Nguyễn Lê! Cô muốn chớt thì chớt một mình đi, đừng có lôi này xuống nước!
Giọng chàng trai trẻ gằn , nhưng sự giáo tốt đẹp bẩm sinh không cho phép anh ta chửi bậy một cách trắng trợn.
Nguyễn mở đã thấy một vật mặt hung tợn chỉ cách mặt mình chưa đầy một ly, cái miệng máu của nó đang ngoác ra như thể muốn xé xác cô ngay lập .
Xoạt!
Máu bắn tung tóe lên mặt cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Mùi nồng cùng cảnh tượng kinh hoàng trước mắt đã giáng một đòn mạng hệ thần kinh vốn manh Nguyễn .
Thế là, chưa tỉnh táo một , cô lại nhẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngất đi lần nữa.
Chắc chắn rồi xuống địa ngục !
Chắc chắn là vậy!
Nghĩ đến sử trình duyệt và mấy đoạn chat con bạn thân còn chưa kịpvi_pham_ban_quyen xóa trước khi bị tai nạn xe, Nguyễn Lê đau tột .
Thấy người phụ nữ trong lòng giở trò giả vờ ngất xỉu, Bạch Hạc nhíu mày, giọng điệu mất kiên nhẫnleech_txt_ngu hơn hẳn: Giả vờ cái gì giả vờ! Hung chớt rồi, mau dậy , đừng có đè lên người tôi!
Thế nhưng, người trong lòng anh không có phản ứng.
Một máu lăn từ khóe nhắm nghiền của xuống đôi môi mọng, gò má vốn trắngvi_pham_ban_quyen bệch lại thêm vài phần vẻ yếu đuối.
Tuy nhiên, nghĩ đến những hành vi tệ của người phụ nữ này, Bạch chỉ thấy dùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có mấy cũng là mỹ nhân rắn rết. Đừng vờ nữa! Cô mà không dậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là tôi ném cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống đất đấy!
Dứt lời, thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô vẫn không nhúc nhíchvi_pham_ban_quyen, Bạch Hạc cười khẩy. Không diễn xuất của cô ta ngày tinh vi.
tức buông . Dù cô ta ngất thậtbot_an_cap hay giả vờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nếu thật thì càng ! Rơi cao xuống, chớt cũng tàn phế.
Cảm giác mềm mại trong vòng tay biến mất. Thấy côleech_txt_ngu vẫn không có chút ứng nào, Bạch thoáng chần chừ. Kể cả khi đang rơi tự do với tốc độ chóng mặt như vậy, cũng khôngbot_an_cap nên tĩnh đến thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứ?
Tim Bạch Hạc thắt lại.
Giữa không bỗngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuất hiện một con hạc tuyết trắng muốt. Nó kêu lên một rồi lao xuống.
Mãi khi đặt phụ nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống toàn, Bạch Hạc mới biến lại thành hình người. Anh nhìn hôn mê với ánh mắt phứcleech_txt_ngu tạp.
Không ngờ lại ngất thật. Nếu cứ bỏ cô ta ở đây thì
Cô bị sao vậy? Một chàng trai tóc vàng mắt , dáng ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net caoleech_txt_ngu ráo bước tới, trong mắt cũng lộ rõ vẻ chánbot_an_cap ghét sâu sắc.
Bị dọa ngất rồi. Bạch Hạc đáp.
Sư Tuyệt giơ ngón tay cái lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: làm gì cô ta mà dọa được cô ta ngất luôn vậy?
Bạch Hạcbot_an_cap nhìn gương mặt bất tỉnh của Nguyễn Lê càng thêm phức tạp: Hình là bị hung thú dọa.
Tuyệt lộ vẻ kinh ngạc: Bị hung thú dọa ngất? Khôngbot_an_cap phải cô ta thích thịt hung thú nhất sao?
Hạc lắc đầu: rõ nữa, đưa ta về đã. Nếu cô chớt thật ở đây, chúng ta cũngvi_pham_ban_quyen toi mạng.
Tuyệt lùi lại một bước : Là làm cô ta ngất, cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tựvi_pham_ban_quyen vác về đi.
Nói , ta liền biếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành một con tử biến dị, lao đi như một cơn gió, cuốn theo một lớp bụi đất phả mặt Bạch Hạc.
Bạch Hạcbot_an_cap câm nín lau mặt, rồi nhìn xuống người phụbot_an_cap nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang nằm soài đất. Khuôn trắng như tuyết của giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã lấm lem bụi đất do Sư Tuyệt vừa lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trông vừa đáng ghét lại vừa có chút ngốcvi_pham_ban_quyen nghếch?
Bạch Hạc thấy ghê tởm với suy nghĩ vừa rồileech_txt_ngu của chính . Anh cố tình vác cô lênvi_pham_ban_quyen vai rồi xóc nảy một cái.
Nguyễn Lê mơ thấyvi_pham_ban_quyen mình đang ở trên một thuyền nhỏ giữa biển cả dậy . Con thuyền bị sóng lớn vỗ bập bềnh, phải bám chặt lấy mạn thuyền hất văng ra ngoài.
Bạch Hạc thật sự nghi ngờ không Nguyễn Lê có đang cố tình trảvi_pham_ban_quyen thù mình không, nếu không thì làm saobot_an_cap cô thể vừa bị vác ngược trênleech_txt_ngu vai mà tay vẫn chặt thịt bên hông anh được chứ.
Hạc tự nhận mình là người khá chu đáo, nhưng bây giờ anh cũng nổileech_txt_ngu thật rồi.
Vừa đến nhà, anh ta némbot_an_cap thẳng lên ghế sofa.
Lê đang thấy bị một con sóng lồ văng xuống biển, sợ quá liền choàng tỉnh.
Cô chạm phải ánh mắt đầy tức giận và chế giễu của Hạc, nhưng lạileech_txt_ngu vô thức đồng tử màu trắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhạt của anh làm cho kinh ngạc.
Sao có người sở hữu một đôi mắt trong suốt nhưvi_pham_ban_quyen vậy, tựa nhưvi_pham_ban_quyen những bông hoa tuyết mùa đông, đẹp đẽ tuyệt trần, vừa phiêu lại vừa lạnh lùng.
Thấy bộ dạng ngây ngốc của cô lúc này, ác trong Bạch càng dâng cao. Tuy nhiên, nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời chửi ghê tởm mà anh tưởng đã không xảy , thay vào đó là một lời khen thầm thì: Mắt đẹp quá
Bạch Hạc thoáng ngạc nhiên, anh mím môi lạnh nhìn Nguyễn Lê đắm ngắm mình.
Nên nóivi_pham_ban_quyen là diễn của cô ta quá đỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chăng?
lại muốn giở trò gì nữa?
Bạch Hạc nhìn cô đầyleech_txt_ngu , như thể cô là một kẻ tội đồ trời vậy.
Lê vô thức sờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên mặt mình. Chẳng lẽ sau vụ tai nạn, khuôn mặt xinh đẹp rung động lòng người của cô cũng bị dung rồi sao?
Nghĩ khả , côleech_txt_ngu lập tức chạyvi_pham_ban_quyen phòng sinh.
May quá, may quá Cô vỗ ngực, thở phào nhẹ .
Vẫn khuôn đó, đẹp đến mức được họa vi tính tạo .
Bạch Hạc chậm rãi đi sau, chỉ muốn biết phụ nữ này lại định bày quái quỷ gìleech_txt_ngu.
Thế nhưng, anh chỉ thấy soi gương tự luyến một hồi chứ không có hành động kỳ quặc nào khácvi_pham_ban_quyen. Hạc vừa nghi hoặc, vừa khôngleech_txt_ngu dám lơi lỏng cảnh giác.
khi ngắm nghía khuôn mặt thân củaleech_txt_ngu mình xong, Nguyễn Lê mới ý đến người đàn ông đẹp trai lạnh lùng bên , dù này lông mày anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta đang nhíu chặt đến mức có thể kẹp chớt ruồi.
đẹp , anh là ai vậyvi_pham_ban_quyen?
Lêbot_an_cap giọng điệu mềm mại, yếu .
Bạch khoanh tay , nhưng lại bị cái giọng điệu ẹo của cô làm cho rùng mình. Cô tôi làm gì? Giết hung cho cô, hay đi bắt cóc thú nhân về? Nói đi.
Nói chuyện bình thường đi.
Anh tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhíu mày, cả giọng điệu lẫn mặt đều không chevi_pham_ban_quyen giấu sự chán ghét.
Nguyễn Lêvi_pham_ban_quyen cười gượng, không mình đã đắc tội với anh ở đâu. tôi mạo muội hỏi một câu, chúng ta có quen nhau không? Trông anh có vẻ ghét tôi lắm.
Bạch Hạc ngẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người. Anh nhìn Nguyễn trên xuống dưới, thấy vẻ mặt cô giống như đang vờ, đặc biệt là đôi mắt veo ngấn nước, thơ đếnvi_pham_ban_quyen mức khiến khác cảm thấy mình thật có .
Cô mất nhớ rồi à?
Giọng nói lạnh lùng của Bạch Hạc chậmbot_an_cap rãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vangvi_pham_ban_quyen lên.
Lê khẽ gật đầu. Tuy tạm thời chưa hiểu hình, và dựa vào cảmvi_pham_ban_quyen giác đau khi tự véo mình , cô có thể khẳng định mình vẫn sống. là thế nàyvi_pham_ban_quyen quá xa lạ, nếu đã vậy, chi bằng giả vờ mất trí nhớ cho xong.
Bạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hạc không thể ngờ cô lại bị trí nhớnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nhưng nhớvi_pham_ban_quyen lại những hànhvi_pham_ban_quyen động kỳ lạ và mắt trong sáng hại của ban nãy, lòng anh lạivi_pham_ban_quyen bất tin thêm phần.
Theo kể của Bạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hạc, Lê biết được đây một thời đại có công nghệ vô cùng tiến. Tuy , do ảnh hưởng của bức xạ vũ trụ, đàn ông đã chủng, một bộ phận động vật giống đực đã hóa, đồng thời tiếnbot_an_cap hóabot_an_cap dịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuộc năm hệvi_pham_ban_quyen Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. nữ tuy còn sống sót nhưng khảvi_pham_ban_quyen năng sinh sản cũng bị ảnh , dẫn đến số lượng nữ giới giảm mạnh. Hiện , tỷ lệ giới và thú nhân giống đực trên hành này mất nghiêm trọng. Vì , pháp giữa các vì sao đã ban hành điều lệ: nữ giới khi hai mươi tuổi sẽ bị bắt buộc ghép đôi với thú nhân giống đực để lập gia đình, sinh con đẻ cái. Thú giống đực phải vô điều bảo vệ nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Nguyễn Lê thời đại này hôn được bao cấp, mà còn cấp phát một lúc năm ông chồng!
Chỉleech_txt_ngu điều
Cô nhớ vẻ mặt chán ghétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Bạch lúc trước, chắc hẳn anh ta hài với kết phối của trí tuệ nhân tạo rồi.
Hôn nhân sắp đặt đúng hạibot_an_cap người mà!
Vậy nếu nữ giới và thú không hài lòng về nhau thì có ly hôn không? Nguyễn Lê hỏileech_txt_ngu.
Lyvi_pham_ban_quyen hôn? Bạch Hạc cười , đôi mắt nhạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net màu lạnh lùng nhìn cô. Thú nhân bị ly hôn sẽ đày đến hành tinh hoang, nơi đó đầy hung thú, khó sống sót.
Mà này, đây tôi đã làm gì anh à? anh có vẻ ghét tôi lắm? Nguyễn Lê thăm dò.
! Bạch Hạc nghẹn một cục trong lồng ngực. nhớ lại khi mất nhớ, Nguyễn Lê luôn dùng giọng điệu mai, chếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để sỉ nhục anh là đồ mù, còn luôn chỉ trích anh không xứng làm thú phu của cô tabot_an_cap, chí!
Hึ, cô đã gì thì tự mình rõ. Bạch Hạc lạnh lùng nói.
rồi à? Muốn ăn gì để tôi bếp. Húc Mặc vừa đẩy cửa vào hai người đứng trong phòng khách, không khí có vẻ hơi căng thẳng. Anh ta nhướngvi_pham_ban_quyen mày, ra cãi nhau rồi, dù sao cũngbot_an_cap khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình.
Ánh Nguyễn Lê chuyển chàng tuyệt sắc ở cửa. Anh có khuôn mặt xảo và phóng khoáng, xương mày cao hảo, một mắt cáo dài đầy ý vị như không.
Ai đâyvi_pham_ban_quyen? Đẹp quá! Hít hà
Vẻ mê lại lộ ra trên mặt Nguyễn Lê khiến Bạch Hạc đứng đối diện phải nhíu chặt mày. Không phải cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ghét nhất thúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có vẻ lẳng lơ này sao?
Tuy nhiên, không có sỉ quen nào diễn ra, cô lại cất cái giọng õng ẹo hỏi: Anh đẹp , anh là ai thế?
Nụ cười trên mặt Húc Mặc cứng lại, đáy mắt lên một tia nguy hiểm. hômleech_txt_ngu nay người nữ không có mắt này định gây sự vớivi_pham_ban_quyen anh ta
Khóe miệng anh ta từ cong lên thành một nụ , trôngbot_an_cap càng thêm quyến rũ.
Thư chủ, tôi là phu người, Húc Mặc.
Giống như vẻ ngoài mê hoặc của mình, giọng nóivi_pham_ban_quyen của anh cũng ma như một con hồ lynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cào vào tim gan người khác. Ánh mắt liếc nhẹ mang theo phong tình tà mị, khiến trái tim Nguyễn Lê như bị một vạn mũi xuyên thủng.
Một anh chàng đẹp trai như đang liếc mắt đưa tình cô!
lắm, tốt lắm, lại thêm một ông chồng bao cấpvi_pham_ban_quyen, có vẻ ác ý gìbot_an_cap với cô.
Nguyễn gật đầu như chào hỏi. anh đi việc củabot_an_cap mình đi.
Húc Mặc ngạc nhiên, nhưng không gì thêm, anh ta người đi vào bếp.
Người nữ này muốn giở trò gì anh ta không quan tâm, miễn là đừngvi_pham_ban_quyen lôi anh ta vào là .
Phòng khách chỉ cònvi_pham_ban_quyen lại Nguyễn Lê và Bạch Hạc. Cô ngẩng nhìn định hỏi thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ta liếcvi_pham_ban_quyen cô mộtbot_an_cap cái rồi quay người bỏ đi.
Nguyễn Lê sờ sờ mũileech_txt_ngu, biết rằng anh chàng đẹp trai mắt trắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này dường như rất ghét mình.
!
Một tiếng động lớn vang lên cùng với bụi mịtleech_txt_ngu khi cánh cửa bị đó tông vào.
Sư Tuyệt phải được chữa trị , nếu không, nếu không dị nó sẽ bị tổn thương vĩnh viễn!
Một anh chàng đẹp trai cao lớn vàng mắt đỏ cõng một đàn ông tóc vàng khác hùng hổ đi trước mặt Nguyễn Lê.
Khuôn mặt tuấnvi_pham_ban_quyen tú, rắn rỏi của anh ta lộ rõ vẻ sốt ruột, ánh mắt nhìn Nguyễn ẩn chứa sự chán ghét sâu sắc. Nguyễn Lê, cho dù cô có ghét Sư Tuyệt đến đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng nên muốn lấy mạng nó, cô phải chữa trị nó!
Nguyễn Lê ngơ ngác hai người trước mặt.
Sư Vũ nhẹ nhàng đặt em traileech_txt_ngu Sư Tuyệt nằm xuống ghế sofa. sẹo sâu hoắmleech_txt_ngu trên ngực cậu ta đang rỉ máu . Nhìn vết thương, phải là vết mới, mà giống như vết thương cũ chưa bị rách ra.
Thấy Nguyễn đứngvi_pham_ban_quyen ra đó, Sư Vũleech_txt_ngu tưởng cô giở tính trẻ con, liền bước tới nắm lấy cổ tay , lôi người đến trướcvi_pham_ban_quyen sofa. Chữa cho nó! Nếu không tôi mặc kệ cô có phải phụ nữ hay không, Sư Tuyệt mà chớt, tôi sẽ không tha chobot_an_cap cô đâu!
Húc Mặc ở cửa bếp, lùng quan sát cảnh này.
Chữa trị cơ? Hộp cứuleech_txt_ngu thương ở ? Nhưng vết của anh ta trông trọng quá, là mau tìm bệnh để thuật đi. Lê không để tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến thái độ không mấy thiện cảm của Sư Vũ, mạch lạc nói.
Ai ngờ người ông kia cười khẩy. Nguyễn Lê, cô không muốn chữa cho Sư Tuyệt thì nói thẳng, cần gì giả giả vịt ở đây kéo dàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thời gian!
Anh ta không , vào thời khắc sinh tửleech_txt_ngu thế này, ngườibot_an_cap phụ này vẫn có lùng ơ không phảileech_txt_ngu chuyện mình, còn lôi bệnhleech_txt_ngu viện vào đây. Chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẽ cô biết vìbot_an_cap tài nguyên y khan hiếm, bệnh viện chỉ phục vụ cho giới thôi sao?!
Thú nhân không thể đến bệnhbot_an_cap viện chữa trị. Vết thương hung thú tấn công chỉ có thể thư chủ chữa . Bạch đứng ở cầu thang giải thích.
Nguyễn Lê khôngleech_txt_ngu mấy bận tâm những từ lạ lẫm như thư chủ, hung thú.
Chàng trai đang nằm hấp hối trên sofa trước mắt, cô rất xa lạ, nhưng dù sao cũng là một mạng người. Tôi anh ta thế ?
Sư Vũ nhíu hỏi: Cô chịu cứu nó à?
Ừm, có nần gì thì đợi ta tỉnh rồi sau. Nguyễnleech_txt_ngu Lê gật đầu, có lẽ cơ thể này trước đây đã gây ra ít nghiệp chướng.
Bạch Hạc từ tầng hai đi xuống, đứng mặt , giọng nói lạnh lùng, nếuleech_txt_ngu kỹ có thể cảm được một chút ấm mát lạnh như tuyết đầu mùa tan . Nhắm mắt , tập trung tinhleech_txt_ngu thần, cảm nhận năng lượng mệnh cơ thể. Đặt lòng bàn tay lên trán cậu ta, thửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net truyền năng lượng sinhvi_pham_ban_quyen mệnh trong cơvi_pham_ban_quyen qua đóbot_an_cap.
Nguyễn Lê làm anh. Khi nhắm mắt lại, trong lòng cô vẫn còn thắc năng lượng sinh mệnh rốt cuộc là gì. Tuy nhiên, khi cô thựcbot_an_cap sự phát ra một sáng màu hồng trong cơ thể, cô hiểu ngay.
Cục bông thân mật cọ cọ vào đầu ngón cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ấm áp, dịu dàng bọc toàn thân, quét sạch mọi u uất trong cơ cô.
Nguyễn Lê không được chơi đùa với một lúc, sau đó mới nhớ ra chuyện .
Cục bông ơi, mình muốn cứuvi_pham_ban_quyen một , cậu có thể giúp không?
Cô hỏi thầmleech_txt_ngu trong đầu.
Cục bông lư lên xuống mặt cô, dường như đang gật .
Nguyễn Lêvi_pham_ban_quyen giơ lên, áp lòng bàn tay trán Tuyệt. Cục bông hồng theo cánhleech_txt_ngu tay cô bay ra ngoài, ẩn trán Sư Tuyệt.
Cùngbot_an_cap lúc đó, Nguyễn Lêvi_pham_ban_quyen cũng bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa đến sa mạc bỏng rát ánh mặt trời thiêu đốt. Cát nắng gắt nóng đến bỏngvi_pham_ban_quyen chân. Cô thoáng nhìn Sư đang nằm hấp hối giữa sa mạc.
Nguyễn Lê chốngvi_pham_ban_quyen chọi chạy đến bên Tuyệt. tợn ngực anh ta lộ cả xương trắng, khuôn mặt tuấn tú, nhợt nhạt lấmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lem cát bụi.
Cô ôm lấy nửa người trên của anh, xuống ghé vào anh gọi lớn: Tuyệt, anh mau tỉnh lại đi!
Thấy người trongvi_pham_ban_quyen lòng không có chút động tĩnh, Nguyễn Lê không khỏi sốt ruột, ghéleech_txt_ngu vào tai anh gọi hết lần này lần khác.
Cuối cùng, cô hàng mi dày trên khuôn mặt nhợt của anh khẽ run, đôi màu biếc mông lung khẽ co lại khi Nguyễn Lê.
Thân hình nhỏ , yếu ớt che cho anh nửa bão cát, mái dài bay loạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong gió nhưng không hề đi vẻ đẹp cô.
Thấy người cuối cùng cũng tỉnh, Nguyễn xúc động lấy tay anh, hốc mắt vừa cay vừa nóng.
Anh ấy tỉnh , mình thành công rồi sao? Lê chưa hết ngỡ ngàng khi rời khỏi sa mạc, mãi chovi_pham_ban_quyen đến khi thấy Sư Tuyệt đang nằm trên sofa từ từbot_an_cap mở mắt, vết thương dữ tợnleech_txt_ngu trên ngực anh giờ chỉ còn lại một vết sẹo màu hồng .
Cô thành công rồi. Hạc ngập ngừng một lúc nói với vẻ mặt .
Không chỉ là thành công, mà phải nói là thể tin nổi!
Cô tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy mà chỉ trong năm phút lành choleech_txt_ngu một nhân bị thương nặngbot_an_cap sắp chớt!
Ngay cả mộtleech_txt_ngu thư chủ có năng trị liệu chín cũng không thể nào chữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏi trong thời gian ngắn như .
Vậy mà cô, một thư chỉ có năng lực trị liệu cấp một, lạileech_txt_ngu làm được.
Cùng đó, Sư Vũ, người bannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nãy đang tức giận, giờ cũng có chút sữngbot_an_cap sờ, vẻ mặt nhưbot_an_cap không tin vào mắt mình.
Anh đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mơ ?
Nguyễn Lê, cái thư chủ phếvi_pham_ban_quyen vật chỉ có năng trị liệu cấpleech_txt_ngu này, lại có chữa lành hoàn toàn vết thương của Sư Tuyệt chỉ trong vòng năm !
mắt Sư Vũ Nguyễn có thêm tia dò . Rốt cuộc, năng lực thực tế mà cô hiện hoàn toàn không tương xứng vớivi_pham_ban_quyen năngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trị cấp một của cô. Anh có lý để nghi , hoặc là máy kiểm tra có vấn đề, hoặc là cô cố tình che giấu thực lực.
Nhưng tại sao cô phảileech_txt_ngu che giấu thực lực?
Sựbot_an_cap đối đãi dành một thư chủ có năng lực trị liệu cao và một thư chủvi_pham_ban_quyen cấp một khácbot_an_cap nhau một vực.
đã bình tỉnh lại sau cơn hôn mê. Người đầu tiên anh nhìn thấy khi mở mắt chính Nguyễn .
Khuôn mặt nhỏ nhắn, mềm mại ấy xuất hiện trong tầm mắtvi_pham_ban_quyen .
Phản ứng củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sư Tuyệt là nhíu mày và cảnh .
Người phụ nữ này lại giở gì nữa đây?
Chẳng lẽleech_txt_ngu lại định chế nhạo anh chỉ có thực lực ba sao, rồi tiện tay véo mạnh vào vết thương của anhleech_txt_ngu một cái?
Sư Tuyệt, là thư chủ của cậu đã cậu đấy. Dù trong lòng vẫn còn bất mãn với Nguyễn Lê, nhưng Sư Vũ vẫn chủ nóivi_pham_ban_quyen ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sựleech_txt_ngu thật.
Rốt cuộc, quan hệ giữa thú nhân và thư chủ chưa bao là mà nhânvi_pham_ban_quyen có thể quyếtleech_txt_ngu địnhbot_an_cap.
Thư chủ nắm trong tay quyền sinh sátbot_an_cap và quyền sinh sản của thú nhân.
Có lẽ lầnleech_txt_ngu Nguyễn Lê chủbot_an_cap động chữa trịvi_pham_ban_quyen cho Tuyệt, có nghĩa là cô đã bắt đầu chủ động nhận các thú phunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của mình.
Cảm ơn. kinh ngạc hiện rõ trên mặt Sư Tuyệt. Đôi mắt xanh biếc như suối củavi_pham_ban_quyen anh gợn lên những vòng sóng lăn tăn, tựa như viên ngọc lục lánh dướivi_pham_ban_quyen ánhleech_txt_ngu .
Lời ơn này tuy chút gượng gạo, nhưng ít cũng làvi_pham_ban_quyen thành tâm thành ý.
Nguyễn Lê gật đầu mỉm cười: Không có .
Mặc dù cô không rõ mình và mấy người này có thù oán gì, nhưng với tư là một nữ sinh viên hai mươi tuổi vừa xinh đẹp, thiện lại cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là một con muối chính hiệu, cô cho rằng mọi chuyện nên dĩ hòa vi .
vừa dứt, cô thấy Sư Tuyệt hoảng hốt đưa về phía mình.
Và rồi, tầm mắt cô bỗng nhiên trời đất quay cuồng, trước mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tối lạileech_txt_ngu, rồi .
Sư Tuyệt nhìn người phụ nữ vẻ nhưleech_txt_ngu đang lao vào lòng mình, trong lòng do dự không tới một giây, cuối cùng vẫn dang tay ômvi_pham_ban_quyen người lòng.
Bạch Hạcbot_an_cap không ngờ thư chủ mới còn khỏe mạnh bỗng nhiên lại ngất . Anh nhíu bước tới dùng máy dò quét toàn thân cô, sau bình tĩnh nói: Không sao, chỉ là dùng quá nhiều năng lực trị liệu, thể không chịu nổi nên ngất đi thôi, nghỉ ngơi là được.
Sư Vũ thấy gia đình họ có vẻ hòa thuận vui vẻ, tự giác rời .
Trong lòng Sư Tuyệt dấy lên một áy , dù sao thư chủ anh nên mới sức.
Vậy tôi đưa ấy lên lầubot_an_cap nghỉ ngơi nhé? Sư Tuyệt khẽ hỏi.
Bạch Hạc gật đầu: Nhớ chăm cô ấy.
Bàn tay Sư Tuyệt đang Nguyễn bỗngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net siết chặt lại. Anh mím môi, đôi mắt xanh biếc khẽ cụp xuống, nhìn Nguyễn Lê đang ngủ say trong lòngleech_txt_ngu.
Ừm, biết rồi.
Thân hình lớn, rắn rỏi của ngườivi_pham_ban_quyen đànleech_txt_ngu ông bước đi lên lầu, bên hông hằn những vết sẹo cũ.
Thấy anh đã lên lầu, Húc Mặc thu lại ánhvi_pham_ban_quyen , đôi mắt của anh tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ánh vẻ hứng thú. Vị của chúng ta hôm nay là có chút .
Bạch Hạc thu lại ánh mắt, vẻ mặt nhạt: Đi nấu cơm đi, lúc thư chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tỉnh dậy cần bổ.
Húc Mặc cười khẽ một tiếng, liếc nhìn đầy ý quay người vào bếp.
Bạch là phu đầu tiên được trí tuệleech_txt_ngu nhân tạo phân phối Nguyễn Lê, năng năm sao, rất ít có cảm xúc dao , tính tình hòa, trừ những lúc bị Nguyễn chọc cho tức điên lên.
theoleech_txt_ngu quan sát của Mặc, đó không đơnbot_an_cap thuần là cảm xúc giận.
Trên lầu haibot_an_cap, trong phòng ngủ của Lê.
Chàng trai có khuôn mặt tuấn túleech_txt_ngu có phần non đang một bên giường. Anhleech_txt_ngu vốn định đi ngay, nhưng ngờ Nguyễn Lê bỗng nắm lấy tay anhbot_an_cap, giọng nói có chút nức nở: Đừng đi!
Ba thángvi_pham_ban_quyen , nhận được tin về thư chủ do trí tuệ nhân tạo đôi, Sư Tuyệt không phải là không có chút đợi.
Dù saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạng cũng có thể thấy khuôn tinh xảo, trắng nõn, yếu đuối của Nguyễn Lê. Anh thậmleech_txt_ngu chí còn thầm vui mừng, tại sao một thú nhân có dị năng bị tổn thương như mình lại có thể được phân phối cho một thư chủ yếu đuối như vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dù năng lực trị cô chỉ có cấp một.
Tuy nhiên, giấc của Sư Tuyệt tan vỡ ngay khoảnh khắc Lê, không, thậm cònleech_txt_ngu chưa kịpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gặp. Lúc đó anh bị nhốt ngoài cửa đợi cả một ngày trời. Nguyễn Lê mở cửa với vẻvi_pham_ban_quyen mặt đầy chán ghét, khivi_pham_ban_quyen thấy Sư Tuyệt có dị năng ba sao thì càng không che giấu sự bỉ. Chỉ là thú nhân ba sao, cút vào đi.
Thú nhân có lòng bao dung và nhẫnbot_an_cap lớnvi_pham_ban_quyen đối với nữ giới. Dù từbot_an_cap nhỏ họ được dạy phải tùng thư chủ, phải có thực lực mẽ để bảo thư chủ, phải rèn luyện cơ thể cường trángvi_pham_ban_quyen để quyến rũ, thu hút thư chủ, giành lấy quyền ưu tiên sinhleech_txt_ngu sảnleech_txt_ngu.
Sư Tuyệtvi_pham_ban_quyen khôngleech_txt_ngu phải không tự khuyên mình rằng nữ giới vốnbot_an_cap có tính cách kiêu ngạo, nhưng những lời sỉ nhục hết lầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này lần khác của Nguyễn Lê cùng đã hoàn dập tắt trái tim thú phu của anh.
Trongleech_txt_ngu phòng yên tĩnh chỉ còn lại tiếng thở đều đều Nguyễnvi_pham_ban_quyen Lê, Sư Tuyệt nín thở quỳ bên .
Bàn nắm lấy tay anhleech_txt_ngu, ấm áp, mềm mại, còn mềm hơn cả những thứleech_txt_ngu anh ăn. Tuyệt thậm chí còn lo lắng nhiệt độ cơ thể nóng rực mìnhbot_an_cap làm tanvi_pham_ban_quyen chảy bàn tay nhỏ bé của không.
cũng chỉ là suyvi_pham_ban_quyen nghĩvi_pham_ban_quyen hoang đường và mộng mơ trong lòng anh.
Anh rất rõbot_an_cap sự tồi tệ của phụ nữ này.
Ánh mắt Sư Tuyệt nhìn Lê dần nên lạnh lùng, đường nétleech_txt_ngu rắnleech_txt_ngu rỏi trên gò má anh toát ra thờ ơ.
từleech_txt_ngu rút tay mìnhbot_an_cap ra.
Ánh mắt cũng từ rời khỏi mềm mại, trắng như tuyết của cô.
Đây là một người nữ xấuleech_txt_ngu xa.
Nhưng cô ấy mới chữa trị cho mình.
Trong vùng tinh thần, vệt hương thơm nhàn nhạt còn sótvi_pham_ban_quyen lại dường như vẫn nhắc nhở anh.
Sư Tuyệt nhìn gương mặtleech_txt_ngu đang ngủbot_an_cap yên , trong lòng nhất thời bời.
Không được, không thể dễ dàng phụ nữ lừa gạt như vậy .
Nhưng thư chủ mới cứu mạng anh, nếu quá lạnh lùng, chẳng rất quá đáng sao?
đầu Lê lúc này đang diễn ra bão ký ức.
Những ký ức hỗn loạn ngừng đan xen, hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mươi năm cuộc sống ở đạibot_an_cap và cuộc sống thế giới nhân giữa các sao va chạm vào
Hóa ra Nguyễn Lê ở thế giới thú là mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô bé từ nhỏ đã được khen ngợi, thậm chí tiên đoán sau này sẽ có năng lực trị liệu cấp chín, thừa chính thống của gia tộc Nguyễn. Tuy , tất cả nhữngbot_an_cap điều đó thành mây khói sau tai nạn.
Nguyễn Lê cũng bị thương tai nạnvi_pham_ban_quyen đó, năng lực trị liệu bệnh việnbot_an_cap chẩn đoán cả đời này khó có nâng cao được nữa. Cô bị tộc bỏ, chị họ chèn , phải đến hành Aleech_txt_ngu sinh sống.
Cũng chính vì tai nạn đó mà tính của cô nên thất thường, thậm chí mắc chứng hoang tưởng bị hại.
Nhưng Nguyễn Lê lại cảm thấy, đây có lẽ không phải là chứng hoang tưởng hại, mà là thậtbot_an_cap sự người muốn cô.
Trong phòng tối , trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khuôn mặt trắng nõn tinh xảovi_pham_ban_quyen, hàng dày như cánh quạ khẽ run, đôi tử lưubot_an_cap ly từ từ mở ra trong tối.
Sư Tuyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không hề ngạc khi đối với đôi mắt .
Não anh có một khắc trống rỗng.
Vừa đã xảy ra chuyện gì ? Nguyễn Lê khẽ hỏi. Vừa tỉnh lại sau cơn hỗn loạn, đầu cô vẫn chưa được tỉnh táo cho lắm.
Giọng trong trẻo đánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thức Sư Tuyệt đang ngẩn người. Anh ta bối rối nhìn quanh, hơi nóng từ cổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tận mang tai, giọng nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũngbot_an_cap như bị nung đến bỏng : , không gì, chỉ là cô vừa chữa trịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chobot_an_cap tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sức nên ngất đi thôi.
Cảm ơn cô, Nguyễn Lê.
Sau khi dẹp đileech_txt_ngu ngượng ngùng, Sư Tuyệt Lê vớileech_txt_ngu ánh mắt thành, đôi mắt xanh biếc như mặtleech_txt_ngu hồ phảnvi_pham_ban_quyen chiếu bóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cây xanh mùa hạ, trong thấy đáy.
Anh ta nhẩm nhẩm lại hai chữ Nguyễn Lê trong lòng.
Nguyễn Lê, thư chủ.
Không anh cảm ơn một lần rồi ? miệng Nguyễn cong lên một nụ cười nhẹ, nhưng thực ra trong lòng sớm bị anh chàng trai tóc vàng mắt xanh, quan sâubot_an_cap sắc đang ngùng cảm ơn mìnhleech_txt_ngu làm cho mẩn.
Ánh đèn được bật sáng trong ngủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên Sư Tuyệt.
Anh ta vụt một dậy, giọng nói lắp bắp: Cô chưa ăn gì tôileech_txt_ngu xuốngvi_pham_ban_quyen dưới xem cơm đã nấu xong chưa.
Lúc anh ta hốt hoảng bỏ chạyleech_txt_ngu, hai còn vấp vào nhau. May mà tứ chi của thú nhân kỳ phối hợp, nếubot_an_cap không anh ta đã có một màn té sấp mặt Nguyễn Lê rồi.
xoa xoa thái dương đau, nghỉ ngơi một lát bị cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bụng đang réo ục thúc giục xuống lầu.
lại xuốngvi_pham_ban_quyen ? Bạch Hạc ngồi trong phòng , ngón tay trên màn hình ảo.
chủ tỉnh rồileech_txt_ngu. Sư Tuyệt gãi gãi sau gáy, mặt bớt đỏ.
Nghe thấy bước chân thứ hai trên cầu thang, Bạch Hạc cất trí tuệ đi, ngẩng đầu nhìn Nguyễnleech_txt_ngu : Thư chủ, mạng sao hiển , thú phu thứ tư của người sẽ đến vào . Thú phu thứ năm do môi trường sống đặc biệtbot_an_cap nên sẽ đến sau bảy ngày nữa.
Bướcleech_txt_ngu chân xuống lầu của Nguyễn Lê khựng lại một chút, rồivi_pham_ban_quyen thuận miệng đáp: rồi.
Bạch Hạc tiếp tục: tin của haivi_pham_ban_quyen thú phu tôi đã tổng hợp thành một tài liệu gửi vào trí tuệ tạo của người rồi.
Nguyễn Lêbot_an_cap đi xuốngbot_an_cap lầu, lén xoa bụng: Ừm ừm, nữa tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Húc bưng đồ ăn bếp ra bàn, chu đáo kéo ghế , cười tủm tỉm nhìn Nguyễn Lê: Thư chủ, người ngồi đây.
Nguyễn nhất thời không ứng kịp, mãi đến khi thấy chàng trai tóc cười tươi như hồ ly đang , cô mới nhận ra thư chủ là đang gọi .
Nguyễn Lê ngồi vào chiếc ghế Húc Mặcbot_an_cap kéobot_an_cap ra, rồi có chút ngượng ngùng nói: Sau này gọibot_an_cap thẳng tên tôi là được, cần gọi thư chủ đâu.
Không khí ngưng đọng trong giây lát.
Nguyễn thậm nghi ngờ mình vừa nói sai điều gì, hay là cô thay đổi lớn khiến họ nghi ngờ?
óc Nguyễn nhấtleech_txt_ngu thời quaybot_an_cap cuồng.
biết, trước đây đã làm rất nhiều quá đáng, cô ho hai tiếng, sắp lại lời nói: Tôi thay mặt hành vi trướcvi_pham_ban_quyen đây của mình lỗi anh. Sau này tôi sẽ sửa đổi, dù anh cóvi_pham_ban_quyen tin hay , tôi cũng sẽ không tùy tiện chửi và ngượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đãi các anh như trước nữa.
các anhleech_txt_ngu bị thương, cũng thể nói với , tôi sẽ chữa trị. năng lực trị liệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôivi_pham_ban_quyen chỉ có cấp một, lẽ hiệubot_an_cap quả không tốt lắm, tôi cũngbot_an_cap sẽ cố gắng nângnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cao trị liệu của .
Im lặng.
Vẫn là im .
phải, chính cô cũng tin một có thể tự dưng tốt lên một cách vô cớ.
Lòng Nguyễn Lê có chút hụt hẫng.
tin Nguyễn . giọng nói trẻo, lạnh nhạt vang lên.
Nguyễn Lê nhìn .
Là trắng mắt trắng kia.
như cũng là người đã mắng cô ngay khi cô vừa mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tôi cũng tin Lê. Sư Tuyệt nói ngay sauvi_pham_ban_quyen đó, trong lòng thực đã sớm hối hận vì mình chậm một nhịp.
Đôi mắt đỏ hẹp dài của Húc Mặc khẽ lại. Anh ta ngồi tay Nguyễn Lê, vừa đủ để thu hết mặt của mấy lại vào mắt. Khóe môi anh ta hơi nhếch lên:
Tôi đương nhiên cũng tin Nguyễn Lê.
ly nói chuyện lúc nào cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kéo dài giọng, tăng thêm vàibot_an_cap phần ý vị không ràng, âm cuối như đang quyến rũ, dẫn những ham giấu trong .
Thấy cả nhà bốn người hòa thuận trên bàn ăn, Nguyễn Lê cũng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thểbot_an_cap mỉm cười.
Ăn thôi, ăn thôi.
Cô sắp chớt đói rồileech_txt_ngu.
Bốn một canh trước mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trông cũng khá bắt
Phụt! phụt phụt!
Miếng thịt vừa nhai hai cái đã bị Nguyễn Lê hết.
Đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tại miếngleech_txt_ngu thịtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này miệng quá nhanh, khiến cô còn chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kịp nếmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã nhận ra mình như vừa ăn phải một loại thịt thây ma nào đã biến chất nhiều , vừa tanh tưởi vừa có cảm mềm nhũn, trơn tuột.
Sau trải qua ít tháng hè nóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nực, mùi tanh hôi đã được ủ đến mức đậm đàleech_txt_ngu. Trong một khoảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khắc, Nguyễn Lê thậm chí còn nghi ngờ vị giác của mình phải đã bị đột biến không, cũng không ngờ miếng thịt lại có thể đến mức này.
người đàn ông trên nhìn với vẻ mặt khó nói.
Dường như đang nói: Vị giác của người phụ nữ này cùng cũng thường trở lại rồi!
Nguyễn Lê không để ý đến suy nghĩ họ lúc này, chỉ muốn mau chóng súc miệng. Mùi hôi thối đó cứ trong miệng cô thêm một giây nào là côleech_txt_ngu lại cảm thấy khoang miệng giác của mình bị hạ man.
Nghe thấy tiếng ọe lần thứ ba mươi tám trong phòng vệ sinh, Sư Tuyệt lo lắng nói: Nguyễn Lê có rồi à?
và , một người mắt như nhưleech_txt_ngu không, một người ánh mắt lùng, hai ánh mắt đều đổ vào Sư Tuyệt, như đang nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Dính bầu với à?
Sư Tuyệt vội vàng phủ : không có, không phải của tôi!
Cô ấy cứ nôn như vậy sẽ xảy ra chuyện mất. Bạch Hạc lấy mộtbot_an_cap tờ khăn giấy lau miệng.
Tôivi_pham_ban_quyen có thể giúp gọi cấp cứu. Húc Mặc chống cằm, ánh mắt nhìn vào cánhleech_txt_ngu cửabot_an_cap phòng vệ sinh đang đóng chặt.
cậu nói , một người nhiên trở nên tốt bụng, thậm chí cả vị cũng thay đổi, là vì lý do ? Anh ta nhướng màyleech_txt_ngu.
Trong bốn món ăn trên bàn, có hai món mặn đều được làm thịt hung thúvi_pham_ban_quyen.
Do bị bức xạ từ ngoài hành tinh, một bộ phận độngleech_txt_ngu vật hành tinh bị nhiễm virus không rõ nguồnbot_an_cap gốc rồi trở điên cuồng, toàn thân có xám xanh. Loại động vật này được xếp vào loại hung thú.
Chưa từng có ai ăn thịt hung , ngoại trừ vị thư chủ vị độc lạ này.
Nguyễn Lê đang dùng nước sạch súc miệng lần thứ một trăm lẻ , nhưng hôi thối đó như mộtbot_an_cap loại hoa nồng , không chỉ nhấtleech_txt_ngu thời không phân biệt được là thơm hay thối, mà làm thế nào không rửa sạch được.
Cô cảm thấy mìnhleech_txt_ngu sắp nônleech_txt_ngu ra mật xanh mật vàng rồi.
Trên bồn rửa mặt có nước súc miệng, sẽ có dụng. Bạch Hạc đứng ở cửa nhắc nhở.
Nguyễn Lê dùng nước súc miệng vị dâu súc ba lần, cuối cùng cũngvi_pham_ban_quyen cảm được cứuleech_txt_ngu mạng.
Cô mở cửa với vẻ mặtleech_txt_ngu bơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phờ.
mặt nhỏ nhắn trắng đã mất hết muốn với đồ ăn, mắt và đôi môi đỏ ửng trên gương xảo, tiều tụy càng thêm vài phần vẻ đẹp , đáng thương.
Nụ trong mắt Húcvi_pham_ban_quyen Mặc càng sâu hơn. Đầu tay ta co lại mấy , nhẹ lên tạo ra những âm thanh lúc thưa lúc mau.
Tại sao lại có trên bàn ăn vậy?!
Nguyễnbot_an_cap hét lên một tiếng xé lòng, đau đớn tột cùng.
Các người có biết là một đòn đả như thếbot_an_cap nào đối với một convi_pham_ban_quyen đói chỉ biết đến ăn không!
Khi cô đói meo, lòng tràn đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vui nghĩ rằng cuốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùngvi_pham_ban_quyen mình cũng được ăn bữa cơm no đầu tiên ở thế giới này, thì cô phải thứ kinh khủng nhất mà cô từng ăn trong hai !
Nguyễn khóc ròng lòng, thậm chí trên mặt cũng uất ức đến rơm rớm vài giọt nước .
Nguyên liệu không có thịt ôi.
Vậy đó là ?
Thịt thú, đây là do mấy ngày trước đặc biệt giao cho để nấu thành ăn đấyleech_txt_ngu. Húc Mặc nói.
Nguyễn Lê rơi vào im lặng một cách kỳ lạ.
Lê đúng là có nói những lời thật.
Cô đúng khẩu vị mặn mà
Sau này không cần nấu thịt thúvi_pham_ban_quyen nữa, không, thời gian này không muốn nhìn thấy thịt nữa, Nguyễn Lê nói với vẻ mặt đau khổ.
Được thôi, sau đổi thành bốn món chay, Húc Mặc cong môi cười một cách vô hại.
Sư Tuyệt thấy khuôn mặt nhắn của Lêvi_pham_ban_quyen trắng , trong lòng động.
Tôi lên lầu nghỉ ngơi trước, nào thú phu kia đến thì gọi tôivi_pham_ban_quyen là được. Nguyễn Lê bưng cốc nướcleech_txt_ngu lên lầu.
Có cần gọi đồ ăn khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Tôi mời. Húc Mặc tay , trí tuệ nhân tạo ra giao diện đặt món nhà hàng hàng đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hànhleech_txt_ngu tinh A.
Hạc liếc qua cái, Không , cậu tựvi_pham_ban_quyen nhiên.
như cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy động như có quá đáng: Đừng ăn đồ ngoài ở khách.
Sư Tuyệt hành động như ăn mừng của Húc Mặc, quyết từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chối: Không cần đâu, tôi về trước.
Chưa đầy hai mươi phút sau, tầng một lại trở nên yên .
Húc Mặc vốn đang vui vẻ vì Nguyễn Lê xấu mà mời khách lại bị từ chối, lúc này một ngồi ở bàn ăn.
Có phải anh ta đã làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơi quá không?
Ngón tay thon dài, trắng lướt nhẹ vài cái trên giao , đặt hàng thành công.
Lê bên , vài ấm mới miễn cưỡng đè nén được giác buồn nôn. Dù vậy, phòng ngủ yên tĩnh đến sợ, lòng cô dâng lên nỗivi_pham_ban_quyen và chua xót.
Đến còn chưa được ăn một bữa no, lại còn phải chịu đựng ánh mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạ của ngườileech_txt_ngu khác.
Nguyễn Lê cảm hốc mắt mình nóng lên và cay xè.
Ánh đèn ngủ vàng áp chiếu lên khuôn mặt trắng như tuyếtleech_txt_ngu của , trong hốc mắt đỏ hoe, những giọt nước mắt long lanh đang chực trào ra.
Cốc cốc
Mời vàovi_pham_ban_quyen. Nguyễn Lê hít một hơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lau , quệt nước mắt trên mu vào quần áo.
Sư Tuyệt vừa vào phòng đã thấy mắt cô hoe, như thể bị ấm .
Anh ta cầm một túi đồ ăn vặt, giòn tôi , mật ong, ngọt, không biết cô có thích không.
Nguyễn Lê liếc nhìn túi đồ ăn in gấu nhỏvi_pham_ban_quyen, lí nhí nói: Không cần đâu, cảm ơn anh.
tay Sư Tuyệt đang cầmleech_txt_ngu túi đồleech_txt_ngu ăn vặt lửng giữa không trung không biết đặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào đâu: không ăn gì, như vậy sẽ đói lắm, thử một đi, thật sự ngon.
Đôi mắt xanh biếcleech_txt_ngu chú tử nhỏ nhìn cô chằm chằm, lấp lánh.
Ánh mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó khiến Nguyễn Lê nóng bừng mặt. Cô nhận lấybot_an_cap túi đồ ăn, khẽ cảm ơn: Cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ơn anh.
Sư Tuyệt gãi gãi sau gáy, Lêleech_txt_ngu đột nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự như vậy ta thật sự không quen. nữa, dỗ dành thư chủ vui vẻ là nghĩa vụ của mỗi thú phuvi_pham_ban_quyen.
Không cần cảm ơn tôi, cô thật muốn , sau này sau đối xử tốt tôi chút là được rồi. Ánh mắt chú sư nhỏ có chút , rõ đã bắt đầu tưởng tượng đến cảnh thư chủ dịu dàng nói chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với mình.
Túi ni lông bị tay bóp lại ra tiếng soạt.
Nguyễn Lê ủ rũ nói: Tôi biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, các anh không thích tôivi_pham_ban_quyen lắm, tuy không nói thẳng ra, nhưng tôi cũng có thể cảm nhận được.
Khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao, thay cũng không phải một sớm một , tôi sẽ cho các anh thấy, tôi thật sự đã thay đổi rồi.
vốn có chút khúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắc trong lòngvi_pham_ban_quyen, lúc này đã dỗ mình .
sư tử nhỏ nghe thấy những lời lẩm bẩm của cô, càng sáng lên: Tôi cô thật đấy!
Từ khoảnh khắc anh được Nguyễn Lê cứu, mạng của anh đãvi_pham_ban_quyen thuộc về cô.
Nguyễn Lê ngẩng đầu nhìn một thiếu niên tú, rạng như vậy, trong đôi mắt màu xanhbot_an_cap ngọc bích chỉ cóvi_pham_ban_quyen hình bóng của một mình cô.
Nguyễn Lê đột nhiên dời tầm mắt, mặt đi, lẩm bẩm: Ừm ừmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, được.
Cô hoảngleech_txt_ngu hốt xé gói đồ ăn , ăn vài miếng khoai tây giòn, vị sữa mật ong, ngọt đến tận tim.
Sư Tuyệt thấyleech_txt_ngu lúc cô ănbot_an_cap, má phồng lên mềm mại, ta liếm liếm môi, bỗng cảm thấy vừa đói vừa khát.
Cô có muốn uống sữa không? hâm cho cô mộtvi_pham_ban_quyen ly. Chú sư tử nhỏ ân cần sau khi được dỗ dành, lúc chỉ vẫy đuôi để Lê thấy được sự tốt đẹp của mình.
Nguyễn Lê bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ánh mắt nóngvi_pham_ban_quyen rực ta nhìn đến khôngvi_pham_ban_quyen ngẩng đầu, vội vàng gật đầu.
Đợi Sư Tuyệt rời , cô vội vàng vỗ hai má đang nóng mình.
Ai thểleech_txt_ngu từ chối một anh chàng đẹp trai cao một mét , tóc vàng mắt xanh, ngoại hình lai, thân hình như người chứ?
Nguyễn lại nghĩ đến Bạch Hạc, Húc Mặc, rồi lại chán nản thở dài.
Thôileech_txt_ngu, cứ từ từ vậy.
Cô mở trí tuệ nhân tạo trên cổ , thấy nhắn Hạc mình.
Thú phu thứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tư do mạng sao ghép đôi là một con sói dị năng hệ Kim năm sao, Thácvi_pham_ban_quyen Dã.
Ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàn ông có một mắt màu xámbot_an_cap khói lạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lùng, dường như hình có thể cảm được sự băng giá vô tận. Sống mũi cao , môi mỏng mím lạileech_txt_ngu, đường quai hàm rắn rỏi, lưu loát như được đẽo gọt, cả khuôn mặt như mộtleech_txt_ngu bức tượng Hy Lạp tinh xảo.
Lúc nhìn thấy tấm này, Nguyễn Lê nín thở.
Ủa, đàn ôngbot_an_cap ở thế giới này ai cũng trai vậy sao!!
Cô nhớ đếnbot_an_cap ông anh chồng cũ vừa mới chia tay trước khivi_pham_ban_quyen bị xe, sao cảm thấy ngoại hình này có sáu phần giốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhau. Người đẹp trai đều có xương cốt cựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỳ túbot_an_cap, có giống nhau cũngbot_an_cap chuyện bình thường.
Sư Tuyệt bưng sữa đã hâm vào phòng, liền thấy Nguyễn Lê đang ngượng ngùng nhìn màn hình thôngbot_an_cap tin của thú phu thứ tưleech_txt_ngu.
Trong lòng ta bỗngleech_txt_ngu cóvi_pham_ban_quyen chút nghẹn lại, khóeleech_txt_ngu miệng trễ xuống.
Cô đang xem thú phu thứ tư à? Anh hình như tối nay đến, xem ảnh có vẻ không người hiền lành gì, nhưng mà thú tộc sói đềuleech_txt_ngu khá hiếu chiến, cũng có thể hiểu được. Sư đưa ly sữa nóng trong tay Nguyễn Lê, ngấm ngầm thuốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt cho thú nhân chưa mặt.
uống một ngụm sữa nóng, trong đã tưởng Thác Dã với ông anh chồng cũ độc đoán đến bệnh của mình.
nhấp từng ngụm nhỏ, rõ ràng là một hình ảnh cực kỳ bình thường, nhưng Sư Tuyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại cảm thấy càng khô miệng, khôvi_pham_ban_quyen lưỡibot_an_cap.
Anh ta vội tầm mắtbot_an_cap, chỉ nhìn chằm vào đỉnh đầu cô.
Húc Mặc đã đặt đồ ăn mới rồi, lát nữa đến, có xuống lầu bây không? Sư Tuyệt đề nghị.
Nguyễn Lêbot_an_cap im lặng một lát rồi đồng ý.
Dù sao cũng ở chung nhàleech_txt_ngu, ngẩng đầu không thấy cúi thấy.
Lần này xuống , Húc Mặc đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở đầu cầu thang, nửa người trên dựa vào lan can, một tay chống cằm, đôi mắt cáo hẹpleech_txt_ngu dài khẽ cong nhìn lầu.
Nguyễn Lê vừa xuống lầu đã đối diện với anh ta.
Trong sáng, thuần khiết như một chú , không một vết, thậm khơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dậy ham muốn hoại của người khác.
Húc Mặc liếm liếm khóe môi, rồi đưa tay ra, kéo người vừa đi tới trước mặt lòngleech_txt_ngu.
Nguyễn Lê không ngờ người to gan như vậy, sợ hãi kêu lên một , nhưng bị ta ôm vào lòng.
Anh lỗi vì thái độ khôngvi_pham_ban_quyen vừa rồi, à, đừng giận nữa, được không? Giọng nói trầm khàn, quyến rũ trời vang lên bên tai , hơi thở nóng ẩm thổi vào tai phải của cô nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị lửa đốt.
Nguyễnleech_txt_ngu nhất thời bịbot_an_cap những lời tán tỉnh và tiếng gọi cưng à nàybot_an_cap làm cho rối tâm trí, quên cả giãy ra khỏi vòng tay mạnh mẽ này.
Húc Mặc cúi đầu, thấy hàng mi đang hoảng loạn chớp của cô, bay lượn như một con bướm gió thổi loạn, mặt trắng như tuyết ửng lênleech_txt_ngu một màu quyến rũ.
Đầuvi_pham_ban_quyen ngón anh ta co lại, cảm giácvi_pham_ban_quyen mềmbot_an_cap mại thật sự rất khiến người ta nảy sinh lòng tham.
Sư Tuyệt đang tức râu đứng, trừng mắt nhìn Húc Mặc.
Con hồ thối này, lại rũ thư chủ ngay trước mặt anh!
Đúng là mặt !!!
Sao anh có thể tự tiện ôm Nguyễn Lê mà không được sự đồng ýbot_an_cap của cô ấy? Giọng Sư Tuyệt chứa sự tức .
Nguyễn Lê như một con chim bị kinh động, đột đẩy Húc Mặc ra, lùi lại hai bước, vừa vặn nửa người trốn sau Sư Tuyệt.
Húc Mặc thấy một loạt động của cô, hai nheo lạibot_an_cap, liếm răng , trong bỗng muốn cắn mạnh một cái người phụ nữ có mới nới cũ , xem bộ dạng cô khócbot_an_cap lóc cầu chắc chắn sẽ yêu.
Ánh mắt của Húc Mặc như thợ săn vào con mồi càng thêm xâm lược.
Nguyễn thấy vẻ mặt đó của anh ta, vô thức đưa nắm lấy tay áo của Sư Tuyệt.
Đi thôi, không phải bảo đi ăn sao? Tuyệt liếc Húc Mặc một cái đầy cảnh , rồi theo sau Nguyễn Lê, ngồi xuống bên cạnh cô.
Nguyễn Lê xoa xoa bụng. Vừa rồi ăn đồ vặt lót dạ, nhưng đối mặt với những món ăn thơm ngonnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hấp dẫn mắt, sẵn lòng ăn thêm một chút nữa.
Phải công , không hổ là nhà hàng tiếng hành tinh Aleech_txt_ngu, vị món thì khỏi bàn.
Nguyễn Lê nhất món thịt xào ớt trong đó. Vị cay kích thích vị , ớt xanhleech_txt_ngu lại có vị nhẹ, thịt tươi . Cô ăn mà ngon miệng lên, ăn liền hai bát .
Hạc ở phòng ngủ , phòng khách bây giờ chỉ có babot_an_cap người họ. Tuyệt Húc Mặc lần lượt ngồi bên trái và đối diện Lê.
Sư Tuyệt cũng ăn kha khá. vừa nãy ăn không ítbot_an_cap, nhưng dù sao đây cũng là món ăn của Tương Lan Lan – nhà hàng nổi tiếng nhất tinh , không thì thật là có lỗi bản . Hơn nữa, lần nàyleech_txt_ngu Húc Mặc tự tiền túi ra gọi món, phải ăn cho đã.
Mặc quá coi trọng việc ăn uống, chỉ duy nhất mê món phao câunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gà sốt mật ong của hàng này.
Anh ta chống cằm, quan sát Nguyễn Lêvi_pham_ban_quyen. Cô khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại cực kỳ mê món thịtvi_pham_ban_quyen xào ớt. Đôi môi mềm mại bị cay đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mức đỏ , căngbot_an_cap mọng. Vừa ăn vừa sụt sịt, mũi đều đỏ , làvi_pham_ban_quyen biết bị cay đến phát khóc.
Dù , vẫn nhất quyết không tha cho món thịt ớt.
Trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một khoảnh khắc, Húc Mặc cảm thấy tướng ăn của người phụ này cũng có chút đáng yêu.
mặt anh ta cứng lại , rồi thầm cười khẩy trong lòng. tướng ăn mắt nước mũi tèm lem, trông chẳng khác gì một kẻ chớt đói, đẹp ở chỗ nào ?
Cây đũa của anh ta chọc xuống đáy , lúc này mớileech_txt_ngu nhậnbot_an_cap ra cơm thứ hai đã hết lúc .
Sau ăn một no nê thỏa , Nguyễn Lê lại liền hai cốc lọc vẫn cảm thấy miệng cay đến muốn khóc.
Sư từng thấy một Nguyễn hung dữ, chứ chưa bao giờ thấyleech_txt_ngu cô mắtbot_an_cap lệ, môi như quả anh đào chín , há miệng thở hổn
Anh ta nhìn chằm, yết trượt lên xuống.
thở dường như ngưng lại trong giây látvi_pham_ban_quyen, cũng quên cả phản ứng.
Cạch.
Húc Mặc đặt đũa xuống, vang lên trên bàn ăn, nhiên kéo Tuyệt về thực tại.
Mặtleech_txt_ngu anh đỏ lên, lắpvi_pham_ban_quyen bắp lắng: Sao lạivi_pham_ban_quyen khóc rồi?
Chẳng lẽ bị tứcvi_pham_ban_quyen đến phát khóc sao?
Sư dường như đã quên mấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từngleech_txt_ngu căm ghét Nguyễn đến mức . ngồi bên cô, cuống tay chân muốn dỗ dành thư chủ nhỏ đang đau .
Húc Mặc nhìn con sư tử thônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kệch , mặt mày ra sức lấy lòng, không khỏi cười một tiếng.
ăn thì đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có cố.
Người ông mỉm cười, nhưng lạnh lẽo trong mắt lại buốtbot_an_cap thấu .
Lê đang bị vị cay hành và Sư Tuyệt một lòng chỉ có thư chủ đều không đểleech_txt_ngu ý đến sự thay đổi thái độ anh ta.
Cưng à, môi đỏ hếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả lên rồi, có phải đau lắmleech_txt_ngu không? Tuyệt nhíu màyvi_pham_ban_quyen lo lắng.
Không đau, Nguyễn Lê che miệngvi_pham_ban_quyen, hốc mắt ươn ướt.
Sao Sư Tuyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại ghé sát thế này?
Cô chỉ bị thôi mà, có phải bị thương đâu!
Lớnvi_pham_ban_quyen từng này rồivi_pham_ban_quyen, lần đầu cô bị ngườileech_txt_ngu khác nhìn chằm chằm vào đôi sưng caynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với ánhleech_txt_ngu mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầy xót xa như vậy.
Ngượng đi được
Hơi nóng phả vào lòng bàn tay, cô chỉ cảm thấy khoang miệng cay đến chớtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại.
Một cảm giác sảng khoái bất chấp tất .
Nguyễn Lê mếu máo bảo Sư Tuyệt lại gần như vậy.
Sư Tuyệt không hiểu, tại sao thư chủ nhỏ rõ ràng đau đến phát khócbot_an_cap rồi mà vẫn cho mình xem.
Lẽ là đang ngại ngùngbot_an_cap?
Anh im lặngbot_an_cap nhìn bộ dạng thẹnbot_an_cap hóa giận Nguyễn Lê, trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng thầm nghĩ: Dễ thương quá.
Bị nhìn chằm chằm với ánh mắt mãnh liệt và kỳ như vậy, Lê đành phải chạy trối chớt, lao vào bếp dùng nước lạnh súc miệng.
Húc Mặc bị ra rìa dựa lưng vào ghế, ngực khẽ phồng.
Dám lơ anh ta?
ràng là anh bỏ tiền ra gọi .
Anh ta cònbot_an_cap cố tình ngồi đối diện .
Vậy mà cả bữa ăn chỉ nhìn chằm chằm vàovi_pham_ban_quyen đĩa thịt!
Nếu con hồbot_an_cap ly tự cho mình làvi_pham_ban_quyen quyến rũ vô song này đang ở trong hình thú, chắc chắn lúc này đuôi đã tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến xù lông lên rồi.
Cốc cốc cốc
Tiếng gõ cửa vang lên.
Rõ ràng, cả ba ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trongleech_txt_ngu phòng khách đều không muốn .
Tiếng gõ im bặt, đợi một lát, lại vang lần nữa.
Két
Húc Mặc dậy mở cửa. Anh ta thừa biết người đứng ngoài cửa lúc này chính là thú thứ tư của Nguyễn .
Là một thú nhân giống đực, ta nên thẳng thắn và độ lượng chấp nhận người sau.
Húc Mặc mày âm trầm, sải bước ra cửa, xoạch một tiếng kéo mạnh ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
ta liếc nhìn thú đen từ đầu đến chân ở cửa, khứu giác bén khiến anh ta không khỏi nhíu mày.
Không có gì khác, chỉ là mùi máu tanh nồng nặc vào mũi.
Húc Mặc nghiêng người đường. Vào đi.
Thác Dã không hề , sải vào nhà, ánh mắt đáo quét một khắp phòng khách, baovi_pham_ban_quyen gồm khu bếp mởbot_an_cap.
Thác , dị năng hệ Kim năm sao, hình thú là sóileech_txt_ngu.
nói ngắn gọn, tích. Chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net áo khoác đen mởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra, sơ mi cài cúc chỉn chu đến tận . Đường quai hàm rắn rỏi hoàn càng tăng thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài phần khí chất lạnh , coolnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngầu. Đôi đồng tử màu xám khói khẽ conội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại, nhìn chằm chằm vào bóng dáng nhỏ bé trong bếp.
Đó chínhleech_txt_ngu là thư chủ của anh.
Nguyễn Lê nghe thấy tiếng động, vội vàng dọn dẹpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sạch sẽ rồi chạy khách.
Chào anh, tôi tên là Nguyễn Lê. Không khí im lặng trong giây lát, Nguyễn lúc này ra anhleech_txt_ngu ta đang đợi mình trả lời, bèn vội tự giới .
Giống như anh tưởng tượng, giọng nói mềm mại, ngọt ngào, dễ nghe.
Dã thầm đánh giá người phụ nữ yếuvi_pham_ban_quyen trước . Ấn tượng đầu tiên còn khó quên cảbot_an_cap trong ảnh.
Lànleech_txt_ngu trắng sứ hồng nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thể búng ra sữa, đôi mềm mại hồng hào như một hoa chờ người . Thác Dã ăn hoa đểleech_txt_ngu thương, vừa đắng thơm, nhưng thể nào sánh được vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hương thơm ấm áp, mê hoặc lòng người mắt.
Thác Dã nhận rabot_an_cap sự bối rối, căng thẳng của cô, đầu ngón tay khẽ lại.
Rất vui nàyleech_txt_ngu được cùng em chung sống.
Nguyễn Lê ngẩng đầu nhìn anh một cái, bỗng sững người.
Anh chồng cũvi_pham_ban_quyen của ?
Trừ đôi mắt và kiểu tóc có chút khácvi_pham_ban_quyen biệt, ngoại gần như bảy !
Thẩm Triệt?
Người đàn ông trướcbot_an_cap mặt không phản ứng gì. Lê hụt hẫng, cô còn tưởng anh chồng cũ cũng không rồi chứ
Thác Dã mím môi. Tuy không Nguyễn Lê đang nói gì, nhưng kết hợp với phản ứng gặp người quen của cô ban nãy và cái tên này, không khó để đoán ra, cô đang gọi tên một người đànbot_an_cap ông khác khi anh.
Khí chất quanhbot_an_cap người đàn gần như lạnh trông thấy, đôi mày rậm khẽ nhíu lại.
Em quen tôi à?
Không có chỉ là từng thấy ảnh củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôibot_an_cap.
Nguyễn Lê đương nhiên phản ứng ngay lập . Cô có ngốc, sao có thể chuyện về cũ trước mặt chồng mới của được.
Nguyễn Lê chưa chấp nhận được thếvi_pham_ban_quyen giới quan về thú nhân và dị năng ở đây, nhưng cô lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất vui vẻvi_pham_ban_quyen nhận sống tươi đẹp tam phu tứ thị này.
Cô biết mình có một ông chồngleech_txt_ngu cả, tại vẻ rất lạnh lùng với côvi_pham_ban_quyen, trong lòng cô cũng vôbot_an_cap không dám lại gần; ông chồng hai là một yêu nghiệt xinh đẹp, hành vi cử chỉ chút bất thường, trông rất lẳng lơ; ông chồng ba có vẻ hơi ngốc nghếch, nhưng lại rất cởi mở, hoạt bát, giống cún con, cô rất vui khi ở bên anh; ông chồng tư thì đẹp trai lạnh , nam tính, lại còn giống bạn trai cũbot_an_cap của cô; còn ông chồng út thì tạm thời chưa xem thông .
Ừm.
Người đàn ông đápvi_pham_ban_quyen tiếng, có vẻ đãvi_pham_ban_quyen chấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận lờivi_pham_ban_quyen giải thích vụng về của cô.
không khí chút gượng , Nguyễn Lê vội nói: Anh ăn tối chưa? tôi còn
Ờm, ít cơm thừa?
Thác Dã thấy vẻ mặt sinh động của Nguyễn Lê, khóenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng bất giác từ từ nhếch lên, giảibot_an_cap vây: Trên đường đã ăn loa rồi.
Bạch Hạc lẽ nghe thấy tiếngvi_pham_ban_quyen động ở phòng khách, liền lầu chào hỏileech_txt_ngu Thác Dã.
lầu hai còn phòng trống, cậu có thể tùyvi_pham_ban_quyen ý chọn một phòng.
Thác Dã gậtvi_pham_ban_quyen đầu, một phòng cạnh phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nguyễn Lê.
Đêm khuya thanh vắng, Nguyễn Lê mái ngâm mình nóng, người mềm nhũn phịch xuống .
Cái đầu vốn đang rối tơ vò, sau khi mình trong phòng tắm đồng hồ, cảm giác nhưbot_an_cap được tái sinh.
Nguyễn Lê khoan khoái thở dài một hơi, lộnbot_an_cap trên chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chăn mềm .
Ủaleech_txt_ngu? Sao lạ vậy?
Cái giường này sao lại lồi lõm thế này?
Cô nghi hoặc đưa tay vỗ vỗ lên chỗ chăn hơi nhô lên.
Khôngbot_an_cap đúng lắm vỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm vài cái nữa.
Dưới chăn hình như là một sống? Nhận thức kinh hoàng này lập đánh thẳng vào bộ não lỏngbot_an_cap của .
ngây ngốc bên giường, não bộ nhưleech_txt_ngu ngừng hoạt động.
Bạn đang theo truyện trên kênh Tịch Dao, bạn những phút giâyleech_txt_ngu thưởng thậtleech_txt_ngu vẻ.
đến khibot_an_cap anh đẹp trai tóc đỏ hơi rối vén một chăn , ngái ngủ nhìn Nguyễn Lê: Đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sờ lung tung.
???
!!!
Saobot_an_cap trong chăn của cô lại có người đàn ông!
Nguyễn Lê trợn mắt, định lùi lại thì ngã ngồibot_an_cap phịch xuống : Húc Mặc, sao anh lại ở trên giường của tôi!
Người đàn ôngleech_txt_ngu ra một lúc: Ồ, đây là giường của embot_an_cap à?
Anh ta dụi dụi vào hình mèo màu hồng, mắt cáo hẹp dài nheo lại: nhờ một đêm, không phiền ?
Thấy người đàn ông tự nhiên như ruồi, Nguyễn Lê hóa đá một giây quyết tâm giành lạivi_pham_ban_quyen quyền sử duy nhất chiếc giường của mình.
nắm chăn, mạnh mẽ giật về phía sau. Ai bàn tay Húc Mặc đang nắm chăn bỗng nhiên buông lỏng.
Á!
Nguyễn Lê hét lênvi_pham_ban_quyen rồi nhắm tịt mắt lại.
Thật là suy đồi đạo đức! Không biết liêm ! Không nam đức!
Anh ta lại ở chiếc giường màu hồng phấn cô, chỉleech_txt_ngu mặc một chiếc quầnvi_pham_ban_quyen đùi màu xám!!
Cô thậm chí còn lờ mờ nhìn thấyleech_txt_ngu cả hình dáng!
RẦM!
Cánh cửa phòng chắc chắn bị một cước đá , tung lên một lớp bụi.
Cưng à, em sao vậy? thấy tiếng hét, Sưleech_txt_ngu Tuyệt tưởng Nguyễn gặpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện, lập tứcvi_pham_ban_quyen phòng mình lao tới, thậm chí còn đá cả cánh cửa.
anh ta nhìn con hồleech_txt_ngu ly lẳng lơ Húcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mặc gần trần như nhộng, như đangleech_txt_ngu hiến bảo mà nằm trên giường, khi thấy anh tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn lộ vẻ không vui vì bị làm phiền.
Nguyễn Lê chỉvi_pham_ban_quyen nhắm mắt giây lát, lúc này chỉ dám mở to mắt, sợ rằng nhắm mắt lại, trước mắt sẽ hiện lên những hình ảnh quá chi tiết và thú vị.
Húc Mặc, anh leo giường tôi từ lúc nào? Tôi nhớ là khóa trái cửa rồi mà. Nguyễn đỏ bừng mặtvi_pham_ban_quyen, cúi đầu nhìn chằm chằm vào những cánh hoa trên chăn.
Húc Mặc chống người dậy, thân hình săn , đầy đặn không kiệt mà phô bày trong không khí.
Khóe miệng anh ta cong lên một nụ cười, một nốt lệ ở đuôi mắt càngbot_an_cap tăng thêm vài phần quyến rũ, tiếc liếc mắt đưa cho mù .
Lúc đó anh ngangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng em, cửa chỉ hờ, vốn nghĩ chắc là em quên đóng cửa. Anh không giúp em khóa cửa mà còn sợ emvi_pham_ban_quyen ở một mình sẽ tốt bụng ở lại với em. ngờ em lại tức giận.
Nguyễnvi_pham_ban_quyen lý luận với anh ta, aivi_pham_ban_quyen ngờ theo thói quen ngẩng lại nhìn thấy thân hìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nõn đẹp, vội vàng dời tầm mắtbot_an_cap, mặt đỏ bừngleech_txt_ngu: Anh mặc quần áo vào trước đi!
Húc Mặc đứng dậy, từ dưới đất nhặt lên chiếc áo choàng vãi, tùyvi_pham_ban_quyen ýbot_an_cap buộc người. Bây giờ được chưa.
Nguyễn Lê thăm dò dời tầm mắt lại, nhưng vẫn khỏi nhìn thấy cổ áo mở rộng để lộ gần như toàn bộ lồng , thậm chí vì có vải che , lại càng thêm một vẻ đẹpbot_an_cap mờ ảoleech_txt_ngu.
Phải công nhận, anh taleech_txt_ngu đi làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẫu nam, chắc chắnvi_pham_ban_quyen sẽ top.
Húc Mặc, anh về phòng mình đi, sau này không có sự cho phép tôi, không được vàobot_an_cap phòng. Nguyễn hít sâubot_an_cap vài hơi, nghiêm mặt nói.
Tuân , thưa tiểu thư Cưng Cưng. Húc Mặc cười nói.
anh ta thật sự định rời đi, Nguyễn Lê thầm thở phào nhẹ .
Cưngbot_an_cap à, rồi đã xảy ra chuyện vậy? Sư Tuyệt lơ nãy giờ lại lên tiếng. Anhvi_pham_ban_quyen ta chặt , đoán chắcvi_pham_ban_quyen chắn là hồ ly lẳng lơ kia đã chuyện gì quá đáng.
Nguyễn Lê thầm thắc mắc, không phải Sư Tuyệt đã nhìn thấy hết tượng vừabot_an_cap rồi sao, sao còn cô.
Không có .
thức của thú nhân, chủ động bòvi_pham_ban_quyen lên giường của thư chủ không phải là chuyện đáng xấu hổ hay kỳ lạ. Chỉ cần được thư chủ công nhậnbot_an_cap, thú nhân cần phải chủ động tắm rửa sạch sẽ, chui vào chăn hạ thư chủ.
công nhận này, thường là những tiếp xúc cơ thân mật.
Do , cũng Nguyễn Lê tối nay cần Húc Mặc hầu hạ.
Trời cũng không còn sớm nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, các anhleech_txt_ngu về phòng đi. Nguyễn Lê cũng đuổi khách với Sư Tuyệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
, được, Sư Tuyệt tự lùi ra , đóng cửa lại.
Cạch, cửa tự động ra.
Sưleech_txt_ngu Tuyệt ló đầu vào với mặtbot_an_cap áy náy: Ổ khóa bị tôi đá hỏng rồi, cưng , nếu em không phiền, có thể phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi ngủ.
Không cần đâu, mau đi nghỉ đi, sángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mai lúc nàoleech_txt_ngu đó sửa sau.
Trướcvi_pham_ban_quyen khi khe cửa hoàn toànbot_an_cap đóngbot_an_cap lạivi_pham_ban_quyen, Nguyễn Lê vừa thấy khuôn mặt nghiêng của Húc Mặc khi anh tabot_an_cap cười khẽ, ánh mắt nhẹ nhàng nhìn xuống cô.
Thấy hai người đã rời đi, Nguyễn Lê vội vàng kéo tủ đầu giường trong phòng ra chặn cửa.
Quay lại , nhìn thấy nửa giường bên kia dấu vết ràng đã người ngủ qua, cô ghét bỏ trải lại toàn bộ ga giường.
Phù Cô thở dài một hơi, thỏa mãn vào chăn ấm áp, mại.
Có lẽ vì vốn mệt mỏi, cô lưng xuống gối đã nhanh chóng chìm vào ngủ.
Một làn hương thơm thoang thoảng, quyến rũbot_an_cap bên mũinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
đường đi, Sư Tuyệt gọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Húc Mặc lại: rồileech_txt_ngu anh đã làm gì cưng vậy?
Húc nhướng mày, lại: Cậu nghĩ tôi đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm gì ấy?
Làm sao biết anh đã gì, làm gì thì tự anh rõvi_pham_ban_quyen nhất! Dù lòng đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức giận, anh vẫnleech_txt_ngu đè thấp giọng vì sợ làm ồn Nguyễn Lê.
Dừng, tôi lười cãi vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con sư tử ngốc như cậu. đương nhiên làm những việc mà một . Mặc congvi_pham_ban_quyen môi cười.
Vậybot_an_cap vậy cũng đượcvi_pham_ban_quyen làm việc khiến cô ấy không vuivi_pham_ban_quyen. Sư tức đến trắng cả mặt, hai bên hông nắm chặt thành quyền.
cười trong mắt Húc Mặc dần lạnhvi_pham_ban_quyen đi: Kể cả có làm thì đã , bộ dạng cậu quý hóa ta bây giờvi_pham_ban_quyen, là hoàn toàn mất đây cô ta đã đối xửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như thế nào rồi à?
Mái tócleech_txt_ngu xoăn vàng dường như rũ đi vài phần, mắt biếc cụp , mím lúc, rồi lại cố chấp nói: Không cần anh quan tâm.
Cậu phải tin lời cô ta nói đấy chứ? Biết đâu chỉ là thủ lừa gạt mới, đợi cậu toàn chớt mê chớt , rồi lại thẳng tay chà cậu. Cậu biết đấy, cô ta làvi_pham_ban_quyen người có thể làm ra những chuyện như vậyleech_txt_ngu
Húc Mặc hạ thấp giọng, trầm khàn có vài phần mê hoặc.
Cậu tự lo cho mình đi.
Ánh đèn cuối cùng ở hành lang tắt ngấm.
Bóng tối lập nuốt chửngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sư Tuyệt.
Ởbot_an_cap đâyvi_pham_ban_quyen cũng náo nhiệt, Dã đeo lại tai nghe, nghiêng người đổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tư thế .
Một thư chỉ có năng lực liệu cấp một, bị gia tộc ruồng ; một con sư tử dị năng bị thương; một con hồ ly lẳng lơ; một con hạc thần bí.
Đương nhiên, bản thân anh không đơn giản.
Thác Dã đến ánh đầu tiên Nguyễn Lê nhìn mình, rõ là kinh ngạc khi thấy người quen, nhưng cô lại gọi một cái tên khác. nào trên thế giới này còn có người giống hệt anh?
Sáng sớm hôm sau, Nguyễn Lê thức dậy từ rất sớm.
Cô mơ màng nhìn thời gian hiển thị giờ sáng trên trí tuệ nhânvi_pham_ban_quyen tạo.
Tối qua chất lượng giấc ngủ củavi_pham_ban_quyen cô cực kỳ tốt, tỉnh dậy, thậm chí còn tưởng đã mười hai giờ trưa, không ngờ bây mới bảybot_an_cap .
Cô cuộn trong chăn phút, phát hiện mình không còn buồn ngủ chút nào, đành phải mởbot_an_cap mạng sao lên lướt tin.
Cô lướt qua vài tin hot nhất.
#NguyễnKiểu19tuổicóhyvọngtrởthànhthưchủcấp9đầutiên#
Chúc mừng nhị tiểu thư nhà Nguyễn.
Toàn nói nhảm, ngayvi_pham_ban_quyen cả Lan Tương cũng chỉ cóleech_txt_ngu năng lực trị liệu cấp tám, cô ta là cái thá gì?
Ủng hộ lầu trên, mấy cái tài khoản câu view đừng có bịa lố bịch quá.
là đại tiểu nhà họ Nguyễn sinh đã có năng lực trị liệu cấp năm thì khả , tiếc quá.
#BạchSắcLêMinhmộtlầnnữatráilại,trotànlạibùngcháy#
Cái tổ chức hôi này, lẽ tiêu từ lâuvi_pham_ban_quyen rồi!
Tôi nói , thú giống đực thì nên tiền nuôi gia đình, hầu hạ thư , cứbot_an_cap suốt ngày ra ngoài lộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt là sao?
Nhìn nhân này lẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ghê, chẳng trách thích gây ý, chắc là muốn thư chủ tốt đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ‘gả’ vào nhà giàu đây mà?
Nguyễn Lê đọcvi_pham_ban_quyen những mỉa mai, chọc trong khu bình mà được một phen mang tầm mắt.
Cô tò mòvi_pham_ban_quyen nhấp vào avatar của người bình luận, phát hiện phần lớn là nhân giống đực, cũng có một vài thư bình phẩm, nhưng đa số có lời lẽ sắc bén và công mạnh mẽ như của giống đực.
Trong giới địa vị đảo lộn , lần tiên cô cảm nhận được một cách không chân thực về lợi thế của giới tínhvi_pham_ban_quyen.
Cô tò mò tìm kiếm Bạch Sắc Lê Minh.
viên có hàng người, tổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chức tên là Báchleech_txt_ngu Tước Lê, hình dường như đó. Cảnh sát điều dấu vết của từng xuất hành hoang vu nửa năm trước, ngoài ra có thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tin gì.
Còn tổ chức này, là một tổ tự phát đối lực của nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giới, vệ lợi của thú nhânleech_txt_ngu giống đực, các viên của nó theo đuổi chủ trương một đực cái.
Nguyễn bất nghĩ đến Trái Đất ở trước, trong lòng nhất không biết nên có cảm xúc gì.
#Hungthútiếnhóa,cóthểphíasauẩngiấumộttổchứcnàođó#
rồi, tận thế rồi, may mà người Maya tuyệt chủng từ lâu rồivi_pham_ban_quyen.
Lầu trên chớt mấtbot_an_cap, biết đâu người tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trốn đi thôi.
Có nên tích trữ thêm không? không thểbot_an_cap để thư chủ nhà tôibot_an_cap bị đói được.
Lại hóa? Cuộc sống đã khổ rồi, còn không cho thú nhân bình thường sống nữa à!
Lầu trên, yếu thì đi mà nhiều thú vào đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nâng dị năng, bản thân không cố , có ích gì?
Đồng ý với lầu trên, yêu mạnh mẽleech_txt_ngu thú nhân dưới nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không được phân phối thư chủ, chủ vốn đã hiếm, dựa vào đâu mà mấy kẻ vô dụng một .
Hung tiến hóa?
Nguyễn Lê tò mò nhấp vào xem.
Động vật sau khi bị bức xạ vũ trụ, một phận có dị năng, tiến hóa thành hình ngườibot_an_cap, mộtleech_txt_ngu bộ phận thất bại sẽ biến thành hung thú. Trong não hung thúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có tinh hạch, hung thú cấp bậc khác nhau sẽ hạch khác nhau.
Thúleech_txt_ngu nhân vào tinh hạch để nângleech_txt_ngu cao dị .
Bản thân hung mang theo nguồn ô nhiễm, thương do chúng ravi_pham_ban_quyen cực kỳ khó chữa , thú nhân chỉ có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dựa vàovi_pham_ban_quyen chữa trị của thư chủ trạm cứu trợ.
nhân trước khi được phân phối thư chủ, chỉ có thể trạm cứu trợ. Hàng ngàn, hàngleech_txt_ngu thú nhân đợi ở cửa trạm trợ, đó đã sớm một tượng thê thảm, tiếng kêu la oán khắp nơibot_an_cap. Mỗi hành chỉ có một đến ba trạm cứu trợbot_an_cap, và chi phí không rẻ.
Có , thú nhân nếu không cóbot_an_cap cứu giúp của thư chủ, về cơ bản có thể tự sinh tự diệt.
Chẳng trách, quyền lực của nữ ở giới này cao vậy. Họ nắm giữ tài sinh sản và tài nguyên chữa trị, gần như nắm cả nền văn minh trong tay.
Tiếng gõ cửa lên.
Cần dậy dùng bữa sáng chưa? Nguyễn Lê.
nói lạnh lùng mà không mất đi vẻ lịch sự , chỉ có thể Bạch Hạcleech_txt_ngu.
Nguyễn mình đã muốnleech_txt_ngu thay đổi hình tượng, đương nhiên phải bắt đầu từ những việc .
Được, tôi rửa mặt một lát xuốngleech_txt_ngu lầu .
Nguyễn Lê lăn một vòng trong chăn, cuối cùng lưu thêm vài trong chăn , mềm mại, rồi dứt khoát rời giường.
bồn rửa mặtvi_pham_ban_quyen bày ít dưỡng da, Nguyễn Lê tùy ý chọn vài chai sửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dụng, búi một búi tóc củ phồng phồng, rồi kéo xuống hai lọn tóc mái để che đi khuôn mặt. Làn da trắng sứ ửng hồng như thể búng ra sữa, cô cực kỳ lòng người đẹp như hoa phù trong .
Nguyễn Lê thậm chí có khoảnh khắc ảo giác, cô chính là Lê, Nguyễn Lê chính cô, nếu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại có ngoạivi_pham_ban_quyen hình hệt nhau được?
Nghĩ tinh gì vậy, có lẽvi_pham_ban_quyen chỉ là trùng thôi.
Nguyễn Lê nhanhleech_txt_ngu chóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gạt suy nghĩvi_pham_ban_quyen ra khỏi đầu. Cô mở tủ áo, đập vào mắt toàn là các hồng , rất hợp với thẩm mỹ , thương của cô.
Côleech_txt_ngu chiếc hồng đào phồng hơi dài, hì hục kéo tủ đầu giường chặn cửa .
Ờm hi, buổi . Nguyễn Lê nở một nụ cười mà cô cho ngọt và thân , chào hỏi Thác Dã vừa hay cùng lúc rờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏi phòng ngủ.
Chàoleech_txt_ngu buổi sáng. Người đàn ông gật , vài lọn tóc mái hơi rối trán lướt qua đuôi . Anh ta mặc áo sơ mi đen, áo xắnbot_an_cap đến tay, để lộ cánh tay sănvi_pham_ban_quyen màu mạch. Lớp vải đen trên ngực căng phồng, phác họa ra đường nét cơvi_pham_ban_quyen bắp, dù chỉ là màuleech_txt_ngu đen đơn giản, dường như mang lại sự tưởng vô hạn. Quần là quần túi hộp giản, chân đi dép lê màu xám Nguyễn Lê đã tự độngleech_txt_ngu tưởng tượngvi_pham_ban_quyen anh ta đi một đôi bốt cổ .
Nguyễn lẹp xẹp đôi dép lê hồng xuống .
Bạch ngồi bàn ăn, dường nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang xem tin tức trên sao.
Sư Tuyệt dựa vào lưng , ánh mắt chạm vào Nguyễn Lê liền tự động bật chế độ chiếu sáng và bộ .
Húc Mặc cười tủm tỉm nhìn cô: Chào buổi sáng, à, hiếm khi dậy , tối qualeech_txt_ngu có anh bầu bạn, chất lượng ngủ tốt không.
Chào buổi mọi người.
Nguyễn Lê chào rồi ngồi vào ghế chủ vị.
Sư Tuyệt thấy cô khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thèm để đến Húc Mặc, liền trừng mắt khiêu khích anh ta một cái.
Bữa có sữa, mì, sandwich, hương vị bình thường.
Buổi sáng Nguyễn Lê ăn ít, hơn nữa những thứ này chỉ cưỡngleech_txt_ngu nobot_an_cap bụng chứ không thể nói là ngon. vài miếng rồi đặt sang mộtleech_txt_ngu bên, uống một ly sữa coi như sáng.
Cô ngồi trên ghếbot_an_cap, lướt qua mấy người , đợi đến khi người đều ăn , cô mới chuẩn bị đứng dậy rời đi.
Bạch Hạc lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng: Đợi một chút, thư Lê, bây giờ vì thú tăng một người, lịchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phânleech_txt_ngu công phảileech_txt_ngu thay đổi một chútleech_txt_ngu. Hôm qua vốn là Sư , có việc xuất nhờ tôi đi cùng em mộtbot_an_cap ngày. Thác Dãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôm qua mới , theo mà nói, hôm nay nên là Thác Dã đi cùng . Sắp xếp như vậy, đượcvi_pham_ban_quyen không?
Đôi mắt màu trắng nhạt của anh ta lặng lẽ nhìn Lê, nhưbot_an_cap đang trưng cầu ý của cô, lại dường như có chút gợn sóng nào.
Lê không nhìn mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của anh .
Tôi đối! Hôm qua là Bạch Hạc giúp tôi đi cùng chị, vậy thì hôm nay lượt tôi chứ.
Sư Tuyệt nói một cách hùng , không hề cảm thấy logic của đề gì.
Hạc khẽ nhíu mày một cách kín đáo. Chuyện này vẫn phải xem ý của Nguyễn Lê.
Sư Tuyệt hừ mộtbot_an_cap tiếng. Được . Cưng , em sao?
Đôi mắt xanh biếc của anh không cheleech_txt_ngu giấu sự mong đợi mà nhìn cô.
Tôi không thể ở một mình sao? Các anh vừa hay có thể đi làm việc của mình. Nguyễn Lê vốn một mình đi dạo xung quanh, tiện thể bổ thức thường thức về giới này, để tránh sauleech_txt_ngu này bị lộ.
Anh thật ra nếu anh có việc, có thể đi làm trước, chỉ đi dạo gần đây thôi, không đi lạc đâu. Nguyễn Lê đầu nhìn người đàn ông cao lớn, cô chỉ cao đến ngực anh .
góc nhìn của cô, đầu vào mắt chính là bộ ngực căng phồng không thể phớt lờ, nhất thời không nên thấy hổ, hay là giả vờ như không phát ra gì.
chiếc cổ thon dài, thứ có sức ảnh hưởng thị giác hơn chính là đường quai hàm đẹp, rõ nét.
Thác Dã rất khibot_an_cap cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ngay cả việc nhếch mép giả vờ chưa từng .
Anh ta cúi , nhìn Nguyễn Lênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang cố gắng ngẩng đầu mình, mắt màu xám khói hơileech_txt_ngu cong lên, giọng nói trầm thoát ra từ khóe cong cong: Không , có thể đi cùng em.
Anh ta suy nghĩ một chútleech_txt_ngu, rồi sung thêm một câu: Hôm nay tôi nghỉ phép.
muốn đi đâu, tôivi_pham_ban_quyen đều có thể cùng em.
Thác Dã nghĩ, thư chủ số đều thích đi dạo trungleech_txt_ngu tâm thương mại. Tuy anh cảm thấy hành động này khá nhàm chán, nhưng đi cùng chủ của mình là nghĩa vụ anh nên thựcvi_pham_ban_quyen hiện.
Được thôi, nhưng cũng chưa nghĩ ra muốn đi đâu, anh có gợi ý gì không?
Gần đây trung tâm mại, có muốn dạo ?
Thác Dã thấy Nguyễn Lê đầu, liền giơ cổ tay lên, lướt nhẹ vài cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên trí tuệ nhân tạo. Một luồng xanh quét qua khoảng trống trước , phác họa ra hình dángbot_an_cap của một thiết bị màu xám .
Một chiếc thiết bịbot_an_cap bay to bằng hai chiếc hơi vậy mà thật sự dừng lại trước mặt, còn tự động mở cửa.
Nguyễn Lê không được vẻ ngạc mặt, dù cô đã chóng thu lại cảm xúc.
Đây là tríbot_an_cap tuệ nhân tạo đãvi_pham_ban_quyen được cải tiến, hợp giữa cổng không và trí tuệ nhân tạo, như vậy chỉ cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thao trí tuệ nhân tạo là có thể mở thiết bay. Dã chủ động thích.
Họ đang ở dân , không thỉnh thoảng có vài bay lướt qua.
Nhưng Nguyễn Lê có thể nhận ra, chiếc thiết bay này của Thác Dã không hềbot_an_cap tầm thường, kết cấu kim loại và kiểu dáng độc đáo nó rõ ràng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải là một thiết bị bay thôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Mời em. Thác Dã hơi người, cúi đầu nói với cô.
Nguyễn Lê theo ta vào trong bị bay. Bên trong gồm một vực nghỉvi_pham_ban_quyen vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một khubot_an_cap .
Chỉ thấy Thác Dã đi đến buồng , nhấn vài cái trên màn hình, thiết bị bay đóng cửaleech_txt_ngu lại rồi đầu từ từ di chuyển.
Lêleech_txt_ngu cảm nhận đượcbot_an_cap sự rung lắc, thức vịn vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tường. Tốc độ cánhbot_an_cap và di của thiết bị bay không nhanh, vẫn có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thích nghi được.
Có muốn uống ? Nước trái cây, hay nước ngọt? Thác Dã từ tủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạnh nhỏ trong phòng nghỉ lấy ra hai chai nước.
tráivi_pham_ban_quyen cây là được rồi.
Lê nhận lấy nước trái cây Thác Dã vặn nắp, nhấp vài ngụm nhỏ.
Cảm thấy em căng thẳng, là không hài lòng về tôi à? Thác Dã ngồi trên chiếc sofa đối diện cô, đôi chân dài ra trước mặt.
Lê ngẩng đầu nhìn anh, ngập ngừng nói: Không có không hài , lẽ là chút căng .
Rõ ràng mặt quen thuộc như vậy, tại sao cô lại cảm thấy có chút bối rối, anbot_an_cap?
Thácleech_txt_ngu Dã đột nhiên đứng dậy, bước bước, một khuôn tuấn tú đã áp sát trước mặt Nguyễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lê, khoảng gần đến mức cô chỉ cần sơ ý chút là có thể vô tình tiếp xúcvi_pham_ban_quyen mật với mặt của Thác .
Hơi thở cả quyện nhauvi_pham_ban_quyen, nhiệt trong không gian chật đột nhiên tăng cao.
Đôi đồng màu xám khói biếnbot_an_cap thành đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tử của loài thú, sự hoang dã và hung hãn khóa chặtbot_an_cap lấy cô.
Nguyễn Lê thậm còn tưởng rằng, con này tiếp mở miệng ăn thịt mình.
mi đổ bóng xuống mắt, sự mờ ảo và mơ hồ càng lúc càng tiến.
rung rung.
Tiếng rung động phiền nhiễu vang lên không ngớt. Thácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dã nhíu mày xem là kẻ có mắt nào quấy mình trên trí tuệ nhân tạo.
Nguyễn người đàn đầy tính lược trước mặt lùi ra, vô thức phào nhõm.
Cuộc gọi kết nối, tríleech_txt_ngu tuệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân tạonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếu ra hình ảnh mộtleech_txt_ngu thiếu niênbot_an_cap tuấn tú, cười chút ngứa đòn.
Thác Dã nhíu mày, giọng điệu mất kiên nhẫn: Có chuyện gì nói nhanh.
Anh Dã, đời sống về đêm nào rồi anh? Thư chủ của trông xinh thế, em ghen tị anh thật đấy. Thiếu niên không hề che giấu sự ngưỡng mộ trong giọng nói. Cậu taleech_txt_ngu đang ở giai đoạn mò và khao khát về chủ, thú nhân đều sẽ có một giai đoạn nhưbot_an_cap vậy.
Ánh mắt Thác lướt quabot_an_cap khuôn mặt ngượng ngùng củabot_an_cap Nguyễn Lê, nụ cười mắt càng sâu hơn, nhưng trên mặt lại tỏ ra lạnh lùng, giọng nói mơ hồ: Ngoanvi_pham_ban_quyen lắm.
Thiếu niên tị và mộ hétbot_an_cap lên một tiếngvi_pham_ban_quyen, sau cậu ta tức xuất hiện gương mặt mới, ai nấy đều hô hào: Anh Dãbot_an_cap, kể chi tiết đi mà.
Thác Dã ra khuôn mặt Nguyễn càng lúc càng đỏ bừng, ho nhẹ hai tiếng, giọng nói nghiêm túc: Đừng nói bậy, côvi_pham_ban_quyen ấy đang ở bên cạnh tôi.
mắt ươn ướt củaleech_txt_ngu Nguyễn Lê nhanh chóng ngẩng lên nhìn Thác Dã một cái, lại vừa hay chạm vào ánh mắt cười của anhbot_an_cap, cô vô thức dời tầm mắt, hơi nóng trên mặt như nhiệt từng đợt từng đợt ập tới.
Mấy thiếu niên ở đầu bên nhìn thấy Nguyễn , nhưng cũng biết thể nói bậy nữa, chỉ tán gẫu vài rồi nhanh chóng cúp .
Bọn nó trẻ con không hiểu chuyện, em đừng để trong lòng. Thác Dã thích.
Giọng Nguyễn Lê lí nhí, nhưng không dám nhìn thẳng vào Thác Dã. Bây mặt cô chắc đỏ như mông khỉ, vọngvi_pham_ban_quyen Thác Dã không đểvi_pham_ban_quyen ý.
là ai ạ?
Thác Dã thu hết hình ảnh nhỏ ngượngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước mắt vào đáy mắt. Đôi chân thon dài của cô bất an vắt chéo vào , hai tay chống hai bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sofa, đầu ngón tay tròn hồng lún vào sofa, trông có hơi lo lắng. Khuôn mặt trắng sứ ửng lên một lớp sương , đôi ướt át như hoa đào chớm nở, đuôi hồng hào càng tăng thêm vài phần rũ.
Yết anh ta bất giác trượt lên xuống.
Anh giơ tay nới lỏng cổ áo, chỉ cảm có chật chội, liền cởi hai cúc áo trên cùngvi_pham_ban_quyen.
Lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong chiến đội tôi, chiến đội Lưu Quang, thuộc quân đội đế . Bình thường nếu có hung thú bạo động hoặc triều trùng, có thể sẽ bận, nhưng tôi đã tíchvi_pham_ban_quyen lũy rất nhiều nghỉ , sẽ không thiếu gian ở bên em đâu. Người ông như báo cáo, nói cho Nguyễn Lê nghe tiết về chất và các diện khác của .
Đế quốcleech_txt_ngu?
Cô cònbot_an_cap tưởng thế giới này chỉ có quốc gia, nhưng nghĩ lại cũng biết là không thể. Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn tranh thủ thời gian hiểu sơ lược về tình hình thế giới này.
Ký ức cơ thể Nguyễn Lê rấtleech_txt_ngu hồ, gần khôngleech_txt_ngu được gì cho cô.
Thiết bị bay tự động lái, dừng lại trước trung thương mại lớn nhất hành tinh A.
Cửa từ từ mở ra, Dã bước ra trước, ở cửa đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay ra đỡ cô.
Cơ thể Lê có chút cứng đờ, cô vẫn chưa quen với những tiếp xúc cơ thể thân mật.
Hơn nữa, nhiệt độ thể của đàn ôngbot_an_cap thường cao hơn, mỗi lần tiếp xúc, cô đều thấy độ cơ thể như bị lây nhiễm, vèo một cái tăng lên.
Sau xuống khỏi thiết bị bay, Nguyễn kín đáo rút tayleech_txt_ngu mình lại.
Chúng ta đâu đây? Cô đầu nhìn , tỏ ra mình bận rộn.
Thác Dã cảm được giác ấm áp, mềm mình đã rời đi, trong lòng thoáng thất vọng. Anh đút một tay túi quần, Tôi rất ít đến trung tâm thương , theo là được rồi.
Nguyễn Lê lạibot_an_cap câu em cũng chưa từng đến suýt buột ra khỏi miệng, nói một cách mơ hồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Vậy chúng ta đi dạo nhé.
Thân hình cao lớn của người ông đứng cạnh cô, một cổ thụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net to lớn đứng canh gác bên một đóa hoa nhỏ.
Đôi chân dài vì phải điều chỉnh phù hợp với bước chân của thư nhỏ mà trông có vẻ hơi gò bó, nhưng Thácbot_an_cap Dã lạivi_pham_ban_quyen không cảm thấy có vấn đề gì.
xong tầng một bán quần áo, Nguyễn Lê chọnleech_txt_ngu được vài chiếc váy màunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cam vàng và màu tím. Về vấn đề bạc hoàn toàn không cần lo lắng, chính phủ trợvi_pham_ban_quyen cấp chính cho thư chủ, chỉ cần không phải chi tiêu lớn, về cơ bản có thể trang trải phí mặc, đi lại hàng ngày.
Những túi đồ lớn nhỏ được Thác Dã thu cổngvi_pham_ban_quyen không . cổng không gian sẽ giảm kể lượng của vật phẩm, nhưng rất ít thưvi_pham_ban_quyen chủ đeo nó, một là vì họ có thú là nguồn lao động khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì phí, hai là thể họ đuối.
Tầngbot_an_cap hai là trang sức.
Phải nói , là không thời hoàn khác, nhưng gu thẩm của phụ nữ không có nhiều thay . Tâm trạng có chút bối rối, bất an của Nguyễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lê khi đến thế đãvi_pham_ban_quyen được xoa dịu đi rất trong trình mua .
Những món trang sức lấp la lánh, sang trọng, cầu kỳ gần như là mọi phụ nữ. Có thể rõ tầng này có nhiều thư chủ và cùng nhất.
Nguyễn Lêbot_an_cap nhìn đã một kẹp hình bướm viền tơ vàng, những dải tua rua lấp lánh càng tăng thêm vẻ đẹp. lập tức tháo búi tóc củ được búi cẩn từ , kẹp chiếc bướm lên.
đồ thể nhìn rõ được kiểu tóc, Nguyễn Lê đứng trước Thác Dã xoay một , tà váy xếp ly lỏngleech_txt_ngu lẻo như một có sức , bungbot_an_cap nở khoe sắc. Khuôn mặt nhỏ nhắn cô tràn đầy nụ cười, mày cong như non, ghé sát trước mặt Thác Dã, mong đợi hỏi: Thế , có đẹp không?
Sự quyến rũ này đối với một thú phu đã kết hôn khôngvi_pham_ban_quyen hề nhỏ.
Ánh mắt Thác Dã tối đi vài phần, nói hơibot_an_cap khàn: .
Anh ta đã hiểu, tại sao mộtleech_txt_ngu số thú nhân sau khi kết hôn lại không hề phản cảm việc đi dạo phố thư chủ, thậm chí thích .
Nhận được câu trả lời mong , thư chủ nhỏ như một chú bướm bay lượn, bước lại chạy đến một quầy trang , dải ở đuôi cũng đó mà nhảy .
Thác Dã vội vàngleech_txt_ngu theo, sợ rằng mình chậm một bước, sẽ có những ánh mắt không đáng tiền của thú nhân theo.
Nguyễn Lê hoạch túi, đồng hồ đã gần một , tức cô đi dạo hơn ba đồng hồ.
ục, cô đột nhiên đỏ mặt, lấy cái đangvi_pham_ban_quyen phản đối của .
Thác Dã bật : Bây giờ có thể đi ăn được chưa? không đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý thì cái bụng nhỏ của em cũng sẽ đồng thôi.
Nguyễn Lê không dám hó , theo Thác Dã lên khu ẩm thực.
mười giờ, Thác Dã đã thiện nhắc nhở cô đến giờ ăn, chỉ là cô đang hăng say mua , liền thẳng thừng từ .
Bụngvi_pham_ban_quyen đói cồn cào đến khuleech_txt_ngu ẩm thực, Nguyễn Lê chỉ muốn nhanh chóng tìm một quánvi_pham_ban_quyen tạm.
Tuy , thực sự lướt qua nhà hàng xung quanh, cô tự giác kéo Thác Dã đến Tương .
Cô ghé vào tai anh ta thầmvi_pham_ban_quyen: Quán đó đông người nhất, chắc chắn là ngon nhất.
Hơi nóng ẩm phả vào tai người đàn ông, cảm nóng và tê dại không rõ tênleech_txt_ngu như một luồng điện chạy qua toàn thân, đánh thẳng đến đầu ngón tay.
Ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt Thác Dã ẩnvi_pham_ban_quyen chứa sự hoang đầy tính xâm lược, rơi xuống cánh tay chủ nhỏ đang chủ động khoác lấy tay mình. Anh ta kín đáo thu lại ánh mắt, tuấn túleech_txt_ngu, lạnh lùng như băng tan, mày mắt giãn ra như gặp mùa xuân.
mà bây giờ đã qua giờ ăn , hoàn toàn không cần đợi.
Nhân viên phục vụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dẫn họ đến một ăn rãi.
Sau khi mở thực đơn, Nguyễnvi_pham_ban_quyen Lê nhìn món ăn quen thuộc, lúcleech_txt_ngu này nhận sao món ăn đặc trưng của quán này lại giống hệt đồ ănvi_pham_ban_quyen ngoài côleech_txt_ngu ăn ở nhà tối qua?
cho đến khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net món thịt xào được mang lên, cô nếm thử miếng đầu tiên, cảm giác caynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nồng quen thuộc này, rõ ràng là quán!
Anhvi_pham_ban_quyen thử món xào ớt này đi, siêu ! Nguyễn Lê chút keo kiệt mà giới thiệubot_an_cap cho Thác Dã.
Thú nhân ngày thườngbot_an_cap số ăn dungbot_an_cap dinh dưỡng, sao khi ra ngoài chiến đấu hungleech_txt_ngu thú, người ta sẽ khôngleech_txt_ngu cho họ thời gian nghỉ ngơi. Hơn nữa, đồ ăn nấu nướng thủ công giá cả đắt đỏ, hung thú họ giải quyết một ngày có lẽ chỉ cưỡng đủ ăn một .
Đương nhiên, thúleech_txt_ngu nhân ngoài trận giết địch, còn phải học các loại khóa học nhau. Chỉ khi hoàn thành xuất tín của năm khóa học lớn nấu ăn, hầu giường, , nội trợ, phu đức, mạng sao mới phân phối thư cho họ.
Cũng một số qua loa cho xong, nhưng họ sẽ thiếu năng cạnh gia đình và nhanh chóng bị thư chủ lạnh nhạtbot_an_cap.
Thác Dã gắp một ít thịt xào ớt nếm thử. Đúngbot_an_cap là rất .
Thấy người ông gật đầu đồng , tâm trạng vui vẻ khi giới thiệu món ăn yêu thích của Nguyễn Lê thỏa mãn vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng.
Thư chủ nhỏ nhanh chóng bị đến hoe cả , miệng nhỏ đáng thương đã đỏ cả , trông như vừa bị ai đó hành hạ, giày vò một trận nhẫn. mũi xinh xắn đỏ, khuôn mặt nhỏ hồng hào, nhưng vẫn kiên không chịu buông tha cho món .
Thác Dã ăn mà vị gì, anh ta bưng ly trà bên cạnh lên uống để giải khát.
nước bên Nguyễn Lê đã cạn đáy, cô vội vàng rót thêm một ly nữa.
muốn uống đồ lạnh ? Thác Dã vốn định khuyên Nguyễn Lê ăn xào nữa, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy dù caybot_an_cap đến mức này không chịu từ bỏ, liền âm thầm thay đổi đề .
Lê gật lia lịa.
Dã đi tìm nhân viên phục vụ xin một nước uốngleech_txt_ngu lạnh, đặt bên cạnh Nguyễn Lê. Trong này có đá, em vừa ăn cay xong, uống từ từ thôi, nếu không dạ sẽ bị tổn thươngleech_txt_ngu.
Nguyễn Lê ngẩng đầu nhìn anh ta đôileech_txt_ngu mắt ươn ướt, ra vẻ anh xem em đáng thương này, thật sự không cho em uống .
Thác Dã lòng giây lát, trên mặt túc, giọng nói lạnh lùng, uy nghiêm: Không được, chuyện nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sức , thể qua loa.
Lê thấy người đàn ông lạnh lùng trước mặt lại từ chối cô cách dứt khoát như , trừng mắt nhìn anh ta mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái. Đôi mắt ướt như hồ lấp dưới ánhleech_txt_ngu nắngleech_txt_ngu, Thác thậm chí cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể nhìn hình bóng của mình qua ánh mắt trong veo của cô.
Ánh mắt không có chút sát nào, người ông còn tưởng đang làm nũng.
Thế là lòng càng mềm đi mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phần, mặt lại càng nghiêmleech_txt_ngu túc hơn.
Chỉ được uống từng ngụm nhỏleech_txt_ngu thôi.
Nguyễn tưởng anh ta bị ánh mắt hung dữ của mình khuất phục, vui bưng ly nước dâu tằm lạnh lên, nhấp từng ngụm nhỏ.
Món tráng miệng được mang , Nguyễn Lê uống đồ thấy không còn cay nữa, lúc này đôi môi cô đỏ mọng như quả cherry ngâm nước, căng mọng đến cần nhìn một cái người ta tò mò không biết một miếng sẽ vị ngọt ngào thế nào.
Cô ăn món tráng miệng, hai má phồng lên một loàileech_txt_ngu chuột hamster đáng yêu, đôi mắt mờ sương hơi cụp xuống, trông rất mơ màng.
Chỉ có Nguyễn Lê tự biết, lúc này cô đang ngẩn .
Sau khi ănleech_txt_ngu no, ăn mệt, lại tục món tráng miệng đã là đang khai phá cái dạ dàyvi_pham_ban_quyen thứ của cô rồivi_pham_ban_quyen.
Ly nước dâu tằm vốn chỉ được phép từngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngụm nhỏ không từ lúc nào đã cạn .
cửa kính, hình ảnh thưleech_txt_ngu chủ nhỏ ngẩnleech_txt_ngu ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhai đồ ăn trở thành một phong cảnh.
hạ, ngài đangvi_pham_ban_quyen nhìn gìbot_an_cap vậybot_an_cap?
Cô theo tầm mắt người đầu nhìn vào bên trong, ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kinh ngạc: Cô cô ta vẫnvi_pham_ban_quyen còn ?!
Nghe thấyleech_txt_ngu , người đàn khẽ nhíu mày: Nguyễn Kiểu, cô đang nói gì vậy?
Nguyễn hốt, bắp giải thích: Ý , sao Điệnleech_txt_ngu hạ nhìn mộtbot_an_cap thư chủ khác thế ạ?
Người đànbot_an_cap ông như có suyvi_pham_ban_quyen nghĩ, thu lại ánh mắt. Không có, cô nhìn nhầm rồi.
Điệnleech_txt_ngu hạ muốn dùng ở nhà hàng này ạ? Tương Lan Lan rất nổi ở hành tinh, hương vị tuyệt. Nguyễn Kiểu lo lắng giọng nóibot_an_cap ban nãy của mình bị hạ nghe thấybot_an_cap để lại tượng , bèn vội vàng nở một cười thật tươi xoa dịu bầu không khí.
Ừm, cũng được. Người đàn ông cao quý gật đầubot_an_cap.
Nguyễn Kiểu vui mừng khôn xiết, nhưng trên mặt chỉ lộ nụ cười chunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đáo.
vào , nhân viên phục vụ nhìn thấy huy hoàng gia Đế quốc trênvi_pham_ban_quyen người ông, độ lập tức trởvi_pham_ban_quyen cung kính.
Cho một phòng riêngbot_an_cap yên , lên vài món đặc trưng, không , Điệnleech_txt_ngu hạ không ăn được cay. Nguyễn Kiểu nhân viên phục vụ.
Khôngleech_txt_ngu cần phòng riêng, ngồi ở sảnh là được. Ánhbot_an_cap mắt người đàn ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm kiếmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bóng hình quen thuộc bên cửa sổ.
Nhân viên phục vụ thoáng lộ vẻ khó xử, nhà hàng của họ vốn nổi với các món cay nồng, nhưngleech_txt_ngu vị khách trước đều là có thân phậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, anh đành tiêu , dẫn hai người đến một bàn ăn còn trống.
Tôi thấyleech_txt_ngu bên cửa sổ vẫn còn chỗ trống mà?
Nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Điện hạ muốn ngồi ở đó được ạ.
Nguyễn Kiểu để ý thấy ánh mắt của Điện hạ luôn dõi theo phíaleech_txt_ngu cửa sổ, cô không căngleech_txt_ngu thẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Sao Điện hạ đột nhiênbot_an_cap lại muốn ngồi ở sảnh vậy ạ? Sảnh đông người phức , e là sẽ phiền phức không đáng có.
Đôi khi, hòa mình vào quần chúng là một việc có ý nghĩa. đàn dùng nướcleech_txt_ngu nóng tráng qua bộ dụng cụ ăn uống trước mặt.
Các đã được bỏvi_pham_ban_quyen vị cay nhanh đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dọn lên. Vize Lamo gắp một miếng thửleech_txt_ngu rồi đặt đũa xuống, vẻ mặt lạnh nhạt.
Lê ăn xong một miếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bánh ngọt tốc độvi_pham_ban_quyen cực chậmbot_an_cap rãibot_an_cap, sau bình tĩnh ngẩn người.
Cô hoàn toàn để ý có vài ánh mắt đang đổ dồn về mình.
Thácvi_pham_ban_quyen Dã nhận trạng thái thư , không suy nghĩ gì của cô lúc nàybot_an_cap, bèn qua viên kẹo: Vị quýt, muốnvi_pham_ban_quyen thử ?
Nguyễn Lê nhận lấy kẹo, xé vỏ giấy rồi cho một viên vào miệng.
Cảm giác nổ lách tách kích liên tục nhảy trên đầu lưỡi, đôi mắt cô trungbot_an_cap trởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại.
Đây là kẹo à?
Cũng có gọi như vậy, thế nào, kẹobot_an_cap sétbot_an_cap ngon không?
Nguyễn Lê đầu. Bây giờ cô đã ăn no căng, chỉ muốn ra ngoài đi dạo cho tiêu , thể một chút, không cô cảm thấyleech_txt_ngu mình sắp ngủ gật mất rồi.
Dã ăn rất nhanh, trong lúc Lê ngẩn người, đã lý gần hết các ăn còn lại.
Muốn ra ngoài đi dạo ? Hay tục nghỉ ngơi ở đây một látleech_txt_ngu? Thác Dã hỏi ý kiếnbot_an_cap cô.
đi dạo đi, ăn no quá. Nguyễn xoa xoa bụngbot_an_cap, bỗng nhớ ra điều gì đó, đôi lại sáng lấp lánh nhìn anh: đi, mình mang theo một ly nước dâu tằm lạnh được không?
nhiệt độ đi, thêm một lạnh nữa, tối nay em sợ là sẽ đau bụng đấy. Thác Dã đưa ra lời khuyên hợp lý.
Lê hừ một tiếng, phồng má dỗi. Nhiệt độ thường thì độ thường.
Thác Dã cô giận dỗi, trongleech_txt_ngu đôi mắtvi_pham_ban_quyen màu xám khói lên một cười. Đợi tôi ở đây một , tôi đi mua.
Nguyễn Lê gật , nhìn bóng dáng Thác Dã biến mất khỏi tầmbot_an_cap , cô chống cằm ngồibot_an_cap trên ghếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ánh lướt qua xung .
Mãi cho đến khi ánh mắt cô chạm phải mộtbot_an_cap đôi mắt đen láy, đôi mắt ấy sang trọng như đá vỏ chai, mái tóc đen tuyền giữa một sảnh toàn những màu tóc sặc sỡ trông như một làn gió .
Vize phát Nguyễn Lê đã chú ý đến , bèn nởbot_an_cap nụ cười thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiện.
Nguyễn Kiểu ngồi đối anh, vẫn kiên trì kiếm chủ trò chuyệnbot_an_cap.
Nhưng thấy Điện hạ lâu không đáp lại, cô lúc nàyvi_pham_ban_quyen nhận ra tâm của Điện đã bị ngườibot_an_cap phụ nữ kia câu mất.
Vẻ mặtleech_txt_ngu Kiểu rạn nứt, cô ta nhanh chóng điều chỉnh lại, tỏ tò mò: Điện hạ đang nhìn gì vậy ạ?
Nụ cười trên mặt Vize nhạt đi, giọng nóileech_txt_ngu càng thêm lạnhleech_txt_ngu lùng: Không có gì, không phiền cô Nguyễn quan tâm.
hẹn hò hôm nay rất vui vẻ, chỉ nữa tôi có , thể tiễn cô Nguyễn được. Vize nói với giọng điệu lạnh lùng nhưng không mất vẻ lịchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sựvi_pham_ban_quyen.
Nụ cười trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nguyễn Kiểu gần như không được nữa. Vậy sao ạ, Điệnvi_pham_ban_quyen hạ có việc, cũng có thể tự về nhà. Chỉ là, có thể mạo muội hỏi Điện hạ, là có việc gì ạ? Có phải hội có cuộc họpbot_an_cap không? Có cần em tiễn Điện hạ một đoạn khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Không phải, côbot_an_cap Nguyễn, tôi xin đi trước. Vize dùngbot_an_cap khăn ăn lau khóe miệng, giữ gìn lễ nghi bàn ăn nhất, lại thẳng thừngvi_pham_ban_quyen từ chối lời củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một thư chủ.
Tuy , anh ta là hạ duy nhất của Đế quốc, rất có khả năng sẽ kế thừa ngai vàng.
Biết bao thư chủ đều nhớ nhung anh .
Vizenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự cho rằng mình đã nói tạm biệt rõ ràngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với Nguyễn Kiểu, anh ta không chút lưu luyến đi, lại đi thẳng về phía một chủ khác.
Nguyễn Lêbot_an_cap nhận ra người đàn ông xa lạ kia dường đi về phía mình.
Dù sao cũng ngồi trong góc, lẽ người đàn đó quen côvi_pham_ban_quyen?
Nguyễn Lê điên cuồng tìm kiếm trong đầu ký ức của Nguyễn Lê.
Tuy nhiên, CPU của cô sắp bốc khói rồi mà cũng ra đã gặp người ông này lúc nào.
Ngược lại người phụ nữ có ánh , nghiến răng nghiến lợi sau anh ta, lại rất quen mắt.
Nguyễn Lê bừng tỉnh ngộ, phụ nữ đó không phải là tiểu thư nhà họ có khả năng trở thành người có lựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trị liệu chín nhất mà cô lướt thấy trên mạng sao sáng sao?
Hình như còn là em gái của cô?
, Nguyễn Lê mười tuổi đã bị đuổi ra khỏi , đếnvi_pham_ban_quyen trước khi đều được gia nuôi lớn, mãi đến 18 tuổi đại học, mới dọn ra ngoài, saubot_an_cap đó hai tuổi được sao phân phối thú nhân đực thì chưa từng về .
Có thể nói cuộc đờileech_txt_ngu cô có chút bi thảm, cũng không có ai quan tâm đến .
Thưa quý cô xinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẹp, chào cô, tôi tên là Lamo , cô cũng có thể gọi là , rất được làm với cô. Vize đứngleech_txt_ngu trước Nguyễn Lê, nở một cười thân thiện. Anh ta hơi cúi người, đưa tay ra lơ lửng giữa không trung, đây là mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghi thức gặpbot_an_cap tiêuleech_txt_ngu chuẩn.
Chào anh? Nguyễn Lê ngây ngốc, trong lòng có chút nghivi_pham_ban_quyen hoặc, chí thấy hành vibot_an_cap cử chỉ của đàn ông này có chút kỳ lạ.
đàn ông trước mặt tóc đen đen, thân toát ra khínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chấtleech_txt_ngu cao quý, tao nhã lạ thường. Bộ đồ thường trên ngườileech_txt_ngu anh ta lại toát lên khí quý tộc, chiếc áo khoác màu tinh thêu những đóa hồng vàng, vừa tuấn vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cao sang.
Thưa cô, rất xin lỗi đã làm phiền bữa ăn của cô, thể mạo muội hỏi một câu, không biết tôi có thể xin phương thức của cô ? đi thẳng vào vấn , không chút dây , dù sao anh đã tận mắt nhìn thấy đối diện Nguyễn Lê có một người đàn ông, có lẽ là thú phu của cô? Hay là ngườivi_pham_ban_quyen theo đuổi côvi_pham_ban_quyen?
Một thư chủ nhỏ xinh đẹp, trung như vậy, chắc là chưa hôn đâu nhỉ?
Là hoàng tộc, tuy anh ta là thú nhân giống đực, nhưng có quyền để chủ chỉ một ta là thú .
Nguyễn Lê chớp chớp mắt, cô đây làvi_pham_ban_quyen bị xin số ?
Nhưng cô đã có năm ông chồng đó.
Mà ở thế giới , có thêm vài ông chồng hình cũng khôngleech_txt_ngu sao.
Thưa ngài, cô ấy là chủ của . Một giọng nói lạnh lùng theo sự hiếpbot_an_cap vang lên.
Thác Dã bước một, chen vào giữa hai người.
Anh ta nhíu mày chằm , dù nhận ra thân phận hoàng tộc người đối diện, vẫn nhượng bộ.
Vừa rồi anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã để ý đến Vizeleech_txt_ngu, Điệnvi_pham_ban_quyen hạ duy nhất của Đế quốcleech_txt_ngu, không ngờ lại khai làm khó một thư chủ ở nơi công cộng.
Vị này, Vize người đàn ông trước mặt từ dưới, một quân nhân Đế quốc, thô lỗ vàleech_txt_ngu vô lễ, anh đứng chắn giữa tôi và quýleech_txt_ngu cô đây, có hơi khiếmvi_pham_ban_quyen nhã.
Thưa , là ngài khiếm nhã với thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước.
Vizebot_an_cap giữ nụ cười trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net môi, đôi mắt khẽ nheo lại đầy nguy : Ồ? Nhưng tôi đâu có bất kỳ tiếp không đứng đắnleech_txt_ngu hay khiếm nhã nào với quý côleech_txt_ngu đâyvi_pham_ban_quyen.
Ngươi biết mình đang nói chuyện với ai ! thú nhân thô lỗ! Nguyễn Kiểu thấy Điện hạ vui tức ra mặtleech_txt_ngu bảo vệ, đồngvi_pham_ban_quyen thời trong lòng vui mừng, may Nguyễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đãleech_txt_ngu kết hôn, nếu không Điện hạ thật sự để ý đến cô thì gay go.
Vize, đại của ngài nhiên biết, có chắc muốn làm chuyện phù hợp với thân phận của mình nơi công cộng thế này ? Dã không chút hãivi_pham_ban_quyen, giọng nói trầm ổn, chậmbot_an_cap rãi nói ra những lời gần là uy .
nhiên, đây chỉ là một lời nhắcleech_txt_ngu nhở.
Ngay từ lúc Điện hạ chọnleech_txt_ngu ngồi ở sảnh dùng bữabot_an_cap, mọi lời nói, hành của đã trở thành một phát sóng trực tiếp.
Và chuyện anh công khai để ý một thư chủ hôm nay, chắc chắn sẽ bị đồn thổi rầm rộvi_pham_ban_quyen.
Thác Dã không ngờ, anh ta lại có thể bắt chuyện vớibot_an_cap Nguyễn Lê giữa chốn đông người.
Chẳng lẽ anh ta không biết, việc anh ta ý đến một thư chủ sẽ mang tai cho thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao?
Trong mắt Dã lóe lên một tia lạnh lẽo, anh che Nguyễn Lê sau lưng mình, đồng thời che chắnleech_txt_ngu cả những ánh mắt thiện chí hoặc tò mò.
Hai người im lặng đối , một cuộc không tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net súng nhưng long trời lở đất đãbot_an_cap nổ ra.
Nguyễn Kiểu môi, bước lên ôm lấy cánh tay , nhỏ: Điện , đã có người phim chụp ảnh rồi .
lẽo trong đôi mắt đen khiến người ta rét mà run, Thác Dãbot_an_cap sa trườngbot_an_cap đãleech_txt_ngu lâu, tự nhiên cũng không naoleech_txt_ngu núng.
Ánh qua từng tấc trên mặt anh ta. Ngươi rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt.
ta quay người rời , rút ra khỏi vòng tay Kiểu, khẽ nhíu mày một cách kín đáo.
Tùy tùng của Điện hạ nhanh tiến sảnh, bắt đầu xử lý những kẻ đã lưu lại bằng chứng hoặcvi_pham_ban_quyen muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tạo dưvi_pham_ban_quyen luận.
Đương nhiên, lúc nàoleech_txt_ngu cũng sẽ có kẻ lọt lưới.
Xin lỗi. Thác Dãleech_txt_ngu nói .
Lê chưa kịp phản ứng của anh, đã bị ôm lòng.
Người đàn ông cúi xuống, ghé tai cô nói: Ở đây đông người phức tạp, bọn có thể muốn chụp ảnh của em, đành phải làm phiền emvi_pham_ban_quyen ởleech_txt_ngu trong lòng tôi một lát.
Nguyễn Lê cảm nhận được nhiệt rực truyền đến qua áo sơ , cố gắng kìm nén trái tim sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, gật đầu.
Thú nhân sói lạnh , kiêu ôm thư chủ của mình vào lòng, chenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắn ánh mắt ác ý rồi rời .
Mạng sao lập tức bùngbot_an_cap nổ vô số tin hot.
#!ĐốiTượngLạiLàMộtThưChủVôDanh#
#ẢnhMờNhưngNhìnCũngThườngThôiMàSaoLọtVàoMắtXanhCủaĐiệnHạĐượcNhỉ#
#ĐiệnHạVizeHẹnHòCùngNguyễnKiểubot_an_cap!#
Điện hạ hạ, Nguyễn Kiểu chạy theo sau , trong lòng vừa vừa phải lấy lòng.
Cô , tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ tôi cần phải đileech_txt_ngu trướcleech_txt_ngu, xinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thất lễ. Trong đôi mắt đen của người đàn ông không chút hơi ấmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , ngaybot_an_cap cả nụ cười lịch ban đầu cũng hoàn toàn biến mất.
Nhưng Điện hạ, Bệ hạleech_txt_ngu nóivi_pham_ban_quyen hôm nay ngàibot_an_cap hẹnleech_txt_ngu với em mà, Nguyễn Kiểu do một giây, cuối cùng vẫn định dùng Bệleech_txt_ngu hạ để gây áp lực, dùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điều này sẽ hạ khó chịu.
Ánh mắt người đàn ông lập tức một lưỡi dao lạnh lẽo bắn tới, không chút hơi , chí lạnh đến thấu xương.
Vậy thì, nhưleech_txt_ngu cô mong . Khóe miệng Vize từ từ cong lên, lại nở nụ cườileech_txt_ngu đúng mực đó, nhưng nửa trên khuôn mặt anh ta lại lạnh lùng vô như đang nhìn người .
Kiểu thầm vui mừng, hạ tuy có vẻ vui, nhưng vẫnbot_an_cap tiếp tục hẹn hò cô ta.
Chỉ cần có đủ thời gianvi_pham_ban_quyen tìm hiểu nhau, Điệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hạ nhất định sẽ thích cô ta.
Điện hạ, em cóleech_txt_ngu thể khoác tay ngài không ạ? ta dịu dàng hỏi, trong đầy đợi, nhưng không nghileech_txt_ngu ngờ gì đãleech_txt_ngu bị ánh mắt quá lạnh lùng Vize dọa cho muốn lùi bước.
phát raleech_txt_ngu một tiếng cười không rõ ý vịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cổ họng, ánh mắt nhìn Nguyễn Kiểu từ trên dưới, như đang đánh giá một món hàng.
Như cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mong muốn.
Nguyễn Lê được Thác Dã ôm trong lòng, chỉ thể nhìn thấy bước chân vội vã của anh. Anh siết cô, nhưvi_pham_ban_quyen ôm trọn cả người vào lòng, đếnvi_pham_ban_quyen mứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai chân nhấc khỏi mặt đất.
Khoảng mười mấy phút sau, Thác Dã mới dừng lại. Lồng anh hơi phập phồng, anh nhẹ đặt Nguyễn Lê xuống đất, thấy bộ dạng có chút ngơ ngác của , anh khóe miệng, đưa tay vuốt những lọn tóc rối trên trán cô ra sau tai. Lúc rời đi, tay anh trên gò má mềm mại, hổivi_pham_ban_quyen vàileech_txt_ngu giây.
Cảm giác tốt mức anh gần nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bất chấp lý trí màbot_an_cap véo một .
Xin , còn làm rối cả tóc của em.
Nguyễn Lê ngẩng đầu nhìn người đàn ông xin mình, nụ cười trên anh rõ ràng, làm dịubot_an_cap khuôn mặt , lạnh lùng, đầy sát khí , như một cơn giónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuân thổi vào núi tuyết, làm tan chảy băng .
Bị dọa sợ rồi à?
Thấy cô phản ứng chậm chạp, Thác Dã hỏi.
Không có. Nguyễnvi_pham_ban_quyen như bị điện giật, dờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tầm mắt đi, lung khắp nơi, chỉ nhìn người trước mặt.
Tiếp theo chúng ta đi ? Về nhà nhé? Nguyễn Lê hỏi. Mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô nóng quá, đầu hơi choáng váng, cũng cóleech_txt_ngu chút hư ảo, nhưng tai người đàn lại hoàn là đang làm nũng.
Mềm mại, ngọt ngào như một miếng bánh ngọtleech_txt_ngu.
Thác Dã bỗng có chút hối hận, sao ban nãy không véo một cái vào miếng thịt mềm trên mặt cô nhỉ.
Nếu embot_an_cap tin tôi, chúng ta đến một nơi.
Nơi nào?
Nguyễn Lêbot_an_cap nhìn trúc tựa một bầu trời , có chút nghi : Đây là đâu?
một nụ cườileech_txt_ngu bí ẩn: Tầng thượng của trung thương mại, rạp chiếuleech_txt_ngu toàn ảnh, có muốn xem phim gì không?
Thác Dã nắm lấy bàn tay mềm mại của chủ nhỏ, đi vào trong.
gì ạ?
Nhiều , xem kinh dị ? Phimleech_txt_ngu giật gân thì hơi máu me, sẽ dọa em sợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, phim hành động thì quá bạo lực, có lẽ em sẽ không thích
Người đàn ông nhiên im lặng.
Sao đột nhiên không nói nữa?
Người đàn cườileech_txt_ngu khẽ một tiếng, giọng nói hơi khànvi_pham_ban_quyen. Sợ tôi nói raleech_txt_ngu những lời tiếp theo, sẽ tức giận.
Lời ?
Phim tình cảm có quá nhiều cảnh giường chiếu, em chắc chắn sẽ ngại ngùng.
Mặt Nguyễn Lê nóng bừng ấm nước , hơi nóng cứ phì phì ra ngoài.
Lời nói Thác Dã rõ ràngvi_pham_ban_quyen rất bình thường, tạivi_pham_ban_quyen sao cô lại cảm thấy ngùng chứ!
mà bây giờ họ đã vào chiếu phim toàn ảnh, bênvi_pham_ban_quyen trong ánh sáng không tốt, Thác Dã chắc là không nhìn thấy mặt cô đỏ bừng đâu.
Nguyễn Lênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quên mất, thú nhân đều là động biến thành người, giống như sói là loài vật mồi, trong điều kiện sáng , thị lực của họ là tốt nhất.
hồi lâu.
nghĩ ra xem chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Vậy xem phim kinh dị? Đầuvi_pham_ban_quyen óc đã choáng váng, hoàn không để ý cái bẫy trong lời nói củavi_pham_ban_quyen người đàn ông.
Được.
Là một người đến từ thế giới duy vậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiên định, Nguyễn Lê không khỏi hét lên một tiếng khivi_pham_ban_quyen đối mặt con vật nhảy bổ ra, theo xạ mà siết chặt lấy tay Thác Dã.
May mà anh thường xuyên rèn luyện, nếu không với lực tay đột ngột của thư chủ nhỏ, anh thật sựbot_an_cap sẽ thấy đau một .
Sợ thì thể trốn vào lòng tôi. Người ông dùng giọngvi_pham_ban_quyen nói dịu dàng nhất đời mình tai Nguyễn Lê, tựa như lời thủ thỉ mập mờ của tình nhân.
Nguyễn Lê quay người, nhìn Thác trong bóng tối.
Bộ phim toàn ảnh này kể về câu chuyện ra trên một tinh hoang tàn, cũleech_txt_ngu .
tinh hoang , trống trảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vầng trăng tròn như chiếcbot_an_cap đĩa treonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lửng trên không, chiếu đôi mày mắt sắc lạnh Thác Dã, phủ mộtbot_an_cap lớp voan dịu dàng.
Ánh mắt nghiêng đầu nhìn cô này, lại khiến giác đến cảnh cùng anhvi_pham_ban_quyen chồng cũ tay trong tay dạo trên phố .
Đối diện với Thácvi_pham_ban_quyen Dã trước , bỗng có chút dạ, cô dời tầm mắt đi, giả vờ chăm chú đắm chìm vào bộ phim.
Thì ra hành tinh hoang vu trông như thế này à
Thư chủ vừa nói vừa định tiến về phía trước, còn muốn lén gỡ tay đàn ông ra.
Lòng bàn tay ấm áp, ẩm ướt càng nắm chặtleech_txt_ngu, cô lại càng thêm chột dạ.
Xem xongleech_txt_ngu một bộ phim, nếu không phảivi_pham_ban_quyen Thác Dã nắm tay không buông, lẽ đã sớmleech_txt_ngu bị Nguyễn Lê lén lút gỡ ra rồi.
Thác Dã thậm chí còn nghi ngờ, cái bí kíp cưa gái hiệu quả nhất trên sao có phải là lừa đảobot_an_cap khôngleech_txt_ngu.
Tại xem xong bộ phim, thư chủleech_txt_ngu nhỏ không không sợ trốn lòngleech_txt_ngu anh hôn hôn ôm ôm, mà còn muốn buông tay ra?
Phim hết rồi à?
Người đàn ông im lặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một lát, thậm chí còn tựvi_pham_ban_quyen hỏi phải ban nãy mình đãbot_an_cap thể hiện không tốt ở đâu không. Ừm, hết rồi.
Vậy bây giờ chúng ta về nhà nhé?
Sự loạn do vị Điện hạ kia gâybot_an_cap chắc đã được xử lý xong , nếu emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn về nhà, bây có thể về.
Lên thiết bay, Thác Dãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net buông tay ra để điều khiển.
Nguyễn Lê ngồi trên sofa lướt mạng sao.
Tin hot về hạbot_an_cap Vize đã sớmvi_pham_ban_quyen bị dập tắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô mạng chỉvi_pham_ban_quyen có thấy một vài tin đồn giải tríleech_txt_ngu.
Hai người về đến nhà một bầu không khí có kỳ lạ.
Lúc nãyleech_txt_ngu rạpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếu phim, có phải tôi đã dọa em sợ không? Người đàn ông nhíu màybot_an_cap, ngẫm lại tất hành vi của mình hôm nay, nói ra suy đoán trong lòng.
Hả? có dọa sợ mà.
Thác Dã cúi đầu nhìn . Vậy tại sao sau khi xem phim xong, em lạileech_txt_ngu cách nhiều như vậy?
Nguyễn Lênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có chút kinh ngạc ngẩng đầu, cô không ngờ sự thay thái độ của mình lại cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể khiến anh não, dằn vặt suốt cả quãng đường.
Nghĩ hành vi tra nữ của mình, trong lòng có chút áy với . Không có, anh gì sai cả.
vấn đề của , luôn ở một góc độ tự nào đó, liên kết hai người khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hề quan đến nhau.
Điều này với bấtvi_pham_ban_quyen kỳ ai.
Là chuyện hôm em không vui à? Đôi mắt màu xám khói nghiêm túc nhìn cô, muốn kiếm một câu lời.
Nguyễn Lê mơ hồ thoái thác: Ừm, có coi vậy.
Hôm nay đi cả ngày, em mệt chớt rồi, cô khéo léo chủ đề, cửa .
Bước nhà, Nguyễn quay đầu lại phát Thác Dã nhíu mày ở cửa, toàn thân trong trạng thái cảnh giác, khí chất quanh người lạnh lẽo đến bức người.
Sao vậy? Nguyễn không hiểu.
Trong nhà có mùi máu tanh rất nồng. Thác Dã thích, anh lên bước kéo thư nhỏ sau lưng mình. Cẩn thậnvi_pham_ban_quyen, thể có nguy hiểm.
giác của nhân rất nhạy bén, anh lần mùi , cuối cùng dừng lại ở cuối hành lang tầng hai.
Ởleech_txt_ngu đó chỉ có một phòng.
Làvi_pham_ban_quyen phòng Bạch Hạc.
Dã trỏ lên môivi_pham_ban_quyen, ra hiệu cho Nguyễn Lê giác, còn anh thì đã súng từ cổng không gian ra, sàng .
Hành tung của các bị phát hiện thế nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Tiếng giận dữ mơ ra từ trong phòng.
Nhà cách âm không có vấn đềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì, chỉ có thể nói là người phòng cảm xúc quá kích động, giọng nói sức xuyên thấu .
Tuy nhiên, vài tiếng mơ hồ đó, Nguyễn Lê nghe không được .
Nhưng cô mơvi_pham_ban_quyen cảm thấy câu mắng giận dữvi_pham_ban_quyen ban nãy, nói đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô nghe thấy khi đến giới này, âm sắc dường như giống nhau đến tám phần.
nói trong phòng đột nhiênvi_pham_ban_quyen biến , ánh mắt Thác đột nhiên trở nên sắc lạnh. Anh một tay ôm eo Nguyễn Lê, vàibot_an_cap bước nhanh chóng dừng trước cửa phòng cô, ép người vàoleech_txt_ngu tường, cúi đầu sát vào cổ cô, tựa như thiên nga quấn quýt nhau.
Đừng động.
Hơi nóng ẩm với giọng nói trầm thấp thổi cổ cô, Nguyễn Lê cảm thấy cơ thể mình dường như không kiểm soát đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net co lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Hai tay cô bị người ông kẹp trên , sự xâm mạnh mẽ cô vô nghiêng đầu, trốn khỏi hiểm, nhưng lại bị người tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net eo, không nhúc nhích.
Anh ta sắp ra rồi.
Lờileech_txt_ngu dứt, một tiếng, cửa phòng Hạc mở ra.
Người đàn tóc bạc mắt trắng thờ ơ nhưng có chút ló nửa ra.
Thấy là Thác và Nguyễn Lê, nếp nhăn giữa anh ta giãn ra, giọng nói nhàn nhạtvi_pham_ban_quyen: Về sớm ?
Thácvi_pham_ban_quyen Dã ngẩngleech_txt_ngu đầu, cong cười với ngườivi_pham_ban_quyen đàn ông kia.
Hơi nhõng nhẽo một chút, đành phải đưa về nhà dỗ dành thôi.
Nguyễn Lê toàn thân đờ, luôn cảm người đàn kia ngẩng đầu, hình như một cảm giác mềm mại lướt má cô.
Ánh mắt Bạch Hạc dừng lại trên người thư chủ đang ngượng ngùng và một nhân đực nào đó đang tràn hormone trong giây lát, dường như đang đánh giá tính thực của lời nói anh ta, anh ta giữ thái trung lập, nhưng gật đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : Các vuinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là được.
Nghe thấy tiếng Bạch xuống lầu, Thác Dã buông lỏng tư thế mờ ám khiến người taleech_txt_ngu liên tưởng ban nãy, anh nhìn một thư nào đó đã đếnbot_an_cap mức . Xem ra tôi lại phải một câu xin rồi.
Tuy nhiên, có một số chuyện, vẫn là vào phòng nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt hơn.
Nguyễn Lê đỏ , đầu rối bời gật đầu.
Lần này Thác Dã hềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chậm chạp, anh giơ tay lên, nhẹ nhàng mềm trên má cô.
Quả nhiên, cảm còn mềm mại hơn trong tưởng .
Thấy thư chủ nhỏ trướcbot_an_cap đột nhiên trợn tròn mắt ngạc nhìn mình, khóe miệng Thác Dã cong lên. ăn cơm nhìn thấy má của em đã cảmleech_txt_ngu thấy, véo mộtbot_an_cap cái chắc chắn rất thích.
Đầu ngón tay anh taleech_txt_ngu xoa xoa, dường như đang hồi tưởng lại cảm giác ban nãy.
Cười một tiếng: Ừm, đúng là không tệ.
Đồng tửleech_txt_ngu Nguyễn Lêbot_an_cap co lại, không lại có người có thể giữ vẻ mặt nghiêm túc, ra những lời gần như là tán tỉnh.
Càng nhìn càng thấy đáng yêu, cho anh thêmvi_pham_ban_quyen nữa được không?
Giọng nói trầm thấp mà không thiếu vẻ lịch sự.
Nguyễn nguậy. Không không được.
Cô nghiêng đầu, quayleech_txt_ngu người không muốn nhìn người ông được đằng chân lân đằng đầu này.
thôi.
Ừm, thấy Nguyễn Lê định mình, Thác Dã đưa tay kéo cô , lòng bàn tay chỉ giữ vai cô, người đến trước mặt vài centimet rồi buông ra.
Cửa em chưa sửa xong, qualeech_txt_ngu phòng tôi chuyện nhé?
Nguyễn Lê ngẩng đầu đối diện với đôi mắt màu xám khói của anh, lại hoảng loạn dời đi, toàn quên mất những lời định phản . Ồ, được.
Sói xám lớn đã thành công lừa được thư của mình về phòng.
Sau khi phòng đóng lại, Nguyễn đột bị anh ta một tay nhẹ nhàng épbot_an_cap vào sau cánh cửa.
Thân hìnhbot_an_cap cao lớn đàn ông hoàn toàn bao phủ cô trong bóng tối, giác xâm lược của loài thú trongbot_an_cap khoảnh này gần như bùng .
Nguyễn thậm chí còn nín thở vài , cô lúc này mới nhận ravi_pham_ban_quyen, mình vào hang sói xám lớn rồi.
Không phải bảo nói chuyện chính sao? Cô căng thẳng đến mức năng bắp, không có chút khí thế nào.
Là nói chuyện chính sự, người đàn ông một tay chốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên cổ cô, đột nhiên lại gần, gần đến mức cô có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe tiếng thởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nặng nề của anh.
Nguyễnbot_an_cap Lê nhìn mặt ngày càng gần , bộ tạm ngừng hoạt , trong giâybot_an_cap cuối cùng, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghiêng đầu, đối diện người ông, thẹn quá hóaleech_txt_ngu giận nói nhỏ: muốn làm gì!
Suỵt.
tiếp xúc thân mật mà Nguyễnleech_txt_ngu Lê đoán đã xảy ra, người đàn ông thậm chí không chạm vào cô.
Cánh tay chống lên giữ khoảng cách giữa cô và Dã hơn mười .
Lê chớp mắt, thấy ngườibot_an_cap đàn ông một tai áp vàobot_an_cap sau cánh cửa, dường đang nghe ngóng động tĩnh bênvi_pham_ban_quyen ngoài.
cô tự mình đa tình à?
Ngượng quá.
Ngượng chớt đi được.
Vậy cái hôn mà cô tưởng tượng ban nãy chắc cũng là giác rồi?
ngực Nguyễn phồng vài cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cảm thấy suy nghĩ thật đáng .
Vài phút sau, Thác Dã ngẩng đầu, vẻ mặt nhiên: Bên ngoài không tiếng động gì.
Trên khuôn mặt lùng màu mạch củaleech_txt_ngu anh không có chút biểu cảm đáng ngờ nào, ngay cả bước chân cũng rất bình .
Thác Dã ngồileech_txt_ngu trên chiếc sofa nhỏ, Nguyễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : Bên có , em muốn ngồi cạnh tôi, là đối diện?
Nguyễn bỏ nghĩ linh tinh trong đầu, đối diện .
Thác Dã thấy cô đã ngồi xuống, câu đầu tiênleech_txt_ngu anh nói đã một tin tức chấn động: Nếu ban nãy tôi không nhìn nhầm, trong của Bạch Hạc có một thú giống đực dị năng tám sao.
Tuy nhiên, tôi không ngửinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấybot_an_cap bất kỳ mùi của thú nhân xa nào trên anh ta.
Lê buột miệng: Sao anh lại ngửi được mùi trên người anh ta?
Thác Dã dựa vào lưngleech_txt_ngu sofa, hai dài thoải mái ra phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước.
Đươngleech_txt_ngu nhiên là , mũi củabot_an_cap thú nhân sói có thể ngửi rõ bất kỳ mùi nào, chỉ cần trong vòng mườileech_txt_ngu mét, tôi có thểbot_an_cap ngửi thấy tất cảbot_an_cap những mùi mà anh ta đã dính phải trong vòng ba ngày.
Mắt Nguyễn Lê to hơn một chút. Lợi hại vậy.
Ánh Thác Dã nhìn Nguyễnleech_txt_ngu sâu vài phần. Trên chiến trường đúng là có ích, chỉ , cuộc sống sẽ chút phiền não.
Hả? Phiền gìvi_pham_ban_quyen? anh nói.
Tính chiếm hữu thú nhân đực rất , không thú nhân nào có thể chịu đựng được trên người của mình toàn là củabot_an_cap thú nhân khác. Một số thú nhân lòng ghen tị mạnh sẽ cố tình chủ, hoặc hôn, ừm còn có một số chuyện quá đáng hơn, dụ như con hồ ly tối cố tình chạy lên giường của em. Chắcleech_txt_ngu hành của anh ta đã mang lại cho em không phiền nãoleech_txt_ngu.
Nguyễn Lê như có nghĩ, chẳng trách con hồ lẳng lơ hôm qua lại ôm cô, lại còn leo giường.
Nhưng không phải anh ta rất ghét mình sao?
nàovi_pham_ban_quyen là tình làm mình ghê tởm?
Hừnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đáng thật.
Thác Dã thấy thuốcbot_an_cap nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt vô hìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành công nhỏ vào, điểmbot_an_cap dừng.
Tôi rất khinh thường hànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vi vô liêm sỉ của loại thú nhân đó, nếu làvi_pham_ban_quyen có được sự yêu thích của chủ, nhất định thể hiện sức hút của mình từ các khác. Trở lại chuyện chính, Bạch Hạc có vấn đề rấtleech_txt_ngu . Vừa vào cửa, tôi đã ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc, đây chắn bị thương rất nặng, tức là trong có một thú tám sao bị thương, có một khả năng khác chính anh ta là nhân đó.
Nguyễn Lê phản một lát, hỏi: Không phải Bạch Hạc là thú nhân dị năng năm sao sao? Sao anh ta có thể là dị năng tám sao được?
Thú nhân giống đực saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi bị thươngvi_pham_ban_quyen nặng, nếu quá một tháng không được chữa trịvi_pham_ban_quyen sẽbot_an_cap xuất hiện tình trạng dị năng thời sụt giảm, quá tháng, dị năng của anh ta sẽ bị thương mang hủy diệt, cả đời nâng cao được nữa, mười haivi_pham_ban_quyen tháng, anh ta sẽ dị năng bạo loạn, đi lý trí, tấn công tất cả mọi người , trường hợp xấu hơn, sẽ biến thành thú lang thang. lang thang chỉvi_pham_ban_quyen có hai kết quả, hoặc là tiêu diệt hoàn toàn, hoặc là trốn đến hành tinh hoang, nhưngleech_txt_ngu kết quả cuối cùng là cái chớt.
Nguyễn Lê không ngờ nhân bị thương có hậu quả nghiêm trọng như vậy. Tức là, vết thương sau khi giao chiến thú phải được càng sớm càng tốt?
Nói một cách nghiêm túc, với tất cả những thứ theo ô nhiễm. như vậy, chỉ có thư chủvi_pham_ban_quyen mới thể chữa trị, thư chủ hoàn toàn có thể dựa điều này để hành hạ những nhân không nghe lời. Khóe miệng nhếch .
Lê nhớ hành vi tồi tệ củaleech_txt_ngu Nguyễn Lê, côbot_an_cap đã dùng này để hiếp các thú phu của , đây là lý do saoleech_txt_ngu cô vừa đến thế giới đã suýt bị Sư Vũ vào mũi .
Nếuleech_txt_ngu Bạch bị thương, em có thể chữa trị anh ấy. Lêvi_pham_ban_quyen mặt lên, nghiêm túc nói.
Ánh lơ đãng của Thác Dã ngưng tụbot_an_cap lại, đồng tửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh co lại. Anh ta bâyvi_pham_ban_quyen giờ thân phận đáng ngờ, có thể là gián điệp của Liên bang, em
Cho dù anh ta thậtleech_txt_ngu sự giánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cũng không nên đối xử với anh như vậy. Hoàn toàn trởvi_pham_ban_quyen thành một phế nhân, bị xung quanh xua đuổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bị khinh đây dường như là tất cả những gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nguyễn Lê trải qua.
Thác Dã cúi đầu cười. Em nói đúng.
Là một quânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân của Đế quốcbot_an_cap, anh giết địch vô số, trên chiến trường lòngbot_an_cap dạ đá, nhưng lần tiên anh giết đồng loại, cũng từng ngờ chính .
Chuyện này định báo cáo cho quân đội, em có ý gì ?
Hả? Không có ý kiến gìleech_txt_ngu cả.
ngănleech_txt_ngu cản tưởng đã không xuất hiện, Thác Dã thậm chí còn có một khoảnh , cóvi_pham_ban_quyen Lê đang giả vờ quan tâm không.
Nhưng phát hiện, cô thật sự quan tâm.
Mọi hành động của ta tôi sẽvi_pham_ban_quyen theo dõi ngày, saubot_an_cap khi xác nhận đáng ngờ báo cho quân bộbot_an_cap, nếu em hiện gì, cũng cho tôi .
Ồ, được.
Dã đưa cô về phòng, lúc chuẩn bịleech_txt_ngu đóng cửa, nhìn thấy khóa cửa đáng thương của cô.
Anh chặn cửa lại. Tôi lấy đến một chút, nhanh thôi.
Dã cổng không gian lấy ra hộp dụng cụ, gõ gõ đập đập một hồi, cửa thông cuối cùng cũng xong.
Nghỉ tốtbot_an_cap, ngủ trưa nhé.
trưa ngon.
Sau khi về , Thác Dã không nghỉ ngơi, anh trí nhân tạo tìm thư chủ lâu sẽ thích thú nhân.
Câu trả lời trên diễn đàn muôn hình trạng, có người nóileech_txt_ngu vừa gặp đã yêu, có người nói ngủ một giấc là yêu, còn có người nói một nụ hôn tình
Thác Dã thấy, những này đều không dụng được với Nguyễn Lê.
Cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hình như ngoài ăn uống và mua sắm ra, thứ gì đặc thích thú nhân yêu thích cũng không có.
Người đàn ông dựa vào đầu giườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bất giác hồi tưởng lại tất cả những xảy ra hôm nay.
Cô hình như rung động, lại hình như động.
Một ngàybot_an_cap trôi qua rất , thú nhân bình thường cần phải tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình nhận nhiệm vụ săn giết hung thú trí tuệ nhân tạo, vàbot_an_cap dùng nó để nhận đượcbot_an_cap tiền sao tinh hạch.
Nguyễn Lê ngủ một giấc trưa tỉnh đã sáu giờ, cô rửa mặt một lát rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống lầu, Tuyệt đang ngồi trongleech_txt_ngu phòng khách và Bạch Hạc nấu ăn trong bếp.
Nguyễn Lê, tỉnh ! Sư Tuyệt thấy cô, mắt biếc mệt mỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, u ám tức .
Phải biết rằng, hôm anh ra ngoài thành đi săn hung thúleech_txt_ngu, đường đã đến Nguyễn Lê năm mươi lần.
Nếu Sư Vũ đây, còn sẽ bổ sung : cười ngô chín mươi lần, nhìn cái bộ dạng không có giá trị của kìa.
, hôm nay anh vất vả rồi. Nguyễnvi_pham_ban_quyen Lê nói.
Sư Tuyệt một đứng dậy khỏi sofa, ngượng ngùng gãi gãi sau gáy. Không vả, thú nhân khi thành đều phải đi .
Hai người nói chuyệnleech_txt_ngu chưa mấy câu, Bạch Hạc đã bưng ăn nấu đơn giản bàn.
Trong một lúc, trên bàn ănbot_an_cap chỉ có những tiếng động nhỏ.
Bữa tối kết thúc chưa đến bảy giờ, Tuyệt cho bát đũa vào máy rửa bát xong, hỏi Nguyễnvi_pham_ban_quyen Lê: Có muốn phim truyền hình ?
Nguyễn Lê nghĩ mình buổi lướt trí tuệ nhân tạo ra, cũng không có hoạtbot_an_cap độngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trí nào khác, liền vui vẻ đồngbot_an_cap ý.
Hạc đã sớm lên lầu, trước nay không có hứng với phim truyền hình, do đó phòngbot_an_cap khách bâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ chỉ có Lê, Sư Tuyệt và Húc Mặc.
May mà sofa đủ lớn, hai nhân ngồi hai bên Nguyễn Lê không cảm thấy chật chội.
Sưbot_an_cap đến anh thích xem nhất.
thấy bộ phim truyền hình cẩu huyết này, hừ lạnh tiếng: chính là xem loại phim này xem hỏng cả não đấy.
Còn hơn cái ngớ ngẩn mà anh thích xem! Sư Tuyệt đáp trả.
Nguyễn Lê hiểuvi_pham_ban_quyen chuyện gì, lúc này vẫn chưa ra sự trọng của vấn đề.
Thú về làngleech_txt_ngu kể về thú nhân giống đực bảo vệ chủ mà mất hết dị năng, thư tuy an ủi anh, đảm bảo cả sẽ ở bên anh, nhưng quay đầubot_an_cap lại thú nhân khác B, và A đếnbot_an_cap hành hoang. Không ngờ A là thú nhân lạc của tộc, anh được hoàng tộc tìm và chữa khỏi năng, trong bữa tiệc lại gặp lại thư chủ. Thư chủ hối hận không thôi, muốn níu kéo, nhưng bị từ chốivi_pham_ban_quyen. Nội tâm vô cùng rối bời, đaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khổ, anh và chủ dâyvi_pham_ban_quyen dưa không dứt, tìnhleech_txt_ngu cũ rủ , ngược luyến tâm, cuối hạnh phúc bên nhau.
Nguyễn xem được tiếng đã tiết này làm cho ngượng chín người, cô kinh ngạc nửa tiếng, do tiếng, cuối cùng đề nghị hay là đổi phim khác .
Húc Mặc lập tức giật lại điều khiển, đắc ý nói: Cậu xem cái tình tiết vớ vẩn của cậu , là người thì không chịu nổi.
Anh ta đổi kênh.
Thư từ trên trời rơi kể một thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ nhỏ đáng yêu từ tương lai xuyên không đến thời hoang dã, hoàng tử của thời dã tưởng là thần nữ, hai người thu hút lẫn nhau, thư chủ sẻ cho hoàng tử rất nhiều tư tưởng và chơi mới của hiện đại, hai người cũng thành công với nhau.
Nguyễn Lê lập cảm thấy, với kinh nghiệm xem phim số mình, cô có lẽ thể trở thành một biên kịch nổi tiếng.
Cô tìm một cái cớ để lên lầu, Sư Tuyệt thấy cô định rời đi, cũng dậy lên lầu.
Húc Mặc dựa vào sofa, mắt, ánh mắt ơ lướt qua ngườileech_txt_ngu sắp dính vào nhau.
Nguyễn Lê, tôi lên lầu cùng em.
À, được.
Nghe thấy tiếng bước và tiếng nói chuyện dần nhỏ , đànleech_txt_ngu ông trên sofa hừ lạnh một tiếng. Để xem giả vờ baonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lâu.
Người đàn ông thấy tiếng phimbot_an_cap truyền hình hơi , vặn vài nấc, thấy thư và thú nhân phim ngọt ngào , trong lòng bỗng có chút bội.
vớ vẩn gì không biết.
Anh ta máy chiếu, lên lầu thấy hai người đang đứng trước cửa phòng Lê.
Tai ly giật giật.
Nguyễn , hôm nay em có vui ?
Ừm, cũng .
Vậy vậy rồi, ngày mai tôi cùng , muốnbot_an_cap đi đâu chơi?
Anh có nơi nào muốn đi không? Em đi đâuvi_pham_ban_quyen cũngleech_txt_ngu .
vậy đi thương nhé?
đi.
Hả? Vậyvi_pham_ban_quyen đi công viên?
Được.
He he, vậy em nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai không cần dậy quá sớm đâu.
Mu bàn Húc Mặc đang nắm cửa đầy gân xanh.
Chậcvi_pham_ban_quyen chậc, thế mà đã lừa được rồi.
Húc Mặc, có phải anh đang nghe lén chúngvi_pham_ban_quyen tôi chuyện không? Sư Tuyệtleech_txt_ngu thấy con hồleech_txt_ngu ly bên cạnh mởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mãi không vào, lập hỏi.
Húc Mặc khinh thường ta : Ai nghe lén các người nói chuyện.
Nói xong, anh dứt mởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa, rồi rầm một tiếng đóng sầm lại.
Màn đêm buông xuống, vạn vật tĩnh lặng.
Khunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đô thị yên bình, bầu trời đột nhiên bị bao phủ một lớp sương đỏ đậm đặc, đi với đó là nguy tận.
Nguyễn Lê bị tiếng động từ trínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuệ nhân tạo trên cổ tay đánh .
【Báo động! Báo ! an toàn của hành tinh A xuất hiện sương đỏ rõ nguồn , tất cả thú nhân giống đực cần đảm bảo an toàn cho !】
Nguyễn Lê dụi dụi đôi mắt mơ màng, cô còn chưa nghe tiếng báobot_an_cap động đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe thấy tiếng cửa.
Nguyễn Lê, tỉnh ?
Nguyễn Lê vừa định mở miệng, thì cửa sổ bị đập vỡ chói đã cắt ngang tất cả.
lạnh một cơn thủy triều ồ ạt tràn vàoleech_txt_ngu qua ô sổ vỡ, rèmbot_an_cap cửa lụa thổi bay gần như tung lên.
Nguyễn Lê nheo mắt, cố gắng nhận ra thứ trước mắt bóng tối.
trời đêm bị đỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bao , và đám sương đó cùng tràn vào qua ô cửa sổ vỡ. Lànbot_an_cap sương đỏ đậm đặc gần như giống mực, chúng dường như có ý thức, lao thẳng về phía Nguyễn .
Tất mọi chuyện xảy ra quá nhanh, Lê thậm chí còn không kịp cứu, cô vôleech_txt_ngu thức tay , lại hoàn toàn mất thân thể máu thịt củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình.
Thú nhân ngoài cửa lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức phản ứng, một cước bay cánh cửa.
cảnh tượng kinh hoàng diễn ra trước .
Trong màu hồng ấm áp, cô gái yếu đuối mặc chiếc váy ngủ mỏng manh, mái tóc bù xù đáng yêu, cô giơ dài, trắng tuyết lên che trước mặt. sương đỏ tượng trưng cho nguy hiểm vô tận ngưng tụ một quả đậm đặc gần như thực thể tấn côngvi_pham_ban_quyen gái, nhưng lại bị một cánh tayvi_pham_ban_quyen gầy gò của cô lại hoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toàn.
Sự hủy và thương tổn trong tưởngbot_an_cap tượng đã không xảy ra, một luồng năng màu hồng dịu dàng bao bọc lấyvi_pham_ban_quyen cô gái, hình thành một vòng bảo vệ xung . Khibot_an_cap va với sương , vòng năng lượng thậm chí không hề daobot_an_cap động, dịu dàng mà mạnh mẽ bao bọc hoàn toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô gái trong một vùng an toàn tuyệt đối.
Đây là cái gì? Thác Dã nhíu chặt mày, nghi hoặc hỏi.
Đây là năng lực trị liệu của cô ấy. Giọng Hạc bình tĩnhvi_pham_ban_quyen, tự chủ nói.
có trong lòng anh biết, điều này chấn động đến mức .
có một thư chủ nào mà năng lực trị liệu có thể ngưng tụ thực thểleech_txt_ngu, chủ độngvi_pham_ban_quyen vệ nhân.
kể, vòng năng lượng màu hồng trước mắt đã hình thành một lĩnh tuyệt đối.
Bạch Hạc không cảm nhận được hơi thở của Nguyễnleech_txt_ngu Lê.
mấy thú nhân bọn họ, đều có cảm nhận sự uy hiếp trong đám sương .
trong ẩn giấu một hung thú còn nguy hiểm hơn.
Họ biết tại sao thú có thể biến hình sương mù, cũng không thể biết tại sao đám hung thú nàyvi_pham_ban_quyen có thể tránh đượcleech_txt_ngu cơ bảo vệ của khu an toàn, nghênh xông vào an .
Đừng quan tâm đến những thứ này , bảo thư chủ lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quan trọng nhất! Tuyệt gầm tiếng, đầu sử dị tấn côngleech_txt_ngu sương đỏ.
sương đỏ đó dường như bị chọc giận, tấn công về phíavi_pham_ban_quyen thú nhân ở cửa.
Đây là hung thú đã tiến hóa, năng không thể xem thường, trong sương chỉ hai con hung thú, nhưng cũng bốn người phải vất vả đối phó.
Nguyễn Lê thấy nguy hiểm đã giải trừ, sương đỏ đó đã phía các thú nhân, cô mờ mịt nhìn cánh tay của mình.
năng lượng màu hồng ban nãy là gì vậy?
Nguy cơ từ màn sương đỏ dường như đã tạmleech_txt_ngu thời qua đi.
Thế nhưng, tầng gần như đã bịbot_an_cap dị đánh cho tan tro bụi. Dị năng Hỏa của Mặc suýt nữa đã rụi cả căn nhà, may mà Sư Tuyệt kịp thời dùng cát dập lửa.
Nguyễn Lê ôm bộ váy nhất người, ngơ ngác nhìn lên tầng hai hóa thành tro tàn, mắt mông lung.
Phía , bình minh ló dạng, vầng như ngọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lửa hy vọng đang từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ nhô lên.
Thác Dã cởi khoác lênleech_txt_ngu Nguyễn .
tưởng thư chủ nhỏ đang đau buồn vì hung thú phá hủy ngôi nhà của họ.
Anh tiếng ủibot_an_cap: Nhà cháybot_an_cap rồi có thể xây , nhanh thôi, robot chỉ cần ngày là lại xong ngay. khôngleech_txt_ngu sao là được rồi.
Nguyễn Lê lặng lẽ lên nhìn anh một cái, rồi siết chặt áo trên người.
May mà mấyleech_txt_ngu bộ quần áo mới cất trong cổng gian của Thác Dã cô quên chưa lấy ra.
Chỉ là cảm giác này nó ảo ma sự, đang ngủ saynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sưa, tỉnh dậyvi_pham_ban_quyen một phát thì thấy nhà mình bay màuvi_pham_ban_quyen.
Nhưng có lẽ, người cảm thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ảo ma hơn cả chính bốn thú phu.
vẫn chưa hiểu , thứ đã bảo vệ Nguyễn Lê lúc đó cuộc là gì.
Đương nhiên, không phải là việc cấp bách, việc cấp bách bây giờ là sửa lại nhà cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước đãbot_an_cap.
Khu dân cư nơi họ ở cũng tan hoang thấy rõ, cả đêm không ngớt tiếng giao đấu, Nguyễn Lê còn nhờ Thác Dã cứu mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà hàng xóm.
Cảm ơnleech_txt_ngu , một thư chủ nhỏ nức nở cảm ơn Nguyễn Lê. trong vòng tay thú phu thì bị sươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đỏ đột nhiên tấnvi_pham_ban_quyen , thú phu vì bảo vệ cô mà bị thương.
Không sao, không sao, không cần cảm đâu, Nguyễn Lê nói.
Embot_an_cap là Lam Nhượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trước đây chúng ta từngleech_txt_ngu gặp nhau rồi, chỉvi_pham_ban_quyen lúc đó cô ấy toànleech_txt_ngu nghe thấy tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người phụ nữ nhà bên trận , nên chẳng bao giờ dám qua chào hỏi ngườibot_an_cap hàng xóm này.
Ồ, chào , chào em, Nguyễn đáp lại, quá nhiệt nhưng cũng không lạnh nhạtbot_an_cap.
Tình hình nhà Lam Nhược còn tệbot_an_cap hơn, cả thự bavi_pham_ban_quyen gần như bị san thành bình địa.
Ôi, hy vọng hômbot_an_cap nay robot thể sửa xong nhà, nếu không năm miệng chúng tôi biết đâu về đâu, Lam Nhược buồn nói.
Thú nhân bên cạnh lấy cô, : chủ, sẽ không vô gia cư đâu, chúng ta có thể ra khách sạn ở.
Nhà ai cũng bịleech_txt_ngu phá tanvi_pham_ban_quyen hoang, đáng thương quá, thở dài thườn .
Ngườileech_txt_ngu của đội nhanh cử viện trợ , đồng thời trí tuệ nhân cũng phát thông : Tất cả thư bị xin vui lòng đến trung y tế gần nhất để điều trị, họ sẽ được ưu tiên chữa trị vô điều kiện.
Bên Thác Dã cũng nhận được tin từ quân đội, cần phải tạm thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rời đi.
Quân đội có việc, chuyện sương mù đỏ không đơn giản như vậy. Các cậu bảo vệ tốt cho Lê, đợi tin của tôibot_an_cap. Thácleech_txt_ngu nói với ba người còn lại, nhưng ánh mắt lại nhìn Nguyễn Lê.
Nguyễn Lê ra sofanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng ngồi, mặc dù trên đầu này đang lồng lộng gió.
Robot trong nhà đã được chuyển sang chế độ xây dựng, hì hục xây nhà.
Có bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dọa không? Sư Tuyệt ngồi bên cạnh , quan tâm hỏi.
Quý thính giảbot_an_cap đồng hành cùng Tiểubot_an_cap Tịch Dao, chúc vị có một trải nghiệmvi_pham_ban_quyen đầy cảm xúc và ý nghĩa.
Nguyễn Lê đầu, Cũng .
Màn sương này là kỳ lạ Húc Mặc lẩm bẩm.
Nguyễn Lê ngước mắt lên, để ý thấy sắc mặt của Bạch Hạc vẻ không ổn lắm.
Tuy bản thân anh vốn đã trắngleech_txt_ngu, chất lạnh lại càng khiếnleech_txt_ngu anh thêm vẻ , nắm bắt.
Nhưng Nguyễn Lê vẫn cảm thấy trạng thái của Hạc có yếu .
Kết hợp vớileech_txt_ngu chuyện ban Thácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dã nói với cô rằng Hạc rất có thể đã bị thương
Cô dậy đibot_an_cap vào . Bạch , anh muốn uống sữa không?
Xin lỗi chứ cô thật sự không biết cớbot_an_cap gì hơn.
Sưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tuyệt, vừa nghi hoặc vừavi_pham_ban_quyen ghen tuông: Cưng àleech_txt_ngu, anh muốn uống sữabot_an_cap!
Đôi mắt hẹpleech_txt_ngu dài của Mặc từ từ nheo lại, ánh mắt dừng trên người Bạch trong giây lát.
Bạch Hạc mím môi, đứng dậy đi theo vào bếp.
Sư Tuyệt vểnh tai lên nghe.
Tôi không sữa.
Bạch Hạc, có phải anhvi_pham_ban_quyen vừa bị thương ?
mắt Nguyễn dừng trên người anh.
Không .
Được rồi, nếu anh bị thươngleech_txt_ngu cóleech_txt_ngu thể nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với tôi, tôi có thể chữa trị cho anhvi_pham_ban_quyen, nhưng tôi chỉ có năng lực trị liệu cấp một, hiệu quả có thể sẽ không tốt lắm.
Nguyễn bưng hai ly sữa nóng quay lại phòngvi_pham_ban_quyen khách, một ly đưa cho Sư Tuyệt.
Sư Tuyệt nhìn cô chằm chằm, ngửa cổ uống cạn ly sữa trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai hơi.
Cả đêm không ngủ, lại có sữa hỗ trợ giấcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngủ, Nguyễn Lêvi_pham_ban_quyen dựa sofa, đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gật gà gậtbot_an_cap .
Sư Tuyệt đỡ cô, dìu người tựa vào mình, anh hạ thấp giọng: Cưng , ngủ đi, mệt đêm rồi.
chiếc chăn trên sofa lên người cô, ôm người lòng, nhẹ nhàngvi_pham_ban_quyen vỗ về.
Húc Mặc ngồi ởbot_an_cap sofa bên kia, hé liếc nhìn tượng hài hòa, yên của hai , đôi mắtvi_pham_ban_quyen lóe lên cảm xúc khó tả, nhắm lại chợp một lát.
Bạch Hạc bị cho ra rìa đi phòng vệ sinh.
Anh cố gắng chốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vết thương, sau khi khóa cửa phòng vệ sinh , khí huyết trong cổ họng cuộn trào, cố nén tiếng ho, máu tươi trào ra từ khóe miệng.
Người ông chiếc áo khoác ôm sát người, áo sơ mi trắng đẫm máu tươi.
Lồng ngực vì đau đớn mà phập phồng dữ , lại càng làm vết thương thêm rách ra.
Người đàn ông nghiến răng, từ từ lột chiếc áo sơ mi dính máu, lớp mềm mại sau một đêm chiến đấu đã dính chặtbot_an_cap vào thịt.
Xé ra, tựa da thịt lìa khỏi xươngbot_an_cap.
Dù anh đã trải qua vô số trận chiến và vết thương, nhưng cơn dữ dộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dài lúc này khiến không thể dùng lý trí để kìm nữa.
Toàn không ngừng run rẩynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tiếngvi_pham_ban_quyen rên đau đớn thoát miệng, kêu aibot_an_cap tựa như hạc kêu ra máu.
Một thương tợn, đáng sợ kéo dài từ phải đến eo trái săn , gần như xuyên qua toàn , thịt đỏ lòi ra, sâu thấy xương.
ông cố sự run rẩy của ngón tay, từ trong túi lấy ra thuốc cầm , khó khăn rắc lên .
Chai thuốc cuối rồi
Anh người, thể thấy từ trong gương vết trên lưngbot_an_cap đang lành lại với tốc mắt thường có thể thấy được. nhiên, sự chữa chỉ là chữa triệu chứ không chữa tận gốc, nguồn ô nhiễm vẫn ẩnvi_pham_ban_quyen náu trong xương thịt anh, ngừng sinh sôi. Thuốc bôi chỉ thể làm chovi_pham_ban_quyen bề mặt da nhanh chóng lành lại, vài ngày , nguồnbot_an_cap ô nhiễm lan rộng, vết thương sẽ bên trong rách ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, rồi xé lớp da ngoài
Đôi mắt trắng có một khoảnh khắc tan rã.
Lời nói của Nguyễn Lê, có tin được không?
Không được, thương củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh, không thể để bất kỳ ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết.
chịu đựng đau đớn gian dài nâng cao đáng kể ngưỡng đaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của anh. Người đàn ông đổi sắc mặc lại quần áo, rồi dùng nước hoa xịt phòng đivi_pham_ban_quyen hết mùi máu .
Sau khi dọn dẹp sạch sẽ, anh mới từ phòng sinh đi .
người đang nghỉ ngơi trên sofa dường như không ai phátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện anh đi đâu.
Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn thấy, tai hồ ly đang rũ trên sofa đột nhiên giật .
Nắng ấm lên cao, lúc Nguyễn Lê tỉnh dậy đã là giữa trưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cô vươn vai một cái, theo quen muốn chăn qua lại.
Tuy nhiên, cọ được nửa chừng, đột nhiên cảm thấy sao giác không giống chăn
Cô dụi dụi đôi mắt mơ màngleech_txt_ngu, tầm mắt tập trung lạileech_txt_ngu, đột nhiên phát hiện một đám lông vàng xù xù được phóng đại trước mắt
Đôi mắt ươn ướt, mông lung mở ra vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Sư Tuyệt?
Thú nhân đang ngủ say sưa sofa, vô thức nhẹ nhàngvi_pham_ban_quyen vai Nguyễn Lêvi_pham_ban_quyen, giọng nói dịu dàng dỗ : Ngoan, ngủ thêm nữabot_an_cap.
Thành thục như đã làm vô số lần.
Đầu óc Nguyễn Lê trống rỗng trong giây lát. mà là ở trên sofa, có lẽ lúc ngủ chỉ vô tựa vào người Sư Tuyệt thôi, may quá, may quá.
May mà không phải ở trên giường!
Là một cô gái haileech_txt_ngu mươi tuổi xinh đẹp, biết yêu đẹp, việc Nguyễn Lê độcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân cũng cóbot_an_cap do củabot_an_cap nó ( chồng không tính, đó chỉ là sai mà cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thời trẻ cũng phải). Cô rất nghiêm túc và chậm nhiệt trong chuyện tình cảm, hơn nữa rất bảo thủ.
thú nhân này trên danh là chồng của cô, nhưng cô cũng không nhất phảibot_an_cap chịu nhiệm với họ
Ăn ngon, sống tốt là được rồi.
Nguyễn cử động cực kỳ chậm rãi, muốn nhích ra khỏi lòng Sư Tuyệt. thấy sắp công, lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị ngườibot_an_cap đàn ông một tay ôm trở lại.
Cô chấp nhận số phận, tựavi_pham_ban_quyen vào vai người đàn ôngbot_an_cap, thể cảm nhậnleech_txt_ngu rõ ràng thân hình cực kỳ có da có thịt dưới lớp áo.
Nguyễn Lêleech_txt_ngu bắt đầu hồn bay phách lạc.
Cô còn chưa được sờ múileech_txt_ngu bụng bao giờ sờ quáleech_txt_ngu ít, lần đó không .
Hơi thở nóng hổi phả vào bên cổ, nhưleech_txt_ngu có một chiếc lông vũ thỉnh thoảng lướt qua, gây ra trận ngứa ngáyleech_txt_ngu mình.
Yết hầu người đànbot_an_cap ông trượt lên xuống, đôi mắt từ từ mở ra, sự hung dữvi_pham_ban_quyen, hoang dã của trong khoảnh khắc bộc lộ ra .
Đôi hổ hóa thú tựa như đang nhìn chằm vào mồi, nhìn thư nhỏ ngon miệng ngaybot_an_cap trong gang tấc.
thơm thanh mát thoang thoảng một làn gió, nhẹ nhàng qua gò má, rồi ngangleech_txt_ngu ngượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chui vào , ý anh, ngọt ngào đến mức khiến anh muốn cắn miếng.
Nguyễn Lê chưa bao giờ thấy một Sư Tuyệt như thế này, hoang dã và phóng .
Cô khẽ nín thở, căng thẳng nhìn Sư Tuyệt, tay nắm lấy áo vai anh.
mặt với khuôn mặt càngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gần, Nguyễn Lê vô thức chối: Anh đừng .
Một nụ hôn như lông vũ lướt qua trán cô, nhanh mức gần không cảm nhận được gì. Nếu không phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net độ còn lưu lại da, Nguyễn Lê thậm chí còn không biết có thứ gì vừa chạm vào trán mình.
Sư Tuyệt ngả ra sau, ngồi thẳng dậy.
Nguyễn Lê đầu đôi biếc như một dòng suối trong của anh.
Gióbot_an_cap lướt qua mặt , từng vòng sóng gợn lăn tăn gió.
Nguyễn Lê muốn nói gì đó, đến không biết nói gì.
Rất khác, đập thật chậm.
Sư Tuyệt cười cười, chớp mắt ghé vàobot_an_cap cô nói : gì thế, anh đâu phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thú nhân xấu.
Anh buông Nguyễn Lê ra, đứng dậy ngẩng đầu nhìn tầng hai gần như được khôi phục như cũ. Tốc độ của mấy con robot này không tệ nhỉvi_pham_ban_quyen.
Mặt Nguyễn Lê lúc này mới đầu đỏ bừng, cô tựvi_pham_ban_quyen an ủi mình , rồileech_txt_ngu cũng nhìn lên tầng hai: Wow, y hệt !
Sự ngạc của cô thật lòng.
Nếu cô đã tận mắt trải qua cảnhleech_txt_ngu nhà phá tan hoang, lẽvi_pham_ban_quyen cô sẽ cho rằng chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Chắc là vẫn còn một sốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ dùng gia đình phải lại, em lên xem trước đây.
Bóng Sư Tuyệt biến mất ở tầng hai.
Nguyễn Lênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầuleech_txt_ngu lại, diện với ánh mắt như cười như không Húc Mặc trong giây, cô vội dời tầm mắt, tự lẩm : Em cũngvi_pham_ban_quyen lên xem.
người thống nhữngvi_pham_ban_quyen vật dụng cần mua, lúcleech_txt_ngu này đã là buổi tối.
Nguyễn Lê đói meo, định gọi đồ ănvi_pham_ban_quyen ngoài giao đến tận nhà, cô có tiền.
Lần này cô đổi một quán khác, định đổi khẩu vị.
ăn đã được đến.
lạ, Bạch Hạc hình như ở trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng rất lâu rồi, có cần đi gọi anh ấy không? Nguyễn Lê hỏi.
Húc Mặc nhìn bóng dáng Nguyễn Lê lên lầu, mắt đỏ khẽ cụp xuống.
cốc cốc.
Không ai lời.
Nguyễn Lê nói nhỏ: Bạch Hạc, anh có xuống cơm ?
Vẫn không có ứng.
Nguyễn Lê cửa thêm một lần .
Cô nghĩ đến từ tốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua, sắc mặt của Bạch Hạc không ổn, nghi ngờ, lẽ anh bị , nhưng vì lý do nào đó không tiện nói?
Cửa không , cô đẩy hé một khe, trong tối .
Nguyễn Lê thăm dònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : Bạch , anh khôngleech_txt_ngu?
Trong phòngbot_an_cap dườngleech_txt_ngu như không có ai, Nguyễn Lê đang định rời đi, lạibot_an_cap nhiênleech_txt_ngu thấy một tiếng rên rỉ cực kỳ ớt.
Bạch Hạc, là à?
Trong bóng tối, một đôi đồng tử phát ra ánhbot_an_cap sáng trắng bạc đột nhiên mở ra. Nguyễn Lê vừa đối diệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với đôi mắt đó, cổ thứ gì đó lặng lẽ lấy, một phát kéo vào trong bóng .
Thứ mềm mại ráp đó từ cổ tay lan lên, không chỉ quấn chặt haibot_an_cap tay cô, mà ngay cả cổ cũng bị quấn một vòng.
căng thẳng đưa tay cào, nhưng thứ đang kìm kẹp hai tay lại càng siết chặt hơn. giãy giụa một lúc, chỉ làm đó quấn chặt hơn.
Thậm chí, ngay cả kêu cũng không thể.
Đôi mắt màu trắng bạc phát ánh u , từ từ lại gần.
Những giọt nước mắt long lanh trào ra từ khóe , lăn dài trên .
Cảm giác thô ráp nhẹ nhàng lướt qua những giọtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước mắt má .
giọng nói trầm , bí ẩnbot_an_cap vang lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Đừng khóc.
Ưm ưm ưm! Nguyễn Lê lại giãy giụa, rỉ muốn phát ra tiếng, nhưng tất bị chặn .
cử lung tung.
Giọng nói của người đàn ông có vẻ không vui.
Nguyễnvi_pham_ban_quyen Lê đột nhiên dừng mọi hành động.
Đôi mắt ướt át của mở to, vừa đáng thương vừa khêu .
[Đừng đừng thả tôi ra]
cả lời nói đều hóa thành rên rỉ, mơ hồ bị chặn trong miệng.
giác lạnh lẽo áp vào vòng eo mềmbot_an_cap mại của cô.
Hơi ấm cái lạnh buốt va chạm, sự runleech_txt_ngu rẩy như một hưởng không thể kìm nén từ sâu thẳm tâm hồn.
Là máu sao?
Cái lạnh đã làm tê liệt thầnvi_pham_ban_quyen kinh của côleech_txt_ngu, nước mắt làm ướt đẫm khuôn mặt.
Một tiếng thở dài, dường như là đã mềm lòng.
Nhưng hành động của anh ta lại không hề lòng chút nào.
Cái tột cùng tàn nhẫn cướp đi nhiệt cơ thể cô, ý thức mơ hồ như con thuyền nhỏ đảo trong cơn bão đêm. Mùi máu và hương thơm lạnhvi_pham_ban_quyen lẽo hòa quyện thành một kỳ lạ, quỷ dị, mê hoặc khiến côbot_an_cap không suy nghĩ.
Anhvi_pham_ban_quyen tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là ai?
Anh ta đang làm gì?
Đầu ngón tay thônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ráp cực chậm rãi lướt qua đôi môi mềm mại của cô, dường như có lưu luyến.
Cảm ơn , sẽ đềnleech_txt_ngu bù cho cô.
Một giọngbot_an_cap nói lạnh lùngleech_txt_ngu vang lên trong ý thức cuối cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của cô, như một giấc mơ tan theobot_an_cap .
mắt cuối , dừng ởleech_txt_ngu một hình ảnh.
trăng lạnh lẽo nhiên xuất , chiếc mặt nạ bạc hiện ra ánh trăng vằng . quai hàm của người đàn đẹp tựa một đường nét tuyệt mỹ trên trang giấy, mỏng, nhạt thành một đường thẳng. Đôi đồng tử màu trắng nhạt được ánh trăng bao phủ, phủ lên một lớp dịu dàng. Mái tóc dài màu trắng bạc bay trong gió, bộ lễ phục màu trắng tinh khôi phác họa từng nét anh, trên ngực cài một hồng trắng.
ta phátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện Lê đã nhìn thấy mình, đưa ngón tay lên môi.
Đừng lên tiếng, không anh ta sẽ thấy.
đầu Nguyễn Lê lóe lên một hoặc, nhưng sức mạnh đang kìm kẹp cô đột nhiên . toàn thân mềm nhũn, sắp ngã xuống , lại được người đàn ông lấyvi_pham_ban_quyen.
Ngủ đi, một giấcvi_pham_ban_quyen ngủ dậy sẽ quên hết thôi.
Cơn buồn ngủ ập đến như triều, hương thơm lạnh nồng nặc trong giây lát rồi dầnleech_txt_ngu tan biến.
Ngoài cửa đột nhiên có tiếng tranh cãi.
được, tôi phải vào xem!
Đồ ngốcleech_txt_ngu, cậu vào phá chuyện tốt của người ta à?
Con hồ ly thối! Cậu đừng có nói !
nghĩ một thư chủ mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thú nhân ở chung một như vậy, có thể làm gì nữa?
Tiếng nói ngoài rơi vào imnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lặng.
Nguyễn Lê chớp chớp mắt, dần dần tập trung lại.
Cô dụi dụi cái đầu đang choáng váng, nhưng làm thế nào cũng nhớ ra được rốt cuộc đãvi_pham_ban_quyen xảy ra chuyện gì.
Cô chỉbot_an_cap nhớnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình phòng Bạch Hạc gõ rồi sao nữa?
Mắtbot_an_cap Nguyễn Lê mở to.
Cô vậy mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở trên giường?
Đâyleech_txt_ngu còn không phải là giường cô!
Cô lập tức vén chăn lên xem quần áo trên người, quá, may , vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bộ váy ngủ tối qua của cô, trên người tích kỳ lạ .
Chỉ làbot_an_cap
Cô một cỗ bị , từ từ quay cổ sang bên cạnh.
Mái tóc ngắn màu trắng bạc rối bời che đi nửa khuôn của chàng , đôi môi nhạt khẽ mím lại, áo sơ mi trắng trên hơileech_txt_ngu nhănleech_txt_ngu, raleech_txt_ngu đang ngủ sayvi_pham_ban_quyen.
Đây phải Bạch Hạc, thì còn có thể là ai?
lẽ côleech_txt_ngu không chọn món, thấyleech_txt_ngu Bạch Hạc , xanh xao vậy liền muốn thừavi_pham_ban_quyen cơ xông vào?
Nguyễn nhất thời dao động, cô có chút nghi ngờ khả năng tự chủ của mình.
Cũng không phải là không thể dù cô cảm thấy không cầm thú đến mức đó.
Hàngbot_an_cap mi , trắng muốt run , đôi mắt trắng từ mở ra. Khi nhìn thấy Nguyễn Lê, anh chỉ im lặng một lát, rồi chống người dựa đầu . Anh sẽ chịu với em.
Hả? Nguyễn Lê kinh ngạc tộtvi_pham_ban_quyen độ.
Ừm.
Chúng ta? Cô nghi nhìn Hạc, nhưng thấy phản ứng bình thản của anh, lại kết vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc trên người mình có cảm giác lạ , đánh chớt cô cũng không tin mình sẽ nhất thời sắc tâm nổi lên mà cưỡng bức Bạch Hạcvi_pham_ban_quyen.
có cưỡng bức Sư Tuyệt, cũng sẽ không cưỡng bức Bạch Hạc.
.
Chúng đã làm hết rồi à? Cô lobot_an_cap Bạch Hạcbot_an_cap hiểu ý đó, bèn hai tay vào .
Bạch Hạc khẽ co , dường như thờivi_pham_ban_quyen không phảnvi_pham_ban_quyen kịp nghĩa trong đó. Anh khẽ nhíu mày, đầu: Anh trách nhiệm với em.
Dường như lo Nguyễn Lê cònvi_pham_ban_quyen thắc mắc, anh bổ sung: Trênbot_an_cap người em mùi của anh, nồng. Anh đã làm chuyện rất quá đáng với em. Anh cúi đầu nhìn một bên, gò má nhợt nhạt ửng hồng.
Nguyễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lê không tin, vén chăn lên, hai người quần áo hơi xộc xệch, làm sao có thể chứ?
Cô nhảy xuống giường, thân không có chút cảm giác kỳ lạ .
Cô truy hỏi: Anh đã làm chuyện gì quá đáng với em?
Bạch Hạc nghiêng đầu, mím môinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Nguyễn Lê vò vò máinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơi rối, chậc một tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Anh đã cắnleech_txt_ngu em một em đang ngủ.
trách cảm thấy cổ vẹo rồi, đã, anh cắn cổ em làm gì? Không phải anh chay à? Nguyễn Lê sờ sờ , chỉ cảm thấy sau gáy có một cơn đau nhói âm ỉ.
chimbot_an_cap là vật ănleech_txt_ngu tạp. Hạcleech_txt_ngu nghiêm túc giải thích.
Ba trước bịvi_pham_ban_quyen thương nặng cho nên mới làm ra chuyện như vậy với emvi_pham_ban_quyen, nhiệm với em. Bạch Hạc giải .
Anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị thương àleech_txt_ngu? lúcbot_an_cap trước em hỏi, tại sao anh không nói thẳng? Nguyễn Lê hỏi.
Nguyễn Lê thấy bộ dạng khó nói của Bạch Hạc, liền chu đáo giải thích thay anh: phải lo lời thay đổi của em đều là không? em dùng điều này uy anh?
Không sao, hiểu được. Chữa trị thì được, nhưng em nói rõ điều trước, không cần anh trách nhiệm, anh cần phải tỏ vẻ miễn cưỡng nói chịu nhiệm với , em không thích kiểu lạnh lùng cao ngạo như anh.
Nguyễn Lê vừa mới dậy, nhất thời xúc dao động lớn, có chút không hay.
Cô bước tới, dứt khoát nắm lấy tay Hạc. Bây giờ em chữa trịvi_pham_ban_quyen cho anh, này thì nói thẳng.
nhắm mắt , giống như lần , dẫn dắt năng lượng sinh mệnh trong cơ thể truyền Bạch Hạc.
Cô đột nhiên bị kéo một cảnh khácvi_pham_ban_quyen: thác nước rèm châu, núi cao rừng rậm, cây tùm, tràn sức sống. Tuybot_an_cap , lửa ngút trời, nhưleech_txt_ngu muốn hủy diệt địa ập đến. Trong ngôi nhà gỗ trên cây, một cậu bé mắt trắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tóc bạcvi_pham_ban_quyen xinh xắn ngọn lửa hừng bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài thiêuvi_pham_ban_quyen đốt mức khôngbot_an_cap thoát được.
Màu và màu rõ ràng vậy, Lê vừa nhìn đã nhận là Bạch Hạc.
Mặt cậu bé bị khói hun cho luốcleech_txt_ngu, nhưng khó có thể che đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ trong .
mạng! chúng cháu ! Khụ khụ khụ.
Nguyễn Lê biết, bây giờ cô đang ở thếleech_txt_ngu giới thần của Bạch Hạc, cô sẽ không gì.
Cô bước qua tầngbot_an_cap tầng lửa dữ, xông vào ngôi nhà sắp sụp đổ.
Bạch , mau lại đây, chị đưa ra !
Lúcvi_pham_ban_quyen nhìn thấy cô, mắt sáng lên, rồi gọi: Chị ơi, còn có trai cháuleech_txt_ngu , nó bị thương rồi, có thể đưa nó ra cùng không ạ?
Nguyễn Lê lúc này , có một bé đang trốn.
Cậu bé rụt rè đầu ra nhìn Nguyễn Lê một cái.
Cũng là mắt trắng tóc .
Lê cảm thấy trong có thứ gì đó lướt rất nhanh, cô dườngvi_pham_ban_quyen như đã lỡ điều gì đó.
Thấy ngọn ngày càng cháy dữ dội, Nguyễn Lê hai tay lượt dắt Bạch Hạc và em trai, đưa họ xông ra khỏi cháy.
Khoảnh khắc xông ra khỏi đám cháy, một luồng sáng trắng lóe lênvi_pham_ban_quyen.
Nguyễn Lê mở mắt, Bạch Hạc lúc này đang mắt, mày khẽ nhíu , trán lấm mồ hôi, khuôn mặt vốn trắng bệch khôngvi_pham_ban_quyen chút huyết đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có chút sắc thái của người thường.
Vết thương thế nào rồi? Nguyễn khái vết thương của anh ở sau lưng, quan tâm hỏi.
Bạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hạcleech_txt_ngu từ từ mở mắt, ngẩng đầu nhìn cô.
Nhớ lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảnh tượng vừa trảibot_an_cap qua, một thư chủ yếu đuối như thiên thần giáng thế, thành công đưa mình lúc nhỏ bất nhất khỏi đám . Nhiệt độ rát dường như vẫn còn lưu lại trên da, và cũng còn lưubot_an_cap lại, là nhiệt độ trong bàn tay anh.
Đỡ nhiều . Bạch Hạc dời tầm .
Nguyễn Lê thấy phản ứng kỳ lạ này anh, trong lòng hoặc: Cho em xem vết thương, em xem giúp anh đã lànhleech_txt_ngu hẳn chưa.
Không cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu.
giọng điệuvi_pham_ban_quyen quá lạnh lùng, anh lại bổ sung: lắm, xem sẽ không thích đâu. Không một thư chủ nào lại thích mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thú nhân đầy sẹo.
Nguyễn Lê đoán được ngượng ngùng của anh, vẻ mặt nhiên nói: Không sao, em không chê, cho em xem, thấy vết thương thật sự lành rồi em yên tâm.
Bạch Hạc im lặng một lát, : Được.
Từng chiếc cúc áo sơ mi trắng được cởi ra, đậpbot_an_cap vào mắt đầu tiên là mảng sẹo lớn do bỏng từ cánh tay đến ngực, còn có vô số vết thương cũ không , trên da trắng của trông càngleech_txt_ngu thêm nhức mắt.
Phảnvi_pham_ban_quyen ứng đầu tiên của Nguyễn Lê khi nhìn thấy những vết này là kinh ngạc, sau đó đau lòng.
nghĩ đến bé đám cháy, rõ lúc nhỏ xinh đẹp, yêu vậy, lại phải chịu đựng bao nhiêu khổ cựcvi_pham_ban_quyen
Đừng nhìn nữa, xấu lắm.
Sự chú ý kéo dài khiến nội tâm vốn đã đê hèn của anh trong giây lát co , kéo vạt áo .
Lại Nguyễn Lêvi_pham_ban_quyen một tay nắm lấy, thư chủ nhỏleech_txt_ngu trắng nõn, tinh xảo ngẩng mặt lên, cực kỳ nghiêm : Không .
Cô rất muốn : đóleech_txt_ngu anh đã được cứu khỏi đám cháy thế nào?
Nhưng rõ , quả đã hiện ra trướcbot_an_cap mắt.
Nguyễn Lê lấy tay anh, rút chiếc áo minội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra khỏi tay anh, rồi từ từ cởi ra.
Bạch hơi nghiêng người, cô xem lưng.
dữ tợn đến một hai mươi centimet, gần như qua bộ lưng.
Dù lúc này nó đã đóng vảy, vẫn khiến người không dám tưởng tượng lúc đó đã xảy chuyện gì.
Vết thương đóng vảy rồi, ngày nay có hơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngứa, đừng gãi, nếu không làm chậm quá trình hồi phục. Cô giúp anh mặc lại chiếc áo sơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mibot_an_cap đã cởi ra.
Vòng eo săn chắc, sống lưng thon gầy một tác phẩm nghệ hảo.
Những vết sẹo ngang dọc chỉ là những đường xinh đẹp của anh.
Nguyễn Lê im lặng anh mặc lạibot_an_cap quần áo.
Lúcleech_txt_ngu khỏi , Lê cùng quay lại nhìn .
Những vết sẹovi_pham_ban_quyen đó, rất đẹp.
Cửa từ đóng , bóng dáng trong mắt Bạch Hạc mất, hiệnbot_an_cap một thoáng mông lung.
Cô hìnhleech_txt_ngu như thật thay đổibot_an_cap, không phải , mà phượng tái sinh từ .
Ngày hôm đóvi_pham_ban_quyen rốt đã ra chuyện gì?
Lúc Lê xuống lầu đến phòng khách, phát hiện hai ông chồng oán hậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang ngồi lù lù ởbot_an_cap bàn ăn.
dáng Tuyệt quay lưng về phía , nếu không phải thấy tai anh ta giật, Nguyễn Lê còn tưởng anh ta thậtvi_pham_ban_quyen sựbot_an_cap để ý mìnhleech_txt_ngu xuống lầubot_an_cap.
Húc Mặc đối , lười biếng dựa vào lưng ghế, giọng nói kéo dài vô tận: Yo, rồi à.
Chẳng biết là ai, chờ hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng sắp tànleech_txt_ngu rồi, thư chủ xuống rồi lạnh mặt giả vờ quan tâm, anh ta cười cười, như thể chế giễu.
Con ly thối, cậu im đi! Sư Tuyệt đối xong Húc Mặc, ánh mắt chuyển sang Nguyễn Lê, mắt anh ta lóe lên, không nói .
Lúc Nguyễn Lê vừa xuống, đã trên trí tuệ tạo, đã chín giờ rồi.
Đồ ăn ngoài trên bàn không ai động đến, rõ ràng đã nguội cả rồi.
người này vì đợi cô mà không ăn một miếng nào.
Em đileech_txt_ngu hâm lại đồ , xong rồi cùng ăn. Nguyễn Lê bưng đồ vào bếp, Sư Tuyệt mặt lạnh tanh đi theo sau.
này để cái này nặng cái này đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net anh.
Nguyễn Lê đứng một bên, nhìn Sư Tuyệt từ trong nồi lại tất cả các mónleech_txt_ngu ăn.
cảm thấy anh ta hình như đang giận dỗi ? Lại hình như không giận , làm việc cũng khá tích cực.
Cả tối ăn cơm yên ổn.
Nguyễn nghĩ bây giờbot_an_cap còn sớm, hômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay lại ăn , đề : Có muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra ngoài đi dạo cho tiêu cơm không?
Húc Mặc cong mắt. Được thôi, cưng à, anh đi cùng em nhé.
Tôi đi cùng cưng, hôm nay vốn đã đến tôileech_txt_ngu đi cùng cô ấy rồi.
Húc Mặc vốn cũng không định tranh giành, ta vẫy tay, cười sâu xa: Buổibot_an_cap chú ý an toàn, đi xa nhé.
Gió đêm hiu hiu, một vầng khuyết treo cao.
Môi trường xanh trong dân cư cũng khá ổn, Lê còn đặc biệt quan hàng xung , tuy tối qua đa số đều bị thiệt hại nặngvi_pham_ban_quyen nềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bây giờ đều đã được dựng lại .
Sư Tuyệt đi bên cạnh , không nhìn nghiêng.
Nhưng Nguyễn Lê luôn cảm thấy có một ánh mắt rực đang nhìn , nhưng cô quaybot_an_cap đầu lại không thấy Sư Tuyệt đang nhìn mình.
thật
, Nguyễn Lê! Bên này, bên này! Lam từ xa thấy Nguyễn Lê và thúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phu của cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô ấy vui vẻ vẫy tay chạy về phía họ.
Nhược Nhược, chậm một chút, chàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trai sau cô ấy đi theo, nhắc nhở cô ấy chú ý an toàn.
Lam Nhược, em cũng ra ngoài đi dạo à? Lê ngờ giờvi_pham_ban_quyen nàyvi_pham_ban_quyen có thể thấy .
Đúng vậy, hôm nay lướt trí tuệ nhân tạo cả ngày, Lý cứ giục em ra ngoài đi dạo, Lam Nhược môi, bên cạnh Nguyễn Lê, kéo tay cô than phiền.
Em cũng chỉ xem thêmleech_txt_ngu một lát thôi, anh ấy cứ lải nhải với em là không tốt cho sứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏe, tốt cho con, giọng nói , nũng nịu kéo dài, cô ấy còn ômvi_pham_ban_quyen tay Nguyễn Lê cọ qua cọ lại.
Với khuôn mặt búp bê Barbie, một đôi mắt to màu xanh ướt nhìn cô.
Nguyễn Lê đè nén ý xấu xa muốn véo mạnh khuôn mặt nhỏ nhắn của cô , lại kinh ngạc vớivi_pham_ban_quyen từ khác trong lờivi_pham_ban_quyen nói của cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy. ? Emleech_txt_ngu có con rồi à?
Lam Nhược như khoebot_an_cap khoang bảo vật, cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bụng phẳng lì về phía cô: Đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy ạ, mới mang được hơn ngày thôi, là đứa con đầubot_an_cap lòng củavi_pham_ban_quyen em đó.
Nguyễn Lê che giấu sự kinh ngạc trongbot_an_cap , giả vờ bình hỏi: Lam Nhược, nhiêu tuổi ?
Em mươi ạ, Nguyễn Lê, chị có con của em không?
Nguyễn Lê quả thựcvi_pham_ban_quyen thể vào bộ dạng ngây thơ, trong sáng này của cô ấy, trông như một cô bé mười lăm, mười sáu tuổi, vậy mang rồi?
Vậy em mang thai quá
Lam cười ngọt : Cũng hơi , nhưng bác nói chủ có khả năng sinh sản càng tốt thì càng dễ mang thai, không ngờ em mới chỉ có khảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năng cấpvi_pham_ban_quyen A, kết hôn chưa một đã thai rồi.
Vậy em sứcvi_pham_ban_quyen khỏe, em sinh quý tử nhébot_an_cap, Nguyễn Lê không khách sáo, nói năng cũng khô .
Lam mở to mắtvi_pham_ban_quyen: Em muốn cóvi_pham_ban_quyen gái hơn, nhưng cảm ơn lời chúc của nhé.
Sau khi Lam Nhược kéo của mình rời đi, Nguyễn Lê lẩm bẩm: Trẻ vậy đã phải sinh sao?
Sư Tuyệt im nhìn cô, anh có thể cảm được thư chủ nhỏ dường như rất phản cảm với việc , sinh tại sao?
Gió mát hiu, Sư Tuyệt theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nguyễn Lê đi gần hết vòng, mắt thấy sắp về nhà, anh mấyvi_pham_ban_quyen lần do dự, cuối cùngbot_an_cap vẫn không nhịn được mở miệng: Lê, sao em lại ở trong phòng Hạc lâu như vậy?
Còn một thân mùi nồng nặc.
Bây giờ anh vẫn còn ngửi .
Hả? Hạc trước đó bị , vừa hay trị cho anh ấy một chútbot_an_cap. Nguyễn Lêleech_txt_ngu giải xong, nghevi_pham_ban_quyen thấy đàn ông cao bên cạnh dường thở phào nhẹ nhõm.
Ngay cả nỗi buồn phiền giữa màyleech_txt_ngu cũng hoànbot_an_cap toàn tan biến.
đôileech_txt_ngu mắt biếc sáng lên nhìn Nguyễn Lê. Anh đãbot_an_cap nói là Mặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói bậy mà.
à, ngày mai em sẽ chọn ai đi cùng em?
Nguyễn như ảo giác thấy một chú chó lớn, lúc này đang ngồi xổm trước mặt cô, ngóng trông cô nóileech_txt_ngu ra tên mình.
Cái này không phải là theo lịch phân công sao?
Nếu thư chủ chỉ người đi cùngbot_an_cap, chắc chắn sẽ lấy ý muốn thư chủ làm chính. Đôi phát ra ánh sáng xanh đêm đen của Tuyệt khiến người ta như không thể phớt lờ.
Mái tóc trông có vẻ thích tay.
Nếu vò rối lên, không biết người đang phấn khích trước mặt đáng thương nhìn cô, lại không nỡ nói gì .
Ừm xem biểu của anh đãbot_an_cap.
Khóe miệng Sư Tuyệt cong cao, đáp với mũi : !
Trí nhân tạo trên cổ tay đột nhiên .
Nguyễn Lê khẽ chạm vào màn hình.
[Đến barnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sắcvi_pham_ban_quyen , không]
dưới tin nhắn ra tấmleech_txt_ngu ảnhvi_pham_ban_quyen, là một miếng bội phỉ , trênvi_pham_ban_quyen đó khắcleech_txt_ngu chữ Lê.
Nguyễn Lê cảm miếng ngọc bội này rất quen mắt, vắt óc suy nghĩ nào cũng không nhớ ra được.
Sưbot_an_cap Tuyệt cô nhíu mày dường như phải vấn đề khó khăn. Sao vậy? Ai gửinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tin nhắn cho em thế?
Nguyễn Lê chiếu màn hình cho anh xem. Anh cóvi_pham_ban_quyen biết loại ngọc bội này thường dùng để làm gì không?
bar Sắc Đêm? Sưbot_an_cap Tuyệt mày. Nơi đó rất loạn, toàn những thú nhân không biết mình, chỉ cần có tiền là có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
anh đột nhiên dừng , dường ra lời nói của mình không được tao nhã cho lắm.
Loại ngọc bội rất phổ biến, ngọc thạch có một khoángvi_pham_ban_quyen chất kỳ , có tác dụng dưỡng đối với trẻ sơ sinh, rất nhiều cha mẹ đều sẽleech_txt_ngu con mới sinh đeo một miếng. Cưng à, trên đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khắc chữ ‘Lê’, ngọc bội em à?
Nguyễn lắc đầu: Không rõ.
Cô không tượng sắc nó có lẽ Nguyễn Lê không có ấn tượng.
Đây là tin nhắn của lạ à? Có phải là tin nhắn rác không? Cưng à, em thật sự muốn à? Sư vẻ lo lắng.
Đèn đỏ rượu xanh, xa hoa trụy lạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cơ thể bóng loángleech_txt_ngu, nhấpbot_an_cap nhô theo điệu nhạc, mảnh vải bằng lòng bàn tayvi_pham_ban_quyen còn sót lại che đi bộ phận duy nhất trên người.
Sưvi_pham_ban_quyen Tuyệt đeo một cặp kính râm nhìn đêm, đi theo Nguyễn Lê cách ba bốn mét.
Ánh đèn xanh tím nhấp nháy, chao đảo, phủ lên tầm mắt một cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giác phấn, bí . Nam nữ trên sàn nhảy đang uốn éo thể.
Sư nhíu chặt , vẻ mặt ghét bỏ. Đừng chạm vào tôi! Anh đẩy một thư chủ đang lao vào người mình ra, như bệnh sạch sẽ mà phủi mấy cái vùng da trên cánh tay vừa bị chạm vào, dạng cực kỳ ghét bỏ.
Thư đóvi_pham_ban_quyen mắng: Đã hộp đêm rồi! giả vờ cái gì! lẳng lơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không giữ phubot_an_cap đức!
Sư Tuyệt mặc ta mắng , ánh mắt dán vào dáng Nguyễn Lê, rờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi một chút nào.
Gặpbot_an_cap phải thú nhân không biết xấu hổ nào quấn lấy Nguyễn Lê, anh trực tiếp bá đạoleech_txt_ngu bước tớibot_an_cap túm lấy những thú nhân không biết xấu hổ đó, lạnh mặt xuống một : Dám vào thư chủ của tôi thử xem?
số thú nhân chỉ đến tìm kích thích chứ không phải đến gây chuyện, nhưng cũng không loại thúvi_pham_ban_quyen nhânbot_an_cap cậy nhà có chút thế mà ngang ngược.
Cù Dịchbot_an_cap là một thú nhân độc thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quý tộc, năm nay 23 tuổi, nhờ nhà dùng chút thủ đoạn tránh được việc mạng sao ghépnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đôi thư chủ.
Hôm nay, anh ta và đám xấu như thường lệ đến quán Sắc , bạn đều đã được bạn đồng hànhbot_an_cap, chỉbot_an_cap có một mình anh cô đơn ở quầy bar, với mái tóc vừa phải kiểu cẩn thận, highlight màu vàng sáng. Anh ta kẹp lyvi_pham_ban_quyen rượu giữa ngón tay, ánh mắt u sầu lướt qua nambot_an_cap nữ trên sàn nhảy, cho đến khi tầm mắt dừng người Nguyễn Lêvi_pham_ban_quyen trong váyvi_pham_ban_quyen hồng.
Tầm mắtvi_pham_ban_quyen anh ta dừng lại, ly đang cầm nhẹ nhàng lư, trong mắt lóe lên kinh ngạc.
Ở ăn chơi trác , đảo điên hỗn loạn này.
váy dài đơn , mái tóc dài đến eo, một khuôn mặt mộc mạc mà tinh ánh đèn xanh tím, tựabot_an_cap như tinh linh thuần khiết lạc vào ngục.
Anh ta giơ tay uống ly rượuvi_pham_ban_quyen trong ly, đi thẳng về cô với đích rõ ràng.
Cònvi_pham_ban_quyen thú nhânleech_txt_ngu quái đeo râm nào đó, anh ta tự động là mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sĩ nào đó.
Thưa cô xinh đẹp, có cơ hội làm quen chút khôngvi_pham_ban_quyen? Cù Dịchvi_pham_ban_quyen chặn mặt Nguyễn Lê, anh ta cúi đầu nhìn thư chủ bé trước mặt.
Xin lỗi, tôi có việc, phiền anh đường. không ngẩng đầu lên nói.
Đến , ngoài uống rượu ra, chính tìm người, lẽ tôi cóleech_txt_ngu thể giúp được cho cô. Cù Dịch tự nhiên sẽ không dàng bỏ qua cơ hội, anh ta đã ở quầy bar nhìn Nguyễn một , cô dường như tìm ai đó.
Nguyễn Lê lúcbot_an_cap mới ngẩng đầu, khuônbot_an_cap trắng như tuyết có chút lo lắng: Anh có biết phòng riêng D1004 đi đường nào không?
Cô hoànleech_txt_ngu toàn không thấy nhân viên phục , ở ngoài một sàn nhảy lớn nổi bật ra, phòng riêng nào cô cũng không tìm thấy.
Trong mắt Cù Dịch lên một thoáng kinh ngạc, khóebot_an_cap miệng cười sâu.
Không ngờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thanh như , lưng lại chơi bời ra phết.
Tôi thể dẫn cô qua đó.
Nguyễn Lê đi sau anh , theo anh ta rẽ bảy tám lần đến cánh cửa bí mật.
Sau cửa là một khung cảnh vàng lộng lẫy.
trong này là phòng riêng, lần đầu đến không có người rất dễ không tìm được. À rồi, tôi là Cù Dịch, 23 tuổi, thú nhân độc thân chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kết , có thể xin phương thức liên lạc không? Cù Dịchleech_txt_ngu khẽ nhướng , nụ cười ôn hòa, mày mắt toát ra sức hút mà giống đực muốn hiện.
Nguyễn Lê đang nghĩ nên tìm gì để từ chối người vừa giúp mình.
Cô nhiên bịleech_txt_ngu lực vào vòng tay ấm áp, rắn chắc.
Lồng ngực rung động.
Cô ấy là thư chủ của tôi, sẽ không tùy tiện thêm phương lạc thú nhânbot_an_cap xa lạ.
Tuyệt lạnh mặt, giọng điệu không thiện nói với người có ý đồ khôngleech_txt_ngu rõ trước mặt.
Cù Dịch nhún vai. Được thôi, nhưng mà, nếu có ngày nào thú phu cô làm cô tức giận, cô cũng có đến tìm tôi. Tôibot_an_cap không đâuvi_pham_ban_quyen~
Một tiếng không ngại, nghe mà Sư Tuyệt lập tức không nhịn . Sẽ không có ngày đó đâu!
không phải Nguyễn Lê kéo anh ta lại, bảo anh ta đừng gây chuyện lớnbot_an_cap, anh ta tuyệt đối sẽ cho thú nhân không biếtbot_an_cap xấu hổbot_an_cap kia biết tại mặt trăng tối tròn như vậy.
Được rồi, Tuyệt, không phải đã nói anh chỉ được đi theo em thôi ? Sao độtvi_pham_ban_quyen nhiên xông ra vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Lê kéo áo trước anh ta, chỉ lo anh ta và thú nhân không biết từ đâu ra kia ra đột, giờ cô hạ thấpbot_an_cap giọng, tựa vào ngực nhỏ.
Tuyệt cảm nhận được một luồng hơi nóng qua má, chớp chớp lia lịa, giải thích: Anh thấy em có nguy hiểm, mới ra giải vây.
Lê không vướng vấn đề này, cô nhẹ vỗ vỗ vai Sư . Vừa rồi em đã nghĩ từ chối anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta rồi, lát nữa em vào phòng riêng anh cứ làm theo như chúng .
Trong mắt Sư không mấy tánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thành. Nguyễn Lê, tin nhắn đó là cóbot_an_cap vấn đề, phải lừa không?
Nguyễn Lê ghé vào tai anh, nói nhỏ: Đừng lo, em phải làm gì , lát nữa nếu anh phátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện có gì khôngvi_pham_ban_quyen ổn, cứ xông thẳng vào phòng là .
Sư định nói đó, nhưng cuối cùngbot_an_cap vẫn đầu.
Nguyễn nhón chân, vò mạnh hai cái vào mái tóc xoăn vàng của anh. Em biết anh đang lo cho , chắn là có toàn.
Mái xoănvi_pham_ban_quyen tự nhiên vàng bị Nguyễn cho một mảng, trên mặt tuấn tú trông có vài phần hài hước.
Sư Tuyệt gần như bị cách này của côleech_txt_ngu dỗ cho không biết trời đất đâu .
Lúc đỏ tỉnh , Nguyễn đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về phía cửa.
Cửa phòng ra.
đèn xanh tím mờ đi dung mạo, Nguyễn Lê vẫn vừa nhìn đã nhận người đó.
Quả nhiên giống nhưleech_txt_ngu cô nghĩ.
Nguyễn Kiểu, thừa kế có khả năng nhất của họ Nguyễn hiện .
Lúc này cô ta đang ôm trái ôm dựa sofa, giữa ngón tay kẹp một điếu xì gà, phả khói, vẻ mặt hưởng .
Khoảnh cửa mở, ánh chói mắt chiếu vào phòng.
Kiểu mày, nhìn ngườivi_pham_ban_quyen đứng ngược sáng ở cửa.
Chậc, đến thật, xem ra cô cũng không để đến tình hình của mẹ cô lắm nhỉ. Nguyễn Kiểu cong lên một nụ cười ác ývi_pham_ban_quyen, ta mặc váy da ngắn màu đen, mặt trang điểm đậm , hoàn toàn khác với côleech_txt_ngu ta ở trung tâm thương mại hôm qua.
Bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy bị làm sao rồi? Nguyễn Lê bình tĩnh hỏi.
Nguyễn Kiểu nheo mắt, rất bộleech_txt_ngu dạng không liên quan đến mình, bình tĩnh tự củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô lúc này. ta vẫy vẫy tay cô.
Cô thấy tôi một chút cũng không kinh ngạc, như không gặp, một chút cũng không tôi sao? Em gái ngoan của . Giọng cô tavi_pham_ban_quyen mảnh dàivi_pham_ban_quyen, như một con quỷ Satan đãvi_pham_ban_quyen nuốt trái vọng, lè ra chiếc lưỡi rắn .
Hôm qua mới , cũng không có gì đángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhớ.
Nguyễn Kiểu nhìn thấy khuôn mặt thanh thuần này của cô, liền lại chuyện không nổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôm quabot_an_cap.
Cô là thư chủ kiêu ngạo, hạ mình dỗ dành Điện hạ, kếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quả anh ta không những không cảmleech_txt_ngu kích, còn sau khi nhìn Lê liền công khai cô ta !
Điều này thực khiến Nguyễnbot_an_cap Kiểu không thể chịu được!
Huống hồvi_pham_ban_quyen sao cô ta vẫn còn sống được chứ?
Nguyễnvi_pham_ban_quyen ra hiệu bằng mắt, hai thú nhân xung quanh tức lại gần Nguyễn .
Xem ra em gái ngoan của tôi , thật sự nể mặt chị gái chút nào, nhất quyết để chị ‘mời’ qua đây phải không?
Nguyễn Lê thấy thú nhân kia rõ ràng là sợ mìnhleech_txt_ngu bỏ chạy, bèn nở một nụ cườibot_an_cap ngọt ngào. Sao có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế được chứ chị gái, chị xem cười em có ngọt không này?
đi Nguyễn Kiểu. Nguyễn Kiểu hất cô, đột nhiên ly rượu mạnh trên bàn xuống đất. Không phải muốn biết tin tức của mẹ cô sao? Quỳ đất, liếm cho sạch đi.
Khóe miệng đang duy trì nụ cười củavi_pham_ban_quyen Nguyễn Lê giật giật.
Mình cho cô ta ba nang, cô ta liền muốn mở cả xưởng nhuộmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hay ?
Lê chẳng qua là bình thường không thích tranh giành, nhưngvi_pham_ban_quyen điều đó khôngbot_an_cap có nghĩa là cô không có năng lực.
Nguyễn Lê và Nguyễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng đãleech_txt_ngu cắt đứt hoàn toàn quan hệ ngay từ khoảnh khắc cô rời khỏi nhàbot_an_cap họ .
Lần này Nguyễn Kiểu gọi đây, chẳng qua là vì chuyện qua khiến cô ta mất mặt. Cô không thể đi Điện hạ Vize tính sổ, nên chỉ có thể tìm Nguyễn Lê trút giận.
Nguyễn đương nhiên cũng đoán đầubot_an_cap đuôi câu chuyện.
cười mặt cô càng sâu hơn vài phầnvi_pham_ban_quyen, cô từ từ ngồi xổmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống.
Nguyễn Kiểu với thế của kẻ chiến thắng, khinh bỉ nhìn cô, hừ lạnh một tiếng: Mới mấy nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không gặp mà xương của em đã mềm nhũn ra này rồi à? Ra ngoài đừng nói mình là người nhà Nguyễn đấy.
Tuy nhiên, cô ta nhìn nụ cười trên mặt Nguyễn , càng lúcleech_txt_ngu càng cảm cóbot_an_cap gì đó không ổn.
Đóleech_txt_ngu không phảivi_pham_ban_quyen là nụ cười nhục đựng hay tủi thân, mà ngược càng giống như đang cười!
Không được đậy!!!
Tất cả được động ! Kẻvi_pham_ban_quyen nào chống cự, bắn bỏ tại !
RẦM một tiếng, cánh cửa bị đánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net văngleech_txt_ngu ra, một đám thú nhân mặc quân phụcvi_pham_ban_quyen, tay cầmleech_txt_ngu súng laser, pháo hạt nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xông vào.
Lê ngồi xổm trongbot_an_cap gócbot_an_cap, ung dung tàng .
Tất cả ngồi xuống, ôm đầu! Viên sĩbot_an_cap quan dẫn đầu hét .
Nguyễn Kiểu không hề nhúc nhích, thậm chí còn búng trongbot_an_cap taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ánh mắt khinh thường. Các người có biếtvi_pham_ban_quyen tôi là ai không? Dám điều tra ?
Víu một tiếng, một tia laser sượt qua mái tóc bên tai cô.
Kiểu tức cứngvi_pham_ban_quyen đờ tại chỗ, mãi đến khi cảm nhận đượcvi_pham_ban_quyen cháy khét bên tai, cô ta mới trợn tròn mắt, gầm lên: Các người điên rồibot_an_cap! Đắc tội với nhà họ Nguyễnleech_txt_ngu các cóbot_an_cap mấy cái mạng! Còn dám thư chủ, tôi sẽ kiện các người ra tòa án quân sự!
Nguyễn Kiểu nhìn kỹ viên sĩleech_txt_ngu quan vừa súng vào mình, chính là thú nhân đivi_pham_ban_quyen cùng Nguyễn Lê qua!
Thác ! Nguyễn Lêvi_pham_ban_quyen ló đầu ra từ sau bàn, khuôn mặt nhắn, trắng , sạch trông lạc lõng giữa môi trường thuốc mịt mù này.
Cô đứng dậy chạy về Thác Dã. Thác Dã sợ cô chạy nhanh, đưa ra đỡvi_pham_ban_quyen một chút.
Nguyễn Lê cảm thấy anh chút , ánh mắt lập tức trở nên lanh, ra vẻ như bị bắt nạt.
Thácbot_an_cap Dãbot_an_cap kéo cô sang một bên, thấp giọng : Mọi ngườivi_pham_ban_quyen ở đây, anh phải giữ hình tượng.
Anh cúi đầu nhìn chủ nhỏ đang ngẩng đầu lên, đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt màu nâu trong veo chỉ duy nhất bóng củabot_an_cap anh. Cuối cùng, anh vẫnleech_txt_ngu nhịn , đưa vò mạnh tóc cô một cái. ngoài đi, Tuyệt em ở ngoài đó.
Lúc Nguyễn Lê rời đi, cô quayvi_pham_ban_quyen đầu lại nhìn Nguyễn Kiểu, nụ cười rạng rỡ trên môi khiến Nguyễn Kiểu tức đến răng nghiến lợi.
vào đâu mà ta được ra ngoài! Cô ta cũng phòng , cũng phải ở đây chịu thẩm vấn ! Nguyễn Kiểu thấy Nguyễn Lê chạy đi, không cam lòng .
Cô Nguyễn Lê là ngườibot_an_cap tố giác, chúng tôi đương nhiên bảo an toàn cho ấy. mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Dã sắc lạnh, khuôn mặt chiếc khẩu trang màu quân đội.
Lê khỏi trường.
Trong mắt Nguyễn Kiểu đầy giận, tức đến nghiến răng.
Các người dám đối xử với tôi như vậyvi_pham_ban_quyen, tôi sẽ tha các người đâu! Cô ta khinh thường khoanh tay trước , ngẩng đầu liếc nhìn Thác Dãleech_txt_ngu.
Thưa cô, phiền cô tác với quy trình kiểm trabot_an_cap.
Cưngvi_pham_ban_quyen à! Sao rồi, bị thương không? Sư Tuyệt Nguyễn Lê ra , bước tới ôm cô vào lòng.
Nguyễn Lê vùi đầu vào lòng anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lắc đầu. Em không sao, khôngbot_an_cap bị thương.
Tuyệt lo lắng hỏi: Nguyễnleech_txt_ngu Kiểu sau nàyvi_pham_ban_quyen trả em không?
Nguyễn Lê suy nghĩ : Chắc là vẫn sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bám em tha, lần này nhờ Thác Dã đỡ cũng chỉ là chữa phần ngọn chứ không chữa gốcvi_pham_ban_quyen mà, có thứ này, ta cũng dám làm gì em đâu.
Cô tinh nghịchbot_an_cap lắc lắc chiếc máy âm trong tay. Về tải nó lên ổ đám mây, cô ta có thóp trong tay em, chắc chắn không dám hành động thiếu suy nghĩ.
nhỏ nhắn cô ửng hồng, đôi mắt cong cong , tựa như một chú mèo con vừa ăn vụng được, kiêu vừa đáng yêu.
Sư Tuyệt không nhịn được, nhàng véo má cô: Cưng tavi_pham_ban_quyen thông thật .
Nguyễn Lêleech_txt_ngu há miệng ngoạm một cái vào Sư Tuyệt. Không được véo má em, véonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net to cả má em rồi!
Sư tay lại, đầu ngón tay xoavi_pham_ban_quyen , trên đó lưu lại hơi ấm và cảm giác mềm mại.
Trí tuệ nhân tạo của Lê cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tin nhắn đến, là Thác Dã về nhà .
Lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến nhà đã là một giờ sáng, Nguyễn Lê dựa vào sofa đã ngủ thiếp đi.
Sư từ từ dừng thiết bị bay, tắt đèn, tiếng nhạc nhẹ nhàng du dương như dòng suối trong lànhvi_pham_ban_quyen chảy, ánh sáng mờ ảo nhòe đivi_pham_ban_quyen gòbot_an_cap , lên một lớp dịu , yên tĩnh.
Sư thở , sợ sẽ đánh thức thư chủ nhỏ.
Hàng dày rủ xuống một bóng mờ nhàn , đôi môi hồng phớt khẽ hé mở, hơi thở nhẹ nhàng, dường như đang ngủ rất say.
Anh ngồi trước mặt cô, biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã lặng lẽ nhìn bao .
Tựa như một chàng hiệpleech_txt_ngu sĩ đang gác, mãi trung thành chờ đợileech_txt_ngu.
Hàng mi như quạvi_pham_ban_quyen rẩy, mở ra đôi mắt ươn , mơ màng. Ừm về đến nhà rồi à?
Giọng nói lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa mới tỉnh, mềm mại, ngọt ngào đến phát ngấy.
Tuyệt lại thấy vặnbot_an_cap.
Anh lại thích ăn đồ ngọt.
Ừm, vừa mới đến về nhà , cưng à. Giọng nói của thú nhân trầm khàn, dịu , tựa như trăng vô biên lặng, quyếnbot_an_cap rũleech_txt_ngu lòng người.
Nguyễn Lê vai cái, dài cùng Tuyệt xuống khỏi thiết bị bay.
Phòng lại một ngọn đèn, không khác.
Sư Tuyệt đưa cô đến phòng ngủ. Tối ngủ sớm nhé, ngủ .
Nguyễn Lê gật đầu. ngon.
Sau đóng cửa, Nguyễn Lê gửi tin nhắn Thácleech_txt_ngu : [Khi nào anh về đến nhà vậy?]
Không đợi baoleech_txt_ngu lâu, bên trả lời: [Sắp , còn một tiếng nữa.]
[Em ngủ trước đi, không cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đợi anhleech_txt_ngu.]
Nguyễn Lê trả một tiếng , tắm xong nhanh chóng chui vào chăn.
Nhắm mắt lại, mãi không ngủ được, cô trívi_pham_ban_quyen tạo, tải đoạn ghi lên đĩa mây.
Lại có một niềmleech_txt_ngu vui bất ngờ.
[ phải nói là chắc không sai sót sao? Sao cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta lại không có chuyện gì?!
lúc đó với tôi, thứ đó hắn mắt nhìn thấy cô ăn vào, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể nào khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có gì được Sếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chuyện này là sót của tôi, tôi nhất định sẽ điều tra rõ.
Tiếng đồ bị đập vỡleech_txt_ngu vang lên trongleech_txt_ngu đoạn ghi âm.
Tôi cho cậu ngày, nếu chưa giải quyết xong cần đến tôi nữa.
Thuốc này tác dụng không?
Chỉ cần một ngụm, đảm bảo mất hết ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , hàng thiết để quyến rũvi_pham_ban_quyen thư chủ.
, cho tôi hai chai.]
reng reng
Nguyễnvi_pham_ban_quyen Lê nhắm mắt, chỉ thò một tay ra ngoài chăn, mò mẫm tủ đầu giường.
? Cô mơ màng, giọng nói cũng mềm , ngọt ngào.
Người đàn ông ở đầu dây bên , giơ cổvi_pham_ban_quyen tayvi_pham_ban_quyen lên, đột nhiên im lặng.
, em vẫn chưa dậy à? Giọng đàn ông dàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhưng chứa sự lạnhleech_txt_ngu lẽo khó phát hiện.
Ừm emvi_pham_ban_quyen ăn sáng rồi, lát nữa ngoài ngay
Trong ývi_pham_ban_quyen thức, cô vẫnbot_an_cap đang điện thoại, và trảbot_an_cap lời .
Mười phút nữa anh xuống dưới lầu, về nhà với anh một chuyến, bốleech_txt_ngu mẹ . Lục Mục véo véo sống , mắt lạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lùng, mỏng manh nhìn lên tầng hai.
Rèm cửa kín, che khuất tầm mắt. Anh ta chéonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân ngồi ở ghế lái của thiết bị bay, thu ánhleech_txt_ngu mắt, nhìn vào màn hình do trí tuệ nhân tạo chiếu raleech_txt_ngu.
Cô em gái vừa ngốc vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hư hỏng của anh ta mở video lên rồi.
Thế là, người đàn ông không nhận được bất kỳ phản hồi nào, lặng lẽ ngắm nhìn mặt đangleech_txt_ngu ngủ của Lê hồi lâu.
Mãi cho đến khi mười phút đếm ngược thúc, Lục Úc mới xuống khỏi thiết bịvi_pham_ban_quyen bay, hoàng cửa lớnvi_pham_ban_quyen.
Mặc đangleech_txt_ngu ngồi trên sofa ngẩng mắt lên, nhìn thấy dáng người ông, như có điều suy nghĩ mà thu lại ánh mắtvi_pham_ban_quyen.
Bạch đứng ở chân thang tầng mộtvi_pham_ban_quyen, gật ra hiệu Lục Mục Úc.
Mày mắt Lục Mục Úc ý cười, nhưng giọng nói lại khiến người ta không khỏi ngồi thẳng . này rồi, các người còn để ấy ngủ ?
Bạch Hạc ra, giải thích: Tối qua ấy có việc, về nhà khá muộn.
Có việc mà phải hộpleech_txt_ngu đêm à?
Giọng điệu chất vấn của người đàn khiến Bạch Hạc mím môi không giải .
Tối qua cuộc đã xảy ra chuyện gì, Bạchbot_an_cap Hạc và Húc Mặc không biết rõ.
Nhưng rõ ràng, với tư cách là anh trai của thư chủ, anh ta tìm Bạch chất vấn không thể chê trách.
gọi video trí tuệ nhân tạo của Lục Mục Úc vẫn chưa , donội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó anh ta có thể thấy cô em gái ngốc lúc này đang ngủ cực kỳ say sưa, chí còn lẩm bẩm gì đó. Dậy rồi thật
Lục Mục Úc đứng trước cửa phòng, gõ ba tiếng.
có kỳ hồi nào.
Ngón tay thon dài của ta thao tác đơn giảnleech_txt_ngu vài trên khóa cửa thông minh, thành công mở khóa.
Nguyễn lúc này đang thấy mình đang vừa ăn vừa chơi một nhà sô cô la, độtbot_an_cap nhiên một con rắn lạnh lè lưỡi, đôi mắt đen láy, lạnh lẽo chằm.
Nguyễn Lê lập tức bị , hồn víaleech_txt_ngu còn chưa định lại, cô đã thấy giường mình một người đàn ông xa lạ đang đứng.
Anh!
Lờileech_txt_ngu chào hỏi suýt buột ra khỏi miệng đã bị cô ép nuốt .
Cô nhận ra là anh của gia đình nhận nuôi Nguyễn Lê!
Anh trai, sao lại đến đâyleech_txt_ngu, giọng cô yếu , như một con thỏ cụp đuôi.
không thìvi_pham_ban_quyen làm sao biết được cô em anh qua đã làm gì chứ? Khóe miệng Lục Mục Úc cong lên thành một nụ cười, nhưng trong mắt lại lạnh như băng, Lê phải chặt chănleech_txt_ngu, co người lại.
? Nguyễn nhớ lại chiến tích tối qua của mình, trong lòng thầm toi . Lục Mục Úc tuy không anh ruột của cô, bình thường cũng không quản chuyện cô, nếu chạm đến giớibot_an_cap hạn, Nguyễn nhất sẽ bị anh tavi_pham_ban_quyen nghiêm khắc dạy dỗ.
Đối mộtleech_txt_ngu thư chủ, đến đêm là một hành vi cực kỳ nguy hiểm.
Trong những Lục Mục Úc nghiêm cấm có điều này.
Anh, em thể giải thích, Nguyễn Lêvi_pham_ban_quyen kể lạileech_txt_ngu đại khái chuyện tối qua cho Lục Mụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Úc.
Nếu không phải có lý do, bây giờ không phải đang ở trên giường , Lục Mục Úc cong môi, chiếc kính gọng vàng một bên phản chiếu ánh .
Bây giờ đi, anh đưa em về nhà một chuyến, em đã nửa năm không về rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bố mẹ nhớ em.
Ồ được, em dậy ngay đây. Nguyễn Lê nỡ chui ra khỏi chăn, với mái tócbot_an_cap rối bù chạy vào phòng vệ sinh.
Đôi mắt Lục Mục Úc lại, luôn cảm thấy cô em của ta dường có chỗ nàovi_pham_ban_quyen đó khác .
Hình như còn ngốc hơn nữa.
Nguyễn Lê rửa mặt , phát hiện Lục Mục Úc đang ngồi trên ghế, tâm xử lý việc.
trai này của côvi_pham_ban_quyen là một doanh , hình như làleech_txt_ngu trung tâm thương mại.
Nguyễn Lê trên vẫn còn mặc đồ ngủ, Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mục Úc không hề nhúc nhích, vìbot_an_cap ấn tượng về sự tàn bạo củavi_pham_ban_quyen anh ta trong kýbot_an_cap ức, Lê chỉ dám đứng sát tường.
Lục Mục vừa xử lý tài liệu, anh ta đã sớm để thấy Lê rửa mặt xong đứng cạnh ta như đang úp mặt vào tường, đầu nhìn chằm xuống đất, người không biết còn tưởng đang bị phạt .
Nửa năm không , lại cách đi không ít.
Lục Mục Úc thực ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất đau đầu với gái này, cô không thích nói , cảm xúc luôn rất dễ đổ, nhưng thư chủ đều khábot_an_cap , điều này có thể hiểu được.
cô cãi nhau với bố mẹleech_txt_ngu, không hề kiêng lời nói.
nămbot_an_cap , Nguyễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lê quyết đòi ra ngoài ở một mình, chí còn ra cãi bố mẹ Lục lòng, Lụcvi_pham_ban_quyen Úcbot_an_cap cũng là này mới biết chuyện qua điện .
Anh ta sau khi đi làm rất ít nhà, ấn về Nguyễn Lê cũng dừng lại ở hình ảnh một cô gáivi_pham_ban_quyen mặc màu nhạt, trầm lặng ít nói, nhưng sau lưng thíchleech_txt_ngu bắt nạt nam .
Lục Mụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Úc sau này tìm hiểu về cuộc sống sau khi hôn của Nguyễn Lê, quả nhiên giống như anh ta dự đoán.
Tuy nhiên, bây giờ xem ra, em gái của anh ta dường như đã ngốc nghếch thiện hơn chút.
nhiên, chuyện hộp đêm chưa kết thúcvi_pham_ban_quyen.
Lục Mục Úc tắt trí tuệ nhân tạo. Nguyễn Lêbot_an_cap, em về anh trước, chuyện hộp đêmvi_pham_ban_quyen anh sẽ không nói cho bốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ, nhưng phải kiểm bản thân.
Lê lặng mở mắt ngẩng đầu phản Lục Úc, dưới ánh mắt lạnh lùng của anh ta, cô đànhbot_an_cap im lặng ngậm miệng lại.
, nói nhiều saileech_txt_ngu nhiều, lỡ anhvi_pham_ban_quyen trai này của cô phát hiện mình không phải hàng thật .
Nguyễn Lê ngoan ngoãn gật đầu.
Trong mắt Lục Mục Úc lóe lên vẻ kinh ngạc.
vậy sao?
Mục Úc không nói gì, sải bước ra cửa, để lại câu. Tự thay quần áo , trong vòng năm phútvi_pham_ban_quyen có mặt trong thiết bị bay của anh.
Nguyễn Lê thấy Lục Mục Úcbot_an_cap rời đivi_pham_ban_quyen, lập tức đếnbot_an_cap tủ quần áo chọn một chiếc váy cô mới mua ở trung tâm thương mại mấy hôm trước, thu dọn đơnleech_txt_ngu giản, đeo chiếc túi nhỏleech_txt_ngu rồi bay bay ra ngoài.
Cưng à, em chậmvi_pham_ban_quyen một chút! Sư Tuyệt lần đầu tiên thấy một thư chủ nhanh như , không khỏi gọi với theo.
Biết rồi, em về nhà với anh trai một chuyến, không đợi emvi_pham_ban_quyen về ăn cơm đâu nhé. Nguyễn Lê dặn dò.
Không một người cùng sao? Thác Dã khoanh tay, đứng ở khung cửa.
Lê ngắn ngủi vài giâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Thôi bỏ . Chủ yếu là cô sợ xảy ra đột, Lụcvi_pham_ban_quyen Mục Úc này rất có cảm giác áp bứcvi_pham_ban_quyen, côvi_pham_ban_quyen sợ mấy thú phu nhỏ của mình khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được yên trước anh ta.
Đượcvi_pham_ban_quyen, chú ý an , có gì liên lạc qua trí tuệ nhân . Thác Dã gật nóivi_pham_ban_quyen.
Lê vừa khỏi cửa nhìn thấy chiếc thiết bị toàn thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net màu đen bóng loáng ởbot_an_cap , trông vừa kín đáo, sang lại có chiều sâu.
Bốn phút mười một giây, cũng khá đúng giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. nói lạnh lùng của Lục Mục Úc truyền đến, anh ngồi trên sofa, taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cầm một tập tài liệu .
Nguyễn Lê cười , rồi ngồi ở cuối sofa, cố gắng giữ khoảng cách xa nhất có thể Lục Mục Úc.
Lục Mụcleech_txt_ngu Úc đương nhiên biết những hành động nhỏ của cô.
Gần đây sức khỏe thế nào?
Trong không đọng, Nguyễnbot_an_cap do dự vài giây, cưỡng lời: Cũng ổn ạ.
Ừm, đây là loại thuốc do viện nghiên cứu học nghiên cứu ra, nghe nói có tác dụng caonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trị liệu củaleech_txt_ngu thưleech_txt_ngu , Lục Mục Úc cho Nguyễn Lê một nhỏ lam.
Nguyễn Lê cầm ống nhỏbot_an_cap lên xem xét, trong suốt lấp lánh, mang một màu xanh biếc mộng ảo.
Không ngờ Mục Úc vẫn nhớ đến cô em gái này.
Cảm ơn anh , Nguyễn Lê cười ngọt , giọng nói cũng ngọt ngào, nhưng giây , nụ cười của cô cứng đờ trên .
Lê, trước đây em chưa bao giờ gọi anh là anh trai.
Nguyễn Lê trì nụ cười cứng đờ trên mặt, đồngleech_txt_ngu tử khẽ lại. sao habot_an_cap ha
Đúng vậy, ngờ ngoài một mình nửa năm, đã hiểu chuyện ít, Lục Mục Úc quay đầu lại, nụ cười dịu dàng đếnvi_pham_ban_quyen người, kéo động mày mắt vàvi_pham_ban_quyen khóe môi, nhưng trong mắt không có chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm xúc nào.
Nguyễnleech_txt_ngu Lê chí nghi anh ta có phải đã điều gì không, căng thẳng nắm chặt vạt cạnh.
Ừm, em cũng đã kiểm điểm rồi, trước đây không nênleech_txt_ngu tùy hứng như vậy để mọi người lo lắng. Nguyễn Lêvi_pham_ban_quyen yếu ớt nói, mi cô không ngừng run rẩy, tầm mắt rơi mũi chân.
Biết sai là , về xin lỗi bốleech_txt_ngu mẹ, họ sẽ không thật sự giận em . Lục Mục Úc người, vắt chéoleech_txt_ngu chân, thấy Nguyễn Lê vội vàng gật đầu, tiếp tục nóibot_an_cap: Tình huốngleech_txt_ngu tối , tại sao còn đêm?
? muốn bắt cô nhận sai àvi_pham_ban_quyen?
Thôi, thân ở mái hiên, không thể không cúi đầu.
Em sai , nên đi. chán nản , thầm chẳng Nguyễn Lê không muốn ở lại nhà cũ, đã giải thíchleech_txt_ngu lý do rồibot_an_cap, tạivi_pham_ban_quyen vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói cô .
Người đàn thu hết vẻ mặt của cô vào mắt. Em đúng saivi_pham_ban_quyen rồi, em sai ở biết rõ đó là bẫyleech_txt_ngu, sao còn lấyleech_txt_ngu thân thử ?
Nguyễn Lê cắn môi, không nói .
Nói , câm à? Giọng người đàn ông như đangvi_pham_ban_quyen huấnleech_txt_ngu thị, uy áp toát ra.
Nói rồibot_an_cap, anh chắc chắn cũng sẽ em sai. Nguyễn Lê bất mãn lẩm bẩm.
Cô rõ ràng đã giải thích hết đầu đuôi câu chuyện anh nghe, sao Lục Mục vẫn cứ bám lấy cô không tha?
Bởi vì em chỉ muốn nhìn thấy bộleech_txt_ngu dạng xẹp lép của Nguyễn Kiểu, nhìn thấy bộ dạng tức tối, tĩnh của côbot_an_cap ta. Nguyễn Lê dứt khoát liều một phen, nói raleech_txt_ngu nhữngvi_pham_ban_quyen suy nghĩ tiêu cực trong mình.
Ai người đàn ông lại gật . khá thành thật.
Nguyễn Lêbot_an_cap còn tưởng anh ta định tha cho mình, kết quả câu tiếp theo đã trực tiếp đả kích người ta đến nát.
Tuy nhiênvi_pham_ban_quyen, đúng là ngốc nói. Người đàn ông bình , tự chủ, ánhvi_pham_ban_quyen mắt theo sự trầm ổn như đã nhìn mọi quy .
Cô rõ ràng đã xử lý ổn mọi chuyện trước sau rồi mà!
Nguyễn Lê không nói gì, ánh mắt tức tối của cô căm phẫn nhìn chằm Lục Mục Úc.
Mục Úc thu bộ dạng tức tối, tủi của vào mắt, đầu ngón ta gõ lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trí nhân tạo trên cổ tay, mànleech_txt_ngu ảo chiếu ra không .
Tàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liệu được mở ra, chính là đoạn ghi âm đóleech_txt_ngu!
Sao anh lại có? Nguyễn Lê kinh ngạc thốt lên, giây tiếp theo, cô đã nhận ra ở thế giới giữa các tương lai cũng tồn những có thể tùy ý phá vỡ tường lửa.
Nguyễn Lê nghĩ đến một đề nghiêm trọng.
Vậy chẳng phải anh có thể xem được tất thông tin trí tuệ nhân tạo của em sao!
Lục Mục đẩyleech_txt_ngu đẩynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gọng kính, nụ cười trong mắt. Về mặt lý thuyết, là như vậy.
Anh không được xem trí tuệ nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tạo của em! / anh không có thú việc đó.
Hai chồng lên nhau.
Ai biết anh ta có xem hay không chứ? Lê thầm oán, cô không tinleech_txt_ngu có một hoàn toàn tò mò về bí .
Đây chỉ là một thao cơ bản, kẻ thù của em cũng có thể tìm người làm được này.
Ồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Mục Úc nhận cô cực kỳ không nguyện và không muốn , trong lòng như thở dài hơi, tiếp nóivi_pham_ban_quyen rõ hại với Nguyễn Lê. Nhà họ Nguyễn hiện nay ở Đế quốc có thể nóileech_txt_ngu là không lay chuyển, em đắc tội một người thừa kế năngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của họ Nguyễn như , em nghĩ sẽ có bao nhiêu người sẵn lòng giúp cô ta bỏ gai mắt của cô ta?
Em dùng đoạn ghi âm uy hiếp Nguyễn Kiểu, chỉ mang lại cho mình nhiều phiền phức hơn thôi.
Vậy anh nói em phải làm sao? Giống như mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con chó Nhật, bò dưới đất để lấy lòng cô ta sao? Chẳng lẽ anh không ‘Nguyễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ’ thể! Nguyễn Lê độtleech_txt_ngu nhiên im bặtleech_txt_ngu, giấuleech_txt_ngu kín bí mật phỏng đoán đó trongleech_txt_ngu lòng.
Trong mắt Úc lóe lên.
Xin lỗi, rồi cảm của em có chút không tốt, Nguyễn Lê xin lỗi , liền dời tầm mắt đến một góc tùy ý trong thiết bị bay.
của anh , đó khi em đượcbot_an_cap tinvi_pham_ban_quyen hiếp, thể trực tiếp nói cho anh, anh, cũng có thể chọn nói cho bố , chúng ta sẽ thay em xử lý ổn thỏa chuyện . Lục Mục nói.
Nguyễn Lê hiện lên vẻ mịt. Mọi người giải quyết? Nhưng không phải rồi anh nói, nhà họ Nguyễn không thể lay chuyển sao?
Đối với em, nhà họ Nguyễn nhiên là không thể chuyển, nhưng đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với nhà họ Lụcbot_an_cap, đó chẳng phải là vấn đề gì. Lục Mục Úc đi buồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thaobot_an_cap tác, giọng nói thản của anh ta truyền đến: Sắp tiến hành bước nhảy không gian rồibot_an_cap, thể sẽ hơi khóvi_pham_ban_quyen chịu.
cơn gió đột ngột vào khiến Nguyễn ôm đầu, khó chịu nằmleech_txt_ngu trên sofa.
Cô nén cảm giác nôn, kiênbot_an_cap nửa phút sau, mọi thứ trở lại bình .
chút nước đi. Lục Mục Úc đưa đến một ly nước.
Cảm ơn. Nguyễn Lê cảm xong liền lấy nước, nhấp từng .
Trên gò má nhợt nhạt, giọt nước mắt chực trào ra, treo trên hàng mi dày, hệt như những tinh thể băng kết trên cành cây mùa đông.
Màu mắt Mục Úc sâuleech_txt_ngu hơn vài phần, ly nước đã cạn. uống thêm mộtleech_txt_ngu nữa không?
Mỗi là một nốt nhạc, và bạn đang nghe bản nhạc ấy trên Tiểu Tịch Dao – bạn nghevi_pham_ban_quyen thật vui nhé!
Nguyễn Lê đầu.
Không khí yên phútvi_pham_ban_quyen.
đầu Lục Mục Úcvi_pham_ban_quyen thẳng Nguyễn , ngoạibot_an_cap hình phù hợp với một tiểu thư đuốivi_pham_ban_quyen, một khuôn mặt dù nhìn thế nào ngây thơ, là ưu lớn nhất của côbot_an_cap, nhưng tính cách lạileech_txt_ngu đáng yêu hơn nhiều.
Chuyện của Nguyễn không cần lo lắng, anh sẽ giúp em xử lý ổn thỏa, gần đây cô ta không có thời gian đếnvi_pham_ban_quyen làm phiền em đâu. Em sau này có rảnh về thăm bố mẹleech_txt_ngu nhiều hơn, họ rất nhớ em.
Người đàn ông đứng trước mặt cô, bộ vest màuvi_pham_ban_quyen đỏ rượu đượcbot_an_cap cắt ôm người, phác họa hoàn hảo . Vừa khỏi bước không gian, rựcvi_pham_ban_quyen rỡ từ sauvi_pham_ban_quyen lưng anh ta chiếuleech_txt_ngu khắp nơi, vàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phần ấm ápvi_pham_ban_quyen cho mặt lạnh , chán ghét của anh ta.
Biết rồi, sau này em sẽ thường xuyên về thăm họ.
Thiết bị bay lại trong viên, Lêbot_an_cap đi theo sau Mục Úc, ánh mắt lén lút sát quanh.
Trang viên thật hoành tráng.
cảm thấy mình đã đi gần một số, cuối cùng mới thấy tòanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiến xa .
Cô hơi đầu, thực ra tầm đang lén lút nhìn xung quanh, phong của tòa lâu đài tương tự phong cách Gothic Trung , trang nghiêm, uy nghi.
Ở cửa sảnh tầng , một người đàn ông mặc áo đuôi tôm, tóc màu xámleech_txt_ngu bạc chải ngược đang lịch chào hỏi họ. Thiếu gia, tiểu thư, ông bà chủ đợibot_an_cap ở phòng ăn rồi ạ.
Lục Mục gật đầu, nói với Lê lưng: Bố và mẹ đã đợi em ở đây một đồng hồ rồi.
Nguyễn Lê biết lúc này mình phải đóng vai cô con ngoan, thế là vừa nhìn thấy bố mẹ Lục một nụ ngọt . Bố, mẹ, con rồi.
Lục rưng rưng nước mắt. Về là rồi, đường vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà là tốt rồi, Tiểu Lê gầy rồi.
Bố Lục vẻ mặt hơi nhạt, nhưng cũng không khó đểbot_an_cap nhận ra ông cũng đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quan tâm. này đừng xa nhà lâu nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy.
ăn được một đám người hầu bưng lên, mẹ Lục xót xa nhìn Nguyễn Lê, luôn cảm thấy giờ tính cách cô đã yên tĩnh, ngoanleech_txt_ngu không ít. nào về ở đây? tinh A không bằngbot_an_cap hành tinh S, đây y tế và công nghệ đềubot_an_cap phát triển , hơnbot_an_cap nữa nhà con thể sống lợi hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nguyễn mặt bình tĩnh, nhưng thực ra trong lòng hoảng loạn không thôi, tay cô ở dưới bàn nắm chặt vạt váy.
Ba người lạibot_an_cap trên bàn đều là hiểu rõ Nguyễn Lê trên thế giới này, cô tuyệt không thể nói sai.
Nguyễn Lê không biết nên trả lời câu hỏi này như thế nào, cô ngẩng đầu đối diện với ánh của Lục Mụcleech_txt_ngu Úcbot_an_cap.
, không vội, để Tiểu Lê ra ngoài luyện tốt, không chịu khổ ở ngoài, sẽ không biết ở nhà đến nào. Lục Mục Úc giải chobot_an_cap cô.
Mẹ Lụcleech_txt_ngu gật đầu: Tiểu Úc nói cũng có lý, bà thở dài một hơi, ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xót xa Nguyễn Lê. Ở ngoài chịu không ít khổ cực rồi phải , mau chút gì bồi bổ đi.
Mẹ chỉ gắp thức ăn cho Nguyễn Lê, bản lạivi_pham_ban_quyen không ănvi_pham_ban_quyen được baonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiêu.
Nguyễn Lê nhìn đống thức ăn chất núi nhỏ mặt, đây đều tình tử nặng của Lục, chỉ tiếc là
Cô phải là Nguyễn Lê.
Cảm giác tội lỗi đột ập đến khiến cô lòng nặng trĩu, không còn khẩuvi_pham_ban_quyen vị nào.
Tiểu Lê sao sắc mặt không tốt vậy? Có Úc vừa rồi đường lại con không? Lục quan tâm .
Nguyễn Lê nghe thấy vậy vội vàng phủ nhận. Không có, không có, có lẽ là con không quen với bướcvi_pham_ban_quyen nhảy không , dạ dày không thoải mái lắm.
Mẹ Lục vốnleech_txt_ngu đã xót xa, lúc này càng thêm thương yêu. Mẹ bảo người hầu đi nấu chút cháo dạ dày, con mau đưa Lê về phòng ngơi, lát nữa để Úc bưng cháo qua con.
Nguyễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lê không ngờ lại có thể rời bàn dễ dàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như , trong lòng khỏi nhẹ nhõm.
Lục Mụcbot_an_cap Úc đi bên trái Nguyễn Lê, bất ngờ buông một câu. Anh cả anh tối về, em đừng có làm nũng như trước nữa.
Trong ký ức cựcbot_an_cap kỳ mờ nhạt, Nguyễn Lê cuốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng nhớ ra anh và anh chưa gặp đượcbot_an_cap mấy lần, cô gật đầu đáp: Biết rồi ạ.
Mục Úcleech_txt_ngu đột nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhún vai cười, khóe miệng cong lên. cứbot_an_cap không gọi anh Lục Mục Úc, thậtbot_an_cap sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có chút không quen.
Nguyễn Lê trong lộp một tiếng, nở một cười tạo. Chẳng lẽ anh trai chê này thân mật sao?
Lục Mục Úc cúi đầu liếc cô một cái.
Anh ta người đến phòng. Lát nữa ngủ, uốngbot_an_cap cháo xong rồi hẵng ngủ.
Nguyễn Lê đầu. Cảm ơn anh trai.
Từng tiếng trai thốt ra từ miệng cô em gáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngốc này, Lụcbot_an_cap Mục bỗng có cảm giác lần đầu tiên được trảileech_txt_ngu nghiệm cảm giác có em gái.
Đóng cửa lại, Nguyễn Lê mới thở phào nhõm, đồ đạc trong cũngvi_pham_ban_quyen toàn là màu hồng thiếuleech_txt_ngu nữ.
nhớ, quan hệ củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nguyễn Lê với gia đình không được cho lắm, nhưng hiện tại theo như cô tiếpbot_an_cap xúc, không khí gia đình rất .
Nguyễn Lê mở trí tuệ tạo, gửi tin chovi_pham_ban_quyen Dãvi_pham_ban_quyen.
Tối qua cô ngủ ngay tức, sáng nay lại bị lôi từ sớm, hoàn toàn không thời Thác Dã.
Tin nhắn gửi đi rất nhanh đã cóleech_txt_ngu trả lời, Thác Dã gọi điện cho cô.
Trong rượu có thành phần thuốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô ta bị giam một đêm, sáng sớm đã có người đưa ngoài .
Mưu thư chủ là trọng , nhưng Nguyễn Lê cũngvi_pham_ban_quyen đã sớm đoán được chuyện này sẽ không có quả gì, sao Nguyễn Kiểu cũng là thư chủ hy vọng trở thành người có năng lực trị liệu chín nhất, nhà họ Nguyễn sao có thể không bảo vệ cô taleech_txt_ngu.
Ngoài vang lên tiếng gõ cửa, Nguyễn và Thác Dã nói chuyện câu liền cúp máy.
Cửa vừa mở ra, đã thấy Lục Mục Úc bưng bátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cháo.
Đang chuyện vớivi_pham_ban_quyen ai thế? Lục Mục vào phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đặtleech_txt_ngu cháo lên bàn, vô tình hỏi.
Đang gọi điện cho thú phu, Nguyễn thật .
Không ngờ, hệ của em với thú phu không tệ nhỉ, ghép với một lũ chẳng ra gì, cấpbot_an_cap độ dị năng thấp như , Lục Mục Úc giọng ác .
Mới 25 , Lục Mục Úc đã bảy sao, đối với mấy em rểvi_pham_ban_quyen trung bình dưới năm , tự nhiên là nhìn đâu cũng không vừa mắt.
trước nhà thiệu cho em cậu thiếuvi_pham_ban_quyen gia tộc người cá kia, 19leech_txt_ngu tuổi năng bảy sao không chịu, lại chịu mấy người nàybot_an_cap
đôileech_txt_ngu của Lục Úc hiện lên nụ cười lạnh lùng, anh ta chậc một , không nói thêmvi_pham_ban_quyen về những chuyện của cô em gái ngốc này nữa.
Nguyễn Lê ngược lại không có gì việc này, cũng giàu sangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phú , làm cá muối lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, nhất là ăn ăn uốngleech_txt_ngu uống, vô lo vô nghĩ mỗi ngày.
Cô cúi đầuvi_pham_ban_quyen lén bĩu , trong lòng âm thầm phảnvi_pham_ban_quyen bác Lục Mục Úc.
Lụcleech_txt_ngu Mục Úc thấy cô tuy có vẻ ngoan cúi đầu nghe huấn thịbot_an_cap, nhưng thực ra trong lòng không biết đang mắng anh thế nào.
Em nghỉ ngơi cho tốt, đừng để mẹ lobot_an_cap lắng nữa.
Để lại câu, Lục Úc cũng không khó dễ nữa, trực tiếp rời đi.
Lê lại mới dám lí nhí phàn nàn. Hung dữ cái gì mà hung dữ.
Cháo cũng khá ngon. Nguyễn uống hết mộtvi_pham_ban_quyen bát , đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một đánh giá khách quan.
tuệ nhân tạo tin nhắn đến, là của Sư Tuyệt.
[Sư Tuyệt: Cưng à, ăn cơm chưa?]
[Nguyễn : Ừm ừm, uống cháo , anh ănvi_pham_ban_quyen cơm chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?]
[Sư Tuyệt: uống dung dịch dinh dưỡng rồi, họ thì anh rõ. Ăn cơm xong nghỉ ngơi nhé, khi nào về ?]
[Nguyễn Lê: Không nữa, có lẽ là ngày .]
[Sư Tuyệt: Được.]
[Sư Tuyệt: ngoãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đợi /sư tử nhỏ màn hình.jpg]
Sư Tuyệt trí nhân , lúc này anh ta đang ởleech_txt_ngu đống đổ nát của thành, ngồi xổm sau những bức tường , con hung thú bị chọc giận đang cảnh giác tuần tra xung quanh, là một con hung thú biếnleech_txt_ngu dị sáu sao.
Mà anh ta chỉ có dị năngleech_txt_ngu ba sao, tuy đã ngưỡng đột phá, nhưng đối mặt với hung thú sáu , đâyleech_txt_ngu rõ ràngvi_pham_ban_quyen lấy trứngbot_an_cap chọi .
Anh đươngleech_txt_ngu hiểu lý này.
việc thăng cấp dị năng của thú nhân biến càng khó hơn, cường độ dị năng của họ caonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn, nhưng thường khó có thú nhân sống sót đến dị năng năm sao, họ thường bị kẹt ở ba bốn sao khó mà thăng cấp.
Con thú biến dị sáu mắt này, cũng hung thú sáu sao bình thường.
Trong đôi mắt xanh biếc của Sư Tuyệt hiện lên vẻ quyết tuyệt.
Đâybot_an_cap là một cơ hội ngàn năm có một, nếu anh ta có giết hung thú biến dị sáu sao này và hấp thụ thành công tinh nó, anh ta có trực thăngleech_txt_ngu cấp lên sao!
Nhưng bỏ lỡ hội này, anh ta sợ là còn không phải đợinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy năm nữa.
cát cuốn , Sư Tuyệt phátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net huy dị năng đến cực hạn, và làm yếu đi khí tức của mình, làm giác của hung thú.
Hung biến dị sáu sao bị vây trong cát bụi mịt , nó tức giận gầm một , cơn đau nhói từ không ngừng chọc giận .
Sư Tuyệt đúng cơ, hóa thành hình thú sau lưng xông lên!
Thành bại tại đây.
Nguyễn Lê đứng trước cửa sátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đất sáng sủa, từ đây có nhìn bao quát bộ khu vườn sau của viên.
Những đóa rực rỡ dưới ánh nắng mặt trời đẹp như một bức .
Nắng ấm dàng chiếu lên người , thoải máileech_txt_ngu, ấm áp, cơn buồn ngủ đến.
trongbot_an_cap cô đột nhiên hoảng loạn vô cớ.
Ngột ngạt đến không thở nổi, thậm chí cảm buồn nôn trong lồng ngực lại ậpbot_an_cap đến.
Nguyễnbot_an_cap Lê tưởng mình bị di chứng bước nhảyleech_txt_ngu không gian, thầm nghĩ lát nữa nhiên vẫn phảivi_pham_ban_quyen chú ý một chút.
Trong căn phòng tối om, ngoài tiếng thởbot_an_cap đều đều, yên tĩnh như một ngày mưa nào đó.
Tuy , hơi thở lạnh lẽo, ẩm ướt đến.
đôi đồng tử dọc xanh sẫm, trong ánhbot_an_cap sáng mờ ảo như hai ngọn sắp tắt.
xì
Nó đẩy , bò một mạch đến bên giường, dựng nửa người trênvi_pham_ban_quyen lên, đôi lẽo nhìn chằm người ngủ trên giường.
Lê đột cảm thấy xung quanh trở nên ẩm ướt, lạnh lẽo, cô mày mơ màng mở .
Lập tức thân toát mồ lạnh, cô che miệng suýt hét lên.
Đôi đồng tử xanh sẫm lạnh lùng nhìn cô chằm chằm trong bóng tối.
Lê muốn cẩn thận lết sang phía bên kia giường, nhưng chỉ cần cô độngbot_an_cap, rắn lại thêm một bước về phíavi_pham_ban_quyen .
Nguyễn Lê thân cứng đờvi_pham_ban_quyen, không dám động đậy.
Con rắn lè lưỡi.
Nó to gần bằng bắpbot_an_cap đùi của Lê, Nguyễn Lê nghiêm túc nghi ngờ con rắnleech_txt_ngu cóleech_txt_ngu muốn nuốt chửng mình .
Cô nước bọt, tay giấu trong chăn lén lút mở trí tuệ nhân tạo, gửi tin nhắn cho Lục Mục Úcvi_pham_ban_quyen.
[Nguyễn Lê: mạng!!]
Tin vừa đi, rắn đó như đột nhiên cảm nhận được gì đó, với tốc độ cực nhanh bò lên giường. Nguyễn Lênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chí không kịp đi, đã bị thân rắn to dài quấn lấy.
Cô khóc lóc kêuvi_pham_ban_quyen cứu, con rắn đen lại quấn quanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người cô, quấn mấy vòng, toàn thân như không thể cử động.
Cảm lạnh lẽo chi chít, lỏng tiết ra những đường vân trên vừa lạnh vừa nóng.
Nguyễn Lê lăn lộn, muốn cơ hội này lăn xuống giường chạy ra cầu cứu, nhưng thân rắn lại càng quấn chặt hơn.
Cảm giác lạnh , tinh tế từ sau gáy cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ từbot_an_cap lan ra.
Nguyễn khóc lóc xin đại ca rắn cho mình. Thịt của không ngon chút nào đâu!!
Con rắn đen dừng động tác, đồng dọc nhìn chằm chằm Nguyễn Lê.
Nguyễn Lê cảm mình , cô hình như thấy conbot_an_cap rắn này đang nghĩ!
Cửa phòng đột nhiên bị văng ra, khuôn mặt Lụcleech_txt_ngu Mục Úc đã bước vào tháileech_txt_ngu bán hóavi_pham_ban_quyen, những chiếc vảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đen trên mặt lấp sáng xanh lục, đôi đồng tử dọc màu đen láy nhìn chằm chằm vào trong phòng.
Lục Mục Úc! Anh! Anh! cứu em!
Nguyễn Lê khóc đến xé lòng.
Mục Úc vốn đang xông tới, sau khi thấy tượng trong , ngược lại trởbot_an_cap nên thản nhiên, anh tavi_pham_ban_quyen dựa vào khung cửa, đồng tử dọc mắtleech_txt_ngu nhìn Nguyễn Lê khóc.
Khuôn mặt vốn trắng hồng, mềm mại, lúc nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sợ đến trắng , những giọtvi_pham_ban_quyen nước mắt to như pha lê liên tiếp rơi xuống từ khóe mắt.
Trên khuônbot_an_cap mặt nhỏ nhắn, tinh xảo, tái nhợtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hốc đỏ , đôi môi đỏbot_an_cap mọng, mở khóc lóc cầu anh.
Lục Mục Úc cảm thấy trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có một trận nóng ran, dường như lại ra không ít vảy đen.
Nguyễn Lê đang cầu cứu để đến, những chiếc vảy người Lục Úc, tự nhiên cũng không thể hiện ra những chiếc vảy người anh và những chiếc vảy đen đang quấn quanh người mình gần như giống hệt nhau.
Được rồileech_txt_ngu, anh cả, đừng dọa em ấy nữa, lát nữavi_pham_ban_quyen em ấy chạy mất, lại anh đấy. Lụcleech_txt_ngu Mục Úc thấy Nguyễn Lê khóc không ra hơi, bắt đầu nấc lên, lúc nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới từ ngăn cản.
đen dừng động tác, đồng dọc yên tĩnh, dường như suy .
Không lâu sau, nóleech_txt_ngu buông lỏng sự kìm kẹp.
Quấn quanh chân Lê, ngay cái đầu cao cũng cúi xuống, gác lên người cô.
Đôi đồng tử màu sẫm khiến Nguyễn Lê hoảng sợ.
cơ thể không còn chút sức lực , Lê tay chân cùng dùng, vội vàng từ trên .
Cô ngã ngồi bên giường.
Ítbot_an_cap nhất giữ một khoảng cách nhất định có thể khiến cô cưỡng có cảm giác an toàn.
Tủi thân và tức đè sự kinh , thấy Lục Mục Úc đang chống ở cửa, mặt mang theo ý cười.
Lục Mụcbot_an_cap Úcbot_an_cap! Nấcvi_pham_ban_quyen anh! Nấc xem ! Nguyễn tức điên lên, vừa không ngừng nấc, vừa sắp xếp tất cả những lời chửivi_pham_ban_quyen bậy đầu lời hoa , mắngleech_txt_ngu cả hàng nhà Lục Mục Úc.
Nụbot_an_cap cười mặt Lục Úc dần dần mỉm cười. Lê, là người đầu trên thế giớileech_txt_ngu dám mắng anh như vậy đấy
Anh ta lại gầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nguyễn Lê.
Nguyễn Lê chỉ cảm thấy người trước mặt như đột nhiên biến thành người khác, hoàn toàn xé bỏ lớp vỏ bọc , để lộ ra bản chấtleech_txt_ngu xấu xa bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong.
Cô chống đất muốn đứng dậy chạy , hai chân mềm nhũn không còn chút sức lực nào.
Anh ta từng bước đi đến trước mặt, ngồi bên giường, xuống nâng cằm cô lên.
Anh lại không biết, miệng của Lê lại lanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như , đôi mắt đen của anh tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khẽ nheo lại, những chiếc vảy trên má lấp lánh.
Đồng tửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nguyễn Lê co lại.
Vảy của anh và con đen kia như giống hệt !
Đầu ngón tay lướt qua đuôi mắt đỏ hoe, giọng Lụcvi_pham_ban_quyen Mục Úc vang lên. Anh cả, nói là hìnhleech_txt_ngu thú xuất hiện trướcleech_txt_ngu mặt Lê, sẽ sợ đấy.
Xì xì
Con rắn đen đáp lại.
Tiểu Lê chắc không , hìnhvi_pham_ban_quyen thú của cả nhà chúng ta đều là rắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứ nhỉ, lời nói trêu chọc như đùa , lại như thăm dò.
Trong Lụcbot_an_cap Úc là nụ cười lẽo, lạnh đến mình.
ta một tay ôm Nguyễn Lê, kéo người từ dưới đất lên.
đáng thương, chân đã mềm đến mứcbot_an_cap không đứng dậy nổi rồi, khóe anh ta cong lên một cười ác ý, Nguyễn Lê lên đùi.
Lạnh và nóng .
Cáileech_txt_ngu lạnh hòa với sựbot_an_cap ẩm ướt lan rabot_an_cap từng tấc trên Nguyễn Lê.
Cô không thể phớt lờ những chiếc vảyvi_pham_ban_quyen lộ ra da Lụcbot_an_cap Mục Úc, thậm chí chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó càngleech_txt_ngu mọc càng .
, em vẫn còn sợ các anh ? ta ghé sát vào má cô, hơi thở thở lạnh lẽo mà mang theo sự quấn quýt kỳ dị.
Ký ức bị phong tỏa của gái ập đến như thủy triều.
Ký sâu thẳm nhất Nguyễn Lê
Cô từ nhỏ đã vô nhìn thấyvi_pham_ban_quyen hình thú của các anh trai, vừa kinh hãi vừa ghê tởm, cô tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cờ biết , mình được nhận nuôi là làm con dâu nuôi từ bé cho nhà họ Lục
Tiểu Lê, em hìnhbot_an_cap như đang , phải lạnh quá ? Người đàn ông tâm một cách chu đáo, nhưng giọng nói lại khiếnvi_pham_ban_quyen Nguyễn Lê không rét mà run.
Không không có, Nguyễn kéo kéo khóe miệng, sắc mặt cực kỳ tệ.
Cô coi như hiểu tại sao Nguyễn Lê không chịu ở nhà họ Lục, nhất quyết phải chạy ngoài tìmvi_pham_ban_quyen người hôn gấp.
thởleech_txt_ngu từ bên tai cô từ từ lan mábot_an_cap, tiếng người đàn ông trong căn phòng yên tĩnh đặc biệtvi_pham_ban_quyen rõ ràng.
Anh đột nhiên cười tiếng, trong bóng tối, khóe miệng, trong đôi đồng tử dọcbot_an_cap màu đenbot_an_cap sự hài lòng và mong đợi.
anh sẽvi_pham_ban_quyen không đợi em đâuleech_txt_ngu, trò chơivi_pham_ban_quyen nhàm chán , cũng nên kết thúc rồivi_pham_ban_quyen.
Hơi thở của Nguyễn Lê nặngbot_an_cap hơn vài phần. Ý anh là gì?
Kỳ động dục của cả rồi, anh vàvi_pham_ban_quyen anh cũng sẽ giaovi_pham_ban_quyen phối củabot_an_cap thú sắp đến rồi, Tiểu Lê, chúng để em ra ngoàibot_an_cap chơi nửa năm, cũng nên về rồi.
Ngón tay lạnh nâng cằm , anh ta cúi đầu đôi môi hồng phớt.
Lục Mục Úc, em đã thú phunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi! Nguyễn Lê đè nén sự hoảng loạn lòng, cô ép mình ngẩng đầu nhìn Mục Úc.
là hơi chướng mắt, nhưng xửvi_pham_ban_quyen lý bọn họ dễ thôi, Tiểu Lê không .
thấy lồng ngực thư nhỏ phập phồng, cảm xúc dao độngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cực lớn, còn chu đáovi_pham_ban_quyen nói: Nếu em thật sự thích, nuôi cũng không sao, anh sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không để đâu.
Anh ta nói, cúi đầu và Nguyễn càng càng gần
Đủ rồi, Mục Úc, đừng dọa emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy nữa. Con rắn đen quấn trên giường đã biến lại thành hình người.
Lục Mục Phong mặc bộ quân phụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cầu , những chiếcleech_txt_ngu huy chương lấp lánh ngực .
Anh chỉnh cổ áo hơi xộc xệch, đứng khỏi giường. Bộ quân phục xanh lam tôn lên vóc dáng cao lớn, trang nghiêm anh. Ánh lạnh lùng của người đàn ông chạm vào Nguyễn Lê lại chút áy . Tiểu Lêbot_an_cap, là anh không đúng, lúc đó anh bị ép hóa hình, thời đi lý trí.
Những lời Mục vừa nói em không trong lòng, chúng ta sẽ không ép buộc em, em không cần sợ hãi như vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Những chiếc vảy đen vẫn hoàn toàn biến mất, ẩn hiện cổ áo cài kínbot_an_cap.
cười trên mặt Lục Úc sâu hơn.
Cô gái ngốc.
Anh buông tay thả ra, lại tháo chiếc kính một bên xuống, trong khoảnh như thể đã cởi bỏ đượcvi_pham_ban_quyen xiềng xích.
Lê chìm vàobot_an_cap quyến rũ trong mắtleech_txt_ngu anh ta anh ta ngẩng đầu lên, hoàn toàn nhận ra anh ta lại nắmvi_pham_ban_quyen lấy một tay của cô, cúi đầu há .
Lục Mục Úc ngẩng đầu, đầu lưỡi dính máu lướt qua , đôi đồng tử dọc hiện lên vẻ thỏa mãn. Tiểu Lêvi_pham_ban_quyen ngọt thật đấy.
Cơn đau nhói truyền từ đầu ngón tay Nguyễn Lê, đương nhiên đau đớn này toàn không thể so sánh với sự kinh hoàng mà cô phải đựng.
Lục Mục Phong thấy Lục Mục Úc không nghe lờileech_txt_ngu khuyên, màyvi_pham_ban_quyen khẽ nhíu lại, lạnh giọng nói: Lục Mục Úc.
Ba chữ đơn giản khiến Mụcleech_txt_ngu Úc không kiên nhẫn chậc tiếng.
Anh ta giơ đeo chiếc kính một bên lên, cong khóe miệng. Biết rồi, anh cả.
Người đàn ông đứng dậy, lùi lại .
Lê, mẹ bảo anh gọi xuống đi dạo vườn hoa bà.
Nguyễn Lê hoàn hồn lại, khàn khàn nói: Biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, emvi_pham_ban_quyen rửa mặt một lát rồi xuống.
Lục Mục Phong thấyleech_txt_ngu rõ ràng là bị dọa sợ chớt khiếp, trong lòng có chút áy náy. Anh đi với giúpleech_txt_ngu em, em không khỏe thì không cần xuống đâu.
Được, cảm ơn anh.
Lục Mục Úc, cậu ra đây vớibot_an_cap tôi.
Úc trước khi còn để lại cho Nguyễn Lê một biểu cảm đầy ẩn ý.
Sau khi chân không nữa, Lê lạch cạch chạy đến trước bồn rửa mặt.
Cô gái trong gương với khuôn mặt trắng bệch, hốc mắt đỏ hoe, mivi_pham_ban_quyen ướt át, long lanh, tủi thân, trông thật đáng thươngbot_an_cap.
Cô gươngleech_txt_ngu phải, càng nhìn càng hài lòng, lập tức mở chức năng ảnh của trí tuệ nhân tạo, ghi lại khắc xinh này.
Rửa mặt xong, toàn bình tĩnh lại, Lê nghĩ lại chuyện vừa rồivi_pham_ban_quyen, lại cảm thấy cũng không có gì to tát
Chỉ là, Lục Mục Úc cũng quá đáng quá đi!
Cô nhất định về nhà sớm!
Trí tuệ nhânbot_an_cap tạonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên cổ taybot_an_cap Nguyễn đột nhiên rung lên, là gọi video từ Sư Tuyệt.
Cô nhiều, nhấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nút chấp nhận.
video hiện khuôn mặt của Vũleech_txt_ngu, anh vẻ mặt lo lắng. Nguyễn Lê, mau đi! Sư Tuyệt sắp không xongvi_pham_ban_quyen rồi!
Nguyễn chí còn mình vừa ngheleech_txt_ngu . nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chậmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chútvi_pham_ban_quyen, Sư Tuyệt bị làm sao?
Sư Tuyệt thằng ngốc đó, mình đi solo hung thú biến dị sáunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao, ngựcvi_pham_ban_quyen bị cắn thủng mới đánh bại được hung thúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, kết quả thằng ngốc đó người cướp tinhleech_txt_ngu hạch của nó, liền nuốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thẳng vào bụng!
Tinh hạch trongbot_an_cap tình huống bình chỉ có thể trong lòng bàn tay, từ từ thụ năng lượng. Hành động nuốt thẳng tinh hạch của Sư Tuyệt, nghi ngờ gì tương đương với việc nuốt một bom, bây bom đó nổ tung trong cơ thể anh ta.
Anh đừng , trước tiên xem có thể đưavi_pham_ban_quyen đến bệnh viện ? Em từ hành tinh S về cũng phải ít nhất tiếng. Nguyễn Lê trong lòng hoảng loạn, nhưng trong đầu lại không ngừng nghĩ ra các phương án đối phó, bây giờ dườngleech_txt_ngu như chỉ có một con đường.
Cô phảileech_txt_ngu về chữa trị cho Sư Tuyệt, dù cô chỉ năng lực trị liệu cấp một rất chỉ như muối bỏ bể, nhưng đây là cách duy nhất, dù thế nào, giữ được mạng sống lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quan trọng nhất.
lại ở khuôn mặtbot_an_cap trắng bệchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhắm nghiền của Sư , khóe miệng anh ta không ngừng trào ra máu tươi, dường như ngay cả mái tóc xoăn vàng cũng rũ chủ nhân của nó, chút sức sống.
Điện thoại cúp máy, Nguyễn vội vàng chạy ra khỏi phòng, vừa mở cửa đã đâm sầm vào ngực Lục Mục Phong.
Cô tức ôm trán kêu đau, ngực người này cứng như một bức tường .
Lục Mục Phong cúi đầu nhìn cô. Xin lỗi, anh định mang cho em chút đồ ngọt. Anh ta bưng khay đồ ăn trong tay lên, giải thích: Ăn chút đồ ngọt, có lẽ tâm trạng sẽ tốt hơn.
Nguyễn Lê không cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm trí để ý đến những này, nghị cô muốn về nhà.
Trong mắt Lục lộ ra không tán thànhbot_an_cap. Em về chuyến, cả nhà chưa ăn một bữa cơm đoàn , mẹ sẽ buồnbot_an_cap đấy.
Nguyễn giải thích tình hình của Sư Tuyệt. Cơm viên thể đợi sau về ăn, nhưng Tuyệt khôngleech_txt_ngu đợi được nữa .
Người đàn ông nhìn vẻ lo lắng của Nguyễn Lê, im lặng một lát, rồi đáp: Anh đưa em về, độ của thiết bị bay quân dụng nhanh hơn, trong vòng nửa tiếng có đến .
Thật sao? Cảm ơn anh cả. Nguyễn thành tâm thành ý cảm , nhận ra ánh mắtbot_an_cap người đàn ông nhìn cô sâu hơn vài phần.
Lục Mục Phong sải bước đi trước, Nguyễnleech_txt_ngu Lê bước nhỏ theo sau, vài phút sau, trên khoảng trốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có một chiếc thiết bị bay quân dụng màu trắng, không ngoại hình cao cấp, mà bên trong cũng đơn giản và có nhiềuvi_pham_ban_quyen năng.
Lục Mục Phong thao tác bảng khiển, thiết bị bay tiến về phía trước với tốc độ cực nhanh, Nguyễn Lê thậm chí cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nhìn rõbot_an_cap được phong cảnh xungleech_txt_ngu quanh.
Nguyên soái, điện thoại bảng điều khiển được kết nối, người đàn ông chào theo kiểubot_an_cap độibot_an_cap.
Ừm, cậu mang theo thiết bị tế đến hành tinh A một chuyến, trong vòng phảileech_txt_ngu đến nơi, tôi sẽ gửi địa chỉ cho cậu.
Lời nói rõ không sót mộtvi_pham_ban_quyen chữ nào lọt vào Nguyễn Lê.
Nguyên soái? Lục Mục Phong?
Nguyễn Lê chỉ nghĩ đến việc trốn nhà họ Lục, chưa giờbot_an_cap quan tâm đến thông của ba anh em nhà họ Lục.
Đừng , anh đã mang ngũ y tế tốt nhất, cậu ta sẽ không sao . Lục Phong thấy thư chủ nhỏleech_txt_ngu nhíu mày, tưởng cô đang lo lắng choleech_txt_ngu phu bị thương của mình, dù không an ủi thư , anh vẫn nói ra một lời nói dối thiện ý.
Theo như mô tả của Nguyễn Lê, Tuyệtleech_txt_ngu đã nuốt tinh của hungbot_an_cap thú sáuvi_pham_ban_quyen sao vào bụng, bản thân anh tavi_pham_ban_quyen chỉ có dị năng ba sao, sức công lớn như vậy, giống như khí vào một quả bóng có ngưỡng định, thổi vào quá nhiều một lúc, thì chỉ có thể bùm một tiếngbot_an_cap tung.
Thú phu này, như là kết cục chắc chắn phải chớt.
Bên kia, Sư nằm trên giường, đã là thở ra nhiều hơn hít vào.
Cậu ta bây chỉ còn thoi thóp một hơi, Bạch Hạc nhìn thấy tìnhleech_txt_ngu trạngvi_pham_ban_quyen tồi tệ của anh ta lúc này, đưa chẩnvi_pham_ban_quyen đoánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Có lẽ, anh ta muốn Lê lần . Mặc đứngleech_txt_ngu một bên nói.
Vũ người em trai không hề khiến mình bớt lo này, là gả một thư chủleech_txt_ngu ácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sau lạileech_txt_ngu yêu đến mùvi_pham_ban_quyen , cả ngày nói với anh ta là thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ đãvi_pham_ban_quyen thayvi_pham_ban_quyen đổi rồi, Sư Vũ cười khinh bỉ, nếu không phải lười vạchbot_an_cap trần tưởng tốt đẹp của nó, Sư Vũ đã sớm ra sự thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cách tàn nhẫn, bây giờleech_txt_ngu lạivi_pham_ban_quyen không biết sao đầu lại có vấn đề, một mình đi solo hung thú biến dị sáu sao, ngực đâm là may mắn trong bất hạnh, kết quả cùng lại lúc bịbot_an_cap người ta cướp hạch liền nuốt thẳng vào bụng.
mở vang lên, mấyleech_txt_ngu đôi mắt đồng nhìn về phía cửa.
Nguyễn Lê đi thẳng đến sofa, khi nhìn khuôn mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xámleech_txt_ngu xịt, còn chút sức sống nào, bước chân từ từ chậm lại, đến đầu ngón tay run chạm vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gò má lạnh lẽo của anh, một nỗi hoảng sợ cùng hoàn chiếm lấy trí cô.
Thú nhân đang say dường như nhận được sự xúc của thư chủ, ngực đột nhiên phập dữ dộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài cái.
Dần dần, không còn chuyển nào.
Trongleech_txt_ngu tầm mắt mọi người, tất cả dường như lại độtvi_pham_ban_quyen ngột.
Lồng ngực đang nằmleech_txt_ngu yên, không bất kỳ thay đổi nào .
Không gian thời gian trong khoảnh khắc này thật tĩnh lặng.
Lục Mục đã quá quen với cảnh ly tử , , trong anh vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không khỏi tiếc nuối, một nhân dũng mãnh như vậy lại ra đi.
Anh tháo quân đội xuống, mặc niệmleech_txt_ngu giây lát.
Giọt nước cuối cùng dàileech_txt_ngu từ khóe mắt Sư Tuyệt.
Mang theo tiếc nuối cuốivi_pham_ban_quyen cùng, tan biến vào tấm đệm màu trắngvi_pham_ban_quyen sữa.
Lòng tay Nguyễn vàobot_an_cap anh, lòng lại liều mạng triệu hồi năng sinhbot_an_cap mệnh trong cơ thể.
Độtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên, một quả cầu ánh màuvi_pham_ban_quyen rỡ ra trên trán Sư Tuyệt.
Nguyễn Lê nhắm mắt, chỉ nghĩ đến việc truyền năng lượng mệnh trong cơ thể cho Tuyệt, chỉ cần trước khi hơi thở cuối cùng của anh hoàn toàn tan biến nhất định có hy vọng!
Quả cầu ánhleech_txt_ngu sáng màu đậm dưới mắt mọi dần dần tỏa ra ánh sáng chói lòa, đột nhiên bắn năng lượng ấm ápnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dịu dàng. Quả phụt một tiếng vỡ ra, vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net số tuyết năng lượng tựa như những vì saobot_an_cap bay lửng không gianbot_an_cap.
tử Bạch Hạc khẽ co lại, anh chưa bao giờ thấy cảnh tượng thế này, chưa từng có quábot_an_cap trình của thư chủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào lại khôngleech_txt_ngu thể nổi như .
Tựa thần tiên phàm.
Năng lượng tựa như những vì chạm má anh, áp như sự ổn, hạnh nguyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thủy nhất khileech_txt_ngu còn trong bụng mẹ.
Trong mắt Bạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hạc hiện lên vẻ hoài niệm và khao khát, trước mắt anh ra thời gian vui vẻ, khó nhất
Rất lâu, rất lâu về trước, khi tộc Thiên độc chiếm vương quốc, vị vua trẻ tuổi vừa mới lên ngôi đã sinh hạ một sinh linh mới
Lúc Húc Mặc nhìn thấy này, đáy mắt sững , thất thần đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay ra chủ động chạm vào năng lượng màu hồng sáng.
Ấm áp quábot_an_cap, muốn khóc quá.
Anh vô thức sờ sờ đuôileech_txt_ngu mắt, không chạm vào thứ , trong lòng lại thở phào nhõm.
Ngay cả Lục Phong cũng bị cảnhbot_an_cap tượng trước mắt làm chobot_an_cap chấn động.
Những thứ này là gì?
Lẽ nào đều là năng sinh mệnh trongleech_txt_ngu cơ thể Nguyễn Lê?
Anh chưa từngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy năng lượng sinh trong cơ thư chủ nào lại đậm đặc, sâu đến mức , ngay cả Lan Tương, thư chủ có năng lực trị liệu cấp tám nhất trênleech_txt_ngu toàn cũng không thể làm được đến mức .
Nguyễn thật sự chỉ năng lực trị liệu cấp một?
Trong Lục Mục Phong lộ ra nghinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Vô lượng màu hồng chỉ lại lát, rồi như cơn gió lốc cuồng cuộn ập về phía Sư Tuyệt, thậm bao phủ hoàn toàn anh.
Trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không gian lặng như chớt, mọi người như đồng loạt thở.
Chỉ có tiếngbot_an_cap thở của Nguyễn đang nhắm mắt, không hay gì.
Đột nhiên, không có bất kỳ dấu hiệu nào, một tiếng thở khác vang lênleech_txt_ngu.
Hai thở đan xen vàobot_an_cap nhau, một gấp gáp, một đều đặn, kéo dài.
Ánh sáng kéo dài năm phút rồi từ từ tan đi, vốn toàn thân đầy máu, vết thương sợ lúc này đã hoànvi_pham_ban_quyen toàn lành , còn lạileech_txt_ngu những vết sẹo hồng nhạt lộ ra quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớp vải .
Lồng ngực phập phồng đềuvi_pham_ban_quyen đặn thể sức sống phi của anh.
Khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy, những đường vân thú trên vai anh rõ ràng từ tăng lên bảy !
Thăng cấpbot_an_cap rồi?! Sư Vũ kinh ngạc lẩm .
Dù có hấp thụ năng lượng tinhbot_an_cap dị sao, thú nhân nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ đạt đến dị năng sáu sao đầy năng lượng, tuyệt đối không đột pháleech_txt_ngu lên bảy sao.
Lẽ nàobot_an_cap là Tuyệt đã trải tình cảnh thập tử nhất sinh, điều này mới khiến anh sau khi chớt dị năng được đột phábot_an_cap?
Nhưng điều này cũng nghịch rồivi_pham_ban_quyen!
Sáng còn là thú nhân biến dị ba sao, chiều đã thú nhân biến dị bảy sao!
Điều này quả thực khiến người khâm đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mức ngay lòng ghennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tị cũng không nảy sinh , chỉ cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại sự kính phục thuần túy.
Dù , không ai cũng có thể sống sót hấp thụ toàn bộ tinh hạch.
Hàng mi dày rẩy, má nhợt nhạt đã trở lại sắc hồng bình thường, đôi môi khô khốc khẽ run.
Sư Tuyệt từ từ mắtbot_an_cap, anh biết mình phải mở mắt.
Trong một gian tĩnh lặng như chớt, anh bất lực phátvi_pham_ban_quyen hiện mình càng xa rời âm thanh của thựcbot_an_cap tại, ngay cả nhiệt độnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơ thểleech_txt_ngu cũng dần mất đi.
Trong sự chờ đợi dài đằngvi_pham_ban_quyen đẵng, anh thậm chí còn tưởng mình đã chớt , thế giới tĩnhleech_txt_ngu lặng như chớt lại đột nhiên truyền đến một giọng nói quen thuộc, gấp .
chủ của đã đến.
Anh luôn hướng về phía nguồn phát ra âm thanh mà chạy, lại phát hiện đường này vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng dài, nhưng anh luôn không bỏ .
Mãi khi mắt, anh thật sự nhậnbot_an_cap được giác chốn nương thân của sự sống.
Nguyễn Lê.
Thư .
Anh giọng khàn khàn gọi tên cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nguyễn cũng mở mắt, trong mắt tràn đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net niềm vui sau kiếp nạn.
Lúc nãy khi không thể vào được thế giới tinh thần của Sư Tuyệt, trong lòngleech_txt_ngu cô thậm chí đã dự đoán đến kết quả tồi tệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
mà, mà.
Nguyễn Lê lập tức chầm lấy Sư Tuyệtleech_txt_ngu, giọng nói động ngào. Tuyệt, anh sao là tốtbot_an_cap rồi!
Chú sư tử nhỏ đáng như vậy, không thể cứ ra đi được.
Ừm.
ngũ y đến muộn sau lưng Lục Phong. Nguyên soái, đây
Lục không muốn làm phiền niềm vui ngắn ngủi của họ lúc này. Đợi họ bình lại, kiểm tra trạng sức của hai người.
Tuyệt ngồi trên , mặc một bộ quầnvi_pham_ban_quyen áo rách rưới, bẩn thỉu, nhưng trên mặt lại vẻ mệt hay yếu của vừa khỏi bệnh nặng.
Nhân viên tế dùng các loại máy móc tiếnleech_txt_ngu hành kiểm tra toàn diện cho anhbot_an_cap, cuối cùng đưa ra kết luận: Sư Tuyệt rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khỏe , tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trạng sức khỏe xuất , dị năng Thổ rất ổn định, nhưng trong thời gian ngắn tăng nhiều như vậy, vẫn cần phải củng cố sau nàyleech_txt_ngu.
nhân y kiểm tra cho Nguyễn Lê lại vẻ mặt nặng nề, thậm chí trạng sức khỏe còn được kiểm tra nhiều lần.
Anh ta khó có thể che giấu sự kinh ngạc trên mặt, báo cáo cho Lục Mục . Nguyên soái, thư này trạng sức khỏe rất xuất sắc, khả năng sinh sản cấp C, lực chữa trịleech_txt_ngu máy móc tra chỉ có cấp nhưng mà, vẻ mặt anh ta phong đa dạng.
Nhưng mà sao?
Năng lượng sinh mệnh dự trữ cô là vô cực dương
Trên mặt Lục Mụcleech_txt_ngu Phong hiếm khi xuất hiện một tia nghi hoặc. Vô cực ?
Nhân viên y tế gật đầu, giải thích: Vâng, cực dương. Năng sinh mệnh dự trữ trong cơ thể thư chủ bình thường mỗi cấp đều có giới hạn, mỗi khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiêu hao một phần mới bổ sung.
Nhưng trong cơ thể thư chủ này chúng tôi khôngleech_txt_ngu thể kiểm tra được giá trị thể của lượng sinh mệnh, nhất sớmleech_txt_ngu vượt phạm vi mà móc có travi_pham_ban_quyen.
Anh ta thậm chí chu đáo ra một ví dụ. Giống như một tờleech_txt_ngu giấy, có chiều và chiều rộng, thăng cấp là chiều dài tăngleech_txt_ngu lên, nhưngbot_an_cap chiều rộng là có hạn. Còn thư chủ này, chúng tôi không tính toán được của cô ấy, dù dài của cô chỉ có hai cấp.
Điều này quả thực kinh người.
cả Lê cũng ngẩn người.
Giải thích đúng dễ , thể nào trong cơ thể lại khôngleech_txt_ngu có hạn được.
Nguyên soái, chúng ta có nên báo cáo chuyện này cho viện nghiên cứu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Lời còn chưa nóileech_txt_ngu đã bị ngắt lời.
này không được bất kỳ aivi_pham_ban_quyen khác . Lục Mục Phong , ánh mắt lạnh lùng lướt qua mười người trong .
Tôi không hy vọng, nghe thấy từ miệng bất kỳ , bất kỳ tin tức về sự thường trong lực liệu em gái tôi, Nguyễn Lê.
Sát chinh chiến nhiều năm trong khoảnhbot_an_cap khắc này bộc lộ hết ngoài.
Đội ngũ y tế ta mang tự nhiên làbot_an_cap phúc của anh ta.
Câu nói này, là nói cho mấy thú phu nghe.
Bạch Hạc gật : Lục Nguyên soái yên , Nguyễn Lê là thư chủ của tôi, không thể phản bội cô ấy.
Ánh Mục Phong dừng lại trên người Húc Mặc vài giây, rồi nhìn sang Thác Dã.
Thác Dã chào theo kiểu quân đội. điều kiện tuân theo.
Nguyễn Lê đột nhiên ra một vấn đề bị mọi người bỏ qua, yếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhắc đến: Không phải tôi chỉ có năng lực liệu cấp một sao?
Nhân viên y tế vẻ mặt kinh ngạc. Máy móc đã tra nhiều , là năng lựcbot_an_cap trị liệu cấp hai không sai, và xu hướng thăng , tin rằng không lâu nữa có thể thăng cấp thành công.
Lục Mục Phong nheo mắt: Tiểubot_an_cap Lê nhỏ đến giờ luôn là năng lực trị liệu cấpvi_pham_ban_quyen một.
viên y tế gãi đầu gãi , lẽ nào là máy hỏng?
Nguyên soái, có thể là máy móc có vấn đề, tôi bây giờ đi điều động một chiếc máy tinh vi hơn.
Lục Mụcvi_pham_ban_quyen đầu.
Máy móc ngày mới có thể đến, đội ngũ y tế đã sớm rời đi.
Nhưng Lục Mục Phong ở lại nhà Nguyễn .
Nguyễn Lê đưa Sư Tuyệt phòng ngủ trênvi_pham_ban_quyen lầu, dặn dò anh nghỉ ngơileech_txt_ngu cho tốt.
Sư dựa đầu giường, lại thấy toàn thân tràn đầy năng lượng, toàn không ngủ được.
Anh gọi Nguyễn Lê đang định rời đi lại. Thư chủ!
Nguyễn Lê đối với cách này vẫn xa lạ, cô dừng bước, quay người nhìn Sư Tuyệt.
Thư chủ có thể ôm em thêm cái nữa không?
Trong đôi mắt xanh biếc trong như nước hồ tràn vọng và mong đợi, tóc xoăn vàng bồng bềnh như mỗi sợi đều căng tràn sức sống, mongleech_txt_ngu đợi Nguyễn Lê thể vò một cái.
tim Nguyễn Lê như nhúng nước, lập tức hóa nước đườngbot_an_cap, cô lại gần cúi xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ôm lấy Sư Tuyệt, đưa nhẹ nhàng vỗ về sau lưng anh.
Sư Tuyệt ôm chặt , cằm tựa vào vai cô, giọng nói hơi run rẩy. Suýt chút nữa suýt chútbot_an_cap nữa là không được gặp .
Nguyễn Lê không nói gì, cô có thể cảm nhậnbot_an_cap rõ ràng tiếng đập dữleech_txt_ngu dội của Sư .
Lúc đó em chỉ có một suy nghĩ, là phải sống , luôn ở cạnh anh. Sư Tuyệtbot_an_cap lén lút cọ tócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nguyễn Lê, quyếnvi_pham_ban_quyen luyến mà theo sự tham lam ích .
Nếubot_an_cap anh chớt, có lẽ thư chủ sẽ rất nhanh quên anh, lại cưới thêm hai ba thú nhân, đâu thời gian để nhớ anhleech_txt_ngu.
Anh nhiên , phải trở thành thú nhân lợi nhất, thành người mà Nguyễn Lê sẽvi_pham_ban_quyen không giờ .
Được, em biết rồi, sau này đừng làm chuyện ngốcbot_an_cap nhưbot_an_cap vậy , không có gì quan trọng sống. Nguyễn Lênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhẹ nhàng an anhvi_pham_ban_quyen.
Sư Tuyệt lòng phản bác: Đương nhiên là có.
Sư Tuyệt chuyển chủ đề, quấn lấy Nguyễn lúc, cuối cùng mới lưu luyến buông cô ra.
Lúc Nguyễn xuống lầu không thấy dáng Mục .
Lục soái dường như có việc, đãleech_txt_ngu vội vàng đileech_txt_ngu rồi. Thác Dã nói.
Nguyễn không để ý.
Cô đến bếp, hỏi mấy người. anh có uống cháo khôngbot_an_cap?
Bạch Hạc thấy cô từbot_an_cap trong tủ lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra gạo, liền đileech_txt_ngu qua nói. Để tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nấu cho.
Không sao, để em được rồi, cũng không khó lắm.
Vậyleech_txt_ngu tôi phụ em.
Nguyễn Lê không từ .
Cô vo vài lần, cho thêm nước nồi cơm điện đa năng.
vào tủ lạnh, còn một ít rau xanh.
Bạch nhặt rửa sạch rau, thái xong liềnbot_an_cap cho thẳngbot_an_cap vào nồi xào thông minhbot_an_cap.
Điều này thật sự quá , quá lành mạnh, Nguyễn Lê chỉ có Sư Tuyệt vừa khỏi bệnh nặngbot_an_cap cần ăn uống lành mạnh một chút, mấy họ ăn chút gì lành mạnh chắc cũng đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Thế là cô từ tủ lạnh lôi ra khoai tây chiên, rán, cho vào nướng.
Ting
Thức ăn nức mũi ra lò.
Nguyễn Lê bưng thức ăn được bày biệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khá bắtbot_an_cap lên bàn.
Cháo còn nửavi_pham_ban_quyen tiếng nữa mới được, chúng ta ăn trướcvi_pham_ban_quyen , lát nữa em bưng cho Sư Tuyệt. Cô gọi ba người trước.
Sư Tuyệt nằm trên trọc không ngủ đượcleech_txt_ngu, liền mở trí nhân tạo ra anh trai một lúc.
[Sư Tuyệt: Anh, làm thế nào để lấy lòng thư ?]
[Sư Vũ (vẻvi_pham_ban_quyen mặt ghét ): Dưới tốt, biểu tốt.]
[ Tuyệt: Vậy nếu thư không muốn thân mật với anh thì sao?]
[Sư Vũ: Cậu hỏi tôi?]
[Sư Tuyệt: /dập đầu cầu xin.jpg]
[Sư Vũ: Cậu đi quyến rũ cô ấy đi, không ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào có thể chịu được sự quyến rũ của anh chàng đẹp có tám múi bụng và 20 centimet. Hơn nữa, tộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sư tử chúng ta có thế bẩm sinh.]
[Sư Tuyệt: 20 centimet? 22 centimet à? Cô ấy có ghét ? Chúng ta có thế bẩm sinh gì? / tốn thỉnh .jpg]
[Sư : Cậu đủ rồi đấy!]
[Sư Vũ: Chính là ưu thế bẩm sinh đó cạn .]
[ : Nhưng thư chủ chưa giờ thân mật vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em, cô ấy hình nhưvi_pham_ban_quyen cũng thân mật với các phu khác, trước đó Húc Mặc còn bị ấy đuổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống giường, em em có bị cô ấy đuổivi_pham_ban_quyen xuống không]
[Sư Vũ: ]
[Sư Vũ: Thư chủ của cậu phải là bị cảm đấy chứ?!]
[Sư Vũ: Dù thư chủ của không chịu thú phu chủ động quyến rũ.]
Sư Vũ nóivi_pham_ban_quyen chuyện một lúc về lãnhbot_an_cap cảm gì, trong dần dần rơi đáy vực
Chưa bao chủ động thân mật, không nắm tay, khôngleech_txt_ngu hôn, không chung không thíchleech_txt_ngu thú phu vào phòng của cô ấy
Tất cả đều khớpbot_an_cap!!!
tim vừa mới nhảy nhót không bao lâu của Sư Tuyệtleech_txt_ngu thậm chí còn đau đến suýt ngừng đập.
Anh lại tìm kiếm cách giải quyết, ví dụ : quyến rũ bằng đồng phục, quyến rũ bằng cơ , quyến rũ mờ ảo, quyến rũ kiểu trà xanh, còn có thể kết hợp với tinh dầu kíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thích, thậm còn có đeo khuyênbot_an_cap !
Không ngờ phươngbot_an_cap diện này có nhiều học vấn như vậy.
Sư Tuyệt mặt đỏ bừng tắt trí tuệ nhân , rửa mặt cho bìnhvi_pham_ban_quyen tĩnh lại.
gõ cửa đột nhiên vang lên khiến anh giật mình.
Sư Tuyệt, là em.
Nghe thấy giọng nói quen , Sư Tuyệt liếc nhìn chú sư tử nhỏ đang ngựcbot_an_cap ngẩng đầuvi_pham_ban_quyen, khàn đáp: Cưng à, sao vậy?
Cách mộtvi_pham_ban_quyen cánh cửa, nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rõ ràng.
Em nấu cháo mang lên cho anh, hoặc nếu không muốn uống, em mang về bếp.
Khôngleech_txt_ngu , anh ra ngay đây. Sư Tuyệt vàng đáp, sợ mình nói chậm một chút, Nguyễn Lê sẽ rời .
Cửa phòng mở hé một , Sư chỉ ló mặt , một tay nhận lấy cháo. Là em tự tay à?
Ừm, anh nếm thử xem thế nào.
Chắc rất ngon, cưng à, em ăn cơm chưabot_an_cap?
Chúng em vừa ăn tối xong, cháo nấu lâu, nên mang lên cho anh.
Sư Tuyệt lòng tràn đầy vui sướng, nữa đã cửa ra.
Anh nhiên ho một tiếng, không tự nhiên nói: Vậyvi_pham_ban_quyen anh tự ăn trong phòng là được rồi.
Nguyễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lê gật : ở dưới lầu, có gì không thoải mái có thể .
Đôi mắt Sư Tuyệt trong như mã nãoleech_txt_ngu dưới ánh nắng, nhìn chằm Lê.
Hửm? vậy?
Nguyễn Lê tắm xong đang lau mái sũng, nhiên nhận được tinbot_an_cap nhắn Sư Tuyệt.
[Sư Tuyệt: Cưngleech_txt_ngu à, em ?]
[Nguyễn Lê: Cũng được, anh chuyện gì à?]
[ Tuyệt: Không có gì, anh chỉ muốnbot_an_cap đến nóibot_an_cap chuyện với em chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.]
[Nguyễn : Được.]
Nguyễn Lê mở cửa, liền thấy Tuyệt đang đứng ở cửa vô gạo, tai anh đỏ bừng, nhìn sang một .
Có chuyện gì à?
có vào nói không? Sư Tuyệt nghĩ đến thứleech_txt_ngu đang dưới bộvi_pham_ban_quyen đồ ngủ, liền căng thẳng đến không nói nên lời.
Lê quay người vào phòng, Tuyệt đi theo sau cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chóp mũi vương vấn hương thơm thanh mát, hơi nóng trên má càng tăng.
rồi, anh có chuyện gì muốnleech_txt_ngu nói với em? Lê dừng bước, quay người nhìn Sư .
Sưvi_pham_ban_quyen Tuyệt mặt, trong lòng do dự một lát, nhưng nghĩ cảm thấy dù nào cũng phải thử một lần
Anh ngượng ngùng hơi cúi mặt, tay biên độ lớn, vô tình làm cho cổ áoleech_txt_ngu ngủvi_pham_ban_quyen vốn đã rộng tuộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá , để lộ ra bụng , hấp dẫn. Anh gồng lên, cố gắng để mỗileech_txt_ngu múi cơ người đều hiệnleech_txt_ngu mặt Nguyễn Lê với tư thế hoàn hảo nhất.
Sự sốc ập khiến Nguyễn Lê lén lút nuốt nước bọt, cô vội vàng nghiêngvi_pham_ban_quyen mặt đi, chỉ dám dùng khóe để mãn thèmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Anh áo anh tuột rồi. má hơi đỏ nói.
? Ồ, được, Sư Tuyệt mặt, không dám nhìn Nguyễn Lê nữa, anh đã quyến rũ đến mứcbot_an_cap này rồi, thư chủ cũng không động lòng sao?
Anh nghĩ đến lời nguy hiểm trên mạng sao như thư chủvi_pham_ban_quyen đènội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thú phu, lòng có thêm vài phần thấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vọng.
Sư Tuyệt vừa dũng cảm một lần đã bị từ chối khéo léo, trong lòng chán nản, nhưng trên mặt vẫn cố cười.
Mãi cho đến khi Nguyễn Lê lặp lại câu hỏi, Sư Tuyệt hốt không tìm được . Anh em chưa không, anh tóc em.
Nguyễn Lê anh với ánh mắt kỳ lạ, dường như đang nói: Anh tìm , là để sấy tócvi_pham_ban_quyen cho em à?
Máy sấy tócvi_pham_ban_quyen ấm áp thổi vù vùleech_txt_ngu, đầu ngón tayvi_pham_ban_quyen thô ráp nhẹ nhàng massage trên da đầu, lùa qua tóc với gió thổi , hương ngào xộc thẳng vào mũi anh, thơm đếnbot_an_cap mức cảleech_txt_ngu đầu óc là vị ngọt .
Lê phải thừa nhận, sau một trận chiến dài trong phòng tắm, có người hầu hạ sấy tóc, thật sự là một sự thụ to .
máy sấy dừng lại, dù không nỡ rời đi, cũng đã đến lúc phải đi.
Đầu ngón Sư Tuyệt còn lưu luyến mềm mượt của tóc lướt qua kẽ tay, nhưng giọng nói lại trái với lòng mình. Vậy em ngủ sớm đi, anh phòng đây.
Mãi cho đến khi Sư Tuyệt phòng đóng cửaleech_txt_ngu lại, anh mới hoàn toàn mất đi khả năng quản biểu cảm.
Anh đúng là thằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net !
nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả tối, vậy mà đã mất đi hai cơ hội!
Vừa lòng vừa tự kiểm điểm.
Sư Tuyệtleech_txt_ngu vẫn cảm thấy phải là đủ tốt, thủ đoạn quyến rũ đến nơi đến chốn, nếu không tại sao Nguyễn Lê ngay cả nhìn anh một cái cũng không muốn?
Đèn phòng ngủ chính đã tắt, Nguyễn Lê hoàn toàn cuộn mình chăn, chỉ để lộ một cái đầu ra ngoài để thở.
Một ngày mệtvi_pham_ban_quyen mỏi, khiến cô vừa đặt lưng là ngủ ngay.
Trăng khuyết treo cao, dưới ánh trăng lung linhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cửa đột nhiên lóe lên tia sáng.
đen ẩn mình trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bóng tối, phảnbot_an_cap chiếu ánh trăng.
Cô gái đang say, hương thoang .
Cảm giác lạnh lẽo, ẩm ướt lại ậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến giấc của Nguyễn Lê, cô mơ thấy không ngừng chạy trong một trang viên, như không có điểm dừng, cô quay đầu lại có thể thấy một rắn đen khổng lồ theo sau, mỗileech_txt_ngu lần đều suýt chút nữa là bắt được cô, như coi cô là một convi_pham_ban_quyen chuột bạch để đùa .
Mãi đến khi cô xông vào một tòa lâu đài cổ, đóng cửa lại, thở hổn hểnbot_an_cap tưởng rằng cuối cùng an , người lại lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy ba con rắn đen đang ngẩng cao đầu, dùngbot_an_cap đôi đồng tử dọc màu xanh sẫm nhìn cô.
Cảm quấn quýt, ẩm ướt ngàyvi_pham_ban_quyen càng nặng nề.
Như thứ gì đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang áp vào da cô, những chiếc vảy lạnh lẽo, cứng rắn lướt qua da
Lê mơ nửa , nhận mình lại bị một con rắn đen đang kỳ động dục quấn lấy.
Nhưng không phải Mục đã đi rồi sao?
ta làm thế tìm được phòng của mình.
Lần này, Nguyễn Lê biết con rắn đen đang quấn lấy mình mộtbot_an_cap thú nhân ý thức, thể suy nghĩ, nên không còn sợ hãi như lần .
Cô nói nhỏ mắng: Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mục Phong! Anh đang gì vậy!
Con rắn đen xì xì lè lưỡi, đồng tử tham lam, lạnh lẽo nhìn chằm đôi môi đang mở của cô.
Nguyễn Lê con rắn đen không buông mình ra, đưavi_pham_ban_quyen gỡ anh ra. Lục Mục Phong, anh biến đi, dùng hình rắn .
rắn đen toàn không nghe lời cô, cô ra một vòng, anh ta lại quấn một .
Nguyễn Lê chút tức , hôm đang ngủ ngon bị thức, cô tayleech_txt_ngu lên phát nắm lấy hàm con đen. Mau buông tôi ra, nếu không tôi thật sự tức giận đấy.
Con rắn đen dùng đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dọc im lặng nhìn côvi_pham_ban_quyen một lúc, thân mình di chuyển, quấn một bên, chỉ để lại một phần ba thân trên vẫn tựa người , áp sát vào cổ cô chịu buông.
Một đôi mắt đen imnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lặngleech_txt_ngu nhìn Nguyễn Lê.
nhưleech_txt_ngu đang nói: Đã nghe lời rồi, không được tức giận.
Nguyễn Lê khôngbot_an_cap hiểu nổi Mục Phong làm thế nào đêm hôm bò lên giường cô quấn lấybot_an_cap cô.
Việc cấp bách giờ, vẫn là đuổi con rắn này ra khỏi cô.
Không khí giằng co một .
Con rắn đen đột nhiên cúi , lè lưỡi, cọ cọ vào má côleech_txt_ngu.
Lại ngẩng đầu, vô cùng ngây thơ nhìn .
Anh biến thành người đi chứ Nguyễn Lêleech_txt_ngu thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự chịu nổi một cái đầu rắn khổng lồ dùng bộ dạng ngây thơ, đáng thương nhìn mình, đổi là bất kỳ người bìnhvi_pham_ban_quyen thường nào chắc cũng không thể nhận được.
Con rắn dường như bị tổnleech_txt_ngu thương, cúi đầu, thở ra một hơi nặng .
Con rắn đen từ biến đổi, cơ thể tái cấu trúc.
Cảm giác lạnh lẽo trên người đầu ấm lên, nhiệt độ thể vẫn rất thấp.
Cánh mạnh mẽ, rắn chắc ôm lấy cổ Nguyễn , cô bị trọng lượng đột ngột tăng lên vào lồng ngực rắn chắc của người đàn ông.
Hít
Sống mũi cô va vào đau đến mức hít một hơi khí lạnh.
Bộ quân phục cao may đo vừa vặn, cởi làbot_an_cap những múibot_an_cap cơ săn chắc, rắn rỏi, da trắng áp vào người cô lạnh đến runnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rẩyvi_pham_ban_quyen.
Nguyễn lập tức định đẩy anh ta ra.
Lục Mục Phong lại ôm chặt cô lòng.
Trên da vẫn còn những đen chưa biến , nửa thân trên trần trụi chi chítvi_pham_ban_quyen những sẹo lớn nhỏ, có sâu có cạn, mới có cũvi_pham_ban_quyen.
Đừng động.
Giọng nói trầm khàn, nặng nề củavi_pham_ban_quyen người đàn lậpleech_txt_ngu tức khiến Nguyễn Lê ngừng đẩy.
Giọng nói này quá nguy .
Nguyễn Lê vô nín thở, cả người không dám đậy, sợ mình chỉ cần sơ ý một chút lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ xảy ra một cảnh tượng bị giới hạn nào đó.
Thời gianleech_txt_ngu trôi qua rất lâu, Nguyễn Lê cảm thấy tứ chi mình sắp cứng đờ rồi, kể giác Lục Mục áp vào người cô, vừa lạnh vừa .
Hơi thở nặng nề ban đầu dường như đang từ trở nên đặn.
Ngay cả những chiếc vảy trên cũng đã hoànvi_pham_ban_quyen toàn biến mất.
Nguyễn Lê mở miệng, giọngbot_an_cap . Anh xong ?
Chưa xong. mở miệng lại là giọng nói trầm quen thuộcbot_an_cap đó.
Vậy buông em ra trước, đổi tư thế, nằm không thoải mái. Nguyễn Lê nhỏ giọngleech_txt_ngu lượng với anh, đây là mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phương diện, phương khác thật sự là cô cảm thấy quá hiểm.
Lục Phong buông kìmbot_an_cap kẹp, Nguyễn Lê thật sự chỉ xoay , đổibot_an_cap từ nghiêng sang nằm ngửa.
Người đàn ông lập tức như một con rắn áp sát vào.
Lại qua một , Nguyễn hỏi: Lục Mục Phong, anh xong chưa?
Giọng nồng nặc, tiếng ừm mơ hồ.
Động tác lại không cóleech_txt_ngu bất kỳ thay đổi .
Nguyễn trực tiếp gỡ anh taleech_txt_ngu , ném sang một bên. Nếu anh xong rồi, thì mau rời khỏi phòng em, em sẽ coi như chưa có gì xảy ra.
Đồngleech_txt_ngu tử đen của người đàn co lại, dường như không ngờ thư nhỏ vừa mới cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net da kề , quay mặt không nhận người.
Lục Phong nhếch khóe môi, cuối cùng nói: Em chịu trách nhiệm với anh.
Lầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này đến lượt Nguyễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lê đồng tử chấn động, cô trực tiếp từ chối: Là anh tự chạy vào phòng em, tự cho em hết, em còn ghét bỏ Thôi được rồi, cô không hề ghét bỏ, còn khánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắtvi_pham_ban_quyen, dùvi_pham_ban_quyen sao cũng là khẩu súng.
Tóm lại cũngleech_txt_ngu đã gây ra tổn thương rất cho mắt của , chuyện tối emleech_txt_ngu sẽ coi chưa gì xảybot_an_cap , Lục Nguyên , anh không muốn bị khác không?
28 tuổi, thânvi_pham_ban_quyen kinh bách , mặt với kẻ thù không chút sợ hãi, Lục Nguyên soái, trong khoảnh khắc này lại cảm thấy thất bại sâu sắc.
Anh cúi đầu, người ta không nhìn rõ xúc trong mắt.
.
Người đàn ông từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cổng không gian lấy ra áo, dứt khoát mặc vào.
Dù kỳ động dục chưa qua đileech_txt_ngu khiến toàn thân anh ta nóng ran, cơvi_pham_ban_quyen thể tinh thần đều vô cùng tham luyến hơi thở và nhiệt độ trên người thư chủ nhỏ, nhưng anh ta biết chuyện nàybot_an_cap đúng là vấn đề của .
Là anh tự biết rõ, dục mình sẽ tạm thời bước vào trạng thái hình thú, bản năng chiếm lấy lý trí, nhưng anh ta không tự nhốt mình lại, ngược lại còn buông thả bản thân đi theo bản năng.
Người đàn ông mặc xong bộleech_txt_ngu quânvi_pham_ban_quyen phục thườngvi_pham_ban_quyen ngày đột nhiên quỳ một gối xuống đất, đầu nói: Tiểu Lê, này là anh sai, em anh đền bù thế được, nhưng anh hy vọng em có thể túc nghĩ về anh.
Nguyễn Lê rõ ràng là bị hành động này của anh làm cho chấn động, cô nhất thời không biết nói gì.
Người ông từ ngẩng đầu, trong định. Điều kiện gì cũng được.
Lục Phong không ngờ ngày anh ta lại vô liêm sỉ đến mức dùng điều kiện để quyếnvi_pham_ban_quyen rũ thư chủ, anh ta vẫn còn chút tư .
Nguyên soái ngày thường lạnh lùng, cấm , lúc này lại quỳ trước mặt cô, người có vị cao lại hạ , sự quyến rũ vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự tác động này gần có khiến kỳ người phụ nữ nào loạn lòng.
Nguyễn Lêbot_an_cap cũng không tránh khỏi.
Anh đứng dậy trước đi, em nghĩ kỹ. Còn khi nào suy nghĩ xong, là quyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định.
Người đàn ông dậy gật đầu, anh ta từ cổng không gian lấy ra một , anh ta xòe tay ra, trong lòng bàn chính một viên có hình dạng giốngleech_txt_ngu như mặtvi_pham_ban_quyen trăngbot_an_cap.
này em.
Nguyễn Lê nghileech_txt_ngu hoặcbot_an_cap nhận đá mặt trăng. gì?
Lục Mục Phong bình đáp: Một viênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đá đẹpleech_txt_ngu.
Sao có người tặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đá? Dù đá này trong suốt lấp lánh khá đẹp.
Tại sao lại tặng em đá?
Anh chỉ cảm em sẽ thích. Tai người dường như ửng lên một màu nhạt.
Nguyễn Lê cũngvi_pham_ban_quyen không từ chối.
Cô thấy Lục Mục định rờileech_txt_ngu đibot_an_cap, vội vàngleech_txt_ngu gọi lại. Đợi chút.
Người đàn ông đầu, ánh mắt như đuốcleech_txt_ngu nhìn .
Anh đừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi cửavi_pham_ban_quyen chính, đi cửa sổ , lúc đi chú ý chút, để hàng xóm củabot_an_cap thấy.
Người đàn ông im lặng mộtvi_pham_ban_quyen lát. Được.
Lêvi_pham_ban_quyen đặt viên đá vào một chiếc hộp gỗ nhỏ cất đi, đêm hôm cô lại phải quavi_pham_ban_quyen loa một lần mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngủ được.
Không gì bất ngờ, côbot_an_cap ngủ đến một hai giờ chiều.
Lại bị tiếng gõ cửa của Tuyệt đánh thứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Sư cũng khôngleech_txt_ngu ngờ, có thể lâu vậy, anh lo cô mình ở trong phòng lâu như vậy có xảy ra chuyện gì không, nên mới gõ cửa.
Nguyễn với mái tóc rối , chạy ra cửa cho Sư Tuyệt.
chuyện gì à?
Sư Tuyệtleech_txt_ngu ngẩnbot_an_cap người tại chỗ. Không cóleech_txt_ngu gì.
Trong phòng tràn ngập mùibot_an_cap hương nồng nặc đến mức khiến người phát điên của nhân rắn, khiến não bộ Sư trống rỗng giây lát.
Chắc chắn đã làm chuyện rất quá đáng.
Nhưng mùinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hương này dường như là củavi_pham_ban_quyen Lục Nguyên soái.
Mùivi_pham_ban_quyen hương trên người Nguyễn Lê ngược lại không nồng nặc như vậy.
Tối em ngủ có ngon khôngvi_pham_ban_quyen?
Nguyễn Lê không để ý nói đột nhiên trầm của Sư Tuyệt. Ngủ không ngon lắm, giữa còn gặp ác mộng, mơleech_txt_ngu thấyvi_pham_ban_quyen có một conbot_an_cap rắn
Ôi, không có gì đâu, đi rửa mặt một lát, látnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa xuống ngay.
Cô đóng cửa , thở phàobot_an_cap nhẹvi_pham_ban_quyen , suýt chút đã nói ra chuyện tối qua .
Sư Tuyệt ngoài cửa, nhìn đóng lại, cười mặt dần biến mất, sự cô đơn và ghen tị như cỏ dại sinh ngừng.
Nguyễn thay áo lầu, thấy hai vật khổng lồ được đặt trong phòng , nhân y trên nở một nụ cười niềm nở. Cô Nguyễn, cô dậy rồi à.
Mục Phongvi_pham_ban_quyen mặt lạnh lùng nhìn qua , dường chuyện xảy ra tối qua chỉ là một giấc mơ.
, là muốn kiểm tra lại à?
Vâng, chúng tôivi_pham_ban_quyen nghi thiết bị mang đến hôm qua không tinh vi, đặc biệt mượn hai chiếc từ viện nghiên cứu, cô xem cô khi nào tiện ạ, khoảng tốn của cô nửa tiếng đồng hồ.
Nguyễn vốn định đồng ý .
Lục Mục Phong mở miệng. Tiểu Lê, em ăn cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước đi.
y tế lập tức cười . Vâng vâng, cô Nguyễn cô ăn cơm trước đi, tôi đợi bao lâu cũng được.
cũng không khách sáo, buổileech_txt_ngu trưa Bạch Hạc có đặc đồ ăn cho cô, hâm nóng lại rồi lên bàn.
cơm , Nguyễn Lê phối hợp với nhân viên y tế tiến kiểm cơleech_txt_ngu thể.
Một dữ liệu lướt qua trên màn hình.
viên y tế tĩnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẩy gọng kính trên sống mũi. lực trị liệu cấp ba, nồngbot_an_cap độvi_pham_ban_quyen quá cao, pha loãngleech_txt_ngu vạn lần vẫn vượt quá phạm vivi_pham_ban_quyen.
Chúc mừng cô Nguyễn, năng trị liệu cô lại cao rồi, có tiện tiết một chút tối qua sau khi chúng tôi rời cô đã làm gì không ạ? Bệnh nghề nghiệpbot_an_cap đào tận gốcbot_an_cap hỏi đến cùng khiến anh nhất thời quên mất chừng mực.
Mãi cho đến khi bịbot_an_cap Lục Mục Phong cảnh cáo, anh ta mới lúng túngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống.
Nguyễn Lê lại ghivi_pham_ban_quyen nói anh ta trong .
Cô đã làm gì?
, một giấc, còn gặp ác mộng, ồ, còn một con rắn đen quấn lấy nửavi_pham_ban_quyen ngày.
Dù xem cái nào, dường như cũng không thể là lý do năng lựcvi_pham_ban_quyen trị liệu cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nâng cao.
Khả năng sản cô Nguyễn vẫn là cấp C, nếu là cấp A, tương lai định sinh cho Đếvi_pham_ban_quyen rất nhiều nhân và thư chủ ưu tú.
Cơ thể ấy có vấn đề gì khác không? Lục Phong trong lòng nghi hoặc năng lực trị liệu của Lê lại , lúc cô được về nhà Lục cho đến trước khi kết hôn bỏ đi, đều duy trìbot_an_cap ở mức lực trị liệu cấp một.
Vậy, trong thời gian rốt cuộc đãbot_an_cap xảy ra chuyện gì?
Ánh Lục Mục Phong Nguyễn Lê hơn vài phần.
Cơ thể cô Nguyễn rất khỏe mạnh, chỉbot_an_cap là hormone ra hơi , nhưng chỉ cần bình thường hòa thuậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với thú phu, rất nhanh có thể trở lại mức bình thường.
Lời này vừa ra, sắc mặt mấy người đàn ông trong phòng khách đều hơi thay đổi.
thuong.0359184729
7/2/2026 lúc 3:42 chiều❤️❤️❤️
Thanh Hoai Nguyen
29/5/2026 lúc 8:07 sángHay