TRỌNG SINH THÀNH BÁC SĨ BỊ HÃM HẠI – XÀI LUẬT PHÁP, TRÍ TUỆ LÀM TỪNG KẺ PHẢI TRẢ GIÁ!

TRỌNG SINH THÀNH BÁC SĨ BỊ HÃM HẠI – XÀI LUẬT PHÁP, TRÍ TUỆ LÀM TỪNG KẺ PHẢI TRẢ GIÁ!

Tống Uyển Story on-going 09/08/2026 82 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

🚨 Xuyên Thư: Lừa Gạt Tổng Tài Mất Trí Nhớ và Kế Hoạch Chạy Trốn Khỏi Tử Thần!

🏃‍♀️💨 Vừa mở mắt, Tống Vân Phi thấy Sở Cận Hàn — nam chính kiêu ngạo đang cởi áo trước mặt cô, và anh còn là phiên bản shipper mặc đồng phục vàng xỉn? Cô nhận ra mình đã xuyên vào cuốn tiểu thuyết đang đọc dở, ôm trọn kịch bản “tử thần” chờ ngày kết thúc! Nguyên chủ vì sợ ngồi tù sau khi va chạm với Tổng giám đốc Sở Cận Hàn đã lừa gạt vị đại lão mất trí nhớ này rằng họ là thanh mai trúc mã. Thêm một chiêu hiểm ác: cô ta đưa anh bỏ trốn đến nơi xa xôi, tịch thu điện thoại, bắt tổng tài kiêu ngạo phải sống trong căn phòng trọ tồi tàn và phải cày cuốc giao đồ ăn để mưu sinh. Đáng sợ nhất là, theo cốt truyện, khi khôi phục trí nhớ, anh sẽ quay lại trả thù tàn ác và tống cô vào tù. Hãy hình dung tiếng quạt máy quay vù vù và cọc cạch trong đêm oi ả, tiếng động cơ xe máy điện cũ lướt qua đường phố, cùng giọng nói trầm lắng, lạnh lẽo đầy áp bức của Sở Cận Hàn vang bên tai… Để kiếm chi phí trốn ra nước ngoài và bảo toàn mạng sống, Tống Vân Phi quyết định thử làm nhân viên môi giới bất động sản. Tuy nhiên, kỳ lạ thay, vị đại bạo chúa kia không những không đuổi cô đi mà còn tự mua trà sữa cho cô, thậm chí ghen tuông điên cuồng khi nghĩ cô ngoại tình với người khác? 🎭 Nữ chính “rớt liêm sỉ” sinh tồn: mồm mép lóng ngóng, kỹ năng lươn lẹo cực cao. Hành trình từ một cô nàng nguyên chủ lười biếng ăn bám thành nhân viên bán hàng bất động sản nỗ lực phát tờ rơi dưới nắng gắt để gom tiền trả nợ cho tử thần sẽ khiến bạn bật khóc, cười và bất ngờ. 💥 Đại lão “rớt đài” nhưng vẫn bá: Dù mặc áo shipper trên con xe điện lủng lẳng, khí chất ác ma bẩm sinh của Sở Cận Hàn vẫn dư sức vặn ngược những gã công tử giả dối dám trêu ghẹo nữ chính. 🍬 Tình tiết “cẩu huyết” xoay vần căng thẳng: từ ghét bỏ và đối đầu, mối quan hệ của họ dần chuyển sang pha tự đối đầu đầy kịch tính. Tưởng nữ chính cắm sừng mình, vị tổng tài não to không lo lấy lại ký ức mà chỉ lo khuyên cô đừng chia tay!

🎧 Đeo tai nghe ngay, tắt đèn và để giọng đọc truyền cảm của tfullaudio.net dẫn bạn chìm đắm vào thế giới ngôn tình xuyên không đầy kịch tính này. Nút PLAY ở ngay bên dưới, nhấn nghe để cùng Tống Vân Phi vượt qua thử thách sinh tồn nhé! 🔥

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
TRỌNG SINH THÀNH BÁC SĨ BỊ HÃM HẠI – XÀI LUẬT PHÁP, TRÍ TUỆ LÀM TỪNG KẺ PHẢI TRẢ GIÁ! cover

CHƯƠNG 1:

CHƯƠNG 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - CHƯƠNG 1:

Tạm dừng cuộn

Tôi đi tắm trước .
Giọng nói trầm thấp đầy từ tính của người đàn vang lên từ phía sau khiến Tống Vân Phi rùng mình một cái.
mở mắt, đập vào mắt là mảng tường cũ kỹ đốm, lớp vôi bong tróc nứt nẻ, bên trên còn có những hình vẽ bậy và chữ viết đủ màu sắc không biết của ai.
Tống Vân Phi có ngơ , chẳng phải cô đang ngồi trên taxi sao? Rốt cô bị đưa đến nơi quỷ nào thế ?
Chưa kịp hiểu ra chuyện , đóileech_txt_ngu cào ập đến từ dạ dày, khiến cả người cô lảo đảo, đầu óc choáng váng.
Ngửi thấy thơm trong không , Tống Vân Phi gượng dậy ra khỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giường.
Lúc cô mới nhậnbot_an_cap ra mình nằm trên một chiếc giường đơn.
Đây là căn phòng trọ rộng, bàn ăn và giườngvi_pham_ban_quyen đều đặt chung một chỗ, đối diện nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng tắm.
Ở phía sau cô không xa, một ngườivi_pham_ban_quyen đàn ông đang cởi khoác .
Người đàn ông này dáng cao ráo, vaivi_pham_ban_quyen rộng chân dài, lông mày sâu quan góc cạnh, toát lên vẻ lạnh lùng.
Chỉ là bộ đồng phục giao hàng vàng xỉn trên người anh trông có quẻ vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khí chất ấy.
Vân Phi chớp , nhìn chằm chằm người ông hồi lâu.
Người đàn ông dường như cũng nhậnvi_pham_ban_quyen ra ánh nhìn của , anh cởi áo đồng phục vắt lên ghế rồi ngước mắt nhìn cô một cái.
Cô ăn trước đi, đợi tôileech_txt_ngu tắm xong sẽ đến.
mặt anh không chút biểu cảm, nói xong câu đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liền đi vào phòng tắm.
Tống Vân Phi vẫn còn trong trạng ngơ , định bụng lấp đầy cái bụng trước rồi tính sau.
Thế nhưng ngay khi vừa bị xuống giường, đầu bỗng vang lên một tiếng oanh, một luồng ký ức không thuộc về cô ồ ạt tràn về.
Cô chết lặng chỗ.
Xuyên, xuyên thư rồi saovi_pham_ban_quyen?
Nhớ ra rồi, cô nhớ ra tất cả rồi!
Vừa rồi cô đang ngồi xe ra sân bay, xe rảnh rỗi nên tiểuleech_txt_ngu thuyết, kết quảleech_txt_ngu xe trực diện vào một chiếc xe thể thao vượt đỏ, thế cô xuyên vào cuốn tiểu thuyết đọc dở này.
Người đànbot_an_cap ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nãy nam chính trong sách – Sở Hàn.
Mà cơ thể cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuyên vào cũng là Tống Vân .
Nguyên chủ vốn là một nhân viên nhỏ của tập đoàn Kim tại Thị. Nửa năm trước, cô sân bay đón khách.
Kết quả kháchleech_txt_ngu không đón được, ngược lại còn đâm một người.
Hơn nữa người bị đâm lại chính là tổng công tynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net – Sở Cận Hàn, người mà cô mới chỉ gặp qua một lần.
Trên đường đến bệnh viện, Sở Cận Hàn đột tỉnhbot_an_cap lại lại bị mất nhớ.
Nguyên chủ phải tù, trong lúc tâm thần bất định đã đưa ra một quyết định táo bạo.
Cô lừabot_an_cap Sở Cậnvi_pham_ban_quyen Hàn, nói là bạn gái của .
hai là thanh mai , cùng lớn lên cô nhi viện, cô đã làm lụng nuôi anh ănleech_txt_ngu học, chờ đi du học năm năm trời.
Kết quả vừa về đã tội với kẻ , bị ngườileech_txt_ngu ta đánh đến mất trí nhớ, cô khăn lắm mới cứu anh ra. Vậy mà Sở Cận Hànbot_an_cap tin sái cổ.
Thế nguyên chủ lậpbot_an_cap việc, ngay cả tiền lương cũng thèm lấy, đưa anh bỏ trốn trong đêm đến thành phố Thành xa xôi này.
Sau khi đến Thanh Thành, nguyên chủ lại lấyvi_pham_ban_quyen lý do lẩn trốn kẻ thù để ép anh trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng trọ này suốt hơn hai .
Cô tịch thu điện thoại, không anh tiếp xúc với bất kỳ thiết bị truyền thông .
Đợi đến khi sóng biển lặng, nguyên chủ mới để Sở Cận Hàn ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài tìmleech_txt_ngu việc.
Cô còn không cho anh vào làm ở các ty lớn sợ kẻ thù nhận ra.
hàng chiêu trò thao túng tâm lý, cô cùngvi_pham_ban_quyen Sở Cận Hàn tìm được một công việc phòng nhỏ, lương thángbot_an_cap ba nghìn năm trăm tệ.
ba nghìn năm trămbot_an_cap tệ căn bản đủ cho chi tiêu hàng tháng của hai người, Sở Cận Hàn khôngvi_pham_ban_quyen còn cách nào khác, phải nhận thêm việc đi đồ ăn vào ban đêm.
Về phần nguyên chủ, lòng cô ta chỉ nghĩ đến làm sao để có con với Sở Cận Hàn.
Như vậy, dùbot_an_cap sauvi_pham_ban_quyen này anh cóbot_an_cap khôi phục trí nhớ nể tình đứa trẻ cũng sẽ không làm khó ta, biết đâu chừng cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hội chân vào hào , tệ nhất cũngbot_an_cap nhận được một tiền bồi thườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Vì vậy cô ta suốt ngày không đi làm, bởi không lúc nào Sở Cận Hàn sẽ khôi phục nhớ nên cả ngày chỉ quanh quẩn tính kế làm để được ngủ anh.
Dù Sở Hàn mất nhớ trí thông minh vẫn đó. chủ diễn kịch rất chân thành, nhưng trong lòng vẫn có chút nghi ngờ.
Nguyên chủ đổi điện thoại cho anh, số , đó ngoài cô ta ra thì không có bất kỳ liên lạc nào khác, bản việc này đã vô cùng khả nghi.
Hơn nữa, Sở Cận cũng không được tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm mình dành cho nguyên chủ.
Cộng thêm việc nửa năm qua nguyên kiểm soát anh chặt chẽ, chỉ một không trả tin nhắn là cô ta sẽvi_pham_ban_quyen nổi trận lôi đình, mỗi ngày kiểm tra vị của anh cả chục lần.
Chưa kểleech_txt_ngu cô ta còn lười biếng, ănleech_txt_ngu không ngồi , suốt chỉ nghĩ đến chuyện giường chiếu.
Ban đêm Sở Cận Hàn đi giao đồ về còn phải dọn dẹp nhà cửa, cơm choleech_txt_ngu cô ta.
Sự áy náy trong lòng anh với nguyên dần dần biến thành sự bài , thườngleech_txt_ngu xuyên giao hàng đến nửa mới về nhà.
thế mà hai trước cảvi_pham_ban_quyen hai đã cãi nhau trận chuyện này.
Trong cơn dữ, Sở Cận Hàn đã nóileech_txt_ngu hết trong lòng, chất vấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem cô ta có đang che điều gì .
Nguyên chủ loạn, trong cơn giận đãleech_txt_ngu tuyệt thực, sau đó tự bỏ đói bản thân đến chết, đến tỉnh lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã Tống Vân Phi bây giờ.
Hơn nữa, cuốn sách này là truyện ngược nữ chính trọng sinh.
Nữ chính kiếp trước, cũng hônbot_an_cap của Sở Cận Hàn, đã chờ anh hơn một trời mới có tin .
Tiếp theo đó tình tiết Sở Cận trí nhớ, theo một người nữ có thai .
Người phụ nữleech_txt_ngu đó chính là Tống Vân Phi.
Sở Cận Hàn tuyên bốbot_an_cap vì cô ta đã thai nên anh phải có trách nhiệm.
Vân Phi khi đó cho là mình đã thắng lớn, bắt đầu làm mình làm mẩy, bắt nạt em gái bị câmbot_an_cap của Sở Cận Hàn, khiến ông nội anh tức chết rồi đổ vấy cho chính.
Nữ chính đau đến cùngbot_an_cap , cuối cùng quyết địnhvi_pham_ban_quyen , sau đó gặp tai nạn xe rồi qua đời.
Sở Cận cũng khôi phục trí nhớ, sự thật được bày.
tỉnh ngộ trong muộn màng, đau khôn nguôileech_txt_ngu, bắt đầubot_an_cap trảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thù Tống Phi tàn khốc.
Nữ chính sau khi trọng khôngleech_txt_ngu chờ đợi , quay đầu ở bên cạnh em của Sở Cận Hàn.
Đương nhiên cốt truyện thay đổi, Sở Cận Hàn trở thànhvi_pham_ban_quyen nam , rồi vì cú khi vịbot_an_cap hôn thê kết hônleech_txt_ngu người khácleech_txt_ngu mà khôi phục trí nhớnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sớm hơn.
Kết cục bi thảm của Tống Vân Phi đương nhiên cũng đến sớm hơn, cảbot_an_cap hai kiếpleech_txt_ngu đều chết nhưleech_txt_ngu nhau.
Đầu tiên cô bị Sở Cận Hàn ép phá thai, sau đó bị tống vào tùvi_pham_ban_quyen năm năm. Sau khi tù, dưới trả thù của Sở Cận Hàn, cô đã chết thảm trên phố.
Nhưng Sởbot_an_cap Cận ở cả kiếp cũng chẳng hơn, đều không đuổi kịp nữ chínhvi_pham_ban_quyen. Kiếp trước là nữ chính chết, này anh ta thành tra nam hối hận màng trong màn kịch theo đuổi vợ .
khi tiếpleech_txt_ngu nhận , Tống Vân Phi chỉ cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy trời đất như đổ.
Những ức này vốn không được viết trong sách, trước đọc cô còn thấy Sở Cận Hànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá tuyệt tình.
khi tiêu hóa hết ký , cô cảm thấy nguyên chủ đúng là tự chuốc họa.
Nhưng giờ cô đã xuyên thành Tống Phi, lạileech_txt_ngu cảm tộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không đáng chết
Tội nguyên chủ gây ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tại lại phải chịu chứ!
còn đầy một năm nữa là người nhà họ sẽ tìm thấy Sở Cận .
Không được! Phải tìm cách bỏ trốn trước khi anh thấy.
Nhưng đi bây giờ?
Với thế lực của nhà họ Sở, nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , chỉ cần cònvi_pham_ban_quyen trong nước thì họ sẽbot_an_cap tìm thấy trong vòng nốt nhạc.
Mặc dù cô cũng không hiểu tại sao nhà Sở quyền lực như mà Sở Cận mất tích hơn một năm mới tìm ra.
Đừng hỏi, hỏi thì chính lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do tình tiết yêu cầu thôi.
Vậy thì chỉ còn cách ra nước ngoài.
Nhưng cô lại không có tiền, nguyên chủ mới tốt nghiệp được một năm, thuộc kiểu làm bao nhiêu tiêu sạch bấy nhiêu. Tiền ở đây đều là vaybot_an_cap tín trên mạng.
Hiện tại còn nợ hơn hai mươi nghìn tệvi_pham_ban_quyen chưa trả.
Suy đi tính lại, Tống Vân Phi tạmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thời vẫn chưa ra cách nào hay.
Chuyện đã đến nước này, cứ ănvi_pham_ban_quyen cơm trước đã.
Cô bước giường, đi tới chiếc bànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ ngồi xuống, mở hộp ăn raleech_txt_ngu bắt đầu ăn.
Một lát sau, tiếng trong tắm ngừng .
Sở Cận Hàn mặc mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bộ đồ ngủ màu bước ra ngoài.
Tay anh bưng một chiếc chậu nhựa, bên trong là áo anh vừa xong, đồ anh mà có cả đồ của Tốngvi_pham_ban_quyen Vân Phinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
của Tống Vân Phi ngàyvi_pham_ban_quyen nào cũng ném ngâm đó, thời tiết nóng bức thế , đợi khi Sởbot_an_cap Cận Hàn về thì quần áo cơ bản bốc mùi .
Cậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hàn mỗivi_pham_ban_quyen khi tắm đều luôn cho cô, lâu Tống Vân Phi càng trở lười biếng.
Nói là miệng chờ cơm, áo có người dâng tận tay cũng chẳng sai chút nào.
Cậnleech_txt_ngu Hàn liếc nhìn người phụ nữ đang ăn cơm, im lặng lát rồi quay người ra ban công phơi đồ.
thấy động động tĩnh, Vân quay đầu liếc nhìn anh cái.
Phải công nhận là đàn ông thực rất đảm đang.
Ban ngày đi làm, đêm giao , nửa đêm phải việc nhà, suốtvi_pham_ban_quyen nửa nay anh vậy mà không một lời oán trách.
Đángbot_an_cap tiếc sau khi khôi phục trí , anh hoàn trở thành một khác. Hiện anh đang bao nhiêu thì sau này anh nhẫn bấy nhiêu.
Phơi quần áo xong, Sởvi_pham_ban_quyen Cận Hàn lại dọn dẹp phòng một chút rồi mới đi tới ngồi xuống giường, không chút cảm nhìn chằm chằm Tống Vân Phi.
Tống Vân Phi vội vàng thu hồibot_an_cap mắt, cúi đầu lùa cơm.
Sở Cận Hàn vốn dĩ luôn ngủ trên chiếc ghế nát kia, lần nào lấy lý do muộn không muốn làm phiền Tống Vân Phi nghỉleech_txt_ngu .
Đến tận bây giờ, hai người ngay hôn môi chưa từng.
Vậy mà lúc này anh lại động ngồi trên giườngbot_an_cap, có lẽ là do nguyên chủ tuyệt thực hai ngày nay nên anh đã thỏa hiệp .
này đến lượt Tống Vân Phi hoảng loạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. sao cô lại xuyên không đúng vào thời điểm mấu chốt này chứ!
Nếu cô từ chối, thiết lập vật (hình tượng) trước đây sẽ đổ sao? Liệubot_an_cap Sở Cận Hànleech_txt_ngu có càngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm nghi ngờ mưu đồ của cô không? Nhưng nếu từ chối, hôm nay ép anh ta ngủ cùng, e rằng vẫn không thoát khỏi kết cục chết .
óc Tống quay cuồng chong chóng, cơm bị vét sạch đến tận mà cô vẫn còn ngồi nấn ná trên chiếc ghế nhỏ.
Lúc này, Sở Hàn không nhịn được lên tiếng: Ăn xong rồi thì ngủ sớm đi, mai tôi còn phải dậy sớm đi làm.
Giọng anh vẫn chút cảmvi_pham_ban_quyen xúc, yleech_txt_ngu như một người máy. chừng trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng anh chắc đang buồn nôn nhỉ?
Tống Vân Phi im lặng lúc, thu dọn hộp cơm rồi vứt vào thùng . Hànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động này khiến Sởvi_pham_ban_quyen Cận Hàn không nhịn liếc nhìn thêm hai cái. Bình thường cô ăn đềuleech_txt_ngu vứt bừa trên bàn không thèm quản, dù tự nấu hay đồ về, cứ đâu là vứt đó.
Nhưng anh cũngbot_an_cap chỉ nhìn một cái rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi.
Trong lòng Cận Hàn không có chút thiện cảm nào với người phụ nữ này. Tấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảleech_txt_ngu những gì anh làm hiện hoàn toànleech_txt_ngu là vì những lời côleech_txt_ngu nói về việc nuôi anhvi_pham_ban_quyen ăn học, du họcvi_pham_ban_quyen, là sự áy náy và trách nhiệm mà thôivi_pham_ban_quyen.
Mỗi ngày đi về cửa bẩn , bừa thế này, nhìn người Tống Vân Phi cũng thấy nhuốc, anh làm gì cònbot_an_cap tâm trạng nào mà ngủ với cô?
Vân Phi đứng dậy, khẽ ho một tiếng: Tôi cũng đi tắm đây.
quanhleech_txt_ngu để kiếm bộ đồ ngủ, mới phát đồ đang mặc trên mình rồi. Bây giờ đang là giữa hè, trong phòng có điều , mỗi ngày chỉ thể quạt máy. Không biết bao nhiêu ngày chưa rồi, trên người thật sự có chút mùi.
Nguyên chủ này là đã được Sở Cận Hàn hầu hạ đến mức lười biếng thành rabot_an_cap thế này. , Tống Vân Phi hiện tại khá khâm phục tố chất tâm Sởleech_txt_ngu Hàn, thế này mà anh ta vẫn thể để nguyên mang thai được sao? Lại còn vì cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà từ bỏ nữ chính, phải nói là niềm tin quá liệt. Nếu không phải khôi phục trí nhớ, biết đâu anh thật sẽ chịu trách nhiệm cùng.
Không có bộ đồ ngủ thứ hai, Tống Vân Phi đành lấy một chiếc váy ra làm váy ngủ.
Bước vào phòng tắmleech_txt_ngu, này cũng được Sở Cận Hàn dọn sạch , ngay cả vết nước trên gương đượcvi_pham_ban_quyen lau sạch sẽ. Tống Phi người trong gương, nguyên chủ thực ra trưởng thành xinh đẹp. Khuôn nhỏ bàn tay, da dẻ trắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trẻo, tóc dài hơi xoăn, đôi lớn, mũinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cao tú, khuôn miệng nhỏ nhắn như quả anh đào.
Nhanleech_txt_ngu sắc thuộc kiểu tiểu gia bích ngọc, là quá kinh diễm nhưng nhìn vào lại có của mối tình đầu. Quan trọng , gương mặt này giống Tốngbot_an_cap Vân Phi ngoài đời đến bảy phần, giống như phiên bản thờileech_txt_ngu ba của cô vậy. là thấp một chút, cao ước chừng tầm một mét sáu lăm.
Tống Phi vỗ vào , xua đi những ý lộn xộn trong . Cô nhanh chóng tắm xong, tiện giặt luôn bộ đồ ngủ ban nãy.
Khi trở ra, cô thấy Sở Cận Hàn chưa ngủ mà đang ngồi đầu giường điện thoại. qua dư quang, hình như anh đang xem chứng khoán. Tống Vân Phi thu hồi ánh mắt, phơi đồ ngủ xong bước đến cạnh giường ngồi xuốngvi_pham_ban_quyen.
Sở Cận Hàn cũng cất điện thoại đi, cả hai ngồileech_txt_ngu bên mép giường lặng không lời nào. Tống Vân Phi sờ , tiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phong leo lên giường, xoay người đưa lưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về phía anh.
Buồn ngủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chết đi được, tôi ngủ trướcbot_an_cap đây.
Sở Cận Hànleech_txt_ngu sững , quay đầuvi_pham_ban_quyen nhìnvi_pham_ban_quyen cái nằm phía trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giường. Không biết bao sau, anh tắt đèn rồi nằm xuống cạnh .
Tống Vân Phi cũng sự thấy buồn ngủ, có lẽ là do bị bỏ đói hai lả đi. Biết người đàn ông nằm xuống bên cạnh cô cũng không nghĩ nhiều, dù sao cô là người rõ nhất Cận Hàn bài xích mìnhbot_an_cap đến mức nào.
nhưng, ngay khi cô định tâm chìm vào giấc ngủ, một bàn tay bỗng nhiên lên người cô. hình Tống Phi cứng đờ.
Bàn tay đó dừng lại trước ngực cô khoảng hai giâybot_an_cap, dường như nhận ra cô vẫn còn mặc nội y nên hơi ngẩn ra một chút. Nhưng rất nhanh, anh bắt đầu tay xuống phía dưới.
Đợi đến lúc anh địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vén vạt lên, Tống Vân Phi cuống xoay lại, thành tư thế nằm ngửa chặt anhvi_pham_ban_quyen. cô lắp bắp: Anh anh định làm thật à?!
tay kiavi_pham_ban_quyen dừng lại trên chân cô không động đậy. Trong bóng , trên giường im ắng đến mức chỉ nghe tiếng thở của hai và tiếng quạt máy quay vù vù.
sau, tai vang lên giọng nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấp của người đàn ông: Chẳng phải là cầu của cô sao? Nếu không thỏa mãn cô, tôi sợ ngày mai cô lại treo tự .
Nóileech_txt_ngu xong, động tác trên tay anhleech_txt_ngu lại tiếp .
Tôi
Tống Vân Phi còn nói gì đó, đột nhiên thân hìnhleech_txt_ngu trĩu nặng, đàn ông tiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lật người lên trên. óc cô oanh , tim đập hơn bao giờ hết. từ khi sinh ra đến nay vẫn độc thân, chưa từng thân mật với người đàn ông nào thế này. Huống hồ mới xuyên không tới, người đàn ông nàybot_an_cap đối với cô hoàn là một người xa lạ.
Người đàn ông không hôn cô, anh vùi đầu vào cổ , hơi nóng hổi phả vào làn da khiến Tống Vân Phi có cảm giác lạ và kỳ quái, hơi thở không chủ được mà trở nên dập.
Thấy anh dường như định đi thẳng vào đề, mắt thấy sắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cướp cò, trong lúc căng thẳng, Vân Phi bỗng vung tay đẩy mạnhleech_txt_ngu một cái.
Giây tiếp theo, mộtbot_an_cap tiếng rên hừ nhẹ vang lên, với tiếng vật nặng rơi xuống đất. Tống Vân Phi không kịp nghĩ nhiềuvi_pham_ban_quyen, hoảng hốt kéo lại váy áo, lúc này mới thấy có chút cảm giác anleech_txt_ngu toàn.
Cô ngồi dậy, quờ quạng bật công đèn đầu , vừa vặn nhìn thấy đàn từ dưới đất đứng . sợi rũ trước trán, anh nhìn Tống Vân Phibot_an_cap bằng ánhvi_pham_ban_quyen mắt đầy khó hiểu.
Dưới ánh đènnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mặt cô đỏ bừng, tóc tai hơi rối, khóa kéo của váy bị anh kéo ra làm lộ ra bờ vai trắng nõn, mái tóc đen xõa trênvi_pham_ban_quyen vai. vì quá , trán và cổ lấm tấm hôi, sợi ướt vào cổ. Nếu chỉ xét về vẻ ngoài, bộ dạng này của cô hiện tại quyến rũ.
cổ áo lại, dè dặt tiếng : Anh anh khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao chứvi_pham_ban_quyen?
Sở Cận Hàn cau mày, vẻ không vuinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Cô lại đang giở trò gì nữa ?
Tống Vân hơi chột , nhưng trong cái khó ló cái khôn, bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chước giọng của nguyên chủ, hùng hồn nói: Tôi chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngủ một mình hơi sợ, bảo anh ngủ cùng tôi, chứ không bảo anh ‘ngủ’ tôi!
giờ anh trắng tay, cửa xe cộ đều không có, ngộ nhỡ có thai lấy gì mà nuôi? Chẳngbot_an_cap lẽ đểbot_an_cap nó chen chúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với chúng ta cái căn phòng trọ rách nátleech_txt_ngu này sao?
Sở Cận Hàn im nhìn cô.
Theo bản năng, hắnvi_pham_ban_quyen chặt thứ trong tay rồi ra sau lưng, như thể sợ bị Tống Vân Phi nhìn thấybot_an_cap.
Hắn đầu, thần sắc trở lại bình thường: Vậy là tôi hiểu , xin lỗi.
Tống Vân âm thở phào nhẹ nhõm, cuối cùngleech_txt_ngu cũng lừa cho qua chuyện, chắc hẳn lòng Sở Cận Hàn cũng trút được gánh nặng nhỉ?
Như vậy sau cả hai đều cần tìm lý do khác nữa.
Biết thế là tốt rồi, ngủ mau đi! Chẳng phải ngày mai anh còn phải đi làm sao?
Nói , Tống Vân Phi tắt đèn, nằm xuống rồi lạivi_pham_ban_quyen nhíchvi_pham_ban_quyen về phía sát .
Cận Hàn ngồi giường, âm thầm giấu thứ trong tay xuống dưới ga trải giường.
Để đề phòng cô lại giở , hắn thành thành thật thật nằm trênvi_pham_ban_quyen giường, thuần túy chỉ bồi ngủ.
điều giữa hai người như cách cả mười nghìn dặm, ai nấy đều cố gắng tránh đốivi_pham_ban_quyen phươngvi_pham_ban_quyen hết mức có thể.
tiết hiện tại quá nóng, bật nhưng mồvi_pham_ban_quyen vẫn không ngừng tuôn ra.
Cộng việc vừa rồi quá xúc , Tống Vân Phi đến sao ngủ được, mồ hôi trên cổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lau rồi lại hiện.
đàn ông bên cạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại không hề có động tĩnh gì, chẳng biết là đã ngủ thật hay là không sợ nóng.
Không biết qua bao lâu, Tống Vân Phi mớibot_an_cap mơ màng thiếp đi.
rất nhanh, cô lại giật mình tỉnh giấc sau cơn ác mộng.
Cô mơ thấy mình thú mọi chuyện với Sở Cận Hàn, sau đó Sở Cận Hàn lợivi_pham_ban_quyen trở về thành phố Hải, rồivi_pham_ban_quyen ngoắt lại tống côbot_an_cap vào .
Giấc mơ này khiếnleech_txt_ngu cô sợ hãi bật dậy trên giường.
Bên ngoàileech_txt_ngu trời đã sáng, ánh nắngbot_an_cap xuyên qua khung cửa sổ gỉ rọi vào phòng, khiến không sángleech_txt_ngu rực.
Tiếng ve kêu râm ran bên ngoài hòa cùng tiếng quạt máy quay vù vù trong nhà khiến người cảm thấy phiền muộn khó tả.
Sở Hàn rời sớm, trong căn phòng thuê chỉleech_txt_ngu còn lại một mình Tống Phi.
thấy trên bàn có hai trứng luộc và cháo trong nồi điện.
Tống Phi bước xuống giường, cạnh bàn, tự múc cho mình một bát cháo, ăn kèm với được tận hai lớn.
Nói đi cũng nói lại, thời tiết quả thực muốn động tay động chân chút nào, nhưng Tống Vân Phi không chịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nổi mùi hôi trên giường, cô cắn răng chịu nóng hầm hập để giặt sạch ga giường và vỏ gối.
Vừa ga trải giường ra, mộtvi_pham_ban_quyen vật đó liền rơi xuống.
Tống Vân Phi nhặt lên , lập tức đỏ bừng .
Là một chiếc bao cao .
hẳn là do Sở Cận Hàn đã chuẩn bị vào tối .
ra trong lòng hắn quả nhiên chán ghétbot_an_cap mình, nếu không cũng thứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này đibot_an_cap.
Để tránh lúng túng vào buổi tối, Tống Vân ném thứ đó vào thùng rác.
Dựa theo mức độ chán của Cận Hànvi_pham_ban_quyen dànhvi_pham_ban_quyen cho cô, dù cô cóleech_txt_ngu thú nhận không phải nguyên chủ thì .
Giống như trong mơ , Sở Cận Hàn căn bản sẽ không tin, tưởng đó là cái cớ côbot_an_cap bịa ra, và vẫn sẽ tống cô vào tù.
Chạy trốnvi_pham_ban_quyen! Nhất định nhanh chóng chạy trốn!
Nhưng trước phải kiếm đủ tiền phí đã.
công ty.
Một đồng nghiệp bên cạnh Hànbot_an_cap ghé sát lại, cười trêu chọc: Sở Hàn, bạn gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh kiểm sao?
Sở Cận Hàn đang bàn phím, nghe thấy vậy liền sực ra điều gì đó, hắn móc điện thoại trong túi ra liếc nhìn.
Quảleech_txt_ngu nhiên là một yên tĩnh.
Nhưleech_txt_ngu nghĩ đến điều gì, Sở Cận Hàn cất điện thoại, tiện : Có lẽ vẫn chưa ngủ dậy.
Đêm qua hơn ba giờ mới , bây giờ mười giờ, chưa ngủ dậy cũng làbot_an_cap chuyện bình thường.
Mọi ngày khi hắn đi làm, gần cứ cách nửa Vân Phi lại kiểm tra một lần, hết gửi tin nhắn đến gọi điện thoạivi_pham_ban_quyen, rồi lại video.
Chuyện này cả công ty đều biếtvi_pham_ban_quyen, giờ đâybot_an_cap sau người đều gọi hắn là anh chồng quảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thúc.
Đây là một xưởng may ngoại thương nhỏ, văn phòng đông người, tính cả ông chủ và viên sinhbot_an_cap thì có khoảng mười mấy người, còn xưởng sản xuấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì đông hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tầm năm sáu mươi người.
Chức danh của Sở Cận Hàn là trợ lý ngoại thương, ởleech_txt_ngu xưởng gọi là nhân theo đơn hàng, không chỉ phải giao tiếp khách hàng mà còn phải theo dõi từ khâu sản xuất đến khivi_pham_ban_quyen giao hàng.
Nếu không nghiệp của , thì với cái lịch sử điện thoại reo không ngừng mỗi khi hành, ông chủ đã sớm đuổi việc hắn rồi.
Hắn đẹp trai, lại biết mấy ngoại , năng lực tốt, lâu đã trở thành nam thần trong xưởng.
chỉ các nữ đồng nghiệp vănleech_txt_ngu phòng thích hắn, mà hắn còn namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mộng của những cô dưới sản xuất.
biệt là người ngồi đây, tên tiếng Trung Dao, tênbot_an_cap tiếng Anh là Anna, cũng một lý, đã không biết bao nhiêu lần tìm cách chialeech_txt_ngu rẽ bọn họ.
Cũng chẳng trách Tống Vân tâm, dù sao cũng biết thân phận thật của Hàn.
Ngay cả khi mất trívi_pham_ban_quyen nhớ, hắn giữa những người bình thường thì hắn vẫn là tồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tạibot_an_cap nổi bật nhấtvi_pham_ban_quyen.
Nếu đàn ông này bị kẻ khác mất, nguyên thực sự sẽ tức đến mức thắt cổ tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Dao nghe lời nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vẻ ngưỡngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mộ trênvi_pham_ban_quyen mặt gần như không nén được.
Ả chua chát nói: Bạn gái anhleech_txt_ngu thật là hạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phúc quá đi, chẳng bù cho tôi, lúc trước quen tênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tra nam , hoàn toàn ngược lại anh.
Hắn ta không đi làm, tôi nuôi hắn, đi làm về còn phải cơm cho ănvi_pham_ban_quyen, quả thứ chó má đó còn ngoại , ây.
Hồ Dao nói xong, liếc nhìn người đàn một cái.
Nhưng hắn căn bản nghe ả nói gì, bàn phímvi_pham_ban_quyen gõ lạchvi_pham_ban_quyen liên hồi, đang bận rộn trao với khách hàng.
Hồ màn hình máy rẫy tiếng Anh hắn, trong càng thêm mất cân bằng.
Ông trời thật bất công, tại sao phụ nữ luôn không gặp được đàn ông tốt, mà đàn tốt lại chẳng bao giờ gặp được phụ ?
Dao đảo mắt, như ra điều gì.
Đúng rồi, hôm là sinh nhậtleech_txt_ngu tôi, tối nay tôi mọi người đi ănleech_txt_ngu, anh đi cùng nhé?
Ả mong chờ nhìn Hàn.
Nhưng điện của Hàn lên, không Vân Phi, mà là khách hàng.
cầmvi_pham_ban_quyen điện thoại lên, nói với Hồ một : Buổi tôi đi giao đồ ăn, không rảnh.
Nói xong, hắn bắt máy rồi ra ngoài.
, còn có nữ đồng nghiệp về phía ả cái nhìn đầy ẩn , khiến Hồvi_pham_ban_quyen Dao tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Chuyện Sở Cận Hàn giao đồ ăn đây đã có nhìnleech_txt_ngu thấy, bản thân hắn cũng không hề cố ý chebot_an_cap giấu.
Tống Phi thường xuyên đến công ty, cô ăn lộng lẫy, dùng điện mẫu mới nhất.
Còn người Sở Cận trước sau chỉ có hai bộbot_an_cap quần áo đó, điện thoại cũng loạileech_txt_ngu rẻ tiền ngàn .
Bạnbot_an_cap hắn không đi làm, đống quần áo và điệnbot_an_cap thoại chẳng cần nghĩ cũng biết là ai mua cho.
Ai cũng biết hắn kiếm tiền là để cho gái tiêubot_an_cap xài, điều này khiến người ta tị hơn.
Tống sau khi giặt sạch mọi có thể giặt trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà thì tự đặt cho mình mộtbot_an_cap suất ăn nhanh.
Sau đó cô mạng tìm kiếm công việc.
thiết kế nội thất, nguyên chủ lạileech_txt_ngu học thương mại điện tử, chẳng liên quan gì đến nhau cả.
Dùng chuyên ngànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của nguyên chủ đi việc e là không ổn.
Hơn nữa hiện tại cô không ra được thành bật, lương e cũng chẳng cao.
Xem tới xem lui, Tốngbot_an_cap Vân Phi nộp đơn tiếp vào vị trí nhân viên môi bất động sản được lên đầu trang.
là nghề nghiệp thuyết baleech_txt_ngu năm không khai trương, ăn ba , và cực kỳ bao dung đối với bằng cấp.
Nếu có thể bán được một căn nhà, cô cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể cuốn gói chạy ngay lập tức.
Cô đã tínhleech_txt_ngu rồi, muốn Sở Cận Hàn khôngleech_txt_ngu tìm thấy mình thì chỉ có thể ravi_pham_ban_quyen nước ngoài.
Chi phí ravi_pham_ban_quyen ngoài thấp, nếuleech_txt_ngu người không có chút tiền kết chẳng khá khẩm hơn cáibot_an_cap chết thảm ngoài đườngbot_an_cap là bao.
Ngoài ra, trongbot_an_cap sách giá nhà đất sụt giảm, ngành bất độngbot_an_cap sản vẫn đang thời kỳ đỉnh cao.
Cô có thể tặng bản thiết kếleech_txt_ngu nội , chẳng lẽ lại không bánbot_an_cap được sao?
Vì cả ngày Tống Vân Phi hề kiểm tra, nên chiều, Cận Hàn tan làm đã về thẳng thuê.
Thế nhưng khôngleech_txt_ngu thấy bóng dáng Tống Vân Phi trong nhà.
Trên ban công đang phơi ga trải giường và vỏ gối, ngayleech_txt_ngu cả vỏ bọc sofa cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giặt , trong phòng thoang thoảng nước .
Anh về rồi ?
Sởleech_txt_ngu Cận Hàn quay đầu nhìn , Tống Vân Phi vềbot_an_cap.
Cô búi tóc củ tỏivi_pham_ban_quyen, mặc một áo phông màu vàng nhạt, bên dưới là quần short jeans.
Tay côvi_pham_ban_quyen xách túi lớn túivi_pham_ban_quyen nhỏ thức ăn, nóng mức mồ hôileech_txt_ngu đầm đìa, ngay cả phần ngực áo phông cũngbot_an_cap ướt đẫm một mảng.
Sở Cận Hàn nhìn chằm chằm vào cô, cũng không có định tiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại giúp đỡbot_an_cap.
Vân mình xách đồ vào nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đặt mớ rau lên bàn, đưa tay quạt cho bớt nóng.
Bên ngoài nóng quá. Cô bật quạt, ngồi xuống ghế để hơi mát thổi vào người.
Nhận ra Sở Cận Hànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang nhìn , cô cũng ngẩngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu nhìn lại: Anh nhìn tôi làm gì?
Sở Cận Hàn hồi tầm mắt, liếc nhìn mớ rau trên bàn rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói: Lát nữa tôi phải đi giao đồ ăn, không nấu cơm đâu, hay là gọi về đi.
Giờ này là cao điểm bữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tối, cũng là lúc shipper bận rộn . Bình làm là Sở Cận Hàn sẽ đi giao hàng ngay, chẳng mấy khi về nhà. Cũng do hôm Tống Vân Phi cóvi_pham_ban_quyen chútbot_an_cap khác thường anh tạt về xem sao, sợ cô treo tự tử phòng.
Tống Vân Phi cũng nhận ra tưởngvi_pham_ban_quyen mình muanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rau để anh nấu. cười lực: Cái này ban đầu tôi định để lát nữa mình tự nấu, vừa hay giao hàng về là có cái ăn ngay.
hôm naybot_an_cap anhvi_pham_ban_quyen đã rồi thì nghỉ một ngày đi, tôi nấu cho.
Tống Vân Phi thực sựvi_pham_ban_quyen không muốn ăn đồ gọi bên ngoàivi_pham_ban_quyen, mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sở Cận Hàn giờ không nấu thì còn cách cô tự thân vận động thôi.
Sở Cận Hàn nhìn cô đầy quặc.
Nửa năm nay, số lần Tống Vân Phi nấu cơm không quá nămbot_an_cap ngón tay, mà ba lần trong số đó là nấu mì . số đều làleech_txt_ngu gọi đồ hoặc Sở Cậnleech_txt_ngu nấu. Anh nấu đã , đến việc rửa bát làm nốtbot_an_cap.
Hôm nay Tống Vân Phi bao thức ăn về, còn nói tự mình vào , bảo sao anh khôngleech_txt_ngu nghi ngờ cô có gì đó bất thường.
Cận không nói gì thêmbot_an_cap, chỉ gật đầuleech_txt_ngu rồi đi tới sofabot_an_cap ngồi xuống, mình xem điệnvi_pham_ban_quyen thoại. Trong phòng ngoài tiếng cánh quay vù vù ra thì tĩnh đếnleech_txt_ngu quái dị, còn vương chút ngượngvi_pham_ban_quyen ngùng.
Tống Vân Phi liếc nhìn người đàn ông diện.
mặc áo sơ mi trắng, cổ hờ, tay áo xắn lên để cánh tayleech_txt_ngu màu lúa mạch chắc khỏe. Anh cúi đầu, ngón tay thonbot_an_cap lướt trên màn hìnhleech_txt_ngu điện thoại. Trước anh khá trắng, giờ có vẻ sạm đi đôi chút nhưng không hề hưởngleech_txt_ngu đến khí chất, trái lạivi_pham_ban_quyen trông còn trầm ổn hơn.
trán anh cũng tấm mồ hôi, cũng nóng, nhưng lại chẳng thèm lại gần ngồi quạt với cô.
Vân Phi thầm thở dài trong lòng. Xem ra suốt nửa năm qua, nguyên chủ đã khiến chút náy cuối cùng trong lòng anh bay biến gần hếtleech_txt_ngu vì những trò quấy rối của mình rồi.
Sở Cận Hàn vẫnbot_an_cap đang xem cổ phiếu, nhưng anh không có tiền để mua. Thẻ lương đều nằm trong tay Vân Phi, cô cũng không cho anh chơi chứng khoán.
Vân Phi luôn miệng nói để dành sau này mua nhà, thực chẳng quản nổi đôi tay mình, hễ rảnh rỗi làleech_txt_ngu bắt đầu mua sắm vô tội trên mạng. Thực ra mua nhà là cái cớ, với thân của Cận Hànvi_pham_ban_quyen, anh mà cần phảivi_pham_ban_quyen mua nhà sao?
Cô chỉ sợ có tiền rồi sẽ tìm về theo địa chỉ trên chứngvi_pham_ban_quyen thư, thậm khôngleech_txt_ngu cần địa chỉ thể, cần về đến Hải Thị đã cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến mươi phần xác suất người ta nhận ra.
Hai mã cổ phiếu anh theo dõi lại , đúng như đoán ban đầu. Đang nhìn chú, bỗng một luồng theo hơi nóng thổi tới.
Sở Cận Hàn ngẩngbot_an_cap lên mới thấy trước chẳng biết từ lúc đã có thêm cái quạt. Quay đầu , anh Tống Vân đang người cắm phích điện vào ổ cắm tường.
Ánh mắt anh lên gáy cô, vài sợi tóc mái dính bết vàoleech_txt_ngu cổ, chiếc áo phông bó sát lộ vòng eo trắng ngần và viền dưới quần jeans. Không hiểu sao, hình ảnh và cảm giác đêmbot_an_cap qua bỗng hiện về trong tâm .
Tống Phi cắm xong liền đứng dậy: Xong rồi, đi cơm, anh cứ ngồi đây mà hóng mát. Nói xong, quay người bếp.
bếp này rất nhỏ, lại đơn sơ, chỉ kê tạmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai cái bệ, không có gas tự nhiên cũng có máy hút mùi. Nấu đều phải dùng bình gas, việc khói dầubot_an_cap hoàn toàn dựa vào cửa sổ và cái quạt thông gió tovi_pham_ban_quyen bằng cái chậu tườngbot_an_cap.
Tuyvi_pham_ban_quyen nhiên, cửa sổ và quạt thông gió sạch sẽ, không hề có dầu mỡ dày bám vào. Tất cả là côngbot_an_cap Sở Cận Hàn, mỗi lần nấu xong anh đều lau chùi một lượt. Ngay cả Tống Vân bây giờ cũng chẳng làm nổi việc lau dọn tỉ mỉ hằng ngày như thế.
Tên này chắc là mắc chứng sạch sẽ thái quá rồileech_txt_ngu? Tống Vân Phileech_txt_ngu lắc đầu, thu hồi tầm mắt, lấyleech_txt_ngu rau bắt đầu rửa chuẩn bị nấu .
Sở Cận nhìn bóng dáng mờ ảo trên tấm mờ của cửa bếp, vẻ nghi hoặc trên mặt càngbot_an_cap đậm thêm vài phầnbot_an_cap.
Chẳng bao lâu sau, Tống Vân Phi đã bưng thức ăn ngoài.
một canh: thịt lợn xào ớt , dưa chuột xàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xúc , khoai tây thái sợi chua cay và một bát canh trứng cà chua. Tuy không quá thịnh soạn nhưng nhìn rất mắt.
Tống Vân Phi tờ giấy mồ hôi trên , nói Sở Cận Hàn: Ăn đi, tôi anh xong rồileech_txt_ngu đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hàng vẫn kịp đấy.
Trong ký ức của cô, nguyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ cũng biết , dù chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là vài món gia đình đơn giản. Giờ cô mấy món này chắc không bị lộ tẩy nhỉ? Tống Vân vẫn hơi sợ bị phát mìnhbot_an_cap không .
Hàn vốn không có tình cảm với nguyên chủ mà chỉ có áy náy, ngộ nhỡ biết cô không phải đó, chút áy náy kia chắc cũng chẳng còn. anh cứ thếleech_txt_ngu mà đi thì còn đỡ, chỉ sợ anh đem cô đi làm nghiệmbot_an_cap nghiên cứu để trả thù cho nguyên chủ.
Càng sợbot_an_cap anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi phục trí nhớ sớm, trực tiếp cô vào tù. Dù sao bị lừa vậy, chẳng màng nhiều đếnleech_txt_ngu thế, chỉ cần trả thù được quản cô ai cho .
Sở Hàn lặng một lát rồi bát đũa lên. Tống Vân Phi cũng đầu , chạy đôn chạy đáo cả chiều, cô sắp chết đói rồi. Sángvi_pham_ban_quyen cô vừaleech_txt_ngu nộp CV, chiều người đã gọileech_txt_ngu đi vấn ngay.
Nghĩ đến đây, ngẩng đầu nhìn anh: , chiều nay tôi được việc rồi, mai tôi bắt làm.
Sở Cận Hàn lại ngẩn ra, nhìn cô đầy lạ lẫm: Saobot_an_cap tự lại muốn đi làm?
Vân Phi đáp: Ở nhà mãi chán lắm, ngàybot_an_cap cũng ăn rồi ngủ, ngủ rồileech_txt_ngu ăn, anh xem tôi lên rồi này. Cô ngồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thẳng , đưa tay xoa bụng mình.
Sở Cận Hàn rủ mắt liếc nhỏ vi_pham_ban_quyen, nhưng ánh mắtvi_pham_ban_quyen vô thức dừng lại trên đôi chân trắng nõn. Sau khi cô dẹp sẽ, cảm giác bẩn thỉu trước dường như biến mất không dấu vết.
Anh chỉ lướt qua rồi miệng đáp lệ: Không béo.
vẻ mặtleech_txt_ngu hời hợt của anh, Tống Vân Phi chợt nhớ ra điều gì. Trước đây nguyên chủ cũng hỏi có béo không, nói thật , thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta lật mặt lập tức, móc anh chê bai mình.
Tống Vân Phi dài, tiếp ăn cơm. Một lúc sau, cô không kìm được mà hỏi: Món tôi nấu vị thế nào?
Sở Cận Hàn đáp: Rất .
Vẫn là giọng điệu hời hợt đó, Tống Vân Phi cũng im lặng, chẳng buồn tự chuốc lấy nữa. Lạnh lùng thế , hèn gì sự chiếm hữu của nguyên chủ với anh mạnh. mặt sợ anh bị người ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mất, mặt khác lại sợ anh khôi phục trí nhớ, ngày nào sống trong nơm nớp lo âu, không điên mới là lạ.
Tất nhiên cũng là do cô ta tự chuốc lấy, khôngleech_txt_ngu lừabot_an_cap người đến đây thì đã .
Ăn xong, Sở Cận Hàn chủ động dọn bát đũa đileech_txt_ngu rửa.
Tống Phi chậc lưỡi, nhìn xem ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta có cao chưa kìa, rồi lại nhìn lại Tống Vân Phi trước kia. Đúng là đếnvi_pham_ban_quyen chó nhìn đầu.
Sở Cận Hàn trong bếpvi_pham_ban_quyen bước ra, bộ đồng phục giao hàng rồi chuẩn bị đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Tống Vân Phi thì đem drap giường khô vào trải chovi_pham_ban_quyen tử tế, saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó đi tắm một phen. Xong , cô nằm dài trên , quạt vù, vừa hóng mát vừa lướtbot_an_cap điện thoại.
muốn tìm một chiếc máy tính trang đồ cũ, có máy tính rồi thì ở cũng có thể nhận thêm việc về .
nhưng, máy tính cũ mà dùng ổn một chút cũng chẳng hề rẻ, cấu hình thấp mà cô cần cũng phải hơn ba ngàn tệ.
Tốngvi_pham_ban_quyen Vân Phi chỉ đành tiếc nuối tắt trang web đi, mở sổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ghi chép ra bắt đầu toánvi_pham_ban_quyen sổ sách.
lại số dư, còn hơn một ngàn tệ.
Sắp tới cuối tháng rồi, lại phải đóng tiền nhà và điện nước, cộng lại cũng xấp xỉ một năm trăm tệ.
Khu tập thể này tuy cũ nhưng vị không hề tệ, căn đơn này rộng tới năm mươi nên tiền thuê nhàbot_an_cap mất một tư.
Tiền lương của Sở Hàn cộng thêm việc giao bên ngoài, mỗi anh kiếm khoảng năm ngàn tệ, tháng nào thì được sáu bảy ngàn.
Trừ đi tiền nhà và nước, Sở Cận Hàn giữ lại năm trăm tệ sinh hoạt phí, cho cô ba ngàn tệ cònvi_pham_ban_quyen lại.
Rồi cònvi_pham_ban_quyen sinh hoạt của , ngày nào cũng gọi đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn , thỉnh thoảng lại ra tiệm ăn , ngànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này hoàn toàn khôngbot_an_cap đủ tiêu.
Nguyên chủ đôi khi mua sắm linh tinh trên mạng, cuộc sống trôi qua vô cùng chật vật, đến cả máy giặt hay điều hòa còn chẳng dám sắm, gì đến món đồ xa xỉ như máy tính.
Tính toán một , Tống Phi ngoài tiếng thở dài biết thở dài.
Xem ra sau này không thể gọi đồ ăn mãi được, tự đi chợ nấu cơmleech_txt_ngu sẽ tiết kiệm hơn nhiều.
Một phần nhanh cũng mất hơn hai tệ, mà cầm đó tiền đi chợ thì có thể cả ngày.
Mệt mỏi một dàileech_txt_ngu, cứ mải mêvi_pham_ban_quyen tính như vậy, dần chìm vào cơn ngủ.
mơ màng ngủ thiếp đi nào không hay.
Trong cơn say ngủ, cô thoang thoảng nghe thấy tiếng nước chảy trong phòng tắm, rồi cảm nhận đượcleech_txt_ngu chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giường bênleech_txt_ngu hơi lún xuống, người nằm xuống mình.
Nhưng vì đang ngủbot_an_cap say, cơn buồn ngủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếm trọn đại não nên cô cũng chẳng buồn bận tâm.
Thậm chí cô lật người, theo thói quen đưa tay ôm lấy con gấu bông bên cạnh.
Sở Cận Hàn vừa mới nằm xuống, phụ nữ này đã dán . Cả người anh cứng trên .
Chiếc đèn ngủ đầu giường tỏa ra ánh sáng cam ấm áp. Cúi đầu nhìn xuống, thấy rõ đỉnh đầu mềm mại của cô.
Gương cô vùi sâu vào hõm vai anh, hơi thở ấm nóng từng nhịp từng nhịp lên da anh.
Một cánh tay cô vắtleech_txt_ngu ngang qua lồng ngực , một chân gác lên eo, quấn chặt lấy anh như một bạch tuộc.
Trên tayleech_txt_ngu anh truyền đếnbot_an_cap một cảm giác mềm mại vô cùng.
Dù sao cũng một người đàn ôngvi_pham_ban_quyen bình , khí huyết mãn, làm sao anh thểvi_pham_ban_quyen chịu đựng nổi chuyện này.
Sởbot_an_cap Hàn tay lên, cẩn bóp lấy cổ tay côbot_an_cap, cố gắng gạt tay ra.
Nhưng giâyvi_pham_ban_quyen tiếp theo, Tống Vân Phi khẽ phát ra tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hừbot_an_cap hừ không lòng, khỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay anh rồi ôm chặt lấy anh , má còn cọ cọ vào anh.
Yết anh không tự được động, hơi thở đột ngột trở nên nặng nề, một nhiệt từ dưới bốc lên, nhanh chóng lan ra khắp tứ chi bách hài cốt.
Mọi chuyện vẫn chưa dừng , chân của Tống Vân Phi lạileech_txt_ngu khẽ cử động.
Vị trí mà đầu cô vô tình qua khiến toàn thân Sởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cận Hàn đông cứng, hơi thở càng thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dồn dập.
Ánh mắt Sở Cận Hàn tối sầm lại, không còn chút do dự nào nữa, anh dùng lực đẩy người đang bám lấy mình ra, đứng dậy đi thẳng vào phòng tắm.
Tống cũng mơ màng lật người một cái, hoàn toàn không hề tỉnh giấcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Sáng khi Vân Phibot_an_cap thức dậy, căn phòng lạ lẫm, cô ngẩn người một hồi lâu mới nhớ ra đã xuyên không.
tay lấy điện trên tủ đầu giường, tắt báo thứcvi_pham_ban_quyen, mắt nhắm mắt mở xuống giường.
Lúc ngang qua bếp, mũi cô khịt khịt, ngửi thấy mùi trứng ốp la.
Là Sở Cận Hànleech_txt_ngu đang làm bữa sáng.
Tống Vân Phi ngáp một cái, lê thân hình ngái ngủ vào phòng vệ sinh đánh răng rửa mặt.
Khivi_pham_ban_quyen cô bước ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Sở Cận cũng lúc bưng bữa sáng từ trong bếp đi ra.
Anh hơi ngạc nhìn Vân Phi: nay cô dậy sớm vậyvi_pham_ban_quyen sao?
Vân Phi cạn lời liếc anh một cái: Hôm qua tôi đã nói với anh rồi, hôm nay tôi đi làm.
Sở Cận Hàn biết im lặng không gì nữa.
nữa chắc chắn người phụ nữ này lại làm ầm lên xem.
Hai người lẳng lặng ăn sáng, đếnleech_txt_ngu khi sắp xong, Cận Hàn chợt nhớ ra mà hỏi cô: Cô tìm việc gì rồi?
Tống Phi uể đáp: nhà.
Ở đâu?
Tống Vân Phi ngẫm nghĩ một chút: Ở Quảng đường Bạch Thạch.
Nói đoạn, mắtvi_pham_ban_quyen sáng lên: Cóvi_pham_ban_quyen phải anh cũng đi ngang qua đó ?
Cậnleech_txt_ngu Hàn gật đầu: Ừm.
Vậyleech_txt_ngu thì quá, chúng ta có thể cùng làm rồi.
Nơileech_txt_ngu Sở Cận Hàn làm việc hơn, lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nằm trong khu công nghiệp, nhưng lộ trình của hai người nhau, lại còn cùng một buýt.
Ừ. Sở Cận Hànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đáp lấyleech_txt_ngu lệ một . Đối với việcbot_an_cap Tống Vân Phi đi làm, anh vốn chẳng hề để .
Biết đâu lại là kiểu hứng nhất thờibot_an_cap, làm được haibot_an_cap ngày bỏ.
Ăn xong, Vân Phi động dọn bát đĩa.
Sau đó cô vào thay đồ. Bộ đồ công này mua từ hồi cònvi_pham_ban_quyen ở Yếnvi_pham_ban_quyen Kim.
Hôm qua quản lý dặn, bán nhà thì phải mặc đồ trang một chút, tốt nhất là mặc vest.
Sở Cận Hàn cô mặc áo sơ mi bước ra từ phòng sinh, không kìmleech_txt_ngu được nhìn thêm vài cái.
Chiếc áo sơ mi trắng tôn lên những đường cong cơ thể cô một cách hoàn hảo, trôngbot_an_cap cô vừa gọn gàng sạch sẽ, vừa rạng rỡ phong thái.
Bộ trang phục này khácvi_pham_ban_quyen vớileech_txt_ngu ảnh lôi thôi lếch thếch hằng ngày, ngay cả khí chất cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nâng tầm hẳn mộtvi_pham_ban_quyen bậc.
Tuy nhiên, khínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chất là thứ không thể thay đổibot_an_cap hoàn toàn chỉvi_pham_ban_quyen dựa vào cách ăn mặc.
Tống Phi trước quả thực mang đến cho Sở Cận Hàn một giác lạ.
Tống Vân Phi thấy anh người, lên tiếng hỏi: Anh nhìn tôi chằm chằm thế? Mặt tôi dính gì sao?
Sở Cận Hàn thu tầm mắt, quay đi ra ngoài: Đi thôi.
Xe buýt buổi sáng rất đông, trạmvi_pham_ban_quyen này lại trạm ở hầu như không còn chỗ .
người chúc lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xe, chỉ có thể đứng chôn chânvi_pham_ban_quyen ngay gần cửa.
Đã lâu lắm rồi Vân Phi nếm trải cảm giác chen chúc trên xe buýt, nhất thời cảm thấybot_an_cap có chút quen.
Sở trước mặt , mỗi khi xenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net buýt lắc lư, hai người lại dán sát vào nhau.
Điều này khiến cả haileech_txt_ngu đều cảm thấy không thoải .
Bất thình lình, xe buýt xóc mạnh hai cái, Sở Hàn bị người phía va vào, cả mất đà đổ lên Tống Vân .
Suỵt
Tống Vân lộ vẻ đau đớn, kìm được mà vào mộtvi_pham_ban_quyen hơi khí lạnh.
Sở Cận Hàn chống tay vào cửa xe, tạo cách với cô, này mớibot_an_cap thấy cô đang ôm lấy ngực .
Vẻ mặt Sở Cận Hàn càng thêm gạo, trầm giọng : Xin lỗi.
Tống Vân Phi đợi một lát mới mặtvi_pham_ban_quyen lắc đầu: Không sao.
Hàn giữ chặt tay trên cửa xe để chống đỡ cơ , vậybot_an_cap sẽ khôngleech_txt_ngu vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô thêm lần nữa.
Anh cúi đầu nhìn gương mặt trắng bệch của Tống Vân Phi, trầm ngâm một lát rồi bỗng nhiên lên : Hay là cô đừng đi làm nữa.
Tốngbot_an_cap Vân Phi nhiên ngẩng đầu nhìnvi_pham_ban_quyen anh: Tại sao?
Sở Cận Hàn nói: Cô cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng làm nổileech_txt_ngu hai ngày , tất lấy khổ này.
Tống Phi không vui: đừng có mà coi thường khác! Ai bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi không làmleech_txt_ngu nổi hai ? Anh chống mắt xem tôi làm được bao lâu!
Cậnvi_pham_ban_quyen không nói gì , nhưng biểu cảm đó là không tin cô có thể kiên được.
Hơn nữa, đi làm còn ngồi hòa, kiểubot_an_cap gì cũng sướng hơn là ở nóng đến phát điên.
mắt Sở Cậnleech_txt_ngu Hàn một nữa dừng lại trên gương , câu nói này thì anh .
Tống Phi hiện tại không còn nghĩ đến việc mìnhleech_txt_ngu có thể làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được bao lâu, mà khi nhìn thấy con cưng của trời, một trùm kinh doanh mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị lừa mức phải sống ngày tháng như thế , lòng lạnh toátbot_an_cap.
Đặc sau khi tự trải nghiệm chuyến xe đông đúc này, nghĩ đến Sở Cận Hàn mỗi ngày đều phải đi làm như thế này, tối đến còn phải đi giao hàng.
Tiền kiếm được đưa cho cô.
Tống Phi đã có thể tưởngvi_pham_ban_quyen tượng ra kết cục thê thảm mình rồi.
thầm niệm cho bản thân ba giây trong lòng.
biết bây giờ bắt đầu lấy lòng anh thì có cònvi_pham_ban_quyen kịp không?
Sau hồi đựng dài đằng đẵng, Sở Cận Hàn lên tiếng nhắc nhở: Cô đếnleech_txt_ngu trạm rồi.
Tống Vân Phi hoàn hồn, đáp một : Ồ, vậy tôi đi trước đây. Tối nay tôi sẽ thức về nấu cơm, anh về ăn xong rồi hãy đi giao hàng.
Nói xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không đợi Sở Hàn kịp mở lời, cô đã nhanh bước xuống xe.
Sau khi xuống , còn phải bộ bộ phận bán hàng.
Vàoleech_txt_ngu đến cửa hàng, cô tìm quầy lễ tân để làm thủ tục nhận việc.
Giám đốc của cửa hàng này tên là Trương Đào, một người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi, cũng chính là phỏng vấn Tống Vân Phi hôm qua.
Trương Đào cô cho một người phụ nữ tầm ba mươi tuổi dẫn tên là Lý tỷ, nhân viên cửa hàng.
Bộ phận này chỉ có bảyvi_pham_ban_quyen tám người, tính cả cô là chín.
Nhưng những người này chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liếc nhìn cô một cái, có người đánh giá từ trên dưới một lượt rồi lại quay đi làm việc của mình.
đây đi. Lývi_pham_ban_quyen tỷ chỉ vào vị trí làm việc cửa sổ, Trên bàn có liệu về các dự án bất động sản chúng ta, còn có quynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định và quy trình của công ty, tự xem đi, nào không hiểu thì hỏi tôi.
Lý tỷ xong liền bỏ đi, mặt lộ sự thiếu kiên nhẫn.
Không muốn dẫn người mới, ngành nghề nào cũng , nhất là cái ngành cạnh tranh liệt nàyleech_txt_ngu.
Tống Vân Phi cũng không để , đi đến chỗ ngồi xuống và đầu xem tập tài liệu dày cộp bàn.
dự ánbot_an_cap, còn có một đống số điện thoại khách hàng và các kịch bản tư .
Chỉ riêngvi_pham_ban_quyen những thôi cũng đủ để cô xem trong vàileech_txt_ngu ngày .
Thế nhưngvi_pham_ban_quyen xemleech_txt_ngu vài phút, Trương Đào gọi người họp.
đứng thànhvi_pham_ban_quyen hàng văn phòng, Vân Phi nghe ông ta tổngvi_pham_ban_quyen kết thành tích ngày qua, trong lòng vẫn còn chút căng .
Cô tập trung thần cao , chăm chú nghe bỏ thông tin quanvi_pham_ban_quyen trọng.
Nhưng giây tiếp , Trương Đào đổi : Tháng này, mục tiêu chúng ta là ba triệu, các bạnbot_an_cap không?
Được!
Tống Vân Phi ngẩn người, chưaleech_txt_ngu kịp phản ứng thì tiếng hô của mọi người đã nổ vang tai, chấn động mức cửa sổ cũng rung lên bần .
Nói cho tôi , mục tiêu của chúng ta là ?
Ba triệu!
Trương Đào nắm chặt tay giơ lên caobot_an_cap như sắp ra trận, lại hét : Hãy hô vang khẩu hiệu của chúng ta!
Thời không đợi, nỗ lực tạo thành tích, một hơi mục tiêu, thách thức quả tốt!
Không cơm, không đi , vực dậy thần kiếm tiền!
Cảm giác cứ đang lạc vào một ổ đa cấp vậy.
Tống Vân cảm đầu óc mình như tung, không ngờ đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bán nhà mà còn phải trải qua nghi thức tà giáo thế này.
Chẳng lẽ sáng nào cũng phải diễn một mànvi_pham_ban_quyen này saobot_an_cap?
bot_an_cap xong khẩu , Trương Đào mới sực nhớ ra điều gìleech_txt_ngu đó, mắt hướng về phía Tống Phi.
Ông ta vỗ taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra hiệu cho người im lặng: Được , có chuyện nàyleech_txt_ngu, đây là Tống Vân Phi, người mớivi_pham_ban_quyen đến hôm nay, mọi người nhé.
Trương Đào dẫn đầu vỗ tay, những người cũng vỗ tay theo, lần lượt đổ dồn ánh mắtvi_pham_ban_quyen phía Tống Vân Phi.
Tống Vân Phi nặn ra nụ cười, cố gắngvi_pham_ban_quyen mởleech_txt_ngu lời: Chào mọi người, Tống Phi, mới ướt chân ráo đến , cònvi_pham_ban_quyen nhiều cần học hỏi, mong mọi người chỉ bảo thêm.
Tốt! Trương lại bắt đầu vỗleech_txt_ngu tay.
Những người khác cũng vỗ tay theo, chỉ là mỗi người một vẻ mặt khác nhau.
Có người đánh giá Vân Phi từ đầu đến chân, có người lại đầy vẻ giác và thù địch, có thiếu kiên nhẫn, bỉ, cũng có người trầm mặcleech_txt_ngu không biểu cảm nào.
Không ngờ trong cáivi_pham_ban_quyen vănleech_txt_ngu nhỏ bé này lại đủ mọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hạng ngườibot_an_cap như .
Trương Đào câu với mọi để khuấy động khíleech_txt_ngu, sau đó xua tay mọi người quay về làm việc.
Tiếp đó, ông ta riêng Tốngbot_an_cap Vân Phi vào văn phòng.
Vào , Đàoleech_txt_ngu ra hiệu chobot_an_capnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đóng cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Ngồi , ngồi đi. Trương Đào xua taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cười hớn hởleech_txt_ngu ngồi , còn đíchbot_an_cap thân rót trà cho Tống Vân Phi.
Tiểu à, thấy thế nàoleech_txt_ngu, liệu có nhiều quá không?
Tống Vân Phivi_pham_ban_quyen mỉm cười: Dạ có hơi nhiều, nhưng tôi sẽ cố gắng làm quennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sớm nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.netleech_txt_ngu .
cần vội, cứ từ từ thôi. Trương Đào tùy ý tựa lưng vào ghế sofa, nói, Tôi gọi cô vào không ý khác, chỉ là chuyện đôi câu thôi. Nói thật lòng, hôm qua phỏng vấn cô, đã thấyleech_txt_ngu cô rất được! Ngoại tốt, khí chất ổn, nói năng đúng mựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhìn qua là biết tố chất bán hàng rồi.
Sự khen ngợi ngột khiến Tống Vân Phi sinh lòng cảnh giác, cô chỉ mỉm cười nhẹvi_pham_ban_quyen chứ không tiếp .
Đào dường như không nhận ra, hoặc nói đúng hơn là quan tâm, tiếp tục thaobot_an_cap thao bất tuyệt: Cái nghề này của chúng ta mà, năng lực rất quan , nhưng có những ưu thế thiên bẩm thì tận dụng.
Cứ nói như Trần Lộ cửa hàngvi_pham_ban_quyen mình trước , chắc cô gặp, cũng giống cô, nhan có, chiều cao có. Cô ấy cực kỳ nhạy bén, biết đối nhân xử thế, khách hàng cũng rấtleech_txt_ngu sẵn lòng ủng hộ. Kết quả sao? Làm đầy hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm mua được xe, mua được , tháng trước vừa chức làm quản lý bán hàng cho một dự án ởbot_an_cap khu , tươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lai rộng lắm.
Vân ngay lập tức nghe ra ẩn ý lời của ông ta.
Đây đangvi_pham_ban_quyen ám chỉ cô dùng sắc, haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói trắng ra dùng thân xác đổi lấy thành sao?
Trước đây Tống Vân Phi chỉ nghe nói qua những trường hợp như thế này, nhưngvi_pham_ban_quyen cô không rằng, một người là giám đốc Trương Đào lại đích thân ám chỉ cô.
Trong thoáng chốc, Tống Vân Phi chẳng còn chút thiện cảm nào với bộ bán hàng này nữa.
Tuy nhiên, Trươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đào dường như nhìnvi_pham_ban_quyen ra sự không vui của cô, ông ta cười hì hì, chữa thẹn: Tôi nói những điều này cũng thấy cô vừa nãy còn quen lắm, nên muốn khích lệ cô đôi chút.
Người trẻ mà, phải có chí hướng, có mơ, có tinh thần chiến đấuvi_pham_ban_quyen mới được. Tôi chỉ muốn với cô rằng, cô mới đến, chưa thạo việc cũng không sao, cứ từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ, chỉ cần trìbot_an_cap, tương lai cái gì cũng sẽ có.
Tống Vân Phi mỉm cười: Vâng, cảm ơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời động viên của .
giờ lời nóivi_pham_ban_quyen hay lắm, nhưng Vân Phi biết rõ, chỉleech_txt_ngu ba tháng lương cơ bản, sau ba mà không có đơn hàng thì cuốn gói ra đi.
Đây là điều Trương Đào đã nóibot_an_cap trước khi cô làm, ty tuy khôngbot_an_cap quan tâm đến cấp kinh nghiệm, nuôi kẻbot_an_cap rỗi.
Hai người trò chuyện thêm một lúc, Trương Đào để cô ra ngoài làm việc.
Trương Đào sắp cho cô, hai đầu tiên làm quen vớileech_txt_ngu tài liệu, tuần tiếp theo bắt gọi điện thoại và ngoài phát .
Tóm lại, bất kể làm gì, trong ba tháng có đơn hàng thì ở lại, có thì thu dọn đồ đạc biến đi.
Chỉ cần cô có đơn hàng, cô sẽ được thêmbot_an_cap nửa năm lương cơ bản, mỗi tháng một ngàn năm trăm.
Tuybot_an_cap số tiền ít ỏibot_an_cap nhưng thời gian mái, không cần chấm công, không ngồi văn phòng mỗi , làm gì thì làm, ty chỉ nhìn vào kết quả để nói .
cách khác, chỉ cần côbot_an_cap bán được một hộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trongbot_an_cap nửa năm tiếp theo, cô chí có thể đi làm việc khác.
Rất nhanh sau đó, trong văn phòng chỉ còn lại và hai đồng nghiệpleech_txt_ngu khác gọi điện thoại, những người còn lại đã raleech_txt_ngu ngoài.
Cô không kiểm tra xem Sở Cận Hàn ở đâu nữa, vì Hồ Dao mỗi ngày đều theo sát , còn quan tâm đến thoại của anh hơn cả chính chủ.
Hồ Dao : gái nay lại không kiểm tra rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hai người không chia tay rồi chứ?
, ngón tay đang gõ phím của Sở Hàn hơi khựngvi_pham_ban_quyen , nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường.
Hắn không buồn ngẩng đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, giọng nói chẳng chút cảm xúc: Quan chuyện người khác vậy, rảnh rỗi lắm sao?
Hồ Dao dườngvi_pham_ban_quyen không nhận ra sự lùng trong lời nói củaleech_txt_ngu hắn, ngược còn tiến sát gần hơn, mangleech_txt_ngu theo vẻ phấn khích đầyvi_pham_ban_quyen mong đợi.
Tôi nói thật đấy, đã ngày rồi, tần kiểm tra trước của cô ta điện thoại quầy lễ đáng lẽ phải bị gọi cháy máy mấy lần rồi mới phải.
Đúng vậy, Tống trước đáng sợ như thế .
khi không lạc được với Sở Cận Hàn, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽleech_txt_ngu gọi điện đến quầy lễ tânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để hỏi tung của hắn, cầu lễ tân chuyển cho bằng đượcbot_an_cap.
Dù hai người nói nhỏ nhưng những người khác trong văn phòng đều nghe thấy.
Ai nấy đều không tự được mà vểnh tai lên nghe ngóng, đặc biệt là các nữ nghiệp độc thân chưaleech_txt_ngu chồng lại càng tậpvi_pham_ban_quyen trung tinh thần độ.
Phải đến mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nửa số đồng nữ độc văn phòng này có ý đồ với , chỉ là họ không dày như Dao, vị trívi_pham_ban_quyen ngồi cũng ở xa hơn.
Sở Cận Hàn cùng cũng ngước mắt, nhìn nhạtvi_pham_ban_quyen nhẽo liếc qua ả: Nếu tâmvi_pham_ban_quyen trí cô có thể dành một nửa cho việc sự, thì hôm qua khách hàng của cô đã không gọi điện thẳng đến chỗ tôi rồi.
Nụ cười trên mặt Dao bỗng cứng đờ, ả có chút ngượng ngùng đứng thẳng người : Tôi tôi chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chú ý thôi mà, có chuyện gì to tát đâu chứ. Tôi thật sự tò mò đấy, hai người rốt cuộc là cãi nhau hay taybot_an_cap thật rồi? Nói chút đi mà.
Xem ra lượng công việc của cô còn quá nhẹ, cần tôi giúp cô xin phép giám đốc tăng thêm việc ?
Câu này của hắn khiến sắc mặt Hồ Dao hết trắngvi_pham_ban_quyen, trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng còn có vài phần thẹn hóa giận.
Không nói thì thôi. Hồ Dao bầm một câu rồi trở lại chỗ, giả vờbot_an_cap bận rộn gõ phím.
Sở Cận Hàn cũng dời tầm mắt về phía màn hình máy tính trước mặt. Nhìn những nhắn khách hàng gửi đến liên trong khung chát, hắn thất thần.
Một lát , hắn lấy điện thoại ra.
Tin nhắn rất nhiều, nhưng không lấyleech_txt_ngu dòngvi_pham_ban_quyen nào là của Tống Vân Phi gửi đến.
Người phụ này
Tại saovi_pham_ban_quyen đột nhiên lại thay đổi lớn như vậy?
Buổi chiều, khi sắp đến giờ tan tầm, Tống Vân Phi cuối cũng gửi tới dòng tin đầu tiên sau ngày im hơi tiếng.
Cận Hàn mấy giờ thì xong việc.
Sở Cận Hàn đợi mười phút sau mới trả lời, trong thời gian này, Tống Vân Phi cũng không hề điện khủng bố hay chất vấn tại sao hắnleech_txt_ngu không trả lời tin nhắn nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước kia.
Vân Phi nhìn tin nhắn hồi âm của hắn nét mặt vui mừng, vội vàng gửi cho hắn một đoạn tin nhắnbot_an_cap thoại.
Lát nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh qua gặp tôi nhé, trung tâm thương mại đối đang có trình thăm trúng thưởng, giải tặng máy điềubot_an_cap hòa !
Đây là tin tức Tống Vân Phi thấy lúc raleech_txt_ngu ngoài tờ rơi, chỉ cần đồ trong trung tâm thươngbot_an_cap năm mươi tệ là có thể tham gia rút thăm.
Cô và Sở Cận Hàn cộng có thể thêm vài lần, quan nhất cần có người xách hộ.
Sở Hàn không trả lời lại nữa.
Tống Vân mày, không biết tên đồng ý hay , đileech_txt_ngu hay không thì cũng phải nhắn lại một tiếng chứ.
, cô cuối cùng nhận phản của đàn ông.
Chỉ vẹn ba chữ ngắnleech_txt_ngu gọn: [Tôi đến rồi]
Vân Phi mừng rỡ đứng bật dậy, cầm lấy túi xách rồi chạy ra ngoài.
xa, cô đã nhìn thấy người đàn ông mặc sơ mi trắng đứng ở quảng trường ngoàivi_pham_ban_quyen trung thương .
Hắn ngồi nghiêng trên một chiếc xe điện, đầuleech_txt_ngu điện thoại.
Chiếc điện này là xe cũ đi giao hàng, ắc còn tốt , thường chỉ dùng để làm thêm.
thường hắn không cưỡi nó đi , buổibot_an_cap sau khi giao hàng xong cũng đỗ ởbot_an_cap công ty sạc điện, rồi đi nhờ xe củaleech_txt_ngu anh hàng xóm Vương Nghĩa về nhà.
Hôm nay hắn thế mà lại cưỡi xe điện cà tàng này về.
Tống Vân Phi chạy bướcvi_pham_ban_quyen nhỏ đến trước mặt hắn: Sở Cận Hànvi_pham_ban_quyen, tôi đến rồi, anh lại xe điện về ?
Cận Hàn cất điện thoại, ngước mắt nhìn cô một cái.
Cưỡi xe cho tiện.
Tống Vân cũng đúng, látleech_txt_ngu bao nhiêu đồ thếvi_pham_ban_quyen này mà chen chúc trên xe buýt thì không tiện chút nào.
đặt túi xách vào cốp sau của xe điện, quay sang với hắn: đi thôi, muộn chắc giải thưởng lớn bị người khác nẫng trên mất.
Sở Cận Hàn ậmleech_txt_ngu ừ một tiếngbot_an_cap, ngườivi_pham_ban_quyen sóng vai đi vào trong trung tâm thương mại.
Hắn bản liếc nhìn Tống Vân Phivi_pham_ban_quyen cái.
Người nữ thườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hận thể dính chặt lên người hắn, hôm nay giữ khoảng cách với hắn.
Trong trungvi_pham_ban_quyen thương mại cực kỳ đông người, đặc biệt là chỗ thăm trước cửa, đông đến mức chen không lọt.
Tống Vân Phi phải tốn bao nhiêu công sức lách trong, bên trong cũng không ít người, một nửa là vào để hưởng ké hơi điều hòabot_an_cap.
Sau khi trong, cô đi tới siêu thị, những chỗ khác không thèm nhìn lấy một cái, tiêu của cô lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đủ một trăm để đileech_txt_ngu .
Trong nhà có phảivi_pham_ban_quyen hếtvi_pham_ban_quyen gạo rồi không? Tống Vân Phi quay đầu hỏi người đàn .
Sở Hàn chỉ đáp lại tiếng nhàn nhạt.
Vân Phi bĩuleech_txt_ngu môi, thế này có tínhbot_an_cap là bạo lực lạnh không? Quá đáng thật mà!
bội chỉvi_pham_ban_quyen vào bao gạo cách đó không xa: Vậy anh đi lấy một bao đi!
Sở Cận không vi_pham_ban_quyen, lẳng lặng lấy mộtleech_txt_ngu bao gạo rồi quăng vào chiếc xe đẩy trong tay Tống Vân Phi.
Tống Phi càng nhìnbot_an_cap càng hắn một người đã lập trình sẵn.
Cô giao đẩy cho hắn, xoay người đi về phía khu vực rau củ.
mua hai mươi lăm tệ tiền thịt, mười tệ tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , còn mua thêm mười lăm tệ tiền xanhleech_txt_ngu, tổng cộng hết một trăm năm tệ.
Lát nữa anh bao gạo này đi thanh , tôi cầm chỗ đi thanh toán, nhớ lấy hóa đơn đấy.
vi_pham_ban_quyen.
Hai người xếp toán xong, sau cầm đượcbot_an_cap đơn, không kịp chờ đợi mà chen ngay về phía khu vực .
Sở Hànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cất đồ trước rồi mớivi_pham_ban_quyen đến bên cạnh Tống Vân Phi.
Xếp hàng thêm mười mấy phút mới đến lượt hai người.
Tống Vân Phi hàobot_an_cap hứng đưa đơn cho nhân viên, sau đó xoa haibot_an_cap bàn tay, thò vào thùng giấy.
Sờ soạng một hồi lâu mới ra được một tấm thẻ.
Nhìn thấy đó giải năm, khóe miệngbot_an_cap cô trễ xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chỉ có mộtvi_pham_ban_quyen khăn giấy.
Nhưng có còn hơn không, dù sao vẫn tốt hơn trúng chữ Chúc bạn may mắn sau.
Cô quay đầu kéo Sở Cận Hànleech_txt_ngu lại gần: Lần này đến anh rút.
Sở Cận Hàn không nói gì, đưa tay vào thùng rútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thămvi_pham_ban_quyen.
Hắn ý bốc một tấm thẻ.
Tống Vân sốt ghé mắtbot_an_cap nhìn, trong phút chốc mặt mày hớn hở: Lạileech_txt_ngu là giải nhì! quá đi mấtleech_txt_ngu.
Cô phấn khích ôm lấy cánh tay Sở Cận , không giấu nổi mừng.
Tuy không trúng được máy hòa nhưng lại được tủ .
Chỉ là loại tủ lạnh mini thôi, nhưng trên mạng phải támvi_pham_ban_quyen trăm tệ !
Bây giờ thời tiết nắng nóng, cơm canh để không đến một ngày đã hỏngvi_pham_ban_quyen, lạnh cũng thứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họvi_pham_ban_quyen đang rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Sở Cận Hàn nhìn dáng vẻ vui mừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hớn của , ánh mắt khẽ .
Nhân viên cười nói: Vận may hai tốt đấy, nhì chỉleech_txt_ngu có năm suất mà đã bị hai người lấy được một rồi.
Vânvi_pham_ban_quyen Phi nhìn người đàn bên , cũng mỉm : Là do anh ấy may mắn, biết thế cả hai lần đều để anh ấy rút rồi.
Nhân khênh chiếc lạnh ra, khiến những người quanh không khỏi lộ vẻ ngưỡng mộ.
Chiếcvi_pham_ban_quyen tủ lạnh này rất nhỏ, chỉ to bằng cái tủ đầu giường.
Tống Vân Phi một mình cũng có thể lên được.
Nhưng khi đứng trước chiếc , cô bắt đầu phát sầu, Tống Vân Phi mày: Cái này làm sao chở được bây giờ?
để không vừa, phía sau thì cô lại không có chỗ ngồi.
Sở Cận nói: Cô xe đi, đi xe buýt.
Tống Phi mủi lòng, cô bước đứng phần sàn để chân phía trước xe điện, nở một nụ cười rạng rỡ: Không cần phiền phức thế đâu, tôi ngồi xổm phía trước làleech_txt_ngu được mà?
Sở Cận Hàn hơi sững sờ.
Trong lúc hắn còn đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người, Tống Vân đã xổm xuống phía trước.
cũngleech_txt_ngu không quên ngoái đầu lại hắn: Lên xe mau đi.
Sở Cận Hàn nhìnvi_pham_ban_quyen cô một lúc lâu mới sải đôi chân , ngồi lên chiếcvi_pham_ban_quyen xe điện.
Tay ga động, chiếc xe điện lăn bánh.
Cách di chuyển hai người thu không ít sự chú ý của người đi đường. Tống Vân Phi dù mặtleech_txt_ngu dày đến mấy cũng hơi khó lòng chống đỡ được ánh mắt nhiều người như vậy. lẳng mặt , như vậy người khác sẽ không thấy được mạo cô nữa.
Cận Hàn thỉnh lại cúi đầu cô một cái. Nhưng anh cũng có thể thấy cái gáyleech_txt_ngu trắng ngần của , sợi tóc mai bết vào làn da cùng mồ hôi mỏng.
dừng chờ xanh đỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở ngã tư, Tống Vân Phi cảm nhận được hơi nóng phả bên tai. Cô còn tưởng là aivi_pham_ban_quyen đang quấy rối mình, nhưng đầu lại đã chạm mắt với con chóbot_an_cap Samoyed.
Con chó thè lưỡi, vẫy đuôi với cô, cứ như thể xem cô là đồng loại vậy. Nó cũng đang ngồi xổm trên chiếc xe của một người khác, tư thế giống hệt cô, cả xe điện cũngleech_txt_ngu gần như tương .
Khóe miệng Tống Vân giật giật. Thừa lúc chủ nhân con chó không ý, cô tay xoa đầu nó. Conleech_txt_ngu rất nhiệt tình ghé sát lại liếm mặt cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Vân Phi theo bản năng nghiêng đầubot_an_cap tránh, nhưng vừa lên đã va phải đệm xe của Sở Hàn, cũng chạm người .
Sở Hàn sa sầm , đưa tay đỡ lấy gáy cô: Đừng động lung tung.
Phi quay đầuvi_pham_ban_quyen nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anhbot_an_cap một cái, thấy sắc anh tốt, cô liền lẳng lặng thu hồi ánh mắt, ngoan ngoãn xổm đó, không thèm con chó Samoyed nữaleech_txt_ngu.
Tiểu Tống.
Bên trái lại vang lên gọi, Tống Vân Phi lần theo âm thanh đầu nhìn lại. là một người phụ ở ghế phụ của chiếc BMW, trông mắt nhưng nhất thời cô chưa nhớ ra là ai.
Tống Vân Phi chào hỏi lấp liếm: Là cô à.
leech_txt_ngu cô thật rồi.
Người phụ nữ khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám , có vài sắc, đang mặc sở. Cô ta nhìn Tống Vân với vẻ bề trên, rồi nhanh chóng dời mắt sang Sở Cận Hàn ở phía sau. Khóe miệng cô ta nở cườileech_txt_ngu, nhưng sâu trong đáynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt lại mang theo thứ cảm xúc không rõ ràng.
là bạn trai côbot_an_cap à?
Tống Vân Phivi_pham_ban_quyen có thể nếm trải ý vị ánh mắt đó, sự ưu việt xen lẫn vài phần khinh . như đang rằng: trai thì có íchbot_an_cap gì, chẳng phải cũng chỉ đi cái xe điện rách nát sao. quá nên thế, ông là phảileech_txt_ngu người có , chứ đẹp trai có mài ra mà ăn được đâu.
Mặc dù gã trai bên cạnh tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ cao mét sáu, nặng một tạ, trông như con cá trê, gã lái xe .
Tống Vân Phi cũng không tâm đến ánh mắt của đối phương, đầu thản nhiên thừa nhậnleech_txt_ngu: Vâng, đúng vậy.
Anh làm giao hàng à?
Làm thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi.
Tống Vânleech_txt_ngu Phi trả lời quá mức nhiên và chân thật, phụ nữ kia không thấy vẻ tự ti mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình mong đợi nên cũng mất hứng.
Được rồi.
Nhưng Sở Cận Hàn đã nghe lọt tai, anh im lặng trên xe điện. Người phụ nữ trong chiếcbot_an_cap BMW khoe khoang vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tốngbot_an_cap Vân Phi đang co rúm dưới chân mình tạo thành một sự tương rõ rệt. Ngón anh siết lấy tay lái xe điện.
Chẳng mấyleech_txt_ngu chốc đèn xanh đã bật, xe rãi chạy . Thànhvi_pham_ban_quyen phố nhỏ hay là không cấm xe điện, ô tô và xe điện chạy đan xen.
điện của chiếc xe này không lắm, ngày rồi chưa sạc, lúc cách nhà haileech_txt_ngu cây nó chết máy giữa đường. Cả hai đều xuống xe, nhìn con ngựa đình công mà nhìn nhau một hồi.
Tống Vânleech_txt_ngu Phi nhún vai: Hết cách rồi, đẩy về thôi.
Sở Cận Hàn đi phía , Vân Phi đẩyvi_pham_ban_quyen phía sau, mới được phút đã nóng đến mức mồ hôi nhễ nhại.
Làm em chịu uất ức rồi.
Người đàn ông phía trước đột ngột thốt ra câu này, Tống Vân còn tưởng mình xuất hiện ảo giác. Cô ngẩng đầu nhìn bóng lưng người đàn ông: Anh vi_pham_ban_quyen cơ?
Sở Cận quay đầu, nhìn vào mắt cô và nói: Tôi nghèo này, lại một đống kẻ thù, em vẫn sẵn lòngbot_an_cap đi theo , làm em chịu uất ứcbot_an_cap rồi.
Tống Vân Phivi_pham_ban_quyen dáng vẻ nghiêm túc của anhvi_pham_ban_quyen, nơi trong đôi mắt còn mang theo vài phần tổn . Tay run lên, trái tim nhỏ bé cũng run theo.
Tống Vân Phinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ: Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lão, anh không nghèo đâu! Anh là tài của tập đoàn Yến Kim đấy, saoleech_txt_ngu mà nghèo được! Nhưng cô không dám nói ra, nói ra là cô coi như xongvi_pham_ban_quyen đời.
Tống Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phi gượng cười: Em thấy uất ức đâu, chúng ta nghèo chỉ làleech_txt_ngu thời thôi, này cái sẽ có, em tin anh.
Thật không?
Tống Vânbot_an_cap Phi gật đầu như gà mổ thóc: Thật mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, anh là du học sinhbot_an_cap về nước ! Đợi sóng gió đi, anh đi tìm một ty lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dựa vào năng lực của anh mức lương hàng năm cả triệu tệ chẳng phải chuyện dễ như trởleech_txt_ngu tay sao!?
Sở Hàn chằm ánh mắt như muốn nhìn thấu tâm cannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô. Ngay lúc Tống Vân Phi bị anh đến mức da đầu tê dại, mới chậm mở lời: Tôi cả mình học chuyên gì cũng quên mất rồi.
Tốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Phi nắm chặt nắm đấm, khích lệ và cổ vũ anh: Cái đó không quan trọng, anh chỉ là mất đi ký ức chứ năng vẫn còn đó mà. Em anh làm được là anh làm !
Sở Cận Hàn không nói thêm gì nữa, hồi tầmvi_pham_ban_quyen mắt, tiếp tục đẩy điện vềleech_txt_ngu phía trước. Tống Vân Phi thở phào một hơi.
Ở ven đườngleech_txt_ngu đối diện hai có một chiếc kín đáo đang đỗ. Trong xebot_an_cap người phụ mặc váy dài màu đen, tóc xoăn xõa sau gáy, gương mặt đẹp, khí chất lạnh lùng. mắt ta cửa sổ xe, lẽ quan sát haibot_an_cap người đang đẩy xe điện ở đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net diện.
bot_an_cap vị trí lái cũng là một người phụ nữvi_pham_ban_quyen, người này có vẻ ngoài rực rỡ hơn một chút, mang theo vài anh khí.
Tên khốn này quảbot_an_cap nhiên đang ở đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật. Nam Nam, có cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt hắn về không?
Người phụ nữ Nam Nam nhìn theo bóng lưng người đi dần mới thu hồi tầm mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chậm rãi lên tiếng, giọng nói không nghe ra cảm gì: Không cần, nếu hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thích cuộc bình thường như vậy thì hắn ở lại đây đi.
Nói rồi, cô ta siết chặt taybot_an_cap, đáybot_an_cap mắt lóe lên một tia ý. Sở Hàn, tôi xem xem sau khibot_an_cap anh biết bộ mặt thật của người phụ nữ này, anh còn vui vẻ như bây giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa không.
Sau khi bê đồ vào nhà, Vân Phi mệt lả nằm bệt trên sofa. Giữa ngày nắng nóng thế này mà phải hai sốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, người cô đã ướtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Cô nhìn bóng dáng bậnleech_txt_ngu rộn lắp phía trước, Sở Cận không kém, lưng áo . Lúc cúi người, Tống Vân Phi thểvi_pham_ban_quyen nhìn thấy rõ ràng da ẩn hiện dưới vải sơ mi.
Một lát saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tủ lạnh được cắm điện vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vận hành bình . Tống Vân Phi đi tới trước lạnh, ve nó và cảm thán: Tốt rồi, thế này là không lo chuyện cơm nước .
Cận Hàn liếc nhìn cô. Thấy cô vì một cái tủ lạnh mà vui mừng đến thếleech_txt_ngu, sắc càng thêm phức . Tuy nhiên, trong anh luôn có cảm giác . Mặc bây giờ nghèo, nhưngleech_txt_ngu trong lòng anh vẫn không cảm thấy những thứ này là quý giávi_pham_ban_quyen. Thậm chí nghe người khác nói đến hàngvi_pham_ban_quyen triệu, hàng chục triệu, lòngvi_pham_ban_quyen anh vẫnvi_pham_ban_quyen lặng nhưbot_an_cap mặt hồ không chút gợn sóng. Cứ như thể anh đã từng sở hữu chúng vậy.
khi Sở Hàn cũng nghi ngờ bản thân, liệu có phải mình quá ngạo? Giống như kiểu người trên mạng hay nói, túi không một xu nhưngbot_an_cap lại cảm thấyleech_txt_ngu một triệu chỉ là tiền lẻ.
Tống Vân Phi ravi_pham_ban_quyen tâm trạngvi_pham_ban_quyen anh có vẻ xuốngvi_pham_ban_quyen dốc, không nhịn được hỏi: sao ?
Sở Cận Hàn nhìn cô, đột nhiên hỏi: Nếu tôi cứ nghèo mãivi_pham_ban_quyen thế này, em có còn đi tôi không?
Phi ngẩn ra. Hỏng rồi, anh chàng này như sự bị người phụ nữ kia kích động nên bắt đầu hoài nghi cuộc đời rồi. Cô khẽ hắng giọng, giơ tay vỗ vai người đàn ông.
Đừng nghĩ nhiều như , phảibot_an_cap em rồi sao, anh nhất định sẽ thành công mà!
Sở Cận Hàn giữ ánh mắt rực cháy, thần sắcvi_pham_ban_quyen cực kỳ nghiêm , ràng câu trả củabot_an_cap Tống Vân Phi làm anh hài lòng. Nụ cười trênleech_txt_ngu khóe miệng Tốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phi cũng dần thu lại. bỗng nghĩ việc, nếu mình chê anh nghèo, liệu anh đòi chia tay không?
Tuy nhiên rất nhanh sau đó, Tống Phi đã gạt phăng cái ý nguy hiểm nàyleech_txt_ngu đi.
Không được, được, nếu chọc hắn, khiến hắn khôi phục trí nhớ sớm hơn thì chẳng phải cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiêu saoleech_txt_ngu?
Thế là, cô vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùngleech_txt_ngu nghiêm nói: dù thật sự nghèo mãivi_pham_ban_quyen, em cũng không chê anh .
Người yêu là anh, chứ có phảileech_txt_ngu yêu tiền đâu.
Sở Cận Hàn im lặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một lát, rồi lại hỏi một câu khiến Tống Vân Phi suýt nữa thì hồn xiêu phách lạc.
: Trên cướcvi_pham_ban_quyen công dân của tôi ghi 28 tuổi, cô 23 tuổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Lúc tôi đại học thì cô vẫn còn ở cấp hai, cô đã nuôi tôi ănbot_an_cap học bằng cách nào?
Vẻ Tống Vân Phi tỏ ra , nhưng trong lòng dậy sóng.
Hắn nghi ngờ rồi, hắn bắt đầu nghi ngờ rồi!
Cái hắn nghi ngờleech_txt_ngu không phải là việc cô lừa hắn, mà là nghi ngờ chínhbot_an_cap con người cô.
Bởi vì câu này, nửa năm trước Sở Hàn đã hỏi nguyên chủ rồibot_an_cap. Giờ hỏi lại lần nữa, chắc chắn là đã nảy sinh vấn gì đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tống Vân Phi bực dọc đáp: Sao anh lại hỏi chuyện này nữa rồi? Chẳngleech_txt_ngu phải em đã rồibot_an_cap sao, em học từ năm cấp hai, căn cước công dân người khác để làm thuê!
Ánh mắt Sở Cận thoáng độngvi_pham_ban_quyen, sắc mặt cũng trở lại bình thường: Tôi quên , xin lỗi.
Tốngleech_txt_ngu Vân Phi hừ lạnh một tiếng: Xem chứng vẫn chưa hẳn .
Tôi đivi_pham_ban_quyen nấu cơm.
Sở Cận Hàn không tiếp tục chủ đề này , xoay người phía bếp.
Tống Vân lau mồ hôi trên trán. không sao chước được nguyên chủvi_pham_ban_quyen, quả vẫn để lộ hởvi_pham_ban_quyen rồi. đề cũng không quá lớn, người thường làm có thể nghĩ đến chuyện xuyên khôngvi_pham_ban_quyen cơ chứ?
Cảm thấy người ngợm dớp, Tống Vân Phi bị đi tắm.
lúc này, bên ngoài bỗng có tiếng gõ cửa. nhanh chân bước ra mởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa, thì đó làbot_an_cap Vương Nghĩa ở nhà bên .
Nghĩa ba mươi tuổi, dáng người khá vạmbot_an_cap vỡ, mặc áo maybot_an_cap ô để lộ những bắp cuồn cuộn, mắt Vân Phi sáng rực lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Anh , anh đến tìm Sở Cận hả?
Vương Nghĩa gãi , nụ cười phác: , hôm nay anh được nghỉ, bụng là lâu rồi chúng ta chưa ăn cơmbot_an_cap với nhau, định rủ hai đứa dùng bữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chung cho vui.
Được , được ạ. Tốngbot_an_cap Vân Phi gật đầu lia lịa, không chút do dự.
của Vương nấu rất ngon, đối phương vừa mở lời, côleech_txt_ngu đã đến nhữngvi_pham_ban_quyen món ký ức rồi.
Vậy được, vợ anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang nấu , lát nữa sang ngay nhé.
Sau khi tiễn Vương Nghĩa, Tống Vân vội chạy vào bếp gọi Sở Cận Hàn: Đừngvi_pham_ban_quyen nấu nữa, Vương gọi chúng ta anh ấy ăn cơm .
Động rửa rau Hàn khựng , vẻ hơi donội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dự: Cô ý với anh ta àleech_txt_ngu?
Vâng, dù sao anh cũng chưa bắt đầu nấu mà, mau thayleech_txt_ngu quần áo đi, ta sang luôn.
Tống Vânbot_an_cap Phi trực tiếpvi_pham_ban_quyen hắn bếp, giục hắn đi thay đồ.
Sở Cận Hàn im lặng một hồi, đi tới tủ quần áo ra một áo thun màu nhạt rồi vào nhà vệ sinh.
Vân Phi bĩu , có cần phải đề phòng cô đến mức đó không? Thay áo mà cũng phải nhà vệ sinh, cứ sợbot_an_cap cô nhìn thấy không bằng.
Tống Phi cũng tìm một chiếc áo thun, cúc áo sơ mi, thoát y để thay đồ.
Sở Cận Hànvi_pham_ban_quyen thay đồvi_pham_ban_quyen quá nhanh, vừa bước ra khỏi nhà vệ đã thấy cô đang thoát ybot_an_cap toàn bộ phần trên. Một mảng trắng nõn ngờ đập vào mắt .
Tống Vân đang đứng nghiêng về phía hắn, thấy hắn ra, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thốt lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kinh ngạc.
Sao anh nhanh thế! Cô vộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàng xoay người lại, luống tròng chiếc áo thun qua đầu, vì quá vàng nên cổ áo còn bị mộtvi_pham_ban_quyen chút.
Sở Cận Hàn thu hồi ánh mắt khỏi vòng eo thả của , hầu không tự chủ được mà khẽvi_pham_ban_quyen chuyển động, hắnleech_txt_ngu quay mặt nhìn đi chỗ khác.
Tống Vân nhanh chóng chỉnh đốn lại trang phục, đỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt quay đầu lại: Xong rồi, đi thôi.
Sở Cận Hàn trông có không muốn đi lắm: Côleech_txt_ngu đivi_pham_ban_quyen một mình , tôi không đi .
Tống Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phi không hiểu: sao? Quan hệ anh và anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy chẳng phải tốt sao? nhaubot_an_cap à?
Họ là xóm, Vương Nghĩa lại là nhân viênleech_txt_ngu giao hàng toànvi_pham_ban_quyen thời gian, công việc giao hàng này cũng là do Vương Nghĩa giới thiệu cho hắn. Thế nên buổi tối hai người thường cùng nhau đi giao đồ, Sởbot_an_cap Cận Hàn còn hay xe của Vương Nghĩa để về nhà.
Sở Cận Hàn khẽ lắcbot_an_cap đầu: Khôngleech_txt_ngu có.
Vậy sao anh đi? Vân Phi tiến kéo : Cùng đi, mình đi thì thể thống gì?
Thấy cô kiên trì, Sở Cận Hàn đành phải theovi_pham_ban_quyen cô ra khỏi cửa.
Cửa nhà bên cạnh khép hờ, đứng cửa đã ngửi thấy mùi ănbot_an_cap thơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phức. Vương Nghĩa đang dọn bàn, hai người mở cửa liền bước tới chào hỏi: Vào đi, mau vào đi.
Tống Vân Phi đáp lời rồi bước vào nhà, lấy bao giày trênleech_txt_ngu kệ cho Sở Cận Hàn hai cái.
Vương có lắp điềuleech_txt_ngu hòabot_an_cap, một luồng khí mát lạnhvi_pham_ban_quyen ập đếnbot_an_cap khiến cũng tốt hơn hẳn. Bố cục căn hộ của họ tương nhau, chỉ điều căn này của Vương Nghĩanội dung ăn cắp từ tfullaudio.netnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một ngủ một phòng khách, nhưng tích nhỏ hơn một chút, chừng hơn năm mươi mét vuông.
Vương Nghĩanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mời người ngồi xuống rồi tán gẫu với Sở Cận Hàn.
Tôi cứbot_an_cap tưởngleech_txt_ngu cậu đi , không ngờ lại ở nhà.
Hàn đáp: Nghỉ ngơi hai ngày rồi mới đi làm .
Vương Nghĩa: vất vả thật đấy, ban ngày đi làm, buổi tối đi giao hàng, gian như vậy e là chịu không thấu đâu.
Cái nơi nhỏ bé này của chúng ta kiếm tiền khó quá, tháng trước tôi chạy gần hai nghìn đơn mà mới được hơn bảyleech_txt_ngu triệu, trừ thuế với tiền đi thì còn chưa tới bảy triệu.
Đám bạn nối khố của tôi lên thành phố lớn, chạy hai nghìn là được mười lăm triệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi. Tôi xin nghỉ rồi, sau đi thành phố Hải.
Vương Nghĩa vừa than vãn vừa thở dài. Anh là người gốc Thanh Thành, căn nhà này là do anh mua, mẹ ởleech_txt_ngu quê trông , anh nghĩ ở đây gần nhà, thỉnh thoảng có thể thăm.
Nghe đến thành phố Hải, tim Tống Phi bỗng hẫngvi_pham_ban_quyen một nhịp. Cô lén nhìn Sở Cận Hàn, mà hắn có phản ứng gì.
Tống Vân Phi hỏi: chị nhà có đi cùng không ạ?
Vương nhìn về phía , lắc : Cô ấy không đi, đi làm gì, hai người đi chi phí tốn kém, ấy ở trông nom được nhà cửa.
Tống Vân Phi tiếng.
Vương lại bắt đầu khuyên Sở Cận Hàn: Cậu Sở này, tôi cậu còn có học , sao cứ phải chôn chân ở cái xóm nhỏ này, sao không thành phốleech_txt_ngu lớn mà ?
Sởvi_pham_ban_quyen Cận Hàn liếc nhìn Tống Vân Phi mộtleech_txt_ngu cáibot_an_cap. Còn tại sao , đương nhiên là vì Tống Vân Phinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không đồng ý.
Tống Vân Phi cười lảng : À anh Vương, có nước ạ? Em hơi .
Vương Nghĩa vỗ trán: Xem trí nhớ của tôi này, đợi nhé, tôi đi lấy cho hai đứa.
lúc nói , vợ của Vương Nghĩa bưng thức ănleech_txt_ngu từ trong bếp đi ra. Vợ anh tên là Lý Kiều, dáng vẻvi_pham_ban_quyen xinh xắn, thân hình đầy đặn. Họ là bạn học tiểu học, sau này đi xem mắt rồi lấy .
Sở tiểu ca, muội tử, hai đến rồivi_pham_ban_quyen đấy à.
Lý Kiều cười chào hỏi hai người, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt Hàn thêm hai giây. mặc một áo thun bó , Tống Vân Phi nhìn chằm vào bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngực nảy nở của chị mà không nhịn được thêm cái. Người nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dáng thật đấy.
Sở Cận chỉ hờ hững gật đầu, nhìn chịleech_txt_ngu ta.
Tống Vânleech_txt_ngu Phibot_an_cap cười : Anh Vương vừa gọi là tụi em sang ngay, trong lòng em cứ mãi nghề nấu nướng của chị đấy.
Lý Kiều cũngvi_pham_ban_quyen cười hì hìbot_an_cap: Vậy hai đứa thường xuyên sang đây, làm hàng xóm bao nay rồi, chị với anh là người ngoài sao.
Nghĩa bước gần góp chuyện: đấy, đừng kháchvi_pham_ban_quyen sáo. Sau này tôi đi rồi, côvi_pham_ban_quyen ấy ở nhà mìnhvi_pham_ban_quyen, còn phải cậy nhờ vợ chồng cậu em trông nom giúp đấy.
Tống Vân Phi tiếp : Vương cứvi_pham_ban_quyen yên tâm, chị việcbot_an_cap gì cần đỡ cứleech_txt_ngu .
Bầu không khí trên bàn ăn rất , Vươngvi_pham_ban_quyen còn lấy ra một chaileech_txt_ngu rượu trắng rót cho người. Mục đích chính của là muốn hai người quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm vợ mình hơn, dù sao phụbot_an_cap nữ ở nhà mình cũng không an toàn, đôi khi gặp chuyện không có người giúp đỡ không xong.
Tốngleech_txt_ngu Vân Phi đương nhiên là miệng dẻo quẹo đồng ý ngay. Sở Hàn là kẻ ít lời, hay nói chuyện, vợ chồng Vương Nghĩa cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã quen rồi.
Lý Kiều nâng rượu nói Tống Vân Phi: Tống muội tử, mời em một ly, sau này có khi làm phiền và Sở tiểu ca rồi.
Tống Vân Phi đang bận ăn, nghe vậybot_an_cap vội đặt đũa xuống, nâng ly lên. Trong miệng cô còn thức ăn, không còn cách nào khác, đồ ănbot_an_cap thật sự quá .
Tống Vânbot_an_cap Phi không rõ chữ: phiền ạ, việc nên làm mà.
Nuốt trôi thức trong miệng, Tống bưng ly rượu uống cạn trong một hơi. đó, cô bị vịbot_an_cap cay nồng làm cho ho sặc sụa, suýtleech_txt_ngu chút nữa thì phun rượu ra ngoài. Điều này khiến vợ chồng Vương Nghĩa cười vang, Lý Kiềubot_an_cap ân cần đưa nước ngọtvi_pham_ban_quyen sangbot_an_cap cho cô.
Tống muội tử, em không biết uống rượu à, vậy thì uốngleech_txt_ngu nước ngọt thôi.
Tốngvi_pham_ban_quyen Vân cười gượng , nhận lấy nướcleech_txt_ngu ngọt uống ừng ực hết hơn nửa chai.
Tửu lượng Sở Cận rất khá, hắn uống với Vương Nghĩa mấy ly, Nghĩa đã sắp không trụ vững mà hắn vẫn không có chuyện gì.
Sau bữa , Sở Cận người đứng xin về trước. Vương Nghĩa còn muốn giữ lại, nhưng thấy Tống Vân Phi đã say khướt cũngleech_txt_ngu để hắn về.
Tống Vân Phi không ngờ tửuleech_txt_ngu lượng của lại kém thế, một ly thôi đã khiến đất cuồngbot_an_cap. Bước chân cô lảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , người ngả, Sở Hàn phải dắt tay cô, rồi cô thế ngã vào lòng hắn.
sự dìu dắt của Sởbot_an_cap Cận Hàn, hai người đã về phòng thuê.
sao chứ? Sở Cận Hàn cúi đầu hỏi cô.
Tống Vân xua tay: Không sao, chỉ hơi mặt chút thôi. Cô nói lầm bầm trongbot_an_cap miệng, lảo đảo đi về phía nhà vệ sinh: đi đi tắm đã.
Sở Cận Hàn nhìn theo bóng lưng cô, cảm giác như cô có thể ngã xuống bất cứ lúc nàobot_an_cap. Quảbot_an_cap nhiên không nằm ngoài tính, tiếng nước trong phòng tắm lên suốt nửa tiếng hồ mà vẫn không thấy cô đibot_an_cap ra.
Cận Hàn đibot_an_cap nhìn lại đồng hồ. Đợi đến bốnvi_pham_ban_quyen mươi phút qua, hắn mới đi tới , gọi vọng vào trong: Tống Phi.
Hắn gọi thêm hai tiếng nữa.
bot_an_cap chưa tắm à?
Trong nhà vệ sinh không đáp lại, Sở Cận mày, nắm lấy tay cửa rồi đẩy cửa ra. Trong phòng tắm, Tống Vân nằm sóng soài trên mặt , nước từ vòibot_an_cap hoa sen không ngừng xối xuống người cô, tóc đen phủ kín cả khuôn .
Sắc Sở Cậnleech_txt_ngu Hàn khẽ biến , hắn lao vào tắm, tắt sen rồi đỡleech_txt_ngu .
Tống Vân Phi, dậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi.
Hắn vỗ má Tống Vân Phi, lát sauvi_pham_ban_quyen từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mở mắt. Ánh mắt mịt, cô ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt đẹp trước mặt. Ngỡ như mình mơ, cô đưa sờ lênleech_txt_ngu mặt hắn một : Traileech_txt_ngu đẹp, anh đẹp trai thật đấy.
Nói xong, cô rúc lòng Sở Cận Hàn, lạibot_an_cap mắt lại: Buồn ngủ quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thấy cô chỉ là ngủ thiếp đi chứ khôngleech_txt_ngu phải ngất, căng thẳng trên mặt Sở Cận mới dịu đôi chút. Hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiện tay vớ lấy chiếc khăn tắm quấn quanh người Tống Vân Phi, bọc cô lại như một cái kén tằm, chỉ để lộ mỗi cái đầu ra ngoài.
Hắn người ra khỏi phòngbot_an_cap tắm, những giọt nước từ lọn rỏ xuống suốt đường. Tiếnbot_an_cap vềbot_an_cap giường, hắn chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sạch sẽ ngăn nắp, nhìnleech_txt_ngu người phụ nữ vẫn còn đang nhỏ nước. Im lặng một , hắn người đi về phía sofa.
Đặt cô nằm xuống , hắn tìm sấy rồivi_pham_ban_quyen quỳ xuống đấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sấy tóc cô. Không phải hắn quá lo cho Tống Vânbot_an_cap Phi, chỉ là hắn sợ tóc côbot_an_cap làm ướt sofa và sàn nhà mà thôi.
Tống Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phi lim dim mắt, nghe tiếng máy sấy rì càng khiến cô dễ ngủ . Một lúc sau, Sở Cậnleech_txt_ngu Hànbot_an_cap nghe cô lầm bầm gì . Ngẩng đầu nhìn lên, thấy cô đang cựa quậy trên sofa, cố gắng thoát chiếc khăn tắmleech_txt_ngu trên người.
Hắnbot_an_cap một tay đè Tống Vân Phi lại.
Vân Phi khó khăn mở mắt, vẻ mặt lộ rõ sự đau khổ. Côleech_txt_ngu nhìn bóng người trước mắt, từ trong họng thốt ra mấy chữ: Em đi vệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh.
Sở Cận Hàn:
thế thà đi giao ăn cho rồi. Quảleech_txt_ngu nhiên cứ ở cạnh người phụ nữ này là ta lại đủ mọi cách để giở trò.
Ngàyvi_pham_ban_quyen hôm sau, Tống Vân Phi bị tiếng báo đánh thức, cô đau như muốn nứt ra.
biết thứ rượu tối qua độ bao mà hậu chấn lại mạnh đếnvi_pham_ban_quyen vậy.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xoa đầu ngồi dậy, nhiên trên người có vật gì đó trượt xuống.
Cúi đầu nhìn lại, cô mới phát hiện đó là một chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khăn , mà lớp khăn ấy cô mặcleech_txt_ngu gì cả.
!!
Trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nháy mắt, cơn buồn ngủ tan biếnleech_txt_ngu sạch sành sanh.
Từ trong bếp truyền đến tiếng đũa chạm, Vân Phi cứng đờ ngẩng đầu lên, nhìn phía cửa bếp.
Những mảnh ký ức đứt quãng bắt đầu ùa về trong tâm trí.
Uống rượu, về nhà, và phòng
Nhớ ra rồi, cô đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tắm!
Cô nhớ mang mángleech_txt_ngu là chân mình bị trượt, sau đóvi_pham_ban_quyen ngã một cú, rồi chuyện sau đó thìleech_txt_ngu không nhớ nổi nữa.
Cô xoa xoa đầu, quả phía sau đến một cơn đau , chắc do cú ngã đó.
Vậy làm sao cô lại nằm trên giường được?
Tống Vân không dám nghĩ tiếp nữa.
Nghĩ đến bộ dạng nhếch nhác của mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thậm chí Sở Cận khi còn lầmvi_pham_ban_quyen rằng cô cố ý giảbot_an_cap say quyến rũ anh.
Thật muốn cổ cho .
Biết đâu làmvi_pham_ban_quyen vậy cònbot_an_cap về lại được.
Tống Vânleech_txt_ngu nhìn quanhleech_txt_ngu căn phòng một lượt rồi thở .
Thôi bỏ đi, xuyên về chắc cũng chỉleech_txt_ngu là một đống , sống dờ còn hơn là chết.
Cô nhanh nhẹn xuống giường, cấp tốcbot_an_cap tìm mặc vào rồi vào phòng vệ sinh rửa mặt.
Ngẩng đầu lên, cô nhìn mìnhbot_an_cap gương.
tóc như xơ ngô bung xòe trên đầu, cộng thêm gương mặt rầuvi_pham_ban_quyen rĩ, cô lúc này thực sự xấu đến mức hại.
Giữa lúc tâm trí đang rối , bên ngoài truyềnleech_txt_ngu đếnleech_txt_ngu tiếngbot_an_cap động khẽ.
Tống Vân Phi nán lại bên trong thêm phút, hít một thật sâuvi_pham_ban_quyen ổn lại tâm trạng.
Cô giả không nhớ gì cả, thản nhiên bước ra khỏi phòng tắm.
Hàn đang bày đĩa lên bàn ăn. Anh một chiếc áo thun trắng giản, để cánh tay săn chắc, trông không có gì khác với ngày thường.
Nghe thấy động, ngước Tống Vân Phi một .
không biểu cảm xúc gì, anh thu hồi tầm mắt rồi : Dậy rồi thì ăn sáng đi.
Nói xong, anh người trở vào bếp, như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Tống Vân Phi lóng đi tới bàn ăn ngồi xuống. có trứng ốp la và bánh mì, cùng với hai ly sữa.
Bụng cô réo lên ùng ục, cô cũng chẳng tâm trí đâu mà bận tâm chuyện tối , cầm đũa lên bắt ăn.
Sởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cận Hàn từ trong bếp đi ra, đặt một ly nước cạnh chỗ cô.
Tốngvi_pham_ban_quyen Vân Phi đang cắn miếng trứng, khó anh: Đây là gì vậy?
Nước .
Dáng vẻ thản nhiên của anh khiến Tống Vân Phi suýt nữa thì tưởng rằng những chuyện tối qua chỉ là mình nằm mơ.
Cô thận trọng ly nước lên, đưa lên miệng nhấp hai ngụm.
Qua khóe mắt, cô bí quan sát biểu của anh.
Anh chỉ tập trung ăn , bình thản như thườngleech_txt_ngu, giống như cô chỉ là một người cùng không mấy thân .
Tống Vân Phi cuối cùng vẫn không nhịnvi_pham_ban_quyen đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đặtleech_txt_ngu ly nước xuống, nhỏ giọng hỏi: Cái Sở Cận Hàn, tốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua tôi không làm chuyện gì quặc chứ?
Động tác của Sở Cận Hàn lại.
Sau đó, anh đặt đũa xuống, rút tờ khăn giấy trên lau miệng.
Anh im lặng mất hai giây mới lên tiếng: đang ám chỉleech_txt_ngu chuyện nào?
!!?
Tống Phi trợn tròn mắt: Chẳng có một chuyệnvi_pham_ban_quyen thôi sao?
Sở Cận Hàn ngước mắt, ánh nhìn rơi trên khuôn mặt nhỏ đang căng thẳng.
Tại sao cô lạibot_an_cap căng thẳng thế?
Tống Phi sững người: Gì cơ?
Sở Cận Hàn nói: Chúng chẳng phải là người yêu sao? Cô đang căng thẳng chuyện gì?
Câu hỏi này khiến Tống Vân Phinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khẩu.
Phải rồivi_pham_ban_quyen, mình đang căng thẳng cái gì chứ?
Nguyên chủ lúc nào chẳng muốn ngủ với Cậnleech_txt_ngu Hàn, cho dù tối qua thực sựbot_an_cap ra chuyện gì, cô ta đáng lẽ phải tỏ ra vui mừng mới đúng.
Nhưng cô đâu phải nguyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủvi_pham_ban_quyen!
Khóe miệngbot_an_cap Tống Vân Phi giật giậtbot_an_cap một hồi mớivi_pham_ban_quyen nặn ra một nụ cười .
Chúng thực sự đã với rồi ?
Sở Cận Hàn không lời mà hỏi ngược lại: Cô thấy ?
Tống Vân Phi thầm oán trách trong lòng, nếu cô mà biết thì còn hỏi anh làm gì?
Cô hoànbot_an_cap toàn không cảm giác gì cả.
Dựa trên thái độ của Sở Cậnbot_an_cap Hàn đối với cô, cô thiên về khả năng chẳng có chuyện gìleech_txt_ngu ra.
Sở Cận Hàn mà muốn chạm vào côvi_pham_ban_quyen thìbot_an_cap trong năm qua, có lẽ con cũng đã mang rồi, cần gìbot_an_cap phải đợi đến lúc uống say?
Trong lúc đang suy nghĩ, Tống Vân Phi bắt gặpbot_an_cap ánh mắt dòvi_pham_ban_quyen xét của anh, tim côbot_an_cap khẽleech_txt_ngu hẫng một nhịp.
mặt lại, ưỡn ngực nói: Nhìn gì! Tôi chẳng có chút trải nghiệm nào cả, hỏi chút thì sao nào?
Cận Hàn lặng lẽvi_pham_ban_quyen nhìn cô, ánh mắt khuôn mặt cô.
Dưới cái nhìn của anh, khí trên Tống Vân ngày càng yếu đi.
, anh còn
Lời còn dứtbot_an_cap, thân hình Vân Phi đột nhiên chao đảo.
Cả người lẫnleech_txt_ngu ghế đều bị anh kéo mạnh vềvi_pham_ban_quyen trước, cách giữa hai người tức được thu hẹp.
thấy rõ sợi lông mi của đàn ông này, thậm những đường vân nhỏ xíu trên môi anh.
Sở Cận Hàn hơi mướn mắt, ánh nhìn lạnh lùng xuyên hàng mi, đặt lên đôi môi cô.
Ngay đó, anh rãi dời lên, đối diện cô, mộtbot_an_cap luồng khí tức nguy ập đến ngay trước mặt.
Vậy có muốn trải nghiệm lại lần nữa không?
Hai người ở khoảng gang tấc, hơi nóng rực của anh phả vào Tốngvi_pham_ban_quyen Vân , mang theo bạc hà thanh mát của kem đánh răng.
Tống Vân Phi cứng đờ cả , đầu óc ong, trống hoàn toàn.
Cô đột nhiên không hiểu nổi người đàn ông này có ý gì.
Trước đây anh tránh névi_pham_ban_quyen không , saoleech_txt_ngu hôm nay lại chủ động nhưbot_an_cap .
môi cô mấp máy, nửa ngày không thốt ra được chữ nào.
Chưa đợi cô nghĩ xong nên mở thế nào, Sở Cận Hàn đã bất ngờ đứng , giữ khoảngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô.
Anh thu lại luồng áp bức đó, thần sắc khôi phục lại bình thường.
Nhưng ánh mắt vẫn mang sự xem xétvi_pham_ban_quyen: Hai ngàyleech_txt_ngu nayleech_txt_ngu, cô rất bình .
Tim Tốngbot_an_cap Vânleech_txt_ngu Phi lại, ngoài mặt cố tỏ bình : Không bình thường ở chỗ nào?
Sở Cận Hàn nhìn chằm cô một hồi lâu, bỗngbot_an_cap nhiên lại tiến sát về phía cô, hướng thẳng tớibot_an_cap đôi môi cô.
Tống Vân Phi kinh hãi, mắt thấy sắp hôn tới nơi, cô mạnh bạo quay đi, né nụ hôn của người đàn ông.
Tuybot_an_cap nhiên rất nhanh sau đó, cảm thấy có gì đó không đúng.
ông đưa tay ra, đi qua người cô bưngleech_txt_ngu ly nước trên bàn lên.
Khóevi_pham_ban_quyen mắt cô liếc vềbot_an_cap phía Sở Cận Hàn, kết quả vừa ngước lên đã chạm ngay ánh mắt anh.
Bầu không khí lập trở nên ngùng.
Ánh mắt của Sở Cận Hàn cuối cùng cũng khiến cô phản ứng lại được.
Sự thử thách vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi của anh chính là cho cô biết, bình thường ở chỗ .
sự né tránh của cô chính là câu trả lời rõ ràng nhất.
Sở Cận Hàn đưa ly nước tay cho cô: Không định thích một chút sao?
Lúcbot_an_cap , Tống Vân Phi cảm giác như mình đang bị treo lên cây thập tự giá để chịuleech_txt_ngu phán xét.
gượng cười nhận lấy ly nước.
Cô ướm lờibot_an_cap: Nếu nói, tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không phải là Tống Phi trước kia, anh có không?
Biểu cảm Sở Cận Hàn không thay đổi: Cô thấy tôi có tin không?
Lỡ như thì sao?
nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tại là một người khác? Hay nói cách khác, là một linh hồn khác?
Tống Vân Phi tiếp tục lời : Lỡ như thậtvi_pham_ban_quyen thì sao?
Sở Cận Hàn thản nhiên đáp: Vậy thì tôi nên liên hệ với bệnh viện tâm thần rồi.
Tốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Phi suýt nữa thì trợn trắng mắt.
điều cô không hiểu hơn cả là: Tại sao chứ? Anh có thể chia tay với tôi mà! Mắc gì phải tống tôi vào bệnh viện thần.
Sở Cận hồi tầm mắt, bị tiếp tục ăn : Chẳng phải cô nói chúng ta nương tựaleech_txt_ngu vào nhau mà sống sao, tôi nhiên phảivi_pham_ban_quyen có trách nhiệm đến cùng.
Tống Vân Phinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười : Thực ra cũng không cần thiết phải thế .
Sở Cận Hàn lại đột ngột nhìn về phíaleech_txt_ngu cô.
Lần , mắt anh vài phần lạnh lẽo: Tốngvi_pham_ban_quyen Vân Phi, có ngoại tình không?
Ngoại ?
Tốngleech_txt_ngu Vân Phi mắt, có khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kịp mạch nghĩ của .
Cô giơ một ngón tay tự chỉ vào mình, Tôi á?
Nếu không, cô thích thế nào về những thay gần đây của mình?
Tôi
Tống Vân Phi lộ vẻ bất , dở khóc cười nói: Tôi không có mà.
Sở Cậnleech_txt_ngu Hàn lặng lẽ nhìn , như muốn nhìn tâm can.
Tống Vân Phi bịvi_pham_ban_quyen anh nhìn đếnleech_txt_ngu tê cả da đầu, ánh mắt không tự chủ được mà bắt đầu né .
Đang lúc nghĩ xembot_an_cap nên giải thế nào, côbot_an_cap nghe thấy Sở Cận Hàn lên tiếng: Tốngvi_pham_ban_quyen Vânbot_an_cap .
Tống Vân Phileech_txt_ngu ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt nghiêm túc của anh: thế?
Sở Cận Hàn nói: cô có lựa chọn tốt hơn, thể nói tôi, nhưng đừng lừa tôileech_txt_ngu.
Tim Tống Vân Phi hẫng đi một , trong khoảnhbot_an_cap đó, cô suýt chút nữa đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rằng Sở Hàn biết mình lừa.
Tống Vân Phi cố nặn ra một nụ cườivi_pham_ban_quyen: Anh ghét bị người lừa đến thế sao?
ai thích bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lừa cả.
Cũng . Tống Vân cười trừ gạonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Anh nghĩ nhiều rồi, tôi sao có lừa anh được.
Cô giơ ba ngón tay lên thề: Thật , nếu tôi mà lừa anh, tôi tôi
Nghĩ , Tống Vân Phi mới ra một câu thề độc mà cô cóleech_txt_ngu thể vui vẻ chấp nhận: cả đờibot_an_cap vô sinh!
Mí mắt Sở Cận Hàn nảy một cái.
Tốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Phi chớp mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn anh.
Cô biết rất Sở Cận Hàn không thích mình.
là ghét bị lừa, càng ghét bị cắm sừng hơn.
Vốn dĩ anh đã tự ti vì nghèo rồi, nếu ngay cả hạng người như mà cũng không giữ nổi, thì chứng tỏ anh thất bại đến nàobot_an_cap?
này cũngbot_an_cap giải thích được tạileech_txt_ngu sao hơn nửa năm qua anh chịu, hầu hạ nguyên chủ mà một lời oán thán.
Bởi vì ngoài cảm mắc nợ, anh còn có tự ti.
Dù nói tự ti là của hồi môn tốt của đàn ôngvi_pham_ban_quyen, nhưng tự ti của anh là dovi_pham_ban_quyen chính mình tạo ra, anh càng tự thì Tốngvi_pham_ban_quyen Vân Phi càng hãi.
Nếu còn để tin rằng bị cắm sừng , Phi dám tưởng tượng sau này cô còn bao nhiêu sống sót nữa.
Cô nắm chặt lấy tay Sở Cận , chân thành nhìn anh: Đừng nghĩ lung tung nữa, tôi chỉ cảm trước đây mình nông nổi .
nhà hằng ngày chỉ biết ăn rồi chờ , cái gì cũng vào anh. Mấy ngày nay tuyệt , vô đi dạo một bờ vực cái chết nên giờ nghĩ thôngvi_pham_ban_quyen suốt rồi, tỉnh ngộ . Không chỉleech_txt_ngu dựa vào một anh được, tôi cũng phải gánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vác trách nhiệm.
hai chúng ta đều còn trẻ, cùng nhau cố gắng, sau này chúng ta mua nhà mua xe, cũng sẽ thôi, mấy cái điều hòa đã gì!
Sở Cận Hàn khựng lại, nghiêng đầu nhìn người phụ đang hùng hồn tuyên bố : Vậy sao?
Bịleech_txt_ngu người ông nhìn chằmbot_an_cap chằm, cô chột dạ mắt , cắn ậm ừ một : Tấtleech_txt_ngu nhiên là vậy rồi.
Sởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn hồi lâu, rõ có tin hay không.
đến khi bị nhìn đến mức ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Sở Cận Hàn kết thúc chủ đề này: Ăn sáng trước đi, muộn giờ rồi.
Tống Vân thở phào nhẹ nhõm, gật đầu như gà mổ thóc, vội vàng ngồi xuống ăn sáng.
, hai người đi xuống lầu.
Sở Hàn dắt con xebot_an_cap điện cũ của anh , sạc cả đêm mà chỉ lên bảy mươi phần trăm pin.
Tống Vân Phi nhìn xe điện nát , bất giác thấy thương anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
khi anh phát lương, tốt nhất vẫn nên một chiếc xe điện .
Thực ra đi xe điện cũng khá , là khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mọi người đều đang tắc đường hay chen chúc trên xe buýt, điện vẫn có thể thông suốt.
Sở Cận Hàn đưa đến cửa văn phòng bấtvi_pham_ban_quyen động sản, đưa túi xách cho cô.
Phi mỉm cười nhận lấy, chợt nhớ ra điều gì đó liền hỏi: Chiều nay tan làm anh về ăn cơm giao đồ ăn luôn?
Sở Cận đáp: Đi giao đồ ăn trước.
Tống Vân Phi ra dấu OK: rồi, anh đi đi.
Sở Hàn gật đầu, lái xe điện rời đi.
Nhìn theo bóng xa dần của , Tống Vân Phi thầm cảm thán trong lòng, người từng là khí chất khác hẳn.
Cái thứ gọi là khí chất này nói ra khá huyền ảo, những người, dù có đi nhặt rác một cái vẫn thấy sự khác biệt.
Tiểu Tống, sớm thế à?
Bên cạnh chiếc xe BMW, mộtleech_txt_ngu người phụ nữ bước xuống, chính là người phụ nữ ngồi xe BMW ngày hôm qua.
Vân Phi cùng cũng nhớ ra cô ta là ai, chẳng phải là đồng nghiệpbot_an_cap của cô sao!
Tống Phi gật đầu: Sớm.
Thấy cô ta lấyleech_txt_ngu thẻ nhân viên ra , Tống Vân Phi thấy tên côbot_an_cap ta là Lê San, mọi người thườngbot_an_cap gọi San San.
Lê San đi vào trong vừa nói: Vừa nãy tôi thấyvi_pham_ban_quyen trai đưa cô đến đấy.
Phải, bạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trai cô không phải cũng cô đến sao?
Lê San: Thế không nhau, bạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trai đẹp trai thật, cònbot_an_cap anh nhà tôi
Cô ta bĩu môi, có chút chê bai, nghĩ đến người vẫn còn ở sau nên không nói hết câu.
đầu Tống hiện lên gương mặt củavi_pham_ban_quyen Sở Cận Hàn, cô đồng tình đầu: Đúng là rất trai.
Lê San nhếch mép, cái cô này sao không biết khiêm tốn chút nào thế nhỉ.
Hai người vừa trò bâng quơ vào hàng, bên trong đã cóvi_pham_ban_quyen ba người đến trước.
Họ đang tụ buôn chuyện.
Ai vắng mặtvi_pham_ban_quyen kể xấu người đóvi_pham_ban_quyen, có mặtbot_an_cap đủ thì kể chuyện khách hàng.
Nào là khách mua nhà cho tam, chính thất kiện tụng đòi lại nhà.
Khách đưa tiểu tam về nhà sống chung cả ba người.
Hay chuyện nam người mẫunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cưới được phú bà, phú bà chết xong thừa kế tài sản trăm tỷ.
Tống Vân Phi cũng nhịn được mà nghe một lát, quả là không có sốc nhất, chỉ có sốc hơn.
rồi, chuyện của Tiểu Sương các bà biết chưa? Có người khẽ nói.
Sương làm sao?
Tôi biết, tháng trước cô chẳng phải có khách hàng là thiếu gia nhà giàu sao, bị người ta miễn phí cả trời, xong mới phát hiện ra là thiếu gia rởm.
Trời ạbot_an_cap, quảbot_an_cap nhiên vẫn cònleech_txt_ngu quá non nớt, vậy mà có người mắc này.
Trong lúc mấy người đang nói chuyện, cửa ra vào hiện một phụleech_txt_ngu chỉ lớn hơn Vân Phi khoảng tuổivi_pham_ban_quyen.
Cô ta vừa đến, người đang buôn chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lập tức tản ra.
Tống Phileech_txt_ngu cũngbot_an_cap quay về chỗ của mình, tiếp tục xem tài liệu.
Đúng chín rưỡi, Trương leech_txt_ngu tầng dưới họp đúng .
Vẫn là quy trình của ngày hômleech_txt_ngu qua, họp rút kinh trước, đó hô khẩu hiệu.
Mất mặt quá, chẳng muốn làm nữa chút nào.
Sau khi màn tra tấn kết thúc, Trương gọi Tiểu Sương vào văn phòngvi_pham_ban_quyen nói chuyện riêng.
Mọi ngườibot_an_cap nhìn theo bóng lưng mà nháy mắtleech_txt_ngu rabot_an_cap hiệu, lại có phần vi_pham_ban_quyen trên nỗi của người khác.
Bầu khíleech_txt_ngu làm việc này có thể nói là tệ hạivi_pham_ban_quyen.
Tống Phi dám đảm, nếu cô mà đến muộn chút, chắc cũng thànhbot_an_cap chủ trong miệng họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tranh thủ trời còn chưa quá nắng, cô cầm xấp tờ rơi trên đi ra ngoài, phát tờ rơi trước đã.
Đến nơi người để phát, rất nhiều người bản không nhận, hoặc là nhận liền vứt luôn xuống đất.
Có người thì cầm trên tay để quạt, có ngườivi_pham_ban_quyen liếc nhìn vài cái.
cảleech_txt_ngu đều nằm trong dự của Phi, bởi vì trước đây nhận được tờ rơi cô cũng làm như vậy.
Quả nhiên là gió tầng nào gặp mây tầngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó mà.
Cô ngồi xổm chân cột điện ven đường, nhìn cái giớileech_txt_ngu lạ nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lòng thấy trống trải lạ .
Bỗng nhiên, điện thoại rung lên một cái.
Cô lấy ra xem, ra là tin của Sở Cận Hàn gửi tới.
Chính giao dịch chuyển tiền, năm mươi tệ.
Tống Vân nhìn chằm chằm vào sốbot_an_cap tiền năm mươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tệ kia ngẩn người hồi lâu, mới từ gõ ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một dấu hỏi.
Cận Hàn hồi lâu mới trả lời tin nhắn, chỉ vỏn vẹn chữ: Mua trà sữa.
Tống Vân Phi càng thêm mơ hồ, nhưng một lát, cô đoán chắcbot_an_cap là anh muốn mừng cô có việc làm nên mới bảo cô đi uống trà .
Nhìn năm mươi tệ này, Vân Phi lại thấy .
Ai mà ngờ được vị tổng tài trong sách, người hở là chuyển khoản hàng triệu, hàng chục triệu, giờ đây kiếm năm tệ. Nhưng khi nghĩ đến tội đồ gây ra nông nỗi này chính là mình, cô liền thu lại nụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười, cắn chặt .
Vừa đứng dậy làm việc, thoại vang lên. lấy ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem, tên danh bạ hiển là Mẹ. Suy nghĩ một chút, nhấn nút .
Alo, mẹ ạ.
Đầu dây kialeech_txt_ngu truyền đến giọng nói của một người phụ đầy phong : Phỉ Phỉ, công việc củavi_pham_ban_quyen con vẫn thuận lợi chứ?
Tống Vân Phi nhìn tờ rơi trong tay, mỉm cười: Thuận lợi , chỉ là bận chút. Mẹ, ở nhà vẫn cả chứ?
Nguyên chủ vì sợ lộ nên đãleech_txt_ngu nămvi_pham_ban_quyen nay liênleech_txt_ngu lạc với gia đình. Có vài lần đình tới, cô ta đều trực tiếp cúp máy.
Dạo này sức khỏe banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con không , mẹ muốn gọi điện nói ông ấy một tiếng, bảo ông đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bệnh viện tra xem sao. Cái tính bướng bỉnh của ông ấy, thếbot_an_cap cũng không nghe, mà gọi cho con thì lại chẳng được
Tống mẫu chưa nói câuleech_txt_ngu, bên đã vang lên giọng của mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người ông: Bà mấy cái đó làm , người tôi vẫn khỏe chán! Suốt ngày cứ bệnh viện với chảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bệnh viện, bà thừa tiền quábot_an_cap hóa rồ rồi à!
Nghe thấy này, Tống Vân Phi thầm thở dài trong lòng.
Nguyên từ ham hư vinh. tiểu học thì so bì văn phòng phẩm, lên trung học và đại học lại so bì điện thoại, đồ hiệu với người ta. Cha mẹ ta đều là dân bình thường, ở quê làm ruộng, làm công trình bên ngoài. Phần lớn tiền lương của họ đều đổ cô ta để lo cho việc ăn học, tiền sinhbot_an_cap hoạt chưa bao đểvi_pham_ban_quyen ta thốn. Dù không thể giàu sang bằng những bạn học có điều kiện, nhưng ít nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không để cô ta phải chịu đóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thế nhưng cô ta lại chẳng hề biết đủ, luôn vòi tiềnleech_txt_ngu. người mua đồ , ta cũng mua; thấy người khác điện thoại , cô cũng phải đổi cho bằng được. Cô ta cứ ngỡ sở hữu những thứ đó là có thể hòa nhập vào vòng của giới nhà giàu, mà hề biết rằng trong mắt người khác, chẳng khác nào chú hề.
khi tốt nghiệp, cô ta cũng chỉ nhắm đến những công lớn như Yến Kim, còn công ty thì chẳng thèmbot_an_cap để mắt tới. Dù chỉbot_an_cap làm trợ nhiếp ảnh với mức hơn hai ngàn tệ mỗi tháng, tiền thuê nhà ở Hải còn không đủ, cô ta vẫn cảm thấy mìnhbot_an_cap vô cùng mũi.
Chínhleech_txt_nguleech_txt_ngu vậy sau này, khileech_txt_ngu phải xe của Sở Cận Hàn, cô ta mới nảy ra ý định táo bạo .
Nguyên chủ nhắc nhiều đến cha mẹ mình, Tống Phi chỉ nhớ mang máng là ta dườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như đã qua đời. gia đình gọi điện bảo vềleech_txt_ngu, cô ta sợ lờivi_pham_ban_quyen nói về thanh mai nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị vỡvi_pham_ban_quyen lở nên đãleech_txt_ngu không về.
Nghĩ đến đây, Tống Vân nói vào điệnbot_an_cap thoại: Mẹ, mẹ đưa máy cho đi, để chuyện với ông.
Giọng Tống mẫu lập tức lộ vẻ mừng: Được!
phụ gắt: không , ra chỗ khác đi. Nó đang đi làm, bà gọi điện làm phiền làm gì?
Vân Phi lên tiếng: Ba, ba bệnh viện kiểm tra . Nếu con sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về đíchleech_txt_ngu thân đưa ba đi đấy.
Tống phụ lập cuống quýt: Con về làm gì? Cứ mà làm việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho tốt đileech_txt_ngu! Khó lắm mới vào đượcbot_an_cap ty lớn, phải hiện cho tốt, đừng mà gọi điện thoại nữa.
không phải cha mẹ ruột của mình, nhưng lòng Tống Vân Phi vẫn lên niềm xúc . Cha mẹ cô đời trong một nạnvi_pham_ban_quyen nămleech_txt_ngu cô lên bảy, cô bà nội nuôi nấng. Sau khi bà mất, cô không còn được cảm nhận sự tâm của người thân nữa.
Trong phút chốc, hốc mắt Tống Vân hơi ươn ướt. Cô hít mũileech_txt_ngu, cố gắng giữ giọng bình thường: Vậy thì ba phải viện , đừng lo chuyện tiền nong. Giờ con đã vào công ty lớn , kiếm được nhiều tiền .
Con kiếm cũng đâu có dễ dàng gì. Ba xem tivi thấy bảo ở công ty lớn áp lực . Con không lo cho nhà đâu, ba với mẹ con đều khỏe cả.
Vân Phi bất đắc nói: Ba, ba cứ con, đi khám một chút đi có được ?
mẫu cạnhleech_txt_ngu khuyên : Đúng đấy, gái đãleech_txt_ngu nóileech_txt_ngu thế rồi, ông định để nó về nhà trói ông đi thậtbot_an_cap à?
Tống phụ cũng hết cách, đành bội đáp: Được rồi được rồi, tôi là được chứ gì. Con lo mà làm việc, đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có chạy lung tung.
Tống Vân Phi này mỉm cười: Dạ, chỉ cần ba việnleech_txt_ngu thì con sẽ chạybot_an_cap lung . Nhớ gửi kết kiểm tra cho con xem .
Cô trò chuyện thêm một lát vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai ông rồi mới cúp máy.
Tống Vân Phi xốc lại tinh thần, tiếp tục phát tờ rơi. Dù là vì bản hay vì cha , cô cũng phải nỗ lực kiếm tiền mới được.
Có người đi ngang qua, cô đưa tờ rơi ra. Người nhận lấy nhưng lại không . Tống Vân Phi tò mò nhìn sang, đó là một người đàn niên tầm bốn mươi tuổi, ăn mặc chỉnh tề với bộ vest, hơi , nách kẹp một chiếc cặp công văn. Ông nhìn chăm chú vào tờ rơi, lúc nhíu , lúc lại thở dài.
Tống Vân Phi tức tập trung, nở nụ cười chuyên nghiệp: ông, ông quan tâm đến dự ánvi_pham_ban_quyen Thủy Ngạn Danh Đ邸 chúng tôi ạ?
Người ông thất lắc đầu: Vị trí hơi xa quá. Dựleech_txt_ngu này các cô thuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khu vực trường học nào?
Vân Phi nghebot_an_cap giọng điệu ông thì thoáng sững lại, ngay sau đó trong lòng mừng khôn xiết. Ngườivi_pham_ban_quyen này muốn mua nhà ở vực trường !
Cô vội vàng giải thích: Dự án của tôi nằm trong vực của Trường Thực nghiệm Khu mới đang được dựng. Đó là trường học trọng được nướcleech_txt_ngu hỗ trợ, tháng Chín năm sẽ chính thức tuyển sinh. Rất nhiều phụ huynh nhắm đến ngũ giáo viên và cơ sở vật chất của ngôi trường mới , đâybot_an_cap cũng là dự án chạy nhất hiện nay củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúngbot_an_cap tôi.
Cô liếc thấy ánh mắt người đàn ông có chút dao động, bèn tiếp thuyết phục: Năm sau tuyến tàubot_an_cap điện số 8leech_txt_ngu sẽ thông xe, trạm dừng chỉ cách cổng dân cư khoảng sáu trăm mét. Bên cạnh còn có công viên xây, các tiện ích thương mại sẽbot_an_cap lần lượt vào hoạt động Hơn nữa, tôi còn có thể thay xin bản vẽ thiết kế thấtvi_pham_ban_quyen.
vi_pham_ban_quyen bất tuyệt một tràng, người ông ngắt lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Hôm nay tôi cònvi_pham_ban_quyen có việc, khi nào cô dẫn xem nhéleech_txt_ngu.
Tống Vân vội vàng ý, lấy danh thiếp đưa cho ông ta: Vâng , đây là danh thiếp của con. Ông chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con xin nhé.
Người đàn ông vốn từ chối, nhưng nhìn ánh mắt đầy đợi của Vân Phi, ông ta vẫn đọc số điện thoại của mình.
Tống Vân Phi hỏi dồn: Khi thì ông ạ? đó con sẽ gọi điện .
Chắc là cuối tuần đi.
Vâng, vậy cuối tuần sẽ liên với .
Sau khi hỏi tên và lưu số điện thoại, Vân Phi tươi cười tiễn ta rời đi. Nhìn ông ta bước lên chiếc xe buýt ven đường, trong lòng có chút cảm không lành.
Tất nhiên, cũng không loại trừ khả năng ta mua nhà trước rồi mới mua xe, hoặc nhà có xe không muốn lái. Không thể chỉ vì ông ta đi xe buýt mà kết luận là không mua nổi, cứ để lúc đó trò thêm sao. Đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phương đã để số điện thoại thì chứng tỏ là có ý muốn mua.
Trước khi xuyên không, công việc của cô thực chất cũng có tương đồng với việc nhà, đều thấu hiểu nhu cầu cư trú của kháchbot_an_cap hàng. Cô dù sao cũng từng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiết kế vàng của công ty, cần đối phương chịu , cô có nắm chắcvi_pham_ban_quyen lớn cơ hội khiến xuống tiền.
Tống Vân Phi vui vẻ tục phát . Có lẽ vì trên mặt cô luôn rạng rỡleech_txt_ngu nụ cười nên người qua đều sẵn nhận lấybot_an_cap, còn việc họ có xem hay lại là chuyện khác.
Khi sắp phátbot_an_cap xong, có một chiếc Porsche dừng lại trước mặt cô. Một thanh thò đầu ra khỏivi_pham_ban_quyen xe, toe cười với cô: đẹp, cho tôi xin tấm danhleech_txt_ngu thiếp, cũngbot_an_cap muốn mua nhà.
Tốngbot_an_cap Phi liếc anh ta một . Người đàn ông đến ba mươi, ngoại hình bình thường, khuôn mặt đại trà. vẫn đưa danh thiếp anh ta. đàn ông nhận lấy, hì hìvi_pham_ban_quyen rồi lái đi mất.
xong tờ , Tốngvi_pham_ban_quyen Vân quay về cửa hàng bắt đầu gọi điện thoại. Cả một ngày trời chẳng thu hoạch được gì. Không là không có người nghe máybot_an_cap thì cũng là có nhu cầu.
cũng chẳng nản , gọi xong điện thoạileech_txt_ngu tanbot_an_cap làm xe buýtbot_an_cap vềvi_pham_ban_quyen. Thức ăn hôm qua vẫn chưa nấu hết nên hôm nay không chợ. Bình thường Sở Cận Hàn đi giao đồ ăn đến tận một hai giờ về, không đợi được đến lúc đó. Mười hai giờ cô bắt đầu cơm, thời tiết bây giờ nóng bức, anh về ănbot_an_cap cơm là vừa đẹp.
Thế nhưng điều vi_pham_ban_quyen bất ngờleech_txt_ngu mười hai giờ rưỡi đã về đến .
Tống Phi hơi ngạcbot_an_cap nhiên: Anh về đúng lắm, tôi vừa nấu cơm , anh đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn chưa?
Sở vừa cởi phục vừa đi vào trong : Chưa.
Vậy anh mau rửa tay đi chuẩn bị ăn cơmvi_pham_ban_quyen.
Một lát sau, Cận Hàn mặc sơvi_pham_ban_quyen mi bước ra, vào bàn ăn nhỏvi_pham_ban_quyen.
Tống Vân Phi sực nhớ ra điều gì đó: Đúng rồi, thứ này anh cho tôi mượn điện nhé.
Sởbot_an_cap Cận Hàn mắt nhìn cô: Cô định đi đâu?
Tống Vân Phi cười đáp: Tôi phải đi đón khách đi xem nhà.
Nhanh vậyvi_pham_ban_quyen đã bán được rồi sao?
Vẫn chưa, phải người ta đi xem đã. Chắc ông ấy cũng xem nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nơi rồi, có chốt haybot_an_cap không còn chưa biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắc.
Sở Cận Hàn gật đầu, .
Tống Vân Phi có chút mong đợileech_txt_ngu: bán đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , tiền hoa ít nhất cũng được vài chụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngàn tệ. Đến lúc đó đầuvi_pham_ban_quyen tiên phải đổi chiếc xe điện nát này của anhbot_an_cap đã, rồi sắm sửa máy , nữa.
tác của Sở Cận Hàn khựng một nhịp. Anh không nói gì, chỉ đầu cơm.
Haibot_an_cap người yên ăn xong bữa cơm, Sở Cận Hàn đibot_an_cap bátbot_an_cap, Tống Vânvi_pham_ban_quyen Phi đi tắm. Cô nằm trên giường lấy điện thoại ra, đợi khôleech_txt_ngu vừa tiện tay ghivi_pham_ban_quyen chú ứng dụng nhắc việc.
Cận Hàn cũng đã tắm xong. Khi bước , anh nhìn thấy Tống Vân nằmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên giường, do dự chút vẫn bước . Cả hai đều tựa lưng vào đầu giường, tiếng quạt vù vù quay tròn. Đèn trong phòng đã tắt, chỉ còn lại chiếc ngủ nhỏ ởbot_an_cap đầu tỏa ra sáng nhạt.
Tống Vân Phileech_txt_ngu mải mê nghịch điện , còn anhbot_an_cap thì cầm một sách lên xem. Tống Vân Phi tò mò nhìn anh một cái, quả vẫn có người giữ thói quen đọc sách trước khi ngủ. Cô xích lại gầnbot_an_cap hơn, nhìn thoáng qua trên trang sách, có vẻ như một cuốn tiểu sử nhân vật nghiệp.
Anh mà cũng đọc cáivi_pham_ban_quyen nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơ à.
Mùi hương thoang thoảng của dầu gội đầu bay tới, Sở Cận Hàn theo bản năng đầu nhìn cô. lọn tóc ẩm ướt của cô chạm vào cánhleech_txt_ngu anh, mang lại cảm giác ngứa ngáy.
kịp mở thì từ vách tường bên cạnh đột nhiên truyền đến những âm thanh đúng . vợ chồng Vương Nghĩa và Lý Kiều đang làm vận động trước khi ngủ.
Căn phòng này cách âm quá kém. tiếng của Lý Kiều ra, ngay cả tiếng đầu giường va đập vào tường cũng có thể nghe thấyleech_txt_ngu lờ mờ.
Trong bầu không ngượng ngùng ấy, Tống Vân Phi dán mắt vào trang sách, không dám đầu .
thở theovi_pham_ban_quyen bản năng, gì có thể biến mất tạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỗ, thầm trách mình tại không đi ngủ sớm hơn!
Cận Hàn nhìn chằm vàovi_pham_ban_quyen đầu đang cúi thấp, tóc xõa tung và phần cổ áo lấp ló của cô. Đôi môi mỏng mím chặt, ngón tay kẹp cuốn cũngvi_pham_ban_quyen siết vài .
Cho đến khi tiếng phòng bên cạnh ngày càng lớn.
Giọng nói trầm khàn của người đàn ông truyền đến đỉnh đầu Tống Vân Phi: giết thời gian .
Tống Vân Phi sững , ngơ ngác ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt thâm trầm anh.
Mất vài giây cô mớivi_pham_ban_quyen phản ứng lại , anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang trả lời câu hỏi lúc của cô.
Ánh mắt Tống Vân Phi né tránh, khẽ ồ một tiếng rồi tiếp lời để xoa sự lúng túng: Trong sách viết gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế anh? Sách bồi bổleech_txt_ngu tâm hồn, dạy cách thành công à?
Cũngleech_txt_ngu hẳn, kể về người đã nắm bắt các cơ thay ngành nghề thế nào.
Thế thì ấy giỏi thật đấy.
Đứng ở nơi đầu sóng ngọn gió, đến lợn cũng có bay lên . Giọng Sở Hàn bình thản, phảng phất chút khinh miệt.
Nhưng dường như sực nhớ raleech_txt_ngu mình chỉ một nhỏ bé, anh bổ sung: Ông ta đúng là cũng cóbot_an_cap chút bản lĩnh.
Thế thì so với anh xa rồi.
Cô tin tôi đến thế ?
Dĩ nhiên , anhleech_txt_ngu Tống Vân Phi suýt nữa lỡ miệng, cô ho một tiếng, vội vàng đổi : là bạn trai của , đương nhiênvi_pham_ban_quyen là giỏi nhất rồi!
cúi mắt, nhìn Tống Phi đang tỏ vẻ nghiêm với ánh không rõ tâm tình.
Trước cô chưa bao giờ khen thế.
Tống Phi bực bội nhắm mắt , biết thế đã chẳng tán dóc tinh.
Trước đây nguyên chủ nào cũng thao túng lý anh, chẳng biết học từ mấyleech_txt_ngu cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trò .
Ví dụ như: Anh sắp mươibot_an_cap rồi vẫn nghèo rớt tơi, tôi ra làm gì có người phụ nào thèm để mắt đến anh? Chỉ có tôi mới không chê bai anh thôi.
Du học về thì tác dụng gìleech_txt_ngu, giờ đầy rẫy thạc sĩ sĩ thất nghiệp đi giao hàng đấyvi_pham_ban_quyen thôibot_an_cap. Anh cũngbot_an_cap đừng trèo caoleech_txt_ngu quá, có công là tốtbot_an_cap lắm rồi.
Bạn học của tôi đều gả vào hào môn, mỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày chỉ việc làm đẹp, đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mua sắm đánh bài, chẳng bao giờleech_txt_ngu phải đụng tay việc gì.
Đừng có ngày xem mấy cái cổ phiếu vô dụng đó nữa, số ra đã không có mệnh phát tài rồi. Nếu anh thua sạch thì cả hai chúng ta phải ra ngủ. Với chút thu nhập bọt đó mà đòi chơi chứng khoán, đừng có ngây thơ thế được không?
Ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vợ sựvi_pham_ban_quyen nghiệp phất như diều gặp gió, người chồng bạc đãi vợ thìbot_an_cap tài không vào cửa, nên anh phải xử tốt với tôi thì mới kiếm được lớn.
Những lời đại loại thế không đếm xuể.
Ỷ vào Sở Cận Hàn mất nhớ, không còn người khác, cô ta tìm cách chèn ép, tạo sự lo để anh phụ thuộc vàvi_pham_ban_quyen mình.
Đáng tiếc thay, cô ta đã sai ngườibot_an_cap.
Lúc đầu có lẽ chút tácbot_an_cap dụng, nhưng dần, Sở Cận Hàn nghe mãi cũng thành miễn nhiễm.
chất anh không phải là người yếu đuối nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy.
Vân Phi thở dài, không dám nghĩ tiếp . lần nhớ những gì nguyên chủ đã làm, cô lại cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy chết đang cận kề.
gượng cười: Tôi tôi chẳng phải đã cải tà quy chính rồi sao.
Sở Cận Hàn nhìn sâu vào mắt cô, ánh mắt phứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tạp đoán.
Anh không hỏi thêm gì nữa, chỉ gấp lại đặtbot_an_cap lên tủ đầu , nhànvi_pham_ban_quyen nhạt bảo: đi.
Anh tay tắt bàn, căn phòng ngay lậpleech_txt_ngu tức bị bóng tối nuốt chửng.
Tiếng soạtleech_txt_ngu lên cạnh, Sở Cận Hàn nằm xuống.
Tống Vân Phi nằm xuống, nhìn lên trần nhà tối om, lòng bồn chồn khó ngủbot_an_cap.
quạt đang , luồng gió thổi đến theo hơi nóng hầm hập.
động bên vẫn tiếp diễn, có lẽvi_pham_ban_quyen do bị ảnh hưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà các quan cũng trở nên kỳ bén.
Mùi tắm tỏa ra từ hai người cũng thêm vài phần ámbot_an_cap muội.
Đột , giọng nói của Sở Cận Hàn lại vang lên trong bóng tối: Cái đó có phải bị cô vứt rồi không?
Tim Vân hẫng một nhịp.
Cô giả vờ bình tĩnh hỏi lại: Cái gì ?
Bao cao su.
Không có mà, có thấy đâu. Anh còn có thứ đó sao, để ở đâu thế?
Không có .
Anh dường như trởvi_pham_ban_quyen mình, rồi hoàn toàn im lặng.
lòng Vân Phi thấpbot_an_cap thỏm không yên, tự anh hỏi cáibot_an_cap này làmvi_pham_ban_quyen gì? Chẳng lẽ nghe thấy tiếng động nhà bênleech_txt_ngu cũng sinh ?
là không đâu, ước anh đang thămbot_an_cap dò đây mà.
Hai ngày nay cô có biểu hiện khác , Sở Cận Hàn nghi ngờ cô ngoại tình. Nếu thật sự vứt đi thì càng chứng thực cho việc cô có bồ nhí.
Đúng là người đàn tâm kế! nghi ngờ cô ngoại tình chứ nhất quyết không tin cô đã tráo linh hồn!
Hai ngày tiếp theo, Tống Phi càng bận rộn hơn, ngày nào cũng gọi , phát tờ rơi, lại còn phải học thuộc tài liệu.
ai cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khả năng trở thành khách tiềm năngbot_an_cap, cô đều ghi chú lạibot_an_cap thận. Cô cũng kết bạn được với vài người, thỉnh thoảng nhắn tin hỏivi_pham_ban_quyen thăm mối quan hệ.
Cận Hànvi_pham_ban_quyen cũng quay lại với nhịp độ giao hàng đến đêm, lúc anhvi_pham_ban_quyen về thì Tống Vân Phivi_pham_ban_quyen cơ bản đã ngủ rồi. Khi đó, anh có thể ra sofa ngủ mà cần hạ bản thân.
Đến thứ , sau khi ăn sáng xong, Tống Phi gọi điện cho tiên sinh kia.
Đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phương vậy mà thật sự đồng ý cùng cô đi xem nhà.
Tốngvi_pham_ban_quyen Vân Phibot_an_cap mừng rỡ, nói vào điện thoại: Vâng, thưa Triệu tiên sinhbot_an_cap, lát nữa cháu đến đón chú.
Cúp máy, quay lại thấy Sở Cận Hàn đang ngồi trên nhìn mình.
leech_txt_ngu với : Sáng nay anh cho tôi mượn xe , chiều hãy đi giao hàng được không?
Sở Cận đầu: Được.
Nhưng như chợt nhớ ra điều gì, anh lại nói: Tôi đi cùng cô.
Anh đileech_txt_ngu cùng tôi?
Ừ, tiết kiệm điệnvi_pham_ban_quyen.
Cái tính kiệm lời như vàng của anh xuyên khiến Tống Vân Phibot_an_cap không ý đồ, lần nào cũng phải mất một lúc mới phản ứng kịp.
Ý anh chắc là chiều đi giao hàng luôn từ cho tiếtleech_txt_ngu kiệmvi_pham_ban_quyen điện.
Tốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Phi dở khóc dở cười: đúng là biết tính toán thật đấy.
Sở Cận Hàn cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giải thích, cầm lấy chìa khóa trên : Đi thôi.
Tuân lệnh!
Hai cùng xuống lầu, Tống Vân Phi ngồi ở ghế sau xe điện. Sở Hàn lái chở đến chỗ ở Triệu tiên sinh.
Nắng sớm tuy không gắt vẫn rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra khỏi một lát mà hai đã lấm tấm mồ hôi.
Đi qua một đoạn đường gồ ghề, xe đến nỗi mấybot_an_cap lần Tống Vân Phinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net suýt ngã xuống.
Cô buộc lòng phải ôm lấy eo đàn ông phía : Anh đi chậm thôi, nội tạng của tôi sắp bị anh xóc ra ngoài hết rồi đây này.
Sở Cận Hàn cảm nhận sự mềm mại truyền đến từ sau, ngón tay nắm lái siếtvi_pham_ban_quyen chặt lại, trầm giọng : Chậm lắm rồi.
Được rồi. Tống Vân Phi cũng tốc độ không nhanhbot_an_cap, chỉ là đường quá xấu thôi. Anh thấy tôivi_pham_ban_quyen có thể thành công không?
Có.
lời lệ tinh thế.
Khôngleech_txt_ngu.
đi! Tống Vân Phi tức mình nhéo vào eo anh một cái.
Cơ bắpbot_an_cap thắt lưng Sở Cận Hàn lập tức cứng, chiếc xe điện bỗng nhiên mất kiểm soátvi_pham_ban_quyen loạng choạng, suýt chútbot_an_cap nữa thì hai đâm sầm vàovi_pham_ban_quyen tiệm cắt tóc bên đường.
May kỹ của Sở Cận Hàn cao tay, giữ vững được xe.
Anh trầm giọng lên tiếng: nghịch.
Tốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Phi bị dọa cho khiếp vía, ồ một tiếng rồi ngượng nghịu tay về.
Sau khi thoát khỏi đoạn đường nát , chiếc xe cuối cùngleech_txt_ngu cũng chạy êm hơn.
Khôngleech_txt_ngu ngờ mấyvi_pham_ban_quyen tháng đivi_pham_ban_quyen giao hàng vừa qua lại giúp anh nắm rõ đường sá ở đây như lòng bàn tay vậy.
Tống Vân Phi có chút khâm phục anh, con đường này rõ ràngvi_pham_ban_quyen là đường tắt, theo trên đồ thì hoàn toàn không đi .
Sở Cận Hànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nói , chỉ tập trung lái xe.
đường không có mấy phương tiện, có lẽ là do khu khá hẻo . Tống Vân Phi nhận ra phía sau chiếc Bentley đang từ từ tiến lại gần, cô không nhịn được liếc nhìn thêm vài cáibot_an_cap.
Chỉ là không ngờ, sau khi Bentley chạy songbot_an_cap với xe điện của họ, tốc bắt đầu chậm lại.
Sở Hàn cũng chú ý đến, khẽ đầu nhìn .
Cửa sổ bên ghế phụ củaleech_txt_ngu chiếc Bentley hạ xuống, một gãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàn ngoài hai tuổi ló đầu ra, lắc lắc chiếc điện thoại trong tay.
nữ, kết cái ?
Tống Vân Phi nhìn sự nhả trong mắt gã ta thì hừ lạnh một tiếng, quay mặt đi chỗ không thèm nhìn.
Thấy cô ngó lơ , gã đàn cười nhạo một tiếng, mắng một câu đồ giả .
Tống Vân Phi nhận bot_an_cap thể Sở Cận Hàn đang căng cứng, gân xanh trên cánh tay nổi lên, dường như có thể bộc phát cứ lúc nàobot_an_cap.
Tim cô thắt lại, cô ôm chặt lấy thắt lưng , nhỏ nói: Đừngleech_txt_ngu chấp hắn, chúng ta đi đường của mình thôi.
Gã kia có lẽ là ăn rỗi việc, vẫn đeo không buông, duy trì tốc với chiếc xe điệnbot_an_cap.
Mỹ nữ, ngồivi_pham_ban_quyen cái xe điện nát thấy nóng sao? Có tôi chở em một đoạn không?
Lời vừa dứt, Cận Hàn đột ngột bóp phanh.
Chiếc xe điện dừng vững chãi lề đường.
Anh lạnh lùng mắt nhìn Bentley.
Nhưng chiếc Bentley không hề dừng lại mà phóng thẳng qua người anh. đàn ông bên ghế phụ giơ ngón tay giữa phía anh, chế giễu: Người anh em vẻ không phục nhỉ? Có bản lĩnh thì đuổi theo mà đánh nhau một trận này.
Gã vừa dứt lời, trong xe vangbot_an_cap lên một tràng cười nhạo, xem chừng không chỉ có người.
Chiếc xe điện lẻ loi bên lề , Bentley lao đi cuốn theo một luồng khí nóng hầm hập, cô và Sởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cận Hàn trông như hai kẻbot_an_cap ngốc.
Tống Phi kéo kéo vạt anh, trấn an: Đừng so đoleech_txt_ngu hạng đó, xe kia chắc chắn là đồ thuê để làm màu thôi, người giàu thực sự không rảnh rỗi thế đâu.
Vẻ Hàn không chút biểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm nào, anh liếc nhìn Tống Vân Phi: Cô rành thế cơleech_txt_ngu à?
Tốngbot_an_cap Vân Phi nói: Người giàu mà lại như chưa từng thấy phụ nữ chắc? Chiếc xe đó tuyệt đối thuê!
Cho không kết bạn với ?
Tống Vân Phi lại ngẩn , mạch suynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ của anh đối rồi.
Cô bựcbot_an_cap bội : Trong lòng anh tôi là hạng người như vậy ?! Hễ thấyleech_txt_ngu người có là mặt dày dán sát vào à?
Sở Cận Hàn , chỉ lẳng lặng chằm chằm nhìn .
Tống Vân hết sạch nhuệ khí, được rồi, nguyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ hình như là hạng người thế . , Sở Cận Hàn cũng chẳng phải ở đây đạp xe điện như thếleech_txt_ngu này.
Vân , tức lườm anh một cái: anh đã nghĩ như vậy, vậy thì chúng ta chia tay đi!
Nói xong, cô hậm hực quay ngoắt đầu đi, nhưng dư quang âm thầm quan sát phản ứng của anh. Nếu điều này không gây kích động quá mức cho anh, thì nhân cơ hội mà chia tay cũng là một ý hay.
Gương mặt Hàn vẫn không chút biểu cảm. Tiếp đó, anh buông ra một câu: Cuối cùng cô cũng nói rabot_an_cap rồi.
Tống Vân Phi sững lại.
Sởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cận Hàn tiếp tụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Gã đàn là ai?
???
Anh có bệnh à? Tống Vân Phi cạn lời, là lần đầu tiên cô thấy có người vội vã muốn tự đội mũ xanh đầu mình như vậy.
Hắn giàu lắm sao?
Tống Vân Phi thể thêm được nữa, nộ xung thiên: Phải! Hắn giàu hơn anh, đẹp traileech_txt_ngu hơn anh, hơn anh, anh hài chưa! Thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên, chia tay đi.
Từ giờ trở đi, đường dương quang của anh, đi cầu độc mộc của tôi, biệt!
Tống Vân Phi hậm hực nhảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xe điện, bước phăng phăng về phía .
Đúng là đồ thần ! Sao cứ là cô ngoại tình cơ chứ?!
Cận Hàn không đuổi theo, đứng bên cạnh chiếc điện, nhìn theo bóng lưng đang hừng lửa giận của cô.
trời mỗi lúc một gắt, đã gần đứng .
Tống Vân Phi đi chưa được baoleech_txt_ngu lâu đã mồvi_pham_ban_quyen đìaleech_txt_ngu, bị nắng đến mức mắt chóng mặtvi_pham_ban_quyen. Cái nơi khỉ ho gáy này, cả chiếc taxinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng chẳng thấy dáng.
Cô lấy đồ ra xem, phát hiện nơi hẹn với Triệu tiên cũng không còn xa lắm, đi khoảng mười mấy là đến. Nhưng cô đãleech_txt_ngu giá cao thể chất của mình, đi chưa đầy mười phút cô đã không bước nổi nữa.
định một chỗ râm để nghỉ ngơi một látnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vừa quay đầu lại, cô đã thấy chiếc xe quennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuộc đang tiến tới và dừng ngay trước mặt mình.
Tống Phi lườm anh: Anh đi theo làm gì?
Sở Cận Hàn nhìn cô một lúc lâu mới mở lời: Tôi hiểu .
Thấy anh xin , sắc mặt Vân Phi dịu đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không . Vốn dĩvi_pham_ban_quyen cô cũng chẳng lý dovi_pham_ban_quyen nàyleech_txt_ngu để chia tay. Dùleech_txt_ngu saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã lừa anh thê lắm rồi, giờ còn cắm sừng anh thì quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đáng quá. khôi phục trí , có khi chẳng leech_txt_ngu mà trực tiếp đăng xuất luôn ấy chứ.
Vừa nãy đi trên đường đã thấy hối hận đôi chút, giờ anh động bậc thang, Tống Vân Phi đương nhiên leo xuống. Có điều giọng điệu vẫn còn vài cứng nhắc: Giờvi_pham_ban_quyen lại thấy là hiểu lầm tôi rồi sao?
Sởleech_txt_ngu Cận Hàn: Ý tôi là, nếu cô có lựa chọn tốt hơn, có thể trực nói với tôi, cần phải giấu giếm, tự khắc buông tay.
Không đợi Tống Vân kịp phát , anh lại tiếp tục: Nếu cô chưa , thì đừng nói những lời như chia tay nữa.
Tống Vân nghi hoặc đánh giá , khôngleech_txt_ngu mà hỏileech_txt_ngu: Ý đây? Anh khôngleech_txt_ngu nỡ xa tôi à?
Sở Cận Hàn: Cũng không hẳn, tôi sợ cô chết đói.
Anh! Tống Vân Phi hít một hơi thật sâu, cố nặn ra cười: Anh muốn bảo là, tôi rời anh thì không sống nổi chứ ?
Sở Cậnleech_txt_ngu Hàn thở dài, mắt cô có thêm vài phần phức tạp. Anh chậm rãi nói: Nếu đã vì tôi mà hy sinh nhiều như , tôi nên có trách với đếnvi_pham_ban_quyen cùng, dù là tìm cho cô một đối tượng hơn, hay là đảm bảo có thể sống tự lập được.
Nếu cô nhất quyết muốn chia tay, ít nhất đợi đến khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công việc của ổn định hãy nói.
Hiếm khi thấy anh nói nhiều như vậy, Tống Vân Phi đến đâu, mặt dần thu lại đến đó. Nhìn vào mắt nghiêm túc của đàn , tâm trạng cô cũng trở nên phức tạp theo.
Phải thừa nhận , anh thựcleech_txt_ngu sự là một đàn ông tốtleech_txt_ngu. Bạn gái đòi chia tay mà anh vẫnbot_an_cap còn lo lắng cho phương. nguyên chủ không lừavi_pham_ban_quyen dối anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thì không biết cô ấy sẽ hạnh phúc đến nhường nào. Tiếp xúc suốt nửa năm qua, có lẽ nguyên chủ là người mong muốn những lời dối thêu dệtvi_pham_ban_quyen nên trở thành sự thật hơn bất cứ ai.
cả bản thân Tốngbot_an_cap Vân Phi lúc này cũng
Cô mỉm bất lực, giả vẫn mãi là giả, vĩnh viễnvi_pham_ban_quyen không thể thật được. Ngày chân tướng phơi bày chính ngày tận thế của cô, đó mới là sự thật.
Thấy im lặng, Sở Hàn lấy từ trong hộc xe ra một ly sữa đưa cho .
Tốngleech_txt_ngu Vân Phi nhìn ly trà sữa ngẩn ngơ: Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mua lúc thế?
Vừa .
Vậy nên nãy giờ anh đuổi kịp là vì mua tràvi_pham_ban_quyen sữa ?
Sở Cận Hàn khẽ gật đầuleech_txt_ngu: Tiện đi ngang quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy thôi.
Trong lòng Vân Phinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên một nỗi cảm động. Đi bộ nãy cô quả thậtleech_txt_ngu đã khát khôbot_an_cap cả cổ, cô nhận lấy trà sữa rồi uống ngon lành.
Uống vài ngụm, cô lại ngồi lên phía sau xe .
Chuyện này đến đây , chúng ta hòabot_an_cap rồi, anh không được phép nghi ngờ tôi ngoại tình nữa.
Sở Hàn im lặng một lát, sau đó khẽ một tiếng.
Haibot_an_cap suốt quãng không nói câu nào, cuối cùng cũng đến nơi Triệu tiên sinh .
Đây là một khu tập thể cũ, còn đời hơn chỗleech_txt_ngu họ hiện tại. Không hẳn là một khu , trông nó giống một ngôi làng ven đô hơn, nằm sát cạnh thành phố nhưng lại không thuộc về phố thị. Nơi này toàn là những căn nhà tự xây một hai tầng, thậm còn có cả nhà đất.
Chưa bước vào bên trong, đã thấy trên bứcvi_pham_ban_quyen tường chằng chịt chữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Giải tỏa lớn.
đây sắp tỏanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao? Tống Vân Phi ngạc nhiên , Giảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tỏa chắc là sẽ được thường bằng nhà nhỉ?
Sở Cận Hàn cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quan sát , trầm ngâm đáp: Chắc là được chọn một trong hai, nhà tiền đền bù.
Hóa ra là vậy. Tống Vân không am hiểu mấy chuyện này, nhưng vì Triệu tiên muốn mua , chắn ấy đã chọn nhận tiền đền . Nhà sắp dỡ, họ nhất địnhbot_an_cap phải mua chỗ mới, vấn đề chỉ là mua của ai thôi.
Nghĩ đến đây, tâm trạngleech_txt_ngu Tống Vân Phi tốt lên không ít, ngay cả nắng gắt đầu chẳng thấy nóng nữa. Sau khi nối điện thoại, Triệu tiên sinh bảo cô đợi một lát ở đầu làng.
Tống Vân Phi đồng ý, saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi cúp máy liền nhìn phía Cận Hàn: Lát tôileech_txt_ngu ông đi xem nhà, còn anhbot_an_cap thìvi_pham_ban_quyen ?
Sở Cận nói: Chẳngleech_txt_ngu phải còn phải đưa ông ấy vềleech_txt_ngu đây à? Tôi đứng đây đợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô.
Tống Vân Phi ngẫm nghĩ, thấy đây là một ý hay, lát nữa lại còn thể nhờ anh mình ra ga tàu điện ngầm. Chẳng bao sau, Triệu tiên đi xuống, bên cạnh còn có một người phụ nữvi_pham_ban_quyen trung niên và hai đứa con.
Tống Vân Phi ngẩn người, gia bốn người đối khi nhìn thấy con xe điện nhỏ cũng ngớ người . Gia đình này rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ràng cứ ngỡ cô sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lái ô tô đến đón, không ngờ lại là một chiếc xe điện.
Dù có ngượngbot_an_cap ngùng, vẫn phải bặm môi tới: Chàobot_an_cap Triệu tiên sinh, đây chắc là Triệu thái .
Sắc mặt Triệu sinh lộ vẻ không vui, miễn gật đầu. Triệu thái thái cũng nhếch mép, coi như là đã cười.
Tốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Phinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn giữ nụ cười trên môi: Thật xin lỗi, do chưa trao đổi rõ ràng từ trước. Trong phố đang tắc đường, tôi sợleech_txt_ngu làm thời gian quý báu mọi nên mới xe điện cho kịp.
Cậu con trai khoảng mười lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng: Trời nóng này mà bắt đi xe điện ạ? Nó bĩu môi, chẳng còn hứng thú: không đi đâu.
Tống Vân cười nói: Đúng , hôm nhiệtbot_an_cap độ cao, nhưng buổi sáng chưa nóng lắm. Thế này đi, bắt taxi chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người, chỉ mất vài phút thôi. Trọng tâm chúng ta hôm nay là xem nhà, phương di chuyển chỉ là chuyện , mua căn nhà ưng ý mới là quan nhất, bác thấy đúng ạ?
Trong nhà rõ ràngbot_an_cap là Triệu thái làm chủ, bà một tiếng: Được rồi, vậy chúng tôi đợi một lát.
Thấy bà đã lòng, Tống Vân lập tức bắt chuyện: Triệu thái thái trông thật khí chất, bác việcleech_txt_ngu ở ngân hàng ạ?
Cú nịnh này đánh phóc, Triệu thái thái lên hẳn. Triệu tiênleech_txt_ngu sinh đứng cạnh cười giới thiệuvi_pham_ban_quyen: tôi là hộ hị trưởng.
Tống Vân chấn : Phó thị trưởng? Xin , lỗi, tôivi_pham_ban_quyen mắt kém , không nhận ra Triệu thị trưởng.
Triệu thái thái bị cô chọc cười: Thị trưởng gì , là y tá , ybot_an_cap trong bệnh viện.
Lời tâng bốcvi_pham_ban_quyen của Tống Vân Phi nghẹn lại nơi cổ họng, suýt nữa cắn phảivi_pham_ban_quyen lưỡi mình. Không phải chứ, cái giọng địa của Triệu tiên sinh này lạc quá mức rồi đấy.
Cô bé này, cái nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của cô không ổn đâu nhé, khí chất của tôi mà giống mấy vị lãnh đạo lớn đó saovi_pham_ban_quyen? Triệu thái nói đoạn còn lườm chồng một cái.
Triệu tiên sinh gãi đầu cười: tại tôi, tại tôi nói phổ thông không chuẩn.
Tống Vân Phi cười gượng: chắn là giống rồi ạ, vừa nhìn thấyleech_txt_ngu bác là cháu đãvi_pham_ban_quyen bị khí chất của bác làm cho choáng ngợp , nghe Triệu tiên sinh nói xong cháu chẳng mảy may nghi ngờ gì luôn, không ngờ bác lại một thiên thần áo .
nịnh nọt này của cô coi như đã khuấy động được bầu không khí, chút không vui ban nãy đã tan thành mây khói. Sở Cận đứng lặng lẽvi_pham_ban_quyen nhìn cô khua môi múa mép, ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt hiện lên vẻ khó .
Lát sau, taxi đến. Tống Vân Phi ân cần mở cửa xe cho , đợi gia đình người lên xe xongbot_an_cap, cô lại sang Sở Hàn.
cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi theo họ đi, tôi chạy xe điện.
Được rồi, vậyleech_txt_ngu thận .
Nói , cô cũng lên taxi. Sở Hàn xe điện theo , nhưng chiếc xe cỏn của anh theo kịp tốc độ của ô tô, chẳng chốc hai bên đã mất dấu nhau.
Tuybot_an_cap nhiên, khi anhvi_pham_ban_quyen chạy xe ngang qua một con hẻm, bỗng nhiên khựng lại. Quay đầu nhìn , trong con hẻm bênvi_pham_ban_quyen leech_txt_ngu một người đàn ông. ta đang chặn một người phụ .
Mấy ngày nayvi_pham_ban_quyen em tôi làm gì? Tôi đã bảo rồi, khóa thẻ tôi thôi, tôi không em đâu. Em yên tâm, đợi thẻ của tôi mở khóa, tôi mua luôn cho mười căn nhà được không?
Vừa nóibot_an_cap, hắn vừa đưa tay định vai phụ : Đi nào, đi với tôi, nay đưa em đi gặp mấy ngườileech_txt_ngu bạn, giới thiệu khách lớn cho em.
Người phụ nữleech_txt_ngu nhìn hắn đầy chán ghét, gạt tay hắn : Anh đừng lừa tôi nữa, tôi anh vào tiệm thuê rồi. Ngô Vĩ, mà còn quấy rầy nữa cảnh sát đấy.
Người đàn ông tên Ngô Vĩ nhẫn một tiếng: Em không biết cái tiệm xe đó là do tôi mở sao? Em không tin thì giờ tôi đưa quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó, em xem giấy phép kinh doanh.
Người phụ nữ nghe vậy ngẩn ra, nửa tin nửa ngờ nhìnleech_txt_ngu Ngô Vĩ. Sở Cận Hàn chứng kiến cảnh này, ánh mắt có chút thâm trầm, anh lặng lẽ xuống xe điện.
Đúng là oan gia ngõ hẹp.
Nếu Tống Phi có mặt ở đây, chắn sẽ nhận ra hai người này. người là đồng nghiệp của cô Tiểu Sương, ngườibot_an_cap cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại chính là gã đàn ngồi trên chiếc Bentley bắt chuyện với cô hôm .
Tiểu Sương vẫn còn do dự: Nhưng mà, đồng nghiệp củaleech_txt_ngu tôi bảo
Ngô Vĩ ngắt lời: Mấyleech_txt_ngu đứa nghiệp đó của em là lũ ghen ăn tức ở, bớt nghe mấy mụ đàn bà lắm chuyện nói bậy đi, nó chỉ muốn em không được gì, chỉ mong chia người . Bây giờ em đi với tôi đến tiệm xe Á!
Lời còn chưa dứt, từ mông đột ngột truyền đến một cú chạm mạnh, cả người hắn lao thẳng vềleech_txt_ngu phía Tiểu Sương. Sương một , theo bản năng né sang mộtbot_an_cap bên. Ngô Vĩ thảm ngã nhào xuống đất, mặt như chó ăn phân.
đứa nào!
Hắn giận dữ đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại, liền thấy một người đàn mặc sơ mi trắng từ trênleech_txt_ngu cao nhìnvi_pham_ban_quyen xuống . Người đàn ông dángleech_txt_ngu cao , mắt xuống, cái nhìn đó cực kỳnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bình , cũng cực kỳ khinh miệt.
Thú thật, ánh mắt và khí chất ra từ người đã khiến Ngô Vĩ sững sờ mất haileech_txt_ngu giây.
vi_pham_ban_quyen màyleech_txt_ngu? Ngô Vĩ nhận ra anh, lập vừa kinh giận: Mày chán sống rồi ?
Sở Cận Hàn chậmbot_an_cap tiến tới, mặt cảm xúc : kịp anh rồi.
Đuổi cái con mẹbot_an_cap màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Taovi_pham_ban_quyen bảo cho mày biết, mày xong đời rồi! Vĩ lầm bầm rủa, lồmvi_pham_ban_quyen cồm dậy mặt đất: Mày có biết bố tao là ai không?
Ngay khắc hắn vừa đứng dậy, Sở Cận Hàn chân đá thẳng gối . Ngô Vĩ một tiếng, một lần ngã gục xuống đất.
Sở Cận Hàn bước tớibot_an_cap hai bước, giẫm lên bàn tay ban nãy hắn cầm điện thoại. Ngô Vĩ đaubot_an_cap gàoleech_txt_ngu khóc thảm thiết, cố gắng vùng vẫy, nhưng sức lực của hắn trước mặt đàn ông cao lớn này chẳng khác nào chấu đá xe.
Nói đi xem , bố mày là ai?
Ngô Vĩ nghẹn , chưa kịp nghĩ ra nên nói nào thì từ bàn tay truyền đếnvi_pham_ban_quyen một cơn đau thấu , lập gào rống lên.
Nói đi.
Anh quá thong dong, điều nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến Ngô Vĩ cảm chột dạ. Phải mình đắc tội với nhân vật máu mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào rồi?
Ngườivi_pham_ban_quyen bình thường khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe thấy đe dọa của hắn, kiểu gì cũng phải cân nhắc một chút, hoặc ít nhất cũng phải hỏi cho ràng rồi nói . Đằng này anh lại trực tiếp ra taybot_an_cap, vậyleech_txt_ngu còn như không. anh cũng chẳng kẻ nóng tính, vậy thì chỉ có thể người có thân thếvi_pham_ban_quyen không tầm thường.
Ngô Vĩ kêu gào thảmbot_an_cap thiết: Bố bố tôi mở siêu thị !
Tiêu , siêu thị. Nói đến cuối cùng, chính Ngô cũng cảm thiếu tự .
Tiểu Sương cạnh đang ngơ ngác cũng kịp phảnleech_txt_ngu ứng lại: Đó chẳng một cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hàng tiện lợi sao?
Gương mặtvi_pham_ban_quyen Vĩ đỏ bừng lên, không biết là do hay do tức. Hắn vốn đã quen thói khoe khoang, giờ lại không rõ thân phận của ngườibot_an_cap đàn ông này nên không dám bịa chuyện lung tung, chỉ nói thật.
Bên này, Tống Vân Phi đưa gia đình bốn người đến khu cư. khileech_txt_ngu dùng hết chín trâu hai lực để chèo kéo khuyên nhủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hai vợ chồng nọ đều đã ý định . Nhưng họ vẫn nói là cần phải suy nghĩ thêm.
Thông qua việc dò, Tống Vân Phi đã nhận ra họ dường như đang đợi tiền đền bù giải tỏa. Lại thêm tâm lýleech_txt_ngu sợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net án này bị đình trệ nên mới cần cân nhắc kỹ .
Tống Vân Phi cũng không tiếp tục thuyết . Nếu tỏ ra quá vồ vập, ngược sẽ khiến đối phương nảy tâm lý phản cảm và nghinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngờ.
Ra khỏibot_an_cap khu chung cư, Tống Vân Phi gọi họ chiếc xe, cười : Hai bác cứ về cân nhắc thêm đi ạ, cháu sẽ cố gắng giữ lại tặng bản vẽ kế hai bác.
Triệu thái thái lưỡng lự hỏi: Có thể giữ được bao lâu?
Họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn rất hứng với bản vẽ thiết kế. Nếu tìm người làmbot_an_cap , một bản vẽ xoàng xĩnh cũng tốn nghìn tệ. Tất , nếu không có yêu cầu về bố trí nhà cửa thì cũng chẳng cần dùng đến. Hiển nhiên Triệu thái thái là người tận hưởng cuộc sống, bà muốn của đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trang trí đẹp mắt chút.
Tống Vân Phi định lên tiếng thì điện bỗngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đổ chuông.
Cô nói với hai : Chuyện khó nói lắm ạ, vì ai cũng muốn suất này. Cháu cố gắng hết sức giữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai bác trong nửa tháng.
Triệu thái thái còn muốn cô giữ lâu hơn một chút, thấy cô có điện cũng không nói thêm. Vừabot_an_cap vặn xe đã , gia đình người liền lên xe .
khi bắt máy, đầu dây bên truyền đến một giọng nói nghiêm : Alo, hỏibot_an_cap có phải là Tống Vân không? Đây là đồn cảnh sát Thành.
Tốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Phi cúp điện thoại, bắt xe vội vã đến đồn cảnh sát.
Vừa bước vào, đã thấy Cận Hàn đangbot_an_cap tĩnh ngồi trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng hòa giải. Đối diện anh là một kẻ mặt bầm , trông có vẻ hơi quen mặt. ra còn có ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quenvi_pham_ban_quyen , chính là Tiểu Sương.
cô cũng tỏ ra kinh ngạc.
khi tìm hình, Tống Vân Phi mới biết anh là đang hành hiệp trượng , có điều ra tay hơi nặng một chút. Vì có Sương chứng, cộng thêm việc Ngô Vĩ không có ý định truy , nên cảnh sát đã cô ký tên rồi đưa người đi.
Không Ngô Vĩ không muốn truy cứu, là hắn tạm thời không dám. Bởi không rõ thân phận của đối phươngbot_an_cap nên đành chấp nhận thiệt. Khí chất trên người Sở Cận Hàn mang lại cho hắn lực quá lớnleech_txt_ngu.
Ra khỏileech_txt_ngu , đưa mắt nhìn qua lại giữa Sở Cận Hàn và Tiểu Sương.
Tiểu Sương lên tiếng: Tống, hóa ra anh Sở đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là bạn trai của em. Hôm nay thật sự cảm ơn anh ấy .
Vân Phi mỉm cười: Không đâu ạvi_pham_ban_quyen, anh ấy vốn là người thích chuyện bất bình chẳng tha màbot_an_cap.
Tiểu Sươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìnleech_txt_ngu Sở Cận Hàn, thấy im lặng đứng sang một , hoàn toàn không có ý định nhìn mình. Cô ấy mỉm cười: Ừm, vẫn phải cảm người. Vậy chị đi trước , sau mời hai đi ăn cơm.
Vâng ạ. Tống Vân tay: Tạm biệt chị.
Chờ Sương đi rồi, Vân Phi mới thu lại nụ cười, liếc nhìn đàn ông bên cạnh.
Không ngờ anh cũng chính nghĩa gớm nhỉ. Có phải thấyvi_pham_ban_quyen đồng nghiệp của tôi đẹp quá nên không kìmvi_pham_ban_quyen được anh cứu mỹ nhân không?
Ánh mắt Sở Cận Hàn thâm trầm nhìn sang: Cô không nhận ra đóleech_txt_ngu sao?
Tống Vân Phi ngẩn người, trong đầu hiệnbot_an_cap lên hình ảnh đàn ông mặt mũi . Bị đánh đến đó rồi, cô nhận làm saobot_an_cap .
Cô lắc đầu: Chịu thôivi_pham_ban_quyen, là ai vậy?
Sở Hàn cũng không có ý định giải thích với cô, xoay người đi về phía xe điện bên lề .
Tống Vân Phivi_pham_ban_quyen cuống quýt đuổi theo: Hắn là ai thếvi_pham_ban_quyen? Với lại, hắn bị đánh ra nông nỗi đó, sao lại truy cứu nữa?
lẽ là ra thân phận anh rồi?
Không đúng nha. Cô kỹ lưỡng nhớ lại, trong hai đầu Sở Cận Hàn mới mất tích, mạng cũng không có nhiều tin tức, càng leech_txt_ngu ảnh chụp. Nếu không cố ý kiếm, ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bình thường căn bản sẽ không đọc được anh. Ngoại trừ những thiết, sao cóbot_an_cap thể nhận ra thânleech_txt_ngu phận của anh ngay cáivi_pham_ban_quyen đầu tiên được?
Sở Cận Hànbot_an_cap ngắt lời cô, ngồi lên xe điện: Không biết. Bây cô định đi ?
Tống Vân Phi ngồi , lấy điện giờ: Sắp trưa rồi, về ăn cơm đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Sở Cận gật đầu, nổ máy rời đi.
nắng buổi ngày càng gắt, Tống Vân Phi cảm thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình sắp bị nướng chín đến nơi rồi.
Về đến thuê, Tống Vân Phi định đi cơmvi_pham_ban_quyen nhưng vừa nằm xuống sofa là không muốn dậy nữa. Sở Cận thấy cô nằm vật vã trên sofa như sắp chết đến , liền xắn tay áo tự mình vào bếp.
Tống Vân Phi bóng lưng anhleech_txt_ngu, vội vàng đưa ngăn lại: Đợi đã!
Sở Cận khó hiểu quay : Sao thế?
Tống Vân Phi lồm cồm bòbot_an_cap dậy : Để tôi.
Thậtleech_txt_ngu ra cơm Sở Hàn nấu, ngoạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trừ bữa sáng đơn giản, những thứ không thể nói là dở, chỉ có thể nói là ăn được. Tay nghề anh rất kỳ lạ, bất kể nấu món gì cũng đều ở mức độ khiên cưỡng có thể chấp được. Không thể nói là , cũng chẳng thể chê là dở, tóm lại là biết đánh giá thế . thì Tống Vân Phi cũng không hiểu nổi làm sao có thể giữ vững phong độ định đến vậy.
Tuy nhiên, Tống Vân Phi mới đứng dậy được một nửa đã cảm thấy thiên hạ thái bình àleech_txt_ngu không, trời đất cuồng, rồi rũ rượibot_an_cap nằm vật xuống.
Sở Cận như nhận ravi_pham_ban_quyen cô có điểm bất thường, quay người đi đến bên : Cô làm sao vậy?
Tống Vân ôm đầu, uể oải tiếng: Đầu hơi chóng mặtbot_an_cap.
Sở Cận Hàn gạt tay cô ra, hơi cúi người, đặt lòng bàn tay lên trán . Anh khẽ nhíu mày: sốt rồibot_an_cap.
Tống Vân Phi trợn tròn mắt ngạc nhiên: Trời nóng thế này cũng bịbot_an_cap sốt được saoleech_txt_ngu?
Chắc là bị say nắng rồi. Sở Cận Hàn kéo cô từ sofa dậy: Tôi đưa em đi bệnh viện.
Lúc toàn thân Tống Vân Phi rã rời, mềm nhũn như bún, dễ dàngleech_txt_ngu anh kéo ra khỏi sofa.
Vân Phi lo nói: Vẫn chưa ăn cơm mà, xong rồi hãy đi, tôi đóileech_txt_ngu đến mứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn chút sức lực nào đây này.
Em không phải đói đâu.
Thấyvi_pham_ban_quyen cô cứ lỳ ra không chịu đi, Sở Cận Hàn bỗng nhiên bế thốc cô lên.
Anh làm gì thế! Tống Vân Phi thốt lên một kinh hãi, theo bản năngleech_txt_ngu ôm lấyvi_pham_ban_quyen cổ anh, tránh khỏi dán vào cổ phươngbot_an_cap.
Hơi nóng phả vào Sở Hàn cơ thể anh khựng lại một chút. Nhưng anh không quan tâm, thế bế cô thẳng ra ngoài.
Lúc xuống cầu thang, họ tình gặp Lý đang đi lên.
Lý Kiều ngẩn người, ngay sau đó trên mặt lộ nụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười trêu chọc: Chà, hai đứa đang làm trò gì thế này?
Sở Cận Hàn mặt không sắc: Đi bệnh viện.
Nụ mặt Lý Kiều thu lại: Ốm rồi à? Vậy thì được chậmbot_an_cap trễnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu, đi.
xongbot_an_cap, chị ấy nghiêng nhường đường.
Tầm này người đi lại trên cầu thang rất đông. Tống Vân Phi cảm thấy quá mất mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, như vùi mặtleech_txt_ngu vào lồng ngực Sở Cận Hàn.
giọng : tựvi_pham_ban_quyen đi được, anh thảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi xuống, tôibot_an_cap tự đi.
Đến rồi.
Sở Hàn rảo bước xuống lầu, đặt cô ngồi ghế xe , bản thân cũng sải chân bước lên xe.
Ngồi cho vững , đừng ngã . Anh dặn Tống Vân Phi một câu rồi khởi động xe chạy đi.
Tống Phi do một chút, cuối cùng vẫn tay ra lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net eo anh. chạm khối cơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net săn chắc của anh, cả hai khựng lại một chút.
vi_pham_ban_quyen một phía khác.
Ngô Vĩ cũng đượcbot_an_cap cha mình bảo lãnh ra khỏi đồn cảnh sátleech_txt_ngu, ngồi xe ba bánh để đi đến bệnh viện.
Dù mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bầm dập nhưng lúc này hắn cảm thấy đau, tâm trí đều đặt hết lên người Sở Hàn.
Hắn mở nhóm chat nhỏ gồm sáu người trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điện thoại : Anh em, mọi người có biết cái tên Sở Cận Hàn không?
Một lúc sau, nhóm bắt đầu hoạt động sôi nổi.
Hoàng tử Ếch: Ai ? Làm nghề gìvi_pham_ban_quyen?
Lão : Chưa nghe giờ, tình địch ngươi mới chọc à?
Đao Ca: hỏi người này làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì?
Mọi người trongleech_txt_ngu nhóm bàn tán xôn xao, nhưng tuyệt nhiên không ai biết Sởbot_an_cap Cậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hàn là ai.
Ngô Vĩ xoa vết bầm trên mặt, rơi vào tư, chẳng lẽ tên đó chỉ đang phô trương thanh thế thôi sao?
Mấy người trong này tuy phải nhân vậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tầm cỡ ở Thanh , nhưng cũng đã lăn lộn bấy lâu, những nhân vật lớn ở đây họ ít nhiều đều mặtleech_txt_ngu hoặc nghe tên.
Vĩ không nói chuyện gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xảy ra, bị người ta đánh cho không còn trả, nói thì mất quá.
Hắn thầm tính toán, có lẽ thật sự đã quáleech_txt_ngu .
Mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiếp, nếu chỉ là gã tiểu tam thì thế nào cũng phải đánh trả lại!
Hắn giữ phím thoại, trên chiếc xe ba bánh nảy mà gửi tin thoại: Anh em, cái thằng chóvi_pham_ban_quyen đó cướp của tử

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay