Xuyên Về Năm 70 Cưới Đoàn Trưởng Bị Đồn Phế Nữ Tiến Sĩ Ôm Không Gian Tái Tạo Chữa Bệnh Làm Giàu

Xuyên Về Năm 70 Cưới Đoàn Trưởng Bị Đồn Phế Nữ Tiến Sĩ Ôm Không Gian Tái Tạo Chữa Bệnh Làm Giàu

Mẩy Linh Review full 09/08/2026 163 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

Gả Thay Cho Kẻ Tàn Phế Thập Niên 70: Không Ngờ Nhặt Được Quân Nhân Siêu Phẩm! 🔥

Tỉnh dậy sau một giấc ngủ, nữ tiến sĩ 30 tuổi bỗng biến thành cô dâu gả thay gầy như que củi ở thập niên 70! Đối mặt với bà nội cực phẩm ép giá sính lễ, cô út trà xanh lật lọng và ông chồng bị đồn là “tàn phế”, cô phải làm sao? Đừng vội quay xe, vì không gian biệt thự ngập tràn vật tư đã sẵn sàng, và ông chồng “tàn phế” kia lại chính là anh lính 8 múi bạo liệt trong mộng!

🎧 Tiếng bánh xe bò cót két lăn trên con đường đất gồ ghề thập niên 70, đan xen cùng tiếng thở dài uất ức của nhà nhị phòng họ Ôn. Ôn Khả Hinh mở mắt ra, đập vào mắt là chữ Hỷ đỏ chót và mùi vách đất ẩm mốc. Xuyên không rồi! Cô bị ép gả thay cho Tống Mặc – một quân nhân bị thương tật để lấy tiền cứu cha. Nhưng khoan đã! Khí tức nam tính, hoang dã áp sát, chất giọng trầm ấm vang lên dứt khoát: *”Đời này tôi thà ở vậy, tuyệt đối không cưới người đàn bà tâm địa hẹp hòi!”*. Tống Mặc không những khỏe mạnh dũng mãnh, mà còn tát thẳng mặt cô út bạch liên hoa, nắm chặt tay cô vợ nhỏ nghèo khổ bảo vệ đến cùng. Nắm trong tay “bàn tay vàng” là biệt thự không gian chứa tỷ tỷ vật tư, Khả Hinh bắt đầu hành trình vỗ béo gia đình, đi buôn chợ đen, dập nát mưu hèn kế bẩn của gia đình họ Ôn và tận hưởng cuộc sống điền văn ngọt ngào bên chàng quân nhân bá đạo!

🔥 **Tại sao bạn không thể bỏ lỡ siêu phẩm này?**

* 🌾 **Nữ cường não to, “bàn tay vàng” cực buff:** Mang theo không gian vô hạn vật tư xuyên không, main nữ không hề thánh mẫu. Chửi thẳng mặt bác dâu, tính sổ với bà nội cực phẩm, vả mặt cô út trà xanh cực căng. Cảm giác leo rank làm giàu, lật ngược thế cờ nghe sảng tận óc!
* 🎖️ **Nam chính “cờ xanh” tung bay, sủng vợ tận trời:** Tống Mặc mỏ hỗn với thiên hạ nhưng đội vợ lên đầu. Tôn trọng Khả Hinh tuyệt đối, đề nghị “chờ em 4 năm đủ tuổi mới viên phòng”. Một anh chồng quân nhân thẳng thắn, mạnh mẽ, bảo kê nhà vợ tới bến chắc chắn sẽ khiến bạn quắn quéo.
* 📻 **Vibe Thập niên 70 chuẩn auth (Điền văn x Hệ thống x Ngọt sủng):** Âm thanh chân thực đưa bạn về thời bao cấp với tiếng củi cháy xèo xèo, mùi bánh bao thịt thơm lừng lấy từ không gian, và những phiên giao dịch chợ đen thót tim. Thể loại thập niên kết hợp xuyên không và gia đấu được mix hoàn hảo.

🎧 Đeo tai nghe vào, vặn nhỏ đèn lại và chuẩn bị nạp năng lượng với những màn “cơm tró” chất lượng cao cùng những pha xử lý cực phẩm đi vào lòng người. Bấm **PLAY** ngay để giọng đọc truyền cảm đưa bạn chìm đắm vào thế giới của **Xuyên Không, Không Gian Thập Niên 70** cùng Khả Hinh và Tống Mặc nhé! Tốc độ cày truyện của bạn chắc chắn sẽ không theo kịp độ cuốn của bộ này đâu! ▶️

Nghe offline không tốn dữ liệu. Tải app Android để lưu chương về máy và nghe tiếp khi tắt màn hình.

Tải app
Xuyên Về Năm 70 Cưới Đoàn Trưởng Bị Đồn Phế Nữ Tiến Sĩ Ôm Không Gian Tái Tạo Chữa Bệnh Làm Giàu cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Ôn Khả Hinh cảm thấy mình uống hơi nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, trong lúc mơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net màng, cô đãvi_pham_ban_quyen mơ thấy một giấc mộng.
Trong , thấy mình đang ở trong một vách đấtbot_an_cap vùng thôn, trên cửabot_an_cap sổ dán chữ song hỷ , giường đất trải ga mới, trên bàn còn một đôi nến đỏ đang cháyvi_pham_ban_quyen bập bùng. Đây rõ ràng là một phòng tân hôn.
Tân lang là một soái ca mặc phục màuvi_pham_ban_quyen xanh lá.
Gương anhbot_an_cap góc cạnh rõ nét, trai đầy cuốn hút, mái tóc cắt ngắn ngủnleech_txt_ngu, vóc cao như người mẫu thể , mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ phong trần và dã. Đôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chân dài thẳng tắp, những đường nét cơ bắp cơ thể ẩn rõ ràng. Cả dung mạo lẫn khí chất người này đều đánh đúng vào thẩmbot_an_cap mỹ của cô, trái không khỏi đập ràng.
Người đàn ông bá đạo dồn cô , hơi nóng bủa vây . Đôivi_pham_ban_quyen mắt sâu như nước anh tựa loài sói nơi hoang dã, ánh nhìn đầy vẻ tính nhìnbot_an_cap vào cô, giọng điệu nghễ nói: tử chờ em bao nhiêu năm, cuối cùng cũng cầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bằng hành nghề rồi!
Ôn Khảleech_txt_ngu Hinh nhìn giấy chứng nhận kếtleech_txt_ngu đặt ở vị trí nổi bậtleech_txt_ngu nhất trên bàn, phớt lờ câu nói chờ nhiều nămbot_an_cap của anh. Côleech_txt_ngu lườm anh một cái, bĩu môinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chất : Anh xưng tử với ai đấy?
Người ông lập tức thu lại vẻ hoang dã, trong nháy mắt biến thành một cừu , còn không ngừng vẫy đuôi, điệu hối lỗi xen lẫn nọt: Vợ ơi, anh nói chuyện với anh quen miệng lời
Ôn Khảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hinh nhận ánh mắt trong trẻo của đối phương tình yêu thương. Người đàn này không của đấng nam mà còn dịu dàng chiều chuộngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vợ mới cưới, khiến đã đỏ vì thẹn thùng.
Năm nay cô ba mươi tuổi, từ nhỏ đến lớn luôn là con nhà người ta trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mắt mọi người. Sau khi miệt mài họcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xong học vị tiến sĩ đạt đượcleech_txt_ngu tự do tài chính, cô mới sực nhớ đến việc cân tình cảm nhân. Dù nhan sắc như hoa nhưng cô phát hiện mình đã trở thành gái ế lớn . Những người quen giới thiệu cho cô toàn là những đối gì, thậm chíleech_txt_ngu có cả người đã một đời vợ và có con riêng. Không có người phù hợp thì không tìm nữa, cô cứ thế sống độc thân.
Lúc này, người ông tiến lại gần ôm cô, hương xà phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thanh đạm xen lẫn hơi thở nam tính đầy bí ẩn ập đến, anh vụng về hôn cô. Dù chưa từng trải đời nhưng cô cũng không lạ lẫm những chuyện này, trái tim căng , mang dần bình tĩnh lại. Cô rõ chuyện gì sắp xảy ra tiếp theo và thầm mong đợi khoảnh khắc quan nhất trong đời.
Trong hơi thởbot_an_cap nóng hổi và nhịp tim dồn dập, hai cơ thể quấn quýt lấy , triền miên không dứt. đưa bàn tay nhỏ bé thăm dò, vào đôi chân dài thẳng tắp, rồi đến cơ bụng tám chắc. Cảm mới mẻ và thích khiến máu trào.
Ngay vào khắc mấu , mọi thứ đột nhiên tan biến.
Giậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mìnhvi_pham_ban_quyen , trái timleech_txt_ngu vẫn còn loạn , này mới phát hiện đóvi_pham_ban_quyen chỉ một mơ. lại những cảnh tượng trong mơ, kiểu dáng quân phụcleech_txt_ngu người đànleech_txt_ngu ông mặc, ăn mặcvi_pham_ban_quyen của mình, cho đến cách bài trí trong hôn, tất cả đều mang phong cách của những năm bảy mươi.
Điều khiến cô càng khó hiểu hơn là ngày gần đây cô xuyên mơ thấy cùng một giấc mộng. Tân luôn là mặt đẹp trai hoang dã nhưng đầy ấm áp đó. Những hành ôm hôn cuồng nhiệt của anh khiến côbot_an_cap chìmbot_an_cap đắm trong sựbot_an_cap thẹn thùng và mộng tưởng. Đáng tiếc là cứ đến lúc quan trọng, cô luôn giật mình tỉnh giấcleech_txt_ngu.
Trờivi_pham_ban_quyen ạ! Tại sao đêm nào cũng là một giấc mơ như vậy? Gương mặt dã đầy bá khí kia cứ cô không ngừng suy nghĩ vẩn vơ. Chẳng lẽvi_pham_ban_quyen cô và người đàn ông đóbot_an_cap có duyên vợ chồng? giờ là thế kỷ hai mươi mốt, còn nơi đó là những năm bảy mươi, chẳng lẽ cô cũng sắp gia nhập đội xuyên không?
Nghĩ cuộc gian khổ của đại đó, phải chăng ôngbot_an_cap trời đang ám chỉ nên chuẩn bị đồ đạc mang theo?
Không ai biết côleech_txt_ngu có một không gian nhỏ rộng khoảng hai mét vuông, đó miếng ngọc cổ do ông nội truyền lại, cô tình mở ra được trong một lần tình . Bình thường không gian trữvi_pham_ban_quyen này đối với cô cơ bản là vô . Nhưng những giấc mộng xuân liên tiếp khiến cô bồn chồn, chi bằng mua thực, vải vóc vào không gian cho ăn. không xuyên không thì những thứ này vẫn có thể dần.
Cô khôngvi_pham_ban_quyen thiếu tiền, cha mẹbot_an_cap chỉvi_pham_ban_quyen để cho cô một căn biệt thự nhỏleech_txt_ngu mà trong tay còn hơn mươi tiền tiết kiệm. đó, cô bắt đầu đợt sắm quyvi_pham_ban_quyenleech_txt_ngu lớn. Đủ loại lương thực, nhu yếu phẩm, cô còn mua thêm một ít vải vóc kiểu cũ bông . Để tận dụng đa không gian, cô đặt làm mấy chiếc kệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, loại và sắp xếp vật tư gọn gàng. Thời gian trong là tĩnh lặng, nên thịt cá, đồ ăn chín hay rau củ quả dù để bao lâu vẫn luônbot_an_cap tươi mới.
Đợi đến khi gần hết hai mươi vạn tiền tiết kiệm, các loại cũng chuẩn bị hòm hòm, mới thởleech_txt_ngu phào nhẹbot_an_cap nhõmleech_txt_ngu. Cô thầm tự , người ta thì chơi chứng khoán, đầu tư vàng, còn mình lại đi mua một đống nhu yếu , ai mà biết được chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ cười chết mất. Nhưng cô chẳng màng đến suy nghĩ của người khác, chuyện mình mình quyết định.
Đêm hôm đó, cô tâm đi ngủ, mong được gặp trong mơ. Kỳ lạ là suốt đêm không có mộng gì, sớm tỉnhleech_txt_ngu dậy cô bỗng chếtbot_an_cap .
Căn nhà đất quen thuộc, chữ hỷ đỏ trên cửa , trên giường đất trải tấm ga mới. tay và bàn tay của cô nhỏ thó nhưleech_txt_ngu que , chạm lên mặt thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hơi thô ráp non nớt. lại quần áo cũ nát đầy mảnh vá trên người, tuổi tác rõ ràng đã bị thu nhỏ lại rất nhiều.
Khung cảnh xungnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quanh chính là phòng tân hôn mà thườngbot_an_cap xuyên mơ thấyvi_pham_ban_quyen gần đây.
Trời đất ơi! Cô thật sự đã về nhữngvi_pham_ban_quyen bảy mươi rồi.
Khôngleech_txt_ngu biết không gianbot_an_cap vật tư cô dày công chuẩn bị có theo được không? Tay theo bản năng sờ lên cổ, nhận ra miếng ngọc treo đã biến . Cô dùng ý thức dòleech_txt_ngu tìm vào không gian, tức kinh ngạc ngây .
Đây phải căn biệt thự của saovi_pham_ban_quyen? Tiếp tục quan sát trong biệt thự, những chiếc kệ gỗ hơn hai mét vuông trongbot_an_cap không cũ hiện đang xếp gọn gàng trong kho, đồ đạc không một thứ gì.
Cô vui khôn xiết, ông trời vẫn còn thương xót cô. Không chỉ được không gian theo mà còn hợp nó trongvi_pham_ban_quyen biệtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thự luôn. Nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vật dụng sinh hoạt thường ngày và dấu vết sống của cha trong biệt thự còn , ngoàileech_txt_ngu sân còn có vườn rau . Trước khi xuyên không đang là mùa xuân, cô vừa mới đủ loại hạt giống, lúc này cỏ đã mọc lên xanh , trĩu quả. Có đống tư này và rau tự trồng, cuộc sống ởvi_pham_ban_quyen đại nàyvi_pham_ban_quyen chắc chắn sẽ dễ .
Không biết lang có phải là đàn ông trong không? khôngvi_pham_ban_quyen phải thì tính sao đây?
Đột nhiên, đầuleech_txt_ngu óc cô choáng váng, luồng ức không thuộc về mình hiện lên trong trí . Nguyên chủ cũng tênleech_txt_ngu là Ôn Hinh, năm nay mười tuổi. Cha chủvi_pham_ban_quyen là Ônbot_an_cap Kiến Thành trong lúc lên núi đốn củi không may ngã xuống vách đá, bị gãy cả haivi_pham_ban_quyen chân. có tiền chữa trị cho cha, nguyênvi_pham_ban_quyen chủ đã khép nép cầu xin bà xuất tiền.
Ôn đảo mắt nhanh nảy ra ý định: bắt gái cho Tống Mặc thay cho cô út Hà Hoa mườileech_txt_ngu tuổi, nó mới ý bỏ tiềnleech_txt_ngu chữa bệnh.
Ai cũng biết một tháng trước, anh cả nhà họ Tống đi săn bị sói cắn chết, chị dâu cả cải giá để lại hai đứa con thơ. Con Tống là Mặc vốn lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân, nhưng trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lúc làm nhiệm vụ đã bị thương ở cánh tay. Bà cho một tàn phế như Mặc, khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net những phải hạ người mẹ ốm yếu của nhà họ Tống mà còn phải chăm sóc hai trẻ nhỏ.
Kẻ ngốc cũng hiểu được chúng nó đang tính kế cô. Nguyên chủ biếtvi_pham_ban_quyenleech_txt_ngu nội vốn ưa nhà chi thứ hai của , nếu cô không đồng ý, nộibot_an_cap tuyệt đối sẽ không bỏ cứu cha. Để cha có thể đứngbot_an_cap dậy được, hố lửa này cô nhảynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
như vậy, nguyên chủ mang theo thân và đau lòng gả . Sau một ngày vì lo âu, cô đã trút hơi thở cuối ngay trong phòng tân hôn, để lại thân xác này choleech_txt_ngu , một linh đến từ thế kỷ hai mươi mốt.
Sau khi tiếp nhận ký ứcbot_an_cap của nguyên , Ôn Khả Hinh thầm thở dàibot_an_cap trong lòng. gái này vốn là người tốt, chỉ tiếc lại gặp phải gia đình cựcleech_txt_ngu phẩm.
Trong lòng cô thầm nhủ: Cô cứ yên tâm đi đi, cha và các em gái của cô, tôi sẽ bảo vệ.
Ngayleech_txt_ngu sau đó, cô nghe thấy một tiếng thởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dài bẫng, như có thứ gì đóleech_txt_ngu đã phiêu tán đi xa.
Lúc nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô nghe thấy ngoài nhà có vài người đang nói chuyện, bèn đứng dậy nhàng đẩy . phát hiện cửa phòngbot_an_cap đã bị khóa từ bên ngoài, nhìn qua khe cửa ra ngoài sânvi_pham_ban_quyen, có mấy bộ bàn ghế đang được bày ra.
Người trong thôn vây quanh bàn, vừa ăn vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấp giọng bàn tán.
Ôn bà tử tâmvi_pham_ban_quyen địa thật đen tối, con cưng không gả liền để gái đi thế thân.
Con Khả Hinh đáng thương, nhà chi thứ hai bọn họ ở gia vốn đã bị ức hiếp, giờ con bé cònbot_an_cap gả cho mộtbot_an_cap kẻ tàn phế, sau này đứa em của chắc cũng bị kế thôi.
Số nó vẫn còn đấy, nhà họ Tống sống có đức. Thằng nhóc Mặc dù có tàn phế thì sẽ không bắt nạtbot_an_cap nó. người chắc không đâu, Ôn bà tử hứa sẽ bỏ tiền đưa Ôn Kiếnbot_an_cap Thành đi bệnh , mà đến giờ vẫn chưa đi, vợ chồng lão nhị bị lừa rồi, đang nhà ôm nhau khóc nở kìa
Lũ người già nhà họ như ấy, thật chẳng biết hổ!
Mọi người nhất thời không cảm thán.
Ônleech_txt_ngu Khả Hinh đã nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , nguyên chủ thực bị tính kế rồi. lập tức nổi trận lôi đình, nguyên chủ và cha mẹ côvi_pham_ban_quyen nhu nhược.
Từ ức của nguyên , côvi_pham_ban_quyen biết cha mẹ tính tình lành, mọi việc trong nhà đều hai vợ chồng làm, những người đều lười biếng, giởnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trò lừa lọc. chủ quá ngây thơ, cứ ý gả thì cha mình được điều trị, giữbot_an_cap lại được đôi chân.
Cô đã chiếm thân xác của nguyên chủ thì phải chăm tốt người thân của cô ấyvi_pham_ban_quyen, cái thòi này tuyệt đối không thể cam !
Thập niên 70 cũng là xã pháp trị, cô sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm chuyện lên, đối không để mặc cho lũ người già nhàleech_txt_ngu Ônbot_an_cap toanbot_an_cap tính. chữa định phải đòi , không chỉ để trị cho cha nguyên chủ, mà còn phải để cha gia, rời khỏi cái vũng bùn nhà họ Ôn kia.
Nếu lũ người già họ Ôn nói lời không giữ lấy lời, đừng trách hủy , về việcvi_pham_ban_quyen chú có phải đàn trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mộng hay không cũng chẳng quan trọng. Nhớ lại trong ký ức của nguyênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chủ, cơ thể này mới mười tuổi, chính xác là tròn bốn tuổi.
Luật hôn nhân thờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đại này quy định phụ nữ đủ mười tám tuổi mới được đăng ký kết hôn, nghĩa bốn cô mới có thể lĩnh chứngvi_pham_ban_quyen nhận, cứ bám vào điểm này thì chẳng ai gì được cô. Hơn nữa Tống Mặc là quân nhân, sẽ không phải hạng người ngược vô lý.
Không đúng! Trong giấc mơ động phòng, bọn họ đã chứng kết , lẽ mấy sau?
vi_pham_ban_quyen nhìn lên tờ treo tường, trên đó ghileech_txt_ngu rõ ràng năm một chín lăm. Trong lòng cô chợt vui mừng, hai năm nữa tròn mười tám thi đại học sẽ được khôi phục, chỉ cần thi đại thì hôn sự này thể bỏ đi.
Cô tiếp tục những người phụ nữ bàn tán: bé Hà Hoa kia thật biết tính toán
Tống bà nói đã nhắn tin chobot_an_cap Mặc rồi, nghe nói anh ta không về kịp.
Ai mà không biết , nhà họ Tống gấp gáp cưới vợ chính là để chăm người già trẻ nhỏ. Một kẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tànleech_txt_ngu phế như anh ta về làm được gì? Tương lai sạch rồi.
Đúng vậy, đến việc đồng áng còn chẳng làm .
Ôn Khả Hinh lập tức hiểu , chú rể không có ở nhà. Những người dân chất phác đều khinh bỉ hành vi của mẹ con Ôn bà , họ đều tình với và cha mẹ hờ, chỉ là không muốn chuyện bao đồngvi_pham_ban_quyen thôibot_an_cap.
Chẳngvi_pham_ban_quyen lẽ Tống Mặc thật sự tàn sao? Cô nhớ rõ trong , người đàn ông đẹp trai đạo kia đôi tay rất linh , tuyệt đối phế. gì thế không biết! Có lẽ rể phải Tống Mặc?
Nếu giờ cô phá cửa xông ra, cô không chắc có thể thuyết phụcleech_txt_ngu được dân làng giúp đỡ mình. Thôi thì cứ bình tĩnh đãleech_txt_ngu!
Thời tổ chức tiệc cưới coi như đã , bọn họ không thểvi_pham_ban_quyen nhốt cô mãi , cứ đợi người nhà họ Tốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mở phòng tính tiếp. Tục ngữ có câu: Kẻ đi chân đất không sợ kẻ đi , nếu nhà họ Tống không giảng đạo lý, cô sẽ quậy cho longleech_txt_ngu trời lở đấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Nhớ lại lúc Tống Văn chưa chết, Tống Mặc chưa bị thương, mỗi khi bà nội nhắc đến hôn sự củabot_an_cap út Hà Hoa đều tỏ vẻ đắc ý. Người tinh mắt ai mà không hiểu, Tống bà tử chắc chắn sẽ sống cùng vợ con trai Tống Văn. Mặcvi_pham_ban_quyen đã được thăng chứcleech_txt_ngu cán bộ quân , người sớm muộn gì cũng được theo quân đội.
Cô út Hà Hoa được chiều từ nhỏ, nằm mơ muốn thoát nông thôn đểleech_txt_ngu làm vợ quân nhân, hưởng lươngleech_txt_ngu thực phẩm, đây quả là bánh ngọt từ trên trời rơi . Bà cụ Ôn có tầm nhìn , một năm trước ngheleech_txt_ngu tin Mặc lập thăng chức, lập tức nhờ người tới dạm hỏi, ai nấy đều khenleech_txt_ngu xa , nắm bắt thời cơ tốt.
Hà Hoa vốn dĩ chỉ chờ ngày kết hôn. Ngờ đâu nhà họ Tống liên tiếp gặp chuyện, lợi không cònleech_txt_ngu, út đương nhiên không muốn gả. Nguyên chủ chính là quân cờ sinh bị tính kế.
Lúc này, cô nghe thấy bụng mình phát ra tiếng kêu, cảm đói cồn cào ập đến. Dânbot_an_cap dĩ thực vi thiên, nhớ việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nguyên chủ từbot_an_cap tối qua đến giờ vẫn chưa ăn gì. Nguyên chủ chỉ vì lòng quá độ, mà còn thêm đói lả nên mới mạng.
Cô mang không gian xuyên tới đây, lẽ nào lại để mình bị đói sao?
Cô dùng cơ thể che chắn, từ trên kệ hàng trong khôngbot_an_cap gian ra một chiếc bánh mìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngấu nghiến. Cảm hơi khát, côvi_pham_ban_quyen lấy thêm chai sữa chua uống, giác đói nhanh chóng mất, sức lực trên người dần hồi phục. Sau khi ăn no uống đủ, cô lấy một chai nước khoáng súc , còn dùng khăn giấy môi.
Trong lòng cô chợt nảy ra ý , không gian nhỏ ở kiếp trước cô khôngbot_an_cap vào được, không biết giờleech_txt_ngu đây cơ này có vào trong biệt thự không gianvi_pham_ban_quyen không? Cô thầm nhủ: Vào !
Giây tiếp theo, cơ thể cô đã tiến vào biệt thự không gian, cảm giác thân thuộc trở về nhà ập đến. thức cô nhìnleech_txt_ngu ra bên ngoài, mọi thứ trong căn phòng tân hôn rách nát đềubot_an_cap hiện lên rõnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mười . Trong cô đại hỷ, thể mình không vào không mà cònbot_an_cap thấy được mọi chuyện ngoài.
vã nhìn vào trang điểm, cô bé trong gương trông gầy gò nhỏ , tai khô xơ cỏ dại, rõ ràng là do suy dinh dưỡng lâu ngàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. đến việc nguyên chủ bị kỳ thị, thường xuyên không ăn novi_pham_ban_quyen, cô liền hiểu rõ. Nhìn thì cô này ngũ quan hài hòa, đôi mắt sáng lấpbot_an_cap lánh, các đường trông còn tinh tế hơn trước, thể thấy nềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rấtbot_an_cap tốt. Nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bồi bổ tốt, nhất định đại nhân.
leech_txt_ngu cảm thấy rất hài lòng. Sợ có người vào, cô vội vàng rời khỏi biệt không gian.
Sự tự tin dâng cao, có biệt thự không gian làm chỗ dựabot_an_cap, cộng thêm tầm nhìn vượt thời gianbot_an_cap của kiếp trước, kiếp này cô điều dưỡng lại cơ thể, khôi phục dung mạo vốn có, nhấtbot_an_cap có thể sống rất tốt. Còn về anh chàng đẹp trai đó đã bị cô quăng ra sau đầu từ lâu.
Lúc , cô nghe thấy người trong sân đã ăn xong, tiếng thu bàn ghếleech_txt_ngu vang không ngớt, chẳng mấy chốc mọi người đều lần lượt chào từ biệt ra vềbot_an_cap.
Một lát sau, cửa tân hôn mở ra, hai người trung niên có diện mạo khá giống nhau bướcbot_an_cap vào. Cả hai nhìn thấy khuôn mặt nhỏbot_an_cap đen nhẻm, mái tóc vàng hoe của Ôn Hinh đang ngồi bên cạnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giường gạch, nhau một cái, trong lòng khỏi nảy sinh ý khinh thường.
Trong đó một người nữ cao mặc áo vải pôpơlin, dùng giọng bề trên nói: Này con bé kia, tôi là chị của Tống Mặc, mẹ chồng cô đang bệnh, sau này cô phải hầu bà cho tốt. Còn chăm sóc đứa nhỏ nữa, nếu không họ Tống không dung nổi cô đâu.
Ôn Khả Hinh thầm mỉa trong lòng: Chị chồng mà mở miệng ra gọi em dâu là con bé này con bé nọ, làm bộ làm cái gì chứ?
Ôn Khảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hinh lạnh lùng hừ một tiếng: Bây giờ là xã hội , hôn tự do, tôi là bị lừa tới đây không thừa nhận cuộc hôn nhân này. Hơn nữanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi mới mười lăm , còn chưa thànhvi_pham_ban_quyen niênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Nói đi cũng phải nói lại, nhà họ Tống các người nhốt tôi lại ép buộc thành thân chính là .
Chị cả Tống không hề , mỉa mai nói: ngờ con bé lại nói năng lý như vậy. Ở nông thôn bây giờ, nhà ai mà chẳng mười lăm, mười tuổi đã gả chồng, ai phạmleech_txt_ngu chứ? nãy trong nhàbot_an_cap làm tiệc rượu, người đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể làm chứng cô đã gả Tống Mặc . Muốn hốibot_an_cap hôn ? Trừ khi cô nữa!
Ôn Khả Hinh tiếp tục nói mộtvi_pham_ban_quyen cách hùng hồn: Ai mà chẳng biết sự này vốn là của cô út tôileech_txt_ngu. không vì cha tôi bị thương cần tiền, tôi đã không đồng gả vào đây. Nay nhà họ Ôn thực hiện lời hứa, sự này đương nhiên không tính.
thiện cảm hai người phụ nữ này, cô vẫn muốn dùng lý lẽ tranh thủ. Nếu nhận được sự ủng hộ từ người nhà Tống thì tốt nhất, còn nếu họ máu lạnh không màng tới, quyết không nhận cuộc hônbot_an_cap nhân này.
Cô không phải là chủ nhu nhược để người khác tùy ý sắp đặt!
Chị cả Tống mất nhẫn chỉ trích: của nhà họ Ôn , khôngleech_txt_ngu liên quan nhàvi_pham_ban_quyen Tống chúng tôi. Từ đính hôn đến , sính lễ rồi quà các Tết nhàbot_an_cap họ Tống thiếu một đồng, vậy mà cô chẳng mang theo được cái gì về đây. Đã không biết hối thì thôi, muốn không nhận hôn sự? Thật không hiểu chuyện!
Ôn Khả Hinh nghe ra rồi, vị chị cả này của Tống Mặc đang trút giận vì chuyện tráo dâu, rõ ràng là xem thường cô nên mới đẩy hết trách nhiệm lên đầu cô.
Nhớ lại ký của nguyên chủ, từbot_an_cap sau khi đính , cô út quanh tháng đều có quần áo mới, tiền tiêu vặt không thiếu, hằng ngày chẳng phải động tay vào việc gì, chỉ việc ở nhà hưởng thụ.
chẳng nể nang gì mà : Chị với tôi những điều này cũng vô dụng thôi. Sính quà cáp cho ai thì cácbot_an_cap người đi tìm người đónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mà đòi! Chuyện nàyvi_pham_ban_quyen chẳng liên quanbot_an_cap gì đến tôi cả, cũng là kẻ bị tính kế thôi.
Người phụ nữ trung niên dángvi_pham_ban_quyen người thấp bé kéo vạt áo chị cả Tống, khẽbot_an_cap khuyên nhủ: cả, nói những này thì cóvi_pham_ban_quyen ích gì, phải mẹ bảo chúng ta cô ấy qua đó sao?
Ôn Khả Hinh nhận thấy tính cáchbot_an_cap của hai người toàn khác biệt.
Nghe nói chị cả gả lên trên, lại còn có một công tạm . Thường ngônvi_pham_ban_quyen có câu: sở kinh quyết định kiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trúc thượng tầng, hèn chivi_pham_ban_quyen người phụ này mặc không tệ, thái độ lại cao ngạo như vậy. Còn người phụbot_an_cap nữ trung niên trông vẻ thật thà chất kia chắc hẳn là chịvi_pham_ban_quyen , về làm nông ở bên .
Cô hiểu rõ nói chuyện hai người này cũng chẳng đâu, tốt nhất lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên gặp mẹ Tống Mặc rồi mới tính tiếp.
Trong ký ức của nguyên chủ, Tống thái tháibot_an_cap sinh được hai hai nữleech_txt_ngu. Hai con gái lớn đều xuất , trong nhà chỉ còn hai người con trai. Con cả Tống Văn đã mất, để hai đứavi_pham_ban_quyen nhỏ, còn con thứ Mặc đang lính.
Nghe bà cụ là người có lòng dạ lương thiện, cô định sẽ bàn bạc với bà để tìm cách giải quyết êm đẹp.
Cô bình nói với hai người: Tôi không muốn lời thừa thãi với các , đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tôi đi bác gái Tống.
Rất nhanh sau , Ôn Khả Hinh đã đếnleech_txt_ngu trước gian nhà chính họ Tống, mộtbot_an_cap mùi thuốc nồng lập tức vào mũi.
Nhìn lên giường lò là một cụ bà gầy yếu, , vẻ ngoài trông như đã ngoài sáu mươi. Nhưng cô nghe bác gái Tống năm nay còn chưa đầy năm mươi tuổi.
Dù không am hiểu thuật, nhưng đặt mình vào hoàn cảnh của đối , cô hiểuvi_pham_ban_quyen rõ bà bị vậy là do phải chịu đựng liên tiếp những cú cả xácbot_an_cap lẫn tinh thần. Con trai cả ; con dâu cả bước ; trai út Mặc không có nhà, con dâu đã định sẵn thì hối hôn, nhà thông gia lại một cô bé khác gả thay, ai có thể đựng nổi chừng đó ?
Nhìn thấy trên người bà cụ đắp chiếcleech_txt_ngu chănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỏng đầy những mảnh vá, lại nhớ tới tấm ga giường mới trong phòng tân , cô ra bác Tống thực sự là người tốt. Còn chuyện cửa phòng tân hôn bị khóabot_an_cap, chắc hẳn là tác phẩm của chị cả Tống.
Thấy mấy người đi , mắt dò xétbot_an_cap của cụ dừng trên cơ thể gò và khuôn mặt nhỏ xanhbot_an_cap xao vì thiếu chất Ôn Khả Hinh.
khỏi thở trong lòng, biết đứa này làleech_txt_ngu đứa tốtvi_pham_ban_quyen, đáng tin hơn Hà Hoa kia, nhưng không ngờ lại gầy nhỏ đến mức này. lăm tuổi màvi_pham_ban_quyen như hai, mười ba, rõ ràng vẫn còn một đứa trẻ chưa lớn. Tống thấybot_an_cap mẹ mình đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý cưới một người vợ như thế này, hận bà không?
Đang lúc tâm tư rối bời, Ôn Khả Hinh đã hào phóng lênvi_pham_ban_quyen tiếng: gáileech_txt_ngu, bệnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bác đã đỡleech_txt_ngu hơn chút nào chưa?
Tống lão thái thái lại những suy nghĩ phức tạp, vẻleech_txt_ngu mặt hiền từ : nhiềuvi_pham_ban_quyen rồi. Khả Hinh à, đây là chị cả và chị hai của .
Ôn Khả Hinh kháchbot_an_cap khí hỏi: Chào chịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cả, chị hai.
Chị cả Tống không ý đến , còn chị hai Tống thì mỉm cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thiện .
Cảm nhậnvi_pham_ban_quyen được thái độ hai người, Tống thái thái nói với hai cô gái: Hai ra dọn dẹp nhà cho sạch sẽ đi, để mẹ nói chuyện với bé. Đúng rồi, cả Cẩu Đản với Đại Ni về đâybot_an_cap gặp thím của chúng nữa.
Chờ chị em ra ngoài rồi, bà cụ mới ôn tồn nói: tên là Khả Hinh đúng không? Nhà họ Ôn đã đưa con đến đây thì con cứleech_txt_ngu yên tâm làm dâu nhà Tốngvi_pham_ban_quyen, mẹ sẽ không con chịu thiệt thòi .
Ôn Khả Hinh thầm nghĩ: Lời nói của Tống lão thái thái cũng lọt tainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cô vộivi_pham_ban_quyen xua tay, thái độ không ngạo không tự ti nói: Bác gái Tống, sở dĩ cháu đồng ý gả thay là điều kiện. Chuyện của cháunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắc bác cũng đã nghe nói rồi, bà nội cháu sẽ dùng tiền sính lễ để chữabot_an_cap cho cha cháu. Kết quả là đến tận bà ấy vẫn không chịu bỏ tiền đưa cha cháu đi viện, nên hôn sựnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này coi như hủy bỏ. còn , chưa muốn kết sớm như , hơn người có hôn với nhà bác không phải là . Nếu cảm thấy bị lừa, nhà họ Tống việc tìm nhà Ôn mà tính sổ.
Cô phải hình, không phảibot_an_cap cô muốn hối hôn mà là do bà nộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không giữ , tránh để bản thân bị oán . Cô muốn nhanh chóng quay về nhàleech_txt_ngu họ Ôn, lấy tiền đưa cha của nguyên đi trị thương. Đã hứa với nguyên chủ thìleech_txt_ngu cô phải hiện cam kết. Dù trong tay nhưng cô có không gianvi_pham_ban_quyen biệt thự với bao nhiêu vật tư và cả sức vàng, nếu viện mà thiếu tiền cũng không cần lo lắng.
Tống lão thái nhìn cô vớivi_pham_ban_quyen ánh khác lạ: Khả Hinh, không rời khỏi họ Tống danh dự sẽ bị hủy hoạivi_pham_ban_quyen sao? Không sợ khi hối hôn sẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không tìm được nhà chồng sao?
Ôn Khả Hinh dõng dạc đáp: Bác gái Tống, nếu cháu bỏ mặc cha ruột mà cứ thếleech_txt_ngu trốn ở Tống thì cả này cháu sẽ không được yênvi_pham_ban_quyen ổn. Ai đúng ai sai người có mắt tự hiểu, nếu cóbot_an_cap kẻ tâm địa độc ác, trắng thay đen, thêu dệtleech_txt_ngu điều tiếng làm tổn hại danh dự của cháu cháu cũng chấp nhận.
Đôi lông mày đang nhíu chặt của lão thái thái giãn ra, bà nhìn cô ánh mắt thưởng: Đứa trẻ ngoan, bác sẽ giúp đòi lại bằng.
Ôn Khả Hinh không ngờ bà cụ nhà họ Tốngvi_pham_ban_quyen lại người tình đạt lý đến . Mình đã nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nhất định làm con dâu bà, vậy màbot_an_cap đối phương còn động đề nghị giúp mình.
Cô vừa địnhvi_pham_ban_quyen nói lời cảm ơn thì đứa trẻ từ ngoài cửabot_an_cap chạy vào. Chúng mặc những bộ quần áo đã giặt đến bạc màu. Mộtvi_pham_ban_quyen trai một tiếnbot_an_cap lại bà cụ, tò hỏi: Bà nội, bà gọileech_txt_ngu chúng cháu ạ?
Người trong thôn không ít, trong ký ức của nguyên chủ, ấn tượng hai trẻ này khánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mờ nhạt. Nhìn qualeech_txt_ngu có thể gen nhàbot_an_cap họ Tống rất tốt, hai đứa nhỏ trông đều rất ưa nhìn.
bé kháu nhe cười với Ôn Khả Hinh như để lấy : thím ạ, cháu tên là Cẩu Đản, đây là chị Đại Ni.
Đại Ni rõ ràng lớn tuổi bé, nhưng lại thùng không gì, chỉ lén nhìn cô mấy cái. Trong kýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ức của nguyên chủ, trẻ ngỗ nghịch nhà họ Ôn chẳng đáng yêu bằng hai đứa nhỏ này. Cô không giận lây sang trẻ con nên mỉm cười gật : Chào các cháu!
, từ cổng sân truyền đến giọng nói trầm vang dội của một ngườibot_an_cap đàn ông:
Mẹ, con về rồi!
nhanh chóng nhậnvi_pham_ban_quyen ra, mừngbot_an_cap rỡ thốt lên: Con thứ hai của tôi về rồi
Tống Mặc về rồi sao?
Ôn Khả Hinh bỗng nhiên đập thình thịch.
Cánh cửa nhanh chóng được mở , từ bên ngoài, mộtvi_pham_ban_quyen thanh niên tú tiêu sái trong quânvi_pham_ban_quyen thời này bước với dáng vẻ dũng mãnh oai vệ.
Gương mặt góc cạnh của anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mang khí chấtvi_pham_ban_quyen cương nghị xen chút thanh xuân. cao một mét tám mươi bảy, dáng người thẳng tắp, làn da màu đồng , máinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net húi cua đôi lông mày rậm, sống mũi cao thẳng và dàyvi_pham_ban_quyen vừa phải, cả đều toát phong thái của một người nắm giữ mọinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net việc trong tay và sức hút nam tính đầybot_an_cap hoang dã.
Chẳng sắc môi anhbot_an_cap lại hơi nhợt nhạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ôn Khả Hinh nhất thời ngẩn người.
Người đàn ông này chính là chú đầy dàng và hoang dã giấc mơ đêm động phòng của cô. Không ngờ ngoài đời anh còn đẹp trai và bật hơn cả trong mộng. Đôi chân dài thẳng tắp của đối phương y hệt như trong mơ của cô. Còn có tám khối cơ bụng bí ẩn kia nữa
Kiếp trước, Ôn Khả Hinh luônbot_an_cap muốn tìm một đàn ông sắt đá tinh nghĩa mẽ, bởi kiểu đàn này sẽ điềm đạm và tin cậy hơn bất cứ ai, cho đến khi anh hiện trong giấcbot_an_cap của cô. ngờ sau khi xuyên không đến , anh thật sự trở thành của cô.
Timvi_pham_ban_quyen khỏi đập loạn nhịp, thờ nhìn đối phương.
Rất nhanh, sực nhớ ra Ôn Hà Hoa vốn có mắtleech_txt_ngu cao hơn đầu, không chỉ vì bản thân tốt nghiệp cấp ba, còn vì có một vị hôn khiến ta hào như thế . họ Tống xảy ra , cô út làm loạn muốn gả, không chỉ vì sợ sau chịu khổ, chắc hẳn cũng có phần không nỡ nhỉ?
Mặc rõ ràng không hềleech_txt_ngu bịleech_txt_ngu tàn phế, liệu cô út có hối hận không? cô ta cửa, Tống Mặc sẽ nghĩ gì? Sẽ gì?
Nghĩ đến đây, óc cô tỉnh táovi_pham_ban_quyen lại vài phần, nhanh chóng thu mắt khác lạ và não yêu đươngleech_txt_ngu của mình.
Không chỉ Khả Hinh nhận ra cơbot_an_cap thể đối phương không có vấn đề gì, mà Tống lão thái đang nằm giường cũng nhận ra đó.
nhị, phải con nói cánh bị nên để lại di chứng tàn tật rồi sao?
Mẹ, con ngỡ sẽ tàn phế, không ngờ gặp được đại phu giỏi chữa khỏi rồivi_pham_ban_quyen. Chuyện nữa con sẽleech_txt_ngu giải thích kỹ với mẹ.
Gương mặtvi_pham_ban_quyen sầu khổleech_txt_ngu mẹ Tống nhanh chóng lộ ra cười, bệnhbot_an_cap tình dường như cũng thuyên giảm vài .
Mặc nhìn phía cô gái nhỏ gầy đen bên , ngũ quan không tệ nhưng rõ ràng là bị suy dinh . Ánh cô bé anh lúc nãy có chút lạ.
nghi hoặc : Cô ?
Ôn Hinh thầm cảm trong lòng: Chẳng lẽ người đàn ông này không biết chuyện tráo người ?
Chưa kịpleech_txt_ngu hỏi, Tống lão thái đã thở dài : Lão nhị, Hà không muốn gả, nhà họ Ôn không muốn trả lại lễ, nên mới để con bé Khả nhà thằng Hai gả qua đây. Con này tệ, chỉ là tuổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chútnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mẹ đã tự định đồng ý rồileech_txt_ngu.
Mặc nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thời sầm mặt mày, nghiêm nghị : , vẫnleech_txt_ngu còn là trẻ con, đây chẳng phải là làm càn sao?
Tống kiên nhẫn giải thích: Lão nhị, trong chỉ babot_an_cap mình thôi, mẹbot_an_cap thìleech_txt_ngu bệnh rồi, đến giặt giũleech_txt_ngu nấu cơm cũng không có. Khả Hinh tuy tuổi còn nhỏ, nhưngvi_pham_ban_quyen đón về đỡ việc nhà , này các con hãy đăng ký kếtvi_pham_ban_quyen hôn rồi mới viên phòng.
Ôn Khảbot_an_cap Hinh đứng bên cạnh thầm nhủleech_txt_ngu: Suyleech_txt_ngu nghĩ mẹ Tống cũng giống như người thời này, chỉ tìm một lao động miễn phí mà . nông thôn thời đại này, những chuyện như quá biến.
Tống im lặng.
tế, sauleech_txt_ngu khi đính hônbot_an_cap mới ra Ôn Hoa đáng tinbot_an_cap cậy. Cô ta chưaleech_txt_ngu bao giờ quan tâm đến anh, biết dỗ ngon dỗ để và hay dỗi . Anh đã muốn hủy nhưng mãi tìm đượcleech_txt_ngu cơ hội.
Lần này đi làm nhiệm vụ, cánh tay anh thực sự bị thương. nhận được thư báonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tin anh trai qua , chịleech_txt_ngu dâu tái giá, và mẹ muốn anhleech_txt_ngu nhanh chóngvi_pham_ban_quyen kết hôn, anh đã ra một ý định. Anh cố tình nóivi_pham_ban_quyen mình bị tàn phế là đợi Ôn Hoa chủ động đề nghị hủy hônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Anh mơ cũng không ngờvi_pham_ban_quyen tới việc nhà họ tiếc sính lễ mà lại tìm người gả thayleech_txt_ngu.
! Anhvi_pham_ban_quyen nghiêm mặt, thực hiện một động tác chào điều lệnh quân đội tiêu chuẩn Khả Hinh.
Sau , nghiêm : Xin lỗi, tôivi_pham_ban_quyen không biết này!
Ôn Hinh giật bắn mìnhvi_pham_ban_quyen, người lại chào mình nhưvi_pham_ban_quyen ? Rất nhanh cô đã hiểu ra, đang dùng thân phận sĩ của mình để tăngvi_pham_ban_quyen độ tin cậy.
Cô nhanh hiểu rõ, mỉm cười nói: Tôi tin anh Tống, không cần phải trịnh như vậy đâu.
mắt Tống Mặc chợt sángnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên. Côvi_pham_ban_quyen tuy tuổi nhỏ nhưng là một người thông minh, hiểu được ý cái chào của anh.
này, cả nhà họ Tống đang bận bếp nghe thấy em trai về bước vào, nói giọngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỉa mai: Tống Mặc, nhà họ Ôn nhận nhà mình nhiêu sínhbot_an_cap lễ nhưvi_pham_ban_quyen vậy, lẽ nào lại để mất trắng sao? họ Ôn làm này cũng coi như là cóleech_txt_ngu lời giải thích vớibot_an_cap nhà họ Tống chúng ta rồi.
Mọi người nghe ra được, chị cả nhà Tống ngoài mặt thì côngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhận chuyện .
Lúc nãy, khi thấy ánh mắt lấpleech_txt_ngu lánh đầy vẻ bám của Ôn Khả Hinh, Tống Mặc thấy phản cảm. Khi bị thương ở bệnh viện, đã nhiều ánh nhưbot_an_cap vậy từ y tá và nữnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bác sĩ, ghét những ánh nhìn đó.
may cô bé này đã kịp thời thu lại ánh mắt kỳ kia. Anh không muốn có dính gì đến cô bévi_pham_ban_quyen trước này, liền nhíu mày không vui phản bác: Chị , hôn nhân sự sao có thể thay đổi xoành xoạch vậybot_an_cap được?
Thấy hai chị em tranh chấp, mẹ Tống khó nhọc muốn ngồi . Ôn Khả Hinh kịp thời đặt gối ra sau lưng cho bà dựa vào, rồi đỡ bà ngồi vững.
Mặc nhìn Ôn Hinh, sự khó chịu lúc nãy dần tan biến, anh ướm hỏi: Cô bao nhiêu tuổi rồi? Cô nguyện gả qua đây không?
Ôn Khả Hinh bình nói tuổi tác và việc vì muốn có tiền phẫu thuật cho cha màleech_txt_ngu buộc phải đồng ý bà nội chuyện thay. , cô : Anh Tống, hôn sự để sau nói. muốn về nhà một chuyếnvi_pham_ban_quyen, tranh thủ lấy tiền đó để đưa cha đi phẫu thuậtleech_txt_ngu.
Mặc đã hiểu, cô gái là một nạn nhânbot_an_cap. Cô hoàn toàn khác những cô gái muốn bám lấy anhvi_pham_ban_quyen. Hành động chu đáo đặt gối sau chovi_pham_ban_quyen mẹ anh lúc , cùng việc vì cứu cha mà khôngbot_an_cap màng tất để gả thay, cho thấy cô gái này lòng nhân hậu, nhân phẩm chắn tốt hơn Ôn Hà Hoa.
Lời của mẹ vẫn còn vang bên tai, anh bắt đầubot_an_cap có thiện cảm với Ôn Khả . Là một quânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhân tinh thần chính nghĩa, biết chuyện của Ôn Kiến Thành thì anh thể không quảnbot_an_cap.
Tôi cùng về đó!
Ôn Khả Hinh thầm lòng, đúng là quân nhân, lòng dạ ngay thẳng. kể sauleech_txt_ngu này hai người ra sao, món nợ ân tình này cô nhận.
tạ!
Mặc áy náy nói: Không khách sáo, chuyện này là do nhà tôi giục cưới gây ra, giúp côvi_pham_ban_quyen nên làm.
Nghe câu nói thấu tình đạt lý này, Ôn Hinhbot_an_cap cảm ấm lòng. Một nước như chảy khắp tứ chi báchhài, cô nhìn ánh mắt biết ơn.
Cô công bằng nói: này không trách anh, càng không trách nhà họ Tống. Chúng ta thôi?
Được!
Chị nhà họ Tống đứngvi_pham_ban_quyen cửa nhíu chặt mày, khó chịu : Tốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mặcleech_txt_ngu, việc của người khác em xen vào làm gì?
Tống Mặcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn chị cả, lý lẽ thuyết phục: cảleech_txt_ngu, Hinh đã vào nhà họ , của ấy không thể không quản.
Mẹ Tống đang ngồi trên giường cũng vào: Lão , đừng nghe chị con. Lúc mẹleech_txt_ngu còn định đi giúp một tay, con đã về rồi thì đi cùng Khả Hinh đi.
Có được sự ủng hộvi_pham_ban_quyen của mẹ Tống và Tống Mặc, Khả Hinh nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thêm tự tin. Hai người tiếp tục đi ra .
đường đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, Ôn Khảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hinh vừa đi vừa ướm hỏi: Bây giờ cả làng đều biếtvi_pham_ban_quyen tôi gả cho anh rồi, xem chuyện này tính sao?
hỏi sang cho đối phương xem suy nghĩ của anh thế nào.
Tống áy náy trầm giọng nói: Sau khi đính hôn với Ôn Hà , tôi luôn cảm thấy ấyleech_txt_ngu có không tính xấu, không phải là người bạn đời hợp. Mấy tôi đi làm vụ bị thương, viết thư nhà nói mình bị tàn phế làleech_txt_ngu muốn cô ấybot_an_cap chủ động hủy hôn. Không ngờ nhà họ Ôn lại để cô gả thay, gián tiếp làm hại cô, xin lỗivi_pham_ban_quyen!
Ôn Khả Hinh nghe lời nói thẳngbot_an_cap thắn của Tống Mặc, thầm nhủ trong : ông này trông lỗ nhưng lại rấtbot_an_cap tinh tếleech_txt_ngu.
Tống Mặc tục nói: Em còn nhỏ, giờ ta chưaleech_txt_ngu thể đăng ký kết hôn. Dùleech_txt_ngu chúng ta quen thuộc, nhưng tôi nghĩ tình cảm có thể bồi dầnvi_pham_ban_quyen dần. Tôi không phải hạng tiểu nhân liêm sỉ nới cũ, tôi muốn đợi em tròn mười tuổi rồi mới đăng ký? Tôi còn muốn nhờvi_pham_ban_quyen làm việc nhà giúp tôi danh nghĩa là vợ, mỗi tháng tôi em mười . Sau này nếu em không hài lòng, có thể đi cứ lúc .
Ôn Hinh vốn đang lo lắng biết dùng lý gì để lấy đồnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong biệt thự không ra, khôngbot_an_cap người đàn ông này lại đề thuê cô làm việc.
Thời này lương thấp, công nhân họcleech_txt_ngu việc cũng chỉ cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mười bảy đồng năm hào, giúp anh ta làm việc nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mỗi tháng mười quả thực không hề ít.
Khi Khả Hinh nhận ra Tống là người đàn ông trong giấc mơ, thấy đôi chân dài thẳng tắpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của anh, cô cũng không còn xích hôn nhân này .
Hơn nữa, chuyện gả thay anh cũngvi_pham_ban_quyen không hay .
Anh đề ra cách giải quyết vấn đề khiến cô rất hài .
Đã vậy, phương đã thừa hôn , nhất định phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ômvi_pham_ban_quyen chặt cái đùi này.
Nghĩ đây, sảng khoái đầu : , nay tôi mười , chuyện hôn sự của chúng ta đểbot_an_cap bốn năm nữa hãy , lúc đó thấy hợp thì tục, không hợp chiabot_an_cap taybot_an_cap. Trước mắt anh hãy giúp tôi xử lý ổn thỏa việc bên nhà đẻ, tôivi_pham_ban_quyen muốn đưa cha đi , sau khivi_pham_ban_quyen nốileech_txt_ngu xương xongvi_pham_ban_quyen viện thì giúp cha mẹ gia ở riêngbot_an_cap.
Tống Mặc thầm nghĩ: Cô này không chỉ mà còn rất có đầu óc.
của họ Ôn anh đương có nghe qua, vợ phòng nhà họ Ôn vốn là những người thậtvi_pham_ban_quyen , chấtleech_txt_ngu phác đến mức ngu .
Bao nhiêu năm qua ăn không đủ no vẫn cứ khờ dạivi_pham_ban_quyen cống hiến cho gia đình.
Giúp cô gái này cũng là giúp chính mình, khi thu xếp thỏa cho nhà đẻ của cô, cô mới có thể yên tâm chăm sóc và hai đứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cháuvi_pham_ban_quyen của .
Anh nhìn cô với vẻ tán thưởng, : , ủng hộ em! Đúng rồi, tôi vừa thành sắc nhiệm vụ nên lãnh đạo khen thưởng , trước hết dùng đểleech_txt_ngu chữa bệnh cho phụ đại nhân.
Vừa , anh vừa lấy từ trong túi ra mấy tờ tiền mệnh giánội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đưa sang.
Ôn Khả Hinh không ngờ Tống lại hào phóng như vậy, cô cầm tiền, thành nói: Tống, số tiền này nhưbot_an_cap tôi mượn anh, sau này có tiền tôi nhất định sẽbot_an_cap trảleech_txt_ngu.
Tống Mặc dùng điệu nhiên nói: đã bước vào cửa nhà tôileech_txt_ngu thì chính là vợ tôi, không phải khách sáo như vậy.
Giọng làm Ôn Khả nhớ đến tân lang trong phòngleech_txt_ngu tân hôn ở giấc mơ, khiếnbot_an_cap khỏi động.
Tôi phải đòi bằngbot_an_cap đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net số tiềnvi_pham_ban_quyen nội , đó là thứ đáng được nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nếu không đủ thì mới dùng đến số này.
Tống Mặc nhìn cô gái nhỏ bên với mắt khác, cô bé này suy rất có trình tự, không phải vì trong tay có tiền mà từ bỏ việc tranh đấu cho những thứ thuộc về mình.
Cảmleech_txt_ngu anh lại thêm, anh gật đầu bảobot_an_cap: Được, tôi đi cùng em tiền!
Hai người vừa đi nói chuyện phía nhà họ Ôn, đúng lúcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gặp Ôn Hà Hoa vội vã đi tới.
Hà Hoa mười tuổi, có gươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mặt trịa trẻo, dángbot_an_cap người không không .
trên ta mặc một chiếc bằng vải thequelương cắt vừa vặn, dưới là quần thẫm, đúng là một mỹ nhân đẹp, đình đình ngọc .
Một gái như vậy ở nông thôn thời này thực hiếm thấy, chẳng cô ta coi thường nàyvi_pham_ban_quyen lại khinh miệt người kialeech_txt_ngu, đúng là có chút vốn liếng để kiêu ngạo.
Thì ra, Hà Hoa nghe nói Tống Mặc đã về, hơn nữa không hề bịleech_txt_ngu tàn phế.
ta nhanh chóng nghĩ tới, Tống Mặc không tàn thì sẽ tiếp tục ở lại quân đội, người nhà sớm muộn gì cũngvi_pham_ban_quyen được đi theo quân.
Còn Tống bà tử và hai trẻbot_an_cap trưởng phòng cứ để lại trong thôn, cùng lắm thì gửi chút sinh hoạt vềvi_pham_ban_quyen là được.
Cuộc hôn nhân này nói gì cũng phải cướp lại bằng được.
Cô ta đến nhà họ Tống để tận mắt thực hư, không ngờ lại chạmbot_an_cap Mặc và Khả Hinh.
Chỉ thấy gương mặt tuấn tú những đường nét góc cạnh thuộc của Tống Mặc, dáng người cao lớn thẳng như cây tùng cây bách, mặc bộ quân phục trông phong , lịch lãm không sao tả .
Cánh tay của Tống Mặc quả thực hề bị thương.
cạnh anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô bé đen , gầy như giá đỗ, ai chính làvi_pham_ban_quyen đứa gái Đại Nha của cô ta.
Hai người đileech_txt_ngu cùng , nhìn thế cũng thấy không xứng đôi.
Đôi mắt Ôn Hà Hoa nhanh chóng đỏ , tỏ vẻ yếu đuối đáng thương nói: Anh Mặc, hóa ra anh không bị thương, sao anh lại lừa em?
Mặc nhìn Ôn Hà Hoa phía diện, bề ngoài thì cô bébot_an_cap bên cạnh anh và Ôn Hà Hoa trong mắt mọi người chẳngleech_txt_ngu để so sánh, nhưng thực tế tâm tính của hai người lại khác biệt một trời một vực.
anh đã lựa chọn, anh nhíu mày ghét , bất mãn nói: Ai nói tôi không bị thương? cứ mình sẽ tàn phế, dưỡng tốt không rồi.
Ôn Hà Hoa không ngốc, cô biết thư từ đi hơi , nhưng có đếnbot_an_cap mấy thìbot_an_cap nửa thángbot_an_cap cũng phải tới nơi.
Chẳng lẽ Tống Mặc cố ý?
Cô ta tức khắc cảm thấy mình lạnh lẽo, ánh mắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như làn nước thu nhìn đối nói: Anh Mặc, tại sao?
Mặc thản đápbot_an_cap: Cô đã đưa lựa chọn rồi, bây giờ nói những điều còn có ích gì?
Câu nói giống như một cái tát giáng mạnh khiến Ôn Hà Hoa suýt nữa thì thổ .
Cô ta liên tục lắc đầunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giảibot_an_cap thíchleech_txt_ngu: Anh , anh không biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu, sau khi đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thư của anh là đổ luôn, chuyện gả thayvi_pham_ban_quyen đều là do mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em tự ýleech_txt_ngu quyết định. Bà ấy chỉ muốnleech_txt_ngu đợi khỏi bệnh rồi sẽ đổi lại, dù sao cũng không có , coi như chỉ làm lễ qua chuyện thôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ôn Khả Hinh nhìn đối phương diễn kịch trong lòng buồn cười, bình thường cô út này ngang ngược, tùy hứng, từ bao giờ thànhvi_pham_ban_quyen kẻ đáng thương thế ? Kỹ năng diễn xuất này mà không đi làm diễn viên thì thật uổngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phí.
Cô thừa hiểu, cô út thấy Tống không tàn phế nên hối rồi chứ gì?
người có thể vôleech_txt_ngu liêm sỉ đến mức này!
Cô cũng muốn nghe xem Tống nhìn nhận việc này thế nào.
Tốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mặc cười lạnh nhìn Ôn Hà Hoa: Chuyện khác có thể thay thếbot_an_cap, chứ gả chồngvi_pham_ban_quyen cũng thay được saobot_an_cap? Cô cũng nên biết giữ thể một chút chứ?
Hoa hai mắt đẫm lệ, lý hùng : Anh Mặc, anh thật sự hiểu lầm em rồi. Hơn nữa kết hôn sao lại không có người thay thế? Chúnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rể không mặt, chẳng phải có người dùng con gà trống để đó sao? Còn có trường hợpbot_an_cap anh không có nhà thì để emleech_txt_ngu trainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gái bái đường . Đại Nha gả qualeech_txt_ngu đó cũng chưa bái đường, càng chưa đăng ký, chỉ là làm cho có lệ thôi.
Tống Mặc châm chọc: Hóa trong mắt cô, cháu gái ruột cũng giốngbot_an_cap như con gà trống, dùng xong là có bỏ sao?
Hà Hoa biện bạch: Anh Mặc, em vừa nói rồi, em không hề chuyệnleech_txt_ngu gả này. Nghe về, em đang định tìm anhvi_pham_ban_quyen để rõ ràng đây.
Tống Mặc nhìn thấu cô tavi_pham_ban_quyen, nói một câu trúng tim đen: Diễn thật đấy! Mẹ cô nếu không hỏi kiến cô thì có dám làm này không? Cả thôn này ai mà biết Khả Hinh đã gảvi_pham_ban_quyen vào nhà họ Tống làm tôi rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Từ nhà cô tính kế ép con bé gả thay, tôi và cô đã khôngvi_pham_ban_quyen quan hệ gì nữa, đừng có mơ mộng hão huyền.
Một khí lạnh bốc lên Ôn Hànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hoaleech_txt_ngu, cô ta nhất thời cảm thấy trước mắt tốileech_txt_ngu sầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, khôngleech_txt_ngu lòng bại , liền bao biện: Anhvi_pham_ban_quyen Mặc, anh từng nói không làm điều gì có lỗi em, em cũng thể quên được tình cảm giữa . Bây giờ anh lại bảo vệ con bé như vậy, có xứng với tình nghĩa của em không?
Tống Mặc đen mặt bác bỏ: Cô người làm chuyện có lỗi trước, thì đừng trách tôi tuyệt tình, bây giờ còn quay lại cắn ngược một , da mặt cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dày thật đấy! Cô đã từ bỏ tôi thì đừng nhắc đến chuyện tình nghĩa, vả lại giữa chúng ta cũng chẳng có cái thứ đó.
Phụt! Ôn Khả Hinh suýt nữa thì cười phun ra, cô vàng nhịn , người đàn ông này nói chuyện thực thô, nghĩa mà lại gọi là thứ sao?
Tống Mặc đanh mặtleech_txt_ngu lại, liếc cô bé đang đứng bên cạnh xem trò vui, chủ động lấy tay nhắn thô ráp của cô nóibot_an_cap: Chúng ta đi!
Cái tay anh rất có , dường như mang theo ý cảnh cáo.
Ôn Khả Hinh vốn nghĩ trong lòng anh, nếu so sánh côbot_an_cap với cô út thì cô rõ ràng không có ưu thếleech_txt_ngu về ngoại hình, sao người ta cũng là thê hơn một năm trời, lại là mỹ nhân, còn cô thì gầyleech_txt_ngu gò ốm yếu.
Cô vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mặc mới chỉ vừa quenvi_pham_ban_quyen biết, giữa hai người chưa hề có chút tình cảm .
Không ngờ người đànleech_txt_ngu này lại là người có chính kiến, bảo vệ cô đến vậy.
câu nói của anh khiến cô thấy ấm lòng, người đàn ông này không tệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net!
Cô khẽnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gật đầu: Được!
Ôn Khả Hinh và Tống Mặc phớt lờ Ôn Hà Hoa đang tức đến xanh mặt, nắm tay tiếpleech_txt_ngu tục đi vềbot_an_cap nhàvi_pham_ban_quyen họ Ôn.
Tống sải đôi chân dài , liếc nhìn đôi nhỏ đang bước nhanh của cô gái nhỏ, liền lập tức giảm tốc độ để phối hợp với bước chân đối phương.
Ôn Hinh cảm nhận được sức mạnh từ bàn tay người đàn ôngleech_txt_ngu bên cạnh, cũng nhận ra động tác nhỏ điều chỉnh bước chân của anh, thầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhủ: Trôngbot_an_cap vẻ một gã thô kệch, nhưng lại rất tinh tế.
Cũng , một người lính nông thôn bình thường có chỗ dựa mà có thể được đề bạt lênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bộ, nếu có đầubot_an_cap óc thì tuyệt đối không làm được.
Ônbot_an_capnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trân trân nhìn hai bàn tay đang chặt của hai người, với động tác săn sóc vừa rồi Tống Mặc, lòng đố kỵ khôngbot_an_cap ngừng dâng trào.
vi_pham_ban_quyen ta Tống đính hônbot_an_cap hơn mộtleech_txt_ngu năm, số lần gặp trên đầu ngón tay, đừng nói là nắm tay, ngay cả gặp cũng có người ngoài hiện , chỉ liên lạc qua thư từleech_txt_ngu.
Không con nhóc chết tiệt kia tuổi chẳngvi_pham_ban_quyen bao nhiêu bản lĩnh quyến rũ đàn ông lại không nhỏ.
mặt cô ta lúc đỏ lúc trắng.
nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta vốn rất tựvi_pham_ban_quyen tin, tưởng rằng chỉ cần mình nói rõ ràng, vẫy vẫy tay là người đàn ông này sẽ mủi lòng.
Ở nhà họ , ta thiếu ăn mặc, da dẻ hồng hào mịn màng, ăn mặc rõ ràng hơn hẳn cái đứa giá đỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quanh năm ăn kia mấy bậc, kẻ ngốc cũng biết , chẳng lẽ Tống bị mù ?
Thấy hai người đibot_an_cap phía họ Ôn, sựleech_txt_ngu thất vọng trong lòng nhanh đi, cô ta lại lấy lạileech_txt_ngu can đảm, mẹ nhất định mình!
bám theo sau hai người với khoảng cách xa không gần cũng tiến về họ Ôn.
Ôn có ba con trai và con gái.
Con trai cả Ôn Kiến Quốc, vợ là Quế Hoa, sau khi kết được ba con .
Con thứ hai là Ôn Thành, vợ là Vương Liên, được ba con gái và một con trai, cậu con út nhỏ nên sức khỏe khá yếu, Ôn Khả con gái lớn.
Con trai thứ ba Ôn Nghiệp làm việc tại nhà máy xay trên , vợ là Tô , hai vợ chồngbot_an_cap chỉ được một cô con gái, sống ở trên thị trấn, quanhleech_txt_ngu suốt tháng chẳng được mấy .
này, cổng chính họ đang mở.
Phần lớn người trong chắc đi làm đồng chưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về nên khá yên tĩnh.
Chỉ có nấc khẽ ra từ căn nhà tranh của nhà nhị .
Ôn Hinh bước nhanh vài bước tới trước cửa phòng, gõ cửa nhàng gọi: Mẹ, con về
Trong phòng, Vương Xảo Liênbot_an_cap thấy cuối cùng cũng ngủ say, đang thút thít khócvi_pham_ban_quyen .
Buổi sángleech_txt_ngu, con gái lớn Khả Hinh đã gả thay cô út, bà đivi_pham_ban_quyen tìm mẹ chồng đòi tiền đưa chồng đi bệnh viện phẫu , nhưng đối lại lật lọng không thừa nhận.
Bà không còn nào khácvi_pham_ban_quyen, cãi nhau mẹ trận rồi lủi thủi về, ngồi trong phòng thầm rơi lệ.
Thực , Ôn Kiến Thành đang giả vờ ngủ, ôngvi_pham_ban_quyen đã nghe thấy tiếngvi_pham_ban_quyen vợ cãi nhau với mẹ mình.
Đó là mẹ ông, dù trong lòng khó ông cũng không biết phải làm sao cho phải.
Những năm , luôn ủi rằng mẹ quản cả một đình lớn không dễ dàng, làm con cháu nên thấu hiểu cho bà.
Lầnbot_an_cap này bị thương, ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không ngờ mẹ lại đối xử với mình như vậy.
Càng không ngờ gái lớn mình màleech_txt_ngu nhảy vào lửa nhà Tống.
Ông không còn mặt mũi nào đối diện vợ, cơn đau từ chân đến, hận không thể chết đi ngay lập tức, nhưng chỉleech_txt_ngu có thể nén nỗi đau vào lòng trốn tránh.
Hai vợ chồng nghe thấy Ôn Khả Hinh mở nói thì sững người.
Hôm nay con gái vừa gả đi, sao nhà họ Tống đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mẹ đẻ rồi? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Chưa kịp thông suốt, Ônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hinh đã bước vào nói tiếp: Cha mẹ, chúng con rồi, giờ sẽ đi tìm bà nội đòi tiền để đưa đi bệnh .
Chúng ? Hai chồng nhanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chóng nhìn thấy Tống theo sau con lớn, phát hiện con rể khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hề bị tàn phế.
Vương Xảo Liên đau ngăn cản: Khả Hinh, nội con không lý lẽ gì , nói nào bà không chịunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bỏ tiền
Mẹ, về chính là việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này, bà nội có ở nhà không ?
Bà có!
Ôn Khả Hinh quay đi về phía gian nhà chính nơi bà nội ở, Tống Xảo đi theo sau cô.
phòng chỉ còn lại Ôn Kiến Thành đang nằm trên giường không cử động đượcleech_txt_ngu.
Ông nắm chặtleech_txt_ngu tay, lo lắng tai nghe ngóng động tĩnh.
Cửa gian nhà chính khép hờ, Khả Hinh nắm tay nắm cửa, nhanh mở ra, thấy Ôn Hà Hoa đang ngồi bên cạnh bà cụ Ôn nói nhỏ điều gì đó.
Nghebot_an_cap thấy cửa mở, hai mẹ con lúc ngẩngvi_pham_ban_quyen đầu lên.
Bà cụ Ôn thấy Ôn Khả Hinh , đằng sau có Tống Mặc và những người khác.
Mặt bà lập tức sa sầm lại, gay gắt nói: Cái Đại, mày rồi cô út mày sang nhà họ Tống đi.
Ôn Khả cười lạnh nói: Bà nội, tưởng đang chơi trò đồ hàng sao, côbot_an_cap dâu mà cũng có thể đổi tới đổi lui?
Bà cụ Ôn sững lại, con bé bình vốn là , nắn thế nào thì , sao hôm bỗng dưngbot_an_cap sắc sảo như vậy?
Bà đen mặt, cãi cối: Cô út màyleech_txt_ngu bị bệnh nên mới mày gả thay, giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nó khỏi bệnh rồi, đổi lại thì có ?
Bà nội, vì sao conleech_txt_ngu gả sang nhà , trong lòng bà không rõ sao? Mau đưa tiền cho con, conleech_txt_ngu đưa cha đi chữa chânbot_an_cap.
Bà cụ Ôn vô nói: Tiềnleech_txt_ngu thì vi_pham_ban_quyen, mạng thì có cái đây! Gả với chả cưới cái gì, màyvi_pham_ban_quyen chỉbot_an_cap sang họ Tốngbot_an_cap chơi một chuyến thôi.
Bà nội, bà khăng khăngvi_pham_ban_quyen , không sợ làm cha con đau lòng ? Bàvi_pham_ban_quyen nỡ lòng nhìn ông ấy trên giường không dậy nổi sao?
Ôn Khả Hinh vừa nói vừa quan sát đối phương.
cụ Ôn vỗleech_txt_ngu đùibot_an_cap nói: Cái Đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mày nói cái lời khốn nạn gì thế? Cha mày là con ruột của tao, sao tao có thể không thương? Nhưng trong nhà nghèo, chỉ có số tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sính lễ của côbot_an_cap út mày . này đưa cho màybot_an_cap dùng, vậy út mày biết làm sao?
Ôn Hinh cười lạnh: Bà nội, chính bà đã hứa, con gả rồi sẽ đưa cha con đi chữa bệnh, bà nói giữ như vậy, con sẽ để mọi xử.
Phân xửbot_an_cap gì, chuyện trong nhà mà mày thấy hổ à?
Bà không thấy xấu thì con gì phải sợ?
Trong lúc nói chuyện, Ôn Khả mở cửa bướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra cổng .
Bà cụbot_an_cap Ôn đuối lý, tức giận quát: Cái convi_pham_ban_quyen bé này sao bỗng dưng lại ngốc thế, chuyện nhà mang ra ngoài xấu mặt ! Được rồi, tao chịu thua mày rồi, này đi, mày đồng ý mày sangbot_an_cap nhà họ Tống, bà nộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sẽ đứng ra lấy tiền sính lễ đưa cha mày đi chữa bệnh.
Ôn Khảleech_txt_ngu Hinh tức đến bật cười, khéo léo đá bóng trách nhiệm đi: Bà , trong thôn ai chẳng Mặc bị tàn phế, cô út hối hôn nên mới cho anh ấy. Giờ bà bổn cũ soạn lại, muốn dùng tiền để . Dù conbot_an_cap đồng ý, Tống Mặc đồng ý không?
Tim bà Ôn chợt thắt lại, dù trong lòng nghĩ con gái có ngoại hình ưu hơn , nhưng bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cũng sợ con rể nổi tự ái, liền nhìn Tống Mặc ánh mắt nọt.
này, mặt Tống Mặc lạnh nhưleech_txt_ngu tiền, những sợi ngắn trên đầu dựng đứng lên.
Một luồng khí thế vô hình tỏa ra, mắt sắc lẹm như nhìn chằm bà cụ Ôn.
dõng dạc nói: Bà giàbot_an_cap kia, bà nhà họ Tống chúng tôi là khỉ để dắt mũi, hay coi tôi là kẻ ngốc? Nể các người một lần mà tưởng mình có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lên mặt sao? Tôibot_an_cap đã gọi báo tên Ônbot_an_cap Hinh lên đơn vị rồi, các làm vậy là phá hoại hôn quân đội, làleech_txt_ngu phạm pháp .
Không hiểu sao, người có mặt đều được một sát ý vô hình.
Bà cụ Ôn với Tống Mặc sắc mặt thay đổi liên tụcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ngay cảbot_an_cap Hà Hoa đang trốn sau lưng mẹ cũng thấy sống .
Từ khi quen biết người đàn ôngleech_txt_ngu này, cô ta luôn khắc sâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vẻ ngoài điển trai và tính tình lành của anh.
Nằm mơ cũng không ngờ được, người nàyleech_txt_ngu khinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nổi lại cóleech_txt_ngu khí thế mạnh mẽ như muốn hủy .
dừng lại ở , Mặc cười lạnh Ôn Hà Hoa phía saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà cụ Ôn.
này thà vậy, cũngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tuyệt đối cưới một người bà trơ trẽn địa hẹp hòi!
Ôn lão thái ngẩn , ngay cả Ôn Hà Hoa nấp sau lưng bà cũng lặng đi.
Mẹleech_txt_ngu con hai người vốn Tống Mặc cao tobot_an_cap lực lưỡng sẽ dễ gạt, tính tình hiền , giờ mới thấy mình đã nhìn lầm người.
Vương Liên cảm thấy ấm lòng: Con rể là tốt, biết bảo vệ convi_pham_ban_quyen gái nhà mình.
Chỉ có Ôn Khả Hinh biết , ngườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đàn bản không hề biết chuyện gả thay, từ lúc anh về cô có mặt, gọi báo tên cô lên lúc nào chứ?
rất tán thưởng khả năng diễn kịch của anhvi_pham_ban_quyen, nói dối mà mặt không đỏ tim khôngbot_an_cap đập.
Bề ngoài trông thô ráp, hoang , không có tâm cơ, nhưng thực tế làm người lại tắc.
Ôn lão thái sững sờ lát, phản ứng lại: Mặcbot_an_cap, ta tin! Con bé Đại Nha chưa đủ tuổi, hai đứa thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lĩnh chứng được, có báo lên cũng vô .
Ôn Khả Hinh thầm mỉa mai: Mụ quản gia mấy chục năm, tầm cao hơn mấy già nông bình thường, quả nhiên cũng có chút bản lĩnh.
tức đáp trả: Bà nội, nếu bà đã biết cháu còn nhỏ tuổi, sao qua còn vết thương cha cháu để ép cháu gả thay? Rõ ràng là mà giả vờ ngây ngô. bà lạivi_pham_ban_quyen diễn , lời đã nói ra chẳng khácleech_txt_ngu nào đánh rắm, vậy thì cháu sẽbot_an_cap đem hết chuyện này kể ra ngoài cho mọi người cùng nghe xem đúng aivi_pham_ban_quyen sai. Bà không sợ bị người ta chỉ , bà lòng dạvi_pham_ban_quyen đen đến mức ngay cả cốt nhục ruột thịt cũng không màng sao?
Ôn lão thái thừa hiểu, dùng tình thân để chế nhị phòng thì chỉ là mâunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thuẫn nội đình, trong thôn sẽ không nói gì. chuyện gả thay chuyện bày trước mắt, quả thực thể bịt miệng thiên hạ. Nếu chuyện này truyền ra ngoài, bà ta đúng là sạch mặt mũi.
thấy gương mặt u của Tống Mặc sau lưng con bé chếtbot_an_cap kia, bà chợt nghĩ, cóvi_pham_ban_quyen phải vì mình lật lọng nên Tống Mặc tỏ thái độ khó coi Hà Hoa không?
Cảmleech_txt_ngu nhận con gái đứng sau nhẹ nhàng kéo vạt áo mình, tiếng nghẹnvi_pham_ban_quyen ngào vang lên: Mẹ, mẹ lấy sính lễ ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cho anh hai vết thương đi? Chuyện này đúng là mẹ làm không đúng rồi
Ôn lão thái nhanh chóng thông , tiềnbot_an_cap bạc không quan trọng bằng nhân này, nhất định phải thay tượng của Tống Mặc về con gái bà ta.
Nghĩ đến đâybot_an_cap, bà ta phớt lờ chỉ trích cháu gái, ý nói: xem, nhà lòng tốt, không kẻ nào muốn trèo cao mặt mũi không cần. Ôn Thành là con trai ta, ta đương đau lòng rồi, ta đileech_txt_ngu tiền chữa thương cho nó ngay đây.
Nói xong, bà ta cầm lấy chùm chìa khóa ngang hông, tủ định lấy .
Ôn Khả thầm khinh bỉ, bà già này miệng lưỡi thậtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khéo léo, ràng là bị người ta chỉ trích nhưng lại đẩy hết công cho cô út, còn nhân cơ đạp cô một cái thật đau.
Đúng lắm mưu !
này giỏi diễn hơn nội, đúng là một đóa liênbot_an_cap hoa! Mẹ con hai người này rõ là cùng một giuộc!
già ý bỏ tiền raleech_txt_ngu, cô đành nhịn cơn giận xuống để tránh sinh thêm rắc . Chờ sau nối xương chân cho cha xong, sau khi phân thể sống những ngày yên ổn rồi.
Lúc , có người vào sân.
Vì cửa phòng đang mở nên mọi nhìn ra ngoài, phát hiện là Nhị Nha Nha của nhị . cô bé mười hai và chín tuổi, gương mặt , dáng người gầy gò, mặc quần áo cũ nát, đang gắng còngvi_pham_ban_quyen cõng những bó củi nặng . Theo sau còn có một cậu bé khoảng bốnvi_pham_ban_quyen, năm tuổi, to người nhỏ, trông như bị suy dinh dưỡng, một giỏ đầy rau .
đứa trẻ đều suy dinhvi_pham_ban_quyen dưỡng rệt.
Nếu Ôn Khả thay, cô cũng các em củi, rau dại như . Nhà họbot_an_cap Ôn tuy đôngvi_pham_ban_quyen người nhưng những việcbot_an_cap này do mấy đứa trẻ nhị phòng hếtvi_pham_ban_quyen.
Trước khi Ôn Kiếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Thànhleech_txt_ngu bị thương, ngày nào sauleech_txt_ngu khi làm ông cũng đi đốn củi, gánh nước. Lần này bị ngã trên núi xuốngbot_an_cap cũng là do banbot_an_cap ngàyvi_pham_ban_quyen làm việc đội sản xuất mệt mỏi, chập tối lúc củi thì mắt đầu váng mới ngã xuống vách núi.
Từvi_pham_ban_quyen khi bị thương, mấy đứa trẻ chủ động gánh vác việc nhặt , hái dại. Vương Xảo Liênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không chỉleech_txt_ngu phải chăm sóc người nằm trên mà mỗi ngày còn phải gánh nước, giặtleech_txt_ngu giũ, cơmvi_pham_ban_quyen.
người khác trong nhà họ đều đương , như những việc nhàleech_txt_ngu này vốn dĩ phải do nhịleech_txt_ngu phòng làm.
Nhà Ôn đông người, lượng củi dùng mỗi ngày rất lớn, tiếtleech_txt_ngu kiệm thời gian, cơbot_an_cap ớt của chịbot_an_cap em chỉ có thể cố gắng thật nhiều về.
Nếu ba chị đứng cùng cô út, thì sắc và vóc dáng đúng là một một , ràng là con cái của hai đình khác nhau.
Vương Xảo Liên và Ôn Khảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hinh thấy mấy chị em về thì chạy ra đỡ những bó củi nặng xuống, giúp mang đến củi.
, có ba cậu con trai vừa nô vừa chạy từ ngoài sân vào. Đứa lớn nhất khoảng mười , mười sáu tuổi, một đứa hai, mười , và đứa nhỏ nhất khoảng tám, chín tuổi. Đây làbot_an_cap con trai của đại phòng, tên là Đại Trụ, Nhị và Tam Trụ.
dáng của chúng tuy tròn trịa Ôn Hoa nhưng lại rấtbot_an_cap khỏe mạnhvi_pham_ban_quyen, đứa đứa nấy sắc mặt hồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hào. Thân của ba đứa trẻ này rõ ràng có thể chứa được cả mấy đứa trẻ của nhị phòng cộng lại.
Ba cậu trai khỏe mạnh như vậy mà ngàybot_an_cap lại lườivi_pham_ban_quyen biếng ham chơi, trong khi mấy trẻ gầy gò của nhị phòng lạivi_pham_ban_quyen củi rau, đủ thấy bao nhiêu nămleech_txt_ngu qua nhị phòng đã sống cực nào và Ôn lão thái thiên vị đến nào.
Những chuyện nàyleech_txt_ngu đềuvi_pham_ban_quyen được Tống Mặc thu vào tầm mắt, khóe anh khẽ nhếch nụ lạnh mỉa mai. Chẳng trách Ôn Khả Hinh lại muốn cha mẹ phânleech_txt_ngu , thậm chí còn muốn đoạn tuyệt quan hệ. Những người thật thà như cha mẹ vợ tốt nhất nên tránh xa cái gia đình đản này ra.
Tiếp đó, Vương Xảo Liên dẫn mấy đứa nhỏ nhẹn nhặt sạch vừa hái về. Bởi vì những người khác của nhà họ Ôn sắp làm ăn tối rồi, số rau này phải được xử lý ngayvi_pham_ban_quyen để nấu bữa tối.
Ôn Khả Hinh và Tống Mặc rau.
Ôn lão lấy gạo nấu cơm tối nay ra. Ôn Hinhvi_pham_ban_quyen liếc nhìn, số còn ít hơn bình thường, rõ ràngbot_an_cap là không tính của họvi_pham_ban_quyen. Cô thầm hiểu, mụleech_txt_ngu này muốn giữ họ lại ăn cơm.
Chẳng mấy chốc, vợ chồng anh cả nhà họ Ôn tan làm về đến nơi. Thấy Ôn Khả Hinh và Tốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mặc ở , cả hai đều ngẩn người.
Trương Quế Hoa nhanh nghĩ đến điều gì đó, mỉa nói: Đại Nha, sao vừa mới gả đi đã chạy rồi, không sợ người ta chê nhà họ Ôn không biết dạy bảo sao?
Ôn Khả Hinh được từ ức của nguyên chủ, bà bác dâu cả này rất giỏi nịnh bợ, dỗ dành lão thái thái mức khôngbot_an_cap biết trời đất là gì, lại thêm đứa trai nên trong có địa cao. Còn Vương Xảo Liên vì liên tiếp sinhleech_txt_ngu ba đứa con gái, mãi mới sinh được một đứa con thì lại bẩm sinh ớt nên thường xuyên đau ốmvi_pham_ban_quyen, mấy đứa nhỏ đều không được lão thái thái yêu thíchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Ôn Hinh đáp trả không kiêu ngạo cũng không hèn nhát: Trong thôn lớn ngầnbot_an_cap này, nhà ai thếleech_txt_ngu mọi đều hiểu . Nhà họ Ôn chuyện mất mặt nhiềuvi_pham_ban_quyen rồi, cũng chẳng bác cả nói gì, chuyện tôi về nhà mẹ đẻ sớm thế này cònvi_pham_ban_quyen đến lượt xếp đâu.
Trong suy của Quế Hoa, con bé này cũng hiền lànhvi_pham_ban_quyen mẹ nó, muốn dẫm đạp thế nàovi_pham_ban_quyen thì đạp, không ngờ nó biết cãi lại. Bà trừng mắt nhìn cô một cái, dùng giọng giáo huấn: Nói chuyện với bề trên màvi_pham_ban_quyen không có tôn ti trật tự gì cả? Đúng là đồ thiếu giáo dục!
Đôi mắt Ôn Khả Hinh bùng lên ngọn giận dữ, mỉa mai nói: Rốt cuộc ai thiếu giáonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dục? Suốt ngày bắt khác hầu hạ, việc nhà thì chẳng làm cái gì, đại phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net các người tưởng mình là ông chủ bà chủ hay thiếu gia nhà bản chắc?
Người ở thời đại dè nhất là bị người khác nói tư giác ngộ tốt, chuyện này truyền ngoài thì danh tiếng coi tiêu tùng.
Ôn Hinh chính là đang chọc đúng tử huyệt của bác dâuvi_pham_ban_quyen cả, để bà ta bớt thói hống hách, ngangleech_txt_ngu ngược trong nhà lại.
Quế Hoa nghe xong liền nổi trận lôi đình, vung bàn tay to như cái nan định lên đánh Ôn Khả Hinh.
Mặc lao tới, kịp thời chắn trước cô, sắc mặt trầm như nước nói: Bác cả, vợ tôi không cần bác phải bảo. Có lực đó thì đi mà quảnleech_txt_ngu baleech_txt_ngu thằng con ăn của bác đileech_txt_ngu.
Dù mới nhà họ Ôn không lâu, nhưng anh đã nhìn ra được, nhà nhị phòng ở cái nhà này chẳng người ở, luôn bị ức hiếp; còn ba thằng đại thì được nuông chiều đến mức đổ cũng chẳng thèm .
nàyvi_pham_ban_quyen không chỉ do bà nội Ôn vị, mà phần lớn nguyên nhân nằm ở người đàn trước mặt này.
Trương Quế Hoa nằm mơbot_an_cap cũng không ngờ tới việcleech_txt_ngu Tống Mặc lại bảo vệ con bé Nha đến vậy.
định mắng vài câu, nhưng nhìn thấy vóc dáng cao lớn cường tráng ánh mắt sắc lẹm của đối , bao lời chửi rủa định ra phải nuốt ngược vào trong.
Bà ta chỉ dám nói một câu lấy lệ: Chuyện của nhà họ Ôn chúng không mượn họnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Tống như anh xen vào!
Bà ta vẫn chưa ý định muốn hối hôn của mẹ chồng và cô em chồng, cứ ngỡ Tống Mặc là người đàn ông của Đại Nha nên mới khó chịu kích.
Bà cụ Ôn sợ đắc tội Tống Mặc, mắt nhìn Trương Quế Hoa một thật dữ tợn rồi quát: Nhà thằng cả, lụng cả ngày mệt rồi thìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net về phòng mà nghỉ ngơi đi, việc gì cũng xía vào sao.
Trương Quế Hoa tuy không hiểu tại sao mẹ chồng vốn luôn thiên vị lại quaybot_an_cap sang mình, nhưng vẫn ngoan ngoãn quay người đi vào phòng.
Ônvi_pham_ban_quyen Khảleech_txt_ngu Hinh nhìn bà cụ nói: Bà nội, mau đưa tiền chữa bệnh cho cha cháuleech_txt_ngu đây.
Vừa rồi người trong tụcleech_txt_ngu đi về, động tác lấy tiền của bà cụ bịbot_an_cap gián đoạn.
Lúc này, bà cụ đảo mắt nói: Đãleech_txt_ngu thế này rồi, buổi tối đến bệnh không có ai, hay là để sáng rồi tính.
Ôn Khả Hinh lắng lắm mộng, càng lo lắng cho sức khỏe của cha hơn.
Vết thương của cha rất nặng, đến viện trấn chắc chắn không ổn, phải lên bệnh viện mới đảm bảo.
Đi xe bò lên huyện mất một tiếng đồngvi_pham_ban_quyen hồ, an toàn nên đi đường buổi tối quả thực không .
nội Ôn nói: Bà nội, chân cha cháu bị thương mấy ngày rồi, lúc nãy bà đã đồng ý rồi mà. Giờ bà cứ , sáng mai mượn xe bò là tảng sáng đi ngay, đỡ phải đánh thức bà dậy sớm.
Bà cụ Ôn lườm cô một cái sắc lẹm, chủ yếu là muốn dùng kế trì hoãn: Con ranh này, mày có thôi đi không ? đã hứa bỏ tiền ra rồi thì làm sao mà nuốt lời được, sáng maivi_pham_ban_quyen hẵng tìm tao lấy tiền.
Mặc nhìnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấu, bà cụ Ôn thuộc hạng người vắt cổ ra nước, muốn bà tabot_an_cap móc tiền ra khó hơn mạng bà ta.
Anh mai nói: Sáng mai tôi dắt bò qua đây, bà chưa dậy thì tính sao? Mau lấy đi, đẩy đưa thì nắm đấm của tôi không mặt aivi_pham_ban_quyen đâu.
Bà cụ Ôn không chọc vào Mặcvi_pham_ban_quyen, vừavi_pham_ban_quyen sợ oán trách, vừa sợ người ông nổi khùng lên lại dùngbot_an_cap đến đấm.
Được , tôi là được chứ gì?
Dù trong lòng vô khó , ta vẫn phải tủ lấy ra hai mươi đồng tiền đưa qua, đôi lông mày nhíu chặt lại, dặn dò: Cầm lấy, sáng mai đừng có làmleech_txt_ngu phiền .
Tốngleech_txt_ngu Mặc nhận lấy rồi đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngay cho Ôn Khả Hinh.
Ôn Khả Hinh cất đi, thực chất là đã thu vào trong không .
Ôn Hà nấp saunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bà cụ Ônleech_txt_ngu, mắt muốn trợn ngược lên trời, trong lòng căm hận chỉ có thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhẫnvi_pham_ban_quyen nhịn.
Sự đố kỵbot_an_cap trong lòng ta như cỏ dại bắtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đầu đâm chồi nảy lộcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đúng lúc này, Vương Xảo Liên đã nấu xong tối.
Bữa tối rất đơn giản, cũng giống như mọi ngày, dùng cao lương và khoai lang nấu một cháovi_pham_ban_quyen lớn.
giờ là những năm bảy mươi, nhà họ Ôn ở trong thôn tuy khôngbot_an_cap quá giàubot_an_cap sang nhưng thuộc diện đủ ăn đủ mặc.
Bao nhiêu năm nay, lương thực nhà họ Ôn một tay bà cụnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ôn quản lý, mỗi bữa ăn bao nhiêu đều do bà .
Khi ăn cơm, bà cụ là người muôi múc cơm, bà chia người trong nhà thành đủ mọi , trước tiên múc cho mình bát đầy cái.
Sau đến lượt Ôn Hà , con trai ba đứanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cháuvi_pham_ban_quyen nội, đến con dâu , theo mới đến Ôn Thành và đứa con, cuốileech_txt_ngu cùng mới tới Vương Xảo Liên.
Đến lượt nhà nhị phòng thì trong cháo cơ bản chẳng còn mấy hạtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net gạovi_pham_ban_quyen.
Chưa kể, bà cụ còn thường cùng nhà đại phòng và cô út Hà Hoa ăn vụng, chỉ khổ cho vợ chồngleech_txt_ngu phòng và mấy đứa nhỏ.
Mỗi bữa họ chỉ được ăn no nửa, lạivi_pham_ban_quyen toàn là nước cháo không có chấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dưỡng, chi ai nấy đều ngày càngleech_txt_ngu gầy .
Bà cụ không lấy thêm , Vương Xảo Liên khôngleech_txt_ngu nỡ để con gái lớn và con rể mớileech_txt_ngu về tay không.
Khả , hai đứa húp bát nước cháoleech_txt_ngu rồi đi.
Tiền bệnh đã cầm trong , còn phải đi đại trưởng xe bò.
Ôn Khả Hinh không muốn ở lại giành miệng cha mẹ, trong lòng chợt nảy ra ý , nói với Tốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Mặc: Chúng ta về ăn tối, em vàovi_pham_ban_quyen cha cái rồi đi ngay.
Tống gật đầu: Em đi đi, anh đợi.
Ôn Khả Hinh bướcbot_an_cap phòng, thấy đang nhìn mình, cô biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ông vẫn chưa ngủ, chuyện bên ngoài vừa rồi chắn ông đã nghe thấy hết.
trong lòngvi_pham_ban_quyen, nhưng ngoài mặt vẫn thản : , giờ đibot_an_cap mượn xe bò đây, sớm con sẽ đánh xe quavi_pham_ban_quyen đưa cha bệnh viện nốivi_pham_ban_quyen lại xương chân.
Những xảy ra bên ngoài vừa rồi, Ôn Kiến Thành thực đã thấy, ông biết con gái tiền chữa thương từ mẹ mình không hề dễ .
Khả Hinh, bà nội con chắc không bao nhiêu đâu nhỉ? , chânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cha chữa nữa cũngleech_txt_ngu được
Ôn Khả Hinh dùng giọng trấn an nói khẽ: Cha, cha đừng có nghĩ ngợi lung tung, Tống Mặc cũng đưa tiền cho con rồi, chân của cha chắc chắn sẽ thôi.
Kiến chấn động lòng, không ngờ con lại quan tâmleech_txt_ngu đến mình vậy, đứa trẻvi_pham_ban_quyen đó quả là tốt, gái lớn của ông đã gặp được người tửnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi.
Giọng rẩy: Con định phải cảm ơn cậu ấy, số tiền này coi như cha , sau này cha nhất định sẽ trả.
Cha, cha không cần đểvi_pham_ban_quyen đâu, số tiền này sẽ trả. Đúng rồi, mẹ chồng con còn bảo con mang theo cái bánh, lát nữa cha mẹ và các em đi, đừng để những người khác nhà . Cha ăn nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một chút thì mới mau khỏe được.
Vừa nói, vừa lấy trong ngực áo một gói giấyleech_txt_ngu dầu, bên trong có năm cáileech_txt_ngu bánh bột mìvi_pham_ban_quyen lên men nhân đậu.
Mấy cái bánh nhân đậu này dĩ nhiên là lấybot_an_cap từ trong gian ra.
dùng ý nghĩ đưa vào không gian gói mấy cái bánh lại bằng giấy gói, rồi lấy ra.
dĩ cô định lấy cáileech_txt_ngu bánh bao nhân thịt từ không gian , hiềm nỗi trên tay không mang túi, quần áo tuyleech_txt_ngu rộng nhưng cũng không giấu được bánh , nên có thể lấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy dẹt , lấy mẹ chồng làm cái cớ.
Ôn Kiến Thành nhận lấy góinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giấy, mộtbot_an_cap cảm giác áp truyền đến.
Nước mắt ông suýt chút nữa thì xuống, con biết rõ hoàn cảnh gia đình, vì xót xavi_pham_ban_quyen cho nên mới lén mang đồ từ chồng về.
Ông chóng giấubot_an_cap gói giấy vào trong , nghẹn ngào nói: Khả , sau đừng mang đồ từ nhà chồng về nữa, đừng để con rể và người nhà họ Tống coibot_an_cap thường.
Ôn Khả Hinh an ủi: , conbot_an_cap biết chừng mực mà, cha cứ yên tâm .
Dứt lời, cô rời khỏi , hai người cùng ra về.
Mấy ngày nay Ônbot_an_cap Kiếnvi_pham_ban_quyen Thành nằm liệt giường, Vương Xảo Liên bưng cháo của vợ chồng về phòng ăn.
Đợi bưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cháo vào rồi đóng cửa lại, Kiến Thànhbot_an_cap lấy mấy bánh ra, nói : mẹ chồng con cho , vẫn còn nóng hổi, bà ăn một chút đi.
Vương Liênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhìn thấy là bột mì trắng, thì thầm: Sớm nghe nói bà cụ Tống là người hiểu chuyện, bà đang bệnh mà làm việc chu toàn nhưnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy. ra, đáng phải giữ hai đứa nhỏ ở lại ăn bữa cơm, là chúng không quyết định được.
Ôn Kiến Thành vốn hiền lành thà, nay lại nghiến răng nghiến lợi nóibot_an_cap nhỏ: Bao nhiêu năm nay khổ cho bà và con rồi, mai đi viện chữa chân, sau về muốn chia gia đình.
Vương Xảo ngẩn ngơ nhìn , người đàn ông của bà vốn là người hiếu với mẹ , những chuyện ra sau bị lần này ràng đã khiến ông đau lòng đến cực điểm rồi.
Thực tế, Vương Xảo Liên thấy mấy con ăn không đủ nobot_an_cap, đứa nào đứa gầy gò thương. Nhìn mẹ chồng, côvi_pham_ban_quyen em chồng và mấy đứa connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà bác cả thì ai nấy đều khỏe , bà nhiênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biết rõ nguyên nhân, lòng sớm đã khát phân gia.
Bà chỉ vì chồng đaubot_an_cap lòng nên mới luôn nhẫn nhịn. Nay nghe chồngvi_pham_ban_quyen nói lời này, bà hiểu rằng đã thực sự thương. Đôi mắt bà lập tức đỏ hoe.
Đượcvi_pham_ban_quyen, chúng ta phân gia!
Bà lau tay, lấy một chiếc bánh bột mìvi_pham_ban_quyen từ trong bọc giấy ra, xé một miếng lớn và một miếng nhỏ. Bà đưa miếng quabot_an_cap, thấp giọng : nó này, bánh mì trắng bao năm rồi chưa được , ông ăn nhiều một chút, có sức khỏe thì phẫu mới qua được.
Bà cất miếng nhỏ vào bọc giấy: Miếng này lát nữa cho con trai ăn, chỗ còn lại mai mang theo ăn dọc đường.
Ôn Kiến Thành nhìn mặt xanh xao của vợ, xót xa nói: nó, vẫn còn nhiều mà, bà cũng nếmvi_pham_ban_quyen thử đileech_txt_ngu.
Nói đoạn, ông bẻ một miếng phần của mình, dứt khoát bỏ vào của .
Nhìn gầy thế này, năm qua đều tại tôi
Ông biết vợ không nỡ ăn, dính chút cháo thế này chắc bà sẽ chịu ăn thôi. Vương Xảo Liên chồng xót mình, năm qua nếu không có ông an ủi, bà tuyệt đối không chống chọi nổi đến bây giờ.
Trong lòng bà như đang rỉ máu, nhưng ngoài mặt tỏ ra thản nhiên, trách : Tôi vẫn khỏe mà, ông đưa cho tôi làm gì? Ông nhiều vào
Ôn Thành thở dài, nhiêu năm ông toàn tâm ý lo cho gia này, vậy mà thực lòng quan tâm ông chỉ vợ và các con. Sau ông đốileech_txt_ngu xử tốt với , nhữngbot_an_cap kẻ gọi ngườivi_pham_ban_quyen thân kia, không có cũngleech_txt_ngu chẳng sao!
Vươngleech_txt_ngu Xảo Liên chợt nhớ ra một chuyện, nói khẽ: Xem cái trí nhớ của tôi này, quên một quan trọng.
Chuyện gì?
Con gái mình còn nhỏ, nghìn vạn lần dặn nó đừng thai , cứ đợi vàileech_txt_ngu năm nữa mới nên có con.
Ôn Kiến Thành trấn an: Để mai nói, này phải tránh rể ra kẻo cậu ấy nghĩ ngợi. con rể là người hiểu biếtbot_an_cap, chắc cũngbot_an_cap nghĩ điểmbot_an_cap thôi.
Vương Xảo Liên đầu lịa: Tôi rồi!
Tạmvi_pham_ban_quyen không hai vợ chồng thầm thì. Lại về Tống Mặc và Ôn Hinh đang đường, vừa đi vừa trò chuyện. Tống Mặc sực nhớ ra một , hạ thấp giọng: Đúng rồi, chuyện chúng ta chưa làm ‘chuyện ’ thì đừng với mẹleech_txt_ngu anh, tránh để bà suy nghĩ tung.
Ôn Khảleech_txt_ngu Hinh thuận miệng hỏibot_an_cap một câu: Chưa làm ‘ đó’ là ?
Vành tai Mặc tức đỏ ửng, ngay cả nét phong trần giữa đôi lông mày bị sự dịubot_an_cap dàngbot_an_cap che lấp. Anh : Chuyện viên phòngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net
Ôn Khả Hinh đỏ bừngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net như tôm luộc, vừa rồi cô đúng là không nghĩ đến nên mới ngô như vậy. nhớ lại nguyên chủ có mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người bạn lớnvi_pham_ban_quyen hơn một tuổi, mới kết cách đây một tháng. Hôm về nhàbot_an_cap đẻ sau ba ngày cưới, nguyên chủ lén đi xem, thấyvi_pham_ban_quyen trên cổ và người bạn đó có ít vết bầm tím, trông rất thương.
Nghĩa vi_pham_ban_quyen đủ tuổi, nhưng người chồng cưới chẳng hề đểleech_txt_ngu ý đến cảmbot_an_cap nhận của vợ. Cha mẹ đằng trai cũng mặc nhiên cho cưới vợ là tài sản của . Việc này dẫn nhiều cô gái mang thaivi_pham_ban_quyen sớm khi cơ thể chưa phát triển hoàn thiện, dễ đến sảy thai, sinh non, thai nhi dị tật hoặc khó sinh, gâybot_an_cap những tổn thương không thểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hồi cho người mẹ.
Những điều này đều đã được khoa học đời kiểm chứng. người già có kinh nghiệm đều hiểu , là cha mẹ có trai thì không nói, những người mẹ thương con gái mới dặn dò vài .
Tốngleech_txt_ngu Mặc rõ ràng là người phươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chính gốc, nhưng nhờ rèn luyện trong trường quân đội nên biết tôn trọng cảmbot_an_cap nhận của cô và đã đồng ý với của cô. Anh người mẹ đang bệnh tật nghĩ ngợi nhiềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nên mới đưa nghị nhỏ này.
Nghĩ đến đây, cô gật đầu đồng : Được, tôi không nói !
sao nghề của Tống Mặc cũng định sẵn là không thể nhà lâu. Cô quan tâm hỏi: Anh được nghỉ mấy ngày?
Bảy ngày!
Ôn Khả liền nghĩ ngay việcvi_pham_ban_quyen quân nhân luôn cống hiến tư, nhiều người đi lính mấy không thời gian xin phép về nhà, bảy ngày nghỉ quả là không ít. Không vết thương chân của cần nằm viện ngày? Hy lúc gia cũng có thể có mặt.
Rất nhanh lại nghĩleech_txt_ngu, ngày tháng sau này còn , không thể lúc nào cũng trông chờ vào khác. Cô thầm quyết định bản thân phải mình đứng vững.
Hai người đến nhà đại đội mượn xe , giấy giới thiệu rồi quay về nhà họ Tống. Họ chị cả và chị hai nhà Tống đều đã về rồi. Tống đã thể xuống đất đi lại, bà một nồi cháo ngô.
Lúc ăn cơm, Tống nói chuyện mai hai người sẽ đi bệnh , bà cụ bảo: Mệtleech_txt_ngu cả ngày rồi, mai còn phảinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dậy sớm, lát nữa hai đứa nghỉ ngơi sớm đi.
Vâng !
Ôn Khả Hinh thầm nghĩ, chồng trông vẻ là người tốt, nhưng thực chất chỉ quan tâm đến con trai . xong bữa tối, dọn bếp sạch sẽ, hai người trởvi_pham_ban_quyen về phòngvi_pham_ban_quyen tân hôn.
Chiếc giường đủ chỗ choleech_txt_ngu hai người, nhưngleech_txt_ngu Tống Mặc lo lắng khi ngủ say sẽ lễ, nhất thời cảm thấy hơi đau đầu. Anh chủ nói: Anh đi tìm bạt nhựa, trải xuống đất ngủ nhé?
Ôn Khả Hinh lắc đầu: Anh Mặc, anh nói mấy hôm trước bị thương sao? Đừng để lại mầm bệnh, hơn nữa dưới hơi lạnh nặng, anh cứ ngủ trên giường đất đi.
Tốngleech_txt_ngu Mặc sợ vợ trẻ ý kiến, thấy cô hào như vậy thì thuận nước đẩy : Được! Đúng rồi, anh lớn hơn em sáu tuổi, em không chê anh chứ?
Ôn Khả tính một chút, hóa ra người ông này hai mươi tuổi, cô lắc đầu: Mẹbot_an_cap tôi thường nói, ông lớn tuổi hơn một chút mới thương người, cha cũng lớn hơn mẹ tôi năm đấy.
Tống Mặc yên tâm hẳn. Sau khi hai người nằm xuống, họ tự giác nằm sát về hai phía, giữa trống một khoảng như phân định ranh giới rõ ràng. Ôn Khả Hinh nhớ tới sáng phải sớm, lo lắng : Anh Mặc, sợ sáng không tỉnh .
Tống Mặc ủi: Ở đơnleech_txt_ngu vị anh phải tập thể dục buổi sáng, anh quen dậy rồi, em cứ yên tâm ngủbot_an_cap đi, anh thức dậy sẽ gọi em.
Mọi người tập thểbot_an_cap dục sớm thế ?
vi_pham_ban_quyen!
Thực tế, gian tập thể dục đơn vị hơn giờ thức dậy mai, anh chỉ muốn cô yên mà thôi. Lúc đi làm nhiệm vụ, không khi cả đêm không ngủ, anh rồileech_txt_ngu. Anh thầm quyết địnhbot_an_cap đêm nay sẽ ngủ đi chút để canh .
Ôn Khả Hinh hoàn không biết tâmbot_an_cap tư củaleech_txt_ngu anh, đầu vừa chạm gối đã nhanh chóng ngủ thiếp đi. Tống Mặc thở của Ôn Khả Hinh bên cạnh dần trở nên đều đặn, biếtbot_an_cap ngủ say. Nhờ ánh trăng ngoài cửa sổ, anh người vi_pham_ban_quyen gái nhỏ. Dù sắc mặt cô còn xanh xao nhưng đường nét trông rất thuận mắt.
Thấy cô ranội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngoài, anh không kìm được mà đưa tay tới lấy bànnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tay gầy nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net của cô, khẽ thì thầm: Ngủ đi, anh sẽ đợi lớn khôn!
Vừa nằm xuống, anh cảm thấy vợ nhỏ người lại gần, trong lòng thấy buồn cườileech_txt_ngu, bèn thuận thế cẩn thậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cô. Phải nhận rằng vợ nhỏ mềm mại thơm tho, cảm giác khácbot_an_cap lạ mới mẻ khiến anh thấy vô vui .
Không biết bao , Ôn Khảvi_pham_ban_quyen Hinh thấybot_an_cap có người đang gọi mình bên tai.
Dậy đi, đến lúc phải dậy rồi
Ôn tỉnh dậy từ trong giấc mộng, thấy trước mắt là mặt tuấn củavi_pham_ban_quyen một đàn ông đang , tim cô tức đập thình . chóng nhớ ra đây là Mặc, cô bĩu môi tức vung đấm nhỏ đánh tới: Anh ghé sát tôi gì? Làm tôi giật cả mình!
Bàn tay to của Tống Mặc kịpbot_an_cap thời nắm lấy bàn tay nhỏ của cô vợ trẻ, đáng nóivi_pham_ban_quyen: Vợ à, anh không ởbot_an_cap bên cạnh em thì làm sao gọi em dậy ? Chẳng lẽ lại cầm câyleech_txt_ngu gậy gỗ, đứng xa đập đập sao?
Ôn lập phì tiếng bật cười, người đàn ông này rõ ràng là đang cố ý trêu chọc cô.
Cô hào phóng xua tay nói: Được rồi, bản cô nương không chấp nhặt nữa. rồi, này không đượcbot_an_cap gọi làbot_an_cap , chúngleech_txt_ngu còn chưa lĩnh chứng, chưa tính là vợ chồng.
Khuôn tuấn tú cạnh của Tống Mặc lập tức bị muốileech_txt_ngu đánh qua, nhanhbot_an_cap chóng đi thần sắc, anh tủi biện bạch: Vợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , không phải em đã đồng ý rồi sao, mấy năm nay sẽvi_pham_ban_quyen lấy danh nghĩa vợ chồngleech_txt_ngu, nếu mẹ biết chúng ta khôngleech_txt_ngu có quan hệ gì, bà chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắn sẽ suy nghĩ nhiều.
Người đàn ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này đúng là một đứa con đại hiếu!
Nghĩ đến dáng vẻ bệnh tật trên mặt mẹ Tống, Ôn Khả Hinh mới do dự gậtbot_an_cap đầu nói: rồi!
toàn không phát ra Tống đã đạt được ý đồleech_txt_ngu xấu xa, khóe môi anh hiện một nụ cười đắc ý.
Hai người rửa chải đầu , Ôn Khả Hinh nhớ tới tốileech_txt_ngu hôm quavi_pham_ban_quyen mẹ chồng có buổi sáng hâm nóngleech_txt_ngu lại cháo ngô .
Đến nhà bếp nhóm lửa hâm nóng cháo, ăn qua loa một chút rồi xe đến nhà họ Ôn.
Còn chưa cổng lớn nhà họ Ôn, từ xaleech_txt_ngu đã thấy cửa cóleech_txt_ngu một đèn dầu hỏa, bên cạnh có một bóng người quen thuộc.
Đi đến gần, Ôn Khả Hinh nhảy xe, nhìn rõ mẹ đang cầm đèn đợi .
Mẹ, sao mẹ dậy sớm thế?
Mẹ trời sắp sáng nên dậy soibot_an_cap cho các con, bên ngoài trời .
Khoảnh khắc này, Ôn Khả Hinh cảm nhận tình mẫu tử sắc, cảm giác đã lâuleech_txt_ngu không gặp này khiến cônội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quyến luyến si .
giọng nói mang theo phần nũng nịu của con gái.
Mẹ, tỉnh ?
Mấy , trong lòng Vương Xảo Liên còn đắng hơn cả mật , bà khéo: Cái con bé ngốc này, từ cha con bị thương, vì đau chân nên rất khó
Tâm trạng Ôn Khả Hinh chùng xuống, mấy nay người cha tộinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghiệpbot_an_cap mỗi ngày đều chịu đựngleech_txt_ngu đau đớn mắt chờ đến sángbot_an_cap, mẹ cũng phải chịu đựng gian vậy.
Mẹ còn phải làm việc nhà nặngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhọc, người nhà họ Ôn thật có ai có lương tâm.
Cái chếtvi_pham_ban_quyen của nguyên chủ, cùng với những khổ cực mà mẹleech_txt_ngu chịu đựngvi_pham_ban_quyen, cô đều ghi nhớ kỹ trong , sớm muộn gì nhà họ Ôn lại.
này, Xảo Liên thấp nói: Khả Hinh, mẹ muốn đưa em trai con đi để kiểm tra sức khỏevi_pham_ban_quyen.
Ôn Khả Hinh nhớ tới em trai vì sinh nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thường xuyên đau ốm, cô gật đầu nói: Vâng!
nhanh, họ khiêng Ôn Kiến Thành bằng vánleech_txt_ngu nằmvi_pham_ban_quyen bò, cũng luôn Ôn Bình An còn đang ngủ say lên xe.
Nhị Nha và Tam Nha đều giúp một tay, những người khác trong nhà họbot_an_cap Ôn không một ai bước xem, đều ở trong mình giả câm điếc.
Ôn Khả cảm thấy may mắn, tối Tống Mặc đã ép tiền tay lão tử họ Tiền kia, nếu không hôm nhấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net định ầm ĩ đến gà bayleech_txt_ngu chó sủa.
Lúc rời khỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , cô hằn dùng đá mạnh vào cổng lớn , phát tiếng ầm chói taivi_pham_ban_quyen.
Trong lòng thầm mắng: Để người giả ngủbot_an_cap, giờ thì đừng ai ngủ nữa.
Tống Mặc đangnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đánh xe nhìn cô vợ nhỏbot_an_cap đang xả giận, khóe môi hiện lên một tia cườinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý vị, tính cách này, anh thích!
Vương Xảo Liênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiên nhẫn dặn dò hai đứa con gái mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net câu, kéo con gái lớnbot_an_cap đang hầm hầm tức giận ngồi xe.
xe lọc cọc đi ngoài thôn.
bé nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ôn Bình An dưới sự nảy của xe bò cùng cũng dậy, dụi dụi mắt, nhận ra mình đang ở trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xe thì lập tinh lên.
Mẹ, chúng ta bây giờ đi viện ?
Vương Xảo Liên ôm con trai nhỏnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vào lòng an ủi: , khôngbot_an_cap thấy rể con đang đánh xe sao?
Trongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời nhấn mạnh mấy rể con, ràng mang theo chút tự hào.
gái nhà mình phúc, vợ chồng được nhờ.
Tống Mặcvi_pham_ban_quyen đang đánh xe nhếch cao khóe môi, đắc ý liếc nhìn cô vợ nhỏ ngồi bên cạnh.
Ý vị trongbot_an_cap ánh mắt rõ ràng: Nghebot_an_cap thấy chưa, mẹ em đều gọi anh là con rồi, anh gọi thì có gìleech_txt_ngu sai.
Ôn Khả Hinh nhậnbot_an_cap được đắc trong mắt người đàn ông, liền ném cho anh một liếc sắc lẹm, lớn rồi mà sao vẫn như trẻ con vậy.
Lúc này, bụng Ôn Bình An phát ra tiếng ùng ục.
Cậu nhóc nhìn mẹ nói: Mẹ, con đóibot_an_cap
Vương Xảo đệm chồng lấy ra một chiếc bánh nướng tối qua, bẻ con trai nhỏ một nửa rồi nóinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Bình An, conbot_an_cap cha con mỗi người nửa chiếc bánhvi_pham_ban_quyen lót dạ, mẹ có nướcbot_an_cap nóng vẫn ấmleech_txt_ngu, uống kèm vào cho đỡ khô.
Cậu nhóc liên tục gật đầu rồi bắt đầu uống.
Vương Xảo đưa nửa cho chồng.
Bà lấy chiếc cùng trong giấy cho con gái lớn: Khả Hinhbot_an_cap, còn chiếc bánh nữa, hai đứa ăn lót dạ đi.
Thấy bọc giấy mẹ qua, Ôn Khả Hinh lập sữngbot_an_cap người, đây khôngbot_an_cap phải là chiếc bánh tối qua cô để lại chobot_an_cap cha sao? Hai vợvi_pham_ban_quyen họ không nỡ ăn ?
Trong cô lập thấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chịu nhưleech_txt_ngu bị trămbot_an_cap vuốt cào .
Giọng nói mang theo tiếng nghẹn ngào: Mẹ, sáng naynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trước khi đi Tống Mặc bátbot_an_cap cháo rồi, không đói chút nào đâu, mẹ ăn sáng ? Mẹvi_pham_ban_quyen ăn đi.
Vương Xảo dài nói: Bà nội sáng nay không dậy, đưa lương thực cho mẹ, mẹbot_an_cap chỉ đun ít nước sôi rót vàoleech_txt_ngu hai ống này . Con và con rểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khát thì nhớ uống, mẹ chưa đói.
Làm sao có chuyện không đói được, mẹ luônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy, nhường ăn cho con cái, còn bản thìvi_pham_ban_quyen lặng lẽ uống chút nước để cầm cựbot_an_cap.
Ôn Khả Hinh đẩy bánh , quan tâmbot_an_cap nói: , nhất định ăn một chút, đến nơi còn phải khiêng cha nữa.
Vương Xảo Liên lúc nàybot_an_cap mới bẻ một miếng bánh, chậm rãi nhai.
Ôn Khả Hinh thăm dò hỏileech_txt_ngu: Đợi chân con nốibot_an_cap lại xong, về chúng ta phân gia đivi_pham_ban_quyen? Theo lýbot_an_cap nói hằng năm cha mẹ làm lụng được không ít, cộng thêm con giúp đỡ , kiểu gì cũng khá hơn hiện tại.
Vương Xảo Liên gật đầu nói: Mẹ cũng muốn phân gia rồi, cha con hôm qua cũng nói chuyện này với mẹ, ông cũng muốn phân .
Khả sợ cha mình cố , nghe thấy lời nàyvi_pham_ban_quyen thì lập yên tâm, cô dùng điệu an ủi : Cha , Tống Mặc cũng ủng hai người phân gia, anh ấy sẽ giúp đỡ.
Tống Mặc đang xe nhíu mày, không khỏi thầm lẩm bẩm: vợvi_pham_ban_quyen nhỏ này thật biết chuyện, mình nói ủng hộ phân gia, nói sẽ giúp đỡ giờvi_pham_ban_quyen ?
Nhìn vào , anh không muốn phản bácvi_pham_ban_quyen, trong lòngbot_an_cap thầm toán sau giúp đỡ cha mẹ vợ nào.
Rất nhanh sau đóvi_pham_ban_quyen anh nghĩ ra điềuvi_pham_ban_quyen gì, chân mày giãn ra, môi lên nụ cười nhạtbot_an_cap.
Thực tế, Ôn Khả Hinh đang tạobot_an_cap tiền đề cho , nhữngleech_txt_ngu lấy ra từ không gian nhất định phải một lý do chính đáng.
Sau này Tống Mặc không có nhà, cô mới có thể mượn danh của đối để làm việc.
giờ, cô chỉ lànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nói ra một cách công khai thôi.
Cô nằm mơ cũng khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngờ tới, câu nói khách sáo này lại khiến Tống Mặc nghĩ mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net biện pháp vẹn cả đôivi_pham_ban_quyen đường là tìm việc làm chobot_an_cap Ôn Kiến Thành.
Tất nhiên, đó là chuyện sau nàyleech_txt_ngu.
nông thôn những năm bảy mươi gồ lồi lõm, xe bò thỉnh thoảngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lại xóc nảy mấy cái.
Mỗi một lần xóc nảybot_an_cap đều một sự hành hạ đối với Kiến Thành, cơn đau ập đến làm chânvi_pham_ban_quyen mày nhíu chặt, cắn chặt môi không dám phát tiếng độngbot_an_cap, trênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trán thỉnh thoảng lại túa ra từngvi_pham_ban_quyen mồ hôi lạnh.
Ông biết con rể rất , rõ ràng đã cố gắng hết sức rồi.
Tống Mặc thỉnh thoảng quay đầu nhìn cha vợ một , đối phương đang nhẫn nhịn đớn, lòng thầm khâmbot_an_cap phụcbot_an_cap.
Thời gian lặng lẽ trôi qua, hơn tiếng , xe cuối cũng huyện thànhvi_pham_ban_quyen.
Trời cũng đã sáng , chỉ thấy trên tường các cơ quan hay trường học ở huyện thành viết những khẩu hiệu mangvi_pham_ban_quyen đậm đặc trưng thời đại vô bắt : Nắm vững cách mạng, thúc đẩynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , thúc đẩy công tácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, thúc đẩy bị chiến .
Công Đại Khánhleech_txt_ngu, nông nghiệp Đại Trại!
Những hiệu này lẽ đã viết từ , một số chữ đã ở các góc.
Nhìn những người đi lại trên đường, họ trông rất .
Ôn Khả lúc này mới sự cảm nhận đượcbot_an_cap mình đã đến nhữngleech_txt_ngu năm bảy , kỳ trăm chờ được khôileech_txt_ngu phục.
Xe bò đến bệnh huyện.
Tống xe mộtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nơi không xa cửa phòng khám, nói với Khả Hinh: Mọi người cứ ở trên xe đợi nhé, có một người bạn chiến hữu nghe đâu đang lãnh đạo bộ phậnleech_txt_ngu cần ở bệnh viện này, để anh ấy trước.
Ôn Khả thầm nhủ, không ngờ ở cái huyện nhỏ này màleech_txt_ngu Tống cũng có người quen. Cô gật đầu đáp: Được, chúngvi_pham_ban_quyen tôi ở trên xe đợi anh.
Tống Mặc vội vàng chạy vào trong.
Vài phút sau, Ôn Khả Hinh thấy đi cùng một người đàn ông trung niên khoảng ngoài mươi tuổi mặc bộ đồ cán bộ bước ra, phía sau cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.netnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mấy bác sĩ và y mặc áobot_an_cap blouse , cáng thương.
Mọi người cùng nhau chung tay, cẩn thận đặt Kiến lênleech_txt_ngu cáng rồi khiêng vào trong.
, sau khi traleech_txt_ngu xong, bác sĩ nghiêmvi_pham_ban_quyen nghị hỏi: Bệnh bị thương mấy ngày rồi đúng không? Sao không đưabot_an_cap bệnh viện ? Nếu để thêm ngày nữa, bệnh nhân đừng hòng đứng lên được trong này.
Vương Xảo Liên sợ hãi đến mặt mày tái mét.
Ônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Khả Hinh cũng âm thầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lo sợ, lo lắng : Bácvi_pham_ban_quyen , thể phẫu thuật sớm nhất khi ?
Để sắp cho nhậpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viện trước đã, chiều nay có phẫu thuật luôn. Buổi trưa nhânvi_pham_ban_quyen không được ăn gì, sau khi phẫuvi_pham_ban_quyen thuật mươi bốn giờleech_txt_ngu được thức ăn lỏng.
Ôn Khả Hinh thầm cảm thán, đúng có người quen thì việc gì chảy. Nếu Tống Mặc tìm đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người quen, ca phẫu thuật chắcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chắn thể được sắp xếp thuận lợi như thế này.
Cô nhìn Mặc bằng ánh mắt biết ơn, rồi nhanh chóng đi làm thủ tục viện.
Lúc này côleech_txt_ngu mới biết bệnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net viện có phòng đơn, phòng đôi và phòng tập thể. Sau hồi suy nghĩ, cô quyết định đăng kýleech_txt_ngu một phòng .
Nữ viên ở cửa tiếp nhận thấy cô trẻ mặc quần áo vá chằng vá đục, nghi hoặc hỏi lần : Đồng chí nhỏ, chúngvi_pham_ban_quyen ta cần tích phát huy phong cách cần liêm chính, cô chắc chắn muốn lấy phòng đơn chứ? giường phòngvi_pham_ban_quyen đơn mỗi là một đồng tám đấy.
Khả Hinh đối phương nói những lời mang đậm màu sắc thời đại thìbot_an_cap cảm buồn cười, ngoài mặt vẫn không lộ chút biểu cảm nào.
Đồng thời cô cũng thầmbot_an_cap cảm thán: Mới có một đồng , rẻ !
Ở hậu thế, phòng bệnh một ngày kiểu cũng phải hơn trăm .
Nhưng ngay lập tức cô nhớ ra tám thời đạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này có thể mua được hơn hai cân thịt lợn, liền dẹp ngay ý nghĩ coi là rẻ.
kiên định : Đồng chí, ta phảibot_an_cap kiên quyết phản đối hành vi xa hoa lãng phí! Nhưng vì nhà tôi ở xa bệnh việnvi_pham_ban_quyen, lại tận bốn người đến chăm sócnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bệnh nhân, nên mới cần đơn!
Nữ viên đã hiểu ravi_pham_ban_quyen, này vừa viết phiếu vừa nói: chí, tiền đặt cọc nhập viện haibot_an_cap mươi đồng!
Ôn Khả Hinh từ không gian ra hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mươi đồng mà cô đã vất vả nặn nặn kem răng từ bà nội đưa vào, trong lòng than thở: đúng là mấy mà hết!
khi làm xong thủ tục, Ôn Khả Hinhbot_an_cap mọi người về phòng bệnh.
Vương Xảo Liên kinh ngạc hỏi: Đây là phòng bệnh đơnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ? Con bé này, con bạo tay tiêu tiền quá rồi đấy?
năm trước, cha chồng , bà từng lên thị trấn chăm sóc ông cụ, có ở lại viện vài ngày cũng cóvi_pham_ban_quyen chút biết.
Ôn Khả Hinh lý lẽ hùng hồn thích: Mẹ, chiều nay cha phẫu thuật rồi, cả trước và sau phẫu thuật đều cần môi trường yên tĩnh. Hơn nữa, người ta cùng sóc chavi_pham_ban_quyen, có phòng đơnleech_txt_ngu thì đều cóvi_pham_ban_quyen thể lại đây, nếu là phòng đông người, chúng ta căn bản chẳng có chỗ mà . Đi ở nhà lại tốn thêm tiền.
Lời này nghe rất cóbot_an_cap lý! Vương Liên không nói thêm nữa.
Ôn Kiến Thành đang trên giường bệnh chống chọileech_txt_ngu vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cơn đau, khó nhọc gật đầu nói: Bà nó à, bé Đại Nha nhạy lắm, cứ nghe nó sắp .
Vương Xảo Liên giọng đầy tiếc nuối: Tại mẹ khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net có bản lĩnh, không thể cho con tiếp tục đi học
Qua ký ức của nguyên chủ, Ôn Hinh thân thể này mới chỉ tốt nghiệp tiểu học. Lúc học thành tích cựcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kỳ xuất sắc, bất kỳ thi lớn nhỏ nào, đếnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tận khi tốt tiểu , tờ phiếu điểmvi_pham_ban_quyen cũng đạt điểm tối đa.
Hiệu trưởng trường cấp từng đích thân tận nhà, mời cô đến học miễn phí.
Nhưng nội Ôn nhất quyết không cho đi, cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngang ngược nói: Cô út nó sắp thivi_pham_ban_quyen lên ba rồi, không có tiền nuôi nổi hai học sinh. Không thấy Đại , Trụ nhà bác cũng không học nữa sao? Một đứa con lỗ vốn thì học cấpvi_pham_ban_quyen hai cái .
Ai cũng biết Đại Trụ và Trụ họcbot_an_cap hành chẳng ra gì, lần nào đi thi cũng vác trứng ngỗng về . Là chúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự từ bỏ việc .
Mặc dù chồng Ôn Kiến Thành đã đỡ, nhưngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net già vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khăng khăng ývi_pham_ban_quyen . Miệng lúc nào cũng treoleech_txt_ngu câu con gái vốn.
Nguyên chủ tính tình mềm yếu, không dám cãi lại rằng lẽ cô út không phải con gái sao.
Sau khi nghỉ học, cô không việc tập, thường mượn sách khác tranh thủ thời gian tự chương trình cấp hai.
Còn về Ôn Hà Hoa, cô ta cứ lẹtbot_an_cap đẹt mãi mới tốt nghiệp được cấp , ở nhà thì vênh váo tự đắc, tự coi mình văn hóa cao sang.
Nghĩ đến việc này, chồng Kiến Thành thấy xót xa trong .
Ôn Khả an ủi: mẹ, đó qua . Dù sao chương trình cấp hai con học xong hết rồi, chương trình cấp baleech_txt_ngu học được không ít, có kiếnleech_txt_ngu thức là được, cha mẹ đừng nghĩ nữa.
Cũng đúng, có cái cấp mà giống như út connội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì cũng chẳng để gì.
Trong nguyên chủ hiểu rất rõ, cô út cấp ba, nhưng mấybot_an_cap kỳ thi tuyển công trên thành phố nào cũng . Trong khi đó, khôngleech_txt_ngu ít bạn học củavi_pham_ban_quyen cô ta đã đỗ, nghĩa là trình độnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cấp ba của cô út có rất nhiềuvi_pham_ban_quyen nước trong .
Tống Mặc lên tiếng: Để tôi xem ca thuật chiều nay của nhạc phụ thế đã, nếu thuận lợi, buổi tối tôi sẽ đánh xe bò về đạileech_txt_ngu .
Ôn Khả lại lời dặn dò đi dặn dò lại của đại đội khi chovi_pham_ban_quyen mượn xe, thời đại này, con trí cực trọng trong đại đội, hiểu được tâm lắng ông.
rồi!
Thấy đã đến giờ trưa, Ôn Khả Hinh nói với mọi người: ra mua ítnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ, một sẽ quay lại.
Tống Mặc vội vàng nói: Tôi đi cùngleech_txt_ngu cô!
Không cần đâu, tôi sợ lát có việc gì, mẹ tôi lại không rành mấy việc này, có anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đây tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới yênbot_an_cap tâm.
Mặc vội hỏi: Côvi_pham_ban_quyen có phiếu ?
Ôn Khả Hinh lập tức ngẩn người, quên mất lúc nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi mua đồ tác xã hay bách hóa đều có phiếu. làm đây?
Gương mặt cô thoáng chút bối rối.
Mặc dứt khoát lấy từ trong túi áo ra một xấp được xếp gọn gàng đưa , kiên nhẫn dặn dò: Cô cầm mà dùng, nếu thiếu gì thì có thể thương lượngleech_txt_ngu với nhân viên bán hàng nộp thêm tiềnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, nhớ phải nói năng nhẹ nhàng, đừng cãi với ta.
! Trong lòng Ôn Khả Hinh dâng lên niềm cảm động.
Thực tế, cô muốn ra ngoài đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dạo mộtleech_txt_ngu vòng để lấy cà men, khăn và các vật dụng khác, cùng cả bữa trưa từ trong không gian ra.
Nếu đưa Tống Mặc đi chỉ cóvi_pham_ban_quyen nước tiền mua, màvi_pham_ban_quyen tiền trong taybot_an_cap hiện tại quá , cô không tiêu.
Cô còn muốn cơ hội này hỏibot_an_cap thăm xem chợ ở huyện nằm ở . Hôm thôi vậy, để ngày mai tìm cơ hội đi bán ít đồ.
Thời đại này không phép cá nhânvi_pham_ban_quyen bán. người cần gì đều phải ra hợp tác xã.
Nhưng hàng ở hợp tácnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xã có hạn, không đáp nổi nhu thị trường, vì vậy xuất hiện các giao dịch ngầm bất pháp, chính là chợ đen.
Người xưa có câu: Kẻ gan lớn thì ăn no, nhát thì đói. Có người tiền mà liềuvi_pham_ban_quyen lĩnh lập đen, có không ít người lấy hết can đến chợnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đen để bán traonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đổi .
Thôi thì đợi ca phẫu của xong xuôi , tuyệt đối không được lợi nhỏleech_txt_ngu mà làmleech_txt_ngu hỏng việc lớn.
Nghĩ đến , cô tìm một vắng người rồi vào giannội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, định lấy đồ ra.
nhiên, phát hiện kệvi_pham_ban_quyen hàng trong không gian có gìvi_pham_ban_quyen đó không đúngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Cô nhớ rất rõ, lúc sắm cô đã mua năm mươi chiếc bánh bao nướng nhân đậu đỏ, mười chiếc một xấp, tổng cộng có năm .
Tối qua, cô đã dùng ý thức lấy ra ba chiếc bánh, hiện tại, năm xấp bánh nhân đậu cao bằng .
Nhìn kỹvi_pham_ban_quyen , trên kệ hàng đúng là vẫn đủ năm mươi chiếc .
Cô lập tức mừngbot_an_cap khôn xiết, tim đập thình , chẳngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lẽ không gian này có năng tái tạovi_pham_ban_quyen?
Khả nhớ lại hôm qua ở phòng tân hôn mình có ăn bánh mì, bánh đó được trên bàn, không biết liệu nó cónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tự sinh cái không?
Ánh mắt cô đảo qua, trên bàn không có bánh mì, chẳng có những thứ đặt trên giá hàng trong không gian mới có chức tự tái ?
dứt khoát xấp bánh đậu , một đống bánh bao để trong chậu, cùng với màn thầu và các loại thực phẩm khác, thêm vài lương từ trên giá xuống, chiếc cạnh.
Sau đó, cô lấy từ trên bàn ăn ra năm sáu quả trứng gà luộc.
là trứng đã sẵn từ trước, đặt trên bàn ăn.
Mỗi buổi ăn hai trứng luộc, một sữa chuanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm bữa sáng, giờ lấy ra ăn làbot_an_cap vừa đẹp.
mấy giỏ gà trên giá đều là trứng sống, kịp luộc.
Thấy bên cạnhvi_pham_ban_quyen có một cái giỏ tre, cô xếp gà, bánh bao thịt, mấy quả dưa chuột háinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trong , thêm hai túi đường , ba cái cặp lồng và một giấy vệnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sinh, rồi cảnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khăn mặt, xà , chậu rửabot_an_cap tay tất cả bỏ giỏ, dùng che lại rồi rời không gian.
Cô chợt nhớ ra bao bì của một số thứ cần phải .
Lật , cô kinh ngạc phát hiện đỏ, xà phòng, giấy sinh, khăn mặt, lồng tấtbot_an_cap cả bao đều đã thay đổi. Ở trong gian thì là đồ của trước, nhưng khi mang ra ngoài, từ bao bìleech_txt_ngu đến món đồ trong đều mang phong cách của thời đại nàyleech_txt_ngu.
Không gian lại có chức năng thần kỳ như vậy, đúng là quá tâm lý!
Tâm trạng cô khá tốt, giỏ đi phía bệnh .
Chưa kịp đến cổng viện, cô đã mộtbot_an_cap cặp vợ chồngbot_an_cap giàvi_pham_ban_quyen năm tuổi, ăn mặc giản dị, vẻ mặt lo âu chặn đường mình.
Họ mắt mong , khẽ : Cô gái ơinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô có hay đồ bồi bổ gì không? Con gái tôi sinh , muốn đổi một .
Ôn Khả Hinh lập tức hiểu ra, đôi vợbot_an_cap chồng già coi cô là người đi đến viện để trao đổi đồbot_an_cap.
Đúng là đi mòn gót sắt tìm chẳng thấy, đến khi được chẳng tốn công.
Đang muốn bán bớt chútbot_an_cap , ngờ lại có người tựvi_pham_ban_quyen tìm đến hỏi.
Cơ hội tốt thế phải nắm bắt.
Có tiền taynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vững !
Cô nhìnleech_txt_ngu quanh thấy không ai đáng nghi, liền thấp giọng : trai, bác gái, đi theoleech_txt_ngu cháu!
đi phía trước, đôi vợ chồng giàleech_txt_ngu theo sau một đoạn không xa.
Đợi đến khi vào một hẻm nhỏ, côleech_txt_ngu dùng nghĩbot_an_cap cất trong giỏ vàonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không gian, thành một giỏ trứng gà, bên trên cònleech_txt_ngu mấyleech_txt_ngu con cá diếc róinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Đợi ông bà lão đến gần, cô mới vén chiếc khăn phủ trên giỏ lên, khẽ nói: Có trứng gà mấy cá diếc tươi, cácvi_pham_ban_quyen bác lấy không? Các bác cứ ra giá đi.
ức của nguyên chủ không thông tin về cả thời này, là lầnvi_pham_ban_quyen huyện nên khôngvi_pham_ban_quyen rành, thấy haivi_pham_ban_quyen ông bà lão nên cô dứt khoát đẩy vấn đề này cho họ.
trước đọc truyện niênvi_pham_ban_quyen đại, trứng gà những năm bảy chỉ có vài xu một quả.
Vừa nhìn trứng gà và diếc giỏ, đôi vợ già mừng rỡleech_txt_ngu mặt.
Cô bé à, chỗ này chúng tôileech_txt_ngu lấy hết. gà bồi bổ cơ thể, cá diếcbot_an_cap thì để gọibot_an_cap sữa. Cô trứng năm xu quả có được không? Ở hợp tác bán ra là bốn nhưng phải có phiếu . Mấy con cá diếc này chắc cũng hơn cân, trả cô giá thịt lợn ?
Được ạ, ởbot_an_cap có năm quả , các đếm lại đi.
Không cần đếm đâu, chúng tôi cô mà. Mà này, chúng tôi không mang giỏ, cô luôn chúng tôi cáileech_txt_ngu giỏ này được không? Tổng cộng gửi cô năm đồng?
Mới có năm đồng!
Ôn Hinh nhanh chóng tính toán, năm mươi trứng gà có hai đồng rưỡi, cộng thêm tiền cá.
Đôi vợ chồng cũng coi là người đôn hậu.
Cô cảm thấy hơi xót xa, khẽ gật đầu: Dạ đượcvi_pham_ban_quyen!
lấy đồng, cô người đi ngay, trong điên cuồng oán thán: Bao nhiêu trứng gà với cá diếc mà chỉ đổi được năm đồng, thời này kiếm quá đi mất!
về vật giá kiếp trước, đống trứng gà và diếc phải bỏ ra mấy chục tệ mua được.
Lỗ !
Nhưng cô nhanhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net chóngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nghĩ lại, không thể sánh vật giá tương với hiện , năm đồng là nên thấy mãn nguyện rồi.
Cô tự giễu, mình cũng bắt hòa nhập vào đại này rồi đấy, dùng từ đổi thay mua bán, đúng là rất hợp thời.
Cô dùng ý tìm một cái giỏ khác trong không gian, xếp đạc vào, xáchleech_txt_ngu vào bệnh đã là nửa tiếng sau.
nhẫn giải thích mọi người: Con phải mấy nơi mới mua được đống đồ này, mới đến nên không thạo đường . Không biết bánh bao thịt cơm quốc doanh đã nguộibot_an_cap chưa? người mau tay ăn đi ạ.
Xảo Liên thấy trong giỏ có nhiều đồ ngon vậy, trách khéo: Cái conleech_txt_ngu bé này tiêu xài hoang phí quá, chiều nay cha convi_pham_ban_quyen phẫu thuật rồi, không gì đâu. Chúng ta ăn ngon thế này làm gì? Trời thì nóng, mấy thứ này để được đến ngày mai đâu.
Mẹ, ăn được thì chúng ta còn bốn người mà, không ăn chút gì ngon sao được ạ?
Kiến đang nằm trên giường bệnh : nó ơi, gái nói đúng , bà nhìn Bình An xem, cái đầu to thế thiếu dinh dưỡng, còn bà với con gái nữa, gầy như quebot_an_cap rồi. Phải ăn chút gì bồi bổ, con nó đã mua về rồibot_an_cap thìbot_an_cap cứ ăn đi, đừng cằn nhằn nữa.
Vương Xảo Liên nghĩ cũng phải, vả lại con rể đang ở đây, nói nhữngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lời này gì? lập tức than vãn.
Ôn Hinh chia bao thịt cho mọi , bóc gà bắt đầu ăn.
Bình An vừa ăn vừa nói: Chị ơi, bé tới em chưa từng được ăn bánh bao thịt nào thế này, trứng gà cũng nữa. Lần trước được ăn trứngleech_txt_ngu gà là hồi em bị ốm, mẹ với bà nội phải nói khó mãi mới luộc cho em một quả
Tất cả mọi người mặt đều cảmvi_pham_ban_quyen thấyvi_pham_ban_quyen xa, miếng ngon trong miệng dường cũng chẳng còn mùi vị như lúc nãyleech_txt_ngu.
Đứa trẻ tội nghiệp, hèn chi đầu thì to mà lại gầy yếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy.
Ôn Kiến Thành buồn bã nói: Khả Hinh, chiều nay đưa em trai con đi khám bác sĩ xemnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
tác nhai của Vương Xảo Liênbot_an_cap khựng , khôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nỡ ăn, muốn để một ítbot_an_cap cho trai chiều tiếp.
Hinh sống mũi cay, đáp : Chabot_an_cap yên tâm, đợi vào phòng phẫu thuật, con sẽ đưanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net em đi khám.
Ôn Bình tư nói: Cha nhìn ăn thế này, chắc chắn không cóleech_txt_ngu bệnh gì đâu. Hi hi, embot_an_cap biếtbot_an_cap ngay là theo mọi ngườibot_an_cap chắc chắn ăn ngon mà.
Sự xót trong lòng mọi lập tức bị câu nói thằng bé làm choleech_txt_ngu bật cười, đúng là cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đồ ham ăn.
, Ôn Khả Hinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhớleech_txt_ngu một chuyện, ướm : Anhvi_pham_ban_quyen hai, có cần tặng cho bác chính không? Em có chuẩn hai túi đường đỏ đây.
Cô không rõ tình này thế nào, lo lắngleech_txt_ngu những bệnh nhân khác trước khi phẫu thuật đều lo lót, vì ca thuật của cha thànhleech_txt_ngu công, cứ tặng chút quà cho yên tâm.
Tống Mặc nhanhbot_an_cap hiểu ý vợ, anhvi_pham_ban_quyen cũng không rõ phongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ở bệnh viện huyện thế nào, ngừng bảo: Chắc là cần đâu nhỉ?
Ôn Khả Hinh nhớ đến một nói: Không có dầu thì máy không chạy.
Cô khẽ khuyên: hai, gì chúng ta nên làm thì cứ làm đi. nói một tiếng, xem sau khi phẫu thuật xong có thể mời đấu và bác chính một khôngleech_txt_ngu?
Được, để anh qua đóleech_txt_ngu .
Ôn Khả Hinh anh ra khỏi phòng bệnh, lấy ra hai tờ đoàn kết cùng mấy phiếu lương thực vàvi_pham_ban_quyen phiếu thịt đưa qua: Anh không còn tiền với phiếu nữa không? Anh cầm đivi_pham_ban_quyen. Em tính rồi, số tiền anh đưa dùng không hếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đâu.
Trong Mặc vẫn còn ít lẻ, nhưng sợ mời khách ăn cơm sẽ không đủ.
Anh nhận lấy tiền rồi nói: Được, anh cất trước đã.
Ôn Khả Hinh lập hiểu ra, tiền trong tay Tống Mặc cũng chẳng còn bao nhiêu, vẫn là nên tìm cơ hội thêm ít đồ nữa, có tiền trongleech_txt_ngu tay mới dạ.
Đợi Tống Mặc đi , Vương Xảo Liên kéo tay gái lớn, thấp giọng nói: Khả Hinh, con lại đâybot_an_cap một chút.
Mẹ có muốn nói với mình sao? Ôn Khả Hinh đi theoleech_txt_ngu ra phòng bệnh.
Vương Xảo Liên khép cửa phòng lại, quan tâm khẽ nói: Hinh, còn nhỏ, đợivi_pham_ban_quyen vàinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năm nữa hãy tính chuyện có con. Con vẫn chưa đếnvi_pham_ban_quyen tuổi trưởng , thai không không tốt cho đứa trẻbot_an_cap mà còn hại sức khỏe của con nữa.
Ôn Khả Hinh đỏ bừngbot_an_cap , vội vàng trấn an mẹ: , chúng con bàn bạc rồi, đợi vàileech_txt_ngu năm nữa ký kết rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới viên phòng.
Vương Xảo Liên kinh ngạc nhìn con gái hỏi: Tống Mặc đồngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý sao? Chuyện này bà cụ Tống có biết ?
Hinh nhẫn giải : Mặc đương nhiên làvi_pham_ban_quyen ý , là chúng giấu bà nội.
Vương Liên không kìm được mà khen ngợi: Tống Mặc thấu hiểu cho người khác, đứa trẻ này được đấy
Hai người toàn không biết rằng, Ônvi_pham_ban_quyen An vì mò không biết mẹ tìm chị có việcleech_txt_ngu gì nên đã lén đi tới cửa nghe trộm. Nghe hai người chuyện, bé chẳng hiểu viên phòng có nghĩa là gì.
Cậu bé lon ton chạy ngược vào, thấp giọng hỏi: Cha, viên phòng là ạ?
Ôn Kiếnvi_pham_ban_quyen Thành hoặc hỏi: Ai nói con thế?
Chị cả nói mẹ ạ, chị ấy bảo saubot_an_cap khi đăng ký kết hôn với anh rể mới viên . Viênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng làm gì hả cha?
Ôn Thành bấy lâu nay vẫn luôn lobot_an_cap lắng chuyện này, nghe xong liền thở phào nhẹ nhõm. Hóa ra con rể là người biết điều, vì con gái sẵn lòng chờ thêm vài năm, trẻ này làm người thật lỗi lạc!
Ông vừa địnhleech_txt_ngu dò con trai vài thì cửa phòng mở ra. chỉ Ôn Khả Hinh vànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Vương Xảo Liên đi mà cả Tống Mặc cũng quay lại, sau còn có bác sĩ y tá.
Tốngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ôn hòa nói: Nhạc phụ, đến giờ rồi, chúng ta đi đến phòng phẫu thuật . Cha đừng lo lắng, vừavi_pham_ban_quyen rồi con đồng đi gặp bác sĩ chủ , ông ấy sau khi phẫu thuật chân xong, vài ngày nữa là cha thể xuất viện, tĩnh dưỡng hơn một tháng là lại được.
Nhanh ?
Vâng! cần tích phối hợp điều trị, sau xuất viện chú ý một chút thì sẽ không tật đâu.
Con trai, cảm ơn con!
Nhạc phụ, đâynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là việc con nênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm.
Ôn Kiến nhanh chóng được đẩy vào phòng phẫunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net .
Ôn Khả quan tâm khẽ hỏi: Vừa đồng đội của anh có đồng ý không?
Tống Mặc bình thản đáp: Đồng anh bảo không cần khách , cậu ấy còn anh đến văn phòng bác sĩ chủ trị ngồi một lát, dặn dò đối phương vài câu.
Ôn Khả Hinh lúc này mới tâm. người đại nàybot_an_cap giác ngộ cao, thóibot_an_cap xấu nhận phongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , là cô đã đa nghibot_an_cap rồi. Đợi chavi_pham_ban_quyen viện, cô bảo Tống Mặc tặng cho anh đồng đội và bác sĩ mỗi người một túi đường đỏ đểleech_txt_ngu bày tỏ lòng thành. Nghe nói đỏ này không dễ mua nào.
Họ đợi bên ngoài một lát, bên trong phòng phẫu thuật vẫn im . Ôn Khả Hinh tranh thời gian đưa em trai gặpnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bác .
Bác sĩ khi kiểm thì nói: sao, đứa trẻnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net này bị suy dinh dưỡng trường kỳ, tôi kê cho nửa đường đỏ một hộp mạch tinh, mỗi ngàybot_an_cap pha ít cho uống, ăn thêm thức ăn có giá trị dưỡng cao, bồi bổvi_pham_ban_quyen vài không sao nữa.
Bệnh viện cách ăn mặc của hai chị thì còn tâm lýnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kê thêm cả thựcleech_txt_ngu phẩm bổ dưỡng. Mặc dù trong không gian không đồ bổ nhưng lại có mạch nhũ tinh, nghe nói mạchbot_an_cap nhũ tinh của thời này là thứ đồ cực kỳ tốt.
Ôn Khả Hinh kích nói: Đa tạ bácleech_txt_ngu sĩ!
Cầm tờ phiếu kê, cô đến cửa sổ đóng rồi nhận về nửa túi đường đỏ cùngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net một hộp mạch nhũ tinh.
Dẫn Bình An quay lại phía ngoài phòng phẫu thuật, thấy mẹ và Tống đang ngồi trên ghế kiên nhẫn chờ đợi, khẽ nói gì đó. Thấy hai chị embot_an_cap quay lại, Vương Xảo Liên quan tâm : Khám cho Bình An xong chưa? Bác sĩ nói thế nào?
Khám rồi ạ, bác sĩ nói suy dinh dưỡng, kê chovi_pham_ban_quyen nửa túi đường đỏ và mạch nhũ tinh, ngày nhớ em , còn cần thức ăn bổ dưỡng trong mấy tháng nữa.
Vương Xảo Liên thở phào nhẹ nhõm, nhưng nhanh đó như nghĩ điều gì, vẻ mặt lại đầy sầu muộn.
Cha con phẫu thuậtleech_txt_ngu xongbot_an_cap cần bồi bổ, lại còn chuyện phân gia nữa
Ôn Khả Hinh rất muốn nói: Mẹvi_pham_ban_quyen ơi, mẹ đừng , con gái mẹ cóleech_txt_ngu một căn thự, tiền tuy nhiềuleech_txt_ngu nhưng uống tuyệt không thành vấn đề.
Nhưng lời này đối không thểleech_txt_ngu nói ra, cô chỉ cóbot_an_cap thể dùng giọng : Mẹ, người ta thườngbot_an_cap nói xe đến trước núi ắt có đường, núi lửa là không vượtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net qua được đâu.
Hy vọng là !
Mặc thấy vẻ sầu lo trên mặt mẹ vợ, liền tự tin an ủi: Nhạc mẫu, vừa rồi con nói với đồng đội rồi, nếu lần này nhạc phụ phẫu thuậtbot_an_cap công, sau khi xongnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thì cũng đừng làm việc nặng nữa. Con sẽ nhờ đồng đội giúp một công việc tạm thời ở trên trấn.
Vương Xảo và Ôn Khả Hinh đều đồng loạt nhìn về phía Tống Mặc. đều hiểu rõ thời này tìm việc làm khó thế nào, ngay cả việcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tạm thời nếu khôngvi_pham_ban_quyen có cửa nẻobot_an_cap thì cũng chẳng tới lượt. Chuyện tốt từnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên trờinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rơi xuống nàyleech_txt_ngu lại vào nhàleech_txt_ngu , sao giống đang nằm mơ ?
Tống Mặcbot_an_cap kiênvi_pham_ban_quyen nói tiếp: Nhạc mẫu, trong thời gian phụ dưỡng bệnh mà lo không có tiền thì con sẽ mượn đồng đội ít , hoặc là bảobot_an_cap cậu ấy sắp công việc sớm, mẹ đi làm hơn tháng, đợi nhạc phụ lànhleech_txt_ngu thương đổi lại chonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đi.
Vương Xảo Liên suýt nữa thì rơi nước mắt, con rể cả làm việc thật đáng tin cậy. tin rằng kể cả khi Bình An lớn , thằng nhóc đó cũng không thể suy nghĩvi_pham_ban_quyen đáo cho chuyện trong mức này.
Bà xúc độngvi_pham_ban_quyen nắm lấy Tống , nghẹn ngào : Đứa ngoan, chu đáo quá! Khả kiếp nàyvi_pham_ban_quyen có phúc . Chuyện này đợi chú con thuật xong ra ngoài, tôi sẽ bàn với ông ấy rồi tínhvi_pham_ban_quyen sau.
Được ạ, vậy mẹ đừng rầu rĩ nữa, cả nhà đều trông cậy vào cha mẹ cả đấy.
Vương Xảo Liên rạng rỡ cười: Có con ở đây, mẹ không lo .
Đang nói chuyện, bà khô khốc, bảo Ôn Khả Hinh: Cũng chẳng biết bao giờvi_pham_ban_quyen mới phẫu thuật xong, con đưa rể về uống nướcleech_txt_ngu rồi hãy quay lại.
Thực tế, bà nhận thấy con rể rất tốt, hai đứa lại chưa viên phòng, bà muốn mượn lúc đi uống nước để hai đứa tiếp với hơn.
Hinh cũng thấy khát, đứng nói: , cũng khát rồi, chúng ta về uống nước xong rồi lại tới.
Ôn Bình hoàn toàn không biếtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ý đồ của mẹ, thấy chị và anh muốn về phòng, nó cũng đứng dậy cười hì: Mẹ, con cũng phòng ăn chút gì đó.
ra, nhóc con này nhớ đến mấy quả trứng gà còn thừa buổi trưa, ăn thơm thật đấy. Còn có cả chuột nhỏ nữa, mọng nước và ngon tuyệt. Tiếc là chỉ còn lại quả, về ăn. Nghe chịleech_txt_ngu và anh rể về phòng, cái bụngleech_txt_ngu nó bắt đầu kêu gào đòi ăn.
Vừa định ba chân bốn đuổi theo thì đã bị mẹ túm lấy áo.
Bà thấp giọng móc: Đừng có sang đó quấy rầy, lát nữa chị và anhbot_an_cap rể quay lại, sẽ đưabot_an_cap con ăn.
Nhóc nước sắpvi_pham_ban_quyen chảy ra tới , nũngleech_txt_ngu nịu: Mẹ, giờ con muốn ăn luôn cơ!
Đừng có phá đám, và anh rể con về đóleech_txt_ngu có việc.
Đầu Ôn Bình An lập tứcvi_pham_ban_quyen hiện ra số dấu hỏi , chị vàleech_txt_ngu anh rể không phải về uống nướcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sao? Chẳng lẽ còn có gì khác? giọng điệu nghiêm túc của mẹ, lại nghĩ hai chữ phòng bí ẩn kia, mới dừng bước.
Vâng ạ!
Ôn Khả Hinh và Tốngvi_pham_ban_quyen Mặc, những người em trai hiểu một đầy tưởng tượng, đã về bệnh.
Tống Mặc cầm lấy hộp cơm : Vợ à, em ngồi nghỉ ngơi một lát đi, để anh đi lấy nước sôi.
Vâng! Ôn Khả ngồi xuống.
Rất sau đó, Tống đã mang nước sôi về. Anh pha thêm mộtbot_an_cap chút nguội trong ống tre vào, rồi đưa cho Ôn Khả .
Ôn Khả đón uống vài ngụm, lúc này mới sực ra là nên chia hộp nước ấm ra làm đôi. Đang lúc hối hận thì cô thấy Tống Mặc cầmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hộp cơmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, sạch chỗ nước còn lại.
Ôn Khả Hinh sửng nhìn đốinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phương, nước cô vừa mới uống xong, người đàn ôngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net vậy mà chê ?
Tống nước xong, thấy cô vợ nhỏ đứng ngẩn ngơ chỗ, bèn nhướng mày hỏi: thế?
Nước vừa nãy uống qua rồi
Có gìbot_an_cap đâu chứ, là vợ , chúng nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người một nhà, sau còn ăn chung một nồi, ngủ chung một giường. Chút chuyện nhỏ này tôi không bận , chẳng cô lại chê bỏ ?
Ôn Hinh thầm lẩm bẩm trong lòng: Người đàn ông này thô nhưng ra lại rất có lý.
Anh hẳn là chấp nhậnvi_pham_ban_quyen cô rồi?
hai ngày nay trải qua nhiều chuyện nhưleech_txt_ngu vậy, nếu anh leech_txt_ngu người xa lạ, có đẹp trai mấy, cô nhất sẽ cảm phản cảm với lời nói đó.
Nhưng khi thấy đàn ông này không chỉ có vẻ chuẩn, mà làmvi_pham_ban_quyen người còn tình có nghĩa, cònbot_an_cap suy tính chubot_an_cap đáo cho đôi cha hờ củavi_pham_ban_quyen mình như vậy.
Cô cũng hy vọng có thể tìm hiểu đối nhiều ; sau này có làm bạnleech_txt_ngu đời suốt kiếp.
thùng cúi đầu, líbot_an_cap nhí như tiếng kêu: Anh đã không chê tôi, sao tôi có thể chê anh được
Tống Mặc tâm cực tốt, khóe miệng nhếch cao, cố ý ngoáyleech_txt_ngu lỗ tai, chọc nói: ơi, vừa nãy cô gì cơ, nhỏ quá, vi phu không nghe thấy.
Ôn Khả Hinh nhìn khuôn tú đang giả vờ giảvi_pham_ban_quyen vịt kianội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, lườm anh một cái cháy mặt, hung dữ : Thật diễn!
Tống vi_pham_ban_quyen xù lông, dường như nhìn thấuvi_pham_ban_quyen tâm tư cô, bàn tay to lớn vươn tới, nhanh chóng xoa mái tóc khô xơ vàng cháy nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi nói: phải cô cũng diễn sao, sao giống hệt một con cún sắp cắn người , tôi thích lắm!
Dứt lời, dường như sợ cô nhỏ sẽ vì thẹnbot_an_cap quá hóa , liền chóng lùi vài bước.
Ôn Khả Hinh nhất thời vừa vừa buồn cười, ngườivi_pham_ban_quyen đàn ông này làm sao nhìn ra được cô đang diễn? Ánh mắt này cũng quá sắc đi?
Người đàn ông này tạo cho người tabot_an_cap ấn tượng là mộtleech_txt_ngu gã thôvi_pham_ban_quyen , nhưng thực tế tâm tưvi_pham_ban_quyen lại chẳng chút nào.
Mỗi việc anh làm đềunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khiến cô hài lòng, không hiểu sao trong lòng xuấtvi_pham_ban_quyen hiện một đống bong bóng màu hồngvi_pham_ban_quyen, cô lập tức thẹn cúi đầu.
chóng nghĩbot_an_cap đến người cha hờ đang làm phẫu thuật, liền tĩnh lại.
nóng trên mặt cũng theo mà giảm xuống, cô vội vàng nóibot_an_cap: Cha tôinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sắp ra rồi, chúng ta mau quay lạinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thôi.
Chuyện nào nhẹ nhanh chậm Tống Mặc nhiên biết rõ, nãy chỉ là chọc vợ nhỏ đáng yêu, giờ là lúc đi làmvi_pham_ban_quyen việc chính sự .
thu lại khóe miệng đang nhếch lên, đứng dậy, túc nói: Được, chúng ta đi thôi.
quay lại bên phòng phẫu thuật thì thấy cửa phòng mở ra từ bên trong.
Hai người vội vàng bước tới.
Xảo cùng con trai đang ngồi trên ghế cách đó không xa cũng chạy đến.
bác sĩ chủ trị ra, tháo khẩu trang, lau hôi vừa với Tống Mặc: Phẫu cho phụ anh thành công, nằm viện theo dõi ngày, cần phát sốt là có thể xuất viện rồinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net.
Tống cảm kích nói: Vương y , cảm ơn ông quá, ông vất vả rồi.
vả! Phục vụ nhân dân mà.
Vương y sinh nhìn Ôn Khả Hinh đang đứng cạnh Tống Mặc, trong mắt lộ rõ vẻ thất vọng.
Ôn Khả Hinh nghe ra rồi, Tống Mặc thiệu với người ta rằng bệnh phụ của mình.
leech_txt_ngu nhìn ra ánh mắt y sinh, hiểu được tâm tư của đối .
Hiện tại, cô chỉ là một con bé nông thôn đen nhẻm gầy gò, lại mang danh Tống , ai cũng thấy haivi_pham_ban_quyen người không đôi, coi thường làbot_an_cap chuyện thường tình.
Cô tin , bản thân sở hữu không gian biệt thự, sau này sẽvi_pham_ban_quyen không bao giờ thiếu dinh , chẳng nữa, cô chắc sẽ lột thành mộtleech_txt_ngu cô gái đẹp như hoa.
Lúc này, Kiến Thành được y đẩy ra ngoàivi_pham_ban_quyen.
Vươngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Xảo Liên xông lên trước , thấy chồng nhắm nghiền hai mắt, vộileech_txt_ngu vàng gọibot_an_cap: Nhà nó ơi, ông thế nào rồi?
Thấy Ôn Thành phản gì, nước bà lã chã rơi xuống, sụt sùivi_pham_ban_quyen hỏi: Bác sĩ, tôi bị làm sao vậy?
Vương sinh kiên nhẫn giải thích: Đừng lo lắngbot_an_cap, bệnh nhân thuốc tê, khoảng nửa tiếng nữa mới tỉnh được. khi tỉnh, đau thìleech_txt_ngu nhớ uống giảm , đưa bệnh nhân về phòng bệnh đi.
Hóaleech_txt_ngu là như vậy!
Trái đang lonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net lắng Xảo Liên này mới buông xuống, bà đưa mu bàn tay lau nước mắt.
khi về đến bệnh, Xảo Liên ấm, khăn mặt tỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bụi bẩn trên và cổ cho chồng.
Ôn Khả Hinh liếcbot_an_cap nhìn ra ngoài, thấp giọng nói Tống Mặc: Anh Mặc, cha tôileech_txt_ngu vẻ không sao rồi, anh về đi.
Tống đầu nói: vội, đợi nhạc phụ tỉnh lại rồivi_pham_ban_quyen .
Vương y sinh nói khoảng nửa tiếng, giờ đã qua mấy phút , Ôn Khả Hinh đầu: Được rồi!
Lạibot_an_cap qua một lúc nữa, Ônvi_pham_ban_quyen Kiến từ từ mở mắt.
Vương Liênnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net túc trựcleech_txt_ngu bên cạnh khẩn trương hỏi: Nhà nó ơi, ông cảm thếbot_an_cap nào rồi?
Ôn Thành lúc này hoàn toàn tỉnh táo, khó khăn nói: Tôi không sao!
không?
Ôn Kiến Thànhbot_an_cap nhanhvi_pham_ban_quyen chóng lắc đầu: Hơi thôi, không cảm thấy .
Tống Mặc giọng điệu ủi nói: Nhạc phụ, Vương y sinh nói rồi, phẫu thuật công. Nếunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy thì thuốc giảm đau, sốt đi tìm bác sĩ, dưỡng vài ngàyleech_txt_ngu có thể xuất viện rồi.
Ôn Kiến Thành cảm kích : Con trai, cảm ơn con!
Nhạc phụ, người nhà không nói hai , đây là việc con nên làm.
Phải rồi, con mau về .
Làm nông ở đội xuất nửa đời , rấtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cán bộ coi trọngbot_an_cap con bò đến mức .
Tống Mặc bấy giờnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mới đứng : Nhạc phụ, vậy về đây, hậuvi_pham_ban_quyen thế con lại đến thăm ông.
Ôn Kiếnleech_txt_ngu Thành quan tâmvi_pham_ban_quyen nói: Con đừng đến nữa, mẹ con bịnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net bệnh, chắc vẫnleech_txt_ngu hẳn đâu, ở nhà bên ấy vài ngày đi.
Tống Mặc thầm , người nhạc phụ này của mình đúng là người tốt, là người quá thật thà nên mới bị nhà nạt.
Anh giờ mới bước ra khỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net phòng bệnh.
Khả Hinh cầm ống tre đến nước nóng hứng đầy nước, đuổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net theo đưa cho anh: Anh , anh mang theo nước nàyleech_txt_ngu, trên đường thì uống vài ngụmbot_an_cap.
Tốngleech_txt_ngu Mặc đón lấy, giọng cảm kích: Vẫn là vợ xót tôi nhất!
Nói , tai anh bừng, xoay người bước dài tục đi về phía trước.
Ôn Khả Hinh bỗng tim mình đập thình , tặng cho anh một cái lườm nguýt, vốn người đàn ông này là gỗ, khôngvi_pham_ban_quyen ngờ cũng biết thả .
Mình vẫn còn là trẻ con cơ màbot_an_cap?
Thấy bóng lưng anh sau khi trêu chọc mình liền vội vàng rời đi, cùng với vệt hồng rực nơi vành tai, cô lập cười thầm trong lòng.
Có gan làm mà không có chịu !
Rõ ràng xấu hổ rồi.
Nhìn lưng thẳng tắp Tống Mặc đánh bò rời đi, cô mới quay người trở lại.
Về phòng bệnh, chờ đến giờ tối.
Cô vốnbot_an_cap định đi dạo một chút để lấy ít thức ăn từ trong không gian biệt thự ra, nhưng Vương Xảo Liên giữvi_pham_ban_quyen lại: gái lớn à, con ra ngoài mua đồ ăn nữa, mẹ nghe nói bệnh viện có nhà ăn, cơm canh không . Cha con giờ chưa ăn được, Bình có đường đỏ và sữabot_an_cap bột mạch nha rồi, con nhà ăn mua ít đồ rẻ tiền thôi, con mình ăn.
Ôn Khả Hinh biết mẹ xót tiền, liền gật đầu: Mẹ, con đi đây!
Cầm hai cái lồng đến nhà ăn bệnh viện, thấy giá cả cơm canh cũng .
Món chính có màn bột mì trắng và cơm trắng, cô chỉ mua hai raubot_an_cap xào quay người rời đi.
Tìm mộtleech_txt_ngu không có người, cô từ gian ra sáu cái màn thầu lớn cònnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nóng hổi, dùng đũa xâu lại rồi về phòng bệnh.
, ăn cơm , con mua màn thầu bột mì trắng và hai món rauvi_pham_ban_quyen xào.
Vương Xảo mở cặp lồng ra, thấy bên trongbot_an_cap là món rau xào bóng bẩy mỡ màng, lập tức xót xa nói: Cái con bé này, mẹ chẳng phải đã rẻ nhất thôi sao? Hai món xào này tốn không ít tiền đâu nhỉnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net?
Ôn Hinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiên nhẫn giải thích: Mẹ, đây là nhất rồi, một món chỉ có mộtleech_txt_ngu . Mấy món thịt còn chẳng dám gọi, bánh nhân thịt không mua, chỉ màn thầu thôi ạ.
Vương Xảo Liên thở dài nói: Mộtvi_pham_ban_quyen hào chẳng rẻ gì. mua màn thầu bột trắng rồi thì đừng mualeech_txt_ngu thức nữa, xin ít dưa muốivi_pham_ban_quyen là được rồi.
Lòng Ôn Khả Hinh chợt nhói lên chua xót. Cơm bình thường thế này mà ngườileech_txt_ngu mẹvi_pham_ban_quyen tiện cả đời cũng nỡ ăn, hèn gì bà lại giàleech_txt_ngu nua mỏi, người như thanh củi thếbot_an_cap kialeech_txt_ngu.
Nếu không xuyên không tới đây, có lẽ số phận của cha mẹ và cácbot_an_cap em sẽ thật thảm hại.
lại nỗi xót xa, nói: Mẹ, mẹ và trai đều đang thiếu dinh dưỡng, chúng ta ở bệnh viện mấy ngày cũng nên bồi bổ thể một chút. thương thành rabot_an_cap thế này, mẹ định đừng để đổ bệnh, đừng lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện tiết kiệm nữa.
Ôn Kiến Thành nằmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net trên giường áy gật đầu: Khả nói đấy, con nónội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mua cái gì về thì bàbot_an_cap cứ ănnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net đó đi. Sức khỏe của bà còn được như trước, bao nhiêu năm nay dày vò kiệt quệ cả rồileech_txt_ngu, tạivi_pham_ban_quyen tôi cả.
Vương Xảo Liên hiểu tâm trạng của chồng, bènnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net an ủi: Nhà nó này, đừng nói vậy nữa, tôi ăn là chứ gì.
Dù chỉleech_txt_ngu mónleech_txt_ngu cải hầm đậu và cà tím thường, nhưng mẹ con ăn rất ngon lành.
họ Ôn, họ chẳng bao giờ được ăn những như thế này.
Ngayleech_txt_ngu ngày có chút thịt, chi thứ haibot_an_cap đượcbot_an_cap canh thịt cũng đãnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net là tốt lắm rồi.
Ôn Thành vợ con ăn, mùi thơm bayvi_pham_ban_quyen khiến cũng thèm, không phải dặn dò thì ông đối không nhịn .
Suy một chút, ông nói: Khả , ngày mai nhớ mua món thế này nhé, cha ănleech_txt_ngu cho đỡ .
Nước mắt Ôn Khả chút nữa rơi xuống, kìm nén cảm xúc gật đầu: Cha, ngày mai chanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được cơm rồi, con sẽ mua con gà về hầm canh cho cha uống. Lúc nãy đi lấy cơm có hỏi rồi, mình có thể mượn nhà ăn để nấu đồ.
Ôn Kiến Thành đầu: kém thế, canh thế này được rồi, ngon hơn ở nhà nhiều.
Lòng Ôn Khả Hinhvi_pham_ban_quyen thắt lại, rốt cuộc gia đình nguyên chủ những năm qua đã sống kiểu gì vậy?
Những món cơm canh bình thường trong mắt họ lại trở thành hàng cao cấp.
Đã đến rồi, cha mẹ lại với cô tốt như vậy, cô nhất định đểnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhà được ăn no mặc ấm, sống tháng tốt .
Ăn xong, thấy trời vẫnvi_pham_ban_quyen chưa tối, Ôn Khả Hinhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn đi dạo quanh bệnh viện một chút. Chủ yếu là tìm người hỏivi_pham_ban_quyen thăm tình hình đen.
ra ngoài đi quanh bệnh viện, cô bắt gặp người .
Không phải khác, chính là bà cụ sáng nay tìm cô đổi trứng gà.
cụ vừanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thấy cô, đôi mắt lập tức rực . thấy có ai, bà liềnbot_an_cap thấp giọng với vẻ nịnhleech_txt_ngu nọt: Cô bé, thật khéo quá, lại gặp được cháu rồi. Cái đó chỗ cháu còn đồ tốt không, có cá gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ? Bà muốn đổi thêm mộtvi_pham_ban_quyen ít.
Ôn Khả Hinh đương nhiên cũng nhậnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ra đối phương.
Bà cụ trông có vẻ là thật thà bản phận, dịch thêm lần nữa cũng chẳng sao.
Cô hạ thấp giọng nghi hỏileech_txt_ngu: Bà , đồ sángvi_pham_ban_quyen nay đã hết rồi ?
Bà cụ thở , nói khẽ: Đồ vừa mang phòng bệnh thì gặp mộtvi_pham_ban_quyen chị em thân thiết nhiều năm, ấy cũng muốnleech_txt_ngu đổi trứng gà, nểbot_an_cap quá nên bà cho một nửa rồi. Bà muốn ítbot_an_cap thịt lợnleech_txt_ngu vớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net , không biết chỗ cháu có ?
Trong không của Ôn Khả Hinh đương nhiên là có mấy thịt này. Trước khi xuyên , cô mua một lượng lớn thịt lợn, bảo người bán chặt thành hai , gà cũng mua không ít, đều là gà đã làm sạch lông.
Cô thấp giọng nói: Cóvi_pham_ban_quyen , nhưng không nhiều, vốn dĩ cháu định để dành cho mình . Gà thì đã rồi, làmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sạch sẽ cả . Thịt lợn cũng còn mấy . Không cần , nhưng giá đắt hơn ở hợp tác xã cung , bà cho giá đi ạ.
Bà cụ phấnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net khởi nói: Tốt quá, bà đổi một con gàvi_pham_ban_quyen và năm cân thịt , mỗi cân một tệ năm được không? Bình thường ở chợ đen cũng giá này, chỉ là gần đây
Nói đến đây, bà liền kịp dừng lạivi_pham_ban_quyen, áy náy cười cười.
Ôn Khả Hinh đang định chuyện chợ đen, nghe lời đoán ý, bà này ràng biết đã xảy ra gì.
Cô tò mò thấp giọng hỏi: Bà ơi, gần chợ đen có gì ạ? Cả cháu vừa mới từ nhà người ở nơi khác về.
cụ nhìn quanh có ai mới thấpvi_pham_ban_quyen giọng nói: Nghe nói gần đây cấp trên kiểm gắt lắm, cửa rồi. Nếu không thì con gái bà cũng chẳng thế này, may mà gặp được , đổi được chút đồ.
Ôn Khả thầm thấy may mắn, cũng là chưa đi người khác.
Bà cụ như nhớ điều gì lạibot_an_cap hỏi tiếp: Cô bé, chỗnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cháu còn bao nữa? Bà muốn lấy hộ bạn năm cân lợn và gà nữa, có được không?
Ôn Khả Hinh dù lòng vui như mở cờ, nhưng ngoài mặt vẫn ra dự, nghiến răng nói: Bà ơi, cộng chúng cháu chỉ về mười cân thịt haibot_an_cap con gà, dành một ít cho ăn. Thấyvi_pham_ban_quyen bà là người thật thà, còn nói cho cháu những tức này, nên thôi, trong nhà giữ lại chút nào nữa, đổi hết cho bà vậy. Nhà cháu ở gần đây, đợi ở đây, khoảng mười phút là quay lại .
Đượcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, cô bé đừng , lát bà ra con hẻm phía trướcleech_txt_ngu đợi cháu, chỗ đó không có ngườibot_an_cap.
Vâng !
Khả đi ra xa, tìmnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nơi người rồi vào không gian chuẩn bị sẵn hai phần thịt và gà.
vào hainội dung ăn cắp từ tfullaudio.net cái túi vải , rời khỏi không gian quay trở lại.
Gần đến nơi, cô quan sát thấy trong bà cụ đang đợi không có ai khả nghi mới đileech_txt_ngu giao dịchnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, này tổng cộng về hai mươi lămnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net hào.
Hai cái túi vải bà đưa thêm năm hào tiền.
Cô nhanh chóng thu tiền vào không gian, rời khỏi điểm giao dịch.
Nhớ lại mấy quả dưa non ra buổi trưa, mùi vị rất ngon.
Cái vị tận can đó khiến cô ngạc nhiên.
Sau khibot_an_cap ăn , trong dạ dày như có luồng hơi ấm chảy đi khắp cơ .
Cô nhanh chóng hiểu ravi_pham_ban_quyen, rau củnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net quả xuất từ không gian chắc chắn có chứa năng lượng.
Những năng chắc chắn tốt cho cơnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net thể con .
Để chóng bồi bổ sức bản và gia đình, cô quyết định lấy thêm ra để ăn.
Ý thức nhìn vào không gian, cô phát những quả cà chua có màu sắc hấp dẫn.
Cô hái một nhỏ ăn thử, vị chua ngọt rất miệng.
hương vị khác hẳn với dưa chuột, nhưng sau khi vào, dạ dày và cơ thể cũng cảm giácbot_an_cap tương tự.
Lập tức trong lòngvi_pham_ban_quyen vui mừng khôn xiết.
trời khôngbot_an_cap còn sớm, cô tìm nơi lấy ra một ít cà chua dưa chuột từ khôngvi_pham_ban_quyen gian.
Xách haibot_an_cap rau quả này, côvi_pham_ban_quyen vui vẻ đi về phòng .
Mẹ, lúc nãy ra ngoài đi dạo, thấy có người trong hẻmbot_an_cap lút đổi cà chua và dưa chuột, con đổi mộtleech_txt_ngu ít, rửa rồi cả nhà mình ăn.
Ôn Bình An thấy chị gái không chỉ mua chuột mà còn mua cả cà chua, đôi mắt và hàng chân mày lập tức giãn ra cười hớn hở.
Chị cả thật tốt quá!
Sau khi xong, mấyvi_pham_ban_quyen người đầubot_an_cap ăn.
Vương Xảo Liên vừa ăn vừa quanbot_an_cap tâm hỏi: Bao nhiêu tiền một cân vậy con?
Nghĩ đếnleech_txt_ngu việc mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không nỡ tiêunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiền, Ôn Khả Hinh hạ giá xuống thấp nhất.
Mẹ, rẻ lắm , chuột và cà chua năm một .
Nămleech_txt_ngu xu thì cũng không tính , mùa dưa chuột vớileech_txt_ngu chua trong đều rồi, tiếc bà nội con cho , trong vườn toàn khoai lang với khoai tây thôi.
Bà cụ rất cố chấp, trong thâm tâm , xanh không làm no được, cứ trồng khoai lang với khoai tây là thích nhất.
Những năm qua, ăn loại rau khác đều khoai tây, khoai trứng gà để đổi với người làng.
những người khác nhànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net muốn ăn, sẽ người mà đối đãi, phân biệt đối xử rõ .
Vương Xảo Liên biết vợ chồng mình và con không có địa vị gì lòng cụ nên chẳng bao giờ dám nhắc đến gì.
Hễ đến là sẽ bị đồ không biết xấu hổ!
Toàn là người trong làng thấy chị em họ đáng thương nên vào mùanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dưa chuột, cà chua chín thường lén tặng cho mấy quả để ăn.
Khả Hinh nhớ lại những chuyện mà lòng rẩy, chủ và gia thật quá hiền lành nhu nhược rồi.
Gácbot_an_cap lại chuyện người họ Ôn ở bệnh .
Lại nói về Ôn Hà , giống mọi ngày, cô tabot_an_cap ngủ nướng mãi mới dậy thì phát hiện ngườibot_an_cap của nhị đã biếnleech_txt_ngu mất. Biết đã đi huyện, còn con nhóc kia chắc lên núi nhặt , hái rau dại rồi. Nhớ độ củavi_pham_ban_quyen Tống Mặc đối với mình, ăn cơm xong, tâm trạng cô chốc trở buồn bực.
Mẹ, mẹvi_pham_ban_quyen nói phải làm sao bây giờ? Tống Mặc đúng là mù mắt nhìn trúng con bé ‘giá đỗ’ , con phải làm gì ?
lão thái một rồi : nay Tống Mặc cũng đi bệnhbot_an_cap viện rồi, họ chỉ có bà già với đứa trẻ ở thôi. Con cứ sang đó mà tạo quan hệbot_an_cap, nếu Tống bà tử gật đầu, mẹ nghĩ Tống Mặc sẽ cân nhắc lại thôi.
Trênleech_txt_ngu mặt Hà Hoa lập tức hiện nụbot_an_cap cười: Mẹ, vẫn là mẹ có cách, con đi đây.
Ôn lão thái thái khôngvi_pham_ban_quyen lòng bầm: Hoa, hồi convi_pham_ban_quyen đính hôn, mẹ đã con thỉnh sang thăm Tống bà tử, lấybot_an_cap lòng bà già đó đinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net. Con thì hay rồi, cứ sau này sớm muộn gì cũng theo , ý bànội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ta làm gì?
nũng nịu nói: Mẹ, đừng lải nhải nữa, con đi thay quần rồi đi ngay , con biết làm thế mà.
lão thái vội vàng ngăn con gái út lại: Hà Hoa, đừng thay quầnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net . Hôm đó con mặc đồ mới, Tống Mặc đến mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên, vậy lại nhìn trúngvi_pham_ban_quyen Khả đồ vá . Có thể thấy nhà họ Tống kiểu con gái cần cù chất phác.
Ôn Hà Hoa ngẫm nghĩ rồi bảo: Mẹ nóileech_txt_ngu đúng, vậy con không thayvi_pham_ban_quyen đồ nữa.
Nghe nói bệnh tình Tống bà tử chưabot_an_cap khỏi hẳn, đến nhà họ Tống không chỉ phải biết ăn phải siêng chút. dọn sân , giúp laubot_an_cap dọn bụi bặm trong . Mẹ chiều nay hoặc chập tối Tống chắc chắn sẽleech_txt_ngu về, con cứ ở lại nhàbot_an_cap họ Tống lâu một chút.
Mẹnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, mẹ chắc anh ấy sẽ về chứ? thứ tốn cơm tốn có về cùng không?
Tống Mặc đánh xe bò đi , đại đội sao có thể để nó ởvi_pham_ban_quyen qua đêm, gia súc phải tính sao?
Mẹ, vẫn là mẹ tính toán chu , đi đây!
Ôn Hà Hoa tính toán xong xuôi, tâm trạng vui vẻ thẳng tiến đến nhà họ Tống.
Bệnh của Tống bàvi_pham_ban_quyen tử Phùng Thục Lan đã thuyên giảmbot_an_cap nhiều. Sau khi sáng xong, đang ngồi khâuvi_pham_ban_quyen vá, con đã về nên bà may quần cho Tống Mặc. Thằng bé đó chỉ thích mặc loại quần lót bằng vải bông mềm mạivi_pham_ban_quyen do bà làm, bảo là rất thoải mái.
Tuy trai đã kếtleech_txt_ngu có vợ , nhưng cô bé chắc vẫn chưa nghĩ tới mấybot_an_cap chuyện này, vẫn phải là mẹ như bà lo liệu nhiều . Những chuyện này đợi khi nào có thời gian bà dặn dò con dâu , không biết nghề kim chỉ của con béleech_txt_ngu thế nào, nếu không biếtvi_pham_ban_quyen thì bà phải tự dạy thôi. muộn gì cũng có ngày bà nhắm mắt xuôi tay, sau này những việc này đều phảibot_an_cap giao lại cho con dâu.
Hai đứa đang chơi đùavi_pham_ban_quyen ngoài sân, thỉnh thoảng bà lại ngẩng đầu lên nhìn một cái. lúc này, bà nghe thấy có người đi vào sânnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, ghéleech_txt_ngu nhìn ra thì hóa nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Ôn Hà Hoa.
Cô gái này sao lại đến đây? Từ đính hôn, dù sống cùng một làng nhưng Hà Hoa chưa bao giờ đặt chân đến cửa.
Hôm qua Tống Mặc và Ôn Khả Hinh về chỉ nói là hôm nay đưa nhà thông gia đi , Thục Lan chưa biết chuyện Hà Hoa hối hôn, Tống Mặc không muốn để mẹ phải bận tâm những chuyện rắc rối này, sao mọi chuyện cũng đã định đoạt xongleech_txt_ngu xuôi.
Rấtleech_txt_ngu đó, Ônbot_an_cap Hoaleech_txt_ngu bước vào phòng, cười duyên dáng : Bác gái, bác đang bận ạ? Bác đang leech_txt_ngu thế? Nghe nói bác bị ốm nên con sang thăm.
Sắc mặt Phùng Lan thay đổi hẳn, bà vội vàng thunội dung ăn cắp từ tfullaudio.net dọn kim chỉ trên tay lại. đó, bà nghiêm túc nói: Hà Hoa, của tôi đã khỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net rồi. Trước đây nhà từng có hôn ước, nhưng để điều tiếng, côvi_pham_ban_quyen vẫn không nên đến thì hơn, kẻo lại ảnh hưởng đến danh của cô.
không ngờ bà lão này lại nói năng tiếp như vậy, nhất thời cảm thấybot_an_cap mặt nóng bừng lênbot_an_cap. Dù trong lòng thấu xương nhưngbot_an_cap ngoài cô ta không hề biểu lộ ra chút nào. Nghĩ đến những uất phải chịu hai ngày , mắt ta lập tức ướt đẫm.
Cô ta ra vẻ đángbot_an_cap nói: Bác gái, từ khi được thư của anh hai, biết anhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ấy bị tàn phế, con vì quá mà phát bệnh, thay do mẹ con chủ trương cả. không xa anh hai, càng không nỡ xa bác.
Phùng Thục Lan lòng dạ lương thiệnvi_pham_ban_quyen, khóc lóc đáng thương nên kiênbot_an_cap khuyên : Hà Hoa, chuyện này đã qua rồi, bất là ai chủ trương thì người qua đây cũng là Khả Hinh rồi. Cô trông cũng xinh xắn, tìmbot_an_cap một đối tượng khác phù hợp, sau này sống choleech_txt_ngu tốt.
Như sét đánh ngang tai, Ôn Hà Hoa có chút ngẩn người, lẽ nào Tống Mặc đã nói gì với bà này rồi? ta không cam !
ta giàn giụa mắt nói: Con chịu đâuvi_pham_ban_quyen! gáileech_txt_ngu, leech_txt_ngu anhvi_pham_ban_quyen hai tình , con tình gả qua đây để hầu hạ bác và chăm sóc hai nhỏ nhà anh , con sẽ một ngườileech_txt_ngu conbot_an_cap dâu tốt nhà Tống. Khả Hinh còn nhỏ, chẳng hiểu chuyệnvi_pham_ban_quyen, cứ nói với bên là con bị bệnh để nó sang trông giúp, được không ạ?
Phùngvi_pham_ban_quyen Thục Lan không phải kẻ ngốc, nhìn thấy Hà Hoa nức nở cầu xin, trong lòng thầm nghĩnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: biết ngày hôm nay thì sao lúc đầu còn làm thế. Người mẹ tìm người không thể nào không cho đương sự biết được. không muốn vạch đối phương để tránh cho bên đều khó xử. Bà biếtvi_pham_ban_quyen trai mình đã đưa ra lựa chọn. Nghĩ đến đêm qua Tống Mặc và Khả Hinh ngủ trong phòng tân , bà lại cảm thấy chút hối .
Do dự một hồi, chỉ đành nói: Hà Hoa, một bà già như tôi nói không có trọng lượng, đợi anh haileech_txt_ngu cô về tính sau.
Ôn Hà Hoa chỉ chờ câu nói này của bà , liền gật đầu : nói đúng ạnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, con đợi anh hai về.
Cô ta dậyleech_txt_ngu nhìn căn phòng, ra vẻ siêngvi_pham_ban_quyen năng chổi lên quét nhà.
Phùng Thục Lan nội dung ăn cắp từ tfullaudio.net làm việc thì cuống quýt, vội vàng nói: Hoa, cô làm gì thế? Mau bỏ xuống đi, để tôi tự .
Ônnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net Hà Hoa vẻ đầy uất ứcnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tiếp tục nói: Bác , từleech_txt_ngu khi đính hôn, con lúc nào cũng gần bác. rằng sau này thời mẹ chồng nàng chung sống còn nên vàng. Con nằm mơ cũng không ngờ hôn của conleech_txt_ngu và anh hai lạibot_an_cap ra thế . Con không nỡ xa anh hai, càng không nỡ xa bác, bác cứ để convi_pham_ban_quyen giúp bác làm chút việc để bù nỗi tiếc trong lòng, có được không?
Nói thật lòng, hơn một năm qua kể từ khivi_pham_ban_quyen Tống đính hôn, Phùng và Ôn Hà Hoa không hề qua lại. Bà chỉ nghenội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người làng tán rằng Ôn Hà Hoavi_pham_ban_quyen chẳng , còn nghe nói lão thái sủng nhất đứa con gái út , việc nhà họ Ôn đềuvi_pham_ban_quyen do nhị phòng làm hếtleech_txt_ngu nên mới nuôi được Hà Hoa trông mỡ màng như vậy.
Ngày lễ ngày tết đều là bà nhờ người mai mối thaynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net con trai mang lễ vật đến nhà họ Ôn để duy trì quan hệvi_pham_ban_quyen, chưa bao giờ thấy Hà Hoa đến cửa cảm lấyvi_pham_ban_quyen một lời. Phùng Thục Lan tuy không thoải mái cũng nói gì. sự lười biếng của Hà Hoa, cũng định kiến với côbot_an_cap ta.
Ngày cưới đã định, vậy mà trước ngày cưới một hôm, họ Ôn lại bảo đổi côvi_pham_ban_quyen thành Khả Hinh nhị phòng. Những bất mãn mà Phùng Thục tích tụ bấy lâu nay đối với Hà Hoa lập tức trỗi dậy.
lại thường xuyên thấy Khả Hinh dẫn theo em trai em gái đibot_an_cap cắt heo, rau dại. Con bé trông gầy nhưng mắt lại trong trẻo, là đứa tháo vát. Tính , Khả Hinh Tống Mặc năm tuổinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, tuổi nhỏ sớm sẽ lớn thôi. So sánh ra thì Khả Hinh còn tốt hơn Hà Hoanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net được nhà họ Ôn nuông chiều mà lớn lên.
khi cân nhắc lưỡng, Phùng Thục Lan mớinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sảng khoái đồng ý chuyện gả . Lúc này, Hà Hoa siêngnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net năng , thầm thắc mắc: nào lời đồn có sai sót?
khi Tống Mặc về nhà vào buổi tối, Ônvi_pham_ban_quyen vẫn còn nán lại họ Tống, thỉnh thoảng nói vài câu nịnhnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nọt với Phùng Lan, mẹ của .
Phùng Thục cảm thấy hơi đaubot_an_cap đầuvi_pham_ban_quyen, biết cô gái này đang đợi con trai thứ hai của .
Bà thầm , thà rằng để lão nhị nói chuyện hẳn hoi với Hà Hoa một lần cho , nhanh chóng đưa ra quyết định. Đừng có dưa không dứt , đối với cũng không tốt.
Tống đẩy bước vào.
Nhìn thấy Hà Hoa, anh hơi sững lại một chút, rồi nét mặt nói: Sao cô lại ở nhà tôi? Hôm qua tôi đã nói rất rõ ràng với cô rồi, sau này chúng ta tốt nhất khoảng cách.
Nghe thấy lời nàynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net, đôi mắt Ôn Hà Hoa lập đỏ hoe.
Cô ta ấm ứcleech_txt_ngu vô cùng : Anh Mặc, đã với anh rồi, việc gả em không hề hay biết. nay em ở nhà đãleech_txt_ngu nói rõ với bác gái rồi, hy anh cho em một cơ hội.
Tống Mặc cười , đâm trúng tim đen của đối phươngleech_txt_ngu: Cơvi_pham_ban_quyen hội không phải do tôi , mà là chính cô đã . cô đừng coi người leech_txt_ngu kẻ ngốc, mình là thông minh.
Trái timvi_pham_ban_quyen đang rạo rực hy vọng của Ôn Hà Hoa như bị dội một gáo nướcvi_pham_ban_quyen lạnh, cảm lạnh toát trong ngoài.
Cô ta vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net không lòng nói: Anh Mặc, cái giá đỗ kia có tốt chứ? Vừaleech_txt_ngu đen vừa gầy không nói, sau này lớn lên chắc chắn là một con nhỏ xí, sao anh có nuốt trôi được
Ôn Hà Hoa đang thấp dự Ôn Khả Hinh!
Cả người Tống Mặc tỏa ra hơi lạnh băng, anh tức giận giơ tay tát thẳng tới.
Khi sắpvi_pham_ban_quyen chạm vào mặt đối phương, anh đãbot_an_cap thu lạileech_txt_ngu vài lực đạo.
Mặc dù vậy, tiếng động phát hề nhỏ.
Chát! cáinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net tátnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net giángvi_pham_ban_quyen khuôn mặt của đối , nên một hiệu chấnvi_pham_ban_quyen động.
Hà Hoa đang nói dở, nằm mơ cũng ngờ Mặc lại độtnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net ngột ra tay, cơn đau đến, cô ta lập tức Oa một tiếng rồileech_txt_ngu khóc nức nở đau đớn.
Tống Mặcvi_pham_ban_quyen không hề mảy may lay động, nghiêm giọng quát: Khả Hinh là cháu ruột củaleech_txt_ngu cô, cô miệng ra đồ giá đỗ, rồi còn nói con nhỏ vừa đen vừa gầy. Mẹ xử sự bất công, cả nhà anh hai cô đều trở thành hầu cho nhà cô, tất cả các người đều đang hút máu họ. Cô đã không hổ thẹn thì thôi, còn coi đó là nhiên. Đứng ở đây nói những lời xằng bậy, cô có còn tâm không?
Ôn Hà Hoa ôm mặt, dưới khí thếnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net mạnh mẽ đối , cô ta ngừng khóc và biện minh: em không có, em cũng không có bắt nạt .
Không bắt nạt? Hãy nhìn mặt của , nhìnvi_pham_ban_quyen lại mấynội dung ăn cắp từ tfullaudio.net người nhà nhị đi! Cô ngày không gì, ăn lương thực mà người khác vất vả làm , thế màleech_txt_ngu còn chê bai chỉ trích người ta, lương tâm chó thavi_pham_ban_quyen rồi sao? Tôi không muốn nhìn thấyvi_pham_ban_quyen cô nữa, !
Ôn Hàleech_txt_ngu Hoaleech_txt_ngu cảm thấy mình thật oan .
Chuyện trong nhà đều do mẹ sắp xếp, có liên quan gì đến cô tabot_an_cap đâu? Hơn nữa, cô ta là người đã tốt nghiệp cấp , sao có thể việc đồng áng hay việc nhà đượcbot_an_cap?
Thấy Mặc trở mặt, nước mắt cô ta không kìm được ra, rồi bỏ chạy họ Tống.
Phùng Thục Lan con trai đã về thì bếp nấu cơm.
Hai đứa trẻ hiểu chuyệnleech_txt_ngu giúp bà nội đốt lửa.
Bà loáng thoáng nghe thấy hai người trongbot_an_cap phòng vã, đó nhìn thấy Ôn Hà Hoa khóc lóc chạy ra ngoài.
Khi bưng thức ăn , bà nghi ngờ hỏi: Lãonội dung ăn cắp từ tfullaudio.net nhị, hai cãi nhau à?
Tống Mặc giận, khó chịu nói: Mẹ, sau này Hoa có đến mẹ đừng tiếp chuyện ta. Cô ta cứ như không hiểu tiếng người ấy, hôm qua con đã rõ rồi, nay lại còn mặt dày dán , thật khiến người ta tởm.
qua con đãbot_an_cap nói với nó rồi sao?
!
Cái không hề nhắcbot_an_cap , mẹ còn tưởng nó đáng thương lắm, biết con nghĩ thế nào?
Tống Mặc lập tức giác, dặn dò: Mẹ, chúng con không thể . Con thấy Khả Hinh tốt hơn cô ta gấp trămleech_txt_ngu lần. Nếu Hà Hoa còn đến, mẹ đừng để vào , tránh đểvi_pham_ban_quyen mọi người bàn tán, ảnh hưởng tốt.
Thục vẫn còn sợ hãi : Mẹ biết , sau này không tiếp chuyệnvi_pham_ban_quyen nữa. Con cũng thế, qua có chuyện này cũng khôngleech_txt_ngu bảo , để nó hôm nay lợi dụng sơ hở.
Cô ta ở nhà mình khôngbot_an_cap làm chuyện gìnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net xấu chứ?
Phùng Thục chóng nhớ ra điều gì đó, mỉm cười nói: Không , mẹ luôn để mắt tới . Nó muốn lấy nên đã làm ít việc nhà mình, con không thấy trong sạch sẽ rồi sao? Tủ và bệ cửanội dung ăn cắp từ tfullaudio.net sổ cũngvi_pham_ban_quyen được lau chùi sạchvi_pham_ban_quyen cả .
Tống Mặc thở phào : Không chịu tốt rồi.
Đản nghe giờ tò mò hỏinội dung ăn cắp từ tfullaudio.net: Chú hai, thế nào gọi là bám ạ?
Mặc dù trong lòng thấy buồn , Tống Mặc vẫnnội dung ăn cắp từ tfullaudio.net kiên nhẫn thích: Thì giốngleech_txt_ngu như thạch sùng ấy, dán chặt vào chỗ nào không chịu rờileech_txt_ngu ra. Sau này các cháu cũng đừng để ý đến cô ta nhé.
Cẩu Đản dùng giọng điệu như người lớn nói: Thế tởm thật
Mọi người lập tức cườileech_txt_ngu rộ lên, những hưởng tiêu cực do Ôn Hà Hoa mang lại nhanh chóng tan biến.
Tạm lại việc nhà họ Tống đã điều được tâmleech_txt_ngu trạng, lại nói về Ôn Hà Hoa thất thần trở về nhà.
Mẹ ơi, phảileech_txt_ngu làm bây giờ? Anh vềbot_an_cap rồi, vẫn ý đếnbot_an_cap hu hu
Bà cụ Ôn nhíu chặt màyleech_txt_ngu, cay đắng nói: Hà Hoa, hay thôi đi, để anh ba con trên trấn tìm cho con một đối tượng tốt khác.
Ôn Hà Hoa nũng nịu: , không chịu! Con chỉ muốn anh Tống Mặc thôi

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay