BỊ ÉP BÁN MÁU CHẾT THẢM TA TRỌNG SINH BÁO THÙ LỠ LỌT VÀO MẮT XANH: SĨ QUAN LẠNH LÙNG

BỊ ÉP BÁN MÁU CHẾT THẢM TA TRỌNG SINH BÁO THÙ LỠ LỌT VÀO MẮT XANH: SĨ QUAN LẠNH LÙNG

Tống Uyển Story full 09/08/2026 127 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

BỊ ÉP BÁN MÁU CHẾT THẢM TA TRỌNG SINH BÁO THÙ LỠ LỌT VÀO MẮT XANH: SĨ QUAN LẠNH LÙNG

Bị ép đi bán máu để kiếm sống, chết thảm dưới bánh xe chỉ vì một món nợ không có thật… Kiếp trước của Trì Tảo là bi kịch cay đắng do màn kịch giả chết của đứa con gái nuôi Trì Trân Trân dàn dựng. Nhưng trời có mắt, mở mắt ra lần nữa, cô trọng sinh về thẳng năm 1976!

Trì Tảo vốn là thiên kim thật của nhà họ Trì, nhưng từ lúc lọt lòng đã bị tráo đổi. Sống lại ở kiếp này, cô không còn là đứa trẻ cam chịu bị dắt mũi hay thèm khát thứ tình thân mục nát đó nữa. Trì Tảo thề sẽ tự tay tiễn Trì Trân Trân xuống địa ngục từng bước! Tiếng gối đập vào mặt bà mẹ nuôi độc ác, tiếng súng nổ chát chúa rát tai trong rừng sâu, và sự lạnh lùng khi cô lật mặt và đẩy “trà xanh” vào đồn công an sẽ khiến thính giác bạn bùng nổ. Không có sự nhẫn nhịn, chỉ có những pha “lật bàn” nghẹt thở: Trì Tảo bòn rút bữa ăn ngon từ những kẻ máu lạnh, đập nát ổ khóa cửa bếp, và cuối cùng là cuỗm sạch đồ đạc đắt tiền trong phòng Trì Trân Trân xách vali bỏ đi. Hành trình nghịch tập của nữ cường chính thức bắt đầu!

Vả mặt cực căng: Nữ chính có đầu óc nhạy bén, thủ đoạn dứt khoát, tát thẳng tay từ gia đình nuôi tàn độc đến những kẻ ruột thịt thiên vị “trà xanh” giả tạo.

Plot twist gãy cổ: Những màn đối đầu sinh tử nghẹt thở với lũ cướp giật và bọn gián điệp ẩn nấp, đan xen sự xuất hiện của nam chính quân nhân Lam Dịch cực ngầu và quyết đoán.

Chuẩn vị Sảng văn Thập niên: Tuyệt đối không thánh mẫu, không ủy mị. Nữ chính báo thù sắc lạnh, trực tiếp dọn sạch tài sản của kẻ thù khiến dân tình hít hà sướng râm ran.

🎧 Cắm tai nghe vào và chuẩn bị cho những pha phản công sướng rần rần cả người! Bấm PLAY ngay trên tfullaudio.net để nghe trọn bộ truyện trọng sinh, nữ cường, sảng văn cực cháy này! Cảnh báo: Nghe là nghiện, không dứt ra được đâu!

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
BỊ ÉP BÁN MÁU CHẾT THẢM TA TRỌNG SINH BÁO THÙ LỠ LỌT VÀO MẮT XANH: SĨ QUAN LẠNH LÙNG cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Tháng năm .
Trì nén , cẩn thận vết thương để lau rửa cơ .
Đợi đến khi vết máu và bùn đất đã được gột sạch, cô mới lấy bộ quần áonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dài tay vá chằng đụp mặc vào, bưng chậu ra khỏi tắm.
Bên ngoài, những sinh viên đang rửa mặt tán gẫu bỗng chốc , nhà vệ sinh chỉ lại tiếng nước chảy rào rào.
Trì Tảo môi, cúi đầu nhanh ra ngoài.
Này, nghe gìleech_txt_ngu chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đêm qua nó lại bị công an bắt đấy.
Thật chẳng hiểu nghĩ gì , tiền trợ cấp nhà trường phát nếu kiệm chút là hoàn toàn đủ dùng, vậy mà cứ đi đầu cơ trục lợi rồi đánh nhau với ngườivi_pham_ban_quyen ta, đúng mất mặt!
Cũng chẳng thấy nó tiêu tiền việc gì? đồ nó mặc kìa, rách hơn cả hộ nghèo làng
Tiếng bàn tán không ngừng truyền từ phía , nhưng trên gương mặt vương vết thương của Trì Tảo chỉleech_txt_ngu liệt vì đã quá quen thuộc.
306 Trì Tảo, nghe điện thoại! 306 Trì , nghe điện thoại!
Dưới , tiếng loa phóng thanh của bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quản ký túc xá lên.
Trì Tảo khựng lại, nén đau chạy xuống lầu.
Alô? Cô nhấc ống nghe, bàn tay kia chặt gấu áo.
Alô cáibot_an_cap gì mà ! Nghe cái điện thoại cũng lề thế, sao mày không chết đi rồi!
Trong nghe, nhưbot_an_cap ngay Tảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa lên , đã truyền đến chửi bới thiếu kiên nhẫn của Trì Nghiên .
Xin, lỗi, tôi
miệng, ai nghe mày nói cái đó! Trì Nghiên Bân ngắt , Cửa hàng bách hóa mới nhập mẫu máy ghi âm mới, mày mau đi mua cho taovi_pham_ban_quyen, tối nay tao phải có!
ghi âm? Bao bao nhiêu ? Trì Tảo dặt hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Mày biết đấy, hôm là sinh nhậtvi_pham_ban_quyen mẹ, trước đó mẹ nói muốn ăn loại bánh kem bơ đó, tiền của tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều để bánh cả rồi, chỉ chỉ lạivi_pham_ban_quyen vài đồng hoạt thôi. Mày cần máy ghi làm gì, nếu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gấp thì đợi tháng sau tôi
có tiền thì đi mượnvi_pham_ban_quyen, mượn không được thì đi ! Đừng có nói với tao là không làm được. cho biết Trì Tảo, chị mày, đây nợ mày thiếu tao! Đừng hôm nay không chỉ là sinh nhật , mà còn là ngày giỗ của chị ! Màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dám không , chị taobot_an_cap dưới vàng không nhắm mắt đâu! Trì Nghiên Bân lại một lần gắt lên.
không ý đó, tôi
Mày cái gì mà mày, mày đúng là cái đồ sao chổi! Chị chết rồi, sao màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn mặt mũi mà sống hả? Sao người chết không là mày!
Tút tút tút, điện thoại đã bị cúpvi_pham_ban_quyen.
Trì Tảo run , đôi mắt đỏ hoe đặt nghe xuống.
, tại người không phải là cô chứ?
Năm nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước, được thông báo rằng mình bị nhầm khi vừa đời, thực tế cô là con cái nhà họ Trì một gia cán bộ trên thành phố.
Ngayleech_txt_ngu khi cô vui mừng vì sắp rời xaleech_txt_ngu người nuôi ngược trở bên cha mẹ ruột, thì gái đã hoán đổi với Trân Trân đã trên đường về đón cô lên thành phố.
Chết vì cứu cô.
Vì vậy, dù tất cảleech_txt_ngu mọi người đều oán hận chỉbot_an_cap trích cô, dù Trì Nghiên Bân chưa bao giờ gọi cô là chị lấy một lần, Trì Tảo không hề trách móc.
Bởi vì nói , đây nợ cô phải trả.
Nhất thời nghĩ ra được chỗ nào để xoay xở số tiền lớn trong thời gian ngắn, Trì Tảo cắn môi, đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lông mày nhíu chặt.
Chợtvi_pham_ban_quyen nhớ lại chuyện tình nghe được kia, cô vội rời khỏi .
viện, khoa học.
Y tá, tôi đang cần tiền gấp, chị rút thêm một ít nữa đi, tôi chịu được mà.
Trì Tảo thấy y có ý rút kim tiêm ra, vội vàngbot_an_cap hạ thấp giọng khẩn .
bot_an_cap y tá liếc nhìn một cái: bé này là lần đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đúng không? Một tối đa chỉ được rútbot_an_cap thôi, nhiều hơn là chết người đấy. hồ em gầy yếu thế này, trên người còn cóvi_pham_ban_quyen thương, muốn tiền chứ không cần mạng à?
Nói đoạn, thấy đôi Trì Tảo vừa to vừa đen, dáng vẻ ngoan ngoãn, ybot_an_cap tá nghĩ ngợi rồi hạ giọng: Bán máu chuyện tốt lành gì đâu, lần này dùng kim mới cho em, đừng đếnbot_an_cap nữa.
Còn , thương cứ để thế này không xong đâu, sẽ nhiễm trùng đấy. đi mua thuốc mà bôi vào, nghe chưa?
Trì Tảo đương nhiên biết bán máu không phải chuyện tốt, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng phải hết cách rồi sao. Còn vềleech_txt_ngu việc mua thuốc, nhịn một chút là qua thôi.
Nhậnleech_txt_ngu tiền từbot_an_cap tay đầu nậu máu, vừa ra ngoài bị ánh mặt trời chang chiếu vào, thân hình mỏng manh Trì lảo đảo, cảm thấy toàn lạnh .
Nhưng nhìn số tiền tay nhiều hơn tính, cô hơi vui mừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cô đi mua máy ghi âm trước, may màbot_an_cap đây hàng giá cao nên không cần phiếu.
Cô lại thận quà và cả nhà anh cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, số tiền còn dư lại được cất kỹ, dự định mai sẽ gửi cho cha của Trì Trân Trân.
Đến tiệm bánh lấy bánh kem đã đặt trước, Trì Tảo cảm thấy có chútbot_an_cap . là một trong số ít ngày trong năm cô có thể về nhà. Không biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sức củavi_pham_ban_quyen ba mẹ này thế nào rồi.
lòng suy nghĩ, bước chân cô càng nhanhleech_txt_ngu hơn, hoàn toàn chú ý đến chiếc đang tới tư cách đó xa.
Một tiếng Rầm khô vang lên, kèm tiếng la hétvi_pham_ban_quyen thất thanh của người qua đường.
Reng rengbot_an_cap reng
Điện thoại reo.
Cẩm Niên nhấc : Alô, ai đấy?
Chào ông, tôi bên phía an. hỏi đây nhà ông Trì Cẩm Niên không? Đầu dây kia hỏi.
Đúng, tôi là Trì Cẩm Niên. chuyện gì ?
Trì gái ông phải không? Cô ấy nạn xe cộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, được cứu ở bệnh viện, cần truyền máu. nhà mau đến
Alô? Alô ! Trì Cẩm Niên ngắt lờivi_pham_ban_quyen phía bênbot_an_cap , nói gì cơ, tôi nghe không rõ, anh
Nói đoạn, ông ta dập .
Ba, điện thoại ai thế, có chuyện gì vậy? Trì Nghiênvi_pham_ban_quyen Bân hỏi, tay đang vuốt mái tóc một cách điệu đà.
Mẹ nó là Hứa leech_txt_ngu anhleech_txt_ngu Trì Nghiên Huybot_an_cap cũng tònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mò nhìn sang.
công an, Trì Cẩm Niên nói, cúi đầu chỉnh lại tay áo sơ mi mới thayleech_txt_ngu: Trì Tảo bị tai nạn xe cần máu, bảo chúng mauleech_txt_ngu qua đó.
Trong phòng im lặng một , Hứa Cầm hơi cau mày, nhưng rất nhanh đã mìnhbot_an_cap gương: Nghiên Huy, con xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặc bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này đi có được khôngbot_an_cap? Có đơn điệu quá không?
Trì Nghiên Huy ngắm nghía vài giây: Hơi điệu thật, hay là mẹ mặcleech_txt_ngu bộ màunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đỏ đi, nhìn hân hoan, người cũng có thần thái .
Anh ta dứt lời, điện thoại lại reo .
Trì Nghiên Bân nhanh tay cướp ống nghe: Người chết chưa? Chưa chết thì bảo nó quách đi! Chúng tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang lắm, không có thời gian quản mấy chuyện tào lao của nó!
xong, nó ném ống nghe xuống, khoát rút luôn dây điện thoại ra, trong thầm tiếc nuốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vì máy âm vẫn chưa tới .
Thuvi_pham_ban_quyen dọn chưa, nhanh , không kịp thời gian đâu! Không là ai lên thúc giục một câu.
Bệnh viện, phòng cấp .
Thế nào , bao lâu nữa nhà mới đến? Bác sĩ nhíu mày hỏi cô tá vừa vội chạy vào.
Ánh mắt cô y tá lộ vẻ phức tạp: Người nhà không đến, bảo là không có thời gian quản nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện .
Trên bàn mổ, không biết có phải đau hay khôngleech_txt_ngu mà Trì Tảo vẫn chưa mất đi ý thức.
thấy lời y tá nói, giác thế nào nhỉ, có bất ngờ nhưng cũng vừa lạ gì.
thì những năm qua, kể cô khao tình thân đến mức nào, cố gắng lấy lòng ra saoleech_txt_ngu, trong bao giờ tha hay chấp nhận .
giờ cũng tốt, cô chết đi, như là đền mạng vậy.
tiếc là, đối với những người đã từng giúp đỡ năm quavi_pham_ban_quyen, cô không hộivi_pham_ban_quyen để báo đáp nữa .
đến đây, Trì Tảo nhớ lại lúc nãy trên đường bị đẩy phòng cấp cứu, nghe thấy có người thở dài tiếc về mộtleech_txt_ngu đồng chí Giải phóngbot_an_cap quân bị mù lòa.
Cô chớp mắt, khó khăn nắm lấy gấuvi_pham_ban_quyen áo bác sĩ cạnh.
Hiến giác mạc, Giải mắt giácleech_txt_ngu
cô đứt quãng, âm thanh cực nhẹ.
Nhưng bác sĩ ghé sát tai cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiểu được.
Lại thấy cô khẽ chỉ ra , ông hiểuvi_pham_ban_quyen ra: Em muốn hiến giác vị Giải phóng quân đang ở bệnh saoleech_txt_ngu?
Trì Tảo chớpbot_an_cap mắt, một tiếng Tít kéo dài vang từ đo điện tim.
Thế nhưng hư vô saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chết mà cô hằng tưởng tượng đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không xuất hiện, thaybot_an_cap vào đó làvi_pham_ban_quyen một sảnhbot_an_cap đông đúc ngườileech_txt_ngu qua lại.
Trì Tảoleech_txt_ngu không trung, thầm nghĩ mình chắc đãbot_an_cap biến ma , đúng lúc đó cô nhìn thấy cả gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đình nhà họ Trì trong đám đông.
Họ đều ở đó, mang theo vài phần nônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngừng nhìn về phía .
Ba, mẹ. cảbot_an_cap, Bân? Trì Tảo mừng rỡ, thầm nghĩ làm như cũng không tệ, ít ra còn được lại ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân.
Cô vui tiến lại gần, thửbot_an_cap sờ vào mẹ mình thì thấy bà đột nhiên đỏ hoe mắt, vừa khóc cười bước nhanh xuyên qua người cô chạy về phía trước.
Trân Trân, Trân Trân! Hu hu, con gái yêu của mẹ, con thật sự còn sống, khôngvi_pham_ban_quyen sao cả! Con
Trân Trân?
Trân Trân ? Còn sống là có ý gì?
óc Trì Tảo có chút đình , cảm giác như không động nổi nữa. Cô nhìn theo hướng Hứa Cầm đang chạy tới.
Uỳnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
dáng ràng mới chỉ gặp qua một lần, nhưng đến không quên ấy đập vào mắt, Tảo mới biết dù có là ma, trong cơn chấn động cực độ thì đại não cũng trở nên rỗng.
Trì Trân , thật sự là Trân Trân!
Mẹ ơi! Hu hu, con nhớ mẹ lắm! lỗi, xin lỗi, đều của con, nếu không bị rồi mất trí nhớ đã không xa mọi người nhiều năm vậy
Phíabot_an_cap trước, nóivi_pham_ban_quyen của Trì Trân vang , một lần nữa chứng minh cô đang sống bằngvi_pham_ban_quyen xương bằng thịt.
Nói bậy! Con có lỗi chứ! Có lỗi là người kia kìa, làvi_pham_ban_quyen của con nhỏ sao chổi Trì Tảo ấy! là quá lương thiện thôi!
Hu hu, Trân Trân nghiệp của mẹ, sao con lại gầy thế này, có phải mấy tháng đibot_an_cap học tập trao đổi nước ngoài không ăn uống hẳn không? Hứa Cầm ôm chặt lấy Trì Trân Trân, âu yếm nhìn vật vừa tìm lại được của mình.
Những người khác cũng đỏ hoe mắt quanh côbot_an_cap ta, động nói chuyện, nhưng Tảo đã không còn tâm trí đâu mà nghe .
mắt đang lướt qua nhanh như từng thước về Trân Trân trong hơn năm năm qua.
Không có bị thương, không có mất trí nhớ, cái gọileech_txt_ngu là cái chết thảm khốc quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ một màn kịch được sắp đặt sẵn!
Tất cảleech_txt_ngu mọi thứ đều là sự dựng tinh vi của Trì Trân, dùng đạo đức bắt cóc cô, khiến cô phải sống tộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lỗi mà dốc sức chuộc , khiến cô bị chabot_an_cap mẹ anhbot_an_cap em oán chỉ trích.
bản cô ta lại có thể sống mãileech_txt_ngu trong lòngbot_an_cap , vĩnh viễn chiếm trọn sự yêu thương của cả nhà.
Khi đã hiểu ra tất cả, đôi mắtvi_pham_ban_quyen Trì như muốn nứt ra, hận thù khiếnbot_an_cap linh hồn cô run .
Tiện ! Dám giả chết, hại cô những năm qua bị mắng chửi câu sao chổi này đến câu kẻ giết người khác.
cô vì muốn chuộc tội màleech_txt_ngu liều tiền, thậm chí bất đắc phải đi bán máu!
Mà cha mẹ cô, lúc tưởng Trì Trân Trân chết thì thống hận cô, biết Trì Trân Trânvi_pham_ban_quyen còn rồi thì lại mặc cô đang hấp hối taivi_pham_ban_quyen nạn, trái lại còn vui vẻ đi đón một kẻ đảo!
Tại sao? Những gì cô làm suốt năm qua, dù là cục đá cũng phải được sưởileech_txt_ngu chứ, tại sao vẫn đối với cô như !
Rõ ràng cô mới là con ruột của nhà họ , mẹ củaleech_txt_ngu Trì Trân Trân đã cố tình đánh tráo đứa trẻ, còn đãi cô suốt mười tám trời kia mà.
Tạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao!
Trì Tảo không thể , phát điên lao lên gào thét, muốn chất vấn cha mẹ, muốn vạch trần bộ mặt thật của Trì Trân .
Nhưng đến lúc này cô phát hiện ra, cô căn bản không chạm vào bấtleech_txt_ngu kỳ ai, lời cô nóivi_pham_ban_quyen cũng không ai thấyvi_pham_ban_quyen.
Thậm chí, cơ thể cô đang dần trở nên trong suốt, nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng ngày càngleech_txt_ngu mờ ảo.
Không! Không thể như vậy được!
Chịbot_an_cap, chị chưa đâu, cái con saobot_an_cap chổi Trì Tảo ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bị rồi.
Trước khi ý thức hoàn toàn tiêu tan, cô nghe thấy nói đầy hê của Trì Nghiên Bân từ phía dưới truyền lên.
sao lại để cô sự thật, nhưng không cô cơleech_txt_ngu hội thù!
sao!
Nếu có kiếp sau, cô dùng tất cả mọi thứ để đổi lấy một cơleech_txt_ngu hội được đích tiễn Trì Trân xuống địa ngục!
Năm 1976, Hà, nhà họ Trình.
Sáng , mới lờ mờ sáng, trong sân đã có tiếng động.
một tiếng, Vươngbot_an_cap Mai Hoa đập mạnh vào cánh cửa gỗ: Tiểu ! Con ranh kia, không cái sân bẩn thỉu thế nào rồi à, còn mau dậy dẹp rồi đi! Ngủ ngủ ngủ, sao màybot_an_cap không ngủ luôn đếnbot_an_cap chết đi!
chửi vừa định đẩy cửa bước vào thì bị Trình Phú Sơn ngăn : Kêu cái gìbot_an_cap, hôm đi , chuyện nhỏ này bà tiện tay xong đi, còn sai bảo nó gì?
Vương Mai định nói đây phảivi_pham_ban_quyen chuyện nhỏvi_pham_ban_quyen, nào dọn , cho gà cho lợn ăn, giũ nấu cơmvi_pham_ban_quyen, là việc. bà ta không dám cãi , chuyển sang chuyện .
Ông nó này, ông bảo đợi con ranh Tiểu Thảo về rồi, nhà họ Trì hứabot_an_cap chúng ta chắc không quỵt ? Họ sẽ đổi ý đâu nhỉ? Vương Mai Hoa cảm thấy không yên tâm.
Trình Phú Sơn ngáp một cái, để tâm nói: Bà lo hão! Nhà họ Trì cưng chiềuleech_txt_ngu Trân Trân nhà mình thế nào bà còn khôngleech_txt_ngu biết ? Nếu không phải nhà trông chờ vào Tiểu Thảo để đổi , định phải đưa nó về, thì tôi nhà họ Trì cũng tha nó đâu. Yên đi, có Trân ở đó, tiền chắn không chạy đi đâuvi_pham_ban_quyen được.
Vương Mai nghe xong, trong lòng đắc ý. Đúng là con do bà ta đẻ , chính là trẻ được yêu thương, đâu có giống con ranh Thảo kia, đúng là loại sói mắt trắng nuôi mãi không thân.
Được rồi, tôi đi lên đại đội chuyến, tranh thủ xin nghỉ không đi làmbot_an_cap để ở nhà dọn dẹp chút . Để nhà cửa bẩn thỉu thế này cho nhà họ Trì thấy thì mất mặt Trân Trân lắm. Trình Sơn dặn dò câu đi ra ngoài.
Mai không còn cách nào khác, đành miễn bắt đầu quét dọn sân vườn.
lợn vãi từ ngày , lá ngô chưa kịp phơi, rồi là phân gà
Càng quét, Vương Hoa càngleech_txt_ngu thấy bực bội trong lòng.
khi ngẩng đầu nhìn thấy cánh cửa phòng vẫn chặt, nghĩ đến người bên trong vẫn còn ngủ, cơn giận của bà tavi_pham_ban_quyen tức lên thể kìm nén được nữa.
Mẹ kiếp, mười mấy năm nay, làm gì có đạo lý bà làm việc còn con ranh kia ngủ!
Bà ta vơ lấy chổi, hùng hổleech_txt_ngu xông tới.
Trong phòng.
Trì Tảo đã tỉnh từ lúc Vương Mai Hoa đập cửa.
Cô cũng nghevi_pham_ban_quyen không sót chữ nào cuộc trò chuyện giữa bà ta và Trình Phú Sơn.
Cô không dám tin mọi thứ quen thuộc trước mắtbot_an_cap, ngắt vào người một cáileech_txt_ngu, mới dám chắc chắn rằng mình thật sự đãbot_an_cap trọng sinh rồi.
Hơn nữa còn trọngbot_an_cap sinh vào ngày chuẩn bị nhà Trì đón về.
Kiếp trước, cũng chính ngày hôm nay, ngườivi_pham_ban_quyen nhà họ Trì khoa trương lái xe đếnvi_pham_ban_quyen đón cô. Cô từng nghĩ rằng mình được coi trọng, sau này mới biếtleech_txt_ngu, là vì nhà họ Trì sợ đường xa, xót xa Trì Trân đi mệt mỏi.
Cũng chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày hôm nay, đầu vi_pham_ban_quyen gặp Trì Trân Trân, cô đã cùng Trì Trân Trân bị cướp khốngvi_pham_ban_quyen chế. Sau đó Trì Trân Trân đã nhường cơ hội sống cho cô, còn bản thân cô ta đến cũng không .
Kể từ đó, mẹ cô suốt ngày lấy nước mắt rửa mặt, cha cô ngày ngày thở ngắn than dài, trai cô vấn tại sao cô lại về, đến con chó nhà họ Trì cũngbot_an_cap u uất không buồn uống.
cả người nóivi_pham_ban_quyen là cô chết Trì Trân Trân, bản cô cũng tự thấy là kẻ có .
Nhưng bây giờ Trìvi_pham_ban_quyen Tảo , cô không phải kẻ , cô chỉvi_pham_ban_quyen là một con bị xoay như chong chóng mà thôi.
Nghĩ đây, Trì Tảo nằm trên , chậm rãi nhếch môi.
cho cô cơ hộibot_an_cap, thì kiếp cô nhất định phải tận mắt nhìnleech_txt_ngu thấy, tay tiễn Trì Trân từng bước vào !
những người gọi người thân kia hừ, cô không .
lòng đã có toán, Trì Tảo đang chuẩn bị dậy thì , cửa phòng mạnh vào tường.
Vương Mai Hoa xông vào, bước , thẳng vào người trên giường mà đánh: Ngủ ngủ ngủ! Saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net màyleech_txt_ngu không chết đi cho rồi! đồ dàyleech_txt_ngu, cho chút mũi mày á!
Đangbot_an_cap mắng chửi hăng , một cái gối đột ngột đập thẳng vàovi_pham_ban_quyen đầu Mai Hoa.
Gối nhồi bằng hạt cỏ, nặng chừng bốn năm cân. Trì Tảo lại dùng hết sức sinh, mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cú đập đã đầu óc Vương Mai Hoa choáng vángbot_an_cap.
Cô lật người đứng lên giường, cao hơn Vương Mai Hoa nửa thân người, túmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy cái gối, tiếp tục nện xuống.
Bộp! Bộp! Bộp! Hết cái này đến khác, lần nặng hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước.
Con tiện nhân kia, mày, mày Vương Mai Hoa ban đầu mắngbot_an_cap được hai , còn múa may tay chân định trả, về sau bị đập đếnbot_an_cap mắt nổ đom đóm, đảo rồi gục xuống giườngvi_pham_ban_quyen.
Tảo bước tới cưỡi lên người ta, lấy gối chặt mặt, bịt kínvi_pham_ban_quyen mít mũi miệng của đối phương.
Ư !
Hoa vùng vẫy, trừng mắt hung dữ nhìn Trì Tảo, tay quờ quạng cấu xé, ra dạng buông lão nương ra, không tao đánh chết mày.
Trì Tảo không một lời, mặt không , chỉ nhìn chằm chằm đang bị đè dưới , sức mạnh tay lại tăng thêm vài phần.
Thời gian từng giây trôi qua, cảm thở cuối cùng khiến Vương Hoa sợ hãi, tay chân bà ta dần mất lực, đôi mắt đỏ ngầu, nhìn Trì Tảo một cầu khẩn, hận không thể quỳ xuống lạy cô.
Nhưngvi_pham_ban_quyen Trì Tảo vẫn đè chặt gốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, khôngbot_an_cap hề lay chuyển.
Ngay khi Vương Mai Hoa tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trì Tảo phát điên và mìnhbot_an_cap sắp đến nơi, thì đột nhiên, cái quăng sang một bên.
Khụ, khụ, hộc hộc Vương Mai Hoa ho sặc sụa, mạng hít lấy hítleech_txt_ngu để không khívi_pham_ban_quyen.
Gà nhà Tử thơm không? Tảo nhìn bộ dạng nhem nhuốc nướcleech_txt_ngu mắt nướcvi_pham_ban_quyen mũi bà ta, lạnh lùng thốt ra câu nói đầu tiên.
nhớ rất rõleech_txt_ngu, kiếp , đêm trướcleech_txt_ngu cô đượcbot_an_cap đón về, Vương Mai Hoa đã ra lúc đêm khuya , lén lút hàng xóm.
Vươngvi_pham_ban_quyen Mai Hoa giật mình, tiếng thởleech_txt_ngu cũng ngừng lại mất hai giây: Gà, gà gì chứ, mày ngủ sảng rồi , nói nhăng nói cuội gì thế. ta vẫn miệng không thừa nhậnbot_an_cap.
Trì Tảo nhìnleech_txt_ngu chằm chằm : Nói nhăng nói cuội? Bà trộm của Trình Phú cháu bên ngoại, rồi khăng nói là do tôi mất, cũng nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhăng nói cuội sao? Mấy ngày Tết Trung thu về nhà ngoại, bà và gãbot_an_cap anh trai mẹ kế mang đến chui vào ruộng ngô, cũng nói nhăng nói cuội saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Tôi nhớ hôm đó bà còn cố một chiếc quần cho lẳng , khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ?
Nhìn đồng tử Mai Hoa co lại, Trì Tảo cúi túm lấy tóc ta: rằng cũng giống người nhà họ Trì đầu bị lừa đá kia, sẽ không tính toán chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm xưaleech_txt_ngu bà cố tình tráo đổibot_an_cap đứa trẻ sao?
Vương Mai Hoa, bà nghe kỹleech_txt_ngu đây, những chuyện trướcvi_pham_ban_quyen kia bà đãi tôi, từng món từng món tôi đều nhớ rõ, qua giờ rảnh để tính sổ bà thôi. Nhưng từ hôm trở đi, bà dám vào một tay tôi, khiến tôi không thoải mái dù chỉ chút, tôi thề, nhất định sẽbot_an_cap khiến bà, khiến nhàbot_an_cap họ Trình các người còn không thoải mái gấp bội!
Không tin thì cứ thửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem. Trì Tảo xong, buông Vương Mai Hoa leo xuống khỏi người ta.
Phía sau, Vương Mai hít một dài, đột ngột bừng tỉnh.
Bà ta, bà ta thế mà lại bị con ranh kia dọa đến mức quên cả thở, thật là, thật là
Conleech_txt_ngu ranh kia, mày định làm ànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! !
Trì Tảo liếc nhìn lại, đôi mắt cuồn sát khí dữ dội, khiến Vương Mai Hoaleech_txt_ngu nghẹn họng ngay lập tức.
Ánh mắt đó
chợt, bà ta nhớ lại hồi trước phóng, từng gặp một người đàn bà nhàbot_an_cap cửa tan nát, điên muốn chếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chung với quân địch.
Màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mày, mày Như thể nhìn thấy ma, Vương Mai Hoa lúng túng nửa ngày cũng không nói được một hoàn chỉnh.
Chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến khi dọn dẹp xong sân vườn, đến lúcvi_pham_ban_quyen nấu cơm, bà ta vẫn còn hơi thất thầnleech_txt_ngu.
Trì Tảo vệ sinhleech_txt_ngu cá nhân xong liền đi vào , thấybot_an_cap Vương Hoa đã mở khóa, đang chút thẫn thờ lấy đồ từbot_an_cap trong tủ ra.
Cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tủ đó báu của Mai Hoa, chìa khóa lúc nào cũng trên người, đi ngủleech_txt_ngu cũng không ra.
Thấy , Trì Tảo bước tới đẩybot_an_cap , nhìn vào bên trong.
Ngoài khoai lang và bột ngô thường ăn, nổi nhất là nửa bó mìvi_pham_ban_quyen sợi, nửa giỏ trứng gà và một hũ mỡ lợn nhỏbot_an_cap tóp mỡ.
Trì Tảoleech_txt_ngu lạnh , chọn mấy thứ lấy ra, tay chân lanh nấu cho mình một bát mì thơm .
được thêm mỡ lợnbot_an_cap, lại còn không khách thêm ba quả trứng chần. Vào thời buổi này, đây đối là món cực kỳ xỉ.
Trong lúc đó, Vương Mai định ngăn mấy lần, nhưngbot_an_cap cứ nghĩ đến dáng vẻ điênleech_txt_ngu dại như ác quỷ đòi mạng lúc nãy củabot_an_cap Trì , bà ta dù xót xa đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net máu cũng khôngleech_txt_ngu dám nhích.
Trìleech_txt_ngu Tảo mặc kệ Vương Mai Hoa nghĩleech_txt_ngu gì, cô ngồi bên bàn, vùi ăn thật lớn.
Năm tuổi đã bắt đầu đứng lênvi_pham_ban_quyen ghế để nấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , bảy đã xuống kiếm công nhật, ít hơn gà, làm nhiều hơn trâu, vậy mà đây là lần đầu tiên trongvi_pham_ban_quyen suốt hai kiếp người, cô được ăn một trứng nguyên vẹnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà họ Trình.
Nghĩ đến kiếp trước mình cực khổ lụng gửi tiền về chobot_an_cap nhà họ Trình, ánh mắt Tảovi_pham_ban_quyen lạnh thấu xương. Những nợ cô, sớm muộn gì cô cũng sẽ đòi lại từngvi_pham_ban_quyen chút một!
Ăn xong vẫnleech_txt_ngu còn sớmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Tảo quăng bát lên bàn, cũng chẳng buồn rửa, liền đi ra ngoài mượn xe đạp nhà bí thư đại đội, đạp thẳngvi_pham_ban_quyen một mạch lên công xã.
Chào đồng chí công , tôi muốn báo án.
Đến khi Trìleech_txt_ngu từ đồn công an về, Trình Phú Sơn đã Vương Mai Hoa kể lại chuyện trước.
Tất nhiên, Vương Mai Hoa chỉ nói Trì Tảo chuyện gà ra đe dọa bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta, ngoài ra không héleech_txt_ngu môi nửa lời nào khác.
Trình Phú Sơn cảm thấy có chút buồn cười, con nhóc ranh này, vừa tìm được cha mẹleech_txt_ngu đã lưng cho rồi sao?
Thật là , không nhìn lại xem nhà kia đối xử !
Lão ta như không có chuyện gì, nởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười lành với Trì bước cửa, rồi nghêu hát vài câu tiểu khúc ra ngoài đợi người.
Trì Tảo căn bản không quan chuyện mình đánh người có Vương Mai Hoa bép xép ra ngoài hay không. Dù tính tình cô có đại biến, giống như biến thành một khácbot_an_cap thì đã sao?
Ai thấy cô có vấn đề thì đưa bằng chứng ra đây rồi hãy nói chuyện.
Cô uống chút nước, về phòng lấy dụng cụ, tay nhặt một khúc từ đống rồi ngồi dưới bóng cây.
Trì Tảo nhìn chằm chằm dao trong tay, một lúc sau bắt đầu động tác khúc .
Kiếp , kể từ khivi_pham_ban_quyen cánh bị gãy vào một , cô không bao giờ còn có thể thực hiện được những đường dao tinh này nữa.
Lúc đầu cô cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơi gượng tay, nhưng sau đó tốc độ càng càng nhanh, càng lúc thuần thục.
như chỉ trong chớpleech_txt_ngu , khúc trong tay đã chó nhỏ chỉ bằng đốt ngón tay.
Con chónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từng sợi lông rõ rệt, thần thái vô động, mang mộtvi_pham_ban_quyen vẻ chán u uấtbot_an_cap.
Tảo nhìn chằmleech_txt_ngu con chó nhỏ, ánh mắt lạnh lẽo.
“Đến rồi!”
Lúc này, ngoài cổng vang lên giọngvi_pham_ban_quyen nói hớn hở của Trình Phú Sơn.
Chỉ thấy một xe hơi từ xa chạy lại gần.
Tảo vậy, tiện tay ném con chó nhỏvi_pham_ban_quyen vào đống , thu dao lại.
Bên ngoài, xe nhà họbot_an_cap Trì vừa thôn không bao lâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đã có đứa trẻ la hét om sòm, chạy đuổi theo sau đuôi xe.
Đám đàn ông đàn bà, già trẻ lớn bé đang làm việc ngoài đồng đềuleech_txt_ngu thẳngvi_pham_ban_quyen lưng, hiếu kỳ nhìn ngó.
“Một chân lấm tay bùn không biết sự đời!” xe, con trai út nhà họ Trì là Nghiên Bân khinh khỉnh bĩu môi.
Trì Cẩm trừng nhìn nó một cái: “Ở bên ngoài bớt nói mấy lời này đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Nghiên , lái chậm thôi, đâm trúng người ta.”
Ông dặn dò con trai cả Trì Huy đang ngồi ở ghế lái.
“Em Tảo là đợi sốt rồi, tại con, sớmleech_txt_ngu không đau muộn không , cứ đúng hôm nay bụng lại khó chịu, thật là lỡ dở ” Ở ghế sau, Trì Trân Trân có chút áy náy nói.
“Sốt ruột chết đi mớileech_txt_ngu tốt!” Trì Nghiên Bân tiếp : “Theo thì chẳng nên đónleech_txt_ngu nó về làm gì, dù sao bao nhiêu năm nay nó ở nông thôn cũng quen rồi, sau này mỗi tháng gửi cho hai đồng sinh hoạt phí là .” Để một connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ nhà quê chị mình, đám bạn mà biết được chắc chắn cười nhạo nó đến thối mũi.
thì dễ lắm, hàng xóm trong khu tậpleech_txt_ngu đều chuyện bế nhầm con rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đón người , chẳng lẽ ngồi đợi người đặt điều nói xấu sau lưng sao?” Trì Nghiên Huy đạp phanh .
“Thôi rồi, giờ mấy này còn cóbot_an_cap ích gì nữavi_pham_ban_quyen? Sau này chú ýleech_txt_ngu chăm sóc Trân Trân nhiều hơnvi_pham_ban_quyen, đừng để con bé chịu ức mới là mấu chốt. Lạibot_an_cap đây Trân Trân, mẹ dắt con, cẩn thận kẻo cộc đầu.” Hứa yêu nắm lấy tay Trì Trân Trân, cửa xe bước xuống.
“Không phải Tiểu Thảo thì là Trì Tảo, toàn cái rách nát !” Trì Nghiên Bân thiếu kiên nhẫn , cũng xuống xe theo.
Ở ghế phụ, Trì Cẩm nghe thấy lời của con trai út, vẻ mặt vẫn bình thường.
Hai ngày trước làm thủ chuyển khẩunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, con bénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói không muốn gọi cái tên Tiểu Thảo nữa, nhưng lúc đó thình lình cũng nghĩ khác, sẵn tiện đãbot_an_cap viết được mấy nét, liền thuận thế đổi thành Tảo.
Nóibot_an_cap ra cũng chỉ là một cái tên gọi, gọi là gì chẳng giống , cứ gọi mà nó thưa được.
Trình Phú Sơn đã đon sán lại gần từ khi xe chưa hẳn, thấy người xuống, vội vàng vồn vã chào nhà.
Lão ta một tiếng trai hai tiếng chị dâu, không biết còn em ruột thịt cha cùng mẹ với lão không bằng.
“Sao mà xấu thế, lại còn bẩn thỉu nữa?” Chân trước vừa bước vào sân, chân sau Trì Nghiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã nhìn Trì Tảo dưới bóng cây.
Lời chê bai của nó thốt ra một cách tự nhiên, ánh mắt như đang mộtleech_txt_ngu con chó hoang lề đường.
Trì Nghiên Huy đi cùngleech_txt_ngu vào vẻ mặt cao cao tại thượng, nhíu mày đánh giá Trì Tảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trên mặt đầy vẻ chán và bài xíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
đó là Hứa Cầm, ta âu yếm nắm tay Trì Trân , nhưng ánhvi_pham_ban_quyen mắtbot_an_cap nhìn Trì Tảo lại lạnh lẽovi_pham_ban_quyen khắt khe, chỉ liếc qua một cái đã mày dờibot_an_cap mắt đi chỗ khác.
Tảo tự , sự chán ghét của họ căn bản chẳng thèm che giấu, cô đã mùleech_txt_ngu mắt đến mức nào mà kiếp khát khao cái thứ tình thân chếtvi_pham_ban_quyen tiệt này chứ?
Ngược lại là Trì Trân Trânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vẫn giống như kiếp , tươi cười nhìn cô, vẻ mặt đầy thiện ý.
“Em chính là em gái Tảo Tảo phải không? Xin lỗi em nhé, em, Nghiên Bân nó không ý xấu đâu, chị trong người không làm mất thời gian, nó lại là đứa tính nảy, sốt ruột quá nên bạ một hồi.”
vừa nói vừa nở nụ cười ngọt ngàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net pha lẫn áy náy: “Cũng chị, khôngvi_pham_ban_quyen chị, chị em cũng không đến mức mười mấy năm trời gặp nhau lần đầu, Bân cũng sẽ không”
“Cho nên hôm nay cô đếnbot_an_cap Trình là vì đổi ý, muốn giống như tôi trở về với gia ruột thịt, đổi tên thành Trình Trân Trân ?” Trì Tảo lên tiếng ngắt lời.
Trì Trân nghẹn lời, hốc mắt nhanh chóng đỏ lên: “Tôi tôi cũng nhớleech_txt_ngu cha mẹ, nhưng mười mấy năm , tôi không nỡ rời xa ba mẹ. Xin lỗi em gái Tảo Tảo, đã chiếm mất thân phận của em, tôi tôi sẵnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sàng xin lỗi.”
nói, ta vừa lấy trong túi xách ra một cuốn sổ, vồn vã đi phía Trì Tảo: “Đâyleech_txt_ngu là món chị chuẩn bị cho em, em xem có thích khôngvi_pham_ban_quyen. không thích, đợi vềleech_txt_ngu thành phố, đồ chị em cứ tùy ý chọn, chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em hết”
“Không thíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!” Trì Tảo lại ngắt lời lần nữa, một cái liếc mắt cũng không nhìn cuốn sổ .
Kiếp trước cô chính là này củabot_an_cap Trì Trân Trân lừa , toàn tưởng cô ta, quả thì ?
Trì Tảo thầm cười lạnh, nhìn kỹ Trì Trân đến chân lượt.
Áo sơ mi cộc tay vải màu vàng nhạt, quầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trắng, thắt lưng bảnbot_an_cap to đính nơ bướm bằng vải đen, giày da nhỏ màu sáng.
Hai bím tóc tết rủ xuống vai, đôi môi nhuận, khuôn nhỏ nhắn đếnleech_txt_ngu phát sáng, cả người vừa xinh xắn vừa thời thượng.
Nhìn lại mình, một đôi giày rơm rách nát, áo chằng chịt những miếng vá, đến mức không che nổi cổ tay và chân gầy khẳng khiu.
Vóc dáng cô mỏng manh, ngày cũng phải ra đồng làm việc nênvi_pham_ban_quyen cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người vừa đen vừa gầy. Đứng cùng vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trì Trân Trân, chẳng khác nào thư và kẻ ănvi_pham_ban_quyen mày bốc mùi.
thắt lưng này trông khá đặc biệtbot_an_cap đấy, tôi ưng rồi, muốn tặng tặng cái đó đi.” Cô .
Trì Trân Trân lại đứng , cô ta cóbot_an_cap bực bội, Vươngbot_an_cap Mai Hoa chẳng phải nói con nhỏ nhà quêvi_pham_ban_quyen này tính nhu nhượcvi_pham_ban_quyen, muốn nắn muốn bópbot_an_cap thế nào cũng được sao, giờ là chuyện gì đây!
“Phụt!” Nghiên Bân cười nhạo: “Chỉ với bộ dạng rách rưới này của mày mà còn muốn thắt lưng tao, mày xứng chắc?”
Không xứng sao?
Cũng đúng, thanhleech_txt_ngu niên tuân thủ pháp luật như cô, quả thực không xứng với loại đồ vật như vậy.
“Quả thật, tôi mặc đồ . Không được với , ai không biết còn tưởng là thiếu gialeech_txt_ngu nhà quyềnbot_an_cap nào ấy chứ.” Trì Tảo lạnh lùng lại một .
Thời đại này, kể là ai, bất kể trong lòng sự gì, danh xưng thiếu gia thư là thứ nửaleech_txt_ngu điểm cũng không dính vào.
“Mày nói bậy bạ gì đóbot_an_cap! Tao làbot_an_cap xuất thân từ gia đình công nhân, gốc gác tao trong !” Trì Nghiên dậy, lớn tiếng thanh minh.
Trì Tảo vai, vẻ mặt đầy vẻ ơ: “Tôi có nói anh không đâu, xem cuống lên kìa.”
“Mày!”
Bầu không khí nhất thời có chút đông cứng, Trì Niên cảm thấy Trì Tảo dường khác so với mấy trước.
Nhưng đó không quan trọng, ôngvi_pham_ban_quyen không kiên nhẫn để phó với Trình Phú Sơn, dứt khoát dậy nói:
“Thời gian không còn sớm nữa, đi thôi.”
Dứt lời, ông dẫn đầu đi ra .
Trình Phú Sơn đuổi : “Đã đã đi rồi saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Anh xem, nước cònbot_an_cap chưa kịpleech_txt_ngu uống được mấy ngụm. Nhà Trân Trân còn giết định trưa nay hầm cho nhà ăn mà.”
Nghe thấy chữ “”, Vương Mai Hoa nãy giờ lên liền căng thẳng nhìn về phía Trì Tảo.
Trì Tảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không để ývi_pham_ban_quyen đến bà ta, đứng dậy ngoài, mở cửa xe tự ý ngồi vào.
Trìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cái đó học phí kỳ này củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai đứa nhỏ trong nhà vẫn chưa đóng, trường học cứ giục suốt. Số tiền mình đã thỏa thuận” Trình bám vào cửa xe, mặt đầy nịnhbot_an_cap . còn đợi tiền cứu con trai cả, thể trễ được.
“Vài ngàyvi_pham_ban_quyen nữa sẽ chuyển .” Trì Cẩm Niên có chút mất kiên nhẫn nói: “ thôi, Huy.”
Trì Nghiên Huy lập tức đạp ga, chiếc xe vút đi.
Trì Tảo ngồi ở ghế sau, vừa lên xe đã nhắmvi_pham_ban_quyen mắt lại.
Kiếp trước Nghiên Bân chê cô bẩn, suýt chút nữa cho cô lên .
Đến khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xe chạy, cô khép nép lại chồn, thu mình lại vì sợ làm bẩn xe. Kết quả bị Nghiên Bân nhạoleech_txt_ngu là đồ nhà quê chưa thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự đời.
Người nhà họ Trì suốtvi_pham_ban_quyen cả quãng lạnh lùng đứng ngoài quan sát, chỉ cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trì Trân Trân dịu an ủi cô.
Lúc đó lòng đầy rẫy sự cảm , chút mắc về việc Trì Trân Trân đoạt thân phận của mình biến không dấu vết, bụng sau này sẽ đối Trì Trân nhưbot_an_cap chị em ruột thịt.
Kếtleech_txt_ngu quả, thiện ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đềuleech_txt_ngu là những quả táo thối trong cái bẫy định sẵn.
Lần này không biết có phải vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa bị mỉa mai mà nhất không ai lên .
nhanh, chiếc xe đã ra khỏi thôn, về huyện lỵ. Còn nhà họ Trì thì ở trên thành .
Thôn Đại Hà và huyện lỵ nhau lắm, nhưng trên phải đi qua một ngọn đồi .
Đường núi khá , vừa vào núi, Trì Tảoleech_txt_ngu đã mắtbot_an_cap .
nhìn ra ngoài cửaleech_txt_ngu xe, đôi mắt to đen láy sâu thẳm, giống vực sâu chờ đợi con mồi sa chân.
“Kít”, xe đột ngột dừng lại.
Nghiên Huy: “Đá ở đâu ra thế này? Không được, phải dọn đá đi mới qua được.”
thứ y hệt như kiếpleech_txt_ngu trước. Trì Tảo nhếch môi, tròleech_txt_ngu chơi bắt đầu rồi.
, sao bụng em lại khó chịuleech_txt_ngu rồi. Em Tảo Tảo, em vùng này, nhân lúcbot_an_cap anh cả dọn đá, cùng ra ngoài đi vệ một chút .” Bên cạnh, Trì Trânbot_an_cap Trân nói đúng nhưbot_an_cap dự đoán.
“Được .” Trì Tảo sảng khoái ứng.
Hứa Cầmbot_an_cap không tin tưởng Trì Tảo, cũng muốnleech_txt_ngu đi theo, nhưngbot_an_cap bị Trìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trân khuyên lại.
“Chăm sóc Trân Trân cho tốt, nghe chưa?” Bà ta giọng điệu nghiêmbot_an_cap khắc dặn dò Trì Tảo. Đây là câu nói đầu tiên bàbot_an_cap ta nói với conleech_txt_ngu gái của mình.
Trì Tảo cười khẩy một tiếng, không nói .
Kiếpleech_txt_ngu nghiêm túc vâng lờivi_pham_ban_quyen, lúc đi vào rừng cũng luôn đi phía trước, giúp Trì Trân Trân gạt nhữngbot_an_cap cành cây chắn đường, kết quả quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng chỉ là lòng tốt cho chó gặm.
Lần , Trì Tảo dứt khoát đi sau lưng Trì Trân Trân, để cô ta dẫn đầu, mặc kệ Trân dẫn mình đi đến địa điểm định sẵn.
Rất nhanh, cảnh trước trở nên quen thuộc.
Đến rồi, Trì Tảoleech_txt_ngu nghĩ.
Cô bước nhanh hai bước áp Trì , mượn động tác gạt cành cây, dao tay phải âm thầm lướt qua thắt lưng của Trì Trân Trân.
Thực ra cánh rừng trước đây cô thường xuyên đến, nhưng sau khi Trì Trân Trân chết ở kiếp trước, cô đã đến đây không nhiêu lần, cũng mơ thấy trong những cơn ácleech_txt_ngu mộng vô số lần. Vì thế, từng gốc cây ở đây cô đều đã quá đỗi quen thuộc.
Đột nhiên!
” Tiếng hét vừa thốt ra, trong chớp mắt đã biến mất không dấu vết.
A Tiếng hét thất thanh thốt ra đã biến mất không tăm hơi.
Chỉ thấy Trì Trân Trân vừa đi đến một gốcleech_txt_ngu lớn đã bị một gã đàn ông mặt dùng dao kề .
Mộtvi_pham_ban_quyen kẻ khác nhanh chóng ra từ bên cạnh, loáng một cái trói quặt tay Trì Trân Trân ra sau.
A! Trì Tảo cũng bị người rồi! Ả kêu lên mộtbot_an_cap tiếng, mặt đầy kinh hãi.
Câm , kêu nữa giết! Tên cướp lớn, lưỡi dao tức cứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rách da cổ Trì Tảo.
Kiếp cũng có màn này, mục là để diễn kịch cho giống, khiến cô sợ hãileech_txt_ngu thực .
Trì Tảo ngậm miệng, để chovi_pham_ban_quyen đó mình đẩy đến bên Trì Trân Trân.
Các người muốn làm gì? Trì Trân Trân sợ hãi khóc nức nởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
gì? Tất nhiên là cướp ! Một tên cướp trả lời, thô giật chiếc đồng trên cổ tay Trân , đồng thời làm bộ lục soát ả.
Trì Tảo cũng bị soát. Cô liếc nhìnbot_an_cap bụi rậm tĩnh xung , rồi lại nhìn lưỡi dao luônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kề cổ mình, lộ vẻ suy nghĩ.
Đừng chạm vào tôi, đừng chạm vào tôi Hu huleech_txt_ngu, chúng tôi chỉbot_an_cap ra ngoài đi vệ sinh thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đồ đạc đều ở trên cả, thật sựleech_txt_ngu không có tiền . Trì Trân Trân vừa khóc vừa van xin.
Xe? Các người còn cả xeleech_txt_ngu? Mẹ kiếp, giàu đấy. Một tên lưỡinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
đi sangleech_txt_ngu bên bàn bạc với bọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài câu, sau đó quay lại nói hai người: Không tiền chứ gì, vậy thế này, các người chọn một người ở làm con tin, ngườibot_an_cap còn lại quay về lấy tiềnleech_txt_ngu.
Chúng tao hai mươi phút, nếuleech_txt_ngu sau hai mươi phút không thấy quay lại, hoặc dám hé răng nửabot_an_cap lời với ai, thì đừng trách lão tử không khí!
Nói đoạn, gã hoa hoa con dao trong tay.
Gần như ngay khi lời gã vừa dứt, Trân đã mở miệng.
xin lỗi Trì Tảo, bảo cô thay ả chămleech_txt_ngu sóc bố mẹ cho tốt. Ả nói dù cuối cùng mình có chết, nhưng đổi lại cứu được Trì Tảo thì cái đó cũng xứngleech_txt_ngu .
Dáng quyết biệt sinh tử không chút sơ hở đó khiến Trì Tảo cảm thấy kiếp trước mình lừa cũng chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào.
Trì Trân: không nhịn, cũng đừng thấy áy náy, chị đều tự nguyện
Tảobot_an_cap: Được thôi, chị cứ yên tâm đi , mọi việc cứ giao cho em.
Trìleech_txt_ngu Trân Trân: Chị không cần em cảm ơn, chị embot_an_cap
Vở kịch mới diễn được một nửa đột nhiên bị nghẹn , khuôn mặt xinh đẹp của ả không khống chế được mà đi.
Tên cướp cũng không nhiên, nhưng sự ra cũng gần đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với kế hoạch, một gã đàn ông tóc xoăn bước tới cởi trói cho Trì Tảo.
Kiếp trước, Trì Tảoleech_txt_ngu không vôbot_an_cap lương tâm mà nhận lời ngay như vậy. Côleech_txt_ngu và Trì Trân Trân đã đẩy hồi lâu, cuối cùng vì động mà cô không tôn thờ Trì Trân lên đầu.
Vì thực sự kinh , cô đãleech_txt_ngu ngã dúi mấy lần mới loạng chạy về phía chiếc xe. nhiên, người họ đã nhận ra điều bất thường.
Vì nhớ cướp, ban đầu cô dám nóibot_an_cap sự tình người nhà. Đến khi dẫn họ quay lại thời gian quy địnhleech_txt_ngu, đã chẳng cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bóng người nào.
Hứa Cầm lúc đó đã cô hai nảy lửa, hận không thể đánh cô để đổi lại Trì Trân Trân.
Sau đó Trì Nghiên xe báo công an, cô cùng người lại điên tìm người trong rừng, nhưng chỉ tìm thấy một vũng máu lớn và một chiếc giày của Trì bên bờ sông.
Cuối cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vẫn không tìm thấy tung tích của Trì Trân Trân, công an nghi ngờ ả đã bịbot_an_cap giết rồi ném xác xuống sông.
Đời sao
tự do, Trì Tảo cử động chân, bước vài bước, nhân lúc không ai chú ý, cô nhanh tay ném một hòn đá vào bụi bên .
Ai đó! Quyển Maovi_pham_ban_quyen, tên vừa cởi trói cho , lạnh giọng quát một tiếng, cảnh giác quan sát xung quanh.
Những kẻ khác cũng bị thu hút sự chú ý, vô nhìn về phía phát âm .
Á! Đột nhiên một tiếng kêu đau vang lênbot_an_cap, thấy kẻ cầm kề cổ Trì Trân Trân đã đè chặt xuống đất.
Công an đây, không được cử động! Hạ vũ xuống, giơ tay lên!
Một tiếng quát vang dội, trong rừng, các an đã mai phục từ loạt giơ súng, vào đám cướpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lâm gian tĩnh trong giây lát, tiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó là vài tiếng “cộp cộp”, trên mặt đất nhanh chóng hiện vài con dao găm.
Đám cướp lần lượt giơ cao hai tay, vừa sợ hãi vừa không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Chuyện gì , sao lạibot_an_cap có công ? Cách Trì Tảo hai bước chân, tên Mao lẩm bẩm với giọng cực thấp.
Gã nhíu mày, giữa hằn lên một nếp nhăn dọc, khiến khuôn mặt toát vẻ hung ác.
Một nữ công anbot_an_cap bước tớivi_pham_ban_quyen đỡ Trì Trân Trân dậy: Sao rồi cô bé, không sao chứ? Đừng sợ, chị cởi trói cho em Đột nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị khựng lại, Trương Đội, có phát hiện mới!
Nữ côngleech_txt_ngu an dừng động , chằm chằm nhìn vào thứ đất.
Cái gì? Đội được gọi liền , giây tiếp theo mắt ông trợn trừng.
Dưới gốc cây lớn nơi Trì Trân vừa , hai xấp tiền dày và một xấp phiếu rơi vãi giữa đám cỏ .
Những thứ khác chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiểm tra thì chưa chắc chắn, nhưng số tiền kia rõ ràng là những tờ Đại Đoàn Kết đỏ chói mắt!
thắt lưng nó vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn!
Nữ công an liếc mắt, lại nhìn thấy trong chiếc lưng bị rách một đường lộ ra rất nhiều tiền và phiếu.
Chị kinh , nghĩ đến điều gì đó, buột miệng thốt ra: Số tiềnbot_an_cap bịvi_pham_ban_quyen mất của Bộvi_pham_ban_quyen trang! Có phảibot_an_cap số tiền của Bộ Vũ trang bị mất cách đây không lâu không? là quân ăn cắp?
Chị lập tứcvi_pham_ban_quyen đá một cú khoeo chân Trì Trân Trân, ấn đầu ả, đè chặt ả quỳ xuống .
Cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không trách nữ công an nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy, bởi người thường ai lại giấu nhiều tiền như thế trong thắt lưng theobot_an_cap bên mình.
A! Chị làm gì vậy, tôi là tốt! Trì Trân Trân đau đớn, đầu gối đau, cánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay cũng đau, khuôn mặt bịleech_txt_ngu ấn xuống đất lại càng đau hơn.
Tư thế đau đớn và nhục nhã này khiến ả thậmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chí quên cả hoảng loạn thấy an, lớn tiếng chất vấn.
Đợi đến khi định thần lại những gì nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công an vừa nói, mặtbot_an_cap ả bỗng chốc trắng bệch, khó khăn đầu nhìn đống tiền phiếu dưới đất, thân không khống chế được mà run rẩy.
Không, không thể nào, rõleech_txt_ngu ràng mình đã khâu kỹ, dùng loại vải dày nhất, sao thể, sao lại , tôi, tôi khôngleech_txt_ngu phải, những này là nhặt được, đúng, đều là tôi nhặtbot_an_cap được, hiểu lầm, đều là hiểu lầm! Tôi thể thích, tôi
Trừ Trì , người đã biết hết mọi chuyện sau khi chết, những người còn lại đều sững sờ, kể cả côngbot_an_cap an.
Bởi lẽ aivi_pham_ban_quyen mà ngờ được một nạn nhân của vụ cướp bóc bắt cóc mỏng manh yếu đuối, chớp mắt một cái đã trở thành nghi phạm của vụ án mất tài sảnbot_an_cap nhà nước nghiêm trọng?
Cô bé sáng sớm đến đồn tố giác cũng chỉ nóibot_an_cap nghe thấy cóbot_an_cap người bàn , kế hoạch bóc bắt cóc đây hôm nay, nào ngờ lại còn
Trì Tảo bộ thảm hại củaleech_txt_ngu Trì Trân, cắn chặt .
Không còn cách khác, cô mình khôngleech_txt_ngu khống chế được mà bật cười thành tiếng.
Cuối , tảng đá đè nặng trong lòng, khiến kiếp trước của vô cùng án cướp bóc bắt cóc đã thúc.
Kiếp Trì Trân Trân sởbot_an_cap dĩ có gan chết thoát thân, chẳng phải là cậy vào số tiền phiếu đó sao?
thì rồi, án phạt cùng lúc, những tháng sau này chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắn sẽ vô cùng đặc sắc.
Trì cảm thấy thân nhẹ nhõm, chỉ tiếc là không cóbot_an_cap máy ảnh để ghi lại khoảnh khắc tuyệt vời này.
Độtvi_pham_ban_quyen nhiên
Đoàng! Một súng vang lên.
Mùi máu theo sát sau.
Trì Tảo còn chưa kịpleech_txt_ngu phản ứngbot_an_cap gì đang xảy thì thái dương đã bị họng súng nóng bỏng kề sát.
Cùng lúc đó, mùi thuốc súng nặc xộc vào mũinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tất cảvi_pham_ban_quyen không đượcbot_an_cap cử động, đứa nào dám động đậy, lão tử bắnvi_pham_ban_quyen nát đầu nó! Một giọng nam thô thiểnbot_an_cap vang lên tai, cổ Tảo bị siết chặt.
Cô bị bắt làm con tin!
Lần này không phải diễn kịch, mà là !
Các người, vứt súng xuống!
Tội phạm, chính Quyển Mao đã cởi trói cho Tảo lúc trước, nói: Mày, cởi áo ra, gói hết tiền lại ném qua đây cho tao, nhanh lên!
Gã lại hung tợnvi_pham_ban_quyen hét lên với nữ công an.
Trương Đội nhìn đồng chí đang bị trúng đạn ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , máu chảy xốibot_an_cap xả, đànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải gật .
Đồng chí đó vốn chịu trách nhiệm canh giữ Quyển Mao, nào ngờ gã giấubot_an_cap , vì mộtbot_an_cap phút sơ suất mà gã bất ngờ bắn .
Công súng, toàn bộ số cũng bọc áo qua.
Trì Tảo yêu cầu của Quyển Mao nhặt đồ lên, rồi theo lựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của gã, bị họng từng bước lùi vào sâu trong rừng.
an theo từ xa, nhưng ngại an toàn của cô nên nhất thời không thể làm gì.
Trong , nhà họ nghe thấy tiếng cũng tìm đến, họ thấy Trì Trân Trân thì bực tức lao hỏi , chỉ liếc nhìn cô một cái loa.
chết rồileech_txt_ngu sao? Trọng sinh mới vỏn vẹn một ngày, lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải giống kiếp trước, một lần chết đi trong và uất ứcleech_txt_ngu sao?
không cam !
Trì Tảo cắnleech_txt_ngu môi, dù chết, cũng phải chết một oanh liệt, kéo theo kẻ hại mình cùng xuống mồ!
Cô không hoảng loạn, suốt trình đều tỏleech_txt_ngu phục tùng, vừa lùi vừa quan môi trường xung quanh.
Thời gian trôileech_txt_ngu qua từng chút một, mắt thấy nếu đi qua một con dốc nhỏ nữa, tiến sâu trong rừng thì tình sẽ càng tồi tệ hơn.
siết của Quyển Mao nơi cổ cô cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nới lỏng đi vài phần.
Trì Tảo âm thầm nới lỏng tay đang cầm bọc đồ.
Đại cavi_pham_ban_quyen, tiền mất mấy tờ rồi. Cô dùng giọng điệu hãi chỉ vềvi_pham_ban_quyen phía trước phải nói.
Cái ? Quyển nhíu mày, vô thức quay đầubot_an_cap nhìn sang.
Chính lúc này!
Trì Tảo nhanh chóng ra tay, haibot_an_cap taybot_an_cap siết lấy súng, dùng sức bình sinh bẻ nòng súng ra ngoài.
biết sức lực mình tuyệt đối không phải đối thủ của Quyển Mao, nên chân dùng sức đạp , xô đẩy ép Quyển lùi về phía mép dốc.
Á!
Quyển Mao cũng bị bẻ ngược ra ngoài, gã hét lớn.
Nhưng dù sao cũng là kẻ hung hãn dám nổ súng vào công , nhận ra Trì Tảo đang làm gì, gã lập tức bóp cò.
Đoàng! Viên đạn ra khỏi nòng, gần như sượt qua đuôi lông mày bên phải của Trì Tảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đểbot_an_cap lại một vết xước rộng bằng ngón tay.
Vết không sâu nhưng máu lập tức tuôn ra.
xuống, nhanh chóng nhuộmleech_txt_ngu đỏ nửa khuônleech_txt_ngu mặt Trì Tảo.
Trì Tảo khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để tâm, thể không biết , cũng không nòng nóng bỏngleech_txt_ngu tay, cứ siết chặt lấy.
Một nhát không trúng, Quyển Mao tức giận buông Trì Tảo ra, muốn giãn khoảng cách giữa hai người để dùng cả hai tay lại súng.
Đúng lúcbot_an_cap này, chân gã nhiên hẫng một cái, người ngã ngửa ra .
Trì Tảo nhanh chóng nhảy lên, lao xuống theo, nhân đà đè chặt cổ tay cẳng tay phải đang cầm súng của Quyển Mao xuống dưới thânbot_an_cap mình.
Đoàng! Đoàng!
Lại phát súng nổ ra, nhưng đều không trúng Tảo.
Trì Tảo nằmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bò trên mặt đất, hai tay vẫn siết nòng súng.
Còn Mao ngửa mặt trời, tuy tay phải khôngbot_an_cap cử động được nhưng tay do.
Con khốn, không thoát được thì cũng đừng hòng sống! Gã gầm lên một nổ súng nữa, tay trái quạng được một hòn to bằng nắm đấm, chộp lấy rồi đập thẳngleech_txt_ngu vào đầubot_an_cap Tảo.
Cộp! Một tiếng.
Hòn đá rơi trúng đầu.
Đầu óc ong ong, máu chảy nhanh chóng, sau đó cảmleech_txt_ngu thấy đau đớn.
Trước Tảo tối , choáng từng trận, nhưng vẫn chết đi sống lạileech_txt_ngu đè nòng .
Chết ! Quyển Mao mặt đầy điên loạn, lần thẳng vào sau gáy Tảo, dùng hết sức bình đập xuống nữa.
Mọi chuyện diễn ra tạp, thực chất chỉ trong chớp mắt.
Bên taibot_an_cap nghe tiếng kêu kinh hoàng của các đồngvi_pham_ban_quyen chí an, họ đã không kịp ngăn cản.
Cũng tốt, Trì Tảo thầm nghĩ, tuy vẫn chết nhưng có thể tự đưa Quyển Mao vào tù, tránh gã trốn thoát rồi lại hại người, hình như cũng không lỗ .
Đúng lúc này, nhiên từ một góc chéo, một bóng người trong bộ quân phục xanh lục nhảy vọt như báo săn.
mới đến tung đá, giáng vào ngực Quyển Mao.
Quyển Mao phun ra mộtleech_txt_ngu ngụm máu rồi ngã nhào, khi người đàn ông đáp đấtleech_txt_ngu lạivi_pham_ban_quyen bồi thêm một chân vào cẳng trái của hắn. Đồng , anh thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện một cú người, chân kia đábot_an_cap vào thái dương đối phương.
Cả bộ động dứt khoát gọn gàng, hoàn thành chỉ trong chớp mắt.
Rắcvi_pham_ban_quyen! Tiếng xương gãy vang lên.
Cánh taybot_an_cap Quyển Mao biến dạng mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cách bấtbot_an_cap thường, đaubot_an_cap đến mức nhãn cầu lồi ra, gân đầy mặt. Hắn há miệng định thét lênbot_an_cap thảm thiết, nhưng âm thanh vừa đến cổvi_pham_ban_quyen họng thì thái dương đã bị đá trúng, lập tức ngất lịm đi.
Người ông đặt hờ một chân lên Quyển Mao để đề hắn tỉnh gây tích, đó cúi xuống nhặt khẩu súng dưới đất.
Nhưng điều khiến anh không tới khi tay vừa chạm vào thân súng, mà anh tưởngvi_pham_ban_quyen đã ngất xỉu dùng lực chặt lấyvi_pham_ban_quyen nòng súng hơn.
Người đàn ông mày, dường cảm thấy hơi rắc rối.
Anh không gỡ tay Trì Tảo chuyển tháo băng đạn của súng.
Nhìn thấy viên đạn cuối cùng còn sótvi_pham_ban_quyen lại bên trong, đôi môi mỏng của người đàn ông khẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mím . Anh liếcbot_an_cap nhìn đang nằm dưới đất với cái đầu đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net máu, gương dường như dịu đi đôi chút.
Đồng chí, cô nào, có nghe thấy tôi nói không? Anh thản nhiên hỏi, đưa kiểm tra thương thế của Trì Tảo.
Ư
Thực ra Trì Tảo , cô ý thức, chỉ đầu óc choáng váng dữ dội. Hành động giữ lấy súng vừa rồi cũng là phản theo bản năng.
Lúc này nghe thấy lời người đàn ông nóileech_txt_ngu, biết rằng nguy hiểm đã qua, những ngón tay cứng đờ của cô mới buông ra, chống xuống đất rồi chậm rãi ngồi dậy.
thấy sao rồi? Người đàn ông hỏi, giữ lấy tay cô để ngăn cô ngã.
Động tác ngồi dậy Trì Tảo lại choáng , cô phải đợi vài mở mắt.
Qua hàng mi bết máuleech_txt_ngu, Trì Tảo thấy người đàn ông tuổi với vẻ lạnh .
Anh có một đôi đen sâu thẳm, đôi mắt ấy đang nhìn cô mà không lộ chút cảm xúc nào.
Trì Tảo hơi ngẩn , cô nhìn thẳng vào đôi mắt ấy, chẳng hiểu sao sống mũi đột nhiên cay xè.
ràng trước đó bị thương, thậm đối mặt với ranh giới tử cô cũng không hề rỉ một tiếng, vậy mà lúc nước mắt lại trào ra không trước.
Nặng lắm sao? Để tôi đưa cô đi bệnh
Chú Lam Dịch, chị bị oan, chú mau bảo công an thả chị ấy ra đi! hét của Trì Nghiên Bân từ đằng xa chạy lại đã cắt ngangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời người đànbot_an_cap ông.
Phát súng Quyển Mao bắn bị thương công an khi nãy không chỉ thu hút ngườibot_an_cap nhà họ Trì mà còn Lam Dịch đangvi_pham_ban_quyen ở trong núi thấy.
Anh lao vềleech_txt_ngu phía tiếng súng, trên đường đi thì nhìn thấy cảnh công an đang giữ khoảng cách theo đuôi Quyển Maovi_pham_ban_quyen và Trì Tảo.
Anh lập tức đổi hướng, đường vòng tiếp , dự định nhân Quyểnbot_an_cap Maonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mất cảnh cứu con tin.
Còn Trì Nghiên Bân, nó đang bất bình vì công dám bắt Trân Trân, lại còn tư thế nhụcbot_an_cap ngườileech_txt_ngu khác như . Rõ ràng nó là người hạivi_pham_ban_quyen, cũng đãvi_pham_ban_quyen giải thích tiền phiếu là nhặt được .
bám theo , dây dưa muốn họ thả người ngay lập tức.
Cũng chính vì thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chẳng hề quan tâm đến sự sống chết của Trì . Sau bị công an quát mắng từ chối, nóleech_txt_ngu bực bội nhìn dáonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xung quanh, tình cờ lại thấy bóng dáng Dịch nhanh chóng quay người đi trong cánh rừng phía .
Nghiên Bân thèm suy nghĩ màvi_pham_ban_quyen đuổi theo ngay. Cứ đợi đấy, chỉ cần chú Lam Dịch lên tiếng một câu, xem đám công chết tiệt này còn dám giữ chị nó không.
Lúc này, những giọt nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt hòa lẫn với máu rơi xuống đất.
Trì thấy lời Trì Nghiên nói thì khựng lại. Lam , cái tên này nghe quen thế, hình đã nghevi_pham_ban_quyen đâu đó
À, nhớ rồi!
Lam , họ của Tưởngbot_an_cap Minhleech_txt_ngu Vĩ vị phuleech_txt_ngu của Trì Trân Trân, kiếp trước cô đã nghe người nhà họ Trì nhắc đến hai lần.
Xuấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân từ gia đình quân , là trai của thủ trưởng đại việnvi_pham_ban_quyen, bản tuổi trẻ tài cao lại lập được vô chiến công, không có gì bất ngờvi_pham_ban_quyen thì tiền là vô .
Hóa lại là một người thuộc phe Trì Trân Trân, vậy thì thôi đi.
Tảo cúi đầu thật nhanh, giấu vẻ lẽo trong đáy .
bỏ lau mặt, nhanh chóng thubot_an_cap lại chút xúc chua xótbot_an_cap mà lúc này đây có vẻ vô nực cười thừa thãi.
Có lẽ Dịch là một người tốt, nhưng điều đóleech_txt_ngu chẳng liên quan gì đến cô cả, cô chỉ giản là ghétvi_pham_ban_quyen bỏ tất mọi người và mọi việc có liên quan đến Trì Trânbot_an_cap ! Tất cả!
ơn chí, rất cảm ơnvi_pham_ban_quyen anh đã tôi. Trì Tảo chân thành cảm ơn, đó muốn khỏi tay Lam Dịch.
Cả người cô trông chẳng có khác so với lúc , nhưng Lam Dịch lại nhạy vô cùng khi nhận ra sự thay đó.
Anh không buông tay, ánh mắt nhìn địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hình Trì Tảo vài : Có nữ côngleech_txt_ngu đến rồi, để cô ấy đỡ cô.
Nói xong, mới buông cánh tay Trì và đứng dậy.
Trì Tảo không đợi nữ đến đỡ, cô cảm thấy vấn đềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nghiêm trọng, cũngleech_txt_ngu hết choáng rồi.
Ngoại trừ vết đập trên đỉnh đầu, những thương khác kiếp trước cô chịu nhiều rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấm tháp vào đâu.
chống tay xuống chậm rãi lên, nào ngờ vừa mới đứng thẳng, một cơn choáng váng dữ dội trời đất quay cuồng, mắt sầm lại.
Trì Tảo lảo đảo, cả người khôngleech_txt_ngu khống chế được mà về phía trước.
Lam đang định đi quay lại, đưa tay đỡ người, nhưng Trì đâmleech_txt_ngu sầm vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người anh.
Lam Dịch mày, anh giữ chặtleech_txt_ngu cánh tay Trì Tảovi_pham_ban_quyen một lần nữa, xách cô đứng vững như xách mộtleech_txt_ngu con gà con.
! Tảo nôn khan một tiếng, vội vàng quay đầu đi.
Đừng cử động! Giọng nói lạnh nhạt của Lam Dịch vang lên trên đầu, Chấn động não, được lung tung.
Cô đương nhiên biết chấn động não không cử động lung tung, nhưng chẳng cô sợ nôn lên sao?
Dù đã quyết định sau này tránh xa anh ra, nhưng dù sao người ta cũngleech_txt_ngu vừa cứu mạng mình, nôn người người ta thì không lắm.
May mà là nôn khan, lúc này nữleech_txt_ngu công cũng đã chạy đến nơi.
ấy nhận Trì Tảo từ tayleech_txt_ngu Lam Dịch, đỡ lấy cô lắng hỏi: Cô bé thấy thế nào, đi được không? Hay lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để chịvi_pham_ban_quyen cõng nhé?
Vừa nói cô ấy vừa địnhbot_an_cap cõng, Trì Tảo vội vàng từ chối.
Vừa rồi chắc do động tác đứng lênbot_an_cap quá mạnh, lúc này cô đã bớt mặtvi_pham_ban_quyen, đi chậm một chút chắc không sao.
Thế là nữ công đành phải dìu Trì Tảo ngoài , đúng lúc gặp phải Trì Nghiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang thở hổn hển chạy tới.
Đồ xẻng! trừng nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trìleech_txt_ngu Tảo một cái đầy căm ghét, rồi lướt qua haibot_an_cap người để sấn tới bên cạnhleech_txt_ngu Lamvi_pham_ban_quyen Dịch.
Chú Lam Dịch, chú chị cháu với, chị cháu thậtbot_an_cap sự bị oan.
Sự nào, đồng chíbot_an_cap công an sẽ điềubot_an_cap tra rõ ràng.
Trì Tảo nghe thấy cuộc đối thoại hai người, rủ che vẻvi_pham_ban_quyen giễu cợt nơi đáy mắt.
Trì Nghiên Bân cònvi_pham_ban_quyen muốn nói gì đó nhưng đã bị ánh mắt của Lam Dịch chặn lại.
Đồng chí, ơn anh! Độinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự trói Quyển Mao, thấy đồngbot_an_cap đã lôi hắn đi thì bước lại gần ơn Lamnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dịch.
Ông trịnh trọng chàoleech_txt_ngu Lam Dịch theo điều lệnh, trong lòngvi_pham_ban_quyen cảm thấy vô cùng may mắn.
Chỉ mộtbot_an_cap chút thôi, sự chỉ một chút nữa thôi, vừa rồi nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lam một bước không biết bé này ra sao nữa.
Lam Dịch cũng lại Trương Đội, lấy giấybot_an_cap tờ tùy thân đưa cho rồi hỏi về diễn biến sự .
Trương Độileech_txt_ngu nhận lấybot_an_cap giấy tờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem qua, vội vàng chào một lần nữa, sauleech_txt_ngu đó mới nói: Sự việc là thế này
Ông liếc nhìn Trì Bân bên cạnh, không nhắc tên nhưng đầy ẩn ý về phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trì Tảo: tôi nhận được tinleech_txt_ngu báo Ai một cô gái khác theo tiền
Ông thuật lại sự việc một lượt.
Lam hiểu được ý nghĩa trong cái nhìn đó của Trương Đội. xong, anh quay theo bóng lưngbot_an_cap Tảo đã xa.
Đã kiểm tra thắt lưng chưa, nó bị rách thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàobot_an_cap? Anh hỏi.
Trương Đội: kiểm tra sơ bộ, là do vật sắcbot_an_cap cắt ra. Nhưng hiện vẫn chưa thẩm , tình hình cụ thểleech_txt_ngu thời chưa rõ.
Bị cắt ra? Đôi lôngvi_pham_ban_quyen mày Lam Dịch trầm xuốngleech_txt_ngu, anh không nói gì thêm.
Tại đồn công an, phòng thẩm vấn.
Nói đi, tiền đâu mà có?
ngồi trên ghế, mắt sưng húp đỏ hoe: Hức hức, được, thật sự nhặt mà.
được? Thếvi_pham_ban_quyen tạivi_pham_ban_quyen sao lại, lại còn giấu trong thắt lưng mangvi_pham_ban_quyen theo bên người? Viên công an nghiêm mặtleech_txt_ngu, Trì Trân, thành khẩn sẽ được khoan , ngoan sẽ bị nghiêm trịbot_an_cap, tốt nhấtleech_txt_ngu nên nói thật!
Cháu nói thật , hức nhặt , không dám nói với người nhà, cháu sợ bị họ nhìn thấy nên không dám để ở nhà, chỗ khác thì sợ mất, nên nên Cô ta cúi đầu, nói lúc càng nhỏ, mới khâu vào trong thắt lưng.
Các côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net an thẩm nhìn nhau: Cô được tiền ở đâu? Nhặt được bao nhiêu, saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không khớp với số tiền Ban Vũ trang bị mất, có phải cô đã tiêu rồi không?
Không có, không có, cháu chia bấy nhiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi, còn chưa kịp tiêu! Trì Trân tay lia lịa.
Chia? Ý cô là saobot_an_cap? Trì Trân Trân, sự thật rốt cuộcbot_an_cap là thế , tốt nhất nên khai báo rõ ngay lập tức! Ánh mắt viên công trở nên sắc .
Môi Trì Trân Trân máy, biết chuyện này nhất định phải có một lời giải , là cô ta mới ấp mở lời.
Hóa ra, từ sau khi Vương Hoabot_an_capnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền tìm đến nhà họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trì vạch trần thân thế Trì , tâm trạng cô ta luôn tệ. Một ngày nọ, khi đang đi dạo giải sầu trongvi_pham_ban_quyen một con hẻm nhỏ, cô ta nhìn thấy góc tường có một chiếc túi da lớn màu đen, bên đầy ắp tiền và phiếu. Vì tiền đó quá lớn, lớn đến mức cô ta có mơ cũng không dámvi_pham_ban_quyen nghĩ , nên nhất thời bị dọa sợ, không phảileech_txt_ngu làm cho .
cô ta định đến đồn công an thì một nhóm ngườivi_pham_ban_quyen rẽ vào hẻm và nhìn thấy số tiền trong túi. Những tên cướp trong rừng ngày hôm nay chính mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phần của nhóm đó.
họ đôngvi_pham_ban_quyen người lắm, ai cũng rất hung . Khôngbot_an_cap những tiền mà còn muốn giết cháu để diệtbot_an_cap khẩu.” Trì Trânvi_pham_ban_quyen Trân sợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hãi rẩy, “Cháu không chết nên mới nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của thủ trưởng trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quân đội, nếu họ giết cháu, gia đình cháu nhất định sẽ tha họ. Cháu còn nói anh traivi_pham_ban_quyen cháu đi sinh sắp quay lại , chắc chắn không chạy thoát được đâuleech_txt_ngu.”
Thấy vị công an nhíu chặt mày, cô ta nói tiếpvi_pham_ban_quyen vẻ ngập ngừng: “Cháu cháu biết chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưvi_pham_ban_quyen vậy thôi thì vẫn chưa đủ, họ lấy tiềnleech_txt_ngu đi rồi sẽ cháu báo , vẫn sẽ không tha mạng cho cháu. Chỉ khi cháu cũng có điểm yếu trong tay họ cháu mới giữ được mạng. Thế nên cháu cháu đành bàn bạc bọn họ cùng chia số tiền trong túi.”
“Đồng chí côngvi_pham_ban_quyen , cháu thật sự vì tự cứu nên lấy tiền, chính vì vậy giấu tiền không nộp lại, nói cho người nhà , xin các chú hãybot_an_cap tin cháu!” Trì Trân Trânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kích nhào tới trước bàn.
“Hức hức hức, nhưng không ngờ trong số đó lại có kẻ tham lam vô độ, chạy cướp bóc bắt cóc cháu, còn liênvi_pham_ban_quyen lụy đến em gái Trì Tảo! Hức hức, xin lỗi, cháu khôngvi_pham_ban_quyen biết lại thành ra này, thật không cố ý. Cháu chỉ là muốn chết, không biết phải làm sao. Cháu lắm, từ ngày đó trở đibot_an_cap đêm nào cháu cũng gặp ác , ” Cô ta khócbot_an_cap không thành tiếng, cả người run lên bần bật.
Hai viên công an liếc nhìn nhau, một người đứng dậy mở cửa đi ra ngoài, kia rút khăn tay cho Trân Trân: “Được rồi, đừng khóc nữa, lau nước mắt đi rồi bình tĩnh .”
anleech_txt_ngu phá án nhất định thể chỉ nghe lời phiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net diện từ một , cháu biết điều đó chứ?” Anh ta đứng rót cho Trìvi_pham_ban_quyen Trân Trân một ly nước, “Tuy nhiên nếu sự việc đúng như lời cháu nói, chúng tự nhiên sẽ cân nhắc giảm nhẹ hình phạt cháu. Thế nên cô bé à, chỉ cần cháu thật thì không cần quá lo lắng, rõ ?”
Giọng vị công an mang sự trấn an, khác với vẻ lạnh lùng nghị lúc trước.
“Vângvi_pham_ban_quyen, cháu cháu không lo đâu. Đồng chí, cảm cảm ơn chú.” Trìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trân nghẹn, cúi dùng tay lau nước mắt trên mặt.
Vì khóc quá , cộng thêm xúc vừa rồi kích động, cơ thể mai của cô ta vẫn khẽ run rẩy, trông vôbot_an_cap cùng đuối và đáng thương.
Vị công an ở nhà cũng có con nên không khi thấy con gái như thế này, anh nỡ nhìn , bèn đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dậy đi rót cho một ly nước.
Bên , người họ Trì lo lắng đứng giữa sân, nhìn chằm chằm vào cửa phòng thẩm vấn.
Trước đó, lớn công an đi theo Quyển Mao và Trì Tảovi_pham_ban_quyen để tìm cơ hội cứu . Hai người ở lại đã trưng dụng chiếc xe nhà họ Trì lái đến làng Đại Hà để khẩn cấp đưa đồng chí do đạn đến bệnh viện. Đồng thờivi_pham_ban_quyen ápbot_an_cap giảibot_an_cap Trì Trân Trânvi_pham_ban_quyen và những cướp khác đồn.
Ba họ Trì đương nhiên không yênbot_an_cap tâm, cậy thế công Trì Nghiên Huy lái xe nên đã cố chen chân đivi_pham_ban_quyen .
Thực ra lúc nãy cửa phòng thẩm vấn có mở ra, nhưng viên côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net an bước ra đi sang phòng bên cạnh, hoànvi_pham_ban_quyen không để ý đến người nhà họ Trì.
Ngay khi Hứa Cầm không thể đợi thêm nữa, định ghé sát cửa sổ xem tình hìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì vị công an lúc nãy lại bước , còn nhìn về phía họ.
chínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đồng chí! Con gái tôi thật sựvi_pham_ban_quyen oan, nó từ nhỏ đã ngoan ngoãn lễ phép, sự không làm chuyện pháp đâu, các anh định phải điều tra ràng nhé đồng !” Hứa Cầm vội đón lấy, Trì Cẩm vi_pham_ban_quyen Trì Huy cũng nhanh chóng theo.
“Điều tra thì chắc chắn ràngbot_an_cap, chuyện này các cứ yên tâm.” Nghĩ đến lời củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nãy, tuy có chỗ khác biệt so với Trì Trân nói nhưng phần lớn khớp. đầu thể khẳng định cô bé đúng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị ép buộc.
Nghĩ đến đây, vị công an nhíu màyleech_txt_ngu: “Nhưng làm cha làm mẹ như các vị, bình thường có phải là quá thiếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quan tâm đến con rồivi_pham_ban_quyen không? Chỉ các vị chú ý hơn một thì cô bé đã không phải chịu cái khổ này.”
Anh ta nóibot_an_cap vừa lắc đầu, rồi quay lại phòng thẩm vấn, độ tuy chưa hẳn là tốt đã thân thiện hơn lúc trước rất nhiều.
Ba người Trì thấy vậy, tuy vẫn còn lo lắng dù sao cũngleech_txt_ngu thở phào nhẹ nhõm.
“Đều ông, không đón người sớm chẳng đón muộn, cứ nhất quyết chọn ngày hôm ! Nếu không thì bọn Trân làm gặp phải cướp được?” Đãvi_pham_ban_quyen bớt vội vàng, Hứa Cầm mới có thời sổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với Trì Cẩm Niên, “Cũng không biết con ranh Trì đó thế rồi? Thật là, đứa này đứa kia chẳngvi_pham_ban_quyen đứabot_an_cap nào làm người ta bớt lo.”
“Đó phảibot_an_cap là do Trân Trân nói muốn cả nhà cùng đi đón người nên tôi mới định ngày hôm nay sao?” Cẩm Niên không được bác, “ được , cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bao nhiêu đi thế, vi_pham_ban_quyen một tênbot_an_cap cướp thôi mà, sẽ sao đâu.”
Nhưng nghĩ đến Trì Tảo bị súng gí vào đầu, lúc này Trì Cẩm Niên ít nhiều cũng chút hối hận. Sớm biết tình hình bên Trân Trân không nghiêm trọng, lúc ông đã nên đivi_pham_ban_quyen theo xem thế nào.
Trì Huy rốt cuộc cũng Trì Tảo: “Không biết Nghiên Bân có rắc gì không, là nó đừng vướng chân các chí công an cứu người.” hơi lo lắng tính tình nóng nảyvi_pham_ban_quyen Nghiên Bân sẽ làm hỏng việc.
Nào vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến, lời Nghiên Huy vừa dứt giọng của Trì Nghiên Bân đã vang lên.
mẹ, anh cả, chị của conbot_an_cap rồi?” Cậu ta đi theo các chiến sĩ công an áp giải Quyển Mao vào cổng đồn công an.
đi bên cạnh cậu ta vị hôn phu Trân Minh Vĩ.
Tưởng Vĩ là trai cả giám đốc nhà máy dệt thành phố, lớn lên bên cạnh Trì Trân Trân từ nhỏ. Thêm vào đó, xưa hai nhà Trì Tưởng từng hứa hôn vi_pham_ban_quyen, nên hệ giữabot_an_cap hai người luôn rất , đây chínhvi_pham_ban_quyen thức hẹn hò.
Trước khi xe người bị thương đi viện, Trì Huybot_an_cap lo sự việc nghiêm trọng đã mượn điệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thoại gọi cho Tưởng Minh Vĩ, muốn nhờ ta tìm mối quan hệ giúp đỡnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Không ngờ cậu ta lại trựcbot_an_cap chạy tới .
“Minh Vĩ sao cháu đến đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Trân Trân vẫn đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng thẩm vấn, nhưng chắcbot_an_cap vấn đề nghiêm trọng đâu.” Cẩm chào Tưởng Minh một , rồi kể lại việc thái độ của công an vừa tốt .
Tưởng Minh Vĩ thở phào: “ nghiêm là tốt rồi. Họ hàng bên ngoại của cháu có người quen với trưởng đồn công an ở đây, chú dì cứ đợi một lát, để cháu đi hỏi xem tình hình cụ thể thế nào.”
“Thế thì tốt quá, cháu mauleech_txt_ngu đi .” Hứa Cầm nghe vậy vội vàng .
Đợi Tưởng Minh Vĩ đi rồi, bà ta mới nhìn sang Trì Bân: “Sao chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có mình con, Trì Tảo đâu? Nó thế nào rồi, không qua đây?”
“Đừng nhắc tới cái thứ sao chổi đó nữa, nếu không phải tại đi đón nó thì chị con đã chẳng gặp chuyện! Một kẻvi_pham_ban_quyen lấmleech_txt_ngu tay bùn mà sao mạng không quách đi cho rồi.” Trì Nghiênbot_an_cap Bân nghĩ đến chuyện này là lại bực mình.
“Đừng nói bậy!” cau mày, “Trì Tảo là chị ruột của connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, con có thể không nó, nhưng đừngvi_pham_ban_quyen mấy lời chết chóc đó để người ngoài nghe thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nếu không đừng ba xử !”
, nó mới không phải chị con, cái đồ thôn nữ hôi hám.” Nghiên Bân một câu nhỏ, nhưng dù sao không nói lời Trì Tảo chết nữa.
Cậu ta kể lại chuyện Trì Tảo Lam Dịchbot_an_cap cứu. Nghe tên Lam Dịch, mắt nhà họ Trì sáng lên, đang định hỏi xem người đang ở đâuvi_pham_ban_quyen thì Minh chân quay lại.
“Vậy ra đều là do đám ép buộc, Trân Trân mìnhvi_pham_ban_quyen à?” Sau khi nghe Tưởng Minh Vĩ kể lại tình biết được từ trưởng công an, Hứa Cầm mới hiểu tại sao trước công an lại nói họ khôngleech_txt_ngu quan tâm con cái.
hức, Trân Trân của bà, gặp phải chuyện như chắn sợ . trách bà không quan tâm con đủ nhiều, đến mức chẳng Trân Trân đã phải chuyện lớn như vậy.
thể nói là vô tội,” Minh tiếp lời, “Dù sao cũng đã lấy tiền, lại biết mà khôngleech_txt_ngu báo, nên ước chừng sẽ bị án vài tháng. Trừbot_an_cap
taleech_txt_ngu ngập ngừng một lát.
“Trừ phi làm sao, Minh Vĩ anh mau nói đi chứ.” Trì Nghiên sốt sắng thúc .
Tưởng Minh liếc anh ta một cái rồi nói: “Tôi nghe nói đứa con gái ruột nhà bác hình như giúp an không ít việc, đồn công an đang định khen thưởng . Nếu cô ấy không phần thưởng đó, màbot_an_cap lại viếtbot_an_cap một bức thư thỉnh nguyện, xin dùng công lao của mình để đổi lấy giảmvi_pham_ban_quyen hìnhvi_pham_ban_quyen phạt Trân , chúng ta tìm thêm người vậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động một chút, biết đâu vài ngày nữa Trân sẽ được ra ngoài.”
“Thật sao? còn nữavi_pham_ban_quyen, đi tìm Trì Tảo bảo nó viết !” Hứa Cầm nghevi_pham_ban_quyen vậyvi_pham_ban_quyen thì vô cùng xúc động, “Thưởng với gì, sao quan trọng bằng người nhà được, nó chắc chắn biết cái nào nặng cái nào nhẹ.”
Đúng lúc , cửa phòng thẩm vấn lại mở một lần nữa.
Công an Trì Trânvi_pham_ban_quyen cùng bước ra ngoài.
“Trân Trân!”
!”
Mấyleech_txt_ngu người vội vàng lên, ai nấy đều xót xiết.
“Hức hức, mẹ ơi, anh Minh Vĩ, sợ lắm, con muốn về nhà.” Trì Trân Trân khóc nứcvi_pham_ban_quyen nở.
“Được rồi, đừng lấn! Thân hiện tại không được gặp nghi phạm, các người về thu dọn đạc rồi mang đến đi.” Công an , “Ngoài ra, thời gian tạm giam chúng tôi không lo nước, các người xem định đưa cơm hay tính thế nào.”
Nói xong, anh ta dẫn đầu đi về phía hậu , Trì Trân vừa đi vừa ngoảnh đầu lại nhìn với đầy luyến tiếc.
Dáng thương khiến Hứa Cầm cũng không kìm được mà bật khóc.
Nhưng vẫn nhớ chuyện thư thỉnh , lau nước mắt rồi giục Trì Nghiên mau cùng Tưởng Minh Vĩ đi tìm Trì Tảo.
Trì Nghiên Bân muốn đi theo nhưng Cầm ngăn lại. Bà sợ cái tính nóng nảy của anh ta sẽ hỏng việc nên kéo anh ta mua cơmleech_txt_ngu cho Trânvi_pham_ban_quyen Trân.
Còn Trì Cẩm Niên thì tiếp tục ở lại đồnbot_an_cap công an đợi tin tức.
Bệnh viện huyện, trong phòng bệnh.
Bác sĩ đã tra xong cho Trìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Ngoạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trừ một số vết trầy xước nhỏ, vết thương là cú va đập ở đầuvi_pham_ban_quyen, vết đạn sượt qua đuôi lông và vết bỏng ở bàn tay trái.
Vết bỏng đó là do nòng súng gây , Trì Tảo đã cố ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tránh bàn tay phải.
“Yên tâm nhé cô bé, vì vết thương ở đầu nên không quá nghiêm trọng, nằm nghỉ ngày là sẽ hết mặt, đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhớ đến bệnh việnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thay .” sĩ thu dọn dụngleech_txt_ngu cụ, ônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói, “Lông mày và tay cũng saovi_pham_ban_quyen, chú ý chămbot_an_cap sóc thì nhất địnhbot_an_cap không để lại đâu.”
Bà đã nghe công an kể chuyện của Trì Tảo, cảm thấy cô này thật sự quá tài giỏi. Bà cười khen Trì Tảo câu, dặn dò y tá chăm cẩn thận rồileech_txt_ngu mới rời khỏi phòng bệnh.
Nữ công an Vương đại tỷ cũng ở đó, vừa xuống nhà bếp cơm Trì Tảo, lúc nàyvi_pham_ban_quyen ăn là vừa .
Trì Tảo nóibot_an_cap lời , trước tiên hỏi thăm tình hìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của đồng chí bị đạn. Sau biết tạng của anh ta không bị tổnleech_txt_ngu thương và viên đạn đã được lấy ra, mới yên tâm bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu ăn cơm.
Đang ăn, hai người bước vào cửa phòng bệnh.
“Cô Trì Tảo?” Một người trong số đó nhìn thẳng vàoleech_txt_ngu Trì Tảo, dò .
Trì Tảo nghe thấy nhưng coi không nghe, cúi đầu tiếp tục ăn cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Không thấy ngườibot_an_cap đang nói chuyện màyleech_txt_ngu sao? Sao lại vô lễ thế này?” Nghiên Huy bộ dạng này của Trì Tảo thì không khỏi mày.
Dù anh ta không thích Trì , nhưng sao cô cũng là người nhà họ Trì, mỗi hành động lời nói đại diện bộ mặt và sự giáo dưỡng của gia .
Trước đây thì , nhưng sau này về nhà Trì rồileech_txt_ngu, với tư cách là cả, anh tự nhiên thể tục để mặc cô giữ những thói quen đó được.
“Cònleech_txt_ngu nữa, con gái con lứa, ăn uống có thể nhỏ nhẹ từ tốn một chút được ? Nhìn cái tướng ăn của mày kìa, người không tưởng họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trì bỏ đói mày đấy.” Anh ta lạibot_an_cap bất mãn thêm một câu.
Ăn uống nhỏ nhẹ từ tốn? Nếu mà ăn uống nhỏ thì không biết đã bị chết đói dướivi_pham_ban_quyen tay Vương Mai Hoa đời nào .
Tảo cười lạnh, nhìn xem, đây chính là người thân của , không lời hỏi han đến thương tích của côbot_an_cap lên đã là chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trích.
Kiếp trước, Trì Nghiên Huy cũng thích dùng giọng điệu giáo này để nói chuyện cô. Không chê cô nàyleech_txt_ngu không tốt cũng là chỗ kia làm mất mặt họ Trì. Sau đó lại đem Trì Trân ra sánh, tóm dù Trì Trân Trân có “chết” đi chăng nữa thìbot_an_cap vẫn là sự tồn tại mà cô vĩnhbot_an_cap không bao sánh bằng.
Còn Tưởng Minh Vĩ? Hừ, tại sao cô phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lễ phép hắn ta, hắn ta xứng ?
Kiếp , sau khi Trì Trân giả chết, Minh Vĩ với tư cách là vị hôn phu, hận thể chết cô lập .
Saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết nghe từ đâu tin đồn “ ước giữa nhà họ Tưởng và nhà họ Trì dĩ thuộc về cô, cô mới vị hôn thê chính ”, hắn tabot_an_cap xông đến sỉ nhục cô một trận, bảo cô đừng cóvi_pham_ban_quyen mơ mộng hão huyền, rồi đó thèm chào hỏi một đã ký xuống nông thôn làm thanh niên tri thức.
Sau đó, mẹ của Tưởng Minh Vĩ đổ hết mọi lỗi lên đầu cô. Chỉ trích mắng thì cũng thôi đi, bà ta còn dẫn cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngườivi_pham_ban_quyen đó đến nhà họ Trì.
Nghĩ đến những chuyện sau khi biết người đó, cơ thể Trì không tự chủ được mà run lên cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cô nhanh thoát dòng ký ức, mỉa mai đáp: “ đi phải nói , tôi còn được ăn miếng cơm nào củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà , chẳng phải là nhà họ Trì đói mấy năm rồi ?”
“Mày” Trì Nghiên Huy nghẹn lời, định nói gì đó nhưng bị Tưởng Minh Vĩ ngăn lại. Hắn liếc nhìn cái đầu quấn đầy băng của Trì Tảo, thôi , cũng không vội vàng gì lúc này, đợi lànhvi_pham_ban_quyen thương rồi sẽ dạyvi_pham_ban_quyen bảo sau.
Tưởng Minh cười xã giao Vương đại tỷ một tiếng, bày tỏ muốn nói riêng với Trì Tảo và hy vọng cô có thể lánh mặt một chút.
Vương đại tỷ nhìn về phía Trì . Trì Tảo hơi tò mò không biết người này không lo cứu Trì Trân mà lại đến tìm mình có mục đích , nên không từ chối.
Đúng lúc cơm cũng đã ăn xong, Vương đại tỷ dọn dẹp bát đũa, định đem đi sạch rồi trảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại cho nhà bếp.
“Đồng chí Trì Tảo là anh hùng giúp công an tội phạm, đangvi_pham_ban_quyen bị thương, các anh nói chuyện thì chú một chút.” Vương đại tỷ vừa nói vừa lườm Trì Huy một cái bước ra ngoài.
bệnh nhất nên yên , Trì Tảo thong thả nhìn hai người họ, họ mở lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Chuyện là thế này Tảo em gái, Trân Trân ấy” Thái độ của Tưởng Minh Vĩ cực kỳ thân thiện, so với trước cứ như hoàn toàn khác nhau.
“Đợi đã!” Trì Tảo ngắt lời hắn, “Anh nàyvi_pham_ban_quyen, trước đây tôi và anh chưa từng gặp mặt, càngvi_pham_ban_quyen không thể nói là quenleech_txt_ngu biết. vậy phiền anh gọi tôi là đồng Trì Tảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nếu không có lý nghi ngờ anh đang lợi dụng tôi để giở trò lưu manh đấy.”
“Mày nói bậy bạ gì đó!” Trì Nghiên Huy nhíu mày, “Đây
Tưởng Minh kéo tay áo tavi_pham_ban_quyen lại, bản thânvi_pham_ban_quyen thì thầm hít một hơi thậtbot_an_cap để nén cơn giận.
không ngờ, đứavi_pham_ban_quyen con gái nhà không thức gì nói chuyện với hắn như vậy.
Xem việc thể thoát tay bọn cướp không giống Nghiên nóileech_txt_ngu, chỉ hoàn toàn dựa vàovi_pham_ban_quyen may mắn.
“Lỗi của , lỗi của tôi, tôi mất chưa tự giới thiệu.” Tưởngbot_an_cap Minh nén giậnleech_txt_ngu, mọi chuyện cứbot_an_cap đợi lo xong việc của Trân Trân rồi tính.
“Tôi là Tưởng Minh , đối tượng của Trìvi_pham_ban_quyen Trânvi_pham_ban_quyen Trânbot_an_cap. Bởi vì họ Tưởng và Trì đã quen biết nhau mấy chục năm rồi, mà lại là đứa vả lắm nhà họ mới tìm lại được, tôi thấy cô nhất thời vui mừng quá, xem cô nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái trong nhà, cô đừng để bụng.”
“Phụt!” Trì Tảo bật cười thành tiếng, “Trì Trân Trân đều đã bắt rồi, thế mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn còn vui mừng cho được à? Cái người làm đối như anh, người không biết lại tưởng là kẻ thù của nhauvi_pham_ban_quyen đấy.”
” Tưởng Minh Vĩ nắm chặt nắm đấm, lại sâu thêm một hơi nữa.
là thế ,” nhận thấy Trì Tảo không hề mắc , hắn cũng chẳng buồn giả vờ thiết mà đi vào vấn : “Công đã điềuleech_txt_ngu tra sơ bộ rõ ràng rồi, từ đầu đến cuối Trân Trân bị ép . Em ấy chỉ quáleech_txt_ngu sợ hãi nênbot_an_cap làm liên lụy khiến cô phải chịu phen kinh hoàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.” Hắn tóm tắt lược lại diễn biến sự việc.
“Trìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trân Trân nói vậy sao?” Tảo bật cười. là để giữ mạng, không giao nộp là vì sợ hãi, bị làm con hoàn là hành động phương của bọn cướp, chẳng đến ả ta hết.
Lợi , thật sự lợi . không phải sau khi chết mới biết rõ chân tướng, chắn cô cũng đã tin sái cổ.
Thực , những lời Trì Trân Trân nói không hẳn toàn giả. Ả đúng làvi_pham_ban_quyen bất đắc dĩ tiền với bọn cướp, đoạn sau nói vì sợ khôngvi_pham_ban_quyen dám giao nộp, bị bọn cướp đơn phương cóc hoàn là bịa đặt.
Ả căn bản chưa từng ý địnhvi_pham_ban_quyen giao tiền đó. chỉ vậy, vì sợ như có ngày bọn cướp bị bắt sẽ khai ra mình, ả còn vắt óc nghĩ ra hoạch “chết thảm” thoát thân.
Chỉ là không ả đã thương lượng đámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt cóc thế nào mà những đó lại không ả ra trước mặt công an.
Tiếc thay, dù rõ sự thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vì không có bằng nên cô cũng chẳng thể báo công an. Nếu bốcleech_txt_ngu đồng ra, chỉ tự chuốc lấy rắc rối cho bảnbot_an_cap thân.
“Cô từng sống cùng Trân Trân nên không hiểu ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Em ấy thực sự là một cô gái tốt, đơn thuần. Suy cho cùng chuyện này em ấy cũng là nạn .”
Tưởng Minh đầy ẩn ý nói tiếp: “ đều là người nhà họleech_txt_ngu , lợi ích đều gắn chặt với nhau. Nếu danh củabot_an_cap Trân Trân không hay ho gì, thì đồng chí Tảo chắc chắn cũng bị vạ lây đúng không? Thế
“Thế ?” Trì Tảo nhướng mày.
“Thế nên cần cô viết một bản thư nguyện, nội dung là tự bỏ công trạng giúp công an tội phạm đổivi_pham_ban_quyen lấy việc giảm nhẹ hìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phạt cho Trân Trân.” Nghiên Huy tiếpvi_pham_ban_quyen : “Như vậy sẽ sớm được ra ngoài thôi.”
Thư nguyện?
, thời buổileech_txt_ngu này vì nhiều cơ vẫn còn đang trongvi_pham_ban_quyen tình trạngleech_txt_ngu hỗn loạn, ngànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tư pháp cũng không ngoại lệ, đôi khi cấp công cũng phán quyết danh.
Nhà Trì nghĩ đến việc nguyện để giảm ánbot_an_cap cho Trì Trân Trân cũng chuyện thường tình.
Nhưng dựa vào cái ?
Rõ ràng là Trì Trân Trân câu kết với bọn cướp, muốn giả chết để ôm tiền bỏ trốn, sẵn tiện dùng đạo đức để bắt chẹt cô, cô phải gánh vác cái mang cứu mạng để cả đời không được yên ổn.
Dựa vào cái gì mà bắt cô dùng công lao để đổi lấy việc ánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho ả? Phải biết rằng, nếu giết người không phạm pháp, hận không thể tự tay đâm Trì Trân Trân!
Nghĩ nhưng Trì không nóivi_pham_ban_quyen ra. Đôi mắt to của cô đảovi_pham_ban_quyen một , trong đầu đãleech_txt_ngu nảy ra một ý định.
thôi, không thành vấn đề!” Cô khoái đáp ứng.
cô đồng ý rồi sao?” Tưởng Vĩ sững sờ. Đây có còn là cái người sắc sảo lúc nãy không vậy?
Nghiên cũng có ngờ, nhưngleech_txt_ngu rất nhanh đã hài lòng gật đầu. Hắn nhìn Trì Tảo, chút an ủi nghĩ thầm, đúng là huyết thống nhà họ Trì, tuy nhiều leech_txt_ngu tật xấu nhưng tận xương vẫn là người biết .
Cũng lúc này, Trì Huy mới chú ý thấy Trì Tảo có mắt mèo tròn xoe y anh em bọn họ. Rõ ràng là di truyền từ người cha .
Trì Nghiên Huy không khỏi kinh trước kỳ diệu của di truyềnleech_txt_ngu, đồng thực sự nhận thức rằng Trì em gái ruột thịt của .
hắn mềm , mắtbot_an_cap nhìn Trì Tảo cũng ôn hòa hơn vài phần. Đang định hỏi thăm sức khỏe cô thế nào thì một lần nữa hắn lại bị chọc giận.
“Nhưng người thấy rồi đấy, tôileech_txt_ngu bị thương phải nằm viện.” Trì Tảo chẳngvi_pham_ban_quyen hay biết Trì Huy vừa định quan tâm , mà dù có biết cô cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nực cười.
Cô nhìn hai người bọn họ: “ tôi bị chấn động não, lại mất máu suy dinh dưỡng. Giờ tôi mệt chóng mặt, nhìn người còn thấy bóng lên nhau, nói chi chuyện viết thỉnhvi_pham_ban_quyen nguyện. tôi nghe , ăn thịt có chất và máu, có thể giúp tôi nhanh khỏe lại, đúng không nhỉ?”
Tưởng Minh Vĩ hiểu ngay ý của Trì Tảoleech_txt_ngu, thầm mỉa maileech_txt_ngu, đúng làleech_txt_ngu hạng thôn nữ khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có kiến thức, chỉ biết có ăn!
“Là tôi sơ suất. Thế này đi, đồng chí Trì Tảo, thưleech_txt_ngu thỉnh nguyện để chúng tôi viết, cô cần ký tên và điểm chỉ là được, thấy thế nào?”
Thế là thế nào? Chẳng ra làm cả!
Trì Tảo không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm hai .
“Trì Tảo, chỉ là bức thư thỉnh nguyện thôi mà, mày cũng chẳng mấtleech_txt_ngu , ” Trì Nghiên Huy định nói thì bị Tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vĩ ngắt lời.
Tưởng Minh Vĩ nghiến răng: “Được, cần cô sẵn viết, muốn ăn gì, có yêu cầu gì việcleech_txt_ngu nói.”
Lúc này Trì Tảo mới mở : “Vậy à? Nghe nói gan lợn rất bổ , tối nay cho tôi món gan xào, xương cốt tương, xào chua, hai trắng, thêm một bát canh , thời thế đã. Ồ đúngvi_pham_ban_quyen rồi, ăn thịt không ngấy lắm, cho thêm quả táo . Ngoài ra tôi không ăn thức ăn bị lẫn mùi, nhớ để riêng từng ra nhé.”
“Trì Tảo, mày có quá đáng! bot_an_cap biết bấy nhiêu đó tốn nhiêu phiếu thịt và tiền không?” Trì Nghiên Huy khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được mà quát lên.
đại này, những thứ cô hỏi dọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên một bàn đãi khách thì là một bữa tiệc cực kỳ trọng rồi.
“Quá đáng sao? Vậyvi_pham_ban_quyen thôi , tôi cứ ở lại viện thêm mấy ngày nữa cho khỏe hẳn. Ôi chao, đầu chóng mặt quá, sao trời cứ quay thế này! Không xong , tôi phải một đây.”
Miệngleech_txt_ngu thì nói chóng mặt muốn , nhưng thực Trì Tảo vẫn ngồi dựa giường bệnh, môi nở nụ cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn hai người bọn họ.
!” Trì Nghiên Huy bật dậy.
Tưởng Minh cướp lời: “Được, cơmleech_txt_ngu nước chiều nay chúng tôi sẽ đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến đúng giờ. Nhưng đồng chíleech_txt_ngu Tảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hy vọng cô giữ lời.”
Hắn buông lại câu, lạnh lùng nhìn Trì Tảo một cái rồi kéo Nghiên đi .
Đợi khi nữ công Vương tỷ quay lại thì bóng dáng người kia đã hút.
Vương, vất vả cho chị chăm rồi, chiều nay mời chị ăn món ngon nhé.” Trì Tảo cười ngọt , đôileech_txt_ngu mắt to lại thành hai hình trăng khuyết.
người gầy vừa đen, đầu và đuôi lông quấn gạc, cô lại vô cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoãn, khiến người ta nhìn vào là thấy mến ngay.
“Món ngonnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ư? Món mà ngon? Tôileech_txt_ngu bảo này, giúp được cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là tôi vui lắm rồi, đừng có cảm ơn lui tiêu xài lãng phí tiền !” Vương đạibot_an_cap tỷ .
Trì Tảo hì hì : “Chị yên tâm, tốn tiền đâu.”
Tán gẫu vài câu Vương đại tỷ, Trì Tảo chìm vào giấc ngủ.
Khibot_an_cap cô thức dậy, mặt trời lặnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau núi.
“Tỉnh àvi_pham_ban_quyen?” Vương đại tỷ hỏi: “Đói chưa? Đi, để dìu cô đi vệ sinh trước, xong rồi ra nhà bếp mua cơm.”
Trì liếc nhìn cái bàn đầu giường không, chẳng nói , đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vương tỷ dìu vào nhà vệ sinh.
Vừa trở ra, Vươngbot_an_cap tỷ định đi cơm thì thấyvi_pham_ban_quyen Trì Nghiên Huy đi tới.
mặt hắn đen như nhọ nồi, hai tay xáchvi_pham_ban_quyen hai cái túi lưới, bênbot_an_cap trongvi_pham_ban_quyen sáu cái cặp nhôm và mộtvi_pham_ban_quyen táo đỏ lớn, trông cùng bắt mắt.
“Rầm!”
Hắn nặng nề đặt đồ lên bàn đầu giường: “Đồ đưaleech_txt_ngu đến đây, tốt nên nhớ kỹ những gì mình đã hứa!”
Nói xong, hắn quay người đivi_pham_ban_quyen ngay.
Trì Tảo gọi với theobot_an_cap: “Đợi đãbot_an_cap! sáng mai tôi muốn hai thịt nạc, bốn quảleech_txt_ngu trứng luộc, bốn cái bánh bao nhân thịt. lại, lần sau nhớ mangleech_txt_ngu theo đũa, hai đôi!”
“Mày!” Lồng ngực Trì Nghiên phập phồng dữ dội, nhưng nghĩ đếnvi_pham_ban_quyen việc vì liên quan đến Bộ Chỉ huy Quân sự thành phố nên chiều naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trì Trân Trân đã bị áp từ đồn huyện lên thành phố cùng với những tên cướp khác, hắn đành phải nhẫn nhịn, xoay sải bước cửa.
Thôi bỏ , sao cũng là người nhà họ Trì, ăn thì cứ để ăn.
Nhưng đến chuyện nếu không phải đibot_an_cap đón Tảo thì có lẽ chẳng xảy ra chuyện, Trì Nghiên Huy lại thấy bực . Nghĩ đến lời Trì Nghiênvi_pham_ban_quyen Bân nói trước bot_an_cap cứ để nó sống ở dưới , hắn bỗng thấy cũng có .
Trì Tảo nhìn bộ dạng đến nổ phổi mà không phátvi_pham_ban_quyen hỏa của Nghiên Huy, trong lòng cảm thấy vô cùng sảngleech_txt_ngu khoái.
đại tỷ đã bị sáu cái cặp sáng choang kia làm cho choáng vángvi_pham_ban_quyen, bàbot_an_cap nhanh chóng mở chúng ra.
“Ôi chu choa mạ ơi, cơm nước này thì tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá .”
Gan lợn mềm mượt, xương hầm đỏ auleech_txt_ngu, xào cà chua trông cực kỳ cơmleech_txt_ngu, còn cả hương thơm của canh gà cứleech_txt_ngu thế vào mũi, Vương tỷ hít hàvi_pham_ban_quyen một hơi, nước miếng không ra.
Trì Tảo cũng sang, thấy mấy món này quả thực khá, lại đầy đặn.
Chà, một bức thư thỉnh nguyện mà họvi_pham_ban_quyen cũng chịu chi gớm!
Mỗi một hộp cơm trắng, Vương đại tỷ xuống nhà bếp mượn đũa rồi cùng Trì Tảo lành thưởng thức ăn.
, không ngờ anh traileech_txt_ngu cô lại làleech_txt_ngu người khẩu xà tâm phật đấy chứ. Lúc nãy tôi thấy cậu ta nói chuyện với cô cứ hầm hà hầm hừ, không ngờ hào phóng vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô như vậy, đúng anh em ruột thịt có khác.” Vương đại vừa ăn vừa không nhịnbot_an_cap mà lên .
Anh sao?
Tảo mỉm cười, không đưa lời giải nào.
Sáng hôm sau, Trì Nghiên Huy mang sáng .
Sau đó, cứ đúng gì Trì Tảo yêu cầu, gà nào thịt, bữa nào cũng là cơm canh ngọt được gửi đến vào buổi trưa và buổi .
Trong lúc đóleech_txt_ngu, nghe đồng chíleech_txt_ngu công an bị thương cũng đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thể ăn uốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được, Trì Tảo đặc biệt gọi thêm cho phần canh gà.
Vương đại tỷ cũngvi_pham_ban_quyen được hưởng sái, sauvi_pham_ban_quyen vài bữa cơm, bà chỉ thấy trong bụngvi_pham_ban_quyen tràn trề mỡ màng.
Đến sáng ba, Tưởng Minh Vĩ và Trì Nghiên Huy cùng nhauleech_txt_ngu tới.
Người đến rồi không ngay mà ngồi bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cạnh nhìn Tảo ăn .
Trì Tảo thầm nghĩ, xem ra chuyện thỉnh nguyện hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay buộc phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có câu lời rồi.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nuốt cháo cuối , đặt lồng xuống: “Tôi biết nay đến đây có ý gì. Thế này đi, dù đầu tôi vẫn còn nhưng ít ra cũng không cònleech_txt_ngu mặt lắmbot_an_cap nữa. Thư thỉnh nguyện hai cứ , viết xong tôi sẽ ký tên và điểm chỉ.”
Thật ? Trì Nghiên Huy có chút ngạc nhiên. Hai ngày qua Trì Tảo chẳng hề gây chuyện, tiền nongleech_txt_ngu không nói, riêng phiếu thịt tiêu tốn định mức một tháng nhà Trì.
Thật mà. Trì Tảo gật đầu, Cũng giống như anh , Trìvi_pham_ban_quyen Trân Trânbot_an_cap người nhà Trì, danhbot_an_cap tiếng cô ta khôngbot_an_cap thì tôi cũng bị liên lụy, phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao?
Trì Nghiên Huy cười rỡ: Thế mới đúng chứ, người một nhà phải thân tương ái, đoàn kết giúp đỡ nhau. Tảo Tảo, em cứ nghĩ xemvi_pham_ban_quyen trưa nay muốn ăn gì, lát nữa cả sẽ mang tới cho.
hớn nói một câubot_an_cap, rồi kéo Minh Vĩ đi tìm y tá mượn giấy bútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viếtleech_txt_ngu thư nguyện.
Trì Tảo hừ một tiếng đầy biếm. Ăn gì ? E là nghĩ xong rồi, anh cũng chẳng còn tâm trạng nào mà mang đâu.
Rất nhanh sau đó, hai họ cầm thư thỉnh nguyện đãleech_txt_ngu viết xong quay lại. Trì dứtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoát ký tên và ấnbot_an_cap dấu vân , xong xuôi cô không đưa tờ giấy đó chobot_an_cap Trì Huy mà tự mình cất đi.
Nội dung đã cònbot_an_cap tôi nữa, nên cứ để tự tay tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nộp đáng, hai người thấyvi_pham_ban_quyen sao?
Tưởng Minh Vĩ có chút lo lắng, nhưng Trì Nghiên Huy lại rất yên tâm mà đồng ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Trì Tảo cứ ngỡ ký xong thì bọn họ sẽ rờibot_an_cap đi, nhưng không ngờ hai người ngồi lì đó chịu nhúc nhích.
Mãi đến gần nửa tiếng sau, trước cửa phòng bệnh hiện hai người: công và một người mặc đồbot_an_cap Trung Sơn.
Hóa ra bọn bám trụ không đi là vì đã biết trước hôm nay công sẽ ? Hừ!
Đồng chí Trì Tảo, còn nhớ tôi không? Đội lên tiếng trước, cười khà khà hỏi.
Chào Trương Đội trưởng ạ! Trì Tảo mỉm cười, định ngồi dậy nói chuyện.
Đừng đừng, cháu đang bị thương, không được cử động lung tung! Trương vội vàng lại.
Thấy cô đã nằm xuốngleech_txt_ngu, ôngbot_an_cap mới tục nói: Vị này là Vương Can Ủy ban Cách mạng thành phố. Ông tay vào đồ Trung đứng cạnh.
Chúng tôi đến đây nay, một là đểbot_an_cap xem tình hình sức khỏe của cháu, cảm ơn cháu đã giúp công an bắt bọn ; haivi_pham_ban_quyen còn một vài liên quan vụ án muốn hỏibot_an_cap cháu.
Trương Đội vừa dứt lời, vị Vương Canbot_an_cap kia liền lấy ra một chiếcvi_pham_ban_quyen phong bì đưa cho Tảo.
chí nhỏ Trì Tảo, nghe vềvi_pham_ban_quyen chiến công của cháu, tôi thấy cùng phấn khởi và được cổ vũ rất lớn! Tinh thần dũng cảm tố giác phần tử bất pháp, an phục kích thành công và thu hồi sản quốc gia của cháu chính là tấm gương để thế hệ trẻ chúng ta học tập! Cháu đúng làvi_pham_ban_quyen một đồng chí tốtleech_txt_ngu có tư tưởng đạo đức cùng vững vàng! Ông nắm lấy Trì Tảo, gương mặt đầy vẻ an lòng.
giác, phục trước saobot_an_cap? Trì Nghiên Huy đứng bên cạnh, biểu cảm bắt đầu nên vặnleech_txt_ngu vẹo: Ý gì thế này, việc công an xuất hiện hôm đó là vì Trì Tảo đã báo từ trước?
Vương Can Sự đápleech_txt_ngu: thế! Sao vậy, mọivi_pham_ban_quyen người vẫn chưa biết à?
Hóa ra là mày! sao mày dám Cơn giận của Trì Nghiên Huy lên, hắn há miệng địnhvi_pham_ban_quyen chất vấn Trì Tảo thì bị Tưởng Minh Vĩ bịt chặt .
Biết ngay là sẽ thế này mà! Trương Đội mày, Vương Can Sự một cái mặt.
Cái ngữ mồm mép lỏng lẻo thắtbot_an_cap lưng , rõ ràng trước đó họ sợ sẽ gây bất lợi cho cô bé đã danh tính người tố giác rồi mà!
Trì Tảo lại chẳng hề để tâm, cô đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mong chờ phản ứng của người nhà họ Trì từ .
Cô gật , cười mắtbot_an_cap: Đúng vậybot_an_cap, là tôi đấy! Thấy anh kích như vậy, có phải là đặc muốn cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ơn tôi ? Dù sao nếu không tôi, biết lúc này Trì Trân không chỉ bị cướpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền, mà còn bị cướp sắc rồi giết hại rồi cũng nên!
Mày! Trì Nghiên Huy tức đến mắt, thở hồng hộcvi_pham_ban_quyen. vì có ngoài ở đây, hắn đành phải cắn răng nhịn , không dám nói thêm gì nữa.
Bên cạnh, Minh Vĩ cũng cùng tức giận. Nếu Tảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết tin mà không báo công an, báovi_pham_ban_quyen trước cho trong nhà thì Trân Trân làm sao thể bị bắt? không bị bắt, nếu xử lý khéo , biết còn lập đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn là tố giácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tội !
Nhưngvi_pham_ban_quyen nghĩ đến việc còn phải nhờ vả Trì , hắn cũng phải nhục không phát tác.
Phòng bệnh lặng trong lát, đó Trương hỏi Trì Tảo về chuyện của Quyển Mao. hỏi trước đây đã từng Quyển Mao chưaleech_txt_ngu, và trên đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt cóc Quyển có nóivi_pham_ban_quyen gì không.
Trì Tảo thấy hơivi_pham_ban_quyen lạ khi ông hỏi câuvi_pham_ban_quyen này, vẫn thành thật trả lời: Cháu chưa từng gặp, hắn chẳng nói năng với cháu cả.
Vậy cháu có lúc trước nghe bọn chúng bàn hoạch bắt cóc ở không? Đội lại .
Chuyện này Trì Tảo làm sao mà biết , cô chỉ bịa ra thôi. Tuy , cô đoán chắc chắn bọn cướp đã đi sát địabot_an_cap hình từ trước: Ở trong khu rừng kia ạ, cháu đi tìm đồ ăn thì tình nghebot_an_cap thấy, nhưng cụ thể ở chỗ nào thì cháu không nhớ rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa. Trương Đội , xin lỗi chú nhé, cháu không giúp gì được cho mọi rồi.
Đừng đừng , chúng tôi chỉ hỏivi_pham_ban_quyen thămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theobot_an_cap lệ thôi, cũng không phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện gì quá quan trọng, sao xin lỗi? xua tay liên tục. Ông thấy mặt Tảo vẫn cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trắng bệch, sợ sức khỏe còn yếu nênvi_pham_ban_quyen định rời đi: thôi, cũngvi_pham_ban_quyen không còn gì để hỏi nữa, chí Trì cứ nghỉ ngơi cho tốt, hôm khác
Khoan đã! Tưởng Minh Vĩbot_an_cap đứng cạnh đột ngột cắt ngang lời Độibot_an_cap.
Hắn nheo mắt, thẳng Tảo: lúc trước cô nói chuyện liên quan đến vụ án muốnbot_an_cap phản với đồngbot_an_cap chí côngvi_pham_ban_quyen sao? Nhân lúc này nói luôn đi, kẻo lát nữa lại quên.
Đúng, nói mau đi. Trì Nghiên Huyvi_pham_ban_quyen cũng trừng mắt nhìn Trì Tảo đầy lạnh lẽo.
Liên quan vụ án sao? gì, cháu nói đi! Đội nghe vậy ngồi trở .
Những người khác cũng dồn mắt về phía Trì Tảo.
Thật ra cũng không có gì ạ. Trì Tảo hít một hơi thật sâu, nghiêm mặt nói: Chỉ là cháu có chút ý kiến việc xử phạt Trì Trân Trân, nên đã viết một bức thư nguyện, hy vọng tổ chức thể xem xét đề nghị của cháu.
Nói đoạn, cô rút tờ giấy từ gối ra, dùng cả hai tay đưa chobot_an_cap Vương Sự.
Thư thỉnh nguyện? Vương Can Sự đón lấybot_an_cap, tò mò cúi xuống xem.
Đứng cạnh, Tưởng Minh Vĩ và Trì Nghiên Huy thở phào nhẹ nhõm. Hai người nhìn nhau, gương mặt vừa mới lộ ra ý thì đã thấy Vương Can Sự thốt lên: Thư thỉnh nguyện yêu cầu tổ chứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khắc xử , hình phạt đối với Trì Trân?
Tảo gật đầu, giọng đanh thép đầy sức nặng: Vâng, mặc dù Trân Trânvi_pham_ban_quyen nói bị ép buộc, cháu thấy giác ngộ tưởng của cô ta chưa đủ , chưabot_an_cap đủ tinleech_txt_ngu tưởng vào đồng chí công an và tổ nên mới dẫn đến cục diện như ngày hôm . Vì vậy cháu tình nguyện không nhậnbot_an_cap phần thưởng, chỉ mong tổ chức tăng cường giáo dục tư tưởng, nghiêm khắc xử lý tăng nặng hìnhleech_txt_ngu đối Trì Trân Trân!
, cô đưa trả lại chiếc phong bì mà Vương Can Sự đã lúc trước.
!
truyền dịch Trì Nghiên đang giận dữ đẩy mạnh, phát ra ma sátvi_pham_ban_quyen chóibot_an_cap tai.
Tưởng Minh cũng tức đến đỏ cả mắt. Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dù sao hắnbot_an_cap vẫn còn lý trí, sau khi thốt ra một lời lỗi thì kéo Trì Nghiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sầm sậpbot_an_cap bước raleech_txt_ngu khỏi phòng .
Mọileech_txt_ngu người trong phòng biết mối quan hệ của bọn họ Trì Trân Trânbot_an_cap nên cũng không nói thêm, chỉ dặn dò Tảo tịnh dưỡng chobot_an_cap tốt rồi từ rờibot_an_cap đi.
Tất nhiên, thưởng dành cho Trì thì Vương Canleech_txt_ngu Sự không nhận lại, trái lại còn hết lời khen ngợi có giác ngộ tư tưởng cao.
Vương đại tỷ nháy mắt với Trì một rồi nhanh chóng bước theo sau bọn họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đợi người đi hết, ngồi trên giường, nhớ lại dáng vẻ tức tối đếnbot_an_cap phát điên của Minh Vĩ vàvi_pham_ban_quyen Trì Nghiên Huy khi nãy mà không nhịn được cười thành tiếng.
Muốn giảm án cho Trì Trân Trân ? Nằm mơ ! Cô đã sớmvi_pham_ban_quyen viết một thư yêu cầu phạt nặng, và tờ giấy vừa nộp lên chính là bức thư đó.
Trì Tảo mở phong bì Vương Can Sự , bên trong là một bức thư biểu dương với tiền và . Đếm kỹ thì thấy có tới tờ đại đoàn , ngoài ra còn có vài phiếu , ít vải, phiếu đường và phiếu bánh kẹo.
Lần này càng thêm vui , cô cười hípnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt bắt đầu tính toán xem nên số tiền và phiếuvi_pham_ban_quyen này thế nào.
Đang suy thì Vương đại tỷ quay lại.
Embot_an_cap gái , chuyện lớn rồi. Cô nói với vẻ mặt cùng căng thẳng.
Trì Tảo thắc mắc: Ý là sao ạ?
Emleech_txt_ngu có biết tại sao lúc nãy Đội trưởng lại hỏi về Quyển Mao không? Hắn ta làleech_txt_ngu người ở lân cận, giết người rồi trốn tàu hỏa tới đây đấy. Vương đạibot_an_cap tỷ nói: Nhưng đó chưa phải là trọng điểm, trọng
Cô nhìn quanh một lượt, rồibot_an_cap vào tai Trì Tảo thì thầm: Hắn ta có quen biết với một tên đặc vụ!
Phía bên kia, tại khu nội thành. Giờ nghỉ trưa đến, Hứa Cầm đã rời văn phòng Ban Thanh niên tri thức khuvi_pham_ban_quyen vực, đạp xe một mạch về nhà.
Bà còn chẳng kịp ngụm nước, xách theo phần cơm do ngườibot_an_cap làm là Lývi_pham_ban_quyen Đại Mã chuẩn bị xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lại vội vàng chạy tới đồn công an.
mới khỏi cổng viện, đã có người chặn bà lại chuyện: “Chủ nhiệm Hứa, hai đứa con gái nhà bà sức khỏe rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Đang nằm ở bệnh nào thế, để tôi qua thăm?”
“Không cần, không cần đâu, chúng nó là phận con cháu, người đến thămleech_txt_ngu chứ? Không sao cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nghỉ ngơi ba khỏi thôi.” Cầm đáp lời có chút gượng gạo, rồi vộileech_txt_ngu vàng đạp xe rời đi.
Việc nhà họ Trì quê đón con gái ruột hai ngày , hàng láng nấy đều biết .
Vốn mọi ngườileech_txt_ngu còn mò không thôileech_txt_ngu, xem con gái ruột họ Trì trông như thế nào, liệu có thật sự giống như lời đồn, vừa vừa xấu lại còn rụt rè sợ sệt hay không.
Kết quả đến tận tối mịt cũng chẳng thấy ai về.
Ngày hôm sau thì về thật, lại thấy bóng dáng hai cô con đâu. Hỏi thì chỉ bảo cả hai nhiên lâm bệnh, đang nằm viện .
Nghĩ đến những lời bàn xôn xao hai ngày qua, hàng xóm nhìn nhau đầy ý. Một người Hứa Cầm trề , thầm nước bọt một cái.
Hứa Cầm đồn công an, thuận Trì Trân Trân.
Những gì cần thẩmvi_pham_ban_quyen vấn cũng đã hòm , gia đình nhờ vả các mối quan hệ, nên từ khi Trì Trân đượcbot_an_cap chuyển đến đồn công an thành phố, ngườivi_pham_ban_quyen nhà đã thể vàobot_an_cap gặp.
“Oa Mẹ ơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Bao giờ mới được về ?” Tóc tai rối , quần áo trênvi_pham_ban_quyen người bẩn thỉu nhăn nhúmbot_an_cap, chỉ mới hai ngàyleech_txt_ngu ngắn mà khuôn mặt nhỏ nhắn đãleech_txt_ngu gầy .
Vừa Hứa Cầm, cô ta liền òa khóc, thật là một giây cũng không muốn nán nơi nữa.
rồi, rồi! Nghe anh trai con nói, hôm nay có công đến bệnh tìm Trì Tảo rồi. Đợi nộp đơn xin nại, chắc chắn con sẽ được thả nhà ngay thôi.” Cầmbot_an_cap lau nước mắt trên mặt Trì Trân Trânbot_an_cap, lòngleech_txt_ngu đau cắt.
“Nào, ăn cơm trước đã. Mẹleech_txt_ngu bảo Lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm món sườn hầm ngô mà con thích đây, mau ăn cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nóng.” Bà mở hộp giữ nhiệt, đưa đũa cho Trì Trân Trân.
Đợi Trì Trân Trân ăn , Hứa Cầm lại ôm ấp dành cưng bảo bối thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một lúc lâu, sau đóvi_pham_ban_quyen mới lưuvi_pham_ban_quyen rời đi.
ra ngoài, bà tình cờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạm mặt Trì Nghiên Huy Tưởng Minh Vĩ đang vã trởleech_txt_ngu về.
“Sao rồi?” Hứa Cầm nôn nóng hỏi.
Trì mặt mày đen kịt, thuật lại đầu đuôi sự việc: “Còn nữa, mẹ không biết đâu, hóa ra là vì Trìbot_an_cap tố cáo, nên công an mới”
Anh đang nói dở, Hứa đã cảm thấy khí huyết trào, mắt tối rồi ngấtbot_an_cap lịm đi.
“Bác gái!”
“Mẹ! Mẹ làm sao vậy?”
Tảo hoàn toàn biết việc Cầm đãbot_an_cap ngất xỉu.
Sau khivi_pham_ban_quyen dùng bữa cùng Vương tỷ, một lát sau sĩ đã đến phòng bệnh.
Sau hoàn tất các hạng mục kiểm tra, Tảo ghi nhớ của bác sĩ, cầm và ba lô tùy thân rời khỏi bệnh viện.
Chiếc ba lô món đồ cô mang theo khi rời khỏi họ Trình hôm đó. Bên trong món đồ lặt vặt và một bộ quần áo giặt những mảng vá.
Lúc trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trì Tảo để ba lô xe, sau đó nhờ các đồngbot_an_cap chí công an mang bệnh viện giúp.
Tiền ăn và viện phí hai ngày nayvi_pham_ban_quyen đều do đồnbot_an_cap công an chinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trả, xem như là lời cảm ơn dànhleech_txt_ngu cho Trì Tảo. Lúc này họ còn định sắp xe đưa cô về thành phố, nhưng cô đã từ chối.
Vương đại tỷ đạpbot_an_cap Tảoleech_txt_ngu đến bến khách, còn giằng co mãivi_pham_ban_quyen mua vé xeleech_txt_ngu cho cô.
“Thôi đi mà, hai ngày nay chị cũng nhờ phúc của em mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được ăn bao nhiêu đồ ngon, có tấm thôibot_an_cap, em giành giật cáibot_an_cap gì!” Chị Trì một , thấy đôi mắt cô bé đen láy tròn xoe như con, không kìmleech_txt_ngu được mà đưa nhéo má cô một .
Trì Tảo ngẩn ra, chớp chớp mắt.
như là đã qua hai kiếp người, trước luôn bị người ta chán , mắng nhiếc, chỉ trỏ, lần đầu tiên có người thân mật như vậy.
cười, để Vương đại tỷbot_an_cap ôm lấybot_an_cap mình: “Hôm nào lênbot_an_cap huyện thì ghé nhà chơi nhé.”
Trì Tảo lời, vẫy tạm biệt Vương đại tỷ.
Thờileech_txt_ngu gian dần trôi, xe khách rời khỏivi_pham_ban_quyen thị trấn. Cảnh vật bên ngoài ban đầu còn hoang , đó các công trình kiến trúc dầnleech_txt_ngu xuất hiện nhiều hơn.
Đã đến nội thành.
nhà họ Trì cũng ở đây.
Trìleech_txt_ngu Tảobot_an_cap nhìn bảng hiệu Xưởng dệt phố trên cổng lớn, mím môi tiếnvi_pham_ban_quyen về ông bảo vệ.
“Cô , tìm ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net à?” Ông lão vệ đánh giá Trì Tảo trên xuống dưới, đặc biệt nhìnleech_txt_ngu kỹ lớp băng gạc trên đầu cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
“Chào bác ạ, cháu không tìm người, cháu về nhà!” Trì Tảo nói.
“Về ? Cháu là con ai? Sao bác chưa thấy cháu bao giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?” Ông lão vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt không tin, với ngoại hình này, nếu đã từng thấy thì chắc ôngvi_pham_ban_quyen không thể quên .
chưa thấy cháu là chuyện thường , vì đây là lần đầu cháu . Nhưng bác nhất định đã nghe nói cháu rồileech_txt_ngu.” Trì Tảo cười, thầm nghĩ kiếp trướcleech_txt_ngu bác chẳng thấy cháu suốt đấy thôi, “Cháu Trì, tênvi_pham_ban_quyen Trì Tảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, là đứa con gái ruột bị bế nhầm của Trưởng Trì bên phòng thu mua ạ.”
“!”
Lúc vàovi_pham_ban_quyen giờ tan tầm, xung quanh đã sớm có người chú ý đến Trì Tảo.
Dẫu cô không chỉ đen nhẻm gầy gò, mà lớp gạc trên đầu còn vô cùng đập vào . Nghe Trìleech_txt_ngu nói vậy, mọi người lập kinh ngạc thốt lên.
“Ơ , phải Chủ nhiệm con gái bị nằm việnbot_an_cap sao, hóa ra là thật à? Vếtleech_txt_ngu thương này không nhẹ đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.” Có người tiếng.
“Thế còn chuyện haibot_an_cap ngày nay đồnleech_txt_ngu rằng con bé nhà họ Trì công bắt, rốt cuộc là thật hay giả?”
Mọi người quanh tán xao, chí định kéo Trì Tảo lại hỏi cho ra lẽ.
Trì Tảo cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạnh, ra người nhà họ Trìbot_an_cap giải với mọi người như thế sao? Bệnh nằm viện? Hừ!
Cô đang định làm người tốt việc , Trì Trân Trân quảng bá một chút, thì nghe thấy giọng Cẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Niên.
Tảo!”
Lời định ra của Trì Tảo dừng lại, cô nhìn theo phát ra âm thanh. Chỉ thấy Trìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cẩm Niên đang đứng ngoài đám đông, lông mày.
Ông mặcvi_pham_ban_quyen một chiếc áo sơ vải Dacron màu xanh, quần tây đen, giày da đen, túivi_pham_ban_quyen áo còn cài mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bút máy, vẻ đúng chuẩn cán bộ tri . là lúc này dưới cằm lún râu quai nón, sắc mặt khó coi, quầng thâm dưới mắt hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rõ, hiển nhiên mấy ngày nay sống không mấy dễ chịu.
“Không lo về nhà đi còn ngoài này làm gì? Còn chưa thấy rắc rối mày gây ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đủ lớnbot_an_cap sao, cái đầu kia còn chưa đủ làm mất mặt ?”
Nghĩ đến việc Trì Nghiên Huy nói Trì Tảo đã tố cáo, cơn giận Trì Cẩm Niên lại bốc lên hừng hực.
Đã biết trước tin tức, tại sao không cho gia , có chuyện gì mà nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không giải quyết được mà cứ phải đến công an? Bây giờ thì hay rồi, Trân Trân bị bắt, Hứa Cầm nằm viện, họ Trìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng sắp trở thành cười cho thiên hạ!
Nghĩ đến việc Trì Tảo lại còn không hiểu chuyệnbot_an_cap, nói lời không giữ lời, lật lọng không chịu viết đơn xin bãi nại cho Trân Trân, Trì Cẩm Niên càng thêm tức giận.
“Mau lên, về nhà!” Ông vứt lại mộtbot_an_cap câu, chẳng thèmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đợi Trì Tảo mà người thẳng.
Gây rắc rối? Gâybot_an_cap rắcbot_an_cap gì cơ?
Chẳng lẽ người bị công an trong lời lại ?
Vì câu nói của Trì Cẩm Niên, ánh mọi người Trì Tảo lập tức đổi.
Có người chí còn chỉ trỏ, xì xào bàn tánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điều gì đó.
Nhìn , đây là cha ruột của , tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong miệng khác, nhưng đối cô, chỉ thấy cô là đồ mất , xấu hổ.
Theo conbot_an_cap đường ký ức, khi đến khu tập thể xưởng dệtvi_pham_ban_quyen, từ đã nghe tiếng chóvi_pham_ban_quyen .
Đến trước họ Trì, quảvi_pham_ban_quyen nhiên, convi_pham_ban_quyen chó nhà họ Trì đang rướnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cổ sủanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về phía lớn.
“Mày có biết mày đángbot_an_cap ghét đến mức nào ? Ngay cảleech_txt_ngu chó cũng không ưa mày!”
sao mày còn quay lại? Hại chết Trân Trân đủ sao, đến con chóleech_txt_ngu nó nuôi mày không tha!”
“Trì Tảo, nếubot_an_cap con chó của chị tao chết đói, tao nhất định sẽ băm vằm mày ra!”
Trong đầu không khống chế được mà lên những lời lẽ của người nhà họ Trì ở kiếp trước. Trì nhìnbot_an_cap connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chó vàng trước mắt đang vì Trì Trân vắng nhà mà u uất bỏ ăn, khóeleech_txt_ngu môi nhếch lên một nụ cười lạnh .
“Cô ai?”
Lúc này, cửa phòng mở ra.
Mộtleech_txt_ngu người phụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài mươi tuổi, khuôn mặtbot_an_cap dài trái dưa bước ra.
Bà Lý, lâu rồi không gặp!
Trì Tảo liếc bà ta một cái, không thèm đoái hoài, đi vào trong sân rồi vào nhà.
Nhà họ Trì ở một căn nhà haibot_an_cap tầng biệt lập, tại xưởng dệt này, ngoại trừ nhà của mấy vị lãnh đạo như xưởng trưởng hayleech_txt_ngu bí thư, thì đây làleech_txt_ngu duy nhất.
nhiên, đây không phải là nhà do xưởng dệt cho, mà là nhà họ Hứa mua từ hồi mới giải .
Ông của cô những đầu từng làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quản gia cho một gia đình có, tiền bạc giếm ít, thêmvi_pham_ban_quyen xuất thân là dân nghèo thân làm nô lệ, nên sau giải phóng không những có ăn việc làm còn thân phận giai cấp nhân.
Đợi đến khibot_an_cap Cẩm Niên, một sinh viên đại học xuấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ thôn kết hôn với Hứa Cầm, hai vợ chồng làm rồi mua lại căn nhà này từ phía nhà Hứa.
Cũng chẳng biết họ tiết kiệm tiền gì, mới đi làm năm đã mua căn nhà này.
Hứaleech_txt_ngu nói là nhà Hứa vừa bán vừa tặng, ai mà được thực thế nào.
, cái cô này sao thế hả, sao cứ xông vào nhà người ta Lý Đại Mã đuổi theo phía sau, hét lớn muốn ngăn người lại.
nhà, Trì Niên đang ngồi bên bàn ăn chuẩn bị dùng bữa tối, nghe thấy tiếng động liền ngẩng lên: Được rồi, cái gì mà cái?
nhíu mày Trì Tảo đangleech_txt_ngu đứng ở cửa: Còn đứng đó làm ? Lại đây ăn cơm! Bà , đây là Trì Tảo mà tôi đã trước đóleech_txt_ngu, bà lấy nó bátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơm.
Ông lại quay sang bảo Lýbot_an_cap Đại Mã.
Trì Tảo?
Lý Đại Mã lập tức trợn tròn mắt nhìn Tảo, bĩu môi quan sát mộtbot_an_cap hồi mới vào bếp.
Trì Tảo khựng lại chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mím môi bước tới ngồi xuống.
Trên bàn ăn chỉ có một mình Trì Cẩm Niên, Hứa Cầm và anh em Trì Nghiên Huy đều mặt.
Tảo cũng tâm trời đã sắp tối rồi mà họ đi đâu, cô đón lấy cơm từ tay Lý Đại Mã chẳng hề mà bắt đầu ăn.
Đúng là đồ khôngleech_txt_ngu giáo , một câu cảm cũng không biết nói, quả là hạng , chẳng bằng một của Trân Trân.
Nhìn cái tướng ăn kìa, ôi chao, cứ nhưvi_pham_ban_quyen quỷ chết đói đầu thai ấybot_an_cap.
Lý Đại Mã cũng bắt đầu ăn cơm, bà ta ngồi bên cạnh khinh bỉ liếc Trì Tảo, cái miệng bĩu ra đến tận trời.
Thật tướng của Trì hề thô lỗ, chỉ là tốc độ hơi nhanh thôi.
cô đã phải giậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự dưới tay Vươngbot_an_cap Mai Hoa, kiếp trước sau này phải dốc sức chắt bóp thời gian để kiếm , muốn ăn chậm nhai kỹ cũng là chuyệnbot_an_cap khả thi.
Trì Cẩm Niên chú ý đến tướng ăn của Trì , ông định mở miệng nói gì đó, nhưng cô vừa đen gầy, trên đầu lại có vết thương, nghĩ thầm chắc hẳn những năm qua ở dưới quê nó cũng được ăn gì ngon, cuối cùng ông quay sang Lý Đại Mã: bát trứng chần đường đỏ , cho hai quả trứng .
Dứt lời, ông đẩy cải thảo xào tóp mỡ trên bàn về Trì Tảo: nhiều một chút. Ông bổ sung một câu trầm thấp.
Tay gắp thức ăn của Trì Tảo khựng lạivi_pham_ban_quyen, cô nhìn chằm chằm vào đĩa rau đó một lúc lâu. hai kiếp rồi, đây là lần đầu tiên Trì Niên bảo cô ăn nhiều một chút, hừ!
gắp một miếng thật , không ăn thì , là lãi!
Lý Đại Mã thì tức nghẹn họng, bà ta còn chưa ăn xong cơm ! chỉ đành hậm hực đặt bát xuống đi nấu trứng chần.
ăn lại khôi phục sự yên .
Đợi khi Lý Mã bưng bát chần đường đỏbot_an_cap ra thì Trì Tảo cũng vừa lúc ăn xong.
Tôi ở đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Cô hỏi.
Lý, những tôi dặn trước đó bà dọn dẹp xong chưa? Cẩm Niên nghe vậy hỏi Lývi_pham_ban_quyen Đại Mã.
bát xuống, đôi mắt láo chớp chớp vài , bà vỗ đùi một cái : Ái chà, xem cái trí nhớ của tôi này.
Chuyện , trước Hứaleech_txt_ngu chẳng dặn tôi dọn chiếc giườngleech_txt_ngu trống ở phòng chứavi_pham_ban_quyen đồ rabot_an_cap, đặt căn tôi đang ngủ sao? Sau đó mới hiện chân giường từ lúc nào không , tôi mang đi sửa rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, kết ngày bận quá nên quên béng mấtbot_an_cap việc đi lấy về. Ông xem thế
Mã ái ngại xoa hai tay, nói Trì Tảo: Hay là thế này, tối con nhỏ này cứvi_pham_ban_quyen ngủbot_an_cap tạm giườngleech_txt_ngu của tôi, tôi nằm đất. Đợi tôi nhà mộc lấy là được.
Bà ta ngập ngừng một chút: Nếu cô chê tôi bẩn thì nằm ở phòng khách tạm đêm cũng được, cô thấy sao?
Thấy sao?
Chẳng ra làm sao cả!
Tảovi_pham_ban_quyen nhìn Lý Đại Mã.
Kiếp trước, vìleech_txt_ngu không cho ngủ trongleech_txt_ngu phòng mìnhvi_pham_ban_quyen, Lý Đại Mã cũng đã diễn vở kịch này.
Lúc đóbot_an_cap Trì Trân Trân đã chết, cả nhà đều chỉ trích oán . Cô cũng cảm thấy vô cùng tội lỗi, tự nhiên còn tâm trí đâu mà so đobot_an_cap nhỏ nhặtvi_pham_ban_quyen này.
Kết quả là, cô một đứa gái ruột củaleech_txt_ngu nhà họ đã nằm ở phòng căn nhà lầu rộng lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này suốt mấy trờileech_txt_ngu.
Mãi đến khi trời lạnh, cô bị đóng băng bệnh, tiếng ho làm giấc ngủ họ, cô mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị Trì Nghiên Bân chửi rủa đuổivi_pham_ban_quyen khỏi phòng khách, vào chen chúc một căn phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với Lý Đại Mã.
Tôi thấy chẳng ra làm sao hết. Trì Tảo nói.
leech_txt_ngu quay đầubot_an_cap, nhìn Trì Cẩm Niên bằng ánh mắt giễu cợt: nên căn nhà lớn thế này, các người để con gái ruột của mình chen chúc với người giúp việc? Bây giờ thậm chí giường cũng không cóvi_pham_ban_quyen, định bắt tôi ngủ phòng khách?
Có gì không đúng sao? Trì Cẩm Niên khôngbot_an_cap hiểu, chẳng phải trong phòng trống rồivi_pham_ban_quyen à, lại cũng đâu phải không sắp xếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỗ ở cho .
Nhưng lúc này bị Trì Tảo chằm chằm, ông lại cảm thấy mặt mũi nóng bừng một cách lùng: Con nói chuyện ta kiểu gì thế? Ta là ba con đấyvi_pham_ban_quyen! Phòngvi_pham_ban_quyen khách thì sao, cũng đâu phải là vỉa hè, ngủ đâu mà chẳng là ngủleech_txt_ngu. nữa chẳngvi_pham_ban_quyen phải đã nói sao, chỉ có nay là không có giườngbot_an_cap, đợi đến mai
Cho nên thấybot_an_cap đây chỉ là vấn hay không thôi sao? Được, không có giường chứ ? Không sao hết, các người cứ việcleech_txt_ngu bận đi, tôi tự chỗ ởleech_txt_ngu. Không muốn nghe thêm chỉ , Trì Tảo ngắt lời Trì Cẩm Niên, đứng đivi_pham_ban_quyen thẳng về phía thang.
quay người thấy bát trứng chần trên bàn, cô chỉ cảm thấy nực cười cùng.
Ơ kìa, cô chạy đivi_pham_ban_quyen đâu đấy! Trên lầu không có phòng trống đâu, cô Lý Đại Mãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vội vàng đuổi , định túm lấy tay Trì Tảo.
Thử cản lần xem, bây giờ tôi sẽ đi rêu rao việc tốt mà Trì Trân Trân đã ! Trì Tảo lạnh nhìn Lý Mã, nhưng lời nói lại là dành cho Cẩm Niên .
Con! Con cuộcbot_an_cap muốn quậy phávi_pham_ban_quyen đến bao giờ! Trì Cẩm tức đến tay cầm đũa cũng run rẩy, ông sự không hiểu Trì Tảo đang giận cái gì, rõ ràng đã sắp xếp cả rồi, vậy mà nó cứ chê này chê nọ. Nhưng vì mặt mũi Trì, cuốibot_an_cap cùng ông không tranh cãi nữa, chỉ mệt mỏi xua với Lý Đại Mã.
Lý Đại Mã liếc mắt nhìn, ý gì đây, chẳng phải Trân Trân đang ốm nằm viện sao?
Bà tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khuôn mặt coi của Trì Cẩm Niên, không dám ngăn nữa, quay lại ăn ngồi .
trong lòng Lý Đại Mã vẫn không , con ranh nàyvi_pham_ban_quyen, dám thái độ với bà ta, ta đã làm lụngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở nhà họ Trì hơn năm rồi đấy!
ta vừa vừa lầm bầm nhỏ giọng: khách thì sao, rộng rãi có gì mà không ngủ được? Ở thành phố nàyvi_pham_ban_quyen có nhà mười mấy ăn chen trong một căn phòng kia kìaleech_txt_ngu. Còn bát trứng này nữa, , đồ thế này cơ mà!
Nghĩ đếnleech_txt_ngu việc mình bằng tuổi rồi còn phải hầu hạ con nhỏleech_txt_ngu dưới quê lên, Lývi_pham_ban_quyen Đại Mã bĩu môi, cố ý châm : Trưởng phòng Trì, đúng là tốt quá, còn đặc bảo làm cho nó . quả xem kìa, người ta thèm liếc mắt nhìn lấy một đâu, đúng phí của trời. , hình như tôi chưa nghe thấy nó gọileech_txt_ngu ông một tiếng , Chủ nhiệmbot_an_cap Hứa ngất xỉu nó cũng chẳng thèm hỏi thăm lấy một
Câm miệng, ăn cơm bà đi! Trì Cẩm Niên đập mạnh xuống bàn, tức giận quát lớn.
Chiếc đũa , vừa vặn rơi bát trứng chần đường đỏ.
Mặtvi_pham_ban_quyen Trì Cẩm Niên càng hơn, bật dậy bước đi .
Uổng côngbot_an_cap ông còn xótbot_an_cap cho nó, bảo làm trứng cho nó , kết quảleech_txt_ngu đến một tiếng ba cũng không biết , chẳng có giáo nào như Trân Trân cả! Cứ làm loạn lên, chẳng biết có gì phải quậy phá như , chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết giữ diện nhà họ Trì chút nào!
Trì Cẩm Niên tức giận sầmvi_pham_ban_quyen cửa phòng , Lý Đại Mã nhìn quanh một lượt rồi bưng bát trứng chần lên húp sụp vài miếng là hết sạch.
Xì, đồ con ranh, còn muốn ăn trứng à, cô xứng chắc!
hai.
Trên lầu tổng cộng có ba phòng, vừa vặn bavi_pham_ban_quyen anh em nhà họ Trì mỗi ngườibot_an_cap một phòng.
Hai phòng kia Trìvi_pham_ban_quyen Tảo nhìn chẳng thèm nhìn, đi thẳngleech_txt_ngu đến căn phòng củavi_pham_ban_quyen Trì Trân Trân ở phía đông.
Phòng không khóa, Trì Tảo đẩy cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào.
Đối diện cửa phòng làvi_pham_ban_quyen một ô cửa sổ bằng kínhleech_txt_ngu, cửa đang mở, gió đêm thổi vào làm rèm màu nhạt nhàng đung .
Dưới cửa sổ là một chiếc bànbot_an_cap. trái bàn đặt vở đồ dùng học tập, bên giườngbot_an_cap đặt một chiếc gương trang điểm bằng nhựaleech_txt_ngu màu đỏ, cạnhvi_pham_ban_quyen gương là những thứvi_pham_ban_quyen như dưỡng da Avon, kem nẻ kẹp tóc.
Sát cạnh bàn là một chiếc giường mét rưỡi, trên giường trải trải giường màu xanh nhạt, sạch sẽ lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thoải mái.
Phía bên kia phòng còn có một chiếc tủ quần áo lớn và một chiếc ngăn.
tủ đầy những bộ quần áo thời thượng thiếu thời bấy , trên tủ ngăn trải tấm khăn trải bàn bằng ren tinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xảo, bên trên một chiếc radio mớibot_an_cap đến tám phần.
Bất kể ai đến, nhìnbot_an_cap qua một là biết ngay chủ nhân căn nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắc chắn rất được chavi_pham_ban_quyen mẹ chiều.
Tất nhiên, sự cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là như .
Kiếp trước, một khi Trì Trân chết, nơi đã trở thành cấm địa của nhà họ Trì. Cho Trì Tảo nằm đất phòng khách có khổ tiện đến thế nào, người nhà họ Trì cũng từng nghĩ đến việc để dọn vào đây ở.
Còn bây thì
Trì Tảo bước vào phòng, dứtleech_txt_ngu khoát giật phăng galeech_txt_ngu trải giường và vỏ gối ra, tìmleech_txt_ngu trong tủ một bộ sạch sẽ để thay vào. Sau , cô vào nhà vệ sinh rửa mặt mũi rồi của mình. Suốt thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gian đó, nhà họ Trì vẫn phăng , hề chạm mặtleech_txt_ngu thêm mộtbot_an_cap ai.
Trìbot_an_cap Tảo chẳng bận , cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
vững cách mạngleech_txt_ngu, thúc đẩy xuất, mạnh công tác, sẵn sàng đấu! Chào buổi sáng đồng , hôm nay là ngày nămvi_pham_ban_quyen 1976”
Trì Tảo tỉnh dậy trong tiếng loa phát thanh của nhà máy .
Cô nằm trên giường một lát cho tỉnh táo rồi mới dậy.
Khi mặc quần áo xuôi vàvi_pham_ban_quyen bước xuống lầu, nhà họ Trì vẫn im lìm, ngay không có nhà. Trì Tảo chẳng mấyvi_pham_ban_quyen để tâm, nhưng sau khi sinh cá nhânvi_pham_ban_quyen xong, nhìn thấy ổ khóa lẳng trên cửa bếp, cô khẽ lạnh một tiếngbot_an_cap.
So với kiếp trước, đúng là có thêm chiêuvi_pham_ban_quyen gì mới mẻ cả.
Kiếp trước, Lý Đại Mã cô bị người nhà họ nhiếc, chì chiết, biết có ai lưng cho cô mới ra trò khóa cửa bếp này. Khi , cô cũng chẳng dám nói người nhà họ Trì sợ gây thêm phức cho họ, lúc đói chỉ biết uống lã để cầm cự.
Lần này, Trì Tảo xoay người tới đống than sânvi_pham_ban_quyen, tìm thấy một cây búa rồi nhắm thẳng vào ổ khóa mà nện xuống.
“Đùng! Đùng!” Chỉ sau vài , khóanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã bị đậpleech_txt_ngu nát.
Trongleech_txt_ngu bếp chẳng còn cơm thừabot_an_cap. Lý Đại Mã vốn là kiểu baobot_an_cap nhiêu cũng không đủ, nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ lại còn nuôi , nên đương bữa nào cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được bách. này chẳng liên quanleech_txt_ngu gì đến Trì Tảo, cô vào đây không phải để tìm đồ thừa.
Nhưng điều khiếnvi_pham_ban_quyen Trì Tảo hơi ngờ là trên bếp lòvi_pham_ban_quyen ong lại đang đỏ , liu riu hầm món đóbot_an_cap.
bước tới mở nắpleech_txt_ngu vung, bên trong ngô hầm sườn.
Đây chẳng phải món Trì Trân Trân thích nhất sao? Kiếp trước, chỉ cầnvi_pham_ban_quyen trên có món nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà họ Trìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại nhắc nhắc lại, Trìbot_an_cap Tảo đương nhiên nhớ rõ mồnleech_txt_ngu một. Thế đây là mónbot_an_cap chuẩn bị đem đến côngleech_txt_ngu cho Trì ?
Bất có phải hay không, giờ thuộc về cô rồi.
Trì Tảo dùng đũa chọc thử, thịt chưa mềm rục nhưng ăn dai daivi_pham_ban_quyen thế này cũng ngon. Cô lập tức lấy một cái rồi bắt ăn ngốn ngấu.
Thời buổi này, dù là gia đình cán bộ thì phiếu thịt hạn chế. Sườn không có nhiều, Trì Tảo hề sáo mà ăn sành sanh, đến một ngụm nước cũng không để .
Cô ợ một cái rõbot_an_cap to, thỏa mãn đứng dậy, múc hai gáo nước đổ vàoleech_txt_ngu . Cô lắc lắc cho sạch váng mỡ, rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bê cả nồi nước ấy khỏi bếp, đạp cửa phòng của Lý Đại Mã.
Gương mặt cô không chút cảm xúc, tung ra rồivi_pham_ban_quyen đổ sạch chỗ nước bẩn mỡ ấy khắp giường chiếu. Xong xuôi, cô còn “tốt bụng” đắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chăn lại như cũ.
trước, Lý Đại Mã không ít lầnbot_an_cap dùng thủ đoạn tương tự để hành hạ , giờ cô chẳng chỉ là trả lễ mà .
Sau , Tảo quay bếp, lấy đống xương ăn xong ra cho chó ăn.
Cô không đổ hết xương vào bát chó một lúc mà kéo chiếc ghế nhỏ ngồi xuống, gõ vàoleech_txt_ngu bát một cái mới ném một miếng xương đi.
Chờ con chó xong, vẫy đuôi rối rít lao về phía mình, côleech_txt_ngu mớivi_pham_ban_quyen lại bát rồi némvi_pham_ban_quyen tiếp miếng khác.
Mày vì khôngbot_an_cap Trì Trân Trân mà ăn không ngon sao? Giờ đã ba ngàybot_an_cap không thấy người , sao vẫn còn ăn ngon lànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế này?
Trì Tảo nhìn chằm chằm con chó vẫy đuôi tít mù, lạnh lẽo.
“Cô là Trì Tảo?” Đúng lúc Trì Tảo định ném miếngvi_pham_ban_quyen xương cuối cùng, một giọng vang từ cổngleech_txt_ngu viện.
Chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quân trongvi_pham_ban_quyen bộ đồ công nhân màu xanh, dáng vẻ chỉnh tề và đầy sống , nụ cười thân thiện với Trì Tảo.
Trì Tảo nhìn hắn, không nói gì, chỉ đầu nhẹ.
bot_an_cap rồi sao? Cuối cùng gặp được cô. Chào cô, tôi tên là Ái , làleech_txt_ngu lái xe riêng cho đạo ở bộ vận nhà máy dệt.” Hắn hơi hếch với vẻleech_txt_ngu .
“Chànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô và dì Hứa trông giống nhau thật đấy, nhìn cái là biết mẹ con ruột. Có điều đôivi_pham_ban_quyen mắt giống chú Trì hơn, tròn vừa đen, rất có thần.” Chu Ái Quân sảng khoái nói tiếp, “Chẳng giống cái đồ ẻo lả Trì Trân Trân kia chút nào, nhìn qua đã biết không nhà Trì rồi.”
“Đúng , cô ăn sáng ? Vết thương trên đầu là sao thế? lẽ lại bị Trì Trân Trânvi_pham_ban_quyen bắtvi_pham_ban_quyen nạt? Tôi biết cô ta không phải hạng tốt lành gì , mà người khác cứ không tinbot_an_cap. Cô nói , cô ta chiếm chỗ của côvi_pham_ban_quyen phố hưởng lạc nhiêu năm nay, sao còn bắt nạt ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác được ? đừng sợ, tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Trì Tảo ngắtvi_pham_ban_quyen lời hắn: “Trì Trânleech_txt_ngu Trân bị công an rồi.”
Chu Ái Quân: “ sẽ dạy dỗ ta, cô nói gì cơ!”
Chu Ái Quân kinh hãi, suýt chút nữa thì cắn lưỡi mình: “Cô nói cái gì? Ai bị công an bắt? Không đúng, cô dựa vào đâu mà Trân Trân bị bắt chứ, cô đừng có ,
“Chắc là sắp bị án rồi, anh mà đi chậm tí nữa là đến đồn an cũng chẳng gặp được đâu, phải đến nông cải tạo mà tìm đấy.” Trì Tảo bồi thêm một .
“Côvi_pham_ban_quyen, cô” Chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ái Quân quay người chạy biến ra ngoài, vì quá vội nên nữa thì đâm vào cánh lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Trì Tảo lạnh lùng cảnh tượng này, ném nốt mẩu xương tay đi.
Chu Ái , kẻ “liếm gótnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net” khác của Trì Trân Trân.
Kiếp , tất cả mọi người đều trích côbot_an_cap, chỉ có Chu Quân tỏ quan , nói giúp những lúc không có ai. Trì Tảo đã từng cảm động và tinvi_pham_ban_quyen tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn. Có lầnbot_an_cap nghe lời hắn, mặc quần áo của Trì Trân Trân cho người nhà họ Trì xem để xoa dịu nỗi nhớ nhung của họ.
Kết quả là cô vừa mặc xong đã bị Trì Nghiên đang nổi lôi đình chặn lại trong phòng chovi_pham_ban_quyen một trận tơi bời, rồi bị nhốt vào kho chứa đồ dưới thang suốt ba ba đêm. Trong suốt thời gian đó, cho cô cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xin lỗi thế nào, người nhà họ Trì vẫn coi như không nghe thấy gì.
Hừ, Chu Quân chínhbot_an_cap là hạng nhân ngoài mặt thì hào sảng thực chất lại hiểmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và giả tạo.
Nhắc đến quần áo của Trì Trân , Trìvi_pham_ban_quyen Tảo nhíu suy nghĩ một lát, đột nhiên nảy ra một ý hay. quayvi_pham_ban_quyen người vào nhà, kho chiếc vali và một túi rồi đi thẳng lên tầng hai.
Không lâu sau, cô lại xách đồ đi xuống. Có điềubot_an_cap, nếu lúc trước và túi đều rỗng tuếch thì giờ đây chúng đã căng phồng.
“Ơ kìa, không phải cô là đứa con gái ruột nhà họ Trì sao? Tay xách nách mang đi đâu thế này?”
Vừa ra khỏi cửa, Trì Tảoleech_txt_ngu đã gặp một bà thím mắt đang bắt chuyện, bà ta còn tự nhiên định sấn tới sờ vali.
Trì Tảo cau mày né tay bà ta ra, quay đầu nhìn lại. À, ra thân của Lý Đại Mã, người nhà Tưởng Minh Vĩ đây mà.
“Có việc.” Cô đáp gọn câu rồi sải bước đi thẳng.
“Hừ, đồ gì quý giá lắm sao nhìn một cái cũng ?” Bà thím bĩu môi, bất mãn lườm theo bóng Trì Tảo.
Tảo chẳng thèm quan tâm bà ta phản ứng nào. Cô kéo vali, cái túi lớn lên trên, đi thẳng ra khỏi nhà dệt rồi lên xe buýtbot_an_cap.
Ở một diễn biến khác.
Kể từ Quyểnbot_an_cap khai ra nghi vấn gián điệp ẩn nấp, Dịch với tư cách là phó đội nhiệm vụ biệt thức tiếp nhiệm vụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tra nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Sau hai khẩn trương điều tra vàvi_pham_ban_quyen rà soát, họ định người mà Quyển Mao chỉ điểm nhân viên tạm thời ở cửa hàng đồ cũ đích thị là gián điệp. thời, họbot_an_cap cũng phát ra kẻbot_an_cap chỉ là một quân tốt thấp , chỉ có vụ nhận tin và làm việc theo mật đã định , thậm chí ngay cảleech_txt_ngu cấp trên của mình là ai cũng không biết.
tình huống này, muốn bắt được cá lớn thì chỉ có thể phục, tóm lấy kẻbot_an_cap chuyển tin cho hắn.
“Độinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưởng, anh bảo sao cái lũ lại xấu xa thế nhỉ? Ăn lương thực do người dân mình trồngbot_an_cap , mà mẹ nó , lại còn muốn hại !” một cái sân cạnh cửa hàng đồ cũ, một chiến trẻ có bí danh Trửu Tử ngoạm một miếng bánh bao ngô thật , hậmleech_txt_ngu hực hỏi.
Lam Dịchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tường quan sát động tĩnh bên kia: “Ngoài xấu xa ra thì cònleech_txt_ngu vì lý do gì được nữa.”
“Đội trưởng, anh xem” Tử định nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếp thì đội nhà mình bất chợt mày.
Trửu Tử giật mình, miếng bánh bao cũng không buồn ăn nữa, vội nhìn theo: “Có chuyện thế?”
nhìn thấy một gái nhỏ đầu quấn băng gạc, trên cũng thương, khệ nệ đi phía cửa hàng đồ cũ.
Ý gì đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Cô bé này nhìn chẳng giống gián điệp chút nào. Mặc dù có chút ừm, khác , hay gọi làbot_an_cap nổi bật quá ? Thôi kệ đivi_pham_ban_quyen, dù sao cũng làvi_pham_ban_quyen ý đó. Nhưng chắc không đến mức gián điệp đâu nhỉ?
Trửuleech_txt_ngu Tử có chút không hiểu đầu đuôi, hắn nhíu mày quanbot_an_cap sát cô gái từ dưới thêm hai lượt: “Quen ạ, trưởng?”
Thấy cô sắp đi vào trong, Trửu Tử thấy Lam Dịch nói: “Gặp qua một . Cậu cứ tiếp tục dõi đi, tôi đó xem sao.”
Dứt , Lam Dịch đã lẽ vượt qua bức tường, chóng biến mất. Trửuleech_txt_ngu Tửbot_an_cap đã quá quen với việc này, hắn nhétvi_pham_ban_quyen nốt miếng bánh bao cuối vào , phồng má tiếp tục nhiệm vụ cảnh giớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tại đồ cũ.
Ngườileech_txt_ngu mà chiến sĩ Trửu Tử nhìn thấy đương là Trì Tảo.
Cô đi bộ đường hôi nhại. ngơi một lát cho lại sức, cô mới mở và túi xách cho nhân viênvi_pham_ban_quyen thu mua .
chí xem này, quần áo đều còn mới bảy tám , ga vỏ gối cũngvi_pham_ban_quyen là vảibot_an_cap tốt. chiếc đài radio này nữa, hiệu Hồng Đăng xuất Thượng Hải, không hề có rè, dùng tốt .” Trì Tảo lấy đồ vừa thiệu.
Nhân viên thu mua lần lượt đón lấy, vừa xem vừa gật : “Đồ đạc thì đúng là đồ tốt thật. Nhưng mà chỗ của cô không phải là ăn trộm đấy chứ?”
Người nhân có chút cảnh giácvi_pham_ban_quyen nhìn vào những vết thương trên đầu và mặt của Trìleech_txt_ngu .
“Thế này là rách da nát thịt, hỏng mũi rồi còn gì!”
Trì đoán trước có tình huống nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô cũng chẳng phí lời mà trực lấy lá ngợi do Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sự đưabot_an_cap cho ở bệnh viện ra trình cho nhân viên xem: “Đồng chívi_pham_ban_quyen nhìn , là thư biểu dương của Ủy ban Cách mạng gửi cho . Vết thương này là do tôi hỗ trợ công an tội phạm mà có, tôi thật không phải người .”
viên mua nhận lấy xem xét, tin nửa ngờ đáp: “Thôi được rồi. Những khác thì không vấn đề , nhưng cái radio này phải đồng nghiệp chúng tôi kiểm tra lại đã.”
“Lão Đinh, anh ra hộ cái!” ta vừa dứt , người đàn ông khoảng ba mươi tuổi cóleech_txt_ngu vẻ ngoài thật thà chất phác từ cửa sau bước ra.
Tảo khẽ gật đầu với người đàn ông, rồi đưa chiếc đài radio cho ông ta kiểm tra.
Đúng lúc này, bà lão bước vào, trông giống nhưleech_txt_ngu công nhân vệ sinh đường quanh đây. Bà lão cầm chiếc bình truyền dịch rỗng đựng trong túi lưới, chào hỏi nhân viên thu mua một tiếng rồi đi đến bên phích nước nóng bên cạnh để rót nước.
Thấy động tác xách phíchleech_txt_ngu của nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khó , Trì Tảo vội vàng bướcbot_an_cap tới một tay.
Động tác của bà khựng lại giây , rồi sau mỉm cười với Trì Tảo. Đợi nướcvi_pham_ban_quyen đầy, bà lão cảm ơn Trì Tảo rồi quay người bước ra phía cửa.
Có lẽ vì việc điêu là một việc tỉ mỉ, đòi hỏi thị lực cực tốt, khi Trì Tảo định đặt phích xuống, cô chợt thấy chỗ lớp vỏ tre bị vênh lên.
Thế không ổn, vạn nhất ai cầm phích nước không để ý chạm vào, chắc chắn sẽ bị dằm trebot_an_cap đâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào tay. Trì Tảo đưavi_pham_ban_quyen tay định gạt chỗ vênh đó xuống.
Nhưng không ngờ thứ đó trông cùng màu với vỏ tre, thực chất không phải trebot_an_cap, là một mẩu giấy nhỏ cuộn tròn chặt chẽ.
“Cái gì thế nàyleech_txt_ngu?” Trì Tảo buột miệng nói một câu, thử dùng tay vê một cái, không ngờ lại thực mở được cuộn giấy ra.
Chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấyvi_pham_ban_quyen trên đó có gạch ngang dài ngắn khác nhau, ngoài ra không viết gì thêm: “Cái gì vậy nhỉ?”
Trì Tảo cứ ngỡ là đóleech_txt_ngu buồn chán nên tay vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khe hở vỏ phích, định bụng látnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa sẽ . Cô không hề chú ý thấy Lão kiểm tra đài radio bên cạnh đột nhiên phắt đầu nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình một cái, rồi lại chóng quay sang, kinhbot_an_cap hãi nhìn về phía bà lão đã đi tới cửa.
Bà lão rõ ràng cũng nghe tiếng động của Trì Tảo, bàvi_pham_ban_quyen ta độngvi_pham_ban_quyen tác vén rèm để ngoái đầu lại, tình cờ đối diện với ánh của Lão Đinh.
Chỉ cần một ánh nhìn, cả hai đã xác nhận được thân phận nhau.
Tim bà lão thắt lại, nhanhbot_an_cap chóng quay định như không có gì xảy ra để rời đi. Nhưng không ngờ vừa bước ra khỏi cửa được hai bướcvi_pham_ban_quyen, một bóng người đột nhiên xuất hiện, một cú cực mạnh vào ngựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến bà ta ngã văng ngược lại bên trong.
Tử, người!” Người vừa tới ra lệnhbot_an_cap.
!” Bà lão hét lên một đau rầm xuống đất.
Lãoleech_txt_ngu Đinh giật mình, giơ radio trên tay ném mạnh về phía vừavi_pham_ban_quyen xông vào, đồng thời nhấc chân địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chạy ra cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Trong lúc người kia tránhvi_pham_ban_quyen, Trì Tảovi_pham_ban_quyen cũng chộp ngay phích nước bên cạnh, thẳng tay ném về phía bà lão nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một đòn đáp trả.
Thực tế Trì Tảo hoàn toàn không hiểu chuyện đang xảy ra, nhưng thấy người ra tayleech_txt_ngu là Lamleech_txt_ngu Dịch, cô biết bà lão này có vấn .
Nào ngờ bà lão vừa rồi còn tỏ già nuavi_pham_ban_quyen yếu ớt, lúc này lại vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng linh hoạt. Bà ta lănvi_pham_ban_quyen người né được phích nước, đồng thời chộp lấy Trì Tảo, chiếc trâm gỗ vốn dùng để búi tóc lúc này đã kề sát vào cô.
“Trâm kịch độc, chỉ cần rách da là mất mạng, không muốn chết đứng yênbot_an_cap!” Bà lão lạnh giọng , trừng mắt nhìn Lam Dịch đang chĩa súng vào mình.
Lam Dịch cau mày, anh toàn có thể nổ súng tiêu diệt mục tiêu ngay lập tức, nhiệm vụ điều tra này cần sống. Nếu không thể liễu trong một đòn, anh buộc phải cân nhắc đến sự an toàn của tin.
Trì Tảo đảo mắt trời một cái thật dài.
phải vì cô chết một lần nên ámvi_pham_ban_quyen khí nặng quá không, nếu không thì tại sao chỉ trong vài ngàyleech_txt_ngu ngủi mà lại xui xẻo đến này!
Tuy , việc khống chế thế này cô đã trải qua một lầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thoát thế nào, chuyện cô thành thục .
Trì suy nghĩ một chút, có kịch độc phải không, không sợ.
Cô nhìn về phía Lam Dịch, nhẹ nhàng cử động tay trái, hiện một động tác bóp.
Bàn tay đó trước đây súng làm bỏng, lúcleech_txt_ngu nàyvi_pham_ban_quyen vẫn còn quấn băng gạc, vừa hay không cần sợ độc nữa.
chớp mắt, thấyleech_txt_ngu Lam Dịch khẽ gật đầu để lạivi_pham_ban_quyen dấuvi_pham_ban_quyen vết, liền độtvi_pham_ban_quyen ngột giơ trái nắm chặt lấy trâm, thói quen dùng sứcbot_an_cap mạnhbot_an_cap ra ngoài.
Đồng cô nghiêng người né một bên.
!” tiếng súng vang lên, trúng ngay tay bà lão.
Bà ta đau hét thảm, chiếc trâm trên tayvi_pham_ban_quyen ngay lập tức bị Trì Tảo mất.
Mọi chuyện ra nhưng kết còn nhanh hơn.
nhanh sau đó có người tiến vào đưa lão đi, Lão Đinh bỏ chạyvi_pham_ban_quyen từ sau bị bắt giữ và ra .
Tảo đưa chiếc trâm cho Lam Dịch, với cuộn tìm thấy lúc .
Lúc này Trì Tảo phản ứngbot_an_cap kịp, những đường gạch ngang dài ngắn kia chắc là một loại mật đặc biệt, giảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mã mới biết được nghĩa là gì. bà lão vàvi_pham_ban_quyen Lão Đinh, có lẽ có liên quanleech_txt_ngu đến đám đặc vụ mà chị Vương đã nói trước .
Lam Dịch cẩnbot_an_cap thận gói chiếc lạibot_an_cap, nhíu màyleech_txt_ngu nhìn thứ trên giấy.
Trì Tảo thì đi tới cửa, xót xa nhặtbot_an_cap chiếc radio rơi dưới đất .
thật là quân giết người, ném cáibot_an_cap khôngbot_an_cap , lại cái đài của cô. Phải biết rằng, trong đồ của Trì Trân Trân, cái đài này là tiền nhất.
ơn cô vừa rồi đã giúp đỡ. Cái này coi nhưbot_an_cap tiền bồi thường cho đài radio.” Lam Dịch cất mẩu giấy , quay đầu cũng chiếc đài đã hỏng.
Anh rút ra một xấp tiền, lấy ra năm đồng, số còn lại thèm mà đưa thẳng Trì Tảo.
Riêng tờ năm đồng kia đặt lên quầy: “Trả tiền cái nước.” Anh nóibot_an_cap với nhân viên thu mualeech_txt_ngu vẫn còn đang bàng hoàng chưa kịp hoàn hồn bên cạnh.
Trì Tảo làm sao có thể nhận tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Dịch, người némvi_pham_ban_quyen đồ là Lãovi_pham_ban_quyen phải anh.
Hơn nữa, dù có bồileech_txt_ngu thường cũng nên là quỹ , cô không muốn dính dáng những mối hệ rắc rối này với anh.
“Không cần đâu, chắc là không hỏng đâu.” Trì vừa nói vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghiêng người tránh tay Lam Dịch, thử vặn tắc, quảvi_pham_ban_quyen nhiên chiếc vang lên tiếng.
có điều ước chừng là bị va đập ở đâu , âm thanh cứ rè rè, không rõ ràng như trước.
Trì Tảo mím môi, đang nghĩ thầm chắn nhân viên thu mua sẽ ép giá, quả trong tay đột nhiên bị ấn tiền vào.
“Bồi thường!” Dịchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói , đã sải bước đi ra ngoài.
“Ơ, này anh quay lại đã, anh” Tảo ngẩn ngườivi_pham_ban_quyen, vội vàng đuổi , nhưng khi vén rèmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa lên thì chẳng thấy bóng dáng ai .
Cô cúi đầu nhìn xấp tiền trong tay, không kìm được bực bộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái.
Phiền đấy, này sao chứ!
nghĩ một lát, lại tiệm tìm nhânvi_pham_ban_quyen viênbot_an_cap thu mua: “Đồng , anh xem cái của tôi cũng không phải do đồng hỏng, chắc không thể bắt anh đền tiền . Nhưng tôi lại không quen anh ấy, cũng không biết tìm anh ấy ở đâu. Vậy số nàyvi_pham_ban_quyen tôi gửi lại chỗ , vị của các anh đứng ra trảleech_txt_ngu lại cho anh ấy có được không?”
Nhân thu mua lúc này hoàn hồn, vì tận mắt chứng kiến cảnh tượng quân đội bắt người tráng, vảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại hai người bị bắt anh đều quen biết, đang kích vừa hãi.
Nghe Trì Tảo nói vậy, anh không thèm suy nghĩ lắc đầu ngay: “Thế không được, đó là người ta đền cho cô, tôi không thể cầm được. Với lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, số tiền nàyvi_pham_ban_quyen sau đó quân đội chắc chắn sẽ bù lại cho đồng chí đó thôi, cô cứ yên mà cầm lấy đi.”
Quân đội có bù hay không là chuyệnvi_pham_ban_quyen khác, tóm lạileech_txt_ngu là cô không muốn cầm tiền của Lam Dịch, khôngvi_pham_ban_quyen muốn có bấtleech_txt_ngu liên nào với anh.
Trì Tảo nỉ nhân viên thu mua một lúc nữa, nhưng anh nhất quyết không đồng cô để tiền đó. Trì Tảo không còn cáchbot_an_cap nào , đành phải cất tiền trước.
Xui xẻo, thậtbot_an_cap là xui xẻo!
Nếu biết trước gặp phải chuyện này, cô thà ở họ Trì mắt lớn trừng mắt nhỏ với Lý Đại Mã cònleech_txt_ngu hơn là đi ra ngoài!
Sau đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bàn bạc lại giá cả chiếc đài radio nhân thu mua, Trìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tảo cũng lười mặc cả thêm, dứt đồng ý tiền phiếuleech_txt_ngu lấy được rời cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Cô không đibot_an_cap xa mà vào một con hẻm nhỏ vắng , lấy tiền Lam đưa ra.
Lúc nãy có người nhìnbot_an_cap chằm chằm nên cô không đếm, nhìn kỹ lại phát hiện, số tiền đó lại có tới hơn bảy mươi đồngvi_pham_ban_quyen!
bệnh , chiếc đài radio hiệu Hồng Đăng mới tinh chỉ tầm ngần ấy tiền, cái của chỉbot_an_cap bị rơi một cái, cũng chưa hẳn, Lam Dịch đưa nhiều vậy làm gì cơ chứ!
Lúc đầuvi_pham_ban_quyen cô đã thôi thì cứ nhận đi, coi như quân đội bồi cho mình. Nhưngleech_txt_ngu giờ thế , bảo nhận làm sao !
phải nghĩbot_an_cap cách tìm hội trả lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net số tiền thừaleech_txt_ngu cho anh ta mới được.
Aaa, phiền chết đi được! Biết ngay là cứ dính dáng đến những người liên quan tới Trì Trân Trân thì y như rằng chẳng có chuyệnbot_an_cap đẹpleech_txt_ngu, quả nhiên là thế!
Ban đầu Trì định khi rời cửa hàng đồ cũleech_txt_ngu sẽ đến trường Trung số 1 thành phố hỏi xem có học dự thínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để tham kỳ thi tốt nghiệp hay không, nhằm lấy được tốt nghiệp cấp hai và cấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ba trước.
Nhưng giờleech_txt_ngu thì cô hoàn chẳng tâm trạng nào nữa.
suy nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một , cũng gầnleech_txt_ngu , dứt định đi dạo loanh quanh, ănvi_pham_ban_quyen trưa xong rồi tính tiếp.
Kết quả là đang đi dạo, mộtbot_an_cap mùi ngọt ngào xộcleech_txt_ngu thẳng vào mũi.
Tảo ngó nghiêng xung quanh nhận ra không biết từ nào đã đi đến gần tiệm điểm tâm Đạovi_pham_ban_quyen Hương nổileech_txt_ngu tiếng.
Cô hít sâu haibot_an_cap hơi, nhớ ra trong số phiếu Vương Can Sự thưởng hình như có phiếu điểm tâm, lập tức không chừ một giây nào mà bước thẳng cửa .
Chẳng phải có câu nói trạng không tốt thì nên gì đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngon sao, cũng muốn thử xem.
Ở thời đại này, đường, , trứng, dầu đều là đồ tốt, bình thường lượng cung ứng rất ít, nên điểm làm từ những nguyên liệu này càng khan hơn.
Đừng điểmvi_pham_ban_quyen tâm đắt đỏ lạivi_pham_ban_quyen còn cần phiếu, nhưng người mua thực sự không hề ít, bên ngoài cửa hàng có rất nhiều người đang xếp hàng.
Đến khi Trì Tảo vào , nghe người ta bàn tán mới biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hóa ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôm nay có cung ứng hạn lượng bướm.
Bánh bướm àbot_an_cap, đó phải là loại điểm tâm mà Hứa thích ăn nhất sao?
trước, Trì Tảo ra mua điểm tâm của tiệm Đạo Hương , nhưng là mua người nhà Trì và vợ chồng Vương Mai Hoa ăn, còn bản cô thì đếnvi_pham_ban_quyen miếng cũng không nỡleech_txt_ngu thử.
Chẳng mấy đã Trì Tảo, cô nhìn những loại điểm tâm đủ màu sắc trong tủ , chỉ cảm thấy món cũngleech_txt_ngu ngon tuyệt .
Cuối cùng, cô dứt khoát mua một cân bánh và một cân tâm thập cẩm các loại.
Dùng hết tất cả phiếu điểm tâm trongbot_an_cap tay, cô mớileech_txt_ngu mãn nguyện.
Ướcleech_txt_ngu chừng đã giờ nghỉ trưaleech_txt_ngu, khi Trì Tảo xong ra, người xếp hàng bên ngoài cửa hàng còn đông hơn trước.
Cô xách túi điểm tâm, chen đám đông, mộtleech_txt_ngu chỗ xuống thưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thức cho tửvi_pham_ban_quyen tế thì không ngờ lại nhìn thấy Tưởng Minh đang đi tới từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phía không .
Nếu chỉ có Tưởng Minh Vĩ thì thôi đi, nhưng tại sao bên cạnh anh ta còn có cả người đó!
Trì Tảo kinh hãi, thức trợn tròn mắt, ngây người nhìn về trước, cả ngườibot_an_cap cứng đờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tại chỗ.
Thấy hai người càng lúc càng gần, sắp sửa thấy mình, Tảo cuống đến cảleech_txt_ngu mắt, đôi chân lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như bị đóng đinh xuống , không tài nào nhúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhích được.
, chuyện thế, có đi hay không thì bảo, cản chứ!”
Ngay khi Trì Tảo tưởng rằng không thể trốn thoát được nữa, phía sau bỗng có người đẩy cô một .
Trong khoảnh khắc, cô giống như chết đuối vừa chạm đượcleech_txt_ngu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khí, cùng cũng sống lại.
bot_an_cap thở ra một hơi, vội cúi đầu lùi vào đám đông phía .
Thậm chí lúc vô tình va phải làm rơi điểm tâm người cô cũng không kịp xin , chỉ vàng đưa túi điểm tâm của mình đền cho đó, rồi che mặt nhanh chóng chạy trốn ra .
biết đi bao , chờ đến khi đã cách đủ xa, Trìbot_an_cap Tảo mới dừng lại, cả người như thoát lực.
Cô chống lên đầu gối dốc, một lâu mới cảm trái tim đang loạn nhịp dần trở bình thường.
còn tâm đâu mà đi dạo nữa, Trì Tảo nhìn quanh, tìm xe buýt gần nhất rồi bắt xe quay về nhà máy dệt.
Bên kia, khu tập thể máy dệtbot_an_cap.
giờ trước.
Mã từ cửa hàng rau trở vềvi_pham_ban_quyen, tay xách mấyleech_txt_ngu quảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồng vừa mua được, vẻ vô cùng.
Bà ta tranh thủ lúc không có ai chú ý, lén lút ăn trước một quả. Vừa ăn vừa tưởng tượng cảnh Trì Tảo ngủ dậy thấy bếp bị khóa, chỉ có thể ôm cái bụng đói mà trợn mắtbot_an_cap đứng nhìn, thỉnh thoảng khục.
Hừ, con ranh con, mà đòi nắm thóp bà đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao? Cũng đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi thăm xem Lý Đại này nhân vật nào.
Nghĩ đến khi rabot_an_cap khỏi vào sáng nay, Trì Cẩm Niên dặn mình nay nhất phải đến nhà thợ mộc lấy cái giường về, Lý Đại Mã chỉ muốnleech_txt_ngu đảo khinh bỉ.
Lấy cái khỉ gì, cái giường đó căn bản không hề hỏng, bà ta chỉ là không người khác ngủ trong phòng mình !
Còn tối Trì Cẩm hỏi thì nói thế nào, Lý Đại cũng nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong rồi, bảo già rồi, óc không minh mẫn nên lại quên khuấy đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ai làm gì được bà ta?
Vừa ngânvi_pham_ban_quyen nga giai điệu nhỏ, Lý Đại vừa thấy khi hồng , trong miệngvi_pham_ban_quyen ngọt lịm, cái ngọt lan tận vào tim.
Sắp về đến nhà, bà chị em thân thiết Mã Thẩm Tử chạy nhỏ tớibot_an_cap bà ta.
Mã Thẩm Tử cũng chẳng ai xa lạ, chính bảo nhà Tưởng Minh .
“Cúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoa à, không rồi, con bé thôn bà mới hôm qua ấy, hai bao đồ lớn rồi trốn rồi!” còn đến gần, Mã Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tử đã oang oang cái mồm lên hét.
? Trộm đồ, bỏ trốn?
“Sao có thể chứ, nó là nhà họ Trì mà, sao có thể đồ mình được? Không nào!” Miệng Lý Đại vậy, nhưng chân cuống chạy về phía .
“Sao lại thể, tậnvi_pham_ban_quyen nhìn thấy, rõ rành rành luôn!” Mã Thẩm Tử khẳng định chắc nịch.
Lúc này Lý Đại Mã đã về đến .
Cổng nhà họ Trì không khóa, chỉ khép hờvi_pham_ban_quyen.
Nhưng cũng không có gì lạ, thời đại này đa số mọi người đều chất phác, việc rời nhà khóa cổng là chuyện thường thấy.
“Rầm”, Lývi_pham_ban_quyen Đại Mã đẩy cửa , vội vãbot_an_cap vào ngó , có gì cả, vẫn ổn, không
Không , sao cửavi_pham_ban_quyen bếp lại mởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế kia?
Bà ta bước qua, cònbot_an_cap chưa nhìn bên bếp thế thì đã thấy cái khóa bị đập vứt dưới đất, bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cạnh cái khóa còn có cả cái búa bà ta hay dùng để đập thanvi_pham_ban_quyen!
Lý Đại Mã nghẹn một hơi cổ , hai bước vọt tới cửa bếp.
“Cái con tiện nhân đánh này, dám ăn của tao!” Bà ta hét lên một tiếng, đôi hí chốc lát đã trừng.
Chỉ thấy cái thịt ta ninh trên bếp lò trước khi sáng nay, này đang nằm chỏng chơ dưới đất, đến một lông cũng không còn.
Trên bệ bên để bát đũa đã dùng qua!
ranhbot_an_cap , con ranh con” Có thực không ngờ một con nhóc từ nông thôn lên lại có gan lớn đến thếvi_pham_ban_quyen, Lýleech_txt_ngu Đại Mãleech_txt_ngu kinh ngạcvi_pham_ban_quyen đến mức quênleech_txt_ngu cả chửi rủa.
“Ôi , lúc nào rồi mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà còn quản thịt với chả thà .” Mãvi_pham_ban_quyen Thẩm Tử đi theo vào cũng sốt ruột không , nắm lấy Lý Đại Mã kéo ngược sau.
“Bà kiểm tra mất bao nhiêu đồ đi, tôi tận mắt thấy nó khỏi cửa, tay còn kéo theo cái vali hành lý mà Trì trưởng mang đi công tác đấy!”
“Cái gì?” Lý Đại Mã vậy lại giật lần nữa, bà vội vàng chạyleech_txt_ngu đến đồ dưới gầm cầu thang xemvi_pham_ban_quyen thử, thôi đúng rồi, cái quả nhiên không thấy đâu, cùng lúc đó còn mất thêmleech_txt_ngu một túi lớn nữa.
“Cái này, cái này” Lý Đại Mãleech_txt_ngu nhìn quanh khách, cũngvi_pham_ban_quyen không thấy gì. Chờ đến khi liếc thấy cầu thang, nhiên ra điều gì, Đại hớt hảibot_an_cap leo lên tầngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai.
“Rầm”, bà tabot_an_cap vừa thởvi_pham_ban_quyen hổ hển vừa đẩy cửa phòng Trì Trân Trân ra.
Giây tiếp theoleech_txt_ngu, bà ta đảo mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cái, ngã quỵ xuống khung cửa.
Sao nóbot_an_cap dám, sao nó dám chứ!
Chỉ thấy căn vốn ấm cúng mái , lúc ngoại trừ chăn đệm trên cònbot_an_cap đó, các bàn ghế tủ kệ khác đều trống không, cứ như vừa bị giặc vào làng quét sạch qua vậy.
Hỏi Lý Đại còn chưa vào phòng tra sao biết ?
Rất đơn giản, ngăn bàn, tủ áo, tủ ngăn, phàm là ngăn kéo hay cánh tủ đều mở toang hoác không đóng, chỉ cần nhìn một là biết tình hình trong thế nào.
“Maubot_an_cap mau báo báo Khoa vệ, báo Khoa Bảo vệ cho tao!” Đại Mã xót đến mứcleech_txt_ngu hơi thở yếu ớt.
đài radio, cái đài trên tủ năm ngăn cũng , đó là bảo bối mà bà ta thường mang giải biếng cơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà!
Cái con đĩ con đáng chết, hu , cái đài của bà , quân trời đánh
Trì Tảo không hề biết Lý Mã đangleech_txt_ngu xót của đến mức sắpleech_txt_ngu đứtvi_pham_ban_quyen hơi, cũng không biết tập chuyện náonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như đangleech_txt_ngu đón Tết.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay