CÔ BÉ XUYÊN KHÔNG THÀNH NHA HOÀN 7 TUỔI BỊ ÉP LÀM VIỆC, TỰ TÌM CÁCH SỐNG SÓT

CÔ BÉ XUYÊN KHÔNG THÀNH NHA HOÀN 7 TUỔI BỊ ÉP LÀM VIỆC, TỰ TÌM CÁCH SỐNG SÓT

Hũ Muối Audio on-going 09/08/2026 123 views lượt nghe 5 (3)

Giới thiệu truyện

🎧 CÔ BÉ 7 TUỔI XUYÊN KHỎI HIỆN THỰC ĐẾN ĐẠI LƯƠNG, BỊ ÉP LÀM NÔ TỊ VÀ TỰ TÌM CÁCH SỐNG SÓT! 🔥

Bạn sẽ đối mặt ra sao khi vừa mở mắt tỉnh dậy thì cả gia đình ba người bỗng biến thành nô tỳ thời cổ đại? Không còn không gian riêng tư, cũng chẳng có linh tuyền hồi xuân, vậy duy nhất họ nắm giữ là… một nhóm chat WeChat xuất hiện ngay trong não bộ! Nhà họ Liễu vốn yên ổn ở hiện đại bất ngờ xuyên không về Đại Lương, Khâm Châu. Cha giờ là quản lý tiệm dầu kiêm luật pháp gia, mẹ làm kế toán sắc sảo chăm sóc hoa cỏ, còn cô con gái Gen Z thông minh bị thu nhỏ thành “củ cải” 7 tuổi làm nha hoàn mài mực. Giữa phủ Thông phán đầy mưu mô, gia đình ba người nô tỳ này phải tận dụng kỹ năng sinh tồn hiện đại và hệ thống liên lạc nội bộ siêu cấp để tìm lối thoát nô tịch và quay về cuộc sống bình thường.

Mỗi tin nhắn “tinh tinh” trong đầu trở thành một kế sách chung của cả gia đình: từ đối phó với những nha hoàn kiêu kỳ, phơi bày âm mưu hãm hại trong tiệc Thưởng Thu, cho tới kế hoạch bí mật viết thoại bản và dựng sạp chợ đêm nhằm chuộc thân. Liệu “liên minh gia đình” có thể vượt qua hai năm thử thách dưới mái hiên nhà người hay sẽ bị cuốn vào vòng xoáy tranh quyền đoạt lợi của tầng lớp quý tộc?

Tại sao bộ Audio này lại cực kỳ “bánh cuốn”?

🎧Hệ thống “hack” game độc đáo: Không buff quá lố, bàn tay vàng của nhóm WeChat mang lại cảm giác gần gũi và hài hước, đọc tin nhắn như đang lướt mạng xã hội thời cổ đại.

📱✨ Não não to, xử lý tình huống cực gắt: Cô bé Liễu Văn Oanh mang linh hồn người trưởng thành, xử lý tình huống nhanh nhạy, khiến những kẻ cậy quyền thế phải “ngậm đắng nuốt cay”.

🧠💥 Điền văn đấu trí đầy plot twist: Không chỉ làm giàu, câu chuyện còn lồng ghép những bí ẩn về kẻ gian bị thương và cuộc đấu trí ngầm giữa các phu nhân trong phủ.

🕵️‍♀️⚔️ Hãy đeo tai nghe và cùng gia đình họ Liễu “leo rank” từ nô tỳ lên dân giàu tại tfullaudio.net! Nhấn PLAY để khám phá bí mật của nhóm chat xuyên không ngay bây giờ! 🎧🔥

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
CÔ BÉ XUYÊN KHÔNG THÀNH NHA HOÀN 7 TUỔI BỊ ÉP LÀM VIỆC, TỰ TÌM CÁCH SỐNG SÓT cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Đại Lương, Châu. Tiết cuối thu, hương quế thoang thoảng. Tại tây của phủleech_txt_ngu Thông phán Tô gia, một dãy hơn mười nhà xanh chúc nhau một khuôn viên cao ráo. Trong sân, cách vài gian nhà lại có hàng rào tre ngăn , như muốn tuyên cáo với ngoài rằng nhỏ này chính là khoảng trời riêng của mỗi nhà. Tại gianvi_pham_ban_quyen phòngleech_txt_ngu nằm sâu nhất ởbot_an_cap góc bắc ấy, lá đồng rụng đầy sân, quyện cùng làn sươngleech_txt_ngu trắng của buổi sương thu tạo nên mộtbot_an_cap tượng bạc trắng xen lẫn lá vàng.
vừa sáng, chiếc cối xay dưới hiên nhà, một nữ trẻ búi tóc kiểu nhânleech_txt_ngu, dải xanh sẫm đang nửa thùng đậu nành mới xay mịn màng, tấm rèm trúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bước vào trong.
Trong , ở phía giường thông nhau, Liễuleech_txt_ngu Văn Oanh đang dậy với đôi mắt ngái ngủ, tự mặc mình chiếc áo nhỏ. Cô cố gắng mắt nhìn mình là Ngô Lan đang nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kia căn phòng, dùng nồi đất nấu sữa đậu . Cả căn tràn thơm ngọt lịm của sữa đậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Mẹ, à nương, cha đâu ạ?
Vừa mới tỉnh dậy, đầu óc chút mơ , Liễu Văn suýt chút nữa không sửa được cách xưng hôleech_txt_ngu “ba mẹ”. ai ngờ được cả gia đình đi chơi trường một , về nhà ngủ mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giấc là xuyên không chứ?
Cái quan trọng là thân phận xuyên này thật khiến người ta cạn . Trực tiếp trở người hầu theo hầu của tháibot_an_cap thái trong một gia đình quan lạibot_an_cap con trai, dâu và cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái của Liễu nươngleech_txt_ngu tử.
Thật đúng là thật, nô tỳ sinh sao? Thếbot_an_cap này xuyên vào thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phận nô tịchvi_pham_ban_quyen hèn rồi!
Cha con raleech_txt_ngu ngoài mua bánh nướng rồi, lát nữa sẽ về thôi.
Ngô Ấu Lan vừa dứt lời, tấm rèm trúc sau lưng đã kêu lạch xạch, Liễu Viễn người đi ra từ cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của phủ sớm tinh mơ đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trở về.
Đặt bánh nướng nóng , tận hưởng cái lợi việc xuyên không là trẻ lại hơn hai mươi , nhân lúc xung quanh không có người ngoàibot_an_cap, Liễu Trí nhiệtbot_an_cap tình đặt nụ hôn lên mánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vợ mình.
Ngô Ấu Lan một tay lau đi vết ngờ trên mặtbot_an_cap, một tay lườm nhẹ đức lang quân đứng đắn của mình, hạ thấp bảo: Trong này còn nhà khác ở đấy, ông nó chú ý một !
Ngăn cách bởi tấm rèm mà, sáng sớm này chưa có ai dậyleech_txt_ngu đâu.
Nhìn cảnh mẹ đang mặn nồng yếm, Liễu Văn Oanh lẳng lặng cầm lấy chiếc mặt nhỏ thấm nước lau mặt, sau đó vờ như thấy gìvi_pham_ban_quyen, xỏ chân vào đôi giày không mấy vừaleech_txt_ngu bên cạnh giường, lạch bạch bước vài bước, suýt nữa nhào.
Chaleech_txt_ngu mẹ cô xuyên không thì trẻ lại tận hai mươi tuổi, còn cô thì sao? Bị thuvi_pham_ban_quyen nhỏ lại thành một củ cải bảy tuổi, lại còn là loại “ đỗ” đầu to chân nhỏ.
Liễu Vănleech_txt_ngu Oanh nhớ lúc gia đình mình mới xuyênleech_txt_ngu tới, nhà nguyên chủ còn ở trong trang tổbot_an_cap chức tang lễ chưa kịpleech_txt_ngu mặt đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua đời. Cũng chính vì bà này cả đình đang chìm trong đau khổ vì xuyên không kiếp nô bộc, ngờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận được một vui lớn lao.
Lão thái của Tô phủ định trả văn tự bán thân, cả nhà họ trở thành dân lành.
Vốn là người nhấtvi_pham_ban_quyen trong bốn nha hoàn thân cậnvi_pham_ban_quyen củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thái nămbot_an_cap xưa chọn gả một quản sự trong trang viên, sau khi thành thân, dù là Liễu hay chồngleech_txt_ngu bà đều tận tâm tận làm việc bên cạnh lão thái thái. Thậm chíbot_an_cap khivi_pham_ban_quyen trẻ, nương tửleech_txt_ngu còn làm nhũ mẫu cho con gái củavi_pham_ban_quyen lão thái thái một thời gian, địa vị của bà trong lòng vị phu nhân này tự nhiên hơn hẳn những người khác.
Ngay từ khi Liễu nương tử sinh con trai và quay lại hạ, lão thái đã từng hứa rằng sau này nhấtvi_pham_ban_quyen định sẽ xóa bỏ nô cho cả nhà bà, trả lại văn tự thân, để gia đượcbot_an_cap làm người bình dân . Vì vậy, Liễu nươngbot_an_cap tử sau đó càngvi_pham_ban_quyen dốc lòng trung .
Năm ngoái, lão thái thái suýt mất mạng vì trận phong , cũng chính Liễu nương tử ở bên hầu hạ, chạy đôn đáo. Đợi đếnbot_an_cap khi lão thái thái bình phục thì Liễu nương tử lại đổ bệnh, được thời gian rồi qua đời.
thời gian Liễu nương tử về viên dưỡng , lão thái thái vẫn thường sai tới hỏi thăm, hết mực. Trước lúc lâm chung, lão thái còn đích thân tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trang viên hỏi xem Liễu nương tử còn tâm nguyện gì chưa , bà một lần nữa nhắc đến việc xóa bỏ nô tịch choleech_txt_ngu conleech_txt_ngu cháu, về dân lành. Lão thái thái lần này cũng liên tục hứa hẹn định sẽ hiện, Liễu nương lúc này mới yên lòng mà mắt.
Xóa nô tịch thời đại Đạibot_an_cap Lương này không phải là chuyện đơn giản. Không là có tiền chuộc thân, mà chủ nhân phải tốn công làm thì được trởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về . là không chỉ cần tiền, mà còn có quyền và nẻo.
Hiện giờ, con trưởng của lão tháibot_an_cap , tức làleech_txt_ngu Thông phánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Khâm Châu đương nhiệm, quả thực có năng lực . Nhưng mà
Nửa tháng trước:
Chuyện xóa bỏ nô tịch, đã sớm hứa Bình (tên Liễu nương tử), tự nhiênleech_txt_ngu sẽ trả lại văn tự cho nhà các ngươi. Chỉ điều chuyện này các ngươi tuyệt đối không được rêuvi_pham_ban_quyen rao, làm ĩ đến ai cũng biết. Nếu đám nhân trong nhà nghe thấy mà lòng người dao động, ai muốn xóa thì chuyện này coi như bỏ qua.
Liễu Trí Viễn đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn nhớ rõ khung cảnh ngày hôm đó ông mới xuyên tới, được từ trang viên vào trong Tô phủ, quỳ rạp dưới đất căn phòngbot_an_cap lộng lẫy nghe lão thái thái huấn thị.
hai, năm con trai đang trong thời quan trọng để đánh thăng tiến, chuyện xóa tịch của các ngươi phải hoãn lại thêm hai năm nữa.
Câu nói quãng khiến Liễu Trí lúc rùng mình một . Mọi người ơi, ai thấu được cảm giác vừa đến bị một bà lão vẽ cho vẽ to đùng, liệu cái bánh này có ăn đượcbot_an_cap không đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Chỉ là đó gia đình họ mới đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mọi thứ xung quanh đềuvi_pham_ban_quyen lạ lẫm, lại đang ở thế dưới mái hiên nhà ta, không thể không cúi đầu, chỉ đành xem như lão thái đều là thật.
Lời ta Bình Thu nhiên bao quên. Ta cũng biết từ ngươi lên bốn tuổi, Bình Thu và chồng đã tìm người mông cho ngươi. Ngươi còn học ở tư thục gần viên nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm. Ta đã sai người thăm rồi, học hànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của ngươi cũng chút trình độ, nên ta cũng không nỡleech_txt_ngu lỡ tiền đồ của ngươi. Đợi đến khi con trai thăng rời đi, lúcvi_pham_ban_quyen đó âm thầm cho đình ngươibot_an_cap đi là vừa đẹp. Sau khi gia đình ngươi về cư ở quê chồng của Bìnhleech_txt_ngu Thu, nếu này thi đỗ Tú tài, ta còn nhờ quan hệ đưa ngươi vào thư viện Lệ Trạch họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tập.
Liễu Trí Viễn khi vợ con ngẫm nghĩ những lời lão thái thái nói mới mình.
Con có chút bản lĩnh học hành, nhưng bà nói sai người đi hỏi thăm chứ không phải nghe từ miệng bàbot_an_cap nội quá cố của
bot_an_cap thể , chuyện nguyên chủ đi học, phần lớn là Liễu tử đã qua đời không kể với lão tháibot_an_cap tháileech_txt_ngu. Như vậy, vị phu nhân này ở mức độ nào đó không hề hoàn toàn tin tưởng gia đình họ chỉ vì người bà đã khuất, còn đặc sai người điều tra kỹ lưỡngleech_txt_ngu mới gọi nói chuyện.
Ước chừng là sợ ông nghĩ nhiều, nên mới đem suất vào thư việnvi_pham_ban_quyen Trạch một trong bốn thưvi_pham_ban_quyen viện lớn đương ra để an ủi, bắt chúng ta mấy năm nay phải tận tâm làm .
Lúc đó Ngô Ấubot_an_cap Lan nói xong, Liễu Văn Oanh còn bồi thêm một : Nhưng tiền là cha còn phải thi đỗ Tú tài đã.
Cái thư viện Lệ Trạch này mớibot_an_cap chính thực là “ vẽ” trong . Gia đình ba ngườibot_an_cap vốn lớn dưới lá đỏ cũng phải ngẫm lâu mới hết ẩn ý của bà lão này, không khỏi thán mãi không thôi.
Nhưng nói đi cũng phải nói , theo sắp xếp trước khi của Liễu nương tử, vốn dĩ đình Liễu Văn Oanh chỉ cần ngoan ngoãn ở lại trang viên đợi vài năm, chờ Tô đại nhân thăng quan làleech_txt_ngu thể yên ổn xóa tịch, gâyleech_txt_ngu bắt đầu mới. biết giữa chừng có biến cố gì, giờ nhà họ lại bị lão thái thái dùng chiêu “vừa đấm vừa xoa” đưa trong phủ làm việc.
Chỉ là, chuyện họ nghĩ không chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thông suốt , đành tới đâu hay tới .
Nay đã vào phủ, vì Liễu Viễn là nam giớivi_pham_ban_quyen lão thái chỉ định cho làm sự tại một cửa hàng lương dầu trong thành, vốn là của hồi môn của bà. Người vợ Ngô Ấu Lan thì được phái đi chăm sóc hoa cỏ trong phủ.
Hai vợ chồng họ qua thì không có gì nổi bật, điều bất thường nhất chính là Liễu Văn Oanh. Cả gia đình ba người nát óc cũng không hiểu tạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao một đứa trẻ như “giá đỗ”, chẳng biết làm gì như cô lại phái đến bênvi_pham_ban_quyen cạnhvi_pham_ban_quyen đại tiểuvi_pham_ban_quyen thư Tô phủ Tô Viện để làm một nha hoàn nhỏ.
Quaybot_an_cap lại thời điểm sau bữa sáng.
Sau khi cả nhà xong bữa sáng nóng hổibot_an_cap, Liễu Tríleech_txt_ngu Viễn chuẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị đi ra cửa hàng cửa phụ phủ. khi đi, ông vẫn yên tâm dặn dò: Nếu có chuyện gì, chúng ta cái này để lạc nhé.
đoạn, Liễu Viễn làm một thủ pháp áp lênvi_pham_ban_quyen tai nhưvi_pham_ban_quyen đang gọi điện thoại. Mà thủ thế , cũng có thể coi là “bàn vàngvi_pham_ban_quyen” mà đại xuyên không đã đắp cho gia họ
Hệ thống trò chuyện nhóm. Ngay sau khi cả nhà Văn xuyên không tới , vào khoảnh khắc tỉnh lại đầu tiên, cô đã phát ra “bàn tay ” ràng buộc cả đìnhbot_an_cap mình Hệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thống nhóm chat WeChat. Đúng như gọi, trong đại não của cả nhà bọn họ đã được cấy ghép một thứ tương tự như nhóm chat . Dùbot_an_cap các thành viên trong gia đình có tản ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở những nơi khác nhau, có thể thông qua nhóm chat trong đầu để liên mọi lúc mọi nơi.
Buổi , Văn Oanh đang hơi cúi đầu, dáng vẻ ngoanbot_an_cap ngoãn tĩnh lặngleech_txt_ngu theo sau nha hoàn dẫn đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phía trước. Thỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thoảng cô lại liếc nhìn màn hình quang năng hiện trước mắt mà người khácleech_txt_ngu không thấy được, phía trên cùng đang nổi một dòng chữ.
Rất nhanh, màn hình xuất hiện dòng chữ :
Cha: Oanh Oanh, sao rồi, cảm ngày đầu đi làm laoleech_txt_ngu động trẻ em thế nào?
Nhìn thấy tin của cha ruột gửi , khóe môi Liễu Văn giật giậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cha cô có gương mặt chínhvi_pham_ban_quyen khí lẫm liệt, công việc trước đây cũng là luật sư túc trang trọng, nhưng ngoài làm việc thì tính ông lại nhảy hơn bất cứ . chuyện cũng rất độc miệng.
Con gái: Con còn chưa tới viện của Đại tiểu thư nữa, con đâu cóvi_pham_ban_quyen giống ai đó mới tờ mờ đã phải ra làm trâu làm .
Chavi_pham_ban_quyen: !
“quan tâm” một chút như , tâm trạng vốn không mấy căngvi_pham_ban_quyen thẳngleech_txt_ngu của Liễu Văn Oanh lúc lại có chút hồi .
Đến Tô phủ bao ngày nay, Liễu Văn Oanh cũng đã biết được một số tin tức. nhân trong Tô phủ, về gốc thì qua cũng chỉ có hai loại: một loại là gia sinh tử, “tổ tiên” đều là hạ nhân của nhà họ Tô, cũng giống như cô vậy.
Loại còn lại là hạ nhân được từ bên ngoài vào.
Loại trước, vào sựleech_txt_ngu cày của cha ông , nên từvi_pham_ban_quyen khi đầu làm việcbot_an_cap đã có thể miễn những việc bẩn , nặng nhọc kém nhất phủ. Loại sau, phần lớn muavi_pham_ban_quyen về để làm việc thô nặngbot_an_cap.
Tuy , trong số những được mua về cũng có bộbot_an_cap phận nhỏ nhờ có tay nghề xuất sắc, hoặc thậm chí chỉ ký hợp đồng thuê mướn, đếnleech_txt_ngu hạn thì nhận tiền đi, từ đầuvi_pham_ban_quyen đến cuối vẫn những thường trong sạch.
như Liễu Văn Oanh hiện tại, tuổi còn nhỏ đã có thể vào viện của thư làm hoàn, trong người ngoài thì đó nhờ hưởng phúc của bà nội cô. sao, không người cũ trong phủ còn nhớ tới Liễu ma bên lão tháinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thái.
“Ngươi có biết mài mực không?”
Khi Liễu Văn đứng trong cănleech_txt_ngu phòng nhặn, nghe thấy giọng nói trong trẻo của đối phương hỏivi_pham_ban_quyen lại lần nữa, cô mới sực tỉnh.
Hàng mi rủ , nhìnvi_pham_ban_quyen chằm chằm vào mũi giày thêu hoa dệt gấm, ngoan đầu, khẽ vâng một tiếng.
Mấyleech_txt_ngu ngày nay cô cũng đã được Đỗ ma lão thái thái dạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quy củ hai ngày rồi.
“Ma ma nói con tuổi còn nhỏ, chưa được việc nặng gì, chỉ cần mài mực, quạt tiểu thư là được .”
Đây chính là nguyên văn lời Đỗ ma ma dạy cô.
Mặc dù Đỗ ma mabot_an_cap, đã nhận tấm da sócvi_pham_ban_quyen và một vò rượu nhỏ lén tặng, lúc đó đã thề thốt dặnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô rằng cứ việcvi_pham_ban_quyen nói thẳng ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như vậy, đừng có sợ. Thế nhưng, lúc nãy khi vào viện, đã trông thấy con bé ngoài cửa cũng chỉ trạc .
Liễu Oanh một mặt nói theo lời Đỗ ma ma, mặt khác lại lo sợ vị Đại tiểu thư sẽ mình là kẻ biếng, việc.
Đang bồn , Liễu Văn Oanh bỗng nghe từ đỉnh đầu truyền xuống: “Cũng , vậy sau này ngươivi_pham_ban_quyen bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cạnh hầu hạ ta đọc sách đi.”
Vị Đại tiểu thư , ngờ lại dễ nói chuyện như vậy.
đó, Viện bảo nha hoàn cận của mình là Hồng Tụ đưa Liễu Văn Oanh đi thay trang phục của hoàn đẳng.
Viện của Đại tiểu thư Viện tên là Ngô Các, y phục củavi_pham_ban_quyen nha hoàn trong viện đều mang tôngvi_pham_ban_quyen màu xanh lá. Oanh mặc bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ nha hoàn màu xanh nhạt, ngay sợi buộc màu sẫm mà mẹvi_pham_ban_quyen ruột cho trước khi ra khỏi cũng bị Hồng Tụ tỷ tỷ cởi ra, thay bằng dây màu xanhbot_an_cap cùngbot_an_cap quần .
Sau khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuẩn bị xong mọi , Liễu Văn Oanh được Hồng Tụ dẫn đi nhận việc ngay lập .
Khi gặpbot_an_cap lại Viện, dù là Liễu Văn Oanh Tô Viện đều có ấn tượngvi_pham_ban_quyen mới về đối .
mắt Liễu Văn Oanh, Tô Viện với vẻ ngoài nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dung mạo mỹbot_an_cap miều, nhìn qua là thấy ngayleech_txt_ngu phong thái của một Đại tiểu thư khuê các thời cổbot_an_cap đại, này lại đang đứng trước bàn viếtleech_txt_ngu vung bút đầy khí thế.
Liễu Văn liếc nhìn một cái, ngạc.
ngờ một nữbot_an_cap tử trông trang, cử chỉ nên nhã nhặn như thế lại đang viếtvi_pham_ban_quyen chữ thảo.
Chữ viếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng người, dù Liễu Văn Oanh không nhận ra đối phương viết gì, nhưng cũng nhìn được chút đó từbot_an_cap những nét bút sắc sảobot_an_cap .
Chỉ Liễu Văn Oanh suy nghĩ thêm một chút, dáng vẻ thẫn thờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìnvi_pham_ban_quyen chằm chằm tờ giấy tuyên của cô đã rơi vàoleech_txt_ngu mắt Tô Viện vừabot_an_cap mới dừngleech_txt_ngu bút.
“Biết ?”
Giọng nói của thiếu trẻo như nước suối trên , gọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Liễunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Văn đang xuất thần quay về.
Liễu Văn Oanh diện với mắt đen trắng , dường có thể nhìn thấu tâm can người của nàng, vội vàng lắc đầu, nhưng rất nhanh khựng lại, chậm rãi trả lời: “Bẩm tiểu Văn Oanh, Văn Oanh không nhận ra mặt chữ tiểu thư viết thế này ạ.”
Cô chỉ là không nhận chữ cuồng thảo, chứ không có nói làleech_txt_ngu không biết chữ nha.
Dườngvi_pham_ban_quyen như cảm được ý ngoại ngôn trong lời nói của Liễu Văn Oanh, nơi đáy mắt Tô Viện thoáng qua một tia thích .
“Nghe vừa , ngươi tên là ‘Văn Oanh’?”
không tục truy cứu chuyện Văn Oanh biết chữ, mà chuyển sang về tên của cô.
“Vâng.”
Liễu Văn Oanh cũng có chút nghi ngờ đời. lẽ từ lúc vào đây đến giờ cô chưa tự báo danh tính sao?
“Tên của nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khuê các hợp để bị réo gọi khắp như vậy, làm việc trong phủ thì gọi ngươi là ‘Hoàng Liễu’ đivi_pham_ban_quyen, đợi này”
Nói được nửa chừng, Tô lại dừng lại. Vănleech_txt_ngu Oanh trầm ngâm ngước mắt bắt gặp Tô Viện đang nhìn mìnhbot_an_cap, thấy chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỉm cười rồi nói tiếp: “Thôi, ngươileech_txt_ngu mài mực ta đivi_pham_ban_quyen.”
Con gái: tiểu thư đặt “nghệ danh” cho con là có ý gì nhỉ?
Liễu Trí Viễn đang thongbot_an_cap thả đọc sách trong cửa tiệmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và Ngô Ấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lan vừa dọn dẹp xongleech_txt_ngu hoa cỏ, đang giaoleech_txt_ngu tiếp với mấy bà tửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tiểu nha hoàn bên đều đồng loạt sững người một .
Chavi_pham_ban_quyen: “Nghệ danh”?
Ngô Ấu Lan: Gọi là gì vậy con?
Con gái: Đại tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thư nói, sau này ở trong phủ con sẽ là “Hoàng Liễu”.
Cha: Con chắc chắn đối phương nói là “gọi ở trong phủ”, đúng không?
đang cúi mài mực, nhìn thấy câu hỏi ngược lại của trong nhóm hiểu được ý tứ sâu xa trong đó.
Quả , lúc này cũng gửi nhắn tới
Mẹ: ra vị Đại tiểu thư này cũng biết sau nàyvi_pham_ban_quyen con sẽ được ra khỏi phủ.
Theo cách nhìn họbot_an_cap, Tô Viện nói như vậy cũng là để Liễu Oanhvi_pham_ban_quyen sau này cắt đứt liên hệ với người phủ. Danh tính của nữ nhi khuê các thời cổbot_an_cap đại thực sự không thích hợp để bị rêu raobot_an_cap cho bàn dânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiên hạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết.
Chỉ có , nếu đúng như chanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , Liễu Văn Oanh càng thắc mắc hơn. Nhà họ đáng để chủ chú ý đến sao?
Liễu Văn đang mải suy nghĩ Tô Viện đã cầm sách rời đi, đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trống bàn viết. ràng là muốn xem thử nha hoàn mài mực mới nhậm chức rốt cuộc làm việcleech_txt_ngu thế nào.
Mài mực hoàn toàn không như trong phimleech_txt_ngu truyền , nữ chính cần bên bàn viếtvi_pham_ban_quyen, tay cầm thỏi mực tùy ý vẽ vòng trònvi_pham_ban_quyen là xong.
Trước tiên Liễu Văn Oanh thu những tờ giấy luyện chữleech_txt_ngu lúc đầu của Viện, sau đích thân Hồng Tụ tiến lên lấy đi bản thảo của Viện, rồi cất vào khóa kỹ để người ngoài không dòm ngó.
Thấy vậy, Liễu Vănbot_an_cap Oanh hồi mắt, múc mộtvi_pham_ban_quyen nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa phải vào nghiên mực Nê màu tím đàn , cầm tùng lên hít một hơi sâu.
Cảm giácvi_pham_ban_quyen khi cầm rất ấm hơi nặng, lòng nắm , mấy tay giữvi_pham_ban_quyen chặt, dùng lực cánh , nhấn nhẹ chậm, xoay tròn đềuleech_txt_ngu tay. Cho khi mực từ nhạt chuyển sang đậm, từ xám biến thành đen, cuối cùng mực đen đặc sáng bóng, bềbot_an_cap mặt nổi lên bong mực mịn màng, lúcvi_pham_ban_quyen này mực mới coi như xong.
Trải qua cả quá trình này, cánh tay nhỏ bé Liễu Văn Oanh mỏi . Cái này toàn khác vớibot_an_cap đạo cụ bằng gỗ dùng khileech_txt_ngu luyệnbot_an_cap tập!
hiểu được câu dặnvi_pham_ban_quyen dò của Đỗ ma ma lúc đó. Ở lứaleech_txt_ngu tuổi của cô, có thể mài đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mực đúng là không dễ dàng gì.
Mài xong mực, Liễu Văn Oanh quay người lại liền đang nằm nghiêng trên giường mỹ nhânvi_pham_ban_quyen, lật xem quyển “Lương Luật”, tức làvi_pham_ban_quyen sách luật. Liễu Văn bỗng tới một vị phu nhân quản trong một tác phẩm nổi tiếng nào đó, vì không đọc sách phải chịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiệt.
Nghĩ đến đây, Oanh không nhịn đượcvi_pham_ban_quyen bật cười thành tiếng.
“Nghĩ đến chuyện cười vui vẻ thế?”
Tô Viện đặt quyển sách trong tay xuống, nhìn Liễu Văn Oanh vớileech_txt_ngu vẻ thắc mắc.
Liễu Văn Oanh ngước nhìn Tô Viện, nói một cách tinh nghịch: “Trước đây con nghe người ta nói, những cách nhanh nhất đời này đều nằm cả trong sách luật ạ”
ngợm.”
Tô Viện mỉm cười, trong đáy mắt thoáng hiện vẻ niệm Liễu Văn Oanh không hiểu nổi. Một , nàng tỉnh táo lại nhìn Văn , lại mở miệng hỏi: “Mực mài xong à?”
Đợi sau khi Liễu Văn trả lời, Viện khẽ gật đầu, đứng dậy đi tới trướcleech_txt_ngu bàn viết, chuẩn bị tiếp tục luyện chữ.
lúc nàyleech_txt_ngu, rèm ngọc ngoài cửa bỗng đếnvi_pham_ban_quyen va chạm lanh lảnh dữ dội, ngay sau đó là một giọng hớt vào:
“Tiểu thư! Ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đinh Khê Viện kia sự là quá đáng lắm !”
Liễu Văn Oanh trước đó nghe Đỗ nương tử giới thiệu qua, bên cạnh đại tiểu thư Tô Viện có hai nha hoàn nhất thân . Một là Hồngleech_txt_ngu Tụ dịu dàng chu đáo mà nàng đã gặp qua. Còn người kia chính Lục Thao, kẻ vừa mới ở cửa đã oang oang, vẻ phẫn nộvi_pham_ban_quyen xông thẳng vàovi_pham_ban_quyen phòng.
Lục Thao chẳng thèm để ý trong phòng có người haybot_an_cap không, vừa đã hướng về phía Tô mà gào lên: “Tiểu thư! Cái viện Đinh Khê kia sắp lên đầu chúng ta ngồi rồi!”
Liễubot_an_cap Oanh thấy từ Thao bước vào, giọng nói chưa bao giờ hạ xuống.
Nàng lại nhìn Tô Viện đã đón lấy bút lông từ tay để luyện chữ, thấy không hề biểu hiện gì trước hành động của Lục , lòng Liễu Văn Oanh nhất đoán định được tình hình này là thế nào.
gái: Lục Thao bên cạnh đại tiểu thư từ ngoài hùng hổ chạy về, đang ở trong phòng lớn tiếng cáo trạng, nói do viện Đinh Khê gây . Viện Đinh Khê là thế lực phương nào vậyleech_txt_ngu?
Nói thật, đây là lần đầu tiên Liễu Văn Oanh đích thân sống một tòa đệ lớn thếleech_txt_ngu nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, những quan nhân sự phức tạp bên trong thật khiếnvi_pham_ban_quyen nàng khó lòng gỡ rối. Dù đã ở trong phủ này mấy ngày, nàng cố gắng ghi nhớ không ít chuyệnbot_an_cap của gia chủ, nhưng vừa nghe đến “viện Đinh Khê”, Liễuvi_pham_ban_quyen Oanh lại không khớp đượcvi_pham_ban_quyen thông .
Mẹ: Ồ, đó là viện của Nhị phu nhân.
này, lão tử đã qua đời trước, còn lão thái thái là vẫn khỏe mạnh. Năm xưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lão thái thái sinh được hai trai hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái. Các con gái đã gả đi từ lâu. Con trai trưởng Tô là Thông phán đương nhiệm tại Châu này. Con trai thứ Tô cũng đã qua đời vì một phong hàn từ nhiều năm trước, chỉ để lại một người vợ đôi con thơ.
Cứ như vậy, nói đến chuyện phân gia, dù là để mẹ góa connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net côi sống ở quê cũ thì truyền cũng sẽleech_txt_ngu bị người ta cười chết. Vìbot_an_cap thế phòng vẫn ở chung với Đại phòng, Tô Chiếu đi đâu chức thì họ cũng đi theo đó.
Đangbot_an_cap lúc thất thần vì tìm hiểu tìnhleech_txt_ngu hình từ phía , Liễu Văn Oanh bỗng dưng bị Lục lườm cho mộtvi_pham_ban_quyen cái cháy mặt.
Văn : ???
Không lẽ này có bệnh gì sao?
Lườm xong Liễu Oanh, Lục Thao thấy Tô Viện vẫnleech_txt_ngu thờ ơ cúi đầu luyện chữ, bấy giờ mới thu lại lý trí, sắp xếp lại ngôn , đem sự xảy ra bên ngoài kể lại tỉ mỉ.
“Dạo gần chuẩn thiện thực cho Các không mấy tận . Nô tỳ vốn tưởng là vì Nhị phu nhân mới vừa quản gia, cóleech_txt_ngu lẽ có chỗ chưa kịp để mắt tới, cộng thêm nương tử đứng bếp người mới lên, có chút sai sót cũng làbot_an_cap điều đương nhiên. là, sai sót này không ngàybot_an_cap nàovi_pham_ban_quyen có chứ?”
Lục Thao nóivi_pham_ban_quyen , Tô Viện mới “ừm” tiếng, ra hiệu cho cô ta tiếp tục.
“Cho nên hôm nay nô tỳ đặc đi đến nhà bếp định dặn dò kỹ lưỡng một phen. Ngờ đâu đó đã đám người trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bếp nói cái gì mà lệnh của Nhị phu nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, còn bảo sau này các viện của phu nhân, tiểu thư đều giảm từ năm món một canh xuống còn bốn món một canhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yến sào chiều của tiểu cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị cắt, bảo đổi canh đậu đỏ khí huyết được rồileech_txt_ngu.”
Lục nói đoạn nữa thì tức đến bật cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “ sào và đậu mà có thể so sánhleech_txt_ngu sao?”
Nói đoạn, Thaobot_an_cap còn không kìm được màbot_an_cap làu bàunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm câu: “Cái thói bủn xỉn của phu nhân so với lúc Đại nhân quản gia thì kém xa
Vừa nhắc nhân, Văn Oanh đứng gần nên là ngườibot_an_cap đầu tiên nhận sự thay đổi của Tô Viện. Chữ Tiệm Hoa tiểu khải đang , này ngòi cũng có chút ngưng .
Nóibot_an_cap đi cũng phải lại, Liễu nhớ nương nói với , Đại Tưởng thị phủ này cũng không mẹ ruột đạileech_txt_ngu tiểu thư Viện, mà là kế của cha cô, Tô Chiếu. Năm Tô Viện năm tuổi, mẹ cô vì khó mà cùngvi_pham_ban_quyen em trai chưa chàovi_pham_ban_quyen đời qua đời, chưavi_pham_ban_quyen đầy một năm sau cha cô đã cưới người vợ hiện tại là Tưởng thị.
Còn về mối giữaleech_txt_ngu Tưởng thị và Tô Viện, Liễuvi_pham_ban_quyen Văn Oanh nhìn biểu hiện của cô, trong lòng có chút suy .
lúc đó, Viện khoát dừng bút, bút lông vào nghiên rửa bên cạnh, chẳng để ý những giọt nước ngầu bắn lên làm nhòe những chữ mình vừa viết, mở miệng nói:
“Ngươi mở miệng là ‘ Đinh Khê’, ngậm là ‘viện Đinhleech_txt_ngu Khê’, đó nhị thẩm thẩm ta, là bốivi_pham_ban_quyen của ta. Nay nhị thẩm thẩm lại đang quản gia, cứ kêu gào vậy ra ngoài, là muốn nói cho người khác ta là biết kính trên nhường , chỉ biết hưởng lạc cho bản sao?”
“Nô tỳ muôn vàn không có đó!”
Lục Thao bị hỏi tội ngờ của Tô Viện dọa cho mặt cắt không còn giọt , “bịch” một tiếng chân mềmvi_pham_ban_quyen nhũn quỳ xuống.
Thấybot_an_cap vậy, Tô Viện vẫn giữ điệu lạnh nhạt, bảo: “Ngươi ra đi, trong phòng đã Hoàng Liễu hầu hạ.”
Liễuleech_txt_ngu Oanh đang nhanh nhẹn dọn dẹp bàn viết cho Tô Viện, quả thật là từ trên trời rơi !
Hả? Nàng hầu hạ? Nàng sao? Hầu hạ cái gì? Nàng mới đến, cái gì cũng không biết mà.
Quả nhiên, Lụcbot_an_cap Thao nghe thấy lời Việnbot_an_cap, tác định dập đầu khựng lại. Giây tiếp theobot_an_cap, ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net góc độnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Viện không nhìnleech_txt_ngu , cô ta ngước mắt nhìn Liễu Văn Oanh với ánh mắt đầy hận.
Văn Oanh:
Hỏng rồi, thế là bị đối phương thù ghét rồi.
Chuyện thức ăn ở nhà bếp lớn buổi , Tô Viện nhiên không Lục Thao đi nữa, sai Hồngbot_an_cap Tụ đích thân theo hai tiểu nha ra khỏi viện.
Lục Thao thì mặt mày kịt, chỉ đứng lì ở dưới hành . Có điều Tô ra lệnh không cô ta vào , chứ đình chỉ sai sự cô ta.
là, sau đã dẹp xếp nắp bàn viết cùng bút mực giấy nghiên cho Tôvi_pham_ban_quyen Viện, Văn đi tới bên cửa sổ để hít thở không khí, nhiên thấy Thao đang mắng mỏ đám nha hoàn việcbot_an_cap trong viện đến vuốt mặtvi_pham_ban_quyen không kịp.
Lục Thao rõ ràng là đang tìm để trút giận. Tiếng cô ta không hề nhỏleech_txt_ngu, Liễuleech_txt_ngu Văn Oanh ở phòng nghe thấy thìvi_pham_ban_quyen đại tiểu thư Tô Viện đương nhiên cũng nghe , Liễu Văn Oanh lại thấy Viện từ đầu đến cuối khôngvi_pham_ban_quyen hề có bất phản ứng nào.
Thu lại dòng suy , Oanh mới phát hiện ra, chỉ mới nửa ngày môi trong Ngô Các này đã phức tạp hơn nàngleech_txt_ngu tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều.
Một đại tiểu không biết trong lòng đang giấu giếm tâm gì; một Hồng đối xử ônleech_txt_ngu hòa, tâm tư tỉ mỉ, việc cẩn ; một Lục Thao ngông , nóng nảy không quản thúc, còn biết ức hiếp các tiểu nha hoàn trong
Phía Liễu Văn Oanh nước không hề nông, phía bà Ấu Lan đang dọn cỏ trong viện thấyleech_txt_ngu được không ít .
Công việc dọn hoa cỏ trong này, ai cũngleech_txt_ngu vốn là một việc chẳng có béo bở gì. Nhưng chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có phảibot_an_cap bà Ngô Ấu Lan gặp hay không, gian này cấp trên trực tiếp của bà, Hạvi_pham_ban_quyen nương tử quản vườn tược, dường như được cấp trên để mắt tới, sáng trởbot_an_cap thành “người có tiếng nói”.
Thậm , trưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đám nha hoànleech_txt_ngu, bà tử làm việcvi_pham_ban_quyen trong đi ăn cơm ở nhà bếp lớnvi_pham_ban_quyen, lại hợp lệ duy nhất, thế còn có miếng để .
Đặc biệt khi Ngô Ấu Lan liếc thấy bát của các nha hoàn, bà tử ở những nơi khác trong phủ chỉ món bắp cải luộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhạt nhẽo cái thầu bột tạp, mà của mình cùng những người làm việc buổi sáng đều thêm viên thịt, sự đối lập đó càng làm nổi bật quan trọng của đi theo đúngleech_txt_ngu lãnh đạo.
Mẹ: Cơmleech_txt_ngu trưa hôm nay, một cái màn thầu bột tạp, một bát bắp , cộng thêm một viên thịt đậu phụ. cha con ông hôm nay ăn gì thế?
Liễu Văn Oanh đang Hồng Tụ chiavi_pham_ban_quyen một miếng đầu cánh gà, nhìn tin nhắn thì hơi ngẩn người.
Buổi trưa Hồng theo hai nha nhị đẳng hầu hạ Tô Viện dùng bữa, Tô Viện đặc để lại nửa bảo Hồng Tụ mang ra các tiểu nha hoàn trong viện cải thiện bữa ăn. không, mónvi_pham_ban_quyen Liễu Văn Oanh ăn hôm nay cũng sẽ giống hệt những gì Ngô Ấu Lan : bắp luộc và màn thầu bột tạp.
Bố: Mua đại gì đó trên phố ăn rồi.
Con gái: Bắp cải luộc, màn thầu bột , với một cái đầu gà nữabot_an_cap.
Ừm, chính là cánh bé bằng ngón tay út ấy, đángbot_an_cap , nhét kẽ răngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng đủ.
Tuy nhiên, so với cái đầu cánh, Vănbot_an_cap nhìn thấy Lục Thao nhét cái phao câubot_an_cap gà vẫn còn chưa vặt sạch lông vào bát của con bé nha hoàn tên Linh Đang, lòng nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỗng chốc thấy an phần nào.
Con người ta khi hạnh phúc chính là nhờ so vi_pham_ban_quyen nhưvi_pham_ban_quyen thế đấy
Linh Đương chính là tiểu nha hoàn quét sân mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Liễu Văn Oanh nhìn lúc mới viện. Liễu Oanh ngồi ngay cạnh nàng ta, đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt với phao câu Thoa vừa chia cho, Linh Đương dù giận chẳng dám nói gì. Nàng ta chỉ nhìn vào cái đùi gà lớn bẩy đang nằm bát kẻ chia phần cho mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, rồi âm thầmvi_pham_ban_quyen nuốt miếng. Khi đãleech_txt_ngu nuốt trôi thèm, Linh cúi đầu che giấu vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt chánleech_txt_ngu nản nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắp khóc, chậm rãi hít một hơi sâu kìm nén cảm xúc rồi gượng gạo nói Lục :
Cảm ơn Lục Thoa tỷ tỷ, vẫn là tỷ thương muội nhất, biếtleech_txt_ngu muội thiếu mỡ nên mới cho cái phao câu nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Nói đoạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Linh Đương tống cả cái phao câu vào miệng rồi nuốt . Biểu hiện của Linh Đươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm Liễu Văn Oanhvi_pham_ban_quyen nhớ đến cái chóp cánh gà của mình, thế là nàng nhỏ chân thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói lời ơn với Hồng Tụvi_pham_ban_quyen bên cạnh.
Vốn dĩ, phần cánh đó đều thuộc về Hồng . Chỉ vì lúc chia thịt, Lụcleech_txt_ngu Thoa cố ý lờ Liễu Văn Oanh người vừa được Tôleech_txt_ngu đặt tên là Hoàng Liễu, nên Hồng Tụ mới âm thầm chia cho nàng một cái .
Đối với hành động này của , Lục Thoa chỉ khỉnhleech_txt_ngu bĩu môi. Nàng ta vốn đã chướng Hồng Tụ được điều từ viện của lão nhân sang, lại còn đưa đẩyleech_txt_ngu khéo léo. trên thì Đại tiểubot_an_cap thư đã đành, dưới, ngayvi_pham_ban_quyen cả hạng nha hoàn mới đến như thế này cũng phải dỗ dành phen.
Chỉ giỏi làmvi_pham_ban_quyen người tốt!
Lục Thoa hậm nghĩ thầm. Sau khi nghe Liễu Văn Oanh nhỏ cảm ơn, nàng phát ra tiếng hừ mỉa mai. Ngay lúc đó, bắpleech_txt_ngu chân dưới bàn của Liễu Văn Oanh bị Hồng Tụ chạm khẽ một cái. Liễu Oanh lẽ nghiêng người, bắt gặpbot_an_cap ánh mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khẽ lắc đầu của Tụ, nàng học tứvi_pham_ban_quyen của tỷ ấy, tục đầu ăn cơm.
Người như , ngay cả nha hoàn thân cận như Hồng Tụleech_txt_ngu còn không muốn vào, hạng mới nàng càng không thể đắc tội.
Chẳng , ngay trước giờ tiểu thư nghỉ trưa, không Lục Thoa tìmleech_txt_ngu được cơ hộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào để vào phòng, riêng tưbot_an_cap gì đó với Tô Viện mà rất saubot_an_cap đóbot_an_cap Tô Viện đãleech_txt_ngu tha thứ cho nàng ta. nghỉ trưa, Lục Thoa đã lại cùng Hồng Tụ hầu hạ. Có thể thấy địa vị của Lục Thoa trong lòng Tô Viện không hềvi_pham_ban_quyen tầm .
Trong lúc đó, cácvi_pham_ban_quyen nha hoàn khác cũngleech_txt_ngu nhân lúc Tô nghỉ trưa mà kéo nhau đến phòng trà nghỉ ngơi. Liễu Văn Oanh Thúyvi_pham_ban_quyen một nha hoàn đẳng nhiệt tình sang. Ngay khi nàng vừavi_pham_ban_quyen vào, ánh mắt của mọi người đều đổ dồnvi_pham_ban_quyen lên người nàng.
Suốt buổi sáng ở trong phòngvi_pham_ban_quyen Tô Viện, Liễuvi_pham_ban_quyen Văn chẳng thấy mấy ai để ý mình. Trừ bữa cơm vừa ai nấy đều vào bát của mình , cũng không có ai quan sát nàng. Hiện giờ bị nhiêu ánh vây quanh, Văn cảm thấy mình giống như một học sinhvi_pham_ban_quyen đang làm việc riêng trong lớp thì đột nhiên bị giáo viên gọi tên, đứng lúng túng vô cùng, không biết làm sao.
Đại trù phòng dạo này làm kiểu gì mà đột nhiên bủn xỉn thế, cũng phải nửa tháng nay rồi nhỉ? Chẳng có lấy mộtbot_an_cap chút mỡ màng nào!
Người lên tiếng sớm nhất Tử Trúc, một nhavi_pham_ban_quyen hoàn nhị đẳng Thúy Tinh. Trúc da trắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mắt hạnh má đào, lời nóivi_pham_ban_quyen mang theo vài phần kiêu ngạo. Nàng ta vừa mở lời, ánh mắt củaleech_txt_ngu hoàn khác liền dời khỏi người Liễu Văn Oanh, đầubot_an_cap quay lại chủbot_an_cap đề dang dở.
Ngay cả Linh Đương, ban bị chia phần phao câu, cũng nhânbot_an_cap lúc Lục Thoa không có mặt màleech_txt_ngu than vãn. Có điều Linh Đương ngày cũng không dám trực tiếp Lục Thoa chiavi_pham_ban_quyen phần bấtvi_pham_ban_quyen công, mà chỉ thuận theo lời Trúc màleech_txt_ngu nói phía đại trù phòng.
Hồi trưa muội đi theo Hồng Tụ tỷ tỷ đến phòng lấy , thấy bên làm một thịt viên lớn lắm. Muội nhìn kiểu cáchvi_pham_ban_quyen thô sơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , chắc không phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm cho lão hay phu nhân ăn rồi.
Nàng tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa khơi mào, các hoàn quanhleech_txt_ngu cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xúm lại bàn tán xôn xaonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Chứ còn gì nữa, tôi nghe Hoàileech_txt_ngu Cúc ở Thanh Các nói, trù phòng ngày nào cũng lén lút thức ăn cho mình đấy!
Ngô nương tử ở nhà bếp đó vốn là kẻ bần hàn sa sútleech_txt_ngu, nhờ nịnh bợ được nhị nên mới đột nhiên kiếm việc béo bở , chẳng lạileech_txt_ngu không lo tẩm bổ cho mình hay sao?
Tử Trúc nghe giọng điệu càng thêm khóleech_txt_ngu nghe, nhỏ liến thoắng phanh phui bách lịch nương tử mọi người nghe.
Nói mới nhớ, Ngô nương tử đó chẳng phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những năm đầu vào theo diện mua làm việc giặt giũ nhọc sao? Sau nếu không nhờ câu dẫn được mấy vị sự trong phủ thì đời nào mới ngày khá giả lên được.
Tử Trúc đặc biệt nhấnleech_txt_ngu mạnh bốn chữ mấy vị quản sự, lại còn có ý muốn đào sâu thêm chuyệnleech_txt_ngu đó.
Kiểubot_an_cap nói năng thô tục bỗ bã của Tử Trúc giống như đã nghe quen nói quen lâu, nhưngleech_txt_ngu bên cạnh vẫn còn không ít tiểu nha nhỏ tuổi. Thúy Tinh đứng bên cạnh nhìn không nổi nữa, khẽ kéo tay Tử bảo ta ítnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi một chút.
Nhưng Tử Trúc chẳng hề tâm, chỉ tưởngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tinh nghi ngờ lời mình giả, bèn bồi thêm: Đây là chính miệng đấy, mẹ tôi Ngụy ma ma, mấy chuyện này bà là người rõ nhất.
Tử Trúc là gia tử. Liễu Văn Oanh không Ngụy ma ma kia làm chức vụ gì, nhưng nhớ lúc ăn cơm trưa, Lục Thoa còn cho một miếng ức gà lớn, xem ra Tử Trúc, là nhà nàng ta, cũng cóvi_pham_ban_quyen chút địa vị trongvi_pham_ban_quyen đámleech_txt_ngu hạ nhân phủ này.
Đợi đến chập Liễu Văn Oanh mình, nàng mới nghe kể lại rằng Ngụy ma ma Tử Trúc là người quản giáo nha và bà tử ở đại phòngleech_txt_ngu, cũng là những người hầu thân cận mang theo từ nhà mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đẻ của Đại phu Tưởng thịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Chúng ta vào phủ thời điểm này không được tốt cho lắm, cứvi_pham_ban_quyen khiêm tốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được nàobot_an_cap haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chừng nấy.
Mặt trời lặn , rángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiềuleech_txt_ngu ngoài kia đã đỏ rực như lửa . Cả gia đình ngồi quây trong phòng bên cái lò than dùng để nấu đậu hồi sáng, mong chờ bát canh huyết cừu mà Liễu Trí Viễn mua ngõ về.
Liễu Trí Viễn nghe con gái kể nhữngvi_pham_ban_quyen mối quan hệ phức tạp ở Bích Ngô Các, một mặt dặn dò phải khiêm tốn làm , mộtvi_pham_ban_quyen mặt xé nhỏ chiếc bánhvi_pham_ban_quyen rồi bỏ vào bát, chỉ đợi canh huyết cừu lên là dội vào. Món bánh quy ngâm canh thịt cừu phiên bản Lương này xem như đã thành hình.
Trong lúc chờ canh sôi lại, Ngô Ấu Lan giọng, mỉ thích thêm những chuyện khác liênvi_pham_ban_quyen đến việc họ vào phủ lần này.
Tôi nghe người trongleech_txt_ngu vườn kể lại, một tháng trước Đại tiểubot_an_cap thư bị rơi xuống nước, lão thái vì chuyện mà nổi trận lôi , đó nhân phủ thay đổi rất nhiều. Đặc là người viện của Đại tiểu thưvi_pham_ban_quyen, ngay cả bà cũng bị đuổi đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lão thái tháibot_an_cap đíchvi_pham_ban_quyen đứng ra điều thêm nhân thủ sang viện của cô ấy.
ra kỹ thì Liễu Văn Oanh cũng tính là người do lão thái điều sang.
Thảo nào.
Liễu Văn Oanh còn nhớ, lúc gia đình nàng dọn vào khu nhà ở hạ nhân, như có rất nhiều người ở các phòng xung quanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuvi_pham_ban_quyen dọn đồ rờileech_txt_ngu . Họ cũng từng đến chào hỏi vài nhà hàng xóm, lúc đó có một nhà ở gần cũng phủ họ.
Còn , quản gia nhân cũng vừa bị lão thái thái thu hồi cách đây không lâu, sau giao lại cho Nhị phu nhân quán xuyến.
Về việc sao quyền quản gia Đại nhân bị thu , theoleech_txt_ngu những lời bàn tán mà Ngô Ấu Lan nghe hôm nay thì đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có đến mấy phiên bản, nghe qua đãbot_an_cap thấy không đáng tin nên bà cũng chẳng buồn kể lại với người nhà.
Sao cứ nghe đi nghe thì thấy sự đổi dường nhưleech_txt_ngu đều bắt nguồn chuyện Đại tiểu thư rơi xuống nước hồi đầu tháng thế nhỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Nhắc đến chuyện xuống , trong lòng Liễu Văn Oanh chợt lóe lên suy nghĩ gì đó, nhưng kịp nắmleech_txt_ngu bắt thì đã nghe mẹ thở :
Mấy trong vườn nóileech_txt_ngu vi_pham_ban_quyen phần thêu dệt, quá lời, có một điểm mà ai đều nói giống .
Giống nhau điểmleech_txt_ngu gì ạ?
Hai cha con đều tò mò chờ câu tiếp theo mẹ.
đẻ của tiểu thư mất sớm, kế vào cửa tuy không khắt khe nhưng chuyện tận tâm là có . Ngày tiểu thư rơi xuống nước, bên chẳng có lấy người đi theo, không phảileech_txt_ngu nhân lão thái thái tình cờ đi ngang đó, có lẽvi_pham_ban_quyen
Ngô Ấu Lan nói đến cuối, Liễu Trí Viễn và Liễuvi_pham_ban_quyen Văn Oanh cũng thanh thở dài. Có lẽ một mạng người tươi đẹp cứ thế mà tan rồi.
Á, chín rồi.
, canh huyết cừunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sôi sùng sục trong đất trào từ mép gỗ dày, chạm vào lửa phát ra tiếng xèo xèo. Điều này lại kéo sự ý của cả quay về bữa tối.
Ngô Ấu Lan nhanh chóng mở nắp nồi, đón muôi từ tay chồng rồi múc canh nóng dội lên những miếng bánh trong bát. Mùi thơm của lúa mạch với hương đậm đà của canh thịt ngay lập tức vào mũi mọi người.
Ăn thôi, ăn .
Thấy connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái mình đang âm thầm nuốt nước , Liễu Trí Viễn và Ngô Ấu Lan ăn ý gắp hết phần nhân trong canh huyết cừu vào bát cho Liễu Văn .
khi ăn xong, Liễu Trí Viễn nhanh chóng giúp vợ dọn dẹp bát đũa trên bàn mang ra ngoài rửa. Vừa bước khỏi phòng, ông đã nghe thấy từ sau hàng rào truyền đến giọng một người phụ nữ:
Chà đâyvi_pham_ban_quyen là nam nhân ai mà trông tuấn tú thế này?
Liễu Trí Viễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu, bóng đang đứng ngoài hàng rào . Vì đối đứng ngược sáng nên trong thời, ông nhìn từ xa cũng không diện mạo, chỉ thấy vóc dáng uyển chuyển, đường nét cơ khánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phàm. Không chắc mình đã gặp qua hay chưa, Trí Viễn chỉ khẽ gật đầu chào theo phép sự rồi ánh , tiếp làm công việc dang dở.
Cha ơi, cha quên lấy xơ rồi .
Đúng lúc này, Liễu Oanh cầm miếng xơ mướp già đã rửa sạch, từ trong nhà lon ton ra. Từ nãybot_an_cap nàng đã chú ý động tĩnh ngoài sân, thầm thắc mắc kẻ nào mà nói to gan đến thế. Vậy nên nàng mới tìm đại cái cớ, vừa bước ra đãvi_pham_ban_quyen lập tức xác định được bóng người đứng ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
là mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người đàn bà nàng chưa từng gặp qua, gươngvi_pham_ban_quyen mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không hẳn là tuyệt sắc nhưng lạileech_txt_ngu thuộc kiểu càng càng . Người phụ nữ có mái tóc đen bóng mượt, được búi cao bằng dây buộc màunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chu sa, trên tóc còn cài vài trâm bạc đơn giản. tavi_pham_ban_quyen mặc chiếc áo nho tay hẹp cùng màu với dây , khoác bên ngoài một chiếc tử ngắn màu ngó sen, bên dướileech_txt_ngu là váy ly màuleech_txt_ngu xanh thẫm, xem phải người làm việc nhọc.
Trong đám hạ nhân ở phủ, những hoàn mụ già làm tay chân đa phần đều mặc quần vải thô màu sẫm, ma ma hoặc nha hoàn có thân phận cao một mới mặc . Nếu gạt bỏ phần áo lẻo thấp thoáng lộ lồng ngực đầy đặn phập phồng, người phụ nữ này trông cũng cóbot_an_cap thanh tú, dịu . Có điều, giọng điệu lả lơi nãy, thêm phục có xộc xệch này, khiến Liễu Văn Oanh cảm thấybot_an_cap cảnh này không phù hợp vớibot_an_cap trẻ nhỏ.
Oanh vốn định bắt chuyện, ánhbot_an_cap mắt coi của đối phương, nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lập tức từ bỏ ý định, giả như không thấy , đibot_an_cap thẳng đến chỗ cha mình đang rửa nồi bên bồn nước.
Con gái: Chuyện gì thế này ạ?
Cha: Con hỏi cha, cha biết hỏivi_pham_ban_quyen ai?
Mẹ: Hai cha con ông làm ăn kiểu gì thế? ngoài mà ngay cả một người cũng không thăm rõ ràng được?
gái: Mẹ, mẹ thì lên đi, con chịu rồi.
Chavi_pham_ban_quyen: Hình giơbot_an_cap bảng ủng hộ.JPG
Nhìn chằm vào quangleech_txt_ngu mạc của nhóm chat, Ngô Ấu Lan tức cầm lấybot_an_cap câybot_an_cap chổi bên cạnh, hít một hơi thật sâu để chỉnh cảm ngay khi vừa vén rèm cửa bước . Bà mượn động tác quét rác ngoài, vừa ngẩng đầu lên đã thấyvi_pham_ban_quyen nương tử đang sa sầm mặt mày.
Ái chà Hóa leech_txt_ngu Ngô nương tử, sao giờ này chị lại ở ?
Ngô Ấu Lan tỏ vẻ rất ngạc nhiên, bà không ngờ người quản lý bếp như nương tử lại xuất hiện ở chốn này!
Ta sống ở đây .
Giọng điệu Ngô nương tử mang theo vài phần khôngleech_txt_ngu vui, lại liếc mắt đánh phụ vừa ra trong nhà với vẻ soi mói. Chỉ trong chốc lát, nàngvi_pham_ban_quyen ta đã quan sát Ngô Ấu Lanleech_txt_ngu đầu đến , rồi ngấm so với bản thân mình. Dù này nàng ta chẳng có chút ấn tượng nào về Ngô Lan, nhưng điều đó cũng không ngăn cản nàng vô thức ra bì, và rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tâm trạngleech_txt_ngu tử càng tệ hơn. Tuy Ngô Ấu Lan ăn mặc không tinh bằng nàng ta, nhưng dung mạo cũng rất . Tuy người có vẻ gầyvi_pham_ban_quyen gò, nhưng kiểu phụ nữ mảnh nhưvi_pham_ban_quyen vậy trong Ngô nươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tử lại càng ghét hơn.
Hóa ra chị sống ở sân ngayvi_pham_ban_quyen sát vách nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net à?
Trong nháy mắt, gương mặt Ngô Ấu Lan đã nụ cười nịnh nọt. Gia đình họ chuyển đếnbot_an_cap đã nhiều ngày, lúc mới cũng đã đi từng nhà hàng xóm quanhleech_txt_ngu để chào , duy chỉ có nhà bên là luôn cửa đóng cài. Hỏi thăm người khác, thì hoặc là họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng mới đến nên không biết, hoặc làvi_pham_ban_quyen nghe hỏi đến sống ở sân cạnh đã bĩu môi khinh miệt, hoặc lại mang bộ mặt thâm sâu khó , kiểu như có chuyện đấy nhưng phải cầu xin thì ta mới nói cho nghe. Vì thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, việc đang sống cạnh nhà luôn là một ẩn số đối với họ.
Cùng lúc đó, thông câu thoại ngắn ngủi giữa mẹ mình và đối phương, Liễu Văn Oanh đã hiểu ra người đàn bà mặt chính là nhân chính trong những lời đồn thổi phong hoa Tử kể lúc nghỉ trưabot_an_cap nương .
Ngôvi_pham_ban_quyen nương tử mấy nay không ở lại sân của mình, hômvi_pham_ban_quyen nay quay vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy bên cạnh động tĩnh nhận ra đã có người dọn vào ở, nên mới đặc tạt qua xembot_an_cap thử. Ai đâu
Nghĩ đoạn, Ngô nương tử lại liếc người đàn ông đang thong thả bưng nồi bát đã rửa để nước đi vào trong nhà. Người ông này không giống những kẻ khác trong phủ, từ đến chẳng nhìn nàng ta thêm lấy một cái.
Ngươileech_txt_ngu làm dưới trướng Hạ ma ma à? Trông lạ mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá Ồ, chi, chắc gia đình các người cũng từ trang ấp được điều lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỉ?
Ngô nương tử thu hồi tâm , không để lộ chút dấubot_an_cap vết nào mà dò hỏi lai của người xóm mới. Vốn dĩ lai lịch của họ cũng chẳng bí mật gì, phương đã hỏileech_txt_ngu, Ngô Ấu Lan tự nhiên cũng trả lời. Biết được gia đình Ngô Lan là người bồi phòng lão thái , mắt nương tử hơi lóe lên, rồi cũng không nói thêm.
hoàng hôn cuối cùng đã biến mất hoàn toàn, mang đi cái không khí nóng hầm hập cuối cùng của ban ngày. Những khiến Ngô nương cuốibot_an_cap cùng cũng chịu khép lại cổ áovi_pham_ban_quyen lỏngbot_an_cap lẻo của mình, sau đó ta bènvi_pham_ban_quyen bâng quơ với Ngô Ấu Lannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài câu rồi đi.
Nàng ta đi khuất, gươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt đang tươi cười của Ngô Ấu Lan lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xị xuống, bà quay người lao vào nhà. Ngay sau đó, Liễu Vănbot_an_cap Oanh đứng ở cửa nghe thấy tiếng mẹ mình thấp mắng với vẻ ghen tuông. Trong lời còn nhắc đi nhắc lại chuyện Ngô nương tử lúc nhìn ông ta mấy lần.
Còn cha nàng oan ầm , rồi thề thốt đủ kiểu rằng mình không hề có ý đồ gì. đó, những tiếng nhau chùn chụt đã che lấp mất nhữngbot_an_cap lời định mắng mỏ tiếp theo của mẹ nàng.
Liễu Văn Oanh còn chưa kịp bước vào cửa, sắc mặt vẫn bình thường, nhưng cuối trong đáy mắt không nhịn được mà mang vài phần chê bai. Nàng lẳng lặng thu lại, quay đầu nhìn chằm chằm cây đã rụng hết góc.

Thở dài một tiếng, Liễu Văn Oanh vòngvi_pham_ban_quyen quanh cây ngân hạnh hai vòng giết thời . gương mặt lạileech_txt_ngu ngợm, nhắnbot_an_cap vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong nhóm một câu:
Con gái: Xin hỏi, con có vào ạ? Hình mèo thò đầu ra.JPG
Ngay sau đó, nàng lại nghe một hồi náo trong phòng. Liễu Văn đi đến cửa, nhếch môi nhìn mẹ mình đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đích thân vén rèmvi_pham_ban_quyen cho mình, khóe môi đã mờ ửng đỏ.
Đứngvi_pham_ban_quyen ngây ra đó gì? Mau vào đi!
Bị ánh mắt của con gái làm cho đỏ mặt, Ngô Ấu Lan khẽ ho một tiếng rồi kéo nàng vào nhà. Ngay sau đó, Liễu Văn Oanh thấy cha đang ngồi ngay ngắn bên cầm một sách, chăm chú đọc dưới ánh nến. Ừm khóe môi ông cũng đỏ hồngvi_pham_ban_quyen.
Sáng sớm hôm sau, Liễu Viễn lại dậy từ rất sớm, xách theo vò gốmleech_txt_ngu định đến bếp lớn lĩnh phần ăn, rồi sẵn tiện ra chợ sớm mua sáng cho vợ con. Ở đất Khâm này, chợ sớm và chợ đều vô cùng náo nhiệt.
Mấyleech_txt_ngu ngày khi gia đình họ chưa chính thức làm việc, vào buổi chập tối ông còn dẫn vợ con lút đi ra khỏi phủ bằngbot_an_cap cửa ngách phía sân hạ nhân để dạo chơi mộtvi_pham_ban_quyen chuyến. đó trời còn chưa tối , trên phố đã tấp nập người lại. Nào là bán thức uống, nướcbot_an_cap đường, đèn hoa, thơm, phấn son thứ gì cũng .
đó, thứ khiến Liễu Vănbot_an_cap Oanh không thể rời mắtleech_txt_ngu nhất chính những ăn. Nào là canhvi_pham_ban_quyen lòng tiết cừu, chim nướng, ngỗng muối, bánh đường quẩy nóng đủ các món ănbot_an_cap, lại thì hương vị và loại thậm chí còn phong phú và thích vị giác hơn nhiều với những phốvi_pham_ban_quyen ăn vặt rập khuôn thời hiện đại.
Giờ đây nhà ba người đã chính thức làm việc, Liễu Trí thường xuyên dậy sớm ra chợ mua một đồ nóng hổi tươi ngonleech_txt_ngu. Chỉ có điều khi ông xách bữa sáng quay về, còn chưa kịp tới cửa nhà mình thì đã một lần nữa bị người ta gọi lại.
Vẫn làvi_pham_ban_quyen Ngô nương tử kia.
Không biếtbot_an_cap Liễu quản sự đi đâu mà sớm thế này?
Ngôvi_pham_ban_quyen tử đứng tựa nghiêng bên cửa, cười tươi róileech_txt_ngu nhìn bóngleech_txt_ngu cao hiên ngang đứng trong ánh bình minh mờ ảo, ánhleech_txt_ngu mắt kìm được hơi rungbot_an_cap .
Không có gì.
Thế nhưng Liễu Trí Viễn vẫn giữ thản nhiên, y hệt như tối hôm qua. Câu trả lời của ông tính lấy , nhưng túi giấy dầu ông đang xách trên quá đỗi lộ , muốn phớt lờ cũng xong. Ngô tử đã nhìn thấy từ , nàng ta tình hỏi vậy, nhưng trả lời nhận được lại là sự xa cách rệtvi_pham_ban_quyen.
Chưa đợi nàng ta nói , Liễu Trí Viễn đã đi thẳng vào trong phòng nhà mình. Nhìn chằm chằm vào bóng lưngbot_an_cap đối phương rời đi một hồi lâu, Ngônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nương mới mắng: Đứa tiện nhân nói xấu sau ta thế không biết? Nếu đểleech_txt_ngu ta bắt , ta có xé nát miệng ả ra không!
Mắng xong một câu đầy học, Ngô nương tử mới giơ taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vén rèm, uốn éo vòng eo người đi vào trong phòng
về đến phòng mình, Trí chỉ cảm thấy chút lạnh buổi sớm tan biến ngay khắc, tâm cũng tốt không ít. Thế nhưng vừa bướcvi_pham_ban_quyen vào trong, ông đã thấy vợ con mồ nhễ nhại, trông như thể đã bận rộn suốt cả buổi sáng. Vậy mà trên bếp lò nhỏ lúc này cũng chỉ mới đun được một ấmvi_pham_ban_quyen nước nóng.
Ông bèn cất tiếng hỏi do, lúc này mới biết Ngô Ấu Lan đã hoaybot_an_cap cả buổi sáng để giúp Liễubot_an_cap Văn Oanh búi “tóc đi làmvi_pham_ban_quyen”.
Hỏi kỹ ra mới hay, hóa ra hôm qua lúc áo nha hoàn, Hồng Tụ giúp Liễu Văn Oanh thay dây buộc tóc đãbot_an_cap phát hiện búi tóc hai bên Ấu Lan làm cho nàng quá lỏng lẻo. tránh Văn đang hầu bên Đại tiểu thư mà tai đột nhiên bung xõa, Hồngvi_pham_ban_quyen Tụ đã đặc biệt lại cho nàngleech_txt_ngu một lần.
Buổi tối trở về, trước khi đi ngủ, nàng đãleech_txt_ngu kể lại chuyện cho Ngô Ấu Lan. Vì thế, hai mẹ con trước lúc ngủ còn nghiên cứuvi_pham_ban_quyen xem cùng là búi tóc, tại sao người ta lại có thể búi chặt chẽ đến thế.
Chuyện tìm tòi này lại khiến Ngô Ấu Lan nhớ về hồi Liễu Văn còn đi giáo. Lúc ở trường về, con bé cứ quấn lấy bà nói rằng mẹ của bạn bạn kia ở lớp tết tóc đẹp nào, mìnhleech_txt_ngu mà không được như vậy thì sẽ đi học nữa. Khi , bà Liễuleech_txt_ngu Trí Viễn đã phải thứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đêm tìm video hướng dẫn để học theo, chỉ vì không làm mất đi hứng thú đến trường của con.
chồng đều không phải người khéo tay hay làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, giờ đây vì chuyện tóc tai mà sớm hai mẹ con đãvi_pham_ban_quyen phải vả đến mức vã cả mồ hôi hột. Cuối cùng, Ngô Ấuvi_pham_ban_quyen Lan vẫn chọn búi hôm qua, chỉ cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điều quấn mấy dây, ra sức chặt tay hơn.
Trí Viễn nghe xong cũng buồn cười, lấy từ trong ngực áo một gói nhỏ kẹo quếleech_txt_ngu , nói với Liễu Văn :
“Hôm nay lúc đến Bích Ngô Cácvi_pham_ban_quyen, con hãy nhờbot_an_cap Hồng Tụ chỉ thêm, nay chúng ta lại cứu tiếp, chắc sẽ thôi. Gói kẹo quế hoa , con hãy chia cho cô ấy một ít, coi như là lời cảm ơn.”
Thấy Liễu Trí Viễn lại mua thêm , Ngô Ấu Lan xéo một cái, định bụng trách ông lại tiêu xài , nhưng Trí Viễn đã nhanh hơn một bước, dùng ánh mắtbot_an_cap ôn hòa nhìn vợ. ra hiệuleech_txt_ngu cho bà nói những lời phàn nàn trước mặt con trẻvi_pham_ban_quyen.
Liễu Văn Oanh chẳng để tâm đến cuộcbot_an_cap giaonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lưu bằng mắt hai người . Nàng đâu phải trẻ conbot_an_cap thậtvi_pham_ban_quyen sự, sau khi nhận lấy gói kẹonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quếvi_pham_ban_quyen hoa nhỏ xíu, nàng đặc biệt ra chỗ ánh sáng trước cửaleech_txt_ngu để nhìn cho kỹ.
Bên trong những hạt đường trong suốt cóbot_an_cap bao bọc lấm tấm những đóa hoa quế , nhìn dưới nắng tựa những hổ phách tinhleech_txt_ngu khiết. Mà mỗi viên chỉ to bằngleech_txt_ngu đốt ngón tay út thế này, tổngbot_an_cap cũng chỉ có mười hai viên.
bênvi_pham_ban_quyen , Liễu Viễn nói : “ là kẹo nấu từ hoa quếleech_txt_ngu tươi , cha thấy cũngbot_an_cap đẹpbot_an_cap mắt, dù là pha nước hay ănleech_txt_ngu trực tiếp đều rất tốt.”
“Gói kẹo quế hoa nhỏ xíu con nhớ là mất tận hai mươi lămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồng đấy.”
Văn Oanh từng thấy loại kẹo này ở chợ đêm, lúc đó thấy gánh hàng rong rao giá, nàng đã chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nỡ mở miệng mua. Một gói này thôi đã gần bằng lương tháng của nàng .
về tiền tiêu hằng tháng của đám người trong Tô phủ, nhất nhữngvi_pham_ban_quyen nha hoàn, tử không có cấp bậc, chuyên làm việc nặng , một tháng làm lụng vất vả cũng được hai mươi đồng. Những người như Liễu Văn Oanh, nha hoàn tam đẳng trong viện của thư thì khá hơn một chút, một tháng được ba mươi đồng. hơn nữa Hồng Tụ, Lục Thao là nha hoàn nhất đẳng, một tháng cũngbot_an_cap chỉ có sáu mươi đồng, với tiền tiêu hằng tháng các đại nha hoàn trong những danh tác mà nàng từng đọc thì đúng là một trời vực.
Còn mẹvi_pham_ban_quyen nàng, với bồi phòngbot_an_cap, một tháng cũng chỉ nhận được từ bốn mươi đến tám đồng người. Hiện tại mẹ nàng nhận bốn lăm đồng, nghevi_pham_ban_quyen nói năm đồng ra kia là nể mặt Liễu nãi nãi đã khuấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên mới thêm . nhà chỉ có tiền lương của cha nàng là nhất, vì làm quản sự ở tiệm bên ngoài một tháng được một trăm năm mươi .
Ngoại trừ những người ký hợp thuêbot_an_cap mướn, thì dù tỳ lâu đời hay người mua từ nha hạnh về, một đã ký thân , nhập nôbot_an_cap tịch thì phủ trong đã phảileech_txt_ngu bỏ ra tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn ngay từ đầu để mua đứt. Như như trực tiếp mua đứt cả quãng đời còn lại của đối phương. Bao bao ở, mỗi mùa bộ quần áo, dù không phát tiền công thì người ta cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng có gì để nói. Những nơi phát tiền công thì cũng ít đến thương.
vậy, đầu Liễu Văn Oanh rất khó hình dung làm tổ mẫu và tổ phụ đã quá cốbot_an_cap của nàngvi_pham_ban_quyen có thể để lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả nhà gia sản gần ba trăm lượng bạc. Chỉ nghĩ một chút cũng biết, số gia này của ông bà chắc chắn đơn thuầnbot_an_cap là nhờ làm việc cóp mà .
Trong phủ, ngoài một số ít kẻ xảo cờ bạc để kiếm tiền của người khác, thì đa số người hoàng dựa vào thưởng của chủ nhân. Chủ nhân tùy tiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thưởng cho đám người hầu đồ gì đó, nếu có thể đem bán đi có khi bằng cả năm công. Với mức độ được trọng dụng của tổ trước mặt lão thái thái khi xưa, vừa cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể nuôi con ăn họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sinh con, tích cóp được sau mấy chục thì đúng là có khả năng.
Chẳng nói đâu xa, cứ nhìnleech_txt_ngu Lục đang bên cạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đại tiểu thư Tô Viện mà xem, nha hoàn tiền lương mỗivi_pham_ban_quyen tháng chưa đầy một trăm đồng như thế, vậy mà lại đeo được chiếc vòngleech_txt_ngu tay mạ vàngvi_pham_ban_quyen ngón tay út? Ngoài Lục Thao ra, Hồng nha hoàn đẳng khác ít đều đeo vài món trang sức vàng bạc nhỏ. Những món đồ này, tiền lương hằng thángbot_an_cap liệu có mua nổi không?
đến đây, Liễu Văn Oanh nhìn chằm chằm kẹo quế hoa trong tay mà ruột vô cùng. Nàng không phải nhân, chậc, còn chưa được ban thưởngbot_an_cap gì mà giờ phải bỏ ra để lo liệu quan hệ, lòng đau cắt!
này cũng có mua thường xuyên, thỉnh thoảng mua thôi. Dù là mình ăn dùng để biếu thì cũng không thiệt đâu.”
Nhìn vẻ mặt xót tiền của con gái, Liễu Trí Viễn và Ngô Ấu Lan không nhịn được mà mỉm cười.
Ngô Lan đưa tay dịu dàng đầu con gái như để anleech_txt_ngu ủi, còn Liễu Trí Viễn thì tiếp tục nói: “Vừa mới đến một môi mới, đây chính lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thời điểm quan trọng để con xây dựng hình tượng và thiết lập mạng lưới quan hệ cho mình. Bỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ít tiền nhỏ, con sẽ thấy về sẽ đi rất nhiều rắc .”
Đây đều là những kinhleech_txt_ngu nghiệm quý báu mà cha mẹ nàng đúc kết được sau bao năm lănbot_an_cap lộn chốn công sở.
lời an ủi của , sau ăn xong bữa sáng, Liễu Văn Oanh cẩn chia mảnh giấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dầu bọc kẹo ra làm bốn phần. Mỗi gói ba viên kẹo hoa, trong đó hai gói để nhà, hai còn nàng theo bên người.
Đến lúc đó, nàng định đưa một gói cho Hồng Tụ. Trong tổng cộng chỉ có hai nha hoàn nhất đẳng, nhìn thấy mình không với Lục Thao, Văn Oanh nhớ lại lòng Hồng Tụ ngày hôm qua nên quyết định thực hiện chiến thuật “ôm đùi”. Gói còn lạibot_an_cap dùng đểbot_an_cap xây dựng các mốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hệ xã giaobot_an_cap khác. Trong bốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nha hoàn đẳng còn lại ở Bích Ngô Các, nàngvi_pham_ban_quyen ấn tượng với Tử Trúc và Thúy , biết đâu gói kẹo này lại có lúc đến.
Với tâm thế , hôm nay Liễu Văn Oanh đến viện sớm hơn khắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. là khi người đen đủi thì đến sớm hay đến muộn một khắc cũng khác nhau. Bởi vì sáng sớm nay Đại tiểu thư Tô đã dẫn theo Hồng Tụ sang bên lão thái tháivi_pham_ban_quyen thỉnh an rồi.
Trong viện không có tiểu thư, Lụcbot_an_cap Thao liền xưng vương bá.
“Hoàng Liễu, ngươi và Linh Đang ra vườn khiêng haileech_txt_ngu chậu hoa cúc về đây”
“Hoàng Liễu, ngươi và Linh Đang ra hai chậu cúc về đây.” Thấy Liễu Văn Oanh đang trò chuyện với Thúy Tinh, Lục Thao chẳngvi_pham_ban_quyen cần nể nang gì, trực tiếp dùng điệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bộ hống hách mà sai bảo nàng.
Linh Đang nghe lập đặt chổi xuống định bụng nhận lời, nhưng lại thấy Liễu Oanh đứng đó hỏi ngược lại mộtvi_pham_ban_quyen câu: “Tại sao ạ?”
thư hoa cúc, ta nghe nói vườn vừa mới đưa về một đợt cúc mới, bảo cácvi_pham_ban_quyen ngươi khiêng hai chậu về cho tiểu thư , có vấn đề gì sao?”
Lời giải thích Lục Thao nghe quabot_an_cap thì rất hợp tình hợp , nhưng lòng Liễu Văn Oanh vẫn thấy gì đó gian trá.
Thế là liếc nhìn Thúy vừa dưới hiên nói chuyện mình, muốn tìm chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gợi ý từ đối phương, nhưng đúng lúc đó Tử đang bưng giỏ kim đi tới.
Tinh vừa định mở miệng Tử Trúc đi ngang quabot_an_cap chiếc giỏ chạmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhẹ vào người nàng ta.
Trong nháyvi_pham_ban_quyen mắt, hành động định nói Thúy Tinh bị ngắt quãng. Nàng ta đầu Tử Trúc, đó liền ngậm miệng lại.
Chứng kiến bộ sự việc, Liễu Văn Oanh không ngờ chuyện này lại có cả sự nhúng tay của Tử Trúc. Đã vậy thì nàng chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn
gái: Mẹ ơi, trong vườn vừa mới mua cúc ạ?
Mẹ: Ơ, sao con biết hay vậy? Bên ngoài vừa mới đưa tới, mẹ khiêng đây này.
Khibot_an_cap Ngô Ấu Lan đang trò chuyện với con gái thì cũng đang nghe sự chỉ huy của Hạ ma ma để bê chậu cúc lên, bên tai cònleech_txt_ngu truyền tiếng dặn dò của đốibot_an_cap phương: “Cẩn thận một chút, đừng đểleech_txt_ngu rơi vỡ, mỗi chậu ở đây ít thì vài lạng , nhiều thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trăm lạng đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!”
Bị con trên trời này làm cho kinh , Ngô Ấu Lan lập tức định thần lại, bà cúi đầu nhìn chùm cúc vàng óngleech_txt_ngu trong lòng mà hít hơi lạnhvi_pham_ban_quyen.
“Trời đất, đắt thế cơ ?”
Bên cạnh đã có tiếng lòng của bà. Hạ ma ma thấy tiếng kinh ngạc phía sau liền dừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bước quay lại. Ngô Ấu Lan thấy ngay cả trong lòng Hạ ma ma cũng đang cẩn thận ôm một chậu hoa cúc.
Khỏi cần nói, chậu trong tayleech_txt_ngu Hạleech_txt_ngu ma ma chắc chắn là loại nhất. một nhành cúc đế hai đen trắng, ở thời hiện đại bà còn chưa từng thấy qua, huống chi thời cổ .
Hạ ma vẻ mặt nghị cảnh cáo đám đang xôn xao: “Mấy chậu cúc này quý giá lắm đấy! Nếuleech_txt_ngu các ngươi làm hỏng hay làm , trách phu nhân tống bán tháo tất cả các đi!”
phạt này không phải là đuổi ra trang điền, mà là trực tiếp bánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho bọn người. Lời vừa thốtvi_pham_ban_quyen ra, cả sân viện lập tức phăng phắc.
thấy lời dặn dò Hạ ma , Ngô Ấu Lan cũng hỏi Oanh trong nhóm chat sao đột nhiên lại hỏi hoa cúc
Một lát sau.
là, toàn bắt chúng tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Đi cách Bích Ngô Các đã , Linh Đang dám giẫm lên đám lá trên mặt đất để trút giận, hoàn toàn khác với vẻ mặt tươi cười nhận việc lúc nãy trong sân.
Đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng đó nhiếcbot_an_cap nửa ngày mà không ai phụ họa, nàng ta quay đầu lại liền bắt gặp ánh mắt đầy nghi hoặc của Liễu Văn .
Vẻ mặt vốn đang hầm hầm của Linh lúc này có chút ngượng ngùng, nàng ta không cười gượng tiếng, nhìn chằmleech_txt_ngu chằm Liễu Văn Oanh hỏi tiếp: “Hoàng Liễu, ngươi cũng nghĩ thế đúng không? Việc mang hoa cúc từ vườn về viện của đại thư là không đúngleech_txt_ngu quy phải không?”
“Aleech_txt_ngu, sao?”
Linh Đang bị câu hỏi xoay chuyển bất ngờ của Liễu Văn Oanh làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho đầu ócvi_pham_ban_quyen nhất thời không kịp phản ứng.
“Ừm, trước đây ngươi chưa từng xúc với người bên vườn sao? Hay ngày có tỷ nào từng lấy từ phía vườn về Bích Ngô Các chúng ta không?”
Bị Liễu Văn Oanh hỏi câu như vậy, Đang lúc đầu , sau đó lắc đầu liên tục: “Ta cũng mới mới được mua không lâu, không à, tóm lại là dạo này chưa từng thấy ai khác viện qua với người phía bên cả.”
Linh Đang cũng không ngốc, Văn Oanh đã nóibot_an_cap đến nước , nàng ta sao có thể không biết chuyện hôm nay không chỉ giản là một công việc vất vả? Thế nhưng, cái , nếu hôm nay bọn không thành việc , khi quay chỗ Lục Thao cũng không ăn nói được, lúc cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị phạt.
“Haiz, chúng mau đi thôi.”
Nghĩ thông được một nửa vẫn không gỡ được hết rắm, Linh Đang dứt khoát không nghĩ nữa, tiếp giục Liễu Văn Oanh hoàn việc Lục Thao phó.
Nhưng Liễunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Văn Oanh chỉ “ừm” tiếng, chứ không hề có định làm theo.
Vì nàng đã biết được từ mẹ mình rằng những chậu hoa cúc nhập phủ hôm nay là danh phẩm hiếm thấy trên thị trường, nên việc khiêng hoa là chuyện không nào làm. Dù sao những loại quý giá này đưa vào phủleech_txt_ngu phần lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không phải để tự mình thưởng ngoạn, nếu làm hỏng hoạch của nhân thìleech_txt_ngu cái tội đó không phải là một nha hoàn nhỏ bé như nàng có thể vác được.
suy , Liễu vừa ngẩng đầu quan sát địa thế xung quanh.
“Hoàng Liễu, sao ngươi còn chưa đi?”
Linhbot_an_cap Đangleech_txt_ngu còn tưởng Liễu Oanh định lười biếng, vẻ mặt khó chịu quay lại lườm nàng.
“Kìa, là đại tiểu thư sao?”
Liễu Văn Oanh đang định cớ phía lão thái thái để chặn đường Tô Viện, thì giây tiếp theo đã thấy xa Tô Viện đang đi vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phía này.
, Liễunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Văn Oanh lập tiến lên đón, Đang cũng chỉ đành đi theo rồi cùng hành với Viện.
“Hai ngươi sao lại ở đây?”
Tô Viện và Hồng Tụ đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất kinhbot_an_cap ngạc trước sự xuất đột ngột của Văn Oanh và Linh Đang.
Linh Đang vừa định trả lời thì đã bị Liễu lờivi_pham_ban_quyen: “Bẩm đại tiểu , Thao tỷ tỷ không biết nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tin đâu nói trong vềbot_an_cap một cúc mới. Lục Thao tỷ nhớ vốn thích hoa cúc nên đặc biệt đợi ở đây để tháp tùng người cùng ra vườn xem qua.”
Nghe Liễu Văn Oanh , Đang hơi cúi đầu, vẻ mặt có chút kỳ quái nhìn sang phía nàng. phải nói khiêngbot_an_cap sao? Sao bỗng chốc lại thành tháp đại thư xem hoa ?
lòng Linh đầy rẫy hoặc, nhưng ta không dám phản bác lời Liễu Văn .
“Ồ?”
Quả , Viện đã hiểu ýleech_txt_ngu trong lời nói của Liễu Văn Oanh, liếc nhìn Hồng Tụ đang bưng khay , nói: “Ngươi đồ về trước đi, để Hoàng Liễu đi cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta một .”
Viện chỉ đích danh một mình Liễu Văn . Hồng Tụ đi đến bên cạnhvi_pham_ban_quyen Linh Đang, lại nói: “Đi theo ta, cầm lấy.”
Dứt lời, Hồng Tụ đưa khay trà vào tay Linh Đang. Linh Đang dám từ chối Lục Thao, tự cũng dám từ chối Hồng Tụ.
Nhìn Hồng Tụ Linh rời đi, Liễu Văn Oanh ngoan ngoãn tiến vị trí Hồngleech_txt_ngu Tụ đứng . Tô Việnbot_an_cap thu hết mọibot_an_cap chuyện vào mắt, khóe miệng khẽ nhếchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên một cách khó nhận ra, giọng nói: “ thôi, đi xem xem.”
Khi Liễu tùng Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Viện đi về phía vườn hoa, đi qua một hành lang , hiện ra mắt là hồ sen tàn, Tô Viện bỗng nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dừng ở đâybot_an_cap.
“Nơi này vào mùa hè rất đẹp, giónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa sen, là một nơi mát để hóng gió tránh nóng rất tốt.”
Tô Viện đột nói một không đầu không đuôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Liễuleech_txt_ngu Văn Oanh nhiên, chợt ra trước đó mẹ nàng từng nói chuyện Tô Viện bị rơi xuống nước. Chẳng lẽ chính ở chỗ này?
Đúng lúc này, Tô lại tục: “Chỉbot_an_cap điềuleech_txt_ngu nước mùa lạnh lẽo, người mà rơi xuống nhẹ mang bệnh vào thân, thì mất như chơi.”
Liễu Văn Oanh nghe lời nàng , theo bản năng quay đầu nhìn biểu cảmvi_pham_ban_quyen mặt Tô Viện lúc này à, không có cảm gì cả. Đột nhiên nàngvi_pham_ban_quyen thấy sống lưng mình hơi lạnh .
Văn Oanh im lặng đi cùng Tô Viện bên đầm sen, ngắm nhìn chiếc lá một lúc lâu. Một hồi lâu sau, mới thấy Tô Viện lên : “Về thôi.”
Tô Việnbot_an_cap dường như không còn nhớ đến chuyện có đợt cúc về vườn hoa . đợi Liễu Văn Oanh nhở, Tô Viện đã thích: “Hoa quý mới vào , còn cần phải dày công chăm sóc vài , ta không đếnvi_pham_ban_quyen làm phiền.”
Cái bẫy trong vườn hoa này, Liễu Văn , Viện lại càng hơn hết. Chậu hoa này nếu vỡ hoặc chết trong tay người trong viện của nàng, này chắc chắn sẽ không thể kết thúc êm đẹp.
Đột ngột cảm được sự thay trong khí thế đáng sợ trên ngườivi_pham_ban_quyen Tô Viện, Văn Oanh dám thở mạnh một .
Khi Liễu Văn Oanh theo Tô Viện quay về viện, nàng đã thấy Lục Thao đang đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đợi ở cổng viện với vẻ đầybot_an_cap lo lắng.
“Tiểu thư!”
Thao thấy Tô Viện liền tức tiến lên, Liễu Văn Oanh còn chưa kịpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra thì đã thấy mình Lục trực tiếp đưa tay gạt phắt sang một bên.
Liễu Văn Oanh suýt chút nữa thì ngã nhào: ?
Nhìn lại chỗ mình lúc này đã bị người khác , Liễu Văn Oanh nữa thì bật cười tức giận trước hành động của Lục Thaonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. dạng vàng xáp lại gần này của Lục Thao, nhìn qua là biết đangbot_an_cap lắng nàng nói gì đó bên cạnh Tôleech_txt_ngu .
Quả nhiên, còn vào đến trong sân, Lục Thao đã mở miệng: “Tiểu thư, vườn dạo nàyvi_pham_ban_quyen vẫn tu sửa, đường xá bên bẩn lắm, sao người lại đích thânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tới đó chứ? Nếu xem, cứ sai người chậu về là được rồi.”
Nói , Lục Thao quay đầu trừng mắt nhìn Liễu Văn Oanh, nghiến răng nghiến lợi nói: “ con này còn nhỏ, chỉ giỏi dỗ dànhvi_pham_ban_quyen cô nương, chẳng điều chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào!”
Bị Lục Thao chụp cho một cái mũ nhưleech_txt_ngu vậy, khóe miệng Liễu Văn Oanh giật giậtbot_an_cap.
“Ngươi cũng nói rồi đó, Hoàng Liễu và Linh còn nhỏ, tự nhiên là biết thương như ngươi. Đã vậy, sau những việc như thế này cũng đừng để mấy con bé đóleech_txt_ngu đi làm nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ngươi tự mình đi làm là được rồi.”
Ai ngờ Tô Viện lại nói câu như vậy, Thao lập tức câm nín.
việc này thì” Thấy bộvi_pham_ban_quyen lắp bắp chịu thiệt của Lục Thao, Liễu Văn Oanh lập tức quay mặt đi cười thầm.
Cùng lúcvi_pham_ban_quyen đó, Thaobot_an_cap ngẩng đầu nhìn Viện, bắt gặp một đôi mắt lạnh lùng vừa quen thuộc lại vừa vô cùng xa lạ, khiến nàng như rơi hầm .
Quả nhiên, đại thư thực sự đã đổi rồi.
đó, ngoạibot_an_cap trừ chút rắc rối nhỏ của Lục Thao, thời còn lại vẫn biển lặng. Sau khibot_an_cap Tô Viện từ chỗ lãobot_an_cap thái thái trở về, nàng không luyện chữ như khi mà chọn luyện , nhờ vậy Liễu Văn Oanh cũng thảnh thơi chút. Đợi Tô rửa tay xông hương xongleech_txt_ngu, nàng liền dặn dò cả mọi người được vào làm phiền. , Văn Oanh cũng theo Hồng Tụ lui ra ngoài.
Vừa ra khỏi phòng, Oanh lấy làm lạ khi không thấy Lục Thao trong sân. Chuyện này khác hẳn với dáng vẻ tìm đám nha hoàn cấp dưới trút giận khi chịu ấm ức chỗ đại tiểu như hôm qua. Đúng lúc này, Hồng Tụ đang đi bỗng dừng bước, quay lại hỏivi_pham_ban_quyen: “Con nàyvi_pham_ban_quyen, ngươi tìm ta có việc gì thế? Sáng sớm nay vừa tớibot_an_cap viện thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngươi hỏi thăm Thúy về ta rồi.”
Được Hồng Tụ nhắc nhở, Liễu Oanh mới sực nhớ chuyện mình vẫn canh cánh sáng khi nhà. Thế nàngbot_an_cap lập tức lể về mái củavi_pham_ban_quyen . Nghe xong, Hồng Tụ không nhịn được mà cười thành tiếng.
“Chuyện này vốn cũng phải việc gì tát. Đi nào, vặn này tới phòng ta, ta chải cho ngươi. tiện chỉ cho ngươi cách tự chải luôn.”
Phòng của nằm Tâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bắc Bích Ngô Cácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, bên trong hai giường. Liễunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Văn Oanh vốn tỷ ở chung với Lục Thao, nhưng lúc chuyện trò biết chiếc giường bên cạnh của Thúy Tinh. Giây phút ấy, nàng mới nhận ra lý do vì Thúy Tinh người vốn chẳng tiếp với nàng trong ngày đầu lại động đến tìm nàng.
“Ngươi cứ chải theo cách ta dạy, buổi tối vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà chỉ cần tháo dây buộc tóc ra. Nếu dáng ngủ ngoan một chút, sáng dậy chỉ cần thấm nước hoặc dầu thơm, rồi quấn lại dây xong. Chải một lần như vậy thể giữ được ba bốn ngày đấy.”
Nghe Hồngleech_txt_ngu Tụ nói xong, Liễu Văn Oanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khôngvi_pham_ban_quyen khỏi tròn mắt vìvi_pham_ban_quyen kinh ngạc, bắp hỏi: “Thật thậtbot_an_cap vậy sao tỷ?”
Vẻleech_txt_ngu mặt như đang nghi nhân sinh của Liễunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Văn hiện lên cùng sống động, mà trong cái sống động lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toát ra một vẻ khờ khạo tả.
Hồng Tụ mỉm cười nói: “Là như vậy mà, mỗi sáng chúng taleech_txt_nguleech_txt_ngu thể ngủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm được khắc đấybot_an_cap.”
Không như Văn Oanh Linh Đang và nha hoàn đẳng hoặc có đẳng cấpleech_txt_ngu, cứ xongvi_pham_ban_quyen trong tay là có thể về phòng hạ nghỉ ngơi. Đám nha đẳng, nhị đẳng trong viện cơ bản đều lại Bích Các, gần như luôn trong trạng thái chờ lệnh cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc nào. Vốn dĩ ngày nào cũng phải dậy từ khi trời chưa , nếu còn lãng phí thờileech_txt_ngu gian việc chải đầu thì thật sự chịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thấu.
Cách này là tuyệt thật!
Nhìn thấybot_an_cap vẻ thán phụcbot_an_cap trênleech_txt_ngu mặt Liễu Văn Oanh, nụ cười Tụ càngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm chân thành, nhưng lời vẫn rất khiêm tốn:
ra về khoản chải đầu ta cũng chỉ biết chút lông mi vỏ quế . Bên cạnh thái thái từng có một ma ma, tay nghề chải mới gọi là cao cường. Hồi đó ta mới vào hạ lãobot_an_cap thái thái, vị ma ma ấy thương tìnhbot_an_cap nên mới lén cho ta một chút.”
“Vậy chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắn ma đó thấy Hồng Tụ tỷvi_pham_ban_quyen tỷ cực kỳnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt nên mới truyền nghề cho tỷ rồi.”
Liễu Văn Oanh vừa nói vừa không để ý rằngleech_txt_ngu, lúc này Tụ đang nhìn với mắt dịu dàng, như đang thông qua nàng hoài niệm điều gì đó.
Trong Văn Oanh cũng đang có tâm sự nên không chú ý đến sự thay đổi trong thần sắc của đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phương. Nàng ra cửa phòng, thấy không có ai qua lại mới cẩn thận lấy mấy kẹo quế hoa giấuleech_txt_ngu trong tay ra đưa cho Hồngleech_txt_ngu Tụ.
“Nô tỳ cũng mới được hai ngày, đều nhờ Tụ tỷ tình chỉ bảo. kẹo quế hoa này chẳng phải vật quý gì, xem như để tỷ tỷ ăn cho ngọt giọng ạ.”
Hồng Tụbot_an_cap rủ mắt nhìn ba viên kẹoleech_txt_ngu quế hoabot_an_cap xinh xắn nằm trên lớp giấy dầu đã được mở , rồi ngẩng lên nhìn Liễu Vănbot_an_cap Oanh, bất ngờ nói:
“Há miệng ra.”
“Dạ ưm?”
Liễu Văn Oanh vô thức há miệng, viên kẹo quế hoa Hồng Tụ nhét vàovi_pham_ban_quyen.
“Chuyện trong vườn hôm nay, tiểu khen ngươi làm rất .”
Nghe Hồng Tụ đột chuyển chủ , Liễu Văn Oanh lập nghiêm hẳn . Lời của Hồng nói thay Tô Viện, và ngay khi lời vừaleech_txt_ngu dứt, những viên kẹo quế hoa trong lòng bàn tay Liễu Văn Oanhvi_pham_ban_quyen đã biến mất, thay vào đó một hạt dưa bạc.
“Đây là tiểu thư thưởng cho ngươi.”
Con gái: Đại tiểu thư hôm nay thưởng cho con bạc! Bạc đấy ạ!
Cha: Oanh Oanh giỏi quá! Hoan hô chúc mừng con!
Mẹ: Oanh giỏi ! Vỗ taybot_an_cap nào!
Trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chat, thấy chavi_pham_ban_quyen mẹ thật sự dành mình trẻ con, Liễu Văn Oanh nhịn không đượcbot_an_cap hỏi:
Con gái: Sao hai ngườibot_an_cap không hỏileech_txt_ngu saobot_an_cap được ạ?
: Chaleech_txt_ngu nghĩ convi_pham_ban_quyen sẽ chủ động kể thôi.
Mẹ: chắn là con sẽ tự mà.
Con gái:
Tối nay, Liễubot_an_cap Trí Viễn mangvi_pham_ban_quyen một con chim cút nướngvi_pham_ban_quyen từ ngoài phủ vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Một chúc mừng Liễu Văn Oanh được banvi_pham_ban_quyen thưởngbot_an_cap, mặt khác cũng là vì nàng muốn mượn cớ này để cải thiện bữa . Chẳng trách nàng nàoleech_txt_ngu cũng thịt, thực sự là nước trong phủ quá đỗi tệ hại.
nay thứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn chỗ Viện không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì đặc sắc hay nhiều thịt , phần chia cho hoàn qua là biết toàn thừa chọn lại. Thế là trưa nay Liễu Văn Oanh chỉ cơm hạ nhân đại phòng : củ cải luộc và cơm tạp. Thứ cơm ở đây không phải là ngũ hiện đại, mà loại chưa được xay xát kỹ, trong nồi không chỉ có tấm, cám mà thậm chí có cả thóc chưa vỏ.
Liễu Văn Oanh lúc đó nhìn thôi đã thấy đau họng, chứ nói là nuốt . Nàng mới tới nên đương nhiên không dám phàn nàn tiếp trước mặt người khác về việcbot_an_cap cơm nước cho hạ ở Tô phủ sao lại kém thế, nhưng đám gia đinh hầu hạ bên Tô Việnvi_pham_ban_quyen thì nể gì, vừa vừa mở miệng oán thán.
Họ trách Nhị phu nhân nắmvi_pham_ban_quyen quyền gia đình đầy một tháng đãleech_txt_ngu khiến mọi người kêu . Chẳng nói đâu xaleech_txt_ngu, cứ nhìn bữa ăn của hạ nhân là biệt một trời một so với thời Đại phu nhân quản lý. Nhị phu nhân mới cầm quyền chưa tới một tháng mà đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dám họ ăn uống tệ bạc thế này, aivi_pham_ban_quyen mà dám nghĩ sau này bà ta còn khắt khe ở phương diện nào khác nữa?
đựng buổi chiều cái bụng đói cồn cào, khi đến nhà, Liễu Oanh chủ động học mẹ cách nấu cháo trắng để ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Con chim cút nướng kia không biết là do quá lửa hương vị vốnvi_pham_ban_quyen thế, thịt thơm nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khô, ăn mỏi quai hàm. Một miếng thịt chim cút hoàn toàn thể đưa hết một bát cháo. Chỉ một cháo một miếng thịt giảnleech_txt_ngu cũng khiến Liễu Văn Oanh cảm mãn nguyện.
Sauvi_pham_ban_quyen khi ănbot_an_cap xong tối, nàng mới lại tỉ mỉ mình được thưởng hạt dưa bạc . Khibot_an_cap biết Liễu Văn Oanh đã nhìnleech_txt_ngu thấu giăng ra, Ngô Ấu Lan và Liễu Tríbot_an_cap Viễn cũng không khỏi thót theo diễnleech_txt_ngu biến câu chuyện.
“Mấy đứa con gái mới tuổi đầu mà đã tính thâm sâu thế sao?” Ngô Ấu Lan vừa ngạc cảm thán, rồi nói tiếpvi_pham_ban_quyen: “Cũng may là không đi, nếuleech_txt_ngu không với sự trọng của Hạ ma ma, con nào bị vạ lây. Mấy ngày nay bà ấy ăn ngủ luôn phòngvi_pham_ban_quyen hoa đểleech_txt_ngu canh chừng lôbot_an_cap cúc này không cho xảy ra suất, làm gì có chuyện cho mượn chứ? Nói tóm lại, lô hoa cúc đó chính là mạng sống của Hạ ma đấy.”
đã nói rõ ràng nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy, Văn làm sao không biết tâm địa độc ác của Lục Thao?
“Nhưng con thấy đại tiểu thư chắc cũng biết rõ lợi hại trong chuyện này.”
Liễu Trí trầm ngâm đưa ra nhận xét của mình: “Có lẽ ta còn biếtbot_an_cap nhiều hơn thế, nếu không đã hài lòng vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời của Oanh Oanh như vậy, sau đó còn theo mà nói. Về hành động, nàng ta cũng chủ động tránh xa vườn đó, lúc thậm chí còn xa lánh cả con bé Lục Thao kia. Theo cha thấy, ngày Lục Thao e là sắp rồi.”
Dù sao thì theo lờivi_pham_ban_quyen con kể, trước khi Liễu Văn Oanh rời , Thao vẫn nhận được sự của Tô Viện, cứ phải đứng mãi ở ngoài mà không được vào trong phòng.
Lại một ngày thu cao sảng, vào buổi , đám người hầu trong vườnbot_an_cap cũng vừa mới xong việc nặng buổi sáng, đang tụ tập ăn cơm. những chủ tử quý giá dời vàovi_pham_ban_quyen phủbot_an_cap vài ngày trước, việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tu sửa trong vườn bước vào đoạn cuối, Ngô Ấu Lan dạo ngày nào cũng mặt mũi lấmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lem, không phải gạch thì cũng là đang quét dọn trên đường.
Buổi trưabot_an_cap hôm nay vẫn là món cơm hẩm trộn rau đó, Ngô Ấu Lan vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ đến mấy ngày nay đều ăn như vậy thì thấybot_an_cap đau dạ , dứtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoát không thèm đụng tới, xoay người chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net múc một bát canh xương dê hầm cải thảo.
Ăn xong bà rốt cuộc vẫn buông một câuleech_txt_ngu : “Thế còn chẳng bằng đồ ăn ởleech_txt_ngu viên.”
Lúc cả nhà bà mới xuyên không , ở trang viên cũng đã ăn nhà mấy ngày, khi trang viên ấy từng là địa bàn củabot_an_cap cha mẹ , đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn coi như là cơm nhà nông chính gốc.
đất, cơm củi, lớp cháy ngâm trong bát hấp mềm mịn, ngoài trong giòn, thêm chút dại trộn ngon sảng khoái, ngày đó lại là thời gian cả họ nhớ nhất kể từbot_an_cap khi không.
Ngô Ấu Lan vừa nghĩ vừa một ngụm canh, mụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net già ngồi bên cạnhvi_pham_ban_quyen lại bĩu môi, chỉ bà đang khoác lác.
Thế là mụbot_an_cap già lại nói: “Thôi , cơm ở trang viên sao màleech_txt_ngu bằng được trong phủ? Nếu thật sự như vậy, saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ai đều muốn tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trangbot_an_cap viên, mà lại phảivi_pham_ban_quyen tốn tiền để vào phủ làm gì?”
Trước kia không so được, nhưng bây giờ thì chưa chắc.
vườn này ngoài Ngô Ấu Lan cũng có những người khác từ trang viên mới được vào phủ vài ngày trước. Một số người ở trong phủ tuy cũng bất mãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với cuộc sống hiện , nhưng sự ưuleech_txt_ngu việt thân khiến họ theo bản năng muốn phản bác lời của Ngô .
Thếleech_txt_ngu nhưngvi_pham_ban_quyen những người hầu mới vào vì những “biến ” gần đây lại cúi đầu nhìn bát cơm của mình.
Chậc, nói đi cũng phải nói , sớm biết trong phủ thế này, rốt cuộc ai tìm dây để điều vàoleech_txt_ngu đây chứ?
Thấy Ngô Lan không nói lời nàoleech_txt_ngu, đối phương liền coi như bà bị nói trúng tâm can, ánh mắt không ngừng liếc bát cơm đụng tới tay Ấuleech_txt_ngu , sốt sắng hỏi: “Bà còn ăn không?”
“Không .”
Ngô Ấu Lan lắc đầu, chỉ thấy đối phương lập tức gạt cơm đó về phía mình, đem cả bát cơm trộn với nước canh thịt húp sùm sụp nuốt sạch, trơn tru còn hơn quảng cáo sôcôla.
Cùng lúc đó, tại căn phòng nhỏleech_txt_ngu không xa nơi mấy mụ già hầu hạ đang ngồi cơm, Ngô nương tử đang từ trong hộp thức ăn ra một đĩa thịt dê luộc thượng hạng.
bàn còn bày hai bát cơm hạt trong veo, rau tươi theo mùa.
Ngô nương tử ngồi đối diện Hạ ma đang ăn cơm, một nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gió cuốn mây tan rõ là đói lả, người kia lại không nhanh không chậmleech_txt_ngu lên tiếng:
“Chịleech_txt_ngu à, chị ăn chậm một chút.”
xong, Ngôbot_an_cap tử còn gần toàn bộ đĩa thịt dê nặng cả cân cho một mình Hạ ma ma.
Hạbot_an_cap ma ma cũng là người có khẩu vị lớn, ăn thực sự chẳng khách sáo nào, toàn không hề nghĩ tới người diện.
“Nhìn bộ dạng của chị hôm , chắc là mệt lắm rồi?”
“Tôi hằng ngày bận chân không chạm , đêm ngủ cũngleech_txt_ngu chẳng yên. Dẫu sao chỉ mấy ngày nữa thôi là tiệc thưởng thu đầu rồi.”
Hạ ma một hơi nuốt hết cơm canh trong bát thở phào nhẹ nhõm, sau đó bà ta lấy khăn trong lòng ra lau miệng, giờ mớivi_pham_ban_quyen thời gian nóileech_txt_ngu .
Và khi nhắc tiệc thưởng thu, lông mày Ngô nương cũng vương một tia ưu sầu.
“Nói đi cũng phảileech_txt_ngu nói , nhữngleech_txt_ngu năm trước Đại thái thái không chưa từng tổ chức tiệc thưởng thu trong phủ, mỗi lần tiệcbot_an_cap tùng tiêu tốn baonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiêu trong sổ sách công phủ cũng không phải không ghi chép, nhưng
Hiện giờleech_txt_ngu Nhị thái thái quyền quán xuyến , bạc từ công quỹ cấp cho trù phòng hoàn toàn khác hẳn với mọi năm.
Ai dè Ngôbot_an_cap nươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói xong, Hạ mabot_an_cap mabot_an_cap lại hừ lạnhvi_pham_ban_quyen một tiếng khinh miệt, nói: “Hằng năm trù phòng xàleech_txt_ngu bao nhiêu mỡ trong bữa tiệc, tôi không tin là không biết.”
Cho dùleech_txt_ngu Ngô nương tử là người mới , Hạ ma ma cũng chẳng tin cô ta không biết những khóe khuất tất trong.
Nếu không, saovi_pham_ban_quyen có thể ra mấy chục lượng bạc nhờ người lo lót để leo lên con thuyền của Nhị thái thái cho được?
“Vùng Khâm Châu này tuy không phải vùng Giang Nam, nhưng danh sĩ đạileech_txt_ngu nho bản cũng có không ít, tiệc thưởng thu hằng năm mời những người này, trù phòng phải tốn không ít tâm sức.”
Ngô nương tử không hùa theo lời ma, chỉ nói đại trùbot_an_cap không dễ dàng gìleech_txt_ngu, phải dồn hết .
Hạ mavi_pham_ban_quyen ma như không cười, rõ ràng có chút bực mình trước thái không chịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói thật của Ngô nương tử.
Nhưng trong thâm Ngô nương tử há lại không cười lạnh?
Loại bở không thấy ánh sáng này, tự âm giấu đi chứ ai lại nói ngoài?
phải là dâng cán cho người ta hay sao?
Ngô nương tử thấy sắc Hạ ma ma không vui, bèn đổi sang nụ , lấy trong lòng ra một vật bọcvi_pham_ban_quyen giấy dầu đẩy đến trước mặt Hạ ma ma, lại nói: “Đây là Tôn nương bênvi_pham_ban_quyen chỗ táo đài nhờ tôi đưa cho chị.”
được chuyển đi, Hạ ma ma nhận lấy giấy đóleech_txt_ngu, cảm nhận sức nặng trĩu tay, sắc mặt hơi giãn ra, nóivi_pham_ban_quyen: “Cô bảo cô ta , đợi sau khi tiệc thưởng thu tổ chức xong, tôi có đủ lẽ để nói với Nhị thái thái.”
“Chỉ là đến lúc đó, rằngvi_pham_ban_quyen chị thăng rồi lại quên mất chúng tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Ngô nhắc đến chuyện thăng tiến, ma ma được tâng bốc nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rấtvi_pham_ban_quyen hưởng thụ, khóe miệng được mà nhếch lên.
“Sao có thể chứ? Người có tâm ý khéo léo như muội đây, tôi đileech_txt_ngu đâu cũng không thể quên được? Không , thời gian này, tôi còn phải nhờ cô quan tâm nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơn đấy”
ma ma cười, cũng nịnh Ngô nương tử vài câu. Bầu không hòa nhã giữa hai toàn không nhìn được trướcvi_pham_ban_quyen khoảnh khắc không khí giữa còn rất căngleech_txt_ngu cứng.
“Đúng rồi, này trong nhiều việc, bên cạnh như cũng được điều thêm không thủ? Lượng cơm bếp lấy cũng tăng đôibot_an_cap chút.”
Xong việc rồi, Ngô nương tử giốngvi_pham_ban_quyen đang tán gẫu, nhắc tới tay Hạ ma ma.
thế, quả thật có điều tới mấy người.”
“Tôi có một người yếu đào tơ, thế mà cũng có thể làm việc cho chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ? Hay là có chọt gì không?”
“Ồ, nói nhà họ Liễu hả?”
Trong ấn của Hạ ma về đám người thô kệch trong viện, Ngôleech_txt_ngu Ấu Lan quả thực rất nổi bật. Thân hình mảnh mai, nước da trắng trẻo hiếm thấy, căn không giống từng làm nhọc.
“Người nhà họ Liễu?”
Ngô tử lục lọi trong đầu một vòng những vậtvi_pham_ban_quyen có máubot_an_cap mặt trong phủ, nhất không nghĩ ra họ Liễu này là người nhà ai.
“Là người bên Lão thái thái ấy mà, đầu nămleech_txt_ngu nay Liễu ma chẳng phải bệnh nên trang viên dưỡng bệnh, sau đó thì mất rồi saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Lão thái tháinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm động tình xưa nên cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con trai bà vào phủvi_pham_ban_quyen.”
Những được trước mặt chủ trong phủ này quanh quẩn lại cũng chỉ có bấy nhiêu . Được ma ma nhắc người việnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thái thái, Ngô tử cũng mím môi gượng gạo, thở:
“Người Lão thái ai nấy khi diện, vảvi_pham_ban_quyen viện Lão thái thái còn riêng, càngleech_txt_ngu ít đi bên chỗ chúng tôi, chuyện này sao tôi có thểbot_an_cap biết rõ được Có điều, dạo gần , bên phía Lão thái thái lại động sôi nổi trong phủ.”
Ngô tử nói xongbot_an_cap, Hạ ma manội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ mải cho mình bát nước uốngvi_pham_ban_quyen chứ nhiềubot_an_cap.
Nếu không có Lão thái thái, Nhịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thái thái có thể đứng ra, có thể lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được vị Đại thái thái kia sao?
Hạ ma ma bĩu môi trong lòng nhưng không điều này cho Ngô nương . không, với sự lanh lợi của phương, chừng sẽ đầu hất cẳng mình tự trèo lên cành cao.
Bên ngoài, Ngô Ấu Lan đang tránh nắng dưới bóng cây, vừa đầu lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã Ngô nương tử xách hộp thức ăn trong phòng đi ra.
Khi qua bên cạnh Ngô Lan, bà cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận ràng ánh mắt của phương dừng trên người .
Nhưng Ngô Ấu Lanleech_txt_ngu ngẩng lên lần nữa, phương đã thu hồi ánh mắt, bước chân cũng không dừng lại, dường như ởbot_an_cap đại trù phòng còn rất việc bận rộn đang đợi cô rời khỏi vườn
Hôm nayleech_txt_ngu, Viện tỉnh dậy sau giấc ngủ trưa với tâm không mấy vui vẻ. Nàng lơ đãng khuấy bát canh đậu quế do Hồng bưng từ bếp lớn về, mãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà chẳng thấy lấy một . cùng, Tô Viện thở dài, thìa xuống rồi Hồng Tụ đang hầu hạ bên cạnh, đoạn liếc mắt sang Lục Đào vẫn đang đứng lù như thần giữ cửa ở lối vào, ánh mắt hơi trầm xuốngbot_an_cap.
Kể từ sau chuyện mấy khóm cúc sân, nàng không còn để Lụcvi_pham_ban_quyen hầu hạbot_an_cap cận thân nữa, xem chừng cũng đã đến lúc rồi.
Hoàng Liễu.
Nghe thấy Tô gọi tên , Lục Đào đang bot_an_cap cửa bỗng rùng mình một cái, đôi bàn giấu ống tay áo siết chặt . Tô Viện chưaleech_txt_ngu nói lời nào nặng nề với mình, nhớleech_txt_ngu lạivi_pham_ban_quyen hành động gần đây của tiểu , Lục Đào cũng đã nhận ra một sự thật mình thực sự đã bị tiểuvi_pham_ban_quyen thư lạnh. Còn bắt đầubot_an_cap từ khi , Lụcbot_an_cap Đào dám nghĩ, cũng chẳng muốn nghĩ nhiều.
lúc đó, Liễu Văn Oanh vốn đang sắp xếpvi_pham_ban_quyen thư án cho Tô Viện thì ngờleech_txt_ngu nghe nàng hỏi mình biết được nhiêu chữ.
Bách Gia Tính, Thiên Tự Văn, ngươi đã từng đọc qua chưa?
Dạ có đọc một chút.
Vậy ngươi lấy quyển Kinh Thi trên giá kia xuống, ta nghe.
Liễu Văn Oanh: ???
Không lẽ với cái trình độ đọc được một chút Thiên Tự Văn mà phải đi đọc Kinh Thi ? Đây không lại là một nàng đấy chứ?
Trong Liễu Vănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Oanhbot_an_cap đánh trống liên hồi. Nàng không hiểu vì saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tô Viện cứ luôn để mắt nàng biết . Ngày đầu tiên đến đây đã hỏi, giờ còn trực tiếp bảo nàng đọcvi_pham_ban_quyen cho nghe. Liễu Văn Oanh ngừng nhìn về phía , do dự nói: Dạbot_an_cap nếu nô đọc phải không biết
Không sao, ta dạy .
Văn Oanh không khỏi nghi ngờvi_pham_ban_quyen vị đại tiểu thư này đang nổi muốn làm cô giáo. Hiểu ravi_pham_ban_quyen điều , nàng lập tức quay người định lấyvi_pham_ban_quyen quyển Kinh Thi trên giá sách xuống thì bên ngoài chợt có tiếng người reo lên: Đại tiểu thư, Nhị tiểuleech_txt_ngu thư Tứ tiểuleech_txt_ngu thư đến chơi ạ!
Văn Oanh người, vội vàng sách xuống, nép sang bên cạnh Tụ, bắt chước độngleech_txt_ngu tác của tỷ ấy để hành với vịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiểu thư đang cùngvi_pham_ban_quyen nhau vào.
tỷ, ngày nay tỷ ở trong viện chơi trò gì thế, muội và Nhị tỷ tỷ nhớ tỷ lắm
Giọng nói trong trẻo củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiếu nữ vang lên không hề nhỏ. Đi tiếng nói là một hương nồng nặc vào mũi, khiến Liễu Văn Oanh suýt chút nữa là hắt hơi. Nàng khẽ ngước mắt lên, thấy một nữ mặc áo cam như một con bướm vừabot_an_cap bướcleech_txt_ngu qua cửa đã nhào tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phía Viện.
Ngay sau đó, Văn Oanh thu hồi tầm mắt tục , một đôi giày lụa màu xanh xuất hiện trong tầm nhìn của nàng. Nhìn ngược , khác hẳn với giọng nói hoạt bát lúc nãy, đây một cô gái mang cảm giácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điềm tĩnh ngay từ khi mới bước vào. này quả thực cũng rất đúng mực, chỉ đứng ở cửa gọi một tiếng Đại tỷ tỷ chứ không tiến thêm bước nào.
Cô gái này có khuôn mặt xoan nhỏ nhắn, đôi hạnh long lanh sóng nước, nhìn ai cũngbot_an_cap như đang uấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ức ta không kìm được lòng muốn chebot_an_cap chở. Nếu ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đại, đây chắc chắn là khuôn mặt ưa chuộng, nhưng ở thời Đại Lương này, vậy lại bị coi làvi_pham_ban_quyen có phần mỏng.
Tô Viện sau tiếp chuyện xong với vị Tứ tiểu thư hiếu độngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thấy muội muội thứ hai của mình vẫn đứng đó, mở lời: Nhị cũng mau lạibot_an_cap đây ngồi đi.
Vâng.
Giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Nhị tiểu thưvi_pham_ban_quyen vô cùng nhẹ nhàng, không phải Liễu Oanhvi_pham_ban_quyen đứng gầnbot_an_cap thì chẳng nghe .
Hồng Tụ dẫn Liễu Văn Oanh hành lễ xong vừa mới đứng thì Lục Đào trà bên vào. Thấy Lục Đào tiếp bưngleech_txt_ngu khay phòng, Hồngleech_txt_ngu cau mày khi lướt khay trà trong tay nàng ta.
ở đây ý trong phòng, ta quay lại ngay.
Thấy Hồng Tụ bỏ lại một rồi vội vàng rời , Văn Oanh thấy hơi hoảng. Nàng để ý cái gì? Để ý , để ý Lục Đào?
Chợt, Liễu Văn Oanh sống lưng lạnh toát. đầu lại, nàng thấy Lục đang đứng sau ba vị tiểu thư với vẻ như kẻ thắng trận, nhìn nàng đầy khích.
Lại tới rồi! Liễu Văn Oanh không còn lời nào để nói, nàng chưa từngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy ai như thế nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Nhữngvi_pham_ban_quyen ngày qua, vìbot_an_cap bị Tô Viện đuổi ra sân, mỗi lần thấy Liễu Oanh trong phòng đi ra, ánh mắt Lục Đào đều như tẩm độc. Hôm nay ả chộpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơ hội để phòng đây mà.
Lục Đào đầu rót trà ba vị tiểu thư ngồi. Tô Viện liếc nhìnleech_txt_ngu nàng ta một cái nhưng không gì, chỉ quay sang ra hiệu Liễu Văn Oanh. Liễu Oanh lập nhậnvi_pham_ban_quyen được ám hiệu, lặng lẽ sang bên cạnh Viện không xa, bắt đầu quan những trong phòng.
Khi Đỗ ma ma dỗ nàng, nhiên đã giới thiệubot_an_cap về thành viên trong phủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Ngoài thái tháibot_an_cap, lãovi_pham_ban_quyen gia, và Nhị thái, thế thứ ba của họ Tô cộng banội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một nam. Trong đó Đại tiểu thư và Tứ tiểu thư Tô Mị là con đại phòng; Nhị tiểu thư Tô Huyên và Tam thiếu là con của nhị phòng.
Lúc đó Liễu Văn Oanh đã phát hiện ra một điểm mấu chốt: Đại phòng cho giờ vẫn chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có mụn nào!
Ơ, sao chỉ có trà thôi, chẳng có điểm tâm vậy?
Tứ tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tô Mị nhỏ tuổi nhất mới lên tám, nhận lấy chén trà không có đồ kèmbot_an_cap, liền bĩu phàn nàn một câu vô tình.
Khi nghe thấy lời phàn nàn của Tô Mị, sắc mặt Nhịbot_an_cap tiểu thư Tô Huyên thoáng hiện lên sự cứng nhắc khóleech_txt_ngu nhận ra. Điều nằm ngoài dự tính của mọi người là sau câu phàn của Tô Mị, Lục lại lập tức chen ngang, bã nói:
Tứ tiểu thư không đó thôi, hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nhị quản gia, điểmbot_an_cap tâm buổi chiều tiểu thư nhàleech_txt_ngu chúng tôi gần như bị hết cả rồi ạ
Lục Đào!
Viện liếc nhìn Tô Huyên đang tái mét mặtleech_txt_ngu , cuối cùng lớn tiếng quát ngăn Lục Đào đang công khai nói lời mỉa .
Lục Đào thấy vậy hề sợ mà quỳbot_an_cap thụp xuốngleech_txt_ngu, vẻ mặt đầy bất phục, lầu bầu nói: Đại tiểu thư, nôbot_an_cap tỳ vì xót xa người thôi! Ngày người dùng thứ gì? Giờ lại bị đối xử khắt khe thếleech_txt_ngu . sào bồi bổ cũng bị đổi thành món canh đậu đỏ rẻ tiềnbot_an_cap, chẳng phải chính người cũng nuốt trôi nên sai người đổ đi đó sao?
đất ơi!
Liễu Oanh đứng xem mà trong không khỏi kinh thán. Cáivi_pham_ban_quyen con Lục Đào này điên rồi sao!
Con gái: Trời đất ơi, cái con Lục này phải não có vấn đề thì chắc chắn là cóvi_pham_ban_quyen chống lưng! công khai ly ngay trước mặt luôn!
Câu nói đột ngột không đầu không đuôi của con trong nhóm chat chồng Liễu Trí Viễnbot_an_cap loạt gửi một tràng dấu hỏi.
Cha: ??? Có chuyện gì thế?? Xảybot_an_cap ra việc gì ?
Mẹ: Rốtbot_an_cap là làm sao?
Liễu Văn Oanh gửi một nhãn “bình tĩnh chớ nóng” rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đặtleech_txt_ngu toàn bộ sự ý hiện , mở to mắt hết cỡ vì sợ bỏ bất kỳ chi nào.
A Nhịbot_an_cap thẩm thế mà lại cắt điểm tâmleech_txt_ngu ?
Tứ tiểu Tô Mị là người kêu lên đầu tiên. Côvi_pham_ban_quyen bé rõ có một khuôn mặt ngây thơ không tỳ vết, nhưng lúc khi che miệng kinh ngạc, Liễu Văn Oanhbot_an_cap lại nhìn thấy rõ mồn một ý trong ánh mắt láo liên của cô ta. Mị đúng là chỉ thiên hạ chưa loạn, tiếng hô này khiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khuôn mặt vốn đã tái của Tô Huyên giờ đây không còn một giọt máu.
Vành mắt đỏ hoe, Tô Huyên thể giây tiếp theo sẽ rơi . Chuyện liên quan đến mẫu thân , bị chị em chỉ trích như vậy, một cô bé mười mấy tuổi mặt mỏng nhưvi_pham_ban_quyen nàng không biết phải làm sao. Nàng muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giải thích cho mẫu thân nhưng lạileech_txt_ngu không biết mở thế nào. nhớ đến lời Lục Đào nói bát canh đậu đỏ bị Tô Viện ghétbot_an_cap bỏ đổbot_an_cap đi, Tô Huyên chợt nhớ ra từ nhỏ món nàng thích nhất mỗi buổi chính canh đậu đỏ hoa quế. Trong Đại tỷ , thứleech_txt_ngu đó là loại thấp kém sao? còn nàng? Trong mắt Đại tỷ , liệu nàng cũngleech_txt_ngu
Chính lúc này, Viện đột ngột đặt mạnh chén trà , ngay lập tức trấn áp bầu khí. liếc nhìn hai người muội muội với tâm tư khác nhau, chẳng để mắt đến Đào, mở lời: Năm nay phủ ta tổ chức yến tiệc Thưởng Thuleech_txt_ngu có liên quan đến việc khảo hạch thăng tiến của phụ . Phủ đã chi không ít cho buổi tiệc này, ngày thường tiết kiệm một chút cũng là điều nên làm.
Tô Viện vừa nóibot_an_cap đến chuyện của lão gia, Tô Mị lập tức ngậm miệng. Nhưng Liễuleech_txt_ngu Văn Oanh nhận thấy sự im lặng chỉ là thời, đôi môi anh đào đầy đặn của vị Tứ tiểu thư kia vẫn không ngừng mấp máy, dường như vẫn đang cố nói thêm gì đó. Tô Viện lại tiếp :
Vả lạibot_an_cap dạo trời lạnh, đậu có tính nên ta dùng ít đi một chút. Ta nhớ Nhị cũng thích canh đậu , thu rồi, muội cũng nên dùng thêm chút đồ ăn ấm .
Nghe thấy lời Tô Viện, buồn trong lòng tiểu thư Tô Huyên lập tứcleech_txt_ngu tan biến. Những giọt nước mắt kìm nén trong mắt quan tâm của Tô Viện cuối cũng không nhịn được rơi xuống một giọt. Nàng xúc độngleech_txt_ngu nhưng giọng vẫn rất nhỏ nhẹ gọi: Đại tỷ .
Tiểuleech_txt_ngu .
Đúng lúc đó, bóngleech_txt_ngu dáng Hồng Tụ xuất ở cửa phòng. Mọi người nhìn ra thì thấy trên khay Hồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bưng có ba phần bánh trái điểm tâm. Đào đang quỳ dưới đất thì đồng tử co rụt , thân hình không tự chủ được mà run rẩybot_an_cap.
Mấy thứ bánh trái này ở đâu ra vậy?!
Ánh mắt Lục Đào vô thức rơi trên ngườivi_pham_ban_quyen Tứ tiểu thư, Tô Mị cau mày, có vẻ cũng nghi hoặc về tình cảnh trước mắt.
Cácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muội rồi sao? Mấy hôm trước ở chỗ tổ mẫu, chính các muộileech_txt_ngu đã đòi đến chỗ tỷ chơibot_an_cap mà. Tỷ đã thưa với Nhị thẩm thẩm, thẩm thẩm cũng rất khi chị em chúng ta thân thiết. Người đã sớm dặn dò lớn rồi, mấy ngày nay đều chuẩn bị sẵn điểm đấy
Viện vừa dứt lời, nụvi_pham_ban_quyen cười trên mặt Tô Huyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm chân thành, nụ của Tô Mị lại thoáng hiện khó coi không dễ nhận ra
không khí giữavi_pham_ban_quyen ba chị em , trong đầu Liễu Văn Oanh chỉ có năm chữ để hình dung: Tình chị em sáo .
Mớileech_txt_ngu giây trước, Tô Mị còn mượn lời Lục Đào tiếp vạch trần việc tháibot_an_cap thái quản gia quá khắtbot_an_cap khe, Nhị thưvi_pham_ban_quyen Tô Huyên người vốn nhạy lại sĩ diện lập thấy tổn thương sâu sắc. May sao Hồng Tụ đã kịp thời vây.
Tô Viện nhanh chóng lên tiếng, lẽ kín kẽ không kẽ hở, trấn an được Nhị tiểu thư Huyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Cục diệnvi_pham_ban_quyen chỗ xoay chuyển trong nháy mắt. tiểu thư Tô Mị trở nên ngượng ngùng, Lụcvi_pham_ban_quyen Đào đang quỳ dưới đất, kẻ vừa mới trưng ra bộ mặt tôi tớ thành thẳng thắn, giờ đã run rẩy bất an, phủ phục cả ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống sàn, chỉ sợ bị ai đó để mắt tới.
Tất cả còn ngây ra đó làm gì?
phòng im lặng đáng sợ, Tô Viện đột nhiên lên tiếng. Chén trà trên tay Tô Mị khẽ run, lảng tránh nhìn Tô Huyên ở . Huyên nghe thấy vậy liền đặt trà xuống, cầm một mứt quả nhỏ lên nếm thử.
mứt này ngon thật, ngọt ngấy.
leech_txt_ngu Huyên nhấm nháp miếng hơi quen mắt kia. Hai ngày trước, cô từng thấy nó ở mẫu thân. ra, những đại tỷ vừa nói không hẳn chỉ là lời khách xã giao. mứt quả là do mẫu thân cô sắp .
Thấy chân mày Huyên dần giãn ra, nụ cười của Tô Viện thêm . Cô liếc nhìn , : Nhị muội là tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi. Tứ muội, muội cũng nếmvi_pham_ban_quyen thử đi.
Tô Viện gọi đích danh, Mị lập tức lời, trên mặt gượng gạo nặn ra một nụ cười khó coi, động tác cứng nhắc cầm mứt lên ăn. Chỉ là chưa đợi cô ta đưa ra nhận xét, Tô Viện đã bồileech_txt_ngu thêm mộtvi_pham_ban_quyen câu: So với tiểu trù phòng bên viện của mẫu thì món mứt này thế nào?
Động nhai kỹ nuốt của Tô Mị khựng lại. Cô ta ngẩng đầu nhìn Tô Viện, đáybot_an_cap mắt hiện rõ sự hoảng loạn.
Muội muội
Câu hỏi này nghe thì như đang hỏi về tay nghề của đầu giữa đại trù phòng và tiểu trù phòng, nhưng thực chất tiếp nói lên rằng: Dẫu Nhị thái thái có cắt giảm chi tiêu công trong các phòng, thì mỗi vẫn luôn có cách riêng để tự bù đắp, không thân chịu thiệt thòileech_txt_ngu.
Cuối cùng Tô Mị chỉ đành cười trừbot_an_cap đầy lúng túng, không thốt thêm lời nào. Cóbot_an_cap thể thấy, Đại thái thái rõ ràng đã bù đắp cho con ruột của mình, nhưng lại chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đoái hoài gì đứa con chồng là Tô . Nếu không, tại sao lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nãy Tô Mị lại nhiên đến thế thấy chỗ Tô Viện không có điểm tâm? Ngoài tâm địa xấu xa muốn vạch trần sự khắt kheleech_txt_ngu của Nhị thái thái, chẳng phải ta đang muốn khoe khoang rằng chỗ mình chưa bao giờ thiếu thốn bánh trái đó ?
Liễu Oanh hiểu rõ khúc mắc trong , không cảm thánvi_pham_ban_quyen đúng làvi_pham_ban_quyen đứa trẻ cóbot_an_cap mẹ như có bảo vậtleech_txt_ngu, đầu óc rỗng tuếch chẳng chút âu. Mà người có cùng suy nghĩ với cô chính là tiểuvi_pham_ban_quyen thư Tô Huyên vốn có tư nhạy cảm.
Tô Huyên mất cha từ . Từ khi biết chuyện nay, và mẫuvi_pham_ban_quyen luôn cẩn trọng trong ăn tiếng nói, sống khép kín. Đệ đệ cũng hiểu nỗi của gia đình nên từ nhỏ đã học hành khổ luyệnleech_txt_ngu, mongvi_pham_ban_quyen muốn đỗ đạt làm chỗ dựa hai mẹ con. Nhưngvi_pham_ban_quyen , cô và đệ đệ vẫn có sự quan tâm, yêu thương mẫuleech_txt_ngu thân. Còn đại tỷnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, từ khi có mẹ kế, sự quan của bác cả cho tỷ ấy cũng lúc có không, thật đáng thương vô cùng.
Nghĩ đến đâyvi_pham_ban_quyen, thong trà, vừa ngước mắt đã thấy một mắt rưng lệ đang nhìn chằm chằm vào mình rời.
Tô Viện:
Dẫu biết rõ tính cách và con người của Tô Huyên, nhưng khi bị muội bằng ánhbot_an_cap mắt đầy lệ như vậy, cô vẫn cảmvi_pham_ban_quyen thấy mái lắm.
tuổi đời còn nhỏ, nay ôm tâm xấu đến gây chuyện nhưng bại, sau cũng ít nói đi. Biểu trên cô ta không giấu tâm sự, ủ rũ một chọi bại trận. Nhờ vậy, trong mắt người ngoài, cuộc tụ họp buổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của ba chị emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trông rất hòa thuận, chị em cùng uống, trò chuyện rôm rả.
Chỉ có Liễu Văn Oanh đứng nhất mới thầm lợi hạileech_txt_ngu những màn lật kèo liên tiếp trong khoảng thời gian ngủi này. Tô Viện không chỉ hóa giải được tai họa do Tô Mị mang tới một cách hình, mà còn kẻ vốn đang đắc ý đến gây như Tô Mị giờ đây phải khép népnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như conbot_an_cap chim cút, ngồi bên cạnh không dám thở mạnh. trong chốc , Văn Oanh cảm thấy bộ não hơn hai mươi tuổi từ kiếp trước của mình cộng lạileech_txt_ngu cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhạy bén bằng cô thiếu nữ mười hai tuổi trước mắt này.
Đi thôi.
Hồng Tụ đã đivi_pham_ban_quyen đến cạnh Liễu Văn Oanh từ lúc nào, khẽ nói vào tai cô câu, sau đó quy củ cầm khay trà đi ra . Khi đi qua Lục Đào quỳ rạp dưới đất, Hồng nhìn vẻ mất nhuệ khí của ả ta, máy môi. Lục Đào mặt cắt không giọt máu, nghe thấy lời Hồng Tụ như vớ được cọng rơm cứu mạng, lấy lại chút sức lúi húi đi theo .
Liễu Văn Oanhleech_txt_ngu thấy vậy cũng tự nhiên lui . Tinh đã đợi ở cửa từ nào, đang bưng trà. Thấy rabot_an_cap, Thúy Tinh khẽvi_pham_ban_quyen mỉm cười gật đầu rồi nhấc bước vào trong . , kể từ lúc này, vị trí nha hạng nhất bên cạnh Tô Viện sắp thay người rồi.
Văn Oanh vừa thầm suy đoán, vừa quay đầu nhìn ra sân, liền thấy Lục đã bị hai bà tử áo đè xuống đất, hai tay bị ra trói chặt bằng dây thừngbot_an_cap. Lục vẫn còn vùng vẫy, ngẩng đầu trừng mắt Hồng đứng cách đóleech_txt_ngu không xa, ánhvi_pham_ban_quyen mắt lửa giận như muốn thiêu chết kẻ đã lừa ra ngoài. Đáng tiếc là đầu cuối, Tụ chẳng hềleech_txt_ngu mảy may trước biểu cảm trên mặt ả.
lại, mộtbot_an_cap người phụ lạ mặc áo vừa mới đến , khi nhìn thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đào bị khống chế thì đáy mắt vừa kinh hãi vừa giận . Lục Đào bị nhét giẻ vào miệng, khôngvi_pham_ban_quyen ngừng giụa. trừng mắt nhìn Hồng Tụ nữavi_pham_ban_quyen quay sang nhìn người phụ nữ áo tím, như nhìn thấy cứu tinh phát rabot_an_cap những tiếng ú cầu .
Ngụynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ma ma, đây là chuyện Bích Các của chúng ta, làm phải kinh động rồi.
Oanh nghe Tụ gọi Ngụy ma ma, khỏi ngoảnh lại ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữ đó. Nhân tiện, cô cũng thấy bóng dáng Tử Trúc hiện gần chỗ Ngụy ma ma.
Không không khôngleech_txt_ngu sao Chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nha hoàn này mạo phạmleech_txt_ngu chủ tử, quả thực quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vô lễ. Ta ma ma quản sự trách nhavi_pham_ban_quyen , cũng nên đại tiểu thư một tay
Không cần , loại tài xảo Lão tháibot_an_cap thái đã dạy rồi, cứ trực tiếp người nha tử bán đi là được.
Hồng thẳng thừng ngắtvi_pham_ban_quyen Ngụy ma ma. Sắc mặt Ngụyvi_pham_ban_quyen ma ma tức thay đổi. Ngay cả Lục Đào đang bị ấn dưới đất nói được gì, biểu cảm cũng trở nên dữvi_pham_ban_quyen tợn nháy mắt, ú ớ càng lớn hơn.
Hồng , thái bảo người của nha hành đã hoa sảnh rồi, chỉ chờ cô đưa người tới thôi.
Đúng lúc này, ở cổng viện manội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ma khác tới. ta vừa , Tụ liền mỉmvi_pham_ban_quyen cười, cùng bà tử áo xám lôi xồng xộc người đi. Trước khi , cô cũngvi_pham_ban_quyen không dặnleech_txt_ngu dò Liễu Văn Oanh đang đứng xembot_an_cap: Hoàng Liễu, thay ta đãi tử tế của hai vị thư mang tới nhé.
Vănvi_pham_ban_quyen Oanh: ?
Dù cô đã chứng kiến toàn bộ quá trình hôm nay, nhưngvi_pham_ban_quyen đó có nghĩa là cô việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Nhưngleech_txt_ngu tình hình hiện tại không chobot_an_cap phép cô thácleech_txt_ngu. Nhất là ma ma kia, vừa bị Hồng Tụleech_txt_ngu mất mặt, đang lúc tức giận, nghe thấy Hồng chỉ định một con nhóc vắt mũi sạchleech_txt_ngu, mắt bạch khắc nghiệt lập tức khóa chặt lấy , hỏi: Hoàng Liễu? Ngươi là con cái nhà ?
Đối với việc này, Liễu liếc nhìn Tử Trúc đứng sau lưng Ngụy ma ma, quả Tử Trúc đang kéo tay áo . Thấy Trúc đang nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ về lịch của mình cho mẹ nghe, Văn Oanh cũng buồnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phí lời nữa, chỉ nhìn hai nha hoàn nãybot_an_cap giờ theo hai vị tiểu vào phòng đứng dưới hành lang, mỉm cười nói:
Hai tỷ tỷ chắc là theo và Tứleech_txt_ngu tiểu thư tới đây nhỉ? Các thư trong phòng còn lâu mới xong, hay là hai tỷ vào nhĩ phòng uống chén nghỉ ngơi chút?
Hai nha hoàn của Đinh Khê Viện và Thanh Nguyệtleech_txt_ngu Các từbot_an_cap nãy đã nhận Ngô Các dường như có chuyện xảy ra. Là người viện ngoài, họ chỉ có thể đứng chứ không dám tùy tiếng. Hiện , quyền quán dường như đã giao vào tay mộtvi_pham_ban_quyen con , đối phương còn đang niềm nở mọc? Haibot_an_cap người nhìn nhau, đồng thời liếc qua ma ma đứngleech_txt_ngu cách đó không xa, không dám nhận lời.
Hành động củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một nhắc nhởleech_txt_ngu với Liễu Văn Oanh. Trong sân này vẫn một pho lớn nữa.
Ôi chao, xem cái trí nhớ của tôi này. Chẳng hay Ngụy ma đến viện này việc gì thế? Bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi vị tiểu thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ạ?
Câu hỏivi_pham_ban_quyen Liễunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Văn trông vô tình, nhưng lại khiến Ngụy ma ma và Tử Trúc đều biến sắcvi_pham_ban_quyen. Một ma ma quản lý nha hoàn bà ta bao giờ hầubot_an_cap hạ các tiểu thư đâu, làm sao đi theo tiểu thư được?
Lục Đào này từ sớm đã đầu quân cho thái, tuyvi_pham_ban_quyen có hơi ngu ngốc, nhưng kẻ ngốc có cái mẹo của kẻ ngốc, dùng tốt thì cũng là một quân cờ hay. Kếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoạch hôm nay bà ta là nhận lệnh từ thái tháibot_an_cap, nếu Bích chuyện, nể mặt Lục Đào làm cho họ, đợi khi tiểu thư nổi giận muốn đuổi Lụcbot_an_cap đi, bà chỉ lấy nghĩa quảnbot_an_cap nha hoànbot_an_cap ra mặt chặn người lại rồi về trang trại là xong.
Ai ngờ đâu, đại tiểu thư tay nhanh, , hiểm đến thế. Nếu không phải Tử Trúc nhậnleech_txt_ngu ra bất thường ngay khi Tụ bước ra và đi tìmleech_txt_ngu bà ta, thì có lẽ phải đợi Lục Đào bị bán rồi họ mới nhận tin!
Ngụy ma ma càng không ngờ tới là vừa đến nơi đụng Hồng nha hoàn hạng nhất do Lão đưa tới. Bản thân chiếm chút lợi lộc nào từ tay Hồng Tụ đã đành, kết quả Hồng Tụ vừa , ta lại bị một con nhóc ranh !
Được lắm, cái Các này đúng là hổ tàng long!
Liễu Văn : Trời đất ơi, con có tám tuổi thôi mà, một con nhóc tuổi mà các người bắt con làm mấy việc này sao?
Hồng Tụ: Đại thư , em rất đáng tinleech_txt_ngu.
Viện: Ta tin em.
Liễu Văn Oanh: tin mình.
lạnh như nước, từ trong Đinh Khê Viện vẳng tiếng cầm từng .
Dừng , không tĩnh thìvi_pham_ban_quyen đàn cũng vô .
Giọng nói thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lãnh của người phụ nữ vang lên, đôi taybot_an_cap Huyên liền khựng lại trên dây đànvi_pham_ban_quyen.
Tô Huyên ngẩn người một lát thu tay về, người . thấy mẹ mình là thái thái ngồi ngay ngắn trên thêu, tay cầm chiếc bao đầu gối bằng da thúleech_txt_ngu chưa khâu xong.
Nhị thái thái lúc này cũng đặt kim xuống, ngước mắt nhìn Tô đang có phần thấp thỏm, mày. Bà định mở lời thì Ngô nương tử ngườibot_an_cap theo hầu của bà đi từ ngoài đã đứng định thần rồi :
Thưa thái thái, Tứ tiểu thư nói bữa trưa mai côleech_txt_ngu ấy muốn thêm một món thịt, buổi thêm một đĩaleech_txt_ngu điểm tâm.
Chuyện này phải báo với ta sao? Ngươi phải người quản lý bếp lớn đó , cứ trực tiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đápvi_pham_ban_quyen con là được.
Dáng vẻ tâm hồn treoleech_txt_ngu ngược cành cây của hôm nay đều Nhị tháinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thái thu vào tầm mắt. Bà định dạy bảo con gái thì lạileech_txt_ngu những chuyện lông gà tỏi này làm gián đoạn, khiến giọngleech_txt_ngu nói cũng thêm vài phần mất nhẫn hơn .
nói xong, ánh mắt Ngô tử cũng mang theo phần khắt khe.
Ngô nương tử dĩ nhiên cảm nhận được sự không hài lòng bà, nhưng nếu chuyện đơn giản thì bà ta đã đến tìm Nhị thái xinvi_pham_ban_quyen kiến.
Ngô nương tử vội vàng thích: , trước kia người định ra phân lệ choleech_txt_ngu mỗi , Tứ tiểu thường ở Thanh Nguyệt Các cũng đã nhận đủ phầnbot_an_cap của mình Dĩ nhiên, thi thoảng tiểu thư muốn chút thịt hay tâm cũng không phải là không được, chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
nươngvi_pham_ban_quyen tử cố ý kéo dài giọng, lửng lơ chờ chú ý của Nhị thái thái thực sự đặtvi_pham_ban_quyen lên mình, ta mới chậm lời:
Chỉ là thịt Tứ tiểu thư muốn là thịt hươu tươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net; điểm tâm lại đòi bánh tô cua. Hai thứ này cũng tốn ba điệu tiền.
Nguyênvi_pham_ban_quyen liệubot_an_cap của hai món này giá hề rẻ. định mứcvi_pham_ban_quyen ăn uống mà Nhị thái thái đang quản lý trong phủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, việc Tứ tiểu thư món như vậy không phải cứ muốn là làm được.
đưa .
Nhưng rõ ràng là Tô Mị không tiền, nếu không Ngô nương tử đã chẳngleech_txt_ngu đứng đây.
Đắt thế ạ?
Tô Huyên lúc này đến bên cạnh mẹ, còn chưa kịp ngồi xuống nghe giá tiền những món mà Tô Mị cầu.
Ngồi xuống rồi, Huyên lại lên tiếng: Hôm nay muội ràng mới nghe Đại tỷ nói gần đây chi tiêu trong phủ đang thắt chặt, sao ấy còn đòi hỏi những thứvi_pham_ban_quyen này?
nương tử ngước nhìn Tô Huyên lộ vẻ , trên mặt lại chất chồng nụ cười lực, đặc biệt thấp giọngvi_pham_ban_quyen :
tiểu thưleech_txt_ngu có nói, ngày thường cô ấy chẳngbot_an_cap mấy khi hỏi , khó khăn lắmvi_pham_ban_quyen mới mở lời một lần, thiết nghĩ Nhị thái thái đây chắc cũng sẽ không bên bên khinh.
vừa ra, Tô Huyên lập tức phản lại, thậm chí có không dám tin đây là lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tô Mị nói: Muộibot_an_cap có ý gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì màvi_pham_ban_quyen ‘bên trọng bên ’?
vừa hỏi xong, trong Tô Huyên liềnleech_txt_ngu liên tưởng ngay đến những chuyện ở Bích Ngô Các ban .
Trong lòng nàng thầm khẳng định, Tô Mị chính là ban mượn Đại tỷ để làm nàng bẽ mặt không thành, nên giờ lại kiếm chuyện với Đinhvi_pham_ban_quyen Viện.
Nàngbot_an_cap đã đắc từ bao giờ cơ chứ?
Nghĩ đến đây, mặt Huyên chuyển sang uỷ khuất. Nhị thái liếc qua là hiểu con gái mình lại nghĩ ngợi lung tung, bèn ra hiệu cho Ngô nương tử đi theo nha hoàn đi lấy tiền.
Và số tiền này dĩ nhiên là tiền túi riêngvi_pham_ban_quyen của Nhị tháivi_pham_ban_quyen thái.
Huyên thấy vậy định nhưng đã bị một mắt lẹm mẹ ngăn .
Đợi đếnleech_txt_ngu khi trong còn hai mẹ , Huyên mới lí nhí lên tiếng:
Mẹbot_an_cap, Tứ muội rõ ràng là cố ý.
Con bé cố ý thì con làm gì được?
Con
nghẹn lời, chiếc khăn taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong lòng bàn tayleech_txt_ngu bị xoắn đến suýt ráchbot_an_cap mà vẫn thốt ra được lý lẽ gì.
Nhị thái thái thấy bướng bỉnh vậy, không được thở dài nói : Cứ như lời con bé nói, thi thoảng nó mới ra yêu cầu một lần mà bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta đi. Điều toàn hẳn với độ của ta khi đáp ứng yêu cầu của Đại tỷ nhi, ra ngoài phải là bên trọng bên khinh sao? Hơn nữa, đệ đệ con còn học tiền viện, chính là vào trông của bác con. Nếu chuyện này lọt đến tai đại bác, ấy sẽ nghĩ nào?
nhắc đến đệ đệvi_pham_ban_quyen, Tô Huyên cũng đầu do dự.
đinh duy nhất hàng bối Tô phủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện nay, Chiếu với tư cách đại bác cũng rất coi trọng Tô Cảnh.
cháu trai có quan trọng đến mấy cũng sao bằng con ruột của mình?
Huống chi, Mị lại làbot_an_cap đứa con đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng cả yêu nhất.
Nghĩ đến , Nhị thái giác liên tưởng một cũng từng được thiên vị chính là Tô Chiếu.
Nói đi cũng phải nói lại, Tô gia này cũng chỉ bắt phất lên và bước chân vào quan trường từ đời lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thái gia.
Tính ngược lên ba đời thì cũng là một giabot_an_cap đìnhbot_an_cap canh độcvi_pham_ban_quyen bình , gia cảnh thanh bần.
Nămbot_an_cap khi lão thái gia cử thì đã gần ba , lại thêm thứ hạng lẹt đẹt, dù lúc vẫn chưa cưới vợ nhưng những viên thanh liêm cao quý muốn thôngvi_pham_ban_quyen qua hôn để lôi kéo sĩ tử hàn môn triển vọng chẳng để mắt tới ông.
Trên không có nhà ngoại nâng đỡ, dướibot_an_cap lại không có bạc tiền lo lótvi_pham_ban_quyen, tiền đồ chốn trường mịt mờ thấy rõ. Thế Tô lão thái gia đương lúc đó đã quyết đoán cưới thái vốn xuất thân từ đại thương gia.
Nhờ vào sính lễ hậu hĩnh của lão thái thái, trước khi qua đời, lão tháivi_pham_ban_quyen gia cũng làm tri huyện tòng thất phẩm tại mấy vùng trù phú được năm; sau đó lại lo được lễ đàng hoàng để cưới vợ cho conleech_txt_ngu trưởng.
Có thể nói, môn mà lão thái thái mang đến đã trực tiếp hai đời Tô .
Mà con trai Chiếu cũng không phụ công nuôi của mẹ, chưa tuổi nhược quán đã hoa. Lúcleech_txt_ngu đắc ý cưỡileech_txt_ngu ngựa dạo , ông đã ái nữ của Thái sư vừa gặp đã đem lòng mến, saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó nàng hạvi_pham_ban_quyen gả vào với mười dặm hồng trang.
tiếc là, vịleech_txt_ngu Văn đại tẩu này của bà lạibot_an_cap ứng với câu người trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cây, người sau hưởng bóng .
Nàng qua đời khibot_an_cap còn rất trẻ, để một cô con gái và một khối tài sản khổng , khiến người đời được hưởng sẵn, lại nhờ vào đống của đó mà suốt bao nhiêu năm tạo dựng được cái danh hiền huệ lương thiện.
Tiền trong công thực sự không còn nhiều, bữa ăn này của Tứ tỷ nhi cứ lấyvi_pham_ban_quyen từ sổ của nhị phòng chúng đi.
là thăng nhịvi_pham_ban_quyen đẳng rồi?
tối, vợ chồng Liễu Trí Viễn ngơ ngác nhìn cô con gái đang vẻ đắc ýleech_txt_ngu bên cạnhbot_an_cap, trong mắt đầyleech_txt_ngu thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tin nổi.
Tất ! Tinh bị đuổi, vị trí nha hoàn nhị đẳng ở Ngô Các chẳng phải là trống một chỗ sao? Hôm nay con đã không ít công sức .
Vừa nói, Liễu Văn Oanh vừa nhấc cánh tay lên, tinh nghịch khoe chút cơ bắp chẳng hề tồn tại của mình.
Chiều nay Tụ dẫn người đi nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lục Đào, cô liền được Hồng Tụ chỉ định đón tiếpleech_txt_ngu Thu Vũ cạnh Nhị tiểu thư Cúc bên cạnh Tứ tiểu thư.
Sẵn tiện, Văn còn léo đuổi vị Ngụy ma ma không mời mà đếnvi_pham_ban_quyen kia đi, những lĩnh này mọi người đều được mắt chứng kiến.
Giờ nghĩ , Liễu Văn Oanh vẫn thấy phục chính mình, sao lúc đóvi_pham_ban_quyen đầu óc có thể chuyển nhanh thế!
Việc thăng chức chẳng phải là điều cô xứng đáng được nhận ?
Lúc , Văn Oanh quên bẵng nỗi căng thẳng và bất khi nhận lúc lâmleech_txt_ngu . Mọi chuyện đã trôi qua suôn , cô cũng nhận được phần thưởng xứng đáng, đầu giờ chỉ toàn là sự phấn khích và đắcleech_txt_ngu.
Tin tốt lành như vậy, cô đã phải nhịn mãi buổi tối khi về , trước mặt Liễu Trí và Ngô Ấu Lan mới trịnh bốvi_pham_ban_quyen.
là, khác vớibot_an_cap hình dung của Liễu Văn , cha mẹ cô sau khi xong chuyện này không hề tỏ ra vui mừng, lại, cô còn thấp thoáng nỗi lo âu gương mặt họ
lo lắng hiện rõ trong ánh mắtvi_pham_ban_quyen của cha mẹ khiến tâm trạng vui vẻ vốn củavi_pham_ban_quyen Liễu Vănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tan sạch sành sanh.
“Có vấn đề gì saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ạ?”
Liễu Văn Oanh tưởng mình bỏ sót điều gì trong chuyện ban ngày, hỏi câu này lòng không khỏi thắt lại đầy bất an.
Đối với chuyện , Trí Viễn không trả lời mà ra hiệu bảo con gái bình tĩnh. nhấc ấm nước đang sùng sục trên bếp lò đặt lên bàn, bày ba chiếc bát tràbot_an_cap ra, rồi bỏ viên đường quế vào trong số đó.
Nước nóng vừa vào, mậtbot_an_cap đường liền tan , hương quế bọc trong vị ngọt tỏa ra ngào ngạt, lan tỏa khắp gian. Hítnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hương thơm ngọt ngào của quế, cảm giác an đột dâng lên lòng nàng cũng dần bình lại.
Liễu Trí Viễn nước đường đến trước con gái, lúc này mới mở lời: “ Oanh, lần này con làm tốt lắmvi_pham_ban_quyen, cha và mẹbot_an_cap đều tự hào về con.”
Viễn dùng giọng bình thản nhất để nói ra lời ngợi mà nàng mong chờ, nàng hiểu rõ, trọng điểm của cha nằm ở đây. Quả nhiên, Liễu Trí Viễn nói tiếp:
là, Oanh à, dù nha hoàn tam hay nhị đẳng, thậm chí sau này con có thành nha hoàn nhất đẳng đi chăng nữa, thì đó cũng không phải là mục tiêu của gia đình ta. Nhiều nhất hai năm nữa, cả nhà ta rời khỏi phủ này để trở thành những người dân thường. Con đừng vì dính dáng quá vào nơi đây, cũng vì tham gia vào cuộc tranh của người khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà đánh bản tâm, cuối cùng lại tự hại chính mình.”
Chạmbot_an_cap phải ánh mắt sâu thẳm của cha, tim Liễu Văn Oanh run lênbot_an_cap. Nàng nhớ lại mục tiêu đầu cả đình vào phủ bình yên sống qua hai xin ra khỏi phủ.
Vậy mà vừa rồi nàng lại hoàn toàn mất , thậm còn nói về một sự việc liên quan đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạng người một cách nhẹ tựa lông . Ồ, cóvi_pham_ban_quyen lẽ trong mắt chủ tử, những người như Lục được coi làleech_txt_ngu ngườileech_txt_ngu, làm chuyện phản bội rồi bịbot_an_cap bán đi cũngleech_txt_ngu lẽ thường . Nhưng xét cùng, tại nàng cũng chẳng khác gì Lục Đàobot_an_cap, đều là hạng nhân thân tịch, thể đem bán bất cứ lúc nào.
Thấy mắt con gái dần trở nên minh mẫn, Trí Viễn thoáng hiện vẻ annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng. Ông và Ngô Ấu Lan thầm nhìn nhau, trong khôngvi_pham_ban_quyen cảm thán. Vợ chồng đều làm những công không dính đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tranh đấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của chủ nhân, duy chỉ có gái họ phải lo lắng nguôi.
Thấy gái đã hiểu ra vấn đề, ông không nói thêm về chuyện đó mà chuyển sang việc nàng được thăng lên :
“Có điều sau chuyện ban , Oanh Oanh, con coi như đã hoàn toàn leo lên con thuyền của tiểu thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, sau này làmvi_pham_ban_quyen việc gì cũng phải cẩn thận hơn.”
Từ giờ vềbot_an_cap , nếu Viện phải đối với những mũi tên tối sáng trongleech_txt_ngu phủ, Liễu Văn Oanh nàng cũng khó tránh khỏi. Nhận thức được điều này, khuôn mặtvi_pham_ban_quyen nhỏ nhắn của Liễu Văn Oanh lập tức nhăn nhó như quả mướpbot_an_cap đắng. Việc thăng chức tăng lương vốn khiến nàng vui vẻ, giờvi_pham_ban_quyen nhận ra ẩn bao họa. Nàng không khỏi lộ vẻ hối , nói: “Đúng thật ạ”
Hôm nay Tô mượn cơ hội tống khứ Lục Đào không cùng phe với mình, ai biết được lần có kẻ nào vì muốn cài nội gián chỗ tiểu thư mà tùy tiện tìm đuổi người cũ đi để lấp mới vào không?
“Ôi trời” đến đây, Liễuleech_txt_ngu Oanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngắn than dài: “Thăng chức gì mà lắm chuyện thế không biếtleech_txt_ngu? Thật lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khó mộtleech_txt_ngu kẻ làm thuê thời vụ như mà.”
Giây trước còn là nha hoàn nhị đẳng đắc ý, sau đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kẻ thuê sở.
.”
Ngô Ấu Lan không nhịn được . Tuy Liễu Văn Oanh vẫn ủ rũ, nhưng sắc của nàng rõ ràng đã tốt hơn nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net so với , ngay lời than mang theo mấy phần trêu đùa.
“Thôi nào, nghĩ nhiều nữa, đồ trẻ em này Uốngleech_txt_ngu chút nước mật rồi đi ngủleech_txt_ngu đi, mai con còn phải dậy sớm đấy.”
cha cũng trêu mình, Liễu Oanh bất mãn bĩu môi, nhưng taybot_an_cap đã chạm vào thành bát . Nước mật nóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hổi giờ sờ quả thực đã miệngleech_txt_ngu. Uống cạn bát nước quế ấm ápbot_an_cap ngọt , Liễu Văn Oanh khẽ thở hắt ra đầy mãn . Dưới cái nhìn trìu mến của cha , buồn ngủ ập đến, nàng nhanh chóng lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giườngvi_pham_ban_quyen lò rồi chìm vào giấc ngủ.
Một lát sau, nghe tiếng thởleech_txt_ngu đều đặn của con gái, hai vợ chồng nhìn nhau rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng cười khẽ. Dưới ánh nến, họ tiếp tụcvi_pham_ban_quyen nốt nhữngleech_txt_ngu công việcvi_pham_ban_quyen còn dang dở. Ngô Ấu Lan lấy cái rổ đựng kim chỉbot_an_cap bên cạnh ra, động tác ngượng nghịu khâu một đường “con rết lớn” lên vạt áo của mình.
Liễu Trí cúi đầu sổ, vô tình ngẩng lên liếc thấy cảnh đóbot_an_cap thì khôngleech_txt_ngu nhịnvi_pham_ban_quyen được bật cười thành tiếng.
“Cười cái gì mà cười?” Ấu Lan thẹn quá hóa giậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lườmvi_pham_ban_quyen Liễuleech_txt_ngu Trí một cái.
trong ức của nguyên , tài nữ công gialeech_txt_ngu chánh rất khá, nhưng Ấu Lan không đây đã lâubot_an_cap mà chẳng mấy động vào kim chỉ. Giờ đột ngột ra tay, ký ức cơ bắp nguyên thân còn chưa kịp thích nên mới khâu ra nông nỗi này.
, chỉ là mấy ngày nay bà vất vả rồi.” Biết dạo này Ngô Ấu Lan bận tối tối mũi ở sân vườn đằng kia, quần áo mòn trọng, chỉ cần dùng sức một chút là hỏng thếleech_txt_ngu này đâyleech_txt_ngu. Trong đầu Trí nhớ ra gần tiệm lương dầu như có tiệm , địnhvi_pham_ban_quyen bụng vài tớibot_an_cap sẽ thử.
“Còn ông? Việc ở cửa tiệm vẫn chưa à? Phải về thức tính sổ ?”
có.” Liễu Trí Viễnvi_pham_ban_quyen thấy vợ đang nhìn sổ trong tay mình, liền thuận đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho Ngô Ấu Lan. Bà nhìn vào nội dung bên trong, kinh ngạc nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra chồng mìnhleech_txt_ngu đang tính chi tiêu của gia đìnhleech_txt_ngu.
“Nhà từ lúcleech_txt_ngu vào phủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến giờ đã tiêu gần lượng bạc rồi sao?” Ngô Ấu Lan không tin nổi, lật giở từng trang ghi chép. Chỉ là khi nhìn thấy ít khoản chi ăn uống, khóe miệng bà bỗng chốc giật giật. Ngay khoảnh khắc này, trongbot_an_cap leech_txt_ngu thậm chí còn hiện lên một loạt những món ngon đườngvi_pham_ban_quyen phố ngoài ngõ nhỏ.
Liễu Trí Viễn nóivi_pham_ban_quyen tiếp: “Ngoại trừ hai tờbot_an_cap ngânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phiếu nguyên vẹn mà cha mẹ để chưa động tới, số bạc lẻ còn lại sợ rằng chúng chỉ cầm cự đến Tết là cùng.”
Ngô Ấu Lan lúc này cũng chẳng còn tâm trí đâu mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khâu vá, bà ngồi xuống chồng cùng nghiên cứu kỹ lưỡngvi_pham_ban_quyen. Lúc mới chân chân ráo đến đây, họ quả thực đã chi ra một khoản bạc. Tuy nhiên, những đồ sinh mua sắm lúc mới vào phủ, chileech_txt_ngu tiêu sau đó thực ra cũng không quá nhiều.
Chỉ là cái “không nhiều” đó so với lúc ban đầu. Nếu tách riêng ra xem xét, với cách tiêu tiền của gia đình họ, cả nhà chỉ có thể làm hộibot_an_cap “viêm màng túi” cuốivi_pham_ban_quyen tháng màbot_an_cap thôi.
Tăng thu giảm chi. Trong hai chồng cùng lúc nảy ra cụm từ này.
“Chúng ta mới vào , tiền bổng lộc ít ỏi vẫn nên nghĩ thêm cách kiếm tiền khác hơn” Ngô Ấu Lan nói xong lại lập tức lắc đầu, bảobot_an_cap: “Nhưng với thân phận này, có cần quan sát thêm một thời gian nữa.”
Trong phủ, ngoại trừ những hoàn sân của phu nhân hay tiểu thư thỉnh thoảng nhận được chút tiền thưởng ngoài bổng lộc hằng tháng, đa số những hạ nhân làm việc nặng nhọc nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ, kẻ dọn dẹp hoa , người làm việc vặt ở nhà bếp. Ngày thường họ chẳng mấy khi được gặp chủ , nói gì đến chuyện thưởng. Bà không tin những người ở đây đều thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật đếnvi_pham_ban_quyen mức chỉ sống dựa vào đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bạc lẻ đó.
Còn phần giảm chi, Liễu Trí Viễn nói: “ tiêu chuẩn uống hiện của phủ, hai lớn chúng ăn uống khổ ngàybot_an_cap cũng được, nhưng Oanh Oanh mới tám tuổi, vốn đã gầy gò nhỏ bé, lại đang tuổi ăn tuổi lớn, chi phí thể cắt giảm được.”
Cả hai đều hiểu rõ, khoản chi lớn nhất tại của gia đình chính là ăn uống. vì con gái, họvi_pham_ban_quyen khôngvi_pham_ban_quyen thể tùy cắt bớt.
Hai vợ chồng chăm chú nhìnbot_an_cap vào từng khoản chi tiêu trên sổ sách, tung kẻ hứng nói đến mê mải, mà không ra dáng vốn như tằm trênleech_txt_ngu giường lò kia lại lút ngọ nguậy một cái
sớm hôm , Liễu Oanh vừa được thăng chức thật sớm để đến Bích Các, bắt đầu một ngày nha hoàn hai mình. Vừa bước vào , công việc hôm nay đã được Thúy Tinh sắp xếp xong ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việcbot_an_cap mài mực nhưbot_an_cap cũ, nàng còn phải nhận thêm một nhiệmbot_an_cap vụ nữa: dẫn người đến trù phòng lấy cơm. Việc lấy cơm này, mấy ngày trước đều do đích thânbot_an_cap Hồng Tụ đi, giờ thì hay , lại rơi thẳng lên đầu một nha hoàn hạng hai như nàng sao?
Đối với việc , ngoài mặt Liễu Văn Oanh không từ chối gì, nhưng trongvi_pham_ban_quyen lòng lại thầmleech_txt_ngu lầm bầm. Chỉ tăng được mười lăm đồng tiềnvi_pham_ban_quyen mà việc lại tăng lên gấp .
Sáng sớm mơ, Liễu Văn Oanh dẫn theo haivi_pham_ban_quyen hoàn đến đại trùbot_an_cap phòng. đằng xa thấy khói bếp nghi ngút, hơi nước mịt mù. Văn Oanh không xông để bị mùi dầu mỡ lên người, bèn để nha hoàn kia vào trước, còn mình thì dừng lại ở cửa bếp, không vào trong.
Chỉ là nàng không dáng vẻ “lẻ bóng” mìnhbot_an_cap lại thu hút sự chú ý của mấy bà tử lớn tuổi đang vây quanh quan sát.
“Chà, con bé nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lạ mặt nhỉ, mới đến à?”
“Ở viện nào thế? Đến lấy cơm cho chủ tử à?”
Thấy mấy bà tử nhìnleech_txt_ngu đôn hậu lại nhiệt tình với như vậy, Liễu Văn Oanh lập tức nảyvi_pham_ban_quyen sinh cảnh giácleech_txt_ngu. Nàng đảo mắt nhìn nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tử và nha hoàn đang bận rộn ra vào trong bếp. Giữa thanh thiên bạch nhật, nàng cố ưỡn thẳng lưng, hắng giọngvi_pham_ban_quyen : “Tôi là Liễu, hạng hai của Bích Ngô , đặc biệt đến lấy bữa sáng cho Đại tiểu thư.”
Vừa nghe Liễu Văn Oanh nói mình là nha hoàn hạng hai ở Bích Ngô Các, mấy bà tử đang vây quanh lúc nãy lập tức tắt ngóm vẻ nhiệt tìnhbot_an_cap trên mặt, chỉ ậm ừ qua loabot_an_cap vài câuvi_pham_ban_quyen rồi tán, ai lại chui cái đại phòng mịt mù khói lửa kia để tục làm việc.
Cảnh tượng này khiến Liễu Văn Oanh ngơ ngác chẳng hiểu ra làm sao.
Cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này?
gái: Con vừa chỗ đại trù phòng, có bà tử cứ vây hỏi hỏi tây, lúc đầu nhiệt lắm. Kết quả nghe con nói ở Bích Ngô Các xong thái độ quay ngoắt luôn, chẳng Đại tiểu đắc tội với người ở đại trù ạ?
Cha: Đại tiểu thư là chủ nhà, họ còn dám làm mặt tiểu thư sao? Định không muốn ở lại Tô phủ ?
Con gái: Thế là vì cái gì? Chẳng lẽ vì là nha hạng hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Địa vị không bằng nha hoàn hạng nên đáng để bọn họ nịnh bợ sao?
Giữa lúc haileech_txt_ngu con còn đang , Ngôbot_an_cap Ấu đã lên tiếng nhắc trong nhóm chatnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net:
: Oanh tránh mấy mụ già đại trù phòng ra chút, toàn một lũ lòng dạ đen tối thôi. Ước bọn họ tưởng connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là nha hoàn mới vào phủ nênvi_pham_ban_quyen đến thăm tìnhbot_an_cap hình, xem có nhận làm con nuôi được không đấy!
Con gái: Nhận con nuôi ạ?
Ngô Ấu Lan là nhờ những ngày qua lăn vườn , làm quen vớibot_an_cap đám ngườivi_pham_ban_quyen kialeech_txt_ngu, rồi lúc ăn cơm đại trù phòng mới nghe lỏm được mấy chuyện phiếm nàybot_an_cap.
Trong phủ luôn những bà tử từ thời trẻ đã lười biếngbot_an_cap, trốn việc, đến già vẫn làleech_txt_ngu lũ cáo già . Đời nàybot_an_cap bọn chỉ lo cho cái bụng mình no là được, không con không , sống rất tại. Đợibot_an_cap đến lúc già không kiếm được tiền, cũng chẳng làm nổivi_pham_ban_quyen việc nặng nữa, muốn nhận hoặc con gái nuôi. Một mặt là mượn danh nghĩa người thân để người ta hầu hạ mình, mặt khác, nếu đã làm mẹ nuôi, bọn họ có thể dùng thân phận bề trên để giữ tiền tiêu vặt hằng tháng con gái nuôi.
Bọn họ gọi đó bằng miều là để dành của hồi mônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net choleech_txt_ngu các bé. Còn nếu connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái nuôi không Một nha hoàn mới vào phủ chân chân ráo, làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao quen biết rộng mẹ nuôi? Cứ đến kỳ lương, đảm bảo tiền còn chưa thấy mặt đã chui tọt túi mẹ nuôi rồi. về cái câuvi_pham_ban_quyen sau khi trămbot_an_cap tuổi, bao nhiêu mẹ nuôivi_pham_ban_quyen sẽ lại cho con gái thì hoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toàn là lời nói suông. Trước khi chết mà để lại một nợ cho người ta gánh là đã tốt lắm rồi.
Mẹ: Chẳng dạo trong phủ thay đổi rất nhiều người sao? Trong số , ngoài nhữngleech_txt_ngu người năm từ trang trại lên, còn có không ít hoàn mua từ bên ngoài vào, tất cả đều là mục tiêu của mấy mụbot_an_cap già ác độc . gái, xabot_an_cap bọn họ ra.
Tuy , dù Ngô Ấu Lan không nói thì với một cô bé nhỏ tuổi là nha hạng trong viện của tiểu thư Liễu Văn Oanh, nàng phải là mục tiêu của đám bà tửleech_txt_ngu kia. Sau khi Liễu Văn Oanh tự danh tính, không còn ai đến bắt chuyện nữa, nàng chỉ yên lặng đứng ở đợi các hoàn xách đồ ăn ra là được.
“Chà, sao côleech_txt_ngu lại ở đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?”
Đang lúc chờ đợi, Văn Oanh bỗng nghevi_pham_ban_quyen thấy một giọng nói quen tai. Nàngleech_txt_ngu ngẩng đầu lên, thấy Ngô nương tửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ trong đại trù đầy khói bước ra. Đồng thời, trên tay Ngô nương tử còn cầm mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái gáo gỗ. Trong gáo tỏa khói ngút, dường đang đựng món gì đó.
“Chào Ngô nương , hôm nay tôivi_pham_ban_quyen dẫn nha hoàn trong viện lấy bữa .” Liễu Văn Oanh nở nụ cười nở, cất giọng trẻo chào hỏi Ngô nương tử.
ràng vẫn còn là một con nhóc tóc còn vàng hoe. nươngbot_an_cap thầm nghĩ, lại ngẫm lại ý tứ lời nói của , chẳng qua là muốn nhấn mạnh rằng mình không phải một tiểu hoàn tầm thường.
“Không biết nha đầu nhà ở viện nào?” nươngvi_pham_ban_quyen tử hỏi, vừa đưa gáo nước tận miệng Liễu Văn Oanh, nói : “ thử chút không?”
Liễu Văn Oanh cũng nhân cơ hội trong gáo gỗ của Ngô nương tử là chè ngân táo đỏ. Thật là lợi hại, nhà ai lại cái gáo lớn này đựng chè ngân nhĩ chứ? Mùi thơm ngào của táo xộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào mũi, khiếnleech_txt_ngu Liễu Oanh dù sáng sớm đã ăn no suýt nữa gật đầu đồng .
nương tử thấy ánh mắt con bé trước mặt chỉ mơ màng trong chốc lập tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tỉnh táo trở lại, thầm thấy thú vị. Thấy con bé mình, dù rất thèm nhưng tay nhẹ đẩy gáo chè , còn mỉm cười nói lời ơn, đáp: “Tôi tên là Hoàng , là nha hoàn hạng hai việnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của tiểu thư.”
Liễu” Ngô nương tử mỉm cười, khẽ gọi tên nàng, trong lòng lại nhủ thầm, nhỏ tuổi thế này đãbot_an_cap trở thành hoàn hạng hai, xem ra người nhàvi_pham_ban_quyen con bé này cũng có bản lĩnh không nhỏ. Nghĩ đây, trong đầu Ngô nương tử không kìm mà hiện hình ảnh người đàn ôngleech_txt_ngu trường màu chàm nọ.
Cùng lúc , hai nha hoàn làm việc nặng lấy bữa sáng của Tô Viện. Thấy bọn ra, Liễu Oanh chào Ngô nương tử một tiếng rồi trực tiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dẫn người rời đi. Nhìn theobot_an_cap bóng lưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đốibot_an_cap phương, nươngvi_pham_ban_quyen tử cảm thán một câu: “Đúng ngườileech_txt_ngu có chỗ dựa có khácvi_pham_ban_quyen
Sau khi vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến viện, Liễu Oanh bưng bữa sáng bày ra bàn. Nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bát chè ngân nhĩ có rắc vài hạt kỷ tử, chính giữa là một quả táo đỏ, đỏ xen lẫn, Liễu Văn Oanh thấy trình bày này thật đẹp mắt. Nhưng hễ nhớ lại bát chè ngân nhĩ táo đỏ trong gáo của Ngô tử lúc , so hai bên, Liễu Văn Oanh thậm chí còn bát của Tô Viện nhiều cái bằngvi_pham_ban_quyen gáoleech_txt_ngu của đối phương.
gì thế?” Thúy Tinh thấy Liễu Văn Oanh bày xong bữa sángvi_pham_ban_quyen đầu ngẩn người, bèn gọi một tiếng.
“A, , không có gì , tôi sau khi bữa xong thì Đạibot_an_cap tiểu thư làm .”
bữa sáng xong ta phải đi thỉnh an tổ mẫu, lát nữa ngươi đi cùng Tụ theo ta.” Giọng nói của Viện đột nhiên vang sau lưng nàng. Liễu Văn Oanh lập tức quayvi_pham_ban_quyen đầu lại, thấy Viện đã thong thả bước tới.
“Vâng.”
Nàng vừa mớileech_txt_ngu thăng chức ngày đầu tiên, vậy mà đã bắt đầu bước chân ra khỏi Bích Các tiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quân vào phủ rồi ? Liễu Oanh tự phải làm gì đó thôi, nếubot_an_cap không cứ hằng ngày đi theo bên cạnh Tô nơi thế này, tiền thì ít mà việc thì ngày càng nhiềuvi_pham_ban_quyen.
Đây là lần thứ Liễu Văn Oanh đến việnbot_an_cap củaleech_txt_ngu lão thái thái từ vàovi_pham_ban_quyen phủ. Lần đầu tiên là khi cả nhà đến Tô phủ, biệt đến viện của lão thái tháileech_txt_ngu để dậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu ra mắt. Lần thứ hai chính là đi theo hầu hạ Tô Viện đến bái kiến lão thái thái như thế này.
Lần này, ngay khi Liễu Văn Oanh vừavi_pham_ban_quyen vào viện, manội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ma đã liếcleech_txt_ngu thấy nàng. Nhìn thấy vị trí đứng của chỉ sau Hồng , Du ma cũng khỏi ngạc nhiên. Con bé này thăng lên nha hoàn hạngbot_an_cap hai vậy ?
chân Tô Viện vào trongleech_txt_ngu phòng, lúc kiến lão thái thái, Liễu Văn Oanhleech_txt_ngu cũng không ngờ thái vậy mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn còn nhớ rõ “cọng giá đỗ” là nàng . Vì nhận ra, nàng đành phải đứng riêng rabot_an_cap một , cúi đầu đứng mặt lão thái thái để mặc đối phương quan sát.
Tô Viện bên cạnh thấy vẻ lúngleech_txt_ngu túng của Liễunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Oanh, bèn lời khen một câu: “Con bé này tuy nhỏ tuổi nhưngvi_pham_ban_quyen làm rất chạc.”
Vừa nghe lời này, lão thái thái tự nhiên không nhìn chằm chằmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào Liễu Văn Oanh nữa, vẻ gật nói: “Cháu của Bình Thu cũng là đứa trẻ ngoan.” lời, còn bảo hoàn cạnh tiến lên đưa cho túileech_txt_ngu tiền khá . cầm vào, Liễu Oanh biết bên trong đựng tiền bạc.
Nhận lấy tiền, giây tiếp theo Liễu Văn Oanh liền “bịch” một tiếng quỳ xuống, động dập đầu, cao giọng hô lớn:
tạbot_an_cap lão thái thái, tạ lão thái thái! Chúc lãovi_pham_ban_quyen thái phúc như Đôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hải, thọ tỷ Nam Sơn! Tâm tâm tưởng sựleech_txt_ngu thành!”
định nhận lấy chén trà từ nha hoàn đưa tới, thái bị tiếng hét đột này của Liễu Văn Oanh làm giật mình, chút nữa là đánh rơi trà trên tay. Lão thái thái ngẩng đầu, nhìn Liễu Oanh với ánhbot_an_cap mắt đã thay .
Đây đây chính là chính là đứa trẻ lanh Du mabot_an_cap ma nói ? nữa, Đại nha đầu nói gì ấy ? Chững chạc?
Lão thái thái: nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này hình như trông được cho lắm.
Viện:
Liễu Văn Oanh: Đúng đúng đúng (nỗ lực gật đầu), tôi chính là không thông minh đấy, đừng bắt tôi đi theo .
khi nhận thưởng từ lão thái thái, Liễu Văn Oanh và Hồng Tụ nhanh chóng được cho lui ra , phòng chỉ còn lại hai bà cháu tâm tình.
sau, khi hai người nóibot_an_cap chuyện riêng, lão thái cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhắc đến Liễu Văn câu: “Con bé không được điềm đạm nhưvi_pham_ban_quyen Tụ, sau này con ra ngoài thì tốt nhất là đừng mang nó theo.”
Cứ hễ chút lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hốt hoảng, thật tình người ta sợ.
Lão thái thái cứ ngỡ Liễu Văn Oanh là người mẹ đẻ nàng, cho nên Tô Viện nể mặt mà dành cho conleech_txt_ngu bé sự ưu ái như vậyleech_txt_ngu, nhỏ tuổi thế kia mà đã lên hàng nha hoàn đẳng.
Lão thái tháibot_an_cap chưa nóivi_pham_ban_quyen câu saubot_an_cap, Tô Viện đã mỉmbot_an_cap cười, ý đã ghi nhớ.
Lão thái lại nói tiếp: “Vả lại, chẳng theo con được . Nếu con muốn tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm một tâm phúc cũng nên cân lại chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , dù sao tương lai con cũng sẽ gảbot_an_cap vào phủ tước”
Nghe thấy chữ “phủbot_an_cap Bá tước”, Tô Viện như thùng mà cúi , hàng mi khẽ run che cảm xúc nơi đáy mắt, nhỏ giọng đáp: “Nữ nhi đã hiểu.”
Lão thái thái biểu hiện của cháu thìleech_txt_ngu vừa gật đầu hài lòng, vừaleech_txt_ngu không khỏileech_txt_ngu cảm .
Nếu không nhờ người con dâu đã khuất, thì gia làm sao thể trèo cao được cửaleech_txt_ngu Bá tước?
“Tiệc thu hậu nhật convi_pham_ban_quyen hãy chuẩn bị cho . Vị nhân Bá tướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở kinh thành đã cậy người thân bên nhà ngoại, lần nàyvi_pham_ban_quyen cũng tham gia yến tiệc, mục đích chính là mặt con”
Trong lúc hai bà cháu đang nói chuyện riêng trong phòng, Liễu Văn Oanh vừa đi ra cùng Hồng Tụ đã bị Du ma ma sang một bên trò chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Còn Hồng Tụ và các nha hoànleech_txt_ngu trong viện lão thái vẫn luôn đứng dưới hành lang, giống như những cây cột nhập định, sẵn sàng chờ lệnh gọi từ bên trong.
Nhìn cảnh đó, Liễu Văn Oanh đang nói chuyện với Du ma ma không khỏi thầm nghĩ, cáibot_an_cap kiếp hầu hạ này thật sự chẳng dành cho làm.
Đợi ít ngày nữa trời hơn, dưới hành lang này thì gió lạnh chẳngbot_an_cap bot_an_cap dao cắt.
Nghĩ đoạn, Liễu Văn Oanh lại nhớ tới màn “ sâu” lúc nãy của mình, lòng thầm bẩm biết lão thái vàvi_pham_ban_quyen đại tiểu thư có nhận rằng biểu hiện vừa của nàng hoàn toàn không thích hợp để ra ngoài hay không.
Càng không cột được.
“Con này, đang thả đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu đấy?”
Du ma kéo Liễu Văn Oanh hỏi han tình hình , thấy con bé tuổi còn nhỏ, nghe ta nói chuyện được vài câu đã , liền khí mà gõ nhẹ vào đầu một cái.
“Đau!”
Liễu Văn Oanh lên một tiếng.
“Biết đau là tốt, tavi_pham_ban_quyen tưởng con nhà ngươi giờ lên chức hoàn nhị đẳng là đã vểnhbot_an_cap mũi lênvi_pham_ban_quyen rồi chứ.”
ạ Con chẳng là gặp may, hưởng chút phúc của lão thái thái thôi.”
Liễu Văn Oanh xoa xoa cái trán đỏleech_txt_ngu ửng, cười hì hì với Du ma ma, dáng vẻ ngốc khiến Du ma ma nhìn mà dở khóc dở cười.
Du ma ma thầm cảm khái con bé này coi giờ khấm hơn, cũng biệt tới dò, tuyệtleech_txt_ngu đừng theo thói hốngleech_txt_ngu hách của con Lục Đào kia.
Trờibot_an_cap biết, nếu Du ma ma đứng hầu bên thái thái nãy, chắc sẽ nói ra những lời , thậm chí có khi còn tức tối sầm mặt tại chỗ.
Làm sao còn có thể hòa nhã dặnleech_txt_ngu dò Liễu Văn Oanh như lúc này được?
“Con biết rồi, ma tốt của con.”
“Biết là tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ngày thường cứ làm tốt bổn phận của mình là được, những chuyệnbot_an_cap khác xem nhiều, nghe nhiều, đừngleech_txt_ngu lắm miệng, chưa?”
“Dạ dạ Con hiểu.”
Liễu Văn Oanh vừa nghe Du ma ma truyền kinh nghiệmbot_an_cap một cách không mấy tập trung, vừa bí mật lấy từ áo viên kẹo hoa quế cuối cùng được bọc trong giấy dầu.
Hai viên trước , một viên nàng cho Tinh, viên kia chovi_pham_ban_quyen Linh , cuốivi_pham_ban_quyen cùng này Liễu Oanh dành cho Du ma ma.
Tuy vừa rồi mới được thưởng tiền, nhưng nhớ tới lời cha mẹ toán sách qua, nàng vẫn không nỡ trực tiếp tiền, bènbot_an_cap trưng ra bộ mặt tươi cười, nịnhleech_txt_ngu nọt: “Đâyvi_pham_ban_quyen là kẹo hoa quế nấu từ hoa quế năm nay vi_pham_ban_quyen, cha mua cho mà cũng nỡ ăn, đặc biệt giữ lại để biếu ma giọng đây”
Nhìn Liễu Văn Oanh vẫnleech_txt_ngu còn đầy trẻ con, Du mabot_an_cap ma hừ hừ một , miệngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuy chê bai: “Chút đồ vặt vãnh mà cũng để con biếu bà này sao?”
Thế nhưng tay bà lại nhanh lấy viên kẹo. Văn Oanh thấy bà nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kẹo, nụ cười càng thêm .
Mẹ nàng nói, Du ma ma người này, nhìn bà ấy hay nhận đồ của mình, chứ người khác tặng chắc bà ấy lấy.
Một khi nhận đồ của mình thì bà ấy sẽ coi mình là người , có gì cũng sẽ báovi_pham_ban_quyen một tiếng.
hạn như lúc này
“Hai ngày tới trong có tiệc thưởng , người đông việc tạpleech_txt_ngu, là nha hoàn nhỏ chưa hiểu chuyện thì ít lảng vảng ra phía trước thôi, chạm đến quý nhân.”
“Con cảm ơn ma ma.”
Trên đường , Văn đã kể lại những Du ma ma nói vào trong nhóm chat gia đình.
Thế là nàng bắt đầu thannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Mẹ: Chẳng phải sao? Con không biết đâu, hai ngày nay Hạ ma ma cứ như phát rồ ấy, sáng thì dẹp vườn, chiều cũng dọn dẹp trongbot_an_cap vườn, chỉ để chọn một chỗ đẹpvi_pham_ban_quyen mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chậu hoa cúc trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng hoa thôi.
Bố: Vợ vất vả rồi, tối nay tôi mua xương ống bên về hầm canh nhé
Mẹ: Được, lát nữa tôi tiện tay dắt thêm củ cải từ chỗ nhàleech_txt_ngu bếp về.
: ???? Dắt???
Nếu trong có trồng nàng nói về thì nàng còn tin, nhưng mẹ nàng từ khi nào đã thân thiết với lớn đến mức có “tiện tay dắt cải” rồi?
Mẹ: Khụ, chuyện này một lời khó nói hết, tối con rồi nói.
Lúc này Liễubot_an_cap Oanh đã trở về viện, Viện sáng không luyện .
Liễu Oanh cũng đã phát hiện ra quy luật, thường thì nhữngvi_pham_ban_quyen ngày Tô Viện đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bái kiến lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thái thái thì sẽ không luyện nhiềuleech_txt_ngu.
Liễu, ngươi đọc thoại bản cho ta nghe đi.”
Ơ?”
leech_txt_ngu đáp lại quá nhanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đến Liễu Văn phản ứng kịp Tô Viện vừa nói gì, còn chẳng dám tin vào mìnhvi_pham_ban_quyen.
“Thoại ở đâu ạ?”
Để chắc chắn, nàngleech_txt_ngu hỏi lại một câu.
“Ngăn dưới cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của giá sách.” Tô Viện vẻ ngẩn ngơbot_an_cap của nàng cườibot_an_cap, hỏi: “Sao thế, nhìn ta không sẽ xem thoại à?”
“A, khôngvi_pham_ban_quyen phải, không phảivi_pham_ban_quyen ạ.”
Liễu Văn Oanh tức xua tay, quaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi lấy thoạivi_pham_ban_quyen bản cho Tô Viện. Nàng quavi_pham_ban_quyen vài trang, xác định không phải loại trụy khóbot_an_cap nóibot_an_cap thì mới bê một chiếc ghế thấp ngồi xuống cuốileech_txt_ngu sập.
Tô Viện nằm nghiêng trên sập nhân bằng sưabot_an_cap chạm họa dưới , trên mặt phủ một mỏng nắng, tai Oanh thoại bản, là thư thái.
Chỉ có Liễu Văn Oanh đọcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vi_pham_ban_quyen khô cổ.
May mà dung cuốn thoại bản này không nhiều, tóm lại thì đây là câu kiểu Chồng ơileech_txt_ngu xin hãyvi_pham_ban_quyen yêu em thêm lần nữa.
Trong sách viết về một nữ chính Hàng tử, khi nhan phai nhạt thì bị chồng rẫy đi tìm niềm vui mới. Sau nàng được một vị tiên nhân hóa, lấy vẻ đẹp tuyệt , ngày về đã khiến người chồng mê mẩn không thôi, cuối cùng đuổi tiểu thiếp nhà đi, ân với chồng thuởvi_pham_ban_quyen ban đầu.
Cái kết này, thật sự là khá khó luận.
Liễu Văn Oanh thầm chêbot_an_cap bai cuốn thoại bản lòng, nhưng nàng bỗng nghĩ chuyện viết thoại bản triểnleech_txt_ngu vọng kiếm tiền không nhỉ?
“Ngươi nói xem, Hàng nương tử nàybot_an_cap cầu xin tiên nhân nhan sắc rồi quay vềbot_an_cap bên cạnh chồng để giànhvi_pham_ban_quyen lại sự sủng , liệu có đáng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?”
Liễu Văn Oanh nghĩ về chuyện , bỗng nghe Tô Viện mình.
Theo ý củavi_pham_ban_quyen Liễu Văn Oanh, đối không đáng.
Đã được nhân rồi, cầu xin trường sinh tu không phải hơn sao?
khó quá, thì tra nam kia tế cũng được mà?
Chỉleech_txt_ngu có điều, nàng không thể nói như vậy .
“Trong lòng Hàng nương , thấy điều xứng đáng, thì bấy đó là đủ rồi ạ.”
Cuối cùng Liễu Văn Oanh chọn trả lời an toàn nhất.
Dù sao có nói không đáng, thì Hàng tử có tin không?
“Nhưng nếu của Hàng nương tử không phải là ý trung nhân tốt, mà chỉ là ham mê sắc dục, sau này nếubot_an_cap khác xinh đẹp hơn xuất hiện, chẳng phải mọileech_txt_ngu nỗ đều đổ sông đổ bểleech_txt_ngu sao?”
“Đó chuyện của saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, Hàng nương tử cũng đâu có biết được.”
Câu trả lờileech_txt_ngu của Liễu Văn Oanh đơn giản mức thôvi_pham_ban_quyen , khiến Tô Viện người.
Nhưngbot_an_cap ngay đó, Tô Viện lại khẽ cười, lẩm bẩm: “Cũng đúng, nếuvi_pham_ban_quyen trước, chắc hẳn nàng ta sẽ chọn một người như vậy.”
đưa tay gỡ vải trên mặt , ngước mắt nhìn mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoảng trời xanh thẳm bên sổ, ánh mắt xa xăm, khôngvi_pham_ban_quyen biết đang nghĩ ngợi điều gì.
Liễu Văn Oanh đã cuốn thoại bản lại, lúc đứng dậy định cất đi thì lại nghe Viện hỏi thêm một câu: “Nếu như chồng của nương tử vìleech_txt_ngu đồ, đem người vợ xinh nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy tặng cho quan lớn làm ngoại thất không thể lộ diện, thì sẽbot_an_cap thế nào??”
Văn Oanh: ???
Liễu Văn Oanh theo bản năng cúi đầu lật lạibot_an_cap cuốn thoạivi_pham_ban_quyen bản.
Làm gì cóleech_txt_ngu tình tiết này, Liễu Văn Oanh chớp chớp mắt.
Chẳngbot_an_cap lẽ còn phần sao?
Oanh : có đoạn này mà (Panda đầuvi_pham_ban_quyen)
Câu hỏi này của Tô Viện quả thực đã làm khó Liễu Văn . Nàng phải tác của cuốn thoại bản nàybot_an_cap, sao biết đượcleech_txt_ngu diễn biến tiếp theoleech_txt_ngu chứ?
“Sao thế?”
Tô Viện lên tiếng nhắc nhở trả , Liễu Văn Oanh chỉ đành gãi đầu, thưa: “Tiểu thư, tỳ nô tỳ ít chữ, cũng không biết sau sẽ thế nào”
Nói xong, Văn Oanh còn lén lút sát sắc mặt , thấy cô không có vẻ gì là giậnbot_an_cap, nhưng cô lại tục hỏi: “ ngươi là Hàng nương tử thì sao?”
Liễu Văn Oanh câm nín.
Thật xui xẻo, ai lại muốn làm một kẻ lụy tình như nương tử chứ?
Cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ ghétnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỏbot_an_cap mặtbot_an_cap của Liễu Văn Oanh Viện vừa vừa buồn cười, cô nói thêm: “ nói thẳng đi, ta không giận .”
Liễu Văn chẳng ngốc, gì nàng định nóibot_an_cap ra thì chắc chắn không lọt tai nổi đâu.
“Hầy” Liễu Oanh giả vờ thở , “Kinh có câu: ‘Sĩ chi đam hề, do khả thuyết dã. Nữ chi đam hề, bất khả thuyết dã.’ Xem như nương tử trao nhầm lòng tin rồi.”
bot_an_cap Viện gậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , ra hiệubot_an_cap cho nói tiếp.
Thế là Văn Oanh tiếp lời: “Nô không biết nương tử có chồng hay không, nhưng nếubot_an_cap là nô tỳbot_an_cap, nô chắc chắn sẽ hận. Dùng nôvi_pham_ban_quyen tỳ để đổi lấy tiền , vị quan lớn kia thực vì nô tỳ màvi_pham_ban_quyen thăng tiến, nô tỳ nhất định sẽ dỗ dành vị quan đó khiến cho tiền đồ của tan mây khói.”
Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau , Tôleech_txt_ngu Viện lại nghe thấy Liễu Oanh :
“Tuy nhiên, chuyện của gã chồng kia tính sau đi. Từ một người vợ chính ngôn thuận bỗng chốc trở thành một phòng ngoại không lộ diện, nếu quyền lựa , trước tiên tỳ giảivi_pham_ban_quyen quyết cảnh của chính .”
Gã tồi đương nhiên hận, gã cóbot_an_cap chết sớm hay muộn không quan bằng việc bản thân mình phải thật tốt trong kiếp này.
Những lời sau Văn Oanh chỉ thầm trong lòng không nói ra. , ngay khi dứt lờibot_an_cap trước đó, sâu trong mắt đen láy phẳngvi_pham_ban_quyen lặng như nướcbot_an_cap hồ thuvi_pham_ban_quyen của đã gợn lên sóng lòng.
Bên tai cô dường vang lại giọng nói đã nhiều năm không còn nghe thấybot_an_cap:
“Ta muốn nàng đường đường chính chính bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta, chứ không phải như thế
Một ngày trôileech_txt_ngu qua thật nhanh, chớp đã đến hoàng .
Liễu Văn Oanh được Tô Viện cách, không cần ở lại trong viện mà buổibot_an_cap vẫn có thể về nhàleech_txt_ngu. Thực , ý ngầm của này này nàng không cần tham gia các việc xếp buổi tối trong viện. Những như gác đêm cho tiểu hay làm giường, nàng hoàn toàn không phải đụng tay.
Dưới những ánh mắt ngưỡng mộ xennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẫn ghen tị của kẻ , sau khi mang bữa tối về cho Tô Viện và bàn giao xong công việc, Liễu Văn liền bước chân nhẹ nhàng rời khỏi viện.
đường về, ngẩng đầu nhìn vầng thái dương đang lặn dần bức tường thànhbot_an_cap, tâm trạngvi_pham_ban_quyen của nàng lại càng thêm .
Vừa mới trở về khu dành choleech_txt_ngu người hầu, một mùinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thịt thoang thoảng nhưng vô hấp dẫn đã lập tức câu mất hồn nàng.
trong nhóm chát, cha và mẹ đã nói tối sẽ món xương cừu hầm củ cải, nên vừa ngửi thấy mùi hương này, nàng đoán ngay ra là do nhà mình nấu. là nàng không ngờ mùi vị có thể xa đến .
Chẳng khi đi ngang quabot_an_cap, nàng thấy không ít người ở các gian phòng xung quanh thoảng lại ló đầu ra, hít hà không ngớt. Cũng chẳng đượcbot_an_cap họ, dạo gần ai nấy đều bị những bữa cơm đạm thiếuvi_pham_ban_quyen mỡ của trù phòng hành đến khổ , khó khăn lắm mới ngửi thấy thơm thế này, sao có thể không thò đầu ra xem cho được?
Tuy nhiên, khu nhà này nhiều sinhvi_pham_ban_quyen sống, những gia đình có hầu nhưbot_an_cap đều tự nướng trong phòng giờ này. Càng đi sâu vào trong, mùi canh thịt hấp dẫn ban đầu đã hòa lẫn với vịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net các loại ăn khác, tạo nên một hỗn loạn khiến người ta phân biệt được nhà nàovi_pham_ban_quyen đang nấu thịt.
“Khoe mẽ cái chứ? Cái thứ dầu trời đánh đều đổ dồn vào hai lạng thịt để quyến rũ đàn ông hết chứ gì, !”
Bất chợt, Liễu Oanh vừa đi qua một bờ dậu, cửa bên trong, một lão mặc áo nâu lao ra, buông lời chửi bớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầy vẻ âm dươngbot_an_cap quái khí.
xong, lão kia cảm thấy hả giận, liền khạc bãi đờm đặc ra ngoài dậu. không phải Liễu Văn Oanh nhanh ý một bước vì bị tiếng động giật mình, chắn đã dẫm phải rồi.
Nghĩ đến đó thôi đã thấy nôn.
Nhưng còn kịp đểvi_pham_ban_quyen Liễu Văn Oanh lên tiếngleech_txt_ngu hỏi tội, mụ già kia nhìn thấy một convi_pham_ban_quyen như thìvi_pham_ban_quyen bày ra bộ mặt hung ác, còn thay đennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sầm mặt quátleech_txt_ngu: “Nhìn gì mà nhìn, cái ranh con này!”
Đồ già không có văn hóa!
Văn mắng một câu, đầu cũng xoay chuyển nhanh . Nàng nhìn chằm chằm già, khóe nhếch lên: “Tôi xem xem rút cuộc làvi_pham_ban_quyen đang mắng ngườivi_pham_ban_quyen đấy thôi, lát nữa nếubot_an_cap aileech_txt_ngu hỏi thì tôi còn biết đường kể lại cho người ta nghe.”
Nghe Liễu Oanh nói vậy, sắc mặt lão bà lập tức thay , trừng nhìn nàng đầy căm giận. Nếu ánh mắt thể giết người, ước chừng mụ đã băm vằm Văn Oanh ra rồi.
Thấy dáng vẻ đột ngột xuống nước của mụ, Liễu Oanh càng chắc chắnvi_pham_ban_quyen dự đoán mình là đúng. Lão già này chửi bới không phải vô duyên vô xả giận, mà trong lòng mụ thực sự người để trút , nên mới chửi khó nghe như vậy.
Đối mặt với cái nhìn độc địa phương, Liễu Văn Oanh chẳng hề sợ hãi. Nàng không khách khí trở lại. mắt vốn to và trònvi_pham_ban_quyen, tròng đen tròng trắng rõ ràng, khi nhìn chằm chằm ai đó còn đángvi_pham_ban_quyen cả mụ !
Quả nhiên, Vănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Oanh mới chưa ba giây đã thấy mụ già kia . Chỉ là miệng mụ vẫn ngừng lẩm những lời dơ bẩn, chửi bới vừa đi vào trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng.
Sau sự cố nhỏ này, khi Liễu Văn về đến nhà thì trời đã sẩm tối.
mành cửa nhà vài ngày trước đã được cha thay bằng bao tải dày dặn, chebot_an_cap chắn được không ít lạnh. Tương tự, mành bước vào, so mùi thịt thoang thoảng bên ngoài, Liễu Văn Oanh lập tức bị mùi canh cừu đậmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đà sộc thẳng vàoleech_txt_ngu mũi.
“Ái chà Oanh Oanh về rồi à?”
Hai vợ chồng đang ở lò sưởivi_pham_ban_quyen, Liễu đang bưng một cái chậu gốm, tay Ngô Ấu Lannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì đang nhàovi_pham_ban_quyen nặnbot_an_cap trong đó. Liễu Oanh lại , hóa là bột mì. Mẹ nàng định dán mấy cái bánh vào thành .
“Con về rồi đây . Mùi thơm nhà mình bay xa thật đấy, con vừa vào khu hầu đã thấy bao nhiêu nhà hà rồi. May mà không aileech_txt_ngu sang, nếu không chú ý quá. Dù ở đây không chỉ nhà mình tự nấu ăn, nhưng cũng nhà nấu ngon, nhà nấu dở. Ngộ nhỡ có ai mũi thínhbot_an_cap, mặt , mành dày này cũng chẳng ngăn họ thấybot_an_cap mùi mà tìm đến. họ sang xin miếng thì mình hay không ? Nếu cho, người khác được rồi bắt chước thì tính ? Còn nếu không cho, làm họ phật lòng rồi âm thầm gây khó dễ thì mình phải làm thế ?”
Thấy con gái mình lovi_pham_ban_quyen , càng nói càng trọngleech_txt_ngu, Ngô Lan vội vàng ngắtvi_pham_ban_quyen lời nàng:
“Mẹ nghe người trong phủ nói, Ngô nương tử cạnh mình ấy, vì năm trước làm vài chuyện người ta không coi trọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sau đó có người đối vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà ấy, còn chuyện đó mắng ngay trước mặt. Kết bot_an_cap bị nương tử dẫn đánh đến tận cửa, phá đồ đạc trong người ta tan tành cả. lạ cuối cùng nương tử lại chẳng sao cả, còn gia đình hay nói kia lại bị đuổi về trại lý do gây rối trong phủ. Cũng sau lần đó, không còn aileech_txt_ngu dám tùy tiện tội với nương tử nữa, ngay cả chỗ bà ấy ở cũng ít người dám bén mảng tới.”
Chính vì thế, khi Liễu Trí Viễn đề xuất tối nay nấuleech_txt_ngu canh , Ngô Ấu Lan mới phản đối. Bà giải còn không quên thêm một câu:
“Vả giờ Ngô tử quản lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trù phòng, thiếu gì đồ ngon dầu mỡvi_pham_ban_quyen. Người ngửi thấy từ hướng chắc cũng chỉ đoán là phòng của nươngbot_an_cap tử , ai dámvi_pham_ban_quyen qua đây tìm chuyện vui chứ?”
Điều này khiến Văn Oanh chợt nhớ lão bà mặcbot_an_cap áo nâu ban . Xem ra cái đổng chắc hẳn là nhắm vào Ngô nương tử rồi.
“Ừm, đúng rồi mẹ, củ này là thế nào ạ?”
Liễu Văn Oanh liếc những miếngbot_an_cap củ cải dập dềnh trong nồi canhleech_txt_ngu sôi sùng sục, đã được hầm mức suốt, sự chú ý của nàng một lầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa dồn món củ cải này
Ban ngày Ngô Lan không giải thích rõ trong “nhóm” về củ cải từ đâu mà “tiện tay” có được, Văn Oanh vẫn luôn ghi chuyện này. Cho dù lúc từ ngoài trở về có chút xen làm nàng quên đi, nhưng vừa nhìn thấy những miếng củ cải trong nồi, liềnbot_an_cap lậpleech_txt_ngu tức nhớvi_pham_ban_quyen ra.
“Là Tháibot_an_cap bà tử rau ở đại trù phòng cho mẹ đấy.”
Ngô Lan nóileech_txt_ngu chuyện này với mặt tươi cười hớn hở, nhìn là biết không chuyện gì xấu, điều khiến Liễu Văn Oanh yên tâm .
“Sao ấy lại cho mẹ?”
“Hì, cũng không gì to tát đâu” Ngôvi_pham_ban_quyen Ấu Lan nhướng mày, “Mẹ bà ấy toán một sổvi_pham_ban_quyen sách thôi.”
Hai đồng thanh: “Tính sổ sách?”
“Đúng vậy” Ngô Ấu Lan vô cùng đắc ý kể lại ngành câu .
Thực ra chuyện này đầu từ công Tháibot_an_cap . Bà ta hằngvi_pham_ban_quyen ngày rửa rau ở đại trù phòng, rau cứ qua tay ta thì mười cân hụt mất một . Số rau bớt xén đượcbot_an_cap trong ngày đủ để ta quẩynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đòn gánh ra ngoài rao bán như một người bán thực thụvi_pham_ban_quyen.
Liễu Oanhbot_an_cap nghe mình kinh .
Lợi hại như vậy, chẳng khác không biết sao? Thậm nàng còn tin rằng này làm chẳng hề kín kẽ, không ít người đã biết nên tin tức mới lọt ra ngoài. Chỉ là quan hệ thông , họ hàng giữa đám hạ nhân trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phủ vô phức , theo quan của Ngô Ấu , nhiều người biết của Thái nhưng tế khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi tố giác bà ta.
“Rau bà ta xén được việc tự ăn, thoảng các nhân trong phủ qua chỗ bà lấy rau về dùng. Buổi tối Thái bà tử còn thường xuyên đi cửa sau ra ngoài bán rau ở chợ đêm. Chỉ là khả năng tínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toán của bà ta quá kém, mỗi bán rau, bất kể là bán cho ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phủ hay ngoài , tiền rau do đối phương tự tínhleech_txt_ngu rồi đưa thẳng cho bà ta. Bà ta chẳng bao giờ kiểm tra ngay tại chỗ, đến về phủ tínhleech_txt_ngu kỹ lại thì mới phátleech_txt_ngu hiện mình bị lỗ.”
Nhưng dù là vậy, theo những gì Ấu Lan thấy, Thái bà tử biết mình bị hụt tiền chứ thậm còn chẳng tính nổi mìnhvi_pham_ban_quyen rốt đã lỗ bao nhiêu.
Cũng may Ngô Ấu Lannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước đây làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toán, hôm đó lúc ăn cơm ở đại trù phòng nghe thấy Thái bà tử lẩm bẩm sau , nhận ra điểm thường, là tìm cơ hội giúp Thái bà tính toán một phen.
“Để cảm ơn mẹ, thực ra bà đãbot_an_cap muốn tặng rau từ sớm . Nhưng gần đây trong phủ toàn là cải thảo với củ cải, mẹ nổi nên mới chưa lấy.”
Hôm nay vì Liễu Trí mua xương cừu, bèn nói với Thái bàvi_pham_ban_quyen tử một tiếng, đối phương liền tặng ngay củ cải trắng đã được rửa sạch sẽ.
“Mẹ à, thường conbot_an_cap mẹ ‘tốt bụng’ như vậy giờ Ái, canh của con”
Liễu Văn Oanh vừa đón lấy bát canh từ tay cha, chưa kịp về tấm lòng “tốt bụngleech_txt_ngu” của mẹ thì bát canh đã mẹ nàng thuận bưng đi mất.
Liễu Trí múc canh bên cạnh, thấy hành động của vợ và con gái thì bất đầu ngao ngán. Ông múc một canh thịt cừu nhiều thịt ít củ cải giống bát lúc nãy đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái, rồi nhân cơ hội lên tiếng: “Chuyện Thái bà tử bớt rau đem bánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiếm làm ta nhớ tới một việc.”
Nghe Liễu Viễn nói vậy, sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chú ý của Liễu Văn Oanh nhiên bị thu hút. Ấubot_an_cap Lan kín đáo liếc chồng một nhưng rất nể , bà bát canh xuống cùng con gái.
mẹ con bưng bát canh, ghế đẩu vớivi_pham_ban_quyen dáng vẻ ngoan ngoãn trong mắt Liễu Tríbot_an_cap Viễn chẳng khác nào những đứa trẻ đang chờ lệnh của thầy giáo để đượcvi_pham_ban_quyen bắt đầu bữa ăn.
Bất chợt thấy hai mẹ con quá đỗi đángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yêu, Liễu Trí Viễn phải quay mặt khẽ hắng , sau đó nghiêm nói:
“Vừa rồi bà nó nói Thái bà tử tối ra chợ đêm rau, vậy chẳng phải có nghĩa là nếu buổi tối thời gian, chúng ta cũng có ra chợ đêm bày sạpvi_pham_ban_quyen bán hàng sao?”
“Dạ?”
Liễu Văn Oanh và Ngô Lan tức sáng rực . Liễu Văn Oanh thậm chí còn kích động hỏi: “ ta bày sạp bán gì ạ?”
“Khụ, cha vẫn chưa nghĩ ra.”
Ôngleech_txt_ngu là nghe vợ nói vậy mới nảy ra ý tưởng, cụ thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bày bán cái thì ông thực sự chưa tính đến.
Ngô Ấu Lan tiếp cận bà tử, ra cũng mang tâm tư muốn thăm dò chuyện .
“Đúng rồi! Cha ơi, cha thấy chúngbot_an_cap ta viết thoại bản kiếm được tiền không?”
“Viết thoạibot_an_cap ?”
Thấy cha đang lực cách kiếmvi_pham_ban_quyen tiềnleech_txt_ngu cho gia đình, Liễu Văn Oanh dĩ nhiên không thể ngồi không. Nàng vộivi_pham_ban_quyen vàng đem ý tưởng nảybot_an_cap ra khi thoại bản bên chỗ Tô Viện banbot_an_cap nói ra. Tuy nhiên, sự hăng này vô tình tiết lộ đêm quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàng không hề ngủ mà đã nghe cuộc trò chuyện của cha mẹ.
Liễu Văn Oanh vẫn đang mộng, nàng nghĩ ra cốt truyện, cha chắp viết lại, hai cha con cùng hợp tác bán cho thư trai, nhận được sựvi_pham_ban_quyen đón vạn người, khi đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ cần một cuốn sách thôi cũng đủ để kiếmleech_txt_ngu đầyvi_pham_ban_quyen bồn đầy bát. Theo kinh nghiệm đọc tiểu thuyết trướcleech_txt_ngu đây của Liễu Văn Oanh, những “đạo văn” tương lai về cổ đại là không giàu to.
Về việc này, Liễu Trí Viễn không đưaleech_txt_ngu ra nhận xét, chỉ hỏi: “ con gái à, trước đây con chẳng phải từng xem ‘Hồng Mộng’ sao? Con có thuộc lòng được không?”
Liễu Văn Oanh: “”
Trong thoáng chốc, đầu óc nàng hiện lên một câu nói mơbot_an_cap hồ: “Vị muội muội này gặp qua.”
Thấy con gái im lặng, Liễu Trí lại thử dò hỏi: “Vậy còn ‘Tây Du Kýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net’ thì sao?”
Vănvi_pham_ban_quyen Oanh: “”
“Không xong Đại sư huynh ơi, Sư phụ bị yêu quáibot_an_cap bắt rồi”, câu có tínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nhỉ?
Nhìn thấy ánh sáng trong con gái dần ngấm, Liễu Trí Viễn cũngleech_txt_ngu đã rõ, bèn dứt khoát hỏi: “Trong Tứ đại tác, Oanh Oanh con nóibot_an_cap xem con thuộc nào?”
Kết quả thật sự chẳng thuộc nổi một bộ nào cả!
“Chúng ta chúng có thể tham khảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đề thoại bản đang thịnh trên thị trường, rồi sau đóleech_txt_ngu mới cân nhắc viết gì. Tứ đại danh tác tuy chúng ta không thuộc toàn văn, nhưng một số tình tiết trong vẫn nhớ, cùng thì viết lại.”
Cứ coi như viết truyện đồng nhân vậy.
Liễu Văn Oanh thong thảvi_pham_ban_quyen xong, tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net canh lại .
Liễu Trí Viễn cân nhắc nghị của Liễu Văn rồi lên tiếng: “Hai ngày tới khi ở bên ngoài, ta sẽ tìm ghé qua cácvi_pham_ban_quyen cửa xem sao, để tìm hiểu hình thị trường của mấy loại thoạileech_txt_ngu bản này.”
Nếu viết thoại bản thực sự kiếm được tiền, lúc đó ông vài cuốn vềleech_txt_ngu hỏi không phải không thể.
À, chuyện bày sạp ở chợ đêm, Ngô Ấu Lan chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói cứ giao cho bà, quay đầu bà sẽbot_an_cap tìm Thái bàvi_pham_ban_quyen tử trò chuyện thêm.
cùng canh cừu ấm nóng, bàn xong chuyện kiếm tiềnbot_an_cap, người cũngbot_an_cap dần lên. sống này thật sự có hy vọng
Thế nên hai ngày sau đó tâm trạngvi_pham_ban_quyen Liễu Văn Oanh luôn rất tốt, cho đến khi thuvi_pham_ban_quyen trong phủ bắt đầu.
Hôm đóbot_an_cap trời chưa sáng, Liễu Văn Oanh đã đến Bích Ngônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Các từ sớm.
Sáng nay Tô Viện dậy từ khi trời tối mịtvi_pham_ban_quyen để được nương tử chải do Lão thái thái phái đến trang điểm kỹ lưỡng. Ngay khi nàng ra đại trù phòng lĩnh cơm sáng, bữa sáng của Tô Viện trở thành những món điểm đặc chế, được bằng đầu ngón tay út, mỗibot_an_cap miếng một lần ăn.
Lúc Văn đậy nắp hộpleech_txt_ngu thức ăn, cònbot_an_cap ngửi thấy hươngbot_an_cap sữa thơm nồng.
“Hoàng Liễu, sao hôm nay ngươi lại đích thân tận đây, mọi khi chẳng phải toàn đứng đợi cửa sao?”
Ngô nương giữa lúc bận rộn vẫn ghé qua chỗ bàn đặt thức của tiểu thư, thấy Liễu Văn Oanh tự sắp xếp thì thuận miệng hỏi một câu.
“Hôm nay trongleech_txt_ngu phủ bận rộn, nhà bếp ra kẻ vào, lỡ như mấy tiểu nha hoànbot_an_cap kia chân tay lóngvi_pham_ban_quyen ngóng va phải các manội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong bếp, làm chậm việc thì không hay.”
Lời lẽ của Hoàng Liễu vô cùng kín kẽ, Ngôleech_txt_ngu nương tử khẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cười một tiếng, dường như đã nhìn thấu nàng đang lo lắng điều gìvi_pham_ban_quyen. Ngay trước mặt Văn Oanh, bà trực tiếp bẻ một góc miếng điểm tâm bữa sáng của Tô Viện, đến bên Liễu Văn Oanh, nói: “Nếm xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?”
Liễu Văn Oanh ngước lên, chạm phải mắt chọc phương. Lần này nàng không từleech_txt_ngu chối mà trực tiếp cúi đầu miếng bánh từ tay Ngô nương .
Bánh tan ngay trong miệng, món điểm tâm này ngon đến lạ lùng.
Hành động nhỏ này nàng Ngô nương rất hài lòng. Đợi Liễu Văn ăn xong, nói lời cảm ơn rồi quay người , Ngô nương tử mới lọnvi_pham_ban_quyen tóc mai rủ xuống trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tránnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tự nhủ: “ chứleech_txt_ngu, chính ta đích đứng ở đây, còn ai giở trò dưới mắt ta?”
Liễu Oanh tự mình xách thức ăn trở về, vừa cửabot_an_cap chính đã thấy Hồng Tụ đứng đợi sẵn. Liễu Vănbot_an_cap Oanh nở nụ cười tươi rói định tiến chào , nhưngvi_pham_ban_quyen Hồng Tụ đã nhanh chân bước đếnbot_an_cap trước nàng, giơ khăn tay lau sạch khóe miệng cho nàng, trách khéo: lại bất thế này?
Hồng biết người ở đại phòng thỉnh thoảng sẽ cho đám hoàn đi lĩnh chút ăn lótleech_txt_ngu , nhưng kiểu để vụn thức dính đầy khóe miệng nhiên đi về như Liễu Văn Oanh thì chưa thấy giờ.
Bị Hồng Tụ nhắc nhở, Liễu Văn Oanhleech_txt_ngu nhớ lại động tác “tiếp tế” của nương tử, lập tức thành thích.
Nói đi cũng phải nói lại, hành động này của Ngô nương tử khiến Liễu Oanh cảm thấy khá thú vị, thích còn bồi thêm câubot_an_cap:
Con mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn một miếng nhỏ thôi, đếnleech_txt_ngu giờ vẫn không đau, chẳng sao cả đâu ạ
Đồ ăn Ngô nương tử đưa cho nàng được lấy trực tiếpvi_pham_ban_quyen phần của đại tiểu thư, điềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này cũng nghĩa là bữa sángleech_txt_ngu hôm nay của Tô Viện hoàn toàn không có vấn đề gì.
Sángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay Hồng Tụ đã dặn kỹ Liễu Văn đích đến nhà bếp lĩnh cơm, không được đểvi_pham_ban_quyen qua tay người khác.
Liễu Văn Oanh hiểu rõ lývi_pham_ban_quyen do Hồng Tụ dặn như vậy. Hôm nay phủ họ Tô đãi tiệc, Tô Viện với thân đạivi_pham_ban_quyen tiểu thư chắc chắn phải hiện ở tiệc quyến hậu viện. Nếu chẳng may “ăn đau bụng” mà không thể mặt, hoặc tệleech_txt_ngu hơn là mất trước đông, thì hậu quả thậtbot_an_cap không dám tưởng tượng.
Rõ ràng, Bích Ngô Các giờ phải phòng bị kỹ lưỡng như là vì Viện đã tính toán được trong phủ vẫn kẻ đang muốn hại .
thấu điều đó nên khibot_an_cap đến đại trù phòng, Liễu Văn Oanh nhìn chằm chằm vào vị nương tử đứng , phải đợi phương tự tay xếp đĩa điểm tâm vừa làm xong ra trước mình, nàng mới bắt đầu sắp vào .
Có lẽ chính động tác này của nàng đã thu hútleech_txt_ngu ý của Ngô tử. Chưa kịp hàn huyên câu, đối phương đã trực tiếp bốc một miếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bánh đưa cho nàngbot_an_cap .
động của Ngô nương tử cũng ámvi_pham_ban_quyen chỉ với Văn Oanh rằng, đại trù phòng này, không có ai dám ngay dưới mí mắt bà cả.
Thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Liễu Văn kể còn trưng ra mặt con thông lắm, mau khenvi_pham_ban_quyen con đi, Hồng Tụ được mà búng nhẹ lên mũi , khẽ cười: Lần không được thế nữa đâu đấy.
Hômbot_an_cap nay, tóc và cách trang điểm của Tô Viện do nương tử người chuyên chải đầu bên cạnh Lão tháibot_an_cap thái đích thân sang làm từ sớm.
Phải nói là tay của vị Triệu nương tử này thuộc hàng nhất nhì ở Khâm Châu, chính Lão tháileech_txt_ngu thái đã ước thuê về phủ.
Đợi đến Tô Viện sửa soạn xongvi_pham_ban_quyen xuôi, khoan thai bước ravi_pham_ban_quyen từ chính phòng, Liễu Văn mới hiểu được giá trị của vị Triệuvi_pham_ban_quyen ma ma này.
Đẹp trần!
Đôi Liễu Văn Oanh tràn ngập sự kinh diễmbot_an_cap.
Bình thường Tô Viện vốn có chân như họa, dung nhan thanh lệ tục, trang lộng lẫy lại càng thêm chúng, đúng là “nhạt hay đều nước nghiêng thành”.
Mái tóc mượtvi_pham_ban_quyen như gỗ được búi theo kiểu Thùy Hoàn Phân Tiếu, đầu lại đặcleech_txt_ngu biệt búi thêm búi tròn nhỏ khiến phần đỉnh đầu trông đầy , vừa nhìn đã thấy tướng phúc hậu.
Trên cài chéo chiếc bộ loan điểu khảm châu điểm thúy, tua rua khẽ đưa theo nhịp bước, chiếu với những hạt trân châuleech_txt_ngu dán mặt đang thịnh hành trong giới quýleech_txt_ngu nữ Lương, tỏa sáng rỡ.
Trang điểm đã đẹp, y phục Tô Viện là loại văn thời thượng nhất, tuy sang trọng không hề dung .
Dáng vẻ Tô Viện nhìn qua thì như liễubot_an_cap yếu đào tơ trước gió, nhưng từng đi lại đoan trang vững chãi. dao khẽ layvi_pham_ban_quyen động, vừa thể hiện sự , kiềuvi_pham_ban_quyen diễm của thiếu nữ, lại vừa toát lên vẻ đài các, nhã nhặnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được giáo dưỡng thế gia, khí chất trội từng cử chỉ.
Sự lộng của Tôvi_pham_ban_quyen Viện hôm nay chỉ khiến Liễu Văn Oanh kinh , còn làm cho tất cả những ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có mặt tại tiệc đềuvi_pham_ban_quyen phải trầm trồ.
Bên này Liễu Văn Oanh mải ngắm Tô Viện đến mức quênbot_an_cap việc, thì sauleech_txt_ngu, mẹ đẻ nàng đã không lời ngợi trong nhóm chat.
Mẹ: Trời đất ! Đó là đại tiểu thư phải ? Người mặc áo bối tử bằng lăng la nguyệt , phía dưới mặc váy xếp ly màu xanh lục thủy , chính là đại tiểuleech_txt_ngu phảivi_pham_ban_quyen không? người đẹp mức này cơ chứ?!!
liên tiếp bao nhiêu dấu chấm vậy, đủ thấy Ấu Lan đã bị nhan sắc của Viện làm cho choáng ngợp đếnvi_pham_ban_quyen nhường nào.
Ba: đến mức đó ? Đẹp cỡnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào ?
Mẹleech_txt_ngu: Nói thế này đi, mỹ nhân đầy cả vườn không bằng của Viện.
: Mẹ ơi, mẹ có nói quá không đấy? Con thấy cũng được thôi mà?
Ba: Đúng đấy, bà nói quá rồi phải ?
Mẹ: người các người, một người thì bao giờ đúngbot_an_cap là ếch ngồi giếng, một thì ngày nào cũng nhìn nên quen quá hóa nhàm rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Người cho rằng Tô đẹp nhất không có mình Ngô Lan.
bà tử các khác cùng bà đứng góc quan sát buổi tiệc phía cũngvi_pham_ban_quyen có chung nhận định.
Cùng là tiểu thư cả, nhưng nhan sắc của đại tiểu thư đúng là tiểu thư và tứ tiểu thưvi_pham_ban_quyen ngựa cũng không kịp.
Nghe lời phẩm hóng hớt của đám bà tử bên cạnh, thậm chí họ còn bắt đầu buôn chuyện về việc của nhà, Ngô Ấu chỉ cười hì hì rồi không nói thêm.
Cũng may là họ đứng xavi_pham_ban_quyen, không nhị tiểu và tứ tiểu thư vốnleech_txt_ngu đã chẳng vui vẻ , khi lại bắt hết đám miệng lưỡi thế gian này lại mà đánh trận.
phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy sắc của hai vị tiểu thư họ Tô đứng không xa Viện đều đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không đẹp đó sao?
Đặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biệt làbot_an_cap tứ tiểu thư Tô Mị, phục nhìn thì có vẻ giàu sang phú quý, nhưng khi đặt cạnh Tô Viện lại trông có phần dung tục giànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dặn.
vậy, nhị tiểu thư và tứ tiểu thư đều có mẹ ở bên cạnh.
Duy có Tô Viện là không có .
Xung quanh cô dường vây những nhân quan gia đang ngó, bàn tán xao, thật sự khá ào.
dáng Tô Viện càngvi_pham_ban_quyen trở nên cô độc hơn bao giờ hết.
Mẹ: Đại tiểu nhìn cũng đáng thương , thui thủi một mìnhleech_txt_ngu giữa bao nhiêu người.
Hiện tại Bích Ngô Các chỉ còn lại nha hoàn nhất đẳng và hai hoàn nhị đẳng, nhữngleech_txt_ngu người đều đã điều đi phụ giúp cho tiệc thu của .
Cácleech_txt_ngu ngươileech_txt_ngu hãy thayleech_txt_ngu ta trông coi viện cho tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
đi, Tô Viện dặn dò Liễunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Văn Oanh Thúy Tinh. Còn về vị nha hoàn đẳng khác Tử Trúc, người không cần phải nói, ngay từ hômvi_pham_ban_quyen bị bán mà Ngụy ma ma đột ngột xuất hiện, Tử Trúc định sẵn là sẽ bao giờ được Viện tin tưởng nữa.
Thúy Tinh lấybot_an_cap lý do quen với Tử Trúc, kéo ngay cô ta vào chính phòng làm việc thêu thùa, tiện giám sát luôn.
Còn Liễu Văn Oanh, đang vác chiếc chổi lớn mà Đương hằng yêu thích đi tuần tra viện.
Nhìn thấy lời cảm thán của mẹ, lòng Liễu Văn cũng thắt lại, liền hỏi:
Con: Chẳng lẽ vì đại tiểu thư quá xinh đẹp nên bị cô lập ạ?
Mẹ: Không phải, là, sovi_pham_ban_quyen với nhị tiểu thư tiểu thư đều mẹ ruột dẫn dắt giao thiệp, thì đại tiểu thư dù Lão thái nâng đỡ, nhưng một đối diện với nữ quyến thế này trông vẫnbot_an_cap rất đáng thương.
Ngô Ấu Lan đang ngùi thì trong vườn xảy ra chuyệnvi_pham_ban_quyen .
Ngô Ấu Lan vô tình ngước mắt , liền thấy sắcbot_an_cap mặt Lão thái thái không biết từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc nào đã trở nên khó coi, cả nụ cười trên Viện cũng mang theo vài phần gượng gạo.
Mẹ: đất ! Ông ơi, có vẻ như phía này xảy ra chuyện rồibot_an_cap!
Lúc , Liễu Văn đang cầm chổi đứng ở một góc khuất không người sau Bích Ngônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Các.
Lúc nãy nàng nghe thấy động ở phía này, nhưng dọc đường đi mải xem tin nhắn kịp tìm kiếm kỹ xung quanh.
Nàng định tiếpvi_pham_ban_quyen tục đi tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ngờ tin nhắn của chovi_pham_ban_quyen giật mình.
Connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Cái gì cái ? Sao thếbot_an_cap ? Đại tiểu thư bị làm rồi?
Liễu Văn sốt ruột, bước chân cũng dừng lại, thậm chí nàng còn lùi lại vài bước để gõ tin nhắn chovi_pham_ban_quyen .
, ngay khi Văn Oanh đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định hỏi kỹ hơn trong nhóm, thì người ở ba nơi khác nhau lúc một điện tử vang lên bên tai:
Cảm dùng dụng hệ thốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhóm chat. lượng nhắn đã đạt kiện để thống nâng lần này. Hệ thống đóng cửa trong vòng 24 giờ để trì. Xin vì sự bất tiện nàyvi_pham_ban_quyen.
Không có bất sự nào, nhóm chat bịleech_txt_ngu đóng ngay tức khắc khiến Liễu Oanh đang như lửaleech_txt_ngu đốt lại càng sốt ruột.
Liễu Trí Viễn vừa mới làm xong việc định vào xem nhóm chat:
cấp hệ thống? Liễu vừa nghe thấy thôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net báo, nhìn màn hình quang học trước mắt biến mà suýt chútvi_pham_ban_quyen nữa đã hét thành tiếng!
nào không nâng, lại đúng lúc này.”
Liễu Văn Oanh siết chặtvi_pham_ban_quyen chổi trong tay, một sâu rồi lập tức quay người chạy về phía chính. Cô quyết định hỏi Thúy Tinh một người có kinh như chị ấy.
Chỉ là chạybot_an_cap đến cửa nhà chính, cô thấy Thúy Tinh và Tử đang đứng đó với vẻ mặt đầy nghi hoặc. Cùng đó, nghe thấy tiếngbot_an_cap bước , hai người họ cũng lập tức quay đầu lại. Thấy Liễu Văn Oanh mồ hôi nhễ nhại trên trán, thở hổn , Thúy Tinh quan hỏivi_pham_ban_quyen: “Em làm sao thế này?”
“Không có gì ạ, tỳvi_pham_ban_quyen vừa ở góc tường sau viện nghe thấy ngoài truyền vào mấy lời đồn đại nên mới chạy .”
Nghe thấy Liễu Văn từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau về, chân màyvi_pham_ban_quyen căng của Trúc Thúy Tinhleech_txt_ngu mới ra, thở nhẹ nhõm.
Tử Trúc liếc mắt một , bĩu nói: “Hóa ra embot_an_capleech_txt_ngu phía sau àleech_txt_ngu, cái con bé này thật là muốn chết mà, tự dưng lại ra phía sau nghe làmvi_pham_ban_quyenleech_txt_ngu?”
Đối với lời trách cứ Tử Trúc, Liễu Văn Oanh không muốn tranh cãi, cô tục nói Thúy Tinh: “Thúy Tinh tỷ , nô tỳ nô ở góc phía sau nghe thấy mấy bà già đi qua nói ở yến tiệc có người làm dễ đại tiểu thư”
“Em nói thật sao?”
Quả , Liễu Văn Oanhvi_pham_ban_quyen vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói thế, Thúy Tinh đã vẻ lắng, Tử Trúc đứng bên cũng nhíu mày, không rõ trong lòng đang toan tính điều gì.
tỳ cũng chắc chắn, nên đặc biệt tới nói với các tỷ để xem chúng ta nên làm gì tiếp theo.”
tròleech_txt_ngu chuyện nhóm đang nâng , cô lại không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, Liễu Văn Oanh không thể cứ thế lao ra ngoài ngóng như một kẻ ngốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được. Cô chỉ có thể vờ tình nghe thấy lời đồn để đến hỏi Thúy Tinh những người khác.
Tử Trúc ngước mắt nhìn xéo Liễu Văn Oanh, : “Sao , em nói những lời này, chẳng lẽ là muốn sainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bọn đi tìm đại tiểu thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hay saovi_pham_ban_quyen?”
“Nào có ạ?” Liễu Văn cười gượng một tiếng.
Cô nương Văn Oanh đã nhìn thấu rồi, Trúc đúng là cậy vào mẹ mình nên chẳng sợ aileech_txt_ngu cả, nói chút kiêng .
“Phíabot_an_cap đại tiểu đã có Lãobot_an_cap thái thái các thái ở đóbot_an_cap, thật sự có vấn đề gì cũng không đến lượt chúng liệu. Chúng ta chỉ cần nghe lời tiểu thư, trông coivi_pham_ban_quyen viện cho tốt là được.”
Lời này của Thúy cũng có lý, nhưng những gì Liễu Văn Oanh cũng được coi làvi_pham_ban_quyen một nhắc nhở cho bọn họ. Ngộ nhỡ Tô Việnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở yến tiệc thực sự chuyện không , thìvi_pham_ban_quyen khi cô trở về, bọn họ phải hầu hạ thậtvi_pham_ban_quyen cẩn thận.
Liễu Văn Oanh gật đầu, coi như trút bỏ được gánh nặng trong lòng. Chỉ là cô thở dài ngánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngẩm, cái hệ thống rách nát này, muốn nângbot_an_cap cấpbot_an_cap là nâng cấp luôn, chẳng chịu định giờ ban đêm hay lúcleech_txt_ngu nào khác, khiến cô đột ngộtleech_txt_ngu trở thành “kẻ mù người điếc”, lòng bồnvi_pham_ban_quyen chồn .
Cứ cảm thấy như bản thân mất điềubot_an_cap gì đó
phía kia khu vườn, Ngô Lan cũng đang bị việc hệ thống ngột nâng cấpleech_txt_ngu làm chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay không . Đúng lúc , ma ma nhiên xuất hiện như quỷ bên cạnh bà và mấy hầuvi_pham_ban_quyen phụ, thấp quát mắng: “Muốn chết rồi à, đều ở đây lười biếng sao!? Còn mau theo bên kia làm việc?!”
Hướngleech_txt_ngu Hạ ma ma đi tớibot_an_cap rõ ràng không phải là khu , nếu bà đi theo, liệu những chuyện sau đó bà nghe ngóng được gì không?
Ấu Lan chưa bỏ định, khẽ một câu: “Chúng không cần canh giữ ở ạ? Ngộ các phu nhân cần
“Ở ? Ở đây các người làm gì?” Hạ ma ma bội cười lạnh, “Những hoàn hầu hạ tếbot_an_cap của cạnh , cần các người ở giả vờ giả vịt làm ?”
Hạ ma ma nói liền họ trực tiếp đếnleech_txt_ngu trù phòng. Hôm nay, tất cả thức ăn đồ của tiền viện và hậu viện đều phải bị ở trù phòng. Do đó, khối lượng công việc ở đại trù phòng hôm nay tăng gấp nhiều lần với ngày thường, dù trước đó đã điều không ít người từ các viện giúp vặt, nhưng cuối cùng Hạ ma vẫn phải dẫn thêm một tốp người nữa hỗ trợ.
Có bao nhiêu ăn, bên bếp có bao nhiêuleech_txt_ngu làm thì Ngô Ấu Lan không biết, bà chỉ mình bị đến bồn rửa phía sau nhà bếp giúp bọn Thái bà tử rửa rauleech_txt_ngu.
“Ơ, tiểu thư nhà họ Liễu ? Cô cũng tới đây saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?”
Giúp Thái bà tử bê một giỏ lớn rau quỳ vào chậu gỗ trước , Thái bà tử tranh thủ lúc ngẩngleech_txt_ngu đầu mồ hôi nhìn thấy Ngô Ấu Lan và nhiệt tình chào hỏi.
, tôi qualeech_txt_ngu giúp một tay.”
Ngô Ấu nói xong, hai người cùng nhau khiêng thùng gỗ nặng nề đổ vào chậu, rồi cùng nhau rửa rau. Hôm nay người rửabot_an_cap rau đâybot_an_cap không ít, bà tử vẫn nào tậtbot_an_cap nấy, vừa rửa vừa lén bớt xén rau.
Nhìn đống “lá rau nát” sau lưng Thái bà tử, Ngô Lan cười gượng rồileech_txt_ngu dời tầm mắt đi chỗ , cúi đầu thà rửa rau.
“Hôm nay phía trước chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là náo nhiệt lắm nhỉ. Nhà làm nhiều đồ kia mà.”
Thái bà tử bot_an_cap người thích hóng chuyện, Ngô Ấu Lan từ đi tới liền tò mò hỏi thăm. Ngô Ấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lan cũng chỉ kểbot_an_cap những chuyện có thểbot_an_cap nói, chuyện những người kia thay đổi sắc mặt lúc trước thìvi_pham_ban_quyen bà không hé môi.
Ngày trước Đại thái thái nắm quyền quản , thức ăn điểm tâm yến thế đâu phủ chúng ta phải ? Toàn sẵn ở tửu lâu , hôm nay làm tôi mệt chết đi được.”
bà tử rửa xong một đợt rau, bóp cánh tay cảm thán chuyện ngày xưa bây giờ.
Ngô Ấu Lan cũng nói nhỏ: “Chính vì thếleech_txt_ngu mới thấy bà là người cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năng lực, chẳng phải cũng có rau có thịt đó sao?”
Đống “lá rau nát” kia lộ ra một góc màu hồng phấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trông giống một miếng thịt đó.
Nghe này, khóe miệng Thái bà tử không nhịn được mà vểnh lên. Bà muốn khiêm tốn một chút, nhưng bà vốn chẳng phải người nho nhã , được khen rồi làm sao biết hạ thấp mình đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa? Chuyện đó không thể nào.
“Lát nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong cô qua chỗ tôi lấy ít rau nhé.”
Thái bà tử lại kéo tayleech_txt_ngu Ấu vỗ vỗ, đây là sựbot_an_cap coi ta là nhà mình rồi, bà lại thêm: “Không lấy tiền đâu”
“Vâng, đa tạ bàbot_an_cap.”
Vừa hay, lát nữa có thể nhân hỏi làm cách nào buổi tối đi ra ngoài được.
Tô Viện, người đang được nhà họ Liễu lo lắng cho, lúc đang thản nhiên thưởng ngoạn những giống cúcleech_txt_ngu quý. Dáng vẻ phongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thái nhẹ nhàng của nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như thể sự khónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xử vừa rồi chưa tồn tại.
đứng bên cạnh , do dự một hồi rồi mới lên phía trước an : “Đại tỷ tỷ, mà chẳng có lúc ốm đau, tỷnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đừng để tâm đến lời của họ.”
Nóibot_an_cap thật, khi thấy Tô Viện vận lộng lẫybot_an_cap hiện, Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Huyên có chút lòng đố nào thì tuyệt đối là không thể. Nhưng saubot_an_cap màn gây rối của Tô Mị, Tô Huyênleech_txt_ngu lại có phần đồngleech_txt_ngu cảm với Tôbot_an_cap Viện.
Lời an ủi Tô Huyên vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dứtvi_pham_ban_quyen, giọng của Tô Mị cũng : “Đại tỷ rơibot_an_cap xuống nước, chứ không phải bị bệnh thường. Nhưng nước như , để lại mầmbot_an_cap khiến cơ thể thường xuyên đau ốm chẳng phải bình thường ?”
lờileech_txt_ngu biết Mị đang đến . biết trong số các phu nhân ngày hôm nay, có một người do chồng tương lai của đại tỷ tỷ pháileech_txt_ngu . Tin tức xuống nước gây lạnh tử cung này mà truyền ra ngoài, khôngleech_txt_ngu biết nhàleech_txt_ngu chồng kia có cònbot_an_cap muốn rước đại tỷ của nàngvi_pham_ban_quyen về nữa không.
Tô Viện liếc nhìn nhóm quý nhân đằng xa, rồi chuyển hướng nhìn Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mịleech_txt_ngu, hơivi_pham_ban_quyen nhếchbot_an_cap lên nhưng lời nói lại sắc bén: “ không biếtleech_txt_ngu nếu danh tiếng Đại thái thái quản gia không nghiêm, dạy dỗ con cái không chu đáo ra ngoài, thì đối với muội có ích .”
Việc nàng rơi xuống nước bị nhiễm đúngvi_pham_ban_quyen là sự thật, tại sao nàng xuống nước chẳng nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net do lỗi Đại thái thái ?
Mị nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay mới tám tuổi, có lẽ chưa hiểu rõ này, nhưng Huyên đã mười tuổi thì hiểu rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . danh tiếng của người đương gia thái thái về quản gia và giáo dục cái có vấn , thì nữ tử khi đến tuổi bàn chuyện cưới xin thực sự là tiêu đời!
Tô Viện vạch trần như vậy, sắc mặt Tô Mị rốt cũng đổi. Nhìn khuôn mặt nàng ta hết xanh lại đỏ, Tô Viện cuối cùng cũng không được, quay đầu về phía hòn non bộ không một bóng người nhếch mép cười
tiệc hôm nayleech_txt_ngu không kéo dài như Liễu Văn Oanh . Saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ ngọ, nhữngleech_txt_ngu nha bị mượn đi trước đó đã lần lượtvi_pham_ban_quyen về. Chỉ là các nhavi_pham_ban_quyen hoàn dưới đã về đủ, nhưng Tô Viện và Hồng Tụ vẫn vô tín . Nghe đám nha hoàn quay về kháo nhaubot_an_cap rằng, sau khi tiễn khách xong, Lão đi thẳng xuốngvi_pham_ban_quyen hậu viện, giờ cả gia đềuleech_txt_ngu trung ở viện của Lão thái, bao gồm cả Tô Việnleech_txt_ngu và Hồng Tụ.
Chẳng có phải đám nha hoàn cố ý nói quá lên không, ai nấy đềuvi_pham_ban_quyen bảo lúc Lão gia đến hậu việnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sắc mặt phi nghiêm nghị. Cái dáng vẻ thấy chẳng phải chuyện lành gì khiến bầu khí trongbot_an_cap Bích Ngô Các khi chủ nhân cũng dần trở nên căng thẳng.
Lúc ráng chiều buông xuống, thấy Tô vẫn chưa về, Liễu Văn Oanh do dự một lát hỏi Thúy Tinh xem có cần đến đại trù phòng lấy cơm tối hay không. Thúy Tinh cũng chẳng chắc chắn, ban nãy cô đã sai một hoàn trong viện chỗ thái thái nghe ngóng tin tức, quả ngay cảbot_an_cap cửa cũng không vào được.
chẳng rõ tình hình nào, ngộ nhỡ bên viện Lão thái thái giữ lại dùng bữa thì sao?
Thấy Thúy ngần ngừ, Văn đảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt một rồi nói: “Hay là để tôi đại trùbot_an_cap phòng hỏi xem, bên đó có chuẩn thì mang về; không có, họ bảo bên Lão thái thái đã lo liệu rồi, ítbot_an_cap nhất chúng ta được hình bên kia ra sao.”
“Cũngbot_an_cap được, đi.”
Được sự đồng ý Thúy Tinh, Liễu Văn Oanh xách hộp đồ ăn định rời đi. Đương thấy Liễu Văn Oanh vừa ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài, chẳng đợi cô mở miệng đã vội vã đi theovi_pham_ban_quyen, còn hạleech_txt_ngu thấp giọng : “Hoàng Liễu, có biết chuyện trong tiệc nay không?”
Nghe , Liễu Văn không đáp , chỉ liếc Linh Đương ra hiệu đi theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Chờ khi cả hai ra khỏi viện, Liễu Văn Oanh mới cảnh nhìn quanh , thấy không cóleech_txt_ngu ai mới lên : “Chuyện của Đại tiểu thư, cô nắm chứ?”
nhiên , hôm nay tôi là ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bánh trà cho phu nhân trong vườn .”
Linh Đương đắc ý ra mặt, chuyện vi_pham_ban_quyen đã chứng kiến cuốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. ra lúc đó có không ít nhìn thấy, vốn dĩ định bụng khi sẽ tìm người bàn tán, nhưng về rồivi_pham_ban_quyen phát hiện đám nha hoàn cùng viện đi ra ngoài dường chẳng hay biết gì. Hỏi người, Văn Oanh là tiếp hỏi thẳng chuyện của tiểu thư. Thế nên Linh Đương mới kể tiếp.
nữa, bình thường quan hệ hai người khá , nghe ngườileech_txt_ngu khác nói Liễu Oanh cũng có chỗ dựa. Trước mỗi lần nghe các nha hoàn chia sẻ chuyện phiếm, Linh nhận thấy Liễubot_an_cap Vănbot_an_cap Oanh ít khi hùa theo nói xấu người khác. Một người như vậy xem ra là đối tượng thích hợp để bầu tâm sựvi_pham_ban_quyen, cô cũng không lo Liễu Văn Oanh sẽ đi rêu rao lung .
Liễu Vănvi_pham_ban_quyen không rõ toan tính trong Linh Đương, nhưng trước đó cô kểleech_txt_ngu về chuyện được một nửa, chuyện này cứ lơ lửng trong lòng khiến , giờ Linh Đương đã biết, cô cũng nóng lòng muốn tìm hiểu rõ ràng.
“Đại thư lúc sáng ngắm hoa có gióvi_pham_ban_quyen lùa mà ho tiếng, thế là Tứ tiểu thư liền đứng trướcleech_txt_ngu mặt bao nhiêu người có phải do lần trước Đại tiểu thư rơi xuống nước bị nhiễm lạnh sâu nên bệnh căn không.”
“Cái gì?”
Liễu Văn Oanh nghe xong thì sữngvi_pham_ban_quyen người, không thể tin nổi hỏi lại: “Tứ tiểu thư thật sự nói vậy ?”
Vị tiểu này lần trước Bích Ngô ra mặt khích bác trước hai vịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiểu thư khác. Bây giờ hay rồi, đã vấp ngã một lần mà chẳng khôn ra, dámleech_txt_ngu quang chính đại nói Tô Viện bị nhiễm có bệnh mặt nhiêu khách?
Linh Đươngbot_an_cap gật đầu lia lịa, Liễu Oanh lập tức hỏi tiếp: “Vậy lúc đó Đại thái thái phản ứng nào?”
Để con gái mình ra những lời như , Đại thái thái này điênleech_txt_ngu rồi sao?
chuyện này khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tôi nhớ đó Đại tiểu thư và thư đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cách chỗ Lão thái thái khá xa.”
Nói cách khác, khi Tứ tiểu thư Tô Mị vừa miệng, Đại dù có biết cũng chẳng cản . Liễu Oanh chí nghi việc nay Lão gia tập trung cả nhà ở việnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lão thái đã biết những gì Tô Mị đã làm.
Quả nhiên khi Liễu Văn Oanh đến đại trùvi_pham_ban_quyen phòng, bữa tối các vẫn tự đến lấy cũ, duy chỉ có chỗ đặt phần của Tứ tiểu thư là thấy một cái đĩa nào.
Liễu Văn Oanh còn giả vờ ngạc : “Hôm nay Hoài Cúc lấy cơm sớm thế à?”
Cúc là một trong những nha hoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân Tô Mịbot_an_cap, bình thường giúp Tô Mị lấy cơm.
Văn Oanh hỏi vậy, một mụ bà lắm chuyện trong bếp tiếp lời: “Đâu ra chứ? Lão gia biệt sai người dặn dò, tối nay không cần chuẩn bị thức ăn cho viện của Tứ tiểu thư nữa.”
Vừa nói, người nọ vừa lộ vẻ hả hê, xem chừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tứ tiểuvi_pham_ban_quyen thư tối nay họa thật rồi.
Khi Liễu Văn Oanh mang thức ăn thì Tô Viện cũng đã trở về. So những chuyện nghe chừng rất bất lợi Tô Viện Liễu Văn Oanh được biết, thì khi về viện, tuy sắc mặt có chút mệt mỏi, nhưng hiểu sao Văn Oanh lại thấy tâm trạng của Viện có tốt.
Mang theo bụng thắc trở về nhà mình, Văn thấy Liễu Trí đã về và đang nấu cháo trong phòngleech_txt_ngu.
, mẹ ạ?”
chỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thái tử , hôm naybot_an_cap con thế nào?”
Thấy con gái về với vẻ mặt bình thường, không hẳn là buồn nhưng cũng chẳng vui vẻ, Liễunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Trí Viễnleech_txt_ngu ân hỏi han.
“Không có gì ạ, tiểu thư không ở nên con cũng kháleech_txt_ngu thong thả.”
Liễu Văn kéo chiếc ghế ngồi xuốngleech_txt_ngu cạnh cha, nhìn cháo trắng đang sôi, là chiếc bát gốm đựng vài quả hồng táo đã rửa sạch, xem chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào nấu cùng.
“Vậy thì tốt, chaleech_txt_ngu mẹ con sángleech_txt_ngu nay vộibot_an_cap vàng kể chuyện được một nửa sẽ làm đến con.”
lời này, Văn Oanh không nhịn mà mỉm cười. Thật raleech_txt_ngu đúng là có chút sốt ruột, trước khi vềvi_pham_ban_quyen cô đã thêm một số tình hình nên không còn loleech_txt_ngu lắng nữa.
Văn Oanhbot_an_cap đem những Linh Đương và biểu hiện của Tô Viện lúc về nói lại cho nghe. Liễu Trí Viễn nghe cũng không hiểu .
“Chuyện làm tổn hại danh tiết của con gái nhà ta thế thật là” Tuy Liễu Trí Viễn không phải nữ, ông cũng biết thời đại này trọng danh tiếngvi_pham_ban_quyen của nữ đến mức . “ gái chưa gả chồng, nếu tiếng truyền ra ngoài, sau này sao bàn chuyện hôn sự?”
Liễu Trí còn cảm : “Có điều vị Tứ tiểu thư kia cũng thậtvi_pham_ban_quyen không thông minh, cô ta bô bô chuyện đó ra, chung quy cũng là do người mẹ trông nom không chu toàn. Lời chỉ cần dẫn dắt một chút, chuyện rơi xuống nước sẽ nhanh chóng biến thành thái ngược đãi con của vợ cả ngay.”
Ở một khía cạnh nào , Tô cũng đang tự làm chính mình. bối trong nhà mangleech_txt_ngu tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như vậy, Viện là ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị hại lẽ còn nhận được chút cảmvi_pham_ban_quyen thông, loại như Tô Mị, e là người ta vừa nhắcbot_an_cap đến đã bồi thêm câu “mẹ nào con nấyvi_pham_ban_quyen”.
“Đúng vậy ạ, nếu không đã chẳng phạt Tứ tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thư quỳnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ đườngbot_an_cap tháng.”
Ngôleech_txt_ngu Ấu Lan xách chỗbot_an_cap Thái bà tử trở về, vừa nhà thấy cuộc trò của cha con lập tức chia sẻbot_an_cap tin tức vừa nghe ngóng được.
“Quỳ từ đường?”
hai cha con nghe thấy vậy đều quay đầu , kinh ngạc Ngô Ấu Lanvi_pham_ban_quyen.
“Phải đó, nói ta thất nghi vô trạng. Nể tình cô ta còn nhỏ, trong một tháng tới, mỗi ngày vào buổileech_txt_ngu hôn đều quỳ đường mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net canh .”
trời cuối thu này một lạnh hơn. Mới hôm qua trong phủ tổ chức tiệc thưởng thubot_an_cap, sáng sớmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay nhiệt độ ngoài đã giảm mạnh, Liễu Viễn khi dậy sớm ra đầu ngõ muabot_an_cap đồ tâm chỉ cảm thấy như thể mùa đông đã .
Chẳng rõ lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trời lạnh hay vì ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại mà chợ sáng nay có vẻ vắng vẻ hơn thường lệ. trước sạp bánh quen thuộc, Liễu Trí Viễn thuận miệng hỏi chủ quán: “Sáng nay việc buôn bán vẻ kém mọi khibot_an_cap nhỉ?”
“Dàovi_pham_ban_quyen ôi, hôm quan phủ lùng sụcbot_an_cap quanh đây mãi, bảo là có tên gian phi nào đó chạyleech_txt_ngu thoát. Chưa được hắn thì ai mà chẳng sợ? Ước chừng hai ngày người ra đường sẽ ít đi đấy.”
Chủ sạp hấp cũng thở dài. thường nếu có tên tội phạm thoát, quan phủ chỉ dán công vănleech_txt_ngu bộ, trên đường phố có thêm vài quan sai tuần tra cùng. Thế mà qua độngvi_pham_ban_quyen tĩnh lớn đến như muốn lật cả chợ đêm lên vậy.
Trận thế ai mà không sợ được?
Chỉ cần hỏi một câu là đám sai có thể rút đao ra ngay lập , nghi ngờ ngươi đồng bọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. tìm kiếm rình rang hơi ngốc nghếch này khiến bách tính biết gì thêm, ngoài việc hiểu rằngleech_txt_ngu kẻ phạm tội kia vô cùng hung ác.
“Ồ, ra là vậy.”
Nghe xong này, Liễu Trí Viễn thầm giác trong lòng. Vợ con đều đang làm việc phủ, tối bên ngoài xônbot_an_cap thếbot_an_cap mà trong phủ chẳng hề hấn gì, xem ra nơi đó vẫn còn an toàn. Ngược lại, mấy tới bên ngoài phải chú ý an hơn mới được.
Liễu Trí Viễn không giấu giếm chuyện này với người nhà. Lúc ăn sáng, Liễu Vănbot_an_cap Oanh và Ngô Ấu Lan lắng ông.
“Vậy ông ở bên ngoài phải thận đấy, đánh không lại thì mình chạy, tuyệt đừng thương.”
“Bà nó yên tâm, tôi biết mà.”
Dưới ánh mắt quan tâm của Ngô Ấu Lan và Liễu Văn Oanh, Liễu Trí Viễn rời khỏi phủ. Văn Oanh đến Bích Ngô Các, bắt đầu một ngày làm nha hoàn hạng hai của .
Tuy nhiên, mới vào viện, nàng đã Thúy Tinh canh chính vẻ mặt lo âu. Thấy cửaleech_txt_ngu sau đóng chặt, Văn Oanh bèn hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Thúy Tinh tỷ tỷ, tiểu thư thế ạvi_pham_ban_quyen?”
“Em đến đúngleech_txt_ngu lúc lắm. Hôm nay em xuống đại trù phòng bảo Tôn nươngleech_txt_ngu tử làm vài thanh đạm, ăn cho tiểu thư nhé. Đêm tiểu không được khỏe, Hồng Tụ tỷ tỷ đã đi bẩm báo với thái thái rồi, lát nữa phủ sẽ qua.”
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phu chưa tới, nhưng đồ của người bệnh chắc phải khác ngày thường. Thúy dặn dò như vậy, Liễu Văn Oanh đương nhiên phải . Chỉ là nhìnleech_txt_ngu phòng đóng kín mítleech_txt_ngu, nàng cũng có chút lo lắng, hỏileech_txt_ngu thêm: “Trong phòng tiểu thư khôngbot_an_cap người hầu hạ sao?”
“Tiểu thư .”
“Ồ, vậy được ạ.”
Thật là .
Dù trong lòng thắc mắc sao Tô Viện bị bệnh không cho ai gặp mặt, nhưng Liễu Văn Oanh vẫn tiên làm xong việc của mình. Nàngleech_txt_ngu xách hộp thức ăn đi về phía đại trù phòng.
Vừa vào tới nơi, nàng đã thấybot_an_cap Tôn nương tử đang vẻ tranh chấp đó với Hoài Cúc của Thanh Các. Liễu Văn Oanh thấy vậy nhẹ bước, từ từ tiến lạibot_an_cap gần vàleech_txt_ngu tình cờ nghe được đối thoại của hai người.
Hóa ra tối qua Tô Mịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải quỳ ở từ đườngleech_txt_ngu, nay sốt, cơ thể khóleech_txt_ngu ở. Hoài Cúc cũng giốngbot_an_cap Thúy Tinh, đây bảo Tôn nương tửvi_pham_ban_quyen làm chút bữa thanh đạm. Có điều, nhìn vẻ và thiếu kiên nhẫn giữa chân mày Tôn nương tử, có thấy bà rất không hài lòng với những lờivi_pham_ban_quyen Cúc vừa .
Vừa Liễu Văn Oanh lại, nương như cứu tinh, lập tức gọi lớnleech_txt_ngu: “, Hoàng , con cũng tới đấy ?”
“Dạ .”
Sự xuất hiện của rõ ràng đã ngắt quãng bot_an_cap chưa dứt của Hoài Cúc. Hoài Cúc quay đầu nhìn nàng vẻ mặt không mấy thiện cảm, Liễu Văn Oanh cũng ngại ngùngleech_txt_ngu gật đầu chào .
Ngay đó, Văn Oanh quay sang Tôn nương tử, nhẹvi_pham_ban_quyen nhàng nói dưới ánh đầy mong đợi của bà: “Sáng nay Đại tiểubot_an_cap thư hơi ở, đặc biệt sai con đến lấy chút ăn thanh đạm .”
Lúc nãy nàng chẳngvi_pham_ban_quyen không thấy vẻ mặt của Tôn nương tử. Hôm qua vừa bận cả ngày, sớm nay đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có người “kiếm chuyện”, gọi món làm riêng, lại là ai thì ngườivi_pham_ban_quyen đó cũng bực mình. Hơn nữa, Hoài Cúc đã thị phạm cho nàng rồi, Liễu Văn Oanh còn làm thế nữa thì đúng là kẻ ngốc.
“Bữa đạm sáng nay có . Cháo gạo bằng nước dùng gà loãng, vốn định kèm với bánh chiên nhân đậu , nhưng nếu Đạibot_an_cap tiểu thư thấy dầu mỡ thì dùng bánh gạo quế hoa nhé? Còn có thịt gà xé trộn dầuvi_pham_ban_quyen vừng, ăn kèm với củ muối mới ngâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay nữa.”
thì tốt quá ạleech_txt_ngu, tay nghề của Tôn nương tử thì tuyệtleech_txt_ngu đối sai vào đâu đượcvi_pham_ban_quyen. Con nghe hôm qua bao nhiêu khách đều ngợi tay nghề của ma không lời đấy ạvi_pham_ban_quyen.”
“Chao ôi, này khéo miệngvi_pham_ban_quyen quá.”
Tôn tử cười hớn hở, hoànvi_pham_ban_quyen toàn phớt lờ Hoài Cúc đang đen mặt đứng bên cạnh.
nương đã sớm liếc thấy vẻ mặt hầm của Cúc, nhưng bà thật sự cảm thấy người của Thanh Nguyệt Các sớm ra đã mang đến vận cho người khác, cố ý lờ đi. Nhìn người của Đại thư mà xem, chỉ nói là lấy chút đồ thanh đạm. Bữa sáng của các viện đều đủ loại khẩu vị: thái thái thích cháo gà, tiểu thư thích bánh gạo quế , bên Lão gia có thịtvi_pham_ban_quyen dầu ; chỉ cần léo kết hợp một chút là có ngay bữa sáng thanh đạm.
Còn Thanh Các thì hay , đến đã bảo ốm nên muốn ăn cháo cá bổ , lại còn thêm mấy thường đại trù phòng không chuẩn bịvi_pham_ban_quyen sẵn vào buổi . Những thứ đó, chưa nói đến chuyện phải tốn công tốn sức làm, chỉ việc đi mua nguyên liệu riêng đã mất thời gian rồi. Đến khi xongvi_pham_ban_quyen, chẳng biết là lúc nào, mà lúc đó chắc cũng chẳng nhận được lấy một lời khen từ Thanh Nguyệt Các.
Tôn nương kiểm tra món với Liễu Văn Oanh rồi sai một tiểu nha đầu đi cùng nàng lấy thứcbot_an_cap ăn. Bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn tiểu nha đầu đó lấy riêng cho Liễu Văn Oanh mộtleech_txt_ngu chiếc bánh nếp chiên đậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã nhắc lúc nãy.
Vì nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều là món ghép từ các viện khác nên Liễuvi_pham_ban_quyen Văn chỉ cần đứng một chỗ, thong gặm bánh chiên thơmbot_an_cap ngọt, giòn rụm, để tiểu nha xếp là xong. Trước nhận hộp thức ăn, Liễu Văn Oanh còn cẩn thận lấy khănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay lau khóe miệngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tránh xảy ra tình trạng như hômbot_an_cap qua.
xếp cho tôi phần như thế.”
Ước chừng không lợi lộc gì chỗ Tôn nương tử, sau Liễu Văn Oanh nhận hộpbot_an_cap thức ăn, Hoài Cúc cũng hậm hực quăng hộp mình cho tiểu nha kia với mặt tối sầm. nhiên, tiểu nha này cũng chẳng nể nang gì Hoài Cúc, khiến mặt cô ta khó hơn. như sắp không nhịn được mà mắng người đến nơi, Liễu Văn vội vàng “bôi mỡ vào chân” lẹbot_an_cap.
Khileech_txt_ngu Liễu Văn Oanhvi_pham_ban_quyen mang bữa sáng vềvi_pham_ban_quyen đến viện thì Hồng cũng đã quay lại. Bữa sáng hôm không bày ở gian phụ mà Viện thườngbot_an_cap , mà được Hồng xách thẳng vào trong phòng. Một lát sau, Hồng Tụ đi ra không, dặn Tinh nửa canh giờ sau hãy vào lấy bát đũa ra.
Biểu hiện hôm nay của Tô Viện khiến Liễu vừa tòvi_pham_ban_quyen mò vừavi_pham_ban_quyen lo lắng. Hôm qua người ta còn khỏe mạnh, sao hôm naybot_an_cap lại không rồi?
Lãoleech_txt_ngu ba (Liễu Trí Viễn): ảnh.
Mẹ ( Ấu Lan): ??? Ô , hệ thống dùng được rồibot_an_cap này!
Con gái (Liễu Vănvi_pham_ban_quyen Oanh): !!! Chuyện ??
Vì Tô Việnleech_txt_ngu không khỏe nên công việc Liễu Văn Oanh hôm nay ít đi thấy rõ. Nàng đang định ra sân nghe ngóng nha hoàn tán gẫu phiếm thì bất thìnhbot_an_cap lình màn quang hiện ra trước .
Liễu Văn Oanh lập ý thấy biệt danh của người trong lần này còn có thêm chú thích tên thật! Tuy nhiên, rõ ràng việc chú thích tên sau biệt danh chỉ thay đổi nhỏ nhặt nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong lần nâng cấp hệ thống này.
Liễu Trí Viễn đầu kia của thống chat nhóm cũng nhận ra vợ con dường như chưaleech_txt_ngu chú ý tới thay đổi lớn , bèn tin :
Lão ba (Liễu Trí Viễn): ảnh, chọn cuốn đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, muốn xem cuốn nào?
Nhìn vào màn quang học, một tấmvi_pham_ban_quyen hình rõ mồnvi_pham_ban_quyen một đập vào mắt, Liễu Văn cuối cùng cũng phát ra chức năng mới chat nhóm gửi hình ảnh.
Có thể gửivi_pham_ban_quyen hìnhleech_txt_ngu ảnh rồi, sau này việc chia sẻ ngày của gia đình ba người chắc chắn vui nhiều đây, ha ha ha ha ha!
Con gái (Liễu Văn Oanh): Trời ! Cha chụp ảnh đấyvi_pham_ban_quyen ạ?
Cha (Liễu Trí Viễn): Đúng thế, ở giữa màn hình quang năng có quay chụp, ngoài hìnhvi_pham_ban_quyen ảnhbot_an_cap còn cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể mười giây, các con có thể tự thử xem.
Liễu Trí Viễn vừa dứt lờibot_an_cap, Ngôvi_pham_ban_quyen Ấu đã gửinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngay đoạn video “đào đất” dài mười giây.
Trong video, dường nàng đã ống kính lênleech_txt_ngu đỉnh , cứ thế mà nhổ đám cỏ dại cành khô trên mặt đất lấy được, Văn nhìn mà không nhịn được bật cười thành .
xong, nhận thấy ánh mắt kỳ lạ của đám nha hoàn xung quanh, Văn Oanh lập tức thu liễm nụ cười, gượng cười hai tiếng rồi kiếm việc để làm.
rất nhanh đó, Liễu Văn Oanh ứng lại, bức ảnh cha vừa dường như là một dãy sách?
Con (Liễu Văn Oanh): cuốn này lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì thế Ơ, thoạibot_an_cap bản ạ?
Vừa hỏi, Liễu Văn Oanh xem lại tên các tập sách trong ảnh.
Những cái tên là “Ký”, nào là “Truyện”, lại còn vài cuốn trực tiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dùng những từ ngữ lệ, lộ liễu để đặt tên, nhìn lướt qua nồng nặc vị trăng tuyết nguyệt.
Nàngbot_an_cap nhìn kỹ bức ảnhbot_an_cap nàng vừa thu hồi rồi gửi lại, một phần nhỏ đó đã được che .
Cha (Liễu Viễn): Ừ, hôm nay đặcbot_an_cap biệt đến sách xem qua vài cuốn, cũng hỏi thămbot_an_cap tình hình thị trường. Tuy thoại bản kiếm được nhiều như tưởng tượng, nhưng đúngvi_pham_ban_quyen là một con đường ra tiền. ta thể mua trước hai cuốn về học hỏi.
gái (Liễu Văn Oanhvi_pham_ban_quyen): Con muốn cuốn 《 Thoa Ký》.
Mẹ (Ngô Ấu ): Mẹ sao cũng được, haynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là đượcvi_pham_ban_quyen, không kén chọn
Cha (Liễu Trí Viễn): Được, để cha tự chọn.
Liễu Trí Viễn dựa theo gợi ý của ông chủ hiệu sách, cộng thêm việc quan sát nãy giờ mà chọn thêm cuốn khác, phần của connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái là tổng cộng ba cuốn.
Tuynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thoại đỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như sách kinh điển phục vụ khoa , dù rẻ thì chẳng đến mức nào.
Ba cuốn tiêu tốn của ông một trămleech_txt_ngu hai mươi vănvi_pham_ban_quyen tiền, khiến Liễu Trí cảm thấy xót xa.
Tuy nhiên, thoại bản dù sao cũngleech_txt_ngu dành cho người biết chữ, khách tiêu không phải là những gia đình nghèo đến mức không nỡ tiền ra mua.
Một bản chép tay ngắn có giá khoảng mười văn.
Nếu tập hợpvi_pham_ban_quyen vài truyện ngắn chất lượng tốt vào tập rồi in ấn hàng loạt, bán theo bộ khoảng hai mươi đến ba mươi văn một .
là truyện dài, chia quyểnleech_txt_ngu, thì bản thảo phải qua thẩm định trước. Nếu chất lượng đạt , số lượng in , một quyển ra rơi vào khoảng năm mươi đến văn.
Còn về phần tác giả nhận được bao tiền, đó phải là Trí Viễn hiện tại có thể dòleech_txt_ngu hỏi được.
Thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưngbot_an_cap, những tình hình thị trường mà ôngbot_an_cap biết không gồm loại tranh vẽ thuần túy như “tranh lửa”.
gọi xuân .
Loại đó cả vô chừng, từ vài văn đến vài lạng bạc đều có.
bot_an_cap như loại đắt nhất là được vẽ trên lụa thượng hạng.
Có điều tranhvi_pham_ban_quyen lửa không thể bày bán công khai, không khó tránh khỏi bị phạt gậy, ngồi tù vài tháng.
Lại đến cơm , bữa trưa hôm nay của Liễu Văn Oanh là quỳ trộn vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngũ cốc.
Nhìn trong nhóm ảnh bát mì thọ của và bát canh củ cảivi_pham_ban_quyen trứng gà của nhiều hơn nàng hẳn bát, Liễu Văn Oanh thấy ê răng khi nhìn đống đồ ăn trước mặt.
Vừa thanhleech_txt_ngu lại không !
“Hôm nay chỉ có thế thôi saoleech_txt_ngu?”
Tử Trúc ngồi đó với sắc mặt rất khó coi, nàng ta chút không chắc chắn mà nhìn về phía Liễu Văn đang bưng khayvi_pham_ban_quyen thức ăn.
Liễu Văn Oanh cũng cạn trước ánh mắt nghi ngờ , lậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đáp lại: “Đúng thế, chỉ có bấy nhiêu thôi. Chẳng lẽ tôi vàvi_pham_ban_quyen hai nha hoàn khác ăn hết thịt đường đi chắc?”
“Đại phòng đó lẽ nào lại vào của chúng ta, sao ngày cũng thanh đạm thế , rõ ràng”
Tử Trúc nói gì đó nhưng lại nuốt .
ràng mẹ nàng ta từng nói, người trong viện Đại thái ngày đều thịt ăn, lẽ nàovi_pham_ban_quyen phòngvi_pham_ban_quyen bếp trông giỏ bỏ hoa, cố tình nhắmbot_an_cap vào Bích Ngô Các của bọn họ?
Không giống như Trúc muốn nói gì thì nói, nha khác đãvi_pham_ban_quyen tha thiết nhìn về cửa phòng chính, mong đợi lát nữa Tụ sẽ bưng ra một đĩa thịt.
Chỉ là hyleech_txt_ngu rốt cuộc cũng tan mây , lúc Hồng Tụ bước ra chẳng mang theo thứ gì cả.
Ngược lại, thấy từng người một cứ vươn nhìn về phía mìnhleech_txt_ngu, Tụ không nhịn được mà bật cười.
“Các ngươi còn ra làm ? Còn không mau ăn cơm đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?”
“Vâng.”
vừa nói, mọi người lập tức đầu lùa cơm.
Chẳng biết có bao nhiêu người như Tử Trúc, vừa cúi đầu xới cơm vừa bĩu môi cảm thán rằng ngày hầu trong Tô phủ này thật sự càng sống càng thụt lùi.
Liễu Văn Oanh thấy người không gì nữavi_pham_ban_quyen, lại cúi đầu nhìn bát cơm trộn đậu, lẳng lặng ăn.
Đợi họ dùng bữa, Hồng Tụ vào trong xáchbot_an_cap hộp cơm đựng phần ăn của Tô Viện ra, Liễu Văn đón lấy cơm rồi nhìn thêm vài .
Ồ Tuy hôm bị , nhưng khẩu lại hơn ngày thường nhiều, thức nên dùng chẳng thiếu nào.
“Lát nữa buổi chiều, em dẫn thêm người bên thư phòng dọn dẹp một chút, mở cửa sổ cho thoáng khí, đốt thêm than, cuối cùng hãy xông cho tiểu thư một hương Thu Hà Quế.”
“Vâng, thưa tỷ tỷ Hồngvi_pham_ban_quyen Tụ.”
Hồng Tụ như vậy tức là buổi chiều Tô Việnbot_an_cap sẽ chữ đọc sách. Liễu Văn Oanhleech_txt_ngu gật đầu vâng lời, trong không khỏi cảm thán vị đại này thật chăm chỉ.
Đã bệnh rồi mà chiều phải sách luyện .
Từ , Liễu Văn Oanh sực nhớ của cha mình là một người đọc sách, nhà họ xuyên không đây đã , số lần cha nàngvi_pham_ban_quyen đọc sách chỉ đếm trên đầu ngón .
Thế là, khi Liễu Viễn đang lén xem thoại , con gái ông một tin nhắn vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhóm:
Con gái (Liễu Oanh): nay cha đã nỗ lực học ạ? @Cha (Liễu Trí Viễn)
Cha (Liễu Viễn): Hình .
Nhìn bức ảnh cha gửi qua cảnh đang gảyleech_txt_ngu bàn tính, đợi nàng lên tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghi ngờ thì mẹ nàng đã lênvi_pham_ban_quyen tiếngvi_pham_ban_quyen trước:
Mẹbot_an_cap (Ngô Ấu Lan): Ông cầm bàn tính rồi kìa, gảy như thấy mệt sao?
Không nói thẳng Liễu Trí Viễn đang làm màu đã nhân từ lớn của Ngô Ấu Lan rồi. Viễn nhận ra mình bị lộ tẩy, lập tức nhận thua không sủi tămbot_an_cap nhóm nữa, Liễuleech_txt_ngu Văn Oanhvi_pham_ban_quyen vẫn chưa chịu buông tha.
Nàng Tô Viện dù bệnh vẫn phảibot_an_cap đọc sách luyện chữ.
đó họcleech_txt_ngu giọng điệu cha mẹ hay dùng để thúc ép mình học hành khi nhỏ, nói rằng:
(Liễu Văn Oanh): Cha ơi, cha không học cho hẳnvi_pham_ban_quyen hoi thì có xứng đáng vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tình cảm mẹ con con dành chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cha không? Nếuleech_txt_ngu cha chịu học tập, sau này cả nhà phải ra ngủ, sẽ phải cầm bát đi ăn xin !
Được lắm, quanh năm thúc giục con cái học hành, đến lượt mìnhvi_pham_ban_quyen thúc giục, Liễu Trí Viễn dở khóc dở , lặng lẽ lật tiếp cuốn thoại bản
giờ nghỉbot_an_cap trưa, Liễu Văn Oanh dẫn theo hai nha tam đẳng vào phòng chính. Trừ phòng ngủ của Tô Viện không được làm phiền, sảnhvi_pham_ban_quyen chính cùng thư phòng đều nhanh và yên lặngleech_txt_ngu đượcleech_txt_ngu dọn dẹpbot_an_cap sự chỉ dẫn củavi_pham_ban_quyen Hồng Tụleech_txt_ngu.
Chỉ là không biết có phải ảo giác của Liễu Văn Oanh hay không, nàng như ngửi mùi máu tanh trong căn phòng này?
Chậu than được đốt lên ở phía thư phòng, Liễu Văn Oanhleech_txt_ngu cũng lấy Thu Quế trong hộp hương liệu ra.
Cái tên này nghe rất phong nhãvi_pham_ban_quyen, chỉ làleech_txt_ngu sen mùa thu đã qua mùa, khi hương được lên, một gỗ thanh khổ nhanhleech_txt_ngu chóng lan mũi nàng, khiến ta bất liênleech_txt_ngu tưởng đến cơn mưa thu làm tanbot_an_cap tácvi_pham_ban_quyen những đóa sen tàn trên đất.
Sau khi hương lan tỏa, nếm kỹ lại thấyvi_pham_ban_quyen trong pha quế vương sương vào sáng sớm cuối thu.
Phối với vị thanh khổ của sen tàn, mùi hương này được điều chế rất thấm thía vào lòng người, ngửi cũng khôngleech_txt_ngu thấy ngấy.
Chỉ là lâu dần, cơ thể khôngbot_an_cap khỏi cảm thấy có chút lạnh .
“Suỵt, bảo mở cửa sổ thoáng khí, sao các em lại mở to thếleech_txt_ngu này?”
Lúcvi_pham_ban_quyen , khóe mắt Liễu Oanh tình cờ liếcvi_pham_ban_quyen cửa sổ thưleech_txt_ngu phòng hướng ra hậu đang mở . Nàng thầm nghĩ hèn gì mùi nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại lợi hại thế, ngửi thấy lạnh cả người.
Nghe Liễu Oanh nói một câu như vậy, tiểu nha hoàn đang quét dọn bụi bặm kia vẻ nghi hoặc.
Cánh sổ đó nàng chưa từng đẩy ra, từ lúc đã như vậy rồi.
Nàng ta vừa định thanh minh thì thấy Liễu Oanh đã quay người lại khép bớt cửa sổ.
Và ngayvi_pham_ban_quyen khoảnh khắcleech_txt_ngu khép cửa đó, ánh mắtleech_txt_ngu Văn Oanh dán chặt vào một vệt nhỏ đã khô trên bệ cửa sổ
Liễu Văn Oanh: đất ơi! Tôi vừa nhìn cái gì thế này?
máu: Bạn đã thấy tôivi_pham_ban_quyen.
Liễu tay nhanh hơn não, vớ lấy miếng vải mềm ẩm ướt bên cạnh ống bút, lau sạch sành sanh vết máu trên bậu cửa sổ. Sau khi lau xong, nàng mới bừng nhận ra mìnhvi_pham_ban_quyen vừa làm gì, sau lưng dần thấmbot_an_cap đẫm mồ hôi lạnh.
Liễu Văn Oanh nhớ lạileech_txt_ngu hôm qua nghe thấy tiếng động hậu viện, lúc đóbot_an_cap nàng còn đặc đi kiểm tra. Sauleech_txt_ngu đó vì tin nhắn nhóm chát làm gián đoạn mới quay tiền viện. Sau đó Lúc ấy nàng không để ý, giờ ngẫm kỹbot_an_cap , khi nàngleech_txt_ngu xuất mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thúy Tử Trúcbot_an_cap, mặt hai rất , cứ chằm vào trong , rõ ràng là đã nhận ra điều gì đó. Chỉ nghe thấy nàng ở hậu viện về, bọn họ thở phào nhõm.
Cho nên, suy xét thì lúc đó bọn họ tưởng tiếng động ở hậu viện là do nàng gây ra? Nhưng tiếng động lớn đếnleech_txt_ngu mức nào mà cách một tòa nhà vẫn có thể nghe thấy chứ?!
Liễu Oanh nghĩ càng thấy rợn người.
Thôi xong rồi! Chẳng lẽ lúc đó có kẻ nào đã vào của Tô Viện?
Hôm qua trước rời khỏi Bích Ngô Các, Tô Viện vẫn còn tươi tỉnh, tâmleech_txt_ngu trạng rất tốt, nay lại đột nhiên đổvi_pham_ban_quyen bệnh. lẽ là vì phát hiệnleech_txt_ngu gian phi kia rồi bị hắn đe dọa chăng? Nàng đã thắc mắc tại sao hôm nay Tô Viện lại nhiều hơn khi!
Lúc trước Liễu Văn Oanh chívi_pham_ban_quyen còn Tô Viện đến tuổi thấy kinh nguyệtleech_txt_ngu nên mới không khỏe, không muốn gặp . Kết quả, quả là trong phòng có đang giấu một người không rõ lai lịch, mà còn rất khả năng đang bị ? Lại liên tưởng đến cha sáng nay về kẻ bị quan truy đuổi, không lẽ là
“Hoàng Liễu.”
“Dạ!”
Bất chợt gọi của Tô làm chobot_an_cap bừng tỉnhbot_an_cap, Văn giật nảy mình. Nàng ngẩng lên, thấyvi_pham_ban_quyen Viện đang nhìn mình ánh mắt kỳleech_txt_ngu quặc. Cúi đầu xuống, Liễu Văn Oanh mới thấy mực mìnhbot_an_cap đang mài sắp cả ra ngoài.
, Liễu Văn khẽ lên một , vàng dừng tay.
Viện nhìn bộ dạngleech_txt_ngu của , cũng dừng bút, đôi mắt dán chặt vào Văn Oanh hỏi: “ nay thấy ngươi cứ như người mất hồn, có chuyện gì vậy?”
“À dạ, tôi nô tỳleech_txt_ngu đang nghĩ đến chuyện cha lúc đi sẽ mua cho mấyvi_pham_ban_quyen quyển thoại bản, nên có chút mong ạ.”
Nói , Liễu Oanh giả vờ tỏ vẻleech_txt_ngu ngượng ngùng, cúi đầu xuống như thật sự vì chuyện mà biết lỗi.
Tô Viện nghe nàng nói mua thoại bản thì một : “Thoại bản? Tên gì?”
như là Ký gì đó, nô tỳ không nhớ rõ, cứ đợi cha mang về đã ạ.”
Tô Viện nghe xongvi_pham_ban_quyen tiếp tục luyện chữ, Liễu Văn Oanh thầmleech_txt_ngu thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại nghe Tô Viện nói tiếp: “Ngươi xong rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì nữa kể cho ta nhé.”
“Dạ”
Con (Liễu Văn ): Hình như hôm nay con hiện ra một bí mật.
Chanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ( Trí Viễn): Đã xảy ra gì?
Mẹ (Ngô Ấu Lan): Cóvi_pham_ban_quyen nghiêm không con?
Lùi sang một bên đứng cạnh cửa sổ ra viện làm giávi_pham_ban_quyen nến, Liễu Văn cũng có thời kể lại chuyện này cha mẹ. Nóibot_an_cap đi cũng phải , từ lúc nàng im lau sạch vết máu, cả buổi chiềuleech_txt_ngu nàng cứ đánh mất hồn, suýt chút nữa đã bị Viện nhìn thấu.
Nàng không kìm được mà kể lại ngọn sựvi_pham_ban_quyen việc cũng như những suy đoán củaleech_txt_ngu mình. Quả nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhómvi_pham_ban_quyen gia rơi vào im lặng mộtbot_an_cap hồi .
Cha (Liễu Trí Viễn): Chuyện nàyvi_pham_ban_quyen cũng chỉ là suy đoán thôi, đừng từ một giọt máu mà tưởng quá nhiều, đừng tự hù dọa , cũng đừng nói bất kỳ ai khác.
may hệ thống chát này không có chức gọi điện video, nếu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ mày nhíu chặt của cha nàng lúc nàybot_an_cap, quỷ mới ông có thể thuyết phục được Liễu Văn .
Mẹ (Ngô Ấu Lan): Phải đấy, mấy chuyện này đừng có nghĩ lung tung thì hơn, dù sao mọi chuyện cũng qua rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, con đối đừng kể với người ngoài nhé.
Ngô Ấu vừa nhắn những lời này vừa ở góc tường, tay không ngừng , hít thở sâu. Chuyện này nghebot_an_cap thấy sợ đây này!
giờ cái nhóm chát kiểu Vichat này có năng nhắn tin riêng thì tốt biếtbot_an_cap mấy, Ngô Ấu Lan nhất định sẽ trao đổi riêng với Liễuleech_txt_ngu . Đừng thấy hai vợ chồng cùng an ủi con gái đừng nghĩ , trong lòng họ hiểu rõ chuyện này không đơn giản, họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy cũng chỉ kế tạm thời để dỗ dành thôi.
Về phần Liễu Văn Oanh, nàng vài dỗ dành trong nhóm mà hết lo. Nàng lén phíanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Viện, thấy đối phương vẫn chuyên tâm luyện chữ, dáng điềm đạm như cúc thanh , dường như chẳng có gì khác thường.
Liễu Văn Oanh không khỏi cảm thán, người cổ đại đúng là chắn sớm. Rõ ràng Tô Viện mới chỉ độ tuổi học cấpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai, nhưng dù là trải buổi tiệc hôm qua hay chuyện kẻ gian hôm nay, cô bé vẫn điềm tĩnh cả một người đã sống hơn hai mươi năm nàng.
Tuy nhiên, cha mẹ nói đúng một điều, những gì nàng phátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện hôm không nên kể cho người khác nghe. Ngay Viện cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không được nói. Ngộ nhỡ bị kẻ nào nghe được rồi sinh sự làm hại Tô Viện, hoặc chính nàng bị giết diệt khẩu thì lợi bất cập hại.
Thế , trên đời nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không bức tường nào không gió.
Tại Thính Đào Viện, trong căn phòng nhỏ phía Tây Đại thái thái sửa thành phật .
Đại thái thái Tưởng thị mặc một bộ thanh khiếtbot_an_cap, tay ngần như tuyết, đeo chuỗi tràng làm bằng gỗ nam tơ vàng hạng. Bà chăm trước khámvi_pham_ban_quyen thờ, đôi mắt nhắm nghiền, miệng lầm rầm niệmvi_pham_ban_quyen kinh phậtvi_pham_ban_quyen, tay chậm lần tràng hạt. Khi tiếng bước chân vang lên, mọi độngvi_pham_ban_quyen tác của lập tức dừng lại.
trị thương đã gửi đến Thanh Nguyệt Các chưa?”
Giọng nói lạnh lùng vang trong phật .
“Bẩm Thái thái, đãleech_txt_ngu gửi đi rồileech_txt_ngu . Đệm quỳ trong từ đường cũngleech_txt_ngu được sai người nhét thêm mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vòng bình sưởi bên trong, tấtbot_an_cap cả đều được bọc kỹ bằng da lông và dày, đảm Tứ tiểu không lạnh nữa, tổn thương ở đầu gối cũng sẽ giảm xuống mức thấp nhất.”
Nghe Lưu ma ma đứng phía sau nóibot_an_cap vậy, thị mới mở mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra. Đôi đồng tử u uẩn nhìn chằm chằm vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tượng Quan Âm bằng ngọc trong khám thờ, bà trầm giọng bảo:
nữa, bếp nhỏ trong viện chỗ canh gàbot_an_cap đã hầm xong thành ba phần. Một phần ngươi bảo con ngươi bí mật đưa đến Thanh Nguyệt Các, hai phần còn lạibot_an_cap bảo phu quân ngươi mang đến tiền viện cho gia và Tam thiếu .”
“Dạ.”
Toànvi_pham_ban_quyen thân Lưu ma mình trong bóngvi_pham_ban_quyen tối của đường nhỏ, bà cúi mi tiếp lời:
“Thái thái, hôm nay người ở viện báo tin nói gần đây trong thànhvi_pham_ban_quyen có lũ phỉ đồ, người đang lắm. Lãobot_an_cap gia cũng đã tăng cường hộ vệ canhvi_pham_ban_quyen giữ trong phủ, nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là phủ đệ chúng thuê cũ, tường bao thấp hơn quanh nên phải chú ý an toàn.”
thị nghiêng đầu Lưu ma đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng trong bóng tốibot_an_cap phía sau. không nóibot_an_cap lời nào nhưng với sự ý chủ tớ nhiều năm, Lưu ma ma lúc này đã hơi cúi đầu, chỉ chờ Tưởng thị ra lệnh. Có lẽ chẳng quá hai ngày nữa, “kẻ ” sẽvi_pham_ban_quyen hiện tại Bíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngô Các kia.
“Không, chưa phải lúc.”
thị quay đầu lại, ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt đầy vẻ kính nhưng sâu đáy lại ngậpbot_an_cap tràn tham vọng khi nhìn vào gương mặt đoan trang từ ái của Phật . Bà chắp tay lại, tràng hạtvi_pham_ban_quyen va nhau phát ra những tiếng cách thanh thúy.
Dưới ánh nến chập chờn, đôi môi thị mấp máy, dường như đang thầm cầu xinleech_txt_ngu điều đó trước tượng Quan Âm
“Tên hung thủ vẫn chưa bắt được sao?”
“Chưa đâu, lúc ta về trên đường canh phòng cẩn mật lắm, ngay cả chợ đêm cũng bị ảnh hưởngleech_txt_ngu đôi chút.”
Khi Liễunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Văn Oanh , cô đã nghe thấy cha mẹ những người sớm hơn một đang chuyện này phòng.
Vừa cô vào nhà, vợ chồng Liễu Trí Viễn bản năng định tránh chủ đề này, nhưng Văn Oanh đã trực tiếp lên tiếng: “Cha, cha có biết tình hình tên hung thủ đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế nào không?”
đã đặc biệt đến chỗ dán để xem rồi. Nói chung , nhìn cái vẽ truy nã đó thì tuyệt đối không tài nào bắt đượcvi_pham_ban_quyen ngườibot_an_cap đâu.”
nhà ai vẽ truy phạm mà lại đeo mặt nạ, chỉ lộvi_pham_ban_quyen mắt ra ngoài không? mức chiếu lệ.
“Cáo thị nói bot_an_cap một tên đại đạo.”
Trí Viễn vẫn còn nội dung trên cáo , nhưng ông cảm thấy này rất vô lý. Loại đạo phương nào mà khiến quan phủ lo lắng đến mức này? Hai ngày nay, sáng tối đều làm dân chúngleech_txt_ngu lo , không biếtleech_txt_ngu còn tưởng kẻ sát nhân biếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào xuất hiện.
Tuy nhiên, Liễu Trí Viễn đó là đạo, Ngô Ấu Lan lậpbot_an_cap tứcvi_pham_ban_quyen phào nhẹ .
giống như chồng mình, bà nghĩ bụng: “Dù sao cũng đỡ hơn là kẻ sát nhân, này thì chúng ta cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không lo lắng nữa. Loại vi_pham_ban_quyen đi thì cũng chẳngvi_pham_ban_quyen trộm đến đầu chúng được.”
“Nhìn thế này chắc chắn là trộm của nhà quyền quý rồi.”
Liễu Văn Oanh cũng cảm thấy tên đại đạoleech_txt_ngu này chẳng liên quan gì đến họ. Nếu thật sự nhắm vào những người như họ, quan phủ đã chẳng công sức lớn vậy. Có điều, cô lại một lần nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không kìm tưởng tên đại đạo này với có thể đã lén lút trốn trong Tô Viện suốt một đêm kia.
“Cha mẹvi_pham_ban_quyen nói xem, tên đạo đó không lẽ lại lẻnleech_txt_ngu vào phủ chúng chứ?”
“Con nghĩ gì thế? Nếu trốn vàovi_pham_ban_quyen phủ mìnhvi_pham_ban_quyen thì đêm qua đã đuốc sáng đi bắt trộm rồi. phải bảo con đừng liên tưởng nhiềuleech_txt_ngu ?”
Nghe con gái nói, Liễu Trí Viễn biết ngay cô lại đang nhớ tới suy đoán ban ngày của mình.
“Với , Đại tiểuvi_pham_ban_quyen thư cóvi_pham_ban_quyen còn có tính hơn cả con đấyvi_pham_ban_quyen.”
Dù suy đoán của con đúng hay sai, tóm lại là
“Chẳng phải con cũng đã xóa những dấu vết cuối cùng rồi sao?”

Cũngleech_txt_ngu đúng.
Nghe nói , Liễu Văn Oanh nhớ lại dáng điềm nhiên tự tại của Tô Viện, quả thực lợi hại hơn kẻ chỉ mới thấy chút gióleech_txt_ngu cỏ lay đã sốtbot_an_cap vó như cô .
“Con chỉ sợ vạn nhất cóvi_pham_ban_quyen người chuyện này để gây hấn thôi.”
Trong lòng Liễu Văn vẫn hơi bồn chồn, cảm thấy chuyện này không thể kết thúc đơn như vậy được. Nhìn thấy vẻ đắn đo con gái, Trívi_pham_ban_quyen Viễn bèn chỉ tay vào mấy cuốn bản ông mang về đặt trên , bảo: “Thoại ở đằng kia, con xem xem ta viết lách thế nào.”
Nghe nhắc đến thoại bản, đúng như cha dự , sự chú ý của Liễu Văn Oanh lập tức chuyển dời.
Ngô Ấu Lan vừa bát bột mìvi_pham_ban_quyen , vừa ngẩng đầu Trí Viễn dùngleech_txt_ngu dao băm nhỏ miếng dê nướng to bằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nửa nắm tay mới mua về, sau đó hết vào bát của bà.
thủ lúc rảnh , Ngô Ấu nhỏ giọng : “Mấy cuốn thoại bảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này tôi chưa xem, có ? Lát nữa tôi nên xem cuốn nào trước?”
“Dù loại bản hiện tại được ưa chuộng trên thị trường, nhưngleech_txt_ngu một độ đó, ta nghĩ có lẽ bà sẽvi_pham_ban_quyen khôngvi_pham_ban_quyen chúng đâu.”
Liễu Trí rất hiểu vợ mình, mà riêng gì bà, ngay cả bản ông cũng không nổi. Ông và năm xưa là do đương, bao nhiêu năm qua đã cùng nhau trải qua biết bao sóng gió. Ông thực không hiểu nổi loại câu chuyện hoang tưởng kiểu như: một chàng thưbot_an_cap vừa trúng tuyển đã được hoàng đế hoặc con gái thừa tướng nhìn trúng ngay từ cái nhìnleech_txt_ngu đầu tiên, đó vợ tào khang tự nguyện rút lui để tác thành cho đối phương, hoặc công chúa chẳngleech_txt_ngu hề bận tâm hai người phụ nữ hầu hạ một chồng, cuối nam chính hưởng phúc tềleech_txt_ngu nhân Tại sao những chuyện như vậy lại được yêu thích đến thế?
mà Oanh chọn, mấy phu nhân nơi thâm quyến chắc cũng sẽ thíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Nhưngleech_txt_ngu Liễu Trí Viễn cảm thấy con gái ông sẽ chẳng ưa gì. Loại câu chuyện lấy phụbot_an_cap nữ thâm khuê làm vật chính, cuối lấy một tấm chân tình đổi lấy sự quay đầu của gã ông tồi tệ, nói nếu đặt con gái mình vào vị trí nữ tử đó, Liễu Trí Viễn chắc tức chết mất.
Quả nhiên, trong lúc Liễu Trí Viễn vợ nhỏ giọng than vãn, Liễu Văn Oanh cũng đã nhanh lật xem xong cuốn “Ngân Thoa Ký”.
Văn Oanh , cái này với mấy cuốn cô xem bên chỗ Tô Viện lúc khác nhau đâu? Vẫn là kiểu “bình mới cũ”, gã tồi quaybot_an_cap đầu. Thật chẳng khác nào nhai bã mía đã qua không biết bao nhiêu , khiến người buồn nôn!
Vậy mà cả nhà họ tối mịt sau cơmbot_an_cap còn phải đọc lại lần nữa để tham khảo cách người ta viếtleech_txt_ngu bản.
Cuối cùng, cả nhà quyết định thoại bản vẫn có thể viết, cốt truyện Liễu Văn Oanh nghĩ, Liễu Trí Viễnleech_txt_ngu hạ bút. Nhưng về việc chiều theo thị trường, cả gia lại đồng lòng:
“Truyện dài kỳ thì khoan hãy , cứ viết vài ngắn và vừa đã.”
với truyện dài cần hiệu sách xưởng in cân nhắc đủ điều, nội dung truyện dài buộc chiều lòng trường, nhưng truyện ngắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thìbot_an_cap không nhiều phiền vậy. Giai đoạn đầu không liên quan đến việc innội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấn số lượng lớn, cơ bản đều là chép tay, tính theo chu một , dựa vào số bản chép tay bán được để nhận hoa hồng. Nếu bán chạy, truyện sẽ được biên soạn thànhvi_pham_ban_quyen tập cùng những truyện ngắn bán chạy khác, khi sẽ được nhận một khoản tiền nhuận bút kha khá; nếu bán không chạy thì coi như bản chép tùy xử lý.
Do đó, truyện ngắn và ở giai đoạn đầu rất dễ được thông . cần con không viết chuyện phản nghịch, ai quản con cả, cùng lắm là con khôngleech_txt_ngu kiếm đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền mà thôi.
Về việc này, Liễu Vănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Oanh đãbot_an_cap nghĩ ra một câu , chỉ có điều nó không phải là kiểu câu đàn ông thăng tiến chức, tay trái , tay phải nắm vinh hoa đang thịnh hành, chí còn có ngược lại thị trường.
Cô đem nỗi lo lắng của mình nói với mẹ, nhưng lại bất ngờ nhận ủng hộ của cả .
“Không sao , bài này chúng ta không kiếm tiềnleech_txt_ngu thôi. Dù sao cũng là lần đầu mà.”
Ngô Ấu ân cần an ủi con gáibot_an_cap, lại nói tiếp: “ nữa, mẹ đã hỏi Thái bà về việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà ấy chợ đêm bán rau vào buổi tối rồi. Nếu lỡ như chuyện này không thành, chúng ta còn một con khác.”
Ngô Ấu Lan kể lại tỉ chuyện bà nghe ngóng được từ Thái bà tửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho hai cha con nghe.
Hóanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra tên tiểu sai phụ trách trông coi cửa ngách của phủ ngày thường chính là con nuôi của Thái bà tử. Thái bà tử đối xử với con nuôi này rất tốt, gã cũng coi bà như mẹ đẻ, việc bà tử ngoài buổi tối đều do tạo điều kiện thuận lợi.
Về viết thoại bản không kiếmleech_txt_ngu được tiền, Ngô đã kỹ, nhà họ có thể đi theo con của Thái bà tử, buổi tối lẻn ra chợ đêm bày sạp . Còn về bán gì, Ngô Ấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lan hiện tại cũngvi_pham_ban_quyen đã có ý tưởng sơ bộ, đại khái các loại nước giải khát đặc theo mùa.
“Mẹ nghe Thái bà tử nóibot_an_cap rồi, mấy tiểu nha hoàn trong phủ cũng tự thêu túi mang ngoài bán, hoặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bán lại những đồ khác được chủ nhân banbot_an_cap thưởng. Ban các cô ấy không có , lại không nhờ người mang ra ngoài bán vì sợ bị bớt xén tiền nong, nên thoảng tối cũng ngoài.”
Cũng chẳng tráchleech_txt_ngu bà tử ở nhà bếp biển thủ rau xanh một cáchbot_an_cap lộ mà bấy lâu nay chẳng ai năng gì. Con nuôi người ta canh cửa, nếu con cảm thấy mình không cần ra ngoài thì đắc tội đi, nhưng nếu vì một mình con mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm đứt tài lộc của những người khácvi_pham_ban_quyen, thì ngày tháng của trong phủ cũng coibot_an_cap như tận số.
“Nhà ta buổileech_txt_ngu tối trong phủ cũng không phải trực banbot_an_cap gì, đến lúc đó ra chợ đêm bánleech_txt_ngu , chỉ cần không bị đưa ra ngoài ánh sángvi_pham_ban_quyen mà nói ra vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì sao cả.”
kế hoạch A kiếm tiền từ việc viết thoại còn triển khai, kế B chợ đêm đãleech_txt_ngu bắt đầu làm án dự phòng.
Vừa mở lời về ý tưởng này, cả ba người họ phấn khích mức nửa đêm vẫn ngủ. Liễu Văn Oanhvi_pham_ban_quyen dứt khoát cốt truyện của một bộ phim truyền hình từ thời chưa không kể cho Liễu Trí .
Trí Viễn cũng nổi hứng, thắp thức gái viết được nửa câu chuyện. Nếu không phảibot_an_cap Ngô Ấu Lan giục ngày còn phải đi làm, lẽ hai chavi_pham_ban_quyen convi_pham_ban_quyen này đã thức trắngleech_txt_ngu đêm luôn rồibot_an_cap.
nến trong nhà họ Liễu sáng rực hơn , nửa đêm về sáng, Ngô nương tử từvi_pham_ban_quyen nơi khác trở về thấy cũng lấy làm kinh ngạc.
Lúc này Ngô tử tựa một conbot_an_cap rắn nhân, nhác tựa vào khung cửa, đôi mắt ngái ngủ tìm kiếm khóa bên định mở cửa. Cổ áo vốn đã lỏngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẻo của giờ vì động tác tìm chìa mà bị kéoleech_txt_ngu xuống, những vết còn tươi mới dài từ cổ dưới đã tiết lộ mụ đi làm gì.
Tuy , Ngô nương tử lại chẳng mảy may để tâm điều đó, có ánh mắt mụ liếc nhìnvi_pham_ban_quyen mang theo một sự khao khát diễn tả thành , nhìnleech_txt_ngu chằm chằm vào ô cửabot_an_cap sổ sángbot_an_cap rựcleech_txt_ngu sát vách, dường như muốn xuyên qua ô cửa đó đểleech_txt_ngu nhìn xem cuộc trong căn kia đang xảy ra chuyện gì
Do đêm qua thức quá khuya, sáng lúc mài cho Tô Việnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Liễu Văn Oanh kìm được mà ngáp ngáp . Nếu không phải Hồng Tụ đã góc pha trà, thấy ngáp mà thế chắn sẽ quở trách bằng ánh mắt ngay.
bot_an_cap Viện thấy bộ dạng đó của cô thì lấy làm thúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vị. Đợi đến khi Liễu Văn Oanh lại một lầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa không được mà ngáp thêm nữa, nàng mới tiếng: “Sao mà buồn ngủ thế này? Đêm qua ngủ không ngon à?”
“Ưm thư thứ tội, tối qua nô tỳ thực sự ngủ hơi ít.”
Liễu Văn Oanh nhất thời cũng thấy hơi ngại ngùng, cười gượng gạo. Ngay sau nghe Tô Viện hỏi: “Hay thoại hay ?”
Liễu Văn Oanh khựng lại một chút, nhận ra Tô Viện vẫn còn nhớ chuyệnbot_an_cap này, đầu lia lịa.
Tô Viện thấy vậy định nói tiếp, đúngbot_an_cap lúc Hồng Tụ bưng trà đileech_txt_ngu lên, báo rằng bên viện Lãovi_pham_ban_quyen thái có người đến, Tô Viện qua đó chuyến.
Nghe vậy, Tô Viện nhẹ đặt bút lông trong tay xuống, đáyleech_txt_ngu mắt thoáng qua một tia sáng, Liễu Văn Oanh đang định lùi nhường chỗ Hồng Tụ, rồi mở lời: “Hoàngbot_an_cap Liễubot_an_cap, đi cùng ta sang bên kia thăm Lão thái.”
Liễu Văn Oanh: “”
Mới quavi_pham_ban_quyen mấy ngày đâu, sao lại đi theo ra ngoài nữa rồivi_pham_ban_quyen?
Liễuleech_txt_ngu Văn Oanh thậm chíbot_an_cap còn lén liếc nhìn Hồng , Hồng nhận ra ánh mắt của Liễu Văn Oanh, còn dùngbot_an_cap khẩu hình không phát ra tiếng bảo cô: “Đi đi”.
Liễu Văn đi theo Tô Viện vừa tới viện của Lão thái , đã nha hoànvi_pham_ban_quyen của Tô Huyên và Tô Mị đang thành hàng ngoài hiên. Trong nháy mắt, tâm trạng Liễu Văn Oanh tốt hẳn .
Tốtvi_pham_ban_quyen quá rồi, phải vào trong dập nữa.
vậy, sau khi tiễn Viện vào trongbot_an_cap, Liễu Văn Oanh đi về phía Thanh Lan hoàn của Huyên.
Thanh Lan là nha hoàn nhất bên cạnh Tôvi_pham_ban_quyen Huyên, trước đây Liễu Văn Oanh từng tiếp xúc qua, cũng giống Hồng Tụ, một người chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thận trọng, ít nói ôn hòa.
Còn người mà Tô Mị mang theovi_pham_ban_quyen hôm nay không phải Hoài Cúc, mà là một lạ mặt cô chưa từng quen biết.
Nhìn cách ăn mặc và đồ trang sức bằng nhung tinh xảobot_an_cap trên tóc, đoánbot_an_cap chừng phận cũng thấp, chắc là một nha hoàn nhất đẳng khác.
Người rất nhạy cảm với ánh nhìn, Liễu Oanh mới nhìnleech_txt_ngu có hai cái, cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta nhìn ngược lại.
Lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vì vóc cao hơn Liễu Văn Oanh, cái nhìn của ta theo ý vị bề trên nhìn xuống.
Nói trắng ra, người này rất coi thường Liễu Văn Oanh.
Đặc biệt là cô ta liếc mắt một cái đã nhận ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Liễu Vănleech_txt_ngu Oanh phải nha hoàn nhất đẳng, bộ dạng này đi về phía cô ta, chẳng lẽ lại muốn cô ta trước sao?
Ngược lại, Thanh Lan đứng bên cạnh khẽ nhắc nhở Liễu Oanh: “Đây là Minh Phương bên cạnh Tứ tiểu thư.”
“Chào Minh Phương tỷ tỷ.”
Liễu Vănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ giọng chào một tiếng. Minh Phương nghe Thanh gọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Văn Oanh là Hoàng Liễu, chỉ hừ nhẹleech_txt_ngu một trong mũi xem như đã biết.
Cái , đúng là y đúc Tứ tiểu thư.
Liễu Văn Oanh trong lòng trợn mắt, đứng cạnh Thanh Lan khôngleech_txt_ngu nói thêm gì nữa.
Hôm nay Du ma ma cũng thỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra ngoài xem xét. Dù đối phương không nói , nhưng Liễu Văn Oanh dám chắc bà ta đang quan sát mình.
Chuyện xảy ra ở chỗ Lãoleech_txt_ngu thái thái mấy ngày trước chắc hẳn ma đã biết, nên hôm mới để mắtvi_pham_ban_quyen tới cô nhiều hơn, sợ cô lại bày trò gì .
Hôm Lão thái thái các vị tiểu thư cũng phải để tâm tình riêng tư. điện mở rộng, tiếng nói chuyện bên trong khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hề nhỏ, nhanh chóng ra ngoài.
Nghe cuộc thoại của họ, Liễu Văn Oanh vô thức liếc nhìn về phíabot_an_cap Minh Phương.
Giỏi thật!
Lão thái nói các vị tiểu thư tuổi tác cũng không nhỏ , lần này đặcbot_an_cap biệt nhờ vả hệ tìm một ma giáo dưỡng có tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở Khâm Châu đến để dạy lễ nghi cho ba người bọn họ.
miệng thì nói là dạy cảvi_pham_ban_quyen ba, cùng dặn dò thêm một câu bảo Tô Mị phải học cho tốt. Vậy vị ma giáo dưỡng này cụ thể ai , chẳng phải đã quá rõ rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao?
Trước đây khi cả nhà nghe về cách xử lý của Lão gia tại buổi , cô Liễu Trí Viễn đã từng than phiền với Liễu Văn Oanh rằng Tô Chiếu là kẻ rất giỏi làm màu.
Chuyện như vậy mà dám tiếp đẩy hết trách nhiệm, nói là con gái út còn nhỏ tuổi nên nông nổi, chỉvi_pham_ban_quyen lo lắng cho trưởngvi_pham_ban_quyen tỷ nên mới nói năng nể nang.
về uất ức và bất mà trưởngleech_txt_ngu nữ phải đựng trong chuyện này, ông ta tuyệt nhiên không đả động tới một chữ. giải quá nhiều khiến người ngoài suy diễn, riêng tư trong phủ cũng nên cho chút an ủi và quan tâm chứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Dù sao thì Liễu Văn Oanh ở Bích Các chưa từng thấy vị Đại lão gia nàyleech_txt_ngu phái người tới bao giờ.
Bây giờ Lão thái thái lại bảo giáo đến lễ nghi cho tất cả tiểu thư trong phủ, trong tai Văn Oanh, đây vẫn là để dọn dẹp đốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỗn độn cho Tô Mị.
Có thể thấy, thái thái dù có thiên vịbot_an_cap Đại tiểu thư đến đâu, lúc này Tô phủ. Việc học lễ nghi nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả tiểu thư học, tránh người khác lại suy đoánvi_pham_ban_quyen Tứ tiểu cỏi đến mức nào mà phải tìm người dạy riêng.
ma ma này thời cũng là ma mavi_pham_ban_quyen bên cạnh tiểu thư của những gia huân quý ở thành, sau này lớn tuổi mới được vinh quy báibot_an_cap tổ về quê. Bình thường bà ấy cũng sống cảnh phú quý, không ít tiểu thư nhà quan ở Khâm Châu trước khi xuất giá đều được bà ấy chỉ bảo, thậm chí còn có người ở các châu huyện lân cận. Ta cũng phải nhờ vả rất nhiều quan hệ mới mời ấy về. Nếu được vị ma ma đó khen một tiếng, sau này chuyện hôn củavi_pham_ban_quyen các conleech_txt_ngu ở Khâm Châu cũngvi_pham_ban_quyen phảileech_txt_ngu lo lắng.”
Lão thái nói xong, Tô Viện không có phản ứng , Tô Huyên ánh hơi lên, tay mân mê nắp chén tràleech_txt_ngu nhưng đã rơi trầm tư.
Phản ứng lớn nhất lại là Tô Mị. Nàng nghe xong Lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thái tháinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trong thần sắc mang theo một sự chấn kinh, sau đó dường như lại pha chút phẫn nộ.
Lời này tuyệt đối phải Lão thái tháibot_an_cap nói với tỷ tỷ nàng!
Mặc trong buổi yến lần trước nàng đã làm lộ chuyện Tô bị rơi xuống nước nhiễm lạnh, mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phủ Bá tước chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính thứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phái người đến hôn sự với Tôleech_txt_ngu Viện không tínhvi_pham_ban_quyen, thì Viện hiện giờ vẫn là con dâu tương lai phủ Bá tướcvi_pham_ban_quyen.
Rõ ràng hai năm nữa cha sẽ được điều vào kinhbot_an_cap , lúc đó nàng cũng mười một mười hai tuổi, gả vào nhà chồng ở kinh cũng khôngbot_an_cap phải việc .
Kết quả giờ thái lại nói những lời này
Mị thậm chí nghĩ trong lòng, có lẽ đây là nói Nhị tỷ nghe. Chẳng Nhị có cha mất sớm, nhà ngoại của Nhị thẩm chỉ là một ông giáo nghèobot_an_cap, làm gìvi_pham_ban_quyen có nhân mạchleech_txt_ngu bối gì?
vào hào củavi_pham_ban_quyen cha nàng, nếu có thể tìm được người con trai nhà quan nhỏleech_txt_ngu ở Khâmbot_an_cap Châu này mà gả đi là tốt lắm rồi. Có sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dạy của ma ma giáo dưỡngbot_an_cap này, truyền ra xem như thêm chút vẻ vang.
Chỉ là Tô Mị để tâm đến hai chữ “các con” lời của Lão thái thái. Điều này luôn mang lại chobot_an_cap một giác bất an.
Sau khi Lão thái thái nói xong những điều , lại dặn ma mavi_pham_ban_quyen dưỡng khoảng năm ngày nữa sẽ , bảo các vị tiểu thưleech_txt_ngu chuẩn bị rồi cho giải tán.
Tô Việnbot_an_cap đi đầu tiên, Liễu Văn Oanh nhiên phải đi theo.
Tuy nhiên, khi Tô Viện bước ra thấy Liễu Văn Oanh đứng vị trí cuối trong ba nha hoàn, còn nha hoàn của Tô Mị đứng tiên. Thế , trong sự ngơ ngác của Tô Huyên Tô Mị, Tô Viện tiếp ngay , bất động.
“Ngươi, đứng lên phía .”
Liễu Văn vừa bước cạnh Viện, liền nghe nàng mình lên phía trước Minh Phương.
Văn : ?
“Nha hoàn của Nhị muội muội cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên đứng lên phía trước đi.”
Không Liễu Văn Oanh đứng lên trước, cả Thanh Lan cạnh Tô Huyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng bị Tô Viện gọi như vậy.
Thanh Lan ngẩn ra, khẽ đáp “Vâng” bướcleech_txt_ngu đến đứng giữa Minh Phương và Liễu Văn Oanh. khiến Minh Phương phảivi_pham_ban_quyen lùi hếtvi_pham_ban_quyen này đến lần , sắc mặt thay đổi tục.
Đợibot_an_cap đến khi vị trí đã sắp xếp xong, Tô Viện mới nhếch môi cười, nói: “Tôn ti trật tự, như mới đúng lẽ thường.”
Nói xong, nàng bảo Oanh đi theo mình rời . Liễu Văn Oanh vừa ngạc nhiên vừabot_an_cap đắc , lúc đi còn quên ngoảnh lại nhìn cái, cuốibot_an_cap cùng chỉ cóvi_pham_ban_quyen phía Tứ tiểu thư không vui !
“Ngươi cũng nghe thấy rồi , mấy nữa ma ma giáo sẽ tới.”
Trên đường về, Liễu Văn Oanh nghe Tô Viện nhắc đến chuyện ma ma dưỡng. Liễu Văn Oanh đáp một tiếng, trong lòng thầm này chắc Tô Viện cũng chẳng vui vẻ .
Nghĩleech_txt_ngu vậy, Liễu Văn định vài câu khiến Tô Viện vuivi_pham_ban_quyen lòng thì lại nghe nàng nói tiếp: “Vị đó quả là người có bản lĩnh, lúc đó ngươi hãynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo sát bên ta học hỏi cho tốt.”
Liễubot_an_cap Văn Oanh: ?
Oanh: Không? Vị ma ma giáo này, sao lại bắt tôi đi học? Tôi khôngvi_pham_ban_quyen muốn học, tôi học đủ rồi.
Liễu Trí : Thế saoleech_txt_ngu con cònvi_pham_ban_quyen bắt cha phải chăm chỉ tập? Cha cũng đủ !
Liễu Văn Oanh: Thế giống nhau được. Chanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là để gánhbot_an_cap con, con là con gánh nổi cha đâu.
Liễu Trí Viễn: Đúng là hiếu đến chết mất thôi.
Về chuyện Đại thư ám chỉ mình đứng cạnh học lén, tối đó về phòng, Liễu Văn Oanh đã khổ với Ngô Lan. Tuy nhiên, trái với người cha vốn luôn chiều theo con gái, Ngô Lan cảm thấy chuyện này khá tốt.
“Cũng đúng, chút nào chút . Đã người mời về để gột danhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng cho Tứ tiểu , chứng tỏ vị này chắc chắn rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , không học thì uổng. Chẳng cần học hết, chỉ cần học được một chút thôi là chúng ta hời rồi.”
Dù hiện tại Ngô Lan chẳng rõ con gái thứ đó thì có tác gì, nhưng thức mà ngườibot_an_cap khác phải bỏ tiền ra mới học thì chắc chắn sau này sẽ có dùng .
Nói xong, cúi đầubot_an_cap múc một ít cơm đang sôi sùng sục trong nồi ra, thêm vào chút đường đỏ rồi đưa cho Liễu Văn Oanh: “Uốngbot_an_cap còn nóng đi con.”
Dứt lời, bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại cúi xuống tiếp tục chuẩn bị bữa tối.
Liễu Văn Oanh đón lấy bát nước cơm, nhìn người đang rộn, lại nhìn sang người cha đang bút thành văn bênbot_an_cap , bèn lấy thêm hai cái bát trên bàn, chia đều số cơm pha đường ra.
Một bát đưa cho , một bát đưa cho người cha đang cụi viết thoại bản bên ánh .
Liễu Trí Viễn nhận lấy bát nước cơm, lập tức động lên vài tiếng, rằng Liễubot_an_cap Văn Oanh đã biết thương xót cha mẹ rồi.
Dù biết baonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm qua cha mình khi ở riêng với gia vẫn luônvi_pham_ban_quyen vậy, nhưng dùvi_pham_ban_quyen đãleech_txt_ngu lâu như thế, nhìn bộ dạng này của ông, Liễu Văn vẫn cảm thấy có chút khó chốngbot_an_cap đỡ.
Nàng cảm thấy hơi ngượng ngùng, vội vàng cắt ngang sự cảm của ông: “Cha, cha uống mau đi, xong thì tập trung viết thoại bản cho tốt vào, nhanh lên chút.”
Nghe con gái thúc giục, Trí Viễn cũngleech_txt_ngu không vội, bưng bát uống cạn chỗ nước cơm ít ỏi rồi chép miệng một cáibot_an_cap, tay vào xấp bản thảo, thong nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “ rồi, lát nữa con xem qua đi, ngày chaleech_txt_ngu sẽbot_an_cap mang đến hiệu .”
Trăng treo đầu cành.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (5)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
Sua Canxi

Sua Canxi

5/4/2026 lúc 9:47 chiều

Bạn ơi, chừng nào có tiếp vậy? Cho xin lịch đăng với, cảm ơn nhiều

    Nguyệt Sương

    Nguyệt Sương

    6/4/2026 lúc 8:39 sáng

    lịch đăng truyện phụ thuộc vào tốc độ dịch cũng như là mức độ ưu tiên của bộ truyện này ạ. ad vẫn ra truyện full tuy nhiên ad cần hoàn thành những yêu cầu của các bạn tặng quà và cả phần tốc độ dịch truyện nữa ạ

Bảo Huyền

Bảo Huyền

27/4/2026 lúc 12:11 sáng

Nội dung nhẹ nhàng, dễ thương.

Phương Thảo Lê

Phương Thảo Lê

8/5/2026 lúc 9:45 chiều

add ơi ra tiếp bộ này đi add, plsssssss