Khu chợ dân sinh nập người , tiếng tiểu thương rao hàng lẫn với tiếng cả của khách khứa tạo thành mớ thanh hỗn độn.
Lãnh Thu Nguyệtbot_an_cap khệ nệ xách bằng cả tay túi túi nhỏ nàobot_an_cap gà vịt, cávi_pham_ban_quyen thịt đủ loại rau củ trái theo mùa.
Một bạn già quen biết thấy Lãnh Nguyệt nóng hôi đầm đìa mà không còn nào để lau, liền cười rồi chiếc khăn tay túivi_pham_ban_quyen ra lau trán bà.
“Bà nóvi_pham_ban_quyen ơi, hômbot_an_cap có việc vui mua sắm nhiều thế này? Ông nhà cũng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nghỉ hưu rồi mà sao chẳng đi cùng đỡ đần vợ mộtvi_pham_ban_quyen tay?”
Lãnh Thu Nguyệt đặt đống đồ dưới chân , đón lấyvi_pham_ban_quyen chiếc khăn tay từvi_pham_ban_quyen người bạn, vừa lau hôi trên vừa cười nóivi_pham_ban_quyen: “Hômvi_pham_ban_quyen nay là nhật cháu nộibot_an_cap út, thằng cũng sắp tốtvi_pham_ban_quyen nghiệp mẫu giáo rồi ăn mừng một bữa thật thịnh . Ông nhà tôi không chịu được cáibot_an_cap mùi ở chợ nên tôi chẳng ấy đi cùng.”
Người bạn già lườm Lãnh Thu Nguyệt một cái, trách móc: “ đúng là chỉ chiều chồng. Mà thôi, như nhiệmbot_an_cap vụ của bà cũng hoàn thành , đích tôn sắpbot_an_cap lên cấp , thằng út cũng sắp vào tiểu học, sau này bà sẽ thang hơn nhiều. Cóvi_pham_ban_quyen thời gian thì raleech_txt_ngu múa cùng hội chị em chúng tôileech_txt_ngu, đừng ngày runội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rú ở nhà hầu hết già đến trẻ như thế.”
Đúng lúc này, điện thoại trong túi Lãnh Nguyệt chuôngvi_pham_ban_quyen.
Người bạn thấy bàbot_an_cap có nên không làm phiền , quay người đi sang đầu kia của khu chợ để mua đồ chín.
Lãnh Thu Nguyệt lấy điện ra nghe, bên trong truyền đến giọng nói càm ràm của con traibot_an_cap Lý Chí Trạch: “Mẹleech_txt_ngu, cái váy liền mà Trần Bình bảo mẹvi_pham_ban_quyen giặtbot_an_cap tay ấy, mẹ để đâu rồi?”
Lãnh Thu Nguyệt vẫn nởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nụleech_txt_ngu cười trên môi: “Hai hôm nay lưng mẹ đau nên chưa qua bên đó dẹp . Trong chẳng vẫn còn mấy chiếc mới mua sao? là con bảoleech_txt_ngu nay cái đi?”
Giọng điệuvi_pham_ban_quyen Lý Chí Trạch đầy vẻ thiếu kiên nhẫn: “Chẳng trách hai hôm nhà cửa bừa bộn . Bình chỉ thích mỗi chiếc đó thôi. Còn mẹ , mẹ vào nuôi, cả ngày rảnh rỗi nhà việc gì thì cũng vận một chút chứ, không vận hèn gì chẳng ? Mẹ dì Tiêu mà xem Thôi bỏ đi, máy .”
Nghe tiếng tút tút khô khốc từ điện thoại, nụ trên mặt Lãnh Thu không còn trì được nữavi_pham_ban_quyen.
Bà xoa xoa mặt, cúi người xách túi lớn túi nhỏ lèbot_an_cap đi về nhà.
Về đến nhà, Lý Kiến Cương tập thư pháp xong thư phòng bước ra. Thấy Lãnh Thu Nguyệt mồ hôi nhễ nhạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, quần áo nhăn , cổ áo lệch , ánh ông ta lộ rõ vẻ .
Ông ta : “ sáu mươi tuổi đầu rồi mà sao không biết chú ý hình tượng chút nào vậy? Bà nhìn bộ dạng lôi lếch thếch này xembot_an_cap, không sợ ta cườibot_an_cap cho à?”
năm là vợ chồngleech_txt_ngu, những lờibot_an_cap này của Lý Kiến Cương bà đã nghe đến chai tai, Thu Nguyệt cứ để lời ông ta lọt từ taileech_txt_ngu này sang tai kia rồi xách đồleech_txt_ngu vào bếp.
Lý Kiến Cương đầuvi_pham_ban_quyen, mặt đầy vẻ vọng: “Đúng là đàn gảy tai trâu.”
Lãnh Thu Nguyệt vùivi_pham_ban_quyen đầu vào bếp, tất bật suốt ba đồng hồ mới nấu bàn thức ăn đầy ắp.
Khi thức ăn dọn lên bàn thì tiếng chuông cũng vang .
Con traivi_pham_ban_quyen Lý Chí Trạch và conleech_txt_ngu dâu Trần Bình dẫn theo hai đứa bướcleech_txt_ngu vào, theo sau còn có bà lão mặc đồ màu trắng ngà thêu bạc.
Dù đã ngoài năm mươi nhưng tóc ngắn màu bạc của bà lại được chút tỉvi_pham_ban_quyen mỉ, trông rất tháo vát và thượng.
ta chủ động đưa tay ra Thu Nguyệt: “Chào bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tên là Tiêu Áibot_an_cap Nhu.”
Lãnh Thu Nguyệtvi_pham_ban_quyen lấy tạp dề lau vết dầu trên tay, vừa đưa tay ra thì Ái Nhu đã rụt tay .
Lãnh Thu sững sờ tại chỗ, vô cùng ngượng ngùng.
Nhưng những người khác trong nhà đã vồnleech_txt_ngu vã đón Tiêu Ái Nhu vào trong.
Hai đứaleech_txt_ngu cháu nộibot_an_cap do một tay Lãnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thu Nguyệt chăm bẵm từ nhỏleech_txt_ngu giờ lại quây quanh Tiêu Ái Nhu, thân thiết gọi “Bà Tiêu”.
Kiến Cươngleech_txt_ngu thìbot_an_cap đích thân bócbot_an_cap quýt rồi đưa vào taybot_an_cap Ái Nhubot_an_cap, cười đến mức nếp nhăn hằn rõ trên mặt: “Ái Nhu, tôi biết bàvi_pham_ban_quyen thích ăn quýt, nếm xem này ngọt .”
Số quýt này do Lãnh Thu Nguyệt vất vả mua ở sáng nay.
Lúc quýt, Lý Kiếnvi_pham_ban_quyen Cương không giúp xách lấybot_an_cap một túi đồ, vậy mà giờ đây lại đíchvi_pham_ban_quyen thân quýt chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người phụ nữ khác.
Thấy trên tay Lý Chí Trạch còn xách hộp quà, Lãnh Thu Nguyệt tay định đỡ lấy: “Đưa mẹ đi.”
Lý Chí lập tức giấu hộp quà ra sau lưng, mặt đầy cảnh nói với Lãnh Thu Nguyệt: “Mẹ đừng động vào, cái này không phải cho mẹ đâu.”
tay Lãnh Thunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nguyệt khựngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại giữa không trung, tiến không mà lùi chẳng .
Lý Chí như hề nhìn thấy, quayvi_pham_ban_quyen dâng hộpbot_an_cap quànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiêu Ái , cười nói: “Dì Tiêu, đây là tổ yến con và Bình đặc biệt mua dì, nghe nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người lớn uống cái rất tốt sức khỏe.”
Tiêu Áivi_pham_ban_quyen Nhu nhận lấy quà, mỉm cười dịu dàng: “Cảm ơn Chí Trạchbot_an_cap và Bình nhé.”
Thấy Lãnh Thu Nguyệt vẫn còn đứng ngây ra đó, Lý Kiến Cương bực bội thúc giụcleech_txt_ngu: “Còn đứng làm gì? ăn trong bếp không cần trông à?”
Thu Nguyệt lúc này mới , nói: “Vậy mọi ngườibot_an_cap cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net uống trà đi, tôi vẫnbot_an_cap mộtvi_pham_ban_quyen con cávi_pham_ban_quyen sốt hồngvi_pham_ban_quyen và hai món rau chưa xào, sẽ xong ngaybot_an_cap đây.”
Lý Kiến Cương mất kiên nhẫn nói: “ uống trà gì nữa, mọi người đói cả rồi, bà cứ việc của đi, chúng trước.”
Đứa cháu đích tôn hét lên: “Bà nội, món cánh gà sốt coca cháu đâu rồi?”
Lãnh Thu Nguyệt vội vàng đáp: “Trong nồibot_an_cap , bà đi múc ra đây.”
Lãnh Thu Nguyệt bưng đĩa cánhbot_an_cap gà lên bàn rồi lại vùi đầu vào . Đợi khi bà xào xong rau, bưng nốt đĩa cá sốt hồng lên ăn trên bàn đã vơi gần hết.
Lãnh Thubot_an_cap Nguyệt mỉm rút từ trong túileech_txt_ngu ra một phong bao lìbot_an_cap đưa cho đứa cháu út: “Trángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tráng lại lớn một rồi, là tiền mừng tuổi bà nội cho con, Tráng Tráng của bà luôn vẻ, khỏe mạnh và lớn nhé.”
Lãnh Thu Nguyệt vừa dứt lời, phong bao tay đã con dâu Trần Bình rút đi mất.
Bà chỉ mỉm cười, nói thêm, rồi nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấyvi_pham_ban_quyen trai Chí Trạch bảo: “Mẹ, mẹ ngồi xuốngvi_pham_ban_quyen đi, bố có chuyện muốn nói với mẹ.”
Lãnh Nguyệt chiếc ghế đẩuleech_txt_ngu cạnh cháu út, nhưng lại tình cờ nhìn dưới gầm bàn, tay chồng mình làvi_pham_ban_quyen Lý Kiến Cương đang nắm chặt lấy tay của Tiêu Nhubot_an_cap.
Đầu óc Lãnh Thu Nguyệt như nổ tung một tiếng “oàng”.
tai truyền giọng nói củaleech_txt_ngu Lý Kiến Cương: “Thu Nguyệt, đời này vìvi_pham_ban_quyen mẹ mà phảileech_txt_ngu cưới bà vợ, lại vì con trai mà phải sống cùng bàleech_txt_ngu suốt mươi năm ròng. Giờ con trai đã lập gia đình, cháu chắt cũng lớn rồi. Nay tôi đã hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sáu mươi tuổi, cũng đến lúc sống cho chính mình một lần.”
Thu Nguyệt bàng hoàng nhìn đàn ông đã chung chănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gối với mình mươi năm , hồi lâu mới tìm được giọng nói: “ nóibot_an_cap gì?”
Kiến Cươngvi_pham_ban_quyen dõng dạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Ly hôn đi, tôi muốn cưới Ái Nhu. Cô ấy là tình đầuvi_pham_ban_quyen, cũng là người phụ nữ duyvi_pham_ban_quyen nhất tôi yêu đời.”
Vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net căm phẫn, toàn thân Lãnh Thu run rẩy dữ .
kịp để thốt lời phản bácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, con trai đã lên tiếng: “Mẹ, cả đời này bố vả nuôi , ông ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đối xử mẹ như vậy là quá tốt rồi. Bố vàleech_txt_ngu dì Tiêu tình đầu ý , nếu năm đó không phải bà lấy cái chết ra ép buộc, họ đã sớm ở bên , chẳng đến mức phải lãng phí nửa đời ngườibot_an_cap như thế.”
Con dâu cũng tiếp lời: “Mẹ, bố cả đờivi_pham_ban_quyen này không dễ dàng gì, vừa mẹ lại vừa cả nhà. Giờ việc của con định, hai đứa cháu của mẹ cũng đã lớn, mẹ hãy rộng lượng một lần, trả tự do cho họ, thành toàn cho họ đi.”
cả đứa cháu đích tôn một tay Thu nuôi nấngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng nói: “Bà nội, nào bà cũng chẳng biết ăn diệnbot_an_cap gì cả, bà nhìn bà Tiêu ăn mặc đẹp chưa kìa, cháu cũng muốn bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiêu bà ruột của cháu.”
Chỉ có đứa cháu nhỏ là vẻ mặt còn ngơ ngác, chưa hiểu chuyện gì, nhưng của nó cũng đang hộ Tiêu Ái Nhu.
Nó nhảy xuống khỏi ghế, chạy đến sà vào lòng Tiêu Ái Nhu.
Tiêu Ái Nhu cũng đứngvi_pham_ban_quyen dậy khỏi ngồi, đôi rưng rưng lệ, cúi đầu chào Lãnh Thu cái thật thấp.
“Chị à, tôi vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kiến Cương là thật lòng yêu nhau. Chị có thể thấy tôi không biết xấu hổ, nhưng tình tôi dành cho Kiến Cương khiết và thiêng liêng. Chịleech_txt_ngu đã dùng hơn ba mươi mà vẫn không khiến Cương yêu mình, tại sao chị không chọn cách buông tay?”
Đối mặt hàng loạt lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chất vấn và trích, trái tim vốn đang phẫn nộ Lãnh Thu bỗng dầnbot_an_cap bình tĩnhleech_txt_ngu trở lại.
Bà cầm lên, thong thả ăn từng thức trên bàn.
Tôm rim là con trai thích ăn, hầm nấm món chồng ăn, sườn xào chua ngọt là món con dâu thích ăn.
Cánh gà coca là món cháu lớn thích ănbot_an_cap, xào hạt thông là món cháu thích ăn
Một bàn đầy , nhưng không có lấy một món nào làm cho chínhleech_txt_ngu bàvi_pham_ban_quyen.
Lãnhbot_an_cap Thu Nguyệt vừa vừa đỏ hoe mắt.
Bà thấy tủi thân cho chính mình, thấy bản thân thật chẳng .
Kiến Cương từng nghĩ Lãnh Thuvi_pham_ban_quyen Nguyệt sẽ thét điên cuồng, sẽ vì giận quá mất khôn mà ngất đi.
Nhưng ông ta không ngờ Lãnh Thu Nguyệt bình tĩnh đến thế.
Lãnh Thu Nguyệt không nói lời nào, Cương sa mặt lại, nói: “Lãnh Thu Nguyệt, bàbot_an_cap đừng tưởng bàvi_pham_ban_quyen không nói gì thì cuộc nhân này sẽ khôngbot_an_cap ly hôn được. Mấy chục nay, bà ăn của tôivi_pham_ban_quyen, mặc của tôi, ở nhà của tôi, tôi không bàleech_txt_ngu gì cả. Giờ tôi muốn ở người mình , bà không thể thành toàn tôi sao?”
Lãnh Thu Nguyệt cuối cùng cũng ăn no, bà hét lớn một , tiếp hấtleech_txt_ngu cái bàn.
“Thànhvi_pham_ban_quyen cái cha nhà ông!”
ăn đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rơileech_txt_ngu loảng , vươngleech_txt_ngu vãi khắpbot_an_cap sàn nhà.
Lãnh đưaleech_txt_ngu tayleech_txt_ngu quệt nướcbot_an_cap mắtbot_an_cap mặt, tháo chiếc tạp dề trên người quăng thẳng mặt Lý Kiến Cương, chỉ tay vào mũi ông mà chửi.
“Tôi ăn của ông, mặc ông, ở của ông? Lý Kiến Cương, sao ông có mặt mũi để nói ra loại lời đó hả?
Năm hai mươi tuổi tôi gả cho ông, cưới nhau chưa đầy một tháng ông đi học đại học, để lạivi_pham_ban_quyen một nhà hầu hạ bà bị liệt nằm giường của ôngvi_pham_ban_quyen, cùng với hai đứa em em gái chưa trưởng thành của .
Ông đi học cần tiền, mẹ ông uống thuốc cần tiền, trai em gái ông ăn cũng cần tiền.
Một tôi bụng dạ chửa, đẩy chiếc đi tào phớ đểleech_txt_ngu sống cả nhà các người.
Sau đó, ông tốt nghiệp đại học, phân công Cục Đường sắt, emleech_txt_ngu trai em gái ông cũng đều có công ăn việc làm.
Tôi cứ ngỡ ngày tháng dễ hơnvi_pham_ban_quyen, nhưngleech_txt_ngu một năm ba sáu mươi lămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày, có đến ba trăm mươi ông đi công tác vắng nhà.
Ngay cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phát lương, ôngleech_txt_ngu đem phần lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi trợ cấp cho em em gái .
Chút tiền sinh hoạt phí đưa đến taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi không đủ mua thuốc cho liệt của ông.
Không còn nào khácvi_pham_ban_quyen, tôi đành phải vừa địu con trên lưng, vừa hầu hạ mẹ , vừa phải kiếm tiền nuôi đình.
Sáng tôi bán sáng, trưa đến nhà rửa bát thuê, muộn còn phải ra chợ bán hoành thánh.
Lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi mới có mươi mấy tuổi đầu, vậy mà phải làm trâu làm ngựa cho nhà này.
giờ thì hayleech_txt_ngu rồi, mẹ ông tôi hầu hạ nửa đời người nên đã thanh thản mà chết, con trai con dâu có công việc ổn định, hai đứa cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng đã lớn khôn, không cần tôi nữa.
Nên giờ là các người muốn vắt bỏ vỏ ?”
Kiến Cương trợn tròn mắt: “Cái gì mà chanh bỏ vỏ, sao bà nói năng khó nghe thế?”
Nguyệt cười : “Khó nghe? Có bằng những ông làm không! ly hôn với tôi cũng được, ông phải ra đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay .”
Lời vừa , đầuleech_txt_ngu tiên nhảy lên phản đối lại chính là con trai Thu .
“Mẹ, sao mẹ có thể đưavi_pham_ban_quyen ra yêu cầu quá đáng như vậy? không tình, cũngleech_txt_ngu không bạo hành đình, dựa vào đâu mà phải ra tay trắng?”
Lãnh tay vào Tiêu Ái Nhu: “Đã dẫn cả conbot_an_cap mụ tiểubot_an_cap già này tới trước mặt tôi rồi, còn gọi là không ngoại tình sao?”
Nguyệt lạibot_an_cap chỉ vào Lý Chí Trạch, nói với Trần : “Cô hãy thận với chồng cô đi, loạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sói mắt trắng như thế này, sau cô cũng chẳng hưởng quả ngọtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì đâu.”
Bình thân mật tay Lý Chí , liếc mắt một cái rồi : “, mẹ có mà ly gián. Con và không giống nhau, bố là sinh viên đại học những tám , với người phụ nữ nông thôn chưa học hết tiểu học như đương nhiên là không có tiếng chung rồi. Bố có nhẫnleech_txt_ngu nhịn mẹ gần mươi năm, đến phậnbot_an_cap đàn bà như cònbot_an_cap thấy thương thay cho bố nữa .”
Hóa ra khi conbot_an_cap người ta cạn lời đến cực điểm, họ thật sự sẽ bật cười.
Nguyệt độtbot_an_cap nhiên cười phá lên, bà vừa cười vừa nói: “Tốt, tốt lắm, hóa bốn năm qua, tôi lại hầu hạ ra một lũ ăn đá bát.”
Lý Chí Trạch nói: “ mẹ có mắng , đánh con thế nào đi chăng nữa, vẫn đứng vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phía bố, ủng hộ bố ly hôn với mẹ để dì .”
“Được!” Lãnh Thu Nguyệt quay người vào bếp, xách ra hai con dao , “Tôi cũng đã nói rồi, tôi đồng ý ly hôn, nhưng Kiến Cương phải ra đi tay trắng. Bây giờ, tất cả các người cút ra khỏi nhà tôi !”
Lý Kiến Cương tức đến mức kêu thảm thiết, dùng đủ mọi lời lẽ thô tục chửi bới Thu : “Đây là nhà mua, có cút thì cũng là bà cút, bà lấy mà đuổi tôi?”
Lãnh Nguyệtvi_pham_ban_quyen cười lạnh: “Không cút chứ gì, vậy thì tất cả cùng chết ở đây đi.”
Bà mỗi cầm một con , múa lên vù vù.
Lý Chí Trạch hoảng : “, mẹ đừng kích động, mẹ dao trước đã.”
“Đừng gọi tôi mẹ, không có loại con trai ăn cháo đá bát như anh.”
Muốn lừa bà bỏ dao xuống rồi mặc cho cái gia bạc bẽo rỉa rói tận xương tủy sao?
Lãnh Nguyệt đã gần sáu mươi rồi, chứ khôngbot_an_cap gái mười mấy tuổi đầu dễ lừa.
Tiêu Ái Nhu đỏ hoe mắt, vẻ đáng thương nóivi_pham_ban_quyen: “Chị Thu Nguyệt, chị muốn trách thì cứ trách , là tôi kìm được mà không quên được Kiến Cương. Nhưng Trạch là đứabot_an_cap chị mang đẻ đau tháng mười ngàybot_an_cap mà, sao chị nỡ làm hại nó chứ?”
Lãnh Thu Nguyệt chẳng nể nang gì, đáp thẳng thừng: “Đừng có gọi là chị, lúc côbot_an_cap biết đi mua tương mẹ rồi thì tôi còn chưa raleech_txt_ngu đời .
Cũng bày ra cái bộ mặt bạch liên hoa đáng thương đó nữa, đưa tay lên mà sờ thử đống nếp nhăn trên mặt mìnhleech_txt_ngu đi. Cô là mụ tam hơn sáu mươi tuổi rồi, có cái thói trà xanh của mấy đứa đôi mươi.
Nếu cô thật lòng thấy tội lỗi, thìleech_txt_ngu nhảy công này xuống đi, sẽ tha thứ cho cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Lý Kiến Cương tức đến đỏ mắt, gào lênvi_pham_ban_quyen: “Lãnh Thu Nguyệt, sao bà lại độc ác đến thế!”
Lãnh Thu Nguyệt không thèm nóileech_txt_ngu ông ta: “Không nhảy gì, vậy thì tất cả cút hết cho tôi. Chừng nào ông đồng ý ra đi tay , chừng đó ta lĩnh giấy hôn, không, tất cùng ở đây.”
đoạn, Lãnh Thu Nguyệt giơ dao phay trong tay lên, chém về phía Lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kiến Cương.
thấy con phay sắc lẹm chực chém xuống, Lý Kiếnvi_pham_ban_quyen Cươngbot_an_cap sợ tới mức la hét thất thanh.
Những người muốn xông vào ngăn , nhưng sợvi_pham_ban_quyen lưỡi dao rơi trúng người mình nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ đành đứng ngoài khuyên cannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đứa cháu nhỏ khiếp vía ré lên.
Cô con Trần Bình ôm đứa con vào lòng, gương mặt lộ rõ vẻ chán ghét: “Mẹ có thôi khùng đi không, dọa bọn trẻ sợ rồi đấy!”
Lãnh Thu Nguyệt cười : “Bọn trẻbot_an_cap ư? Từ lúc chúng mới lọt lòng, một tay tôi bôleech_txt_ngu hốt phân hầu chúng lớn ngần này, vậy mà có đứaleech_txt_ngu nào đứng ra nóivi_pham_ban_quyen giúp một câu không?”
Lý Kiến Cương vừa che chắn chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiêu Ái Nhu ở phía saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vừa chỉ tay vào mặt Lãnh Thu Nguyệt mà chửi bới: “Bà nhìn lại cái bộ người không rabot_an_cap người, không ra ngợm của mình bây giờ đi, muốn cái về phía bà? Tôi thấy bà bị tâm thần, đầu óc không bình nữa rồi.”
Nhìn thấy Lãnh Thu Nguyệt chìm trong bi phẫn, toàn bộ sự chú ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều dồn Lý Kiến Cương, đáy mắt Tiêu Ái Nhu xượt qua một tia độc. Mụ ta lén lút vòng ra sau lưng Lãnh Thu , đột đẩy mạnh một cái.
Lãnh Thu Nguyệt không kịp đề phòng, ngã về trước, đầu đập trúng ngay vỏ rượu .
Mảnh sắc nhọn phập vào Lãnh Thu Nguyệt.
Máu tươi lập tức loangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lổ khắp sàn.
Bình vội vàng che mắt đứa con, kéo chúng mở cửa chạy.
Đây là chuyện mạng người, cô ta không muốn dính líu vào, càng không muốn để hai đứa con mình phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn thấy.
Lý Cương Lý Chí Trạch cũng bị biến cố bất ngờ làm cho ngây dại.
Tiêu Ái Nhu vừa khóc vừa nhàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào lòng Lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cương: “Kiến Cương, em không ý, em chỉ là không muốn bà ta làm hại anh thôi.”
Lý Kiến nhanh chóng lấy lại tinh , ông ta vỗ lưng anbot_an_cap ủi Tiêu Ái Nhuleech_txt_ngu: “Khôngvi_pham_ban_quyen sao, không sao rồi, là tự bà ta ngã, không ai được hết.”
Lãnh Thu nằm sõng trên vũng máu, hơi thóp nhưng vẫn chưa đứt quãngvi_pham_ban_quyen. run rẩy đưa tayvi_pham_ban_quyen lên, miệng ra tiếng yếu ớt: “Cứu cứu tôi với.”
Lý Chí Trạch lúc này mới bừng tỉnh, anh ta rút điện thoại định gọi cấp thì bị Kiến Cương phắt lấy.
Lý Kiến Cương mắng lớn: “Mày điên ? Cứuleech_txt_ngu sống lại thì ta đường sống khôngvi_pham_ban_quyen?”
Giọng Lý Chíbot_an_cap run rẩy: “Nhưng mà, nhưng mà mẹ”
Ái Nhu lạivi_pham_ban_quyen khóc nở .
Lý Kiến Cương mụ tiểu vào vỗ về: “Ái Nhu em yên tâm, anh tuyệt đối sẽ không để em xảy ra chuyện .”
Lý Kiến Cương Lãnh Thu Nguyệt bằng mắt lạnh lùng: “Lãnh Thu Nguyệt, chỉ có bà đi, tôi và Ái Nhu mới có thể danhleech_txt_ngu ngôn thuận ở nhau mà không lo lắng gì. sao cũng đã hy cả đời vì tôi rồi, vậy thì lần cuối cùng này, hãy coi như cho tôi mà đi.”
xong, ông ta hộ tống Tiêu Ái Nhu rời đi.
Tiêu Ái Nhunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoái đầu người đàn bà nằm đất, ánh mắt tràn vẻ đắc thắng.
Lý Chí Trạch nhìn Lãnh Thu Nguyệt mặt đầy mâu thuẫn, cuối cùng cũng hạ tâm, trầm giọng nói: “ nói đúng, chỉ khivi_pham_ban_quyen mẹ chết đi, chúng con mới thể sống mà không cần lo âu gì nữa. Mẹ à, coi nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là vì , mẹ hãy yên lòng đi đi.”
Dứt lời, Chí Trạchleech_txt_ngu cũngleech_txt_ngu quay lưngvi_pham_ban_quyen bước .
Chỉ lại Thu Nguyệt nằm vũng máu, từ từ cảm nhận nỗi đauvi_pham_ban_quyen đớn và sợ hãi khi máu trong cơ thể dần cạn kiệt.
Bà với Lý Kiến Cương ròng rã bốn mươi năm, cả đời làm trâu làm ngựa gia đình này.
Mẹ bị nằm , một bà bưng bô hầu hạ cho đến qua đời.
nuôi nấng Chí Trạch lớn, lo dựng vợ gả chồng, rồi chăm sóc hai đứaleech_txt_ngu cháu nội.
Bà lo liệu cơm nước ngày ba bữa cho cả nhà, chí ngay Lý Chívi_pham_ban_quyen Trạch đã kết , ngày nào cũng phải sang mới của chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để dọn dẹp cửa nhàvi_pham_ban_quyen.
Bà tận tụyleech_txt_ngu như một conleech_txt_ngu bò già không biết mệt mỏi, để cùng bịbot_an_cap mụ tiểu tam mà chồng nuôi ngoài tận hại chết, còn đứa con trai bà dứt đẻ ra trơ mắt nhìn bà chảy máu đến chết.
Mí Lãnh Thu Nguyệtleech_txt_ngu ngày càng nặng trĩu, giây phút nhắm mắt xuôi tay, bà thầmleech_txt_ngu , nếu có sau, bà nhất không bao giờ nguvi_pham_ban_quyen như vậy nữa.
“Anhvi_pham_ban_quyen trai cũng thật làbot_an_cap, ngày mai cô đã đi đăng ký kết hôn vớileech_txt_ngu Lý Kiến Cương rồi, sao còn cô đi nhặt than cùng không biết. trận mưa này, khôngbot_an_cap cảm mới là lạ!”
Bên tai vang lên một giọng nói vừa quen thuộc vừa xăm.
Ngay sau đó, một bàn lớn áp lên trán Lãnh Thu Nguyệt.
Cảm giác đau như bị mảnh chai đâm xuyên qua đầu vẫn còn dư chấn trong cơ thể, Lãnh Thu Nguyệt mở choàng mắt, bật dậybot_an_cap khỏi giường.
Trương Phượng Trân bị hành động đột ngột này làm cho giật , : “ Nguyệt, sao thế?”
Cách hơnvi_pham_ban_quyen mươi năm, nghe thấy giọng nói quen thuộc này, Thu Nguyệt sững sờ tại chỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
nhìn chằm vào đôi mắt chứa chan nụ cười của Trươngleech_txt_ngu Phượng Trân, nói khàn đặc: “Chị dâu? Thật sự là chị sao?”
Phượng Trân bật cười, đưa nước gừng đường đỏ đến trước mặt Lãnh Thu Nguyệt, vừa cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa nói: “Sốt đến mị đầu óc rồi à? Đến dâu mình mà cũng nhận sao? Nào, uống bát nướcbot_an_cap gừng này đibot_an_cap, chị lén cho một thìa đường đầy đấy.”
suy quay về, Lãnh Thuvi_pham_ban_quyen Nguyệt quan không quanh, rồi kết nối với lời chị dâu vừa nói.
cuối cùng cũng nhận ra, mình đã trọng .
Trọng sinh vào đúng cái ngày khi bà và Lý Kiến đi đăng ký kết hôn.
Hiện tại là năm một chín tám tư, cònleech_txt_ngu một tháng nữa là vào đôngbot_an_cap, đúng lúc mọi nhà đềuleech_txt_ngu khó khăn, không có tiền mua cục nên bà đi cùng anh ra nhặt mẩu than vụn về đốt.
Ai ngờ giữa đường lạivi_pham_ban_quyen đổ mưa lớn.
Người ta vẫn bảo một trận mưa một trận lạnh, thời tiết vốn đã rét, bị trận mưa thu này dội xuống, Lãnh Thu về nhà là sốt cao ngay.
Kiếp trước cũng vậy, mayvi_pham_ban_quyen mà có chị sóc, vừa nấu nước gừng vừa ra trạm y tế mua thuốc hạ , mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giúp hạ sốt ngay ngày hôm sau để cùng Lý Cương đăng ký.
Ngayleech_txt_ngu tối ngày đăngvi_pham_ban_quyen ký hôn, Lãnhleech_txt_ngu Thu Nguyệt vàbot_an_cap Lý Kiến Cương đã chức đám tại họ .
Thực ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái gọi là đám cưới cũng chỉ là bày hai bàn tiệcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong cái sânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ nát nhà Lý, họ hàngleech_txt_ngu xóm giềng đến ăn một cơm đạm bạcvi_pham_ban_quyen đếnvi_pham_ban_quyen miếng cũng chẳng thấy tăm hơi.
Xong cưới, ngay hôm sauleech_txt_ngu, Cương lấy cớ bận học hành, để một mình Lãnh Thu Nguyệt nhà chămleech_txt_ngu sóc người mẹ liệt giường, người cha yếu đứa em chưa đến tuổi trưởng thành.
Lúc ấy Lãnh Thu Nguyệt vừa mới khỏi ốm đã phảibot_an_cap gượng dậy chăm lo cơm , giặt giũ, phục vụbot_an_cap sinh cho cả họ từ sáng tinh mơ.
Còn Cương thì “khoánleech_txt_ngu” hết lòng hiếu thảo cho bà, thảnh làm kẻ rảnh tay, ra ngoài thuê phòng trọ gần trường sống chung Tiêu Ái .
đến tất cả những chuyện của , lòng Lãnh Thu Nguyệt trào một nỗi căm hận thấu tận can.
Phượng Trân thấy cô em chồng mãi không phản ứng gì, lại đưa tay thử tránnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thu Nguyệt, lầm bầm: “ rồi , chẳng lẽ sốt ngốc luôn rồi?”
Chị đẩyleech_txt_ngu Lãnh Thu Nguyệt, lắng : “ em à, em đừng có chị, emleech_txt_ngu thế? Sao cứ thẫn thờvi_pham_ban_quyen ra không nói nào vậy.”
mẹ Lãnh Thu mất sớm, năm mười tuổi bà đã sống nươngleech_txt_ngu tựa vào ngườivi_pham_ban_quyen anh hơn mình tuổi.
Kiếp , anh trai và chị dâu chính là người yêu bà nhất.
Nếu không có giúp đỡ của anh chị, một mình bà cũng không vác nổi chuyệnbot_an_cap ăn uống, sinh hoạt của cả nhà họ Lý.
Kiếp trước, Lãnh Thu Nguyệt chưa kịp báo đáp ơn nghĩa của anh . này, bà nhất định sẽ không vào vết đổ, không để gia đình sói mắt trắng họ Lý bám lênbot_an_cap người mình hút , không làm trâu làm ngựa chobot_an_cap chúng nữa.
Lãnh Thuvi_pham_ban_quyen Nguyệtvi_pham_ban_quyen nắm chặt lấy tay Trương Phượng , đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt hoe: “Chị dâu, em không gảleech_txt_ngu nữa, không gả cho Lý Kiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cương nữa đâu. Đó là hang hùm sói ơi.”
Lãnh Thu nắm lấy tay Trương Trân, đôi mắt phượng xinh hoe vì khóc.
Bà nói: “Chị dâu, em không gảvi_pham_ban_quyen Lý Kiến Cương nữa. họ chẳngbot_an_cap phải conleech_txt_ngu người, đó là hang hùm miệng chị ạ.”
Có lẽ vì nhữngbot_an_cap uất ức ở kiếp trước, lại thân, Thu Nguyệt như trút bỏ mọi phòng bị, rúcbot_an_cap vào lòng Trương Phượng Trân khóc nức .
Trương Phượng chưa giờ cô chồng khócvi_pham_ban_quyen đau đớn thế. Dù vô cùng kinh ngạc trước việc Lãnh Nguyệt đột ngột hối hôn, nhưng cô thảm thiết như vậy, phản tiên của bà là nhà chắc đã làm điều gì đó lỗi với Lãnh Thu .
Trương Phượng Trân ômvi_pham_ban_quyen Thu Nguyệt vào lòng, một tay nhẹ nhàng vỗ lưng cô để giúpleech_txt_ngu cô xuôi cơn xúc động.
“ ngoan, khócbot_an_cap nữa, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, kể chovi_pham_ban_quyen chị xem nào.”
Đúng lúc này, Lạnh Kiến Quốc, anh trai của Lãnh Thu đi làm cũng vừa về tới nơibot_an_cap.
vào cửa, Lạnh Kiến Quốc đãleech_txt_ngu nghe thấy tiếng khóc thút thít phát ra từ trong phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lạnh Kiến đặt cuốc xuống, taybot_an_cap cònbot_an_cap chẳngbot_an_cap kịp rửa đã vội vã chạy vào nhà.
Lãnh Thu Nguyệt đang gục đầu vào lòng Trương Phượng Trân mà khóc, Lạnh Kiến Quốc sốt sắng hỏivi_pham_ban_quyen: “Có chuyện gì thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này?”
Phượng Trân ngẩng đầu lên, khẽ lắc đầu với chồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tiếng khóc của em gái khiến Lạnh Kiến Quốc thấy xót như muối lòng, cuống quýt: “Em gái, rốt em chịuvi_pham_ban_quyen uất ức gì ? Nói với anh, anh đibot_an_cap đòi lại công bằng cho em.”
Lãnh Thu Nguyệt khóc mãi rồi cũng mệt, giống như đã trút hết cay đắngbot_an_cap cam tâm của một đời người ra .
Bà đầu , đôi nhòe lệ nhìn Kiến Quốc, gằn từng chữleech_txt_ngu: “Anh, em muốn hủy , không lấy chồng nữa, em đối không cho Lý Kiến Cương.”
Nghe thấy vậy, Lạnhleech_txt_ngu Kiến Quốc chặt đôi lông mày.
Anh vô thức đưa mắt vợ mình.
Trương Phượng Trân đầu với anh.
Kiến Quốc hít một thật sâu, ngồi xuống mép giường, cúi hỏi Lãnh Thu Nguyệt: “Em à, chuyện hôn nhân đại sự không thể như trò đùa được. Lý Kiến tuy cóleech_txt_ngu mẹ bị liệt, bố lại đau ốm quanhbot_an_cap năm, nhưng nhà ta có khẩu thị. Hơn nữa, cậu ta còn là sinh viên học, tương lai rộng mở lắm. Em nói thật cho anh nghe, có em sợ gả sang đó phảivi_pham_ban_quyen hạ cảvi_pham_ban_quyen họ rồi chịu khổbot_an_cap không? em phải hiểu, Lýleech_txt_ngu Cương không ông bố bệnh tật, bà mẹ nằm liệt giường với đứa em chưa trưởng thành, thì cái hộ khẩu thành phố vàvi_pham_ban_quyen tấm bằngleech_txt_ngu đại học đó, làm sao họ lạivi_pham_ban_quyen đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cưới một cô gái nông mình? Em à, cuộc hôn nhân này là nhà mình trèo cao đấy.”
Thực tế, những điều Lạnh Kiến Quốc nói không sai.
Gia đình Lý Kiến Cương tuy già , bệnh đầy nhà, ngoài anh ta ra thì hầu như khôngvi_pham_ban_quyen có sức lao động chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào, nhưng họ là người thành phố, Lý Kiến Cương lại đỗ đại , đúng nghĩa là một miếng mồi ngon trong mắt người.
Trong khi , Lãnh Thu Nguyệt lại là một cô gái nông chưa học hết cấp .
Vào thời đó, hộ khẩu thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phố và khẩu nông thôn là một bức tường ngăn cách tuyệt đối.
Lạnh Kiến Quốc không hề biết rằng, cả Lý Kiến Cương làbot_an_cap những kẻ ăn thịt người khôngvi_pham_ban_quyen nhả xương.
Gả vàoleech_txt_ngu đó, Lãnh Thu Nguyệt chỉ có nhữngleech_txt_ngu ức không bao giờ và khổ cực cùng, rồi cuối cùng bịvi_pham_ban_quyen chanh bỏ vỏ, bọn chúng thịt nghiền xương.
của Lý Cương làleech_txt_ngu kẻ khẩuvi_pham_ban_quyen Phật tâm xà nhấtleech_txt_ngu. Kiếp trước, bà ta lợi dụng lúc Lãnh Thu Nguyệt còn trẻ người non , giữ bộ quyền kinh tế trong nhà. Tiền Lãnh Nguyệtleech_txt_ngu kiếm được mỗi ngày phải giao nộp không thiếu một xu.
danh nghĩa mỹ miều rằng mình nằm giường chẳng giúp gì, nên chỉ có thể giúp Lãnh quán xuyến nhà.
Mỗi lần Lãnh Thu Nguyệt đi mua thức ăn, bà ta đều tính toán chi li từng hào một, chỉ sợ cô mua đồ ăn vụng bên hoặc lén lút tiếp tế cho nhà ngoại.
Đáng hận là lúc đó Lãnh Thubot_an_cap Nguyệt còn quá nhỏ, không hiểu được lòngvi_pham_ban_quyen người độc, cứ mụ già đó thật lòng giúp mình lo toan gia đình.
tưởng rằng chỉ cần cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà đồng lòng, dù tháng có khổ cực mộtleech_txt_ngu chút thì vẫnbot_an_cap sẽ có hy vọng.
Nhưng biết rằng, nhàbot_an_cap họ Lý chưa coi là người nhà. Họ chỉ coi Thu Nguyệt như để sai khiếnbot_an_cap, lên người bàbot_an_cap để đập xương hút tủy.
Nguyệt đưa tay quệt nướcbot_an_cap mắt trênvi_pham_ban_quyen mặt, : “Anh, emvi_pham_ban_quyen không khổ, nhưng em muốn bị ta xoay như chong chóng như một con ngốc, bị nhà họ máuvi_pham_ban_quyen bị vứt bỏ nhẫn.”
mặt tức thay đổi, anh hạ thấp giọng nói với em gái: “Em à, chuyện không nói bừabot_an_cap đâu, em nghe nói gì ?”
Thu sụt sịt mũi : “Em không nói bừa, Kiến Cương người . Cô ta làbot_an_cap học cấp của anh ta, giờ hai người họ đã thuê nhà sống chung gần đại học rồi.”
Kiếp , Kiến Cương suýt đuổi vì đánhbot_an_cap nhau bạn. Chính Lãnh Thu Nguyệt đã thức đêm bắt tàu hỏa thành phố, vừa tặng quà vừa xin lời người ta mới kiện, đánh nhau đó mới êm xuôi.
Lúc đó bà khôngvi_pham_ban_quyen có món đồ gì giá trị, đành phải về nhà anh trai lấy bộ ấmbot_an_cap dobot_an_cap tiên để lại.
này bà mới biết bộvi_pham_ban_quyen ấm trà đó là từ thời Bắc Tống, trị giá hàng triệu bạc.
Có lẽ lúc đó đình kia thấy Lãnh Thu Nguyệt khờ khạo đángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên mới ẩn ý nhắc nhở bà chuyện Lý Kiến Cương đang sống chung với người phụ nữ khác .
Khi đó Lãnh Nguyệt đãvi_pham_ban_quyen chất Lý Kiến Cươngleech_txt_ngu, nhưngbot_an_cap anh ta khăng khăng là người ta thấy anh ta sống tốt nên đâm chọc, muốn làm nhà tan cửaleech_txt_ngu nát.
Giờleech_txt_ngu nghĩ lại, lời ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói là thậtbot_an_cap, Lý Cương đã sớm sống Tiêu Ái Nhu ở bên ngoài trường từ lâu.
Lạnh Kiến Quốc và Trương Phượng Trân nghe vậy thì lập tức nổi trận lôi đình.
Đặc biệt Lạnh Quốc, đứng bật dậy định lên huyện để lý luận nhà Lý.
Lãnh Thu vội vã giữ anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trai lại, nói: “ này không bằng chứngleech_txt_ngu xácbot_an_cap đáng, nhà họ Lý sao có thể thừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ? , anh tin emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nhà họ Lýbot_an_cap là hang thú dữ, em mà gả thì sẽ bị họ ăn đến xương cốtvi_pham_ban_quyen cũng chẳng còn.”
Lạnh Kiến Quốc im lặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìnvi_pham_ban_quyen em gái hồi hỏi: “ à, bình thường mình chỉ ở trong , ngay cả huyện còn ít khi lênbot_an_cap chứ đừng đến thành phố , sao em lại biết nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?”
Lãnh Thu Nguyệt sau khi bình tĩnh lại, anh sẽ câu này.
Nhưng bà thể nói ra chuyệnvi_pham_ban_quyen mình trọng sinh, chỉ cóvi_pham_ban_quyen thể nhìn thẳng vào mắt Kiến Quốc, hỏi: “Anh, tin em ?”
Lạnh Kiến Quốc đáp: “ là em gái , không tin em thì tin ai?”
Lãnh Thu Nguyệt : “Anh, em thể nói cho biết làm sao biết chuyện, nhưng em tuyệt đối không giờ tự hại chính mình. Ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như Lý Kiến Cương, em cũng không gả.”
Lạnh Kiến Quốc còn định gì đó nhưng Phượng Trân kéo lại.
Phượng Trânleech_txt_ngu khẽ lắc với chồng.
“Kiến , Thu Nguyệt vừa mới sốt, anh cứ để ấy ngơi đi, có gì chồng mình ra ngoài nói chuyện.”
Nói xong, kéo cổ tay đi ra gian ngoài.
Đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở , Lạnh Kiến Quốc mày bảo: “Em gái bồng bột, sao em hùa theo ? Nhà họ Lý như vậy, lỡ mất chuyến này thì làm còn hội sau?”
Trương Trân nói: “ hái xanh không ngọt. Vừabot_an_cap nãy em ấy khóc mức đó, anh thấy rồi đấy thôi?”
Nghĩ đến Lãnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thu Nguyệt khóc không thành khi , Lạnh Kiến Quốcvi_pham_ban_quyen cũng không dễ chịu .
Trương Phượng Trân tiếp tục: “Emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy vốn tínhbot_an_cap đơn , không muốn gả vào nhà họ Lý chăng nữa thì em ấy cũng tuyệt đối không bao bịa ra nhữngvi_pham_ban_quyen lời làm hạivi_pham_ban_quyen danh tiếng người khác như vậy. Em đã nói thế thì chuyện Lý Kiến Cương và học kia mườivi_pham_ban_quyen phần có đến tám chín phần là thật rồi.”
Lạnh Kiến Quốc trầm tư một lát, cũngbot_an_cap lời vợ nói lýleech_txt_ngu. Hơn nữa, nếu phải uất ức tột cùng, Lãnh Thu Nguyệt chắc chắn sẽ không đau lòng đến .
Lạnh Kiến Quốc gật , thở một tiếng: “Em nói , kể nhà mình có trèo cao haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thì ép cũng chẳng phúcleech_txt_ngu . Nếu em ấy muốn gảvi_pham_ban_quyen, chúng ta cũng chẳng phải .”
Lạnh Kiến Quốc nghĩ rồi nói thêm: “Theo kế thì mai hai đứa nó đi đăng ký kết hôn, xem ra hôn sự này bỏ đi . Anh đi lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net huyệnbot_an_cap ngay bây , trả lại hai trăm tiền sính lễ cho nhà họ Lý.”
Nói rồi Kiến Quốc quay vào trong phòng nhưng bị Phượng Trân cản lại.
Bà nói: “Mấy giờ rồi, đã tối mịt, để sáng mai đi. Sáng sớmbot_an_cap mai em cùng anh đi.”
Lạnh Kiến Quốc gật đầu: “Cũng được.”
Vừa quay đầu lại, anh đã thấy Lãnh Thu đang đứng ở cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hai tay bám khung cửa, đôi mắt đẫm lệ nhìn .
Lạnh Kiến Quốc lòng, lập tức tiến lên vài bước đỡ vào phòng, bảo: “Yên tâm đi, không bắt gả . Anh với chị dâu em thương lượng xong rồi, không gả nữa.”
Nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net câu nàyvi_pham_ban_quyen, mũi Lãnh Thu cay xè, lao đến ôm chầm lấy Trương Phượng Trân khóc nấc : “Cảm ơn , cảm ơn chị dâu.”
Trươngleech_txt_ngu Phượng Trân cười : “Đứa nhỏ ngốc , người nhà với nhau cả, ơn huệ cái gì.”
Đúng lúc đó, cửa lớn bị ra, trưởng thôn dẫn người bước vào.
“Kiến Quốc, thôngleech_txt_ngu gia anh đến rồi đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trời tối họ không biết đường nên tôi qua.”
Lãnh Thu Nguyệt giật mình, chưa phản ứng thì đã nghevi_pham_ban_quyen một giọng nóivi_pham_ban_quyen quen thuộc đến mức khiến bà hận thấu xương tủy vangvi_pham_ban_quyen lên: “Anh, chị, em là Lý Kiến Cương, chồng tương lai của Thu Nguyệt đây ạ.”
Lãnh Thu nghe thấy tiếng của Lý Kiến Cương, cả người khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kìm nén được mà runnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rẩy.
Bàvi_pham_ban_quyen hận, hậnleech_txt_ngu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể băm tên súc sinh Lý Kiến Cương này ra thành trăm mảnh.
Trương Phượng ra sự bất của Thu Nguyệt, chị nắm chặt tay bà, lo hỏi: “Thu Nguyệt, em sao thế? Trongvi_pham_ban_quyen người không khỏe ở đâu à?”
Lãnh Thu Nguyệt đứng cửa, đôi hằn học nhìn chằmleech_txt_ngu Cương và đang bước .
Rõ ràng kiếp vào ngày này, Lý Kiến Cương và cha hắn không hềvi_pham_ban_quyen đến nhà .
Kiếp này sao lại khác với rồi?
thôn đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người đến nơi rồi cũng rời .
Kiến Quốc đưa mắt ra hiệu cho , chị Lãnh Thu Nguyệt vào buồng , rồi tiếng chào mờivi_pham_ban_quyen cha con Lý Kiến Cương .
Vừa ngồi xuống, Lý Kiến Cương đã từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong túi áo lấy ra bao thuốc lá đưa Lạnh Kiến Quốc.
Ở cái thời đạibot_an_cap này, người quê toàn thuốc lào, làm gì có ai nỡ mua loại thuốc đóng bao thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này.
Lạnh Kiến Quốc không nhận, mỉm cười xua tay nói: “Không cần đâu, hai vị đến muộn này là có chuyện gì sao?”
Lý Kiến Cương sùngvi_pham_ban_quyen thu lại bao thuốc, cười nói: “Chuyện là thế này, mai và Thu Nguyệt sẽ đi đăng ký kết hôn. Tôi định xin ở lại trong thôn, sáng sớm mai đại đội xin giấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho tiện, như thế cũng sớm nhận được giấyvi_pham_ban_quyen chứng nhận kết hôn hơn.”
Dứt lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sắc mặt Thu đang trốn trong buồng lập biến đổi.
Khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đúng, hành động của Lý Kiến Cương kiếp này quá đỗi bất thường.
Kiếp , đầu Lý Kiến Cương vốn chẳng muốn cưới Lãnh Thuleech_txt_ngu Nguyệt. Chính người mẹ bại liệt nằm trên giường hắn đã phải phân tích thiệt hơn, cho hắn hiểu rằng nếu hắn đi học, trong nhà buộc phải có một lao động chính cả gia họ Lýbot_an_cap mớileech_txt_ngu sống nổi.
Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dù vậy, vào ngày đăng ký, Lý Cương vẫn vẻ miễn cưỡng.
Khi Lý Đầu kéo hắn đến Thanh Thủy đã làbot_an_cap giờ chiều, vừa xin giấy nhận vội vàng đi đăng ký, suýt nữa là không kịp.
này, sao Lý Kiến Cương lại đột nhiên đổi tính, động đếnvi_pham_ban_quyen tìm Lãnh Nguyệt đi ký kết hôn sớm như thế?
Lãnh Nguyệt càng nghĩ càng thấy kinh .
Chẳng , Kiến Cương cũng trọng sinh rồi?
Vừa nghĩ đến khảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năng này, lòng căm hận Lãnh Nguyệt lại trào dâng không .
Bà hận khôngbot_an_cap thểleech_txt_ngu lao ra lập tức đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net càobot_an_cap nátvi_pham_ban_quyen mặt Cương.
Trương Phượng Trân tay Lãnh Thu Nguyệt, dịu dàng anleech_txt_ngu ủi: “Đừng lo, anh sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giải quyết ổn thôi.”
Lãnh Thu Nguyệt rưngleech_txt_ngu rưng nước gật đầu.
bên ngoài, Lạnh Kiến Quốc ngheleech_txt_ngu xong lời Kiếnbot_an_cap khẽ mỉmleech_txt_ngu cười, đáp lời ngay mà vào buồng trong: “Phượng Trân, đi Vương Đại Nương ở đầu thôn sang đây một lát.”
Đại Nương là mối của Lý Kiến Cương và Thu Nguyệt.
Đã muốn hủy hôn thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đương nhiên phải bà mặt.
Lãnh Thu nghe anh trai bảo chị đi mời bà mối thì cũng hiểu ngay anh mình định làm gì, lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Phượng Trân vỗ nhẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào tay Lãnh Thu Nguyệt rồi đứng dậy ra ngoài.
Chẳng bao lâu sau, Trương Phượng Trân đã dẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vương Đại Nương vào nhà.
Dọc , Trương Phượng Trân đã chuyện kể lại cho Đại Nương nghe.
Tuy trong lòng Vương Đại Nương không vui, nhưng dù sao cũng là người cùng thôn, hơnleech_txt_ngu nữavi_pham_ban_quyen chuyện cưới hỏi này quan trọng nhất là đôi cùng nguyện , giờ nhà gáivi_pham_ban_quyen đã khôngleech_txt_ngu muốn thì bà cũng chẳng tiện thêm gì.
Có điều nhìn thấy chavi_pham_ban_quyen con Kiến Cương, vẫn tránh việc khuyênbot_an_cap nhủ Lạnh Kiến Quốc một câu trước mặt .
Ban đầu, chaleech_txt_ngu Kiến Cương vẫn chưa hiểu tại saobot_an_cap Lạnh Kiến Quốc lại gọi bàbot_an_cap mối đến.
Cho đến khi Vương Đại Nương nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra mấy câu khuyên giải, họ gì mà không hiểu nữa.
nhà Lạnh đây là đang muốn hủy hôn.
Lý Kiến Cương lúc đó không ngồi yên được nữa, hắn bật dậy khỏi ghếleech_txt_ngu định xông buồng trong nhưng bị Lạnh Kiến Quốc cản lại.
Nụvi_pham_ban_quyen trên mặt Lạnh Kiến có chút lạnh lẽo: “Đồng Kiến Cương, bên trong là tôi, một nam đồng như anhvi_pham_ban_quyen vã đó là muốn làm ?”
Lý Kiến Cương cũng hoảng loạn, hắn gào lên qua cánh cửa: “Thu Nguyệt, tôi Kiến Cương đây! Chuyện hôn sự là của hai chúng ta, cô không được người khác quyết định thay đâu !”
Kiến Quốc vẫn giữ vẻ , anh nói: “ chínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kiến Cương, anh nói thế là không đúng rồi. Bây giờ là xã hội mới, chẳng ai quyết định thay cho ai được , của tôi lúc này cũng chínhbot_an_cap là của em gái tôi.”
Lý Kiến Cương hoàn toàn không tin. Hắn nhớ rõ kiếp trước, vào cái ngày đi , Thu đã yêu hắn ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Làm sao Lãnh Thu Nguyệt có thể muốn hủy hôn được, trừvi_pham_ban_quyen phi cô ấy cũng giống như hắn, đã sinh rồi.
Nghĩ khả năng này, tim Cương một nhịp, lập hoảng loạn.
Sở dĩ hôm nay hắn vội đến trấn Thanh Thủy muộn thế này là vì sợ Lãnh Thu Nguyệt cũng sinh giống mình. Thế nên chiều vừa lại sau khi trọng sinh, hắn đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kéo cha cùng đây , muốn sớm cùng Lãnh Thu Nguyệt đăng kết hôn, gạo nấu thành cơm rồi thì không bà chạy nữa.
Hắn hiểu rất rõ, nếu không có Lãnh Thu Nguyệt, cái gia yếu bệnh tật kia chắn trở thành gánh nặng kéo chân hắn.
Làm sao hắn có yên tâm mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dùi màileech_txt_ngu sử ở trường đại học được?
Hơn nữa, một người phụ nữ thật thà, thương chịu khó lại lòng vì hắnbot_an_cap nhưvi_pham_ban_quyen Lãnh Thu Nguyệt quả thực rất khó tìm.
Vì thế, hắn tuyệt đối không muốn bỏ lỡ Lãnh Thu Nguyệt.
lòng Kiếnvi_pham_ban_quyen Cương vẫn còn sót lại một tia may mắn, hắn rướn cổleech_txt_ngu vào bên trong: “Thu , nóibot_an_cap một câu đi! Tôi cô rất ưng tôi, mà tôi cũng rất ưng . Chỉ cần cô nói lờileech_txt_ngu thôi, tôi sẽ coi như chuyện hôm nay chưa từng xảy ra, ngày mai vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ cướivi_pham_ban_quyen cô như thường.”
“Rầm” một tiếng, Lãnh Thu Nguyệt kéo toang cửa buồng. Bàvi_pham_ban_quyen đứng ở cửa, lạnh lùngbot_an_cap nhìn Lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kiến Cương, giọng nói đầy rẫy sự căm hận: “Lý Kiến Cương, tôi ưng anh chút nào cả, cuộc hôn tôi lại càng không ưng. Tôi thà cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đời này không , cũng tuyệt đối không gả anh!”
Lãnh Thu Nguyệt đứng , lòngbot_an_cap là nỗi hận thù ngútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trời, bà : “ Kiến Cương, tôi dù có chết cũngvi_pham_ban_quyen không bao giờ gả cho !”
Nói đoạn, Lãnh Thu Nguyệt lại chuyển tầm mắt sang Lạnh Kiến , điệu đanh thépvi_pham_ban_quyen: “, hôn sự này em nhất định !”
Lạnh Kiến Quốc không ngờ em gái lại có thái độ đến vậy. năng mách bảo ông rằng chắn có đó xảy ra mà ông hề biết, nếu không, cô gái vốn yếu đuối nết na như em gái ông sẽ chẳng bao giờ thốt ra những tuyệt như thế.
Lời của Lãnhbot_an_cap Thu Nguyệt khiến sắc Lý Kiến Cương biến dữ dội, tim hắn thót lại mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhịp. Trong lòng hắn đã mờ có chút đoán định, nhưng vẫn cố gắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vùng vẫy lần cuối, hắn vươn tay chộp lấy tay Lãnh Thu Nguyệt: “Thu .”
Chỉ là tay của Lý Kiến Cương còn chưa kịp chạm vào áo của Thu Nguyệt đã bị Lạnh Quốc gạt phắt ra.
Kiến Quốc lạnh mặt: “Đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chí Lý Kiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Cương, anh thấyvi_pham_ban_quyen rồi đấybot_an_cap, giờ xã hội mới, đề tự do nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Đã là em gái không muốn anh , vậy thì hôn sự hai nhà cứ dẹp đi. Vương Đại Nương, bà cũng ở đây chứng cho.”
Nói xong, Lạnh Kiến Quốc đón lấy hai trăm đồng tiền sính lễ mà Trương Phượng Trânleech_txt_ngu tìm trong tủ ra, dúi mạnh vào tayleech_txt_ngu Kiếnbot_an_cap Cương.
Lý Kiến Cươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net siết chặt tiền trongleech_txt_ngu tay, ánh mắt thay đổi liên hồi, cuối cùng gào lên: “Không , tôi không đồng ý hủy hôn! Sính lễ các người cũng đã nhận rồi, dựa vàovi_pham_ban_quyen đâu mà nói hủy là hủy? Các vô cớ hủy hônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, người ngoài lại tưởng tôi có vấn đề gì sao.”
Nghe thấy lời này, Lạnh Kiến Quốc và vợbot_an_cap đưa mắt nhìn nhau. Chẳng trách em gái lại quyết không muốn gả, hóa ra Kiến Cương lại là hạng ông ngang ngược, vô đến thế này. Gả cho loại người này, ngày sau sao mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sống tốt cho nổi?
Lạnh Kiến Quốc cười lạnh hai tiếng, nói: “Đồng chí Lý Cương, anh nói thế là sai rồi. Em gái tôi muốn gả, sính lễ chúng tôi cũng trả đủ, dựa vào đâu mà không được hủy hônleech_txt_ngu? Sao nào, em gái tôi bị bán cho anh rồi ? Đến cả tự do muốn gả cho ai cũng không có sao?”
Lão Đầu cười giả lả: “Đồng chí Lạnh , có chuyện gì thì từ thương lượng, hà tất phải nổi giận. Thằng Kiến Cương lẽ tuy thô nhưng lý lẽ không sai, chuyện hôn nhân đại sự không phải trò đùa, sao có thể nói hủy là hủybot_an_cap ngay được? Các người muốn hủy thìbot_an_cap phải cho mộtleech_txt_ngu lý do chứ? Nếu không, đóvi_pham_ban_quyen chính là đảo hôn nhân, tôi không tin là không có chỗ nào đòi lại lẽ phải.”
Lạnh Kiến và Phượng Trân đều bị nhữngleech_txt_ngu lời này của cha con họ Lý làm tức đến bật cười.
Phượng Trân cườileech_txt_ngu mỉanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Chẳng trách em chồng tôi sống không chịu gả đó, hóa ra hai trụ trong nhàvi_pham_ban_quyen này có lấy người biết lý lẽ. Vương Đại Nương, phân xử xem, chúng tôi trả lại tiền sính không thiếu một , là lừa đảobot_an_cap hôn nhân không?”
Vương Đại Nương cũng không ngờ con nhà họ Lý lại ngang như vậy. Phíaleech_txt_ngu nhà gái đã không muốn gả, gia đình người ta cũng đã khách sáo mời vào , trả lại tiền lễ , sao cóleech_txt_ngu thể gọi là lừa đảo được? Chẳng lẽ lại ép gái người ta lên kiệu hoa ?
Nghĩ đến việc mình làm mối, Vương Đại Nương xấu hổ đỏ cả mặt, bàbot_an_cap nói: “Bây giờ là xã hội mới rồi, không còn chuyện ép cưới nữa đâu, hôn nhân là tự do. Đã là Thu Nguyệt không muốn , cháu Kiến Quốc cũng đã trả sính lễ ông, vậy hôn sự này có bãi bỏ, càng không thể là đảo.”
Lý Kiếnleech_txt_ngu Cương đầy vẻ không cam tâm, chằm chằm Thu Nguyệt đang đứng sau lưng Lạnh Kiến Quốc, vấn: “Tại sao? Lãnh Nguyệt, cô chỉ là một kẻ khẩu nông thôn, còn là , có hộ khẩu thành thị, cô phảibot_an_cap tôi một lời giải thích, nếu không tôi sẽ không đồng hủy hôn!”
Giọng Lãnh Thu Nguyệt lạnh lùng: “ ? Anh còn mặt mũi đòi thích sao? sao tôi hủy hôn, trong anh không tự hiểu rõ à?”
Bị Lãnh Thu Nguyệt chấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vấn đầy lạnh lẽo, trongvi_pham_ban_quyen Lý Kiến Cươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thoáng lên một sự chột dạ. Quả nhiên, Lãnh Thu Nguyệt cũng đã trọng sinh rồi saovi_pham_ban_quyen?
Nhưng vừa nghĩ đến cha các em ở nhà không ai chăm , sự chột dạ đó tức biến. Nếu Lãnh Thu Nguyệt không gả hắn, ai sẽ thay hắn lo liệu cho cả gialeech_txt_ngu đình trẻ lớn ? Dù sao những cực , chịu thương khó chăm sóc người khác như vậy Nhu chắc chắn sẽvi_pham_ban_quyen không , hắn chỉ có thể cưới Lãnh Thu Nguyệt về một nữa.
Lạnh Kiến Quốc chỉ tay về phía cửa, ra lệnh đuổi khách: “Ông , đồng chí Lý Kiến Cươngleech_txt_ngu, hôn sự đã , mời hai người về cho.”
Lý Lão Đầu hừ lạnh một : “Về thìleech_txt_ngu vềleech_txt_ngu, bộ tưởng Kiến Cương nhà tôi không cưới nổi con nhà cácleech_txt_ngu người chắc? Một thôn gả được cho tôi mồ mả tổ tiên kết phát hoa hồng rồi. Để tôi xem không thằng Kiến Cương tôi, cô có thể gả được vào nhà tử tế nào.”
Trương Phượng Trân tức đến run cả người, bà vớ lấy cây chổi bên cạnh định đuổi người: “! ngay khỏi tôi!”
Lý Kiến Cương chưaleech_txt_ngu muốn , nhưng Lý Lão Đầu sợ bị đánh nên lôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kéo hắnleech_txt_ngu vừa đi vừa chửi bới. Lý Cương bị lôi đi nhưng vẫn ở cổng gào thét vào trong: “Lãnh Thu , hôm nay tôi để lại lời này đây, đời này ngoài tôi ra sẽ chẳng có thèm cưới cô đâu. Sớm muộnleech_txt_ngu gì cũng có ngày cô sẽ cầu xin được gả cho tôi!”
Lãnh Nguyệt giật phăng cây chổi trên tay Trương Trân, lao nhanhbot_an_cap ra đánh tớibot_an_cap tấp vào Kiến Cương. Cây chổi nện thẳng vào người Lý Kiến Cương không kịp né tránh, chỉ biết tay chắn rồi lùi .
Trương Trân sợ Thu Nguyệt đánh người ra nông nỗi , liền kéo bà lại an ủi: “Em gái , đừng chấp người đó, dừng .”
Lạnh Kiến Quốcleech_txt_ngu thì mạnh tay đẩy chanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà họ Lývi_pham_ban_quyen ra ngoàibot_an_cap, rồi “rầm” một tiếng đóng chặt cửa .
Lạnh Kiến Quốc vừa quay lại thì thấy Lãnh Thu Nguyệt ôm chổi, nước mắt đầm đìa, cả người run rẩy. Vương Đại Nương cảnh cũng không tiện ở lại, từ nhà có việc rồi đi thẳng.
Lạnh Kiến Quốc bước đến mặt Lãnh Nguyệt, vỗ nhẹ lên vai gái: “Emvi_pham_ban_quyen gái, đừng nữa, yên tâm đi, anh trai sẽ khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gả emleech_txt_ngu vào hạng gia đình như thế .”
Lãnh Nguyệt nở: “Anh, dâu, ơn hai người.”
Kiến Quốc cười bảo: “Nói gì thế, đều là nhàbot_an_cap cả, gì.”
Thu Nguyệt lắc đầu. Ở kiếp trước, bà đã thấyleech_txt_ngu quá trọng nam khinh nữ, vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút tiền sính lễ mà bán rẻ gái, chị em mình. Nhưng Lạnh Kiến Quốc và Trương Phượng Trân lại có thể chút do dựleech_txt_ngu trả lại tiền sính lễ, họ thực sự coi bà là người thân thịt, chứ không phải mộtleech_txt_ngu món hàng để đổi tiền.
Trương Phượng Trân dìu Lãnh Thu Nguyệt phòng trong: “Anh em nói đúng đấy, một đừng khách sáo. Em vừa mới khỏi ốm, đừng đứng mãi thế, vào giường nằm nghỉ đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lát nữa cơm chín chị gọi.”
tối, Lạnh Kiến Quốc và Trương Phượng Trân trong chăn thủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thỉ với nhau. Nhắc đếnvi_pham_ban_quyen chuyện ban ngày, Trương nói: “Cũng may là em chồngvi_pham_ban_quyen mình nhất quyết đòi hủy hôn, nếu khôngvi_pham_ban_quyen gả nhà đó thật thì chẳng biết phải chịu bao tủi nhục nữavi_pham_ban_quyen.”
Kiến Quốcleech_txt_ngu gật đầu: “Ừ, nhìn chuyện hôm nay thì thằng Lý Kiến Cương đó là chẳng ra gì.”
Trân bồi thêmleech_txt_ngu: “Thế ông già Lý kiabot_an_cap mà là hạng tốt lành chắc? thấy là tầm ngưu, mã tầm mã.”
Lạnh Quốc trở mình, nói: “Ngủ thôi, dưỡng đi, ngày mai chắc còn có một trận chiến ác phải đánh đấy.”
Trương Phượng Trân ngẩn ra: “Nói vậy là ý ? Chiếnbot_an_cap gì mà chiến?”
Lạnh Kiến đã nhắm mắt, đáp: “Cô không nghe những lời thằng Lý Kiến Cương nói lúc đi sao? hủy hôn này e là chưa kết thúc dàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế đâu.”
Phượng Trân hừ lạnh: “Sao, mình không muốn gả, bọn họ còn dám cướp người chắc? Ngày tôi sẽleech_txt_ngu đi tìm gia gia, gọi mấy anh em họ đến đây, để tôileech_txt_ngu xem mấy kẻ ngoại nhưleech_txt_ngu họ có làm loạn ở Thanh Thủy này được không.”
đất cũ ở nông không hề cách âm. Căn nhà nhỏ của họ Lạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có hai gian, một gian và một gian ngoài. Gian trong là Lãnh Thuvi_pham_ban_quyen Nguyệt , gian ngoài là chồng Lạnh Kiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quốc và Trương Phượng Trân. Dù hai đã cố ý hạ thấp giọng, nhưng Thu Nguyệt ở kia vách vẫn nghe rõ mồn một.
Lúc mới trọng sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , Lãnh Thu Nguyệt vừa rỡ vừa có chút , giờleech_txt_ngu qua nửa ngày, bà đã hoàn toàn bìnhvi_pham_ban_quyen tĩnh lạileech_txt_ngu. Từ những chuyện xảy nay, đến chín phần là Lý Kiến Cương cũng trọng sinh.
trướcvi_pham_ban_quyen Lãnh Thu Nguyệt gả cho Lý Kiến Cương bốn mươi năm, bà rõ bản hơn kỳ ai. Đó là một kẻ ích kỷ triệt để. Hắn biết rất rõbot_an_cap nếu không có hy sinh của Lãnh Thu Nguyệt ở họ Lý, hắnbot_an_cap căn bản chẳng thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yên tâm mà đi học hành. nên kiếp này hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn muốn bà như kiếp trước, gả nhà họ Lý làm trâu làm ngựa cho cảbot_an_cap gia đình hắn.
Dù kiếp này Lãnh Thu không muốn gả cho hắn nữa, hắn cũng sẽ không đời nào buông tha bà dễ dàng như vậyleech_txt_ngu. Hắn chắc sẽ dùng thủ đoạn hènvi_pham_ban_quyen hạ để ép bà phải gả chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình. Lãnh Thu thầm tính toán xem Lý Kiến Cương sẽ giở trò gì bà phải phó ra sao, cứ rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Sáng sớm hôm sau, tiếng ồn ào chửi bớileech_txt_ngu từ bên ngoài đã lọt vào tai Lãnh Thu Nguyệt. Bà vừa mở mắt đã thấyvi_pham_ban_quyen Trương Phượng Trân bưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bát khoai vừa luộc xong vội vã chạy vào.
Phượng Trân đặt bát khoaibot_an_cap lên tủ, dặn Lãnh Thu Nguyệt: “Khoai chị vừa luộc, ăn trước đi. họ Lý dắt người đến gây sự rồivi_pham_ban_quyen, anh đã đi gọi mấy người anh họ của em tới, em ở trong phòngvi_pham_ban_quyen đừng có ngoài.”
Dứt , Trương Phượng Trân lạibot_an_cap vã lao ra ngoài.
Lãnh Thu Nguyệt đâu tâm trạng nào mà ăn sángbot_an_cap, cô vội vàng mặc áo, ra gian giữa rửa mặt, tìm một câynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kéo kéo dắt vào túi mới bước ra ngoài.
Lãnh Thunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nguyệt vừavi_pham_ban_quyen mở cửa lớn đã thấyleech_txt_ngu Lý Kiến Cương dẫn theo gia đình chặn ngay cổng nhà mình. Ngay cả Lý Lão cũng được Lý Kiến Cương kiếm đâu ra xe lăn, đẩy cả bà ta .
Xungleech_txt_ngu quanh đã vâyvi_pham_ban_quyen kín hàng xóm giềng đếnvi_pham_ban_quyen xem náo nhiệt. Chị dâu đang chống nạnh chặn cửa, không cho bọn họ vào nhà.
Lý Lão Thái trên , vỗ đùi lóc om sòm: “ đất ơi, không có công lý gì hết! Mọi người mau đến xem đi, cái nhà này lừa gạt hôn nhân thất đức quá màbot_an_cap. ràng đã hẹn hôm nay giấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đăng ký kết hôn, thế mà quavi_pham_ban_quyen đột nhiên lại bảo không muốnbot_an_cap gả nữa. Mọi người giùm tôi, sính lễ họ cũng nhận rồi, dựa vào cái gì mà không gả vào chúng tôi? Dựa vào cái gì hủy hôn?!”
Hàng xóm xung quanh bắt đầu tán xôn xao.
“Chuyện đính hôn tôi cũng rồi, nghe đâu nhận sính những hai trăm đồng đấy, sao tự dưng lại không gả nữa?”
“Cái gì, sính lễ hai trăm đồng? Thế thì quá nhỉ? Dưới quê lấyvi_pham_ban_quyen vợ cũng phải năm đồng rồi, họ tự là người thành phố mà chỉ đưa có hai trăm đồng thôi á?”
“Trần tẩu tử à, đó không trọng điểm, trọng điểm là họ nhận tiền sính lễ rồi mà lại không chịu gả con gái kìa.”
“Thế thì quả thực không cóvi_pham_ban_quyen nghĩa .”
Trương Phượng Trân chống nạnh, nhổ một nước bọt về phía Lý Lão Tháinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “! Bà già thế này rồi mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn ăn không nói có, khôngbot_an_cap sợ cái lưỡi à? Hai trăm đồng sính lễ đó, ngày hôm qua chồng tôi đã trảleech_txt_ngu lại không một xu cho nhà bà rồileech_txt_ngu, có bà mối Vương Đại làm chứng. Mấy người đừng có mà định ăn vạ, em chồng tôi không muốn gả con trai bà, chẳng mấy người định cướp công khai hay sao?”
Phượng Trân nói vậy, người xung quanh lại bắt thì thầm.
“Hóa ra lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại lễ rồi à? Đã trảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền rồi thì còn đến đây làm loạn cái gì nữa?”
Đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc này, có người lớn: “Thôn trưởng đến rồi, thôn trưởng đến rồi.”
Đám đông tự động dạt một lối đi. trưởng là một đàn hơn mươi tuổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, do Lão mời đến.
Lý Lão Thái thấy trưởng đến, lại bắt đầu gào khóc: “Thôn trưởngbot_an_cap ơi, ông phải làm chủ cho chúng tôi. Nhà họ Lãnh này thật chẳngbot_an_cap ra gì, hứa gả cho con tôi mà giờ lại lật lọng, trời đánhbot_an_cap thánh , có làm chuyện như thế không cơ ?”
Thôn chưa kịp tiếng, Thuleech_txt_ngu Nguyệt đã đẩy cửa ra. Cô nhìn tất cả những người có mặt. Mọi ánh mắt cũng đổleech_txt_ngu dồn về phía Lãnh Thu Nguyệt.
Trươngleech_txt_ngu Phượng kéo tay Thu Nguyệt, nói nhỏ: “Chị bảo embot_an_cap ở trong nhà mà? Saovi_pham_ban_quyen lại tự ra đây?”
Lãnhbot_an_cap Thubot_an_cap Nguyệt đáp: “Chị dâu, chuyện này mà ra, em phảivi_pham_ban_quyen đứng ra giải quyết.”
Thấy Lãnh Nguyệt xuất hiện, khóe miệng Lý nhếch lên nụ cười đắc ý, anh ta nói: “Thu , cuối em ra rồi. kìanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thôn trưởng cũng đến rồi, chúng mau thônleech_txt_ngu trưởng xin giấy chứng rồi lên làm thủ tụcleech_txt_ngu đăng ký kết hôn .”
Lãnhleech_txt_ngu Thu Nguyệt nhìn chằm Lý , giọng điệu uvi_pham_ban_quyen ám: “Cút! Ai thèm đi đăng ký kết hôn với ? Cút khỏi nhà tôi!”
người ra. Ai cũng có thể thấy sự thù hận trong mắt Lãnhvi_pham_ban_quyen Thu Nguyệt.
Lý Kiến Cươngvi_pham_ban_quyen cười giả : “Thu Nguyệt, rốt cuộc anh làm gì chưa tốt thì cứ , nhưng chúng ta hônleech_txt_ngu , sao em có thể nói không gả là không gả chứ?”
Ngay lúc này, Lạnh Kiến dẫn theo mười thanh niên lực lưỡng cuốc và xẻngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hùng hổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiến . Lạnh Quốc đi thẳng đến trước mặt Thu Nguyệt, cắm mạnh xẻng xuống đất, ánhbot_an_cap mắt lạnh lùngvi_pham_ban_quyen quét qua cả nhà Lý, hỏi: “ đây, mấy người định người à?”
Lý Cương không ngờvi_pham_ban_quyen Lạnh Kiến Quốc lại kéo cả anh em họ hàng đến đông thế này. Đặc là những người nàybot_an_cap đều là nông cao to lực lưỡng, tay ai cũng lăm lăm khí. Lý Kiến Cương vốn là kẻ bắt nạt kẻ yếuleech_txt_ngu sợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kẻ mạnh, thấy cảnh này, vẻ hách lúc nãy biến mất tăm.
lại, Lý Lão Thái theo kiểu chân trần khôngbot_an_cap sợ mang giày, vỗ đùi rống: “Trời đất ơibot_an_cap, mấy người định người à! Tới đây, mà đánh này, cầm cuốc mà đập chết tôi đi!”
Lý Đầu thì chỉ tay vào đầu mình, bắt đầuvi_pham_ban_quyen ăn vạ.
Lãnh Thu cười lạnh: “ già à, bà không ở mà ăn vạbot_an_cap. Tôi nói rồi, tôi sẽ gả vào nhà . Tiền sính lễvi_pham_ban_quyen chúng đã trả lại không thiếu một , các người không cần ở đây ép uổng tôi. đại mới rồi, nhânvi_pham_ban_quyen tự nguyện, tôi không gả là , dù cả nhà bà có chết ở đây thì vẫn không gả.”
Kiến Cương thấy Lãnh Thu Nguyệt kiên quyết như vậy, vừa phẫnbot_an_cap nộ vừa căm ghét cô không biết điều. Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bước đến trước mặt thôn trưởng, cung cúi chào cái, vờ đáng nóileech_txt_ngu: “Thôn trưởng, ông xem, rõ ràng đã nói hôm nay đi đăng ký kết , họ lại đột lật . Dù nói là hôn nhân tự dovi_pham_ban_quyen, nhưng chuyện đại cả đời sao thểleech_txt_ngu thiếu trách nhiệmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như thế được? Nhà họ Lãnh phải cho tôi một lời giải thích, nếu không này tôi sẽ yên đâu.”
Lãnh Thu Nguyệt hỏi: “Vậy anh muốn nào?”
Lý Kiến Cương: “Không muốn thế nào cả, dĩ nhiên là gả cho tôi rồi.”
Mọi người bàn tán xao, nghĩ Lãnh Thu Nguyệt đã không muốn gả, sính lễ cũng trả rồileech_txt_ngu thì thôi, này coi như xong. Nhưng cũng có người cho rằng dùvi_pham_ban_quyen trả sính lễ nhưng hôn sự đã , có thể hủy làleech_txt_ngu hủy được.
Thôn trưởng được Lý Đầu nhờ đến hòa giải, ông đưa tay ra hiệu cho mọi người im .
“ yên lặng, nghe tôi nói.”
đông im bặt, phía thônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưởng. nói: “Đứng lập của ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trung , phải nói vàivi_pham_ban_quyen . Chuyện hôn nhân quả thật nên xem như đùa. Ngay cả khi Lãnh đây gả nữa, cũng có một lý do hợp tình lý, khiến người ta tâm phục phục ?”
Lạnh Kiến nhìn chằm Lý Kiến Cương, lớn tiếng hỏi: “Lý Kiến , anh có là muốn chúng nói ra cái gọi lý do hợp lý đó trước mặt bàn dân thiên hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không?”
Lý Kiến Cương đắc nhướn mày, hắn vô chắc chắn rằng dù Lãnh Thu Nguyệt có trọng sinh đi chăng nữa, cũngvi_pham_ban_quyen khôngvi_pham_ban_quyen thể nào biết được hắn và Tiêu Ái đã tằng tịu vớivi_pham_ban_quyen nhau từleech_txt_ngu cấp ba. Đời trước hắn chỉ nói với Thu Nguyệt Tiêu Nhu là mối tình đầu, chứ chưa bao giờ nói và cô ta quen nhau từ khi nào.
Lý Kiến nói: “ Lãnh Thu Nguyệt, nếu tôi có lỗi gì thì xin cô cứ ra. Nhưng nếu cô không chỉ ra đượcleech_txt_ngu, thể khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghi ngờ rằng cô tôi bị liệt giường, gả phải hầu hạ bà. Côbot_an_cap đúng là chủ nghĩa hưởng , không có lấy một đức tính chịu thương chịu khó tốt đẹp nào.”
Lývi_pham_ban_quyen Lão Thái cũng vỗ lên: “Tôi đã bảo sao tự dưng lại hủy hôn, là già liệt là mẹ chồng tương lai này à! Tôi không sống nổi nữa, sống chỉ để ngườivi_pham_ban_quyen ta khinh khi thôi!”
Giọng Lãnh Thuleech_txt_ngu Nguyệt nên ám: “Bà sống hay chẳngvi_pham_ban_quyen liên quan gì đến tôi. Thêm nữa, tôi chưa ăn của bà một hạt gạo, chưa uống của nhà bà một ngụm nước, dựa vào cái gìbot_an_cap mà bà liệt giường thì tôi phải gả sang hầu hạ bà?”
Lývi_pham_ban_quyen Kiến Cương như được vàng, vào Lãnh Nguyệt rồi hét với mọi : “Bà con nghe thấy chưa, theo chủ nghĩa hưởng lạc, không cho vì không muốn hạ mẹ tôi!”
Đã thấy dày, nhưng chưa thấy ai mặt Lý Kiến Cương. Gương mặt Lãnhleech_txt_ngu Nguyệtvi_pham_ban_quyen hoàn toàn đanh .
“Anh bớt ở màbot_an_cap sự lý đi. Chẳng phải anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi tôi tại sao hủy hôn sao? Nếu bản thân anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã không biết xấu hổ tôi cũng chẳng cần phải giếm cho anh làm gì. Trước bà con lối , nói cho mọi ngườivi_pham_ban_quyen biết sự thậtvi_pham_ban_quyen, cáileech_txt_ngu tên Lý Cương hắn vốn đãleech_txt_ngu có đốivi_pham_ban_quyen tượng rồi, người chính bạn cấp của hắn.”
Lý Kiến Cương lập tức hoảngvi_pham_ban_quyen loạn, chỉ vào Lãnh Thu Nguyệt quát: “Cô ngậm máu phunnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người!”
Lãnh Thu Nguyệt cười lạnh: “Tôi ngậm máu phun hay không, lòng tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết rõ. Nếu anh còn tiếp tục làm loạn, không ngạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói cô bạn đó cho mọi người biết đâu. cần chúng ta đến trường cũ của anh hỏi thăm một chút sẽ biết ngay quan hệ giữa anh và cô là thế .”
Lời của Lãnh Thu khiến tấtleech_txt_ngu cả những người có đều sững sờ kinh hãi.
Thời đại này, con người vốn dĩ thuần chất , nói đếnvi_pham_ban_quyen chuyện sống chung, ngay đi trênleech_txt_ngu đường nắm tay nhau thôi cũng đủ đỏ mặt ngượng ngùng.
Có người hàng xóm ngày thường vốn thiết với nhà Lạnh Kiến Quốc, trực tiếp bãi nước bọt xuống Lý Kiến Cương.
“Phi! Còn bảo là sinh viên có hộ khẩu thành phố cơ đấy, tôi thấy hạng này chỉ là quân lưu chuyên thói trăng màleech_txt_ngu thôi.”
Lời dứt, nhữngbot_an_cap khác cũng bắt đầu chỉ trỏleech_txt_ngu cả Lý Kiến , ai nấy đều tỏbot_an_cap vẻ khinh bỉ trước cá nhân của gã.
Lývi_pham_ban_quyen Kiến Cươngvi_pham_ban_quyen hoàn toàn hoảng loạn, gã không ngờ Lãnh Thu lại biết nhiều thế.
Gã hiểu rấtleech_txt_ngu rõ, lúc nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuyệt không đượcleech_txt_ngu thừa nhận. Một khibot_an_cap nhận tội, không chỉ gã tiêu đời mà còn liên đến Tiêu Nhu. Dù hiện tạibot_an_cap gã đã thấu xương người đàn tên Tiêu Ái , nhưng vì bản thân, gã vẫn phải cắn răng phủ nhận.
Ánh mắt Lý Kiến Cương ám nhìn chằm chằm Lãnh Thu Nguyệt, giận quát: “Cô đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có , kiện cô tội vu .”
Lãnh Thu Nguyệt chẳngvi_pham_ban_quyen hề sợ gã kiện.
Kiếp trước Lãnh Nguyệt phải chưa từng nghe người ta xì xào về việc Lý Kiến Cương có vấn tác phong, chỉ là khi đó phần lớn sức lực của bà đềuleech_txt_ngu dồn vào việc giải quyết cái ăn cái mặc cho cả gia đình, cộng thêm việc Lý Kiến thốt cầu xin bà tin nên bàvi_pham_ban_quyen mới không truy cứu.
Suy cùng, con ta chỉ khi ăn no mặc ấm mới tâm trí nghĩ đếnbot_an_cap chuyện yêu đươngleech_txt_ngu. Cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn chẳng đủ ăn thì lấy đâu tâm hơi nghĩ ngợi linh tinh.
Giờ ngẫmbot_an_cap lại, Lý Cương và Tiêu Ái Nhu chắc hẳn đãvi_pham_ban_quyen cấu kết với nhau lâu. Nếu không, Kiến Cương lúc này cũng chẳng căng thẳng đến thế.
Lãnh Thu Nguyệt chỉ không hiểu, kiếp trước Lý Kiến Cương yêu Tiêu Ái Nhu đến vậy, giờ trọng sinh rồi, sao gã không đi tìm Tiêu Ái Nhunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kết hôn?
lẽ vì gã không muốn Tiêu Ái Nhu phải vác trách nhiệm sóc cả nhà già trẻ bé nhà Lý? Hay là hiện Tiêuleech_txt_ngu Ái Nhu đã biết cảnh nhà gã nên căn bản không muốn gảvi_pham_ban_quyen cho gãleech_txt_ngu, chỉ coi gã là kẻ lốp dựbot_an_cap phòng thôi?
Nhưng dù là trường hợp nào, Lãnh Nguyệt cũng sẽ không đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào vết , gả cho Lýleech_txt_ngu Cương làm trâu làm , bị nhà họ vắt xương tủy nữa.
Bà khách khí đáp trả: “Có giỏi thì anh cứ đi mà kiện, tiện để các đồngbot_an_cap chí công an điềuvi_pham_ban_quyen tra kỹ tên manh có tư tưởng bại hoại như anh cho bà con !”
Kiến Quốc vung định xuống người Lý Cương: “Hay lắm, tôi đã bảo anh nhất quyết ép gả cho , ra là muốn cưới về hầu nhà già trẻ các người, còn bản thân thì ở bên ngoài vẻ với hạng đàn bà khác! Lý Kiến Cương, đồ sinhvi_pham_ban_quyen lòng dạ nát, xem hôm nay tao có đánh chết mày không!”
Lạnh Kiến Quốc vừa bới vừa quất xẻng túi vàobot_an_cap người Lý Kiến Cương. Mấy thanh niên khác họ cũng cầm xẻng xông tới đánh cả nhà họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Lý Lão chưa từng thấy cảnh tượng này bao giờ, sợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hãi la hét, đưa hai tay muốn Kiến Cương đưa mình đi.
Nhưngvi_pham_ban_quyen Lý Kiến Cương lúc đâu cònleech_txt_ngu tâm nào lo bà ta. Thấy mình sắp bịvi_pham_ban_quyen đám nông dân này đánh đến nơi, gã ôm đầu thụcvi_pham_ban_quyen mạng, Lão Đầu vắtbot_an_cap lên cổ chạy khỏi làng.
Chạy ra tận đầu làng, gã mới chống nạnh chửi bới: “Lũ bùn chân lấm bùn, đợi này tao phát tài rồi sẽ cho chúng biết tay, tao sẽ không cho nào hết!”
Đầu vỗ đùi nói: “Cương à, mẹ con vẫn ở tay bọn họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mau quay lại cứu .”
Lý Kiến Cương dĩ nhiên biết Lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thái còn trong làng, rõ ràng gã đã nộ trong dân , chắn không quay . Gãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ đành bảo Lão quay đưa bà ta ra.
Lý Lãovi_pham_ban_quyen Đầu đâu có , ông ta đương nhiên cũng muốn đi. Ông ta mặt Lý Cương, bày ra bộ dạng gia trưởng: “ là mày, mày không đi đónvi_pham_ban_quyen mà lại bảoleech_txt_ngu cái thân già đau yếu này đi, có lọt tai không?”
Lý Kiến Cương cau mày: “Bố, bố không thấy thái độ của dân làng đối với con thế nào sao? Con mà về còn đường sống không? Con là sinh đại học, sau nàyleech_txt_ngu đồ rộng mở, bố định hưởng phúc cùng con sao?”
Lý Kiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ nhỏ đã thông minh, học hiểu mườibot_an_cap, nên sớm đã đặt cược hạnh phúc nửaleech_txt_ngu đời sau vào gã. Nghe , ông taleech_txt_ngu cũngvi_pham_ban_quyen sợbot_an_cap quay về đámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dân làng đánhbot_an_cap cho tàn .
Suy tính một hồi, Lý Lão Đầu phất tay: “Thôi bỏ đi, tao không tin giữa thanh bạch nhật mà họ dám đánh chết một bà già bại liệt.”
Thậm chí trong lòng Lý Lão Đầu còn , nếu làng có lỡ đánh chết Lý Lão thật thì càngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt, được một khoản tiền thườngbot_an_cap, nhà bớt đi một miệng ăn. Nghĩ đến đây, bước chân Lý Lão càng nhanh , chỉ không thể vứt bỏ gánh nặng đi ngay lập tức.
Đúng lúc này, phía sau vang lên giọng của thôn.
“Đồng chíleech_txt_ngu Lý Kiến Cương, hai người lại đã.”
Hai cha con dừng bước nhìn lại. Trưởng thôn đẩy xe lănvi_pham_ban_quyen, phía sau còn có hai thanh niên lực lưỡng.
Trưởng thôn đẩy Lý Thái đến trước mặt Lývi_pham_ban_quyen Lão Đầu, tự tay giao ngườivi_pham_ban_quyen rồi nói: “ anh à, không phảibot_an_cap tôi không giúp, mà thực sự chuyện hôm nhà làm không được đạo đức cho lắm. Thôi, hôn sự này cứ coi xong đi, sau này đừng ai nhắc lại nữa.”
Nói xong, trưởng thôn thở dàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, quay bỏ đi. Hai niên cùng liếc Lý Kiến cái rồi mới rời đi.
Lý Lão Thái cực kỳ không vui trước Lý Kiến Cương bỏ rơi mình, giận dữ hỏi: “Cươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sao lúc nãy con nỡ bỏ mẹ lại?”
Lý Kiến Cương đuối lý, vội vàng xin lỗi: “Mẹ, con lỗi, lúc nãy con vội quá. Vả bọn họ muốn đánh con, chứ đâu làm gì mẹ, mẹ xem giờleech_txt_ngu mẹ bình anleech_txt_ngu vô sự đó sao?”
Lý Lãoleech_txt_ngu Thái lại hỏi: “Connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bé nhà quê nói con ở trường đã có người thương rồi, có thật không? Nghe nó bảo người hộ phố, là con cái nhàvi_pham_ban_quyen ai vậy?”
Lý Lão Đầu cũng phụ : “ đó, con đã có người trong lòng rồi thì bố mẹ cũng chẳng phải hạngvi_pham_ban_quyen cựuvi_pham_ban_quyen, con cứ dẫnleech_txt_ngu về cho bọn ta xem mặt. Cưới ai chẳng được, hà tất cứ phải cưới cái đứa quê Lãnh Nguyệt kia.”
Lý Kiến Cương bực dọc: “Bố mẹ có thôi đi khôngvi_pham_ban_quyen, cưới xin mà cứ làm như dễ dàng lắm . Bố mẹ không nghĩ nhà mình lấy đâu ra tiền sính lễ? Bây giờ cưới vợ nhất cũng phải năm trăm , cònbot_an_cap vòng một nổ, nhà mình có cái gì? Ngoài tệ đi mượn của họ hàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn . Bố mẹ bảo , hoàn cảnh như vậy thì ai thèm cho con?”
Lý Lão không phục: “Cương, saoleech_txt_ngu lại nghĩ thế? Con là sinh viên đại học cơ mà, hiếm có khó tìm lắm đấy. Ngay khi nhà ta không đưa một đồng sính nào thì cũng thiếu gì con đòi gả cho con trai mẹ!”
Lý Kiến Cương thừa hiểu lời Lý Lão Thái là tự lừa mình dối . Nếu chỉ không có sính lễ thì còn dễ nói, là nhà gã toàn già cần người hầu hạ, chẳng ai dại con vào cái lửa ấy để chịu khổ.
Kiếp trước, chỉbot_an_cap có con ngốc Lãnh Thu Nguyệt mới đồng ý, làm lụng kiệt sức để hầu hạ nhà gã.
Nghĩ đến đây, gương mặt Lý hiện lên vẻ thâm độc, gã nói: “Con đã bảo rồi, Lãnh Thu phải gả con. Nếu cô ta đã không muốn uống rượu mời thì chỉ còn cách cho ta uống rượu phạt thôi.”
Lý Đầu giật mình trước vẻ mặt âm hiểm của trai, thắc mắc: “Tại sao mày cứ nhất quyết phải lấy một con bé nhà quê?”
Lý Cương nhớ về kiếp trước, gã hiểu rõ trên đời ngoại trừ Lãnh Thu Nguyệt cam tình nguyện làm trâu làm ngựa cho nhà họ Lý ra, sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn ai khác làm vậybot_an_cap. , gã bắt buộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phảivi_pham_ban_quyen Lãnh Thu Nguyệt gảleech_txt_ngu mình.
Nhưng lời này gã không thể nói với Lý Đầu. Gã chỉ lạnh lùng ném lại một câu: “Chuyện này hai người đừng có quản.”
Lúc đầu mọi người cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có chút ý kiến về việc Lãnh Nguyệt vô cớ hủy hôn, nhưng sau khi bà rõ sự thật, tất cả đều đứng vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phía bà. Mấy lão hàng xóm nắm tay Lãnh Nguyệt : “Chả gã sinh viên, có hộ khẩu thành phố lội về quê , hóa ra muốn cưới về làm trâu làm ngựa cho nhà .”
“Convi_pham_ban_quyen cái nhà ai mà chẳng phải nó mớm từng miếng sữabot_an_cap mới khôn lớn, dựa vào cái gì để nhà bọn họleech_txt_ngu chàvi_pham_ban_quyen đạp chứ? Thu Nguyệt à, này may mà cháu tỉnh táo hủynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỏ hôn sự, chứ gả sang đó thật chẳng có kết quả tốt đẹp gì đâu. Cháu sẽ bịleech_txt_ngu nhà họ sai bảo như trâu ngựa cả đời, rồi đến cuối cùng cũng chẳng được gì tốt. Già này sốngleech_txt_ngu hơn nửa người rồi, yêu ma quỷ quái gì mà từng thấy, cháu nhất định phải lời dì.”
Lãnh Thuleech_txt_ngu dĩ nhiên là tin, bởi kiếp trước bà đã làm làm ngựa cho nhà họ Lý cả đời, để rồi cùng còn bị tiểu tam gã hại chết.
Trương Phượng Trânvi_pham_ban_quyen mặt Lãnh Thu Nguyệt thẫn thờ, bèn cười chào tạm mấyvi_pham_ban_quyen bà hàng xóm rồi dắt tay em chồng phòng trong.
Chị dâu cây kéo trong túi Thu Nguyệt ra cất vào ngăn kéo, nói với bà: “ dâu bảo , sau này dù có chuyện gì xảy ra cũng không được đem sống của ra làm trò đùa. Nhà này còn có anh trai cô, còn có tôi, lượt phải đi mạng với lũ súc đó.”
Lãnh Thu mỉm cười đầu: “Em biết rồi, sau nàyleech_txt_ngu không dám nữa đâu.”
Trương Phượng chau mày: “Nhưng cái tên Lý Kiến Cương này cũng lạ thật, thiên hạbot_an_cap thiếu gì phụ nữ, sao gãleech_txt_ngu nhắm chuẩn lấy cô mà hãm hại nhỉ?”
Nghe vậy, sắc mặt Lãnh Thu Nguyệt cũng lập tức trầm .
Tục ngữ có câu, chỉ trộm nghìn ngày chứ không có ai đề phòng kẻ suốt nghìnvi_pham_ban_quyen ngày, chẳng biết Lý Kiếnleech_txt_ngu Cương đã từ bỏ ý định cưới . Nếu vẫn chưa tâm thì với bà quảvi_pham_ban_quyen thực một rắc lớn. Bởi bà toàn không biết Lý Kiến Cương sẽ làm gì tiếp theo.
Rõvi_pham_ban_quyen ràng điều Lãnh Thu Nguyệtleech_txt_ngu nghĩ tới thì Trương Phượng Trân cũng đã nghĩ tới.
Lúc này, Lạnh Quốc cũng trở . Trương Phượng vàng nắm tay chồngbot_an_cap, hỏi: “Nhà nó , hay là chúng ta mau chóng một khác để Thu Nguyệt đi thôi?”
Kiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngẩn người, còn chưa phản ứngleech_txt_ngu đã nghe Phượng Trân nói tiếp: Chuyện hôm nayvi_pham_ban_quyen, e là người nhà họ sẽ không chịu để yên đâu.
Lạnh Kiến trợn mắt, giận dữ nóileech_txt_ngu: Khôngbot_an_cap yên thì chúng làm gì được? Cả làng này lẽ lại để chúng loạn chắc?
Trương Phượng Trân lắc , bảo: Chỉ có kẻ trộm rình rập nghìn ngày, chẳng ai đề phòng được nghìn ngày. Chúng ta là nhàvi_pham_ban_quyen tử có con gái hoàng hoa, đi đối đầu trực diện với lũ cướp cạn ấy, liệu có nổi không?
Nghe vậyvi_pham_ban_quyen, sắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lạnh Quốc xuống.
Trương Phượng Trân nói không phải không có . Một cô gái trong sạch màleech_txt_ngu đám ác bá đó nhắm thì đúngvi_pham_ban_quyen là khó lòng xở. Đối phương thể dùng đủ mọi cách để công kích, bôi nhọ em gái anh.
lúc này, Lãnh dậy, nắm lấy tay Trương Phượng Trân, nóivi_pham_ban_quyen: Anh, chị dâu, người đừng lo cho em. Con đường sắp tới, tự chọnbot_an_cap rồi.
Trương Phượng Trân bật cười, đưa tay xoa tóc Lãnh Thu Nguyệt rồi sang nói vớileech_txt_ngu Lạnh Kiến Quốc: Nhà này, anh cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy từ ốm này, con bé tỉnh dậy trôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưởng thànhleech_txt_ngu hẳn lên không?
với chồng , Trương Phượng Trân lại cườivi_pham_ban_quyen hỏi Lãnh Thu Nguyệt: Vậy con đường tiếp theo, em đi thế nào?
Lãnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thu Nguyệt quả quyết: Anh, chị dâu, tiếp tục đi học, thi đại học.
Những gì đã trải ở kiếp trước dạy cho một đạo : người, đặc biệt là phụ nữbot_an_cap, nhất định phải học thức. Có tri mới có đứng trên vai người khổng lồ mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn xa trông rộng.
thấy lời này, cả Lạnhleech_txt_ngu Kiến Quốc và Trươngvi_pham_ban_quyen Trân sững sờ tại chỗ. đều những người nông dân chân tay bùn, cũng được đi học nhưng chỉ mới học hết chín nghĩa vụ đã phải xuống đồng làm việc giúp cha mẹ.
Hơn nữa, kỳ thi học cũng chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới khôi phục chưa lâu, muốn học đại học đâu có dễ dàng như vậy.
Lạnh Kiến Quốc là người tiên phảnbot_an_cap đối. Không phải ông có thành kiến con gái thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không được học cao, mà bởi vì Lãnh Nguyệt mới học hết cấp hai, chưa từng học một cấp ba nào. Trong tình đó, làm sao mà học choleech_txt_ngu nổi?
Em gái à, chúng ta nên vì chút ức lòng màbot_an_cap cố đấm ăn xôi. Thi phải là chuyện đâu.
Thi học quả thực không , nhất là thời đạibot_an_cap này, đúng nghĩa là ngàn quân mãleech_txt_ngu cùng chen nhau qua một cây cầu độc đạo. So sau này, tỉ lệ đỗ đại thời bấy cực kỳ . ứngleech_txt_ngu với đóvi_pham_ban_quyen, giá trị của sinh viên đại cũng cao hơnbot_an_cap rất .
Cũng chính vì thế mà Lý Kiến Cương, dù nhân phẩm chẳngleech_txt_ngu ra gì, năng lực cũng không mấy nổi trội, nhưng sinh viên đại học mà được lãnh đạo đơn vịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net coi trọng, leo lên được vị trí tầng trong xí nghiệp nhà nước.
về sau, làn sóng sinh viên, , thậm chí là du học sinh năng lực về tục, một kémnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cỏi Lý Kiến Cươngleech_txt_ngu đã bị lớp trẻ gạt sang một bên, chỉ giữ danh dự chứ không còn thực quyền. Nhưng dù thế, đãi ngộ của hắn vẫn tốt hơn đại số người khác rấtleech_txt_ngu . một tháng còn bằngvi_pham_ban_quyen gia đình nôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dân lụng vất vả cả . Đó chính là cái lợi của việc có học thức.
Lạnh Kiến Quốc cứ ngỡ Nguyệt vì thấy Lý Kiến là sinh đại học nên mới muốn ganh đua cho bằng được.
Trước tháivi_pham_ban_quyen khuyên răn của anh trai, Lãnh Thu Nguyệt mỉm cười: Anh, em khôngvi_pham_ban_quyen phải muốn tranh chấp với ai, càng không phải làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net loạn. Trong lòng em hiểu rõ, em nhất định sẽ đỗ học.
Thu Nguyệt không hề nói . Kiếp trước, bộ bài vở từvi_pham_ban_quyen học trung học của Trạch đều do một tay bà kèm cặp. Thời đó bắt đầu rộ lên phong trào học thêm, nhưng số Lý Kiến Cương mang về nhà lại ít ỏi đáng thương.
Bà vừa phải nuôi sống cả gia đìnhleech_txt_ngu, phải lo tiền viện phí, thuốc thang Lý Lão Đầu, lại còn phải phó với cô em chồng đã lấy chồng và chú em đã lập gia đình thỉnh thoảng lại về vòi . Thế bà đào đâu ra tiền dư để con đi thêm.
Chẳng còn nàobot_an_cap khác, tối tối bà đành cùng Lý Chí Trạch. Kiến thức cấp cấp ba, bà thể nói là đã không sót chữ nào, bài tập lớn tự làm qua hết. Thậm chí sau này khi trai cả của Chí đi học, vợ chồng chúng không có thời dạy con, cũng lại lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nội đeo kính lão kèm cặp cháu đích tôn, từ tiểu học lên tận trung học.
, bà tin rằng kiến thức trong sách vở mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không hề mai một.
Thấy em gái khẳng định chắc nịch như vậy, Kiến Quốc và Trân nhìn , nhưng vẫn thấy rõ sự nghi hoặc trong mắt phương. phải họ emvi_pham_ban_quyen mình, mà chuyện một người chưa từng học cấp banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đột nhiên đòi thi đại học nghe thật quá đỗi hoang đường.
Lãnh Thu Nguyệt cười nói tiếp: , chị dâu, hai người cũng lo chuyện phí. Tiền học em có thể tự , hơn nữa có thể vừa vừa làm.
Lạnh Kiến Quốc Trương Trân nhìn nhau mộtleech_txt_ngu lần nữavi_pham_ban_quyen, thầm nghĩ gái mình làm , sao toàn nói lời thế nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Một cô gái mới đôi mươi thì kiếm đâuleech_txt_ngu ra tiền học chứ?
Nghĩ đoạnbot_an_cap, Lạnh Kiến Quốc đưa tay sờ trán em gái. Chẳng lẽ vẫn còn sốt nên nói rồi sao?
Lãnhbot_an_cap Thu Nguyệt gạt tay anh trai ra, cười bảo: Anh, em nói thật đấy, em làmleech_txt_ngu được mà.
Kiếp trước, vừavi_pham_ban_quyen gả cho Lý Kiến Cương là đã phải toan sinh kế. Để gia đình được no, dốc hết tâm tư, cuốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng học được làm tào phớ và quẩybot_an_cap từ một cụ. Sau nhiều lần cải tiếnleech_txt_ngu, tào làm ăn kèm với nước dùng đặc chế vừa thơm, vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đậm đà thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mát.
Còn quẩy vỏvi_pham_ban_quyen ngoài giòn tan, bên trong mềm xốp, cắnvi_pham_ban_quyen một miếng không hề thấy mỡ mà giòn rụm, thơm ngon, cóbot_an_cap thể coi là đệ nhất ở huyện nhỏ khi đó. Rất nhiều ngườileech_txt_ngu ở xa cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ngạivi_pham_ban_quyen sáng sớm đạp xe tới tậnvi_pham_ban_quyen nơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ để mualeech_txt_ngu tào phớ và quẩy của bà.
Nghĩ đây, Lãnh Thu Nguyệt nắm tayvi_pham_ban_quyen Trân hỏi: Chị dâu, không phải chị thích ăn quẩy sao? Đi nào, em làm cho chị ăn.
Ở làng này, mọi người vẫn hay quẩy là bánh dầu thơm.
Trương Phượng Trân trợn trònbot_an_cap mắtbot_an_cap, mặt đầy vẻleech_txt_ngu không tin nổi: đất ơi, em gái, em cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết làm cả quẩy cơ à? Em học được ngón nghề từ ai ?
Thời buổi này vật tư còn khanbot_an_cap hiếm. Đặc biệtleech_txt_ngu là dầu và bột mì trắng, ở nông đó là những thứ kỳ quý giá. Đừng nói ngày thường, ngayleech_txt_ngu cả Tết cũng chẳng mấy dám rán quẩy, dầu kinh khủng.
Đa phần mọi người chỉ đợi đến Tết ra cửa hàng cung tiêu trấn mua cân quẩy về cho cả nhà ăn lấy hương hoa. aivi_pham_ban_quyen rảnh rỗi mà đi rán quẩy tại nhà bao giờ.
Chính vì nghĩ vậy, Phượng Trân nói: Em à, món chắc thôi . Nhà mình còn hai dầu để dành ăn Tết thôi, không chịu nổi kiểu tiêu pha thế này đâu.
Lãnhleech_txt_ngu Thu Nguyệt cười đáp: Chị dâu à, không tiếc mồi ngon sao bắt được . Chị cứ mang bột mì và dầu ra đây, hôm nay chúng tavi_pham_ban_quyen sẽ bắt đầu khai làm ăn luôn.
Lạnhvi_pham_ban_quyen Kiến Quốc và Trương Phượng Trân bị lời của Thu làmvi_pham_ban_quyen cho giật mình, hai đưa nhìn nhau.
Trong lòng họ thầm nghĩ, cô gái nhà mình sauvi_pham_ban_quyen khi cơn sốt dứt đúng là đã trở nên khác xưa, nhưng sự thay đổi quá . Hết đòi thi đại học, giờ lại muốn làm kinh doanh, sao cứ hứng là nói như rồng leo thế này.
Lạnh Kiến Quốc nghiêm nghị bảo: “Em gái, chuyện buôn bán này chúng ta làm được đâu, đó là đầu cơ trục lợi, bị bắt được là gay to đấyleech_txt_ngu.”
Lãnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nguyệt mỉm cười đáp: “Anh, nhà nước đã sớm cho phép nhân làm ăn nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, phải đầu lợi đâu. nữa, những năm nay thực khoán sản phẩm đến hộ, nông dân trong tay cũng có một phần lương thực dư . Ngày thường muốn bánh quẩy cho thơm miệng, mọi người hoàn toàn có khả năng chi trả. Chúng ta cũng không nhất thiết chỉ nhận phiếu lương thực hay tiền, hoàn toàn thể lương thực để mà.”
Lạnh Kiến Quốc vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trương Phượng còn dự.
Trương Phượng Trân nói: “Tết ngoái, nhà Thái Hoa Thẩm Tử có thịt một con lợn nái , chỉ bán quanh quẩn trong mấy làngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mìnhleech_txt_ngu màleech_txt_ngu đã hết sạch đấy. Nhà mình còn mua hẳn cân, thơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phức , nghĩ lại tôi vẫn còn thèm dãi đây.”
Lãnh Thu Nguyệt cười nắm lấy tay Trương Phượngbot_an_cap : “Chị dâu, sau ngàyleech_txt_ngu tháng của chúng ta sẽ tốt lên từng ngày. lúc đó ngày nào cũng có ăn, nào là thịt lợn, thịt bò, dênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thịt vịt, muốn ăn có nấy. Thậm chí chúng ta còn đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn trái cây tôm hùm nhập khẩu từ nước ngoài nữa cơ.”
Trương Phượng Trân tay sờ trán Lãnh Thu , lẩm bẩm: “Trời đất , em gái à, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em bị sốt đến hỏng não rồi thật sao?”
Nàobot_an_cap là ngày nào ăn thịt, ăn đồ ngoại nhập, mà họ có nằm mơ cũng không dámvi_pham_ban_quyen nghĩ tới. nói làvi_pham_ban_quyen ngày cũng ăn , ngay cả việc ngày ba bữa đềuleech_txt_ngu ănbot_an_cap bánh bao bột mì trắng, chị cũng dám tin.
Bột mì quý giá biết bao, hiệnleech_txt_ngu giờ ngàyvi_pham_ban_quyen thường họ toàn trộn bột mì với ngô, bột khoai lang mới đủ , làm sao dám mơ ngàyleech_txt_ngu nào cũng ăn bột mì trắng. Vậy mà em chồng này còn tưởng ngày nào cũng cá thịt đình. Không phải sốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến lú lẫn thì là gì.
Nguyệt nắm lấy tay Trương Phượng Trân, tay khỏi trán , nói: “Anh, chị , hai người em đi, ngày tháng đó chắc chắn sẽ tới.”
anh chị ra đi quá sớm, đợi được đến ngày tháivi_pham_ban_quyen lai. Kiếp này, tuyệt đối để anh chị xảy ra chuyện gì.
Trương Phượng Trân thấy Lãnh Thu Nguyệt nói năng quảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quyếtleech_txt_ngu, nhớ tới chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô vừavi_pham_ban_quyen tỉnh dậy đã đòi hủy hôn với Lý Kiến Cương, nên theo bản cũng tin vào lời cô.
Trương Trân quay đầu nhìn Lạnh Kiến Quốc: “Nhà nó này, tôi tin lời cô út, cứ chiên bánh quẩy !”
Vừa nói, Trươngvi_pham_ban_quyen Phượng Trân vừa lấy từ trong chạn ra túi bột mì nhất còn hai cân dầu nành của gia đình. Chị bê thẳng túi bột mì và hũ dầu đến trước mặt Lãnh Thu Nguyệt, vung tay một cái: “Em , nói đúng, bây hội mới, không nên giữ tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũ . Đã là nhà nước chovi_pham_ban_quyen phép chúng ta làm nhỏ, tại sao chúng ta không tích cực hưởng ứng lời kêu gọi?”
Lãnh Thu Nguyệt cười, giơ ngón tay cái tán thưởng Phượng Trân: “ dâu, vẫn là chị có tư tưởng tiến bộ, có bản lĩnh.”
Lạnh Kiếnvi_pham_ban_quyen Quốc hai đàn bà cho tức trợn mắt: “Hai các cô thật là, là chưa đỗ nghè đã hàng . Cả nhà chỉ còn bấy nhiêu bột mì với dầu thôi đấy, hôm nay hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người phábot_an_cap thì sau này ngày nào cũng ăn bột ngô với lang, lúc đó đừng có mà kêu với tôi.”
Thu cúi người nhấc túi bột mì dưới đất lên, cười bảo: “, anh cứ chờ xem, định sẽ biến túi bột mì này thành hai túi, thậm chí là ba túi.”
Lạnh Quốc bực ngồi xổm dưới đất rít thuốc lào. Trương Trân cũng chẳng thèm quản anh, giúp Lãnh Thu Nguyệt múc nước nhàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bột.
Vì là lần đầu đi bán, Lãnh Thu Nguyệt dùng một phần tư bột. Cô bắt đầu trộnvi_pham_ban_quyen bột mì nước, men nở, đường theo một tỉ định. Lãnh Nguyệt vừa vừa giải thích choleech_txt_ngu Trươngvi_pham_ban_quyen Phượng Trân.
“ dâu, bột tuyệt đối không được nhào kỹ, càng nhào nó dai, quẩy chiên ra sẽ không được xốp. đường trắng này nữa, những người khác chiên bánh thường không cho đường, nhưng thực tế cho một khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ tăng hương mà còn quá lên men. Tuybot_an_cap nhiên tuyệt đối được cho nhiều, quá tay lúc chiên bánhleech_txt_ngu sẽ dễ cháy đen.”
Trương Phượng với vẻ mặt khiêm tốn hiếuvi_pham_ban_quyen họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không gật đầu, nếu lúc này trong taybot_an_cap có bút, chắc chắn ghi chép lại ngay tức.
Kiến Quốc hút xong một điếu , chắp tay sau lưng đi tới nói: “Lại còn phải cho đường trắngleech_txt_ngu à, thế thì cái bánh quẩy này quý giá hơn hẳn bánh nhà ngườibot_an_cap ta .”
Trương Phượng Trân Lạnhvi_pham_ban_quyen Quốc một cái sắc lẹm: “ thìvi_pham_ban_quyen cái gìleech_txt_ngu, gọi là kỹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuật. nói đâu xa, nói bao nhà nào cũng ăn , người phụ nào mà chẳngleech_txt_ngu biết làm? Nhưng mỗi nhà làm ra một vị khác nhau thôi. Chẳng phải chính ông khen bánh bao Trần Đại Nương ở đầu làng làm ngon sao? Mềm mại như ănleech_txt_ngu bông vậy. em gái chúng ta làm ra chắc chắn cũng là loại ngon nhất.”
Lạnh Kiến Quốc hừ lạnh: “Nó là đứa con gái chưa , tự mình đóng cửa mày mò thì ra được loại bánh quẩy ngon chứ?”
Lãnh Nguyệt cười nói: “Anh, anh đừng không tinleech_txt_ngu, chiều nay em khiến anh nhìn bằng con mắt khác.”
Trương Phượng Trân : “Phải đợi đến chiều cơ à?”
Lãnh Nguyệt mỉm cười gật đầu: “Vâng, vì chúng ta dùng phương pháp truyền thống, giờ lại là thu nênleech_txt_ngu ít phải ủvi_pham_ban_quyen bột từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bốnleech_txt_ngu đếnvi_pham_ban_quyen năm tiếng. Nếu là mùa hè thì hai đến ba tiếng là , nhưng nếu là mùa đông thì quavi_pham_ban_quyen đêm hoặc támleech_txt_ngu đến tiếng.”
Trương Phượng Trân đầu vừa lẩm lặp lại lời cô.
Lạnh Kiến Quốc vẫn quênleech_txt_ngu tạt gáonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước : “ sao, kể cả bột không được thì cứ ném vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chảo dầu chiên lên cũng vẫn . Đừng bột mì, kể cả hai cô lột đem chiên dầu thì cũng ngon tất.”
Phượng lại lườm thêm cái nữa: “ im miệng , chỉ giỏi lùi bước tiến chúng . Đường đường là nam nhi mà tư tưởng chẳng tiến bộ bằng hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chị em tôi.”
Lạnh Kiến Quốc không phục: “Ồ, chiên mấy bánh quẩy mà gọi là tư tưởng tiến bộ à?”
Phượng Trân : “Chứ còn gì , đây gọi là hưởng ứng lời kêuleech_txt_ngu gọi của nhà nước, tích cực thúc phát triển kinh tế.”
Lãnh Thu Nguyệt một lần nữa giơ ngón tay cái với chị dâu.
Trương Phượng Trân nói: “Em gái, đừng áp lực lý gì , này cả có ai mua thì nhà mình cũng ăn hết được.”
Lạnh Kiến Quốc thở dài: “Bà cuối cũng nói ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời thật rồi . Không phải lễ tết, nhà ai rảnh rỗi đi mua bánh quẩy mà ăn, cuối cùngbot_an_cap chui hết vào bụng hai người sao, đúng là hai bà vợ ham ăn.”
Nói xong, Kiến tay sau , thong dong đi ra lấy cuốc và xẻng rời nhàleech_txt_ngu.
“ ruộng ở sườn phía Bắc chưa lật , tôi đi lật đất , sắp đến gieo rồi.”
Dứt lời, Lạnh Kiến Quốc bỏ đi. Trương Phượng Trân nhìn theo bóng lưng chồng, lầm bầm: “Ông ấy đúng là trọng nam khinh nữ, coi thường nữ chúng ta cũng có làm nên lớn.”
Lãnh Thu bật cười thành tiếng: “Chị dâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, giờ còn biết cụm từ trọng nam cơ ?”
Phượng Trân bảo: “Hình nhưvi_pham_ban_quyen chị nghe thấy trong bộ phim nào . Nhưng em gái này, chỗ bột mìnhvi_pham_ban_quyen nhào thật sự bán được chứ?”
Lãnh Thu Nguyệt nghiêm túc : “Được ạ.”
Lạnh Kiến Quốc vác cuốc và trên đường, có người làng biết tiến lại chào : “Kiến , sao có mỗi mình ông ra đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ? Vợ với em gái ông đâu?”
Lạnh Kiến Quốc đápbot_an_cap: “Hai người họ đang loay hoay chiên bánh quẩy gì đó, còn bảo chiều mang đi bán. Cứ để họ nghịch ngợm ở nhà đi, hôm nay ít, cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cần đến người .”
Một người phụ nữ trung niên cườileech_txt_ngu : “Mọi người xem kìa, đúng là biết thương vợ thương em.”
của người phụ nữ đó lại tiếp lời: “ thì thương nhưng cũng thể để phá phách bột mì vớileech_txt_ngu dầu như thế chứ.”
Lại có người cười bảo: “Lát nữa làm xong đồng áng, tôi nhất định phảileech_txt_ngu ghé nhà Kiến Quốc xembot_an_cap thử, xem cô Thu Nguyệt với chịvi_pham_ban_quyen dâu cô ấy làm ra loại bánh quẩy gì. Nếu ngonbot_an_cap thật tôi cũng mua một ít về ăn thử.”
Mọi người vừa cườibot_an_cap vừa rôm rả trêu chọc nhau. Lạnh Kiến Quốc cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không , cùng lắm thì sau này ít bộtbot_an_cap trắng đi một chút là được.
Chỉ là khi Kiến Quốc làm xong việc áng, vác xẻng về đến , anh lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phát hiện trước nhà mình vây kín ngườibot_an_cap. Chính nói, đó là một học sinh tiểu học vừa mới tan trường.
Trước cửa nhà anhbot_an_cap dựng một chảo gang , mùi thơm của bánh quẩy từ trong chảo ra, gió xộc vào mũi Lạnh Quốc.
Lạnh Kiến Quốc hít : “Thơm thậtbot_an_cap đấy.”
Lãnh Thu Nguyệt đeo dề, được búivi_pham_ban_quyen gọn trong chiếc khăn đỏ. cô cùng nhanh và sạch sẽ. Tay đôi đũa dài, nhịp nhàng lật những chiếc quẩy trong chảo dầu, đồng thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay kia đưa dao cắt những dải bột đã nhào từ sáng thành từngbot_an_cap đoạnvi_pham_ban_quyen nhỏ.
Còn Trương Phượng thìleech_txt_ngu dùng dao cắt những chiếc bánh quẩy mà Lãnh Thu vừa ra chảo thành từng miếng nhỏ, chia cho họcvi_pham_ban_quyen sinhvi_pham_ban_quyen đangleech_txt_ngu vây quanh.
Đám nhận được bánh là tống ngay vàovi_pham_ban_quyen miệng, ăn xong vẫn thèm thuồng, vội vàng ôm cặp sách chạy về .
Lúc này, vài người dân làng vừaleech_txt_ngu đi đồng về cũng ngửi thấy mùi , cuốc đi tới. Những dân này dừng lại trước chảo dầu, đặt cuốc xuống nhìn những bánh quẩy vàng đang lăn trong chảo, cười nói: “Thu Nguyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net à, cô cũng có tài này ? Bánh quẩy này cô chiên quá.”
Lãnh Nguyệt cười đáp: “Anhleech_txt_ngu Trụ Tử, Trụ Tử Tẩu, người đi làm đồng về đấy ? Chị , lấy cho anh Trụ Tử với chị đây nếm thử bánh quẩy nhà đi.”
Trương Phượng lập tức đưa hai miếng bánh quẩy to bằng ngón tayleech_txt_ngu trước Trụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tử vợ tavi_pham_ban_quyen. Hai ngườileech_txt_ngu cười nhận lấy, bỏ vào , một tiếng “rắc” giòn tan vang .
Vừa vừa thơm, lại vừaleech_txt_ngu xốp. Bên ngoài giòn rụm, bên trong mềm mại. Hai ngườivi_pham_ban_quyen họ không phải chưa ăn quẩy, nhưng loại quẩy ngon như này đây là lần đầuvi_pham_ban_quyen họ được nếm thử.
Ánhleech_txt_ngu Trụ Tử Tức Phụ sáng lên: “ quá! Saovi_pham_ban_quyen bánh quẩy này lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngonbot_an_cap đến nhỉ?”
Lạnh Kiến tới, cười bảo: “Đồ chiên dầu mà, chẳngleech_txt_ngu ngon.”
Trụ Tử Tức Phụ nói: “Anh Lạnh , không thể thế . Cùng là chiên dầu cả, nhưng tay của cô Thu Nguyệt đúng là khác hẳn .”
Trương Phượng Trân nhónbot_an_cap một miếng bánh quẩy nhét vào miệng Lạnh Kiến Quốc, bảobot_an_cap: “Vợ chú Trụ Tử nói không sai đâu, ông tự mình nếm thử bánh gái mình chiên đi, xem có ngon nhà người ta không?”
“Rắc!”
Chiếc bánh quẩy giòn xốp vàbot_an_cap mềm nổ hương vị trong khoang miệng. Lạnh Kiến gần như chẳng kịp nhai đã nuốt chửng xuống.
quay người lại, há miệng chờ Trương Phượng Trânbot_an_cap: “Vừa nãy ăn vội quá chưa kịp thấy gì, bà đưa tôi miếng nữa để nếm kỹ lại xem nào.”
Trương Phượng Trân Lạnh Kiến Quốc một cái sắc lẹm, rồi người đi chia cho đám trẻ nhỏ.
Lạnh Quốc vợ không thèm ngó ngàng đến mình, bèn đưa tay địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy một chiếcleech_txt_ngu, nhưng liền Trương Phượng Trân thẳng tay vỗ chát một cái vào mu tay.
Sáng nayvi_pham_ban_quyen chẳng phải đó còn coibot_an_cap thường với cô út đấy thôi, saoleech_txt_ngu lại biết đường đến ăn rồi?
vợ làm mất trước nhiêu người, Lạnh Kiến Quốc cũng chẳng giận, anh lấy một chiếc rồi tốngleech_txt_ngu thẳng vào .
Làm cả buổi chiều, anhbot_an_cap cũngvi_pham_ban_quyen đã đói , lại thêm mónleech_txt_ngu quẩy vừa mớibot_an_cap ra lò giòn rụm phức , Lạnh Kiến Quốc ăn lấyleech_txt_ngu ăn để, trông thật là hổ bặm trợn.
Phượng Trân tuy ngoài miệng mắng , lòng thìvi_pham_ban_quyen nỡ để chồng nhịn đói. Chị dùng đũa gắp mấy chiếc quẩy bỏ vào cái giỏ nhỏ, lại rót thêm bát nướcleech_txt_ngu đưa tận Lạnh Quốc, bảo: Biết đói rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bếp có khoai tây hầm cải đấy, vào mà ăn.
vậy, Trụ Tử cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói: Đã món quẩy thơm mũi thế này rồi, ai còn gì khoai hầm cải thảo nữa. Cái món này thơm quá, chỉ cần nước lọc thôi cũng có thể đánh chén sạch hai cân.
Lãnh mỉm nói: Anh Trụ Tử, hôm nay thời gian gấp gáp quá, quá vài ngày nữa làm thêm ít tào phớ với sữa đậu nành, ăn kèm với quẩy thì mới đúng điệu.
Tử Tứcbot_an_cap Phụ cười hớn hở: Mẹ nó , cô Thuvi_pham_ban_quyen này, sao em lại học được mấy cách ăn của người thành phố hay ? Chưa cầnvi_pham_ban_quyen ăn, chỉ thôi đã nước miếng rồibot_an_cap. Chẳngvi_pham_ban_quyen giấu gì cô, babot_an_cap nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước lúc với anh Trụ Tử huyện đăng ký kết hôn, có ăn một bát tào phớ ở trên đó. Miếng tào mềm mịn, rưới thêm nước dùng ngon, một thìa hoa hẹ muốivi_pham_ban_quyen, cái hương vị đó đời chị không quên được.
Lãnh Thu Nguyệtleech_txt_ngu đáp lời: Chị dâu, dưa hẹ muối hôm lập thu rồi nhà em có sẵn lắm. Để mai làm một tào phớ, rưới dùng mang sang biếu chị một bát.
Trụ Tử Tức Phụ vui mừng vỗ tay: Thế thì quý quá, cô tốt của chị. Mà thôi, phớ tính sau, cái quẩy này em bán thế nào? Bán chị cân ăn cho bõ thèm nào.
Lãnh Thu Nguyệt niềm nở: Một hào năm một cân . Nếu dùng tem lương haivi_pham_ban_quyen cân đổi lấy một cân quẩy. Còn nếu bằng lương thực hai cân lúa mì đổi một quẩybot_an_cap, hoặc ba cân hoặcvi_pham_ban_quyen ngô một .
Trụ Tử Tứcleech_txt_ngu Phụ nghe xong liền kêu lên: Ôi , rẻ hơn trên huyệnleech_txt_ngu nhiều đấy, so với hợp tác xã trên trấn cũng hơn khối ra.
Trụ Tử Tứcbot_an_cap nói sai chút nào. Thời buổi này, tiểuleech_txt_ngu thương trên huyện bán quẩy buổi sáng ba hào một cân, hợp trên trấn bán hai hào nhưng phải kèm tem thực, mà có tiền có cũng chẳng mua được.
Trương Trânleech_txt_ngu cười nói: Đây là tay nghề nhà làm, bột mì cũng tự xay, bán chobot_an_cap người trong làng mình ăn cả, sao mà đắt cho ?
Trụ Tử Tức Phụ phóng tay: Lấy cho chị hai cânbot_an_cap, cho cả bố chồng chị một cân nữa.
đoạn, thọc vào túi lấy ra tiền cùng một tờ lương thực loại , vào tay Trương .
Trương Phượng Trân nhận tiền và tem, thối lại năm xu cho Trụ Tử Tức Phụ, sau đó cân đủ hai cân quẩy bỏ giỏ đưa cho chị.
Biết hiếu thảo rồi, mua mấy chiếc mà cũng không quên phần mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chồng. Trương Phượng Trân đưa giỏ vừa nói.
Tử Tức Phụ nhận lấy: Lát nữa chị mang giỏ sang ngay.
Không gấp chị. Trương Phượng Trân cười đáp.
cái giỏ đều do Lạnh Kiến Quốc tự tay bằng cọng rơm, ở nông thôn bây giờ chẳng đáng mấy tiền.
Vợ chồng Trụ vừa đi khỏi, đã thấy mấy nhỏvi_pham_ban_quyen kéo tay người đi tới.
Trẻ con đứa nào chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngọt thèm quà, đượcleech_txt_ngu miếng quẩy ngon như thế, về nhà khóc lóc mua cho được.
Bây giờ nông thôn đã thực hiện khoán sản phẩm đến từngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hộ, mọi người tuy tiền mặt nhưng lương thực thìbot_an_cap không .
Thế là người ta lũ lượt gánh gánh gạonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm đến.
Người thì mang lúa mì, người mang khô, cũng có người dùng để đổibot_an_cap.
Chưa đầy hai tiếng đồng , số quẩy đã bán sạch sành sanh.
Vẫn còn những người nghe tìm đến , bởi vì quẩy của Lãnh Thu bán thực sự rất rẻ. Đời sống giờ khá hơn trước, ai chẳng muốn mua đôi chiếc quẩy về cho lũ trong cải bữa ănleech_txt_ngu.
Tiếc là khi họ đến nơi, củabot_an_cap Thu Nguyệtvi_pham_ban_quyen hết .
Lãnh Thu Nguyệt áy cười bảo: Xin lỗi các thím các dì, nay nhà cháu hết hàng rồi. Sáng mai mọi người lại đến nhé, năm giờ sáng mai cháu sẽ dọn hàng sớm.
khi mọi người đileech_txt_ngu hết, Lãnh Trương Phượng Trân đổ ănbot_an_cap còn thừa trong chảo gang vào một hũ gốm kín. Kiến Quốc thì giúp cô dọn dụng cụ nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tấm phản cán vào trong nhà.
Đến khi dọn dẹp xong xuôi, của Thu Nguyệt Phượng Trân đều đồng loạt đánh trống reo hò.
Hai nhìn nhau bậtbot_an_cap cười.
Trương Trân nói: Chúng ta mải chiên quẩy suốtvi_pham_ban_quyen hai đồng hồ, đến mức quên cả đói, thấy dạ cồn cào lên.
Lãnh Thu Nguyệt cũngleech_txt_ngu tiếc : Biếtvi_pham_ban_quyen thế lúc nãy nên để dành lại một ít bữa tối.
Trương Phượng Trân xua : Chẳng thiếu gì bữabot_an_cap , sau này còn nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơ hội ăn màvi_pham_ban_quyen. Trong nồi khoai tâyvi_pham_ban_quyen hầm cải đấy, để chị nấu thêm ít cháo rồi chúngbot_an_cap ta ăn cùng.
Lời vừa dứt, đã thấy Kiến Quốc bưng trên bếp ra một giỏ quẩy, lại bưng thêm cả nồileech_txt_ngu khoai tây hầm cải thảo đặt lên bàn.
Lạnh Kiến Quốc nói: Biết ngay là hai ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mải bán chẳng nỡ để dành cho mìnhvi_pham_ban_quyen mà, đây, tôi giữ lại cho hai người rồi nhé.
Lãnh Thu Nguyệt nhìn giỏ quẩy trên bàn, như vẫn còn nguyên vẹn.
Cô hỏi: Anh, quẩy em chiên không ngon à? chẳng thấy anh ăn mấy chiếc thế?
Phượng Trân khẽ vào tay Thu Nguyệt, cười : có chuyện không ngonvi_pham_ban_quyen, là anh trai em không ăn đấy thôi.
Lạnh Kiến Quốc gãi đầu cười ngượng nghịu: biết hai người chỉ lo bán quên phần mình nên tôi mới giữ lại. Tôi là đàn ông trai, ai lại thèmleech_txt_ngu thuồng mấy này. là ngờ cô út lại có bản lĩnh đến thế, trong lòng tôi vui lắm, vui mức no cả bụng rồivi_pham_ban_quyen.
Lãnh Thu Nguyệt dùngleech_txt_ngu đũa gắp một chiếc đưa cho Lạnh Kiến Quốc, nói: Cười thì khôngleech_txt_ngu no được đâu anh. là lần đầu tiên em quẩy, ba em mình ăn.
Phượng Trân cũng cười hùa theo: Đúng đấy, cùng ăn cho vui.
Nhìn vẻ hạnh phúc của trai và chị dâu, Lãnh Thu Nguyệt cảm thấy mãn nguyện cùng, điều mà cả hai cô chưa được .
Kiếp này, cô sẽbot_an_cap cùng anh chị mình bước đi trên con đường làm giàu.
Nếu anh chịleech_txt_ngu sinh được một đứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cháu hay cháu gái nữa thì càng vời hơn.
Nghĩ đến kiếp , mỗi khi nhìn người ta mang thai, ánh mắt chị dâu lại vẻ buồn , Lãnh Thu Nguyệtleech_txt_ngu tự nhủ được tiền, nhất định sẽ đưa anh chị lên thủ đô để bệnh.
Kiếp này, nhất định sẽ khôngleech_txt_ngu chị dâu phải sống trong nuối tiếc.
Sau bữa tối, Trương Trân kéo Lãnh Thu Nguyệt ngồi lên đầu khang để kiểm kê thu hoạch của ngày hôm nay.
Hôm nay họ bán được tổng cộng khoảng mươi cân .
Nhưng vì người dân quê ít tiền nên số người mua bằng tiền rất , đa số là dùng thực để đổi.
Lãnh Thu Nguyệt đổi số lương được ra tiền mặt, sau một hồi tính , tổng nhập ngày hôm nay là năm bảy hào.
đi chi phí bột mì dầu ăn của , lợi nhuận ròng ngày hôm là ba đồng tiền.
Một ngày kiếm được ba đồng, con số này ngoài sức tưởng Trương Phượng Trân và Lạnh Quốc.
Quốc quẹt miệng nói: Bây giờ một công nhân chính thức trên huyện mình lương thángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng chỉ có ba bốn mươi đồng, vậy mà chúng ta làm lụng một ngàybot_an_cap đã kiếm được ba đồng. Cái nghề buôn bán hái ra đến thế sao?
Quan trọng nhất là họ mới chỉleech_txt_ngu bán ở trong , nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mang huyện bán thìbot_an_cap một ngày còn đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bao nhiêu nữa?
Lãnhleech_txt_ngu Thu Nguyệt mỉm cười nói: “Đừng coi thường việc buôn bán nhỏ này, tế chỉ cần tính toán mỉ, làm ăn uy tín thì thu nhập sẽ rất khả quan đấy.”
Kiếp trước Lãnh Thu gả Kiến Cương, không chỉ phải lo mọi việc sinh hoạt của cả đình già trẻ lớn bé, mà còn phải kiếm tiền cho Lý Kiến Cương đóng học phí, chí ngay cả tiền cưới cho em chồng, tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồivi_pham_ban_quyen môn cho cô em chồng cũng đều tay cô tích góp từng chútbot_an_cap từ những gánh hàng .
Có kinh nghiệm từ ngày hôm nay, Lạnh Quốc và Phượng đối với lời nói của Thu có thể nói là tin tưởng không chút nghi ngờ.
đến việc một có thể kiếm được ba đồng, Trương Trân vẻ đầy mong đợi nói: “Một ngày kiếm được ba đồngleech_txt_ngu, vậy nếu chúng ta bánvi_pham_ban_quyen hàng ngày, chẳng phải một tháng sẽ kiếm được chín đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao? Trời đất ơi, cả tiền lương của hai côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân rồi.”
Lãnh Thu Nguyệt lại đầu, nói: “Hôm nay là ngày đầu tiên, mọi người đến mua muốn nếm thử của lạ, nhưng nếu chúng ta bán hàng ngày thì lại khác. Thứ , đời sống củavi_pham_ban_quyen bà làng xóm hiện nay chưa mấy dư dả, một năm ăn vài lần bánh quẩy chovi_pham_ban_quyen đỡ thèm thì đượcvi_pham_ban_quyen, chứ không thể ngày nào cũng mua. Thứ hai, thôn ta có hơn một trăm hộ , cứ cho là cộng thêm thôn lân thì cũng chỉ khoảng trăm hộ, số vẫn , nền tảng khách hàng không đủ. Lúc đầu người mua có thể đông, nhưng đợi mọi người ănbot_an_cap thử cho biết xong thì người mua sẽ ít dần đibot_an_cap.”
Lạnh Kiến Quốc gật , cũng thấybot_an_cap Lãnh Thu nói có lý, anh hỏi: “Vậyvi_pham_ban_quyen phải làm sao?”
Lãnh Thu Nguyệt cười đáp: “ nên chúng tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải lên huyện bán chứ.”
Lạnh Kiến Quốc Trương Phượng Trân đều sữngbot_an_cap sờ.
phải họ muốn lên huyện, họ hiểu đạo lý cây dời thì , người dời thì sống. Thế nhưng từ xưa đến nay, nông dân coi trọng chính mảnh đất dưới chân mình. Tay đất thì tay có lương thực, lương thì trong mới khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoảng loạn.
Bảo họ bỏ lại ruộng vườn để đi đến một nơi xa lạ như huyện thành đểvi_pham_ban_quyen bắt đầu lại từ đầu, trong lòng họ không có chỗ dựa, thấy bất an lắm.
Trong phút chốc, Lạnh Kiến Quốc và Trương Phượng Trân đều rơi vào trầm tư.
Thu Nguyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng từ nông thôn mà ra, sao có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không hiểu tâm tư của anh chị mình. Cô mỉmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười nói: “Anh, chị , người cứ nghe quabot_an_cap định của em rồivi_pham_ban_quyen hãy định có đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hay , được không ?”
Trương cười gật đầu: “Cô em, cứ nói đi, chị cô tất.”
Lãnhvi_pham_ban_quyen Thuleech_txt_ngu nói: “Trước chúng cứ bánh quẩy ở trong thôn khoảng haivi_pham_ban_quyen tháng. Trong hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tháng nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, số em ra một sẽ bán ở thôn mình, dù hai thôn lân cận cũng nằm sát vách, ai muốn mua thì họ tự khắc sẽ tìm đến. nửa còn lại, anh trai đạp xe thồ trấn .”
Trấn Thanh Thủy tổng cộng có tám , mà thôn của Lãnh Thu Nguyệtvi_pham_ban_quyen là nơi gần trụ sở ủy ban trấn nhất. chiếc xe đạp cũ đi chưa đầy mười phút là tới nơi.
Nói đến đây, Lãnh Thu Nguyệt nhìn Lạnh Kiến Quốc, cười hỏi: “Nhiệm vụ này, có làm không?”
Lạnh Kiến Quốc lập tức đáp: “ được, bảo đảm hoàn thành nhiệm vụbot_an_cap thật xuất .”
Phượng Trân hích vào tay Thunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nguyệt, hỏi tiếp: “Rồi sao nữavi_pham_ban_quyen? Sau hai tháng thì thế nào?”
Lãnh Thu Nguyệt cười tiếp: “Sau hai tháng, ít nhất chúng ta cũng kiếm được khoảng một trăm đồng. Chúng ta cầm số tiền lên huyện, trướcvi_pham_ban_quyen thuê lấy một căn nhà cấp bốn, nơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào đông người qua lại để bày hàng bán bánh quẩy. Nhưng khi đã lên huyện, chúng khôngleech_txt_ngu thể bán mỗi quẩy , mà còn phải bán kèm phớ, sữa đậu nành, thánh, cháo kê, cháo trắng và cháo bát nữa. Chỉbot_an_cap là những này đều phải dậy sớm bị, lúc đó anh sẽ phải vất vả cùng rồi.”
Trương Phượngbot_an_cap nói: “Cô gì , muốn kiếm tiền thì phải bỏ sức ra , chị dâu có đầy sức lực đây.”
Lạnh Kiến Quốc lại hỏi: “Nhưng nếubot_an_cap cả ba chúng ta lên huyện, hoa màu dưới ruộng phải làm sao?”
Lãnh Thu Nguyệt cười đáp: “Đây cũng chính là điều tiếp theo em muốn nói.”
Lạnh Kiếnleech_txt_ngu Quốc Trương Phượng Trân đều chăm nhìn Lãnh Thu Nguyệt, mong chờ lờibot_an_cap nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếp theo cô. Thu bị anhleech_txt_ngu chị nhìn đến mức hơileech_txt_ngu ngại ngùng, cô ngồi thẳng dậy, khẽ hắng giọng rồi .
“Hoa màu dưới cũng dễ giải quyết thôi. Khi đến mùabot_an_cap vụ rộn, chúng ta sẽ để một người ở lại huyện bán đồ sáng, hai người cònleech_txt_ngu lại về quêbot_an_cap lo việc đồng áng. Xong việc lại lên huyện.”
Trương Phượng Trân vỗ taybot_an_cap một cái bốp: “Ý hay ! Chà, tôi nói này ông nhà nó, sao hai đứa mình ngốc nhỉ, chẳng biết biến báo gì cả? Vẫn làvi_pham_ban_quyen cô em thông minh .”
Lạnh Kiến Quốc cũng thấy ý kiến này không tồi, gật đầu tán đồng: “ vụ mùa cũng sắp xong , nhà mình chỉ còn hai mẫu bông với mấy khoai lang đồng , còn đã làm xong .”
Nông thôn Bắc không giống phương Nam, mùa phương Bắc quá lạnh, đồng chỉ có lúa mì qua , có thể nói mùa đông ở phương Bắc, nhà nông chẳng có mấy.
Kiến Quốc nói tiếp: “ sao việc đồng cũng sắp xong, ta quả thật có thể chuyên tâm làm việc buôn bán này.”
Trương Phượng Trân cũngbot_an_cap gật đầu đồng ý.
Thực ra dự định của Thubot_an_cap còn nhiều hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế. Cô không chỉ muốn tiếp tụcvi_pham_ban_quyen đi học, đưa anh chị lên huyện làm ăn, mà còn thậtbot_an_cap nhiều tiền để muanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đất mua nhà.
Với kinh nghiệm từ kiếp , biết trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một thời gian sắp tới, ngành bất động sản phátbot_an_cap triển rựcvi_pham_ban_quyen , côleech_txt_ngu nhất định phải nắm bắt luồng gió đông này. Nếu có thể, cô định phải đến thủ đô mua vài nhà tứ hợp viện. Thứ đó đời sau chính là vô giá. Sau đó cô sẽ mua thêm nhiều đất và những dãy nhà cũ ở vùng ngoại ô của những thành phố có triển vọng. Đừng nhìn bâyvi_pham_ban_quyen đấtvi_pham_ban_quyen đaileech_txt_ngu và ở ngoại ô không đáng tiền, nhưng đợi đến khi ngànhleech_txt_ngu sản phát , tiềnbot_an_cap đền bù giải tỏa ở nơi này là một khoản khổng lồ.
Lãnh Thu nhớ kiếp trước người chỉ nhờ tiền đền bù mà nhận được hàng chục triệu đồng. Cô khôngvi_pham_ban_quyen mong có đượcvi_pham_ban_quyen hàng chụcvi_pham_ban_quyen triệu, kiếmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một khoản kha khá thì chắc chắn được.
Tối đến, Lãnh Thu Nguyệt đem một ít đậu nành thu hoạch naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra ngâm. Vì hiện tại mặt hàngbot_an_cap còn khan hiếm, ở nông thôn cũng có những thứ xa xỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như nhĩ hay nấm hương, nên Lãnh Thu chỉ chuẩn bị những thứ sẵn có nhà: hồi, , tỏi băm, nước tương, muối, hồ tiêu, cà và lá để làm xốt kèm tào phớ.
Chuẩn xong những thứ , Lãnh Thu lại hỏi Trương Phượng Trân: “Chị dâu, hoavi_pham_ban_quyen hẹ muối nămleech_txt_ngu nay mình làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở đâuleech_txt_ngu rồi?”
Trương Phượng Trân cười bưng một hẹ từ bên ngoài vào, : “Để ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kia, thứ này ăn với cơm miệng lắm nên năm nay chị làmleech_txt_ngu hơi nhiều.”
Tài làm hẹ muối Phượng Trân là nhất quyết, Lãnh Thu Nguyệt liền dùng thìa múc ít nếm thử, rồi giơ ngón tay cái về phía chị dâu: “Vẫn hẹ chị làm ngon nhất. Có món hoa này của chị, món tào phớ của chúng ta chắc chắn sẽleech_txt_ngu đà hơnvi_pham_ban_quyen hẳn nhà người khác.”
Trương Phượng Trân bị khen thì hơi thẹn thùng: “Chỉ hoa hẹ muối thôi mà, nhà nào chẳng biết làm.”
Lãnh Thu Nguyệt không tiếc lời ngợi: “Nhưng chị làm là ngon nhất.”
Sau khi chuẩn bị xong nguyên liệu làm tào phớ, Lãnh cùng Trương Phượng mười cân bột mì để nhào sẵn cho bột nghỉ, chuẩn bị cho buổi sáng chiên quẩy. Mười cân bột mì trắng khái có thể chiên được hai cân quẩy.
Chiều nay nhiều người trong thôn mua rồi nên chắc chắn muanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ quá đông. Vì thế trong hai cân này, Lãnh Thu Nguyệt trích ra nửa để Lạnh Kiến lên trấn raobot_an_cap .
Sáng sớm hôm sau, khi còn chưa kịp gáy, Thu Nguyệt đã cồm bò . phải ra cối đá đầu thôn để xay chỗ đậu nành đã ngâm. Thời này thứ đồ lạ như máy làm đậu nành, muốn làm đậu phụ hay tào đều phải dùngleech_txt_ngu cối đábot_an_cap mà xay. Ngay cả kiếp trước, Lãnh Thuvi_pham_ban_quyen Nguyệt tự mua một chiếc cối đáleech_txt_ngu để tự xay ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà.
Thu Nguyệt mặc quần áo chỉnh , múc đầy nửa thùng nước, sau đó lấy đòn gánhleech_txt_ngu, một đầu gánh thùng nước, một chỗ đậu nành đã định đi ra ngoài. Đúng lúcleech_txt_ngu , Lạnh Kiến Quốc và Trương Phượng Trân cũng mặc đồ xong xuôi và trở dậy.
Kiến giật lấy đòn gánh từ tayvi_pham_ban_quyen Lãnh Thu Nguyệt, anh : “Hai ở nhà ngủ lát nữa đi, việc này giao cho anh là được.”
Không đợi Lãnh Thu Nguyệt kịp từ chối, Lạnh Kiến Quốc đã quẩy đòn gánh, đội sương đêm bước ra khỏi cửa. Trương Phượng Trân dùng vai huých nhẹ vào vai Lãnh Thu Nguyệt, cười nói: “ để anh cô đi làm, chúng ta vào chuẩn bị trước.”
Lãnh Thu thu hồi ánh mắt, mỉm cười gật .
Khi nấu xốt, Thu Nguyệt đặc biệt dùng mỡ lợn và trứng gà, lúc bắc ra còn nhỏ thêm vài giọt dầu mèvi_pham_ban_quyen. Trương Phượng Trân nhìn Lãnhbot_an_cap Thu Nguyệt cho thêm dầuleech_txt_ngu mè vào thì không khỏi lưỡi: “Trời đất ơi, nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xốt thế này, đừng nói là lên tàobot_an_cap , ngay cả chấm bánh khoai lang chắc cũngvi_pham_ban_quyen ngon đến mức lưỡi ấy chứ?”
Lãnh Thu Nguyệt : “Đây chỉ là bản đơn giản thôi, sau này chúng ta huyện, cho thêm hương băm, mộc nhĩ băm, rồi rắc thêm nắm mùi, tưới chút dầu , lúc mới gọi là tuyệt hảo.”
Phượng Trân vội xua tay: “Đừng nói nữa, đừng nữa, mà chảy cả nước miếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi.”
Hai người đang thì nồi nước của Lãnh Thu cũng vừa tới, mùi hương thơm phức xộc thẳng vào mũi, khiến Trương Phượng Trân cảm thấy sảng khoái vô cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Trương Phượng kìm được, thìa nếm thử một ngụm.
Đúng là ngon đến rụng .
Trương hỏi: Thứ này phải bao nhiêu một bát đây? Nó ngon quá, không chỉ bán mỗi nước dùng thôi ?
Lãnh Nguyệt mỉm cười lắc đầu: Không được, húp nướcvi_pham_ban_quyen dùng thôi ngán lắm.
Trương Trân tặc : mẹ , thứ ngon thế này mà còn thấy ngán được à?
Lãnh Thu Nguyệt nói: Tầm ba mươi năm nữa, đừng nói là dùng chị thấy ngán, ngay cả cá thịt chị cũng sẽ đếnbot_an_cap chán, lúc đó chỉ muốn ăn củ cải chấmleech_txt_ngu đại tương thôi.
Trương Phượng Trân lườm Thu Nguyệt một cái: Cái con bé này, nói lời rồ. Dân thường chúng ta mà lại ăn cá thịt đến phát sao? còn đi ăn củ cải chấm tương?
Thấy vẻ không tin Trương Phượng Trân, Lãnh Thu Nguyệt không được mà ôm lấy bà cười: Chị dâu, thật sự không lừa chị đâu, không tin chúng ta cứ chờ mà xem.
Phượng Trân thở dài: Chị cũng thật sự muốn em, chị nằm mơ cũng muốn được ăn cá thịt, thật những lời em chồng nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều là thật.
Đúng lúc này, cửa chính bị đẩy ra, Lạnh Kiếnbot_an_cap Quốc gánh đậu nành đã xay xong bước vào.
Trương Phượng Trân vội vàng giúp anh tháo đòn gánh xuống, không quên trêu chọc: Nhà nó , vừa rồi cô em mình nói vớivi_pham_ban_quyen là sau này cá chúng đến phát chán, chỉ ăn củ cải chấm đại tương thôi đấy.
Lạnh Kiến Quốc nửa thùng đậu nành đã xay vào vải thưa, cười nói: Chắc con bé vẫn chưa hẳn đâu, chứ tôi thì bao ăn chán .
ở thờibot_an_cap đại năm chẳng ăn được mấy bữa thịt, khi mua thịt họ không thích mua thịt nạc mà chỉ thích lấy thịt mỡ. Làm sao có thể ngờ được ba mươi năm sau, người không thích ăn mỡ, chỉ thích ăn thịt nạc.
Thu cũng không phản bác, chỉ cười rồi buộc chặt miệng túi vảileech_txt_ngu, vắt lấy nước đậu vào nồi, sau đầu làmleech_txt_ngu đậu hoa.
Trời vừa hửng sáng, Lãnh Thu cũng làm xong đậu hoa.
múcbot_an_cap trước hai bát, rưới nước dùng và hoa hẹ lên, lần lượt đưa đến trước mặt anh dâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cười nói: Anh, chị dâu, người nếm thử trước đi, xem hương vị thế nào.
Lạnh Kiến Quốc bưng bát lên húp một ngụm, nuốt xuống bụng giơ ngón tay cái với Lãnh Nguyệt: Ngon quá, ngon đến mức rụng cảbot_an_cap lôngvi_pham_ban_quyen mày rồi.
Trương Phượng Trân cũng là đầu trong đời được ăn thứ ngon như vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Tử đi đăng ký kết hôn còn được ăn một bát đậu hoa trên huyện, còn bà lớn bằng ngần này rồi mà đây là lần đầu tiên ăn đậu hoa. Trước đây đừng là ăn, cả nhìn chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từng thấy qua.
Thực trấn Thanhvi_pham_ban_quyen Thủy này, những ngườileech_txt_ngu chưa thấy đậu như Trương Phượng Trân mới là đa số.
Trương Phượngvi_pham_ban_quyen Trân có chút lobot_an_cap lắng : Thứ ngon thì ngon thậtleech_txt_ngu, trong làng mình những người từng ăn đậu hoa nhưleech_txt_ngu Tử Tức Phụ vẫn là thiểu số, tôi bà con không biết đến thứ này.
Lạnh Kiến Quốc cười nói: gì chứ, chỗ kể không bán thì nhà mình cũng ăn hết được mà.
Phượng Trân gật : Đúng là vậy thật, nếu thực sự bán thì chúng ta để tự mình ăn, nhưleech_txt_ngu Tết sớm.
Nguyệt lại rất có lòng tin, : Chị yên tâm đi, thứ nàyleech_txt_ngu ăn kèm với quẩy là ngon , bánbot_an_cap thôi.
Ba nói vừa khuân đồ nghề rán quẩy ra ngoài.
Chẳng mấy , phía đông đã hửng sáng. Dần dần có dân làng cuốc hoặc xẻng ra đồng làm việc.
Mùi thơm từvi_pham_ban_quyen Lãnh Nguyệt rán quẩy bay xa theo gió, hàng xóm láng giềng gần đó còn chưa giấc đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy mùi quẩy thơm .
Lãnh Thu Nguyệt ránbot_an_cap trước rồi vào chiếc giỏ tre đã từ tối qua, bên phủ một lớp vải mùng sạch, sau đó dùng chăn bôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bọc kín giỏ tre lại. Làm như tuy quẩy sẽ không giòn bằngvi_pham_ban_quyen lúc xong có thể giữ ấm.
Lạnh Kiến Quốc buộc tre yên sau, đạp xe đi rao bán ở các làng xã quanh.
Nửa còn Lãnh Thu Nguyệt Trương Phượng Trân học theo mình. Trương Phượng Trân học rất nghiêm túc, cộng thêm qua đã học qua một lần nên sáng nay tay vào làm rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhanh.
Trương Phượng Trân đưaleech_txt_ngu chiếc quẩy vừa rán xong miệng Thu Nguyệt, cô cắn một miếng, quẩy phát ra tiếng rắc giòn tan.
Lãnh Thu Nguyệt giơ ngón tay với Trương Phượng Trân. Bà cười rạng rỡ đầy tự hào.
Lúc này, đã không ít con cầm bát đến mua quẩy. Đa số dân làng đều chưa thấy đậu hoa bao giờ, ai nấy hỏi thứ trông giống đậu kia là gì.
Lãnh Thu Nguyệt cười cho bà con. Có người muốn nếm thử của lạ nên đã mua một bát.
Thu Nguyệt giúp họ múc bát, rưới nước và hoa hẹ lên, đồng báo cho họ ở nhà có tương ăn kèm sẽ ngon hơn.
Thấy việc bận rộn cũng đã hòm hòm, Trương Phượng Trân toàn có thể một mìnhbot_an_cap đảm được, Lãnh Thu Nguyệt nói với chị dâu một tiếng rồi cởi tạp , múc một bát đậu hoa rưới và hẹ, lại lấy thêm hai quẩy, bưng bát đi sang nhà Trụ Tử.
qua Lãnh Thu đã nóivi_pham_ban_quyen với Trụ Tử Tức Phụ là hôm nay mang đậu hoa sang cho họ nếm , đương nhiên là phải nói được làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Lãnh Thu Nguyệtleech_txt_ngu bưng đậu hoa và quẩy đứng trước Trụ Tử cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, người ra mở cửa lại là một thanh niênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạ .
Người đàn ông này rất khôi ngô, đường nét trên khuôn vài phần giống Trụ Tử Tức Phụ, anh mặc một bộ đồ Trung chỉnh tề, cắt tóc húi cua, cả toát lên vẻ tinh vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tháo vát.
Thấy Lãnh Thu Nguyệt, rất lịchbot_an_cap sự : Xin hỏi cô tìm ai?
Nguyệt mỉm cười : Chào đồng chí, tôi tìm Tử Tẩu.
Người đàn ông né người sang một bên: Mời cô vào trong.
Lãnh Thu Nguyệt cười lắc , đưa đậu hoavi_pham_ban_quyen quẩy trong tay đến trước mặt anh ta rồi nói: tôi vẫn còn bận, không vào nữa đâu, anh mang những thứ này vào trong là được.
Dứt lời, bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong truyền tiếng của Trụ Tử Phụ: Ai đấyvi_pham_ban_quyen!
Chàng quay đầu lại: “Chị , có gửi sang bát tào phớ với quẩy này.”
Trụ Tử Tức bước tới, nhìnleech_txt_ngu bát tào hấp dẫn trên tay chàng trai, thấy Lãnh Thunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nguyệt vẫn đang đứng ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa, vội vàng cười xởivi_pham_ban_quyen lởi dắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô vào nhà.
“Sao lại có cô em thật thà thế không biết, qua bảo gửi tào phớ cho chị nếmvi_pham_ban_quyen thử, sáng nay đã mang sang thật rồi. Hết bao nhiêu tiền để chị trả nào.”
Lãnh Thu Nguyệt cười đáp: “Đã nói là để tẩuvi_pham_ban_quyen tử nếm thử thìvi_pham_ban_quyen định phảibot_an_cap mang sang chứleech_txt_ngu ạ, đâu nói rồi để đấy được.”
Trụ Tử Tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phụ nhận lấyvi_pham_ban_quyen tào và quẩy, rồivi_pham_ban_quyen lại không và chiếc giỏ cho cô. Nguyệt cũng không nán lại lâu, đưa đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liền rời đi ngay.
Lãnh Thu Nguyệt vừa đi, chàng trai trẻ liền Trụ Tử Tức Phụ: “Chị, người đó là ai vậybot_an_cap?”
Trụ Tức Phụ em một , cười hỏi: “Cô bé đó xinh xắn lắm đúng khôngvi_pham_ban_quyen?”
Chàng trainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không đáp, cúi đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cắn một miếng quẩy.
Nhìn đôi tai ửng của em trai, Tử Tức Phụ lấy từ trong tủ chạn ra một chiếc bát không, sớt cho cậu nửa rồivi_pham_ban_quyen : “Xinh thì xinh thật đấy nhưng cũng chẳng để làm gì, cô ta không xứng với đâu.”
Chàng trai vã phân bua: “Chị nói gì thế, xứng chả xứng, em chỉ hỏi bâng quơ thôi mà.”
Trụ Tử Tức Phụ cười bảo: “Được rồi, , cứ coi như hỏivi_pham_ban_quyen bâng đi, chị tin cậubot_an_cap làvi_pham_ban_quyen chứ gì? Mau ăn đileech_txt_ngu.”
Một chiếc quẩyvi_pham_ban_quyen mà chàng trai mới ăn được một nửa, còn lại cậu cho chị mình, cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói: “Chị, quẩy nàyleech_txt_ngu rán ngon thật đấy.”
Trụ Tử Tức Phụ nửa chiếc ngược lại, cười bảo: “Hôm qua chị ăn rồi, ăn đi. Mà cũng lạ , không biết con bé cả họvi_pham_ban_quyen Lãnh kia học được cái này từ bao giờ, tào phớ cũng làm ngon quá chừng, còn ngon hơn cả lần chị ăn trên huyệnvi_pham_ban_quyen nữa.”
Cuộc trò chuyện này Lãnh Thu Nguyệt nhiên không . vềvi_pham_ban_quyen nhà, tiếp tục cùng Trương Trân bán quẩy.
Đúng như lời Lãnh Thu Nguyệt dự đoán, mẻ tào phớ nay họ làm chẳng mấy chốc đã bán hết sạch. người còn đặc bưng cả bát sang mua tào phớ cho mấy đứa trẻ vừa ngủ dậy.
nay đời nông không còn nghèobot_an_cap khó như mười năm trước, lại đầu thực hiện kế hoạch hóa gia đình mỗi nhà chỉ có một hoặc hai con, việc nuôi dưỡng cũng được chút hơn xưa. Thêmbot_an_cap vào , bát tào phớ này không chỉ ngon mà còn cả trứng gà, giàu dinh dưỡng, nên nhiều người rất sẵn lòng bỏ tiền mua một bát bọn .
Đếnvi_pham_ban_quyen cuối cùng, có người bưng bát không đến lại bưng bát về vìvi_pham_ban_quyen đã hết hàng.
Lãnhbot_an_cap Thu Nguyệt và Trương Phượng Trân vừa dọnleech_txt_ngu xong thì Lạnh Kiến cũng đạp chiếc đạp Phượng Hoàngbot_an_cap về nơi. Vừa nhà, anh đã lôi ra một tiền lẻ, đưa cho Trương Phượng Trân như dâng .
Kiến Quốc cười hỏivi_pham_ban_quyen: “Đoán xem, hôm nay kiếm được bao nhiêu nào?”
Trương Phượng Trân nhận lấybot_an_cap xấp tiền, cười : “ này sao, mười cân quẩy, một hào rưỡi một , tổng cộng là một đồngbot_an_cap năm chứ gì.”
Lạnh Quốc không nói gì, chỉ cười tủm tỉm nhìn vợ. Thấy vậy, Phượng nghi hoặc xấp tiền trong tay, cuối cùng sáng lên: “Chà, sao lại được hẳn hai đồng thế này?”
Lãnh Thu Nguyệt cho Lạnh Kiến một chiếc khăn nóng.
“Anh, anh đừng úp mở mở nữa, mau kể nghe xem nào.”
Lạnh Kiến Quốc nhận lấy khăn lau mặt qua một lượt, rồi vênh váo ngồi mép giường, cười nói: “ đến thịleech_txt_ngu , đã gặp ngay một gã cũng đạp bán quẩy như mình. là anh lẳng bám theo sau, mình phải dò xem trên thị trấn nào chứ, đúng ? Kẻo người ta lại bảo mình phá giá, cướp mối làm ăn của người khác thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao.”
Lãnh Nguyệtbot_an_cap và Trương Phượng Trânleech_txt_ngu cùng gật đầu tán .
Lãnh Thu Nguyệtvi_pham_ban_quyen nói: “Cái này đúng đấy ạ. Ở trong mình bán bao nhiêu thì không ai quảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng nếu ra thị trấn, muốn làm ănvi_pham_ban_quyen dài thì không được đắc tội với người ta, càng không được làm loạn thị trường.”
Trương Phượng Trân vào tay chồng: “Thế rồi sao nữa?”
Lạnh Quốc kể: “Sau anh ngheleech_txt_ngu thấy hắn bán ta hai một cân. Anh mới mắc, ở tác xã muanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bán trên thị cũng hai hào một cân, ta là đơn vị nhà nước, còn mình là kinh doanh cá thể mà bán giá đó thì ai mua? Sao họbot_an_cap không vào xã mà mua xong?”
Trươngvi_pham_ban_quyen Phượng ngắt : “Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngốc thế, hợp tác xã bán hai hào cân quẩy nhưng phải kèm theo một cân lương thựcbot_an_cap nữa.”
Lạnh Kiến Quốc đầu cười hì hì: “Thì tại anh đi ở hợp bao giờ đâu, mấy thứ đồ ăn Tết toàn là em với em gái đi mua đấy chứ. Thế nên mới hớ một vố vậy.”
Trương Phượng Trânleech_txt_ngu hỏi: “ nên anh cũng bánbot_an_cap hai một cânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net à?”
Lạnh Kiến gật đầu: “, anh đạp xe sang phíavi_pham_ban_quyen bênbot_an_cap rồi cũng hai hào một cân.”
Trương Phượng tặc lưỡi: “ đất ơi, mười cân quẩy mà đổi được hẳn đồng. Để em tính xem, cân bột làm được hai cân , vậy này là hết năm cân . Một cân bột giá một hào, bỏ ra năm hào màvi_pham_ban_quyen kiếm được hai đồngbot_an_cap, nhà nó ơi, vụ này hời thật đấy!”
Thu cười bảo: “Chị dâu à, còn phải trừ đi tiền công của chúng ta và chi phí dầu nành nữa .”
Trương Phượng Trân thắc mắc: “ làm cho nhà mình mà cũng tính tiền công à?”
Lãnh Thu Nguyệt cười đáp: “Chị cứ yênleech_txt_ngu tâm , sẽ có ngày chị trở thành chủ, thuê người khác việc cho mình.”
Phượng Trân cười ngặt nghẽo: “Ối mẹ ơi, chẳng phải thành phu nhân tư bản rồi sao? Ha ha ha ha.”
Lãnh Thu Nguyệt cũng cười theo.
Cười đùa xong, Lãnh Thu Nguyệt quẩy tào phớ vẫn luôn được ủ ấm lên bàn. Thấy bát tào , Lạnh Kiến Quốc nhíu mày bảo: “Đồ tốt thế này, sáng ra uống hai bát làm gìleech_txt_ngu phí.”
Thu ấn anh ngồi xuống , nói: “Anh ơi, một buổi sáng được hẳn hai đồng, chẳng lẽ lại khôngbot_an_cap nổi hai bátvi_pham_ban_quyen tào phớ sao?”
Trân cũng cười phụ họa: “Đúng đấyvi_pham_ban_quyen, đừng có keo kiệtbot_an_cap thế . Chẳng phảileech_txt_ngu em đã nói rồi sao? Sau này tôi còn phải làm phu nhân tư bản cơ mà.”
Cả nhà ba người lại được trận cười sảng khoái. Cười xong, Lạnh Kiến Quốc mới dặn: “Mấy này nói ở thì đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chứ ra đừng có nói lung tung.”
Trương Phượng Trânbot_an_cap lườm anh mộtvi_pham_ban_quyen cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu có , lời này sao có tùy nói ngoài được, em cũng muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị dán chữ đâu.”
Ăn cơm xong, Lạnh Kiến Quốc vác cuốc ra đồng.
Trương Phượng Trân vốn định bảo Lãnh Thu Nguyệt đi ngủ một , nhưng cô lạibot_an_cap nói: “Chị dâu, em muốn lên huyện một .”
Trương Phượng Trânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngẩnvi_pham_ban_quyen người: “ lên làm gì? Đừng nói là em đi tìm cái gãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lý Kiến đấy nhé.”
Lãnh Nguyệtvi_pham_ban_quyen lắc đầu: “Sao có thể chứ ạ, cái nhà đó ai dính là xui người đó. Embot_an_cap lên huyện là để mua sáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giáo khoa cấp .”
Trương lại giật mình kinh ngạc: “Em gái, em định tham gia thi đại học, đi họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net học đấyleech_txt_ngu ?”
Thu Nguyệt mỉm cười gật : “, chị dâu, sau này chị sẽ hiểu, có học thức chính là con đường ngắn nhất để .”
Phượng Trân trầm tư một lát rồi kiên định gậtvi_pham_ban_quyen đầubot_an_cap, cười nói: “Được, dù giờ việc áng cũng ít, chị đi cùng em.”
Lãnh Thu Nguyệt vui nắm lấy tay chị dâu: “Thế thìbot_an_cap tốt quá, chúng ta mang theo nhiều tiền một chút, sẵn tiện mua cho chị bộ quần mới luôn.”
Trương Phượng Trân tuy ngoài miệng bảo “Chưa đến Tết, mua quần áo mới làm gì”, nhưng lòng thấy sướng khôn nguôi.
Trương Phượng nhờ hàng xóm nhắn lại một tiếng Lạnh Kiến Quốc, rồi Lãnh Thu Nguyệt ra thị bắt xebot_an_cap buýtleech_txt_ngu. Kết quả là tại bến xe, Lãnh Thu Nguyệt lại gặp Trụ Tử Phụ cùng chàng trai trẻ lúcvi_pham_ban_quyen nãy.
Vừa nhìn thấybot_an_cap Lãnh Thu , chàng traivi_pham_ban_quyen sáng , đôi mày cong cười : “Chào cô, lại gặp nhau rồi.”
Lãnh Thu Nguyệt cũng gật đầu với thanh niên: “Chào anh.”
Trương Phượng Trân nghi hoặc hỏileech_txt_ngu: “ người nhau ?”
Trụ Tử Phụ cười nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Thật là , chị bắt xe lên huyện sao?”
Trương Phượng Trân cười gật : “Đúng vậy chị dâu, vị đồng chí này là?”
Trụ Tử lớn hơn Lạnh Kiến Quốc hai , nên Trương Phượng Trân cũng phải gọi Trụ Tử Tức một tiếng chị dâu.
Tử Tứcleech_txt_ngu Phụ kéo người thanh niên lại, cười giới thiệu: “Đây làleech_txt_ngu em họ bên nhà cậu tôi, ngoáibot_an_cap mới quản vị của tôi, làm ở cục lựcvi_pham_ban_quyen. Hôm qua cậu ấy cùng lãnh đạo xuống Thanh Thủy ta khảo sát, chỗ tôi ở tạm một đêm, sáng nay phải về huyện rồi, tôi đây ấy lên xeleech_txt_ngu.”
Nghe đối phương làm việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở cục điện lực, Trương Phượng sáng rực lên ngay lập tức.
Đâybot_an_cap đúng là bát cơm sắt, nếu em mình cóvi_pham_ban_quyen thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gảleech_txt_ngu cho người như thế , thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau này coi được ăn cơm nhà nước rồi.
đến đây, Trương Trân ngước mắt quan sát người thêm vài lần, chỉ thấy anh ta trông sáng sủa hơn hẳn cái gã Lý Kiến Cương kia.
dáng vẻ rất thư sinh, nhãleech_txt_ngu nhặn.
Trương Phượng Trân cười hỏi: “Hóabot_an_cap ra là em họ à, cậu năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”
Trụ Tử Tức Phụ đời nào không nhận ra tán thưởng mắt Phượng Trânvi_pham_ban_quyen, trong lòng bà ta hiện lên tia giễu cợt, nhưng ngoài mặt vẫn treo nụ cười: “Nămleech_txt_ngu nay vừa hai mươi hai.”
Để dập tắt ý của Trương Phượng Trân, Tử Tức Phụ nói : “Bố cậu ấy đang tìm cho cậu ấy mộtvi_pham_ban_quyen cô gái phùvi_pham_ban_quyen hợp , nghe đâu hai là gái lãnh đạo cục điện lực cơ. Cậu em này của tôi mắt cao lắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đến con gái lãnh đạo cục điện lực còn chưa chắc đã lọt vào mắt xanh, cậuvi_pham_ban_quyen ấy bảo tìm người nào chung tiếng mới được.”
Lời này của Tức Phụ là đang cảnh cáo Trương , không phải có thể gả cho em họ bà ta, ngay cả connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái lãnh đạo điện lực cậu ta còn chẳng thèm thì gái như Lãnh Nguyệt đừng có mà mơ mộng.
Trương Trân nghe xong liền hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngay tứ trong lời nói đó, cười mắt nhạt đi, nhưng vẫn nhiệt lại: “Cậu em đâybot_an_cap tuổi trẻ tài cao, cưới vợ đúng là kénvi_pham_ban_quyen chọn càng. Vậy chúng tôi làm phiền hai chị em hàn huyên nữa, chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vé trước đây.”
Trương Phượng Trân nắm tay Thu đi thẳng về phía quầy bán vé.
Trụ Tử Tức nhìn theo bóng lưng hai người, tiếng đầy khinh : “Một kẻ nhà mà muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trèo gả cho cậu, cô đúng là dám nghĩ thật.”
Người thanh niên bất lực : “Chị, cứleech_txt_ngu nghĩ vẩn vơ, ta nói gì đâu.”
Trụ Tử Tức Phụ bảo: “Cậu không ánh mắt của vợ Kiến Quốc nãy à? hận không thể lôi cậu với cô em đi làm giấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đăng ký kết hôn ngay lập tức nếu cậu đồng ý thôi. Dù con bé Thu Nguyệt cũng , nhưng nó dù sao cũng là người nông thôn, hai hôm trước lại vừa hủynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôn với người ta, điều kiện của cậuleech_txt_ngu thế này, nó không xứng.”
Nghe thấy hai chữ “hủy hôn”, người thanh mày hỏi: “Tại sao lại hủynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ?”
Trụ Tử Tức Phụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đáp: “Cụ thể nào tôi không rõ lắm, nghe nói đằng gái động hủy. Đằngvi_pham_ban_quyen trai là sinh viên đại học có khẩuleech_txt_ngu thành thị hẳn hoi đấy, hai hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước nhà trai còn đến làm loạn một trận, nhưng Lãnh Nguyệt chết sống không chịu gả, như là lối sống của đằng trai có vấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đềvi_pham_ban_quyen, ở đã chung sống với bạnvi_pham_ban_quyen học rồi. Nhưng mà nói cũng lạ, cô nàngbot_an_cap Thu Nguyệt này ngày thường chỉ ở làng, chẳng đi đâu cả, sao biết chuyện cậu ta sống với người khác ở trường được nhỉ?”
Người thanh cườileech_txt_ngu nói: “Có gì lạ đâu, chắn là cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bạn học kia muốn danh phận mập mờ, cố ý người báo cho đằng gái để phá sự này thôi.”
Trụ Tử Tức Phụ gật đầu: “ là vậy. Mà thật ra hồi nhà họ Lãnh định ra đám sự đó thấy lạ rồi, hộ khẩu thành phố, lại là viên đại học, việc gì phải tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vợ nông thôn, rõ ràngleech_txt_ngu là có vấn đề.”
Hai chị em thì với nhau, Lãnh Thu Nguyệt và Trương Phượng cũngvi_pham_ban_quyen đã đến quầy véleech_txt_ngu.
Trương Phượng Trân nhổ một nước bọt, thấp lẩm bẩm: “Đúng là uổng công bát tào phớ của mìnhvi_pham_ban_quyen.”
Lãnh Thu Nguyệt cười hỏi: “Sao vậy chị?”
Trương Phượng bội nói: “Em xem cái bộ dạng dùng lỗ mũi nhìn người của bà ta kìa, làm như em họ mình là bánh bao thơm không bằng, bày đặt coi thường em mình.”
Lãnh Thu Nguyệt lại không hềbot_an_cap giận, cô mỉm cười bất lực nói: “Chị dâu, chị định tìm cho em thật đấy ? Em đã rồi, em phải học. Vả lại, người ta ăn cơm nhà nước, mình là kẻ bới đất tìm ăn, vốn dĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã môn đăng hộ đối .”
Trương Phượng Trân móc ra mua hai vébot_an_cap, đưa cho Thu Nguyệt một tấm, không nói: “Đúng, đợi đến lúc em đại học, mình thèm vào ta. mà nói thật, hai ngày nay lòng chị cứ an thế nào ấy, cứ cảm thấy nhà Lý Kiến Cương sẽ không để yênleech_txt_ngu đâu. Chị định sớm tìm cho mối khác để định đoạt xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuôi, khỏi sợ nhà đó bàybot_an_cap ra trò mèo gìvi_pham_ban_quyen nữa.”
Lãnh Thu Nguyệt mỉm an ủi: “Chị yên đi, mình ngay thẳng không sợ mấy trò mưu hèn kế bẩn. Bởi vì mọi mưu quỷ kế chỉ là hổ giấy mà thôi.”
Nghe cô nói vậy, Trương Phượng Trân cũng thấy nhẹleech_txt_ngu lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , chị gật đầu: “Phải, âm quỷ kế đều là hổ , mình ngay thẳng thì sợ chứ?”
Chẳng mấy chốc xe buýt đã đến, Lãnh Thu và Trương Phượng Trân lên xenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , em họ của Tử Phụ sau khi chào biệt chị mình lên.
Lãnh Thu ngồileech_txt_ngu cùng Trương Trân, còn em Tử Tức Phụ ngồi ngay hàng ghế trước họ.
chạy được một lúc, người niênleech_txt_ngu quay đầu lại chủ động đưa tay về phía Thu , nụ của anh rất rạng rỡ: “Chào cô, tên là Ngô Hướng Dương.”
Lãnh Thu Nguyệt mỉm cười đưa bắt nhẹ một rồi , nói: “Chào anh, tôi là Lãnh Thu Nguyệt, đây chị dâu tôileech_txt_ngu.”
Ngô Hướng Dương lịch sự gật đầu với Trương Phượng : “Chào chị dâu.”
Trương Phượngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trân cười hớn hở: “ cậu, chào cậubot_an_cap.”
Ngô Hướng nói : “Sáng nay tôivi_pham_ban_quyen có ăn tào phớ với quẩy chị gửi sang, ngon lắm, là cô phải không?”
Thu Nguyệt gật đầu: “Là tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm.”
Ngô Hướng Dương cười: “Đồng Lãnh Thu , tay nghề củavi_pham_ban_quyen cô sự rất tốt.”
Lãnh Thu Nguyệt đáp: “Cảm ơn anh.”
Ngô Hướng Dương lạileech_txt_ngu hỏi: “Hai người lên huyện sắm đồ đạc à?”
Nghĩ đếnbot_an_cap việc nhà Ngô Hướngvi_pham_ban_quyen Dương ở trên huyện, Lãnh Thu Nguyệt không nhịn được mà hỏi thêm một câu, gật đầu nói: “Anh có biết hiệu nào, hoặc tốt nhất là nơi nào bán sách cũ không? Tôi muốn mua sách giáo khoa cấp ba và liệu ôn .”
Ngô Hướng Dương ban đầu ngạc nhiênbot_an_cap, sau như hiểu ra điều gì, anh hỏi: “Đồng Lãnh Nguyệtleech_txt_ngu, số sách đó dùng sao?”
Lãnhbot_an_cap Thu Nguyệt gật đầu: “Tôi muốn thi đại học.”
Nghe cô nói , Ngô Hướng không khỏivi_pham_ban_quyen nảy sinhbot_an_cap lòng kính trọng, anh hơi ngại ngùng đầubot_an_cap, cười : “Không sợ cô cười chứ, mấy sách đóvi_pham_ban_quyen tôi đều có đủ, toàn là tôi xong cả, thi trượt đại học.”
Thời đạibot_an_cap rất khó đỗ, nên khi nghe Lãnh Thu Nguyệt nói muốn thi, Ngô Dương phục đến vậy.
Chưa bàn đến chuyện có đỗ hay không, chỉ riêng chí khí này đã đángvi_pham_ban_quyen để người ta kính nể .
Mắt Lãnh Thu Nguyệt lên: “Vậy tôi có thể mua chỗ đó của anh không?”
Hướng cười bảo: “Mua bán gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứ, chẳng phải sáng nay tôi vừa ăn của cô bát tào phớleech_txt_ngu sao? Lát nữa xuống xe cô cùng , tôi về nhà lấy cho cô.”
Lãnh Thu Nguyệt và Trương Phượng Trân nhìn nhau, cả hai đều rõ sự vui mừng trong mắt đối phương.
Thu Nguyệt vôbot_an_cap cùng cảm kích: “Vậy thì ơn anh nhiều lắm.”
Khi xe đến bến, Thu Nguyệt và Trương Phượng Trân cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngô Hướng Dương đi tập thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của cục điện lực.
Tuy nhiên, hai người không chịu lên lầu mà đứng đợi ở phía dưới.
lâu sauleech_txt_ngu, Ngô Hướng Dương xáchvi_pham_ban_quyen một chiếc túi dứa đi từ trênleech_txt_ngu lầu .
Lãnh Thu Nguyệt vội vàngvi_pham_ban_quyen đồng nhân dân tệ nhét vào tay Hướng .
Ngô Hướng Dương xua tay, quyết khôngvi_pham_ban_quyen nhận: “Tôi cũng không thi đại học nữa, này để không cũng chỉ là mớ giấy lộn chiếm nhà thôi, dùng thì tôi tặngbot_an_cap cô .”
Lãnhleech_txt_ngu Thu Nguyệt ơnvi_pham_ban_quyen Hướngvi_pham_ban_quyen Dương cùng Trương Phượng Trân đi đến bách hóa tổngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hợp.
Trương Trân níu Lãnh Nguyệt lại, không chịuleech_txt_ngu vàovi_pham_ban_quyen trong.
“ ta kiếmvi_pham_ban_quyen được có đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sao thể không tiết kiệmbot_an_cap chứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? phải đã bảo là để dành tiền lên huyện mở quán ăn sáng sao?”
Lãnh Thu Nguyệt kiên quyết dâu vào: “Có tiết đến mấy cũng không thể đểbot_an_cap bản thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến một bộ quần áo cũng chẳng mua.”
người vào cửa hàng hóa, Thu lập tức ưng ý một chiếc áo khoác đíchlơrông màu trắng .
Trương Phượng Trân năm nay mới hai ba tuổi, chỉ lớn hơn Thu Nguyệt ba tuổi. Do phải lao động quanh nămvi_pham_ban_quyen suốt tháng nên nước da của chị không trắng, nhưng bù lại chị có vóc dáng cao , gương mặt trái xoan, tuy da hơi ngăm rất mịn màng.
Lãnh Thu Nguyệt thấy chiếc áo này mà mặc lên người Trương Phượng Trân thì chắc chắn sẽ rất đẹp.
Cô chỉ vào chiếc áo rồi nói với viên bán hàng: “ chí, phiền cô chiếc áo khoác đíchlơrông kia xuống cho chúng tôi một chút.”
viên bánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hàng mỉmbot_an_cap cười lấy áo , đưavi_pham_ban_quyen tận tay Lãnh .
Lãnh Thu Nguyệt bảo Trương Phượng mặc thử.
Trương Phượng Trân chối: “Chất vải tốt thế , thôi đừng kẻo hỏng mất.”
Nhưng Lãnh Thu Nguyệt vẫn cứng rắn khoác chiếc áo dâu.
mắt Lãnh Thu Nguyệt quả thực rất tinh tường. Chiếc này lên người Trương Phượng Trân không lên vóc dáng thanh mảnh, uyển mà còn khiến khí của trở nên nhã, tĩnh hơn hẳn.
Lãnh Thu Nguyệt chân thành cảm thán: “Đẹp !”
Trương nhìn mình trong gương, khóe môi cũng bất giác cong . Thử hỏi có người phụ nào lại không thích quần áobot_an_cap .
Lãnh Thuvi_pham_ban_quyen hỏi nhân viên bán hàng: “Chiếc áo này giá bao nhiêu ?”
Nhân viên bán hàng cười nói: “Ba mươi hai đồng.”
Phượng Trân nghe xong thì sữngbot_an_cap sờ: “Cái ? Một chiếc áonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bán ba mươi đồng ? Bằng lương của một công nhân còn gì.”
Nhân viên bánleech_txt_ngu giải thích: “Đây là Quảng Châu, ở miền Nam đang thịnh hành lắm đấy. Cửa hàng chúng tôi chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhập vềvi_pham_ban_quyen được chiếc thôi, bán hết là không đâu.”
Vào những nămvi_pham_ban_quyen đầu thập niên 80, nền công nghiệp quốc vẫn chưa hoàn thiện và phát triển, nôngbot_an_cap sản cấp rất rẻ nhưng hàng côngbot_an_cap nghiệp lại đắt đỏ đến khó tin. Ngay cả một số bộ áo may sẵn, vì liên quan đến sợi hóa học vốn là ngành đang giai đoạn khởi đầu trong nước nên giá bán cực kỳ cao.
Đúngvi_pham_ban_quyen lúc này, giọng nữ vang lên từ phía .
“Kiến Cương, anh xem chiếc áo khoác đíchlơrông màu trắng ngà kia đẹp chưa kìa?”
Nghe thấy cái tên , cả Lãnh Nguyệt và Trươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phượng đều khựng lại.
Chưa kịpbot_an_cap ngoảnh đầu, Lý Kiến Cương đã vang lên: “Đúng là đẹpleech_txt_ngu thật.”
“Anh Kiến Cương, anh mua cho có được khôngvi_pham_ban_quyen?”
Dù đã cách biệt bốn mươivi_pham_ban_quyen , Lãnh Thu Nguyệt ngayvi_pham_ban_quyen đàn đang nũng nịu tay Lý Kiến Cương chính là Tiêu Ái Nhu thời trẻ. Ả tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặc một chiếc áo khoác đỏ, quần đíchlơrông, tóc uốn sóng theo đặc trưng của nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm 80.
Hai người họ trong tay, chẳng khác nàovi_pham_ban_quyen một đôi vợ chồng.
Rõleech_txt_ngu Lý Cương cũng đã nhìn Lãnh Thu Nguyệt. Hắn mỉm cười đi tới trước mặt cô.
“Lãnhbot_an_cap Thu Nguyệt? Không ngờ lại cô ở đây?”
Lãnh Thu Nguyệt chẳng thèm để ý , chỉ hỏi nhân viên bán hàng: “Chiếc áo này có thể giảm giá một chút khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?”
viên hàng náy cười: “Thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự là không giảm được ạ.”
Gương mặt Kiến Cương hiện lên nụ cười đầy ẩn ý: “ Nguyệt, nếu thích thì tôi mua cho cô.”
Thu Nguyệtvi_pham_ban_quyen chưa kịp lên tiếng, Trương Phượngvi_pham_ban_quyen Trân đã tiếp nắm tay cô kéo : “Em gái, mình đi thôi, đừng đứng đây phí với hạng người này. đồ mặt dày, rõ ràng bên ngoài đã có rồi có mặt mũi sang nhà tử tế để hôn. người không liêm nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , tuyệt đối không được dính vào. Ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dính vào coi như đời nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tàn đời luôn.”
Tiêu Áinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhu rảo bước đến trước mặt Lãnh Thu Nguyệtleech_txt_ngu, lạnh lùng chất : “Cô chính là con thôn quê đó sao?”
Thu Nguyệt vừa mở thì bị Trương Phượng kéo saubot_an_cap lưng. Chị đanh mặt mỉa mai: “ cô chính là đồ lăng loàn đó ? Bây giờ là xã mới, bần nông trung nông lòng, hạng lăng loàn như cô dựa gì mà khinhleech_txt_ngu thường thôn chúng tôi?”
Tiêu Ái không ngờ Trương Phượng Trân vừa mở miệng đãleech_txt_ngu mắng là đồ lăng loàn, mặt bừng vì tức giận: “Cô bậy! Cẩnvi_pham_ban_quyen thận tôi kiện cô tội vu khống, an đến cô đi !”
Phượng Trân định tiếp khẩu chiến thì bị Lãnh Thu Nguyệt kéo lại. Cô tiến một bước, mắng: “Được thôi, cứ đi mà . Sẵn tiện để các đồng chí công an tra xét tên Lý Kiến Cương này, hắn đã làm gì khi vừa định hôn với sống chungleech_txt_ngu với cô.”
Chuyện xấu xa Tiêu Ái Nhu và Lý Kiến Cương Lãnh Thu Nguyệt nói huỵch toẹtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đám , mặtvi_pham_ban_quyen Lý Kiến Cương có dày đến mấy cũng cảm thấy không mặt mũi nào đứng lại .
Bởi dù Lý Kiến Cương có thì chỉ dám làmbot_an_cap lén lút lưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. người này vốn vô cùng đạo đức .
Thế làleech_txt_ngu hắn Ái Nhu đi thẳng ra ngoài.
Trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi khỏi cửa hàng bách hóa, Lý Cương lại Lãnh Thu một cái đầy âm độc.
Tiêu Ái Nhu đi theo sau Lý Kiến Cương, an ủi: “Kiến Cương, anh đừng , vì loại người đó mà giận thì không đáng đâu.”
Bị Lý Kiến Cương và Tiêu Ái Nhu phá ngang như vậyleech_txt_ngu, Trương Phượng Trânleech_txt_ngu chẳng còn tâm trạng mua sắm gì nữa, chị kéo Lãnh Thu Nguyệt về nhà.
Trên , Trương Phượng Trân còn chưa bàng hoàng nói với Lãnh Thu Nguyệt: “ , may chúng đã hủy hôn với nhà họ Lý. Thật không ngờ hắn thực lăng nhăng bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .”
Nói đoạn, Trương Phượng Trân tay Lãnh Thu Nguyệt hỏi: “Nhưng mà, chị dâu cứ thắc mắc mãi, chuyện này làm sao em biết được?”
Lãnh Thu Nguyệt dĩleech_txt_ngu nhiên không thểleech_txt_ngu chuyện mình , cô mỉm cười: “Chị dâu à, khác biết mình đừng làm. Trên đời làm gì bức tường nào không lọt gió, Lý Kiến Cương làm chuyện đồi bại như thế, tự nhiên sẽbot_an_cap chướng rồi âm thầm nóivi_pham_ban_quyen cho em biết thôi.”
Vì có kinh nghiệm từ hai ngày trước, sớm hôm sau, Lãnh Nguyệt làm hẳnvi_pham_ban_quyen một thùng đậu hoa và bốn mươi cân quẩy.
Tất nhiên, điều Lãnh Thu Nguyệt không biết là qua sự truyền tai dân làng trong hai ngày qua, không chỉ người trong biết cô bán quẩy và đậu hoa cổng nhà, mà cả người ở hai thôn lân cận cũng đãvi_pham_ban_quyen nghe tiếng.
Mọi người kháo nhau rằng tay chiên quẩy của Lãnh Thu Nguyệt rất cừ, ngon hơn hẳn quẩy bán ở hợp tác xã trên trấn. Hơn nữa, nước dùng của đậu hoa còn được nấu bằng mỡ lợn, bên trong cho thêm trứng gà.
Ởvi_pham_ban_quyen thời điểm này, tại nông thônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mỡ lợn quý giá và hàng hơn nhiều với các loại dầu thực vật. Mỡ lợn phải bỏ tiền ra thịt mỡ mới thắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được, trong khi thực mà nông thôn ăn đều là dầu ép từ nông sản nhà . Ví như dầu làbot_an_cap loại dầu vật ép hạt bông . bông hầu không tốn , chỉ cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mangvi_pham_ban_quyen bông vải thu hoạch được lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trấn bán, sẵn tiện ép hạt lấy dầu. Còn dầu đậu nành hay lạc là từ đậu và lạc nhà trồng mang xưởng nhỏ trên trấn ép, chỉ mất chút tiền công.
Nhưng lợn thì khác, hay lợn không hề dễ mua. Vì vậy, thùng đậu hoa Lãnh Nguyệt làm nay chẳng mấy chốc đã sạch .
Đến khi những bát đậu hoa cuối được vài người ở thôn bên cạnh mua mất, một trong số đó chỉ vào Lãnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thu rồi thì thầmleech_txt_ngu bạn đi cùng: “Là ta phải không? Cái lăng nhăng với kẻ khác nên bị hônbot_an_cap phu hủy hôn ấy?”
Tay múc nước của Lãnh Thu Nguyệt khựng .
Trương Phượng Trân đang chiên quẩy thì khựng lại, chịvi_pham_ban_quyen ném đôi đũa xuống mặt bànleech_txt_ngu, chỉ tay ở làng bên kia mà hỏi: “Này, anh bậy bạ gì đó?”
Một người trongbot_an_cap số đó thấy Trương Phượng Trân chất vấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầy giận dữ có chút sợ hãi, tay cùng định bỏ đi.
Thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưng kẻ kia lại không phục, gạt tay bạn mình ra rồi nói: “Sợ cái gì? Nó có gan làm loại chuyện tất , lại cho chắc?”
Trương Phượng tức nghẹn: “Anh, nói lại lần nữa xem!”
Tênvi_pham_ban_quyen đó rướn cổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên đáp: “Nói lại thì nói lại, con gái nhà chị không biết tự trọng, ngoài lăng loàn với đàn ông khác nênleech_txt_ngu bị hôn phu hônvi_pham_ban_quyen rồi.”
Trương Phượng tay áo định xông đánhvi_pham_ban_quyen nhau vớibot_an_cap kẻ thìvi_pham_ban_quyen bị Lãnh Thu Nguyệt giữ chặt lại.
Trương Phượng Trân giận đến mứcbot_an_cap run người: “Tiểu Nguyệt, cản chị làm gì? Chị phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đánh kẻ ăn không nói có, môi múa mép được.”
Lãnh Thu Nguyệt nhìn đối , trầm giọng hỏi: “ nói tôi lăng loàn người , anh mắt nhìn thấy sao?”
Đối phương cười khẩy một tiếng, có lẽ vì muốn thể hiện uy thếbot_an_cap nhất thời nên khoanh tay trước ngực: “, tôi chínhleech_txt_ngu mắt nhìn thấy đấy, thì sao nào?”
Lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, không người làng bên mà dân làng ở đây cũng kéo mỗi lúc đông.
Trong đám đông bắt đầu tiếng xì xào .
Người những tám vẫn còn bảo thủ, con gái chưa gả chồng mà với đàn ông bên ngoài thì đúng là nỗi cho gia tộc, bị cả làng khinh .
Lãnh Thu Nguyệt nhìn đám đông đang quanh xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net náo nhiệt, cô tháovi_pham_ban_quyen tạp dề trên người vàbot_an_cap khăn đầu ra, đặt vào trongbot_an_cap giỏ đựng đồ lặtbot_an_cap vặt.
Gaunhobe1022
10/7/2026 lúc 6:49 sángÊ nge mẮc cười z tắm con mà k tắm trươc mat cha mẹ. Xong rồi nhận con từ một người đưa con cho một người bệnh viện bị khùng ak