Tô Mạt Trọng Sinh: Mang Linh Tuyền Không Gian Tự Vạch Trần Đường Dây Tội Phạm Bí Mật

Tô Mạt Trọng Sinh: Mang Linh Tuyền Không Gian Tự Vạch Trần Đường Dây Tội Phạm Bí Mật

Xoài Chua Story full 09/08/2026 185 views lượt nghe 3 (1)

Giới thiệu truyện

Tô Mạt Trọng Sinh: Mang Linh Tuyền Không Gian Tự Vạch Trần Đường Dây Tội Phạm Bí Mật

Vừa mở mắt, mụ mẹ kế độc ác giơ tay tát trời giáng, bạn sẽ phản ứng thế nào?. Có nên cam chịu để giữ hình tượng đứa con ngoan hiền sống không bằng nô lệ?. Không đâu, nữ chính của chúng ta chọn cách lật mặt mụ và tha hồ trừng phạt cả gia đình đê tiện!

Bị chiếc xe tải lớn cuốn vào gầm, Tô Mạt, một nhân viên văn phòng, bất ngờ trọng sinh vào một thế giới song song năm 1969. Thân xác mới là một cô bé 14 tuổi gầy gò, chịu đựng sự hành hạ của cha ruột, mẹ kế và gã anh trai kế đến cực nhọc. Mở tai nghe ra, bạn sẽ rùng mình trước những lời chửi rủa eo éo, nhưng ngay sau đó là âm thanh “Chát! Chát!” đầy sảng khoái khi nữ chính phản kích. Nhờ trí tuệ sắc bén và kỹ năng chiến đấu bá đạo, Tô Mạt đoạt lại ngọc bội không gian tùy thân chứa linh tuyền, vung gậy sắt đập gãy chân lũ súc sinh nhà họ Tô. Tiếng đấm đá huỳnh huỵch, tiếng dao phay sắc lẹm chém đứt tai gã cha tồi, hòa nhịp căng thẳng khi cô thâm nhập căn hầm tối tăm để giải cứu những cô gái bị bắt cóc chắc chắn sẽ khiến mọi giác quan của bạn bùng nổ!

Lý do bạn không thể bỏ lỡ siêu phẩm này:

🔥 Vả mặt cực căng, sảng văn “out trình”: Nữ chính thông minh, mạnh mẽ và tuyệt đối không thánh mẫu. Mở đầu là đấm, kết thúc là tẩn, cô biến lũ cực phẩm thành bao cát với sức mạnh vô song nhờ uống nước linh tuyền.

💎 Plot twist gãy cổ: Câu chuyện không chỉ dừng lại ở màn đấu đá mẹ ghẻ con chồng vặt vãnh trong nhà. Lão cha bề ngoài đạo mạo hóa ra lại là trùm buôn người xảo quyệt, giấu hàng rương cá vàng nhỏ dưới hầm sâu!

📻 Bối cảnh thập niên 60 sống động: Trải nghiệm không khí thời bao cấp chân thực qua những âm thanh xì xụp ăn bát mì to chảng , tiếng xếp hàng mua bánh bao thịt bằng tem phiếu , và hành trình “cuỗm” sạch tài sản để rầm rộ đi xuống nông thôn cực kỳ lôi cuốn.

🎧 Tắt đèn, đeo tai nghe vào, vặn volume lên mức vừa đủ và bấm PLAY ngay để cùng Tô Mạt đập nát lũ ngụy quân tử, cày cấp làm giàu giữa thời bao cấp! Giọng đọc truyền cảm và hiệu ứng âm thanh cực “cuốn” của tfullaudio.net đang chờ bạn khám phá đấy!

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
Tô Mạt Trọng Sinh: Mang Linh Tuyền Không Gian Tự Vạch Trần Đường Dây Tội Phạm Bí Mật cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Trong cơn màng, Tô Mạt cảm đau rát liên hồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không đang sống một , cô đã nghi ngờ kẻ nào đó lúc mình ngủ mà tát tới tấp vào rồi.
Giấc mơ này cũng thật kỳ và chân thực quá mất. lẽ ông thấy ban ngàybot_an_cap đi làm cô trốn việc vàoleech_txt_ngu nhà vệbot_an_cap sinh tiếng đồng hồ nên mới lẻn vào mơ để trừng phạt saobot_an_cap?
Đau quá
Conbot_an_cap ranh con này, còn biếtbot_an_cap đaubot_an_cap cơ đấy, chứng tỏ là chưa ! Khônvi_pham_ban_quyen hồn thì cút dậy nấu cơm ngay!
Một tiếng chửi chói tai khiến Tô Mạtbot_an_cap mình tỉnh hẳn.
Chuyện gì này? Người phụ nữ trung niên với mắt trợn trước mặt này là ai?
Bà là ai? Sao lại ở trong tôi?
Tô Mạt hoảng hốtvi_pham_ban_quyen, không đột nhập?
Càng nghĩ càng thấy có khả năng, lẽ nào sau khi lẻn nhà mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, phát hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra cái nghèo đến mức gián cũngbot_an_cap buồn ở nên mới tức ra đánh người?
Mụ phù thủy già kia! Không trộm được đồ thì đổi nhà khác đi chứ, sao lại đánh người hả?
Vừa nói cô nhìn một xem có mất món nào không. cái nhìn này khiến Tô Mạt chớt lặng.
Không đúng, đây không phải nhà cô, vả lại chẳng phải cô đã chớt sao?
Lại được cứu à? Nhưng cũng không , lúc đó mình bị chiếcleech_txt_ngu xe cuốn vào gầm, tuyệt đối năng sống sót. Hơnbot_an_cap nữa, cái bẩn thỉu nàyvi_pham_ban_quyen cũng chẳng giống bệnh nào!
Một ý nghĩ nảyvi_pham_ban_quyen ra trong đầu, cân nhắc đếnbot_an_cap khảleech_txt_ngu đó, Tô Mạt thì sự kinh ngạc và kích nhấn chìm.
Chẳng lẽ một kẻ đen đủi đến cả véleech_txt_ngu số cũng chưa từng trúng như cô lại được vị xuyên không chọn rồi ?
Vân bị những lẩm bẩm một mình của Mạt làm ngẩn . Chẳng lẽ con ranh này ngã một nên khờ rồi?
Thế , nhìn ánh mắt cô long lanh, chính trực, thậmbot_an_cap chíleech_txt_ngu cònvi_pham_ban_quyen thêm vài phần mà trước đây chưa từng có, mụ chắc tám phần là côbot_an_cap đang giả điên đểvi_pham_ban_quyen dọa mình.
Nghĩ đến đây, Lý Túnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vânvi_pham_ban_quyen giậnleech_txt_ngu dữ, vung tay định tát Tô Mạt một cáibot_an_cap nữa.
Con ranh con còn học cách lừa ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơ đấy? Xemvi_pham_ban_quyen tao có đánh chớt mày không!
Chát!
tiếng vang giòn , Tú Vân ngẩn người trong chốc lát. Cái tát của mụ còn chưa giáng xuống, sao đã nghe thấy tiếng rồi?
Cho khi cảmleech_txt_ngu thấy gò má mình đau rát, mụ mới hoàng ra mình đã đánh ngược lại.
Ngại nhé, hì hì. Phản xạ điều kiện , phản xạ có điều kiện ấy mà.
Tô Mạt nhìn mặt không thể tin nổi của mụ phù thủy già sau khi bị mìnhleech_txt_ngu tát, ước đầu tiên mụ bị đánh.
Nhưng hôm nay đụng phải cô, coi như mụ gặp hạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi. Nhớ năm đó đi ông , học được không ítvi_pham_ban_quyen bản lĩnh.
Tuy là những chiêu trò có tiểu nhân, mấy quang minh chính đại, nhưng dùng đối phó với xấu hàng ngàyleech_txt_ngu thì cực kỳ hữunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dụng.
Hồi trước cô từng một kẹp hạ gục bốnvi_pham_ban_quyen tên lưu manh, kết quả kẻ chớtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người tànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phế, vậy tòa vẫn phán quyết là phòng chính đáng, cô nói xem có tức chớt người ta không chứ, ha havi_pham_ban_quyen.
Hồi lâu sau, Lý Tú Vân phản ứng lại được.
Mụ tức giận gào thét: Á Con kia, mày dám đánh cả mẹ mày à? không sợ bị sét đánh saobot_an_cap!
thấyleech_txt_ngu lời này, cơn nóng nảy của Tô Mạt lập tức bị châm ngòi.
Ngậm cái miệng thối của lại đi, tôi còn là mẹ bà ! Cái mụ giàbot_an_cap không xấu hổ, đúng là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, mặt xấu mà nghĩ cũng đẹp gớm! muốn làm mẹ tôi? Đi bãi mà soi lại cái bản mặt già nua nhăn như chó Shar Pei của bà đi!
Được lắm, con ranh con, đủ lông đủ cánh rồi phải ! Xem tao có giết chớt mày không!
Lý Túnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân lao tới co với Tô Mạt, định bụng sẽ cấu véo cho cô bầm tím khắp người như trước đây, khiến cô nằm đó cũng phải kêu đaubot_an_cap.
Nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngờ, Tô Mạt này đã không còn là Tô nữa.
Thấy mụ định cấu mình, cô cúi ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net né tránh, hai tayvi_pham_ban_quyen vòng ra sauleech_txt_ngu, bóp lấy hai gò đảo của mụ già rồi xoay một vòng rưỡi, khiến Lý Vân gào khóc thảm thiếtvi_pham_ban_quyen.
Mày!
Chát!
Con
Chát!

! Chát!
Cứ mỗi khi Lý Tú miệng, Tô Mạt lại tặng cho một cái trời giáng. Biết được, ai bảo cái miệng mụ giàvi_pham_ban_quyen thối quá làm chi!
Lý Tú Vân ăn mười mấy cái tát, vẫn phụcvi_pham_ban_quyen lên đánh tiếp, kết quả bị véovi_pham_ban_quyen thịt, đábot_an_cap vào chỗ hiểm xong, mụ mới nhận ra năng lực chiến đấu của mình lúc này không ổn rồi.
Mụ dùng ống tay quệtbot_an_cap ngang nước nước mũi trên , khom lưng kẹpbot_an_cap chặt chân, nhanh chóng lùi lại vàileech_txt_ngu bước.
Con ranh con, mày đấy, tao gọi bố mày về dạy dỗ mày!
Nóibot_an_cap xong liền chạy, cứ thể sợ Mạtbot_an_cap nhảy xuống giường theo .
Sau Lý Tú Vânleech_txt_ngu đi khỏi, Tô Mạt thở dài hơi dài. Người xuyên không dậy trên chiếc giường cổ kính thơm tho.
Sao đến lượt cô lại đổi thành căn phòng nhỏ hẹp, tối đen như mực, lại còn chất lộnvi_pham_ban_quyen thế này?
Thôi đổi cũng được, nhưng bị mụ phù thủy già , đúng là tức cô mà. cô đườngbot_an_cap đường là một nhân công sởbot_an_cap đại, lần đầu tiên côleech_txt_ngu phải cái tát trời như vậy đấy!
Nhìn quanh vòng, căn phòng ngoài vật ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì chỉ một tấm phản, thứ giá trị nhất chính là chiếc chăn bông cũ nát giường.
Quan nhất ở đây ngay cả cửa sổ cũng không có, trong phòng bốcleech_txt_ngu lên một mùi ẩm mốc khó chịu, hun đến cô không thể ở lại thêm một giây nào, liền chân trầnleech_txt_ngu chạy ra ngoài.
Bên ngoài là một sânvi_pham_ban_quyen nhỏ, vẻ kiểu gạch xanh ngày xưa, bắc nam, hướng nhàleech_txt_ngu .
Phía bắc là nhà chính cùng một phòng khách nhỏ, phía đông là một phòng ngủ cóvi_pham_ban_quyen cửa sổ và nhà bếp.
Phía tây là nhà vệ sinh, phòng , sát váchleech_txt_ngu vệ chính là căn phòng nát nhỏ bé của .
Rốt cuộc đã xuyên đến đâu rồi? Theo thói quen, đưa tay lên gáy, lại chạm một u to bằng quả óc chó.
Suýtvi_pham_ban_quyen
Tô Mạt muộn màng nhận ra có gì đó rất lạ, không ổn!
sát kỹ thân mình, hiện cơ thể nhỏ đi một lớn, tầm cũng thấp hơn thường rất .
Cúi đầu nhìn xuống đôi bàn chân khô gầy bànleech_txt_ngu tay như chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gà, dù lý có vững vàng mấy, cô cũng muốn hét lên thật lớn.
Gương, đâu rồi!
bẩm trong miệng, bắt đầu chạy loạn khắp sân tìm gương, cộng thêm bộ quần đầy những vá trên ngườibot_an_cap, trông cô chẳng khác một kẻ ăn màybot_an_cap điên .
Tô Mạt không tìm thấy gương, nhưngbot_an_cap thấy một . Cô bướcvi_pham_ban_quyen tới, một khuôn mặt giống đến bốn năm phần phản chiếu trên mặt nước.
Cô run rẩy đưa tayleech_txt_ngu sờ từ cổ dưới, tức suyleech_txt_ngu sụp khóc nức nở.
Ông trời khốn , ông trêu tôi đấy à!! Hu hu 36D của tôi đâu rồi?
Thứ phụ tùng mà cô từng tự hào nhất, giờ đây sao lại phẳng lì thế này!
trong cơn suy sụp, cô cảm thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu đau nhức, không suy nghĩ thêm, một luồng ký lồ ùa tâm .
Cuộc đời của một người như một phim quay nhanh lướt qua não bộ.
Kết thúc rồi, kiếp trước của cô thực sự kết rồi. Côleech_txt_ngu vì cứu ba đứa trẻ mà xe tải cán chớt.
Nói có hối hận không thì Tô Mạt không hối hận. Năm cô hai tuổi bốbot_an_cap đã hôn, mỗi người có gia đình riêng, vứt cô cho ông nội ở rồi không thèm ngó ngàng tới .
Sau khi ông bà nội qua đời, cô trở thành độc hành đời này.
Dùng kẻ cô độcbot_an_cap như cô đểleech_txt_ngu đổi hạnh cho babot_an_cap gia đình, Tô Mạt cảm thấy rất xứng đáng.
Tiếp theo, những đoạn ký ức lạ cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được sắp xếp lại và dần ra trong đầu.
ra, cô đã trọng sinh vào những năm 60 ở mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thời không song song, trên người một gái cùng tên cùng bot_an_cap Tô Mạt.
Cô gái này thực sự quá thê thảm, còn không bằng cả kiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của cô.
Sáu tuổi mẹ qua đời, đểvi_pham_ban_quyen lại cho công việc, đến khi tốt nghiệp cấp ba là có thể đi làm.
Cô cứ ngỡ chỉ cần mình đi làm có thểvi_pham_ban_quyen trốn khỏi ngôi nhà này, cho nên dù mẹ kế và anh kế hạ ra saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dù không bằng nô thời xưa, vẫn răng chịubot_an_cap đựng.
Hơn nữa còn liều mạng hành, nhảy hai lớp, vào năm 14 tuổi đã cầm bằng tốt nghiệp thời hạn.
Nhưng ngay khi cô nhận được bằng tốt nghiệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ngỡ rằng cuối cùng cũng thoát khỏi hang lửavi_pham_ban_quyen, thì bị anh là Tô Đại Bảo đẩy ngã, đầu vào bậc thềm mà chớt.
Tên anh kế sợ bị phát hiện nên đã bế côbot_an_cap giường, nói dối là côleech_txt_ngu tự ngã một cái nên nghỉ ngơi.
Chính vì vậy mới có tượng cô vừa xuyên không tới bị đánh như vừa rồibot_an_cap.
Mạt trong lòng cảm thán nguôi, chẳng lẽ những người tên Tô Mạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều không có duyên với mẹ sao?
Cúi đầu nhìn bảnbot_an_cap thânvi_pham_ban_quyen với gương mặt vàng vọt phản chiếu trongbot_an_cap nước, cô thầm thề rằng nhất định phải khiến gia đình đã bắt nguyên chủ phải giá đắt.
Rột rột
Tô Mạt ôm lấy bụng, cơn đau dạ dày conội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thắt từng cơnvi_pham_ban_quyen khiến cô gần như không thểleech_txt_ngu đứng thẳng nổi. Nguyên chủ này rốt cuộc đã mấy bữa không được ăn rồi?
lại cơn khó chịu, cô đứngvi_pham_ban_quyen dậy quanleech_txt_ngu sát xung quanh một .
Nhìn cánh cửa bếpleech_txt_ngu đóng chặt, Tô thở dài, quay về phía phòng của Lý Vân và lão cha tồi Tô Kiến Quốc. Chẳng cần phải nghĩ đến phòng bếp làm gì, lương đều lão cha giấu trong phòng rồi.
Mỗivi_pham_ban_quyen lần nấu cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Lý Tú Vân đều lấy thực trong phòng đưa cho nguyên chủ, chỉ sợ cô ăn thêm dù chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một miếng.
Lôi chiếc khóabot_an_cap dự phòng màleech_txt_ngu nguyên chủ giấu ra, cô vào phòng lục lọi một hồi, cuối cùng tìm thấy mấy tấm phiếu ít tiền lẻ dưới tấm giường.
Bên trong có đường và mỗi loại năm tờ, còn có một tấm phiếu nghiệp hiếm . Những thứ này chắc là Lý Tú tích cóp để dành cho con trai bà ta cưới vợ.
Cô ra ngoài tìm một túi vải, nhét hết tiền và vào trong.
Nghĩ số hồi môn đã mất tích của mẹ chủ, Tô Mạt cảm thấy chắc chắn đã Tô Kiến Quốc giấu đi rồi.
Thế là cô lại tỉ mỉ tìm kiếm lần nữa, cuối cùng hiện một ngăn kéo nhỏ bívi_pham_ban_quyen mật ở tủ đầu giường, phải bao nhiêu mớivi_pham_ban_quyen kéo ra .
Không ngờ cái kéo trông thế mà lạileech_txt_ngu dài đến vậy, bên trong quả nhiênvi_pham_ban_quyen là trang sức vàng ngọcvi_pham_ban_quyen.
Trong đó, một chiếc nhẫn ban chỉ bằng mặc ngọc khiến ta phải sáng mắt. Kiếp trước Tô Mạt tuy chưa mua nhưng cô biết , loại ngọc có thế thì tùy tiện lên tới hàng chục triệu.
Tuy nhiên 69nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mang thứ này ra có hơi nguy hiểm. Dù không phải thế cũ nhưng trừ tên của các vị đại lão có chút khác biệt quỹ đạo phát triển vẫn tương tự.
Lúc này cuộc Đại vận đã bắt đầu được vài năm, nếu đeo vàng bạc quý ra ngoài, chẳng phải bị coi là tư bản bị bắt đibot_an_cap phê đấu ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao?
Cô dồn hết trang vào túi nhỏ, đều của mẹ nguyên chủ, giờ của cô tất!
Đổ ra mới thấy dưới đáy ép một phong thư bằng giấy dầu màu vàng. Mởleech_txt_ngu ra xem, đôi mắt Tô Mạt kinh ngạc trợnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tròn.
ra là chứng nhận sở hữu của căn nhà , tên hộ vẫn là Tô Mạt.
Thế này thì tốt rồi, đến lúc đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kẻ cặn bã kia đi, một mình côbot_an_cap hưởng thụ vinh phú quý trời ban này.
một tiểu viện Kinh thành thế này, phải cô chỉ cần ngồi chờ tài sao?
Nghĩ đến bằng tốt nghiệpleech_txt_ngu của nguyên chủ, Tô Mạt lại về căn phòng rách nát, lôi nó ra chân giường nhét túi vải, lúc này mới tâm .
Nhìn chiếc tủ quần gỗ trong phòng cha, Tô Mạt khinh bĩu môi. Đâybot_an_cap chắc là thứ duy nhất Tô Kiến Quốc bỏ tiền túi sau khi kết hôn với mẹ nguyên chủ.
áo của Vân gần hết tủ, Tô Mạt vơ hếtvi_pham_ban_quyen ra vứt bừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bãi trên sàn.
Cô lại lục lọi khắpbot_an_cap phòng nhưng không vi_pham_ban_quyen .
Thật là khổleech_txt_ngu thân , đã cạy hếtbot_an_cap gạch trên tường dướileech_txt_ngu đất một lượt chẳng thấy ngănbot_an_cap bí mật hay kẽ tường nào.
Vậy tiền Tô Kiến có thể giấu ởleech_txt_ngu đâu?
dời tầm sang đống quần áo vừa bị vứt ra, tìm kiếm cái một. Cuối cùng, lớp lót của chiếc áonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoác quân , cô chạm thấy một xấp dày. Xéleech_txt_ngu ra xem, quả là tiền và phiếuleech_txt_ngu, đếm chỉ có tờ Đại Đoàn Kết và tấm phiếu tẻ.
Phải biết rằng, chaleech_txt_ngu của nguyên chủ Tô Quốc là kiểm soát viên chất lượng của nhà máy thép, công việc nhàn hạ lương lại cao.
Một tháng lương 46 đồng, còn lương , hơn mười năm nay vẫn luôn trong căn nhà do ông ngoại để lại .
Cộng thêmvi_pham_ban_quyen tiền lươngvi_pham_ban_quyen của mẹ Tô khi chưa qua đời, nào cũng thể chỉ có bấy nhiêu tài sảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Chỉ là cô đã lật cả mà không tìm thấy tiền khác, chẳng lẽ Tô Quốc giấu tiền ở nơi khác rồibot_an_cap?
Kệ đi, không gì quan trọng bằng việc lấp đầy cái bụng, lúc này cô đến mức có thể ăn thịt cả một con bò!
Tô Mạt vắt túi lên vai, vội vàng mở bướcbot_an_cap đi, chạy nhanh hướng tiệm cơm quốc doanh trong trí nhớ, gáp đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mứcvi_pham_ban_quyen quên khóa cửa đại môn.
Nhưng cũng chẳng sao, trong nhà cũng chẳng còn gì để mất cắp nữa.
Tríleech_txt_ngu nhớ nguyênbot_an_cap chủ không tồi, đi vài phút là tới, nhưng tiệm cơm quốc truyền thuyết cũng không phong cho lắm.
Đó là một cănleech_txt_ngu nhà bốn, tiệm không lớn, trên tường cạnh dùng mực bôi thành một tấm bảng đen.
Trênvi_pham_ban_quyen đóbot_an_cap viết bằng phấn trắng: Hôm nay cung cấp mì thịt băm, mì trứngleech_txt_ngu, thịt kho tàu, cơm, màn thầu, bánh bao .
Tô Mạt nhìn miếngvi_pham_ban_quyen không tiết , vội rút vàileech_txt_ngu tờ và phiếu từvi_pham_ban_quyen túi vải vào áo, rồi xách bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào.
Không ai có thể một kẻ ăn mặc như tiểu ăn xinbot_an_cap này, trong chiếc túi vảileech_txt_ngu đựng nhiều bảo bối đến vậy.
Bên trong quầy, một nữ ngoài ba ăn mặc gọn đang đó, gương mặt lạnh lùng kiêu ngạo cơm này là do nhà bà mở vậy.
Tô Mạt không để tâm, trực tiếp tiến lên xếp hàng.
Nghe bà thím phía trước đều bánh bao thịt lớn, cô thầm hạ quyếtleech_txt_ngu tâm, lát nữa nhất định phải nếm thử xem món bánh bao thịt mọi người đều mua này có vị gì.
Cuối cùng cũng đến lượt Tôvi_pham_ban_quyen , cô khích đứng người.
Chào chị, cho tôi một mì thịt băm, haileech_txt_ngu cái bánhbot_an_cap bao thịt!
Nhân viên phục vụ lườm một : Đồng chívi_pham_ban_quyen, bánh bao thịt mỗi chỉ được mua một cái thôibot_an_cap. Cô mua hai cái thì đồng phía sau làm sao có ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
biết rằng, những năm rất hiếm, ngườileech_txt_ngu nhà muốn ăn thịt, ngoài phiếu nửa năm có một tờ thì có bánh bao cơm quốc này thôi, cần phiếu thịt mà giá cũng không đắt.
Nhưng dù thế, cũng rất ít người nỡ bỏ tiền ra ăn.
Tô Mạt quay đầu nhìn bác trung niên đang xếp hàng phía sau, thầm nghĩ, không sao, một cái thì cái.
Vậy lấy một cái đi, cho tôibot_an_cap thêm một cái thầu nữa.
Nhân viên phục vụ nhìn Tô Mạt rách rưới, có không kẻ ăn mặc thế này lại có tiền mua đồleech_txt_ngu ăn ngon.
Lại thêm một cái lườm, bàvi_pham_ban_quyen ta lạnh lùng nói: Mì thịt băm hai hào rưỡi cộng hai lạng phiếu lương thực, bánh bao thịt hào cộngvi_pham_ban_quyen một lạng phiếu lương , màn thầu sáu xu cộng một lạng phiếu lương thực!
tiền và trong ra đếmvi_pham_ban_quyen rồi đưa cho nhân viên.
Có lẽ khôngbot_an_cap ngờ Tô Mạt sự tiền, nhân nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhảm nữa, chỉ cô chờ, nào ăn xong gọi.
Tô Mạt tìm chiếc bàn trống ngồi xuống, thầm cảm , ở đâu , cứ phải xem y phục mới hình dong. Đợi khi nào rảnh, cô phải cửa hàng bách hóa xem thử, mua lấy bộ quần áo tử tế mới được.
Một lát sau, nghe viên gọi mì thịt , bánh lớn và màn đã xong, đứng dậy đi lấy.
Nhìn cái bao thịt và màn thầu to gần bằng mặt mìnhbot_an_cap, cô kinh ngạc đến mức rớt cảvi_pham_ban_quyen hàm.
Ngay bát mì thịt băm cũng toleech_txt_ngu như cái chậu nhào bột ở nhà cô kiếp trước, thế này làm sao hết được.
Tô Mạt ngẩn người bê ăn về bàn, cầm đũa nếm thử một miếng mì thịt .
bát mìbot_an_cap lớn thế này mà chẳng thấy sợi thịt, bù lại thì mì rất nhiềuvi_pham_ban_quyen.
leech_txt_ngu ngụm mìvi_pham_ban_quyen vàobot_an_cap miệng.
Mắtvi_pham_ban_quyen Mạt sáng bừng lên, mì này ngon thật.
Đúng thời đại những , nguyên liệu thật, không chất phụ gia, ô nhiễm, chuyến xuyên không nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không lỗbot_an_cap rồi.
Trong , những xung quanh nghe tiếng xì xụp, xì xụp của Tô Mạt thì thèm đến phát điên, nhiều ngườivi_pham_ban_quyen đang ăn bánh bao ngũ cốc cũng đi gọi thêm một bát mì.
Trong chốcleech_txt_ngu , tiếng húp mì vang lên , không khí ăn sục chưavi_pham_ban_quyen từng có.
Đúng này, một tiếng cườibot_an_cap nhạo không đúng vang lên từ bàn bên cạnh.
Nhìn kìa, không phải là Tô Mạt sao? ngờ hôm nay mày lại tiền đến cơm quốc doanh đấy!
Trương Hồng, đừng thế, sao chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta cũng là bạnvi_pham_ban_quyen học.
Nam, bạn muốn làm bạn học với nónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứ mình thì không, nhìn cái bộ dạng nghèo hèn của nó kìa!
Tô Mạt lúc đầu không để , chỉ nghĩ gặp phải mấy đứa bạn học coi thường nguyên chủ.
Mãi đến khi thấy cái tên Lý Nhược Nam, một nổ vang lên trong đầu Tô Mạt như !
Tô Mạt, Lý Nhược Nam, Trương Hồng, chẳng phải đây là những nhân vật trong cuốn tiểu thuyết Gả thanh niên tri thức, ai ngờ gặp đúng kẻ cuồng mà mình đọc ở kiếp trước sao?
Lý Nhược Nam nữ chính của cuốn sách này, còn Tô Mạt chỉ là một con tốt thí chớt sớm, xuất hiện đúng chương để dâng tặng cơ cho nữ chính.
Trong nguyên tác, Lý Nhược Nam nhắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miếng ngọc bội Bình An ngọcvi_pham_ban_quyen trên cổ Tô Mạt, tìm đủleech_txt_ngu mọi cách mượn từ tay nguyên chủ rồi khư giữ lấy chịu trả. Mãi đến trước khi xuống nông , nghe tin Tô Mạt đã chớt, cô ta phào nhẹ nhõm.
Không ngờ sau khi nông thôn, trong một lầnleech_txt_ngu tình cờ bị thương khiến máu nhỏ vào ngọc, cô ta phát hiện ra miếng Bình An Khấu này thực chất là không trồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trọt. Nhờ có không mà Lýleech_txt_ngu Nhược Nam có một cuộc sống cực kỳ sung túc ở làng quê.
Sau khi kết hôn với nam , cô ta kể bí mật này cho chồng mình. Nam chính nhờ vào không gian đầubot_an_cap cơ tích trữ thực, kiếm được hũ vàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu tiên trongvi_pham_ban_quyen đời, từ mở ra đế chế kinh doanh đường sủng vợ lên trời.
Nghĩ đến đây, Mạt tức mức suýt chút nữa phun nửa bátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mì vừa ra ngoài!
Hóanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra xuyên vào thân xácleech_txt_ngu của một lót đường chỉ xuất hiện lầnvi_pham_ban_quyen, thật là cẩu huyết đi mất.
Dù sao đi nữa, may mà điểm không gian đã nhận chủ. giờ việc đầu tiên cần làm làleech_txt_ngu phải đòi lại không gian của chủ!
, Tô Mạt đứng dậy, bưng bát mì đặt lên bàn của Lýbot_an_cap Nam. Sau đó lại quay người dời túi vi_pham_ban_quyen bánh bao, màn thầu của mình sang.
Chuỗi hành động nhanh thoăn thoắt này khiến hai người kia sững sờ mất một lúc. Đến khi Tô Mạt nhiên xuống tiếp ăn cơm, Trương Hồngleech_txt_ngu mới kịp phản ứng.
Cô ta đậpbot_an_cap bàn đứngleech_txt_ngu phắt dậy, mắng nhiếc Mạt: Đồ nghèo ! Ai cho mày ngồi cùng bàn với bọn tao? Cút ngay cho tao!
Làm bẩn đồ ăn của bọn tao, hạng mày như mày có đền không hả?
Tô Mạt thongbot_an_cap dong húp ngụm nước , chép thỏanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mãn mới ngước nhìn Trương Hồng.
Phải, tôi nghèo kiết đấy! Nhưng tôi là bần nôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tôi tự hào! Cái loại tiểu thư bản như cô mà dám cười bần nông à? Những thứ các cô ăn, các cô dùng hằng ngày, thứvi_pham_ban_quyen nào không do dân chúng vất vả đổ mồ hôi sôi nước mắt ra !
Làm người thì lương chút đi!
Mày nóileech_txt_ngu tiểu hả?
Trương Hồng tức hoảng loạn. ta quay nhìn những ánh không mấy thiện cảm từ những người trong tiệm cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vội thanh : Nhà tao là gia công nhân, không phải tư bản!
Có phải tư hay không, cứ để người Ủy ban Cách mạng đến kiểm là biết ngay ấy !
Trương Hồng đom mắt, giơ tay định túm tócvi_pham_ban_quyen Tô Mạt, lại bị Tô Mạt nhanh tay khóa chặt cánh tay, bóp mạnh huyệt ma kinh.
Á buông tao ra! Tô Mạt
Sao ? Đại tiểu thư, phục chưa?
Buông buông ra
đột ngột buông tay, Trươngbot_an_cap Hồng tức ngã ngồi xuống ghế, thở hồng hộc.
Đối với hạng con yếu khôngleech_txt_ngu chút sức chiến đấu này, cô chẳng có chút cảm giác thành tựu nào.
Trương Hồng trấn tĩnh lại, đứng dậy lườm Tô một cháy mặt, rồi nhìn Lý Nhược Nam nãy giờ vẫnbot_an_cap ngồi giả ngơ, nước mắt tức trào rabot_an_cap như suối.
lắm! Hu tao về mách bố cho xem!
Trương Hồng không biết là vì tức vì sợ, cơm chẳng ăn nữa, quay người khócleech_txt_ngu lóc chạy thẳng ra ngoài.
Nhất thời, Lý Nhược Nam bị bỏ lại trong tình cảnh khó , chỉ đành gượng cười với Tô Mạt.
Xin lỗi nhé Tô Mạtleech_txt_ngu, không cố đâu, bạn tha lỗi cho cậu ấy nhé.
Nhưng hôm nay bạn nói cũng hơi quá rồi đó, cái mác tiểu thư bản lắm, thể chụp mũ lên đầu khác vậy đượcvi_pham_ban_quyen!
Tô Mạt nhìn giả nhân giả nghĩa của bạch liên hoa Lý Nhược Namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà không khỏi khinhbot_an_cap bỉ.
Còn giả vờ cái gì chứ, chính cô cũng con kẻ cắp thôi!
Ồ? Lý Nhược Nam, nếu cô không phải thư bản, cô còn bóc lột bần nôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Tô Mạt, bạn đừng có nói bậy! Mình bóc lột bần nông nào?
Lý Nhược Nam nghe suýt chút nữa thì mất bình tĩnh. Hôm nay Tô Mạt lạ quá, đây cóvi_pham_ban_quyen còn con đángbot_an_cap thương mà cô ta từng biết không?
Được thôi, cô không bóc lột nông, lại dây chuyền cho tôi!
Nghe đến đây, Nhược Nam theo xạ tay nắm chặt cổleech_txt_ngu áo, lý nhí đáp: Tô Mạt, chẳng phải bạn đã đồng tặng cho mình sao, saovi_pham_ban_quyen lại lật lọng như vậy!
Ha ha ha, Lý Nhược Nam, đúng là nực cười. phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô nói mượn xem ngày rồi trả sao? Sao giờ lại thành tặng cô rồi?
Nói , cô đứng dậy xuống cạnh Lý Nhược Nam, ghé sát tai cô ta thì thầm: Nếu cô không muốn thể diện nữa, tôi không ngại lột sạch đồ cô ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tại tiệm cơm quốcbot_an_cap doanh này đâuleech_txt_ngu!
Lý Nhược Nam rùng kinh hãi, nhìn vào ánh sắc lạnh như ác quỷ của Tô Mạt. Cô ta sự muốn tháo miếng ngọc trên cổ trả lại, nhưng sự luyến tiếc mãnh liệt trong lòng lại dập tắt ý định đó.
Tô Tô Mạt, xin lỗi nhé, sợi dây chuyền mình làm mất rồi. Bạn nói xem bao tiền, mình đềnvi_pham_ban_quyen cho bạn!
Lý Nhược Nam, cô coi tôi là con đấy ?
Tô Mạt cười gằn vì tức giận. Nhân lúc phương khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chú , cô đứng phắt dậy toạc cổvi_pham_ban_quyen áo Nhược Nam, giật mạnh một cái, lấy lại miếngbot_an_cap An Khấu bằng bạch .
Á Tô Mạt, bạn quá đáng lắm!
Nhược Nam nước mắt đầm đìa, trông như vừavi_pham_ban_quyen uất ức , một tay che cổ, một tay chỉ thẳng vàobot_an_cap mặt Tô Mạt.
Hay là chúng cùngvi_pham_ban_quyen đến đồn công an tìm cảnh sát phân xử xem ai mới là đáng? Lấy di vật của mẹ người khác rồi quỵtbot_an_cap không trả, còn lý cái gì? Thật là mặt dàybot_an_cap!
người xung quanh nghe thấy vậy bắt đầu xì xào bàn tán, chỉ trỏ về phía Nam.
thấy những lời trích quanh, Lý Nhượcvi_pham_ban_quyen Nam cuối cùng không chịu nữa, vàng cầmvi_pham_ban_quyen túi xách, thất thần chạy ra ngoài.
Tô Mạt thấy người đã đi khuất, hài lòng bỏ Bình An Khấu túi áo, sau đó mới tiếp tục thưởng thức băm thơm ngon.
Húp sùm sụp hết bátbot_an_cap, cô mới thấy . thân hình nhỏ bé gầy gò này, lẽ ra không nên ăn khỏe như thế, lượng mì này nhiều hơn cả lượng cô ăn ở kiếp trướcleech_txt_ngu.
nhìn quanh thấy ai nấy cũng đều ăn một bát lớn, Tôbot_an_cap Mạt lại nảy sinhvi_pham_ban_quyen ngờleech_txt_ngu: Phải chăng người những năm đều ăn nhiều như vậy sao?
Cô không ngờ đã đoán đúng một phần thậtvi_pham_ban_quyen. Những năm 60 vật tư khan hiếm, không có thịt để bổ sung đạm, mọi làm việc lại mệt nên buộc phải nạp tinh bột. Vì thế, người thời ăn thực phẩm chính khỏe.
Ăn xong, Tô Mạt xin một tờ giấyleech_txt_ngu gói bánh bao và màn thầu lại, cho vào túi rồi vội vàng về nhà.
Về đến nhà, có ai, cô chốt cửa rồi vàovi_pham_ban_quyen căn phòng lụp xụp của mình.
Lấy miếngleech_txt_ngu Bình đặt trong lòng tay, Tô Mạt lấy hết can đảm cắn rách đầu ngón trỏ, nhỏ máu lên đó.
Tô Mạt vốn đọcvi_pham_ban_quyen nhiều tiểu thuyết, thấy vật chính toàn làm vậy để nhận chủ, chỉleech_txt_ngu là không ai nói chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô biết là nó lại đến thế này.
Nén đau, cô nhìn chằm chằm vào ngọc hồi . Cuối cùng, khi sự kiên sắp cạn kiệt, cô miếng Bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net An Khấu lóe lên một tia sáng trắngbot_an_cap rồi biến mấtleech_txt_ngu.
Ông trời quảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên bạc đãi mình.
Nắm miếng ngọc trong tay, cô không đợi được nữa, thầm niệmvi_pham_ban_quyen trong đầu: Vào đi!
Khôngvi_pham_ban_quyen gian tĩnh lặng như tờ, không có bất kỳnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thay đổi .
Tô Mạt không bỏ cuộc, tiếp tục hét lớn: Tôi muốn vào trong!
Vẫn không có động tĩnh gìleech_txt_ngu. Ngay khi cô nghi ngờ không biết có mìnhbot_an_cap nhìn nhầm không, thì đột nhiên trong đầu lên một vùng đất đen rộng lớn.
Lạ thật, trong sách chẳng phải nói chính có thểvi_pham_ban_quyen đi vào không gian này sao? Chẳng lẽ không gian này là ông trời đặc biệt dành cho con gái cưng mình là nữ chính?
Còn cô, một kẻ , chỉ có đưa ý thức vào thôileech_txt_ngu ?
Hừ.
Khi một ngườivi_pham_ban_quyen cảm thấy cạn lời đến tột độ, họ thậtbot_an_cap sự sẽ cười thành !
Bất lực lắc đầu, Tô Mạt lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chìm vào ý thức sát kỹ càng hơnleech_txt_ngu.
là một đất đen rộng chừng hơn một . Trên đất vốn dĩ trồng dày đặcvi_pham_ban_quyen đủ loại thứ gì đó mà cô không rõ, nhưng giờ đây tất cả đều đã đen thui.
Cách đó không xa có một ngôi nhà gỗ, trông giống như viện gia của ngườivi_pham_ban_quyen xưa, lại mang theo một phong vị đặc biệt khó , hệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như lều cỏ ẩn của một vị cao nhân lánh đời.
Cảm giác quả thực không hề tầm thường!
Tiến vào trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viện, cô thấy có hai gian phòng. Cửa gian chính giữa đóng chặt không thể vào được, còn căn phòng bên phải trông giống như một phòng. Cô liếc mắt nhìn vào, thấy bên trong không ít bình bình lọ lọ, nhưng phần lớn đều là độc dược.
Hồn Tán, Tiếu Điên, Đại Mộng Tam Thiên một đống lớn, chỉ là cô không sử ra sao.
Vùng trắng xóaleech_txt_ngu phía sau nhà gỗ chắc tuyền nhỉ?
biết thứ nước này uống vào có công dụng tẩy phạt tủy như trong tiểubot_an_cap thuyết nói hay không. Nếu thể, liệu mình cũng có thể luyện thành không?
Tô Mạt đang mơ huyềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chợt nhận , không gian này không giống với không gian viết trong . Trong truyện, nữ chính làm có nhà .
Xem ra, ai mới là con gái cưng của trời thì chưa biết chừng đâu!
Chỉ tiếc là cơvi_pham_ban_quyen thể này không thể vào được, nếu có một nơi đểbot_an_cap thân bất cứ lúc nào thì ở cái thời đại xa lạ này an toàn hơn nhiều.
Cô quan sát sơ qua một , dòng suối đó không lớn lắmbot_an_cap, dường như chảy rabot_an_cap khe đá phía sau. Tô Mạt đoán rằng phía sau màn sương bên kia dòng nước lẽ một ngọn núi. Tuy nhiên, côvi_pham_ban_quyen tài nào nhìn xuyên mànvi_pham_ban_quyen sươngbot_an_cap đó để quan sát bên được.
Thu ý thứcbot_an_cap, Tô Mạt cảm thấy hơi chóng mặt. Cô ngồi trên đệm chăn, đôi màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thanh tú nhíu chặt.
Cô cầm bát sứleech_txt_ngu sứt vòi cạnh giường lên xem, bên trống không, muốn ngụm nước chẳng . Cô liếm liếm đôi môi khô , bát mì ban nãy thì ngon thật nhưng hơi mặn, lúc này cô thấy khát đến chịu.
Tô Mạt không được mà nghĩ đến dòng suối vắt trong không gian.
Nếu có thể uống một thì tốtleech_txt_ngu biết mấy. Khoảnh khắc tiếp theo, chiếc bát sứ trên tay biến mất, khi xuấtvi_pham_ban_quyen hiện lại đã đầy nước.
Tô Mạt vui mừng khôn xiết, vội vàng lên miệng nếm . Quả nhiên là sản phẩm của gian, cảm giácvi_pham_ban_quyen dịu mát mượt khi vào miệng thứ cô chưa trải qua.
Vị ngọt thanh, lại mang chút hơi lạnh, thứ này còn tốt bất kỳ từng uốngvi_pham_ban_quyen trướcleech_txt_ngu gấp vạn lần.
Nuốt , cảm giác vùng đất khô cằn được tưới mát. Phần còn lại cô trực tiếp uống ực ực hết sạch, không sót một giọt.
Quá ngon, sự ngọt ngào sảng khoái tức thì lan khắp cơ thể, từng lỗ chân lông đều như được suốt, mỗi một tế bào đều tràn đầy năng .
Nhưng hiệu quả tẩy kinh phạt tủy trong tượng đã không xuất hiện, điều chứng cô không thể .
Tuy nhiên, có được một món bảo bối không gian như thế này cô đã mãn nguyện lắmbot_an_cap , còn đòi hỏi gì hơn !
leech_txt_ngu Mạt chỉnhbot_an_cap cảm xúc rất nhanh.
Cô thử thu những thứ vừa vơ vét được không gian, không thành công ngay lập . Côvi_pham_ban_quyen kích động sấpvi_pham_ban_quyen ra, thử đi vài mới thấy thỏa mãn.
Sau đó, tìm một dây thừng chắc chắn, luồn vào miếng ngọc bình an lên cổ, lại thành nhỏ, điều chỉnh đến kích cỡ không lấy ra được lại bị lộ, rồi thắt nút chớtleech_txt_ngu.
Lúc này mới mở cửa chạyvi_pham_ban_quyen ra cửa hàng cung tiêu. Không còn cách nào khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thời cấp bách, cô phải đivi_pham_ban_quyen mấy cái cặp lồng.
Sau này vạn nhất thể ngày nào cũng ra ngoài ăn, thì đồleech_txt_ngu ăn Lýbot_an_cap Tú Vân nấu cô động vào. Nhỡ đâu ta mê rồi đembot_an_cap bán mình đi thì sao.
Đến cửa hàng cung tiêu, cô vội vàng vào mua mấy cái cặp lồng và một túi đeo chéo màu xanh lục quân, còn thêm năm xu nhờ người ta rửa sạch cặp lồng giúp.
Đang định rời đi, Tô nhìn thấy bộ quần áobot_an_cap may sẵn bằng vải bông màu đậm treo trên tường. Dướibot_an_cap ánh mắt ngàng của nhân viên hàng, cô đã mua nó, còn chọn thêm hai bộ nội y mới thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toán đi ra.
cửa, cô tìm một góc tườngbot_an_cap kín đáo cất quần áo vào không , sau đó mới xách một túi cặp lồng quay lại tiệm cơm quốc doanh.
Nhân viên phục thấy cô quay , sắc mặt vẫn mấy tốt đẹp, Tô Mạt đã quen rồi. Ở thời này, những làm việc cho nhà nước đều có bộ dạng như vậy, chẳng hề có ý phục vụ như đời sau, ai nấy đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vô cùng kiêu ngạo.
Chào đồng chívi_pham_ban_quyen, nhà quý, mẹ tôi bảo đến tiệm cơm mua ít thức ăn.
Cầm nhiều cặp lồng thế này, người không ăn à?
Hì hì, chí xem, giờ ăn cũng sắp qua rồi, nếu còn thừa bán hết thì lãng phí lương thực quá, hết cho tôi đi.
Thế , tôi cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tám cái cặp lồng, đồng chí cứ múc đại cho tôi, tôi không kén chọn đâu.
Nhân viên phụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẩmvi_pham_ban_quyen bẩm vẻ không nguyện: Bán không hết thì chúng tôi tự ăn, chỉ có cô là nhiều chuyện!
Chị gì cơ? Tô Mạt không nghe .
vi_pham_ban_quyen gì, cặp lồng đây. Cô nói rồi nhé, đưa lấy nấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không được kén chọn.
Đúng đúng, kén chọn! Chị cứ mà múc. Tô Mạt cười hùa theo.
Cuối cùngvi_pham_ban_quyen, nhân viên phục vụ múc năm hộp cơm cùng cácleech_txt_ngu loại thịt và rau, hộp mì nước chay, lại cái bánh bao ngô.
Sau trả tiền phiếu, Tô Mạt ômvi_pham_ban_quyen cặp vui vẻ rời khỏi tiệm cơm quốc doanh, vào con hẻm vắng người, lại vung tay một cái cấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hết vào . Vừa định ra, chợt nghĩ một vấn đề.
Không của cô có bảo độ tươi ngon ? Đừng để vài ngày là hỏng hết Cô chợt hối vì mình làm không kỹ lưỡng.
Cô lấy cái bánh bao thịtvi_pham_ban_quyen vào trước đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra sờ thử, vẫn ổn, nhiệt độ vẫn y như lúc mới bỏ vào, tốt quá rồi.
Lúc nàyleech_txt_ngu Tô Mạt mới thong dong chuẩn nhà. Ra ngoài lâu như vậy, không biết gia đình ông tồi tệ cô đã về chưa.
Về đến nhà nếu phát hiện mất tiền liệu có tức đến hộc máu không nhỉ? Vừa đi vừa nghĩ vừa cười, chốc đến đầu hẻm nhà mình.
Tô Mạt định đi vào thì bị hai đồng chí công an đội mũ gọi lại từ phía sau.
Đồng nhỏ, hỏi nhà Kiến Quốc có phải ởvi_pham_ban_quyen đây không?
Hê, chẳng phảivi_pham_ban_quyen trùng hợp quá , còn là tìm ông tồi của cô nữa. Tôvi_pham_ban_quyen Mạtleech_txt_ngu vội vàng gật đầu đáp ứng.
Chào các anh, Tô Kiến Quốc chính tôi, nhà tôi ở ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net căn thứ hai phía trong, đi thôi, tôi dẫn anh vào.
Hai đồngleech_txt_ngu chí công an nhau một cái, gật đầu đi Tô Mạt vào trong.
Vừa bước cửa , cô đã thấy trong sân chật ních những người xóm xem náo nhiệt.
Tô Mạt vô cùng kinh ngạc, chẳng lẽ Tô Quốc về thấy nên tức chớt rồi sao?
Đừng có chứ, tiền còn lại trong nhà cô vẫn thấy mà.
Nghĩ vậybot_an_cap, Tô Mạt vội vàng chen lên phía trước.
Mọi ngườileech_txt_ngu đường một chút, đường mộtleech_txt_ngu chút! Mọi người là Tôleech_txt_ngu Mạt dẫn công an đến, liền tản ra hai bên.
Ba người lúc này mới nhìn thấy Tô Kiến Quốc được vợ lưng ở bên trong.
Đúng lúc này, Tô Kiến Quốc phát hiện ra Tô Mạt, cơn giận xộc thẳng lên não, thèm đếm xỉa đến bao nhiêu người xung quanh đang nhìn, lãoleech_txt_ngu trực tiếp mở miệng chửi bới.
Con ranh , mau nộp tiền của tao ra đây!
Tô Mạt giả vờ ức, run rẩy phản bác: Bố, bố nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì thế? Con lấy tiền của bốbot_an_cap bao giờ?
Đồ tiểu nhân chân không sạch sẽ, không phải mày thì còn ai? Mẹ mày nói , lúc ấy ra ngoài chỉ có một mình mày ở nhà.
Còn không nộp ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây, để đồng chí công an bắt mày đivi_pham_ban_quyen tù đấy!
Bố con không lấy mà, tiền trong để ởleech_txt_ngu đâu con chẳng biết!
Nói rồi, côleech_txt_ngu còn giả sợ hãi nép vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau lưng đồng chí công an.
vi_pham_ban_quyen Kiếnvi_pham_ban_quyen Quốc đứngbot_an_cap dậy định ravi_pham_ban_quyen tay ra, nhưng lại các đồng công an ngăn .
Ông là Tô Kiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quốc phảileech_txt_ngu ? Có phải ôngbot_an_cap người nhờ người đi án không?
Thưa đồng chí công an, tôi không báo ánleech_txt_ngu. Chắc là hàng xóm báobot_an_cap giúp thôi, nhà tôi đúng là bị mất trộm, nhưng chỉ là trộm trong nhà mà thôi.
Chính là con này làm, các anh mau bắt nó lại cho tôibot_an_cap!
Một anhvi_pham_ban_quyen công an cao kều nghiêm mặt quở trách: Bắt khôngbot_an_cap phải do ông , chúng tôi phải vào hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trường kiểm tra một lượt.
Sau khi ra choleech_txt_ngu nhau, hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người vào nhà kiểm . Họ xem xét ổ khóa trước, phát hiện không có vết cạy phá, cửa bị dùng lực mạnh tông mở, trên cửa cũng để lại bất kỳ dấu vết nàoleech_txt_ngu.
Mặt đất ngoài sân đã tung, hiện trường bị hỏng, giá trị giám định nữa.
Hai người nghi hoặc nhìn nhau rồi lần lượt bước ra ngoài.
Đồng chívi_pham_ban_quyen Tô Kiến Quốc, mời ông theo về đồn một chuyếnleech_txt_ngu để đăng ký xem đã mất những gì.
Tô Kiến Quốc phảileech_txt_ngu lên công an thì trong lòng dấy lên một hồi hoảng loạn.
Thưa chí an, không cần thiết đâu, các anh đưa con ranh này đi là được, tôi không cần phải đi đâu.
Hiện tại không bằng chứng chứng gái ông trộm tiền! Cánh cửaleech_txt_ngu trong có lẽ là dùng lực mạnh tông mở.
Lúc này, Lý Tú Vân đứng bên cạnh phát hỏa, tiến lên chỉ tay vào Tô mắng : Chính là nó trộm, nhất định là nó cửa! Nó còn đánh tôi thành ra thế này đây!
Hu hu hu, đồng chí công an, các anh phải chủ cho tôi. Cái đồ mất dạy này không biết hiếu thảo , tôi vì cái nhà này lụng vất vả cực nhọc mỗi ngày, vậy mà nó xử với tôi như thế! Hu hu hu
Hàngleech_txt_ngu xóm xung quanh thấy bắt đầu xì xào bàn tán. Chủ trên mặt Lý Tú Vân đúng là có mấy vệtbot_an_cap thật, nhưng họ cũng tin Tô Mạt có thể tông mở được cánh cửa gỗ thế.
Lúc này, Tô Mạt bước ra, tay áo chấm lên những giọt nước mắt không hề tồn tại, dụi cho đôi mắt đỏ hoe mới cất .
Các chú các thím, bác các , xin mọi người hãy nói một câu công bằng cho cháu với.
Mọi cứ hỏi mụ kế cháu xem, bà ta bảo cháu đánhleech_txt_ngu bà ta thành ra này, vậy bảo bà ta một đứa trẻleech_txt_ngu gầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gò nhỏ bé như làm cách nào mà đánhleech_txt_ngu bà ta được? Mà bị thương ở đâu? Trưng ra cho mọi người đi!
Lúc này, một già độc thân vẻ mặt bỉ ổi chen lên phíavi_pham_ban_quyen trước được mà lời: Đúng đấy chị dâu, trưng ra đi, để mọi người phân xử cho!
Lão đãleech_txt_ngu thèm thuồng mụ đàn lẳng lơ Lý Tú Vân từ lâu rồi, ngày nào mụ cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đibot_an_cap qua đi lại ở đầu ngõ, cái mông cứ lắc qua lắc lại quẩy xoắn vậy.
Lý Tú Vân nghe xong liền cảm thấy nhã, vô thức nhìn xuống ngực mình.
Con ranh chớt tiệt này, toàn nhắm vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những chỗvi_pham_ban_quyen không thể để người thấy mà , chứng minhbot_an_cap kiểu gì đây?
Ha ha ha một trận cười nhạobot_an_cap, nấy đềubot_an_cap thích thú xem trò cười của Vân.
Ai bảo mụ này nhân duyên kém, lúc nào cũng vênh váo, hận không thể ngửa mặt trời. Giờ mụ gặp xui xẻo, mọi người khôngvi_pham_ban_quyen biết vui mừng đến nhường nào, cơm tối chưa đã chạy náo nhiệt.
Lý Tú Vân bị tiếng cười chọc giận, càng thêm tức , bà ta gào lên với giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chói tai:
Chính là ranh này đánh tôi, nó còn , còn
Còn đá vào hángleech_txt_ngu tôi, bốn chữ này chớt bà ta cũng không nói ra miệng được, trongvi_pham_ban_quyen cơn nhục nhã liền bật khóc nức nở.
Hu hu hu, tôi nói thật !
Lúc này hiện lại bùng nổ thêm một trận cười nữavi_pham_ban_quyen, còn dữ dội hơn .
Tô Kiến Quốc thấy vậy mắt nhìn Lý Tú đầy dữvi_pham_ban_quyen .
Ông tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đương nhiên không tin là Mạt đánh, ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta hiểu vợ mình, biết đâu lại đi đánh nhau vớibot_an_cap mụ nào ngoài đường rồi về trút giận lên Tô Mạtvi_pham_ban_quyen. Nhưng mụ cũng chẳng nhìn xem là trường hợp nào.
Thấy chồng cũng không tin mình, mụ tức ngồi bệt xuống đất, vừa đấm đất vừavi_pham_ban_quyen khóc. Lý Tú Vân mụ khi nào phải uất ức thế này!
Anh công cao kều không muốn xem màn kịch đàn bà chanh chua đổng này , quay sang hỏi Mạt: Đồng chí , hôm cháu ra khỏi nhà mấy ?
leech_txt_ngu Tú Vânleech_txt_ngu thấybot_an_cap bắt đầu hỏi đến Tô liền nín khóc, dán mắt vào cô.
Thưa đồng chí công an, cháu đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trưa ạ. Từ tối cháu đã không ănvi_pham_ban_quyen , hôm nay bố cháu không có nhà, lương thực lại bị khóa kỹ, cháu chỉ đành ra ngoài cái ăn .
Lý Tú Vân như chộp được điểm, lập tức lớn tiếng chất vấn: Còn không phải mày trộm? Ở nhà không bao giờ cho mày , mày lấy đâu ra tiền và phiếu để đi ăn?
Hàng nghe thấy này lại một hồi xì xào.
là có là có dượng, con bé bị kìa, gầy chỉ còn da bọc xương.
Phải , Tiểu Mạt thật thương, mẹ ruột tốt như thế lại đi sớm vậy chứ !
Lý Tú Vân trơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vênh mặt lên, coi như không thấy .
Tô Mạt giảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bộ đau lòng, mím môinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói: Tiền và phiếu là mẹ cháu đưavi_pham_ban_quyen từ hồi bà còn sống, từ khi mẹ cháu mất, chẳng còn đồng tiền tiêu vặt nào nữa.
Mấy năm nay hễ không cơm lại ra ngoài mualeech_txt_ngu cái bánh bao nhị hòa , giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng tiêu hết rồi.
Không tin mọi khám! Đúng rồi, có thể vào phòng cháu mà khám!
Tô Kiến Quốc nghe cô nói cuống cuồng ngăn .
Ông ta để người khác thấy cái phòng kho Tô đang ở.
Nhà có ba phòng ngủvi_pham_ban_quyen, mình Đại Bảo đã chiếm mất hai phòng với lý do một riêng để làm bàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tập, Tô Mạt bị đuổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào cái phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kho chật hẹp.
Không cần , bố tin con mà. Đồng công an, chuyện này cứ thế thôileech_txt_ngu ạ.
Anh công an cao kều nhìn Tô Kiến ràng đang chột dạ, buồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để tâm ông ta, bảo Tô Mạt chỉ mình rồi đi thẳng .
Chỉ là, anh ta không ngờ cái phòngvi_pham_ban_quyen kho nhỏ đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mức phải cúi mới này lại là phòng của một côbot_an_cap bé.
Trời đất ơi! Hai vợ chồng thất đức này, sao lại bắt Tiểu ở trong kho chứa thế kia.
người sợ mẹ con bé hiện về người àvi_pham_ban_quyen
Thúy Hoa, không được nói bậy, cẩn thận bị Ủy ban Cách mạng đấu tố đấy!
Đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhắc nhở, thím Thúy Hoa tức giậnleech_txt_ngu hơi sợ, vội vàng lái câu chuyện sang người Mạt.
phòng này không cóleech_txt_ngu cửa sổ, nhà tôi toàn dùng chất than, sao ông bà để Tiểu Mạt ở đây?
Tô Kiến Quốc bị đến muốileech_txt_ngu mặt, chỉ cúi imleech_txt_ngu lặng.
Thím Thúy Hoavi_pham_ban_quyen đành nhìn sang Tô Mạt.
Mạt tỏ vẻ uất , thật thà nói: trai mà mẹ kế mang tớivi_pham_ban_quyen bảo cần hai phòng, một phòng làm tập một phòng để ngủvi_pham_ban_quyen, thế nên họ đuổi cháuleech_txt_ngu vào ạ.
Sau khi Tô Mạt nói xong, người đều không thể tin nổi. Tô Kiến Quốc này bị ngốc à? Hànhleech_txt_ngu hạvi_pham_ban_quyen gái ruột như thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đối xử tốt với đứa con riêng của vợ sau, lẽ định trông Tô Đại Bảo này lo hậu sự cho mình chắc?
Thấy cảnh sát trong phòng đi ra, mấy người hàng xóm hiếu kỳ cũng vào phòng Tô Mạt dạo một vòng.
mọi ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trở ra, áp lực tại hiện trường rõ ràng đã vài .
Từ sự kinh ngạc đầu chuyển sang khinh bỉ.
Không ngờ chồng Tô Kiến Quốc lại nhẫn tâm đến thế, hènbot_an_cap Mạt rộc đi như vậy. Những năm qua không biết con bé bao nhiêuleech_txt_ngu khổ cực.
Cuối cùng vẫn không tìm thấy gì, Tô Kiến Quốc không lên đồn án, chuyện này đành .
Trước khi đi, hai công an cònleech_txt_ngu cảnhvi_pham_ban_quyen cáo vợ chồng Tô Kiến Quốcleech_txt_ngu một hồi, bảo họ đối xử tốt với đứa trẻ một chút, nếu không Hội nữ sẽ đến tìm họ nói chuyện đấy.
Tô Mạt cảm kích tiễn công an và hàng xóm, xoay người cửa lại.
ngờ vừa mới chốtbot_an_cap cửa thì tiếng đập rầm rầm rầm lại vang lên.
Vừa buông chốt cửa ra, Tô Đại đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hớt hơ hớt hải đẩy bước vào.
Thấy Tô Mạt đang sờ sờ mặt, hắn suýt nữa thì đái ra .
Mày sao lại sống?
Tôi đương nhiên là còn rồi, Diêm Vương gia bảo chúng ta có kẻ khác đáng chớt !
Thế nên, ngài ấy bảo tôi lên để mạng với đấy!
mày mày, mày nói bậy! Màyleech_txt_ngu tuyên truyền mê tín dị đoan, tao sẽ lên Ủy ban mạng tố cáo !
Gương Tô Đại Bảo không còn giọt máu, hắn cố tỏ ra bình , lấm lét nấp sau mẹ mình.
Lý Tú Vân thấy Tô Đại Bảo về đến thì đầu gào khóc.
Hu hu, con trai à, sao giờ con mớibot_an_cap , mẹ con cả ngày rồi. Con mà không về nữa chắc mẹ bị người ta đánh chớt mất thôi!
Tô Đại Bảo đang tâm thần bất định, hắn không đáp lời mà chỉ chăm chú quan Tô Mạt từ xuống dưới. , có bóng, không là ma!
Sau khi xác Tô Mạt chớt, lòng hắn mới yên ổn được phần nào. lẽ lúc đó hắn nhìn , con nhỏ chỉ bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứ chưa chớtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Lúc này hắn quay sang Tô Kiếnbot_an_cap Quốc:
Banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, này lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao? về, sao người trong ngõ ai nấy đều nhìn con bằng ánh mắt đó, lại cònvi_pham_ban_quyen chỉ trỏ vào nhà mình nữa!
Tô Kiến Quốc không thèmbot_an_cap lên tiếng, mặt mũi lão hôm nay coi như mất sạch. Vốnbot_an_cap dĩ sống đây bị người ta mỉa mai là rể chui gầm lão đã khó chịu rồi.
Tình cảnh này e lão không thể ở tiếp được , chi bằngleech_txt_ngu sớm bán quách cái này đi rồi đi nơi khác, lúc đó sẽ dỗ lại con tiện nhân kia .
Năm nếu không phải ngoại nó coi thường lão, khôngvi_pham_ban_quyen chịu giúp đỡ chạy thì lão đã sớm lên chức phó xưởng trưởng ! Lão lườm sắc lẹm, như thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang nhìn một thứ gì đó bẩn thỉu.
Tô Mạt toàn chẳng bận tâm đến ánh mắt của gã cha , thản nhiên khóa chặt cửa lại.
Tô Đại Bảo thấy cha thèm đoái hoài đến , đành quay sang nhìn Lý Tú Vân.
Mẹ, mặt mẹ sao thế này? Ai đánh mẹ ra nông này?
Vân nghe vậy càngleech_txt_ngu thấy tủi thân, mụ chỉ tay vào Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mạt bắt đầu kể khổ.
Chính là con tiểu tiện nhân nàybot_an_cap, lúc ban ngày cứ như bị nhập ấy! Nó vừa đánh vừa chửi mẹ, hu Mẹ đi tìm ba mà ông ấy còn tin.
Mẹ, mẹ đừng khóc nữa, xem con có chớt con nhỏ đóvi_pham_ban_quyen để trút giận cho không!
Nói đoạn, Đại Bảo đẩy mẹ mình về phía Tô Kiến Quốc, ra hiệu haileech_txt_ngu người đi vào trong nhà.
Tô Kiến Quốc hiểu ý, kéo Lý Tú Vânbot_an_cap đi luôn mà hề ý định ngăn. Trong lòng lão chỉ mong Tô Mạt bị dạy dỗ một trận nên để lão bõ tức.
Nhìn hai người đã nhà, Tô Đại Bảo quay phắt , trừngbot_an_cap mắtbot_an_cap nhìn Mạt đầy nham hiểm.
Hắn cao hơn một mét bảy, trông trắng , nhìn kỹ thì có vài phần giống Tô Kiếnleech_txt_ngu Quốc.
Tô Mạt thầm giật mình, chẳng lẽ Tô Bảo là con riêng của Tô Kiến Quốcvi_pham_ban_quyen? Nếu là vậy thì khi kết hôn với mẹ của nguyên , lão đã lén quanvi_pham_ban_quyen bất chính với Lý Tú rồi.
Con tiện nhân kia, ba ngày không ăn đòn là leo lên đầu lên cổ người khác ! Xem tao có đánh chớt mày không!
vô đây, cái loại con hoang do mẹ mày lăng đẻ ra! Để tao mắt lên xem màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có bản gì!
Tô Đại Bảo nghe xong liền đổ mồ hôi hột, nó biết chuyệnvi_pham_ban_quyen đó từ giờ vậy? Nhưng biết thì đã sao, cứ đánh cho nó như là được! Ngay sau , hắn tungvi_pham_ban_quyen chân đá mạnh vềvi_pham_ban_quyen phía Tô Mạt.
Nào ngờ Tô chỉ hơi nghiêng , Tô Đại Bảo đã hụt vào không . Tô Mạt giẫm mạnh lên bắp chân sau của hắn, chỉ nghe tiếng xoạc, bị ép thực hiện một cú xoạc chân đau đớn.
Ha ha ha, tốt đấy, độ dẻo dai khá lắm.
cười nhạo của Tôleech_txt_ngu Mạt khiến Tô Bảo đang bộ la hét thảm càng thêmleech_txt_ngu phẫn nộ, nhưng vì đau không nên chỉ biết điên .
Lý Tú Vân Tô Kiến Quốc nghe tiếngvi_pham_ban_quyen con trai thét thảm thiết vội vàng chạy ra khỏi nhà. Thấy Đạibot_an_cap Bảo đang nằm bò dưới đất, mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người tái mét vì sợ hãi.
Tô Kiến Quốc lập tức đến hỏi xem con trai cóvi_pham_ban_quyen sao không, đây chính là cái rễ truyềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đời của nhà họ Tô lão.
Thấy Tô Bảo đau đếnbot_an_cap vã mồ hôi hột, đứng phắtleech_txt_ngu dậy đi tới trước mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tô Mạt, vung tay định tát . Thế cổ tay lão đã bị Tôleech_txt_ngu Mạt nắm chặt, thể nhích .
Tô Mạt thấy Lý Tú cũng định lao , cô tungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đá mạnh vào người Kiến , khiến lão ngã nhào lên người mụ ta.
Chỉ nghe ầm một ! hai bị đá bay xa tới mét.
Nhìn đôi chân nhỏ của mình, Tô Mạt dường như không thể tinvi_pham_ban_quyen nổi, sức lực của cô lớn như từ bao giờ? Nghĩ đến dòngbot_an_cap nước gian ngọt lịm kia, cô thầm hiểu ra, hóa raleech_txt_ngu nướcbot_an_cap đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không chỉ tẩy phạt tủy mà còn khiến sức mạnh tăng vọt.
Hèn gì hôm nay cô ăn nhiều cơm thế, sức lực tăng lên thì ăn cũng là thường tình.
Hừleech_txt_ngu, ba đứa rác , hôm nay bà cô mày nếm mùi lợi hại!
Giết chớt thì chẳng có gì thú vị, phải hành hạ từ mới xứng những chúng đã với nguyên .
Tô Mạt vừa nghĩ vừa đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào , cô đá cửa bước vào, quanhvi_pham_ban_quyen một vòng rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chọn một cây que cờibot_an_cap than bằng sắt. Cô cầm trên ướm thử, đượcbot_an_cap đấy, rất vừa tay.
trở ra thấy Tô Đại đang đỡ Tô Kiến Quốc, khẽ mỉm cười. Thế thì tốt rồi, khỏi phải xem đứa nào trước! sải bước tới lưng Tô Đại Bảo, vung cây sắt quất tới tấp vào người ba bọn chúng.
A
Tiếng gậy sắt xébot_an_cap gió khiến Tô Mạt thấy phấn , cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net càng vung gậy càng hăng háibot_an_cap.
Banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người đất ban đầu còn cụm lấy nhau chống đỡ, giờ bắt đầu chạy loạn. Thế Mạt sẽ cho bất ai, hòng có đứa nào chạy thoát.
Tô Mạt nhắm chuẩn vào chân mỗi người mà nện một gậy. nghe tiếng rắc, chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xương của đã bị gãy.
A mẹ ơi, con. Tô Đại Bảo ôm chân gào khóc gọi , nhưng Tú Vân còn đang lo thân mình chẳng .
avi_pham_ban_quyen a a, cứunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạng với!
Connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net súc ! Mau dừng tay, mày dám đánh màyvi_pham_ban_quyen sao!
Tô Mạt nghe vậy liềnvi_pham_ban_quyen tặng ngay cho lão một gậy mồm.
Một ngụm máu tươi phun ra, kèm theo cái răng cửa rụng xuống đất.
leech_txt_ngu Kiến Quốc , khôngbot_an_cap tin nổi hai cái trên mặt đất mà gào lên, nước nước giụa khắp mặt lão chẳng quan tâm. Lãovi_pham_ban_quyen thế quỳ rạp dưới đất như một chó chớt mà khóc lóc thảm .
Đánh Kiến Quốc đã tay rồi, cô lại sang chăm sóc hai mẹ con đang lộn như bọ kia. Tôbot_an_cap Đại thấy tình hình không , liên tục kéobot_an_cap mẹ mình ra chắn phía trước, khiến mụ ta phải hứng không ít đòn thay cho hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Mạt chẳng thèm quan đứa nào bia đỡ đạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa nào, tóm lại cả ba đứa không được yên thân. Cô đặc biệt nhắm vào những chỗ hiểm trên người Lý Tú Vân nện, khiếnvi_pham_ban_quyen mụ đau đến mức chớt sống lại mới dừng .
Nhìn hai con không van xin dưới đất, cô cảm thấy rất hài .
trong niềm sướng, Tô Mạt không hề nhận ra Tô Kiến Quốc đã lén lút lủi vào trong bếp. chợt cảmvi_pham_ban_quyen một luồng khí lạnh ập đến từ phía sau, Tô Mạt nhanh nhẹn né sang trái.
Một con dao phay bay sát qua người cô, chémvi_pham_ban_quyen đứt ổ khóa sắt trên cửa rồi cắm phập cánh cửa! Lựcbot_an_cap đạo mạnh đến mức đáng sợ!
Tô Mạt xoay người tung mộtbot_an_cap cú đá quétbot_an_cap trụ khiến Tô Kiến Quốc ngã đất, rồi cô tiến tới con dao trên cửa ra, ném thẳng về phía lão.
A
Một tiếng thiết vang tận mây xanh.
Kiến Quốc ôm cuộn tròn trên đất, bên cạnh là con dao phay và chiếc tai cắt rời với vết cắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phẳng lỳ.
con Lý Vân đãvi_pham_ban_quyen sợ đến ngây dại, họ ôm chặt run lẩy . Chứng kiếnbot_an_cap cảnh tượng kinh hoàng diễn ra trong chớp mắt ấy, họ hoàn toàn không phải làm sao.
Tô Kiến Quốc, muốn lấy tôi thì lão phải trả giá!
Nếu các người nghĩ tôi không giết người lầm to !
Có điều, hiện tại thựcvi_pham_ban_quyen sự muốn giết các đâubot_an_cap.
Tôi khiến ba người các sống, không, bằng, chớtbot_an_cap!
Bốn chữ cuối lên đanh thép, xuyên thấu vào tận tâm can khiến cả ba rùng mình run rẩy.
Tô Mạt chẳng buồn để tâm đến phản ứng của bọn họ, cô đảo mắt mộtbot_an_cap vòng, vỗ vỗ tay rồi đi thẳng vào của Tô Đại Bảo.
Cô thực sự thấy mệt , người cũng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công việc tốn sức, giờ cô tìm nằm nghỉ. Cái căn phòng nhỏ rách nát của nguyên chủ ai thích ở thì ở, Tô Mạt cô đây không chịu thiệt thế đâu!
Vào phòng, cô cuộn hết chăn màn của Tô Đại Bảo lại, vứt thẳngvi_pham_ban_quyen ra sân, rồi lấy từ trong tủ quần áo raleech_txt_ngu một bộ chăn đệm lên giường. Thấy bên trong còn một bộ màu đỏ mới toanh, cũng lôi ra trải luôn.
Tô Đại đống chăn đệm của bị vứt dưới đất, hắn sực tỉnh liền vào:
Mày làm gì thế? Đó đồ mẹ để dành cho tao lấy vợ !
Đó là ga trải giường màu rực, vào thời buổi , ngay một chiếc khăn quàng cổ đỏ cũng khó mua . mẹ hắn phải tốn không bao tiền bạc, tem phiếu và cả quan hệ mớileech_txt_ngu sắm được bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ga đó.
Tô Mạt khịt mũi khinh thường.
loại như mày mà cũng đòi kết hôn sao? Từ giờ trở đi câm miệng cho tao! Nếu không tao không ngại đánh mày một trận nữa đâu, bây giờ không mày ra làm bia đạn cho mày nữa !
Tô Đại Bảo rùng mình một cái, vô thức lùi lại hai .
Đúng rồi, bảo bố mẹ mày, đừng có ý địnhvi_pham_ban_quyen đi tố cáo !
Chẳng ai tin đâu! nữa, lúc không có , tao chặt đứt một chó của mày! Không tin thì cứ việc thử xem.
Đại Bảo nhìn bộ hung tàn của Mạt mắtbot_an_cap, nhớ lại lời hắn từng nói, mồ hôi lạnh tức thì chảy ròng trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu.
Đúngleech_txt_ngu rồi, tiện nhân này chắc chắn là bị ma nhập !
Hắn Tô Mạt hai cái, càngbot_an_cap chắc chắn hơnbot_an_cap về suy đoán trong , không dám nán lại nào , vộileech_txt_ngu vàng quay người chạy ra sân.
Tô Kiếnbot_an_cap đã chạy mất dạng từ lúc haybot_an_cap, cửa chính mở toangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cái tai dưới đất cũng biến mất. Chỉ còn lại mẹ đangvi_pham_ban_quyen nằm co quắp, ngất trên mặt đất.
Tô Đại Bảo lao đến vác Lý Tú Vân lên vai rồi chạy thẳng tới bệnh viện.
Tiềm năng của con người trong những lúc thế này được phóng đại vô hạn, václeech_txt_ngu lớn nhưbot_an_cap vậy mà hắn chẳng thấy chút nào, bây hắn nhanh chóng rời khỏi nơi quỷ quái này.
Sau khileech_txt_ngu hai người rời đi, những bà hàng xóm hóng hớt ngoài mới dám vào . Nhìn đống đổ nát hỗn độn mặt đất, mọi quan tâm nhất vẫn là con dính máu kia!
mọi ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kịp suy , Tô Mạt đã rưng nước từ trong nhà bướcbot_an_cap ra.
Bà Thúy Hoa nhìn thấy liền không lên tiếng trước: Mạt à, nhà cháu xảy ra chuyện gì này?
Cứbot_an_cap gào khóc thảm thiết, vừa nãy bố cháu người đầy máu ra ngoài, hỏi ấy cũng chẳng thèm thưa, chạy nhanh bay ấy.
Tô Mạt thầm nghĩ, có không ? Chắc làbot_an_cap đang vội đến bệnh viện để nối lại tai rồi!
cháu không cho nói
Tô Mạt vẻ khó xử, khiến đám hàng có mặt đó bứt rứt không yên.
Tiểu Mạt à, cháu mau nói đi, giếmbot_an_cap dì làm nữa? Vừa nãy bọn dì đều nói cháu đấy thôi!
bot_an_cap Mạt giả vờ tranh tư tưởng hồi, bất đắc dĩbot_an_cap há miệng rồileech_txt_ngu lại thôi, trái tim các bà thím cũng theo đó mà treo lơ lửng. Cuối cùng, dường nhưvi_pham_ban_quyen hạ quyết tâm, cô nói ra.
Mẹ kế nghi ngờ bốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người khác ngoài, bà ta nói tiền nhà căn không bị mất, đều là do bố cháu đemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi nuôi rách rồi!
Một tảng ném xuốngbot_an_cap mặt nước yên ả, các bà các thím đồng thanh hít một hơi khí .
Thời này đi tằng tịu bên ngoài là bịbot_an_cap Ủy Cách mạng bắt đi diễu phố tố như chơi, sau đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn đi cải tạo ở nôngvi_pham_ban_quyen trường nữa!
hay giả vậy? Bố cháu thừa nhận rồi à?
Bố cháu tất nhiên là không nhận, thế nên hai người mới đánh nhau.
Mẹ kế thật đáng sợ, bà cả tai của bố cháu rồi, hu hu còn không cháu nói ngoài!
Thúy Hoa ơi, mọi tuyệt đừng nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là cháu nhé. Nếu không mẹ kế chắc chắn sẽ chémnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mất hu hu.
Tô Mạt tự chấm cho kỹ năng diễn của mình 99 điểm, 1 điểm trừ kẻo thân lại kiêu ngạo!
Không ngờ Lý Tú này ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net độc thế, hèn bị đánh đến ngất xỉunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Xì, tôi thì không ngờ Tôbot_an_cap Kiến Quốc lại đi nuôi giày rách đấy. Ngày nàovi_pham_ban_quyen cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra đạo mạo như người quân tử.
, mọi còn nhớ không? Hồi vợ của Tô Kiến Quốc mất được nửa , tôi thấy ông ta dắt theo con gái nhỏ đáng thương quá nên địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giới thiệu đối tượng cho.
Ông ta còn nghĩa khí ngời chối, mọibot_an_cap người nhìn xem, bao lâu sau đã tự mình tìm một mụvi_pham_ban_quyen góa dắt con riêng , không bên còn có nhân tình nữa, đúng là nhìn người không thể nhìn mặt .
Đúng thế, đúng thế, tôi đã bảo sao dạo thấy Tô Kiến Quốc tan làm là không nhàbot_an_cap, toàn về phía Tây thành , khéonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con giày rách kia sống mạn đó nên!
Mạt không ngờ lại có thu hoạch ngoài ý muốn, cô gặngleech_txt_ngu hỏi thêm vài câu, có khi bản lại nói trúng thật. Chờ nào đó phải tìm cơ hội phía Tây thành phốleech_txt_ngu xem sao.
Tiễn những người hàng thíchvi_pham_ban_quyen chuyện đi, Tô Mạt đun nồi nước nóng, tắm rửa sạch sẽ cho bản thân. Thay bộ đồ lót mới mua, cô thoải nằmvi_pham_ban_quyen trong chăn mới . Xuyên đây một ngày , đến này cô có thể thả để đánh mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giấc ngon.
sớm sau, Tô tiếng làm thức giấc, cô ngồi dậy vươn vai một cái thật dài, quay đầu nhìn bầu trời xanh trong ngoài sổ, tâm trạng tốt vô cùng.
Cô lấy bộ đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vải bông màu mới muanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra mặc vào.
Lại là một ngày tốt đẹp!
Thập niên 70 có cái hay, bầu trời không bị mây mù che phủ, chỉ điều đồ hơivi_pham_ban_quyen chủng loại một chút. Nghĩ đến đây, cảm thấy bụng đói cào, Tô Mạt vội vàng xuống , đánh răng rửa mặt đơn giản rồi đi sang phòng của Tô Kiến Quốc.
xách nửa lương thực tinh trong tủ vào bếp, tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cái chậu nhàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bột rồi đổ hết vào trong. lương thực thô đen sì đặt bên cạnh, cô thèm liếc mắt lấy một cái.
trước, lương thực tinh chưa giờ có phần của nguyênvi_pham_ban_quyen chủ. Kể từ khi cưới mụ mẹ kế này, cô chưa từng được sống một ngày tửbot_an_cap tế. Ngày cũng ănvi_pham_ban_quyen đồ tệ nhất, nhiều nhất, ngủ trong phòng chứa đồ chật hẹp túng, một tia nắng chẳng lọt vào được, thế hễ không vừa ý Vân là lại bị đánh.
Nếu khôngvi_pham_ban_quyen chủ luôn đầu lớp, khiến Tô Kiến Quốc cảm mát mặt thì e là cô cũng chẳng tốt nghiệp nổi babot_an_cap. Cứ thế, làm làm cho ba con súc sinh đó suốt sáu trời. Để ngày tiếp quản công mẹ ruột lại và khỏi ngôi nhàleech_txt_ngu này, nguyên chủ liều mạng tập, nhảyleech_txt_ngu vọt hai để lấy bằng nghiệp ở tuổi mười bốn. Nhưng ngay mình sắp thoát hang quỷ thì bị tên súc Tô Đại Bảo hại chớt.
đếnleech_txt_ngu những nguyên chủ phải đựng, Tô thấy tức giận thay cô ấy. Cô chỉ muốn biến chúng thành đống bột trong tay mình nhào cho nát bấy.
Tô Mạt bận rộn trongbot_an_cap cả buổi , đầy xửng mì trắngbot_an_cap, còn làm thêm một xửng bánh nhân đường đỏ, dùng hết sạch chỗ mà Lý Túbot_an_cap Vân giấu kỹ. Chỉ trong nhà không cặp lồng, cô tìm một miếng vải gói đại thu vào không gian.
lại đặt hai bánh bao vào giỏ tre nhỏ trongbot_an_cap bếp, xách lên rồi dong đi ra .
Trong con ngõleech_txt_ngu trước cửa, bà thím cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngồi túm tụm lại với nhau, líu lo không biếtbot_an_cap tán chuyện gì. vẻ mặt sinhbot_an_cap đó Mạt cũng muốn cùng.
Thấy cô đi tớivi_pham_ban_quyen, bà thím dừng cuộc bàn tán, ánh dán chặt chiếc giỏ trebot_an_cap tay . Những chiếc bột mì trắng nóng hổi tỏa ra mùi lúa mạch nồng nàn cứ thế chui tọt vào mũivi_pham_ban_quyen mọi người.
Mạt à, sángbot_an_cap sớm ra tôi đã ngửi mùi bánh bao bột trắng rồi, còn đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ nhà ai mà thế, hấp bánh bao mà lại không độn thêm lương thực thô, hóa ra là cháu làm à!
Vâng ạ bà Thúy Hoa, cháubot_an_cap hôm qua đi bệnh viện vẫn về, cháu nghĩ bổvi_pham_ban_quyen cho ông ấy một chút. Trong nhà không có thịt cũng chẳng có rau, nên chỉ làm được vài bánh trắng thôi ạ.
Ôi chao, con bé Tiểu này đúng là thảoleech_txt_ngu quá, mau đi , mau đi đi.
Vâng, chào các bà ạ!
Bốn bà thím tiễn Tô Mạt ra ngõ, ai nấy môi thở dài, cảm thán Kiến Quốc số tốt, có cô con gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như vậy. Tiếc là ông ta không biết trân trọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lại đối xử tốt với một riêng vợ, đúng là bị đá vào đầu rồi.
Ra khỏi , thấyvi_pham_ban_quyen xung quanh không có người, Tô Mạt một , thu giỏ vàoleech_txt_ngu khôngvi_pham_ban_quyen gian. Cái thứ súc như Tô Kiến Quốc, sao xứng đáng ăn bánh bao trắng do cô làm chứ!
Cô thongvi_pham_ban_quyen thả dạo đến bệnh viện. Nhìn tòa nhà ba tầng trước mặt, Tô Mạt lại một lần nữa cảm , điều kiện y tế thời này chẳng ra sao, ướcleech_txt_ngu chừng cái taileech_txt_ngu đó Tô Kiến Quốc khó mà nối lại rồi.
Vào trong tòa nhà, hỏi thăm khu cô tự mình đi tìm. Tổng cộng cũng chỉ cóleech_txt_ngu mấy căn phòng này, cho dùvi_pham_ban_quyen có tìm từng phòng một cũng chẳng mất mấy phút.
Nào ngờ vừa đi tới cửa phòng bệnh đầu tiên, cô đã nghe thấy giọng nóileech_txt_ngu đầy hằn học của Tô Đại Bảo từ trong vọng ra.
Bố, lúc đó bố mẹ khôngleech_txt_ngu nhân tiện xử luôn con lỗ vốn này đi
Đại Bảo!
vi_pham_ban_quyen Quốc vội vàng ngắt , căng thẳng quanh quất một hồi rồi mới lại lên tiếng:
Mày không muốn nữa à? là bệnh viện! Để người nghe thì làm thế nào?
Lý Tú Vân đang nằm nửa người trên giường, chân bó bột treo lửng, mụ vỗ mạnh vào ngực một cái, cũng thấy sợ hãi một hồi.
Đại Bảo, chuyện đó phải đã bảobot_an_cap con quên đi saoleech_txt_ngu? này không được nhắc lại nữa. Hơn nữa, nếu không có con nhỏ đó, mấy ngày nữa sẽ đi xuống nông thôn thay con? Tao đã đăng kýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho con nhỏ đó đi Đại Tây Bắc .
Tô Mạt nghe đến đây, trong lòng như cóleech_txt_ngu sóng lớn trào. Những lời nói có gì?
Đã đăng ký cho cô đi xuống nông thôn rồi sao?
Còn nữa, cái sạch, họbot_an_cap còn giết ai nữa?
Mẹ, con muốn ranh đó đi xuống nông thôn đâu. Mẹ nó đi để lấy ít tiền sính lễ, rồi bán luôn cả công việc bot_an_cap nữa, lúcbot_an_cap đó là có đủ tiền mua cho con một côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc tốt rồi.
Không được, bên văn thanh niên tri thức đã báo rồi thì không thể hủy được! Nhưng mẹ chẳng để con ranh đó sống đâu. Đợi chân mẹ lành lại, mẹ nhất định sẽ tìm cho nó một nhà tử , để nó danh khắp vùng trướcleech_txt_ngu xuống nông thôn!
Nghe Vân bên thao thao bất về kế mình, Tô Mạt cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy hôm qua mình ra tay vẫnleech_txt_ngu nhẹ quá.
Đúng này, y tá đi kiểm tra bệnh, phát hiện Tô đang vi_pham_ban_quyen cửa.
Cô bé, cháu tìm ai vậy?
Tô Mạt hồn, quay mỉmleech_txt_ngu cười.
Dạ, chào chị, cho hỏi Tô Kiến Quốc có phòngbot_an_cap này không ạ? đến thăm bố em!
Y tá lật cuốn sổvi_pham_ban_quyen trong tay, ngẩng cười nói: Đúng rồi, đây, đi theo chị vào đi.
Ba người bên trong sớm đã bị dọa cho hồn xiêu phách lạc, chẳng người đứng bên đã nghe được bao nhiêu. Tô Quốc nghĩ tới đây, không kiên nhẫn lườm Lý Vân một cái, cáibot_an_cap mụ bà này là miệng không khóa. Nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không phảileech_txt_ngu nể sinh được cho mình một đứa con trai, ông ta đã chẳngbot_an_cap thèm cái thứ loa mép giải .
đi theo y tá trong, nhìn cái đầu quấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Tô Kiến Quốc, chút tò mò hỏi:
Bố, thế nào rồi? Tai đã nối lại chưa?
Tô Kiến Quốcleech_txt_ngu vừa thấy thế đã thấy lỗ tai bên phải đau nhói lên, nhớ bộ dạng điênvi_pham_ban_quyen cuồng của Mạt ngày hôm qua, lúc này ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net taleech_txt_ngu dám nói lời nào kích động cô. có thể hằn liếc Tô Mạt mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái.
bệnh bên cạnh, Lý Tú Vân không chịu nổi vẻ tạo của Tô Mạt, mỉa mai:
Hừ! Đúng chồn chúc tết , chẳng có ý tốt gì! Nếu không phải tại
Vân được một nửa thì bị Tô Đại Bảo bịt miệng lại. Bà ta theo bản năng định cựa , nhưng động trúng cái chân gãy, đau mức lấy cái chân bó trên giường mà rên rỉ xuýt xoa.
Tô Mạt nhìnbot_an_cap trong lòng hả hêbot_an_cap, hóa ra hôm qua cô nghe lầm, kẻ bị gãy là mụ phù thủy già Lý Tú Vân này!
Thật đáng đờileech_txt_ngu!
Bố, chắc bố vẫn chưa ăn , để con đi mua đồ ăn cho bố nhé!
Ồ, đồng chí Tô, con gái ông thật hiểu chuyện quá. Y tá đứng bên cạnh lên tiếng. Cô thấy con trai của đồng chí Tô này ngủvi_pham_ban_quyen đến trời lên cao dậy, cũng thèm nhắc đến việc mua cơm bốvi_pham_ban_quyen mẹ lấy một câu. Cuối cùng vẫn là con gái chu hơn.
Còn nữa ở nhà không để lại tiền và cho connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, từbot_an_cap tối qua đến giờ được ănleech_txt_ngu gì cả.
Mặt Kiến Quốc đỏ bừng vì hổ, ta vốn làleech_txt_ngu cực kỳ trọng sĩ diện.
Mạt Mạt, là bố không tốt, lúc gấp quá nên để lại tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và phiếu cho con.
mở miệng, Tô Mạt đã nhìn chỗ hai cái răng cửa bịleech_txt_ngu được nhét vào, trông kỳ nực cười, suýt chút nữa cô đã phì cười thành tiếng.
Thấy Tô Kiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quốc cứleech_txt_ngu chuyện đưa , Tô Mạt không thèm chiều theo, trực tiếp mở miệng đòi.
, bố đưa cho convi_pham_ban_quyen , để xem ngoài hợp nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn thịtbot_an_cap không. Nếu có, connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ mua về một ít cho bố mẹ tẩm bổ!
Tô Kiến Quốc thấy y cũng không nói gì, chằm chằm vào mình thì không còn cách nào khác. Ông ta đành thò trong ngực, chậm chạp lấy ra một nắm tiền lẻ, đại cũng chưa đếnvi_pham_ban_quyen năm đồng. Nhưng kiến nhỏleech_txt_ngu cũng là thịt, móc được từ tay Tô Kiến Quốc được đồng nào hay đồng nấy.
Cô nhanh tay cầm lấy tiền, xoay người khỏi phòng bệnh ngay dưới ánh mắt xót của của Tô Kiến Quốc.
Mạt không muốn nán lại đó thêm giây nữa, cô sắp không diễn rồi. Sự nghi củaleech_txt_ngu cô chưavi_pham_ban_quyen bao giờ mãnh liệt nhưvi_pham_ban_quyen lúc này. Cô bắt nghi ngờ cái chớt của mẹ ruột nguyên chủ cũng có liên quan đến bọn họ.
Bố, vậy mọi nghỉ ngơi , con đi rồi ngayleech_txt_ngu.
Tô Mạt ra khỏi cửa, đi thẳng đến văn phòng thanh niên tri thức!
Dám lén lút ký cho bà đây đi nông , Tú Vân, bà đợi !
Văn phòng thanh niên nằm ngay đầu bệnh viện, Tô đi vài tới. Nhìn ba lớn trên bảng hiệu, cô hận không thể xé xác Lý Tú Vân ra!
Bản thân cô chưa từng làm việc đồng áng bao giờvi_pham_ban_quyen, kế hoạch ôm lấy căn nhà ngồi chờ phát tài đã bịbot_an_cap phá hỏng. Giờ đây còn phải đi nông , bán mặt đất bán lưng cho trời. Thời này làm gì có máy móc, toàn bộ phải thủ công, chỉ nghĩ thôi thấy mệt rồi!
Chào đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chí! Tô nghiến răng lênbot_an_cap .
Thấy có ngườivi_pham_ban_quyen đến, bà cô đeo băng đỏ vốn ủ rũ lập tức vui vẻ hẳnbot_an_cap .
Chào , chíbot_an_cap nhỏ đến đăng ký đi xuống nông thôn à?
Mẹ cháu đã đăng choleech_txt_ngu cháu rồileech_txt_ngu, hôm nay cháu đến để đăng ký choleech_txt_ngu anh trai cháu, anh tên là Tô Đại Bảo.
thôi, hộ khẩu cho xem qua .
A, cháu quên mang hộ rồi, nhưng cháu biết và địa chỉ nhà.
thì không được, nhất phải có hộ khẩu mới làmleech_txt_ngu được.
Tô Mạt thò tay vào túi lấy ra tiền, nắm tay cô đeo băng đỏ làm , rồi lén nhét đồng tiền vào đối . Bà cô kia bí mật cúi đầu nhìn, thấy lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một đồng thì mừng hớn hở.
Đồng chí này, cháu khách sáo quá.
, cô thể xem giúp cháu, mẹ cháuvi_pham_ban_quyen đã đăng ký cho cháu rồi, cháu là Tô Mạt.
Nghe , bà đeovi_pham_ban_quyen băng đỏ nhét tiền vào túi rồi tức lật sổ tìm .
Đúng rồi, mới đăng ký ngày hôm quavi_pham_ban_quyen, đibot_an_cap công xã Đại Diêu ở Đại Tây Bắc.
Nói xong, bà cô lại cau mày. Hôm đó bà đã thắc mắc sao lại có người mẹ tâm đến mức nhất quyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt conbot_an_cap gái đến vùngvi_pham_ban_quyen Đại Tây Bắc, mà lạivi_pham_ban_quyen còn là cái công xã có phong tục quán nhất nữa chứ.
Cònvi_pham_ban_quyen việc nữa muốn nhờ tay .
Đồng chí nhỏ này, đã báo rồi dù thế nào cũng không hủy được .
leech_txt_ngu hiểu lầm rồi, cháu chỉ muốn đổi địabot_an_cap điểm thôi. có thểbot_an_cap đổi cho cháu sangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đông Bắc được không? Còn để anh cháu đi Đại Tây Bắc.
nghe xong thì mừngvi_pham_ban_quyen rỡ, vừa hay chỉ tiêu ở côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xã Hồng Kỳ vùng Đông Bắc của bà thiếu một người, bà đang lo sốt vó đây. Nhưng cô bé gò nhỏbot_an_cap nhắn này, bà vẫn không đành mà nhắc nhở một câu:
Vùng Bắc mùa đông lạnh lắm đấy, cháu có chịu nổi ? Nhưngvi_pham_ban_quyen đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái chỉ trồng một vụ thực, một năm có tới nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tháng nghỉ đông.
hận, bà ta vội vàng kể ra điểm tốt, nhưng không rằng năm tháng nghỉ đông đó không được chia lương thựcleech_txt_ngu. Nếu nửa đầu không lụng chăm chỉ thì nửa năm sau chắc chắn sẽ chớt đói!
Cảm ơn cô, rồi ạ. giúp cháu sang Bắc đi!
Bà cô đeo băng đỏ nghe vậy cũng thở nhẹ nhõm, sửa lại địa cho Tô Mạt.
Đây, đây giấy đi công xã Hồng Kỳ ở Hắc Thủybot_an_cap, hỗ trợ 200 đồng.
Đi Tây được hỗ trợ 350 , hôm trước mẹ cháu đã lĩnh đi .
À nữa, thứ Hai tuần sau chuyến Đôngbot_an_cap Bắc sẽ hànhleech_txt_ngu, lúc đó bảy giờ sáng có mặt ở tàu để nhận vénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
còn chuyến đi Tâyvi_pham_ban_quyen Bắc ạ? Tôvi_pham_ban_quyen Mạt mò, nếu Tô Đại Bảoleech_txt_ngu đi sớm hơn cô thì cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải lên kế hoạch sớmbot_an_cap hơn.
Chuyến Tây Bắc thì phải hai tuần nữa.
đeo đỏ sờ vào túi áo, nể tình một đồng bạc kia mà nhắc Tô Mạt nênbot_an_cap muavi_pham_ban_quyen thêm áo bông và thật dày, ít nhất phải dùng bảy cân bông trở lênbot_an_cap, nếuleech_txt_ngu không chẳng thấm tháp gì .
, cháu biết rồi, ơn cô!
Sau khi , Tô Mạt cầm 200 đồng tiền trợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cấp rời đi. Đằng nào cũng phải xuống nông thônbot_an_cap, cô phải tranh bán việc của chủ đi, không thể để lũ cặn đó hưởng lợi được.
đến việc tiền trong vẫn chưa tìm thấy, nhà cũng phải bán đi, mà chỉ còn bốn ngày nữa là phải đi , thời gian vô cùng cấp bách. Quyết xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuôi, Tô Mạt sải về phía máy dệt, cô phải hỏi thăm về việc bánbot_an_cap lại công việc trước đã.
Tô Mạt đến trước xưởng dệt, thử đẩy đẩy đang chặtvi_pham_ban_quyen. Cô nghĩ, dù không cần cho nguyên chủ thì bản không đến đây làm việc.
Công nhân xưởng dệt là một công việc rất , hơn nữa hít phải bụi cũng không phổi. Cô vẫn thích công việc văn phòng hơn.
tay vỗ vỗ vào cổng sắt lớn, cuối cũng thấy một ông cụbot_an_cap râu trắng từ trong phòng bảo vệ bước ra. Tuy tóc đã bạc nhưng nhìn dáng nhanh nhẹn này, sức khỏe chắc chắnbot_an_cap vẫn cònvi_pham_ban_quyen tốt.
Quả , cô nghe thấy ông cụ cất giọng đầy khí thế: bé, đến tìm ai thế?
Ông ơi, cháu tìm xưởng trưởng ạ.
Biểu cảm của cụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ràngbot_an_cap là nịnh thêm mấy phần: Cháu là người nhà của xưởng trưởng sao?
Dạ không, cháu đến tìm xưởng trưởng để bàn chuyện tiếp nhận việc.
Ông nghe thấy không người thân của xưởng trưởng thì lập tức thu lại vẻ nịnh nọt trênleech_txt_ngu mặt: trưởng hôm nay không có ở đây.
Tô Mạt vừa định mở miệng hỏibot_an_cap thăm sau lưng vang lên một giọng trẻo: Trịnh gia gia, ông lại người rồi, sáng nay cháu còn thấy xưởng trưởng đi vào mà.
Ông cụ cũng không giận, chỉ gượng hai tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo nhớ nhầmvi_pham_ban_quyen, mở cửa cho hai người vào.
Vừa nãy cảm nhé.
Nhìnvi_pham_ban_quyen cô gái sành điệu trong bộ váyvi_pham_ban_quyen bên cạnh không hề chê bai mà nắm lấy bàn tay nhẻm nhỏ bé mình, Tô Mạt cũng thầm cảm kích.
Mạt , khách khíleech_txt_ngu với làm gì? Không phải hôm qua cậu nói đi , hôm nay đến để tiếp quản công việc à?
Thấy đối nhận ra mình, Tô Mạt nhanh chóng lục trong ký ức, ra cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái có gương mặt trònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trịa đáng yêu này là Trịnh Viện Viện, học của nguyên chủ. Trong trí nhớ, Trịnh Viện Viện và chủ quan hệ khá tốt, gia cảnhbot_an_cap khá giả, cô ấy rất bất bình trước việc nguyên chủ bị mẹvi_pham_ban_quyen kế hạ.
Tô Mạt cảmvi_pham_ban_quyen Viện là một người tốt, bèn : Viện Viện, bằng tốt nghiệp tớ lấy được rồi, hôm nay tớ đến để bán công việc.
gì? Mạt Mạt, cậu đừng có ngốc thế chứ!
khôngleech_txt_ngu trách Trịnh Viện kinh ngạc như , buổi việc là mỗi củ cảivi_pham_ban_quyen một cái hố, cựcbot_an_cap kỳ khó tìm. Hơnvi_pham_ban_quyen nữa một cô gái có đượcleech_txt_ngu công việc bátbot_an_cap cơm thì không lo ăn mặc, ngay cả tìm đối tượng cũng có thể thong mà chọn lựa.
Tô Mạt vẻleech_txt_ngu mặt thản , cứ thể công việc đó của vậy: Tớ sắp xuống nông thôn .
Cậu xuống nông thôn? Mạt , cậu không phát sốt đấy chứvi_pham_ban_quyen? Lại là ý đồ của bàbot_an_cap mẹ kế kia đúng không?
Hàng xómleech_txt_ngu là chị Phán Phán cậu , nông rồi là chẳng bao giờ quay về nữa Nghe mẹvi_pham_ban_quyen tớ nói chị bị người ta tính kế, phải một người hơn chị ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mười mấy .
Tớ biết Việnbot_an_cap Viện, nhưng tớ đã hỏi văn phòng thanh niên tri thức rồi, không thể bỏ được nữa.
Mạt cười gượng hai tiếng định cáo từ: Tớ phải đi tìm xưởng trưởng bàn chuyện bán việc đây.
Nói xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tô Mạtleech_txt_ngu định đi trước, nhưng lạileech_txt_ngu bị Trịnh Viện Viện kéo tay lại.
Cái đó Mạt Mạt, việc này cậu định bán bao tiền?
Hai ngàybot_an_cap nay bác cả tớ đangbot_an_cap sầu khóc vì chuyện việc làm của chị họ tớ đây, bên văn thanh niên tri thức đã đếnbot_an_cap giụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net haileech_txt_ngu lần , nếu không tìm được việc làm thì chị ấy phải xuống nông thôn.
Nếu cậu nhất bán công việc, là bán cho chị họ tớ được không?
nghe xong liền đồng ý ngay, đây chẳng phải là buồn ngủleech_txt_ngu gặp chiếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net manh sao? Cô vừa mới lo lắng không biết bán công việc gì thì người mua tựvi_pham_ban_quyen tìm đến cửa rồi.
Được chứ, là về giábot_an_cap cả mọibot_an_cap người cứ xem rồi đưa nhé, bạn tớ, tớ tin cậu!
Tốtbot_an_cap quá rồi, đi, bâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ chúng ta đến nhà tớ . Trịnh Viện Viện nói xong liền kéo Tô Mạt chạy ra ngoài, hướng thẳng về khu tập thể nhà .
Hai ngườileech_txt_ngu chạy bước nhỏ suốt quãng đường, mất khoảng mười phút mới đến nơi. Nhìn nhà mắt, Tô Mạt cảm không chỉ sức mạnh của mình lớn hơn thể lực cũng trở nên lợi hại hơn hẳn, chạy xa như vậy mà hề thấy hụt .
Trịnh Viện Viện vội tìm người nên không phát hiện ra trạng của Tô Mạt, vừa nhà đã gào : Mẹ! Mẹ ! Mau mở cửa!
Đến đây đến đây, cái đứa trẻ này sao lại gọi to thế, có chuyện ?
của Trịnh Viện Việnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là một nhân cổvi_pham_ban_quyen điển tiêu chuẩn, người cân đối không mậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ốm, khuôn mặt trịa, đôi mắt nhỏ nhưng rất có thần.
Mẹ, nói! Cô kéo Tô vào trong phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, xoay người đóng chặtbot_an_cap cửa lớn, còn bí mật chạy đi rèm cửaleech_txt_ngu lại.
Hành động này thực sự khiến Tô Mạt không hiểu nổivi_pham_ban_quyen, là mua bán công việc thôi mà, như thể đang tiếp mối tổ chức tình báo ngầm không bằng.
Viện Viện, có chuyện gì mà phải cẩn thận ? Mẹ Trịnh Viện cũng bị một hành động này của làm cho giật mình.
, là bạn của con, Tô Mạt, cậu muốn bán công việc, là côngbot_an_cap việc ở xưởng dệt ạ.
Mẹ Trịnh Viện Viện thể tin nổi về phía Tô Mạt, như muốn hỏi lại không thốt nênleech_txt_ngu lời.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gật đầu mẹ Viện Viện: Dì ạ, Viện Viện nói đấy ạ, của cháu là mẹ cháu để lại cho .
Ôi dào mẹ ơi, mẹ gọi bác cả đến đi, đừng lãng phí thời gian , còn nữa, giá cả không được để bạn con chịubot_an_cap thiệt đâu đấy!
Được, được, Mạt Mạt, dì cảm ơn cháu trước, cháu và Viện Viện ởleech_txt_ngu nhà đợi một lát, dì đi rồi về ngay.
Đi đến cửa bà còn quay đầu dặn dò: Viện Viện, pha mạch nhũ tinh choleech_txt_ngu Mạt Mạt uống nhé!
Con biết rồi mẹ, mẹ đi mau đi!
Trịnh Việnleech_txt_ngu Viện thấy mẹ mình mới thở phào nhẹ nhõm, vọngvi_pham_ban_quyen phía bác cả đừng có trục trặc gì. Côvi_pham_ban_quyen từ nhỏ đã rất người chị họ , chị ấy không phảibot_an_cap xuống nông nữa, vừa vui mừng vừa cảm kíchvi_pham_ban_quyen.
Viện Viện, đừngleech_txt_ngu động nữa, nhìn cậu đổ mồ hôi đầy đầu kìa, ngồi xuống ngơi đi.
Tô Mạt nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trịnh pha cho mình một ly mạch nhũ tinh đậm đà, vội đứng dậy lấy. Côleech_txt_ngu tò mò không mạch nhũ này có vịvi_pham_ban_quyen gì. Ngửi qua thì thấy thơmvi_pham_ban_quyen thơm ngọt ngọt, một mùi lúa nồng nàn, còn thơm hơn cả sữaleech_txt_ngu vani ở kiếp của cô.
Nào, Mạt , mau uống đi.
Ừ, .
Hai người vừa uống vừa tán , Mạt tùy ý quan sát nhà của Trịnh Viện Viện. Diệnleech_txt_ngu tích trong nhà rất nhỏbot_an_cap, là một căn hộ phòng ngủ nhỏ hẹpbot_an_cap, bếp ở hành lang, còn nhà vệ thì phải ra nhà vệ sinh công cộng bên ngoài. toàn không thể so sánh được với ngôi nhà của nguyên chủ. Càng nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy cô càng thấy thay cho nguyên .
Lão cha tồi tệ và bà mẹ kế kia thực sự quá đáng, trong ngôileech_txt_ngu nhà tốt như củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nguyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ mà lại đối xử với cô ấy như . Quần áo đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho cô ấy mặc là vá chồng lên miếng , ngay cả những bàvi_pham_ban_quyen cụleech_txt_ngu nông mới vào thành phố mặc còn đẹp hơnbot_an_cap cô ấy, vậy mà Tô Kiến Quốc không biết xấu hổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Trong suy nghĩ, cửa lớn vang hai tiếng cạch cạch, mẹ Trịnh dẫn theo một người phụ nữ trung niên có dáng vẻ phú quý đi vào.
Mạt à, dì đưa bác cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Viện Viện đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, vềleech_txt_ngu giá cả chúng ta đã bàn bạc, công việcleech_txt_ngu ở xưởng dệt thị trường là bốn trăm tệ.
Chúng ta sẽ đưa cháu 400 tệ cộngbot_an_cap với 50 tờ phiếu lương toàn quốc, cháu thấy thế nào?
Lúc này, bác cả củabot_an_cap Trịnh Viện Viện vội vàng mỉm cười đầu, từ trong túi áovi_pham_ban_quyen trong lấy ra hai xấp tiền và phiếuleech_txt_ngu dày . cho Tô Mạt, bà lại không yên tâm hỏi : Cô bé, chuyện mua bán công người lớn cháu không?
Mạt thừa sợ côbot_an_cap hối hậnleech_txt_ngu, bèn trấnbot_an_cap an: Dì cứ yên tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, công mẹ để lại cho cháu, bản thân cháu có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự quyết định.
Nếu dì không yên bây giờ chúng ta đi làm thủ tục bàn giao công việc luôn ạ.
Tô Mạt nhận lấy tiền và phiếu nhét vào túi đeo chéo, chất thuvi_pham_ban_quyen vào trong không gian, số tiền lớn thế nàyleech_txt_ngu vẫn để trong không gian an toàn nhất.
Cảm ơn cháu nhé cô bé, không phải dì không tin cháu, mà thực là chị họ của Viện không đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa rồi, thời hạn bên văn phòng thanh niên tri thức đưa ra ngày mai, dì cũng không còn cách nào khác.
Tô Mạt đầu tỏ ý đã hiểu: Không sao đâu dì ạ, chúng cháu đi ngay .
Mẹ Trịnh Viện Viện dường như vừa chạy một quãng đường dài nên có chútbot_an_cap thấm mệt, bảo con gái mình cùng, bản thân thựcleech_txt_ngu sự nổi nữa.
Ba người lại hối hả đường, chạy thẳng đến văn phòng xưởng trưởngbot_an_cap.
Lưu Chí Cường vốn dĩ đangbot_an_cap chuẩn bị tan làm, vừa mở cửaleech_txt_ngu ra thấy ba người bọn , khiến ông giật mình.
Các cháu là?
tiến lênvi_pham_ban_quyen một , cười chào Cường: Chú Lưu, là Tô Mạt đây ạ. Cảm ơn chú năm đó đã giữ lại công việc của mẹ cháu cháu.
Lưu Chí vừa nghe thấy cái tên này, nhìn kỹ Tô Mạt, mới sựcleech_txt_ngu nhớ ra chuyện ra tám năm trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lúc đó trong có một nữ công nhân, không hiểu sao lại đến vănvi_pham_ban_quyen phòng quỳ xuống trước mặt ông, rằng nếu mình có xảy ra chuyện gì bất trắc, ông nhất định phải giữ lạileech_txt_ngu công việc này con gái cô ấy Tô Mạt.
Lúc ấy ông còn nữ công nhân đó nghĩ quẩn làm chuyện dại dột, bèn khuyên nhủ hết lời, cuối cùng phải gật đầu ý vi_pham_ban_quyen ấy mới chịu rời .
cũng không đểleech_txt_ngu tâm lắm, ai ngày hôm đã nghe tin nữ nhânleech_txt_ngu kia phát bệnh đột đời. Khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông sợ rước họa thân nên chẳng dám ho lời nào.
Chuyện này khiếnvi_pham_ban_quyen ông áy náy suốt một thời gian dài, thế nên sau này Tô Kiến Quốc đến đòi việc, ông đã không đồng ý, chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rằng công việc này phải đợi đến khi Tô Mạt tốt nghiệp cấp baleech_txt_ngu mới được tiếp nhận.
Nhưng mà con bé này dường như vẫn chưa đủ ?
Mạt , mau, các cháu mau vào trong .
chú nhớ không nhầm thì năm nay cháu mới bốn tuổi đúng không? Chưa tốt nghiệp ba đã đến rồi?
Tô Mạt đưa tay vào chéo, lấy bằng tốt nghiệp từ trong không gian ra, đưa cho Lưu Chí Cường.
Lưu, đây là bằng tốtleech_txt_ngu của cháu. Cháu đã nhảy lớp tốt sớm ạ.
Lưu Chívi_pham_ban_quyen Cường nghe xong kinh ngạc trong lát, rồi lại mỉm cười hài lòng ngợi: Cô bé làm tốt lắm! Đất nước cần những nhân tài như cháu.
đây ký tên đi, chú sẽvi_pham_ban_quyen làm tục nhập chức và đóng dấu cho cháu ngay.
Mạt vờ đầu nhìn mũi , kìmvi_pham_ban_quyen nén cảm xúc một chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đến khi ngẩngvi_pham_ban_quyen đầu lên, đôi mắt cô đong đầyleech_txt_ngu lệ, nghẹn ngào nói: Chú Lưu, hôm nay cháu đến là để chuyển nhượng công việc này cho chị họ của bạn cháu ạ.
Dưới ánh khó hiểu Lưu Chí , cô tiếng giải thích:
Mẹ của cháu lén đăng ký cho cháu đi xuống thôn .
Cháu thực sự còn cách nào khác. Cháu nghĩ thay vì ởleech_txt_ngu nhà bịbot_an_cap họ hành hạ, bằng cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hưởngleech_txt_ngu ứng lời kêu gọi quốc gia, xuống thôn trợ xây dựngbot_an_cap vùng .
Đứa nhỏ này, xuống nông thôn không như nghĩleech_txt_ngu
Chú Lưu, cháu ạ, nhưng Văn phòng trẻ nói tên đã báo lên rồi không thể hủyleech_txt_ngu bỏ được.
Lưubot_an_cap Chí Cường bất lực thở , nhìn sang hai cháu cũng đang đầy phẫn uất bên cạnh, đành gật chấp thuận.
Được rồi, bằng tốt nghiệp tiếp nhận việc có mang theoleech_txt_ngu ?
Có mang, có mang đây ạ.
Mấy người xong thủ bànbot_an_cap giao, Tô Mạt một lần nữa gửi lời cảm ơn rồibot_an_cap khỏi xưởng dệt.
Mạt Mạt, hay là trước khileech_txt_ngu xuống nông cậu cứ đến nhà mình ở đi
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mạt biết đối phương cũngvi_pham_ban_quyen chỉ khách sáo, nhà nhỏ như thếbot_an_cap, thân lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài mà chenleech_txt_ngu vào chắc chắn sẽ rất tiện.
Cô bóp nhẹ bàn tay nhỏ nắm lấy của Trịnh Viện Viện, : tâm đi Viện Viện, mình lo được mà.
Đúng rồi, cậu có thể dì hỏi giúp xem có ai muốn mua nhà khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Trịnh Việnbot_an_cap Viện vẻ mặt sửng : Cậu muốn bán nhà sao?
, căn nhà đó là mẹ mình để lại cho mình, tên trên đỏ cũng chỉ có mình mình thôi.
Vậy cậu phải mình về nhàleech_txt_ngu một chuyến nữa rồi.
Chẳng phải mẹ cậu ấy đã lẩm bẩm muốn mua nhàvi_pham_ban_quyen từ lâu rồi sao?
Sau khi chào tạm biệt cô cả, Việnleech_txt_ngu dẫn Tô Mạt quay lại nhàvi_pham_ban_quyen mình.
Lần này Trịnh Viện Viện bình tĩnh hơn nhiều, la hét ầm ĩ nữa mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kéo mẹ mình sang một , giới thiệu mỉ rằng căn nhà của Tô Mạt tốt đến nhườngleech_txt_ngu .
Vốn tưởng chuyện này đã chắc như đinh đóng cột, nào ngờ mẹ Trịnh Viện lại đồng ý.
Bà đương nhiên là sợ phiền phức, mụ Lý Vân kialeech_txt_ngu nổi tiếng là kẻ ngược vô lýbot_an_cap nhất vùng này.
Vạn nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà mua xong, Tô thì phủi mông đi xuống nông thôn, còn babot_an_cap ngườibot_an_cap dày mày dạn nhà không chịu dọn đi thì làm nào?
Dù nhà có ưng ý thật đấy, nhưngleech_txt_ngu bớt được phiền phức nào hay phiền phức .
lỗi nhé Mạt, thực sự rất sợ.
Hơn nữa Tú Vân đanh đá cá có tiếng ở khu này rồi, căn nhà này của cháu e khó bán lắm.
Không sao dì, vậy cháu làm phiền nữa ạ.
Bước khỏi Viện Viện, Tô Mạt cũng rơi vào trầm .
Mẹ Trịnh Viện đúng, căn nhà này của cô ngoại những kẻ máunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt trong giới ngầmleech_txt_ngu, e là không dám dây vào vũng nước đục .
Phải rồi, đen!
Thời này chẳng chợ đen sao?
Có thứ gì mà chợ đen không dám thu chứ, cứ để bọn họ tự dùng bản lĩnh của mình mà thu nhà.
Thế nhưng, trong ký ức của nguyên chủleech_txt_ngu lại hề cóbot_an_cap thông tin gì về chợ cả.
Hay là cứ về dọnvi_pham_ban_quyen chuyến, ngày mai hãy đi, dù sao cũngvi_pham_ban_quyen không thể cứ thế mặt đến chợ đen mà không ngụy trang được.
nay bậnleech_txt_ngu cả ngày mới chỉ ăn một bánh thịt, cô đãbot_an_cap bắt đầu biểu từ lâu rồi. Nhìn trời, giờ này chắc cũng đến giờ cơm tối.
vốn định đến tiệm quốc doanh đánh bữa, thì ngay tại ngã tư đường, cô bắt gặp một bóng quen thuộc.
Chẳng Tô Kiến Quốc đang ở bệnh viện sao?
Tô Mạt lẩm bẩm nhỏ, cơ thể phản ứngvi_pham_ban_quyen nhanh, lén lút nấp sau cái cây lớn ven đường.
Chỉ thấy Tô Kiến Quốcbot_an_cap lấm lét nhìn đông ngó tây, dáng vẻ đi ba ngoảnh lại một lần, khiến người không khỏi lão ta đang làmbot_an_cap chuyện gì ám!
Nấp dưới cái bóng của đeo chéo, Tô Mạt nhanh tay lấy ra chiếc đỏ, ngoạm lấy mấy thật lớn.
Xem ra bữa tối nay không ăn tử tế được rồi, nhưng nếu tìm được chỗleech_txt_nguleech_txt_ngu nhân tình Tô Kiến thì cũng coi như là phát lớn.
Nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không đoán sai, hẳn Tô Kiến Quốc đã giấu toàn bộ tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bạc ởvi_pham_ban_quyen đó.
Nghĩ lại thìbot_an_cap ông bố tồi ghê gớm thật, ước chừng trong nhà bao nhiêu tiền mụ Lý Tú cũng chẳng nắm rõ đâu.
Giờ này trên rất vắng ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chỗ ẩn nấp cũng không nhiều, may mà nguyên thân bao năm nay suy dinh dưỡng, người nhỏ thó như con gà .
Cây bạch dương đường vừa vặn khuấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được hình gầy nhỏ của cô.
Tô Mạtvi_pham_ban_quyen cứ thế bám theo không xabot_an_cap không gần. Ông bố của nguyên chủ còn khá thận trọng, vòng vèo mấy vòng mới hướng phía mục tiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực sự, suýt chút nữa khiến cô mất dấu mấy lầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nhưng mà Tô tìm nhân tình kiểu gì mà lại làm đặc liên lạc thế , ở cái hẻo lánh thế không biết.
Xung quanh đa phần là những căn nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gạch bùn cũ diện tích nhỏ, ước chỉ vài người chưa dời đi.
Lúc này đã , từ chỉ thấy Tô Kiến Quốc rẽ vào dãy thứ hai rồi biến mất, bóng tối bao trùm khiến không nhìn rõ lão đã vào căn sân .
Tô Mạt khom nhanh chân chạy tới, bắt đầu từ căn nhà đầuvi_pham_ban_quyen tiên, mắt khe cửa cẩn thận quan .
Số: Tên
nhà thứ hai cũng không giống, trong sân đổ nát hoang tàn, qua là đã không có người ở.
Đến ngôi nhà thứ ba, rốt cuộc cũng có vẻ nhưvi_pham_ban_quyen có người sinh sống.
Trong sân sạch tươm tất, có điều trong nhà không bậtvi_pham_ban_quyen , Mạt chưa thể khẳng địnhleech_txt_ngu chắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liệu có phải nơi hayleech_txt_ngu .
Ngay lúc này, cánh cửa nhà phụ bỗng vang rồi mở ra, một người đàn ông đầu quấn băngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gạc từ bênbot_an_cap trong ra, không phải Tô Kiến Quốc còn là ai nữa.
Chỉ thấy tabot_an_cap dáo dác , từ trong ngực ra một chiếc khóa lớn khóa cửa lại, bấybot_an_cap giờ mới nhẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân nhẹ tay đi ra phía .
Tô Mạt vội vàng tránhleech_txt_ngu, lấy đà rồi nhảyvi_pham_ban_quyen vào khoảng sân không ở bên .
Nấpvi_pham_ban_quyen sau bức tường quan sát thấy Tô Kiến Quốc đã đi xa, Tô liền người nhảy vào căn sân mà hắn vừa bước ra. Nàng khom người chạy thẳng về phía .
Nhìn thấy chiếc khóa cương (khóa sắt lớn) màunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đen trước , Tô Mạt nghĩ, phòng này chắn là nơi Tô Kiến cất giấu tiền bạc. Nếubot_an_cap không, làm sao hắn nỡleech_txt_ngu loại khóa như vậy. Nàng đưa tay lên sờ, muốn thử xem thể dùng sức mạnh mình để giật ra không.
Nào vừa mới thử, bên phòng chính đột nhiên sáng đèn. Mạt lập tức chạy chân tường, nhún người nhảy một cái rồi không ngoái đầu lại, chạy thẳng ra ngoài ngõ. Không ngờ Tô Kiến Quốc lại sự đề phòng, cái này không thể mạnh được. Phải quay lạivi_pham_ban_quyen tìm cách lấy chìa khóa từ chỗbot_an_cap Tô Kiếnbot_an_cap Quốc, đợi nửa đêm hắn ngủ say rồi mình lại một chuyến.
Khi nàng đến nhà, Tô Kiếnbot_an_cap đã nằm trong chăn. Tô Mạt lại thấy xót , người cặn bã này nguyên chủ đúng không hề quan tâm đến conbot_an_cap mình, đến việc về nhà hay không cũng chẳng buồn hỏi lấyvi_pham_ban_quyen một . Đã vậy thì đừngbot_an_cap trách ta không khách khí.
Nàng lấybot_an_cap từ trong gian ra chai Đại mộng tam thiên ( mộng ngàn), đổ một ít lên mảnh giấy nhỏ. Tô Mạt nỡ nhiều, một phần vì nàng tin hiệuleech_txt_ngu quả củavi_pham_ban_quyen đồ trong gian rất mạnh, sợ đổ nhiều quá sẽ làm Tô Kiến Quốc chớt tươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Hơn nữa, nàng biết pha thuốc, thứ tốt này cứ nên tiếtleech_txt_ngu mà dùng.
Nàng rón rén lẻn vào phòng Tô Kiến . Cũng may là cánh cửa phòng bị nàng làm hỏng từ trước chưa kịp sửa, nếu không cũng không thuận . Cẩn gấp mảnh giấy lại thổi một hơi về mũi Tô Kiến Quốc. Không phí chút , tất đều chui vào lỗ mũi hắn. Chỉ thấy Tô Kiến Quốc giật giật mũi, hắt chưa kịp thành công đã ngủ say như chớt.
Tô Mạt đưa tay đẩy đẩy, thấy hiệu quả thuốc tốt vậy thì trong lòng thầm mừng . Nàng lấy quần áo Tô Kiến Quốcvi_pham_ban_quyen đểbot_an_cap đầu ra lục soát, quả nhiên tìm được một chùmvi_pham_ban_quyen chìa khóa, túi kia còn có chục đồng và phiếu lương thực. Xem ra là do mình hết tiềnvi_pham_ban_quyen trong nhà đi khiến Tô Kiến Quốc không có tiền , nên hắn mới viện sớm để lấy tiền.
Tô Mạt bỏ tiền vào gian, chìa lặng lẽ rời nhà. Nàng không biết bây giờ là mấy giờ, cứ phải đoán giờ thế này mệt thật, xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra phải đi mua một chiếc đồng hồ đeo .
Trong ngõ nhỏ tĩnhleech_txt_ngu mịch, chỉ thỉnh thoảng vang tiếng côn trùng kêu. Bây giờ đang là giữa hè, nóng nực này đường chẳng có một bóng ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lẽ mọi người đều đi ngủ sớm thếleech_txt_ngu sao? Mạt vốn đụng phải người quen, đang nghĩ cách để không bị ai phát hiện, xem mình đúng là lo xa rồi.
Nàng rảo bước nhanh, chẳngvi_pham_ban_quyen mấy chốc đã đến phía Tây thành. này không có Tô Kiến Quốc dẫn đi đườngleech_txt_ngu vòng, nàng cảm thấy quãng hơn được mộtbot_an_cap nửa.
Nhìn cánh khóa chặt, Tô Mạt không hiểu lắmvi_pham_ban_quyen, lẽ Tô Kiến Quốc không bao giờ ra khỏi nhà sao? Khóa ngoài thế này, bên trong muốn ngoài bó rau cũng khó. Nàng thầm Tô Kiến này giấu thật kỹ, tráchbot_an_cap khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được Lý Tú không thể phátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra, thậm chínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có chút tò mò không biết người tình mà hắn giấu trong nhà rốt cuộc thế nào.
Nàng qua khebot_an_cap cửa nhìn vào, trong không đèn. Mạt quan thêm hồi, xác chắn không có người mới nhảy vào trong. Chùm khóa có haileech_txt_ngu chiếc, nhưng việc này đối với nàng là một cú nhảy là , buồn phí công mở khóa đóng cửa làm gì.
Nàng lấy chìa khóa lặng lẽ mò đến cửa phòng phụ, cẩn thận khóa, rồi tiện tay ném chìa khóa lẫn ổ khóa trong không gian. Chiếc đại cương tốt thế này dễ mua, không thể lãng phí.
Tô Mạt vào phòng, tối om chẳng nhìn thấy gì, nàng mò thấy gì là thu nấy, cho đến khi phòng sạch trơn mới lại. Sờ dọc theo tường đi , nàng phát hiện một viên gạch sàn sát tường có chút kỳ lạ. Cúi soạng quả là có vấn đề, những đều lát gạch xanh, có chỗ này tấm gỗ.
cạy tấm gỗ lênleech_txt_ngu, phát ra đó là một cái hầm. Nàng nhặt một gạch némnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống dưới. Từbot_an_cap tiếng động chạm đất, có thể được hầm không sâu lắm, bèn nhảy xuống. Vừa chạm đất, tayleech_txt_ngu đã trúng mấyleech_txt_ngu cái thùng lớn. Đẩy thử một cái, thấy bất động, Tô Mạt hỉ. Trong thùng chắn là đồ tốt! phấn khích mò mẫm trong hầm , xácleech_txt_ngu định đã thu gom mọi thứ mới ra .
Ngoài sự vui mừng, nàng còn một tia nghi hoặc: Tô Kiến Quốc sao có thể giàu như vậy? Nghĩ đến đây, Tô Mạt dần bình tĩnh lại. cha bã của nàng chỉ là một nhà thép, cũng chẳng lãnh đạo , dù có biết tiết kiệm cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thể tích góp nhiều báu vật thế này.
Đóng cửa phòng, nàng lén lút lẻn vềvi_pham_ban_quyen phíabot_an_cap chân tường, vừa định nhảyvi_pham_ban_quyen ra ngoàivi_pham_ban_quyen thì ngheleech_txt_ngu thấy tiếng nói chuyện phát từ phòng .
Lão Tôn, hôm nay chắc là đại ca quay lại rồi.
vi_pham_ban_quyen một người đàn ông trẻ! Người Quốc sao?
Nói , là anhbot_an_cap em bao nhiêu năm nay mà hắn còn hai đứa mình? cái khóa to đùng ra đấy, tao nhìn mà phát bựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
, ai mày lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thằng có tiền ! Đại ca đề phòng mày cũng là thường thôi!
Tô Mạt ngạc. Nàng vốn tưởng bắt gặp cảnh Tô Kiến Quốc bị cắm sừng, không ngờleech_txt_ngu bên lại hai đàn ôngbot_an_cap. Nghe ý tứbot_an_cap trong lờileech_txt_ngu nói thì Tô Kiến Quốc cabot_an_cap của bọn chúng?
Tô Mạt từ từ áp sát vào cửa phòng , dựng tai lên nghe.
Hừ! chán ngấy rồi, đợi ngày kia chuyển hết lô hàng này đi, tao cũng phải vợ sống cuộc bình thường thôi.
Hắn ngày nào cũngbot_an_cap vợ con đề huề, ấm êm, lại để hai anh em mình canhbot_an_cap giữ ở cái nơi ăn đá gà ăn này, đi cũng chẳng đi được! Tao sắp rồi
vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tao cũng sắp ba mươi rồi. là hay là hai đứavi_pham_ban_quyen lấy vài hàng này?
muộnbot_an_cap gì cũng phải làm thôi, lô hàng nàyvi_pham_ban_quyen đã bán rồi, xảy ra gì thì anh em đền nổi đâu!
Tiếp sau đó là một khoảng lặng kéo dài, cho đến khi nghe thấy ngáy đều đều hai gã, Tô Mạt mới xoay người rời .
Trên đường về nhà, tâm trí nàng vẫnleech_txt_ngu còn để ở chỗvi_pham_ban_quyen . Khi về đến nơivi_pham_ban_quyen, Tô Kiến Quốc đang ngủ say, nàngleech_txt_ngu liền quay về phòng Tô Đại Bảo. Bật đèn , đóng cửa phòng lại, lúcbot_an_cap này thực sự thả lỏng.
Thứ Tô Kiến Quốc nuôi bên ngoài , nghe hai gã kia nói như là đang buôn bán thứ gì đó. Nhưng có mộtleech_txt_ngu điều chắc chắn là: Tuyệt phạm ! không thì tại sao phải lén lút nhưbot_an_cap vậy.
Xem ra Kiến Quốc có không ít bí mật.
Tô Mạt lấy ra cái thùng, bẻ khóa, nắp ra. Ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàng lánh bên trongleech_txt_ngu suýt chút làm chói mắt Mạt. Đúng là cá nhỏ (thỏi )! Thế còn mấy thùng kia thì ? Tô Mạt chóng mở những còn lại ra, không ngoài dự đoán, cảleech_txt_ngu sáu thùng đều là cánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net !
Rốt cuộc Tôbot_an_cap Kiếnleech_txt_ngu Quốc đangvi_pham_ban_quyen làm cái gì ? bảy thùng đó lại, Tô Mạt lấy từng món đồ trong căn phòng kia ra kiểm lưỡng. Trong tủ quần áo, nàng tìm thấy một sổ tiết kiệm, trong đó lương của hắn và mẹ ruộtvi_pham_ban_quyen Tô Mạt, tổng cộng hơn 2. đồng. Lục sâu bên trong, quả có một chiếc hộp sắt, mở ra thì toàn là tiền tờ đồng được xếp ngay ngắn. Tô Mạt đếm sơ , có hơn 17.000 đồng. Nhiều vậy, rốt cuộc Tô Kiếnvi_pham_ban_quyen Quốc làm nghề ?
Nàng cứ cảm thấy trong hoang , dường như đã bỏ sót điều gì đó quan . Cất tủ đi, nàng đem tất cả nhữngleech_txt_ngu đồbot_an_cap còn lại trong không gian đổ ra, tỉ mỉvi_pham_ban_quyen tìm kiếm từng mónnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một.
Cuối cùng, trong ván giường, nàng tìm thấy một cuốn sổ chép. Lật xem, khi thấy cái tên, độnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuổi và giá được chép trong, đôi tay Tô Mạt khôngbot_an_cap nhịn được mà bắt run .
cuốn sổbot_an_cap kế , làleech_txt_ngu sổ sáchvi_pham_ban_quyen ghi việc Tô Quốc buôn người!
từ chín năm trước đến nay, đã có hơnvi_pham_ban_quyen 600 nữ và trẻ bị hắn lý. Tại sao nói là xửleech_txt_ngu lý? Có thể , Tô Kiến Quốc là kẻ trung gian ăn chênhvi_pham_ban_quyen lệch , thu mua giá rẻ từ tay nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kẻ người khắp nước, sau đó bán với giá .
Tô Kiến Quốc thế mà lạibot_an_cap cái chuyện táng tận lương tâm này! tiền ghi trong cuốn sổ vừa vặn là hơn 18.000 . Số tiền trong chiếc hộp sắtbot_an_cap chắc chắn chính là tiềnbot_an_cap hắn kiếm được từ việc buônbot_an_cap bán ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Tô Mạt nhanh chóng lật ra , phát hiện trong ngăn bìa sổ tay còn kẹp một tờ giấy .
Lấy ravi_pham_ban_quyen cẩn thận mở xem, đó là một lá đơn tố cáobot_an_cap. Nhíu chặt mày cuối, tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trạng Tô Mạt nên vô cùngvi_pham_ban_quyen nặng nề.
Lá thư là thư tố cáo do chính mẹ ruộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nguyên chủ viết. lẽ ấyvi_pham_ban_quyen bị hại chớt là vì đã phát hiện ra bí mật của Kiến Quốc
đã! Nếu Tô Quốc là kẻ buôn người, vậy hai kẻ kia nhắc đến tối nay
Nghĩ đến đây, Tô Mạt rùng lạnh, đứng bật dậy định chạy về phía tây thành phố. ngờ vừa ra khỏi cửa phòng đã nghe tiếng Tô Kiến Quốc gào khóc thảm thiết ở chính.
Tô Mạt vội vàng chạy sang, vừa vào phòng đã thấy Tô Kiến Quốc nằm giường, tay bắt chéo che trước ngực, đầu lắc lịa như trống .
Đừng mà, Lưu Đan, côbot_an_cap tha cho tôi đi
Tôi không cố ý giết đâu, ai bảo cô những thứ không nên xem chứ! Á đừng bóp tôi!
Lưu Đan chính là tên củaleech_txt_ngu mẹ ruột nguyên chủ!
Bà ấy quả nhiên bị giết diệt khẩu! Tô Kiếnleech_txt_ngu Quốc đúng là đồ !
Nỗi đau buồn ập đến bất ngờleech_txt_ngu nhanh chóng lấn át cơn giận . Cô ôm ngực mau chóng quay về phòng ngồi xuống, đưa tay lau mồ trên trán.
Cảm giác đau tim vừa rồi là ý thức còn sót của chủ ?
Tô Mạt, bạn yên ! nhất định đưa sự thật ra sáng, đòi lại bằng cho mẹ của bạn!
Sau khi tâmleech_txt_ngu trạng ổn định hơn, Tô Mạt cũng bình tĩnh lại. kẻ buôn người kia tạm thời cần vội, lúc nãy nghe chúng bảo chiều mốt mới hàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nghĩa là trước lúc đó nhữngbot_an_cap người kia vẫn an toàn.
nên tìm ra nơi người trước rồi báo cảnh sát, tránh đánh rắn động !
Lúc này, ngoài vangleech_txt_ngu lên tiếng xe đẩy ma sát mặt đất, giữa khuya nghe vô cùng chói .
Tô Mạt đứng dậy tắt , sát vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa sổ nhìn ngoài. Tô Đại Bảo đẩy cổng quay lại cõng Lý Tú Vân đi vào.
Hóa ra là hai kẻ cặn bã này đã về!
, con đã bảo sao không để mai hãy về, bác bảo không cho mẹ xuấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ đòi, giờ con lại phải cõng mẹ vào.
Mày cái , hôm nay nhất định phải về! Nếu không kịch làm sao bắt đầu được!
Chiều nay chẳng phải đã bàn kỹ rồi sao, bố mày đã đi thông báo cho Lưu Lại từ sớm, bảo gã sớm lúc trời vừa hửng là sang đây.
leech_txt_ngu gì? Tô Đại Bảo có không .
Cái lão Lưu Lạivi_pham_ban_quyen Tử này chẳng làm đượcvi_pham_ban_quyen việc gì ra , còn mang tiếng khắc vợ. gã đã cưới đời vợ, cưới cô nào là côvi_pham_ban_quyen nấy . khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải bây giờ cấm mê tín dị đoan, lão Lưu Lại Tử này chắn đã lôi đileech_txt_ngu tìm thầy cúng để trừ tà rồi.
Cái đồ đen đủi đó đến liệu làm ảnh hưởng may nhà không?
tâm đi, có khắc thì cũng con ranh kia!
Chúng ta nhân lúc ranh còn ngủ say, mau nó lại rồi đổleech_txt_ngu thuốc vào. nữa người tới, để gã lăn lộn trong chăn với con tiện nhân kia, chúng ta cứ việc bảo nó biết liêm , tự dẫnleech_txt_ngu đàn ôngvi_pham_ban_quyen về nhà.
Xong việc, Lưu Lại Tử còn đưa cho mườibot_an_cap tệ đấy!
này con thật sự đồng ý sao? Dù gì ranh đó cũng là con ruột của ấy!
Tô Đại không đang nghĩ gì, một cách dâm tà.
Lo gì, bố mày quan tâm đếnvi_pham_ban_quyen đồ con gái lỗleech_txt_ngu vốn đó đâu. ấy vốn định gả Tô Mạt thằng trai thiểu năng của nhàbot_an_cap xưởng trưởng kia kìa, tiếc là người ta chê con này nhỏ người, sợ không sinh được con!
Thôi, nhanh tay lên, nữa người ta đến bây giờ.
Đến lúc đó con kia không còn mũi nào mà ở lại đây nữa, tabot_an_cap mới nói cho nó chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nó chẳng phải sẽ mang ơn đội nghĩa mà gật đầu ý sao. Đỡ mất công lúc đó làm ầmvi_pham_ban_quyen lên lại .
Tô Mạt đứngleech_txt_ngu sau cửa với khuônleech_txt_ngu mặt . Nghe nhữngleech_txt_ngu lời của hai kẻ súc bênbot_an_cap ngoài, gân xanh trán cô nổi đầy giận dữ.
Vừa lúc hai người kia , liền đấm thẳng vào đầu mỗi người một , khiến cả hai ngấtvi_pham_ban_quyen xỉu ngay chỗ.
Nhìn kẻ nằm bẹp đất như chớt, Tô Mạt tức đến runnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người.
Cô không sao trên đời lại có độc ác đến nhường này?
Tô Mạt nhấc chân giẫmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạnh lên hạ bộ của Tô Bảo, dùng lựcvi_pham_ban_quyen nghiếnbot_an_cap một cái. Nghe thấy gì đó vỡ vụn, cô hả giận buông chân ra.
nghe Tô Đại Bảo thétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một tiếng thảm thiết rồi đau đến tỉnh , saubot_an_cap đó lại ngất lịm đi.
Bấy giờ mới nhặt sợi dâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thừng và lọ thuốc trong Lý Tú Vân, trói tay hai người bọn họ lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Cô mở lọ thuốc, trực tiếp mộtbot_an_cap vào miệng Lý Tú Vân.
Ném ta lên giường, còn vào một ly nước đường đỏ trên bàn trong phòng.
Làm xong những việc này, Tô Mạt nấp vào trong sách của Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bảo.
vừa hửng sáng, một gã đàn ông tướng mạo cực xấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xí cầm chìa khóa mở đi vào nhà.
Hay lắm, Lý Vân ngay cả chìa rồi, đúng là không để cho mình đường sốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà.
Thấy đàn ông đi vào phòng Tô Đại Bảo, Tô Mạt ra khỏi phòng sách, lén nhìn qua sổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào bên trong.
Thấy Lưu Lại Tử quả nhiên cầm ly nước đường đỏ uống cạn, Tô Mạt mới tâm .
Lý Tú Vân, bà đã muốn vắt giá trị cuối của nguyên chủ trước khi xuống nông thônleech_txt_ngu, vậy chuẩn bị tâm lý để tự ăn quả đắng đi!
Sau khi Lưu Tử uống hết nướcvi_pham_ban_quyen đường, gáy bừng .
Nhìn thấy hình lờ mờ , thần kinhvi_pham_ban_quyen vốn đangvi_pham_ban_quyen bị thích chịu tác động của thuốc, gã càng trở nên điên cuồng. Đôi mắt gã nhanh chóng vằn lên tia máu điên dại.
Điều này gã dù có đi ngang qua thấy Tô Đại Bảo bị trói dưới đất cũng không còn lý trí suy nghĩbot_an_cap tại sao lạibot_an_cap có thêm người!
Chẳng mấy chốc đã nghe thấy tiếngbot_an_cap vóc bị xé ráchvi_pham_ban_quyen, cóvi_pham_ban_quyen thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy dược của loại thuốc kia không hề nhỏ.
Tô Mạt vỗ tay, ra sân cửa lớn, đợi những người dậy sớm đi làm đi qua.
Một lúc lâu sau, cuối cùng cũng nghe thấyleech_txt_ngu tiếng bước chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sột soạt.
Tô Mạt ghé mắt nhìn qua cửa, thấy đã có khoảng bảy tám người rồi. Còn có thím dưới gốc cây tánbot_an_cap gẫu.
Cảm thấy thời cơ đã chínleech_txt_ngu muồi, Mạt chuẩn bị sẵn tâm trạng rồi toang cửa, vừa khóc vừa ngoài.
Hu hu , cứu mạng với! Mọi người mau đến đây!
Nhà cháu có trộm vào, đang đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhau với mẹ cháu phòng, cháu gọi mãi không tỉnh. Mọi người mau cứu bố cháu với, chắc chắn ấy bị ngất rồi, hu hu hu
Hàng xóm xung quanh nghe thấy , những người định đi làmvi_pham_ban_quyen cũng dừng , tất cả ùa sân nhà Tô Mạt.
Con bé Mạt đừng sợ, trộm đó ở đâu? Một ông chú hàng xóm vớ lấy chiếc ghế gỗ nhỏ trong sân, chuẩn bị đi bắt trộm.
Thời buổi này, mọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người kiếm được đồng lương nuôi cả gia đình chẳng dàng gì, vậy mà còn có đến. nay nếu không quản, biết đâu ngày mai nó lại lẻn vào nhà mình.
Mấy người đànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông đều nghĩ như vậy, nấy đều xắn áo sẵn sàng bắt trộm.
Tô Mạt vừa giơ tay chỉ về phía phòngbot_an_cap Tô Đại Bảo, mấy ông chú đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rầm xông vào, đẩy phăng cánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa.
Vừa vào trong, tất cả đều sững sờ. Đời nàyleech_txt_ngu họ chưa từng thấy cảnh tượng nào hỗn loạn và đến thế.
Đây phải trộm, đây là người thì có.
Cảnh tượng trước mắt mù mắtvi_pham_ban_quyen người xem.
Lý Tú Vân tuy đã đến tuổi trung niên nhưng ăn lại không phải làm việc nặng nên vócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dáng vẫn còn khá đẫy đà, khiếnvi_pham_ban_quyen cánhvi_pham_ban_quyen ông có mặt đó khỏi mặt tía tai.
Mấy bà thím bên ngoài thấy lâu thế có động tĩnh gì, tínhleech_txt_ngu kỳ đãvi_pham_ban_quyen thắng nỗi sợ hãi kẻ , cũng khom ápvi_pham_ban_quyen sát cửa sổleech_txt_ngu ngó vào trong phòng.
chao! đất ơi! Lý Tú Vân dám dẫn người về làm chuyệnvi_pham_ban_quyen bại thế này cơ à!
Phen này Kiến Quốc bị cắm sừng rồi!
Các thím ơi, hình sao rồi ? bắt được kẻ trộm chưa?
giả bộ sợ hãi, tiếng .
mụ Lý Tú Vânbot_an_cap chớtleech_txt_ngu tiệt nàybot_an_cap, bời ghê đấy. Tiểu Mạt à, đừng có vào. Tôi thấy con tám phần là bị người ta đánh thuốc .
Thím Hoaleech_txt_ngu nhiệt tình vừa thấy Tô Mạt ở ngoài đã vội bước tới kéo cô ra tận cổng.
Nhanh , đileech_txt_ngu báo công an đi, phải đi tìmbot_an_cap người của Ủy ban Cáchbot_an_cap mạng đến bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con mụ này đi diễu phố, dám bại đây, là làm bại thanhvi_pham_ban_quyen danh của ngõ nhỏ chúng ta! Tuyệt đối không được tha cho con mụvi_pham_ban_quyen loàn !
giả vờ cuống, níu chặt tay thím Thúy Hoa không dámbot_an_cap buông. Ánh mắt đờ đẫn của khiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy bà lão có ở đó nảy sinh chút lòng thương hại.
Chẳng mấy chốc, người của công và Ủy ban Cách mạng trước sau cũng đã .
Đồng chí công an bận tìm hiểu tình hình từ hàng xóm xung quanh, còn đámbot_an_cap ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ủy ban Cáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạng hùng hổvi_pham_ban_quyen xông thẳng vào trong nhà.
Thế nhưngleech_txt_ngu đám thanh niên đeobot_an_cap băng đỏ nào đã thấyleech_txt_ngu qua cảnh tượng này bao giờleech_txt_ngu, vào trong quát tháo một hồi lâu mà hai người trên giường cứ như không nghe , vẫn tự ý lăn lộnbot_an_cap quấn lấy .
Hết cách, bọnvi_pham_ban_quyen họ đành phảibot_an_cap ra ngoài cứu công . Cuối cùng, haileech_txt_ngu bên bàn bạc, quyết định ra tay cưỡng ép kéo hai ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rời ra.
Cảnh tượng đóbot_an_cap, nếu Lý Tú Vân mà còn tỉnh táo, e là muốn đâm đầu chớt quách đi xong!
Sáu bảy người bận rộn một lâu mới tách được hai người , nhặt sợi dây thừng dưới đất , thuận trói nghiến hai kẻ trần nhộng lại theo kiểuleech_txt_ngu lưng tựa vào lưng.
Cuối cùng, đồng công nhìn không nổi , mới giật tấm ga giường màu đỏ rực rỡ kia đắpleech_txt_ngu lên người hai kẻ đó.
Lúcleech_txt_ngu này Tô Kiến Quốc cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được người ta gọi tỉnh. Tô Mạt nhìn cái nhân trung bị bấm đến nát bét của ông ta, trong lòng thầm hiểu , hóa ra thuốc của bột là bấmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân trung à, ừm, học được rồi!
Sau khi Tô Kiến Quốc tỉnh lại, nhữngbot_an_cap thích lộn xộn của hàng xómvi_pham_ban_quyen láng giềng, ông ta chắp vá ra được chânleech_txt_ngu tướng sự việc.
Chẳng phải nói là bị cho nhỏ tiền kia sao, sao lạibot_an_cap Lý Tú Vân rồi?
Nhìn ánh mắt chế giễu của mọi ngườibot_an_cap, Tô Kiến thấy trên đầu mình đang mọc ra đám cỏ xanh rì.
Ông ta lập tức xấu đến cực điểm, nén cơn , loạng choạng ra ngoài.
Nhìn thấy mình Lại Tử đang quấn trong tấm ga giường đỏ kia, Tô Kiến như bị đòn nghìn cân.
Cơn giận bốc lên ngùn ngụt, ông ta cuồng lao lênleech_txt_ngu đấm đá Lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tú Vân túi bụi.
mặt mụ ta bị đánh cho không còn ra hình người, người của Ủy ban Cách mạng tiến lên ngăn cản.
Đánh nữa là chớt người đấy! Đại , vì đàn này mà hại đồ của mình, thật chẳng đáng chút nào!
Lúc này, thuốc trong người Lý Tú Vân và Lưunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lạileech_txt_ngu Tử có lẽ cũng đã hết tác dụng, ánh mắt dần trở nên tỉnh táo.
Cảm giác sưng đau trên mặt khiến mụ ta không chủ được mà muốn tay lên sờ, lúc này mới phát ra sự thật là đang bị trói.
Ngẩngleech_txt_ngu hàng xung quanh đang xì xào bàn tán, ký ức quay trở lại, phòng tuyến lý của Lý Túleech_txt_ngu Vân trực tiếp sụp đổ.
!
Một tiếng hét thê lương toạc trời, Lưu Lại Tử ở sau cũngleech_txt_ngu giật mình dậy.
Thả tao ra, các người là ai? Mau thả ra!
Lưu Lại Tử gào , chỉ lại một tràng cười nhạo bángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xộn quanh.
Một băng đỏ Ủy ban Cách nhìn không , bước lên một bước, đấm thẳng vào mặt Lại Tử.
Đúng là đồleech_txt_ngu xấu hổ, dám làm trò đồi bại ngay trong nhà người ! Còn có mặt mà đòi thả! Mày đi diễu phố rồi xuống nông trường cải tạo đi!
Lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này đồng chí công an tiếp lời: Việc anh đánh thuốc đồng Tô Kiến Quốcvi_pham_ban_quyen cũng để anh ngồi tù vàileech_txt_ngu năm rồi!
Cùng là đàn nhau, mọileech_txt_ngu người giờ đối với gã rùa rụt cổ Tô Kiến Quốcleech_txt_ngu này vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng cảm thông.
Các người nói cái gì?
Lưu Lại Tử lúc đảo mắt liên , hắnbot_an_cap không biết lại thành ra này, nhưng nhìn tình hình trước mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, e là nếu nói ra chuyện hắn định hãm hại con gái Tô Kiến Quốc thì sẽ còn nhanh hơn.
Không thể nói! Nói ra Tô Kiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quốc cũng không thừa nhận, ngược lại đổ vấy cho hắn.
Đầu óc Lưu Lại Tử cuồng, nhanh nghĩ cách thoátleech_txt_ngu thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho mình.
người nói láo, tôi không có đánh thuốc! Là Lý Tú Vân , gọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi đến, mụ ta nói rồi, mụ muốn ly hôn với để đi tôi!
Tôi là lừa đến đây!
Vân nghe lời Lưu Lại nói phía , mồ vã ra như tắm vì nóng ruột.
Không phải tôivi_pham_ban_quyen, tôi không biết gì hếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Bà ta vừa lắc đầu nháy mắt ra hiệu cho Tô Kiến , ý bảo ông ta cứu mình. Đáng tiếc làvi_pham_ban_quyen lúc này đangbot_an_cap cảm thấy nhục nhãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vô cùng, hận không giấu mặt nách, hoàn toàn không ta.
Thấy Tô Kiến Quốc không thèm hoài mình, Lý Tú Vân lập tức cuống cuồng. nhìn thấy Tô đang giả lau nước mắt ở cửa, mọi sự nhục nhã nônbot_an_cap nóng lòng bà taleech_txt_ngu lập tức tìm được lối thoát.
Tô Mạt! con , đồleech_txt_ngu tiểu ly mất lương tâm!
Là nónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nó đánh tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! chí công an, các ông phải đòi công bằng cho tôi! Tôi bị conleech_txt_ngu này hại thê thảm quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi!
Tô Mạt thấy mọi ngườibot_an_cap nhìn sang, giả vờbot_an_cap run rẩy, nép vào người thím Hoa.
Thím Thúy Hoa lập tức cảm thấy mình cần nói gìvi_pham_ban_quyen đó con bé đáng này.
Thím vỗ vỗ đầu Tô , đứng ra chắn trước.
Đồng chí công an, các ông đừng có tin lời con mụ lăng đó nói càn!
một đổ nước bẩn lên người con bé Tiểu này đâu, trước vu khống nó ăn cắp tiền nữa đấy!
quanh vang lên một tràng tiếng phụ họa, dĩ nhiên không tin một cô gái nhỏ lại có bản lĩnh đó.
Vu khống là tội chồng thêm tội đấy, bà phải nghĩ cho kỹvi_pham_ban_quyen.
Tránh ra, tránh ra !
người nhìn lại, hóa một nhóm mặc trắng khiêng cáng từ cửa vào.
Đồng chí công an, người bị thương ở ?
Ồ, vẫn còn ở trong phòng, đang hôn mê bất phần dưới chảy rấtvi_pham_ban_quyen nhiều máu!
Người mặc áo blouse trắng nghe vậy, vội chỉ huy nhân viên y tếleech_txt_ngu khiêng Đại Bảo ra ngoài.
Tô Kiến Quốc thấy Đại hôn mê tỉnh trên cáng, lập tức loạn, lao nắm chặtbot_an_cap lấy cái cáng.
Bảo, Bảo làm sao thế ?
Mau tránh ra, bệnh nhân bịleech_txt_ngu thương rất nặng, bộ phận sinh dục nam thành một đống thịt nát , nếu ông không tránh sẽ nguy hiểm tính mạngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấy!
Tô Kiến Quốc nghe xong, thấy như trời , mắt tối sầm định ngấtvi_pham_ban_quyen đi.
May mà đồng chí công an phía saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đỡ kịp, lúc mới không xảy .
Đồng Tô, ông cứ yên tâm, sĩ sẽ cố gắng hếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nếu ổn thì lên viện lớnvi_pham_ban_quyen trên thành phố.
Lời an của đồng côngleech_txt_ngu an không có dụng mấy, Tô Kiến Quốc vẫn giữ vẻ mặt như nhà tangbot_an_cap.
Hãy nghĩ xem, ông vất vả mưu tính nửa đời người trên lưỡi đao là cái gì? Chẳng phảibot_an_cap là muốn đời nhà họ Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được sống hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút, sau này thêm vài đứa cháu trai để làm rạng rỡ tổ tông !
Giờ thì hay rồi, đứa con duy nhất của ông ta đại khái là hỏng rồi, nhà họ Tô ông ta sắp tuyệt rồi
Tại sao? Tại saovi_pham_ban_quyen lại đốivi_pham_ban_quyen xử với như vậy!!
Tô Kiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quốc chìm trong đau không thể thoát ra, nhưng đang khóc dở thì bỗngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên nảy rabot_an_cap ý .
Nếubot_an_cap conbot_an_cap trai đã hỏng , ông ta sinh thêm một đứa con trai chẳngleech_txt_ngu là xong sao.
Sẵn dịp này mượn tay ta xử lý luôn Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đến lúc đó ta cưới vợ mới, muốnbot_an_cap mấy đứa chẳng được.
Nghĩ đến đây, tinhbot_an_cap thần Tô Kiến Quốc phấn chấn lên thấy rõ.
thayleech_txt_ngu đổi này khiến đồng chí công an định an ông ta phải mình.
Đồng chí , đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là tại hai kẻ trò đồi bại này hại chớt Đại nhà tôi!
ông tuyệt đối không được xử nhẹ! Phải cho bọn chúng ăn kẹo đồng!!
Ông cứ yên , chúng tôi phục nhân dânvi_pham_ban_quyen, tuyệt đối để lọt bất kỳ kẻ xấu nào!
Tú Vân bệt dưới đất, từ lúc nghe thấy những lời đó của Tô Kiến Quốc, sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chấn độngleech_txt_ngu trong lòng không lời nàobot_an_cap diễn nổi.
Bà ta đây là vứtleech_txt_ngu bỏ rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao?
Lòng dạ Tô Kiến Quốc thật độc, hạng đàn bà làm trò đồi bại bị đem đi đấuvi_pham_ban_quyen tố lúc này, mấy người có thể sót được ?
mà, cũng trách thân bà ta nhìn không rõ .
Hồi đó ông ta Lưuvi_pham_ban_quyen Đan, giờ dựa vào mà không thể từ bỏ bà ta?
trai cũng đã bị hủy hoại, e rằng sau khi tỉnh lại nó sẽ hận chớt người làm mẹ này mất thôi.
Lý Tú Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngẩng đầu nhìn Tô Kiến Quốc, đôi mắt dần đỏ rực, vẻ mặt như điên dại.
Tô Kiến Quốc, nếu ông đãbot_an_cap không cứu tôi, vậy thì cùng chớt đi!
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kiến , ông thật sự mặc tôi sao?
Tô Kiến Quốc chán ghét liếc nhìn Lý Tú Vân mộtvi_pham_ban_quyen cái, dường như nói với bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta một câu thấy ghê tởm.
Loại bà lẳng lơ cô làm ra chuyện thế này, tôi quản thế nào được? Nhưng cô cứ yên tâm, con trai côbot_an_cap tôi sẽ tiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tục nuôi nấng, được đến nước cũng coi như nhân nghĩabot_an_cap tận .
Lý Tú sao có thể nghe ra ông ta đangleech_txt_ngu dùng Tô Đại Bảo để đe dọa mình, nhưng đến nước này rồi, bà ta còn thể hy vọng một máu lạnh vô tình như Tô Kiến Quốc sau này sẽ đối tốt với Đại Bảo sao?
Kiến Quốc, đồ ngụy quân ! Tô Bảo là con trai ruột của ông, tất nhiên ông phải có trách nhiệm đến cùng!
Lời này vừaleech_txt_ngu thốt ra, tất cả những mặt đều sững sờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Xung quanh xôn xaobot_an_cap bàn tán.
Tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã bảo , thảo Quốc lại đối tốt đứa con riêng của vợ sau như thế, cả con gái ruột cũng phòng kho ở.
Hóa là con đẻ của ông ta!
thế đúng thế, hèn gì, mọi nhận ra sao? Tôi đã từ lâu là Tô Đại Bảo rất giống Tô Kiến Quốc rồi!
, là giốngleech_txt_ngu thật!
Ôi trời, Tô Đại Bảo hơn Tô Mạt hai tuổi đấy, thật ruộtvi_pham_ban_quyen của Tô Mạtleech_txt_ngu quá, không ngờ vừa kếtbot_an_cap xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì con giáp thứ mười ngoài đã mang thai con trai rồi!
miệng Tô Mạt khẽ nhếch lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, giả thọc túi, trong không gian lấy ra ít bột thuốc.
Đây lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net loại bột có thể người mấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi lý , là Lý Vân đã mở lời rồi thì nói chút !
Mạt giả vờ đau cùng, lao đến trước mặt thẳng vào mặt bà ta một cái.
mụ khốnleech_txt_ngu khiếp, cái tát đánh cho mẹ ! Mày sẽ cục đẹp đâu!
Bột thuốc theo cái tát vào vết thương của Tú Vân, rất nhanh sau , gân xanh trên người bà ta nổi lên cuồn cuộn.
Con nhỏ chớt tiệtbot_an_cap! Tao phải giết mày!!
Bà tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ngừng vặn vẹo thân thể, khốnbot_an_cap nỗi bị trói , có vùng vẫy thế nào cũng không laybot_an_cap chuyển. Trong cơn bất lực, Lý Tú Vân giận quá hóa cườibot_an_cap.
ha ha, cứ đánhbot_an_cap đivi_pham_ban_quyen, nể nhữngbot_an_cap năm qua mày hầu hạleech_txt_ngu tao , tao không chấp nhặt với .
Convi_pham_ban_quyen mụ Lưu Đan kia mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày sống dưới tay tao chẳng bằng heo chó, chắc nó phải tới mức lần nữa mất thôi! Habot_an_cap ha ha!
Tô Mạt tháo chiếc giày vải đế dày ra, nhắm thẳng vào mặt Lý Tú Vân mà vỗ bốp bốp tiếp mấy cái!
Tiện tay bồi thêm một liều thuốc bột nữa.
vi_pham_ban_quyen Vân quả bắt đầu vùngbot_an_cap vẫy dữ dộivi_pham_ban_quyen hơn, ngay cả tấm ga trải che thân bị rơi xuống tận eo cũng chẳng buồn quan .
A Lưu ! Con mụ khốn ! Nếu thì đó Kiến đã cưới tao rồi!
Đều tại , hại phải làmvi_pham_ban_quyen góabot_an_cap suốt tám !
Mày tưởng ông ta chọn mày vì yêu mày sao? Ha ha ha, mày lầm rồi, nếu không phải nghe nói tổ tiên nhà mày có đồ tốt lại, liệu ông ta mình nịnh nọt để lấy ?
Lý Tú , cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điên thật rồivi_pham_ban_quyen! Nói nhăng cuội cái gì đấy? Năm đóbot_an_cap chê cô mang theo đứa con lớn như vậy mà cưới cô, bot_an_cap báo đáp tôi thế này sao?
Quốc sợ Lý Túvi_pham_ban_quyen Vân còn nói những lời kinh thiên động địa hơn nữa, vội vàng tiến lên định cản.
Nhưng muộn rồi, lúc này miệng Vân hoàn toàn không còn chịu khống chế củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đại não nữa, chỉ mực muốn ra hết mọi nỗi uất !
Con nhỏ kia, tao cho biết, mụ Lưu Đan không phải chớt vì bạo bệnh đâu. Là do bố mày, Tô Kiến Quốc, chính tayvi_pham_ban_quyen bóp chớt nó đấy!
leech_txt_ngu ta điên rồi, điên Mọi người đừng nghe, lời của kẻ điên vi_pham_ban_quyen thể tin ?
Ha ha ha, Tô Kiến giết người! Tô Kiến là kẻ người!!
Tô Mạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giả vờ đả kích lớn, lảo đảo rồi ngồi phịch xuống đất.
Thảo nào mẹ tôi đang khỏe mạnh lại độtleech_txt_ngu ngột qua đời như
xóm xung quanh nghe Mạt nói vậy cũng tỉnh, lượng thông tin ngày hôm nay lớn khiến họ cóbot_an_cap chút không tiếp kịp.
Ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của bên công an và Ủy ban Cách mạng đã sớm bắt đầu Tô Kiến Quốc, giờ thấy vẻ chột dạ của ông ta thì còn gì mà hiểu nữa.
trấn Tô Mạt vài câu, rồi lôi Tô Kiến Quốc đang vùng vẫy kêu oan với hai kẻ dưới đất đi mất.
Sau khi mọi người đã đi hết, Tô Mạt lau khô , quay lại phòng Tô Kiến Quốc.
Cô lấy ra cuốn sổ và chiếc hộpbot_an_cap sắt, dĩ không thể thư tố cáonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của mẹ ruột nguyên chủ.
Từ lời Lý Vân nói vừa rồi, bảy thùng vàng ròngleech_txt_ngu có lẽ chính là đồ của gia đình mẹvi_pham_ban_quyen nguyên chủ, giờ đây nó thuộc về cô.
Nghĩ việc Tô Kiến Quốcbot_an_cap tính toán nửa đờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người, đến lúcleech_txt_ngu sắp xuống địa ngụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại chẳng còn gì trong tay, cảm thấy vô cùng sảng khoái!
xuống nông thôn rồi, hy vọng chuyện của Tô Kiến Quốc và Lý Tú Vân có thể giải quyết nhanh một chút.
Nhưng những người bị Tô Kiến Quốc bắt cóc ở phía tây thànhleech_txt_ngu phố, Tô Mạt có chút lo lắng, dù sao Tô Quốc đã làm nghề buôn người suốt mười năm không bị bại lộ.
tin hoàn toàn là do sự cẩn ông .
Tô Kiến Quốc vừa bị bắt, khó bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đảm những kẻ kia nghe được tin tức sẽ làm liều mà thủ tiêu những người đó.
Việc cô cần lúc này là cứu họ ra trước khi tin Tô Kiến Quốc bị bắt lan rộng!
Nghĩ là làm! Tô Mạt mở đi ra, chạybot_an_cap một mạch ngừng nghỉ ngôi phía thành phố.
Triệu Dương vẫn trèo lên khe cửa nhìn ngó, trong sânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không có ai!
nhẹ dùng chìa khóa mở khóa ném vào không gian, mở then cửa nhưng vào ngay, mà lại trèo tường bên cạnh sang.
Ngay khoảnh khắc chạm , từ phòng bếp vangleech_txt_ngu lên một tiếng chửi rủa!
Mẹ kiếp! chịu nổi rồi, hôm qua đã phải bánh bao khô cả ngày, sao đại ca vẫn chưa tới đưa cơm!
Tô Mạt tức khombot_an_cap nấp đống củi khô.
Aivi_pham_ban_quyen mà biết được, hôm qua ông ấy có lẻn về một chuyến, nhưngleech_txt_ngu chẳng để lại gì cả!
Cái gì? Sao tao không biết? Về nào?
Không nghe thấy, chắcvi_pham_ban_quyen lúc chúng ta đang ngủ, thấy ổ khóa phòng ông biến mất mới đoán là ông ấy đã về.
Để tao đi xem !
Nói đoạn, gã đànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lùn tịtvi_pham_ban_quyen râu ria xồm xoàmleech_txt_ngu từ phòng bếp ra, theo saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là một gã cao !
Lục Tử, mày đừng có ý gì với của ca, lần trước ông đã nói rồi, nào dám vào phòng ấy là ông ấy tống vào đồn đấy!
Xì! Ông ta chỉ dọa được hạng người như Lão Tônleech_txt_ngu mày thôi, chứ nếu vào đồn, ông sợ bị khai ra sao?
Ông ta thật sự sợ đâu! Mày quên rồi à? Đại ca chúng ta có người trong đồn đấy!
Lúc này gã lùn râu ria cuốibot_an_cap cùng cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net buông tay cánh cửa.
cao gầy thấy hắn từ bỏ thì cũng thở phàobot_an_cap nhẹ nhõm, nhưng không ngờ giây tiếp theo tim lại vọt lên tận cổ .
thấy tên Tử kia chổng mông về phía cửa, vừa lùi đẩy bước vào, miệng cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhở pha trò.
Thế này không tính làvi_pham_ban_quyen tao vào nhé, là do ông quên khóa , tao vô ý ngã vào thôi
Những lời còn kịp nói ra đã nghẹn đắngvi_pham_ban_quyen cổ họng, vô cùng khó chịuleech_txt_ngu! cái sự khó chịu cũng bằng nỗi sợ hãi trong lòng lúc này!
Bây giờ cả ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều sợ đến mức lạnh cả sống lưng!
Đồ đạc trong phòng đâu hết ?
Đến cả tủ và giường cũng không cònbot_an_cap trong phòng trống hoác, sạch đến mứcbot_an_cap chỉ cònbot_an_cap lại gạch.
Lục Tử, nhìn kìa!
Tônleech_txt_ngu chỉ vào cái hốbot_an_cap nơi góc tường, rút chiếc đèn giắt sau ra soi vào trong, bên dướileech_txt_ngu rỗng!
Ánh mắt Lão dại ra, nhìn sang Lục Tử, hoang mang : Lục Tử, đại ca đâybot_an_cap là dọn nhà rồi sao?
mặt Lục Tử dần trở nên suy sụp, giáng một cái tát vào mặt Tôn: Dọn cái con mẹ mày! Hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỏ rồi!
Đã xảy chuyện, chắn là đã ra chuyện rồi! Tao đã thắc mắc sao hai ngày nay hắn không đến đưa đồ hóa là xảy ra chuyện chuồn mất, mặc hai đứa mình ở lại đây làm bia đỡ đạn!
Lão Tôn xoa cái vừa bị tát, hãi cất pin đi.
Lục Tử, vậy giờ phải làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao, chúng ta cũng mau chạy đi thôi?
Chạy đi đâu? Hai đứa mìnhbot_an_cap không tiền khôngleech_txt_ngu phiếu, lại chẳng có thiệu! Đi đến cũng chỉ có nước chớt đói!
Hay là chúng ta mang mấy đứa kia theo, vào trong núi mà bán, hoặc là giữ lại tự dùng, sau dựng căn trong sâu, chúng ta sẽ làm vua một cõi!
Tao nói , đầu mày bị cửa kẹp rồi à? sao mang theo được nhiều như ?
Nhưng mày nói cũng đúng, chúng ta chọn lấy hai đứa ngon lành mangleech_txt_ngu vào núi sống qualeech_txt_ngu ngày cũng được!
Được, tôi nghe anh! Thế còn nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứa còn lại thì ?
Mạt được đại khái, không nghe thấy chúng xử lý ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn lại thế nào, nhưng nghĩ cũng biết sẽ chẳng có kết cục gì.
Thấy hai tên đó ra gian phòng phụ, Tô Mạt nấp phía sau quan sát kỹ lưỡng, thấy chúng đi về phía , giật mình kinh hãi.
Chẳng lẽ bị phát hiện rồi?
Tô Mạt nắm chặt mộtleech_txt_ngu thanh củi tonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong tay, chuẩn bị liều hai này, không ngờ chúng lại lại bên cạnh giếng nước.
Đợi khi hai bóngleech_txt_ngu người mất dướinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng giếng, Tô Mạt vàng áp sát. Hóa ra cái giếng này chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bình phong che mắt, bên dưới lại là mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lối thang.
Cô nhẹ nhàng nhảy xuống, chậm bám haileech_txt_ngu tên buôn phía trước, tay không quên chặt gói Đại Mộng Tam Thiên.
Đi chưa được mấy bước xuống đến đáy, sau khi qua vài khúc mới nhìn thấy người.
Đó là một gian rộng mươi, mươi mét vuông, trong có trải một tấmbot_an_cap chiếu, bên trên có bảy tám đang nằm hoặc ngồi túm tụm, cả đều mười , mười sáuleech_txt_ngu tuổi.
Thấy hai tên buôn người cùng lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuất hiện, tất cả đều sợvi_pham_ban_quyen hãi co rúm lại, vội vã chen chúc vào nhau. Chỉ là không biết bị chuốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuốc hay do đói lả mà cử động chậm chạp, sắc mệt mỏi, ngay cả thét cũng yếu ớt lực.
Tất cả tản ra cho tao!
Lão Tôn, mau chọn nhanh đi, sợ chậmvi_pham_ban_quyen trễ sẽ cóleech_txt_ngu biến!
Tất cả ngẩng mặt lên! Nếu không đừng ra tay!
Đúng lúc này, cô gái tay về phía hét lớn, khiến Tô Mạt người vừa nhấc định xông lên hạ bọn buôn người giật bắn mình.
Chỉ thấy cô gái tròn mặc bộ quân phục giả màu cây kia thừa lúc hai tên buôn người quay lại, vàng gạt đám đôngbot_an_cap ra để lẩn trốn ra tận phía sau cùng.
Tô Mạtvi_pham_ban_quyen thật cạn lời trước hành động này!
Cái hạng người gì thế này, đâyvi_pham_ban_quyen mình có thể cứu cô ta sao?
Nhưngleech_txt_ngu cũng chẳng trách ta không , bất ai cũng lòng tin được một cô gáivi_pham_ban_quyen bé gầy gò lại có thể đánh hai người đàn ông trưởng thành.
Ồ, con nhóc tóc vàng này từ đâu thế?
Ánh Lục Tử Tô Mạt mang theo tàn nhẫn và quyết đoạt. Dù thế nào đi nữa, một khi phát hiện ra bí mật của chúng, hắn tuyệt đối đểvi_pham_ban_quyen cô sống sót rời khỏi đây.
Lão Tôn, !
Nhận được lệnh, Lão Tôn bên cạnh lập tức vung tay lao về phía Tô Mạt. lệch về chiều cao hắn hoàn toàn mất cảnh giác.
Nhìn con nhóc vắt mũi sạch mình có thể dùng một bóp chớt mắt, Lão Tôn nằm mơ cũng không ngờ lại bị đối đá bay đi.
Rầm!
Thấy Lão Tôn bay vèo ngườibot_an_cap rồi đập thẳng vào tường, Lục Tử mới phản ứng, nhưng khivi_pham_ban_quyen hắn quay người quá muộn.
Một làn trắng rắc thẳng vào mặt, hắn chưa kịp thốt ra lời nào đã ngãbot_an_cap vật xuống , ngủ như chớt!
Lúc nàyleech_txt_ngu, Lão đang vào tường, tay đứng . Hắn lau vết máu bên khóe miệng, nhìn Tô Mạt vẻ kiêng dè.
Con nhóc này rốt cuộc là người hay ma? Và cô ta làm gì Lục Tử rồi?
Mày cuộc là ai? Taobot_an_cap khuyên mày đừng có xía vào người khác!
Tô Mạt không đáp , lẳng lặng tiến thẳng về phía hắn!
Thấy Mạt tiến lạivi_pham_ban_quyen gần, Lão Tôn lâm vào đường cùng, bèn liều mình lao sang bên , tóm rồi bóp trước mặt mình làm con tin.
kia còn không khócvi_pham_ban_quyen, khuôn mặt gầy bóp đỏ bừng.
Đứng lại, bước tới nữa là tao bóp chớt nó!
Tô Mạt vừa định lên nát đầu tên khốn đó thì nhìn thấy một cô gái phía sau Lão Tôn lặng lẽ áp sát!
Cô không dám rút dây động rừng, có thể đánh lạc hướng hắn để thời cơ.
đừng giết cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy, giết phải đền mạngbot_an_cap đấy!
Ha ha ha, màyleech_txt_ngu cũng giết Lục Tử rồi còn gì!
Hắn chưa chớt, chỉ là ngất thôi, không tin ông cứ lại mà xem!
Con nhóc ranh, mày tao là thằngleech_txt_ngu ngu chắc? Taoleech_txt_ngubot_an_cap có chớtleech_txt_ngu cũng phải lôi vài đứa chôn cùng!
Lời vừa dứt, hắn bỗng cảm thấy đau ở cổ.
Hóa ra phía sau đã cắn một miếng thật mạnh vào . Lão đau đớn gào thét liên hồi, lập buông gái trong ra, đưabot_an_cap tay túm chặt lấy tóc cô phía sauleech_txt_ngu.
Ngay trong khoảnh khắc đó, Tô Mạt bước tới, tungvi_pham_ban_quyen một cú đá trúng hạbot_an_cap bộ Lão Tôn!
một tiếng rắc giòn giã vang lên.
A
Lãovi_pham_ban_quyen tức khắc gập người, ôm chỗ hiểm hét thảm thiếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cô gái bị tóc lúc này cũng miệngbot_an_cap, ra ngụm máu bẩn, xoay ôm lấy cô vừa bị bắt con tin lòng, lo lắng kiểm tra vùng cổ nhiều lần mới yên tâm.
, em sao đâu!
Tô Mạt nhìn Lão Tôn đang nằm dưới đất gào khóc thảm , tiến lên bồi thêm một cú khiến hắn ngất .
Xong , cô mới day day đôi tai vừa bị tấn, cảm thấy thế giới cuối cũng yên tĩnh trở lại!
Cácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn sức đi rabot_an_cap ngoài ?
Chúng tôi bị thuốc, đi thì đi được, nhưng e là không leo lên được cái cầu thangvi_pham_ban_quyen kia
Lúc này, cô gái phục xanh lá người vừa làm lộ vị trí của Tô Mạt lên tiếng trước. Nói xong, cô ta có chút ngượng ngùng.
chẳng buồn để ý đến cô ta, quay nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô gái ra đỡ mình khi nãybot_an_cap.
Thấy Tôleech_txt_ngu Mạt nhìn mình, cô gái ấy vội vàng nở một nụ cười biết ơn.
Bạn đến để cứu chúng tôi saoleech_txt_ngu?
Phải, các bạn an toàn rồi. Với , lúc nãy bạn dũng lắm!
Vành tai cô nóng , ngượng ngùng mỉm cười. Dù miệngbot_an_cap vẫn còn dính máu, điều đó thể che lấp đi nụ xinh của cô.
bópvi_pham_ban_quyen em tôi
Tô Mạt không ngờ họ là hai chị emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ruột, cô gật rồi quan sát sáu gáileech_txt_ngu lại. Cô tốt nhất nên đưa họ ra ngoài trước.
Cô gái mặc quân phục thấy không ai đoái hoài gì mình, lại còn bị mọi người cô lập thành từng nhóm nhỏ, bèn lủi thủi cúi đầu.
Dù có chút chột dạ nhưng cô ta tuyệt đối không thừa nhận mình sai. Cô ta tự bảo vệ mình thì có gì sai chứ!
Các bạn đi theo tôi! Đúng rồi, lúc vừa bước ra ngoài thì nhớ bịt mắt lại ngay!
Tôi đi nổi! cõng tôi ra ngoài , tôi sẽ trả người đó một đồng!
Lại là cô gái mặc đồ xanh kiabot_an_cap. cô ta giang tay chặn mặt mọi người, những người khác cuối cùngleech_txt_ngu cũng nhịn được nữa.
Cảnh Tiểu , ai tiền của ! tránh ra!
Các người không được mặc tôi, hu hu tôi thật sự không nổi nữa rồi
Mạt nhìnvi_pham_ban_quyen vẻ tròn trịa của cô , trongleech_txt_ngu cái thời đại mà ai đều gầy gò này, lẽ cô ta thực sựvi_pham_ban_quyen chưa từng phải chịu khổleech_txt_ngu bao giờ.
Tuy nhiên, Tô Mạt không có ýbot_an_cap định nuông cô ta.
Nếubot_an_cap cô không muốn đi thì cứ ở đây mà đợi công an đến cứu!
đoạn, dẫn gáivi_pham_ban_quyen khác đi theo lối cũ trở ra. Cảnh Tiểu Mộng thấy người đều bỏ đi, cuống cuồng giậmbot_an_cap chân đi theo.
Cô không dám nán lại lâubot_an_cap bên cạnh hai kẻ buôn người này, vạn nhất bọn chúng tỉnh lại khi người vừa đi thì làm saovi_pham_ban_quyen?
Tô Mạtleech_txt_ngu ghé sát miệng giếng, thấy Cảnh Tiểu Mộng đang chật vật leo lên liền đưa tay kéo côleech_txt_ngu ta ra ngoài.
Nào ngờ, hành ấy chỉ nhận lại cái lườm nguýtleech_txt_ngu của đối phương.
Cô khỏe như thế, sao nãy không chịu giúp ? Cô có biết tôi ở sợ đến mức nào không? Hu hu
Được lắm, đúng là mình rỗi hơi mới đưa tay kéo cô !
chẳng thèm đoái hoài đến côleech_txt_ngu đại tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thư kia, chỉ cúi xuống bê phiến đá che kín miệng giếng lại.
rồi, bây giờvi_pham_ban_quyen ở đây không còn kẻ xấu nữa. người muốn cùng tôi đileech_txt_ngu báo công an, là đợi ở đây?
Tô Mạt vừa dứt , một gái bước ra phản đốileech_txt_ngu.
Không được, không thể báo công an!
an là chúng ta đời rồi! Cô cứu chúng ta, chúng ta rất biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nhưngbot_an_cap nếu cô báo công an, sau khi về chúng ta sẽ bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mọi người trỏ, thà chớt cònvi_pham_ban_quyen hơn! Hu hu hu
Nói đoạn, cô đó bật nức nởbot_an_cap.
Mạt vốn dĩ hơi bực mình, nhưng đến thời họ đang sống, cô lại có cảm thông.
Tất cả cácvi_pham_ban_quyen người đều nghĩ như vậy ?
Không, tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn về nhà! Nhà tôi ở Tô Châu! hu Không báo công an làm sao tôi về nhà đây
Lần , cô gái quân phục xanh gây sự nữa, trái lại còn muốn đi cùng Tô Mạt đến cục công an.
vi_pham_ban_quyen thấy hai người đối đều là địa nên trực tiếp họ rời . Cô dẫn theo sáu còn lại là người nơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác, phong trần mệt hướng phía cục công an mà bước .
Vì tác của thuốc, mấy cô gái đi rất chậm. Tô Mạt cũng kiên nhẫn từng bước cùng họ. Con đường bình thường chỉ mất nửa tiếng, vậyvi_pham_ban_quyen mà vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi , họ mất gần đôi thời gian mới tới .
Thấy đến cổng cục công an, Tô Mạt tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơ hội bí mật chuyển những chứng cứ đã chuẩn bị sẵn và lá thư tố vào trong túi đeo chéo, đó mới dẫn họ bước .
Các đồng chí công an cục đã gặp Tô Mạt hai lần, trong lòng đều rấtbot_an_cap cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thông cho cảnh củaleech_txt_ngu cô bé, thấy cô liền vội đón tiếpleech_txt_ngu.
Đồng nhỏ, sao cháu lại tới đây? Chú chẳng phải đã dặn cháu ở tức sao? Chuyện vấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nhanh thế đâu!
Chú công , cháu tin tức trọng đại muốn cáo! Là về Tô Kiến Quốc!
Nói xong, cô chỉ tay ra sau lưng, hạ thấp giọng: tìm một căn phòng họ ngồi một lát được không ạ?
Đồng chí công an thấyleech_txt_ngu tình trạng của mấy cô gái được tốt liền gật đầu đồng , còn tiện tay gọi bác sĩ kiểmleech_txt_ngu tra.
định hỏi thêm vài câu, nhưng thấy Tô Mạt nhỏ bé lại mang vẻ mặt kiên định như sắp ra pháp , người này cũng dám là, trực tiếp dẫn cô đến văn của trưởng .
Cục trưởng nay đi chưa về, tôivi_pham_ban_quyen cháu gặp Chính .
Cộc cộc!
Không đợi người bên trong lên tiếng, đồng chí công an tiếp đẩy cửa dẫn Tô vào.
sau bàn làm việc một người đàn ông trung niên ngũ quan đoan chính, toát lênleech_txt_ngu vẻ chính khíleech_txt_ngu liệt. Ông đang điện , có người vào liền chỉ tay chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ghế sofa gỗ sát tường, ra hiệu cho Tô xuống.
Mạt đầu, cô không định phí thời gian, cô chỉ vọng an xem xong đống chứng cứ này sẽ lập tứcbot_an_cap đem Tô Kiến Quốc ra xử bắn.
Chính ủy thấy Tô Mạt không ngồi mà cứ sốtvi_pham_ban_quyen ruột nhìn mình, liền vội vàng nói vàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net câu qua loa rồi cúp máy.
ông đã gác máy, đồng chí công dẫn Tô Mạt vào lập tức lên tiếng: Chính ủy, đây chính là con gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của tên tội phạm mà ngài vừa xem hồ sơ đấy ạ! nói có thông tin trọng!
Được rồi, việc này để tôi xử , cậu đi làm việc đi!
Rõ!
Sau khi người công an kia ra ngoài, Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mạt bước lênvi_pham_ban_quyen một bước, lấy đồ túileech_txt_ngu ra đặt lên bàn việcleech_txt_ngu.
Chính , đây những chứng cứ tìm nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà! Dù trong chỉ có bằng chứng gián tiếp chứng Tô Kiếnvi_pham_ban_quyen Quốc giết người
Thấyvi_pham_ban_quyen đối phương vẫn nhìn mình mà chưa thực trọng, Mạt trực tiếp tung ra một đòn nặng ký.
Nhưng đây chính sổ ghi chép việc buôn Quốc trong suốt mười qua!
Tô Mạt đẩy cuốn sổ Chính ủy.
Ôngbot_an_cap lật xem cuốnbot_an_cap sổ trên , nhưngvi_pham_ban_quyen phảnvi_pham_ban_quyen ứng lại không kinh như Tô Mạt tưởng tượng.
Chuyện này còn ai biết nữa không?
Không , ở ngoài cháu hề nói gì! Tuy nhiên cứ cháu còn giữ một bản nữa!
Chính ủy nhìn Mạt một lúc, đột nhiên bật cườivi_pham_ban_quyen.
Tốt, con bé này khá thậnvi_pham_ban_quyen trọng đấy!
yên tâm, trong chúng ta có nội gián, nhưng bị khốngleech_txt_ngu chế rồi.
Tô Mạtbot_an_cap thở phào một hơi, suýt chút cô đãbot_an_cap tưởng vị trước mặt này cùng một giuộc Tô Kiến Quốc. Hèn chi Tô Kiến Quốc làm chuyện ác mười nămvi_pham_ban_quyen trời không bị phát hiện, hóa ra trongvi_pham_ban_quyen.
Xin lỗi nhé đồngleech_txt_ngu chí nhỏ, yếubot_an_cap là vì hôm qua ta mới bắt đầu có manh , chưa tra ra đồng bọn hắn là ai, nay mang rồi. Chuyện trùng hợp thế này khó tránhvi_pham_ban_quyen khỏi việc phải nghi .
giờ cứ, bọn người xấu này có thể bị sa lưới bộ rồi!
Chính ủy, một việc quan trọng hơn nữa!
Được, cháu đi!
Hôm qua cháu nghe họ nói chuyện, bảo rằng ngày maivi_pham_ban_quyen sẽ có một lô hàng được chuyểnbot_an_cap đibot_an_cap!
Địa ở khu nhà cũ Tây phố, trong nhà có hai gã buôn người ngoài ba mươi tuổi.
Cái ? Chuyện trọng thế cháu không nói !
vị Chính ủy nhấc máy gọi người, Tô Mạt vội vàng ấn nút ngắtvi_pham_ban_quyen cuộc .
ủy đừng vộivi_pham_ban_quyen! Người cháu đã cứu ra rồi, chỉ là hai tên buôn người đó đang cháu nhốt dưới giếng, các chú chỉ cần cử người bắt về thôi.
Cháu? Cứu người về rồi?
Vẻ mặt của Chính như đang chuyện bịa, khiến Tô không vui.
Cô cầm cái chặn giấy bằng đá cẩm thạch đè lên đống tài liệu bàn, vung một cái, tiếng vang lên, ấy gãy làm đôi!
Giờleech_txt_ngu thì chú tin rồi chứ?
Tô Mạt khối đá xuống, phủi tay, kiêu hãnh nhìn vị Chính ủy đang bàng hoàng.
Cháu cháu con bé này sao sức lực lớn thế?
sinh ạ! Nếu không do mẹ kế ngày nào cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỏ đói cháu, có lẽ sức còn lớn hơn nhiều!
lắm, đây đúngbot_an_cap là thiên phú, cháu có hứng thú đến cục cảnh sát làm việcvi_pham_ban_quyen không?
Cảm ơn Chính ủy đã ưu ái, nhưng đáng tiếc leech_txt_ngu mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm địa ác của đăng ký choleech_txt_ngu cháu đi xuống nông !
Nhưng tin rằng, với lực của mình, nhất thể tỏa sáng nông thôn, góp phần xây dựng làng quê !
hay lắm! Con bé này có chí khí! Chú tin cháu làm được!
hì, Chính ủy, cháu còn việc muốn cầu xin chú giúp đỡ.
Chuyện , cháu cứ đi.
này cháu cứu được tám cô gái, hai địa phương, họ không đếnbot_an_cap công báo nên để họ về nhà rồi.
Chính ủy nghe khẽ nhíu mày, có vẻ không mấy tán thành.
Còn sáu côleech_txt_ngu gái từ nơi khác nhau, hiện ở bên ngoàivi_pham_ban_quyen. Chú có cử đồng công an đưa về nhà được không ạ?
Nhất định phải tìm một lý do hợp , được để người biết họ từng bị bọn buôn người bắt ! Ví dụ như, họ đi tập huấn hoặc học tập ở nơi khác chẳng hạn?
vậy sao? Đương nhiên là không thành vấn ! Phục vụ nhân dân là bổn phận của chúng !
Tô Mạt nghe vậy liền tay chào theo kiểu quân đội, tuy không chuẩn lắm và trông có phần khôi hài.
ơn Chính ủy!
Đúng rồi, còn một việc ! Cháu muốn nhờ các xuất cho cháu một bản chứng tuyệt quan hệ cha con! không muốn dưa bất cứ gì với kẻ sinh vừa là tội phạm buôn , vừa kẻ thù giết mẹ mình!
Chính ủy nhìn cô bénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang cố ra tĩnhvi_pham_ban_quyen, cảm thấy xót xa. Đứa trẻ này dù sức lực có lớn đến đâu thì vẫn chỉ là một đứa trẻ, xảy ra chuyện như vậy, đi xuống nôngleech_txt_ngu thôn có là một lựa chọnbot_an_cap .
Được, chú ý với cháu!
Thật sao? cảm ơn chú nhiều lắm!
, cần cảm ơn đâu. Lát nữa cháu để lại địa chỉ nơi xuống nông thôn, đợi vụ án này , chú sẽ sai gửi qua cho cháu.
Tô Mạt cảm thán bản thân đã gặp được một người tốt, cô xúc động cúi người chào sâu rồi mới rời đi.
Sau khi ra ngoài, cô viết lại chỉ nơi mình sắp xuống nông giao cho an, sau lại đi chào tạm biệt mấy cô gái kia. Cô báo cho họ biết đồng chí công an sẽ đưa về nhà, đồng thời họ giữ kín chuyện bị bắt cóc với người ngoài.
Lại là một tràng tiếng khóc và những lời cảm ơn vang lên. Tô Mạt thực sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thấu, sáu cô gái cùng khóc lúc khiến đầu óc cô như muốn nổ .
Trở về nhà, Tô Mạt một hộp cơm thịt kho tàu từ không gian ăn trưa. Từ sớm cô đã để bụng đói làm nhiêu việc, dạ dày thực sự rất khóvi_pham_ban_quyen chịu.
mà mọi chuyện đã giải quyết xuôi, lúc này Tô Mạt thấy vô cùng nhẹ nhõm.
Ăn xong, cô rửa sạch hộp cơm rồi cất lại vào không gian. đi vòng qua các phòng, hết cả vật dùng trong.
Từ nồi niêu xoong chảo, daobot_an_cap phay trongbot_an_cap bếp cho đến bàn nhỏ nhà, cô đều thu sạch vào không gian.
Giường và đã ba tên cặn bã kia vấy bẩn nên Tô Mạt không muốnleech_txt_ngu lấy, cứ lại cho người mua khi bán nhà vậy.
Sách vở trong phòng đọc sách Tô Đại Bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bao gồm cả bàn học và giấy bútleech_txt_ngu, Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng thuleech_txt_ngu hết lại. Đợi sau khi xuống nông thôn, lúcvi_pham_ban_quyen nghỉ đông không cóvi_pham_ban_quyen việc gì làm cô lôibot_an_cap học. Đến năm 77 khi khôi phục thi học, cô chỉ mới ngoài mươi, thể thi vào một trường đại học.
Đồ đạc nhà đã dọn dẹp hòm hòm, Tô Mạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kéo trước gương, tự cắt mình một kiểu tóc mái bằng để che phần tóc khô vàng xơ xác.
tóc đôi mắt hạnh xinh đẹp cô trông trong trẻo hơn hẳn. bên đểleech_txt_ngu lại vài lọn tóc , vừa khéo đi phần hõm do quá gầy, trái lại còn tôn lên sống mũi cao thẳng. Phần tóc còn lại tết hai bím rủ xuống .
lúc này cứ như biến một người khác vậy. Cô phủi phủibot_an_cap bộ quần áo vải bông màu xanh lam trên người, rồi đeo chiếc túi chéo xanh lụcbot_an_cap .
Giờ chỉ thiếu mỗi khăn quàng đỏ nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nếu không trông cô một đội viên niên Tiền bước ra từ sách giáo cả!
Tô Mạt cảm thấy hơi buồn cười, nhưng tại dù mặc đồ không đẹp nhưng được cái sạch sẽ, khoái. Dángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ này ra ngoàileech_txt_ngu chắc sẽ không còn con bé ăn nữa đâu nhỉ?
Khóa chặt lớn, Tô Mạt đầu thong thả đi dạo trên phố. Nhà cô hiện giờ xảy ra chuyện bê bối như , căn nhà này không ai muốn rước vào, nayvi_pham_ban_quyen định phải tới chợ đen một chuyến để bán nó đi.
Có điều cô không biết chợ đennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nằm ở đâu, chỉ đành đi loanh quanh trên phố lớn để cầu mayvi_pham_ban_quyen.
cứ đi đi lạileech_txt_ngu như vậy cho đến tận khi trời sập tối mà vẫn chẳng thấy chút manhleech_txt_ngu mối nào về đen.
Cô đành ăn cơm trước rồi tính sau. này tới tiệm cơm doanh, dù nhân viên phục vẫn không mấy nhiệtbot_an_cap tình nhưng cũng không cònvi_pham_ban_quyen nhìn cô nửa con mắt như trước nữa.
ta hoàn khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra cô gái nhỏ có phầnbot_an_cap đáng yêu mặt này chính là con bé ăn mày mấy hôm trước.
chịleech_txt_ngu, cho một phần thịt xào hương, một đĩa bắp cải xào và hai lạng .
Nhân viên vụ liếc nhìn cô mộtbot_an_cap cái: Thịt xào nấm bốn năm xu, bắp cải hào, hai lạng cơm một hào kèm hai phiếu lươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Mạt lại một lần nữaleech_txt_ngu thán vật giá thời này rẻ thật. đến số tiền trong không gian, cô bỗng thấyleech_txt_ngu vô cùng tự tin!
Cơm nước , khi Tô Mạt bước ra ngoài đã tối hẳn. Lúc cô định sang con phố khác dạo tiếp thì thấy một người đàn bà trung đeo gùileech_txt_ngu , népleech_txt_ngu sát tường đi rất nhanhvi_pham_ban_quyen.
Tô Mạt theo năng sau.
, chợ đen, chẳng lẽ phải trời tốileech_txt_ngu mới ?
Đi theo người bà phía trước bao , rẽ vàovi_pham_ban_quyen một con hẻm nhỏ.
Tô Mạtvi_pham_ban_quyen rảo bước đi vào , nào ngờ vừa bước tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị một cánh tay chặn lại!
Mua hay bán?
Một giọngleech_txt_ngu nói lạnh lùng truyền đến từ bên .
Tô Mạt quay đầu nhìn lại, thấy đối phương che chắn kín mít, chỉ lộ raleech_txt_ngu đôi mắt ti híbot_an_cap.
Lúc cô mới phản ứng lại, tới nơi rồi.
Cô vội vàng đáp: À, bán. Tôi bán nhà, còn muốn thêm ít được toàn quốc.
Đối phương bị lời nóibot_an_cap thẳng củavi_pham_ban_quyen làm mình. Chưa từng có ai dámvi_pham_ban_quyen đứng ngay cửa đen mà oang chuyện mua bán của như .
Huống hồ cònvi_pham_ban_quyen là bán !
Cô nóileech_txt_ngu cái gìbot_an_cap? nhà?
Đúng vậy, tôi muốn bán nhà!
Thấy Tô Mạt cũng không kẻ có gan đến đây lừa người, gã đàn bịt mặt huýt sáo một tiếng bên trong.
Ngay tức có hai người khác đi ra, cũng bịt mặt kín mít lộ ra đôi mắt.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mạt hơi hối vì mình cứ thế mà xông tới, đáng lẽ cô cũng nên bịt mặt lại mới .
Nhưng nghĩ đến ngày kia mình đã xuống thôn rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên cũng saovi_pham_ban_quyen.
Hai cậu đứng đây trực đi, tôi dẫn ta vào đại ca.
Tô Mạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo vào trong. cái , rẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra sau, rồi lại cái sân thấy bên trong bốn phía đều là những người bày sạp, người mua thìleech_txt_ngu lưa thưa vài .
Chẳng bot_an_cap không ra chợ đen, giấu kín thế thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà tìm cho !
Đi thôi, ở căn phòng kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net !
Gã đàn ông bịt mặt gõ , sau khi bên trong có đápbot_an_cap lời mới dẫn Tô Mạt đẩy cửa bước vào.
nghiêng xung quanh. Cũng không có gì đặc biệtbot_an_cap, chỉ là một gian phòng khách, trong đặt một ghế bành, hai bên là dãy ghế , trông giốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như phòng họp vậy.
Trên ghế bành là một đàn ông lực lưỡng khoảng ngoài mươi tuổi, phệ. Chỉ thấy gã đàn ông cô vào ghé tai bụng phệ nói nhỏ gì đó.
lực lưỡng xong bỗng nhìn Tô Mạtbot_an_cap cười ha hả.
ha , cái con bé nhóc tì này mà muốn bánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà sao?
Đúng vậy, là tôi bán nhà. Nhà tôi ở thứ hai, căn thứ trong ngõ Đồng Thụ!
Nghe Tô báo địa chỉ, lực lưỡng thu lại vẻ mặt cợt nhả.
Ngõ Đồng nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua, ở đó dù là vị trí hay diện tích, bố cục thì đều thuộc tốt nhất trấn .
Nếu vụ làm ăn này thành , gã sẽ mình mua để mẹ già dưới quê lên.
Nghĩ đến đây, gã khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏi nghiêm túc : Này con bévi_pham_ban_quyen, cháu thực sự muốn bánbot_an_cap nhà? Đây là ýleech_txt_ngu của người trong nhà ?
cháu không còn lớn, cháu phải nói rõ tình hình cho chú biết trướcleech_txt_ngu đã.
Bố cháu hôm nay bị bắt, trước ông tavi_pham_ban_quyen đã tự tay mẹ , ước là sắp ăn kẹo đồng . kế thì tình cũng bị bắt, bà ta còn đăng ký cho cháu đi xuống .
Có điều căn nhà đó đứng tên , giấy tờvi_pham_ban_quyen theo đây rồi. Nếu để tâm đến mấybot_an_cap chuyện này thì cháu có thể bán rẻ.
Gã lựcvi_pham_ban_quyen lưỡng nghe xong, đầu tiên là kinh ngạc nhìn , sau đó lại gật đầybot_an_cap vẻ tán thưởng.
Dường như gã rất hài lòng với sự thành thật của cô.
bé này được đấy! Nểbot_an_cap tình cháu có gan tìm đến đây, Bưu Ca này sẽ để cháu đi tay không về !
đi, cháu bán bao tiền?
Tô Mạt đã tính kỹ từ trước, nhà ở khu vực đó trường phải hơn ngàn tệ. Nhưng nhà cô vướng vào án mạng, lại thêm phận kẻ buôn người của Tô Kiến Quốc, căn nhà này được một ngàn nămbot_an_cap trăm tệ là tốt rồi.
Ca muốn lấy thìvi_pham_ban_quyen cứ đưa cháu 1500vi_pham_ban_quyen tệ nhé?
con bé, nhà mà ra mua bán ở chợ đen thì chắc chắn là loại nhà người khác không dám đụng vào.
Chú trả cháu nhiều nhất là ngàn tệ cộng thêm hai mươi cân phiếu lương thực toàn quốc!
Mạt nghe vậy cũngbot_an_cap thấy dự tính, liền dứt khoát đồng ý.
Chốt giá! điều, cháu cònbot_an_cap muốn mualeech_txt_ngu một ít phiếu các loại dùng được trên toàn quốc.
Bưu Cabot_an_cap thấy Tô Mạt sảng khoái như vậy, trạng cũng vui vẻ hẳn lên.
Ha ha ha, con bé này khá lắm, rất dứt khoát! Đông Tửbot_an_cap, đibot_an_cap lấy hết đống phiếu toàn quốc của chúng ta ra cho con bé này chọn.
Tô Mạt nhìn tem phiếu lớn trước mắt, hai mắt sáng rực.
Đúng là không hổ chợ đen.
Cô chọn mươi cân phiếu thực quốc, lấy thêm một phiếu xe đạp, phiếu hồ, bốn phiếu công nghiệpvi_pham_ban_quyen để sau này muabot_an_cap đèn pin hay đồ dùng vặt.
Lại chọn ra bốn mươi cân phiếu bông, phiếu vải, thậm chí gom hai trăm cân phiếu thịt duy nhất còn sót lại.
Xongbot_an_cap , tôi lấy nhiêu , anh tính xem nhiêu tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Con bé này lấy nhiều thế? Không sợ dùng không hết hết hạn à?
Tô Mạt khựng lại, côleech_txt_ngu cũng chưa từng nghĩ phiếu sẽ hết hạn, óc xoay chuyển nhanh chóng, cô tìm ngay được .
Yên tâm đi, lúc xuống nông thôn tôi có đổi cho các thanh niên tri thức khác hoặc dân làng, chắc chắn không để phí đâu!
Được, Đông Tử, cho côvi_pham_ban_quyen bé sáu trăm tệ, thêm số tem !
Tô Mạt biết tem phiếu ở chợ đenvi_pham_ban_quyen hơi đắt, nhưng ngờ lại đắt đến thế. Dù vậy, cô cũngvi_pham_ban_quyen chẳng định mặc cả, dứt lấy vănleech_txt_ngu nhà ra đưa cho Đông Tử.
Hậu thế tôi sẽ nông , mấy món đồ gỗ bên xem như quà cảm ơn tôibot_an_cap gửi lại cho anh Bưuvi_pham_ban_quyen!
Haleech_txt_ngu ha ha, con bé này điều đấy! Nhưng ta cũng không cháu chịu thiệt, Đông Tử, mười cân đường nữa!
Phen này cả hai đều hài lòng, Tô Mạt nhận lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền và phiếu nhét vào túi, cảm ơn Ca liền theo chân Đông Tử đibot_an_cap bằng lối cửa sau.
Sau khi Tô Mạtbot_an_cap đivi_pham_ban_quyen khuất, Tửleech_txt_ngu quay lại trước mặt Bưu Ca, làm một động tác cứa cổ.
Nhưng Bưuleech_txt_ngu Ca phẩy tay từ chối.
Ta thấyleech_txt_ngu rất thuận ! Thôi đi!
Tô Mạt không hề biếtbot_an_cap vừa thoátleech_txt_ngu được một kiếp nạn, nhưngleech_txt_ngu dù cóleech_txt_ngu biết cô cũng chẳng sợ. Tính cách cô vốn dĩ đã rất lĩnh, huống hiện tại còn đang sở sức mạnh kinh người.
nào dám mạo phạm trước mặt côvi_pham_ban_quyen, thì đúng bò vào bát mèo, tự mạng mà thôi!
Sángleech_txt_ngu sớm sau, Tô Mạt đến tiệm cơm quốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn sáng đi thẳng bến xe.
Ngày đã ngày cô phải nông thôn, cô dự định lên đại bách hóa trên thành phố để mua ít đồ tốt dự trữ. Cô đã dạo qua hợp tác mua bán rồi, hàng bot_an_cap đó quáleech_txt_ngu ít, chất lượng cũng chẳng ra . Hiện giờ Tô Mạt có lẫn phiếu, cô không muốn bản thân phải chịu thiệt thòi.
Đến đây, đến đây, ai đi thành phố thì lên xe ngồi ổn định để chuẩn bị nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào!
Tô Mạt vả được qua đám đông để lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cô nhanh chóng chọn ngồi phía . Ai bảo cô có tật say gì, ngay khắc nhìn thấy chiếc buýt, Mạt đã cảm thấy dạ dày một phen nhào lộn.
Kiếp trước cô vốn say xe, ngờ nguyên chủ cũng bị nặng đến này.
viên bán vé thấy chỗ đã chật kín thì trực tiếp đóng cửa lại, ngăn những tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chửi bới, phàn nànvi_pham_ban_quyen của những người bên ngoài.
Mọi người bị sẵn tiền lẻ, một vé sáu hào, tôi đileech_txt_ngu trước mặt aileech_txt_ngu thì đưa cho tôi!
Những người ngồi được trên đều lộ vẻ may . Mạt còn chưa , nữa khi xe chạy ngoài sẽ cònbot_an_cap một đống người mua vé đứng chen chúcvi_pham_ban_quyen lên nữa.
Đường lên thành mất hơn một tiếng đồng hồbot_an_cap, đứng vừa mệt vừa xóc nảyleech_txt_ngu, cẩn thận là ngã như chơi.
Quả nhiên, xe buýt vừa ra khỏi không bao thì dừng lại. Nhânbot_an_cap viên bán vé là một phụ nữbot_an_cap ngoài bốn , tóc , đuôi mắt hơi xếchbot_an_cap trông rất phù hợp với đanh đá, tháo vát bà ta.
vừa , nhân bán vé nhảyvi_pham_ban_quyen xuống xe, một chân đạp lên khung cửa, chặn đứng kẻ đang muốn hùng hổ chen lên.
Cấm chenleech_txt_ngu lấn, từng người một , không là chẳng ai đâu được hết!
Giọng nói lanh lảnh chóivi_pham_ban_quyen tai vừa cất , đám đông đang hỗn loạn bên ngoài tức bặt. Từng người một đưa tiền vé rồi lên , có điều vé đứngbot_an_cap có bốn hào, rẻ hơn đượcleech_txt_ngu một chút.
Tô Mạt thấy có thêm mười người rầm rập lên, nhân viên bán vé đóng cửa, thúc giục tài xế lái xe.
Lúc này trong xe gần như không chỗ , lối đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bình xăng đều đầy nghẹt người và hành lý. Cái mùi hỗn tạp ấy hun Tô Mạt choáng váng mặt mày, cô vội mở sổ xe, tựa đầu vào cửa, giờ mới thấy thở hơn một chút.
Xe đảo đi được mười mấy phút, Tô bỗng thấy vai mình đó mạnh hai cáibot_an_cap.
nénnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịu xoay lại, cô mới phát hiện bà lão ngồi cạnh đangleech_txt_ngu mình cháy mắt.
Con nhóc nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cònbot_an_cap giả giả vịt cái gì, tao bảo mày dậy chỗ cho tao, vi_pham_ban_quyen hòng giả điếc!
Bà ơi, cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xe mệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá, không đổileech_txt_ngu được ạ!
Nói xong, cô quay tiếp tục vào cửa sổ, nhưng lại bị bà lão túm chặt lấy vai.
con ranh con, đồ con gái lỗ vốn! Mau đổi chỗ cho tao, bà già này sắp không thở nổi rồi. Mày không biết kính đắc thọ gì à? đồ có giáo dục!
Tô Mạt khẽ vai, dùng một khéo léonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hất tay bà kia ra.
Lúc , côbot_an_cap ngửi thấy mùi hôi từ ta tỏabot_an_cap ra lại thấy khó chịu hơn, cảm giác thức trong dạ dày đang từng đợt lên tận cổ họng. Cô gian nan đè nén cơn buồn nôn, không muốn dây dưa với mụ già đó.
Nàovi_pham_ban_quyen vẫn không chịuvi_pham_ban_quyen buông tha, cứ thỉnh thoảng lại giật cô, cố gắng kéo cô dậy.
Mấy ông đang bám vào ghế ở lối đi bên cạnh thấyleech_txt_ngu vậy cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắtbot_an_cap đầu chỉ trích Tô Mạt.
Con bé đúng là thiếuleech_txt_ngu dục quá! Bà chị này tuổi bằng hàng nội cháu rồi, người ta chỉ muốn chỗ với cháu mà! Cóvi_pham_ban_quyen phải đổi lấy vé !
Hay là còn trẻ thế này, đổi chỗ cho ông già này cũng được, đứng một tí nó rèn luyện thân .
Nghe những lời lẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trơ phiền phức xung quanh, tâm trạng vốn đã bực bội vì say xe của cô càng tệ hơn. Cộng mụ già không biết điềuvi_pham_ban_quyen bên cạnh liên tục giật , Tô Mạt không nhịn nổi nữa, thuận thế xoay người lại.
Ọe một tiếng, cô nôn thẳng lên ngực lão. Bánh bao thịt sáng hơi nhiều mỡ, giờ nônvi_pham_ban_quyen ra rồi, Tô Mạt cảm thấy dễ hẳnvi_pham_ban_quyen.
nỗi đau không tự dưngleech_txt_ngu mất đi, nó chỉbot_an_cap chuyển từ người sang người khác, cụvi_pham_ban_quyen thể là già kia những xung quanh.
Á
Kèm theo một tiếng thét chói tai, bà già nhảy dựng lên gào thét đòi xe.
khoảnh khắc bà ta dậy, xung quanh lại vang lên thêm tiếng ọe, ọe.
Tức thì, khoang xe nồng mùi chất thải và tiếng la thảm thiết.
Tài xế đen tấp xe vào lề đường, người trên xe như ong vỡ tổ chen chúc nhau lao . Kẻ cởi áo, người nôn thốc nôn tháo.
Sau một hồi chấn chỉnh, mọivi_pham_ban_quyen người bình lại. Không biết ai khơi mào trước, cả bắt đầu quay sang chỉ Mạt.
Đều tại con nhỏ này, mày muốn nôn sao không nôn ngoài!
Giờ thì hayvi_pham_ban_quyen rồi, chúng ta chắc chắn sẽ đến muộn nửa tiếng so bình thườngvi_pham_ban_quyen!
Mạt trợn trắng mắtleech_txt_ngu, vươn lại: Cái đó trách tôi được ? Tôi đã là tôi say xe rồi, mụ già kia tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mãi, là bà lắc cho tôi nôn ra chứ, các người trách thì trách bà ta ấy!
Bà già vừa mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nôn sạch dịch vàng trong bụng, đang rũ sạch cái áo khoác thì nghe thấy lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net buộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Tô , lập tức nổi trận lôi .
ranh con đồ lỗ vốn! không phải tại mày không chịu đổi chỗ thì tao thèm kéo mày chắc? Cái có mẹ sinh khôngvi_pham_ban_quyen có mẹleech_txt_ngu dạy, quânleech_txt_ngu lăng loànleech_txt_ngu!
Bà mới là già trẽn không biết ấy. Cùng là nữ cảvi_pham_ban_quyen, đồvi_pham_ban_quyen lỗ vốn thì là đồ lỗ già, loại khú đế cho không cũng chẳng ai !
khốn này, xem tao có xé xác cái mồm mày ra !
lão xưa naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa từng chịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiệt về mồm , đương nhiên không trôi cụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tứcbot_an_cap , nhảy dựng lên túm tóc Tô .
Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại Tô Mạt tóm cánh tay khẽ đẩy cái, mụ già trực tiếp ngã nhào đường.
Chỉ thấy mặt nhăn ấy đập thẳng đống sản phẩm mà đó vừa nôn ra bên .

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (2)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
Mình Minhhh

Mình Minhhh

16/7/2026 lúc 11:43 sáng

Sao dạo này nghe truyện hay bị dừng vậy ad ơi, 1chương dừng mấy lần luôn