Nam Thành.
Bệnh viện Nhân dân.
Chúc mừng, cô đã mang , em bé rất khỏe .
Thẩm nắm chặt tờ quả xét nghiệm trong tay, vẻ mặt có ngẩn ngơ.
Mang thaibot_an_cap? Thẩm Vân Vụ vừa ngạc vừa vui , không dám tin vào tai mìnhleech_txt_ngu.
Sau này định kỳvi_pham_ban_quyen đến lại. Cha đứa bé đâu? Gọi anh ta vào đây, tôileech_txt_ngu có mấy cần dặn .
Lời của bác sĩ khiến Thẩm Vân Vụ sực tỉnh, gượng : nay chồng cháu không đến ạ.
Thật là, bận rộn mấy cũng phải dành gian cho chứ.
Lúc ra bệnh viện, bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài trời bắt đầu phùn lất phất, Vân Vụ xoa bụng mình.
Nơi này có một linh bé rồi.
Là con của và Tần Dạ
Điện thoại rung lên, cô ra nhìn, là tin nhắn của chồng cô Tần Dạleech_txt_ngu gửi tới.
Trời mưa , mangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếc ô đếnleech_txt_ngu địa chỉ này đi.
Thẩm Vân Vụ liếcvi_pham_ban_quyen nhìn địa chỉbot_an_cap: Câu bộ XXleech_txt_ngu.
Đây là nơi ? Không phải hôm nay anh nói là phải họp sao?
Dù vậy, Thẩm Vân Vụ cũng không do nhiều, tài xế nhà họ Tần đến địa chỉ đó.
Trần thúc về đi ạ.
Thái thái, khôngvi_pham_ban_quyen cầnbot_an_cap đợi người ra sao?
Vân Vụ suy nghĩvi_pham_ban_quyen chút rồi đầu: Không cần đâu, lát nữa tôi cùng sinh nhà là được.
Côvi_pham_ban_quyen đã đến tìm Tần Dạ thì cứ đợi anh về nhà .
chỉ thị của cô, tài xế nhà họ Tần là Trần thúc nhanh chóngvi_pham_ban_quyen lái xe rời đi.
Lúc trước là mưa phùn lất , nhưng đây đã thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mưa như trút nước.
Thẩm Vụ che ô đi đến cửa câu lạc bộ.
Đây một câu lạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bộ bida, trang rất cao cấp, Thẩm Vân bị lại.
lỗi quý cô, phiền cô xuất trình thẻ hội viên.
Thẩm Vân Vụ nghĩ , cuối cùng vẫn rút điện thoại ra gửi tin nhắn cho Tần Dạ.
Em đến rồi, anh bao thì việc? Em đợi anh ở dưới lầu nhé.
Gửi xong, cô cầm đứng đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhìn mưa lòng thầm nghĩ về tờ kết quả mang thai.
Hay là, lát nữa anh thì nói tiếp với luôn? Hay là đợi một thời gian nữa đến anh rồi mới dành cho anh một bất ngờ?
Thẩm Vân Vụ đang mê suy nghĩ, mà hề biết rằng mình đã trở thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trò cho người ởbot_an_cap trên lầu.
Một nhóm người chống sổ, nhìn bóng dáng dưới lầubot_an_cap.
Dạ, cô vợ hờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này của cậu cũng tận tụy gớm, bảo côbot_an_cap tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mang ô tới mà cô ta tới thật kìa. Cô ta không thực sự rằng nếu không có ô thì cậu sẽ bị ướt mưavi_pham_ban_quyen đấy ?
Chẳng lẽ lại yêu đến chớt đi sống lạileech_txt_ngu , đến logicbot_an_cap cũng không màng tới luôn?
Nhảm nhí.
Một giọng nói lười biếngbot_an_cap, trầm thấp vang từ góc phòng bao.
Người đàn ông dáng người cao ráo, gương mặtleech_txt_ngu lạnh , da trắng lạnh, đôi mắt đào hoa đặc biệt thu hútvi_pham_ban_quyen người khácleech_txt_ngu. Anh mặc một bộ âu phục cao cấp màu xám, đôileech_txt_ngu chânleech_txt_ngu dài .
Chỉ thấy anh khẽ giơ tay, để lộ chiếc hồ tinh xảo, xa xỉbot_an_cap trênvi_pham_ban_quyen cổ tay: đây.
Người bạn bày trò đùa dai đành trả lạileech_txt_ngu điện cho anh.
Xì, điện thoại phải về với chủ nhanh vậy sao?
Thôi được rồi, không phải vì Sở Sở ở đây, cậu còn lâu mớibot_an_cap có cơ hội vào điện thoại của cậu ấy.
Mọi vừa trêu chọc vừa nhìn về phía cô gái mặc váy trắng, xinh , dàng đang cạnh anh.
Nghe vậy, cô ấy mím môi cười, dịu : Được rồi, các cậu lấy điện của Dạ làm đùaleech_txt_ngu dĩ đã không đúng, còn lấy mìnhleech_txt_ngu ra làm trò cười nữa.
Những người bạn xung quanh khôngbot_an_cap buông tha, tục hò : Ai mà biết lòng Dạ thì Sở Sở là quan nhất?
Đúng vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dù cậu có hỏi Tần Dạ, ấy sẽ như thế, đúng không Tần ?
Giang Sở Sở cũng không kìm mà nhìn về Tần Dạ.
Bờ của Tầnvi_pham_ban_quyen Dạ khẽ lên, không hềvi_pham_ban_quyen phủ nhận.
Mọi người thấy không phủ nhậnvi_pham_ban_quyen thì càng dữ dộileech_txt_ngu hơn.
Đã bảo rồi mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trong lòng , không ai quan trọng hơn Sở Sở cả!
Trong tiếng hò reo của đám , Dạ mắt xuống, nhanh chóng nhắn tin trả lời Thẩm Vân Vụ.
Không cần ô nữa đâu, em về trướcleech_txt_ngu đi.
Khi nhận được tin nhắn này, trong lòng Thẩm Vân có chút thắc mắcleech_txt_ngu, trả lời: Đã xảyvi_pham_ban_quyen ra chuyệnbot_an_cap sao anh?
Cô cụp mắt một lúc, nhưng Tần không lời nữa.
Có lẽ là thực sự bận việc gì .
Vân Vụ quyết định đi về trước.
Đợi đã.
Phía sau có người gọi cô lại, Thẩm Vân Vụ quay thì thấy cô gái ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặc sành điệu đi đến trước mặt mình.
Trong , một người có vóc cao ráo liếc nhìn cô, miệt hỏi: Cô là Vân Vụ?
Gương mặt đối phương viết bốn chữ đến đây không có ý tốt, Thẩm Vân cũng không nhún nhường, bình thản đáp lạileech_txt_ngu: Cô là ai?
Tôi là ai quan trọng, quanleech_txt_ngu trọng là Sở Sở đã về rồi, biết điều thì mình cút khỏi Tần Dạ đi.
Đồng tử Thẩm Vân co rụt lại.
Đã lâu rồi cô không nghe thấy cái tên này, lâu đến mức cô sắp quên mấtleech_txt_ngu sự tồn tại củabot_an_cap một như .
Cảm xúc cô rõ đã bị phương nhận ra, cô ta khinh khỉnhvi_pham_ban_quyen nhìnleech_txt_ngu .
kinh ngạcleech_txt_ngu thế? Không bà Tần bù nhìn hai nay đến mức luôn rồi ? Thật sự tưởng cái vị trí này là của cô sao?
Thẩm Vân Vụ cắn chặt dưới, sắc mặt trắng bệch, đốt ngón ô cũng hơi trắng bệch ra vì dùng lực.
Nhìn cái bộ dạng này cô, không lẽ là không cam , còn muốn tranh giành với Sở Sở sao?
Chỉ dựa vào cô ta saobot_an_cap?
Thẩmvi_pham_ban_quyen Vân xoay người bỏ đi, không thèm nghe bọn nói gì thêm nữa.
Tiếng chửi bớileech_txt_ngu của hai phụ nữvi_pham_ban_quyen đó chìm nghỉm trong màn mưa.
Khi cô về đến nhà họ Tần, quản cửa thấy người ô đứng ở cửa thì giật nảy , sau khi nhìn rõ gương mặt ngườivi_pham_ban_quyen liền kêu : Thái !
lại để ướt sũng thế này? vào .
chi Thẩm Vân Vụ lạnh đến mức hơi tê dại, sau khi vào nhà, người làm lập tức mang khăn lông lớn đến bọc cơ thể cô, ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại lau tóc cho cô, một nhóm người vây quanh cô.
Mauvi_pham_ban_quyen đi chuẩn bị nước nóng chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thái thái!
thêm một bát canh gừng nữa.
Người nhà họ Tần vì chuyện Thẩm Vân bị ướt như chuột lột mà cuồng lên, cho nên không aivi_pham_ban_quyen chúbot_an_cap thấy có một chiếc xenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã vào cổng nhà họ , sau không lâu, một bóng người cao lớn xuất hiện ở cửa.
Cho đến khi một giọng nói lùng vangbot_an_cap .
Có chuyện gì thế?
thấy giọng nói này, mi Thẩm Vân Vụ đang ngồi trên sofa rẩy, sao anh lại về rồi?
Lúc nàyleech_txt_ngu, chẳng phải anh nên cạnh Sở Sởbot_an_cap của anh sao?
Tiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , thái thái dính .
Dính mưa?
Đôi mắt sâu thẳm của Dạ rơi trên nhỏ nhắn trên sofa, anh sải đôi chân dài bước tới.
Lại gần rõ dáng vẻ của , chân mày Tần Dạ nhíu chặt .
Vân Vụ lúc này trông như con chuột lột, mái tóc mềm mại ướt nhẹp dính vào làn daleech_txt_ngu trắng bệchvi_pham_ban_quyen của cô, đào thường giờ cũng còn huyết sắc nào.
Cô làm sao vậy? Tần cau mày, giọng điệu không mấy tốt đẹp.
Vân Vụ cố gắng chế cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xúc của mình rồi mới ngẩng đầu lênleech_txt_ngu, nở một nụ cười nhợt nhạt vớivi_pham_ban_quyen Tần Dạ, giải thích: Điện thoại hết pin, đường về gặp một đứa trẻ không mang ô.
Ánh Tần Dạ đột nhiên lạnh xuống.
Cô bị bệnh có phải không?
Nụ cười trên môi Thẩm Vụ khựng lại.
Nó không mang ô thì cô đưa ô cho nó, rồi để bản thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình bị ướt mưa sao?
Cô bao nhiêu tuổi rồi? Làm chuyện như thế này bộ tưởng tôi sẽ chắc?
Những người làm đứng xung quanh đưa mắt nhìnvi_pham_ban_quyen nhau, không dám lên tiếng.
Thẩm Vân Vụ cụp , trước mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã phủ một tầng sương nước.
Cô không nói gì, cố nhịn.
đến khi Tần bước thốc cô lên, giọt nước mắt nóng hổi này rơi xuống tay cô.
Tần Dạ ném cô vào phòng tắm rồi bỏ rabot_an_cap .
Vụ vẫn luôn cúi đầu, mãi đến khi Tần đi, cô mới chậm rãi ngẩng lên, tay khẽ lau những giọt nước mắt trên mặt.
Một lúc sau, cô khóa tráinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa phòng tắm, rồi từ trongleech_txt_ngu túi lấy ra bản báo cáo mang thai mà bệnh viện đưa.
Tờ báo cáo đã mưabot_an_cap xối suốt dọc , viết bên trên nhòe đi không rõ ràng.
Ban đầubot_an_cap cô định đó là một món quà bất ngờ dành cho anh, nhưng giờ xem ra hoàn toàn không cầnvi_pham_ban_quyen thiết nữa rồi.
Làm đầu ấp tay bên cạnh Dạ suốt năm, cô sao có thể không biết là kiểu người điện thoại không bao giờ rời thân.
Nhưng bản thân anh rảnh rỗi đến mức gửi những tin nhắn kiểu đó để cô chạy đi chạy lại.
Chỉ có là ai đó đã lấy điện thoại của anh, gửi tin nhắn để dẫn dụ cô đến đó cho thiên hạ xem vui mà thôi.
Chẳngvi_pham_ban_quyen trách khi cô che ô đứng đợi dưới lầu như một kẻ ngốc, thì trên lầu có một đang cười nhạo mình.
Thẩm Vân Vụ nhìn tờ giấy hồi lâu, sau đó cười mỉa , từ từ xé vụn đi.
Nửa tiếng sau, Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vụ bình thản bướcvi_pham_ban_quyen ra khỏi tắm.
Tần Dạ đangvi_pham_ban_quyen ngồi trên , đôi chân dài vắt chéo, trước mặt là chiếc laptopleech_txt_ngu, có vẻ như vẫn đang xử lý việc.
Thấy cô ra , anh chỉ vào bát gừng bên cạnhbot_an_cap mình.
Uống canh gừng đi.
Vâng.
Vân Vụ bước bưng bát canh gừng lên nhưng không uống như chợt nhớ ra điều gì, cô tên anh.
Tần Dạ.
Chuyện gì? Giọng anh lùng, thậm chí ánh mắt còn không rờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏivi_pham_ban_quyen màn .
Thẩm Vân Vụ nhìn vào góc nghiêng tinh tế đường xương hàm hoàn hảo của Tần , đôi môi hơivi_pham_ban_quyen nhợtvi_pham_ban_quyen mấp máy.
Còn Tần Dạ như thể kiên nhẫn mà ngẩng đầu lên, hai người bốn mắt nhìn nhau.
Thẩm Vân Vụ sau khi tắm xong làn da ửng hồng, sắc không còn trắng trước, nhưng lẽ vì bị dầm mưa nên vẻ hômbot_an_cap nay yếubot_an_cap ớt, toát cảm giác mong manh dễ .
Chỉ một cái nhìn, dục nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó trong lòng Tần Dạ đã bị khơi dậy.
trí Thẩm Vân đang rối bời, cô chẳng còn sức màbot_an_cap ý đếnleech_txt_ngu của anhbot_an_cap, ngượcbot_an_cap lại còn đang cânleech_txt_ngu nhắc những lời mìnhbot_an_cap sắp nói.
Đợi đến khi cô quyết tâm mở lời: Ưm.
Đôi môi hồng vừa hé mở, Tần Dạ đã như không thể tự chủ mà bóp lấyvi_pham_ban_quyen cằm cô, người hôn xuống.
Ngón tay thô ráp của trong mắt đã làn da trắng ngần củavi_pham_ban_quyen cô hằn lên vết đỏ.
thở của Tần Dạ rấtbot_an_cap nóng, giống như một lửa, Thẩm Vụ hôn đến mức gần như nghẹt thở. Khi cô định đẩy anh ra, thoại đặt trên bàn của anh bỗng vang lên.
Người phía khựng lạibot_an_cap, sự tình cũng tan biến ngay lập . sau, anh lùi lại, như vẫn chưa thỏa mãn mà hôn lên khóe cô, giọng khàn khàn.
Uống canh gừng đi, rồi ngủ sớm.
Sau anh cầm điện thoại rồi bước ra ngoài.
Anh đi nghe điện thoại.
Cửa ban công khép lại.
Thẩm Vân Vụ bị hôn đến mức đầu hơi choáng váng, ngồi thẫn thờ một lúc mới đứng dậy.
Cô khôngvi_pham_ban_quyen vào phòng mà về phía ban công.
Cửaleech_txt_ngu kínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉleech_txt_ngu đóng một nửa, gió đêm se lạnh mang giọng nóivi_pham_ban_quyen trầm thấp của Tần Dạ lọt .
Ừ, sẽ rời đi đâu.
Nghĩ gì thế? Ngoan ngoãn ngủ .
Giọng nói của Tần Dạ nhàng như gió thoảng.
Thẩm Vân Vụ đứng đó nghe một hồi, rồi cười thành .
Hóanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra, anh cũng có lúc dịu dàng đếnleech_txt_ngu thế, chỉ tiếc là, đối tượng không cô.
Cô xoay người đi vào phòng ngủvi_pham_ban_quyen, vô cảm ngồi cạnh giường.
Thực tế, cuộc hôn nhânbot_an_cap của hai người vốn là một sai lầm, cũng chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là một cuộc giao dịch.
Hai trước, nhà họ Thẩm phá sản, chỉ sau một đêm từ trên rơi xuống, trở thành trò cho Nam Thành.
Nhà trước quá nổi trội, gây thù chuốc oán không ít, sau sa sút, vô sốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kẻ muốn xembot_an_cap kịch hay.
có kẻ còn dõng dạc tuyên : hắn ta có thể trả nợ thay nhà họ Thẩm, tất nhiên là với kiệnbot_an_cap đại thư nhà họ Thẩm phải tùng hắn.
Trước khi gia đình sa sút, theo đuổi Vân nhiều không đếm xuể, nhưng chưa từng có ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lọt được vào mắt xanh của . Thời gianvi_pham_ban_quyen trôivi_pham_ban_quyen , cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảo đại tiểu thư nhà họ Thẩm là kẻ thanh cao giả .
Lúc này thấy ngãbot_an_cap ngựa, một ông nảy định cợt, thầm ra giábot_an_cap đấu thầu.
Ngay lúc nhất, chịu nhiềuvi_pham_ban_quyen nhục nhã nhất, Dạ đã trở về.
Anh trừng những kẻ lắm ra giá , khiến bọn chúng phải trả cái giá thảm khốc, thay nhà họ Thẩm trả sạch nợ nần, sau nói với : Đính hônleech_txt_ngu với tôi đivi_pham_ban_quyen.
Thẩm sững sờ nhìn anh.
Người đó thấy cô mặt kinh ngạc thì nhào nặn mặt .
Kinh ngạc cái gì? Sợ tôi chiếm hời của em à? Yên tâm đi, chỉ là đính hôn giả thôi. Bà nội bệnh , bà rất thích em, cùng tôi giả bà vui lòng, tôi giúp em khôi nhà họ Thẩm.
, thì ra là đính hôn .
ra chỉvi_pham_ban_quyen là để dỗ dành bà nội vui lòng.
Thì ra anh vốn chẳng hề thích cô.
Nhưng dù vậy, cô vẫn đồng ý với anh.
ràng trong anhbot_an_cap không có mình, vẫnleech_txt_ngu tỉnh táo lún sâubot_an_cap vào.
Sau khi đính hônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Thẩm Vân Vụ cảm thấy rất ngượng ngùng.
Hai vốn là thanh mai trúc mã, từ trước đến nay luôn đối xử với nhau danh bạn bè, đột nhiên đính khiến Thẩm Vânbot_an_cap Vụ luôn thấy khó chịu không nói lời.
Tần Dạ thì lại rất tự nhiên, tham gia đủ loại yến tiệc hoạt động côbot_an_cap cùng. Biến cố xảyvi_pham_ban_quyen ra năm sauleech_txt_ngu , bệnh tình của Tần bà nội chuyển biếnleech_txt_ngu xấu, hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người kết hôn, côbot_an_cap trở thành Tần mà ai nấy đều ngưỡng mộ.
Bên ngoài đồn đại rằng, cặp thanh mai trúc mã này cuối cùng cũng tu thành chính .
Thu hồi dòng suy nghĩ, Vân Vụ không nhịn được màbot_an_cap bật cười.
Đáng tiếc, chẳng có cái gọi là chính quả nào cảbot_an_cap, chẳng qua chỉ là một cuộc dịch thuận mua vừa bán mà thôi.
Vẫn chưa ngủ sao? của Tần Dạ đột vang lên.
đó, trí bên cạnh Thẩm Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vụ lún xuống, hơi thở thanh khiết trên ngườibot_an_cap Tần bao cô.
Có chuyện nói với .
Thẩm Vụ khôngvi_pham_ban_quyen quay lại, đại khái cũng được Tần Dạ muốn gì rồi.
Dạ nói: Chúngvi_pham_ban_quyen ta lyvi_pham_ban_quyen hôn đi.
Dù đã đoán được, nhưng timbot_an_cap Thẩm Vân Vụ vẫn thắt một nhịpleech_txt_ngu, cô kìm nén cảm xúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang trào dâng, gắng giữbot_an_cap cho thân bình tĩnh: Khileech_txt_ngu nào?
Cô nằm đó, gương mặt lặng, giọngleech_txt_ngu nói không chút gợn sóng, tông giọng nhạt nhẽo như thể đang nói về một chuyện hết bìnhbot_an_cap thườngvi_pham_ban_quyen.
Dáng của cô khiến Tần cau mày, nhưngvi_pham_ban_quyen vẫn ra lời: Sớm thôi, đợi bà phẫu thuật xong.
Thẩm Vân gật đầu.
Được.
Tần Dạ: Hết rồi sao?
Nghe , Thẩm Vụ liếc nhìn anh một cái: Cái ?
Ánh mắt cô trong trẻo, không pha lẫn chút tạp nào, Tần Dạ bị cô ngược lại thì nghẹn lời, một lát sau mới bất đắc dĩ cười tiếng.
Không gì, em đúng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ phụ nữ vô vô tính.
Người ta bảo một ngày vợ chồng năm tình nghĩa, dù sao cũng làm vợ chồng với anh suốt năm nay, vậy mà khi anhbot_an_cap đề nghị hôn, cô lại bình thản thế.
Cũng đúng, vốn nhân của hai là dịch, đôi bên cùng có lợi.
Sự tồnbot_an_cap tại của anh, qua chỉ để những kẻ theo quanh cô phải chùn bước mà thôi.
Suốt haibot_an_cap năm qua, nếu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà nội, có lẽbot_an_cap đã sớm phủi quan với anhbot_an_cap rồi.
Tần Dạ gạt đi sự khó chịu trong lòng dobot_an_cap ứngleech_txt_ngu của Thẩm Vân Vụ mang lại, nằm xuống bên cạnh cô rồi nhắm mắt .
Tần Dạ.
Thẩm Vân Vụ đột nhiên gọi anh.
Tần Dạ bỗng mở choàng cô, đôi mắt sâu thẳm trong tối cựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỳ sáng rõ.
Em nói vớivi_pham_ban_quyen ?
Thẩm Vân Vụ gươngleech_txt_ngu mặt tuấn túbot_an_cap của , đôi môi khẽ mở, cuối thốt ra một câu: Hai năm qualeech_txt_ngu cảm ơn .
vậy, sáng rõleech_txt_ngu trong mắt Tần Dạ tối sầm lại, một sau anh nhếch môi: Lải nhải.
nhảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao?
Vânleech_txt_ngu Vụ quay mặt đi, đợi sau ly hôn, sẽ không còn hội như vậy nữa đâu.
Sáng hôm sau.
Thẩm Vân Vụ thức dậy, cô nhận thấy có dấu bị . Cô lấy thuốc cảm từ trong ngăn kéo , rót một ly nước ấm.
Ngay khi vừa bỏ viên thuốc vào miệng, Thẩm Vân sực ra điều gì , cô lập tức đại biến, nhanh vào phòng tắm phun viên thuốc ra ngoài.
tì người lên bồn mặt súc thật kỹ, tống hết vịleech_txt_ngu đắng vừa kịp nuốt xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài.
Có chuyện gì vậy? Hớt ha hớt hải ? Không sao?
Một giọng nam trong trẻo đột ngột vang lên cửa. Thẩm Vân Vụ giật mình hãi, ngẩng đầu nhìn sang.
Tần Dạ đang nhíu mày nhìn cô.
Chỉ mắt, Thẩm Vân Vụ đã vội vàng né tránh, trấn tĩnh một lúc rồi nói: Không gì, chỉ là uống nhầmbot_an_cap thuốc thôi.
, cô đưa tay lau vệt môi, đứng dậy khỏi phòng .
Tần xoay người, nhìn theo bóng lưng cô với vẻleech_txt_ngu .
Anh cứ cảm thấyleech_txt_ngu kể từ khi tối , cô có gì đó rấtbot_an_cap lạ.
Dùng xong bữa sáng, hai vợ chồng cùng ra ngoài.
Tần Dạ liếc nhìn Thẩm Vân Vụ với sắc mặt còn tái nhợt, hỏi: Đi tôi không?
Vân Vụ bị ngấm mưa từ hôm qua, sáng nay ngủ quả thực không được khỏe cho lắm. Cô vừa định gật đầu thì điện thoại của Tầnbot_an_cap Dạ đổ chuông.
Anh cúi đầu nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lướt qua, màn hình hiểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thị tên Sở Sở. Anh định lánh đi chỗ khác để máy thì Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Vụ đã tự giác bước tránh ra xa.
Dù người là vợ nhưng vốn không chung , vậy Thẩm Vân Vụ thường không thói quen điện thoạivi_pham_ban_quyen của Tần .
Cách chung sốngleech_txt_ngu của người bấy nay vẫn luôn là như vậy.
Nhưng hôm nay, nhìn dáng vẻ tránh như tránh tà cô, lòng Dạbot_an_cap chợt nhóibot_an_cap một cái.
Nhưng cảm giác đó chỉ qua rồi tắt, anh bắt máy.
Thẩm đứng cách đó không xa, lặng quan anh.
vẻ mặt của , cô đã đoán ra người gọi điện là ai rồi.
Thần ôn hòa ấyleech_txt_ngu là trạng thái mà anh chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờvi_pham_ban_quyen thể hiện khi đối với cô.
Cô hít một hơi thật sâu, nén lại giácbot_an_cap ghen tị lòng, vừa điện thoại ra đi về phía gara.
Nămvi_pham_ban_quyen phút sau.
Dạ nghe xong điệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thoạibot_an_cap, vừa quay người lại thì phía sau đã trống không, làm gì còn thấy bóng dáng Thẩm Vân Vụ đâu nữa.
lúc đó, một tinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhắn gửi đến điện thoại anh.
việc gấp đến công ty, đi trước đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tần Dạ nhìn chằm chằm tin , đôi mắt tối sầm lại.
Thẩm Vụ gượng chống chọi mệt để đến công ty. Vừa vào cửa, cô đã ngồi thụp xuống ghế làm việc, sau đó gục đầu xuống bàn.
quá
Nhưng bây giờ cô , không thể uống thuốc bãi được.
Thực ra chính cô cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không biết đang nghĩ gìvi_pham_ban_quyen. Theo nói, cuộc nhân của hai người cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực, dù mang thai thì duy thật lòng cảm mừng cho cô có lẽ chỉ có mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình Tần bà nội.
Những người khác đều sẽ không chào đón đứaleech_txt_ngu trẻ .
Đặc biệt là Tần .
ngày hôm , sau khi biết mình có thai, cô đã từng nghĩ Tần Dạvi_pham_ban_quyen sẽ chấp nhận đứaleech_txt_ngu trẻ này, biết cuộc nhân của hai người có thể trở nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net danh chính ngôn thuậnvi_pham_ban_quyen.
Thế nhưng sau khi cô phát hiện Giang Sở trở về, cảm của anh vẫn nguyên cũ
Nếu đểbot_an_cap anh biết, phản đầu tiên của anh chắc sẽ là: Phá bỏ , nó sẽ ảnh hưởng đến việc anh kết hôn với Giang Sởvi_pham_ban_quyen .
trí bảo cô rằng bỏ đứa bé này đi, nếu không để đến cuối cùng, có lẽ cô sẽ chẳng còn chút thể diện .
Chị Vân Vụ.
Một giọng nữ nũng vang lên, Vân Vụ sực tỉnh, đầu lên thì trợ lý của mình Lâm U U.
Thẩm Vân Vụ thẳng dậy, nở một nụ cười chuẩn mực.
Sớm , em đến rồi à.
Lâm U không cười mà lo lắng cô.
Chị Vân , sắc mặt chịvi_pham_ban_quyen trông tệ quá, có phải chị không khỏe khôngvi_pham_ban_quyen?
Nghe vậy, Thẩm Vânvi_pham_ban_quyen ngẩn ra một lát rồi đầu.
Khôngleech_txt_ngu sao, chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là tối qua chị không ngủ ngon thôi.
không? U U có không tin , Nhưngbot_an_cap sắc mặt chị sự rất nhạt, chị thật không sao chứ? làleech_txt_ngu xin nghỉ một buổi đi bệnh viện kiểm tra xemleech_txt_ngu sao.
Chị không thật mà, báo cáo kết hôm qua đã làm xong chưa?
Nói mấy câuvi_pham_ban_quyen đã sang chuyện công việc, Lâm U không làm gì , phải đi lấy tài liệu đã sắp xếp xong tới, sau đó còn chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ly nước nóng.
Nếu Vânbot_an_cap Vụ đã muốn đi bệnh viện thì uốngvi_pham_ban_quyen thêmvi_pham_ban_quyen nướcvi_pham_ban_quyen nóng đi.
Lâm U là trợ lý do chính cô tuyển vào, bình thường làm việc rất chăm chỉ, nhưng ngoài công việc người bấtleech_txt_ngu kỳ mối liên hệ riêng tư nào.
Không ngờ cô ấy lại quan tâm đến nhưbot_an_cap vậy.
Thẩm Vân Vụ cảm lòng mình ấm áp hẳn lên, côleech_txt_ngu nhấp nước .
Lúc trước côbot_an_cap thấy hơileech_txt_ngu , sau khi uống chút nước nóng, Thẩm Vân Vụ mới cuốileech_txt_ngu cùng cảm thấy dễ chịu hơn .
Nhưng Lâm U U vẫn lo lắng nhìn cô.
Chị Vân Vụ, hay là việc báo cáo hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay để em đi nhé? Chị ở lại văn phòng nghỉ một lát đi?
Thẩm Vân Vụ lắc đầubot_an_cap: cần đâu, tự chị được.
Chỉ là hơi khỏe một chút, cô không muốn mình trở nên quá yếu đuối.
Nếu có vấnleech_txt_ngu đề là nghỉ ngơi, rồi để người khác làmvi_pham_ban_quyen thay việc của mình, lâuleech_txt_ngu cô sẽ sinh ra tâm lý lười biếng.
Sau này khi cô không khỏe mà không có ai giúp đỡ thì phải sao?
Thẩm Vânbot_an_cap Vụ sắp xếp lại tài liệuleech_txt_ngu trong tay, đó đứng dậy đi về phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng của Tần Dạ.
Văn phòng của cô cách văn phòng của Dạ một , bình không , nhưng lẽ do hôm nay trong người nên Thẩm Vụ thấyleech_txt_ngu bước đi nặng .
Cộc cộcvi_pham_ban_quyen.
Vào đivi_pham_ban_quyen.
Giọng trầm vang lên trong, Vân Vụ mới đẩy cửa bước vàobot_an_cap.
Vừa cửa, Thẩm Vân Vụ phát hiện trong phòng có thêm bóng người.
Chiếc váy liền màu trắng làm nổi bật vòng eo thon gọn của Sở Sở, mái tóc dài đến thắt lưng mềm mại xõa bên hông. ánh nắng rọi qua cửa sátbot_an_cap đất, cả người Giang Sở toát lên vẻ thanhvi_pham_ban_quyen tú và linh động.
Sau khi nhìn rõ đối là , cả người Thẩm đờvi_pham_ban_quyen.
Vân Vụ, cậu .
Giang Sởbot_an_cap Sở cười róinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô, không đợi Thẩm Vân Vụ kịp phản ứng đã nghiêng người chầm lấyleech_txt_ngu cô.
Cơ thể Thẩm Vân Vụ càng thêm cứng , ánh mắt xuyên qua bờ vai của Giang Sở Sở, vừa vặn chạm phải đôi mắt sâu thẳm củaleech_txt_ngu Tần Dạ.
Người ông đang dựa vào bàn làm việc, nhìn cô với ánh mắt trầm, không rõ nghĩ gì.
Khi Thẩm Vụ đang ngẩn , Sở Sở ra.
Chuyện của cậu mình nghe Tần Dạ nói rồi, làmvi_pham_ban_quyen cậu quá. Trên mặt Giang Sở Sở vẻ xót , Có gì cần giúp đỡ, cậu nhất định phải nói với mình nhé.
Nghe , Thẩm Vân Vụbot_an_cap khựng lại, đều nghe Dạ nói rồi sao?
Nhưng chóng ứng kịp.
phải, cuộc hôn nhân cô Tần Dạ dĩ lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm điểm ý, không thể được cô ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đã giấu được thìleech_txt_ngu là nên nói ràng.
Huốngvi_pham_ban_quyen hồ, Giang Sở Sở cũng cóleech_txt_ngu ơn vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô.
Thẩmvi_pham_ban_quyen Vân Vụ giấubot_an_cap đi nỗi đắng cay trong lòng, đôi môi nhợt nhạt nặn ra một nụ cười.
Cảm ơn, cậu từ bao giờ thế?
Mình vừa xuống máy bay ngày hôm qua.
Hôm qua?
Nói cách khác, cô ấy vừa vềbot_an_cap Dạ đã đileech_txt_ngu gặp ngay lập .
Quả là người mà anh đặt ở trong tim.
Đúng rồi, sao mặt lại kém thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này? Có chỗ nào không khỏe sao? Giang Sở Sở đột ngột .
Nghe vậy, Tần Dạ vốn đang dựa vào bàn với thái độ hờ hững liền mắt nhìn về phía Thẩm Vân Vụ, khi quan sátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỹ, chân mày anh cau lại.
mưa đêm àbot_an_cap?
Dầm mưa ? Giang Sởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sở lộ vẻ thắcvi_pham_ban_quyen mắc.
Thẩmvi_pham_ban_quyen Vânvi_pham_ban_quyen Vụ thở dài, vừa định lên giải thích thì nghe thấy Tần Dạ lạnh lùng nói: Cô không khỏe thì sao còn cố chấp làm ? ty cũng không thiếu một người như cô, vềleech_txt_ngu nghỉ đi.
Nghe lời , Giang Sở Sở theo bản năng liếc nhìn Dạ một cái.
anh ấy bỗng nhiên trông có vẻ tức giận như vậy?
Thẩm Vụ có chútvi_pham_ban_quyen bất lực: Chỉ là dầm mưa thôi mà, tôi không sao .
, cô tiến lên báo cáo công việc hôm qua lên bànleech_txt_ngu.
Đây là tổng kết công ngày hôm qua, tôi đã sắp xếp xong cả rồi. Tôi còn khác phải , không làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phiền hai người ôn lại cũ nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thẩmleech_txt_ngu Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vụ sang Giang Sở Sở, Giang Sở Sở lập tức nở nụ cười.
Thẩm đi ra , nhưng đôi mày của Tần Dạ nhíu chặt.
Tần Dạ?
đến khi Giang Sở gọi một tiếng, anh mới sực tỉnh.
Thấy dáng vẻ này của Tần Dạ, trong lòng Sởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sở thầm dấy lên những cảmleech_txt_ngu xúc tả, nhưng vẫn dịu dàng lên tiếng: thấy trạng thái củavi_pham_ban_quyen Vânbot_an_cap Vụ quả thực không lắm. Tuy bây giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ấy làm thư ký chobot_an_cap anh, nhưng trước khi sản là đại thư nhàvi_pham_ban_quyen họ Thẩm, tuyệt đối đừng khắt khe với cô ấy .
Khắt khe?
Tần cười thầm trong lòng, mà khắt khe nổi với vị tổ kia chứ?
Nhưng ngoài mặt anh khôngbot_an_cap nói ra, chỉ đápbot_an_cap một tiếng: Ừ.
Thẩm Vân Vụ trở về văn phòng với cái nặng trĩuvi_pham_ban_quyen.
Vừa ngồi , cô đã không nhịn được mà gục xuống bàn.
Cơn chóng mặt càng lúc càng dội.
Không biết qua bao lâu, Thẩm Vân Vụ nghe thấy tiếng của Lâm U U.
Vân Vụ, hay là chị về nghỉ ngơi .
Vân Vụ thực sự không còn chút sức lực nào, cơ thể vô cùng khó chịu, chỉ có nhỏ giọng nói: U U, để chị ngủ một lát.
Dứt lời, Vụbot_an_cap chìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sâu vào giấc ngủ bì.
Thẩm Vân Vụ mơ một giấc mơ.
Trongbot_an_cap mơ, cô trởvi_pham_ban_quyen lại năm mười támnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuổi.
Ngày hôm đó là lễ trưởng thành của cô và Tần .
Lễ trưởng thành của hai nhà tổ chức cùng nhau. Khi đó, Thẩm Vân đã chiếc váy xanh nhỏ mìnhleech_txt_ngu yêu thích, đặc biệtvi_pham_ban_quyen uốn tóc xoăn bồng bềnh, làmbot_an_cap móng tay, chuẩn bị sẽ tỏ tình với Tần Dạ hôm đó.
Cô tìm rất lâu mới thấy Tần Dạ ở góc vườn hoa.
Đang định xách váy đi , cô bỗng nghe thấy mấy người bạn của Dạ trêu chọc hỏi .
Tần Dạvi_pham_ban_quyen, trưởng thành nha, cô gái nào thích ? Có thể cân nhắc đínhleech_txt_ngu hôn được rồi đấy.
Tôi thấy con bé Vân Vụ được đó, suốtleech_txt_ngu ngày đuôi .
Thẩm Vân Vụ nghe câu này, theo bản năng dừng bước, muốn nghe câu trả lời của Dạ.
Dù sao, câu trả lời rất quan trọng đối với việc cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắp làm.
Tuy nhiên, chưa đợi Tần Dạ trả lời, đã có ngườivi_pham_ban_quyen lên tiếng trước: Vân Vụ không được đâu, Tần Dạ coi cô ấy là gái thôi. Ai mà không biết trong lòng anh nhà tavi_pham_ban_quyen chỉ có một người, chínhvi_pham_ban_quyen là Sở.
Sởleech_txt_ngu Sở
Thẩm Vân Vụ lén nhìn Tần Dạ.
màn đêm, chàng thiếu niên ghế , chân dàibot_an_cap đến mức gần như không có chỗ . mặt tuấnbot_an_cap tú thoang thoảng nụ cười, anh không hề phủ nhận.
Đúng là Sở dịu dàng động lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người hơn, có nét nữ , còn Vân Vụ chỉ là một con thôibot_an_cap. Quan nhất là, ấy là nhân cứu mạng của Tần Dạ.
Người câu này là Mặc Bạch, một trong những người bạn thân nhất củavi_pham_ban_quyen Tần Dạ, bình thường thích trêu chọc Thẩm Vân Vụ nhất, mỗi gặp côleech_txt_ngu đều kéo tóc đuôi sam của cô.
Hắn là người Thẩm Vân Vụ ghét nhất, không có .
là con nhóc chứ!
Đúng vậy, Sở Sở từng cứu mạng ông. Hồi đó nước sông chảy xiết, nếu phải cô ấy nhảy xuống cứu ông thì có lẽ thế này đã không còn Tần Dạ rồi.
Chàng thiếu niên gật đầu, hiếm hoi lại một tiếngbot_an_cap ừ.
Dướivi_pham_ban_quyen ánh trăng, nét mặt anh rất nhạt: Vị trí cạnh tôi sẽ luôn để dành cô ấy.
Uỳnh một tiếng
Sắc Thẩm Vân Vụ tức khắc tái , mất hết huyết sắc.
ngờ, mànleech_txt_ngu tỏ tình của cô chưa kịp bắt đầuvi_pham_ban_quyen đã thành mây khói.
Giang Sở Sở cứu Tần một mạng, đây là chuyện mà cả vòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tròn lưu đều bàn xôn xao.
Xưa có hùng cứu mỹ nhân, nay nhân yếu đuối cứu thiếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net niên lang tuấn tú, đó chính là Giang Sở Sở và Tần .
Nhưng chuyệnbot_an_cap này, Thẩm Vụ lại không rõ lắm.
vì năm đó dường như cô cũng rơi xuống nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô cơn sốt caovi_pham_ban_quyen, bệnh trận. Sau tỉnh lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhiều chuyện trước đó cô đều quên gầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hết, ngay cả việc mình rơi xuống nước như thế cũng không biết.
Vẫn là bạn học nói cô vì ham chơi nênleech_txt_ngu mới vô tình ngã xuống nước.
Thẩm Vân Vụ luôn mình đã quên mấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điều gì đó, đáng là mãi không nhớ được. Sau này thời gian trôi qua, càng quên sạch sẽ chuyện lúc đó.
Không ngờ Tần lại nặng lòng vớivi_pham_ban_quyen người cứu mạng mình đến vậy.
Nếu đó xuống cứu anh là cô thì tốt biết mấybot_an_cap.
Cảm xúc của cô trong giấc mơleech_txt_ngu như một Thẩm Vân Vụ lúc này.
ngực khó chịu bị tảng đá lớn đè nặng, đầu như búa . Tại sao lúc đó người nhảy xuống cứu anh phải làleech_txt_ngu cô?
Nếu nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nếu như
Đột , trước mắt hiện lên mặt của Tần Dạ, ánh mắt anh lạnh lùng vô tình: Vụ, cái thai đi.
Ngay đó, bên cạnh lại xuất hiện Giang Sở Sở, cô ta như dây leo chặt lấy Tần Dạ.
Vân Vụ, cô không thai đi, chẳng lẽ là muốn phá mối hệ củaleech_txt_ngu chúng tôi sao?
Nghe thấy hai phá hoại, ánh mắtvi_pham_ban_quyen Tần Dạ lạnh lẽo hơn, anh bước tới vài bước bóp lấy cằm : ngoãn một chút, nếu không đừng trách tôi ra tay.
Lực tayvi_pham_ban_quyen rất , gần như muốn Thẩm Vân Vụ.
Thẩm Vân Vụ vùng vẫy, độtbot_an_cap ngột tỉnh lại, mồ hôi lạnh thấm toàn .
Đập vào mắt là cảnh tượng con đường lùi dần ngoài cửa sổ.
rồi mơ ?
Sao lạileech_txt_ngu chân thật đến thế
Vân thở hắt ra một hơi.
Vân Vụ, em rồi . Giọng nói dịu dàng từ phía truyền đến, Thẩm Vân Vụ ngước mắt lên, thấy gương mặt lo lắng của Giang Sở, May quá, suốt dọc đường mình cứ lo em xảybot_an_cap ra chuyện gì.
Giang Sở Sở? Sao cô ta lại ở đây?
đó, Thẩm Vân nhận điều gì đó, nhìn sang bên cạnh cô .
Quả nhiên, người đang lái là Tần Dạ, còn Giang Sở Sở ngồi ở phụ của anh.
Tần Dạ đang xe, thấy cô tỉnh dậy chỉ liếc nhìn cô mộtleech_txt_ngu cái qua gương chiếu hậu.
Tỉnh à? Cònvi_pham_ban_quyen nào không thoải mái không? Lát nữa đến bệnh viện thì nói luônvi_pham_ban_quyen với sĩ một .
Thẩm Vân vốn đang hồi hộp vì cơn ácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mộng, sau khi tỉnh nhịp tim khó khăn lắm mới ổn lại một , lại vì câu nói này của Tần Dạ mà trở nên căng thẳng.
Không, không cần đi bệnh viện, tôibot_an_cap không sao.
vậy, Tần Dạ lại lườm cô cái.
Lại làm loạn thế? Có biết đang sốt không?
Giang Sở Sở cũng phụ họa theo: Đúngbot_an_cap đóbot_an_cap Vân Vụ, em sốt cao lắm, phải đến bệnh viện thôi. Mình nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tần Dạ nói hôm qua dầm mưa, rốt cuộcvi_pham_ban_quyen là chuyện vậy?
Có chuyện ?
Nhìn Giang Sởvi_pham_ban_quyen Sở trước mặt, đôi môi tái nhợt của Thẩm Vụ mấp , cuốivi_pham_ban_quyen cùng khôngleech_txt_ngu nói ra lời nào.
cười ngày hôm quavi_pham_ban_quyen, Giang Sở Sởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắn cũng mặt.
Cô ta hỏi như vậy, chẳng là đang ám gì sao?
Đang suy nghĩ, trên mặt Giang Sởvi_pham_ban_quyen lộ vẻ lắng, áy nhìn cô: Có phải hôm
Tầnleech_txt_ngu Dạ ngắt lời Giang Sở, giọng nói trầm ổn: Tóm lại là đến bệnh viện trước đã, mấy này em ốm cứ nghỉ ngơi cho tốt, thờileech_txt_ngu không cần đến công ty .
Giang Sởleech_txt_ngu Sở bị ngắt lời, hơi nhiên nhìn Dạ một cái.
Thẩm Vụ rũ , nơi đáy mắt xinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẹp hiện lên vẻ lạnh thẳm.
Đúng người mà anh đặt ở đầu trái , bảo vệ lưỡng vô cùng.
Hồi lâu , cô mới ngẩng đầu lên: Tôi khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bệnh viện.
Tần Dạ nhíu màybot_an_cap, cảm thấy hôm nay cô biệt ngang bướng.
Bị bệnh mà không bệnh viện, emleech_txt_ngu muốn gì?
Thẩm Vân Vụ mímleech_txt_ngu môi: thể tôi, tôi tự hiểu .
Cô không đến bệnh viện.
Một khi đã đến viện, cô chắc chắn sẽ bị .
Nói ra thật cười, cô không hề muốn ai biếtleech_txt_ngu chuyện thai, bởi muốn giữ lại chút trọng ítvi_pham_ban_quyen ỏi cuối cùng của mình.
Dù Thẩm Vân Vụ biết rõ, kể từ ngày cô đồng kết hônbot_an_cap giả Tầnvi_pham_ban_quyen Dạ, cái gọi tự trọng đã chẳng còn nữa .
Giờ đây, trước anh, trước người trong lòng của anh, cô còn chút tự trọng nào nữa đâu?
Nhưng cho là vậy
Thẩm Vân Vụ rũ mi mắt, dù là , cô vẫn không thể cả những chuyện có thể người khácleech_txt_ngu chế giễu mình ra được.
Tần Dạ nghe lời cô xong liền nhíu chặt , bẻ lái đột tấp xe vào lề đường.
Thấy vậy, Thẩm Vânbot_an_cap Vụ cứbot_an_cap ngỡ anh muốn mình xuống xe, đưa tay định cửa.
Cạch một tiếng
Giây tiếp theo, xe bị khóa chặt.
Tần nhìn cô gương chiếu hậu với ánh mắt đầy ẩn ý.
Tại sao lại không đi bệnh viện?
Kể từ khi dầm mưa vào tối qua, cô cứ kỳ lạbot_an_cap suốt.
Thẩmvi_pham_ban_quyen Vân Vụ vẻ bìnhvi_pham_ban_quyen tĩnh lên tiếng: Nếu thấy khỏe, tôi sẽvi_pham_ban_quyen mình đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khám.
Nghe vậy, Tần Dạ nguy hiểmbot_an_cap mắt lại.
Giang Sở Sở vội vàng nói: Dạ, có phải vì mình ? Hay là xuống xevi_pham_ban_quyen ở đây trước, rồi đưa Vân Vụ đến bệnh viện kiểm tra nhé? Dù sao bệnh tình của côleech_txt_ngu ấy cũng không hề nhẹ, không thể trì hoãn thêm được đâu.
Nói xong, Giang Sở Sở rướn Tần Dạ, định ấn nútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mở khóa cửabot_an_cap.
Ngay sau đó, Thẩm Vân thấy Tần Dạ ngănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ta lại, cổ tay haibot_an_cap vào nhau.
Đừngleech_txt_ngu nói . Tần cau màybot_an_cap, nhìnleech_txt_ngu Thẩm Vân Vụ một cái rồi nói: Đừng nghĩ , phải em đâu.
Giang Sở Sở nhìn vào tay hai người, ánhbot_an_cap mắtbot_an_cap thoáng qua vẻ thẹn .
Thẩm lặng lẽ quan sátbot_an_cap cảnh tượng ấy.
Cho đến khi Giang Sở Sở nhìn sang, cô mới hơi lúngleech_txt_ngu túng thu hồileech_txt_ngu mắt.
Vụ, là mìnhleech_txt_ngu hiểu lầm cậu rồi, mình còn tưởng cậu vì mình giận dỗi với Dạ, thật .
Thẩmvi_pham_ban_quyen Vân nhàn nhạtleech_txt_ngu liếc nhìn cô ta một cái.
Nếu không phải vì Giang Sở từng và có với mình, Thẩm Vụ đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghi ngờ liệu cô ta có phảivi_pham_ban_quyen là một trà xanh chính hiệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hay không.
Thế nhưng, dù sao cô là nhân của cô.
Thẩm Vân Vụ gượng ép nở .
sao.
Giang Sở cười nói: Cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không đi bệnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , lẽ nào vì sợ sao? Một người của mình sau khi về nước có mở một phòngbot_an_cap tư nhân nhỏ, hay là qua chỗbot_an_cap anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy xem thử?
Nói xong, cô ta lại sang Tần Dạ: Dạ, anh thấy thế nào?
Tần không đồng ý ngay tức mà cau màybot_an_cap hỏi: Phòng khám sao? đáng tin không?
Giang Sở hơi ngượng ngùng: Tất nhiên rồi, nếu không đángbot_an_cap tin saovi_pham_ban_quyen lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giới ? Anh không tin emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net à?
Suy nghĩ một lát, Tần Dạ gật đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi phòng khám.
Thẩm Vân Vụ đôi mày thanh tú.
Tôi
Giâyleech_txt_ngu tiếp theo, xe của Tần đã vút đi, hoàn khôngvi_pham_ban_quyen cho cô cơ từ chối.
Sở Sở tiếp nói tốt: Vân Vụ, cậu đừng lắng, bạn mình tínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tình rất tốt, đối với bệnh nhân cũng rất kiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhẫn ôn . Mình sẽ dặn dò anh ấy , lúc đó chúng ta bàn bạc, có không?
Sobot_an_cap với một Giang Sở dịu dàng chu đáo, Thẩm Vân Vụ chẳng khác đối lập, bị bệnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà không chịu đi khám bác sĩ, thật là lý hết sức.
Cô còn có thể nói gì đây?
Thẩm Vân Vụleech_txt_ngu không nóileech_txt_ngu gì nữa, xe tiếp tục lăn .
Sau khi đến phòng khám, Giang Sở Sở giúp đỡ dìu Thẩm Vụ xuống xe, dịu dàng nói: Cậu còn thấy chóng mặt không? Nếu không mái thìleech_txt_ngu cứ dựa vào mình nhé.
Giọng củabot_an_cap Giang Sở Sở nhẹ nhàng thỏ thẻ, người tỏa ra hương dành dành thanh khiết, tác dìu cô rất dịu dàng.
Thẩm Vân Vụ rũ mắt, thầmbot_an_cap .
Giangleech_txt_ngu Sở Sởbot_an_cap không chỉ đẹp, ưu , quan trọng nhất là cô từng cứu mạng Tần Dạ.
Nếu cô là Tần Dạ, có cô sẽ thích cô .
Saubot_an_cap khi của Sở Sở đến, cô ta tiến tới trò chuyện với anh ta một lúc lâu. đàn ông mặc áo blouse trắng, cuốibot_an_cap cùng ánh dừng lại trên gương Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , sau đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gậtleech_txt_ngu bước .
Chào cô, là bạn của Sở phải không? Tôi tên Cố Đông .
Thẩm gậtbot_an_cap đầu với : Chào .
Bị sốt à?
Cố Đông nhẹ giọng hỏi, mu bàn tay định áp lên trán Thẩmleech_txt_ngu Vân Vụ.
cận đột ngột Thẩm Vân Vụ theo bản năng né tránh sang một bên, ứng của cô làm Cố Đông Thành cười, ôn tồn nói: Chỉ là kiểm nhiệt độ thôi .
Dứt lời, anh không tiếp tụcbot_an_cap mà lấy ra một chiếc nhiệt kế: Đo nhiệt độ cơ thể trước đã.
Thẩm Vân Vụ lấy.
Phía sau vang lên giọngbot_an_cap của Tần Dạ: Biết dùng nhiệt kế chứ?
Vân Vụ:
Cô chẳng buồn quan đến anh, làm saobot_an_cap cô có thể không biết dùng nhiệt kế được?
nhiên, do bị nên đầu óc cô hơi váng, vì vậyleech_txt_ngu động chậm chạp.
Đợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt đầu đo, Cố Thành cho biết cần phải chờ một lát.
Thấy vậyvi_pham_ban_quyen, Giang nhân cơbot_an_cap hội giới thiệu Tần Dạ với Đông .
Dạ, đây chính là Đông Thành mà em đã nhắc với anh qua điện thoại, anh ấy rất giỏi về y học, vì thích tự do nên mở phòng này. Đông , đây là Tần Dạ, là
ta khựng một lát mới thẹn thùng nói: Bạn của mình.
Bạn sao? Cách xưng hôleech_txt_ngu khiến Cố Đông Thành nhướng mày, đó ánh mắt tình lướt qua mặt Vụ rồi mới quay nhìn Tần Dạ: Chào anh, Cốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đôngbot_an_cap Thành, rất vui được làm quen.
lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau, Tần Dạ mới giơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay nhẹ với đốileech_txt_ngu phươngleech_txt_ngu: Tần Dạ.
Tôi .
Cố Đông nở nụ cười bí hiểm, nói một câu đầy mập mờ: Tôi thường xuyên nghe Sở Sở nhắc về anh, cô ấy đánh giá anh rất cao đấy.
Đông Thành Giang Sởbot_an_cap bị nói trúng tim đen, đôi má trắng nõn tức ửng hồng.
Sao vậy? Chẳng lẽbot_an_cap tôi nói sai à? Bình thường khôngleech_txt_ngu phải em vẫn thường xuyên ngợi anh ấy trước mặt mọi người sao?
Được rồi, đừng nói .
Trong trò , Tần Dạ cúi liếc nhìn Thẩm Vân Vụ một cái.
Côleech_txt_ngu ngồi đó, hàng mi hờ, vài lọn tóc mềm mại rủ xuống chebot_an_cap khuất một nửa vầng , đồng thời cũng che đi đôi mắt đẹp cùng mọi cảm xúc củaleech_txt_ngu cô.
Cô cứ thế ngồi yên lặng, chuyện chẳng liên đến , giống một người cuộc.
Sắc mặtbot_an_cap Tần Dạ lậpbot_an_cap trầm .
Năm phútbot_an_cap sau.
Thành lấy nhiệt kế ra, sau đó cau mày: Nhiệt độ hơi cao, tiêm một mũi nhé.
Thẩm Vân Vụ lại ngẩng đầu nói: Tôibot_an_cap không tiêm.
Nghe vậy, Cố Đông Thành liếc nhìn cô một cái, rồi bật cười: Sợ đau sao? tâm đi, tôi sẽ rất nhàng.
Giang Sở Sở cũng gật đầu họa: Đúng đó Vân Vụ, khỏe là quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhất.
Thẩm Vân Vụ lắc , kiên trì nói: Tôi muốn tiêm, cũng uống thuốc.
Dáng vẻ bỉnh của cô khiến Tần Dạ nhíu mày.
Vậy thì chỉ còn cách hạ sốt vật lý thôi. Tôi đi kê đơn lấy đồ, cô dùng khăn ướt trán trước đi, đừng để sốt đến hỏng cảleech_txt_ngu người.
Lúc Cố Đông Thành đi ra ngoài, Giang Sở Sở liền : Vậy đi giúp một tay.
Sau khi hai người họ đi ravi_pham_ban_quyen, phòng chỉ còn lại Thẩm Vân Vụ và Tầnleech_txt_ngu Dạ.
óc Thẩm Vân Vụ quay cuồng.
Cô cũng muốn đi lấy khăn ướt để tự hạ nhiệt, lúc này cô chẳng còn sức lực nào.
Vào này, Tần Dạleech_txt_ngu vốn dĩ im lặng nãyleech_txt_ngu giờ đột nhếch môi ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai chữ.
Kiểu .
Làm bộ làm tịch?
Thẩm Vân khựng lại, lúc sau liền cười trong lòng.
Dĩ nhiên là không sánh được vớileech_txt_ngu sự hiểu chuyện của Sở Sở nhà anh .
Câu nói ấy thế thốt raleech_txt_ngu khỏi .
Tần Dạ sững người.
Vụ cũng sữngvi_pham_ban_quyen sờ.
Cô đang nói nhảm cáileech_txt_ngu gì vậy?
Trong lúc Thẩm Vân Vụ còn đang hận vì mình lỡ lời, cằm cô đã bị Tần Dạ nâng lên. Vừa ngẩng đầu, cô liền phải ánhleech_txt_ngu mắt đen kịt như mực của anh.
mắt Tầnbot_an_cap Dạ khẽ lạibot_an_cap, ánh sắc lẹm như ưngleech_txt_ngu.
đang ghen với cô ấy à?
Tim Thẩm Vân Vụ hụt , cô có chút vội vàng muốn gạt tay anhleech_txt_ngu .
Anh nói bậy bạ gì đó?
Ngặt nỗi tay có chút sức lực nào, khi vào anh, tay cô mềm yếu .
Hành độngbot_an_cap này khiến Tần Dạ nhướng mày, anh nắm lấy cổ tay cô một cách đầy thú vị: Yếu thế này sao?
Yếu cái đầu anh .
Thẩm Vụ mắng rồi tay về. Kết quả là do dùng lực mạnh, cả người cô thẳng ra phíavi_pham_ban_quyen sau sofanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Và rồi, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngồi dậy nổi nữa.
Chẳng chút nào.
Tần Dạ đứng tại , nhìn cô với ánh mắt phức , sau đó buông lại một câu:
Chờ đấy.
Nói xong, anh vào phòng bưng ra một chậu nước cùng khăn lông, lên chiếc ghế bên cạnh cô.
Tần Dạ nhúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếcleech_txt_ngu khăn mới vào nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạnh, vớt lên vắt khô, bắt đầu lau Thẩm Vânvi_pham_ban_quyen Vụ.
Anh làm vậy?
Thấy anh cầm khănvi_pham_ban_quyen tiến lại gần, Thẩm Vân Vụ bảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năng né tránh.
Tần giữ chặt vai cô, đôi lông mày gương tuấn tú nhíuleech_txt_ngu lại: Đừng động đậy, lau cho mát bớt.
Vân Vụ vốn định không cần, nhưng khi chiếc khăn thịt, cảm giác lạnh tức thì đến, khiến thể chối được nữa.
Hiện tại nhiệt độ cơ cô đang , nếu không hạ thì cũng không .
Dù sao cũng hạ vật lý
Nghĩ , Thẩm Vân Vụ để mặc anh.
Tầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dạ đi những giọt mồ hôi hột trên trán, rồi lại lau hai bên má cho cô. Vừa lau, anh nghĩ đến điều đó, bờ môi mỏng khẽ nhếch lên, giọng nói: Thẩm Vân Vụ, em đúng tổ tông của mà.
Câu nói khiến mi mắt Thẩm Vụ .
Cái gì ?
Đôi mắt Dạ sâu thẳm như đá quý đen, anh hạ thấp giọng: Cònbot_an_cap ngốc à? Tôi
đầu tiên làm cái việc lau người cho khác thế , cô nói xem cô có tổ tông của ?
rồi, bàn tay Tần Dạ vốn đang trên vai Thẩm Vân di chuyển, nhẹ cổ áo cô ra, để lộ trắng ngần, chiếc khăn ướt đầu lau vào bên trong.
Thẩm Vân Vụ khẽ sắc, giữ tay anh lại: làm gì thế?
Lau bên trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho em.
trả với vẻ mặt đầy chính trực.
Thẩm Vân Vụ vừa gấp vừa thẹn kéo cổ áo trở lại: , không cần đâu, tôi tự là được rồi.
Tần nhìn động của cô, đôi mày dần nhíu lại.
Em lại dỗi cái gì với tôi?
Tay anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dời đi, vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếc khăn ướt lại trước ngựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô. Từ một nào đó nhìn , trông như tay anh đang vùng nhạy cảm của cô vậy
Chuyện này mà để người khác nhìn thấy thì thật ra làm sao.
Tôi không có dỗi, tôi tự làm được.
Tần Dạ vẫn nhíu màybot_an_cap, khó chịu nhìn chằm chằm vào cô.
Có phải em
Rầm!
Lời anh chưa nói hết cửavi_pham_ban_quyen vang một động . Tần Dạ và Vân cùngbot_an_cap lúc nhìn phía cửa.
Họ nhìn Giang Sở Sở đang hoảng loạn cúi xuống đồ.
Động tay Dạ khựng lại, một lúc sau anh mới thu , biểu vui .
Thẩm Vụ nằm đó, khẽ nhếchleech_txt_ngu môi châm chọc.
Giang Sở Sở nhanh chóng đồ trên sàn lên rồi vào. Cô ta mỉm cườileech_txt_ngu dịu dàng với Tần Dạ và Thẩm Vân Vụ, cứ như thể lúcvi_pham_ban_quyen nãy mình chẳng thấy gì cả.
rồi mình đồleech_txt_ngu không chắc, vô ý rơi, không làm hai người giật mình chứ?
Tần khẽ mím môi định nói gì đó, nhưng Giang Sở Sở đã đi tới trước mặt anh, đưa tay raleech_txt_ngu: mình .
Dạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ đành đưa khăn cho cô ta.
Đông Thành dặnvi_pham_ban_quyen cách thức cho mình rồi, ở đâyleech_txt_ngu cứ giao cho mình. Tần Dạ, anh cứ tâm , mình sẽ chăm sóc tốt Vân Vụ.
Nghe vậy, Dạ nhìn Thẩm Vân Vụ đang nằm bất động như một cái , sau đó gật đầu: Ừm.
Nói xong, ra ngoài.
Cửa phòng khép lại.
Trong im lặng như tờ. lát sau, Giang Sở lại chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khăn ướt, rồi cầm một chiếc túi bước về phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô.
Vụ, để mình lau người giúp cậu nhébot_an_cap?
Vân Vụ hiện giờ quả thậtvi_pham_ban_quyen không sức lực, ngườileech_txt_ngu giúp , nhưng mà
Hay là gọi y tábot_an_cap , làm phiền cậu quá. Cô đề nghị.
Giang Sở Sở khẽ cười: Không đâu, y tá sao chu bằng mình ? Chỉ cầnleech_txt_ngu cậu không ngại để mình nhìn thấy cơ thể là đượcvi_pham_ban_quyen rồibot_an_cap.
Lời đã nói đến mức nàyleech_txt_ngu, Thẩm Vân Vụ chẳng thể từ chối thêm, chỉ đành cười .
Sau khi cô đồng ý, Giang tiến lại gần, cô cởi cúc áobot_an_cap.
tránh ngùng, Thẩm Vân Vụ nhắm mắt lại, không chú ý đến ánh mắt dò xét của Giang Sở Sở khi đang cởi áo cho mình.
Giang Sở Sở mím môi, sắc mặt không mấy đẹp.
Nếu lúc nãy cô ta không lầm thìleech_txt_ngu Tầnbot_an_cap Dạ định cầmleech_txt_ngu ướt lau người cho Thẩm Vân Vụ phải không?
Thậm , anh còn kéo cổ áo cô ra nữa.
Quan hệ họ từ khi nào lại trở nênbot_an_cap như vậy?
Chẳng lẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong gian ta ở nước ngoài, đã xảy ra chuyện mà ta không sao?
Đôi màyvi_pham_ban_quyen thanh Giang Sở Sởvi_pham_ban_quyen khẽ nhíu lại, trong lòng cảm thấy bấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net an.
cởi quần áo thì không biết, vóc dáng của Thẩm Vân Vụleech_txt_ngu rất đẹp, dù đangvi_pham_ban_quyen nhưng đường nét rất đầy đặn, hơn nữa da cô không phảileech_txt_ngu trắng bệch mà ửng hồng, trông rấtvi_pham_ban_quyen có sức sống.
Dù Giang Sởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là nữ phải thừa nhận cơ thể nàyvi_pham_ban_quyen mỹ.
Cô khẽ cắn môivi_pham_ban_quyen dưới, không kiềm chế mà lên tiếng: Thật ra năm qua, mình phải cảm ơn .
Thẩm Vân Vụ vốn nhắm mắt, việc lau hạ sốt có hiệu quả khá tốt, cảm giác nước mát trên daleech_txt_ngu khiến cô thấy sảng , dễ chịu .
Cơn nóng trong ngườileech_txt_ngu đã tan đi bớt.
Cô ra, đúng lúc chạm phải mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẹp của Giang Sở .
ơn tôibot_an_cap?
Giang Sở Sở đầu: Đúng vậy, tuy nhìn bề ngoài thì là Dạ kết hôn giả với cậu để giúp cậu vượt qua khó khăn, nhưng mình biết hai năm qua, danh phận củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu giúp ấy đứng không ít hoa đàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rụng. Thế nên mình phải nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời cảm cậu, nếu không lúc mình trở về mà bên cạnh ấy toàn là những mối hệ lăng nhăng thì mình cũng rất phiền .
Nghe vậy, Thẩm Vân Vụ sững người.
Cô ngốc, hiểubot_an_cap ẩn ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trongvi_pham_ban_quyen lờileech_txt_ngu .
tiên là bày tỏ lòng biết ơn để khẳng định vị của mình, ngay lạivi_pham_ban_quyen nhắc nhở rằng cô Tần chỉ là kết hônbot_an_cap giả để cảnh cáo, mong cô đừng ômbot_an_cap ảo tưởng.
Cô ta đangvi_pham_ban_quyen phô thân phận chính cung mình.
Thẩmleech_txt_ngu Vân Vụ mím môi, không nói .
Giang Sở lau người cho cô thêm một lúc, sau khi xong xuôi thì côbot_an_cap lại cúcleech_txt_ngu áo, cô ngồi dậy và ânbot_an_cap cần hỏi: Đã khá hơn chút nào chưa? Có muốn không? Để mình rót cho cậu một ly ?
Vân Vụ lúc này quả thật có chút : Được, cảm ơn.
Sở Sở đi rót một ly nước mang . Thẩm Vân Vụ đón lấy rồi uống cạn.
Cổ cùng cũngbot_an_cap dễ chịu hơn đôileech_txt_ngu chút.
Cô ngẩngvi_pham_ban_quyen đầu nhìn Giang Sở Sở, nói những điều mình vừa suy :
Thật ravi_pham_ban_quyen cậu không lo lắng có tình cảm gì với tôi đâu. Vị trí bên anh ấy luôn luôn dành cho , sao cậu cũng ân nhân mạng của ấy, không ai có thay thế được. Cậu cũng có với tôi, tôi sẽ không bao ơn nghĩa đó của .
nói năng thắn, không khéo vòng như Giang Sởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Giang Sở Sở thì cảm thấy hơi gượng gạo: Mình, mình không có ý đó.
Thẩm Vân cũng chẳng buồn quanbot_an_cap tâm cô ta có gì.
Trước khi đi, Đông Thành kêleech_txt_ngu đơn thuốc cho cô, rồi nói với Sở Sở: Dù bạn của cô không muốn uống thuốc, nhưng trạng của cô ấy thế này, nếu uống đượcbot_an_cap thì vẫn nên gắng uống. Tôi kê đơn thuốc Bắc, không hạivi_pham_ban_quyen cơ thể, chỉ cần uống vài thang là được.
Được. Giang Sở nhận lấy túi thuốcleech_txt_ngu.
Ba người rời phòng khám để trở về nhà họ .
Nhà họ Tần.
Cửa xenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa mở, Vân Vụ đã nén lại khó chịu mà ra ngoài. Hiện tại cô chỉ muốn quay về phòng trên lầu để ngủ một thật sâu.
Thế nhưngbot_an_cap lúc xe, bước chânbot_an_cap cô lảo , cả người suýt chút nữa ngã về phía trước, may mà Tần Dạbot_an_cap vừa xuống xe đã kịp thời đưa tay giữ chặt lấy cô.
Anh cau mày nhìn cô: Đã thành ra thế này rồi mà vẫn không chịu thuốc tiêm thuốc, em thật là
Sở Sở bước xuống xe ngay sau đó, nhìn thấy cảnh tay người chạm vào nhau, cô ta vội vàng bước tới đỡ lấy Thẩm Vân Vụ.
Dạ, để em lonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho.
Sở Sở dìu Thẩm Vụ vào cửa, khi thấy đám người hầu, cô ta còn chủ động chàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏi họ.
Đám người nhìn thấy Giang Sở Sở, ai nấy không hẹn mà cùng lộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra ánh mắt kinh ngạc.
Đợi đến khi Giang Sở Sở đưa lên lầu, bọn mới không kìm được mà tụm năm tụm ba thì thầm to nhỏ.
Có phảileech_txt_ngu tôi nhìn nhầm không? Vị vừa rồi làleech_txt_ngu tiểu thư sao?
Giang tiểu thư là ai thế?
Những người hầu lại biệt thự này lâu năm đều biết Giang Sở Sở, một số người mới đến thì hề hay biết.
Giang Sở, người trong lòng tiên nhà mình đấy, cô ngay cả này mà cũng không biết .
Người tiên sinh thích? Người kia trợn trònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt: Nhưng chẳng phải tiênbot_an_cap sinh đã kết hôn rồi sao?
Hôn nhân hào môn ấy mà, phần đều là liên hôn thương mại, làm gì có tình cảm thực sự chứ?
Người nói cậy mình ở nhà họ Tần nhiều nên năng rất hùng hồn, vẻ mặt đầy đắc ý: mới tới nên không , chính mắt tôi đó đã kiến, Giang Sở này không chỉ là người tiên sinh , mà còn là ân nhân cứu mạng của . Chỉ là trước đây cô ấybot_an_cap ra nước ngoài du học, tiên sinh vẫn luôn chờ cô ấy đấy.
Vậy tại sao sau đó tiên sinh lại kết hônvi_pham_ban_quyen với thái thái?
Chẳng phải vì lão phu nhân nhà họ Tần lâm bệnh, muốn thấy sinh yên bề gia thấtvi_pham_ban_quyen sao, tiên không nào khác mớivi_pham_ban_quyen phải tìm người thay thế thôi. Vừa hay lúc đó nhà Thẩm phá sản, hiểu chưa?
Nói xong, đó còn nhướng mày: Đây là mật hào môn, không mấy người biết đâu, các cô đừng có nói ra ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấy.
A, tôi còn tưởng và thái rất ái, hóanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ravi_pham_ban_quyen đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là giả sao.
sao mà thật được? Đều là diễnleech_txt_ngu kịch cả thôi, cái con bé ngốc này
Cả nhóm còn nói thêm gì đó thì một ho khan nặng nề vang lên.
Mọi quay đầu , giờ mới phát hiện quản gia đã đến từ , đang đứng đó gương mặt sa sầm nhìn bọn họ.
Không cần làm việc đúng ?
Đám đông giải tán như vỡ tổ.
Sau khi họ rời đi, gia đứngvi_pham_ban_quyen yên tại chỗ. đã năm mươi, lông mày đã điểm bạc, ông khẽ cau mày.
Giang Sở Sở đã quay về
Chẳng trách tối qua ông cứ cảm thái thái không ổn.
Giang Sở Sở đỡ Thẩm Vân Vụ về phòng.
Cảm ơn.
có gì đâu. Giang Sở Sở mỉm cười: ngơi .
. Thẩm Vân Vụ tháo giày xuống, thấy Tần Dạ đi theo phía sau thong vào, ánh mắt anh hững hờ lướt qua cô, cuối cùngvi_pham_ban_quyen dừng lại trên người Sở .
Để tôi đưa em về?
sao đây cũngleech_txt_ngu là họ Tần, Giang Sởvi_pham_ban_quyen Sở lúc này cũng không lý do gì để lạileech_txt_ngu lâu, cô ta gật đầu.
Được.
Trước khi đi, Giang Sở nhìn qua căn phòng thêm lầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa, chợt phát hiện trên treo đồ bên ngoài là mộtbot_an_cap áo công đặt may của nam giới.
Kiểu dáng , chỉ có Tần Dạ mới .
Sắc mặt Giang Sở Sở đi vàibot_an_cap phần, cô ta mím môi, im lặng theo sau Tần Dạ ra ngoài.
Sau mọibot_an_cap người đã đi hết, Vụ mở mắt ra. nhìn lênleech_txt_ngu trần nhà toátleech_txt_ngu, lòng tràn đầy mông lung.
đứaleech_txt_ngu bé phải làm sao đây?
Mang những chuyện khácbot_an_cap.
dụ chuyện anhbot_an_cap, cô có thể che giấu cảm xúc của mình rất tốt, một , hai , thậm mười năm cũng khôngvi_pham_ban_quyen thành vấn đềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nhưng còn mang sao?
Đến tháng ngày bụng to lên, bản không thể nổi.
Càng nghĩ, đầu óc Vân Vụ càngvi_pham_ban_quyen choáng váng, dần dần chìm vào mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giấc ngủ dài man.
Trong cơn mơ.
Thẩmvi_pham_ban_quyen Vân Vụ cảm thấy cổ áo dường bị ai đó cởi ra, ngayvi_pham_ban_quyen saubot_an_cap là một gì đó mát lạnh phủ lên cơ thể. Người cô đang nóng như lửa đốt, chỉ cảm thấy vô cùng dễ chịu, cô khẽ rên lên một tiếng, theo bản năng dùng cả tay chân bám cánh tay người tớivi_pham_ban_quyen.
đó, nghe thấy một tiếng hừ nhẹ và hơi thở dốc, gáy cô bị đó bóp lấy thô bạo lại vừa dịu , đôi môi bị hơi ẩm lấp đầy.
Có thứ gì đó len vào khoang miệng cô.
Thẩm Vân nhíu đôi mày thanh , cắn chặt lấy vật lạ đó, vị tanh lan tỏa trong miệng lúcleech_txt_ngu với tiếng hít hà vì đớn đàn ông.
Sau đó cô đẩy ra, má bị ai đó dùng lực bẹo một cái, thoáng người nói: là chiều hư em rồi, còn dám cắn người nữa cơ ?
Cô thấy đau, vừa lầm bầm vừabot_an_cap đẩy tay người đó ra, rồi lại chìm sâu vào giấc .
Khi cô tỉnh dậy thì đã vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đêm.
Người hầu túc trực bên cạnh thấy cô tỉnh lại liền vui mừngleech_txt_ngu tiến tới.
Thái thái, người tỉnh .
Người hầu tiến lên đỡ cô ngồi dậy, tay áp lên trán cô: Tạ ơn trời đất, thái cùng cũng hạ sốt .
Thẩm Vân Vụ nhìn người trước mặt, nghĩ đếnleech_txt_ngu những ký ức vụn vặt nào đó, hỏi: Chị vẫnleech_txt_ngu luôn ở đây chăm sóc tôi ?
Người với ánh mắt sáng rỡ gậtbot_an_cap đầu.
vậy, ánhvi_pham_ban_quyen sáng mong chờ mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thẩm Vân Vụ chợt tắt ngấm.
Côbot_an_cap rủ mắt xuống.
mảnh ký ức rạc đó làm cô cứ ngỡ người luôn chăm mình là Tần Dạ.
ra không phải.
Thẩm Vân còn đang suy nghĩ thì thấy người hầu bê tới bát thuốc.
Thái thái, vừa hay người đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tỉnh, thuốc này vẫn còn ấm, đến lúc phải uống thuốcvi_pham_ban_quyen rồi ạ.
Một thuốc nồng nặc xộc thẳng vào mũi khiến Thẩmbot_an_cap Vân Vụ cau mày, theo bản năng né tránhbot_an_cap.
Thái , uống lúc nóng đi ạ, để lát nữa là nguội mất.
cô lùi lại, hầu còn đưa bát thuốc sát tận mặt cô.
Thẩm Vụ vừa lùi vừa ngoảnh mặt đi: Chị cứ đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó đi, lát nữa tôi .
Nhưng mà
hơi rồi, chị có thể xuống lầu lấy cho tôi chút để ăn được không? Yên tâm đi, đợi mang đồ ăn lên thì bát thuốc này tôi đã uống xong rồi.
sao cũngvi_pham_ban_quyen đã ngủ lâu, lúc này thực sự thấy đóivi_pham_ban_quyen.
Người suy nghĩvi_pham_ban_quyen một lát rồi gật đầu.
, vậy tôi xuống lầu lấy đồ ăn cho thái, thái thái nhớ phải uống đấy nhé.
Ừm
Khó khăn lắm mới đợi được người hầu đi khỏi, Thẩm Vân tung chăn đứng dậy, bưng thuốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bắc đen đi vào trong nhà vệ sinh, đổbot_an_cap sạch đó.
Nhìn bát thuốc bị nước bồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xả trôi không để lại dấu vết gì.
vậy thì sẽ aileech_txt_ngu ép cô uống thuốc nữa đúng không?
Thẩm Vụ cùng cũng thở nhẹ nhõm.
Cô cầm bát không đứng dậy, nhưng khi quay người lại thì phát Tầnleech_txt_ngu Dạ đã đến từ lúc nào, lúc đang tựa người bên cửa nhà vệ sinh, đôi mắt tinh anh sắc sảo đang nhìn cô dò .
Em đang làm gì vậy?
Khoảnhleech_txt_ngu khắc đóvi_pham_ban_quyen, trái tim Thẩm Vụ khẽ run rẩy, ánh mắt thoáng hiện vẻ hoảng loạn. Cảm giác giống nhưbot_an_cap bị bắt quả tang tại trận.
côvi_pham_ban_quyen nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, mím đôi hồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơi nhợt nhạt, cũng buồn che : Anh chẳng phải đều thấy rồi sao?
Thái độ thản nhiên của côvi_pham_ban_quyen khiến sự dò xét trong mắt Tần Dạ giảm đi vài phần. Anh bước tớibot_an_cap, nhìn chằm vào bát thuốc đã trống rỗng trong tay cô.
Tôi đểbot_an_cap bếp bao công sức sắc thuốc, vậybot_an_cap mà em chẳng lấy , thế đi hết saovi_pham_ban_quyen?
Thẩm Vụvi_pham_ban_quyen liếc anhbot_an_cap một cái: Tôi đã nói từ sớm làbot_an_cap không uống rồi.
Nói xong, cô cầmvi_pham_ban_quyen bátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi ra .
Tần Dạ đuổi theo, giọng nói thanh lãnh: Tối hôm , em cố tình dầm mưa sao?
Nghe vậy, Thẩm Vân Vụ khựng lạivi_pham_ban_quyen, đầu phủ nhận: Không phải, tôileech_txt_ngu thể làm chuyện vậy được?
nhiên, Tần Dạ vẫn nhìn cô với vẻ hoài nghi: sao? Vậy em từ chối đi viện, rồi lại từ chối ?
Thẩm Vụ chỉ đành hời hợt giải : Thuốc đắng quá, tôi khôngvi_pham_ban_quyen muốn .
vậybot_an_cap ? Tần Dạ nheo mắt lại, dường như nghĩbot_an_cap đến gì đó, anh vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không cam tâm: Ngày hôm qua
Vốn dĩ anh định nhắc đến nhắn, xem có cô phát hiện ra manh mốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì không. Nhưng ngẫm lại, anh thấy chuyện đó không khả , dù qua cô còn bước vào cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net câu lạcvi_pham_ban_quyen bộ, làm mà biết được?
Thẩm Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vụ khôngvi_pham_ban_quyen muốn tiếp tục dây dưa với anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vấn đề này, sợ rằng nói nhiều sẽ hênh. Bây cô đang nắmbot_an_cap giữ một bí mật, và cô không muốn cho biết.
Vừa hay bưng đồ vào, Thẩm Vân Vụ liền chớp thời cơ bước tới dùng bữa. Vì vẫn còn là người bệnhbot_an_cap nên người hầuleech_txt_ngu chuẩn bị những món thanh đạm, đồ ăn lỏng.
Thẩm Vụ không ngon , chỉ ăn miếng rồi đặt bát xuống, hầubot_an_cap nhanh chóng đến dọn dẹp. Tần Dạ đứng bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cạnh quanvi_pham_ban_quyen sát, đôi môi mỏng anh luôn mím chặt một đường thẳng.
Chẳng biết có phải là ảo giác của anh hay không, anh cứ luôn cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng bảo là khôngleech_txt_ngu đúng ở đâu anh lại không diễn tả được, chỉ thấy nơi nào lạ. Cô, bầu không khí trong căn phòng này, và thậm chí là cả chính bản thân anh đều không ổn.
Tần Dạleech_txt_ngu tuy xưa nay tính tình không mấy tốt , hiếm khi nào anh lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm thấy phiền như thế này. Trong phút chốc, cảm thấy không khí trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng thật ngột , liền người đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra ngoài.
Đợi anh đi khỏi, vẻ bình thản giả tạovi_pham_ban_quyen Thẩm Vụ mới chùng xuống. Cô rũ mắt, nhìn chằm chằmleech_txt_ngu vào mũi mình mà thẫn thờ.
Trước giờ đi ngủ, người hầu lại bưng lên một bát thuốc. Dù Tầnvi_pham_ban_quyen Dạ cũng đã biết rồi, vả lạileech_txt_ngu giờ này anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không có nhà, Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Vụ dứt khoát không thèm diễn nữa, côbot_an_cap nói : Tôi không muốn uống, sau này cũng không cần nữa đâu.
Người hầu bưng bát thuốc, có chút ngơ ngác.
Sắc mặt Thẩm Vân Vụ rất nhạt: Nếu không có việc thì đivi_pham_ban_quyen nghỉ đi, nay tôi mệt rồi.
Người hầu chớp mắt, ngơ ngác đi ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏi phòng ngủ.
Tần Dạ không quay về.
Trong ngủ vô cùng tĩnh, chỉ có một mình cô. Khi nằm xuống, Thẩm Vân vẫn thấy đầu óc hơi choáng váng, đây di chứng củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Đầu cô rất , nhưng tâm trí lại vô cùng tỉnh .
Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không về đâu thì đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rõ rồi.
Thẩm Vân Vụ trở mìnhbot_an_cap, nhắm mắt lại, trong chỉ còn lại một ý duy nhất. Nếu năm đóleech_txt_ngu nhảy xuống cứu anh là mình, thì liệu bây giờ hai có ly hôn ?
Tiếc rằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả đều không nếu như.
Thẩmvi_pham_ban_quyen Vân Vụ lại chìm vào giấc ngủ mê mệt, nơi mắt trượt xuống một lệ trong mà chínhbot_an_cap cô cũng không hay biếtvi_pham_ban_quyen.
Đến nửa đêmleech_txt_ngu, trong cơn mơ màng, Thẩm Vân Vụ cảm nhận được vị trí bên cạnh như lún . Chẳng anh đã rồi? Nhưng ý thức của cô nhanh chóng bị bóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tối vô tậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhấn chìm.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Thẩm Vân Vụ mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, phản ứng đầu là đưa sờ vào vị bên cạnh.
Lạnh ngắt.
Thẩm Vân Vụ mím môi, ánh trong đáy mắt dần lịm tắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Sáng , người hầu lại đồ ăn và bát thuốc lên. Vừa rửa xong ra, cô đã ngửi thấy mùi thuốc Đông y nồngvi_pham_ban_quyen nặc, đôi mày thanh tú liền lại.
Thưa bà chủ, thuốc này
Vân Vụ không thể nhẫnbot_an_cap nhịn thêm được , giọng điệu trở nên nghiêm khắc hơn: Thuốc này tôi phải đã nói là không cần sắc nữa ? Tại lại lên ?
Ngày thường vốn dịu dàngleech_txt_ngu, sự nghiêm nghị đột ngột người hầu luống cuống. Nói , Thẩm Vân Vụ cũngleech_txt_ngu nhận xúc của mình có kiểm soátvi_pham_ban_quyen, sực tỉnh, đưa tay day day thái dương: Xin lỗi, tôi thấy không được , cô bưng xuống đi.
hầu đành phảibot_an_cap bưng bát thuốc .
Về đến bếp, quản gialeech_txt_ngu nhìn thấy bát thuốc còn đầy nguyên bị mang trở lại, gương già nua nhó: Chao ôi, bà chủ vẫn không chịu uống sao?
đầu, đó kể lại .
Quản gia nghe thấy giọng điệu của cô ta có phần bất mãn, liền trầm giọng : chủvi_pham_ban_quyen bình thường đốibot_an_cap xửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với các cô thế nào, trong lòng các cô hiểu rõ. Lần này chắc là do bị ốm nên tâm trạng không , cô đừng chuyện mà sinh lòng oán trách bà chủ.
Nghe quản nghiêm khắc dạy bảobot_an_cap, đỏ mặt, vội vàng lắcleech_txt_ngu đầu: có, không có đâu ạ, sao cháu có thể vì chuyện này mà giận chủ được?
Vậyleech_txt_ngu tốt, dù thếleech_txt_ngu nào thì côleech_txt_ngu ấy vẫnleech_txt_ngu là bà chủ của chúng ta.
thế nào thì vẫn bà chủ của chúng ta sao? Nhưng mà, hômleech_txt_ngu qua chẳng phải nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô Giang Sở kia mới là người tiên sinh thích sao? Có lẽ chẳng bao nữavi_pham_ban_quyen, vị trí bà chủ của bọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ sẽ thay đổi .
Đang mông lung, một giọng nói lạnh lùng ngột vang lên.
Cô vẫn chịu uống sao?
Quản và người hầu ngẩn người, vội vàng đầu vừa tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tiên sinh
Dạ tay vest và chìa xe, đứng đó với vẻ mặt lạnh như băng. đã dùng xong bữa sángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đang chuẩn bị đến công tynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đi ngang quabot_an_cap thấy thuốc trên khay của người hầu vẫn còn đầy dừng lại hỏi thăm.
Quản gia gật : Vâng thưa tiênvi_pham_ban_quyen sinh.
Tiếp đó, quản gia như chợt nhớ ra điều gì, liền hỏi: Tiên sinh, tác dụng của thang thuốc này gì vậy ạ?
cô cứ mãi không chịu thuốc khiến Tần Dạ không hài lòng. Cả ngày hôm qua không thì thôi, hôm nay vẫn không sao?
Hạ sốt.
Hóa ra là thuốc hạ sốt Quản gia thở phào nhẹ nhõm, cứ ngỡ bà chủ gặp vấn đề gì nghiêm trọng lắm, nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuốcbot_an_cap hạ sốt cũng không phảivi_pham_ban_quyen chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì quá lao.
nhiên, người bên cạnh khi nghe thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là thuốc hạ sốt thì lại vẻ kinh ngạc, ta cũng nghĩ nhiều, thốt ra luôn: ra thuốc hạ sốt ạ? Làm cháu hú vía, cháu cứ tưởng là
Lời dứt, cô ta đã cảm nhậnbot_an_cap được ánh mắt của gia và Tần Dạ đồng loạt quét phía mình. Người hầu này mới nhận ra những lời tiếp theo thể nói bừa bãi được, tứcbot_an_cap đổi giọng mỉm cười với Tần Dạ: Tóm lại là bà chủ không sao thì tốtvi_pham_ban_quyen rồileech_txt_ngu ạ.
Ý cô là sao?
Tần Dạ làbot_an_cap người sắc sảo, lập hiểu rằng những chưaleech_txt_ngu nói hết của người hầu ẩn chứa một thông tin cực quan trọng.
Nói cho rõ ràng!
Người hầu bị ánh mắt ưngbot_an_cap của anh làm cho khiếp sợ, chỉ đành cúi đầu nói nhỏ: Tôi cũng không rõ lắm, chỉ là hôm qua khi dọn rácbot_an_cap trong tắm, thấy hình như có kết xét nghiệm của bệnh viện.
Nghe vậy, Tần Dạ nguy nheo mắt lại.
Tờ kếtvi_pham_ban_quyen quả gì?
hầu lắc : cũng không rõ nữa, nó bị xé rất nát, hơn nữa hình như còn bị nước mưa làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ướt, cũng chỉ vô nhìn thấy mấy chữ kết quả lúc dọn dẹp thôi.
Tần Dạ : Nó ởvi_pham_ban_quyen đâu?
Câu hỏi này khiến ngườileech_txt_ngu làm táibot_an_cap mặt: Thưa cậu, tờ kết quả đó đã đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xử lý rồi ạ.
Tần nhíu chặt mày.
Cô nói gì?
làm khí thế âm trên người anh dọa cho sắp khóc, có thể run giải thích: Xin lỗi , tôi không cố ý vứt đi đâu, chỉ là tờ kết quả đó đã bị sũng mức nát bét , tôi cũng không nghĩ , nên mới
chủ nhà đã đi, cô vốn chẳng ham muốn tìm hiểu.
Hơn nữa, ở công của Tần Dạ thường có những tài liệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bí mật cần hủy bỏ, cô chỉ một người làm kiếm tiền để ngày, hôm đó nhìn thấy không nghĩ ngợi gì thêm.
Mãi đến hai ngày nay bắt đầu thuốc, cô cứ đó làbot_an_cap thuốcbot_an_cap chữa bệnh của bà chủ, ngờ lại là thuốc hạ sốt.
Lời của chân mày càng thắt lại.
Anh đã nóileech_txt_ngu làvi_pham_ban_quyen trông cô vẻ không ổn mà.
Trận mưa lớn như vậy, cho dù có nhường ô cho người , côvi_pham_ban_quyen cũng có thể nào trú tạm rồi gọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điện cho tài xế đến đón, hoặc đợi mưaleech_txt_ngu tạnh mới về nhà.
Tại sao nhất định phải đội mưa mà về?
Quản gia lắng hỏi: Thưa cậu, liệu có phải bàleech_txt_ngu chủ khỏe ở đâu không ?
Tần Dạ đưa chìa khóa xe áo khoác cho ông: Tôi lên lầu một .
Quảnvi_pham_ban_quyen gia vội đón lấy .
Sau khi người làm rời đi, Thẩm Vân Vụ vốn định nghỉ thêm một chút, nhưng cô lại nhận được cuộc điện .
Là thư ký củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phóbot_an_cap tổng giám đốc tập đoàn Lâm thị gọi đến, trao đổi với cô về dự án đang thực hiện.
Vì cả hôm cô không có mặt ở công ty, nên việc này tạm thời vẫn có aibot_an_cap bàn giao.
Cúp điện thoại, Thẩm Vân tay day hàng chân mày thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tú.
Công rất bậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mới nghỉ một ngày mà công việc đã bắt đầu chồng chất.
Xem raleech_txt_ngu, hôm cô đi làm trở .
Thẩm Vân Vụleech_txt_ngu máy tính xách tay ra, vừa đăng nhập vào hòm thư thì ngheleech_txt_ngu thấy tiếng chân từ ngoài cửa.
Cô tưởng làleech_txt_ngu người làm để ý, nhấn mở chuẩn bị xử lý công .
Mãi đến khi tiếng bước chân ấyleech_txt_ngu lại bên cạnh, một làn thanh thoang thoảng đưa .
Lúc này Thẩm Vân Vụ mới nhận ra điểm , cô ngẩng lênbot_an_cap.
lập tức, cô đâm sầm vào đáy thẳm của Tần .
Độtbot_an_cap ngột anh, Vân Vụ giật mình: Sao anh lại ở đây?
Tần Dạ mím nhẹbot_an_cap đôi môi mỏng.
Đây là phòng của tôi.
Giọng của anh không mấy , có lạnh lùng.
Thẩm Vân hơi sững , theo bản năng hỏi: Anh ở bên ngoài gặp chuyện gì không vui sao? Giọng điệu tệ thế.
Gặp chuyện gì không vui ? Tần Dạ mày, câu hỏi này sao mà kỳ quặc thế, sớm ra có đi đâu để mà bội ?
Nhưng đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, lời nói của anh khựng lại. Sau một khoảnh khắc im lặng, anh chẳng rõ mình đang mang tâmleech_txt_ngu trạng gì mà nói: qua tôi ở nhà.
Quả nhiên, trên mặt Thẩm Vân hiện lên ngạcleech_txt_ngu.
Dạ nhìn chằm chằm cô: nhiên lắm sao? qua tôi nằm ngay bênleech_txt_ngu cạnh mà em cũng không biết?
Thẩm Vân Vụ môi, không tiếp lời.
Hóa raleech_txt_ngu cảm bên lún xuống lúc nửa đêm không phải là ảo giác.
Lúcvi_pham_ban_quyen đó ngủ mơ màng, khi tỉnh sờ trí của anh thấy lạnh , nên ngỡ cả đêm về.
Biết anh có ở , tâm Thẩmvi_pham_ban_quyen Vụ có phầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vi diệu.
Tôi cứ ngỡ anh sẽ không về.
Một câu nói cả haivi_pham_ban_quyen rơi vào im lặng.
Giang Sở mới về được hai ngày, quan hệ giữa hai người bọn họ đã trởvi_pham_ban_quyen nên gượng gạo đến gần như xa lạ.
Không ai nhắc đến chủ đề đáng xấu hổ kia.
như cả đã ngầm hiểu mà tránh né, còn lý do tại , có lẽ chỉ cóleech_txt_ngu đối phương hiểu rõ.
Hồi lâu , Tần Dạleech_txt_ngu bỗng hỏi: Tại không uốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuốc?
Sao lại là câu hỏi này nữa ?
Thẩm Vân Vụ quay sang nhìn vào máy tính, giả vờ như không có chuyện gìleech_txt_ngu mà lướt xem hình, thản nhiênleech_txt_ngu mở giải : Hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua không muốn , hôm nay cảm thể hơn nhiều rồi nên không cầnvi_pham_ban_quyen uống nữa.
Dáng vẻ bình tĩnh của cô khiến Tần nhếch : Vậy sao? Thế còn tờ kết quả đó là thếvi_pham_ban_quyen nào?
Bàn vốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang lăn chuột bỗng nhiên khựng lại sau khi nghe thấy ba chữ kết quả.
Thẩmvi_pham_ban_quyen Vụ suýt chút đã tưởng mình .
thở của anh ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên cạnh nói cho cô , vừa nói câu đó một rất rõ .
Tần Dạ đã nhìn .
Sự khựng lại đột của ngón tay cô ngay khoảnh khắc anh nhắc đến tờ kết quảvi_pham_ban_quyen.
Chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biểu hiện đã khiến anh không kìm được mà nheo mắt lại.
Cô có chuyện giấu anh.
Một lát sau, Vân Vụ dường như mới xếp xong xúc của mình, cô đầu nhìn anh, đôi mắt đẹp ẩn chứa vẻ nghi hoặc.
kết gì cơ?
Tần Dạ không nào, chỉ lẽ nhìn cô.
thểleech_txt_ngu hiện rất tốt, từ mắt đến biểu cảm, hay thậm chí làbot_an_cap giọng điệu đều rất đỗi thường, giống những cuộc trò chuyện hằng ngày.
Nếu phải Tần đã nhìn hành động của cô từ trước, e rằng anh đã bị cô lừa qua .
mắt anh khóa cô, như lưỡi dao: Làleech_txt_ngu tôi đang hỏi em, em nói xem là tờ kết quả gì?
Nghe vậy, Thẩm Vân Vụ dường nhưleech_txt_ngu ngẩn ra: Đúng là anh hỏi tôi, nhưng không anh đang nói đến tờ kết quả nào?
Lúc đầu, Vân Vụ quả thực đã bị tờ kết quả mà anh nhắc dọa sợ hãi.
Thậm chí cô còn nghĩ, lẽ nào anh đã nhìn thấy tờ giấy rồi?
đã biết chuyện cô mang thai rồi sao?
Nhưng nhanh sau , Thẩm Vân đã lấy lại được sự bình tĩnh.
Kể từ nhà họbot_an_cap Thẩm phá sảnvi_pham_ban_quyen, từ một vị thiên kim thư được cưng chiều, cô đã lộn cho đến bây giờ để thành một Thư ký Thẩm ai nấy đều kính trọng.
Nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vị đốc của các doanh nghiệp hợpvi_pham_ban_quyen tác với tập đoàn Tần thị, khi gặp cô đều khách sáo chào hỏi một tiếng.
Điều này không chỉ là của Tần Dạ, mà còn bởi vì họvi_pham_ban_quyen công nhận năng của cô.
Sự mài và rèn luyện trong hai năm qua đã khiến thành một convi_pham_ban_quyen ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác.
Không còn lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô gái nhỏ cuống cuồngbot_an_cap, rối loạn khi gặp nữa.
Chưa nói đến việc tờ kết quả đã bị cô xé nát.
Cho dù xé, những chữ viết đó cũng đã nước mưa gột rửa đến không còn hình thù, giấy cũng rách nát rồi.
Thế nên cho dù có tìm thấy cũng chẳng thể nhìn được gì.
Sau khi phân tích, Thẩm Vân hoàn toànbot_an_cap bình tĩnh lại.
Khóe môivi_pham_ban_quyen Tần hơi nhếch lên.
Anh ngồi xuống trước mặtleech_txt_ngu cô, hai người nhìn thẳng vào mắt nhau.
Hai người là thanh mai trúc mã, quen biết nhau nhiêu năm nay, Tần Dạ sao có thể không biết sự thay đổi của cô trong hai năm qua?
từ đầu khi để cô vàoleech_txt_ngu ty, Tần Dạ đã có ý định này, hy vọng cô có thểvi_pham_ban_quyen trưởng thành hơn, có thể độc gánh vác phương.
Hai năm , cô sự đã làm được.
là một thủ lực vô hoàn mỹ.
Đối mặt với cuộc họp hàng trăm người cô còn có thể bình phát biểu, chi chỉ là mặt với anh.
Nghĩ đến đây, Tần Dạ nheo nheo đôi mắt.
Em không rõ sao? Có phải rằng tôi không hiểu ?
Thẩm Vân không chút sợ hãi mà đón nhận mắt .
Vậy ? Anh rất tôi sao?
Giây tiếp theo, tay anh choàng lên, ghì chặt lấy gáyvi_pham_ban_quyen , sau đó trán anh cũng áp sátleech_txt_ngu , hơi nóng của hai người thoa.
Một câu nói ra từ kẽ răng Tần Dạ.
Tính kỹ ra thì ta đã quen biết hơn hai mươi năm, chungvi_pham_ban_quyen chăn hai năm, Thẩm Vân Vụ, tôi không hiểu em thì ai em?
Thẩm Vân Vụ.
Hóa ra họ đã quen biết nhau nhiều năm đến vậy rồi sao?
Anh tựleech_txt_ngu rằng mình hiểu cô, anh chưa bao giờ biết rằng cô yêu anh.
Hồi lâu sau, Thẩm Vân Vụ khẽ thở dài trongbot_an_cap lòng.
Không biết tốt, đỡ cho cả hai đều xử.
Cứ coi như tất chỉ một cuộc giaoleech_txt_ngu dịch, đôi cùng có lợi được.
Nghĩ đến đây, Thẩm Vân Vụ đẩy Dạ đang ở ngay sát tấc ra, thản nhiên nóibot_an_cap: Dù sao phải là anh.
Nghe vậy, Tần Dạ mày.
Cáibot_an_cap gì mà không phải là tôi? Chẳng lẽ còn có người hiểu cô hơn tôi sao? Lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai?
Tần Dạ hề nhận ra cảm đã kích hơn hẳn vì câu nói này của .
Thẩm Vân không lên tiếng.
không thèm đểvi_pham_ban_quyen đến mình, Dạ đưa tay nắm vai , gặng hỏi có chút hung dữ: Nam hay nữ?
Lực tay của anh siết trên vai cô hơi mạnh.
Thẩm Vân Vụ cau mày đẩy anh ra: Đau, anh đừng chạm vào tôi.
Thấy vậy, Tần Dạ nới lỏng lực taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chútbot_an_cap nhưng vẫn không chịu bỏ qua.
chạm vào cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng được, nói cho rõ ràng đi, hiểu ai? Còn tờ kết quả đó là thế nào?
Thẩm Vân Vụ bị anh đeo bám đến mức bất lực, chỉ đành nói: Chẳng có ai hiểu tôileech_txt_ngu cả, có tôi tự hiểu chính mình thôi. Vừa tôi cũng chỉ bừa, được chưa? Còn tờ kết , tôi không biết anh đang nói đến cái gì, là của công hay ở ? Anh phải nói rõ thì tôi mới trảleech_txt_ngu lời được chứ?
chủ động đặt câu hỏi ngược lại khiến Tần Dạ nheo đôi lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
như , càng đáng nghi.
Người làm nói lúc rác nhặt được một tờ quả.
Một ?
Chỉ một tờ thôi sao?
Thẩm Vụ bình đối diện với ánh mắt của anh: Kết quả ? Ở đâu?
Bị xé nátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, nhưng đã được gom lại. thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong phòng của chúng ta, của em saobot_an_cap?
Thẩm Vân Vụ: nátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ? À, tôi nhớ rồi, là của tôi.
Nói , cô né tránh ánh mắt của Tần Dạ, quay lại nhìn vào màn hình máy tính: Đó là tờ kết quả bệnh viện cấp cho tôileech_txt_ngu, có vấnvi_pham_ban_quyen đề gì sao?
Ánh mắt Tần Dạ ghim chặt cô: Bệnh viện cấp cho em kết quả ?
Sắc mặt Thẩm Vân Vụ không đổi: Báo cáo sức khỏe, sao thế?
Câu trả lời này khiến Tần Dạ cười lạnh một tiếng.
Em nghĩ tôi là kẻ sao? Báo khám sức khỏe mà cần phải xé đi?
Câu hỏi sau cùng của anh vôbot_an_cap cùng sắc .
Hỏi xong, Tần Dạ nắm chặt lấy cổ tay trắng ngần của Thẩm Vân Vụ: Có phải em đang giấu tôi chuyện gì không? Tờ quả đó rốt về cái gì?
Sự bấtvi_pham_ban_quyen của cô chắn có liên quan đến tờ quả .
Lực tay anh thức mạnh thêm, Thẩm Vân Vụ nhíu mày, giải thích: không ý xé, là vì tờ kết quả đó bị dính mưa, trên đó bị nhòe rõ nữa nên tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới đi.
Vứt đi mà phải xé sao? Tần Dạ vẫn bám lấy chi , rõ ràng hôm nay nếu cô không đưa ra một lý do thuyết phục, anh sẽ không buông tha.
Thẩm Vân nhìn thẳng vào anh.
Ánh mắt anh rất tối, rất trầm.
Cô thở dài, lên tiếng thích lần nữa: Anh từng nghĩ thực không phải do tôi xé không?
Tần Dạ sững người: Cái ?
Hôm đóbot_an_cap mưa rất , tôi lấy tờ kếtbot_an_cap quảvi_pham_ban_quyen ra thì nó đã mủn ra và dính chặt quần áo rồi, tôi chỉ thể gỡ ra từng mảnh một.
Nghe vậy, Tần Dạ lại.
hình dung ra cảnh tượng cô vừa nói đầu.
thực có khả năng đó.
Mưa lớn nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy, người cô ướt sũng, giấy chắc chắn nát bét. Chỉ có thể xuống vứt vào giỏ rác, lúc làm dọn dẹp, giấy đã khô nên trông như bị xé vụn.
Dường như có gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sơ hở.
Thẩm Vân Vụ cảm nhận được lực tay anh nới lỏng, rằng anh đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chấp nhận cách thích .
thởbot_an_cap phào nhẹ nhõm, Thẩm Vân Vụ quyết hiểmbot_an_cap một phen dập hoàn sự nghi ngờ của anh, bất kể anh có đang nghi ngờ cô mangbot_an_cap thai hay khôngleech_txt_ngu.
Nghĩ đến , Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Vụ nhìn anh rồi lững lờ tiếng: Anh căng thẳng ? Sợ tôi cầm kết mang thai à?
Tần Dạbot_an_cap định phủ nhận, khi nghe câu của , hơi thở khựng lại.
Sau , anh nhìn cô với ánh mắt chứa đựng nhiều cảm xúc khó đoán.
Thẩm Vân nhướng mày: Làm gì mà cái mặt đó thế? tôi sẽ ảnh hưởng đến anh và Sở Sở sao?
Tầnleech_txt_ngu Dạ nheo mắt: Em mangbot_an_cap thai rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Thẩm Vânbot_an_cap Vụ vai: Không có, nếu không đã đưa kết quả cho anh xem từ lâu . Dựa vào mối quan mai trúc mã chúng ta, nếu đứa trẻ này bị phá bỏ, anh phải bồi thường cho tôi ít đâu nhỉ?
Giọng điệu nhẹ nhàng và bất cần của khiến sắc mặt Tần thay .
Em nói cái gì?
định bỏ đứa ?
Câu nói sau của anh Thẩmleech_txt_ngu Vân Vụbot_an_cap giật mình thon thót.
Tôi đang nói giả sử thôi mà.
Nhưng ai đó tối nay lại như đối đầu với cô đến cùng: Nếu không phải giả sử thìvi_pham_ban_quyen sao?
gì màbot_an_cap nếu không phải? Vân khẽ nhíu .
Tần Dạ nhìn côbot_an_cap đăm , đôi mắt đenleech_txt_ngu sâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thẳm thoáng qua những cảm xúc khó hiểu: Giả sử em thật sự mang thai, em sẽ phá bỏ ?
Thẩm Vân chỉ vô thức gật đầu, rũ mắt xuống.
vậy.
Cô không nhận ra khi nói câu này, khuôn mặt tuấn Tần Dạ sa xuống chớp mắtvi_pham_ban_quyen.
Tần Dạ tức giận vì thái độ màng đến của cô, lồng ngực như có thứ gì đó đang cuộn , cảm giác nôn nóng vây lấy .
rất nhanh sau đó, câu nói tiếp của Vân Vụ đã kéo anhleech_txt_ngu thực tại ngay lập tức.
Nếu phá đi thì anh và Sở Sở biết phải làm sao?
Anhbot_an_cap và Sở Sở biết làm sao?
Một câu nói tựa như gáo nước lạnh xuống đầu, Tầnbot_an_cap Dạ tỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Anh nhìn người phụ trước mặt, làn da trắng như tuyết, môi , dù không trang điểm vẫn toát lên vẻ tinh tế, rạng rỡ khiến ngườibot_an_cap ta không thể rời .
Nhìn cô một lát, cảm xúc trong mắt Tần Dạ tan , anh dậy, rõ đã lấy lại sự bình tĩnh.
anh lạnh nhạt, như thểvi_pham_ban_quyen thành một người khác: Hôm nay không cần đến công ty nữa, nghỉ ngơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho tốt đi.
Dạ xoay người bước khỏi phòng ngủ, sắc mặt lãnh khốc.
Thẩm Vụ nói sai.
Dù một ngày nào đó cô thật mang thai, cũng chỉ có thể phá bỏ.
không thể lòng Sở Sở.
Cũng không thể phụ lòng Sở Sở.
đó, anh tìnhbot_an_cap ngã xuống nước, dòng nước , cảleech_txt_ngu biết bơi cũng cầm cái chớt, huống chi là nhảy xuống cứu người.
bị sặc nước mấy lần, tay chân , ývi_pham_ban_quyen thức tiêu . Trong lúc tuyệt vọng, anh thấy bóng dáng mảnh khảnh bất chấpleech_txt_ngu tất cả nhảy , lao nhanh về phía mình.
là chưa đợibot_an_cap cô ấy bơi đến gần, đã mất đi thức.
Đến khi lại, anh đã ở trong viện, này mớivi_pham_ban_quyen nghe Sở cứu anh bị thương, còn bị đá dưới đáy rạch nhiều vết .
Lúc đến thăm, Sở Sở mặtleech_txt_ngu mày nhợt nhạt bên giường, vết thương tay đã được lý vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quấn băng gạc.
Vừa anh, Giang Sở Sở lập tức bước xuống , loạng choạng chạy anh hỏi xem anh có sao .
Kể từ khoảnh khắc đó, Tần Dạ đã quyết định phải đối xử tốt với ấy.
Chỉ cần cô ấy , vị trí Tần phuvi_pham_ban_quyen bên cạnh anh mãi là dành cho ấy.
Cô ấy sẵn sàng hy sinh mạng sống vì , anh cũng trả ơn đáng.
Sau khi Tần Dạ rời đi, Thẩm Vânvi_pham_ban_quyen Vụ thẫn thờ lúc rồi mới tiếp tục xử lý công việc. Có những là do cô nguyện, nên chỉ cóvi_pham_ban_quyen thể mình gánh chịu.
Điện thoại reo , Thẩm Vân Vụ , làleech_txt_ngu Ninh Xuyên gọi . Cô trấn tĩnh lại tâm trạng rồi mới bắt .
Có chuyện gì vậy anh?
Vân Vụ, thư kýbot_an_cap của tổng giám đốc Lâm thị đã gọi điệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho em chưa?
Thẩm Vân Vụ cuối cùng cũng tìm thấy email mình , cô di chuộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào, vừa gậtvi_pham_ban_quyen đầu vừa đáp: Gọi ạ, có chuyện sao anh?
Cứ bàn giao những công cần xử lý qua cho anhbot_an_cap, để làm em.
Nghe vậy, động của Thẩm Vân Vụ khựng , rõ ràng vẫn còn đang : Dạ?
Nghe Uu nói em bị , em không bảo anh? Giọng của Giang Xuyên nghe vô ôn hòa, nói xong anh còn thở dài khuyên nhủ: Ốm rồi thì phải ngơi cho tốt, để điện thoại chế độ không làm đi, em thực sự coi cơ thể mình làm bằng sắt đá ?
Trước khi nhà họ Thẩm phá sản, Giang Xuyên từng làm việc tạibot_an_cap đoàn Thẩm thị, là trợ lý lực mà cha cô tâm đắc nhất. ra anh có một tương lai rộng , tiếc là việc nhà họ Thẩm phá sản lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ập đến quá bất ngờ.
Sau khi nhà họ Thẩm sụp đổ, với tài năngleech_txt_ngu của anh, Thẩm Vụ cứ anh sẽ tìm một nơi khác tốt hơn để phát triển, không ngờ anh lại theo cô vào đoàn Tần . Khi chuyện, Thẩm Vân Vụ đã rất sốc tìm gặp anh.
Giang Ninh Xuyênvi_pham_ban_quyen chỉ mỉm cười nhẹ : Em không nghĩ là anh vì em mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào thịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấy ? Vân Vụ, tập Tần thị là trong những doanh lớn nhất toàn Namleech_txt_ngu Thành, thậm chí là cả , không có công ty nào có vọng phát triển hơnbot_an_cap nó đâu.
Nói như vậy cũng đúng, Thẩm Vân Vụ không thể phản bác. thời, cô cũng chẳng còn nào mà tự mãn nữa, dù trước khi nhà Thẩm phá sảnvi_pham_ban_quyen, cha cô từng nói muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm cô cho Giang Ninh Xuyên.
Lúc đó Giang Ninh Xuyên đã trả lời nàobot_an_cap nhỉ?
Anh dịu dàng nhìn cô, khẽ cười: Vân Vụ còn nhỏ, chuyện tương sau này hãy hay.
Về sau, anh đối xử với cô rất , chăm sóc đáo như một anh , nhưng ánh mắt cô thì ngày khác lạ. Tâm ý của anh, Thẩm Vân Vụ hiểu rất rõ. Tiếc thay, cô sớm trao trái tim mình cho khác. đời này, gì có nhiều chuyện lưỡng tình tương duyệt đến thế?
Nghĩbot_an_cap đến đây, Thẩm Vụ lấy lại tinh thần, khẽ từ chối ý của Giang Ninh Xuyên.
đâu anh Ninh , em ốm vặt thôi, giờ đã không sao .
Đầu dây bên kia, Giang im lặng một lát rồi mới thở dài: Vân Vụ, bây giờ với Ninh Xuyên đã trở xa cách thế này rồi sao?
Thẩm Vân Vụ thoáng ngẩn người.
Giang Ninh nói tiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Khoan hãy nói đến chuyện bác Thẩm từng có ơn với anh, cứ là bỏ qua nhữngbot_an_cap chuyện đi, thì anh và em hiện tại đang việc ở thị, đồng nghiệp giúp đỡ lẫn nhau chẳng chuyện nên sao?
Thẩm Vụ: Anh Ninh Xuyên
Hay lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bây giờ em thấy Ninh Xuyên không giúp gì được cho em nữabot_an_cap? Hoặc là em ghét anh Ninh Xuyên rồi?
Không có đó đâu. Thẩm Vụ hơi cuống quýt phủ nhận: Ninh Xuyên đối với em vậy, sao em có thểleech_txt_ngu ghétleech_txt_ngu anh được?
Vì không có anh trai, mà Giang Xuyên lại lớn hơn Vânleech_txt_ngu nhiều tuổi, lại còn với cô như thế, nên bao nhiêu năm quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô vẫn luôn xem anh như anh ruột mà đối đãi. Sao có anh được? Vì thế khi phủ nhận, giọng điệu của Thẩm Vân Vụ có chút nôn nóng.
Có lẽ thái độ này của đãleech_txt_ngu khiến Ninh Xuyên hài lòng, anh khẽ cười qua điệnvi_pham_ban_quyen , tiếng cười trầm thấp êm .
Đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ghét anh Ninh Xuyên thì chuyển công việc qua đây đi.
Thẩm Vân Vụ mím nhẹ đôi môi mọng, cuối gật đầu.
Vâng, vậy làm phiền anh Ninh Xuyên rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, em mời anh đi ăn .
Vậy anh ghi đấy nhé.
Vâng.
Sau khi cúp máy, Thẩm Vân Vụ mới chuyển tiếp email sang tài củabot_an_cap Giang Ninh Xuyên. Vì sợ có sơ suấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, xong, cô còn soạn một đoạn nội dung công việcleech_txt_ngu rất dài gửi cho anh.
Một lúc lâu sau anh phản hồi.
Được, anh biết rồi, em đừng bận tâm nữa, mau nghỉ đi.
Trong lúc ốm đau có tiếp nhận công việc, lạileech_txt_ngu còn là người đáng tin cậy, Vân Vụ cùng cũng có thể phào nhẹ . Vốn dĩ cô còn định hôm nay sẽ quay công ty, nhưng giờ xem ra, cô nên ở ngơi thêm một ngày.
quanvi_pham_ban_quyen trọng nhất , cô phải nghiêm túc đối mặt với một vấn đề.
đến , Thẩm Vụ mắt nhìn xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bụng mìnhvi_pham_ban_quyen, không kìm được mà đưa khẽ vuốt ve vùng bụng dưới lì. Trong lúc vô , nơi đã có một sinh bé đangleech_txt_ngu thành hình. Mà giờ cô vẫnleech_txt_ngu nên để đứa trẻ này đi đâu đâu?
Phá bỏ hay là?
Đầu óc Thẩmleech_txt_ngu Vân Vụ rối bời như mộtvi_pham_ban_quyen mớleech_txt_ngu bòng bong. Cô lấy điện thoại ra gọi cho cô bạn thân.
Cái gì? Mang thai rồi á? Phụt!
Trongleech_txt_ngu một quán cà phê.
gái ngồi đối Thẩm Vân Vụ không nhịn được mà phun cả ngụm cà phê vừa uống ra ngoài, giọng điệu và hành động gay gắt cô nàng khiếnleech_txt_ngu không ít người trong quán ngoái nhìn.
Thẩm Vân Vụ:
Cô đảo mắt quanh một lượt, không có gương mặt nào quen thuộc mới thở phào, rút một tờ khăn giấybot_an_cap đưa cho cô bạn thân Chu Song Songnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đồngbot_an_cap thời hạ thấp giọng: Cậu có thể đừng hét to như vậy không? Mọi ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sang đây hết rồi kìa.
Chu Song Song nhận lấy khăn lau qua loa, rồi phối hợp gậtvi_pham_ban_quyen đầu.
Xin lỗi nhé, tớ biết , tại tớ sốc quá .
Thẩm Vân Vụ bất lực nhìn bạn mình.
Chu Song Songleech_txt_ngu ngay cả cà phê cũng không buồn nữa, cô rướn người sát bàn chằm Thẩmbot_an_cap Vụ, mắt tròn xoe, hạ giọng hỏi: Sao tự nhiên lại mang hả? và anh ta dùng biện sao?
Có . Thẩm Vân Vụ một ngụm cà phê, bình thản đáp: Ngoài ý thôi.
Vậy phải làm sao? Cậu định sinh ra à?
Câu hỏi này khiến Thẩm Vân Vụ khựng lại, lâu sau mới đầu.
Chu Song Song vẻ mặt kinh ngạc: Không, không sinh sao? Tại sao chứ? Cậu và anh ta đã kết hôn lâu như vậy rồi, anh ta đối với cậu rất tốt, đi đâu cũng mang cậu theo, nếu phải lúc đầu cậu với là kết hôn giả, tớ tưởng là thật luôn đấy.
Vân Vụ cười nhạt : Vậy sao?
Phảnvi_pham_ban_quyen ứng này
Chu Song liếc nhìn cô thêm vài cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, phản ứng của cô thực sựleech_txt_ngu đỗi bình thản, nhưng vì là bạn thânbot_an_cap lâu năm, cô nén lại không nói, chỉ hỏi tiếp: Tần Dạ biết chưa?
Tôi chưa nói với anh ấy.
Cậu Chu Song cố nhịnleech_txt_ngu, lại hỏi: Vậy định khi nào nói cho taleech_txt_ngu biếtleech_txt_ngu?
Thẩm Vân Vụ mím môi, im lặng không nói lời nào.
Chu Song : ?
Không phải chứ, ý cậuvi_pham_ban_quyen là sao? quan thế này, cậu không định không nói cho anh ta biết đấy chứ? Đứavi_pham_ban_quyen trẻleech_txt_ngu này đâu phải chỉ củaleech_txt_ngu riêng , nó là của cả haivi_pham_ban_quyen người mà.
Nói đến đây, thấy Thẩm Vân Vụ ngồi đối diện vẫn bộ dầu muối không thấm, Chu Song Song thực sự không nhịn nổi nữa, liền tuôn ra mộtbot_an_cap tràngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Cậu bị làm sao vậy hảleech_txt_ngu? đã đến nước này rồi mà cậu vẫn có thể bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tĩnh như vậy sao? đấy, đây là
Sở Sở quay rồi.
Một câu nói khiếnvi_pham_ban_quyen Chubot_an_cap Song đờ người .
Còn cảm xúc trong Thẩm Vân V vụ càng nhạt nhòa hơn.
Cho cậu thấy , tôi nói này cho anhleech_txt_ngu ấy nghe thì còn nghĩa gì nữa không?
Ban đầuleech_txt_ngu, Chu Song Song vẫn cảm thấy phảnvi_pham_ban_quyen ứng của Thẩmvi_pham_ban_quyen Vân Vụ quá đỗi bình thản, có gì đóbot_an_cap không ổn. Nhưng ngay sau khi nghe cái tên Sở Sở, cả người cô ấy như sững lại, không nên .
Mãi một lúc sau, cô mới phản ứng .
Tớ, tớ cứ tưởng cô ta sẽ về nữa chứ.
phút chốc, cả hai đều im lặng.
Thời điểm nhà họ Thẩm chưa phá sản, với tư cách là bạn thân Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Vụ, Chu Song cũngleech_txt_ngu từng theo cô lăn lộn trong giới thượng lưu thờileech_txt_ngu dài. Đương nhiên, cô cũng biết việc Giangbot_an_cap Sở mạng Tần Dạ vốn là chuyện mà ai nấy đều khôngvi_pham_ban_quyen ngớt lời bàn tán.
Trai tài , dĩ đó là một chuyện tốt. Nhưng với tư cách bạn thân, Chu Song Song vẫn không khỏi xót xa cho cô bạn của mình. , trên thế này có quá mối tình đơn phương kết thúc trong lặng lẽ.
Chu môi, thay bạn mình bình: Thật , cho dù cô ta có về lúc thì đã ? Nếu là tớ, tớ không nhường đâu. sao cô ta và Tần Dạ cũng chẳng phải quan hệ nam gì, huống hồ hai cậu đã kếtbot_an_cap hôn, giờ còn có con . Tớ không tinbot_an_cap Tần Dạ lại nhẫn bắt cậu bỏ đứa bé!
Thẩm Vân Vụ nãyvi_pham_ban_quyen giờ vẫn imleech_txt_ngu lặng bỗng ngẩngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu : Vậy có lẽvi_pham_ban_quyen cậu không hiểu rõ Dạ rồi.
Nghebot_an_cap vậy, Chu Song Song không nổi trợn tròn : cậu là sao? Anh bảo cậu bỏ con à?
Thẩm Vân Vụ: ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ làm thế.
Chu Song Song: Cậu còn chưa nói cho anh ta biết mà? cậu chắc ?
Vân Vụ mím môi: Tớ đã thửbot_an_cap lòng rồi.
Thử, lòng? Song Song giận vì bạn mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá nhuleech_txt_ngu nhược: Thử lòng thì ích gì chứ? Mọi là lý thuyết suông, sao có giống với thực tế được? Hay là giờ cậu báo anh ta biết cậu mang thai đi, ta phản ứng nàoleech_txt_ngu!
Thẩm Vân :
Thấy cô nói lời nào, Chu Song Song lại tiếp: Cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không dám gửi, vì sợ sao? Xinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu đấy, tớ dùng nhân phẩm của mình đảm bảo, nếu Dạ biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu có thai, đối không bắt cậu phá đâu, cậu tin tớ không?
Thẩm Vân Vụ lặng hồi lâu : Không cần thiết.
Nói xong, Thẩmvi_pham_ban_quyen Vân lấyvi_pham_ban_quyen túi xách đứng dậy: Đi thôi, tớ đi thanh toán.
Chưa đợi Chu Song Song kịp phản , Thẩm Vân Vụ đã phía quầy thu ngân. Chu Song Song tức tối không thôi, đành phải vớ lấy túi xách đi theo.
Ra khỏi quán cà phê, Chu Song đi Vụ, thấy cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn không ý mở lời thì không kìm được mà giữ cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại.
Vân Vụ!
Thẩm Vân Vụ dừngleech_txt_ngu bước, nhìn cô chú.
tỉnh táo lại đi, tin tớ một lần được không? Đâyvi_pham_ban_quyen hoàn toàn không phải chuyệnleech_txt_ngu nhỏvi_pham_ban_quyen. Nếu nhiêu năm cậu có thể hồi tình cảm dành cho anh ta, thì giờ tớ đãvi_pham_ban_quyen chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khuyên cậu làm gì. Nhưng cậu yêu anh ta mà không? phúc phải do mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nắm giữ !
Thẩm Vân Vụ bị những lời này làmvi_pham_ban_quyen cho dao độngvi_pham_ban_quyen.
Chu Song Song thấy cô do dự liền hỏi: Được rồi, tớ cậu vài câu, cậu trả lời tớ đi.
Câu hỏi gì?
Chuyện mang thai này, thời gian bụng cậu to lên, chắc có bị người khác phát hiện, không?
Thẩm Vân Vụ đầu.
Vậy cậu sợ bị phát hiện ?
Thẩm Vân Vụ suy nghĩ một chút gật đầu.
Đúng rồi đó, cậu sợ bị phát hiệnvi_pham_ban_quyen, lại khôngbot_an_cap định cho Tần Dạ biết, vậy sau này chắcbot_an_cap chắn cậu sẽ cơ hội để bỏ đứa bé .
Không, không phải vậy. Côbot_an_cap chỉ chưa nghĩ kỹ
cậu chuẩn tình huống xấu nhất, vậy còn sợ gì nữa? cho ta biết đi, cùng lắm thì kết cục vẫn thôi, không phải sao?
Nhưng mà Đôi môi trắng nhợt Thẩm Vân Vụ khẽ run rẩyvi_pham_ban_quyen, hàng mi chớp nhẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Nếu không nóibot_an_cap, có lẽ sau này tớ vẫn có thể làm bạn, còn nếu nói
Nghe đến đây, Chu lặng thinh. Cô đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đánh thấp tình cảm của bạn dành cho Tần Dạ.
Hồi lâu sau, Chu Song Song mới thở dài một tiếng: Vân Vụbot_an_cap, tớ biết cậu yêu ta, nhưng có nghĩ, nếu thể ở bên nhau, dù làm bạn cũng đâu còn ý nghĩa gì? Hơn nữa cậu không muốn thử sao? Cậu không muốn biết anh ta dành tình cảmbot_an_cap gì cho cậu ? Anh ta đối với cậu tốt như thế, tớ tinvi_pham_ban_quyen anh ta không chút tình cảm nào với cậu.
Đúng vậy, anh đối xử với cô rất tốt. Nhưng mà đó chỉ là một cuộc giao dịch thôi.
phải vì bà nội họ Tần yêu quý cô, tình cờ lâm , hai người căn sẽ không giờ kết hôn. Tình cảm anh dành cho cô chỉ thuần tình cảm thanh mai trúc mã bình thường.
Thấy cô vẫn còn do dự, Chu Song Song biết mình có nhủ thêm cũngleech_txt_ngu vô ích.
Dùleech_txt_ngu sao những gì cần cũng rồi, còn lại cậu tự mìnhvi_pham_ban_quyen suy nghĩ . Quyền quyết định nằm ở cậu, tớ cũngleech_txt_ngu không tiện nói gì thêm nữa.
Trước khi đi, Chu Song Song vẫn không kìm được, chạy đến bên xe dặn cô: Thẩm Vân Vụ, hạnh phúc phải tự mình giành lấy, hiểu không?
Dù lòng còn chút mịt mờ, nhưng Thẩm Vân Vụ đã nở một nụ chân thành, cô đưa tayvi_pham_ban_quyen nhéo má Chu Song Song: rồi, sẽ suy nghĩ kỹ.
Ừm, cậuleech_txt_ngu về đi, có chuyện gì nhớ gọi điện choleech_txt_ngu tớ.
Được.
Thẩm Vân Vụ vừa vềbot_an_cap đến nhà họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , quản đã lo lắng lên đón.
Thưa phu nhân, cô đileech_txt_ngu đâu thếbot_an_cap? Đang không khỏe sao chạy lung tung vậy? Vạn nhất ra chuyện gì thì biết làm sao?
quan tâm quản gia khiến lòng Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vụ ấm đôi chút: Tôi không sao.
Không saovi_pham_ban_quyen là rồi. Quản gia nhìn cô từ đầu đến chân một lượt, xác định cô vẫn ổn thở phào nhẹ nhõm: Phu nhân mau lên lầu nghỉ ngơi đi ạ.
Được.
Thẩm Vân đi lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lầu, trở về phòng.
Cánh cửa đóng lại, không gian xung quanh trở tĩnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lặng. Khi chỉ còn một mình trong căn phòng, tâm trí cô đều lấp đầy câu nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của cô bạn thân Chu Song .
Hạnh phúc là phải tự mình giành lấy.
Thậtvi_pham_ban_quyen ra luôn tin vào nóibot_an_cap này, thíchleech_txt_ngu thì phải ra, yêu thì phải đấu. Cô đã từng làm nhưbot_an_cap . Đó là do cô từng tỏ tình với anh.
Thế nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ngay khoảnh khắc định bày tỏ, cô lại nghe anh nói rằngvi_pham_ban_quyen, vị trí bên cạnh anh mãi mãi chỉ cho Giang Sở Sở.
mãi
hiểu rõvi_pham_ban_quyen khái niệm mãi mãi là , cũng biết Tần Dạ là người nói được làm được. Nhưng mà
Thẩm Vân Vụ chặt chiếc điện thoại.
Kể từ khi nghe lờileech_txt_ngu Chu Song Song, sự tham lam lòng cô giống như dây tìm được nơi bám víu, ra sức hút lấy dưỡng chất từ lớp đất sâu để chóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vươn lên. Cô thực sự nghe theo lời Chu Songbot_an_cap , muốn mộtvi_pham_ban_quyen lần.
Nhưng để cô đứng mặt Tần Dạ mà nói ra, cô chắc không có đủ can đó.
Có lẽ, cô có thể chọn gửi tinleech_txt_ngu nhắn cho anh. Anh đọc được tin nhắn, ắt hẳn sẽ thôi.
Ý nghĩ đó vừa hiện, timbot_an_cap Thẩm Vân Vụ loạn nhịp như bị kích . Bàn tay cầm điện thoại của cô cũng bắt run rẩy.
Khi dùng vân để mở khóa, cô đã thất bại mấy lần, cùng phải nhập mật mãleech_txt_ngu mới vào đượcvi_pham_ban_quyen. Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vânbot_an_cap Vụ tìm đến danh của Tần Dạ. lẽ vì sợ, bình thường cô và Tần đều trao đổi qua WeChat, nhưng lần này côbot_an_cap lại vào mục tin nhắn văn bản.
khi vàobot_an_cap , Vân Vụ lại bắt hoangleech_txt_ngu mang, nên nói với thế nào đây?
ngẩn ngơvi_pham_ban_quyen nhìn mànbot_an_cap hìnhbot_an_cap điện hồi lâu, cuối cùng quyết định thẳng. Giống nhưvi_pham_ban_quyen lời Chubot_an_cap Song Song đã , dù sao cô cũng đã chuẩn cục xấu nhất, còn phải sợ nữa?
soạn dòng tin nhắn:
Em có thai rồi.
Sau đóvi_pham_ban_quyen, cô nghiền mắt lại nhấn nút đi.
Khi tin nhắn đi thành , trái Thẩm Vân Vụ bỗng bình lặng lại.
Cô đã làm .
Việc còn lại, cô cần chờ đợi câu trả lời là đủ.
Tần Dạ không lập tức lời cô.
Thẩm Vân Vụ liếc nhìn thời gian rồi thầm đoán, giờ này chắc anh làm , có thể đang họp, cũng có thể là đang tiếp khách, thậm chí là thoại đang im lặng. Chờ xong việc là có thể nhìn thấy thôi.
Thời khó trôi, cô quyết định đi ngủ một giấcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thẩm Vân nhanh nhẹn thay bộ đồ ngủ, kéo rèm cửa lại căn phòng chìm vào sự yên tĩnh, đó dứt khoát leo lên , nhắm lại.
Ting
Cùng lúc đó, một nhà tập đoàn thị, trong một phòng nọ.
Giang Sở Sởbot_an_cap vốn đang ngồi trên sofa gương mặt bìnhleech_txt_ngu thản, mi lại khôngbot_an_cap ngừng run rẩy.
ta nhìn vào tin nhắn trên điện thoại trước mặt.
Nội dung tin đơn giản, vỏn chữ: Tôi thai .
Lúc nhận được tinvi_pham_ban_quyen nhắnbot_an_cap, Giang Sở Sở tưởng đó là tin công của Dạ hoặc là mấy tin nhắn quấy rốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. ngờ , đó lại do Thẩmleech_txt_ngu Vân Vụ gửi đến.
Giang Sở Sở vô thức ngước mắt nhìn Tần Dạ đang xử lý công việc trong văn phòng.
Lẽ nào anh và Thẩm Vân Vụ đã ở bên nhau rồivi_pham_ban_quyen sao?
Đối diện với ánh nhìn của ta, Tần Dạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dường như cảm nhận được điều gì đó, anh ngẩng đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạibot_an_cap với nghi hoặc trong mắt.
Giang Sở Sở mình, vội vàng ra một nụ cười với anh rồi đầuvi_pham_ban_quyen xuống.
Lúc nàyvi_pham_ban_quyen Dạ mới thu hồi mắt.
Trong văn phòng cực kỳ yên tĩnhleech_txt_ngu, vì tòa nhà đủ cao nên ngay cả âm thanh dưới cũng không nghe thấy được.
Sở Sở mắt, trong hiện lên u ámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Cô ta không hề xác nhận lại nội tin nhắn có đúng là do Thẩmleech_txt_ngu Vân Vụ gửi hay mà trực tiếpvi_pham_ban_quyen xóa luôn tin đó.
Xóa xong, Giang Sở phào nhẹ , nhưng người lạileech_txt_ngu rơi vào trầm tư.
Đầu ngón tay cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta bấm sâu vào lòng bàn tay.
Thẩm Vân Vụ
Cô gửi tin nhắn có ý gì? Cô muốn tranh giành Tần Dạ với mình sao?
Nghĩ đến , Giang Sở cắn chặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net môi dưới.
May mà lúc nãy khi vào văn phòng, cô đã lấy lý do khác để hỏi mượn điện của Dạ. Tần khẽ nhíu mày rồi nhanh chóng đưa điện thoại cho ta.
Nếu hôm nay cô không cầm điện , Tần Dạ nhìn thấy tin nhắn này hậu thật không dám tưởng tượngbot_an_cap.
Vài phút , Giang Sở Sở trả lại điện thoại cho Tần Dạ, nhẹ giọng nói: Dạ, điện thoại dùng , cảm ơn anh.
Tần Dạ nhậnbot_an_cap điện thoại, khẽ đầu.
Ừ.
Giang Sở Sở nhìn bộ dạng không nóng không lạnh này , nghĩ đến tin nhắnleech_txt_ngu lúc nãy của Thẩm Vân Vụbot_an_cap, không mà nói: Không phải anh vẫn luôn không thích người khác chạm điện của mình saovi_pham_ban_quyen? Tại sao anh bằngbot_an_cap lòng cho em mượn?
vậy, Tần Dạ liếc nhìn cô ta, có chút bất lực: Tất nhiên vì em khác với những người khác .
Một câu khiến Giang Sở Sở lập cảm thấy mãn, trong lòng như được lấp đầyleech_txt_ngu bởi mật , ngọt ngào xiết.
Đúng vậy, tavi_pham_ban_quyen khác biệt.
Có lẽ là cô ta đã nghĩ quá nhiều cũng nên, cho dù Thẩm Vân Vụ có mang thai thì đứa bé trong bụng cô chưa là của Tần Dạ.
Tần Dạ làm có thể chạm vào cô ta chứ?
Đang suy nghĩ, Tần Dạ trầm giọng nói: Sở , em đãleech_txt_ngu cứu mạng anh, cho nên có yêu cầu gì em cứ việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nóibot_an_cap, anh đều sẽ đáp ứng em.
đến này, nụ cười bên môi Giang Sở nhạt đi vài phần, cô ta gật .
Cảm ơn anhvi_pham_ban_quyen, Dạ.
Khi mắt xuống, mắt Giang Sở Sở lại là một mảnh u ám, trong lòngvi_pham_ban_quyen có chút điên.
Lại là cứu , lúc cũng treo ơn cứu mạng bên miệng. Nếu không có ơn cứu mạng , liệu cô ta trong lòng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làvi_pham_ban_quyen gì ?
Nghĩ đến năm đó, lòng Giang Sở Sở hơi chột dạ.
Dù đã qua nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nhưng cảnh tượng hôm đó dường như vẫn còn mới ngày hôm .
Lúc đó nước sông xiết, Giang Sở Sở toàn bị dọaleech_txt_ngu cho , chỉ đứng bên bờ nhìn Dạ bị vào dòng nước, đầu óc ong ong.
Đến ta phản ứng lại, định quay người đi người cứu giúpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì một bóng dáng khảnh đãvi_pham_ban_quyen bất tất cả tới.
Lúc lướt qua nhau, Giang Sở Sở thậm chí quên việc kêu cứu, vô thức dừng bước ngoảnh .
Chỉvi_pham_ban_quyen cô gái đó đã lao mình .
Không hề có một chút do dự hay chừ nào.
Sự việc đã xảy năm rồi, nhưng khi hồi tưởng lại, Giang Sở Sở vẫnleech_txt_ngu cảm thấy kinh ngạc.
gái đó quá dũng cảm, Sở Sởleech_txt_ngu trong một khoảng thời gian sau đó đặc biệt ghét .
vậy?
Thấy tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dường như đang trầm , Tầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dạ một .
Nghevi_pham_ban_quyen vậy, Giang Sở Sở hoàn hồn, mỉm cười lắc đầu.
Không có gì .
Cô ta không nên nghĩ về những chuyện trong quá khứbot_an_cap nữa, hiện tại, cô ta mới là cứu mạng củabot_an_cap Tầnleech_txt_ngu Dạ.
này mãi mãi không bao giờ thay đổi.
Giang Sở lại ở trong văn phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Tần Dạ thêm một lát.
Công của Tần Dạ rất bận, không thời gian để ý đến cô . Một lát sau, Sở Sở đành phải chủ động lên tiếng.
, anh bậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc đibot_an_cap, hôm nay em , hôm khác lại quabot_an_cap tìm anh.
Tần Dạ bận đến mứcbot_an_cap không buồn ngẩng đầu, ánh mắt vẫnbot_an_cap dừng trên màn hình máy tính xách tay, chỉ đáp lạibot_an_cap: Được.
Sở Sở bị rời đi.
Đúng lúc này, Tần Dạ nhớ ra điều , ngẩng mắt lên: Đợi đã.
Có chuyện gì anh?
Dạleech_txt_ngu nhìn định vào cô ta: Vừa rồi ai gửi tin nhắn đến vậy?
Nghe xong, Giang Sở khựng .
Lúc tin nhắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vang lên anh không hỏi, Sở Sở cóbot_an_cap lẽ cũng bị nội dung tin nhắn đó dọa sợ nên không nghĩ nhiều mà trực xóa đi. Không anhvi_pham_ban_quyen lại động hỏi
Là nhắn cáo rác thôi, em làm phiền anh nên nói với anh xóa luôn rồi.
Nói xong, đáp lại cô ta làvi_pham_ban_quyen sự lặng củaleech_txt_ngu Tầnvi_pham_ban_quyen Dạ.
Thấy anh im lặng, Giang Sở Sở không khỏi hoảng hốt.
Có phải nhắn của anh làmbot_an_cap anh giận không? Xin lỗi anh nhé , em cứ là tin nhắn rác nên suy nghĩ không toàn, lẽ ra em để anh tự xử lý, xin lỗi anh, anh đừng giận em.
Côvi_pham_ban_quyen ta tiếpbot_an_cap nói lời xin khiến chân mày Tần Dạ khẽ giãn ra.
Anh đang làm gì ?
Chỉ là xóa một tin nhắn rác thôi mà, anh có cầnvi_pham_ban_quyen phải vì chuyện nàyvi_pham_ban_quyen mà nổi với Sở Sở không?
nhiên Tần Dạbot_an_cap vẫn luôn người nguyên tắc, cuối cùng vẫn trầm giọng nói: Anh không em, nhưng không có lần sau đâu đấy.
Giang Sở Sở gật đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, rũ mắt: Em biết rồi, em xin .
Bầu không hai lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức trở nên gượng gạo.
Tần Dạ im lặng lát rồi lên tiếng: Anhbot_an_cap bảovi_pham_ban_quyen tài xế đưa về.
Vâng.
Rất sau đó, đã lên đón Giang Sở Sở.
Sau khi rời khỏi văn phòng, Sở Sở bước thang máy, đôi tay buông thõng hai không nhịn được mà chặt thành nắm đấm.
Nhìn ngoài, Tần Dạ dườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như không có ý kiến gì về việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ta cầm điện thoại của anh. Thế nhưng, ta tin của anh, phảnleech_txt_ngu ứng của anh lại khá lớn.
Xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra ngay là mạng cũng không có ngoại lệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá mức.
Giang Sở Sở không cam mím môi.
Xem cô ta còn phải tốn tư lên ngườileech_txt_ngu Tần Dạ, nếu không chỉ dựa vào ơn cứu mạng, anh bản không nuông chiều cô tabot_an_cap điều .
Nhưng may là cô ta đã xóa tin nhắn đó rồi.
Dựa trên sự hiểu của cô ta Thẩm Vân Vụ, cô ấy đã chuyện đó với Tần Dạ qua tin nhắnbot_an_cap, nếu nhận đượcbot_an_cap hồi thì chắc sẽ không trực tiếp nói với Dạ ngoài đời .
Nhưng cứ kéo dài thế này cũng không , cô ta phải nhanh hành động thôi
Thẩm Vụ chờ từ lúc sángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến hoàng hôn buông xuống.
Cô vẫn không đợi được hồi âm củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dạ.
Điện thoại cô im lìm, cứ như thể đã cắtbot_an_cap đứt hoàn toàn liên lạc với thế giới bên ngoài. Trước đây khi còn làm việc, Thẩm Vân Vụvi_pham_ban_quyen chỉvi_pham_ban_quyen mong điện đừng ai làm phiền để cô chút thời ngơi. Thế nhưng lúc này
Mãi đến khi bóng tối bao phủ tứ phía, điện thoại Thẩm Vân Vụ mới phát ra một tiếng đinh, có nhắn gửi .
Cô mình, cầm máy lên, nhưng sau nhìn rõleech_txt_ngu nội dung, ánh chợt sầmleech_txt_ngu lại.
nhắn là do Song Song gửi tới: Cậu cân thế nào rồi? thú nhận anh ta chưa?
Vân Vụ lẳng nhìn hình điện thoại hồi lâu, rồi độtbot_an_cap bật cười khe khẽleech_txt_ngu.
Tiếng cười ấy tràn ngập sự tự giễu.
Thực ra đã biết kết quả rồi. Nhưng tạivi_pham_ban_quyen sao cô vẫn không chịu từ bỏ ý định? Cứ nhất thiết phải phơi bàyleech_txt_ngu vết thương của mình ra cho ta thấy, để rồi nhận lại sự hờ hững chẳng thèm đoái hoài.
thì hay rồivi_pham_ban_quyen, sau này cô phải đối với thế nào đây?
Thẩm Vân Vụ tựa thành giường rồi từ từbot_an_cap xuống, nhắm nghiền mắt lại.
Giờ này anh đang ở bên ai? Đang làm gì? Sau khi biết cô mang thai, anh có phản ứng thế nào? anh đem chuyện này cho Giang Sởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , và sau trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt Giang Sở , cô sẽ thànhvi_pham_ban_quyen loại người gì?
Trong khoảnh khắc, Thẩm Vân Vụ cảm chi mình như bị rút cạn sức lực.
Tốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôm , Thẩm Vân Vụbot_an_cap chỉ húp miếng cháo trắngvi_pham_ban_quyen chẳng còn trạng ăn uống gì thêm.
Đợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến chín giờ tối, thoại vẫn không có động tĩnh, cô đành khoác chiếc áo ngoài đi xuống lầu.
Quản vẫn chưa đi , thấy cô xuống liền chủ động đứng dậy.
phu , muộn thế này rồi sao bà nghỉ ngơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Thẩm Vân Vụ liếc nhìn cánh cổng lớn vắng lặng: Tần Dạ không về ?
mắt gialeech_txt_ngu thoáng qua một tia khác lạ, sau đó liền đáp: Trợ lý của tiên sinhvi_pham_ban_quyen vừa gọi điện tới, nói tối nay anh ấy có việc quan trọng, không về nữa.
Nghe vậy, lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thẩm Vân Vụbot_an_cap không ngừng chùng xuống. Thấy sắc mặt cô không tốt, quản gia lộ vẻ lắng: Phu nhân, bàvi_pham_ban_quyen không sao chứ?
Thẩm Vân Vụ hoàn , gượng gạo nở một nụ cười: Tôi không sao.
Nóivi_pham_ban_quyen xong, xoay người đi lên lầu. Vừa định bước vào phòng thì điện thoại chợt lên.
tên hiển thị trên hình khiến đồng tử của Thẩm Vân Vụ rụt lại.
Tần Dạ.
phải anh nói không về sao? Tại sao vào lúc này lại gọi điện cho cô? Anh định nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì với cô đâyleech_txt_ngu?
Vân Vụ một hơi thật , chuẩn bị tâm lý rồi bắt máy.
Vân Vụ?
Thế nhưng, từ đầu dây bên kia lại truyền đến một giọng nữ ngọt quen thuộc, đó là giọng của Giang Sở Sở: bảo mình nói với cậu một tiếng, tối nay anh bận việc nên thời không về, cậu đang ốm thì nghỉ sớm đi nhébot_an_cap.
Khoảnhbot_an_cap khắc ấy, Thẩm Vân Vụ chỉ thấy cổ họng nghẹn đắng, thắt , thậm chí cả tay cũng tê dại.
Cuộc gọi này là do anh Giang Sở Sở cho cô sao? Anh làm vậy là có ý gì?
Vân ? Cậu đang nghe không?
Thẩm Vân sực tỉnh, dùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chất giọngbot_an_cap đặc khó khăn đáp lại một tiếng . Sau đó, cô không thể khống chế đượcvi_pham_ban_quyen cảm xúcleech_txt_ngu củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình mà cúp máy một cáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thất lễ.
Giang Sởvi_pham_ban_quyen Sở nghe thấy tiếng tít tít từ thoại thìleech_txt_ngu thở phào nhõm, sau đó lưu số Thẩm Vân Vụ vào máy mình rồi mới cầm điện thoại quay lạibot_an_cap.
, gọi rồi ạ.
Ừ.
Giữa bộn công việc, Tần Dạ ngẩng đầu lên nhận lại điện , sực nhớ ra điều gì đó hỏi: Cô ấy ngủ chưa?
Vẫn chưa ạ.
Ngheleech_txt_ngu vậy, đôi lông mày của Tầnleech_txt_ngu Dạ khẽ nhíu , anh hừ một tiếng, trầm giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : Bệnh đến mức đó còn không chịu nghỉ , thật là biết cách hành hạleech_txt_ngu bảnvi_pham_ban_quyen thân.
anh nói này, Giang Sở đang đứng ngay bên . Nhìn dáng vẻ đó của Tần Dạ, mặt côleech_txt_ngu ta trắng bệch, chặtleech_txt_ngu , hai bàn tay buông thõngbot_an_cap bên sườn khẽ run rẩy. Có lẽ chính anh cũng nhận ra, khi nói nói , nuông chiều trong mắt rõ ràng đến nhường nào.
Embot_an_cap lưu số điện thoại chưa?
Bất thình lình, Tần Dạ hỏi mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net câu.
Nghe vậy, Giangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sở Sởvi_pham_ban_quyen mới sực : , lưu xong rồi. Dạ này, sau này em có thể rủ cậu ấy ra ngoài chơi được không?
Ừ, để ấy bớt vùi đầu suốt ngày đi.
Giang Sở Sở chỉ có thể cười gượng gạo. Khi quay lưngbot_an_cap , ánh mắtvi_pham_ban_quyen vốn luôn tỏ ra yếu đuối của cô ta xẹt qua một tia âm u.
Ngày hôm sau.
Khi Thẩmvi_pham_ban_quyen Vân Vụ tỉnh dậy, côvi_pham_ban_quyen phát hiện mắt hơi . Để khác nhận ra điều bất thường, cô đặc biệt dùng chườm để .
Nhìnleech_txt_ngu vào điện , có mấy gửi nhắn chobot_an_cap .
Giang Ninh Xuyên: Công việc anh đã xử lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong cảvi_pham_ban_quyen rồi, em không cần lo lắng nữabot_an_cap, cứ nghỉ ngơi cho tốt. Nếu khỏe thì nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định phải đi bệnh việnleech_txt_ngu đấy.
Em dậy chưavi_pham_ban_quyen? Người thế nào rồi? Nếu cần Ninh Xuyên đi bệnh viện.
Tin nhắn trên là gửi từ tối qua sau khi cô đãvi_pham_ban_quyen ngủ, tin là gửi sớmbot_an_cap nay.
Ngoài ra còn tin nhắn từ bạn thân Chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Song Song: Yêu dấu ơi, lâu rồi cậu không trả lời tin của mình, có xảy ra sao? Xin lỗi nhé, đáng lẽ mình không nên tính kế nhưleech_txt_ngu vậy.
Phía là liên tiếp tin nhắn bày tỏ sự tâm. Thẩm đoán có đêm qua Chu Song Song cũng chẳng ngủ yên giấc.
Cô lại cho Song : không sao, cậu đừng lo.
Trả lời xong, cô lại chuyểnbot_an_cap nhắn tin cảm ơn Ninh Xuyên đã giúp hoàn thành công việc, nói rằng khi nào có gian sẽ mời anh ăn.
Chu Song Song chưa trả lời, nhưng Giang Ninh Xuyên thì phản hồi nhanhbot_an_cap.
Sức khỏe em thếbot_an_cap nào rồi?
Thẩm Vânvi_pham_ban_quyen Vụ vừa định nhắn lại thì điện thoại của Giangbot_an_cap Xuyên trực tiếp gọi đến. Côvi_pham_ban_quyen chỉ dự hai giây rồi bắt máybot_an_cap.
Ninh Xuyên ca.
Ừ, đỡ hơn chút nào chưa?
Em nhiều rồi.
Giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn còn đặc mũi, chắc chưa khỏe hẳn đúng không?
Thẩm Vân Vụ:
Về những chuyện liên quan đến khỏe của Vân Vụ, Ninh Xuyên lúc nào cũng rất nhạy bén.
Đầu dây bên kia im lặng lát, rồi anh hỏi: Tần Dạ không đưa em đi bệnh viện sao?
Bất thình lình nghe thấy tên Tần Dạ, Thẩm Vân Vụ sững người, sau đóvi_pham_ban_quyen lảng tránh chủ đề này.
Chỉ vấn đề nhỏ thôi, em tự uống thuốc là được. Ngủ hai nay cũng đãbot_an_cap không sao rồi.
Bên kia lại thở dài: Vân Vụ, em cứ bướng bỉnh như vậy. Nếu cha emleech_txt_ngu được chắc chắn sẽ xót xa .
Thẩm Vân mím môi: Không có chuyện đó đâu, thực sự không khỏe em tự đi khám mà, yên .
Cuối cùng hai người nói thêm câu rồi cúp máy.
Vừa mới ngắt cuộc gọi với Giang Ninh Xuyênvi_pham_ban_quyen, điện của Chu Song Songbot_an_cap đãleech_txt_ngu gọi ngay lập tức.
Vân Vụ! Thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào rồi? qua mãi trả tin nhắn, mình đến sáng mớibot_an_cap chợp mắt đấy. Nếu khôngbot_an_cap phải vừa nãy nhắn tin cho mình thì cũng chẳng sẽ ngủ đếnbot_an_cap mấy giờ nữa.
Hóa rabot_an_cap là tin nhắn của cô đã bạn thức . Sớm biết vậy Thẩm Vân đã nhắn muộn hơn một chút.
Nhưng , thấy cậu trảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời là mình yên tâmleech_txt_ngu rồi. Chu Songleech_txt_ngu Song thở phào, sau đó ngập ngừng hỏi tiếp: Cậu nói chuyện đó với anh ta ? Tần Dạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh ta phản ứng thế nào?
Không nhắc thì thôi, vừa nhắc đến chuyện này, lồng Thẩm Vân lại một cơn đau ỉ.
nhìn sang phía kia của chiếc giường lớn.
qua, anh không về.
Sau nói cho anh biết chuyện mình mang thai, anh đã chọn trốn tránh.
Thẩm Vân Vụ tầm mắt, giọng nói vô cùng bình thản.
Song Song, mình phá thai rồi.
thấy hai chữ phá thai, Song ngẩn người một lát, rồivi_pham_ban_quyen nhanh chóng phản ứng lại.
Tại tại chứ?
có thể tại sao nữa?
Nhưng mà Chu Songbot_an_cap Song đầu dây bên kia đầy vẻ không cam tâm: năm rồi, cậu ởbot_an_cap bên ta suốt hai năm trời, chẳng anh ta không có lấy một chút lưu luyến nào với cậu sao? Hơn nữa đứa bé này đâu phải của ai khác, đó giọt máu của Tần Dạ mà. Với tư cách là một người chồng, người cha, chẳng lẽ anh ta không có lấy một chút trắc ẩn sao?
Thẩm Vân Vụ im lặng.
Nếu nói trước khi tin nhắn, cô vẫn còn giữ chút ảovi_pham_ban_quyen tưởng về Tần . Thìbot_an_cap giờ đây, ảo đó đã hoàn toàn lịm tắt.
mạng có một câu rất phổ biến là gì ?
À, đúng rồi
Chỉ ta bạn, đứa trẻ mới là kết tinhvi_pham_ban_quyen tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yêu. Còn khi yêu, đừng nói là trẻ, ngay cả bản thânleech_txt_ngu bạn cũng là cái tháleech_txt_ngu gì.
Chu Song Song vẫn tiếp tục: Cho dù tính hai năm naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thì hai người dĩ cùng nhau lên, tình thanh mainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trúcleech_txt_ngu chẳng lẽ cũng không còn sao? Vân Vụ, có phải cậu nói ràng với anh ta không? Hay là
Song . Thẩm Vân Vụ bình tĩnh ngắt lời cô : Đừng nóibot_an_cap gì nữa.
này, nói thêm nữa chỉ càng khiếnleech_txt_ngu cô thêm khó xử mà thôi.
Một lần là quá đủ rồibot_an_cap.
lần nữa thì tính là gì, là đi van xin sao?
Nếuleech_txt_ngu vậy, cô thà rằng không cần.
Thẩm Vân Vụ cúp điện thoại của Chu Song Song, sau đó đứng dậy dọn đồ đạc, lấyleech_txt_ngu lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tinh thần đi .
Cô tự lái xe đến công tynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, việc đầuvi_pham_ban_quyen tiên sau khi vào vị là kiểm tra côngbot_an_cap việc trước đó, sau khi xác nhận khôngvi_pham_ban_quyen có vấn gì, mới lấy điện thoại ra đặt hẹn .
Nếu đã quyết định bỏ đứa béleech_txt_ngu, cô phải nhanh chóng xử xong xuôi mọi chuyện.
Lịch hẹn tuần này đã kín chỗ, Thẩm Vân Vụ chỉ có thể đặt vào tuần sau.
Khi địnhleech_txt_ngu xác nhận đặt lịch, đầu ngón tay của Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Vụ khựng lại.
Trong lòng cô như có một giọng nói đang hỏi: Mày thực sự muốn đứa bé này sao? Mày nỡnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khôngleech_txt_ngu?
Ngay sau đó, một giọng nói khác đáp lại: Khôngleech_txt_ngu thì đã sao? Đứa trẻ sinh ra không có cha, chịu trách nhiệmvi_pham_ban_quyen được không?
Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng, mày mới mang thôi mà, dù có muốn sinh con thì là chuyện của mười tháng sauleech_txt_ngu, mày lo lắng cái gì ?
Trốn tránh vấn đề thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có giải quyết được gì không? dù không bỏ, sau này cũng phải bỏ thôi.
Nhưng đứa trẻ này không chỉvi_pham_ban_quyen là của Tần Dạ, nó còn con của mày, trong mình dòng máu của mày, không phải sao?
Làvi_pham_ban_quyen con của thì sao chứ? Mày căn bản không hiểu được nỗi đau đình đơn thân đâu.
này, trong lòng Thẩm Vụ như đang xảy ra cuộc nội tâm dữ dội. luồng ý kiến không ngừng giằng xé khiến đầu cô đau như muốn nổ tung.
Chị Vân , đây là bản thảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dự án bên côngvi_pham_ban_quyen ty IC, chị xem có chỗ nào cần sửa đổi ạ.
Đúng lúc này, U U về phíabot_an_cap này.
Thẩm Vân Vụ chóng tắt diện điện thoại, sau đó đặt nó lên bàn làm .
động quá nhanh của khiến U U hơi ngạc , nhưng vì làbot_an_cap cấp dưới nên cô không tiện hỏi chuyện riêng cấp trên, chỉ đành sựvi_pham_ban_quyen tò mònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại và bản án cho cô.
Sau khi nhận lấy, thấy Lâmleech_txt_ngu U vẫn đứng yên tại chỗ, Vân Vụ hỏi: Sao vậy? Còn gì nữa không?
Lâm U U nhìnvi_pham_ban_quyen cô, nhỏ nhẹ hỏi: Chị Vân Vụ, không sao ? ngày trước chị bị ngất đi, làm em sợ chớt khiếp.
đến chuyệnleech_txt_ngu này, Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vânvi_pham_ban_quyen Vụ có chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tò mò.
Hôm là tìm anh sao?
Lâm U gật đầu: Vâng ạ, lúc em đến tìm chị thì gọi thế nào chị cũng không tỉnh, nên em đã đi tìmleech_txt_ngu Tần tổng.
Trách không được cô tỉnh dậy trong xe của Tần Dạ.
Chị Vụ, không biết đâu, hôm lúc em nói với Tần tổng rằng chị có thể đã hôn mê bất , tổng đã lo lắng đến nào.
Khi Lâm U nói nhữngleech_txt_ngu lời này, Thẩm Vân Vụ khôngvi_pham_ban_quyen đoán tâm tư của cô ấy là muốn lấy lòng mình hay là có ý gì khác?
Thế là cô cũng cân nhắc rồi lại: Vậy sao? Lo lắng đến mức nào?
Nụ cười của Lâm U U càng đậm hơn.
emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm việc ở Tần thị bao nhiêu nay, ngoạileech_txt_ngu trừ hôm qua, emvi_pham_ban_quyen chưa từng thấy Tần lộ ra cảm và sắc mặt như vậy bao giờ. Lúc đó bên anhleech_txt_ngu ấy còn có các cao đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net báo cáo công việc nữa, tin chị ngất xỉu, anh chẳngleech_txt_ngu thèm để ý chạy thẳng đây luôn, sau đó bế chị lên xe, vẻ mặt lúc đó lo lắng lắm.
đến đoạn cuối, Lâm U U nháy mắt : Tần tổng chắc chắn rấtbot_an_cap quanbot_an_cap tâm chị.
Thế à?
Vân nhìn cô ấy, ma xui quỷleech_txt_ngu khiến lại thốt ra một : Hôm em thấy bên cạnh anh ấy còn có người phụ nữ khác saoleech_txt_ngu?
Một câu trực tiếp dập tắt ý định ghép đôi U U.
Cô ấy đứng người tại chỗ một hồi lâu, không biết nói gì để xoa dịu khí gạo này.
Vì biểu hiện Tần tổng ấy quên mất bên anh ấy cònbot_an_cap một người phụ nữ khác, nhưng Lâm U U cũng không nghĩ nhiều, giờ nghe Thẩm Vân Vụ nói vậy, đúng là có chút ổn thậtvi_pham_ban_quyen.
Bởi vì người phụ nữ đó ở trong văn phòng của anh ấy.
nữa đây trong công ty cũngleech_txt_ngu người phụ đó mà râmbot_an_cap ít lời ra tiếng vào.
Thẩm Vân Vụ cô ấy đứng ngây ra đó, liền giơ tay day day vầng trán đang hơi đau nhức, khẽ nói: Đi làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc .
Vâng, được ạ.
Sau Lâm U rời đi.
Thẩm Vân Vụ lấy điện thoại ra lầnvi_pham_ban_quyen nữa, nhấn vào xác nhận đặt lịch trên màn .
Chẳng có gì phải luyến cả, cô thầm.
Buổi , Giang Ninh Xuyênleech_txt_ngu gửi tin nhắn cô đi dùng .
Lòng Thẩm Vân Vụ rối nhưvi_pham_ban_quyen tơ vòbot_an_cap, vốn địnhleech_txt_ngu từ chối, nhưng đến chuyện hôm qua anh đã lý công việc giúp mình, cô liền nhận lời.
Đến giờ , Thẩm Vân Vụbot_an_cap xuống lầu đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn đợi Giang Ninh Xuyên. Anh nói sẽ lái xe đến đón cô, có ý kiến gì.
Trong lúc chờ đợi, Vân Vụ mở điện xem lịch trình việc buổileech_txt_ngu , nghe thấy những xung quanh bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu bàn tán xao.
Đó chẳng phải là xenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Tần tổng ? Sao giờ này mới công ty nhỉ?
Nghe vậy, Thẩm Vụ theo bản năng ngẩng lên, lậpvi_pham_ban_quyen tức nhìn thấy Cayenne màu đen đó.
Tim Vân Vụ khẽ thắt lại, chiếc xe này chỉ có mình lái.
Tốc độ xe Cayenne không , cửa sổ xe đang mở, khi xe chạy lướt , Thẩm Vân Vụ nhìn thấybot_an_cap Giang Sởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sở đang ngồi ở ghế phụ.
ta mặc một chiếc màu xanh nhạt, máinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tóc dài xõa trên vai, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ, vừa vặn chạm phải ánh mắtvi_pham_ban_quyen của Thẩm Vụ đứng nhân viên.
Giang Sở hơi khựng lại, một lúc sau liềnbot_an_cap mỉm cười cô.
Tần Dạ ở ghế lái mắt nhìn nghiêng, không hề chú ý đến cảnh này.
đến khi xe chạy vào trong công ty, các nhân viên Tần thị trước bắt đầu bàn luận.
Cô gái đó là ai vậy nhỉ? Lại thể ngồi ở ghế phụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Tần tổng, nghe tối qua họ tăng ca cũng là cùng nhau ra.
Tôi nghe người khác nói, cô gái đó làleech_txt_ngu người Tần tổng thích, gần đây mới vừa nước.
Người mình thích sao? chẳngbot_an_cap phải Tần tổng kết hôn với Thư ký Thẩmbot_an_cap ?
có ngốc không đấy? Hôn nhân môn sao cóvi_pham_ban_quyen thể coi là thật được? giờ bên đang đồn ầmbot_an_cap kia kìa, Tần tổng và Thư ký Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là kết giả, nếu khôngvi_pham_ban_quyen thì saovi_pham_ban_quyen kết hôn đến giờ mà Thư ký Thẩm vẫn chỉ là Thư ký , vả lại bụng Thư ký Thẩm chẳng thấy có động tĩnh gì.
, cậu nói thế tôi cũng có lý đấy.
Đúng thế còn gì, gì có phu nhân hàobot_an_cap môn nào lại đến công ty làm ký chứ?
Nhưng tôi hiểu, tại sao phải kết hôn giả?
Chắc là nguyên nhânleech_txt_ngu cả . Tôibot_an_cap nghe nói Thư ký Thẩm Tần tổng cùng nhau lớn lên, năm đó Thẩm phá sản, Tần tổng ở bên cô ấy là muốn taybot_an_cap. Giờ thì hay rồi, chẳngbot_an_cap bắt nạt Thư ký nữa.
Hóa , Tần tổng của chúng ta là người tốt.
Tôi còn nghe nói, Tần vẫn luôn đợi Giang Sở Sở ở nước ngoài kia kìa. Một người đàn ông vừavi_pham_ban_quyen trượng nghĩanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa chung tình như vậy, e chỉ có Tần tổngvi_pham_ban_quyen nhà thôi.
Lúc người đó đang nói chuyện, Thẩm Vân Vụ vẫn luôn đứng phía lắng nghe, cũng không hề tránh. Biểu cảm mặt cô rất bình thản, cứ như thể đối tượng mà bọn họ đang bàn tán không phải làvi_pham_ban_quyen mình .
đến khi xe của Giang Xuyên dừng lại trước mặtbot_an_cap mọi người, cửa kính hạleech_txt_ngu , lộ gương mặt điển trai anh: Lên xe .
Dưới mắt của tất cả mọi người, Thẩm Vân Vụ bước lên xe của Giang Xuyên.
Đợi đến khi chiếc xe đã chạy đi xa, những người vừa bàn tán lúc nãy sực tỉnh lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Vừa rồi là Thư ký Thẩm phảibot_an_cap không?
Ừmleech_txt_ngu, như là cô ấy.
những lời chúng taleech_txt_ngu nói banbot_an_cap nãy, cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ấy đã nghe thấy hết rồi không?
Nghe thấy thì đã sao? Cũng chẳng phải chúng bịa ra, chỉ là nghe lạileech_txt_ngu thôi. Mà cả là ta nói thì đã saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứ? Đều là sự cả mà, nếu không sao cô ấy không phản bác lại? Chắc chắn là chột dạ rồi!
Chủ yếu là cô ấy cũng không biết phải phản thế nàobot_an_cap thôi. Lúc nãy tổng vừa lái xe ngang qua, người phụ nữ kia lạivi_pham_ban_quyen ngồi ngay trên anh ấy.
Mọi nhìn theo chiếc xe đã đi xaleech_txt_ngu, vẫn không ngừng xì xào tán.
Thẩm Vânvi_pham_ban_quyen dưng kéo cửa kính xe , rồi lặng lẽ nhìn những hàng câyleech_txt_ngu và kiến đang lùi dần phía sau, lòng cô trĩu nặng.
Bên tai cô vẫn văngbot_an_cap vẳng những lời tán gay của đám người kia.
Còn cả màu đen qua khi nãy.
Sao vậy? Tâm hồn cây à?
Giang Ninh Xuyên cảmleech_txt_ngu xúc của côbot_an_cap nên lên tiếng hỏi một câu.
Nghe vậy, Vân hoàn hồn, gượng cười tiếng: Không có , chắc là di chứng của thôi.
Giang Xuyên chỉ đành dài: Emvi_pham_ban_quyen đấy, định giấu anhvi_pham_ban_quyen đến giờ nữa?
Câu nói này khiến cơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể Thẩm Vân Vụ cứng .
Ý anh là sao?
Cô giấu anh ? Chẳng lẽ Giang Ninhbot_an_cap Xuyên đã chuyện cô thai?
Nhưng ai đã nói cho anh chứ?
Hiện tại người biết cô mang thai, ngoài sĩ viện ra thì chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn lại cô bạn Chu Song Song.
Tấtbot_an_cap , ngay ý nghĩ này xuất hiện, Thẩm Vân Vụ lập tức phủ nhận.
Vì mối quan hệleech_txt_ngu với cô nên Song Song và Giang Ninhbot_an_cap Xuyên cũng biết nhau, vẫn giữleech_txt_ngu liên lạc và quan , cô và Song đều xem anh một người anh trai lớn.
Nhưngbot_an_cap Song tuyệt đối không thể nói chuyện của cô Giang Ninhleech_txt_ngu được.
Cho nên, chuyện anh biết hẳn không phải là chuyện mang thai.
Một lúc sau Giang Ninh Xuyên mới nói: Sở Sởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quay về rồi, em không nói anh?
thấy thế, Thẩm Vân Vụ khựng lại chút, quả nhiên không phải là chuyệnleech_txt_ngu đó.
nay vì thai mà đãbot_an_cap trở nên nhạy cảm như chim sợ cànhvi_pham_ban_quyen vậy.
Cô thở phào nhẹ nhõm, nhạt giọng đáp: Cô ta quay về thì cóleech_txt_ngu liên quan gì đến anh ?
Câu nàyleech_txt_ngu khiến Ninh Xuyên lạibot_an_cap.
Anh bất Thẩm Vụ một cái.
không phải hiểuvi_pham_ban_quyen rõ tính của cô thì có lẽ Ninh Xuyên đã nghĩvi_pham_ban_quyen rằng cô đang mai .
Liên quan đến không, nhưng còn em thì sao? em cũng không liên quan gì sao?
Thẩm Vân Vụ im lặng.
Giang Ninh Xuyênleech_txt_ngu nói tiếp: Lúc trước khi em muốn ở bên hắn, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã thấy ổn rồi. ràng từng nói những lời vậy, màbot_an_cap vẫn
Những sau Giang Ninh Xuyên không ra, nhưng điệu của đã thể hiện rõ xúc của mình.
Anh đang hận sắt thành thép.
Thẩm Vân Vụ chỉvi_pham_ban_quyen thể thầmbot_an_cap thấy may vì anh không biết chuyện cô mang thai, nếu khôngleech_txt_ngu giọng điệu của anh còn hơnvi_pham_ban_quyen bây giờ nhiềubot_an_cap.
Có lẽ vì cô lặng nên Giang Ninh Xuyên không nói thêm gì mà đưa cô một nhà hàng. khi gọi món xong, anh bảo: Em anh ở đây một lát, anh ngoài mười phút.
Vâng. Vân Vụ gật đầu, không cònbot_an_cap để dò xem anh muốn đi đâuleech_txt_ngu.
Mười phút sau, Giang Ninh Xuyên xách một chiếc túi lại.
Cầm lấy đi.
gì vậy anh?
Giang Ninh Xuyên : Thuốcleech_txt_ngu, chẳng phải emvi_pham_ban_quyen đang bệnh sao? Lớn tướng rồi, người nào cũng phải chuẩn bị sẵn vài loại thuốc thông dụng chứleech_txt_ngu? Lúc nào không khỏe thì uốngleech_txt_ngu.
Thẩm Vân Vụ nhìn chiếc túi, ngẩn người: Nhưng em đã rồi .
Thếvi_pham_ban_quyen thì dành lần .
Được .
Cô đành phải nhận lấy chiếc túi, bên trong đều là mộtleech_txt_ngu số thông dụng thường dùng, bị khá đầy đủ.
Cảm ơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh Ninh Xuyên.
Khách sáo với anh làm ? Ninh Xuyên đưa tay gõ vào trán cô, Em có thể lạ kỳnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưng đừng giờ xa lạ với Xuyên, có chuyện gì cứ cho anh .
Em biết rồi mà.
Sau đó hai người chìm vào im lặng, lặng lẽ dùng bữabot_an_cap.
Một lát sau, Giang Ninh Xuyên vẫn không nhịn được mà : Có phải em đã gặp Giang Sở Sở không?
, trên tay Thẩm Vân Vụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơi khựng , sau gật đầu: Vâng.
Cô ta hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có ý gì? Vừa về nướcbot_an_cap đãbot_an_cap tìm Tần Dạ, nối lại xưa sao?
Cụm từ nối lại tình xưa khiến Thẩm Vânvi_pham_ban_quyen Vụ khá chói tai.
Không phải nối lại tình xưa, giữa hai người họbot_an_cap làm gì có tình xưa nào?
Dù trước đây Tần Dạ có từng nói câu, lúc đó hai người họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng đâu có bên nhau.
Nhắc đến chuyện này, Thẩm Vân Vụ cũng hiểu lắm.
Lúc đó Tần Dạ và Giang Sở Sởvi_pham_ban_quyen không ở bên ? Theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lý mà nói, hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuyên bố trí bên cạnh mình sẽ luôn để dành cho Giang Sở Sở, mà Giang Sởleech_txt_ngu Sở cũng thích , lẽ ra hai người phải là trai bạn gái của nhau rồi chứ?
Có , giờ suốt cũng chẳng để gì.
Giang Xuyên nghe xong không được mà nhướngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mày.
Thế đã bảo sao?
Thẩmvi_pham_ban_quyen Vân Vụ mím môi, lầm bầm: Em nói sự thật thôi.
đều đã đưa người đến tậnvi_pham_ban_quyen công ty, mặc người khác tán đủ điều về em, vậy em bảo vệbot_an_cap ?
lờileech_txt_ngu này, lông mày của Ninh Xuyênvi_pham_ban_quyen khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể ra được.
Sáng nay lúc đi làm, anh đã nghe gì trongleech_txt_ngu phòng trà nướcvi_pham_ban_quyen?
Nghe nói chứ? Bạn chính thức của tổng quay vềbot_an_cap rồi đấy.
Bạn gái chính thức? tổng của chúng ta chẳng phải đã kết hôn rồi sao? Ở đâu ra chính thức nữa?
Kết hôn chắc chắn là giả rồi. Nếu thật sự kết hôn thìbot_an_cap sao có thể nỡ vợbot_an_cap mình làm thư ký chứ? Vất vả như vậy. Cô này mới là thật này, còn từng cứu Tần tổng mình đấy, gia thế nữa, lần đi tu ởleech_txt_ngu nước vừa mới về. Đó mới thật sự là môn đăng hộ đối với Tần .
A, nếu tổng ở bên cô ấyvi_pham_ban_quyen Thư ký của ty ta phải làm sao ?
Câu hỏi này nực cười thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấy, còn có thể làm sao nữa? Chim sẻ đậu cành cũng chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được thành phượng hoàng, đương nhiên có thểvi_pham_ban_quyen lủi thủi quay về cáileech_txt_ngu tổ chim sẻ của mình thôi!
Cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẽ câunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói này đã đúng vàovi_pham_ban_quyen điểm cười đám người kia, đám phụ nữ nói rả phòng trà.
Giangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ninhleech_txt_ngu Xuyên đứng bên ngoài siết chặt cốc gốm trong tay, ánh mắt u tối.
Vân Vụ đột nhiênleech_txt_ngu đổ bệnh, liệu có quan đến cô ta không?
Nếu không, sao trùng hợp thế?
Dòng suy nghĩ của Ninh quay trở lại thực tại.
Anh nhìn cô gái trước . Cô ăn mặc rất giản dị, mái tóc dài xõa ngang vai chỉ tùy ý ra sau . Hôm nay cô thậm chí còn không trang , có vẻ đẹp manh, pha chút bệnh hoạn, khiến ngườileech_txt_ngu ta không kìm được lòng mà nảy sinh giác xót xa.
Giang Ninh Xuyên là người biết tự sức mình. luôn hiểu rõ bản thân không thể sánh bằngleech_txt_ngu Tần Dạ, cũng đủvi_pham_ban_quyen cách để với anh tavi_pham_ban_quyen.
Thời điểm nhà họvi_pham_ban_quyen Thẩm phá sản, đã chạy vạy khắp , nhưng đáng tiếc lời nói của anh quá nhẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ký, chẳng giúpbot_an_cap ích gì. Thậm chí có một vị giám đốc của một nghiệp nọ đã thẳng thừng nói với anh:
Ninh Xuyên, cậu rất ưu tú, tôi cũng rất đánh giá cao năng lực của cậu. Nhưng giờ nhà họ đã sụp đổvi_pham_ban_quyen , người thông minhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên biết chọn lốibot_an_cap mà đi, cậu có thể đến công ty củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi.
Lúc đó, rất nhiều người những không muốn đỡ mà còn muốn đào góc tường, kéo anh đi.
Nhà không ngóc đầu lênleech_txt_ngu nổi đâu. dù lúc nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự có người bằng lòng ra tay cứu giúp họbot_an_cap Thẩm cũng chẳng bao giờ giữ được hào quang như trước nữa.
Vậyleech_txt_ngu nên khuyên cậu cân nhắc kỹ cho tương lai mình. sao cậu cũngleech_txt_ngu chẳng phải người nhà họ , càng không phải con rể của họ, chẳng việc gì ba vậy.
Lòng Giang Xuyên nguội lạnh ngắt. Trên đường về, anh quả thựcbot_an_cap đã nghiêm túc cân nhắc nàyvi_pham_ban_quyen. Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gọi điện cho Thẩm Vân , hỏi cô đang ở đâu để qua đón.
Kết quả, khi anh đến nơi, con trai thứ của tập họ Trần đang kéo đám bạn bè xấu hắn ra sức dùng lời nhục mạ cô.
Thẩm đại tiểu thư, ngày trước lúc nhà họ Thẩm còn rực rỡ, cô chẳngleech_txt_ngu mảy may để ý đến sự theo đuổi tôi. Giờ họ Thẩm đã lụn bại, không biết cô còn giữ được cái cốt cách cao ngạo đó nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không? Chuyện của thị bây giờ ấyleech_txt_ngu mà, bảo tôi giúp cũng không phảivi_pham_ban_quyen không thể, nhưng tổng phải trả cái giá nào đó ? Ví như, ngủ với tôi một đêm?
Lời vừa dứt, bạn của hắnbot_an_cap cười rộ thànhvi_pham_ban_quyen một tràng.
Giang Xuyên suýt chút đã lên đánh với bọn chúng. Những suy cân nhắc cho tương lai của chính mình nãy tức biến, trong anhleech_txt_ngu chỉ còn một ý duy nhất. Anh không thể bỏ mặc nhà Thẩm trong lúc dầu sôi lửa bỏng này để đi tìm tiền đồ riêng.
Anh không xông lên đánh nhau với nhị thiếu gia nhà họ Trần vì anh không có tư cách, nên anhvi_pham_ban_quyen chỉ có thể kéo Thẩm Vân .
Sau đó không lâu, anh nghe vị nhị thiếu gia nhà họ Trần kia đã bị người ta trị, cả đoàn họ Trần vì hắn bị liên , đến mức ông phải đưaleech_txt_ngu con trai đến cửa bồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tộivi_pham_ban_quyen với Thẩm Vụ ngay trong đêmleech_txt_ngu.
Người giúp cô chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là Tần Dạ.
Nghĩ lại, người thực sự kéo ra nghịch cảnh đó đúng là Tần Dạ. Nhưng những chuyệnbot_an_cap xảy ra trong hai ngày qua, anh ta lại cô rơi một hoàn cảnh khác.
Giang Ninh Xuyên mím môi, khẽ nói: Anh Ninh Xuyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không phải muốn giáo huấnbot_an_cap em, chỉ là có số chuyện em cần phải cân cho kỹ để sớm có dự tính.
Thẩm Vân Vụ đangvi_pham_ban_quyen định lên thì điện thoại bỗng rung . Cô lấy ra xem, phát là tin nhắn từ Tần Dạ.
Nghe trợ lý của em nói em ngoài rồi?
Tinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhắn qua WeChat, giọng điệu vẫnbot_an_cap thản như thường ngày, như chỉ là thấy cô ngoài nên tùy miệng hỏi han. Thẩmbot_an_cap Vân Vụ nhìn tin , cô cũng chẳng rõ mình đang nghĩ gìbot_an_cap, chỉ nhắn lại một chữ: Ừ.
Tần chắc hẳnbot_an_cap đang điện thoại nên trả lời rất nhanh: Khi nào về?
Giống như thường , đối của hai người trông chẳng có vấn đề gì. Anh nhắc tin nhắn tối qua, cũng không đề cập đến việc mình cả không . Còn cô cũng hiểu chuyện mộtbot_an_cap cách lạ thường khi không hềvi_pham_ban_quyen han. Dường như tối qua gì xảy ra, cuộc sống vẫn cứvi_pham_ban_quyen diễn cũ. Cả dường như ngầm giữ hòa nhã và lặng này.
Cô trả lờivi_pham_ban_quyen: Đến giờ làm sẽ về.
Sau đó, Dạ không nhắn lại nữa.
Cô cất điện thoại, nói với Giang Ninh Xuyên: Em biết rồi, anh Ninh Xuyên.
Ánh Giang Ninh Xuyên dừng lại trên điện thoại mộtleech_txt_ngu lát rồi : nhắn của anh ta ?
Thẩm Vân Vụ khựng lại chút rồi gậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu.
Giang Ninh Xuyên cũng không tiện nói gì thêm. Cả lặng lẽ ăn nốt phần thức ăn còn lại, thanh toán rồi Giang Ninh Xuyên đưa cô về. Khi Thẩm Vân Vụ vào thang máy, cô thấy Giang Xuyên vào theo.
hơi ngạc nhiên: Anhvi_pham_ban_quyen định đi đâu à?
văn phòngbot_an_cap việc của hai người không nằm một .
Giang Ninh Xuyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một tay đút túi quần, biểu cảm thản : Anh đi tìm Tần tổng, vừa hay có việc cần báo .
Sau khi ra khỏi thang máy, Giang Ninh Xuyên nâng tay nhìn đồng , rồi nhìn Thẩm Vânbot_an_cap nói: Còn mười phút nữa mới đến giờ việc, lúc này vào tìm Tầnleech_txt_ngu tổng cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không tiện lắm.
Thẩm Vân Vụ đành phải nói: Vậy qua văn phòng ngồi một lát.
Được.
Đến phòng của Thẩm Vânbot_an_cap Vụbot_an_cap không cần đi ngang qua văn phòng của Tần Dạ. Khi hai người đến , Lâm U U đã đi làm sớm, cô ấy lập đứngvi_pham_ban_quyen dậy đi pha cà phê cho hai người.
ơn em.
Giang Ninh Xuyên đón lấy tách cà phê, mắt rơi trên mặt U, hỏi: Tần tổng của các em vừa có ghé qua không?
Nghe vậy, Lâm U U có vẻ hơi nhiên vẫn gật đầu: ạ.
Vẻ mặt Ninh Xuyênbot_an_cap lộ ra vẻ thâm trầm khó đoán: Anh ấy đi mìnhleech_txt_ngu hay đi cùng ai?
Lâm U không đáp, mím môi. Thẩm Vụ nhấp một ngụmvi_pham_ban_quyen phê, cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói gì. khí rơi trạng thái quái dị.
Mười phút sau, Giang Xuyên đặt tách xuống: Đến giờ rồi, anh đi tìm Tần tổng đây.
Anh đứng dậy ra , khi đến cửa bỗng quay đầu lại nhìn Thẩm Vân Vụ: Vân Vụ, dự hôm qua một số việc em phối hợp báo cáo , đi chung đi.
Anh đưa ra lời mời với Vân Vụ. Cô khựngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại, theo bản năng nhíu đôi lông mày thanh . Thấy cô không trả , Giang Ninh Xuyên lại hỏi: Vân ?
Thẩm Vân này mới định lại, gật đầu: Embot_an_cap biết rồi, em đi cùng anh.
Vốn dĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn tránh Tần Dạ Giangbot_an_cap Sở Sở. Từ lúc cô nhắn tin cho anh anh không trả lời, thậmleech_txt_ngu chí còn để Giang Sở Sở gọi điệnbot_an_cap báo cho cô rằng anh về, Thẩm Vân Vụ đã còn muốn xuất hiện trước hai người nữa. Nói cô trốn tránh cũng được, sợ hãi cũng chẳng sao, côleech_txt_ngu đều .
Nhưng rõ ràng Ninh Xuyên không cho cô cơ hội đó. Cô định gì, qua là muốnbot_an_cap ép cô phải mặt với thực mà thôi.
Hai đi đến phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm , Ninh Xuyên độngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gõ .
Vào đi. Giọng nói lạnh lùng của Dạ truyền ra từ bên trong.
Xuyênleech_txt_ngu khẽ môi, đẩy cửa vào. Cánh cửa vừa mở ra, Tần Dạ liềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn về phía này. Thấy hai người cùng nhau vàovi_pham_ban_quyen phòng, trong mắt đen thẳm thoáng một tia không vui, rất nhanh, không dễ để người khác nhận ra.
Tần tổng. Giang Xuyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bước lên phía trước, Tôi đến cáo với anh về công việc ngày hôm qua.
Ừ. khẽ gật đầu với mặt lạnh lùng.
Thẩm Vân Vụ đứngleech_txt_ngu lưng Giang Ninh Xuyên, nhìn bọn họ đổi côngleech_txt_ngu việc. Dạ trong công việc và Dạ lúc riêng hoànvi_pham_ban_quyen toàn khác biệt. công việc, anh lạnh lùng, trí và không nang ai. Giống này, anh đan tay vào nhau, đặt trên với vẻ mặt không xúc, thản nhiên Ninh báo cáo.
Chỉ là ánh của anh thỉnh thoảng lạileech_txt_ngu lướt qua Giang Ninh Xuyên, trên mặt cô. Chẳng biếtleech_txt_ngu có phải là của Thẩm Vân Vụbot_an_cap hay không, mà cô ánh Tần Dạ nhìn mình lạnh lẽo vô .
Đối mặt với ánh của anh, Vân có chút luống cuốngbot_an_cap.
Hơn nữa, lúcleech_txt_ngu trưa khi cô ngoài, không phải anh đi cùng công ty sao? Sao lúc này Giang Sở Sở lại có mặt trong văn phòng?
Đang suy , Giang Ninh Xuyên hỏi cô điều gì đó, Vân định thần lại, vội vàng đáp .
Đợi đến khi báo cáo công việc kết thúc, Giang Ninh Xuyên rời đi.
Tần Dạ lạnh lùng gật đầu.
khi Giangbot_an_cap Ninh Xuyên vừa bước đi, ánh mắt của Tần Dạ không hề dè mà rơi thẳng lên người Thẩm Vân Vụ. đó côvi_pham_ban_quyen đứng sau lưng Giang Xuyên nên còn có che chắn, lúc thực sự không còn chỗ nào để tránh né nữa.
lúc này, Giang Xuyên vừa đi tới gần cửa phòng đột nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quay đầu lại, Thẩmbot_an_cap Vân Vụ: Vân Vụ, trưa mai anh lạileech_txt_ngu đến đónnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em nhé?
Nghe , Thẩm Vụ khựng lại.
Tần Dạ cũng nhận ra điều gì đó, khẽ nhướn mày.
Tổng đốc Tần, chắc anh không phiền nếu tôi với thư ký Thẩm vài câu chứ?
Thẩm Vân chau mày thanh tú.
Anh ấy định làm gì vậy?
Nhưng trước cô kịp phản ứng, Dạbot_an_cap đã nhếch môi, giọng điệu lạnhleech_txt_ngu lùng tiếng: Tốt nhất là không nên, dùleech_txt_ngu sao bây giờ cũng đang giờleech_txt_ngu việc.
Ồ? Câu trả lời nàyleech_txt_ngu Giang Ninh Xuyên cóvi_pham_ban_quyen vẻ ngạc nhiên, nhưng anh cũng không phản bác: đãbot_an_cap vậy, sau giờ làm tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ đến emleech_txt_ngu .
Nóileech_txt_ngu xong, Ninh Xuyên trực tiếp .
Vănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng trở nên yên tĩnh mức một cây kim rơi cũng có thể nghe .
Giang Ninh Xuyên vừa đi, ánh mắt Tần càng sắc lẹm xoáy mặt cô, dường như mang theo một tia không vui.
Trưa em đi cùng anh ta sao?
Thẩm Vân Vụbot_an_cap gật đầu, chuyện này chẳng có phủ nhận, dù sao giữa cô và Giang Ninh Xuyên cũng hoàn toàn sáng.
Nghe vậy, Tần Dạ nhíu mày: Em đi với ta làm ?
Ăn cơm, tiện thể traoleech_txt_ngu đổi về công ngày hôm qua.
Ban đầu nghe thấy đi ănbot_an_cap cơm, đôi Dạ càng nhíu chặt hơn, nhưng câu nói bàn công việc phía sau khiến mày anh giãn ra đôi chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cũng đúng, dù sao hiện hai đều đang làm việc tại Tần , trao đổi công là chuyệnbot_an_cap bình thường.
Tuy nhiên, trong lòng Tần Dạ vẫn cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút không thoải mái, anh mím môi: Thẩm Vân Vụ, lúc ăn cơm bàn công việcleech_txt_ngu, người không biết lại tưởng tôi ức em.
Thẩm Vân Vụ thuận miệng đáp: Anh tưởng anh ức hiếp ?
Lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa , cả hai đềuvi_pham_ban_quyen cùng sững sờ.
Trong đầu Thẩm Vân Vụ một lần nữa nảy ý định muốn cắn đứt lưỡi mình cho xong.
Cô có chút hối .
Có lẽ vì cùng Tần Dạ lớn lên từ nhỏ, nên khi bên cạnh , Vân Vụ nói năng vốn dĩvi_pham_ban_quyen không dè, chưa bao che giấu bản thân.
Cũng cóvi_pham_ban_quyen lẽ vì Tần Dạ đã từng thấy bộ dạng lúc nhỏ của , xấu nhất, thảm nhất và ngâybot_an_cap ngô nhất.
Trong cô đang suy nghĩ mông lung, Tần Dạ đột ngột dậy, sải đôi dài tiến gần cô.
Dáng người anh caovi_pham_ban_quyen gầy nhưng lại mang theo lực cực lớn, có lẽ là chất của người vị cao lâu ngày nên.
Vân Vụvi_pham_ban_quyen theo bản năng lùi lại sau.
Tần Dạ dứt khoát giữ chặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy vai côvi_pham_ban_quyen, đẩy cô vào bức tường lẽoleech_txt_ngu, giơvi_pham_ban_quyen tay đường lui, vây khốn cô trong vòng mình.
Anh làm gìvi_pham_ban_quyen ? Thẩm Vân Vụ ngẩn người, hơi thởvi_pham_ban_quyen có chút dồn dập.
Cô muốn chạy, nhưng gáy đã bị bàn tay lớn của Tần Dạ giữ chặt, ngay sau đó thở rực của anh áp sát tới, phả lên mặt cô.
Em thử , tôi ức hiếp chỗ nàobot_an_cap?
Giọng nói của người đàn trầm khàn khàn, chậm rãi và đầy sức hút.
anh khẽ nắn sau Thẩm Vân Vụ, từng nhịp từng nhịp một, đầu ngón tay như mang theo lửa.
Trong đôi mắtvi_pham_ban_quyen đẹp của Thẩm Vân Vụ hiện sự mịt mờ.
Anh đang làm gì vậy?
cô tưởng sau khi anh nhận được tin nhắn đó vào ngày hôm , không trả lại còn thức đêm về, mối quan hệ giữa hai sẽbot_an_cap đóng băng đến cực điểm.
Ít nhất cũng là gượng , chứ không ngang nhiên thế này, đúng không?
anh lúc giống như căn chưa từng nhận được đó vậy.
là, anh muốn vờ như chưa cóleech_txt_ngu chuyện gì xảy ra?
Sao không nói gì? Dạ bóp cô, rõ cảm nhận cô đang tập trung, anh nheo mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Làm sao vậy?
Thẩm Vân Vụ nhìn gương mặt tuấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tú quen thuộc trước mắt, đôi môi hồng nhạt mấp máy, nói rồi lại thôi.
Cô thực sự rất muốn nói gì , hỏi gì đó.
Nhưng khi đến môi, cô mới nhận sao bất lực đến thế
Cô không thể thốt ra được chữ nào.
Vạn anh sầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt ngayleech_txt_ngu tại chỗ, chất vấn cô: Tôi chẳng qua là muốn giữ lại chút tôn nghiêm cho nên giả vờ khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết, Vân Vụ, lại không biết điều như vậy?
Nếu anh nói thế thật, cô biết phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm sao?
giờ thế này ai cũng giữ được thể diện, cô lặng mình giải quyết cũng tốt.
Không có gì. Thẩm Vân Vụ lắc .
Ánh mắt Tần Dạ trầm xuống.
Lại thế nữa rồi, dạo gần đây luôn thấy cảm của cô rất lạ, dường như đột nhiên trở nên xa cách với anh hơn rất nhiều, chuyện gìbot_an_cap muốn nói.
Nghĩ đến đây, cảm giác mập mờ vừa trào dâng lúcleech_txt_ngu nãy cũng biến , Tần Dạ buông tay đang giữ cằm cô ra, lùi lại.
Thẩm Vân Vụ nén lại sự nghẹn ngào nơi họng, nói: Vậy tôi đi làm việc trước.
Khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quay người đi, cô thấy Tầnvi_pham_ban_quyen Dạ nói: Đợi đã.
Có chuyện gì ?
Năm nay chưa nghỉ phép năm đúng không?
Thẩm Vụ lại, gật đầu: Đúng vậy.
Vậy từ ngày em bắt đầu nghỉ đi.
Ngày mai?
Ừ, gầnleech_txt_ngu sức khỏe em không tốt, cứvi_pham_ban_quyen kỳ nghỉ năm trước đi, nghỉ ngơi gian, coi như để điều chỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm trạng.
Nói ra những này là vì Dạ tâmvi_pham_ban_quyen trạng cô gần đây không tốt, cộng thêm việc vừa cao, nên anh định cho cô phép sớm.
Nhưng Thẩm Vân , chuyện lại không phải như vậy.
Mỗi năm cô cơleech_txt_ngu bản khôngleech_txt_ngu nghỉ phépnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điểm này, anh cũng biết rõ, nhưng bây giờ anh lại bảo cô nghỉleech_txt_ngu sớmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, phải là đang cảnh cáo cô, muốn côleech_txt_ngu lúc nghỉ phép mà tiện giải quyết đứa bé không?
Lớn lên bên nhau từ nhỏ, Thẩm Vân Vụ quá hiểu anh.
Anh sẽ không nói lời thừa , cũngbot_an_cap không làm ích.
Dù đãleech_txt_ngu lường trước khả năng này, nhưng cả người Vân Vụ rơi vào hầm băng, tay chân rã rời, giốngleech_txt_ngu như bị ai đó điểm huyệtleech_txt_ngu.
Mãi lâu sau, cô mới giọng nói của từ cổ , nan đáp lại: Được, tôileech_txt_ngu biết rồi, ngày mai tôi sẽ nghỉ.
Sau khi chuyện này, Chu Song vô cùng phẫn nộ, suýt chút nữa đã đập nát của chủ quán.
Tên Dạ đó rốt có còn là không hả? chớt tiệt, anh ta không nể tình xưa chút nào sao? Thật là tức chớt mà.
trướcleech_txt_ngu ấy sẽ mắng mỏ thậm tệ nên Thẩm Vụ đã trước một phòng bao, ở đây có hai người bọn họ, dù cô ấy có to mức nào không bị nghe thấy.
So với sự giận dữ Chu Song Song, Thẩm Vụ tỏ bình tĩnh hơn nhiều.
Tuy , dù bình tĩnh bàn thức ăn này cô cũng chẳng động vào một miếng, chỉ lặng lẽ uống trà đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net pha đến mức còn nhìn ra màunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắc gì nữa.
Thấy Chu Song Song giận, cô khuyên: Đừng giận nữa, đập của ta mình đền đấy.
Ồ, đúng rồi. Chu Song Songleech_txt_ngu vội vàng đặt cái ly trong taybot_an_cap xuống, sực nhớ ra điều gì, cô ấy lại vòng qua trước mặt Vân Vụ, lắc vai cô: Thẩm Vân , chuyện đã đến nước này rồileech_txt_ngu, sao còn thể bình tĩnh, nhiên như vậy được? Anh ta xử với cậu thếbot_an_cap đấy!
Thẩm Vân Vụ bị cô ấy đến chóng mặt, đành phải đặt lynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước xuốngleech_txt_ngu: Vậy mình phải làm saobot_an_cap? Khóc , làm mình làm mẩy sao? Để anh ấy và Sở Sở, cùng cả mọi người đều xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trò cười củabot_an_cap nhà họ Thẩmleech_txt_ngu mình à?
Cô khựng lại một chút, đầu: Vả lại mình và anh ấy vốn dĩleech_txt_ngu là một cuộc giao , khi chia tay cũng nên giữleech_txt_ngu lấy thể diện.
Lời của cô làm Chu Song bìnhleech_txt_ngu lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút.
Là bạnbot_an_cap thân nhiều năm, cô cũng coi như hiểu rõ Thẩm Vân Vụ, biết luônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngườivi_pham_ban_quyen biết tiến biết thoái, kết quả như vậy thực ra cô sớm dự liệu được mới phải.
Nhưng dù , cô ấy vẫn biệt xótleech_txt_ngu xa cho người bạn thân của .
Chu Song Song cắn môi dưới hỏi: Nhưng mà cậu thực sự camnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm sao?
Thẩm Vân Vụ nhàn nhạt đáp: Không lòng ích gìleech_txt_ngu ?
Cô đúng là cam lòng, cũng đã thử xem có thểvi_pham_ban_quyen đổi được không.
Tuy nhiên thựcbot_an_cap tế lạibot_an_cap tát cho cô một cái đaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viếng, bảo đừng mơ mộng huyền.
Ngày cậu có rảnh không? cùng mìnhvi_pham_ban_quyen bệnh viện được không? Thẩm Vân Vụ dừng một chút, nói: không muốn đi một mình.
Song Song đầu: Xin cậu , mình là cô bạn thân duy nhất của cậu, dù không rảnh cũng thành có rảnh chứ? Cậu không cần hỏi mình , cứ trực tiếp bảo mình cùng được .
Vân Vụ mỉm , lại nói: Ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi, ăn xong về nghỉ ngơi sớm một .
Cô biểu hiện cực kỳ bình tĩnh, khôngvi_pham_ban_quyen hề có không nào.
Chu Song Song nhìn Thẩm Vụ như vậy, sống mũi đặc biệt cay, rất muốn khóc, rất thương cho cô.
Trước khi Thẩm chưa sản, Thẩm Vân Vụ làm sao có thể như bây , dè , do dự và kiềm chế như vậy chứ?
Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước kia một cô nhỏvi_pham_ban_quyen điển hình, yêu ghét rõ ràng, có cảm xúc gì đều lên mặtvi_pham_ban_quyen, dù sao có chuyện gì đã có Thẩm gia lo liệu.
Kể từ sau khileech_txt_ngu Thẩm gia phá
Vân Vụ, nếu trong lòng cậu không , cậu cứ khóc đi. Chu Song Song nói: bao này không có người khácleech_txt_ngu, chỉ có chúng ta thôi, mình là chị tốt của cậu, cậu yếu lòng một chút đâu.
Nghe , Thẩm Vân Vụ hơi ra.
Khóc sao?
Sau khi Thẩm gia phá sản, thực ra cô khóc không biết bao nhiêu lần, nhưng cũng từ lúc đó cô ra rằng, lóc không giải quyết được bất kỳ , nước mắt là vô dụng nhất thế giới này.
Không chỉ vô dụng, mà những kẻ muốn giẫm đạp bạn như trònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười.
Cho nên lúc đó, Thẩm Vân Vụ đãbot_an_cap quyết định sẽ không tùy rơi lệ trước mặt người khác nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dù người đó có là người mình tin tưởng nhất.
Nghĩ đến đây, côbot_an_cap khẽ mỉm cười: quá, chuyệnbot_an_cap này có gì mà phải khóc? Anh từ ngày đầu tiên đã nói rất rõ ràng với mình rồi, hai chúng tôi là kết hôn giả, giúp anh ấy đối bà nội, anh ấy giúp mình nợ, vốn dĩ là một cuộc giao dịch.
nói một cách nhẹbot_an_cap nhàng bâng quơ, nhưng Chu Song lại đến không chịu nổibot_an_cap.
Cậu nói dối, nếuleech_txt_ngu chỉ là một dịch, vậy tại sao cậu thai? Nếu anh ta coi đây một cuộc giao dịch, vậy anh ta không nên vào cậu, không nên để mangbot_an_cap thai, bỏ con không hại thân thể sao? Anhleech_txt_ngu cậu là cái chứ?
Một loạt câu hỏi đánh trúng trọng tâm, khiến tim Thẩm Vân Vụ đau nhói.
Lúcbot_an_cap mới bắt đầu, quan hệ của hai người thực sự không giốngbot_an_cap giờ.
khi ở bên nhau, dù người sợ bên ngoài đoán nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới sốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chung, nhưng Tần Dạ luôn chủ động ra ghế sofa .
Bản thân cô vốnbot_an_cap dĩ phải nhờ anhleech_txt_ngu giúpbot_an_cap đỡleech_txt_ngu mới thể bò ra khỏi thẳm.
Hơn nữa, anh không chỉ là ân nhân, mà còn là người cô thầm yêu.
làm sao nỡ ngủ sofa?
Thế là cô bảo anh lên giường ngủ, rồi giữa hai người đặt một chiếcleech_txt_ngu gối, dù sao giường cũng lớn, ảnh đến giấc ngủ của nhau.
Sau đó, hai người cứ giữ khoảng Sở Hán giới như một thời gianleech_txt_ngu dài.
Biến cố xảy vào một đêm nọ.
Tần Dạ đưa cô tham gia một sự kiện, giới thiệu cô với những nhân vật tầm cỡ.
Những đó trước đây Thẩm Vân Vụ từng quen , nhưng trước là với thân phận thiên kim tiểu thư nhàbot_an_cap họ , còn ngày hôm đó lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với thân phận Tần thái thái.
Nể Tần , dám nể mặtvi_pham_ban_quyen cô.
Nhưng sau khi kết thúc kiện đó, vì quá vui nên Thẩm Vân Vụ đã riêng tư mời anh uống rượuvi_pham_ban_quyen, vừa trò chuyện những chuyệnvi_pham_ban_quyen trên thương trường, rồi cô đã uống quá chén.
cô anh về tốn ít sức lựcvi_pham_ban_quyen, cuối cùng khôngvi_pham_ban_quyen thận bị vấp , nằm bò trong lòng .
Cái chạm này không biết đã châm ngòi lửa nào ngườileech_txt_ngu Tần Dạ, bàn tay lớn của anh trựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếp siết chặt lấy eo thon của cô, xoay người đè cô xuống.
Dáng người anhbot_an_cap thanhleech_txt_ngu mảnh nhưng lại rất săn , toàn bộ lượng cơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể đều đè lên người cô, biết cóbot_an_cap phải donội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rượu hay không, Thẩm Vân Vụ ngay lập tức cảm thấy mặt nóng bừng như lửa đốt, muốn đẩy anh .
Tuy nhiên, ngay giây tiếp theo khi cô định đẩy anh ra, đôi môi mỏng ấm áp của ngườivi_pham_ban_quyen đàn ông đã phủ lên.
Thẩm Vân Vụ sững sờ, định đẩy anh ra lần nữa thì đã cảm nhận được hơi ấm nồng nàn.
Ngay lập tức, đại não cô bị thứ đó áp, người không động.
khi cô phản ứng , cô đã bắt đápbot_an_cap anh.
Và khi nhận được sự đápleech_txt_ngu lại của , Tần như chú cá bị khô hạn lâu ngày, ôm chặt lấy cô không buông.
Đêm đó, cô đã buôngbot_an_cap chínhbot_an_cap mình.
Khi cô tỉnh dậy trong vòng tay Tầnleech_txt_ngu Dạ, thứ cô thấy là đôi lông nhíu của anh và tâm trạng nặng nề hiện trên gươngleech_txt_ngu mặt. Thấy cô tỉnh , đôi mỏng khẽ độngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đậy, dường như gì đó.
Thấy vậy, Vân Vụ cướp lời trướcvi_pham_ban_quyen: Tối qua cả chúng ta uống quá chénbot_an_cap rồi, đây chỉ là một sự cố ý thôi.
Nghe vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đôi mắt đen sâu thẳm của Tần Dạ loévi_pham_ban_quyen lên một tia cảm lạ lùng, anh lặp lại lời cô: Ngoàivi_pham_ban_quyen ý muốn?
Thẩm Vân gật đầu: Đúng, chính ngoài ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn.
Cũng chỉ có thể ngoài ý muốn mà thôi, cô và anh vốn dĩ làleech_txt_ngu một cuộc giao dịch, nếu nảy sinh những ràng buộc khác, chắc chắn sẽ phá hỏng mối quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hệ hiện tại của . Anhleech_txt_ngu sẽ nghĩ có tâm tư khác và sẽ không ở lại bên cạnh nữa.
Sau khi đó là ngoài ý muốn, vẻ mặt củavi_pham_ban_quyen Tần Dạ trong thoáng chốc trở nên rất khó coi.
Phải mất một lúc lâu dường như bình ổn lại được xúc của mình, anh mím môi, lạnh lùng nói: Con gái dù sao vẫn thiệt thòi , em muốn cái gì?
Thẩm Vân giả vờ thoải mái : Tại saovi_pham_ban_quyen phải đòi đồ của anh? Anh tưởng chuyện là tôi chịu thiệt sao? Đều là người trưởng rồi, đây chỉ là nhu cầu sinh lý mà thôi.
Lời này khiến sắc mặt Tầnbot_an_cap Dạ càng thêm khóleech_txt_ngu coi, anh nheo đôi mắt dàivi_pham_ban_quyen hẹp lại quan .
Chỉ là sinh lýleech_txt_ngu thôi sao?
Thẩm Vân Vụ nhún vai, nói với vẻ không mấy để tâm: Nếu không thì sao? Chẳng lẽ còn cái gì à? Đừng nghĩ nhiều nữaleech_txt_ngu, nếu anh cảm thấy mắc nợ tôi, vậy thì anh đưaleech_txt_ngu cho là được .
Ngày hôm đó, cô đã dùng cách củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình để khiến Tần tinbot_an_cap rằng đây vẫn chỉ một cuộc giao dịch, cẩn che đi ái mộ mình dành cho anh.
cô muốn mười triệu tệ.
Tần Dạ không biết có phải chê cô đòi nhiều không, lại ngày hôm đó sắc mặt đặc biệt khó coi, Thẩm Vụ biết anh bao nhiêu năm, chưa bao giờ thấy mặt anh thối mức đó.
Tuy nhiên cuối cùng anh vẫn đưa cho cô mười triệu tệvi_pham_ban_quyen.
Sau , hai người đã chiến tranh lạnh một gian dài.
bản là cứ hễ Tần nhìn thấy cô mặt lại đen lại, ban ngày anh đi làm sớm tránh mặt cô, buổi tối cũng cố ở lại công ty tăng ca, hai người gần như không gặp mặt nhau.
Mãi đến khi Tần bà nội tổ chức sinh , quan hệ của hai người mới như dịu đi.
Nghĩ đến đây, Thẩm Vânleech_txt_ngu Vụ khẽ thở dài một tiếng.
Cứ như đi, chuyện này giải quyết một chút.
Giải quyết xong xuôi, cô cũng nên đi rồi.
Đợi khi Tầnleech_txt_ngu bà nội làm phẫu thuậtleech_txt_ngu xong, cô vàvi_pham_ban_quyen anh lybot_an_cap hôn, lúc đó trời cao biển rộng, cô có thể đi bất cứ đâu.
Cô tiếp gửi đơn xin nghỉ phép năm cho bộ phận sự, bộ phận nhân sự rất nhanh chấp thuận.
Ngày hôm .
Thẩm Vụ dậy thật sớm, sau hội với Chu Song, hai người liền trực tiếp đi đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bệnh viện.
Sau khi bệnh viện, Chu Song Song sát quanh với kỳ quái, khẽ hỏi nàng: sao chúng ta không đến bệnh viện lớn? Bệnh viện nhỏ thế này có ảnh gì đến sức khỏe của cậu không?
Thẩm Vân thảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên đáp: Không tiện.
Ở bệnh việnbot_an_cap lớn có người quenvi_pham_ban_quyen của Tần bà nội việc. Hôm đó không nghĩ kỹ chuyện mình mang thai nên mới đến đó kiểm tra. Bây giờ cô giải quyết cái thai này, nhiên không thể quay đó nữa.
Lỡ như bị phát hiện rồi ai đó nói cho Tần bà nội biết thì hỏng. Thế nên cho chắc chắn, Vân Vụ định lý tại bệnh viện này.
Chu Song Song thay cô đi kýbot_an_cap và nộp lệ phí, tiên phải làm kiểm tra quát. Trong chờ đợi, hai ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngồi trên hàng ghế chờ. Chu Song Song chốc quay sang nhìn Thẩm Vân Vụ, cứ phút nàng nhìn đến mười mấy lần.
Cuối , Thẩm Vân Vụ không nhẫn thêm được nữa.
Cậu nhìn mình làm gì?
Vành Chu Song Songvi_pham_ban_quyen hơi .
Mình đang nghĩ, từ nào cậu lại nên lạnh lùng vậy?
Nghe vậy, Thẩm Vân khựng lại. Cô trở nên lạnh sao?
Đứa bé này cũng là con của cậuvi_pham_ban_quyen mà. Câu sau đó, Chu Song Song ra với âm thanh rất nhỏ.
Thẩm Vân Vụ câu nói của bạn mình choleech_txt_ngu xao động, bàn taybot_an_cap vô vuốt ve vùng bụng dưới. Đúng , đứa trẻ này cũng là con của cô. càng thêm không nỡ, nhưng tại dường nhưbot_an_cap cô chẳng còn cách nào tốt hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
cô trầm tư, Chu Song Song lập tức bắt cơ hội: Vân Vụ, cậu cũng không thế này đúng không? Chúng ta nghĩ cách khác đi, được không?
Cách khác?
Ánh mắt Thẩm Vụ mờ mịt, thấy mình như đang rơi vào ngõ cụt, cô còn con đường nào khác để đi sao?
Đúng vậy. Chu Song Song siếtbot_an_cap chặt vai cô, Chúng ta nghĩ cách, định sẽ có cách mà. Mình biết, cậu là người không nỡ bỏ đứa này nhất, nhưng cậu lòng Dù sao thì cũng mới phát hiện thôi, chúng ta cứ suy nghĩ , đừng vội vàng, kẻo sau này lại hốivi_pham_ban_quyen hận, ?
Thẩm Vân Vụ vừa định gật thì bên trongvi_pham_ban_quyen đến tên cô. Vì sớm nên bệnh viện khá . Thẩm Vân Vụ theo bản năng đứng dậy đi trong: Mình đi kiểm trước .
Chỉ là kiểm tra thôi, vẫn chưa quyết địnhleech_txt_ngu quả cuốibot_an_cap nên Chu Song cũng không vội: Được, vậy cậu vào kiểm tra trước đi.
Bệnh viện nơi đâu cũng toát lên vẻ lạnh . Những người đến đây số đều là để phá thai. Sau khi cầm kết quả xét nghiệmvi_pham_ban_quyen mang , bác đẩy gọng kính, côleech_txt_ngu: Xác định là muốn bỏ bé sao?
Thẩm Vân Vụ vốn đang mang tâm trạng tạp, khi nghe câu hỏi đóvi_pham_ban_quyen thì lại. Dáng vẻ ngập ngừng muốn nói lại thôi của cô đã quá quen thuộc bác sĩ ở này. Bàbot_an_cap không cảm xúc mà phổ cho quy trìnhleech_txt_ngu phá thai cũng như các khoản phí và hạng cần kiểmbot_an_cap tra.
Nghĩ kỹ rồi thì đivi_pham_ban_quyen nộp phí, tiếp theo.
Cảm ơn bác .
Thẩm Vân Vụ đứng dậy đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra ngoài. Chu Songbot_an_cap Song luôn đợi ở cửavi_pham_ban_quyen, thấy cô ngoài vội vàng đón lấy.
Sao ?
Thẩm Vân Vụ vừa định lên tiếng thì thấy đôi chân bủn rủn, suýt chút là quỵ đất. mà Chu Song Song nhanh taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẹ mắt đỡ lấy cô.
Cậu không sao chứ?
Thẩm Vân Vụ lắc đầu: Không saovi_pham_ban_quyen
Chubot_an_cap Song Song dìu cô băng dàileech_txt_ngu bên cạnh ngồi , lo không thôi: Sao vậy? Sáng nay ăn gì à?
Thẩm Vân Vụ làm gì tâmvi_pham_ban_quyen trạng để uống? Thời gian gầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây cô đều khôngvi_pham_ban_quyen ăn uống tử tế, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải cô không muốn ăn, mà là vịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đột ngột trở nên rất tệ, có lẽ là do bị bệnh, có lẽ là do mang thai. Hoặcvi_pham_ban_quyen cũng có thể là anh
Sắc mặt trắng bệch thế nàybot_an_cap, thấy chịu ở đâu không?
Thẩm Vân Vụ đáp: Chắc là do đường .
Vậy mình đi mua chút gìleech_txt_ngu đó cho cậu ăn, cậu đợi ở nhé, mình về .
Chu Song Song nhanh chóng rời đibot_an_cap. Sau khi bạn đi rồi, Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân tựa vào ghế, mệt mỏi nhắm nghiền hai mắt. Trong đầu cô, hai luồng ý nghĩ lại bắt đầu đấu tranh dữ dội.
Mày rốt cuộc đang nghĩ gìbot_an_cap vậy? Chẳng phải đã quyết định rồi sao? Thậm chí mày đến bệnh rồi, do dự gì nữa? Chuyện này không giải quyết thì mày sẽ đau mãi. quên, anh ta đã đề nghị ly với mày rồi.
Đề nghị ly hôn đã sao? Thẩm Vân Vụ, mày đã là người trưởng thành rồivi_pham_ban_quyen, lẽ mày không có khả năng nuôi nổi mộtbot_an_cap con à?
Mày tưởng nuôi một đứa trẻ chỉ cần có năng lực kinh tế là đủ sao? Còn về mặt tinh thần? Về tâm lý thì sao?
Nếu mày lo lắng đứa trẻ không cóleech_txt_ngu cha, mày hoàn toàn có thể tìm người khác mà. Mày còn trẻleech_txt_ngu như vậy, chẳng lại sợ không được chồng sao?
Cơn hạ đường huyết cộng thêm những tiếng nói ấy khiến đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thẩm Vụ đau như búa bổ. Chovi_pham_ban_quyen đếnbot_an_cap giọng nói xa lạ vang lên.
Vân Vụ?
Vụ, là cháu phải không?
Lúc đầu, giọng nói đó rõ ràng, Thẩm Vân Vụ mình nghe lầm. Nhưng dần dần, thanh đó trở nên rõleech_txt_ngu hơn. Cô mở mắt ravi_pham_ban_quyen, về phíaleech_txt_ngu phát ra tiếng nói. Một người phụ nữ gần bốn mươi tuổi đang đứng , nhìn với vẻ mặt đầy nghi . Vụ mất vài để nhận ra đối phương là ai. Sau khi nhìn , sắc mặt khẽ , cảm giác đau đớn trên cơ thể dường tanbot_an_cap biến, cô thẳng .
Trờivi_pham_ban_quyen ạ, đúng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cháu rồi. Người phụ nữ thấy người quen, niềm nở tiến lại gần chào Thẩm Vân Vụ: Vừa từ xa nhìnvi_pham_ban_quyen thấy đã giống cháu rồi, cô còn tưởngleech_txt_ngu mình nhìn lầm, không ngờ đúng là cháu thật. cháu đây?
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay