trong lòngleech_txt_ngu không khỏi cười lạnh. Lại muốn giả làm người tốt, dùng dư luận để ép sao? Có điều lần , Trần Ngọc Lan e là đã tính .
Nhị thẩm.
Diệp Thanh Nguyệt bước ra, giọng nghẹn : Tôi gọi bà một tiếng nhị thẩm vì trọng bà là bậc bề trên. Thế nên trước đây bà có để tôi chịu uất ức, tôi không nóivi_pham_ban_quyen gì. bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thể bôi nhọ thanh danh của mẹ !
Cô cao giọng: Mẹ tôi xuống đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làmleech_txt_ngu việc, chưa đủ mười công điểm thì chưaleech_txt_ngu dừng tay.
Lúc được huyện mượn người, lần nào trời tốibot_an_cap mịt mới về nhà.
Ở nhà thì giặt giũ nấu cơm, quét dọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vệ sinh, cho gà cho lợn ăn, việc gì là không làm!
Bà ấy cho cả này, mà vẫn tranh thời gian chăm sóc tôi và Diệp Phong.
Diệp Thanh kéo Diệp Phong lại. niên môi hồng răng trắng, dùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặc vá chằng vá đụp vô cùng nghèo nàn, nhưng nhìn lại rất sạch sẽ gọn gàng, vừa nhìn là biết đã được chăm sóc vô cùng chu đáo.
Tất những này đều là công lao củavi_pham_ban_quyen mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi!
Diệp Thanh nhìn người phụ nữ phía sau đang cười ngô bắt gặp ánh mắt mình, sống mũi chợt cay xè. nén mắt, trầm giọng nói: Mẹ tôi chưaleech_txt_ngu bao giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai chăm sóc, bà ấy làvi_pham_ban_quyen một người bình thường thể tự lựcvi_pham_ban_quyen cánh sinh.
nóivi_pham_ban_quyen Diệp Nguyệt đanh thép vô cùng. Ngọc Lan bị khí thế của cô làm cho sửng sốt. tưởng mình vẫn như mọi khi, chỉ cần vài câu là có thể giải quyết đượcbot_an_cap con ranh này, không ngờ Diệp Thanh Nguyệt đột nên mép như vậy.
Trần Ngọc Lan há miệng nhưng không tìm được lời để phản bác. Lần đầu bà ta cảm thấy bấtleech_txt_ngu lực.
Đại đội , Tiền chủ nhiệm.
Diệp Thanh Nguyệt chân thành hai : Gia đình ba người chúng tôi tự lậpvi_pham_ban_quyen cuộc sống là không có vấn đề gì, vị hãy tin tôi.
Lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã nói đến này, đội trưởng và chủ nhiệm cũng cảm nhậnbot_an_cap được quyết tâm phân gia của Diệp Thanh Nguyệt.
Nếu đồng chí Diệp Thanh Nguyệt đã nói vậy, thì hãy bàn bạc kỹ việc gia đi.
Tiền chủ nhiệm đứng ra chủ diện. Với tư cách là phụ nữ, bà nhậnbot_an_cap con người và sự việcvi_pham_ban_quyen tinh tế hơn Đại đội trưởng. tính li của Diệp đầu, tâm tư nhỏvi_pham_ban_quyen của Trần Ngọc Lan, nhiệm đềuvi_pham_ban_quyen nhìnbot_an_cap thấu. Gia đình Thanh Nguyệt sống chung với những chắn thường ngày phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịu không ít thiệtbot_an_cap thòi, giờ đây thậm chí còn suýt bị đánh chết. Phân gia là lựa tốt nhất cho họ.
Hội Phụ nữ thờibot_an_cap đại này đều làm việc rất thực tế. Phụ nữ gặp khó khăn tìm đến Hội Phụ nữ, các cán đều sẽ chịu trách nhiệm giải quyết, tuyệt đối không hòa kiểu ba .
Đại đội trưởng thấy Tiền chủleech_txt_ngu nhiệm vẻ nghiêm túc cũng không dám lơ là. Mặc Hội Phụ nữ gầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây mới triển khai công việc trở lại, nhưng lại là đơn vị có thựcvi_pham_ban_quyen quyền, hưởng ứng lời kêu của cấp trên, trong những năng cơ bản của họvi_pham_ban_quyen chính bảo vệ quyền lợi của phụ nữ.
Nhìn Diệpbot_an_cap Thanh Nguyệt và Diệp Hồng vẫn còn vết máu mặt, Đạileech_txt_ngu đội trưởngleech_txt_ngu biết nếu chuyện này làm to lên, trên chắc sẽ trừng phạt nghiêm khắc, tuyệt đối dung thứ!
Hai nhân vật thực quyền trong thôn đứng về phía Diệp Thanh Nguyệt. Ngay cả Diệp lão đầu vốn bá đạo ở nhà, đối với hai này có chút e , theo năng liền đầu phân gia, không dám gây chuyện nữa.
Chỉ gia đình này cũng dễ phân vậy. Cải cách mở cửa mới bắt đầu, cả đất nước đang chờ được dậy, ngoại trừ những người trước lén lút buôn bán, còn lại ai nghèonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mồngleech_txt_ngu tơi. Từng cái kim sợi tính gia sản, phải tính toán rõ ràng mới phân .
Diệp Thanh tự nhiên là khinh thường đồ nát họ Diệp. Chờ khi hệ thống khởi lại, không gian có thừa vật tư để tiêu xài. Chỉ là, cũng không muốn để nhà họ chiếm tiện nghi của mình, họ những mái. Cái gì là của cô, họ Diệp đừng hòng cướp đi một li một tí!
Nhà ông con bé Phương hôm nay gả đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hiện giờ có tổng cộng bảy người, nhóm đồng chí Thanh chiếm ba suất, nếu phân gia, đồ đạcleech_txt_ngu phải chia họ ba phần bảy.
Tiền nhiệm vừa mới mở lời, Diệp lão đã trợn trừng mắt.
Ba phần bảy? Đừng hòng! Diệp lão đầu ra: Hai đàn bà thì tính là khẩu cái gì!
Tiền chủ nhiệm sầm mặt: Đồng chí Diệp Vi Dân, ông coi các đồngleech_txt_ngu chí chúng sao? Nhà nước nói nam nữ bình đẳng! Đây cũng là một trong những chức năng cơ bản của Hội Phụ nữ chúng tôi. Ông không suất của phụ nữ, là muốn trái chính sáchvi_pham_ban_quyen của sao?
Một cái mũ lớn chụp xuống, Diệp lão đầu run rẩy một cái kịchbot_an_cap liệt. sợ hãi củavi_pham_ban_quyen thời kỳ trước vẫn in sâu trong xươngvi_pham_ban_quyen tủy, lão đâu dám cái danh này?
Tôi tôi tôi rồi là nói thôi Diệp lão đầu nhận sai, gương mặt già nua cười nhăn nhúm như cúc, nịnh Tiền chủ : Tiền chủ nhiệm, tôi kiên hưởng ứng lời kêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gọi của nhà . nước nói nam bình đẳng chính nam nữ bình đẳng! mẹ con nó đều tính là người, đều tính cả!
Tiền chủ nhiệm cũng không so đo chuyện này với Diệp lão đầu nữa, tránh việcvi_pham_ban_quyen lão chó cùng rứt giậu màvi_pham_ban_quyen thù ghét mẹ con Thanh Nguyệt.
Nhưng không thể suất được. Diệp đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuy nhận sai nhưng cũng không nỡ gialeech_txt_ngu sản của mình. Lão chỉ vào nói: Thằng từ nhỏ đã là hũ thuốc, nhiêu tiền đình, lạibot_an_cap chưa từng làm gì, đều là nhà nuôi nay. Dù ai đến phân gia đi chăng nữa, cũng chẳng có đạo lý nào tính suất cho nó cả.
Tiền nghe vậy, trao đổi ánh mắt với Đại đội , cả hai đều gật đầu đồng ý với cách củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lão đầuleech_txt_ngu. Thời buổi này, làm nhiều hưởng nhiều. chưa lao động thì không có tư cách lấy không đồ đạc.
Diệp Phong nghe những lờivi_pham_ban_quyen , mím chặt môi, nói lời phản bác nào. Trong lòng cậu cũng hiểu rõ bản thân chính là một gánh nặng. Thân thể , chính cậu cũng hận!
A Phong.
Đột nhiên, Diệp Phong nghe thấy tiếng thầm của Diệp Thanh : Những gì họ sỉ nhục em hôm nay, sẽ có ngày chị giúp đòi tất cả!
để đám ngườivi_pham_ban_quyen này thời đắc ý. Diệp Thanh đã ghi món nợ này trong lòng. Rất nhanh thôi, cô sẽ khiến nhà họ Diệp phải trả gấpleech_txt_ngu mười, gấp trăm !
mũi Phong xè, cậu vội che đi mắt đỏ hoe.
Cảm giác khi chịu uất ức có người ra vệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật tốt biết bao!
nhưng, chị ơi, emvi_pham_ban_quyen là nhibot_an_cap đại phu, không thể cứ để vệ em, một gánh vác gánh nặng ngàn cân như thế .
cũngbot_an_cap muốn bảo vệ !
Diệp Phong ghivi_pham_ban_quyen tạc nhục nhã khi Diệp lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu chỉ thẳng vào mặt nói không tính là người. Cậu thầm lòng, phải nỗ lực vươn lên. chỉleech_txt_ngu để vỗvi_pham_ban_quyen mặt những này, mà còn vì người nhà, để không trở gánh nặng của họ!
Vậy tính theo đầu người, chia gia phải chia cho đồng chí Hướng Hồng và Diệp Thanh Nguyệt một phần ba. Chủ nhiệm phụ lại tiếng.
Dù Diệp lão đầu của đến đứt từng khúc ruột, nhưng cũng không đối nữabot_an_cap. theo là kiểm kêvi_pham_ban_quyen đồ . Đểleech_txt_ngu công bằng, Chủ nhiệm Hội phụ nữ Đại trưởngbot_an_cap cùngvi_pham_ban_quyen đi theo Diệp lão đầu vào nhà.
Diệpleech_txt_ngu lão vừa vào cửa đã nháy mắt với Trần Ngọc Lannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Trần Ngọc Lan hiểu ý, định nhân lúc không chú ý lẻn sang phòng khác giấu đồ quý giá đi.
Á!
Đột nhiên, Diệp Phong đau một tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ôm ngực rồi ngã nhào vào người một cách chuẩn xác. Theo bản năng, Ngọc Lannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định đẩy cái thằng bệnh tật vướng chân vướng tay này ra. Nhưng ánh mắt củabot_an_cap Chủ nhiệmbot_an_cap Hội phụ nữ Đại đội trưởng đã quét .
Là một người thím tốt mắt người ngoài, bà ta đành phải nặn ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một nụ gượng gạo, đỡ lấy Diệp Phong: Phong, cháu làm thế?
Diệp Hướng Hồng thấyvi_pham_ban_quyen con trai khỏe địnhvi_pham_ban_quyen bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới. Nhưng bàn tay đã lặng lẽ kéo lại.
Nương, nương đừng nói gì, cứ theo con là được. Thanhbot_an_cap Nguyệt ghéleech_txt_ngu tai Hướng Hồng nói nhỏ.
Hành động định chuồn đi của Trần Ngọc Lanbot_an_cap lúc nãy cô cũng đã nhìn thấu. nhiên, đợileech_txt_ngu cô tiếng, Diệpleech_txt_ngu Phong vốn luôn kề cạnh cô đã sải bướcleech_txt_ngu về đó rồi ôm ngực ngã xuống. chị tuy không trao đổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bằngbot_an_cap lời , nhưng Diệpvi_pham_ban_quyen Nguyệt lập hiểu ý của Diệp .
Diệp Hướng Hồng nhìn con gái, khuôn mặt chất phác lộ ra ngơ ngác. Nhưng bàbot_an_cap cũng không nói gì, nghevi_pham_ban_quyen theo lời Nguyệt, đứng sang một bên như một khúc gỗ.
Nhị thẩm, cháu thấy chịu trong người. Diệpvi_pham_ban_quyen Phong lộ vẻleech_txt_ngu đau đớn, nắm chặt lấy tay Trần Ngọc , cho ta cơ hội đi giấu đồ. Thím ở lại gian với một lát được ?
Trần Lan vẫn cònvi_pham_ban_quyen vấn chuyện giấu , lập tức chối: Chẳng phải mẹ cháu đây sao? mẹ cháu đến đi, đại tẩu à
Nhị thẩm, nương cháu trên đầu còn có vết thương mà. Diệp Phong mang theo vàibot_an_cap phầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trách cứ. Cứ thểleech_txt_ngu Trần Ngọc Lan đang gây sự vô lý, khó người khác vậybot_an_cap. Nhưng lời cậu nói đỗi lý, không ai bắt bẻ câu nào.
Trần Ngọc : này sao thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế nhỉ?
Đại đội trưởng lên : Đồng chí Trần Ngọc Lan, ở gianleech_txt_ngu chính chăm sóc cháu mình đi, nhân thủ kiểm kê chúng tôi lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi.
Trần Ngọc Lanbot_an_cap:
Thấy mình Diệp Phong giữ chân, Trần Ngọc Lannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút ruột, mắt với Diệp Vệ . Nhưng Diệp Tinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làvi_pham_ban_quyen ngốc, sao được ám hiệu của bà ta? Ngược lại còn ngơ ngác hỏi, mẹ đauleech_txt_ngu mắt ?
Nhị thẩm, thím nhìn anh Vệ Tinh làm gì? Giọng Diệp Phong u u vang lên: À rồi, anh Vệ Tinh cũng thương, ở lại gian nghỉ với chúng cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net luôn đi.
tưởng ta thành ra thế này là ai hại hả? Diệp Vệ Tinh lườm một cái, nếu không phải có Đại đội trưởngleech_txt_ngu ở đây, hắn nhất định phải tẩn cho Diệp Thanh Nguyệt Diệp Hướng Hồngbot_an_cap tơi bời!
nhưng Diệp Phong nóibot_an_cap xong, Diệp Vệ Tinh cũng cảm thấy hơi váng đầu, dứt khoát ngồi xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ghế gian chính để nghỉ .
Trần Ngọc Lan: Mày ngồi xuống làm gì! Đứng lên! Mau đứng lên đi giấu đồ đi chứ!
Sự việc hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm , Trần Ngọc tức muốn hộc máu.
thương của anh Tinh trông cũng khá nghiêm trọng, bàvi_pham_ban_quyen nội, bà đến y gọi Vương bác xem cho anh ấy đi? Thanh Nguyệt cũng phối hợp lên tiếng. Giọng điệu dàng ấy cứ như một ngườivi_pham_ban_quyen gái tốt đang quan tâm anh trai vậy.
Đại đội thấy trên mặt Diệp Tinh dính đầy máu, cũng vội nói: Lý thẩm, bà mau đi gọi bác sĩ đi.
Lý bàbot_an_cap bàbot_an_cap xót cháu trai, nghe vậy vội vàng ra , hềvi_pham_ban_quyen chúvi_pham_ban_quyen ý đến như nồi của Diệp lão đầu.
đứa đến đứa , chẳng đứa nào biết nhìn sắc cả! Diệp lão đầu đau lòng nhức óc, giờ là lúc nào rồileech_txt_ngu còn lo mấy vặt vãnh ? đồ giá trị trong nhà đi mới làvi_pham_ban_quyen việc chính sựleech_txt_ngu chứ!
, bàn tính của Diệp lão đầu hụt. Ngoại trừ lão ra, những người hoặc Diệp Phong giữ chân, hoặc bị Diệp Thanh Nguyệt đuổi . Diệp lão đầu chỉ có thể một mình dẫn Đại độibot_an_cap trưởng và những người đi kiểm kê gia sản.
Trước khi đi, Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh Nguyệt ngón tay cái với Diệpvi_pham_ban_quyen Phong. Cậu em nhỏ, khá lắm! Diệp cũng đáp lại bằngleech_txt_ngu một nụ cười ngượng ngùng, chẳng phải do dạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao? Sau khi thấy gái giả vờ yếu đuốibot_an_cap xoay Diệp Vệ Tinh như chong chóng, lại khiến Trần Ngọc Lan á khẩu, Diệpvi_pham_ban_quyen Phong thấy như vừa mở một thế giới mới.
ra, đứa mới có sữa ăn. Giả khóc có luôn! Cậu ngộ ra rồi.
Phía bên kia, Diệp lão đầu không có người giúp giấu , Diệp Thanh lại tinh mắt, chỉ ra cả những chỗ có tiền trong nhàvi_pham_ban_quyen. Diệp lão đầu số tiền và phiếu thực bị , suýt thì máuleech_txt_ngu cơ tim.
Toàn bộ gia sản của lão đấy! Rõ ràng đều là của mình lão! Bây giờ lạibot_an_cap phải chia ra một phầnvi_pham_ban_quyen ba! Diệp lão đầu muốn quá.
Rất nhanh, Đại đội trưởng cầm bút và giấy, tính rạch ròi gia sảnbot_an_cap nhà họ Diệp. Tiền có hơn một trăm hai mươi đồng. Các phiếuvi_pham_ban_quyen lương thực cộng vừa cho cả nhà hơn nửa năm. Lương thực có sẵn đủ dùng cho cả nhà một tuần.
Chủ nhiệm Hội phụ nữ dưới ánh mắt đau xót của lão đầu, ra phần ba đưa cho Diệp Nguyệt. Bà còn lục trong góc sâuvi_pham_ban_quyen của tủ bếp một chiếc nồi sắt nhỏ, cũng đưa cho Diệp Nguyệt. Dù sao sau khi gia đình đều phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nấu cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net riêng, mua nồi cần phiếu . Bây giờ quản lý không gao như trước, không mua được, giá cả khó mà nói trước.
Chủ nhiệm Hội phụ nữ biết gia đình Diệp Thanh Nguyệt vừa mới ra, đầu gian nan, cần tiền, nên cả những chi này bà cũng cân nhắc kỹ lưỡng. Đón lấy chiếc nồi sắt, Diệp Thanh Nguyệt nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chủ Hội nữ, trong lòngleech_txt_ngu thêm vài phần cảm kích. hoa trên gấm thì dễ, than tuyết mới quý. Ân tình này, cô ghi rồi.
Cuối cùng là chuyện nhà cửa. Đại trưởng nói: Mọi người vẫn ởleech_txt_ngu đây chứ? Ngàyvi_pham_ban_quyen mai sẽbot_an_cap tìm người tường phòng của các
Không cần đâu, trưởng. Diệp Thanh lên tiếng: Chúng tôi dọn ra ngoài ở.
Đại trưởng ngẩn ra: Dọn ra ngoài?
tại tuy chính sách đãvi_pham_ban_quyen nới lỏng, cho mua bán hoặc cho thuê nhà cửa, nhưng thủ tục cũng rất phức nhiều rắc . Diệp Thanh Nguyệt gật đầu, cô không có ý định cùng Diệp lão đầuvi_pham_ban_quyen và bọn họ. Chỉ cách tường, hiệu quả cách âm lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kém, làm gì cũng phát hiện, phiền phức.
Hừ! Đồ gia chi tử! Diệp lão đầu nghe nóileech_txt_ngu Diệpbot_an_cap Thanh Nguyệt muốn chuyển , khôngvi_pham_ban_quyen nhịn được mà châm chọc: Vừa cầm được tiền đã tiêu xài hoang phí, sau phá sạch rồi thì đừng có vác mặt đếnvi_pham_ban_quyen xin lão tử!
Diệp Thanh phớt lờ mỉa mai của Diệp đầubot_an_cap, nói với Đại đội trưởng và Chủ nhiệmvi_pham_ban_quyen Hội phụ nữ: Ở cuối thôn chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải có căn nhà trống sao? Cháu mua lại căn đó.
thôn còn nhà trống àbot_an_cap? Đại đội trưởng nhấtvi_pham_ban_quyen phản ứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Chủ nhiệm phụ nữ chợt nhớ ra gì đó, kinh hỏi: nói lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net căn nhà của Chung Bà ?
Diệp lão đầu thốt lên: nhà ma đó khụ!
Haileech_txt_ngu chữ nhà ma chưa kịp nói hết, Diệp lão đầu đã vội vàng dùng tiếng ho để che đậy. Bây giờ không được cổvi_pham_ban_quyen xúy mấy chuyện mê tín này. Tuy nhiên trong lòng dân làng, căn nhà của Bà Bà là rất giống nhà ma trong truyềnbot_an_cap thuyết. Căn nhà hoang tàn, cửa sổ đều bị kín, bên trongleech_txt_ngu còn từng có người treo .
Chỉ nhìn từ bên ngoài thôi thấybot_an_cap da gà! Đến mức khi Bà Bà mất, dù thanh niên tri thức xuống thôn khôngbot_an_cap có chỗbot_an_cap ngủ, thà trảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rơm nằm tạm dưới ở điểm thanh niên tri thức chứ cũng dám dọn vào căn nhà đó. Cứbot_an_cap thế bỏ hoang năm trời.
ngờ Diệp Nguyệt lại muốn mua. nhiệm phụ nữ màvi_pham_ban_quyen khuyên nhủ: Căn nhà đó có vẻ hợpbot_an_cap để lắm ?
Chưa bànvi_pham_ban_quyen đến chuyện âm khí nặng hư ảo kia. Sau khi Chung Bàbot_an_cap phát điên, bà ấy bịt kín cửa sổ, chính cũng bị chặn mất một nửa, người bình phải cúi mới vàoleech_txt_ngu được nhà, rất bấtleech_txt_ngu tiện. ai biết mấy nămvi_pham_ban_quyen trôi qua, bên trong đã trở thành bộ dạng gìvi_pham_ban_quyen, có ở được không.
Đối với sự sợ trong mọi , Diệp Nguyệt lại không hề có ý sợ sệt, cô mỉm nhạt: Cháu tin chủ nghĩa Mác, không tin chuyện thần thánh ma quỷ, cháu thấy căn nhà khá tốt, tựa sơn hướng . Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đội trưởng, chú cho cháu một câu trả lờileech_txt_ngu chắc chắn đi, căn nhà đó có bán cho cháu được không?
Diệp Thanh nhất định phải mua được nhà . trong nhà ấy, có chứa một bí mật.
Kiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước, Diệp Thanh Nguyệt và Hướng Hồng bị đuổileech_txt_ngu khỏi nhà họ Diệp, hai người không còn nơi nào để thân.
Dân làng thấy cảnh mẹ góa con côi thương, bèn để lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà cũ của Chung Bà Bà họ với cái cực rẻ. Dù căn nhà đãbot_an_cap nát ít ra cũng đủ để mưa che nắng.
Nhiều năm sau, Diệp Thanh Nguyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công thành danh trở vềbot_an_cap quê hương. Nhìn cănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà cũ đầy ắp kỷ niệm, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã thuê một đội thi côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến để tu sửa và xây dựng lại. Thế ai ngờ rằng, trong quá trình móng, người ta đã hiện dưới nền nhà một thùng đồ cổ quý giá, giá trị liên thành!
Sau khi được đồ cổ đó, Diệp Nguyệt khôngvi_pham_ban_quyen hề chiếm làm của riêng. Cô tìm mọi cách liênbot_an_cap lạc với hậu duệ của Chung Bà, nhưng khi biết tin con đã lâm bệnh qua đời từ vài năm trước và có cái nối dõi, mới đem toàn bộ số đồ cổ đó quyên góp cho nhà nước.
Về chuyện này, Diệp Thanh Nguyệt luôn canh một nỗi tiếc nuối trongvi_pham_ban_quyen lòng.
Chung Bà là người thầy vỡ lòng dẫn dắt côvi_pham_ban_quyen bước trên con đường y thuậtvi_pham_ban_quyen. Nếu có bàleech_txt_ngu, sẽ không côbot_an_cap hôm nay. Nếu khi đó cô có thểleech_txt_ngu tìm thấy convi_pham_ban_quyen gái của Bà , có côvi_pham_ban_quyen đã có thể sống bà ấy, coi như báovi_pham_ban_quyen đáp ân tình Chung Bà Bà dành cho mình.
Tiếc rằngbot_an_cap đời này làm gìvi_pham_ban_quyen có chữ nếu.
Nhưng giờ đây thì đã khác.
Sau khivi_pham_ban_quyen sinh, Diệp Nguyệt lập tức quyết định phân gia. Nếu cứ theo tiến trình tự nhiên, căn nhàvi_pham_ban_quyen Chung Bàleech_txt_ngu Bà chắc khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuộc vềleech_txt_ngu cô. Cô có thể chủ động hỏi mua thì mới giữ lại thùng đồ cổ kia.
đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi cô trưởng thành một chút, con gái của Chung Bà sẽ đemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vật quy chủ. Làm như vậy vừa báo đáp ân tình của Bàvi_pham_ban_quyen Bà ở cả hai , vừa bù đắp nỗi tiếc nuối từ trước.
Bán thì cũng bán được
Đội trưởng cũng đang mong tống được căn ma ám đó đi để tăng thêm chút thu nhập đại đội. Năm nay mất mùa, sổ sách của đại nhìn rất thê thảm, khiến ông và trưởng thôn lo đến bạc cả . Bây giờ được đồngbot_an_cap nào hay đồng nấy.
Nhưng căn nhà đó cô biết rồibot_an_cap đấy.
Vương Đội trưởng Diệp sau sẽ hận nên nói rõ ngay từ đầu: cô mua rồi, ở trong đóleech_txt_ngu mà thấy sợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hãi thì thôn cũng không trả lại đâu.
Diệp Thanh Nguyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gật đầu: Đội trưởng cứ yên tâm, tôi sẽ không hối hận đâu.
Tại ngươi nhất định phải căn nhà đó?
Lúc này, giọng nói xảo quyệt của Diệp lão đầu vang . Lão cứ cảm thấy có không . Con bé này hôm nay đột nhiên trở nên lanhvi_pham_ban_quyen lợi, khác hẳnleech_txt_ngu với vẻ lầm lì ngày, không lẽ là bị tà rồi sao? Nó cứ khăng đòi nhà Chung Bà Bà, hay là được vật lạ chỉ dẫn rằng trong có thứ gì tốt?
Đối với hỏi của Diệp lão , Diệp Thanh Nguyệtbot_an_cap khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hề cảm bất ngờ. ông nội không cùng huyết thống này của cô ngày thường thì giả vờ đại lượng, nhưng tận sâu trong xương tủy lại ích kỷ và lam vô độ.
Tôi còn sự lựa khác sao?
Diệp Thanh Nguyệt thản nhiên đáp: Trong thôn đâu căn nhà trống nào khác? Cho có muốnleech_txt_ngu bánbot_an_cap, trong tay tôi cũng không có đủ muanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net căn nhà .
Chứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nếu cứ tiếp sống chung dưới mái nhà với cácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người, ai biết được liệu có xảybot_an_cap ra giống hôm nay không? Tôi vừa mới đến nhà đã bị Diệp Tinh đạp gãy cửa, đòi đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đòi giếtbot_an_cap tôi đấy thôi?
Khi nói những lời này, xoayvi_pham_ban_quyen lưng về phía Tiền chủ nhiệm và Vương Độivi_pham_ban_quyen trưởng, ném chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Diệp lão đầu một cái sắc lẹm. Đâu còn vẻ sở sở đáng thương như lúc nãyvi_pham_ban_quyen?
Diệp lão tức đến mứcvi_pham_ban_quyen râu ria dựngbot_an_cap ngược. Giỏi lắm! Đứa chết tiệt nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên đều là diễn kịch cả! Người mắng nó ly tinh thật không chút , con này chẳng phải đã khôn ngoanleech_txt_ngu y như một con cáo già đó sao?
Bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Diệp Thanh Nguyệt khích bác, Diệp lão đầu không còn tâm trí mà nhà của Chung Bà Bà có vật gì , tính sau phải cho đứa bất hiếu này một bài .
Diệp Thanh Nguyệt không thèm ý đến lão già đang hậm hực, cô quay sang than thở với Vương Đội trưởng: trưởng, nhà của Chung Bà Bà không ai chịu nhận, này chắc cũng bán, về cả thì cóvi_pham_ban_quyen
nhiên là được.
Đội trưởng cũng muốn bán đó đibot_an_cap cho xongbot_an_cap, ông nói: Vậybot_an_cap thì bánbot_an_cap cho cô hai mươi đồng.
của Chung Bà tuy u ám nhưng diện không hề nhỏ, lại có cái sân có giếng nước. Hai mươileech_txt_ngu đồng không phải là một cái giá quá thấp, nhưng cũng không cao. Diệp Thanh Nguyệt hoàn toàn có thể chấp nhận mức giá này, nhưng đồng ý ngay lập thì khó lão đầu ngờ, nên cô giảbot_an_cap vờ do , định mặc cả thêm chút nữa.
Vương trưởng, ông định ăn cướp à mà đòi hai mươi đồng?
Lúc , Tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ nhiệm lên tiếngleech_txt_ngu, bà cũng chẳng nể nang : Căn nhà nát đó mua về phải tốn tiền tu sửa mới ở đượcleech_txt_ngu, đồ đạc chắc mục nát hết cả , dọn vào ở chẳng lẽ không phải sắm sửa đủ thứ sao?
Con bé Thanh Nguyệt phân gia mới được hơn bốn mươi đồng, ông mở ra đã mộtbot_an_cap nửa, còn để cho người sống nữa không?
Tiền chủ nhiệm tính tình bộc trực, năng cũng rất thẳng thừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Mười lăm đồng! Không thểvi_pham_ban_quyen nhiều hơn được nữa!
Đội trưởng cười khổ: Tiền nhiệm, căn nhà đó bán hai mươi đồng thật sự đắt đâu, tôi
Mười lăm đồng!
Tiền nhiệm tỏ tháivi_pham_ban_quyen độ cứng rắn, bà lườm Đội trưởng một cái: Lão Vương, nhà chúng ta cũng có con gái, hãy nghĩ lại mà xem, đừng có làm khó .
Vân Vân, chúng ta đang làm việc công, sao bàbot_an_cap lại chuyện tư vào đây?
Vươngvi_pham_ban_quyen Đội nhìn mình, thấy đã mức này thì ông cũng chẳng còn cách khác, đành phải gật đầu: Thôi rồi, mười lăm đồng thì mười đồng.
Tiền hài lòng gật đầu, nói với Diệp Thanh : Thanh này, giá này là thấp lắm rồi, cháu cứ yên tâm mà mua. nay cô tìm người sửa sang lại căn nhà cho cháu, đảm ngày mai đình cháu thể dọn ở ngay.
Tiền, cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm ơn rất .
Diệp Thanh Nguyệt chân thành cảm kích: Cháu sẽleech_txt_ngu trả tiền ngay bâyvi_pham_ban_quyen giờ.
Nói xong, cô chìa về phía Diệp lão đầu: Ông nội, đưa tiền đây.
Diệpbot_an_cap lão đầu sững sờ một mới phản lại, lão trợn tròn mắt: Ngươi mua mà lão tử bỏ tiền ra sao?! hão huyềnbot_an_cap gì thế!
Diệp Thanh Nguyệt nói một cách hiển nhiên: Tôibot_an_cap muanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà ra ngoài ở, không chia phòng ở đây với các ngườibot_an_cap nữa, chẳng lẽ ông khôngleech_txt_ngu định bồi thường chút nào sao?
Diệp lãobot_an_cap im bặtbot_an_cap không đáp, tất là lão không bồi thường, ai tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra lúc này thì kẻ làvi_pham_ban_quyen ngu!
Được thôi, đã muốn thường mà chỉ muốn phòng cho nhà tôi
Diệp Nguyệt lên tiếng, dường như cô đã chịu thỏa hiệp. Nhưng cô đột ngột đổi , nói với Tiền Vân: Cô Tiền, nếu nhàvi_pham_ban_quyen mà thiếu gạch hay ngói thì cứ trựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếp đến nhà mà dỡ ạleech_txt_ngu.
Ngươi nói cái gì?!
Tiền Vân còn chưa kịp thì Diệp lão đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhảy dựng lên: Dựa cái gì đòi dỡ của lão tửbot_an_cap?
Diệp Thanh Nguyệt trưng ra bộ mặt vô tội: Chẳng phải ông đã chia căn phòngleech_txt_ngu đó cho nhà rồi sao? là của nhà tôi thì tôi muốnbot_an_cap dỡ lúc nào mà chẳng được.
Diệp lão đầu đờ người ra, còn có cả kiểubot_an_cap này nữa sao?
Tiền Vân Vương Đội trưởng đứng cạnh không nhịn mà bật cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành tiếng. Lúc đầu họ còn lo Diệp Thanh bị thiệtvi_pham_ban_quyen thòi, giờ xem con bé này cũng chút thông minh đấy chứ, nó nắmleech_txt_ngu thóp được giàleech_txt_ngu kia rồi.
Không đượcvi_pham_ban_quyen! Đó là nhà của lão tử, ngươi không được dỡ! Diệp lão bắt đầu giở quẻ.
cho dỡ cũng được, thì đưavi_pham_ban_quyen .
Diệp Thanh Nguyệt ngửa lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bàn ra, mỉm cười nhìn Diệp : Đưa tiền bồi thường nhà cho tôi, tôibot_an_cap sẽ không đòi chia phòng nữa.
Diệp lão đầu:
Lão hít sâu vài hơi, cuối vẫn phải hiệp. Ai bảo Vân cứ chằm chằm nhìn lão muốn ăn tươi nuốt sống thế kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Tiền và Vương trưởng lại là vợ chồng, bà đã Diệp Thanh Nguyệt thì chắn Vương cũng sẽ đứng về đó.
Diệp lão đầu hậm hực móc ra mười lăm đồng cho Diệp Thanh Nguyệt. Lão nắm tờ chặt đến Diệp Thanh phải rút được ra khỏi tay lão.
Dưới cái nhìn học của Diệp lão đầu, Diệp Thanh Nguyệt đemleech_txt_ngu số tiền đó giao cho Vương Đội trưởng. Vương Đội trưởng nhận tiền và hẹn sáng mai khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net văn phòng làm việc sẽvi_pham_ban_quyen làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thủ tục mua bánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà cho .
Tiền cũng đã văn bản phân gia, chỉ chờ Diệp Thanh Nguyệt và Diệp lão đầu .
Diệp lão đầu sầm mặt tên mình vào, lòng đau như cắt.
Diệp Thanh văn lên kỹ một lượt rồi nói: Tiền, đồ vẫn chưavi_pham_ban_quyen hết, cháu chưa thể ký được.
Vân lộvi_pham_ban_quyen vẻ thắc mắc. Diệp lão thì tim, dường như đã đến điều gì đó, lão quát: sản mấy chục năm của lão tử đã bị ngươi cuỗm một phầnvi_pham_ban_quyen ba rồi! Cái chết tiệt này, đừng có đằng chân lân đằng đầu! Mau ký tên đi!
Lão tỏ vẻ cứng rắn nhưng chấtvi_pham_ban_quyen lòng đang run bần bật. Tại sao Diệp Thanh Nguyệt lại nói đồ chia hết? Chẳng lẽ nónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang nhắm đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái ?
Ông nội.
Lúc này, giọng nói của Diệp Thanhbot_an_cap Nguyệt u linh vang lên, đập tan chút cuối cùng trong lòng lão đầu: Đúng , gia sản của ông thì đã chiavi_pham_ban_quyen xong rồi, nhưng đồ đạc của cha tôi thì ông lại chưa chia mộtbot_an_cap chút nào .
Cha tôi vì chốngvi_pham_ban_quyen lũnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà , tiền tuấtbot_an_cap của ông ấy chắc chắn đều bị ông cầm hết chứ?
Khoản tiền đó là của nhà tôi!
Diệp lão đầu đừng hòng lấy đi xu nào!
Hơn một thángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước, một vài khu vực đối mặt với nguy cơ lũ lụt , nhân lực hụtleech_txt_ngu trầm trọng, buộc các phương khác phải cử nguyện viên đếnvi_pham_ban_quyen hỗ trợ.
Áp lực đè nặng lên thôn Hướng Dương, mỗi hộ gia bắt phải ra một người.
Diệp lão đầu không để con ruột là Diệp Chính Hoa dấn vào nguy , nên Diệp Dũng – người vốn không cùng thống – ra sóng ngọn .
Chẳng ngờ được, tạivi_pham_ban_quyen nơi Diệp Dũng tuần tra, lũ dữ bất ngờ bùng phátleech_txt_ngu đêm.
Vì vệ tài gia, Dũng đã bị dòng nước lũ cuốn trôi.
Suốt một tháng qua, không thấy thi thể, cũng có lấy một mẩu tin tức nào.
Phía chính quyền xác định ông đã anh dũng hy sinh. Cách đây không lâu, cán phố đã đặcvi_pham_ban_quyen biệt về thôn Hướng Dươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cho nhà họ Diệp một khoản tiền tuất cùng một bức cờ vinh danh.
Số tiền đó, Nguyệt chưaleech_txt_ngu từng được thấy dù chỉ mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xu.
Sau này, nhờ cuộc trò chuyệnleech_txt_ngu tình cờ, cô biết lúc đóbot_an_cap thành phố đã cấp cho Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu hẳn đồng!
Ở cái mà thu nhập mỗi tháng chỉ tầm hai mươi, mươi đồng đã được coi cao, thì ba trăm đồng quả làleech_txt_ngu một món tiền khổng lồ.
còn nhiều hơn cả gia sản mà lão đầu đãvi_pham_ban_quyen chắt bóp tích cóp suốt chục năm qua!
Quả là có chuyện này.
Nghe Diệp Thanh Nguyệt đến tiền tuất, đội trưởng tức nhớ ra.
Khi đó ông công tác trên huyện, Thôn trưởng đã tiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đón cán từ thành phố xuống. Sau khileech_txt_ngu ông về, Thôn trưởng cònbot_an_cap đem này ra khoe khoang.
Tuy nhiên, về chi tiết khoản tiền tuất, Đại đội trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nắm rõ.
thật sự có tiền tuất, thì đúng là giaoleech_txt_ngu cho mẹ con conleech_txt_ngu bé Thanh Nguyệt.
Tiền Vân vốn biết Diệp và Diệp lãobot_an_cap không có quan hệ máu mủ: Đây là họ xứng .
tiền , dù thế nào cũng không nênbot_an_cap thuộc về Diệp đầu.
Tiền cái gì chứ, đều tính cả vào này rồi. Diệp lão đầu định trò ăn vạ.
Món tiền đó chính lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái mạng của lão, đừng ai hòng cướp đi!
Diệp Nguyệt cho lão cơ hội đó, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trực tiếp giơ số tiền vừa được chia ra, nói: Những tiền nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều đã cũ, rõ ràng là tiền tiết kiệmleech_txt_ngu để trong từ lâu, sao có thể là tuất ?
Khi quyền phátvi_pham_ban_quyen tiền tuất hay các khoản cấp, phần lớn họ sẽ biệt rút tiền mới ngân hàng. Ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả khi không phải tiền mới, thì chúng cũng sẽ được xếp , phẳng phiu.
Tuyệt đối không là những tờ giấy nhăn nhúmvi_pham_ban_quyen như thế này.
đội hiểu quyleech_txt_ngu tắc ngầm này, ông sabot_an_cap mặt lại: Đồng chí Diệp Vi Dân, đồng chí Diệp Dũng hy sinh vì đất , tiền tuất là sự bồi thường của quốc gia dành cho đóng góp của cậu ấy. Ông muốn chiếm đoạt tài của nước sao?
cái quá lớn bị chụp xuống đầuvi_pham_ban_quyen, Diệp lão đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới mức muốn cả cổ, cái danh này lão gánh không nổi!
Nhưng, số tiền đó thực sự quá .
Nhiều đến mức Diệp lão đầu sẵn sàngleech_txt_ngu mạo hiểm chặt nó .
Tiền tuất phát xuống rồi, trong nhà cũng phát sinh baonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiêu việc phải dùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến tiền. Hôm nay còn tổ chức đám cưới cho Phương Phương, chuẩn bị lễ đồ đạc, đủ thứ linh tinh cộng lại là hết sạch rồi.
Diệp đầu dày nói: Tôi có giữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho riêng mình đâu, đều là để bù đắp chobot_an_cap cái nhà này cả. Diệp Hướng và con bé Thanh Nguyệt cũng là thành viên trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà, chẳng lẽ không được hưởng lợi hay sao?
Đại trưởng sững sờ, lão này muốn tiềnleech_txt_ngu đếnvi_pham_ban_quyen mức không cần mạng rồi ?
nhưng, lúc nãy họ đã lục nhà chẳng thấy bóng dáng tiền tuất đâu. Nếu Diệp lão đầu cứ cắn chết rằng tiền đã tiêu hết, thì dù gọi cảnh sát cũng khó lòng phân xử rõ ràngbot_an_cap.
Ngay khi sự việc vào bế tắc
Ông nội, không phải để tiền tuất lên xà nhà phòng ngủ của ông và bà nội sao?
Một giọngleech_txt_ngu nóibot_an_cap vang lênvi_pham_ban_quyen từ phía ngoài bếp.
Diệp đầu trợn mắt, không thể tin nổi nhìn về phía .
Chỉ thấy Diệp Phong vẻ mặt ngây : Cháu ông còn dặn là khoản tiền đó một xu cũng không được động vào mà.
dù vào ngày phát tiền tuất, lão đầu đã tìm cách đuổi Diệp Hướng Hồng Nguyệt ngoài. Thế nhưng Diệp Phong bị cảm nên phải trongleech_txt_ngu nhà khôngvi_pham_ban_quyen đi đâu.
Cậuleech_txt_ngu trong nhà có một người trông nhưleech_txt_ngu lãnh đạo đến, lại Thôn trưởng đi cùng, dáng vẻ trang trọng. ông và chú hai lại cứ như chừng mình, điều này khiến Diệp Phong nảy ngờ.
Sau khi nghe lén được vị lãnh đạo đến để tuất, và thấy Diệp lão đầu giấu tiền lên xà nhà, Phong cũng khôngvi_pham_ban_quyen đánh lặng quay về phòng.
Chuyện nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu dám nói với mẹ và chị gái. Sau chết của , tình cảnh của nhà quá khó khăn, số tiền chắc chắn tranh nổi, nói ra chỉ rước thêm họa thân.
Nhưng .
Diệp Phong cảm nhận đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị gáivi_pham_ban_quyen mình đã đổi. Có lúc này, việc đòi số tiền vốn thuộc vềleech_txt_ngu gia đình mình sẽ thành công.
Vừa nghe Diệp Phong nói , Diệp Thanh Nguyệt lập tức quay người bướcvi_pham_ban_quyen ra ngoài.
lại đóvi_pham_ban_quyen cho tao!
Diệp lão đầu vươn tay ngăn cản Thanh Nguyệt.
Tiền Vân saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thểleech_txt_ngu để lão toại nguyệnleech_txt_ngu? Với cách làvi_pham_ban_quyen Hội trưởng phụ nữ, cô phải những người phụ nữ yếu thế. Cô tức xông tới chặnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay Diệp lão lại.
đội đứng bên cạnh thấy cảnh nàyvi_pham_ban_quyen, như bị nung nóng, phắt một cái lao tới, chắn giữa Diệp lão đầu và Tiền Vân, giúp vợ mình ngăn cản già kia.
Không thể mình đụng chạm lão già nát rượu này , nhỡ đâu bị lão lợi dụng sàm sỡ thì sao?
Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đội trưởng vừa chặn Diệp lão đầu, vừa cười khổ nhìn Tiền Vân. Vợ mình đúngleech_txt_ngu là quá dữ dằn, quá bạo dạn !
Tiền thấy chồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã giàbot_an_cap, liền nhanh chân đi theo Diệp Thanh Nguyệt để chống lưng cho cô, tránh sinh rắc rối khác.
Vợ Chính Hoa! Mau ranh kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại!
Dù bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giữ chặt, Diệp lão đầu vẫn bỏ cuộcbot_an_cap, gào thét khản cả .
Ở nhà trên, Trần Ngọc vẫn đang xem Vương bác sĩ bôivi_pham_ban_quyen đỏ cho con trai . thấy tiếng hét của cha chồng truyền tới từ phíaleech_txt_ngu sau, bà ta có chút ngác, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Ngay sau đó, bà thấy Diệp Thanh Nguyệt xông vào nhà trên, đi thẳng về phía phòng của Diệp lão đầu.
Theo bản năng, Trần Ngọc Lan định ra ngăn cảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Nhưng vừa mới bước ra một bước, động bà tabot_an_cap đã cứng đờ lại.
Chẳng vì , Hội trưởng phụ nữ Vân đang sát ngay sau Diệp Thanh Nguyệt, ánh mắt hằm hằm đầy đe dọa taleech_txt_ngu.
Ngọc Lan lẳng lặng rụt cái chân đang định bước vào vùng nguy hiểmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại.
Diệp Thanh Nguyệt thuận lợileech_txt_ngu vào được phòng ngủ của Diệp lão đầu. Nhìn theo Diệp Phong chỉ trên xà nhà, cô lập bê thang tới. Trèo lên nhìn, quả ở đó có mộtleech_txt_ngu vải nhỏ.
Thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trực nhét bọc vải vào áo.
thang, Diệp Thanh Nguyệt lấy tay Tiền Vân, nghẹnleech_txt_ngu ngào nói: Thím Tiền, cảm thím. Nếu không có thímvi_pham_ban_quyen và chú Đại đội trưởng, số cha cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đánh đổi cả mạng sống mới có bị họ sạch rồi.
Tiền Vân vỗ vỗ lưng cô: Đây việc mà Hội phụ nữ nên làm.
Phía sân sau, gàobot_an_cap khóc của lão đầu cũng đãbot_an_cap dứt.
Thanh cùng mọi người quay lạileech_txt_ngu bếp, nhìn cô bằng mắt u , không cònbot_an_cap xông tiền nữa. Diệp Thanh đoán chắc chắn đội trưởng đãvi_pham_ban_quyen nói điềuvi_pham_ban_quyen gì đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến lão không dámbot_an_cap làm càn.
khi lấy được tuất, Diệp Thanh khoát ký tên văn bản phân gia, lập thành ba bản.
Thanh và Diệp lão đầu mỗi bên giữ một bản, lại Đại đội trưởng lưu giữ tại văn phòng đội.
Gấp gọn văn bản nhét vào ngực áo, Diệp Thanh Nguyệt đưa Diệp Hướng Hồng và Diệp Phong về phòng thu dọn hànhvi_pham_ban_quyen đơn giảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Dưới ánh nhìn đầy hằn học của đám người Diệp lão đầu, ba con xách náchbot_an_cap mang, lỉnh kỉnh đi phía cuối thôn.
Dân làng xem dù đã giải tán nhưng vẫn từ xa chỉ trỏ, bàn tán xôn xao.
đứa hồ ly đó thật sự phân sao?
Không thìvi_pham_ban_quyen có mà bị đánh chết mất!
Dắtbot_an_cap bà mẹ kinh với em bệnh tật, phân rồi thì lấy đâu ravi_pham_ban_quyen ngày lành mà sống.
Đợi đến lúc không sống nổi nữa, con ly tinhbot_an_cap đó lại chẳng đi quyến rũ đàn ông để người giúp đỡ à!
Một người có đủ không? Cái nặng nhà nó, hai người ông gánh không nổi đâuvi_pham_ban_quyen!
Ha ha ha
Nghe những lời mỉa mai lạnh lẽo thoảngbot_an_cap qua trong gió, Thanh Nguyệt chẳng buồn đoái hoài.
Cô biết, hôm cô đã đóng kịch thương, thắng Trần Lan một ván và được thắng lợileech_txt_ngu bước , nhưng sau nhiêu năm bịbot_an_cap bôi nhọ, của cô thôn đã thối nát vô cùng, không thể xoay chuyển trong một một chiều.
Diệpleech_txt_ngu Thanh Nguyệt vội. Ngày tháng còn dài.
Những gì đám người này nợ cô, họ đã hủy hoạileech_txt_ngu, sớm muộn gì cô cũngbot_an_cap sẽ đòi lại sạch!
Phân gia, chỉ mới là bước đầu.
Đến khi đình Thanh Nguyệt chuyển hết hành lý tới căn cũ ở cuối thôn thì đã về khuya.
Vào năm bảy mươi, không khí ở nông thôn rất trong lành. Đêm đầy sáng, xung quanh cũng không mức tối đen mực. Chỉ có điềuvi_pham_ban_quyen cửa sổ nhà Chungbot_an_cap Bà Bà bịt kín, bên trong là tối đến mức giơ tay không năm ngón.
Vừa Tiền Vân mang tới một cây đènleech_txt_ngu dầu, nói: Người giúp nhà cháu thím đã tìm xong rồi, sớm mai họ sẽ tới. Đều là trong cả, không tiền công đâu, cần bao bữa cơm là được.
Như sực nhớ ra điều gì, bà bổ sung thêm: Suýt thì quên mất, nhà này của Bà tạm thời vẫn chưa nấu nướngvi_pham_ban_quyen được. Ngày mai cháu cứ mang lương thực sang nhà thím, thímbot_an_cap cho mượnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà bếp.
Diệp Thanh Nguyệt đầu: Cháu biết rồi, cảm ơn thím Tiền.
Tiền Vân nhìn nhà cũ âm u với vẻ mặt ngần ngại, cô mỉm cười nói tiếp: Thím Tiền, cháu với mẹ dọn dẹp nhanh lắm, không cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giúp ạ. Thímleech_txt_ngu về nghỉ đi, hôm nay thực sự cảm ơn thím rất nhiều.
Cô nhận ra Tiền Vân vẫnbot_an_cap còn sợ nhà ma. Tiền Vân thấy Diệp Thanh Nguyệt không có gì là đang gượng ép, dò thêm vàibot_an_cap câu rồi ra về.
Thanh Nguyệt lấy khóa mở khóa sắt trên . Cô đẩy cửa ra, đang định người lẻn vào trong để xem xét tình hình thì tay ngăn cô lại. Ngước mắt lên nhìn, gương mặt đờ đẫn Diệp Hồng hiện ra tầm mắt.
Mẹ, chuyện gì vậy ạ? Diệp Nguyệt hỏi.
Để mẹ vào.
Khi Diệp Hồng nói chuyện với Diệp Thanh Nguyệt, giọng dịu dàng, hẳn với vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuồng loạn trước đó ở họ , chỉ là thần sắc có chút ngây ngô. nói xong liền cầm cây đèn dầu Tiền Vân , lách người vào trongbot_an_cap nhà bắt dọn dẹp tạp vật.
Động tác nhanh nhẹnleech_txt_ngu của bà hoàn không giống một kẻ thần kinh trong miệng người trong thôn. Diệp Thanh Nguyệt , mẹ cô vốn một người bình thường, chỉ vì từng quabot_an_cap một số chuyện nên mới để lại ma tâm . cô thương hoặc bị người khác bắt , cô mất đi lý trí, bất cả.
Đây là mộtleech_txt_ngu căn bệnhleech_txt_ngu lý, có thể khỏi. Kiếp trước, khi mẹ mất, cô chỉ một sinh viên đại nên hoàn toàn bất lực trước loại bệnh này. Nhưngleech_txt_ngu giờ , Diệp Thanh Nguyệt rằng dưới điều trị tâm của cô và sự hỗ trợ từ hệ thống, nhất định có thể giúp thoátvi_pham_ban_quyen khỏi bóng tối quá khứ, không còn dáng đờ này nữa.
Mẹ, để con giúp một tay.
Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh không muốnvi_pham_ban_quyen để rộnbot_an_cap một mình. Hôm nay Hướng Hồng bị nhà máy trên huyện gọileech_txt_ngu đi, làm quần quật đến tốileech_txt_ngu mới về. Ở các công xưởng thời này, vàoleech_txt_ngu mùa cao , họ coi công nhân như trâu ngựa mà sai bảo.
Đợi một chút.
Diệp Hồng ngăn cản động tác của Diệp Thanh : Để mẹ chút nữa, đồ đạc trong nhà cả rồi, có nhiều dằm gỗ .
Bà nói vừa đi tới cạnh đèn dầu, nặn nặn ngón tay thể vừa rút ra một cái , sau đó thản nhiên tiếp tục dọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dẹp.
Thanh Nguyệt thấy sống mũi caynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cay, tức chui vào : Mẹ, con đâu là trẻ con nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chú ý mà.
Nhưng Diệp Hướng Hồng lại cuống quýt, chặn cô ngay : Không được , không đượcbot_an_cap vào bị dằm đâm sẽvi_pham_ban_quyen đau , mẹ không muốn bị đau, mau ra ngoài đi, đi!
!
Diệp Nguyệt giọng.
Diệp Hướng Hồng bỗngleech_txt_ngu nhiên bặt, ngơ ngác nhìn Diệp Nguyệt, ánh mắt có chút sợ hãi, co rụt lại. chớp mắt, trên trán và cổ bà đã tấm những giọt mồ hôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mịn.
Thanh Nguyệt đỏ hoe mắt, cô ôm chầm Diệp Hướng Hồng: Mẹ, con xin lỗi, con không nên quát mẹ.
Cô chỉ không đành lòng nhìn mẹ chịu khổ, nóng lòng đãbot_an_cap mất Diệp Hướng Hồng rất sợ bị người khác quátbot_an_cap tháo. Diệp Thanh Nguyệt đã quá lâu rồi không được gặp mẹvi_pham_ban_quyen. Lâu đến mức cô suýt chút quên dáng vẻ củabot_an_cap bà, mất những thói của bà.
Ký duy còn sót lại là khi cảnh sát đưa cô đến nhà xác, lật tấm vải trắng lên và hỏi cô: Người nàyvi_pham_ban_quyen làleech_txt_ngu mẹ phải không?
Trên giường, người phụ nữ mới nuôi được chút thịt nhưng vẫn gò thanh khô đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhắm chặt mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, giống như đang ngủ say. Nguyệt bước tới, chạm vào mặt người phụ nữ , rồivi_pham_ban_quyen lại lay lay bờ vai bà. Sau đó mới ngẩng nói với cảnh : Không phải, thưa đồng chí sát, đây không phải mẹ tôi. Mẹ tôi thấy tôi là sẽ mỉm cười với ngay, các anh nhìn xem bà ấy chẳng để đến tôi, ấy không phải tôileech_txt_ngu.
lạnh , người phụ nữ đáp ấy, chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là ký ức cuối cùng và rõ ràng nhất Diệp Thanh Nguyệt về Hướng Hồng.
Còn bây giờ, ức lạnh đó đã được bao phủ một cảm giác mềm và ấm . Diệp Nguyệt ôm chặt lấy Diệp Hướng Hồng, vỗ nhẹ vào lưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , dỗ dành: Mẹ, con sẽ không quát mẹ nữa đâu, đừng , không sao rồi.
Cảm được cơ thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Diệp Hồng không còn run rẩy , Diệp Thanh Nguyệt buông bà ra, lạileech_txt_ngu nắm lấy tay bà nói: Mẹ, chúng ta đã hộ rồi, những ngày sau này chúng ta phải tương trợ lẫn mới sống tốt đượcleech_txt_ngu. Mẹ không thể ôm hết mọi việc vào người, như vậy kiệt sức mất.
Nếu mẹ mệt quá mà ngã xuống, con và A Phongvi_pham_ban_quyen sẽ không có ai chăm .
Diệp Thanhvi_pham_ban_quyen Nguyệt giả vờ tủi : Mẹ muốn con mộtvi_pham_ban_quyen đứa trẻ hoang khôngvi_pham_ban_quyen có mẹ thương, không có mẹ yêu sao?
Không muốn. Diệp Hồng lắc nguầy nguậy.
Diệp Thanh Nguyệt kiên khuyên bảo: Vậy mẹ con mẹ dọn dẹp nhà cửa, chia sẻ việc nhà với .
Có dằm gỗ, đau , không được. Hướng Hồng vẫn muốn từ chối.
Khóe mắt Diệp Nguyệt rưng rưngleech_txt_ngu lệ: Có không cần con rồi không
Diệp Hướng Hồng cuống cuồng: Mẹ không có
Vậy thì đểvi_pham_ban_quyen connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dọn dẹp . Diệp Thanh Nguyệt dứt khoát.
Được .
Diệp Hướng Hồng chỉ đành đầu, cảm thấy cóbot_an_cap gìvi_pham_ban_quyen đó đúng, bà đứng ngẩn ra tại chỗ, nhìn Diệp Thanh Nguyệt mà không nói nên lời.
Bên ngoài nhà, Diệp vừa rồi còn lén lau nước mắt, nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy chị gáileech_txt_ngu mình xoay mẹ đến chóng mặt thì không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhanh sau đó, Diệp Nguyệt và Diệp Hướng Hồng đã dọnleech_txt_ngu sạch một chỗ trong ngủ. Diệp múc nước vẩy xuống cho bớt bụinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Diệp Thanh Nguyệt thì lấy dao phay, mẹo cạy những thanh gỗ bịt trên cửa sổ ra.
Đẩy cửa sổ ra, làn gió nhẹ lướt mặt, không khí đụcbot_an_cap ngầu phòng mới dần nên trong lành.
A Phong, có thể mang hành lý vào đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồileech_txt_ngu.
Làm xongvi_pham_ban_quyen những việc này, Thanh Nguyệt mới gọi Diệp Phong vào nhà. Trước đó không khí trong phòng quá tệ, nếu Phong vào sẽ ho không ngừng, giúpleech_txt_ngu gì. Thanh Nguyệt cậu ở ngoài trông chừng hành lý, đề phòng có kẻ lấy trộm.
Hai chị em thaybot_an_cap phiên chuyển hành lýleech_txt_ngu vào phòng ngủ. Hướng Hồng cũng lau sạch ván giường, trảileech_txt_ngu một chiếu cỏ, lấy quần áo bọc đặt ở giường để làm gối.
Điều kiện sinh hoạt của Chung Bà Bà lúc sinh thời rất kém, có chiếc giường nào ra hồn, cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kê vài tảng dưới tấm ván , lót ít rơm rạ một miếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vải lên đểvi_pham_ban_quyen ngủ. May mà tấm ván giường này rộng, cả gia đình ba chen chúc đêm có thể tạm bợ qua ngày.
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay