“Hôm nay là ngày xem mắt!”
Giang Namleech_txt_ngu mờvi_pham_ban_quyen mịt, rả rích không ngừng!
mưa rơi trên cánh rừng và lá chuối nơi xa, ồn đến mức khiến lòng người phiền muộn. giữa sự huyên náo ấy, có một người đội nón lá, áo tơi bện bằng ngó sen, đang lẽ ngồi bên bờ sông.
Chàng trai ấy mang dáng vẻ thiếu niên, có chưa làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lễ nhược quán. mưa từ chiếcleech_txt_ngu nón lánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lỗ chỗ nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giọt xuống vai hắn.
niên họ Lý, cùng họ với đang ngồi trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngai vàng hiện nay. Chỉ là Lý này không Lý kia, họ Lý này tại vương triều Cảnh giờ chỉ một thường dân mọn!
Lý Phong Niên ngồi đây câu cá đã ròng rã tháng . Hắn vẫn mãi không hiểu thấu, mình đã xuyên không đến cái hội phong kiến này nào?
“Thôi , đã đến thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cứ yên tâm ở lại. Đượcvi_pham_ban_quyen sống lại ở này, thì phải sống cho thật tốt!”
trước, Phong Niên là một thanhvi_pham_ban_quyen “ba không” của thế kỷ 21bot_an_cap: không nhà, không xe, không đàn bà! Vừa nghiệp đại học raleech_txt_ngu trường tìm việc, hắn bị nhà gọi về quê tế tổ, kết quả là một lần chân hận nghìn thu. Trên đường quay lại, hắn bắt xe dù, chiếc xe xuống vực.
Phút cuối cùng, hắn rõvi_pham_ban_quyen túi khí bung thẳng vào mặt, chắc là đầu hắn nổ tung rồi chăng?
khi tỉnh lại, hắn đã nhập hồn vào thân xác vị sinh yểu điệu này. hắn là tiên sinh, là bởi Lý Phong Niên từng thấy nông dân trong thôn này, có ai là tay không lấm lem bùn đất hay chai đâu?
Thân xác nàyvi_pham_ban_quyen trắng trẻo , chẳng Đường Tăng cả!
Sau khi xuyên không, ngày nàoleech_txt_ngu hắn cũng ngồi đây câu cá, suốt tháng trời, rốt cuộc hắn cũng phải chấp sự thật !
chủ Lý Phong Niên chẳng để lạileech_txt_ngu gì hắn ngoài quần áo vải thô, cùng một căn nhà nát ở sườn núi phía Đông cách làng xóm.
Trong ký ức của chủ cũng chẳng có gì nổi . Vốn là bệnh tật ốm yếu, nhờ bà con xóm giúp đỡ mới miễn cưỡng sống sót. Vào một đêm trăng gió mát của tháng , chủ tắt , rồi hắn nhập hồnbot_an_cap vào cách quái!
“Lý tiên sinh, hôm naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đến ngày xem mắt rồi, cậu vẫnvi_pham_ban_quyen đường saovi_pham_ban_quyen?” Phía sau, một người dân làng da dẻ đen nhẻm, đầu đội lá chuối che mưa, bước trên con mòn bùn lầy, gọi hắn một tiếng.
“Tiên sinh thì tôi chẳng dám nhận!”
Lý Phong Niên ngoảnh đầu lạileech_txt_ngu, đáp .
Tiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net danh xưng chỉ dành cho những người đã đỗ kỳ thi hương.
“Ờ hì hì, Lý tiểu ca có văn tài, mẹ tôi nói trongvi_pham_ban_quyen bụng cậu có chữ nghĩa, tôi chẳng biết thế , cậu thứ cho!”
Lý Phong Niên mỉm cười: “Trương thúc, không xem mắt có được không?”
thúc ngẩn người, cảm thấy cùng kỳ lạ: “Lý công tử, trước đây xem mắt này cậu là người tích cựcbot_an_cap , sao nay lại ?” Ngừng một lát, nói tiếp: “ đi vi phạm lệ Đại , e là không ổn đâu. Qua giờ Ngọ, nha phủ sẽ phái người tới, đến lúc đó không phải chọn cậu, mà là họ nhét bừa cho cậu mấy sứt vòi gáo !”
“Dưa vẹo táo có !” Lý Phong Niên cười bất đắc dĩ!
Vương triều Đại Cảnh chia làm ba , thi hành chế độ huyện. Nơi hắn đangleech_txt_ngu ở là Kim , huyện Phong Thủy, quận . Nơi nàybot_an_cap đồi núi , sông nước bao , ruộng đồngvi_pham_ban_quyen ít ỏi.
Triều đại này cóleech_txt_ngu trong sách mà Lýbot_an_cap Phong Niên từng , nhưng giờ nó đang rơi vào cảnh thù giặcvi_pham_ban_quyen ngoài, biên cương khẩn cấp. Chiến sự nổ ra khắp nơi, mà trận thì tiền, rất nhiều !
Chiến sự nổ , người vẫn là bách tính bản địa. thân năm , lại còn thuvi_pham_ban_quyen đầu người. Có những nhà làm lụngbot_an_cap cả năm chỉ đủ nộp thuế, mấy miệng ăn lại chỉ biết đào ăn cầm hơi.
Thậm có người bị !
Cảnh âm thịnh dương suy, tỷ lệ nambot_an_cap nữ mất bằngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghiêm trọng! Vì sao đàn ông lại ít như vậy? bộ ở biên cương, tử trận rồi!
Phụ nữ ởvi_pham_ban_quyen , nếu đến hai mươi mà chưa gả phải lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quan phủ báo danh, để phân phối cho những người ông chưa có vợ ở các hương trấn. bị mua vào huyện, làm công cụ giải khuây cho đàn ôngbot_an_cap và tiền cho các kỹ viện quan bang!
Nếu không phải đường cùng, có ngườileech_txt_ngu phụ nữ muốn trở thành món đồ cho vạn người giày ?
Để cân dân số và kíchleech_txt_ngu thích sức lao động mới, triều đình ban hành vài loại luật lệ bảo hộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trong đó bao gồm mắt!
Xem mắt là tập hợpbot_an_cap những người đàn ôngleech_txt_ngu chưa cưới vợ hoặc có ý định nạp thiếp trong vòng mười dặm hương lại, đưa nha phủ hương để nữ chọn lựa. Ai được phụ nữ nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và lấy phải kết hôn với người !
vợ chồngleech_txt_ngu mới cưới sẽ được miễn thuế thân một năm!
Việc xem mắt diễn ra mỗi tháng một lần, thanh niên độc thân đủ kiện phải nha phủ báo danh. khôngvi_pham_ban_quyen, đúng Trương nóileech_txt_ngu, qua giờ Ngọ nha sẽ tùy tiện sắp cho vài người đàn bà.
Vợ đông không chuyện , người nghĩa với việc nộp thêm một phần thuế, thêmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một miệng !
Để kích thích tăng dân số, triều có thể nói là dùng đủ mọi thủ đoạn!
“Thôileech_txt_ngu được, tôi đi là được chứ gì!” Phong Niên buôngvi_pham_ban_quyen cần câu, cùng Trương thúc tiến về phía nha phủ. Đi, ít nhất biết người chọn mình là ai!
Ở hiện hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từng xem qua mấy chương trìnhvi_pham_ban_quyen hẹn hò, một hàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con gái đứng trên sân khấu cho người ta chọn. Chẳng hôm nay, mình lại là kẻ bị chọn!
Đúng đại hội xem mắt mà!
“Hì hì, Nhị ở thôn Lệ Loan sát vách, Lưu Căn thọt chân ở thônbot_an_cap Đông Sa, còn có Trần Bình mù ở cùng thôn , người đều quenbot_an_cap của mấy buổi xem đấy” thúc cười nói, rồi đột nhiênbot_an_cap cứng mặt lại, cười bồi: “ công tử, tôi không phải nói cậu đâu nhé, cậu khôi ngô tuấn tú thế này, sẽ cô nương nhau lấy cậu thôi!”
Lý Phong Niên cười khổ. Khắp mười tám hương, thôn Kim Thủy có một gã thư nghèo là chuyện ai ai cũng biết. Cáileech_txt_ngu gọi là “thư vô dụng nhất”, trong mắt dân , e cũng cùng đẳng với Nhị Ngốc, Bình mà thôi.
Nguyên chủ cũng từng tham gia mắt, nhưng những cô nương kia thà nộp một phần , bị bán lầu xanh cũng không chọn hắn!
Hắn vẫn nhớ có nương từng nói: “Đẹp mã thì có tích sự gì? Đẹpvi_pham_ban_quyen mà không mài ra cơm được!”
“Nghe chú khuyên một câu, lên nha phủ đăng ký đi, đừng làm hộ khẩu đen nữa. Được chia ruộng đấtvi_pham_ban_quyen thì mới có phụ nữ chịu theo cậu Cậu không biết đâu, bà nhà tôi da dẻ trắng , mịn đấy” Trương thúc lộ vẻ khao khát, cười để lộ hàm răng vàng khè.
Đúng ! Có đất nuôi sống đượcbot_an_cap người phụ nữ trắng trẻo mịn màng!
Nhưng ngặt , hắn có gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Hươngbot_an_cap Kim Thủy cách nha phủ không xa, nơivi_pham_ban_quyen nha phủ là một thị trấn , được coi là nơi sầm uất vùng. Trước cửa nha dựngleech_txt_ngu một cái cao, phía trên đã có hai quan sai đang trông coi sáu bảy gãvi_pham_ban_quyen ông.
“Ô kìa Lý tới rồi!”
“Lý công , ở đây ở đây, vị trí của cậu vẫn chừa sẵn này!” Một kẻ có nốt ruồi ở khóe miệng, cái chân khiễng bên một gã ngốc đang cười hì hì chảy cả miếng.
Nhị Ngốc, Lưu Căn!
“Lý Niên, mau lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây đứng cho hẳn !” Một quan sai quát lớn: “Dẫn người ra chọn ! Ai lần này còn được chọn thì sung Tiên phong doanh!”
Sắc mặt Lý Phong biến. phong doanh, đó chẳng khác nào đỡ đạn trên trường!
“Mang các cô lại đây!”
Phụt
Một nhóm thiếu nữ từ trong phủ nha ùa ra, mặc giản dị nhưng có thể thấy họ đều còn rất trẻ. là có cô nương chạy quá gấpleech_txt_ngu, chú ý nên bị vấp ngã một cú vồ .
Những côvi_pham_ban_quyen gái khác đồng loạt che miệng cười !
“Lưuleech_txt_ngu Nghiên, ngươi vội cái gì chứ? Chạy nhanh cũng chẳng gả đi đâu, ha ha”
“Ai mà thèm rước cái đồ hổ như ngươi , đừng có làm cánh đàn ông khiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vía!”
Thiếu nữ ngã đất chỉ tầm mười sáu mười bảy tuổi, dung mạo thanh tú rạng rỡ, dù là mặt mộc cũng vẫn đẹp hơn gấp trăm lần nhữngleech_txt_ngu nàng mạng xã hội thích làm màu thời hiện đại, vẻ ấy tự nhiên và thuần khiết. Tuy còn trẻ nhưng vóc dáng nàng lại chẳng hề kém cạnh, trổ mã sớm, lớp áo dán sátvi_pham_ban_quyen thểleech_txt_ngu càng tôn lên đường cong mềm .
Lý Phong đang nhìn , nàng lập tức lồm cồm bò dậy, hai nắm góc áo đầy lúng túng.
như cuối cùng đã hạ quyết tâm, nàng tiếng gọi:
“Tướng công!”
Không được!
Thế này thật không được!
Lòng Phong Niên kích không thôi, , là khángvi_pham_ban_quyen cự khôn ! Không vì tiểu nương tử này không đẹp, ngược lại nàng vô cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xắn khả ái, so với các đại minh tinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên màn ảnh cũng chẳngbot_an_cap hề cạnh.
Nhưng đời thuở nhàvi_pham_ban_quyen ai mới gặp mặt lần đầu đã gọi người ta là công?
Dưới thời Tống, giao lưu văn hóa Nam Bắc diễn xuyên, trong giới quan lại quyền , thường gọi nhau là Quan nhân, sau này lan truyền ra dân gian cũng gọi như vậy. Về sau, Quan đổi thành chữ Tương, Tướng là người đứng đầu văn trong triều, địa hiển hách. là Tướng công cũng nhằm tuyên bố chủ quyền của người đàn ông trong gia đình!
Trọng nam khinh nữ!
tưởng dần thay đổi sau khi phụ nữvi_pham_ban_quyen hiện đại được giải phóng.
Tiếng gọi tướng công này của tiểu nương tử chẳng phải là đã coi hắn chồng rồi sao?
Điều xử là sau khi Lưu Nghiên bò dậy, nàng lại đưa tay chỉ vào một gã hán tử đen nhẻm, vạm vỡ: “Ta muốn hắn!”
Cái quái gì thế , thật là xấu hổ tận cùng!
Lý Phong Niên thấy sắc mặtbot_an_cap gã đen nhẻm kia tái mét, đầu ngoẹo sang một bên, mắt trợn trắng, thế mà lại thẳng cẳng ngất xỉu ngay tạileech_txt_ngu chỗ. tượng dường như mọi người đã quá quen thuộc. đến khi một người phụ nữ mông to khác chộpleech_txt_ngu lấy tay gã đen nhẻm, mắng :
“Lưu , cái đồ hổ nữ nhà ngươi, Hắc ca là của ta, ai cũng được cướp!”
Gã hán tử đen kia bỗng chốc bật dậy, vẻ mặt hớn hở: “Nương tử, chúng ta đi thôi”
Chuyện này là thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào?
Lưu Nghiên rõ rất xinh đẹp, trong số mười mấy cô gáivi_pham_ban_quyen ở đây, nàng là người nổi bật nhất, từ nhan sắc cho đến vóc dángleech_txt_ngu. Cưới được vợ như vậy, chẳng phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nằm mơ cũng bật tỉnh giấc sao?
Lưu Nghiên tức khắc quýt, mặt đỏ bừng vì giận, nhưng nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô gái khác nhanh chân nàng, loáng cái mấy người đàn ông chân tay lành lặn. Trên sân chỉ còn lại Lý Phong Niên, một què, và gã mù!
“Lý công , cậu còn chưa biết sao?” Lưunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quèbot_an_cap nhỏ: “Con Lưubot_an_cap Nghiên có số phu”
Nghiên là con gái nhà ở bên cạnh, cha mất sớm, mẹ già yếu, lại còn trai em gái. Thuếbot_an_cap thân của triều đình nặng, gia đình không gánh thuế cho chừng ấy miệng ăn nênleech_txt_ngu nàng bị đẩy ra ngoài tham gia mắt.
Theo lývi_pham_ban_quyen nói, với nhan sắc của nàng thì không khó để tìm , thực cũng đã tìm được mấy nhà. Nhưng không một ngoại lệbot_an_cap, sau khi nàng gả đi là người ông đó lại gặp chuyện chẳng lành!
đàn đầu tính tình thật thà, lúc đi làmbot_an_cap bị đá trên núi lăn xuống đè chết
Người đàn ông hai là mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con ma , đêm tân hôn uống say đâm sầm vào bậc đá trước cửa phòng
Cứ thế, danhleech_txt_ngu tiếng hổ nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khắc truyền đi, không còn dám rước nàng nữa!
lần này còn khôngvi_pham_ban_quyen gả đi được, nàng bị quanleech_txt_ngu phủ bán vào kỹ viện của nước!
“Người mù, người quèvi_pham_ban_quyen” Lưuvi_pham_ban_quyen Nghiên sốt đếnleech_txt_ngu phát khóc, nàng bước tới trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt Lưu què tử: “Lão , xin ông hãy làm phúc mà nhận thiếp đi”
“Không không không, ta sợ chết lắm Đại ca nha dịch, mau mau tìm lang trung” Lưubot_an_cap què tử ôm chân, vẻ mặt vô đau đớn, run .
Niên: “Cái đệch, diễn sâu thật !”
Lưu Nghiên thật sự bị chọc phát khóc, mắt đỏ hoe, nàng quẹt nước mắt, nhìn về phía Lýbot_an_cap Phong Niên Nhị Ngốc.
Chẳng lẽ ta còn không bằng một tên ? Lý Niên thầm .
Nhưng các gái không chọn hắn cũng có lý , nhà hắn thật sự nghèo, gả qua đóbot_an_cap cầm cái đói. Hơn lại không ruộng đất, chẳng thấy chútleech_txt_ngu hy vọng nào, họ thà vào viện còn hơn là cho hắn!
Lưu Nghiên cũng nghĩ vậybot_an_cap!
Nhưng nếu năm nay nàng không gả đi, không chỉ bản thân phải vào kỹ viện mà gia đình còn phạt gấp đôi tiền !
vậy, khổ một chút cũng saovi_pham_ban_quyen, cùng lắm sau này nhiều hơn, nuôi sống đình hai người vẫn tốt hơn là bị phạt gấp đôi.
Hơn nữa, mới cưới còn được miễn thuế một mà!
“Lý ca cưới em, cưới có được không?”
Mỹ nhân điệu này đôi mắt đẫm lệ, nước mắt cứ thế lã chã rơi xuống, nàng nắm chặt lấy tay Lý Phong Niên không buông, sợ hắn chạybot_an_cap mất!
“Ha havi_pham_ban_quyen, một đứa khắc phu, một rớt mồng tơi, đúng là mộtvi_pham_ban_quyen cặp trời sinh!”
“Cái ổ chó nhà Phong Niên ấy à, con bé Lưu Nghiên này cũng thật khổ , tabot_an_cap sợ nó gả qua đó chết đói mất!”
“Biết đâu Lý Phong Niên kia lại đổi tính nết thì sao?”
đúng đấy, Phong Niên hắn không chỉ đổi mà đến cả linh hồn cũng đổi luôn !
“Tướng côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nếu không thubot_an_cap nhận , thiếp thật sự chẳng còn nơi nào để đi nữa!” Nói đoạn, Lưu Nghiên quỳ xuống trước mặt Lý Phong Niên, đôi mắt to tròn nhìn đầy khẩn cầu.
“Thiếp tuy từng có mấy đời chồng đoản mệnh, nhưng vẫn còn thân xác vẹnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toàn. Thiếp cũng biết mình xứng với , nhưng thiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không sống nữa rồi Cầu xin tướng công hãy cưới thiếp Cầu xin chàng”
“Công tử, cưới thiếp đi, thiếp ăn ít lắm, lại làm được nhiều việc Thiếp may vá thêu thùa, cảbot_an_cap cày cấy ruộng vườn, thiếp thật sự ănbot_an_cap rất , rất ít thôi”
Lý Phong Niên cũng bị làm cho choáng váng!
Chưa baoleech_txt_ngu giờ có một ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phụleech_txt_ngu nữ nào lạileech_txt_ngu khao khát được gả chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn đến thế
“Lý công tử, cưới được, người nữ này không cưới được đâu!” Trương và mấy vịbot_an_cap thúc trong làng Kim Thủy đều có mặt, vội vàng cản hắn.
“Phải Lý công tử, hình cậu đã yếu ớt, vạn nhất con hổleech_txt_ngu nữ này chếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì không đáng đâu!” Một người trong nhà Trương chỉ vào Lưu : “Nó là to khéo đẻ thật, nhưng nó đã chết mấy đời đàn ông rồi đấy”
“Lý tử, cậu hãy nghe lời khuyênbot_an_cap, hổ nữ không chạm vào được đâu! cậu là hộ khẩuvi_pham_ban_quyen đen, trong huyện trong xã mở một mắt nhắm một mắt chobot_an_cap đã không dàng gì, thêmbot_an_cap một miệng ăn làvi_pham_ban_quyen phải thuế đấy!”
“Phải đó Lý công tử, cậu đừng chỉ nhìn mỗi cái mông to của ”
Không!
Lưu Nghiên liều mạng lắc đầu, nước mắt tuôn rơi lả chã, trông vô cùng đáng thương. Nàng không hề kịch, thực sự là tủi và cùng đường.
“ nàng!” Lý Phong Niên lên .
Đám làng đang ồn àonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỗng chốc im bặt, ai nấy đều ảo não đấm ngực dậm . mắt như tinh của Lưu Nghiên lập tức sáng rực lên!
“Cảm ơn lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt của người, dẫu có khắc chết thì cũng coibot_an_cap như tại số vậy!” Lý Phong Niên cười khổ, đỡ Lưu Nghiên dậy. Hắn liếc nhìn tên ngốc đang chảy nước miếng bênleech_txt_ngu cạnh, trongvi_pham_ban_quyen lòng cảm thấy không mấy thoải mái.
Chọn đi chọn lại, cuối cùng chỉ còn hắn và một tên ngốc sao?
Vị quan nha dịch cười hớn hở, như sợ hai người bọn họ đổi ý, lập tức viết hai người một thẻ bảo ký điểm chỉ!
tre thư được Lý Phong Niên mang !
“Đi thôi, về nhà!”
Lý Phong Niên liếc nhìn Lưu Nghiên một cái.
Chà! Tự nhiên lại nhặt được cô vợ béo trắng này!
Lưu Nghiên một lâu mới định thần lại, vội rảo bước theo Lý Phong Niênbot_an_cap về nhà. Cô sợ đi quá gần, nên cứ dè dặt từng bước, lúc nào cũng quan sát sắc mặt hắn.
Không chỉ cô thấy không chân , Lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phong Niên lại càng thấyvi_pham_ban_quyen hoang đường hơn!
Đileech_txt_ngu câu cá mà cũng được cô vợ xinh như tinh thế này sao?
Dù sao đi nữa, gạo đã nấu thành . Lý Phong trở về căn nhàbot_an_cap gỗ nhỏvi_pham_ban_quyen ở lưng chừng núivi_pham_ban_quyen. Trước nhà có một mảnh sân rào giậu, bỏ hoang từ lâu, cỏ dại mọc um tùm. nhà có hai gian, đắp bằng bùn trộn vỏ cây, mái lợp cỏ tranh, nước mưa men theo kẽ dột xuống tận trong .
Bị dột rồi!
Một gian đặt và chăn nệm, gian kia kê chiếc bàn gỗ cùng mấy cái đôn gỗ và cái vò gốm. Ở triều đại này, đồ ăn phần lớn đều lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hấp nấu canh. cả làng, Phongvi_pham_ban_quyen Niên chưa từng thấy cái chảo sắt nào.
Thấy cảnh tượng này, Lưuleech_txt_ngu khẽ nhíu mày. Phong Niên đang định thích mộtbot_an_cap phen, vừa xuyên không tới nên nhà cửa mớivi_pham_ban_quyen ra nôngbot_an_cap nỗi này, mấy ngày nay vẫn chưa kịp dọn dẹp, cũng chẳng có tiền sắm sửa gì. Thế nhưng chân mày Lưu Nghiên nhanh giãn ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sao cô vẫn còn đôi bàn tay, đi làm thuê kiếm tiền.
“Tướng công mau đi nghỉ ngơi, thiếp đi lấy nước cho chàng ngay đây.”
Dù thì cô cũng đã gả đi rồi!
Thuyền theo lái, gái theo chồng.
Mẹ nói, phận đàn bà nhất định phải siêng năng một chút, tuyệt đối được để nhà chồng ghét bỏ trả về, nếu không cả nhà thật không sống nổi qua thuế năm sau !
cần cô chỉ xuống đồng, trồng trọt gì đó, ra sức làm thêm nữ chánh, ngày tháng chắc chắn sẽ khá khẩm lên thôi.
“Tướng công đừng lo lắng, ngày mai thiếp sẽ chịu ít kim về, đêm thêu , chắc bù đắp chi tiêu nhà!” Lưu mỉm cười nói.
Vốn đường nét của cô đã rất thanh tú, cười lên lại càngleech_txt_ngu xinh đẹp hơn, khiến Lý Niên không khỏibot_an_cap nhìn đến ngây người, đồng thời trong lòng vô cảm thán:
“Biết tìm đâu cô vợ tốt thế này chứ?!”
Phụ mông to, dễ sinh nở, dù ở bất cứ làng quê nào cũng đều là “hàng hiếm” cả.
Trong thời đại cơm không đủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , lấy vợ phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn vào mặt mà sự đầy đặn, khung xương phải đủ lớn. Phụ như vậy mới có sức lựcvi_pham_ban_quyen, làm việc người khác, dại cũng được nhiều hơn.
Lưu Nghiên ấn Lý Phong Niên ngồi xuống ghế, rồi lóng ngóng chiếc sứt mẻ, múc một nước từ chum mang .
“Tướng công, mời uống nướcvi_pham_ban_quyen.”
Phong Niên mỉm cười lắc đầu, bát nước rồi vào cái gốm thường để nấu trà. Thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tế đó chỉ là một cái hũ gốm nhỏ, thời này người ta dùng đồ gốm là chính.
Nghiên khẽ cắn môinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dưới, vành mắt lại đỏ lên: “Tướng công là đang chê thiếp, thiếp mà”
“Được rồivi_pham_ban_quyen, được rồi.” Lý Phong Niên ngắt lời cô. Hắn thầm nghĩ mình chẳng bai chút nào, mừng còn không kịp nữa là!
“Nước nàybot_an_cap không phải không uống, là phải đun mới uống được, hiểu không?”
tế dân trong làng, kể mấy xã lân cận, Lý Phong Niênbot_an_cap đều đã tìm hiểu qua, mọi người đều uống nước trực tiếp từ chum, hoànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net toàn không có khái niệm đun sôi. Nhiều người đi làm đồng khát còn vục nước dưới mương lên luôn!
ra nước tướng công uống là phải đun cho bọt!
Lưu Nghiên ban thấy thật lạ lùng, nhưng lập tức thích nghi ngay, chủ động đi thêm củi nhóm .
là người tốt.
Lý Niên nhìn một hồi, được một bộ y bằng vải của mình đưa cho Lưu Nghiênleech_txt_ngu: “Em tạm đồ của ta đi, thay quần áo này ra. Trong đã hết từ sớm, ngày mai ”
“Ta ! Nếu em chê nhà , có rời đi bất cứ lúc nào!”
vốn nói ngày mai sẽ nghĩ kiếm , tiền đâu có dễ kiếm như vậy? Lục lại ức mười năm của chủ, phần lớn đều dựa vào sự tiếp của dân làng, cộng thêm việc câu cá hay bắt mấy con thú , sống sót đượcvi_pham_ban_quyen đến đã là tốt lắm rồi.
Dân làng , chưa bao giờ để hắn đến mức chết đói!
Lưu Nghiên tưởng Lý Phong Niên lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn đuổi mình , bèn túm ống tay áo của hắn: “Tướng công không, Đương giabot_an_cap, xin chàng đừng đuổi đi, đừng trả thiếp về.”
Nói , cô chực trào nước mắt.
Thời buổi này nếu bị về, dịchbot_an_cap sẽ đánh chết cô, hoặc bán vào kỹ viện của phủ.
“Không phải đuổi em đi rồi, em đi thay quần áo đi!” Lý Phong Niên bộ đồ vào tay cô, bảo cô phòng thay: “ đi tìm Trương thúc một lát, dù sao hôm hai cũng là ngày thành thânleech_txt_ngu, không thể để bụng đói được!”
Lý Phong Niên tìm nhà Trương thúc, mượn hai đấu lương thực thô con chép lão vừa mới đánh được.
Sau khi trở về, hắnleech_txt_ngu nhanh làm thịt cá chép ngốc nghếchvi_pham_ban_quyen kia, vò gốmbot_an_cap hầm. Lục lọi hết các bình lọ trong nhà, hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy mấyvi_pham_ban_quyen hạt muối cuối cùng, trút hết cả .
Nghiên thay bộ đồ , vừa bước thấy vậy liềnvi_pham_ban_quyen cuống : “Đương gia để thiếp làm , chút việc nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao có thể để động tay được.” Cô rất sợ Phong Niên trả mình vềbot_an_cap, nên cố gắng thể hiện thật tốt.
Chẳng mấy chốc, một nồi canhbot_an_cap cá thơm nức mũi nấu xong!
Lưu Nghiên múc một bát lớn, cẩn thậnbot_an_cap bưng đến trước mặt Lý Phong Niên: “Đương gia, dùngbot_an_cap canh cá ạ.”
“!”
Lý Phong húp , canh cá có bỏ muối, thật tươi ngon!
Ở đại, nấu canh cá có thể biến hóa , nhiều hơn cả các tư của giáo viên trong ổ cứngleech_txt_ngu. Nhưngbot_an_cap ba mươi qua, kẻ thường xuyên mỗibot_an_cap ngày chỉ ăn một cháo lúa mạch thô như hắn, thì canh cávi_pham_ban_quyen này là món mỹ vị nhất trần đờibot_an_cap!
Thấy Lưu Nghiên vẫn ngoan ngoãn đứng một bên, Lý Phong Niên nhíu mày: “Em không ăn ?”
“Đương gia đi, thiếp húpleech_txt_ngu chút nước thừa là được rồi.” Lưu Nghiên , cổ họng không tự chủ được mà nuốt .
Lý Phong Niênleech_txt_ngu lấy một cái bát, cho Lưu mộtleech_txt_ngu bát canh, còn hơnleech_txt_ngu nửa thịt cá vào tay cô: “Ăn đi, emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo ta ngàyvi_pham_ban_quyen đầu tiên, làm gì có đạo để em nhịn đói!”
Lưuvi_pham_ban_quyen Nghiênbot_an_cap nhìn bátbot_an_cap canh thơm phức, vành mắt lại đỏ hoe.
“Đương gia ăn đi thiếp thật sự ăn rất ít, ăn không hết đâu! Đương với thiếp đã tốt lắm , vừa vào cửa khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đánh thiếp, đã mãn nguyện lắm rồi.”
khí của triều đại nàyvi_pham_ban_quyen là trọng khinh nữ, nhiều nữ tử ngày đầu tiên về nhà chồng có thể bị chồng đánh cho một trận tơi bời để thị uy. chí có những người còn bị đem bán, chẳng biết bán đi đâu, chắc chắn phảibot_an_cap nơi tử tế gì.
Lý Phong Niên cuối cùng cũng hiểu ra, Lưu Nghiênleech_txt_ngu cứ luôn nhấn mạnh mình ăn ít là vì không muốnvi_pham_ban_quyen hắn gửileech_txt_ngu cô về!
“Ăn hết đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không nói gì nữa!” Lýleech_txt_ngu Phong Niên mặt, giọng điệu cũng lạnh lùng hơn vài phần.
Nghiên nghe vậy liền cuồng, tức giận nên lập tức ngoanbot_an_cap ngoãn canh . Có điều cô vừa ăn vừa nước mắtbot_an_cap, dángbot_an_cap vẻ tội khiến Lý Phong Niên không nỡ bắt nạtleech_txt_ngu thêm.
“Lý ca thậtbot_an_cap tốt Nhà thiếp năm cũng chẳng được ăn mộtbot_an_cap bữa thịt, toàn lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rau dại ăn kèm khoai dây, ăn nhiều là đau ” Lưu Nghiên nhỏ giọng nói.
Khoai dây thì Lý Phong Niên chẳng lạ gì, là một loại rễ dây leo mọc trên núi, vừa đắng vừa , vốn dĩ không thể là thức ăn. những người cònvi_pham_ban_quyen đường sống thì ngay cả khoai dây cũng phải dốc sức màbot_an_cap đào.
Đó lương thực cứu của gia đình qua đông!
“Yênvi_pham_ban_quyen tâm , em đã đến nhà ta thì ta sẽ để em phải đói !”
Phong Niên thấy có chút xót xa.
Để vợ mình phải nhịn đói, hắn không làm nổi.
Dù sao cũng một người xuyên không, nắm giữ không ít năng tiên tiến, tổngbot_an_cap không đến chết đói ở cổ đại nàybot_an_cap !
no, Lưu nhìn hắn, khuôn mặt đỏ bừng, không tại sao đặc biệt căng thẳng, hai nắm lấy vạt áo run rẩy.
“Đương gialeech_txt_ngu, nghỉ nghỉ ngơi thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứ ạ?”
“Thiếp thiếp hầu chàng cởi áo”
“Cởi áo!”
Lý Phong nước miếng một cái.
Tiết trời đầu xuân , sao bỗng dưng lại thấy nóng nực thường thế nhỉ?
“Hay là hay chúng ta riêng?” Lý Phong Niên ngừng hỏi.
“ thế sao được?” Lưu Nghiên lập tức cuống , “Thiếp đã là người của chàng rồi, sao có thể ngủ riêng? Nếu chuyện này truyền ra , các thím thôn sẽ cười nhạoleech_txt_ngu chàng mất, thiếp không thể người coi thường chàng được!”
Thiếu nữ độ trăng tròn, thân thể mềm mại nhưleech_txt_ngu nhung!
Phong Niên dù sao cũng từng kinh qua sự “dạy dỗ” tận tình của hàng chục vị giáo viên trong ổ cứngleech_txt_ngu, học hỏi không ít kỹ kỳ môn, làm sao có không động lòng cho được?
Lưu Nghiên nhìn người nam nhân trước , trong lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trànleech_txt_ngu đầy cảm kích, gương đỏ bừng. Thực ra bản thân nàng cũng chuẩn bị tâm lý sẵnbot_an_cap sàng.
Nhưng chuyện này, dù bị hay chưa thì cũngleech_txt_ngu luôn có lần đầu tiên.
Nghiên đích thân giúp Lý Phong Niên cởi áo.
Căn nhà ráchbot_an_cap nát, chiếc giường gỗ cũ kỹ kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tức khắc trở nên quá , không chịu sức nặng.
Kẽo kẹt
côn trùng kêu vang đầu xuân.
Tình ý nồng đượm đêm xuân.
Sáng hôm sau!
Động tĩnh bên cạnh khiến Lý Phong Niên tỉnhvi_pham_ban_quyen giấc. mở mắt ra thấy Lưu Nghiên đang rén bước đi.
Chỉ dáng đi kia rõ ràng trông rất không !
Hỏng , tối qua cả đều là lần đầu nghiệm, khó tránh khỏi việc không kiểm được cường độ.
Khó tránh khỏi có chút thô bạo!
Lý Phong Niên xót xa, đây chính người đầu của hắn, bất kể ở kiếp trước hay kiếp này.
Tất hắn thương nàng thật .
Lưu Nghiên đã xong nước , cháo ngũ cốc thô, ân cần hắn dậy, lại còn dọn dẹp trongleech_txt_ngu ngoài nhà cửa đâu ra đấy, vôbot_an_cap cùngvi_pham_ban_quyen ngăn nắp.
Lúc sáng sớm, có một người vội vã đi . Thấy Lưu , ông ta nở nụ cười nói: “ Phong Niên đâu? Cái thằng nhóc đó không lẽ vẫn chưa ngủvi_pham_ban_quyen dậy ?”
“Để chú cho nghe, trẻ các cháu cũng phải vừaleech_txt_ngu thôivi_pham_ban_quyen, để hỏngbot_an_cap mất thân thể đấy nhé!”
Người nàyvi_pham_ban_quyen Lưu Nghiên đã từng gặp, là Trương thúc, người rất thân thiết Lý Phong Niên. nàng lập tức đỏ bừng lên như gấc chín.
“Trương Trương , không có đâu ạ.”
“Đương gia, Trương thúc tìm chàng kìa!”
Phong Niên bước ngoài, thấy Trương thúc đang vận đồ săn bắn, hắn khẽ cau mày:
“, định rừng sao?”
Thời đại này, chỉ dựa trồng trọt thì nông dân căn bản không thể đủ đủ . Vì thế, nhiều người lúc xuống ruộng là nông dân, khi lên núi lại làbot_an_cap thợ săn. Săn bắn đã trở thành chuyện bữa của bọnvi_pham_ban_quyen họ.
Trương thúcleech_txt_ngu vỗ Lýbot_an_cap Phong Niên, nóivi_pham_ban_quyen: “ con, lấy vợ rồi thì không thể giống như đây, một thân một mình ăn là cả nhà không đóibot_an_cap nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Cậu phải học cách chăm lo cho gia , chăm lo cho người phụ nữ của mình!”
“Vào rừngvi_pham_ban_quyen vớivi_pham_ban_quyen , trong rừng có tốt đấy!”
Lý Phong Niên suy nghĩ một lát. Lúc , làm sao để kiếm đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hũ vàng đầu tiên mới điều quan trọng nhất. Nếu săn được con mồi trên núi, thể mang vào thành lấy tiền.
Trongvi_pham_ban_quyen thôn Kim Thủy lão thợ săn Trầnleech_txt_ngu thường xuyên lên núi săn . thời đại này, một thỏ rừngbot_an_cap có thể được hai mươi văn tiền. văn tiền mua được một cái bánh màn thầu, ba văn tiền được một ngũ cốc thô.
“Được, , cháu đi với !”
Lý Phong Niên lại món cốc thô kia, thật sự là nuốt không trôi!
Ngũ cốcleech_txt_ngu thô đượcleech_txt_ngu trộn lẫn từ kê, cao , lúa, tiểu mạch, đại mạch, gai Nóivi_pham_ban_quyen là nhiều thế thôi, nhưng thực chất toànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là những loại hạt kém chất lượng nhất.
Nó giống như việc trồng lúa ở miền Nam, sau , hạt lúa còn sót lại ruộng đều là hàng phế phẩm. Dù rất khó ăn nhưng đó lại là lương thực nhất để tầng lớp dưới đáy xã hội duy trì sự sống.
Lương thực ngon đã nộp sạch làm thân từ lâu rồi!
Sănvi_pham_ban_quyen được thỏ rừng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể mua được sáuvi_pham_ban_quyen ngũ cốc thô, dùng để nấu cháo thì đủ cho một gia đình ba ăn trong nửa tháng!
Người đây tôn sùng việc không ăn sau giờ Ngọ, nhưng sáng nhất định phải vì còn phải xuống ruộng . trưa không họvi_pham_ban_quyen không muốn ăn, là vì quá nghèo, không có đủ thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn nên phải nhịn!
Kiếp Lýbot_an_cap Phong Niên vốn là đứa trẻ vùng cao, đường đối với hắn không hề khó đi. Hơn nữa, sau núi phần lớn là rừng trúc, người thôn thường xuyên đây đào rau , nấm rừng nên có rất nhiều lối mòn.
Trong tâm trí hắn thấp thoáng hiện lên hình ảnh Lưu Nghiên dặn dò hắn nhớ về sớm.
Trong nhà có một người phụ nữ thật tốt!
Giữa rừng sâu!
“Nhóc con, ở sâu trong núi này có muối đấy!” thúc hạ thấp giọng nói.
Muối!
mặt Lý Phong Niên biến , trong lòng không hãi.
đại này, muối là vậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tư do triều đình kiểm soát, thậm chí còn là vật tư chiến lược liên quan đến quân sự. Ngườivi_pham_ban_quyen có thểbot_an_cap không ăn cơm, nhưng tuyệt đối không thể thiếu muối ngày. Đặc biệt khi hành quân đánh , muối thứ khôngbot_an_cap thiếu. Không có muối thì sẽ không cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sức lực!
chính vìleech_txt_ngu thế, việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net buôn bán muối lậu là trọng tội xử trảm! Dân muốn mua chỉ có thể các hàng muối của phủ. Nhưng giá muối của quan phủ cực kỳ cao, lên trăm tiền một cân. Rất nhiều người đừng nói là ba trăm văn, ngay ba văn tiền cũng khó mà đâu ra .
Thông thường, giá muối cao gấpleech_txt_ngu trăm lần giá ngũ cốc thô!
Nhưng trên chính sáchleech_txt_ngu dưới có đối sách, giá caoleech_txt_ngu cũng có liều mạng đi buôn muối lậu. Giá muối lậu rẻ hơn một nửaleech_txt_ngu, nhưng cũng phải mất hai văn tiền . Dân nghèo không dùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nổi, đành phải dùng một thứ gọi là “vải muối”.
Họ đem vải trong nước muối một lượt rồi phơi khôbot_an_cap, trên vải còn sót lại các tinh thể muối. Khi nấu cơm, chỉ cầnleech_txt_ngu miếng muối đó nhúng qua làvi_pham_ban_quyen được. Thường thì mộtleech_txt_ngu miếngleech_txt_ngu vải muối dùng đến nửa tháng, cho đếnbot_an_cap nhúng vào mà cơm vẫn nhạt thếch mớibot_an_cap thôi.
Thậm chí có những dùng nổi vải muốileech_txt_ngu, họ phải phơi muốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ nước của người hoặc súc
Muối là vật tư quan trọng, buôn lậu mà bị quan phủ bắt thìvi_pham_ban_quyen chắc bị rơi đầu. Thế nhưng người đến mức chẳng sợ cả cái chết . kẻ buôn muối lậu cũngvi_pham_ban_quyen như những kẻ buôn hàng cấm thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiện đại, dù bị trấn áp tục nhưng chưa bao giờ tuyệt diệt!
Trong đầu Lý Phongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Niên đã nảy ra ý định buôn muối lậu!
Chỉ là thứ này một khibot_an_cap phát hiện sẽ mất đầu như chơi!
“ đừng quá lo lắng, tôi sẽ không tố giác cậu đâu!” Trương Thiết Đầu nói, “Buôn bán muối lậu là chết, nhưng chỉ cần không bị bắt thì chẳngbot_an_cap có tội tình gì cả. đời này, kẻ làm nghề này không ít đâu!”
Trương Thiết Đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dẫnvi_pham_ban_quyen hắnbot_an_cap đến dưới một đá ra, vách đá tạo thành một cái hang lõm vào vách , nước không dội vào bên trong. Phíabot_an_cap là đá lởm chởm, xung đầy bụi cây rạp.
Hắn lập tức nhìn thấy một khe nứt hơn mườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mét, chỉ nửa mét và sâuvi_pham_ban_quyen cũng hơn nửavi_pham_ban_quyen mét. Trên vách đá và dưới đáy khenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rải rác những tinh thể màu trắng.
Những tinh thể trắng này to nhỏ không đều, vô cùng vụn vặt. Lý Phong Niên quệt một rồibot_an_cap lên đầu lưỡi nếm thử, lập vui khôn xiết.
đá!
Lý Niên năm khi học tiết hóa họcbot_an_cap từng thấy hình dạng của , nó là những tinh thể màu vàng nhạt, đỏ hoặc đen, thành chính là Natri Clorua, cũng là thành phần của muối!
Đây là mỏ , nữa lại là loại muối đá thượng hạng có độ thuần khiết cực cao!
“Chỗ này tôi phát hiện ra khi đi săn!” Trương Thiết Đầu nói, “Lý côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tửleech_txt_ngu cứ ở hái muối, tôi đivi_pham_ban_quyen xem mấy bẫy thòng lọng đặt mấy hômleech_txt_ngu trước xem có bắt được con mồi không!”
“ đượcleech_txt_ngu!”
Hù
Lồng ngực Lý Phong Niênleech_txt_ngu phập phồng không yên.
mới biết trữ lượng của mỏ muối này lớn đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mức nào?
Trời mới biết nóvi_pham_ban_quyen cóbot_an_cap bán được nhiêu tiền?
Trời mới biết lúc hắn đang kích đếnbot_an_cap nhường nào!
đấy! còn thơm hơn cả phụ nữ!
Buôn lậu muối là tộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chết người!
Thế nhưng dưới thúc đẩy của lợi nhuận khổngbot_an_cap và khát vọng sinh tồn, có kẻ sàng mạo hiểm .
Đến nghèo còn chẳng sợ, thì sợ gì cái chết?
Lý Phong Niên cởi áo ngoài, nhảy xuống nứt nhặt nhiềuleech_txt_ngu vụn đá. tảng đá thuộc quặng muối đá vốn , gầnbot_an_cap như cứ là vỡ. Hắn chừngleech_txt_ngu năm cân, dùng áo đay bọc bên hông.
Đống đá này mang về phải trải qua mấy bước xử lý mới chiết tách được muối thô, nhưng việc đó đối hắn chẳng gì.
Nửa canh giờ sau, Trương Thiết Đầubot_an_cap rừng chui ra, trên vai còn gánh một conbot_an_cap hươu nhỏ. Con hươu này không lớn, nặng chừng ba bốn mươi cân, nhưng đã có thể bán được khối tiền!
“Trương thúc, con hươu này cừ thật đấy!” Lýleech_txt_ngu Phong Niên nói.
“Về chia ra mà !”
Dưới chân núi sau làng!
Nông dân làng Thủy khai khẩn ít ruộng nương ở đây, nói theo cách Phong Niên thì nếubot_an_cap ở hiện đại, nơi nàyleech_txt_ngu chắc chắn là danh thắng ruộng bậc thang năm sao. Đang lúc vụ xuân, nhiều dân đang làm lụngleech_txt_ngu trên đồng.
“Mặt trời sắp xuống núi rồi, cái cậu thư sinh làng giờ chưa về nhỉ? Trong nhiều lợn rừng gấu , hay là xảy ra chuyện rồi?”
Thời buổi này, dânleech_txt_ngu làng vào núi bị lợn rừng hay vồ không phải chuyện hiếm!
“Hay là bảo thôn trưởng người vào núi tìm thử xem?” Mộtbot_an_cap người phụ nữ dángvi_pham_ban_quyen người đà lo lên tiếng.
“Dabot_an_cap dẻ Lý công tử mịn thế kia, trong núi lại lắm muỗi mòng, lại chẳng có kinh nghiệm đi rừng, tội nghiệp con bé Lưu Nghiên kia, vừa mới qualeech_txt_ngu đã sắp thành góa rồi!” Một người khác chêm vào.
“Này, lão Trần nhà bàbot_an_cap thường xuyên vào đàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sản vật, hay là bảo ấy đi tìm một chuyến đi?”
Dân làng vốn chất phác, ngày thường hay ra tiếng vào, nhưng không nỡ Lý Phong Niên bị gấu vồ chết.
“Trong núi tôivi_pham_ban_quyen rành lắm, dù nguy hiểm đến mấy cũng không để công tử đó là , cậu ấyvi_pham_ban_quyen về rồi kìa!” Mọi người ngẩn ra, thấy bóng dáng Lý Phong trên núi.
“ ấy cõng cái gì thếbot_an_cap?”
“Trời đất , đó một con hươu to quá kìa!”
“Chỗ phỏng chừng ít cũng được ba mươi cân nhỉ? Lý công tử thật thần thôngbot_an_cap quảng đại, lần đầu được hời thế này!”
Con hươu này donội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lý Phong Niên vác hộ Trương Thiết Đầu, nên mọi cứ là hắn được!
Mấy thím bà cô trên nhìn chằm chằm vào con hươu chết trên vai hắn, đôi mắt sángvi_pham_ban_quyen rực. Thời này săn được con thỏ đã đủ cho nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn kèm lương thực thô tháng trời, huống chi hơn ba cân thịt!
Tay thợ sănleech_txt_ngu ở phía làng đã một tháng nay chưa săn được gì rồi!
“Lý tử, cậu săn được đâu thế? Để khácvi_pham_ban_quyen tôi bảo nhà tôi vào núi cầu may xem sao!”
“Đúng đó, cô dâu nhà họ Lý thật đấy, hươu thế kia, đổi thànhbot_an_cap lương thực thô thì để chọi qua mùa đông nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi!”
“Lý tửvi_pham_ban_quyen ăn thịt hươunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bổ người, buổi tối nhớ phảibot_an_cap ra sức nhé” Mấy bà thím cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rộ lên, vài cô nàng trẻleech_txt_ngu tuổi thì đỏleech_txt_ngu bừngbot_an_cap cả mặt.
Dân làng tính tình trực, câu chuyện tiếu lâm thế này vẫn thường xuất hiện trên đồng ruộng.
Lý Phong Niên mỉm , không đểvi_pham_ban_quyen ý đến họ.
đến sân của nhàvi_pham_ban_quyen gỗ, mắt Phong Niên lên. Cỏ trong sân đã được sạch sẽ, ba mảnh đất nhỏleech_txt_ngu cũng được xớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên, Lưu Nghiên đang cầm cuốc đất.
“A Đương gia, cuối cùng chàng về rồi!” Lưu quăng cuốc, chạy lạch bạch tới nhìn trái nhìn phải, sợ hắnbot_an_cap gặp chuyện gì chẳng lành.
Lý Phong Niên xoa đầu nàng, cười nói: “Thímleech_txt_ngu Trương em ra đầu tìm ta năm sáu lần, ta chẳng đã bình vôleech_txt_ngu sự trở về rồi sao!”
Mặt Lưu Nghiên đỏ bừng ngay lập tức, gằm xuống gần dán vào ngực. đầu ở bất kỳ thời đại nào cũngleech_txt_ngu có hiệu quảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhất làbot_an_cap trong triều đại phongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này. Lưu Nghiên vốn mang tư tưởng phong kiến, coinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây là hành động cực kỳ thân , nhiên là thùng.
Khiến Lý Phong Niên chẳng nỡ trêu nàng nữa!
“Vợ ta giỏi quá, còn biết trồng rau nữa à?” Lý Niên ngợi.
Lưu nhướng mày, có chút tự hào: “Thiếp mượn cuốc của thím Trương đấy, lát nữa chợ mua ít hạt giống về trồng là ta có rau ăn !”
Lúc này Lưu mới ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con hươu sau lưngleech_txt_ngu Lý Phong Niên, mắt nàng sáng lên: “Tướng , chàng chàng săn được hươu sao!”
con hươu này có ýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩa gì, tình cảnh túng quẫn củabot_an_cap ngôi nhà này ít nhất cũng sẽ được giảm bớt rất nhiều!
Lưu Nghiên không khỏi kinh ngạc tột , nhìn Phong đăm đăm!
“Cái là hươu của Trương thúc, ta chỉ ông ấy”
Lý Phong Niên nóileech_txt_ngu , Trương Thiết Đầu đã ngắt lờibot_an_cap: “ của cháu cái gì? Con hươu này coi như quà mừng ta tặng hai đứa nhân dịp đại hỷ!”
“ lửa đi, tối nay hầm hươu!”
Trương Thiết Đầu nhanh nhẹn đặt con hươu lên tấm , định hạ cắt!
“Con hươu này chúng ta ăn sao?” Lưu Nghiên càng kinh ngạc , “Mang ra chợ đổi được khối tiền và lương thực đấy, không được lãng phí đâu!”
Lý Phong Niên mỉm nói: “Emvi_pham_ban_quyen thế , cơ thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn còn lớn, không ăn ngon một chút sau này sẽ sinh bệnh mất!”
“Vả xương đáng tiền, ta ăn xương thôi! Chỗ thịt và hươu còn lại tách riêng ra, bán cũng không đâu.”
Thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net buổi người ta chuộng thựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tế, thịt mỡ làleech_txt_ngu nhất vì có thể rán lấy mỡ, là kinh tế nhất. Sau đó đến thịt nạc, còn xương thứ ít người mua nhất chẳng có gì để .
cùng da hươu, da thuộc ở Cảnh triều cũngleech_txt_ngu là mặt hàng khan hiếm, có rất nhiều công dụng, tấm da nguyên vẹn sẽ có giá cao .
Trương thúc là một nửa thợ săn, nghiệm xử lý con rất lão luyện, chẳng chốc đã bận rộn xong.
Ông lọc hươu ra, thịt bên trên được sạch sẽ. Một con hươu thu một bộ da, hơn hai mươi thịt và mười cân xươngbot_an_cap. Làm , địnhvi_pham_ban_quyen rời đi nhưng Lý Phong Niên giữ lại, mọi giá phải mời ông ăn một bữa tối.
Lý Niên chặt nhỏ xương, cho vào đun lửa lớn. Lưu đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đun một vò nước, vốn định để uống, nào ngờ Lý Phong Niên lại cho hết đống đá được trong núi , ngay cả hũ gốm cũng thêm vài viên.
“Tướng côngleech_txt_ngu, nấu đá làm gì vậy? Đừng có làm hỏng nồi xương nha” Nghiên cuốngvi_pham_ban_quyen quýt, không thể nổi việc lãng phí thức ăn. Trước đây đã khổ cực quá nhiều, khó khăn lắm mới có đượcbot_an_cap thức ăn ngon, sao có thể phá hoại như thế?
“Lát nữa em biết thôi.” Hắn thản nhiên cười nói.
Lývi_pham_ban_quyen Phong Niên thêm củi, chẳng mấy chốc của canh đã tỏa ra ngào ngạt. Cả ba người đã lâu không ngửi thấy mùi thịt, ai nấy đều không được mà nuốt nước .
“ thúc, chú với thợ săn phía Tây làng thường xuyên đi , ngày mai chú cùng mang thịt đi bán nhé? Cháu ít khi đi chợ, người ta ép giá!”
“Với lại, chắc chắn Trương thúc biết nơileech_txt_ngu nào có chỗ mua muối lậu đúng không?” Phong Niên cười hỏi.
Mua bán muối lậu là trọng tội!
Sắc mặt Trương thúc đại biến: “Thằng bé này, cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ kỹleech_txt_ngu chưa?”
Lý Phong Niên đầu, hắn sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như vậy, dù có phải hiểm!
“Được!”
“Ngày mai, chúng ta vào thành!”
Như đã nói từ trước, số kẻ mình lợi không hềbot_an_cap ít!
Triều đình tuy nghiêm cấm tự ý buôn bán, nhưng bởi lợi muối lậu , nênleech_txt_ngu các phi vụ giao dịch muối lậu dĩ đã có bóng dáng của phủ địa phương nhúng tay vào.
Trong mười dặm tám xã này luôn có một người chuyên môn tìm mối lái muối lậu các phiên chợ để về cho làng.
Ở thôn Thủy, ngườivi_pham_ban_quyen đó chính là Trương Thiết Đầu, cũngbot_an_cap chính là Trương thúc đang đứng mặt Lý Phong Niên. Cả có trăm nhân khẩu, không thể ai cũng nhịn ăn . muối lậu hành sự cùng trọng, chúng không bao giờ mặt lạ, chỉ có kháchbot_an_cap Trương mới có thể giao dịch.
“Này , cháu cầnleech_txt_ngu muối để Trương mua cho! Cái nước lắm, cháu đừng có dấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thân vào!” Trương thúc ân cần dặn .
Lý Niên vỗ vai : “Thúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cháu cẩn thận hơn cả ! Thôi không chuyện đó nữa, trước tiên cứ làm hai cháo xương đã!”
Lưu Nghiên múc ba bát cốc, sau đó rưới thêm nước hầm , mỗi bát đều được đặt một xương lớn!
“Đến , mọi người thử đi!”
Lý Niên đưa một bát cho Trương thúc trước, rồi xuống ghế đẩu. Cả ba ngửi thấy mùi thịt thơm , bụng dạ sớm đã kêu lên ùng ục.
“ tiểu nương tử, cháu gả cho tiên đúng có phúc khí rồi. Nhà bình thường cả năm chưa chắc đã đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ăn một bữa thịt, dù xương thế này!” Trươngleech_txt_ngu thúc nói.
Lưu Nghiên nếm một ngụm cháo, bỗng ngẩn , ngụmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau nàng thận trọng ngậm trong miệng, nhai thật , như đang từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net từ thưởng thức. “Tướng công, cháo này quá! Lại còn nữa.”
Có người ngoài ở đây, Lưu Nghiên gọi Lý Niên là đương gia để thể diệnleech_txt_ngu cho chồng.
Lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Niên đã lâu không được ăn thịt. Lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một linh hiện đại, hắn vốn chẳng người ăn chay, thiếu thịt làm sao chịu nổi? Dù chỉ mới bỏ thêm chút , này thơm ngon vô cùng!
“Bí mật nằm ở mấy hòn đá kia kìa!” Lý Phong Niên cười đáp.
Đá ?
Lưu Nghiên ngơ ngác!
Đại Cảnh hề khai thác đá muối, thậm chí người dân ở đây có còn chẳng biết đến sự tồn của đá muối. Muối trên thị trường đều là biển thu được việcleech_txt_ngu nước biển ở vùng duyên hải, chỉ thô mà có khi còn chứaleech_txt_ngu độc tố, ăn nhiều sẽ không tốt cho sức khỏenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
khi đó, đá muối ngoại trừ chút tạp màu sắc ra thì tươngvi_pham_ban_quyen đối tốt hơn nhiều!
Chút muối này khiến Lưu Nghiên khỏi kinh ngạc.
Ăn xong bữa cơm, Trương Thiết Đầu liền .
Lý Phong Niên tiễn lão ra cổng!
trở vào giannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính, Lưu Nghiên lại bưng cho một bát xương đầy: “Đương gia, đi!”
cân xương thì hầm mất ba cân, đưa cho thúc một cânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, còn lại cân xương , hiện giờ trong bát hắn e là cũng có hơn một cân. Còn bát của Lưu Nghiên thì toàn là cháo ngũ .
Lý Phong Niên nghiêm mặt, xương nàng: “Ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi, phải bồi bổ thân cho tốt có sức mà làm việc!”
Lưu Nghiên tưởngbot_an_cap hắn giận thật, vội cầm một xương lên, cắn một miếng thịt nhỏ dính đó.
Sau khi ăn xong, trời đã sập tối, Lý Phong Niên thắp đèn dầu , tiếp tục đun cái gốmbot_an_cap lớn. Trong có nửa lu đang sôi sùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sục nổi bong bóng.
Sau đó, hắn lớp áo vải gai đang mặc, bọc chặt lên miệng một gốm, tạo thành một thiết bị lọc đơnbot_an_cap giản. Sợi vải có lọcbot_an_cap sạch vụn đánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và cát sỏi.
Đợivi_pham_ban_quyen đến khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước cạn bớtbot_an_cap, liền lấy ra mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ít đá. Qua quá trình đun nấu, đá đã nhỏ đi trông , chứng tỏ có rất nhiều thành phần muối hòa tan vào nước. Sau khi lọc sạch cát mịn, hắn lại tiếp tục đun.
Lưu tuy không biết hắn đang làm gì, nhưng vẫn luôn cằm ngồi bên cạnhvi_pham_ban_quyen thêm củi cho . “Mọi người đều nói công tử nghèo, nhưng em thấy không giống bọn họ chút nào! Ngày đầu tiên theoleech_txt_ngu đã thịt, nếu nươngbot_an_cap biết được chắc bà sẽ vui lắm.”
“Vậy sao? Ta không giống ởbot_an_cap chỗ nào?”
Lý Phong Niên cầm một chiếc , nhẹ nhàng khuấy nước muối!
“Ừm công tử rất kỳ lạ!” Lưu Nghiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không tìm được từ nào để tả, “Công tử bảo trong nước có sâu, đun sôi mới được uống, nhưng chúng emvi_pham_ban_quyen có thấy sâu nào đâu?”
“Công tử còn biết loại đá nàobot_an_cap là mặn nữa”
“ tử còn tắm rửa gội đầu mỗi ngày, củi lửa vốn dĩ khó tìm, bọn em trước đây mười ngày mới tắm một lần.”
“Công tử làm việc trông rất nghiêm túc, ưa nhìnleech_txt_ngu”
Lịch phápvi_pham_ban_quyen ở đây quybot_an_cap định ba tuần là tháng, tuần ngày. Niên thói quen hoạt người hiện đại, ở nơibot_an_cap này đương nhiên trở nên khác hoàn toàn.
Lưu Nghiên sau khi gả qua đây cũng bị cầu phải rửa mỗi ngày!
“Sau này em sẽ thấy ta còn biệtvi_pham_ban_quyen nhiều!”
Lý Niên nhìn chằm vào nước muối, trên dần hiện lên nụvi_pham_ban_quyen cười. Nướcbot_an_cap muối bốc càng lúc càng ít, một lớp tinh trắng hơi ngả vàng bám vào thành lunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lớn. Đợi đến khi chút nước cuối cùng cạn sạch, dưới đáy là một lớp màu vàng óng ánh, toàn bộ đều là muốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Phương pháp muối cổ truyền!
Với điều kiện hiện có, chỉ có thể tạo ra loại muối phẩm cấp này, so với muối lậu ngoài chợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không biết bao nhiêu .
“Đương gia, muối sao?” Lưu Nghiên bắt chước tác của Phongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Niên, dùng ngón tay chấm một chút lên miệng, đôi đẹp lập tức trợn tròn.
Đó quả thực là muối!
giá hai mươi một lượng, muối ba trămvi_pham_ban_quyen văn tiền một cân!
ngũ cốc thô cũng chỉ có ba văn tiền cân!
Ước tính lượngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muối trong cái lu này nhất cũngbot_an_cap phải được ba bốn cân. Đại Cảnh quy định một cân bằng mườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , tính theo giá muối lậu chỗ này giánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gần tám trămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền!
Lưu cả đời này chưa từng thấy nhiều tiền đến thế!
“Tướngleech_txt_ngu công, sao chàng làm được hay ? Chuyệnvi_pham_ban_quyen nàyleech_txt_ngu lạ quá! Nhưng chàng tuyệt đối đừng lộ ra ngoài nhé, ý làm muốivi_pham_ban_quyen là trọng tội đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!” Lưu Nghiên lo lắng dặnleech_txt_ngu dò. Nàng không nghĩ ra từ nào hơn nên cứ miệng nói là “kỳ lạ”, đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là từ gần nhất với ý nghĩa mà nàng có tới!
Kỹvi_pham_ban_quyen thuật làm muối của triều Đại Cảnh còn lạc hậu, thậm chí chưa phát hiện ra sự tồn tại của muốibot_an_cap. Lý Phong Niên đun đá ra muối đối với Lưu Nghiên chẳng khác nào tiên biến ra từ không.
Không chỉ có muối, mà kỹ thuật sản xuất ở đây trên phương diện đều vô cùng lạc hậu trong Lý Phong Niên!
Đã như vậy, thuật sản xuất hiện đại mà giữ có thể mang lại khối tài khổng lồ ở triều đạivi_pham_ban_quyen này!
Lý Phong Niên nảy ra những ývi_pham_ban_quyen tưởng lớn!
khuya!
Nghiên nhìn chiếc giường gỗ cũ kỹ, thầm nghĩ đêm quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nó đã phải qua một trận “phong ba tápbot_an_cap”, không biết hôm nay liệu có còn trụ vững được không.
“Đươngleech_txt_ngu đương , đêm nay ta đêm nay”
“Có nhẹ một chút được không?”
Một đêm ồn ào náo nhiệt!
sớm hôm sau, Lý Phong Niênvi_pham_ban_quyen dậy thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sớm đi chặt mấy tàu lá chuối, chia muối thành nhiều phần nhỏ, mỗi phần chừng một lạng, lá chuối bọc kỹ .
Xử lý xong xuôi, Trương Đầu cũng đến đúng hẹn!
Chợ ở trấn Kim , lần đầu hắn đến là để nhận một côbot_an_cap vợ! lỵ tương đương với một trấn nhỏ thời hiện đại, đồ dùng hàng ngày đều có thể mua được nhưng không mấy phồn . Lần này Trương Thiết Đầu dẫn hắn đi là tới chợ .
lỵ thực ra không cách làng Kim Thủy quá xa, nhưng vì đi bộ cả đi lẫn cũng một ngày trời.
Huyện Phong Thủy nằm bên cạnh một hồ nước lớn, sóng xanh dập dềnh, khi trăm mẫu sen cùng nở , sắc hương trời hòa làm một, vô cùng đẹp .
Trong huyện đều là kiến trúc cổ, chân vào đây chẳng khác nào lạc vào phim trường thời hiện đại. điểm này, cổbot_an_cap trang hiện đại quả không lừa , hai bênbot_an_cap đường lát đá xanh là các sạp rong bán tạp hóa, náo nhiệt.
Nào là kẹo hồ , đồbot_an_cap thêu thùa nữ công, vải vóc ngũ cốc, ăn mặc đến lại không thiếu thứ gì. Nhưng cho , những thứ này chưa cải tiếnbot_an_cap, đều là sản phẩm của kỹ thuật sản xuấtbot_an_cap lạc hậu, lượng chẳng tốt đến đâu.
Chẳng hạnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như kẹo hồ kia, lớp đường bọc bên ngoài có màu vàng khè, lại còn thoang mùi lạ khóleech_txt_ngu chịu. Kỹ thuật đường của triều Cảnh còn lạc hậu hơn cả triềuvi_pham_ban_quyen Tống mà hắn từng biết.
Ít nhấtleech_txt_ngu Lý Phong Niên cũng có nắm chắc ra được đường thuần ! Còn muốn loại đường thời hiện đại thì với kỹ thuật đương thời là điều hoàn toàn không thể.
Trương thúc dẫn hắn đi bán thịt hươu và da hươu trước. đóbot_an_cap mươi cânleech_txt_ngu thịt hươu bán được tổng một trăm mươi văn tiền. Da hươu bán riêng được ba mươi văn, cộngbot_an_cap là trăm năm mươi văn. Trương thúc thường xuyên ra ngoài buôn bánleech_txt_ngu con , giánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này xem ra không bị hớ.
sau đó, Trương dẫn hắn sâu vào con hẻm nhỏ, trái phải, đến trước một căn nhà đóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cửa im lìm, người không biết chắc chắn không thể tìm ra nơi nàyvi_pham_ban_quyen. Trương thúc gõ cửa sáu tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cửa kêu “két” một tiếng, mở ra mộtleech_txt_ngu khe hở đủ người lách vào!
Vừa vào trong, Lý Phong Niên không khỏi ngẩn ngơ.
Đây là cái sân, già trẻ lớn bé hàng chụcvi_pham_ban_quyen người mua bán muối ở đây, thỉnhvi_pham_ban_quyen thoảng lại có người từ khác vào, phần lớn là người nghèo khổ, có kẻ ăn mặc lộng lẫy hiển quý. Người có thể bán cho lái , cũng có thể trực tiếp khách , xem ra khá tự do nhưng cũng rất hỗn loạn.
Mỗi huyện quận triều Cảnh đều một nơibot_an_cap như thế này. Quan phủ không phải không biết, mà là trong này có cả người của quan phủ. những trạm muối lậu này, đâuleech_txt_ngu chính một đại vật nào đó trong huyện, hoặc giả người của triều đình!
Đằngvi_pham_ban_quyen muối lậu là lợi khổng lồ, khôngleech_txt_ngu ai tiền bao giờ!
Bán muối lậu ở đây phải nộp thuế cho trạm muối, không quá nhiều, thường là mười phần trăm.
Lý Phong Niên nhận phẩm củavi_pham_ban_quyen những muối kia đồng đều, có loại đã ngả màu đen, có loại lại như hạt , chất đều khôngvi_pham_ban_quyen tốtvi_pham_ban_quyen trên tay hắn!
Trươngbot_an_cap Thiết Đầu vốn tưởng đến đâyvi_pham_ban_quyen mua muối, nào ngờ hắn lại móc ra một nhỏ bọc lá chuối, lão không khỏi nghẹt thở.
“Công tử, người người thế nào mà có được thứ này?” Trương Thiết Đầu xem lượng lậu, lập tức sờ, thất sắc kinh hãi.
Phẩm chất loại muối còn tốt hơn cả muối củabot_an_cap trạm quan phủ!
“Bí mật!” Lý Phong Niên cười đáp.
“Phải phải phải, là tôi đột quá!” Trương Thiết Đầu lập tứcvi_pham_ban_quyen nhận ra mình lỡ , phương pháp làm quan trọng nhường nào? thể dễ dàng truyền ra ngoài được?! Huống hồ, tự ý nấu muối mà bị tố cáo, nếu không có quan phủ chống lưng phía sauvi_pham_ban_quyen thì sẽ bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chém đầu như chơi!
“ tử muốn bán thế nào? lái buôn hay là tự bày ra ? Tìm buôn thì giá cả thấp hơn một chút” Trương Thiết Đầu hỏi.
“ lý nhanh gọn là tốt nhất!”
Trương Thiết Đầu hiểu ý , hắn tìm vài tên lái buôn muối , cuối cùng ba cân tám lạng muối được dịch với giá tám trăm tiền. Vì chất muối tốt nên giá cả cao hơn rất nhiều.
vào thành này thunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hoạch đượcbot_an_cap tổng cộng chín trămleech_txt_ngu ba mươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net văn tiền, một trăm văn một xâu, tức là chín xâu tiền, chưa một quán.
Đối mộtbot_an_cap gia đình mà nói, đây đã là một khoản lồ không dámbot_an_cap nghĩ tớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Lý Phong lập tức một xâu tiền và một gói muối hắn giữ lại không , nhét vào tay Thiết Đầu: “Trương thúc, trả lại ơn nghĩa cho mượn lương thực!”
Trương Thiết Đầu giật mình, cầm số tiềnbot_an_cap thấy nóngleech_txt_ngu cả tay, vội vàng đẩy ra: “Công tử, quá rồi! Chỉ muối thôi đã đủ bù chovi_pham_ban_quyen chỗ lương thực mượn rồi, sốbot_an_cap tiền này tôi nhất quyết không thể nhận!”
“Hay là công tử cứleech_txt_ngu tùy ý đưa vài văn tiền coi như phí vất vả thôi, nhiều thế này tôi không dám nhận đâu!”
Dẫu sao cổ đại vẫn chất phác, đưa người ta còn không dám , Phongvi_pham_ban_quyen Niên cũng thấy đôi chút cảm động.
“Trương thúc, thúc lấy đi! Những năm qua và thím giúp đỡ khôngleech_txt_ngu ít, nếu không có mọi người, khi ta đã chết đói từ lâu rồi!”
“Ta còn phải mua thêm ít đồ, còn cần vả nhờ thúc gánh về giúp. Nếu không , lần sau muối cần bán, ta sẽ tìm gã thợ săn đầu làng phía Tây chứ khôngbot_an_cap tìm thúc đâu!”
Trương Đầu nghe hắn nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy mới ngại ngùng nhậnvi_pham_ban_quyen lấy.
“Vậy thì đa tạ công tử!”
“Sau này có việc gì, công tử cứ việc dặn dò một tiếng!” Lời này của lão hoàn toàn là lòng. Những năm qua thuế thân của triều đình sau hơn năm trước, nhà lão bốn miệng ăn, trên có mẹ già, dưới có con nhỏ, sớm đã nghèo đến mức sắp không còn gạo nấu cơm.
Hai vợ chồng làm lụng quầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quật đêm ngày cũng không gom đủ tiền thuế cho . Xâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net và gói muối này quả thực là cứu mạng!
Trongbot_an_cap lòng Trương Thiết Đầu đã quyết định, bất luận Lý Phong làm gì, lão cũngleech_txt_ngu sẽ kiên quyết theo.
Có tiền rồi, việc đầu tiên Lý Phong Niên làm là mua hạt giốngbot_an_cap rau Lưu Nghiên. Các loại rau ở triều Cảnh không thời hiện , cộng thêm nhữngleech_txt_ngu loạivi_pham_ban_quyen có thể trồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mùa xuân, hắn chỉ tìm đượcvi_pham_ban_quyen vài loại như mướp, hẹ, cà tím, cải và đậu nành.
Những thứ như cà chua, khoai tây, khoai lang, ngô, dưa hấu, v.v., ở đạivi_pham_ban_quyen này đến cả tên cũng chưa từng nghe qua.
Sau đó hắn lại mua hai mươi cân gạo trắng. Quận thành gần Giang Nam, Giangbot_an_cap Nam trồng nhiều ngũ cốc, gạo đã loại lương thực ngon nhất.
So với gạo trắng, lương thực thô thực sự rất nuốt!
Nhưngvi_pham_ban_quyen hắn vẫn mua thêm hai mươi cân lương thô!
Ngoài ra Lý Phong Niên còn chọn một số thứ lặt vặt mà trong mắt Trương Thiết là hoàn toàn cần thiết. Hai người vác bao , dẫm lên con đường về.
Gạo trắng hai văn một cân, tương mà nói, giá lương thực thô rẻ hơn nhiều. Cộngvi_pham_ban_quyen đủ thứ tinh, trong túi Lý Phong Niên chỉ còn lại hai trăm ba mươi tiền!
Đường núi khó đi, đến vạng tối nhìn thấy đầu làng.
Một bóng hình xinh đứng ở , mòn mỏi ngóng con đườngvi_pham_ban_quyen phía trước. đến khi Lý Phong Niênleech_txt_ngu xuất hiệnvi_pham_ban_quyen, nàng lập tức nở nụ cười, tới lấy đồ đạc giúp hắn.
“Đương gia, chàngleech_txt_ngu có mệt không? Đểvi_pham_ban_quyen thiếp cầm giúpleech_txt_ngu cho”
Hóa ra là Lưu Nghiên, vẫn luôn đợi trở về.
“ khôngvi_pham_ban_quyen nhà đợi?” Lý Phong Niên thấy nàng mặc phong phanh, xót xaleech_txt_ngu.
“Côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tử và tiểu nương mới cưới mặn nồng, mauvi_pham_ban_quyen mau về đi thôi Tôi mà.” Thiết Đầuleech_txt_ngu cười bí hiểm.
Mặtvi_pham_ban_quyen Lưubot_an_cap Nghiên đỏ bừng như hoa nở, đầy thẹn thùng. Trận “cuồng phong bão táp” qua đã qua đi, nhưng trong không kìm đượcvi_pham_ban_quyen vẫn thấy nhớ !
Vềleech_txt_ngu , Lưu Nghiên xếp đặt món đồ gàng: “Đương gia, sao sao chàng mua gạo trắng? Gạo này đắt lắm, đổi thành lươngbot_an_cap thực thô thì ăn được bao lâu!”
“Còn cả mấy cái cái này nữa, trong nhà thiếu, mua những làm gì?”
Lưu Nghiên không trách móc Lý Phong Niên, mà là bạc kiếm chẳng dàng, phải dùng vào cần thiết nhất, nàng xót tiền.
“Nhà chúng ta sau này sẽ không nghèo như vậy nữa đâu, tin !” Lý Phong lấy từ trong tải ra một xấp vải: “Mua nàng xấp đây, chưa kịp may thành áo. Đồ trên nàng cũng đếnvi_pham_ban_quyen lúc nên thay !”
Mắt Nghiên sáng lên, tràn vui sướng. Sờ vào xấp vảivi_pham_ban_quyen thấy mềm mại áp, chất liệu tốt hơn vải thô gai gấp trăm .
“Chỗ nàybot_an_cap chỉ đủ một bộ quần , may cho đương trước! Đương gia là người sách, không thể mặcleech_txt_ngu xuề xòa nhưleech_txt_ngu vậy được.”
Lý Phong Niên lắc đầu: “, cho nàng trước!”
“Đi thổi cơm đi! Nhớ nhé, cơm, không phải cháo!” Đến đây một tháng trời toàn uống cháo loãng, cháo dại, uống đến mức Lý Niên muốn lộn mửavi_pham_ban_quyen, thực sự mùi cơm trắng thơm .
“Dạ được, cứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giao em!”
Lý Phong Niên bắt đầu sắp xếp cái bình hũ của mình. Hắn mua bảy tám cái hũ, vàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tấm lưới lọc, còn mộtbot_an_cap số cụ cần để muối.
nơi này, phải học cách triển !
Làm muối chính là bước đầu tiên trên connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm hắn!
Việc lọc muối không thể mãi làm trong bếp nhà mình, Lý Phong Niên định dựng một cáivi_pham_ban_quyen thoáng, khôvi_pham_ban_quyen ráonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở trống trong sân.
Hơn nữa này không thể làm một mình được, tốc độ quá chậm, cũng không thể ngày nào cũng vào núi cõng đá !
Người đầu tiên Lý Phong Niên nghĩ chínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là Trương Thiết Đầu và thợ ở !
trình làm muối cũng đơn giản, không thể dễ để lộ ra ngoài. Nhưng thuê hai người họ cõng đá, không cho họ thấy trình muối thì vẫn có thể được.
Đang kế hoạch lán thì một mùi thơm mũivi_pham_ban_quyen truyền .
“Ca canội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cơm chín rồi” Lưubot_an_cap Nghiên gọi, giọng điệu vô cùng phấn khởi. sáu xuân xanh, đây lần tiên nàng được cơm gạo , thậm chí số nhìn thấy cũngbot_an_cap chẳng bao nhiêu. Khileech_txt_ngu Lý Phong Niên bảo nấu , hắn còn bảobot_an_cap nàng bỏ thêm mấy miếng xương vào, giờ đây cơm đầy mùi thịt thơm , đã thấy thèm lây.
Lý vừa ngồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , Lưu Nghiên đã bưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một bát nước nóng tới: “Chàng nước đi, để thiếp đi xớileech_txt_ngu cơm cho ”
“Kìa, nàng cần phải thế nàyvi_pham_ban_quyen, việc như rót trà nước ta tự làm được!”
Lưu Nghiên khựng lại, đôi mắt đẹp thoáng hoảng loạn và tủi thân: “Chàng Công tử, có phải thiếp làm gìvi_pham_ban_quyen không tốt khôngbot_an_cap? Chàng ngàn vạn đừng đuổi thiếp đi, thiếp ăn thực thô là được ”
Nhiều gia đình quý, chủ nhân nói lời này chính muốn đuổi người rồi! Mẹ củavi_pham_ban_quyen Lưu Nghiên từ nhỏ đã dạy, gả về nhà nhất định phải hiện tốtvi_pham_ban_quyen một chútleech_txt_ngu, bị đuổi về là vô cùng nhụcvi_pham_ban_quyen , cũng sẽ không thu .
Con gái gảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi như bát nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắt đi!
“Ta không ý !” Niênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỉm cườivi_pham_ban_quyen, “Được rồi được rồi, nàng muốn làm thì cứ làm đi!”
Đã ăn cơm gạo trắng, Lý Phong Niên đánh chén một bát lớn, cơm thấm đẫm nước cốt hươu và , vô cùng ngon miệng. Ăn được nửa, hắn mới phát Lưu Nghiên đối diện đang thút thít nhỏ.
Nàng một cơm nhỏ, nhaibot_an_cap kỹ trong miệng thật lâu, như muốn nghiền nát từng hạt . Vừa ăn nàng vừabot_an_cap không được nước mắt: “Công tử đừng cười nhé Từ tới lớn, thiếp chưa ăn cơm gạo . Suốt cả năm, chẳng có mấy khi được uống no cháo lương thô.”
“Mẹ mà biếtleech_txt_ngu ngày đầu tiên thiếp qua đây được ăn , ngày thứ hai đã được ăn gạo, không biết bà sẽ vui mừng đến thế nào đâu!”
“ cơm gạo trắng thơm quá, quá”
Bữa cơm này, Lưu Nghiên ăn vừa gạt mắt. Lýbot_an_cap Phong cười nhạo nàng, hắn hiểu cảm giác nghèoleech_txt_ngu khổ này. Trước khi xuyên , hắn cũng là người nghèo. Nhìn người khác ở nhà lầu xe hơi, trong mắt hắn cũng đầy ngưỡng mộ.
bộ, có mà không mơ ước hữu một mình?
uốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cháo loãng, ăn rau dại, ngày muốn được ăn một bữa cơm thơm !
“Ta ăn no , trong vẫn còn, không được lãng đâu đấy!” Lý Phong Niên buông bát rồivi_pham_ban_quyen ra ngoài. Lưu Nghiên thầm cảm kích hắnbot_an_cap vô , cảmvi_pham_ban_quyen sự đã đúng người rồi!
Đến giờ đi , Lý Phong Niên vừa nằm xuốngvi_pham_ban_quyen ở kháchbot_an_cap, Nghiên đã từ trong phòng bước : “Công tử bên ngoài lạnh, vào phòng ngủ đi!”
Vào phòng ?!
Thiếu nữ trăng rằm thân như đông!
Đặc biệt là người vừa vóc dáng vừa cóvi_pham_ban_quyen sắc như Lưu , Lý Phong Niên sao có thể không động lòng? Chỉ là mấy liên tiếp rồi, nàng có nổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ?
“Nàng có nghỉ ngơi vài ngày ?!”
Tim Lưu Nghiên đập thình thịch, vợ chồngleech_txt_ngu mới cưới, làm gì có đạo lý nghỉ ngơi? Mẹ đã nóileech_txt_ngu với nàng chuyện gì sẽ xảy ra sau khi chồng, nàng đã có sự chuẩn bị.
“ gả cho công tử, là người của tử ! Công tử muốn, thiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liền trao cho chàng!” Nói , Nghiên bắt đầu áo.
“Này này này”
Nhiệt tình khoángbot_an_cap thế ?
Chẳng phải nóibot_an_cap nữ tử cổ đại thẹn thùng khó mởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net miệng à?
Chịubot_an_cap không nổi .
Hắn vàng đứng dậy ngăn cản, Lưu Nghiên lại nhân cơ hội nhào , đôi mắt đẹp tình tứ nhìn đắm đuối.
Trong lòng Lý Phong Niên trào dâng luồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khí , hắn cũng là nhân huyết khí phương cương mà! Thânbot_an_cap hình kiềuvi_pham_ban_quyen của Lưu Nghiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dán sát vậy, thật là một hòa quyện hoàn hảo!
“”
Lý Phong Niên răng, con gái nhà người ta đã làm mức này, hắn còn lề mề nữa thì thật không phải là đàn ông!
Hắn bế bổng Lưu Nghiên lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đi về phía phòng . Lưu Nghiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng vùi cáileech_txt_ngu đầubot_an_cap nhỏ vào cổ hắn, mặt đỏ bừng như gấc chín.
“Côngvi_pham_ban_quyen Công thể nhẹ không”
Giọng nói của Lưu Nghiên nhỏbot_an_cap như tiếngleech_txt_ngu muỗi , chính thanh âm yếu ớt ấybot_an_cap lại càng kích phát sứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạnh tận lòng Lý Phong Niên!
ấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cái giường không mấybot_an_cap chắn kia đã phải chịu đựng sức nặng và sự chạm nên có.
Có lẽ nhờ được ăn cơm trắngbot_an_cap mà Lý Phong Niên đặc biệt khoắn. Mãi cho đến nửa , sự huyên trong nhỏ mới dừngbot_an_cap lại theo sự tĩnh mịch của màn đêm.
Sáng sớm hôm sau, Lưuleech_txt_ngu Nghiên nằm trên cánh tay Lý Niên, tỉnh dậy trước. Nghĩ đến chuyện giày vò tối qua, hồng, vùi đầu vào lồng ngực hắn.
“ đừng cắn”
“Công tử, chàng quá dậy đun nước trước, chàng lát nữa đi!” Lưu Nghiên chỉnh đốn trang phục, tư thế đi đứng khi xuống giường có chútvi_pham_ban_quyen không tự nhiên. Dù sao cũng lần đầu trong đời, chắc sau này sẽbot_an_cap ổn .
Đến khi Lý Phongleech_txt_ngu Niên dậy, đã đun nước , xong cháonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Phong không khỏi cảm thán, trong nhà có người phụ nữ thậtleech_txt_ngu sự tốt!
Ăn sáng xong, đi Trương thúc và săn ở phía tây làng một , đưa cảbot_an_cap hai người về nhỏ lưng chừng núi.
Người thợ săn đã ngoài bốn mươibot_an_cap, là người thật thà chất phác. Vì quanh năm vào núi nênbot_an_cap đen nhẻm, thân hình cường tráng. Lý Phong Niên cao mét tám đã được coi làvi_pham_ban_quyen cao, nhưng người thợ săn này e rằng phải cao hơn một mét chín.
Từng cóvi_pham_ban_quyen lờileech_txt_ngu , năm xảy ra nạn đói, bao người ở mười dặm làng bị chết đói. Duy chỉ có làng Kim Thủy là thoát nạn thợ săn này vào rừng một mình săn một lợn rừng, còn lừngleech_txt_ngu lững vác nó về.
Conleech_txt_ngu lợn rừng lớn nặng hơn ba trăm cân đấy!
Cũng chính vì con lợn rừng này mà không ít người ở làng Kimbot_an_cap Thủy đã mang ơn người thợ săn!
Người thợ săn họ Tôn, được đồ đặt cái rất hay Tôn Tứ!
“Trương thúc, Tôn đại ca, ta có chút việcleech_txt_ngu muốn nhờ hai người giúp một taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Một ngày một văn tiền, một tháng thể kiếm được ba mươi . Nếu làm tốt, ta có thể thêm tiền cho hai người.” Lý Phong Niên nói.
Thiết Đầu và Tôn Thiên Tứ sững sờ, nhau một hồi, đều rõ sự ngạc trong mắt đối .
“ tháng ba mươi ?”
“Thật hay giả vậy?” Hai đồng thanh hỏi.
Ở thời đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, người có thể kiếm một văn tiền ngày, ngày mua được một cânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lương thô là hiếm. Chỉ có những người có chút nghề trong làng, hoặc là thợ thì thỉnh mới có nhập .
Nhưng Tôn Thiên Tứ đã hai tháng nay không săn được gì rồi!
Năm mất mùa, núi ít đến thảm hại, săn được lại càng chẳng bao nhiêuvi_pham_ban_quyen. mà giờ đây, Phong Niên lại nói với rằng một ngày có thể kiếm được một đồng!
Một tháng đổi mười cân lương thực thô, ăn kèm với rau dại cũng đủ đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đảm bảo mùa đông này cả nhà không chết đói rồi!
“ người chêleech_txt_ngu sao? Nếu làm tốt, ta tự khắc sẽ tăng lương chobot_an_cap hai người!” Lý Phong Niên cười nói.
“Không ítbot_an_cap, ít đâu, Lý công , cậu cần tôi làm gì? Cứ việc nói đi!” Trương Đầuleech_txt_ngu vội vàng lên tiếng.
“ vậy Lý công tử, Tôn Thiên Tứ tôi có thừa sức lựcleech_txt_ngu, cậuleech_txt_ngu cứ việc sai bảo!”
Lý Phong Niên gật đầu, nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “ nay trở đi, nhờ hai tới đây giúp , mỗi ngày từ tám giờ sáng đến sáuleech_txt_ngu chiều, buổi trưa bao một cơm!”
Nghe thấy được bao cơm, người càng thêm vui khôn xiếtleech_txt_ngu. Thời , chủ mời nhân ăn cơm là vô cùng hiếm thấy.
“Ngày đầu tiên, hai vị”
“Tôn thúc thường xuyên vào núi, thông thuộc hìnhleech_txt_ngu nơi đó, chú ngày núi giúp ta đá!”
“Địa điểm lấy đá, một ngày có thể đi về hai . Mỗi chuyếnbot_an_cap không cầnbot_an_cap quá nhiều, chỉ cần mươileech_txt_ngu cân được.”
Đá giốngleech_txt_ngu như động vật, cõng nhiều mà ngày nào cũng chạy vậy, Tônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thiên Tứ có thân hình cường tráng cũng không chịu nổi. Vì Niên định ra mức cân nặng khoảng ba mươi , không cũng không nhẹ.
“Lát nữa sẽ đưa tới chỗ lấy đá!”
Phong Niên nhìn sang Trương Thiết Đầu: “Trương thúc ta chân núi chặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ítleech_txt_ngu gỗ to tay về đây, ta muốn dựng một cái lán cỏ trong sân, đồng thời hai cái vại lớn!”
Trương Thiết Đầu là ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà nông chính hiệu thôn, việc dựng lán cỏ lão chuyên nghiệp hơn Lý Phong nhiều. Gần như Lý Phong Niên vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mở lời lão đã biết phải thế nào, xách dao rựa đi chặt cây ngay.
Lý Phong Niên dẫn theo Tôn Thiên Tứ tiến về phía khe nứt muối . Nhóm người cònbot_an_cap theo cả cuốc và dao rựa. Tôn Thiên Tứ khôngvi_pham_ban_quyen hề biếtbot_an_cap trong những tảng đávi_pham_ban_quyen kia chứa muối, mà cho dù có biết thì cũng biết tinh luyện ra sao.
Chẳng lẽ khi xào rau lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỏ mấy hòn vào?
Đến nơi, hai dọn sạch cỏ dại xung quanh khe nứtvi_pham_ban_quyen. Nhữngleech_txt_ngu khối muối đá lộ thiên chỉ là mộtleech_txt_ngu phần nhỏ, phần lớn vẫn nằm dưới lòng đất. Hiện tại dùng cuốc có đào ra được một ít, sau chắn phải cần đến công thác chuyên dụng mới có thể khai thác quy mô lớn.
người mỗi người đeo cái gùi, người kia đeo túi vải, cộng khoảng năm mươi cânleech_txt_ngu rồi vội quay về. Khi về đến sân nhỏleech_txt_ngu thì vừa đúng giữavi_pham_ban_quyen trưa. Tính toán theo thời gian, chiều vẫn có thể đi thêm một .
Phía đông sân nhỏ là ba khoảnhleech_txt_ngu đất trồng rau Lưu Nghiên khai khẩn. Hàng rào phía tây đã bị Trương Thiết Đầu sanleech_txt_ngu bằng, giờ từng chiếc gỗ đang được dựng lên. Cái lán cỏ mà Trương Thiết Đầu phải rộng ítvi_pham_ban_quyen nhất mươi mét , hiện mới chỉ cọc chứ chưa mái.
“ thúc, làm việc thật đấy!” Lý Phong Niên cảm thánnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nếu để mình lo liệu đống gỗ này, e là cả ngày cũng chẳng mang về nổi.
Mà tất cảbot_an_cap những này chỉ cần ra một đồng tiền rẻ mạt mua được!
lao động thuê ở đây rẻ hơn đại gấp trăm lần. Hơn nữa chẳng cóbot_an_cap luật vệ lao động gì cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nếu xảy ra trạng bị thương hay chết người, tuyệt không có chuyện người nhà tìm đến gây rắc rối cho chủ nhà.
Phong của Cảnh triều vốn dĩ là vậy, đã sâu vào xương tủy của họ.
“Chứ sao nữa, trong thôn này có mấy căn nhà đều do chính tay tôi dựng !” Trương Thiết Đầu đắc ý nói: “Ngàyvi_pham_ban_quyen mai chắc là có thể lên mái lợp cỏ tranh đượcbot_an_cap !”
Lý Phong lắc đầu: “Ănleech_txt_ngu cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã, ăn xong ta và Tôn thúc sẽ một tay, dựng xong lán cỏ, vại lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên, buổi tối ta dùng!”
Nghiên đã xong , còn có mộtvi_pham_ban_quyen sườn hầm trong nồi. Thấy Phong Niên mồ hôi nhại, nàng không đành lòng, ngượng nghịu kéo hắn vào phòng: “Đương , để lau cho chàng, chàng vất vả rồi!”
cao bằng Lý Phong Niên, phải kiễng chân, ưỡn ngực, nhẹleech_txt_ngu nhàng lau hắn. Có lẽ vì đứng quánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gần nên khiến hắnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cảm thấy hơi bị chèn ép.
cảm giác áp báchvi_pham_ban_quyen chết tiệt này!
“ tử khô lửa , cũng phải cẩn thận một chút, ngày mai liệu còn có thể núivi_pham_ban_quyen cõng đá được không đấy?”
“Công tử hạng gì? Sao có thể ngày nào đi cõng đá với ông được? Nhưng tiểu tử này, vẫn phải chú ý chăm sóc thân công tử là chính!” Tiếng cười đùa của hai người Trương Thiết Đầu .
Lưu Nghiên lập tức đỏ , đầy vẻ thẹn thùng! Dù sao là lần đầu làm chuyện ấy, cảbot_an_cap buổi sáng lúc đi đường hay đất, thế nàng đều cực kỳleech_txt_ngu gượng gạo.
Đều tại tối qua cơm no quá mà!
“Đương , thiếp có giúp gì chàng không?” Nhìn Lý Phong Niên bận rộn ngược xuôi, trong nàng rất muốn giúp đỡ, lại sợ vụng vềleech_txt_ngu làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hỏng .
Lý Phong Niên đầu nàng, hành động thân mật thế này khiến Lưu Nghiên chưa kịp thích , cảm thấy cả ngườibot_an_cap như cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net luồng điện chạy qua.
“Nàng cóvi_pham_ban_quyen biết quảnbot_an_cap lý sách không?”
Đợi sauleech_txt_ngu này phát triển lên, việc phân và lý nguồn vốn là cực kỳ quan trọng, hơn nữa việc tài chính không thể cho người ngoài, mà Lý Phong Niên cũng không thể ngày cũng làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kế toán được.
Thật đau đầu!
Lưu là người thích hợp nhất lý chính!
“Thiếp” Lưu Nghiên lộvi_pham_ban_quyen vẻ khó xử: “Công tửbot_an_cap, thiếp chưa từng được học”
Tư tưởng trọng nam khinh nữ ở triều đại này vô cùng nghiêm trọng, tử bình thường căn bản không có tưbot_an_cap cách đến trường, cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có nhiều tiền đến để đi học. Chỉ cóbot_an_cap tộc mới có một tia cho con gái đọc sách viết chữ!
“Chuyện dễ , ta sẽ gian dạy ! Hiện tiền công của bọn Trương thúc, tính được chứ?”
Lưu Nghiên gật đầu, nàng tuy không được đi học nhưng không hề ngốc. Những phép bảnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ngày nghe thấy tự khắc biết.
“Công tử, không là cơm nguội hết bâyvi_pham_ban_quyen giờ!”
“Nói bừa gì ? Công tử loại người bằng thời gian một bữa cơm sao? Tôi thấy ít nhất cũng phải một tiếng!”
“Một tiếng? Thế là trâu bò rồileech_txt_ngu!”
“Khụ khụ!” Lý Phong Niênvi_pham_ban_quyen đen mặt bước ra khỏi phòng, lườm hai người mộtbot_an_cap cái: “Lo ăn đi, các chú ta được bao lâu làm gì?”
Chiều hôm , sự gia nhập của Lý Phong Niên Tôn Thiên Tứ, tiến dựng lán cỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rất nhanh. Vốn dĩ là đóng cọc gỗ bốn góc, dựng xà ngang, sau đó phủ từng cỏ tranh đã bện là xong.
Đến chập tốibot_an_cap, một cái rộng chục mét vuông . Hơn nữa trên nền còn dùng đá và bùn ướt đắp lên hai cái bếp lò lớn, bên trên đặt cái vại nước có thể chứa được hai thùngleech_txt_ngu nước.
Lý Phong Niên cùng hài lòng, phủileech_txt_ngu bụi đất trên tay, cười nói: “Nghiên nhibot_an_cap, đưa tiền côngvi_pham_ban_quyen hômvi_pham_ban_quyen nay cho hai vị thúc thúc!”
Nghiên quay người mỗi hai đồng tiền: “Công tử hai vị thúc làm việc tâm tận lực, đồng tiền dư ra là để cảm ơn hai vị đã giúp đỡ!”
Đưavi_pham_ban_quyen thêm một tiền là do Lý Phong Niênvi_pham_ban_quyen bảo nàng . Mặc dùleech_txt_ngu một ngày một đồng tiền đã khiến haibot_an_cap người họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thỏa mãn, nhưng hắn vẫn thấy tiền công quá thấp, trong lòng có chút náy!
Thương nhân trọng lợi, nhưng không đơn thuần là thương nhân, hắnleech_txt_ngu còn một con người bằng xương bằng thịt!
“Cái ? Công tử, ngài đưa nhiều quá rồi!” Trương Thiết Đầu kinh ngạcbot_an_cap nói.
“Đúng thế công tử, chúng tôibot_an_cap đã thuận tiền công rồi, của ngài, trong lòng không thấy yên ổn!”
Những người dân quê chất phác làm sao!
Lý Phong Niên cố ý nghiêm mặt: “ mai hai người vẫn muốn đến hãy nhận , mau về nghỉ ngơi cho tốt!”
Thấy hắn giống thật sự tức giận, hai người sợvi_pham_ban_quyen mức giật mình.
“Đa tạ ý tốt của công tử, vậy mai chúng tôi nhất đến đúng giờ!”
Tiễn hai người họ đi, Lý Phong tìm củi khô để nhóm lửavi_pham_ban_quyen đun nước. Nghiên vội vàng ngăn hắn : “Đương gia, nặng nhọc như đun nước sao thể để chàng làm? Để thiếp!”
Thật là một người vợ hiền!
Lý để nàng hai vại lớn, còn hắn thì cầm dao rựa đập những đá vừa . Những khối đá có hàm muối cao phần lớn đều rất , chỉ cần gõ nhẹ là vỡ . Đập đá thành những mảnh nhỏ sẽ giúp muối hòa tan trong nước hơn.
Tối hắn phải hai vạibot_an_cap nước muối!
Lúc ban ngày còn mượn của Trương Thiết một cái vại lớn, rỗng ruột gác trên miệng vại. ra còn có một lớp vải màn mỏng bao phủ lấy miệng vại.
Đây là thiết bị lọcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lý Phong Niên chế tạo.
Chỉ cần đổ nước muối vào , xuôi theo ống tre đi lớp mànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lọc rồi chảy vào trong vại lớn.
vậy hắn sẽ không phải ngày nào cũng bưng bê cái vại đun nước nặng nề nữa!
Sau hắn còn dự định chế tạo một dây chuyền sản xuất để sản xuất hàng loạt!
“Công tử, hóa ra làm muối lại đơn giản vậy! Mấy kia bán giá , thật là đáng ghét!” Lưuvi_pham_ban_quyen Nghiên tức giận nói.
“Không hẳn là vậy, muối của tiệm muối là từ biển nội địa, tinh luyện bằng cách phơi cát lấy muối. Hơn nữa chi phí lưu kho, vậnbot_an_cap chuyển rất cao, định giánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cao là bình thường.”
“Nàng chỉ thấy làm muối đơnleech_txt_ngu giản, nhưng nàng có biết trước đó tảng nàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chứa muối không? Nàng có khi đun nước muối muối tinh không?”
Trong sử, phát minh đều mang tính ngẫu nhiên, ví dụ nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuốc súng, ban đầu chẳng ai lưu và diêm tiêu trộn lẫn nhau sẽ phát nổ. Cũng không ai biết củileech_txt_ngu với lợn có thể làmbot_an_cap ra xà phòng.
Ở triềuleech_txt_ngu đại này cũngbot_an_cap không biết tảng đá nào thì có chứaleech_txt_ngu đá!
“Tướng công, sao chàng lại hiểu biết nhiều như vậy? thấy chàng thật lợi !”
“Được cho chàng là phúc của . Mẹ vàleech_txt_ngu chị dâu mà biết thiếp sống thế này, chắcbot_an_cap chắn sẽ vui lắmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!” Lưu Nghiên thành cười nói, ánh mắt nàng nhìn Lý Phong Niên tràn sự sùng bái, chẳng khác nào người mộnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ bé nhìnleech_txt_ngu thần tượng của mình.
“Hôm nào , ta đưa nàng về thăm nhà!”
Nhà Lưu Nghiên vẫn còn chịleech_txt_ngu dâu, anh trai mẹ già. Năm đó cũng vìvi_pham_ban_quyen không nổi sưu thuế nàng mới đắc dĩ phải tham gia đoàn tuyển thân.
Lý Phong giờ đã là con rể của nhà họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tuy thời đại con rể về thăm nhà vợ là chuyện hiếm thấy, nhưng với tư cách làleech_txt_ngu một người hiện đại, hắn vẫn cảm thấy nên đưa vợ về để tròn đạo hiếuvi_pham_ban_quyen.
“Cảm ơn tướng , chàng thật tốt!”
Mặt Lưu Nghiên đỏ bừng, dưới lửa bập bùng, trông nàng trái táo chín mọngleech_txt_ngu.
Lý Phong Niên nhanh chóngleech_txt_ngu đập năm mươi cân đá thành những mảnh , vào hai cái vò để bắt đầu nấu nước muối. Sau khi muối tách ra, muối được lọc qua thiết bị lọc để bỏ các mảnhbot_an_cap đá nhỏ, rồi lại tiếp trên lửa lớn, chờ đợi tinh thể muốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kết tinh.
Bận rộn đến nửa đêm, nước muối cũng đã cạn . Lý Phong Niên cạo những kết tinh , đặt lên ván gỗ nơi gió khô, ngày mai là có thể dùng lá chuối gói lại mang lên thành .
Lần này mang năm mươi cân đá, thu đượcbot_an_cap khoảng hai cân muối. Theo giá thị trường, chỗ này có thể được gần bốn tiền!
Đây quả là một khoản thu nhập khổng lồ!
Nghiên nhìn chằm chằm đống đó, trong mắt nàng, đó chính là những đồng tiền vàng lấp lánh! Sưu thuế năm sau, hoàn khó khăn của nhà , tất cả có thể giải quyết nhờ số tiền này, nàng vui mừng khôn .
“Tướng công, chỗ này chúng ta có bán được rất nhiều đó”
“Chứ còn gì nữa, ta đã giúp nàng lo xong sưu thuế năm tới , nàngvi_pham_ban_quyen định cảm đây?” Lý nhìn Lưu Nghiên, một cười đầy tà mị.
“Thiếpvi_pham_ban_quyen thiếp ưm tướng côngleech_txt_ngu, được đâu, hôm thiếp mới”
“Nhẹ nhẹ một chút”
Đêm ấy, căn phòng bên cạnh rung chuyển, ngay cả lán cỏ mới dựng khẽ đưa. May mà tiểu viện nằm ở lưng chừng núileech_txt_ngu, cách làng xóm, nếu không e là cả thôn cũng khó lòng giấc.
Vợ mới cưới nồng, thời gian trôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thật nhanh, chớp mắt đã qua một đêm!
Sáng sớm hômleech_txt_ngu nay, Lưu Nghiên đã bưng một chậu nướcbot_an_cap nóng vào: “Tướngleech_txt_ngu công dậy rồi sao Chàng mau rửa mặt đi, Trương thúc và mọi người đã đợi ở bên ngoài rồi!”
“ vậy sao? Bây giờ là mấy giờ rồi?”
Bên ngoài trời vừa mờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sáng, Phong Niên không ngờ Trương thúc bọn họ lại đến như !
“Chưabot_an_cap đến giờ Thìn, thực ra họ đã đứng được gần canhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giờ rồi. Thiếp định gọi chàng dậy nhưng họ không chịu, nói không muốn làm phiền chàng nghỉ ngơi!” Lưunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói.
Phong Niên gật đầu, dùng nước rửa mặt, rồi dùng xơ mướp chà sạch răng. có bàn chải đánh hiện đại, hắn đang dần thích nghi với thói quen này.
“Mời hai người họ vào đi! Bảo một gói muối hôm qua lại!”
qualeech_txt_ngu, hai người Tôn, Trương đã thầm đoán Lý Phong biết cách làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muối, nhưng khi tận mắt những hạt muối óng trên tấm ván , họ không khỏi kinh ngạc tột độ.
Mới chỉ một đêm mà Phong đã làm ra được nhiều !
Trông chừng phải hơn hai mươi cân!
Giá tại tiệm muối chính quy của Đại Cảnh luôn ở mức cao ngất ngưởng, ba trăm một cân muối, có thể được mười cân lương thực thô! người dân nghèo ở tầng lớp dưới cùng căn bản không ăn nổibot_an_cap muối , chỉ có thể tìm mua loại muối thô phẩm chất cực kémbot_an_cap.
Thế nhưng do Phong Niên làm ra còn đẹp hơn cả muối trong tiệm!
“Công đúng thần nhân!” Thiên cảm thán.
Phương pháp làm muối là bí mật quốc gia quan trọng, đối không thể truyền ra ngoài. Hơnleech_txt_ngu nữa, dân sơn cước chỉ biết nấu thì muối, muối sẽ tan ra, chứ chẳng ai đun nước muốibot_an_cap để muối kết tinh lại.
Tôn Thiên Tứ cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chẳng biết số muối này từ đâu mà ra!
“Được rồi, qualeech_txt_ngu đây giúp một tay đi!” người cùng nhau lá chuối khô và một số lá cây khôbot_an_cap để gói muối lại.
“ thúc, sau này chú chịu nhiệm vận chuyển muối cho giới buôn lậu trong huyện. Nhớ kỹ, chú không cần trực tiếp bán cho người mua lẻ, chỉ cần bán cho bọn lái , tốt nhất là quabot_an_cap tay vài lần lái buônleech_txt_ngu khác nhau.”
“Nếu thể, hiện giao dịch mà không cần lộ mặt với bọn lái buôn thì càng tốt!”
Dù sao đây cũng là triều đại trấn áp muối lậu gắt gao, các bãi muối lậu có ngườivi_pham_ban_quyen của quan phủ bảovi_pham_ban_quyen , nhưng Phong Niên vẫn hết sức cẩn thận để tránh để lại sơ hở, đóvi_pham_ban_quyen là trọng tội chém đầu như chơi!
Để Trương Thiết Đầu phân tán hàng qua nhiều , ẩn giấu bản , có tìmleech_txt_ngu thì quan phủ cũng chỉ tìm đến bọn lái muối lậu kia !
“Tôi hiểu rồi!” Những năm qua đều do Trương Thiết Đầu mua từ các bãi , ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hiểu rõ cách tránh né rủi ro hơn cả Lý Phong .
“Lần cứ mang mười cân đi trước đã!”
Sáng , Trương Đầu đường, Tôn Thiên Tứ được xếp tiếp tục vào núi đá. Còn Lý Phongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì ngồi trước bếp đất, tư suy .
Bán muốibot_an_cap lậuvi_pham_ban_quyen tuy có giúp hắn nhanh chóng tích lũy được một tài sản nhỏ, nhưng chế và nguy hiểm , lại không thể làm ăn đàng hoàng, cũng không thể mở rộng sản xuất. Dù saobot_an_cap quáleech_txt_ngu trình làm muối cũng giản, sau sẽ có người họcleech_txt_ngu lỏm được!
Muốn kiếm lớn, vẫn phải nghĩ cách khác ổn !
Hắn khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giống như Lưu Nghiên, chỉ có chút tiền tích góp muốn sống ổn đến hết đời. Là người xuyên không từvi_pham_ban_quyen hiện đại, hiểu sâu sắc đạo lý “trong tay có , trong không hoảng”.
Trong kýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của nguyên , và Lưu Nghiên cũng từngleech_txt_ngu nói qua, bách tính sốngvi_pham_ban_quyen gian khổ không chỉ vì sưu thuế triềuvi_pham_ban_quyen đình ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nặng , mà những nhóm mã bang lang thang cũng làvi_pham_ban_quyen căn tội ác, khiến dân chúng thannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Mã mỗi đều “ phò ”!
Điều đó tương với đánh thuế lần thứ hai lên đầu ngườibot_an_cap nghèo!
Mã bang thường là những người dân không còn đường sống, buông cuốc cầm đao, chiếm làm vua. Triều này có đủ hạngbot_an_cap người , cầm đao đi cướp bóc còn dễ dàng là chỉ làm lụng để sống quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày.
Hắn muốn sống tốt, muốn phát triển, thì bản !
Từ hàng huân quý cho đến bách tính nghèo khổ, suy cho cũng không nằm ngoài bốn chữ “ăn, mặc, ở, đi lại”. Đại không có động giải trí gì nhiều, thú vui lớn nhất không gì ngoài đi kỹ viện!
Nhiều người cả bôn ba cũng vì chuyện cơm áo gạo tiền.
Về phương mặc hắn không rành, Lưu Nghiên cũng chỉ biết công kim chỉ. Còn về ăn, vùng này vốn dĩ lương đã khan hiếm, đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bước đột phá. Nhưng Lýleech_txt_ngu Phong hiểu rất rõ đạo lý tám mươi trăm của cải trên thế giới này trong hai mươi phầnleech_txt_ngu số người.
Cái nghèo mà hắn thấy trước mắt chỉ là phần nổi tảng băng . Một triều luôn có hàng huân quý, bộ giàu có nhất chínhvi_pham_ban_quyen đám huân quý đó.
Mànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của huân quý là dễ kiếm nhất!
Hưng, bách tính khổ. , tính . Những không có cơm ăn, không nộp nổi thuế viễn chỉleech_txt_ngu một bộ phận đó. Còn bộ khácbot_an_cap, vẫn cứ là “cửa son ôi”
Đôi mắt Lý Phong Niên dần sáng rực lên.
Người xưa chuộng rượu!
Lý Bạch uống cạn rượu, làm trăm bài !
Các văn nhân nhã , quan lại ở Đại Cảnh cũngbot_an_cap ưa chuộng mỹ tửu nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy. Hôm qua lúc vào thành, hắn có đi ngang một tửu quán, ngửi thấy mùi vị của cái gọi là mỹ tửu. Lúc đó không thấy có gì lạ, chợt ra, rượu đóleech_txt_ngu thực có vấn đề.
Rượu mà hắn ngửi thấy thường không thơm!
Do kỹ thuật nấu rượu lạc hậu, vềleech_txt_ngu bản đó là loại rượu có độ , thường được nấu bằng cách lên men ngũ cốc, giống như rượu nếp ở hiện đại, uống không bao giờ mới say!
Võ đi qua gò Dương uống mười tám bát rượu mà vẫn đánh chết được hổ, thực chất là vì nồng rượu quá . Thử nghĩ mà , tám bát ngọt thì cùng lắm cũng chỉ khiến người ta thấyleech_txt_ngu hơi no bụng mà thôi!
khác nấu được ngon, nhưng hắn thì có !
Từ nhỏ trongleech_txt_ngu thôn đã có mộtleech_txt_ngu ông bác chuyên nấubot_an_cap rượu, mưa dầm lâu, bộbot_an_cap thiết nấu rượu đó hắn đã thuộc nằm lòng!
Hắn phải nấu ra loại mỹ tửu ngon nhất Đại Cảnh này!
Sau khi mọi người rời đi, Nghiên lẽ từ phía sau ôm lấy Lýbot_an_cap Phong .
“Tướng !”
“Thiếp đau chân quá”
chân quá!
Sáng sớm hôm naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tư thế đi đứng của Lưu Nghiên có không tự nhiên.
Đều tại qualeech_txt_ngu hắn có quá sức.
“Nàng cho tốt, ta còn có việc phải làm.” Lý Phong Niên xoa Lưu , sau an ủi nàng xong liền rời đi.
tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một vài thủ công đặc để làm việc.
Thợ nề!
Ở vương triều Cảnh, là một nghề đàng hoàng.
, nông, công, thương; địa vị củabot_an_cap thương nhân nhất, nề lại có là thợvi_pham_ban_quyen thủ .
Thếleech_txt_ngu nhưng thôn Kim Thủy quá lánh, nơi cần dùng đến thợ nề vô cùng ít ỏi. nề duy nhất trong thôn tên Lưu .
Khi Lý Phong Niên đến nhà, gã đàn ông vạm ấy đang ngồi khóc ở gócbot_an_cap tườngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài cửa.
“Anh Sơn, có gì ?”
Lưu dù sao cũng là nam nhi, gã sạch nước mắt, đứng cười nói: “Thì là công tử à. Không biết công tử qualeech_txt_ngu đây có việc gì? Thú thật công tử, tôi cũng sắp hết gạo rồileech_txt_ngu, không năng giúp đỡ cậuvi_pham_ban_quyen nữa đâu!”
Gã còn tưởng Lý Phong Niênvi_pham_ban_quyen đếnleech_txt_ngu đểbot_an_cap mượn lương , dù sao những năm qua, dân làng Kim Thủy ít nhiều đều từng giúp đỡ Phong Niên.
“Anh Sơn hiểu rồi, ta không đến lương thực!” Phong Niên khổ, “Anh đang gặp rắc rối sao? Nếu được, hãy nói cho ta nghe xem?”
“ ?” Lưu Sơn ngẩnvi_pham_ban_quyen người. Tuy miệng gọi Phong Niên một tiếng công tử, nhưngvi_pham_ban_quyen ai chẳng Lý Niên một nghèo kiết xác, ruộng khôngvi_pham_ban_quyen cày, săn không biết bắn, không chết đói đã là đức rồi, ai thật trọng hắn đâu?
Tuynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhiên lúc này Lưu Sơn đang xuống , để tâm sự cũng tốt: “Công tử, con nhỏ nhà tôi bệnh, đưa lên huyện cho xem, tốn không ít tiền đâubot_an_cap!”
Cái gọi là “một đồng tiền làm khó anhbot_an_cap hùng”, gã to xác nhưleech_txt_ngu Lưu Sơn lúc này túi áo còn sạch hơn cả mặt. Gia cảnh nhà gã căn bản không đào đâu ra để bốcbot_an_cap thuốc cho con.
“Để ta xem đứa trước đã!”
Sơn do một chút rồileech_txt_ngu cũng dẫnvi_pham_ban_quyen Lý Phongbot_an_cap Niên vào sân. Sân nhà có ba gian nhà tranh, đứa và mẹ nó đang ở gian chính. Vợ của Lưu Sơn là một đàn bà vai u thịt bắp, thường làm việc nặng nhiều nên dáng thô kệch như phần lớn phụ nữ nông thôn.
Nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc này, người đàn bà lực lưỡng ấy đang ôm đứa nhỏ bảy tám tuổi sắc mặt bệch, nước mắt rơi lã .
Người nghèo thật khổ!
Khổ nhất là khi có bệnh không có tiền chữa!
“ ơi, làbot_an_cap cha mẹ vô , con đừng cha mẹ” Người đàn bà càng lúcvi_pham_ban_quyen tâm, mắt thấy bản thân cũng sắp sụp.
Phong Niên mủi , lập tức bước lên hai bước: “Chị dâu, đểvi_pham_ban_quyen ta xem nàovi_pham_ban_quyen!”
Hắnbot_an_cap chạm vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trán đứa , thấy nóng đến bỏng tay. Vậy mà người đàn bà còn dùng một chăn bông quấn lấy nó.
lập tức giành lấy đứa , cởi bỏ chăn quần áo trên người nó ra: “Anhleech_txt_ngu Sơn, đi lấy ít nước lạnh và một miếng vải qua đây. Chị dâu, đi ít nước !”
“Ơvi_pham_ban_quyen, cậu Anh Sơn, con đãvi_pham_ban_quyen thànhvi_pham_ban_quyen ra thế này rồi, ta định làm gì ?” Người đàn giận dữ nói.
Lưu Sơn vẫn còn đang ngơ ngác, mãi khi Lý Phong Niên lên một tiếng, hai người mới sực tỉnh. vợ lau mắt đi đun nướcbot_an_cap, còn cũng nhanh chân đi lấy nước lạnh về.
“Công , cậu định làm ? Nếu cậuvi_pham_ban_quyen cứu được Tiểu Ngưu Nhi nhà tôi, tôi xuống lạy cậu!” Nói đoạn, Lưu Sơn “rầm” cái quỳ thụp xuống, dập đầubot_an_cap thật mạnh với hắn. Người đàn bà trong sân nghe thấy vậy cũng quỳ xuống dậpbot_an_cap theo.
“Hai người làm gì vậy? Mau đứng lên, cứu đứa trẻ trọng hơn!”
Lý Phong Niên đầy đầu vạch đen. Đứa chỉ bị sốt nặng, nhưng y tế ở Đại Cảnh quá hậu và đáng lo ngại, không ít đứa bị sốt đến hỏng nội mà chết, hoặc không thì cũng bị ngớ ngẩn.
Nhị thôn chínhvi_pham_ban_quyen ví dụ.
Lý Niên dùng nước lạnh thấm ướt miếng vải, đắp lên trán Tiểu Ngưubot_an_cap Nhi, lại người cho đứa bé thật nhiều nước ấm.
“ có thể xoaleech_txt_ngu dịu đôi chútvi_pham_ban_quyen thôi, phải lên bốc thuốc!” Hắn lấy ra một xâu tiền đồng giao vào tay Lưu Sơn, “ Sơn chân tay lanh lẹ, đi mau đi!”
Lưu Sơn sững sờ, trong tay gã là tiền nặng trịch, còn bên kia là mạng sống của con trai! đàn ôngvi_pham_ban_quyen ấy hốc mắt đỏ hoe, “bùm” tiếng lại xuống, dập đầu thật cái với Lý Phong Niên.
“Được rồibot_an_cap rồi, đừngvi_pham_ban_quyen nữa.”
“Đa tạ công tử, ơn mạngleech_txt_ngu này, Lưu Sơn tôi sau này nhất định sẽ báo đáp!” Lưu Sơn cầm tiền, phi nước thành.
“Công tử, mời cậu uống nước!”
“Cảmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ơn công đã cứu mạng! Lúc nãy tôi oán trách công , là tôi khôngvi_pham_ban_quyen đúng, mong tử đừng chấp nhặt thô thiển này!” Người lau nước mắt, chân thành nhìn hắn.
Hắn người vợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại quỳ xuống nên vội tìm cớ đi đứa trẻ. Thực ra phát sốt không sợ, đáng là Đại Cảnh không phổ cập kiến thức y học, nhiều người không có . Đợi đến khi đứa trẻ hơn, hắn mới tìm vợ dặn rằng khi Sơn , phải đến tìm hắn!
Tốc độ của Lưu Sơn rất , ngay chiều , khi Lý Niên đang nhà vẽ bản vẽ thì gã đàn ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lưỡng đã đứng đợi ngoài cổng.
Tình cờ thấy Lưu Nghiên đang đấtbot_an_cap bên , gã đàn ông vỡ ấy lại dám thẳng .
Vợ gãleech_txt_ngu là một làm việc giỏibot_an_cap, chânvi_pham_ban_quyen tay thô kệch, da dẻ đen đúa. Nghiên này tay thon eo nhỏleech_txt_ngu, da trắng mặt xinh lại trẻ , nữa còn là mỹ nhân nổi mười dặm tám dặm, nhìn thêm vài cái là lòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã thấy hoảngbot_an_cap hốt.
“Đương gia, có người tìm chàng!”
Lưuvi_pham_ban_quyen Nghiên khẽ cười một tiếng rồi tiếp tục cuốcleech_txt_ngu đất.
Phong Niên cầm vẽ bước ra, Lưu Sơn “bùm” một tiếng quỳ trước mặt hắn, hai tay dâng một xâubot_an_cap tiền nhỏ, khoảng hai mươi ba mươi văn. bốc thuốc cho con hếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bảy mươi văn.
“Đa ơn cứu mạng của công tửbot_an_cap. Tiền nợ côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , tôi nhất định sẽ tìm cách trả lại, nếu không trả thì cậu cứ lấy mạng tôi đi!”
Lý Phong Niên vội vàngbot_an_cap kéo gã dậy: “Làm , ta lấy mạng anh làm gì? Nếu thật sự trả tiền, ta cho một cơ , làm tá điền cho ta, mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày hai văn tiền, thấy thế nào?”
Lưu Sơn ngẩn người tại , ánh mắt tràn đầy sự cảmvi_pham_ban_quyen : “Công những cho tôi tiền chữa bệnh cho con, mà thuê tôi làm điền, cậunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đối với tôi, đối với cảleech_txt_ngu nhà tôi thật là ơn đứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trời biển!”
“ sẽ làm tánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net điền cho công tử để trả ! Trước khi nợ chưa trả , tôi không lấy mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào!”
“Được, tùy anh!” Lý Phong nói, “Anh là thợ , có biết lò gạchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, gốm không? Lại đây xem bản vẽ này!”
Lưu lấy bản vẽ, mắt lập tức sáng lên. gã không biết nhiều nhưng thân làvi_pham_ban_quyen thợ nề, những bản vẽ cơ bản vẫn xem hiểu.
“Tiên sinh, cái lò trên rất khác với những lòbot_an_cap chúng tôi vẫn xây!” Lưu Sơn nhíu nói.
“Đây là do kếvi_pham_ban_quyen, cứ nói xem có ra không? Còn nữa, loại để làm , anh biết nào có chứ?”
Trên bản vẽ cộng có cái lò, một là lò gạch, là lò , và một cất lớn chắp vá từ phía.
Mục đíchbot_an_cap của hắn là tạo ra một lò chưng cấtleech_txt_ngu lớn thể chưng cất được tửu, trong đó cần đến cácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vật liệuvi_pham_ban_quyen như gạch và các cụ khác nhau, phải dùng lòleech_txt_ngu gốm mới nung ra .
Cho nên ngay từ đầu phải hai lò!
Xây một cái lò cần đầu tư lượng vốn lớn, chỉ dựa vào một Lưuleech_txt_ngu Sơn chắc chắn không xong, thế còn phải chiêu mộ thêm công nhân!
Ngoài ra, thiết làm muối vàleech_txt_ngu lò bếp cũng cần thiện thêm một chútvi_pham_ban_quyen, vì vậy hôm đó hắnbot_an_cap để Lưu Sơn đi cải tạo lòleech_txt_ngu nấu muối, cũng như làm quen với bố cục lò gốm.
Lưu Sơn là thợ , dĩ nhiên biết bùn ở là thích hợp gốm nhất!
cần gốm tốt, đồ làm ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dùng được được!
“Công , thứ này cậu tìm đến tôi là người rồi!”
“Được!”
“Chiều nay bắt tay vào làm luôn!”
“Lò nung đầu tiên của sản !”
“ ca, ta còn mấy người phụ giúp, anh xem trong thôn ai việc đáng tin ? Phiền anh họ tới đây giúp tavi_pham_ban_quyen, cứ bảo mỗi ngày trả một đồng tiền!”
Việc tìm , giao cho bản Lưu là tốt nhất.
“Đượcbot_an_cap rồi, công tử cứ một lát!”
Lưu Sơn sinh ra lớnleech_txt_ngu lên ở Kim Thủy thôn, hắn cùng thuộc với từng người trong làng. Hơn hắn làm việc rất lẹ, chẳng mấy chốc đã dẫn tới năm người. Trong đó có người đàn ông kiện da đen nhẻm, một thợ thọt ngoài mươi tuổi, còn có hai người bà. Một người vợ hắn, người kia là vợ của người thợ thọt.
Năm người sân nhỏ, Lý Phong Niên khẽ nhíu màybot_an_cap. Hắn ở đây là tuyển người việc, không phải ai cũngleech_txt_ngu nhận. biệt là giai đoạn khởi đầu vôleech_txt_ngu cùng gian nan, mỗi một đồng tiền đều phải tiêu vào việc quan trọng .
dường như biết hắn đang nghĩ gì, lập tức giới thiệu: “ tử, đây là thợ ở thôn bên cạnh. Lão chân không tiện, nhưng sức lực thì có thừa, lại còn biết rèn sắt đốt gốm. Vợ thì khỏi phải nói, làm việc chẳng gì đàn ông.”
“Hai em ở đông thôn ta, làmleech_txt_ngu việc thànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Còn đây vợ , lúc tôi làm thợ nề cô ấy vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở bên giúp , tốc độ sẽ nhanh hơn rất nhiều.”
Chân mày Lý Phong Niên lúc này mới giãn ra, xem ra Lưu hề hắn, những người tìm tới lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người ích!
“Các người đều nguyện đi theo ta làm ?”
Cố thợ chắp , lễ với Lý Phong Niên: “Ta nghe lão Lưu nói công tử cho hắn mượn tiền chữa bệnh con, liền biết công tử là người có địa thiện lương. Một ngày văn tiền, một thángvi_pham_ban_quyen có thể kiếm được ba mươi văn, nguyện ý đi theo công tử!”
“Cái đó tôi dập đầu tạ ơn côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tử!” Vợ của Cố Tử chưa từngleech_txt_ngu lễ nghi, không biết phải làm thế nào, cứ thế “bộp” một cái quỳ xuống dập đầu với Lý Phong Niên.
Chẳng người Cảnh triều ai nấy đều thích dập đầu sao?
Phong Niên vộivi_pham_ban_quyen vàng kéo ta dậy.
“Anh embot_an_cap cũng vậy, thực không giấu gì , chúng tôi sắp không sống nổi rồibot_an_cap! Vốn đã tính toán đông gia mã . Nhưng đúng lúc này, đại ca lại tìm đến anh em tôi, sau này anh em sẽ liều mạng làm việc cho ngàibot_an_cap!” anh em kia cũng lên tiếng.
Một ngày văn tiền, góc nhìn của Lývi_pham_ban_quyen Phong Niênvi_pham_ban_quyen là lao động vô cùng rẻ mạt. Nhưng ở bên ngoài, đây đã được coi là mức thù lao rất cao. Nha hoàn trong các quyền quý trên huyện, một tháng cũng chỉ được mười lăm văn. Nha dịch ở huyện phủ, một tháng cũng mấy chục vănvi_pham_ban_quyen!
“Tốtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đến chỗ làm việc, thứ nhất là phải theovi_pham_ban_quyen mệnh lệnh vô điều kiện. Ai không nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo chỉ thị, lập tức sa thải!”
“Ba người các anh đi Lưu làm . Cố thợ rèn, anh biết rènbot_an_cap sắt, vậybot_an_cap ở bãi đất trống phía sau sân này, dựng một lò rèn được không?”
“Tavi_pham_ban_quyen cần anh rèn sắt cho ta!”
Vốn dĩ phầnleech_txt_ngu lớn dụng Lý Phong Niên cầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chế tạo là dự dùng lò gốmvi_pham_ban_quyen để nung, nhưng nếu có thể đúc được đồbot_an_cap sắt thì chắn sẽ hơn đồ gốm nhiều!
Dù sao cũng là đi công, chồng Cố thợ rèn mừng rỡ hớnbot_an_cap nhận . Thựcbot_an_cap tế nếu không phải Lưu Sơn tìm đến, gia đình thợ đã sắp khôngbot_an_cap còn gạo nấu cơm nữa rồileech_txt_ngu. Vùng lân cận này là xóm miền , ngoại trừ những cụ thiết yếuvi_pham_ban_quyen, mấy ai xa xỉ mức rèn đồ sắt để dùng. Mà tiền của dân làng còn sạch cả mặt, nhiều khi rèn thợ rèn còn bù thêm tiền túi.
Bây giờ có người bỏ ra một ngày một văn tiền thuê , họ đương nhiên là cầu còn không được!
Công việc chóng phânvi_pham_ban_quyen xong xuôi. Vì cần dựngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một lò luyện sắt mới, Sơn cho Tử mượn hai người đi dọn dẹp hậu viện. Còn nhóm Lưu Sơn, bước đầu tiên chính là dựa theo bản vẽ của Lý Phong Niên, cải tạo lò nấu , đồng thời dùng mành cỏ chắn phía lán để bên ngoài không .
Mọi thứnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đều đang tiến hành trong không khí khẩn trương!
Trong đó, việc dựng lò luyện sắt và mua sắm các gỗ cần thiếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải tiền ra mua, bốn trăm vănvi_pham_ban_quyen tiền của Lý Niên nhanh chóng cạn kiệt.
hôm , Trương Thiết Đầu trở về.
Cái túi vải căng phồng lúc sớm giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã đổi thành những đồng tiền đồng nặng trịch. Trương Thiết Đầu túi vải lên mặt bànleech_txt_ngu: “Công tử, tổng cộng được haivi_pham_ban_quyen quán mốt, hai một trăm tiền!”
Lýleech_txt_ngu Phong gật đầu, Lưunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nghiên cất tiền đileech_txt_ngu.
“ thúc, vất vả cho thúc rồi! Chuyến này không xảy chuyện gì chứ?”
bán muối lậu dù sao cũng là vi luật lệ nơi đây, lo lắng của Lý Phongleech_txt_ngu Niên không phải là không có .
“Không có, tôi đều làm theoleech_txt_ngu lời của tử, tìm mấy nông dân mua muối, để họ bán lại cho đám tiểu thương, tiểu thương đem muối bán lẻ ngoài, căn bản không tra được đến chúng .” Trương Thiết Đầu nói.
“ thì tốt, thúc vất vả rồi! Sau này có lẽ còn cầnvi_pham_ban_quyen thúc giúp ta vận chuyển hàng hóa từ huyện phủ , chuẩnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bị cho tốt.” Lý Phong vỗvi_pham_ban_quyen vỗ vai Thiết Đầu.
“ vì dốc sức khuyển mãbot_an_cap!”
Hai nay, khoảngbot_an_cap lưng chừng núi của Lý Phong Niên náo nhiệt hơn lúcvi_pham_ban_quyen . Người trong Kim Thủy thôn bên dưới tốibot_an_cap chạm mặt, tin công tử tuyển người làm dàileech_txt_ngu hạnleech_txt_ngu nhanh chóng lan truyền nơi.
“Nghe nói đến chỗ công tử việc, được một đồng tiền đấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Làm đầy hai tháng là đủ tiền nộp thân cho một người rồi!”
“Thật saobot_an_cap? Thù lao chỗ công tửleech_txt_ngu cao thế cơ à?”
“Trời ạ, công tử còn người nữa không? Tôi muốn đi làm công, ngày nào cũng đào dại mà vẫn không cái bụng!”
“ tử còn bao cả một bữa cơm trưa nữa ”
“Lạ thật, công tử đâu ra nhiều tiền thế để thuê người?”
“ quản ta ở đâu gì, tóm lại là tôi nghe nói rồi, vợ chồng Lưu, lão Trương, Tôn nhà họ, ngày nào cầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được một tiền về, thèm chết đi được!”
Tại sân thóc, trung tâmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bàn chuyện làng, đang vang lên những đợt thảo luận gắt. Kết quả thảo luận cùng thống nhất: lập tức đến nhà công tử tranh !
Trong thời đạibot_an_cap mà aileech_txt_ngu nấy đều có ngũ cốc ăn quanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngày, phải đào rau dại, củ sắn sống qua bữa này, có người bỏ ra số lớn thuê người làm , mắt mọi người chẳng khácvi_pham_ban_quyen nào vị tiên khổ cứu nạn!
Ngay cả thôn trưởng Kim Thủy thôn cũng hổn hển leo lên lưng chừng núibot_an_cap, đứng ngoài sân của Phong đợi hồi lâu.
Lúcvi_pham_ban_quyen này Lý Niên ở viện, quyết những vấn thực gặp phảivi_pham_ban_quyen khi xây dựng lò luyện sắt. Do bản vẽ của Cố thợ rèn và lò kiểu mới của Lý Phong Niên có khoảng cách quá lớn, nên Cố thợ rènvi_pham_ban_quyen xây dựng vô cùng cẩn trọng.
Lưu Nghiên chạynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ bước vào: “Đương gia, thôn trưởng đến tìm chàng!”
Thôn trưởng?
chính là chi quan tạibot_an_cap , ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có tầm ảnh hưởng lớn nhất trong !
Lý Phong Niên vội vàng ra nghênh đón, đến cổng mới biết, đâu chỉ có mỗileech_txt_ngu thônbot_an_cap trưởng ? sau thôn trưởng còn đứng hàng chục cả nam lẫn nữ. chung làvi_pham_ban_quyen nhiều nam ít!
Thôn trưởng là một người đàn ngoài năm mươi tuổi, tóc đã râm, hai tay chắp lại hành lễ: “ kiến công tử!”
“ , ngài nàybot_an_cap là?”
Lý Phongvi_pham_ban_quyen Niên đại khái có đoánvi_pham_ban_quyen được những người này đến để tìm việc!
nhìn thấy nhiều như vậy, hắn không khỏi giật mình kinh ngạc!
“Côngleech_txt_ngu tử, ngài hãy rủ lòng , ta muốn đến chỗ ngài làm việc, ta có thừavi_pham_ban_quyen sức lực!”
“Đúng vậy công tử, ta thấy Tôn thúc vào rừng vác đá giúp , ta có thể gánhbot_an_cap được trăm cân củi, cũng có thể vác rất nhiều đá!”
“Ta có thể giúp đốn gỗ, ta Trương thúc đã đi rồi!”
“Công tử, ta không cơm trưa, chỉ xin được giúp ngài đá”
Thôn trưởng còn chưa kịp lênbot_an_cap tiếng, dân Kim Thủy thôn đã nhauleech_txt_ngu nói . Lý Phong nhìn cảnh này, trongleech_txt_ngu lòng khỏi cảm thấy xót xa. Tại Kim Thủy thôn, những người không còn đường sống quá nhiều, đất Đại Cảnh này còn có hàng ngàn hàng vạn Kim Thủy như thế!
“ tử người thôn này, ngài cứ việc ” Thôn trưởngleech_txt_ngu khuỵu gốivi_pham_ban_quyen, quỳ xuống trước mặt Lý Phong Niên.
Thôn đãvi_pham_ban_quyen liệu cho cái thôn này mấy chục nay. Mùa đông năm , thôn bên cạnhleech_txt_ngu đã bắt đầu người chết đói, chết rét, lão thực sự không đành lòng nhìn Kim xảy ra thảm cảnh nhân tai như vậy!
Đối với làng, Lý Phong Niên giữ độ có thể giúp thì sẽ giúp! Dù sao nguyên chủ trước đây cũng từngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận được ân huệ của họ.
“Thôn trưởng, ngài đứng lên trước đã!”
“ nghe nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chỗ củavi_pham_ban_quyen ta tạm thời chưa cần nhiều người đến thế!”
nói vậy, ánh mắt củaleech_txt_ngu khôngbot_an_cap dân làng đều tối lại. Thậm chí có mấy ngườileech_txt_ngu phụ cảnh hũ gạo ở không lén lau nước .
Cảm giác hy vọng vừa nhen nhóm đã vụtleech_txt_ngu tắt khó chịu nhất!
“Nhưng không lâu nữa, sẽ dụng người làm quy mô lớn trong thôn, lúc đó mọileech_txt_ngu người đều cóbot_an_cap thể tới đây việc!” Lý Phongvi_pham_ban_quyen Niên dứt lời, của người tại hiện rõ ràng đã tốt lên rất nhiều.
“Lần này tuyển thêm nam , khác hãynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về đợi nhé!”
Việc khai thác mỏ cần mộtbot_an_cap lượng lớn công, luyện kim cũng cần , rồi lò gạch, lò gốm đều cần người vận hành, Lý Phong Niên chắc chắn không nhiều người. Nhưng hiệnvi_pham_ban_quyen tại đang giai đoạn khởi đầu, hắn chưa thểvi_pham_ban_quyen nổi quávi_pham_ban_quyen nhiều nhân côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Vừa nghe tử còn tuyển thêm mười người, đám lập tức xao. Cuối cùng vẫn là Thôn đích , quát những người khác quay .
nam đinh này đều thuộc những gia đình túng quẫn nhất trong thôn, trưởngleech_txt_ngu rõ ràngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang ưu chiếu cố họ. Lý Phong Niênvi_pham_ban_quyen rất hài lòng thái độvi_pham_ban_quyen Thôn trưởng!
chọn địa điểm và xây dựng lòleech_txt_ngu gạch, lònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gốm giao cho Lưu Sơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phụ , còn lò luyện thì do Lưu Tử quản lý. Mườivi_pham_ban_quyen tráng sĩ mới này, Lý Phong Niên phái họ đi đốn gỗ. Đại Cảnh việc đốn không phạm pháp, quanh Kim Thủy thôn đều là rừng rậm, bên trong còn có rừng nguyên sinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đó tài nguyên gỗvi_pham_ban_quyen tận.
người làm lên, chuyện hắn kinh doanh gì sớm muộn cũng sẽ truyền ra . , Phong Niên dự định mở rộng lán cỏ, dùng ván gỗ ngăn thànhleech_txt_ngu từng phòng lớn, đó cải tiến quy trình làm muối.
đá khi đun nấu tinh chế sơ bộ, tuyleech_txt_ngu đã loại bỏ đượcleech_txt_ngu phầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tạp chất nhưng còn nhiều thành phần khác, thậm chí độc nhẹ! Nhưng nếuleech_txt_ngu qua lần tinh cải tiến của hắn, có thể loại bỏ phần lớn các thành vi lượng ngoài muối!
Công đoạn thứ : tan!
Công đoạn thứ : Đun nấuleech_txt_ngu nước muối và lọc!
Công đoạn thứ ba: Hòa tanvi_pham_ban_quyen tro bếp!
Công đoạn : Kết tủa nước đậu phụ!
Công đoạn thứ năm: Đun nóng để kết tinh
Năm công đoạn được hiện riêng năm ngăn. Như có thể sắp xếp dân làng mỗi người trách một khâu, đảm bảoleech_txt_ngu tối đa việc bí mật công nghệ không bị lọt ra .
Ví dụ như thợ săn Tôn Thiên Tứ chỉ phụ trách mang quặng , hoàn toàn không biết cách làm muối. Người ở khâu đầu tiên chỉ phụ trách đậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vụn đá vào nướcvi_pham_ban_quyen hòa tan, ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở khâu hai chỉ nhận được một thùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nước, người ở khâu ba chỉ thấy muối đổ vào chum lớn trách cho thêm tro bếp
Không loại trừ khả năngvi_pham_ban_quyen dân làng thông đồng nhau, nhưng muối chỉ có một, và ai cũng có gan liều như vậy.
Ngoài ra, hắn còn dự xây một rượu! Xây xưởng rượu còn cấp hơn cả xưởng muối, bán muối dù sao cũng là buôn bất pháp, nhưng nấu rượu thì ai cũng có thể làm, được coi là con đườngbot_an_cap kinh doanh đạo!
Ngày hôm đó khi xong , một thiết bị chưng cất nhỏ đã được chế tạo xong. Trong đó có công lao rất Lưu Sơn, ông phát hiện trong vẽ Phong có nhiều chứa không hợp lý, nên đề nghị làm một bộ thiết bị nhỏ để thử trước.
Lý Phong Niên hết sức ủng hộ!
thôn không ; để thử nghiệm thiết bị , Lý Phong bảo người làm nhanh chân chạy lên huyện bốn vò rượu ngon mangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về. Người làm không dámnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trễleech_txt_ngu, mua loại hoàng tửu khá tốt!
Mở lớp vải trên miệng vò, một mùi rượu nhạt tỏa . Lý Phong Niên nếm một , nhíu . Nói kỹ thuật nấu của Đại Cảnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hậu, xem ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không lạc hậu mà rất kém !
Rượu có độ cồn , bia hiện đại cũng không bằng, lại còn mang theo vị chát nhẹ, thật khó uống!
Cách nấu rượu hiện tại Đại Cảnh chủ yếu là dùng ngũ cốc thêm để lên men. Nhưng quy trình nấu rượu mà Phong Niên biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bao gồm men, đường hóa, chưng cất, ủ lâu nămbot_an_cap, phốivi_pham_ban_quyen trộn, đóng chai tạp khác.
Việc hắn giờ đem hoàngvi_pham_ban_quyen đãleech_txt_ngu lên men sẵn đi chưng cất tinh lọc! Trên bếp lò là một cái lớn, miệng chum nút bằng một ống trúc, bịt kín mọi hở, ống trúc nối với một bộ phận ngưng tụ – thực chất là một ống trúc rỗng ruột ngâm trong nước lạnh. Rượu chảy ra cuối ống trúc chính là rượu đã được tinh chế!
Lửa lớn đun bốc lên, chỉ một lát sau, phía cuối ống trúc đã xuống từng giọtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chất lỏng, theo đó là mùi nồng nàn tỏa.
“Hít gia, rượu thơm quá!” Nghiên giãnvi_pham_ban_quyen đôi chân mày, khóe miệng khẽ cong , trông vô cùng xinh đẹpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Nàng chưa ngửi thấy loại rượu đến thế, không nhịn được ghé sát vào ống trúc, hít hàbot_an_cap một chú mèo nhỏ.
Phương pháp chưng đã thành công!
Lý Phong Niên mỉm cười mãn , hứng một nhỏ rượu vừa chưng cất, vị tươi ngon, hương thơmvi_pham_ban_quyen vào . So vớileech_txt_ngu hoàng tửu lúc trước, đẳng cấp đã nâng lên không biết bao nhiêu lần. Rượu này khoảng hơn ba mươi độ, là kết quả của lần chưng cất đầu tiên. muốn rượu hơn, có thể tiếp tục thứ hai, thứ ba!
Lưu Nghiên liếm môi, nàng đã muốn nếm thử từ lâu, cứ Lý Phong Niênbot_an_cap chằm chằm đầy mong đợi.
“Uống đi, đừng tham quá ”
“ lệnh!” Lưu Nghiên cườileech_txt_ngu rạng rỡ, dùng bát hứng một chút, nhỏ. đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chưa , ngậmbot_an_cap trong miệng, rượu càng thơm, hơi men cũng bắtleech_txt_ngu đầu bốc lên đầu. chốc, nàng đã uống cạn cả bát!
“Đương gia thiếpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu thiếp hơi choángvi_pham_ban_quyen” Lưu Nghiên mặt đỏ bừng, nhân say rượu quyến thêmvi_pham_ban_quyen phần, nàng nhìn hắn với ánh mắt mơ màng, đầy sự ái mộ và khâm phục.
Lý Phong Niên cảm thấy đau đầu, tối nay e rằng khó tránh khỏi trận “khổ chiến” đây!
Lưu Nghiên từ nhỏ đến lớn chưa rượu, càng chưa từng uống loại nồng độ cao này, bát xuống chắc chắn là say rồi!
Lý Phong Niênvi_pham_ban_quyen chưng cất nốt phần hoàng tửu còn lại, rồi dùng một cái vò để chứa rượu chất. Trung bình bốn vò hoàng tửu mới chưng được vò rượu này. Một vò hoàng tửu babot_an_cap mươi vănvi_pham_ban_quyen, bốn vòbot_an_cap là trăm hai mươi tiềnvi_pham_ban_quyen. vòvi_pham_ban_quyen rượu sau khi được hắn tinh chế, nếu thêmleech_txt_ngu bì phù hợp, đối đánh tấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net các loại rượu trên trường! Tuy nhiên, thực đượcvi_pham_ban_quyen bao nhiêu thì còn phải để thị trường chứng!
“Đương gia, chàng mệt rồi chứ? Đến đây, để thiếp lau cho” Lưu Nghiên nói chuyện hơi thở hển, tỉ mỉ lau mặt cho Lý Phong Niên. Một luồng hương thơm hòa lẫn mùi rượu phả vào cổ hắn.
“Nha đầu này, uống say này, chẳng phải là cố ý cho ta cơ hội sao?”
Lý Niênvi_pham_ban_quyen cười xấu , bế thốc Lưuvi_pham_ban_quyen Nghiên lên, không quên nhẹ vào eo nàng!
“Á Đương gia, nhẹ mộtbot_an_cap đừng lắc, thiếp chóng mặt thiếp chóng mặt ”
Chóng mặt là đúng rồi!
Vợ chồng mới , nồng thắm thiết!
Đêm nay ai nấy đều chút menvi_pham_ban_quyen rượu, cơm no rượu say nên hăng hái. Chiếc giường gỗ nhỏ lâu ngày không dùng tới phát ra những tiếng kêuleech_txt_ngu kẽo không chịu nổileech_txt_ngu gánh nặng, mãi đêm mới chịu yên tĩnh lại.
Suốt mấy ngày sau đó, Phong Niên không tiếp tục muối nữa. săn dẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo hai vẫn miệt mài vào núi đào quặng mỗi ngày hai chuyến, số muốileech_txt_ngu thô mang vềvi_pham_ban_quyen đã lên đến hàng trăm cân! Những còn , bao gồm cả Trương Thiết Đầu, đều được hắn điều sang các lán cỏ ngăn .
Để chuẩn bị nhu rộng sản , Lý Phong Niên dựng lán cỏ rất lớn. Xưởng muối có năm ngăn, mỗi ngăn rộngvi_pham_ban_quyen chừng năm sáubot_an_cap mươi vuông. Phía sau xưởng muốivi_pham_ban_quyen là khu vực dự định xây xưởng rượu, cũng đượcleech_txt_ngu thành gian riêng biệt để cáchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ly các công xuất khác nhau.
Lán cỏ được dựng gỗ đốn trong rừng quanh đó, mái cao ba bốn mét, lợpbot_an_cap cỏ . vách ngăn dùng ván gỗ và rơm rạ bện chặtbot_an_cap, sau đó thêm một lớp bùn dày để ngăn lửa.
Cả công đoạn nấu lẫn chưng cất rượu đều cần dùng đến lửa, Lý Phong Niên đặc biệt chú đến việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng hỏa.
Đông tay vỗvi_pham_ban_quyen nên bộp, ngoại trừ Tôn Thiên Tứ dẫn theo hai người đi đào quặng, cùng với Cố Tử và thợ nề, mười bốn người còn lại đều đang ngày gấp rút dựng !
Ngày thứbot_an_cap năm, dãy lán xưởngbot_an_cap muối hoàn thành!
Ngày thứ , dãy lán xưởng rượu cũng xong xuôi!
“Tửu quán đó tội với , bị tịch thu gia sản rồi xử trảm, không ít người bị bán nô lệ trong nô hành. Công tử tìm người thạo nghề, có lẽ có thểvi_pham_ban_quyen đến mua về!”
Mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Lý Phongbot_an_cap Niên sáng !
“Không nên chậm , chuẩn bị một rồi vào ngay! Trương và Tiểu Lụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi cùng ta, những người đào xong lò gạchleech_txt_ngu và lò !”
Hai lò này được xâyvi_pham_ban_quyen một sườn dốc thoải lưng chừng núi, dù xongleech_txt_ngu cũng khô chậm rãi vàibot_an_cap ngày mới có thể đưa vàovi_pham_ban_quyen sử dụng. Lò gốm chính là căn cơ lập nghiệp hắnbot_an_cap, cùng quan trọng.
Lò gạch thì không cần tới, rất nhiều nơi cần dùng đến gạch nung, chẳng hạn như lán cỏ chắn an toàn bằng gạch ngói. Lò lạibot_an_cap càng tác dụngleech_txt_ngu lớn hơn, hắn định nung hàng loạt bình nhỏ, vừa có thể đựng rượu, vừabot_an_cap có thể để đựngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muối!
Ở nước Cảnh, buôn bán muối thường dùng lá cây, lá chuối hoặc loại lá to bảnvi_pham_ban_quyen đểleech_txt_ngu gói, để lâu muối sẽ bị nước. Nếu đựng trong bình gốm được hơn, ngoài ra rượu cũng bình gốm nhỏ để đóng chai.
Khách hàng mục tiêu hắn là quan lại quyền quý có tiền mua rượu, mà tầng lớp quý tộc thì không đời nào ôm rượu lên uốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net! Hàng hóa hiện đại thường bao bì tinh xảo nên giá bán mới cao. Đạo lý này áp dụng ở thời cổ cũngvi_pham_ban_quyen chính xác.
Chuyến vào thành lần này, Lý Phong Niên mang theo ba mươi cân muối.
Trương Thiết Đầu không thẳng đến chợ muối lậu mà lẽ chờ ở cửa sau mộtleech_txt_ngu quán trọ. Khoảng một canh giờ sau, rảibot_an_cap rác có dân làng đi tới.
“Trương ca, chúng tôi tới rồileech_txt_ngu!”
người thấy Lý Phong Niên và Tiểu Lục thì như không thấy, cũng hỏi han gì. Trương Đầu ba mươi cân hàng đều cho họ, bảo họ đileech_txt_ngu phân tán hàng hóa. Dân làng sẽ hàng cho đám muối thử, từ đó mới tuồn cho người khác!
Lýbot_an_cap Phong Niên thầm kinh ngạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, làm muối ở đây chẳng khác gì buôn hàng cấmbot_an_cap ở thời hiệnvi_pham_ban_quyen .
“Trươngbot_an_cap , họ có ?”
Trương Thiết Đầu cười đáp: “Họ đều là người ở mấy làng cận, lúc tôi tìm đến thìbot_an_cap họ đều sắpbot_an_cap chết đói cả rồi, lũ trẻ trong mắt thấy sắp đứt . Mỗinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lần đưa hàng, tôi trả ba vănleech_txt_ngu tiền, đủ đổi được mộtvi_pham_ban_quyen cân lương thực , còn mong ngày nào cũng có hàng để ấy !”
Lý Phong Niên trầm , lợi ích đúng công cụ để ràng buộcbot_an_cap lòng người!
muối bấy lâu , Trươngleech_txt_ngu Thiết Đầu có mạng lưới quanvi_pham_ban_quyen hệ riêng và cách né tránh rủileech_txt_ngu ro của mình.
Một látbot_an_cap sau, người lần lượt về, giao từng túi vải vào tay Trương Thiết Đầu.
Trong mỗi túi vải, chỗ nhiều có một lượng hai xâu tiền, chỗ ít cũng được lượng một. Tổng cộng lại cũng gần sáu lượng bạc, cộng thêm vài trăm văn !
lượng bạc bằng một quán tiền, tức là một nghìn văn. Cầm những thỏi bạc nhỏvi_pham_ban_quyen trong tay, cảm giácvi_pham_ban_quyen trịch thật dễ .
Trương Thiết Đầu lập tức dâng túi vải bằng : “Công tử”
Lý Phong Niên xua tay, từvi_pham_ban_quyen trong túi ra năm mươi văn tiền, chia cho năm người mỗi người mười .
Đám thời xúc động cùng, lúng túng định quỳ xuống đầu với Lý Phong Niên.
“Không cần quỳvi_pham_ban_quyen lạy, tiền này ta cho không các người. Ta muốn các người phải làm được một việc, đó là mỗi lần hàng phải tìm những muối thử khác nhauleech_txt_ngu, nhất định phải cẩn thận.”
“Dù chợ muối lậu có người của quan phủ chống , cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phải hết sức cẩnvi_pham_ban_quyen trọng, tuyệt đối đừng để sơ hở vào tay kẻ khác!” Lý Phong Niênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net căn dặn.
người dân nhìnvi_pham_ban_quyen , một lão bước ra, học theo Trương Thiết gọi một tiếng: “Công tử, dù phủ có tra ra đến chúng tôi, chúng tôi cũng sẽleech_txt_ngu không khaivi_pham_ban_quyen ra công tử nửa chữ! Nếuleech_txt_ngu có Trương ca và công tửbot_an_cap, già trẻ lớn bé nhà chúngbot_an_cap tôi đã sớm chết đói rồileech_txt_ngu!”
Người xưa ơn một giọt nước trả bằng một suối.
Chính những người nông dân chưa từng đi học này lại là những người đáng yêu và thuần phác nhất. Vậy mà triều đình lạibot_an_cap bóc lột họ nặng nề nhất, thậtleech_txt_ngu là mỉa !
“Được rồi, Trương , đi đến nô hành thôi!”
Lý Phongleech_txt_ngu đang khát khao kiếm một ngườileech_txt_ngu có hắn mở lối thị trường cho rượu này, đồng thời sát nhu cầu của người tiêu dùng.
Thời hiện đại có vô phương để nghiên cứu thị trường, nào khảo sát bằng phiếu , nào là phương pháp thống kê Nhưng tại Đại Cảnh, việc áp dụng những cách này vô cùng nan , thậm chí hắn còn có bị người ta coi lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kẻ biến thái!
Việc nắm nhu cầu thị trường bước đi tất yếu để hắn cải tiến quy trình rượu sau này: nên chưng cất một lần hai lầnbot_an_cap? Hay là nên thêm vào những thành phần gì khác? Kỹ thuật nấu chính là gốc để lập thân, không thể coi trọng.
Dù đó Lý Phong Niênvi_pham_ban_quyen đã chuẩn bị tâm về nơi gọi là hành này, thực sự đặt chân đến, khỏi thấy đầu tê dại.
Từng cảnh tượng ra trước mắtleech_txt_ngu thật sự hãi hùng!
Đại Cảnh chiến liên miên, phương Nam có Nam Man, phương Tây có Khế Đan, phương Bắc lại có Đại Kim và Liêu. nay biên cương loạn lạc khắpleech_txt_ngu nơi, nam nhân của Cảnh gần như đãleech_txt_ngu tử trận sa trường. Những năm dài bại trậnleech_txt_ngu phải bồi bạc, đìnhleech_txt_ngu không đâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngân sách, chỉ còn cách đổ nặng lên vai trăm .
thân tăng qua từng năm, thì hóa lưu lạc, kẻ đi làm phu mã , nhưng đa số biến thành nô lệ. Một khi đã bị ghi danh sổ nô tịch, cả đời sẽ là hạng người thấp kém nhất.
Nô trong nô hành, hoặc do gia đình không nuôi nổi nên bán đợ con, hoặc là emnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net củavi_pham_ban_quyen các gia tộc quyền quý bị tịch thu sảnleech_txt_ngu, từ lớn đến nhỏ đều bị vào nô tịch. Thậm chí, dân lưu bị bắt được cũngleech_txt_ngu bị ép làm nô lệ ngay lập tức!
nô lệleech_txt_ngu đứng ngồi trong nô hành để chờ chủ nhân đến chọn lựa. Nếu gặp được người chủ tốt thì coi nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự đại cátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lớn nô bị mua về đều phải làm những công việc nặng nhọc, đắng cay nhất và chịu những trận đòn roivi_pham_ban_quyen tàn độc nhất!
Thậm chí có những nữ nô sau khi bị mua về liền trở thành món đồ chơi chovi_pham_ban_quyen đám hào phú địa phương, còn phải chịu nhục hình, đọa đày từ bà vợ . vẫn cònleech_txt_ngu là mắn, có bịvi_pham_ban_quyen biến thành giấy sinh bằng thịt người, kẻ lại làm “nhục mã”, thê thảm đến tột cùng!
Nô hành!
Dọc hai bên dãy nhà gạch xanh là những nô lệ đang quỳ rạp trước cửa. Họ ăn mặc rách rưới, thân bẩn thỉu, mùi hôi thối nồng nặc bốc lên. Trong đó, có những nữ nhân chỉ khoácvi_pham_ban_quyen mình nội y mỏng , tóc tai rũ rượi, tỏa ra một thứ mùi .
Cả một dãy dài hàng trăm nô lệ đều lâm vào tình cảnh như thế.
Lý Phong Niên khóvi_pham_ban_quyen mà tưởng tượng nổi, đó là những bằng xương bằng thịt, vậy mà lại loại đem ra bày bán đường như như vịtbot_an_cap, chờbot_an_cap đợi kẻ mua người lấy.
Nô đa phần là phụ nữ và trẻ em, ánh mắt họvi_pham_ban_quyen trống rỗng, tuyệt vọng, chẳng còn một tia thần . Trên người họ ít nhiều đều hằn lên vết roi, vết còn đang rỉ máu. Chủ nô hành sau khi thu nô lệ, với không phục tùng, nhẹ thì quất roi, nặng thìbot_an_cap dùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đủ loại cựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tra tấn cho đến khi họ biết nghe lời mới thôi.
“Tiên sinh, cứu với cứu tôi với”
“Tiên sinh tôi lắm, làm một nam nhân, ngài tuyệt đối không đâu”
“Tiên sinh, em ngoan lắm”
Vừa thấy Lý Phong Niên, nô lệ lập tức ra sức chào mờileech_txt_ngu bản thân. Đám nô lệ hiểu rằng, được kiểuvi_pham_ban_quyen chủ nhân thôn quê như Lý Phong Niên, bị mua về cùngbot_an_cap cũngvi_pham_ban_quyen chỉ là làm thêm đồng áng. Nhưng rơi vào tay đám hào phú, chúng sẽ đánh cho một trận thừa sống thiếu chết để uy ngay khi về nhà, rồi sau đó là chuỗi ngày chửibot_an_cap bới bất cứ .
lẽ đó, một người đàn bà trung ôm lấy chừng bảy tám tuổi, quỳleech_txt_ngu xuống “bộp” một cái, dập thật mạnh trước mặt Phong Niên.
Phong Niên cảm thấy mũi mình cay cay. Cùng là phận người, hắn thấy cho họ thấy phẫn nộ cho cả triều đại .
Thời Đại Minhleech_txt_ngu thịnh thế, ngay cảleech_txt_ngu nô lệ, kẻ ăn xin người vônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gia cư đều có nơi dung của quan . Vậy mà những cùng máu này lại phải sống chui rủi chó lợn.
Tuy nhiên, Lý Niên hiện tại chưa đủ thực lực, không mua hết số nô lệ này về. Hắn đã tìm hiểu thị trường, một nữ nô thành có khoảng hai lượng bạcleech_txt_ngu, còn nam đinh khỏe mạnh thì phải từ bốn đến năm .
Số bạc trên ngườileech_txt_ngu hắn cùng lắm chỉ mua nổi hai nữ nô!
Trương Thiết Đầu nhận thấy hắn không thích cảnhbot_an_cap tượng này, liền rảo bước đi tới một gian nô hành. Chưởng quỹ lập đon đả ra, nhưngleech_txt_ngu khi nhìn thấy áo vải thô trên người Lý Niên, sắc mặt lập sa sầm xuống: “Ba vị đây muốn bán vợ hay bán con?”
“Nói trước cho mà biết, trẻ con tanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không thu đâu , bán đã còn tốn cơm !”
Chưởng quỹ đã coi bọn họ là người đến bán nô!
Thời buổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , ở thôn, bán vợ bán để đóng thuế hoặc đổi lấy thực qua mùa đông là xảy ra như bữa.
“ quỹ, ông hiểuvi_pham_ban_quyen rồi, chúng tôi đến mua nô lệ chứ không phải bán vợ!” Trương Thiết Đầu vộivi_pham_ban_quyen lên tiếng.
Đôi lông mày chưởng quỹ tức giãn ra, lãovi_pham_ban_quyen đổi hẳn sắcvi_pham_ban_quyen mặt, cười niềm nở: “Quý khách cần nô lệ nào? Tráng đinh, nữ bộc, hay nữ nhi, ở chỗ tabot_an_cap cũng ”
“Con gái Tôn ởleech_txt_ngu quán rượu Sun Gia mấy hôm trước, không biết có còn ởleech_txt_ngu đây không?”
“Còn, còn chứ, cái đồ lỗ vốn ấy mãi chẳng !” Hình như lỡ lời, chưởng quỹ lập tức chữa lại: “ vị quý khách, mời theo ta!”
Nhà họ Tôn thunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sảnbot_an_cap, Tôn Bắc Âmleech_txt_ngu bị làm nữ nô. Nhưng vì họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tôn đắc tội một vị quan huyện phủ, nên chẳng dám mua nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về làm nô bộc sợ làm mếch lòng vị quan kia. Thế nên Tôn Âm ở nô hành trở thành mónnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hàng lỗ vốn, không ai mua ngày ngày lão chưởng quỹ vẫn thêm bữa cơm nuôi nàng.
Đi qua dãy hành lang, hai bên là những phòng tối tăm, hôi hám nhốt đầy nô lệ. Lý Phong Niênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net liếc qua, phòng nhỏ chưa mét mà nhồi đến chục conleech_txt_ngu người, ăn ngủ vệ đều ở ngay tại chỗ, hèn gì mùi hôi lên thấu tận xanh.
Ở nơi này, sống thật chẳng bằng chết!
Chưởng quỹ mở một căn phòng, một mùi xú uế vào mũi. Đám người hầu nén cơn , lôi từ trong ra một nữ tử. Toàn thân nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bẩn thỉu, mặt tràn đầy , run rẩy quỳ sụp đất.
Có thể thấy nàng chỉ chừng bảy mười tuổi, ngoài hơi lấm ra thì cũng là nữ có dung mạovi_pham_ban_quyen tú.
“Tôn Bắc Âm, có khách đến mua này!”
Tôn Bắc Âm nghe vậy, đột nhiên tỉnh, đôi mắt đẫm lệ nhìn Lý Phong Niên, đầu .
“Cầu xin tiên sinh, cứu Bắc thoát khỏi khổ hải Cầu xin tiênvi_pham_ban_quyen , nônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tì cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì cũng biếtleech_txt_ngu làm, thơleech_txt_ngu từ phú, hát kinh doanh tính toán sách, nôleech_txt_ngu tì đều thôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thạo”
Nàng thực sự không chịu nữa rồi. Trong căn phòng chật chội đó, cả vệ cũng phải làm ngay trong . Ngày đầu tiên bị ném vào, nàngbot_an_cap như phát ! Ngày thứ hai, nàng thấy vô cùng ghê tởm. Đến ngày thứ ba, thứ tư, nàng dần trở nên tê , cảm thấy cả thế giới này chỉ còn một màu xám .
Sự xuất hiện của Lý Phongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Niên giống như tia sáng duy nhất trong thế giới tăm tối nàng!
“Công tử, đây vốn là tiểu thư các đấy”
“Nàng ta không bán đượcvi_pham_ban_quyen cho ainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu!” Lý Phong Niên cắt ngang lời chưởng quỹ, “Giá thấp nhất là nhiêu? Ngoài ra, không ai dám mua nàng làm nô đâu, cứ để ở ngộ nhỡ nàng ta chết đi, ông lại còn vận phải cái xúi quẩy!”
Lý Phong Niên đã sớm dò hỏi, nhà họ Tôn đắcvi_pham_ban_quyen tội với úy đại nhân, vị võ quanvi_pham_ban_quyen lớn nhất dưới trướng Huyện lệnh. phú địa phương nào dám đối đầu với Huyện úy ?
Sắc mặt chưởng quỹ cứng đờ, vốn định chém đẹp một vố nhưng giờ biết không lừa được nữa, đành phải ngậm bồ hòn ngọt.
“ bạc!”
Lý Phong Niên phất tay: “Trương thúc, trả , đưa người !”
Rời khỏi nô hành, hắn cảm thấy tinh thần sảng khoái hơn hẳn. Tôn Bắc Âm nép đi theo phía sau, trong lòng đầy vui sướng. nhân này không giống kẻ có tiền, nhưng ra cái là lượng bạc, thật khác với nông dân mà nàng từng .
đi chủ , nàng định phải thể hiện thật , không bao giờ muốn bị trả về cái tối tăm không thấy ánh mặt trời kia nữa.
Nô lệ sau khi được mua về, nếu chủ nhân không hài lòng thì có thể trả lại nô hành. Cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể tượng được, lệ bị trả về sẽ phải hứng chịu sự đối xử tàn độc đến mức nào!
Khó khăn lắm mới vào huyện phủ một chuyến, Niên mua thêm xe , năm mươi cân , một trămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lương thô rất nhiều thứ mà Trương Đầu cho là vô dụng. đó bao bút , quặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắt, và các loại vẽ
Ba người đẩy xe kéo, vội trở về làng trướcbot_an_cap khi trời sập tối.
vì Lý Phong Niên xây lò gạch, lò và nhà lá núi hiện nay mỗi ngày một khác!
Một con đường đất rộng rãi được mở , thẳng đến cửa nhà. Khi nhóm bốn Phong Niên trở về, công nhân đã tan làm, Nghiên chuẩn bị cơm nước. Hắn ra hai túibot_an_cap lương , mỗi túinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mười cân, nhét vào Trương Thiết Đầu Tiểu .
“ vị nay vả rồi, chút này về nhà chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bọn trẻbot_an_cap được bữa no!” Lý Niên biếtbot_an_cap tiền công một họ vừa đủ cho cả giabot_an_cap đình ăn uống qua ngày. Dù họ đã thấy mãn nguyện, nhưng hắn muốn bạc người làm dưới trướng mình!
“Công tử, chuyện này không nên, tôivi_pham_ban_quyen đã nhận tiền công rồi!” Trương Thiết Đầu .
“Cầm lấy rồi ngay!” Lý Phong Niên mặt xuống, “Đây là ta sắp nhỏ, đi!”
“Đa công tử!” Trương Thiết và Tiểu chắp bái tạ hắn. Tôn Bắc Âm thầm xúc , nàng đã thấy nhiều địa chủ hương thân đối đãi vớibot_an_cap người làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dài hạn chỉvi_pham_ban_quyen bằng đòn roi, nhưng Lý Phong Niên dường như không họ.
“Đương gia, vị này là?”
Lưu Nghiên bước , cái nhìn đầu đã thấy Tôn Bắc Âm lem luốc. Cùng là phụ nữ, nàng nhận ra ngay đây một nữ , lòng không khỏi xót . Nếu nàng không cho Phong Niên, e quan phủ tống vào nô viện, trở hạng nữ nô kémnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
“Lưu Nghiên, đây là ta từ nô về, ta chỉ muốn cô ấy giúp rượu củaleech_txt_ngu nhàleech_txt_ngu tabot_an_cap”
Phong Niên chợt thấy chột dạ, dù sao là mua một ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nữ từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bên ngoài về nhà. Ở hiệnleech_txt_ngu đại, đây là hành vi vi phạm pháp luật, một trận đại chiến luân lý gia đình chắc chắn sẽ nổ ra lập tức.
Phụt!
Lưu Nghiên mỉm cười như hoa: “Đương , sao chàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại đỏ mặt rồi? Không sao đâu, đàn ông tam thê tứ thiếp là chuyện thường. đố kỵ chuyện chàng nạp thiếp, người ta sẽ mắng thiếp nhỏ nhen. Huốngleech_txt_ngu hồ chàng chỉ một nữ nô, lẽ nào nghĩ thiếp không có độ lượng này?”
“Tiểu cô nương, lại đây, em đun nước cho chị tắm rửa!”
thân thiết nắm lấy tay Tôn Bắc Âm. Tôn Âm sợ mức run rẩy toàn thân, “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống: “ Âm là nô tì, không dám phiền nhân. Công và phu nhân thu nhậnleech_txt_ngu, Tiểubot_an_cap Âm cảm kích khôn cùng!”
Nói đoạn, nàng dập đầu với Nghiên !
nàng trước nô bộc, nhữngvi_pham_ban_quyen nô đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khi cha mẹ nàng hay vị thiên kim như nàng, ai nấy chẳng phải sợ hãi như chuột thấy mèo sao? Càng không có chuyện nô bộc chạm đôi ngọc ngà của phunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân! chạm vào, việc chặt tay còn là !
Lý Niên là chủ nhân, Lưu làbot_an_cap nhân, nàng với phu nhân tự nhiên là phầnvi_pham_ban_quyen kính trọng.
Lưu Nghiên cũng bị giật mình, luống cuống nhìn Lý Phong Niên.
“Ở nhà ta không có nhiều quy tắc như vậy, cũng không được hành lễleech_txt_ngu bái. gối này, quỳ trời quỳ đất quỳ cha , người khôngvi_pham_ban_quyen có tư cách nhận cái quỳ của em!”
“Để phu nhân giúp embot_an_cap sửa soạn , lát nữa ta có việc !” Lý Phong Niên nói.
Lưu Nghiên ngẩn ngườivi_pham_ban_quyen, vô cùng kinh . Ở Đại Cảnhbot_an_cap, đây là lần đầu tiên nàngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy một chủ nhân trách mắng nôleech_txt_ngu bộc không được quỳ xuống! Nô bộc thấy chủ nhân hành lễ tam quỳvi_pham_ban_quyen cửu khấu, chẳng phải là lẽ đương nhiên sao?
“Tiểu Âm, đứng lên !” Lưu Nghiên hòa cười nói, “ tử tính tình rất hòa, thường hề dằn đâu. này từ nay về sau chính làleech_txt_ngu nhà của !”
“Vâng”
?!
Gia đình nàng đã tan nát, mất nhà tan!
Tôn Bắc bất hạnh, nhưngbot_an_cap đồng thời cũng thật maynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắn. nàng mới hiểu ra, chuyện may mắn nhất đờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này là gặp Lý Phong Niên!
nhà lá có ngăn lớn, là địa bàn riêng củanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phong Niên. Bên trong đặt bộ dụng cụ chưng cất và làm muối loại nhỏ. Nhiều chai lọ hắn mang về được cất giữ ở đây, như mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng thí nhỏ.
Đời trước có rất nhiều danh tửu, thì giá cao ngấtbot_an_cap ngưởng, lại vôbot_an_cap cùng bình dânleech_txt_ngu, hoàn toàn chúng thích ứng với các khách nhau. có một loại lại lội dòng để trở nên nổi tiếngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Chính là Tiểu Bạch!
Loại rượu này nổi đình nổi đám hoàn là nhờ những in trên vỏ chai!
Đại Cảnh trọng văn võ, hắn đọc hơn hai mươi năm, dù không dám nói là bụng kinh luân nhưng thi từ của tiền nhân vẫn thể dễ thuộc. Đó là kho tàng văn năm ngàn năm của Hoa Hạbot_an_cap, chẳng lẽleech_txt_ngu không mạnh hơn những lời thô thiển của đám văn nhân đầy bụng oán than thời đại này sao?
Rượu của hắn kết hợp với câu chữ ấy, tuyệt đối độc nhất nhị ở Đại !
Lý Phong Niên khắp các chợ huyện phủ mới tìm được bình gốm nhỏ. Hắn dùng con khắc thợ rèn mang đến, tỉ mẩn khắc từng chữ lên bình , dự định làm ra một lô hàngvi_pham_ban_quyen mẫu trước để chào hàng.
Chẳng bao sau, Lưu Bắc đi vào.
“Đương gia xem này, một tiểu nương tử !” Lưu cườivi_pham_ban_quyen nói, đẩy Tôn Bắc Âm ra trước.
Lý Phong Niên ngước mắt nhìn, lập tức sững người. Bắc lúc tóc dài buộcvi_pham_ban_quyen sau gáy, cổ nga trắng ngần cao , tuynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặc bộ đồ vải thô của Lưu nhưng cũng khó lòng giấu vóc vượt trội, thân hình mai so với Lưu Nghiên cũng chẳng hề kém cạnh.
mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trái xoan tiêu chuẩn, mắtvi_pham_ban_quyen phượng cũng vô cùng nổi , hai tay đan nhau, nàng cúi người một đại lễ của tì diện kiến chủ nhân, đoan trang nhã, mang đậm phong một thiên tiểu thư.
Đúng là nhân kinh diễm!
“ Âm tạ công tử, không có công tử, giờ nô tì vẫn còn cảnh sôi lửa bỏng!” Bắc thành khẩnleech_txt_ngu nói.
“Được rồi, lại đây nếm thử cái này!” Lý Phong Niên nóng lòng nàng một bát rượu. So với rượu của Đại Cảnh rốt cuộc ra sao, hắn cần một chuyên nghiệp đánh giá.
Tôn Bắc Âm vốn không để tâm, dù sao ở nơi thôn dãleech_txt_ngu này, rượu nấu ra liệu có tốt hơn rượu thanh của nhà nàng? Có khi loại kém nhất cũng không bằng chứ? Kết quả khi lên mũi ngửi, đôi mắt phượng của nàng lập tức rực lên.
“Công cái này làm sao mà nấu ra được?”
Tônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bắc Âm vô cùng ngạcvi_pham_ban_quyen, nhấp mộtvi_pham_ban_quyen ngụm nhỏ, lại càng thấy kinh thiên động địa. Nhà nàng trước đây có tiệm rượu, dùng loại lương thực tốt nhất, rượu nấu đều để tiến cống, đó cũng là tốt toàn phủ Phong .
Vậy ở thôn dã này, bát rượu trong bát sứt lại trong vắt như gương, ngọt nồng thấm giọng, so với rượu thanh nhà còn tốt hơn gấp trăm , đà hơnbot_an_cap trăm lần, ngon hơn gấp trăm lần!
“Rượu này tuyệt đối không thua kém ngự tửu trong hoàng cung!” Bắc Âm vừa mở miệng đã đưa ra một đánh giá cực cao.
“Em đã uống bao giờ đâu mà biết nó tốt hơn ngự ?” Lý Phong Niên lòng sướng .
“Nhà nô tì đây rượu, hiểu rõ nhất trình độ nấu rượu của Đại Cảnh, tuyệt đốibot_an_cap không thểvi_pham_ban_quyen tới đẳng cấp rượu này của tử!”
Lýleech_txt_ngu Phong Niên gật đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: “Vậy có nắm chắc sẽ được rượu ta không?”
“Chỉ bán sao?” Bắc Âm mỉm cười duyên dáng, “Công tử đùanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, rượu này không những bán được mà còn cung không cầu! Thứ nhấtvi_pham_ban_quyen, giới thân sĩ, quan gia, thanh lâu tiệm rượu huyện phủ Thủy đều hàng, đây nhóm khách chính!”
“Thứ hai, ởbot_an_cap huyện Phong Thủy có mộtvi_pham_ban_quyen vịvi_pham_ban_quyen tướng quânvi_pham_ban_quyen đã về hưu, ông ấy rượu như mạng sống. Nếu để ôngvi_pham_ban_quyen ấy nếm ngụm đầu rồi buông lời bình phẩm, đã đóng một dấu ấn bảo chứng, người dân cả huyện Phong Thủy sẽleech_txt_ngu tranh nhau thu mua.”
“ này côngleech_txt_ngu tử có thể sản xuất lượng lớn không? Nó tên rượu gì vậy ạ?”
Trong mắt Tôn Bắc Âm, loại tuyệt hảo này chính là thị khổng , là những đống bạc trắng xóa!
“Sẽ sớm thôi!” Lý Phong cười đáp.
“Nó tên là, Thập Lý Hương!”
“Thập ?”
“Cái tên thật lạ!” Bắc Âm khẽ nhíu mày, nhưng không quávi_pham_ban_quyen để tâm cái , “Công tử, nếu loại rượuvi_pham_ban_quyen này thể sản xuất số lượng lớn, Bắc Âm nhất địnhleech_txt_ngu có thể giúp công tử gây dựng đại nghiệp, thậm chí trở thành tửu quán đệ nhất !”
Bắc Âm càng nói càng kích , hai gối khuỵu xuống, “bịch” một tiếng quỳ trước mặtleech_txt_ngu Lý Phong Niênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. này, biểu cảm của nàng sự hưng phấn và cuồng nhiệt, còn thoáng hiện tia hận thù ngút trời!
“Kẻ hại gia đình em là đối cạnh tranh phải không?” Lý Phong Niên hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tôn Bắc Âm gật đầu, nghiến răng ken két!
Tôn gia tửu quán vốn làvi_pham_ban_quyen tửu quán lớn nhất huyện Phongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thủy, sản nghiệp trải mười tám xãbot_an_cap lân cận, mô không nhỏ. Nhưng chính vì thế bị kẻ khác kỵleech_txt_ngu. Doãn gia tửu lâu thứ hai chính là kẻ thù không đội trời chung của Tôn gia.
Lần đó, Doãn gia tìm đến Huyện úy thực hiện một cuộc giaobot_an_cap dịch thỉu. Huyện úynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đã gán cho Tôn gia một danh không tưởng, chém đầu gia chủ Tôn giavi_pham_ban_quyen đám thiếp, còn con đều tống tịch!
Điều nực cười nhất là tội danh “không ” ấy lại vu khống Tôn gia tửu quán đã giết một con trâu !
nước Đại Cảnh, trâu càyvi_pham_ban_quyen được pháp luật bảo , giếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trâu cày phải ngồi tù, chưa đến mức phải thu gia sản!
Tôn Bắc Âm vốn tưởng rằng đờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này làm nôleech_txt_ngu tỳ, chẳng còn cơ hội báo . Dù hận sâu như biển, nàng cũng đành bất lực. Không ngờ, loại mà Niênleech_txt_ngu nấu ra đã cho nàng thấyvi_pham_ban_quyen hyvi_pham_ban_quyen vọng.
Nhà nàng vốn tửu quán, nàng đương nhiên hiểu rõ loại này có ý nghĩanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gì. Một khi mắt, chắc chắn sẽ nhanh chóng thị trường huyện Phong Thủy!
không khỏi vô cùng kích động!
“Em muốn báo thù ta ngăn cản, thời cơ không phảileech_txt_ngu lúc này. Doãn gia có thể hạ bệ Tôn gia, chứng tỏ thực lực tương đương Tôn gia trướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Muốn đối với họ, em phải đứng ở cùng độ caoleech_txt_ngu với họ, thậm chí là hơn!”
“Em hiểu chứ?” Phong Niên lạnh lùng nói.
Tôn Bắc Âm cắn chặt làn ngọc, chắp tay nói: “Bắc Âm đã hiểu, khi có đủ thực , tuyệt đối không phiền phức cho công tử!”
“Tốt, ta nghĩ em đã có kế hoạch bán loại rượu này rồi, em cần số lượng baoleech_txt_ngu nhiêu? Đêm nay ta sẽ làm !”
Lý Phong Niên đã không thể chờ đợi thêm để bắt tay vào !
“Cái bình trong tay tiên sinh, chỉ cần ba bình Âm thể mở được thị trường. Nếu có nhiều hơn, em có thể kiếm cho tiên sinh nhiều bạc hơn nữa!”
đã tính toán , bình thứ nhất sẽ tặng cho vị huân quý đã giải ngũ kia để ấy mở vàng ý . Bìnhvi_pham_ban_quyen thứ và thứ ba sẽ đem bán, ai trảbot_an_cap thì được. Thực tế này khá giống với giá đại, nhưng triều đại vẫn chưa hình thành lối đấu giá chính thức. Thường thì kẻ nào có thực thì sẽ giành lấy.
Sáng sớm sau, Tiểu Lục đi theo Tôn Bắc Âm, mang theo bình rượu Nhị Oa Đầu ủ lâu năm tiến vào huyện phủ.
Chiều hôm đó, tại lò gốm, Lý Niên bảo thợ nung dùng lửa nhỏ hun sấy từ từ. mớileech_txt_ngu xây dùng được ngay, phải để khô tự nhiên hai ngày, lửa hun sấy có thể rút ngắn thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gian này.
lúc đó, Lưu Sơn dẫn người làm khuônvi_pham_ban_quyen. Đối với nề, làm là yêu cầu bản. Tuy , khuôn Lý Phong Niên đều là thứ mới mẻ theo kiểu hiện đại, nênvi_pham_ban_quyen cần hắn đứng bên chỉ điểm.
Lưunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Sơn cho người đàoleech_txt_ngu đất có độ dẻo cực cao từ lòng sông cách đóleech_txt_ngu vài mét, trộn với đỏ, vữa và các vật khác thành bùn gốm. Bùn gốm sau đó được rót vào khuônleech_txt_ngu, trên mặt đất để khô.
Bước đầu tiên hiện tại là tạo thiết bị nấu rượuleech_txt_ngu và hũ gốm nhỏ Phong Niên thiết kế. Trước tiên phải vài vò lớn, cao hơn cả người! Sau khi làm xong , ngày mai là có thể bắt đầu .
Đến giữa trưa, nắng chan hòa, gốm đổ vào khuôn nhanh chóng thành hình! Cùng lúc đó, Tôn Bắc Âm và cũngvi_pham_ban_quyen đã đến huyện phủleech_txt_ngu. Nàng không mua ở tửu quán mà tìm một phủ đệ đông thành.
đệ nàyvi_pham_ban_quyen có cửa son, thế hùng vĩ. Phía trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có một tấm biển vàng, mấy chữ “Phủ Phiêu Kỳ quân” vô cùng uy nghiêm. Phủ trạch rộng vài mẫu, rằng từng viên gạch miếng ngói trong cơm một ngày cho người nghèo!
“Tiện nữ Tôn Bắc Âm, vốn nghe Kim lão tướngvi_pham_ban_quyen quân yêu thích rượu ngon, trong nhà có rượu quý cất giữ nhiều năm, đặc biệt đếnleech_txt_ngu mời Kim lão tướng quân thưởngleech_txt_ngu thức đôi .” Tôn Bắc Âm hànhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lễleech_txt_ngu hướng phía đại mônbot_an_cap, giọng lớn.
“Tôn Bắc Âm? Chẳng phải thiên kim tiểu thư Tônvi_pham_ban_quyen gia tửu quán sao?”
“ kim gì nữa chứ? Không nghe cô ta tự xưng là nữ ? Cô ta đã vào nô tịch từ lâu, giờ chỉ mộtbot_an_cap nô lệbot_an_cap!”
“Một nô lệ mà thật lớn, dám đến quấyleech_txt_ngu Kim lão tướng quân!”
Người đường xung quanh lần lượt dừng xem nhiệt, chỉ tán. Việc hóng vàbot_an_cap xem kịch không chỉ thịnh hành thời hiện đại, mà ở Đại Cảnh thiếu thốn trò giải trí này cũng cực kỳ phổ biến.
Tôn Bắc cắn chặt môibot_an_cap, quật cường đứng thẳng người. Dù nàng là nô, cũng là nô công tử!
Cánh sơn son ầm ầm mở ra, một gia mặt mèo bước ra, lạnh lùng mắt nhìn Tôn Bắc Âm : “ nô, đây phủ Phiêu Kỳ tướng , còn không mau cút !”
Tôn Bắc Âm thêm cung kính, gối quỳ trước mặt quản mặt , từ tay áo thầm kín lấy ra lượng bạc, kín đáo đặt vào bàn tay: “Kính chào đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân, tiên sinh nhà tôi nấu được rượu , tình có nhã hứng bài từ, tướng quân nghe thấy chắc chắn sẽ vui lòng!”
Ống tay rộng của quản gia mặt mèo lướt qua tay Tôn Bắc Âm, hai lượng bạc liền biến mất khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dấu vết: “Công nhà ngươi cũng thật có tâm, đưa rượu và từ đây, ta sẽ giúp ngươi trình lên bàn củabot_an_cap tướng .”
“Còn việc tướng quân uống của ngươi hay thì tùy ý trời!”
Tất cả các tửu quán lớn nhỏ, thanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lâuleech_txt_ngu ở huyện Phongvi_pham_ban_quyen Thủy đều biết sở thích duy nhất của Phiêu Kỳ tướng quân chính là rượu ngon. Hơn nữa, nếu có thể lọt vào ông ta, nhận được vài lời khen ngợi thì coi như đã được bảo chứng, sẽ thu hút vô sốleech_txt_ngu mặc khách, tửu tài tử nhau tâng bốc.
Nhưng ông không dễ dàng khenbot_an_cap ai!
Phiêu Kỳ tướng quân họ , nên người thường là “Kim nan ”.
Tiểu Lục lập tức lên hũ gốm nhỏ, trên thân hũ còn khắc vàivi_pham_ban_quyen chữ nhỏ. Quản gia nhìn thấy chữ này liền sững sờ mất vài giây, sau đó đồng tử co rụt lại, vẻ kinh ngạc tột độ, vội vã chạy vào trongleech_txt_ngu.
Tôn Bắc Âm trong lòng đã vững dạ!
khi nàng đã nghĩ kỹ, khó khăn nhất chính là đưa được rượu vào phủ quân! Chỉvi_pham_ban_quyen cần vào được phủ này, nàng đã nắm phần thắng!
Kim tướng quân rượunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như mạng, nàng không tin ông ta không động !
“ đây chẳng phải là Tônvi_pham_ban_quyen đại tiểu thư sao? nào, một tiện nô mà quấy nhiễu tướng quân, ngươi không tướng quân chém à?”
Một giọng âm dương quái khí truyền đến, Bắc Âm cau đầy chán ghétleech_txt_ngu không để ý. vừa tới xuốngbot_an_cap từ kiệu, gấm vóc, ngón tay đeo chiếc nhẫn lớn, đang nửa miệng chằm Tôn Bắcleech_txt_ngu .
Triệu Tiền Tam, nhà hắn tửu quán, trước đây là một trong đối thủ cạnh tranh của gia. Nay Tôn gia gặp , Triệu Tamvi_pham_ban_quyen chỉ muốn dẫm thêm mấy nhát bõ ghét.
“Chưởng quỹ, con tiệnleech_txt_ngu nhân này rượu vào rồi!” Một tên hạ nhân nói.
“Cái gì? nô, dám định mê hoặc tướng quân sao?”
“Tướng quân lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhânvi_pham_ban_quyen vật thế nào, sao thể uống nước đái ngựa của ? Nếu tướng quân uống rượu ngươi mà có vấn đề gìbot_an_cap, mười cái đầu của cũng không đủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net để chém!”
“Đâu cả , vả con tiện này hai mươinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái cho ta, thứ không biết điều!” Tôn gia gặpvi_pham_ban_quyen nạn, Triệu Tam cũng cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phần nhúng . Nay thấy Tôn Bắc Âm cầu đến Kỳ tướng quân, hắn tuyệt đối không thể để có cơ hội trở mình.
Một nô lệ hèn mọn, Triệu Tiền Tam hắn có thể chết bất lúc nào, quan phủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũngbot_an_cap sẽ không truyleech_txt_ngu cứu!
Đám tay sai lập tức tiến lên, định vào mặt Tôn Bắc Âm!
“ tay!”
“ vàng mòn giáp sắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, không phá Lâu Lanbot_an_cap quyếtbot_an_cap chẳng về.”
“Hảo một , không phá Lâu Lan chẳng trở về!”
Trongvi_pham_ban_quyen phủ Phiêu Kỵ tướng quân, vị lão tướng quânleech_txt_ngu bảy mươi tuổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tóc bạc trắng xóa, đôi mắt vẫn tinh anh quắc thước, khí bábot_an_cap đạonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tỏa ra xung quanh. Dẫu sao cũng là vị tướng chỉ huynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiên quân vạn mã xông pha trận mạc, khí thế ấy viễn phi người thường có thể sánh kịp.
Lão quảnbot_an_cap gia thấy Kim tướng quân thất thái, vô kinh ngạc, tayleech_txt_ngu run rẩy cầm lấy bìnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sứ nhỏ.
Cát vàng trăm trận giáp sắt, Lâu Lan quyết chẳng !
Lý Niênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sau khi biết vị Kim tướng này chính là tướng trấn giữ biên cương chống quân Liêu năm xưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, liền nhớ câu thơ này, bèn khắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lênbot_an_cap bìnhbot_an_cap gốm nhỏ.
“Đây là thơ từ củabot_an_cap vị đại văn hào nào? Sao lão phu từng nghe qua? viết ra được những lời này, nhất định là bậcleech_txt_ngu đại tài danh tiếng lẫy lừng một thời!”
Khi Kim tướng quân còn đương chức, ông quân đánh giặc tại biên cảnh quốc Liêu. thành Lan chính là yếu tắc phòng ngự quân Liêu hàng đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của . Nhưng những nămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gần đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lực Đại Cảnh ngày một suy yếu, cửa Lâu Lan nhất đãbot_an_cap bị đại quân Liêu đóng suốt mười năm ròng.
Lão quân cả này đều mong muốn thu hồi lại vùng đấtleech_txt_ngu ấy. Cắt nhượng đất là nỗi của Đại Cảnh, lại càng nỗi sỉ khắc cốt ghi tâm, là mối hận trong lòng những người cầm nhưleech_txt_ngu ông!
Đọc được vần Lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phong , lúc nàybot_an_cap ông chỉ hận không thể lập tức khoác giápbot_an_cap lên , sạch quân Liêu ở Lâu Lan cho trời đất điên!
Lão gia cũng thầm kinh hãi lòng, lão bao tướng quân động đến vậy, lại càngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy quân giá một người đến thế!
“Tướng quân, đây là rượu do nữ nô của Tôn Tônbot_an_cap Bắc Âm mang đến. tin tức từ nô hành, đã bịleech_txt_ngu một người ở nông thôn mua đi, loại rượu này hẳn là do người đó ra.” Lão quản gia .
Kim tướng quân gật đầu, những năm qua có rất nhiềuleech_txt_ngu loại rượu mới ra đều tìm đến ông dùngbot_an_cap thử, chỉ cần qua được cửa của ông thì lượng thụ không cần lo lắng.
“Viết thơ từ này, rượu chắc chắn cũng không tệ!”
Kimvi_pham_ban_quyen tướng quân cầm , mười phần luyến, liên tục cảm thánleech_txt_ngu hai câu một hồi mới mở nút bình. Thoắt cái, một làn hương rượu ngào ngạt tỏa ra, đôi mắt Kimvi_pham_ban_quyen quânvi_pham_ban_quyen trợn tròn, mũi phập phồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, chưa từngbot_an_cap ngửi thấy mùi rượu nào đậm vậy!
Nhấp ngụmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhỏ, ông lập tức lộ ra vẻ mặt hưởng thụ, mỉ nhấm nháp. Hương rượu nồng nàn thuần khiết như lan tỏa đến từng kẽ răng. Lão quản gia theo hầu Kim tướng quân bấy lâu cũng làbot_an_cap một kẻ mê rượu, ngửi thấy mùi hương này, cơnbot_an_cap thèm trong hoàn toàn bị khơi dậy.
thơm!
“Tốt, tốt, tốt! Rượu này là Lý Hương? Quả thực là hương bay xa mười dặm, rượu ngựleech_txt_ngu ban của Hoàng thượng cũng bằng phần của nó!”
“Người đâu, thưởng trăm lượng !”
“Khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lão phu muốn đích đi vị tiên sinh nấu và viết thơ này. Cảnh này tình này, đúng là bậc thánhleech_txt_ngu nhân đương !”
Trước phủbot_an_cap Phiêu Kỵ tướng quân!
hộ vệ do Triệu Tiền Tam nuôi dưỡng đã bao vây Bắc Âm và Tiểu Lục lại. Đại Cảnh không cho phépleech_txt_ngu tư nhân chiêu binh, nhưng hào hương thânvi_pham_ban_quyen nuôivi_pham_ban_quyen vài chục vệ trong nhà thì vẫn được phép, chỉ là không mặc giáp, không được mang vũ khí thươngvi_pham_ban_quyen.
Đang định ra tay từ trong quân vang lên tiếng quát lớn. Triệuvi_pham_ban_quyen Tiền Tam ngước mắt nhìn lên, nhất thời sợ tới mức toàn thân run rẩy, hai đan vào nhau, “bộp” một tiếng quỳ sụp đất, dập đất: “Tiểu dân Triệu Tiền Tam, bái kiến Kim tướng quân!”
“Xưa nay nghe quân yêu thích rượu , tiểu dân đặc dâng lên ba ngàn vò lệ tân tửu để tỏ lòng kính trọng!”
Triệu Tiền Tam tâm tâmbot_an_cap niệm Kim quân uống rượu mới của mình, chỉ lọt được vào miệng , con đườngvi_pham_ban_quyen tiêu thụ sẽ không còn lắng nữa.
Hơn nữa loại rượu được phủ Phiêu tướng quân công sẽ được cử các quán, thanh lâu, trà lâu nơi. Các nhà sẽ nhìn vào tướng quân phủ mà làm theo, chẳng khác tạo dựng được danh tiếng vang !
Dẫu sao, ai dám không nể mặtvi_pham_ban_quyen phủ Phiêu Kỵ quân ?
Tuy nhiên, Kim tướng quânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sải bước đi ra, trong lòng có lẽ đã hiểu rõ, nữ nô đang dưới đất chính Bắc Âm, người tì mà công tử viết “Bất Lâu Lan” mua! Cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đám người Triệu gia tửu quán này ràng không có mắt!
Kim tướng quân tuyệt đối không tự hạ thân phận mà đi đạp mấy tên hộ vệ kia. Lúc này, lão quản gia đứng bên cạnh đảo mắt mộtleech_txt_ngu vòng, vốnbot_an_cap đã người khéo léo xửleech_txt_ngu thếbot_an_cap, lão lập tức tiến lên “chát chát” mấy tai, đánh đám hộ vệ ngã văng tứ phía!
bét !
Lòng Triệu Tiền Tam như búa tạ giáng mạnh một , đầu dán chặt xuống đất, mũi sợ đến trắng bệch.
“Triệu Tiền Tam, ngươi dám ra tay với khách quý của tướng quân? Kể từ hôm , Triệu tửu quán các phải đóng cửa ngừng doanh một tháng, còn mau lỗi với tướng quân?” Giọng nói của lão quản gia lên.
một cái!
Triệu Tiền nhất ngây người, một đứa tiện nô thấp kém sao bỗng chốc lại trở thành khách quý Phiêu Kỵ tướng quân?
“Phải, phải, tiện dân có tội, tiện dân không biết điều, đã quấy nhiễu tướngbot_an_cap quân. tửu quán nguyện ý bỏ ra một ngàn bạc đóng góp cho tướngbot_an_cap sĩ đang tác chiến nơi tiền tuyến!” Triệu Tiền Tam run rẩy .
Nói quyên góp, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net số tiền này cuối cùngbot_an_cap sẽ vàovi_pham_ban_quyen kho của Kim tướng , coi như là lễ vật tạ tội của Triệu gia tửu quán!
Lão quản gia trợn trừngvi_pham_ban_quyen mắt: “Ngươi tưởng Kim tướng quân thiếu tiền lẻ này của ngươi ?”
“Là làbot_an_cap tiện dân đột, vì cácleech_txt_ngu tướng sĩ tiền , tiểu nguyện quyên góp thêm ba ngàn lượng nữa!”
Hít một hơi lạnh!
Chỉ vì gâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sự với một nô tì trước cửa phủnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Phiêu Kỵ tướng quân mà phải bỏ ra ngàn lượng bạc trắng để tạ tội, đúng là một vố đau điếng!
rằng trong mười năm tới, Triệuvi_pham_ban_quyen Tiền Tam coi như làmvi_pham_ban_quyen khôngbot_an_cap công! Lúc này, hắn không khỏi đắng chát trong lòng, thầm nghĩ con Bắc Âm này dựa vào chủ nhân nào mà ngaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả Phiêu Kỵ tướng quân cũng coivi_pham_ban_quyen đến ?
“Nô tì bái kiến tướng quân!” Bắc Âm phủ phục xuống đất, cung kínhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hành lễ.
Ngày thường đừng nói là quân, hạng nô tịch hễ lại gần tướng quân phủ mà không lý do đã bị đánh trước hai mươivi_pham_ban_quyen đại bản rồi!
“Vị tiên viết thơ, nấu rượu kia đâu?” Giọng điệu Kim tướng quân dịu lại, mắt tìm kiếm xung quanh. Chỉ vì bình rượubot_an_cap, một câu thơ mà thái độ của đối với Lý Phong Niênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xoay chuyển một trăm tám mươi độ.
“Bẩm tướng quân, công tử nhà nô tì hiện đang ở thôn Kim Thủy đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mười dặm, đường xá xa xôi, lại thêm cậu ấy vừabot_an_cap nấu ra loại rượu ngon này nên sai nô tì mang cho tướng quânbot_an_cap trước một bước. Chờ công nấu được nhiều rượu hơn, nhất địnhbot_an_cap sẽ đích thân mangvi_pham_ban_quyen rượuvi_pham_ban_quyen ngon đến bái phỏng ngài!”
Bắc Âm mỉm cườibot_an_cap, gặp tiếng người, gặp ma tiếng ma em sớm quen thuộc. Vừa đỡ đòn cho Lý Phong Niên, vừa dập tắt cơn giận sắp bùng của tướng quân. hỏi người ta cực khổ nấu rượu đem tặng, ngài cũng nên nổi giận chứ?
“ này rất tốt, còn nữa không?” Kim tướng quân lại hỏi.
“Dạ có, chỉ hiện tại số lượng . Nhưng cần công nấu ra, nô tì nhất định sẽ mang đến tướngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quân đầu tiên!” Âm nói.
Kim tướng quân gật đầu, suy một rồi nói: “Nếu nấu được nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, có thể đem bán. Dù rượu tốt thế nàybot_an_cap nên để báchbot_an_cap tính ta được ! Nếu sốbot_an_cap ít, phủ của ta thu hết!”
“Khánh , ngươi hãy tiếp đãi Tôn tiểu thư đây. Có yêu cầu gì cứ ứngbot_an_cap!”
Kim tướng dặn dò lão quản gia một câu, người định đi nhưngbot_an_cap mới bước một bước lại lại: “Nếuleech_txt_ngu được, lão phu muốn gặp Lý tiên nấu rượu một lần!”
Bắc Âm rỡ ra mặt!
Em vốn tưởng loại có phản hồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tốt là được, không ngờ lại kinh động trực đến quân, hơn tướngleech_txt_ngu quân phủ còn ra sức ủng hộ, hoàn toàn vượt xa mongbot_an_cap đợi!
Vì vậybot_an_cap, Bắc Âm bảo Tiểu giao chín bình rượu lại cho lão gia Khánh Phong!
Khánh Phong kiểm tra lượt, sắc mặt có chút nghiêm , hỏi chín bình này sao không khắc chữ? Bắc Âm lấy lý do công tử làm việc độ mệt để lấp liếm cho qua.
Nào ngờ Khánh Phong biệt nhắc nhở một câu, rượu là tinh hoa, thơ là , cả hai thiếu một đều khôngleech_txt_ngu được! Bắcbot_an_cap Âm lập hiểu ngay, vội vàng đa tạ.
“Tôn thưvi_pham_ban_quyen, tướng quân đã nói rồi, thưởng trăm lượng !”
“Mười bình rượu này của cô giá trị trăm lượng này, sau này địnhleech_txt_ngu giá thì phải tâm một !”
Bắc Âm trong rúng động!
Lời của lão quản gia Khánh Phong đã nói quá rõ , trăm lượng bạc mười bình rượu, một bình rượu định mười lượng bạc!
Mười lượng bạc, ở thôn cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể mua được mười , trong mắt dân chúng đã làleech_txt_ngu cái giá trên trời. Nhưng đối với tầng lớpleech_txt_ngu địa chủ, gia tộc huân quý thực thụ màbot_an_cap nói, chỉ là hạt muối bỏ , chẳng đángleech_txt_ngu là bao.
khúc thị trường củabot_an_cap rượu này vốn dĩ nhắm vào những kẻvi_pham_ban_quyen quyền quý giàu sang! Người nghèonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơm còn có màleech_txt_ngu ăn, ai lại đi chạm vào thứ xanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xỉ phẩm không no bụng này?
giá này cũng phù hợp với kỳ vọng của Tôn Bắc Âm.
khi cảm Khánh , Tônleech_txt_ngu cầm tờ trăm lượng ngân trang đổi lấy chín thỏi bạc, một thỏi còn lại bạc vụn và đồng . tờ phiếu chín mươi lượng trong người, cô Lục nhanhleech_txt_ngu chóng rời thành về làng núi.
Suốt quãng đường hai người không dám nghỉ ngơi, chỉ muốn nhanh chóng về đến nhà. lẽ số tiền lớn này đủ hút những băngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhóm phỉ lớn nhất vùng ra tàn độc, cũng đủ khiến đám lưu dân chặn đường cướp .
Thực tế, nỗi lo cô không sai chút nào. Ngay sau khi hai người khỏi thành không lâuvi_pham_ban_quyen, tại tửu quán họ Triệu đóng cửa im lìm trong thành, trên nhã các tầng hai, Triệu Tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đang bóp chặt trà, rẩy vì phẫn nộ không nén đượcbot_an_cap!
Bên cạnh, nữ tì môi đỏ răng trắng nhưngleech_txt_ngu dám hó hé nửa lờivi_pham_ban_quyen.
“Chưởng , conleech_txt_ngu tiện đóvi_pham_ban_quyen đã ra khỏi thành !” Một tên hộ vệ lên lầu bẩm .
Xoảng!
Triệu Tiền Tam hất văng chén , vụn thành támbot_an_cap mảnh. “Theo chúng, ta muốn xem thử vị Lý công tửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rốt cuộc là thánh phương nào!”
Tửu quán họ Triệu tạm ngừng doanh một , tổn thất lên đến ngàn bạc, Triệu Tiền Tam đau xót như đứt từng khúc . Phải biết rằng trong vòng dặm xã, chuỗi tửu quán họ Triệu có vài tiệm, viênleech_txt_ngu uống, tửu quán phảibot_an_cap chịu chi phí hành! Lại còn phải nộp lên phủ Phiêu Kỵ tướng quân bốn ngànbot_an_cap lượng bạc trắng!
Tất đều donội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tôn Bắc Âmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ban cho!
Triệu Tiền Tam giờ đây hận Tôn Bắc Âm thấu xương, không thể lột danội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ả. hắn ngốc, Tôn Bắc Âm đã dựa được Kim tướng quân, có cho hắn mười lá gan cũngleech_txt_ngu dám làm loạn. Thế nhưng trên đời này, người nhất định phải tự thân vận động.
“Điều tra lai lịch của chúng, để đám mã ra tay, làm cho sạch sẽ một chút!” Tiền Tam độc ác ra lệnh.
“Rõ!”
Huyện thành Phong Thủy!
Cảnh trước phủ Phiêu Kỵ tướng quân nhanh truyền đi, qua miệng người đời càng trở nên ly . Có người nói nô Tôn Bắc dựanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào bình ngon khiến Kim tướng phải ra mặt, tát cho tên ácleech_txt_ngu đồ mấy nổ đomvi_pham_ban_quyen đóm mắt! Có người nói một vị đại sư nấu rượu bí ẩn đã làm lay động Kim tiên sinh, nấu ra loại tiên tửu còn ngon hơn ngựleech_txt_ngu tửu!
Nút bình vừavi_pham_ban_quyen mở, hương thơm bay xa mười dặmvi_pham_ban_quyen!
“Nghe nói Kim tướng quân sau khi thử rượu , thốt ba chữ ‘’ liên tiếp!”
“ tướng quân ban thưởng trăm lượngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bạc, là loại rượu đầu tiên có được dự này!”
“Kim tướng quân tụng rằng: ‘ sa bách chiến xuyên , bất phá Lâu Lan chung bất hoàn’!”
“Quả nhiên là vị tướng quânvi_pham_ban_quyen một thời, chí lớn thu đai bị mất thật rõ như nguyệt. Lâu Lanleech_txt_ngu vốn bờ nước ta, dựa vào đâu mà để lũ man di chiếmleech_txt_ngu lấy? Là nam thì nên chiến , đuổi lũ man di ra khỏi bờ cõi dưới chân mình!”
“Câu thơ này là do Kim tướng quân viết sao?”
“ nói là vị Lý tiên sinh nấu ra loại rượu Thập Lý Hương kia viết!”
“ tiên sinh thật là bậc tài!”
Chỉ trong một đêm, câu “ sa bách chiến giáp, bất phá Lâu Lan bất hoàn” đã nổi khắp thành Phong Thủy. Trong cái văn đàn mà đám thư sinh toàn viết ra mấy thứ uỷ mị thường “một haivi_pham_ban_quyen tờ ba bốn tờ, năm sáu bảy tám chín mười tờ”, thì thơ của Phong Niên một dòng suối trong trẻo, văn đàn chao đảo.
Từ giai nhân yêu tài tử, thơ có ắt dễ thân. Đầuvi_pham_ban_quyen cuốileech_txt_ngu , tao khách đều lắcvi_pham_ban_quyen , ngẫm từng chữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net câu thơ Lý Phong Niên tùy hứng viết ra. Thậm các chốn lầu ngày đêm mong nhớ vị Lývi_pham_ban_quyen công tử này rốt cuộc là đạileech_txt_ngu tài phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nào?
Nếu chàng đến bên gối nàng, biết đâu lại dệt nên mộtvi_pham_ban_quyen giai thoại đẹp!
Lý Phong Niên đang đào bùn trong , dĩ nhiên không biết mình đã nổi khắp huyệnleech_txt_ngu thành Thủy. công cụ bằng gốmleech_txt_ngu sứ đầu tiên nấu rượu đã nung xongleech_txt_ngu, đang đặt ở bãi đất trống để nguội.
Đây một bộ thiết bị chưng cất phiên phóng đại!
Hiện tại có một phần công cụ được ráp trong . Đến lúc đó, người chịu trách nhiệm chưng cất rượu lần đầu chắc chắn sẽ là vài người hắn tin tưởngleech_txt_ngu . Xưởng và xưởng muối cũng không chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phép người khác ra vào. Rượu chưng xong sẽ đưa vào gian cuối đóng chai.
Đang bận rộn thì Tiểu Lục vội vã chạy đến: “Công tử, công tử, và Bắc tiểu thư đã về rồi, cậu mau xem đi!”
Nhìn vẻ mặtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tiểuvi_pham_ban_quyen Lục, hắn biết ngay là chuyện !
đếnbot_an_cap nhà, Lý Phong Niên không khỏi chấn độngbot_an_cap. Chỉvi_pham_ban_quyen mười bình rượu chưng cất mà bán được hơn trăm lượng bạc! Trăm lượng này có thểbot_an_cap mua được cả trăm ruộng đất đấy!
Lưu Nghiên lại càng ngây người, nàng cảm nhận được sự động từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trăm lượng bạcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này rõ rệt hơn cả Lýbot_an_cap . Nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nàng trước đến vài trăm văn tiền thuế còn khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nộp nổi, mà giờ đây mắt lại bày ra số bạc mà nàng có nằm mơ không dám nghĩ !
“Bắc Âm, vả em rồi!” Phong Niên tay, xoa đầu Tôn Bắc Âm.
Trong xã hội , hành động xoa đầu tuyệt đối là cử chỉ thân nhất. Tôn Bắc Âm lập tức cứng đờ cả người, cổ đỏ ửng, đầy thẹn , tim đập loạn như hươu .
Cô là tì được Lý Phong mua về, nhân bảo cô làm gì cô phải làm !
Nếu hắn cô thì sao?
Mình nên chối hay giữ kẽ? Cô có cách nào từ không?
Sinh con thì tên ?
Cô mang thân phận nô tịch, phu nhân Lưu Nghiên có đồng ý không?
Thôi xong rồi, xong rồi!
Tiếc là Lý Phong Niên toànbot_an_cap nhận ra, đầu óc hắn đang tính toán xem bước tiếp theo làmvi_pham_ban_quyen sao để làm giàu. Tôn Bắc Âm thoáng chút ảo não, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẫn tiến kể lại tình hình lúc đó cho Phong Niên nghe.
“Bắc Âm đã thay công tử nhận hẹn, công tử, tình cảnh em không thể thoái thác được, xin công tử trị tội!” Tôn Bắc Âm cúi đầu nói.
Phiêu Kỵ tướng hắn, hắn nhất định đi. Nếu không, đất huyện Phong Thủy này eleech_txt_ngu là khó có chỗ dung thân cho một Lý Phong Niên như hắn!
“ này không trách em, đợi mẻ rượu tiếpvi_pham_ban_quyen theo ra , ta sẽ đi kiến tướngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quân! Đúng Bắc Âm, em nói hiệu của khắc chữ rất tốt ? Vậy em hỗ trợ Lưu Sơn, trước khi nung bình rượu mới, đều khắc câu thơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó lên!”
Lý Phong muốn tận dụng tối đa ảnh của thơ rượu!
Tôn Bắc trong lòng nhẹ nhõm, thiệnvi_pham_ban_quyen cảm đối với vị chủ nhân này lại tăng thêm không ít. Lý còn raleech_txt_ngu một bạc đưa cho cô, cô vội vàng chối.
“Công tử có thể thu nhận Bắc Âm đã là phúc phận và may mắn của rồi. Về đếnleech_txt_ngu mọi người còn xử với em như , vô cùng mãn nguyện. Phải biết rằng người khác mua tì về đều đánh một trận để thị uy! công những khôngvi_pham_ban_quyen đánh em, mà còn đốivi_pham_ban_quyen đãi tốt như thế, đời này không biết lấy gì báo đáp, chỉ nguyện mãi được ở cạnh công tử vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phu nhân!”
Ánh mắtvi_pham_ban_quyen Tôn Âm chân thành, này không hề giả dối!
“Ta chuộc em về em như bạn bèleech_txt_ngu, ở chỗ ta em phải phậnleech_txt_ngu nô tì, chúng ta đều bình đẳng!” Lý Phong cười nói, “Đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi, Tiểu Lục sau này dẫn theo hai người, phụ trách thu mua hoàng tửu và ngũ cốc từ tửu quán bênleech_txt_ngu ngoài. Âm phụ trách tiêu , Lưu Nghiên phụ trách tài chính. Còn phần rượu, để Lưu thẩm và Trương thẩm chọn ra hai người phụbot_an_cap nữ đáng tin cậy phụ trách!”
Sắpvi_pham_ban_quyen xếp như vậy, mọi người tự nhiên không có kiến gì, lại còn tràn đầy hăng !
đó, thiết chưng của đã lắp ráp xong. Trong đó một số bộ phận quan trọng còn dùng đến đồ sắt Cố thợ rènbot_an_cap . Lò bên này vẫn xây xong, nên số đồ sắtleech_txt_ngu đúc tại cũ của nhà họ Cố.
Khi vận hành thử, Lý Niên luôn túc trực cạnh theo dõi. Cho đến khi rượu ngon được cất và ngưng ra, trái tim đang treo lơ lửngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hắn hạ xuốngvi_pham_ban_quyen!
Từ nay về sau, xưởng rượu sẽ do vợ Lưu Sơn là thẩmleech_txt_ngu và Trương Thiết Đầu là thẩm phụ trách hành.
người ở xưởng rượu, Lý Niên biệt yên . Người khác có lẽ sẽ phản bội, nhưng hai gia nông dânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chấtvi_pham_ban_quyen phác tuyệt đối sẽ không!
Cảnh bên sườn núi thay đổi từng ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ngàyleech_txt_ngu càng khởi sắc!
thanh mát!
Vừa thu hoạch một trăm lượng bạc, Phong Niên hưng phấn đến mức có mất ngủ. Ngân phiếu được hắn giấunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỹ trong người, nguyên chủ cả đời khái chưa từng thấy nhiều tiền như vậy, khiến cả xác lẫn tinh thần hắn đều phấn chấn.
ngủ hắn còn cóvi_pham_ban_quyen mỹ nhân cạnh và cô nương non nớt ở gian nhà phía !
Ngày đầuleech_txt_ngu tiên Tôn Bắc Âm đến nhà này, Lưunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Nham đã dọn dẹp nhà phía Tây cho nàng, còn thỉnh khích Lý Phong Niên mau chóng gạo thành cơm.
Vừa nằm xuống, Lưu Nham đã lặng lẽ bònội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên lồng ngực .
“ , tiểu nương tử Bắc Âm này thực sự rất tốt, dungbot_an_cap mạo có dung mạo, vóc dángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có vóc dáng, lại còn biết chữ nghĩa, từng đi học đường, sonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiếp thì giỏi hơn nhiều!”
“Sauvi_pham_ban_quyen nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc kinh doanh của đương gia càng làm lớnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trình bàn cỏn con thiếp e là không kham nổi. đương thu nạp , nàng ấy sẽ là người mình, đại quyền tài chính thể giao cho nàng ấy lý rồi!”
Lưu hiện tại mỗi ngày tínhleech_txt_ngu toán tiền lương cho công nhân, sản lượng, đã thấy đau không thôi. sau xưởng sản xuất muối mởleech_txt_ngu , nàng chắc chắn không thể đảm nổi vị trí tài vụ này nữa!
Vì vậy, Lưu Nham đã đặt tầm ngắm lên người Tôn Bắc Âm.
Tôn Bắc Âm mang thân phận nô tịch, theo luật lệ Đại Cảnh, chủ nhân có thể làm bất cứ gì với nô , thậm chí là xử tửbot_an_cap!
Kể từ khoảnh khắc Lý Phong Niên mua về, tất cả những gì thuộc về nàng sẽ thuộc về Lý Phong Niên!
“Thu nạp nàng ấy thì có lợi cho chứ?” Lý Phong Niên khá đau đầu nói. Ởvi_pham_ban_quyen kiếp trước, phụ nữ nhất là chồng ngoại , sao chỗ Nham, nàng lại còn muốn nhét người đàn bà khác lên giường hắn?
là đạo lý gì chứbot_an_cap?!
Lưu Nham bĩu môi, giả giận dỗi: “ gia, chàng muốn để người ngoài bàn thiếp là kẻ hẹp sao? Hơn nữa, có thể nạp là bản của chàng, thiếpvi_pham_ban_quyen vui còn không kịp nữa là! Kẻ khác muốn nạp thiếp còn phải bản lĩnh nuôi sống người taleech_txt_ngu đã!”
“Không nói chuyện đó nữa!”
“Nàng hẹp hay , ta phải thử mới biết được!” Lý Phong Niên cười hắc hắc, xoay người đè khối ngọc thạch này dưới . Chuyện nạp thiếp phải xem cô người ta có đồng ý hay không, nhưng mắtbot_an_cap có sẵnvi_pham_ban_quyen thế này, dù sao cũng phải yêu thương một phen.
xuân rả rích, thấm đượm vào vạn vật không một !
nhà phía Tây có , chiếc giường nhỏbot_an_cap không còn phát ra những tiếng động quá mức chịu đựng nữa.
Thế nhưng vị ở gian nhà phía Tâybot_an_cap vẫn không tài nào ngủ được, bị giày vò đến mức trằnvi_pham_ban_quyen trọc không yên!
“Sao lại lâu như vậy?”
“Hắn sự mạnh mẽ thế sao?”
“Nghĩ gì vậy chứbot_an_cap, hắn là nhân, là nô tì”
“Nhưng nếu hắn yêu cầu thì sao?”
Chẳngbot_an_cap biết từ lúc nào, gương mặt xinh đẹp Tôn Bắc Âm đã đỏ bừng một mảngleech_txt_ngu, cơn buồn ngủvi_pham_ban_quyen tan biếnbot_an_cap sành sanh. Nàng lặngbot_an_cap ngồi dậy, định ra sân rửabot_an_cap mặt nước lạnh tỉnh táo và thanh tĩnh đôi chút.
Trong tiểu lưng chừng núi, một ngọn dầuleech_txt_ngu lúc mờ . May mắn đang là đầu xuân, bầu trời đêm , nhờ trăng vẫn có thể rõ mặt .
Tôn Âm vừa đi đến cạnh vại nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, liền nghe một trận tiếng sột soạt truyền đến. Người nói dường như đang đè thấp giọngbot_an_cap, tung lén lút.
Kẻ nào?
Dạo gần đây côngvi_pham_ban_quyen tử kiếm được không ít tiền, chẳng lẽ bịleech_txt_ngu bọn trộm để rồi? Tônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bắc Âm tựa sát vào cột nhàleech_txt_ngu, đôi mắtleech_txt_ngu đẹp nhìn chằm chằm vào bụi cỏ tối đen ngoài viện.
“ ca, em rồi mà, cái tên bệnh ương này chắn là phất lên rồi, ngay cả vợ cũng được kìa! Nghe nói cưới được tiểu nương tử xinh đẹp lắm, nõn nà lắmvi_pham_ban_quyen!”
“Lại còn mua thêmbot_an_cap một nữ nô, hưởng phúc của Tề nhân, cũng không sợ cái xácvi_pham_ban_quyen đóleech_txt_ngu chịu không nổi!”
Một gã ông mặt đầy vết rỗ, theo một gã đàn vạm vỡ , đang lén nhìn trong viện.
“Trương Nhị Ma Tử, mày lắmleech_txt_ngu, để ý vợ người ta. nữa lão tử sướng xong mới đến lượt mày!” đàn ông mặt đầy thịt ngang cười lạnh nói.
“Dĩ nhiên, dĩ nhiên, nên như vậy mà!”
“Nhưng lần này phải cảm ơn tức của lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bản, hai anh em mình mới có cơ hộivi_pham_ban_quyen làm giàu !”
Gã A Tam gật đầu: “Cướp được hai người đàn bà , kiểu gì cũng phải dâng cho Triệu lão bản một ngườileech_txt_ngu để hiếu kínhvi_pham_ban_quyen!”
Haibot_an_cap kẻvi_pham_ban_quyen đó bàn mưu kế âm thanh nhỏ, nhưng đêm khuya thanh vắngleech_txt_ngu, Tôn Bắc nghe thấy vôvi_pham_ban_quyen cùng rõ ràng.
Trong lòng nàng lại một cái!
Trương Ma Tử này biết, là kẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vô lại mười dặm tám hương. Trêu ghẹo nữ, trộm gà bắt chó, xấu cũng làm. Nghe những người nữ bị làm nhục dưới mười người.
Đáng nhất là, hắn lại cấu kết với mã phỉ. Dân làng căn bản không dám đắc với phỉ, cũng khôngleech_txt_ngu động vào Nhị Ma Tử!
tồi tệ là, kẻ này rõ ràng bị người khácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến, nhưng kẻ sau mànbot_an_cap thì Tôn Âm trong lúc lại nghe không .
Phải báo cho tử biết!
Chỉ là vào khoảnh Tôn Bắcvi_pham_ban_quyen Âm quay , dưới chân vang một tiếng “rắc”, nàng đã giẫm một mảnh vỡ. Tiếng động này trong khuya tĩnh mịch thực có chút chói tai!
“Mẹ kiếp, có !” Trương Nhị quáibot_an_cap mộtleech_txt_ngu .
Bép!
A tát cái đầu Trương Nhị Ma Tử: “Có người thì mày không ra tay à?”
Vút!
Hai kẻ đó thân thủleech_txt_ngu nhanh , nhảy phắt rào sân. Trong đó, A Tam bước tới, một tay bịt chặt miệng Tônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bắc Âm.
“Kêu lên tao giết chết !”
Tônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Bắc Âmleech_txt_ngu không mảy may nghi ngờ, khóe mắt đã nhìn thấy thanh trường đao bên hông A Tam. Thời buổi này kẻ có thể mang đaoleech_txt_ngu, ngoài phủ binh của nha môn, hộ vệ của tướng quân, thì chỉ còn lại một loại .
phỉ!
Trương Nhị Ma Tử gằn một tiếngbot_an_cap: “ nương tử, nghe nói tướng công nhà cô phất lên rồi, cũng nên tiếp tế cho bà con lốibot_an_cap xóm một chút ? Bạc giấu ở đâu?”
“Ưm ”
Bịt miệng người ta rồi nói năngleech_txt_ngu cái quái gì nữa?
Tôn Bắc Âm cũngleech_txt_ngu ý định nói cho bọn chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết.
Tiền bạc mà tử nhà nàng phải mạo hiểm tính mạng để buôn bán muối lậu có được, saonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa cho lũ mã phỉ này?
“Đừng phínội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời với nó!” A Tam giữ chặt miệng nàng, “Mày vàobot_an_cap đi, xửleech_txt_ngu lý tên đàn ông bên trong, bà thì để lại, chúng ta mỗi người một đứa!”
Công tử, phu nhân!
Tôn Bắc Âm lovi_pham_ban_quyen lắng khôn cùng, nàng suyleech_txt_ngu cho cùng cũng chỉ nữ tử, sức lực không bằng A Tam. hắn chế như , nàng toàn cử động.
Trương Nhị Ma Tử nghiến răng, bụng bảo : “Mẹ kiếp, việc người bắt lão tử làm? Tao nợ mày chắc!”
Thế nhưng Tam là mã phỉ thực thụ, có bối cảnh của trong ba băng nhóm mã lớn nhất huyện Phong Thủy, hắn ta không thể không nghe theo!
lấy cái đầu của Lý Phong Niên làm lễnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt cho đại ca mã phỉ vậy!
Hơn nữa, hắn cũngvi_pham_ban_quyen đã nhận tiền thưởng của Triệu lão bản, việc này phải làm! Nhị Tử cầm một thanh đoản chừng một thước, lặng lẽ bước vào trung đườngvi_pham_ban_quyen. Bên trong om, lọt vào được, tối đến nhìn rõ năm ngón tay.
Điều hắnbot_an_cap không biết là, trong bóng tối có một ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào hắn! Vì bên ngoài có trăng, vừa , thị giácbot_an_cap của Trương Nhị Ma Tử chưa kịp thích nên nhìn không rõ. Nhưng đối Lý Phong , người đã ở trong nhà từ trước và đã với tối, mọi thứ bỗng trởbot_an_cap nên vô cùng rõ !
Vừa nãy định đi ngủ, hắn nghe thấy tiếng bên gian nhà phía Tâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tưởng là Tôn Bắc Âm dậy đi vệ .
Hắn cũng chẳng thể tò mòvi_pham_ban_quyen con ta đi vệ sinh!
nhưng điều khiến sinh nghi là thời gian đi vệ sinh có chút quá dài. qua cửavi_pham_ban_quyen sổ, hắn vừa cảnh Tam khống Tôn Âm.
Lý Phong Niên lập tức toát mồ hôi lạnh khắp người!
Sau hồi hoảng loạn ngắn , hắn lập trấn định lại, bảo Nham cầm một gỗ đứng nép vào góc tường, dù thế nào cũng được ra ngoài. Còn hắn thì trốn ở trung , trong góc sau cánh cửa.
Trương Nhị Ma Tử, đã rồi!
Xuân Nguyễn
10/4/2026 lúc 3:45 sángCòn phần tiếp khum ad
Hoàng Văn Tình
11/5/2026 lúc 7:37 sángSao kết vội vậy trời