Xuyên Vào Thân Xác: Đích Nữ, Tên Bị Ép Gả Thay Nàng Nắm Rõ Kịch Bản Vả Mặt Tra Nam Tiện Nữ

Xuyên Vào Thân Xác: Đích Nữ, Tên Bị Ép Gả Thay Nàng Nắm Rõ Kịch Bản Vả Mặt Tra Nam Tiện Nữ

Uyển Mộc full 09/08/2026 1.131 views lượt nghe 5 (2)

Giới thiệu truyện

**Ép Cưới Xung Đột: Tân Nương Thần Y Đối Đầu Toàn Gia Cực Căng! 🔥**

Xuất hiện sau cú trượt ngã trên cầu thang, nàng tỉnh dậy trong hỉ phục đỏ rực và bị bắt làm vợ của một kẻ ma bệnh sắp lìa đời? Đừng nghĩ có thể áp đặt và coi thường vị tỷ tỷ này! Với một mũi kim châm cứu sống phu quân, nàng còn tiện tay khiến mẹ chồng kế cùng dàn trà xanh não tàn phải nín lặng và thua trận!

Tô Đường vô tình xuyên không thành một tiểu thư tiều tụy, bị vu oan đẩy đích nữ xuống hồ và bắt phải gả cho Đại thiếu gia Tĩnh Nam Vương phủ – Tạ Bách Đình. Khắp kinh thành cho rằng nàng là quả hồng mềm dễ nắn, chờ ngày giữ tiết. Nhưng đêm tân hôn, thay vì khóc lóc, Tô Đường liền lột áo phu quân, dùng ngân châm khống chế độc để cứu hắn khỏi lằn chết.

Kể từ khoảnh khắc ấy, cuộc chiến sinh tồn nơi gia đấu bắt đầu! Mẹ chồng kế gian trá làm khó? Buộc bà ta quỳ dâng trà! Em gái trà xanh kiếm chuyện? Đẩy bản thân vào bẫy do chính mình giăng ra! Một hợp đồng hôn nhân ba tháng được ký kết, nhưng phu quân “bệnh kiều” kiêu ngạo ấy dần lộ mặt: giả vờ yếu đuối để níu tay nàng, dính người không rời. Nghe từng nhịp kể chuyện, bạn sẽ cảm nhận được âm thanh kim châm xé gió, tiếng tát giáng mặt giòn giã và nhịp tim thình thịch của đôi oan gia ngõ hẹp này.

✨ Tại sao bạn không thể bỏ lỡ bộ truyện này?
* 💅 Nữ cường “mỏ hỗn”, vả mặt cực gắt: Nữ chính có não bộ siêu cấp, không sợ ai. Đụng là trụng, y thuật siêu phàm, trà xanh bị đấm mồm thật đã!
* 🔥 Plot gia đấu đầy mưu mô và twist gãy cổ: Mẹ kế tâm cơ, họ hàng đâm chọt đều bị nữ chính xoay vòng như chong chóng. Từng màn đấu tố gia tộc qua audio chắc chắn làm bạn xuýt xoa!
* 💞 Cưới trước yêu sau ngọt ngào đến đắng lòng: Từ hợp đồng ly hôn thành “vợ ơi cứu anh”. Nam chính ngoài mặt bá đạo lạnh lùng nhưng bên trong lại say mê vợ vô cùng, không rời tay.

🎧 Đeo ngay tai nghe, tắt đèn và tăng volume lên để cảm nhận từng pha phản đam căng đét cùng giọng đọc truyền cảm. Nhấn PLAY “Ép Cưới” ngay trên tfullaudio.net để cày xuyên đêm cùng nữ chính bá đạo nào các đồng âm ơi! 🚀

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
Xuyên Vào Thân Xác: Đích Nữ, Tên Bị Ép Gả Thay Nàng Nắm Rõ Kịch Bản Vả Mặt Tra Nam Tiện Nữ cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Trước bàn trang , Tô Đường nhìn mình trong gương đồng, không thể thừa nhận gương mặt này sinh thực sự quá đỗi mỹ lệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Làn trắng nõn mịn màng như mỡ , môi không tô mà , mày kẻ đậm, đôi mắt trong veo ngọc quý, lấp ánh .
Tô Đường nhìnvi_pham_ban_quyen bản thân trong gương đến xuất thần. Trong đầu nàng hiện những chuyện mà nguyên đã trải qua trong nửa tháng nay, nàng khỏi cảm thán, đúng là còn kích thích cả tàu tốc.
Nàng chẳng qua là lúc chia tay với tên nam thìbot_an_cap bị chânvi_pham_ban_quyen cái, chớp mắt đã biến thành thế này rồi.
Phải, nàng xuyên khôngbot_an_cap rồi!
Nàng xui xẻo đi xem mắt nhầm , gặp phải một gã khốn, đi giày cao gót trẹo chân lăn từ bậc thang xuống, đến khi mở mắtbot_an_cap đã trở thành tân nương sắp gả đi xung hỷ cho Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiếu gia của Tĩnh Vương phủ một cô trùng tên trùng họbot_an_cap với nàng.
Vốn “chuyện tốt” chồng nàyvi_pham_ban_quyen chẳng đếnleech_txt_ngu lượt nàng, nhưng cha nàng Hồng Sơn. Nửa , cha của nguyên chủ nhận được tinbot_an_cap báo từ quản sự của Vương phủ, nói Tín phủ gặp biến lớn, không còn người thừa kế, muốn đón đứa con rơi của Tín lão Vương gia đang lưu lạc bên ngoài là Tô Hồng Sơn về.
Đốibot_an_cap với gia mà nói, đây quả là từ trên rơi xuống. Chỉ trong một đêm, Tô gia từ thường dân ở trấn nhỏleech_txt_ngu xa xôi bỗng chốc trở thành người thừa kế tước vị duy nhấtvi_pham_ban_quyen hoàng thúc đương .
“Duy nhất” đồng nghĩa với việc chỉ cần giữ được mạng nhỏ là có thể hưởng hoa phúleech_txt_ngu quý cả đời.
thâu thu dọn hành trang, cả đứa con trai đi gặp bằng hữu về đợi được, lập tức đưa vợ kinh.
Trên đường vào kinh liên tiếp bị ám sát, mấy bận thoát trongleech_txt_ngu gang tấc không nói, maybot_an_cap thay cuối cùng cũng an vào được phủ. Cứ ngỡnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đại nạn khôngbot_an_cap có hậu , nhưng sự đời vốn không thuận buồm xuôi gió như vậy.
phòng của Tín Vương phủ ngăn trở Tô Hồng Sơn nhận tổ quy tôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sống không để Tín lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vương gia lập Tô Hồng Sơn làmbot_an_cap ngườileech_txt_ngu kế vị.
Ba ngày trước, vì chuyện nhận tổ quynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tông, Tô Đường và đích nữ Tam là Vân Gia xảy ra tranh chấp bênbot_an_cap hồ trong hoa viên. Trong lúc cãi vã , Gia đẩy một cái, Tô Đường nhịn được bèn lại, kết quả Vân Gia thếvi_pham_ban_quyen nhảybot_an_cap xuống hồ.
Lúc đó bên hồleech_txt_ngu chỉ có Tô vi_pham_ban_quyen Vân Gia, đến một nha hoàn cũng không có, Tô Đường nghiễm nhiên thành kẻ thủ ác đẩy Vân Gia xuống nước khiến cô ta hôn mêbot_an_cap tỉnh.
Vân Gia và Đại gia Tĩnh Vương phủ vốn có hôn ước từ sớm. Trước Tô Đường vào kinh, Thái hậu đã lệnh cho Khâm Giám chọn ngày lànhvi_pham_ban_quyen tốt, chính là ngàybot_an_cap giá hôm nay.
Mà Đại thiếu gia của Tĩnh Nam Vương phủ lại mắc chứng bệnh lạ, không được tức giận, chỉ cần nổi giận chút, nhẹ thì chóng mặt, nặng thì thổ huyết ngất xỉuvi_pham_ban_quyen.
Đáng lẽ tin Vân Gia chuyện phải giấu kín không cho Đại thiếu gia Tĩnh Nam Vương phủ biết, tin tức lại truyền đến tai hắnvi_pham_ban_quyen lập tức.
quả có thể đoán được, thiếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Tĩnhbot_an_cap Vương phủ tức giận công tâm, tại chỗ phun một ngụmleech_txt_ngu máu rồi mê bất tỉnh.
Hơn nữa lần này còn nghiêm trọng hơn những lần , đến nay vẫn lại, nghe nói Thái y đã bóng gióbot_an_cap nhắc Tĩnh Nam Vương phủ chuẩn bị sự.
Biến cố bất ngờ, Tínvi_pham_ban_quyen lão Vương gia muốn hoãn hôn kỳ, nhưng Tĩnh Nam Vương phủ không đồng ý. Điều cũng khó trách, Tĩnh Nam Vươngbot_an_cap phủ vốn trông chờ vào việc xung hỷ, lúc này lại là chuyện cấp báchleech_txt_ngu, không sớm hôn kỳ lên đã là tốt rồi, sao có thể trì .
Chỉ là Vân đang mê, không thể lên kiệu hoa, Tĩnh Vương phủ cũng không ép buộc, sao cũng khôngbot_an_cap thể vì con trai mình mặc kệ sống của người khác.
Chẳng biết Tĩnh Nam Vương phủvi_pham_ban_quyen nghĩ thế nào, có lẽ gia của bọn họ thực sự đã bệnh đến mức còn nước còn tát, vì để mà đến cảleech_txt_ngu người cũng không thèm chọn lựa, bắt Tô Đường kẻ gây tội thay Vân Gia lên kiệu hoa.
Thậm chí vì sợ ra chuyện ngoài ý muốn, họ còn đặc biệt vào cung xin chỉ.
Nhưng Tô Đường đời chứ, đây rõ kếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , đẩy nàng vào hố .
Nàng từng hưởng một ngày hoa phúleech_txt_ngu quý của Tín Vương phủ, thực không cam lòng thay người khác khổ thế này.
Khóc lócleech_txt_ngu, gào thét, vùng vẫy
Đáng .
giúp được nàng, bởi vì mệnh lệnh hoàng gia khó lòng làm trái.
Nguyên chủ chỉ nghĩ rằng không ai tin vô tội, bao gồm cả cha mẹ, trong tâm ý lạnh đã chọn cách sinh để minh oan cho bản thân.
Thật là quá ngốc rồi.
Nghĩ lúc lại, mẫu thân nguyên chủ là ôm chặt nàng vào lòng, Tô Hồng Sơn càng hoe đôi mắt. Nếu để họ con gái yêu quý đã không còn , họ sẽ đauleech_txt_ngu lòng đến nhường nào.
Tiểu nha của nguyên Hạ cũng không sụt sùi khóc lóc.
thoáng có tiếng kèn trống truyền đến, xem ra kiệu hoa của Tĩnh Nam Vương phủ đãleech_txt_ngu tới đón rồi.
Tô Đường hỏi : “Cha mẹbot_an_cap ta đâuvi_pham_ban_quyen?”
Lúc khi nàng lại, đầu óc mơ màng, Hồng Sơn xót xa khôn cùng, nói là sẽ đi tìm Hoàng thượng đểbot_an_cap hủy hôn, sau đó liền rời đi. “Cha ta không phảivi_pham_ban_quyen thực đi tìm Hoàng thượng đấy chứ?”
Vành mắt Bán Hạ đỏ bừng, lắcvi_pham_ban_quyen đầu nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Lãovi_pham_ban_quyen gia định vào , nhưng vừa khỏi việnbot_an_cap, gia đã ngất ông , rồi đưa cả phu đi luôn .”
không phải cô nương lại tự vẫn, cần có người thân tín ở cạnh dỗ dành, ước nàng cũng bị lại cùng .
Lòng Tô Đường chùng .
Đánh ngất cha nàng, quản thúc mẫu thân nàng, xem ra lúc cái chết thì tám chín phần mười bọn họ cũng sẽ người còn nóng hổi nhét vội vào kiệu thôi.
Bắt nạt người quá đáng như vậy, thực sự hận. Nếu nàng không làm gì để gây hấn với họ, nàng thấy thật lỗi với nguyên chủ.
Tô Đường ra hiệu cho Bán Hạ lại gần, thấp giọngvi_pham_ban_quyen dặn dò vài câu.
Gương mặt Bán Hạ đầy vẻ kinh ngạc.
Lúc này, có mấy người bước vàovi_pham_ban_quyen, dẫn đầu một ma maleech_txt_ngu chừng bốn mươi lăm, bốn mươi sáu tuổi, tóc búi gọn gàng không một sợi , trông có vẻ tinh ranh vátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ma tiến lên phía trước, thấy Tô Đường vẫn chưa mặc hỷ phục, đôi mày nhíu , quở trách Bán Hạ: “Kiệu hoa Tĩnh Nam phủ đến , còn chưa y phục cho cô nương? Trễ giờ lành, giận Nam Vương , người khổ vẫn là chủ tử của ngươi .”
Hạ mímnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chặt môi, mắt chã rơi.
làm sao nỡ thúc giục nương thay hỷ , nhìn thấy bộ phục nàng chỉ hận không thể đốt sạch cho rồi.
Ma ma cũng không cậy vào Bán Hạ, nói với hai nha hoàn phía sau: “Mau hạ nương thay hỷ .”
Nhavi_pham_ban_quyen hoàn định giúp Tô Đường điểm, nhưng nhìn đi nhìn lại không biết nên bắt đầu từ đâu. Phàm là trang điểm, để che đi khuyết , nhưng gương mặt này vốn đã mỹ không chút tì vết, đúng là: chẳng cần phấn mà dung nhan vẫn rạng rỡ như ánh rạng đông phản chiếuleech_txt_ngu trên tuyết trắng.
Nha hoàn chỉ đành hạ Tô khoác lên hỉ phục, tóc đội phượng quan hà bí ngự tứ lên đầu.
Người ở tiền viện saileech_txt_ngu người tới thúc , ma cầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khăn trùm định giúp Tô Đường đội lên, liền tay ngăn lại: “Ta muốn gặp nhị cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nương phủ các ngươi trước.”
Ma ma nhíu chặt lông mày, lòng vẻ không vui: “Nhờ hồng phúc của Tô cô giờ nhị cô nương vẫn còn hôn chưa . nương còn muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gặp tiểu thư làm gì ? Chuyện cấp bách hiện giờ đi xung đại thiếu gia Nam Vương phủbot_an_cap, những chuyện khác không quan trọngbot_an_cap.”
Rốt cuộc là ai nhờ hồng phúc ?
Đã đổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trắng thay đen còn nghiện vu khống nữa .
Tô Đường cũng chẳng nảyvi_pham_ban_quyen sinhbot_an_cap nộ , chỉ thản nhiên đáp: “Tĩnh Nam Vương phủ rước ta về là hỉ, vừa khéo nhị cô nương cũng hôn , ta mang trên mình đầy hỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khí thế này, lẽ nào lại ưu người nhà mìnhvi_pham_ban_quyen trước? Biết đâu được tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến xung mộtvi_pham_ban_quyen chút, muội ấy lại có thể tỉnh lại thì sao.”
Ánh mắt ma khẽ dao động, nhị cô quả thực một cơ hội hợp để tỉnh lại, nhưng bà ta không đoán định đượcleech_txt_ngu vì sao Tô Đường lại vậy, luôn cảm thấy nàng chẳng tốtbot_an_cap bụng đếnleech_txt_ngu thế.
Ma ma thận trọng nói: “Tô nương nên hiểu rõ, dù lúc nhị nương có tỉnh lại người lên hoa vẫn là cô nương.”
Khóe miệng Tô Đường khẽ nhếch đường cong đầybot_an_cap mỉa mai: “Tự bước lên kiệu hoa dẫu sao cũng tốt hơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là bị quăng , đạo lý này hiểu. Ý ta vậy, nếu không cần thì thôi.”
đưa tay địnhbot_an_cap lấy khăn trùm đầu, ma ma ngược chần , bảo: “Chuyện này lão không thể tự quyết, xin lão nô sai người bẩm báo với Tam thái.”
Chẳng bao lâu sau, nha hoàn đi bẩm báo đã quay lại, nói: “Ma ma, Tam thái thái bảo bà đưa Tô đi gặp nhị cô nương.”
Nơi ở của Vân nhị cô nương không , khi Tô Đường gần đến căn thì Hạ mới trở về, âm thầm một vào tay Đường.
trong phòng, bàyvi_pham_ban_quyen biện tao nhã, lư hươngvi_pham_ban_quyen đồng thụy thú tỏa khói trầm lãng đãng, mùi hương rất dễ .
Vòng qua bức bình phong thêu chim non nước, Tô Đường nhìn thấy cô nương đang nằm mê bất tỉnh giường. Nàng dung mạo xinh đẹp, da trắng nhưleech_txt_ngu tuyết, vẻ mềm mại yếu ớtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vì vừa mớileech_txt_ngu rơi xuống nước nên sắc mặt hơi nhợt nhạt, càng thêm vài phần vẻ đẹp mong manh.
Tô Đường chỉ ở khoảng nửa tuần trà rời đi.
Tiền viện thúc giục gấpleech_txt_ngu , Đường không kịp phụ mẫu, thậm chí còn chưa kịp thấy mặt lão vương gia và Tín lão phi đã bị vào trong kiệu hoa.
Ngay khi hoa vừa được khiêng đi, Vân thái được nha đến viện con gái. Nếu Tĩnh Nam Vương phủ đã tin rằng xung hỉ có tác dụng, vậy thì con gái ta nhờ đó mà tỉnh lại cũng chuyện tìnhleech_txt_ngu hợp lý.
Vân Tam đặt chân vào viện, một nha hoàn đã hớt chạy lại báo: “Không xong rồi, thưa Thái thái, cô nương gọi không tỉnh nữa rồi!”
Tim Vân Tam thái thái thắt lại: “Cái mà gọi khôngbot_an_cap tỉnh?!”
Nha hoàn sợ hãi : “ dường như là hôn thật sự rồi”
Vân Tam thái thái cảm thấybot_an_cap trời đất quay , vội vào trong .
Nhưng dù bà ta có lay , lay chuyểnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào, Vân nhị cô nương vẫn không hề tỉnh lạibot_an_cap. Sắc Tam thái thái trắng bệch lo lắng: “Mau mời thái y!”
Lại nói về Tô Đường, nàng ngồi trong kiệu hoa, bannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ổn, nhưng khi ra khỏi con phốbot_an_cap nơi Tín Vương phủ tọa lạc, kiệu hoa bắt đầu xóc nảy liệt. Nàng bị lư đến mức ngũ tạng lục phủ đều đaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhức, lại thêm cái phượng nặng trĩu trên đầu, khiến cổ sắp gãyleech_txt_ngu rời.
Lắc một hồi lâu, Tô Đường không nhịn được , lớn gọi: “Đừng lắc !”
Tuyệt đối là cố ý!
Nếu không rước nàng thì đừng rước, việc gì phải bắt nạt khác như vậy?!
Hỉ nương bên cạnh kiệu hoa, tiến lại gần cười nói: “Cô nương bớtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giậnvi_pham_ban_quyen, là tục điên kiệu. rồi nương để đội rước dâu chờ lâu, đây là bài học cho tân nương tử. Nếu cô nương tức giận thì hãy đá đổ lư hương dưới chân đi, họ sẽ không nương .”
Lời hỉ vừa , một chiếc hươngleech_txt_ngu nhỏ nhắn tinh xảo đã bị đá bay ra ngoài, đi thật .
Tân nương tử này quả thực có sức khỏe.
Hỉ che miệng cườivi_pham_ban_quyen.
Đá văng lư hương xong, quả nhiên kiệu không xóc nảy nữa, nhưng cũng chỉ yên tĩnh được một khắc đồng hồ, kiệu lại bắt đầu điên đảo. Tô Đườngbot_an_cap vén rèm châu tìm một vòng, trong kiệu còn lư nào để đá nữa, nàng một tay giữ phượng quan, hỏi hỉ nươngvi_pham_ban_quyen: “Lần này ?”
Hỉ nương mặt vẻ lúng túng.
Lần điên kiệu đầu tiênbot_an_cap là tập tục, nhưng này thì không phảibot_an_cap nữa rồi.
Người của Tĩnh Nam Vương phủleech_txt_ngu ràng là bất với vị đại thiếu phu nhân mới cửa này, nên mới tâm cho chịuvi_pham_ban_quyen khổ sở đây mà.
Tô Đường bị xóc đến mức buồn nôn: “Bảo kiệu phu dừng lại, ta sắp nôn rồi.”
Hỉ nương hoảng hốt: “Cô nương, người không được nôn vào hoa đâu.”
Nàng đương nhiên là không được nônleech_txt_ngu vào kiệu, kẻ chịu sự ghê tởm đó thân nàng.
Hỉ nương vội vàng bảo kiệu phuvi_pham_ban_quyen dừng lại, kiệu phu mặt không cảm xúc : “Đây là mệnh lệnh của thiếu gia.”
Họ chỉ nghe lệnh mà làm việc, thiếu gia bảo dừng, họ không dám trái .
Hỉ nương lại đi nhị thiếu gia Tĩnh Nam Vương phủ.
Dẫu xung hỉ, dù là Vương phủ hay Tĩnh Nam phủ đều rất xem trọng hôn này, mườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồng , kèn trống vang trời. thiếu gia Tĩnh Nam Vương phủ đang hôn , nhị thiếu đứng ra thay anh trai đi đón dâu.
Chỉ là sắc mặt vị nhị thiếu gia này rất khó coi, ngồi trên lưng ngựa lạnh ra lệnh: “Tiếp tục điên cho ta!”
Hỉ nương thủi quay về, Tô Đường kiệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị xóc đến nghiêng ngả, cánh tay và không đã va đập baonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lần, va chạm mạnh mức hỉ nương đứng ngoài nghe cũng không nỡ, chưa từng thấy hành hạ tân nương như thế này.
Cũng Tín Vương phủ Tĩnh Namvi_pham_ban_quyen Vương phủ không xa, vì để kịp xung hỉ nên cũng không đi vòng quanh kinh như nhà thường, chẳng mấy chốc đã tới nơi.
Khó khăn lắm kiệu hoa mới ngừngbot_an_cap xóc , nhưng rồi tiếng chiêng trống lại vang rền, pháo nổ liên , như muốn làmbot_an_cap điếc người ta.
Lễ đều đủleech_txt_ngu không thiếu một thứ .
Sau khi kiệu hoa dừng , nhị thiếu gia Tĩnh Nam Vương phủleech_txt_ngu bắn tên vào , đó là mờileech_txt_ngu Tô Đường kiệu.
Tô Đường vội vàng trùm khăn lại, chỉ thấy rèm kiệu một góc, một chiếc gậyleech_txt_ngu như ý đưabot_an_cap vào trong. cũng không phảivi_pham_ban_quyen tân lang thật sự, không thể có sự chạm thân thể.
Chỉ là Tô Đường mới nắm lấy gậy ngọc như ý thì một lựcleech_txt_ngu mạnh kéo phía trướcleech_txt_ngu. Nàng vừa qua một trận xóc nảy dài, cơn chóng mặt vẫn chưa tan, lại thêm bị giật mình, ánh nắng gay gắt vào khiến cảm buồn nôn vốn đã cố đè nén bấy lâu nay bùng phát dữ dội như sóng xô biển trào.
“Oẹ”
Đường không thể kìm nén được nữa, nôn thẳng lên diện.
ngọc như ý tuột khỏi tay, sau đó tiếng thanh thúy vang lên.
Cảnh tượng náoleech_txt_ngu nhiệt vàoleech_txt_ngu tĩnh .
Yên tĩnh đến đáng sợ.
Ngọc nát người tan.
Đây không phải làleech_txt_ngu lành.
Hơn nữa, chiếc gậy ngọc như ý đó còn là đồ ngự tứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của hoàng thượng hiệnvi_pham_ban_quyen nay
Gương mặt nhị thiếu gia Tạ Hành lộ rõ vẻ u ám và hung , những người đến dự đềubot_an_cap loleech_txt_ngu sợ hắn sẽ không kiềm chế được khiến nương phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngay tại chỗ.
Nhất bái thiên địa.
Nhị bái cao đường.
Phu thê đối bái.
Tô Đường nôn đầy ngườivi_pham_ban_quyen thiếu gia phủ Tĩnh Nam Vương, hậu tiếp là kẻ bái đường cùng nàng không còn là người nữa, mà là một con gà trống bị bắt tới ứng phó kịp thời.
Sau khi lễ , nàng cũng không được đưa vào động phòng như lời tânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khách hô hoán, mà bị tống vàobot_an_cap nhà củi.
Cửa nhà củi năm đóng kínvi_pham_ban_quyen, vừa mở ra, một mùi nồng xộc thẳng vàovi_pham_ban_quyen , thật sự khó ngửi vô cùng.
Lại thêm lúc cửa mở, có hai con chuột đang làm chuyện không thể tả, hứng thú đang nồng thì đột nhiên bị quấy rầy, bị , chúng sợ hãi chui tọt vào đống củi.
Tô Đường sờ, dù sao kiếp nàng cũng chưa từng thấy cảnh tượngvi_pham_ban_quyen kích thích thế này.
sau chẳng chút nhẫn, đẩy mạnh vào lưng nàng một cái: “Mau vào !”
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đường bị loạng choạng, cùng bị nhốt vào còn có nha hoàn thân cận Bán Hạ và con gà trống vừa bị lôi đi bái đường kia.
tức tối quát lên: “Cô nương nhà ta gả tới đây để xung hỉ, sao các người có thể cô nương nhà ta vào nhà củi được chứ?!”
Mụ bà đóng cửa lại, “nhổ” một nước bọt vào trong.
Chẳng qua cũng chỉ là của một đứa con riêng, xem như phủ đen đủi, đám con cháu đích liên tiếpleech_txt_ngu gặp chuyện, mới để cho một gia đình riêng ngay cả thứ xuất cũng chẳng bọn họleech_txt_ngu nhặt được món hời lớn nàyvi_pham_ban_quyen.
Không biết mang ơn đội nghĩa thì thôi, còn to gan lớnvi_pham_ban_quyen , dám đẩy Vân nhị cô nương xuống nước, làm thiếu gia nhà bọn họ tức đến máu, còn nôn đầy uế vật lên ngườileech_txt_ngu Nhị thiếu gia
Nhốt bọn họ vào nhà củibot_an_capvi_pham_ban_quyen còn nhẹ đấy!
Bán Hạ ngăn cản không được, tiếng khóa cửa lạnh lẽo vẫn vang .
Bán Hạ gấpleech_txt_ngu đến khócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhìn Tô Đường : “Cô nương, giờ chúng phải sao đây?”
Lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này đã là hoàng hôn, nếu không ra ngoài được, bọn họ sẽ phải ngủ lại nhà củivi_pham_ban_quyen cả đêm, thế này còn không chịuleech_txt_ngu nổi, huống hồ là cô nương.
đâu có tâm trí quản mấyvi_pham_ban_quyen này, đầu nàng choáng váng dữ dội, vội vàng tháo phượng quanvi_pham_ban_quyen xuống, xoa bóp cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cổnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỏi nhừ, lúc này mới thấy thở phào được hơi.
Còn việc lại ưvi_pham_ban_quyen?
Chuyện đó không nào.
Biết mụ bà ngoài cửa chưa đi, Đường mỉm cười nói với Hạ: “Khóc cái gì, tốtleech_txt_ngu, nhà củi tuy bẩn thỉu lộn xộn mộtbot_an_cap chút, nhưng vẫn tốt hơn vào tân phòng nhiều.”
Nước mắt Bán Hạ lông mi, người nhìn Đườngvi_pham_ban_quyen.
tức đến ngốc ?
Nhà củi có thể tốt hơn tân phòng được?
Mụ bà canh cửa bên ngoài cũng vểnhvi_pham_ban_quyen tai lên nghe, cảm thấy vị Đại phu nhân mới gả vào này đầu óc bình thường, liền nghe thấy giọng nói của Tô Đường truyền đến:
“Ngươi nghĩ mà xemleech_txt_ngu, ngộ nhỡ Đại thiếu phủ Tĩnh Nam Vương thở ngay trước mặt ta, ta chẳng phải sẽ bị dọa chết khiếp sao, ta thà ở lại này còn hơn.”
hoànbot_an_cap Bán Hạ vốn dễ , lập tức ngừng khóc.
lau , nhìn quanh một lượt rồi nói: “Nhưng chẳng có chỗ nào để cả.” Lại còn có nữa.
“Ngồi cả buổi rồi, đứng một lát vận động gân cũng tốt,” Tô Đường nóibot_an_cap.
Đứng một lát là đủ rồi, với chán ghét Tĩnh Nam Vương phủ dành cho nàng, bọn sẽ không để nàng được yên một khắc nào đâu.
Đúng như Tô Đường dự liệu, mụ bàbot_an_cap canh cửa cũng cảm nhà củi không dọa người việc có người chết, lập tức đi bẩm báo, chẳng bao lâu sau quay , liền lôi chủ tớ Tô Đường khỏi nhà củibot_an_cap.
Không phải nói quá, mà là thật .
Nha hoàn Bán Hạ sau khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong lời Tô Đườngbot_an_cap, thực cảm thấy nhà củi không đáng sợ bằng tân phòng, bám lấy cửa chếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không chịu ra, dẫn đến việc Tô Đường đẩy vàobot_an_cap phòng đạo còn mạnh hơnvi_pham_ban_quyen cả lúc vào nhà .
Bước chânvi_pham_ban_quyen bị đẩy loạng choạng, nữa là ngã nhào, may mà vững vàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giữ được thân mình, phượng quan trên đầu bay phía trước, lăn mấy vòng trên .
Trước đóvi_pham_ban_quyen nhà củi thì khóa cửavi_pham_ban_quyen, lúcbot_an_cap này ở tânbot_an_cap phòng mụ bà chỉ khép cửa lại, dù sao Đại thiếu gia còn ở đây, dù có hôn mê bất tỉnh bọn họ cũng không dám nhốt hắn ở bên trong.
mụ bà không cửa, Tô Đường lại cài then lại.
Bán Hạ nhặt phượng quan lên, quay đầu thấy hành động của Tôvi_pham_ban_quyen Đường thì sững sờ, hoàn toàn không đoán ra cô nương muốn làm , thông thườngbot_an_cap cài then là sợ người ngoài vào, nhưng họ muốn ra còn chẳng mà.
Tô Đường không rảnhbot_an_cap để đến sự nghi của Bán Hạ, ban nãy còn lo lắng sẽ cóbot_an_cap một phòng đầy người, còn phải khổ sở nghĩ đuổi người , rõ là nàng đã quá rồi.
Tân phòng trống huếch trống hoácleech_txt_ngu, có một tân lang.
Tĩnh Nam Vương phủ yên tâm để một mình hắn trong phòng, còn đẩy bọn họ vào, có thể thấy bọn thật sự không còn hy vọng gì vào Tạ Bách Đình nữa, để hắn sinh tự diệt .
Tô Đường đi bên giường, nhìn thấy Đại thiếu giabot_an_cap họ Tạ đang vận hỷ , nói thật, vừabot_an_cap nhìn thấy hắn, tim Tô Đường khẽ run lên, nhân này lớn cũng quá đẹp rồi.
Dẫu cho sắc mặt nhợt nhạt, bất động ở đó, cũngbot_an_cap đủ khiến cả phòng trở nên lu mờ, Tô Đường khó mà tượng hắn dậy, khí sắc hồng nhuận đi lại, sẽ là một bậc yêu nghiệt đến nhường nào.
Một đẹpbot_an_cap như vậy cứ thế chết đi thì thật làleech_txt_ngu đáng tiếc.
Bán Hạ ôm phượng quan đứng một bên, cũng bị dung mạo tuấn mỹ tuyệt luân của cô gia kinh diễm, nàng vốn Đại thiếu nhà họ Tôleech_txt_ngu đã đủ đẹp rồi, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngờ cô gia nhà họ Tô còn đẹp hơn bội, chỉ là phúc mỏng quá, sắpvi_pham_ban_quyen chết mất rồi.
Nghĩ đến việc cô nương còn trẻ đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải thủ tiết cả đời, nước mắt Bán Hạ lại không kìm được màleech_txt_ngu trào ra.
Khóc đến mức hai mắt nhòe đi, không thấy Đường đang bắt mạch choleech_txt_ngu Bách Đình, vừa lau nước mắt, đãbot_an_cap thấy Tô Đường đang kéo đai lưng của Tạ Bách Đình, vừa lôi vừavi_pham_ban_quyen kéo, dáng vẻ đặc biệt vội vã.
Cô nương định lúc cô gia còn sống một tiểu thiếu gia sao?
Đầu óc Hạ xoay chuyển, cảm thấy sắp xếp như vậy cũng tốt, một tiểu thiếu gia cạnh, nửa đời sau của cô nương đến sống trong u , dù sao có chút vọng, là cô nương chân tay vụng về quá.
Bán Hạ vộileech_txt_ngu đặt phượng quan lên bàn nhỏ cạnh giường: “Để nô tỳ choleech_txt_ngu.”
tốt, bộ hỷ phục này thật sự không dễ cởi.
Tô Đường dậy, Bán Hạ cúi người giúp Tạ Báchleech_txt_ngu Đình tháo đainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lưng, ánh mắt Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đường đảo quanh phòng một lượt, cảm thấy đói, thấy trên bàn có đồ bènbot_an_cap lấy một miếng bánh điểm tâm ăn, lại đi ngọn dầu.
Đợi nàng quay lại, Bán Hạ đã cởi sạch trên của Tạ Bách Đình, còn định nghiêng mặt tiếp tục đưa dưới, nhận ta định làm gì, Tô Đường liền bịvi_pham_ban_quyen miếng bánh làm nghẹn họng, vừa ho vừa ngăn cản: “Không, cần thoát quần hắn”
“Phần còn lạileech_txt_ngu để ta làm là được rồi.”
Mặt Hạ đỏ , vội vàng đứng thẳng người dậy.
Ngoài cửa, hai nha hoàn đang áp tai vào nghe lén, nghe thấy này của Tô Đường, mắt đều trợn trònvi_pham_ban_quyen.
Đại thiếu nhân muốn thoát của Đại thiếu gia?!
Đồ lưu manh này!
Nha hoàn vội vàng cửa muốn xông vào phòng, lúc này mới hiện cửa đã bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cài then, nha hoàn não một chút liền cảm thấy cảnh của Đại thiếu gia ổn, như quay người tìm người cứu Đại thiếu gia.
Tô Đường đặt ngọn đèn dầu lên bàn nhỏ, từ trong ngựcvi_pham_ban_quyen lấy ravi_pham_ban_quyen kim châm.
Bán Hạ nhìn đến ngườivi_pham_ban_quyen, bộ kim châm này là Tô Đườngvi_pham_ban_quyen bảo nàng tìm tới trước khi mặc giá yleech_txt_ngu, nàng vẫn luôn mắc cô nươngleech_txt_ngu lấy kim châm của đại phu để làm gì, chỉ là cô nương đòileech_txt_ngu, Bán Hạ không lay chuyển được nàng, đành phải làm theo.
Tô Đường vân vê kimleech_txt_ngu , hơ qua ngọn dầu hai cái, rồi lấy đà nhanh như chớp đâm vào ngực Tạ Bách .
Bán Hạleech_txt_ngu chỉ cảm thấy một kim đó đâm xuống nàngleech_txt_ngu không nổibot_an_cap, đầu choáng váng.
rồi, điên thật rồi.
Cô nương tuyệt đối là điên rồi!
Cô gia tự mình thì cô nương chỉ phải thủ tiếtbot_an_cap cả đời, nếuleech_txt_ngu hắn bị cô nương đâm chếtbot_an_cap, Tĩnh Vương phủ không sẽ bắt cô nương phải chôn cùng mất thôi.
Đường định kim thứ hai, Bán Hạ vội vàng ngănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cản: “Cô nương, xin người nương tay cho!”
Tô Đường rõ nha hoàn này sẽ chân vướng tay, nàng nói: “Ta đang hắn.”
thểbot_an_cap sao?
Bán Hạ lộ vẻ mặt không tin nổi.
Đúng lúc này, dồn dập vang lên rầm rầm, theo giọng đầy giận dữ truyền vào: “Đại thiếu nãi nãi, xin hãy mở .”
Gương mặt nhỏ của Bán Hạ trắng bệchleech_txt_ngu.
Xong rồi, chắc rồi.
Tô Đường bình tĩnh ra lệnh: “Ra canh giữ cửa, bất kểbot_an_cap dùng cách gì cũng không được để bất kỳ ai bước vào.”
Bán Hạ vội vàng chạy đi.
tiếp tục cầm châm lên, bởivi_pham_ban_quyen vì một khi đã bắt đầu thì phải thực mạch không ngừng, nếu không chẳng những công vô ích mà khí trong người Tạ Đình sẽvi_pham_ban_quyen công , khiến hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mất mạng tại chỗ.
Chỉ trong một hơi thở, Tô Đường đã hạ hết tất cả ngân châm , sau đó lại rút cây trâm vàng trên đầuvi_pham_ban_quyen ra, đâm ngónvi_pham_ban_quyen tay Tạ Bách Đình.
máu độc đen kịt chảy ra, nàng mới khẽ nhẹ nhõm.
Chỉ là hơi thở này vẫn còn quá sớmleech_txt_ngu, phía kia Bán Hạ đã thể chặn cửa nữa, bị quản sự Lý ma ma dẫn theo đám nha hoàn tông cửa xông vào.
Cánh cửa tân phòng vốn đangbot_an_cap tốt đẹp nay bị tông hỏng mất một nửa.
leech_txt_ngu ma ma hùng hổ tới, Tô Đường vộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàng buông màn che xuống.
Nàng xoay người.
Tiến về phía Lý ma ma đang đầy mặt giận dữ.
Giơ tay.
Chát.
Một cáibot_an_cap giáng xuống.
Cái tát này khiến Lý ma ma sữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sờ, cũng làm mấy nha hoàn vừa vào đến ngây người, theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bản năng lùi lại vài bước.
Lý ma manội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy mặt mình, không dám tinvi_pham_ban_quyen bản thân vậy mà lại bị đánh, bà ta trừng mắt nhìn Tôbot_an_cap Đườngvi_pham_ban_quyen: “ thiếu nãi nãi”
“Cút rabot_an_cap ngoài!”
Vẻ mặt Tô lạnh , nói càng thêm sắc sảo.
Nàng ghét nhất là đang chữa bệnhleech_txt_ngu cho người mà bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quấy rầy, vả lại trạng của Tạ Bách Đình thực sự nguy , nàng may mắn mình không chậm trễ thêm, nếu muộn một khắc nữa thì thực sự có là thần tiên cũng khó cứu.
ma Đại nãi mới vào phủ lại có khí nóng nảy như vậy, hễ không vừa là ra tay đánh , nhưngvi_pham_ban_quyenvi_pham_ban_quyen không thể đi, bàleech_txt_ngu tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến cứu Đại thiếu giabot_an_cap, chứ không phải tới để cho Đại thiếu nãi nãileech_txt_ngu lập uy.
Lý ma ma tay ra, nhìn về phía giường lớn nói: “Đại thiếu nãi nãi định làm gì Đại thiếu gia của chúng ta?!”
Tô Đường bật cười: “Đêm tân , chuyện phu thê ta làm với nhau còn cần phải báo cáo với ngươi sao?”
“Đại thiếu chúng hôn rồi!”
cao giọng, hận không thể chửi ầm . Bà ta chưa từng thấy đói khát mức , cho dù không phải lớn lên ở phủ Tínleech_txt_ngu Vương thì tốt xấu gì cũng mang danh nghĩa tiểu thư của phủ Tín Vương mà gả vào đây, nàng làm vậy không sợ làm mất hếtbot_an_cap thể diện của phủ Tín sao?!
Tô Đườngbot_an_cap không nhiều gian để tốn lời với bà ta, nàng nói: “Phủ Tĩnh Vương người cưới ta qua chính là đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xung hỉ, mà ta đang dốc hết trách nhiệm thực hiện việc này đây.”
“Nếu trong phủ đổi ý ta xung , thì phủ Tĩnh Nam Vương đưa ta một tờ hưu thư, ta tuyệt đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ không mặt dày ở lại.”
“Bây giờ, lập tức cút rabot_an_cap ngoài cho !”
Giọng nóileech_txt_ngu của Tô Đường lạnh xương, ánh còn lạnh hơn giọng nói, dừng trên người ma ma giống như băng ép tới.
Tô Đường từng bước ép sát, khiến Lý ma ma phải từng bước lùi lại.
Lúc lùi ra cửa, bà ta còn bị vấp phải ngưỡng cửa, nếu nha hoàn kịp thời đỡ lấy thì đã ngã nhào ra đất rồi.
Tô Đường chỉ tay vào cửa, nói với Bán Hạ: “ cứ ở đây cho ta, tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xem nếu không có cho của nãi nãi này, ai dám bước vào một bước!”
Để lại một câuleech_txt_ngu này, Tô xoay người đi về phía giường.
Ngăn cách cánh cửa, đám nha hoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tận nhìn thấy Đại nãi nãi vénnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net leo lên giường.
Bán Hạbot_an_cap đứng đó, nhìn như một ngọn núinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thể vượt qua, nhưng thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chất chỉ mình nàng mới biết bản thân đangleech_txt_ngu phải cố gắng kìm nén để đôi chân run lẩy bẩy. Nàng sắp sợ chết khiếpleech_txt_ngu rồi, nhưng nghĩ đến những tiểu thư đang làm, nàngleech_txt_ngu có chết cũng không thể để người này vào trong.
tim Bán Hạ runnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rẩy như sàng gạo, sáng nay tiểu cònleech_txt_ngu treo cổ tử, chẳng lẽ vẫn chưa từ ý định đóbot_an_cap, vì hận cô gia nên quyết định kéobot_an_cap cô gia chết , định phanh thây xẻ thịt gia
Trên giường, Tô tập trung ép độc cho Tạ Bách Đình. Thân thể này của nguyên chủ quá yếu , gia truyền châm pháp của nàng mới thực hiện đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một nửa đã có chút kiệt , nàng phải cắn răng chống châmleech_txt_ngu xong.
khi thu hồi ngân châm, trên mặt và cổleech_txt_ngu rịn ra một lớp mồ hôi mịn, tiện băng bó lại tay cho Tạ Bách Đình xong, nàng liền đến mức ngất đi vì kiệt sức.
Hạ canh cửa, không ai dám gần, cũng không dám đi. Đứng lâu quá, nàng ngồi xuốngleech_txt_ngu, ngồi không vững thì tựa vào cửa, tựa lâu, đôi mắt nàng bắt đờ.
Trời sắp sáng, đám nha và bà tử làm việc vặt dậy dọn sân viện, ngáp ngắn ngáp Bán Hạ vẫn còn canh ở đó, liền cảm thấy Đại thiếu nãi mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào cửa thật đáng sợ. Lý ma Mặc Hiên vốn là người nói không ai dám cãi hai, vậy mà bị thiếu nãi tát một mức cũng lung lay.
nhanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoàn thân cận canhvi_pham_ban_quyen cửa, nha hoànleech_txt_ngu đó liền sự canh giữ suốt một đêm, bọn họ đúng là đen đủi mới gặp một vị Đại thiếu nãi nãi tính tình nhẫn vậy, sauleech_txt_ngu này chắc có ngày lành rồi.
Trong phòng, Bách Đình nằm trên giườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trong giấcvi_pham_ban_quyen mộng chỉ cảm thấy có người ôm lấy mình, giống con mèo nhỏ cứ vào lòng hắn, đènội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến hắn không mấyleech_txt_ngu thoải mái. Theo bản năng muốn đẩy người đó ra, nhưng không đẩynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , ngược lại còn bị ôm chặt hơn, lại có tiếng nũng nịu thầm truyền đến: “Đừng động”
Là giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữ nhân!
Tạ Bách Đình đột nhiên mở mắt, bị bức màn đỏ rực trên đỉnh đầu làm lóa mắt, khiến hắn chút thẫnvi_pham_ban_quyen .
Chẳng phải còn ba nữa hắn mới thân sao?
Đây đã thành thân rồi? là hắn đang nằm mơ?
Trongbot_an_cap lúc hắn đang thất thần, Tô đã chê nằm sấp trên người hắn thoải mái nên đổi tư , quay vàovi_pham_ban_quyen phía trong giường.
Bên ngoài Tĩnh Mặc Hiên, sựleech_txt_ngu Ninhleech_txt_ngu ma ma cạnh Tĩnh Nam Vương phi dẫn theo nha hoàn đi vào. Bà tử quét dọn vàng đón lấy: “Ninh ma cuối cùng cũng rồi, không biết Đại thiếu gia lúc này thế nào, bà mau vào xem .”
Tim Ninh ma ma thắt lại: “Cái biết Đại thiếu gia nào rồi, chẳng lẽ cả một đêm không có ai hầu hạ sao?!”
Những ngày qua, Tĩnh Nam phi lo lắng cho bệnh tình của connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trai, luôn gắng gượng chống đỡ. Ngày hôm qua khi Tô Đường xuống kiệu hoa đã xảy ravi_pham_ban_quyen ngoài muốn làm rơi vỡ ngọc như ý, nha bưng mảnh vỡ ngọc nhưbot_an_cap ý cho Nam Vương phi , bà đau lòng độ mà ngất đi.
Ninh ma ma từ đêm qua đến giờ vẫn luôn ở bên chăm sóc, không dám rời nửa bước. Tĩnh Nam Vương phi mới tỉnh lại cách đây một , vừa tỉnh đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đòi đếnleech_txt_ngu Tĩnh Mặc , chỉ là thân thể nhược đến mức ngay giường cũng khôngleech_txt_ngu xuống được, bà lại để mình đi.
Trước khi đi, bà còn Tĩnh Namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vương phinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức chính là tốt.
Bà tử nhìn Hạ vẫn còn đang ngủvi_pham_ban_quyen gật nói: “Đêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đại thiếu nãi nãi nổi giận tát Lý ma ma một , lại nha hoàn canh , không cho bất kỳ ai vào.”
Ninh ma ma lập tức nổi giận: “Chuyện lớn như vậy, sao không bẩm báo với Vương phi tiếng?!”
Trong phủ Tĩnh Namleech_txt_ngu Vương này, Namvi_pham_ban_quyen Khang Quận chúa một tay che , nhưng chuyện liên quan gia, chẳng lẽ cũng không coi Vương phi gì sao?!
Ninh ma ma nén giận, nhấc chân bước lên bậc thềm. muốn xem xem mình phụng mệnh Vương phi tới đây, Đại thiếu nãi nãi liệu có dám không cho bà vào hay khôngleech_txt_ngu!
ma ma bước tới, bà tử đá Bán Hạ . Bán Hạ giật mình tỉnh giấc, người còn chưa kịp phản ứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì Ninh ma đã sải bước vào . Nàng nhớ kỹ lời của Tô nên đứng dậy cảnleech_txt_ngu, nhưng bị bà tửbot_an_cap ấn vai xuống, không dậy nổi.
ma ma lo lắng cho Tạ Bách Đình, bước nhanh tới bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đưa tay vén màn lên.
Vừa vén ra, thấy Bách Đình ngồi dậy, khiến bà giật mình một cái.
Đại gia tỉnh rồi?
Ý nghĩ lóe lên, thật hợp làm sao, phía bên kia Bán Hạbot_an_cap đang vùng vẫy khiếnvi_pham_ban_quyen cửa bị hỏngvi_pham_ban_quyen đêm qua dựa ở bên cạnh rầm xuống.
Một rầm vang .
Thiếu chút nữa làm Ninh ma ma đang chưa hoàn hồn hồn phách tán.
Ninh ma ma liên tục vỗ ngực, đây là muốn chết bà này ?!
phần lớn vẫn vui mừngbot_an_cap: “Tạ ơn trời đất, Đại thiếu gia cuối cùng cũng tỉnh rồi.”
Bách Đình chỉ cảm đau nhức, rõ ràng là nằm quá lâu, hắn hỏi: “Ta đã hôn mê lâu rồi?”
“Tròn ba ngày rồi,” Ninh ma ngào nói.
Thái y đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói Đại thiếu gia lần không qua , Vương gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuẩn bị hậu sự. phi cũng không nỡ để Nhị cô nương phủ Tín đây rồi phải chịu cảnh góa bụa đời nên đã định xuôi, chính là Nam Quận chúa khăng khăng nói hỉ tác dụngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, này mới cưới Đại thiếu nãi nãi qua cửa. Không ngờ rằng thật sự có tác dụng, Đại thiếu thật sự đã tỉnh lại.
Ninh ma mừng phát khóc.
Lại về Tô Đường, tiếng cửa đập xuốngvi_pham_ban_quyen đất đã làm nàng thức giấc. Nàng từ trên ngồi , còn chưa mở ra, bẩm: “Sáng ngàybot_an_cap ra ầm ĩ cái gì thế, không thể để ta ngủ thêm sao?”
Giọng nói lạ lẫm truyền đến, Tạ Báchbot_an_cap Đình nhiên quay đầu , liền nhìn thấy một khuôn mặt còn đang ngái ngủ vềbot_an_cap phía mình, thẳng đơ ngã vào hắn.
Người Tạ Bách Đình cứng , tiếp , hắnbot_an_cap đưa tay đẩy một cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đẩy văng Tô Đường .
Cộp.
Trán Tô Đường va thành giường.
Tiếng động lớn đến mức lại khiến Ninh ma ma giật mình .
Tạ Bách chỉ Tô Đường : “Nàng ta là ? Sao lại trên giường tabot_an_cap?!”
Ninh ma ma thấy Tạ Bách Đình đầy mặt nộ, vội vàng nói: “Đây là thiếu nãi mới qua cửa củaleech_txt_ngu ngài, là vị cô nương mà Tín Vương phủ mới tìm về được.”
Tạ Báchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đình lạnh mặt: “Ai phép người tiện quyếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định chuyện thành thân ta?!”
Tô Đường xoa vầng trán đau nhức, lửa giận trong lòng suýt chútleech_txt_ngu nữa bùng nổ. Nàng cố nén giận, nhìn Ninh ma ma, mỉm cười dịu dàng: “Làm phiền bà ra ngoài lát, ta muốn cùng Đại nhà bà trò chuyện đôi câu.”
Chuyện nàyleech_txt_ngu
Ninhvi_pham_ban_quyen manội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ma có chút lo lắng, nhưng bà vẫn bước một bước lại ngoảnh đầu một lầnbot_an_cap rồi mới đi ra .
Ninh ma ma vừa bước ra khỏi cửa, Tạ Bách Đình đã tay về phía cửa, nói Tô Đường: “Ngươi cũng cút ra ngoài cho ta.”
Thật đúng là chẳng nể mặt nàng chút nàovi_pham_ban_quyen.
Uổng công hômleech_txt_ngu qua nàng cứu hắn mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiệt sức đến lả người.
bộ mặt lạnh lùng của Tạ Bách Đình, Tô Đường không còn kiềm chế được nữa. Nàng biết hắn không gì nàngbot_an_cap, hắn nổi giận cũng là lẽ thường, nhưng thì có lỗi gì chứ? Kẻ đáng thương nhất vẫn là nguyên chủ mất mạng kia.
Càng nghĩ càngleech_txt_ngu , Tô Đường giơ tay , một cây châm bạc đâm về phía tim của Tạ Bách Đình.
Trở tay không kịp, Tạ Bách Đình trúng không lệchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một ly. Hắn chỉ cảm thấy toàn thân như bị rút hết lực, đến cánh tay cũng không nhấc lên nổi.
Hắn đột ngột ngẩng đầu nhìn Tô Đường: “Ngươi”
Tâm trạng Tô tốt hơnleech_txt_ngu hẳn, khóe môi , gương mặt rạng rỡ còn cả mẫu chớm nở: “Giờ đã thể tâm khí nghe nói câu chưa?”
tâm tĩnh ?
Hắn bây giờ đang đếnvi_pham_ban_quyen mức giết người!
thèmvi_pham_ban_quyen quan tâmleech_txt_ngu đến điều đó, có những không nói không thấy dễ chịu: “Làm ngươi vọng rồi, người gả cho ngươi không phải là thanhleech_txt_ngu mai trúc mã Vân nhị cô nương của Tín Vươngbot_an_cap , mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là nữ nhi của một đứa riêng giữa đường mới được đón , đến tổ tông còn chưa nhận như ta.”
“Ta biết ngươi không muốn cưới ta, thật khéo, ta cũng chẳng muốn gả.”
dĩ bây giờ ngươi sống, còn có sức để hất văng tabot_an_cap xuống đất, lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vì đêm qua ta giúp ngươi ép ra một phần độc huyết.”
Cơn giận trên Tạ Bách Đình bỗng chốc đông cứng lại.
Tô Đường tiếp: “Bàn bạc một chút nhé, ta giúp ngươi độc, ngươi đưa hòa ly thưvi_pham_ban_quyen.”
qua kiệu hoavi_pham_ban_quyen tám người rước taleech_txt_ngu vào Tĩnh Nam Vương phủleech_txt_ngu , tháng sauleech_txt_ngu, cũng phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dùng támvi_pham_ban_quyen khiêng đưa về.”
“Đếnvi_pham_ban_quyen lúc đó ngươi cưới Vân nhị cô nương hay cưới ai khác đều tùy ý ngươi, ta có thể cứu ngươi, tự nhiên cũng có thể cứu ta.”
“Đồng ý thì chớp mắt cái.”
Giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điệu Đường thong dongbot_an_cap, nhưng lọt tai Tạ Đình lại như sóng gầm biển cuộn.
Là nàng hắn sao?
Chuyện sao có thể.
Nàng bao nhiêu tuổi chứ.
Nhưng hắn cũng rõ tình trạng của , y đã lần bảy lượtleech_txt_ngu dặn dò hắn không được nổi , nếu còn huyết lần nữa thì thần tiên khó cứu. Vậy mà hắn lại sống lại đượcbot_an_cap, hơn nữa dùng một châm bạc đã khiến hắn không thểleech_txt_ngu động, tuyệt đối không phải chỉ là nói khoác.
Tạ Bách Đình không nói gì, Đường cứ nhìn chằm chằm vào mặt hắn.
giận trên mặt nam tử thêm vàibot_an_cap phần huyết , đẹp đến mức không tả xiết. Tô Đường mượn chờvi_pham_ban_quyen hắn chớp mắtbot_an_cap để đường đường chính thưởng mỹ , đến Tạ cảmbot_an_cap thấyleech_txt_ngu toàn khôngvi_pham_ban_quyen nhiên. Hắn từng thấy nữ nhân nào dám nhìn tử một cách trắng như vậy, không biết liêm sỉ là gì ?!
Tạ Bách Đình mắt cái, đang định mở miệng, Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đường đã cười nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Ngươi chớp mắt rồi, ta như ngươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã đồng ý.”
Nói xong, tay nàng động, thu lại châm bạc rồi bước xuống giườngleech_txt_ngu.
đói rồi.
Đêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua nàng quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự tin vào bảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , định xong sẽ đánh chén sạch đồ ăn trên bàn, quả vừa xong việc mệt đến ngất đi. Đừngleech_txt_ngu là xuống giường ăn cơm, dù có bón tận nàng cũng còn sức nhai.
Đường bưng trà trên bàn lên súc miệng qua loa, rồi cầm một miếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bánh ngọt lên ăn.
Tạ Bách Đình cứvi_pham_ban_quyen thế nhìn Tô ăn, hắn có thể nhận rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ràng sức lực từ tim lan ra tứ , cảm giác rã đã mất.
Bên ngoài, nha hoàn gõ vào cửa vốn chỉ lại nửaleech_txt_ngu: “Đại thiếu gia? Đại nãi? đã dậy chưa ?”
“Vào đi,” Tô Đường tùy .
Nha hoànleech_txt_ngu khay đi vào, ánh mắt nhìn Đườngvi_pham_ban_quyen mangleech_txt_ngu theo vẻ khiếp sợ.
nhìn thấy hết, trong có chút mỏi. Nàng thật sự không dọa dẫm nha hoàn bà nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chỉbot_an_cap tình hình đêm quá khẩn cấp, không có thời gian tranh luận với vị quản sự ma kia nên mới để lại ấn hung . Nhưng mà để bọn họ sợ cũng là xấuvi_pham_ban_quyen.
Nha hoàn đặt khay xuống, đi tới hầuleech_txt_ngu hạ Đình thay phục. Tô Đường hỏi: “Nha hoàn Bán Hạ đâu?”
Nha hoàn vội nói: “Nha hoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Đại thiếubot_an_cap nãi nãi đã canh cửa suốt , có ho vài tiếng, Ninh ma sợ nàng ấy bị hànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi lây bệnh cho Đại thiếu gia và Đại thiếu nãi nãi nên đã để nàng ấy đi khám đại rồi ạ.”
“Đại nãi nãi có việc gì cứ sai bảo nô tỳ là đượcvi_pham_ban_quyen.”
thật không ngờ Bán Hạ lạivi_pham_ban_quyen thật đến thế, bảo con bé canh cửa là nó canh đúng một đêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chẳng biết tình thế nào .
Nếu Bán không ở đây thì chỉ có thể sai bảo nha hoàn thôi. phải nàng nhanh chóng thích nghi với cơm bưng nước rót, mà thật sự là nàng không biết búi tóc cổbot_an_cap đại.
nha hoàn linh hoạt, chẳng mấyvi_pham_ban_quyen chốc đã giúp Tô Đường búi một kiểu tóc xinh đẹp, cài một bộ trang sức san hô, đẹp đếnvi_pham_ban_quyen kinh tâm động phách.
Tạ Bách Đình mặc cẩm , nha hoàn đẩy xe lăn đến cho hắn. Hắn ngồi trên xe lăn cùng Tô Đường dùng sáng.
quen thân nên cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai không nói gìbot_an_cap, sáng qua trong thuận.
Dùng bữa xong là lúc dâng trà. Nha hoàn Tạ Bách Đình khỏi cửa, phía trước có một nam tử ăn mặc kiểu hộ vệ đi tới định đẩy xe, nhưng bị Bách Đình chối: “Để nàng ấy đẩy ta đi là rồi.”
Tô Đường nhìn quanh một lượt, chỉ vào mình hỏi: “Ngươi bảobot_an_cap ta ngươi?”
không ?” Tạ Bách Đình đáp.
“”
Được rồi, nàng là đích mới cửa của hắn, đẩy hắn đi dâng trà càng tỏ vẻ hòa mục.
Đẩy thì đẩy, cũng tốn bao sức lực.
Tô Đường nghĩ thì hay lắm, nhưng xe lăn thời cổ đại không giống như thời hiện đại, cộng thêm việc nàng chẳng có bao nhiêu sức nên vừa nhận thấy hối hận. Nhưng hộ vệ đã lui xuống rồi.
đành nhắm mắt đưa chân đẩy Bách đi dângbot_an_cap trà. Đi được nửa đường, gặp phải một bậc thang, liền tay.
không có lực để nâng cảvi_pham_ban_quyen người lẫn xe lên, nếu nàngvi_pham_ban_quyennội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bản lĩnh đó thì đã đào hôn từ sớm rồi.
Tô Đường nhìn quanh quất định người giúp, kết vô tình bắt gặp vẻvi_pham_ban_quyen mặt nhànleech_txt_ngu nhã Tạvi_pham_ban_quyen Bách Đình. Tô Đường lập tức phản lại, người này tình làm khó .
Đường là hắn , không lẽ hắn khôngleech_txt_ngu có một cái ngưỡng mà nàng không qua ?
Được.
Tốt lắm.
Tô Đường mỉm cười, taybot_an_cap lên xe lăn, dịu nói: “Tướngleech_txt_ngu công, ta tin rằng chàng thể tự mình đứng lênleech_txt_ngu được.”
Tướng
Ai cho phép nàng như ?!
Tạvi_pham_ban_quyen Bách Đìnhbot_an_cap nhìn nàng: “Ta không có sức.”
“Chàng có,” Tô Đường định.
“”
“Ta ra phía trước chàng,” Tô Đườngleech_txt_ngu dáng.
“”
bỏ lại mộtvi_pham_ban_quyen câu rồi khẽvi_pham_ban_quyen nhấc váy đi vềleech_txt_ngu phía trước.
hoàn chướng mắt, không nỡ nhìn Đại thiếuvi_pham_ban_quyen gia bị Đại thiếu nãi nãi bỏ ở bậc thang đi tới giúp đỡ. Nhưng vừa mới lên đã bị ánh mắt hung dữ của Đường dọa cho .
Không phải bọn muốn Đại thiếu gia, màleech_txt_ngu thật sựbot_an_cap là tính khí Đại nãi quá xấuleech_txt_ngu, nàng ta sẽ đánh người thật đấy.
Tô Đường nhìn dáng vẻ sợ hãi chạy mất của đám nha hoàn, cảm thấyvi_pham_ban_quyen mình con đường thành kẻbot_an_cap hungleech_txt_ngu dữ này leech_txt_ngu không có lối về .
Nàng cũng bực chứleech_txt_ngu, thật ra không phải nàng muốn ép Tạ Đình bướcvi_pham_ban_quyen đi, mà nàng đã đắc tội Tĩnh Nam Vương phủ rồi. Nàng để vương phủbot_an_cap biết rằng chuyện xung hỉ này có tác , không chỉ vị Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiếu gia mê bấtbot_an_cap của bọn họ tỉnh lại, mà còn khiến vị Đại thiếu gia suy đến mức chỉ có thể ngồi xe lăn nay đã tự đi lại được.
Mà nói đi cũng phải nóivi_pham_ban_quyen lại, kẻ quá nhất chính là Bách Đình. Có sức để hất văng mà không có sức đi , mà tin được chứ?
Hắnvi_pham_ban_quyen rõ ràngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giả vờ!
Tạ Bách Đình đợi mãi cũng thấy aibot_an_cap tới, biết nếu mình không tự đứng lên đi không xong .
nha hoàn muốn tiến giúp đỡ bị dọa đi nhưng không rời hẳn, đứngbot_an_cap từleech_txt_ngu quan sát. Chỉ thấy vị Đại thiếu gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đáng thương, không nơi nương tựa, bị thiếu nãi nãi ức trong lòng họ đang chống tay vào xe lăn đứng dậy.
Đám hoàn người một trợn tròn mắt.
Đại Đại thiếu gia có thể tựvi_pham_ban_quyen đi được rồi sao?!
Không phải Đại thiếu yếu mức khôngbot_an_cap đi nổi ?
Tại sao thiếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nãibot_an_cap ép một cái là có thể tự được rồi?!
Trongbot_an_cap phút chốc, đám nha hoàn biết nên vui mừng hay nên phẫn nộ nữa.
Tạ Đình có thể đi, nhưng đi không nhanh và còn khá vất vả. Tô Đường sợleech_txt_ngu hắn khôngbot_an_cap kiên trì đếnbot_an_cap chỗ dâng trà nên đành phảileech_txt_ngu tới dìu hắn.
Tùng Hạc Đường là việnvi_pham_ban_quyen của Lão phu nhân Phủ Tĩnh Nam Vương.
chính đường, mọi ngườileech_txt_ngu tựu đông đủ chờ Tô Đường và Tạ Bách đến kính trà. Nghe đồn Đại thiếu vừa tỉnh lại đã vô ýbot_an_cap làm đầu thiếu nãi nãi bị thương, chưa biết cô có đi cùng nàng đến đây kính trà hay không.
thấy Đường dìu Tạ Bách vào, ai nấy không kinh ngạc. biệt là dung mạo của hai người đều thuộc hàng cực phẩm, cạnh nhau tạo nên cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giác thiên tác chi hợp, vô cùng xứng đôi.
Tĩnh Nam Vương phi ngồi đó, đôi mắt rưng rưng lệ. Thấy Tô Đường dìu vẻ vất vả, bà vội vàng dậy tới đỡ lấyleech_txt_ngu Tạbot_an_cap Bách Đình: “Sao rồileech_txt_ngu, có mệt không?”
Trên trán Đình lấm tấm giọt mồ hôi , Đường ra vẻ hiền thục khăn tay lau đi cho cô. Đình nhìnbot_an_cap Tô Đường, nếu không phải tai nghe thấy nàng đòi thư hòa ly, còn bắt phải dùng kiệunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net támnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người khiêng nàng khỏi phủ, côvi_pham_ban_quyen thật sự đã tin nàng là một nữ tử hiền đức rồi.
Kẻleech_txt_ngu lau mồ hôi, người đắm đuối, trong mắt mọi người thì đó chính là tình ývi_pham_ban_quyen nồng , như keo như sơn.
Không ngờ Đại thiếu gia lại thay lòng đổi dạ nhanh đến thế. Cô Vân nhị cô nương đính ước mười lăm năm, vốn là thanh mainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trúc mãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vậy mà giờ đây lạibot_an_cap để một cô nươngleech_txt_ngu từng mặt gả xung hỷ, mất vị trí đích thê, cô giận dữ mà còn thản chấp saovi_pham_ban_quyen?
Cô làm vậy đặt Vân nhị côvi_pham_ban_quyen nương vào vị trí , Đại thiếu nãi nãi này thủ quá cao cường, mới đó đã thu phục trái tim của thiếu gia?
Tĩnh Nam phi vui mừng đến mức không biết nói gì, ma ma ở bênleech_txt_ngu cạnh nhắc nhở: “Vương phi, hãy để thiếu nãi nãi kính trà trước đã.”
Đường bấy mới nhìn phía những người khác trong phòng. Nàngbot_an_cap đã thừa hưởng ức nguyên chủ cũng vài phần hiểu biết về Phủ Tĩnh Nam Vươngleech_txt_ngu.
Tĩnh Nam Vương là vương gia khác họ, nắm giữ trọngvi_pham_ban_quyen binh, uy danh lẫy lừng, rất được Hoàng thượng tín nhiệm. Mẫu thânleech_txt_ngu của Tạ Bách Đình, Tĩnh Vương , là nguyên phối đíchbot_an_cap phi của Tĩnh Nam Vươngvi_pham_ban_quyen. Thế nhưng Tĩnh vẫn một trắc phi, chính Nam Khang Quận chúa của Triệu Vương phủ. So với đích phi, vị trắc phi này càng được Tĩnh Nam Vương ái , nghe nói Tĩnh Nam Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể vìleech_txt_ngu bà ta thân tiếc mạng.
Ánh mắt Tô Đường vừa chạm đến Nam Khang Quậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúa, sắc mặt bà ta liền đanh lại, quát lớn: “Còn không mau quỳbot_an_cap xuống!”
bot_an_cap Đường biết Nam Khang Quận chúa sẽ thích mình, sao kẻ nàng nôn đầy người hôm qua chính là Nhị thiếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Phủ Tĩnh Nam Vương, cũng là con trai Nam Khang chúa. Khiến con trai bà ta mặt, bảonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà ta nàng mới là .
Nhưng gả tới đây để xung hỷ, lại cùng hiệu nghiệm, không côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lao cũng có khổ lao, vậy mà trà còn kính đã vội vã gâybot_an_cap khó dễ, bộ nôn nóng thế sao?
Tô Đường hỏi: “Ta phạm lỗi mà phải quỳ?”
Nam Khang chúa nghiến răng: “Ngươi vỡ ngọc như ý ngự ban, đó là tội !”
Tô Đường lầm bầm: “Cũng đâu phải cố ý”
Khang chúa giận đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bật : “Đó là ngự ban, nói câu không cố là xong chuyện được sao?!”
“Vỡnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng vỡ rồi, ngoài việc bỏ thì còn cách nào khác đâu?” Tô Đường thản nhiên đáp.
Quận vốn đang cơn thịnh nộ, thấy thái độ lơ là không chút để tâm Tô Đường thì càng thêm tức tối: “Ta chưa từng thấy ai thường đồ như ngươi. Bất với vật ngự ban, đánh mấyvi_pham_ban_quyen chục đại bản còn là nhẹ!”
Tô Đường , giọng điệu theo vài phần hoảng sợ: “Thật sự nghiêm trọng đến thế sao?”
Đình nhìn nàng, cảmvi_pham_ban_quyen thấy phảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ứng của bot_an_cap gì đó không đúngleech_txt_ngu, cô vẫn gật đầu.
Ngay sau đó, liền Đường tỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ cảm thông nói: “Ta cảm thấy không phải cố , rơi vỡ thì thôi, ai mà chẳng có lúc lỡ tay. nếu thượngvi_pham_ban_quyen thật sự muốn đánh Nhị thiếu gia, thì đành chịu thôi, chỉ có cam chịu vậy.”
Tạ Bách Đình: “”
cănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai đều trợn tròn . Tại sao lại là đánh Nhị thiếu gia?
Nam Khang Quận chúabot_an_cap xanh mét: “Kẻ làm vỡ ngọc như ý là ngươi!”
chớp mắt, vẻ vô tội: “ lại là ta làm vỡ đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net? Ta ngồi trong kiệu hoa, là Nhị thiếu gia dùng ngọc như kéo ta ra. bị kiệu xóc nảy suốt đường, nhịn không được mới nônleech_txt_ngu, vừa ra khỏi kiệu đã buông tay, là Nhị gia cầm chắc ngọc ý, saoleech_txt_ngu có thể tính lên đầu ?”
“Lúcleech_txt_ngu đó có bao nhiêu người chứng kiến, ngài không thấy, có thể tìm người mà .”
Dưới ống tay áo, Nam Khang Quận chúa nắm chặt nắm . Một cô nương đứng bên cạnh không nhịn được tiếng bênh vựcvi_pham_ban_quyen: “Nếu không phải ngươi nôn, Nhị caleech_txt_ngu ta có làm ngọc như ýleech_txt_ngu không?!”
Cô nương này tên là Tạ Nhu, cùng mẹ với Nhị thiếu gia Tạ Bách Hành.
Tô Đường vốn không muốn đối đầu trực tiếp với Nam Quận chúa, dù bà taleech_txt_ngu cũng là nắm quyền trong nhà lại là bậc trưởng bối, nàng chỉ định ở lại ba tháng rồi chuồn, cần phải tội với người cuộc sống của mình đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thoải mái. Nhưng ai cũng muốn bắt nạt giẫm đạp nàngbot_an_cap, vậy cũng phải họ rằng mình không dễ bị nạt.
Đường mỉm cười nhàn nhạt: “ muốn truy tậnleech_txt_ngu rễ, vậy ta phải hỏi một câu, tại sao Nhị ca ngươi lại để kiệu hoa xóc nảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta suốt dọc đường? Ta không biết ngọc như ý đó là đồ ngự ban, người không không có tội, Nhị canội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngươi hẳn là biết rõ . Đừng là ta chỉ nôn lên người ấy, cho dù có nôn ra dao găm lên người huynh ấyvi_pham_ban_quyen, huynh ấy cũng phải mang lòng kính Hoàng thượng màleech_txt_ngu cầm chắc ngọc như ý cho bằng được.”
thanh lãnh nhưng lại khiến người ta cảm thấy áp lực, xem thường.
Tạ Nhu giậm chânleech_txt_ngu tức : “Nếu không phải ngươi đẩy Vân nhị cô nươngbot_an_cap xuống khiến tỷ ấy hôn mê bất , Phủ Tĩnh Nam chúng ta mới không thèm chọn kẻ thấp kém như ngươi xung !”
bot_an_cap Đường khẽ cười một tiếng, nụ thanh thoát đóa lan rừng không đáp lời. Một cú tung ra mà ai nhận chiêu, Tạ Nhu phát điên: “Ngươi cười cái gì?!”
nàng cười thì nhiều lắm, nàng rảnh hơi mà đi giải từng một cho nghe.
Tô Đường thản : “Các hiểu rõ Vân nhị nương nhưng lại chẳng hiểu gì về ta, sao chọn ta nhấtleech_txt_ngu định là lựa chọn thấp ?”
nói này của Tô thốt ra, những ngườileech_txt_ngu trong ai nấy đều ngỡ nghe nhầm. Một đứa convi_pham_ban_quyen gái của kẻ tư sinh không danh phận, lại lớn lên ở một nơi nhỏ bé Thanh Châu mà cũng dám so sánh đích nữ kim chi ngọc diệpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Vương phủ, cóvi_pham_ban_quyen tự tự đạileech_txt_ngu cũngleech_txt_ngu không đến mức chứ.
Tĩnhbot_an_cap Nam Vương nhìn Tô Đường thêm vài lần rồi nói: “Kínhvi_pham_ban_quyen trà đi.”
Nha hoàn mang đệm bồ đoàn đến đặt trước mặt Lão phunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân Phủ Vương. Tô Đường đời chưa từngleech_txt_ngu quỳbot_an_cap lạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai, trong lòng vô cùng kháng cự, nhưng nhập giavi_pham_ban_quyen tùy , nàng đành phải tuân theo.
“Tổ mẫu, mời dùng trà.”
bot_an_cap Đường quỳ trênleech_txt_ngu bồ đoàn, cung kính mực. Lão phu nhân lầnleech_txt_ngu tràng trong tay không đón lấybot_an_cap chén trà. Tô Đường ngốc, nàng biết đây là bà ta lòng mình, muốn gây dễ cho nàng.
Thân thể này của Tô Đường vốn rất yếu, bưng chén một lúc đã cánh tay mỏi nhừ, chẳng biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải bưngbot_an_cap bao lâu nữa. Tô Đường nhìn Bách Đình, : “Cánh tay của Tổ mẫu vấn đề gì , có cần dậy đút cho bà không?”
Tạ Bách Đình giật mình. phụ nữ này, đúng là cái gì cũng dám nói.
Tô Đường răng cười, dùleech_txt_ngu sao nàng cũng đã hỏi Tạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bách Đình , cô không trả thì coi như đã nhận. định đứng Lão phu nhân lậpleech_txt_ngu tức đưa tay lấy chén trà.
Tô Đường nói rất nhỏ, người đứng xa không thấy, Lão phu nhân không lãng tai, bàvi_pham_ban_quyen nghe thấybot_an_cap rõ mồn một.
Cháu dâu mới vào cửa kính trà lại tiếp đứng tận , chuyện này ngoài, e là sẽ khiến người ta cười rụng răng.
mắt Lão phu nhân lạnh lẽo, nói: “Đình nhi và Vân nhị cô nương đính hôn mười lăm năm, Nam Vương ta chưa từng nghĩ đại thiếu nãibot_an_cap nãi người khác. Nhưng các ngươi thànhvi_pham_ban_quyen thân rồi, sau này hãy sống cho thật tốt, lẫn nhau, sớm ngày vì Tĩnh Nam Vương phủ ta mà khai chi tán diệp.”
ngoãn đầu: “Kính tuân lời mẫu giáo huấn.”
Lão phu nhânvi_pham_ban_quyen lúc này mới uống tràvi_pham_ban_quyen, quà gặp mặt cho Tô Đường là một chiếc vòng tay bích . Màu sắc xanh biếc trong , nhìn đã biết giá khôngvi_pham_ban_quyen hề nhỏ.
Sau Tạ Bách kínhvi_pham_ban_quyen trà xong, nha mang quỳ , tiếp theo lẽ ra phải đến lượt kính Nam Vươngvi_pham_ban_quyen và Tĩnh Nam Vương phi.
Đường nghĩ như vậy, thế nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nha hoàn lại đặt đệm quỳ xuống trước mặt Tĩnh Nam Vương và Nam Quận chúa.
Đồng tử Tô Đường co rút lại, nàng theo bản năng nhìn sang mặt Báchleech_txt_ngu Đình, chỉ thấy gương tuấn tú của hắn đen giăng kín, giống như bầu trời cơn bão lớn.
Tô Đường biết trạch Tĩnh Nam Vương phủ phức tạp, nhưng sắp xếp kính trà này đúng là mức sỉbot_an_cap nhục khác.
traivi_pham_ban_quyen cưới vợ, dẫn đến trà, khôngbot_an_cap kính tràbot_an_cap mẫu trước, ngược lại kính phi của cha, đây chẳng khác đem mặt của Tĩnh Nam Vương một chính thê phi, với đại thiếu gia là Tạ Bách Đình giẫm đạp dưới đấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, người bị giẫm đạp còn có cả nàng, đại thiếu nãi nãi mới về làm dâu này.
Nhu đứng ở đó, vẻ mặt đắc ý không sao kể xiết. Mẹ nàng ta tuy chỉ là trắc phi, nhưng lại đượcvi_pham_ban_quyen phụ vương ái nhất, là người quyền đương chủ mẫu Tĩnh Namvi_pham_ban_quyen Vương phủ, Vương phi cũng chẳng đối đầu mẹ nàng ta. Một con gái của riêng như nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì là thá gì, còn thật sự coi mình là vật quan trọng sao?
Dám cứng đối cứng với mẹ ta, cũng không biết lượng sức mình nặng nhẹ bao nhiêu, sớm muộn gì cũng có chuyện hay để xem!
Sự khinh miệt của Tạ Nhu, Đường sự không thể ngó lơ, có cả Khang chúa đang ngồi đó với dáng vẻ hững hờ chờ nàng trà. Ngayvi_pham_ban_quyen cả Lão phu nhân còn để nàng trà như vậyvi_pham_ban_quyen, Nam Khang Quận chắc chắn sẽ còn lâu hơn.
Tô Đường cố gắngvi_pham_ban_quyen kìm nén cơn giận, vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phía Tĩnh Nam Vương, chỉ thấy ông ta ngồi đó, tuy mày cau lại không hề lên tiếng.
Tô Đường thầm cười lạnh trong , đúng là người vì Nam Khang Quận chúa mà có thể liều mạng, quả nhiên đủ bao chebot_an_cap túng cho bà ta.
Nếu Tĩnh Namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vương phủ đã không hiểu quy củ như , thì đừng nàng học theo, lấy chính Tĩnh Nam Vương để lập uy.
Tô Đường nhìn Tạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bách Đình, ôn tồn nói: “Tướng công, có phải đã việc gì rồi khôngvi_pham_ban_quyen?”
Tạ Bách Đình đangleech_txt_ngu định nổi giận thìbot_an_cap bị ánh mắt của Tĩnh Nam Vương phi ngăn lại, vừa ngheleech_txt_ngu thấy câu này của Tô Đường, nghiêng đầu nhìn nàng, liền nghe nàng tiếp: “ đã kính trà tổ mẫu rồi, tiếp nênbot_an_cap là phụ vương mẫu phi kínhvi_pham_ban_quyen trà cho tavi_pham_ban_quyen.”
nói thốt ra khiến aibot_an_cap nấy đều kinh hãi.
Mộtleech_txt_ngu hòn ném xuống mặt yên ả, không chỉ khiến những ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác trong phòngbot_an_cap sững sờ, mà ngay cả Tạ Bách Đình cũng chết lặng.
Người phụ nữ này, đúng làvi_pham_ban_quyen cái gì cũng dám nói mà.
Thậm chí để vương mẫu phi của hắn kính trà cho nàng, có biết chữ “chết” viết thế nào ?
Phía bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kia, Nam Khang Quận chúa lập tức phát tác: “Ngươi thật gan, lại dám để Vương gia kính trà ngươi!”
Tô Đường đã dám mở thì chẳng sợ bị làm khóleech_txt_ngu, nhưng nàng không nói gì với bà taleech_txt_ngu, chỉ nhìn Tạ Bách Đình, vẻ mặt đầy ủy khuất: “Ta chẳng phải là vì tốt cho ngươi sao, ngươi không theo, sau hỉ không thành công, đừng có trách ta.”
Tạ Bách Đình: “”
Tạ Báchbot_an_cap cảm thấy toàn thân vô lực, đây là đang đe dọa và ra đề bài khó cho hắn, nhưng lại có quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiều người đang , hắn ngoài việc phối hợp ra thì chẳng còn cách nào .
Tạ Bách trầm giọng : “Là ta quên chưa nóileech_txt_ngu, sáng sớm lúc tỉnh lại, nàng ấy đã nhắc với ta rằng nàng ấy dùng bí Thanh Châu để xung hỉ cho ta, cần Tĩnh Nam Vương phủbot_an_cap phối hợpleech_txt_ngu.”
“Lễ kính hôm nay, ai cựcleech_txt_ngu trương để nàng ấy xung hỉleech_txt_ngu, thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người kính nàng một trà.”
Có lý có , giống hệt như nhữngleech_txt_ngu gì Tô Đường nói. Phải công nhận bọn họ cũng khá có sự ăn ý.
thái thái ngồi đó, gương nụ cười xem náo nhiệt. Cứ ngỡ vị đại thiếu nãi nãi mới vào cửa làleech_txt_ngu quân cờ mềm yếu dễ bắt , không ngờ lại khá biết gây chuyện, chỉ ba câu đã sạch tráchbot_an_cap nhiệm trong taivi_pham_ban_quyen họa ngọc ý, còn to lớn mật đòi gia, Vương phi trà.
Tứ thái thái cười nói: “ ta nghe nói xung hỉ còn có pháp?”
Tô Đường đáp lời: “ mẹ tabot_an_cap tuy cảm chuyện xung hỉ là vô căn cứ, nhưngvi_pham_ban_quyen vì ngay Hoàng thượng cũng muốn ta xuất giá để xung hỉ, không tin cũng chỉ đành phải tin.”
“Vài trước, ở Thanh Châu có nhà xung hỉ thànhbot_an_cap công, từ thoi trở mạnh như rồng hổ, chuyện truyền đi , cha liền tất cả những gì biết được kể cho tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghe, bảo ta cứ thế mà làm.”
“Tốileech_txt_ngu ta đã thử, tướng công quả nhiên từ cơn hôn mê tỉnh lại, xem bí pháp đã có tác dụng. Uống do phụ vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẫu phinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kính, ta cũng chẳng béo bở thêm được lạng thịt nào, nhưng vì tốt cho tướng công, chỉ đành để phụ vương mẫu phi chịu thiệt thòi mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy.”
Tĩnh Vương phi lộ vẻ khó xử: “Nhất địnhleech_txt_ngu phải là người chủ xung hỉ trà sao?”
“Vâng.” Tô Đường gật đầu. “Ngoài việc kính trà, ba tháng sau khi tướng công khỏi bệnh, ta đưa bất kỳ yêu cầu nào, chàng ấy cũng phải đáp ứng ta.”
Tạleech_txt_ngu Bách Đình liếc xéo Tô Đường một cái.
Người nữ này tâm thật chu toàn, trước tiên dùng kính trà để khiến phụ vương mẫu phi chán , sau đó phối hợp với việc ra yêu cầu sau ba tháng để đạt được đích rời đi.
Nhưng nàng đã tính sai một .
Người nhất địnhleech_txt_ngu phải cưới nàng về xung không phải là phụ vương hay mẫu phi củaleech_txt_ngu hắn.
Sau khi Tô Đường nói , chính rơi tĩnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lặng. Im lặng đến mức Tô Đường cũng chút ngơ ngác, không hiểu có gì phải im lặng vậy, làm cha làm mẹ vì trai mà hy sinh chút có gì do dự chứ.
Lúc này, Tĩnh Nam Vương lên tiếng, nói với Nam Khang Quận : “Đã như , vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hãy kính đại thiếu nãi chén trà đi.”
Đường: “???”
Sao lại là Nam Khang Quận chúa kính cho nàng?
Chẳng lẽbot_an_cap cực lực đòi hỉ không phải là Vương gia và Vương phi sao?
Chuyện này là nào?
Tô Đường ngẩn người. Nàng nhìn sang Tạ Bách Đình.
Đáy Bách Đìnhbot_an_cap nụ cười, lấp như ngàn ánh sao, khiến Tô tức nghiến răng. Nàng đã đắc tội chết Nam Khang Quận rồi, giờ bắt bà ta kính trà, e rằng lúc này bàbot_an_cap ta chỉ muốn lột tróc thịt nàng thôi.
Nhưng đã nói ra, hối hận cũng không kịp nữa rồi.
Sắc Nam Khang Quận xanh mét.
Bắt nàng một đường là Quận lại phải trà cho con gái của một đứa con riêngleech_txt_ngu, người phụ nữ này còn nôn hết lên người con trai nàng, vừa rồi còn công nhiên đối nàng, đây là muốn nàng tức chết sao?!
Nhưng oái , người kiên trì đòi xung hỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại chính là . giờ ta dùng bí pháp xung hỉ cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiệu , không phối hợp thì chẳng bot_an_cap mâu thuẫn, không thực tâm vì tốt cho Tạ Báchbot_an_cap Đình sao? Chẳng thấy đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả Vương gia không hề do dự mà trực tiếp bảo nàngvi_pham_ban_quyen kính trà đó ư.
Nam Khang Quận chúa Tô Đường với ánh mắt sắc lẹm như dao, Tô Đường vẻ mặt vô tội. Nàng thật tội mà, biếtbot_an_cap Nam Khang Quận chúa không hạ được sĩ diện, để cho lòng bà ta dễ hơn một chút, Đường quyết định tìm cho bà ta một ngườivi_pham_ban_quyen bạn đồng , có người đi cùng thì mặt mũi coi như vát .
hai người.” Tô Đường ônvi_pham_ban_quyen tồn nói.
Tĩnh Nam Vương liền nhìn sang thái thái đang ngồi ở phía kia: “Ngươi cũng kínhvi_pham_ban_quyen thiếu nãi chén trà .”
Tô Đường: “”
Đỉnh thật sự.
Tô Đường tay chọc Bách Đình, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Ngươi phải là con nhặt về đấy ?”
Tạ Bách Đình: “”
quyết đòi xung bot_an_cap nhiên không phải thịt, lại là hai người ngoài.
Tình hình nội trạchbot_an_cap của Tĩnh Nam Vương phủ phức hơn nàng tưởng nhiều. Nếu sớm nắm rõ ràng, e là chưa đợi được đến ba tháng sau rời đi, cáileech_txt_ngu mạng nhỏ này đã phải bỏ lại đây rồivi_pham_ban_quyen. Nàng chẳng tin nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người này sự quanvi_pham_ban_quyen tâm đến Bách Đình, chắc chắn trongbot_an_cap đó có uẩn khúc.
Tambot_an_cap thái thái ngồi đó, cũng tức đến nghiến răng nghiến lợi. Người chủ trương xung hỉ là Nam Khang Quận chúa, bà ta chỉ phụ vài câu, thế mà đây phải thân phận trưởng bối dâng trà một kẻ hậu bối, mặt mũinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn biết để vào ?!
Nhưng ngay cảleech_txt_ngu Vương gia đã bộ để Nam chúanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dâng trànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , bà có thể không dâng sao?
Nam Khang Quận chúa chặt nắm đấm, móng tay tỉa đẹp đẽ sâu da thịt. Cuốivi_pham_ban_quyen cùng, dưới sự thúc giục của Vương gia, bà tavi_pham_ban_quyen đành phải đứng , Tam tháinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thái dâng trà Tô Đường.
Không khí trong phòng trở nên vi diệu và quái dị. nha hoàn bà tử mắt nhìn nhau, ai thở mạnh. Họ thực sự chưa từng thấy , thậm là chưa từng nghe nói cảnh tượngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như thế này.
Nếu thiếu nãi nãi có thể xung hỉ bệnh tình của Đại thiếu chuyểnleech_txt_ngu tốt sao, bằng không, những tháng sau nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của nàng chắc chắn sẽ là một màn đêm tăm tối.
Tô Đường nhấp trà, ánh mắt lướt qua gương mặt Nhu một cách kín đáo, thấy nàng ta tức giận đến mức toàn thân run rẩy, Đường chỉ sợ nàng ta sẽ nổ tung vì uất nghẹn.
Nam Quận dâng trà xong liềnvi_pham_ban_quyen xoay đi, mắt thoáng qua một tia sát ý.
Tiếp đó, Tô Tạ Bách tiếp tục dâng trà cho Vương gia, Vương phi, sau đó tới Nhịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhị lão gia và Nhị thái tháivi_pham_ban_quyen của nhị , rồi đến Tam lão gia, sau cùng là Tứ gia và Tứ .
Dâng cho bối , tiểuvi_pham_ban_quyen bối trong cũng lần lượt tiến lên chào hỏi để Tôleech_txt_ngu Đường nhận mặtleech_txt_ngu. Đối với nàng, thiếu gia thư này chẳng một ai có sắc mặt tốt.
Tạ Bách Đình đứng đã lâu, thể lực chống đỡ nổi. Sau khi lễ dâng trà kết , Vương gia liền bảo Tô Đường đưa Tạ Bách Đình về nghỉ .
Vừa ra khỏi Tùng Hạc , Tôbot_an_cap Đường đẩy xe lăn phía trước, đám nha hoàn bốn phía đầu chỉ trỏ, tán.
Tô Đường nhìn nghiêng khuôn mặt hoàn mỹbot_an_cap của Tạ Bách Đình, nói: “Họ nói ngươi là kẻ vong ân bội nghĩa.”
vi_pham_ban_quyen xa như vậy chàng còn không thấy, sao nàng có thể được đám nhavi_pham_ban_quyen nói gì? Chẳng qua là mượn cớ để mắng mà thôi.
Tạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bách Đình cũng không giận, nhìn về phía xa đáp: “Họ lại đang khen cô gan bằng trời đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Tô Đường nghiến răng: “Ta gan to chỗ nào chứ? là tính sai thôi, không ngờ người tâm ngươi lại không phải Vương gia hay Vương .”
Một nhát dao đâm tới, Tạ Bách Đình chẳng hề hấnbot_an_cap gì.
Tô Đường lườm gáy chàng, khó hiểu : “Tại sao Nam Khang Quận lại muốn ta gả vào đây xung hỉ ngươi? Điều này thì lợi gì cho bà ta?”
Tạ Bách Đình nhìn : “Ngươi không biết sao?”
Tô Đường đảo mắt trắng, nàng mà thìbot_an_cap còn hỏi chàng làm ?
Tạ Báchvi_pham_ban_quyen Đình liền giải thích: “Đại thiếu gia Vương phủ phụng chỉ rời kinhvi_pham_ban_quyen làm việcleech_txt_ngu, trên đườngleech_txt_ngu về gặp thủy , bị ám sát rồi mất tích, đến nay vẫn bặt vô tín, lành dữ . Vương phủ mất đi người kế vị, tông thất hoàng tộc aileech_txt_ngu nấy đều muốn đưa con cháu mình sang làm con thừa tự, trong đó bao gồm Triệu Vương phủ.”
Chỉ ngắn gọn, Tô Đường đã hiểu ra vấn đề.
Vươngvi_pham_ban_quyen phủ chính làbot_an_cap nhà mẹ đẻ của Nam Khang Quậnleech_txt_ngu chúa.
Tạ Bách Đình trúng kịch độc, mạngbot_an_cap sống bao lâu, Tam thái thái của Vương một lòng muốn thoái hôn. Nam Quận chúa dùng sự của Vân nhị cô nương làm con cờ, Tín Vương phủ sớm cũng làleech_txt_ngu vật trong túi của Triệu phủ.
Mắt thấy mồi béo bở tới tay, kết quả giữa đường lại nhảy nàng một đứa con riêng, phá hỏng bàn nhạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bénleech_txt_ngu Nam Khang Quận chúa vàbot_an_cap Triệu phủ. Có để leech_txt_ngu, Nam Khang Quận chúa làm sao có bỏ qua?
Chỉ là Nam Khang Quận chúa không ngờ rằng Tô Đường lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết y thuật, nàyleech_txt_ngu đúng là gậy ông đập lưng ông .
dọc đường đẩy Tạ Bách Đình trở về, vừa bước chân vào Tĩnh Mặc Hiên, Tô Đường nghe tiếng kêu của Bán Hạ: “Nô tỳvi_pham_ban_quyen không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bệnh! Các người buông nô tỳ raleech_txt_ngu!”
Nhìnbot_an_cap theo tiếng , nàng thấy bà tử lôi Bán Hạ đi . Bán Hạ sức giãy giụa, một chiếc giày trên chânvi_pham_ban_quyen cũng đã rơi mất.
Sắc mặt Tô Đường , cái phủ Tĩnh Vươngvi_pham_ban_quyen này từ trên xuống dưới quả thật chẳng có ai để mắt. Nàng lớn: “Buông nàng !”
Hai bà tử dừng lại, một bà tử khác đi tới nói: “Đại thiếu nãi nãi bớt giận, nha hoàn này bị mà không nghe khuyên bảo, nô tỳ chỉ mệnh đưa ta ra hậu viện, khỏi bệnh rồi cho về hầu hạ, cũng chẳngvi_pham_ban_quyen sai biệt năm ngày này.”
muốn giam nàng ấy ba năm ngày? Hạ tức giậnleech_txt_ngu nói: “ đã đi gặp đại phu rồi, phu nói nô tỳ chỉ nhiễm gió lạnh, không có gì đáng ngại, vậy mà họ không , nhất quyết muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giam nô tỳ lại!”
Tô Đường tức đến không thốt lời. Bán Hạ bệnh hay khôngleech_txt_ngu chẳng lẽ nàng lại không rõ? Chẳngvi_pham_ban_quyen họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên cạnh nàngvi_pham_ban_quyen chỉ có mỗi Bán Hạ là nha hoànvi_pham_ban_quyen thân cận, chặt đứt tay chân nàng, nàng cô lập không giúp đỡ.
Tô Đường nhìn sang Tạ Bách Đình, nhưng chàng chỉ người vào xe lăn, một lời cũng không nói.
Rất tốt.
Tô Đường nhìn Bán Hạ bảo: “Chúng ta mới đến, nếu họ đã không yên tâm thìvi_pham_ban_quyen ngươi cứ ra hậu viện tĩnh dưỡngleech_txt_ngu vài ngày đi.”
Bán Hạ ra, uất ức tột cùng. Nàng thực sự không bệnhbot_an_cap.
Bách Đình thoáng kinh ngạc Tô Đường. Lúc trà nàng hùng hổ như vậy, chẳng sợ một , bị mấy bà tử làmleech_txt_ngu khóbot_an_cap, nàng nhiên lại nhẫnbot_an_cap nhịn? Người phụ này rốt cuộc là có tâmleech_txt_ngu tính gì đây?
Tô Đường tiếp tục đẩy Tạ Bách Đình lên bậc thềm, tới trước cửa phòng, nàng liền hắt liên tiếp hai cái. Nàng dụi , tự mình bướcbot_an_cap vào phòngleech_txt_ngu, sau quay lại nói Tạ Bách Đình: “E là ta cũng bịbot_an_cap lạnh rồi. Ba năm ngày tới, đành để công thiệt ở thư phòng .”
Nói xong, nàng trực cửa lại.
: “”
Chàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết nàng không phải kẻ bắt nạt như , hóa ra này dành cho chàng. Đây là khinh thường tranh chấp nhân, tiếp thân chủ tử chàng để đao đây mà.
nha hoàn bà tửleech_txt_ngu trong viện nhìn cánh cửa đóng chặt mà uất không thôi. thiếu nãi nãivi_pham_ban_quyen vừa mới tới đã mặt lạnh với Đại thiếu gia, Đại thiếu gia thân thể suy nhược phải ngủ thư phòng, aileech_txt_ngu cho nàng cáileech_txt_ngu gan đó? Nàng tưởng Tín Vương làm chỗ dựa cho nàng saobot_an_cap?
Đang căm phẫn, nghe thấy Tạ Bách Đình lên tiếng: “Thảvi_pham_ban_quyen nha hoàn của Đại thiếu nãi nãi raleech_txt_ngu.”
Cả người đều ngây ngẩn. Bà tử lúc nãy tiến lên thưa: “Đại gia, nha hoàn đó bị nhiễm lạnh”
Tạ Bách Đình vào xe lăn, uể nói: “ tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói, ngươi nghe hiểu sao?”
tử lạnh cả sống lưng, vội vàng đáp: “ tỳ đi thả người ngay đây.”
Tạ Bách Đình đứng dậy khỏi xeleech_txt_ngu lăn, sải bướcvi_pham_ban_quyen đi về phíabot_an_cap thư phòng, lại một đám nha hoàn bà tử há mồm kinh ngạc. thiếu gia uống nhầm thuốc rồi sao? Đại thiếu nãi không vàobot_an_cap phòng, chàng không những khôngvi_pham_ban_quyen tức giận mà ngoan đi tới thư phòng thật ư? Chẳng lẽ chàng không nên sai người lôi Đại thiếu nãi nãi ra phòng chứa củi giam lại ?
Trong phòng, Tô ngồi xuống nhấp nửa chén trà, cầm một gặm. Mới gặm được một nửa thì Bán Hạ đã vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, vừa khóc vừa chạy vào phòng, gương mặt tú đầy vẻ uất ức Tô Đường cũng thấy xót : “Sao lại khóc thế , họ đánh ngươi à?”
Bán Hạ lắc , nở: “Nô tỳ ngỡ nương không cần nô tỳ nữa”
Tô Đường lấy khăn thêuleech_txt_ngu lau nước mắt cho nàng: “Thật một con ngốc, bên ta chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình ngươi là thânvi_pham_ban_quyen , bắt nạt ngươi chính là nạt ta, sao ta có thể kệ ngươi được?”
“Từ nay về sau, bất luận là Nam Vương phủbot_an_cap Tín Vương phủ, kẻ nào dám gây sự bắt nạt ngươi, ngươi cứ trả lại gấp bội cho . Đừng sợ chuyện gì cảvi_pham_ban_quyen, có chống cho ngươi rồibot_an_cap.”
Bán Hạleech_txt_ngu cắn răng nén lệ, không để nước mắt rơi . Cô nương giờ đây thân khó bảo toàn, sao thể chống cho nàng ? Thôi thì phàm sự cứ nhịn được thì nhịn, chỉ cần được ở bên cô nương, dù có phải chết nàng cũng chẳng từ.
“Được , đừng khóc nữa, trái lê .” Đường lấy một quả tuyết lê cho Hạbot_an_cap.
Hạ bưng quả lê, nhìnvi_pham_ban_quyen, định nói lại thôi.
Tô Đường mỉm cười: “Nhìn ta làm gì, có lời cứ nói.”
Bán Hạ cười nổi: “ cô nương thật sự bắt Nam Quận chúa phải dâng trà cho người saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?”
“Ừ.”
Đôi mắt Bán Hạ suýt chút nữa ra ngoài, chỉ thấy như bầu trời đã sụp , lưng từngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơn ớn chạy dọc.
Lúc đám nha hoàn bà tử trong việnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bàn tán nàng còn chẳng tin. từ nhỏ theo hầu hạ cô nương, cô tuyệt không lá gan đến ấy. Nhưng họ kẻ xướng người họa, chắc chắn cũng chẳngvi_pham_ban_quyen ai dám Nam Khangbot_an_cap Quận chúa ra làm trò .
Ai ngờ chuyệnbot_an_cap này lại là thật.
Hạ ngơ ngác nhìn Tô Đường, nước mắt lại không tự chủ được mà trào ra. Nàng cứ ngỡ nương vẫn chưa từ bỏ ý định quyên sinh, treo cổ không thành, đâm không chết được cô , bèn chuyển sang chọc giậnbot_an_cap Nam Khang Quận chúa để đường .
Đường không hề biết suy nghĩ trong lòng Hạ. Vốn là người bận rộn quen, đột nhiên rảnh rỗi thế này nàng thực sự không thích ứng nổi. Chẳng biết có thể về được , nếu phải sống cả đời như thế này, nàng chắc sẽ phát mất.
Thực quá vô vị, Tô Đường cầmleech_txt_ngu cuốn sách trên bàn lên lật xem. Chẳng ngờ sách nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có tác dụng an thần cực , chưa lật được haileech_txt_ngu trang, nàng đã nằm tràng kỷ ngủ say .
Tạ Bách Đình phòngbot_an_cap, liền thấy Tô Đường ngủ với tư thế chẳng chút đoan trên tràng kỷ, cuốn sách hắn mới xem được một nửa đang trên nàng.
Tạ Bách Đình nhìnleech_txt_ngu thêm mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái, Bán Hạ cảm thấy ngượng ngùng thay. Cô thế thật quá thiếu lễ nghi, nhưng nàng từng chứng kiến cô nương nôn đầy người Tạ thiếu trước mặt bao người, lại còn đồ cô gia khi riêng tư, nên chuyện này cũng chẳng còn tác đến nàng nữa.
ngoài hoàn bưng thức ăn vào, Bán Hạvi_pham_ban_quyen vội đánh thức Tô Đường. Tô Đường đang ngủ ngon, xoay mộtvi_pham_ban_quyen suýt chút nữa thì lăn từbot_an_cap tràngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỷ đất.
Gân xanh trên trán Tạ Bách Đình giật giật hai cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hắn quay mặtleech_txt_ngu đi chỗ khác.
tỉnh dậy, mặt cho tỉnh táo. nàng đến bên bànleech_txt_ngu, hoàn bày biện xong xuôi thức ăn, năm món một canh, ba mặn hai chay, sắc hương vị đều đủ cả, khiến con sâu thèm ăn trong bụng cứ thế quậy phábot_an_cap.
Tô Đường ngồi đối diện Tạ Bách Đình, nha hoàn bưng một bát hạt sen đặt trướcvi_pham_ban_quyen Tô Đường, còn Tạ Bách thì không có.
Tô Đường cũng , đây là Tĩnh Mặc Hiên, không thể có chuyện hậu đãi nàng mà bạc đãi Tạ Đình, ngườibot_an_cap đưa thì nàng ăn thôi.
là khi Tô Đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bưng bát , như nhớ ra đó, nàng lại đặt bát xuống.
Đường nhìn về Lục Tụ, nói: “Mời Lý lại đây một chuyến.”
Lục Tụ xoay người đi ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài, một lát sau, ma ma đã .
Khi Lý ma ma bước phòng, Tô Đường đưa bát yến sào cho Tạ Bách Đình, tồn nói: “Ta không thích ăn yến sào, ngươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn .”
Ánh mắt Lý ma ma khẽ biếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , bà ta bước lên nói: “Hạt sen tính hàn, thân thể đại thiếu gia suy nhược không dùng được, tỳ sẽ bảo nhà bếp cho người bát khác.”
cười đáp: “Đại gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà không nên , sen giúp hạ hỏa, thỉnh thoảng ăn một lần chỉleech_txt_ngu có lợi chứ có hại.”
thiếu phu nhân nói phải ạ,” Lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ma ma thuận tòng đáp.
Tạ Báchleech_txt_ngu Đình Tô Đường, thấy dùng ánh mắt ra hiệu hắn ăn bát yếnvi_pham_ban_quyen . Tạ Bách Đình không biết nàng đang trò gì, nhưng làm theo.
bưng bát yến lên đưa vào miệng, Tô Đường ngăn hắn lại: “Nếu ngươileech_txt_ngu đã không muốn ăn thì đừng gượng ép.”
Tạ Bách Đình bắt đầu thấy bực mình. Người phụ nữ này rốt cuộc muốn cái gì?!
đứng dậy nhận lấy bát yến sào hạt sen từleech_txt_ngu tay hắn, đi về phía Lý ma rồi nói: “Đêm qua vì vội vàng xung hỉ cho tướng công, thể chậm trễ, trong tình thế cấp bách có lỡ tát Lý ma ma một cái, trongvi_pham_ban_quyen lòng thực áy náy khôn nguôi.”
“Bát yếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sào , ta xin mượnvi_pham_ban_quyen hoa dâng Phật, xem như lời xin lỗi dành Lý ma ma.”
Lý ma ma nhìn bát yến sào đang đưa tới, liên tục xua : “Đại thiếu nhân gả tới để xung hỉ cho đại thiếu gia, nô tỳ suýt chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa làm việc lớn, đại thiếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân khôngleech_txt_ngu tráchvi_pham_ban_quyen phạt tỳ đã là phúc đức rồi, nô tỳ đâu dám sinh lòng oán hận.”
thiếu phu nhân xinleech_txt_ngu làm khó nô tỳbot_an_cap .”
Tô Đường cụp mắt: “Ta thành tâm bồi tội, bà nhất quyết không chịu tha thứ cho ta sao?”
ma hoảng hốt, đành phải đầu nhận lấy bát yến , nói: “Vậyleech_txt_ngu nô tỳ không dámbot_an_cap phiền đại thiếu và đại phu nhân dùng , xin cáo lui trước.”
“Ăn xong rồi đi cũng chưa muộnvi_pham_ban_quyen,” Tôleech_txt_ngu Đường mỉm cười nhạt.
Đôi tay bưng bát yến sào Lý ma ma khẽ run rẩy. Đường cứleech_txt_ngu nhìn bà ta, nhìn đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mức Lý ma ma khó khăn , nuốt bát yến sào không sót một giọt.
Ăn , ta vội vàng xuống.
Nhìn theo bóngvi_pham_ban_quyen như trốn của Lý ma ma, đáy mắt Tô Đường lóe lên một tia sắc lạnh, raleech_txt_ngu hiệu , thấp dò vài , Bán Hạ liền đi ra ngoài.
Tô Đường xuống, cầm đũa lên. Tạ Bách Đình nhìn nàngleech_txt_ngu, nhíu mày hỏi: “Bát yến đó có vấn ?”
Tô Đường gắp thức ăn nói Tạ Bách Đình: “ không nói, ngủ không , ăn cơm trước đã.”
Bỏ lại một như vậy, liền vùi đầu vào ăn.
Tạ Đìnhleech_txt_ngu chẳng còn gì để . nàng quy củ ? Nhìn cái ăn kia có chút hình tượng nào không. Bảo nàng quy củ ư? lại việnleech_txt_ngu cớbot_an_cap lúcbot_an_cap ăn không cho phép chuyện.
Hơn nữa, hành động vừa rồi của Đường rõ ràngbot_an_cap có uẩn khúc, nhưng nàng ăn uống ngon lành, chẳng giống như có chuyện gì, hắn bèn quẳng chuyện đó ra sau đầu, đầu dùngbot_an_cap bữa một cáchvi_pham_ban_quyen tao nhã.
vừa ăn xong cơm, Bán đã chạy , căm phẫn : “Cô nương, Lý ma ma quá đáng, bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta dám tự móc họngbot_an_cap để nôn sạch chỗ yến sào người ban cho!”
Gần như ngay lập tức, Tạ Bách Đình mất hết cảm giác thèm ăn.
Hắn đặt đũa , nhìn về Đường đang nhiên như không: “Bát yến sào rốt vấn đề gì?”
“Cũng không có gì to tát, chỉ là chút tả dược, coi bà ta nương tay với rồi.” Giọng điệu Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đường nhẹ tênh, chẳng mấy tâm.
Bán Hạ vốn dĩ đã , nghe xong lại càng tức hơnleech_txt_ngu: “Bà ta sao có thể hạ dược cô nương ?!”
ngỡ Lý ma chỉ là coi thường cô nương nhà mình, thèm ăn đồ cô nương ban cho, thậm chí nghĩ bà ta đầu óc có vấn đề, giận thì sao lại đi ngược đãi bát yếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sào, dù sao yếnvi_pham_ban_quyen sàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng đâu phải của cô nương.
Tô Đường cười nói: “Bà ta hạ dược ta chuyện thường. Ta chủvi_pham_ban_quyen tửbot_an_cap của đến hộc máu, lại còn tát tavi_pham_ban_quyen cái, bàvi_pham_ban_quyen ta muốn cho một bài học chẳng có gì sai trái, nhưng mà”
bot_an_cap Đường dài giọngbot_an_cap, liếc nhìnvi_pham_ban_quyen Tạ Bách .
Chân mày Tạ Bách Đình lại: “Ngươi muốn nói gìleech_txt_ngu thìbot_an_cap cứ nói thẳng ra.”
Tô Đường nhếch môi: “Chút thuốc xổ đó không lấy mạng ta, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net với mạng của ngươi, e đi đời nhà hai lần cũng còn dư đấy.”
Sắc mặt Tạ Bách Đình đột nhiên ngắt, khí lạnh tỏa ra xung .
Nàng đem bátbot_an_cap yến sào dâng cho hắn, Lý ma ma tuy có cản nhưng cũng là chiếu . Nếu không phải nàng nảy sinh chút lòng nhân từ, bát đó đã vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bụng hắn rồi.
cái thânleech_txt_ngu thể tàn tạ của Đình, đi xa không nổivi_pham_ban_quyen phải ngồi lăn, nếu còn bị nôn mửa tiêu chảy thì chắn gánh được. Vậy mà Lý ma ma rõ ràng biết rõ điều đó nhưng lạibot_an_cap khôngleech_txt_ngu liều chết ngăn cảnleech_txt_ngu, hiển nhiênvi_pham_ban_quyen ta chẳng có bao nhiêu lòng trung thành với hắn. So với tính mạng của đại thiếu giabot_an_cap là hắn, Lý ma maleech_txt_ngu quan hơn đến việc bản thân có bị hay không.
Nàng mới gả vào đây được một ngày mà cuộc sống đã kích thích này rồi, ba tháng tiếp , chẳng dám nghĩ tới.
Mẫu viện.
Đây nơi của Nam Khang Quận chúa.
này, Khang Quận chúa đang tựa mình trên ghế quý , hai nha hoàn đang bóp vai đấm lưng bà, hầu hạ vô cùng trọng, những kẻ khác trong phòngvi_pham_ban_quyen lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net càng lên tinh thần đến mười phần.
còn cách nào khác, kể từ dâng trà trở về, Nam Quận chúa vẫn luôn ôm cục tức lòng, hiềm nỗi Vương gia có doanh không có mặt, nếu Vươngvi_pham_ban_quyen gia có thểleech_txt_ngu dỗ dành vài câu, bà cũng không đến mứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giận tận giờ, ngay cả cơm trưa cũng chẳng buồn ăn.
Khang Quận chúa đang cơn thịnh nộ, hầu ngườileech_txt_ngu hạ nào dám không hầu hạ, kẻ đó đối là muốn tìm đường chết, tự đâm vào họng súng để Quận trút giận.
Nam Khang Quận chúa , lồng ngực phập phồng vì tức giận.
Đúng này, một nha hoàn bước lên, thưa: “Quận chúa, Tĩnh Mặc xảy ra chuyện rồi.”
Cũng coi như chút tin tốt, ma ma bên cạnh Nam Khang Quận vội hỏi: “Đã xảy ra gì?”
Nha hoàn thưa lại: “Đại thiếu phu đêm qua đã tát Lý ma ma một cái, sau đó lại tạ lỗi với Lý mabot_an_cap ma, banvi_pham_ban_quyen cho bà ta canh . Lý ma ma ăn xong liền móc họng nôn ra, làm Đại gia nổi giận, phạt trượng hình ba mươi gậy, bị đuổi đến trangbot_an_cap tử”
Khang Quậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúa đột ngột mở mắtbot_an_cap, môi run lên giận. Phủ Nam Vương họ rốt cuộc đã cưới hạng Đại thiếu phu nhân về này, mới chưa đầy một ngày đã làm cho cả vương gà bay chó chạy!
Nếu chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một bài học, e rằng này phủ Nam Vương ngày nào được yên ổn nữa!
Đợi đến khi Nam Quận chúa chạy đến Tĩnh Mặc Hiên, ma ma đã chịu xong ba mươi trượng, máu thịtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net be bét nằm phục trên ghế dàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hơi thópleech_txt_ngu.
Đám bà tử định tiến người thấyvi_pham_ban_quyen Nam Quận chúa đùng đùng nổi giận đi , vộileech_txt_ngu vàng lùi mấyvi_pham_ban_quyen .
Lý ma ma nằm ghế dài, mồ hôi lạnh trên trán chảy ròng ròng vì đau đớn, thấy Nam Khang Quận chúa đếnvi_pham_ban_quyen, dường như hồi phục được đôi sức lực, yếu ớt kêu oan: “ , nô tỳ đối Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiếu phu nhân không hề có nửa điểm bất kính, nô nô tỳ chỉ là thân phận thấp kém, có phúc hưởng dùng đồ quý giá như tổ yến, lại không dám phật ý tốt của Đại thiếu phu nhân, nên mới thế”
Tô Đường còn chưa vào phòng, nàngvi_pham_ban_quyen đứng trên hành lang quan , xem Nam Khang Quận vội vãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến cứu người, ma ma cầu cứu ra sao.
Chờ Lý ma nói xong, Tô Đường mới xuống bậc thềm hành lễ Nam Quận chúa.
Khang Quận chúa lạnh giọng: “ thiếu phu nhân thật lớn gan, mới gả vào đã diễu võ oai như thế. Lý mabot_an_cap đã hầu hạ Đại thiếu gialeech_txt_ngu gần mười năm, thu xếpvi_pham_ban_quyen Tĩnh Mặc Hiên đâu ra đấy, đối với Đại thiếu trung thành, chỉ nôn một bát canh ngươi ban thưởng mà lại dùng trượng hình với ấy như vậybot_an_cap.”
cậy mình nắm giữ bí pháp xung hỉ làm xằng làm bậy, nghĩ rằng không ai quản nổi ngươi nữa rồi sao?!”
Lời khiển trách ập đến, Tô mặt không đổi sắc, lộ vẻ sợ sệt, thong dong đáp: “Quận chúa hiểu lầm , người đòi trượng Lý ma ma là công, người đòi đuổi bà ta tử cũng là tướng , không phải ta.”
Ánh mắt Namleech_txt_ngu Khang Quận chúa lẽo, nhớ dâng trà, Tạ Bách Đình và Đường xướng người họa, bà là đương gia mẫu mà uống được chén trà do Đại thiếu phu mới vào cửa quỳ dâng, lại cònvi_pham_ban_quyen mình dâng chén, nghĩ đến đó đầu bà bốc khói vì giận, bà bao phải chịu nhục nhã như vậyleech_txt_ngu đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Khang chúa cười lạnh: “Nó trông vào để hỉ, nó dám không lời ngươi ?!”
Lời ra cứ như thể Tạ Bách Đình là kẻ tham sống sợ chết vậy.
ta là đương gia nội viện, vậy mà chưa hỏi rõ tình hình đã vào sở thích nhân mà mắng nhiếc một , có biết nào từ phía mới sáng , nghe một phía sẽ u mê” hay .
Trận nàybot_an_cap nếu không đánh trả, thì cái có được từ chén trà kia sẽ thành mây khói.
Tô Đường cười, mang ý giễu cợt: “Mọi người chỉ thấy ta tính tình nóng nảy, không có lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người, sao không ai nghi ngờ bát yến kia có vấn đề?”
“Ta từ nơi nhỏ bénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh Châu đến là thậtleech_txt_ngu, nhưng yến sào cũng là món ngày thiếu. Bát yến mà khố chuẩn cho ta, nhìn quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắc đã thấy không đúng, hoặc là yến cũ mốc, hoặc là đã bị người ta thêm thắt thứ gì đó.”
“Ta cũng không muốn vừa cửa đã làm người khác nghĩ mình khí quái đản, hơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một là đánh mắng ta.”
“Ta có qua với tướng công, chàng lại nghi ngờ ta đa tâm, nên ta quyết định thử lòng. Ta gả đây, tối qua chỉ tát Lý ma ma một cái, bèn mượn cớ tạ mà ban bát yến cho bà ta.”
“Bà ta là mộtvi_pham_ban_quyenvi_pham_ban_quyen tửvi_pham_ban_quyen mạnh, ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thường chắc sơn hào hải vị, không có phúc hưởng dùng sào được? ta rõ ràng là biết bát đó có vấnvi_pham_ban_quyen đề nên dám ăn!”
Sắc mặt Nam Khang Quận chúa đổi, Tô Đường tiếp tục nói: “Quận chúa quanleech_txt_ngu tâm tình của tướng côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, dốc sức đòi xung hỉ, chí còn dâng trà cho ta, chẳng mẹ ruột mà còn hơn mẹ ruột. Bà ta chỉ là một ma mà lại to gan mật trả thù ta vào lúc này, coi bệnh tình của tướng công, đạp lên sự quan tâm của Quận chúa Vương gia dành chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chàng, đánh ta ba mươi gậyleech_txt_ngu rồi đuổi đi trang đã là lắm .”
“Vốnleech_txt_ngu tướng côngvi_pham_ban_quyen cho xử lý, nhưng ta mới đến, đối với gia quy của phủ Nam chưabot_an_cap thạo, nên để côngbot_an_cap tự mình định đoạt.”
“Riêng ta thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xử phạt như thế vẫn còn nhẹ, chúa đã đến, chi bằng giao cho ngài xử lý .”
Ép con gái Tín Vương gả đến xung , còn công khai dângnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trà cho nàng, tỏ quan tâmvi_pham_ban_quyen Tạbot_an_cap Báchleech_txt_ngu Đình mực, vậy mà Lý ma ma lại không coi lời nàng ra gìbot_an_cap, phá hoại việc xung , nếu Nam Khang Quận chúa tha , chẳng tự mâu thuẫn với tấmleech_txt_ngu chân trước đóleech_txt_ngu hay sao.
Là một trắc phi, vì đích tử Vương bao nhiêu chuyện, không thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói không hiền lương thục đức, nàng không Nam Khang Quận chúa lại vì một bà tửbot_an_cap dở công sức bấy lâu, để lại ra tiếng vào.
Nam Khang Quận đến nghiến răng, dưới ống siếtvi_pham_ban_quyen chặt: “Thật là một tên nôleech_txt_ngu tài xảo quyệt! Suýt nữa thì làm hỏng đại sự của phủ Tĩnh Nam ta!”
“Lôi ngoài bán đi!”
ma mặt nhưbot_an_cap tro tàn: “Quận , nô tỳ oan uổng !”
Thấy Nam Khang Quận chúa, bà ta cứ ngỡ đã tìm thấy con đườngleech_txt_ngu , ngờ cục lại còn thê hơn, đi tử dù cũng tốt hơn bị bán đi.
Chỉbot_an_cap là chuyện bà ta móc nôn sào là sự thật rành rành, thân Đại thiếu gia yếu ớt còn ăn được yến , Lý ma lạivi_pham_ban_quyen bảo mình ăn không nổi, ai mà tin cho .
Nam Quận chúa đứng đó, nhìn Lý ma bịt miệng lôibot_an_cap , tức đến mức đứng không vữngleech_txt_ngu. Bà vội vã đến đây để cứu người lập uy, kết quả lạibot_an_cap thành ra thế này, cứu tệ hơn không , chẳng thà bà đừng đến còn .
Tô Đường người, tạ ơn Quận chúa đã chủ trì công đạo cho . Ở phía hành lang đằng kia, Trần Thanh đẩy xe lăn dừng , Tạ Bách Đình nhìn bóng lưng Tôleech_txt_ngu Đường, khóe miệng hiện mộtleech_txt_ngu nụ cười có như không.
Trần Thanh phụcbot_an_cap: “Đại thiếu phu nhân gan dạ thật không nhỏ.”
Uổngleech_txt_ngu côngleech_txt_ngu Đạibot_an_cap còn sợ Đại thiếu phu nhân không đối phó nổi, định ra mặt giúp nàng, hiện giờ xem ra, người cần giúp hơn lại chính là Nam Khang chúa.
Nam Khang Quận chúa được Vương gialeech_txt_ngu sủng ái, ở Vương phủ che một , vậy mà hai ngày nay nếm thất bại Đại thiếu phu nhân, mà vị Đại phu nhânleech_txt_ngu này lại do chính tay bà ta cướileech_txt_ngu , lại chắc hẳn trong lòng chẳng dễ chịu gì.
Nam Khang Quận chỉ không dễ chịu, bà ta suýt đã nghiến nát hàm răngleech_txt_ngu . Bà người , đúngbot_an_cap đó mộtvi_pham_ban_quyen nha hoàn , thởleech_txt_ngu hển nói: “Đại thiếu phuvi_pham_ban_quyen nhân, phủ Tín Vương phái người tới đón người về thăm nhà.”
Người trong cả viện đều lấy làm lạ, hôm nay phải ngày lạibot_an_cap mặt, giờ nàyleech_txt_ngu cũng không phải lúc, phủ lại phái người đến đón thế ?
Khóe môi Tô Đường hơi lên, vẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mừng không thôi: “Ta còn tưởng ngày mai mới được về , để ta vào dọn một về ngay.”
đoạn, nàng xoay người định trở vào phòng, nhưng bên kia Nam Khang Quận chúa ánh lạnh , phó nha hoàn: “Đi thưa với người của Tín Vương phủbot_an_cap, cứ nói ngày mai lại mặt, cạnh Đại thiếu gia không thể thiếu thiếu phu nhân được, họ ngày mai hãy đón.”
Chẳng đợi Tô Đường kịp lên , Nam Khang Quận chúa lại một câu rồi xoay người rời đi.
bot_an_cap Đường ngoái nhìn , làmleech_txt_ngu ra vẻ đầy tức tối mới bước vào phòng.
Bán Hạ lo lắng: “Chẳng biết Tín Vương phủ có chuyện gấp mà lại vội về vậy, Nam Khang Quận chúa không chúng ta về thì phải làm sao đây?”
Tô Đường ngồi xuống, rót cho mình một chén trà: “Không cho thì vậy.”
Nàng vốn dĩ chẳng hề có ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định về phủ hôm nay, nếu đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì đến mai nàng chẳng muốn về.
Thái độ Tô Đường tùy ý thong dong, so với vẻvi_pham_ban_quyen bực dọc mới vào phòng cứ như hai người khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hẳnleech_txt_ngu. Bán Hạ chút ngơ ngác không hiểu gì, lòng vẫn lo lắng hơn: “Nô tỳnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ lo cho lão gia và phu nhân”
Bán Hạ trung thànhvi_pham_ban_quyen, nhưng không tiện quá nhiều với ấy, chỉ : “Nếu họ thật sựleech_txt_ngu dám làm gì cha mẹ ta, thì đâu còn nể đường hoàng sai ta về thế này? Huốngbot_an_cap hồ Tín lão Vương gia còn đang cậy cha kế thừa tước vị, mà ta gả đi xung hỉ lại có tác dụng, chắc chắn sẽ không có vấn đề gìbot_an_cap đâu, ngươi cứ tâm đi.”
cửa, Trần Thanh đang đẩy Bách Đình về phòng, vừa thấybot_an_cap câubot_an_cap này, Tạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bách Đình giơ tay ra hiệu Trần Thanh dừng lại.
?”
thư phòng.”
Trần muốn cười mà dámvi_pham_ban_quyen, gia nhà mình hai lần ra giúp đỡ, kết quả Đại thiếu phu lại chẳng thèm nể mặt, không cho lấyleech_txt_ngu một hội.
Vào đến thư phòng, Trần Thanh không nhịn đượcbot_an_capnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói: “Đến cả thuộc thấy tòbot_an_cap mò, sao Đại thiếu phu nhân lại không muốn Vương phủ có gì gấp mà lại đón người về nhỉ.”
Tạ Bách cầm lấybot_an_cap cuốn sách trên bànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tùy ý ra: “ ta chẳng do dự đã mượn tay Nam Khangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chúaleech_txt_ngu để từ chối, đủ thấyvi_pham_ban_quyen cô ta rất rõ Tín Vương phủ tìm mình vì chuyện gì.”
nữ việc gì ungbot_an_cap tự tại như vậy, am hiểuleech_txt_ngu y , vậy mà hoàng thượng lệnh đi xung treo cổ , nhìn thếvi_pham_ban_quyen nào không giống chuyệnleech_txt_ngu nàng ta sẽ làm.
Lại nói về Tô Đường, việc xử Lý ma ma không phải chủ ý ban đầu của , chẳng qua hai ngày nay nàngleech_txt_ngu tình nóng nảy, không chịu nổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút uất ức nào, có thù là ngay chỗ. Báo rồi cũng chẳng thấy hảvi_pham_ban_quyen dạ là bao, ngược lại còn lại một đống hỗn độn.
Tĩnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mặc Hiên bấy lâu do Lý ma ma quán xuyến, bà ta bị bán đi rồi, Mặc Hiên chẳngbot_an_cap còn cai quản. Đám nha hoàn bà tử lại thấy nàng tính hung dữ nên chẳng ai lơ là, sợ mình thuận mắt sẽ dẫm vào vết đổ của Lý ma . Phàm là có chuyện gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không quyếtvi_pham_ban_quyen định được, họ chạy tìm Hạvi_pham_ban_quyen.
Bán Hạ vốn dĩleech_txt_ngu nha hoàn nhỏ, trước nay chưa từng quản lý ai, thậm chí còn chưa từng nghĩ việc quản sự. Đột nhiên bị cho baonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiêu việc, nàng ấy đâu biết nào, đành đi hỏi Tô Đường.
Một hai lần thì còn được, nhưng số lần quá nhiều khiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bắt đầu mất .
Dù nàng nhàn rỗi đến mức sắp mốc meoleech_txt_ngu cả người, nhưng nàng chưa ý định việc vặt vãnh rắcleech_txt_ngu rối này. Mục duy nhất nàng ở lại Tĩnh Mặc Hiên là để giải độc cho Tạbot_an_cap Bách Đình, sau cầm lấy thư hòa ly mông rời đi, chuyện còn lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàng đều không muốn quản.
Tĩnh Mặc Hiên là của Bách Đình, Tô Đường chỉ còn cách đi tìm hắn.
Tạ Bách xem sách được nửa thì tiếng gõ cửa vang , hắn nói: “ đi.”
Tô Đường đẩy cửa vào.
Thấy nàng , chân mày Tạ Bách Đình hơi nhướng lên, hờ hỏi: “Tìm có chuyện gì?”
Tô Đường đi đến bàn viết, nói: “Ngươi hãybot_an_cap đề bạtleech_txt_ngu một người quản sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khác tiếp nhận công việc của ma ma , đừng để bọn họ tới làm ta nữa.”
Bách Đình liếc nhìn nàng một cái, tay lại lật trang sách: “Cô Đại thiếu phu nhân, đây là phận sự của cô.”
Thật là biết cách đùn đẩyvi_pham_ban_quyen mà, nàng giúp tống khứ một không trung thành, vậy mà hắn chẳng chút cảm .
Tô Đường , bởi nàng xưavi_pham_ban_quyen nay là người dễ nói chuyện: “Làm phận sự của mình rồi, thì chuyện ngoài phận sự ta sẽ không quản đâu.”
Tuyleech_txt_ngubot_an_cap Đường đang cười, nhưng ý tứ dọa lại cùng đặc. Nếu làm Đại phu nhân để quản lý hạ nhân, thì sẽ không làm những việc của đại phu để giải độc cho hắn nữa. Làm người không chuyện gì cũng muốn, gì cũng đòi hỏi được
Tạvi_pham_ban_quyen Đình nhìn nàng: “Ta mà chết, ngươi sẽ không lấy được thư hòa ly đâu.”
Tô Đường tùy ýbot_an_cap cầm lấy cái chặn giấybot_an_cap mực trên bàn lên nghịch, thản nhiên nóibot_an_cap: “Ngươi đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thư ly ta chọn tốt nhất, nhưng không phải là lựa chọn nhất.”
Nói , Tô Đường mỉm cười nhìn Tạ Bách Đình: “ lẽ ngươi ta sẽ thủbot_an_cap tiết vì ngươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đời sao?”
Mặt Tạ Bách Đình đenvi_pham_ban_quyen : “ đến Thiên Hương Viện tìm mẫu phi của ta đi.”
“Ngươi đi cùng ta.” Tô Đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dứt khoát nói.
“Mối quan hệ ta và cô không tốt đến thế.” Tạ Bách Đình đáp.
“Ta với mẫu thân ngươi lại càng không quen!” Đường nhe . “ không , lẽ nào khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sợ ta ăn nói không kiêng dè, khiến mẫunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân giận đến mức có mệnh hệ gì ?”
Bỏ lại một câu nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy, Tô Đườngbot_an_cap liền sải bước đi ra ngoài. đứng một bên mà ngẩn cả người.
Cô nương chuyện với cô gia thậtvi_pham_ban_quyen là quá khách khí rồi.
Nhìn chủ tớ Đường lui ra ngoài, tháibot_an_cap dương Tạ Bách Đình giật liên . Trầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thanh chẳng cần hỏi hắn, vội vàng đẩy xe ra khỏi thư phòng.
Đường đứng trong , nàng biết Bách cùng đi với mình. Chỉ là nàng không Thanh vừa đẩy Tạ Đình đến bên cạnh nàngleech_txt_ngu đã biến mất tăm, biếnleech_txt_ngu mấtvi_pham_ban_quyen nhanh nỗi nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa kịp ngăn cản thì đãleech_txt_ngu thấy .
Lẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào hắn lại yên tâm về nàng như vậy, không sợleech_txt_ngu nàng đẩy chủ tử của hắn xuống hồ cho mát mẻ hay sao?
Tô Đường lườm nguýt sau gáy Tạ Báchleech_txt_ngu Đìnhvi_pham_ban_quyen hai cái, rồi mới đẩy ra khỏi .
Thiên Hương Viện.
Trong phòng, Vương phi đang ngồi trên sập Hán, khẽ day day chân mày, vẻ mặt lộ rõ sự mệt mỏi.
Ninhbot_an_cap ma ma bưng trà tới, trong lòng cũng khẽ thở dài.
Đại thiếubot_an_cap thoát trở là chuyện tốt, nhưng Đại thiếu phu vừa mới bước chân vào được hai ngày đã đắc tội với Khang Quận chúa. Với tínhbot_an_cap khí của Quận chúa, những tháng này của Đại thiếu phu nhân chắn chẳng được yên ổn.
Đại thiếu phu nhân khôngleech_txt_ngu yên ổn thì Đại thiếu gia làm sao tốt lên được?
Vương phi nhận lấy chén trà từ tay Ninhbot_an_cap ma ma, lúc này nha hoàn từ ngoài vào thưa: “Đại gia và Đại thiếu phu ạ.”
Vương phi người: “Cùng tới sao?”
Nha hoàn gật đầu lia lịa.
Vương ma ma nhìn nhau, có chút không dám .
Sángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nay chính mắt Ninh ma ma nhìn thấy Tạ Bách Đình hất ngã Đường, khiến trán va vào giường. Lúc dâng tràleech_txt_ngu, vết đỏ trên trán vẫn còn rõ ràng. Ngay khi dâng trà, Tạ Bách Đình cũng chẳng hềvi_pham_ban_quyen giúp đỡ Tô Đường, vậy mà bây giờ lại cùng nhau tới Thiên Hương ?
Vương phi biết con trai mình vốn nặngvi_pham_ban_quyen lòng với nhịbot_an_cap cô nương, nào thay lòng đổi dạ nhanh vậy , càng khôngvi_pham_ban_quyen thể vì tin vào chuyện xung hỉ mà đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đãi nhẫn nhịn với Đại thiếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phu nhân.
Tạ Đình ngồi xe tới, nhưng lúc vào phòng là tự mình đi . Vương phi vừa mừng vừa : “ đểvi_pham_ban_quyen mệt quá, mau xuống đi. chuyện thì cứ sai tới báonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho mẫu phi một tiếng là được rồi.”
Tạ Bách Đình liếc nhìn Tô Đường một cái: “Con là đi theo cô ta tới đây.”
Vương phi nhìn về phía Tô , nàng nhanh chóng thu lại ánh mắt đang lườm Tạ Bách Đình, nởvi_pham_ban_quyen một cườileech_txt_ngu ôn hòa: “Lý ma đã bị bán đi, Tĩnh Mặc Hiên quán xuyến, con tới tìm phi để xin người xếp một vị quảnbot_an_cap sự ma ma .”
Hóa ra là vì , Vương phi cười nói: “Chút chuyện nhỏ nàybot_an_cap con cứ thu xếp là được, không cần phải hỏi ý của mẫu phi đâu.”
không có người nào thích hợp cả.” Tô .
Câu trả lời này thực sự nằm ngoài liệu, nhưng hợp hợp lý.
Gia Tô Đường từ Thanh Châu tới, hành trang đơn giản, mang theo nhiều người. Tuy của Tín Vương phủ theo không ít, nhưng sốleech_txt_ngu đó đều do Vân Tam thái thái sắpleech_txt_ngu xếp cho con gái mình.
leech_txt_ngu Đường đẩy Vân nhị cô nương xuống khiến cô ta đến nay vẫnvi_pham_ban_quyen hôn mêbot_an_cap chưa tỉnh, người đó cămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ghét Tô Đường còn kịp, sao có thể cam để nàng bảo? Nếu không sai bảo được người của mình tổ làm trò cười cho thiên hạ.
Vương phi liếc Ninh ma ma một cái, Ninh ma ma có chút hổ thẹn. Bà ngỡ đại thiếu nãi nãi là người có tâm, đến đã đoạt quyền của Lý ma để kiểm soát Tĩnh Mặc Hiên, ai ngờ đuổi Lý ma ma đi rồi để Vươngbot_an_cap phi sắp xếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người. Đây đâu phải kẻ dã tâm sẽ .
Vương phi nghĩ một látleech_txt_ngu nói: “Vậy thì để Hứa ma đến Tĩnh Mặc Hiên giúp đỡ một thời gian.”
“Đaleech_txt_ngu tạ mẫu phi.”
Tô Đường và Tạ Bách Đình chỉ phileech_txt_ngu chừng một tuần rồi rời đi.
Đi ngang vườn hoa, thấy cảnh sắcleech_txt_ngu không tệ, về lại cũng chẳng có việc gì làm, Tô Đường bèn dạo quanh một chút.
Từ xa, đại cô nương Nhu và tam cô nương Tạ Vi đi , cười rạngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rỡ, tâm trạng hai người sa sầm.
“Dạo vườn thôi cũng gặp phải ả, đúng là xúi quẩy!” Tạ Nhu nói.
Tạ Vi thở dài: “Tuy cô ta mới về làm dâu ngày, nhưng người hầu trong phủ đều cười nhạo mẫu lần này rước sói vào nhà.”
lùng cười, xoay xoay chiếc vòng ngọc trên cổ tay: “ thân ta chẳng là nể mặt đại ca thôi, muội bà ấyvi_pham_ban_quyen thực sự dung túng cho cô sao? Sớm muộn gì cũng có hay !”
Tô Đường dạo vườn một rồi đẩy Tạ Bách Đình về Tĩnh Mặc Hiên. Đưa hắn vào thư phòng xong, nàng định rời đi.
Trầnvi_pham_ban_quyen vội nói: “Đại thiếu phu nhân xin dừng bước.”
Tô Đường quay đầu nhìn hắn.
Trần Thanh lên, : “Xin thiếu phu nhân giải độc chovi_pham_ban_quyen đại thiếu gia.”
Tô Đường nhìn Tạ Bách Đình một cái mớivi_pham_ban_quyen đáp: “Tối qua vừa mới máu, cơ hắnleech_txt_ngu còn suy nhược, thời gian ngắn nên dùng châm độc. hai ngày nữa ta cho ngâm dược tắm, vừavi_pham_ban_quyen cường kiện gân cốt vừa nhân tiện ép ra một phần .”
Trần Thanh vội vàng bưng nghiên giấy mực đến.
Tô Đường nói: “Đơn thuốc ta sẽ viết. Hãy chuẩn bị ta mộtbot_an_cap thanh tịnh làm dược phòng, loại dược liệu cóleech_txt_ngu tiệm thuốc đều phải sắm đủ cho ta.”
Không phải thương , mà là lệnh.
Đưa ra yêu cầuvi_pham_ban_quyen xong, Tô Đường trở về phòng.
Đếnleech_txt_ngu giờ tối mới gặp lại Tạ Bách Đình. Dùng bữa , Tạ Bách Đình lại vào thư phòng. Tô Đường dắt Bán Hạ đi dạo quanh viện nửa rồi phòng tắm rửa, sau đó đi ngủ.
Trong phòng chỉ có một chiếcleech_txt_ngu , sập nhỏ thì hơi hẹpbot_an_cap. Nghĩ đến chuyện ban ngày chút nữa xuống, Tô Đường không dám để Tạ Bách Đình ngủ sập, nên sau khi cho Bán Hạ lui xuống, nàng “ thục” ôm hai chiếcbot_an_cap chăn trải xuống .
Tạ Bách Đình nhíu mày: “ định ngủleech_txt_ngu dưới ?”
Tô Đường nhìn hắn: “Là ngươi dưới đất.”
Mặt Tạ Bách Đình đen lại, cao hẳn lên: “Đây là phòng của ta, ngươi ta đất?”
Tô Đường nhìnleech_txt_ngu hắn: “ không thì ? Chẳng lẽ ngươi định để ân nhân mạng ta đây phải ngủ dưới đất?”
Hắn ngủ dưới đất, để một nữ tử ngủ đất thì hắn cũng không được.
Tạ Bách Đình nhởbot_an_cap nàng: “Tối qua ta đã ngủbot_an_cap chung rồi.”
này khiến tai Tô Đường đỏ ửng, nàng nói: “Ngươi dùng từ cho cẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thận chút được không? Đó gọi là ngủ sao? Đó chỉ tính là ngất cùng một chỗ thôi!”
Nếu lúc đó nàng tỉnh táo thì nằm trên giường, kết quả qua miệng hắn thành ngủ chung.
Tô Đường trải xong bèn giường. Tạ Bách Đình ngồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên xe lăn, sắc mặt khó khó coi đến cực điểmvi_pham_ban_quyen. hônvi_pham_ban_quyen ngày hai đã phải ngủ dưới đất, truyềnvi_pham_ban_quyen ravi_pham_ban_quyen ngoài không biết sẽ làm bao nhiêu người cười răng.
Bách Đình nói: “Là phu, chẳng lẽ ngươi không biết người bệnh không được để lạnh sao?”
Tô Đường ôm , mắt vô tội: “Quả nhiên là bệnh thành thầy, nhưng ngươi đã bệnh mức này rồi, nếu có nhiễm lạnh thì ta tiện tay chữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net luôn cho, không tốn sức lắm đâu.”
Tạ Bách Đình thìleech_txt_ngu hộc máu, nghiến răng: “Vậy ta có phải còn nên cảm ơn không?!”
Tô Đường cười duyên dáng, khoảnh nguyệt tinh tú như lu mờ: “Ta cũng như là từ ngàn dặm xa xôi đến đây chữa bệnh cho , ngươi cảm ơn nên làm.”
Nói xong, Tô Đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nằm xuống, người để lại cho Tạ Bách một cái gáy.
Tạ Bách tức đến đau , nhưng lạ là bình thường tức thế này sẽ thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vị trong miệng, hôm nay lại không, chứng tỏ hiệu quả độc tối qua rất tốt.
Tạ Bách nằm xuống tấm đệm dưới đất.
Sống chín năm, lần đầu tiên phải ngủbot_an_cap đấtvi_pham_ban_quyen, dù lót hai lớp chăn vẫn thấy khó chịu, trằn trọc không sao ngủ được.
Sáng hôm sau, Hạ bưng chậu đồng vào, Tạ Bách Đình ngủ dưới đất thì giật nảy mình, suýtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữa làm cả đồng sàn.
Trời ơi, chắc chắn là hoa rồi, đại thiếu gia bệnh mà, sao có thể ngủ dướibot_an_cap đất?!
Dù là thiếu gia tự cũng không được.
Hạ mảy may nghi ngờ đây là tiểu thư nhà mình ép buộc. Nàng theo sát tiểu thư, thừa biết ở Thanh Châu chẳng có bí pháp xung hỉ nào cả, đều làleech_txt_ngu tiểu thư bừa thôi. vẫn là , dù là Khang Quận chúa dâng thì vẫn là vịvi_pham_ban_quyen đó.
một chén trà tội Nam Khang Quận chúa thật không đáng. Chút nữa mà có người tiểu ức hiếp thiếu gia thì hậu quả khôn lường.
Bán vội đặt chậu đồng xuống định Tô Đường dậy, nhưng đã muộn một bước, Hứa ma ma đã dẫn nha đi vào.
Ngay cả Bán Hạ vốn đã quá quen thấy quá đáng, huốngbot_an_cap chi ma ma là ngườileech_txt_ngu Vương phi, đứng kinh ngạc lâu không thốt nên lời.
Tô Đường vẫn chưa ngủ tỉnh, uể oải ngồi dậy trên giường, mắt nhắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt mở lờ đờ : “Sớm này tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dậy làm gì?”
Hạ vội đáp: “Hứa ma ma rồi.”
“Đếnvi_pham_ban_quyen thì đến thôi,” Tô Đường lầm một câu, sau đó lập tứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tỉnh táo.
Nàng ngồi thẳng dậy, thấy Bách Đình , ngồi dưới đất với vẻ mặt “để xem ngươi giải thích thế nào” đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý.
Tô Đường liếc hắn một cái, mỉm cười với Hứa ma : “Hứa ma ma sớm vậy ?”
Hôm qua Vương phi bảo Hứabot_an_cap ma manội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến , việc bànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giao , Tô Đường bảobot_an_cap cứ lo xong việc hãy đến, một hai ngày vẫn lo được.
Không bà lại tận tâm tận lực như vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sángvi_pham_ban_quyen sớm đã đến nhậm chức, lại còn khéo léo tang nàng.
Đường lúc để Tạ Bách ngủ đất nghĩ đến hậu quả, nên lúc này rất ung . dung đến mức dù Hứa ma có soi xét nào cũng không thấy vẻ chột dạ hay sợ hãi mắt nàng.
Tô Đường dĩ không chột . Nàng một cái đến nơi này, tình hình chưa rõ đã bị ép xung hỉ, chữa bệnh cho hắn còn phải đấtleech_txt_ngu, nàngleech_txt_ngu khi còn tức chết ấy .
Tô Đường trấn không có gì, khiến Hứa ma ma đầu tự ngờ bản , nghi ngờ có phải làm vậy đại thiếu gia không.
Dù sao tối đã ngủ chung giường, đêm tân hôn không câu nệ ngày thứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai chẳng có lý gì lại làm mình làm mẩy. Hứa ma ma hỏi: “Đại thiếu ngủ dưới cũng là phần của bí pháp xung hỉ sao?”
Bách Đình: “”
Sáng sớm ngày ra đã chọc hắn. Đau lòng quá.
Mượn danh của Nam Khang Quận chúa để lập oai quả là hiệu quả vô cùng, chẳng cần nàng phải tốn nhiều lời, ta đã tự giác nghĩ theo đó, giúp nàng tiết kiệm được nhiêu sức.
gật đầu: “Chỉ là phải để tướng công chịu thòi một gian rồi.”
Hứa ma vội vàng nói: “So những khổ cực mà Đại thiếu gia phải chịu đựng mấy năm nay, chút việc ngủ dưới đất này chẳng đáng làvi_pham_ban_quyen bao.”
“Nô tỳ ngoài làm đây, Đại thiếu phu có việc gì cứ việc sai bảo.”
Tô Đường gật đầu liên tục: “Vậy vất vả cho Hứa ma ma rồi.”
Hứa ma ma vội nói không dám, lui xuống, còn không cửa lại.
Tạ Báchbot_an_cap Đình trừng nhìn Tô Đường, nàng vừa ôm chănvi_pham_ban_quyen vừa nói: “Ngươi bớt trừng mắt nhìn ta , bâyleech_txt_ngu ta mới chỉ để ngươi dướinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đất thôi, nếu ngươivi_pham_ban_quyen còn khó chịu, ta sẽ bắt ngươi ngủ trên xà nhà, lúc phủ Tĩnh Nam Vương các ngươi còn phải cảm kích ta đếnbot_an_cap rơi nước mắt đấy.”
Vẻ mặt Tô Đường rõ dòng chữ: “Ngươi tin thìbot_an_cap cứ thử xem.”
Bách Đình tức đến răng, cần phải sao? Nam Khangleech_txt_ngu Quận chúa có địabot_an_cap vị thế nào trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phủ Tĩnh Nam này, chẳng phải phụ vương hắn vẫn bà ta phải dâng trà đó sao. Nếu Tô Đường thật sự nói việc bot_an_cap bắt buộc để bệnh, e rằng người thân treo hắn lên xà nhà chính là phụ và mẫu phi của hắn!
Một lời nói lộ đến vậy mà không mộtleech_txt_ngu ai nghi ngờ, lần đầu tiên mới biết người trong phủ Tĩnh Nambot_an_cap Vương lại dễ bị mũi đến thếvi_pham_ban_quyen.
Thấy vẻ mặt uất ức đếnbot_an_cap mứcvi_pham_ban_quyen muốn của Tạ Bách Đình, Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đường cười thầm: “Ta thấyvi_pham_ban_quyen sắc mặt ngươi so với hôm qua tốt hơn , ra đêm qua ngủ khá ngon.”
Hắn chưa từng thấy được hời rồi khoe mẽ như nàng.
qua hắn mất ngủ nửa đêm đầubot_an_cap, nhưng nửa đêm sau quả thực ngủ rất an . Nhưng nếu được trên giường, sẽ còn ngủ ngon hơn, mặtvi_pham_ban_quyen cũng tốt hơn.
Chẳng buồn để ý đến , Tạ Bách Đình đứng dậy đi ra ngoài.
Tô Đường cười bước xuống giường, Bán Hạ đứng bên cạnh đã ngây người phỗngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Tiểu thư không chỉ bắt cô ngủ đất, thậm còn muốn bắt người ngủ trên xà nhà, vậyvi_pham_ban_quyen mà cô gia cũng khôngvi_pham_ban_quyen giận. Phải chăng hôm kia tiểu thư dạo một vòngvi_pham_ban_quyen trước quỷ môn , đã nhặt được lá gan của aivi_pham_ban_quyen rơi đó mang rồi không?
Tô Đường giường, Bán Hạ vẫn đứng ngẩn ngơ, liền quơ tay trước mặt nàng: “Đang nghĩ thế?”
Bán ngơ ngác nhìn Tôvi_pham_ban_quyen : “Tiểu thư bắt nạt cô gia như , không sợ sau này bệnh tình của người khỏi rồi sẽvi_pham_ban_quyen tính sổ sau sao?”
Tô Đường đáp: “ tránh việc qua cầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rút ván, thay lòngbot_an_cap đổivi_pham_ban_quyen dạ, ta nạt chovi_pham_ban_quyen đủ vốn đã rồi tínhbot_an_cap.”
Bán Hạ:
Lại lại có thể như vậy sao?
Tô Đường nói: “Hôm nay là ngày hồi , cho ta một bộ y đẹpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
Dẫunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gả đi như , khí thế tuyệt đối không thể thua kém.
Bán Hạ đã chuẩnbot_an_cap bị y phục từ sớm, đó mà phủ Vương cho Vân nhị cô nương, toàn là những bộ váy áo mới từngleech_txt_ngu mặc , kiểu dáng tinh mỹ, thêu tinh . Mặc lên người Tô Đường cứ như làbot_an_cap được đo đóng giàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho nàng vậy.
Một bộ vân cẩm màu thiên thêu hoa lan, lan thanh nhãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thoát tục, sắc thiên mang lại cảm bao dung như biển cả. Kết hợp khí ôn hòa điềm tĩnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Đường, Bán Hạ nhìn đến ngẩn ngơ, đến cả lời ngợi cũng quên .
Tô Đường cũng cực kỳ hài lòng vớileech_txt_ngu bộ đồ này. Nàng trước bàn trang , Hạ búi tóc cho nàng, bộ sức vàng khảm ngọc dương chỉ càng tôn lên vẻ đoan trang cao quý. Những hạt đông châuleech_txt_ngu nhỏ đưa trên trâm cài lại thêm vài phầnbot_an_cap linh động, tinh .
Hạ định lấy vòng ngọc chobot_an_cap Tô Đường, nàng liếc nhìn một cái rồibot_an_cap : “ chiếc vòng hôm qua Lãoleech_txt_ngu phu nhân ta .”
ngọc đóvi_pham_ban_quyen hôm qua nàng nhìn qua cáivi_pham_ban_quyen, sắc ngọc bóng bẩy, hơn hẳn chiếc mà Bán Hạ đang trên tay.
Bán vội mở ngăn kéo, lấy chiếc vòng ngọc trong hộp gấm . Khi cầm lên xem, thấy trên đó dính một sợi tóc rụng, nàng giơ tay phủi đi, nhưng phủinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một cái không sạch, nàng liền dùng thêm chút , thế rồi vòng ngọc đột nhiên gãy đôi.
Hạ: “!”
Nếu nhờ Bán Hạ nhanh tay mắt, chiếc đã xuống đất vỡ .
Bán Hạ sợ đến mức sắp khóc: “ thưbot_an_cap, không cố ýbot_an_cap
Tô Đường cũng giật hãi, rất đã lấyvi_pham_ban_quyen lại bình . Vòng ngọc có phải đậubot_an_cap phụ đâu mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ cần ấn mạnh một chút là gãy được. Nếu Bán Hạ sự có bản lĩnh đó thì nàng nhặt được bảo vật rồi.
đónleech_txt_ngu lấy chiếc vòng, quan sát vài liền nhận ra điểm bấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thường từ vết nứt. Chiếc vòng này có dấu vết đã từng được gắn . Nàng nói: “Chiếc vòng này không do ngươi làm hỏng, trước khi đến tay ta nó đã vỡ .”
Hạ không dám tin: “Nhưng đây là quà gặp mặt Lão phu nhân ban cho người mà.”
môi Đường nhếch lên một nụ cười mỉa mai.
Trong cái phủ Tĩnh Nam Vương , từ trên xuống dưới là Lão nhân, đến lũ bàvi_pham_ban_quyen gác cổng, thậm chí cả nha hoàn bà tử hồi môn nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mang từ phủ Vương sang, có ai thật sự nàngbot_an_cap thiếu phu nhân đâu. Trong bọn họ, cùng lắm chỉ là một công xung hỉ không hơn không kémleech_txt_ngu.
Lúc dâng , Lão phu nhân bắt nàng quỳ lâu như , độ đã quá rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ràng rồi.
Tô Đườngvi_pham_ban_quyen hít một hơi thật sâu, nén cơn đang tràobot_an_cap dâng, nàng phải bình tĩnh. Chiếc vòng ngọc này hôm lúc dâng chỉ nhìnbot_an_cap qua một chút, không phát hiện ra vấn đề, vìbot_an_cap không mangvi_pham_ban_quyen Bán Hạ theo nên quà gặp mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của mọi người do nha hoàn ở viện Tùng Hạc cầm hộ, sau đó mới gửi tới.
Lúc nàng cũng không kiểm mà cất thẳng vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hộp trangvi_pham_ban_quyen điểm. Giờ đây vòng xảy ra đề, không là đồ Lão phu nhân ban cho vốn đã hỏng, hay là đã bị ai đó đổi.
Nhưng có một điều chắc chắn, làm vật ban thưởng của phu nhân, chà tâm ý của người, nàng sẽ không có kết cục tốt đẹp gì.
Tạ Bách saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rửa mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong quay lại, liền thấy Tô cầm vòng gãy tay, vẻ mặt đầy giận dữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Hắn chưa từngbot_an_cap thấy nàng đến mức này, bèn hỏi: “ chuyện gì vậy?”
leech_txt_ngu Đường gì, Bán Hạ đã tuôn như đổ đậu, mắt đỏ hoe: “Làm hỏng vật banvi_pham_ban_quyen của trưởng bối là bị Phật đường để sám hối đó.”
Tạ Bách Đình nhìnleech_txt_ngu Tô Đường, nói: “ phải chuyện gì to tát, cứ bảo do tavi_pham_ban_quyen làm hỏng đileech_txt_ngu.”
Tô Đường nhìn hắn: “Ngươi làmbot_an_cap hỏng thì ngươi phải cho ta một y hệt.” Cái quỳ của nàng không thể được.
Tạ Bách Đình:
Bách Đìnhvi_pham_ban_quyen bật cười: “Ta giúp ngươi tội còn chưa đủ, lại còn phải đền vòng cho ngươi sao?”
Tô Đường đảo mắt trắng dã, nhe răng nói: “Ngươi mà giúp nhận sao? Chiếc vòng này vốn không phải do ta làm hỏng, ta đang tức đến muốn chết , còn phải mang ơn ngươi nữa àbot_an_cap, ta có ngốc làm chuyện ngu xuẩn như thế.”
Bán Hạbot_an_cap ở bên cạnh sốt ruộtleech_txt_ngu không , gia đã muốn mà tiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thư lạivi_pham_ban_quyen không chịu, tiểu thư có ngốc không chứ.
Tạ Bách Đình Tô Đường, hắn muốn xem xemleech_txt_ngu định vượt qua cửa ải này thế nào, Nam Khang chúa còn đang đợi bắt lỗi nàng để trút giận .
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đường nhìn chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vòng trong tay, trầm ngâm một látvi_pham_ban_quyen rồi Bán Hạbot_an_cap: “Đi bưng một bát rượu đây.”
Bán Hạ không Tô Đường cần rượu làm gì, nhưng vẫn vàng đi làm theo.
Nha hoàn bưng bữa sáng lên, Tô Đường ngồi xuống cùng Tạbot_an_cap Bách Đình dùng bữa, cả hai không nói nào. Sau khi ăn , Tô Đường nói với Tạ Bách Đình: “ nay một mình ta đi thỉnh an là được rồi.”
Tạ Bách không thèm đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý đến nàng, trực tiếp đi rabot_an_cap , nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đường đang tự đa tình vậy, khiến nàng tức tối quayvi_pham_ban_quyen cuồng sau lưng hắn.
Ra khỏi Tĩnh Mặc Hiên, Bán Hạ nhỏ giọng nóileech_txt_ngu: “ thư nên để cô gia đi cùng, nhỡ bot_an_cap ai làm khó tiểu , cô gia cũng có thể bảo vệ đôi phần.”
“Hắn đó chỉ vướng chân vướng tay thôi,” Tô Đường đáp.
Bán Hạ đột nhiên cảm nhận được một luồngbot_an_cap khí thế sát phương ra từ tiểu thư nhà mình, trong lòng không khỏi rùng mình .
Tô Đường mới chỉ đến Tùng Đường một lần nên chỉ nhớ máng đường đi, giữa đường phải hỏi thămbot_an_cap một tiểu nha hoàn mới không đi lạc.
Từbot_an_cap xa thấy Tạ và Tạ Vi đi , Tô Đường chậm lại, vừa hay gặp nhau ở cửa viện.
Tạ Nhu đánh mắt nhìn Tô Đường từ xuống dưới, nghiến răng nghi lợi. Bất quá chỉ là convi_pham_ban_quyen gái củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một con riêng, vậy mà còn xinh đẹp hơn nhị cô nương, bộ Vân cẩm trên người nàngvi_pham_ban_quyen đẹp mứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến người ta sinh lòng đố kỵ. Nhưng đẹp mấy vô dụng, chẳng qua cũng chỉ là cái thủ tiết thờ chồng thôi.
Tạ Vi khom người hành lễ: “Đại ca thật là, Đại tẩu gả tới, ấy lại để tẩu một mình đến thỉnh an tổ mẫu.”
ấy vốn địnhvi_pham_ban_quyen đi cùng ta, nhưng taleech_txt_ngu thân thể ấy suy nhượcleech_txt_ngu nên không cho .” Đường ôn hòa đáp.
Tạ Nhu Tạ Vi một : “Muội thừa biết Đại không đi cùngbot_an_cap nàng , còn ý nói vậy, không phải Đại khó sao?”
“Cả phủ mà không biết Đại Vân nhị cô nương, huynh ấy chẳng qua mê không biết gì thôi, không dù chết cũng chẳng tẩu vào cửa đâu. hỉ xong, tẩu có những ngày đẹp sống đấy.”
Tô Đường không giận, cười một tiếng.
Tạ Nhu điệu này của nàng, có lời không nói, lời nàng ta nói có gì cười chứvi_pham_ban_quyen?!
Tạ Nhu tức giận nghiến răng: “Ngươi cười cái gì?!”
Quả nhiên dễ kích độngvi_pham_ban_quyen, Tô cười : “ cười ngươi phí công khích tướng, lòng ta sáng như vậy. Cho dù tướng công có thích Vân nhị cô nương đến mấy thì ? Ta gả đây xung hỉ là do Hoàng thượng chỉ, dù sau tướng khỏi bệnh nàng ta vào cửa thì cùng lắm cũng chỉ cho nàng ta vị trí bình thê, nàng vĩnh viễn không thểvi_pham_ban_quyen vượt qua ta.”
Vĩnh viễn
Hai chữ này được Đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhấn mạnh.
quả thấy rõ, sắc mặt Tạ lập tứcbot_an_cap thayleech_txt_ngu đổi. Lời mai rõ ràng như vậy, sao nàng ta không nghe cho được.
Mẹ ta gả cho Phụ vương gần hai năm, vừa gả vào đã là Trắc phi, danh nghĩa làvi_pham_ban_quyen bình thê, các thế gia đại tộc để đảm phân biệt đích thứ nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vốn chẳng cái gọi là thê, chẳng qua chỉ là giữ thể diện . Cho dù có được Phụ vương sủng áivi_pham_ban_quyen thì cũng không phảivi_pham_ban_quyen chính thê, bị đè đầu cưỡi cổ.
Thấy Tạ Nhu tức đến mức muốn đánh người nhưng lại cốleech_txt_ngu : “Bình thê thì sao chứ? Mẹ ta là không thèm vị trí chính thê , nếu không chỉ cần bà ấy , Phụ vương sớm ban cho rồi!”
Đúng cứng miệng, nhìn bộ Nam Khang chúa xem cóbot_an_cap giống người không vị trí Đích phivi_pham_ban_quyen không? Lời này nói ra chắc chính nàng ta cũng chẳng tin.
sao? Hôm qua Phụ vương bảo mẹ ngươi kínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trà , có thể thấy vị trí của công trongvi_pham_ban_quyen lòng Phụ vương không hề thấp. Mẫu bằng tử quý, bằng mẫu quý, bất luận là cái nào thì mẫu phi trong lòng Phụ tất nhiên cũng có chỗ đứng.”
Tô Đường hờ hững nhưng biểu cảm đầy vẻ châm chọc, vàovi_pham_ban_quyen tim . Tạ Nhu giận dữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vung tay, đẩy Tô Đường đang chắn đường ra.
Tô Đường đứng ngay cửabot_an_cap viện, Tạ Nhu đẩy một cái liền va vào cánh cửa.
Choang!
Một tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vỡ nát vang lên.
Mọi người còn chưa kịp ứng, kêu thất thanh của Bán Hạ đã đi: “Vòng ngọc bích Lão phu nhân !”
Trong thư phòng.
Tạ Bách Đình đang đọc sách.
Trần Thanh hiện thân : “Gia, thiếubot_an_cap phu nhân quá thông minh .”
Tạ Bách Đình ngước nhìn Trần Thanh, hôm qua khen nàng to gan, hôm khen thông minh, quả là khen không ngớtvi_pham_ban_quyen .
“Nàng làm gì rồi?” Tạ Bách Đìnhvi_pham_ban_quyen ý hỏi.
Trần Thanh : “Đại thiếu phu nhân và Đại cô nương xảy ra tranh chấp ở cửa Tùng Hạc Viện, Đại thiếu phu nhân khích tướng khiến Đại cô nương đẩy nàng một cái, làm vỡ ngọc. Lúc nàng đang tội với Lão phu nhân, Đại nương phảileech_txt_ngu đền một chiếc y hệt.”
Tạ Đình: “”
Lại về Tô Đường, nàng cùng Bán Hạ nhặt những mảnh vỡ vòng ngọc đi mách tội với Lãovi_pham_ban_quyen phu nhân.
Hai tay nâng những mảnh vỡ vòng , đầy vẻ uất ức: “Vòng ngọc phu nhân ban cho con sắc óng ánh, nhìn qua đã biết giá trị phi thường. Con vốn định đeo về nhà mẹ đẻ để cha mẹleech_txt_ngu yênbot_an_cap tâm rằng con sống ở Tĩnh Vương phủ rất tốt, giờ lại vỡ thếvi_pham_ban_quyen này, là con đã phụ sự ban thưởng của Lão nhân.”
Sắc mặt phu nhân tái mét. Nhị thái thái ngồi bên cạnh lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : “Chiếc vòng này không chỉ đáng giá nghìn vàng, mà còn là vật quý của Lão phu nhân, Lão vương gia khi còn sốngvi_pham_ban_quyen tặng cho bà, nói là vật truyền .”
“Ngươi là Đạibot_an_cap thiếu nãi nãi của Tĩnh Nam Vương phủ tavi_pham_ban_quyen, vật này mới truyền cho ngươi, kết quả đến tay ngươi ngày thứ hai đã vỡ, thật là cát tường .”
Thì ra chiếc vòng này còn có ý nghĩavi_pham_ban_quyen lớn lao như vậy.
Vòng càng quý, ý nghĩa càng phi thì làm hỏng sẽ càng .
mà nàng đã để mắt tới, thứ truyền đời này Tạ Bách Đình chưa chắc đã nhớleech_txt_ngu rõ.
Tô Đường chỉ tay vào Tạ Nhu: “ nàng đẩy con, con mới làm va vỡ vòng ngọc.”
Tạ Nhu nghiến răng nói: “Tavi_pham_ban_quyen nhìn ra rồi, ngươi ở cửa viện cố ý khích tướngvi_pham_ban_quyen ta, dẫn dụ ta đẩy ngươi. Vòng ngọc này ngươi đã làm vỡ lâu, sợ tổ mẫu phạt mới tính ta!”
Tô Đường đang nghĩ phải tốn công thế nào mới biếtvi_pham_ban_quyen là kẻ kế chiếc vòng này, không ngờ như vậybot_an_cap đối phương đãvi_pham_ban_quyen tự .
Tô Đường nhìn Lão nhânleech_txt_ngu: “Đại cô nương đẩy con vòng ngọc bị valeech_txt_ngu vỡ, nàng ta không hối cải còn vu con hãm hại tính kế, xin Lão nhân chủ cho con.”
Nhu tức điên lên, cũng nhìn Lão phu nhân nóivi_pham_ban_quyen: “Tổ , con đẩy nàng ta, nhưng nàng ta lấy tư cách nói làm sai? Nếuleech_txt_ngu nàng ta không Vân nhị nương thì đã cho Đại ca xung rồi, nàng ta kế con! Xin tổ mẫu làm chủ cho !”
Hai người thi nhauleech_txt_ngu kêu oan, tiếng sau to hơn tiếng trước khiến Lão phu nhân đầuleech_txt_ngu. Bên ngoài, Nam Khang Quận chúa Tam thái thái, Tứ thái thái đi vào, nghe vậy nói: “Có phải ngọc cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vấn đềvi_pham_ban_quyen hay không, kiểm một chút là biết ngay.”
Bà ta đích thânvi_pham_ban_quyen đi trước mặt Tô Đường để kiểm tra.
cứ thế tay nâng vòng ngọc. Nam Khang Quận chúa nhìn hồi lâu, ban đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn trấn định nhưng dần màyvi_pham_ban_quyen nhíuvi_pham_ban_quyen chặt .
Lật tới lật lui mấy lần cũng không tìm thấy dấu vết dán lại ở chỗ nứt vỡ, vốn đã bị hòa tanleech_txt_ngu sạch sẽ rồi.
Không có dấu thì không chứng minh vòng ngọc đã từ trước để Tô Đường thể bị buộc tội tích mưu hãm hại con gái bà ta.
Nam Khang Quận chúa nói: “Sao ta nhìn nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không giống chiếc phu nhân thường đeo nhỉ?”
Lời này vừa thốt ra, Tô Đường đã biết chiếc vòng thật đầy ý mà Lão phu nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ban cho đã bị Nam Khang Quận chúa tráo bằng đồ giả rồi.
Tô Đường vòng ngọc cho Lão phu nhân xem, Lão phu nhân liếc mắt đã nhận rabot_an_cap phải mình đã tặng.
Đường lắp bắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Sao có thể không phải chứ? Vòng ngọc Lão phu nhân ban được đưa tới Tĩnh Mặc Hiên, sáng nay con mới lấy ra đeo mà. Nếu giả thì chiếc vòng chẳng bị ai lấy rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao?”
Vừa dứt lời, một nha hoàn từ ngoài đi vào, khom nói: “ thiếu nãi nãi, xe ngựa Tín Vương phủbot_an_cap tới đón người về nhà mẹ đẻ đến rồi.”
Tô Đường nói với Bán Hạ: “ báo với Tín Vương phủvi_pham_ban_quyen, nói ta bận việc, hôm nay e là không rồi, bảo họ ngàyvi_pham_ban_quyen mai hãy tới đón.”
Bán Hạ định đi thì bị Nhị thái thái lại, bà ta ngạc nhiên nhìn Đường: “Đại nãi không định hôm nay sao?”
mắt Đường tối sầm lại: “Con cũng muốn về, nhưng Lão phu ban cho con vật quý giá vậy màvi_pham_ban_quyen con không được để mất mất, dù có về thì lòng cũng yênbot_an_cap, nên tìm thấyleech_txt_ngu rồi mới về cũng chưa .”
Nói xong, Tô Đường nhìn phía Lão phu nhân nói: “Con về Mặc Hiên xét vòng ngay, dù có phải sâu thước con phải tìm cho ra.”
Ngàyleech_txt_ngu hôm qua Vương phủ đã muốn đón nàng về lại mặt, nhưng bị khước từ một lần, hôm nay thì không thể từ chối được nữa.
Lão phu nhân lần tràng hạt trong tay, liếc nhìn Tam thái thái một cái, Tam thái thái liền hiểu ý nói: “ Vương phủ hôm qua đã sai đón rồi, hôm nay thiếu phu nếu còn không về, là khiến Tín Vương phủ hiểu Tĩnh Nam phủ chúng ta không chịu người.”
Tô Đường lắc nói: “Ta thái thái làleech_txt_ngu muốn tốt cho ta, nhưng ngườibot_an_cap Mặc Hiênbot_an_cap đều có hiềm nghi, trước khi tìm , không ai được phép rời khỏi Nam Vương phủ bước.”
Tam thái nhìnbot_an_cap Tô Đường, : “Đại thiếu nhân nói đúng, có điều nếu của Tĩnh Mặc đều có nghi thì không thể bọn đi xét, hay là để Quận chúa phái người đi đi.”
Tô Đường không phản đối, Nam Khang Quận chúa liền phái người đibot_an_cap.
Tô Đường thong thả ngồi xuống uống .
Uống hết một chén trà, lại thêm chén nữa, mới một nha hoàn sải bước đi vào, tay cầm một chiếc hộp gấm, thở hổn hển : “ thấy rồi, vòng ngọc tìm thấy rồi.”
Tô Đường mày, độ quả nhanh thật: “Tìm thấy ở đâu?”
hoàn thưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Tìm thấy ở ngăn kéo bí mật dướinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng trong hộp trang của thiếu phu nhân. Nghe nha hoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở Tĩnh Mặc Hiên nói, hôm qua Lý ma đã dọn dẹp bàn trang điểm, lẽ là bà ta đã chỗ để.”
Thật là tuyệt tìnhvi_pham_ban_quyen, thế mà lại ma ma gánh cái tội này. Lúc này Lý ma ma không biết đã bán đi nơi nào rồi, nhiên không thể tìm về để đối chất.
Nhưng quan trọng tìmbot_an_cap lại đượcvi_pham_ban_quyen vòng ngọcbot_an_cap rồileech_txt_ngu.
Tô Đường nhậnbot_an_cap lấy vòng từ tay nha hoàn, đeo vào cổ taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, định cùng Lão phu nhân cáo lui lại .
Kết quả mới đi hai bước, Tô Đường lạileech_txt_ngu dừng lại, quay người nhìn về phía Tạ Nhu: “Ta vui quá suýt chút nữa quênleech_txt_ngu mất, chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chiếc ngọc đó không phải là món đồ Lão phu nhân ban thưởngbot_an_cap, thì Đại cô nương cũng làm vỡ một chiếc ngọc của ta, xét về tình về lý nên đền cho ta một chiếc tương tự.”
Tạ Nhu tức đến cả mắt, đôi phấn dưới tay áo siết chặt, không cam lòng một chiếc vòng, nhưng lại không thể nói lời .
Nam Khang Quận chúa lùng nói: “Làm sai thì phải trả giá. Đại thiếu phu nhân đẩy Vân nhị cô nương nên phải đi xung hỉ, Nhu nhi đẩyvi_pham_ban_quyen Đạibot_an_cap thiếu phu nhân, không thiếu phu nhân nói cũng nên đền cho nàngleech_txt_ngu ấybot_an_cap một vòng .”
trạng Tạ Nhu nhẹ hơn nhiều, so với việc phải cho một kẻ bệnh tật để xungleech_txt_ngu hỉ, nàng phải đền một chiếc vòng ngọc thì đáng là bao. Huống hồ, sớm gì nàng ta cũng sẽ lấy lại!
Tạ ngoan đáp: “Nữ nhi đãleech_txt_ngu rõ.”
Đường khẽ người lễleech_txt_ngu, dẫn theo Bán Hạ rời đi.
Ra Song Hạc Đường, Hạ vẫn cònleech_txt_ngu cảm thấy lâng lâng. nương nhà nàng khôngbot_an_cap chỉ lấy lại vòng thật do Lão nhân ban , còn khiến Nam Khang Quận chúa mất , phải đền thêm một chiếc khác, cô nương quá lợi hại.
Ánh mắt Bán Hạleech_txt_ngu nhìn Tô Đường đầy vẻ sùng bái, dần dần, nàng phátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện hướng đi không đúng, liền nhắc: “Đây không phải đường về Mặc Hiên.”
Tô Đường nói: “ biết, đi thẳng ra cổng chính.”
nương lại mặt mà gia đi cùng sao?” hỏi.
“Chàng ta sẽ không đi đâu.”
Tô Đường khẳng định chắc chắn.
nghĩ cũng , cô gia Tín Vương phủ thực rất khó .
Tô Đường nhị , liền nghe thấy tiếng bánh xe lăn quen thuộc, Bán Hạ quay đầu lại Trần Thanh đangvi_pham_ban_quyen đẩy Tạ Bách Đình đi tới.
Bán Hạ nhìn Tô Đường: “Chẳng phải nương nói cô gialeech_txt_ngu sẽ không đến Tín Vương phủ sao?”
Khóe miệng Tô Đường giật giật: “Có lẽ chàng ta định ra khỏi phủbot_an_cap thôi.”
Tạ Bách Đình đi tới, Đường nhìn chàng, chớp mắt hỏi: “Ngươi phảileech_txt_ngu địnhvi_pham_ban_quyen đi cùng lại mặt đấy chứ?”
Tạ Bách Đình tựa người trên xe lăn nhìn nàng: “Chẳngvi_pham_ban_quyen lẽ nàng không định để đi cùng sao?”
Nói vậy là định đi cùng nàng rồi.
Chàng ta thuốc sao?
Trông thế này cũng không lắm, Tô Đường nghĩvi_pham_ban_quyen một chút liềnleech_txt_ngu cảm thấy vui: “ đúng là cơ hội tốt để đường đường chính chính Vương thăm người trong mộng, nhỏ của ngươi hiện đang trong tay ta, nếu làm ta mất mặt, tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ trở tình đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.”
thiếu phu nhân, hiểu lầm rồi”
Thanh định giải thích thì bị Tạ Bách Đình giơ tay ngắt lời, chàng nhìn Tô Đường nói: “Nếu nàng không cần đi cùng thì thôi .”
Nói xong, chàng định đẩy lăn quaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trở về.
vội vàng giữ lấy xe lăn, cười làm lànhbot_an_cap: “Là ta lòng tiểu nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đo lòng quân tử , ta tin ngươi sẽ không làm ta khó xử.”
Không cần Trần Thanh, Đường tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mình đẩy Tạ Bách Đình hướng về phía cổng lớn.
Nha hoàn bà tử nội viện thì đồng tình cho thiếu phu nhân phải lẻ loi một mình về lại mặt, nhânvi_pham_ban_quyen viện thì nhìn đến ngây .
Đại thiếu gia và Vân nhị cô nương hữunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìnhvi_pham_ban_quyen nhưng không thể thân, nhị nương còn bị Đại thiếu phu nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hôn mê đến giờ chưa tỉnh, chàng đibot_an_cap Đạivi_pham_ban_quyen thiếu nhân vềvi_pham_ban_quyen đó, không sợ làm nhà Tín Vương phủ tức chết sao?
Tiền việnbot_an_cap, phòng khách phụ.
Lý quản sự của Tín phủ đó trà, chờ đợi có chút sốt , liên tục nghiêng ra cửa.
Vừa thấy tiểu sai vào báo thiếu phu nhân sắp ra đến cổng , Lý sự tức đặt chén trà trong tay xuống, vàng nên nắp chén trà còn chưa đậy kín, khiến tiểu sai trong phòng phải mắt nhìn.
Ngày hôm Tín Vương phủ đã sai tới đón Đại thiếu nhân, Nam Khang Quậnleech_txt_ngu cho về, xe ngựa phải vềleech_txt_ngu không, nên sáng sớm hôm nay bọn lại tới.
ravi_pham_ban_quyen Đạivi_pham_ban_quyen thiếu phuleech_txt_ngu nhân quan trọng đến với Tín Vương phủ, nhưng lúc sự của Vương phủ đượcvi_pham_ban_quyen dẫn vào phủ còn cười nói rằng Tín lão vương phi quá nhớ Đại thiếu phu nhân, nếu nay còn không đón được, e Tín lão vương gia sẽ thân đón .
Lý quản sự ngồi đây chén trà, chờ đến mức gần như ngồi không yên, đó cứ như thể nếu được Đại thiếu phu nhân về thì trờileech_txt_ngu ở Tín Vương sẽ sập xuống vậy.
Lý quản sự vã rabot_an_cap khỏi phòng khách phụ, xa Tô Đường đẩy Tạ Bách Đình đi , bước chân ông khựng lại.
Tạ Bách Đình đi cùng Tô Đường về lại , cả hạ nhân của Tĩnh Nam Vương phủ còn chấn kinh không dámvi_pham_ban_quyen , huống chi là quản sự Tín Vương phủ. Đặc biệt khi thấy Tô Đường mặt rạng rỡ, không chút hận.
Chẳng phải Tô cô nương không xungbot_an_cap hỉ, tiếc treo tự tận sao, thế nào cũng không giốngvi_pham_ban_quyen như đangleech_txt_ngu có tâm trạng tồi tệ.
Ánh mắt Lý quản lại rơi trên mặt Tạ Bách Đình, tuy sắc mặt không được tốt lắm, nhưng dung mạo thì chê vào đâu được, cũng không thấy có vẻ gì đang tức giận.
Lý quản sự thấy khó xử rồi.
cô nương về lạibot_an_cap mặt là chuyện tốt, nhưng đối với Tín phủ , biệt là , thật sự không để tiếp .
Lý quản sự tiến lên lễ, sau đó ấp úng định nói gì đó.
Tô Đường cười hỏi: “Lý quản sự có lời gì không nói sao?”
Lý quản sự liềnleech_txt_ngu thưa: “Cô gia cùng cô nương về lại mặt sao?”
Nụ mặt Tô Đường cứng lại.
Hỏi như vậy, rõ ràng là Tín Vương không chuẩn bị đón tiếp tân cô gia rồi. Phàm người có chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net huyết tính, hôm nay chắc chắn quay về nữa.
Tín Vương phủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vì Vân nhị nương mà thực sự chẳng màng đến việc nàng ở Nam Vương phủ sống có tốt không.
ta đã không màng đến nàng, thì cũng hy vọng Tô Đường nàngleech_txt_ngu sẽ nể mặt Tínleech_txt_ngu Vương phủ mà nóivi_pham_ban_quyen lời hay ý đẹp. Tô vừa mở miệng đã trực tiếp đâm thủng lớp giấy dán cửa sổ: “Tín Vương phủ đây là không ý gặp tân cô gia sao?”
Sống lưng Lý quản sự căng thẳng, vội vàng : “Cô nương hiểu lầm rồi, Tín Vương phủ mong còn không được cô gia cùng , chỉ là khỏe cô gia không , nên lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc tĩnh dưỡng làm trọng, sau này cơ hội cùng cô nương về lại mặt nhiều mà. Hơn nữa xe ngựa ta mang tớibot_an_cap hơi nhỏleech_txt_ngu một chút”
Tô Đường nhìn Tạ Bách , nhạt nói: “Xe ngựa ngồi không vừa .”
Tạ Bách Đình vỗvi_pham_ban_quyen vỗ đầu , thản nhiên tiếng: “Tĩnh Nam phủ ta còn chưa đến mức ngay cả một cỗ xe ngựa cũng .”
Lời này chẳng khác nào một lưỡi đaonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thẳng về phía Quản sự họ Lý.
Phủ Tĩnh Nam Vương mà sao? Phủ Tĩnhbot_an_cap Vương mà thì khắp đô này chẳng còn nhàbot_an_cap nào coi là sung túc nữa.
Quản sự Lý kinh hoàng vía, hoàn không biết phải tiếp thế nào, sợ nói một sẽ khiến Tạ Bách Đình tứcbot_an_cap giận mức xảy ra chuyện chẳng lành.
“Đi thôi.”
Tạ Bách Đình ra lệnh, Tô Đường liền đẩy xe lăn của hướng đại .
sai của Phủ Tĩnh Nam Vương đã đánh một cỗ xe ngựa tới, Tạ Báchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đình nhìn xe ngựa của Phủ Vương, nói: “Tuy nhỏ một chút, nhưng chịu khó chenleech_txt_ngu chúc .”
Tô Đường nhìn hắn, trên trán hiện lên một hỏibot_an_cap lớn.
Đôi mắt đen láy như đá hắc của Tạbot_an_cap Bách Đình phản chiếu ánh sáng: “Ta muốn rời khỏi nàng.”
Tô Đường:
Giọng trầm thấp nồng đượm như rượu lâu năm, kết với gương mặt mê hoặc chúng sinh, cộng ánh mắt thâm tình leech_txt_ngu Đường nổi hết davi_pham_ban_quyen , davi_pham_ban_quyen đầu tê từng trận.
Có cần phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dọa người như vậy không? Nàng chỉ bảo hắn phối hợp một , chứvi_pham_ban_quyen đâu cần phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net diễn sâu thế này. Diễn quá đàvi_pham_ban_quyen , làm ảnh hưởng đến kỹ năng diễn xuất của , hôm nay nàng mới là nhân vậtbot_an_cap chính cơ mà.
Tô Đường Tạ Bách một cáivi_pham_ban_quyen, ra hiệu bảo hắn tiết chế lại. Chẳng biết Tạ Bách Đình thấy thấy mà không thèm tâm, hắn trực tiếp đưa tay ra, ý tứ rất rõ ràng, hắn dậy khỏi xe lăn cần Đường đỡ.
Tô Đường sắp hết kiên nhẫn, không biết hắn định làm gì nhưng tay rabot_an_cap dìu hắn.
Tạvi_pham_ban_quyen Bách Đình nắm lấy Đường. Bàn nàng quá nhỏ bé sobot_an_cap với tay hắn, mềm tựa cỏ nhu, da trắng mỡ đông, cảm giác ấy khiến lòng hắn gợn một tia nhỏ.
Sau khi đứng dậy khỏi xe lăn, hắn dẫn Tô Đường bước xuống bậc , đạp lên ghế nhỏ lên ngựa.
sự họ Lý đứng bên cạnh nhìn đến .
mới gặpvi_pham_ban_quyenbot_an_cap cô nươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và Tạ đại thiếu gia, ta đã thấy cảmbot_an_cap giữa có vẻ rấtbot_an_cap tốt, nhưng ông ta cứ ngỡ đó là ảo giác. Tạ đại thiếu gia vốn nặng lòng với cô nương nhà ông ta, Tô cô còn không kịpbot_an_cap, có thể thích nàng được? Thếleech_txt_ngu nhưng nhìn họ lúc này, quan hệ còn mặn nồng hơn cả phu thê thanh mai trúc mã.
Tạ thiếubot_an_cap gia đi cùng Tô cô nương về nhà ngoạibot_an_cap, là để chống lưng chobot_an_cap nàng ở Phủ Tínleech_txt_ngu sao?
Xe ngựabot_an_cap Phủ , nhưng Trần Thanh đã giành lấy việc của phu xe. Vì có người củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phủ Vương ở đó, đạivi_pham_ban_quyen thiếu gia và đại thiếu nhân thể tùy ý trò chuyện.
Vào trong xe ngựa, Tạ Bách Đìnhvi_pham_ban_quyen tựa thành xe, khoanh tay trước nhìn Tô Đường. Thấy nàng hơi , đáy mắt hắn thoáng qua một cười: “Biểu hiện vừa rồi khiến nàng hài lòng không?”
Nàng có nói sao? mới biếtleech_txt_ngu đang nghĩ cái gì. Tô Đường nhìn hắn, : “Chàng làm là đang tự đào chôn mình đấy.”
Họ mình diễnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ân ái, nhưng người của Phủ Tín đâu cóvi_pham_ban_quyen biết, họ sẽ chỉ nghĩ hắn là kẻ trăng hoa, quá dễ dàng thay đổi dạ.
Hơn nữa, bây giờ ân ái như vậy, ba thángleech_txt_ngu sau hòa ly khiến bao nhiêu người phải , chắc chắn sẽ bị mắng là kẻ vong ân nghĩa, qua cầu rút ván. lúc đó, Phủ Tín Vương liệu có gả Vân nhị cô nương cho hắn nữa không?
rấtbot_an_cap tự tin vào y thuật của mìnhbot_an_cap, nhưng hắn có tin tưởng nàng đến thế không?
Nàng luôn cảm thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.netbot_an_cap gì đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỳ lạ. Tuyleech_txt_ngu họ chỉ mới ở bên nhau đoản ngủnbot_an_cap hai ngày, nhưng trực giác bảo nàng rằng hắn không phải hạng ngườivi_pham_ban_quyen làm không tính đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hậu quả. Ngược lại, hắnvi_pham_ban_quyen là kẻ tâm cơ thâm trầm, kín kẽ xảo .
Bách Đình : “ không thể nhận ân huệ củabot_an_cap nàng mà không đáp lại.”
Cũng còn chút lương tâm đấy. Chỉ là hắn nỗ lực phối hợp để trút giận cho nàng này, sau khi nàng rời đi, thật chẳng tống tiền hắn một vố thật đậm.
Xe lộc tiến về phía trước, hai ngườibot_an_cap không gì để nói. Tạ Bách Đình nhắm mắt dưỡng thần, còn Tô Đường vén xe nhìn ra ngoài đường.
Trên phố đông đúc, xe đi không nhanh, bánh vấp phải hòn đáleech_txt_ngu khiến xe bị nghiêng, Tô Đường đứng không vững, ngã nhào vào Tạ Bách Đình.
nàng đập trúng ngực Tạ Bách Đình, đau đến mức hắn phải hừ nhẹ một tiếng.
leech_txt_ngu Đường vội vàng dậy, lại vướng vào đai lưngvi_pham_ban_quyen ngọc khắc hình ngũ phúc của Tạ Bách .
“Đừng động.”
Tạ Bách Đìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giúp nàng gỡ tóc , Tô đến nhăn mặt: “Chàng nhẹ tay một chút, đau”
Lại nói đến Quản sự họvi_pham_ban_quyen , xe ngựa vấp suýt lật, sợ lại ra tự nên lập tức cưỡi ngựa lên phía trước dẫnleech_txt_ngu đường. đi đến cạnh xe ngựa thấy câu nói này, ông ta vô thức liếc nhìn vào trong xe, nhưng rèm xe đóng kín mít, ông ta chẳng nhìn thấy gì cả.
Chỉ là lời nói này thật người ta liên tưởng không thôivi_pham_ban_quyen, thân Tạ đại gia vốn hưbot_an_cap nhược, chẳng lẽ bannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày ban mặt đã làm càn trong ngựa như sao
Quản sự họ Lý dẫn phía trước.
xe , Tôvi_pham_ban_quyen Đường và Tạ Đình ngồi ngay ngắn, không ai lên , đến khi dừng lại cửa Phủ Tín .
Việc Tạ Bách Đình đi cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về nhà đã khiến Quản sự họ Lý kinh từ Tĩnh Vương, chi lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mọi người ở Phủ Tín Vương.
Xe ngựa vừa dừng, tiểu sai của Phủ Tín Vương vồn vã ghế kê chân tới. Kết quả rèm xe vén lên, bước ra không phải Tô Đường mà Tạ Bách Đình, khiến tên tiểu sai lúc đó sững sờ tại chỗ.
Sau xuống xe, Tạ Bách Đình trước nhữngleech_txt_ngu ánh mắt trợn vì kinh ngạc của nha hoàn, sai đã đưa tay dìu Tô Đường xuống. Sauvi_pham_ban_quyen đó, hắn không hề buông tay cứ thế dắt Tô Đường bước lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thềm, đi qua đại môn Tín Vương. Ngược lại, Tô vốn mỏng, mấy lần cố gắng tay lại nhưngleech_txt_ngu chẳng tác dụng gì, bị nắm rất chặt.
Bàn tay bị nắmleech_txt_ngu chặt kia, chẳng biết là do nhiệt độ của Tạ Báchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đình quá caobot_an_cap hay do bị đámleech_txt_ngu hạ nhân Phủ Vương nhìn chằm chằm, mà Tô Đường cảm thấy nó nóng rực như một thanh sắt nung , khiến cả cổ và mặt cũng đỏ bừngbot_an_cap .
Tên này chắc chắn là dây thần kinh nào đó trong não bị chập rồi nên phát như vậy. Tuy nhiên, nhìn thấy vẻ mặt phẫn nộ của đám hạ Phủ Tín Vương, trạng Tô Đường lại thấy sảng khoái.
Việnvi_pham_ban_quyen Thúy Bách.
Đây nơi của Tín Lão Vương phi.
Tạ Bách dẫn Tô Đường vào chính đường, nhìn thấyvi_pham_ban_quyen Tín Vương gia và Tín Lão Vương phi đang ngồi sập La Hán, hắnleech_txt_ngu mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net buông tay Tô Đường ra.
Lúc buông tay, ngón khẽ lên bàn tay một .
Đầu ngón tay hắn vết chai, khiến mu bàn tay Tô Đườngleech_txt_ngu hơi đau. Nàng biết bot_an_cap hành động vô ý hay hắn muốn truyền đạt gì, nhưng dù là đi nữa, họ đâu có thiết ăn ý đến mức đó chứ.
Trong chính đườngleech_txt_ngu không có nhiều người, Tín Lão gia và Tín Lão Vương phi trên sập La , Tô Hồngleech_txt_ngu Sơn Hứa thị phía bên .
Nhưng bất ai, trên mặt cũng không cười nào.
Tín Lão Vương phi nhợt nhạt, tinh thần tiềubot_an_cap tụy, nhìn qua là biết đang cố gắng gượng dậy. Dù ngồi dáng vẻ vẫn có chút lung lay sắp đổ, bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dạng đó khiến Tô Đường không lòng.
ức của nguyên nên cũng hiểu đôi về Phủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tín Vương.
Tín Lão Vương phi đời sinh được cho Tín Lão Vương gia ba một con gái, ngặt nỗi phận của họ đều manh.
Trưởng chưa lập gia đình đã cứu giá mà qua đời.
Thứ tử đã tử sa trường vài trước, chỉ có một con gái, nay đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuất giá phu.
Tam tử tuy còn sốngleech_txt_ngu, nhưng nhìn Phủ Tín Vương lòng đứa con thất lạc bên ngoài về là đủ thấy tình hình khôngvi_pham_ban_quyen hề khả quannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Vân Tam lão gia bệnh tật quấn đã lâu, đứa con trai duy nhất dưới ba tháng trước phụng chỉ rời kinh việc, kết quả trên đường kinh gặp phải thủy tặc, bị sátleech_txt_ngu rơi xuống nước, đến nay vẫn bặt vô âm tín, không thấy chếtleech_txt_ngu không thấy xác.
Vân Tam lão gia không chịu nổi đả kích, mấy lần lâmleech_txt_ngu vào tình trạng kịch, hiện giờ hoàn dựa vào tianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hy vọng mỏng rằng con mình vẫnbot_an_cap còn sống để cầm cự hơi .
một người con gái , Tín Lão vương phi chỉ còn lại Vân nhị cô nương là đứa cháu gái duy nhất hạ. nàng ta vẫn hôn mê bất tỉnh, trước hàngbot_an_cap loạt đòn công kíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liên tiếp mà bà vẫn cóvi_pham_ban_quyen thể gượngvi_pham_ban_quyen không bệnh, Tô Đườngbot_an_cap cũng phải bội tâm tính của bà.
Đối những gì Tín phủ gánhvi_pham_ban_quyen chịu, Tô Đường rất đồng cảmvi_pham_ban_quyen, nhưng kỷ sở bất dục thi ư nhân, Tín Vương phủ vì không để Vân nhị cô nương thủ tiết mà tính Tô Đường, khiến uất ức đến mức tìm tới cái chết, nghĩ đây, lòng nàng lại sắt đá trở lại.
So với dáng vẻ lung lay sắp của Tín Lão vương phi, Tín Lão vương gia trông khá hơn nhiều. Dẫu sao cũng là người từng qua chiếnbot_an_cap , đã quen với sinh tử, nếu ngay cả ông cũng trụ vững thì Tín Vương phủ thực sự sẽ sụp đổ.
Nha hoàn mang đệm bồ đoàn tới, định đặt trước mặt Tín gia và Tín Lão vương .
Tín vương xua bảo nha hoàn mang đi.
Tô Hồng Sơn hỏi: “Lão vương gia, ngài đây là?”
Tínbot_an_cap Lão vương gia nhìn Tô Đường một cái nói: “Đình nhi thân thể suy nhược, cần bọnleech_txt_ngu chúng quỳ xuống kính trà .”
Tô Đường: “”
Tín vương gia bị lé sao?
Lời này không phải nên nhìn Tạ Bách Đình mà nói saovi_pham_ban_quyen, sao lại nhìn nàng?
Hồng Sơn nghiêm nghị nói: “ tiết không thể phế, hiền tế theo về cửa, lẽ nào lại quỳ xuống kính ?”
Nha hoàn lại đặt bồ đoàn xuống.
từng quỳ trà cho Lão phu , Tĩnh Nam Vương Vươngvi_pham_ban_quyen Phi ở Tĩnhbot_an_cap Nam Vươngleech_txt_ngu phủ, nay Tạ Đình theo về cửa, kính trà cho tổ phụ, tổ mẫu và cha mẹ nàng cũngleech_txt_ngu lẽ đương nhiên.
Nha bưng tới, Tô Tạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bách quỳ xuống kính cho Tín Lão gia và Lão vương phi.
Tín Lão vương gia còn ổn, nhưng Tín Lão vương phi thì khỏe yếu, đôi tay nhận chén run rẩy thôi. Nếu không nhờ vương thời đỡ lấy, e chén trà đã xuống đất.
Lão vương phi gương mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêleech_txt_ngu lươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Già rồi, không dùng được nữa.”
Tín Lão vương gialeech_txt_ngu nắm Tín Lão vương phi nói: “Bà đừng nghĩ nhiều, chén trà ta uống thay bà.”
Tín Lão vương sống mũi cayvi_pham_ban_quyen xè.
Sau khi kính trà cho Lão vương gia và Tín Lão vương phi, tiếp đến kính trà Tô Hồng Sơn và Hứa thị.
Tô Hồng Sơn trà xong, nhìnbot_an_cap Tạ Bách Đình : “Nghe Lão vương gia khen ngợi của ngươi rất khá.”
Chân Tạ Bách Đình khẽ nhíunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại một cách khó nhận ra, tốn đáp: “Lão vương gia quá rồi.”
Tô Hồngbot_an_cap Sơn đặtleech_txt_ngu trà xuốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi nói: “ cùng ta đánh ván cờ.”
Dứt lời, Tôvi_pham_ban_quyen Hồng Sơn sải bước rời đi.
Ý đồ hắn ra rõ ràng thế, Tạ Bách Đình sao có thể không nhìn ra, chỉ là phụ cóbot_an_cap lệnh, cũng chỉ đành tuân theo. Tạ Bách Đình nhìn Tô Đường cái rồi đi theo Tô Hồng Sơn.
Tạ Báchbot_an_cap Đình vừa đi khỏi, Vân Tam thái thái bên liền xông vào. Gương mặt bà ta trắng , đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt sưng đỏ, gào thét kiểm soát với Tô Đườngbot_an_cap: “Ngươi rốt cuộc đã làm gì con gái ta?!”
Sợ Vân Tam thái thái làm tổn thương Tô , Hứa thị vội vàng nàng phía sau. Tín Lão phi bên kia tứcbot_an_cap toàn thân run rẩy, quát mắng Vân Tam thái thái: “Ta phải đã bảo ngươi đừng quản chuyện này sao? đây gì?!”
Nước mắt Vân Tam thái thái chã rơi, nghẹnbot_an_cap ngào không thành tiếng: “Con có không tới sao? Dực nhi tung tích không , sinh tử chưa biết, Gia nhi bị người ta ám , đến vẫnleech_txt_ngu mê không , mẹ bảo con làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao ngồi yênvi_pham_ban_quyen trong mà không quản cho được?”
đoạn, bà ta đột ngột mắt Tô Đường: “Ngươi rốt cuộc đã làm gì con ta?!”
Ánh lạnh xen lẫn tơ máu, tựa như một con rắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net độc đang ẩn mình trong bụi đã khóa chặt con mồi, chỉ chực chờ ra cắnleech_txt_ngu .
Đường lạnh một tiếng, đáp: “Ta làm gì con gái bàvi_pham_ban_quyen, chẳng phải thiên hạ đều biết cả rồi sao?”
“Tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và tỷ ấy vì chuyện nhận quy tông mà xảy ra tranhleech_txt_ngu cãivi_pham_ban_quyen bên hồ, ta đã đẩy tỷ ấybot_an_cap xuống nước khiến tỷ mê bất tỉnh.”
“Ta tự làm tự chịubot_an_cap, không thể không thay tỷ gả vào Tĩnh Nam Vương phủ để xung hỉ cho Đại thiếu gia, hôm nay là ngày ta về cửa.”
Nói xong, Tô Đường tự giễu: “Nếu như ta gả đi xung hỉ mà vẫn không thể làm tiêu tan cơn của Vươngleech_txt_ngu , người vẫn muốn tính sau, thì ngày đó khi ta thắt cổ tự tận, hà tất phải cứu ta làm gì? Cáileech_txt_ngu mạng này cho lỗi lầm gây phải là hay sao!”
Vì phẫn nộ, giọng vừa lớn vừa rẩy, như ngọc rơi .
Tam thái tháibot_an_cap đầu hoảng hốt, vì Tô quá đỗi hùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồn, cứ thể việc hôn mê không phải do làm vậy. Vân Tam thái nắm chặt : “Ngươi bớt giả ngốc với tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi, ngày xuất giá, đã làm gì Gia ?!”
Cứ quanh co lòng , ngay cả một lỗi cũng chịu nhận mà đã muốn nàng thừa , xem ra quá coi nàng .
Tô Đường hờ hững nói: “ còn có thể làm gì? Ta đang nỗ bù đắp lỗi lầm, hy vọng xung hỉ có tác tỷ sớm ngày tỉnh lại, vậy mà bà lại đãbot_an_cap làm gì tỷ ấy.”
“Cứ cho là ta có ý đó đi, nhưng ngày hôm ấy trong phòng nha hoàn bà tử, sự chứng kiến của bao nhiêu người, ta có thể làm được gì?”
Nha hoàn đứng sau Vân Tam thái thái lớn tiếng: “Chính mắt ta nhìn thấy kim bạc đâm vào Nhị cô nương nhà chúng ta!”
Đường cười, trò dọabot_an_cap vụng vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế này mà cũng định dọa nàng sao?
Bảnvi_pham_ban_quyen thân không có não lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ ngỡ ai cũng có não chắc.
liếcbot_an_cap nhavi_pham_ban_quyen nọ, cười như không cười: “ thấy ta cầm kim bạc Nhịvi_pham_ban_quyen nhà ngươi, sao lúc đó ngăn cản? Hay là xem đến mức hưng , thậm chí còn tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâm thêm vài kim nữa?”
mũi nha hoàn trắng , quỳ sụp xuống kêu dám.
Vân Tam tháivi_pham_ban_quyen thái không ngờ tâm tính Tô Đường lại kiên định đến , trực ra đòn phản công, ngay cả khi nha hoàn dọa dẫm cũng không sắc. Bà ta nghiến răng: “Ngươi không lấyvi_pham_ban_quyen kim bạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâm con ta, vậy ngươi kim bạc để làm gì?”
Đường bảo Bán Hạ tìm mình bộ kim bạc, lúcbot_an_cap đó cần gấpvi_pham_ban_quyen, Bán Hạ không kịp ra phủ mua nên đã lấy từ tiểu sai ở phòng Tín Vương , chuyện khôngbot_an_cap thể giấu được trongbot_an_cap phủ.
nếu chỉ dựa vào việc nàng đòi một bộ kim bạc mà mong ép nàngleech_txt_ngu nhận tội thì đúngbot_an_cap tâm vọng tưởng.
thản nhiên đáp: “Ta chỉleech_txt_ngu cảm xung hỉ là vô căn cứ, chữa bệnh cứu người là việc của đại phu, ta chỉ đành đánh liều xem ngựa chết như ngựa sống mà chữa, xem có thể như mèo mù vớ vi_pham_ban_quyen châm cho Tạ đại thiếu giavi_pham_ban_quyen tỉnh lại hay không.”
nhẹ nhàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưng lại khiến nhữngbot_an_cap người trong runbot_an_cap rẩy hồi lâu không thể bình tĩnh . Họ từng thấy xem mạng người như trò đùa như nàng, lẽ nàng không sợ châm một nhát khiến đại thiếu gia về chầu trời luôn sao.
Hứa thị lại càng sợ mức lưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đổ mồ hôi lạnh: “Thật là hồ đồ!”
Tô Đường ra vẻ ủy khuất: “ lẽ xung hỉ không phải là hồ đồ sao? sao ta đã châm chobot_an_cap đại thiếu trở nên hoạt mạnh rồi.”
Hứa thị á khẩu.
Đôi mắt Vân Tam tháibot_an_cap thái đỏ rực, Đường bà ta, đáy mắt thản như một đầm nước lạnh không thấy đáy, khiến Vân Tam thái thái dâng lên một nỗi hoảng vô cớ. Chỉ thấy đôi môi đỏ mọng của mở: “Vân nhị cô nương rơi xuống nước đã hôn mê, ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta xuất giá tỷ ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net càng nằm bất động trên giường, ta không biết tại saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Tamleech_txt_ngu thái thái đột nhiên chất vấn ta đã làm gì Vânbot_an_cap nhị côleech_txt_ngu nương, chẳng lẽ tỷ ấy giả vờ hôn mê, sau ta xuất giá mới thực sự hôn mê bất ?”
Đoán không một nào. Nói không phải do ra tay, Vânbot_an_cap Tamnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thái tuyệt đối tin.
Nhưng Đường mang bộ mặt “ không nhận con kế ta thì cứ chờ kẻ đầu bạc kẻ đầu đi”, vài phần sợ gì. Dù sao cũng đã cácvi_pham_ban_quyen, Tạ Bách Đình còn phảileech_txt_ngu vào việc xung hỉ của đểbot_an_cap giữ mạng, cho dù bà ta cóbot_an_cap muốnleech_txt_ngu nàng mạng thì cũng ngoài tầm tay với.
Trên đời không có nhiều chuyện vẹn cả đôi đường, chọn giữ thể hay chọn mạng sống của con gái
Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tam thái thái chỉ có thể chọn mà thôi.
Căn phòng rơi vào tĩnh mịch, Tô Đường nhìn Hứa thị nói: “Nươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tướng công đã vui vẻ đưa con thăm nhà, chẳng ngờ lạileech_txt_ngu ra nhiều chuyện không thế này, đáng lẽ con không nên về mới phải. Hay là đợi Vân nhị cô tỉnhleech_txt_ngu , con sẽ lại tới tạ lỗi với tỷbot_an_cap ấy sau.”
Hứa thị gật đầu, địnhbot_an_cap Tô Đường rời .
Vân Tam có thể Tô Đường đi dễ dàng như vậy. Hôm qua bà ta pháibot_an_cap đến phủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tĩnh Vương nhưng đón được người , hôm nay là ngày lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt, Tĩnh Nam Vương không thể không cho người đi, sau này thì chưa chắc. Bà ta cũng không muốn con gái mình cứ hôn mê mãi, con gái một ngày chưa tỉnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ta sẽ an một ngày.
Thái độ của Tôvi_pham_ban_quyen Đườngbot_an_cap vô cùng kiên quyết, không để lượng.
Vân Tam thái thái không ngờ mình lại bị hậu bối nắm thóp, trong lúc túng quẫn chẳng còn cách nào, bà ta liền bước tới trước mặt Tín Lão vương , “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống, nước giàn giụa:
“Dực nhi tâm lầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xót thương convi_pham_ban_quyen và lão gia, sợ thân xảy ra chuyện thì con và cha nó không chịu nổi , nên sống chết đòi ở lại trong phủ trông chúng con, chờ nhi trở về. Khổ nỗi phủ Tĩnh Nam Vương lại không chịu độngleech_txt_ngu, trong lúc đường cùng mới nghĩ ra cách vờ rơi xuống nước để trì hoãn Con thật khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngờ phủ Tĩnh Nam Vương lại bắt Tô cô nương gả thay”
Tô Đường lưỡi, nàng đã thấy kẻ mồm khéo , nhưng chưa thấy ai không biết xấu hổ đến mứcleech_txt_ngu đổi trắng đen như vậy. ràngleech_txt_ngu là ích tư lợi, vậy mà qua miệng Vân Tam thái thái lại biến con gái hiếu thuận vẹn toàn, đẩy mọi lỗi cho phủ Tĩnh Nambot_an_cap Vương.
Con gái bà ta hôn tỉnh, phủ Tĩnh Nam lại cần người xung hỉ, trong lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cấp mà tìm gả thay là chuyện đoán lắm sao? phi là kẻ không có não.
Tô Đường xót cho nguyên , chết thật chẳngbot_an_cap đáng chút nào. Nàng cười nói: “Chẳng hổbot_an_cap danh là kinh đô, thiên tử, thựcvi_pham_ban_quyen dễ dàng mở tầm mắt. Ta chưa từng thấy ai chỉ lo hiếu kính cha mẹvi_pham_ban_quyen lại mặc kệ ông bà tuổi sức yếu. Cũng may là Lão vương gia và Lão vươngvi_pham_ban_quyen phi còn trụ vững, nếu mệnh hệ gì, lần lòng chuộc lỗi.”
Muốn dùng đạo hiếu để liếm, đừng nói là cửa chính, đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sổ cũng của ngươi.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giỏi thì cứ nói Tín Lão gia và Tín vương phi cũng biết chuyện này, thậm chí ngầm cho phép đi. cho bà ta mười lá gan bà ta không dám.
Mặt Vânvi_pham_ban_quyen Tam thái thái lúc xanh lúc trắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Lão gia tức giận toàn thân run rẩyvi_pham_ban_quyen: “Các người định chọc tức ta đến chết mới thôi phảileech_txt_ngu không?!”
Vân Tam thái thái quỳ trên đất, Tô Đường chẳng bà ta có vẻleech_txt_ngu gì làleech_txt_ngu hãi. Vân Tamnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lão gia đang bệnh liệt giường, Vân đại thiếu gia thìleech_txt_ngu sống chết rõ, phận là đàn , Vân Tam thái cũng coi như đủ cực rồi. Tín Lão gia và Tín Lão vương phi thương bà ta, lẽ nào lại làm gì bà ta chobot_an_cap được. Huống hồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tạ Đình vẫn còn sống sờ sờvi_pham_ban_quyen ra , vả lại, chuyện này nào họ sự hayvi_pham_ban_quyen biết chút gì?
Tô Đường không tin.
Vân Tam tháinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thái có lấy một chút nhận lỗi: “Dực nhi đúng là giả vờ hôn mê, nhưng sau khi gặp Đường nhi trước xuất , con bé liền thực sự không gọi được nữa, nhất định là nó giở trò!”
Hứa đứng bên cạnh tức đến không nhịn nổi. Tín Lão vương phi mắng Vân Tam thái thái: “Còn đây làm gìbot_an_cap nữa, không mau cút về màvi_pham_ban_quyen kiểm điểm lại cho ta!”
Nói rồi, bà tay nha hoàn đứng , đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt Tô Đường và Hứa , gạo nóileech_txt_ngu: “ ta khôngbot_an_cap dạy bảo bọn họ tử , Đường nhi phải ủy khuất. Đợi Dực nhinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tỉnh lại, ta nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định trừng phạt con bé thật , bắt đến tạ lỗi với con.”
Trừng ? Dù có phạt nặng đâuvi_pham_ban_quyen cũng có đổi lại được mạng không?
Sắc mặt Tô Đườngbot_an_cap lạnh lẽo, Hứa thị mủi lòng, khẽ : “Đường nhi”
nhắm mắt lại, lúc sau mới : “Hôm đó con và Vân nhị nương tranh chấp là vì phụ thân nhận tổ quyleech_txt_ngu tông. Nếu đã nói chuyện rơi xuốngvi_pham_ban_quyen nước là tính kế con, chuyện tam phòng ngăn cản không phụ tổ quy tông và lập làm người kế thừa cũng là sao?”
Nếu , dựa vào cái gì mà bắt nàng phải thứ cho kẻ đã tính kế mình?
Nếu là , vậy cứ đợi đến khi nhận tổ quy , được lập làm người kế thừa rồi hãy tính .
Một mạng của gái ngườibot_an_cap ta, dù cũng phải chết cho có giá trị chút.
Ẩn ý Tô Đường, Tín Lão vương gia đã nghe ra. Ông vừa định mở lời thì Hứa đã lên tiếng : “Đường nhi tuổi còn nhỏleech_txt_ngu chưa chuyệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lời con bé, Lão vương và Lão vương phi để tâm, để tôi chuyện riêng với nó mấy câu.”
Nói đoạnvi_pham_ban_quyen, Hứa thị kéo Tô Đường đi.
Tô Đường hơi ngẩn người, cơ hội tốt vậy, sao lại không để nàng nói hết mà đã kéo nàng ra ngoài rồi.
khỏi viện Thúy Bách, Tô hỏi: “Sao nươngbot_an_cap không để nói hết ?”
Hứa nhìn nàng, ôn tồn bảo: “Lão vương gia và Lãoleech_txt_ngu vương phileech_txt_ngu vốn dĩ luônvi_pham_ban_quyen muốn lập cha con làm người kế , nhưng là do cha ý.”
Tô Đường ngẩn ra, đùa gì vậy ? Cha nàng muốn kế thừa Tín Vương, tại sao vừa nghe tin phủ Tín Vương gặpleech_txt_ngu chuyện là lập tức phinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngựa thần tốc vào kinh? Đừng nói với nàng rằng ông chỉ làm tròn chữ hiếu cuối cùng thôi nhé.
Vẻ mặt Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đường hiện rõ sự không tinvi_pham_ban_quyen.
Hứa thị nói: “Ba vị lão giabot_an_cap của phủ Tín lầnvi_pham_ban_quyen gặp chuyện, ngay cả Vân đại thiếu cũng không rõ tung tích. Đến nay phủ Vương vẫn chưa biết đã đắc tội với mà bị trả thù tàn khốc đến vậy. Trước khi điềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tra rõ ràng, nếu cha con được lập làm người kế thừa, bảo đảm không đi vào vết xe đổ của bọn họ.”
“So với vinh hoa phú quývi_pham_ban_quyen, đương nhiên tính vẫn quan trọng hơn.”
Cũng đúng, vương gia địa vị Hoàng , lại nắm binh quyền trong tay, vậy mà con trai cháu trai đều không , quả thực không bình thường chút nào.
Vinh quý tuy , nhưng nếu mất mạng chẳng còn gì cả.
Thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhưng
“Chúng tavi_pham_ban_quyen vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về đã gặp phải ám , chứng tỏleech_txt_ngu phụleech_txt_ngu đã bị ta nhắm vào rồi. phận người kế thừa, làm việc gìvi_pham_ban_quyen cũngbot_an_cap thuận tiệnleech_txt_ngu hơn,” Tô nói.
Hứa thị kinh ngạc nhìn Đường, nhìn mức Tô Đường cảmvi_pham_ban_quyen chột : “Nương nhìn con như vậy làm ?”
thị vừa xa lòng: “Mới gả đi có hai ngày cảm giác đã trưởng thành rấtvi_pham_ban_quyen nhiềuvi_pham_ban_quyen.”
Tô Đường cụp mắt: “Con cũng chẳng muốn trưởng thành đâu.”
thị mắng yêu: “Nói gì nghếch thế.”
Dừng chút, Hứa thị nhìn quất, xác định xung quanh không có ai mới hỏi Đường: “Con Tạ đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiếu gia viênleech_txt_ngu phòng ?”
Tô Đường: “”
Chủ đề hướng quá nhanh khiến Tô sờ. phải đang bàn cha nàng được lập kế thừa sao, sao đột lại sang chuyện nàng Tạ Bách Đình có viên phòng hay chưa vậy
Chuyển chủ đề cũng không cần gắt như chứ. Chuyện bảoleech_txt_ngu nàng trả lời nào đây? Nàng và Tạ Bách Đình tay nhau đi quãng đường, e làleech_txt_ngu tình cảm của các cặp chồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net già cũng chẳng thắm thiết bằng chứ. Nói chưa viên phòng thì ai tin?
Tô Đường thực khó trả lời, chỉ đỏ mặt imleech_txt_ngu lặng, còn cứ để nương tự đoán .
Thần Hứa thị có chút phức tạp. Tô Đường tựbot_an_cap nhận mình giỏi mặt người khác, nhưng lúc này nàng không nào nhìn biểu trên mặt nương mình là gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Có vẻ như có rất nhiều cảm xúc đan xen, gắng phân cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chỉ một tia bất lực nhưvi_pham_ban_quyen là thiên mệnh đã định. Đường thấy lạ, liền hỏi thẳng: “Nương hỏi con chuyệnbot_an_cap này làm gì?”
Hứaleech_txt_ngu thị nói: “Lầnbot_an_cap này con gả đi xung , tuy bị nhị côvi_pham_ban_quyen nương kế, nhưng phủ Tĩnh Nam Vương không xin chỉ thị của thượng, Lão vương gia và Lãobot_an_cap vươngleech_txt_ngu phi con gả thay đâu. Ngay cả chuyệnleech_txt_ngu xung hỉ, Lão vương gia cũng đã có lời hẹn với Tĩnh Nam Vương trước. xung hỉ không thành, con thay Tạ đại thiếu giữ tang một năm, Tĩnh Nam Vương nhận con nghĩa nữ và gả con đi nữa.”
Tô Đường: “!!!”?
Còn có chuyện tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Tại sao trước đây không có ai cho nàng ?!
đã.
Bán Hạ dường nhưvi_pham_ban_quyen đã nàng rất nhiều lần, là do nàng không tâm mà thôi.
Lỗ to rồi.
cảm thấy đau thắt cả lòng, không biết bâybot_an_cap giờ nàng nói mình và Tạ đại chưa xảy ra chuyện liệu có còn kịp không
Tô Đường thầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắc u uất, thị lo lắng bệnh của Tạ Bách Đình chuyển biến tốt chỉ nhất thời, vả con gái đãbot_an_cap viên với , không trước đó của Tín Lão vương gia và Tĩnh Vương liệu còn hiệu lựcbot_an_cap hay không. Nhưng thôi cũng chẳng sao, đợi ở kinh đô êm xuôi, cả bọn họ rời đi là được.
Hứa thị hơi an , Tô Đường: “ nói thật cho nương biết, chuyện Vân nhị cô nương hôn mê phảibot_an_cap do con làm ?”
Đường khẽ gật đầu.
Hứa thở phào nhõm: “Hai ngày nay bọnvi_pham_ban_quyen cũng chịu không ít khổ sở rồi, đánh kẻ đi không ai người chạy lại, lần này cứ thế qua đi.”
quả thực quá đỗi hiền , nhưng Đường cũng , tiền đề của sự bao này là nàng vẫn còn . Nếu Hứa thị biết Tô Đường thật sự đã không còn, tuyệt đối sẽ không dễ thứ chovi_pham_ban_quyen mẹ con Vân cô nương vậy.
Tô Đường gật đầu, muốn đi cùng nàng đến chỗ nhịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô nương nhưng không cho. Tâm địa nương nàng quá mềm yếu, nàng không muốnvi_pham_ban_quyen phá hỏng ấn tượng ôn hòa lương thiện củaleech_txt_ngu Đường trong lòng bà.
Tô Đường dẫn theo Bán Hạ về phía trước.
Vừa bướcvi_pham_ban_quyen chân vào viện của Vân nhị nương được vài , đã nha hoàn khiêng một chiếc giỏ mây đi tới. Chẳng rõ trong gì, được phủleech_txt_ngu kín bằng lụa đỏ nên không nhìn thấy được, nhưng có vẻ không nặng, khiêng đi mấyleech_txt_ngu tốn sức, chỉ là ánh mắt nhìn Tô Đường mang theovi_pham_ban_quyen phẫnbot_an_cap nộ cố nén.
Hai nha khiêng giỏ mây đi , nơi bọn họ đi qua để lại một mảnh lá ngân hạnh. Sắc vàng óng ả đẽ cùng, tựa được đúc bằng vàng ròng.
Căn phòng của Vân nhị cô , lúc Tô Đường xuất giá từng tới lần, giờ đây so với khi đó chẳng có gì khác biệt. Nếu nói có điểm khác, chính là trong phòng có thêm một vị , mà vị y kia trôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn mặt.
Bốn mắt nhau.
Một người ngùng.
Mộtvi_pham_ban_quyen người ngượng ngùng thay đối phương.
Ngày đó Tô thắt cổ vẫn, hôn mê bất , Tín Lão gia đã mời tất cả Thái y trong Thái viện phủ chữa. Bọn họ đổ vào nàng không thuốc nhưng chẳngbot_an_cap có chút hiệu quả nào. Viện cậy có chút tình riêng với Tín Lão vương gia, bèn to gan khuyên lãobot_an_cap Vương gia bi thương.
Chỉ là vừa dứt lời, Đường nằm trên giường liềnbot_an_cap , đập tan tành bảng hiệu của Triệu Viện .
Lúc ấy Tô Đường vừa tỉnh, ý thức còn hỗn loạn, chưa thể hoàn toàn chế thân xác này nên không thể cử độngleech_txt_ngu. Liên tiếp tám vị Thái y khẳng tình trạng của nàng khôngvi_pham_ban_quyen ổn, Triệu Viện Chính lại nhanh nhảu nói thêm một , rằng có lẽ đã bị liệt nửa .
Kết quả ông vừa dứt lời, chân nàng đã thể cử động.
Khi đóvi_pham_ban_quyen đứng cách một đoạn, Đường vẫn nhận được tâm can muốn đâm đầu vào cột chết xong của Triệu Viện . Nhưng thật sự cố ý đậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phá bảng của , chẳng qua làleech_txt_ngu do nàng nằm lâu lưng đau mà thôi.
Triệu Viện Chính đường là người đứng đầu y viện, đời này chưa bại dưới tay , vậy mà trong vòng một ngày lại ngã ngựa lần mặt Tô Đường. Vừa thấy Tô Đường là ông lại nhớ đến ngượng ngùng ngày đó, còn như không cóvi_pham_ban_quyen chuyện gì, thật là tâm khổvi_pham_ban_quyen tứ.
Đường vừa bước vào phòng, Vân Tam thái thái cũng theo sau gótbot_an_cap. Trước mặt bao người, chẳng ai biết Tô Đường đã ra tay với con gái bà ta như thế , nên khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tận mắt canh chừng bà tabot_an_cap yên lòng.
Tô Đường đứng bên giường một lúcbot_an_cap lâu, mãinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến khi Vân Tam thái tháibot_an_cap cầu xin nàng đánh thức con gái bà ta, Đường mới thong thả nói: “Bưng cho ta một chén trà.”
hoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liếc Vân thái thái một cái rồi mới bưng trà lên.
Nhiệt độ trà vừa khéo, không lạnh không nóng.
Tô Đường hớp một ngụm lớn, khi nha hoàn đang thầm khinh bỉ nàng uống trà không đủ tao , chẳng có chút phong thái thiên tiểu thư , thì Tô Đường đã phun thẳng ngụm đó Vân cô nương.
Cả căn phòng ngắt như tờ!
Từng người một, trên mặt đều bùng lên ngọn lửa giận , ngay cả Bán Hạ cũng sững sờ.
Đường một ngụm lớn vẫn chưa đủ, bèn nửa chén còn lại hắt sạch lên mặt Vân nhị cô . Những lá trà xanh biếc dính trên mặt xinh đẹp của Vân nhị cô nương, trà chảy vào trong cổ, nhếch nhác sao xiết.
Vân Tam thái thái tức nghiến răng, cố nhịn lắm mới không sai người lôi Đường xuống, ấy thếvi_pham_ban_quyen mà Tô Đường còn nóivi_pham_ban_quyen một câu khiến người chết không : “Lãng chén trà .”
Giọng điệu ấy, muốn bao nhiêu đáng đòn liền có bấy nhiêu đáng đòn. Vân Tam thái biết Tô Đường đangbot_an_cap bực dọc, nhân cơ này để trút giận, ta dù có tức giận đến đâu chỉvi_pham_ban_quyen đành nhẫn nhịn.
Viện Chính đến ngây người, định thần lại liền vội hòm thuốcbot_an_cap lui ra.
Hắt nước không đánh thức được người, đành đổi .
ngồi xuống giường, lấy bộ ngân châm, chọn cây tonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhất, đó nắm lấy tay Vân nhị cô nương. nàybot_an_cap Vân Tam thái thái hoàn không nhịn được nữavi_pham_ban_quyen, gần gào lên: “Ngươi rõ cố ý báo thù!”
liếc xéo Vân Tam thái thái cái, nực cười : “Đã mời ta giúpleech_txt_ngu đỡ lại còn đối với phương thức đánh của ta mà chỉ tay nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngón, nếu đã , hà tất mượn tay người khác?”
Một câu nói khiến Vân Tam tức nữa thì nghẹt thở. Cái gọi là mời nàng đỡ?! Người là do nàng làm ngất, đánh thức con gái bà là bổn phậnleech_txt_ngu của nàng!
Tô Đường đứng dậy, Từ ma ma bên cạnh Tín Lão vương phi khí nàng nóng nảy, trong mắt chịu được hạt , lần này nhị cô nương không có , để nàng mất vẫn phải mời về, bèn vội vàng nói đỡ: “Tô cô nương xin hãy lỗi, thái thái là quáleech_txt_ngu nhị cô nương, quanbot_an_cap tâm quá hóa loạn. Nếu trong phủ này có người có thể đánh nhị cô nương, sao dám làm phiền đến Tô nương chứ?”
Đây mới là thái độ cầu người.
But Tô không định tự mình ra tay nữa.
Đều là bảo bối trong lòng bàn tay cha , là đâm vào tay connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái Vân Tamnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thái thái nhát mà bà ta đãleech_txt_ngu như thế, aibot_an_cap mới là người xót thương cho một Tô Đường mất mạng mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng ai hay biết?
Luận vềbot_an_cap lòng, người khác đâm sao đau bằng mình đâm.
đặt ngân châm xuống, nói: “ vẫn cẩn thận mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút thì , vạn khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khống được lực đạo, một kim xuống không tỉnh, e là lại bị gán cho cái danh cốbot_an_cap báo thù. bằng Tam thái thái mình làmvi_pham_ban_quyen .”
“Đâm vào , dùng tốc nhanh đâm xuống rồi rútvi_pham_ban_quyen ra, nếu con bé không thì thêm lần , đâmbot_an_cap đến khi tỉnh thì .”
Nói xong, Tô liền đứng sang một bên.
Vân Tam thái thái tức đến tối tăm mặt mày, Từ ma ma chỉ nghe lời Tô Đường nói thôi đã thấy nổi da gà. Mười đầu ngón tay thôngbot_an_cap với tim, làm mẹbot_an_cap sao nỡ nhìn, nói gì đến chuyệnbot_an_cap tự tay?
ma ma nói hết lời hay nhưng Tô Đường cũng không tiến lên thêm bước nào. Trong phòng này đâu chỉ mìnhvi_pham_ban_quyen Vân thái , nếuleech_txt_ngu bà ta không thì cứ để nha hoàn bà tử làm, đã nghi ngờ nàng thì đừng hòng trông cậyleech_txt_ngu vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàng nữa.
Đúng lúc này, một luồng gió thổi qua, một mảnh lá ngân hạnh rơi xuống bên chân Tô Đường. Tô cúi người nhặt lên, ngước mắt nhìnbot_an_cap ngoài cửa sổ, chỉ một liếc mắt đã bị kinh diễmleech_txt_ngu.
Bênbot_an_cap ngoài cửa sổ là cây ngân hạnh người ôm không xuểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lá rực rỡ, gió thổi qua liền rụng đầy đất, như đang trút xuống một cơn ngân hạnh bằng vàng.
ngạc trước vẻleech_txt_ngu đẹp lá ngân hạnh rơi, Hạ nóileech_txt_ngu: “Hiện giờ vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa vào hạ, sao lá ngân hạnh đã vàng thế này rồi?”
Bán không nói, Tô Đường cònvi_pham_ban_quyen chưa kịp ứng lại bây đang làbot_an_cap mùa xuân. Sắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàng nhưng không phải màu nên có của lá hạnh vào điểm này, nhất là cả cây rực, giống như đã không còn sức sống.
Bên kia Vân Tam thái thái nha hoàn đâm, nhưng nha hoàn dám làm chuyện vậy, đồng lắc đầu.
Vân Tam thái thái hết , đành tự mình đâm, đáng tiếc cầm ngân châm của bà ta cứ run bần bậtbot_an_cap, nói chi đến lựcleech_txt_ngu đạo đâm xuống. Đâm ba lần liền mà nhị cô nương không tỉnh.
ma ma tới cầu xin Tô Đường: “ cô nương, hay là vẫn nênvi_pham_ban_quyen để người làm đi.”
Tô Đường đưa tay lấy chiếc lá rụng, đầuleech_txt_ngu cũng chẳng ngoảnh lại: “Nếuleech_txt_ngu Tam thái thái nỡ tay thì cứ đi mời lão Vương gia và lão phi tới, dù sao ta cũng dám đâu.”
Vân Tam thái tháivi_pham_ban_quyen ngồileech_txt_ngu , tứcleech_txt_ngu đến mức nghiến răng lợi, suýt thì lung lay cả răng . Tuyệt đốivi_pham_ban_quyen không thể lão Vươngleech_txt_ngu gia vàleech_txt_ngu lão Vương phi biết chuyện, bằng không bà còn phải mình cầu xin người ta châm kim cho con gái mình.
răng, hạ quyết tâm, ngân châm đâm mạnh vào ngón tay rỉ của con gái mình lập tức rút ra.
Gầnbot_an_cap như ngay tức khắc
chói tai đầy thê của Vân vang vọng khắp nơi.
Tô Đường đứngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên cửa sổ, màng nhĩ suýt nữa thì chấn động đến mức điếc đặc, đám chim chóc đang đậu trên ngân cũng hoảng sợ cánh bay tán loạn thoát thân.
“Tỉnh rồi, tỉnh rồi, nương rốt tỉnh !” Đám hoàn reo hò vui mừng.
Tuy nhiên, Vân nhị cô nương đã tỉnh nhưng lạileech_txt_ngu đau đến mức gân trán nổi lên cuồn cuộn, toàn thân run rẩy.
Vân Tam thái thái lòng đaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như cắtvi_pham_ban_quyen, hận không thể chịu đựng nỗi đau này thay cho con gái.
Tô Đường bước tới, vừa mở miệng thì Vân nhị cô nương đã lên tiếng trước. Nàng ta nhìn chằm chằm vào bộ phục và trang trên đầu Đường, giận dữvi_pham_ban_quyen quát: “Ai cho phép ngươi mặc phục của ta, đeo sức của ta hảbot_an_cap?!”
Vẫn còn tâmleech_txt_ngu trí để quan tâm chuyện mặc, xem ra vẫn chưa đến mức thấu xương.
Tô Đường cúi người nhặtbot_an_cap cây châm mà Vân Tam thái thái vừa ném xuốngbot_an_cap đất, dùng khăn tayleech_txt_ngu laubot_an_cap , đầu nhìn vẻ mặt phẫn nộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của nhị cô , mỉa mai lên tiếng: “Đến vịvi_pham_ban_quyen hôn mười mấy năm còn nỡ đem nhường cho kẻleech_txt_ngu , vậy mà bộ y phục sức nỡ buông tay sao.”
Nếu Bách Đình được, chẳng rõ trong lòng sẽ có cảm thế nào.
Tô Đường xoay người rời đi.
Bán Hạ lon chạy sau, đi một đoạn xa lạileech_txt_ngu một cái, hừ lạnh một tiếng đầy ý, cao ngạo như một con công thắng , khiến nương tức đến mức nước mắt ra.
Đó là bộ váy nàng thích nhất, còn chưa kịpvi_pham_ban_quyen thử, cả trang sức đó nữa, lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàng ta vất vả giành được tay chúa của phủ Khang Vương, vậyvi_pham_ban_quyen mà giờ đây lạivi_pham_ban_quyen làm áo cưới khác!
“Có phảivi_pham_ban_quyen các đã đem những thứ ta thích rồi không?!”
Đám nha hoàn, bà tử không một ai dámvi_pham_ban_quyen lên tiếng.
Nhữngbot_an_cap món đồ hồi đó đều được chuẩn bị sở của nhị cô nương, toàn là nhữngbot_an_cap thứ tốt nhất, bọn họ chẳng biết món nào mới thực sự là can nàng ta. Hơn nữa lão Vương gia đã lên tiếng, bảo đem hết những bị nhị cô nương cho cô nương, bọn nào khôngleech_txt_ngu theovi_pham_ban_quyen.
Đây mới chỉ là ybot_an_cap phục trang sức thôi, nếu để nhị cô nương biết được Tạ đại gia không chỉ hộ tống Tô cô nương về , mà còn nắm tay nàng vào phủ, cưng chiều hết mựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thì không biết nàng ta còn tức đến nhường .
Lại nói về Tô Đường, sau ra khỏi viện của Vân nhị cô nương, nàng đi phíabot_an_cap viên. xa đã thấy Tạ Bách Đình đi tới, hắn khoác trên bộ cẩm bào, quý vô , mỗi cử chỉ đều lên vẻ vương giả. Khi hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bước đến gầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ánh mắt chạm phải Tô Đường, khóeleech_txt_ngu môi hơi lên, trong khoảnh khắc đó, như cả viên đều trở nên lu .
Tô Đường nhìn thêm vài cái, tự chủ được mà lỡ mất vài nhịp.
Cái tên yêu nghiệt này, cũng may nàng biết hắn đã có mộng, bằng không thật sự khó mà chống đỡ nổi.
, tên này bị nghiện phô trương tình sao? Xung quanh rõ ràng không có ai, không có khán giả thì diễn xem .
vi_pham_ban_quyen cứ thế nhìn Tạ Đình bước lại gần. Tại ngã , Tạ Bách Đình dặn dò Trần vài , rồi Trần Thanh rời đi.
Nàng thu lại tâm trí, đợi Tạ Bách Đình đến gần mới mỉm cười hỏi: “Ngươi đánh cờ với cha ta, ai ?”
“Còn phải hỏi ?” Tạ Bách cười đáp.
“Vậy làbot_an_cap ngươi rồi?” Tô Đườngleech_txt_ngu nhướng mày.
“Thua rồi.”
“”
môi Tô Đường giật .
Với cái giọng điệu tênh như , nàng còn hắn đã đánh cha nàng thua tan tác cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mảnh giáp chứ, quảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hóa ra lại là thua.
Nhưng ngẫm lại cũng đúng, lần đầu đến cửa mà đã dẫm nát thể của nhạc đại nhân thì chắc ổn, nhưng thua thảm hại quá cũng chẳng xong, con rể kémnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cỏi thì làmleech_txt_ngu nhạc phụ cũng chẳng vui vẻ .
Đúng như Tô Đường đoán, Tạ Báchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đình và Tô Hồng Sơn đã hai ván cờ.
Ván đầu, hắn thua hai .
Ván sau, hắn thắng suýt soát một .
Tính tổng lại, Tạ Bách Đình thua, nhưng cái thua này lạibot_an_cap giữ được thể diệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho cả nhạc phụ con .
Tạ Đình mắt nhìn hoa viên, nói: “Vẫn còn sớm mới đến bữa cơm lại mặt, ta đưa ngươi đi dạo hoa viên.”
Nàng vốn chẳng định ở ăn cơm mặt, Tô nhìn hắn bảo: “Vân nhị nương đã tỉnh rồi.”
Nụ cười trên mặt Tạ Bách Đình cứng lại, không đáp lời.
Bán Hạ sau , nhìn mà thấy bất bình. Vân nhịvi_pham_ban_quyen cô nương không muốn gảbot_an_cap cho côleech_txt_ngu gia nên mới tính kế nương nhà mình, vậy mà gia vẫn còn vương vấn nàng ta. hậm hực nói: “Vân bot_an_cap nương nàng
Hai chữ “tính kế” vừa tới cổvi_pham_ban_quyen họng đã bị Đường lời: “Chẳng phải ngươi muốn đi Phục Linh sao, đi đi, bảo với nàng ấy là látvi_pham_ban_quyen nữa ta sẽ qua thăm.”
Phục và Bán Hạ là nha hoàn thân cận của Tô Đường.
Khi Tô Hồng Sơn đưa vợ con vào kinh, giữa đường gặp thíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khách, Phục Linh và Tô cùng bị văng ra khỏibot_an_cap ngựa. Phục đã dùng thân mình làm đệm cho Tô Đường nên mới không sao, Phục lại bị gãy chân, vì bị thương nên không thể đi theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến phủ Tĩnh Nam Vương, đang dưỡng thương tại phòng hạ nhân ở hậu viện Tínleech_txt_ngu Vương.
Bán Hạ nhớ Phục Linh, thấy Đường cho phép liền vội vàng đi ngay.
Đi được một đoạn xa, nàng mới sực ra mình bị nương đánh lạc hướng. Tại cô nương lại khôngbot_an_cap nóileech_txt_ngu với gia chuyện Vânleech_txt_ngu nương đối với ngườivi_pham_ban_quyen khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật lòng?
Bán Hạ đi khuất, Tạ Bách Đình nhìn chằm mặt Tô Đường: “Ngươi không có muốn nói với ta sao?”
thì có gì để nói , Tô Đường hơi ngẩn người, nhưng thấy Tạ Bách dời mắt, nàng đành phải tìm chuyện để nói: “Ba tháng sẽ trôi qua nhanh thôi, ngươi hãy nhẫn nhịn một
hoa .”
Không đợi Đường nói hết câu, Tạ Đình đã lạnh lùng ngắt lời rồi người .
cảm thấy mất , lườm nguýt cái gáy của Tạ Bách Đình. Nàng còn chưa nói ngườibot_an_cap trong mộng hắnvi_pham_ban_quyen câu mà hắn đã thái độ như vậy rồi, nãy nàng không ngăn cản, đểvi_pham_ban_quyen Bán Hạ tố khổ, nói xấu thanh mai trúc mã của hắn, chẳng lẽ hắnleech_txt_ngu định trút giận lên đầu sao.
Tạ Bách Đình đi được vài bước, nha hoànvi_pham_ban_quyen từ kia đi tới, hắn lại xoay người, đưa tay về phía Tô Đường.
Đường: “”
Thật là đau .
Tâm đàn đúng là kim dưới đáy bể.
Trời mới biết hắn nghĩ , nhưng điều hận là vẫn phải phối hợp.
Ngón tay Tạ Bách Đình thon dài, đầu ngónvi_pham_ban_quyen và hổ khẩu có vết chainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Tô Đường tay qua, bị hắn nắm lấy, vành tai bất đỏ ửng.
Hai nha hoàn cứ nhìn chằm bọn , xa rồi vẫn thỉnh thoảngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoảnh đầu lại, càng nhìn thấy bất bình. May mà nhị cô nương không gả đi, người này thay lòng đổi dạ như vậy, nếu mà gả thật, không biết này trong phủ sẽ có nhiêu thông phòng nương làm khó đây!
đám nha hoàn đi khuất, Tô Đường định rút tay lại nhưng Tạ Bách Đình không buông, Tô Đườngbot_an_cap nói: “Xung không có đâu.”
thích lúc thì nắm tay lúc lại buông ra,” hắn nói.
“”
Vì không thíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên nắm mãi không buông sao?
Cáibot_an_cap thói quen gì vậy không biết?
phòng, Vânleech_txt_ngu Tam thái dỗ dành Vân nhị cô nương , vén lại góc chăn rồi đi.
Chỉ là bà mới bước chân ra , Vân nhị cô nương đã lập tức mở mắt, ngồi bật dậy trên giường khiến nha giật mình: “Cô nương?”
Vân nhị cô nương nàng ta, hỏi: “Có phải ngươi đang giấu chuyện gì ?”
đã mấyvi_pham_ban_quyen lầnbot_an_cap giục mẫu thân rời đi, nhưng thân cứ nhất quyết ở lại trông chừng, khiến nàng vạn bất đắc dĩ phải giả vờ , cứ như thểvi_pham_ban_quyen sợ nàng sẽ bước chân ra cửa không .
Nha ánh mắt né tránh: “Dạ, không có gì đâu .”
Vân nhị cô lòng dạ hoảng loạn: “Có phải ta”
Nha hoànbot_an_cap vội nói: “Không , lão gia vẫn ổn lắm .”
Vân nhị cô nương hơi yên lòng, nhưng sực tới gì, sắc trắng bệch: “Vậy có phải Bách Đình ca ca”
Nha hoàn ấpvi_pham_ban_quyen úng không lờivi_pham_ban_quyen.
nhị cô nương sốt ruột: “Ngươi nói mau đi!”
Nha xót xa nói: “Cô nương hãy Tạ thiếu gia đi thì hơn.”
“Huynh ấy sự đã quavi_pham_ban_quyen rồi sao?” Nước Vân nhị cô nương trào , nàng đã biết huynhleech_txt_ngu không thể gánh qua khỏi mà.
lắc đầu: “ hỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có tác dụng rồi, ngài ấyleech_txt_ngu đã tỉnhleech_txt_ngu.”
Nha hoàn này tínhbot_an_cap tình vốn đạm, một nha khác khayvi_pham_ban_quyen trà đi vào, vốn là nóng nảy, liền tức giận : “Tạ đại thiếu gia không chỉ tỉnh lại, mà còn đưa Tô nương về lại mặt nữa. Hai người họ nắm tay nhau vào phủ, giờ đang ở trong hoa viên cùng Tô cô nương thưởng hoa kìa!”
Nha lúc trước nhắc nhở: “Ngươi bớt lời lại đi!”
Nha hoàn nọ đặt mạnh khay trà , không không chịu được: “Tôi thật sự nuốtvi_pham_ban_quyen không trôi cục tức nàyleech_txt_ngu. Tỷvi_pham_ban_quyen không biết bọn họ ở trong hoa viên nồng nàn thắm thiết chốnvi_pham_ban_quyen không người đâu, là chẳng biết hổ!”
Vân nhị cô nươngleech_txt_ngu đôi đỏ , nước mắt lưng tròng: “Không nàoleech_txt_ngu!”
“Ta không tin!”
Nàng tung chăn định giường, nhưng đứng dậy quá gấp nên thời choáng váng, nhanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vàng đỡ lấy: “Cô nương, người mới khỏe lại, xuống nghỉleech_txt_ngu ngơivi_pham_ban_quyen đi.”
nhị cô nương nào chịu nghe theo.
Người Bách Đình ca yêu là nàng!
Tuyệt đối thể yêu người khác được!
hoa viên, Tô Đường và Tạ Bách Đình dạobot_an_cap chơi một hồi, Tạ Bách Đình thể lực không chống nổi, Tô Đườngvi_pham_ban_quyen đề nghị đến đình hóng đằng chân.
đi tới nơi, Trần Thanh đã tiến lại báoleech_txt_ngu: “Đại thiếu nhân, trên đường quay lại ta nghe hạ nhân Tín Vương phủ xì xào, dường như nha hoàn của người và hoàn trong phủ đã xảybot_an_cap ra xô .”
Tô Đường nhíuvi_pham_ban_quyen mày, lại đánh nhau được chứ? Hạ chỉ có một mình, đánh nhau chắc chắn chịu thiệt. Lo lắng cho Bán Hạ, Tô Đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vội nhìn Tạ Bách Đình: “Ta xem .”
Tô Đường nhấc chân đi về đó, mới đi được bốn nămvi_pham_ban_quyen mươi bước đã thấy nhị cô nương đi tới. Bước chânbot_an_cap Đường khựng lại, một cơn giận vô danh bốc lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nàng quay đầu liếc nhìnvi_pham_ban_quyen Trần Đình .
Trần thấy Vân nhị cô nương, trong lòng kêu . Hắn ngờ lại trùng hợp đến , hắn hoàn toàn không có ý định cố tình điều Đại thiếu phu nhân đi để hai người gặp nhau.
Vẻ Tạ Bách Đình lạnh nhạt xa cách. Vân cô nương sải bước đi tới, hốc đỏ hoe, đẫm bờ , chỉ cần chớp là sẽ như vỡ đê, nhìn vào khiến người khôngleech_txt_ngu khỏi xót thương. Nàng vừa mở miệng đã nói: “Bách Đình ca ca đừng tin lời Tô Đường, nàngvi_pham_ban_quyen ta đẩy xuống nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cònbot_an_cap vu khống muội hôn mê, muội”
mặt Tạ Bách lạnh hơn, như phủ lớp sương giá: “Nàng chưa từng nói một câu phải nào về trước mặt ta.”
Sắc mặt Vân nhịleech_txt_ngu cô nương khựng lại.
Sao sao có thể như vậy
Đường làm sao thể không kể nhữngbot_an_cap chuyệnbot_an_cap đó vớivi_pham_ban_quyen Bách Đình ca cho .
Nàng không tin.
Báchvi_pham_ban_quyen cabot_an_cap nhấtvi_pham_ban_quyen định là đang bao che cho Tô Đường!
Như thể phải chịu uất tột cùng, giọng nàng ngào: “Bách ca , tại muội vô dụng, mới khiến nàng ta thay muội gả , muội”
Tạ Bách Đìnhvi_pham_ban_quyen nhắm mắt lại, đáp: “ không còn quan trọng nữa, mời về cho.”
“Bách Đình ca”
Tạ Bách Đình lên tiếng ngắt lời: “Hôn ướcvi_pham_ban_quyen ta và muội đã hủy bỏ, từ về sau, không gọi ta như vậy nữa.”
Dứt lời, hắn bước đi về phía Tô Đường rời .
Nhìn theo lưng hắn, huyết sắc trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt Vân nhị cô nươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như bị rút cạn trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nháy mắt. Bách Đình ca ca chưa baobot_an_cap giờ nói với nàng bằng giọng điệu ấy, rõ ràng đang ở ngay trước mắt mà lại cách trở nghìn , khiến nàng cảm thấy hụt hẫng, bất an, thậm chí là hãi.
Nếu không nha hoàn đỡ lấy, có lẽ nàng đã ngã quỵ xuống đất.
hoàn nói hắn đã thay lòng đổi dạ, nàngbot_an_cap vốn không tin.
Người đàn bà kia cuộc có gì tốt, mới gả cho huynh ấy ba ngày trong trong huynh ấy đã toàn rồi sao?!
Nha hoàn sợ nàng không chịu nổi đả kíchbot_an_cap, vội khuyên nhủ: “ đạileech_txt_ngu thiếu gia đã tỉnh lại nhưng độc tố trong người căn bản không thể giải được. Ngàileech_txt_ngu ấy chắc sợ cô nương còn lưu nên mới cốnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tình nói lời tuyệt tình để tuyệt tâm tư của người đóleech_txt_ngu thôi.”
sắc mặt Vân nhị cô có chútleech_txt_ngu hòa hoãn, hoàn nói tiếp: “Cô còn chưa đầy tháng đã cùng Tạ đạivi_pham_ban_quyen thiếu định ra hôn ước, thiếu gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại từng ngài ấy, ngài ấy không thể nào nhẫn tâm ngườileech_txt_ngu như vậy được .”
Tại phòng hạ nhân hậu viện.
Búi tóc hai vốn chải chuốt gọn gàng của giờ đã rối tung, mặt bị cào xước, nói giày, ngay cả tất cũng mất một chiếc. bé nắmleech_txt_ngu chặt cây , đứng canh trước , không kỳ ai tiến gần.
Trong quanh không nha , bàvi_pham_ban_quyen tử, ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nấy đềuleech_txt_ngu lộ vẻ phẫnvi_pham_ban_quyen nộ.
Một bà ôm cánh tay bịvi_pham_ban_quyen đánh đau, nghiếnvi_pham_ban_quyen răng tức giận: “Chủ tử nhà ngươi to gan lớn mật dám nhị cô nương, đuổi các ngươi ra khỏi phủ đã là nhờ Vương gia và lão Vương phi nhân từ rồi. Vậy mà các ngươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn đầu cưỡi cổ, hôm nay không cho ngươi nếm mùi lợi hại thì ngươi thật sự coi mình là tử chắc!”
Hạ tức tối: “ khôngleech_txt_ngu phải lão Vương gia sai người tới đónnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thì ai hiếm lạ gì cái nơi chứ!”
Những ngày tháng củavi_pham_ban_quyen họ ở Thanh Châu thoải mái biết bao nhiêu, mà vừa vào kinh một chuyếnleech_txt_ngu, Linh gãy chânleech_txt_ngu, cô nươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì suýt nữa treo cổ tự tận, còn bị tính kế gả đi xung hỉbot_an_cap cho ta. Bao nhiêu có chỗ nói, vậy mà nấy đều rằng cô nương nhà con bé đã làm chuyện gì bất đạo, như thể chiếm hết tiện nghi của bọn họ không bằng.
Cái thứ tiện nghi nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ai muốn thì cứ việc lấy đi!
Bọn họ không hiếm !
Lời của Bán Hạ hoàn toàn chọc giận hạ nhân Tín phủ, ngay lập tức một bà tử và hai hoàn xông tới định bắt lấy Hạ.
Bán nhờ có cây chổi mới tạm thời khiến bọn họ không thể áp sát, nhưng đốileech_txt_ngu phương dù saovi_pham_ban_quyen cũng đông người, chẳng mấy chốc đã rơi vào thế hạ phong.
Tô Đường vội vã chạy đến, vừa hay Bán Hạ bị ấn ngã xuống đất, cơn giận xông thẳng lên đỉnh .
“Dừng tay!”
Bà tử kia gối lên lưng Bán Hạ, nghe thấy tiếng Tô Đường khôngleech_txt_ngu những lại mà còn đè mạnh hơn, Bán Hạ đớn kêu thảm.
Tính khí nóng nảy của Tô Đườngleech_txt_ngu tức thì bùng không thể kiểm soátvi_pham_ban_quyen, nàng lao , tay tát thẳng một bạt tai.
kia đánh đến ngây người, Tô Đường thấy còn đè lên Bán Hạ, nóng giận liền vung chân đá lật mụ taleech_txt_ngu ngã nhàobot_an_cap ra đất: “Chỉ bằng hạng người như ngươi mà cũng dám bắt nạt người của ta sao?!”
Kiếp trước nàng từng đánh ai, vậy mà đây, như những cái tát cứvi_pham_ban_quyen thế tiếp diễn mãi không .
Nàng thích người, nhưng lại không ngăn những kẻ cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liên tiếp tìm đến để được ăn đòn, nàng chỉ còn cách thành toàn cho họ mà thôi.
Đường thật sựbot_an_cap rất giận, kẻ thì tính kế, người thì lợi dụng nàng. Bán Hạ và những này vốn không thù khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net oán, chỉ bắt nạt con bé có thể lòng mẹ con Vân Tam tháivi_pham_ban_quyen thái nên bọn mới nơi nơibot_an_cap gây hấn. Nếu không cho họ nếm mùi vị lợi hại, bọn họ thật sự tưởng thầyvi_pham_ban_quyen trò nàngleech_txt_ngu dễ bị nạt.
Một nha đứng nói: “Tô cô nương, là nha hoàn của ra tay trước.”
Bán Hạ được Đường đỡ dậy, nghe thấy câu nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì tức đến đỏ mắt: “Làvi_pham_ban_quyen các người đẩy Phục Linh trước!”
đẩy ả chứ? Lan Nhi chỉ là vô ý va phải một cái .” Nha hoàn kia bay cãi .
ý hay cố tình, chẳng lẽ chỉ vào lời ả nói mà địnhvi_pham_ban_quyen đoạt sao!
Tô Đường quét một ánh mắt lạnh lẽo , nha hoàn kia tới mức lùi lại hai bước. Tô Đường cười một : “Chưa bàn đếnvi_pham_ban_quyen chưa làm , cho dù Bán có sai thật thì cũng là nha hoàn của ta, chủ tử các ngươi còn không có quyền xử trí, huống chi lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net các .”
Bên kia, quản sự Lưu ma bên cạnh Vân Tamnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thái thái ngheleech_txt_ngu tin vội vàng chạy , vừabot_an_cap thấy Tô liền giả vờ kinh ngạc: “Tô nương cũng ở sao.”
Tô Đường lạnh lùng liếc nhìn mụ một cái, ánhleech_txt_ngu mắt ấy sắc lẹm như dao phóng , khiến Lưu ma ma dưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nảy sinh một hãi từ lòng. đưa mắt ra hiệu cho hai hoàn, hai ả liền tiến về phía Tô .
Hành này muốn gì, không nói cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Tô Đường cười, nhưng ý cười đến đáyvi_pham_ban_quyen mắt: “Đánh nha hoàn của ta còn chưa , giờ còn muốn động thủ với cả ta sao.”
Giọng nóileech_txt_ngu thanh lãnh như bao phủ bởi một lớpvi_pham_ban_quyen sương giá ập đếnvi_pham_ban_quyen. Trong đầu Lưu ma ma chợt lóe lên tiếng kêu thảm thiết thê lương của nhị cô nương, mụ biết Tôvi_pham_ban_quyen Đường lợi hại, nhưng mụ càng nghĩ ả không nên bắt nạt nhị cô nương, làm mất mặt Tam thái , một đứa con riêng càng không mơ tưởng đến vịleech_txt_ngu của Tín Vương phủ.
Lưu ma ma nén sợ xuống, mặt nở nụ cười, hòa nhã nói: “Tô cô nương , người là chủ tử, ai dám động thủ với người chứ. Chỉ là là phòng hạ nhân, ào hỗn , thân phận Tô cô nương tôn quý không nên tớivi_pham_ban_quyen đây. Xem , gấu váy của người đều cả rồi, để lão nôvi_pham_ban_quyen bảo nha hoàn dẫn người đi thay y phục, sau đó sẽ đưa người đến chỗ Tạ đại thiếu gia.”
Lời nghe xuôi tai, thực chẳng qua là vì nàng đang váy áo của Vân nhịleech_txt_ngu cô nương, cài trangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sức của Vân nhị cô nương, ta muốn mượn cơ hội nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để xuống mà thôi.
Hai nha hoàn từng bước ép , Bán Hạ cuống giậm chân: “Cô , ta phải làm sao bây giờ?”
vì đãbot_an_cap không kiềm tínhbot_an_cap khí, nhưng đám người này thực sự quá ức hiếp người rồi. Bây giờ phải làm sao đâybot_an_cap, hai người bọn cũng không đánh lại được hạ nhân vậy.
Mắt thấy sắp bắt tới nơi, thì từ bên kia truyền đến một giọng nói quen thuộc lạnh lùng: “ đâu.”
Lưu ma mabot_an_cap ngheleech_txt_ngu quay đầu lại, liền thấy Tạ Bách sải bước đi tới. Sắc mặt cứngleech_txt_ngu đờ, vội vàng tiến lên hành lễ với Tạ Đình.
Một nha hoàn đứng ra cáo trạng: “Tạ đại gia, cô nương đẩy nhị cô nương nhà chúng tỳ xuống , nha hoàn của cô ta thì dương oai, cô ta còn không phân trắng đen mà vả mặt khác!”
Tạ Bách Đình cau mày nhìn về phía Đường, khôngleech_txt_ngu vui nói: “ đánh người sao?”
vốn đang bừng bừng giận, mở miệng, nàng liền bùng nổ, gầm lên với hắn: “Ta đánh người đấy sao nào?”
Chân mày Tạ Bách xoắn lại như vỏ ốc: “ bằng nào?”
Hỏi chi tiết như vậy làm gì, sao nào, còn muốn đánh trả để trút giận cho mụ giàbot_an_cap kia chắc?
Đường đánhvi_pham_ban_quyen liều đưa taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra.
Bách Đình lấy tay Tô Đườngleech_txt_ngu, nhẹ giọng hỏivi_pham_ban_quyen: “Có đau không?”
:
“Sau đừng tự tay người nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đánh đaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay ngươi ta .” .
Đáng thương cho đám hoàn bà tử còn đang trông chờ Tạ Bách Đình chủ trì đạo, kẻ một suýt chút nữa bị động thân mật đột ngột này làm cho chết tại chỗ, mày ai tím tái nhưbot_an_cap .
đại gia lại có thể hạ mình đến phòngleech_txt_ngu nhân của Tínvi_pham_ban_quyen phủ, ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả thiếu phủleech_txt_ngu bọn họ cũng chưa từng tới đây giờ.
Hắn lo nương bị bắt nạt đến nào mà phải vội vàng chạy tới bảo vệ nàng như ?!
Hạleech_txt_ngu nhân xungleech_txt_ngu quanh đầy oán hận, tuy nhiên điều khiến họ kinh hãi hơn còn ở sau, bởi người không thể xuất hiện ở đây nhất là Tín Lão vương gia cũng đến.
Chuyện vặt như nha hoàn hậu viện đánh mà lại kinh độngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lão vương thân , từng kẻ một sợ mức im như thóc, chẳng dám thở mạnh.
Tô Đường đứng đó, Lão vương gia mặt đầy uy nghiêm và giận dữ đi tớileech_txt_ngu. Sauleech_txt_ngu truyền đến tiếng kêu thảng thốt của Hạ: “Phục Linh, tỉnh lại đi”
Giọng nói gấp , tràn đầy lắng.
xoay người vào phòng, liền thấy trong phòng sơ sài, Phục Linh đang ngã gục dưới đấtbot_an_cap, nàng vội hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Bán Hạ khóc nói: “Bọn đưa cơm thừa canh cặn từ hôm qua cho Phục Linh ăn, nô tỳ tức quá nên mới tranh với bọnleech_txt_ngu họ. Phục lobot_an_cap lắng nô chọc giận họ sẽ chịu thiệt, nên trên giườngbot_an_cap ngăn nô tỳ lại, kết quả bị nha hoàn đẩy một cái, đầu đập cạnh giường”
Hạ nói rất lớn tiếng. Ngoài cửa, sắc mặt Tín vương khónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vô cùng.
Phục Linh vìbot_an_cap lưng cho Tôvi_pham_ban_quyen bị gãynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , lúc vào phủ ông cònbot_an_cap sai thái y nối xương cho Phục Linhbot_an_cap, lệnh cho hạ nhân chăm kỹ lưỡng, quả chúng lại coi lời ông như gió thoảng bên tai, cho ta ăn cơm thừa cặn.
Tín Lão vương gia chiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trường sát phạt đoán, xử lý việc nhà lại có thủ đoạn lôi đình. Mấy nha hoàn bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tửleech_txt_ngu động thủ với Bán Hạ trực bị trách mươi đại bản rồi phát mãi, số còn đứng xem náo nhiệt mỗi người bavi_pham_ban_quyen mươi đại bản, quản sự nhà bếp lớn đưa cơm thiu cũng bị đem bán đi .
Trong phút , tiếng cầu xin tha vang khắp hậu viện, ồn ào mức Tô Đường cảm thấy nhức óc.
cùng Bán Hạ đỡ Phục Linh ngoài, nhìn Tạ Bách Đình nói: “Ta muốn Phục Linh về Nam Vương phủ dưỡng thương.”
Đây không phải làbot_an_cap thỉnh cầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mà là thông báo cho Tạ Đình một tiếng.
Bách Đình đang địnhbot_an_cap gật đầu, thì bên kia Hứa thịleech_txt_ngu biết Bán Hạ đánh nhau với nha hoàn Tín Vương phủ, vội chạy tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, náy : “Là nương sơ suất, không chăm cho Phục Linh. Nhưng về Nam Vương phủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dưỡng thương thì không , đừng để Tĩnh Nam Vương phủ cảm thấy Tín Vương phủ chúng ta không có người.”
Tín phủ chúng ta
Nương nàng nói thật thuận miệng, nhưngvi_pham_ban_quyen Tín Vương phủ coi họvi_pham_ban_quyen không?
thị nhìn Phục Linh mà thấyleech_txt_ngu , những ngày qua sựbot_an_cap tâm lực tiễu , căn bản không lo xuể cho Phục . Khổ nỗi Phục Linh lại hiểu chuyện, bà phái người tới thăm hỏi, Phục Linh câu ấm ức không nói, hôm nay nếu không phải bịbot_an_cap Bán Hạ phát hiện, thì chẳng còn phải chịu khổ đến baovi_pham_ban_quyen giờ.
Việc phát hiện toàn là do tình cờ.
sáng là bánh bao thiunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Phục Linh sự không trôi, nhưng nếu không ăn gì đói đến mức khó chịu. Con bé không muốn chết, lúcleech_txt_ngu Hạ , nó đang cầm cái , vừa ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vừa ọe.
Ban đầu Hạ cũng không bánh bao có vấn đề, chỉ thấy Phục Linh bệnhleech_txt_ngu nặng, bệnh đến mức cơm không trôi. Lúc này ăn sáng thì quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muộn, mà nửa canh giờ nữa là đến giờ cơm trưa rồi.
Bán Hạ lau nước mắt tiến lên, Phục Linh thấy ả giấu bao vào trong chăn. Bán Hạ đâu có ngốc, lập tức cảm thấy có vấn đề. Ả tuyvi_pham_ban_quyen cũng là nha hoàn, nhưng chưa mức thèm thuồng một cái bao, lại còn là cái bánh ăn dở.
Hạ muốn xem cái bánhleech_txt_ngu đó, Phục Linh cứ giữ chặt tay ả nói , càng không cho Bán Hạ càng hiếu kỳbot_an_cap, trực tiếp ra tay cướp lấy. Chẳng cần lên mũi đã ngửi thấy mùi hôi thối.
Hạ tứcbot_an_cap đến nổ đom đóm mắt, lòng chỉ muốn . Ả nhớ lời Tô Đường nói, bất ai nạt ả việc trả lại gấp bội, ra chuyện đã có chống lưng.
khôngbot_an_cap lừa ả, sựvi_pham_ban_quyen tới chống cho ả rồi.
Tô Đường cũng biết một nha hoàn gãy chân về Tĩnh Vương sẽ bị người ta chê cười, nhưng so với mạng của Phục Linh, trò cười thì tính là gì. Tô nhìn về phía Tạ Bách Đình: “Tĩnh Nam Vương phủ cười nhạo ta sao?”
Tạ Đìnhbot_an_cap đáp: “Bọn họ sẽ chỉ ngưỡng mộ nha hoàn của ngươi có một vị chủ tử tốt mà thôi.”
Hứa cảm thấy thật đau đầu, chẳng biết hiền này của bà rốt cuộc là thế nào. Cho dù hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thayvi_pham_ban_quyen lòng dạ mà thích con gái , thì cũng thể nhanh mức con gái gì nghe nấy như vậy chứ? Chẳng lẽ Đường nhibot_an_cap còn biết chuốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bùa mê thuốc lú sao?
Phục Linh được Bán đỡ , đứng vững một cách khóvi_pham_ban_quyen khăn. Nàng cảm độngvi_pham_ban_quyen đến cay xè sống mũi, nhìn Tô Đường : “ nương, nô tỳ vẫn nên ở lại Tín phủ dưỡngvi_pham_ban_quyen thương thì . Đợi nào khỏe hẳn, nô tỳ theo người sangleech_txt_ngu Phủ Nam Vương.”
cũng muốn tới Phủ Tĩnh Nam Vương, nhưng nương đối xử với nàng quá tốt, nàng không thể đểvi_pham_ban_quyen cô nương vì mà bị ngườibot_an_cap chê .
Hứa thị sai nha hoàn Phục về viện của mình để dưỡngbot_an_cap, có sự xếp này, Tô mới đồng ý.
bên Tô Đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng Bán Hạ đưa Linh về viện của Hứa thị, bắt mạch kiểm tra chân gãy cho nàng; bên kia Vân nhị cô nương trở về , mới ngồi xuống thì một nha hoàn đã hớt hải chạy vào, quỳ sụp xuống trước mặt nàng, xinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Cô , xin ngườileech_txt_ngu hãy cứuvi_pham_ban_quyen lấy nương nô tỳ”
nhị nương còn chưaleech_txt_nguleech_txt_ngu xảy ra, nha hoàn thân của nàng Bảo Châu hỏileech_txt_ngu: “Nương của ngươi làm saoleech_txt_ngu?”
Nha hoàn nọ vừa nói: “Nương của nô tỳ vì bất bình Tô cô nương đẩy cô nương xuống , nên khi nãy nha hoàn của Tô cô nương đến phòng hạ nhân ở hậu viện, nô tỳ muốn trút cho ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã đánh ả một bạt tai. Lão vương gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết chuyện, trong giận đã hạ bánleech_txt_ngu nương của nô tỳ đivi_pham_ban_quyen rồi”
hoàn này vốn là một trong những đại nha hoàn thân cận của nhị cô nương, nương nàng ta lại là quản sựvi_pham_ban_quyen mụ mụvi_pham_ban_quyen ở khu nhà hạ nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hậu viện.
Vân nhị cô dĩ đã tức tối vì Tô Đường cướp mất Tạ Bách , khiến Tạ Bách Đình trở nên xa với mình, giờ đây ngay cả Tín Lão vươngvi_pham_ban_quyen gia cũng đứng . Nương của đại nhavi_pham_ban_quyen hoàn cận và nha hoàn của Tô Đường vốn không oán không , naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vì giúpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trút giận mà đánh nha hoàn của Tô Đường cái liền bị trượng trách rồi đem bán, nếu nàng cứu được , sau này trong phủ còn ai dám hướng về phía nữa?!
Người này, nàng nhất phải cứu cho bằng được!
Vân nhị cô nương đi nương Vân Tam thái thái. vào phòng, vặn nghe thấy nha hoàn đang bẩm này với Vân Tam thái thái. Vân Tam thái thái nhíu chặt : “Lão vương gia sao lại cảbot_an_cap những chuyện vặt vãnh thế này?”
gần đây, ngay việcbot_an_cap triều đình ông cũng ít khi để mắt , vậy mà đi quản chuyện này, Vân Tam thái cảm thấy vô thường.
Vân nhị cô nương vén rèm bước , : “Nương, người nhất định phảibot_an_cap con cứu lấy nương của Phỉ Thúy, đối không được để bà ta bị bán đi.”
Tam thái thái đâu có muốn để mất người, nhưng hôm nay người hạ lệnh đi lại là Lão vương gia. Bà bao cho con mình Lão vương đã sinh ác cảm, không còn bà ta xử lý công minhvi_pham_ban_quyen. Thêm vàobot_an_cap đó, Lão vương tinh thần không đượcleech_txt_ngu tốt, ôngbot_an_cap mới tự mình quản cỏn con này. Giờ bà tavi_pham_ban_quyen mà đi xin tha, phải là tự đầu vào họngbot_an_cap súng của Lão vương gia sao?
Chưa kể tính tình vương gia xưa nay bướng bỉnh, Tam thái thái dài: “Không phải nương không cứu, mà quyết định này là của phụ con, e là cả cũng chưa chắc đã khuyên can nổileech_txt_ngu, huống là nương.”
con đi tìmvi_pham_ban_quyen tổ !”
thương nhất, người nhất định sẽ không từ chối đâu.”
Vân nhị côleech_txt_ngu nương đầy tự tin, lần này nàng ta chắc phải thất vọng .
Trong phòng, Tô Đường tỉ mỉvi_pham_ban_quyen kiểm tra chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho Phục Linh. Xương gãy được nối rất , khôngbot_an_cap bị lệch, chỉ là thuốc cao đang dùngbot_an_cap quá kém, chỉleech_txt_ngu có thể nói là có còn hơn không. Đợi khi quay về nàng sẽ bào một ít cao dược gửi tới, Phục Linh sẽvi_pham_ban_quyen nhanh chóng bình phục .
Linh ngồi đó, vành mắt đỏ hoe, cảm động đến đứng ngồi không . nương vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà lại đích bóp chân cho một nha hoàn nàng
Nha hoàn này hoànbot_an_cap toàn không nghĩ đếnbot_an_cap việc Tô Đường đang chữa trị cho mình. Nàng Bán bắt đầu hầu cạnh Tô Đường từ tám tuổi, có thể nói là cùng nhau lên, bóng không rời, Tô Đường những gì, không ai hiểu rõ hơn hai nàng.
Tô Đường vừa thu tay lại, Phụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Linh thả ống quần xuống thì một tiểu nhaleech_txt_ngu hoàn từ ngoài chạy , tươi như , nụ cười rạng rỡ lóanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt.
Bán nói: “Ta và Phục đều người taleech_txt_ngu đánh, vậy mà ngươi còn cười đượcvi_pham_ban_quyen.”
Nha hoàn này đi theo từ Thanh Châu, người , tên gọi Tứ Nhi.
Nhi cười đến híp cả mắt: “Vừa nãy trong phủ một chuyện vị, tỷ chắn không đoán ra đượcvi_pham_ban_quyen đâu.”
Tính hiếu kỳ của Bán Hạ lập tức dậy, thúc : “ ngươi mau nói đi .”
Tứ che cười một tiếng mới : “ Bán Hạ tỷ và bị Lão vương bánbot_an_cap có một người là nương của hoàn bên cạnh nhị cô . cô nương cứu bà ta mà đi cầu Lão vương phi, nói rằng nha hoàn đó lòngleech_txt_ngu trung thành, nàng không nhìn mẹ họ chia , xin Lão vương phi khaibot_an_cap ân. Lão vương phi nghe xong thì vô cảm , đó thì”
Tứ Nhi dừng lại, Bán Hạ vội vàng: “Mau nói tiếp đi, Lão vương phibot_an_cap không phải người đó chứ?”
Tứ Nhi cười hì hì: “Nếu mà như thì sao muội có vui mừng này?”
“Lão vương phi đã đem đại hoàn đó cùng nương của ả bán đi luôn rồileech_txt_ngu.”
Thật hả dạ cùng.
Nàng thực sự thích Lão vương phi rồi đấy.
Phải rằng, hành động ngày hôm nay của Tín Lão vương vi_pham_ban_quyen Tín Lão vương phi toàn nằm ngoài dự của Tô Đường.
cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có chút ngẩn ngơ, hômbot_an_cap nay rốt cuộc là ngàyleech_txt_ngu gì mà từng người một đều không bình như vậy.
Tạ Bách Đình chủ cùng nàng về nhàvi_pham_ban_quyen ngoại đã đànhleech_txt_ngu, lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net còn cùng nàng phô trươngbot_an_cap tình cảm thắm thiết, dù có khiến hạ Tínvi_pham_ban_quyen Vương phủ mỏ cũng chẳng hề bận tâm.
Tín Lão vương lại đi quản chuyện vặt vãnh như hạ nhân đánh nhauvi_pham_ban_quyen. Còn Tín Lão vương phi vốn luôn yêu chiều nhị cô nương, hôm nay lại chẳng màng đến việc nàng ta vừa mới tỉnh lại sau cơn hôn mê mà đã đứng đại nha hoàn thân cận
vi_pham_ban_quyen Đường thậm chí còn nảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh giác rằng tấtleech_txt_ngu mọi người đều đang xoay quanh mình. Nhưng nàng vẫn có tự nhận thức, Bách xoay quanh nàng cũng thôi , sao còn trông cậy vào cứu mạng, cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tín Lão gia Tín Lãoleech_txt_ngu vương thì có cầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cạnh nàng đâu.
Dẫu không biết Tín Lão và Tín Lão vương phi làm vậy là vì gì, quả mang lại khiến Đường rất hài . Hạ nhân trong Tín Vương từ nay chắn không dám xem , chậm trễ, càng không dám lén lút bàn tánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hay lườm nguýt nàng nữa.
Có nha hoàn đến mời, Tô Đường liền cùng Tạ Bách đến Thúy Bách dùng bữa cơm hồi môn.
Bữa cơm này khiến Tô Đường ăn đến mức hơi khó tiêu, quá “ngấy”.
Nàng ám chỉ món ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mà là ám chỉ Tạ Bách .
lúc vào bàn cho đến khi đứng dậy, cái gã này cứ liên tục thức ăn cho nàng, đôi đũa chẳng mấy khi phải vươn ra. Cánh tay , những mónbot_an_cap không tớileech_txt_ngu gắp cho thì đành, ngay cả món trướcleech_txt_ngu mắt hắn cũng gắp, như thể tay nàng bị phế rồi vậy. Ngặt nỗileech_txt_ngu mỗi lần Bách Đình gắp thứcleech_txt_ngu ăn , ánh mắt của mọi lại đổ dồn về phía nàng một lần.
Bị nhiêuleech_txt_ngu người nhìnleech_txt_ngu như vậy, nàng đến nhaileech_txt_ngu cũng biết nhai thế nào tự nhiên, tức quá bèn đưa chân đá Tạ dưới bàn.
đánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hai lần mà Bách Đình không chút kiêng dè, Tô Đường tức mình tung cú đá thật mạnh.
Tô Hồng Sơn giật mình, nhìn về phía Tạ Bách Đình nói: “Con đừng gắp quá ăn cho , chân ta sắp bị con bé đánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sưng lên đây.”
Đường: “”
Tạ Bách : “”
Mặt Tô đỏ bừng như gấc: “Phụ thân, con biết là trúng người.”
Tạ Bách Đình liền đáp: “Đã để nhạc phụ đại nhân phải chịu thay tiểu tử .”
Tô Đường tay ngắt vào eo , bị Tạ Bách Đình chặt lấy tay không buông.
Sơn thu vào mắt, gương mặtleech_txt_ngu đầy cườileech_txt_ngu: “Không sao, hai con tình cảm thắm , ta vui mừng còn không kịp nữa là.”
cúi đầu lùa , chưa ănbot_an_cap hếtvi_pham_ban_quyen thức ăn trong bát mà đã thấy no .
xong bữa hồi môn cũng đến lúc phải ra về. Hứa tiễn họ ra tận đại môn Tín Vương phủ, lúc bước lên bậc , Hứa thị đưaleech_txt_ngu tay về phía Tô Đườngleech_txt_ngu: “Đưa bộ châm cho nương.”
Tô Đường hỏi, “Nương cần ngân châm làm ạ?”
Hứa thị lườm một cái, “Nương sợ conleech_txt_ngu làm bừa, nghe nương đi.”
Ngay cả lúc đang bữa nàng dám đá Tạ Báchleech_txt_ngu Đình, lại còn eo hắn, Hứa thị chẳng mảy may nghi việc Đình tỉnh lại chính là do con gái dùng ngân châm đâm cho tỉnh. Đây chẳng phải là vợ ngược đãi chồng hay sao?
Dẫu muốn châm cứu thì cũng phải mời đại phu, gì có chuyện tự mình rabot_an_cap như . Vạn nhất Tĩnh Nam Vương phủ mà biết chuyện, bà biết ăn nói làm sao.
Thấy Hứa thị quyết không đưa không được, Tô cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng cách nào, đànhvi_pham_ban_quyen phải móc ngân châm ra đưa cho bà.
Ngồi vào trong xe , Tạ Đình Tô Đường, đôi màybot_an_cap nhíu chặt. Tô Đường lên tiếng: “Chàng nhìn như vậy gì, trên mặt ta dính nhọ ?”
“Nhạc mẫu đại nhân thu hồi ngân châm là ý ?” Tạ Bách hỏi.
Tô Đường tùy tiện : “Còn ý gì nữa, là sợ ta dùng ngân châm đâm chàng chứ .”
Chân mày Tạ Đình càng thắt chặt lại hơn.
Tô Đường thấy mình bot_an_cap hắn vẫnvi_pham_ban_quyen im lặng, bèn đầu qua. Thấy dáng vẻ chiêu , tuy vẫn tuấn tú vô nhưng rõ ràngbot_an_cap là đã nghĩ xiên xẹo đi rồi, nàng đành phải giải thích: “Là ta chàng, đúng theo nghĩa đen đấy, có nghĩ ngợi linh tinh. Cha nương ta hoàn toàn không biết chuyện ta biết y thuật đâu.”
Chân mày Tạ giãnbot_an_cap ra, lộ rõ vẻ kinh ngạc: “Học y đâu phải chuyện một một chiều, sao nàng có giấu được họ?”
“Thiên thông tuệ, bẩm sinh vậy, không còn cách nào .” Tô Đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Không thể giải thích rõ ràng, nàng đành phải nói lấp liếm chuyện.
Tạ Bách Đình sẽ vấn đến cùng, Tô Đường dứt khoát chuyển đề: “Hôm nay trò chuyện vớivi_pham_ban_quyen trong lòng thế nào rồi?”
Tạ Bách Đình nhìn thẳng mắt Tô . Đôi mắt nàng rất đẹp, lánh hơn cả ngân hà đêm , vì tò mò mà lại thêm phần linh động. Tạ Báchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đình haibot_an_cap cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi trực tiếp nhắm mắt lại.
Lại một nữa rước lấy sự mất mặt, Đường hậm hực vén rèm xe nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra bên ngoài: “Ta muốn xuống phố đi dạo.”
“Trần Thanh.”
Bách Đình chỉ gọi mộtvi_pham_ban_quyen tiếng, Trần Thanh lập tức siết chặt dây cương.
Tô Đường lách người ra, xuống xe ngựa. Thấy Tạ Bách Đình có ý định đi xuống, nàng liền trực tiếp sải bước bỏvi_pham_ban_quyen đi.
Trần Thanh hướng về phía xe ngựa nói: “Gia, Đạivi_pham_ban_quyen thiếu phuvi_pham_ban_quyen đi rồi.”
Bách Đình vén một góc rèm xe lên, nhìn theo bóng thanh lệ của Tô Đường, trong đôi đẹp ấy thoáng qua một tia bất lực.
Người phụ này, không chỉ hiếu kỳ tính khí còn lớn quá đỗi.
Rèmbot_an_cap xe hạ xuống, giọng nói ổn :
“Đến tiệm thuốc họ Thẩm.”
Lại nói về Tô Đường, nàng đi xa một đoạn, ngoảnhvi_pham_ban_quyen thì thấy Thanh đã đánh xe rời đi. Cảnh tượng đó khiến nàng tứcbot_an_cap xanh . Ở Tín Vương phủ thì quấn quýt không rời, vừa rời khỏi đó đã lộ ra nguyên hình, hắnbot_an_cap có biết thế nào là công dã tràng, xôi hỏng bỏng chưa?
Bán Hạ đưabot_an_cap mắt nhìn chiếc xe ngựa: “ lại đi rồi?”
“Hắn đi đường hắn, không có hắn, ta không biết đi dạo phố chắc?” Tô Đường bực dọc nói.
Nàng không những phải đi dạo, mà còn phải đi dạo thật thỏa thích mới được.
trước Tô Đường rộn đến mức thời gian đương còn chẳng có, số lần dạo phố lạileech_txt_ngu càng ít ỏi vô . Nay đột ngột xuyên về cổ đại, thứ khác không chứ thì có thừa, chẳng biết giết thời gian vào việc gì. Giữavi_pham_ban_quyen muôn vàn món đồ tinh xảo rỡ và tiếng rao lên không , Tô Đường đã sớm quẳng Tạ Bách Đình cùng với cơn giận kia ra đầubot_an_cap.
Hai chủ tớ đi từ đầu lên phía trước, thấy có một cửa tiệmvi_pham_ban_quyen khá thế liềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bước chân .
Đóleech_txt_ngu là một tiệm tơ , bên trong bày bán đủvi_pham_ban_quyen các loại vóc, có cả những bộ váy áo may sẵn, đẹp đến mức khiếnleech_txt_ngu người ta khó lòng rời mắt.
đưa tay chạm vào đóa hoa lan trên áo, đến mức nhìn kỹ chút nữa như ngửi thấy hương lan thoang thoảng.
Nha hoàn củavi_pham_ban_quyen tiệm tơ lụa bước nói: “Cô nương thật nhãn quang, váy này là mẫu mới của chúng , hoa lan trên là do túbot_an_cap từ cung thêu đấy . váy đẹp như thế , chúng ta mỗi tháng khó lắm mới một . Da dẻ cô nương trắngbot_an_cap trẻo, mặc vào là hợp nhất rồileech_txt_ngu.”
Tô Đường cũng thấy , chẳng kém cạnhvi_pham_ban_quyen gì bộ nàng đang mặc trên người. Nàng bảo nha hoàn lấy váy xuống để mặc thử. Nha hoàn lấy xuống định cho Bánbot_an_cap Hạ, thì phía bên có một giọng thanh mảnh truyền : “Bộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net váy này ta mua .”
Lời vừaleech_txt_ngu dứt, một nhavi_pham_ban_quyen hoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặcbot_an_cap váy xanh nhạt bước tới, vô cùng ngang ngược trực tiếp lấy bộ váy từ tay nha hoàn của .
Tô Đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và Bán Hạ mắt nhìn hoànbot_an_cap nọ. Sau khi cướp y phục, nha hoàn ấy đắc ý nhìn Tô Đường mộtbot_an_cap cái. Khi bốn mắt chạmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , vẻ đắc ý trên nàng ta bỗng ngưng đọng , trở nên ngơ ngácvi_pham_ban_quyen, rồi saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó ôm bộ váy chạy biến: “Quận chúa, chúng ta nhầm .”
Lúc này, Tô Đường quay đầu lại nhìn nhân của nha hoàn kia. Tuy bộ váy này chưabot_an_cap trả tiền, nhưng phàm là chuyện gì cũng phải trước có sau, làm gì có đạo lý trực tiếp cướp đồ như thếbot_an_cap.
Cả ngày hôm nay đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải chịu đủ ấm ức, tính khí của Đường cũng đang bốc hỏa, chỉ cần một mồi lửa là nổ tung.
Vị tiểu thư kia nhìn rõ khuôn mặt Đường, mắt mở to, mặt đỏ bừng lên: “Ngươi ngươi là ai? Sao trên người ngươi lại y nhị cô nương Tín Vương phủ, lại đeo trang sức củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàng ta nữa?”
ta có dungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạobot_an_cap kiều diễm, hơn hẳn hoa đào mùa xuân, nhưng vì căng thẳng mà lời có chút không lưu loát.
đã nghe ra , thứ mà vị tiểu thư này cướp là của Vân nhị nương, không phải củaleech_txt_ngu nàng.
Đãvi_pham_ban_quyen không nhắm vào nàng, lại còn có hiềm với Vân nhị nương, cơnleech_txt_ngu giận liền dịu xuống, hỏi: “Vì sao cô khẳng định xiêm yleech_txt_ngu và trang sức này là của Vân nhị cô nương?”
Vị tiểu thư kia cứng họng, nha cướp váynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng bên cạnh lên : “Làmleech_txt_ngu sao mà nhầm được , bộ trang sức trênbot_an_cap đầu người là từ Thấm Ngọc , là mẫubot_an_cap duy nhất, vốn Quận chúaleech_txt_ngu nhà ta nhìn trúng trước, kết quảbot_an_cap bị Vân cô nương cướp mất. Còn bộ xiêm y trên nàng nữa, do tú nương của Phường , lúc nha hoàn của Vân nhị cô nương đến lấy đồ, ta cũng đang ở trong tiệm, tuyệt đối không sai được.”
Ai mà ngờ được bộ trang sức cô nương cướp từ tay Quận chúa nhà nàng ta, cuối cùng lại vào tayvi_pham_ban_quyen người , còn khiến họ nhận nhầm người. Chưa biết là ai màbot_an_cap đã xông ra cướp đồ, tiểu nha hoàn cảm thấy cánh tay đang ôm bộ váyvi_pham_ban_quyen cũng nóng . Quận chúa nhà ta tiên đibot_an_cap cướp đồ của người khác, kết quả lại cướp nhầm ngườibot_an_cap, thật là mất mặt quá đi thôi.
Hóa ra lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị Vân nhị cô nương cướp nênbot_an_cap định báo thù lại, kết lại báoleech_txt_ngu thù nhầm , Tô Đường cũng phục cho cái vận may .
Vị tiểu thư kia nghi hoặc nhìn Tô Đường, rõ ràng là tò mò về mối quan hệ giữa nàng và Vânvi_pham_ban_quyen nhị cô nương. Tô Đường mãn sự kỳ nàng ta, nói: “Các người không nhận nhầm đâu, xiêm y và trang sức người ta đúng Vân nhị cô nương đấy.”
Vị tiểu kia kinh ngạc xiết: “ ta mà cũng cam tặng cho ngươi ?”
Tô Đường mỉm cười nhàng, khí ôn như gió xuân lướt qua mặt: “Vân nhị nương rất phóng, đống xiêm y sức hồi này, đến vị hôn thanh mai trúc mã là Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiếu gia Tĩnh Vương phủ, nàng ta cũng đều tặng cho ta rồi.”
Vị tiểu thư kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “”
Vậy nên ngườibot_an_cap mà nàng vừa cướp đồ Đại thiếu phu nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ Tạ sao?!
là cô thương bị đưa vào kinh đểbot_an_cap gả thay cho Vân nhịleech_txt_ngu cô nương để xung hỉ Đại thiếu gia Nam Vương phủ ư?
Người ta đã đen đủi đến nhường ấy rồi màleech_txt_ngu mình còn cướp đồ của người ta, vị tiểu thư kia càng thêm áy náy.
Nàng ta hướng về phía Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đường lỗi, rồi bảo hoàn: “Mau trảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại bộ váy cho Tạ thiếu nhân đi.”
Nhanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoànvi_pham_ban_quyen đỏ mặt đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net y phục cho Bán Hạ.
Bán Hạ không .
Nha hoàn kia đành quay nhìn chủ tử nhà mình.
Vị kiabot_an_cap nghibot_an_cap nhìn Tô Đường, nàng cười nói: “Tuyleech_txt_ngu không quen biết cô nương, nương đã là người quenleech_txt_ngu Vân nhị cô nương, gì ta cũng phải nể mặt nhị côvi_pham_ban_quyen nương một chút, nhường cơ hội này vi_pham_ban_quyen nương vậy.”
Sau khi Tô Đường rời đi, hoànvi_pham_ban_quyen nọ Quận chúa mình, nhỏ giọng làu : “Vị cô nương mới được đónbot_an_cap vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tín Vương phủ này, vị phu nhân của Tĩnh Nam Vương phủ này không phải là kẻ ngốc đấy chứ?”
Người ta là Vân nhị cô nươngvi_pham_ban_quyen đẩy một đại thiếu gia mệnh chẳng cho nàng ta, vậy mà nàng ta còn thấy ta hào .
Quậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà nhị cô nương quan hệ chẳng tốt đẹp gì, nàng ta lại còn nể mặtvi_pham_ban_quyen Vân nhị nương, phải cứbot_an_cap quen là sẽ có cái gọi là nghĩa mặt nhau đâu.
Ánh mắtleech_txt_ngu cô nương kia rơivi_pham_ban_quyen trên bộ váy trong nha hoàn: “Nàng tabot_an_cap thông minh hơn Vân nhị cô nương nhiều.”
Ra khỏivi_pham_ban_quyen cửa tiệm lụa, Bán Hạ trời, nói với Tô Đường: “Giờ chẳng còn sớm nữa, chúng ta nên hồi thôi.”
Tô Đường tay gõ nhẹ vào đầubot_an_cap Bán Hạ: “Cô gia nhà ngươi còn chẳng vội ta về, ngươi cái gì?”
Hạ gãi trán: “Cô gia có đã về rồileech_txt_ngu nên.”
“Vậy thì đợi chàng tới đón tavi_pham_ban_quyen.” Tô Đường nói.
Cùng nhau ra khỏi phủ, lẽ đươngleech_txt_ngu nhiên phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cùng nhau trở . Chỉ vì nói hớ một câu mà bị vứt giữa đường, ai thèm cái tính nết thối thavi_pham_ban_quyen đó của chàng ta, ai mà có tính khí cơ .
Bán Hạ biết tính Tô Đường, liền thuận tùng nói: “Vậy chúng không nên đi quá xa, tránh đểleech_txt_ngu nữa cô không tìm thấy chúng ta.”
Thật là một nha hoàn chu , đáng tiếc, nàng lại không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một vị chủ tử biết cho lắm.
Tô Đường vốn định đi đến đâu dạobot_an_cap đến đó, Bán Hạ vừa nói vậy, nàng dứt khoátleech_txt_ngu sang phố khác, vi_pham_ban_quyen như thế đấy.
Từ xa đã thấyvi_pham_ban_quyen một cửa tiệm rất thế, cao ba tầng, xanh ngói , cong vút, tấm biển dát vàng lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Thấm Ngọc Hiên.
Vừa mới nghe thấy tên cửa tiệm này từ miệng vị cô nương kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không ngờleech_txt_ngu nhanh như vậy đã gặp rồi, phảibot_an_cap vào xem một chút.
Tô Đườngvi_pham_ban_quyen bước vào Thấm Ngọc Hiên, bên một nha từ tầng hai đivi_pham_ban_quyen xuống, Đường Bán Hạ tiếnvi_pham_ban_quyen , ta đã hai bậc thang liền vội vàng người chạy lên tầng .
Trên tầng hai, Tạ và Gia Nam chúa của Triệu Vương phủ đang chọn vòng ngọc, nha hoàn tiến lên phía trước, nhỏ giọng nói: “Tiểu thư, Đại phu nhânbot_an_cap cũng tới .”
Đáy mắt Tạ Nhu xẹt một tia chán .
nay nàng ta vốn không địnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra phố dạo chơi, nhưng vì Tô Đường đã tính kếvi_pham_ban_quyen lấy mất của tavi_pham_ban_quyen một chiếc vòng ngọc. Vòng ngọc của nàng tuy nhiều, nhưng bất kể nào nàng ta cũng không nỡ bồi thường cho Tô Đường, nên định ra ngoài mua một chiếc. Đã ra khỏi rồi thì không thể không ghé qua Ngọc Hiên xem thử.
Không ngờ tới Thấm Hiên mà cũng có thể đụng mặt nàng ta!
Thật là ám quẻ!
Nàng ta quay đầu trâm ngọc trong tay Gia Nam quận chúa, ánh lóe lên, một kế hoạch nảy rabot_an_cap trong đầu.
Dưới lầu, Tô Đường và Bán Hạ vừa vào, tiểu Thấm Ngọc đã niềm nở , ân cần giới thiệu cho Tô Đường xem Thấm Ngọc Hiên mới mẫu trang sức gì. Thấy trên đầu Tô Đường đang cài đồ trang sức Thấmbot_an_cap Ngọc Hiên, tưởng nàng là quen nên dẫn nàng lên tầng haibot_an_cap.
Tuy nhiên, đây là lần đầu Tô Đường tới đây, dù là món trangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sức Ngọc Hiên mấy năm chưa bán được thì với nàng cũng đều là mới, chưa từng thấy qua.
“Chúng tavi_pham_ban_quyen cứ xem dưới trước đã.” Tô Đường .
Thấm Ngọc Hiên quả hổ danh tiệm trang sức lớn kinh , kiểu dáng mỹ lệ, đường nét tinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xảo, có ít món đồ khiến người phải .
Tô Đườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chọn một chiếc trâm ngọc, đôi hoa tai hồngbot_an_cap ngọc, lúc đang một chiếc trâm vàng ngắm nghía, Bán Hạ tiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng hỏi một : “Mấy thứ nàybot_an_cap bán thếleech_txt_ngu nàovi_pham_ban_quyen?”
Tiểu nhị Thấm Ngọc Hiên liền đáp: “Trâm ngọc giá một trăm linh tám lượng, hoa tai ngọc một trăm lượng, thì đắtleech_txt_ngu hơn mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút, một trăm hai lượngvi_pham_ban_quyen
Hạ mà ngây người, thế thì quá quá quá đắt rồi. Nàng kéo kéo tay Tô Đường, giọng : “Cô nương, tiền trên người tavi_pham_ban_quyen không đủ.”
Lúc về nhà mẹ đẻ không nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hôm nay sẽ dạo phố, nên chỉ trăm bạc, không ngờ đồ đạc ở thành lại đắt đỏ đến thếleech_txt_ngu.
Tô Đường không để tâm nói: “ nữa bảo Thấm Ngọc Hiên đưa đồleech_txt_ngu đến Tĩnh Vương phủ rồi lấy sau.”
Vừaleech_txt_ngu rồi lúc bọn họ mới vào, có người làm như vậy.
Tiểu nhìnleech_txt_ngu Tô Đường, ái ngại nói: “Thành thật xin lỗi, Thấm Ngọc Hiên chúng tôi có quy định, những ngườibot_an_cap không định được thân phận thì mua đồ phải thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trực tiếp tại chỗ.”
Bán Hạ cau mày: “ nương nhà ta Đại thiếu của Tĩnh Nam Vương phủ.”
lắc đầu. Không được không .
Làm ăn sao cứng nhắc thế không biết, Bán Hạ nhịn không được nói: “Ai mà thèm lừa Thấm Ngọc Hiên các người , , đưa đồ tớivi_pham_ban_quyen mới lấyleech_txt_ngu tiền, dù không lấy được tiền thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ chẳng phải vẫn trong taybot_an_cap Thấm Ngọc Hiên cácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người ?”
Tiểu nhị cười xòa: “ lý là vậy, nhưng tôi cũng chỉ hỏa kế, quy định của cửa thế, tôi cũng tuânbot_an_cap theo thôi.”
Tiểu vẻ mặt đầy lỗi, Bán Hạvi_pham_ban_quyen nhìn Tô Đường: “Hay là sai người về lấy tiền nhé?”
“Để lần mua vậy.”
Tô Đường đặt chiếc trâm vàng xuống, định rời .
đi cửa, tiếng của tiểu hỏa kếvi_pham_ban_quyen đột nhiênvi_pham_ban_quyen vang lên: “Chặn bọn họ lại!”
có hai tiểu hỏa kế đi tới, chắn mấtleech_txt_ngu đi của Tô Đường.
Sắc mặt Tô Đường trầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : “ đây? Vào Thấm Ngọc rồi, không mua gì cũng không đibot_an_cap sao?”
Tiểu hỏa kế tiếp đónvi_pham_ban_quyen họ lúc nãy chiếc trâm vàng tới, nóibot_an_cap: “Tôi đã khách khí tiếpbot_an_cap đón các người, thanhbot_an_cap toán tại chỗ là quy định của Ngọc chúng tôi, mua bán không thành thì tình nghĩa vẫn còn, cô nương không mua thôi, tại sao lại làm hỏng của Thấm Ngọc Hiên chúng tôi?”
trâm vàng này đã cô làm hỏng rồi, bắt buộc phải mua nó.”
Tiểu hỏa kế đưa trâm vàng cho Tô Đường xem, một cánh hoa chạm rỗng trên chiếc đã bị gập lạibot_an_cap, nhìn xa thì ảnh gì, nhưng nhìn gần lại mất vài thẩm mỹ.
Tô Đường đột ngột bị chặn lại, người lầu dưới của Thấm Ngọc , thậm cả những người ngang qua tiệm bị thu hút chú , họ không mua đồ nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vây xem náo nhiệt.
Gương mặt Tô Đường lạnh , nàng có cầm chiếc trâm , nhưng nàng hoàn toàn không chạm vào cánh hoa trên đó, lúc đưa trả cho tiểu kế cũngvi_pham_ban_quyen không có chút hư tổn , mà lại bị vu oan là nàng làm hỏng trâm ngọc, bắt nàng bồi thường.
Chiếc chẳng qua chỉ có trăm hai mươi , đối với vị phu nhân Nam phủ như nàng thì chẳng là bao, nhưng quan là hành vi này quá tổn hại đến danh tiếng của . Đặc biệt là khi mọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người vốn đã bị lời đồn đại dẫn dắt, tin chắc nàng là kẻ đã đẩy nhị cô nương xuống nước, là một kẻ tâm địa độc ác.
Chưởng Thấm Ngọc đi tới, tiểuvi_pham_ban_quyen hỏa kế đưa chiếc trâm vàng cho ông ta xem, nói: “Cô ta nói mình là Đại thiếu phu của Tĩnh Nam Vương , tôi không biết cô ta lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , chỉ yêu cầu thanh toán tại chỗ, thế cô tavi_pham_ban_quyen mua , làm trâm vàng”
Một đám người xem náo nhiệt đều đang đoán xem Tô Đường phận gì, tiểu hỏa kế vừa giới thiệu chi tiếtbot_an_cap, lập tức có một vị cô nương nói: “Ta đã bảo bộ trang sức trên đầu vị cô nương này nhìn mà quen mắt thế, chẳng phải là đồ Thấm Ngọc Hiên, được Vân bot_an_cap nương mua sao. Hóa ra nàng ta chính là kẻ đẩy Vân nhị cô xuống nước, cuối cùng tự mình chuốcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lấy ác quả, phải gả đileech_txt_ngu thay Vân nhị nương để hỉ”
Vị cô nương đó nóileech_txt_ngu một tràng dài, giọng lại còn , Tô Đường mắt nhìn qua một cái, côvi_pham_ban_quyen nương kia tức nói năng bắp.
Thật là kẻbot_an_cap thích quản chuyện bao đồng, lắm mồm miệng. Thấy người cũng đang nhìn , cô đỏ bừng , nói với Tô : “Ngươi, ngươi hỏng trâm vàng của Ngọc Hiênleech_txt_ngu, bồivi_pham_ban_quyen thường là lẽ nhiên!”
Bán Hạ đứng sau lưng Tô Đường, tức giận muốn thay nàng phân trần, Tô Đường không cho. Thứ nhất làbot_an_cap thích cũng chẳng ai tin, thứ hai là nàng dự định ba tháng sau sẽ thoát thân, nếu danh thanh bạch thìvi_pham_ban_quyen Tạ Bách Đình muốn hòa ly nàng cũng không dễ dàng. Vì đại cục, nàng chỉ đành tạm thời nhẫn .
Chưởng quỹ Thấm Ngọc Hiên đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cây trâm vàng cho Tônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Đường: “Bất kể cô nương vì mục đíchbot_an_cap gì mà làm hỏng , nhưng món đồ này không đắt, xin cô nương hãy cho. Thấm Ngọc Hiên tôi khách , cứ giằng co thế này đã ảnh hưởngleech_txt_ngu đến việcvi_pham_ban_quyen kinh doanh rồibot_an_cap.”
Lời vừa dứt, trong đám đông không biết là ai thốt lên một : “Chẳng lẽ ta không có tiền mua ?”
“Chỉ một cây trâm vàngleech_txt_ngu thôi mà, gì cũng là Đại thiếu phu nhân Vươngleech_txt_ngu phủ, sao có thể mua chứ? Trang sức trên nàng ta cũng đáng giá nghìn lượng đấy.”
“Trang sức của Vân nhị nương đương nhiên quý giá rồi, vị cô nương này nghe nói lớnbot_an_cap lên ở nơi bé như Châu, trong tay vị tất đã có bao nhiêu tiền.”
có tiền mà cũng dám vào Ngọc Hiên”
“Mua không nổi thì vẫn có thể xem, nhưng mua không nổi mà làm hỏng đồ thì thật là độc .”
Tiếng bàn tán xôn xao mỗi lúc một , mỗi lúc nặng nề.
Chưởng Thấm Ngọc Hiên vẻ thấu tình đạt lý, nói: “Nếu cô nương này mang không đủ tiền, có thể để một món đồ trang sức làm vật thế chấp, đợi khi nào lấy bạc quay lại sẽ trả lại cho .”
Ở hành tầng hai, Tạ Nhu đứng cao xuống, chán ghét nói: “Tuy rằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta thích ngươibot_an_cap, nhưng ngươi dù sao cũng là thiếu phu nhân của Tĩnh Vương phủ, hành vi đã làm bại hoại danh tiếng của vương phủ rồi. Thấm Ngọc Hiên nể mặt Tĩnh Nam Vương phủ chúng ta, việc lớn thành nhỏ, chỉ bắt ngươi mua lại cây trâm, vậy mà đại tẩu làmbot_an_cap ra vẻ tìnhleech_txt_ngu nguyện như thế.”
“Nếu thật sự khôngbot_an_cap có tiền, có thể lên đây ta.”
bot_an_cap Đường đứng đó, vẻ thản nhiên. Nàng thầm nghĩ tại sao Thấm Ngọc Hiên lại vô duyên vô cớ nhắm vào mình, ra Tạ đang ở đây.
Nàng chẳng chỉ làm mất mặt mẫu thân của cô ta lúc dâng trà, leech_txt_ngu ta đã muốn mất hếtleech_txt_ngu thểleech_txt_ngu diện chốn đông người, e là khi về phủ tránh khỏi một trận trách phạt.
vừa lên tiếng thì từ lầu có một nha đi xuống, tay cầm một túi gấm đi tới : “Hóa ra ở đây. Quận nhà ta lúc trướcvi_pham_ban_quyen nhặt được túi gấm của cô nương, định bụngvi_pham_ban_quyen sẽ gửi đến Tĩnh Nam Vương phủ, không ngờ nhanh như đã gặp lại rồi.”
Nha hoàn này Tôbot_an_cap Đường trông rất quen mắt, nửa canh giờ trước đã giành nhầm nàng.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (3)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
Thu Hường

Thu Hường

22/3/2026 lúc 1:12 chiều

Ad ơi c14 lỗi rồi k nghe đc ạ

Dinh Do

Dinh Do

18/6/2026 lúc 7:56 sáng

Thích nữ chính này quá, cái mỏ hỗn thật sự😂😂😂