Trời tháng Chạp, gió lạnh rít gào. Gióvi_pham_ban_quyen lùa qua khung cửa sổ hư hỏng, cái lạnh thấu lỏi vào tận tủy khiến tâm trí Ngu Vãn sực tỉnh.
Nàng đột nhiên mởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net to mắt, kinh hãi nhìn cảnhvi_pham_ban_quyen tượng trước mắt.
Trongvi_pham_ban_quyen tay nàng đang bưng một chiếcbot_an_cap bát gốm, bênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứa thứ đen kịt đắng ngắt, ngửi qua có vẻ là thuốc sắc.
Mà câu nói quân, thuốc đi lúc nãy dường như phát ra từ chính nàng.
Chuyện chuyện là sao
phải nàng chớt vì tạng sao?
Khụ khụ
tràng dồn đầy đau đớn cắt ngang dòng suy nghĩ, Ngu Vãn vội vàng cúi đầu, đối diện với một mặt tú nhợt nhạt.
Đây là một nam tử trẻ , nhìn chưa đến mươi, nhưng lại toát tử khí của kẻ sắp đất xa trời.
Gương mặt trắng bệch như , dưới hàng mi dài có một nốt ruồi lệ đỏ thẫm, khiến chân mày nam tử thêm vài phần yêu dã.
Đôi đồng tử ấy đenleech_txt_ngu mực, tựa sâu khôngleech_txt_ngu thấy đáy, khiếnleech_txt_ngu người chẳng thể nhìn nông sâuleech_txt_ngu.
Ngu Vãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm nhận được nguy hiểm theo , nàng vô thứcbot_an_cap rụt tay lạibot_an_cap: Chàng
khụ
Lời nàng bị tiếng ho của hắn ngắt quãng.
Nam tử yếu ớt tựa vào đầu giường, ho dữ dội như muốn văng cả phổi ra ngoài. Bất , Ngu Vãn cúi đầu, bắt đôi mắt đen thẳm kia.
Trong lên một tiếng , luồng sáng trắng tung thể có thứ gì cưỡng ép nhét vào não nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cánh cổng ký ức tức khắc được mở ra, vô số đoạn ức tràn về như thác lũ. Ngu Vãn nắm bắt những mảnh quan trọng nhất, nhanh chóng nắm rõ tình hìnhbot_an_cap hiện tại.
Nàng xuyên thư rồi!
Nàng vào cuốn tiểu thuyết ngược luyến đời có tên Ngược Luyến Thâm mà đọc trước lúc lâm !
Lại cònleech_txt_ngu xuyên thành nữ phụ độc ácleech_txt_ngu trùng tên trùng họ vớivi_pham_ban_quyen mình Ngu Vãn!
Tình cảnh lúc này rõ ràng là mở đầuleech_txt_ngu của cuốn truyện !
Ác nữ Nguvi_pham_ban_quyen Vãn năm mười tuổi tình cờ bị bọn buôn ngườileech_txt_ngu bắt , được mẫu về con dâu nuôi từ bé Vân .
Cách đây không lâu, nguyênbot_an_cap thân trượt chân khi đang giặt đồ bên sông, độtleech_txt_ngu nhiên nhớ lại thân phận của mình.
Nàng không phải là trẻbot_an_cap mồ côi không nhà cửabot_an_cap, là tiểu thư An Quốc Công quyền cao chức ở Thịnh Kinh.
Là đích trưởng nữ tôn quý nhất.
Sau khi nhớ lại mọi chuyện, nguyên thân cảm thấy sự tồn tại của đình Thương là nỗi nhục của .
Một mặt nàng lên kế hoạch về Kinh nhận tổ quy tông, mặt khác ngầm độc người nhà họ để họ biến mấtbot_an_cap mãi mãi.
Vì thế, nàng không chỉ hạ độc cả nhà nam chính mà còn phóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏa nhà họ , định ngụy tạo cái chớt họ thành hỏa hoạn.
chí để xảy sai sót, còn ra bãi tha ma đào mộtleech_txt_ngu xác nữ mới giả làm xác chính mình.
Cuốibot_an_cap cùng phóng hỏa thoát thân.
Ngu Vãn cảm thấy mắt tối sầmbot_an_cap lại.
Nữ phụ Ngu Vãn trong nguyên tác íchbot_an_cap kỷ, tàn độcvi_pham_ban_quyen, bất cứ ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cản đường đều bị nàng hãm , nhưng nàng lại cực kỳ giỏi giấu.
Trước tội ác bị bại lộ, ai cũng nàng dàng lương , là một cô tốt có.
Trong nguyên tác, sau choleech_txt_ngu uống bát thuốc này, Ngu ôm bỏ trốn. Nàng chắc cả ba người nhà Vân đều sẽ trở thành người chớt, thế tâm trở Kinh làm đích tiểu thư phủ Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Quốcleech_txt_ngu Công.
Vân Thương có hào quang nam chính, làm sao dễ chớt như vậy.
Không lâu sau khi nàng rời đi, một vị thần y chu du thiên hạ ngang qua nhà họ Vân, cứu mạng Vân Thương hấp hối.
Còn mẫu thân muội muội của nam chính chớt trong biển lửa.
Người thân sinh, nam chính từ đó như được khai mở phú, đỗ Tam nguyên, được quý nhân trọng dụngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nghiệp tình cảm đều viên mãn, trở thành Nhiếp Chính nắm quyền sinh sát trong tay của Chiêuvi_pham_ban_quyen Quốc!
Còn ác nữ Vãn, sau khi liên tìm đường , kết thảmbot_an_cap, đến xương cốt cũng .
Ngu Vãn không kìm được rùng mình một cái.
Trong nguyên tác, Ngu Vãn nữ phụ quan trọng nên cứ gây ác đến tận cuối .
Đếnleech_txt_ngu khi mọi tội ácbot_an_cap của nàng bại , thù nợ cũ chồng chấtvi_pham_ban_quyen, nam nữ chính đã trảbot_an_cap thù ngàn vạn lần.
Cái của Ngu Vãn phải nói là cực kỳ thảm khốc.
Đầu tiên là gậy ông đập lưng ông, bị lưu dân chính bị làm nhục.
Khi phát hiệnvi_pham_ban_quyen, nguyên thân đãvi_pham_ban_quyen một huyếtbot_an_cap nhân, chỉ còn lạibot_an_cap hơi tàn.
chuyện vẫn chưa thúc.
Vân Thương lại sai người cứu nàng về, sau khi lành thương liền ném nàng vào thú viên.
Cuối cùng thật một mảnh cũng chẳngbot_an_cap .
Lúc Ngu Vãn đọc đoạn này, cả người nàng đều cảm thấy không .
Có lẽvi_pham_ban_quyen vì trùng tên nên cảm giác nhập tâmbot_an_cap mạnh, khi nguyên thân hết vai một cách thê thảmbot_an_cap, nàng cũng thấy như mình vừa chớt đi một lần.
Mà bây giờleech_txt_ngu, nàng lại xuyên thành ác Ngu Vãn!
nghĩ đến kết cục của nguyên thân, Ngu Vãn liền thấy lạnh .
Bị bách thú cắn xé mà chớt chắc là hơnbot_an_cap nhiều so với chớt suy tạng ?
Nàng muốn chớt!
Ngu nương. Giọng nói nhã yếu lên bên tai.
Ngu Vãn giật mình hồi thần, thấy nam chính Vânbot_an_cap đang nhìn mình bằng đôileech_txt_ngu đen thẳm.
Vân Thương lướt mắt qua mặt nàngleech_txt_ngu, thản nhiên nói: Thuốc sắp nguội rồi.
A ồ.
Ngu Vãn còn đắm chìm trong kết cụcleech_txt_ngu binội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thảm của nguyên thân, vô thức nàngbot_an_cap múc một thìa thuốc tới bên môi Vân .
Ngay khi hắn chuẩn bị mở miệng uống thì Vãn giật mình tỉnh táo.
Bát thuốcbot_an_cap trong nàng cóvi_pham_ban_quyen độc!
Nàng run bắn người vì hãi, vội vàng vứt phắt cái thìa bát tay đi!
! Choảng!
Hai động thanh thúy đột ngột vang lênbot_an_cap căn phòng yên tĩnh.
Vân Thương vẫn hơi môi, giữ nguyênvi_pham_ban_quyen tư thế chuẩn bị uống thuốc. Hắn ngước nhìn Ngu Vãn, kinh ngạc khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiểu vì sao nàng lại đột nhiên vứt bát thuốc đi.
Tim Ngu Vãn đập như trống , nàng chạm phải ánh mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của Vân , tỏ ra bình tĩnh: Ta nhớ ra, lúc sắc thuốc như bỏ liều lượng, ta đi cho chàng khác!
nương.
Bên vang lên giọng nói bình thảnbot_an_cap mà trẻo của hắn: Ta nàng từng nói, là thuốc cuối cùng.
Quên mất! Vân Thương và Hi là những hũbot_an_cap thuốc di động, nhà cửa nghèo mùng tơi, đã chẳng còn mua thuốc nữa rồi!
Ta Ngu Vãn khi thẳng thườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thói quen siết chặt vạt áo, nàng hơi cúi đầu, yếu ớt : Xin lỗi, tavi_pham_ban_quyen không cố ý
Nàng cứ gầm mặtbot_an_cap nên không hề phát hiện ra, khi nghe thấy câu xin lỗi này, trong mắt Vân thoáng tia dị sắc.
Ngu vừa suy nghĩvi_pham_ban_quyen trong nhà họ Vân còn chỗ nào giấu tiền không, thì quang vô tình lướt những mảnh vỡnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dưới chân.
Trong đầuvi_pham_ban_quyen nàng bỗng chốc như có một sét xẹt .
Khoan đã! Nàng đã làmbot_an_cap đổ bát thuốcleech_txt_ngu độc này nên chưa cho nam chính uống, mẫu thân và muội muội của nam chính đãleech_txt_ngu bị nguyên thân uống thuốc rồi mà!
Ngu Vãn cảm thấy trướcleech_txt_ngu mắt choáng váng mộtleech_txt_ngu hồi.
Nàng lảo đảo một chút, nhanh chóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhặtleech_txt_ngu những mảnh bát vỡ , lương tâm rứt dám nhìn nam chính: Ta vào bếp xem sao, biết đâu còn thuốc!
Nói , Ngu Vãn xoay người biến ra .
Đêm tuyết rơi, vừa bước ra cửa nàng đã bị cáileech_txt_ngu lạnh thấu xương tạt thẳng người.
Nhưng nàng chẳng màng tới khác, tức người tìm đến bếp theo ký ức của chủ, thấy một hũ giấm lâu năm góc tường.
Tình thế cấp bách, thứ duy nhất nàng có thể ra và cũng là thứ duy họ có thể tìm được để gây chính giấm này.
Nhà họ Vân chỉ có hai căn phòng có thể ngủ , thị mẫubot_an_cap thân củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân và muội muội Vân Hi cùng nhau.
Ngu Vãn ômnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giấm xông phòng, trong im phăng , đến cả tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thở cũng không nghe .
không dám trễ, mượn trăng mờ nhạt, cạy miệng hai mẹ ra, dùng bát đổ giấm vào miệng họ.
Sau khi hơn nửavi_pham_ban_quyen bát giấm, ngườivi_pham_ban_quyen trên giường cùngleech_txt_ngu cũng chút động tĩnh.
Ngu Vãn thở phào nhẹ nhõm.
đây nàng đã trở thành Ngu Vãn trong sách, không muốn đi vết xe đổ của nguyên thân. Có thể sống lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một lần, còn có một cơ thể khỏe mạnh thế này, nàng nhất định sống thật tốt!
Hơn thị và Vân Hi đều là những người rất tốt, quá hiểu trị của sinh mạng, thực sự không đành lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn hai tươi tắn này chớt ngay trước mắt mình.
Nàng biết liệu có cứu sống được mẹ họ hay không, nhưng dù thế nào phải thử một lần.
Oẹ
Oẹ
Hai mẹ con trên giường đồng nôn thốc nôn tháo, Vãn vội đặtleech_txt_ngu hũ giấm sang một bên, định tiến tới vỗ lưng hai người.
còn chạm vào họ, một nói ớt nhưng chứa đầy sựbot_an_cap đã truyền đến.
Ngu Vãn, nàng đang làm gì thế?
mình thót tim, nhìn phía , chỉ thấy Vân một áo mỏng đang tựa vàoleech_txt_ngu khung cửa, dáng vẻ lung lay như sắp đổ, dường như đứng không vững.
Sắc mặt hắn còn bệch hơn cả lúc nãybot_an_cap.
Cảm tưởng giây tiếp hắn sẽ ngất đi ngay lập tức.
Nhưng dù là vậy, trong đôi đồng tử đen kịt của hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn mang theo sự lạnh lẽo khiến Ngu Vãn phải mình.
Ngu Vãn đã hết cả cuốn sách nên rất rõ ràng, chính bộ Ngược luyến tình thâm còn giốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phản diện hơn cả phản .
một kẻ tâm tư thâm trầm, có thù tất báovi_pham_ban_quyen, thủ tàn độc.
Cha hắn mất sớm, Thẩmvi_pham_ban_quyen thị một mình nuôi nấng hai anh em hắn trưởng thành. Thẩm thị yếu đuối hiền lành, một gia đình vậy chính là đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tượng tốt nhất để đám người bắt .
Khi Vân vừa mới , đámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net họ Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cậy nam chính trong nhàvi_pham_ban_quyen có người ông nào làm chủ, định đoạt gia sản.
Vân Thương khi đó mới mười tuổi, đã dao phay lẻn lên giường kẻvi_pham_ban_quyen đó giữa đêm khuyavi_pham_ban_quyen, cho hắn sợ đến mức bỏ ngay trong đêm.
Thương kẻ có thù tất báo, nếu để hắn biết nàng hạ độc vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Hi, liệuleech_txt_ngu nàng còn có thể sốngleech_txt_ngu yên được không?
Mặc nàng không là Vãn ban đầu, nhưng lúc này nếu vớivi_pham_ban_quyen Vân Thương như vậy, liệu tin không?
Ngubot_an_cap Vãn thầm ép bản thân phải bình , mặt vẻ hãi nhìn Vân , giải : Tối mẫu thân và Vân Hi có dùng canh nấm, rồi ta thấy sắcbot_an_cap mặt họ không ổn, sợ canh nấmvi_pham_ban_quyen có nên mớileech_txt_ngu muốn đổ giấm cho họ ra.
Ngu Vãn thầm tự khenbot_an_cap nhanh trí.
Vân Hi tật thân đã lâu, Thẩm thị gần cũng nhiễm phong hàn.
Nguyên thân tối nay đặcbot_an_cap biệt hầm một nồi nấu nấm, vì bình thường ta toàn nhường đồ tốt cho Thẩm và Hi nên lần này nàng ta không húp ngụm canh nào, hai con không hề nghi ngờ, trong lòng chỉ thấy cảm động.
Nào ngờ, canh gà nấu nấm tối nay đã bị nguyên thân độc.
Vân nhìn nàngvi_pham_ban_quyen bằng ánh mắt , dường như định nói đó.
một luồng lạnh thổi tới, hắn che miệng ho sặc sụa.
Tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ho xé lòng phổi ấy tưởng như muốn hất mái nhà.
Trạng thái này Ngu Vãn không thể quen thuộc hơn được nữa.
Những ngày nàng bệnh, đến mức xénội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòng xévi_pham_ban_quyen mà lần nào cũng ho những ngụm lớn.
Ma xui quỷ khiếnleech_txt_ngu thế nào, nàngbot_an_cap đi đến bên cạnh Vân Thương, đưa tay vỗ nhẹ lên lưng hắn vài cái.
Vân Thương bị vỗ lưng thì khựng lại, ngay cả tiếng cũng ngừng .
Ngu Vãn cũng đột nhiên sực tỉnh.
Tính cách nam chính cực kỳ lãnh đạm, nguyên thân chưa khôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phục ký ức, vì mê luyến gương của nam chính nên thường muốnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gần gũi hắn, đềuvi_pham_ban_quyen bị chính hững hờ tránh .
Nói đi cũng phải lại, hai người đã bái thành thân được năm nhưng chưa từng có cử chỉ nào.
Vân Thương yếu đến mứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đứng không vững, nhưng vẫn cụp mắt né tránh bàn tay của Ngu Vãn.
Bàn tay Ngu Vãn túng dừng giữa không trung, nàng ngẩn người một látbot_an_cap rồi giảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vờ như chuyện thu .
Khụ khụ Vì sao nàng không uống canh đóvi_pham_ban_quyen?
Tim Ngu hẫng một , bất thình lình chạm phải đôi mắt đen kịt của Vân Thương.
Ánh mắt hắn lạnh lẽoleech_txt_ngu, chẳng chút hơi ấm, đôivi_pham_ban_quyen đồng tử đen láy thẳm như thể được lòng người.
Trong phút chốc, tâm trí Vãn hiện lên kết cục thê thảm của nguyên thân. Nàng rùng mình một cái mạnh.
không được loạn!
Nguyên chủ tuy ácvi_pham_ban_quyen độc, nhưng tâm tư che cực sâu, chẳng khác nào một con rắnbot_an_cap độcbot_an_cap ẩn mình trong tốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thời cơ hành động. Trên , ta luôn đối xử với nam và người nhà hắn cực tốt, khôngvi_pham_ban_quyen thể tìm ra chút sót nàoleech_txt_ngu.
tận bây giờ, nam chính hề biết những đức nguyên chủvi_pham_ban_quyen làm. Trongbot_an_cap lòng hắn, nàng chắc vẫn là người tòng phụ hiền lành, lương thiện!
Ngu Vãn cụp mắt để lấy cảm xúc, khi lên, vành mắt đã đỏ , nghẹn ngào nói: Chỗ nấm đó là nương vất lắm mới hái được Để phu mẫu và Vân Hi ăn bổvi_pham_ban_quyen cơ thể, ta ăn thì quá
Trong nguyên , mặt nguyên thân chính kiểu người suyvi_pham_ban_quyen cho ngườileech_txt_ngu nhà họ Vân vậy. Nàng ta hiểu chuyện, biết lo , ngoại trừ luôn giữ thái độ lạnh nhạt nàng, thì Thẩm thị Vân Hileech_txt_ngu coi là người thân thiết nhất.
Ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt Vân Thương lướt qua vành mắt đỏ hoe của Vãn, đôi đồng tử đen láy vẫn mảy may gợn . Một lát sau, hắn dời mắt khỏi người nàng, mình vịnh tườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào trong .
Trong phòng nồng nặc mùi chua của chất thải, Vân Thương bước tới, Thẩm thị và Vân Hibot_an_cap trênbot_an_cap giường hơi thở bình ổn, lồng ngực phập phồng có nhịp điệu mới tiến lại gần bắt mạchleech_txt_ngu cho hai .
Vì đau ốm lâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày, uống đủ loại thuốc nên hắn cũng tự học được vài phần y thuật. Ngu Vãnleech_txt_ngu nhìn động tác của hắn, cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh.
Vân từ khi trong bụng đã mắc chứng suy , nhiều năm giường khiến hắnleech_txt_ngu biết chútvi_pham_ban_quyen về y lý, liệu ra manh mối gì không? Trong nguyên tác không viết nguyên thân đã dùng loại độc , nhưng nhà họ Vân ngôibot_an_cap làng nhỏ hẻo lánh thế này, chắc chẳng có loại độc nào. Nếu không, nam chínhvi_pham_ban_quyen cũng chẳng cầm cự trong đám cháy cho đến khi được y mạng.
Nàng cẩn quan sát thần Vân Thương, nhìn chằm chằm một lúc lâu nhưng chẳng nhìn ra được gì !
Quả không danh là người từ một thư sinh nghèovi_pham_ban_quyen khổ có thể lội ngược dòng trở thành Nhiếp Chính Vương thế ngập trời, khả năng quản lý biểu cảm thực sự là kín kẽ không kẽ hở!
Sau khi xác tượng Thẩm thị và Hi đã tạm ổn địnhleech_txt_ngu, Vân Thương mới ngẩng đầu lên, lạnh lùng nói: Ngộ độc nấmvi_pham_ban_quyen không phải chuyện nhỏ, làm phiền Ngu đi mờibot_an_cap Vinh đại phu một chuyến.
Vinh đại phu là thầy thuốc lâu năm ở thôn Thạchvi_pham_ban_quyen Giavi_pham_ban_quyen, y thuật không thông những bệnh thông như nhứcleech_txt_ngu đầu sổ , trầy xước hay độc nấm ông đều được.
Ngu Vãn nhớ ra thôn Thạch Gia nơi nhà họ Vânbot_an_cap nằm ngay chân núinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, người dân trong thôn sống dựa núi rừng nên việc ăn nấm rồi trúng độc ra nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơm . Thế nhưng nàng lại chẳng biết rõ Thẩm và Vân rốt cuộc trúng loại gì! Vinh đạileech_txt_ngu liệu có giải được hay vẫn còn là hỏibot_an_cap lớn!
Nàng không thể vừa xuyên không đến phải gánh trên vai mạng người được. Nếu Thẩm thịvi_pham_ban_quyen và Vân Hi thực sự có hệ gì, nàng vàbot_an_cap nam chính sẽ kết mối thâm thù !
Vãn vộivi_pham_ban_quyen đáp lời, vẻ mặt đầy lắng: , ta đi mời đại phu ngay đây!
Nhưng ngườibot_an_cap nàng không phải Vinh đại phu, mà là vị Thần y kia! Tính toán thời gian thì vị Thần y đó chắc chắn đã ởleech_txt_ngu quanh quẩn thôn Gia rồi!
Vân nhìn thấy vẻbot_an_cap âu trên mặtleech_txt_ngu nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sững lại một chút. nhanh, hắn rũ , trong lòng cười lạnh một tiếng.
năng diễn xuất của Ngu Vãnvi_pham_ban_quyen bây giờ đúng là đã đạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến lô hỏa thuần thanh. Ngay khoảnh khắc vừa , hắn thậm chí đã lầm tưởng rằng nàng thực sự lo lắng cho và Vân Hi.
Ngu Vãn không để ý đếnvi_pham_ban_quyen sự dao động trong mắt Vân Thương, nàng quay ngườileech_txt_ngu đi ngoài, đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa bỗng nhớ ra điều gì đó, cả người khựngleech_txt_ngu lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
chớt tiệt! Hỏng bét rồi! Nguyênbot_an_cap thân còn giấu một xác chớt nữ trong phòngvi_pham_ban_quyen của Vân Thương, sao nàng thể quên chuyện này chứ!
Ngu Vãn không nước . Chuyện thực sự quá kích rồi! Nàng phải làm sao để giấu chính mà lặng lẽ đưa cái xác ra ngoài đây!
nương? Saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lưng vang lên nói thanh lãnh của Vân Thương, chuyện gì nữa sao?
Ngu Vãn cố nén ý bỏ chạy thục mạng, không dám quay đầu lại, nén giọng : Vân ! Ta than củibot_an_cap trong phòng chúng ta đã cháy hết rồi, chàng lại của Vân Hi đi, tuyệt đừng ra ngoài đón gió lạnh!
Vân Thươngbot_an_cap ngẩng đầu nhìn đăm đăm vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bóng Ngu Vãn. Kể từ sau khi bái đường, đàn này luôn gọi tiếng Phu , Phu quân. Đêm quả là phản ứng bất .
Hắnvi_pham_ban_quyen có chút ngạc nhưng không lộ ra ngoài, chỉ lạnh gật đầu: Được.
Nương và Vân Hi đang độcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trước Vinh đại phu , lẽ tự hắn phải đây trông chừng họ. Ngu Vãn thấyleech_txt_ngu Vân Thương vẫn luôn chú ý Thẩm thịvi_pham_ban_quyen và Vân Hi, ra hắn chắc chắn sẽ lại đó nên nhõm.
Nàng xoay người bước nhanh ra khỏi phòng. Chuyện tìm Thần y thể trì hoãn một chút, nhưng cái xác tuyệt đối không thể! trọng là cứ nghĩ đến việc nhà họ Vân đang giấu một xác chớt, nàng lại thấy rợn tócvi_pham_ban_quyen gáy. Nàngleech_txt_ngu phải dời cái xác đi trước rồi mới Thầnleech_txt_ngu y sau!
ra khỏi cửa, gióbot_an_cap như dao cứa vào mặt, Ngubot_an_cap Vãn không nhịn được mà hắt hơi một cái!
xì
Trời ạ, lạnh đi !
Đột nhiên, trong đầu nàng lên một tiavi_pham_ban_quyen sáng, nàng cố tình hắt thêm mấy cái liên , cao giọng tự lẩm bẩm một mình: Trời quá, haybot_an_cap là mình vào phòng mặc thêm hai lớp rồi mới đi tìm phu vậy!
Căn phía sau vẫn im lặng, không có động tĩnh gì. thế, Ngu Vãn , nhanh chóng bước vào căn phòng bên cạnh.
Thương vốn tình cảm gì với người tòng phụ này, cũng chưa bao giờvi_pham_ban_quyen gũi nàng, chắc chắn sẽ không xông vào khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàng đang mặc . Như , nàng có thể lặng lẽ đem cái xác đi!
sưởi trong phòng đã tắt, độ chẳng khác ngoài. Ngubot_an_cap Vãn vừa xoa vừa hồi lại nguyên chủleech_txt_ngu đã giấu cái xác ở đâu.
Cáivi_pham_ban_quyen xác nữ mà nguyên chủ đào về là người vừa mới chớt, trời lại nên xác chưa bắt đầu phân hủy, không có mùi hôi thối. Thêm vào đó, căn của Vân Thương vốn đã ám đầy mùi thuốc ngắt nên không ai phát hiện ra một xác chớt đang được giấu bên trong.
Căn phòng này không lớn, bài trí đơn sơ với hai chiếc giường. chiếc đặt gần vào là nơi Vânbot_an_cap nằm, chiếc còn lại xa cửa hơn, gần cửa sổ sau, chính giường của Vãn.
Ngu Vãn đột ngột đầu, nhìn vào gầmvi_pham_ban_quyen giường đen ngòm. Nàng nhớ ra rồi, nguyên chủ dùng bao bọc cái xác lại, giấu ngay dưới gầm giường của chính mình!
Nguyên chủ quả thực là một kẻ tàn nhẫn!
Ngu Vãn nuốt nước bọt, lấy hết can đảm, kiênvi_pham_ban_quyen định tiến về phía chiếc kê sát cửa sổ sau.
Nàng không nghênh ngang tải đi ra từ cửa , chỉ có bao tải qua cửa sổ sau trước, rồi mới từ lớn vòng ra hậu viện đi.
Có lẽ vì từng một lần nênleech_txt_ngu Ngu Vãn ra gan dạ của lớn hơn nàng tưởng. Quả nhiên, khi tìm thấy một chiếc bao tải dưới gầm giường, nàng vẫn có thể thản kéo nó ra ngoài.
Lại gần , mùi hôi xộc thẳng vào mũi.
Sắc Vãn tức trắng bệch, trong lòng thầmvi_pham_ban_quyen mắng thân không chỉ độcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ác mà còn thất đứcleech_txt_ngu. Để người ta chớt cũng không được yên thân.
nhẹ chân nhẹ tay mở cửa , mượn ánh trăng sátbot_an_cap tình hình hậu viện, rồi thành kính chuyển bao tải ra ngoài sổ.
Suốt quá đó, Ngu Vãn không dám ra tiếng quá lớn vì sợ động đến ở phòng bên cạnh. Thần kinh nàng căng dây đàn, bắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toàn thânvi_pham_ban_quyen gồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chặt, đến mạnh cũngleech_txt_ngu không dám.
đến khi bao tải được đặt xuống bên ngoài cửa sổ thành côngleech_txt_ngu, nàng mới thở nhẹ nhõm một hơi dài.
Để lấp cái hố do nguyên thân đào ra, nàng thực sự đãbot_an_cap hy sinh quá nhiều!
Vì đã tốn không ít gian, để không khiếnleech_txt_ngu Vân ngờ, vội vàng bới trong rương ra mấy bộ áo cũ nát khoác lên , lúc bướcbot_an_cap ra khỏi phòng còn cố ý dẫm thậtvi_pham_ban_quyen mạnh.
ngoái đầu nhìn căn phòng vẫn còn đèn, rồivi_pham_ban_quyen lén lút vòng ra hậu việnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nơileech_txt_ngu ở của nhà họ Vân khá lánh, băng qua cánh rừng không xa chính là tha mabot_an_cap.
Tại thời điểm này của cốt truyện, Chiêu quốc đang gặp cảnh hôn quân cầm , dân chúng thanleech_txt_ngu. Văn Cảnh Đế của Chiêu quốc ham mêleech_txt_ngu xa trụy , chủ trương vô nhi trị, trên không nghiêmvi_pham_ban_quyen tất loạn, phần quan lại Chiêu quốc đều chiếm vị không làm tròn bổn phận.
của việc chiếm chỗ mà không làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Bách tính đại Chiêu sống dầu sôi lửa bỏng.
Trong bối cảnh đó, nam chính Vân mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể từ một thư sinhvi_pham_ban_quyen nghèo ở sơn thôn , bước leo lên, trở thành Chính quyền triều dã.
Nam chínhleech_txt_ngu đã đầu quân cho Thần Vươngvi_pham_ban_quyen một nhân vật đầy năng. vì Thần Vương sức khỏe kém, sau khi cơ được một năm thì cùng lực kiệt mà ngột qua . Ấu ba tuổi củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thần Vương lên ngôi, Vân Thươngleech_txt_ngu liền trở thành Nhiếp Chính Vương dưới một người trên người.
Chàng cưới muội củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thầnvi_pham_ban_quyen Vương Uyển Xu nữ chính bộ 《Ngược Ngược Tình Thâm》.
Cứ hễ nghĩ đến những việc nguyên đã làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữ chính trong sách, lại cảm thấy cổ họng lạnh toát.
chính dưới ngòi bút của tác giả nguyên tác lương thiện đơn , nam chính Vân thì tuyệt đối không phải kẻ nhânbot_an_cap . khi những việc ác nguyên thân đã làm, chàng hề nể tình, thủ đoạn đốivi_pham_ban_quyen phó với vô cùng tàn độc.
giờ nàng đã trởbot_an_cap thành nữ phụ ác Ngu Vãn, việc duy nhất có thể làm hết những cái hố mà nguyên đã đào. Khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cầu được hảo cảm của nambot_an_cap chính, ít nhất cũng không được để chàng hận mình.
không, với tính cách có thù tất của nam chính, nàngbot_an_cap có thuận lợi trở phủ An Quốc Công thì e rằng cũng không có những ngày tháng bình yênvi_pham_ban_quyen.
Kế hiện giờ là tìm cách chuộc , sau đó ly với nam chính.
Ai cũng biết nam chính là của nữ chính, nữ phụ không có nãobot_an_cap mà muốn dính vào thì đều sẽ biến thành bia đỡ đạn. Khó khăn mới được sống một mạnh, nàng tuyệt đối không muốn chê mìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quá dài màvi_pham_ban_quyen chạm những thứ không chạm!
Trong mải nghĩ, Vãn nghe thấy tiếng quạ kêu quạ quạ bên tai, ngẩng đầu lên thì phía trước chính là tha ma.
Kiếp trước, nơileech_txt_ngu sợ mà Ngu Vãn từng đến là tầng hầm của bệnh viện. Nàng rất sợ những âm u rùng như thế , lúc nghiêmleech_txt_ngu thậm chí còn cảm thấy khóvi_pham_ban_quyen thở, ngất xỉu.
Nàng hít một hơi sâuleech_txt_ngu, không dám đi sâu vào trong, chọn nơi gần nhất rồi bắt đầu đào chôn xác.
Thật quá nực , có ai xuyên sách mà giống nàng không, vừa đến nơi đã phải đi xác!
Không lưu lại bãi tha ma lâu, Ngu Vãn nhanh chóng đào một hố lớn, trực tiếp bỏ bao tải xuống rồi lại.
Làm xong , nàng mới chống tay vào gối mà thở dốc.
là kích thích mất!
Sau khi hơi thở đã ổn định, nàng cầm xẻng rời khỏi bãi tha ma, vừa ngẩng đầu thì thình lình phải một khuôn mặtvi_pham_ban_quyen già đầy nếp !
Bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều động đồng .
Đối phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trực tiếp kinh hoàng hét lớn tiếng: Á Ma! Nữ quỷ!
Đầu óc Ngu Vãn trống rỗng giây lát, định hét theoleech_txt_ngu nhưng giọng đột nhiên nghẹn lại nơi cổ họng.
Khoanbot_an_cap đã! giàleech_txt_ngu nhỏ nhắn mặc quần áo rách rưới, đeonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hộp gỗ trên lưng, còn xách vò rượu
Đây chẳng phải là vị thần y nguyên tác sao?
Ngu lập tức vui mừng xiết.
Chắcvi_pham_ban_quyen chắn là ông trời thấy nàng chônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xác cực khổ quá mới để y tự xácbot_an_cap đến tậnvi_pham_ban_quyen cửa!
Nàng trực tiếp đưa thần y về, có thể cứu thị và Vân Hi, cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thểleech_txt_ngu chữa khỏi cho Vân Thương. Có ân huệ , nam chắc chắn thể muốn nàng nữa!
Nàng nén vui sướng trong lòng, nhìn đang cắm đầuleech_txt_ngu chạy thụcvi_pham_ban_quyen mạng kia, cầm xẻng sải bước đuổi theonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nàngleech_txt_ngu hét lớn về bóng lưngbot_an_cap của lão già: gia! Ông đã! Đừng chạy! không phải ma!
Đi lắm ngày gặp ma.
Trước đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Phượng lão khinh thường câu nóibot_an_cap này. Thậm chí ôngvi_pham_ban_quyen còn thích ngược lại, cứ nhằmleech_txt_ngu mấy nơi như bãi mà . Nhưng nay ông đã hiểu ra, lời tổ tiên quả không sai chút nào!
Ông kiệt sức đến mức chân rẩybot_an_cap, nén nỗi sợ hãi liếc nhìn sang bên cạnh, liền trên mặt đấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có một bóng đang giangvi_pham_ban_quyen tay múa vuốtvi_pham_ban_quyen.
Nữ thật đáng sợ đến nhườngleech_txt_ngu sao!
Ngu Vãn cũng cảm thấy mắt tối sầmleech_txt_ngu lại. Cô không thể hiểu nổi, rõbot_an_cap ràng cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã mình không phải quỷ, bảo cái kia đừng nữa, thế màvi_pham_ban_quyen lão ta lại càng chạy nhanh hơn!
một chạy một đuổi, chớp mắt đã ra khỏi cây. Ngu Vãn quan sát quanh, nhận ra phía trước không chính là Vân . này hẻo lánh, chỉ nhà họ Vân là còn thắp nến.
Ngu Vãn tốc, tóm chặt lấy lão : Lão đầu! Ngươi quay nhìn xem, ta thật sự không phải , ta có bóng , , làm gì có quỷnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào hoạt bát như tavi_pham_ban_quyen.
Phượng lãobot_an_cap bị kéo khựng lại.
Bóng? Đúng rồi! Nữ quỷ đó à phi, người đó có bóng!
Xảy ra một hiểu , Phượng lão vừa bực bội tức giận, ông cố nén đôi đang run rẩy, mắng nhiếc: Ngươi đã không phải quỷ, vậy theo ta làm gì?
Ngu Vãn một tay giữ ông lại, một tay xẻng thở dốc, vẻ mặt khổ: Ngươi là đại phu, đương nhiên phải đuổibot_an_cap theo ngươi rồi!
Phượng lão đầuvi_pham_ban_quyen lại, nghinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoặc nhìn chằm cô: ngươi biết ta đại phu?
Vãn thầm trợnbot_an_cap trắng mắt. nhiên là ta đã đọc tácleech_txt_ngu .
Nhưng ngoài mặt, cô đầy vẻ cạn chỉ vai ông lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Ngươi đeo cái hòm thuốc như vậy, không phải đại phu là cái gì?
Phượng lão im lặng một . Ánh mắt ông Ngu thêm vài phần dò xét: Ngươi tìm đại phu gì?
Ngu Vãn đang mở miệng giảibot_an_cap thích thìleech_txt_ngu thấy mộtleech_txt_ngu giọng nói quen thuộc.
Nguvi_pham_ban_quyen nương.
Giọng nói của người nọ quáleech_txt_ngu đặc trưng.
Nàng đang làm gì vậy?
Vãn vô thức giấu cái xẻng ra lưng, người vừa tới.
Có lẽ nghe thấy tiếng tranh cãi của cô và Phượng lão nên Vân Thương đang khoác một chiếc áo bông xám đi về phía họ. Chiếc áo đóvi_pham_ban_quyen vá víu chỗ, nhưng loại phục tồibot_an_cap tàn như vậy trên người Vân lại có cảm giác cao quý hơn vóc lụa là.
mắtbot_an_cap Vân Thương dừng trên hai , đáy tràn đầy vẻ xét. Ánh của lướt qua trán Ngu , giọng nói thanh lãnhvi_pham_ban_quyen, cách: Nàng thấy lắm sao?
Một giọt mồ hôi lăn từ thái dương, Vãn mặt cười gượng: Không, không có mà.
Vân Thương nhìn cô một lát, rũ mắt che đi sự tối tăm nơi đáy mắt, thản nhiên hỏi: Vinh đại phu đâu?
Ngu Vãn vội mồ trên mặt, chỉleech_txt_ngu vào Phượng lão đầu nói: này!
Đôi đen sâu thẳm Vân Thương khẽ ngước lên: Ngu nương, ta là bệnh, chứ mù.
Ngubot_an_cap Vãnbot_an_cap vội vàng giải thíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Vinh đại phu tối nay có nhà, đi khám bệnh xa rồi, cho nên tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm được vị đại phu này. Chàng yên tâm, y thuật của lão đầu lão tiên sinh này nhất không kém gì Vinh phu! Ông ấy định có thể giải độc cho bà và Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net !
Cô nhânbot_an_cap cơ hội lấy lòng, tủi thân chớp mắt: Chàng biết để mời được lãobot_an_cap tiên sinh , ta phải cái giá lớn thế nào không?
Phượng lão đầu đứng bên cạnh:
Ông có cái nhìn rất từ mời đấy.
Đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt trước mắt thật sự quá linh động đáng yêu, trong Thương bỗng sinh một sự thôi thúc muốn đưa tay ra chạm vào. Tay chàng đã nâng lên một chútleech_txt_ngu. Nhưng ngay khoảnh khắc sau đó, chàng lại lặng lẽ xuống.
đêm che khuất mọi cảm xúc trong mắt , nghiêngleech_txt_ngu mặt, không thèm liếc nhìn Vãn lấy một cái, khiêm nhường lễ phép nhìn lão đầu.
tiên sinh, ngài là đại ?
Phượng lão đầu vỗbot_an_cap vỗ hòm thuốc trên người, kiêu ngạo hấtvi_pham_ban_quyen cằm.
Giọng Vân Thương thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lãnh: thân muội muội ở nhà lỡ nhầm nấm độc, xin lão tiên sinh cứu họ một mạng.
Phượng lão đầu vậy sắc liền nghiêm lại, thoáng chốc thêm vàibot_an_cap phần uybot_an_cap nghiêm: Tínhbot_an_cap mạng con trên hết, dẫn ta đi xem thử.
Vân Thươngbot_an_cap cúi người: Đa tạ lão tiên sinh.
Ánh Phượng lãoleech_txt_ngu đầu khẽ động, nhỏ giọng lầm bầm: Hậu sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, cũng giữ lễ nghĩa.
Mấy người cùng nhaunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về gia. Phượng ngồi bên giường bắt hai mẹ con. Ngu cất xong mới lóng ngóng bước vào phòng, vừa ngẩng đầu lên đã chạm phải đen thẫm thâm trầm của Vân .
tức khắc chột dạ.
Đôi chân vốn bước tới liền thầm lùi lại. Cô dán chặtbot_an_cap lưng cánh cửa, chỉbot_an_cap không thể Vân Thương càng xa càng tốt.
Nhưng trớ trêu thayleech_txt_ngu, đối phương lại không như ý cô. Vân Thương cất bước đi về cô.
Ngu lập tức căngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thẳng thần , thận trọng nhìn chàng. Vân Thương có nhìn thấy cái xẻng trong tay cô không? Chàng sẽvi_pham_ban_quyen liên tưởng đến gì
Thương dừng lại cô khoảng ba bướcleech_txt_ngu chân, ánh mắt thanh lãnh nhìn cô, giọng nói rất nhẹ, như sợ làm phiền Phượng đầu chẩn trị.
Ngu nương, lúc nãy chưa hỏi, nàng đi mời đại phu
Tại sao lại mang xẻng?
Á á á
Hắn quả nhiên đã nhìn thấy rồileech_txt_ngu!
Lòngleech_txt_ngu bàn tay Ngu Vãn đổ hôi, đại não vận hành hết tốc lực, nhưng không cái miệngvi_pham_ban_quyen còn cả .
Nàng thốt lên: Phòng thân!
Vân Thương hơileech_txt_ngu nghiêng đầu, hoặc hỏi lại: xẻng phòng thân?
Đúng vậy! Ngu Vãn thoắng: phậnbot_an_cap nữ nhi đuối, đêm hôm khuya khoắt ra ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tìm đại phu, ngộ nhỡ đường phải kẻ xấu thì biết saovi_pham_ban_quyen? Chàng xem, cái xẻng này vừa có thể đập người, vừa có thể nệnbot_an_cap , tuyệt đối là vật phòng thânleech_txt_ngu yếu khi đi !
Phượng đầubot_an_cap đang bắt mạch bỗng quay đầu nhìnvi_pham_ban_quyen về phía họ.
Vãn bắt gặp ánh mắt của ông.
Nhân lúcleech_txt_ngu Thương không nhìn mìnhvi_pham_ban_quyen, nàng điên cuồng nháy ra hiệu Phượng lão đầu.
đầu lặng lẽ quay đi.
Con bé này, xem giấu giếm không ít bí đây.
Không ngờ Phượng lão đầu lại hiểubot_an_cap ý vậyleech_txt_ngu, Nguleech_txt_ngu Vãn thầm thở phào nhẹ , nàng Thương bằng ánh mắt chân thành, giọngleech_txt_ngu mang theo thương:
Chẳng lẽbot_an_cap chàng khôngleech_txt_ngu tin ta sao?
Chẳng lẽ nghi ngờ ta ý đồ xấu sao?
Vân Thương, nếu chàng nghĩ về ta như vậy, ta sống còn có ý gì nữa!
Vân Thương phát ra, hắn thể nhìn vào Ngu Vãn thêm được nữa.
mắt nàng này quá đỗi trong trẻonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đỗibot_an_cap ngời, dường như thiêu rụivi_pham_ban_quyen sự u ám vây quanh hắn.
bình quay người, nói ngắn gọnvi_pham_ban_quyen: Không có.
Thấy hắn không bám lấy chuyện cáivi_pham_ban_quyen nữa, Vãn tức yên tâm.
Lãobot_an_cap tiên , và muội taleech_txt_ngu thế nào rồi? Nàng nhích gần trong vài bước, nhìn hai mẹ đang nằm trên giường, gương lộ ra lắng thực sự: Độc củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giải được không?
Phượng lão thản nhiên gật đầu: Chuyện nhỏ thôi.
Ngu Vãn vui mừng cong .
khôngvi_pham_ban_quyen đến đây nãy giờ, cuối cùng cũng có một tin tốt.
Không hổ là thần y trong !
Phượng lão đầu mở hòm thuốc lấy bộ châm , nghị : Ta sẽvi_pham_ban_quyen châmvi_pham_ban_quyen bài độc cho trước, ngày các ngươi cứ theo thuốc của mà đi bốc thuốc, khôngvi_pham_ban_quyen quá ngày, độc trong họ sẽ thanh lọc sạch sẽ.
Đa tạ lão tiên sinh Khụ khụvi_pham_ban_quyen.
Dưới ánh đèn dầu mờ ảo, nước da của trắng bệch, tựa như một pho tượng lưu ớt dễ vỡ.
Lòng Ngu Vãn thắt lại.
Thân thể của chính này so với ở kiếpleech_txt_ngu trướcvi_pham_ban_quyen chắc cũng chẳng kém là bao!
lén lút Vân Thương, không khỏi thán khuôn không tì vếtvi_pham_ban_quyen này của nam , dù nhìn từleech_txt_ngu gócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net độ nào cũng tuấn đến mức khiến người chẳng thể mắt.
Quan trọng nhất là, nguyên tác, nhan lại là ưu điểm ít đáng nhắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhất của namnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Nếu hắn phải nam chínhbot_an_cap, người đàn ông thế này đặt trước mặt , Vãnbot_an_cap nhất định sẽ không chút dự mà tiến tới ngay!
ôi, đángleech_txt_ngu tiếc hắn lại là nam chính.
Ngu Vãn thu lại tâm tư không nên có, lên bước hỏi thần y, ánh mắt lấp lánh: Thần , ông có thể xem cho chàng ấy không?
Nàng quay sang nhìn Vân , đôi mắt trong veo tràn đầy quan tâm: Vân bệnh tật triền miên nhiều năm, đã đi xem rất nhiều phu nhưng đều đây là chứng nhược từ trong bụng , thể chữa khỏi, cóleech_txt_ngu thể cẩn thận tẩm bổ.
Nhưng Vân Thươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là người đọcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sách, nếu chứng nhược này mãileech_txt_ngu khỏi, rằng khó tiến vào quan .
Nàngbot_an_cap quả thực là một lanh lợi.
Sự quan tâm không kẽ hở chắc thành công ghi thêm điểm hảo cảm rồi!
Trong phòng đènleech_txt_ngu lửa lờ mờ, từ góc độ của Vân Thương nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy trọn vẹn khuônleech_txt_ngu mặt của Ngu Vãn.
Ngu Vãn sở hữu gươngleech_txt_ngu mặt xoan đặn sạch sẽ, khuôn mặt nhắn chỉ bằng bàn tay, ngũ quan tinh , đôi mắt như hai hạt nho đen, độngbot_an_cap đángleech_txt_ngu yêu.
Trước đây, đôi mắt này luôn vương một nét u không tan, Vân Thương vô cùng ghét.
Nhưng ngay lúc này, Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thương đột phát hiện, nét u ám mắt Ngu Vãn đã hoàn toàn biến mất.
như hạt nho xịt đã được rửa sạch trần, trở căng mọng sáng bóng, lấp lánh rạng ngời.
Bàn tay Vân buông thõng bên hông hơi siết lại, hắn thản nhiên dời tầm mắt đi.
Phượng lão đầu không nhận ra luồng sóng ngầm giữa ngườileech_txt_ngu, tranh thủ liếc nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vân Thương, nhíu mày : của hắn là hóc búanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Lông mi Vânleech_txt_ngu Thương rung động, trong mắt hiện lên một tia tự .
Bệnh của hắn, chẳng ai chữa khỏi được.
Nhưng ngay khoảnh khắcbot_an_cap sau, hắn lại nghe thấy giọng nói vui tươi lanh lợi củabot_an_cap Ngu Vãn: Ái chà, đối với lão tiên sinh thì chắc chắn là chuyện như móng tay thôi, ta tin ông định chữa cho !
Vân Thương không kìm lòng được mà nhìn về phía .
Đối Phượng lão đầu, việc giải độc chobot_an_cap Thẩm thị và Vân Hi dễ như trở bàn tay.
Châm cứu xong, Phượng lão đầu ngáp cái, ôngvi_pham_ban_quyen đứng vươn vai, ánh mắt lướt quabot_an_cap hai người Vân Thương và .
Giọng mang chút áy náy của Vân Thương vang lên: Gia cảnh đơn sơ, e là phải làm khổ lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiên sinh rồi.
Phượng lão đầu nhíu mày: Ta họ Phượng, các ngươi cứ gọi ta Phượng .
Vân Thương theo: Ngu , vất vả cho nàng dọn dẹp ra một gian phòng thể ngủ .
Hắn bình phóvi_pham_ban_quyen, thậm chí đến một ánh mắt không thèm nhìn Ngu Vãnleech_txt_ngu.
Ngu Vãn thầm trợn trắng mắt một cách nhã trong lòng.
Nàng xem như đã nhìn rồi.
Nam chính thể nhẫnvi_pham_ban_quyen nhịn nguyên , eleech_txt_ngu rằng không chỉ vì Thẩm thị và Vânbot_an_cap Hi yêu quý nàng , mà còn nàng ta dùng rất thuận tay.
Trong lòng Vânvi_pham_ban_quyen , nàng chắc hẳn chỉ làvi_pham_ban_quyen mộtvi_pham_ban_quyen viên gạch, cần đâu thì thôi.
Cũng phải.
Nam chính mà, có thể nảy sinh lòng thương xót với người phụ nào ngoài chính chứ.
Gian chứa đồ của nhà họleech_txt_ngu Vân dọn lại một chút vẫn miễn cưỡng ngủ được.
Nàng vừa định đápvi_pham_ban_quyen lời thì Phượng lão đầu đã hòm gỗ lảo đi ra ngoài, vừa đi vừa tay: Không cần rắc thế đâu, ta tìm đại chỗ trống nào nằm xuống .
Mắt Vãn .
Phải nói là không hổ danh người đàn ông có thể xuất hiện bãi tha ma lúcvi_pham_ban_quyen nửa , đúng là không câu nệ tiểu tiết!
Phượng lão đầu nhanh chóng rời đi, trong phòng lập tức tĩnh lại.
Ngu Vãn lúc này mớivi_pham_ban_quyen sực nhận ra, đã đến giờ đi ngủ rồi!
Khụ khụ Vân Thươngleech_txt_ngu đưa tay lên môi, phát ra vài tiếng ho khan dồn nén, sau khivi_pham_ban_quyen xác định Thẩm thị và Hi không saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hắn định quay về nghỉ ngơi.
Đến cảbot_an_cap ý định nhìnleech_txt_ngu Ngu cái cũng không có.
Thấyvi_pham_ban_quyen hắn đi thẳng ra ngoài, Ngu Vãn cắnleech_txt_ngu môi, gọi hắn lại: Cái
Vân Thươngvi_pham_ban_quyen bước chân hơi khựng lại, không ngoảnh .
Ngu cũng chẳng bận tâm, nói nhanh mộtvi_pham_ban_quyen : Đêm nay thiếp ở lại đâyleech_txt_ngu chăm sóc mẫu thân và Hi, phu cứ về phòng bên ngủ đi.
Vân Thương không lời nào, chẳng chút lưu luyến.
Ngu Vãn thở nhẹ nhõm trong lòng.
thầm nghĩ, nhiên Vân Thương chẳng để tâm đến nguyên . Nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy cũng tốt, sau này nàng rờibot_an_cap khỏi Vân gia chắc hẳnbot_an_cap sẽ thuận lợi hơn .
Trong căn phòng tối đenbot_an_cap bao một bầu không khí lạnh lẽo mịch, Thương bước rất chậm. Hắn không giường ngay mà thắp đèn , người đi về phía cửa sổ sau của căn phòng.
Hắn đẩy sổ ra, đưa mắt quét nhìn một vòng xung quanh rồi lại một chỗ. Nơi đó có một vết hằn rõ rệt.
Trong đôi mắt đenleech_txt_ngu chậm rãi lên một vòng sâu không thấy đáy, mang lệ khí như bóp nghẹt người khác. mặt vốnleech_txt_ngu luôn thản của hắn có chútleech_txt_ngu biến đổi, khóe môi khẽ nhếch, tựa như đang cười, lại như đang giễu cợt.
Dấu kia hướng về phía cánh rừng. Sau cánh rừng đó chỉ có bãi tha ma.
Ngu Vãn, nàng tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã mang theo xẻng đếnleech_txt_ngu bãileech_txt_ngu tha maleech_txt_ngu.
Căn phòng này còn chỗ nào khác để , Vãn dự lát đem mấy chiếc ghế cũ ghép lại nhau, đặt sát bên chậu than, miễn . Vừa xuyên không tới đã ngừng nghỉ giải độc cho Thẩm thị và Vân Hi, sau đó lại tốn thể , phải đuổi theo Phượng lão đầu, Ngu Vãn sớm đã chân rã rờibot_an_cap, mệt lả người.
Đầu nàngvi_pham_ban_quyen âm ỉ, có lẽ là di chứng sau khi một lượng lớn ký trànvi_pham_ban_quyen vào đó. Nàng muốn sắp xếp lại tình cảnh hiện tại, nhưng vừa nhắm mắt, cơn buồn ngủ ập tới như triều đã nhấn chìm ý thức nàng trong nháy mắt.
Đến giờ Tý, ánh trăng mờ ảo bị mây đen che khuất, đêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net càng thêm đen đặc và uleech_txt_ngu ámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhiệt độ giảm mạnh, tuyết bắt đầu lảvi_pham_ban_quyen tả rơi. Người đang ngủ trên ghếleech_txt_ngu , lạnh đến mức quắp lại, nhưng mặt ghế chỉ bằng bàn tay, nàng vừa cử là lăn xuống đất.
Ngu Vãn bị ngã đau cả người, nhưng nàng thực sự quá buồn ngủ, mí nặng trĩu, căn bản khôngvi_pham_ban_quyen rabot_an_cap nổi. Nàng vọng , ngủ dướibot_an_cap đất với ngủ trên ghế cũng chẳng nhau là , thôi thì ngủ tạm mộtbot_an_cap đêm .
Ngoài cửa sổ vang lên tiếng tuyết rơi, ý thức của Ngu Vãn mờ mịt, nhưng đúng lúc này, nàng ngheleech_txt_ngu thấy một tiếng chân rõ . tiến lại gần.
Ngu Vãn giật mình tỉnh giấc, nàng đang bò dậy thì nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy cửa két một tiếng bị đẩy ra.
Là
nén lại hoảng , hé mắt nhìn một khe hở, thấy người tới, tay thầm nắm chặt tà áo. Thế mà lại là Vân
Hắn một con bệnh, nửa đêm không ngủ tự dưng chạy sang đây gì
Nhìn thấy bóng đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net co quắp đất, Vân Thương khẽ chau mày. Hắn vốn ngủ không sâu, rồi nghe thấy bên cạnh tiếng lớn, lo Thẩm và Vân ra chuyện gì lập tức kiểm tra. Nào ngờ thấy Ngu Vãn nằm trên .
Ánh mắt Vân Thương quét qua mấy chiếc ghế ghép lại, đại kháibot_an_cap đã hiểu , Ngu Vãnleech_txt_ngu ngủ trên ghế, nửa đêm xoay người nên bị lăn xuống. Hắn chậm rãi ngồi xuống, mượn ánh nến mờ ảo để quan Ngu Vãn.
nay, Ngu Vãn khiến hắn có chút không nhìn .
Ngu Vãn trước nay lấy lòng nương Vân Hi, nàng luôn tỏ ra cần mẫn ởvi_pham_ban_quyen nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nơi họ nhìn thấy, nhưng nàng ta không bao giờ lẳngbot_an_cap lặng việc ở nơi họ thấy. Ngu Vãn làm việc cũng có mục đích rõ rệt, hoặc là để lấy lòng mua chuộc nương và Vân Hi, hoặc để lấy hắn, tóm lại, Ngu Vãn sẽ không làm vô íchvi_pham_ban_quyen.
Thế nhưng, đêm nay nàng ta lại cam lòng chịu ngủ trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ghế, âm thầm canh giữ hai mẹ con đang mêleech_txt_ngu. Cònvi_pham_ban_quyen nữa tại nàng ta lại đến bãi tha ?
Điều khiến hắnleech_txt_ngu càng thể chấp nhận được là, đêm nay, hắn đã không tựvi_pham_ban_quyen chủ được mà nhìn nàng rất nhiều lần. Ánh mắt của nàng trong trẻo đến mức khiến hắn lạ lẫm.
Trong lòng lờ mờ có dự rằng Ngu Vãn sẽ vượt ngoài tầm kiểm soát của mình, mà dự cảm nàyleech_txt_ngu khiến hắn cảm nếu tiếp tục giữ nàng lại chắc chắn sẽ là một tai họa. Ánh bập bùng, người đàn ông vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt lạnhvi_pham_ban_quyen lùng quỳ gối xuống, mặt được ánh lửaleech_txt_ngu sáng, phản chiếu đôi mắt bạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bẽo vô tình.
Nhìn kỹ hơn, sâu trong đáy cònvi_pham_ban_quyen ẩn chứa một tia sát ý nhòa.
Để một kẻ không an phậnleech_txt_ngu như vậy bên cạnh nương Vân Hibot_an_cap không phải là chuyện tốt. Nếu giết nàng ta đi, có thể vĩnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viễn loại bỏ được mối lo này
Vânvi_pham_ban_quyen Thương đưa tay đặt giá nến đất, bàn tay rõ từng khớp tiến lại gần Ngu Vãn. Thiếu nữ co rúm người lại, lớpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net áo mỏngbot_an_cap bị kéo , để lộ đoạn gáy trắngbot_an_cap ngần yếuvi_pham_ban_quyen ớt.
cầnbot_an_cap hắn lực bóp xuống, Vãn sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi đình .
Ưm
Ngu Vãn khẽ hừ một tiếngleech_txt_ngu, mí mắt run rẩy, rãi mở mắt.
Từ lúc Vân Thương rồi ngồi xổm bênbot_an_cap vẫn không có động tĩnh gì, sự không trước này khiến nàng hãi. Đặc nghĩbot_an_cap đến những thủ đoạn tànvi_pham_ban_quyen độc của nam trong nguyên tác, tim nhỏ của Ngunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vãn càng thêm run rẩynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoảng loạn.
Nửa đêm hôm, Thương đột nhiên chạy đây không lẽvi_pham_ban_quyen để giết nàng? Nghĩ đến đây, nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm mà giả ngủ tiếp nữa.
Khoảnhleech_txt_ngu khắc mở mắtleech_txt_ngu ra, lờ mờ thấy Vân Thương thu về.
Hắn đưa tay ra định làm gì?
nàng tỉnh lại, Vân Thương ra vẻ như chưa có gì xảy ra, không nhanh không chậm cầm giá nến lên, đứng dậy thản nhiên nói: nghe thấy bên có động tĩnh nên qua xem thử.
Phượng lão đã nói nương và Vân Hi không gì đáng , nàng có phòng ngủ.
Thấy hắn phải muốn giết mình, Vãn không cần nghĩ liền chối ngay: Không cần, không cần đâu!
Nàng thoăn thoắt bò từ dưới đất dậyvi_pham_ban_quyen, nói: Lỡ như nửa đêm mẫu thân và Vânleech_txt_ngu Hi tỉnh dậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước thì sao, thiếp ởbot_an_cap đâyvi_pham_ban_quyen còn có thể chăm sóc họ.
Thương nói , ánh mắt rơi mấy chiếc ghế.
Ngu Vãn khựng , đẩyvi_pham_ban_quyen mấy chiếc ghế sát vào mép giường, đầu nói với Vân Thương: Lần này sẽ không bị lăn xuống nữavi_pham_ban_quyen, tuyệt đối làm phu quân thức giấc đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đôi mắt như hạt nho đen sạch sẽ trong veo, long lanh đưa , khiến người không kìm được mà muốn nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vài lần. Vân Thương lại giống như nhìn thấy thứ gì đó không sạch sẽ, màynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net né tránh tầm mắt, giọng điệu bạc lạnh lùng: Tùy nàng.
Dứt lời, hắn lập tức xoay người rời đi.
lại mình Vãn ngác chuyện gì. Nàng chớp mắtvi_pham_ban_quyen đầy mịt mờ, vẫn còn chút không tin. Nàng không lầm chứ, vừaleech_txt_ngu rồi dường như Vân Thương đã nổi giận.
phải chứ, hắn có bệnh à, đang yên đang lành tự dưng nổi giận cái gì?
Hắn đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là có bệnh thật. Vãn tự lẩm bẩm một câu, đi tìm mấy chiếc bông cũ lót lên ghế. Không chút gì thì nằm đau xương lắm. Cuộc của Vân gia nghèo túng, trên người nguyên thân cũng chẳng có mấy thịtvi_pham_ban_quyen.
đêm về sáng trôi qua êm .
Tuyết ngừng , bình minh ló rạng, tia nắng vàng rảivi_pham_ban_quyen trên lớp tuyết mới, mangbot_an_cap lại mộtleech_txt_ngu cảm giác ấm áp lạ kỳ.
Việc đầu tiên Ngu Vãn làm khi thức dậyvi_pham_ban_quyen là vươn vai một cái mãn, đẩy cửa sổ đón ánh nắngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ban mai. Hóa ra đượcbot_an_cap sống khỏe mạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại tuyệt vời đến thế. Nàng nhất định phải sống thật lâu, bù đắp từng chút một những tiếc nuối không thể chạm tới ở kiếp trước.
Thẩm thị Hi vẫn chưa tỉnh, Vân phòng bên cũng khôngvi_pham_ban_quyen có động tĩnh gì, nhưng đoán chừng họ sắp tỉnh rồi. Nàng tính toán đi vào bếp nấu chút gì đó ăn, lúc xoay người, khóe mắt chợt thoáng thấy một sắcleech_txt_ngu đỏ thắm.
Hử?
dừng bước, quay đầu nhìn lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Chỉ thấy trên cây sào trúc ngoài cửa treo chiếc yếm màu đỏ thắm, trên đó thêu một bông sen evi_pham_ban_quyen ấp chực nở.
Chiếc yếm này chắc là Vân Hi.
Ở làng Thạch Gia, chỉ có những côleech_txt_ngu nương chưa gả mới mặc yếm thêu hoa, còn những phụ nhân đã có đìnhleech_txt_ngu đanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ mặc yếm mẫu hìnhvi_pham_ban_quyen uyên ương, dực trọng nhất
Chiếc yếmleech_txt_ngu treo trên sào trúc này rõ ràng không phải kích cỡ của nàng.
Ngu Vãn lẳngbot_an_cap liếc nhìn ngực mình.
Nguyên thân tuy có một gương mặt yêu kiều mênội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoặc, nhưng vócvi_pham_ban_quyen dáng lại vô cùng nảy nở, đườngbot_an_cap cong rõ rệt.
Ngực đầy đặn, eo thonnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầy một nắm , dáng người uyển chuyển, tuyệt đối có thể coi vật nhân gian.
Gương mặt thanh thuần, vóc gợi quyến rũ, là để nói về nguyênvi_pham_ban_quyen thân.
Nghĩ đến đây, Ngu Vãn không khỏi thầm hoài nghi.
Liệu Vân Thương có vấn đề gì về phương diện kia không, nếu không mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô vợ mơn như thế này đặt ngay trước mặt, cóvi_pham_ban_quyen thể chưa từng động vào!
Nàng thầm oán trong lòng, tay lấybot_an_cap chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net yếm vào.
Ban ngày ngoài sân người qua lại, thứ đồ riêng tư của con thế này nếu bị người nhìn thấy sẽ dễ rước lấy lời ra vào.
Ngu Vãn theo trí nhớ, đem đặt vào rương đựngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quần áo củaleech_txt_ngu Vân Hi.
Làm tất cả những này, nàng mới người đi vào .
bếp của Vân gia rất đơn sơvi_pham_ban_quyen, nhìn qua một lượt thì huếch trống hoác, chẳng có mấy thứ đồ đạc. một hồi ký ức, lắm mới tìm ba củ khoai lang và một túi bột mì nhỏ.
Đến cả hũ gạo cũng trống không.
Cảnh hiện tại của Vânbot_an_cap gia có thể dùng từ hình dung:
Không tiền, không lương thực, khôngleech_txt_ngu ruộng .
Tiêu chuẩn của một hộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghèo.
Ngu Vãn hít một hơi sâu, trong lòng không hề thấy tuyệt vọng.
Chẳng là một chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi, khỏe mới là quan trọng nhất.
Kiếp trước đến lúc chớt, Ngu Vãn đã nửa năm trời không được ăn một bữa tử .
Nàng không nghĩ nhiều nữa, đem ba củ khoai lang trong tay rửa sạch cắt lát, chuẩn bị hấp chín rồi với bột bánh khoai ăn.
Chiên vỏ ngoài bằng dầu cho đến khi vàng giòn, cắn một vừa thơm vừa ngọt, chỉvi_pham_ban_quyen mới thôi Ngu Vãn có không chờ nổi rồi.
dự tính tốt, chỉ là ngoài ý luôn đến rất đột ngột.
Khi lửa trongbot_an_cap bếp lò tắt đến lần thứ ba, Ngu buộc phải thừa nhận rằng nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực không có thiên phú nhóm lửa.
Trời lạnh giá mà nàng lại nóng toátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mồ hôi hột.
Đang laubot_an_cap mồ hôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, phân vân không biếtbot_an_cap có nên đi tìm người giúp đỡ hay khôngleech_txt_ngu, Ngu Vãn chợt nghe thấy nhỏleech_txt_ngu ở cửa.
Nàng vội vàng đầu, bất lình chạm phải một gương mặt nhợt nhạt.
Vân Vân Thương? Ngu ngẩn ra, không ngờ chàng lại đến bếp, chàng tới ?
ký ức, Vân ngày thường ở nhà chỉ ở trong phòngleech_txt_ngu khổvi_pham_ban_quyen độc, đến giờ dùng bữa ra ngoài.
Chàngbot_an_cap ở nhà chỉ cần làm một việc nhất, đó vùi đầu vào sách vở.
Vân Thươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không trả lời, chỉ im lặng nhìn Ngu Vãn đang ngồibot_an_cap xổm bên cạnh bếp .
Chàng cũng không biết tại sao mình lại đi tới gian bếp này.
ra chàng dậy rất sớm, nghe rõ mồn một động tĩnh ở phòng bên cạnh.
Nghe thấy Ngu Vãn thức dậy, ra cửa, rồi đi tới gian bếp.
cách âm của căn đơn này không , Vân Thương ngồi trước bàn học có thể nghe thấy rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ràng những âm truyền lại từ phía bếp.
âm thanh lẽ ra chàng đã rất thuộc rồi, nhưng hôm nay, chàng cầm sách trên tay, thế nào cũng vào đầu được.
Trong tâmbot_an_cap trí cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không kìm chếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được mà hiện lên mắt trong trẻo sáng ngời của Ngu Vãn qua.
Vân Thương mắt, thần sắc nhạt nhẽo nói: Cần giúp gì không?
Vãn sáng lên.
Nàng vốn không dám sai nam chính làm việc, nhưng giờ chàng lại chủ động đề nghị giúp đỡ.
Ngu Vãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lập nhường chỗ, mặt mày rỡ: Cần chứ, nhiên là cần , chàng biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lửa không?
Vân Thương không trả lờivi_pham_ban_quyen, chỉ tránh né đôi mắt sáng quắc , tự mình đi tới bếp đất.
Đôi tay chàng thon dài trắng trẻo, ngay cả khi làm những việc như nhóm lửa này cũng khiến người ta cảm thấy đẹp mắt vô cùng.
Ngu Vãn chiêm ngưỡng mộtleech_txt_ngu lát mới khóvi_pham_ban_quyen khăn dời đi.
Làm bánh lang rất đơn giản, sau khi Ngu Vãn trộn xong bột, vừa quay người lại đã thấyvi_pham_ban_quyen Vân Thương đã đứng dậy dọn dẹp trước bếp .
Chàng hơi lưng, tay áo được xắn lên một đoạn, lộ ra tay trắng trẻo.
Nguyên tác tuy đặt cho nam chính thiết lập là một kẻ bệnh tật, nhưng nam chính là nam chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Chàngbot_an_cap dù có là người bệnh thì cũng là thiên phú bẩm, giống với người phàm mắt thịt.
Nhìn taybot_an_cap với những thớ cơ rõ rệt lộ ra kia, trong đầu Vãn không kìm được thoángleech_txt_ngu qua những khung thể miêu tả trong nguyên .
Vân Thương nhận ra ánh mắt của , nghiêng đầu nhìn sang.
Ngu Vãn lập tức như kẻ sai bắt quả tang, đôi má hơi ửng hồng tránh né ánh mắt chàng.
Động tác của Vân Thương khựngvi_pham_ban_quyen lại chút, ngay sau liền nhiên rủ .
Chàng nhàn mở : Còn cần gì nữa không?
Nguleech_txt_ngu Vãn không dám để chàng tiếp tục ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại đây nữa.
Nhan sắc và vóc dáng của nam chínhvi_pham_ban_quyen có sức sát thương quá lớn, hiện tại nàng vẫn chưa chút năng miễn dịch nào, chi bằng tránh càng xa càng tốt!
Không cần đâu, còn lại đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự làm là được. Ngu Vãn cố gắng khiến giọng điệu nghe có vẻ thường, Chàngbot_an_cap xem Vânleech_txt_ngu Hi nương thế nào .
Vừa đã xem , đều tỉnh rồi. Vân Thương chỉ thêm một câu, Phượng lão bọn họ không còn gì đáng ngại, nàng cần lo .
Trong lúc nói chuyện, chàng đã đi tới cửabot_an_cap, dư lại nhìn thấy biểu cảm nhẹ vừa trút được gánh nặng của thiếu nữ.
Bước Vân Thương hơi lại, ánh mắt tối sầmvi_pham_ban_quyen xuống.
Trước kia, Vãn hận không thể dính chặt lấy chàng, đây lại vì chàng rời khỏi bếp thở phào nhẹ nhõm ?
Thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là Ngu Vãn phát hiện ra, Vân Thương vốn dĩ nên rồi lạibot_an_cap quay trở lại.
Nàng cầm một khối bột, ngơ ngác chàng với vẻ đầy nghi hoặc.
Sao lại quay lại ?
Ánh mắt Vân Thương lạnh lùng, nhạt nhẽo : Ta không thể ở đây ?
Ngu Vãn nhận ra nói mình có đó không ổn, vội chữa lại: Khôngvi_pham_ban_quyen , của là trong bếp khói dầu nhiều, chàng ở đâyleech_txt_ngu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hợpvi_pham_ban_quyen.
Vân Thương bước tới trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thần sắc bìnhbot_an_cap thản thêm củi vào trong: Nươngvi_pham_ban_quyen và Vân Hi thời không thể giúpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàng làm việc, tổng không thể để nàng hầu hạ cả nhà được.
Ngu Vãn toàn khôngbot_an_cap ngờvi_pham_ban_quyen Vânvi_pham_ban_quyen Thương có thể nói ra những lời như vậy, trong lòng dâng lên cảm giác vi diệu.
Trước , nam chính đối với nàng mà nói chỉ là một vật trênbot_an_cap trang giấy, nhưng lúc này, dường như chàng đã trởvi_pham_ban_quyen nên sống động hơn nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ngu Vãn không từ chối.
tạileech_txt_ngu nàng đã trở thành Ngu Vãn trong sách, xuất phát từ lòng náy, muốn làm chút Vân gia để đắp, thêm thiện cảm của chính.
Vân Thương lòng chủ đỡ, phải chứng minh chàngbot_an_cap đã có cáivi_pham_ban_quyen nhìn khác về nàng sao?
Bánh khoai lang dần dần thành trong chảo dầu, nụ cười trên mặt nàng cũng ngày càng rạng rỡ.
Bên ngoài sổ có ánh nhạt chiếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào, nhưng dường như cũng khôngleech_txt_ngu bằng đôi mắt trẻo sạch sẽ kia của nàng.
Cóvi_pham_ban_quyen một khoảnh khắc, Vân bỗng cảm thấy, chàng và Vãn dườngbot_an_cap như làleech_txt_ngu một đôi phu thê bìnhbot_an_cap thường, cùng nhau dậy sớm chuẩn bị bữa cơm.
đột nhiên đứng dậy, không nói một đi thẳng ngoài cửa.
Đến khi Ngu Vãn phản lại, chỉ thấy bóng lưng Vân Thương bước ra khỏi gian bếp.
Chẳng phải bảo là giúp đỡ ?
Thế là chạy rồi à?
Cuối cùng chỉ có mộtbot_an_cap mình Ngu Vãn ăn bánh lang.
Thẩm thị vàvi_pham_ban_quyen Vân đã tỉnh lại, cả hai đều không thích hợp ăn đồ quá nhiều dầu mỡ. Phần bột khoai lang thừa hơn bát được Ngu Vãn nấu khoai lang, vừa mịn màng sánh đặc.
Hai người ăn không ít.
Có sinh ra một người con traileech_txt_ngu khôi ngô như Vân , tướng mạo của Thẩm tự nhiên cũng chẳng thường.
Thời chưa từng bại mỹ nhân, câu nói này trên người Thẩm thị quả thực vô cùng thích đáng.
Bà vừa mới tỉnh lại, tuy sắc mặt xanhvi_pham_ban_quyen xao tiều , nhưng không thể che giấu được vẻ đẹp vốn có. So với sự thanh lãnh nhạt nhẽo của Vân Thương, trên người Thẩm thị lại thêm vài phần dịu dàng khuê các.
Lúc này, bàbot_an_cap lòng nắm lấy Ngu , khẽ khàng nói: tại lỡ nhầm nấm độc, giờ đây vất vả mình con phải hầu hạ cả nhà
Trongleech_txt_ngu lòng Vãn lên một dòng nước ấm.
Nàng là trẻ mồ côi, chưa từng đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thụ tình mẫu tử, chẳng biết đó làvi_pham_ban_quyen giác gì. Nay lại được sự ấm đi từ lâu ấy.
và Vân cùng trúng độc, chỉ có mình nàng là không sao, nhưng cả hai mẹ con họ chưa từng nàng.
Ngubot_an_cap Vãn , giọng điệu thành: Chỉ cần mẹ và Vân Hi mau chóng khỏe , conleech_txt_ngu không thấy vất chút nào đâu.
Vân Hi ở bên hừ một tiếng: Thật chẳng biết đại ca nghĩ gì , tẩu là người tốt thế mà huynh cũng nỡ lạnh nhạt.
Ngu Vãn nhìn về phíabot_an_cap Vân Hi.
Ba mẹ con nhà họ Vân sinh ra cực kỳ giống nhau, đều thừaleech_txt_ngu vẻ đẹp từ thị.
Vì quanh năm nằm trên giường bệnh nên Hi vô cùng gầy yếu, gò má hơi hóp lại, duy chỉ đôi mắt là như núi xa phủ xanh, như nước biếc lồng khói.
Vãn chưa bao giờ thấy bệnh nhân nào đẹp đến thế, trái tim nàng mất nửa nhịpvi_pham_ban_quyen.
Nàng hơi cúi đầu, nhỏ giọng nói: Con biết Vân Thương không thích
chính là của nữ chính, dù nàng không vội rời nhà họ Vân thì cũng cách ly với nam chính đã.
Ngu nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đoạn, tâm chợt chuyển, nàng ngẩng đầuleech_txt_ngu, đôi mắt hoe đỏ Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thị: Mẹ, có lẽ con và Thương sự nhau
Hầu như ngay khi nàng vừa dứt lời, mặt Thẩmleech_txt_ngu thịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xuống nhưng chỉ trong chớp mắt đã biến . Khi Ngu Vãn sang, bà mỉm cười dịu dàng: Đừng buồn, đều tại cái Vân Thương kia hiểu chuyện, mẹ sẽ dạy dỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nó thay con.
Vãn vẫn bỏ cuộc: Dưa háivi_pham_ban_quyen xanh không ngọt, Vân chàng ấy
không nàng nói hếtbot_an_cap câu, Thẩm thị đã ngắtleech_txt_ngu lời: Mặc kệ , hay không không quan , cứ hái xuống trướcbot_an_cap !
Ngu Vãn:
Đúng là mẹ ruột đây rồi.
Lần thăm dò này của Ngu Vãn kết thất .
Văn tự bán thân của nguyên thân đang nằm trong tay thị, tuy Thẩm thị đối đãi với cực tốt nhưng nàng cũng không dám chắc chắn. nghị rờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi, Thẩm thị có trả lại văn bán thân cho nàng hay không.
Phượng lão đầu không ở lại lâu trong họ Vân, lão thuê một gian phòng ngay cạnh Vân để tá túc.
Vì bệnh tình của Vân Thương thuyên giảm đôi chút nên ngay ngày hôm hắn đã trở thư trên huyện, Phượng lão đầu ở lại trongleech_txt_ngu nhà cũng không tiện.
Kể từ sau vụ ở bếp hôm đó, Vãn chưa từng ở riêng một mình với Thương lần nữa. Trước khi Thươngbot_an_cap nhà cũng chẳng hề có ý định cho nàng một .
Ngu Vãn cũng chẳng thấy lạ. Thương đã chán nguyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân, phớt lờ nàng cũng là chuyện bình thường. Chỉ có điềuleech_txt_ngu Vân Thương vừa về thư viện, tạm thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có cơ hội để tăng độvi_pham_ban_quyen thiện cảm nữa rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Có điều
Thương vừa đi, nàng không cần phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chen chúc trên chiếc giường với Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thị và Vânvi_pham_ban_quyen Hi nữa!
Đêm thanh vắng, ánh nến trong phòng bị gió thổi lay động, Ngu Vãn quấn chặtvi_pham_ban_quyen tấm chăn mỏng trên người, lạnh đến mức co rúm cả lại.
Trong cơn mơ màng, nàng như nghe thấy tiếng vật nặng xuống. Ngu Vãnleech_txt_ngu không để ýbot_an_cap, xoay người tiếpbot_an_cap thì nhiên lênvi_pham_ban_quyen giọng nói chói tai.
cái đồ bệnh hoạnvi_pham_ban_quyen suốt ngàybot_an_cap nằm trên giường mà cònleech_txt_ngu mặt dầy đi quyến rũ đàn ông, cái đồ tiện đềbot_an_cap sao không đi cho rảnh nợ!
Cái thứ không biết xấu hổ
Ngu Vãn bật dậyvi_pham_ban_quyen khỏi giường.
Tiếng động phát ra từ phòng bên cạnh, màleech_txt_ngu đó chính là phòng của Thẩm thị và Hi!
Khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút chậm , nàng vộileech_txt_ngu vã vớ lấy chiếc áonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoác ngoài khoác lên người rồi chạy ra . Vừa mở cửa một phụ nữ trung niên mặc áo ngắn đứng trước cửa phòng bên cạnh.
Khuônleech_txt_ngu cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chút hung dữ, liếc mắt một cái là thấy ngay tính cách đanh đá, chua ngoa. Lúc nàybot_an_cap, bà ta chống nạnh, bópvi_pham_ban_quyen chặt tai một nam tử
tử?
Sao nhà họ Vân lại có đàn ông được chứ
Ngu Vãn trong lòng kinh hãi.
Xung quanh dường như có tiếng bàn tán xôn xao tiếngvi_pham_ban_quyen bước chân hỗn loạn. Ngu đầu thoáng qua, đoán chừng hẳn là do vừa rồi người phụ nữ kia làm ầm ĩ lớn nên đã kinh động đến xóm lân cận.
Trong lòng nảy sinh dự cảm chẳng .
Trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng truyền ra giọng nói đầy phẫn nộ của thị: Thúy Thúy, ngươi nói phải có chứng!
Vân Hi vẫn luôn đau , chẳng mấy khi ra khỏi nhà, làm sao có thể quyến rũ đàn ông của ngươi được thị đứng bên , che chắn cho Hi ở phía sau, đừng có há ra là tiện ngậm máu phunbot_an_cap ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ta không tính toán chồng ngươi đêm hôm khoắt nhập vào nhà Vân , nhưng ngươi còn tiếp tục làm loạn thế này, chúng ta sẽ đi báo quan!
Nói thì nói vậy trong lòng Thẩm thị lại như lửa đốt. Báo quan chẳng qua là để uy hiếp Vương Thúy Thúy mà .
Đêm nay chồng Vương Thúy Thúy là Thạch Tôn nửa đêm xuất hiệnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở nhà họ Vân, lại còn gọi tên Vân , tuy chưa làmleech_txt_ngu nên chuyện nhưngleech_txt_ngu chuyện này nếu truyền ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài, dù Vân Hi bà cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong sạch thì danh tiếng cũng coi như tiêubot_an_cap .
Người đàn ông Vương Thúy Thúy túm tai đang quỳ rạp đất không ho henội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chữ. Vương Thúy Thúy liếc xéo Thẩm thị, hừ một : Được , đi báo !
Lão nương đây cũng xem , nếu mọi người biết gái ruột của vị Tú tài lang lại là một con lãng đãng hóavi_pham_ban_quyen chuyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi quyến rũ chồng người khác thì sẽ cóvi_pham_ban_quyen phảnleech_txt_ngu ứng gì!
Thẩm thị vốn là tiểu thư nhà giàu, tuy sau khivi_pham_ban_quyen gia đạo sút phải sống cảnh nghèo khó nhưng giáo dưỡng từ nhỏ vẫn còn đó. khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể mắng ra những lời khó như Vương Thúy Thúy, nghe thấy mụ taleech_txt_ngu mở miệngbot_an_cap là lăng loàn, tiện đề tử, bà cảm thấy nhói lòng, mắt tối sầm lại.
Bà liều mạng che chở cho lưng, run rẩy chỉ tay Vương Thúyleech_txt_ngu Thúy: Ngươi sao cóleech_txt_ngu thể nói năng nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy!
Vương Thúy Thúy cười lạnh: Đứa con gái ngoan của đã không xấu hổ quyến chồng ta rồi, còn muốn ta nói năng tử tế kiểu gì nữa? Cái đồ không liêm sỉ, ngay yếm mặc sát thân cũng gửi tận đàn ông, nó thèm khát đàn ông đến mức nào rồi?
đến đây, cả người Ngu Vãn như đóng băng tại .
Yếm chiếc yếm!
Chiếc yếm treo dưới sổ đó!
Ngu Vãn khóc đến nơi rồi.
Lúc nàng nhớ ra chiếc yếm bên cửa sổ là cóvi_pham_ban_quyen chuyện gì!
thân vốn luôn ghét bỏ Vânbot_an_cap là kẻ bệnh hoạn, trước khi xuyên khôi phục ký ức, ả đã muốn hãm Vân Hi. Ả kỵ vìvi_pham_ban_quyen Vân Hi một kẻ sắp chớtleech_txt_ngu mà nhận được yêu thương chân thành từ gia , lại còn bỏ côbot_an_cap bé gánh nặng cho cả nhà. Nhà chẳng có thu baonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiêu, phậnvi_pham_ban_quyen đều đổ vào mua thuốc Vân Hi, nên ả tha thiết mong Vân Hi mau chớt quáchbot_an_cap đi xong.
thân đãleech_txt_ngu không lần lénbot_an_cap thay liều lượng khi sắc thuốcleech_txt_ngu, mạng Hi lớn gượng được đến giờ. Thế là nguyên thân lại nảy ý đồ xấu xa khác.
Hủy hoại trắng của Vân Hi.
Đến lúc đó, dù Vân Hi bị hủy danh dự buộc phải gả cho người ta làm thiếp, hay làbot_an_cap bị bắt rồi lồng heo, thì mục đuổi người ra nhà của đều đạt được.
dò hỏi Thúynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thúy là mụ đàn bà đanh đá có tiếng ở Thạch gianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôn, lại là gái của phú trên huyện. Loại người nếu chịu ấm ức, nhất định sẽ làm to . Thế là giả nét chữ của Vân Hi, nhân danh bé lút gửi vài bức thư của Vương là Thạch Tôn Chính. Đồng thời hẹn dùng chiếc yếm làm tín để trộm.
Nếu nàng không qua, lúc này nhà họ Vân chỉ còn lại Vân Thương, chuyện này tự nhiên sẽ bị bỏ mặc. Nhưngbot_an_cap xuyên , trực tiếp làm cốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vốn có!
Có lẽ thời gian này nguyên tính chuyện giả chớt thoát thân, Tôn Chính ngày không nhận được thư đã nảy sinh ýbot_an_cap xấu. nàng lại đi thu dọnleech_txt_ngu chiếc yếm đó, Thạch Tôn Chính bèn chọn đúng ngày Vân Thương rời nhà để lén lút mò tới!
Ngu Vãnbot_an_cap đã lạnh ngắt một nửa.
Cứ ngỡ chuyện bỏ độc xác ban đầu đã là giới hạn của nguyên , không ngờ ả hoàn chẳng có lấy một chút tri!
Thẩm thị kinh hãi nhìn Vương Thúy : Yếm, yếm gìbot_an_cap cơ
Vương Thúy phi mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net : Xem ra chẳng biết gì cả, con gái thèm đànbot_an_cap mức động đem đồ của mình tặng cho người ta rồi kìa.
Không thể nào! Sắc mặt Thẩm thị trắng bệch.
Vân Hi đang được bà chở phía sau lại càng không còn một giọt máu mặt. Nàng là khuê nữ xuất , nhiên bị ta sỉ nhục như vậy, cơ thể vốn ớt của nàng chút đã ngất đi vì ức. Nàng gượng một hơi , chỉ vì không muốn thị và Ngu Vãn quá lo lắng.
Giọng nói yếu ớt của nàngbot_an_cap từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau lưng Thẩm thị truyền ra, nhỏ nhẹ nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiên định: Vươngvi_pham_ban_quyen , con có quyến rũ Thạch thúc, con cũng có tặng đồ lót ra ngoài.
Chỉ cần Vân Hi nói không có, Thẩm thị đối sẽ không nghi ngờ. Bà đau lòng bảo vệ con , nộ lườm Vương Thúy Thúy: nói con gái ta tặng yếm choleech_txt_ngu , yếm đâu? Ngươi lấy ra !
Vương Thúybot_an_cap đá mạnh vào người Thạch Tôn : đâu?
Thạch Tôn Chính lúc này mới dám lên tiếng, lí nhí nói: có một cái, đã trả lạibot_an_cap cho nàng tabot_an_cap rồi
Vân Hi mấy lần viết thư quyến rũ hắn, phụ nữ tự mình dâng tận cửa sao hắn nỡ chối, lòng dạ sớm rạo rực. Chỉ là mấy nay Hi không động tĩnh gì, ngứa khó nhịn nên đemvi_pham_ban_quyen trả để nàng. Nhân lúc Vân về huyện thành, mới đánh bạo lẻn ngoài lúc Vương Thúy Thúy đã ngủ hẹn hò Hi.
Nhưng khôngbot_an_cap , hắn lẻn vào nhà họ thì phát hiện Vân lại ngủ cùng với Thẩm thị. định bỏ chạy thì lại bị Vương Thúy đileech_txt_ngu theo sau bắt tang tại trậnleech_txt_ngu!
Thúy Thúy mụ đàn bàvi_pham_ban_quyen dữ tợn này lénnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lút theo hắn! Còn cả Vân Hi, con tiện nhân này, quyến rũ hắn mà không dám thừa nhận!
Tônleech_txt_ngu chửi không , nhưng ngoài mặt lại núm ngẩng đầu cầu Vương Thúy Thúy tha thứ.
Thúyvi_pham_ban_quyen nương, nàngleech_txt_ngu tin ta đi, những năm ta đã đổi , một lòng một dạ với nàng. Nếuvi_pham_ban_quyen không người phụ nữ không an phận này chủ động quyến rũ , sao có thể làm chuyện có lỗi với được!
Ngu Vãn nghe vậy liền cười một tiếng.
Đàn ông mà được thì heo nái cũng biết leo cây, ông lừa con nít à?
Vương Thúy Thúy nghe vậy, vẻ mặt lập tức trở nên khóvi_pham_ban_quyen coi. Mụ đang định Ngu Vãn mồmbot_an_cap sắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sảo, lại nghe nàng đột nhiên lên tiếng.
Vương thẩm.
Xung quanh nhà họ Vân đã có ít người vây xem, Ngu Vãn biết chuyện nàyleech_txt_ngu thểleech_txt_ngu để ầm ĩ nữa. Nàng chằm chằm Vương Thúy Thúy, kín đáo mạnh vào đùileech_txt_ngu một , hốc mắt lập tức đỏ hoe, mang theo tiếng khóc nức nở nói:
Phu quân ta bệnh tình khỏi, ban ngày lại vội vã quay thư viện, Vương thẩm có muốn biết vì sao khôngleech_txt_ngu?
Vương mắt trắngbot_an_cap dã: Liên quan gì đến lão nương!
Ngu Vãn cười nói: Ta cũng không vo với thẩm, lần này phu về học việnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vì viện trưởng Bạch Lộc thư viện ở huyện đang gặp chàng, viện cóvi_pham_ban_quyen định nhận phu quân ta làm học trò đóng cửa bảo
Nàng hạ giọng: Thẩm chắc hẳn phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bạch Lộc thư khó vào mức nào. Hơn nữa mỗi thôn dưới huyện thành chỉ được cấp suất duy .
nhớ không thì con trai lớn của thẩm rất tốt ở tư thục, tưởng chừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng cơ hội tranh giành suất này.
Ngu Vãn vừa nói vừa sát vẻ phẫn nộbot_an_cap Thúy Thúy đang dần biến mất, không nói tiếp nữa. Nàng nghẹn ngào đầy thương, giọng rất khẽ, chỉ đủ để Vương Thúy Thúy nghe : Nếu phu quân tavi_pham_ban_quyen phátbot_an_cap Vân Hi xảy , lại còn bị vu , không phu quân sẽ phẫn nộ đến mức nào, hu hu hunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Thạch Tôn Chính tuy đầy óc sắc dục nhưngvi_pham_ban_quyen cũng không ngu, nghe lời Ngu Vãn nói, hắn đánh thót một cái.
Bạch Lộc thư viện ở huyện Tuệ Thành là thư việnbot_an_cap danh tiếng nhất vùng Nam Châu này, đừng nó chỉ là một thư viện nhỏ trong huyện, nhưng từ viện trưởng đến giảng sư đều những người từ Quốc Giám về. trưởng Bạch Lộc thư viện thậm chí từng là thầy Thái tử. Chỉ được Bạch Lộc thư viện, như một chân đã bước con đường hoạn lộ.
Không ai hiểu rõ hơn hắn việc Vương Thúy mong muốn con trai lớn vào thư viện đến mức nào.
mặtleech_txt_ngu Vương Thúyvi_pham_ban_quyen Thúy cùng khó coi. Vì Thạch Tôn cả đời này chỉ là một Tú tài, không đậu nhân để kiếm lấy một chức quan nửa chức tước, trong lòng mụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vô cùng bực . Thế nên từ khi có con trai, Vương Thúy Thúyleech_txt_ngu hết tâm bồi dưỡng con thànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tài. Con cũng rất có chí khí, luôn đứng ở tư thục.
Lờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này của Ngu Vãn đã đánh chóc tử huyệt củavi_pham_ban_quyen mụ. Thực tế, tính cách mình ra sao mụ là người nhất, vốn chẳng phải hạng người an phận. Con bé Vân Hibot_an_cap này mụ từng tiếp , tuy với khuôn mặt hồ ly không an phận nhưng mắt lại rất trong , chuyện chồng người khác không giống việc nàng có thể làm.
Quan trọng nhất là, so với đứa con trai tươngvi_pham_ban_quyen lai có tiền đồ, một gã đàn vô lại háo chẳng một đồng!
Thạch Tôn nhận thấy không có gì đó ổn, hoảng kêu : Thúy nương, nàng đừng nghe conbot_an_cap ranh này nói bậy! Vân Thương sao có bản lĩnh lớn đến mức được viện trưởng Bạch Lộc thư để mắt tới chứ! Nó cố ý nói vậy để nàng tha cho con tiện đề Vân đấy!
miệng ra là một câu tiện đề tử, đôi vợ chồng này cáivi_pham_ban_quyen miệng thật sự thối không chịu được.
Vãn nhịn nổi nữa. Nàng tiện tay vớ lấy cây chổi bên cạnh, thẳng một phát vào cái miệng đang lải nhải của Chính!
Cây chổi đập thẳng mặt Thạch Tôn Chính, quét vạt của Vương Thúyleech_txt_ngu Thúy.
chà, thật xin lỗi, xin lỗi quá! Nàng kêu trước cả Thạch Tôn Chính, vừa quét bụi trước cửa vừa lộ vẻ lỗi, Vốn dĩleech_txt_ngu định quét thứ bẩn thỉu trước cửa, không ngờ lại quétbot_an_cap trúng haibot_an_cap người.
Thúc và thẩm lòng dạ rộng lượng, bao dung độ lượng, chắc không chấp nhặt với kẻ tiểu bối như ta đâu nhỉ?
Thạch bịt miệng, đau không nói nên lời.
Khóe miệng Vương Thúy giật giật, nhất thời cũng biết nói . Không phải mụ biết mắng Ngu Vãn, mà là mụ kiêng dè nàng. Đối diện vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ánhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt mong chờ của Vãn, Vương Thúy Thúy nén giận, gượng cười: Hì hì, không sao cả.
Ngu nương nàng cũng không phải cố ý, thẩm sao có thể chấp nhặt vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàng được.
Ngu Vãn cười rạngleech_txt_ngu rỡ: Ta ngay mà, thẩm người thấu tình lýbot_an_cap, hiểuvi_pham_ban_quyen chuyện .
Gia đình chúng ta sốngvi_pham_ban_quyen Thạch gia thôn, nhờ có thẩm trông nom nên ngàyvi_pham_ban_quyen tháng mới trôi dễ thế này. Ân tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàyleech_txt_ngu cả nhà tavi_pham_ban_quyen luôn ghi nhớ trong lòngvi_pham_ban_quyen, nếu có hội nhất định sẽ dốc sức báovi_pham_ban_quyen đáp.
Thẩm à, vậy chuyện đêm nay chắc cũng là sự hiểu phải không?
Vương Thúy Thúy xoắn vạt áo đầy đo. Mụ không ngu, saovi_pham_ban_quyen không nghe ra ý tứ của Ngu Vãn. Ngu Vãn muốn xóa chuyện đêmbot_an_cap nay. hôm chuyện của Vân Hi được giải quyết êmvi_pham_ban_quyen , nhà họ Vân nợ mụ một ân tìnhleech_txt_ngu, sau này Vân Thương tiến cử sinh vào thư viện, người đầu tiên biết đâu chính trai mụ!
So với tiền đồ của con , một gã chồng không có bản lại còn hoa thì là cái gì!
Vương Thúy nghĩ thông suốt này, tức tươi cười rạng . Mụ túm cổ áo Thạch Tôn Chínhbot_an_cap dậy, oang oang miệng: tại ta nằm mơ thấy Vân bệnh nặng thêm, cứ nhất định phải xem thử nên mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gây ra hiểu lầm.
hướng về phía người xung quanhleech_txt_ngu đang vây xemleech_txt_ngu hét lớn: Mọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người vây xem nữa, có cảleech_txt_ngu, về nghỉ ngơi hết đi!
nhà họ Vân hơi lánh, lúc Vương Thúy Thúy la hét cũng không có mấy ngườibot_an_cap nghe rõ được.
Giờ không giữa họ hòa hoãn, dù trong lòng vẫn còn hồ nghi, nhưng mọi người túm vạt áo rồi tán.
Trời đông rét , không có kịch hay để xem thì ai rảnh hơi mà đứng ngoài hóng gió lạnh!
Thạch Tôn Chính bị cái chổi quất thẳng vào mặt, lúc nàybot_an_cap mới kịp phản ứng, sắc càng thêm khó coi.
Thúy Thúy vốn trong một gia đình có ở huyện, năm đó hắn thi đỗ Tú mới cưới được thị. sau đó hắn làm nên trò trống , mọivi_pham_ban_quyen việc trong nhà đều do Thúy Thúy quyết định.
Là một nam nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà phải chịu lép vế dưới tay nữ nhi, lúc nào cũng nhìn sắc mặt Vương Thúy Thúy mà hành , trong lòng hắn bấy lâu nay vẫn luôn uất ức khôn nguôi. Thế nhưng vì tiêu trong nhà dựa vào của hồi môn của Vương Thúy Thúy, hắn không dám đắcvi_pham_ban_quyen tội với thị.
Vương Thúy nhất là thói hoa của , đây bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thịvi_pham_ban_quyen bắt quả tang tại trận, nếu cơn giận thị không trút lên Vân Hi thì chắn hắnleech_txt_ngu sẽ khốn khổ!
Thư! Vân Hi viết cho ta! vớ được cọng rơm cứu mạng, hắn hung gào lên, Thúy nương, nàng phải ta! Quảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thực là con tiện đề tử này quyến ta, không sao nó lại viết cho ta chứ!
Lòng Ngu Vãn chùng .
Nguyên thân quả viết vài bức thư cho Thạch Tônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Chính, vì những bức thư đó giả nét chữ Vân Hi nguyên cũng chẳng lo bị người khác phát hay nghi ngờ đến mình.
Giờ đây chắc chắn những bức thư đó còn nằm trong Thạch Tônleech_txt_ngu Chínhvi_pham_ban_quyen.
thị và Vân Hi kể từ khi Ngu Vãn lên tiếng vẫnvi_pham_ban_quyen luôn giữ . Lúc này nghe Thạch Tôn Chính nhắc đến thư, Vân phản ứng rất dữ dội, nàng gượng , tức giận quát: Thư gì chứ! Ta chưa từng viết thư ! Sau khi vào đông thời giávi_pham_ban_quyen rét, ta bệnh đến mức thể nhấc người lên được, lấy đâu ra sức mà cầm bút cho ngươi!
Thẩm thị tứcleech_txt_ngu đến đỏ bừng mắt.
Nguleech_txt_ngu Vãn tiếp cười lạnh tiếng, làm bộ định cầm chổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên lần nữa.
Thạch Tôn liếc , theo bản năng lại phía né tránh.
nhìn hắnvi_pham_ban_quyen cười khẩy: Ngươi cũng xứng sao?
Vân Hi nhà mạo như hoa, dẫu sức có hơi yếu một chút thì cũng là cô có trăm nhà muốn cầu , hạng cóc ghẻ ngươi dám tưởng, bôi nhọ muội ấy sao?
Trong lòng Vương Thúy cũng chán ghét Thạch Tôn đến cực điểm. Nhưng nghe Vãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thẳng như , sắc mặt thị vẫn không khỏi lúc xanh trắng.
Vươngleech_txt_ngu thẩm. Ngu mỉm Vương Thúy.
Thúy nhận ra ẩn ý đe trong nụleech_txt_ngu cười đó.
Thời gian cũng không còn nữa, vàvi_pham_ban_quyen chú mau về nghỉ đi thôi. Ngu Vãn nói, Chuyện đêm naybot_an_cap chỉ là một sự hiểu , ta mẹ chồng và Vân Hi đều khôngvi_pham_ban_quyen ý nhắc lại với phu , chỉ cần chuyện không truyền ra ngoài, phu quân chắc chắn sẽ không biết.
Nàng cười trông cùngvi_pham_ban_quyen hại.
Thạch Tôn Chính ồnbot_an_cap ào, Vương trực tiếp bịt miệng lại, nheo mắt nhìn Ngu Vãn: Ngu nương, chuyện suất học ở học viện Bạch Lộc đó
Vãn vỗ ngực mình bảo đảm: Cứ giao cho ta.
Vương Thúy Thúy tức lòng, cũng chẳng màng tới mấy bứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thư mà Thạchbot_an_cap Tôn Chính vừa nhắc đến nữa. đáp lại , lôi Thạch Tôn Chính quayvi_pham_ban_quyen rời đi.
Vừa Vương Thúy Thúy đi khuất, cười trên mặt Ngu liền đi. Nàng nghe thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng nức nở củavi_pham_ban_quyen Vân Hi ở phía sau, Thẩm thị khẽ giọng an ủi.
Trong mắt Ngu Vãn thoáng vẻ áy . Chuyện hãm hại Vân Hi tuy không phải do nàng làm, nhưng giờ nàng thành nguyên thân, nhất định phải nghĩ cách giải quyết chuyện này. Và quan trọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhất chính bức thư đó.
Nàng đột nhiênvi_pham_ban_quyen nhớ ra, trong nguyên tác từngvi_pham_ban_quyen nhắc tới việcvi_pham_ban_quyen sau khi Thẩm thị Vân Hivi_pham_ban_quyen bỏ mạng trong lửa, Vân chôn cất mẹ con ở ngọn phía ngoài Thạch gia . Vânbot_an_cap Thương đã ổn định ởleech_txt_ngu Kinh, quay về quê định dời mộ mẹ và em gái đi thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phát hiện mộ họ bị người ta phá hoại.
Sau khi điều tra mới biết, khôngleech_txt_ngu lâu khi Vân Thương rời Thạch gia thôn, Vương Thúy Thúybot_an_cap đã hiện ra chuyện Hi viết thư mồi chài Thạch Chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Thị vốn lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hạngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đanh đá, ngang ngược, một giận bốc lên thì chuyện cũng dám . Trong lúc tức giận, thị đi đào mộ củabot_an_cap Thẩm thị và Vân Hi!
thị và Hi chính là vảy ngược củaleech_txt_ngu Vân Thương, cho cục cuối cùngleech_txt_ngu của vợ chồng Vương Thúy Thúy vô cùng thê thảm.
Vợ Vương Thúy Thúy không phải hạng người tốt lành gì, mấy bức đó nàng nhất định phải tìm cách lấy về.
Mẹ , Vân Hi. Ngu Vãn quay người vào phòng, cẩn thận đóng lại.
Thẩm thị đỏ hoe mắt ngước nhìn, gương mặt tràn đầy vẻ cảm kích: Nguleech_txt_ngu nương, mẹ và Vân Hi vừa rồi hoảng quá biết giải quyết nào, may màvi_pham_ban_quyen có convi_pham_ban_quyen ởleech_txt_ngu .
Bà dùng tay áo lau nước mắt nơi khóe mắt: Đêm nay và Vân Hi đang ngủ ngon thì đột nhiên nghe thấy tiếng độngleech_txt_ngu cửa, chúng mẹvi_pham_ban_quyen đánh thức, vừa mở mắt ra đã thấy một người ông đứng cửa
Đến Thẩm thị còn sợ hãi. Hibot_an_cap là cô gả, nếu trong nửa đêm đàn ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xông vào bị truyền ra ngoàivi_pham_ban_quyen sau sự của Vân Hi chắc chắn sẽ càng thêm gian nanleech_txt_ngu.
Ngu Vãn mỉm trấn an họ: Không sao rồi, Vương thẩm là người thông minh, thịleech_txt_ngu tuyệt đối sẽ nói chuyện hôm nay ra ngoài đâu.
Thẩm thị nghe vậy liền ngừng động tác lau nước mắt, nghi nhìn Nguvi_pham_ban_quyen Vãn: Ngu nương, Viện họcvi_pham_ban_quyen viện Bạch Lộc nói muốn nhận Thương nhi đồ đệ từ khi nào vậy, sao mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại không biết?
Ngu chột dạ mất một giây. Nàng biết được tất nhiên là nhờ nguyên tác. Trong nguyên tác, sau khi mẹ con nhà họ Vân đời, Vân Thương liền cùng Phượng lão đầu chuyển lên huyện, vài ngày sau, Viện trưởng học viện Bạch Lộc đã công với bên ngoài việc nhận Vân Thươngvi_pham_ban_quyen làm đồ đệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net truyền nhân.
Con lừa Vương thẩm thôi. Ngu Vãn nóileech_txt_ngu dối mà mặt không biến sắc, Vương thẩm tâm là con của thị. nay Thạch Tôn Chính xông vào nhà ta, bất kể là vì lý do gì, nếu truyền ra đềuleech_txt_ngu ảnh hưởng danh dự của , nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con chỉ có thể nghĩ bịt thẩm trước.
thị hiểu ra, sự cảm kích trong mắt đậm hơn, ngay sau đó bà lại lo : Nhưng nếu Thạch Tôn tự mình nói
Hắn không dám đâu. Ngu Vãn định , lắc đầu nóibot_an_cap, này vốn chẳng vẻ vang gì, giờ hắn hoàn toàn sống dựa vào thẩm, đối làm lời .
thị và Vân Hi này mới thở nhẹ nhõm.
Vậy thì , vậy thì tốt quá.
Ngu Vãn nhìn sắc mặt của hai mẹ con, Thẩm thì còn , nhưng Hi thì gương nhỏ nhắn bệch, người ta qua là thấy xót xa.
Nàng vội nói: Mẹ chồngbot_an_cap, Vân Hi, hai người nghỉ ngơi đi, nhớ khóa kỹ cửa vàoleech_txt_ngu.
Thẩm thị lộbot_an_cap hối lỗi: Cũng tại mẹ không tốt, đêm nay quên khóa cửa.
Ngu Vãn nghĩ, nhà ở thôn hẻo lánh này, dù khóa thì kẻ có tâm địa xấu cũng có nghĩ cách lẻn vào được. Nàng lại trấn an Thẩm thêm vài câu rồi mới quay người ra khỏi phòng.
Tường rào họ Vân thấp tè, cóvi_pham_ban_quyen mấy chỗ còn hỏng, nếu có kẻ nảy sinh ý đồ xấu thì bản không phòng bị nổi. Cảm giácleech_txt_ngu cấp bách muốnvi_pham_ban_quyen kiếm bạc lại tăng một phần.
Ngu Vãn thở dài, đẩy cánh bên cạnh ra. Rồi nàng đứng hìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tại chỗ.
phòng, một bóngvi_pham_ban_quyen người lặng lẽ đứng bên cạnh giường, diện thẳng với cửa. Hắn khoác một chiếc áo bôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đen, làm tôn lên vẻ trắng gần như trong suốt trên gương .
Ngu Vãn ngẩn mất vài giây mới tìm lại được suy nghĩ mình.
Chàng sao chàng lại ở đây?
Chẳng phải Vân Thương vềnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net huyện rồi sao? Sao chàng lại đột nhiên về nhà thế này
Ngọn nến lét phòng được gió thổi bùng lên đôi , phản chiếu gương mặt thanh lãnh tinh xảo nam nhân, trên mặt hắn không có chút xúc thừa thãi nào, duy chỉ có đôi mắt đen thẳm kia lẽo và thâm sâu vô cùng.
Chàng mắt lên, nói lạnh lùng: Chuyện lá thư mà Thạch Tôn Chính nói, là thế nào?
Vừa , Thẩm thị và Vân Hi đều tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện bức thư.
Ngu Vãn mới lỏng được chútbot_an_cap.
Chẳng ngờ, Thương lại về nhà giữa đêm, còn tình cờ đụng trúng chuyện !
Chàng vềvi_pham_ban_quyen từ lúc nào?
Là luôn ở đây, hay vừa mới tới?
Lúc trước khi tranh chấpleech_txt_ngu với Vương Thúy Thúy, bênvi_pham_ban_quyen ngoàibot_an_cap sân vây quanh không ít người xem nhiệt, liệu Vân Thương có ởvi_pham_ban_quyen trong đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ?
chàng có chứng kiến đầu đến cuối không?
Đầu óc Nguvi_pham_ban_quyen Vãn ong ongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Mãi không nghevi_pham_ban_quyen thấy câu trả lời của nàng, ýbot_an_cap lạnh trong mắt Vân Thương đậm. Chàng cất bước tiến lại Ngu , mộtvi_pham_ban_quyen luồng ápbot_an_cap lực khiến người ta không thể lờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thẳng vào mặt nàng.
Ngu Vãnleech_txt_ngu theo bảnleech_txt_ngu lùi lại một bước, lưng thẳng vào cánh cửa.
Nàng khẽ suýt một .
Sắc mặt Vân Thương không chút thayleech_txt_ngu , đến khileech_txt_ngu sát Vãn mới dừng .
Giữabot_an_cap hai người chỉ cách chừngleech_txt_ngu hai nắm tay, dáng chàng lớn, ở khoảng cách này, chàng phải cúi mới nhìn rõ mặt nàng.
Ngu Vãn nuốt nước bọt.
Nàng có cảm giác toàn thân Vân Thương tỏa raleech_txt_ngu hơi lạnh.
Cánh môi khẽ động, nhỏ giọng kháng: Vân Thương, chàng đứng rồi
Trả lời lời ta. Vân Thương rũ mắtbot_an_cap nhìn chằm chằm vào mặt nàng, đôi mày khẽvi_pham_ban_quyen cau: Chuyện ‘bức thư’ trong Thạchleech_txt_ngu Tôn Chính là nào?
Tấm lưngleech_txt_ngu Ngu Vãn căng thẳng đến túa mồ , nàng không dám thẳng vào mắt Vân , né tránh nhìn của chàng, lí đáp: Thiếp không biết, chắn là hắnvi_pham_ban_quyen nói bừa thôi.
Thạch Tôn Chính ngày thường đúng là tác phong không , nhưng trong cảnh vừa rồi, hắn không thể có gan lừa gạt Thúy. Giọng điệu Thương bình , ánh mắt chặt vào mặt Ngu Vãn, dường như muốn tìm ra sự chột dạ trên mặtleech_txt_ngu nàng.
Ngu Vãn không dám mạnh.
Nàngbot_an_cap biết, Vân Thương đã ngờ nàng .
Áp từ nam chính quá lớn, Vãnbot_an_cap cảm chânbot_an_cap mình hơi ra, thậm chí còn muốn khai mọi chuyện ra cho xong!
Nhưng nếu nàng nóileech_txt_ngu , cái này cũng chẳngbot_an_cap còn!
kẻ có thù tất báo!
Huống chi người nàng động vào lại người chính quan tâm nhất!
Ngu chỉ đành lén sức bấm vào lòngvi_pham_ban_quyen bàn tay để bình tĩnh.
Nàng đột ngột ngẩng đầu đối với ánh mắt của Vân Thương, cứng nói: Vậy nên, chàng đang ngờ ?
Tục có câu, kẻ ác cáo trạng trước, thay vì Vân Thương từngleech_txt_ngu bước ép , chi bằng trực tiếp vai kẻ ácleech_txt_ngu vu cáo lại!
Đôi mắt nàng tức giận mà đỏ lên, giọng nói mang theo chút nghẹn ngào: Từ khibot_an_cap mẹ mua về , vẫn cần cù lụng, tận tâm tậnvi_pham_ban_quyen lực hầu hạ mọi người. Ngần ấy năm , dù là tảng đá thì cũng nên được thiếp sưởi ấm chứbot_an_cap!
chàng sao?
Chàng chưa bao giờ cho thiếp một sắc tốt. Chàng vâng lệnh mẹ thành với thiếp, nhưng chưa bao giờ chạm thiếp.
Chàngleech_txt_ngu cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người trong thôn nói thiếp nào ?
Đúng, mình không xứng với chàng. Thiếp là đứa con gái mồ côi không biết từ đâu tới được mẹ mua , còn chàng thì tiền rộng mở, có thể trở thành bậc vị cực nhân thần. Người như thiếp, đương không làm thêvi_pham_ban_quyen tử của chàng!
Lần đầu tiên Ngu Vãn biết mình có thiên phú diễn xuất như , diễn vai bi tình sở cứ gọi là thuận buồm xuôi gió.
Nàng căn bản không cho Vân Thương cơ hội tiếng, sụt mũi tiếp: Nếu chàng thực sự chán ghét thiếp như vậy, thì hãy trả lại văn tự thân cho thiếp, thiếpleech_txt_ngu sẽ rời khỏi Vân ngay lập tức, tuyệt đối không ở lại đây làm chướng mắt chàng nữa!
Câu nói cuối cùng, Ngu Vãn gần như gầm nhẹ .
Giọng điệu đaubot_an_cap đớnleech_txt_ngu tuyệt vọngvi_pham_ban_quyen, đến chính nàngvi_pham_ban_quyen nghe xong cũng muốnleech_txt_ngu rơi .
Vân Thương có chút ngẩn nhìn Ngu Vãn trước .
Ánh mắt chàng rơi trên nàng.
Nàng đang khóc.
Ngần ấy năm, chàng đã thấy gương này lộ ra rất nhiều biểu cảm.
Thầm vui mừng, giả dối, buồn bã đau lòng chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bao giờ Ngu rơi lấy một giọt nước .
Thế nên trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lòngvi_pham_ban_quyen chàng luôn cảm Ngu kẻ ngoài mặt một đằng trong lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một , giả tạonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phiếm.
Tình con người rất phức tạp, nếu đau khổ buồnleech_txt_ngu rầu, tại sao không khóc? Trừ là giả vờ.
Nhưng lúc này Ngu Vãn lại khócbot_an_cap.
Trong lòngbot_an_cap Vân Thương bỗngbot_an_cap nảy sinh một cảm giác lúng túng không rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nguyênvi_pham_ban_quyen do.
Đôivi_pham_ban_quyen mắt này không nên lộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra vẻ tâm buồn bã, nên chỉ có niềm vui .
vui, nó giống như những vì sao lấp lánh, quyến rũ ánh nhìn củabot_an_cap người khác luônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dõi theo.
Vân Thương theo bản năng giơ tay lên.
Cơ thể chàng dường như không còn bị đại não điều khiển, đếnleech_txt_ngu khi chàng kịp phản ứng lại, đầu ngón hơi nhợt đã khẽ dừng nơi khóe Ngu Vãn.
Cả hai đều chấn động.
Trong lòng Vãnbot_an_cap, nỗi lo sợ đã thét điên .
Á á Thương định làm gì? Không phải là đánh nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đấy chứ
Còn Vân Thương, đại trống rỗng trong chốc lát.
Trong đầu chàng có một ýbot_an_cap nghĩ duy nhất.
Thật mềm.
Hóa ra gương mặt của Ngu Vãn khi chạmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào lại có cảm giác như thế này saobot_an_cap?
Ngu Vãn cảm thấyvi_pham_ban_quyen daleech_txt_ngu gà toàn thânvi_pham_ban_quyen dựng đứng lên, đầu ngón tay chạm nơibot_an_cap mắt nàng giống như lá bùa đòi mạng. Cơ thể nàng cứng , hoàn toàn không dám cử động.
Chỉ sợ nhúc nhích một cái, bàn tay này của Thương sẽ dời xuống nàng.
Trong nguyên tác, đoạn sau Vân Thương đối đãi với thù đều là trực tiếp một tay bóp chớt người, chẳng khác cỗ máy người!
Nàng đừng khóc.
Vân Thương mấp máy môinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, giọng nói có chút khàn, nghe kỹ còn có thể nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net áy náy giấu kín.
Bàn tay đặt trên khóe mắt Ngu Vãn mấtleech_txt_ngu tự nhiên rụt về.
Khóc?
Ngu Vãn ngẩn ngườivi_pham_ban_quyen, đưa tay lên sờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt một .
Vậy mà lại một vũng ẩm ướt.
Ngu Vãn:
phải chứ, nàng khóc thật sao?
đang mà, sao khóc thật được?
Kỹ năng diễn xuất của nàng đỉnh đến mức rồi à
Khi nhìn tia náy lướt qua trên khuôn mặt Vân Thương, Ngu Vãn chợt bừng tỉnh.
Vân Thương vì nàng khóc mà cảm thấy áy náy ưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Ngu Vãn trong lòngvi_pham_ban_quyen đạileech_txt_ngu chấn.
Xuyên không tới đã vài ngày, đây là lần nàng nhìn thấy một cảm xúc khác ngoài sự lạnh lùng trên mặt nam chính.
Nguvi_pham_ban_quyen Vãn chớp mắt thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhanh, hàng mi khép hờ, mắt lănleech_txt_ngu dài theo mắt, nàng ngào nói: Chàng tin ta, không cho ta ?
Bàn tay Vân Thương buông thõng bên sườn gần như khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kìm chế đượcbot_an_cap mà khẽ nhấc lên.
Nhìn nàng khóc, trong lòng bỗng nảy sinh một nỗi bội khó tảleech_txt_ngu.
Cuối cùng, Vân Thương vẫn kiềm chế đượcvi_pham_ban_quyen sự thôi thúc đó, hắn khẽ nghiêng , thản nhiên : Ngày thường ta hiếm khi ở , không rõ sự tình xảy ra thế nào, là muốn nàng một .
Ngu thầm hừ tiếng trong lòng.
Giọng điệu lúc nãy hắn nào đơn giản là hỏi han, rõ ràng là đã nghi ngờ nàng rồi.
trong lòng đang oán thán, nhưng ngoài mặt, Ngu Vãn vẫn đỏ hoe mắt nói: Thật không? Chàng thật sự không nghi ngờ ta sao?
Thương thản lắc đầu, dường như sự không còn nghi ngờ nàng nữa: Thật lòng.
Ngu Vãn tin nổi một .
Nhưng nàng rất lý biếtvi_pham_ban_quyen dừng lúc.
Nửa tháng kỳ nghỉ, thư viện Bạch Lộc cứ mười ngày lại cho học trò nghỉ một , cho phép nhà một .
Gương mặt trắng ngần thanh tú của thiếu đang ở ngay trước mắt, đôi mắt vừa nước mắt gột vẫn còn vương chút ánh đỏ, ánh mắt Thương không tự chủ được mà dừng lại trên mặt nàng.
Khoảng cách này quá gần rồi.
Hắn thậmbot_an_cap chí có thể ngửi thấy hương trên người nàng, một mùi hoaleech_txt_ngu thoang thoảng, dễ .
Tay Vân Thương siếtbot_an_cap , hắn rủbot_an_cap mắt, bất thanh lại một bước, nhàn nhạt : Về lấyvi_pham_ban_quyen vài món đồ.
Thực , hắn lonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lắng Ngu Vãn lại nảy sinh ý đồ xấu nào đó làm hại nhà Vân.
Đến cả hắn cũng suýt chút nữa bị dáng vẻ hiện tại của Ngu Vãnbot_an_cap làm cho hoặc.
Ngu Vãn hề nghi ngờ lời hắn nói, nàng khẽ ừ một tiếng hỏi thêm một câu: Chàng muốn món gì, có cần ta giúp sắp xếp không?
Không cần. Thương chối rất nhanh.
Ta cần quyển sách, không biết chữ, không giúp đâu.
Ngu Vãn im lặng một lát.
Cũng may là sớm muộn gì nàng cũng rời khỏi họ Vân, thật chẳngleech_txt_ngu biết phải giải thích thế nào về việc mình biết chữ.
Tính tình Vân Thương lùng, Ngu Vãn ngày thường dù nói nhiều nhưng đối mặt gương mặt băng này của hắn cũng không dám tán gẫu . Huống hồ, nam của nữ chính, nàng mà lại gần quá chỉ có làm bia đạnleech_txt_ngu.
Ghi điểmbot_an_cap này lòng, Nguvi_pham_ban_quyen Vãn chớpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , do nói: Vậy không có việc gì thì ta đi ngủbot_an_cap đây.
Lại giày hơn canh giờ , nàng đãvi_pham_ban_quyen buồn ngủ đến mứcbot_an_cap mắt muốn đánh nhau rồi.
Vân Thương chỉ ngước mắt nhìn nàng cái, không nói gì.
Ngu không hiểu đóvi_pham_ban_quyen ý , mỉm cười với rồi xoay người chuẩn bị mở cửa rời đi.
Ngu nương.
Vân Thương nhiên lên tiếng, giọng thanh lãnh: Chẳng phải đi ngủ sao?
Đúng , ta đây Ngu Vãn vô thức đáp lời, nói thì nhận ra.
Giường của nàng ở ngay trong phòng này, nàng đi ngoài làm cái gì chứ!
Nhưng nếu ở lại ngủ, nàngbot_an_cap bắt buộc phải ngủ cùng phòng với nam chính rồi!
Vân Thương tự mình bước tới cạnh giường, ánh mắt bình thản lạnh nhìn Ngu Vãn vẫn đang đứng ngẩn ra ở cửa.
Hắn thêm gì, nhưng Ngu Vãn cảm thấyvi_pham_ban_quyen hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang ngừng thúc giục .
Khoan đã!
Nam chính không nhiên nổi tâm, muốn cùng nàng con dâu nuôi từvi_pham_ban_quyen bé này làm chuyện đó đấy chứ
Đồng tử co rụt lại vì kinh hãi, Ngu Vãn bản năng dán chặt lưng vào cánh cửa, không dám gần.
Hít một hơi sâu, nàng nói: Cái đó ngày nay ta ngủ hay lắm, nhất định sẽleech_txt_ngu làm phiền đến chàng, hayleech_txt_ngu là ta sang cùng Vân Hi và mọi người vậy.
Vân Thương thản nhiên nhìn nàng, đôi mày thanh lạnhleech_txt_ngu lùng: Mẹ Vân Hi chắc chắn đã ngủ , thật sự muốn đó quấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rầy họ sao?
Ngu Vãn chắc chắn là không đành lòng.
Vân Hi thân thể yếu ớt, Thẩm thị vừa mới hồi phục, đêm nay cả hai mẹ con đều bị một phen kinh hãi, này chắc hẳn đã ngủ say.
Vãn đang vắt óc suy nghĩ cách giải quyết thì Vân Thương vốnbot_an_cap đang ngồi đoan trang bên cạnh giường bắt đầu cởi áobot_an_cap ngoài.
Ngu Vãn:
chính, chàng hãy bình tĩnhbot_an_cap!
Sựbot_an_cap trongvi_pham_ban_quyen trắngbot_an_cap của chàng phải để dành cho nữ chính chứ!
Ngu Vãn gào thét trong lòng.
nương. Thươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đột nhiên gọi tên .
Ngu Vãnbot_an_cap bây giờ cứ nghe thấy hai Ngu nương là dây thần kinh lại căngleech_txt_ngu như đànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nam chính mà tên , chắn chẳng có chuyện gì lànhvi_pham_ban_quyen!
tiếp , nghe thấy Thương thản nhiên nóivi_pham_ban_quyen: Mấy ngày nay, nàngbot_an_cap có chút không đúng lắm.
Tim Ngu Vãn thót lên một cái.
Hắn quả lại đang thử lòngleech_txt_ngu nàng!
Nguyên thân tuyleech_txt_ngu ghét bỏ kẻ bệnh tật Vân Hi, nhưng lại rất muốn Vân Thương, ngày thường luôn tìm mọi để sáp lại gần hắn.
Hai người ở chung một phòng, Vân Thương luôn mặc quần áo mà ngủ, không cho nguyên thân lấy một chút cơ hội, thể coi tấm gương mẫu mực về nam .
Hắn vừavi_pham_ban_quyen cố tình cởi áo ngoài trướcbot_an_cap mặt nàng, ý thử thách nàng!
hiểm này! Quả nhiên lòngvi_pham_ban_quyen đen tối!
Ngu Vãn thầm mắng chửi trong lòng, nhưng ngoài mặtvi_pham_ban_quyen nhiên ra nhiệt tình, một bước lao đến trước mặt Vân Thương, xoa hai tay, bộ dạng thẹn thùng nói: Làmleech_txt_ngu gì có phu quân nhiều rồi, hay là để thiếp hầu phu quân cởi nhé?
Nguyên thân có giọng nói rất hay, Ngu Vãn cố tình bóp nghẹt lại mà , mang theo một vẻ lẳng tự nhiên.
Bàn tay đang cầm dây áo của Vân Thương khựng lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, hắn dứt khoát buông tay, thế mặc nguyên y phục mà nằm xuống.
Thái cực kỳ lùng xa cách: Không cần.
Vãn suýt chút bậtvi_pham_ban_quyen cười thành tiếng.
Chỉ có thế thôi sao?
Nàng nhiên thấy tâm trạng đến mức huýt sáo, không lo lắng nam chính sẽ có ý đồ không nên có với mìnhvi_pham_ban_quyen nữavi_pham_ban_quyen, vô yên tâm đi về phía chiếc giường của mình.
Thế rồi nàng người lại.
Trời đất!
Cái cửaleech_txt_ngu sổ rách nát này dột thế kia!
Ngoàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa sổ không biết từ lúc nào đã phất mưa nhỏ, chính trong lúc nàng và Vân Thương giằng , chăn nệm của nàng đã bị nướcvi_pham_ban_quyen mưa rò rỉbot_an_cap làm ướt sũng.
Vì vậy, hiện tại bày ra trước nàng chỉ hai .
Một, ngủ trên chiếc giường đãvi_pham_ban_quyen .
Haileech_txt_ngu, tìm mấy chiếc ghếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net băng ghép lại mà ngủ.
Còn việc ngủ cùng giường với Vân Thương, lựa chọn này hoàn toàn không nằm trong phạm của nàngbot_an_cap.
Có lẽ do nàng đứng lặng quá lâu, Vân Thươngvi_pham_ban_quyen đangbot_an_cap nằm trên giường quay đầu nhìn sang.
Hắnbot_an_cap khẽ nhíu mày: chuyện gì vậy?
Ngu quay đầu lại, ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc: nệm trên giường bị nước mưa ướt cả .
Vân nghe vậy nhìn sang giường của Ngu Vãn, quả nhiên thấy phía trên giường, cửa sổ đang tí tách nhỏ nước, chăn nệm đã thấm ướt một mảng lớn.
Ngu Vãn không quan tâm Vân Thương phản ứng thế nào, rũnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thở dài, lẩm bẩm : Không sao, giờ sức ta rất tốt, ngủ tạm một đêm chắc không vấn đề gì lớnvi_pham_ban_quyen.
Chỉ nhà họ còn dư bộ chăn nệm , nàng đã có thể trải xuống đất mà nằm.
Kiếm tiền, nàng định phải kiếm tiền!
Ngu chuẩn bị dùng lại chiêu cũ, bê mấy chiếcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ghế ghép lại làm giường.
Bên nhiên vang lên giọng thanh lãnh của Vân Thương.
Cùng ngủ đi.
Chàng nàng ngủ cùng ?
Chắc chắn nàng nghevi_pham_ban_quyen lầm rồi!
Ngu cảm thấy, không phải nàng bị điếc thì là Vân Thương ngốc .
Nhưng đúng lúc này, lại vang lên giọng nói lạnh lùng của người đàn ông: Nàng muốn nằm bênvi_pham_ban_quyen trong hay bên ngoài?
Đồng tử Ngu Vãn co rụt lại vì kinh hãi, nàng đột ngột đầu.
Bắt mắt bình , thờ ơ của Vân Thương.
Nhìn chằm vào mắt chàng ba giây, trong đầu Ngu Vãn nảy ra mộtbot_an_cap ý nghĩ.
Vân Thương có lo nàng sang phòng bên ngủ sẽ phiền Thẩm thị vàbot_an_cap Vân , hoặc sợ nàng nửa đêmvi_pham_ban_quyen ngủ trên ghế lăn xuống đất gây tiếng động ảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hưởng đến chàng.
Thế nên chàng mới miễn cưỡng đề nghị nàngbot_an_cap ngủ cùng.
Đúng, chắc chắn là vậy!
Chẳng qua chỉ là có người bạn chung giường thôi mà, Vân Thương là người cổ đại còn chẳng ngại, thì cóvi_pham_ban_quyen gì ngại chứ!
Nghĩ đến đây, Ngu Vãn lập tức kêvi_pham_ban_quyen cũ, chỉnh đốn xiêm y rồi bước về phía Vân Thương, mặt tự nhiên hết mức nói: Được thôi, vậy thiếpbot_an_cap ngủ bên ngoài.
Mặc dù họ là phu thê, nhưng đôi bên đều không có tình với , ngủ chung chắc chắn sẽ chẳng xảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra chuyện gì!
Chiếc này của Vân Thương hơn so với chiếc giường kê sát cửa sổ củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngu , vốn dĩ giường cưới Thẩm thị đã tốn không bạc nhờ thợ mộc trong thôn đóng người.
Chỉ là sau khi thành thân, Vân Thương không muốn ngủ chung giường với nguyên chủ, nguyên chủ mới bất đắc dĩ kê thêm một chiếc giường nhỏ trong phòng.
Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thương nằm ở , bên ngoài vẫn còn trống một khoảng rất lớn, dù có hai Ngu Vãn nữabot_an_cap nằm xuống cũng vẫn dư dả.
Ngu Vãn khẽ nhẹ nhõm, nằm xuốngbot_an_cap vịleech_txt_ngu trí xa Vân Thương nhất, sátvi_pham_ban_quyen tận mép giường.
vốn , bên gối đột nhiên thêm một người đàn ông chắc chắn rất khó giấc.
Nhưng gần như vừa chạm , đã buồnbot_an_cap đến, nhanh chóng chìm vào giấc nồng không biết trờibot_an_cap trăng gì nữa.
Đến canh tư, tiếng mưa rơi tí tách ngoài hiên đã dứt, chỉ lại tiếng nước nhỏ giọt thỉnh thoảng xuốngvi_pham_ban_quyen từ mái hiên.
Trong bóng tối, Vân mở mắt, đáy mắt mang theo sự lẽo không tan.
Chàng khôngleech_txt_ngu ngủ đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Kể từ lúc Ngu Vãn nằm xuống bên cạnh, trongvi_pham_ban_quyen đầu chàng không kìm được mà hiện lên thướcleech_txt_ngu phim ảnh.
Nhân vật chính của những ảnh đó chỉ có một người, đó chính Vãn.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, dường như chàng quên mất một Ngu Vãn từng có mắt luôn phần âm u khiến chàng chán ghét, mà chỉ còn lại nàng hiện tại với đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt trong veo sạch sẽ, khiến chàng vô thức phải chú ý.
Rốt , tạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao có sự thay đổi lớn đến ?
Vừa rồi, tại sao chàng lại cho phép nàng lên giường ngủ cùng?
Rõ trước đây chàng cựcleech_txt_ngu kỳ ghét một Vãn tâm bất chính.
Vân Thương âm thầm siếtvi_pham_ban_quyen chặt nắm , nhìn cạnh.
Thiếu nữ dĩ nằm nghiêng lưng về mà ngủ, nhưng không biết từ nàng đã trở mìnhvi_pham_ban_quyen đối diện này.
Dưới ánh sáng mờ ảo, chỉ có nhìn rõ đường khuôn mặt nàng, là gương mặt giống hệt trước , nhưng chàng lại cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy mộtbot_an_cap kỳ lạ rằng sovi_pham_ban_quyen với , nàng khi ngủ hiện giờ vài phầnleech_txt_ngu điềm tĩnh, dịu dàng.
Vân Thương lặngvi_pham_ban_quyen lẽ nhìn như vậy, không làmvi_pham_ban_quyen gì cả.
Sau đó, chàng dần phát hiện Vãn dường như đang tiến lại gần mình.
Ban đầu chỉ khẽ cử một chút, cóleech_txt_ngu lẽ là thấy lạnh cố gắng rúc sâu vào trong chăn.
Có lẽ hiệu quả không lớn, nàng bắt vôleech_txt_ngu thức tìm kiếm nguồn , nương theo bản năng tiến về phía nơi ấm .
Thương không biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bản thân bị làm sao, thiếu nữ chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhích thêm một nữa là sẽ rúc vào lòng chàngbot_an_cap, vậy mà chàng không hề di chuyển hay đánh thức nàng dậy.
Mãi cho đến khi trong lòng có thêm một cơ mềm mại, Thương mới như sực tỉnh mộng.
Ánh mắt chàng chợt lạnh đi, đưa tay muốn đẩy người ra.
mới đẩy nhẹ , thiếu nữ trong lòngvi_pham_ban_quyen đột phản ứng dữ dội, cả người quấnvi_pham_ban_quyen chặt lấy chàng!
Hai cánh tay nàng ôm lấy eo chàng, hai chân cũng quấn lấy chân chàng, giống hoa tơ hồng quấn quýt trên cây, chặt lấy vật chủ.
Một mùi hương hoa nồng nàn lan tỏa từ người , giống như hoa chi tử rộ nồng nàn vào đầu hạ, mùi hương đậm đà nhưng khiến người ta không thể dứt ra được.
Hơi của Vân Thương nhịp trong chốc.
Chàng nhíu chặt , muốn lập đẩy thiếu nữ trên người ra, nhưngleech_txt_ngu còn chưa vào nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã cảm nhận một cái đầu xù mềm mạivi_pham_ban_quyen cọ cọ vào cổ mình.
Một tiếng lầm bầm cực khẽ vang : Ngoan nào đừng quấy, ta buồn ngủ
Động tác củavi_pham_ban_quyen Vân khựng lại.
Khi những tia nắng chói mắt chiếu lên ngườivi_pham_ban_quyen, Ngu bừng tỉnh giấc.
Vừa mở mắt, nàng hiện mình đã nằm ở trong, mà trên giường đã còn bóng dáng Vân Thương.
Nhìn sắcvi_pham_ban_quyen trời ngoài cửa sổ, chắc hẳn đã bảy tám giờ sáng rồi, giờ này Vân Thương chắc chắn quay lại thư viện.
Ngu Vãn vươn vai thức dậy, quần áo vừa hồi tưởng lại mơ đêm qua.
Nàng mơ thấy chú chó tên Ngoan Ngoãn mà mình nuôi lúc còn ốm .
Chú chóvi_pham_ban_quyen Goldenbot_an_cap đó tình hiềnvi_pham_ban_quyen lành ngoan ngoãn, rất hiểu người. Sức nàng không tốt, cứ đến mùa đông tay chân lạnh ngắt.
Ngoan thường canh bên cạnh, nàng xem chiếc lò sưởi di động.
Nàng thích vùi cả người bộ lông sạch sẽ mềm nó, cả người sẽ trở nên sực, thấy lạnhleech_txt_ngu chút nào.
đêm qua, nàng mơ thấy Ngoanbot_an_cap Ngoãn lại lò sưởi cho mình.
Đây là giấc ngon nhất của kể từ khi xuyênvi_pham_ban_quyen không vào sách nay.
Ngu Vãn dẹp giường chiếu và phòng ốc xuôi rồi đi , thấy Thẩm thị đang bận rộn dưới bếp.
thị nghe động, thò đầu ra xem, thấy mặt nàng hồng nhuận, vừa nhìn là biết rất ngon, lập tức mỉm cười.
Bà trêu chọc: nương, đêm qua con ngủ cùng Vân Thương phải không?
Ngu chợt thấy hơi ngượng ngùng, nhỏ giọng : Thưa mẹ, sao mẹ biết ạ?
Thẩm thị vốn không mấy khi can thiệp vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đôi phu thê trẻ Vân và nguyên chủ, lẽ ra không nên chuyện đêm nàng và Vân Thương ngủ một giường mới .
Thấyvi_pham_ban_quyen nàng thừabot_an_cap nhận, nụ cười trên mặt Thẩm thị càng hơn: Sáng sớm nay lúc Vân Thương ra khỏi nhà có nói với ta rằng con sợ lạnh, bảo ta làm một chiếc chăn bông mới.
Ngu kinh ngạcbot_an_cap nhìn Thẩm thị.
Thẩm thị lại nhìn nàng một cái đầy ẩn ývi_pham_ban_quyen, không nói gì mà người trở bận rộn tiếp.
lại Ngu ngácleech_txt_ngu không hiểu gì.
Nam chính sao vậy?
còn chủ quan tâm nàng?
Chẳngleech_txt_ngu lẽ lại đang gì đó lớn lao sao
Vãn vắt óc suy nghĩ lâu cũng không ra đêm qua mình đã làm chuyện gì tội với Vân Thương.
Chuyện Vân Hi đã tạm thời dập tắt nghi ngờ của Vân Thương đối với nàng, nàng không hề bị lộ tẩy.
Chỉ cần cách lấy lại bức thư trong Thạch Tôn Chính, chuyện này sẽ không còn ngườibot_an_cap thứ hai biếtvi_pham_ban_quyen được .
Suốt cả buổi sáng, Vãn đều nghĩ cách làm để lấy lại bức thư một cách thầnvi_pham_ban_quyen không biết quỷ không hay.
Đi ăn trộm thì không khả quan lắm, thứ nhất nàng hoàn toàn không Tôn Chính giấu ở đâu, hai là nàng không thông thuộc nhà họ, sơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net suất một chút là có thể bị bắt quả tang ngay.
Nàng không thể trực tiếp đi lại .
Vương Thúyleech_txt_ngu Thúyleech_txt_ngu không phải kẻ ngốc, đêm bà ta không bám riết lấybot_an_cap chuyện bức thư, sáng nay chắc chắn cũng đãbot_an_cap phản ứng lại được rồi.
Lời hứa của nàng với Vương Thúy Thúy đêm qua chỉ có thể một tờ séc , trong lòng Vương Thúy chắc sẽ lo lắng nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không làm được. Chỉ khi nắm được điểm yếu của nhà họ Vân trong tayvi_pham_ban_quyen, hy vọng con trai bà ta vào thư viện Bạch Lộc mới càng lớn hơn.
thấy tâm trạng nàng sa sút, liền trực tiếp quy kết là do Vân Thương đã đi thư viện không nhà nên nàng quá thương chàng.
Bà an ủi nàng: Không sao đâu Nguleech_txt_ngu nương, qua bốn ngày nữa là đến nghỉ rồi, Vân Thương lại có thể về nhà ở một .
Ngu Vãn còn đang nghĩ cách trộm thư:
vui là được ạ.
cho đến buổi chiều, Nguleech_txt_ngu Vãn vẫn ra cách gì hay, ngay lúc nàng định liều mạngbot_an_cap đánh cược một ván thì một tin truyền Thạch gia thôn.
Vợ chồng Thạch Tôn Chính và Vương Thúy Thúy đường lên huyện, cả lẫn xe bò lao xuống vực, mất !
Con đường từ Thạch gia thôn ta lên huyệnbot_an_cap thành chủ yếu là đường núi, đêm qua lại đổ , nói là do Thạch Tôn Chính đánh xe quá nhanh, lúc vào cua đường núi trơn nên đãbot_an_cap lao thẳng xuống vực sâu!
Biếtleech_txt_ngu bao nhiêu người vào thành, sao những người đều bình an vô sựvi_pham_ban_quyen, chỉ riêng vợ chồng nhà họ gặpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chuyện ?
Chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẽ ngươi nghi ngờ có người hãm hại bọn họ?
Ngươi lo xa quá rồi, chuyện rõ ràng làleech_txt_ngu tai nạn. Vợ chồng họ gặp nạnvi_pham_ban_quyen giữa đường, phíabot_an_cap cònleech_txt_ngu có người mắt kiến xe bò hai lao xuống vực, họ đã dừng lại kiểm tra lập , không thấy có gìleech_txt_ngu bất cả.
Huyện cũng đã phái người điều tra, đúng là do đường núi hiểm trở trơn trượt, Thạch Tôn Chính cầm lái không giảm tốc khi cua nên mới ra cớ sự này.
Đáng tiếc, đáng , mắt traivi_pham_ban_quyen sắp có hy vọng vào thư viện Bạch Lộc, nửaleech_txt_ngu đời sau vợ chồng hẳn là hưởng phúc khôngbot_an_cap hết, không lại bỏ mạngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Chẳng cần Ngu Vãn phải cất công nghe ngóng, tức về việc vợ chồng Vương Thúynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gặp đã đi khắp nơi.
đều tin rằng đây là một taibot_an_cap , ngay cả của huyện nha sau khi điều tra cũng kết như vậy.
Vì xe bò lao xuống vực , dưới vựcleech_txt_ngu lại dòng sông chảy xiết, có thể làvi_pham_ban_quyen thi cốt của hai không còn dấu .
Người nạn chỉ là hai dân quyền không thế ở Thạch gia thôn, nha dịch nha chỉ làm loa cho xong chuyện rồi kết án.
trong lòng Ngu Vãn luôn cảm thấy cái chớtvi_pham_ban_quyen của vợ chồng Vương Thúy Thúy quá đỗi lạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Trong nguyên tác, hai người này rõ ràng sống bình an vô sựvi_pham_ban_quyen đến tận mười năm sau, mà giờ đây mọi chuyện lại xảy ra hơn nhiều nămleech_txt_ngu vậy.
Chuyện này giống như một tảng đá đè nặng lên lòng Ngu , khiến tâm trạng nàngleech_txt_ngu trĩu nặng suốt ngày liền.
thị mỗi lần thấybot_an_cap nàng vậy đều lầm tưởng rằng nàng đangleech_txt_ngu quá nhớ nhung Vân .
Ngu Vãnbot_an_cap có giải một lần Thẩm chẳng chút nào, sau đó nàng cũngvi_pham_ban_quyen chẳng buồn công thích nữa.
Điều khiến nàng đau đầu giờ là một chuyệnvi_pham_ban_quyen .
Kiếm tiền.
Nhà họ Vân sự quá thiếubot_an_cap tiền!
Nàng vốn tưởng Thẩm thị hào phóng sắm cho mình một chiếc chăn thì trong tay hẳn còn chút tiền dư , vô tình nghe cuộc trò chuyện giữa Thẩm thị và Vân Hi, nàng biết hiện giờ toàn bạc của nhà họ lại chưa một !
nói việc tháng sau Thương phải nộp học phí, Vân Hi cần bốc thuốc, chỉ riêng bấy nhiêu bạc này ngay cả sinh hoạt cơ bản của ba người bọn họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng chẳng trì được ngày.
Nàng biết nhà họ Vân nghèo, không ngờvi_pham_ban_quyen lại nghèo đến này!
Mấy ngày nay, Ngu Vãn đều trăn trở nghĩ cách kiếm tiền.
Thạch gia thôn nằm ở biên Chiêu Quốc, giáp ranh với nước láng giềngvi_pham_ban_quyen Bắc Tề. Huyện Huệ Thành nằm phía trênleech_txt_ngu Thạch gia thôn có giao thương phát triển, lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một trọng điểm buôn bán giữa hai nước.
Trước kiavi_pham_ban_quyen, nhà họleech_txt_ngu Vân sống dựa vào đồvi_pham_ban_quyen thêu của thị và Hi, cùng với Vân Thương chép sách thuê để kiếm bạc.
Kiếm được bao nhiêu chi tiêu nhiều. Thế nên gia cảnh nhà Vân mỏng, không cóp được tiềnvi_pham_ban_quyen bạc.
Ngu tìm hiểu vài , phát hiện ở huyện Huệ Thành, kiếmleech_txt_ngu tiền nhất các sạp ăn.
Khách qua lại huyện Huệ Thành rất , đi ngang qua đây bụng , họleech_txt_ngu thường dừng chân mua những món ăn có chút thà, dễ no lại tiện mang .
Ở huyện Nhai Thạch, được bán nhiều nhất chính là bánh nhân thịt.
Chỉ là tiệm bán bánh quá , Ngu Vãn đã đếnleech_txt_ngu thử ở sạp đông khách nhất, thịt thơm phức mềm mịn, cắnleech_txt_ngu một miếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là nước thịt tràn ra, ăn một lại muốn ăn thêm cái thứ hai.
Ngu Vãn tự tin mình có thể làm ra bánh hơn thế, nên chỉ cách tìm hướng đi khác.
Mấy ngày nay, mỗi ngày nàng đều bỏ ra mười văn tiền để đi nhờ xe bò của một lão bá trong thôn lên thành. Sau ba quan sát, Ngu Vãn đã tìm được gia trên và cùng quyết định sẽ làm món gì.
họ Vân.
Thẩm thị đang bận rộn việcvi_pham_ban_quyen thấy Nguvi_pham_ban_quyen Vãn về sớm vậy thì ngạc , bà buông công việc đang làm dở, bước tới hỏi: Ngu nương, hôm nay con về thế?
Gương mặt thị đầy nụ cười dàng.
vốn luôn yêu quý cô con dâu này, tuybot_an_cap chỉ là một nữ mồ côi do bà mua , người ngoài đều cho rằng nàng không xứng với con trai bàbot_an_cap, nhưng Thẩm thị lại cảm thấy không có người con dâu nào tốt hơn Ngu nương.
Trước đây nương chỉ giúp đỡ việc nhà, sóc bọn , nay lại chủbot_an_cap động nghị muốn giúp đình kiếm tiền, lòng Thẩm thị cảm động khôn xiết.
Con dâu tốt thế này, đốt đuốc đi tìm cũng chẳng thấy!
Vậy mà đứa con trai có mắt củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bàleech_txt_ngu lại chẳng biết trân !
Ngu Vãn không biết Thẩm thị đang nghĩ ngợi như vậy, nàng giơ tay lắc đồ đạc trong tay với Thẩm thị, nụ cười rạng rỡ: Nương, con biết nên làm ăn gì !
Thẩm thị nhìn đống nguyên nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xáchvi_pham_ban_quyen về, không hiểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu đuôi ra sao: Con định làm vậy?
Ngu Vãn mỉm cười đầy ẩn: Bột Bột Kê!
Bột Bột Kê?
Sạp đồ ăn muốn kinh doanh , điều đầu tiên là phải ngon, thứ hai là mới lạvi_pham_ban_quyen.
Bất kể là người ở thời đại nào cũng đều tâm lý hiếu kỳ, đều muốn nếmbot_an_cap thử nhữngbot_an_cap thứ mới mẻ.
Hơn Bột Kê lại rất mang theo, cực kỳ phù hợp bán ở Huệ Thành.
Buổi tối, dùng nguyên liệuleech_txt_ngu hồi chiều để làm một bát Bột Bộtbot_an_cap Kê, vì nhà ăn nên nàng dùng xiênleech_txt_ngu tre để xâu lại.
Thẩm thị ăn xong luôn miệng khenvi_pham_ban_quyen , ngay cả Vân Hi không ăn được cay cũng kìm đượcbot_an_cap nếm thử một chút.
hai mẹ con đều tắc khen món ăn mới lạ do Ngu Vãn làm ra, điềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này khiến nàng thêm tin.
sao đây là lần đầu nàng tựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay vào bếp trong cả kiếp người.
Mọivi_pham_ban_quyen kiến thức của nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đềuvi_pham_ban_quyen từ sách vở, chỉ có lý chứ chưa thực hành.
Thấy thị và Vân Hi yêu thíchvi_pham_ban_quyen như vậy, Ngu Vãn bắt đầu tràn đầy mong đợi.
Chương Số: Tên
ngày hôm sau, Thẩm thị và Vân Hi đã cùngbot_an_cap giúpleech_txt_ngu chuẩn bị nguyên liệu.
Ngu ra hơn mười loại liệu, thịt thì ít mà rau củ thì nhiềuvi_pham_ban_quyen. Thịt đều được thái thành từng lát mỏng rồi dùng xiên que xiên lại, tổngvi_pham_ban_quyen cộng ba cân thịt đã xiên được đầy một chậu lớn. là lần đầu kinh , nàng lo lắng sẽ không được nên mỗivi_pham_ban_quyen loại nguyên liệu đều chỉ chuẩn bị một ít.
Thẩm thị Vân Hi tiếp nhận trọnvi_pham_ban_quyen phần việc xiên nguyên liệu, Ngu Vãn chỉ cần nấu nước dùng cho Bobo . Nàng vốn nhớ rất tốt, thứ nàng từng có hứng thúvi_pham_ban_quyen kiếp trước được ghi nhớ rõ ràng. Nàng trực tiếp pha chế nước dùng theo công thức món Bobo gà, nước dùng nấu ra vừa thơm vừa cay, khiến người ta thể cưỡng lại được.
Nàng phần nước dùng đã nấu một chiếc thùng gỗ sạch , sau đó thả tất cả nguyên liệu vào ngâm, chờ đến tới huyện Huệ là có thể bắt đầu .
thị không yên tâm để Ngu đi một mình, vốn định đi cùng nàng. Ngu Vãn chẳng mà từ ngay:
thân, sức khỏe Vân Hi không tốt, đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muội ấy ở nhà một mình không an toàn. Con trước khi trời tối, sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không có chuyện gì đâu .
Vân Hileech_txt_ngu sự là cô chânbot_an_cap yếu mềm, để muội ấy ở nhàleech_txt_ngu một , như có kẻ nào xông vào nhà họ Vân nảy ác ý, muội ấy sẽ giống như một con nonleech_txt_ngu đợi bị mổ thịt, chẳng hề có chút sức phản nào.
Nhưng Thẩm thị lo lắng cho Ngu Vãn không kém. Con dâu chưa được sắc nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trời, nhưng ở mười sáu vócvi_pham_ban_quyen dáng đã nảybot_an_cap yểuleech_txt_ngu điệu, để nàng một mình bán đồ ăn, Thẩm thị rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàng sẽ chịu ủy khuất.
Thẩm thị sự rơi vào cảnh thoái lưỡng .
Ngu Vãn lại chẳng lo âu nhiều đếnvi_pham_ban_quyen vậyvi_pham_ban_quyen. Đối với nàng, lúc nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không có tiền là vấn đề lớn nhất! Không có tiền, ngay cả huyện Huệ Thành cũng chẳng thể rời khỏi, nói gì đến việc đi tới Thịnh cách đây hơn một ngàn câynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net số.
Nàng phải rờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà họ về Thịnh Kinh nhận thân, nhất định phải có bạc!
Khó khăn lắmleech_txt_ngu mới thuyết phục được Thẩm thị, Ngu Vãn đến Huệ Thành trước giờ .
Nơi náovi_pham_ban_quyen nhất huyện Huệ chợ Tây, khu vực này tập trung nhân từ nam chí bắc đổ về, đi thêm mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đoạn ngắn nữa là đến vị trí của việnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bạch Lộc vàleech_txt_ngu vài họcvi_pham_ban_quyen đường khác.
Kẻ buôn người bán ở đây rất đông, muốn bày sạpleech_txt_ngu đồ tại phố phải nộp năm đồng cho người nha môn. Ngu tươivi_pham_ban_quyen cười đóng tiền, còn đưa thêm cho mấyvi_pham_ban_quyen nha dịch phụ trách vài xiên Bát Bát Kê.
Hai vị nha dịch tò về Bát Bát Kê trong miệng Nguleech_txt_ngu Vãn, sau khi nhậnvi_pham_ban_quyen lấy liền nếm ngay.
Cả hai cùng sáng mắt lên.
Ngon !
Sao lại tươi ngon thếvi_pham_ban_quyen
Thấy ứng của họ, Ngu Vãnleech_txt_ngu lập tức tinnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , giải thích: Nước dùng này được ninh từleech_txt_ngu một con gà, rau củ hútvi_pham_ban_quyen nước cốt, ăn vào một miếngbot_an_cap là nước dùng ngon sẽ bùng nổ trong khoang miệng.
Hai vị nha dịchbot_an_cap vừaleech_txt_ngu ăn vừa gật , ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhanh chóng ăn xiên đồ ăn, nhiệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tình nói: Cô nương đến muộn quá, trong chợ không cònbot_an_cap trí tốt , nhưng ta biết có một trống hợp cô.
Ngu Vãn congbot_an_cap cong, lập tức cười cảm ơn: Đa tạ dịch đại ca.
Không nha dịch kịp nói gì, Ngu Vãn lại đưa thêm chovi_pham_ban_quyen hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một xiên thịt.
được chút lợi lộc, nha dịch Ngu Vãn đến một góc phố rất tình.
So với nơi náo nhiệt nhất của chợ Tây thì này hơi vắng vẻ, nhưng nha dịch cười giải thích: Cô đừng lúc này thanh vắng, cứ đến giờ Ngọ, tử ở thư gần đây học là tới chỗ này dùng bữa trưa.
Mắt Ngu Vãn sáng lênbot_an_cap.
So với những thương nhân hành tung vội vã, học tử ở thư việnleech_txt_ngu chắc chắn sẽ yêu thích những món đồ mới lạ này hơn.
Ngu Vãn chân cảm ơn hai vị nha , khi họ đi còn đưa thêm mấy xiên Bát Kê nữa.
Thấy nàng có đôi mắt trong , việc lại chu toàn đáng, nha vỗ ngực bảo nàng: Hai anh em ta chuyên phụ chợ Tây này, sau này cô khó khăn cứ tìm bọnleech_txt_ngu ta, chắc chắn dốc sức giúpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đỡ!
Vãn mỉm cười cảm tạ.
Sau khi hai nha dịch đi khỏi, Nguvi_pham_ban_quyen thu dọnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sạp hàng, thấyvi_pham_ban_quyen không ít chủ sạp xung quanh đang quan sát mình.
vốn định tặng vài cho các chủ lânbot_an_cap cận để tạo mối quan hệ, nhưng nghĩ đến lát nữa học tử đến chắc chắn sẽbot_an_cap đông, mà số xiên nàng chuẩn bị hôm nay không nhiều, nếu đem tặng hết e rằng thu hồi được vốn .
Nguvi_pham_ban_quyen lập gạt bỏ ý định .
Thôivi_pham_ban_quyen thì để lần sau hãy tạo quan hệ vậy.
thị không đi cùng nàng, nhưng đã chuẩn bị cho nàng một chiếc xe đẩy, thùng gỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đựng Bát Bátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Kê vừaleech_txt_ngu vặn đặt khítnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào trong, đi rất tốn sức.
Ngu Vãn chỉ cần đỗ xe ổn định, chuẩn bị sẵn hộp đựng tiền, sau đó học tử tan học.
Đợi chưa đầy mười lăm phút, lác đác đã thấy những tử mặcleech_txt_ngu trường bào xuất hiện.
phục học tử khác hẳn bá tánh bình thườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, phần lớn họ mặc trường bào màu xanh lục, đội mũ cùng tôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net màu.
Chỉ thỉnh thoảng mới thấy vài người mặc bào trắng, y phục trông tinh xảo hơn hẳn trường bào xanh, ngay cả mũ cũng ngay ngắn hơn nhiều.
Nghe nhữngleech_txt_ngu bán xung quanh mời, Ngu Vãn mới những người mặcleech_txt_ngu trường bào trắng chính là học tử của thư viện Bạch Lộc.
Vân Thương chưa bao giờ mặc đồng phục ở nhà, cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không cho phép nguyên thân đến thư viện thăm hắnvi_pham_ban_quyen, vì thế trong ký ức của nguyên thân hoàn toàn không có hình ảnh Vân Thương khi mặc phục thư viện.
Trong đầu nàng không tự chủ được màbot_an_cap tưởng tượng dáng vẻ Vân Thương khoác lên mình bộ đồng phục của thư viện Bạch Lộc.
Bộ bào trắng không bụi trần như vậy, chắc chắn rấtbot_an_cap hợp một người lãnh như Vân Thương.
Thơm quá!
Đột nhiên có một học hô tonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một tiếng, hít hà cái : Hôm naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có làm món sao? Sao lại thơm này!
Ngu Vãn lập tức lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếng rao: Bátvi_pham_ban_quyen Bát đây, Bátbot_an_cap Kê thơm ngon cay , món mặn hai đồng xiên, món chay một đồng một xiên
này là Ngu Vãn đã nhắc lâu mới định .
Soleech_txt_ngu với ăn khác, giá này thật sự không hề rẻ.
Nhưng Ngu tính đến việcleech_txt_ngu bánvi_pham_ban_quyen Bát Bát Kê tốn chi xiên tre, nên mỗi xiênbot_an_cap đều xâu nhiều đồ.
giá không rẻ, nhưng phí làm nước dùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bát Bátbot_an_cap cũng không thấp, nữa tuyệt đối là độc nhất vô nhị ở Huệ Thành, vào hai điểm này, Ngu Vãn thấy bán giá đó không hề quá đáng.
Học tử quanh nghe nàng nói vậy, cóleech_txt_ngu không ít người chê đắt mà tản đi, nhưng vẫn có phần đông tiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại gần.
Chẳng còn cách khác, cái mùi của Bát Bát Kê này quá đỗi mời gọi, lúc này mũi họ chỉ thấy thơmbot_an_cap ấy.
Trong đó đông nhất kể đến tử thư viện Bạch Lộc.
Một vị học tử ngũ quan chính, tướng mạo tú tò lóbot_an_cap đầu nhìn, tức bị những xiên đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn bóngvi_pham_ban_quyen loáng ánh dầu đỏ trong thùng gỗ thu hút, không nhịn được nước miếng.
Hắnleech_txt_ngu nói: Cho tabot_an_cap vài xiên nếmleech_txt_ngu thử.
Ánh Ngu Vãn trong trẻo, mỉm cười nhìn hắn: tử muốn mua nhiêu? Món mặn hai đồng một xiên, món chay một đồng một xiên, công tử muốn nào có tự chọn.
Mắt vị học tửleech_txt_ngu sáng lên, hỏi Ngu Vãn bên trong có những gì.
Vãn lớn tiếng cườibot_an_cap giải thích: Món mặn có thịt ba chỉ, sụn heo, thịt gà món có củ cải, cải , đậu phụ
Chưa Ngu nói xong, vị thư sinh kia đã không nhịn ngắt lời: Cho ta xiên ba , cải, cải thảo, đậu phụ mỗi thứ một xiên!
Thư sinh đếm bảy đồng tiền bỏ vào hộp tiền Ngu Vãn đã chuẩn bị sẵn, Ngu Vãnbot_an_cap cườivi_pham_ban_quyen tươi chọn xiên , nhúng đẫm dầu mè, vẩy bớt nước dùng dư thừa rồi đưa cho vị thư .
Bên cạnh lậpleech_txt_ngu có những thư sinh khác thúc giục: Huynh mau thử xem thế nào!
Vị thư sinh kia cũng sáo, trực tiếp cắn một miếng thật to.
Phong khí ở huyện Huệ Thành khá mở, ngay cả người đọc sách cũng không kiêng kỵ việc vừa đi vừa ăn.
thư sinh xung quanh đều đợi hắn đánh giá, nhưng không ngờ vị thư sinh nọ ăn hết xiên này đến xiênleech_txt_ngu khác, chẳngleech_txt_ngu nói nào.
Chúng thư ngơ ngác không gì, đến khi vị thư sinh ăn sạch xiên trên , gấp gáp miệngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm ba xiên nữa, lúc này đám xung quanh mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bừng tỉnh đại ngộ!
Trong thùng chủ quánleech_txt_ngu e là chỉ tổng cộng hơn hai trămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xiên, tên này là họ tranh hết phần đây mà!
Dưới áp lực học hành nặng , các thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh muốn nhất chính là được ăn chút đó miệng, đồ ănvi_pham_ban_quyen ở nhà thư họ đã ăn đến phátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngán rồi, bởi vậy thường ra tìm mới .
cả thư lập tức móc tiền ra, chỉ sợ chậm chân là hết sạch.
Vị thư sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mua đầu tiên hài lòng cầm ba mươi xiên Bát Bát Kê lùi sang bên, thấy họ chen lấn ồnleech_txt_ngu ào, cười nói: Mọi người đừngvi_pham_ban_quyen chen lấn, đừng đổ xe của chủ quán, ai muốn mua thì xếp hàng đi. Các người cứ gào thét thế này chủ cũng chẳng nghe các ngườivi_pham_ban_quyen nói gì đâu.
Lời vừa thốt ra, thư sinh xung quanh im bặt, sau đó nhanh chóng xếp thành hàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngay ngắn.
Người trước thì thầm vui sướng, người saubot_an_cap mày khổ sở bảo người phía trước ít thôi.
Ngu không ngờ kinh doanh lại đến thế, nàng ngơi tay, nhưng trong lòng lại cảm thấy vuibot_an_cap vẻ từng có.
Các chủ sạp quanh thấy nàng đắtvi_pham_ban_quyen hàng như vậy, cũng rịch muốn sang dò.
Ngu Vãn nhận ra nhưng không để tâm.
Làm Bát Bát Kê thì dùng là trọng , công nàyleech_txt_ngu của nàng đã được vô số chuyên gia ẩm thực đời sau cải nhiều lần, tinbot_an_cap rằng người cổ đại không một năm nửa năm thì tuyệt đối không thể làm ra hương vị hệt được!
Chỉ cần hương vị của nàng ngon nhất, nàng sẽ không không có khách!
Vãn tranh thủ lúc rảnh rang cảm ơn thưbot_an_cap đã giúp mìnhvi_pham_ban_quyen duy trì trật tự: Công tử, đa huynh, sau lại ăn sẽ tặng thêm cho huynh xiên!
Thế tayvi_pham_ban_quyen cầmleech_txt_ngu xiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thịt, ngây người nhìn thiếu nữbot_an_cap đang bận rộn, trong mắt đều là ảnh đối diện với mình ban nãyvi_pham_ban_quyen.
Thiếu nữvi_pham_ban_quyen quan tinh tế, đôi mắtvi_pham_ban_quyen hạnh như nước, long lanh lay động.
rạng rỡ trên mặt nàngvi_pham_ban_quyen khiến Thế An cảm thấy như cả thế giớivi_pham_ban_quyen bỗng bừngbot_an_cap sáng.
So với những tuyệt sắc giai yếu đào tơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thiếu trướcbot_an_cap mắt toàn thân toát lên sức động, tràn đầy vẻ đẹp khỏe khoắn.
Chu An chỉ cảm thấy lồng ngực tê rần, rồi dần nóng bừngleech_txt_ngu .
Đây đây chẳng lẽ chính là kiến chung tình sao
Hai má Chu Thế An hồng, hắn ngượng ngùng nhìn thiếu nữ thêm một cái, rồi người chạy biến về hướng thư viện Lộc.
Hắn phải đi chia sẻ tin tức với hảo đệ Thương mới được!
viện Bạch Lộc.
Tuy nằm ở mộtbot_an_cap thành nhỏleech_txt_ngu hẻo lánh như huyện Huệ Thành, nhưng viện trưởng thư viện từng giữ chức Thái tử Thiếu phó, nay hơn nửa số triều thần danh tiếng trong đều từng học trò của ông.
Thư viện Bạch Lộcleech_txt_ngu có lịch sử lâu đời, kiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trúc bên trong cổleech_txt_ngu mà hùng vĩ.
Khác vớibot_an_cap phần lớn học , Vân Thương không trọng ăn uống, thời gian rảnh rỗi sau giờ học ở viện hắn thường dành Thư các.
Chu Thế An chạy thẳng Thư các người.
Trong Thư các cho mangvi_pham_ban_quyen đồ ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thức uống vào, y chỉ đànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gửi lại liễn gà Bobo ở rồi vã bước vào trong tìm Vân Thương.
Tàngbot_an_cap Thư các củavi_pham_ban_quyen thư viện Bạch Lộc lưu trữ hàng vạn cuốn điển tịch, chỉ đứng sau Tàng Thưvi_pham_ban_quyen của Giám tại Thịnh Kinh.
Chu Thế An nhẩm gian này hình như Vân Thương đang xem đến khu vực cổ tịch, liền đi thẳng tầng tìm .
Lúc này đang giờ cơm, Tàng Thư không có mấy học tử, Chu Thế An liếc mắt cáivi_pham_ban_quyen đã Thương đang ngồi bên cửa sổ.
Hắn mặc một bộ trắng eo chéo là đồng phục của viện Bạch Lộc, đội mũ ngay ngắn, dưới người không thấyvi_pham_ban_quyen một sai sót nào.
Chu Thế An bĩu môi, thầm nghĩ gã Vân này quả vẫn luôn thanh lãnh tự chế như vậy.
Y đi về phía cửa sổ vừa nghĩ thầm, không có ngày nào y được thấy cảnh Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thương thất thố không.
Vân Thương huynh.
Chu Thế Anleech_txt_ngu hạ thấp giọng.
từ lúc y lầu Thương đã chúvi_pham_ban_quyen tới, là hắn không mấy đến những ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và việc không liên quan, nên cứvi_pham_ban_quyen coi như không thấy.
Chu Thế An bắt với hắn, hắn cũng chỉ đạm nhạt ừ một tiếng.
Chu Thế đã sớm quen với tính cách lười lời người khác hắn, hoàn toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không đểbot_an_cap sự lạnh nhạt ấy vào lòng, y ngồi bên cạnh hắn, thần thần bí bí nói: Huynh xem vừa rồi ta đibot_an_cap chợ Tây đã gặp được ?
Ánh mắt Vân vẫn trung vào trang sách, hề có chút hứng thú nào với lờileech_txt_ngu Thế An nóibot_an_cap.
Chu Thế An để ýleech_txt_ngu, chống cằm ra vẻ sileech_txt_ngu tình, cười ngây ngô : Ta đãvi_pham_ban_quyen gặp được mộtleech_txt_ngu , nàng ấy cứ như tiên nữ hạ vậy, đôi mắt linh động lại đángvi_pham_ban_quyen yêu, vừa rỡ vừa lương thiệnvi_pham_ban_quyen. Vân Thương , ta nghĩ mình đã nhất kiến chung tình với rồi.
muốn xin cha đi cầu thân, thấy thế nào?
Thương vốn không muốn để tâm , nhưng nghe thấy lời miêu tả của Chu Thế , tâm hắn bỗng động.
Hắn liếc nhìn Thế An, nhàn nhạt mở lời: biết nàng ấy là ai không?
Chu Thế An nghe vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trong nháy mắt như cái đèn lồng xìleech_txt_ngu hơi, cả gương mặt tràn đầy vẻ nản chí.
khổ sở lắc đầu: Không biết.
Y hơi : Tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vốn muốn hỏi nương ấy, nhưng lại lo gặp đầu mà hỏi danh thì đột quá, nên không dám mởvi_pham_ban_quyen lời.
Vân Thương quay lại sách, đôi mày nhạt giọng nói: Nhất chung tình qua cũng chỉ thấy sắc nảy lòng tham.
Cái sự chung này ngươi duy trì được ngày?
Chu Thế An bị hắn nói cho ngẩn , không nhịn được nhảy lên giải : Lần này không giống thế!
Đôi mắt cô nương ấybot_an_cap đẹp như sao trên trời, ngay từ cái đầu tiên đã biết nàng ấy không giống những cô nương ! Ánh mắt Chu Thế An sáng rực, Nàng ấy chỉbot_an_cap có dung mạo xinh , mà còn biết làm món gà Bobo là thứ thức ăn ta từng nghe qua, nhìn qua đã biết không cô nương nhà thường!
Nếu cưới đượcleech_txt_ngu nàng ấy, chẳng phải mỗi ngày ta được những mónnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới lạ sao?
đây, Vân đã hoàn toàn không còn thú với cô nương trong miệng Chu Thế An nữaleech_txt_ngu.
Không thể nào là Ngu Vãn .
Ngu Vãn chỉ đi Thẩm thịleech_txt_ngu học vài món gia thường, làm cũng chỉ ởleech_txt_ngu mức bình thường, có thể đột làm ra món mới lạ.
Thế An đưa kéo ống Vân Thương, nịnh nọt lay lay: Ngày mai chắc chắn nàng ấy sẽ lại tới. Vânleech_txt_ngu Thương huynh, ta muốn viết một bài thơ tặng nàngbot_an_cap đểbot_an_cap bày tỏ tình cảm, nhưng độ làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thơ của ta
Y ngượng khựng lại một chút, ánh cầu nhìn Vân Thươngvi_pham_ban_quyen: Huynh có thể giúp ta gọt giũa một được không?
Vânvi_pham_ban_quyen Thương không lờibot_an_cap.
Ngay lúc Chu Thế An tưởng hắn chắc chắn sẽvi_pham_ban_quyen không đồng ý, thì nghe thấy hắn nhàn nhạtvi_pham_ban_quyen : .
Giờ Ngọ ba khắc, lúc thư viện gần chợ tan học chưa đầy ba khắc đồng hồ, hơn hai xiên gà Bobo Ngu Vãn chuẩn bị được bánbot_an_cap sạch sành sanh.
học tử xếp hàng phía sau không mua được thì quá mức đến đấm ngực giậm chân, thỉnh cầubot_an_cap nàng ngày mai nhất định phải chuẩn bị nhiều hơn một chút.
Ngay cả phần dùng còn sót lại trong gỗ cũng được những học sống gần đó mua .
Nhìn cái thùng gỗ đã đáy, Ngu Vãn vui mừng đến mức hơi ngẩnvi_pham_ban_quyen .
Đã đã bán hết rồi sao?
Tính ra mới chưa một canh giờ!
Lạibot_an_cap nhìn cái hộp đựng tiền đầy những đồng , Nguvi_pham_ban_quyen Vãn cố nén ý cười, nhanh nhẹn dọn dẹp đồ đạc.
Khi rời đi, không ít tiểu thương quanh đều ném tới mắt ngưỡng .
Trong cũng không thiếu kẻ đố kỵ.
ra ngoài cơm chỉ có chừng đó, việc buôn bán của phát đạt, việc ăn của những tiểu thương khác đươngvi_pham_ban_quyen nhiên kém đi nhiều.
Ngu Vãnbot_an_cap nghĩ mình không kết oán những thương này, bèn ghé sạp một ít đồbot_an_cap.
Nàng ăn trưaleech_txt_ngu trực tiếp tại một sạp sủi , lại mua thêm thịt, bánh khô và một số thức ăn dễ mang theo các sạp khác.
Cácleech_txt_ngu tiểu thương tuy sắc vẫn không mấybot_an_cap tươi tỉnh, nhưng đối nàng vẫn lộ cười.
Ngu Vãn thở phào nhẹbot_an_cap nhõm.
mới chân ướtvi_pham_ban_quyen ráo đến , nếu bị những tiểu thương bày sạp lâu ở đây bài xích, việc làm ăn chắc sẽ khó khăn hơn nhiều.
Trởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về nhà họ Vân ởleech_txt_ngu thôn Thạch Gia đãbot_an_cap là một canh giờ sau, Thẩm nghe liền ra cửa, thấy nàng về, đôi mắt bà bỗng bừng lên.
Ngu nương, sao lại về sớmleech_txt_ngu thế này?
Bà nói , nghĩ đến điềuleech_txt_ngu đó, mắt xẹt qua một tia lắng.
lẽ là đồ không được
đợi Thẩm thị hỏi ra nỗi lo lắng, Ngu Vãn đã hộpbot_an_cap tiền vui vẻ chạy đến trước mặt bà, đôi mắtleech_txt_ngu hạnh sáng lấp lánh: Mẹ, chúng ta chuẩn bị đã bán sạch , đến cả nước dùng cũng có người đi rồi!
Thiếp tiền Thẩm thị: cộngvi_pham_ban_quyen bán được ba trăm mười lăm đồng, thiếp đã dùng mườibot_an_cap lăm đồng, hôm nay ta kiếm được tròn ba trăm đồng!
Chuẩn bị nguyên liệu, xiên tre này nọ tốn khoảng chưa đầynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trăm đồng, hai trăm còn là lợi nhuận thuần túy.
Thẩm thị nghe vậy kinh ngạc mở to : Mộtbot_an_cap ngày mà kiếm được trăm văn ?
Ngu Vãn vui vẻ gật đầu: Vângbot_an_cap! Lần sau chúng ta làm thêm một ít, chắc chắn cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể kiếm được tiền hơn nữa!
Thẩm thị cũng rất vui, nhưng nghĩ điều gì , nụ cười nơi môi nhạt đi chút, xót xa nhìn Ngu Vãn: Ngu nương, vậy vất cho con quá.
Ngu Vãn cười lắc đầu.
Sự vất bây giờ chỉ là thời thôi.
Chỉ cần có kiếm tiền chuộc thân, đi Kinh nhận thân, đợi khi thiếp trở đích thư của phủ , là có thể tận hưởng cuộc sống rồi.
, Ngu Vãn vẻ lơ đãng hỏi Thẩm thị: , từ chỗbot_an_cap ta đếnleech_txt_ngu Thịnh Kinh, trên đường phải tốn bao bạc ?
Nàng rũ mắt, thẹn thùng mỉm cười: Thiếp dành trước tiền cho phu quân Thịnh dựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
thị rơm rớm nước mắt, lại hộp tiền mà Ngu vừa đưa trả lại cho nàng.
Từ thôn Thạch Gia đến Thịnh , xe cộ trên không nhiều, nhiều nhất năm lượng, nhưng sau Thịnh , những nơi cần dùngvi_pham_ban_quyen bạc lại rất . Thẩm thị khẽ thở dài, là phải đến cả trăm lượng bạc.
Nụ cười trên mặt Ngu Vãn đờ.
lượng bạc mà còn tínhvi_pham_ban_quyen là
Cho dù một ngày nàng có thể kiếm đượcbot_an_cap trăm văn, thì để kiếm năm mươi lượng bạc phải mất một trăm ngày, tròn ba trời!
Đó là còn trong trường hợp nàng chỉ kiếm mà không tiêuleech_txt_ngu xu nào!
Vãn không còn cười nổi nữa, nàng méo mặt hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thẩm thị: Mẹ chồng, sao đi đường lại cần nhiều bạc ?
Thẩm thị dài một , dắt Ngu vào phòng rồi thấp giọng nói: Hiện nay Thánh thượng hôn quân vô năng, lại thích xa hoabot_an_cap, đám quan lại cấp vì muốn nịnh bợvi_pham_ban_quyen mà vắt óc cách dâng lên bảo vật.
Nhưng đám đó sao nỡ bỏ tiền túi, tự nhiên sẽ nghĩ cách bócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lột từ dân chúng. Thẩm thị rất khẽ, Từ giavi_pham_ban_quyen thôn đến Thịnh Kinh, tiền xe ngựavi_pham_ban_quyen chẳng đáng bao nhiêu, nhưng đường quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỗi lỵ đều phải loại thuế phívi_pham_ban_quyen, năm mươi lạng xem ra vẫn còn là ít.
Nghe đến đây, Vãn cũng nhớ lại cảnh trong nguyên tác.
Đây là một thờileech_txt_ngu đại hỗn loạn.
Thiên tử bất tài, gian thần lộng hành, sưu cao thuế nặng, trung thầnleech_txt_ngu và tính phải chật vật tồn trong khe .
Trong tình cảnh , nhiều dân nghèo vào đường cùng phải lên núi làm thổ phỉ. Thếvi_pham_ban_quyen nên, trên đường từ Thạch gia thôn đến Kinh không cần bạc mà còn cần cả vệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
không, một thânleech_txt_ngu một mình như nàng mà bình an được Kinh.
Trong nguyên , quá trình nguyên đi Thịnh Kinh chỉ lướt qua bằng vài dòng, thế Ngu Vãn thậtbot_an_cap sựleech_txt_ngu khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngờ con này lại gian nan đến thế.
này khác gì Tôn Ngộ đi Tâyleech_txt_ngu Thiên thỉnh phải trải qua chín chín tám mươi mốt kiếpleech_txt_ngu đâu !
Niềm vui kiếm được hai văn trước đó đãvi_pham_ban_quyen tan biến sạch sành sanh, Vãn rũ cúi , thở ngắn than dài: .
Nàng chỉ rời nam chính để về Thịnh Kinh , mà khó quá vậynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Thẩm nhìn Ngu ánhvi_pham_ban_quyen mắt đầy xúc động.
Đứa này quả thực là tình sâu nghĩa với Vân Thương.
Trongvi_pham_ban_quyen lòng trong mắt nàng, tất cả đều là chobot_an_cap tiền đồ của Vân Thương.
Vậy mà thằng con ngốc nghếch kia lại thânleech_txt_ngu ở trong phúc mà biết hưởng!
Thẩm thị thầm mắng con trai không biết nhìn người củaleech_txt_ngu mình một trận, rồi nhẹ giọng an con dâu: Ngu nương, con cũng đừng lo lắng, thuyền đến đầu cầu ắt thẳng. Còn một năm nữa mới kỳleech_txt_ngu kinh ứng thí, chúng ta nhất định sẽ dành đủ bạc cần thiết.
Ngu Vãn im lặng không đáp.
không thể ở lại Vân gia thêm một nămbot_an_cap.
Theo thời gian trong nguyên tác, khoảngleech_txt_ngu tháng Ba năm nam chính và nữ chính sẽ gặp nhau, là cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khoảng ba nữa thôi.
Nếu nàng vẫn ở Vân gia, vậy nữ chính phải làm sao?
lẽ để nữ làm ngoại cho nam chính?
không muốn bị biến thành vật hy sinh rồi chớt sớmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu.
Chương: Tên
Sáng sớm hôm sau, Ngu Vãn dọn hàng như mọi khi.
Thẩm thị và Hi đều không phải kiểu người thích ngồi mát ăn bát vàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chuẩn bịvi_pham_ban_quyen nguyên liệu đến xâu từng xiênbot_an_cap đều do hai người họ đảm nhiệm, Ngu Vãn chỉ việc mang đếnvi_pham_ban_quyen huyện thành để bán.
Tiềnleech_txt_ngu được Thẩm thịbot_an_cap cũng không , tiếp Ngu Vãn tự mình giữ lấyleech_txt_ngu.
Nếu Vân Thương không phải làleech_txt_ngu nam chính, thì riêng việc có người mẹ chồng như Thẩm thị và cô em như Vân Hi, Ngu Vãn chắc chắn sẽvi_pham_ban_quyen tìm mọi để bám trụ Vân gia.
Chỉ tiếc, Vân Thương lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là nam chính.
giờ Ngọ, Ngu Vãn đã kịp đến chợ Tây.
Sai dịch chợ vẫn chừa cho nàng vị trí cũ, Vãn trong lòng cảm kích, bèn biếu hai người họ một ít xiên Bát Bát Kê.
Hôm naybot_an_cap nàng chuẩn bị khá , có năm sáu trăm . Tranh thủ lúc học tử trong thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viện tan học, Ngu Vãn mời những chủ sạp hàng quanh ăn thử.
Ăn của thì phải nể mặt người, trong lòng những chủ sạp này không thoải mái đâu, cũng còn ai biểu lộ sự đố kỵ hay đỏ ra nữavi_pham_ban_quyen.
Giờ Ngọbot_an_cap đến, trên bắt đầu lác đác xuất hiện các học tử củabot_an_cap thư viện.
Khác với mọi khi, các học tử còn đi dạo không mục đích nữavi_pham_ban_quyen, ai nấy đều vội vã nhắm thẳngleech_txt_ngu đến sạp hàng nhỏ.
Những học tử hoàn toàn đến mónleech_txt_ngu Bát Bát Kê thấy vậy thì sinh lòng hiếu kỳ, cũng không kìm được mà đi số đông.
Sau đó, đều ngửi thấy mùi hương nồng nàn, đầy khiêu khíchbot_an_cap trong không khí.
Món mà thơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thế này? thôi đã thấyvi_pham_ban_quyen thèm rồi!
Đệ còn chưa saoleech_txt_ngu? Món ăn mới lạ gọi Bát Bát Kê, vị têvi_pham_ban_quyen cay đậm đà, ăn một lần là không dừng lại đâu!
phía trước ít thôi, lại cho ta với!
Các học tử quá đỗi nhiệt , để tránh tìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trạng người xếp hàng phía sau không còn gì để ăn, Ngu Vãn bất dĩ phải đặt ra quy định mới.
Mỗi người chỉ được mua tối đa mười xiên.
Thực tế, lớn học mua năm sáu xiên, một số họcvi_pham_ban_quyen tử nghèo khó thì chỉ một hai nếm thử cho biết vị, nhưng cũng không nổi những học tử xuấtvi_pham_ban_quyen thân giàu , thậm chí còn sai gia mua về nhà.
Để không nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net học tử đang mong chờ thất vọng, Ngu Vãn đành phải hạn chế lượng mua.
có quy định này mà đa số học tửvi_pham_ban_quyen đều rất vui mừng, chỉ có một số ít cảm thấy vọng , đóleech_txt_ngu biểu cảm điệu nhất chính là người họcleech_txt_ngu tử đã Bát Bát Kê nàng vào ngày hôm qua.
Chu Thếleech_txt_ngu An chưa thỏa cơn thèm, đặt những chiếc que xiên đã sạch xuống, nhìn Ngu Vãn với đôi má ửng hồng: Ngu Ngu nương, sức ăn của ngã lớn, liệu có thể mualeech_txt_ngu thêm một ít nữa không?
Ngu Vãnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quay nhìn , mỉm cười lắc đầu, không chút donội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dự mà từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chối: Không đượcvi_pham_ban_quyen.
chú ý của Chu Thế An lại chẳng đặt từ của nàng. Hắn nhìn nụ cười trên gương mặt thiếu nữ, chỉ thấy trái tim đập mỗi lúc nhanh, như thể sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Hắn sợ mạo phạm nàng nên chỉ dám nhìn thêm một cái rồi vội vàngleech_txt_ngu dời đi chỗ khác.
Chu Thế nhìn thiếu nữ đang bận rộn, môi rồi chạm tay vào thưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngực.
Bài tình ngã đã năn nỉbot_an_cap Thương hồi lâuleech_txt_ngu mới sửa xong, nhất định thể chiếm được tim mỹ nhân!
Muốn gửi bức thơ tình đi, Chuleech_txt_ngu Thế rời đi xa mà đứng đợi một bên cho đến khi món Bát Bát Kê trong thùng gỗ bán hết sạch, hắn mới đỏ mặtvi_pham_ban_quyen bước .
Ngu Vãn đang thu dọn đồ đạc, thấy hắn tới liền dừng tác, hoặc hỏi: Vị công tử này, Bát Bát rồi, nước dùng cũng không nữa.
Chu An vội vàng xua tay, căng thẳng đến mức lời nói có chút lộn xộn: Ngãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không , ngã không đói, ngã không muốn mua Bát Bátvi_pham_ban_quyen Kê, ngã là muốn đưa cho cô nương một thứ!
mắt Ngu Vãn lại vệt trên mặt .
đầu nàng nảy ra mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý nghĩ, tên này không lẽ định
Đột nhiên, một tờ giấy viết đưa tới trước mắt, mí Ngu giật nảy một cái, trong lòng đã chắc chắn đến tám phần.
Nàng không nhận lấy, nhưng không ngờ họcleech_txt_ngu tử mặt đỏ tai tía đối diện lại trực tiếp nhét tờ giấy vào tay nàngvi_pham_ban_quyen, đợi kịp nói câuvi_pham_ban_quyen nào đã quay người biến.
Ngu Vãn: Hóaleech_txt_ngu ra thời này họ thịnh hành kiểu tỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tình như vậy sao.
Nàng nhớ lại, trong nguyên tác, nam nữ cũng cách tình cho nhauleech_txt_ngu để định tâm ý.
Nhận thơ tình chứng tỏ ýleech_txt_ngu với phương, tặng lại thơ tình tức là đồng ý kết duyên phubot_an_cap thê.
Nghĩ đến đâybot_an_cap, Ngu Vãn tức khắc cảm thấy tờ trong tay mình chẳng nào củ khoai nóng bỏng tay.
chúng huyện Thành đã quá quen thuộc với chuyện thế này, những tiểu thương xung quanh thấy cảnh tượng đó đều nhịn được mà trêu chọc Ngu : Ngu cô nương thật tốt số, vị công tử đó là thiếu nhà Chu ngoại giàu có nhất huyện Huệ Thành chúng ta đấy. Nhìn dáng vẻ công , chắc chắn là cưới cô nương về nhà rồi.
Vãn:
Nàng đã thành thân rồi !
Ngu Vãn ngượng đến mức suýt nữa tìm khe nứt để xuống, đang định miệng giải thích thì bên tai nhiên vang giọng nói thanh lãnh.
Hóa ra người mà Thế huynh thầm trộmbot_an_cap nhớ chính nàng.
củabot_an_cap chính vô đặc biệt, tuyệt đối kiểu nghe quabot_an_cap một lần sẽ không bao quênleech_txt_ngu. Ngu Vãn cứng đờbot_an_cap quay nhìn , thấy ở cáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó không xa, trẻ tuổivi_pham_ban_quyen mặc bạch bào đứng , ánh mắt bình nhìnbot_an_cap nàng.
phải Vân Thươngbot_an_cap thì cònvi_pham_ban_quyen là ai nữa!
tên này là quỷ phương nào sao? lần nào cũng có xuất sau lưng nàng một cách không tiếng động như vậy!
Vân Thương cất bước tiến phía Ngu Vãn.
Gương mặt hắn vẫn giữ vẻ thâm trầm kín kẽ như mọi , Ngu Vãn dĩ tưởng mình quen rồi, nhưng Vân Thương càng lúc tới gần, trong lòng nàng chợt sinh cảm giác kỳ lạ rằng tên này dường như đang tức giận.
giậnleech_txt_ngu cái gì?
Giận nàng ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài bươn chải? giận được người ta tỏ tìnhleech_txt_ngu?
Ngu Vãn theo bản năng lùivi_pham_ban_quyen lại một bước, cảnh nhìn hắn, cười gượng: Hì hì Chàng, sao chàng lại tới đây?
Vân là nhân vật nổi tiếng ởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viện Lộc, học trong biết hắnleech_txt_ngu. Ngu Vãn đã hỏi thămleech_txt_ngu cácbot_an_cap tử khác, Vân nay đều giải quyết ba bữa cơm ở nhà ăn thư viện, khôngleech_txt_ngu bao giờ lãng phí thời đi ra ngoài.
Thế , sao lại đột nhiên xuấtvi_pham_ban_quyen hiện ở đây?
Nghe nói ở đây có thêm một sạp đồ ăn mới lạ, ta ra ngoài xem thử. Ánh mắt Vân Thương bình , giọng điệu không gợn sóng.
Ngu nương, nàng làm những này từ khi nào? Ánh mắt hắn rơi thùng gỗ trước mặt Ngu Vãn.
Trong thùng gỗ chỉ còn sót lại chút nước canh, nhưng hương cay nồng đậm ấy vẫn lẩn khuất không tan.
Trong đầu Vãn vang lên một đingleech_txt_ngu, gióng lên hồi cảnh báo.
Tên nam chính này đang thử lòng nàng?
Ngu Vãn nhiênbot_an_cap nhét hộp tiền xebot_an_cap , chớp mắt với Thương, nói: Tự nhiên là học lúc chàng không có nhà rồi.
Nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỉm cười, hạ xuống một chút, dùng âm chỉ đủ hai người nghe : Phu quân đâu có nhìn chằm chằm thiếp mọi lúc mọi nơi, sao biết được thiếp không món này?
Vân Thương không ngờ nàng đột áp sát, hoặc cũng là hai phu kia làm cho hãi, trong đôi mắt đen xẹt qua một tia lúng .
Hắn lùi lại một bước ngay trước mặt Vãnvi_pham_ban_quyen.
Ngu Vãn thầm đắc ý, khẽ khóe môi, nén ý , mắtvi_pham_ban_quyen rưng lệ, uấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ức nói: Thiếp nhà quá quẫn, xót xa mẹ và Vân Hi sức khỏe không tốt cònleech_txt_ngu phải thức làm đồ thêu, nghĩ ra cách kiếm tiền này, phu quân thấy thiếp làm đúng sao?
Trước đây, Vân Thương luôn có thể nhìn thấuleech_txt_ngu ngụy trang của Ngu Vãn ngayleech_txt_ngu lập tức, dùnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàng có giấu kỹ đến đâu, hắn cũng có thể nhận một chút cảm giác lạ lẫmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nhưng kể đó, ràng hắn cảm Vãn đang diễn kịchleech_txt_ngu, trên mặt, trong mắt nàng lại mang theo phần chân thành, khiến không chủ mà phủ định giác của chính mình.
Ngu vẫn là Ngu Vãn trước kia, nhưng sao lại sự thay đổi lớn thế?
Vân Thương thản nhiên mắt, bình tĩnh lên tiếng: Ngu nương, chỉ tiện hỏi thôi.
Ngu Vãn thầm cười khẩy trongbot_an_cap lòng.
Vân tuyệt đối sẽ không lãng phí thời gian vào việc không đáng, hôm nay hắn chắn là đặc biệt tới để thử nàng!
Trên mặt, Ngu Vãn nhìn vào tờ thư trong tay, nhét vào lòng Vânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thương, ngượng ngùng nói: Đây là do Chu côngleech_txt_ngu tửleech_txt_ngu, đồng môn quân đưa cho thiếp. Thiếp cũng không chữ, chẳng biết trong viết gì, hay là phiền phu lại cho Chu công đi.
Vânleech_txt_ngu nhìnbot_an_cap vàovi_pham_ban_quyen tờ giấy thư đó.
Hôm nay vốn dĩ hắn không rời khỏi thư viện.
là vì đường đến Tàng Thư Các, có học tử bàn về việc ở chợ có thêm một cô nương bán đồ ăn.
Ngu ở huyện Huệ Thành rất hiếm thấy, cho đến hiện tại, Vân Thương chưa từng nghe thấy ngườivi_pham_ban_quyen thứ hai mang họ .
Liên tưởng đến sự miêu của Thế Anvi_pham_ban_quyen ngày hôm , hắn thời bốc đồng mà đi ra ngoài.
ngờbot_an_cap sự là Ngu Vãn.
Càng khiến hắn khôngvi_pham_ban_quyen ngờleech_txt_ngu tới là, bài thơ tình gần như do một tay hắn viết ra này lại nằm trong tay Ngu Vãn.
Vân Thương vẻ mặt thảnleech_txt_ngu nhiên cất tờ thư , nói: Chu Thế An tưởng nàng làleech_txt_ngu cô nươngleech_txt_ngu chưa gả, sẽ giải thích với hắn.
Ngu Vãn đôi mắtbot_an_cap sángvi_pham_ban_quyen rực gật .
đó cả hai rơi vào trầm .
Tính tình Vân Thương lạnh lùng, khi ởvi_pham_ban_quyen cùng người khác thường người yên lắng nghe, không dàng mở miệng.
Còn Vãn, kiên nguyên nói nhiều saivi_pham_ban_quyen nhiều, nhất địnhbot_an_cap phải giữ khoảng cáchvi_pham_ban_quyen với nam , tự nhiên là muốn duy trìleech_txt_ngu khoảng cách riêng tư với hắn.
Để tránhvi_pham_ban_quyen cho nam lại tưởng đang quyếnleech_txt_ngu rũ hắn.
Vãn suy nghĩ kỹ, Vân Thương cực kỳ để tâm người nhà mình, cho nên thay vì tiếp thường xuyên khiến hắnvi_pham_ban_quyen chán ghétvi_pham_ban_quyen, chi bằng hãy thật thật làm chuyện người nhà họ Vân.
Quan tâm nam chính một thích , điểm cảm chẳng phải tự nhiên tăngvi_pham_ban_quyen lên sao!
Thư viện còn có việc, ta đi trước đây. Sau một im lặng, Vân thản nhiên lên tiếngleech_txt_ngu, lờibot_an_cap còn dứt hắn đãvi_pham_ban_quyen người cất bước rời đi.
Các chủ sạp xung quanhvi_pham_ban_quyen lập quanh Ngu Vãn, nhao nhao bàn .
Ngu cô nương, vị này chính học tử có tiền đồ nhất của thư việnleech_txt_ngu Bạch Lộc đấy, cô thật đúngvi_pham_ban_quyen là có phúc khí mà!
Cũng người nói lời chua ngoa: Tôi thấy diện Ngu cô nươngvi_pham_ban_quyen cũng chỉ có thế, sao mấy họcbot_an_cap tử này cứbot_an_cap hết người này đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người sán lại gần cô ta vậy?
Ngu cô nương không phải là người quen cũ của Vân công tử đấy chứ? nói Vân công có một cô vợ nuôi từ bé
Vãn không do dự lắc : Mọi ngườivi_pham_ban_quyen nghĩ nhiều rồi, tôi Vân công tử tình cờ người cùng thôn, huynh ấy nghe nói tôi bày sạp bán đồ ănbot_an_cap ở đây nên tới hộ việc doanhbot_an_cap thôi.
Tôi không phải vợ nuôi từ bé của Vân công tử đâu.
Trong nguyên tác, Vânbot_an_cap Thương không bao giờ chủ động nhắc đến vợ nuôi từ củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người . Thậm chí trong lòng còn ghét ba chữ vợleech_txt_ngu nuôi từ bé, không muốn cho người khác biết có một cô vợ như vậy.
Những kiến thức hắn đượcleech_txt_ngu họcleech_txt_ngu khiến hắn không thể chấp nhận sự tồn tại của hủ tục , nhưng vìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ngu Vãn làleech_txt_ngu Thẩm ép cho hắn, buộc phải chấp nhận.
sách đã lâu, Ngu Vãn nổi tính cách thấu tình đạt lý nhưbot_an_cap Thẩm thị sao lại ép một cô vợ nuôi Thương.
Đây hoàn toàn không giống chuyện Thẩmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thị sẽ làm.
Vậy nên chỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có một nhân: Sức của cốt truyện.
Tác giả nguyên đã thiết lập cho nam chính một cô vợ nuôi độc ác như vậy, nên bất kể có lý hay không, nàng bắt buộc phải tại.
không thì sau này sao bồi đắp cho con đường tình yêu của nam nữbot_an_cap , sao khiến tình giữa họ thăng hoa?
Cách đó không xanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chân Vân khẽ khựng lại, đôi mắt đen sâubot_an_cap thẳm như một đầm nước không đáy, khiến người ta nhìn thấu mảy .
Chuyện Vân Thương đượcvi_pham_ban_quyen Vãn kể với Thẩm thị về nhà, Thẩm thị tức vui mừng bảo: Nguvi_pham_ban_quyen nương, hay làm cho Vân Thương bộ đồ lót, ngày mai con bán xong đồ ăn thì mang qua cho nó ?
thị nắm tay , dịuvi_pham_ban_quyen nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Ngày thường Vân Thương chưa bao giờ rời khỏi thư viện vào giờ nghỉ , nó chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắn nghe nói con bán đồ ăn chợ Tây nên mớibot_an_cap đặc đi xem con đấy.
này tỏ đã bắt đầu để đến con rồi. Thẩm thị nởvi_pham_ban_quyen cười hiền từ, Sau này con cứ cách dăm ba lại gửi cho nó chút đồ, để nó thường xuyên được gặp , mẹ không tin hòn đá thối này lại không thể sưởi ấm .
Ngu Vãn:
Tin nàng đi, tuyệt đối không sưởibot_an_cap ấm được đâu!
Nhưng Ngu Vãn cũng chối.
Chỉ cần nàng khoảng cách thể với nam chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhỏ như đưa quần áo có tăng chút thiện cảm.
Dù nếu nàng không đi, Thẩm thị sẽ phải thân chạy mộtbot_an_cap chuyến, trời lạnh thế nàybot_an_cap, sức khỏe thịvi_pham_ban_quyen mới hồi , sao có thể để bà đi hứng gió lạnh được.
là ngày sau khi bát kê, Ngu Vãn mang Thẩm thị đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắp xếp tìm đến thư viện Bạch Lộc.
Thư viện Bạch Lộc không sự miễn , chỉ học tử viện sau khi xin phép thầy mới cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể người nhà vào thamleech_txt_ngu quan đôi chútbot_an_cap.
Nguvi_pham_ban_quyen Vãn có thể đợi ở cửa, nhờ người nhắn lời Vân Thương.
Ngu Ngu cô nươngvi_pham_ban_quyen!
nhiên một giọng nói đầy vui vang lên sau lưng nàngvi_pham_ban_quyen, Vãn quay đầu lại, liềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn thấy một khuôn mặt tươi cười rạng rỡ.
Ngu cô nương!
Một học tử trường bào trắng vui vẻ bước tới nàng, nụ cười rạng rỡ sáng lạng: Sao cô nương ở ?
Vãn hồi tưởng một , nhớ ra tên của người trước mặt.
Chu Thế An.
Ngu Vãn mỉm cười lịch sự: Chu công tử.
Ta đến đưa chút đồ cho Vân Thươngbot_an_cap.
Nghe nàng gọi thẳng tên Vân Thương, cười trên mặt Chuvi_pham_ban_quyen Thế Annội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại, thoáng qua một chút không tự nhiên.
Ngay đó, hắn khom người hành lễ, khiêm nhường phép nói: Trước ngã không biết phận của tẩu phu nhânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, có nhiều mạovi_pham_ban_quyen , tẩu phu .
Ngu Vãn không ngờ Chuvi_pham_ban_quyen Thế An lại trọng xin lỗi mình như vậy, sững ngườibot_an_cap lát mới phản ứng kịpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, xua tay nói: Người khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không có tội, huống hồ công tử cũng chẳng mạo phạm ta, ta còn cảm ơn công tử lần nào đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ủng hộ việc buôn bán của ta nữa.
Chu Thế An nụ nàng làm cho hoa mắt, vàng tầm mắt: là người một nhà, không kháchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sáo như vậy.
Người một nhà?
Chu An thở dài, vẻ ủ rũ: Xem ra Vân Thương chưa từng nhắc với tẩu phu nhân, cha ngã nhận Thương huynhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm nghĩa tử, nhưng chưa đồng ý.
Nhưng chắc chắn Vân huynh sẽ đồng ývi_pham_ban_quyen thôileech_txt_ngu!
Nhận nam chính nghĩa ?
Ngu lục lọi trong ký ức, cùng cũng nhớ ra được tình tiết này từ một góc đó.
Trong nguyên tác chỉ dùng một câu để miêu tả: Chu viên ngoại ở Thành nhìn trúng tàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoa Vân Thương, muốn nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn làm nghĩa tử, nhưng bị Vân khéo từ chối.
Ngu Vãn nhìn Chu Thế An đang tự tin, thầm có lạc quan mù quáng rồi.
Tính lạnh lùng như nam chính, saoleech_txt_ngu có thể nhậnvi_pham_ban_quyen một người không liên làm phụ được.
Nhưng nàng không đả kích Chu Thế An, chủ động hỏi: Vân không biết hômleech_txt_ngu nay ta sẽ đến, Chu công tử có thể giúp trong chàng mộtleech_txt_ngu tiếng không?
Chu An vộivi_pham_ban_quyen cười nói: Không cần thế , ngã đưa cô nương vào thẳng !
Thế này không tiện lắm. Ngunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vãn định từ .
Nếu hôm nay nàng vào thư , e rằng cả thư viện Bạch Lộc đều sẽ biết hắn một cô vợ nuôi từleech_txt_ngu nhỏ.
Chẳng phải nam ghét chớtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàng sao?
Nguvi_pham_ban_quyen Vãn mình, liên thanh từ chối: Thư việnleech_txt_ngu là nơi tịnh, vào không hợp lắm. Hay là thế này đi, Chu công đã thiết với , làm phiền công tử chuyển giúpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta đồ này chàng, lần tới công đến đồ ăn, ta không lấy tiền củavi_pham_ban_quyen !
Nói đoạn, Vãn đưa thẳng bọc đồ trong tay cho Chu Thế An.
Chu Thế An nhíu mày, doleech_txt_ngu dự hai giây rồi nhận lấy bọc đồ.
Hắn định nói đó, môi mấp máy vài cái lại nuốt những lời định nói trong.
Ngu Vãn nghĩ , rũ mắt khẽ nóibot_an_cap: Còn một việc nữa.
Phu quân không ta đến quan hệ giữaleech_txt_ngu ta và chàng trước mặt người ngoài, Chu tử không cần gọi ta tẩu phu nhân, cứ gọi cô nương là được.
Nói xong, Ngu không nán lại lâu thêm, cảm ơn rồi xoay người rời đi.
Chu Thế An ngẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngơ không gọi nàng lại, nhìn bóng lưng nàng biến trong tầm mắt mới thẫn thờbot_an_cap bước vào thư viện.
Tuy nhiên mới đi được vài bước, nhìn thấy một người quen thuộc.
Vân Thương huynh
Vân Thương bình tĩnh ngước mắt, ánh mắt rơi vào bọc đồ trong lòng Thế Anleech_txt_ngu.
Hắn dường như vừa tới, lại dường đứng đây từ lâu.
Chu Thế An chạy lon tonnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến hắn, đưa bọc đồ vàovi_pham_ban_quyen taybot_an_cap hắnleech_txt_ngu, ngượng nghịu nói: Đây là Ngu cô nươngbot_an_cap đưa cho huynh.
Thương không nhậnvi_pham_ban_quyen, chỉ hắn.
Chu Thế tứcbot_an_cap cảm thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu tê , nản chí : Tẩu phu nhân, tẩu phu nhân, ngã nên gọi nàng là tẩu phu .
Vân Thương vươn tay nhận bọc đồ, xoay người đi vào trong.
Chu Thế An đi bên cạnh hắn, nhìn vẻ mặt lạnh lùng củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn, không nhịn được nói: Vânleech_txt_ngu huynh, Ngu cô nương thật sự thê tử của huynh ? Huynh thành thân khi nào, sao ngã chưa từng nghe huynh nhắc tới?
Hắn phân mộtbot_an_cap chút: nữa, thấy Ngu cô nương đối xử với huynh quá đỗi cẩn trọngleech_txt_ngu, vừa mời nàng vào thư viện, nàng lại sợ làm phiền huynh, chẳng thèm suy nghĩ mà từ chối ngay.
Phu thê chung sống không nên như chứvi_pham_ban_quyen?
Chu Thế An lảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngừng.
Vân Thương nghe hắn nói nhảm, thần sắc không thay .
Thấy hắn mãi không phản ứng, Chu Thế An dừng .
Nụ cười trên mặt nhạt đi, chằmleech_txt_ngu chằm biểunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm Vân Thương: Vân Thương huynh, huynh có tình ý Ngu cô nương đúngbot_an_cap không?
Nghe thấy câu , mặt Vân Thương cuối cùng cũng có chút biến động, ngước mắt nhìn Chu Thế An, giọng điệu hờ hững: Đệ muốn nói gì?
Chu Thế An hít hơi thật sâu, nói: Nếu Vân Thương huynh đã không có tình ý với Ngu cô , tại sao còn làm lỡleech_txt_ngu nàng? Cô nương ở Huệ Thành không kiêng chuyện hòa ly tái giá, Vân huynh đã không Ngu nương, tạileech_txt_ngu sao không hòanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ly vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàng?
Vân Thương không lộ vẻ dữ, nhưng giọng điệu lại lạnh thêm một phần: Chu Thế An, dùng phận gì để giáo huấn ta?
Chu Thế đuối lý nhưngleech_txt_ngu mạnh miệng: Bởi ngã thích Ngu cô nương, không nỡ nhìn nàngleech_txt_ngu phải tiết bên cạnh một cục băng như huynh!
Nàng đã là thê tử của ta.
Thành thân cũng thể hòa ly.
Chu Thế An, của bạn không được dòm ngó, học vấn đi đâu hết rồi?
Thế Anbot_an_cap bướng bỉnhvi_pham_ban_quyen: Nhưng huynh không tình ý với nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tại sao còn nắm giữ không buông? Tuy ngã quen biết cô nương chưa , ngã cảm nàng chắc chắn là một cô nương chân thật, lạc quan yêu đời, giống như một mặt trời nhỏleech_txt_ngu .
Nhưng vừa rồi nàng nhắc đến huynh, trong sự sợvi_pham_ban_quyen hãi mang theo vẻ , huynh căn bản không nàng, tại sao còn cưỡng ép giữ nàng lại?
Trong lòng Thương dâng lên một luồng bực bội.
Chu Thế An tình đơn thuần, thắn, không giấu , nói ra những này Vân Thương không nhiên.
Nhưng trớ trêu thay, đối tượng khiếnleech_txt_ngu hắn tốn bao nhiêu sức môi lại là Ngu Vãn.
mới quen Ngu được mấy ngày? có Ngu Vãn làleech_txt_ngu hạng không?
hắnvi_pham_ban_quyen biết người hòa ly không phải là ?
Bàn tay hông siết , Vân Thương ngước mắt nhìn chằm vào mắt Chu Thế An, từng chữ: Chu Thế An, người phụ Ngu Vãn này không đơn thuần lương thiện như đệ nghĩ đâu, đệ hãy tránh xa nàng ta ra.
Chu Thếvi_pham_ban_quyen An không ngờ lại nhọ Ngu Vãn, tức giận hét lên: thật vô lý! Ngu cô nương là tử huynh, sao huynh có thể nói nàng như vậy!
Vân Thương được trán.
Chu Thế An, ăn thêm chút óc chó để bổ não đi.
anhng langmaster
1/8/2026 lúc 3:02 chiềuBộ này hay nha.
Thư Thư Review
1/8/2026 lúc 4:16 chiềuCảm ơn bạn đã yêu thích truyện ạ
anhng langmaster
5/8/2026 lúc 12:42 chiềuBộ này hay. Tiếc cái chi tiết A Thác Na bị diệt tộc vì bí mật gì đó mà tác giả lại không viết thêm