Người đàn bà kia, hôm nếu cô dám dùng ép tôi, tôi sẽ giết cô!
Trong khu tập thể quân đội cũ kỹ, căn đỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngói xanh dán đầy cũ, đàn ông cao lớn vạm vỡ, gương mặt tuấn tú cương nghị đang ôm chặt chăn. Sắc mặt đỏ bừng, đôi mắt lửa giận dữ nhìn chằm chằm người đàn bà béo trong phòng.
Người đàn bà béo xị mặt như mướp , nhìn người đàn ông trước mắt mà muốn khóc không xong.
Cô đã đắc tội với ai chứ?
Cô tên là Tô Mai, là một bácleech_txt_ngu sĩ ngoại khoa xương đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net triển vọng sống thời đại 5G, vừa có tiền vừa có sắc. Sự nghiệp thăng , chuẩn bịbot_an_cap được bệnh viện đề bạt làm bácbot_an_cap sĩ trưởng khoa thì vì làm việc quá sức, cô đã độtvi_pham_ban_quyen tử tại phòng trực.
Chết thì cũng thôi đi, nhưng phách vẫn chưa tan biến hẳn. Sau khi lang thang qua các khôngbot_an_cap gian vụn vỡ, cô lại xuyên thập 70 thiếu ăn thiếu mặc, nhập vào thân một nàng dâu quân đội béo phì bị mọi người ghét bỏ.
Trớ trêu thay, dâu này và chồng là Kiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quốc kết bavi_pham_ban_quyen nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn chưavi_pham_ban_quyen phòng. Để có được Hoắc Quốc, Tô đã hạ thuốc vào cốc nước của anh, nhân lúc anh mê không tỉnh táo mà lênleech_txt_ngu giường.
Nguyên chủ định bụng “gạoleech_txt_ngu nấu thành cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net”. Chỉ là cô ta đã đánh quá thấpvi_pham_ban_quyen cân nặng của . Khi khối thịt hơn hai trăm đè chiếc giường quân đội, cái giường không chịu nổi nặng, kêu “răng rắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net” tiếng rồi gãy tành.
Hoắc say lập tức bị ngã tỉnh. Mai thì do đầu đập trúng cọc gỗ gãynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà mất mạng tại chỗ.
Tô Mai xuyên cơ thể này đúng . Vừa mở mắt , cô đã nghe thấy lời cảnh cáo hung tợn , còn bàn tay múp míp của cô lúc này vẫn đang nắm chặt chiếc quần vừa lột ra trên người anh.
Người đàn ông ôm , nằm chiếc giường nát bét, đôi mắt như muốn phun lửa nhìn Tô Mai. Hiện trường mất mặt đến này khiến Tô Mai chỉ muốn tìm một cáivi_pham_ban_quyen lỗ chui xuống ngay lập tức. Nhưng cái chứa nổi thân hình nặng tạ rưỡileech_txt_ngu này cơ chứ?
Sau khi giả chết vài phút, Tô Mai mới buộc lòng phải chấp nhận hiện khốc này, vụng về dậy từ đất.
Tô Mai đứng lên, Hoắc Quốc cố sức lắc cái đầu đang váng vì tác dụng của thuốc, cảnh giác nhìn người đàn bà bốc mùi hôi hám mặt.
Tô Mai ở hiện đại mồ côi cha mẹ, từ nhỏ đã lớn lên trong cô nhi viện nên cô luôn đặc biệt nhạy với mọi thứ . vậy, dù dậy không nhìn Hoắc Quốc, cô vẫn nhận được sátbot_an_cap nồng đậm người đàn ông.
Cô mặt mũi nào nhìn anh, chỉ thể vắt óc tìm đối sách lòng.
Dựa theo ký của nguyên chủ, Tô nhớ ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net loại thuốcvi_pham_ban_quyen cô ta cho Hoắc Kiến uống là lấy trộm từ phòng khám của ông . Thuốc gọi là Hợp , một loại thuốc chế từ nhiềuvi_pham_ban_quyen vị thuốc Đông với dược tính cực . Loạibot_an_cap thuốc này một khi nam uống , không thời giảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net độc sẽ để lại hậu nghiêm trọng, thậm chí có nguy cơ vô sinh suốtvi_pham_ban_quyen đời.
Nguyên thực ác, cô ta lý mình không được thì không đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người khác có cơ hội dùngleech_txt_ngu mới loại thuốc này.
Tình cảnh hiện tại là thế, nghĩ đến người ông đang nằm dưới đất với khuôn mặt đỏ bừng, Tô thấy ngượng đến chết đi đượcvi_pham_ban_quyen. giờ cô đã xuyên vào thân xác này, từ nay về sau chính Tô Mai, dù có xấu đến đâu phải tìm cách đống hỗn độn này.
Dọn dẹp thế nào đây? Lấy thân đền đáp chắc chắn làvi_pham_ban_quyen không thể rồi. dùvi_pham_ban_quyen anh chồng hờ này mày rậm mắt sáng, diện trực đúng gu cô, nhưng cô trúng người thì người ta cũng chẳng thèm nhìn cô!
đàn ông ý thức đã có chút mơbot_an_cap , nhưng mắt như muốn lên giết chết cô của vẫn đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cố gắng mở to. Điều này Tô Maibot_an_cap chẳng mảy may nghi ngờ rằng nếu cô dám tiến lại gần một bước, anh định sẽ bẻ gãy cái béo ú của cô ngay tại chỗ.
không thích cơ thể béo này, nhưng tục ngữ có câu “chết vinh không bằng sống nhục”, cô vẫn rất quý mạng nhỏ của . Côleech_txt_ngu không thể dùng cơ thể mình để giải thuốc anh, cũng khôngvi_pham_ban_quyen nỡ trơ mắt nhìn anh chịu đựng như vậy.
Thế là cô mở Hoắc Kiến Quốc:
“Cáibot_an_cap đó Hoắc Kiến Quốc, bây giờ cơ thể anh có khónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịu không? Tôi nói cho anh hay, loại thuốc anh uống dược tínhbot_an_cap mạnh lắm, nếu không giải quyết kịp thời, có thể”
“Cút ngoài!” Tô Mai chưa kịp nói hết câu đã bị giọng nói lạnhbot_an_cap lùng cứng nhắc của đàn ông cắt : “Tô Mai, hôm nay tôi dùleech_txt_ngu chếtleech_txt_ngu ở đây cũng tuyệt đối cùng cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net”
Nói đến đoạn sau, giọng người đàn nhỏ dần, có lẽ anh không biết dùng từ nào để mô tả chuyện nên chỉ hừ lạnhbot_an_cap một tiếng.
“Tôi biết anh không muốn, không muốn thì thôi, tôi không ép anh.” Để Kiến Quốc chịu mình nói, trước hết Tô Mai bày ý định sẽ không ép buộc anh nữa, sau đó đỏ nhỏ giọng nói tiếp:
“Nhưng dù không chuyện , cũng không thể cứ nhịn như vậy được, nhịn lâu sẽ hỏng việc đấy. Vì khỏe của mình, tôi khuyên anh tốt là nhanh chóng dùng tay.”
Nói xong câu , mặt Tô Mai đỏ đến mức như rỉ ra máu. Mặcleech_txt_ngu ở đại cô đã banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mươi hai tuổibot_an_cap, nhưng do thời ngành y kéo dài, thời đại học cô chỉ học hành, tốt nghiệp xong lại vùi đầu vào công việc, như chẳng tiếp xúc với đàn ông bao giờ. Cho dù sống hơn bavi_pham_ban_quyen mươi năm, Tô Mai vẫn giữ được sự trong lòng. Dù ảnh lạ lẫm gì, nhưng khi sự đốileech_txt_ngu mặt với đàn ông mà phảileech_txt_ngu nói ra những lời bạo dạn , mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người phụ nữ từ thời hiện đại xuyên về như cô vẫn không kìm tim đập chân .
Kiến Quốc đang ôm chăn đất mặt đen như nồi. Nếu không phải giờ đâyleech_txt_ngu toàn thân bủn rủn lực, anh sẽ dậy mạng vớileech_txt_ngu đàn bà này.
Ánh mắt của đàn thực quá sợ, mình ở trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thìleech_txt_ngu cũng khó thao tác, những gì cần dặn dò cũng đã dặnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, cô bèn túm lấy áo, cúi đầu bước đôi chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cột đình đibot_an_cap ra ngoài.
“Tôi ra ngoài đây, anh tự mình giải quyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi! Nhất định phải giải quyết , đừng có nhịnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nếu nhịn hỏng thì đời anh coi xong đời!”
Vừa đi ra ngoài, Tô Mai không quên cẩn thận nhắc nhở thêm vài . Nếu Hoắc Kiến Quốc có thể tự giải vấn đềbot_an_cap, mọi chuyện vẫn cứu vãn được. anh vì mà nhịn, Mai mình chắnvi_pham_ban_quyen sẽ .
Vì , khi ra khỏi cửa và định khép cửa lại, Tô Mai lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhắc thêm một câubot_an_cap:
“Vận động đi đấy, nghe chưa, đừng tự tìm đường chết!”
Bên ngoài đang là tháng Chạp , Mai vừabot_an_cap bước ra cửa đã không kìm đượcvi_pham_ban_quyen mà rùng mình một cái, cô thọc tay ống tay áo bông dày sụ, nặng nề.
Trên trời tuyết rơi trắng xóa lông ngỗng, lúcvi_pham_ban_quyen này trời đã tối nhưng chưa vào , không gian giữaleech_txt_ngu trời và đất được lớp tuyết trắng phủ phản chiếu ánh sáng như ban ngày.
Dù lạnh mức ấy, nhưng sau khi kéo cửa lại, Tô Mai dẫm chân lên tuyết, cao bước thấp rời sân.
Cô phải đi xa một chút Kiến thể hoàn buông lỏng cảnh giác mà một mình tự do tự căn phòng đó.
Dựa theo ký ức của nguyên , tính cách của Kiến rấtvi_pham_ban_quyen ngạo mạn, nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô không đi chỗ , e anh thà nhịn đếnbot_an_cap chết cũng chẳng để phát ra tiếng động nào trong phòng đâu.
Ra khỏi sân là một đường lớn rộng , hai bên đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xây hai dãy nhà giống hệt .
Đây là khu tập thể dành cho bộ trong quân , mỗi nhà đều có người ở, tường bao không cao nên từ xa vẫn thể thấy đèn mờ lập lòe từ những ngôi nhà .
Maivi_pham_ban_quyen vừa đi đưa mắt quan quanh.
đi vài bước cô đã đến nhà hàng xóm, đứa nhỏ trongvi_pham_ban_quyen sân đang bò bò càng nghịch tuyết, khi Tô Mai đi qua, cô tự nhiên nghiêng đầu nhìn vào trong một cái.
Kết quả là cáileech_txt_ngu nhìn này của cô khiến đứa nhỏ đang nằm bò dưới đất trông thấy, nó lập tức như phải kẻ thù lớn, nhanh chóngleech_txt_ngu bò đi đóng cửa, vừa chạy vừa lên:
“Nhà nhà mau đóng cửa lại, Tô béo lạileech_txt_ngu đến ăn chực uống chực kìa!”
“Hừ, cái thằng này nói năngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiểu gì thế .” Tô Mai cảm thấy đứa nhỏ hàng xómnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật quá lém lỉnh.
Kết quả là vừa lẩm bẩmbot_an_cap xong, nhà bên cạnh liền vang lên tiếng đóng rầm rầm.
Mai: “”
Được rồi, trách đứa trẻ miệng mồm không nangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trách nguyên chủ sau khi Hoắc Kiến Quốc đến khu thể quân đội nàybot_an_cap một năm qua đã làm quá nhiềuleech_txt_ngu chuyện khiến người người oán hận.
Nguyên và Hoắc Kiến Quốcleech_txt_ngu là người cùng , cô ta gả cho anh đã .
Ba trước, Hoắc Kiến Quốc về thăm thân vào dịp cuối thì gặp lúc trong làng xảy ra lũ . Nguyên chủ đang đi bên bờ sông thì ngã xuống nước, suýt chút nữa bị nước cuốn trôi.
Đúng lúc Hoắc Kiến Quốcleech_txt_ngu ngang qua thấy cô ta đang vẫy dưới , anh phải bỏ ra sức bình sinh mới kéo được cái thân xác trăm ta lên mặt nước.
Vốnbot_an_cap dĩ Hoắc Kiến Quốc cứu mạngbot_an_cap nguyên chủ Tô , nhà họbot_an_cap Tô cảm kíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh mới phải.
Nào ngờ nguyên chủ là kẻ kỳ quặc, không những không anh mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn khăng bảo lúc Hoắc Kiến Quốc kéo cô ta lên đãleech_txt_ngu vào thể mình, làm hỏng sự trong trắngleech_txt_ngu của cô , rồi phải cưới mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bằng được.
ta còn dọaleech_txt_ngu nếu Hoắc Kiến không cưới, cô sẽ lên đơn tìm lãnh đạo của anh để làm loạn.
Cha mẹ Kiến Quốc sợ Tô Mai đi quấy rối làm lỡbot_an_cap dởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền đồ của con , lại nghĩbot_an_cap chuyện đã xảy ra thế, xácleech_txt_ngu thực sẽ khiến con gái người ta sau này khó ănvi_pham_ban_quyen .
Để yên chuyện, cha mẹ họ Hoắc đànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng ra làm chủ, thay Hoắc Kiến cưới nguyên vào cửa.
quảleech_txt_ngu là ngay đúng ngày hônleech_txt_ngu, Hoắc Quốcleech_txt_ngu nhận được nhiệm vụ, đêm động còn qua đã vội vàng rời nhà.
Sau đó, nguyên cùng cha mẹ chồng.
Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta vừa lười vừa ham ăn, ngày nào đến trưa trật, ăn hơn cả lợn, lại kén canh, chỉ ăn thịt chứ không ănleech_txt_ngu rau.
Ăn không ngồi thì thôi đi, quan trọng là cô cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngang ngược hống hách, lườm nguýt cha mẹ chồng, mắng chị dâu, chí ra tay đánh cháu gái của Hoắc Kiến Quốc.
Sống cùng cha mẹ chồng hai năm, nguyên chủ quậy phá khiến họ Hoắc người ngã ngựa đổ, gà chó . Cha mẹ anh hai năm mà già đi mười tuổi, hành hạ đến kiệt sức.
cả gia đình sắp tan đàn xẻ nghé, Hoắc Kiến Quốc không còn nào khác đưa nguyênvi_pham_ban_quyen chủ đến khu tập thể quân , hy vọng đến đây cô ta sẽ yên phận hơnbot_an_cap chút.
Nào ngờ nguyên đến đây không hại được người nhà nữa thì bắt đầu gây họa cho những gia đình quân nhân khác khu.
Nguyên chủ lười chịu nấu , ngày cứ ngửi thấy mùi thức ăn nhà ai là chạy sang nhà đó, thấy ai có gì ngon là sán vào, ănvi_pham_ban_quyen để không biết ngượng là gì.
Ăn một hai bữa thì không sao, nhưng lâu dần thì ai chịu nổi, đây là những năm bảy mươi, bao nhiêu gia đình còn ăn không đủ no mặcbot_an_cap không đủ ấm.
Nhiều cán cấp bậc không cao, phụ cấp kiếm được cho cả nhà bụng, bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nguyênleech_txt_ngu chủ ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài bữa là gia đình người ta có phải đói mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày.
Người trong khu tập thể bị nguyên hành hạ khổ không thấu, nhưng lại nể mặt thân phận của Kiến nên không dám đắc tội với .
Hoắc Kiến Quốc chán ghét nguyên , sau đưabot_an_cap cô đến đây, mỗileech_txt_ngu tháng ngoài việc đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh hoạt cho cô ta thì chẳng hề quan tâm đến hànhleech_txt_ngu tung của cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta, nên không biết nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện khốn nạn ta làm ngay mắt mình.
Nếu không phải có mẹ mộtvi_pham_ban_quyen cậu Trung đoàn trưởng bị ốm, bị nguyên chủ tay lấy một bột mì nhỏ khiến chuyện vỡ lở đếnvi_pham_ban_quyen tai Hoắc Kiến Quốc, thì anh cũng biết nguyên chủ đã làm nhiêu việc xấu.
Để dọn dẹp đống hỗn độn nguyên chủ gây ra, Kiến Quốc đã lấyvi_pham_ban_quyen hết tiền góp năm từ ngân hàng ra để mua gạovi_pham_ban_quyen, mì, lương dầu, rồi đến từng nhà khu tập thể để lỗi.
đó, Hoắc Kiến Quốc đánhleech_txt_ngu tiếng nhờvi_pham_ban_quyen hàng quanh đừng nểbot_an_cap mặt mình nữa, nhà ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng không được cho nguyên chủ ăn .
Nhưng vậy, nguyên chủ vẫn dừng lại, cô ta đi trộm rau ngoài vườn, đi nhặt trong chuồng gà nhà người , ai chạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào sân nhà ta là cô ta chặn đường không cho đi, trực tiếp vặt lông vào nấu thịt.
Trái cây dại đám trẻ hàng xóm hái núi cô ta cũng , tôm cá bắt dưới lên cô ta cũng trấn lột, hoàn toànbot_an_cap trởbot_an_cap thành một kẻ bá đạo trong tập thể này.
Đến đây một năm, Hoắc Kiến bị cô ta hành đến mức suy nhược thần , khổ không nênleech_txt_ngu lời.
Trong hoàn cảnh , làm sao Hoắc Kiến có thể tự nguyện viên phòng với nguyên , anh thậm chí còn có ý định muốn giết cô ta cho rảnh nợ.
Hơn tháng đầu tiên, nguyên chủ còn mơvi_pham_ban_quyen dùng thời gian để nảy sinh tình , từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào đống thịt mỡ trên người để quyến rũ lên giường.
Nhưng thấy năm tết đến, theo gần mộtbot_an_cap năm màbot_an_cap vẫn hữu danh vô thực với Hoắc Kiến Quốc, ta mới cuồng, lén lút viên Hợp Hoan Hoàn đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cất giữ mười qua bỏ vào ly nước của anh, mưu đồ làm chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mây .
Có lẽ đến ông trời cũng nhìn nổi hoang đường của nguyênbot_an_cap chủ, lúc cô ta sắp đạt được mục đích thì đã dứt khoát ra tay đi sống của cô .
Nguyên chủleech_txt_ngu thật đúng là tội có đáng chịu.
Thế nhưngvi_pham_ban_quyen Tô Mai , cả đời mình luôn làm việc tích đức, quang minh lỗi lạc, chưa từng chuyện gì trái với lương tâm, tại sao ông trời lại bắt cô đến đây để dọn dẹp đống đổ nát này chứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Cô bước đi trong tuyết, mái tóc dài đen bị tuyết phủ trắng xóa.
Dấu chân trên mặt lúc sâu cạn, chỉ là nơi Mai qua, nhà đều cửa đóng then cài, mọi người im hơi lặng tiếng, ai nấy đều sợ cô vào cửa chực.
Giữa trời đất, vạn vật im lìm.
Tô Mai dĩ nhiên mình không được chào đón, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng cách nào khác, dù cô đã xuyên vào thân thể của nguyên chủ thì những cái nồi này cô phải gánh thay thôi.
Vừa đi, Tô Mai cũng vừa suy nghĩ về hoàn của mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dù thế nào đi nữa, cô phải cách cải thiện mối quan hệ với Hoắc trước đã.
Nếu Hoắc Kiến Quốc hôn với , chắc chắn anh tống cô về , mà quê hương của nguyên chủ nằm tận núi sâu, bộ từ sáng sớm đến tối mịt cũngbot_an_cap khỏi rừng.
Cô đã với cuộc sống xe cộ tấp nập đại, bảo cô quay về cáileech_txt_ngu nơi hậu đến không thể lạc hậu hơn ấy thì đúng là đau hơn cả cái chết.
Khu thể quân đội này tuy vùng biên , điều cũng rất khổ, nhưng ít ở đây còn có xe , đi lên huyện cũng chỉ hai tiếng đồng hồ.
Hơn nữa ở đây có gạch tường vôi, lại có điện đầy đủ, ngày tháng gì cũng tốt hơn xã thủy trong núi sâu.
Tô Mai là trẻ mồbot_an_cap côi, thay đổi vậnbot_an_cap củabot_an_cap mình, cô đã vừa học vừabot_an_cap làm, ở trường thì thức khuya dậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sớm học khổ sở, tốt nghiệp lại đầu vào công việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không quản ngày đêm, nếm đủ mọi đắng cay.
Tuổi còn trẻ đã vì lao lực quá độ mà sớm lìa đời.
Kiếp này xuyênleech_txt_ngu đến những năm bảy mươi khổ cực, cô sẽ không bỏ mặc cuộc sống tốt đẹp hơn để về vùng sâuvi_pham_ban_quyen ăn đất đâu.
Cô phải thông minh một , lấy lòng Hoắc Kiến để được ở lại đây sống những ngày thoải mái.
Chỉ có sống ở nơi gần phố, này thì cô mới có cơ tìm cho mình một lối thoát tốt đẹp.
sao cô cũng là người từ hậu thế xuyên không về, chỉ cần nắm bắtvi_pham_ban_quyen cơ hội, trong thời đất nước đâu đâuvi_pham_ban_quyen cũng là vàng này, cô tinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lai toàn không phải lo lắng.
Còn về Hoắc Quốc, qua ký ức của nguyênbot_an_cap chủ, chất củabot_an_cap người đànleech_txt_ngu ông này rất tốt, hơn nữa ngoại của anh cũng đúng gu của Tô Mai, cô sẽ nghiêm thử chung sống tử tế với anh xem .
Dù gì ở thế giới hiện đại đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sống đến mươi haivi_pham_ban_quyen tuổi, sớm đã qua cái thời nữ mộng mơ, khao khát tình yêu lãng mạn .
Ở hiện đại cô đã vào trườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem của những “ già” quá lứa, ngay cả đàn ông ly hôn con riêng cũng đã từng gặp mặt qua.
So với họ, Hoắc Kiến Quốc dù là ngoại hình, tuổi hay điều kiện đều vô cùng ưu tú.
với ai cũng là sống, cô cô đơn đã muốn có một người bạn đời, không có Hoắc Kiếnvi_pham_ban_quyen Quốc cô phải đi tìm , chi cứ thử thừa người chồng sẵn mà nguyên chủ để lại xem.
Dù thì nếu hợp nhau thì ở, không thì ly sau vậy!
Chỉ là, nghĩ lấy lòng Hoắc , Tô Mai lại cảm thấy nản lòng, người ông đó chắc giờ này đangbot_an_cap vừa tựvi_pham_ban_quyen mình giải quyết nhu cầu, nghĩ cách làm sao để cô ra thành mảnh.
đến ánh mắt hận không thể tươi nuốt sống mình Hoắc Quốc, Tô cảm thấy để dỗ dành được người đàn này e là không hề dễ dàng.
Đúng là tạo nghiệt .
thânvi_pham_ban_quyen xác nặng nề cả trăm cân đi lại trong tuyếtvi_pham_ban_quyen suốt một tiếng hồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Tô Mai mệt đến thở ra hơi. Nghĩ bụng chắc Quốc xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc, cô mới lết bước chân nặng nề quay lại .
đến trước cửa phòng Hoắc Kiến Quốc ngó vàobot_an_cap, thấy cửavi_pham_ban_quyen khép hờ, người đàn đang quấn chăn ngủ trênbot_an_cap chiếc đã gãy nát.
Không phải Hoắc Kiến Quốc buôngvi_pham_ban_quyen xuôi, chủ yếu là do loại thuốc của ông nguyên chủ quá mạnh, sau khi xong việc cơ thể sẽ bủn rủn, rã rời. Nó giống như rút hết toàn bộ sức lực của cả cơleech_txt_ngu thể để dồn vị tríleech_txt_ngu trọngvi_pham_ban_quyen yếu. Thế nên dù đã xong việc, Hoắc Kiến cũng chẳng cách nào bò dậy nổi. Ít nhất phải qua một , anh có thể khôi phục thể .
Nghĩ đến dược tính của thuốc đó, Tô Mai thấy chỉ một lần e là chưa đủ. quay đầu nhìn lớp tuyết trắng đầy , nghĩ một lát rồi bước , ngồi xuống nặnvi_pham_ban_quyen một quả tuyết lớn cầm trongvi_pham_ban_quyen tay, sau đó đẩy cửa bước vào phòng Hoắc Quốc.
Vừa thấy cô vào, Hoắc Kiến Quốc đã mở mắt, đôi đồng tử giận dữ nhìn chằm chằm, thốt ra ba quen thuộc:
“Cút ra !”
Lúc mới xuyên , đối mặt với cơn thịnh nộ của Hoắc Kiến Quốcvi_pham_ban_quyen, Tô Mai còn hơi sợ. Nhưng giờ cô đã chấp nhận sự thật, vả trước cô cũng là người từng trải qua sóng gió, nên nghe tiếng tháo của anh, côbot_an_cap đã tĩnh hơn nhiều. Cô lẳng lặng quả cầu tuyết đến mặt anh.
Làm bác sĩ là vậy, lúc nào được điềm .
Cô ngồi xuống, lấy tay Hoắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kiến Quốc, đặt ngón lên mạch đập củabot_an_cap anh. Cô nhắm cảm nhận kỹ mộtvi_pham_ban_quyen hồi lên tiếng:
“Mạch tượngvi_pham_ban_quyen vẫn còn , nhịp tim rất nhanh, dược hiệu chưa tan hết hoàn toàn. Anh đã giải quyếtleech_txt_ngu một lần, chắc giờ tay chân chẳng còn chút sức lực nào. Để tẩy sạch hoàn toàn dược tính, anh cầm quả cầu tuyết này chườm lạnh đi, khoảng nửa tiếng nữa là không sao rồi.”
Vừa nói, Tô Mai vừa đặt quảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cầu tuyết vào Hoắc Kiến Quốc.
“Cút!” Kiến Quốc thực sự hoàn toàn thể động, tay anh khôngleech_txt_ngu có sứcleech_txt_ngu, để mặc Tô Mai nắm lấy, mặt hằm hằm như bão tố sắp bùng .
Nhưng Tô nào cóleech_txt_ngu bận tâm, anh của hiện chẳng làm gì được . Cô vẫn tự nhiên dặn dò :
“Anh cũng biết đấy, ông nội tôi là thầybot_an_cap tiếng khắp vùngleech_txt_ngu này, lại lớn lên bên cạnh ông nên cũng hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút về thuật kỳ . Nếu anh không muốn bị phế bỏ hoàn toàn thì tốt nhất nênvi_pham_ban_quyen ngoan ngoãn nghe theo lời bác sĩ.”
Dứt lời, Tô Mai đứng dậy bước raleech_txt_ngu khỏi cửa.
Ở sau, Hoắc Kiến Quốc nhìn theo bóng cô lại nhìn cầu tuyết trong tay, thần sắc vô cùng phức tạpbot_an_cap. Sau một hồi dự, anh đặt quả tuyết vào trong .
Chết tiệt, lạnh thấu xương, tốt nhất là con mụ đó lừa anhleech_txt_ngu.
Tô dối, nguyên chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đúng là lớn lên bên cạnh nộivi_pham_ban_quyen. Vì bà nộibot_an_cap mấtleech_txt_ngu sớmvi_pham_ban_quyen nên các cháu trong nhà do một ông nuôi dưỡng. Nguyên chủ có nămbot_an_cap trai, nhà chỉ có mỗi mình cô là con gái. với những đình trọng nam khinh nữ, ông nội biệt yêuleech_txt_ngu thương đứa cháu độc nhất này. dạy cô sách, nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuốn y thư truyền nam không nữ cho cô .
nội yêu thương nhưng cũng vì thế mà quá mức nuông chiều chủ. Ông dạy cô chữ nhưng chẳng bao giờ nỡ cháu gái việc nhà. chủ đã sống kiểu cơm bưng nước rót, được cưng chiều đến mức vô pháp vô thiên. Hồi nhỏ cô còn chịu theo ông học chữ, đọc y thư, về thì chẳng muốn họcbot_an_cap hành gì nữaleech_txt_ngu, chỉ thích nằm ườn trên giườngvi_pham_ban_quyen nhưvi_pham_ban_quyen lợn.
Chút kiến thức học được thuở nhỏ, nguyên chủ từ lâu trả hết cho ông nội. Tô Maileech_txt_ngu không thừa nhận đó.
hiện đại, cô là bác sĩvi_pham_ban_quyen ngoại khoa nòng cốt, từng làm ở khoa cấp cứu hai năm, là một bác sĩ đa khoa cựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỳ giỏi. thuật y học xuất sắc đó chắc chắn sẽ có ích đại này. hay nguyên chủ từng học một chút y thuật, cô cứ dùng cái cớ này đểbot_an_cap ấn tượngbot_an_cap với Kiến Quốc, đâu lúc nào đó lại cần dùng đến.
Sau khi xem xét tình hình của Hoắc Kiến Quốc, Tô Mai quay về căn phòng mình để chuẩn bị đi ngủ. Hai chồng dùleech_txt_ngu sống chung một sân nhưng trước giờ vẫn ở phòng riêng.
Phòng của chủ ở ngay bên cạnh. Mai cửa bước vào, cô hơi lại trước cách bài trí bên trong. So với phòng Hoắc , căn phòng này tốt hơn nhiều, loại đồ nội thất, sàn láng xi măng, trên tường treo cuốn đặc trưng của thập niênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net 70.
Đó là loại lịch xé tay, trí nhớ của nguyên chủ thì nào cô cũng . Không phải vì nguyên chủ tế gì, mà chỉ vì biết ở đại viện một cô giáo cũng treo trong . Cô việc xé lịch là một hành động rất văn nghệbot_an_cap và thanhbot_an_cap nên mới một về bắt người ta. Tuy nhiên, dù ngày cũngvi_pham_ban_quyen xé thực tếvi_pham_ban_quyen chẳng bao giờ quan tâm hôm nay là tháng năm nào.
Tô Mai nhìn qua ngày tháng trên lịch: tháng năm .
Thật không may, thời điểm này đã trôi kỳ thi đại học đầu được nửa thángvi_pham_ban_quyen. Nếu Tô xuyên qua sớm hơn một chút, cô đã có thể thông qua đó rời khỏi nơi này. Kỳ thi tiếp đợi đến tháng năm sau mới bắt đầu.
Xác định gian, Tôleech_txt_ngu dời tầm mắt, nhíu nhìn một lượt quanh .
Căn phòng này dùng từ “bãi rác” để mô tả không quá lời. Dưới gầm chất thức ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thừa cả không dọn, cái thì mốc meo, cái thì . Chăn nệm trên giường không còn nhìn rõ màu sắc, trên chiếc bàn xinh xắn phủ một lớp bụinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dày.
Quần áo chưa giặt đống ở đầu giường như đống giẻ lau, chính là thứ mà nguyên chủ dùng làm gối khi ngủ. góc phòng còn có một xô vệ sinh, bên trong chứa đầy nướcbot_an_cap tiểu nửa tháng chưa đổ. đông ngại dậy đi vệ sinh nên nguyên chủ cái xô đó vào, thói của cô bao giờ đầy mangbot_an_cap đi .
Đi quanh phòng một vòng, Tô Mai cảm buồn nôn vô cùngvi_pham_ban_quyen. So với bẩn thỉu của căn phòng, cô lại quần áo trên người mình, thấy còn khá sạch vì này nguyên chủ cất không nỡ mặc, địnhvi_pham_ban_quyen để dành cho đêm động phòng với Hoắcbot_an_cap Kiến Quốc. Hôm nay cô mới thay ra.
Nhưng không bẩn khôngbot_an_cap có nghĩa là người sạch. Trong kẽ móng tay có một lớp bùn đen kịt, tóc thì bóng vì dầu, bím thắt sau lưng lên bộ đồ một vệt đen xì.
Trời đánh, đúng là cực phẩm mà! Nếu không phải vì sợ chết rồi chẳng còn cơ hội sống , Mai cắt phắt cái bím tóc này đi chovi_pham_ban_quyen .
Vốn định tạm một đêm, nhưng nhìn cảnh tượng buồn nôn này, cô thật khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tài nào ngủ nổi. Thế là cô vội đứng dậy gian bên cạnh nhóm lửa, đổ một nồi nước lớn tắm rửa sạch sẽ.
Nguyên chủ dù chẳng làm hồn việcvi_pham_ban_quyen nhưng mắn là những kỹ năng bản còn lại trong đầu. Mai ban đầu còn mình không biết nhómleech_txt_ngu lò, kết quả vừa vào bếp thao tác vô cùng thuần thục.
chờ nước sôi, Tô Mai cũng không ngồi yên. Cô nín quay về phòng, xáchvi_pham_ban_quyen nước tiểu ra xí sau đổ. Sau đó cô tìm cây chổi, quét sạch đống rác rưởi trong phòng, hết vàoleech_txt_ngu một chiếc bao tải lớn rồi quẳng ra sân.
Làm xong những việc này thì nước sôileech_txt_ngu. Cô một chiếc gỗ múcvi_pham_ban_quyen nước mang vào phòng ngủ, giếng xách thêm một chậu vào. Pha nước nóng lạnh đến nhiệt độ phải, cô mới cởi đồ để tắm.
Nguyênleech_txt_ngu chủ dù lười nhưng đồ đạc cần thì vẫn đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đủ. Trên bàn có mộtbot_an_cap bánh xàleech_txt_ngu bám đầy bụi vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một bánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xàbot_an_cap phòng giặt chưa từng dùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới. cả hai thứ này đều không thích hợp để gội đầuvi_pham_ban_quyen, nhưng hiện tại Tô Mai cũng chỉ có thể dùng tạm.
Cái buổi tắm này Tô Mai phải tắm tổng cộng ba .
Chậu tiên múc ra như nước thải. thì như quần vải bò bị . đến chậu thứ ba thấy được bọt xà phòng và nước có phần hơn một chút. Theo đà này, Tô phải ít nhất hai lần nữa hẳn, nhưng này nước , cơ thể kiệt sức nên cô đành bỏ ý định đun thêm nước.
Ít nhất thì bây giờ cô cũng thể ngủ tạm rồi.
Tất không phải ngủ trên giường, cái giường đó khác gì ổ lợn, Tô Mai không thể nằm xuống . Cô xé một mảnh vải sạch ghế trong phòng rồileech_txt_ngu ngồi bệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống ghế, gục đầu lên mà ngủ. Dù tư thế này không thoải mái nhưng Tô Mai thực sự đã quá mệt mỏi, lại thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cú tinh khi xuyên không khiến cô kiệt quệ cả thểbot_an_cap xác lẫnvi_pham_ban_quyen tâm hồn, chẳng mấy chìm vào giấcvi_pham_ban_quyen ngủ.
Sáng sau, Tô Mai cái lạnh làm cho .
Trời vừa mờ , đã phải vừa bóp chân đau nhức vừa dậy. Đêm qua hình như không lạnh đến thế, nhưng khi đẩy cửa bước ra ngoài, tuyết ngừng rơi, cả đất trời chỉ cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trắng xóa.
Tô Mai đi tới trước cửa phòng Hoắc Kiến Quốc ngó qua một chút, thấy đã đượcbot_an_cap chốt từ ngoài, cô biết anh đã đi ra ngoài từ sớm. Làm línhleech_txt_ngu ở biên cương vốn rất vả, dù Hoắc Kiến Quốc đã là cán bộ Sư đoàn , anh bận rộn mức chân không chạm đất mỗi ngày.
Họ phải chịu nhiệm dựng phát triển biên , giữ hòa bình, đồng thời ngănleech_txt_ngu chặnvi_pham_ban_quyen các hành vi , buôn ma túy săn trộm. Có quá việc tạp lục không tên, những chiến sĩ biên phòng quả thực là những người khổ cực nhất.
Thấy Kiến Quốc không có nhà, Tô thở phào nhõmvi_pham_ban_quyen. Dù đã hạ quyết tâm cảivi_pham_ban_quyen thiện mối quan hệ với , nhưng chuyện xảy ra ngày hôm qua vẫn khiến cô cảm thấy vô cùng ngượng ngùng khibot_an_cap đốileech_txt_ngu mặt.
réo vìbot_an_cap đói, Tô Mai định tự nấuleech_txt_ngu gì đóvi_pham_ban_quyen đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn sáng. Cô vào bếp kiểm tra, thấy bên trong có gạo, bột mì, khoai tây sợi trứng gà, cùng vài quả bíleech_txt_ngu ngô không biết đã để từ bao giờ. Hũ mỡ còn hũ thắng, hũ muối thì đựng một cục muối lớn.
Thời đại này hiếm người ăn muối tinh vì giá đắt, muối tảng rẻ hơn nhiều, nó cứng như đá, khi nấu ăn chỉ cần dùng thìa cạo vài cái là muối. Ngoài muối ra, căn bếp còn loại gia vị nàoleech_txt_ngu khác.
Nguyên chủ vốn khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cùng lắm nấu chín chứ chẳng màng đến vị, dù sao lúc không quyền lựa chọn, cô ta cái gì cũng trôi được. Nhưng tay nghềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Tô Mai lại cực kỳ xuất sắc.
Hồi đại học dù bận nhưngbot_an_cap để tiết tiền, cô luôn kiên trì tự nấu cơmvi_pham_ban_quyen . Sau này đi làmleech_txt_ngu, hễ nghỉ là cô lại tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống bếp. Cô cảm thấy mùi lửa khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xào nấu thể khiến một người không có như được ấm . Cô đã từng thử làm qua đủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả tám hệ ẩm thực lớn, ban là học từngbot_an_cap bước theo video trên mạng, làm nhiều rồi thuộc lòng cáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chế biến. Tay nghề cô tuy chưa thểleech_txt_ngu sánh với đầu bếp chuyên nghiệp, để ra một món đủ sắc hươngvi_pham_ban_quyen vị thì hoàn toàn không thành vấn đề.
Tô lấy ra nhào, sau đó úp bát để bộtleech_txt_ngu nghỉ. Trong lúc chờ đợi, cô gọt vỏ khoai tây, một bí ngô rồi thái tất cảbot_an_cap thành hạt lựu. Sau khi thơmvi_pham_ban_quyen với chút mỡ lợn, cô nước vào nấu canh.
Sauleech_txt_ngu , cô kéo bột ra bắt đầu làm . Rất nhanh sau đó, những sợi mì đều tăm tắp đã xuất hiện trên tay Tô Mai. Khi nước canh sôi, cô mì vào, chỉ vàibot_an_cap phút sau, một bátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mì nước thơm hoàn thành.
Cái lạnh của tuyết che lấp đi mùi của vạn vật, nên hương thơm từ bát mì của Tô Mai chóng gió đôngvi_pham_ban_quyen lan khắp sân.
Xoa cái bụng đói cồn cào, Tô Maivi_pham_ban_quyen bưng bát ngồi xuống. Bàn ghế bếp rất sạch sẽ vìleech_txt_ngu Hoắc Kiến Quốc thỉnh thoảng khi nghỉ cũng vào bếp nấu ăn dọn dẹpvi_pham_ban_quyen vệ sinh, nên cô có trựcvi_pham_ban_quyen vào bàn.
Đangleech_txt_ngu thức bát thơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phức thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bất chợt nghe thấy tiếng cửa viện bị đẩynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra. Cô quay đầu , thấy Hoắc Kiến Quốc đang sầm , đileech_txt_ngu đầy khoát từ vào.
Hôm qua trong phòng quá , Tô Mai không rõ diệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạo của anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Hôm nay cô mới nhận ra, đàn ông này thực sự rấtvi_pham_ban_quyen đẹp trai! Anh kiểu tóc húi cua gọn gàngvi_pham_ban_quyen, mặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bộ quân phục phiu, vóc dáng cao lớn vạm vỡ, mỗi bước vôvi_pham_ban_quyen cùng vững chãi, toát lên vẻ anh dũng bức người.
Một đàn cực phẩmvi_pham_ban_quyen thế này, hènbot_an_cap nguyên lại sống chết đòi gả cho anh, còn mặt dày mày dạn thèm khát thể anh. Đáng nguyên chủ quá ngu ngốc, không biết cách đúng để giữ lấy một người ông ưu tú như vậy.
Tô Mai cảm thấy rungvi_pham_ban_quyen động, cô muốn thử một . Nghĩ thầm nếu chủ không làm được thì cô có thể xemvi_pham_ban_quyen sao. Cô động đứng dậy chào hỏi Hoắc Kiến Quốc:
“Anh từ sớm, chắc chưa ăn gì , có đói ? Hay ăn cùng tôi mộtbot_an_cap chút?”
Lúc này Hoắc Kiến Quốc đã đứng trước mặt , mắt anh rực lửa giận, gân xanh trên mu bàn taybot_an_cap nổi , mắt nhìn cô như muốn ăn tươi nuốt sống.
“Tô Mai, tôi muốn ly với cô. Sáng tôileech_txt_ngu lên Ban Chính trị trình báo chúng ta rồi. Quan hệ vợ chồng của chúng ta vốn đã hữu danh vô thực. Cô lại ngang ngược hách, khiếnvi_pham_ban_quyen cả khu binh quân khu oán thán dậy trời. Tôi đã đệ đơn tổ chức và được đồng rồi. Bây giờ cô đi cùng tôi lên Chính trị làm thủ tục ly hôn đi!”
Thời bấy giờ, ly trong quân đội cần qua bộ phận , cần đến Ban Chính trị lấy giấy chứng nhận ly hôn, hai bên ký tên, đóng dấu là xong.
ngâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người. Cô cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net suy tính xem phải lấy lòng Quốc thế nàobot_an_cap để cải thiện mối quan , không ngờ anh ra ngoài từbot_an_cap sáng sớm là để ly hôn. Nghĩ lại cũng đúng, nguyên làm chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đáng vậy, thậm chí còn dám thuốc anh. Đối với một đàn ông có địa vị và lòng tự trọng cao như Hoắc Kiến Quốc, nếu thực sự bị một người phụ nữ cưỡng ép, eleech_txt_ngu là chuyện giết người phóng hỏa anh dám làm. Anh không cứu chuyện bỏ thuốc mà trực tiếp đề nghị ly hôn đã là rất quân tử rồi.
Chỉ Tô Mai vẫn muốn cố gắng thêm chút nữa, cúi đầu ra vẻ ngoan ngoãn, dịu nói:
“ Kiến Quốc, , trước đây đều là tôi không tốt, tôi ngang ngược, không giữ vệ sinh, làm anh mất mặt bên ngoàileech_txt_ngu, đó đều là lỗi của tôi. Tôi sai rồi, tôi thực sự biết . có thể cho tôi một cơvi_pham_ban_quyen làm lại từ không? Tôi hứa từ nay về sau sẽ không quậy phá nữa. Anh đừng ly hôn vội, cứ quan sát xem tôi có thay đổi không được không?”
Nhìn vẻ cẩn trọng, ủy khuất Tô Mai, Hoắc Kiến Quốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sững sờ. Anh có chút ngạc nhiên, trước đây hễ đến ly hôn là cô ta một khóc, , ba thắt cổ, hôm nay thật kỳ lạ, phản ứng đầu tiên của cô lại không phải làm loạn.
Nhưng dù Tô có phản ứng thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào, trong mắt Hoắc Kiến Quốc cũng chỉ là chiêu trò. Anh nào mủi lòng, liềnleech_txt_ngu nghiến răng nói:
“Cô đừng có nói nữa, đây không phải lần đầu cô lỗi. Nói cóvi_pham_ban_quyen tác dụng , hay được một thời lại chứng tật nấy? Tôi không tin cô sẽ thay , vảleech_txt_ngu lại cô có thay đổi không cũng chẳng liên quan gì đến tôi, ngay từ đầu đã khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn cưới cô. Nếu biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô từ sông lên mà cô bám riết lấy thếbot_an_cap này, tôi thà trơ nhìn lũ cuốn trôi cô còn . Mai, hôm cái này, cô muốnbot_an_cap ly hay cũng phải ly.”
Lời đã nói mức này, Tô Mai biết đã hoàn tuyệt vọng vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nguyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ. Cô không dọn dẹpvi_pham_ban_quyen đống hỗn độn này, cũng còn cách nào để cứu mối quan hệ với anh nữa.
Bát nhiên chẳng còn vị lành gì nữa. Maibot_an_cap vừa nghĩ đến việc sau khi lybot_an_cap hôn phải quay vùng núi lánh, không điện không nước kia là lại trĩu. Thời đại này không giống hậu thế, hôn rồi muốn đâu thì đi. Ở thời mà khỏi cửa cũng cần giấy giới thế , ly hôn rồi mà không có hộ khẩu, cô chỉ có nước bị về nguyênvi_pham_ban_quyen .
Cô nuốt vị chua vào lòng, cúi đầu nhìn mì, lẩm bẩmvi_pham_ban_quyen:
“Nếu anh kiên như vậy thì lyleech_txt_ngu hôn đi. Đợi tôi ănbot_an_cap xong bát này sẽ cùng anh đi làm thủ .”
tối qua Tô Mai nghĩ đến việc lòng Hoắcleech_txt_ngu Quốcleech_txt_ngu giữ lấy cuộc thoải mái hiện tại, cô vốn phải kẻ mặt dày nguyên chủ. Cô không thể ở lại bằng cách ănleech_txt_ngu vạ khi người đàn ông đã khoát đòi hôn, dù cô cũng là một nữ hiện đại, cô có lòng tự trọng của riêng mìnhleech_txt_ngu.
Tay cầm đũa siết chặt, Tô Mai lùa từng miếng mì nóngvi_pham_ban_quyen vào miệng. Hoắc Kiến Quốc cau mày thật sâu, anhvi_pham_ban_quyen luôn cảm Tô Mai từ tối qua đã bắt trở nên rất lạ lùng. Nhưng anh nhanh chóng bỏ suyleech_txt_ngu nghĩ đó. Người đàn đầy bụng , biết đâuleech_txt_ngu trong lòng lại đang chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì. Hoắc Kiến Quốc tháo mũ ra, phịch xuống đối diện Tô Mai, lạnh lùng :
“Được, tôi sẽ cô ăn xong, xem cô còn giở trò nữa!”
Tô Mi rất nhanh ăn sạch bách bát mì, đến có thể soi luôn, nhưng cái bụng tuếch vẫn cứ gào như chưa hề cuộc chia ly nào với cái .
Thực ra trong nồi còn, nhưng nghĩ đến ba ngấn mỡ bèo nhèo trên bụng, Tô Mi đành ngùi nuốt nước miếng, lặng dừng lại.
đứng dậy, rửa sạch bát đũa rồi gọn vào .
Hoắc Quốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nãyvi_pham_ban_quyen vẫn đằng sau chằm nhìn Tô , thầm nghĩ người đànleech_txt_ngu bà này bình thường thấy dầu đổ cũng chẳng thèm đỡ, trước nay đã giờ rửa bát là gì đâu.
Lần nào cũng bày bừa phòng bếp ra như cái bãi chiến trường, hại anhleech_txt_ngu mỗi lúc nghỉ ngơi lại lúi húi dọn dẹp.
Hôm mặt trời đằng sao , đàn bàvi_pham_ban_quyen này chắc chỉ mượn rửa bát câu giờbot_an_cap thôi.
Tô rửa bát xong quay lại, Hoắc Kiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quốc liền nhìn cô chằm bằng mắt lạnh , muốn xem người đàn bà này còn tìm được lý gì nữa.
Nào ngờ, Tô Mi lầnbot_an_cap này chẳng bịa ra cái cớ nào cả, cô nhìn Hoắc Kiến Quốc vô cùng thản, một câu:
Đi thôi, chúng ta ly hôn.
Lần này đến lượt Hoắc Kiến Quốc người.
là vì mọi chuyện diễn ra quá sẻ, ngược lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến Hoắc Kiến Quốc cảm thấy có không chân thực, anh thậm chí đã chuẩn bị sẵn tinhbot_an_cap để đe dọa, dụ dỗ rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơ mà.
ra trướcleech_txt_ngu anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng từngleech_txt_ngu có ýleech_txt_ngu địnhvi_pham_ban_quyen sẽ sống tử tế với Tô Mai.
Hai trước luôn trốn tránh, khi đưa Tô Mai đến khu nhà của quân nhân, cũng từng ảo mình có thể sống một cuộc đời có vợ conleech_txt_ngu đề huề, đêm về chăn ấm nệm êm.
sống biên phòng gian khổ, những cán bộ có ngườivi_pham_ban_quyen nhà ở , ai nấy sốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất thoải mái.
Hoắc Quốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặc dù khôngvi_pham_ban_quyen hài lòng Tô Mai, nhưng dù sao đã cưới người ta rồi, sauvi_pham_ban_quyen hai năm đấu tranh tư tưởng, anh vẫn định gánh vác trách nhiệmbot_an_cap của người đàn ông.
Anh đưa Tô Mai đến, sắm sửa đồ , sơn sửa lại nhà cửa, ban đầu là định sống chung với cô.
Nhưng ngay đêm đầu tiên đưa Tô Mai , vừa chân vào , đã bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân nồng nặc bay xa dặm xông cho chạy chết.
Sau đó anh mới phát hiện ra Tô Mai không chỉ hôi chân, mà trên người cũng bốc mùi, ta bao giờ tắm rửa, cái cốc đánh anh chuẩn bị cho, cô ta chưa từng dùng.
Thật là khiến Hoắc Kiến Quốc hoài nghi nhân sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, anh đã khuyên nhủ Mai, nhưng chẳng ăn thua gì.
Thế nên Hoắc Kiến đành phải từ ý định chung với , nhưngbot_an_cap xuất phát từ trách nhiệm, anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn cam tâm tình nguyện nuôi .
ngờ sau cô càng lúcbot_an_cap càng quá
Đêm qua cô ta lại còn để được ngủ với , may mà hôm qua không có vụ khẩn cấp nào, chứ có tình đột xuất gì mà không dậy nổileech_txt_ngu, bộ quân phục trên người này chắc cũng bị lột .
Hoắc Kiến Quốc nhận ra mình không thể tiếp tục chịu đựng thêm nữa, nếu không ly hôn với Tô Mai, thì cảvi_pham_ban_quyen sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị sa lầy trong vũng bùn không thể lên được.
Anh đã chuẩn bị tâm lý, nghĩ rằng chỉ cần Mai đồng buông tay, anh thể toàn bộ tiền tiết kiệm của mình ra để đổi lấy tờ giấy ly hôn kia.
Dụ không xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đe dọa, có kề dao vàoleech_txt_ngu cổ Tô , hôm nay anh cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhất phải hônbot_an_cap.
Chỉ là anh đã chuẩn bị kỹ càng như vậy, màvi_pham_ban_quyen vạn không ngờ , Tô Mi lại chẳng làm ầm ĩ với anh chút .
Nhìn Tô Mi đi ra cửa , Hoắc Kiến Quốc sữngbot_an_cap ngồi một lúc, rồi mới vội vàng đứng dậy .
không biết tại sao lại bình vậy, lonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sợ sau bình tĩnh ấy ẩn giấu âm mưu gì đó, thế vừa đi vừa nói chuyện vớibot_an_cap cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net:
Cô yên tâm, ly hôn rồi tôi cũng sẽ không để cô chịu thiệt, nhất sẽ bồi thường cho cô đủ để mười năm tới không phải lo ăn mặc.
Còn về cuộc saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, tự cô sống tốt được là cái tốt nhất.
Nếu sống không tốt tôi cũng sẽleech_txt_ngu không bỏ mặc cô, về vật chất tiền bạc, tôi có thể giúp được gì sẽ gắng , chúng ta giải tán trong êm đẹp.
Tô Mi nghe những lời Hoắcleech_txt_ngu Quốc nói, trong lòng không khỏi thầm , người đàn ông này nhân tốt, anh sống cùng nguyên chủleech_txt_ngu, bản thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì ở trong căn phòng chứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rách nát tồi , lại nguyên chủ ở căn .
Bây phải tay, rõ ràng là lỗi của nguyên chủ, nhưng lại ôm hết trách nhiệm về mình.
Nghe ýleech_txt_ngu anh thì, đây là định ly hôn rồivi_pham_ban_quyen dốc sạch đưa hết cho cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nguyênbot_an_cap chủ còn chẳng biếtvi_pham_ban_quyen Hoắc Kiến Quốc rốt cuộc có bao nhiêu tiền tiết kiệm, thế mà anh lại hề có ý định giấu giếm, chí còn nói năm sau nếu cô gặp khó khăn, anh vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lo.
Người đàn tốt biết .
Thật đáng tiếc.
Mi sẽ không ngu ngốc mà câu cô không cần tiền đâu.
Nhưng làm người phải có đạo lý, có muốn cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không lấy hết, cô nhiều nhất cũng chỉ lấy một nửa, vợ chồng hônvi_pham_ban_quyen, đôi, vậy vừa hợp vừa pháp.
Những suy này Tô Mi chỉ để trong bụng, cô không ra, hẳn Hoắcleech_txt_ngu Kiếnleech_txt_ngu Quốc cũng muốn nghe giọng cô.
Hai người kẻleech_txt_ngu trước người sau bước đi, Hoắc Quốc thấy Mi hề làm loạn, thực sự đang từng bước đi về phía văn phòng căn cứ bộvi_pham_ban_quyen đội, khỏi dần chìm vào im lặng.
Ngay khi hai người sắp đi đến cuối đường, rờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏi khu nhà tập thể, thì từ phía sau khu nhà đột nhiên có một người lao , người đó thở hồng hộc, vừa nhìn thấy Hoắcbot_an_cap Kiến là chạy thẳng tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cạnh anh.
Sư , Hoắc trưởng, xảy ra rồi!
Tạ Lập, có chuyện gì vậy? Hoắc Quốc bước, nghiêm giọng một câu.
Mi cũng quay người , cô nhìn Hoắc Kiến Quốc một , cảm nhận rất ràng khí tức trên anh, chỉ trong chớp mắt đã trở nên bén vô cùng trang trọng.
Tạ Lập rõ ràng là mệtvi_pham_ban_quyen lử, ta thở hổn hển hơi, rồi mới nói:
trưởng, Lý Uyên và em lúc đi tuần tra, bị trượt chân xuống vách núi Kê Công , em gọi rất nhiềubot_an_cap lần mà không có tiếng trả lời, cũng biếtvi_pham_ban_quyen cậu ấy sao rồi, em lại không dám liều lĩnh xuống đó, nên chạy thục mạng về đây để cầu cứu.
Nói đến sau, giọng Lập nghẹn ngào, ràng là sắp khóc:
Hoắc sư trưởng, mau người, cứu Lý Uyên !
xong lời Tạ Lập, sắc mặt Hoắc Kiến Quốc càng thêm nặng nề, anh liếc nhìn Tô một , nóibot_an_cap:
về trước đi, chuyện của ta để hômbot_an_cap khác nói sau.
Được. Tô Mi gật đầu.
Xảy ra chuyện như vậy, Quốc chắc chắn phải đi cứu hộ, cô cũng biết, chuyện hôn hôm nay chắc là không làm được .
Sau khi dặn dò Tô một tiếng, Hoắc Kiến Quốc liền cắm cắm cổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhanh về hướng cứ.
Chào tẩu . Tạ Lập lịch sự chào Mi một , rồi cũng chạy lon ton theo sau Hoắc Kiến Quốc.
Tuy Tạ chào hỏi rấtleech_txt_ngu đàngbot_an_cap hoàng, nhưng Tô Mi vẫn nhận ra sự chán ghét không hềleech_txt_ngu che trong mắt cậu ta, cô không khỏi thốt lên một cảmleech_txt_ngu thán:
Tô Mai à Tô Mai, cô đúng là ngàn người chê, vạn người ghét.
Không ly được, Tô Mi đương lại quay về sân.
về đến cô đã đầu đun nước.
ly hôn, nhưng cái gì cần dọn cô phải dọn, đống quần áo kia phải giặt, rồi chăn ganội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gối đệm cũng phải , cửa sổ nhà cô cũng mở toang hết ra khí.
Cho dùleech_txt_ngu ly hôn, cô cũng phải dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ tinh tươm rồi mới đi.
Đây nhưleech_txt_ngu là một quen của Tô Mi, ở hiện đại lúc trả nhà chuyển đi, cô đều đặc biệt dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ lượt trước khi đi.
những bộ quần cũ muốn đi, cô cũng phải sạch sẽ rồi mới đi vứt, biết là cái quái gở gì.
Tóm lại là thành quen .
nữa chuyện hônleech_txt_ngu nàyleech_txt_ngu chưa giải quyết xong, ly hôn rồi cũng chẳng nào có thể rời , làleech_txt_ngu cô vẫn phải trong căn nhà nàyvi_pham_ban_quyen, dọn dẹp cho gọn sạch sẽ ở cũngvi_pham_ban_quyen cái .
Đun nước xong, vào phòng ngủ tháo chăn ga gối đệm, trên giường nóng hổi, này khiến Tô Mi nhận ra, bếp ở ngoài, có thể sưởi cho cái giường bên này.
Thảo nào nửa đêm qua cô không thấy lạnh, gần sáng lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạnh đến mức tay chân lạnh .
Là vì gần sáng, than hồng dưới nềnvi_pham_ban_quyen đất đều đã tắt ngúm.
Chăn galeech_txt_ngu đệm, cộng thêm đống quần áo dày cộp kia, chất hẳn hai to tướng, Mi xách nước nóng, vào , ngồi xổm trên tấm giặt đồ giếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước, cầm bàn chải và phòng bắt đầu giặt.
Cô giặtvi_pham_ban_quyen sạch chăn gabot_an_cap gối rồi phơi lên , sau đó mới bắt đầu quần áo.
Đúng lúc cô đang hì hục chải một chiếc áo bông dày cộp, một ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữ trung niên tầm ba mươi tuổi cắn hạt từ ngoàibot_an_cap bước vào, bà ta vừa đi vừa lải :
Âyvi_pham_ban_quyen danội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sư trưởng phu đang quầnbot_an_cap áo đấy à!
Nghe thấy tiếng “sư trưởng phu nhân” này, sắc mặt Mi lạnh , không vui ngẩng đầu lườm người phụ trungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net niên kia một cái.
Người phụ nữ này tênbot_an_cap là Thái Quếvi_pham_ban_quyen Hoa, ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net duy nhất trong khu nhà củaleech_txt_ngu khu này chịu qua lại với nguyên chủ.
Không vìvi_pham_ban_quyen Thái Quế Hoa và nguyên chủ hợp nhau, vì Thái Quế cũng chủ, đều là những thành phần khôngvi_pham_ban_quyen được ai ưa trong nhà này.
Thái Quếvi_pham_ban_quyen Hoa này không đến mức “cực phẩm” như nguyên chủ, nhưng lại mọc ra cáivi_pham_ban_quyen thích buôn thị phi đơm , bà ta thường xuyên bới móc chuyện của ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác sau lưng, đắc tội với cái khu này.
Chẳng đoái hoài gì Thái Quế Hoa, bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tavi_pham_ban_quyen đành nhắm đến chủ, ta thường xuyên sán đến buôn dưa lê với nguyên chủ, một câu sư trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , hai câu sư trưởng phu , dỗ ngọt nguyên chủ đến mức lên mâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nguyên chủ cũngbot_an_cap ngu , cứ tưởng Thái Quế Hoa đối xử thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng với .
Nhưng Tô Mi thông qua trí nhớ, lại phát hiện ra Quế Hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này vô cùng ác, bàbot_an_cap hay sát tai nguyên chủ xào, nhà sủi cảo, nhà ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mua trái cây, xúi giục nguyên chủ sang chực chực uống.
Lại còn bảo nguyên chủ, giặt giũ nấu cơm dọnvi_pham_ban_quyen dẹp sinh đâu, vì phụ mà đã mó tay vào làm mấy chuyện này, thì phải làm cả đời.
Phải một tí, mới đùn đẩynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được mấy việc nhà này đàn ông làm.
chủ làm thử, phát hiện không dọnbot_an_cap sân, Hoắc Kiến sẽ dọn, mình không dọn bếp, Hoắcvi_pham_ban_quyen Kiếnleech_txt_ngu Quốc sẽ dọn.
Thế là thấy Thái Hoa minh lắm cơ, làm gì cũng răm rắp nghe theo Quế Hoa.
Trong khu có bàleech_txt_ngu cụ khuyên nguyên chủ qua lại với Thái Quế Hoa, bảo Thái Quế Hoa sau lưng gọi nguyên chủ con lợn béo ục ịchvi_pham_ban_quyen, nguyên chủ còn không thèm tin, mắng xối xả vào mặt bà mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trận.
Đúng là cái trò gì khôngvi_pham_ban_quyen biết.
vài giây để hệ thống lại những ký ức liên đến Thái Quế Hoa , Tô Mi ngẩng đầu lên hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cách ghét:
trưởng nhân sang tìm tôi, có việc không?
“Chao , cái nhà ông nhà tôi chẳng có bản lĩnh , khôngbot_an_cap so vớibot_an_cap người có quyền có thế như chồng cô đâu, tiếng nhân này gánh không nổi.”
Tiếng “phu nhân đoàn trưởng” khiến Thái Quế ngượngbot_an_cap ngùng ra mặt, ta cười gượng vài rồi bắt chuyện với .
Mai cũngvi_pham_ban_quyen chẳng buồn đầu , thản nhiên nói: “Sao lại gánh không ? trưởng lớn nhỏ gì cũng là cán , Trần đoàn trưởng là cán bộ chị chính nhân quan , gọi chị một tiếng phu nhân thì có làm saobot_an_cap?”
“Ấyvi_pham_ban_quyen chết, không được gọi như !” Thái Quế Hoa cuống quýt xua tay hồi.
Tô Mai lại vờ như không thấy: “Cứ phải như cơ. tôi trực tiếp gọi chịvi_pham_ban_quyen là bà lớn đoàn trưởng nhé, nghe còn oai hơn phu nhân ấy chứ!”
“ phải, đã bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là không được gọi như thế, sao cô bướng thế nhỉ!” Thái Quế Hoa nhìn dáo dác xung quanh, ra hãi bị người khác nghe thấy.
Đến nước này, Tô Mai cũng chẳng thèm kịch với Thái Quế Hoa nữa. Cô thẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay quăng bộ quần áo đang cầm , đứng phắt dậy, chống nhìn bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta:
“Tôi nói , chị đúng là nực cười thật đấy. Rõ ràng chị biết hiện tại tổ chức không cho phép thói quan liêu, không được gọi thái thái hay phu nhân, giờ mọi người gọi nhau là đồng chívi_pham_ban_quyen.
Bị người ta thấy gọi là phu nhân, thái thái sẽ bị phê bình đấy. Chị biết rõ mà không cho gọi chịvi_pham_ban_quyen là nhân, vậy mà chị lại mở miệng là gọi tôi như , rốt cuộc chị có tâm địa gì?
Chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẽ thấybot_an_cap vụ của chồng tôi cao hơn chồng chị nên sinhbot_an_cap lòng kỵ, cố tình hại chồng tôi? chồng chị có ý kiến gì với tôi, nên mới xúi chị vậy?
Hay là để lát tôi bảo Kiến tìm Trần đoàn trưởng nhà chị chuyện chút, xemleech_txt_ngu ývi_pham_ban_quyen anh ấy thế nào nhé?”
Mấy câu liên tiếp khiến Thái Quế cứng họng, mặt lúc đỏ lúc . Trong bụng bà ta thầm nghĩ, sao nay mụvi_pham_ban_quyen Mai này như uống nhầm thuốc súng .
Trước đây gọi cô ta phu nhân sư đoàn , cô ta chẳng đến cười không khép nổi miệng làvi_pham_ban_quyen gì, sao hôm đột nhiên thông minh rabot_an_cap, nhận thức được gọi phu nhân là không đúng?
Chẳng lẽ là Hoắc Kiến Quốc biết chuyện này nên đã nhắc nhở ta? đến Hoắc Kiến Quốc, lòng Thái Quế khỏi run sợ, đóvi_pham_ban_quyen cấp của cấp trên nhà ta.
chuyện này thực sự là doleech_txt_ngu Hoắc Kiến Quốc nhắc nhở Tô Mai, vậy nhỡ đâu anh ta gâyleech_txt_ngu khó dễ cho chồng bà ta thì năm tới ông nhà bàvi_pham_ban_quyen ta đừng mong thăng tiến được nữa.
Nghĩ đến đây, Thái Quế Hoa rùng sợ , giọng điệu nói chuyện vớileech_txt_ngu cũng pha chút hờn dỗi:
“ lại nghĩ như vậy? Trong cái đại viện này, ngoài tôi ra thì còn thèm để ý đến cô nữa. Tôi gọi côvi_pham_ban_quyen là phu nhân chẳng qua là chị em mình gọi riêng với nhau để dỗ cô vui thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà.
Tôi nói này, cô đừng có đem chuyện này kể Hoắc sư đoàn trưởng nhé. thấy cô lẻ bóng một mình ởvi_pham_ban_quyen đây không bạn bè mới tốt đến trò chuyện cùng, không được hại tôi như thếleech_txt_ngu.”
“Ồ, hóanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra là chị gọi riêng tôi vui à!” Tô Mai ra vẻ “ là vậy”, cứ thể vừa ra chân lý.
Tháinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoa tức gật đầu như giã tỏi: “Đúng thế! Cô phải giải thích ràng chuyện này với Hoắc đoàn , đừng để anh ấy sinh lòng tị hiềm với nhà tôi.”
“Được thôi, thưa phu nhân đoàn .” Tô Mai gật gật đầuvi_pham_ban_quyen.
Nghe thấy thế, Thái Quế lập tức cuống cuồng: “Đã bảo là không được gọivi_pham_ban_quyen rồi mà!”
“Tại sao không gọileech_txt_ngu?” Tô Mai trưng ra vẻleech_txt_ngu mặt vô tội, kỳ lạ Tháinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quế Hoa: “ cũng gọi riêng tư chị thôi . Sao thế, chẳng chị không thấy vui à?”
Nói xong, Tô Mai còn nháy mắt cười cái với Thái Quế Hoa.
Thái Quế Hoa nghẹn lời: “Tôi”
“Hửm?” Tô Mai lấy ra cái khí áp bức thời còn dẫn dắt thực tập sinh, nheo mắt nhìn bà ta.
Cuối , Thái Quế chỉ đành méo mặt gật đầu: “Vui, tôi đến chết đi được!”
“Phu đoànvi_pham_ban_quyen trưởng thấy vui là tốt rồi!” Tô Mai cười mắt nhìn Thái Quế Hoa.
Tháibot_an_cap Quếvi_pham_ban_quyen Hoa suýt thì nghiếnleech_txt_ngu nát hàm răng vàng khè nhưng vẫn phải nặn ra nụvi_pham_ban_quyen cười hùa theo Tô Mai. Trong lòng bà ta thầm mắng chửi: Cái đồ lợnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net béo ngu si này, sao tự dưng mấy hôm nay lại có não thế không biết.
Thấy Thái Hoabot_an_cap hoàn câm nín, Tô Mai mới xuống tục giặt . Cô chỉ vì thấy nguyên ngu ngốc nên mới muốn thay nguyên chủ mỉa mai Quế Hoa vài câu, chứ bình thường cô chẳng rảnh mà để tâm đến hạngleech_txt_ngu người .
Ngồi rồi, Tô Mai liền ra lệnh đuổi :
“ rồi, phu nhân đoàn nếu không còn gì thì về nhà mà nghỉbot_an_cap ngơi đi. Chị thấy đấy, tôi đang tối mắt tối mũi, không có thời gian tiếp chị đâu.”
Cái mồm loa mép giải của Thái Quế Hoa vốn chẳng lúc nào yênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Bà ta vì ở chán quá mới tìm đến Tô Mai, thấy cô đuổivi_pham_ban_quyen khách, bà ta nhiên là cam , bèn bĩu môileech_txt_ngu nói:
“ nói xem cô cứ làm lụng mù quáng cái ? Việc gì cô cũng hết vào người thì lúc chồng về còn việc gì cho ta làm nữa? Ngày nào tôi bảo cô , phụ nữ là phảivi_pham_ban_quyen đẩy việcbot_an_cap cho đàn ông làm, saoleech_txt_ngu cô không nhớ thế hả.”
“Tôi nhớ chứ!” Tô bị bà lảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhải đến đau cả , khó chịu lườm Thái Quế một cái rồi tiếp lời:
“Lát nữa lão Hoắc nhà tôi Trần đoàn trưởng nói chuyện, xem có phải Trần đoàn trưởng ngược đãi chị, đốileech_txt_ngu không với chị nên chị mới có thành kiến lớn với việc nhà như thế .
Sau nàyvi_pham_ban_quyen chị cần phải làm gì nữa hết, cứ để lão Hoắc giao ít nhiệm vụ lạileech_txt_ngu cho Trần đoàn , để anh ấy mà giặt giũ nấu cơm, phục vụ chị ăn sinh là được chứ gì.”
“Tô Mai, cô đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có mà không biết điều, không biệt được tốt xấu!” Thái Hoa thực sự nổi khùng, bà ta thẳng vào mũi Tô Mai mà mắng:
“Tôi chẳng qua cô đáng thương, trời tuyết lạnhleech_txt_ngu thế này phải giặt bao lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quần áo nên mới nói thế.”
“ thấy chị thương mà!” Tô Mai thong thả dùng chính lời của Thái Quế Hoa lại: “Thế nên tôi mới bảo giao ít nhiệmleech_txt_ngu vụ lạileech_txt_ngu để Trần đoàn trưởng có thời gian ở chị, chẳng sao?”
Quế Hoa quát: “Tất nhiên không tốt! Đàn phải lo sự , bận công nghìn việc. Anh ấy phải đibot_an_cap vụ, công mới có tiền đồ chứbot_an_cap. Cô tâm gì mà lạivi_pham_ban_quyen đòi ấy bớt việc đi?”
Tô Mai “ồ” lên một tiếng: “Hóa ra chị Quế Hoa cũng đàn ông lo sự nghiệp cơ đấy. Vậy là chỉ có chồng chị cần lo, còn chồngbot_an_cap tôi thì cần? Ý chị là tôi chỉ biết ngồi không ăn bámbot_an_cap nhà nước chắc?
Nhưng mà sao chị biếtleech_txt_ngu chồng tôi rảnh rỗi? Chẳng lẽ là đoàn trưởng kể với chị? Vậy lát nữa tôi phải lão Hoắc cho ra lẽ, anh ấy rảnhvi_pham_ban_quyen mức nào mà cả Trần trưởng cũng tai gai mắt như vậy!”
Bị dồn vào thế bí hếtbot_an_cap lần đến lần khác, lại nghe Tô cứ một câu Trần trưởng, hai câu Trần đoàn trưởngbot_an_cap, Thái Quế Hoa hoàn toànleech_txt_ngu kiểm soát.
Bà nhe hàm răngvi_pham_ban_quyen vàng khè, gào thét lao thẳng phía Tô Mai.
“Đồ lợn béo tiệt, tao đánh mày, cho hết đường đếnbot_an_cap trước mặt Hoắc sư trưởng mà khua môi múa mép, tiền đồ của chồngleech_txt_ngu tao.”
Kẻ thích khua môi múa mép nhất, giờ người khác mình.
Quảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên có những kẻ phải bị dao chém vào người mới biết đau, đúng là nực cười.
Thái Quếleech_txt_ngu Hoa lao tới, Tô Mai chẳng thèm tránh.
Chủ là với cái thân hình hai trăm cân này, có muốn né cũng không nổivi_pham_ban_quyen.
béo có cái hayvi_pham_ban_quyen của béo, bị Thái Quế Hoa lao vàobot_an_cap mạnh như thế mà vẫn ngồi như bàn thạch.
, bàn tay hộ pháp của túm lấy tóc Thái Quế Hoabot_an_cap nhưbot_an_cap xách một con gà con, ấn thẳng ta vào chậu nước đá lạnh trong sân.
Tô lạnh:
“Hừ, đúng lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự lượng sứcbot_an_cap mình.”
Á!
Thái Quế Hoa phát ra một trận gào thảm thiết như quỷ sói gào.
Bản thân cô ta vừa thấp bé vừa gầy gò vọt, trước áp chế tuyệt đối về thể hình của Mai, Quế Hoa cơ bản không có sức chống trả.
Tiếng lập tức làm kinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net động đến mấy nhà xóm xung quanh. Chẳng mấy chốc, vài người hàng xóm sang sân nhà Tô Mai, kéo Thái Quế Hoa ra khỏi tay cô.
Thực tế, hai người vã thì hàng xung quanh đã nghe thấy từleech_txt_ngu sớm, nhưng chẳng buồn can ngăn. Hai kẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỳ quặc nhất khu đạibot_an_cap viện cãi nhau, người ngoài chỉ thích đứng xem trò cười.
Chỉ là thấy cãi vãleech_txt_ngu dần chuyển sang động tay động chân, họ không thể khoanh tay đứng nhìn mãi được, dù sao Hoắc Kiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quốc cũng làbot_an_cap người không tệ, lại có địaleech_txt_ngu vị quân đội, thế nào cũng phải nể mặt đôi phần.
Tóc tai Quế Hoa ướt sũng, sau khi được kéo ra, cô khóc lóc khản cả giọng mà chỉ trích Tô Mai:
Tô Mai, cô cậy vào địa vị của Hoắc mà dám tùy tiện ức hiếp đại viện. Tôi nóileech_txt_ngu biết, chuyện này không xong đâu. Mọi người đềuvi_pham_ban_quyen biết đấy, Tô Mai chính một mối họaleech_txt_ngu của đại viện chúng ta, theo tôi thì cô tabot_an_cap quê đi, đúng không?
này nói ra rất đúng lúc, rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ràng là thuẫn giữaleech_txt_ngu hai người, nhưng Tháinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quế Hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bằngbot_an_cap một câu đã đẩy Tô Mai về đối lập với cả khu đại viện quân nhân.
Có haileech_txt_ngu đầu óc đơn giản, nghe Thái Quếvi_pham_ban_quyen khích bác như vậy thì đầu lia lịa, như thể lời cô ta đã nói tim của họ vậy.
! Tôvi_pham_ban_quyen Mai lại dửng gật .
Chẳng phải là tìm Hoắc Kiến Quốc mách lẻo, cô về quê sao? Đằng cô và anh cũng sắp ly hôn , còn bận tâm chuyện này làm gì?
Tô thậm chí không có ý định biện minh cho mình. Cô biết định kiến một thứ sợ, với danh tiếng của chủ, lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này dù có gì thì người cũng chẳng lọt tai.
Không ngờ, Tô Mai biện minh, bà hàng xóm lại lên bênhvi_pham_ban_quyen vực cô:
Thái Quế Hoa, cái thói xấu thích môi mép của cô sao mãi không sửa được thế? Nói người ta mối họa, lẽ cô thì không ? Lúc cô và Tô Mai cãi nhau, ở góc tường nghe rồi. Cô gọi Mai là phu nhân sư trưởng, rồileech_txt_ngu lại giục cô ấy đừng làm việc nhà, đừng giặt quần áo. Cô nói càng quá , cuối cùng cãi khôngleech_txt_ngu lại cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định xông vào người ta, chẳng qua là do cô gòleech_txt_ngu không đánh lại đượcvi_pham_ban_quyen , khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải cứ ai khóc là người đó có lý đâu.
nào Tô Mai cũng chẳng khỏi , làm cô biết nhà ai mualeech_txt_ngu thịt, mua , chẳng phải đều cô qua đây buôn chuyện kể cho cô ? Chính cô không có ý tốt, Tô phát hiện ra, giờ lại còn giả vờ ấm . Tôi thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người bị đuổi đi nhất loại người đâm chọc cô.
Những này bà cụ vừa thốt ra, ánh mắt của những người xungvi_pham_ban_quyen nhìn Thái Quế Hoa lập tức trở nên đầy ý vịvi_pham_ban_quyen.
Người từng bị Tô Mai cướp mì sựcvi_pham_ban_quyen nhớ ra, lúc mình xách mì về là chạm Thái Quế Hoa.
từng bị Mai đến ăn chực lại, lúc nấu cơm, Thái Quế có đi ngang cửa ngó nghiêng nhìn trộm.
Đứa trẻ từng Tô Mai cướp quả dại cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra mình đang xách quả đi trên , Thái Quế Hoa hỏi xin một quảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không cho
Mọi người cùng hồi , nhiên bàng ra, trong số những chuyện khốn Tô Mai làm, đằng đó thoáng có bàn tayvi_pham_ban_quyen của Thái Quế Hoa.
Hai người , một kẻ tâm địa xấu xa, một kẻ xuẩn đần độn, là cấu kết làm bậy, thật đángbot_an_cap sợ!
Sau một hồi bàn tán, trongvi_pham_ban_quyen đám đông vangleech_txt_ngu lên giọng nói trong trẻo một người phụ nữ:
tôi, cả Thái Quế Hoa và Tô , những kẻ gây ảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hưởngbot_an_cap đến đoàn kết này, nên cút khỏi đại quân nhân của ta. Đàn ông của ta biên cương bảo vệ tổleech_txt_ngu quốc, xây dựng đấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước, chúng ta ở nhà cũng nên hòa thuận yêu thương, đỡ lẫn nhau, đại viện không nên dung túng loại nồi canh như . Trầnvi_pham_ban_quyen trưởng và Hoắc sư trưởng về, ta tập tìm họ họp mặt, bắt họ đưa Quế Hoa và Tô đi.
Người phụ nữ lên tiếng Triệu , một giáo viên. Vì trường học kỳ nghỉ nên cô ta cũng đang nghỉ ngơi ở nhà.
Vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tư cách giáo viên, Triệu Anh cóvi_pham_ban_quyen sức ảnh hưởng nhất định. Lời ta vừa nói ra lập tức hưởng ứng củaleech_txt_ngu đại đa số , đều tán thành việc đuổi cả Thái Quế Hoa Tô Mai .
Thái Quế không ngờ sự việc lại dần chuyển thành thế này, lại không biết lấy lời gì để phản bác, liền mặt khócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lóc ra ngoài.
người trong sân thấy không còn gì để xem nữa, bàn bạc thêm vài câu nói Kiến Quốc và Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đoàn trưởng về sẽ cùng đi nói đuổi người, rồi giải .
Sự việc ra thếvi_pham_ban_quyen này, người ngạc nhiên nhất chính là Tô Mai. Cô ngờ nguyên tệ hại như vậy mà vẫn có người sàng đứng ra mình.
cụ động đứng ra nói giúp sống ngay vách nhà, Vương. Bàbot_an_cap cụvi_pham_ban_quyen Vương chính là người trước đây từng khuyên nguyên qua lại với Thái Quế Hoa, nhưng lại bị nguyên chủ mắng cho một trận té tát.
Lời lẽ của nguyên chủleech_txt_ngu đó vô cùng khó , không ngờ trong cảnh này, bà cụ vẫn có gạt bỏ hiềm khích cũ đứng ra . Dù thế nào, Tô Mai thấy mình vẫn cần nói lời cảm ơn bà.
Tô Mai gọivi_pham_ban_quyen bà cụ đang chậm chạp bước đi cuối cùng lạileech_txt_ngu:
Vương, vừa rồi cảm ơn bà đã đứng ra giúp tôi.
Bà cụ nhìn Mai vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ không mấy thiện , nói:
Đừng cảm ơn , tôi là nể mặt sư trưởng thôi. Cô nhìn rõ được bộ mặt của Quế Hoa là chuyện , sau này nghe lời xúi giụcleech_txt_ngu của nữa. Hoắc sư trưởng là người tốt, cô được cho cậu ấy là phúc đức ba đời mới tu được. Cậu ấy dạ mềm yếu, nếu tốt cậu ấy một chút, cậu ấy tuyệt đối không phụ đâu.
Hãynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sống tử tế với cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi, nếu cô phá hỏng mối thì cả đời này khó mà được người đàn ông nào tốt như vậy nữa.
Nói xong, bà cụ lại lườm Tô một cái rồi quay ngườileech_txt_ngu, run rẩy rời sân.
Nghe lời bà cụ, Tô Mai không khỏi cười khổ, thầm nghĩ bà cụ đúng là khẩu xà tâm phật, tuy vẻ mặt không tốt nhưng nói đều sự vì lợi ích của nguyên chủ.
là nguyênleech_txt_ngu chủ không phân biệt được tốt xấu, đã phá mối quan hệ với người đàn ông vời trong lời cụ rồi.
Sau khi đi hết, Tô Mai tiếp tục quay lại giặt quần áo. Có lẽ vì kiếp trước là trẻ mồ côi, không nơi tựa, quen với sự độc lập nên tâm thái của cô luônvi_pham_ban_quyen rất tốt.
Lúc đầu cô đúng là cóbot_an_cap lo lắng, sợ khi hôn về núi hẻo lánh sống sẽ khó khănleech_txt_ngu, nhưng cô nhanh chóng chỉnhvi_pham_ban_quyen lại tâm mình.
Dù sao lo lắng cũngvi_pham_ban_quyen chẳng ích gì, chi bằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bước tới đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , xevi_pham_ban_quyen đến trước núi ắt có đường.
Nước trong đã hơi lạnh, vào thấy buốt xươngvi_pham_ban_quyen, Tô Mai nghĩ thầmbot_an_cap một xô vào để nóng.
Kiếp trước cô mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mươi đã bị thấp khớp, chínhvi_pham_ban_quyen là vì lúc không biết yêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thươngbot_an_cap bản thân.
Sống lần nữa, tuy nhận được một thân hình béo mập, nhưng cơ thể này hai hai tuổi, trẻ trung lại không có bệnh tật gì, Tô Mai đương nhiên sẽ bảo vệ thật tốt.
Đun nước xong, Tô Mai dùng nước giặt sạch rồi hai chiếc áo đem treonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
giặt cô cảm gì, nhưng đến khi vắtvi_pham_ban_quyen quần áo, cô vô cùng nhớ máy giặt động ở kiếp sau.
áo mỏng còn dễ vắtleech_txt_ngu, loại khoác bông dày cộp, Tô Mai cơ bản nhấc nổi, có nhấc lên cũng không vắt được, cuối cùng đành treo lên rồi bóp cho ráo nước dần.
Treo xong hai chiếcleech_txt_ngu áo , Tô xách xô chuẩn bị quay vào lấy nước nóng, nhưng chân vừa mới bước ra nghe thấy tiếng ồn ào loạn cổng sân.
, mau, mau đưa người vào nhà trước đi, đóng băng hết cả rồi!
Phải làmvi_pham_ban_quyen sao đây, đùi anh ấy vẫn đang chảy , cứ chảy thế này thì chết mất thôi!
Có thương ư?
Tô Mai đang tò mò nghe động tĩnh ngoài cửa thì thấy chiến sĩ chiếc cáng tự chế đi ngang qua sân nhà mình.
Mộtvi_pham_ban_quyen khuôn mặt lạnh lùng, cương nghị phía sau chiếc cáng, lướt nhanh qua trước mắt Tô Mai.
Vừaleech_txt_ngu thấy Hoắc Kiến Quốc, Tôbot_an_cap Mai liền nhớ đến người chiến sĩ trẻ tuổi đã laonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chặn đường cầu cứu anh lúc sáng, khi anh đangbot_an_cap đưa cô đi hôn. Có lẽ người chiến sĩ bị rơileech_txt_ngu vực đã được về rồi.
Đoàn người ồn ào vào sân nhà . Chẳng mấy , từ đó đã truyềnleech_txt_ngu đến tiếng khóc xé lòng của Vương lão thái thái.
Tô Mai bấy giờ mới nhớ ra, lúc sáng chiến sĩ kia cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói người gặp nạn tên là Lý Uyên, Uyên chính là conbot_an_cap của Vương lão thái thái nhàbot_an_cap bên.
Thấy mọi người vây kín sân nhà hàng , Tô Mai liền đặt thùng nước xuống, bước tới xem sao.
Sang đếnvi_pham_ban_quyen nơibot_an_cap, nghe mọi người bàn tán, Tô Mai mới biết hóa ra tuyết lớn lấp núi, con đường duy nhất dẫn lên huyện đãleech_txt_ngu chặn đứng, không tài nào đưaleech_txt_ngu Lý Uyên đi cấp cứu bệnh huyện được. đó, bác sĩ duy nhất của đơn lại thuốcbot_an_cap nơi khác từ trước rơi, đến naybot_an_cap chưa về.
Tình hình hiện tại vô cùng nguy kịchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đùinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lý Uyên bị một khúcbot_an_cap gỗ gãy đâm xuyên qua, máu chảy ngừng. Hơn nữa, vì nằmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dưới quá lâu, cơ thể anh đã cứng đến mứcleech_txt_ngu mất cảm giác, ngườibot_an_cap cũngvi_pham_ban_quyen đã rơi vào trạng thái mê.
khi hiểu rõvi_pham_ban_quyen ngọn ngành sự việc, Tô Mai vàngleech_txt_ngu chạy về phòng, lục tung hòm xiểng và thấy lọ bột cầm máu ở dưới đáy hòm. Đây lọ mà nội đã đưa cho nguyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc cô chuẩn đi xa.
Ngoài bột cầm , nội còn chuẩn bị cho cô cả thuốc cảm mạo, thuốc ho và thuốc tiêu chảy. Ông cụ đưa cho cô nhiều thuốc như vậy là vìbot_an_cap lonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lắng lúc cô đau ốm gấp lại khôngbot_an_cap mua được dược tốt ở vùng biên thùy này. Có điều, tuy nguyên chủ béo sức khỏe rất , đống này cô phải dùng đến một lần nào.
Cầm được lọ thuốc cầm , Tô Mai vội vã sangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà bên. nắm thuốc, lê hình mập mạp nặng hai cân chen vào trong sân. Cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nguyên chủleech_txt_ngu vốn cáibot_an_cap danh tiếng bị người ta ghétleech_txt_ngu bỏ, những kẻ bị lấn vừa quay đầuvi_pham_ban_quyen lại thấy là Mai thì đều tự động tránhleech_txt_ngu xa.
Chẳng mấy chốc, Tôvi_pham_ban_quyen Mai đã chen đến bên cạnhbot_an_cap Kiến Quốc. đứng sau lưng anh, dùng bàn tay mập mạp chọc chọc vàoleech_txt_ngu eo anh.
Hoắc Kiến Quốc lúc này cau mày khóa chặt, cảm nhận được có người đâm vào , sắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt càngvi_pham_ban_quyen thêm trầm . Khi quay lại thấy người đó là Tô Mai, đôi mắt anh tức thì hiện lên vẻ âm u.
“Tô Mai!” Hoắc Kiến Quốc nhíu mày, định cất tiếng quát tháo thì thấy Tô xòe tay mập mạp trước mặt mình, lộ ra một lọ thuốc nhỏ màu trong .
Tô Mai hạ thấp giọng nói tai Kiến Quốc:
“Đây là thuốc bột cầm máu nội đưa chobot_an_cap tôi lúc từ quê lên đây. Anh mau bảo người ta rắc lên vết thương của Lý Uyên đi, sẽ được máu đấyleech_txt_ngu.”
Sở dĩ cô phải nói khẽ như là danh tiếng của chủ không , nếu người khác nghe , chắc chắnbot_an_cap họ sẽ nghi ngờ động cô. Vì vậy cô chỉ với mình Hoắc Kiến Quốc, bởi anh lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngườileech_txt_ngu lý trí, anhbot_an_cap sẽ cách lời cô có đáng tin hay không.
Nghe Tô Mai nói vậy, Hoắc Quốc nhìn cô rồi vào lòng bàn tay cô, tìm kiếm một chút cảm chột đó từ trong cô. Anh không tin Tô Mai lại có lòng tốt thuốc ra cho người khác dùng, bởi cô vốn là hạng thàvi_pham_ban_quyen để đồ đạcbot_an_cap hỏng đi chứ tuyệt đối khôngleech_txt_ngu để ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếm lấy một chút hời nào.
Thế nhưng, cô quả thực thuốc tới, hơn nữa là trước thanh thiên nhật, hẳn cô không dám làm hại người khác. Và Hoắc Kiến Quốcleech_txt_ngu nhìn cô, Tô cũng nhiên nhìn , sự dung điềm tĩnh ấy là điều mà trước đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từng ở cô.
Chằm chằm nhìn Tô Mai mộtbot_an_cap lát, Hoắc Kiến Quốc kéo cô vào phòng Vương thái thái đóng cửa lại.
Mọi người chỉ chắc Tô Mai lại gây ra chuyện khiến Hoắc sư trưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giận, nên anh mới kéo cô vào trong để dạy , dù sao có những lời không tiện nói trước mặt quá nhiều người.
Tô Mai cũng không biết Hoắc Kiến định làm gì, chỉ đànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị động đi theo sau anh.
Vào đến bếp, Kiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quốc nhìn Tô Mai xét lấy từ tay cô. Ngay sau đó, Tô Mai anh rút từ thắt lưng ra một con dao sắc lẹm, tay lên và rạch ngay trên một máu đang phập phồng.
Đợi đến khi máu tươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phunbot_an_cap ra từ vết cắt, mới mở nắp lọ, rắc một thuốc bột lên vết thương của mình.
Tô : “”
Cô chỉ thể thầm thán, nể Hoắc Kiến Quốc là hán tử, đúng là quá tàn nhẫn với thân!
Chỉ một lát , vết thương trên tay Kiến Quốc đã ngừng chảy máu. Anh buông tayleech_txt_ngu áo xuống, cầm lọ thuốc bột thẳng ra ngoài. Thấy vậy, Tôleech_txt_ngu Mai cũng vội bám theo sau.
Có Hoắc Kiến Quốc dẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đường, Tôbot_an_cap Mai thuận lợi đi căn phòng bênvi_pham_ban_quyen cạnh. nhìn thấy người chiến tuổi đang nằm trên , ống bị máu nhuộm đỏ thẫm. Một gỗ thô xuyên qua anh ta, vết thương vẫn đang không ngừng máu.
Sắc mặt anh trắng bệch, đôi mắt nhắm nghiền, cánh môi vẫn còn sắc hồng, tương đối ổn địnhleech_txt_ngu. Dù đang hôn mê nhưng Tô Mai nhận định hiện tại anh chưa gặpleech_txt_ngu nguy hiểm đến tính mạng. Có điều vết thươngleech_txt_ngu ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân nặng, nghe nói anh ta còn đang phát sốt, không được cứu chữa kịp thời, cứ kéo dài thêm tiếngvi_pham_ban_quyen nữa thì e rằng tính mạng ngàn cân treonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sợi .
Kiến Quốc đưa lọ thuốc cho Lập, người đứng gần Lý Uyên nhất, rồi nóibot_an_cap:
“Đây là thuốc bộtbot_an_cap máu, rắc cậu ấy trước xem hình nào.”
Anh không đây làvi_pham_ban_quyen thuốc của Tô Mai đưa, có lẽ cũng vì anh rõ nếu nói ra sự thật, e rằng những người này thà nhìn đồng đội chết chứ chẳng dám dùng. sao, anh cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải tự rạch mạch máu làm thí nghiệm dám tin tưởng Mai.
Đối với Hoắc Kiến Quốcbot_an_cap, Tạ Lập dĩ nhiên là toàn tưởng. Anh ta lấy lọ rồi đổ đầy lên vết thương ởvi_pham_ban_quyen đùi Lý Uyên. Thuốc bột vừa xuốngvi_pham_ban_quyen, chỉ trong vòng phút đã cầm máu.
Có thể cầm được bằng bột thì chắc chắn bị thương vào động mạchleech_txt_ngu rồi, Tô Mai thầm nghĩ.
“Máu cầm được rồi!” Lập vui reo lên. Anh ta ngẩng đầu nhìn Hoắc Kiến Quốc, khi bắt gặp Tô Mai đang ló đầu ra từ sau lưng anh, anh ta lập tức lạnh lẽo lại.
Cái người đàn bà béo đáng ghét này đi theo vào đây làm gì?
Dù máu đã cầm được nhưng Tô lạc quan. Máu ngừng chảy nhưng khúc gỗ vẫn còn găm ở đó, chẳng rõ gân cốt bên trong thương ra sao. nữa người vẫn mê, không chừng còn bị chấn thương não bộ. tư là một bác , Mai muốn tiến lên kiểm tra trạng của bệnh nhân.
Cứu người là thiên chức bác . Thế nhưng danh tiếng nguyên chủ, cô sợ rằngbot_an_cap trong hoàn cảnh này chỉ cần mình dám bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới một thôi là sẽ bị người nhấc bổng lên ném thẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài ngay. Hiện tại cô mới đi theo vào thôi mà những trong phòng đã nhìn cô như đâm thủng mấy cái lỗ trên người .
Cả phòng đầy người vây quanh nhau, chỉ biết lo lắng Lý Uyên đang . Vương lão thái thái bên cạnh quẹtvi_pham_ban_quyen nước mắt.
Đúng lúc này, sĩ thở không ra bên ngoài chạy vào. Nhìn thấy anh ta, Hoắc Kiến vội vàng hỏi:
“Thế nào ?”
“Sư trưởng, đi xemvi_pham_ban_quyen rồi ạ, tuyết lấp cả quãng đường dài hai dặm, dựa sức người thì không ra được đâu, tuyết dày quáleech_txt_ngu, ước chừng phải nửa tháng mới xong.” Giọng của người chiến sĩ nhỏ dần, cuối anh ta nói:
“Mà đến nửa tháng thì tuyết cũng tan rồi”
Những lời coinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dập tắt hoàn toàn mọi hy vọng.
Bầu không khí trong phòng lúc này càng trở nên nặngbot_an_cap nề hơn.
thể đưa đi bệnh viện, lẽ cứ để cậu gắng gượng chịu đựng thế này sao? nói của Tạ Lập không tránh khỏi mang theo tiếng nấc nghẹn.
Không ai trả lời anh ta, rõ ràng mọi ngườibot_an_cap đều biết tình trạng hiện tại của Lý Uyên, nếu không được cứu chữa kịp thời mà cứ tục cự không chếtleech_txt_ngu cũng phải tàn phế.
Đúng lúc này, Lý Uyên giường bỗng nhiên toàn thân run rẩy.
Đây hiệnvi_pham_ban_quyen tượng giật thể phải chịu đựng cơn đau dữ dội gây ra.
Mọi người trong phòng không , ai nấy lo vừa mừng rỡ, Tạ : ấy còn cử được, nghĩa là sắp tỉnh rồi!
chặt cậu ấy đi. Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mai ghé sát Hoắc Kiến Quốc khi anh cúi người mà một tiếngvi_pham_ban_quyen. Cô nghiêm túc nói: Đừng để cậu ấy chạm vào vết thương ở đùi, thuốc bột vừa mới đông lại. Nếu vết thương nữa sẽ lại chảy , tôi còn thuốc bột nữa đâu.
Hoắc Kiến Quốc cũng không hiểu tại khoảnh đó anh lại tin Tô Mai chút suy nghĩ, liền ra chặt lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân của Lý Uyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cơn co giật một lúc lâu.
Đến khi cơn co giậtvi_pham_ban_quyen kết thúc, Lý Uyên không còn ổnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định mà trở nên hỗn loạn, nhưng người vẫn chưa tỉnh lại.
Không chờ thêm được nữa, nếu cứ tiếp tục thế này có thể nguy hiểm đến tính mạng.
Lúcleech_txt_ngu này, Tô Mai chỉ còn hướng mắt phía Hoắc , cô kéo ống tay anh, giọng nói:
Anh ngoàivi_pham_ban_quyen với tôi một !
Mọi người trong đều nhìn Tô Mai với ánh mắt khôngleech_txt_ngu mấy cảm.
Đã là lúc nào rồi mà còn làm Hoắc Quốc vì mấy lộn xộn của mình .
Giọng của Hoắc Kiến Quốc rất lạnh lùng:
Tô Mai, cô đừng chọc giận tôi.
Giọng điệu hung dữ khiến Tô Mai cảm thấy nghẹn lòng. Cô từng là bác ngoại khoa trẻ và nổi nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trước đây đều là người khác cầu xinbot_an_cap cô khám bệnh. Vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà giờ , được chữa bệnh cho khác, lại phải nhẫn nhịn sự uất ức không đángbot_an_cap có này.
Hoắc Kiến Quốc, tôi có chuyện rất quan trọng muốn nói. Tô Mai không nhìn những người khác mà chỉ chằm chằm vào mắt Hoắc Kiến Quốc: Anh cứ ra ngoài với lát đi. Nếu sau khi ra ngoài, những tôi nói không quan trọng, anh có nổi cũng không muộn.
Ngay sau đó, ánh mắt Hoắc Kiến Quốc nhưvi_pham_ban_quyen mang theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mảnh băng sắc lẹm đâm thẳng vào Mai. Đôi mắt anhbot_an_cap tốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tăm, sâu thẳm không thấy đáy, khiến Tô Mai trong phút cảm thấy rơi vào hầm băng.
Loại uy ápvi_pham_ban_quyen rèn luyệnbot_an_cap từ chiếnvi_pham_ban_quyen trườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như thế, Tô Mai làm sao chịu nổi, cả người run rẩy kịch liệt.
đôi mắt cô vẫn hề sợ hãi mà nhìn thẳng vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kiến Quốc, đầy cố chấp vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cường.
Nhìn mắt Tô Mai, Hoắc Kiến Quốc bỗng ngẩn người trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chốc lát.
Anh nhớ lại cảnh tượng mình dẫn đột kích bọn ma túy nhưng lại bị kích, tình cảnh quân bị tiêu diệt, anhbot_an_cap đã yêu cầu qua bộ đàm được một mình tiếp tục truy đuổibot_an_cap chúng.
Lúc đó, mắt anh chắc chắn cũng kiên địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như thế này.
kỳ lạbot_an_cap, sao mình lại nhớ đến đó, Hoắc Kiến Quốc thầm tự giễu, người đàn bà này làm có được biểu cảm đó chứ.
Thấy cả phòng đều đang chú ý đến , cùng Hoắc Kiến Quốc cũng đứng thẳng dậy.
Tốt cô hãy đảm bảo là mình thực sự có chuyện muốn nói, nếu không, hôm nay tôi sẽ không yên cô đâu. điệu của Hoắc Kiến Quốc vừa lạnh vừa cứng, nhưng dù sao cũng đã đứng dậy đi rabot_an_cap .
Tô cúi đầu đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo sau lưng .
Haivi_pham_ban_quyen người rời khỏi sân nhà hàng , quay về mình. Vừa vào sân, Kiến Quốc nhìn thấy tuyết cao được gọn sang một bên, cùng với ga giường quần đã giặt sạch đang treobot_an_cap trong sân.
Trong lòng anh thầm tính, lẽ Tô muốn với anh cô đã thay đổileech_txt_ngu rồi? Cô đã chịu quétbot_an_cap dọn, làm nhà, lại cònbot_an_cap sẵn sàng đóng gópleech_txt_ngu ra, rồi dùng nhữngvi_pham_ban_quyen lý để cầu anh đừng ly hôn?
Nghĩ đếnbot_an_cap đây, Hoắc Kiến Quốc hừ một tiếng, nếu người đàn bà này gọi anh về chỉ vì này thìleech_txt_ngu cô ta nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều quá rồi. Bởi anh tuyệt đối không thể vì bất kỳ lý do gì mà lung lay quyết tâm hôn.
Hơn nữa, nếu ta chỉ vì chuyện này màvi_pham_ban_quyen gọi anh về, hômbot_an_cap nay địnhbot_an_cap sẽ chobot_an_cap cô ta một bài học đời.
Tô Mai dẫn thẳng Hoắc Kiến vào . Cũng lý do đó, cô không muốn lời mình bị ai khác Hoắc Kiến Quốcvi_pham_ban_quyen nghe thấy.
Vào đến bếp, Tô Mai nhiên dừng bước quay người lại. Hoắc Kiến Quốc không kịp dừngbot_an_cap đà bước , sốngvi_pham_ban_quyen mũi của Tô Mainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liền đâm vào anhvi_pham_ban_quyen.
Suýt! Có chút đau, cô khẽ rên lên một tiếng, không tự chủ được mà đưa tay xoa mũibot_an_cap.
Hoắc Kiến Quốc nhíu lùi lại hai bước, đến khi biểu cảm trên mặt Mai khá hơn, anh mới lớn tiếngleech_txt_ngu hỏi:
Cô muốn nóivi_pham_ban_quyen thì nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi!
Nhìn khuôn mặt cương nghị Hoắc Kiến Quốc, lòng tay tự chủ được mà siếtvi_pham_ban_quyen chặt lấy vạt .
Thựcvi_pham_ban_quyen ra chuyện chữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bệnh lớn lao như vậy, cô biết Hoắc Kiến Quốc sẽ khôngbot_an_cap tinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình. bản tính nguyên chủ, ước chừng Hoắc Kiến Quốc thà tin lợn náileech_txt_ngu leo cây còn hơn tin biết khám bệnh. Nhưng hiện tại ngoài Hoắc Kiến Quốc ra, Tô Maivi_pham_ban_quyen không cáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào khác, cô có thể hy vọng trong tình cảnh cùng, anh sẵn đánh một ván.
Còn không nói tôi đi đây!
muốn chữa Lýbot_an_cap Uyên.
Hai nói gần như vang lên cùng lúc.
Hoắc Kiến Quốc ngỡ nghe nhầm, kinh liếcleech_txt_ngu nhìn Tô Mai cáileech_txt_ngu, sau đó hỏi lại: Cô nói gì?
Đâm lao thì phảileech_txt_ngu lao, lời đã nói ra , Tô Mai trở hơn:
Kiến Quốc, đấy, ôngleech_txt_ngu nội tôi là thầy lang tiếng khắp vùng, từbot_an_cap tôi đã lớn lên bên cạnh ông. Ông tôi đọc chữ, dạy tôi y thuật suốt mười mấy năm , loại ngoại thương này tôi có xử lý được.
không thể. Hoắc Quốc ngắt lời Tô Mai. Anh không rõ cô ta là hạng người gì sao? Một người đàn bà vừa lười vừa tham ăn, đầu óc muội, đầy lời dốileech_txt_ngu trá, lại cònbot_an_cap đanh đá ngang ngược. đàn bà như thế sao có thể biết chữa bệnh, thật là chuyện nực cười nhấtvi_pham_ban_quyen thế giannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tô hề nản lòng, cô đứng thẳng lưng: Tôivi_pham_ban_quyen có thể, là . Tôi bắt mạch đơn, có thể cố định được gân cốt bị gãy. Ở tiệm thuốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đông y củabot_an_cap ông nội, đôi khileech_txt_ngu người đến khám bệnh mà ông khôngbot_an_cap có , tôi bốc thuốc cho họ. Để tôi chữa còn hơn là để cậu ấy chờ chết.
Để cô chữa, cậu ấy chỉ chết nhanh hơn. Hoắc Kiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quốc hối hậnvi_pham_ban_quyen vô cùng, lẽ ra anh không nên nghe lời người đàn bà này mà đi ravi_pham_ban_quyen đây đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe những lời viển vông, không thực tế này của cô ta.
Anh không muốn nghe nữa, quay người định bỏ đi.
Thấy Hoắc Kiến Quốc sắp rời , Tô Mai thực sự cuống . lúc cấp bách, côbot_an_cap bắt đầu đọc thuộc những bài thuốc mà mình quenvi_pham_ban_quyen thuộc nhất:
Nhất Quán Tiễn, trích Danh Ybot_an_cap Án.
Nhất Quán Tiễnbot_an_cap trung Sinh Địa Hoàng,
Sa Sâmleech_txt_ngu, Quy, Kỷ, Mạch Đông tàng,
Thiểu tábot_an_cap Xuyên Luyện sơ can khí,
Âm hư can uất thử phươngvi_pham_ban_quyen lương.
Nhị Tiên Thang, trích Phụ Sản Khoa Học.
Nhị Tiên ôn thận ích âm tề,
Mao, Ba Kíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Tiên Linh Tỳ,
Bá, Tri dữ Quy,
Thận hỏa vượng phục chi nghi
Cô đọc rất , nhịp độ dập nhưng phát âm rõ ràng, giọngleech_txt_ngu nói sáng rõ, câuvi_pham_ban_quyen từngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như được đọc đi đọc lại hàng lần, vô cùng trôi chảy. Cuối cùng, cô cũng khiến Hoắc Kiến Quốc dừng bước.
cuộc cô muốn làm ? Hoắc Kiến Quốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quayvi_pham_ban_quyen người lại, nhìn chằm chằm vào Tô .
Giọng Tô Mai kiên định: đã nói , muốn chữa thương cho Lý Uyên.
này, Hoắc Kiến Quốc đứng lặng chỗ lâu, nhưng cuối cùng anh đưaleech_txt_ngu trả phủ định: Điều này là thể.
Sau đó Kiến Quốc quay người bước ra ngoài, lần này bất kểleech_txt_ngu Tô Mai có gọi anh hay y học, cũng không thểleech_txt_ngu ngăn được chân rời của anh.
Nhìn bóng lưng Hoắc Quốc biến mất cánh cửa, Tô Mai thụp xuống ghế phía sau.
Cái cảm giác rõ ràng đầy bụng kiến thức, đầy năng kỹ thuật nhưng lại không thể đem ra sử , chỉ cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể mắt sự việc biến theo chiều hướng xấu nhất, sự khiến người ta cảm thấy thở.
Mai lực bất tòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm, trong dạ lên một cơn nônvi_pham_ban_quyen khó chịuvi_pham_ban_quyen.
Cô cảm thấy ghê tởm, quá đỗi tởm. Cô không tại ông trời lại để cô trọng sinh vào một người đáng ghét đến .
Cả buổi chiều, sânbot_an_cap nhà Vương lão thái kín người đứng chờ. Các lãnh đạo khác trong quân đội cũng đã , nhưng dùvi_pham_ban_quyen có đông người thì cũng chẳng gì, không ai có thể chống lại ương bất ngờ này.
Lý Uyênvi_pham_ban_quyen có tỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại một lần, khi tỉnh còn thảm hại hơn lúc hôn mêvi_pham_ban_quyen. Lúc , ít anh ta không cảm thấy đau đớn dữ dộibot_an_cap đến thế, còn khi tỉnh lại, xâu xé khiến anh ta sống không bằng .
Thanh gỗ trên đùi được ra. Trongleech_txt_ngu lúc đó, vài người đã bạc định lấy nó ra, nhưng lại sợ máu chảy không ngừng chẳng thể soát nổi, rốt không ai dámbot_an_cap vào. Sau đó, Lýleech_txt_ngu Uyên đau đến mức phát sốt, sốt ngày một hơn. Dần dần, anh lại chìm vào hôn mê nóng sốt.
thái thái lúc thì quẹt mắt, lúc lại kiên lấy khăn ướt lau người cho Lý Uyên hạ nhiệt. Bà chỉ có mình Lý Uyên là convi_pham_ban_quyen trai, đã sớm từ nhiều năm trước, hai mẹ con nương tựa vào nhau sống. Uyên vẫn chưa lậpleech_txt_ngu đình, dù can nhưbot_an_cap bị dao cắt, bà vẫn phải gượng dậy đểleech_txt_ngu làm chỗ con.
Khác với những người nhà nhân khác trong đại viện, Lý Uyên chỉ là một tiểu trưởng, cấp bậc này tên danh sách ngườileech_txt_ngu nhà đi theo quân , cũng không được phân viện tử để . Chính nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ của Uyên sứcvi_pham_ban_quyen tốt, cần người chăm , nên Hoắc Kiến mới phá lệ phê duyệt cho họ một căn nhỏ để cư trong đại viện quân đội. Vì , cả Vương lão thái thái và Uyên đều vô cùng cảm kích Hoắc Kiến , cũng vì mà bà luôn đối xử với Tô Mainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm vài phần.
Đứa con trai duy nhất đang cận kề cái chết, lão tháinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thái dù ruột gan đứt đoạn nhưng vẫn phải gắng túc trựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên cạnh. tượng ấy khiếnvi_pham_ban_quyen người đa cảm không được nước mắt.
lòng Hoắcvi_pham_ban_quyen Quốc càng rối bời . Mỗi khi Lý Uyên chuyển biến mới, anh lại không tự chủ được mà gương mặt béo tròn của Tô Mai. Nhưng ý nghĩ vừa lóe lên, anh đã lập tức đè nén nó xuống.
Anh không tin người phụ nữ đó xem bệnh, nhưng lại kìm được mà nhớ đến cảnh cô mạch cho anh tối qua, rồi nghiêmvi_pham_ban_quyen túc ném viên thuốc cho anh. cũng không thểvi_pham_ban_quyen quên được giọngleech_txt_ngu điệu trôi chảy khileech_txt_ngu học thuộcvi_pham_ban_quyen lòng đơn thuốc trong , và sự tự cùng chấp nhất chưa thấy trên mặt cô khi nhắc đến việc chữabot_an_cap trị cho Lý Uyên.
Bên ngoài trời lạnhbot_an_cap thấu xương, có người đốt lửa ấm trong sân, nhưng Hoắc Kiến Quốc lại đứng một mình ngoài cổng, để bản thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong cái giá .
“Tỉnh táo lại đi!” Anh không tự nhắc nhở bản thân không được tin Tô Mai. Đó là một mạng , thể mang raleech_txt_ngu nghiệm còn nước còn tát được.
Nhưng ngộ nhỡ ấy thực biết sao? Hoắc Kiến Quốc không thể ngăn được ý này trỗi dậy từ lòng. Dù sao cũng biết rõ, ông nội của Tô Mai thực là một danh y tiếng khắp mười dặm tám thôn.
Ông nội của Tô Mai là Tô Huyền Hổ, ông không hạng thầy lang vườn thường, mà là một thầy thuốc Trung chính có học thức thực thụ. Những năm trước, từng mở y quán trên thị trấn. này có chính sách ban xuống không cho mở cửa tiệm, Tô Huyền Hổ mới buộc phải đóng y quán.
Tuy y quán đã đóng, nhưng y thuậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và danh tiếng của Tô Huyền Hổ vẫn còn đó. Ông trở về quê làm một thầy lang đi khắp nơi chữa bệnh, người dân gần xa tìm đến ông. Ông bệnh không lấy tiền, chỉ thu một ít tiền thảo dược hái trên . Có thểbot_an_cap nói Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Huyền là mộtvi_pham_ban_quyen lương y thực thụ, một già được cả các thôn làng lân cận tôn kính.
Năm xưa, cha mẹ Hoắc Quốc cũng vì nể trọng uy tín của Tô Hổ ở phương mà mới Hoắc Quốc cưới Tô Mai vợ. Mặc dù Hoắc Kiến Quốc không tin Tô Mai, nhưng ông nội cô thực sự tiếng, và anh cũng loáng thoáng nghe đình nhắc Mai là do một tay ông nội nuôi nấngleech_txt_ngu.
Không phải họ cố nhắc đến, màvi_pham_ban_quyen là lời than vãn. Mẹ của Kiến từng nàybot_an_cap:
“Chaoleech_txt_ngu ôileech_txt_ngu, thật là phiền lòng. Cậu bảo ông Tô là người tốt như thế, sao lại nuôi dạy ra đứa cháu gái như vậy? Cả đời ông ấy minh lỗi lạc, vết nhơ duy nhất có lẽ chính là hư con bé này.”
“Ai bảo không phải chứ. Lúc đầu tôi cứ nghĩ con bé này có béo chút, ngang ngượcbot_an_cap một chút, nhưng đứa trẻ do ông Tô nuôi thì cũng đến nỗi nào, ngờ lại là hạng người như , thật là hại Kiến Quốc nhà mình quá.” Câu nói sau này làbot_an_cap Hoắc Kiến Quốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Dù là bản thân Tô Mai hay từ người khác, Hoắc Quốc đều rút luận rằng Tô sự đã lớn lên bên cạnh Tô lão đại phu. Một người có đến đâu, ở bên cạnh một phu mười mấy năm trời, nhiều cũng đượcvi_pham_ban_quyen tai nghe thấy những y học cơ .
Hoắc Kiến Quốc thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự cũng đang không . Một mặt, anh thấy đánh chết cũng không thể tin loại người như Tô Mai. Mặt khác, anh lo sợ nếu thực sự có khả mà anh lại từ chối việc điều trị, rất cóvi_pham_ban_quyen thể làm mất cơ hội sốngleech_txt_ngu sót của Lý Uyên.
Từ khi nhậpbot_an_cap ngũ tám tuổi đến nay đã mười năm, Hoắc Kiến cảm thấy chưa có quyết định nào anh phải khó xử ngày hôm nay.
Thời gian vẫn lặng lẽ trôi qua, đốngleech_txt_ngu lửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn trong bập bùng cháy, lửa lúc lúc mờ, như trái tim dao động không của Hoắc Kiến Quốc.
Ngay khi tất cả mọi người đang imbot_an_cap lặng chờ đợi, mấy phụ trách chămvi_pham_ban_quyen sóc trong nhà bỗng phát ra tiếng kêu gấp gáp.
“ rồi, sao lại chảy nhiều máu mũi thế này!”
“Bịt khôngbot_an_cap nổi, trongbot_an_cap miệng cũng đang ứa máu ra, đây là bịbot_an_cap làm sao vậy!”
“Sao tự nhiên lại thế , hơi thở hình như cũng không ra được rồi!”
“Mau lật người lại, để máu chảy ra ngoài, đừng để máu vào họng làm tắc khí quản!”
Trong phòng vang lên một loạt những thanh lo lắng. Sau đó, Lập chợt lao trong ra, anhbot_an_cap ta gào khóc:
“Xong rồi, rồi, Lý Uyên hình như không xong rồi!”
Lời vừa thốt ra, tất cả người trong đều đứng bậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dậy. Hoắc Kiến Quốc lại càng chấn động thân.
Tạ Lập xong liền bịt miệng lại, tát mình một cái thật . Anh ta vì quá gấp gáp mới nói ra lời đó, nhưng nói mới nhớ ra Vương lão thái thái vẫn còn ở trong phòng.
Mọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người đứng đêm tuyết, vẻ mặt bivi_pham_ban_quyen ai. Hoắc Kiến Quốcbot_an_cap thở một hơi dài, saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó quay người vào sân, vén rèm cửa bước vào phòng.
Anh thấy Triệu Anh cầm một chiếc khăn tay bịt mũi cho Lý Uyên, chiếc khăn trắng bị nhuộm đỏ thắm. Lý Uyên nằm trên giường lúc này mặt màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , chẳngvi_pham_ban_quyen còn chút sức sống .
Vương lão thái đã gắng gượng suốt cả chiều, lúc này cuối cùng không nhịn được nữa, gào khóc thảm thiết:
“Con ơi, con nhất định phải gắng gượng lấy. Cho dù con có có tàn, mẹ vẫn có chăm sóc con. Con không được giống như cha quá của con, nói đi là đi ngay, đến lời không để cho . Nếu con mà đi, mẹ cũng lấy dao cắt cổ theo luôn!”
Tiếng gào khóc bi thương ấy khiến nhữngleech_txt_ngu chí nữ có phòng cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nức nở theo thành một dải.
Khóe mắt Hoắc Kiến Quốc chảy xuống một giọt nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt, anh không ai nhìn thấy, nhanhvi_pham_ban_quyen tay lên gạt đi. đó, như vừa đưa ra một quyết định hệ trọng nào đó, anhbot_an_cap lùi ra khỏi với vẻ nặng nề.
“Tạ Lập!” Hoắc Kiến vừa bước ra khỏi cửa hô lớn tiếng.
Lập từ sáng sớm đibot_an_cap tra cho đến khivi_pham_ban_quyen hộ, rồi lại chăm Lý Uyên, cả chưa được nghỉ lúc nào. Anh ta đangbot_an_cap ngồivi_pham_ban_quyen dưới nền tuyết, nghe thấy tiếngleech_txt_ngu của Hoắc Kiến Quốc liền đứng , dõng dạc đáp:
“Có!”
“Đi, Tô Mai đến đây.” Hoắc Kiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quốc ra lệnh.
Tạ Lập vậy không khỏi nhíu mày: “Sư trưởng, gọi cái cô gọi chị dâu đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây làm ?”
Hoắc Kiến Quốc chỉ đáp bốn : “Thi hành mệnh .”
“Rõ.”
Dù không biết ý đồ của Hoắcbot_an_cap Kiến Quốc là gì, nhưng quânvi_pham_ban_quyen lệnh núi, Tạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lập lập tức chạy nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra ngoài.
Thấy Lập đã ra khỏi sân, Quốc quay người trở vào trong nhà. Anh nhìn Vương thái thái đang khóc khôngleech_txt_ngu thở ra hơi, :
“Thím Vương, ra ngoài với tôi một lát, tôi có chuyện muốn nói thím.”
“Được.” Vương đại nương khựng lại một chút, rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng lồm cồm bò xuống giường xỏ . Dẫu đang buồn khôn xiết nhưng bà còn lý trí, vẫn nhớ kỹ ân của Hoắc Kiến Quốc nên lời lẽ với anh vô cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khách khí.
Vương đại đã xuống giường, Hoắc Kiến Quốc lại đi cửa.
Đợi bà ra, anh chắp tay lưng thẳng ra ngoài sân, Vương đại thấy vậy cũng vộivi_pham_ban_quyen vàng bước theo sau.
Hoắc Kiến Quốc đi một quãng xa dừng bước. Anh quay người lại nhìn thím Vươngleech_txt_ngu, thở hắt một hơi thật sâu.
“Sư trưởng , gọi tôileech_txt_ngu ra là có chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , có gì anh thẳng làleech_txt_ngu được.” Thím Vương thấy mãi không lên tiếng thì sốt ruột giục một câu.
Khôngvi_pham_ban_quyen phải Hoắc Kiến Quốc muốn nói, mà anh chỉ là không biết phảivi_pham_ban_quyen mở lời thế nào. Do dự hồi lâu anh mới bảo:
“Thím Vương này, ông nội của Tô Mai là một đại vô cùng nổi tiếng ở phương chúng tôi. ấy hành cứu người, thể coi là một bậc danhvi_pham_ban_quyen y một .”
Nghe thấy lời này, Vương nương sững .
đó, bà lộ ra một mặt kỳ quái.
“Ý anh là sao?” nương không ngốc, ra đã đoán được ẩn ý trong lời nói của Kiến Quốcbot_an_cap, nhưng bà cảm thấy không thể tin nổi nên vẫn lại một câu.
Hoắc Kiến Quốc cúi : “Ý là, thím Vương, tôi để Tô thử sao, để cô ấy chữa trị vết thương cho Lý Uyên.”
“Việc việc này mà ?” Tuy đoán trước nhưng khi nghe chính Hoắc Kiến Quốc nói ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Vương đại nươngbot_an_cap vẫn khỏi trợn mắt vì kinh ngạc.
Dù sao thì cũng chẳng ai có thể liên người đàn bà đanh như Tô Mai với hai “đại phu” lại với nhau được.
Ngay cả Hoắc Kiến Quốc cảm thấy lời này có chút viển vông, anh buộc phải nói:
“Thím à, tôi biết bình thường Tô Mai trông khôngvi_pham_ban_quyen được đáng tin cho , nhưng ông nội cô ấy thực sự rất có uy tín, mà ấy lại lớn lên bên cạnh ông nội mình. nghĩ, đây có lẽ là cơ hội sống sót duy nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Lý Uyên.”
Nghe Hoắc Kiến Quốc nói , Vương đại nương lặng rất lâu.
Đột nhiên, bàbot_an_cap như sực nhớ ra điều gì đó:
“Có phải tự Tô Mai nói muốn chữa bệnh cho Lý Uyên không? Lúc nãyvi_pham_ban_quyen cô ta gọi anh ra nói chuyện muốn bàn, là chuyện này phải không?”
“Vâng.” Hoắc Kiến Quốc gật đầu.
Vương đại nươngleech_txt_ngu nghe vậy liền hỏi: “Vậy sao đến giờ anh mới nói?”
“Tôi biết phải thế nào đây?” Hoắc Kiến Quốc cười khổ. không phải nhìn thấy Lýleech_txt_ngu Uyên đã ở trạng hơi thở thópleech_txt_ngu, hít vào thì ít thở ra thì nhiều, anhleech_txt_ngu cũng chẳng thể thốt ra được lời này.
Thực ra lúc anh cũng có chút hối hận, hối hận vì đã không nói này sớm hơn.
Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có lẽ nói sớm cũng chẳng có ích gì, nếu chưabot_an_cap đến đường cùng, thím Vương chắc chắnvi_pham_ban_quyen không đời nào đồng ý để Tôbot_an_cap Mai chữa trị cho Lý Uyên.
Ngay cả ngoài như Hoắc Kiến Quốc còn chẳng để Tô chữa, huống chi là mẹ ruột của Uyên.
Ngay thím còn đang im lặng không biếtleech_txt_ngu phải làm sao, Triệu Anh đã lao ra giật giọng:
“Bà Vương, bà mau vào đi, Lý Uyênbot_an_cap tỉnh rồi, cậu ấy cậu nóileech_txt_ngu có lời trăng với bà.”
Trối trăng, chính là dặn dòleech_txt_ngu chuyện hậu sự. Thân đại nương run rẩy kịch liệt, nữa thì ngã quỵ. Bà ngẩn người lát mớivi_pham_ban_quyen guồng chân chạy vào trong sân.
Chỉ là mới chạy được vài bước bà đã lại, quay đầu nhìn Hoắc Kiến Quốc, vừa khóc vừa nói:
“Cứ để Tô Mai đến chữa đi! Dẫu sao cũng đã nước rồi, kết quả cũng chẳng tệ hơn được nữa!”
Nhận được câu trả lời nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Hoắc Quốc không hề cảm thấy bất .
Anh biết thím Vương nhất định sẽ ý. Người ngoài có thể nghi ngờ động cơ của Tô Mai, có thể chất y thuật của , nhưng người thì sẽ không nghĩ ngợi nhiều đến thế.
vì mẹ chỉ con mình được , bà sẽ sẵn lòng víu vào bất cứ tia hy vọng nào có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giúp Lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyên sống sót.
đại nương chạy mạng vào sân, Hoắc Kiến Quốc vừa quay thấy Tô Maileech_txt_ngu từ sân nhàvi_pham_ban_quyen mìnhvi_pham_ban_quyen đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra, liền bước tiến về phía cô.
Tô Mai vẫn luôn chờvi_pham_ban_quyen sẵn trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sân, biết nếu Lý Uyên thực sự rơi cảnh tuyệt vọng, Hoắc Quốcleech_txt_ngu chắc chắn sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đếnvi_pham_ban_quyen tìm mình.
Khoảnh khắc thấy Tạ , Tô Mai thở phào nhẹbot_an_cap nhõm, nhưng đồng thời lòng cũng nặng trĩu hơn.
Bởi vì biết Hoắc Kiến Quốc chịu phái người đến tìm mình nghĩa là tình trạng của Lý Uyên đã trở nênvi_pham_ban_quyen tồi tệ hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, việc này sẽ càng làm tăng độ khó cho công tác cấp cứu.
Nhưng chuyện này chẳng ai có thể thay được, có trách thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng chỉ trách cái danh xấu xa tột của nguyên mà thôi.
Nếu đặt Tô Mai vào vị trí người đứng xem, cũngvi_pham_ban_quyen chẳng thểbot_an_cap tin nổi một mụ đàn bà vừa bẩn vừa lười, lại hung ác như điên dại lại thông thạo y thuật.
Côvi_pham_ban_quyen chỉ có thểleech_txt_ngu nguyện tình trạng của Uyên đừng quá tồi .
“Người hiện giờ thế nào rồi?” nhà thím Vương, Tô Mai cuối cùng cũng giáp mặt với Hoắcbot_an_cap Kiến Quốc, bình hỏi câu.
Hoắcvi_pham_ban_quyen Kiến Quốc nghe vậy đáp lời: “ ổn, chiềuleech_txt_ngu cứ sốt bì đứt quãng, đến giờ thì dưng máu cam, nôn ra máuleech_txt_ngu, sắc mặt trắng .”
“ có chắc chắn chữa được không?” Kiến Quốc chắc chắn hỏi một câu.
Maileech_txt_ngu cúi đầu, đút vào túi áo bông, khẽvi_pham_ban_quyen khàng lời:
“Lúcbot_an_cap chiều thì chắc chắn, giờ thì biết nữa, chỉ có thể nhân sự, thiên mệnh thôi, vào xemvi_pham_ban_quyen đã!”
Lời này thực sự làm Hoắc Kiến Quốc nghẹn họng, những gìbot_an_cap Maibot_an_cap nói đều là sự thật.
Tạ Lập đi sau Tô Mai, lúc này mặt đầy vẻ hoang mangbot_an_cap, anhbot_an_cap taleech_txt_ngu hỏi Hoắc Kiến Quốc:
“Không phải Sư trưởng, anh với dâu đang nói gì thế, sao tôi nghe chẳng hiểu gì !”
“Tôi cũngleech_txt_ngu chẳng hiểu nổi .” Hoắc Kiến u uất đáp lại một câu.
Sau đó, anh nối gót Tô Maileech_txt_ngu bước sân.
Khi Tô Mai rèm cửa bước vào, Lýleech_txt_ngu Uyênvi_pham_ban_quyen đã lại ngất đi lần nữa, nhịp thở của cậu ta rất nông, trông như chỉ còn giữ lại một thở cuối cùng để cầm cự.
Thấy Tôbot_an_cap Mai vào , mấy người đang chăm sóc Lý Uyên trong phòng đều lộ ra vẻ mặt đối với cô.
“Tô Mai, cô lại đến đây làm gì? Mau ra ngoài đi, bộ ở chưa đủ loạn hay sao?” Người nói lời này chính là Anh.
vẻ như giáo cũng có thói quen nghề nghiệp là thích giáo huấn người khác, Tô Mai vừa bướcbot_an_cap chân vào cửa, mày ra lệnh đuổi khách.
Chỉ là Tô Mai chẳng ý đến ta, cô tự ý đi thẳng bên giường, đưabot_an_cap tay nắm lấy cổ tay Lý Uyên, ngón tay thục đặt lên mạch của cậuvi_pham_ban_quyen ta.
“Cô làm đấy?” Triệu Anh đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẩy Tô Mai ra.
lại thím Vương ngăn lại, bà cúi nói: “Cô Triệu à, cứ để Tô Mai xem đi.”
“Cô ta ta xem cái gì ?” Triệu Anh trợn tròn mắt.
Vương nương gầm , bà chẳng biết phải trả lời câu hỏi thế nào, may mà đúng này Hoắc Quốc lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng, anh bảo:
“Ông nội của Tô Mai là đại phu.”
Nghe thấy thếvi_pham_ban_quyen, Anh không sững sờ, ngay sau đó liền nổi giận đùng :
“Sư trưởng Hoắc, anh đang đùa kiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quốc tế gì vậy? Cái ngành y đâu có giống như đồng áng, không phải cứ làbot_an_cap biết làm đâu. Tôleech_txt_ngu Mai không biết trời cao đất dày là gì đã đành, anh là lãnh đạo mà sao dung túng cho cô làm loạn ?”
Cô Triệu, tôi không phải học sinh của cô, thế nên không phiềnbot_an_cap cô dạy cách làm việc! điệu của Hoắc Kiến lạnh lùng đanh thép. Xưa tính tình anh vốn điềm đạm, cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không đời nào chấp loại trích đổi trắng thay đen thế .
Triệu Anh ở khu tập quân đội là sự tồn tại được mọi ngườileech_txt_ngu trọng. Cô ta tự rằngbot_an_cap mình là giáo viên trung học thì nhân một , rất thích lên mặt dạy đời người khác.
Bình thường ai nấy đều ngoan ngoãn lắng nghe, cô ta không ngờ Hoắc Kiến Quốc lại mắngbot_an_cap mình mặt bao nhiêu người như vậy, chẳng nể nang chút mặt mũileech_txt_ngu nào, mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô ta đỏ bừng vì xấu hổ.
Trong lòng không , cô đột ngột đứng phắtvi_pham_ban_quyen dậy lao ngoài, gào những người vẫnvi_pham_ban_quyen đang túc ngoài :
Mọi lại đây phân xử xem, xem Hoắc làm việc này có đúng không. ta lại dám để loại đàn ghê như Tô Mai chữa cho Lýleech_txt_ngu Uyên. Tô Mai là hạng người gì, ai ở cái đại viện này mà không biết cơ chứ?
còn nóibot_an_cap gì mà ông nội Tô Mai là thầy thuốc, đây chẳng là trò đùa sao? trưởng không thể cậy mình có quyền trong tay mà dung túng cho vợ làm bậy được!
thường trộm gà bắt chó đành, giờ còn để Tô Mai đi chữa bệnh cứu người, không biết là đang diễn cái trò gì nữa. Tôi vừa mới góp một câu anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta đã không lòng rồi.
Còn diễn trò gì được nữa, chắc là thấy Tô Mai mất mặt quá, nên muốn cô ta giả vờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết thuật để lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại chút thể diệnvi_pham_ban_quyen thôi. Dù sao Uyên cũng nửa nửa chết , có chữa chết cũng chẳng ai bắt cô ta chịu trách nhiệm. Thái Quế Hoa khoanh tay, mặt như thể gì mình cũng thấu tận tâm can.
Từ lúc Lý Uyên được khiêng vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào ban ngày, Thái Quế luôn túc trực ở đây. Người ở lại vì lo lắng, cònleech_txt_ngu tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở lại thuần túy chỉbot_an_cap xem náo nhiệt.
Bà tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ngờ cái trò hay này còn lan sang cả Tô Mai. Nghĩ đến vố đau mình phải chịu dưới tay Tô Mai hồi sáng, Thái Quế Hoa chẳng cần suy nghĩ đãleech_txt_ngu nhảy ra bỏ ngay.
Chỉ là bên cạnh chẳng ai coi Thái Quế Hoa ra gì, Tạ Lập lại càng dữ dội bà ta:
nóibot_an_cap bậy ! Sư trưởng nhà tôi không hạng người như bà nói. Cònbot_an_cap dám nói nhăng nói cuội sẽ vả vỡ bà .
Đếnbot_an_cap tận lúc Tạ Lập mới nhận nguyên nhân Sư trưởng bảo mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi gọi Mai đến.
Anh cũng chẳng muốn tin một người Tô Mai lại biết chữavi_pham_ban_quyen bệnhbot_an_cap, nhưng chuyện là do Sư trưởng sắp xếp. Lập bái Hoắc Kiến Quốc mù quáng, nên anh cảm thấy Sư trưởng làm chắc chắn có lý lẽ riêng.
Trong Tạ Lập, Hoắc Quốc là vị anh chính trực minh, dũng thiện chiến, tự nhiên anh không thể nhận được Thái Quế Hoa bôi nhọ Sư như vậy.
Bị quát một , Thái Hoa cũng chẳng sợ, bà ta bĩu môi:
Sư trưởng nhà anh là tốt, nhưng Tô Mai là hạng người ? Vậy mà anh ta cũng dám để côvi_pham_ban_quyen tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chữa bệnh. Sư cũng là người phàm, cũng biết mắc , đã sai thì được chặn họng không cho chúng tôi nói. Nhìn xem cô Triệu của ta bị tức đến mức nào rồivi_pham_ban_quyen kìa.
Thái Quế Hoa quyết đứng về phía Triệu Anh, nhưng Triệu Anh nhìn thấy thì muốn chết. Cô ta nào muốn đứng đội ngũ với loại người kém như Thái Quế .
Thấy Tạ Lập còn định cãi nhau với Thái Quế , Triệu Anh liền ngắt lời:
Được rồi, đừng vì những chuyện không đâu mà cãi vã. Quan trọng nhất bây giờ Uyên. ấy vốn đã ngàn cân treo sợi tóc, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể để Tô giày vò thêm nữa. Cô taleech_txt_ngu chẳng biếtvi_pham_ban_quyen gì cả, cứ để cô ta làm loạn thì chẳng phải khiến Lý Uyên ra đi cũng không được yên thân hay sao?
Saubot_an_cap khi trau chuốt từ và nói ra nữa, của Triệu cuối cùng cũng tạo được sức động khiến hài lòng.
Cô Triệu nói đúng đấy, Lý Uyên đã khổ rồi. Trước chết còn phải để giày vò linh tinh, thế phải là chết không nhắm mắt sao?
Đúng vậy, Lý Uyên gặp khi , ấy tính là liệt sĩ, không đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tô nhục mạ cậu ấy thế.
Đừng nói bậy, người đã đi đâuleech_txt_ngu Chỉ là với cái bộ dạng kia của Tô Mai, người sống e rằng cũng bị cô thành bộ xương khô mất.
Sư vốn luôn suốt, saobot_an_cap hôm nay lại phạm lầm này? Chẳng là bệnh thì vái tứ phương, nhưng có vái cũng không đến lượt Tô chứ, thà ra tìm ông bácbot_an_cap sĩ thú của chúng còn hơn.
người mỗi người một câu, ý thống nhất, không có thể chấp nhận Mai chữa bệnh cho Lý Uyên.
Hoắc Kiến Quốc nhíu mày. Anh gọi riêng thím Vương ra ngoài nói là vì tình hình diễn biến thành thế này.
Anh khôngleech_txt_ngu kìm được sangleech_txt_ngu Tô Mai, cô vẫn đang dùng tay kiểm tra tỉ mỉ từng chút trên thể Lý Uyênbot_an_cap, hoàn toàn không bị những lời bàn bên ngoài ảnh hưởng.
Thông qua kiểm tra, Tô Mai xác địnhvi_pham_ban_quyen nội tạng của Lý Uyên không có vấn đề .
Tuy Lý Uyên hônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mê nhưng không phải hôn mê sâu, cảm giác vẫn còn. Nếu nội tạng bị thương nặng, khi xuống biểu cảm của cậu chắc chắn sẽ đổi.
Nội tạng không sao, chảy máu mũi chắc chỉ do tổn thươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mũi gây ra. Thím Vương, trong nhà có kim thêu không? Lấy cho cháu.
Kim thêu? Có có. thím không biết Tô cần kim thêu làm gì, nhưng vẫn lập đứng dậy đi tìm.
Tô Mai lại tầm mắt sang Hoắc Kiến Quốc: Anhvi_pham_ban_quyen rótvi_pham_ban_quyen một bát sôi đây.
Đã lựa để Tô Mai chữabot_an_cap trị, Kiến Quốcvi_pham_ban_quyen tự cũng sẽ theo chỉ thị của cô. Anhleech_txt_ngu ấm nước lên, rót thẳng một cốc vào nắp ấm.
Sau khi hai thứ được mang trước , Tô ra mấy cây kim thêu dàibot_an_cap nhất từ trong hộp kimleech_txt_ngu chỉ, vào trong nướcvi_pham_ban_quyen sôi.
Dùng nước sôi kim để khử xong, Tôvi_pham_ban_quyen Mai bảo Hoắc Kiến Quốc đổ nước đi.
Sau đó, cô đưa cổ Lý Uyên .
này Hoắc Kiến Quốc mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nhịn mà hỏi: Cô định châm cứu chobot_an_cap cậu ấy à?
Phải. Tô Mai gật .
Hai người phụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác phòng, cùng thím Vương nghe vậy đều nhìn Mai bằng ánh mắt kinh ngạc.
Châm cứu là y thuật truyền thống, ai cũng phải có kim chuyên dụng, từng thấy lấy kim thêu đi châm cứu bao giờ.
Thế này có được không? phụ nữ đang đỡ Lý Uyên ngập Tô Mai.
Sở dĩ hai người phụ nữ này chưa ra ngoài là vì một người bận đỡ , một bận nước hạ nhiệt, rờivi_pham_ban_quyen tay được.
Tô Mai không lời, cô ấnvi_pham_ban_quyen vào cổ Lý Uyên, tiệnleech_txt_ngu tay kẹp phần trên của kim thêu, đâm vào một huyệt đạo ở chỗ yết hầu.
Giữ . Tôleech_txt_ngu Mai phụ nữ đang đầu Uyênvi_pham_ban_quyen một cái.
Người đó ngẩn : Hả?
Giữ lấy, kim thêuleech_txt_ngu ngắnleech_txt_ngu, dễ bị lún trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thịt. Tô Mai nhìn người phụ nữ đó với ánh mắt cùng trầm ổn.
Người phụ nữ đối diện không hiểu sao cảm thấy lúc Tô Mai vô cùng uynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghiêm, liền ngoan giữ chặt lấy kim.
đó, Tô tấm chăn đắp hờ trên người Lý Uyên ravi_pham_ban_quyen, đâm một kim vào .
Từng mũi kim đâm xuống làm thím Vương xa thắt cả , Tô Mai không nhìn thấy, quayvi_pham_ban_quyen sang bà:
Thím Vương, thím lại đây giữ lấy cây kim này.
Ba cây kim cuối cùng, Tô Mai châm trán .
Hoắc Kiến Quốc thấy vậybot_an_cap chủ động nói: Mấy cây này tôi giữ!
Mấy cây này không cần giữ, sọ cứng, trong thời gian ngắn kim sẽ không bị dịch đâu. Tô Mai lắc đầu Hoắc Kiến , rồi mới nói với thím Vương:
Thím , thím nhớ kỹ, mỗi một cây trên người Lý Uyên là để giữ cho cậu ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Bây và Hoắc Kiến Quốc phòng y tế của vị tìm thuốc và thiết bị cấp cứu.
Trước khi cháu quay lại, thím không được để bất cứ ai động Lý Uyên dùleech_txt_ngu một chút, không ấy chắc chắnbot_an_cap chết.
Có lẽ giọng điệu chắc chắn của Tô Mai đã tiếp thêm sức mạnh cho thím Vương, bà kiên định gật đầu:
Tôbot_an_cap Mai, cháu cứ đi đi, yên tâm, thím nhất định sẽ trông chừng cậu ấy thật kỹ.
Được. này Mai đứngvi_pham_ban_quyen dậy, cô gọileech_txt_ngu Hoắc Kiến Quốc: Đưa trạm xá của căn cứ một chuyến.
Được. Hoắc Kiến Quốc gật đầu. Anh thực không tin tưởngbot_an_cap Tô Mai, nhưngbot_an_cap đã dùng người thì không nghi, đã nghi thì dùng, một khi đã chọn tinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô, anh sẽ kiên định đứng về phía nghe theo sự sai bảo của cô.
Anh nghĩ, nếu lần mình phán đoán sai, tin lầm người, vậy anh sẵn lòng cùng Tô Mai chịu mọi hậu quả.
Haivi_pham_ban_quyen người vừa đứng dậy định đi ra , tấm rèm cửa đã bị aileech_txt_ngu hất mạnh ra. Triệu Anh đứng cửa như một con gà vừa thắng trận, cô ta dõng dạc nói:
Sư trưởng Hoắc, tôi vừa bàn bạc tập thể xong, quyết định không chấp nhận việc Tô Mai chữa bệnh Uyên. Anh mau bảo Tô Mai ra ngoài đivi_pham_ban_quyen, tiếpleech_txt_ngu tục làm cái việc hại người đó .
Triệu sư, đây không phải là học, đừng bày ra bộ dạng đó. Thủ trưởng cũ buổi chiềuleech_txt_ngu tới xem qua, ông ấy quyền chỉ huybot_an_cap ở đây tôi. Bây giờ ở đây tôi làleech_txt_ngu người , lời tôi nói chính là quân lệnh, mà quân lệnh thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ vì bất cứ mà thay đổi.
Một câu nói của Hoắc Kiến Quốc đã dập tắt hoàn toàn khí của Anh.
Dù trong hoàn này không nên cười, nhưng Tô Mainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn không nhịn được mà khẽ nhếch môi, nghĩ Hoắc Kiến Quốc thật sự rất lợibot_an_cap hại.
nhiên, Anh là giáo viên nên không dễ bị dọa nhưvi_pham_ban_quyen vậy. Côbot_an_cap ta ngẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người một lát rồi lập tức ứng lại:
lệnh là để quân nhânvi_pham_ban_quyen nghe theo, chúng tôileech_txt_ngu không phải quân , chúng tôi quần chúng. Các làm lính thì cũng được độc đoán như , vào thời trọng cũng nghe tiếng củavi_pham_ban_quyen tập thể. Tình hình hiện tại làvi_pham_ban_quyen chúng chúng tôi không đồng với cách làm của các anh!
Đúng thế, tôi dù sao cũng .
Tôi cũng không đồng ý.
Chúng tôi đều không đồng ý.
Dưới sự kêu gọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Triệu Anh, nhữngvi_pham_ban_quyen người bên ngoài lập tức hò hét theo, rõ là bọn đã bàn bạc với nhau từ trước.
Hoắc Kiến Quốc tức đến mức tháinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giậtleech_txt_ngu liên . Anh định lên tiếng thì Nhi đột nhiên sải bước ra khỏi cửa. Bà đứng trước cửa nhà mình, cúi đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật trước .
Lòng tốt và sự quan của mọi , Vương Mai Hương tôi cả đời nàybot_an_cap sẽ ghi nhớ. Nhưng Lý Uyên là trai , việc có để Tô Maivi_pham_ban_quyen chữa không là tôi quyết định, khác khôngvi_pham_ban_quyen thể can thiệp vào. Tôi đã quyết giao việc này cho Tô rồi. Nếu mọi muốn chờ tin tức cứ tiếp tục ngồi sưởivi_pham_ban_quyen ấm, còn nếu thật sự không nhận được thì hãy về nhà ngủ đi, cảm ơn mọi người.
Nói , Vương bà cúi sâu trước đám đông thêmleech_txt_ngu một lần nữa.
, mọi trong đều ngượng ngùng không dámbot_an_cap nói gì nữa. Bọn vốn bị Triệu Anh kích động xúc, nhưng nghĩ kỹ lại thì mẹ ruột Uyên còn ở đây, quả thực chưa lượtleech_txt_ngu họ phải lo lắng thay.
Những người vốnleech_txt_ngu đang đứng , dần đều lẳng lặng lạileech_txt_ngu chỗ cũ để sưởi ấm.
Chỉ Triệu Anh bướng bỉnh ngẩng cao đầu, ra vẻ lòng tốt bị coi như lang dạ thú, giận dữ hét lên:
Vương thẩm, sao có thể bệnh thì vái tứ phương như thế chứ, bà hồ đồ sao! Chẳng lẽ bà muốn để Lý Uyên lúc cũng không yên lòng?
Triệu Anh, đề nghị chúbot_an_cap ý giọng điệu mình. Hoắc không hài lòng. Tranh là chuyện bình thường, nhưng Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nên lời trù khi người ta còn sống vậy.
Nói với một mẹvi_pham_ban_quyen như thế chẳng khác nào là một lời nguyền rủa.
Sắc mặt Nhi cũng savi_pham_ban_quyen xuống, bà nhìn Triệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , khách khí nói:
Yên tâm, con trai tôi dù có đi mà không yên lòng thì cũng chỉ hóa quỷbot_an_cap trách người làm mẹ này chọn sai, không hưởng gì đến lão sư đâu. Nếu Triệu sư cảmbot_an_cap thấy trong lòng không thoải mái thì cứ về ngủ sớm đi, hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net naybot_an_cap cảm ơn cô!
Nói xong, Vương Nhi cũng chẳng thèm quan tâm đến ứng của Triệu Anh, xoay người đi vào trong . Bà vẫn còn nhớ cần phải giữ chặt cây kim kia.
Triệu Anh dường như cảm lời này của Vương Nhi quá nặng , tức đến mức phát khóc. Cô ta vừa lau nước mắt vừabot_an_cap đi ngoài:
Các người cứ đợi đấy, tôi đi tìm Chính , để xem các người làm loạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế này thì còn có ai quản được nữa không.
Vị Chính ủy mà Triệuleech_txt_ngu nhắc đến tên Lục Trấn Hảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, là dượng của cô ta, giữ chức cao đội.
Mặc dù xét về cấp bậc, Hoắc Kiến ngang hàng với Lục Trấn Hải, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lục Trấn Hải lại có quyền quản Hoắc Kiến Quốc. Bởi vì Hoắc Quốc phụ trách sự, còn Lục Trấn Hải phụ trách kiểm tra đánh giá cánleech_txt_ngu .
Lục Trấn Hải này phẩm chất chính trực, tính tình lại bảo thủ, cố chấp theo lý cứng nhắc, nhiều chuyệnbot_an_cap biến thông. Nghe Triệu Anh đi tìm ông ấy, Hoắc Kiến Quốc không khỏi cau .
Thấy Triệu Anh cuốibot_an_cap cùng cũng không chặn cửa nữa, Tô Mai thở phàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhẹ nhõm. Cô bây giờ không nhiều thời gian lãng , liền chóng bước ra ngoài.
Hoắc theo sát phía sauvi_pham_ban_quyen Tô Mai. Đến cổng sân, như chưa yên tâm, anh quay đầu dặn dò hai chiến sĩ đang ở góc sân:
Tạ Lập, Tưởng Vĩ, hai cầm súng canh gác cửa thực hiện quân vụ. Kẻ nào cưỡng chế xông vào cứ xử lý theo tội cản trở quân vụ.
Xử lý tội cản trở quân vụ nghĩa là có thể nổ súng tại chỗbot_an_cap.
Nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy, Tạ Lập và Tưởng Vĩ nhanh chóng đứng bật dậy, ôm súng, vẻ mặt nghị canh trước cửa nhà.
xếp xong việc ở sân, Hoắc Kiến Quốc mới đưa Tô Mai đi thẳng tới trạm xá của căn cứ.
bác sĩ trạm xá không mặt nên cửa bị khóa. Đếnleech_txt_ngu nơi, Hoắc Kiến Quốc trực tiếp dùng dụng cạy cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Bước vào trongbot_an_cap trạm quân y, Tô Mai mới phát hiện nơi hoàn toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác tưởng tượng về một nơi cũ kỹ nhỏ củavi_pham_ban_quyen cô.
Ở đâyleech_txt_ngu thuốc men rất đầyvi_pham_ban_quyen , bên trong còn có phòng phẫu thuật nhỏ, vốn là nơi bácleech_txt_ngu sĩ thường dùng để xử lý vết thương cho các chiến sĩ.
Sao anh không nói vớileech_txt_ngu là ởvi_pham_ban_quyen đây có phòng phẫu thuật? Tôleech_txt_ngu Mai nàn một câu. Nếu biết sớm, cô đã nghĩ đến chuyện đồ dọn phòng ngủ Hoắc Kiến Quốc làm phòng mổ.
Dù trong kiện khó , thuật đảm bảo vô trùng đối vẫn thể thực hiện, nhưng dù cũng không an toàn bằng phòng phẫu .
làleech_txt_ngu phát hiện muộn, bây giờ có phòng phẫu thuật cũng không kịp chuyển nhân tới nữa.
Hoắc đầy vẻ nghi ngờ: Côvi_pham_ban_quyen đi nội Tô, lẽvi_pham_ban_quyen phải Đông y mới đúng, sao cô lại biết làm phẫu thuật?
Đông y và Tây y ra ở một số diện thể thông hiểu lẫn nhau. nữa, ông nội tôi dù là thầy thuốc Đông nhưng anh biết ông không phẫu thuật? Đông y cũng có phương y, nếu không có người bị thương đưa chỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông , lẽ chỉ biết đứng nhìn người ta chết sao? Tôi quả thực học Đông y nhiều hơn, nhưng ông tôi tò Tây yvi_pham_ban_quyen, ông cũng từng sách thuật Tây y, những cuốn sách đó tôi thuộc làu làu.
chỉ đọc vài cuốn sách mà đã dám làm phẫu thuật sao? Hoắc Kiến Quốc nhìn Tô Mai lục lọi khắp nơi, mặt đanh lạivi_pham_ban_quyen.
Tôbot_an_cap Mai giải thích: Tất nhiên là không rồi, trướcleech_txt_ngu kia tôi đã từng dùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuột bạch, thỏ con đểleech_txt_ngu làm hàng nghìn lần thí nghiệm, anh yên tâm, kinh nghiệm.
Kiến Quốc:
Thế này mà cũng gọi là kinh nghiệm sao?
Tuy nhiên, anh quả thực có nghe Tây y sẽleech_txt_ngu dùng một số động vật có cấu giống cơ thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người để làm thí nghiệm y học.
Nếu cô không làm được thì gượng ép.
Yên tâm đi, vấn đề lớn đâu. Tô Mai ban đầu vốn không có nhiều niềm , hiện tại cô đã có, bởi vì đã tìm thấy đủ thuốc men và một bộ dao phẫu thuật vô tinh xảo.
Điều này khiến Tô Mai, người đã quen cầm phẫu thuật, một con dao có thể định đoạt sinh tử, lại được tự tin.
tìm thấy một chiếc trong trạmleech_txt_ngu xá, bỏ hết những thứ vừa tìm được vào , sau đóvi_pham_ban_quyen hỏi Hoắc Kiến Quốc:
Chủ nhân trạm xá này có dễ tính không? Tôi lấy túi của người đựng đồ, nếuleech_txt_ngu ông biết giận không?
Chẳng phải cô đã quen thói lấy trộm đồ của người khác saovi_pham_ban_quyen, còn quan tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến chuyện à?
Tô Mai nghe vậy ngẩn ra một lúc, sauleech_txt_ngu đó cười nóivi_pham_ban_quyen: Cũng .
Hoắc Quốc:
Dọn dẹp xong đồ đạc, Tô Mai đeo túi bước ra ngoài.
Vừa đến , Hoắc Kiến Quốc chẳng biết đâu ra một đoạn dây , quấn cánh cửa lại.
cửa không vì sợ có kẻ vào trộm đồ, mà vì vùng biên này xuyên có thú hoang xuất hiện, không khóa kỹ dễ bị chúng dùng sức mạnh cửa phá hoại.
Sau khi đóng cửa cẩn thận, Hoắc Kiến Quốc bảo Tô Mai đứng đợi ở cửa, rồi xoay sải bước chạy nhanh vào trong doanh trại.
Tô không biết anh đi đâu, đành ôm đứng tại chỗ.
Hai sau, một xe quân sự từ chạy đến, đỗ ngay trước Mai.
Lên . Hoắc Kiến quay kính xe xuống, vẫy tay với cô.
Ồ, nhìn thấy vật bánh này, Tô Mai bỗng tìm chút cảm giác của xã hiện đại.
Cô kéo xe, gương mặt rạng rỡ ngồi trong.
cái thân hình đồ sộ này của cô, đi thì không biết sẽ tốn bao nhiêu gian, được ngồi xe để nhanh chóng về cứu người đươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiênbot_an_cap là tốt nhất.
Chiếc xe từ từ bánh ra khỏi doanh trại, băng qua một cánh nhỏ, rất nhanh đã trở khu tập thể dànhbot_an_cap cho nhân quân đội.
Quãng đường đibot_an_cap bộ phải hơn hai mươi , vậy lái xe chỉ tốn có ba bốn phút.
Xe vừa dừng, Tô Mai xách định nhảy xuống, nhưng khi người chưa kịp động thì đã tay nhẹ bẫng, quay đầu lại đã thấy Kiến Quốc cầm lấy chiếc túi.
Anh không nhìn cô, xách túi đi thẳng vào trong viện.
Thấy vậy, Tô Mai cũng vội nhảy xuống, cửaleech_txt_ngu xe bám gót Hoắc Kiến Quốc vàoleech_txt_ngu .
Vừa vào sân, Tô Mai ngồi xổmleech_txt_ngu bên lửa, hơ tay khoảng mươi đến khi đôi bàn tay ấm lên mới dậy.
Mọi trong sân đều đổ dồn ánh mắt về phía Mai, nhưng cô chẳng thèm đểvi_pham_ban_quyen tâm mà đi thẳng vào trong phòng.
Thấy Hoắc Kiến Quốc và Tô Mai trở về, Nhi xúc động đứng bật dậy.
Banbot_an_cap đầu, ý Tôleech_txt_ngu Mai chữa trị chovi_pham_ban_quyen Lý Uyênbot_an_cap chỉ là tâm lý “có bệnh vái tứ phương”, là sự lựa chọn bất đắc dĩ trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đường cùng.
Nhưng sau nửa tiếng đồng hồ vừa qua, thế của bà đã hoàn thay đổi, bà đặt trọn niềm hy vọng lên Mai.
Bởi suốt nửa giờ đó, Uyên vẫn hôn mê nhưng nhịpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thở luôn ổn định, không xảy ra tình trạng kịch nữa.
Tô Mai đã dùng sự chứng minh rằng cô thực có yleech_txt_ngu thuật.
Dùng kim châm cứu để giữ , làm được này không , sĩ ngoại khoa mà làm được thì đúng là phượng mao lân giác.
là một bác sĩ ngoại khoa khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuyên vào thân xác này, ước chừng Lý Uyên giờ này đã xanh cỏ, bởi số bác sĩ ngoại khoa chỉ biết y.
Nhưng Tô Mai thì khác, tuy là bác sĩ ngoại khoa nhưng cô từng dày công nghiên Trung y.
Cô từ nhỏ đã hiếu học, chỉ cần có người chỉ dẫn là đều sẵn lòng học .
Năm làm ở viện, Tô Mai không có tiền thuê nhà ở trong ký túcvi_pham_ban_quyen xánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tình cờ đượcvi_pham_ban_quyen xếp phòng với một nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bác Trung y già.
Vị bác sĩ già đó là mẹ đơn thân, sau khi con gái lâm bệnh, bà đã bán nhà, muốn tiết kiệm tiền kéo dài sự sống cho con nên chuyển ký túc xá bệnh viện.
Con gái của lại tình nằm viện đúng khoa của Tô Mai, đó Tô Mai thường xuyên chăm sóc ăn uống sinh hoạt bé.
Để cảm tạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bác sĩ già đã mua rất quà tặng choleech_txt_ngu cô.
Tô Mai không nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quà, chỉ xin bà dạy cho kiến về Trung .
Lúc đó, vị trưởng khoa ngoại phụ trách hướng dẫn Tô Mai thấy cô đọc sáchbot_an_cap Trungbot_an_cap còn phê bình cô tham nhiều mà , khiến cô chỉ có thể lút học sau giờ .
theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữ bác sĩ đó họcleech_txt_ngu ròng hai , người thầybot_an_cap ấy đã túi truyền thụ thứcbot_an_cap cho cô. Sau này Tô Mai còn thi lấy chứngleech_txt_ngu chỉ nghề , thậm chí phòng khám tại Trung y.
Tiếcvi_pham_ban_quyen là sau đó danh tiếngvi_pham_ban_quyen bên khoa ngoại củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá lớn, bận rộn không xuể, đànhbot_an_cap phải đóngvi_pham_ban_quyen cửa khám Trung y, nhưng bản lĩnh đã được thì vẫn còn đó.
Giờ đây cô vô cùng biết ơn tưởng “học càng càng tốt” của mình, cũngbot_an_cap chịu học.
Nếu không, cô làm sao có bản dùng kim châm cứu giữ mạng nàyvi_pham_ban_quyen.
chân Hoắc Kiến vào , Tô lấy chai truyền dịch và thuốc men từ trong túi ra.
Cô thành thục pha thuốc, bơm nước muối sinh lý vào lọ thủy tinh nhỏ đựngbot_an_cap Penicillin, lắc mạnh cái rồi dùng ống tiêmvi_pham_ban_quyen rút hỗn hợp ra.
động tác đó vô cùng gọn gàng và điêu luyện, Tô làm một cách nhiên mây trôileech_txt_ngu chảy, hoàn không chú ý đến ánh đầy hoặc của Hoắc Kiến Quốc ở phía sau.
Lý Uyên trước đây tiêm Penicillin chưa, có bị dị ứng không? Sau khi pha thuốc xong, Tô Mai hỏi một câu.
Vương Nhi lập tứcbot_an_cap đáp:
Tiêm rồi, lúc bị cảm có tiêmvi_pham_ban_quyen, không dị .
Dù Vương Nhi nói khôngbot_an_cap dị ứng, Tô vẫn dùng kim rút một ít thuốc để làm test da choleech_txt_ngu Lý Uyên. Tuy anh khôngbot_an_cap ứng vớibot_an_cap Penicillin, nhưng khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sử dụng các khác nhau, tốt vẫn kiểmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net traleech_txt_ngu trước.
Làm test xong, xác định Lý Uyên dị ứng, cô mới bơm vào chai , sau đó bảo Hoắc Quốc chai lên chiếc đinh trên tườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bắtleech_txt_ngu đầu truyền dịch cho Lý .
Trong dịch truyền cóbot_an_cap thuốc hạ , thuốc viêm, cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể giúpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lý Uyên nhanh , thời bổ lượng nước đã mất do chảy máu.
khi kim truyền xong, Mai mới rút những chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kim khâu đang trên người Lý Uyên ra.
Cô lại bảo Vương vài bộ ga giường vỏ gối sạch qua sử dụng, rồi nói với Hoắc Kiến Quốc:
Anh đi dọn dẹp phòng của mình làm phòng mổ đi. củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà Vương Nhi nhỏ , nhiều đồ đạc vi khuẩn, phòng của anh dọn ra phòng mổ thích nhất.
Tô Mai nói, Hoắc Kiến Quốc lập tức quay người đi ra ngoài.
Đến lúc này, anh đã có phầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tin rằng Tô Mai thực sựbot_an_cap biết y thuật, bởi động tác phabot_an_cap , truyền dịchleech_txt_ngu và tiêm của cô trông chẳng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì là nghiệp dư. Anh đi vừa :
Lần sau có chuyện như vậy, có thể nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước, sẽ cho người sắp xếp.
Sắp đi thủ tục ly hôn rồi, còn lần nào nữa đâu. Tô Mai buột miệng đáp lại câunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như .
trước, giọng nói của Hoắc Kiến Quốc trầm khàn u uất vọng lạileech_txt_ngu: Cũng đúng.
Ra khỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa, Hoắc Kiến Quốc thêm người sân sang phòng cạnh giúp đỡ.
Có người trợ giúp, đồ đạc trongvi_pham_ban_quyen phòng anh chóng được chuyển sạch ra ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Sau đó, Hoắc Quốc chẳng mượn từ nhàleech_txt_ngu ai một tấm ván gỗ rộng một rưỡi, đặt lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai chiếc ghế dàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi đóng chắc chắnbot_an_cap, tạo một bàn mổ đơn sơ.
Nhìn giường tạm thời mới dựng, có ngườileech_txt_ngu chợt nhớ chiếc giường cũ trong phòng Hoắc Kiến Quốc vốn đã nát bét, không kìm hỏi:
sư đoàn , cái giường cũ trong phòng anh sao lại vụn thế kia? Như vậy thì anh ?
Ngốc thế, cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngủ kiểubot_an_cap gì đượcleech_txt_ngu nữa. Chưa đợi Hoắc Kiến Quốc tiếng, một người khác cướp lời, vừa nói vừa mắt ra hiệu với Hoắc Kiến Quốc: Rõ ràng căn phòng kia mới là phòng ngủ, phòng này chẳng có cả, sư đoàn chắc chỉ dùng đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm việc thôi, còn ngủ chắc chắn là ngủ bên phòng chị dâu rồi.
Hóa ra là vậy. Người đặt câu hỏi lập lộ vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ.
Là nhânbot_an_cap chính câu chuyện, Hoắc Kiếnvi_pham_ban_quyen Quốc từ đầu đến cuối nói lờileech_txt_ngu nào, sắc mặt đen sì như nhọ nồi.
Biết nói sao ? Anh chẳng lẽ lại bảo làvi_pham_ban_quyen chiếcvi_pham_ban_quyen giường kia bịvi_pham_ban_quyen Tô Mai “dùng vũ ” mà ép đến sao?
May mà Tô Mai khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sang dặn dò cách bố trí phòng mổ xong đã quay lại phòng Lý theo dõi tìnhbot_an_cap hình.
Nếu cô có mặt ở đó mà nghe được những lời này, chắc sẽ xấu hổ mức dùng ngónbot_an_cap đào được cả một tòa lâu tại chỗ mất.
dĩ Mai không bảo Hoắc Kiến Quốc bịbot_an_cap phòng mổ sớm là việc này thực sự khôngvi_pham_ban_quyen .
Lúc cô còn mượn găm của anh để làm phẫuvi_pham_ban_quyen thuật, bấy giờ cô nghĩ kiện gian khổ, làm ngay tại phòng Vương Nhi cũng không sao.
Dù sao là một ca thuật làm theo kiểu thô sơbot_an_cap, làm ở đâu cũngleech_txt_ngu thế.
Nhưng sau đó cùng Quốc đến trạm xá, tìm được túi y tế và còn hiện ra một bộ phẫu tinh xảo.
Thấy dụngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầy đủ như vậy, trên về cô mới chính thức định dựng một phòng đơn giản, muốn thực hiệnleech_txt_ngu caleech_txt_ngu thuật này cách hoàn hơn.
Chuyện phòng mổ không vội, vì Tô Mai còn truyền dịch Lý Uyên, đợi chỉ sinh tồnvi_pham_ban_quyen của anh ổn định dám tiêm thuốc gây mê tĩnh mạch.
Quá trình dàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nên việc bàn mổ cứ thong thả mà làm.
Bận rộn cả ngày, Tô Mai ngồi bên giường bắt ngủ .
Kiếp trước cô làm việc liên tục 24 giờ cũng không thấy buồn thế này, nhưng thân quá béo, người béo thường hay bị hư nhược, mà đã nhược thì lúc nào cũng thấy thèm ngủ.
lim dim mắt ngồi trên , đầu gật gù ít nhất năm lần.
Cứ lần đầu vừa cúi là lại giật mình giấc.
Trạng lơ mơ này khiếnbot_an_cap Tô Mai ngápnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngắn dài.
Thế , cơn buồn ngủ của cô bỗng chốc bị sạch sành sanh bởi một tiếngbot_an_cap quát giận dữ đầy lựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ ngoài sân.
Láo xược!
là làm càn!
Convi_pham_ban_quyen Tô Mai thì khám bệnh cái gì, các mau tránh ravi_pham_ban_quyen, đểbot_an_cap tôi vào trong!
chính , phải chúng tôi ngăn cản ông, chỉ là quân lệnh núi, chúng tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không để ông vào. Tạ Lập cầm súng chặn ở cửa, vẻbot_an_cap mặt lạnh lùng như máy canh không cảm xúc.
Chính ủy? Nghe thấy danh xưng này, Tô sực nhớ , Triệu Anh chạy ra sânvi_pham_ban_quyen đã nói cô ta tìm ủy.
Cô ta thực sựleech_txt_ngu đã được ngườivi_pham_ban_quyen .
Cũng Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã mách những gì giọng Lục chính ủy này nghe có vẻ khávi_pham_ban_quyen giận dữ.
Bị chặn ngoài cửa, Lục Trấn Hải càng thêm hỏa :
Kiến Quốc thì , Hoắc Kiến Quốc phải dưới quyền quản lý của tôi, tránh ra!
Hoắc trưởng quyền quản lý củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông, chúng tôi lại thuộc quản lý của Hoắc sư trưởng, mong chính ủy đừng làm khó chúng tôi. Tạ Lập thẳng tắp, không lay chuyển.
Tốt, lắm, binh giỏi Kiến Quốc dắt. Lục Trấn thế mà lại vỗ tay , rồi tiếp tục : Được, tôivi_pham_ban_quyen không làm khó các cậu, Hoắc Kiến Quốc , bảo cậu ta cút đây cho tôi!
Lục chính ủy tìm tôi? Hoắc Kiến Quốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người chưa đến, tiếng đã tới, dứt mới xuất hiện ở cổng sân.
Anh nghe thấy tiếng Trấn Hải từ sân bên cạnh nên mới đi . Bước vào cửa, anh nhìn Lục Trấn vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ mặt thắc mắc, hỏi:
Lục chính ủy ăn phải thuốc nổ sao, sao hỏa khí lại lớn thế này?
Tại tôi lại hỏa, anh không biết ? Lục Hảivi_pham_ban_quyen hỏi lại một câuleech_txt_ngu, ngữ khí rất khôngvi_pham_ban_quyen thiện chí:
Hoắc Quốc, bình thường anh túng Tô Mai quậy nhàleech_txt_ngu quân nhân này mức gà không yên thì thôi đi!
Nhưng trong việc cứu người, có coi như trò như vậy? Tô Mai là hạng người gì, cả khu này không ai không biếtbot_an_cap, dám để cô ta ra tay chữa bệnh, nếu chữa hỏng thì ai chịu trách nhiệm?
Tội danh coi thường mạng người nàyvi_pham_ban_quyen Hoắc Kiến Quốc tự nhiên không nhận, giải thích:
Chuyện này là quyếtbot_an_cap định sau khi tôi và mẹvi_pham_ban_quyen của Lý Uyên đã bàn bạc kỹ lưỡng, thái độ của chúng tôi đối với này vô cùng nghiêm túc.
Nghiêm túc? Lục Hải cười lạnh một tiếng: Cái gọi là nghiêm túc của anhleech_txt_ngu giương mắt nhìn người ăn khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngồi của mình, cầm cây kim thêu hoa đi châm cứubot_an_cap cho một sĩ cươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao?
Hoắc Kiến , anh mau bảo Tô Mai dừng tay ngay, chuyện này tôi coi như chưa từng xảy , nếu anh gánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nổi nhiệm này đâu. Cho dù anh là sư trưởng, cũng khôngvi_pham_ban_quyen thể để vợ mình hành nghề y trái phép.
Cô ta có giấy chứng nhận công tác y tế không? Cô có bằng nghiệp y không? Cô ta chẳng có , dựa vào cái gì mà khám bệnh cho người ta?
Lục chính ủy, chuyện thứ lỗi cho không thể đồng . Kiến Quốc nói giọng rất nhẹ, mỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chữ đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhấn rõ ràng, ngữ khí cùng kiên định.
Lần nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Lục Trấn Hải hoànvi_pham_ban_quyen toàn trận lôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đình:
Tôi không thể nhìn anh làm xằng làm bậy như thế. Hoắc Kiến Quốc, tôi nhất định sẽ thỉnh cầu tổ chức phạt anh thật nghiêm khắc. Nếu anh cứ khăng làm ý mình, để xem anh có gánh nổi hậu quả này .
Trấn Hảivi_pham_ban_quyen vừa nói xongleech_txt_ngu, Vương Nhi lại vén rèm từ trong nhà bước ra. Bà nhìn Lục Trấn Hải một cái, vẫn cúi chào trước rồi mới nói:
Lục ủy, cảm ông đã quan tâmbot_an_cap đến con trai tôi. là tôi mẹ của Lý Uyên, chuyện của con trai tôi doleech_txt_ngu người làm mẹleech_txt_ngu như tôi quyết định.
Việc Tô Mai chữa trị do tôi đồng ý, tốt hay xấu đều có thể gánh vác, xin Lục chính ủy đừng làm khó một người chỉ con mình được sống.
Hai chữ người mẹ có sức nặng rất lớn, người bình thường nghe thấy lờileech_txt_ngu này có lẽ cũng nỡ tiếp tục gây , nhưng Hải không vì thế mà bỏ , ông nhìn bà với vẻ cảm:
Bà chị à, tôi biết trong lòng bà đang khó chịu, mẹ trong thiên hạ thật đáng thương, trạng của bà có thể thấu , tôi cũng làm cha.
Nhưng chúng ta không thể vì lo lắng tiện phóbot_an_cap mặc của trẻ cho hạng người Tôbot_an_cap được, như vậy là quá nhẫn với đứa trẻ.
Bà là mẹ thì không , nhưng Lý còn là quân nhân, quânvi_pham_ban_quyen nhân là ngườileech_txt_ngu đã dâng hiến cho quốc gia, chuyện của cậu ấy gia có quyền quyết địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chuyện tôi nhất định phải quản.
Tôi đối khôngleech_txt_ngu cho phép loại chuyện biết rõ thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm mà vẫn cứ làm này xảy ra dưới mắt mình.
Nói xong, Lục Trấn Hải thế mà lại qua bà Vương, đưa tay đẩy Tạ Lập muốn xông vào trong nhà.
Ngoài cổng sân, Triệu Anh nhìn Lục Trấn Hải với vẻ đầy sùng bái. Cô ta nghĩ làm công tác trị đúng là khác biệtleech_txt_ngu, lúc nãy Vương Nhi dùng thân phận người mẹvi_pham_ban_quyen nói , cô ta còn không biết ứng phóvi_pham_ban_quyen thế .
nói đúng, về gia, chuyện của anh ta dượng tự nhiên quyềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quản. Triệu Anh khoanh tay, muốn xem Lục Trấn Hải thúc màn kịch nực cười , ta những này biết , lời của một giáo viên như cô ta là toàn chính xác.
Thấy Lục Trấn Hải định xông , sắcvi_pham_ban_quyen mặt Hoắc Kiến Quốc lập tức lạnh xuống. nhìn sâu vào Trấn Hải một cái, sau đó quyết đoán hạbot_an_cap cho Lập và Vĩ:
Tạ , Tưởng , đưa Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính ủy sang bếp bên cạnh nghỉ ngơi.
Rõ. Tạ Lập và Tưởngleech_txt_ngu Vĩ lượt chào lễ với Hoắc Kiến Quốc và Trấn Hải, sau đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai bên Lụcbot_an_cap Trấn Hải về phía nhà bếp sát vách.
Tạ Lập cẩn thận cười làm : Lục chính ủy, là tội !
Anh định giamnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lỏngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi sao? Hoắc , tốt, anh giỏi lắmvi_pham_ban_quyen! nay cần anh dám làm này, tôi sẽ khiến không thể mặc bộ quân phục này được nữa. Lục Trấn Hảibot_an_cap bị hai chiến sĩ kẹp chặt, không thểleech_txt_ngu cử động, trợnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt lên với Hoắc Kiến Quốc.
Hoắc Kiến Quốc không chút cảm, nghiêm nghị nói:
Hôm tôi có ở đây, trực tiếp một bản lệnh Lục chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ủy. Nếu ngày hôm nay xảy sai sót, sau khi tổ điều tra và thực sự chứng minh quyết định của có vấn đề, thì không cần Lục chính ủy ra tay, tôi sẽ mình cởi bỏ bộ phục này, đồng thời chấp nhận sự trừng phạt của tòa án sự.
Lời thốt ra, toàn trường im phăng phắc.
Mọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người đều không ngờ rằng Hoắc Kiến có thể tinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tưởng Tô Mai đến , ngay cả quân lệnh trạng cũng dám lập hạ.
với sự bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vệ của Hoắc Kiến Quốc, ban đầu Tô Mai không có cảm xúc gìbot_an_cap đặc . Từ ký ức của nguyên chủ, cô đã biết Hoắc Kiến Quốc là một người vô cùng kiên .
Một khi anh đã đưa ra quyết định thì chắc chắnleech_txt_ngu sẽ bảo vệ để cô thành việc điều trị.
Cho đến khi nghe Kiến Quốcvi_pham_ban_quyen nói đến câubot_an_cap cuối cùng, lòng Tô mới lên chút gợn sóngbot_an_cap. Cô đương nhiên biết , Hoắc Kiến Quốc lập quân lệnh trạng như vậy không vì cô, càng phải vì tin tưởng cô.
Hoắc Kiến Quốc lập quân lệnh trạng chỉ giản vì anh là một tốt, vì muốn giành lấy tia hy vọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sống sót cho Lý Uyên, anh thà đánh cược cả đồ, vậnleech_txt_ngu mệnh và danh dự của mình.
Anh không muốn lầm, nhưng không muốn bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để Lý Uyên được sống tiếpleech_txt_ngu. Mai đã thấuleech_txt_ngu được sự hiến vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hy sinh của Kiến Quốc.
Điều này khiến Tô Mai kìm được nhớ tới sự việc khiến cô phải ôm suốt đời khi còn làm việc tại khoabot_an_cap cấp cứu ở hiện đạivi_pham_ban_quyen.
Đó một chiều rất bình yên, có một sản phụ bị ngã dẫn đến băng huyết, đượcbot_an_cap đến bệnh viện cấp cứu. Tình trạng của sản phụvi_pham_ban_quyen rất nghiêm và không còn tỉnh táo, trong hợp này, bệnh viện cần ký tên mới có thể tiến hành phẫu mổ lấy thai.
Chồng của sản phụ là một gã đàn hèn nhát, cổ và vô trách nhiệm. không chịu tên phẫu thuật, ngay cả khi bệnh viện đứng ra cam đoan không thu viện phí, vẫn kiên quyết không , lặp lặp lại một câu:
Các người cứ chữa đi, cứ dùng thuốc mà chữa là !
Dù phía bệnh viện có nỗ lực thế nào, gã đàn ông đó vẫn không chịu ký . Cuốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , sản phụ vì bỏ lỡ điểm phẫu tốtbot_an_cap nhất nên đã chết trong phòng cấp cứu lạnh lẽo.
Mỗivi_pham_ban_quyen khi nghĩ đến chuyện này, Mai lại cảm thấy lòngleech_txt_ngu . Cô đã từng vô lần giả định, lúc đó cô thể dũng hơn một chút, ra gánh vác rủi ro của ca phẫu thuật, liệu phụ nữ thai đó có không phải chết hay không.
Thế nhưng, có hối hận, Tô Maibot_an_cap cũng hiểu cho dù cóvi_pham_ban_quyen lặp lại một lần nữa, cô cũng không dám đánh cược tiền đồ và danh dự của mình để gánh vác trách nhiệm nặng nề đó.
Cô không làm được, Hoắc Kiến Quốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã làm được.
Vì vậy, khoảnh khắc nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Tô Mai nảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh lòng trọng đối với Hoắc Kiến Quốc. Trong lòng cô nhủ: Yên tâm đi, nhất định sẽ không làm anh thất vọng.
Nhất định.
Nghe thấy tiếng náo động ngoài sân dẹp yên, Tô mới đứng dậy đi ra, cô nói:
Đến vài , cái cáng lúc ngày đưa Lý Uyên vềbot_an_cap vào đây!
Các dấu hiệu sinh tồn của Lý Uyên đã ổn định hơn nhiều, các chỉ số phẫu thuật cơ bản, Mai muốn tiến hành phẫu thuật cho anh ngay lập tức.
Caleech_txt_ngu thuật này khó hơn kỳ ca phẫu nào Tô Mai từng thực hiện trước đây, bởi vì không có bất kỳ thiết bị hỗ trợ, cô chỉ có thể dựa vào kinh của chính mình.
Rất nhanh đó, Hoắc Kiến Quốc đã gọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người khiêng Lý Uyên phòng bên .
Nhìnleech_txt_ngu con bịleech_txt_ngu khiêngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi, bà Vương Nhi đến mờ , bà nắm chặt lấy Tô Mai, khoảnbot_an_cap:
Trăm sự nhờ cả vào cô, Tô Mai.
Là một ngoại khoa, ở thời hiện đại, Tô Mai đã từng người nhà nhân nhờ vả như thế này số lần, cô rất bình thảnleech_txt_ngu vỗ vỗ lưng bà Vương Nhi.
Đến lúc này, Tôvi_pham_ban_quyen Mai mới nhìn qua phòng phẫu thuật Hoắc Kiến Quốc đã lên.
Côleech_txt_ngu ngạc nhiên phát hiện phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phẫu thuật này còn ra dáng cả những gì cô xếp. Không biết anh tìm đâu ra một chiếc lều tinh, dựng ngay trong phòng.
Trên đất còn trải màng nilon, ngoại trừ việc chưa được phun khử trùng, phòng phẫu thuật tạm thời này đã có vàibot_an_cap phần dáng vẻ của trường vô khuẩn.
Dù chưa ăn heo thì ít Hoắc Quốc cũng thấy heo chạy, anh từng bị thương, cũng từng được đưa vào phòng cấp cứu, nên chút ấn tượng với cách bài trí trong đó.
Bước vào cửa, Tô Mai khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chui ngay vào lều cồn rửa sạch tay ở bên ngoài, đó tay su vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tiếp đó, đưa cồn cho Hoắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kiến Quốc và nói:
Anh cũng trùng tay đi, tôi cần hai giúp một tay, ngoài anh ra thì gọi thêm một người nữa!
Hoắc Kiến Quốc đón , lẳng sátvi_pham_ban_quyen trùng không nói gì, anh biết sĩ thể tự mình hoàn thành phẫu thuậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nếu người hỗ trợ.
Sư trưởng, để tôi đi cho! Tạ chủ động đứng ra mặt Hoắc Kiến Quốc, xin được vào giúp.
Nhưng lần này Hoắc Kiến Quốc lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ chối Tạ Lập:
Tôi biết cậu và thân thiết nên lòng, nhưng cậu đã bận cả ngày , cơ thể quá mệt mỏi sẽ dễ xảy ra , để Tưởng Vĩ vàovi_pham_ban_quyen đi!
Nói , Hoắc Kiến Quốc đưa chai cồn cho Tưởng Vĩ, Tạ Lập đành hụt hẫng lùi lại phía sau.
Sau khi vào phòng phẫu thuật, Tô Mai kiểm tra cho Lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Uyên trước, sau đó cô ghi chép vào tờ giấy:
Nhiệt độ 36, thở 22, mạch 75, huyết áp 110, nhịp tim 60, các hiệu tồn bản thường, có thể thuật.
Thực hiện xongbot_an_cap những bước kiểm tra sản cơ bản nhất, Tô Mai thử phản ứng của Uyên với thuốc tê, sau khi định anh không bị dị ứng mới tiến hành gây mê mạch.
Nhìn thấy mặt đau đớn của Lý Uyên đã dịu , Tô Mai biết thuốc tê đã phát huy tác dụng, cô cầm lấy con dao phẫuleech_txt_ngu cán dài, thắp một đèn cồn rồi bắt đầu dao lửa.
Thấy động Tô Mai, Hoắcvi_pham_ban_quyen Kiến Quốc rất hỏi làm gì. Câu hỏi đã muốn hỏi từ lúc cô lấy đèn cồn phòng , nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cuối cùng vì sợ làm phiền cô phẫu thuật anh chọn cách im lặng.
Rất nhanh, con dao trên tay Tô Mai đã được nung đỏ rực, cô đặt nóbot_an_cap vào khay phẫu thuật cạnh, rồi lượt nung năm connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dao nữa.
đó, cô cầm dao bắt đầu quanh các mô bao quanh khúc gỗ.
Trong phòng tức khắc bốc lên mùi thịt nướng.
Ngửibot_an_cap thấy mùi này, vẻ điềm tĩnh thường ngày trên Hoắc Kiến Quốc lập tức mất, anh trợn mắt quát: Tô Mai, cô làm gì ?
Phải tìm ra máu quanh khúc gỗ chứ! Tô Mai giải thích một chuyên nghiệp:
Gần vết thương này có một nhánh động mạch nhỏ, cậu ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôn mê là do mất máu quá nhiều, phải được mạch để tránh gây tổn thương khi rút gỗ ra.
mạch máu thì tìm mạch máu, sao cô phải dùng nungleech_txt_ngu nóng cậu ấy?
gì mà cuống lên thế? Tô Mai vừa thay dao tiếp tục ấn lên vết thương, vừa nói:
Dùng nhiệt làm cháy mô là cách cầm nhanh . Tôi làm là tránh chảy máu thêm, cậu ấy thể mất thêm máu nữa, vả lại ra máu ít cũng giúp tôi tìm mạch máu hơn.
Phẫu hiện đại để chảy máu còn phát minh dao điệnleech_txt_ngu, mỗi lần phẫu thuật là phòngbot_an_cap mổ đầy mùi , Tô Maibot_an_cap đã với việc này.
Trong lúc nói chuyện, Tô Mai đãbot_an_cap tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy sợi dây động mạch đó.
Mạchbot_an_cap máu chưa đứt, bị khúc gỗ cào rách một lỗ, vừa rạch ra máu bắt đầu tuôn.
Đợi rút gỗ ra, mạch máunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắc chắn sẽ đứt hoàn toàn, Tô Mai tiêm thuốc kháng lợi niệu vào đầu mạch máu, loại thuốc này có thểbot_an_cap làm đông máu trong gian , tác dụng cầm máu hiệu quả.
Tiêm xong thuốc máu, Tô Mai mới nhìn về phía Hoắc Kiến Quốc và Tưởng Vĩ, nói:
người, người phụ tráchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giữ chân cậu ấy, người thì rút khúc gỗ trên đùi ra.
đề phòng trường hợp huyết áp tụtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gây sốc trong quá trình rút gỗ, Tô Mai đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước cho Lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mũi Diazepam.
Cứ thế rút sao? Có bị đại xuất huyết không? Chúng ta có máu đểleech_txt_ngu truyền cấp cứu cho cậu ấy đâu. Hoắc Kiến có chút do dự nhìn Tô Mai.
Anhleech_txt_ngu ở trong quân đội nhiềubot_an_cap năm, chẳngbot_an_cap lạ gì cảnh chiến hữu bị thương, nên anh rất rõ những tình huống đột xuất có thể xảy trong lúc phẫu thuật.
Vẻ mặt Tô Mai vẫnvi_pham_ban_quyen rất bình thản:
Không vấn đề gì, động mạch đã được tiêm thuốc rồi, các anh cứ việc rút , còn chuyện chảy máu ở những chỗ khác tôi có cách đối phó.
Thấy Mai điềm tĩnh như vậy, Hoắc Quốc và Tưởng Vĩ nhìn nhau một cái, sau đó Tưởng Vĩ bước tới giữ chặt chân Uyên. Hoắc Kiến Quốc nhìnbot_an_cap Tô Mai, hít sâu một hơi, tay ấn đùi Lý dứt khoát mạnh khúc gỗ ra.
Tức , máu từ đùi Lý Uyên phun ra như suối.
Máu bắn đầy Hoắc Quốc, khiến tim anh không khỏi run lên .
Anh định lên tiếng Tô Mai cầm một con dao đỏ ấn vàovi_pham_ban_quyen đùi Lý Uyên, trong lại bốc lênleech_txt_ngu mùi cháy xèo xèo.
điềm tĩnh của Hoắcvi_pham_ban_quyen Quốc hoàn toàn biến mất, anh trợn trònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt hét lên: Đây chính là cách của cô sao?
Nếu không thìvi_pham_ban_quyen sao? Tô Mai liếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn Hoắc Kiến Quốc, thảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên nói: Vừa nãy anh chẳng phải đã lần rồi sao? dùng dao nung đỏ để rạch, tôi cứ ngỡ anh đã quen rồi .
Hoắc Kiến Quốc:
Anh không quen, là kiểu chữa trị man gì vậy?
Tô Mai không để tâm đến suy nghĩ của Kiến Quốc, cô liên dùng dao phẫu thuật nóng để vết thương, cho tình chảy máu dịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi, cô mới hít sâu hơi, chínhleech_txt_ngu thức công đoạn chính.
Tiếp , việc cần làm mới là khó nhất. phải dùng dao phẫuleech_txt_ngu thuật rạch từng chút một vết thương trên chân, làm sạch các mảnh vụn bên trong, saubot_an_cap đó mới hành lại.
Điều Tô Mai lo lắng là tình trạng gãy xương. Nếu có gãy xương, cô chỉ thể sau khi ra thìbot_an_cap nhặt các mảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xương vụn đi rồi khâu lại để giữ mạng cho Lý trước.
Đợi đến khi tuyết tan mới có thể đưa Lý Uyên thành làm thuật nối xương, vì khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có dụng nối xương. Nhưng như vậy, gian trì hoãn quá lâu, rất có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lý Uyên sẽ tàn suốt đời.
Thêm nữa, khi Tô Mai lớp da ra, cô còn phải đặc biệt chú không được làm tổn thương các mạch máu và thần kinh quan trọng.
Khúcvi_pham_ban_quyen đâm vào vị tríleech_txt_ngu khéo, vừa vặn được các mạch máu và dây thần kinh chính, nhưng cả hai nằm sát thương, Tô hạ phảileech_txt_ngu cực kỳ cẩnbot_an_cap thận.
Trong chốc, chất trên người Mai đã đổi, cô cúi đầuleech_txt_ngu, cắt từng nhát dao, biểu cảm nghiêm túc và trung, mỗi nhát dao đều thẳng tắp và hoàn hảo.
Côbot_an_cap vừa tỉ mỉ kiểm traleech_txt_ngu vừa yêu cầu Hoắc Kiến Quốc đưa dụng cụ phẫunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuật.
Trước khi bắt đầu, Tô Mai bàyleech_txt_ngu sẵn các dụng cụ đó. Vì sợ Hoắc Quốc không biết gọibot_an_cap nên cô trực tiếp dùng thứ tự để thay thế.
Hoắc Kiến vừa đưa đồ cho Tô Mai, vừa hoặc nhìn bóng lưng cô. Anh tự nhận mình nhìn người rất chuẩn, có thể thấubot_an_cap bộ mặt thật ẩn giấu dưới lớp da của mỗi người.
Nhưng với Tô Mai , Hoắc Quốc thấy mình hoànvi_pham_ban_quyen toàn nhìn lầm . Sống chung dưới mái nhà một năm trờivi_pham_ban_quyen, anh lại chưa từng nhận ra còn có một mặt như này.
Đặc biệt khi cô đòi dụng cụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô chẳng cần ngẩng đầu nhìnleech_txt_ngu lấy một lần cũng có thể rõ mónvi_pham_ban_quyen đồ mình cần đặt ở đâu.
Việc này đối với ra chẳng có gì khó khăn, vì thứ tự sắp cụ ngoại khoa trong quá trình thuật đều có quy định thống nhất, cô đã sớm thuộc làu làu.
Hoắc Kiến Quốc trách đưa dụng cụ, Tưởng Vĩ phụ trách nung dao cho Tô Mai.
nhát dao cô xuống đều dao phẫu nung đỏ để rạch, nhưleech_txt_ngu vậy vừa dễ máu lại vừa dễbot_an_cap quan .
Ngửi mùi thịt nướng trong , Hoắc Kiến Quốc cảm tương lai mịt mờ, những phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thức điều trị này Tô Mai anh từng nghe nói tới .
Lúc này, Tô Mai đã rạch đến tận lõi bên trong.
Điều cô cảm thấy may mắn là xương của Uyên bị gãy, chỉ bị nứt nhẹ.
Chỉ cần làm sạch các xương vụn, sauleech_txt_ngu khi khâu lại rồi cố từ bên ngoàivi_pham_ban_quyen, chân của anhleech_txt_ngu có thể từ từ lành lại.
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay