Trọng Sinh Thập Niên 70: Đoạt Lại Không Gian Linh Tuyền Ôm Đùi Sĩ Quan Sủng Vợ

Trọng Sinh Thập Niên 70: Đoạt Lại Không Gian Linh Tuyền Ôm Đùi Sĩ Quan Sủng Vợ

Tiểu Mai full 09/08/2026 203 views lượt nghe 5 (2)

Giới thiệu truyện

Trọng Sinh Thập Niên 70: Đoạt Không Gian, Vả Mặt Bạn Thân Trà Xanh Cực Khét!

🎧🔥Bạn sẽ làm gì nếu nhận ra cả cuộc đời đau khổ, bị chồng bạo hành đến chết, cha mẹ tan cửa nát nhà… đều là do cô bạn thân “nối khố” bày kế hãm hại? Thẩm Tĩnh Thù đã chết trong uất hận, nhưng định mệnh cho cô một cơ hội quay xe: Trọng sinh về năm 18 tuổi, ngay trước thời điểm định mệnh xuống nông thôn!

⚔️✨Trận đòn roi thừa sống thiếu chết của gã chồng vũ phu Tưởng Hồng Quân vẫn còn đau đớn như in trong ký ức. Thẩm Tĩnh Thù mở mắt ra, thấy mình đang nằm trong vòng tay ấm áp của cha mẹ vào năm 1975. Lần này, cô không còn là con cừu non để Diệp Uyển Thanh – ả bạn thân tâm cơ – dắt mũi. Thẩm Tĩnh Thù quyết tâm đòi lại chiếc vòng bạch ngọc vốn ẩn chứa một không gian tùy thân thần kỳ mà kiếp trước ả đã lừa chiếm mất. Với dòng nước Linh Tuyền cải thiện vóc dáng và mảnh đất đen trồng gì cũng thành cực phẩm, cô thề sẽ dùng vẻ đẹp và trí tuệ này để theo đuổi lại Lê Triều Dương – “vầng thái dương” mà cô đã bỏ lỡ cả một đời. Tại sao bộ truyện này là “chân ái” cho đôi tai của bạn?Vả mặt trà xanh cực sảng: Những màn đối đầu trực diện, đòi đồ, tát thẳng mặt ả bạn thân giả tạo khiến người nghe “thở phào” vì quá sướng. Trọng sinh làm giàu với Không Gian: Hành trình tích trữ lương thực, trồng rau thần tốc và dọn dẹp căn nhà thuê độc lập tại công xã Hồng Tinh mang lại cảm giác cực kỳ thư giãn. Tình yêu quân nhân ngọt ngào: Plot twist tình cảm giữa Thẩm Tĩnh Thù và Lê Triều Dương hứa hẹn những phân cảnh “phát cơm tró” ngọt sâu răng ở những chương tiếp theo.

Đừng để lỡ mất hành trình nghịch thiên cải mệnh của Thẩm Tĩnh Thù! Hãy đeo tai nghe vào, nhắm mắt lại và để giọng đọc truyền cảm của tfullaudio.org – Truyện Audio đưa bạn trở về thập niên 70 đầy sóng gió nhưng cũng đầy sảng khoái ngay bây giờ! 🎧👻🔥

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
Trọng Sinh Thập Niên 70: Đoạt Lại Không Gian Linh Tuyền Ôm Đùi Sĩ Quan Sủng Vợ cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Con xấu xí này! Lão tử lấy mày đúng là xui xẻo tám , còn chưa con mẹ mày đã dám ! Hôm nay lão tử phải đánh chết mày mới được!
Những cú như mưa trút xuống người đàn bà đang đổ gục dưới đất. Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quắp cơ thể, hai tay ôm chặt lấy đầu. tiếng thình trầm đục vang lên nắm đấm vào da thịt, vậy mà vẫn răng chịu đựng, không một tiếng kêu , cũng chẳng hề miệng cầu xin.
Dường như cô quá quen với những trận đòn roi thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này!
Tưởng Hồng Quân, gã đàn với cái đầu hói vàibot_an_cap tóc cùng lớp mỡ bụngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dày , ra tay ngày một nặng hơnbot_an_cap. Cứ như thể người đàn bà dưới đất phải vợ hắn mà là kẻ thù giết cha, hắn mắt càng ngầu, cóbot_an_cap vẻ như khôngbot_an_cap đánh chết cô thì sẽ thôi!
Đồ chó má, con đàn bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rẻ tiền! Cái sao chổi , từ ngày mày bước chân vào tao, lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tử chưaleech_txt_ngu được một ngày nào thuận lòng hả . Sớm biết mày là cái hạng này, nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thà tử làm trâu làm cho sản xuất chứ quyết khôngleech_txt_ngu đụng vào một sợi tócleech_txt_ngu của cái thứ quẻ nhưvi_pham_ban_quyen mày!
Người đàn bà cắn chặt môi, nước mắt đọng nơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khóe ngày một lớn, hòa dòng máu từ trán chảyvi_pham_ban_quyen rồi thấm miệng…
Cô không hiểu nổi, tại sao mình lại dẫn bước đường này?
Cô tên là Thẩmvi_pham_ban_quyen Tĩnh Thù, năm nay ba tám tuổi. mươi năm trước, côvi_pham_ban_quyen hưởng ứng lời gọi của quốc gia, tiếp nhận lại từ bần nông trung nông dưới, tìm đến tỉnh để tham gia đội ngũ thanh niên vinhbot_an_cap quang.
Ban đầu cha mẹ kiên quyết không đồngleech_txt_ngu ý, bởinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà chỉ có duy nhất một mụn con gái bảo bối. Lương bổng của cha mẹ tuy không đủ cô sống cảnh đại đại quý, nhưng nhất cũng được vô lo vô nghĩ.
Thế nhưng lúc ấy, cô lại bị những lờibot_an_cap của cô bạn thân Diệp Uyển Thanhbot_an_cap về phong và tình cảm quê làm cho rung động sâu sắc. Lần đầu tiên làm trái ý cha mẹ, kiên quyết cùng Diệp Thanh hòa mình vào sóng xuống nông thôn năm ấy!
Đến nơi, cô tò mò với tất cả mọi thứ. Tò một hạt giống sau được đất mẹ ấp ủ vài tháng có thể mọcvi_pham_ban_quyen lên thành lương thực, tò mò về chiều nơi trời sao lại rực rỡ đến thế, tò mò về tình người thuần hậu khi một nhà có việc thì nhà giúp
Lần đầu xuống đồng làm việc, cô làm mức hai tay phồng rộp chảy máu. Hễ bạn đồng hành hay bà xóm cầnleech_txt_ngu giúp , cô đều chẳng chút do dự đứng ra. Cô cảm thấy, chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi như đang phát ra ánh sáng rạng ngời.
từ lúc nào, mọi người bắt còn thích nữa?
bắt đầu ngày mọi người bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gặp cô và Tưởng Hồng Quân đang nằm trần truồng trên giường không?
Không, dường như còn sớm hơn thế
Là vì Diệp Uyển Thanh sứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏe không tốt, cô thương bạn nên đã ôm đồm hết việc áng cho ta, làm chậm tiến độ của cả đội ?
là do Diệp Uyển Thanh đồng hồ của nữ thanh niên tri thức khác, sau khi sự việc bại lộ vì sợ đưa lên công an nên đã nhờ cô nhận thay?
Hay là vìbot_an_cap
Chưa đợi Thẩm Tĩnh nghĩ ra manh mối, người chồng danh nghĩa Tưởng Hồng Quân đã hoàn toàn mất . quơ lấy chiếc bên cạnh, giáng mạnh một cú trời giáng xuống cô…
Con đĩ ! Nếu năm đó không phải bị cả làngbot_an_cap bắt quả mày nằm trên của tao, lãovi_pham_ban_quyen tử thèm lấybot_an_cap cái loại lăng loàn như mày chắc! Mày không tự soi gươngbot_an_cap nhìn lại bản mặt mình bây đi, trông khác gì con ma ngày còn đòi chạy ra ? Lão tử đánh chết mày, xem mày còn chạy được nữa không?
Tiếng chửi bới của gã đàn ông không dứt, Thẩm Thù chỉ cảmvi_pham_ban_quyen thấy mỗi lời lọt vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều là một sự sỉ nhục.
đau âm ỉ truyền đến từ thái dương, cơ thể cô ngã thẳng xuống đấtbot_an_cap. Dòng nóng hổi từ nơi ấy nhỏ từng giọt, từng giọt xuống mặt sàn…
Lần này, chắc côvi_pham_ban_quyen phải chết !
đi cũng tốt!
Chết rồi sẽ không phải chịu khổ !
Chết không còn phải lo mình sẽ nhuốc thanh cha mẹ, cô cũng cóvi_pham_ban_quyen thể giải thoát khỏi địa trần gian này.
Chỉ là, lòng cô thấy buồnvi_pham_ban_quyen quávi_pham_ban_quyen. có người mình thầm thương, nhưng trước mặt người ấy, cả đời nàybot_an_cap chẳng thể ngẩng đầu lên nổi.
Cô rất muốn nóileech_txt_ngu với anh rằng, năm đó cô cũng rất thích anh!
Thích anh từ cái nhìn đầu , chỉ là sau đó đã xảy ra chuyện kia.
Thôi đi!
kẻ dơ như , ngay cả việc gọi cũng không xứng
kiếp sau…
Ngay khi Thẩm Tĩnh chỉ còn thoi thópbot_an_cap, cánh phòng cũ nát bị ai đó từ ngoàileech_txt_ngu đá văng!
Mày làm gì hả!
Kèm theovi_pham_ban_quyen tiếng đầy giận dữ, bóng người chóng lao vào phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tung một cú đá khiến Tưởng Quânleech_txt_ngu ngã nhào xuống đất.
Á!
Hồng Quân bị đá đến mức lộn nhào, tiếngleech_txt_ngu la hét thảm thiếtleech_txt_ngu vang lên liên hồi.
Tuy nhiên người đó buồn liếc mắt nhìn hắn lấy một cái. Anh đến cạnh Tĩnhbot_an_cap Thùvi_pham_ban_quyen, thận nắm lấy bàn tay nhỏ bé đầy thương tích của cô, cúi người xuống, nhẹ nhàng bế Thẩm Tĩnh Thù – người tưởng chừng như sắp tan vỡ – lòng, giơ lau đi những giọt nước mắt cho cô.
Đừng sợ… anh đưa em đi viện!
Giọng nói quen thuộc vang lên tai, Thẩm Tĩnh Thù muốn ra nhìn xem, giây phút cuối cùng của cuộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đời, ai là người đã trao vi_pham_ban_quyen chút hơi ấm cuối cùng này.
Thế khuôn mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô đã bị máu che , đôi càngbot_an_cap bịvi_pham_ban_quyen một lớp đặc quánh phủ mờ…
bot_an_cap không nhìn thấy gì cả, nhưng lại ngửileech_txt_ngu thấy mùileech_txt_ngu hương quen thuộc đã khắcbot_an_cap vào tâm khảm mình trên người gã đàn ông .
Đó là một hương gỗ trầm ổn, ngửi vào giốngbot_an_cap như nắng ấm ngày thu, khiến ta cảm thấy an tâm và ấm
anh sao?
Đầu Thẩm Tĩnh Thù muội, khắc tiếp theo cô lịm đi. Cô mơ hồ thấy mình được đưa vào bệnh viện, bácleech_txt_ngu sĩ bận rộn cấp cứu, rồi lại nghe thấy tiếng bác sĩ nói rằngleech_txt_ngu, các cơ quan nội tạng cô đã suy kiệt, khôngbot_an_cap cứu được nữa…
Sau , linh hồn của Thẩm Tĩnh Thù thoát ra khỏi cái xác thương kia.
Lần này, cô đã nhìn rõ rồi!
Người cô, chính là Lê Triều Dương!
là vầng thái dương mà cô luôn , giấu kín trong lòng suốt hai mươi !
Cô không biết Lê Triềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dương làm sao tìm được mình, cũng biết tại sao anh lại đến tìm .
chỉ thấybot_an_cap đượcvi_pham_ban_quyen, nơi đáy mắt Lê Triều Dương là nỗi xót xa nồng đậm không thể tan biến.
Anh đưa thi thể cô về mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mỉ thận lau rửaleech_txt_ngu tấc da thịt trên ngườivi_pham_ban_quyen , thay cho cô một bộ váy có vẻ vô cùng đắt tiền, lại còn tìm thợ điểm tửvi_pham_ban_quyen thi đến để trang cho cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật đẹp.
Anh để cô rời khỏi một cách tử tế, trao trọng cuối !
Sau , Thẩm chứng Dương đích tống Tưởng Quân vào , và dưới sự kiên trì của anh, Tưởng Hồng đã bị án tửvi_pham_ban_quyen hình!
Cảm ơn anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Thẩm Tĩnh Thù nhìn Lê Triều Dương đang ngồi đờ đẫn trên ghế, không còn chút sức sống .
đau lòng muốn vỗ vai anh, nhưng bàn tay lại xuyên qua cơ anh.
và manội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác đường, và anh, định sẵn là không còn sự giao nào nữa!
Thù Nhi…
Giọng Lê Dương khàn đặc, anh ngước lên nhìn bầu trời, gương mặt mang nụbot_an_cap cườileech_txt_ngu vừa cô độc lại vừa mongvi_pham_ban_quyen chờ.
Em có thểleech_txt_ngu đợi anhbot_an_cap khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Nếu anh có phúc tìm emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dưới suối , có bằng lòng chấp ?
Cái… gì?
Nghe thấy lời lẩmleech_txt_ngu bẩm của , mắt Thẩm Tĩnh Thù chợt trợn trừng kinh hãi!
Anh nói thế ý gì!
Thế nào gọi là tìm cô dưới suối vàng?
Anhbot_an_cap là người, sao anh lại đi tìm cô ?
Anh muốn làm gì! Haybot_an_cap là anh đã làm gì !
Thù đau thắt ruộtbot_an_cap đến trước mặt Lê Triều Dương, liền thấy lúc này sắc mặt anh trắng bệch, nơi khóe miệngbot_an_cap rỉ ra những vệt máu…
mà! Đừng vậy, Triều Dương, em không xứng đáng đâu… Anh không làm thế… Cầu anh… xin anh đi bệnh đi… Em xứng !
Thù Nhi… đợi anhleech_txt_ngu, anh đến tìm em đây…
Khôngleech_txt_ngu! !
Thẩm Tĩnh Thù hết này đến lần khác muốn lau đi những máu ấy, nhưng bàn cô căn bản không thể chạm vào cơ thể Lêbot_an_cap Triều Dương.
Cô trơ mắt nhìn Triều Dương mỉm cười nhắm mắt lại, hai buông thõng một cách yếu ớt…
Không! Á!
Đau!
Cơn đau khiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tĩnh Thù nhíu chặt đôi mày!
Bất chợt, cô khẽ run lên!
Chẳng phải mình đã chết rồi sao? Sao vẫn còn cảm giác đau thế này?
Thẩm Tĩnhvi_pham_ban_quyen Thù muốnleech_txt_ngu mở mắt ravi_pham_ban_quyen để xem rốt cuộc chuyện gì, nhưng lại phát hiện mắt mình nặng như nghìn cân, dù cố thế nào ra được!
Ngay lúc này, một giọng nói dịu dàng từ truyền đến:
Thù
Giọng nam trung niên cố ý hạ thấp vang lên, âm điệu đầy vẻ sốt ruột:
Rốt cuộc là chuyện thế !
Giọng này, phải là cha cô, Thẩmleech_txt_ngu Kinh Quốc sao?
Thì còn không phải do ông không cho nó xuống nông thônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nghĩ quẩn rồi tuyệt , tự nhốt mình trong phòng mấy ngày liền, thành ra phát bệnh rồi đấy!
Giữa lúc Thẩm Tĩnh Thù đang suy , một giọng nữ quen thuộc khác lại lên.
Đây là mẹ cô, là giọng của mẹ!
Tĩnh Thùvi_pham_ban_quyen dùng sức bấm mạnh vào lòng bàn , muốn lại để ôm lấy cha mẹ, cô muốn nói với họ , kiếp trước đã nghe lời họ mà đòivi_pham_ban_quyen xuống nông thôn, hối rồi!
Cô muốn dập đầu tạ tội với họ, làm mà không hiếu thuậnbot_an_cap, những năm cô ở , cha mẹ luôn thắt lưng buộc bụng, hằng tháng gửi tiền và phiếu lương thực cho .
Sau này khi buộc phải gả cho Tưởng Hồng , vì lo lắng sẽ lợi dụng mình để tốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền cha mẹ, cô nhẫn cắt đứt liên lạc với họ
lỗi xin lỗi cha mẹleech_txt_ngu, conleech_txt_ngu bất hiếu.
thầm nhủ trong lòng, menbot_an_cap theo khóe mắt thấm vào trong tóc.
Ông nhìn , hônbot_an_cap mê mà vẫn khóc này!
Thẩm phu nhân đi tới giúp côvi_pham_ban_quyen lau nước , vì xótleech_txt_ngu con gái mà thở dàivi_pham_ban_quyen tiếng, oải nói vớileech_txt_ngu Thẩm Kinh :
Cũng mayvi_pham_ban_quyen là lần này Thù nhi không sao, bác sĩ nghỉ ngơi ngày làbot_an_cap khỏe. Đợi Thù nhi tỉnh lạivi_pham_ban_quyen, ông đừng nói nó nữa! Nó muốn nông thôn thì để nó đi đi, cùng lắmvi_pham_ban_quyen thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúng ta thêm tiền lương cho nó, để tháng ở thônbot_an_cap nó không đến mức vất vả. Dù cũng tốt hơn là ta mắt nhìn con gái đi vào đường chứ!
Thẩm Kinh Quốc nắm tay con gáibot_an_cap, mắt hiện lên vẻ đấu tranh, một lúc sau mới đành phải gật đầu:
Thù từ nhỏ tính hậu, tôi chỉleech_txt_ngu lo lắng
Ông nói đoạn khựng lại một chút, bất đắc :
Thôi bỏ đi! cũng còn hai ta bảo vệ nó, nó muốn làm gì thì cứ để nó làm đi
vợ chồng nán lại giường một lúc nữa rồi mới lưu luyến rời đi!
Thẩm Thù cũng chìm vào giấcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngủ, cảm thấy đây có lẽ là một giấc mơ! Là ông trời cho cô một cơbot_an_cap hội quay về để từ biệt cha , đáng tiếc là cô không thể mở mắt, cũng chẳng thể mở lời. Thế nhưngleech_txt_ngu, đượcvi_pham_ban_quyen nghe giọng nói của cha mẹ, cô đã thấy mãn rồi.
sớm sau, khi Thẩm phu nhân một bát canh gà phòng, Thẩm Tĩnh Thù đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng thờ trước cuốn ngày chưa xénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Trên tờ lịch ghi rõ ràng: Ngày 14 tháng 9 năm 1975!
Ôi , tổ tông của mẹ ơi! Sao xuống giường mà không biết khoác áo thế này!
Thấy con gái đã , Thẩm nhân đến nước mắt chực trào ra, khi thấy chỉ mặc một áo thu mỏng manh đứng trước cuốn lịch, bà lại xót xa khôn .
Đặt bát canh gànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên bàn, bà vội đẩy Thẩmvi_pham_ban_quyen Thù bắt cô lại giường:
Conbot_an_cap gái cưng của mẹ ơi, áoleech_txt_ngu không mặc, giày không đileech_txt_ngu, con lại đổ bệnh nữa thì đúng làbot_an_cap muốn mạng mẹ mà!
Thẩm phu nhân càmvi_pham_ban_quyen ràm vừa bị Thù người đã đỏ hoe từ bao giờbot_an_cap ôm chặt lấy.
hu hu mẹ, con xin lỗi
Tiếng càm ràm của Thẩm phu nhân khựng , giọng đầy thân con gái, mũi bàleech_txt_ngu không kìm được mà cay cay!
Con mình mình biết, đứa trẻ nhỏ đến đều rất ngoan ngoãn, vừa xinh đẹp lạibot_an_cap vừa hiểu chuyện, chưa bao giờ gây họa hay làm họ phảileech_txt_ngu lo lắng. Giờ đây chỉ vì chuyện nông thôn mà tuyệt thực, vốn dĩ đãbot_an_cap không , giờ trên người cô càng gầy sọp đi.
Đừng khóc nữa! Ngoan, không khócbot_an_cap khóc nhiều mắt !
Thẩm phu nhânbot_an_cap cô, an ủi:
Mẹ bàn với cha rồi, muốn thôn thì cứ đi đi! Có điều con phải học cách tự bảo vệ , làm gì cũng để tâm một chútbot_an_cap, đừng có ngốc nghếch để người ta bán đứng rồi còn đếm tiền giúp người ta!
Thẩm Tĩnh Thù thấy đôi mình như chứng lệ không tự chủ!
Ai có hiểu được độngleech_txt_ngu giới này mang lại cho cô vào sáng sớm hôm nay chứ?
Cô rõ đã chết rồi, nhưng ngủ một giấc dậy lại sống lại! Cô không biết đã vào đùi mình bao nhiêu lần mới chứng minh được đây không phải là mơ!
Là thật! Là rồi!
Cô không chỉ từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cõi chết trở về, mà thời gian còn điểm khi cô xuống nông !
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cha mẹ không cho cô nông thôn nên cô tuyệt thựcvi_pham_ban_quyen, không kiểm soát được mức độ mà khiến bản thân đói đến mức đi! Cũng may mẹ phátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sớm, tìm bác sĩ cho cô hai mũi bổ, nhờbot_an_cap vậy mới thấy được ánh trời ngày hôm nay!
Mẹ, là không tốt! Con xin lỗi đã làm mẹ và giận
Thẩm Tĩnh Thùvi_pham_ban_quyen khóc nấc lên, giống muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phát tiết hết mọi uất ức ở kiếp trướcleech_txt_ngu, cô những nhải của mẹ biết bao, nghe mỗi một câu đều là sự nuông chiều và lovi_pham_ban_quyen lắng dành mình.
Cũng may kiếp trước cô đã kịp thời đứt liên lạc với mẹ, nếu , nếu họ thấy cảnh cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cặn bã Tưởng Hồngleech_txt_ngu Quân kia hành hạ, họ sẽ đau mức nào !
Thẩm phu nhân chỉ nghĩ cô đang làm nũng, lại dỗleech_txt_ngu cô thêm một lúc, Thẩm Tĩnh Thù mới ngừng khóc.
Lớn tướng còn hay khócleech_txt_ngu nhè, xem lần sau con dám thực không!
Thẩm phu nhân bưng canh gà dỗ cô uống một chút, thấy sắc cô cũng ổn liền kéo trò chuyện một lúc.
Cha con cũngvi_pham_ban_quyen vì sợ con nông chịu khổ độ mới cứng rắn một chút. con yênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm, mẹ và đã bàn kỹ rồi, chỉ cần con khỏe mạnh thì đi đâu cũng được, có điều phải học cách tự sóc thân, ai gì cũng tin! Còn nữa, không đượcvi_pham_ban_quyen yêu dưới nông thônvi_pham_ban_quyen, cho có gặp được chàng traileech_txt_ngu thích cũng phải cho cha mẹ một tiếng để cha mẹ cho. Con gái tìm đối tượng là chuyện hệ cả đấyvi_pham_ban_quyen
Thẩm Tĩnh Thù lấy tay Thẩm phu nhân, nghe lời dặn dò của , khóe miệngvi_pham_ban_quyen khẽ congleech_txt_ngu lên, đôi bàn hạnh phúc khẽ đungleech_txt_ngu đưa
Thật tốt quá
Tuy nhiên, mẹ bảo khôngleech_txt_ngu được yêu đương cô không làm được rồi!
Cô trọng sinh về là để hiếuleech_txt_ngu thuận chaleech_txt_ngu mẹ, đó là lại những gì Lê Triều Dương ở trước. Cô muốn dùng gương mặt thuần và tốt đẹp nhất để làm quen với anh!
, mẹ, con gái đi bắt cho hai người một anh con , người nhà chờ nhé!
Buổi chiều, Thẩm phu nhân ra ngoài mua thức ăn, Thẩm Tĩnh Thù ở trong nghỉ ngơi. Đang lúc mơ màng tưởng tượng cảnh tượngbot_an_cap gặp lại Lê Triều Dươngvi_pham_ban_quyen sau khi nông thôn, cô bỗng nhớ ra một chuyện chính sự!
Ba ngày , cũng chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là cái ngày cô quyết định tuyệtleech_txt_ngu thực ép cha mẹ đồng ý đi xuống thôn, người bạn thânbot_an_cap Diệp Thanh đã đến tìm !
việcbot_an_cap tuyệt thực để ép buộc mẹ cũng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý kiến mà Diệp Thanh ra cho cô!
Diệp Uyển Thanh cho nghe rất về nông thôn, đó mới khiến cô hạ quyết tâm địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải đi. Thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưng, nghĩ đến cảnh tượng cuối cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gặp Uyển Thanh ở kiếp trước, sắc Tĩnhbot_an_cap Thù bỗng trở nên ám!
Lúc đó cô bị Tưởng Hồng Quân hạ đến mức không còn hình ngườivi_pham_ban_quyen, vậybot_an_cap mà Diệpbot_an_cap Uyển Thanh vốn có giavi_pham_ban_quyen nghèo khó lại diện chiếc thời thượng nhất, đi giày nhỏ, tóc còn uốn xoănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
bot_an_cap ta hếch , dùng lỗ mũi nhìn cô mà nói:
Thẩm Tĩnh Thù, cô rơi vào bước đường này cũng chẳng oan ức gì, tất cả chẳng phảileech_txt_ngu đều do cô tự chuốc sao?
Lúc ấy đãbot_an_cap thân danh liệt, hai cái danh hiệu trộm cắp và lăng đã sớm đè khiến cô ngẩng đầu lên .
Ý ý cô là gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Lúc cô đã một thời gian dài không gặp Diệp Uyển Thanh, cộng khí thế sang trọng toát ra từ người cô ta khiếnbot_an_cap cô chỉ nhìn một cái cũng đã hết can đảm.
Tôi nói là
Diệpvi_pham_ban_quyen Thanhbot_an_cap nởvi_pham_ban_quyen nụ cười, ngón thon dài vào chiếc vòng tay trắng muốtleech_txt_ngu trên cổ tay mình.
một chiếc vòng tốt như thế này mà lại không phát ra điểm tốt củabot_an_cap nó, Thẩm Tĩnh Thù, đúng là đáng đời gặp vận mà! tâm, chúng ta là em tốt, tôi phát hiện lợi ích chiếc vòng này thì cũng như nhau thôi
Cô ta vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói tiến lại gầnleech_txt_ngu Thẩm Tĩnh Thù, thì thầm vào tai cô:
Không chỉbot_an_cap có chiếc vòng, mà cả mẹ côvi_pham_ban_quyen, gia đình cô, dung mạo cô, vóc dáng này tất cả đều sẽ là của tôibot_an_cap! thật sự nghĩ rằng tôi thấy chiếc vòng này đẹp nên mượn cô về để nghía chắc? Thẩm Tĩnh , cô tôi phải nói cô thế nào đây? Ngu như lợn cũng bằng cô ! rơi vào cảnh ngộ này cũng là đáng đời!
Diệpbot_an_cap Uyển cười lạnh lùng, nơi chân mày không giấu nổi vẻ đắc ý:
sau tôileech_txt_ngu kết hôn với con trai cục trưởng Cục Quặng mỏ thủ đô rồi. Thẩm Tĩnh Thù, cuộc đời của tôi định sẵn đạt đến tầm cao mà không baobot_an_cap giờ chạm tới được! Lẽ ra, tất cả những vốn dĩ đều là cô đấy!
Cứ hễnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ đến Uyển Thanhleech_txt_ngu ngày hôm ấy, Thẩm Tĩnh Thùvi_pham_ban_quyen lại không kìmbot_an_cap mà rùng rẩy!
Diệp Uyển Thanh khi đó giống hệt một con rắn độc, không ngừng thè cái lưỡi dài về phía cô!
Còn cả những lời cô ta nữa, càng khiến cô trăm đường không hiểu . Cha của cô mãi mãi cha mẹ cô, khuôn mặt và vóc dáng này đều là của , chẳng lẽ cô ta còn có thể được hay sao
?
Nghĩ đến đây, Thẩm Tĩnh Thù đột ngột ngồi bật dậy trên giường!
Hình như cô đã phát ra điểm bất thường rồi!
Không! Phải nói là từ ngày cuối cùng gặp lại Uyển ở kiếp trước, cô đã cảm thấy có gì đóleech_txt_ngu không ổn !
Khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó cô đã bị hủy , khuôn mặt chằng chịt những vết sẹo bỏng để !
Đó là Tưởng Hồng đòi tiền cô để mua rượu. Cô vất vả mới đào ítbot_an_cap trên núi bán lấy tiền, tích cóp được hai đồng bạc, lẽ nào đưa cho ? Chẳng ngờ Tưởng Hồng Quân lại cầm ấm nước vừa sôi sùng sục dội thẳng từ đầu cô xuống
Khuôn mặt côvi_pham_ban_quyen hủy , nhưng khuôn mặt Diệp Thanh ấy lại càng ngày giống với diện mạo của cô trước khi bị hủy !
Chuyện này là thế nào? Tại sao lại như vậy?
Chẳng lẽ hai người thường xuyênbot_an_cap ở bên nhau thì mạo dần trở nên giống nhau sao? Cô nghe vợ chồng ở với nhau lâu ngàybot_an_cap thì sẽ có tướng phu thê, nhưng cô và Diệp Uyển Thanh chỉ là bạn bè, khôngbot_an_cap không thích, saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thể lúc càng giống cô được chứ?
Chẳng lẽ là
Nghĩ động tácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mơn trớn chiếc vòng tay củaleech_txt_ngu Diệp Uyển Thanh, trong đầu chợtvi_pham_ban_quyen lóe ý nghĩ táo .
Chiếc vòng quà sinh nhật năm sáu tuổi của Thẩm Tĩnh . Năm đó cô cùng mẹ đến ngôi chùa Linh Thạch Tự tiếng ở vùng này báinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phật, rồi chi ra hai đồng để mua chùa. đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vị trụ trì nói rằng vòng này đã được khai quang, có tác dụng hộ bình an!
Thẩm mẫu thấy cô thíchleech_txt_ngu nên đã răng một thángleech_txt_ngu tiền lương để chovi_pham_ban_quyen
điều chiếc vòng toàn thân trắng trẻo mịn màng, không phải nhưng cũng so bì với những loại phỉ thúy danh quý.
Lần trước khi Diệp Uyển Thanh đến thăm dò xem đã bàn với mẹ chuyện xuống nông thôn , vô tình lật thấy chiếc vòng . Lúc ấy cô ta lộbot_an_cap vẻ yêu thích, nói muốnleech_txt_ngu mượn về để ngắm nghía một thời gian.
Thẩm Tĩnh Thù thấy mình thích nên cũng sảng khoái đưa cho cô ta, nghĩ bụngleech_txt_ngu thaybot_an_cap chiếc vòng phủvi_pham_ban_quyen bụi trong hộp, chi bằng cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cầmvi_pham_ban_quyen đi
như mình nghĩ không?
Thẩm Tĩnh lẩm , ánh mắt nhanh trở nên kiên định.
Bất kể có đúng như những gì cô suy đoán hay không, thái độ của Diệp Thanh trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lần cuối gặp mặt kiếp trước, cùng với vô số chuyện cô ta cô gánh tội thay, và cả những lờileech_txt_ngu lẽ về việc muốn thay thế cô, bấy nhiêu đã chứng minh Uyển Thanh chắc chắn có vấn !
vòng , cô nhất định phải lấyvi_pham_ban_quyen !
Nói là làm! Thẩm Tĩnh quần áo rồi thẳng đến nhà Uyển Thanh!
Diệp Uyển là con nhà, trên cô ta còn có một cặp chị gái và anh traibot_an_cap song sinh.
Nhà họ Diệp trọng nam khinh nữ, anh của Diệp Uyển Thanh là Diệp Thiên Tứ nhiên đối tượng được bảo vệ trọng điểm số một trong . Bình thường nhà có gì ngon ngọt ưu tiên cho vị gia .
Chị gái Diệp Uyển Thanh là Hà nhờ hệ tốt với Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thiên Tứ nên người nhà yêu ai yêu cả đường đi, hết mực nuông . Chỉ duy nhất Diệp Uyển Thanh – con muốn – là người không được ai thương xótbot_an_cap nhất cái nhà nàybot_an_cap!
Quần áo thì mặc đồ của Diệp Hà, cơm thì ăn đồ thừa của Diệp Thiên Tứ, còn nhà thì đến lượt côleech_txt_ngu làm trước. làm khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt, Diệp phụ, Diệp mẫu, rồi đến nội, ông của cô ta sẽ phiên nhau thượng cẳng chân hạ cẳng tay!
Đây cũng chính là do Thẩm Tĩnh Thù đối xử tốt với Diệp !
cha mẹleech_txt_ngu cô đều là công viên chức, nhà chỉ có mỗi mình cô là con duy nhất, cô chưa từng nếm nỗi caybot_an_cap đắng khivi_pham_ban_quyen bị bề trên thiên vị. Thế nên mỗi khi Diệp Uyển Thanh khóc lóc kể với cô, cô đều đem ăn uống để an ủi trái tim tổn thương của cô
Đến họ Diệp, Thẩmbot_an_cap Tĩnh Thù quen đường cũ đi căn phòng tạp vật nơi Diệp Thanh ở.
Uyển , cậu đang !
Thẩm Tĩnh Thù đẩy cánh cửa gỗ rách ra thì Diệp đang ngồi ngẩn trên giường, tay vẫn cầm chiếc vòng mà cô đã tặng!
Cô ta một chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net áo màu , màunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã bạc phếch, trông xám xịt chẳng chút sức sống, cổ áo và cổ tay áo cũng vẹt, lộ cả sợi chỉ thừabot_an_cap bên trong.
Mái tóc cô ta xõabot_an_cap bời trên vai, khuôn mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấm lem bẩn thỉu, trong ánh mắt lộ ra một tiavi_pham_ban_quyen bất lực vàvi_pham_ban_quyen mờ mịt. Đôibot_an_cap giày cô ta đi cũng thủng một lỗ, lộ ngón chân ngoài
Thẩm Tĩnh Thù nhìn người trước mặt, so với ký ức về Diệp Uyển , thật sự cách nào liênvi_pham_ban_quyen hai người làleech_txt_ngu cùng ngườileech_txt_ngu cho được.
Còn cả ngũ quan của cô ta nữa, làn da vàng vọt, lông mày ngắn thưavi_pham_ban_quyen, khuôn gò cùng đôi môi mỏng, duy nhất khiến người ta thấy kinh đôi mắtvi_pham_ban_quyen to kia! Có lẽ vì cô ta quá nên đôi mắtbot_an_cap ấy to đến mức trông hơi kỳ .
, cậu lại tới ?
Uyển Thanh thấyleech_txt_ngu cô đến, đáy mắt xẹtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một tia hoảng , nhưng rất nhanh đã bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ta che giấu đi. Cô ta vội vàng quệt nước mắt trên mặt, tiến tới nắm tay Thẩm Thù.
Mau, vào đây ngồi đileech_txt_ngu!
Thẩm Tĩnh Thù né bàn đang chìa ra của cô ta, giả vờ như đang rồi đi vào trong phòng.
căn phòng này gần như không có chỗ đặt chân, khắp nơi chất đầy nông cụvi_pham_ban_quyen, đồ lặt và mấy thứ đồ cũ kỹ. Thứ duynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhất có thể nhìn được chính là chiếc giường được kê bằng tấm ván gỗ mục nátleech_txt_ngu.
Cảm giác hụt hẫng không được tay Thẩm Tĩnh Thù chỉ quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong đầu Diệp Uyển Thanh rồi mất, ta nghĩ chắc Tĩnh Thù không để cô ta đưa tay ra thôi.
Tĩnh Thù, chuyện bên cha mẹ cậu thế nào ?
Diệp bước , có chút căng thẳng nhìn Thẩm , nhưng ánh mắt lạibot_an_cap nhanh chóng đánh giá đồ đang mặc hôm .
Một chiếc màu đượcbot_an_cap cắt may vừa vặn, trong là chiếc sơ mi vải pôpơlin mới tinh, dưới chiếcvi_pham_ban_quyen quầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đen một đôi giày da nhỏ trông đã biết chẳng rẻ tiềnbot_an_cap chút nào
Đặc là khuôn nhỏ nhắn của cô, chẳng cần son điểm vẫn trắng hồng hào, mắt to long lanh càng tôn lên vẻ tinh tế của mặt
Bàn tayleech_txt_ngu Diệp Thanh giấu không kìmvi_pham_ban_quyen được mà siết chặt, tay đâm sâu vào da thịt nhưng cô ta cũng không đau!
Tại sao số phận lại bất công đến thế! Tại sao gia cảnh nhà Thẩm Tĩnh Thù lại vậy, cha mẹ cô lại chỉ sinh một mìnhvi_pham_ban_quyen cô ta? Còn cha mẹ cô ta chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đibot_an_cap làm thuê làm mướn nơi mà lạivi_pham_ban_quyen sinh ba đứa con! Tại mẹ Thẩmleech_txt_ngu Tĩnh Thù trọng nam khinh nữ, tại sao cha cô ta sinh ra cô ta lại đem hết yêu thương dồn cho anh trai và chị gái, rõ ràngleech_txt_ngu cô ta mới là đứa nhỏ nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà!
ý rồi!
Thẩm Tĩnh Thù chú ývi_pham_ban_quyen đến tia đố kỵ xẹtbot_an_cap qua Diệp Uyển , cô giả vờ như không , mỉm cười nói cô ta: Chuyện này cũng nhờ cậu hiến mình đấybot_an_cap!
Ồ thế, sao?
Diệp Uyểnvi_pham_ban_quyen Thanh hơi túng, sau đó vội vàng giải thích: Tĩnh Thù, vậy sức khỏeleech_txt_ngu cậu không sao chứ? Cậu cũng biết đấy, không dùng cáchvi_pham_ban_quyen này thì cậu không đồng cho cậu xuống nông thôn. Cậu vẫn luôn hướng về phong cảnh và bầu không dưới quê, nếuleech_txt_ngu không đi được thì thật là đáng tiếc
sự nghĩ vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao?
Khóe miệng Thẩm Tĩnh Thù mang theo nụ cười nhạt, đôi mắt lấp lánh nhìn thấu tất cả, cứ thế nhìn chằm vào Uyển Thanh không chớp mắt.
quê thật sự tốt như cậu à? Nhưng mình nghe bà Vương nhà bên nói, dưới quê thườngleech_txt_ngu xuyên bị bỏ , mỗi ngày cònvi_pham_ban_quyen phải rất nhiều việc đồng áng, nữa đó lắm kẻ năm miệng mười, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ thành đề bàn tán cả
Làm gì chuyện đó!
Diệp Uyển Thanh tưởng Thù hối hậnleech_txt_ngu đăng ký xuống nông thôn nên bắt lo sốt vó! Nếu Tĩnh không đi cùngleech_txt_ngu, ngày tháng sau này của cô ta biết tính thế nào đây! Thẩm Thù có tiền lại có lương , nếu có dỗ dành cô ta cùng xuống nông thì này cô ta sẽ không bao giờ phải lobot_an_cap bị đói bịvi_pham_ban_quyen rét nữa!
Cũng giống như haibot_an_cap chiếc váy mà cô tặng cho , cô ta còn chẳng dám mặc ở nhà vì sợ bị chị cả nhìn thấy rồi cướp mất! nông thônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi sẽ khác, cô ta không cần phải hầu hạ nhà họ Diệp, còn có dỗ Thẩm Tĩnh Thù cho mình quần giàyvi_pham_ban_quyen dép vàvi_pham_ban_quyen cả đồ ăn ngon nữa.
Nghe nói có rất nhiều convi_pham_ban_quyen cái nhà đại gia, cán bộleech_txt_ngu cấp cao cũng xuống nông thôn, nếu vận may tốt mà được anh công tửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn trúng thì cô ta có thể hoàn toàn thoát khỏi gia đình hiện tại rồi!
Nhưng tiền đề là Thẩm Tĩnh Thù phải xuống nông thônvi_pham_ban_quyen cùng cô ta! Cô ta đã tính kỹ rồi, khi không mang theo một bộ quần áobot_an_cap rách rưới hết, đến lúc đó cứ tùy tiện tìm bảo là mang, Thẩm Tĩnh chắn sẽ chia quần áo cho cô ta mặc.
Lúc đó, ai cũng sẽ coi cô là tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thư đài các từ thành phố xuống, ăn diện đẹp đẽ đâu sẽ có khối thanh niên tri thức nhìn trúng cô ta không chừng.
Tĩnh Thù, thím nói là vì có định kiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với nông thôn thôi, cậu tuyệt đối tin !!
Diệp Uyển Thanh sợ Thẩm Thù hối hận nên vội vàng khuyên nhủ:
Tớ nghe nói trong thôn thích nhất làvi_pham_ban_quyen giúp đỡ lẫn nhau, rảnh rỗi còn nhau vào núivi_pham_ban_quyen chơi. Còn , địa vị của thanh tri thức ở đại đội cao lắm, làng đặc biệt kính trọng thanh niên tri thức, những việc nhọc bẩn thỉu đều do dân làng làm, việc giao cho niên tri thức khá nhẹ nhàng thoải mái…
Thẩm Tĩnh Thù nhìn hoảng mặt Diệp Uyển Thanh, hận trước mình có mắt không tròng, lại bị cô ta xoay chong chóng.
. Nói cũng !
Thẩm Tĩnh thản nhiên đáp một , tầm mắt rơi vào trên cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đúng rồi, Uyển Thanh, hôm nay tớ qua đây là có chuyện tìm cậu!
Hả?
Diệp Thanh vẫn chưa kịp phản ứng, đến đây không phải là để nói chuyện nông sao?
Cậu, cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói !
Diệp Uyển nóileech_txt_ngu không rõ , cảm thấy Thẩm Thù hôm nay dường như không giống bình thường, đặc biệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là ánh mắt , như cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể thấu vào tâm ta, dò xét sành sanh những nhỏ nhặt mà cô ta đang che . cô ta toàn thân thoải mái, cảm giác lệchleech_txt_ngu bị người ta lột trần.
Chính là chiếc này!
Tĩnh Thù không vòng vo, chỉ vào chiếc vòng tay cô ta mà đi thẳng vào vấn đề:
Hôm nay mẹ hỏi đến chiếc vòng, tớ nói cậu . bảo chiếc vòng này được quang dựa theo tên của tớ, chỉ thể vệ an toàn cho mình tớ thôi. Giao cho là phản tác dụng, khôngvi_pham_ban_quyen những không bảo vệ được cậu mà có khi khiến cậu bị thương…
Sao, lại như vậy? Không thể nào chứ?
Uyển Thanh nắm chặt chiếc vòng trong lòng tay. Ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy chiếc vòng này, cô ta đã thu sâu sắc, cô ta cũng không thíchleech_txt_ngu được tại , chỉ cảm thấy chiếc vòngvi_pham_ban_quyen nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ta nhất phải được…
Cô ta cười gượng gạobot_an_cap, nắm chiếc vòng chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net:
Tớ không tin mấy chuyện này lắm, cho nên…
Thà tin hơn tin là không.
Thẩm Thù nghiêngbot_an_cap đầu cười, ngắt lời cô ta:
nào, lúc đầu thỏa thuận là cho cậu mượn chơi vài , cậu muốn trả à?
Tâm thần Diệp Uyển run rẩy, không hiểu sao cô ta cảm thấy ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt và biểu Thẩm Thù có chút đáng sợ. Trước đây cô đâu như này?
Tớ… không có!
Diệp Uyển Thanh gắng nặn ra nụvi_pham_ban_quyen khóe môi, định thân mật ôm lấyleech_txt_ngu cánh tay Thẩm Tĩnh Thù, nào ngờ lại bịbot_an_cap cô tránh thoát!
Đây là lần Thẩm Tĩnh Thù tránh sựvi_pham_ban_quyen chạm vào mình!
Rốt cuộc đãbot_an_cap xảybot_an_cap ra gì?
Tĩnh Thù, có phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã xảy chuyện gì không? … saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu hung dữ với tớ như ?
Diệp Uyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh thấy Thẩm Tĩnh Thù không cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân thiếtbot_an_cap với mìnhbot_an_cap, đành phải tung ra chiêu cuối!
Cô ta đưa tay véo mạnh vào đùi mình , nặn ra giọt nước mắt:
Chúng ta là bạn tốt mà, chiếcvi_pham_ban_quyen vòng này là cậu chủ tặng tớ, nếu thực sự muốn lấy lại, tớ, tớ…
Diệp Uyển Thanh thút tha thút thít, tớ nửa ngày cũng không nói ra nổi muốn thì trả lại cho cậu.
Thẩm Thùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khinh đảo một vòng. Cô cũng là phụ kia mà, cái dạng bạch liên hoa đángleech_txt_ngu thương này vô dụng với cô ! Bộ dạng này nên dùng lên người gã đàn ông nào đó mới !
Ồ, không đúng! chính cô ở kiếp trước là có tác dụng nhất!
Kiếp trước, Diệp Uyển chỉ cần hai nướcvi_pham_ban_quyen mắt, nói không cơm ăn là cô sẽ nhịn tiền tiêu vặt bánh thịt cho cô ta.
Uyển Thanh khóc lóc nói không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quần áo mặc, cô liền đem bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quần mình tặngbot_an_cap cho cô ta.
Diệp Uyển Thanh nói làm việc đồng , mệt đến đau lưng gối, cô liềnvi_pham_ban_quyen ôm hết việc về mình mà làm thay cô taleech_txt_ngu!
Đến giờ mới ứng lại được, hai người bọn họ, rốt cuộc mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được nuông lên!
Lúc đó đầu cô chứa toàn phân hay sao mà lại thấy cô ta yếu đuối đáng ?
, vậy tớ bây giờ muốn lấyvi_pham_ban_quyen chiếc vòng, đưa cho tớ !
Thẩm Tĩnh Thù ngước mắt liếc nhìn cô ta, nụ cười lạnh lẽo, trực tiếp đâm thủng vẻ sĩ của cô .
Uyển Thanh dường như dọa cho sợ hãi, ôm ngực lùi lại bước.
Nhưng sâu thẳm trong cô ta dường như có giọng nói nhắc nhở rằng, chiếc này không thể trả lại, cho dù Thẩm Tĩnh Thù có trở mặt với cô ta không được!
Diệp Uyển đỏ hoe mắt Thẩm Tĩnh Thù, cố gắng vùng lần cuối:
Thù, trước đây cậu lương thiệnvi_pham_ban_quyen dịu dàng nhất, sao giờ lại nên ép người quá đáng nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy?
Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tĩnh Thù không phủ nhận mà khẽ đầu, mở miệng nói:
Sự lương thiện của tớ là dành cho lương thiện, còn cậu… người lương thiện không?
Cô vừa nói xong liềnleech_txt_ngu trực tiếp ra tay cướp lấy chiếc !
Nào ngờ Diệp Uyển Thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giống như đã có chuẩn bị từ trước, nghiêng người tránh khỏi tay cô và nhanh nhét chiếc vòng vào cạp quần!
Diệp Uyển Thanh!
Thẩm Tĩnh Thù cũngbot_an_cap không thèm giả vờ nữa, giọng nói sắc lẹm vang lên đầy gay gắt. ngờ Diệp Uyển Thanh lại vô liêm sỉ đến này, cô đã tìm đến tận đòi rồi mà ta vẫn không đưa!
Xem ra chiếc này chắn có bí mật!
Cậu trảleech_txt_ngu choleech_txt_ngu tớ!
Tĩnh Thùbot_an_cap
Diệp Uyển Thanh nặn một cười ôn hòa, vừa định nóivi_pham_ban_quyen đó thì đãleech_txt_ngu bị Thẩm Tĩnh Thù lao tới xô ngã xuống !
Trả lại vòng chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tớ!
Diệp Thanh thất kinh , theo bản năngleech_txt_ngu tay giữ vị cạp quần, trong lòng không biết Thẩm Tĩnh Thù đang phát điên gì!
Saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói cướp là cướp luôn vậy! Điều này hoàn toàn không phù với phong cách làm việc trước đây của cô ta chút nào!
Tĩnhbot_an_cap , cậu bình tĩnh lại đi! Vòng cậu tặng tớ, vậyleech_txt_ngu thì nó là của tớ rồi, cậu không thể…
Đồvi_pham_ban_quyen của tớ, tớ cho cậu được thì cũng đòi lại được!
Thẩm Thù nghe cô ta giải thích, ngồi bệt lên bụng Diệp Uyển Thanh, bóp cổ côleech_txt_ngu ta rồileech_txt_ngu vung tay tát một cái thật mạnh!
Trả đây!
Diệp Uyển không thể nào ngờ được Thẩm Tĩnh Thù lại dám đánh mình!
Gò má cô ta đau , Thẩm Tĩnh Thù với đôi mắt đầy thù hận như muốn tươi sống mình, cô đột nhiên nảyvi_pham_ban_quyen sinh một tia khiếp sợ.
Không kịp nghĩ nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thẩm Tĩnh Thù trở nên như vậy, ta vàng gào thét ra bên ngoài:
Cha, mẹ, anh, chị, mau đến cứu con với! Cứu mạng !
Diệp phụ, Diệp đều đang ở trong phòng mình, nghe thấy tiếngvi_pham_ban_quyen kêu thảm thiết Diệp Thanh liền vội vàng chạy tới.
thế này? Tĩnh Thù đến ? đứa đang làm gì vậy?
Diệp mẫu có tượng rất tốt với Tĩnh Thù, lần cô đến đều mang theo đồ ăn ngon cho họ.
Mẹ, mau bảo Tĩnh Thù đứng dậy đi, con sắp… không đượcleech_txt_ngu rồi!
Uyển Thanh bị Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thù khống chế gắt gao, cổ họng càng bị bóp chặt, lúc này mũi đã đỏ gay như gan heo.
Tĩnh Thù à, chuyện này, chuyện này…
Diệp cũngbot_an_cap không biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tại sao Thẩm Tĩnh Thù lại đè Diệp Uyển ra đánh, lạileech_txt_ngu trực tay cô ra.
Thím, Diệp Uyển Thanh vòng của cháu!
Thẩmleech_txt_ngu Tĩnh Thù tranh thủleech_txt_ngu ngẩng đầu lên, cười lạnh một tiếng:
vòng cô ta giấu trong cạp quần, nếu người không muốn báo công an làm lớn chuyện này ra khuyênbot_an_cap cô ta đưa đồbot_an_cap cho !
Tĩnh Thù nói xong, tay tát thêm một nảy lửa .
Con, con không có trộm! Là tặng tớ mà!
Vành mắt Diệp Uyển Thanh đỏ hoe, nước mắt lã chãbot_an_cap như không tốn muanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, như thể phải chịu nỗi oan ức tày trời.
Cô ta không hiểu nổi, đứa hiền lành cục mới mấy trước mà sao giờ đã biến thành người hoàn toàn khác?
tặngvi_pham_ban_quyen cậu? Diệp Uyển Thanh, vòng đó là quà sinh nhật mẹ tớ tặng tớ, tớ có thể tặng sao?
phải nói chiếc đẹp, muốnbot_an_cap cầm về chơi vài ngày à? hả, đồ chơi đi lại một hồi biến thành của cậu rồi?
Thẩmbot_an_cap Tĩnh tăng thêm lực ở taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, người bóp chặt cổ cô ta, làm ra tư thế nếu cô ta vòng thì cô sẽ bóp chết cô ta luôn!
Báo công an?
Diệp mẫu bị ba chữvi_pham_ban_quyen báo công an dọa cho bủn rủn chân tay, maynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Diệpvi_pham_ban_quyen phụ đứng kịp thờibot_an_cap đỡ lấy bà ta.
Nhị Nha, mau trả lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho con bé Tĩnh !
Diệp phụ sa sầmbot_an_cap mặt mày, lườm Diệpleech_txt_ngu Uyển Thanh một cái cháy mặt!
Con nhãibot_an_cap đê tiện này, chắn là thấy đồ của ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta tốt nên đỏ mắt, rồi tìm cách lừa gạt lấy !
Chỉ là đã có bản lĩnh về thì tại sao lại không có bản dỗ dành cho đẹp!
Đồ vô dụng!
Cha!
Uyển Thanh không ngờ cha mìnhbot_an_cap lại thà giúp người chứ không giúp mình, nhất thời uất ức khóc rống lên.
Con…
Lúc này, vụ náo loạn ở đây cũng thu hút người hàng xóm xung quanh, mọi người vừa nhìn thấy hai cô đang giằng co dưới đất liền đầu bàn xôn xao…
Nhị Nha, cô lấy đồ của người ta thì trả lại , báo Công an thật là chuyệnbot_an_cap đấy!
thế, ngàyvi_pham_ban_quyen thường trôngvi_pham_ban_quyen có vẻ ngoan ngoãn, không chân táy máy như , thế này sau này ai còn dám chơi ta nữa…
Còn là họcbot_an_cap sinh cấp ba chứ, chữ nghĩabot_an_cap học hành đều quẳng cho chó ăn hết rồi…
Eo , giấu ăn cắp vào cạp quần, cô ta làm ngườibot_an_cap ta buồn nôn thật đấy…
Không phải như thế!
Bị mọi người xem và hạ thấp vậy, sắc mặt Diệp Uyển Thanh càng thêm trắng bệchleech_txt_ngu, cô ta bảnbot_an_cap năng giải thích:
vi_pham_ban_quyen cậuleech_txt_ngu ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tặngleech_txt_ngu tôi, không phảibot_an_cap tôi ăn cắp!
Người ta cô? Thế tại sao người cònleech_txt_ngu đến ?
thì cứ nhận là trộmvi_pham_ban_quyen đi, rồi nói vài câu tử tế không là xong sao, cứ quấy nhiễu thế này thật không ra làmleech_txt_ngu , mũi cha mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô đều bịleech_txt_ngu cho sạch kìaleech_txt_ngu
Diệp phụ nghe những lời lángvi_pham_ban_quyen giềng bàn tán, tức đếnbot_an_cap đỏleech_txt_ngu tía tai, hận không thể ánh mắt thành dao găm đâm chết đứavi_pham_ban_quyen gái vô mất mặt này!
Nhị Nha! Tao nói tử tế với không không!
Diệp phụ sải bước tới, đưa định thọc vào cạp quần Diệp Uyển Thanh để lục tìm!
Diệp Uyển Thanh thấy cha mình định đưabot_an_cap cạp quần mình trướcvi_pham_ban_quyen mặt bao nhiêu , lập tức vùng vẫy kịch liệt:
Cha, không được! Cha không được làm thế, cha!
Diệp phụ sớm đã những lời cười chê của hàng xóm làm mụ mị đầu óc, đâu còn màng đến việc cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta là một thiếu nữ mười tám tuổi, việc mình thò tayleech_txt_ngu vào cạp quần con gái gây quả gì!
Tao là cha mày! Tao nóivi_pham_ban_quyen là được!
Tay phụ rấtleech_txt_ngu khỏe, ông ta một tay đè cái bụng đang cựa của Diệp Uyển Thanhvi_pham_ban_quyen, tay kia trực mócvi_pham_ban_quyen vào cô ta…
Tĩnh Thù ngẩn người!
Diệp phụ này… ồ, đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Bác Diệp , lại biết nói lẽ sao? Đây đúng là đại nghĩa thân mà!
Xem ra mình phải thay đổi ấn tượng về ông ta trước đây rồi!
Động tác của phụ nhanh, trong tiếng khóc la của Diệp Uyển Thanh, ông trực tiếpvi_pham_ban_quyen lôi chiếc vòng ngọc ra, lập đưa cho Thẩm Tĩnh Thù:
Tĩnh Thù, cháu xem cáivi_pham_ban_quyen này phải của cháu không!
Thẩm Tĩnh Thù đón lấy chiếc vòng vào túi, lúc này mới buông bàn tay khống chế Diệp Uyển Thanh ra, mỉm cảm ơn Diệp phụ:
Bác Diệp, đúng ạ! Chính là nó! Cảm ơn , vẫn là bác hiểu chuyện, không dung túng cho Diệp Uyển Thanh tiếp tụcvi_pham_ban_quyen phạm sai lầm. Nếu không chuyện này náo đến chỗ Công an, không chừng sẽ ảnh hưởng đến công việc bác. vòng này có ý nghĩa rất với cháu, không cháu cũng tìm đến tận nơi để đòi.
Vừa thấy có thểbot_an_cap ảnh đến công việc của mình, Diệp lập tức quay tát Diệp Uyển Thanh một cái:
Con tiện nhân này, học cái gì không họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lại đi học thói trộm cắp của quân lưu manh. May mà con bé Tĩnh Thù tốt tính, chứ thay vào khác thì đã tống mày đileech_txt_ngu lịch vài ngày rồi!
phụ mắng nhiếc Diệp Uyển Thanh xong, lại nịnh nọt nói với Tĩnh Thù:
Tĩnh Thù à, Nha nó thiển cận, cũng chưa thấy món đồ nào baoleech_txt_ngu giờ, cháu đừngvi_pham_ban_quyen nó. Nếu nó làm cháu giận, cháu cứ tiếp đánh cho nó một trận, vẫn chưa hả giận thì cứ bảo bác, bác định đánh cho khôngvi_pham_ban_quyen bao giờ dám phạm nữa!
Diệp phụ biếtbot_an_cap cha của Thẩm Tĩnh Thù là chủ nhiệm xưởng nhựa, ông vốn qua Nhị Nha để bắt cha cô, nhờ sắp xếp cho một việc thức, không ngờ nhân Nhị Nha này lại dám trộm của Thẩm Tĩnhvi_pham_ban_quyen Thù, làm hỏng hết mối quan hệbot_an_cap đẹp, thật là đáng tiếc!
Vâng, bác Diệp nói phải ạ!
Thẩm Tĩnh đầu phụ họa:
Các cụ có ngọc không mài không sángleech_txt_ngu, Nhị Nha bây giờ dám trộm vòng tay, này không biết còn dám trộm cái gì nữa. Cho nên, đứa trẻ này phải giáo dục từ nhỏ! Tay chân nhất định phải sạch sẽ thì mới không làm xấu mặt gia !
Đúng đúng!
Diệp mẫu nguýt Diệp Uyển Thanh một cái cháy mặt, gậtvi_pham_ban_quyen đầu tế sao:
Vẫnleech_txt_ngu con bé Tĩnh Thù có học , nói năng nào cũng lọt tai cả!
Thẩm Tĩnh Thù đã lấy lại chiếc vòng, muốn nốt nhữngbot_an_cap thứ Diệp Uyển Thanh đã lấy từ chỗ mình, lại nói:
, Nhị Nha trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây lấy cháu đồ, mấy thứ đồ ăn thì thôi vậy, coi như cháu thí cho ! Nhưng số quần áo dép còn lại, với cả vải bạt màu vàng , đều phải trả lại cho cháu!
! Bác lại cho cháu ngaybot_an_cap!
Diệp phụ lập tức ngực khẳng định!
Hàng xóm vây quanh xem đông như thế này, Diệp phụ không muốn lại bị người ta chê cười thêm . Ôngbot_an_cap ta đầu Diệpvi_pham_ban_quyen đang mang vẻ mặt trầm, nói:
Nhị Nha, mày còn lấy cái gì của Thù thì mau hết ra lại cho người !
Thẩm Tĩnh Thù khi nói những lời này không như đang nói đùa chút nào.
Diệp Thanh cùng không nhịn được nữa, mặt cô bừng, cơ thể xấu giận mà run rẩy kịch :
Thù, cậu có nhất thiết phải dồn đến bước đường này không? Giữa chúng ta lẽ nào phải đi đến nông nỗi này? Cậu từng nói tôi là người bạn tốt nhất của cậu, đây thái độ đối xửvi_pham_ban_quyen với bạn bè sao?
Đối mặt với sự chất của Thanh, Thẩm Tĩnh Thù bật cười thành tiếng, không khách khí đáp lại:
Dồn cậu bước đường này? Cậu nói chuyện nực thật đấy. Đồ của tôi, tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn cho thì cho, không muốn cho nữa thì tôi lấy , có đi đến đâu thì lý lẽ vẫn thuộc về tôi!
Diệp Uyển Thanh nhìn cảm củabot_an_cap những người quanh, biết rõ hôm nayleech_txt_ngu không giao đồ ra là khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong.
lảo đảo bò dậy từ dưới đất, lấy từ trong một chiếc túi nhỏ để bên trongvi_pham_ban_quyen giườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tất cả áo giày dép mà Thẩm Tĩnh Thù đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tặng mình:
Tĩnh Thù, tôi biết bây giờ cậu đang lúc giận, tôi có giải thích cũng vô ích.
Nói đoạn, gương mặt ta lộ ra đau buồn sâu sắc, cô ta sụt sịt mũi, trông thương vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net :
Những thứ này , bâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại hết cho cậu, tôi biết nói gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng…
Cô taleech_txt_ngu định tục trò tình cảm để gợi sự đồng cảm từ hàng xóm láng . Ngờ đâu Thẩm Tĩnh Thù không , cô mở túi , trước mặt mọi người lấy quần áobot_an_cap giày dép bên trong ra.
Quần áo giày dépleech_txt_ngu trong đều là đồ tinh, nhìn qualeech_txt_ngu là biết những thứ tiền. Thẩmbot_an_cap Tĩnh Thù tra kỹ, thậm chí mỗi khi lấy ra một món đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại rõ giá trị của nó cũng như .
Diệp Uyển hận nghiến nghiến lợi, nhưng ngoài vẫn phải tỏ ra độ lượng, ánh nhìn Thẩm Thù như một đứa emleech_txt_ngu gái vô lý đang loạn.
Thực lòng mà nói, Thẩm Tĩnh cũng có chútleech_txt_ngu phục cô ta, mặt đã bị tátvi_pham_ban_quyen sưng vù rồi mà còn ra được biểu cảm khiết vô tội . nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác, chỉvi_pham_ban_quyen riêng cái bản lĩnh giả tạo này cũngvi_pham_ban_quyen đủ để người ta vỗ tay khen rồi!
Nghĩ đến đây, Thẩmbot_an_cap Tĩnh cũng lười tiếp tục dây dưa với cô ta, tay :
Được rồi, đồ của tôi đã lấy về, sau này đường ai nấy , nếu may có chạm mặt thì cũng xin cô cứ không nhìnleech_txt_ngu thấy là được!
Quăng lại câu , Tĩnh Thù sải bước rời khỏi nhà họ Diệp!
Diệpleech_txt_ngu Uyển Thanh nắm chặt nắm đấm nhìn theo bóng dáng Thẩm Tĩnhleech_txt_ngu , lòng cô ta như đang rỉ máu, suýt chút nữa thì nghiến hàm răng bạc!
Con nhân này rõ ràng dễvi_pham_ban_quyen dắt mũi như , sao nay lại như biến thành một người khác này!
Chẳng lẽ có nói xấu mình mặt cô ta, nên mới cô ta trở mặt với ?
đây, biểu cảm Uyển thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phần lẽovi_pham_ban_quyen!
Bất kể là aibot_an_cap, cũng không thể ảnh hưởng đến kế hoạch của cô ta!
chiếc vòng đó nữa, vào khắc bị Tĩnh lấy , côbot_an_cap ta cảmbot_an_cap thấy dường như có một thứ gì đó vô quan đã rời xa mình.
Không được!
Cô ta không thể đánh bại như vậy, cô ta phải xốc lại tinh thần, tìm cách dỗ dành con tiện kia, rồi cách lấy lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếc vòng!
luônvi_pham_ban_quyen cảm thấy chiếc vòng có thể mang lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho mình những thu hoạch mong đợi!
Cũng may là bọn họ sắp xuống nôngleech_txt_ngu thôn , đến lúc đó, nơi đất khách người, không có người thân bạn bè bên cạnh, Tĩnh Thù lại thuộc vào mình như trước thôi.
Đến lúc đó…
Việc đầu tiên Thẩm Tĩnh Thù làm khi về nhà là cửa phòng để nghiên cứu vòng taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
vòng lên, dưới ánh nắng từ sổ hắt tỉ quan . Nhìn bề ngoài, chiếc vòng có gì khác , không hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyển Thanh lại nhất quyết nó như vật
Nghiên cứu suốt một buổi chiều cũng không ra kết gì, Thẩm Tĩnh Thùbot_an_cap hơi buồn bực đeo chiếc vào cổ tay.
Sau khi xong bữa tối, lấy cớ mệt nên về phòng , nằm trên giường trằn trọc , mãi đến nửa đêm mới chìm vào giấc ngủ sâu
Xung quanh yên tĩnh đến lạ thườngvi_pham_ban_quyen.
Thẩm Tĩnh Thù giật mình tỉnh giấc, vừa mở mắt ra đã mình đang nằm giữa đồng hoang mông quạnh, nỗi hãi khiến cô tỉnh hẳnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mồ hôi lạnh ròng ròng!
Cô lồm cồm bòvi_pham_ban_quyen dậy nhìn quanh, tầm nhìn của cô chỉ khoảng năm mét, năm mét ra là sương mù trắng xóa
đâu?
cô lại xuất hiện ở nơi này?
Trong lòng Thẩm Tĩnh Thù hoảng hốt tột độ, côbot_an_cap vội nhìn cổ
Cổ tay trái củavi_pham_ban_quyen trơn, chiếc bạch ngọc đã biến mất không dấu vết.
cảnh này, Tĩnh Thù khẽ phào nhẹ nhõm!
cô dự đoán!
Nơi này chắcvi_pham_ban_quyen chính là bí mật của chiếc vòng!
khi bình tĩnh lại, cô bắt đầu sát môi xung quanh.
Dưới chân vùng đen màu , ước chừng không quá ba diệnvi_pham_ban_quyen tích, một mạch suối nhỏ tuôn trào hơi sương mờ . Côleech_txt_ngu đi đến bên suối, cúi người vốc một ngụm nước đưa lên miệng. Nướcbot_an_cap suối thanh khiết, mát sảng khoái, dường như có thể gộtbot_an_cap mọi nóng nảy trong người, khiến người ta tràn đầy sống.
giác mát lạnh của nướcbot_an_cap suối không kìm được mà rùng mình một , sau ấy là sự mái không sao tả
Thẩm Thùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ngớt cảmbot_an_cap thán sự thần kỳ suối. Đứngleech_txt_ngu ở đây một lát, cô liền cách làm để đi ra.
Ý nghĩ vừa hiện lên, côbot_an_cap phátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện mình đãbot_an_cap trở lại trong phòng. Chạm vào tấm chăn ấm áp trên người, cảm giác vừa rồi cứ như mộtvi_pham_ban_quyen giấc chiêm bao.
Cô nâng tay trái lên , thấy chiếc vòng đã biến , đầy thắc mắc. Ý động, cô lạileech_txt_ngu trở về mảnh đất kia
Thẩm Tĩnh Thùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dường như đã phát hiện ra vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong chiếc vòng.
Cứ như vậy, cô thử đi thử lại vài lần, nhận ra chỉ cần mình muốn vào là lập tức có thể tiến vào không giannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong ngọc, muốn lại có thể trở về thực tại
Khi trở lại gian lần nữa, Thẩm Thù mảnh đất ba phần trống mà trầm .
Mảnh đất này chắc hẳn không đơn giản vẻ ngoài của nó, đợi trời cô sẽ mang công cụ, mua thêmleech_txt_ngu ít hạt giống trồng thử xem sao
Ngàyvi_pham_ban_quyen hôm sau, vì để sóc Thẩm Tĩnh Thù, Thẩm lại xin nghỉ ở cơ quan, đưa cô tiêu xã.
Chăn màn mẹbot_an_cap chuẩn bị cho con rồi, khi tiễn con lên tàu hỏa, sẽ gửi những đồ cồng kềnh như mànbot_an_cap, quần áobot_an_cap qua đường bưu điện cho con. Nghe nói mùa đông ở tỉnh Đông hay có người rétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mẹ chuẩn bị cho con toàn bộ áo , chăn bông dày nhất đấybot_an_cap.
Chậu rửa mặt, phích nước, khăn , dầu gội, muabot_an_cap mới một bộ. Ngoài quần áo con mặc thường , mualeech_txt_ngu thêm hai thô này được không? Để khi con làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng mà , màu này bền và sạch, con cũng không cần phải giặtvi_pham_ban_quyen giũ mỗi ngày
Còn giày nữa, bình con toàn đi giày nhỏ, làm ruộng thì đi giày vảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho đỡ đau chân. Tất, găngleech_txt_ngu tay lấy thêm vài . Đúng , còn đồ lótvi_pham_ban_quyen, băng vệ nữa
Hai hộp sữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạch , một cân ngọt, hai kẹo, năm bánh quy, mấy thứ đồ ănleech_txt_ngu vặt này cũng lấy một ít nhé? Để dành ănbot_an_cap trên xe, đến tỉnh Đôngleech_txt_ngu con mua thêm.
đến tiêu xã, mẹleech_txt_ngu Thẩm bắt đầu cuộc sắm lớn. từ trong túi ra một tờ sách viếtbot_an_cap chữ li ti, nhìn quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là biết chuẩn bị lưỡng từ trước, đây chỉ việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mua theo danh sách.
thoảng bà cũng ý kiến Thẩm Tĩnh Thù, cô có thích không
Thẩm Tĩnh Thùvi_pham_ban_quyen thấy lòng cay cay, chặt lấy cánh tay mẹ không buông. Cha mẹ con, lo lắng cho con thật sâu sắc. , tình mẫu tử được thể hiện trọn nhất trên mẹ Thẩm
Mẹ ơi, mua cho nhiều đồ thế này, tháng bố không cần sống nữa ?
Thẩm Tĩnh Thù nén nước , nũng nịu .
Đồ đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn trong nhà đều có cả, mẹ với con gì đến tiền đâu!
Mẹ Thẩm nuông lấy con gái. không nỡ xa con bà cũng tôn trọng lựa chọn cô.
Con cáileech_txt_ngu lớn rồi, ai cũng có nghĩ riêng, cha mẹ cưỡng lạibot_an_cap cũng chưa chắc là .
thu xếpbot_an_cap cho con thật chu đáo, có đủ năng lực để lo liệu cho con là được!
Mẹ, mẹ thật tốtbot_an_cap!
Tĩnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thùbot_an_cap chặt mẹ không buông, dáng vẻ mềm mỏng, ấm áp khiến mẹ Thẩm suýt chút nữa đỏ hoe mắt.
Rời khỏi cung tiêu xã, Thẩm Tĩnh Thùbot_an_cap đề nghị đi một đến Linh Thạch.
Mẹ, lúc hôm nay mẹ có thời gian, mẹ đi cùng con đến chùa Linh Thạch một . Con muốn đến đó cái, cầu xin Phật tổ phùleech_txt_ngu hộ cho nông thôn được thuận lợi, được không mẹ?
Thẩm tự nhiên đồng ý ngay. Hai mẹ con ngồi xe hơn nửa đồng hồ mới nơi!
Bước vào trong chùa, một bầu không khí nghiêm bao !
Trong chùa, khói hươngvi_pham_ban_quyen nghi ngút, từng nén hương lên khiến cả chùa vài phần vi_pham_ban_quyen trangleech_txt_ngu trọng. Các vị sư thầy gõ mõ, tiếng tụng kinh vọng không ngớt, khiến Thẩm Thù cảm thấy nổi da gà!
Nếu là đây, cô nhất định sẽ không tin vàobot_an_cap những điều này, nghĩ rằng gian không có ma thần, chỉ có dựa chính mình mới là lẽ phải!
Nhưng giờ đã khác, chuyện kỳ diệu như đi sốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã ra, còn lý do để không kính thần minh?
Mua và thắp lên, Thẩm Tĩnh Thù thành kính trước tượng Phật, tay nhắm niệm trong lòng.
Cảm thần minh đã cho con cơ hội được làm từ đầu, xin hãy phù hộ cha mẹ thân khỏe mạnh, phù hộ cho con và Triều Dương được hạnh đến
Sau khi thắp hương, mẹ Thẩm cũng cầu xin thần minh cho Thù Nhi đi xuống nông mọi việc đều thuận lợivi_pham_ban_quyen
Thắp hương xong, Thẩm Tĩnh Thù nói vị sư trẻ đang tụng kinh bên cạnh rằng muốn xin thêm một chiếc vòng bạch ngọcbot_an_cap giống như chiếc đã xin đây kia. Cô còn muốn cho cha mẹ một chiếc, nhưng mẹ Thẩm nhất quyết không nhận, Thẩm Tĩnh Thù đành phải thôileech_txt_ngu!
Cô biết, mẹ xót tiền vì nó đắt!
Đợi thêm chút nữa, khi cô có , cô nhất định sẽ hiếu kính họ thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt!
Vị trẻ nhiên chấp thuận, sau đó mang đến một chiếc vòng ngọc.
di đà Phật, chiếc vòng này đã được quang, vọng có thể bảobot_an_cap hộ chủ mọi sự bình !
Thẩm Tĩnh cảm ơn, trả tiền rồi mẹ rời đi!
Chiếc vòng ngọcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã đeo vào tay. Chiếc vòng trước đã biến mất dấu để hóa không gianvi_pham_ban_quyen, còn chiếc vòng này, cô giữ lại có việc đại sự!
Thích đến thế sao?
gái cứ mê mãi chiếc vòng, mẹ Thẩm chút tò mò.
đây con đâu có thích mấy thứ này? Đợi đến khi bố con phátbot_an_cap lương, mẹ đi muavi_pham_ban_quyen cho con cái vòng phỉ thúy
cần ạ!
Thẩm Tĩnh Thù biết mẹ hiểu lầm ý mình, vội vàng :
Mẹ ơi, con chỉ cầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy maynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi. Mẹ xem, mẹ xin cho con chiếc vòng đóbot_an_cap, chẳng phải cũng ít ốm đau hẳnbot_an_cap sao?
Cũng đúng!
Mẹ Thẩm ngẫm , hai năm nay Thù Nhinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đúng là ít bệnh thật, ngay cả cảm mạo cũng hiếmbot_an_cap khi mắc phải.
Biết thế mẹ cũng xinbot_an_cap cho bố một cái rồi
Từ chùaleech_txt_ngu Thạch về, Thẩm Tĩnh Thù lấy cớ ít đồ dùng cá nhân cần muavi_pham_ban_quyen, bảo Thẩm ở nhà rồi cầm lấy túi chạy ra ngoài. Đất trong không gian vẫn để trống, cô muốn tranh thủ hai ngày rỗi này đivi_pham_ban_quyen mua ítleech_txt_ngu hạt giống hoặc cây giống về trồngvi_pham_ban_quyen. Lỡ như mảnh đất đó canhbot_an_cap tác , này đến tỉnh Đông cô sẽ có rau hoa quả tươi để ăn!
Tỉnh Đông có mùa xuân đến , mùa hè nóng nực, mùavi_pham_ban_quyen thu muộn đông rất lạnh, lại kéo dài, tuyết rơi dày đặc. Nghĩ đến việc trước bản thân không quen với khí hậu nơi đó mà phải chịu bao khổ cực, nay đã có không gian, rau quả có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự trồng, ít nhấtvi_pham_ban_quyen về khoản uống cô sẽ để mình phải chịuvi_pham_ban_quyen .
Ồ, đúng rồi! Cô phải mua một cái chậu thật lớn vào gian. Cô vốn thíchvi_pham_ban_quyen tắm , kiếp trước ở điểm thanh niên tri thức, những tháng tắm chẳng chút ấy cô không muốn trải qua ngày nào nữa!
bot_an_cap định đi vận may xem có mua đượcleech_txt_ngu ăn quả giống hay không, và nơi cô đến chính là khu chợ đen mà người dân địa phương ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết! Hiện tại nhàbot_an_cap nước không phép tế tư nhân, việc truy quét chợ đen diễn rất gắt gao. Nhưng trên có chính , dưới đối sách, đối mặt với những đợt trừng mạnh mẽ như vậy, chợ đen vẫn lén tại.
Tĩnhvi_pham_ban_quyen Thù dùng lụa quấn mặt, chỉ đôi mắt . Cô đường cũ đến vào chợ , một phí vào thuận lợi tiến vào bên trong.
Sự náo nhiệt bên trong và vẻ tĩnhbot_an_cap lặng ngoài con ngõ khác nhau trời một vực. Ở đây có bán lương , trứng gialeech_txt_ngu cầm, có cả những chiếc áo sơ hoa, quần ống được đưa từ tỉnh Thâm, rồivi_pham_ban_quyen thì kẹp tóc, cho đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những đồ thủ công chiếu trúc, đệm đan
hóa ở đây đủ mọi thể loại, cái gì cũng có. Tĩnh Thù đi thẳng đến khu vực bán cây giống. Mùa này người ta bánvi_pham_ban_quyen nhiều nhất là mầm cà tím, dưa chuột, cà chua, đậu quebot_an_cap, đỏ Thẩm Tĩnh Thù mỗi đều mua một ít, định bụng xem cây nào dễ thích với không gian hơn.
Những mầm này rẻ, một lớnvi_pham_ban_quyen cũng chỉ tốn có tệ. Sau khi mua cây giống, Thẩm Thù mua thêm một chiếc cói đan thủ công sắc, một chiếc mũ chevi_pham_ban_quyen nắng, rồi tình cờ gặp một bà cụ bán ống tay áo tạp tự may. Trên ống tay và tạp dề còn thêu đủ loại hoa cỏ, Thẩm Tĩnh nông thôn cần dùng đến nên cũng mua vài .
Khi cô về đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà, mẹ Thẩm đã nấu cơm chiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. bàn ăn, cha mẹleech_txt_ngu tục gắp thức ăn cho cô.
Ăn nhiều vào, xem gầy thế , xuống nông thôn làm việc chắc đến cái cuốc cũng vác không nổi!
Cha gắp miếng thịt cho , nhìn khuôn mặt trắng gầy yếu của con gái mà lại thấy hối hận đã đồng cho xuống nông thôn.
nơi thì phải nhanh mắt nhanhvi_pham_ban_quyen tay chút, làm việc xem người ta làm thế nào, có nhổ nhầm mầm mạ thành cỏ. Đến lúc đó đừng nói tính công phân cho con, ta không phạt con là may rồi!
Cha Thẩm cứ nghĩ đến khả năng đó là thấy vừa giận vừa buồn . Ở nhàbot_an_cap chẳng phải tốt sao? Cơm bưng nước rót, áo mặc tận , thế mà xuống nông thôn đến đôi cũng phảivi_pham_ban_quyen tựvi_pham_ban_quyen giặt lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
, con đâu ngốc đến thế! Cha đừng có coi thường con! Thẩm Tĩnh Thù lên tiếng kháng .
Kiếp trước xuống nông thôn dù chịuvi_pham_ban_quyen khổ, nhưng may những chuyện như cha không ravi_pham_ban_quyen.
Nhưng mà cũng phải nóileech_txt_ngu , cha à, nếu ở thôn con sống không nổi, cha phải nghĩ cách kéo con về đấy!
Thẩm Tĩnh Thù cũng không định ở lại nông thôn lâu, chỉ cần thu phục được Triều Dương, cô quay về ! Kiếp khổ chưa đủ sao? Kiếp này cô chẳng muốn chịu chút cực nhọc nào !
Hừ! Cha Thẩm xị mặt, nhưng đáy mắt lại giấu đi ý cười, cố ra vẻ nghiêm khắc : Đã đi thì học tập cho tốt, nhận giáo dục! Để những người tuổi các con biết rằng lương thực làm ra không dễ dàngleech_txt_ngu, từ mới biết trân trọng cuộc sống tốt đẹp hiện tại
Thấy ôngbot_an_cap bắt đầu thuyết giáo, Thẩm Tĩnh Thù lùa nhanh vài miếng cho xong bữa rồi chùi miệng .
Biết rồi, biết rồi cha ơi! Mấy lời này cha nói bao nhiêuvi_pham_ban_quyen lần rồi, thuộc lòng luôn rồivi_pham_ban_quyen đây !
Mẹ Thẩm lườm chồng một cái rồi cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắng: Xem ông kìa, cứ nhải làm con bé chạy mất rồi!
Tôi Thẩm á khẩu, ông chỉ muốn dặn dò câu thôi mà, đâu có lải nhải gì đâu.
Vào phòng, Thẩm Tĩnh Thù chốt cửa lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi tiến vào không gian, thân thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chú nhỏ chăm chỉ. Đào hốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trồng mầm, tưới nước cô bận đến mức quên cả mệt . May mà kiếp trước làm việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng nên việc trồng rau chẳng thể khó đượcbot_an_cap cô.
Xong xuôi, cô nhìn đồng hồ, lúc này đã mười một đêm. Cô muốn ra ngoài tắm nhưng làm phiền cha mẹ nghỉ ngơi, bèn lấy khăn , định bụng lau qua loa trong không gian xong.
tại cô đã thích được với nhiệt độ của nước linh , tuy hơi nhưng độ trong không rất vừa nên không rét. Chỉ là lau cô càng thấy , trên da dễ kỳ một lớp chất đen nhờn nhụa. Thẩm giật mình, thầm do hôm nay làm việc ra mồvi_pham_ban_quyen nên người mới bẩn mức này.
Sáng hôm sau, cô dậy sớm hơn cả mẹ Thẩm bị sáng cho cha mẹ. Nước trong thùng không cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều, Thẩm Tĩnh cũng lười ra ngoài xách , bèn luôn nước trong không gian nấu một nồi cháo kê. Cô lại nhào bột làm vài chiếc bánh nướng, xào khoai sợi, múc thêm bát dưa muối mẹ tự làm. Vậy là bữa sáng hoàn .
Mẹ, cơm rồi, mẹ với cha vệ sinh xong thì vào ăn cơm nhé! Thấy Thẩm đi tới, Tĩnh Thù cười rạng rỡ chào hỏi.
Trời đất ơi! Cả đời này mẹ được bữa sáng con gái nấu, đúng là chuyện ! Mẹ Thẩm đầu xót con sớm, sau đó lại cảm động vô cùng. gái lớn rồi, đã biết nấu cơm cho cha mẹ ăn.
Mới thế nàybot_an_cap đã thấm tháp gì! Sau này con rửa chân, tắm rửaleech_txt_ngu cho nữa cơ! Thẩm Tĩnh Thù biết mẹ đang trêu , bèn tinh nghịch thèbot_an_cap lưỡi.
Lúcvi_pham_ban_quyen ăn sáng, ngay cả Thẩm vốn hay giữ vẻ uy cũng nhịnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được mà câu: Mẹ nó , đừng nói nhé, cơm con gái nấu ngon thật đấy, là bát cháo kê này, ngọt thơm dễ nuốt, hơn bà nấu nhiều!
Thôi đi , được hờibot_an_cap còn khoe mẽ! Mẹ vờ giận dỗi, lườm ôngleech_txt_ngu một cái: Chẳng qua ông ăn cơmleech_txt_ngu tôi nấu chán rồi nên ăn cơmleech_txt_ngu người khác nấu thấy thôi!
leech_txt_ngu thật mà, lại không cho nói! Cha Thẩm lầm bầm trong miệng, không dám nói quá to.
Nói đi cũng phải nói lại, Thù Nhi nấu ngon ! Mẹ húp một ngụm cháo, ánh mắt chợt sáng lên, không nhịn được mà khen ngợi.
cha mẹ thích thì mấy ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới con sẽleech_txt_ngu nấu hơn. Đúng rồi, nayleech_txt_ngu người đừng ăn ở nhà ăn đơn vị, con sẽ mang cơm ! Lần đầu nấu cơm cho cha mẹ mà nhận lời khen, tâm trạng Thẩm Tĩnh Thù tốt không để đâu cho hết.
trước cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho nhà Quân suốt một , hết bị soi mói lại bị bai. Xem ra không phải do cô làm không tốt, mà là chân tình trao nhầm người không xứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đáng mà thôi.
Vậy tốt ! Cha Thẩm gật đầu tắp : Để tôi chovi_pham_ban_quyen người trongleech_txt_ngu đơn vị , con gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi không chỉ xinh đẹp, giácleech_txt_ngu ngộ cao, ăn cũng là bậc nhất!
Người con còn khó chịu không? với ănleech_txt_ngu ở nhà ăn cũng tốt rồi, đừng để conleech_txt_ngu phải mệt thêm Mẹ Thẩm thấy con cha khen đến mức hớn hởvi_pham_ban_quyen, thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng lovi_pham_ban_quyen sức khỏe cô không chịu nổi. Thay vì đưa cơm, bà muốn nhàvi_pham_ban_quyen nghỉ ngơi nhiều hơn, dù sao cũng chỉ còn hai ngày nữa là phải nông thôn, thời gian thảnh thơivi_pham_ban_quyen chẳng còn bao nhiêu.
Không đâu mẹvi_pham_ban_quyen! Conbot_an_cap lắm! Thẩm Thù vỗ ngực mình để chứng minh.
Kiếp trước cô học cách nấu ăn nhưng lại chẳngleech_txt_ngu nấu cha mẹ, bây cô đương nhiên khôngbot_an_cap muốnleech_txt_ngu từ bỏ cơ hội này.
Ăn xong bữa sáng, đợi cha mẹ Thẩm làm, Thẩm Tĩnh Thù mới quay về phòng để tiến vào không gian!
vừa liếc nhìn một cái, cô phấn khích đến mức muốn hét lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật lớn!
Những rau giống vừa mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trồng tối qua, giờ đây đã trĩu quả đầy cành. quả cà chua mọng, cà tím tím biếc, chuột xanh mướtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàng óng, trái cây nặng làm cong cành, tô điểm cho không gian vẻ tràn đầy sức sống!
Đôi mắt Tĩnh Thùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sáng rựcleech_txt_ngu, cô hái một quả cà chua rồi cắnbot_an_cap một miếng!
Hừmbot_an_cap!
Vị cà chua tươi ngon, mọng nước, hương thơm đà tỏa trong khoang miệng. Quả nhiên là chua được trồng trên đất đen, hương vị đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là khác biệt!
Tốc độ sinhbot_an_cap trưởng không lại càng mang đến cô một bất lớn!
làm giàu, đổi đờivi_pham_ban_quyen còn xa nữa!
Hai ngày tiếpbot_an_cap theo, cô bận rộn trồng đủ loại củ trong không gian. Điều duy không thuận là cô chưa tìm thấy các loại cây ăn quả, nhưng cũng không sao, cô biết ở tỉnh Đông có một chợ đen, đó chắc chắn có cây giống
Thời gian trôi rất , mắt đã đến ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thẩm Tĩnh Thù xuống nông thônleech_txt_ngu!
Mẹ Thẩmleech_txt_ngu dậy từ rất , làm cái bánh kếp hành, luộc hơn mười quả trứng trà cho vào bình giữ nhiệt. Trứng vịt muối thịt bò khô tự làm cũng được xếp gọn vào một chiếc túi nhỏ. Bà còn mua thêm vài gói mì ăn liền, trên tàu có nước nóng, pha ra ăn vừa ngon .
Mẹ Thẩm chuẩn bị cô một ít hạtbot_an_cap và kẹo để cô ănvi_pham_ban_quyen cho đỡ buồn miệng khi rảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rỗi
Khi hai người ga, cảleech_txt_ngu gia đình ba đều đỏ hoe mắt.
Cha nén nỗi xót trong , giọng dặn dò: Bên ngoài không giống như ở , phàm việc gì cũng phải đểvi_pham_ban_quyen tâm thêm một chút. Việc gì nặng quá thì đừng làm, không được là tốt nhất, nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình không trông chờ vào mấyleech_txt_ngu điểmvi_pham_ban_quyen công đó ăn cơm. Mỗi con đều sẽbot_an_cap gửi tiền cho con, muốn gì thì cứ mua
Thẩm Tĩnh Thù cúi đầu, nước mắt chực tràoleech_txt_ngu. Cô không thể kìm nén được nữa, lao thẳng vào lòngbot_an_cap cha Thẩm, nghẹnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngào: Cha biết rồi! Con tự chăm sóc tốt bản thân! Cha với mẹ ở giữ gìn sức , con sớm về thôi
Cha Thẩm vỗ nhẹ vào lưng gái. Từ lúc sinh ra, là bảo bối ông nâng trong lòng bàn . Cảm giác như mới ngày còn dạy nó tập nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sao hôm nay phải rời xa ông bà rồi?
Được!
Cha Thẩm khàn giọng đáp một tiếng, sau đó không thể nói thêm lời nào nữa. Ông sợ rằng chỉ cần mở , nước mắt sẽ rơi xuống lập tức.
Thẩm Tĩnh Thùvi_pham_ban_quyen ôm cha một , khi cảm xúc bình ổn hơn, cô quay sangvi_pham_ban_quyen ôm lấy mẹ.
Mẹ ~
Nhớ viết thư cha mẹ! chuyện gì tốt hay không tốt đềuvi_pham_ban_quyen phảivi_pham_ban_quyen , mẹ với cha ở nhà đều ổn, con không cần lo lắng. Thiếu thì cứ nói với mẹ, viết thư, tín hay gọi điện thoại được, đừng có tiếc
mẹ Thẩm sưng đỏ, rõ ràngbot_an_cap qua đã rất . Bàbot_an_cap xoa đầu con gái, gương đầy vẻ quyến không rời.
Con biết rồi ạ!
Thẩm Tĩnh Thù khóc lúc lâu, cho đến khi loa của viên soát vé vang lên, cô mới tay chào tạm biệt cha mẹ.
Vào ga, cô theo dòng tìm đến chuyến tàu, khi lên xe dễ dàng tìm thấy chỗ ngồi của mình.
mang theo một chiếc túinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xách bên mình, trong đựng một bộ quần áo để thay và đồ ăn dọc đường, còn những thứ khác mẹ Thẩm đều đã gửi bưu đến tỉnh Xuyên cho cô rồi.
Đặt đồ đạc xuống, Tĩnh Thù ngồi , nhìn qua cửa sổ thấy dòng người mang bao lớn bao nhỏ kỉnh. Mọi người đều hối hả tìm toa , ngồi.
Biểu cảm trên gương mặt mỗi người đều khác nhau: cóbot_an_cap khóc cả mũi, người theo hy vọng với đôi mắt sáng rực, cũng người u sầu, thất vọng hiện rõ trên
Tĩnh Thù, đã chỗ nhanh vậy sao?
Một giọng nữ thuộc kéo suy nghĩ của Thẩm Tĩnh Thù trở lại.
Tớ còn đangvi_pham_ban_quyen bảo lúc nãy ở chờ sao chẳng thấy đâu!
Diệp Thanh kéo theo một chiếc bao , đến bên cạnh Thẩm Tĩnh chuyện cách thân thiết, như thể sự khó xử giữa cô ta Thẩm Tĩnh Thù ngày hôm từng xảy ra.
Thẩm Tĩnh Thù trợnbot_an_cap mắt, coi như không nghe thấy lời côleech_txt_ngu ta, tự mình nhìn ngắm phong cảnh bên !
Sao cô cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể quên chứ!
Lúc đó cô lén lấy sổ khẩu cùng Diệp Uyển Thanh đi đăng ký xuống nôngleech_txt_ngu thôn ở ủy ban đường phố, chị nhân viên tốt bụng làm tục còn sắp xếp người cùng một chuyến, cùng mộtvi_pham_ban_quyen toa, thậm còn biệt xếp chỗ cạnh .
Khi ấy cô vui mừng khôn xiết, lần đầu đi tàu hỏa lạileech_txt_ngu còn được ngồi cùng người bạn thân nhất, làm sao cô không vui cho được?
Nhưngvi_pham_ban_quyen giờ, cô chỉ thấy thật xui xẻo!
Thấy Thẩm Tĩnh Thù không mảy may để ýbot_an_cap đến , gương mặt Diệp Thanh lộ lúng túng. Cô ta cười gượng hai tiếng rồi bắt đầu cất hành lý.
Cái này rất nặng, chăn màn, đồ dùng vệ , quần áo giày dép chỉ cần là thứ gìleech_txt_ngu dùng được trong tầm tay là cô đều mang mộtbot_an_cap ít.
Diệp mẫu sẽ tiền cho ta, đến vùng nông thôn cô ta cũng chẳng có tiền mà sắm sửa đồ đạc, đành mang theoleech_txt_ngu những thứ cũ nátvi_pham_ban_quyen ở nhà đi, tránh để đến lúc đó không có gì mà dùng!
Nếu Thẩm Tĩnh Thù khôngvi_pham_ban_quyen giận cô ta, có lẽ cô ta mang ít đi một chút
Tĩnh Thù, cậu vẫnvi_pham_ban_quyen giận tớ sao?
Diệp Uyển Thanh cất xong đồ đạc, ngồi xuống bên cạnh Thẩm Tĩnh Thù, rụt rè một .
Uyển Thanh, hôm tôivi_pham_ban_quyen chẳng phải đã nói rồi sao, sau gặp cứ coi không quen biết là được, giờ cô còn đâybot_an_cap làm gì?
Tĩnh Thù bị cô ta làm choleech_txt_ngu phiền lòng, lạnh giọng nói!
Tĩnh Thù tớ
mắt Diệp Uyển Thanh lập hoe, trông như thể vừa bị ai bắt nạt vậy.
Chúng ta lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bạn bè mà, giữa bạn bè cãi vã vài câu đều là chuyện bình thường Tĩnh Thù, đến vùng nông thôn cậu chỉ quen biết mỗi mình tớ, chúng ta
lại!
Thẩm Thù không muốn cô ta nói nhảm, giơ hai tay ra hiệu dừng lại.
Đến vùng nông cô cứ coi như khôngbot_an_cap là được!
Nói xong, cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ!
được bíleech_txt_ngu mật trong chiếc , cũng biết việc Diệp Uyển Thanh dựa vào chiếc vòng này để nghịch thiên cải !
một cách công bằng, nếu Diệp Uyển Thanh lấy chiếcleech_txt_ngu vòng của cô, hiệnleech_txt_ngu không gian rồi sống cuộc đời giàu sang, cô không đến mức quá tức . Chỉ trách bảnleech_txt_ngu thân không cáileech_txt_ngu vận may đó để hiện ra không gian. Nhưngleech_txt_ngu Diệp Uyển sau khi có tiền, năng lực, chẳng những không giúp cô thoát khỏi bể khổ, ngược còn đếnvi_pham_ban_quyen trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt cô khoe khoang, chế giễu.
Ồ, đúng!
Cô ta còn bày kế để cô Tưởng Hồng Quânbot_an_cap xảy ra quan hệleech_txt_ngu, rồi lại gọi dân làng đến vây xem!
Từng , việc một, cô đều không thể dễ thaleech_txt_ngu Diệp Uyển Thanh, chí đã mức không không thôi!
Tuy , cô cũng sẽ không giết chết Diệp Uyển Thanh!
nhất pháp luật cho phép sát nhân, cô vả lắm mới có cơ hội làm lại từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu, không lãng phí tuổi tươivi_pham_ban_quyen đẹp của mình vào đó được!
Còn nữa, sau nàyvi_pham_ban_quyen cô sẽ vẫn giữvi_pham_ban_quyen mối quan hệ tốt với cô ta. Dù sao thì người chết cũng đã chết rồi, chỉ có để côvi_pham_ban_quyen ta đau đớn sống tiếp mới là hình phạt lớn nhất đối với cô !
Cô ta chẳng phải đã hãm hại cô để cô phải đi theo Hồng Quân sao?
Nếu này, người nằm chung giường với Tưởng Hồng Quân biến thành cô ta thì sao? Lúc đóleech_txt_ngu sẽ là mộtvi_pham_ban_quyen khung cảnh thú vị thế nào đây?
Diệp Uyển thấybot_an_cap Thẩm Thù không thèm để ý đến mình thì cũng không nói thêm gì nữa, ngoan ngoãn ngồi tại chỗ, thỉnh thoảng lại dùng ánh mắt trách nhìn cô!
trưa, Thẩm Tĩnh Thù dùng tráng men pha một gói mì, trong mì cho thêm một quả trứng trà, kèm với bánh hành thơm nức mũileech_txt_ngu, đó chính bữa trưa hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay của cô
Tĩnh Thù, tớ có bánh ngô ngũ cốc mới làm sáng nay cậu có muốn ăn không
Diệp Uyển Thanh nuốt nước miếng, mùi thơm của mì tôm quá nồng đậmleech_txt_ngu, cứ thế xộc thẳng vào mũi cô ta, khiến ta không muốnleech_txt_ngu ngửinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không được!
Nhưng Thẩm Tĩnh Thù hoàn toàn không ýbot_an_cap mờibot_an_cap ăn cùng, cô chỉleech_txt_ngu đành lôi cái bánh ngô trong túi ra, ướmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời thử xét.
Thẩm Tĩnh quay đầu lại, nhìn Diệp Uyển Thanh bằng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc, miệng nở nụ cười giễu cợt:
tôivi_pham_ban_quyen sẽ ăn cái bánh ngô đó của cô sao?
Tĩnh Thù?
Thanh nhìn Tĩnh Thù với vẻ mặt , như thể cách nào chấp nhận được nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn mình bằng ánh như vậy.
Tôi nói này Diệp Uyển , cô có thể đừng lúc nào cũng bày ra cái bộ dạng đóa trắng nhỏ đáng thương đó được không!
Thẩm Tĩnh Thù nhìn chằm vào mặt , bỗng cảm thấy bát tôm trên tay chẳng còn ngon gìleech_txt_ngu nữa.
Tôi không có!
Diệp Uyển vội vàng biện bạch, những giọt mắt cứ chực trào ra nơi hốc mắt nhưng lại không rơi xuống, quả thực là một màn thử tháchleech_txt_ngu kỹ thuật diễn .
Tôi chỉ là muốn chia sẻ cùng cậu , nhưng nhưng mà tôi lạileech_txt_ngu không có gì tốt, chỉ có thể đưa ra cái
Ồ, thì ơn !
Thẩm Tĩnh Thù liếc những hànhbot_an_cap khách quanh, thấy họ đều đổ dồn mắt về phía mình, cô dứt khoát đưa tay đón lấy cái bánh ngôbot_an_cap trong Diệp Uyển .
Nếu côvi_pham_ban_quyen đã cứ khăng khăng muốn đưa, tôi mà không nhận thì lại ra không biết !
Nói xong, cô bắt đầu ngon lành mì tôm của mình, động tác nhanh nhưngleech_txt_ngu không hề thô lỗ.
Diệp Thanh ngơ nhìn bàn tay trống không mình.
Thế thế là hết rồi sao?
Đáng lẽ côvi_pham_ban_quyen ta không phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên nói câu: bánh ngô của cậu rồi, chúng ta ăn chung nhé hay ?
Sao dạo này Thẩm Tĩnh Thù làm theo trình tự cũ chút nào ?
Cô ta đứng đó đầy ngượngbot_an_cap ngùng, dưới ánh nhìn mọi người, khóe miệng khẽ giật giật.
Tĩnh Thù cũngvi_pham_ban_quyen chẳng buồn để tâm đến cô tavi_pham_ban_quyen, ăn xong mì thì ăn , ăn xong lại húp sạch nướcvi_pham_ban_quyen súp, cuối cùng mới cầm lấy chiếc ca inox đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dậy.
Nhường đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chút!
Hai người mặt , Diệp Thanh mày nhìn trong ca inox chỉ còn lại chút nước súp
Tĩnh Thù, bánh ngôleech_txt_ngu của tôi đã đưa cho cậu , tôi vẫn chưa ăn mà?
Trong túi cô ta vẫn còn bánh ngô, chỉ cầnbot_an_cap Thẩm Tĩnh Thù lên tiếng, thực cô ta cũng ngại lấy nước mì tômleech_txt_ngu ngâmleech_txt_ngu ngô mà ăn, hương đó chắc cũng không tệ!
Hả?
Thẩm Tĩnh vờ ngác kêu lên một tiếng.
Vậy tôi trảbot_an_cap lại cái ngô này cho sao?
Nói đoạn, cô mócvi_pham_ban_quyen từ trong túi ra bánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngô cứng đá kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tôi tôi không phải ý đó!
Diệp Uyển Thanh xua tay liên , gương mặt thoáng đỏ lên vì lúng túng.
Ý của tôi là, của tôi đã cho rồi, chẳng lẽ cậu không nên chia tôi một ít đồ ăn của cậu ? Trước đây chúng ta chẳng phải đều như vậy sao?
Vừa nói, cô vừa cố nén tiếng kêu vì , nuốt nướcbot_an_cap miếng ực một cái. Lúc nãy cô ta nhìn thấy rõleech_txt_ngu, trong cặp lồng của Thẩm Tĩnh Thù rất nhiều trứng kho trà, lại còn cóvi_pham_ban_quyen khô , đồ ăn vặtbot_an_cap
Dù Thẩm Tĩnh Thù có đưa chovi_pham_ban_quyennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta mónnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào đi chăng nữa, thì ngon hơn cái kia nhiều!
Ồ, ra là vậy!
Thẩm Tĩnh Thù phối hợp đầu, vẻ hơi khổ sở , khó nói:
Nhưng mẹ tôi không chuẩn bị ngô cho , tôi chỉ mang theo mì ăn liền, trứng, khô bò, bánhbot_an_cap quy, bánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , lạc, hạt hướng dương, quýt
Tôi tôi không kén chọn đâu!
Diệp Uyển Thanh thấy cô liệt kê một tràng, vội vàng :
Tôi không kiêng kỵ gì cả, cậu đưa cái gì tôi cũng không chênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Tĩnh Thù thong thả nhìn ta, đặt cái ca inox lên bàn nhỏ, cúi cầm túi đựng đồ trên tay.
Diệp Uyển Thanh cô bắt đầu lấy đồ ăn ra, đôi mắt sáng .
Mì ăn liền một gói, thể mua được haileech_txt_ngu cái bánh màn thầu. Trứng kho trà năm xu một quả, chưa tính tiền gia vị nướng, cũng đổi được cáibot_an_cap màn thầu. thì khỏi phải nói rồi. Còn loại bánh quynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dày nàybot_an_cap là một tệ một cân, trong có năm miếng, mỗi miếng là hai hào, mua được cái màn thầu. bánh thì lại đắt một
mỗi Thẩm Tĩnh Thù lấy một thứ, lại lên giá trị của nó, cũng như quy đổi ra được nhiêu cái màn thầu.
Vật chiếu mà cô dùng là bánh , chứ không cái bánh ngô bột tạp cứng ngắc kia. này càng khiến gương mặt nhỏ nhắn của Diệp Uyển Thanh xấubot_an_cap hổ mức lúc trắng lúc , lại chuyển sang xanhbot_an_cap tímleech_txt_ngu
Thẩm Thù đây chẳng phải đang tát thẳng vào mặt cô ta hay sao? Ý nói bánh ngô của ta chẳng đáng tiền, hoàn toàn không thể lấy đồ ăn của cô được.
Ồ, rồi !
Thẩm Tĩnh Thù mócleech_txt_ngu ra một túi hạt hướng , bốc khoảng mười hạt cho Diệp Uyển .
Tôi có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đổi cái này! Như vậy cô không thiệt mà tôi cũng chẳng chịu . từ tôi đã chẳng hề muốn cái bánh cô!
Hành khách xung quanh dường như cũng hiểu ra chuyện gì đó, bắt đầu ghé tai nhau bàn tán xôn xao.
Thẩm Thù, cậu sao cậuleech_txt_ngu lại sỉ nhục tôi như vậy!
Diệp Uyển Thanh bừng mặt, cô ta không ngờ Thẩm Tĩnh Thù lại dùng cách này để khiến mình không cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lui.
Tôi có!
Thẩm Thù dang hai tay ra, vẻ mặt đầy ủy khuất.
Chính cô nói ta là bạn ! Đã là bạn bè, tôi không muốn cô chịu thiệt, cô cũng không muốn tôi chịu thiệt, đúng không? Vì đôi đều nghĩ cho nhau, đươngvi_pham_ban_quyen nhiên tôi dùng thứ có giá trịbot_an_cap tương đương để trao đổi với cô. Nếu không, tôi dùng mì tôm hay bánh quy đổi cho cô, có khi cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại bảo tôi coi thườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì sao?
Nói xong, Thẩm Tĩnh Thù còn cố ý ném ánhbot_an_cap mắt dò hỏi về phía các hành khách khác:
Mọi người xem, tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nóivi_pham_ban_quyen có đúng không?
Thấy mọi người gật đầu, Thẩm Tĩnh Thù lại cười Diệp Uyển Thanh:
Vảleech_txt_ngu , ban đầu tôi đã nói mình không thích ăn bánh ngô, cô cứ khăng khăng bắt tôi nhận. Tôileech_txt_ngu rồi thì cô lại bảo tôi ăn mất của cô. Tôi trả bánh ngô thìbot_an_cap nói cần đưa đồ ănleech_txt_ngu để . Giờ tôi đổi cho cô rồi, cô lại không thích! Ôi, khó quá! Làm thực sự khó đi!
Thẩm Tĩnh Thù thở dài một tiếng đầy vẻ lực, thu tay , bưng ca inoxbot_an_cap lướt qua vai Diệp Uyển đi ngoài, hoàn toàn không quan xem lúc này Diệp Uyển Thanh đang nghĩ gìleech_txt_ngu.
Hừ! Hôm nay tôi là được mở mang tầm mắt, cầm cái bánh ngô mà lại muốn đổi đồ ăn ngon
Đừng nói nữa, cô này tính hay thật đấy! Nếuleech_txt_ngu anh có trứngleech_txt_ngu kho trà với mì tôm, tôi cũng bánh ngô đổi cho anh nhé.
Đi chỗ ! đâubot_an_cap , không mì tôm leech_txt_ngu lạivi_pham_ban_quyen đi ăn bánh ngô của anh? Làm sao, bánh ngô của anh làm vàng chắc?
Hì hì Tôi chẳng phải vừa học được chiêu da mặt dày được ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó sao?
Sau khi Tĩnh Thù rờivi_pham_ban_quyen đi, tiếng tán của những người xung quanh đột nhiên to lên, lượng đó cứ như thể chẳng sợ Diệp Uyển Thanh nghe thấy vậyleech_txt_ngu!
Các ! Tôi
Diệp Thanhbot_an_cap không ngờ Thẩm Tĩnh Thù vốn luôn hiền lành, dễ nói chuyện, lại ngày khiến cô ta á khẩuleech_txt_ngu không nói nên lời như vậy!
Ngón ta bóp chặt vạt áo, dùng sức quá mạnhbot_an_capleech_txt_ngu ngón tay run rẩy.
không phải đó, cậu ấy hiểu tôi rồi!
Diệp Uyển Thanh cắn môi, cố gắng thích với những khách đang nhìn về phía .
Nhưng người đó làm sao thèm để ýbot_an_cap đến cô ta. Một vài người nể mặt cười gượng hai , rồi quaybot_an_cap đầu đi làm việc riêng của mình.
Diệp Uyển giậm chân tức tối!
Cô tavi_pham_ban_quyen đúng là trộm gà không thành mất nắm gạo!
Chẳng ăn được chút đồ ngonvi_pham_ban_quyen nào, lại còn cho Thù cái ngô!
Cô ta cộng chỉvi_pham_ban_quyen mang theo hai cáileech_txt_ngu bánh ngôleech_txt_ngu. Cha cô ta nói đibot_an_cap không phải làm , không cần ăn nhiều, ngồivi_pham_ban_quyen tàu ngàyleech_txt_ngu thì mỗi cái bánh ngô là đủ , nếu đói thì cứ uống nước, dù sao nước trên tàu miễn phí
khi rửaleech_txt_ngu sạch canội dung ăn cắp từ tfullaudio.net inox và vệ sinh, Thẩm Tĩnh Thùleech_txt_ngu quay lại. Vừa về đến nơi, liền bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình.
Tĩnh Thù, cậu cậu định đi vậy?
Thẩm Tĩnh Thù không ngẩng đầu lên, nhạt giọng đáp lại một câu:
Sang bên toa giường nằm!
Cậu đổi vé rồi à?
Thanh niên tri thức đi chuyến tàu này đều được phí, nhà nước chi trả.
Trước đây Thẩm Tĩnh Thù từng nóileech_txt_ngu, hai ngày hai đêm là thời quá dài, ngồi ghế e là sẽ không thoải mái. Khi đó Diệp Uyển Thanh còn bảo cô, nếu sự chịu không thì thểvi_pham_ban_quyen tìm nhân viên phục vụ trên xin nộpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm tiền để đổi sang toa giường nằm.
Vừa rồi lúc đi rửa ca inox, Thẩm Tĩnh Thù đã hỏi viên phục vụ, mà bên toa giường nằm vẫn còn chỗ , côvi_pham_ban_quyen lập bỏ tiền đổi vé .
Tĩnh Thù thèm để ý đến ta, thu dọn xong đạc, xáchbot_an_cap túi định đi lại bị Diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyển chặt cổ tay.
Tĩnh , cậu đi mộtbot_an_cap mình sang đó không sao? Hay là để tôi đi cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu nhé?
Diệp Uyển Thanh, tôi nói , lòng cô có thể hẹp hòi đi được không! người đều về mục tiêu báo đáp Tổ quốc, xuống nông thôn tham gia xây dựng, cùng ở chung một toa tàu thì nên cảm ơn duyên phận đã đưa chúngvi_pham_ban_quyen ta đến với nhauvi_pham_ban_quyen mới phải.
chẳng qua chỉ sang giường , có gì mà phải sợ hãi? Hay cô, ai cũng kẻ không có ý tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hoặc đều là hạng làm chuyện phạm pháp nên mới đề phòng nặng nề vậy!
Thẩm Tĩnh Thù hất cô ta ra, lập tức đứng trên diện đạo đức cao để lên tiếng chỉ trích. Đám đông nghe xong đồng loạt giận dữ lườm Diệp Uyển Thanh!
Cái sao vậybot_an_cap? Coi ta là hạng người gì thế biết!
Tôivi_pham_ban_quyen nói cho nghe, tôi thấy cô ta cũng muốn ngồi giường nhưng lại không có tiềnbot_an_cap đổi , nên mới cố ý nói vậy đấy Anh nghĩ mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem, nếu cô gái có tiền kia bị cô ta dọa cho sợ hãi, biết thật sự rút hầu bao giúp vé thì sao! Cái bé này tinh gớm!
Ồ, thì là thế à! Người anh , anh biết thật đấy!
Tất rồi, hồi ở trường tôi nổi danh là cao thủ nhận diện kịch tinh mà, nhìn cái mặt cô ta là tôi biết ngay nghĩ gìvi_pham_ban_quyen rồi.
Giọng ngườivi_pham_ban_quyen khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hề thấp, hànhvi_pham_ban_quyen khách ngồi gần đều nghe rõ .
này, thanh niên yêu nước cả toa tàu mà cô lại thấy không an toàn, vậy nhân viên kiểm soát cứ nămleech_txt_ngu phút đi chuyến cô cũng coi như khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy sao?
Đúng thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chuyến tàu này của chúng ta là thanh niên tri thức xuốngleech_txt_ngu thôn, ai lại vô văn hóa mức một đồng chí nữ chứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Tôi thấy không được ngủbot_an_cap giường nằm nên ghen tức ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thìvi_pham_ban_quyen có!
Diệp Uyển Thanh bị mắng chỉ muốn tìm cái lỗ mà chui xuống. Những người này sao mà đáng thế, khôngleech_txt_ngu thấy cô ta đángvi_pham_ban_quyen thương như một kẻ yếu thếleech_txt_ngu saobot_an_cap?
Tại sao không cô ta mà lại sang giúp Thẩm Tĩnh Thù chứ!
Trước đây rõ ràng đâu này!
Thẩm Thù nhìnvi_pham_ban_quyen Diệp Uyển Thanh một cái ẩn ý rồi rời đi, thầm : cứ việc cường thêm chút nữa đi, chưa Đông Tỉnh , đừng để bị chơi chết sớm quá!
Trở về toa giường nằm, Tĩnh Thù cuối cùng cũng có thểvi_pham_ban_quyen nằm xuốngvi_pham_ban_quyen nghỉ ngơi tử tế. Phía giường nằm khá tĩnh, không có ai nói chuyện to tiếng, những người không tán gẫuvi_pham_ban_quyen thì hoặc ngủ, hoặc là sáchvi_pham_ban_quyen
Hôm nay Thẩm Tĩnh Thù dậybot_an_cap sớm, nằm xuống một lát đã giấc ngủ sâu
Hơn năm giờ sáng ngày thứ ba, đoàn tàunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuối cùng cũng đến Đôngvi_pham_ban_quyen Tỉnh!
Hai ngày nayleech_txt_ngu cô ăn novi_pham_ban_quyen , còn tranh thủ lúc vào vệleech_txt_ngu sinh tàu đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào không gian tắm rửa sẽ. xuống tàuvi_pham_ban_quyen, cả người cô vô cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sảng khoái, tinh thầnbot_an_cap phấn chấn!
Diệp Uyểnvi_pham_ban_quyen Thanh thì thê thảmbot_an_cap hơn nhiều. hai ngày hai đêm, tabot_an_cap chỉ ăn bánh ngô, cả xâybot_an_cap xẩm mặt mày, lúc nào cũng có thể ngất đibot_an_cap.
Cô ta sợ khôngleech_txt_ngu cầm cự nổi đến lúc về nông thôn mà chết đói, nên trên tàu cứ liên tục uống nước, uống đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mức bụng căng phồng không chịu nổi mới thôi.
Uống nước thì vệ sinh cũng xuyên hơn, người cùng toa đều đồn đoán không biết Diệp Uyển Thanh có mắc bệnh gì .
Làm gì có ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ mười phút lại phải vào nhà sinh một lần !
khỏi nhàbot_an_cap ga, Tĩnh Thù liếc mắt đã thấy ngay mộtbot_an_cap người đàn ông đang giơ tấm biển Hồng Xã.
Thật , người này cô có quen!
Chào chí, tôi là Thẩm Tĩnh Thùvi_pham_ban_quyen, là niên tri thức từ Giang đến, đây giấy chứng nhận của tôi!
Thẩm Thù lại, động tựvi_pham_ban_quyen giới thiệu đưa giấy chứng nhận xuống nông thôn cho anh ta xem.
Đúng đúng , là người củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đạivi_pham_ban_quyen đội tôi!
Trương Nhịvi_pham_ban_quyen nhe răngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , lộ ra hàm răng trắng bóng.
Tôi tên Trương Nhị Ngưu, là dân làng của công xã Tinh, đại đội trưởng cử tôi đến đón mọi người! Thẩm tribot_an_cap , cô đợi ở đây một lát, vẫn còn người nữa chưa tới!
Tĩnh Thù mỉm cười gật đầu ý, tìm một chỗ người để bắt đầu khởi động gân cốt.
Tuy ngồi nằm nhưng cả người cô cũng mỏi nhừ, tranh lúc này xoay cánh tay thả lỏngleech_txt_ngu một chút.
Rất nhanhleech_txt_ngu sau đó, thanh niên tri thức một namvi_pham_ban_quyen một khác cũng đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Trươngvi_pham_ban_quyen Nhị Ngưu chỉ tay phíabot_an_cap Thẩm Tĩnh Thù, người kia đầu chào hỏi cô, Thẩm Tĩnh Thù cũng mỉm cười lễ.
Giốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiếp trước, người một một nữ này là một cặp tình nhân. Người tên Lý Vinhbot_an_cap Hải, tên Ngụy Minh Lan, cả cũng đến từ Giang Tỉnh.
Đây cũng là hai đã không hề dậu đổ bìm leo khi cô rơi vào cảnh danh tiếng hoen ố ở kiếp trước!
Chàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu, tôi tên Ngụy Lan, đây là đối của tôi, Vinh Hải, chúng đều từ Giang Tỉnh đến!
Có lẽ Trương Nhị Ngưu cũng nói với họ những lời tương tự, nên Ngụy Lan Lý Vinh Hải cùng tiến về phía Thẩm Tĩnh , chủ giới thiệu trướcbot_an_cap.
Chào hai bạn!
Thẩm Tĩnh Thù đưa tay bắt tay với Ngụy Minh Lan, rồi mỉm cười gật chào Lý Vinh Hải.
Tôi tên Thẩm Tĩnh Thù, cũng đến từ Giang Tỉnh! Rất vui được phân một bạn!
Thái củabot_an_cap Thẩm Tĩnh Thù vừa ôn hòa không vồn vã, khi cô nhìn vào Ngụy Minh Lan nhưng cũng hề ngó lơ Lý Vinh Hải, chừng mực được nắm bắt vô cùng khéo léo.
, chúng cũng rất vui!
Ngụy Minh Lan cười rạng rỡ, vừa nhìn đã biết là tính cách cởi mở, phóng khoáng.
Anhvi_pham_ban_quyen Trương nói còn một người nữa chưa đếnleech_txt_ngu, bảo chúng ta cứ làmleech_txt_ngu quen với nhau trước
Thẩm Tĩnh Thù mỉm cười phụ họa, vô hìnhvi_pham_ban_quyen đã kéo gần khoảng cách với Ngụy Minh .
Người còn lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự nhiên là Diệp rồi!
Kiếp trước Thẩm Tĩnh dẫn theo cô ta đổi sang nằm, Diệp Uyển Thanhleech_txt_ngu ăn ngon ngủ yên, vừa xuống tàu đã tinh thần phơi phới. Nhưng bản cô thì thê thảm, trên tàu đến trời đất quay cuồng, lúc xuống xe sắc mặt , đi đứng còn phải có người dìu.
này, có lẽ nhờ uống nước linh tuyền nên cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng hề phản tàu xe nào!
nữa, kiếp trước Uyển Thanh cũng mang theo chiếc bánh ngô lên tàu, cô thấy cô ta thương nên đã chia cho cô ta ít đồ ăn của mình.
này, thử, vớibot_an_cap hành trình ngày không có giường nằm để ngủ, chỉ có một chiếc bánh ngô lót thì Diệp sẽ ở trong !
tinh thần phấn chấn, khéo léo đưa đẩy như trước nữa hay không!
Vừa nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến ngay!
Suy nghĩ của Thẩm Tĩnh Thù vừa dứt thì thấy Diệp Uyển Thanh đang xách một chiếc túi lớn tiến về phía này.
Tóc cô ta rối bời, sắc mặt vàngleech_txt_ngu vọt, trắng bệch một cách thiếu sức sống, cả người trông héo rũ như quả cà tím bị sương muối
Rất nhanh đó, Trương Nhịvi_pham_ban_quyen Ngưu vẫy tay ra hiệu cho họ, báo hiệu người đã đông đủ có lên trở về!
Thẩm Tĩnh Thùleech_txt_ngu chỉleech_txt_ngu chiếc túi nhỏ, xách đi tốn chút lực . Lý Vinh xách hai chiếc túi lớn, Ngụyleech_txt_ngu Minh Lanleech_txt_ngu cũng giống Thẩm Tĩnh Thù, xáchvi_pham_ban_quyen cái túivi_pham_ban_quyen nhỏ rất nhẹ nhàng.
Đi , xe leech_txt_ngu bên ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đại đội trưởng biệt bảo đánh xe bò tới đón người
Trương Nhị Ngưu nở nụ cười trên môi, chủ tiến lại Lý Vinh Hải hànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.netnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Mấy người theo sau anh tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Anh anh Trương, tôi thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xách không nổi nữa rồi, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thể giúp tôi tay được không?
Diệp Uyển Thanh trưng ra bộ đáng thương, gọi giật Trươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngưu ở phía trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại.
Trương Nhị Ngưu quaybot_an_cap đầu, nhìn Diệp Uyển Thanh một , nhìn túi hành trên tay cô ta, rồi nhìnleech_txt_ngu sang lý của Lýbot_an_cap Vinh Hải
Cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Rõ ràng hành lý củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.netnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vinh Hải khó xách hơn nhiều, dùleech_txt_ngu cậu bot_an_cap con trai đi chăng nữa!

Lý Vinh Hải cũng ngại làm phiền Trươngbot_an_cap Nhị Ngưu xách đồ giúpvi_pham_ban_quyen , liền cười nói:
Anh Trương, tôi tự lo được, hay anh giúp cô ấy đi
Trương Nhị Ngưu cũng không nghĩ ngợi nhiều, trả lại đồ cho Lý Vinh rồi sang xáchvi_pham_ban_quyen đồ cho Diệp Uyển Thanh, cười nói:
Đivi_pham_ban_quyen thôi! Về công xã !
Chiếc xe bò dừng ngay bên ngoài nhà ga. Sau khi Trương Ngưu dẫn bốn người ra ngoài, anh ta hành lý của Diệp Uyển lên xe , rồi mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói với ba ngườivi_pham_ban_quyen lại:
Hành lý cứvi_pham_ban_quyen để lên xe, người thì đi bộ theo . Công xã ta ở gần thôi, đi bộleech_txt_ngu chừng một tiếng là tới!
Nói xong, anh ta khẽ roi daleech_txt_ngu, khiển xe bò đầu chuyển .
Thời buổi nàybot_an_cap, con còn quý giávi_pham_ban_quyen hơn cả con ngườivi_pham_ban_quyen. Đại đội trưởng có thể Trương Nhị Ngưu đánh xe bò ra đón họ đã là nghi cao nhất của công xã rồi. Còn muốn ngồi lên xe? Nghĩ cũng đừng nghĩvi_pham_ban_quyen !
Ơ? Đồng chí Trương đại ca
Thẩmvi_pham_ban_quyen Tĩnh vốn đã rõ chuyện xe bò không chở người. Kiếp trước, chẳng phải cũng đã phải gồng mình đi bộ về đó sao.
Nào , Diệp Thanh lại là ngườivi_pham_ban_quyen đầu tiên không nổi. Cô ta rảo bước đuổi theo Trương Nhị Ngưu:
Anh Nhị Ngưu, tôi tôi bị say xe nặng lắm, không đi bộ nổi có thể cho ngồi nhờ một lát không? Chỉ mộtleech_txt_ngu lát thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Trương Nhị Ngưu dừng xe lại, nhíu mày nhìn khuôn mặt tái nhợt của Diệp Uyểnbot_an_cap Thanh, thẳng thừng :
Xe bò cũng là xe, cô lên chẳng say hơn ?
Thẩm vậy liền bật cười tiếng!
Tính cáchvi_pham_ban_quyen của Trương Nhị này đúngvi_pham_ban_quyen là thẳngleech_txt_ngu thắn đến mức không thể thẳng hơn!
Lý Vinh Hải và Ngụy Minh Lan nhìn nhau một , cả đều im lặng.
Họ không muốnvi_pham_ban_quyen gây thêm rắc rối. Tuy trong lòng có chút không vừa mắt với Diệp Thanh, nhưng họvi_pham_ban_quyen cũng sẽ không nói .
Nghe tiếng cười nhạo của Tĩnh Thù, Thanh quay lại lườm côvi_pham_ban_quyen một cái, rồi lại nói với Trương Nhị Ngưubot_an_cap:
Anh Nhịleech_txt_ngu Ngưuleech_txt_ngu, người đồng hương kia của tôi sứcleech_txt_ngu khỏe tốt lắm. Hay là anh cứ để cô ấy tự xách hành lý cho xe bớt, đểbot_an_cap tôi ngồi một lát Anh yên tâmvi_pham_ban_quyen, tôileech_txt_ngu chỉ say tàu hỏa thôi chứ sayvi_pham_ban_quyen xe bò đâu
Diệp Uyển Thanh, mặt cô cũng dày thật đấy!
Nghe thấy đề nghị đó, Thẩm Tĩnh Thù đương nhiên không để . Cô tới nóivi_pham_ban_quyen:
Trương đại ca, trước khi anh đi, đại đội trưởng có dặn làbot_an_cap xe bò đồ chứ khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chởleech_txt_ngu người đúng không?
Trương Nhị Ngưu không hiểu ý cô là , thật gật đầu.
Ừ, đúng là nói như vậy!
Thẩm Tĩnh cười gật đầu, nhìn sang Diệp Uyển Thanh với mắt đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ẩn ý:
Thế rồi nhé! Diệp Uyển , cô nghe thủng chưa? Xe bò chỉ chở đồ chứ không chở người. Hay là, cô thừa nhậnvi_pham_ban_quyen mình là thứ gì đó chứ phải con ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Ngụy Minh đứng bên cạnh nhịn cười đến mức vất vả, cô mím chặt , lúc thì dùng chân di di đống bùn đất, lúc ngẩng đầu nhìn trời, hoàn toàn không nhìn thẳng Lý Vinh Hải đang đứng .
Vinh Hải thì vờ như không ý đến chuyện bên này, nénbot_an_cap cười Ngụy Minhbot_an_cap Lan phủi lớp không hềbot_an_cap tồn tại trên vai
Tôi là người! Tôi tất nhiên không phải là thứ đồleech_txt_ngu gì ơ
Diệp Uyển Thanh bị Thẩm Tĩnh Thù chọc , buộtbot_an_cap miệng bác nhưng nhanh chóng nhận ra sai sai.
Ơ?
Mình vừa nói cái gì vậy? Sao nghe cứ ngược đời thế nào ấy ?
Đừng cuống, phải bìnhleech_txt_ngu tĩnh lại. Cô ta nhẩm đibot_an_cap nhẩm lại.
Thẩm Tĩnh Thù bảovi_pham_ban_quyen cô ta thừa nhận mình là vật chứ không phải người thì mới ngồi bò. Cô đương nhiên không không phải người, mà là đồ vật !
Tôi là người, không phải vật?
Diệp Uyển Thanh nghĩ mình đã sắp xếp chữ ổn thỏa rồi nên lặp lại lần nữa!
Chỉ là lần vi_pham_ban_quyen tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại bặt ngay lập !
Câu này nghe sao giống như cô ta đang chính mình vậy?
ta thẹn quá hóa giận, khuôn mặt vừa rồi còn nhợt giờ đã đỏ bừng lên vì tức!
Thẩm Thù hố cho cô ta, và thật may, cô taleech_txt_ngu chẳng nhận ra mà cứ thế nhảy thẳng xuống!
Cô dám lừa !
Diệp Uyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh còn vờ tình chị em thắm thiết được nữa, tức chỉ tay vào mặt Tĩnh Thù.
Ha ha ha Hải, chết mình mất ha ha ha Tôi tôi người, không phải đồleech_txt_ngu vật? Ha ha ha.
Ngụy Minh Lan không thể nhịn nữa, hai tay túm cánh tay Lý Vinh Hải, cười đến nghiêng .
Sao mà buồn cười đến thế cơ chứ?
Tự nhận mìnhbot_an_cap phải cái thứ đồvi_pham_ban_quyen gì, ồ, không !
Nếu cô ta mình không phải người mà là đồ vật thì chẳng phải cònvi_pham_ban_quyen buồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn sao?
Được rồi, được rồi, cười từ từ thôi, cười đến vã mồ hôi ra là dễ bị cảm lạnh lắm đấy.
Lý Vinh cưng chiều vỗvi_pham_ban_quyen lưng Ngụy Minh Lan, khóe miệng cũng nhếch thật cao, không thể hạ xuống được chút nào.
Đúng thế, cô người chứ không đồ vật, cho nên cái bò này, chí à, côleech_txt_ngu sự không ngồi đâu!
Phụt!
Lời đáp trả nghiêm túc và của Trương Ngưu khiến Lý Hải, người vốn đang cố nhịnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười, phải cười đến gập cả lại.
Trời đất ha ha Minh Lan cười chết anh mấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Trương Nhị ngơ nhìn Ngụy Lan và Lý Vinh Hải cười đến mức đấm trời đấtvi_pham_ban_quyen.
Họ cười cái gìleech_txt_ngu nhỉ?
Có có chuyện hay ai cười sao?
Sao không thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỉ?
Tâm trạng Thẩm Tĩnh Thù rất tốt, cô vỗ vaivi_pham_ban_quyen Nhị Ngưu rồi nói:
Trương đại ca, chúng ta nhanh chóng lên đường , đến công xã thì cũng đỡ lỡ dỡ công của anh.
đúng , đi thôi!
Trương Nhị cũng không Uyển Thanh nữa, vung bò bắt đầu di chuyển.
Thẩm Tĩnh Thù liếc nhìn Diệpleech_txt_ngu một , hừ rồi bước theo sau xe bò.
và Lý Vinh Hải thấy họ đã cũng vội vàng đuổi theo. Khi đi ngang qua Uyển Thanh, còn cố ý bịt để che giấu tiếng cười
Diệp Uyển Thanh , nhưng cô ta dám bị lại quá xa, phải nén cơn buồn nôn, rảo bước đi theo
Đi bộ khoảng hơn một tiếng đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồ, cuối cùng họ cũng đến công xã Hồng Tinh. tại trong làng chủ yếu làbot_an_cap những ngôi nhà đắp đất thấp bé, ngói rất hiếm thấy.
Bây giờ đã là giữa tháng Chín, thời tiết ở tỉnh phía Đông này bắt đầu lạnh dần. Hoa màu đãvi_pham_ban_quyen thu hoạch hết, hiện giờ trên đồng chủ yếu còn lại một ít rau dự trữ mùa như muộn, khoai và các loạivi_pham_ban_quyen tương tự.
Lúc đang là giờ thôn không có mấy người. Trương Nhịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngưu dẫn họ đến trụ sởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đại để gặp Đại độibot_an_cap trưởng, sau đó anh ta đi tháo xe kéo ra khỏi con bò, dắt nó vềleech_txt_ngu chuồng bò phía sau trụ , thế là xong nhiệm vụ củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày hôm nay.
Theo thường của thanh niên tri xuống thôn, công xã sẽ trợ cấp cho mỗi người mới cân lương thực. Lát nữa mọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người dọn dẹp thì qua đây . Còn nữa, ngày mai mọi không cần đi làm, cứ bị các nhu phẩm sinh hoạt trước đã. Sáng ngày kia tập trung tại công xã để nhận nhiệmleech_txt_ngu vụ. Về chỗ ở, bên nam niên tri thức nếu chen chúc một chút vẫn ở được thêm một , còn bên nữ thì có thể chen thêm được ngườibot_an_cap thôi
Đại đội trưởng cũng thấy khó xử. Hầm ẩn cho thanh tri thức vẫn chưa , hiện tại khu nhà của nữ thanh niên tri thức có thể nói là người chen chúc người. Cứ ngỡ từ cuối năm sẽ khôngbot_an_cap có thêm người mới, nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngờ một lúc lại có thêm tận bốn .
Khu thanh niên thức chắc chắn là khôngleech_txt_ngu thể nhét thêm được . tạm ổn, chứ ba cô gái này nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải có một người có chỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở.
Thế này , tôi sắpvi_pham_ban_quyen xếp các cô tạm đến ở nhờ nhàleech_txt_ngu dân trong làng, đợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hầm trú ẩn mới xây xong thì chuyểnleech_txt_ngu qua đó. Mọi xem, ai tình nguyện ở nhà dân nào?
này đã được Đại đội trưởng bàn bạc với mấy cán bộ dưới quyền từ tối qua, cũng chọn mấy hộ gia đìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong trống.
Diệp Uyển Thanh mệt đến thở hổn hển, ngồi thụp xuống đất chẳng còn chút hình tượngbot_an_cap nào, nhưng tai và não cô ta thì vẫn luôn chú ývi_pham_ban_quyen đến lời Đại trưởng nói.
Thẩm Tĩnh vốn biết rõ những điều , nhưng cô không muốn ở nhà dân trước, cũng chẳng muốn chen chúc với bao nhiêu người trong khu thanh niên tri thức.
Đại đội trưởng, việc ởleech_txt_ngu nhờ dân để chỗ tạm , trong thôn mình có căn nhà độc lập hoặc nhà ai có phòng trống cho thuê khôngvi_pham_ban_quyen ạ? Tôi có trả tiền thuê.
Thẩm Tĩnh Thù bước , trên mặt nở nụ cười đúng mực.
Cô không vớibot_an_cap người khác, muốn có một không gian độc lập hơn. Dù sao mỗi ngày đều cần ra vào không gian, vạn nhất bị người khác phát hiệnvi_pham_ban_quyen, không chừng sẽ bị coi là yêu quái rồi đem đi mất.
Hơn nữa, trước có một nữ thanh tri thức ở nhờ nhà dân, đãbot_an_cap bị con trai của hộ gia đình đó tới. Cảvi_pham_ban_quyen nhà vì muốn con trai cưới được cô gái thành phố nên đã nhân đêm tối tĩnh lặng, đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con cưỡng đoạt trong trắng của cô ấy.
Họ rằng gạonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã thành cơm thì chuyện này coi như xuôi. Nào ngờ nữ thanh niên tri thức đóbot_an_cap tính tình cương liệt, gửi đơn kiện lên công anleech_txt_ngu.
Cuối cùng, gã đàn ông cưỡng đoạtvi_pham_ban_quyen cô bị kết án ba mươi năm , người nhà của nhiều bị liên .
Sau khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bản án được , nữ thanh niên tri thức đó đã gieo xuống sông vẫn, kết thúc cuộc đời mình
Ngụy Minh nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lý Vinh Hải nhìn nhau, cũng vàng nói theo:
Đại đội trưởng, nếu nhà trống thì chúng tôi cũng !
Điều kiện giavi_pham_ban_quyen đìnhbot_an_cap của Ngụy Lan tốt, trước khi đi mẹ cô đã dặn dò kỹ lưỡng về chuyện xuống nông thôn, trong đó có cả việc nhờ nhà dân thường bị gây khó đủ điều. Thế nên, nếu có thể bỏ tiền nhà riêng thì cũng đỡ được khối rắc rối. Hơn , cô vàleech_txt_ngu Trương đại ca hẹn hò cũng sẽ thuận nhiều
Diệp Uyển Thanh lúc này cũng đã lấy chút lực. Côbot_an_cap ta không đời nào muốnbot_an_cap chung với quê, nỗi trongvi_pham_ban_quyen người lại chẳng có tiền, bèn nhỏbot_an_cap lệ bước đến Thẩm Tĩnh , khẽ nói:
Tĩnh Thù, cậu ở ngoài một mình nguy lắm, hay làleech_txt_ngu để mìnhbot_an_cap ở cùng ? Cậu yên tâm, mình sẽ không để cậu chịu thiệt đâu. Việc giặt giũleech_txt_ngu, nấu cơm, chẻleech_txt_ngu củi mình đều làm hết, đảm bảo không để cậu phải mệt nhọc. Chỉ làvi_pham_ban_quyen chỉ biết đấy, trong người mìnhvi_pham_ban_quyen không có nhiều tiền lắm.
Cô ta nóileech_txt_ngu bằng giọng điệu vô cùng đáng thương. Thẩm Tĩnh Thù buồn đoái hoài đến cô ta mà sang nhìn đội , chờ xem ông ấy nói thế .
Đại đội trưởng trầm lát, chợt rabot_an_cap thôn quả thực có một căn trống. Gia đó từvi_pham_ban_quyen hồi nạn đói năm đã dắt nhau đi ănbot_an_cap, giờ đây mức đã nâng cao nhưng nhà họ vẫn bặt vô âm tín. Người trong thôn đều bảo chắc đã chết đói ở xứ người rồibot_an_cap. Căn nhà đó gồm hai phòng , một khách, cộng thêm một khoảng sân nhỏ và nhà phụ. Không ít người đang dòmvi_pham_ban_quyen căn nhà này, việc giao cho ai là một vấn đề nan giảivi_pham_ban_quyen. Nay người muốn thuê, đem căn nhà ra xem chừng lại là hợp lý nhất!
thìvi_pham_ban_quyen có đấy! Nếu các cháu thật lòng muốn , ta dẫn các cháu qua đó xem .
Đại đội trưởng chỉ cân nhắc gật đầu đồng ý. Đám niênbot_an_cap tri thứcbot_an_cap này ít nhiều gì có chút kiểu cách, hết thích ở chung đến chuyện không có không gian riêng tư. Nhưng nếu họ đã sẵn lòng bỏ tiền thuê nhà, ông chắcvi_pham_ban_quyen sẽ không chối. Dù được tiền thuê nhà cũng có khoản trợ cho công , tội gì làm?
Vậy đavi_pham_ban_quyen tạ Đại trưởng!
Thẩm Tĩnh Thù lậpvi_pham_ban_quyen tức bày tỏ thái độ, Ngụy Minh nhanh chóng bám theo nóivi_pham_ban_quyen mình cũng muốn đi xem. Vinhleech_txt_ngu Hải đương nhiên không có ý leech_txt_ngu, anh và Ngụy Minh đã đính hôn, ngày cưới định xuôi vào sau Đán. Anh không yên tâm Ngụy Minh Lan xuống nông thôn mình mới ký đi cùng. Còn tập thanh thức thuê nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài, với anh đềubot_an_cap không quan . Chỉ cần có thể chăm sóc Minh Lan những chuyện khác đều là việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Uyển Thanh cắn môi, hằn học nhìn Thẩm Tĩnh !
Cái con khốn này, mình nói chuyện nó dám lờ đi! thì ngon lắm sao? Cô ta để chống mắt , ở nơi đất khách người không người thân không này, dù trong tay mấy đồng dơ bẩn thì cô có thể sống ra cái vẻ gì!
đội trưởng, cháu không đi xem đâu, cháu sẽ ở tập !
Uyển Thanh liếc nhìn Thẩm Tĩnh Thù với oán hận, rồi đi đến mặt Đại đội trưởng nói.
Được , để bảo người dẫn cháu qua đó!
Đại đội trưởng vừa áo Diệp Uyển Thanh cũvi_pham_ban_quyen nát nên cũng chẳng ta cam tâm bỏleech_txt_ngu tiền thuê nhà. Giờ ta tự nguyện ra khu thể lại đỡ phải cạnh với hai người có vẻ khá giả kiavi_pham_ban_quyen. Nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đoạn, ôngleech_txt_ngu gọi Phó đội trưởng trong phòng ra, anh taleech_txt_ngu dẫn Diệp Uyển đivi_pham_ban_quyen xếp ở.
Thùleech_txt_ngu Ngụy Minh Lan Lý Vinh Hải đi Đại đội đến căn nhà trống kia. lấy chìa khóa mở cổng . Khoảng sân đã lâu người ở, cỏ và rácbot_an_cap rưởibot_an_cap mọc đầy khắp nơi. Ngôi nhà là kiểu nhà đất đặc trưng ở nông thôn, một chính giữa và hai căn phòng ở hai bên. Trong còn một nhà phụ đã khá cũ , trên tường nứt một đường lớn, lung lay như có thể sụp bất cứ lúc nào.
Các cháu xem chỗ nàyvi_pham_ban_quyen thế nào? Nếu ưng ý thì tiền là hai tệ một tháng. Đại đội dẫn mấy người đi một vòng thẳng hỏi.
Được, căn này cháu thuê!
Căn nhà này tốt hơn cả mong đợi của Thẩm Tĩnh Thù. xong liền quay sangbot_an_cap nhìn Ngụy Minh Lan vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lý Vinh Hải: dự tínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế nào?
thuê! Ngụy Lan cười hớn choàng lấy tay Thẩm Tĩnh Thù: Tôi ởbot_an_cap cùng với cô, còn Trương đại ca thì ở tập !
Nói đoạn, cô còn nghịch nháy mắt với Lý Vinh Hải.
Được! Lan ở cùng vi_pham_ban_quyen, tôi cũng yên tâm!
Lý Vinh Hải nụ cười rạng rỡ. Suốt đường từ ga tàu về công xã, anh cũng đã hiểu sơ qua về Tĩnh Thù. Anh thấy Thẩm Tĩnh Thù là người dễ gần, không có dã tâm, cũng không thích hờibot_an_cap của , và ngược lại cũng không để ai chiếm hời của mình. như vậy là phù hợp nhất đểbot_an_cap cùng với thẳng thắn như Minh Lan.
đội trưởng thấy bọn họ đồng ý thuê, gương mặt cười híp cả :
Đượcleech_txt_ngu, nể tình các cháu sảng khoái như vậy, lát nữa sẽ người dọn dẹp một tay. nữa, gian nhà này trưởng chỉ tay vào sắp sập kia nói tiếp: Chỗ vốn là gian bếp, để lâubot_an_cap rồi cũng hơi nguy hiểm. Thế này đi, ta sẽ cho người nàyvi_pham_ban_quyen , đó dựngleech_txt_ngu lại cho các cháu một gian bếp mới
Thẩm Tĩnh Thù nghe vậy liền sực nhớleech_txt_ngu trong sân vệ sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. ghé tai Minh Lan nói vài câu, thấy Ngụy Minh Lan liên tục gật đầu.
Đại đội trưởng, cháu muốn phiền bác chút. cho người xây thêm một cái nhà vệ sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được không ạ?
Đại đội trưởng dĩ gật đầu: Chuyện nhỏ, chuyện nhỏ. Đến lúc đó các cháu cứ tiếp bảo với là được!
Vậy bác xem, xây bếp nhà vệ hết bao nhiêu tiền ạ? Chúng cháu có cần đưa tiền trước Tĩnh Thù không muốn hời ai, định lấy tiền ra ngay.
Không cần! xua tayvi_pham_ban_quyen cười: Người trong thôn dựng nhà chẳng tốn mấy đồngvi_pham_ban_quyen đâu, đất sét đầy trên kia kìa, tiền! Đến lúc đó các cháu lo cho một bữa cơm là được rồi!
Thẩm Tĩnh Thù không ngờ lại có niềm vuinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như vậy, vội kéo Ngụy Minh Lan cùng cảm ơn .
Sau khi Đại đội trưởng đi khỏi, Lý Vinh Hải đặt đồvi_pham_ban_quyen đạc xuống, tay áo chuẩn bị nhổ cỏ trong sân trước. Thẩm Tĩnh cũng đồ xuống, Minh Lan chọn phòngvi_pham_ban_quyen trước, rồi hơi áyvi_pham_ban_quyen náy nóivi_pham_ban_quyen với cô:
Minh Lan, thật ngại quá, chắc tôi phải lên thị chuyến. Nhàbot_an_cap tôi gửi màn quần áo qua bưu điện, nếu không đi lấy tối nay đểvi_pham_ban_quyen ngủ. Còn việc dẹp đây, đợi tôi rồi chúng mình cùng làm nhé?
Thẩm Tĩnh Thù nhìn Vinh đã bắt đầu làm việc mà thấy hơi ngại. Đã là ở thì việc nhà phải chiavi_pham_ban_quyen nhau làm, giờ lại có việc phải đi, không những giúp đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.netleech_txt_ngu mà còn để Lý Vinh Hải làm hộ, kiểu gì cô cũng là người hưởng lợi.
dào, cô nói gì vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Ngụy Minh Lan xua tay vẻ chẳngbot_an_cap hề để tâm: Chuyện nhỏ ấy , cô cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi lo việc mình đi, cỏn này tôi với Trương đại ca một lát làleech_txt_ngu xong ngay thôi!
haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là tối naybot_an_cap để tôi nấu cơm cho hai người nhé! Thẩm Thù khá tự vào taybot_an_cap của mình, cô chỉleech_txt_ngu có thể dùng cách này để ơn họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
! Ngụy Minh Lan cũng không khách sáo, biết tính cách của Thẩm Tĩnh Thù, nếu mình từ chối thì chẳng biết còn áy đến mức nào. Ăn một bữa thôi mà, chẳng tốn bao , lại còn có thể kéo khoảng giữa hai bên, cách đấy!
Thẩm Thù đi ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làng bắt . Cô đã sống ở nơi này chục năm nên mọi đều vôleech_txt_ngu quen thuộc. Nghĩ đến việc còn vài nữa được gặp Lê Dương, trái tim cô lại đập rộn ràng, chồn khôngbot_an_cap yên!
Lúc Dương vẫn leech_txt_ngu trong quân ngũ, phải vài ngày nữa anh mới về quê thăm thân
Đợi mười , bác đánh xe bò cũng tới. Từ đây lên trấn mườibot_an_cap dặm, tiền xe là nămleech_txt_ngu xu!
Tĩnh Thù đưa thêm cho bác năm xuvi_pham_ban_quyen nữa, nhờ bác xebot_an_cap đến cổng bưu điện, lúc về thì giúp cô chởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ đến tậnvi_pham_ban_quyen nhà !
thêm , tài đương nhiên vui vẻ nhận lời ngay!
Sau khi đến bưu điện lấy đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bác đánh xe chở đến điểm chờ khách . là chuyến xe cuối cùng trong chiều, bácvi_pham_ban_quyen bảo bốn giờ rưỡi chiều mới quay công xãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thẩm Tĩnh Thù tận dụng khoảng thời này, trước tiên đến tiệm bách hóa mua nồi xoong chảo, dầu muốileech_txt_ngu mắm muối, mua thêm một ít trứng gànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
nhiềuleech_txt_ngu đến mức ăn không xuể, lát cô sẽ lén lấy ra một ít, trộn lẫn với rau mua nay thì chẳng sợ ai nghi ngờ.
Chuyển đồ đạc chỗ bác bò xong, vẫn còn hơn hai tiếng nữa, Thẩm Thù định đi mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến chợ đen để xem hình.
Khi sắp đến chợleech_txt_ngu đen, cô lấy chiếc khăn len đã chuẩn bị ra quàng vào, che kín khuôn mặt nhắn dưới lớp khănbot_an_cap, chỉ lộ đôi mắt tròn xoe lấp lánh.
Trước cổng đen có một gãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đànvi_pham_ban_quyen vạm canh giữleech_txt_ngu, khuôn mặt trợ trợn trông rất gần.
?
giàu thì bán bánhleech_txt_ngu !
hào!
Thẩm Tĩnh thạo đọc rút một đưa qua!
Tiến vào chợvi_pham_ban_quyen đenbot_an_cap, bên đường đều là sạp hàng. bán gà, cô hỏi giá thì đắt hơn ở hai xu, nhưng được cái không cần phiếu.
Vừa nãy leech_txt_ngu tiệm bách hóa nên Thẩm Thù bỏ qua, đi thẳng tới trước mặt một bà cụ đang bán gà mái già.
Trước sạp của bà đã có người đang mặc cả.
tôi nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho bà hay, nhà mỗi ngày đẻ trứng đấy. Nếu không phải nhà đang cần tiền gấp, tôi thực nỡ bán đâu. thế này, tôi nhường một bước, bốn đồng, được ?
Ba rưỡi! Nếu bà đồng ý thì ba con gà này tôi lấy hết!
Người phụ nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặc cả không chịu bộ. Lúc này đã hơn ba giờ chiều, đen muộn nhất là năm giờ phải đóng cửa. Bà ta cậy sắp hết thời gian nên mới ra sức ép !
đồng, thiếu một xu cũng không bán!
Bà cụ bán gà vẫn kiên quyếtleech_txt_ngu buông xuôi. Đâyleech_txt_ngu là thứ đáng giá nhất trong nhà , một gà thiếu nămleech_txt_ngu hàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, con là mất một đồng năm hào đấy!
Mười đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Cháu lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net !
Thẩm Tĩnh Thù dù sao trong gian cũng có , nuôi ba gà này thì sau này lo không có trứng ăn nữaleech_txt_ngu!
Còn hơn một tháng nữa là độ ở Đông tỉnh sẽ lạnh đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mức đángvi_pham_ban_quyen sợ, những thứ cần chuẩn bị thì nên bị dần thôi.
Ơ cái cô này ! Mấy con gà này là tôi nhìn trúng trước mà!
phụ nữ mặc cả thấybot_an_cap Thẩm Tĩnhleech_txt_ngu Thù trực tiếp quabot_an_cap mình để trả thì lập tức không .
Thì sao nào!
Bà cụ vốn đang sốt ruột vì ép giá, khó khăn lắm mới gặp được một cô sảng khoáibot_an_cap, bà lập tức nhận tiền rồi nói:
Cô bé này nhìn hàng lạibot_an_cap nhanh nhẹn, chẳng bù cho bà, không thành tâm mua còn mất thời gian! Đi đi, gà này tôi không bán cho bà đâu!
xong, cụ lấy dây thừng buộcvi_pham_ban_quyen ba con gà lại một cách nhanh nhẹn, còn đưa thêm hai trứng gà vừa cho Tĩnh Thù.
Này cháu, quả trứng này bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tặng cho cháu ăn đấy.
Tĩnh Thù cũng không khách sáo, cười nói với bà cụ:
Cháu cảm ơn bà! Bà đúng là người bán hàng việc!
Người phụ nữ kia thấy hai người trò chuyện rôm rả tức giận bỏ đi thẳng!
Đúng rồi bà ơi, ởbot_an_cap đây có ai cây giống ăn quả không ạ?
Thẩm Tĩnh Thù nhìn một vòng mà thấy ai hoa quả, bèn mở lời hỏi .
á?
Bà cụ hỏi ngược lại một câu, rồi nói:

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (2)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
Gaunhobe1022

Gaunhobe1022

14/5/2026 lúc 1:11 chiều

Nào ra phần mới vậy ad ơi

huong thu

huong thu

23/5/2026 lúc 12:42 chiều

Qua hay