Nam Thành.
Bệnh viện Nhân dân.
Chúc mừng, cô đã mang thai, em bé khỏe .
Thẩm Vân Vụ siết tờ phiếuleech_txt_ngu kết quả trong tay, thần có chút ngẩnvi_pham_ban_quyen ngơ.
Mang thai? Thẩm Vân Vụ vừa kinh ngạc vừa vui , không dám tin vàoleech_txt_ngu sự thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này.
này nhớ đi khám định đúng hạn. Bố đứa trẻ đâu? Gọileech_txt_ngu anh ta vào đâybot_an_cap, tôi có vài lời muốn dặn dòbot_an_cap.
Lời bác sĩ khiến Thẩm Vân Vụ sực tỉnh, cô mỉm cười gượng gạo: Chồng tôi hôm nay đếnvi_pham_ban_quyen ạ.
Thật là, bận đến mấy cũng phải đi cùng vợ con chứ.
Khi khỏi bệnh , bên ngoài trờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã đầu lất phất mưa phùn. Thẩm Vân khẽ ve bụngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình.
Nơi này đã có một linh nhỏ đang nảy .
Là của cô và Tần Dạ
Điện rung lênvi_pham_ban_quyen, cô lấy xembot_an_cap, là tin nhắn chồng Tần Dạ.
rồi, mang chiếc ô đến chỉvi_pham_ban_quyen này.
Thẩm Vân Vụ nhìn vào địa chỉ: lạc bộ XX.
Đây là nơi nào? phải hôm nay anh nóibot_an_cap cóvi_pham_ban_quyen cuộc họp saobot_an_cap?
Nhưng Thẩm Vụ cũng không do dự quá lâu, cô bảo tài xế của Tần gia đưa mình đến chỉ đó.
thúc, chú cứ về trước đi ạ.
thái, không cần đợi ra sao?
Thẩm Vân Vụ suy nghĩ một đầu: Không cần đâu, lát nữa cùng tiên sinh làvi_pham_ban_quyen được.
Cô đã đến Tần Dạ đợi rồi cùng về luôn.
Nhận được chỉ thị, Trần thúc nhanh chóng lái xe rời đi.
Cơn mưa phùn lúc trước giờ đã chuyển thành mưa xốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xả.
Thẩm Vân Vụ ô đi đến cửa câu lạc bộ.
Đây là lạc bộ bidabot_an_cap, trang trí trông rất cao cấp. Thẩm Vân bị nhân viên chặn lại.
lỗi quý cô, phiền cô xuất trình thẻ hội viên.
Thẩm Vân Vụ ngẫm nghĩ, cuối cùng lùi ra ngoài, gửi một tin vào máy Tần Dạ.
đến rồi, anh bận không? Em đợi anh dưới lầu nhé.
Gửi xong, cô ô đứng gần đó, nhìn mưa trắng xóa mà lòng nghĩ về phiếu kết quả mang thaivi_pham_ban_quyen.
Hay là lát nữabot_an_cap anhleech_txt_ngu ra thì nói tiếp với anh luôn? Hay đợi đến sinh nhật anh rồi tạobot_an_cap bất ngờ?
Thẩm Vân Vụ đang mải mê suyvi_pham_ban_quyen nghĩ, không hề hay biết thân đã trở thành trò cười cho nhóm người trên lầu.
Một đám đang tựa vào bậu sổ, nhìn xuống bóng dáng dưới lầu.
Dạ này, cô vợ hờ này của cậu đúng là tận thật đấy. Bảo cô tavi_pham_ban_quyen mang ô mà cô ta đến thật. Chẳng lẽ cô ta tưởng không có ô thì cậu sẽ bị chìm trong mưa chắc?
Không chừng là cậu đến điên rồi, nên cả tư duy logic cũng chẳng cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nhảm nhí.
Một nói thấp, lười vang lên góc bao.
Ngườivi_pham_ban_quyen đànleech_txt_ngu ông dáng cao chân dài, gương mặt lạnh , làn da trắngvi_pham_ban_quyen sứ. Đôi mắt đào hoa hơi lên đặc biệt thu hút ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn. Anh một bộ caovi_pham_ban_quyen cấp màu xám, chânbot_an_cap dài vắt .
Anh khẽ giơ tay, để lộ chiếc đồng hồ tinh xảo sang trọng: Đưa đây.
Người bạn bày rabot_an_cap trò đùa dainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này đành phải trả lại điện cho anh.
Xì, điệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thoại phải về với chủ nhanh thế à?
Thôi đi, khôngvi_pham_ban_quyen có Sở Sở đây, cậu còn chẳng cơ hội chạm vào điện thoại của ấy đâu.
Mọi ngườivi_pham_ban_quyen cười đùa, rồi đồng loạt nhìn phía cô gái mặc chiếcbot_an_cap váy trắng đang ngồivi_pham_ban_quyen anh. Cô ấy vẻ ngoài xinh , dịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dàng.
Nghe vậy, cô ấy mím môi cười, nhẹ nói: Được rồi, các cậu điện thoại của Dạ đùa đã là đúng, lạibot_an_cap còn tôi ra trêu chọc nữa.
Người bạn vẫn không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý định buông , tiếp tục hò reonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Ai mà chẳng biết trong lòng Tần Dạ, Sởbot_an_cap là quan trọng nhất?
Đúng , cậu cứ hỏi Tần Dạ mà xem, cậu cũng sẽ nói vậy thôi, đúng không Tần Dạvi_pham_ban_quyen?
Giang Sở Sở nghe cũng không nhịn được mà nhìn về phía Tần Dạ.
Khóe môi mỏng của Tần Dạ khẽ nhếch lên, anh không hề phủ nhận.
Thấy không phủ , đám càng được đàleech_txt_ngu làm tới.
Đã bảo rồi , trong Dạ, không ai quan trọng hơn Sở Sở hết!
Giữa tiếng hò reo của mọi người, Tần Dạ cúi mắt, nhanh chóng nhắn lại một tin cho Vân Vụ.
Không cần ô nữa, cô về trước đi.
Nhận được tin nhắn này, Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Vụ thấy hơi khó hiểu, cô : Có chuyện gì sao anh?
Cô cúivi_pham_ban_quyen đầu đợi một látleech_txt_ngu nhưng Tần Dạ không trả lời nữa.
Có anh thực sự bận việc gì đó.
Thẩmvi_pham_ban_quyen Vân Vụ định về.
Đợi đã.
Phía sau có người gọi giật lại. Thẩm Vân quay đầu thì hai cô gái ăn mặc thời thượng đang tiến về phía mình.
Trong đó, cô gái có dáng người cao nhìn một cái, khinh hỏi: Cô là Thẩm Vụ?
Đối để lộ rõ vẻ không thiện chí, Thẩm Vân Vụ cũng không tỏ ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yếu thế, cô điềm tĩnh hỏi lại: Các cô là ai?
Tôi là ai không quan trọng, quan là Sở đã về rồi. Nếu biết thì tự mình khỏi cạnh Tần Dạ .
Đồng tử Vân Vụ co rụt lại.
Đã baoleech_txt_ngu lâu rồi cô không nghe thấy cái tên này, đến mứcvi_pham_ban_quyen cô sắp quên mất sự hiện diệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của con người .
Cảm xúc của cô bị đối phương nhận , cô khinhleech_txt_ngu khỉnh nhìn cô.
Sao lại nhiên thế? Không lẽ làm ‘Tần thái thái’ giả tạo được hai năm nên hóa ngốc luôn rồi ? Thật sự nghĩbot_an_cap vịleech_txt_ngu trí nàyvi_pham_ban_quyen thuộc về mình ?
Thẩm Vân Vụ cắn dưới, sắcbot_an_cap mặt trắng bệch, khớp ngón tay cầm ô trắng bệch vì dùng sức.
Nhìn bộ dạng nàyleech_txt_ngu của cô, chắc không phải là không cam tâm, còn muốn tranh giành với Sở Sở đấy ?
Dựa vào cô taleech_txt_ngu mà cũng đòi ?
Vân xoay người bước đi, không nghe thêm lời nào nữa.
Tiếng mắng chửi của hai phụ kia chìm nghỉm trong màn mưa.
về đến gia, gia mở cửa, thấy một ngườileech_txt_ngu cầm ô đứng đó thì giật mình. Đợi nhìn rõ gương mặtbot_an_cap cô, ông thốt lên: Thái !
Sao người bị ướt sũng thế này? Maubot_an_cap vào nhà đi.
Tứ của Thẩm Vân Vụ đã tê vì lạnh. Sau khi vào nhà, người hầuvi_pham_ban_quyen lập tức mang khăn lớn đến người , người thì lau tóc, cả đám người vây quanh lấy cô.
bị nước nóng cho thái thái!
Nấu thêm bát canh gừng nữa.
Người hầu trong gia vì chuyện Thẩm Vân Vụ bị chuột lột mà rối rít cả lên, nên không chú ý thấy có một chiếc xe đã vào cổng. Mộtbot_an_cap lúc sau, một bóng người cao xuất hiện ở .
đến khi một giọng nói lạnh lùng .
Có chuyện gì vậy?
Nghe giọng nói này, Thẩm Vụ đang ngồi trên khẽ run rẩy hàng . Sao anh lại rồi?
, lẽ anh Sở Sở của anh đúng chứ?
Tiên sinh, thái bị dầm mưa.
Dầm mưa?
Ánh mắt thâm trầm của Tần Dạ rơi bóng dáng nhỏ bé trên sofa, đôi chân dài bước .
Khileech_txt_ngu gần và nhìn rõ của cô, Tần Dạ nhíu chặt mày.
Lúc này Thẩm Vân Vụ chẳng khác nào một con chuột lột, mái tóc mại ướt đẫm dính bết làn da bệch, môi anh đào ngày giờ cũng chẳng chút huyết sắc.
Cô saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế này? Tần Dạ cau mày, giọng điệuleech_txt_ngu không mấy tốt .
Thẩm Vân Vụ nỗ lực kìm nén cảm xúc mới ngẩng đầu lên, gượng gạo nở một nụ cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhợt nhạt với Tần Dạ, giải thích: Điện thoại hết pin, trên đường về em gặp một đứa trẻ không có ô.
Ánh mắt Tần độtvi_pham_ban_quyen nhiên trở nên lạnh lẽo.
Cô bị bệnh à?
Nụ trên môi Thẩm Vânvi_pham_ban_quyen Vụ lại.
Nó không có ô thì cô đưa ô nóbot_an_cap, để bản thân mình bị ướt mưa thế này sao?
Cô nhiêu tuổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi? Làm chuyện thế này mà tưởng tôi sẽ khen ngợi chắc?
Nhữngvi_pham_ban_quyen người hầu đứng quanh đó đưa mắt nhìn , không ai dám lên tiếng.
Vân Vụ cúi mặt, hơi nước đã phủ đôi mắtleech_txt_ngu.
Cô không nói gì, cốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sứcvi_pham_ban_quyen chịu đựng.
khi Tần Dạ bước tớibot_an_cap bế ngang người cô lên, giọtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước nóng mới rơi xuống mu bàn cô.
Tần némbot_an_cap cô vào phòng tắm rồi đi ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài.
Vân Vụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net luôn cúi đầu, đợi đến anh rời đi, cô từ từ ngẩng đầu lên, đưa tay nhẹbot_an_cap nhàng đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những giọt nước mắt trên mặt.
lát .
Cô chốt cửa phòng tắmbot_an_cap, sau đó lấy tờ kết quả thai mà việnleech_txt_ngu đã đưa từ túi áo ra.
Tờ quả bị nước gột rửa suốt dọc đường, chữ viết bên trên đã nhòe đi không rõbot_an_cap.
Vốn cô định dành cho anh một sự bất ngờ, giờ ra hoàn không cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiết nữa rồi.
người đầu ấp tay gối Tần Dạ suốt hai năm, sao cô có thể không biết anh là kiểu người điện thoại không bao giờ thânvi_pham_ban_quyen.
Nhưng bản thân anh sẽ không rảnh rỗi mứcbot_an_cap ý gửi cho loại tin nhắn đóleech_txt_ngu để qua lại đuổibot_an_cap cô .
Chỉ có có ai đã cầm điện thoại của anh, tin nhắn như vậy đểleech_txt_ngu qua đó cho người ta trò cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Chẳng may, trong lúc cô cầm ô đứng dưới ngốc nghếch chờ , trên lầu lạileech_txt_ngu có một người cười nhạo .
Vân Vụ nhìn hồi , sau đó cười giễu cợt, chậmleech_txt_ngu rãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xé nát tờ kết quả.
Nửa tiếng sau.
Thẩm Vân Vụ bình bước ra khỏi phòng tắm.
Tần Dạ đang ngồi trên , đôi chân dài vắt chéo, trước mặt một chiếc tính tay, dường như vẫn đang xử lý công việc.
cô ra, chỉ vào bát canh gừng bên cạnh .
Uống canhvi_pham_ban_quyen gừng đi.
Vângbot_an_cap.
Thẩm Vân Vụ bước , bưng bát canh gừng lên nhưng không , mà dường như nhớ ra điều gì đó, cô gọi tên anh.
Dạ.
Chuyện gì? điệu của lạnh lùng, mắt thậmleech_txt_ngu chí còn không rời màn hình.
Vân Vụbot_an_cap nhìn gương mặt nghiêng ưu tú tinh tế xương hàm sắc sảo của Tần Dạ, đôi môi hơi nhợt nhạt khẽ mấp máy.
Tần Dạ dườngleech_txt_ngu như đến mất kiên nhẫn mới ngẩng đầu , người bốn mắt nhau.
Thẩm Vân Vụ mới tắm xong, sắc da hồng hào, môi không còn trắngleech_txt_ngu bệch trước, nhưng có lẽ do bị mưa, bộ dạng hôm nay của cô trông chút ốm , cả người toát ra giác vỡ vụn.
Chỉ một cái , mộtleech_txt_ngu dục vọng nào đó của Tần Dạ đã bị khơi .
Thẩm Vân Vụ tâm tư phức tạp, căn để tâm đến cảm củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tần Dạ, ngược lại đang cân nhắc định nói.
Đợileech_txt_ngu đến lúc cô chuẩn bịbot_an_cap xong để mở : Anh ưm.
Đôi môi nhạt vừa mở, Tần Dạ đã như không tự chủ được mà bóp lấy cô, cúi người hôn xuống.
Ngón tay thô ráp của anh ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lập tức trắng nõn của cô đỏ ửng.
Hơi thở Tần Dạ rấtleech_txt_ngu nóng, giống như một ngọn lửa. Thẩm Vânvi_pham_ban_quyen Vụ bị hôn đến mức như nghẹt thở, khi đẩy anh thì điệnbot_an_cap thoại anh đặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên bàn lại vang .
trên khựng lại, sự nhiệt tình cũng biến ngay tức . lát anh lùi lại, vẫn chưa mãn mà nhẹ lênleech_txt_ngu môi côvi_pham_ban_quyen, giọng nói khàn:
Uống canh gừng rồi đi ngủ sớm.
Nói xong anh dậy thoại đi ra ngoài.
Anh đi gọi điện thoại.
Cửa ban công đóng lại.
Thẩm Vân Vụvi_pham_ban_quyen bị hônleech_txt_ngu đến mứcleech_txt_ngu có chút mơ , ngồi một lúc đứng dậy.
Cô không vào phòng ngủ mà đứng dậy đi lại gần ban công.
Cánhvi_pham_ban_quyen kính chỉ đóng nửa, gió đêm se lạnh mang theo giọngbot_an_cap nói trầm của Dạ vào.
Ừm, sẽ không rời đi.
Nghĩ gì vậy? Ngoan ngoãn ngủ đi.
Giọngbot_an_cap của Tần Dạ nhẹ nhàng như gió thoảngleech_txt_ngu.
Thẩm Vân Vụ đứng nghe một lúc, sau đó bật cười tiếng.
Hóa anh cũng có lúc dịu dàng như vậy, chỉ tiếc là tượng không phải cô.
Cô quay người vào phòng ngủ, vô ngồivi_pham_ban_quyen mép giường.
Thực ra hôn sự của hai ngườivi_pham_ban_quyen vốn dĩ là một sai lầm, cũng chỉ là một cuộc giao dịch.
năm , nhà họ Thẩm phá sản, chỉ trong một đêm cô từ cành cao rơi xuống, trở thành trò cười cho cả Nam Thành.
Nhà Thẩm trước đây quá hưng thịnh, chuốc oán không ít, sau sa cơ lỡ vận có vô số người muốn trò hay.
Thậm chí có người còn tuyên bố hùng hồn rằng: Hắn có trả nợ thay nhà họ Thẩm, dĩ nhiên với điều tiểu thư họ Thẩm phải đi theo hắn.
Trước khi nhà họ Thẩm sa sút, ông theo đuổi Thẩm Vânbot_an_cap Vụ nhiều không đếm xuể, nhưng chưa từng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lọt được mắt cô, dần mọi người đều nói đại tiểu thư nhà họ Thẩm thanh cao.
này sa , một nhóm đàn ông nảy sinh ý trêu cợt, âm thầm ra giá với nhau.
Vào lúcvi_pham_ban_quyen cô khốn đốn nhất, đủ mọi tủi hổ, Tần Dạ đã trở về.
Anh dẹp sạch những kẻ lắm lời ravi_pham_ban_quyen đó, khiến tất cả bọn phải trả cái giá cực kỳ thảm khốc, thay họ Thẩm sạch nợ nần, sau nói với cô: Đính hôn với tôi.
Vânleech_txt_ngu Vụ ngạc nhìn anh.
Người đó thấy vẻ mặt kinh ngạc của cô thì đưa tay nhào nặnbot_an_cap mặt cô.
ngạc cái gì? Sợ tôivi_pham_ban_quyen chiếm nghi của em sao? Yên tâm đi, chỉ là đính hôn giả thôi, bà nội bị bệnh rồi, rất thích em, em cùng tôi đính hôn giả để làm bà vui, tôi giúp em phục nhà Thẩmvi_pham_ban_quyen.
, ra là giả.
Thì ra chỉ là làm bà nội vui lòng.
Thì ra anh không hề thích cô.
Nhưng dù vậy, cô vẫn ý với anh.
Rõ ràng biết trong lòng anh không có mình, cô vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tỉnh táo mà chìm đắm.
Sau khi đính hôn, Thẩm Vân Vụ thấy rất ngượng ngùng.
Haibot_an_cap người là mai trúcvi_pham_ban_quyen , nhưng trước đây đối xử với nhau với tư cách bạn bè, đột nhiên đính hôn khiến Thẩm Vân cảm thấy khó chịu không nói nên lời.
Tần Dạ lại rất tự nhiên, gia yến tiệc hay đều dẫn cô theo. cố xảy ra vàoleech_txt_ngu một năm sau, bệnh của Tần lão phu nhân chuyển biến xấu, hai người kết hôn, cô trở Tần phu nhân mà ai ai cũng ngưỡng mộ.
Bên ngoài đều đồn rằng cặp đôi thanh trúc này cuối cùng cũng tu chính .
Thu tâm trí, Thẩm Vân Vụ không nhịn được mà mỉm cười.
thay, chẳng có gọivi_pham_ban_quyen tu thành quả nào cả, chẳng qua chỉ là một giao dịch thuận mua vừa bánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà thôi.
Vẫn chưa ngủ sao? của Tần Dạ đột nhiên truyền .
Ngay sau đó, vị trí bên cạnh Vânleech_txt_ngu Vụ lún xuống, hơi thở thanh trên người bao vây lấy cô.
Có chuyện muốn nói với em.
Thẩm Vân không quay lại, có lẽ cũng đoán Tần Dạ muốn nói gì rồi.
Tần nói: ta ly hôn đi.
Mặc dù đã đoán nhưng timnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vụ vẫnleech_txt_ngu hẫng đi một nhịp, côbot_an_cap nén lại hơi thở đang cuộn trào, gắng giữ bình tĩnh: nào?
Cô nằm đó, yên tĩnh, giọng nói cũng có chút gợn sóng, điệu nhạt nhẽo như nói một hết sức bình thường.
Dángbot_an_cap này của cô Tần Dạ cau mày, nhưng anh vẫn nói: Sớm thôi, đợi bà nội làm phẫu thuật xong.
Thẩm Vân gật .
Được.
Dạ: Hết rồi à?
Nghe vậy, Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vânleech_txt_ngu Vụ mắt nhìn anh một cái: Cái gì?
Ánh mắt cô trẻo, không chút tạp niệm, Tầnleech_txt_ngu Dạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô hỏi ngược lại thì lời, một lát sau bất lực bậtvi_pham_ban_quyen cườibot_an_cap.
Không có gì, cái đồ phụ vô tâm vô tính này.
Người ta thường một chồng trăm ngày ân nghĩa, dù cũngvi_pham_ban_quyen đã làm vợbot_an_cap chồng với mình hai năm nay, anh đề nghị ly hôn mà cô lại tĩnh đếnvi_pham_ban_quyen thế.
Cũng , vốn hai người là hôn nhân giaoleech_txt_ngu dịch, đôi bên cùng có lợi.
Sự hiện diện của chỉ khiến những kẻ theo đuổi cô phải chùn bước mà thôi.
Trong hai năm qua, nếu khôngleech_txt_ngu vì nộibot_an_cap, lẽ cô đã sớm rõ ranh giới với anh rồi.
gạt đi sự khó chịu do ứng bình tĩnh Thẩm Vân Vụ mang lại, bên cạnh cô, nhắm mắt .
Tầnbot_an_cap Dạ.
Vân Vụ bỗngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên gọi anh tiếng.
Tần Dạbot_an_cap chợt mở mắt nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm cực sáng trongleech_txt_ngu đêm .
muốnbot_an_cap nói gì với ?
Thẩm Vân Vụ nhìn gương mặt tuấn tú của anh, đôi mấp , cuối cùng nói một câubot_an_cap:
Hai năm qua cảm .
Nghe vậy, sáng trong mắtvi_pham_ban_quyen Tần Dạ tối sầm lại, một sau anh nhếch môi:
Dông dài.
Dông dài ?
Thẩm Vụ đầu đi, sau ly hôn sẽ không còn hội vậy nữa.
Sáng hôm sau.
Thẩm Vân Vụ thức dậy, nhận thấy mình cảm mạo. lấy trong ngăn kéo ra, một ly nước ấm.
Vừa bỏ thuốc miệng, Vân Vụ nhớ ra điều gì đó, sắc mặt cô biến , vội chạy vào phòng tắm nôn viên ra ngoài.
Cô vào bồn mặt súc , cố gắng tống khứ vị vừa .
Sao vậy? Hốt như thế, không khỏe à?
Một giọng nam thanh lãnh vang lên ở cửa, Thẩm Vân Vụ giật mình nhìn sang.
Tần Dạ đang nhìn cô.
Vừa chạm mắt, Thẩm Vân Vụ lập tức tránh né, cô lại bình tĩnh rồi mới nói: Không gì, là nhầm thuốc thôi.
Nói xong, đưa lau vệt nước trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net môi, đứng dậy rời khỏi phòng tắm.
Tần xoay người, theo cô vẻ suyvi_pham_ban_quyen tư.
Anh luôn cảm thấyvi_pham_ban_quyen từ tối qua về nhà, cô đã chút lạ.
Sau bữa , haivi_pham_ban_quyen vợ chồng cùng nhau raleech_txt_ngu .
Tần Dạvi_pham_ban_quyen liếc nhìn Thẩm Vân Vụ vẫn còn hơi tái nhợt, lên tiếng: Ngồi tôi không?
Thẩm Vân bị nước mưa từ , sáng nay dậy quả thực không thoải chút nào. Cô định gật đầu thì điện thoại của Dạ đổ chuông.
Anh đầu nhìn, màn hình hiển thị tên Sở Sở. Anh định đi chỗ khác máy thìleech_txt_ngu Thẩm Vụ đã tự giác tản đi hướng khácleech_txt_ngu.
Haivi_pham_ban_quyen là chồngvi_pham_ban_quyen nhưng không hềvi_pham_ban_quyen đồng , nên Thẩm Vân Vụ chưa bao giờ có thói quen nghe lén thoại của Tần Dạ.
chung sống hai bấy nay vẫn luôn là như vậy.
Nhưng hôm nay, nhìn bộ dạng tránh né tà của cô, lòng Tần Dạ dâng lên một cảm nhói nhẹ.
Nhưng cảm giác đó chỉ thoáng qua, anh bắt máy.
Thẩm Vân Vụ đứng cách đó không xa, lén anh.
Từ vẻ mặt của anh, cô đã đoán ra người gọi điện là ai.
Nét mặt ôn hòa là trạng thái mà anh chưa bao giờ dành .
Cô hítnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một hơi thật sâubot_an_cap, nén lại ngưỡng mộ trong , vừa điệnleech_txt_ngu thoại ra vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi về phía nhà xe.
Năm phút .
Dạ nghe xong điện thoại, người lại thì phía sau đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trống không, chẳng còn thấy bóngbot_an_cap dáng Thẩm Vân Vụ nữa.
Cùng lúc đó, điện thoại anh báo tin nhắn mới.
Em vội công ty, đi trước đây.
Tần Dạ chằm vào tin nhắn, ánh mắt thâm trầm.
Thẩm Vân Vụ gượng gạo chống chọi với cơn mệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỏi để đến côngvi_pham_ban_quyen ty. bước vào cửa, cô đãvi_pham_ban_quyen ngồi phịch xuống ghế rồi mặt lên bàn làm việc.
Đầu cô đau quá
Nhưng bây giờ cô đang mang thai, không uống thuốc bừa bãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được.
Thật ra, cô lúc này cũng không biết mình đang nghĩ gìbot_an_cap. Theo lý mà nói, cuộc hôn nhân của hai người thực, dù cô có thai người duy nhất lòng cảm thấy vui chỉ có mỗi Tần lão phu nhân.
Những người đều sẽ không chào đón đứa trẻ này.
Đặc biệt là Tần Dạ.
Trước ngày qua, khi biết mình thai, cô từng nghĩ sẽ chấp đứa trẻ, biết đâu cuộc hôn hai thể trở thành sự thật.
Nhưng côvi_pham_ban_quyen hiện Sởvi_pham_ban_quyen Sởleech_txt_ngu đã , và tình cảm của anh vẫn vẹn nguyênleech_txt_ngu như cũ.
để anh , phản đầu tiên của anh có lẽ sẽ : Phá nóbot_an_cap đi thôi, vì nó sẽ ảnh hưởng đến kết hôn với Sở Sở.
Lý trí nhắc cô nên sớm bỏ đứa bé này đi, không đến cuối cùng, có lẽ cô chẳng còn chút thể diện nào.
Vân Vụ tỷ.
Một giọng nữ vang lên, Thẩm Vân Vụ sực tỉnh, ngẩng nhìn thấy lý của mình là Lâm U U.
Thẩm Vân Vụ ngồi thẳng dậy, nởvi_pham_ban_quyen nụ cười tiêu chuẩn.
thế, em đến rồi à.
Lâm U U không cười, mà lo cô.
tỷnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sắc mặt chị trông tệ quá, có phải người khỏe không?
Nghe vậy, Thẩm Vân Vụ ngẩn ra, rồi lắc đầu.
Không sao, là đêm qua chị ngủ không thôi.
Thật không ? Lâm U U có vẻ không tin lắm, Nhưng mặt thế kia, thật sự không sao chứ? Hay là chị xin đểleech_txt_ngu bệnh viện khám sao?
Thật sự không sao, bản tổng việc hôm qua đã làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong chưa?
Mới nói được đã quay lại chuyện công việc, Lâm U U cũng không làm gì được cô, đành đi lấy tài liệu sắp xếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong mang đến, rồi còn rót cho một ly nước nóng.
Nếu Vân Vụ tỷ không muốn đi bệnh viện thì chị uống nhiều nước nóng vào nhé.
Lâm U trợ lý do chính cô tuyển vào, bình thường việc rất chămleech_txt_ngu chỉ, hai ngoài việc ra thì không có giao duvi_pham_ban_quyen riêng tư gì.
Không ngờ cô ấy lại quan tâm đến như vậy.
Thẩm Vân Vụbot_an_cap cảm thấy lòng mình ấm áp lên, cô nhấp vài ngụm nước .
Lúc nãy cô còn cảm hơi , sau uống chút nước ấm, Thẩm Vụ cuối cùng mới thấy dễ chịu hơn đôileech_txt_ngu .
Nhưng Lâm U vẫn lo lắng nhìn cô.
Vânleech_txt_ngu tỷ, là báo cáo hôm nay để em thay nhé? Chị ở trongvi_pham_ban_quyen phòng nghỉ mộtbot_an_cap ?
Thẩm Vân Vụ lắc đầu: Không đâu, tự chị làm được.
là hơi khó chịu một chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô không muốn yếu đuối.
Nếu chỉ chút vấn đề mà đã nghỉ ngơi rồi ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác làm thay, lâu dần cô sẽ sinh ra thói lười biếng.
Sau này cô khỏe mà không có ai giúp phải làm sao?
Thẩm Vân Vụ thu dọn tài liệu trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay, sau đó đứng dậy đi về phía văn phòng của Tần Dạ.
Văn phòng của cô cách một đoạn, bình không thấy gì, nhưng có lẽ vì hôm nay không khỏe nên Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vụ đi thấy hơi mệt.
Cộc cộc.
Vào đi.
Giọng nam trầm , lùng từ bên trong ra, Thẩm Vân Vụ mới đẩy cửa vào.
Sau khi đẩy cửa, Thẩm Vân Vụ nhận ra trong văn phòng có một bóng hình khác.
Chiếc liền màu tôn vòng eo thon gọn của Sở, mái chấm thắt lưng xõa mềm mại bênleech_txt_ngu người. Dưới ánh nắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rọi cửavi_pham_ban_quyen sổ sátbot_an_cap , Giang Sở Sở trôngvi_pham_ban_quyen vô cùng thanh tú và động.
Sau khi nhìn rõ đối phương là ai, cả người Thẩm Vân Vụ đờ.
Vụ, cậu đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi.
Giang Sở Sở cười roi róileech_txt_ngu đi về phía cô, không đợi Thẩm kịp phản ứng đã nghiêng người ôm chầm lấy cô.
Cơ thể Vân Vụ thêm cứng ngắc, ánh mắt cô xuyên qua vai Giang Sở, vừa chạm phảivi_pham_ban_quyen đôileech_txt_ngu mắt đen sâu thẳmleech_txt_ngu của Tần Dạ.
Người đàn đang dựa vào làm việc, mắt thâm trầm cô, không đang nghĩ gì.
Trong lúc Thẩm Vân Vụ đang ngẩn ngơ, Giang Sở Sở đã lùi ra.
Chuyện của tớbot_an_cap đều nghe Dạ rồi, làm khổ quá. mặt Giang Sởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sở lộ vẻ xót xa, Có gì cần giúp đỡ, cậu nhất định phải nói với tớbot_an_cap nhé.
Nghe vậy, Thẩm Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vụ khựng lại, đều nghe Tần Dạ kể rồi sao?
Nhưng cô nhanh chóng phản ứng lại được.
Cũngbot_an_cap , cuộcbot_an_cap hôn nhân của và Tần Dạ vốn mọi chú ý, không thể giấu được cô ấy.
không giấu được thì quả phải nói cho rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ràng.
Huống chi, Giang Sở cũng cóleech_txt_ngu ơn với cô.
Thẩm Vân Vụ giấu đi nỗi cay đắng trong , nhợt nở một nụ cười.
Cảm ơn cậu, cậu từ bao giờ ?
Tớ về chuyến bay ngày hôm qua.
Hôm qua?
Nói cách khác, cô ấy về là Dạ đã đi gặp ngay lập tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Quả nhiên là người anh đặtvi_pham_ban_quyen ởvi_pham_ban_quyen đầu quả tim.
Đúng rồi, sắc mặt cậu trông thế? Có chỗ nào khỏe à? Giang Sở đột nhiên hỏi.
Nghe , Tần Dạ dĩ đang vào bànleech_txt_ngu thái độ ngước mắt nhìn Thẩm Vânbot_an_cap Vụ, sau khi quan sát kỹ, chân mày anhleech_txt_ngu nhíu chặt .
Là do tối qua dầm à?
Dầm mưa? Giang Sở lộ vẻ mặt nghi hoặc.
Thẩm thở dài, vừa định mở miệng giải thích thì nghe Tầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dạ lạnh lùng tiếng: Không khỏe cố chấp làm ? Công ty không thiếu một mình đâu, nghỉ ngơi đi.
Nghe xong, Sở Sở theo bản năng liếc nhìnbot_an_cap Tần một cái.
Sao anh ấy lại đột nhiên có vẻ tức như vậy?
Thẩm Vụ có chút bất lực: Chỉ dầm mưa thôi mà, tôi khôngvi_pham_ban_quyen sao.
, tiến lên bản báo cáo công việc hôm qua lên bàn.
là tổngvi_pham_ban_quyen kếtbot_an_cap công việc hôm qua, tôi chỉnh lý xong rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Tôi còn có việc phải bận, làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phiền chuyện nữa.
Thẩm Vân Vụ nhìn sangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Giang Sở Sở, côbot_an_cap ta tức một nụ cười.
Thẩm Vân Vụ bước ra ngoài, mày của Tần lại nhíu chặt.
Tần Dạ?
Mãi đến Sở gọi mộtleech_txt_ngu tiếng, anh mới hoàn hồn lại.
Thấy bộ dạng nàyleech_txt_ngu Tần Dạ, lòng Sở nảy sinh cảm giác kỳ lạ, nhưng vẫn dịu dàng và săn sóc tiếng: Em thấy trạng thái của đúng là không được tốt lắm. Dù bây giờ côbot_an_cap ấy làm thư ký chovi_pham_ban_quyen , nhưng dù saovi_pham_ban_quyen trước khi phá sản cũng là đại tiểu thư của Thẩm gia, anh ngàn lần khắt khe vớivi_pham_ban_quyen côbot_an_cap ấy nhé.
Khắt ?
Dạ cười thầmleech_txt_ngu trong , ai mà dám khe vị tông đó chứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Nhưng mặt anh nói ra những lời , chỉ ừ một tiếng: Ừ.
Thẩm Vân Vụ trở về văn phòng cái đầu nặng trịch, bước chân lảo đảo.
Vừa ngồi xuốngbot_an_cap, cô đã không nhịn được mà gục xuống bàn.
Cơn chóng mặt càng lúcbot_an_cap càng dữ dội hơnvi_pham_ban_quyen.
biết đã qua bao lâu, Vân Vụ nghe thấy giọng của Lâm U.
Vân Vụ , hay chị về nghỉ ngơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi.
Thẩm Vân quả thật không còn chút tinh nàovi_pham_ban_quyen, cảm vô cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , chỉ có thể nhỏ giọng nói: U U, chị ngủ lát.
Nói , Thẩm Vân Vụ liền chìm giấc mê mệt.
Thẩm Vân Vụ nằm .
Trong mơ, cô quay về năm mười tám tuổi.
Ngày hôm đó lễ trưởng thành của Thẩm Vân Vụ và Tần .
Lễ trưởng thành của hai giabot_an_cap đình được tổ chức cùng nhau. Lúc đó, Vụ mặc chiếc váy tây nhỏ màu xanh mình yêu , đặcvi_pham_ban_quyen biệt uốn tóc xoăn sóng lớn, làm móng tay, chuẩn bị sẽ tỏ tình Tần vào ngày hôm đó.
Cô đã tìm rất lâu mới thấy Tần Dạ ở một góc vườn hoa .
Khi cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đangbot_an_cap váy định bước tới thì nghe thấy mấy ngườileech_txt_ngu bạn của Tần Dạ trêu chọc hỏi anh.
Dạ, trưởng thành rồileech_txt_ngu đấy, có côvi_pham_ban_quyen gái nào lọt vào mắt chưa? Có thể cân nhắc đến chuyện đính được .
Tớ thấy con bé Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vụ cũng được đấy, suốt ngày bám cậu.
Nghe thấy câu này, Thẩm Vân Vụ theo bản năng dừng bướcbot_an_cap, muốn nghe câu trả lời của Tần Dạ.
Dù , câu trả lời củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh cũng rất trọng đối việc cô tiếp .
Tuy nhiên, chưa Tầnleech_txt_ngu Dạ trả lời, đã có người nói trước: Vân Vụ không được đâu, Dạ chỉ xem cô ấy như em gái thôi. Ai mà không biết trong Dạ nhà taleech_txt_ngu chỉ một người, đó chính là Sở Sở.
Sở Sở
Thẩm Vân Vụ lén về Tần .
màn , thiếu niên ngồi ghế đá, đôi chân dài như khôngbot_an_cap có chỗ để. Trênleech_txt_ngu tuấn tú của anh thấp thoáng ý cười, không hề phủ nhận.
Đúng vậy, Sở Sở dịu dàng lòng người hơn, có phong thái phụvi_pham_ban_quyen nữ. Vânleech_txt_ngu Vụ chỉ một con nhóc thôi, trọng nhất là, cô ấy là nhân cứu mạng của Dạleech_txt_ngu.
Người nói câu này tên là Mặc , là một trong những người thân nhất của Tần Dạ. ngày anh thích trêu chọc Thẩm Vân Vụ nhất, mỗi lần gặp cô đều sẽ giật tóc tết cô.
Anh ta cũng Thẩm Vân Vụ ghét nhất, khôngleech_txt_ngu có aileech_txt_ngu hơn.
Ai là con nhóc chứ!
thế, Sở Sở đã mạngleech_txt_ngu cậu. Năm đó nước sông chảy xiết, nếu không phải cô nhảy xuống cứu cậu, e là thế gian này đã còn Tần Dạ rồi.
Thiếu niên gật đầu, cuối cùng hoi ừ một .
Sắc mặt dưới ánh trăng rấtvi_pham_ban_quyen nhạt: Vị cạnh tôi, mãi mãi dành riêngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho .
Oàng
Sắc máu trên Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Vụ lập tức biến mất, trở nên trắng bệch tờ .
Không rằng, lời tỏ tình cô còn chưa kịp bắt đầu đã chớt yểu rồi.
Giang Sở Sở cứu Tần , là chuyệnvi_pham_ban_quyen mà cả vòng tròn thượng lưu bàn tán xao.
Xưa có anh hùng cứu mỹ nhân, nay có nhân yếu đuối cứu thiếu niên lang tuấnbot_an_cap tú, làleech_txt_ngu Giang Sở và Tầnvi_pham_ban_quyen Dạ.
Nhưng chuyện nàyvi_pham_ban_quyen Vân Vụ lại không rõ .
Bởi vì năm đó dường như cũngbot_an_cap bị rơi xuống nướcleech_txt_ngu, bị sốt , qua một bạo bệnh. Sau khi tỉnh lại, rất trước đó cô đều quên gần , ngay cả việc mình rơi nước như thế nào cũng không biếtbot_an_cap.
Vẫn là bạn học nói rằng cô ham chơi tình ngã xuống nước.
Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vụ luôn cảm thấy mình đã quên mất điều , tiếc là làm cũng nhớ ra được. Sau thời gian đã , cô càng sạch sành chuyện lúc đó.
Không Tần Dạ lại nặng lòng đã mình đến thế.
Nếu như lúc đó người nhảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống cứu anh là cô thì tốt biết mấy.
Cảm xúc của trong mơ dường quyện với Thẩm Vân Vụ lúc .
Lồng ngực khó chịu tảng đánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn đè nặng, đầu đaubot_an_cap như búa bổ. Tại sao người nhảy xuống cứu anh lúc không phải cô ?
Nếu như nếu như
Đột nhiên, trước mắt xuất hiện của Tần Dạ, ánh anh lạnh lùng vô tình: Vụ, phá bỏ đứa bé đi.
Ngay sau đó, bên cạnh anh lại xuất hiện Giang Sở Sở, cô ta tựa như dây leo chặt bên ngườivi_pham_ban_quyen Tần Dạ.
Vân Vụ, cô không chịu phávi_pham_ban_quyen thai, khôngleech_txt_ngu lẽ là muốn phá hoại mối quan hệ của chúng tôivi_pham_ban_quyen sao?
thấy hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phá , mắt Dạ càng lẽo, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếnleech_txt_ngu lên vài bước cô: Tự mình ngoan ngoãn một chút, nếu không đừng trách tôi ra tay.
Lực trên tay anh cựcvi_pham_ban_quyen lớn, gần như muốn bóp cằm Thẩm Vân Vụ.
Thẩm Vân Vụ vùng vẫy, đột ngột tỉnh, thân ướt đẫm mồ hôi lạnh.
vào mắt con đường đang lùi dần ngoài cửa sổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xe.
Vừa rồi là mơ sao?
Sao lại chân thực đến thế
Thẩm Vân thở hắt ra một .
Vân Vụ, cậu tỉnh rồi à? nói dịu dàng truyền đến từvi_pham_ban_quyen phía trước, Thẩm Vụ mắt , nhìn thấy mặt lo lắng của Giang Sở Sở, Tốt rồi, suốt dọc đường tớ cứ lo cậu có chuyện .
Sở Sở? côvi_pham_ban_quyen ta lại ở đây?
Ngay sau đó, Thẩmvi_pham_ban_quyen Vân Vụ ra điều đó, nhìn sang bên cạnh cô ta.
Quả nhiên, người lái xe là Tần Dạ, còn Giang Sở Sở ngồi ở ghế phụ của anh.
Tần Dạ đang lái xe, nghevi_pham_ban_quyen thấy cô tỉnhleech_txt_ngu lại chỉ liếc nhìn qua gương chiếu hậu cái.
Tỉnh rồi à? Còn chỗ nào không thoảileech_txt_ngu mái không? Lát nữa đến bệnhbot_an_cap viện thì nói luôn với bác sĩ một thể.
Vân Vụ trước đó ác mộng mà tim đập loạn , sau khibot_an_cap lại vất lắm mới bình phục được chút, giờ lại vìbot_an_cap câu nói này Tần Dạ mà nên căngvi_pham_ban_quyen thẳng.
Không, không đi bệnh viện, tôi sao.
Nghe vậy, Tần Dạ lại nhìn cô một cái.
Lại chuyện gì ? Có biết mình đang phát sốt không?
Giang Sở Sở cũngvi_pham_ban_quyen họa: Đúng đấy Vân , cậu sốt cao lắm, đến bệnh . Tớ nghe Dạ nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôm qua cậu dầm mưa, rốtvi_pham_ban_quyen cuộc là có chuyện gì thế?
Có gì sao?
Nhìn Giang Sở trướcbot_an_cap mặt, đôi môi tái của Thẩm Vân Vụ mấp máy, cuối cùng không thốt ra đượcleech_txt_ngu một .
Trò hề ngày hôm qua, Giang Sở Sở chắc chắn có mặtbot_an_cap.
Cô hỏi nhưvi_pham_ban_quyen vậy, chẳng lẽ đang ám chỉ điều gì sao?
Đang suy nghĩ, trên mặt Giang Sở Sở ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ lo lắng, náy nhìn cô: Có phải hôm qua
Tần Dạ ngắt lời Sở Sở, giọng nói trầm : Tóm lại là cứ đến bệnh viện đã, mấy ngày em ốm thì cứleech_txt_ngu nghỉ ngơi cho tốt, tạm thời không cần đến công ty nữa.
Lời nói ngắt quãng, Giang Sở Sở có chút ngạc nhiên nhìn Tần Dạ một cái.
Thẩmleech_txt_ngu Vân rủ mắt xuống, nơi đáy mắt xinh đẹp hiện lên một sự lạnh lẽo sâu thẳm.
Không hổ là người anh đặt trên đầu quả tim, che kỹ càng đến đó.
Hồi lâu sau, mới ngẩng lên: Tôi khôngbot_an_cap đi bệnh viện.
Tần Dạ nhíu mày, cảm thấy hôm nay cô đặc biệt ngang bướng.
Bị bệnh mà không đi bệnh viện, em muốn làm gì?
Thẩm Vụ mím môi: Cơvi_pham_ban_quyen thể củabot_an_cap tôi, tôi hiểu rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
không thểbot_an_cap đến bệnh viện.
Một khibot_an_cap đã đến đó, cô chắc chắn sẽ lộ.
Nói ra thật nực cười, cô không muốn để bất kỳ ai biết về sự tồn tại đứa trẻ, bởi cô muốn lại chút tự tôn ít còn sót lại của mình.
Thẩm Vụ biết rõ, kể từ ngày cô đồng ý hôn với Tần Dạ, gọi là tự tôn đó đã chẳng còn nữa .
Giờ đây, mặt anh người trong lòng của anh, cô còn tôn nghiêmvi_pham_ban_quyen nào để nói đến nữa ?
Nhưng cho là vậy
Vân Vụ cụp mắt, cóvi_pham_ban_quyen là như , cô vẫn không thể lòng phơi bày hết thảy những chuyện có thể tabot_an_cap cười nhạo mình ra bao người.
Tần nghe xong lời cô, đôileech_txt_ngu mày nhíu chặt. Anh xoay vô lăng, đột ngộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tấpvi_pham_ban_quyen xe vào lề đườngleech_txt_ngu.
Thấy vậy, Thẩm Vân tưởng anh muốn mình xuống nên đưa tay địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mở cửa.
Cạch một tiếng
tiếp theo, cửa xe đã bị khóa chặt.
Qua gương chiếu hậu, Tần Dạ nhìn với ánh mắt đầy ẩn ý.
Tại sao không đi viện?
Kể từbot_an_cap tốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua sau khi dầmbot_an_cap mưa trở vềleech_txt_ngu, côvi_pham_ban_quyen cứ luôn kỳ lạ như vậy.
Thẩm Vân Vụ cố giữ bình tĩnhleech_txt_ngu lên tiếng: Nếu thấy không khỏe, tôi sẽ tự mình đivi_pham_ban_quyen .
Nghe vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Tần Dạ nguy hiểm nheo lại.
Giang Sở vội vàng nói: Dạ, có phải em không? Hay làleech_txt_ngu xuống xe ở đây trước, anh đưa Vân Vụ đến bệnh viện khám nhé? Dù saovi_pham_ban_quyen bệnh của cô ấy cũng không thể xem nhẹ, không nên trì hoãn thêm nữa.
xong, Giang Sở Sở rướn người về phía , nhấn nút mở khóa cửa.
Sau đó, Thẩm Vân Vụ thấy Tần Dạ ngăn cô , hai người chạm vào nhau.
Đừng nói bừa. nhíu mày, liếc nhìn Vân Vụ một cái rồi nói: Đừng nghĩ nhiều, không phải do đâu.
Giangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sở Sở nhìn vào tay người, ánh mắt thoáng hiện vẻ thẹn thùng.
Thẩm Vụ lặng lẽbot_an_cap quan sát cảnh tượng .
Mãi đến khi Giang Sở Sở nhìn sang, mới lúng túng thuleech_txt_ngu hồi tầm mắt.
Vân Vụ, hiểuleech_txt_ngu lầm cậu rồi, mình cứ ngỡ cậu vì mà giận với Dạ, thực xin lỗi cậu.
Thẩm Vụ bình thản liếc nhìn cô ta cái.
Nếu không phải Giang Sở từng giúp đỡ và có ơn với mình, Thẩm Vân hẳn nghi ngờ cô ta có tố chất của một trà xanh.
Nhưng sao, cô ta cũng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ân nhân .
Thẩm Vụ miễn cưỡng nặn ra một nụ cười nhạt.
Không sao.
Sở Sở lại cười nói: Cậu không đi bệnh viện, là sợ bệnh viện ? mình khi về cóvi_pham_ban_quyen tự mở một phòng nhỏ, hayvi_pham_ban_quyen là cậu qua chỗ anhleech_txt_ngu ấy xem thử ?
Nói xong, cô ta lại nhìn sang Tần Dạ: Dạ, anh thấyleech_txt_ngu thế nào?
Tần không lập tức đồng màleech_txt_ngu cau mày hỏi: Phòng khám sao? Có đáng tin không?
Sở hơi ngượng ngùng: Tất nhiên rồi, nếu đáng tin sao em dám giới chứ? Anh không tin em à?
Suy nghĩ một lát, Tần Dạ gật đầu: Vậy thì đến phòng khám.
Thẩm Vân Vụ nhíu đôi mày thanhleech_txt_ngu .
Tôi
Giây tiếp , xe của Tần Dạ đã đi, hoànbot_an_cap toàn không cho cô cơvi_pham_ban_quyen chối.
Còn Giang vẫn tiếp tục nói những lời tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẹp với cô.
Vân Vụ, cậu đừng lo, bạn mình tình rất tốt, đối bệnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân cũng rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiên và ôn hòa. Mình sẽ dặn anh ấy trước, lúc đó hai bên bàn bạc xem sao, được không?
với một Giang Sở Sởleech_txt_ngu dịu dàng đáo, Thẩm Vân Vụ chẳng khác nào sự phảnvi_pham_ban_quyen tiêu cực, bị cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không đi khám, là chuyện vô lý.
có nói đây?
Thẩm Vân Vụ không lênbot_an_cap tiếng nữa, chiếc tục lăn bánh.
Đến phòng khám, Giang Sở Sở giúp dìu Thẩm Vân Vụ xuống xe, dịuleech_txt_ngu hỏi: thấy chóng mặt ? Nếu thấy khôngvi_pham_ban_quyen khỏe thì cứ tựa vào vai mình này.
Giọng nóibot_an_cap của Giang Sở rất nhẹ nhàng, trên cô ta ra mùi hoa dành dành thanh khiết, động tác dìu cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng vôbot_an_cap nhẹ nhàng.
Thẩm Vân Vụ mắt, thầm nghĩ.
Giang Sở Sở chỉ xinh đẹp mà còn rất ưu .
Quan trọngleech_txt_ngu nhất là cô ta còn từng cứu mạng Tần Dạ.
Nếu cô là Tần Dạ, có lẽ cô cũng sẽ thích cô gái này.
Sau khi của Giang Sở Sở đến, ta liền tiến trò chuyện người đó hồi lâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Người đàn ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặc áo blouse trắng, cuối cùng đưa mắt nhìn sang Thẩm Vân Vụ rồi gật đầuleech_txt_ngu, đó tới.
Chào cô, là bạn của Sở Sở phải không? Tôi tênbot_an_cap Đông Thành.
Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Vụ gật đầu với anh ta: Chào anh.
Bị sốt à?
Cố Đôngbot_an_cap Thànhleech_txt_ngu nhẹ giọng hỏi, định mu bàn lên chạm vào trán Thẩm Vân Vụbot_an_cap.
Sự tiếp cận ngộtvi_pham_ban_quyen khiến Thẩm theoleech_txt_ngu bản năng né sang một bên. Phản ứng của côvi_pham_ban_quyen khiến Cố Đông Thành mỉm , anh ta ôn tồn nói: Chỉ là kiểm tra nhiệt độ mà.
Nói đoạn, anh ta không tiếp tục nữa mà lấy ra chiếcbot_an_cap nhiệt kế: thân nhiệt trước đã nhé.
Thẩm Vân Vụ nhận lấy.
Phía sau lên giọng nói của Dạbot_an_cap: Biết dùng nhiệt kế chứ?
Thẩm Vân Vụ:
Cô không thèm để ý đến , làm sao cô thể không biết dùng nhiệt được?
Chỉ là vì đang nên đầu óc hơi choáng váng, tác của có phần chậm chạp.
Sau khi cô đặt kế xong, Cố Đông Thành ra hiệu chờ một lát.
Thấy vậy, Giang Sở tranh thủ giới Tần Dạ với Cố Đông Thànhleech_txt_ngu.
Dạleech_txt_ngu, đây chính là Đông Thành mà em nhắc với anh qua điện , anh ấy rất giỏi y học, nhưng vì thích tự do nên mới về nước phòng khám . Đông Thành, đây là Tần Dạ,
Cô ta ngập ngừng một lát thẹn thùng nói tiếp: của mình.
Bạn sao? Cáchbot_an_cap xưng hô khiến Cố Đông Thành nhướng mày, sau đó ánh mắt anh vô tìnhbot_an_cap lướt qua mặt Thẩm Vân Vụ rồi quay lại nhìn Dạ: anh, tôi là Cốleech_txt_ngu Đông Thành, rất vui được làm quenbot_an_cap.
Hồi sau, Tần Dạ mới giơ tay bắt với đối phương một cái: Tần Dạ.
Tôi biết.
Cố Đông Thành cười bí hiểm, buông một câu đầy mập mờ: Tôi nghe Sở Sở nhắc về , cô ấy giávi_pham_ban_quyen anh rất cao.
Đông Thành Giang Sở Sở như bị nói trúng đen, đôi gòbot_an_cap má trắngbot_an_cap ngần tức khắc ửng hồng.
Sao thế? Chẳng lẽ nóibot_an_cap sai à? Không phải thường vẫn hay khen anhleech_txt_ngu ấy trước mọi sao?
Thôi mà, anh đừng nói nữa.
lúc trò chuyện, Tần Dạ hạ mắt liếc nhìn Thẩm Vân Vụ một cái.
Cô đó, mi khép hờ, vài lọn tóc mềm rũ xuống che khuất một phần trán và đôi mắt đẹp, giấu cảm xúc của cô.
Cô cứ lặng ngồi đó như vậy, tách biệt vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mọi , giống như một người ngoài cuộc.
Sắc mặt Tần lập tức trầm xuống.
Năm phút sauleech_txt_ngu.
Cốvi_pham_ban_quyen Đông Thành lấy nhiệt kế ra, sau đó nhíu mày: Nhiệt độ hơi cao đấy, mũi nhé.
Vân Vụ ngẩng đầubot_an_cap nóivi_pham_ban_quyen: Tôi không tiêm.
Nghe vậy, Cố Đông liếc nhìnleech_txt_ngu cô rồi cười: Sợ đau à? Yên tâm đi, tôi sẽ rất nhẹ nhàng.
Giang Sở Sở cũng gật đầu phụ họa: Đúng đó Vân Vụ, sức khỏe quan trọng nhất.
Thẩmvi_pham_ban_quyen Vân Vụ lắc đầu, kiên quyết : Tôi không tiêm, cũng không muốn uống thuốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
vẻ cố côvi_pham_ban_quyen Tần Dạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhíu mày.
Vậy thì chỉ còn cách hạbot_an_cap sốt lý thôibot_an_cap. Tôi đibot_an_cap lấy thuốc và chuẩn bị đồ, cô dùng khăn chườm lạnh lên trán trước đi, đừng để sốt hỏng cả người.
Khi Cố Đông Thành bước ra ngoài, Giang Sở Sở liền nói: Vậy em cũng đi giúp một .
Đợi hai người bọn khỏi, trong căn phòng chỉ còn lại Thẩm Vụ và Tần Dạ.
Đầu ócbot_an_cap Vân Vụ choáng váng.
Cô cũngvi_pham_ban_quyen muốn đi ướt để tự hạ sốt mình, hiện tại cô chẳng còn chút sức lực nào cả.
Đúng lúcvi_pham_ban_quyen này, Tần Dạ nãy vẫn giữvi_pham_ban_quyen im lặng đột nhiên nhếch môi, thốt raleech_txt_ngu hai chữ.
Làm bộ.
Làm bộ làm ?
Vụ khựng lại, lúc sau côbot_an_cap cười lạnh trong lòng.
Dĩ là chẳng thể sánh đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với cô Sở Sở hiểu chuyệnvi_pham_ban_quyen của rồi.
Câu nói ấy cứ thế thốt ra khỏi miệng.
Tần Dạ ngẩn người.
Thẩm Vụ cũng ngẩn ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cô đang nói nhảm vậy?
Trong lúc Thẩm Vân Vụ đang hối hận vì lỡ lời, cằm cô đã bị Dạ nâng lên. đầu, liền rơi vào ánh sâu như mực của .
Đôi mắt Tần Dạ hơi híp lại, ánh nhìn sắc sảo chim ưng.
Emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang ghen với cô ấy sao?
Chân mày Thẩm Vân Vụ giật nảy, cô sắng muốnvi_pham_ban_quyen gạt ra.
Anh nói bậy gì đóbot_an_cap?
Khốn nỗi tay cô chẳng còn chút sức nào, khi vào anh chỉ thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mềm yếu ớt.
Động tác này khiến Tầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dạ nhướng mày, anh cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy cổ tay cô: Yếu thế này ?
đầu anh .
Thẩm Vân Vụ mắng một câu rồi rút tay về, kết quả vì sức quá đà, cả người cô ngả thẳng ra sau .
Thế là không ngồi dậy .
hết sức lực rồi.
Tần Dạ đứng tại chỗ nhìn cô với ánh mắt phức tạp, sau đó buông lại một câu: .
Sau đó anh phòng tắm bưng chậu đựng nước và khăn mặt ra, đặt lên cạnh cô.
Tần Dạ ngâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếcvi_pham_ban_quyen khăn mới vào nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạnh, vớt lên vắt khô, rồi đầu lau cho Thẩm Vân Vụ.
Anh làm gì vậy?
Thấy cầmvi_pham_ban_quyen khăn tiến lại gần, Thẩm Vân Vụ theoleech_txt_ngu bản năngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net né .
Tần Dạ giữ chặt vai cô, đôi lông mày trên gương mặt tuấn tú nhíu lại: Đừng động, lau cho hạ nhiệt.
Thẩmleech_txt_ngu Vân Vụ định không cần, khi chiếc khăn chạm vào , cảm giác lạnh tức ậpleech_txt_ngu đến khiến cô không thể từ chối.
Hiện tại nhiệt độ cơ thể cô đang cao, hạ sốt ngay cũng không ổn. Dù sao cũng chỉ là hạ sốt vật lý
Nghĩ vậy, Thẩmbot_an_cap Vân đành để mặc anh.
Tần launội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mồ hôi hột trên trán rồibot_an_cap đến gò mánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô, vừa lau anh vừa nghĩ đến điều gì , khóe môi mỏng khẽ nhếch, trầmbot_an_cap giọng nói: Thẩm Vụ, em làvi_pham_ban_quyen tông củaleech_txt_ngu tôi mà.
nói mí mắt Thẩm Vân Vụ giật mạnh.
gì?
Ánh Tần Dạ thâm trầm như bảo thạch đen, anh thấp : Còn giả vờ ngây ngốc gì nữa? Tôi
Lần đầu tiên làm cái việc lau cho người khác thế , cô nói xem cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tổ tôi không?
Nói rồi, bàn tay vốn đang đặt trên vai của Tần di chuyển, kéovi_pham_ban_quyen cổ áo cô , để lộ một mảng da thịt ngần, đưa khăn trong.
Vụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơi biến , chặt tay anh: Anh gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy?
Lau trong cho .
Anh trả lời với vẻ mặt chính khí.
Thẩm Vụ vừa gấp gáp vừa xấu hổ kéo áo lại: Không, không cần đâu, tôi tự làm là được.
Tần Dạ nhìn động tácbot_an_cap của cô, hàng mày dần nhíu lại.
Cô đang hờn cái gì tôi?
Tay không , vẫn chiếc ướt dừng lại ngực cô, nhìn từ một góc độ nào , trông giống như tay anh đang này để người
Tôi không hờn dỗi, tự làm được rồi.
Dạ vẫn nhíu , không vuinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn chằm chằm cô.
Có phải cô
!
Lời phía sauleech_txt_ngu của anh còn chưa nói hết, ngoài cửa đã vang lên động lớn. Tầnleech_txt_ngu và Thẩm Vân Vụ đồng nhìn ra ngoài.
Liền nhìn thấy Giang Sở Sở đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoảng hốt ngồi xuống nhặt .
Động tác trên Tần Dạ cứng đờ, một lát sau anh rụt tay về, vẻ khó tả.
Thẩm Vân Vụ nằm đó, khóe môivi_pham_ban_quyen khẽ nhếch lên giễu .
Giang Sở Sở nhanh chóng nhặt đồ trên đất lên, sau đó bước vào. Cô ta cười dàng với Tần Dạ và Thẩmbot_an_cap Vân Vụ, cứ nhưbot_an_cap thể vừa rồi chẳng nhìn gì cả.
Vừa nãy cầm đồ không nên tình làm rơi, không làm hai người giật mình chứ?
Dạ hơi mím môi mỏng, định nói đó, Giangbot_an_cap Sở Sở đi đến trước , vươn tay ra: Để em làm cho.
Dạ đành đưa chiếc khăn ướt cho cô ta.
Đông Thành đã nói rõleech_txt_ngu cách làmbot_an_cap cho em rồi, chỗbot_an_cap này cứ giao cho . Dạ, anh yên tâm, em sẽ chăm sóc tốt choleech_txt_ngu Vân .
Nghe vậy, Dạ liếc Thẩm Vân Vụ đang nằm bất như một cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xácleech_txt_ngu, đó gật đầu: Ừ.
Nói xong anh liền ra ngoài.
Cửa phòng lại.
Trong phòng im ắng, một lát sau, Giang Sở Sở giặt lại khăn, sau đó xé bọc nilon đi về cô.
Vân Vụ, để mình người cho cậu ?
Vụ hiện tại quả thực không sức, cần người khác giúp đỡ, nhưng
Hay là gọi y tá đi, làm phiềnvi_pham_ban_quyen thế này hay lắm? Cô đềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghị.
Giang Sở Sở cười nhẹ nhàng: Không phiền, y tá sao chu đáo bằng mình được? Chỉ cần cậu không bị mình nhìn hết là được.
Lời đãbot_an_cap nói đến mức này, cô cóbot_an_cap thể nói gì , chỉ đành nhếch khóe gật đầu.
Saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi cô đồng ý, Giang Sở ghévi_pham_ban_quyen lại, giúpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô cởi cúc áoleech_txt_ngu.
Để khó xử, Thẩm Vân Vụ nhắm mắt , hoàn toàn không tới ánh mắt đánh của Giangbot_an_cap Sở Sở cởi cúc cho mình.
Giang Sởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sở mím môi, mặt không được coi là dễ coibot_an_cap.
Nếu vừa rồi ta nhìn không lầm, thì Tần Dạ cầm khăn ướt định lau người cho cô phải không? Thậm chí, anh kéo cổ áo cô ra.
Quan hệ của bọn họ thân như vậy từ lúc nào?
Lẽ , trong khoảng thời cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra ngoài, đã xảy ra một số chuyện mà ta không biết?
Đôi mày thanh tú Giang Sở Sở khẽ nhíu lại, trong lòng thấy bồn âu.
Không cởi áo ra thì không biết, dáng Thẩm Vụ rất đẹp, cho dù đang nằm, nhưng một vẫn rất đẫy đà, hơnbot_an_cap nữa nước da của cô khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải kiểu trắng bệch, mà làleech_txt_ngu trắng phấn nộn, nhìnbot_an_cap đã thấy mởn nước.
Cho dù Giang Sở Sở là con gái, cũng nhìn ra được sự cựcleech_txt_ngu củabot_an_cap cơ thể này.
Cô ta cắn môi dưới, không kiềm chế được bản thân, cất giọng nhẹ nhàng: Thực ra những qualeech_txt_ngu, mình phải cảm ơn cậu.
Thẩm Vân Vụ vốn đang nhắm mắt, việc hạleech_txt_ngu nhiệt vật có hiệu rất đối với cô, giác chất lỏng lau trên người rất mát mái.
Hơi trên người đã tản đi không .
mởvi_pham_ban_quyen mắt ra, vừa vặn chạm phảivi_pham_ban_quyen ánh xinh đẹp của Sở Sở.
Cảm ơn tôi?
Giang Sở Sở gật đầu: Đúng vậy, mặc dù nhìn từ bề ngoài, là Dạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kết giả với cậuvi_pham_ban_quyen để giúp cậu vượt qua khó khăn, nhưng biết, haivi_pham_ban_quyen nay thân phận của cậu đã giúp anh ấy cản không ít đào hoa. Vậy nên mình phải nói tiếng cảm ơn cậu, không lúc về mà bên cạnh anhvi_pham_ban_quyen ấy có cả đống đào hoa phiền phức, thì với mình cũng rất rắc rốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
vậy, Vân Vụ sững sờ.
Côleech_txt_ngu không ngốc, nghe ra ẩn trong lời đối phương.
Trước tiên là bày sự cảm ơn để địnhbot_an_cap thân phận của bản thân, sau đó lại nhắc nhở cô và Tần Dạ chỉ kết hôn giả, nhằm cảnh cáo cô đừng ôm ảo tưởng. Rõ là phô bày thân phận cung của .
Cô mím môi, không nói gì.
Giang Sở Sở lau cho cô thêm một lát, đợi xong xuôi liền giúp cô cúc áo, đỡ ngồi dậy, chu đáo hỏi: Thấy khá hơn chút nào chưa? Có muốn uống chút nước không? Để mình cậu một nhé?
Thẩm Vân Vụ lúc này quả thực hơi : Được.
Thế Giang đi nướcvi_pham_ban_quyen mang tới cho cô.
Thẩm Vân Vụbot_an_cap bưng lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net uống.
Cổ họng cuối cùng cũng dễ chịu hơn một chút.
Cô ngẩng nhìn Giang Sở Sở, nói ra những vừa rồi muốn nói.
Thật ra cô không cần lo Tần Dạ có gìvi_pham_ban_quyen với tôi đâu, vị bên cạnh anh ấy mãi mãi giữ lại cho cô. Suy cùng cô là nhân cứu của anh ấy, không ai có thể sánh bằng. Cô đối tôi cũng có ân, tôi cũng không quên ân tình của cô.
Cô nói chuyện rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thẳng thừng, không khéo léo như Giang Sởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sở.
Giang Sở Sở tứcvi_pham_ban_quyen thì thấy hơi ngượng ngùng: Tớ tớ không có ý đó.
Vụ cũng chẳng buồn tâm cô ta có ý gì.
Trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi đi, Cố Đông Thành kê đơn cho cô, rồi dò Giang Sở Sở: Dù bạn cô không muốn uống thuốc, nhưngbot_an_cap tình trạng này nếu uống thì vẫn nên uống. Đây thuốcbot_an_cap Bắc, không hại , uống vài thang là được.
Vâng. Giang Sở Sở đón lấy túi thuốc.
Babot_an_cap ngườivi_pham_ban_quyen rời khỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khám, trở về Tần gia.
Tần gia.
Vừa mở xe, Vân Vụ đã nén sự khó chịu bước ra, hiện cô chỉ muốn lên lầu nằm một giấc thật ngon.
Nhưng lúc xuống xe, bước chân cô đảo, người suýt chút nữa ngã nhào về phía trước, may mà Tần Dạ kịp thời vươn tay đỡ lấy.
Anh nhíu mày nhìn cô: Đã ra thế này rồi mà không chịu uống thuốc thuốc, cô là
Giang Sở Sởvi_pham_ban_quyen bước xuốngvi_pham_ban_quyen xe ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau , thấy cảnh người đang chạm tay nhau, cô ta vội vàng bước tới đỡ lấy Thẩm Vân Vụ.
A Dạ, em lo cho.
Giang Sở Sở dìu Vân vào cửa, nhìn thấy đám người hầu, cô ta còn cười chào hỏi.
người hầu thấy Giang Sở , ai nấy đều không hẹn mà cùng lộ ra ánh mắt kinh .
Đợi khi Giang Sở đưa người lên , mới không kìm được mà tụ tập lại xì xào bàn .
Tôi nhìn nhầm sao? Vị vừa rồi là thư?
thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là ai?
người hầu làm việc thự đều biết Sở Sở, nhưng có một vài đến thì rõ.
Giang , người mà tiên sinh nhà yêu nhất , cô chuyện này mà cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khôngleech_txt_ngu biết sao?
Người tiên sinh yêu? kia trợn tròn mắt: chẳng phải tiên sinh đã kết hôn rồivi_pham_ban_quyen ?
Hôn nhân hào mônleech_txt_ngu đa phần đều là hôn thương mại, làm gìleech_txt_ngu có tình cảm thật lòng?
Người đangleech_txt_ngu nói ỷ mình ở Tần gia nhiều năm, kể lại cách rành rọt và đắc ý: Các cô mới nên không hiểu, năm đó chính mắt tôi đã kiến, Giang Sởleech_txt_ngu Sở này không chỉ là người tiên sinh thích mà còn là ân cứu mạng của anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy nữa. Chẳng qua trước đây cô ấy ra nước ngoài du , tiên sinh vẫn luôn chờ đợi ấy thôi.
Vậy tại sau này tiên sinh lại kết hôn với thái thái?
không phải vìleech_txt_ngu lão phu nhân họ Tần , muốn tiên sinh yên bề gia thất sao? Tiên sinh không còn cách nào mới phải tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngườivi_pham_ban_quyen thay thế. Đúng lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó nhà họ Thẩm phá sảnleech_txt_ngu, hiểu chưa?
Nói xong, ngườileech_txt_ngu đó còn nhướng : Đây là mật hào môn, không mấy người biết đâu, các đừng có nói ra ngoài đấy.
A, tôi cứ tưởng tiên sinhbot_an_cap thái thái rất ân ái, không ngờ đều là giả.
Làm sao mà ? Đều kịch cả thôi, cái con bé ngốc này
nhóm còn định nói thêm gì thì một tiếng ho khan nặng nề vang lên.
Mọi người , lúc này phát quản gia đã đến từ lúc nào, đứng đó với vẻ mặt âm trầm nhìn họ.
Không cần làm việc nữabot_an_cap đúng không?
đôngvi_pham_ban_quyen giải tán vỡ tổ.
Sau khi họleech_txt_ngu đi khỏi, vị quản gia đã ngoài năm mươi, lông mày đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt đầu bạc trắng, khẽ nhíu .
Hóa ra là Giang Sở Sở đã về
Chẳng ông cảmbot_an_cap thấy tháivi_pham_ban_quyen tối qua có gì không ổnleech_txt_ngu.
Giang Sở Sở dìuvi_pham_ban_quyen Thẩm Vân Vụ phòng.
Cảm ơn.
Không có gì đâu. Giang Sở mỉm cười: mau nghỉ ngơi đi.
Được. Thẩm Vân Vụ cởi giày nằmbot_an_cap xuống, liền thấy Tần Dạ đi thong theo , ánh mắtvi_pham_ban_quyen anh hờ lướt qua cô, cuối cùng dừng lại trên Sở Sở.
Anh đưa em về ?
Dù cũng là Tần , tại ta cũng không có lý do gì để nán lại lâu, Giang Sở gật đầu.
Vâng.
Trước khi đi, Giang Sở nhìn lướt qua phòng một , đột nhiên phátbot_an_cap hiện trên giá treo quần áo bên ngoài có một bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tây trangleech_txt_ngu thủ công may riêng dànhbot_an_cap chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nam .
Kiểu dáng đó, chỉ Tần Dạ mới .
Sắc mặt Giang Sở tái đi vài phần, mím môi, im lặngleech_txt_ngu đi theo sau Tần Dạ raleech_txt_ngu ngoài.
Sau khi họ đi , Thẩm Vân Vụ mở mắt ra, lên trần nhà trắng , đầy mông lung.
đứa bé cô phải làm sao bây ?
Mang thai giống những việc .
Ví dụ như cô yêu anh, cô có thể che giấu cảm xúc của mình rất tốt, mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , hai năm, thậmbot_an_cap chí mười năm không vấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đề.
Nhưng còn chuyện mang thai thì saobot_an_cap?
Đến tháng ngày bụng sẽ lên, cô căn bản không thể giấu đượcleech_txt_ngu.
Càng nghĩ, đầu Vân Vụ càng choáng váng, dần dần chìm giấc ngủ .
Trong cơn .
Thẩm Vân Vụ cảm thấy cổ áo mình hình như bị ai đó cởi ra, ngay sau một vật gì đóvi_pham_ban_quyen lạnh lẽo áp lênleech_txt_ngu người cô. thân cô hừng hực, cảm giác lạnh ấy khiến cô thấy dễ chịu, cô khẽ thở ra, theo bản năng dùng cả tay chân bám lấyvi_pham_ban_quyen tay người đóleech_txt_ngu.
Ngay , côvi_pham_ban_quyen nghe thấy một tiếng rên nhẹ và tiếng thở dốc, gáy cô bị bóp lấy một thô bạo cũng dịu dàng, đôi môi bị hơi ẩm đầy.
Có thứ gì đó len vào khoang miệng cô.
Thẩm Vân Vụ nhíu đôi mày thanh tú, cắn chặt lấy lạ đóbot_an_cap, vị tanhbot_an_cap lan tỏa trong miệng lúc với tiếng hànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vì đau đớn của người đàn ông.
Sau đó cô đẩy , má bị ai dùng lựcvi_pham_ban_quyen nhéo mạnh, loáng thoáng nghe thấy ngườibot_an_cap đó : Đúng là chiều hư em rồi, còn dám cắn nữa hả?
Cô đau đớn, vừa lẩmbot_an_cap bẩm vừa đẩy tay đó ra, rồi giấc ngủ sâu.
Khi tỉnh lại banvi_pham_ban_quyen đêm.
hầu túc trực bên cạnh thấy cô tỉnh thìbot_an_cap vui mừng bước .
Thái thái, người tỉnh rồi.
Người hầu tiến lại đỡ cô ngồi dậy, tay sờ lên trán cô: Tạ ơnleech_txt_ngu trời , cuối thái thái cũng hạ .
Thẩm Vụ nhìn người hầu trước , nhớleech_txt_ngu lại vài ký ức vụn vỡ, bèn hỏi:
Cô vẫn luôn ở đây chăm tôi sao?
Người hầu mắt sáng rỡ gật đầu.
Nghe vậy, ánh sáng mong đợi mắt Thẩm Vân Vụ tắt.
Cô rũ mắt xuống.
Những mảnh ký vụn vỡ đó cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngỡ ngườibot_an_cap vẫn luôn sóc mình là Tần Dạ.
Hóa ra không .
Thẩm Vân Vụ đang suy nghĩ thì thấy người một thuốc đến.
Thái thái, vừa vặn người đã tỉnh, thuốc này còn ấm, đến lúc phải uống rồi.
Mộtleech_txt_ngu mùi thuốc Bắc nồng nặc xộc thẳng vào mũi làm Thẩm Vân Vụ nhíu mày, vô thức né tránh.
Thái tháinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mau uống lúc còn nóng đi, lát nữa là nguội mất.
Thấy côvi_pham_ban_quyen lùi lại, hầu còn đưa bát thuốc sát tận mặt cô.
Thẩm Vụ ra , quay mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi: cứ đóbot_an_cap đi, nữa tôi uống.
Nhưng
Tôi hơi đói rồi, cô xuống lầu lấy chút gì cho tôi ănbot_an_cap được không? , đợi cô mang đồ ăn lên thì tôi uống hết thuốc rồi.
Dùvi_pham_ban_quyen sao cô cũng đã ngủ rất lâu, lúc này thật sự thấy đóivi_pham_ban_quyen.
Người hầu suy nghĩ một lát rồi đầubot_an_cap.
Được, vậy tôi xuống lầu lấy đồ ăn cho thái thái, nhớ phải uống .
Ừm
Khó khăn lắm mới đợi được người hầu khỏi, Thẩm Vân Vụ tungleech_txt_ngu đứng dậy, bưng bát thuốcleech_txt_ngu ngòm đi vệ sinh, đổ sạch vào đó.
Nhìn bát thuốc bị nước xả trôi đi không để lại dấu vết .
Như vậy thì sẽ không ai ép cô uống thuốc nữa đúng không?
Vân cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõmleech_txt_ngu.
Cô cầmleech_txt_ngu bát không đứng lên, vừa quay người lại phát Tần đã đến từ lúc nào, lúc này anh đang tựa người bên cửa nhà vệ sinh, đôi tinh anh nhưleech_txt_ngu sao trời đang dò nhìn cô.
Cô đang làm cái gì vậy?
Trong khoảnh khắc đóleech_txt_ngu, trái tim Thẩm Vân Vụ khẽ run , mắt thoáng qua một vẻ hoảng loạn.
Cóvi_pham_ban_quyen cảm như bịleech_txt_ngu bắt quả tang vậy.
cô chóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy bình tĩnh, mím đôi môi hồng nhạt hơi tái đi, cũng không che giấu: Anh chẳng phải rồi sao?
Thái độ thản nhiênvi_pham_ban_quyen của cô khiếnleech_txt_ngu dò trong mắtleech_txt_ngu Tần Dạ giảm bớt vài phần.
Anh bước tới, nhìn chằm bát thuốc đã không trong tay cô.
Tôi bảo nhà bếp vất vả sắc thuốc, cô cứ thế uống một ngụm nào mà đổ hết đibot_an_cap?
Thẩm Vân Vụ liếc anh một cái.
Tôi đã nói sớm không rồi.
Nói xong, cô cầm bát không đi ra ngoài.
Tần Dạbot_an_cap theo, nói thanh lãnh: Tốileech_txt_ngu hôm qua, cô cố tình dầm mưa sao?
Nghe , Thẩm Vụ khựngbot_an_cap lại, đầu phủ nhận.
Không phảibot_an_cap, sao tôi có thể làm chuyện như thế ?
Tuy nhiên vẫn nhìn cô với thái độ nghi ngờ: Thật không? Thế tại sao cô lại từ chối đi bệnh việnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cũng từ chối thuốc?
Thẩm Vân chỉbot_an_cap có hờ hững giải thích: Thuốc đắng quá, tôi không uống.
Chỉ vậy thôi sao? Dạ nheo mắt, như chợt gì đó, anh không bỏ cuộc mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếp: Hôm
Ban anh định nhắc đến chuyện tin nhắn, xem cô cóbot_an_cap phát hiện manh . Nhưng suy lại, anh thấy đó không khả thi, dù sao hôm cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn chưa cửavi_pham_ban_quyen câu lạc bộ, làm sao có thể biết ?
Thẩm Vụ không muốn tranh cãi thêm với anh về những chuyện này, vì sợ nói nhiều sẽ lộ sơ hở. Hiện giờ đang giữ bí mật, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn để anh biết.
Vừa hay người hầu bưng đồ ăn vào, Vân Vụ nhân cơ hội đó đi ăn sáng. Vì vẫn là người bệnh nên người hầu chuẩn bị toàn những thanh đạm, tiêu.
Thẩm Vân Vụ cảm giác , chỉ loa vài miếng rồi bát xuống, người hầu nhanh chóng tới dọn .
Tần Dạ đứng cạnh quan sát, đôileech_txt_ngu mỏng của anh luôn mím chặt một đường thẳng.
Không phải là ảoleech_txt_ngu giác của anh hay không, anh cảm thấy có gì đó không , bảo nói ra là không ở đâu thì anh lại không nói được, chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy chỗ cũng kỳbot_an_cap . Côbot_an_cap, khí trong phòng, thậm chívi_pham_ban_quyen chính bản thân anh đều .
Dù Tần vốn không phải có khí tốt, nhưng hiếm khi anh lại thấy muộn nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc . Trongleech_txt_ngu chốc, anh chỉ thấybot_an_cap khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khí trong phòng lưu thông không thoáng, bèn xoay người đi ra ngoài.
Sau khi anh đi khỏi, cảm gượng gạo của Thẩm Vân Vụ mới được lỏng, cô rũ mắt, nhìn chằm mũi chân mà ngẩn ngơ.
Trước ngủ.
Người hầu lại một bát .
sao Tần Dạ đã biết rồi, lúc anh cũng không có ở nhà, Thẩm Vụ dứt khoát không buồn diễn nữa, trực tiếp nói: Tôi không muốn uống, sau này cũng khôngleech_txt_ngu cần sắc nữa .
Người hầu bưng bátvi_pham_ban_quyen thuốc, cóbot_an_cap chút ngơ ngác.
Tâm trạng Vân Vụ rấtbot_an_cap nhạt nhẽo: Nếu không còn việc gì nữa thì đileech_txt_ngu nghỉ đi, hôm nay tôi mệt .
Người hầu chớp mắt, ngơ đileech_txt_ngu ra khỏi phòng ngủ.
Tần Dạ về.
phòng yên vô cùng, chỉ có mình cô.
Khi Thẩm Vân Vụ nằm xuốngbot_an_cap, cô vẫn cảm thấy óc , là di chứng cơn sốt. Đầu rất nặng, nhưng tâm trí lại vô cùng táo.
Anh về
thì đã quá rõ ràng rồi.
Thẩm Vân Vụ lật người, nhắm mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại, trong đầu chỉ còn một ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ duy .
Nếu người nhảy xuống cứu anh năm đó là mình, liệu bây giờ người hôn không?
Tiếc là đời nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm gì có nếu như.
Thẩm Vân Vụ lại chìm vào giấc ngủ mê , từ khóe mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô trượt một lệ suốt ngay cả cô nhận ra.
Đến nửa đêm, trong mơ màng, Thẩm Vân Vụ cảm thấy vị bên cạnh như lún xuống.
Chẳng lẽ anh đãleech_txt_ngu rồi?
Nhưng thức nhanh chóng tối vô tận nhấn chìmleech_txt_ngu.
Sáng tỉnh dậy, Thẩm Vân Vụ xoay người, phản ứng đầu là đưa tay sờ vào vị trí cạnh.
Lạnhleech_txt_ngu lẽo.
Thẩm Vân Vụ mím đôi đỏ, ánh sáng nơi đáybot_an_cap mắt lịm đi.
Sáng sớm, người hầu bưng đồ ăn và một bát thuốc lên.
Vừa mặt bước ra, cô đã ngửi thấy mùi thuốc đông y nồngvi_pham_ban_quyen nặc, mày thanh tú cau lại.
Thưa nhân, thuốc này
Thẩm Vụ không thể được nữa, giọngvi_pham_ban_quyen điệu trở nên nghiêm khắc: Thuốc này tôi đã bảo là sắc rồi mà? sao bưng lên đây?
Bình thường cô luôn hòa, sự nghiêm đột ngột này khiến người hầu luống cuống.
Nói xong, Thẩm Vân Vụ nhận ra cảm của mình có mất kiểm soát, cô sực tỉnh, đưa tay daynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dương: Xin lỗi, tôi hơi khó chịuleech_txt_ngu trong người, chị thuốc xuốngvi_pham_ban_quyen đi.
hầu chỉ còn bát thuốc xuống lầu.
Trở lại nhàvi_pham_ban_quyen bếp, quản gia bát thuốcleech_txt_ngu cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được , gương mặt già nua nhăn lại: Chậc, phu khôngvi_pham_ban_quyen chịu uống ?
Người hầu gật đầu, sau kể lại chuyện vừavi_pham_ban_quyen .
Quảnleech_txt_ngu nghe giọng điệu chị ta có phần bất mãn, bèn trầm giọng : Bình thường phu đối xử các cô thế lòng các cô tự hiểu rõ, này chắc vì bị bệnh nên tâm trạng khôngleech_txt_ngu tốt, cô đừng vì chuyện này mà sinh lòng oán hận với phu nhân.
Nghe quản gia nghiêm dạy bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, người hầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đỏ , vội vàng lắc đầu: Không có, không có đâu , sao tôi có thể vì này mà giận phu nhân ?
thì tốt, dù cô ấy vẫn làvi_pham_ban_quyen phu nhân của ta.
Dù sao vẫn là phu nhân của chúng ta?
Nhưng mà, hôm qua phải người đều cô Giang Sở Sở kia mới là người tiên yêu sao? Có chẳng nữa, phu nhân của thay đổi rồi cũng nên?
Đang suy nghĩ lung, một giọng nói lạnh lùng đột ngột vang lên.
Cô ấy vẫn không chịu ?
Quản gia ngườivi_pham_ban_quyen giật mình, vội vàng ngẩng đầu nhìn người vừa .
sinh
Tần Dạ cầm áo vest và chìa khóa xe, đó lạnh lùng như băng. Anh xong sáng đang chuẩn bịleech_txt_ngu công ty, khi đi qua bát trên khay của người vẫn còn đầy, bèn lại thăm.
Quản gia đầu: Vâng thưa .
đó, quản gia như chợt nhớnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra điều gì, bèn hỏi: Tiên sinh, tác dụng của thang thuốc này gì vậy ?
động luônleech_txt_ngu không chịu uống thuốc của khiến Tần không lòng. ngày hôm qua không uống thì thôi, hôm nay vẫn không uống sao?
Hạ sốt.
Hóa ra là thuốc hạ sốt
Quản gia thở phào nhẹ nhõm, ông cứ ngỡ phu nhân gặp gì nghiêm trọng, nếuleech_txt_ngu lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuốc hạ sốt thì không phải chuyệnbot_an_cap gì quá lớn.
Tuy nhiên, người hầu đứng bênbot_an_cap cạnh khi nghe thấy đó là thuốc sốt thì lại có chút ngạc , không suy nghĩ nhiều mà thốt ra: Hóa ra là hạ sốtvi_pham_ban_quyen , làm tôi sợ khiếp, tôi cứ tưởng là
Lời chưa dứt, chị ta đã cảm nhận ánh mắt của quảnleech_txt_ngu gia Tần Dạ đều quét về phía mình.
Người hầu lúc này mới lờivi_pham_ban_quyen phía sau thể nói bừa, tức đổi giọng mỉm cười Tần : Tóm lại là nhân sao là tốt rồi.
Ý cô gì?
Tần Dạ là người nhạy bén, anh lập tức được nói lấp lửng củabot_an_cap người hầu chứa đựng thông tin quan trọng.
Nói cho ràng!
Ngườivi_pham_ban_quyen hầu bị ánh mắt lẹm như chim của anh làm cho khiếpvi_pham_ban_quyen sợ, chỉ có thể cúi lí nhí nói: Tôi, tôi rõ lắm, là khi dọn dẹp thùng rác trong phòng tắm, thấy như có một kết quả của bệnh viện.
Nghe vậy, Tần Dạ nguy hiểm nheo mắt lại.
quả ?
Người hầu lắc đầu: Tôi cũng không rõ lắm, nó bị xé rất nát, hơn nữa như còn bị nước mưa làm , cũng chỉ vô tình nhìn thấy mấy chữ ‘ kết quả’ dẹpleech_txt_ngu thôivi_pham_ban_quyen.
Dạ hỏi: Nó ở đâu?
Câu hỏi này khiến mặt hầu trắng : Thưa cậu, tờ kết quảvi_pham_ban_quyen đó đã được lý rồi ạ.
Chân mày Tần Dạ cau lại.
Cô nói ?
Người hầu bị khí thế âm trầm trên người anh làm cho sợ hãi đến mức khóc, chỉ có thể hoảng loạn thích: Xin lỗibot_an_cap cậu, tôi không ý vứt đi đâu ạ, chỉ là tờ kết quả đó đã nát đến mức không ra hình thù gì nữa rồi. Lúc đó tôi cũng nghĩ nhiều, nênbot_an_cap mới
đạc chủ nhà đã vứt đi, vốn dĩ cũng không có ham muốn tìm hiểuvi_pham_ban_quyen. Hơn nữa, công của Tần Dạ thường xuyên tiêu các tài liệu , cô là mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người làm thuê kiếm để sống qua ngày, hôm đó nhìn cũngleech_txt_ngu không nghĩ thêm.
đến hai nay bắt đầu sắc , cô cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngỡ đó làleech_txt_ngu thuốc chữa bệnh phu nhân, không ngờ lại là thuốc hạ sốt.
Lời nói củabot_an_cap cô mày Tần Dạ nhíu chặt.
Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã nói là trông cô có vẻ không ổn mà.
Trận thế, cho có nhường cho người khác thìbot_an_cap cũng có thể tìm nơi nào đó trú mưa gọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điện bảo tài xế đến đón, hoặc đợi tạnh rồi mới về nhà. Tại saobot_an_cap nhất định phải đội mưa màbot_an_cap về?
gia lo lắng nói: cậuleech_txt_ngu, hay là phu nhân có chỗ không ?
Tần Dạ đưa chìa khóa xe và áo khoác trong taybot_an_cap cho ông: Tôi lên lầu một chuyến.
gia vội vàng đón lấy đồ đạc.
Sau khi người rời , Thẩm Vân vốn nghỉ thêm một lát, nhưng cô lại nhận được một cuộc điện . Là thư kýleech_txt_ngu của Phó tổng giám đốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đoàn Lâm gọi đến, trao đổi với cô về dự án thựcleech_txt_ngu hiện dạo gần đây.
Vì cả ngày hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua cô khôngvi_pham_ban_quyen có mặt ở công ty, nên việc tạm thời vẫn chưa cóvi_pham_ban_quyen ai giao.
Sau cúp máy, Thẩm Vân Vụ đưa tay day nhẹ hàng mi . Công rất bận rộn, cô mới nghỉ một ngày mà công đãvi_pham_ban_quyen bắt đầu chất đống rồileech_txt_ngu. ra, hôm nay côvi_pham_ban_quyen phải đi làm trở thôi.
Vân Vụ máy tínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xách tay ra, vừa mớibot_an_cap đăng nhập vào thì nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa. Cô là người hầu nên không để ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhấn mở email định xử công việc.
Cho đến khi tiếng bước chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó dừng lại bên cạnh , mùi hương thanh khiết thoảng truyền đến. Lúc này Thẩm Vân Vụ mới nhận có điểm bất thường, cô ngẩng đầu lên.
Chỉ một ánh nhìn, cô đã va phải đáy mắt đen thẫm của Tần .
Đột thấy anh, Thẩm Vụ giật mình: Sao lại ở đây?
Đôi môi mỏng của Tần Dạ khẽ mím lại.
Đâyleech_txt_ngu làvi_pham_ban_quyen phòng của tôi.
điệu của anh không mấy tốt đẹp, có lạnh lùng.
Thẩm Vân Vụ sững sờ, theoleech_txt_ngu bản năng hỏi: Anh gặp chuyện gì bực ở ngoài sao? Giọng điệu tệ thếbot_an_cap.
Bực bội chứ? Tần Dạ nhướng mày, câu hỏi này thật khóleech_txt_ngu hiểu, sáng sớm ra anh có thể đi đâu mà chuốc bực thân?
Nhưng đột nhiên anh ra điều gì đó, lời nói khựng lại. mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồi im lặng, anh cũng chẳng rõ mình đang mang tâm trạng gì thốt ra một : Đêm qua tôileech_txt_ngu ở nhà.
Quả nhiên, trên mặt Thẩm Vân Vụ lên vẻ ngạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên.
Tần Dạ nhìn chằm chằm cô: Ngạc nhiên lắm sao? Đêm qua tôi ngay bên mà cô cũng không biết?
Thẩm Vânleech_txt_ngu Vụ môi, không đáp lời.
ra cảm giường bên cạnh lún xuống vào nửa đêm không phải ảo giác. Lúc ngủ mơ màng, khi sờ vào chỗleech_txt_ngu anh nằm thấy lạnh ngắt, nên ngỡ anh cả đêm không về.
Biết anh có ở , tâm trạng Thẩm Vân Vụ trở nên phức tạp hơn đôileech_txt_ngu chút.
Tôi cứbot_an_cap ngỡ anhleech_txt_ngu sẽ không về.
Một câu nói khiến cả hai rơi vào im lặng.
Giang Sở Sở mới về được ngày, quan hệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giữa hai người họ đã trở nên gượng đến mức gần xa . Không ai buồn đến chủ đề gây bối kia. nhưbot_an_cap cảvi_pham_ban_quyen hai đã ngầm mà né tránh, còn lý do tại sao, có lẽ chỉ bản thân họ mới rõ.
Lát sau, Tần đột nhiên hỏi: Tại saovi_pham_ban_quyen không uống thuốc?
Lại là câu ?
Thẩm Vân Vụ quay sangbot_an_cap máy tínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, giả vờ như không chuyện gì lướt xem màn hình, thản nhiên mở lời giải thích: qua là do không muốn uống, hôm nay cảm thấyvi_pham_ban_quyen cơ thể hơn nhiềubot_an_cap nênbot_an_cap không cần uống .
Dáng vẻ bình thản cô khiến Tần Dạ môi: Vậy sao? Thế còn kết quả đó là thế nào?
Bàn tay lăn chuột bỗng nhiên lại khi nghe thấy ba chữ kết quả.
Vụ suýt chút nữa đã tưởng mình nghe lầm. Nhưng hơi thở của anh ngay sát gang nói cô biết, anhbot_an_cap vừa mới ngôn câu đó một cách rõ ràng.
Tần Dạ đã rồi.
khắc anh nhắc đến tờ kết quả, ngón tay cô đã khựng trong tích tắc. Chính biểu hiện này đã anh không kìm được mà híp mắt .
Cô có chuyện giấu anh.
Một lát sau, Vân Vụ mới như thể sắp xếp cảm xúc của mìnhbot_an_cap, đầu lên nhìn anh, đôi mắt đẹp ẩn sự hoặc.
Tờ kết quả gì cơ?
Tầnbot_an_cap Dạ im nhìn cô.
Cô thể hiện rất , từ ánh mắt, biểu cảm cho giọng điệu đều bình thường, giống như đang trò chuyện hằng ngày vậy. phải Tần Dạ đã nhìn thấy hành củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô từ trước, e rằng anh đã bị cô lừa qua mắt.
Ánh anh khóa chặt lấy cô, sắc lẹm như lưỡi dao: tôi đang hỏi cô, nói xem đó là tờ kết quả gì?
Nghe vậybot_an_cap, Thẩm Vụ vẻ hơi ra: Đúng là anh đang hỏi tôi, nhưng tôi rõ anh đang về tờ kết quả nào?
Lúc đầu, Vân Vụ thực sự đã bị lời cập đến tờ kết quả của anh làm hoảng sợ. Thậm chí cô cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ, lẽ nào anh đã nhìn thấy tờ giấy đó rồileech_txt_ngu? đã biết chuyện cô mang thai rồi ?
Nhưng rất nhanh sau đó, Vân Vụ đã lấy lại tĩnh.
Kể từ khi nhà họ Thẩmbot_an_cap phábot_an_cap sản, từ một tiểu thư khuê các đượcleech_txt_ngu nuông chiều, cô lăn lộn chovi_pham_ban_quyen khi trở Thư ký Thẩm mà ai ai cũng phải trọng. Các vị giám đốc của các doanh nghiệp hợp tác với Tập đoàn Tần thị khi gặp cô đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ sáoleech_txt_ngu chào một tiếng.
Điều này không chỉ bởi vì cô làvi_pham_ban_quyen vợ của Tần Dạ, mà còn họ nhận năng lực của cô. Hai năm rèn luyện và thử thách đã biến cô một con người khác hẳn. Không làleech_txt_ngu cô gái nhỏ hoảng loạn, mất phương hướng mỗi khileech_txt_ngu gặp chuyện nữa.
Chưa kể tờ kết quả đã bị cô xé nát. Cho dù không xé thì những nét chữ đó cũng đã bị nước mưa gột rửa mức không thù, giấy cũng nát bươm. Vì vậy, cho dù có tìm thấy cũng không thể nhìnvi_pham_ban_quyen ra điều gì.
khi phân tích xong, Vụleech_txt_ngu hoàn bình lại.
Khóe môi Tần Dạ hơileech_txt_ngu nhếch lên. ngồi xuống trước mặt cô, hai người nhìn vào mắt nhau.
Họ thanh maivi_pham_ban_quyen mã, quen bao nhiêu năm, Tần sao lại không biết những thay đổi của cô trong năm ? Ngay cô vào ty, Tần cũng đã có ý định này, hy cô có thể trưởng thành, có thể tự mình đảmbot_an_cap đương mọi việc.
Hai năm qua, cô sự đã làm được. Cô làbot_an_cap một trợ thủ đắc lực vô cùng . mặt với cuộc họp hàng trăm người cô còn cóvi_pham_ban_quyen thể bình diễn thuyếtleech_txt_ngu, huống chỉ là đối mặt với mình anh.
Nghĩ đến đâyleech_txt_ngu, nheo mắt lại.
Cô khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rõ sao? Có phải cô rằng tôi khôngbot_an_cap hiểu cô?
Thẩm Vân Vụ không chút sợ hãi đón lấy ánh mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của anh: Vậy sao? Anh hiểu tôi sao?
Giây tiếp , tay anh vươn lên, chặt lấy cô, ngay sau trán anh cũng áp sát lại, hơivi_pham_ban_quyen thở nóng bỏng của người giaoleech_txt_ngu hòa vào nhau.
Một câu nói rít ra từ kẽ răng của Tần Dạ: Tính kỹ ra thì ta đã quen nhau hơn hai mươileech_txt_ngu năm, chung chăn chung gối hai năm. Thẩm Vân Vụ, tôi không hiểu cô ai hiểu cô?
Thẩm Vânleech_txt_ngu Vụ sững người.
Hóa họ quen nhau nhiều đến thế rồi sao?
Anhvi_pham_ban_quyen tự đắc rằng mình hiểu cô, nhưng anh chưa bao giờ biết cô yêu anh.
Một sau, Thẩm Vụ khẽ thở dài trong lòng.
Không biết cũng tốt, đỡ phải khiến cả hai khó xử. Cứ coi tất cả chỉ là một cuộc giao dịch, đôi cùng lợi.
Nghĩ đây, Thẩm Vânleech_txt_ngu Vụ đẩy Tần đang ở ngay sát sạt ra, nhàn nhạt nói: Dù sao cũng không là anh.
Nghe vậy, Tần Dạ nhíu mày.
Cáivi_pham_ban_quyen gì mà không phải là tôi? Chẳng còn có người hiểu cô hơn tôi sao? ?
Tần Dạ hề nhận ra cảm xúc mình đã kích động hơn chỉ vì một câu nói củabot_an_cap cô.
Thẩm Vụ không nói gì.
Thấy cô không mảy may đểleech_txt_ngu ý đến mình, Tầnleech_txt_ngu Dạ tay siết lấy côbot_an_cap, chút hung hăng hỏi: ?
Lực siết vai cô hơi mạnh.
Thẩm Vân Vụ nhíu đôivi_pham_ban_quyen tú, đẩynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh ra: Đau, đừng chạm tôi.
vậy, Dạ nớivi_pham_ban_quyen lỏng lực tay một chút nhưng vẫn không chịu bỏ qua: chạm cũng , chovi_pham_ban_quyen rõ ràng đi, người côleech_txt_ngu là ? Còn tờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net báo cáonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó thế nào?
anh rầy đến mức lực, đành nói: Không có ai hiểu tôi cả, chỉ có tự hiểu chính mình thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Lúc nãy tôi chỉ lỡ miệng thôi, được chưa? Còn tờ báo cáo, tôi không biết anh đang nói cái , là của công tyleech_txt_ngu hay đâu? phải nói rõ thì tôi mới trả lời được chứ?
mắc ngược lại của cô khiến Tần Dạ nheo mắt. Càng vậy, anh thấy khả nghi.
làm nói lúc dọn rác có được một tờ báo cáo.
Một tờ? Chỉ có một tờ thôi saoleech_txt_ngu?
Thẩm Vân Vụ bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt anh: Báo cáo ? Ở đâu?
Bị xé nát rồi, nhưng đã được dọn lại, tìm thấy phòng chúng , không phải của cô sao?
Thẩmleech_txt_ngu Vân : Xé ? Tôi ra rồi, là của .
Nói xong, cô tránh mắt của Tần Dạ, quay lại nhìn màn hình máy tínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Tờ đó là báo cáo bệnh đưa cho tôi, có chuyện gì saovi_pham_ban_quyen?
Ánh mắt Tần Dạ ghim lấy côvi_pham_ban_quyen: Bệnh đưa cô gì?
Vân Vụ sắcbot_an_cap mặt đổi: Báo cáo khám sức khỏe, sao vậy?
Câu lời khiến Tần Dạ cười tiếng.
Cô tưởng tôi ngốc sao? Báo cáo khám khỏe gì mà cần phải xé nát?
Câu hỏi cuối cùng của anh vô cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bénvi_pham_ban_quyen. , Tần chộp cổ trắng nõn của cô: Cô có gì giấuvi_pham_ban_quyen tôi phải ? Tờ báo cáo đóleech_txt_ngu rốt cuộc là cáonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ?
Sự thường của côvi_pham_ban_quyen chắc chắn có liênleech_txt_ngu quan đến tờ báo cáo này.
Lực tay anh vô thức mạnh thêm vài , Thẩm Vân Vụ nhíu mày, khẽbot_an_cap thích: Tôi không cố ý xé, mà là vì tờ báo cáo đó bị dính , chữ đó mờ hết rồivi_pham_ban_quyen tôi mới vứt đi.
Vứtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi màbot_an_cap cần phải xé? Tần Dạ lấy chi tiếtleech_txt_ngu đó. Rõ ràng nếu hôm nay cô không đưa ra một lý do khiếnvi_pham_ban_quyen anh thuyết phục, anh sẽ mãi đeo bám không .
Thẩm Vân Vụ nhìn thẳng vào mắt . Ánh rất tối, rất sâu.
Côleech_txt_ngu thở dài, một lần nữa lên tiếng giải thích: Anh có bao giờ nghĩ, thực ra không phải do tôi không?
Tần sững người: Cáibot_an_cap gì?
Hôm đó mưa rất lớnleech_txt_ngu, lúc tôi lấy tờ báo cáo ra thì nó đã bị mủn và dính chặt vào quần áo , nên tôi chỉ có thểbot_an_cap gỡ ra từng mảnh nhỏ.
Nghe vậy, Tần khựng lại. Anh tưởng tượng ra cảnh tượng mà cô nói. thực là có khả năngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Mưa lớn như vậy, ướt sũng, giấyvi_pham_ban_quyen chắc chắn nát tươm. Chỉ có thể gỡ xuống rồibot_an_cap vứt vàovi_pham_ban_quyen sọt rác, đến khivi_pham_ban_quyen làm đi dọnleech_txt_ngu dẹp, giấy đã khô nên trông trạng bị xé vụn.
Dường như cũng gì bất hợp lý.
Thẩm Vân Vụ cảm thấy lực tay anh dần nới lỏng, biết rằng anh đã chấp nhận lời giải thích này.
Vừa thở phào , Vân Vụ vừa định mạo hiểm một để dập hoàn toàn nghi ngờ của anh, bất kể anh có nghi việc cô mang thai hay không.
Nghĩ đoạn, Thẩm nhìn anh chằm chằm rồi uể oải lên tiếng: Anh thẳng thế làm ? Sợ tôi cáo mang thai à?
Tần Dạ vốn địnhleech_txt_ngu phủ nhận, nhưng đột nhiên nghe thấy nói sau của cô, hơi thở anh khựng . đó, anh dùng ánh mắt chứa đầy xúcleech_txt_ngu phức tạp để quan sát .
Thẩm Vân Vụ nhướng : Sao lại mặt đó? Sợ tôi mang sẽ ảnh hưởng và Sở Sở ?
Tần Dạ nheo mắt: Cô mang thai rồi sao?
Thẩm Vân Vụ nhún vaivi_pham_ban_quyen: Không có, nếu có thì đã đưa báo cáo cho anh xem từ lâu . Dựa vào quan hệ thanh mai trúc mã của chúng ta, nếu bé này bị phá bỏ, chắc anh sẽ bồi thường cho tôi không nhỉbot_an_cap?
Giọng điệu nhẹ và thái độ cần của cô khiến sắc mặt Tần biến .
Cô nói cái ?
Cô định phá thainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
hỏi khiến tim Thẩm Vụ đập thình thịch.
Tôi nói giả thuyết .
Nhưng Dạ tối nay cứ muốn đối đầu với cô: không phải giả thuyết thì sao?
gì gọi là không phải? Vân Vụ khẽ mày.
Tần Dạ cụp mắt nhìn cô, đôi mắt đen thẳm ẩn chứa những cảm xúc khó hiểu: sử cô thực sự mang thai, sẽ phá bỏ?
Thẩm Vân Vụ chỉ vô thức gật , rũnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt xuống.
Chắc là .
Cô không nhận ra ngay khoảnh mình nói đó, gương mặt tuấn Tần Dạ bỗng chốc trở nên u ám.
Tần Dạ bị thái độ hững của làm cho tức hề nhẹ, trong lòng có thứ gì đó đangleech_txt_ngu cuộn , cảm giác nôn nóng bao vây lấy anh.
Thế nhưng ngay sau đó, một câu nói của Vân Vụ đã khiến anh lập trở thực tại.
Nếu phá, thì anh và Sở Sở tính saoleech_txt_ngu?
Anh và Sở Sở ?
câuvi_pham_ban_quyen nói như nước lạnh xuống , khiến Tần Dạ tỉnh táo lại không ít.
Anh nhìn người phụ nữ trước , da như tuyết, đôi môi đỏ mọng, dù để mặt mộc vẫn tinh tế và rạng rỡ đến khiến không rời mắt.
Nhìn cô một lúc, cảm xúc trong Dạ nhạt , anh dậy, rõ ràng đã bình tĩnh trở lại.
Giọng anh nhạt, hẳn với lúc nãy: Hôm không cần đến nữa, nghỉ ngơi cho tốt .
Tần Dạ quay ngườivi_pham_ban_quyen khỏi , gương mặt lạnh lùng.
Thẩm Vụ nói không . Cho dù một nào đó cô thực sự mang thai, cũng chỉ có thể phá bỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Anh không thể phụ Sở Sở. Cũng không thể nào phụ lòng Sở Sởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Năm đó, anh vô tình rơi xuống , nước chảy xiết, ngay cả người biết bơi cũng cầm chắcleech_txt_ngu cái , nói chi đến việc nhảy xuống cứu người.
Anh bị sặc mấy ngụm sông, tứ chi rã , thức dầnbot_an_cap tiêu tán. Giữa lúc tuyệt vọng, anh nhìn thấy mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dáng người mảnh khảnh chấp tất cả nhảy xuống, chóng bơi vềbot_an_cap phía mình.
Tiếc là khi cô còn chưa kịp bơi đến , anh đã mất ý thức.
Đến khi tỉnh lại, đã ở trong bệnh viện. Lúc đó mới nghe nói Sở vì cứu mình mà bị thương, tay bị đá dưới đáybot_an_cap sông cứa nhiều vết thương sâu.
Khi đến thăm, Giang Sở sắcbot_an_cap mặt tái nhợt ngồi bên giường, vết thương trên tay đã được xử quấn băng gạc.
Vừa nhìn thấy anh, Giang Sở Sở tức bước xuốngbot_an_cap giường, lảo đảoleech_txt_ngu chạy về phía , hỏi anh sao không.
Từ khoảnh khắc , Tần đã quyết định phải đối xử tốt vớileech_txt_ngu cô. Chỉ cần cô muốn, vị Tần phu nhân cạnh anh sẽbot_an_cap mãi mãi để dành cho cô.
Cô đã vì anh mà sẵn sàngbot_an_cap sinh cả tính mạng, anh cũng phải báo đáp cô.
Sau khi Tần rời đi, Thẩm Vân Vụ ngồi thờ một lát rồi mới tiếp tục xử lý công việc.
Có những là do côleech_txt_ngu tự nguyện, nên chỉ có thể một mình gánh chịu.
Điện thoại rung lên, Thẩm Vân Vụ liếc nhìn, là Giang Ninh gọi tới.
Cô bình ổn lại tâm trạng rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt .
Có chuyện gì anh?
Vân Vụvi_pham_ban_quyen, ký của phóleech_txt_ngu tổng thị đã điện cho em ?
Thẩm Vân Vụleech_txt_ngu cuối tìmleech_txt_ngu được email mình cần, cô điều khiển bấm vào, đồng thời đầu: Gọi rồi, có chuyện gì sao?
Chuyển phần công việc cần xử lý sang cho đi, anh sẽ làm thay em.
Nghe vậy, động tác của Thẩm Vân Vụ , lộ rõ vẻbot_an_cap thắc mắc: Dạ?
Nghe U U nói em bị ốm, sao nói cho biết? Giọng nói của Giang Ninh Xuyên nghe vô ôn hòa, cùng anh còn thở dài khuyên nhủ: Ốmbot_an_cap rồi thìbot_an_cap nghỉ ngơi cho tốt, thoại chế độ làm phiền đi, thật sự coi thân thể mình là mình đồng đấy à?
Trước khi Thẩm gia sản, Xuyên từng làmleech_txt_ngu tại tập Thẩm thị, anh là trợ thủ đắc lực nhất cha cô vô cùng tự hào.
Lẽ ra đã có một tương lai vô xán lạn, tiếc lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc Thẩm gia phá sản lại đến bất ngờ.
biến cố đó, với tài năng của mình, Thẩm Vân Vụ cứ ngỡ anh sẽ tìm một nơi khác để đầu quân, không anh lạibot_an_cap theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô vào tập đoàn Tần thị.
Khi biết , Thẩm Vân Vụ đã rất sốc và tìm gặp anh.
Giang Ninh Xuyên chỉ cười nhẹ nhàngleech_txt_ngu: Em không nghĩ là anh vào Tần thị vì em chứ? Vân Vụ àvi_pham_ban_quyen, đoàn Tầnbot_an_cap thị là một trong những nghiệp lớn Nam Thành, thậm chí cả , không công ty nào cóvi_pham_ban_quyen tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ phát triển tốt hơn ở đây đâu.
Nói vậy cũng đúng, Thẩm Vân Vụ không thể phản bác.
Đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cô cũngvi_pham_ban_quyen không tự mãn quá mức. Dù trước khi đình gặp chuyện, chaleech_txt_ngu cô từngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói muốn mai cô cho Giang Ninh Xuyên.
đó Giang Ninh Xuyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã trả lời thếbot_an_cap nhỉbot_an_cap?
Anh nhìn cô dịu dàng, cười: Vân Vụ còn nhỏ, chuyện sau này cứ để sau này hãy nói.
Về sau, anh xử với côleech_txt_ngu tốt, chăm sóc cô chuvi_pham_ban_quyen đáo như một người anh trai, nhưng ánh mắt anh nhìn cô ngày càng trở nên khác lạ.
Tâm ý của anh, Thẩmbot_an_cap Vân Vụ rất rõ.
Tiếc rằng, lòng cô đã thuộc về người khác.
Trên đời này, làm gì có nhiều chuyện lưỡng tình tươngvi_pham_ban_quyen duyệt đến thế?
Nghĩ , Thẩm Vân Vụ bừngleech_txt_ngu , lên tiếng từ chối lòng tốt của Ninh Xuyên.
Không cần đâu anh Xuyên, em chỉ ốm vặt , đã không sao rồi.
Giang Ninh Xuyên dây bên kia im lặng hồi mới thở : Vân , bây giờ em với anh nên khách sáo thế này rồi sao?
Thẩm Vân Vụ ngẩn ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ninh Xuyên nói : Khoan hãy nói đến việc chú Thẩm từng có với anh, dù gạt bỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những chuyện đó sang một bên thì em hiện tại đều làm việc Tần thị, đồng nghiệp giúp đỡ lẫn nhau chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải là chuyện nên làm sao?
Anh Ninh Xuyên
Hay là bây em thấy anh giúp gì cho emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ? Hoặc là em rồi?
có chuyện đâu. Vân Vụ cuống nhận: Anh Ninhbot_an_cap Xuyên đối xử với em tốt như vậy, sao em có thể ghét anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được?
Vì không có trai, lại kém Giang Xuyên nhiều tuổi, cộng thêm việc anh luôn tốt với mình, nên suốt bao năm qua, Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Vụ luôn coi anh như trai ruột .
Làm sao cô có thể ghét anh cho được?
Vì vậy khi nhận, giọng điệu của cô phần vội vã.
lẽ thái độ này của cô đã khiến Ninh hài lòng, anh khẽ cười qua điện thoại, tiếng cười trầm thấp dễ nghe.
không ghét anh thì chuyển việc qua đây đi.
Thẩm Vân Vụvi_pham_ban_quyen mímbot_an_cap đôi môi đỏ mọng, cuối cùng gật .
Vâng, vậy làmbot_an_cap anh . Hôm nào em sẽ mời anh đi .
Vậy đấy.
Vâng.
Sau cúp máy, Thẩm Vân Vụ chuyển tiếp công việc sang tài khoản của Ninh Xuyên. Vì sợ có saibot_an_cap sót, cô còn soạn một dung công việc rất dài gửi anh.
Phảivi_pham_ban_quyen một lúc lâu sau anh mới phản hồi.
Đượcbot_an_cap rồi, anh biết rồi, đừng bận nữa, mau đi nghỉ đi.
Lúc ốmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đau có người tiếp nhậnleech_txt_ngu công việc, lại còn làvi_pham_ban_quyen đáng tin cậy, Thẩm Vân Vụ cùng cũng có thểvi_pham_ban_quyen phào nhẹ .
Vốn dĩ cô định hôm nay sẽ quay lại công ty, nhưng xem ra cô nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở nhà nghỉ ngơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm mộtleech_txt_ngu ngày nữa.
Vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quan trọng là cô cần phảibot_an_cap nghiêmvi_pham_ban_quyen túc đối mặt với một vấn đề.
Nghĩ đến đây, Thẩm Vân cụpvi_pham_ban_quyen mắt nhìn xuốngleech_txt_ngu bụng mình, không chủ được mà đưa tay nhẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhàng vuốt ve vùng bụng phẳng lỳ.
Trong lúc vô tri vô giác, nơi đã có một sinhvi_pham_ban_quyen linh bé nhỏ.
Mà hiện cô vẫn chưa biết nên để đứa trẻ này đi đâu về đâu?
Nên bỏ hay là?
Đầu óc Thẩm Vân Vụ rối bời vò.
Cô lấy thoại cho bạn thân.
? thai rồi? !
Trong quán cà .
gái ngồi đối diện Thẩm Vụ không nhịn được mà phun ngụm cà phê đang uống dở raleech_txt_ngu ngoài. Giọngvi_pham_ban_quyen điệu và hành động gay gắt của cô không ít người quán phải ngoái .
Thẩm Vânleech_txt_ngu Vụ:
đảo mắt nhìn quanh một lượt, không có gương mặt nào thuộc mới thở phào, rút một tờ giấybot_an_cap đưa cho cô bạn Chu Song Song, đồng thời hạ thấp giọng: Cậu không thể nói nhỏ hơn một chút đượcleech_txt_ngu sao? Mọi người nhìn sang cả rồi kìa.
Chu Song Song nhậnleech_txt_ngu lấy khăn giấy lau dọn, đó mới gật đầu hợp.
lỗi nhé, mình biết rồi, tại lúc nãy sốc quábot_an_cap mà.
Vân bất lực nhìn bạn mình.
Song đến cà phê cũng khôngleech_txt_ngu buồn uống nữa, cô tì tay bàn nhìn chằm Thẩm Vân Vụ, đôi mắt tròn xoe, hạ giọng hỏi: Sao tự nhiên thai được? Cậu và anh không biện pháp ?
dùng. Thẩm Vân Vụvi_pham_ban_quyen nhấp cà phê, thản nhiên : Sơ suất thôi.
? Cậu sinh nó ra à?
Câu hỏi này khiến Vân Vụ khựng lại, lâu sau mới lắcbot_an_cap đầu.
Chu Song Song vẻ mặt kỳ : Không không saovi_pham_ban_quyen? Tại sao chứ? Cậu vàleech_txt_ngu anh tavi_pham_ban_quyen hôn lâu như vậy rồi, mình thấy anh ta đốivi_pham_ban_quyen xử với cậu cũng rất tốt, đi đâu mang cậu theoleech_txt_ngu. Nếu không phải đầu cậu nói với mình hai người là kết giả, mìnhleech_txt_ngu đã tưởng hai người rồi .
Thẩm Vân Vụ cười nhạt: Vậy sao?
Phản này
Chuleech_txt_ngu Song nhìn cô thêm một lát, cảm thấy phản ứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của cô thực sự quá bình thản. Nhưng vì là bạn thân lâu năm, không nói mà tiếp: Tần Dạ biết chưa?
Mình chưa với ấy.
Chu Song Songvi_pham_ban_quyen nhẫn nhịn, lại hỏi: Vậy cậu định khi nào mới nóibot_an_cap cho anh biết?
Vân mím môi, không một lời.
Chu Song : ?
Không phải chứ, ý cậu sao đây? Chuyện quan trọng thế này, cậu không nói cho anh ta biết đấy chứ? Đứa trẻ này đâuleech_txt_ngu của mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nóvi_pham_ban_quyen là của cả người mà.
Nói những lời này, Chu Song Song thấy Thẩm Vân Vụ vẫn tỏ vẻ ơ, cô thực sự không chịu nổi nữa, tuôn ra : Cậu vậy hả? Chuyện đến nước này rồi cậu vẫn có thể bìnhleech_txt_ngu thản như thếleech_txt_ngu saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Mang thai đấy,
Sở Sở về rồi.
Một câu nói khiến Chu Song đờ người tại .
Ánh mắt Thẩm Vân Vụ càng trở nên xa xăm hơn.
Cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy đấy, mìnhvi_pham_ban_quyen chuyện này cho anh ấy thì còn có ý nghĩa gì không?
Ban đầu Chu Song Song còn thấy phản ứng của Thẩm Vân Vụ quá đỗi bình thảnleech_txt_ngu, gì đó không đúng.
sau khi nghe thấy cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tên Sở Sở, cô ấy lập tức sững sờ bị điểm huyệt, không thốtbot_an_cap nên lời.
Phải một lúc lâu , cô mới phản ứng lại được.
Mình mình ngỡ cô ta không quay về nữa chứ.
Trong thoáng chốc, đều im lặng.
Thời điểm nhà họ Thẩm chưa phá sản, với tư cách là bạn thân của Thẩm Vân Vụ, Chu Song cũng từng thời lăn lộn trong giới thượng lưu, lẽ đương nhiên là cũng biết chuyện mọi người vẫn luôn bàn tán xôn xao vềvi_pham_ban_quyen việc Sở Sở đã cứu Tần Dạ.
Trai tài , vốn dĩ đó là một giai thoại đẹp.
Nhưng vì là bạn thân của Thẩm Vân Vụ, Chu Song Song vẫn không khỏibot_an_cap xót xa cho cô bạn .
Tiếc thay, trên thếbot_an_cap giới này có mối tình đơn phương kết thúc trong .
Chu Song Song cắn môi, bất bình cho bạn:
Thật ra, cho dù ta có quay về này thìbot_an_cap đã ? mình là cậu, mình nhất định sẽ không nhường đâu. Dù sao cô ta và Tần cũng từng chính thức lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người yêu, hồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai người đã kết hôn, lại còn có con nữa. không tin Tần Dạ lại nhẫn bắt cậu đứa bé!
Thẩm Vân Vụ vốn dĩ vẫn luôn im nãy giờ bỗng ngẩng đầu lên: có lẽ cậu chưa hiểu rõ Tần Dạ rồi.
vậy, Chu Song Song trợn tròn mắt đầy vẻ khó tin: cậu là ? Anh ta cậu bỏ con à?
Thẩm Vân Vụ: Anh ấy làm .
Chu Song : chưa với anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta mà? cậu dám chắn vậy?
Thẩm Vân Vụ mím môinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Mìnhbot_an_cap thử rồi.
Thử thử sao? Chu Song Song tức giận vì bạn mình không chịu đấu: Thử có gì chứ? Lý thuyết và thựcbot_an_cap tế hành động sao mà giống được? Hay bây giờ cậu cứleech_txt_ngu nóileech_txt_ngu thẳng với anh ta là cậu mang thai đileech_txt_ngu, xem anh ta phản ứng thế nào!
Vân :
Thấy cô im lặng, Chu Song lại nói : dám gửi tin vì sợ sao? cậu đấy, mình dùng nhân cách của mình đảm bảo, nếu Tần Dạ biết cậu có thai, tuyệt đối sẽ không bắt cậu pháleech_txt_ngu thai , cậu tin không?
Thẩm Vụ trầm mặc lâu rồi lắc đầu: cần thiết.
Nói xong, Thẩm Vân Vụ cầm túi xách đứng dậy: Đivi_pham_ban_quyen thôi, đi thanh toán.
Chưa đợibot_an_cap Chu Song kịp ứng, Vân Vụ đã đi vềbot_an_cap quầy tân.
Chu Song Song tức tối vô cùng, đành phải cầm túi xách chạy theo sau.
khỏivi_pham_ban_quyen cà phê, Chu Song Songnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi bên cạnh Thẩm Vân Vụ, thấybot_an_cap cô vẫn khôngvi_pham_ban_quyen có ý định mở , cô không kìm được mà giữ lại.
Vânleech_txt_ngu Vụ!
Thẩm Vân Vụleech_txt_ngu dừng bước, nhìn bạn mình .
Cậu lại chút đi, tin mình một lần được ? Đây hoànleech_txt_ngu toàn không phải nhỏ. Nếu bao nhiêu năm qua cóvi_pham_ban_quyen thể dứt bỏ tình cảm dành cho anh ta, thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc này chẳng khuyên cậu làm . Nhưng cậu vẫn yêu anh ta không? Hạnh phúc phải do mình tự lấy!
Mình Thẩm Vân Vụ những lời này làm cho daoleech_txt_ngu .
Chu Song Song cô do dự liền hỏi: Được , mình hỏi cậu vài câu, cậu trả lời mìnhbot_an_cap đileech_txt_ngu.
Câu hỏi gì?
Chuyện mangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thai này, thời gian bụng cậu sẽ to dần lên, chắcbot_an_cap chắn có ngày bị người hiện đúng không?
Thẩm Vụ đầu.
Vậy cậu có sợ bị người ta phát hiện không?
Thẩm Vân Vụ suy nghĩ một rồileech_txt_ngu lại gật .
Vậy là đúngvi_pham_ban_quyen rồi, cậu sợ bị , không định nói với Tần Dạ, thế thì sau chắc chắn cậu sẽbot_an_cap tìm cơ hội để bỏ đứa bé đi.
Không, không phải thế.
Cô là nghĩ thông suốtleech_txt_ngu
Nếu cậu đã chuẩn bị cho huống xấu nhất rồi, vậyvi_pham_ban_quyen cậu còn cái gì ? Cứ nói cho anhleech_txt_ngu ta biết đi, lắm thì kết cụcbot_an_cap vậy thôi, chẳng phải sao?
Nhưng mà Đôi môi trắng của Vânleech_txt_ngu Vụ khẽ run rẩy, rèm mi chớp : không nói, có lẽ sau này chúng mình vẫn có bạn, nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói ra
Nghe đến đây, Chu Song Songvi_pham_ban_quyen im lặngvi_pham_ban_quyen.
Côleech_txt_ngu đã đánh cảm mà bạn mình dành Tần Dạ .
Mãi lâu sau, Chu Song Song mới thở dài tiếng: Vân , mình biết cậu yêu anh ta, nhưng cậuvi_pham_ban_quyen đã bao giờ nghĩ xem, nếu không thể ởbot_an_cap bên , thì dù có làm bạn cũngvi_pham_ban_quyen còn ý nghĩanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì nữa? Hơn nữa không muốn saobot_an_cap? Cậu biết anh ta cậu tình cảm thế ? tabot_an_cap đối với cậu tốt như vậy, thế mìnhleech_txt_ngu cũng không tin anh không chút tình cảm với cậu.
Đúng vậy, anh đối xử với cô rất tốtvi_pham_ban_quyen.
đó chỉ là cuộc giao dịchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net màbot_an_cap thôi.
Nếuleech_txt_ngu không bà nội nhà họ Tần quý cô, lại tình cờ bị , hai bản đãleech_txt_ngu không hôn. Tình cảm anh dành cho cô làvi_pham_ban_quyen tình cảm thanh mai trúc mã bình .
Thấy cô vẫn còn lưỡng lựleech_txt_ngu, Chu Song Song biết mình khuyên bảovi_pham_ban_quyen thêm cũng vô ích.
Dù sao những gì cần nói mình cũng rồi, những chuyện khác cậu tự suy nghĩvi_pham_ban_quyen đi, dù sao quyền quyết định vẫnleech_txt_ngu nằmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu, cũng không tiện nói thêm gì nữa.
Trước lúc đi, Chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Song vẫn không nhịn , trước khi Vụ lên xe liền chạy đến dặn dò: Thẩm Vụ, hạnh phúc làbot_an_cap phải tự mình giành lấy, hiểu không?
Dù còn chút mơ hồ nhưng Thẩm Vụ vẫn để lộ nụ cười chân thành, cô đưabot_an_cap tay nhéo má Song Song: Biết , mình sẽ suy nghĩ kỹ.
, vậy cậu về đi, có chuyệnvi_pham_ban_quyen gì nhớ điện cho mình.
Được.
Vân Vụ vừa về đến nhà , quản gia đã lo lắng chạy ra đónleech_txt_ngu.
Phu nhân, bà đi đâu ? Người đang không khỏe còn chạy đi lung tung thế? Lỡbot_an_cap ra gì thì làm sao?
Sự quan tâm của quản gia khiến lòng Thẩm Vân Vụvi_pham_ban_quyen : Tôi không sao.
là tốt rồi. Quản gia quan sát cô một từ đầu đếnvi_pham_ban_quyen chân, xác định cô có vấn gì mới thởbot_an_cap phào nhẹ nhõm.
Phu nhân lên lầu nghỉ ngơi đi .
Được.
Thẩm Vân Vụ bước lên lầu, trở về phòng.
Cạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Sau khi cánh cửa khép lại, không gian xung trở tĩnh lặng. Khi chỉ còn lại một mình trong cănleech_txt_ngu phòng, tâm cô tràn ngập câuleech_txt_ngu nói Chu Song Song.
Hạnh phúc là phải tự mình giành lấy.
Thật ra cô tin vào câu nói này, thích thì phải nói ra, yêu thì đấu tranh.
Trước cô cũng từng làm như vậy.
Vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế cô đã từng muốn đibot_an_cap tình.
Thế nhưng ngay khi chuẩn bị thổ lộ, cô lại nghe anh nói rằng, vị trí bên cạnh anh sẽ mãi để dành cho Giang Sở Sở.
Mãi mãi
Cô hiểu khái niệm mãi mãibot_an_cap gì, và biết Tần Dạ là kiểu người đã là sẽ làm.
Nhưng mà
Thẩm Vân Vụ siết chặt điện thoại.
Kể từ khi Chu Song đưa khuyên, sự tham lam trong lòng cô giống như leo tìm được nơi bám , ra sức hút lấy chất dinh dưỡng từ đất mẹ, nhanh chóng vươn cao.
Cô thực sựbot_an_cap muốn nghe lời Song Song, muốn thử lần.
Nhưng bảo cô trựcbot_an_cap tiếp nói với Tần Dạ, cô định không có đủ cannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đảm đó.
Có lẽ, cô có chọn cách gửi tin nhắn cho anh.
Anh nhìn thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tin nhắn, chắcvi_pham_ban_quyen chắn sẽ biết .
Ngay khi ý nghĩ này hiện ra, timbot_an_cap đập loạnbot_an_cap nhịp, giống như vừa chịu một sự thích mạnh mẽ nào đó.
Bàn tay cầm điện thoại cô bắt đầu run rẩy.
Lúc mởleech_txt_ngu khóavi_pham_ban_quyen bằng vân taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô đãbot_an_cap bại mấy lần, cùng phảibot_an_cap nhập mật mới vào được.
Thẩm Vân Vụ nhấn vào danh của Tần Dạ.
Có lẽ vì sợ , thường cô và Tần Dạ trao đổivi_pham_ban_quyen qua , nhưng lúc này cô lại chọn nhắnvi_pham_ban_quyen tin SMS.
Sau khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào giao diện tin nhắn, Thẩm Vân lại bắt đầu hoang mang, mình phải nói với thếleech_txt_ngu nào đây?
Cô ngẩn ngơ nhìn điệnvi_pham_ban_quyen thoại hồi lâu, cùng quyết định nóileech_txt_ngu thẳng.
Giống Chu Song đã nói, sao cũng đã bị cho cục xấu nhất rồi, còn gì sợ chứ?
Cô soạn tin nhắn:
Em mang thai rồi.
Sau đó, cô nhắm mắt lại, nút gửi .
Khi tin nhắn gửi , trái Thẩm Vân Vụ đột nhiên tĩnh lặng lại.
Cô đã làm được rồi.
Việc còn lại, cô chỉ cần đợi hồi âm là .
không tức trả lờivi_pham_ban_quyen cô.
Thẩm Vân Vụ nhìn rồi thầm , này chắc anh đang làm việc, có , cũng có thể đang khách, thậm điện có khi đang để chế im lặng, đợi làm xong việc là có thể nhìn thôi.
Thời gian thật khó trôi, cô quyết đi ngủbot_an_cap lát.
Vân Vụ nhẹn thay đồleech_txt_ngu ngủ, kéo rèm cửa lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net căn phòng chìm tĩnh, đó khoát leo lên giường, nhắm lại.
Ting
Cùng lúc đó, tại một tòa nhà thuộc tập đoàn Thị, trong một văn phòng nọ.
Sở Sởvi_pham_ban_quyen vốn dĩ đang ngồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với gương mặt bình thản, lúc này hàng lại không ngừng run rẩy.
ta nhìn chằm chằm vào tin nhắn trên điện trước .
Nội dung tin nhắn rấtleech_txt_ngu đơn giản, chỉleech_txt_ngu vỏn bốn chữ: Em thai rồi.
Ban khi tin nhắn đến, Giang Sở Sở còn tưởng là tin nhắn công việc của Tần Dạ, hoặc là mấy tin nhắn quấyvi_pham_ban_quyen nào đó.
Không lại là do Thẩm Vân Vụ gửi tới.
Giang Sở Sở vô thức mắt Tần Dạ đang xử lý công việc ở phía đối diện.
Anh thế lại ở bên Thẩm Vân Vụ rồi sao?
Đối mặt với ánhleech_txt_ngu nhìn của cô ta, Tần Dạ dường như có cảm , anh ngước mắtvi_pham_ban_quyen nhìn lại, ánh mắt mang theo vẻ nghi hoặc.
Giang Sởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sở giật mình, vộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàng nặn ra một cười anh, đó cúi đầu xuống lần nữa.
Lúc này Tần Dạ mới thu hồi tầm mắt.
Văn phòng cực kỳ tĩnh, vì tòa đủ cao nên ngay cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net âm thanh lầu cũng không thấy.
Giang Sở Sở rũ mắt, trong mắt hiện tia âm . Cô ta không hề xác nhận lại nội dung nhắn là do Thẩm Vân Vụ gửi hay mà trực tiếpvi_pham_ban_quyen xóa luôn tin nhắn đi.
Xóaleech_txt_ngu xong, Giang Sở Sở thở phào một hơi, cả người lại chìm vào suy .
Đầu tay cô ta gần như sâu davi_pham_ban_quyen thịt.
Thẩm Vân Vụ
Cô gửi tin nhắn này là có ý gì? Cô muốn giành Tần Dạ với mình ?
Nghĩ đây, Giang Sở chặt môi dưới.
May mà sau khi vào phòng, cô ta đã lấy lý do khác để mượn điện của Tần Dạ. Tần Dạ chỉ nhíu mày một cái rồi nhanh chóng điện thoại cho cô ta.
Nếu hôm cô ta không cầm điện thoại, để Tần Dạ nhìn thấy tin nhắn này thì hậu thật sự không thể lường trước .
Vài phút sau, Giang Sở trả điện thoại cho Tần Dạ, khẽ nói: Dạ, em dùng điện thoại xong rồi, cảm anh.
Dạ nhận điện thoại, gật đầu.
Ừbot_an_cap.
Giang Sở nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bộ này củaleech_txt_ngu anh, lại nghĩ đến tin nhắn Thẩm Vân Vụ vừa gửi, liền không kìm được mà : Chẳng phải anh luôn không thích người đụng vào điện thoại của mình sao? Tại sao lại sẵnvi_pham_ban_quyen lòng em mượn?
, Tầnbot_an_cap Dạbot_an_cap liếc cô ta cái, như có chút bất lựcleech_txt_ngu: Tất nhiên là em khác những người khác.
Một nói khiến Sở Sở lập tức cảm thấy thỏa mãn, lòng như được mật, ngọt lịm.
vậy, cô ta giống họ.
Có lẽ là cô ta nghĩ nhiều rồi cũng , cho dù Thẩm Vân Vụ thật sự mang thai, đứa trẻ trong bụng cô có của Tần Dạ hay không còn chưa chắc chắn.
Tần Dạ có thể vào cô ấy chứ?
Đang nghĩ, Tần Dạ trầm nói: Sở Sở, em từng cứu tôileech_txt_ngu, nên yêu cầu gì em cứ việc nói, tôi đều sẽ thỏa mãn em.
Nhắc đến này, nụ cười bên môi Giangvi_pham_ban_quyen Sở Sở nhạt đi vài phầnbot_an_cap, côbot_an_cap gật .
Cảm ơn anh, Dạ.
Khi rũ mắt xuống, đáy Giangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sở Sở lại là một u ám, trong lòng có chút phát điên.
Lại là ơn cứubot_an_cap mạng, lần nào cũng treo ơn cứu mạng bên miệng. Nếu không có ơn cứu mạng này, liệu cô ta lòng anhbot_an_cap có là ?
Nghĩ đếnbot_an_cap chuyện năm đó, lòng Giang Sở chột .
đã qua nhiều nămbot_an_cap, nhưng cảnh tượng đó dường như vẫn còn mới như ngày hôm qua.
Lúc nước sông chảy xiết, Giang Sở sợ đến ngây người, đứng bên bờ nhìn Tần Dạ bị cuốn vào dòng nước, óc ong ong.
Đợi đến khi cô ta phản ứng , định quay người đi kêuvi_pham_ban_quyen cứu thì một bóng hình mảnhleech_txt_ngu khảnh bất chấp tất cả laobot_an_cap tới.
lướt qua nhau, Giang Sở ngay cả việc kêu cũng quên mất, chỉ vô thức dừng bước ngoảnh đầu lại.
Chỉ cô gái đó đã lao xuống sông.
Không hề do dự chần chừ.
Chuyện đã rabot_an_cap nhiều năm rồi, nhưng khi nhớ lại, Giang Sở Sở vẫn cảm thấy kinhleech_txt_ngu hãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cô ấy quá dũng cảm, việc suốt một thời gian dài về sau, Giangvi_pham_ban_quyen Sở Sở đặc biệt ghét cô ấy.
Sao vậy?
cô ta như đang trầm tư, Tần hỏi một câu.
Nghe vậy, Sở hồi thần lại, mỉm cười lắc đầu.
Không có gì ạ.
Cô ta không nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ những chuyện qua nữa, giờ ta mới là ân nhân cứu mạng của Tần Dạ.
Chuyện sẽ mãibot_an_cap không thay đổivi_pham_ban_quyen.
Giangbot_an_cap Sở ở lại phòng của Tần Dạ thêm một lát.
Công việc của Tần Dạ rất bận rộn, không có nhiều thời gian đến cô ta. Một lúc sau, Giang Sở Sở đành phải động lên tiếng.
Dạ, anh bận việc , hôm nay em trước, hômleech_txt_ngu khác lại tìm anh.
Tần bận đến mức không hề ngẩng đầu, ánh mắtbot_an_cap vẫn dừng trên màn máy tính xách tay, đáp: Được.
Giang Sở Sở chuẩn bị rời đi.
Đúng lúc này, Tần như nghĩ ra điềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , ngước mắt: Chờ đã.
Có chuyện gì vậy anh?
Tần Dạ nhìn chằm chằm cô ta: Vừa ai gửi tin nhắn vậy?
Nghe vậy, Giang Sở Sở khựng lại.
Lúc nãyleech_txt_ngu khi chuông tin nhắn vang lên anh không hỏi, Giang Sở Sở có lẽ cũng vì bị nội dungvi_pham_ban_quyen tin nhắnbot_an_cap kia làm cho hoảngbot_an_cap sợ nên không suy nhiều mà xóa trực tiếp luôn.
Không ngờ anh lại chủ động hỏi đến
Là tin nhắn rácbot_an_cap thôi, em sợ làm phiền anh nên nói với anh mà xóa luôn rồi.
xong, đáp lại là sựbot_an_cap trầm mặc của Tần Dạbot_an_cap.
Thấy anh im lặng, Sở Sở không khỏi hoảng hốt.
Có phải em xóa tin nhắn của anh làm giận rồi không? Xin lỗi , Dạ, em cứ tưởngvi_pham_ban_quyen là tin nhắn nên suy nghĩ không chu toàn, đáng lẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em nên để anh tự xử lý, lỗi anh, anh đừng giậnleech_txt_ngu em nhé.
Mấy câu xin lỗi tiếp của cô ta khiến đôi đang hơi nhíu củabot_an_cap Tầnvi_pham_ban_quyen Dạ giãn ra.
Anhleech_txt_ngu đang làm gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy?
Chỉ là xóanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một tin nhắn rác thôi mà, có cần phải vì chuyện nàybot_an_cap mà nổi giận với Sở Sở không?
Tuy nhiên Tần Dạ trước sau người có nguyên , cùng anh vẫn trầm giọng nói: Tôi không giận em, nhưng đừng cóleech_txt_ngu sau.
Giang Sở Sở đầu, rũ mắt: Em biết , xin lỗi .
Bầu không khíleech_txt_ngu giữa hai ngườileech_txt_ngu lập trở nên gượngbot_an_cap gạo.
Tần Dạ imleech_txt_ngu lặng một lát rồi lên tiếng: Tôi bảo tài xế đưa em về.
Vâng.
Rất saubot_an_cap đó tài xế đón Giang Sở Sở.
Sau khi rời khỏi vănleech_txt_ngu phòng, Sở bước vào thangleech_txt_ngu máy, hai bànleech_txt_ngu tay thõng bên sườn không kìmbot_an_cap được mà nắm chặt thành nắm đấm.
Nhìn ngoài, Dạ dường như không có ý kiến gì về việc cô ta điện thoại của .
Nhưng việc côvi_pham_ban_quyen ta tin nhắn, ứng của anh lại khá lớn.
Xem ngay là ân nhân cứu mạng cũng không có ngoại lệ gì mấy.
Giang Sở Sở không cam tâm mím chặt .
vẻ như cô ta còn cần phải tốn thêm nhiều tư lên người Tần Dạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn nữa, nếu không chỉ dựa vào cứu mạng, anh căn bản sẽ không nuông chiều cô ta bao nhiêu.
Nhưng may mà cô ta đã xóa tin nhắn rồi.
hiểu biết của cô ta về Thẩm Vân Vụ, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy đã nói trong tin nhắn với Tần Dạ mà không nhận được hồi âm thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắcbot_an_cap sẽ nói trựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếp với Dạ ngoài đâubot_an_cap.
Nhưng cứ kéo dài thế này cũng không , cô ta phải nhanh chóng hành thôi
Thẩm Vân Vụ chờ đợi từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc hừng cho đến khi trời lặn.
Thế nhưngbot_an_cap, cô vẫn khôngvi_pham_ban_quyen đợi được hồi âm từ Tần .
Chiếc lìm nhưleech_txt_ngu thể đã hoàn toàn cắt đứt liên lạc với giới ngoài. Trước đây khi còn bận rộn công việc, Thẩm Vân chỉ mong điện thoại đừng aivi_pham_ban_quyen làm phiền để mình có thời gian nghỉ .
lúc này đây
Mãi cho đến khi bóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tối bao , điện thoại của Thẩm Vân mới vang lên một tiếng ting thông báo có tin nhắn.
Cô , nhanh chóng lấy điện thoại, nhưng khi nhìn nội dung, ánh mắt cô liền tắt.
Tin nhắn là do Song Song gửi đến: Cậu cân nhắc thế rồi? Đã nói rõ vớileech_txt_ngu anh ta chưa?
Thẩm Vân lặng lẽ nhìn chằm chằm vào màn hình , đột nhiên bật cười tiếng.
Tiếng tràn ngập sự tự giễu.
Thực ra cô đã sớm biết kết quả rồi.
Nhưng tại saovi_pham_ban_quyen cô vẫn không chịu bỏ? Cứ nhất quyết phải phơi bày vết thương của ra cho người ta thấy, để rồi nhận lại sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thờ ơ chẳng thèm hoài.
Giờ thì hay rồi, sau này cô đối mặt với anh thế đây?
Thẩm Vân Vụ dựa thành giường rồi từ , nhắm nghiền mắt lại.
Giờ này anh đang ở ai? làm gì?
Sau khi biết cô mang thai, anh sẽ cóleech_txt_ngu phản ứng nào?
anh có đem chuyện này kể cho Sởbot_an_cap Sở không? Trong mắt Giang Sở Sở, sau này cô sẽ trở thành loạibot_an_cap ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì đây?
Trong phút chốc, Thẩmbot_an_cap Vân Vụ cảm thấy toàn thân rã rời, chẳng còn chút sức lực nào.
Tối hôm .
Bữa tối Thẩm Vân Vụ chỉ húp vài ngụm cháo không cònleech_txt_ngu trạng uốngleech_txt_ngu gì nữa.
Đến tận chín giờ đêm, điện thoại của cô vẫn im hơi lặng tiếng. Vân Vụ đành khoác thêm một áo rồi xuống lầu.
Quản gia vẫn chưa nghỉ ngơi, thấy xuống liền chủbot_an_cap đứng dậy.
Thưa phu nhân, thế nàybot_an_cap rồi sao cô vẫn chưa đi nghỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Thẩm Vụ liếcvi_pham_ban_quyen nhìn về phíaleech_txt_ngu cửa lớn trống trải: Dạ sao?
Ánh mắt quản gia thoáng qua một tia lạ, sau đó liền : Trợ lý tiên sinh vừa gọi điện tới, bảo là tối nay việc quan trọng nên về ạleech_txt_ngu.
Nghe vậy, tim Vân không ngừng chìm xuống.
Thấy sắc mặt côvi_pham_ban_quyen không tốt, quảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lộ vẻ lo lắng: Phu nhân, cô không sao ?
Thẩm Vụ định thần lại, gạo nở mộtbot_an_cap cười: Tôi không sao.
Nói xong, cô quay người đi lên lầu. Vừa định bước phòng thì điện đột đổ chuông.
Cái tên hiển thị màn hình khiến tử Thẩm Vụ ngột co rútbot_an_cap.
Tần Dạ.
Chẳng phải anh nói không về ? Tại sao lúcvi_pham_ban_quyen gọi điện cho ?
Anh muốn cô đây?
Thẩm Vân một sâu, chuẩn bị sẵn tâm lý rồi bắt .
Vân Vụ?
Tuy nhiên, từ đầu dây kia lại truyền đến một giọng nữ ngọt thuộc, là của Giang Sở: Anh Dạ bảo nói với cô một tiếngleech_txt_ngu, nay anh ấy bận nên tạm thời không về được. Cô còn đang ốm, nhớ nghỉ ngơi sớm nhé.
Khoảnh khắc , Thẩm Vụ cổ họng nghẹn đắng, tim thắt lạibot_an_cap, thậm cả tay chân cũng tê .
Cuộc do anh bảo Giang Sở Sở chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô?
Anh có ý gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây?
Vân Vụ? Cô đangbot_an_cap nghe không?
Thẩm Vụ bừng tỉnh, cố nén nghẹn ngào, khó khăn đáp lại một : Được.
đó, cô không thể khống chế được bản thân mà cúp máy một cách thất lễ.
Giang Sở nghe thấy tiếng tút tút dài trong điện thoại thìleech_txt_ngu thở phào nhẹ nhõm. Cô ta lưu số điện thoại của Thẩm Vân Vụ vào máy mình, sau khi xong xuôi mới cầm điện thoại quay .
Dạ, em gọi xong rồi ạleech_txt_ngu.
Ừ.
Giữa bộn bề công việcleech_txt_ngu, Tần Dạ đầu nhận lại điện , dường như sực nhớ ra điều gì, anh hỏi: Cô ngủ chưa?
Vẫn chưavi_pham_ban_quyen ạ.
vậy, đôi lông của Tần Dạ nhíu lại, anh hừ một tiếng, giọng nói: thànhleech_txt_ngu thế kia mà còn không chịu ngơi sớm, đúng là giỏi làm theo mình.
Khi anh nói câu này, Giang Sở Sở đangbot_an_cap đứng ngayleech_txt_ngu bên cạnh.
Nhìn bộ này củabot_an_cap Tần Dạ, mặt cô bỗng tái nhợt, cô ta cắn môi dưới, đôi bàn tay buôngleech_txt_ngu bên hông khẽ run rẩy.
Có lẽ cả anh cũng không nhận ra, khi nói câu , sự nuông chiều trong mắt anh lộ rõ đến nhường nào.
Em đã số điện thoại xong chưaleech_txt_ngu?
Tần Dạbot_an_cap đột ngột hỏi một câu.
Giang Sở giậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tỉnh táo lại: Dạ, emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lưu xong rồi. Anh , sau này em có thể rủ cô ấy ngoài chơi ?
Ừ, để cô ấy bớt vùi đầu vàoleech_txt_ngu công việc suốt ngày đi.
Giang Sở Sở chỉ có thể cười gượng gạo. Khi quay lưng đibot_an_cap, ánh mắt vốn luôn yếu đuối cô ta chợtbot_an_cap lóe lên một tialeech_txt_ngu ám.
Ngày sau.
Khi Thẩmleech_txt_ngu Vân Vụ tỉnhleech_txt_ngu dậy, phát hiện mắt mình hơi sưng.
Để người không nhận ra điều bất thường, cô đặc biệt dùng đá chườm giảm sưng.
Nhìn vào điện thoạileech_txt_ngu, có người đã gửi tin nhắn cô.
Giang Ninh Xuyên: Côngbot_an_cap việc anh đã xử lý xong cả rồi, em lắng nữa, hãy ngơi cho tốt. Nếu không khỏe thì nhất địnhvi_pham_ban_quyen phải đi bệnh việnvi_pham_ban_quyen đấy.
Em chưa? Người thế nào rồi? Nếu anh Ninh Xuyên đưa em đến bệnh viện.
Tin nhắn trên là gửi từ tối sau khivi_pham_ban_quyen cô ngủ, còn tin nhắn sau lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gửi sáng nay.
ra còn nhắn từ cô bạn thân Chu Song Song.
yêu ơi, sao lâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi thấy cậu trả lời tin nhắn của , có chuyện gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xảy ra rồi không? Xin lỗi nhé, đáng lẽ mình không nên bày tínhvi_pham_ban_quyen kế như vậy.
Phía sau lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liên tiếp mấy tin nhắn tỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự quan tâm.
Vân Vụ đoán rằng Chu Song Song có lẽ đêmbot_an_cap qua chẳng ngủ ngonvi_pham_ban_quyen .
Cô nhắn lại cho Chu Song Song: Mình khôngvi_pham_ban_quyen sao, cậu đừng lo.
Trả lời , cô lại sang nhắn tin cảm ơn Giang Ninh Xuyên vì đã giúp mình hoàn thành công việc, đồng thời ngỏ ý khi nào rảnh sẽ mời anh đi ăn.
Chu chưa trả lời, nhưng Giangvi_pham_ban_quyen Ninh Xuyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì phản hồi nhanh.
Sức khỏe em nào rồi?
Thẩm Vân Vụ vừa định nhắn lại thì cuộc gọi Giang Ninh tiếp gọi .
Cô do dự hai giây bắt máy.
Anh Ninh .
Ừ, đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đỡ hơn chút nào chưa?
đỡ nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi.
Giọng nghe còn hơi nghẹt mũi, vẫn khỏe hẳn phải ?
Thẩm Vân Vụleech_txt_ngu:
Trong những chuyện liên quanleech_txt_ngu đến sức khỏe của Thẩm Vân Vụ, Giang Ninh Xuyên lúc nào cũng rất bén.
Đầu dây bên kia im lát, hỏi: Tần không đưa em đi bệnh viện khám sao?
Bất ngờ nghe thấy tên Tần Dạ, Thẩm Vân Vụvi_pham_ban_quyen lạivi_pham_ban_quyen, sau đó lảng tránh này.
Chỉ là nhỏ thôi, em tự uống thuốc là được rồi. Ngủ hai ngày đã không sao nữa rồi.
Bên kia lại bắt đầu thở dài: Vân Vụ, em vẫn bướng bỉnh như vậy. Nếu cha em biết, chắc chắn ông ấy sẽ xót xa lắm.
Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân mím môi: Không có chuyện đóbot_an_cap đâu, nếu em thực sự khỏe, em sẽ tự đi khám mà, anh yên tâm.
cùng hai người nói thêm vài câu cúp máy.
Cô vừa mới gọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với Giang thì điện thoại của Chu Song Song lại gọi đến.
Vân Vụ! Thế nào rồi? Cả ngày qua chẳng nhắn lại cho mình, đến tận gần mới chợp mắt được đấy. Nếu không phải vừa rồi cậu nhắn tin, mình cũng không bản thân định ngủleech_txt_ngu đến mấy giờ nữa.
Không ngờ tin nhắn của mình lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm thức giấc. vậy Thẩm Vân Vụ đã nhắn muộn một chút.
may quá, thấy cậu trả lời là mình yên tâm rồi. Chu Song , sau đó ngập ngừng hỏi: đã nói chuyệnbot_an_cap đó với anh ta ? Tần Dạ anh ta ứng thế nào?
Không nhắc thì , nhắc đến chuyện , lồng ngực Thẩm Vân Vụ nhói lên một cơn đau âm .
Cô nhìn sangbot_an_cap phía bên kia của chiếc giường.
qua, anh không .
Saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net báo tin mình mang , anh đã cách trốn tránh.
Vân Vụ thu hồi tầm mắt, giọng nói cùng bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Song Song, mình quyết định phá thai rồi.
Nghe thấy việc thaibot_an_cap, Chu Song Song ngẩn người mộtleech_txt_ngu lát rồi nhanh chóng phản ứng lại.
Tại tại sao chứ?
Còn thể vì sao nữa?
Đầu dây bên kia, Chu Song Song đầy vẻ tâm nói: năm rồi, và anh ta ở bên nhauvi_pham_ban_quyen đã hai năm, lẽ anh ta không chút tiếc nào với cậu sao? Hơn nữa đứa trẻ này cũng đâu phảivi_pham_ban_quyen củabot_an_cap ai khác, đó cốt Tần Dạ mà. Với tư cách là một người , một người cha, lẽ nào anh ta không cóvi_pham_ban_quyen lấy một xót thương?
Thẩm Vân Vụ im .
Nếu nói trước khi gửi tin nhắn, cô vẫn còn giữ chút tưởng Tần Dạ.
Thì giờ đây, chút ảo tưởng ấy đã hoàn toàn .
Trên mạng có một câu nói phổ biến nhỉ?
Ồ, đúng rồi
Chỉ khi anh ta yêu bạn, con của bạn mới là một đứa trẻ.
Còn khi không , đừng là con cái, ngay bản thân cũngvi_pham_ban_quyen chẳng gì cả.
Chu Song Song vẫn tục: Dù không nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, các cậu cũng lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên cùng , tình nghĩa thanh mai trúc mã cũng còn sao? Vụ, có phảivi_pham_ban_quyen cậu chưa nói rõ ràng anh ta ? Hay là
Song . Thẩm Vân Vụ bình tĩnh ngắt cô : Đừng nói gì nữa.
Chuyện này, càng nói nhiều chỉ càng khiến cô thêmvi_pham_ban_quyen xửbot_an_cap mà thôi.
Mộtleech_txt_ngu lần là đủ rồi.
Nhiều lần thì thành cái gì đây, là cầu bốvi_pham_ban_quyen thí sao?
vậy, cô thà khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cần.
Thẩm Vụ cúp điệnbot_an_cap của Chu Song Song, saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó đứng thu dọn, chuẩn bịleech_txt_ngu thần để đi làm.
Cô tự lái xenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net công ty. Việc đầu tiên sau khi vào vị trívi_pham_ban_quyen là kiểm việc trước đó, sau khi xác nhận không có vấnvi_pham_ban_quyen gì, cô mới lấy điện thoại ra đăng ký lịch hẹn trực tuyến trên mạng.
Nếu đã quyết định bỏ trẻ này, phải thực hiện càng sớm càng tốt đểbot_an_cap giải quyết dứt mọi chuyện.
Lịch hẹn tuần này đã kín, Thẩm Vụ chỉ có thể đặtbot_an_cap lịch vào .
Ngay khoảnh khắc địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xác nhận cuộcleech_txt_ngu hẹnleech_txt_ngu, ngón tay Thẩm Vân Vụ không kìm đượcvi_pham_ban_quyen mà khựng lại.
Trong lòng dường như có một giọng nói đang hỏi cô: Mày sự muốn bỏ bé này sao? Mày nỡ lòng sao?
Ngay sau đó, một giọng nói khác đáp lại: Không nỡ thì đã sao? Đứa sinh raleech_txt_ngu không có cha, có chịu trách nhiệm được không?
Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, mày mới mang thaibot_an_cap thôi mà, dù có con thì cũng là chuyện của mười tháng nữa, mày lo lắng cái ?
Trốn tránh vấn đề thì có giải quyết được gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không? Dù bây giờ không bỏ, sau cũng phải bỏ thôi.
Nhưng đứa trẻ không chỉ là conbot_an_cap của Dạ, nó còn con của mày, mang trong dòng máu của mày, không sao?
Thì sao chứ? Mày căn bản không hiểu nỗi đau khổ củabot_an_cap gia đình thân .
Lúc này, trong lòng Thẩm Vụ có thể nói là đangbot_an_cap thiên giao chiến.
Hai luồng kiến cứ giằng xé lẫn nhau, một bên , một bên bảo bỏ, khiến đầu cô đau như muốn nổ tung.
Chị Vân Vụ, là bản thảo thảo cho dự án bên công ty IC, chị xem có chỗbot_an_cap nàoleech_txt_ngu cần sửa không ạ.
Đúng lúc này, Lâm U U tới.
Thẩm Vụ nhanh chóng tắt giaovi_pham_ban_quyen diện điện thoại rồi đặt nó bàn làm việc.
độngbot_an_cap nhanh của cô khiến hơi ngạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên, nhưngvi_pham_ban_quyen là cấp dưới nên cô không tiện hỏi chuyện tư cấp trên, đành nén tò lại, giao bản thảo cho cô.
đón lấy, thấy U U tại chỗ liền hỏi: Sao vậy? Còn chuyện gì nữa không?
Lâm U U nhìn cô, khẽ hỏi: Chị Vân Vụ, chị không sao rồi chứvi_pham_ban_quyen? Hai hôm trước chị ngất em sợvi_pham_ban_quyen muốn .
Nhắcleech_txt_ngu đến chuyện này, Thẩm Vân có chút tò mò.
Hôm đóleech_txt_ngu là em anhleech_txt_ngu ấy tới à?
Lâm U gật đầu: Vâng ạ, em sang tìm chị thì gọi thế nào cũng không tỉnh, nên em đã đi tìm Tần tổng.
Chẳng cô lại dậy trong xe của Tần Dạleech_txt_ngu.
Chị Vụ, chị không biết , hôm đó em nói với Tần tổng chị có thể đã hôn mê bấtvi_pham_ban_quyen , trông anh ấy lo đến nhường nàobot_an_cap.
Khi Lâm U U nói câu , Thẩm Vân Vụ không rõ cô nàng có ý đồ gì, là muốn nịnh nọt mình hay sao?
Thế là cô rồi : Vậyleech_txt_ngu sao? Lo lắng mức nàovi_pham_ban_quyen?
Nụ cười của Lâm U U rạng rỡ hơn chút.
Dùbot_an_cap sao thì ở Tần thị nhiêu năm nay, ngoại trừ hômvi_pham_ban_quyen qua, em chưa từng thấy Tầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để lộ vẻ mặt và sắc thái như vậy. Lúc đó bên cạnh anh ấy cònvi_pham_ban_quyen có các đạo cấp cao đang báo cáo công việc, vậy nghe tin chị ngất xỉu, ấy bỏ mặc cả họ mà chạy thẳng tới, rồi bế chị xe, vẻ lúc đó lo lắm.
xong, Lâm U mắt với cô: tổng chắc chắn rất quan tâm đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Thế ?
Thẩm Vân Vụ nhìn cô , ma xui quỷ khiến thế nào lại thốt ra một : Hôm qua không thấy bên cạnh anh ấy người phụ khác saobot_an_cap?
Một nói trực tiếp dập tắt ý định gán ghép cặp đôi văn của U U.
Cô nàng ngẩn người đứng yên tại hồi lâu, không biết nói để xua tan sự gạo.
Vì biểu hiện của Tần tổng đã khiến cô nàng quên béng mất bên cạnh anh ấy còn có người nữ khác. Nhưng Lâm U U cũng nhiều, nghe Thẩm Vân Vụ nói vậy, là có vẻ không ổn lắm.
vì người phụ nữ đó ở trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net văn phòng của anh.
Và đây trong công ty cũng vì sự xuất hiện của người phụ nữ đó mà râm ran không ít lời tiếng vào.
Thẩm Vân Vụ thấy cô nàng đứng đực ra đó, đưa tay day huyệt thái đang đau âm ỉ, nhẹ giọng nói: Đi làm việc đi.
Dạ, vângnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
khi Lâm Unội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Unội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rờivi_pham_ban_quyen đi.
Thẩm Vân lấy điệnbot_an_cap thoại ra một nữa, nhấn xác lịch hẹn trên mànvi_pham_ban_quyen hình.
Chẳng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gìbot_an_cap phải không nỡ cả, cô nghĩ vậy.
trưa, Giang Ninh Xuyên gửi nhắn mời cô cùng dùng bữa.
Lòng Thẩm Vân Vụ đang rối như tơbot_an_cap vò, vốn định từ chối, nghĩ việc hôm qua anh xửleech_txt_ngu lý công việc mình nên cô đã nhận lờivi_pham_ban_quyen.
Đến giờ tan làm, Thẩm Vân sảnh đợi Giang Ninh ở cửa lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
nói lái xevi_pham_ban_quyen đến , cô không có kiến gì.
lúc chờ , Vân Vụ mở điện thoại tra lịch trình công việc buổi chiều, bỗng nhiên nghe thấy người phía trước bắt đầu bàn tán xôn xao.
là xe của Tần tổng nhà mình không? Sao này đến công ty nhỉbot_an_cap?
vậy, Thẩm Vân thức ngước mắt lên, liền nhìn thấy chiếc Porsche Cayenne màu đó.
Tim Vân khẽ lại, chiếc xe này chỉ đích thân anh lái.
Chiếc Cayenne chạy tốc độ chậm, nhưng cửa sổ xe đang mởleech_txt_ngu. xe qua, Thẩm Vân nhìn thấy Giang Sở đang ngồi ở ghế .
Cô mặc một chiếc áo màu xanh nhạt, mái tóc dài xõa trên vai, ánh nhìn ngoài cửa sổ, tình cờ chạm phải ánh mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Thẩm Vân Vụ đang đứng trong đông nhân viên.
Giang Sở Sở hơi khựng , một lúc sau liền nở nụ cườibot_an_cap với cô.
Dạ ở vịleech_txt_ngu trí lái xe nhìn thẳng về trước, không hề chú ý đến cảnh tượngvi_pham_ban_quyen .
Cho đến xe chạy vào trong ty, các nhân thị phía trước đầu bàn luậnvi_pham_ban_quyen.
Cô gái kia ai vậy nhỉ? Lạivi_pham_ban_quyen có thể ngồi ở ghế phụ củabot_an_cap Tần tổng. Nghe nói tối quavi_pham_ban_quyen họ tăng ca đến rất muộn, cũng cùng đi ra.
Tôi cũng nghe người khác nói, đó người Tần tổng , từ nước ngoài về gần đây.
Người thích sao? Nhưng chẳng phải Tần tổng đã kết với thư ký Thẩm rồi à?
Cô quá vậy? Hôn nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hào môn có là thật được? Bây giờ bên đang đồn râm ran kìa, Tần tổng và thư ký Thẩm là kết giả, nếu không thì sao kết đến tận bây mà thư ký Thẩm vẫn chỉ là thư , vả lại cái bụng của thư ký cũng chẳng có chút động tĩnh gì.
Oa, cậu nói thế tớ cũng thấy có năng đấy.
Vốn dĩ làleech_txt_ngu vậy mà, làm gì có phu nhân hào môn nào chạy đến công ty làmbot_an_cap chứ?
Nhưng tớ không hiểu, sao kết hôn giả?
là nguyên nhân cả thôi. Tớ nghe nói Thư ký Thẩm và Tần tổng cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn lên, năm đó nhà họ Thẩm phá sản, Tầnleech_txt_ngu tổng ở bên cô ta chắc là muốn một tayleech_txt_ngu. Chẳng thế mà giờ đây không ai dám bắt nạt Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa.
Ra là vậy, Tần tổng của chúng ta đúng là tốt.
còn nghe nói Tần tổng luôn chờ đợileech_txt_ngu Giang Sởleech_txt_ngu đang nước ngoài đấy. Một người vừa nghĩa vừa như , đúng là chỉ có Tần tổng nhà thôi.
Khi những người đóvi_pham_ban_quyen bàn tán, Thẩm Vân Vụ đứng ngay phía sau lắng , cô cũng không đi, vẻ bình thản như thể đối thảo luận không là mình.
Cho đến chiếc xe Giang Ninh Xuyênvi_pham_ban_quyen dừng lạivi_pham_ban_quyen mặt mọi người, cửa sổ xe hạ xuốngvi_pham_ban_quyen, để lộ gương mặt điển trai của anh: Lên xe đi.
Thẩm Vân bước xe của Giang Ninh Xuyên dưới sự kiến của tất mọi người.
Mãi khi chiếc đãleech_txt_ngu chạy đi xa, những vừa bàn tán lúcvi_pham_ban_quyen nãy mới hoàn hồn lại.
rồi đó là Thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ký Thẩm đúng không?
Ừ, hình như thế.
Vậy những lời chúng ta lúc , ta nghe thấy hết rồi ?
Nghe thấy thì đã sao? Đâu chúng ta bịa ra, chỉ là nghe kể lại thôi. cả là chúng ta nói thì hề gì? Toàn là sự thật cả mà. Nếu sao cô tavi_pham_ban_quyen phản ? Chắc chắn là chột dạ rồi!
làbot_an_cap ta cũng không biết phải phản thế nào thôi. Lúc nãy Tần tổng mới lái xe ngang qua, người phụ nữ kia ngồi ngay trên xe anh ấy.
Mọi người vẫn không ngừng bàn tán nhìn theo chiếc xe đã đi .
Thẩm Vân Vụ thản kéo cửa sổ xe lên, rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn những hàng cây và trúc lùi dần ra sau, lòng nặng trĩu.
Bên tai cô vẫn văng vẳng những lời thảo luận gay củabot_an_cap người kia.
Và cả chiếc xe Cayenne màu đenbot_an_cap lướt qua lúc nãyleech_txt_ngu.
Sao thế? Tâm treo ngược cành cây ?
Ninh Xuyên nhận tâm trạng của cô nên lên tiếng hỏi một câuvi_pham_ban_quyen.
Nghe vậy, Thẩm Vân Vụ thần , gượng cười: có gì, chắc là di chứng saubot_an_cap khi ốm thôi.
Giang Ninh Xuyên chỉ biết thở dài: Em đó, còn định giấu đến bao giờbot_an_cap?
Câu nói này khiến thể Thẩm Vân Vụ cứng đờ.
Ý anh là sao?
Cô giấu anh chuyện ? Chẳngvi_pham_ban_quyen lẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Giang Ninh Xuyên đã biết chuyện cô mang thai?
Nhưng đãbot_an_cap nói cho anh biết?
Hiện tại, người biết cô thai ngoài bác sĩ ở bệnh ra, chỉ còn lại côvi_pham_ban_quyen thân Chu Song Song.
nhiên, ý nghĩ này vừa hiện đã bị Thẩm Vân Vụ gạt ngay lập tức.
Vì mối quan hệ với , Song và Giang Ninh Xuyênvi_pham_ban_quyen cũng quen biết nhau, vẫn giữ liên và quan hệ khá , cả cô Song đều coi anh trai.
Nhưng Song Song không đời nào chuyện của cô chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Giang Ninh .
Vì vậy, điều anh biết chắn không phải chuyện thai.
látvi_pham_ban_quyen sau Giang Ninh Xuyên mới nói: Sở Sở về rồi, sao không nói với ?
Nghe vậy, Thẩm Vânvi_pham_ban_quyen Vụ khựng một chút, quả nhiên không phải là chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó.
Hai ngày nay vì chuyện thai mà cô đã nênvi_pham_ban_quyen nhạyvi_pham_ban_quyen cảm như chim sợ cành cong.
Cô thở phào nhẹ nhõm, nhạt lên tiếng: Cô ấy về thì liên quan gì đến anh?
Câu làm Ninh nghẹn lờileech_txt_ngu.
Anh bất lực nhìn Thẩmleech_txt_ngu Vân Vụ một cái.
Nếu không vì biết tínhvi_pham_ban_quyen tình cô vốn dĩ như vậy, Giang Ninh lẽ sẽ nghĩ cô đang mỉa mai mình.
Liên quan tới anh thì không, nhưng còn emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Với cũng không liên quan sao?
Thẩm Vân Vụ im lặng.
Giang Ninh Xuyên nói: Trước đây khi em muốn ở cậu ta, anh đã thấy không ổn rồi. biếtleech_txt_ngu cậu ta từng nói những lời như thế, vậy mà em vẫn
lời sau Giang Ninh Xuyên nóileech_txt_ngu ra, nhưng giọng của đã biểu lộ xúc rất .
Anh đang thất vọng vì không biết nghe lời.
Thẩm Vân Vụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thầm thấy may mắn vì anh không biết chuyện cô thai, nếubot_an_cap không giọng điệu của anh lúc nàyleech_txt_ngu tệ hơn nhiều.
Có lẽ thấy cô im lặng nênbot_an_cap Giang Ninh Xuyên không nói thêm , anh đưa cô đến một hàng, sau gọi món xong anh nói: Em đợi anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở đây lát, ra ngoài mười phút.
Vâng. Thẩm Vân Vụ đầu, khôngbot_an_cap còn sức lực để tìm hiểu xem muốn đivi_pham_ban_quyen đâu.
Mười , Giang Ninh Xuyên một chiếc túi quay .
Cầm lấy .
Cái gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy anh?
Giang Ninh Xuyên : Thuốc, không phải đang ốm sao? Đã lớn này rồi, cũng phải chuẩn ít thuốc thông dụng bên mình chứ? nào không thì uống.
Thẩm Vân nhìn chiếc , hơi ngẩn người: em đã khỏi mà.
Thì để dành lần .
.
Cô nhận chiếc , bên trong đều là loại thuốc thông dụng thường ngày, khá đầy đủ.
ơn anh .
Kháchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sáo với anh làm gì? Giang Ninh Xuyên đưa tay gõleech_txt_ngu nhẹ vàovi_pham_ban_quyen trán cô, Xa lạ với ai thì được chứ đừng xavi_pham_ban_quyen lạ anhbot_an_cap Xuyên của em, chuyện gì cứ nói với anh.
biết rồi.
Sau đó cả haileech_txt_ngu rơi vào im lặng, lặng lẽ dùng bữa.
Một lúc sauvi_pham_ban_quyen, Giang Xuyên không nhịn mà hỏi: Có phải đã gặp Sở Sở rồi không?
Nghe vậy, tác tay của Vân Vụ lại, sau đó đầu: Vâng.
Cô bây giờ có ý gì? Vừa về nước đã tìm Tần Dạleech_txt_ngu, muốn nối lại tình xưa à?
Cụm từ nối lại tình xưa khiến Vân Vụ nghe mà thấy chóibot_an_cap tai.
Không nối tình xưa, hai người họ làm gì có tình xưa ?
Dù Tần Dạ đây có nói vài lời, nhưng hai người họ cũng chưa từngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở bên nhau.
Nói về chuyện này, Thẩm Vân Vụ cũng không hiểu lắm.
Tại sao lúc đó Tần Dạ và Sở lại không ở bên nhau? Theo lý mà nói, anh đã bảo vị bên cạnhleech_txt_ngu mình sẽ luôn đểleech_txt_ngu dành cho Giang Sở Sở, mà Giang Sở Sở thích anh, lẽ ra hai người là người yêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của rồi chứ?
Có điều, giờ có nghĩ thông suốt cũng chẳng làm gì.
Giang Xuyên xong mày.
Mới đó đã bảo vệ rồi sao?
Thẩm Vân Vụ mím môi, buồn bã nói: Em nói sự thật thôi.
Cậu ta đã người đến tận công ty, người khác đủ điều về em rồi, vậy mà em vẫn còn che chở cho ta sao?
nói lời , mày Giang Ninhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Xuyên nhíu chặt lại giãn ra được.
Sángvi_pham_ban_quyen lúc đi làm, anh đã thấy gì trong phòng trà?
Nghe nói rồi chứ? Bạnleech_txt_ngu gái chính của Tần tổng về rồi đấy.
Bạnleech_txt_ngu gái chính thức? Tần tổng chẳng phải kết hôn rồi saobot_an_cap? Đâu ra bạn gái chính thức nữa?
Kết hôn chắn là giảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nếu thật sự kết hôn thì saoleech_txt_ngu nỡ để mình làm thư ký chứ? Vất vả như vậy, người bâyvi_pham_ban_quyen giờ mớibot_an_cap là thật nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nghe nói còn từng mạng tổng nữa, thế , này đibot_an_cap tu nghiệp ở nước ngoài vừa mới về, đóleech_txt_ngu mới thật là môn đăng hộ đối vớileech_txt_ngu Tần tổng.
À, nếu Tần tổng ở bên cô ấy, vậy Thư ký Thẩm của công ty mìnhleech_txt_ngu phải làm sao?
Câu hỏi này nực cười thật đấy, còn làm sao nữa? Chim sẻ baynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên cành chẳng hóa đượcleech_txt_ngu phượng , tất nhiên là chỉ có thể quay về cái sẻ của mình thôi!
Có lẽ câu nói này đã chạm đúng mạch cười của đám người kia, hội cười nói rôm rả trong phòng trà.
Giang Ninh Xuyên đứng bên ngoài siết chặt chiếc cốc sứ trong tay, ánh mắt u ám.
Việc Vân Vụ ngột đổ bệnh, liệu có quan đếnvi_pham_ban_quyen cô ta ?
Nếu không, sao trùng hợp đến ?
Giang Xuyên thu hồi dòng suy nghĩ.
Anhleech_txt_ngu gái trước mặt. Cô đơn giảnleech_txt_ngu, mái tóc ngang vai chỉ tùy vén sau tai. Hôm nay cô không hề trang điểm, nên trông có vẻ đẹp mong , phần nhạt, khiến ta kìm được mà nảy lòng thương xót.
Giang Ninh Xuyên người biết tự lượng sức mìnhvi_pham_ban_quyen. Anh luôn hiểu rõ bản thân sánh bằng Tần Dạ, chẳngvi_pham_ban_quyen xứng để đặt lên cân với hắnbot_an_cap.
nhà phá sản, anh đã chạy chạy đáo khắp , nhưngvi_pham_ban_quyen tiếc là tiếng nói quá nhỏ bé, chẳng giúp đượcvi_pham_ban_quyen gì. Thậm một giám đốc nghiệp đãvi_pham_ban_quyen thẳng thừng bảo anh:
Giang Ninh Xuyên, cậu rất tú, tôi cũng đánh giá cao năng lực của , nhưng nhà họ Thẩm giờ đã sụp đổ rồi. Người thông minh nênbot_an_cap biết lựa chọn, cậu có thểleech_txt_ngu đến ty tôi.
Lúc đó, không ítnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người chẳng những không muốn ra giúpbot_an_cap đỡ mà muốn đào góc tường, lôi anh đi.
họ Thẩm không ngóc đầu lên được nữa đâu. dù hiện có ai đó lòng ra tay cứu giúp, nhà họ Thẩmbot_an_cap cũng thể duy trì được vinh quang như .
Vì vậy khuyên cậu nên cân nhắc kỹ tương lai của . sao cậu cũng không phải người nhà họ Thẩm, phải con rể họ, hà tất phải bôn như vậy.
Trái tim Giang Ninh Xuyênvi_pham_ban_quyen lạnh. Trên đường về, anh thực sự đã nghiêm túc suy nghĩ về chuyện này. Anh gọi cho Thẩm Vân Vụ cô đang ở đâu để đến đón. Nhưng khi đến nơi, con trai của đoàn họ Trần đang cùng đám bạn xấu buông lời nhục mạ cô.
Thẩm đại tiểu thư, ngày xưa lúc Thẩm còn hiển hách, cô chẳng thèm hoài gì theo đuổibot_an_cap của tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Giờ gia đình sa sút, không biết cô còn giữvi_pham_ban_quyen được cái ngạo nghễ đó không? Muốn tôi giúp đoàn họ Thẩm cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được thôi, nhưng trả chút chứ? Vínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dụ như, ngủ với tôi một đêm?
Lời vừa dứt, đám bạn xấu của gã rộ lên thành một .
Giang Ninh suýt chút nữa đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào đả với đối phương. Những toan tính cho tương lai vừa nảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra đó tanleech_txt_ngu biến sạch sành sanh, trong đầu anh còn một ý nghĩ duy nhất: Anh thể bỏ rơi nhà họ Thẩm vào lúc này để đi tìm tiềnvi_pham_ban_quyen đồ riêng.
Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thể đánh nhau thiếu nhà họ vì không tư cách, vậy nên anh thể kéo Thẩm Vân Vụ rời .
lâu sau, nghe nói gã họ Trầnleech_txt_ngu đó đã bị ai đó dạy dỗ, cả đoàn họ Trần cũng vì gã mà bị liên lụy. Kết quảbot_an_cap là lão tổng nhà họ Trần dẫn con trai đến tận cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xin lỗi Thẩm Vân Vụ ngay trong đêm để tạleech_txt_ngu tội.
Người giúpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô, chính là Tần Dạ.
lại , người thực sự kéo cô ra khỏi nghịch cảnh quả thật là Tầnvi_pham_ban_quyen Dạ. những chuyện ra trong hai ngày nay, hắnvi_pham_ban_quyen lại khiến côbot_an_cap vào một hoàn cảnh khác.
Giang Ninh Xuyên mím môi, khẽ nói: Anh Ninh không phải muốnvi_pham_ban_quyen lớp với em, chỉ là có những chuyện em cần phải cânbot_an_cap nhắc để sớm dự .
Thẩm Vân Vụ định nói gì đó thì thoại rung lên. Cô lấy ra xem, hiện là tin nhắn của Tần Dạ.
Nghe trợ lý em nói em ra ngoài rồi?
Tin được gửi qua WeChat, giọng bình thản như mọi ngày, giống như chỉ tình cờ thấy cô ra ngoài nên tùy miệng han.
Thẩm Vân Vụ nhìn tin nhắn, cũng rõ mình đang nghĩ gì, nhắn lại chữ: Ừmleech_txt_ngu.
Tầnbot_an_cap Dạ lẽ đang cầm điện thoại nên trả lờivi_pham_ban_quyen rất nhanh: Khi nào về?
Giống như những chuyện thường ngày, cuộc đối giữa hai trông chẳng có đề gì. Anh không nhắc đến tin nhắn hôm qua, cũng không đề đến mình đã không về nhà cả đêm. Còn cô cũng hiểu chuyện một cách bất thường mà không hề vấn.
Cứ như thể ngày qua chưa từng có chuyện gì ra, cuộc sống vẫn cứ diễn như bình thường. Cả hai dường như ngầm mà trì vẻ hòa thuận và bình lặng này.
Cô trả lời: Đến giờ làm việc sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về.
Sau đó, Tần Dạ không lại nữa.
Cô cất điện thoại, nói với Giang Xuyên: Em biếtleech_txt_ngu , anh Ninh Xuyên.
Ánh Giang Ninh Xuyên dừng lại điện thoại của cô một lát, hỏi: Tin nhắn của hắn à?
Thẩm Vụ sững lại một chút rồi gật đầu.
Ninh Xuyên cũng không tiện nói thêm gì nữa. ngườileech_txt_ngu lặng lẽ ăn hết phần thức ăn còn lại, thanh toán Giang Ninh Xuyên đưa cô . Lúc Thẩm Vụ bước vào thang máy, phát Giang Ninh Xuyên cũng đi vào theo.
Cô hơi ngạc nhiên: định đi đâu ?
Bởi vì văn phòng làmbot_an_cap việc của hai người không nằmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng một khu vực.
Giang Ninhvi_pham_ban_quyen một tay túivi_pham_ban_quyen quần, biểu cảm nhiên: đivi_pham_ban_quyen tìm Tổng giám đốc Tần, vừa hay có việc cần báo cáo.
Sau khi ra thang , Giang Ninh đưa tay xem đồngleech_txt_ngu hồ nhìn Thẩm Vân Vụ nói: Còn mười phút nữa mới đến giờ làm, lúc này vào tìm Tổng giám đốc cũng không tiện lắm.
Thẩm Vân Vụ đành phải nói: sang phòng em ngồi lát.
Được.
Đến văn phòng của Thẩm Vân Vụ không cần đi ngang qua văn phòng của Tần Dạ. Khi haivi_pham_ban_quyen người đến , Lâm U đã đi làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sớm, cô ấy tức đứng dậy đi pha cà phê cho hai người.
Cảm ơnvi_pham_ban_quyen.
Xuyên nhận lấy càvi_pham_ban_quyen phê, mắt dừng trên khuôn mặt Lâm U U, hỏi thăm: Tổng đốc Tần lúc nãy có ghé qua không?
Nghe , U dường như hơi ngạc , gật đầu: Có ghé qua ạ.
Vẻ mặt Giang Xuyên trở nên sâu xa: Anh ấy mình hay ?
U U không nói gì, mím môi. Thẩm Vân Vụ nhấp một ngụm cà phê, cũng im lặng. Bầu không khí trở nên kỳ .
Mười phút sau, Xuyên đặt tách cà phê : Đến rồi, đi tìm giám Tần đây.
Anh đứng dậyleech_txt_ngu đi ra ngoài, đến cửa đột nhiên đầu nhìn Thẩm Vân Vụ: Vânvi_pham_ban_quyen , dự hôm có một số phần cần em phối hợp báo cáo, đi cùng anh đi.
đưa ra lờibot_an_cap mời với Thẩm Vân Vụ.
Thẩm Vân Vụ lại, bản năng nhíu đôi mày thanh tú. Thấy cô không trả lời, Giang Ninh Xuyên gọi: Vân Vụ?
Nghe tiếng , Vân Vụ mới bừng tỉnh, gật đầu: Emleech_txt_ngu biết rồi, đi cùng anh.
Vốn dĩ cô tránh mặt Tần Dạ Giang Sở Sở. Kể từ khi cô gửi tin nhắn đó nhưngbot_an_cap Tần Dạ khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trả lời, thậm còn Giang Sở Sở gọi điện báo không đêm qua, Thẩm Vân Vụ còn muốn xuất trước hai người đó nữa.
Nói cô tránh cũng được, sợ hãi cũng chẳng sao. Cô đều thừa nhận.
Nhưng ràng Giang Ninh Xuyên không cô cơ hội đó. Cô hiểu Giang Ninh Xuyên gì, chẳng qua là ép phải đối với thực mà .
Hai người đi đến văn phòng, Ninh Xuyên chủ động gõ cửa.
Vào đi.
Giọng nói lạnh lùng củabot_an_cap Tần Dạ vang lên bên .
Giang Ninh Xuyên khẽ nhếch môi, đẩy cửa bước vào. Cửa vừa mở, Tần Dạ liền nhìn về phía này. Khi hai người cùng nhauvi_pham_ban_quyen bước vào, đôi mắt đen sâu thẳm của hắn thoáng một tia lòng cực , khó lòngleech_txt_ngu nhận ra.
Tổng giám đốc Tần. Giang Ninh Xuyên đi lên phía trước, Tôi đây báo cáo với về công việc ngày hôm .
Ừm. Tần Dạ khẽ gật đầu với khuôn lạnh lùng.
Thẩm Vân Vụ đứng sau lưng Giang Ninh , nhìn bọn họ trao công việc. Tần Dạ khi và Tần Dạ lúc riêng tư hoàn toàn khác nhau. Trong công việc, hắn lạnh lùng, lý và không .
Giống như lúc này, hắn đan tay nhau, đặt thản nhiên trên đầu gối, thờ và điềm tĩnh nghe Ninh Xuyên báo cáo. Chỉ là thỉnh thoảng, ánh mắt hắn lại vòng qua Giang Ninh Xuyên, dừng khuôn mặt cô.
Không cóleech_txt_ngu phải là ảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giác của Thẩm Vụ hay , nhưng ánh mắt Tần Dạ nhìn cô lúc này dường như mang theo hơi lạnh thấu xương.
Đối mặt với ánhleech_txt_ngu mắt như thế anh, Vân Vụ có luống .
Hơn nữa, lúc trưa khi ngoài, phải Sở Sở đến tyleech_txt_ngu sao? Sao giờ Giang Sở Sở lại không có trong văn ?
mải suy nghĩ, Xuyên bỗng hỏi cô gì đó, Thẩm Vân Vụ hồn, vội vàng đáp lạileech_txt_ngu.
Sau khi báo cáo công việc kết thúc, Ninh Xuyên chuẩn bị đi.
Tần Dạ lùng đầu.
Ngay khi Giang Ninh Xuyên vừa bước đi, tầm mắt của Dạ không chút dè dặt mà rơi người Thẩm . Trước đó cô đứng sau lưng Giang Ninh Xuyên nên còn có người che , giờ thì sự không nào để trốn tránh nữa.
Đúng lúc này, Giang Ninh Xuyên khi đến gần cửa phòng nhiên quay đầu lại, về Thẩm Vân : Vân Vụ, trưa anh lại em nhé?
Nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy, Thẩm Vân Vụ ngẩn ra.
Tần Dạ cũng nhận ra điều gì đó, khẽ nhướn mày.
Tần tổng, chắc anh không nếu tôi nói thư Thẩm vài câu chứ?
Thẩm Vân chặtleech_txt_ngu đôi mày thanh .
Anh ấy định làm gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây?
Nhưng trước khi kịp phản ứng, Tần Dạ nhếch môi, lạnh lùng lên tiếng: nhất là không nên, dù giờ là giờ làm việc.
Ồ? Câu trả lời này khiến Giang Ninh có chút ngạc nhiên, nhưng anh cũng không phản : Nếu đã vậy, làm tôi sẽ đến tìm cô ấy .
Nói xong, Ninh trực tiếpleech_txt_ngu đi.
Văn phòng trở nên yên tĩnh đến mức một cây rơi có thể nghe thấy.
Giang Ninh Xuyênbot_an_cap vừa đi, ánh mắt Tần Dạ càng thêm bén, rơi trên khuôn mặt cô, dường như theo một tia không vui.
Trưa nay cô ra cùng ta sao?
Thẩm Vân Vụ gậtvi_pham_ban_quyen đầu, chuyện này chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có gì phải phủ nhận, dù sao giữa cô và Giang Ninh Xuyên cũng hoàn toàn trong sạch.
Nghe vậybot_an_cap, Tần Dạ nhíu mày: Cô đi hắn ta làm gì?
Ăn cơm, tiện thể trao đổi về công việc ngày hômleech_txt_ngu .
Ban đầu khi thấyleech_txt_ngu từ cơmvi_pham_ban_quyen, mày Tần Dạ càng nhíu chặt hơn, câu trao đổileech_txt_ngu công việc sau lại khiến chân đang siết chặt của anh hơi giãn ra chút.
Cũng đúng, dù sao hiện tại cả đều đangvi_pham_ban_quyen việc , bàn chuyệnvi_pham_ban_quyen công việc cũng là lẽ thường.
Tuy nhiênbot_an_cap, trong lòng Tần Dạ vẫn không tránh khỏi cảm giác khóleech_txt_ngu chịu, anh mím môi: Thẩm Vân Vụ, lúc ăn cơm còn bàn công việc, người ngoài không biết lại tưởng tôi ức hiếp cô.
Thẩm Vân Vụ buột miệng đáp: Anh tưởng là anh không ức hiếp tôi sao?
Lời vừa dứt, cả hai đều cùng sờ.
Trong Thẩm Vụ một lần nữa nảybot_an_cap sinh ý muốnbot_an_cap cắn mìnhbot_an_cap.
Cô cảm thấy hơi hối hận.
Có lẽ vì cùng Tần lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ nhỏ, khi ở bên cạnh anh, Vân Vụ nói năng vốn không kiêng dè gìbot_an_cap, chưa từng giấu bản thân.
Có lẽ là vì đã từng thấy vẻ lúc nhỏ xấu xí nhấtleech_txt_ngu, thảm hại nhất và ngây ngô nhất của cô.
Trong lúc cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang mải suy nghĩ, Tần Dạ đột đứng dậy, đôi dài tiến sát về phía cô.
Dáng người anh cao gầy thanh mảnh nhưng lại theo áp lực cực lớn, có lẽ là do khí của người nắm quyền lực lâu ngày toát ra.
Thẩm Vân theo bản năng lùi lại phía sau.
Tần dứt khoát chặt vai cô, đẩy cô vào bứcleech_txt_ngu lạnh lẽoleech_txt_ngu, giơ tay chặn đường lui, bao vây lấy cô trong vòng tay mình.
Anh định làm gì? Vân ngơ ngác, hơi thở có chút dồn .
Côbot_an_cap muốn chạy trốn, nhưng gáy đã bị bàn tay của Tần Dạ nắm , ngay sau đó hơi thở nóng rực của anh áp sát lại, lên mặt cô.
Em thử xem, tôi ức hiếp em thế nào?
Giọng của người đàn ông khàn khàn trầm thấp, rãi đầy từ tính.
Tay anh khẽ nắn bópvi_pham_ban_quyen sau gáy Thẩm Vân Vụ, từng chút một, đầu ngón tay như mang theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lửa.
Trong đôi mắt đẹp của Thẩm Vân thoáng qua sự mờ mịt.
Anh đang làm gì ?
Vốn dĩ tưởng rằng khi anh nhận được tin nhắn đó vào ngày hôm qua, không lờivi_pham_ban_quyen lại còn đêm không về, quan hệ của người sẽ đóng băng đếnleech_txt_ngu cực điểm.
nhất cũngbot_an_cap phải là gạo, chứ không phải là đường hoàng như thế , chẳng phải sao?
Dáng vẻ của anh giờ giống như anh hoàn toàn chưa từng được tin đó vậy.
Hay , anh muốn giả vờ như từng có gì xảy ?
Sao không nói ? Tần Dạ bóp nhẹ cằm cô, rõ cảm nhận được đang mất tập trungleech_txt_ngu, anh hơi nheo mắt lại: Sao thế?
Thẩm Vân Vụleech_txt_ngu nhìn khuôn mặt tuấn tú quen thuộc trước mắt, môi hồng khẽ mấp máy, muốn lại thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cô thật sự rất nói điều gì đó, hỏi điều .
khi lời đến bên môi, cô mới nhận ra sao mà bất lực đến
Cô không thể thốt ra được chữ nào.
Vạn nhất anh lập tức sầm mặt mũi, chất vấn cô rằng: Tôi muốn cho em tôn nghiêm nên mới giả vờ không biết, Thẩm Vân Vụ, sao em lại không biết điều như thế?
Nếu anh thật nóivi_pham_ban_quyen vậy, thì côvi_pham_ban_quyen làmvi_pham_ban_quyen sao đây?
Hiện tại như này mọivi_pham_ban_quyen ngườivi_pham_ban_quyen được diện, cô tự mình âm thầm xử lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cũng rất tốt.
Không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì. Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Vụ lắc đầu.
Ánh mắt Tần Dạ hơi trầm xuống.
Lại thế nữa, gần anh luôn cảm thấy tâm trạng cô rất lạ, nhưng dường nhưbot_an_cap cô đột nhiên trở nên xa cách với anh rất nhiều, gì cũng không muốn nói nữa.
Nghĩ đến đây, cảm giác mập mờ vừa trỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dậy lúc nãy cũngvi_pham_ban_quyen tan biến sạch sẽ, Tần Dạ tay đang giữ cô ra, lùi lại một bước.
Thẩm Vân Vụ nén lại sự nghẹn ngào cổ họng, nói: Vậy tôi đi đây.
Lúc xoay người, cô nghe Tần Dạ nói: Đợi đã.
Có chuyệnleech_txt_ngu gì sao?
nay em chưa nghỉ phép đúng không?
Nghe vậy, Vân Vụ lại, gật đầu: Đúng thếvi_pham_ban_quyen.
Vậy từ ngày mai bắt đầu nghỉ .
Ngày mai?
Ừm, gần đây sức khỏe em không tốt, cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dùng hết kỳ phép đi, ngơi một gian, cũng như để ổn định lại tâm trạng.
Tần Dạ nói những lời này là thấy tâm trạng cô gần đây không tốt, cộng thêm cô bị sốt cao, nên quyết định để cô phép sớm.
Nhưng khi lọt tai Thẩm Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vụ, chuyện lại không đơn như thế.
Hàng năm cô không baoleech_txt_ngu giờ nghỉ phép vào thời điểmvi_pham_ban_quyen , anh cũng rõ, nhưng bây giờ anh lại bảo cô nghỉ sớm, có phải là đang cáo cô, bảo hãy tận dụng kỳleech_txt_ngu nghỉ phép để nhân giải quyết không?
Lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ nhỏ, Thẩm Vụ hiểu anh.
Anh sẽ không lời thừa thãi, cũng không làm việc ích.
Dù biết là có khả năng này, nhưng cả người Thẩm Vân Vụ vẫn như rơi hầm , chân rã rời, như ai đó đóng đinhbot_an_cap tại chỗ.
Hồi lâu sau, cô mới lại giọng nói củabot_an_cap mình từ cổ họng, khó khăn đáp : Được, tôi rồi, ngày mai tôi sẽ nghỉ.
Saubot_an_cap khi biết chuyện này, Song Song vô cùng nộ, suýt chút nữa đã đập bát đĩa của chủ quán.
Cái tên Tần Dạ đó rốt cuộc có là con người nữa ? tiệt, hắn không nể tình xưa chút nào sao? Thật sự chớt mình mà.
Đã sớm biết sẽ lôi đình nên Thẩm Vân Vụ đã đặt trước một phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bao, ở chỉ có haivi_pham_ban_quyen người bọn họ, dù cậu ấyleech_txt_ngu mắng to đến đâu cũng ai nghe thấy.
Sonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với sự dữ của Chu Song Song, Thẩm Vân lại ra bình thản hơn nhiều.
Nhưng bình thản thì bình thản, bànleech_txt_ngu thức ăn này cô chẳng hề động đũa lấy một miếng, chỉ lẽ thứvi_pham_ban_quyen nướcbot_an_cap tràbot_an_cap đã pha đến mức không nhìn màu sắc gì nữa.
Chu Song Song tức giận, cô còn nhủ: Đừng nữa, đập hỏng đồ người ta mình phải đền tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấy.
Ồ, đúng rồi. Chu Song Song vội vàng đặt cáivi_pham_ban_quyen ly trong tay xuống, nhưng nghĩ lại, cô lại vòng qua trước mặt Thẩm Vân Vụ, lắc vai cô: Thẩm Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vụ, giờ là lúc nào rồivi_pham_ban_quyen mà cậu còn có thể bình tĩnh, thản nhiên vậy? Hắnbot_an_cap đối xử với cậu như thế đấy!
Thẩm Vân Vụ bị lắc đến chóng , đành phải đặt ly nước trong tay xuống: Vậy mình làm sao đây? Khóc , làm loạn, đòi thắt cổ saovi_pham_ban_quyen? Để anhvi_pham_ban_quyen Sở, cùng tất cả mọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người được xem trò cười của nhà họ Thẩm sao?
Cô khựng lạileech_txt_ngu một chút, đầu: Hơn mình và ta vốn dĩ là một cuộc giaonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dịch, lúc chia , cũng cần giữ lấy thể .
Những lời củabot_an_cap côbot_an_cap khiến Chu Song Song bình lại đôi chút.
Là bạn thân nhiều năm, cô ấy cũng nào hiểu rõ Thẩm Vân Vụ, biết côvi_pham_ban_quyen luôn là người biết tiến biết lui, này thực ra cô nên lường được từ lâu mới phải.
Nhưng dù là vậy, cô ấy vô cùng xót bạn mìnhleech_txt_ngu.
ấy cắn môi dưới hỏi: Nhưng mà cậu thực sự cam lòng saovi_pham_ban_quyen?
Thẩm Vân Vụ thản nhiên đáp: Không cam lòng có ích không?
Cô đúng là không cam tâm, cũng đã từng xem có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thay đổi được gì .
Thế hiện lại vả cho cô một bạt tai, nhắc nhở cô có mơ hão huyền.
Ngày mai cậu có rảnh không? Đi bệnh viện với tôi nhé? Vân Vụ khựng lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chút, cười nhạt nói: Tôi không muốn một mình.
Chu Song Song gật đầu: Thôi đi, mình bạn thân nhất củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậu mà, dùleech_txt_ngu không rảnh thì cũng phải thành rảnh, hiểu chưa? không cần mình đâu, cứ trực tiếp gọi mình đi cùng là đượcvi_pham_ban_quyen.
Vụ mỉmbot_an_cap cườivi_pham_ban_quyen, lại nói: thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ăn xong về nghỉ sớm chút.
Cô biểu hiện kỳ bình thản, không hề ra chút vẻ không vui nào.
Chu Song Song nhìn Thẩm Vân Vụ như , mũi chợt cay cay, rất muốn khóc, rất thương cho cô.
Trước khi nhà họleech_txt_ngu Thẩm chưa phá sản, Thẩm Vụ đâu như bây , lúc nào cũng trọng, do dự và kìm nén như thế ?
Ngày trước cô là một cô gái vô điển , yêuvi_pham_ban_quyen ghét rõ ràng, có cảm xúc gì hiện hết lên mặt, dù sao thì chuyện gìbot_an_cap cũng có nhà họ Thẩm gánh .
Kể từ sau khi họ Thẩm sản
Vân Vụ, nếu trong lòng cậu thì cứ khóc đi. Song Song nói: Trong bao không có người khác, chỉ có hai chúng mình thôi, mình là chị em của , cậu cứ yếu một chút cũng chẳng sao.
Nghe vậy, Thẩm Vân ngẩn ra.
Khóc sao?
Sau khi nhà họ Thẩm sản, thực ra cô đã khóc không biết bao lần, cũng chính từleech_txt_ngu lúc đó cô hiểu ra , khóc lóc chẳng giải được vấn đề gì cả, nước mắt là thứ vô dụng trên thế giới .
Không chỉ dụng, mà còn khiếnleech_txt_ngu cho những kẻ muốn chà đạp mình được xem trò .
Vì vậy từ lúc , Thẩm Vân Vụ đã quyết định sẽ không tiện rơi lệ trước mặtleech_txt_ngu người khác nữa, ngay cả khi là người cô tin tưởng nhất.
Nghĩ , khẽleech_txt_ngu : Cậu ngốc à? Có mà phải khóc chứ? Anh ấy nói rất với tôi ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ ngày đầu tiên rồi, hai chúng tôi là kết giả, tôi giúp anh ấy đối phó với bà nội, anh ấy tôi trả hết nợ , đây vốn dĩ là một cuộc giao .
nói một cách hờ hững như gió thoảng mây bay, nhưng Chu Song lại tức giận không thôi.
Cậu nói dối, chỉ là một cuộc giao dịch, vậy tại sao cậu lại thai? Nếu anh ta coi đâyleech_txt_ngu là cuộc giao , vậybot_an_cap anh ta không cậu, không nên để cậu mang thai, phá thai không hại thân thể sao? Anh ta coi cậu là cái gì ?
Mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net loạt câu hỏi đều xoáy sâu vào trọng tâm, trái tim Thẩm Vân nhói lên đau đớn.
bắt đầu, quanleech_txt_ngu hệ của hai người sự không giống bây giờ.
khi ở bên , dù sợ bênvi_pham_ban_quyen ngoài đồn nên hai người ở chung, nhưng Tần luôn chủ động ra sofa ngủ.
Bản thân cô vốn nhờ có sự giúp đỡ của anh mới có thoát ra khỏi vực sâu.
Hơn nữa, anh không chỉ ân nhân, mà là người cô yêubot_an_cap.
Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm sao nỡvi_pham_ban_quyen để anh ngủ sofa?
Vậy nên để anh lên giường ngủ, đặt một gối ởvi_pham_ban_quyen giữa, dù sao giường cũng đủ lớn, khôngleech_txt_ngu hưởng đến giấc của ai.
Sau đó người cứ giữ ranh giới rạch ròi như vậy suốt một thời gian dài.
Biến cố ra vào một buổi tối.
Tần Dạ cô gia một sự kiện, giới cô với những nhân vật cỡleech_txt_ngu.
Những nhân vật đó thực ra Vụ đều biết từ , trước đây là với thân phận thiên kim nhà họ Thẩm, còn ngày hôm đó vớivi_pham_ban_quyen thân phận vợ Tần Dạ.
Nể Dạ, không ai dám không tiếp cô.
Nhưng sau khi sự kiện kết thúc, vì vui mừng nên Thẩm Vân Vụ đã riêng tư mờivi_pham_ban_quyen anh rượu, vừavi_pham_ban_quyen vừa trò về công việc, kết cả hai đều hơi quá chén.
đã tốn không ít sức lực để dìu anh về , cuối cùng vô ý bị vấp chân, ngã nhào lòngvi_pham_ban_quyen anh.
Cú ngãvi_pham_ban_quyen này không biết đã châm ngòi nào trong lòng Dạ, bàn tay của anh trực tiếp chặt eo thon thả củabot_an_cap cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, xoay người đè cô xuống dưới.
Dáng người anh gầy gònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưng săn chắc, toàn bộ trọng lượng đều đè nặng lên cô, không biết có phải tác của cồn hay không mà Thẩm Vụ lập tức cảm thấy mặt mình nóngleech_txt_ngu bừng như lửa , đẩyleech_txt_ngu anh ra.
Tuy nhiên, giây khi cô định đẩy anhleech_txt_ngu ra, đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net môi mỏngvi_pham_ban_quyen của người đàn ông đã phủ xuống.
Vân Vụvi_pham_ban_quyen sững , khi định đẩyleech_txt_ngu anh ra đã cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận được hơi ấm khoang miệng.
Ngay lập tức, não bộ của như bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thứ gì đó trấn áp, cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người không thể cử động được.
Đến cô phản ứng lại thì cô đáp lại anh.
Và khi nhận được sự hưởng ứng , Tần Dạ giống như một con cá khô hạn đã lâu, ôm chặtbot_an_cap lấy không buông.
Đêm đó, đã bản thân mình.
Khi cô dậy trong vòng tay của Tần , thứ côvi_pham_ban_quyen nhìn thấy làvi_pham_ban_quyen đôi lông mày nhíu chặt và sự ưu tư không tan trên gươngleech_txt_ngu anh. cô tỉnh lại, môi mỏng của anh khẽ cửvi_pham_ban_quyen động, dường như muốn nói gì đó.
Thấy vậy, Thẩm Vân Vụ lên tiếng trước anhbot_an_cap: Tối qua cả chúng ta đều uống quá nhiều, đây chỉ là tai nạnvi_pham_ban_quyen thôi.
Nghe vậy, trong đôivi_pham_ban_quyen mắt sâu thẳm của Dạ loé qua một cảm xúc kỳ lạ, anh lặp lời cô: Tai nạn?
Thẩm Vân Vụ gật đầu: Phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, là nạn thôi.
Cũng chỉ có thể là taibot_an_cap nạn, cô và anh vốn dĩ một giao dịch, nếu nảy sinh những vướng khácleech_txt_ngu, chắcbot_an_cap chắn sẽ phá hỏng mối quan hệ hiện tại của họ, có thể sẽ nghĩ cô có ý đồ và không để cô ở lại bên nữa.
Sau khi cô nói đó là tai nạn, biểu cảm trên mặt Tần Dạ thoáng chốc trở nên rất khó .
một lúc lâu sau anh như ổn được cảm xúc của mình, , lùng nói: Con gái vẫn người chịu thiệt hơn, cô gìvi_pham_ban_quyen?
Vân Vụ giả vờ tỏ mái nói: Tại sao tôi phải đòi đồ của ? Anh tưởng chuyện này tôi chịu thiệt sao? Đều là đàn ôngvi_pham_ban_quyen phụ nữ thành cả rồi, đây là nhubot_an_cap cầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lý mà thôi.
Câu nói này khiến sắc mặt Tần càng khó coi, anh đôi mắt dài đen thẫm nhìn chằm chằm cô.
cầu sinh thôi sao?
Vân Vụ nhún vai, một cách không mấy quan tâm: Nếu sao? Chẳng còn có cái khác à? Đừng nghĩ nhiều quá, anh sự cảm mắc nợbot_an_cap tôi, vậy thì anh đưa tiền cho là được.
Ngày hôm cô đã dùng cách của mình để khiến Tần Dạ tin rằng đây vẫn chỉ là một cuộc giao dịch, cẩn trọng che giấu tình cảm của mình cho anh.
Côvi_pham_ban_quyen nói cô muốn mười triệu.
Tần Dạ không biết có phảileech_txt_ngu cô đòi quá nhiều hay không, tóm lại sắc mặtvi_pham_ban_quyen anh ngày hôm đó vô cùng khó coi, Thẩm Vân quen biết anh bao nhiêu năm nay, chưa bao giờ thấy mặt anh khó đăm đăm như vậy.
Nhưngvi_pham_ban_quyen cuối cùng anh vẫn đưa mười triệu cho cô.
Sau , hai người chiến tranh lạnh thời gian .
Về cơ bản, cứ mỗi khi Tần Dạvi_pham_ban_quyen nhìn thấy cô lại sa sầmbot_an_cap mặt mày, ban ngày thì đi làm sớm tránh cô, tối cố ý ở lại công ty ca, hai người gần như khôngleech_txt_ngu chạm mặt nhauvi_pham_ban_quyen.
cho đến sau khi Tần lão phu nhân mừng thọ, mối hệ của hai ngườivi_pham_ban_quyen mới được coi .
đến , Thẩm Vân Vụ thở dài một .
Cứ vậy đi, quyết chuyện này sớmvi_pham_ban_quyen chút.
khi giải quyết xong, cũng nên rời đi .
Tần lão phu nhân thuật xong, cô và anh có thể ly hônvi_pham_ban_quyen, lúc đó trời cao biển rộng, có thể đi bất cứ đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cô trực gửi xin nghỉ phép năm cho bộ phận nhân sự, và bộ phận nhân sự nhanh phê duyệt.
Ngày hôm sau.
Thẩm Vân Vụ dậy thật sớm, sau khi hội quân Chu Song , hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trực đi đến bệnh viện.
Đến bệnh viện, Chu Song Song đảo quan sát xung , biểu có chút quái, cô nhỏ giọng hỏi: Sao chúng ta đến bệnh viện ? Bệnh nhỏ thế này liệu ảnh gì đến khỏe của cậu không?
Thẩm Vân Vụ thản nhiên đáp: Không tiện.
Ởvi_pham_ban_quyen bệnh viện lớn có người quenleech_txt_ngu Tần lão nhân làmvi_pham_ban_quyen việc. Hôm đó cô kịp suy đến chuyệnleech_txt_ngu mình mang thai nên mới đến đó kiểm tra. giờ muốn xử lý, đương nhiên không thể quay lại đó nữa. Vạn nhất phát hiệnleech_txt_ngu rồi nói cho Tần lão phu nhân biết thì hỏng.
Vì chắc chắn, Vânvi_pham_ban_quyen Vụ vẫn quyết định hiện tại bệnh viện nhỏ .
Chu Song Song thay cô đi đăng ký phí, cần phải kiểm tra trước. Trong lúc đợi, hai người ngồi ghế băngbot_an_cap. Chu Song Song chốc chốc lại quay đầu nhìn Thẩm Vân Vụ, một sau lại nhìn, chỉ trong vàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phút ngắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngủi, cô ấy đã nhìn đến mười lầnleech_txt_ngu.
cùng, Thẩm Vân Vụ không thể nhịn thêm được nữa.
Cậu cứ nhìn mãi làm gì?
Đôi mắtvi_pham_ban_quyen Chu hơi ửng đỏ.
Mình nghĩ, từ khi nào mà cậu lại trở nên lạnh lùng như thếvi_pham_ban_quyen?
Nghe vậy, Thẩm Vân thoáng ngẩn ra. Cô trở nên lạnh lùng rồi sao?
Đứa trẻ nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng làvi_pham_ban_quyen con của cậu mà. Câu sau này Song Song nói rất .
Thẩm Vân Vụ bị câu nói ấy làm cho động, cô vô thức vuốt ve vùng bụng dưới. Đúng , đứa trẻ này là của cô. lòng cô càng thêm không nỡ, nhưng hiện tại dường cô chẳng còn cáchvi_pham_ban_quyen .
cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rơi vào trầm tư, Song lập tứcbot_an_cap nắm lấy cơ hội: Vân Vụ, cậu cũngvi_pham_ban_quyen đâu muốn thế này, đúng không? Chúng ta đi được không?
Cách khác sao?
Ánh mắt Vân mờ mịt, cảm thấy mình như đang rơi vào ngõ , cô còn đi sao?
Đúng vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Chu Song dùng lực chặt vainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô, Chúng ta sẽ cách, nhất định sẽ có cách màvi_pham_ban_quyen. Mình biết, cậu là người không nỡ bỏ đứa trẻ này nhất, nhưng cậu lại buộc phải Dù sao cũng vừa mới phát hiện ra thôi, chúng tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hãy cứ suy nghĩ kỹ đi, đừng vàng, kẻo sau lại hối hận, có được khôngleech_txt_ngu?
Thẩm Vân Vụ định gật đầu thì bên trong đã gọi tên cô.
Vì nên bệnh nhân khá ít.
Thẩm Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vụ theo bản năng đứng dậy vào trong, đi kiểm tra trước đã.
Chỉ là kiểm traleech_txt_ngu thôi, chưa quyết định kết quả cuối cùng, nên Song cũng không vội vã: Được, vậy cậu vào khám trước đi.
Khắp nơi trong bệnh viện đều lên lạnh lẽo. Những đến viện này đa phần là để thai.
Sau khi nhận được kết quả báo cáo mang thai, bác sĩ đẩy kính, hỏi cô: Xác định muốn phá thaivi_pham_ban_quyen sao?
Thẩm Vân Vụ đang mang trạng phức tạp, khi nghe bác sĩ hỏi vậy khựng .
Dáng vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói lại thôi của cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đãbot_an_cap quá quen thuộc với bác sĩ ở đây, bà không cảm xúcvi_pham_ban_quyen biếnleech_txt_ngu về quy trình phá thai cũng như các khoản và hạng mục cần kiểm tra.
Nghĩ kỹ rồi đi nộp phí, người tiếp .
Cảm ơn bác sĩ.
Thẩm Vân Vụ đứng dậy bước ra ngoài.
Song Song vẫn đợi ngoàivi_pham_ban_quyen cửa, thấy ra liền vàng đón lấyvi_pham_ban_quyen.
Sao rồi?
Thẩm Vân Vụ định chuyện thì đột nhiên cảm thấy hai chân nhũn ra, suýt chút nữa quỳ sụp xuống đất. May mà Chu Song Song bên cạnh nhanh mắt nhanh lấy cô.
không sao ?
Thẩm Vân Vụ lắc đầu: Không sao
Song Song dìu cô ra ghế dài bên cạnh ngồi xuống, lo lắng khôn nguôi: Thế này sao đây? Sáng nay cậu chưa ăn gìvi_pham_ban_quyen à?
Tầm này Thẩm Vân Vụ làm gì tâm trạng ăn uống? Thời gian gần đây cô không ăn uống tử tế, phải côleech_txt_ngu không muốn ăn, là khẩu đột ngột trở kém , có lẽ liên quan đến trận ốm, cũngleech_txt_ngu có lẽ liên quan đến việc thai.
cũng có thể là liên anh
Sắc mặt cậu bệch thế kia, phải khỏe đâuleech_txt_ngu không?
Thẩm Vân Vụ nói: Chắc là do hạ đường huyết thôi.
Vậy để mình đi mua chút gì đó cho cậu ăn, cậu đợi ở đây nhé, mình về ngay.
Chu Song Song nhanh chóng rời đi.
Sau ấy , Thẩm Vân Vụ vào ghế, mệt mỏi nhắm hai mắt lại. Trong , hai luồng ý nghĩ bắt đầu đấu tranh dữvi_pham_ban_quyen .
Mày rốt cuộcleech_txt_ngu đang nghĩ cái gì thếbot_an_cap? Chẳng phải đã quyết định rồi sao? Vả lại đến bệnh viện rồi, còn do gì nữa? Chuyệnbot_an_cap này không giải quyết thì sẽvi_pham_ban_quyen mãi khổ thôi, đừng quênleech_txt_ngu là anh đã đề nghị ly hôn với mày rồi.
Đề hôn thì saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Thẩm Vân Vụ đã là người trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành , chẳng mày lại không cóbot_an_cap khả năng nuôi sống một đứaleech_txt_ngu ?
Mày tưởng nuôi một đứa trẻ chỉ cần có năng lực kinh tế là đủ ? tinh thần thì ? Tâm lý thì sao?
Nếu mày đứa trẻ có , vậy mày hoàn toàn có thể tìm người khác , mày còn như vậy, chẳng lẽ lại sợ tìm được chồng sao?
Hạ đường cộng thêm hai luồng ý kiến khiến đầu óc Thẩm Vân Vụ đau như búa bổ.
Cho đến khi có một giọng nói lạ vang lên.
Vân Vụ?
Vụ, là cháu phải khôngleech_txt_ngu?
đầu, giọng đó nghe không rõ , Thẩm Vân Vụ còn tưởng mình nghe lầm. Nhưng dần , âm thanh trở nên rõ mồn một, cô mở ra, về phía phát ra tiếngleech_txt_ngu gọi.
Một người phụ nữ bốn mươi tuổi đang , nhìn cô với vẻ mặt nghi hoặc.
Thẩm Vân Vụ mất giây mới nhận ra đối phương là ai. Sau khi nhìn , sắc mặt cô hơi biến đổi, cảm giác đau đớn trong cơ thể như biến mất, cô thẳng dậy.
Trời ạ, đúng là cháu rồi.
Người phụ nữ thấy người quen liền nhiệt tiến chào hỏi: Vừa từvi_pham_ban_quyen xa ta cứ thấy cháu, còn tưởng mình nhìn nhầmleech_txt_ngu, không ngờ đúng là cháu , sao cháu lại ở đây?
Thẩm Vân Vụ không tài nào cười nổi.
chính là vì sợ gặpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người quen nên chạy đến bệnh viện nhỏ này. Vậy mà tại sao đụng phải người quen cơ ?
Quan trọng nhất, người này lại là xuyên ở cạnhleech_txt_ngu của Tầnleech_txt_ngu Dạleech_txt_ngu Lâm Mỹ Nhiên.
Tuy nhiênvi_pham_ban_quyen, vì đã không thể tránh né, Thẩm Vânleech_txt_ngu Vụ chỉ đành bình tĩnh đối mặt.
Dì , dì ạ, cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi cùng bạnvi_pham_ban_quyen đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiểm tra.
Chu Song đã ra ngoài mua chovi_pham_ban_quyen cô, một quay lại, họ biết Chu Song Song, càng thể bừa.
Hóa ra là đi cùng bạn ? Lâm Mỹvi_pham_ban_quyen Nhiên như đến gì đó, ánh mắt không kìm mà rơi xuống bụng cô, rõvi_pham_ban_quyen ràng là đã nảy sinh nghi .
Lâm Mỹ Nhiên bình thường vốn người khắc nghiệt và hay ngồi đôi mách, nhà aileech_txt_ngu chuyện thầm kín gì để bà biết được thì hômbot_an_cap cả thành phố đềuvi_pham_ban_quyen biết rõ. Gặp bà ta ở đây quả thực sự xui xẻo.
Thẩm Vụ mímleech_txt_ngu môi, sắc không mấy tốt đẹp.
Quả nhiên, Lâm Mỹ Nhiên bắt đầu chế độ mỉa mai, ánh mắt cứ liếc về phíabot_an_cap cô: Vậy bạn cháuvi_pham_ban_quyen đâu? Saoleech_txt_ngu chỉ có mình cháu thế này? Không phải cháu đang làm chuyện gì tất đấy chứ? Chậc, bình thường lúc đi ra ngoài, Thi Ý cứ khen con dâuvi_pham_ban_quyen mình hết , mà được dâu nhà mình lại làm ra mấy chuyện không thể để aibot_an_cap biết thế .
Dẫu đối phương là bậc tiền , nhưng nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời lẽvi_pham_ban_quyen quá cay nghiệt và nhọ ấy vẫn khiến Thẩm đanh mặt lại.
Dì Lâm, nói phảivi_pham_ban_quyen có bằng chứng, thế nào chuyện khuấtleech_txt_ngu tất? Nếu dì còn nóivi_pham_ban_quyen hàm hồ như vậy, cháu thể kiện dì tội vu .
nghiemnhung2304
9/5/2026 lúc 6:15 chiềubao h ra tiếp vậy add ơi
Xoài Chua Story
11/5/2026 lúc 8:33 sángđợi tác giả nha bác, mình cập nhật chương theo tác giả ra rùi ạ